Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm

 
Có bài mới 30.03.2011, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1289 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm (Hoàn) - Điểm: 10
Hân bdHân Hướng 7Vinh


images


Tác 2giả: c1Điển Tâm
Thể 0eloại: engôn tình 37hiện đại
Link:  nhokaxu.wordpress.com/hiện-dại/han-han-hướng-vinh/#comment-2163
Edit: 3Doanh Doanh, 7clair
Số 7hương: b9 Chương
Giới 7hiệu:

Ô cô, trời 45ơi, đường 5ình duyên f7ủa cô vì 3ao lại gập chềnh như 70hế?!

Âu 4ương Hân 4cân một frăm phần 0drăm là mỹ 0ữ, lại 0uôn “không 1ai hỏi thăm”. ee © DiendanLeQuyDon.comhật vất 08ả mới 9fìm được 71ột đối 07ượng kết 78ôn, vị 2ôn phu lại 3đột nhiên a3iến mất. 2 © DiendanLeQuyDon.comô chạy 87đến nhà eeọc trưởng b3hờ giúp 3đỡ, làm 1eao biết 5được đây 4ại là rước 24ói vào nhà!!!

Nhìn 96ề ngoài 75anh mạnh eẽ dịu 7àng nhưng 3thực sự f0không phải 3enhư vậy! 1Anh trăm 75phương ngàn ebkế bày emưu làm fcho cô vừa 5đính hôn 9liền trở 12thành “người 92phụ nữ 4bị bỏ 80rơi”. Sau d7đó anh mê 9hoặc dụ 06dỗ cô, 5chẳng những 4mang cô ăn 53sạch mà fcòn bị 50bắt giam 0tại giường……

Kể etừ lần 66đầu tiên 5aHướng Vinh 84nhìn thấy 5Hân Hân, e4anh đã quyết 8fnhất định 4phải cưới bccô làm vợ. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nữ fnhân ngốc 3fnghếch này 5nhìu năm d4qua vẫn 18không hiểu f5được tấm 8lòng của cdanh, còn 2evô tư đến 9gửi thiếp 70cưới cho banh, báo 5drằng cô csắp kết bhôn với 8người khác! 69Thế này 6là làm sao? 8Cô là người dvợ mà anh fmơ ước 7eđã nhiều e6năm, ngoại ctrừ anh, 9cô tuyệt 2đối không 5thể lấy 8người đàn edông khác!

DD: aNhìn chung 3eđây là 1một tác 8aphẩm nhẹ dnhàng, khá 26hài hước. 6 © DiendanLeQuyDon.comNữ chính 7ngây thơ c4và hơi ngốc 5nghếch, dnam chính cthì khỏi 5dnói, vô edcùng yêu dathương chìu 3chuộng nữ 8chính. Điều 0ta thích c0nhất ở 02tác phẩm 1này là tình 7cảm giữa 19người và 9cngười! f9Tình yêu fnam nữ, 0tình cảm 16anh em, tình 1cảm gia aađình, tình c6làng nghĩa 6xóm! Hề dhề, ta đặc ebiệt thích 7những nhân cfvật phụ adtrong đây, b5hài không fchịu được!


Đã sửa bởi thewind27 lúc 31.03.2011, 05:11, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.03.2011, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1289 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Re: Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm - Điểm: 11
Chương a1


Bầu 11trời thật ftrong xanh.

Những 1tia nắng cbmùa đông bthật ấm aeáp, tuy sáng 5sớm vẫn d5còn một 2chút se lạnh, 9nhưng khi dmặt trời a6xuất hiện 1hì cái lạnh bđó đã 2ị xua tan 8oàn toàn.

Tại eaột thị 01rấn nhỏ 6dở trung c1âm Đài c7oan, cảnh f5đẹp mê 45oặc, khí 10ậu ấm báp, hoa nở 8ốn mùa, b4àm cho lòng 64gười ngây adgất.

Thị dbrấn này 1ấy việc 2rồng hoa, 8uôn bán 8aoa là chủ cbếu. Hai bên đường 31đều là f3ác cửa 6àng hoa quy eô lớn nhỏ a1hác nhau. d © DiendanLeQuyDon.comhi những 6cia nắng 8dđầu tiên 8fủa bình 35inh xuất b5iện, những 3gười bán 39oa bắt đầu 1fận rộn cới công 9iệc phân 21phối các 1loại hoa 06tươi đi bkhắp nơi.

47cuối đường ebỗng xuất ahiện một f8bóng dáng 8nhỏ nhắn.

Âu 50Dương Hân ceHân mặc 8cbộ đồ bfthể thao 0chầm chậm 1achạy dọc b5theo con đường 7ngào ngạt 76hương hoa 2này, tóc 1ngắn chấm 5vai buộc 19thành cái 49đuôi ngựa 3gọn gàng, b4theo nhịp 1chạy mà 7đung đưa dequa lại, bkhuôn mặt 31thanh tú 6vì chạy e6bộ buổi 6sáng mà c2ửng hồng.

7không phải a8mỹ nữ e9xinh đẹp 82nóng bỏng 17gợi cảm, 9nhưng cặp 8cmắt to trong 21sáng hút fhồn người 0khiến cho bngười ta b8nhìn vào aliền muốn 7fđắm chìm 9dtrong đó.

Mặt 6btrời dần 1fdần lên cccao, không ekhí càng athêm ấm 9áp, trên 4khuôn mặt anhư búp 83bê bằng 2sứ đã 0elấm tấm 40mồ hôi, ceở cuối bdđường, b8con đường 89về nhà 8đã xuất ehiện ở 8trước mắt, 4theo thói d8quen thì cdthời gian ftập thể 8dục buổi 0sáng đã 3kết thúc.

Tuy bnhiên, trước fkhi kết cthúc buổi btập, cô cquay một bgóc, không f7theo đường avề mà lại 6rẻ vào 17một công 1ty bán hoa 4flớn.

Lối 6vào có trồng 5hai chậu 68hoa giấy 5blâu năm, 46cành lá 9drậm rạp, 13sắc hoa e2rực rỡ, 1ache khuất 6phần lớn 2ánh sáng 1bmặt trời. 5 © DiendanLeQuyDon.comBên dưới 66giàn hoa 4ftreo nhiều acối xay b3gió, đủ 5fmọi màu 9sắc, theo egió mà quay c8quay.

Mười 1mấy người 79đang rất fbận rộn, 72vận chuyển e3các loại 1hoa, tùy 2atheo yêu abcầu của 02khách mà f7gửi đi d9ra ngoài.

8cđây kiểm c2tra rất dnghiêm ngặt, 6chất lượng c5hoa rất a1cao, ông 40chủ tuy 08tuổi còn d0trẻ nhưng 1quản lý f4rất nghiêm cckhắc, tuyệt 81đối không 7dcho phép caloại hoa 5bkém chất clượng, flại càng b6không cho 97phép dùng 2hoa kém chất 7lượng để 5bán.

Vài b1năm kinh 7doanh trở 9lại đây, dcông ty này 6ở Đài 3Loan có thể anói tiếng atăm lừng 5lẫy, bất 1eluận thời 8tiết nào ceviệc kinh 13doanh cũng 7vô cùng ephát đạt, 9vào những 4ngày lễ 4ctết, đơn 07đặt hàng 8của khách f0gửi tới 7đặt biệt fnhiều, chỉ csợ tay chân edchậm chạp 4asẽ không 5bkịp chuẩn 96bị hoa thật 1dtốt.

“Hân 6bHân, sớm 18a!”

6người nhìn 78thấy cô 6vào cửa 8liền chủ dđộng hỏi 0thăm, cũng 2bkhông quên 7mang chậu cvạn niên bcthanh chuyển 5lên xe, đối b9với những flần ghé 40thăm thường axuyên vào 5buổi sáng 0của cô ađã trở 18nên quen fthuộc.

“Sớm.” 49Nàng lễ 0phép đáp, 0cđôi chân 6mang giày 5vẫn không 6dừng lại, 23tự chuyển e6hướng đến 3góc bàn 3làm việc, 3xem như nhà e0mình mà d4tùy ý đi alại.

7giữa những 6achậu cây 14cảnh có bmột cái 0bàn, phía cesau có một 4angười phụ dcnữ trẻ 1đang ngồi eđối chiếu 75với khách 21hàng về f8đơn đặt 4hàng và 9blô hàng eebuổi sáng.

“Hướng 0dNhu, ngươi e5cuối cùng 22đã trở 86lại.” 04Hân Hân 0eliền chạy c1đến bàn e8làm việc, d7trong mắt ahiện lên 0nụ cười 0engọt ngào.

“Ân, adhoa uất 02kim hương 49xảy ra một 34chút vấn 07đề, cho dnên chúng 6atôi lùi 9blại hai 8tuần sau a5mới giao e8hàng.” 74Hướng Nhu 9thản nhiên 5enói, ngay 5cả mắt b5cũng không 1thèm nhìn 89lên, cặp 5bmắt kính 3gọng đen 8còn đang 68chăm chú 2vào đơn 4đặt hàng, 8phải chắc 4achắn mỗi 2một con 8số đều 9phải chính e4xác.

“Đi 7Hà Lan vui 7không?” c9Hân Hân 0dựa vào b3bàn làm bviệc, tay 19chân duỗi e8ra một bên 55khởi động 2làm ấm ecơ thể. 60 © DiendanLeQuyDon.comBộ đồ 4dthể thao c4theo động ctác mà bị 1kéo căng, 9eđường 6cong dưới e8lớp vải cfcàng có 6vẻ phá dlệ xinh 53đẹp mê 3người.

“Không fbiết.” 4cHướng Nhu fenhún vai, fdùng bút amáy viết 5vài con số.“Ta 1là cùng e5đại ca cđi bàn công 2việc, không baphải đi 4chơi.”

Hai 7fnữ nhân c1này tuy cùng f8tuổi, nhưng f5phong cách 1lại hoàn 7toàn khác 21nhau.

Hân 6Hân thanh 9lệ mà ngọt eengào, có 26vài phần 4bất cẩn 4và ngây 42thơ, Hướng d4Nhu lại 4cẩn trọng ccbình tĩnh, 7tính cách 1của cô 89là cẩn 2thận tỉ dmỉ đến btừng sợi 8dtóc, không 8cho phép ebất kỳ 1một sự 86rối loạn dnào dù nhỏ. 3 © DiendanLeQuyDon.comKỳ quái 19là hai người 86lại có 0ccảm tình 7rất tốt, btừ nhỏ 21đến lớn 61không có 74gì giấu cadiếm nhau.

Cùng 4dở một 5thị trấn d2nhỏ nhiều b8năm, hai 0bnhà Âu Dương 8gia cùng a3Hướng gia 6thủy chung 87giao tình erất sâu 4fsắc. Hân c0Hân lúc fcòn học 3trung học 7bkhi tham gia 2đội điền 78kinh còn 8nhận được 99không ít 25sự chiếu 45cố của 8Hướng Vinh.

Hướng 49Vinh lớn 7hơn cô năm 53tuổi, là 9dtrưởng 3tử của d1Hướng gia. 44 © DiendanLeQuyDon.comKhi hai tiểu 3nha đầu 38bước vào 90cánh cổng ctrung học a4thì anh đã dsớm tốt dnghiệp, d7bởi vì efthành tích c7điền kinh anổi trội 10xuất sắc, 0nên được ahuấn luyện 33viên mời 5về trường 5hỗ trợ 84rèn luyện 35đám đàn 7cem.

“Các cngươi trở 41lại thật fftốt, nếu e2trễ một 89chút thì 46sợ không 6kịp.” 8Hân Hân blàm xong 0thao tác, 8nhàn nhã 50tựa vào bfmột bên 44cạnh bàn, acởi bỏ 78sợi dây cbbuộc tóc, bdùng ngón atay tùy ý 0cchải nhẹ 6mái tóc 9mềm mại.

“Không 2kịp cái dgì?”

Hân 1Hân không 7đáp hỏi d1lại:“Hướng 2đại ca eđâu? Tại a7sao không ethấy anh cấy?”

bnhìn chung 14quanh, chớp 0mắt tìm 0kiếm hình 7ảnh quen bethuộc.

“Ảnh 29ở ngoài 1xe bên kia f3đang chuyển 22lan hồ điệp.” 1bHướng Nhu fdùng bút f9máy chỉ 75chỉ bên 77trái.

Một 96người con 9ftrai cao lớn 1đưa lưng 11về phía bhai người, aống tay 3áo cuốn 5tới khửu f3tay, lộ 26ra cánh tay dngăm đen 8rắn chắc, 9dxoay người 7mang chậu 26lan hồ điệp 2chuyển lên 32trên xe, 1fđôi khi f0còn lên 0atiếng chỉ c2đạo các 30nhân viên. 91 © DiendanLeQuyDon.comNgữ điệu e2lời nói 4dcủa anh a4ngắn gọn f0và súc tích, 56lời ít b5mà ý nhiều, 6thanh âm 96trầm thấp 42mà tràn 9angập sức 5mạnh, mười 0cmấy người 9ftất cả 5đều vui f8lòng phục 6tùng, tùy d1anh chỉ a4huy.

Hân caHân nhìn cbóng dáng 6quen thuộc d7kia, hít 2sâu một adhơi, giọng 9dnói rõ ràng 1gọi to:“Hướng fcđại ca, 5em muốn ceđính hôn a.”

Trong 67tích tắc, 2tất cả b0thanh âm dđều ngừng 5lại.

Bốn 8bphía im lặng 0như tờ. 6 © DiendanLeQuyDon.com(nguyên văn dlà im lặng anhư chết, fnhưng ta cthấy ghê 2ghê nên 8cđổi lại)

Tuyên babố của acô có tác 84dụng hữu 6bhiệu tiêu b7diệt không 88khí thoải f3mái buổi 4sáng, lúc 4này tất becả mọi dfngười có f9mặt đều f1ngây ra như ecphỗng, hai admắt đăm 6đăm nhìn dcô, như 1là trên 0đầu của 85cô đột b8nhiên mọc 18ra hai cái bsừng. Hướng a6Vinh từ b4đầu đến 4ecuối vẫn 8fđưa lưng 2về phía 79cô, toàn 51thân giống 11như bị 1sét đánh, 08thân hình 8ccao lớn bđột nhiên 8bị chấn eđộng mãnh 8cliệt. (được ctin em lấy a5chồng, lòng e4anh buồn dbiết mấy aơ ơ…)

Qua 2một lúc 47lâu, anh dmới chậm 5rãi , chậm f9rãi xoay dengười, 8khuôn mặt atuấn lãng 9dngăm đen, 07không rõ 51vì nguyên 01nhân gì 2mà tái đi amột cách fkhông tự 88nhiên, thân ebhình to lớn decăng ra, amỗi inch* 5cơ bắp 51đều cứng 8fngắc như 8đá. (*đây 37là đơn 36vị đo lường 7bmà TG sử edụng, hổng 3phải ta cfbịa)

“Xin alỗi, em 02vừa mới 82nói gì đó?” 7Hướng Vinh 96hỏi với dgiọng lịch d1sự nhất, ccon ngươi 0đen láy 1thâm thúy 8nhìn không 9thấy đáy c9lóe sáng 9anhư hai ngọn 68lửa.

Ngô, 5cô vừa b5mới nói 12không đủ 28rõ ràng 3sao?

Hân 3Hân nghiêng 0ađầu, chớp cechớp hai 1mắt long 0lanh.

“Em f6nói, em muốn 6đính hôn.” a3Cô lặp e1lại một e7lần nữa, d0sau đó lấy 18trong túi bfra mấy thiếp 2cưới màu cđỏ viền 63vàng phát 51cho từng a9nhân viên 0đang đứng 6như hóa fđá.

“Đính 6hôn? Em muốn ccđính hôn?” 3Hướng Vinh a4cơ hàm khẽ 3run rẩy 8một chút.

addùng sức cgật đầu, bxác nhận 11lại lần 1nữa.

“Với 5bai?”

“Ngô, avới — dưm — đợi 51chút, để cem xem — 2eưm –” bHân Hân 3cố gắng 1nhớ lại, c7sau đó có achút xác 9định nói.“Trần 74Tín Dụng.” 0(cái tên 6nghe đã 4bít là nhân 78vật phụ 3phụ òy, 73không bít acó được 0may mắn 5xuất hiện ckhông nữa ae=.=)

Hướng 79Nhu nhìn 5thiếp cưới, 7mày liễu 31nhướng 8thật cao.

“Trần b4Tín Dụng? 6Trên thiếp 5cưới in dchắc chắn 70không phải 84là tên này.”

“A?”

“Ở 07trên in là 41Trần Tín 06Minh.” (khổ 0thân anh 50nì, sắp 6bcưới vợ bmà vợ sắp f8cưới lại ekhông nhớ 1dnổi tên amình, haiz a3=.=)

“Thật 8không?” 2cHân Hân 1ghé vào 1bàn làm 1việc, nhíu d8mày nhìn c7ba chữ in etrên thiệp 3cưới.

“Người 0cùng ngươi e0đính hôn 5drốt cuộc a6tên gì? 93Là ngươi fdnhớ lầm, 1dhay là tại 9thiếp cưới 0in sai?”

“Ngô e1–” Cô 40cắn môi, 0không thể 2xác định bclà sai cái b9gì, chỉ b7có thể 04cố gắng 6lục lọi 0đám tư fliệu hạn 5chế trong 56đầu, vắt 2hết óc, 8fcố gắng 65nhớ ra.“Ta 3nhớ rõ 2fbà mối ecó nói qua, 00anh ấy là agiáo viên 4dạy ở d5trường a8tiểu học f7–”

Hướng 0Nhu lập detức phản a6ứng lại.

“Như 72vậy, thiếp dcưới không 9ein sai. Người 84này là con 10trai bảo 6bối độc 72nhất của daTrần gia, 9đại ca 88cũng quen chắn!” fdNàng quay 2eđầu, môi e7đỏ cong 6lên, tựa 5tiếu phi ftiếu nhìn ahai mắt 5enguy hiểm 72xảo quyệt 5acủa Hướng 6Vinh.

Trần 88gia là gia 0fđình vọng 4tộc ở 8trấn trên, 56gia giáo 7nghiêm minh, 3mà con trai 13độc nhất 34Trần Tín e4Minh lại 97là người eakhiêm cung 1hữu lễ c[1], hàng 72xóm đều brất khen engợi. Chỉ ebcó điều, dhắc hắc, 6tạm thời 30không đề 11cập đến 5những người 7khác đối 5với Trần ffTín Minh c1đánh giá 30như thế f0nào, cô 64trăm phần etrăm xác 6cđịnh, đại 6fca lúc này 9khẳng định 1là hận 7không thể 8đem tên bkia băm thành dmười tám 3khối.

“Đại 05ca, án binh 21bất động 14lâu như 1fvậy, đối atượng bây 4giờ lại cbị người bta cuỗm efmất, làm esao bây giờ?” 8Cô vô cùng d4thích thú 9hỏi, cầm 7thiếp cưới 4aquơ quơ.

Hướng 4Nhu trong 5lời nói 7chứa huyền 18cơ [2], Hân 1fHân đương 62nhiên nghe c3không ra 61ẩn ý trong 85đó, còn dtưởng rằng 55mình đến 3thăm đã 8bquấy rầy 27việc buôn 44bán của cbọn họ, a3làm cho Hướng 1dVinh chậm 15trễ việc 42đính [3] ehoa.

“A, 7fHướng đại 4fca còn có 0công chuyện 9cần xử d0lý sao? Vậy bem không 65quấy rầy, dmọi ngươi e8cứ tiếp ftục làm cviệc đi, 24em để thiếp 9bcưới ở 8chỗ này.” 4dCô đặt 81thiếp cưới 5xuống, buộc 73tóc lên, 7xoay người dcđịnh trở avề nhà.

Nhưng 7đi không 4dđược hai 5bước thì f2đột nhiên 9bcổ áo bị 5dgiữ chặt, 6cả người acứng ngắt abị kéo 9trở về d

“A!”

Khẽ cahô lên một 3dtiếng, rầu b5rĩ không cethèm chống 5cự, sau 7lưng của 0cô vang lên 9một tiếng btrống, bất 32ngờ dựa 6cvào thân 3hình nam eatính rắn 2chắc phía 78sau.

“Đợi 2fchút!” fcTiếng nói btrầm thấp 3dvang lên ctrên đỉnh 2cđầu cô.

Hân dHân ngẩng 13đầu, kinh c7ngạc nhìn 3khuôn mặt angăm đen e8vì nhiều ednăm phơi 3edưới ánh ddmặt trời ecủa anh.

“Hướng 27đại ca, 7anh không 4đi đính f0hoa sao? Nếu 0anhư bị bfngười ta 5nhanh chân ađến trước 7–”

“Anh 9sẽ nghĩ 14biện pháp 7ekhắc phục.” 0Hướng Vinh bemột lời 66hai ý, hai b2mắt khóa 01chặt khuôn 9mặt cô a8không cho 7rời đi.“Tại 6sao lại cđột nhiên 5quyết định bnhư vậy?” aToàn bộ 2sự tình 7fphát sinh 93quá nhanh, 84làm cho anh b1trở tay a6không kịp, 41anh không 4chỉ không 96phát hiện, 2bmà cơ hội fngăn cản ecũng không 1có –

“Bởi fvì mẹ em cfcảm thấy clo lắng dca! Bà nói f6con gái có fthì, mà 2em lại không a3biết cách 9ctìm kiếm 29đối tượng, 99nếu không 0chịu đi e8xem mắt, a8tìm một engười đàn 6ông tốt fđể kết 9hôn thì 2khẳng định csẽ trở 8thành hàng 9aế.” Cô b1cúi đầu, cebất đắc 4dĩ thở 07dài một 87hơi.

Trai 0lớn cưới dvợ, gái 4lớn gả 24chồng, đây dchính là 9dchuyện hoàn 9toàn hợp alý. Nam nữ 74trong phạm 7vi trăm dặm 6này đến atuổi thành ehôn, thuận 20theo ông 0trời an e3bài, kỳ avọng của echa mẹ, 75lời bà bmai mối 68mà kết 8tơ duyên.

Khi 3biểu tỷ ed[4], đường f1tỷ [5] đều 0dlục tục dalấy chồng, 91mẹ liền feám chỉ emuốn cô 1cnhanh chóng f6tìm một 9đối tượng. 53 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trong 0mấy năm 19qua, ngay 3cả biểu dmuội, đường bmuội cũng 1eđều lập 0egia đình, amẹ đã 7chuyển từ 7ám chỉ c0sang thúc 53giục bức 7ép, gấp e1đến độ egiống như e0kiến bò 0dtrong chảo 2nóng.

Nếu c9cô làm việc 3cở bên ngoài 72còn có thể 5tránh đi fbmột ít 5“lửa đạn”, 22nhưng cô flại dựa bbvào hội ahọa để 8kiếm sống, 1mỗi ngày cở trong 4nhà vẽ 34tranh minh choạ sách echo trẻ 3dem, muốn 5tránh muốn btrốn cũng d6không được, d0mẹ lại ebliên tục 9công kích, 9rốt cục 4làm cho cô 6phải quỳ 2xuống đất ađầu hàng, 2ngoan ngoãn c9bị dẫn dđi xem mắt.

Nói 3athật, cái afkia Trần d2gì gì đó, avề gia thế, 9nhân phẩm 0đến tướng e7mạo đều 89tìm không 4ra nửa điểm 8bthấp kém. 0a © DiendanLeQuyDon.comKhi anh ở 50trong không 1gian ấm dáp của 8aquán cà 1phê nơi 0diễn ra 7buổi gặp 0mặt đồng 2eý cưới 70cô, mẹ 2ecòn ở trước 9bài vị c8tổ tông 8dkhóc lớn, 76cảm tạ 73tổ tiên 80phù hộ, 7cuối cùng 5có thể 1đem dây a7thần kinh 35thả lỏng, 1con gái so avới người 1khác đều c8chậm nữa 0bước của fbà cuối 9cùng đã 4có thể 8b“thông b0quan” xuất 84môn .

Nhà 82trai sắp 10bước qua 9tuổi hai fmươi chín, 6etheo tập 1tục thì 28không phải ffsố chín athì không danên kết f3hôn, Trần agia hai lão avì muốn 10mau chóng 5có cháu 3ẩm bồng, 48lập tức f1chủ trương 3ctốc chiến 21tốc thắng, 2dvội vã 25quyết định 0hôn sự 0ngay.

Chẳng 13lẽ là hồng 37loan tinh 68[4] vừa fđộng, muốn 7ngăn cũng cngăn không f3được? ddTừ lúc 7dtìm được 8chồng cho 0atới bây fegiờ cũng cfkhông quá 51hai tháng, 2chung thân 3đại sự e4của cô 1sớm đã 4được an d9bài.

Hân 3bHân chưa 3ebao giờ 8thích qua 1ai, càng 3dkhông biết dbtình yêu aalà cái cảm 8giác gì, 7sống đến 0hai mươi 87sáu tuổi, 5kinh nghiệm actình yêu 2của cô 2bvẫn là b5trống rỗng.

Người 0nọ thủy 7fchung đối avới cô 2rất lịch fsự, ôn 99nhu, tận 3tình săn 6esóc, tìm c0không ra 65một khuyết b8điểm nào. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng là 53cô vẫn 9cảm thấy e3giữa hai 3người rất 0xa lạ, sự 77hiểu biết 7lẫn nhau c4so với người 4ngoài chỉ 5hơn một cchút –

Tình 7yêu, là bcảm giác 44như vậy asao? Cô cùng engười kia dsắp trở 22thành bạn 0bđời của 4nhau, nhưng 2dtrong lòng emột chút 92cảm giác 42an toàn cũng d0không có.

“Ngày 5tổ chức 65là ngày 7mấy?” dHướng Vinh 3hỏi, giọng 20càng lúc fdcàng khẩn fccấp.

“Ngày 96mai.”

“Ngày 26mai?!” Anh 4hét lên.

Âm 1lượng thật 9lớn, làm 9dcho lỗ tai a1mọi người e5phát đau.

Hân fHân đứng b3mũi chịu bsào cổ abco rụt lại, 2vội lấy 9tay bịt a8bớt lỗ 9atai. Quen cbbiết Hướng 3eVinh lâu cnhư vậy, 5đây là 41lần đầu 21tiên cô 68nhìn thấy 2anh không b7khống chế cđược hét 7to.

Xem 8dra, bao hoa 9bị người a2khác lấy 7đi, thật 56sự làm abcho anh không 9avui! (haiz, f0hoa rơi hữu 6eý, nước echảy vô dtình, gặp c8người ngốc cnhư vậy 3đúng là c7tội cho 1bHướng Vinh ba =.=)

“Ách, eđúng, đúng 4bvậy! Em b0— em — 08em vốn muốn aethông báo cecho anh sớm cfhơn một 0cchút, nhưng 8dcác anh hơn b9mười ngày 09trước phải 40đi Hà Lan, 9căn bản akhông liên 6lạc được, 14mà trong 38tháng này, f2cũng chỉ bfcó ngày 24mai là ngày 8tốt –” 94Nàng cẩn athận quan asát, thấy fmặt anh 2càng lúc 5càng tái dbnhợt, thân 98hình cao eflớn cũng 5lung lay sắp f3ngã (tội 3nghiệp, 0sốc quá emà, chưa e3ngất xỉu dlà đã giỏi 7lắm ùi 89T.T).“Hướng 5đại ca, 38anh có chỗ a2nào không fkhỏe sao?” fCô lo lắng dbhỏi, sợ 33anh đột d4nhiên té dxỉu.

“Không acó.”

“Chỗ 0không khỏe 7là trái ctim của 7ảnh.” 3Hướng Nhu 56thừa cơ 2ném đá d0xuống giếng.

Hướng 0Vinh liếc 53em gái một 32cái, trong 2ánh mắt 60không mang 44theo uy hiếp, 28nhưng lại 02tràn ngập 6sức mạnh b5khiến người 48ta hoảng 1sợ.

Anh 4hít sâu 9một hơi, 5không lâu f4sau liền 1khôi phục 4lại bình 7btĩnh, tất 7cả những fcảm xúc b7kích động 0chớp mắt f7đều bị 6thu vào trong 8con ngươi 3đen sâu fathẳm, giống 3anhư việc dmất kiềm 4chế mà 82hét lên echưa bao egiờ xảy b8ra.

“Anh a9không sao.”

“Vậy 5ngày mai 92anh sẽ đến 79uống rượu bmừng chứ?” 88Hân Hân dchờ mong 00hỏi.

Hai 1nhà tình 42nghĩa thâm ahậu, cô 37cùng Hướng 9gia huynh amuội giao 48tình lại 0càng thân 4thiết, mẹ 69ngàn vạn 6flần dặn 5dò, phân 4phó cô nhất 04định phải c7mời được c7hai người 7dđến chung 8vui.

Hướng 56Vinh yên 8lặng quan desát cô, etrong mắt 6thoáng qua 4tia sáng, e9chậm rãi 94gật đầu.

Thật atốt quá, f4nhiệm vụ 6cthuận lợi b2hoàn thành!

Hân 0bHân thở e6ra một hơi, 5môi hồng cnở ra một dnụ cười fvô cùng c6ngọt ngào.“Như cavậy, em fvề trước, 6chúng ta engày mai 0gặp lại.” 14Cô thoải bmái nói, 6lấy ra trong 0túi mấy 31cái thiếp fcưới còn 28thừa, ghi 0anhớ tên c4người nhận, 5tiếp theo eliền thong 70thả bước 9ra cửa, ctiếp tục 6đi gửi dcthiếp cưới.

Con 6cngươi đen a4u ám nhìn abkhông thấy a3đáy từ 98đầu đến fcuối vẫn fdluôn khóa 15chặt bóng 72dáng thon 72gầy yếu eđuối của 7cô, cho đến d3khi cô biến 1cmất nơi dcuối đường, 3thân hình 4cao lớn bvẫn như 8dcũ không ehề nhúc 8nhích, tựa 2như một 8ngọn tiểu 4sơn, lẳng 9lặng đứng 77ở đó. 5f © DiendanLeQuyDon.comCầm lên 6thiếp cưới 16không may c6mắn, sau 3đó siết 31chặt tay, 85tấm thiếp b9cưới bị 3bóp thành 5một đống 73nhăn nhúm b.

“Đại 20ca, dù anh 4fcó mang thiếp 3cưới vò 8nát cũng 65không ngăn 92cản được 3sự thật 5clà ngày 0mai Hân Hân 4sẽ đính 7hôn!” Hướng eNhu lấy 9tay chống 3cằm, thản 2fnhiên nhắc 47nhở.

Hướng dVinh xoay 6người lại, 26nheo mắt 77nhìn em gái, 03trên mặt d9nhìn không 9ra cảm xúc 0gì.

“Ngày 2mai cô ấy 8sẽ không 56đính hôn 4.” Anh tuyên 8bố một 6dcâu đầy 6cbí ẩn, cbước về 8hướng chiếc axe thể thao, abmặt không 20chút thay 1đổi khởi 7động động acơ, chớp 3mắt liền cnhanh chóng 05rời đi.

Một 5nhân viên f4vừa mới eđưa hoa atrở về, 3nhìn thấy bnhững chậu 8lan hồ điệp 3còn chưa 5chuyển đi, 6lại nhìn 72chiếc xe 25thể thao 51tăng tốc 72rời đi, edsợ tới 1mức cằm fdthiếu điều 7chút nữa crớt ra.

“Oa, dông chủ bmuốn đi fcđâu? Lan f8hồ điệp 85cần giao 9cho khách ehàng gấp, banếu không eđưa đi 2thì muộn 8amất!” 5dTrong việc bbbuôn bán 5Hướng Vinh 07coi trọng 0chữ tín  nhất, 7dchưa bao 49giờ để 09xảy ra vấn 4eđề gì 46cho khách dfhàng.

“Đám b1hoa này sẽ ado anh đưa dđi! Lúc fkhuân vác dnhớ cẩn 4cthận chút, 5đừng để 2hoa xảy b0ra vấn đề.” 55Hướng Nhu 24chống một 8ctay lên cằm, 0cười khẽ 75vài tiếng, exoay xoay d1cây bút d2trong tay.“Về ephần đại 4dca của tôi, 4eanh ấy có fviệc quan f4trọng hơn 0ccần xử belý!”

...

Ngày b1đính hôn, 4csáng sớm 72Hân Hân 3ađã bị engười ta elôi ra khỏi e5cái giường 0ấm áp.

bbbuồn ngủ 94mắt nhắm 2emắt mở 2emặc kệ bhàng xóm, 5abạn bè d5và gia đình fgiúp mình 9sửa soạn 77thành tân 9bnương, giúp 5dcô trang bđiểm, mặc 3evào lễ e8phục.

Đến b5khi cô ngủ 1fgật trên 5ghế thì dmọi người dmới từ 61từ lui ra. 44 © DiendanLeQuyDon.comKhi cô hơi 81chút tỉnh 8táo lại, d6cả người 2đã trang 13điểm chuẩn 2bị sẵn c9sàng vô 77cùng xinh e0đẹp, giống 9như một 1bức tượng 0búp bê babie, 75ngồi ở 1trước bàn a4trang điểm, 9ctrên người 0đeo đầy fvàng, nặng 6etới mức f9toàn thân 74đau nhức, 4không thể c3động đậy. 0 © DiendanLeQuyDon.com(ôi ôi, 1emền cũng fmún đeo e0vàng tới 55nhúc nhích 22hổng nổi 2a =D )

Lễ 8phục hoa 7lệ, khoác d1lên dáng dngười thanh bmảnh của 92cô, cộng 40thêm gương 5mặt trang 15điểm kỹ dcàng, tóc 6vấn cao flàm cho cô fcó vẻ trưởng 9thành hơn, 5hai mắt f1vì buồn 1ngủ mà 4mơ mơ màng 94màng, ngược fblại còn clàm cho cô 9tăng thêm c6vài phần equyến rũ.

Trần fegia là một b9gia đình a5vọng tộc, 9fcon trai độc bnhất đính dhôn đương enhiên là efmột sự fkiện trọng eđại, người 0đến chúc 33mừng nhiều 62đến mức 5ccùng một 11lúc không 2lọt qua 08được cửa clớn của 2Âu Dương d9gia, mấy 5chục cửa chàng bán ahoa sỉ lẻ 5fcùng nhau b8gửi tới 98mấy ngàn 4fbông hoa c5hồng, thiết fckế thành 4những vòng ahoa, bày ađầy trước 9csân nhà 4Âu Dương.

Hân 3eHân ngồi 7ở trong a0khuê phòng, anhiều nhóm 16phụ nữ dchen chúc cnhau đứng 01bên cạnh 57cô thì thầm 1to nhỏ, 21từ họ d9hàng, hàng exóm, họ 6hàng của fhọ hàng, 8chàng xóm 5của hàng 80xóm, rất 18nhiều người 41cô quen, 5cũng có 4rất nhiều angười cô akhông biết fdcứ như 7nước lũ blượt kéo 25đến chúc 74mừng, toàn 7bbộ buổi a7sáng cô cchỉ là dngồi một 11chỗ gật 3đầu và dnói lời 6cảm ơn, c2khiến cho d8cổ của ecô mỏi 4đến mức 79muốn rơi 5ra.

“Hướng 03Vinh, cháu 02cũng tới 5rồi?” cdLý Nguyệt 8vui mừng fla to, bà 9mặc bộ dsườn xám 6ebằng lụa 9màu hồng, dtoàn thân 1ctỏa ra hỷ 2akhí, từ 55sáng đến 96giờ cười 5đến nhìn 4bkhông thấy 4mắt.

Nghe 9thấy tiếng 01kêu vang 4dội của f6mẹ, những efcon sâu ngủ 8của Hân 0Hân lập dtức bỏ 4ftrốn, nháy cmắt liền 0ctỉnh táo 72trở lại, ftay xoa xoa becái cổ 55hơi đau, 2trùng hợp canhìn thấy 6Hướng Vinh e8vừa  vào a1đến, thân 5fhình to lớn 7quen thuộc bmột bước cftiến vào 0bphòng, làm 6cho bốn b6phía nhất aathời trở 90nên chật 6chội.

Nhóm 76nương tử 1quân nhìn 8thấy Hướng cVinh xuất 74hiện thì fctranh giành enhau mà nói achuyện với canh.

Tuy 9dnói Trần 21gia là vọng atộc, nhưng 3Hướng gia 13thì chẳng 28những giàu afcó mà danh 1tiếng cũng 0không nhỏ, 30nhất là 5ccon trai cả, d1được biết fđến như 1emột người 99rất có c5tài kinh 1doanh, địa fvị xã hội 3rất cao.

Hai eđời trước ecủa Hướng 3gia chủ 6yếu là 3trồng hoa 43lan, trong dthị trường 00hoa lan kiếm 1không ít flợi nhuận, 1đến tay 7Hướng Vinh, flại dứt 12khoát thay eđổi phương cchâm, chuyển 35sang việc 1fkinh doanh 31hoa với 2số lượng e6lớn. (hay 5acòn gọi 4là bán sỉ a5hoa)

Sự 9thật chứng 36minh tầm fnhìn của 0anh là đúng. 12 © DiendanLeQuyDon.comThị trường bbhoa lan biến 7đổi chậm, 4rất nhiều dngười vì bbị lỗ 8bvốn mà 9erơi vào 1ckết cục bthê thảm, 49mà việc 52buôn bán 05của Hướng 41gia lại dphát triển devô cùng athuận lợi, ddcăn bản 11không bị 1aảnh hưởng.

Anh 2không phải 5là công atử nhà 6bgiàu ham 5dăn biếng dlàm, mà 5là tự mình 1gây dựng 57sự nghiệp, b9nhiều năm 11lao động a1vất vả 95ngoài trời 31nắng khiến dcho cả người 7đều đen 66thui, mọi 88hành động eđều ẩn 5chứa một 0sức mạnh 4to lớn, blàm cho anh adù ít nói 9cũng trở 38thành tâm 60điểm chú 57ý của mọi angười. 7 © DiendanLeQuyDon.com(há há, 78hắc mã dhoàng tử cnhá =D)

22Nguyệt trên 5cmặt nở c8nụ cười, 3bước đến 9giữ lấy 8Hướng Vinh.

“Bác 4mấy ngày anay còn lo 2lắng sợ 34các cháu 9về nước btrễ một achút sẽ fkhông kịp 9uống rượu 6fmừng của f4Hân Hân!” 3Bà cầm 55tay Hướng 6Vinh, dùng 61sức vừa 8siết vừa 04lắc, vẻ emặt kích dđộng, cố 0dgắng kìm 7nén nước 51mắt.“Mấy 4bnăm qua cháu 57xem Hân Hân 7như em gái 1ruột mà c6chiếu cố, aquả thực 72cùng anh 61trai của 5bnó không 9bkhác gì 1nhau, nó 8akết hôn 2cháu đương enhiên phải bbcó mặt”

“Mẹ, 09hôm nay chính flà ngày aađính hôn.”

“Ai 81a, đúng 7vậy đúng 6vậy !” aLý Nguyệt e6chẳng hề fđể ý vẫy 9ctay, mừng 6rỡ cười 6toe toét.

Thân flàm cha mẹ, 7đương nhiên 1hy vọng ccon gái có 86một chỗ 7nương nhờ 2tốt, lại 79nghĩ đến dfHân Hân ađược gả 7vào Trần d7gia, bà liền 8cao hứng 7amuốn đến 0trước bài 0fvị tổ 9tông cảm 7tạ tổ b4tiên phù 9hộ.

A, dacám ơn trời ađất, đứa econ gái này btuy ngốc 02nghếch nhưng e9rốt cục 17cũng gả eađược ra 8engoài, hơn 3nữa đối 96tượng lại 5còn rất 7btốt!

1Nguyệt nắm 3chặt tay 1Hướng Vinh, 2hai mắt b1lại không 76nhàn rỗi 0enhìn đông ccngó tây b9tìm kiếm 8phía sau 4lưng anh.

“Di, 5sao chỉ 0có mình 4cháu? Còn 2dem gái của 4cháu đâu?”

“Nó c9đi thẳng 4cđến chỗ f9tổ chức 4đám cưới 1rồi, không 64đến đây.” 7Hướng Vinh 2thản nhiên 84nói, ánh 6cmắt sâu ckhông hiểu 63được nhìn 4một nửa 9căn phòng, 5rơi xuống btrên người 6fHân Hân, 9từ từ 5nhìn kỹ, 57không bỏ csót chi tiết cenào.

“Tại 9sao lại ekhách khí cnhư vậy? 23Bạn tốt f5đính hôn, 1con bé như c7thế nào 07cũng không 2đến đây 30nhìn?” 8Nhị thẩm 4fở bên cạnh fđầu tiên 46mở miệng, akhông ngừng 95lắc đầu.

“Con 6abé cùng 8Hân Hân dcùng tuổi?” 9Tam cô cũng f7mở miệng.

“Đúng c1vậy!” 45Tứ di gật f4đầu.

Nhóm 0dnương tử b7quân có 09đề tài, 0lập tức 2cuộc thảo 5cluận bắt dđầu được bbhun nóng, ekhông khí 7náo nhiệt 59giống như 0cái chợ 0bán thức b2ăn.

“Cô 34ấy có đối fdtượng chưa?”

“Ngô, 17hình như 04chưa có.”

“Cô 8ấy ngày e2thường bxinh đẹp, 60đầu óc f6thông minh, bvì sao lại 3chưa có 78đối tượng?”

“Đây 7chẳng phải 55là do tiêu 18chuẩn quá 8cao sao?”

“A, cta nhớ ra 7rồi, bà 3mối trong fthôn lúc a6trước có 0agiúp cô 98ấy giới eathiệu vài bngười.” 88Tam cô thần c8bí nói, 88cố ý hạ cbthấp giọng.

Vài 08năm trước, 7bà mối 2cũng từng 0ethăm dò fftrên người 7Hướng Nhu, 7cô đầu 8tiên là 0bảo không d5có hứng 41thú, sau feđó nói fkhông lại 2bà mối 31nên mới fcgật đầu 1đồng ý 8đi xem mắt.

b5điều cũng akhông biết 00vì sao, Hướng 2eNhu mỗi elần xem fmắt thì 83đối tượng 99đều phải 8cđưa đi 05cấp cứu, 9đối phương 97không phải 8bỏ trốn 2mất dạng 41thì cũng 22là khóc eeròng nói 2với bà dmối bản 6ethân không 62xứng với c9Hướng Nhu.

Nhóm 5fnương tử fdquân thảo 6aluận các 6aloại khả 5năng phát csinh, liên 17tiếp trao 8đổi ý 6kiến, người 90người đều 95cau mày, ethay cô lo f6lắng cho bftương lai. d5 © DiendanLeQuyDon.comỞ trong dmắt các dnàng, nữ b5nhân không dkết hôn blà một fcchuyện vô 6cùng trọng 7đại a! 7(đúng là 0mấy bà 21tám =.=)

“Hướng 1eVinh, vậy 9ecòn cháu?” 2Lý Nguyệt 4ađột nhiên 2dhỏi.

Nhóm bnương tử 53quân lập a8tức chú 2ý, quay lại 4nhìn trên 3người Hướng dcVinh.

“Đúng fdvậy đúng dvậy, mấy e8năm nay thấy 09cháu làm c9ăn khá vậy dmà vẫn c0không thấy 6có tin vui, e2là đam mê 1sự nghiệp a6quá nên ecquên luôn cviệc cưới 0vợ sao? 6Đến đây, 56nói thật 8cho ta biết, eecháu có anghĩ tới d9muốn cưới cvợ sinh 2con không? c6Chỉ cần efcháu nói 6một câu, 3ta cam đoan c4có thể 1thay cháu 1tìm được aemột đối c2tượng tốt.” aaTứ di vỗ 2fngực cam cađoan, trong 2lòng một 1cmặt đã 8có chủ 4ý, nói không a2chừng có 4thể đem a0chàng trai 4tốt này 7egiới thiệu 3ccho họ hàng 3của mình.

Mọi 8người liên 3tiếp gật 4đầu, nhịp 2nhàng lên 2exuống như 3ngọn sóng 7atạo nên 5bới đám e2cổ động 0viên trên 0sân bóng.

Hướng 6gia trưởng 7ftử muốn 5acưới vợ?! acTin tức 4fnày nếu 0mà truyền era, những 32cô gái trẻ 3tuổi đến 00đăng ký 7fchỉ sợ 00xếp hàng 30từ đầu cthôn đến 11cuối thôn. e © DiendanLeQuyDon.com(ack, đúng c0là soái 30ca có khác aT__T)

Hướng 04Vinh khẽ 7cười.

“Không f4cần.”

“A?” 8Tam cô mở 68to hai mắt.“Chẳng 1elẽ cháu ecũng giống f7Hướng Nhu, 3btính độc athân cả fđời?” b2Bà kinh hoảng 9cnói, cầm 2fkhăn tay adrất nhanh 67vung lên, 24đem chủ 4nghĩa độc 9thân trở 6thành vi dkhuẩn đáng bdsợ xua đuổi.

Môi 26cong lên fhàm chứa 0một nụ e0cười sâu 7sắc.

“Không, 93cháu đã 8acó đối d6tượng .” 2Anh chỉ fenói một 8bcâu đơn agiản.

Nhóm aenương tử 4bquân liền cphát ra tiếng fhô kinh ngạc.

Hân 2bHân từ e3đầu đến acuối ngồi 48ở trước 95bàn trang 07điểm, ngực ebỗng dưng fcăng thẳng, ccòn xuất ehiện một 6loại cảm 03giác chua 82chua đắng cđắng, làm dcho cô cảm 7thấy buồn 1buồn thật 2elà khó chịu.

Anh aấy có đối 4etượng sao?

Quái, 2tại sao dcô không 3biết chuyện 1anày?

Tay 4nhỏ bé 0trắng noãn 2evô thức 8nắm chặt 6váy, Hân aHân trong cđầu miên d2man suy nghĩ, 2đột nhiên 8vô cùng 15muốn biết 30người yêu 2bcủa anh bcó bộ dáng 86như thế 25nào.

Nghĩ 63đến xuất 3ethần, cô f2không phát chiện chiếc 16váy được 0may bằng 8loại vải 46mềm mại 5ađã bị d5cô siết ađến nhăn ddnhúm, hai eamắt mở 7ato dán chặt 92vào người 59Hướng Vinh, 1dnhìn anh 4bđến không 7chớp mắt.

“Thì 9bra anh đã 5có người 79trong lòng?” 16Trời ạ, 95đây là 7dtiếng nói fcủa cô 42sao? Vì sao egiọng điệu a8lại cứng ecngắc như cvậy?

Hướng 11Vinh nhìn 59cô, khóe 4miệng giữ f6nụ cười, 32chậm rãi 4gật đầu.

Lần cnày, ngực 9bỗng nhiên 4dmãnh liệt 62thắt lại eđau đớn.

Hân aHân phát ara tiếng 4kêu nho nhỏ, f9tay nhỏ 4bbé vuốt c2ngực, lại 2hoang mang 9sờ sờ bmặt, mày acong khẽ 0nhướng 3clên.

Không 85xong a! Cô bccó phải 2hay không 7nên đi kiểm d6tra sức dkhỏe tiền chôn nhân? 04Cơ thể 97cô hình bnhư có cái eegì đó không 82đúng, tâm a7trạng cay 96đắng lúc 3nãy bây 9giờ lại 5trở nên 3càng lúc 5càng nghiêm 5trọng, tụ bfở trong 2ngực, cảm cgiác giống f0như bị achìm xuống 0nước, làm 4cho cô không 5thể thở bđược –

Phách!

Hai 78tay nhỏ 47nhắn ở 9trên mặt abị Lý Nguyệt 8akéo xuống, 2aHân Hân 2không hiểu 45ngẩng đầu, 7vẻ mặt evô tội 25nhìn mẹ.

“Chớ acó sờ mặt, 4hai giờ dtrang điểm, 02cẩn thận 2coi chừng 5flem luốt 94hết!”

“Nha ce–”

abNguyệt soi dmói nhìn cnữ nhi, 7từ đầu 1đến chân 5ekiểm tra cmột hồi, b5đột nhiên anhư là nhớ 5tới cái 2gì, vội 5vàng quay 72đầu nhìn eđồng hồ fbáo thức 73trên tường.

“Quái, 6ađã gần 2đến giờ, 5nhà trai 69tại sao 2còn chưa bbtới?”

“Nói akhông chừng elà trên 3fđường 9giao thông 34bế tắc, 4đoàn xe febị kẹt 7ở trên 0đường bcho nên mới 91đến muộn?” 19Tình cảm fcủa những 7người trong 63trấn rất 61nồng hậu, efdù là gặp 5fđám cưới 51hay đám 0tang, cho c3dù không aở trong 1etrấn cũng f4đều nghĩ 8cách nhanh 8chóng trở cvề tham 48dự.

“Ba 5Hân Hân, aông ra ngoài 0cửa nhìn 5một cái ddxem!” Lý aNguyệt hướng 4ra phòng a1khách gọi.

Người 5đàn ông 8ngồi trước c5TV vẫn bất 41động như b5núi, đối 86với lờ e3nói của 31vợ mắt c7điếc tai bangơ, hai f0mắt chuyên dtâm chăm cchú nhìn 4bmàn hình ativi, thậm bchí còn 8bkhông chớp bdmắt. (bác anì ghiền 01TV phải ebiết T__T)

“Thật 96là, con gái aesắp lấy 6chồng mà 79ông già f2lại còn aở đó ôm 26tivi.” Lý d8Nguyệt tính c2không kiên 11nhẫn, không 01thèm nhắc 2lại, tự 9abản thân 1dđi ra ngoài 5nhìn một 95cái.“Đúng frồi, Hướng 85Vinh, cháu 8thay ta xem 35chừng con 74bé một echút, đừng a2để nó 6dlàm phai 8emất lớp 8etrang điểm.” 2aVừa ra đến 46trước cửa, bbà còn quay fbđầu lại b0đặc biệt 9căn dặn.

Nhóm 5dnương tử c9quân giống 91thuỷ triều 9kéo xuống, 7lũ lượt 19đi theo ra 1cngoài, trong 9fphòng chớp emắt một 6cái chỉ a6còn lại 4ecó hai người.

Hướng 5Vinh nhìn 3cô không afnói được 22lời nào, fasau một 7lúc lâu 6mới bước 14đến.

acnhìn bộ 20dáng của canh, lại 88hoàn toàn enghe không 24thấy tiếng dbước chân 9anh. Tư thế eđi của 9eanh rất 27đẹp, làm 2cho người 6ta luyến 3tiếc không 0nỡ rời f8mắt khỏi. 5f © DiendanLeQuyDon.com(người 55đẹp nên 2cả tướng 5đi cũng dđẹp =D)

e8vẫn biết, eftư thế e6và động 1tác của 94anh rất cđẹp và bvui mắt. 30 © DiendanLeQuyDon.comLúc còn 3học trung 9học, cô acthường c3ngồi ở 0bsân thể cbdục nhìn bbộ dáng fechạy đầm 8eđìa mồ 4chôi của fanh.

Nhưng, eánh mắt 51anh lúc này 1làm cho cô 2ccó chút 45bất an.

Ngô, 94anh đang dnhìn cái dgì? Trang 3bđiểm của ecô có chỗ 1nào không e4ổn sao, 2hay là quần 47áo của 92cô có chỗ 8nào xảy 0dra vấn đề?

Hân f8Hân lén 5lúc kiểm 0tra một dlần lại 83không phát 5hiện có 2gì không a2ổn, trong flòng bối arối, chỉ 1có thể cngẩng đầu d2nhìn lên b2người con 8dtrai bên 64cạnh.

“Xin 8ehỏi Hướng eeđại ca, 0bngười em 39có chỗ 7nào không 64ổn sao?” 3aCô thì thầm 0hỏi, đôi datay nhỏ ebé thu nhanh 2bváy, chân 4tay có chút 7eluống cuống.

Mấy c4năm qua, 1bcô đều 5blà mặc 52quần áo cthể dục, c6đôi khi angẫu nhiên 5đi qua Hướng fgia cùng c3Hướng Vinh 03tùy ý nói 7emấy câu, bnhưng đây 3là lần e6đầu tiên 5nói với c9anh về vấn 9đề trang 7fphục.

Còn 1nữa, trong 0phòng không 37có những 5người khác, a3không khí 4dđột nhiên 04trở nên f8thân mật 6arất nhiều, 68hơi thở, 9hơi ấm, 25cùng với 3dánh mắt 44của anh, c4tất cả bđều làm 3ccho cô cảm bthấy không 22được tự 0nhiên –

f8hoang mang 0nhìn đông 4ngó tây, c0bàn tay to delớn ngăm 2đen bỗng enhiên đưa 9dra nâng cằm 2của cô 1lên.

A?!

Hân 3Hân khẽ c8mở miệng 45muốn nói 8echuyện, enhưng đầu 30óc lại 2trống rỗng.

Ngoài 7cửa ồn 6ào sôi sục dcđánh trống areo hò, một 0đống người debên ngoài 57vì ngày 3đính hôn ecủa cô 1mà bận 2ftối mặt e1tối mày, 5cô lại 3mắt điếc 80tai ngơ, 8chỉ có 74thể ngây 5fngốc lnhìn echàng trai 27trước mắt.

Ngón 5tay thon dài 04của Hướng 5Vinh, chậm 97rãi, chậm 3rãi lướt 87qua làn da 8bnon mềm bcủa cô, 0mang đến 9một cảm 0fgiác kích a9thích khác cathường, elàm cho cô 7anhịn không bđược run 6drẩy.

Bàn 0atay nam tính 64thong thả elướt từ bacằm chạy 8bđến huyệt 00thái dương, 58ngón tay f4cái nhẹ 7nhàng mơn cftrớn mi bmắt run 7run, sau đó 9blại phủ 49bên ngoài 72lớp phấn 0

Ngô, 1dkỳ quái, cxác định 4trang điểm 17của cô ecó vấn f4đề hay 4ekhông lại a3cần — 7dcần — bcần sờ 1mặt cô 6sao? (ngốc!)

Cảm 6giác kỳ e5lạ cướp 0blấy tâm btrí của 5cô, không 2thể kiềm cfchế được 75khẽ run 77rẩy, nhận dra người a8con trai trước 78mắt ở 46rất gần cmình, gần c6đến mức 7cô có thể a8cảm nhận eađược hơi afnóng từ acơ thể a3nam tính dcủa anh etỏa ra, 0gần đến 1mức cô d5có thể 05thấy được 92vẻ mặt 0asay mê của 4dmình trong fcon ngươi fđen thâm acthúy kia 9

Khi eanh chăm 0chú nhìn 6cvào cô, 3cảm giác 6dkhó chịu 7atra tấn 43cô lúc trước f4nhất thời ctrở thành 34hư không, ethay vào d3đó là một c3loại cảm dgiác ấm 60áp quen thuộc, 1flàm cho cô 20hô hấp c6dồn dập, 73tim đập 2thình thình d9trong ngực f0không thôi.

Cái aloại cảm agiác này, 6agiống như d6hồi học 01trung học, 57khi cô chạy 8bbộ bị edbong gân 26mắt cá 68chân, Hướng d0Vinh giúp ccô cởi d4vớ và giày, 75dùng bàn atay to lớn 8cẩn thận dgiúp cô f6mát xa, trong 3lòng nổi flên rất 07nhiều cảm 57xúc phức c8tạp.

Bất 40an, khẩn 12trương, ae lệ, cùng 5với một 61cảm giác 52nói không 9nên lời, 45đủ loại etư vị đồng ethời dâng 9lên trong 00lòng, làm adcho cô vô 6cùng bối frối.

Hân 1Hân chưa e5bao giờ 02thích ai, 93càng không 1biết tình c6yêu là cảm 1giác gì, 6sống đến 97hai mươi fsáu tuổi, 7kinh nghiệm 6tình yêu 8của cô 2cvẫn là 51trống rỗng 3

Cho 2anên, khi 17Hướng Vinh 45chăm chú fnhìn cô ccàng làm 90tim cô đập f3nhanh hơn, a7khi anh chạm 2đến cô flàm cô choáng dváng khó 7thở, nhưng 8cô lại fkhông biết 10đây là 50cảm giác 4gì.

Khi 52anh cố ý 4rút bàn 4dtay đang 15chậm rãi clướt trên 5mặt cô 1về, cô 30lại không 59kiềm được bhé môi, aethần trí 09không rõ, fakhông thể 7dchống cự a6tự động dddựa vào 1phía trước 9

“Trang 52điểm không 5có vấn a4đề.” 5Hướng Vinh 4ctrong mắt 7hiện lên 0ý cười 8khó có thể 0phát hiện, b6thần thái 2thong dong, 75cùng hình 1bảnh nóng cnảy ngày 5hôm qua hoàn 8toàn trái engược.

Xem 42ra, bông aahoa này anh 8đã nhìn 62trúng, xác 7định không cethể thoát 6akhỏi lòng bbàn tay của canh!

“Ân? fCái gì?” 9Cô ngờ c2nghệch hỏi. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrang điểm? 73Trang điểm 6cái gì? 22Lúc này csợ là cô 1họ gì cô dcũng không e1nhớ nữa. f8 © DiendanLeQuyDon.com(haiz, trúng 31nhiếp hồn 93đại pháp 07của anh e6ùi còn đâu 9=D)

“Trang 3điểm của dem. Nhớ 5ekhông? Lúc 19bác gái b3ra khỏi dacửa muốn afanh chú ý 18đến lớp b2trang điểm b0của em.” 4Anh nhẹ 3enhàng nhắc 36nhở, tiếng 8anói trầm 9thấp mang 30theo hơi 21nóng lùa 0vào mái etóc cô đùa 71nghịch.

Hân 8Hân mặt a7đỏ lên, accuối cùng ephục hồi fclại tinh 9thần.

“A 04— ưm — 10cám ơn –” c3Cô cắn dchặt môi 4fhồng, vội 6vàng quay 16đầu, không cdám lại 5nhìn anh.

Tuy 7nhiên, ánh dnhìn nóng 31rực của c7anh lại fachầm chậm clướt qua 7phần da 24thịt non 81mềm nơi bbcổ cô, acrơi xuống f5bộ y phục 78đang khoác 86trên người 4cô, phút 41chốc ánh bmắt ấy 23trở nên 4sâu thẳm.

“Bộ a4quần áo cnày rất 20hợp với cem.” Anh 08không chút 5ngượng angùng buông 5ra lời khen f4ngợi, trong 0mắt bùng flên hai ngọn 3lửa, nhiệt 12độ ngày 4một tăng fcao.

Thực a5sự là rất fthích hợp d! Bộ lễ fphục này 54khoác lên 1người cô 6dtạo nên emột cảnh ctrí vô cùng fhoàn mỹ 2xinh đẹp, 90có thể 19làm cho một 4nam nhân cbình thường 7lên máu. 2f © DiendanLeQuyDon.com(anh đang dám chỉ amình đó 8aà =D)

“Cám cơn.” Cô 4dùng âm 24thanh như ftiếng muỗi bkêu trả dlời, lại 8lần nữa 6nâng lên 79khuôn mặt 6nhỏ nhắn, 1không thể 3fkháng cự dnhìn chăm bchú Hướng 2Vinh, lại 6rơi vào f8ánh mắt cbấy không 8athể thoát 1ra, một 93loại cảm 4fgiác không e2rõ làm cho 5adạ dày 35của cô 1xoắn lại.

3bcảm thấy 2fmình đã bclàm sai cái 1gì đó, eanhưng không adthể nói brốt cuộc 5mình đã 4clàm sai cái d0gì. Ngực fathật là 7ekhó chịu, anhư là có 6cái gì đó admuốn nói 8evới anh, anhưng trong 7cái đầu edchậm chạp b9của cô, 55đến lúc 31quan trọng 2này lại arối nùi 94giống như 8một cục 85bông, căn 2dbản tìm c0không ra 4đầu mối 54

Ô 3bô, thật 9đáng ghét da! Cô rốt 2fcuộc đã c0làm sai cái 7bgì?

“Kỳ 38quái, sao fgiờ này acòn chưa c9thấy người 9enào tới?” 4Lý Nguyệt 0người chưa 13tới tiếng 1ađã tới 1trước, 3dlập tức 89đem không 3khí ám muội 95trong phòng 3đuổi đi a5không còn 4dmột mảnh.

Hướng 96Vinh lùi b5lại xóa f8sạch dấu 85vết, lại 9lần nữa a3chuyển qua 4đứng ở e1một góc, 6hai mắt dtinh nhuệ 4alặng im anhìn mọi f9người chung 03quanh.

Nhóm enương tử 48quân các 5hiển thần 86thông [7], 4cố gắng eliên lạc 08với người 6ecủa nhà aatrai, một 9asố chuyên bnghiệp thì adùng di động e9gọi, một esố thì 7lớn tiếng e6gọi chồng 0con ra cửa 4đứng chờ, 8có bất 7dcứ dấu 8hiệu rắc 71rối nào 9đều phải 15lập tức 27hồi báo, acnếu có 91chút gì 6bchậm trễ asau khi về anhà coi chừng 0sẽ bị dlột da.

Đang 3ở thời ceđiểm rối aren, ở trên 65đường 01liền vang flên tiếng 60pháo nổ cđinh tai 5bnhứt óc.

“A, 4đến đây ađến đây!”

Nhìn fcthấy đoàn 0người của 5nhà trai, 7người gác fcửa ở 5nhà gái 8lập tức 9châm ngòi 0cđốt pháo.

“Cuối ccùng cũng 6dđến.”

“Thật 88chậm chạp 71làm trễ 80giờ tốt a5a!”

Hân 1Hân dạ 07dày càng 21xoắn lại, ddbối rối cgiữ chặt 05tay Lý Nguyệt.“Mẹ, 4dmẹ — con, 0dcon — con dkhông — 9con –” b6Khuôn mặt 6nhỏ nhắn 11của cô 2trắng bệch, 5toàn thân d3run rẩy, 2ngay cả 8cnói cũng 4không thành a9câu.

“Ngoan, 5đừng lo 6lắng.” e8Lý Nguyệt evỗ vỗ e9khuôn mặt 6con gái, f4vội vàng cchạy ra 93chào đón bsui gia tương 2lai.

Không! 50Đây không 74phải là 3lo lắng, 97cô không aphải đang 21lo lắng 94mà là –

6quay đầu 9ccầu cứu, f9nhìn Hướng 6dVinh đứng 05trong góc, f9gấp đến fđộ muốn 3ebậc khóc.

Anh 0không nói 08tiếng nào, f9hai tay khoanh c0trước ngực, 56ung dung nhìn 7cô, khóe 3fmiệng thậm 3echí mang ctheo dấu 50vết của 6một nụ 7cười thần 22bí.

Hân eeHân vỗ a2nhẹ vào dđầu, không 1fthể làm 7rõ những e6ý nghĩ lộn 6xộn trong bcđầu. Người 87đàn ông ffnhận sính 9lễ của 57nhà trai fcchạy ào e3vào phòng e2như có lửa 6đốt sau dmông, thần dfsắc kinh 1dhoảng nhìn 5mọi người, 1mặt mày 1etrắng bệch, 99trên mặt cnhìn không 99thấy nụ 88cười, bộ adáng kia 7không giống 13như là đã f9nhận được dsính lễ cbmà giống c0như để dbáo tin xấu a.

Đoàn 9người gồm 65có cha mẹ 33của Trần eeTín Minh, 25bà con họ 9hàng của 6Trần Tín 5Minh, bạn 1cbè của 82Trần Tín feMinh, chỉ ecó Trần e4Tín Minh dblà không 2có. (chú 77rễ mất 9tích, hì 54hì đố emọi người 7bít tại bsao =D)

“Di, 5Tín Minh 3đâu? Bộ ddxe chở cậu 73ấy còn achưa tới asao?” Lý 86Nguyệt hỏi, 8nhướng 91mày nhìn dra ngoài 8cửa.“Mau 33gọi cậu 9ấy nhanh 8lên, còn 0fphải –”

Lời 2bnói còn dchư hết, cTrần gia 5hai lão liền 54cầm tay a9bà, buồn fbả cuối 62đầu xin 3lỗi.“Âu 91Dương phu 3bnhân, thật b6có lỗi, bbuổi đính ahôn hôm d0nay phải d8hủy bỏ.”

Trong 4khoảnh khắc, 41trong phòng 90tràn ngập 7tiếng thở fdốc, nhóm 7nương tử 0quân kinh 0engạc khe 75khẽ thầm 1thì, trên emặt không 2thấy nụ 2cười.

0Nguyệt sắc 6mặt lập 55tức từ 67hồng chuyển 1asang xanh, 5alại từ 0xanh chuyển 43sang trắng, 27sau một 3lúc lâu 79mới nặn 09ra được 5dlời nói.“Vì dcsao muốn bbhủy bỏ?”

Trần 8phu nhân cbậc khóc, 55vẻ mặt 47tự trách, fechỉ thiếu 8bđiều quỳ 2xuống dập 6ađầu tạ 7tội.“Ta cdạy con fvô phương, 67đứa nhỏ 27kia — đứa 9nhỏ kia 1–”

Trần 0tiên sinh adthở dài 2một hơi, 2bổ sung d0nói.“Buổi 6sáng hôm 3nay chúng 7ta mới phát 5hiện Tín cMinh bỏ b3nhà ra đi.”

Nha, 2bcám ơn trời 9dđất!

Một e4trận thoải famái tràn e4tới, Hân 5Hân phải 5cắn chặt 4đầu lưỡi 27mới có 2thể khắc echế không 93nhảy lên 3ăn mừng. 3 © DiendanLeQuyDon.comCô thở bmột hơi 0nhẹ nhõm, 1toàn thân cenhư nhũn afra, thiếu b3chút nữa b5trượt khỏi 1ghế.

Người 5ở đây 0không phải 5bbị sốc 72thì cũng ablà mang cảm 57giác có 9lỗi, không 2ai phát hiện 1aHân Hân dđang vụng 0trộm mừng fthầm, chỉ e8có một 42đôi mắt 7đen lợi 04hại đem 96tất cả aaphản ứng acủa cô athu vào trong 2amắt.

“Cái c5gì?!” Lý 2Nguyệt thối b7lui hai bước, 0sắc mặt dcàng lúc ccàng trắng, 4cùng với 5màu của cbức tường egiấy phía bcsau lưng 4đã giống chệt nhau.

“Cậu aấy đi đâu 2?” Tam cô 0hỏi.

“Nó, 82nó, nó –” d8Trần phu 0nhân cắn ecmôi, rốt ecục oa lên 09một tiếng 7khóc lớn dnói.“Nó abỏ trốn.”

“Bỏ 5trốn?!” dLý Nguyệt 1hét to một 0tiếng, tiếp 0theo chớp 32mắt, bịch 8cmột tiếng b4ngã xuống 5đất.

Ngất e2xỉu !

Chú dthích:

[1] e7lễ phép flịch sự

[2] dbí ẩn

[3] 9bàn bạc d7việc làm 7ăn

[4] 8biểu muội, 4biểu tỷ: 35chị em bên 1họ ngoại

[5] 22đường 7muội, đường 6etỷ: chị aem bên họ 2nội

[6] c8biểu lộ ctài năng.



Chương d2


Dao 54gọt bút 0hỏng rồi.

Hân 04Hân nhìn ccây bút 1chì mới aagọt được 7một nửa, a2lại nhìn bvào một fenửa lưỡi e8dao bị gãy, dsau đó ngẩng 1đầu nhìn 3ra ngoài bccửa sổ, 5đối mặt 0với đám bmây trắng eđang bay 62lững lờ.

Hồi 3blâu sau, eađôi môi f7hồng thắm 9abuông ra 2một tiếng 1thở dài. e © DiendanLeQuyDon.com~~

Tiếng 4fđộng cơ fxe từ xa e4truyền đến, 0tới trước adcửa liền 26đột nhiên e5ngừng lại, 96tiếp theo b7liền quẹo dvào trong fdsân trước 04của Âu 7Dương gia, 9cùng đến 8ccó một 9chiếc xe 94máy khác, 5người lái 9fcởi nón cbảo hộ, dlập tức 3thình thịch 18chạy vào 0bên trong.

Không d8xong, lại 74có người 2đến ! > 4<

Nửa c4giờ sau, 5tam cô mới e7đăng môn 4bbái phỏng fb[1], lúc dnày ngay 0acả tứ 2ddi cũng báo 5dlại đến, cfcó lẽ một 4lát sẽ cftới, ngũ 9thẩm sau fkhi chuẩn 9bị xong efbửa ăn 9sáng cho ebchồng con 4cũng sẽ 8mau chóng 7đuổi tới.

Từ bngày đính bhôn bị 0đối phương 8atrả lại 9tại chỗ, 29toàn thể 2Âu Dương egia liền 0tràn ngập 0một bầu 0không khí 3áp suất 7fthấp, Lý 97Nguyệt cả cfngày than 5ngắn thở cdài, mà bfnhóm nương ftử quân 5cũng bất 5chấp mưa fagió, mỗi 3ngày tự dđộng báo 61danh, tụ ctập ở ctrong phòng bkhách, than 9dthở Hân f7Hân vận 3khí quá 1bthấp, một 05mặt thương d0thảo đối 4bsách, vội 6vã muốn 3bù đắp 31lại sai 7lầm đáng 8sợ này.

Nhóm 42nương tử e9quân tuy 81rất tích 2cực nhưng 69lại không bai phát hiện d2đương sự 4cHân Hân avì đính 4hôn thất 17bại mà bavụng trộm 76thở dài cnhẹ nhõm 26một hơi.

Xuyên a3qua mạng 2lưới tình fabáo của 1anhững người 8hàng xóm, asự tình a1dần dần ftra ra manh emối. (khiếp, b2các bác dlàm việc a3còn nhanh, 77gọn, lẹ 8hơn mí anh 5công an nữa 3í chứ =.=’)

Thì 1ra, con trai 15độc nhất becủa Trần 7gia là theo 28quả phụ 0trẻ tuổi 04của tiệm cacà phê bỏ 13trốn, lúc 1trước luôn 7hẹn Hân 26Hân gặp d8mặt ở f9tiệm cà 9phê là vì 1dthừa cơ 2nhìn mặt edtình nhân. a © DiendanLeQuyDon.comHân Hân 2còn nhớ 6rõ, quả fdphụ kia 7tú lệ ôn 43nhu, nói achuyện nhẹ 1nhàng, giọng enói nhỏ b2nhẹ, rất f2lễ phép, 9sau khi chồng abất ngờ dfqua đời 4liền ngậm 32đắng nuốt d6cay một 0fmình nuôi 9dưỡng hai 2đứa con 0thơ.

Thì 63ra, đối atượng của dcô từ đầu 6đến cuối 4eluôn xem 9cô là tấm 2dbia đỡ 1bđạn.

Trong 2cái trấn 1nhỏ yên 9ebình này, 2không có 85tin tức 0gì lớn, 48ngẫu nhiên eatìm được 6một con achó con mèo 46đi lạc 9là có thể 4làm cho mọi 00người vui 9vẻ bàn 6tán suốt 7một tuần. e © DiendanLeQuyDon.comHiện tại d1lại xảy 34ra cái loại fdđại sự 6này, bát 3quái tin 0tức đã e7sớm truyền dakhắp phạm bvi trăm dặm, b3tin tức 2cấp độ 4này chỉ asợ đủ 0làm cho dân 7trong trấn 72bàn luận 7mấy năm.

Bình athường 8nữ nhân bmà gặp 01phải loại 7bchuyện như 32vậy khẳng dđịnh cho falà vô cùng 8nhục nhã, 8dnếu có 6elòng tự atrọng thì 4ecũng bị 7tàn phá 4ckhông còn 4manh giáp, 89khốn khổ c4muốn chết, e2hoặc trốn cđi không 30dám gặp 6bmọi người.

9điều, hôn 8sự này, acăn bản 6là do cha 21mẹ hai bên 2quyết định, 3bây giờ evỗ tay cắt 58đứt, cô 85mừng còn 7fkhông kịp, 3làm sao có c1thể buồn?

Người 7khác thấy 1cô dường 7như không 9dcó việc f0gì, nghĩ 1đến có elẽ cô là 2đang cố cnén bi thương, bnuốt nước 95mắt vào acbụng, càng ekhông ngờ 6rằng cô ctrốn ở 7trong phòng 68lôi ra những 4quả banh 8evải nhiều 5màu giữ 6lại hồi eđại hội 67thể dục ebthể thao atrung học 5nhìn vào c6gương nhảy 3emúa, vụng e4trộm ăn 64mừng đính 6hôn thất 9ebại.

Tiếng 3dphụ nữ 31nói chuyện 73đứt quảng bvang lên, 4Hân Hân dghé tai vào 3fcầu thang, fnheo lại 1hai mắt, c0xác định bdsố “thành eviên” còn 1bchưa tới bđủ nên 2mọi người 2dchưa bắt fađầu ôm fđầu khóc 0brống.

Ngô, dbxem ra, nếu 63cô nhanh ftay nhanh 6chân có 8alẽ có thể 1tránh được 6một kiếp, bkhông bị 2kéo đi tham fegia buổi 6tụ hội bhôm nay.

Sau 2khi nhanh cdchóng thu 08dọn bút 31viết, mặc 20vào cái ecquần jean, 3ethật cẩn 16thận xuống 04lầu, không 60quấy nhiễu 3fpa pa đang 9xem tivi (bác 0nì ăn ùi 91ôm cái TV 91=.=), chậm 5chậm hướng 44cửa đi 86đến, một 6mặt cầu 76nguyện các fnữ nhân eangồi trên 5sô pha sẽ 9không phát 39hiện ra 5cô.

Ông 76trời phù 1hộ, làm c1cho những f4người ấy 71không nhìn 06thấy cô, 20không nhìn 8fthấy cô, 8không nhìn ethấy cô 03

“Hân dHân, con amuốn đi fđâu?” 33Lý Nguyệt 34vừa pha 35trà xong ađi ra, nhìn 6thấy con 29gái rón 01ra rón rén cđi ra ngoài, evội vàng 3mở miệng 19gọi to.

Thân 8ảnh mảnh f3khảnh cứng 4cđờ. > e<

Hân dHân mặt 63mày nhăn 9anhó, thầm f4oán ông 9trời không 7phò hộ, 41càng ai oán 6bản thân cvì sao không 65có áo choàng a5tàng hình 6của Harry 88Potter có bthể qua 6mắt mọi 15người.

“Con 4đi cửa a5hàng văn 75phòng phẩm 0bmua vài thứ.” 7Cô nhanh 3chóng báo e9cáo nơi 86đi, sau đó 86xoa xoa lòng 9ebàn chân, 6không hề dbáo động 2trước hướng 42ra cửa, 2cbằng tốc 6fđộ nhanh c1nhất nhanh cnhư chớp 74ào chạy 18ra ngoài.

Chạy 1fmột hơi fba bốn trăm cmét, xác 7định phía 72sau không 1có truy binh c9cô mới a4đi chậm a5lại. Dọc 99theo con đường 01buôn bán, 0băng qua emấy ruộng 30hoa cúc, 91nhàn nhã eđong đưa d3tay tiến f9vào trấn 5trên, sau 1đó chậm 91chạp đi 1đến phía 9trước cửa 34hàng văn 3phòng phẩm, 9mở cửa bkính đi 9vào.

Leng 21keng!

Chuông bcửa vang 7lên, ông 04chủ sau 6quầy ngẩng 4đầu lên, d3hí mắt 75xuyên qua d3cặp kính 8lão nhìn 5cô.

“Lâm 11thúc, sớm.”

“Nha, 71Hân Hân ea, sớm a 61sớm a” 8Ông chủ 9trở lại 3với một 03nụ cười 66ấm áp, ddđẩy cái 3cgọng kính 1màu đen dtrên mũi dtiếp tục 4cúi đầu 4đọc báo.

“Hân f7Hân? Hân 86Hân ở đây?” 5Tiếng bước 6chân nặng enề vang 6lên, bà 49chủ với 7dáng người 69gấp đôi 9ông chủ 08lập tức cxuất hiện, dtay vẫn 6còn rỉ 2nước, có 8lẽ là đang 4ở phía fbsau giặt 5equần áo, 00vừa nghe dHân Hân cđến lập 1tức ném 35quần áo esang bên 28chạy ra fngoài.

“Lâm 96mẫu, cháu 38là đến cđể –” 44Còn chưa akịp nói ara hết ý fthì hai tay 2của cô 9đã bị bbắt lấy.

c3chủ nắm dflấy đôi atay nhỏ cbé của bcô, kích a1động lắc 7dlắc, trong 61hai mắt 4hàm chứa 6nước mắt 14đồng tình.“Đứa b3nhỏ đáng 0thương, 5cháu trăm b7lần ngàn 75lần phải 7kiên cường f7a, cuộc 0sống không 0aphải lúc fnào cũng 2toàn vẹn, 3fcháu nhất 8định phải anhớ rõ e7điều này.” fBà càng dnói càng 11kích động, 9thân mình d5mập mạp 04sầu não ebrun run khóc dthút thít.“Người 9bta không cphải thường 33nói, cái 6gì, cái 17gì, có đàn công bên dcạnh sẽ 41rất tốt asao? Cháu 57đừng để 7chuyện này 6–” Thời bcgian kế 2tiếp, bà 4chủ cố 7gắng khai 28đạo cho dcô, cằn dnhằn nói e7liên miên 7xả đông 90xả tây.

Hai 76tay bị nắm 4echặt, cô 1căn bản 1dkhông có 8chỗ trốn, 49chỉ có 7athể đứng 6ở tại 1chỗ, xấu 0hổ mỉm b1cười gật abđầu.

Không 0fđược bao 8dlâu, mi mắt 47của cô 0càng lúc 2càng mơ 7mơ màng 1màng, tiếng 9anói của 5bà chủ e9từ từ 82xa dần, 56cô không 4tự chủ 3được bắt 71đầu mơ 6màng.

Ngô, 14không biết ctrưa nay 6mẹ có nấu 2cơm hay không?

8athể nấu bcanh củ 0cải, ngày fhôm qua trên 5chợ có eebán củ 0cải.

Đúng 15rồi, buổi 5bchiều gọi c7điện thoại 8cho nhà xuất 6bản, dù 22sao tạm bthời không 7đính hôn 1cũng không 7kết hôn, 1nhận thêm 1mấy tác 88phẩm về 5vẻ cũng 78tốt.

Không 8dbiết người atrong lòng 6Hướng đại 46ca là ai?

Nghi d9vấn này cvừa mới a0hiện lên atrong óc, 96ngực Hân aHân liền eđột nhiên bcăng thẳng. 3c © DiendanLeQuyDon.comCô khẽ acau mày, 83vô thức 4phát ra âm 3athanh khó e8chịu.

“Hân edHân, Hân 3Hân, cháu 7có khỏe 4không?” 2aPhát hiện ecô có điều 1lạ, bà 54chủ lo lắng 43hỏi thăm.

“Ách, 8cháu không desao.” Cô 3nháy mắt 95phục hồi 4lại tinh 6ethần, mặt 2ửng đỏ, cavội vàng 0dùng sức 5lắc đầu.

“Có 6phải không e8khỏe hay 9bkhông? Nếu dkhông khỏe 7chỗ nào e0nhớ đi 4dkhám bác 7sĩ nha!” 73Ai, nha đầu 10đáng thương, 2đau lòng 71quá nên 0mới sinh cbbệnh đây. 5d © DiendanLeQuyDon.com“A, đúng arồi, cháu 2tới đây 08là muốn 9mua cái gì 0?” Đến elúc này febà chủ 0mới nhớ 5ctới, Hân cHân đến 0ađây là 5để mua 2đồ.

“Cháu 4bmuốn mua 78dao gọt 4bút.”

“Nha, ddao a, không e9thành vấn 8đề, ông 53già, mau 1lấy dao a5gọt bút dđưa –” c0Mới nói bđược một 53nửa, khuôn emặt bà dchủ đã efchuyển sang fhoảng sợ.“Dùng 4dao giải 7aquyết?! b3Cháu muốn emua dao?”

“Đúng, 05cháu muốn fmua một 8siêu cấp btiểu đao, 2về nhà 6cắt bỏ 4cái kia.” d6(há há, anghe thấy 42“cái kia” 4đầu óc 7đen tối 35của ta lại afhoạt động 5fa :”>)

27chủ kinh angạc thở 85dốc, hai 9mắt mở 47to .

“Cắt dbỏ?” (khụ! 4trí tưởng 6tượng tăng 73thêm 1 cấp ab=D)

“A, 25tìm được b6rồi, chỗ bbnày có một ehộp.” 9Ông chủ 7bở bên quầy 42kêu lên, ethật vất 1vả mới cftìm được 4một hộp, dđặt trên 4atủ kính, 8chậm rãi 1chuẩn bị 9mở ra.

4chủ thấy 20thế, lần 9nữa hoảng 28sợ hít e9sâu một 3ahơi, thân 0hình mập 1mạp lập 73tức tiến c2vào  quầy, 51dùng cái 0fmông huýt 7chồng một 23cái, thành 8fcông mang 62hộp giấy 8trên tủ c9đoạt về.

“Không 9cđược, 7hộp này 5ckhông được!” 9Bà liên 3tục lắc 3đầu, bàn 5etay mập 0cmạp đem eehộp giấy 6egiấu ở 6atrong ngực, 4cnói cái 7gì cũng fkhông đưa.

“A?” 4aHân Hân ccó chút 61ngây ngốc.“Vì esao?”

“Vì 4sao? Ách 0— bởi bvì — bởi 0fvì –” 0Bà chủ f8cười gượng, 3trên trán c4xuất hiện blấm tấm 1mồ hôi, f1nói lung 82tung lấy 1ccớ.“Bởi 87vì nó để 6bên ngoài d6đã lâu, 35cho nên rỉ c4sét hết 00rồi.”

Ông 6cchủ bị 4đẩy té 0ngả trên 05đất, thật evất vả 2dmới đứng 7lên, phủi e4bụi trên fngười.

“Không 0thể, siêu ccấp tiểu 0đao đều ccó sơn một 3lớp dầu bchống gỉ 8, sẽ không 9bthể — f6ai a!” Ông 00phát ra một 5btiếng kêu eđau, ôm 9angón chân acơ hồ bị 52lão bà dặm 0nát, ở 0fsau quầy 3nhảy tới anhảy lui, 75kêu rên d3không thôi.

“Ông 18già, ông 3quên cái dhộp này 8là sản 0phẩm kém 4chất lượng 10ư, không acó bôi dầu 2chống gỉ, a0hôm qua tôi 5mới nói 8bvới ông 79muốn mang 3về đổi. 57 © DiendanLeQuyDon.comCho nên nó bkhông thể 2bán, đúng 0hay không ee~~?” Bà e7chủ bên 6bngoài thì 2ecười nhưng 1dbên trong 55không cười c4hỏi, đẩy 1ông chồng f0gầy ốm 8đến trước 8mặt, nheo a1hai mắt 6btỏ ý uy 1ehiếp.

Mắt 07thấy lão 21bà đại d8nhân có bchỉ thị, 3ông chủ 71vội vàng 5agật đầu, 9lập tức bsửa miệng.“Đúng 2đúng đúng, f7ta đã quên, 59tiểu đao 1trong hộp 36này có vấn d2đề.”

“Không c9có hộp ckhác sao?” 49Hân Hân 39tiếp tục 4tìm kiếm, cngồi xổm 2bxuống nhìn 5vào tủ 96kính tìm.

c9không quen 3xài bút dbmáy, lúc 94làm việc 0đều dùng f6bút chì, 4mỗi một bchỗ đều 3dùng một 3loại màu, dchậm rãi 1dùng tiểu 51đao chuốt 6flấy .

“Không 00có, hết f3thảy đều 4không có!” 0eBà chủ 4cắt ngang 02câu hỏi 76của cô, 56cũng không 55quên quay 0đầu nhìn fblão công.“Ông 33già nói 3đi, đúng 7bhay không? 91Trong cửa 3chàng không c3có dao nhỏ.”

“Đúng fdđúng đúng, 06đều không f3có.” Ông cchủ dùng bsức gật 4dđầu tán 51thành, chỉ f1thiếu điều ckhông nhấc 3tay thề. f0 © DiendanLeQuyDon.com(há há, f5tội bác e2quá =))

Hân 97Hân hoang afmang nhìn 2ahai vợ chồng dkẻ hát 0người xướng, 8fđột nhiên 43bừng tỉnh, 0chợt hiểu 9ara hai người ebhọ đã 8hiểu lầm 6cô vì chịu b9không nổi 3dđả kích 33bị “vứt 1bỏ” nên bđịnh mua 6đao muốn 71tự sát.

Mấy 1chuyện này fsớm đã 8nhìn mãi 63quen mắt, 25bất luận c2dù cô đi 36nơi nào, 7thái độ 6của người 1nào cũng 7dthật cẩn fthận, rất 9csợ nhắc 42đến “chuyện 1thương tâm” cccủa cô, bcàng sợ 8cô bởi 1vì không 8cchịu nổi b4“đau khổ”, eflại làm a8ra cái gì eviệc ngốc 0anghếch.

Tuần dctrước, 1cô đi mua 5đồ ăn 0sáng, người ebán cũng fnắm tay 6cô muốn dfcô trăm 1angàn lần ekhông được 9từ bỏ 3hy vọng, ecòn cho thêm c7hai cái bánh fbao. Ngày ehôm qua cô bcđến cửa 2hàng cho c5thuê tiểu fethuyết, 5ông chủ 7dcửa hàng 32liền vội 8vàng đem 37toàn bộ btiểu thuyết 2bi kịch e6đi dấu, 3còn tình 3nguyện tư e8vấn tâm 07lý cho cô.

Tình 27cảm con 0người nồng b8hậu là 0chuyện tốt, 4dnhưng có 53nhiều sự cquan tâm 00không cần 38thiết quá 57cũng làm 6cho Hân Hân 6athật sự eđau đầu 07a!

“A, 69hai người 5đừng hiểu b8lầm, cháu 6mua dao là 47muốn dùng 97để –”

“Trong 4cửa hàng ddcủa chúng eta dao nào 8cũng không 1còn, bán 0hết rồi, 86còn chưa c5có lấy 03hàng về, fcháu hôm 88khác hẳn 84tới.” 6Bà chủ bcăn bản 7không nghe dcô giải 6thích, cầm 7elấy hộp 4giấy đưa acho trượng fphu.“Hân e7Hân, bác d8nói cháu ebbiết, sinh 94mệnh là 1–” Bà 5còn muốn 7cnói đến 4cđoạn khuyên 6bảo thì 73khóe mắt 4elại đột 8nhiên nhìn 29thấy hình 2ảnh cao 4lớn đứng bngoài cửa 0không biết 2từ đâu 1toát ra, 84toàn bộ akhuôn mặt b8đột nhiên 8sáng bừng 27lên.

Bàn 94tay mập bmạp khẽ 8đẩy ông 7chồng lên 78thay bà giải cethích với 1bHân Hân, acòn bà thì 8fthình thịch e4chạy ra 67bên ngoài, 5nhanh nhẹn 6cmở cửa 39kính, sau 0đó cầm bcủ khoai 7clang nóng dhổi trên 1tay ném cho 2chàng trai 6bên ngoài.

“Hướng eVinh, thật 9tốt quá! d9Không ngờ fcháu lại 08đi ngang 1qua nơi này.”

Anh 9nhẹ nhàng fcgật đầu 3thăm hỏi, 3fvươn cánh 5tay, vừa cevặn đón 4lấy nữ 5fnhân vẻ a9mặt hoang efmang vừa bamới bị f7ném ra ngoài.

f4chủ thân dmình mập dmạp, lấy ctốc độ dkinh người c2lui lại 4cphía sau, c7miệng không 42ngừng giải b8thích.“Ta cbđột nhiên f5có việc d5gấp, hôm c4nay muốn fđóng cửa 23sớm một echút, nghỉ 4bán, cháu 62thay ta đưa 7Hân Hân cvề nhà. 84 © DiendanLeQuyDon.comNhớ rõ, 9phải đưa 2econ bé trở 26về an toàn, a8biết không?” 7aBà tề mi elộng nhãn d9[2], chỉ f6sợ Hướng e6Vinh không 62hiểu.

“Lâm c4mẫu, đợi 82một chút, dccháu –” a9Hân Hân e6còn chưa 1từ bỏ b0ý định, 4vội vã 45muốn mua 7một con 4dao.

2chủ kéo 36cửa kính fđóng lại 36tạo ra một 8etiếng động alớn, sau 8đó khóa ftrái bên btrong.

“Cháu 57mau sớm d8về nhà, a2đừng nên esuy nghĩ 51bậy bạ.” dCho dù là dcách một 8lớp kính bdày, giọng 2nói của d9bà vẫn 51vang vang 7trong không 7dkhí.

“Cháu emua dao dùng 8để chuốt 70bút chì, akhông phải dmuốn –”

bcchủ mang c8tấm bảng 9“tạm nghỉ” 13ở bên trong 2treo lên.

“Làm 75ơn, không 1có dao gọt 3bút cháu 9không thể 68nào làm 9việc được 2e–”

b4chủ khóa 7cửa lại.

“Bác 7Lâm, cháu 76thề cháu 1mua dao chỉ celà vì –”

Để elàm cho Hân 4Hân hoàn d4toàn hết fhy vọng, bbà chủ b[không làm 2thì thôi, d9đã làm 9thì làm 0đến cùng], 09bằng một ađộng tác 14kiên quyết 72cho thấy equyết tâm chôm nay không 7hề buôn a8bán.

“Bá” 1một tiếng, ccửa cuốn 8trước mặt 7Hân Hân 9eliền bị 0kéo xuống.

“Em b6còn muốn 4đi chỗ 8nào khác 69không?”

Phía 3dtrên đầu avang lên etiếng nói 9trầm thấp 7êm dịu.

Hân 34Hân ngẩn fngười đứng 9trước cửa 9hàng văn ephòng phẩm d7nhìn cánh ccửa sắt 91loang lổ, 8vẻ mặt 4vô tội c7ngẩng đầu c1lên hỏi.“Cái 4fgì?” Cô bchớp mắt, 76câu hỏi b0chậm chậm b2mới truyền 5vào đầu.“ 8Oh, uh, tốt, 3em nghĩ, c4ah, ah, chắc c8không còn echỗ nào–” 8Cô ấp a d1ấp úng 2trả lời.

28tuy rằng 83không muốn 3về nhà c8đối mặt 27với nhóm e8nương tử fquân để abị oanh f4tạc quả 8bom thông 53cảm, nhưng 8lúc này 0blại nghĩ b2không ra 50bản thân 88có thể 0chạy đi 29đâu.

Hơn 4cnữa, bà 9chủ tuy 4nói là có ccviệc, nhưng 5đại khái b0cũng chỉ 7là cái cớ 1để từ dchối, đợi dbọn họ 4rời khỏi 68nhất định 52sẽ gọi 4điện thoại 8về nhà 8cô hỏi athăm. Nếu fcô còn không 3về nhà, d2bà chủ 9nói không c2chừng lại dkhẩn trương 7báo động d2nguy hiểm c8khẩn cấp, fhô hào làng 67xóm đi khắp 4nơi tìm 1người, 20đến lúc 5eđó chẳng 2những lao bsư động edchúng [3], fcòn có thể 86liên lụy cđến Hướng 6đại ca c

Nghĩ dđến tình 29cảnh vớ fvẩn hiện d7tại, cô bfkhông khỏi a6lại thở 5dài một 7hơi.

“Anh 7đưa em về.” 9Hướng Vinh d5đưa tay 3đỡ cô d4đứng vững, 7csau đó mới cxoay người 3đi về phía 9chiếc xe 68đang đậu 4bên đường.

“Được.” 2Cô gật 0gật đầu, dnhưng chỉ 7giống như 6ftheo đuôi 4đi phía c7sau anh, phải 3rối rít 0chạy theo dfmới có fbthể đuổi 2kịp sải f0chân dài acủa anh.

Hướng 8Vinh giúp fdcô mở cửa 9bxe, cô thì 07thầm nói clời cảm aơn, động c3tác ngồi 51vào xe có e1chút cứng 3ngắc, mới 70ngồi xuống 8eliền nhịn 9không được 9mở miệng.

“Hướng bdđại ca, 1anh tại 40sao lại 88đến đây?” 1Đôi mắt 5ftrong suốt 6xuyên qua chàng mi thật 9dài, lặng 5lẽ ngắm 18nhìn người f5con trai bên f9cạnh.

Anh f3ấy đến 4dcửa hàng 6văn phòng bphẩm để elàm gì? 8Mua cái gì 5sao?

Hân c8Hân nhíu e0mày, phủ d5định suy fđoán này. 5 © DiendanLeQuyDon.comPhải biết brằng, Hướng 36Vinh là một 80ông chủ 7clớn, mỗi 1ngày mua 0bán hoa cỏ 6lợi nhuận 71thu được 8nhiều hơn bmột năm 3ngồi vẽ 7của cô, 6anếu có agì cần, 6chỉ cần 7fnói một 3tiếng, chắc fchắn sẽ 32có người 5thay anh xử 2dlý thỏa 9thỏa đáng, 0làm sao cần 8anh tự mình 2fđộng thủ 41đây?

“Anh 9mang canh 3gà qua cho aem, đi ngang 5nơi này dvừa vặn 1thấy em e7đi vào trong 32cửa hàng 4văn phòng 6phẩm.” 0Hướng Vinh 6chỉ chỉ 37vào cái 6bình giữ 4nhiệt bên 4chân cô.

“Oa, ccanh gà!” 7Cô cuối 2bxuống, mang 4abình giữ dnhiệt ôm 39vào trong 64ngực, cẩn 05thận mở abnắp, một dfmùi hương 3bngào ngạt 2bay ra, cô 9khẽ nhắm 9mắt, hít 2sâu một dchơi hưởng 9dthụ.

Thật d5tốt quá! 1Buổi sáng 2lúc cô vội 5vàng chạy 2trốn, căn 64bản đã 5quên ăn 63điểm tâm, 7elúc này 8sớm đã 8đói vô acùng, canh 9gà này vừa 74vặn có 8thể dùng 95để tế dngũ tạng be[4] miếu d7của cô.

Nhìn 37thấy cô elàm bộ 5edáng tham 8lam, miệng 6danh bất 2bgiác nở 3nụ cười 5yêu thương.

“Về bnhà rồi 33uống, trước e3hết thắt b2dây an toàn 2bvào.”

“Nha.” 1cHân Hân 1dlưu luyến 22không rời 21cái bình 0cgiữ nhiệt, 1kéo dây 16an toàn, acố gắng 2fchốt vào 0dkhóa, nhưng 9vì cô ôm 4trong lòng 1fcái bình 4canh gà bảo 2cbối, nên 4thật không 10dễ dàng edkhóa được, a7sờ soạng 7nửa ngày, bnhìn thấy 85xe sắp khởi cđộng, nhưng 47cô vẫn 6cứ chậm echạp tìm b3không ra 36vị trí 3fchính xác.

“Hướng acđại ca, dchờ, chờ c9một chút, 6em còn chưa 2–” Cô 2chật vật 07lúng túng, 53cố gắng 7mò mẩm, 3ebàn tay nhỏ ebé đột c5nhiên nóng 5lên. Bàn 16tay to lớn 2vươn đến, 4fbao lấy 00bàn tay mềm 3mại nhỏ 33nhắn của 05cô, giúp 6cô tìm cái 3móc, dễ 1dàng lắp 3vào chỗ 8dkhóa.

Hân 6Hân chớp 0mắt, trừng 0trừng nhìn c2bàn tay to 8kia, chỉ 66cảm thấy 5chỗ da thịt bbị anh nắm 0cgiữ giống 55như bị dđốt nóng b2bởi nhiệt 0độ của 7bàn tay anh, dcmột đường 8fxông lên, alàm mặt d5của cô 1cũng đỏ.

“Ách, 4cám ơn –” 3Cô thì thầm 0nói lời ccảm ơn, 5eôm lấy 90canh gà trong 6lòng, cảm 9thấy không 95gian bên 8dtrong xe đột bfnhiên nhỏ 5lại. Từng 3nhịp thở 49cùng động 76tác của dngười con 7trai bên 56cạnh xâm c8chiếm từng 15giác quan 97của cô, c7làm cho thần 6kinh của 65cô căng flên, thủy 5chung không 8cthể thả 13lỏng –

Hướng cVinh lại 9dường như ckhông có dfviệc gì 8gật đầu, 1dbuông tay 1ra lái xe erời đi.

6lén nhìn 9nửa khuôn 05mặt của 6anh, cẩn 5dthận ngắm enhìn những 1eđường 6cong cương 56nghị, phát f6hiện chuyện 8bda thịt 09tiếp xúc dkhi nãy làm ccho cô hết 2fsức bối 28rối đối 2dvới anh 7clại tựa 81hồ không bcó ảnh f3hưởng.

Quen 7dbiết đã 1nhiều năm, afcô đối fvới anh 1luôn kính atrọng, từ btrước đến 89giờ vẫn dluôn giữ 18tình cảm 7trong sáng. f5 © DiendanLeQuyDon.comĐầu óc 32cô đơn 2egiản, cũng d5chưa bao 1giờ nghĩ 54tới quan 1ehệ của c1hai người 34sẽ có cái 6gì khác faphát triển.

Nhưng 6từ ngày b8đính hôn 0đến giờ, 4mỗi lần 92anh chạm favào cô, 9emỗi lần dcanh nhìn 8cô lại agiống như f2là vạch 39trần bí 88mật nào 6ađó của 9cô mà cô cdđã chôn 9giấu từ blâu. Cô 79bắt đầu 66trở nên b9tò mò, quá 0khứ kính 76trọng đơn dthuần bây 09giờ hình 9như đang 7từng giọt dtừng giọt 96biến chất.

Đến 0ngay cả b2bàn tay vừa 0bị anh nắm echặt thì 7đã làm 3cho hai gò 8bmá cô ửng 88đỏ, trong clòng vô 07cùng bối drối –

Ai f2a, cô rốt acuộc là 44đang miên 3dman suy nghĩ 7cái gì đây?! 1Hướng Vinh 4ađã có đối dtượng, f7anh đối 19với cô 76thân thiết 25như vậy c2nếu không 9là vì xem 9cô như em 5gái thì fcũng là 4vì thương d8hại cô b4bị vứt cdbỏ thật b7đáng thương 3nên mới 8eđến an 41ủi cô.

Nhiệt ađộ trên b6tay, trên 6cmặt, trong 8lòng cũng 8vì suy luận a5như vậy 6mà chậm 2arãi biến 55mất.

“Bác 5gái là muốn aanh mang theo 7canh gà đến 68an ủi em 4fsao?” Hân f4Hân áp khuôn 1mặt nhỏ 5nhắn vào dbình canh, 42cảm thụ 42ấm áp, 1đáng thương 6nhìn anh.

Lần 76này cô nhận 76được sự 05an ủi quả 3athực quá 3dmức, thậm 3chí còn ccó lời 07đồn, đã 6acó người 8tốt tổ 8chức quyên 2tiền, muốn 5vì cô mà  lập 7quỹ “khí 72phụ cơ 32kim hội”[5].

Hướng bVinh liếc 0mắt nhìn 0cô một 4acái, không 99đáp hỏi clại:“Em 3cần người aan ủi sao?”

“Ngô, 2không cần, ecám ơn.” 8Nhìn vào 1con ngươi 4bđen kia làm 5tim cô tăng 0tốc. Để 5etránh cho cftrái tim fkhông bị 5quá tải, 0cô thở 4bnhẹ một ffhơi, vội 8vàng nhìn dđi chỗ 7bkhác, không 72dám nhìn avào mắt 66anh nữa.

Hành 42động trốn 12tránh này 8quá mức 86rõ ràng, bdù là ai 87cũng nhìn 0ra được cnguyên nhân 5chân tay 0luống cuống 10của cô 97là vì cô f1cùng anh 4ở cùng fmột chỗ.

Hướng 23Vinh khóe amiệng khẽ 6nhếch, biểu 2tình không 42thay đổi, 9chỉ có 0cặp mắt d1kia đã tiết 7clộ ra sự 3tự đắc. a © DiendanLeQuyDon.comSự nhút 3nhát và 2lo lắng acủa cô 9blại làm 8anh cảm 5dthấy hài elòng.

Một 1tia sáng 9lóe lên 6bên khóe d8mắt anh 79khiến anh 61phải chú eý. Anh liếc 08mắt nhìn d7thấy chiếc a6nhẫn kim bcương trên 63ngón tay 54mảnh mai 9của cô.

Chớp 4mắt, nụ 1cười trong 9đôi mắt 1đen lập batức biến fmất, thay b5vào đó 4là sự tức agiận đến 00run người.

“Nghe c4nói Trần 2gia đang cbtích cực 05tìm bắt 86con trở cdvề.” Hướng eVinh không 1nhanh không echậm nói, 13sự nôn fnóng bị fđè nén 2cbên trong 71lời nói 89tưởng như 88bình tĩnh 28kia.

“Ân, 5amẹ em có 82nhắc tới 1chuyện này.” c1Hân Hân 2cằm đặt 8trên cái 76bình, mắt exuyên qua clớp kính 6ngắm nhìn 8eruộng hoa 6cúc ngoài bacửa xe.

“Em dhy vọng d1hắn trở cvề?”

“À, 3cũng được 7–” Cô banói mơ hồ.

Hướng 1aVinh trán fnổi gân b0xanh, sự 5ctức giận 9đã lên 5tới đỉnh 7điểm.“Cũng 17được?” aAnh thấp a4giọng lặp 69đi lặp dlại hai 1chữ này, 34hai tay siết 9achặt, cơ chồ muốn 19bẻ gảy 5vô-lăng.

“Hắn 4có trở 7về hay không 8acũng không feliên quan eegì tới 0em. Em nghe 4nói, cái 7kia Trần 0a— Trần a–” Cô 2cau mày, 73cố gắng fdsuy nghĩ cnhưng vẫn 99không nhớ 29nỗi người 0nọ tên bgọi là 4fgì.

“Trần aTín Minh.”

“Nha, eđúng, hình 50như là tên 5này.” Cô a6nhún nhún 7vai, hai tay 5bôm bình 8giữ nhiệt 71càng chặt 55hơn.“Hắn 4cùng quả 5phụ ở 9tiệm cà 8phê lưỡng 1dtình tương 0duyệt [6], fvì gia đình cphản đối 3nên mới 50bỏ trốn. 46 © DiendanLeQuyDon.comMẹ em nói, d8khi lòng 7hắn đã 6dthuộc về 4người khác, 9echo dù em ccó lấy 92được chồng 4cũng sẽ 0không có chạnh phúc.”

“Như 44vậy, tại 0sao em vẫn ecòn đeo 2nhẫn đính 7hôn?” Lời 9giải thích 53của cô d8làm cho lông 3mày đang 3xoắn chặt 8của Hướng 0Vinh dần abdần giãn dcra, nhưng 0chiếc nhẫn 6kim cương 4bkia nhìn e7vẫn vô 9cùng chướng bmắt, làm 15anh khó có athể tiêu ftan. (anh b2ghen í mà 83=D)

“Nhẫn? 8Nhẫn đính 71hôn nào?” b7Hân Hân d2lộ ra khuôn 2mặt ngây 0ngốc.

“Tay efphải.” 2Lời ít 7mà ý nhiều.

dngoan ngoãn 5giơ tay phải c0lên, lập 2atức chuyển 7sang vẻ 2mặt ngạc a1nhiên, bậc d3ra tiếng 9kêu nhỏ, 3cho đến 2dlúc này 5cô mới e5phát hiện 9nó tồn 2dtại.

Trần agia hai lão 6trong lòng 2frất thích ecô, trước f6khi đính c0hôn liền 2mua một 77chiếc nhẫn ekim cương 40rất xa xỉ 9acho cô, tuy drằng hôn a4sự thất e2bại, nhưng 8trong lòng 38Trần gia 2vừa thương 20vừa thấy ecó lỗi 6bvới cô 8nên không 48hề đề 72cập tới 1chuyện trả 5lại lễ 7dvật.

“A, 97đúng nha, bem quên mất.” 6Hân Hân 0không chút 0do dự cởi enhẫn kim 7cương ra, 67đặt ở elòng trong aflòng bàn 3atay.

“Em 7tính xử belý nó như 1thế nào?”

1khẽ cúi 6đầu trong 1chốc lát.

“Theo 7lý mà nói d9em nên tự 1amình trả elại, nhưng 8–” Giọng acủa cô 95càng lúc dfcàng nhỏ 9ahơn.

Ai, 3cứ tưởng 2tượng đến clúc đối 7fmặt với 9Trần gia 1hai lão, 1nghe bọn 6họ khóc 6lóc giải 05thích hết 2bài này 41tới bài 47khác cô 0liền cảm aathấy lỗ 5atai ngứa 0cngái, chân a6chưa đi fđã mềm 9nhũn, không 13có dũng 36khí mang 20nhẫn kim dcương trả avề cho chủ.

Tiếng 4nói trầm ecthấp bên 7tai cô vang clên.

“Anh 3bthay em đi ctrả lại.”

Bàn b0tay ngăm 53đen to lớn 3chìa ra trước dmặt cô, 9trong lòng 1bàn tay lộ 0ra nhiều 78vết chay 3sần, nhiệt 9btình giúp cđỡ.

Khuôn ccmặt nhỏ d8nhắn của 3cô tỏa csáng, vô 6cùng vui 50mừng, dùng 5ánh mắt 0sùng bái 5nhìn anh, 8cảm kích 21anh đã rút 66dao tương 8trợ, để bcho lỗ tai c8đáng thương b0của cô 2có thể atránh khỏi fmột kiếp.

“Thật fkhông? Anh 3thật sự 0fcó thể agiúp em trả 7lại?” 9Tuy rất 3vui mừng 3bnhưng cô bvẫn còn 13chút do dự.“Ngô, 09như vậy 44thích hợp c0sao?” Nhẫn e7kim cương 3đính hôn e3của cô 3alại do Hướng 5Vinh mang 1btrả, cảm 9thấy hình d4như có điểm 0là lạ –

“Thích ahợp.” f3Khẩu khí 9ccủa anh frất kiên 77quyết.

Nếu 73Hướng Vinh cđã nói 56thích hợp, 7như vậy 65hẳn là 4không có avấn đề c1gì?! So với 3cô anh thông 3minh hơn, 7chu đáo 3hơn, lại 40nói từ ftrước tới a9giờ anh 0fcũng chưa 0từng lừa agạt cô 2cái gì!

“Vậy 59làm phiền 90anh!” Hân bHân lập 7tức bỏ 8đi do dự, 7lựa chọn 68hoàn toàn cetin tưởng 9anh, đem enhẫn kim 2cương đặt 9vào lòng dbàn tay anh.

Anh c7đem nhẫn 6kim cương ffbỏ vào 6túi áo, 9ftức giận 01cũng theo 9đó cất dvào. Miệng 30của anh atuy không dhề nhếch 78nhưng lại ehàm chứa fdnụ cười 1chài lòng.

Con 35đường ctừ trong 6trấn về f4đến nhà dcÂu Dương 60cũng không 3xa, xe chạy 45qua một 85con đường f4hoa, căn b0nhà ba tầng 4đơn độc dcủa Âu 1Dương gia 6đã ở ngay edtrước mắt. 71 © DiendanLeQuyDon.comXe tắt máy 8dừng ở aetrước sân, 47bên cạnh 0là bốn, 38năm chiếc 3xe máy.

Hướng 8Vinh tháo 7dây an toàn, 45chuẩn bị dexuống xe, 57lại thấy 3ccô ôm giữ 7ấm hồ, ccắn môi b1dưới, vẻ 42mặt muốn 23nói lại 0ethôi. Anh bcnhíu đôi 23mày rậm, 0không thúc bgiục cô, 68ngược lại 3adừng lại 63động tác, c7lẳng lặng 2nhìn cô, 4cvô cùng 4kiên nhẫn a5chờ cô 6mở miệng.

Sau c7một lúc 80lâu, Hân c9Hân mới 5có dũng 1dkhí mở 6miệng.

“Hướng f8đại ca, engười đó 3– người eđó –”

“Người 4nào?”

“Anh 1thật sự 6đã có đối 6tượng?” 0cNghi vấn fcnày giống bnhư cái fxương cá e6mắc kẹt 1trong cổ fhọng, làm a2cô mất f8ăn mất 0engủ. Không bbiết vì 19sao, cô lại crất quan 3tâm đến a0chuyện này.

Con b8ngươi đen 2hàm chứa enụ cười 37sâu sắc.

“Thật 5fsự.”

Nha, angực của 4cô đau quá!

“Anh 03thực thích 4cô ấy?”

“Anh b8yêu cô ấy.”

Cảm egiác đau 54đớn càng 2lúc càng c0tăng, tiếp 2tục tăng.

“Cô ccấy… em 3có biết fcô ấy không?”

“Biết.” 4cAnh đơn efgiản trả 3lời, cúi d0đầu đến 3gần khuôn a7mặt nhỏ 93nhắn đang 1khẩn trương 2lo lắng.“Em cmuốn biết b2đó là ai bdkhông?”

Hân cbHân sắc 3mặt trắng ebệch mãnh 1cliệt lắc a8đầu.

“Không emuốn!” aCô vội 8vàng trả 66lời, một 89tay ôm giữ 3ấm giữ enhiệt, một 12tay đặt 31trước ngực 2echạy vào dnhà, vội a2vã muốn 0dtìm một f9bệnh viện cgần nhất eatrong danh 6bạ điện c8thoại tìm 5amột bác 32sĩ giúp e2cô kiểm 0tra điện 6btâm đồ.

Ô 9ô, không ebxong , cô 5xác định 27trăm phần batrăm tim 5acủa cô 58nhất định a8đã xảy ara vấn đề 1lớn!

Chú ethích:

[1]: bxin gặp 9cmặt

[2]: ednháy mắt

[3]: 2flãng phí 7nhân lực

[4]: 95 cơ quan: 26tim, gan, 5blá lách, cphổi, thận

[5]: 2hội người 23phụ nữ 8bị chồng 3bỏ


[6]: 21thu hút, 60gắn bó bevới nhau


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.03.2011, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1289 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Re: Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm - Điểm: 11
Chương d3


Trong 7nhà không 6akhí thay 02đổi!

Papa 4vẫn đang 9ecanh giữ cbở trước 7dcái TV, nhưng 32vẻ mặt 1lại giống anhư cầu bxin Lý Nguyệt, b5lúc này b2hái độ cại trở 0ên vô cùng 26hoái trá, 4đang ngồi eaở trên 99hế sô pha, 5aùng bảy, e0ám nữ nhân 3cầm một buốn album fảnh cùng 79hau thảo d8uận.

Quái, 22ảnh chụp 43ái gì mà bại có ma 4dực lớn 6hư vậy, 9ó thể làm cho mẫu thân bađại nhân 4hay đổi eâm trạng 85ừ than dài 4hở ngắn fang vui vẻ 0hấn chấn?

Hân c9ân kiễng 9ũi chân, 31hìn lén 8ừ xa, phát 0iện ngoại 3rừ cuốn 4đang được 4em kia, trên 4àn còn vài 4uốn album fđang xếp 20hồng lên 2hau. Ngô, 9những cuốn 24album này 2hình như 2rất quen, 5giống như 62— giống 4như –

Khuôn 2mặt nhỏ 32nhắn đột 4nhiên chuyển fsang hoảng 47sợ.

Sách 33xem mắt!

Ông 2trời ơi, 1sách xem 5cmắt sao alại xuất 7ahiện ở b0phòng khách b8nhà cô!

Nhìn fethấy đại f9sự không feổn, Hân 2Hân quay 5gót chân, 1xoay người 3muốn đào 2ctẩu. Đáng 09tiếc chạy 8bchưa được a8mấy bước a3đã bị 32bàn tay của 60Hướng Vinh 0chụp tới, 4dễ dàng 3bkéo cô trở a1về.

“Em 19muốn đi aeđâu?” b4Anh hỏi.

“Em, 5em, em, em bb–” Cô 91ấp a ấp 1úng nửa cngày, vắt b7hết óc 3chỉ còn ad“em”, anói không dra câu dưới, 3trong lòng 3chỉ cảm 83thấy rất 25muốn khóc.

Ô cô, vì sao 1bđầu của bcô lại c7đần độn 1như vậy, cengay cả canói dối 0ccũng không 2nói được?
77Nguyệt đang egắn chặt 97mắt vào fccuốn sách, 46vừa nghe 84ngoài cửa 91có động 3dtĩnh, lập 6tức ngẩng d0đầu lên cbgọi lớn.

“Hân a6Hân a, con avề rồi caà, Bác Lâm 2avừa gọi 0fbốn, năm acuộc điện 2thoại hỏi 4xem con đã cdvề nhà 8hay chưa 50đó.” Bà 37nhớ lại c7.

“Dạ.” dHân Hân 9thì thầm 15nói, khuôn 5mặt nhỏ danhắn cúi 4đến ngực, cdán sát cfvào vách 0tường chậm 84rãi di chuyển 3về phía 5fcầu thang.

“Bác 4Lâm nói a4là Hướng 09Vinh đưa 94con về, 7mẹ đã 6bảo nếu 6là Hướng 3aVinh đưa 5con về thì 81khẳng định e2không có 93gì cần 9aphải lo 6clắng!” d6Lý Nguyệt 80nói, mặt 52nhìn Hướng 22Vinh mỉm 5cười cảm 42kích.
Lời 8enày vừa 6enói ra, nhóm 8nương tử 1quân đồng eloạt gật 1dđầu như fđảo tỏi, 41đối với 2ahành động fe“láng giềng 3tốt” của a7anh vô cùng 0vừa lòng.

“Nhưng 1econ cũng dekhông thể 73luôn làm dphiền Hướng 1dVinh a, công 0cviệc của 91nó nhiều anhư vậy d4sẽ không ecó thời d3gian lúc 3nào cũng dflàm bảo emẫu cho bcon.”

“Yên 2tâm yên 0tâm, chờ 3Hân Hân 4lập gia 83đình, Hướng c4Vinh sẽ dcó thể 0không cần 9quan tâm anữa!” 1Lăng phu cnhân được 4xưng là bđệ nhất 3môi nhân a[2] của 0trấn mở camiệng nói, b4lộ ra nụ f9cười thâm 8thúy, cẩn cthận đánh c7giá Hân 0Hân.

Hân 1Hân thấy 6evậy thật 5bsự quá cmức “Vui 2buồn lẫn aelộn”, 35tuy nói là 42Trần Tín fMinh bỏ fbtrốn chỉ 9là ngoài 5fý muốn, 41nhưng cô 1biết bà 9mai này vẫn cakhông thể 2tha lỗi 0cho bản 1thân nên 4đương nhiên 5sẽ không bdbuông tay 25như vậy.

Lần enày, bà 2là đánh bcược chiêu 9bài “đệ 2nhất môi 7anhân”, 2mang toàn 3bộ tư liệu 69cất giữ ctrong nhà 9về những b7người đàn 64ông chưa a9kết hôn ftrong phạm 5vi trăm dặm eđến, còn fcvỗ ngực 5acam đoan, 4cnhất định dphải thay 0Hân Hân 63tìm một 41đấng lang 9aquân như 5ý.

“Đúng 1đúng đúng, dfmau mau mang 3nó gả ra 0engoài, chẳng enhững Hướng fVinh thoải 0mái, ta cũng bcó thể 7trút bầu 6tâm sự.” 82Lý Nguyệt 6dmặt mày 44hớn hở 6nói, lại 41cúi đầu a5nhìn vào 1danh sách 4xem mắt, 5ccòn không 6quên hỏi 30ý kiến.“Mấy fbà nói xem 6lần này 2chúng ta 2nên chọn 3người như 3dthế nào?”

“Ta cthấy hai ctrang đầu 0tiên có b5vẻ coi được.”

“A, f6không không, bcmấy bà 93mau nhìn a1trang tiếp 8theo –”

Không ckhí ở hiện b0trường 21lại lần 4nữa trở 9enên náo 5nhiệt, nhóm 03nương tử 56quân không 41ngừng xoi 7mói, cố 11gắng vì fHân Hân fftuyển một cngười chồng 7ctiếp theo.

Không, a5không cần! 4Lại muốn c2ép cô cùng fangười đàn 13ông xa lạ ekhác đi 6ăn cơm sao?

Hân 05Hân mặt 4cmày nhăn enhó lui lại, 99cố gắng 7cách xa đám c8sách xem 22mắt kia efnăm mét. b9 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 1sợ mẫu 10thân đại 3nhân phát 1dhỏa đăng a7báo cắt 5đứt quan fdhệ mẹ b6con với 2cô, cô thật c3sự rất 8muốn cướp eđám sách 30kia đem đi 1đốt.

Khi 5bthân hình c1mảnh khảnh 30sắp di chuyển 2đến cầu fbthang, trên fghế sô 8fpha lại dtruyền đến 4ckêu to, nhất 7cquyết muốn 7cô gia nhập 7thảo luận, 83quyết không edễ dàng b2buông tha 1cô.

“Hân 2Hân, con 6cũng lại 0đây chọn 6một người, 1xem có ai evừa mắt 1hay không.”

“Con 26nghĩ cái 69kia –, hay 6là quên d4đi –”

“Làm 7sao có thể 3quên đi? 5Cái này 8arất quan 8trọng a, ebác Lăng 1bđã đặc 07biệt mang 3etất cả 3ctư liệu 1đến đây, 3sao có thể c1phụ đi 8lòng tốt 3của bác 6fấy?”

“Dạ dbdạ –” dCô hàm hồ cenói, tiếp ftục hướng 8cầu thang 1thối lui.

“Còn 5không mau 57lại đây?”

“Con 88–”
“Đứng f2ở chỗ 5fđó làm dgì? Không fdcó nghe thấy 35mẹ gọi ebcon lại 8đây sao?” 9dLý Nguyệt dthanh âm 9cất cao.“Âu b4– Dương 5– Hân – 49Hân, con cđi đâu 96đó?”

8chạy trối 4chết, ba fbước cũng 8thành hai 43bước, chật cvật chạy c0lên trên 3flầu.

“Ách, 2con đi lên 9đổi giày, e3chờ một achút nữa 3fcon sẽ xuống.” 94Hân Hân 09trả lời aecó lệ, bnhanh như f6chớp chạy f8về phòng dmình, vội fvàng đóng dcửa phòng 4lại, đem 3tiếng la 3cao quãng 2tám của dmẫu thân 9đại nhân dfngăn cách c7ở bên ngoài.

~~**~**~**~~

5trong phòng 1edọn dẹp dcả buổi, dcô chậm 2chạp hết bdọn đông cđến dẹp a6tây, sau 26đó lại 82mang quần cáo tất bcả ra xếp blại. Cô 5dùng một ccái máy a4máy hút 3ebụi nhỏ 2hút sạch cdbụi và 4vụn gươm 6trên bàn, 7thu dọn 01tất cả 2các bản 56phác thảo 3rãi rác 9ở khắp 59phòng, thậm 4chí còn ccngồi vào 2bàn, dùng 35bút chì 42B vẽ nửa 70bản phác 7thảo thật 4flớn.

Thật 3lâu thật 46lâu sau cô 54mới miễn 0cưỡng mở 5cửa, nhận 4mệnh đi bxuống lầu.

Dưới 02lầu tiếng 2nói vẫn bầm ỹ như 5ecũ, đại 8ehội thảo 9luận vẫn 83chưa tan, bsố thành 9aviên ngược flại chỉ 21có tăng dchứ không 9giảm, thậm dchí ngay 9cả Hướng 0Vinh cũng 73chưa rời eđi. Papa athật sự 7có tầm d5nhìn xa, 9cbiết mẹ 3cô tạm 61thời không bthể rời bdkhỏi, sau 09khi xem xong 3chương trình 76buổi sáng, 5liền đi 7xuống bếp 0fchuẩn bị fcơm trưa 5c.

dtrượng 4phu ngầm fđồng ý, 4Lý Nguyệt dcàng tích acực hơn b2nữa.

“Hướng 5Vinh a, cháu cluôn luôn 8achiếu cố 77Hân Hân, 6mau đến 43đây giúp abác nhìn 8xem, người f6nào cùng 4dHân Hân 6có vẻ xứng 2đôi.” fcBà cầm cmột bộ 6fảnh đưa ađến trước 6mặt Hướng 7Vinh, kiên btrì muốn 25anh cùng dgia nhập bdthảo luận.

“Mẹ, ecó cần 8phải gấp 8như vậy 68không?” c1Hân Hân ffđứng ở b5cầu thang, ekhuôn mặt 3anhỏ nhắn b1đầy vẻ 5có lỗi, 4cảm thấy fbchính mình 3liên lụy 41anh, hại c1anh bị nhốt 18ở chỗ anày không 14thể thoát bthân. Hướng 0Vinh hai tay bkhoanh ở e4trước ngực, fthần thái 7thong dong 8ngồi trên fghế sô ffpha, thân c0hình cao 4alớn ở 1giữa đám 02nữ nhân etrông vô 0cùng nổi 1bậc. Cô f5nhìn hồi f7lâu, hai 85mắt liền 1btự động 7tự phát 5bỏ qua những 2người khác, erơi xuống 4ctrên người 4anh, không bmuốn rời d4đi.

“Đương 7bnhiên gấp! 17Ngươi có a8biết ngươi 1mấy tuổi 72rồi hay ekhông? Đã 1sắp ba mươi 1arồi, làm e7mẹ như bfta như thế e8nào có thể 6không gấp?” d5Lý Nguyệt 5thiếu chút 71nữa nhảy 4dựng lên.

“Ách, f4con mới 3dhai mươi 0sáu –”

“Làm btròn không ebphải ba fbmươi sao?” 92(mẫu thân f6đại nhân cflợi hại 8f=I)

Hân bHân lần 60đầu tiên 3biết thì ebra toán học 45của mẹ 49mình tốt 4dnhư vậy.

“Đứng 4fsửng ở b7nơi đó 95làm gì, 3mau mau lại 0đây ngồi bxuống, nhìn 54xem ngươi c7thích người 1nào.”

“Dạ.” 5cBị mẫu d8thân đại 29nhân trách bamóc, cô 73không dám ephản kháng, bchỉ phải fngoan ngoãn 80đi đến b5ngồi xuống febên cạnh aHướng Vinh, 1ccố ý không dnhìn đám ealbum ảnh 1akia, ngồi 8yên nhắm camắt làm fngơ.

“Có bmuốn uống 5chút canh dcgà trước 2ckhông?” fAnh phóng 1btầm mắt 8đuổi theo 95cô, đến 83khi cô ngồi 4xuống mới 07mở miệng 5hỏi.

“Sao?” b1Cô vẻ mặt 35mờ mịt, 0đầu óc f5không biết 4dđã chạy e7đi đâu, cquên mất dbình canh 90gà kia.

Hướng cVinh câu 5môi cười, 2đứng dậy eđi vào nhà dbếp, lát 3dsau khi trở flại phòng 15khách thì 44trong tay 3echẳng những 4mang theo dbình đựng c4canh gà, e8còn mang atheo một 0abộ bát 44đũa cùng 3thìa.

Quen cbiết nhiều e3năm, hai 2fnhà sớm 4đã không 0còn xa lạ, 4chuyện tự dcchâm trà 10hoặc cầm 04chén bới 0cơm đã 6rất bình bthường, bckhông có 4engười nào 4lại cảm ethấy kỳ flạ.

Anh d7trở lại ebên cạnh 1bàn, bàn btay ngăm dđen dễ 6dàng mở 8enắp bình, 1ecòn tự 9emình múc 3một chén 4canh gà thơm 8ngào ngạt, dđưa tới f0trước mặt dfcô. (Vinh 0ca chu đáo 0quá *ôm 5ngực, mắt d0long lanh, 29miệng chảy 9nước*)

“Uống d5đi!”

“Cám dơn.” Hai bbmắt cô 32sáng lên, 7bưng lên 5chén canh, 7ahạnh phúc 0múc một 47muỗng canh 35gà vàng 34ươm. (*ực* cđang đói f=()

“Muốn 78ăn chút 6thịt gà 0không?”

“Có.” 1dCô gật 0đầu thật emạnh.

Mấy 5bmiếng thịt 0gà đã được 0hầm thật 6mềm chuyển 9hết vào dtrong chén 5của cô, 1cô thèm b8đến mức dbất chấp flễ nghi, b3bỏ chén 09đũa xuống, 8dùng hai ftay cầm 2lên miếng aathịt gà 3đưa lên 8miệng cắn, 8enước thịt bedính vào 4mười ngón d6trắng noãn blại dọc ctheo đầu bangón tay 93nhỏ xuống. 66 © DiendanLeQuyDon.com(*nước emiếng chảy 28ròng ròng* 1>”<)

Một 3fhộp giấy 4ctự động 7đưa tới 3trước mặt 6cô, cô không ffchút nghĩ 75ngợi rút ahai miếng 5khăn lau 35đi, sau đó 7clại cầm 06lên một f0miếng thịt egà khác c8tiếp tục 68ăn.

Đôi emôi hồng 5nhuận của 5cô cũng 8dính nước athịt gà amà bóng bblưỡng, bacô lại 8btập trung băn uống, 3không thèm 2dùng khăn 31giấy, đầu clưỡi theo bthói quen 5chuồn ra 81liếm liếm cemôi –

Một 3tiếng thở adốc vang b4lên.

Hân 3dHân dừng 35lại động 6tác, hoang 71mang ngẩng dđầu lên.

Oh, 50đó là tiếng e4gì vậy?

Nghe 88qua, hình