Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Tân nương nóng bỏng - Túc Vân

 
 21.07.2015, 01:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2014, 09:09
Bài viết: 207
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.37
 [Xuyên không] Tân nương nóng bỏng - Túc Vân - Điểm: 11
TÂN NƯƠNG NÓNG BỎNG


images



Tác giả: Túc Vân

Convert: ngocquynh520

Editor: -Tử Tinh-

Độ dài: 10 chương

Lịch post: Thứ 2, 3, 4, 5, 6, 7 (Chủ Nhật xin phép được nghỉ)  :">  :">

--- ------ ---
Giới thiệu:

Đông Vương Thiên Uy được ca tụng là “Báo sa mạc”, là ông trùm dầu mỏ A-Rập, anh không màng tới nữ sắc, vì sa mạc chính là người tình duy nhất trong lòng anh, nhưng vận mệnh trêu ngươi, lúc thời gian xoay chuyển, họ gặp nhau! ... ... Cô dùng tên phóng hỏa, bị trói trên cọc gỗ, chuẩn bị hỏa thiêu, trời cao không tin cô yếu đuối, lại có lời đồn rằng cô chính là yêu nữ phóng hỏa, để cứu được cô, anh lớn tiếng tuyên bố với mọi người: “Cô ấy là nữ nô của ta, các người, ai cũng không được động vào!” Cuộc sống của một ông chủ và nàng nô lệ, kích tình và bạo lực, phong ba bão táp chốn sa mạc sắp nổ ra…...

--- ------ ------
Cảm nhận của Editor: Mình ôm bộ này từ lâu rồi, nhằn mãi chương 1 không xong vì ban đầu thấy nó lê thê mãi chưa vào đoạn chính T^T Thế rồi mình mần mò tới chương 2 thì lại không cưỡng được đành đọc convert một lèo hết luôn cả truyện (hình như lúc đó tới 3h sáng  :)2 ). Theo cảm nhận của mình thì truyện rất nhẹ nhàng, đáng yêu, thỉnh thoảng có một chút giật gân nhưng nói chung là không hề phức tạp. Mình thấy tính cách của cả nữ chính và nam chính đều rất ổn, thỉnh thoảng giả vờ ngây thơ, sói đội lốt cừu  :)). Câu truyện giống như một cơn gió nhẹ, nhưng vẫn rất cuốn hút và thỏa mãn. Đây là truyện đầu tiên mình Edit với tư cách cá nhân, rất mong các nàng ủng hộ!!!  :iou:  :iou:



Đã sửa bởi - Tử Tinh - lúc 04.08.2015, 15:35, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     
Có bài mới 22.07.2015, 22:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2014, 09:09
Bài viết: 207
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tân nương nóng bỏng - Túc Vân - Điểm: 12
Mở đầu:

Đây là một vùng thảo nguyên hoang vu, rộng lớn.

Ở nơi thảo nguyên không nhìn thấy được điểm cuối, trời đất chỉ cách nhau một đường thẳng, lại có một nữ tử đi cùng một vị sư phụ. Nữ tử kia ra đời chưa lâu đã mất cả cha lẫn mẹ, chỉ còn lại mình nàng lẻ loi, bị vứt bỏ nơi miếu hoang, 2T#lqđ được vị sư phụ thương xót mang về nuôi dưỡng.

Nơi đây là một vùng hoang dã, nhìn đâu cũng thấy mãnh thú, rắn độc …… Cho nên không có người dám sống ở đây, ngoại trừ hai sư đồ.

Vì sao lại thế?

Vì nữ tử này sở hữu thiên phú dị bẩm, nàng có thể chung sống vui vẻ với những động vật này, thậm chí còn có thể dễ dàng thuần phục đám mãnh thú, mà không bị thương tổn chút nào.

Lúc sư phụ phát hiện được ‘kỹ năng đặc biệt’ này của nàng thì nhất thời biến sắc, còn tưởng rằng nàng chính là yêu ma quỷ quái phương nào, 2T#lqđ nhưng mà, nhìn bộ dáng tiểu nữ tử vô cùng ngây thơ, thuần khiết, khiến sư phụ cũng đành bỏ qua ý tưởng hoang đường này.

Bởi vì, dung mạo của tiểu nữ tử không hề mang theo chút yêu khí nào, ngược lại còn giống như tiên nữ hạ phàm.

Nàng không những phi thường xinh đẹp, còn có cốt khí băng thanh ngọc khiết, kỳ quái hơn nữa là giữa hai lông mày của nàng hiện lên một nốt ruồi son, có thể do lúc mới sinh bị mẹ điểm lên, cũng có thể bẩm sinh đã như thế.

Mà ở thời đại này, nốt ruồi son trên cơ thể nữ giới chính là biểu hiện cho sự trung trinh, không nhiễm bụi trần. Rất có thể “thần lực” của nàng có liên quan tới nốt ruồi này.

Bất luận như thế nào, sư phụ cũng khẳng định nữ tử sở hữu năng lực không tầm thường này nhất quyết không phải yêu ma, 2T#lqđ mà trên người nàng tràn ngập thiện ý quyến rũ trời sinh, khiến cho mọi người đều nguyện ý tin tưởng nàng là một tiên nữ xinh đẹp.

Nàng có “thần lực” thuần phục mãnh thú, khiến cho nàng có thể thoải mái bảo vệ bản thân.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa? Năm tháng xoay vần, tiểu hài tử lớn lên từng ngày, mà vị sư phụ cũng ngày một già yếu.

Cuộc sống của bọn họ cũng không hề dễ dàng.... ... chiến tranh loạn lạc, thiên tai, nạn đói …… Khiến cho bọn họ sắp phải gặm cỏ cây để sống qua ngày. Sắp tới lại nổ ra chiến tranh với nước láng giềng, khiến cho khắp nơi người người tuyệt vọng phải đi tha phương, quân đội và bọn cướp đều cướp bóc khiến cho người dân không còn nhà để về.

Bọn họ không thể làm gì hơn ngoài việc rời bỏ thảo nguyên hoang lạnh này, chạy về phương Nam, dọc theo đường đi là những cảnh tượng tàn sát khốc liệt, 2T#lqđ chỗ nào cũng có khói lửa, nữ tử và sư phụ rất vất vả mới trốn được vào chỗ trú nạn ở Ngọc Phật tự.

Thân thể vị sư phụ bởi vì chạy nạn mà nhanh chóng hao tổn, cơ thể già nua không ngừng ho ra máu, ông biết số mình đã tận, gọi nàng đến trước giường dặn dò: “Vũ Tiệp, sống chết có số, duyên phận trời định, hôm nay, sư phụ và con duyên phận đã tận, ta đã nhờ Bình đại sư của Ngọc Phật tự chăm sóc cho con, hy vọng con sẽ nghe người dạy bảo, về sau tất cả mọi chuyện hãy cố gắng làm cho tốt ……”

Vừa nói xong, sư phụ liền trút hơi thở cuối cùng.

Mà Mạc Vũ Tiệp, cũng phải đối mặt với một cuộc sống mới – một vị sư phụ tên là Trí Bình sẽ chăm sóc cho nàng.

Trí Bình sư phụ thật ra là một vị hòa thượng vô cùng anh tuấn, bên ngoài có dáng vẻ tuấn tú, thân hình cao lớn, khiến cho tâm tình của nữ tử mới lớn lại không nơi nương tựa như Vũ Tiệp không khỏi rung động vì tình yêu đầu tiên, ánh mắt nàng thường không kiềm chế nổi mà dõi theo hắn.

Tâm tình của nàng càng trở nên không ổn định, lúc thì ngẩng đầu, lúc lại cúi xuống, lúc như đưa đám, một lúc lại hưng phấn …… Những thứ cảm xúc ngổn ngang phập phồng này, hoàn toàn cũng chỉ vì một nam nhân – Trí Bình.

Đây hẳn là nhất kiến chung tình? Trong lòng Vũ Tiệp hiện ra ý nghĩ đơn thuần, nàng yêu hắn! Nhưng mà, hắn là hòa thượng!

Không! Không! Không! ... .... là hòa thượng thì sao, nàng tuyệt không quan tâm! Chỉ cần có thể vĩnh viễn nhìn thấy nụ cười ấm áp như gió của hắn đã đủ để nàng thỏa mãn trong lòng rồi, những thứ khác đều không quan trọng.

Nhưng hòa thượng Trí Bình lại làm như không thấy đối với tình yêu của Vũ Tiệp, bởi vì trong mắt hắn, tất cả chúng sinh đều đáng được hắn yêu quý, hắn đã sớm thề sẽ dùng tình yêu cao thượng của mình, để phổ độ chúng sinh.

Ngày qua ngày, tình yêu của Vũ Tiệp đối với Trí Bình càng thêm sâu đậm. Nàng thường mộng tưởng một ngày nào đó Trí Bình sẽ hoàn tục, trở nên phong độ, dịu dàng, lịch sự, nho nhã, dáng vẻ tươi cười rạng rỡ …… Mà nàng sẽ vô cùng ngượng ngùng lại tự hào cùng với hắn kết thành chim liền cành, thậm chí tới mức mê sảng cũng lẩm bẩm: “Trí Bình, Trí Bình, ……”

Hạt giống tình yêu trải qua thời gian, càng ngày càng lớn.

Cơn ác mộng rốt cuộc lại đến. Vũ Tiệp không tin, chuyện đả kích như sấm sét giữa trời quang này lại một lần nữa xảy ra với nàng.

Nhưng, sự thật vẫn luôn là sự thật.

Sáng sớm, trụ trì tập họp lại tất cả loạn dân, tuyên bố: “Cục diện chính trị bên ngoài đã ổn định, tân hoàng đế lên ngôi, người cần chính, thương dân, là một vị vua tốt, nhất định có thể dẫn dắt mọi người tới thời điểm mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an. Vì vậy, Ngọc Phật tự xin được giải tán tất cả loạn dân, xin mọi người hãy trở về nhà, bắt đầu cuộc sống mới một lần nữa ……”

Vũ Tiệp nghe được những lời này, đau đớn tới không thiết sống, bởi vì điều này đại biểu cho việc nàng phải rời khỏi Ngọc Phật tự, nàng sẽ không còn được gặp lại Trí Bình!

Nghĩ tới những ngày sau này không có Trí Bình, lòng nàng đau như dao cắt, nước mắt cuồn cuồn chảy. Không! Nàng không muốn rời khỏi Ngọc Phật tự! Bất luận như thế nào, nàng đều sẽ không đi, tuyệt ... không ... đi.

Nàng kích động lao về phía hòa thượng Trí Bình, kêu khóc: “Ta không muốn rời xa ngươi, không muốn phải rời xa ngươi ...” nàng dang tay muốn ôm lấy hắn, nhưng hòa thượng Trí Bình lại đẩy nàng ra.

“Bữa tiệc nào cũng có lúc tàn, Mạc cô nương ... ....” Trí Bình cười nhạt, lấy ra một vật giao cho Vũ Tiệp, dịu dàng nói: “Đây là miếng ngọc bội bần tăng đã đeo nhiều năm”, nàng tự nhủ trong lòng, đây là “vật định tình” Trí Bình tặng nàng. Đúng vậy! Mặc kệ tương lai ra sao, Trí Bình đã cùng nàng đính ước cả đời, nàng cũng sẽ đem thân báo đáp.

Vũ Tiệp âm thầm thề, cả đời này, nàng chính là người của Trí Bình ... .... cho dù biển cạn đá mòn, trời long đất lở.

Rời khỏi Ngọc Phật tự đã ba ngày nay, Vũ Tiệp cũng không về quê.

Ba ngày này, Vũ Tiệp vẫn còn thất hồn lạc phách ở bên ngoài Ngọc Phật tự, nàng tha thiết muốn được nhìn thấy Trí Bình một lần nữa.

Nhưng mà, không như ước nguyện.

Ta rất nhớ chàng ... ... ta thực sự mong được gặp lại chàng dù chỉ một lần ... ... dục vọng mãnh liệt này, kèm theo cả nỗi mong nhớ khôn cùng, khiến cho Vũ Tiệp đau đớn tận sâu trong lòng, khiến nàng gần như điên cuồng đi quanh tường bao, nàng chỉ cầu xin có thể được nhìn thấy gương mặt của Trí Bình, cho dù muốn nàng chết, nàng cũng không hối hận.

Khát vọng khiến nàng bất chấp tất cả, không chừa thủ đoạn nào.

Ngày thứ tư, nàng làm ra một chuyện cực độ điên cuồng ... ... thừa dịp các hòa thượng, ni cô trong Ngọc Phật tự đang tụng kinh buổi sáng, nàng lén lút lẻn vào trong chùa.

Nàng tự nhủ với chính mình, chỉ cần trong chùa phát hỏa, tất cả hòa thượng sẽ ra ngoài cứu hỏa, như vậy nàng có thể nhìn thấy được Trí Bình rồi.

Cho dù nàng biết tội phóng hỏa dễ bị mất đầu, nhưng mà, chỉ cần có thể nhìn thấy Trí Bình, chết có gì đáng sợ?

Cứ như vậy, nàng thả một ngọn đuốc ... ... chỉ trong chớp mắt, lửa bốc lên bốn phía, đốt cháy cả tòa Ngọc Phật Tự ... ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn - Tử Tinh - về bài viết trên: Candy Kid, bichvan, cu meo, hotaru_yuki, lanvy06, nhoc_cut3
Có bài mới 24.07.2015, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2014, 09:09
Bài viết: 207
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tân nương nóng bỏng - Túc Vân - Điểm: 12
Chương 1.1:

Thành Đỗ Bái.

Được xưng là “Hoàng Kim Thành” trong sa mạc Ba Tư.

Đây là đô thành chính yếu của Liên hiệp các vương quốc A-rập, là một bến cảng tự nhiên, vốn là trạm trung chuyển thương vận, nhưng vào 196 năm trước đã phát hiện ra dầu mỏ, nhờ vào dầu mỏ mà cảng này chiếm được một vị trí nhất định.

Chưa tới Đỗ Bá thì nhất định không thể tin rằng trong sa mạc còn có một nơi hiện đại tới như vậy, phát triển như một loại kỳ tích.

Thành thị này nằm trong vùng sa mạc giao giữa Phương Đông và Phương Tây, khắp nơi xanh tốt, những tòa cao ốc sừng sững, hiển nhiên là một cảng lớn mang tầm quốc tế. Bọn họ dựa vào dầu mỏ, mậu dịch và vàng để trở thành thủ phủ của bảy vương quốc trong Liên hiệp các vương quốc A-rập. Họ dùng thương nghiệp và vàng để đổi lấy ngoại hối, đổi lấy thực vật có thể sinh trưởng, những tòa cao ốc chọc trời….. Thành phố phát triển thần tốc, được xưng tụng là “Hoàng Kim Thành”.

Nhưng ai là người chi phối cả thành phố?

Các quốc gia Trung Đông hầu như đều dùng từ ‘Thủ lĩnh’ để gọi người thống trị, nhưng mà, anh... lại có rất nhiều tên gọi.... người Phương Tây gọi anh là ‘Tổng giám đốc’, người dân địa phương gọi anh là ‘Tộc trưởng’, quốc gia này kính xưng anh là ‘Thủ lĩnh dầu mỏ’, mà người đời thì coi anh là ‘Quốc vương dầu mỏ’.

Anh — Đông Vương Thiên Uy.

Tứ công tử của gia tộc Đông Vương.

Là con lai giữa một người Trung Quốc và công chúa A-rập, tự nhận mình là kẻ được sa mạc sinh ra: ‘Báo sa mạc’.

‘Báo sa mạc’ vốn là Abu Aki, là thủy tổ khai quốc của một trong những Vương quốc A-rập. Vào năm 1972, hắn thống lĩnh một nhóm thuộc hạ, chiếm được Lợi Nhã Đức, cũng trở thành người đầu tiên chinh phục một nửa Vương quốc.

Còn anh, Đông Vương Thiên Uy, có dã tính cuồng bạo của ‘Báo sa mạc’, anh có niềm đam mê với sa mạc, toàn tâm toàn ý hiến dâng tâm huyết cả đời cho sa mạc, khiến anh giống như Abu Aki, một lòng muốn phát triển thành Đỗ Bái. Dã tâm của anh bừng bừng, muốn biến ‘Ảo tưởng hão huyền’ thật sự trở thành ‘Vương quốc mộng ảo’.

Hôm nay, anh đã hoàn toàn đạt được nguyện vọng rồi.

Anh đứng trên tòa cao ốc tối tân nhất thành phố, nhìn ‘kỳ tích’ anh đang sáng tạo, đúng vậy!

Thành phố này chính là kiệt tác hoàn mỹ nhất của thánh Allah, ai có thể tin rằng bên ngoài thành Đỗ Bái chính là biển cát mênh mông!

Cát cuồn cuộn, vô vàn cát tạo nên một sa mạc có màu hoàng kim!

Vóc dáng của Đông Vương Thiên Uy tương đối cao lớn, đối với người A-rập thì thân thể của anh thật sự là cao lớn vượt trội: anh có một làn da bánh mật, tóc đen, mắt sâu, ngũ quan như tạc, cùng với râu quai nón ở cằm. Sinh ra đã có một bộ dáng hào phóng, cường tráng, hữu lực. Hơn nữa anh lại ở sa mạc nhiều năm, nên còn có mùi vị ‘ngang tàng bạo ngược’.

Trên thực tế, Đông Vương Thiên Uy hận thấu xương những kẻ văn minh với bộ mặt ‘giả dối’ kia, cho nên anh cự tuyệt làm một thân sĩ nho nhã, lễ độ. Anh càng khinh miệt việc xã giao với nữ giới, bởi vì chán ghét cái đám thục nữ danh viện lòng tham không đáy và đại não toàn bùn.

Chỉ có ‘sa mạc’ mới là người tình duy nhất của anh.

Cho nên, anh vĩnh viễn sẽ không rời khỏi sa mạc.

Mà ở dải đất hoang dã này, anh cũng không cần tờ khế ước văn minh kia — giấy hôn thú. Chỉ cần anh thích, anh có thể thu mua nữ nô để làm thê thiếp. Chỉ cần anh đồng ý, bất kỳ nữ nô nào cũng có thể giúp anh nối dõi tông đường. Anh là Chúa Tể của các cô, mà nữ nô thì luôn tôn kính chủ nhân của mình, họ không có quyền lợi phản kháng. Nếu không, ở một đế quốc sa mạc nam tôn nữ ti như thế này, kết quả của việc không phục tùng đàn ông chính là đòn roi dữ dội.

Ở chỗ này, luật phát không có đất dụng võ. Trên mảnh đất này, chỉ cần ngươi có bản lãnh, sau cuộc giết chóc, ngươi hoàn toàn có thể tùy ý cưỡng chiếm những ‘vật bám’ như bọn họ. Nếu như ngươi là ‘thủ lĩnh’, ngươi lại càng có thể muốn làm gì thì làm, hô phong hoán vũ. Đương nhiên là Đông Vương Thiên Uy có cái đặc quyền này.

Thiên Uy có rất nhiều ‘Khải đinh nữ’, ở thế giới văn minh, gọi là ‘các cô nàng ưng thuận’ (2T: là gái bao đó các nàng ^^). Mà những Khải đinh nữ này, đương nhiên rất vui lòng hiến thân, giúp cho vị ‘thủ lĩnh Đông Vương’ này có thể đạt được thỏa mãn và vui thích thân thể. Bởi vì, Khải đinh nữ chỉ cần có thể bồi vị ‘Quốc vương dầu mỏ’ này cả đêm, thì có thể nhận được vô số bảo thạch và hoàng kim, Đông Vương Thiên Uy sẽ không bạc đãi bọn họ.

Có lẽ, Thiên Uy lớn lên ở nước Anh, được hưởng lễ rửa tội của nền giáo dục văn minh, cho nên anh không thích đối đãi nữ nô như ‘nô lệ’, anh coi họ ngang hàng, anh dạy họ đạo lý ‘giao dịch công bằng’, cũng tự làm tấm gương tốt để bồi thường.

Anh luôn mặc một bộ trường bào A-rập, hoàn toàn giống cách ăn mặc của người A-rập, trường bào này, cũng là cách mặc của người A-rập cổ xưa, một chiếc áo ngắn, quần dài, giày bó làm bằng da hươu….. Cho nên, anh chính là ‘trong lòng văn minh’, ‘bên ngoài man di’ — là người đan xen giữa văn minh và man di!

Ở trong biển cát vàng mênh mông bát ngát, có gần mười ngàn mẫu dầu mỏ, được coi là mỏ khai thác dầu mỏ lớn nhất A-rập, người sở hữu chính là Đông Vương Thiên Uy — ‘Quốc vương dầu mỏ’ chân chính.

Gia tài của anh, tại khu vực Trung Đông, có thể nói là số một!

Anh — Thủ lĩnh Đông Vương, ở trong sa mạc thần bí, chính là một nhân vật truyền kỳ.

Anh thích đứng trên những tòa cao ốc rồi nhìn về phương xa, dõi mắt nhìn xuống ‘Hoàng kim thành’ trong vịnh Ba Tư. Bình minh, giữa trưa, buổi chiều, mặt trời lặn, nửa đêm, năm khoảng thời gian này, chính là thời khắc quan trọng mà tất cả tín đồ Hồi giáo đều hướng về thánh điện Mecca để cầu nguyện, mà Đông Vương Thiên Uy chỉ lẳng lặng chăm chú nhìn một mảnh dầu mỏ bao trùm, vùng đất bị cát bao phủ và ánh mặt trời nóng rực tàn phá không hề có sức sống.

Giữa trưa. Nhiệt độ cao gần bốn mươi độ C.

Trong lúc bất chợt ……….. “Thủ lĩnh Đông Vương”!

“Tổng giám đốc Đông Vương”!

Cùng với tiếng gào thét hoảng sợ, Đông Vương Thiên Uy nhìn xuyên qua cửa sổ, cảnh sắc bên ngoài chiếu rọi trong mắt anh chính là một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa, ngay cả ở đây cũng có thể nghe thấy những tiếng nổ, thế lửa đã trở nên không thể ngăn cản, giống như muốn hủy thiên diệt địa……… đám thuộc hạ xông vào phòng làm việc của tổng giám đốc, tất cả đều luống cuống tay chân.

“Thủ lĩnh! Ống dẫn dầu đột nhiên……… Không hiểu sao lại nổ tung………. Lửa lớn khắp nơi………. Chúng ta………”

Chỉ trong giây lát, ngọn lửa đã bốc cao tới hai mươi thước!

Trái tim của Đông Vương Thiên Uy đập nhanh một hồi, lập tức hạ lệnh: “Mau sơ tán mọi người, không cho phép tới gần ống dẫn dầu. Ra lệnh cho người của tổng bộ khóa đường ống chính…….”

Trong nháy mắt, anh lao ra khỏi cao ốc, ngồi lên xe Jeep, phóng băng băng về phía biển lửa.

Thế lửa đã ở mức độ không thể ngăn cản, chậm trễ sẽ không có cách dập tắt.

Trận hỏa hoạn này không biết bao giờ mới kết thúc? Chỉ sợ rằng ngay cả ‘Allah’ cũng không rõ ràng.

Lửa vẫn thiêu đốt, vẫn lan tràn, cho dù có khóa ống dầu chính cũng vô ích. Bởi vì, mỏ dầu lớn chia ra từng phần riêng biệt, mà ống dầu bị nổ tung chính là phần trung gian, tắt ống dầu chính chỉ có thể ngăn dầu mỏ không tiếp tục tràn lan, còn dầu thô ở bên trong mỏ dầu chỉ có thể để cho ngọn lửa đốt sạch từng giọt một ………. Vì sợ hỏa hoạn lan đến thôn làng lân cận, cảnh sát thành Đỗ Bái chẳng những phải ngăn cản người dân tới gần mà còn phải cưỡng chế người dân di rời tới nơi khác. Liên tục vài ngày, tất cả mọi người đều bó tay hết cách, chỉ có thể than thở nhìn trời. Hơn nữa, vùng bị hỏa hoạn đã bốc lên màn khói nồng đậm, khiến cho bầu trời một mảnh hắc ám, khói giăng dày đặc, gió rét rít gào, giống như một vụ nổ bom Nguyên tử, cảnh ngộ như thế, quả thật kỳ dị.

Trận hỏa hoạn này, rốt cuộc sẽ cháy bao lâu nữa?

Đây quả thật là một ẩn số.

Mà tới giữa trưa ngày thứ năm, cũng chính các tín đồ Hồi giáo thỉnh cầu chủ tế chỉ đạo đoàn người lễ bái đông đảo chưa từng thấy, hơn một nửa người dân thành Đỗ Bái tụ tập ở mỏ dầu phía đông nam bên ngoài thành, cùng nhau quỳ xuống, van xin Thánh Allah từ bi che chở! Phù hộ cho thế giới Trung Đông một mảnh yên vui có thể nhanh chóng vượt qua được kiếp nạn trước nay chưa từng có như thế này.

Đông Vương Thiên Uy cũng bó tay hết cách, cũng chỉ có thể quỳ xuống thành tâm cầu nguyện.

Ngày thứ bảy, thế lửa càng có vẻ hung hãn, không hề có khuynh hướng giảm bớt, một ít cư dân Thần tộc tin theo tín ngưỡng cổ đại chợt xuất hiện, lại tuyên bố Đông Vương Thiên Uy đã chọc giận thần BAAL, mới dẫn tới kiếp nạn ở thế kỷ hai mươi này.

Thần BAAL là một vị ác thần, trong Kinh Cựu Ước còn ghi lại, là cường địch lớn nhất của Đấng sáng tạo – Thần Giehova mà người Do Thái tín ngưỡng.

Những cư dân này đưa tới một pho tượng thần BAAL, nó …. đầu đội mũ, tay phải cầm roi, tay trái cầm tia chớp và lúa mạch, trên người mặc khôi giáp, có khắc bảy gương mặt. Trong truyền thuyết thì thần BAAL vô cùng linh nghiệm, là một vị thần trọng yếu của người La Mã.

Rất nhiều hoàng đế La Mã đều thờ phụng thần BAAL.

Không lâu sau, lời đồn cũng lan tràn như hỏa hoạn…….. địa vị của Đông Vương Thiên Uy cao quý ngang với hoàng đế La Mã cổ đại, nhưng vì anh không lạy thần BAAL, cho nên bị trời phạt, đến nỗi gặp phải trận hỏa hoạn này……….

Đối với Đông Vương Thiên Uy mà nói, anh là một người trẻ tuổi đến từ đất nước khoa học, văn minh, tự nhiên sẽ xì mũi coi thường những lời nói này, nhưng mà, nếu như hỏa hoạn cứ tiếp tục lan tràn bất diệt…….

Bất đắc dĩ, anh đành nhận pho tượng thần BAAL.

Chính anh đã bảy ngày liền không hề chợp mắt, bởi vì thể lực không tốt mà bất tỉnh tại chỗ. Anh lập tức về nhà điều dưỡng thân thể, ngủ bù.

Hoàng hôn ngày thứ tám, thể lực của Đông Vương Thiên Uy vẫn còn hư nhược, nhưng vẫn cứng đầu cưỡi ‘Abraham’, dong ruổi gần đám cháy.

‘Abraham’ là một con ngựa nổi tiếng ở A-rập, mà tên này ở trong Kinh Thánh, chính là môn đồ được Thượng Đế quý trọng, bởi vì Abraham luôn phục tùng Thượng Đế. Giống như con tuấn mã này, vĩnh viễn thuần phục Đông Vương Thiên Uy.

Đám cháy là một mảnh hỗn độn, bên trong còn có tiếng kêu gào đinh tai nhức óc, trong lúc bất chợt, một cái lồng sắt bên trong có hai con rắn đuôi chuông được người dân khiêng tới, đưa đến trước mặt Đông Vương Thiên Uy.

Những người này giải thích: “Hai con rắn đuôi chuông này, thật ra vẫn luôn bảo hộ nơi này bình an. Nếu muốn trận hỏa hoạn ngập trời này được dập tắt, thì cần phải dựa vào pháp lực của hai con ‘Xà thần’ này, xin thủ lĩnh nhận lấy, để hai con rắn này phù hộ chúng ta!”

Đông Vương Thiên Uy thật muốn ngửa mặt lên trời cười to, đây là cái thế giới gì? Ngay cả lũ rắn ở đây cũng có cả đống người sùng bái!

Ai! Nhưng mà, anh cũng tương đối rõ ràng, chỗ này chính là bộ lạc hoang dã trong sa mạc, tuy rằng nhờ vào dầu mỏ mà nhanh chóng giàu có, nhưng tư tưởng của bọn họ vẫn tương đối lạc hậu, bản tính tàn nhẫn của bọn họ, nền văn minh không thể lý giải được.

Thiên  Uy hiểu rằng, ở trong thế giới Hồi giáo, nếu như ngươi không chấp nhận “quà tặng” của đối phương, thì phải cẩn thận đối phương “trả thù”! Anh không định đắc tội những thôn dân này.

Cho nên, anh lễ phép đón nhận cặp Rắn đuôi chuông.

Thần Allah, thần BAAL, rắn, ba vị thần được người ở sa mạc sùng bái nhất cứ như vậy mà kết hợp trong trận lửa lớn. Mà thật kỳ diệu…….. vào sáng sớm ngày thứ chín thì trận hỏa hoạn rốt cuộc cũng tắt.

Đám cháy để lại một mảnh hoang vu, một vùng lớn toàn dầu mỏ chỉ còn là phế tích, thời gian chớp mắt, cát bụi sẽ lấp đầy những mỏ dầu kia, rất nhanh, một vùng dầu mỏ đen tối sẽ trở thành sa mạc màu vàng kim.

Đại nạn lần này, đương nhiên là tổn thất đối với Đông Vương Thiên Uy, chỉ là ảnh hưởng của những tổn thất này không quá lớn, đối với một “Quốc vương dầu mỏ” như anh mà nói, cũng chỉ là một sợi lông trâu!

Theo nghiên cứu của cảnh sát, nguyên nhân của vụ cháy là do ống dầu được chôn ở dưới lòng đất đột nhiên bị vỡ, mới gây ra trận hỏa hoạn lớn nhất thế kỷ hai mươi này. Hơn nữa, vụ việc lần này rất có thể là do có người cố ý phá hoại.

Rốt cuộc là kẻ nào làm? Đông Vương Thiên Uy ngẫm nghĩ. Ngày thường, những mỏ dầu này không chỉ được canh phòng cẩn mật, mà những ống dầu dưới nền đất đều được chôn sâu tới ba thước, nếu quả thật là do con người, thì “bản lĩnh” của người kia cũng thật khó lường!

Anh không nhiều lời, chỉ xua mọi người ra khỏi hiện trường hỏa hoạn, bao gồm cả cảnh sát. Sau đó, anh một thân một mình nhìn lên phía chân trời, mặt trời đang lặn ở phía Tây khiến sa mạc cuồn cuộn bị nhuốm một màu vàng rực, mà anh, đang đắm chìm trong khoảng không gian này với biển cát vàng óng ánh, cho đến khi đêm tối phủ xuống, anh mới cưỡi Abraham rời đi.

Thành Đông Vương.

Trên một mảnh ốc đảo, Đông Vương thành trải rộng trên mười mấy công mẫu (1 công mẫu = 100m2), nơi này giống như nguồn nước ngọt của sa mạc, xuân ý dạt dào bốn phía, trong khe núi còn có một hồ nước ngọt, trên sườn núi có rất nhiều cây ăn trái, cây nho, Sakya……… Khó có thể tưởng tượng, trong sa mạc lại có những trái cây này. Vậy mà, điều khiến cho người khác khó tin nhất chính là, phía trong tòa thành còn có trại ngựa, hơn nữa còn nuôi gần trăm con. Đông Vương Thiên Uy thích thuần ngựa, lại càng thích ‘huấn luyện thuần phục’ những con ngựa nồng đậm dã tính, giống như con tuấn mã Abraham này, chính là một ví dụ sống động. Anh càng yêu thích dong ruổi trên sa mạc mênh mông bát ngát, hưởng thụ niềm vui thích của những trận gió lớn. Thiên Uy cũng không lái xe, trừ phi phải đi vào khu trung tâm của thành Đỗ Bái, anh mới lái chiếc xe Jeep tục tằng, nếu không thì ngựa mới chính là sở thích của anh, là đồng bạn không thể thiếu của anh.

Thành Đông Vương được canh phòng cẩn mật bốn phía, một đội lính mặc quân phục màu xanh lá cây, cầm súng tự động trong tay, luân phiên canh gác hai tư giờ, bảo vệ Đông Vương Thiên Uy.

Phương xa vừa truyền tới tiếng ngựa kêu “Hí…………..hí”, một trận cát xẹt qua trong nháy mắt, thủ lĩnh Đông Vương mặc trên người một bộ áo dài trắng ngồi trên lưng tuấn mã A-rập, đã thúc ngựa tiến vào cửa chính, thủ vệ hành lễ với anh, Thiên Uy khẽ mỉm cười, xuống ngựa.

Người hầu lập tức dắt Abraham đến chuồng ngựa nghỉ ngơi, còn Thiên Uy định đi tẩy rửa hết bụi bậm và cả vận rủi trên người.

Anh đổi một con tuấn mã khác tên là ‘Vương tử’, khoảng chừng năm phút sau, anh đến bên cạnh hồ nước, trực tiếp tung người nhảy vào trong hồ, không e dè mà tẩy rửa bản thân một phen.

Cảm ơn trời đất, cuối cùng thì trận hỏa hoạn cũng chấm dứt. Chín ngày mệt mỏi, lo âu, hầu như hoàn toàn biến mất khi ở trong một nơi trong lành như hồ Thanh Thủy. Thiên Uy tận tình hưởng thụ sự dễ chịu của nước hồ.

Cho tới khi anh cảm thấy cả người đều vô cùng thoải mái, anh mới lưu luyến đứng dậy. Đám nữ hầu lập tức phủ áo dài lên người Thiên Uy, sau đó Thiên Uy nghênh ngang đi vào đại sảnh.

Đám người hầu dâng lên món thịt nướng nổi tiếng nhất Trung Đông, cùng với món cá nướng bằng đuốc được bắt ở sông Tigris – Bát Đa, Hồng Trà, cà phê…….

Sau khi anh ăn no nê, anh thoải mái nằm úp sấp trên bàn ăn, lơ đãng nhắm hai mắt, cứ vậy mà ngủ thiếp đi.

Không người nào dám đánh thức thủ lĩnh Đông Vương, đám nữ hầu đắp chăn lông trong lúc anh đang dần chìm vào giấc ngủ, cho đến khi …………. Một hồi huyên náo truyền tới.

Hỏa hoạn?

Trong một khoảng không gian, nàng rơi vào trong biển lửa…………

Vừa tỉnh, cô đã bị trói vào một cây cọc gỗ, chân tay đều bị buộc chặt gắt gao, hoàn toàn không thể động đậy.

Cô bị một đám người cả nam lẫn nữ mặc áo dài trắng, treo lên cao, từ giữa không trung, cô nhìn xuống mặt đất, xung quanh cọc gỗ đã chất rất nhiều cây gỗ tẩm dầu hỏa, bọn họ ………chuẩn bị thiêu chết cô!

Tiếng hò hét giận dữ ngút trời.

“Yêu nữ! Yêu nữ!”

“Thiêu ả ta!”

“Vu nữ! Vu nữ!”

“Cô ta khiến các ngươi xảy ra hỏa hoạn, chúng ta phải dùng lửa thiêu chết Vu Nữ………..”

Cô nghe nhưng không hiểu bọn họ đang nói gì.

Nhưng, cô biết………. lửa là do cô đốt.

Là cô khiến cho Ngọc Phật tự bị hỏa hoạn.

Cô cũng hiểu rõ, ở thời đại này, phóng hỏa sẽ phải trả giá đắt, chính là bị thiêu sống.

Cô không hề nghi ngờ, bởi vì đây là cô cam tâm tình nguyện.

Cô rơi hai hàng lệ trong suốt.

Ở trên cọc gỗ cao, cô đưa mắt nhìn những thôn dân đang điên cuồng dưới đất, trong lòng dâng lên trận trận nghi vấn: bọn họ không giống với những ‘thôn dân’ trong ấn tượng của cô?

Quang cảnh xung quanh cũng hoàn toàn khác biệt, chung quanh mịt mờ, toàn là cát vàng.

Nhưng mà, điều đó thì cũng chẳng liên quan gì tới cô nữa rồi.

Kết quả của cô vẫn không hề thay đổi ………. Cô sẽ bị thiêu sống.

Mặc dù sắp chết, đôi tay bị trói chặt, khóe miệng ứ máu, nhưng hai tay cô vẫn nắm thật chặt, miếng ngọc bội kia.

“Ầm” một tiếng, lửa bốc lên, những cây gỗ được tẩm dầu nhanh chóng bốc cháy.

Ngọn lửa giương nanh múa vuốt, chỉ lát nữa sẽ cắn nuốt cô…….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn - Tử Tinh - về bài viết trên: Candy Kid, Catstreet21, PemDan, bichvan, cu meo, hotaru_yuki, nhangianvovi, nhoc_cut3
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



ღ๖ۣۜMinhღ: Hú... hú... sói hôi xuống núi rồi à
Hoa Lan Nhỏ: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy.
Chương 3 viewtopic.php?t=408117&start=3
Mong được ủng hộ :))
Snow cầm thú HD: bài ba
Chuột Tinh: mò lên :P
Libra moon: Có thể là trước con chưa hiểu rõ đc cuộc sống của pa mà  thời gian ta quen nhau cũng chưa lâu nhưng con mong gia đình ta sẽ luôn thông cảm và quý trọng nhau. Con biết ai cũng có cuộc sống bận rộn riêng của mình, con đã lớn hơn trước rất nhiều rồi, có thể chăm sóc cho mami lúc pa đi vắng, bận việc, chỉ cần pa không phụ lòng con và mami là được. ^^
Libra moon: Pà à dù sao con và mami cũng không trách pa đâu, luôn ủng hộ pa mà, nghe mami nói pa sắp thi ạ ?
Vậy chúc pa thi tốt nha, pa nn
Độc Bá Thiên: :P4 chìm vô mộng đi chú...ám quá
Thái Tuế: Cẩn thận cổ ông đó thiến ^^
Lib: ba biết con hiểu..
Pp all
Jinnn: Ngủ đi =.=
Libra moon: Pa có tội tình gì ?
Độc Bá Thiên: :think2: tui có nên chờ ám ko nhể :))
Thái Tuế: Mọi người ngủ sớm hí. Khuya tui mò lên lại còn thấy ai là ám k ngủ ngom lun đó :))
Lib: baba xl 2 người....
Độc Bá Thiên: Chú ngủ ngonnnn :kiss: :hug:
Libra moon: PP pa
Độc Bá Thiên: phim tòa án ko phải ma :)2
Chuột Tinh: thui out đã, rip mắt rồi, thuốc tác dụng ồi! đi ngủ sớm nhớ mọi người ^^
Chuột Tinh: oa! phim ma! tuyệt, ngon để tìm xem
Độc Bá Thiên: tòa án của ma nữ chú ạ
Jinnn: tòa án ma nữ :v
Chuột Tinh: eh thiến: phim gì giới thiệu t coai vs, chứ nằm thế này chán lắm
Libra moon: . Vậy là là gì giống vk ck nữa pa
Jinnn: ok fine :)
Chuột Tinh: lib: con biết tính mamy con rồi mà, haz để cô ấy lo baba con thấy có lỗi lắm ...
Nặc Nô: :)) than than ciu chú ...chú kết tóc thành cuộn gửi tui nhá ;)
Chuột Tinh: jinn: không gì cả, ca chỉ cho ai đó phương tiện để kéo và giữ ai đó thôi ... :))
Libra moon: Con nhắn tin trên dđ thoi mà knao mami lên đăng bài sẽ thấy thoi à. Mà lại con chỉ muốn 2ng xích lạ gần nhau...
Chuột Tinh: lib: con ah, có gì đâu, lâu rồi ba không lên, mamy của con cũng gần kt 1 tiếc nhiều môn rồi, nói ra làm gì hở trời...
Jinnn: :)
Jinnn: ... chuyện gì đang xảy ra :)
Chuột Tinh: thiến: để t cho vài sợi, lúc rãnh lấy ra làm dây trói ai đó lại thôi  ;)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.