Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Hương mật tựa khói sương - Điện Tuyến

 
 04.01.2014, 03:50
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.01.2012, 00:44
Bài viết: 563
Được thanks: 2418 lần
Điểm: 10.65
 [Cổ đại] Hương mật tựa khói sương - Điện Tuyến (tái bản) - Điểm: 11
Hương mật tựa khói sương

images


Tác giả: Điện Tuyến

Dịch giả: Nguyễn Thu Phương

Giá bìa: 135.000 ₫

Công ty phát hành: Văn Việt

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Số trang: 624

Ngày xuất bản: 31-05-2013

Giới thiệu

Yêu, hận đan xen, rút cục ai mới là người yêu nàng thật lòng, ai mới là người nàng thật lòng trao chọn trái tim?

Hương Mật Tựa Khói Sương là câu chuyện tình yêu lãng mạn có ngọt ngào, có đau thương và thật sự sâu sắc. Với lối viết logic, hài hước và vô cùng hấp dẫn tác giả Điện Tuyến đã mở ra một cánh cửa cho độc giả đi vào thế giới của thần tiên. Mặc dù được thổi vào những yếu tố thần tiên nhưng câu chuyện tình yêu trong truyện vẫn hết sức gần gũi bởi ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những rung cảm, những xúc động, những yêu hận đan xen.

Cẩm Mịch là con gái của Hoa Thần Tử Phân, nhưng lại bị phong điểm dưới dạng một quả bồ đào và giam giữ trong Thủy Kính vạn năm để hoàn toàn đoạn tuyệt với vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan.

Mặc dù Hoa Thần đã cho Cẩm Mịch uống Vẫn đan để diệt tình tuyệt ái nhưng cũng không thể tránh được mối lương duyên của nàng với Húc Phượng và Dạ Thần - hai người con của Thiên Đế. Một chữ duyên đã vô tình làm cho nàng rơi vào mối tình với một Húc Phượng mạnh mẽ, quyết liệt như lửa, một Dạ Thần sâu sắc ôn nhu như nước. Giữa một Húc Phượng rực rỡ lóa mắt như ánh mặt trời, một Dạ Thần tĩnh lặng dịu dàng như ánh trăng, Cẩm Mịch phải lựa chọn ra sao khi ngay cả yêu là gì nàng cũng không hề biết.

Thượng cổ, Thiên Nguyên hai mươi vạn năm, tiết sương giáng. Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ sinh con gái thì từ trần, trước khi lâm chung đã cho kỳ nữ uống một viên tuyệt tình đan, giao cho thuộc hạ bảo vệ bí mật về kỳ nữ, rồi đem nàng giấu vào trong “thuỷ kính” bốn vạn năm. Kỳ nữ này mang danh Cẩm Mịch.

Bốn ngàn năm sau, người con thứ của Thiên đế Hoả Thần Phượng Hoàng bị hại rơi vào “Thuỷ kính”, đã được Cẩm Mịch ngây thơ cứu giúp, hơn một trăm năm ở chung, Hoả Thần dần nảy sinh tình cảm với Cẩm Mịch.

Người con cả của Thiên đế là Dạ Thần và Hoả Thần Phượng Hoàng bất hoà với nhau, hắn vốn muốn lợi dụng Cẩm Mịch để bức hiếp Hoả Thần, nào ngờ lại bị Cẩm Mịch cuốn hút…

Nơi giao nhau giữa Thiên giới và Ma giới sâu thẳm không lường, cuộc chiến giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng cũng xảy ra. Nhưng nào ngờ, cú đánh cuối cùng không trúng đối phương mà cả hai lại đánh vào Cẩm Mịch mà họ vô cùng yêu…

Cẩm Mịch đã hồn siêu phách tán hay linh hồn vẫn còn vương vấn? Giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng người nàng yêu là ai? Thần tiên, yêu quái, người phàm, đâu mới là thân phận cuối cùng của nàng?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vạn vật đều có cách thức tự nhiên của nó, cơ duyên là trời định, nghịch lại tất tạo nghiệt

Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới.



Tập tin gởi kèm:

001.jpg [ 223.53 KiB | Đã xem 81008 lần ] 001.jpg [ 223.53 KiB | Đã xem 81008 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuilakonrua về bài viết trên: Hoakinh18, Mộ Anh Lạc, Nanatrang, baonganpham

Có bài mới 04.01.2014, 03:54
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.01.2012, 00:44
Bài viết: 563
Được thanks: 2418 lần
Điểm: 10.65
Có bài mới Re: [Tái bản] Hương mật tựa khói sương - Điểm: 11
Mở đầu: Hoa tàn duyên mới

Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua.

Tiết Sương giáng[1], trăng lạnh, đêm khuya sương rơi càng nặng.

[1] Sương giáng là một trong 24 tiết khí của âm lịch Trung Quốc. Đối với Trung Hoa cổ đại, sương giáng có nghĩa là sương mù xuất hiện. Theo quy ước, tiết Sương giáng là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 23, 24 tháng 10, khi kết thúc tiết Hàn lộ và kết thúc vào khoảng ngày 7, 8 tháng 11 trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết Lập đông bắt đầu. (Mọi chú thích đều của người dịch).

Trong Bách Hoa cung, hai mươi tư vị phương chủ theo thứ tự quỳ phục trên tòa đại điện được lát bằng ngọc lưu ly óng ánh, trầm ngâm chăm chú. Một cơn gió đêm thổi qua, ngoài đại điện bóng cây lay động, rải ánh trăng thành những viên ngọc vỡ rải rác trên mặt đất. Giữa tòa điện, tấm rèm bằng lụa mỏng màu nước nhẹ nhàng đu đưa, giống như hơi thở phập phù yếu ớt của người trong rèm.

Người ấy nằm nghiêng trên giường gấm chăn mây, mái tóc đen cài chiếc trâm màu hồng, đôi mắt đẹp khép hờ, dung mạo vô cùng xinh đẹp, tuy sắc mặt trắng bệch yếu ớt nhưng vẫn khó giấu được tư thái phong lưu, đẹp đến mức khiến người ta khó có thể nhìn thẳng. Ánh trăng nồng đậm như sương đọng trên đầu mày khẽ nhíu của nàng.

Đột nhiên, hơi thở của nàng trở nên dồn dập, giữa những đợt thở dốc, hương thơm trước vốn phảng phất trong đại điện dần dần trở nên ngào ngạt, giống như muôn hoa cùng nở, trăm hương hội tụ. Chính làn hương thơm nồng đượm ấy khiến hai mươi tư vị phương chủ vốn lạy phục trong đại điện không quản lễ nghi, xôn xao ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ ưu sầu khó giấu trên gương mặt người trong màn, nhưng vẫn không dám cất tiếng.

Hoa ngọc lan, hoa hạnh, hoa nhài, hoa quế, hoa phù dung, hoa sơn trà, hoa sen, hoa tường vi… bên trong tấm rèm lụa, giữa không trung, các đóa hoa đủ màu tranh nhau khoe sắc, rồi lại nhanh chóng úa tàn, cánh hoa rơi rụng như mưa, hoa rơi rực rỡ, trong chốc lát đã phủ đầy tòa đại điện lát ngọc lưu li, trông như một biển hoa, rực rỡ mênh mông, khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng không nơi nương tựa.

Sau khi hoa thủy tiên rơi xuống, bông mai cuối cùng tượng trưng cho mùa đông kiêu hãnh khoe sắc, trong khoảnh khắc, từng cánh từng cánh rơi xuống. Khi cánh mai hồng cuối cùng lưu luyến không nỡ rời rơi vào biển hoa, người trong rèm chấn động mãnh liệt, ho ra một ngụm máu tươi, trên trán bay vút ra một đóa hoa sương, cuối cùng đọng lại thành một giọt nước lóng lánh. Ngón tay trong suốt của người ấy khẽ giơ lên, đón lấy giọt nước rơi xuống, ôm vào trong lòng, trong chốc lát giọt nước hóa thành một bé gái hồng hào.

“Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ vén bức rèm lụa, quỳ trước giường, đưa tay đón lấy đứa bé đang nhắm mắt ngủ say, cuối cùng không thể kìm nổi khi nhìn thấy khuôn mặt không còn huyết sắc của người nằm trên giường, nước mắt lăn trên gò má.

“Truyền lệnh của ta, từ nay về sau, thân thế của con ta sẽ theo ta mà đi, phàm kẻ nào tiết lộ sẽ bị nguyên thần tiêu tán!” Người trên giường hơi thở yếu ớt, ngữ điệu tuy không cao nhưng lại có cảm giác uy nghiêm, trang trọng.

“Tuân lệnh! Thuộc hạ kính cẩn tuân theo ý chỉ của chủ thượng! Nếu có nửa phần vi phạm, sẽ tự hủy diệt nguyên thần!” Hai mươi tư vị phương chủ bao gồm cả Mẫu Đơn phương chủ đang bế đứa bé đều trịnh trọng cúi người bái lạy.

Người nằm trên giường nhìn thấy đám thuộc hạ lập lời thề, nước mắt rưng rưng, dường như có chút an lòng: “Như vậy thì ta yên tâm rồi, đều đứng lên đi. Mẫu Đơn, ngươi lại đây”. Nàng giơ tay vẫy vẫy một cách yếu ớt, cánh hoa bay múa theo từng cử động của nàng.

“Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ bế đứa bé tiến lại gần giường.

“Cho nó ăn cái này.” Người trên giường cầm một viên thuốc tròn tròn trông như một hạt đàn châu để vào trong tay Mẫu Đơn phương chủ. Mẫu Đơn phương chủ nghe lời đặt viên thuôc vào miệng đứa bé, dùng nước sương đọng trên hoa giúp nó nuốt viên thuốc vào trong bụng.

Trên khuôn mặt gầy gò của người trên giường hiện lên một nét cười an tâm, mong manh đến mức khó có thể nhìn ra. “Đó là Vẫn Đan, người uống loại thuốc này đều diệt tình tuyệt ái.”

“Chủ thượng, người đây là…?”, Mẫu Đơn phương chủ nghe xong hơi thở như tắc nghẹn.

“Vô tình thì mạnh mẽ, không yêu thì thoải mái. Đây là lời chúc phúc tốt đẹp nhất mà ta có thể dành cho con mình. Con ta không thể lại giống như ta đây…” Giống như chất chứa nỗi đau khổ khôn cùng, người nằm trên giường vừa bình phục đôi mày lại nhanh chóng nhíu lại, đưa bàn tay trắng bệch vô lực xoa xoa ngực.

“Chủ thượng!”

Người nằm trên giường chậm rãi thở ra một hơi: “Không có việc gì đáng ngại”, lại mở đôi mắt đẹp, “Hôm nay là tiết Sương giáng?”.

“Đúng vậy.” Đinh Hương phương chủ ở cuối giường trả lời.

Người nằm trên giường đôi mắt mơ màng, như đang chìm trong hồi ức mịt mờ, sau khoảnh khắc trầm lặng liền vuốt ve gò má hồng hào như cánh hoa của đứa bé, yếu ớt lên tiếng: “Vậy gọi nó là Cẩm Mịch đi”.

“Vâng! Thuộc hạ cung kính chúc mừng Thiếu Thần Cẩm Mịch ra đời!” Hai mươi tư vị phương chủ lần lượt dịu dàng vái lạy.

“Miễn đi. Không có Thiếu Thần gì cả, sau khi nguyên thần ta tiêu tán cũng đừng lập nó là Hoa Thần.” Nàng xua xua tay, chuỗi ngọc trên cổ tay chạm vào nhau, như mưa hiên rơi vào đồ sứ, âm thanh kì ảo vang vọng, cúi đầu cười thê lương: “Làm một vị tán tiên tiêu dao thực là chuyện tốt”.

“Xin chủ thượng suy nghĩ kĩ càng, Hoa Giới ta sao có thể một ngày không có chủ?” Dưới điện, Hạnh Hoa phương chủ ngẩng đầu lên lo lắng.

“Tâm ý ta đã quyết, đợi sau khi ta qua đời, hai mươi tư người các ngươi hai mươi tư tiết luân phiên chăm sóc muôn hoa, lần lượt làm chủ bốn mùa.” Người nằm trên giường hơi thở yếu ớt, nhưng trong lời nói lại có vẻ quyết đoán không thể nghi ngờ.

Nghe được lời này, các vị phương chủ trong điện không nỡ nhìn nàng, đồng thanh nói “Dạ!”, trong tiếng trả lời có vài phần nghẹn ngào.

“Để Cẩm Mịch sống trong Thủy Kính, trong vạn năm không được bước ra ngoài Hoa Giới ta nửa bước.” Người nằm trên giường vừa mới tập trung tính toán, đoán rằng trong vạn năm Cẩm Mịch e là sẽ gặp phải kiếp nạn, tuy đã uống Tuyệt Tình Đan nhưng nàng cuối cùng vẫn không thể yên tâm, mà Thủy Kính có bố trí kết giới, nếu giữ Cẩm Mịch ở nơi này trong vạn năm, có thể hoàn toàn đoạn tuyệt vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. Nghĩ tới đây, khóe miệng nàng khẽ nở nụ cười như một bông sen xanh, đôi mắt sáng dần dần khép lại trong nụ cười ấy…

Tiết Sương giáng năm Thiên Nguyên hai mươi vạn tám nghìn sáu trăm mười hai, Hoa Thần Tử Phân qua đời, trăm hoa tàn úa. Đêm đó, trong thiên đình lại có một nơi vui vẻ an hòa, các tiên dự tiệc cùng chúc mừng Thủy Thần Lạc Lâm và Phong Thần Lâm Tú kết duyên ân ái.

Hoa Giới vì để tang Hoa Thần, mười năm sau đó trăm hoa đều tiếc thương, giấu nhụy không nở. Trong mười năm trên đời không có đóa hoa nào nở, trong trời đất không có sắc màu. Cho đến mười năm sau, hết hạn để tang, trăm hoa lại đua nhau khoe sắc.

Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua.

Biển xanh biến thành nương dâu, nương dâu biến thành biển xanh, mọi vật đổi thay, cuối cùng cũng chẳng có gì mới mẻ. Một đám thần tiên ngày ngày lên thiên đình vào giờ Mão[2], xử lý mấy việc lặt vặt thường ngày, lúc nhàn hạ thì đấu thơ thưởng rượu gọi bè kêu bạn, ngày qua ngày tầm thường vô vị, biết bao nhàm chán.

[2] Giờ Mão: Từ năm giờ tới bảy giờ sáng hàng ngày. Theo lệ xưa các quan làm việc từ giờ Mão.

Người người đều trông ngóng xuất hiện một cơn sóng lớn kinh thiên động địa thần khốc quỷ sầu. Ngóng ngóng trông trông, quả thực không phụ sự kì vọng của mọi người, đứa con yêu của Thiên Đế đã gặp nạn.

Năm Thiên Nguyên hai mươi mốt vạn hai nghìn sáu trăm mười hai, con trai Thiên Đế là Hỏa Thần Phượng Hoàng tắm lửa niết bàn[3], cành ngô đồng lửa thiêu bốn mươi chín ngày mới tắt, sau khi lửa tắt, Hỏa Thần Phượng Hoàng không rõ tung tích, Thiên Đế vô cùng tức giận.

[3] Tương truyền khi Phượng Hoàng sắp chết, thường đậu trên cây ngô đồng, toàn thân bốc cháy, khi lửa cháy hết sẽ sống lại như xưa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuilakonrua về bài viết trên: Mộ Anh Lạc, TTripleNguyen, thaidu1305
Có bài mới 04.01.2014, 04:01
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.01.2012, 00:44
Bài viết: 563
Được thanks: 2418 lần
Điểm: 10.65
Có bài mới Re: [Tái bản] Hương mật tựa khói sương - Điểm: 12
Chương 1.1 Lần đầu gặp gỡ

Sống thì thế nào, chết thì làm sao? Sống chết đều có cơ duyên, muôn vật tự có luân hồi.

*****

Ta véo véo cái kết giới màu lam nhạt, nó vẫn co giãn đàn hồi như từ xưa tới giờ, so với vỏ quả bồ đào còn trơn láng hơn vài phần, nhưng cho dù là đao chém lửa thiêu cũng không sứt mẻ gì, nghe nói là do Hoa Thần tiền nhiệm bày ra. Ta phỏng đoán cái kết giới này nếu dùng để may áo thì sẽ vừa rất đẹp vừa hữu dụng.

“A, đây có phải là Tiểu Đào Đào không? Xa nhau lâu rồi, xa nhau lâu rồi, lâu nay không gặp cháu vẫn tốt chứ?” Lão Hồ đột nhiên chui từ dưới đất lên, đứng trước mặt ta, dọa cho ta một trận sợ hết hồn.

Ta sờ sờ ngực, trái tim giật thót mất hai nhịp rồi cũng yên ổn trở lại vị trí cũ. Ta vỗ vỗ cái trán bóng loáng của lão Hồ, nhắc nhở: “Chúng ta sáng sớm nay vừa mới gặp rồi”.

Đôi mắt ti hí của lão Hồ chợt lóe sáng, trên mặt chằng chịt nếp nhăn: “Đào Đào cười ta tuổi già, đầu óc không còn minh mẫn phải không?”.

“Ừm.” Ta thành thực gật gật đầu.

“Đào Đào trước nay lúc nào cũng làm cho người khác đau lòng, ta cảm thấy rất vui vẻ, rất vui vẻ.” Lão Hồ gật gù đắc ý: “Nghe nói Đào Đào đang muốn đi đâu à?”.

“Nghe nói Trưởng phương chủ gần đây rất nhàn nhã, ta có một bản tấu trình muốn đưa nàng xem.” Ta thò tay vào ống tay áo lấy ra một mảnh lụa: “Nghe nói bên ngoài Hoa Giới rất thú vị, ta muốn đi xem xem”.

“Đào Đào muốn xin Trưởng phương chủ thả cháu ra khỏi kết giới?” Lão Hồ giật mình sợ hãi.

Ta nhìn biển hoa bên ngoài Thủy Kính qua lớp kết giới, trông đợi có con côn trùng yêu quái nào đi qua đây có thể thay ta đưa tờ tấu thỉnh này cho Trưởng phương chủ, nhất thời cảm thấy lão Hồ hết sức ồn ào.

“Ai ya, Tiểu Đào Đào bị trúng phải thứ bệnh gì thế này, bên ngoài đâu có chỗ nào thú vị, cực kì nguy hiểm, cực kì nguy hiểm đấy. Quả tinh, quả tiên như ta với cháu vốn rất hiếm, chỉ cần bước ra ngoài là sẽ bị ăn thịt ngay.”

Lão Hồ là một cây cà rốt tu thành tiên, rõ ràng là rau củ, nhưng thích coi mình là trái cây, còn tự hào vì điều đó. Nghe nói trên đời này có rất ít rau quả tu luyện thành tiên, cho dù trong Hoa Giới khắp nơi đều là hoa tiên xinh đẹp này, trường hợp giống như chúng ta cũng là đặc biệt. Có điều, lão Hồ tốt xấu gì cũng đã tu thành tiên, còn ta tu luyện suốt bốn nghìn năm nhưng vẫn chỉ là một tinh linh bé nhỏ, ngay cả tiên cũng chưa tu thành, điều này không khỏi khiến ta u sầu.

Trong Thủy Kính ngoài ta và lão Hồ, còn có mấy tiểu hoa tinh chưa trưởng thành. Thủy Kính có kết giới mạnh mẽ có thể ngăn cản người ngoài tiến vào trong, là do Hoa Thần tiền nhiệm bày ra để bảo vệ những tinh linh đạo hạnh nông cạn như chúng ta. Có điều, ta lại cảm thấy rất phiền lòng, giống như một cánh cửa chỉ được kéo không được đẩy, hoặc chỉ được đẩy không được kéo, luôn có một mặt có thể mở ra: nếu kéo cũng không mở, đẩy cũng không mở, liền trở thành một bức tường. Cái kết giới này chính là như vậy, không những ngăn cản người bên ngoài, còn ngăn cản tinh linh chúng ta trong Thủy Kính, cực kỳ quái dị. Trưởng phương chủ mỗi năm tới Thủy Kính xem xét một lần, thuận tiện kiểm tra việc tu luyện của ta. Mỗi lần thấy phép thuật của ta tiến triển đều không khỏi sụt sùi, chỉ nhẹ nhàng nói với ta, đợi vạn năm sau ta tu luyện thành tiên có phép thuật để tự bảo vệ mình mới có thể cho ta rời khỏi kết giới Thủy Kính này.

Mà ta, lại không có đủ tính kiên nhẫn, phải đợi thêm sáu ngàn năm.

“Cháu chưa có kinh nghiệm từng trải gì, bên ngoài rất là đáng sợ. Năm đó khi ta còn nhỏ, tình cờ gặp phải một con thỏ hai mắt đỏ như máu, há cái mồm to như chiếc chậu đỏ lòm, thò ra hai cái răng nanh định ăn thịt ta, nếu không phải ta đào nhiều hố, dễ dàng trốn thoát thì đã sớm ra bã rồi, đâu còn có ngày hôm nay. Cháu xem xem, cháu xem xem, ở đây vẫn còn vết sẹo do con thỏ đó cắn này.”

Lão Hồ vừa nói vừa vén tay áo cho ta xem cổ tay. Ta thò đầu xem thử, thực không thể phân biệt nổi những vết màu nâu ấy, chỗ nào là vết đồi mồi của người già, chỗ nào là sẹo do thỏ cắn, nên đành thôi. Nói chung trong câu chuyện của lão Hồ, thỏ luôn là loài dã thú hung ác đáng sợ nhất trên thế gian.

“Một quả đào mật mọng nước như cháu, ra ngoài còn không bị người ta tớp một phát ăn sạch à.” Lão Hồ xoa xoa cái bụng tròn vo, chép chép miệng.

“Cháu là quả bồ đào, không phải đào mật.” Tuy ta nghe câu được câu mất nhưng đây là vấn đề có tính nguyên tắc liên quan đến giống loài của mình nên ta vẫn nhắc nhở ông ấy.

“Bồ đào, đào mật không phải đều là đào sao? Một cô bé còn nhỏ tuổi như cháu mà bắt bẻ từng câu từng chữ thì không tốt đâu.” Lão Hồ bĩu bĩu môi, cảm thấy bị mất mặt, nên có chút ngượng ngùng.

Ta đợi cả nửa ngày cũng không thấy con yêu quái nào đi qua, đành phải thôi, trong lòng nghĩ ngày mai sẽ lại tới.

Khi trở về, mặt trời đã lặn sau núi, trong gian phòng truyền tới một mùi cháy khét, mở cửa ra thấy Liên Kiều đang ôm một thứ tròn tròn đen thui chăm chú xem xét trước bàn của ta, thấy ta trở về thì rất cao hứng.

“Đào Đào, cô đã về rồi. Cô xem ta đã nhặt được thứ gì ở vườn sau của cô này!” Liên Kiều nói còn chưa dứt lời đã đưa cái vật tròn ấy ra trước mặt ta.

Mùi cháy khét kia khiến ta phải lui mấy bước mới có thể thở được, miễn cưỡng nheo mắt nhìn thử, cất lời khen: “Đen! Thực sự là rất đen!”.

Nhưng Liên Kiều lại không hài lòng: “Ta hỏi cô đây là thứ gì, cô lại nói về màu sắc với ta làm gì?”.

Liên Kiều là một hoa tinh chưa tu luyện thành tiên, ngày thường rất thích đi khắp nơi nhặt nhạnh các thứ, nhưng phàm là những thứ nhặt được đều để ở chỗ ta. Thứ cô ấy nhặt được hôm nay không phải là thứ lớn nhất, nhưng chắc chắn là thứ thối nhất.

“Chẳng qua chỉ là một con quạ lạnh cóng đã chết thôi, đem chôn làm phân bón cho hoa cũng tốt.” Ta lờ mờ nhìn thấy cái thứ đen thui đó là một cục lông cánh tròn tròn, đoán rằng đó là một con quạ đen.

“Con quạ lạnh cóng sao?” Liên Kiều cao giọng nói: “Đào Đào, cô nói đây là một con quạ? Một con quạ à! Cả đời ta cuối cùng cũng gặp được một con quạ!”. Nói xong liền rất kích động hết quay sang bên này đến quay sang bên kia không biết làm thế nào cho phải.

Cũng không trách được cô ấy kích động như vậy, trong Thủy Kính này trừ một ít hoa cỏ, côn trùng, trước nay chưa từng có con quạ nào có thể bay vào, ta chỉ vì đã lật xem một lượt cuốn sách Đại toàn vật chủng lục giới của lão Hồ, cho nên có chút ấn tượng.

“Sắp chết? Thế thì vẫn chưa chết, có thể cứu sống nó hay không? Chúng ta nuôi nó được không?” Liên Kiều kéo ống tay áo của ta nài nỉ.

Ta nhìn bàn tay đen sì sì của Liên Kiều, lại nhìn tay áo của mình, may là hôm nay ta mặc bộ xiêm y màu tím, giặt kĩ rồi bộ áo này vẫn có thể miễn cưỡng mặc tiếp, liền dằn cơn tức giận xuống nói với cô ấy: “Sống thì thế nào, chết thì làm sao? Sống chết đều có cơ duyên, muôn vật tự có luân hồi. Nó nếu có mệnh, thì đặt ở trong vườn không quản không hỏi đến cũng sẽ tự sống lại, nếu nó không có mệnh, thì dẫu ta cứu nó cũng không đấu lại với trời”.

“Những lời huyền diệu Đào Đào nói khiến ta lại hồ đồ rồi, ta chỉ biết Phật dạy phải có đức từ bi, Đào Đào sao có thể thấy chết mà không cứu?”

“Sao cô biết tôi cứu con quạ này là từ bi? Kẻ phàm phu mê luyến cuộc sống, nào ai hay biết đức Phật dùng cái chết để cứu độ chúng sinh, dẫn dắt vãn sinh tới bờ bên kia. Sống rất đau khổ, chết mới được hưởng cực lạc.”

Liên Kiều há hốc mồm, trợn mắt nhìn ta một cái, rồi lại há hốc mồm, cuối cùng nói một cách bối rối: “Cô để ta suy nghĩ đã”. Nói xong liền vừa suy nghĩ về những lời ta nói vừa đi một mạch ra khỏi cửa.

Ta cười ha ha mang con quạ đen kia ra vườn sau, ngày trước ta trồng một cây chuối ở đó nhưng lại không ngờ là mãi nó chả lớn, nghĩ là do đất không màu mỡ, nếu đem chôn con quạ đen này làm phân bón, mùa hè năm nay cây chuối nhất định sẽ có cành lá sum suê che mát cho ta.

Ta một lát đã chôn xong, sau đó liền rửa mặt súc miệng trở về phòng đi ngủ.

Ngủ đến nửa đêm, ta chợt nghĩ tới việc làm sao con quạ đen này có thể xông vào kết giới Thủy Kính, nghi ngờ nửa buổi, ta lại đứng dậy ra vườn sau đào con quạ đen ấy lên.

Ta tiện tay hái mấy chiếc lá bồ đào gọi một đàn đom đóm đến, bao lại thành một chiếc đen đom đóm, soi sáng để ta lật lật cánh của nó, ở dưới cánh có một tầng ánh sáng màu vàng nhạt. Quả nhiên không phải một con quạ đen bình thường, nghĩ là một con quạ đen đã thành tiên đạo, chôn làm phân bón rất là đáng tiếc, chi bằng đem nó hấp cách thủy rồi chia cho các tinh linh trong Thủy Kính ăn, còn có thể tăng thêm linh lực, bớt đi nỗi khổ mấy năm tu luyện.

Nghĩ đến đây, ta chợt cảm thấy hành động của mình cực kì sáng suốt. Chỉ là con quạ này đã gần như không còn thở nữa, mắt thấy sắp cứng đờ, đem hấp cách thủy công hiệu nhất định sẽ giảm đi đôi chút, hấp thu linh lực phải chú ý đến độ tươi sống. Ta đành trước tiên điều hòa chân khí cho nó một lần, không để cho nó cứng đờ mới được.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta liền cắn răng chui xuống dưới giường lôi hũ mật ta đã ủ suốt năm trăm năm ra, múc một giọt mật đổ vào trong mỏ nó, lại điều hòa chân khí cho nó. Sau khi ta làm xong những việc này, cánh con quạ đen lập tức ấm thêm một ít. Ta vô cùng hài lòng vỗ vỗ tay, quay đầu đi vào nhà bếp lấy nồi.

Nhưng không ngờ khi ta cầm nồi quay trở lại, cái đèn đom đóm vốn được ta bọc lại không biết bị cái gì làm kinh sợ đã mở bung ra, đom đóm ở trong bay ra tán loạn đầy cả phòng.

Ta vừa nhìn, cũng chả có chuyện gì lớn, lũ côn trùng này đúng là chưa từng trải qua chuyện đời.

Có điều con quạ đen đắc đạo này vì uống mật của ta nên giờ đã hiện hình người, nửa người đang nằm mềm oặt trên bàn. Ta cầm cái nồi đi vòng quanh hắn một vòng, có chút buồn bã, nó biến thành hình người, cái nồi bé bằng bàn tay này của ta sao có thể đựng được, không đựng được đương nhiên không thể hấp cách thủy được.

Nghĩ một lúc, ta mới nhớ ra phàm là tiên gia, thần linh, yêu quái đều có một quả nội đan tinh nguyên, tất cả linh lực đạo hạnh bình sinh đều ngưng tụ trong đó, chỉ cần lấy được nội đan tinh nguyên này là có được tất cả, vừa rồi là ta ngốc nghếch, lại muốn đem con quạ đen này đi hấp.

Chỉ là không rõ con quạ đen lạnh cóng này giấu nội đan tinh nguyên của nó ở đâu, ta cố sức kéo nó lên trên giường, lục soát bộ xiêm y màu đen rách nát trên người nó khắp một lượt, cũng không tìm thấy thứ gì giống như đan hoàn cả. Nghĩ là hẳn giấu trong cơ thể của nó rồi.

Ta lại cố sức cởi bộ xiêm y màu đen thủng lỗ chỗ của nó ra, tìm cả buổi, cuối cùng có một phát hiện rất đáng mừng. Dưới bụng dưới của con quạ đen này có một cái bọc rất quái dị, ta véo véo, có chút mềm lại có chút cứng. Ta nhớ lại cấu tạo thân thể của mình một lát, thực sự không có thứ gì tròn tròn như vậy, đoán rằng nội đan tinh nguyên nhất định được giấu trong này. Ta quả là thông minh.

Ta bẻ một cành bồ đào biến nó thành một con dao sắc bén, lại dùng hai sợi tóc của chính mình dể thử lưỡi dao, vừa chạm vào tóc liền đứt, ta rất hài lòng.

Cầm con dao, ta xoay lưng lại phía mặt của con quạ đen, ngồi lên trên bụng dưới của nó, cầm lấy cái bọc đó chuẩn bị hạ lưỡi dao xuống, bất chợt nghe thấy sau lưng có một tiếng quát phẫn nộ như sấm sét giữa trời quang: “To gan!”.

Trong đêm thanh vắng tĩnh lặng thế này, đột nhiên lại vang lên một âm thanh không hài hòa như vậy, thực khiến người ta sợ hãi. Ta sợ tới mức ngã xuống đất, con dao trong tay suýt nữa cắt đứt cả tay.

Chỉ thấy con quạ đen trần truồng kia từ trên giường của ta ngồi bật dậy, một đôi mắt lóe sáng như mũi dùi đang liếc xéo ta. Bị người ta nhìn xuống như vậy, ta bỗng cảm thấy mất hết dũng khí, thế là nhặt con dao đứng lên, như vậy mới có thể miễn cưỡng cùng nó nhìn thẳng. Ta không khỏi cảm khái trong lòng: không hổ là một con quạ đen đã đắc đạo thành tiên, ngay cả dáng người cũng cao hơn cây mía trong sân nhà lão Hồ.

Không khỏi lại nghĩ tới mình đã tu luyện bốn nghìn năm nhưng đạo hạnh chẳng tiến triển mấy, đến giờ bộ dạng vẫn là một đứa trẻ mười tuổi ở nhân gian, thậm chí so với Liên Kiều có một nghìn năm đạo hạnh còn non nớt hơn nhiều. Đương nhiên lúc đó ta còn chưa biết mình không phải là một bồ đào tinh bình thường.

Ta còn đang rất hổ thẹn vì vóc người nhỏ bé của mình, con quạ đen đã dùng ánh mắt sắc bén nhìn ta từ trên xuống dưới một lần, mở miệng quát hỏi: “Dưới kia là tiểu yêu phương nào?”. Tuy trên người không có một mảnh vải nhưng khí thế của con quạ đen này lại hoàn toàn áp đảo ta, khi đó lần đầu tiên ta ý thức được rằng quần áo và khí thế hoàn toàn chẳng có nửa phần quan hệ.

Có điều ta tuy đạo hạnh nông cạn, nhưng tốt xấu gì cũng là một tinh linh, đường đường chính chính lấy tu tiên làm mục đích phấn đấu cao cả, bị một con quạ đen gọi là tiểu yêu thực khiến ta bi phẫn vô cùng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuilakonrua về bài viết trên: Mộ Anh Lạc, TTripleNguyen, bacxanh, mê ngôn tình, sâu ngủ ngày, thaidu1305
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoathang2, linnieh1010, nang&gio, Nguyễn Vũ An Thy, Quân Y Nguyệt, sâu ngủ ngày, Tuyết's và 782 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.