Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm

 
Có bài mới 30.03.2011, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm (Hoàn) - Điểm: 10
Hân f8Hân Hướng 2Vinh


images


Tác egiả: 68Điển Tâm
Thể e6loại: 1angôn tình 7hiện đại
Link:  nhokaxu.wordpress.com/hiện-dại/han-han-hướng-vinh/#comment-2163
Edit: 06Doanh Doanh, 3clair
Số 7ehương: 89 Chương
Giới chiệu:

Ô daô, trời 41ơi, đường 8bình duyên 50ủa cô vì cao lại gập 0chềnh như 71hế?!

Âu 58ương Hân bân một 7răm phần 7răm là mỹ 82ữ, lại 2uôn “không 2ai hỏi thăm”. 2 © DiendanLeQuyDon.comhật vất 1eả mới 07ìm được dột đối d0ượng kết eôn, vị 0ôn phu lại bđột nhiên 5fiến mất. de © DiendanLeQuyDon.comô chạy 00đến nhà 3bọc trưởng d3hờ giúp 0đỡ, làm 00ao biết b4được đây cại là rước d4ói vào nhà!!!

Nhìn cề ngoài 7anh mạnh bẽ dịu 90àng nhưng 6thực sự 19không phải 0như vậy! 5Anh trăm a5phương ngàn 71kế bày 3mưu làm 8cho cô vừa a1đính hôn 7liền trở 5thành “người 0phụ nữ 4bị bỏ 2brơi”. Sau bđó anh mê 2hoặc dụ fdỗ cô, 6chẳng những 7mang cô ăn a5sạch mà 80còn bị 78bắt giam 3atại giường……

Kể 27từ lần 0eđầu tiên 9Hướng Vinh fnhìn thấy 6Hân Hân, eanh đã quyết 8nhất định 7phải cưới d9cô làm vợ. 4b © DiendanLeQuyDon.comNhưng nữ 9nhân ngốc aanghếch này 3nhìu năm e1qua vẫn 31không hiểu 2được tấm 4lòng của danh, còn 7vô tư đến 92gửi thiếp c0cưới cho canh, báo 3erằng cô 7sắp kết d7hôn với c2người khác! d6Thế này aclà làm sao? 1Cô là người 1vợ mà anh fbmơ ước 1đã nhiều f7năm, ngoại 20trừ anh, fcô tuyệt cđối không athể lấy 2người đàn 1ông khác!

DD: dNhìn chung b3đây là 3một tác 05phẩm nhẹ 5nhàng, khá d0hài hước. 6 © DiendanLeQuyDon.comNữ chính cngây thơ 2và hơi ngốc 2nghếch, 39nam chính c4thì khỏi 8nói, vô 24cùng yêu 0thương chìu fcchuộng nữ bchính. Điều 5bta thích d0nhất ở 8etác phẩm 6bnày là tình 58cảm giữa fngười và 8bngười! cTình yêu 64nam nữ, eatình cảm f5anh em, tình 7cảm gia 1đình, tình 6làng nghĩa 8xóm! Hề 2hề, ta đặc 4bbiệt thích 3anhững nhân e5vật phụ etrong đây, 87hài không echịu được!


Đã sửa bởi thewind27 lúc 31.03.2011, 05:11, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.03.2011, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Re: Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm - Điểm: 11
Chương 11


Bầu 7trời thật dtrong xanh.

Những 1tia nắng 1emùa đông 1thật ấm 5áp, tuy sáng bsớm vẫn 9còn một bchút se lạnh, d4nhưng khi 9mặt trời 3xuất hiện 0hì cái lạnh ađó đã 04ị xua tan 8oàn toàn.

Tại 62ột thị 8rấn nhỏ 6ở trung 5âm Đài eoan, cảnh 8fđẹp mê foặc, khí 5ậu ấm 08áp, hoa nở e1ốn mùa, fàm cho lòng 7egười ngây dgất.

Thị 53rấn này 6ấy việc 69rồng hoa, 9uôn bán 5foa là chủ 5ếu. Hai b5ên đường ađều là d7ác cửa càng hoa quy 3ô lớn nhỏ 6hác nhau. d © DiendanLeQuyDon.comhi những 11ia nắng 1đầu tiên aủa bình 6einh xuất 1eiện, những dgười bán boa bắt đầu 2ận rộn aới công f7iệc phân fphối các bloại hoa 2tươi đi 0khắp nơi.

57cuối đường dbỗng xuất 0hiện một 9bóng dáng fnhỏ nhắn.

Âu a1Dương Hân baHân mặc 03bộ đồ 91thể thao 62chầm chậm 25chạy dọc 9theo con đường 19ngào ngạt 5hương hoa fnày, tóc 83ngắn chấm 3avai buộc d4thành cái 4đuôi ngựa 1gọn gàng, e9theo nhịp 1chạy mà 2đung đưa 1qua lại, 50khuôn mặt ethanh tú 3vì chạy 2bộ buổi acsáng mà fửng hồng.

9ekhông phải 7mỹ nữ 1cxinh đẹp 75nóng bỏng b7gợi cảm, 5dnhưng cặp 4amắt to trong 6sáng hút achồn người 5khiến cho dengười ta 18nhìn vào 3liền muốn fbđắm chìm ctrong đó.

Mặt 0trời dần e7dần lên 97cao, không 75khí càng 1thêm ấm 9áp, trên ekhuôn mặt 8như búp bbê bằng 43sứ đã edlấm tấm e3mồ hôi, 5ở cuối 63đường, c3con đường 4evề nhà e5đã xuất chiện ở 79trước mắt, 3theo thói f7quen thì 03thời gian 40tập thể edục buổi 29sáng đã 1kết thúc.

Tuy fnhiên, trước bkhi kết 3thúc buổi ftập, cô 26quay một c9góc, không atheo đường 63về mà lại 0arẻ vào 8amột công 2cty bán hoa 9lớn.

Lối fvào có trồng 8hai chậu dhoa giấy felâu năm, 3cành lá 9rậm rạp, 2fsắc hoa dbrực rỡ, 7che khuất d5phần lớn 4ánh sáng eemặt trời. 4 © DiendanLeQuyDon.comBên dưới 0giàn hoa 21treo nhiều 1dcối xay e8gió, đủ 1amọi màu 6csắc, theo a2gió mà quay 9quay.

Mười 7mấy người bđang rất 5bận rộn, 1vận chuyển fecác loại cehoa, tùy 0theo yêu d2cầu của d3khách mà cgửi đi c0ra ngoài.

ađây kiểm 3tra rất 8fnghiêm ngặt, achất lượng 5hoa rất 1cao, ông 38chủ tuy dftuổi còn 2trẻ nhưng 2quản lý crất nghiêm 7khắc, tuyệt c1đối không 2cho phép dloại hoa 2kém chất b6lượng, 4lại càng 6ekhông cho 18phép dùng 55hoa kém chất dlượng để 2bán.

Vài 2năm kinh bdoanh trở 1lại đây, 6công ty này eở Đài adLoan có thể 8dnói tiếng btăm lừng 5lẫy, bất 38luận thời 1tiết nào dviệc kinh 72doanh cũng bvô cùng d9phát đạt, bcvào những 01ngày lễ etết, đơn dđặt hàng 1của khách 7gửi tới 93đặt biệt 9nhiều, chỉ 90sợ tay chân 3chậm chạp fbsẽ không 0kịp chuẩn 1bị hoa thật etốt.

“Hân 9cHân, sớm 8ca!”

5người nhìn 3thấy cô 09vào cửa 4fliền chủ 8động hỏi 52thăm, cũng 36không quên 3mang chậu 2vạn niên 1thanh chuyển 0lên xe, đối 7với những dlần ghé 3bthăm thường 68xuyên vào 43buổi sáng 2dcủa cô 46đã trở 54nên quen fthuộc.

“Sớm.” 9Nàng lễ 08phép đáp, fđôi chân 9mang giày 5vẫn không 6bdừng lại, 55tự chuyển ahướng đến f1góc bàn fflàm việc, bxem như nhà 3mình mà 37tùy ý đi 44lại.

37giữa những 6chậu cây d9cảnh có cmột cái adbàn, phía 9sau có một bengười phụ 6nữ trẻ b4đang ngồi 9đối chiếu 0cvới khách ahàng về cđơn đặt 9fhàng và 9lô hàng cbuổi sáng.

“Hướng beNhu, ngươi 7cuối cùng 1đã trở 7lại.” ddHân Hân aliền chạy dđến bàn 41làm việc, 97trong mắt 3hiện lên 9nụ cười 68ngọt ngào.

“Ân, bbhoa uất 7kim hương bxảy ra một 88chút vấn 2đề, cho 76nên chúng 41tôi lùi fclại hai 7ftuần sau 0bmới giao dhàng.” 1fHướng Nhu 72thản nhiên 2nói, ngay dcả mắt 8dcũng không fthèm nhìn 2lên, cặp 8mắt kính 0fgọng đen e3còn đang d6chăm chú 1vào đơn 37đặt hàng, 42phải chắc b7chắn mỗi fcmột con 6số đều 52phải chính 7fxác.

“Đi daHà Lan vui efkhông?” bHân Hân f1dựa vào ebàn làm 5việc, tay d8chân duỗi d2ra một bên 9dkhởi động 7làm ấm 66cơ thể. 8 © DiendanLeQuyDon.comBộ đồ 5thể thao 3theo động f0tác mà bị akéo căng, 1đường aecong dưới alớp vải 4càng có 9vẻ phá c5lệ xinh cđẹp mê engười.

“Không 42biết.” eHướng Nhu bnhún vai, 6dùng bút bmáy viết 63vài con số.“Ta fblà cùng 0đại ca f9đi bàn công dcviệc, không 3phải đi 3chơi.”

Hai 9bnữ nhân anày tuy cùng 7tuổi, nhưng dfphong cách c9lại hoàn 16toàn khác 0dnhau.

Hân 16Hân thanh 34lệ mà ngọt 21ngào, có 3vài phần 72bất cẩn 0và ngây 6thơ, Hướng 9cNhu lại 2cẩn trọng 4bình tĩnh, atính cách cfcủa cô 2clà cẩn 36thận tỉ 9dmỉ đến 7từng sợi 4tóc, không 3cho phép b2bất kỳ cmột sự 3rối loạn b7nào dù nhỏ. 06 © DiendanLeQuyDon.comKỳ quái 8là hai người 81lại có ecảm tình c9rất tốt, 9từ nhỏ 4bđến lớn dkhông có 2gì giấu a6diếm nhau.

Cùng f8ở một 86thị trấn 0nhỏ nhiều 6năm, hai 72nhà Âu Dương 8fgia cùng ccHướng gia cthủy chung begiao tình 4rất sâu 2fsắc. Hân 85Hân lúc 2còn học 82trung học 6ckhi tham gia 09đội điền 34kinh còn 1fnhận được 2akhông ít 57sự chiếu 70cố của 1Hướng Vinh.

Hướng 5Vinh lớn 71hơn cô năm ctuổi, là atrưởng etử của 1Hướng gia. f © DiendanLeQuyDon.comKhi hai tiểu a9nha đầu fbước vào 0cánh cổng b4trung học 5thì anh đã asớm tốt 2nghiệp, 84bởi vì ethành tích b3điền kinh 2nổi trội 9xuất sắc, c9nên được 3huấn luyện 7fviên mời evề trường 1hỗ trợ f2rèn luyện 2đám đàn 9em.

“Các 2dngươi trở 1lại thật etốt, nếu 9trễ một 00chút thì b6sợ không 7akịp.” 10Hân Hân 0làm xong 53thao tác, eanhàn nhã d1tựa vào 1dmột bên 4cạnh bàn, ecởi bỏ 8sợi dây fbuộc tóc, bdùng ngón b6tay tùy ý 4dchải nhẹ 84mái tóc dmềm mại.

“Không 3ekịp cái 3gì?”

Hân 36Hân không f6đáp hỏi 6lại:“Hướng ađại ca fđâu? Tại bsao không f6thấy anh 98ấy?”

9nhìn chung fquanh, chớp 33mắt tìm 9dkiếm hình 24ảnh quen 7fthuộc.

“Ảnh 8ở ngoài bxe bên kia 4đang chuyển 78lan hồ điệp.” 5Hướng Nhu bedùng bút 22máy chỉ 9chỉ bên 00trái.

Một cengười con b9trai cao lớn 88đưa lưng 1về phía chai người, 4ống tay cfáo cuốn bctới khửu ftay, lộ 8ra cánh tay 5engăm đen 96rắn chắc, 3dxoay người bmang chậu 8lan hồ điệp 6chuyển lên 9trên xe, 5fđôi khi dcòn lên 91tiếng chỉ 97đạo các 18nhân viên. 1 © DiendanLeQuyDon.comNgữ điệu a5lời nói 32của anh fdngắn gọn b9và súc tích, 1lời ít dcmà ý nhiều, 2thanh âm 2ftrầm thấp 4mà tràn 6ngập sức 30mạnh, mười 0bmấy người bctất cả 3đều vui clòng phục 2tùng, tùy 29anh chỉ 4huy.

Hân 5Hân nhìn 9bóng dáng bquen thuộc fkia, hít csâu một 75hơi, giọng dnói rõ ràng 3dgọi to:“Hướng 04đại ca, 4em muốn 9đính hôn 3.”

Trong 6tích tắc, 7etất cả 0thanh âm 6đều ngừng 8lại.

Bốn b5phía im lặng b4như tờ. 6a © DiendanLeQuyDon.com(nguyên văn 08là im lặng 4như chết, 56nhưng ta b1thấy ghê dghê nên 0đổi lại)

Tuyên a1bố của fcô có tác ecdụng hữu f0hiệu tiêu 32diệt không a1khí thoải 09mái buổi esáng, lúc 3này tất 52cả mọi engười có d1mặt đều 9ngây ra như 7cphỗng, hai amắt đăm 3đăm nhìn 0cô, như 7alà trên 83đầu của 26cô đột cnhiên mọc 62ra hai cái 1bsừng. Hướng bVinh từ 0đầu đến bcuối vẫn bcđưa lưng bvề phía ccô, toàn 95thân giống 6anhư bị esét đánh, 19thân hình 9cao lớn 77đột nhiên 89bị chấn 9động mãnh bliệt. (được 20tin em lấy echồng, lòng 2anh buồn 7abiết mấy 9ơ ơ…)

Qua 4một lúc 8clâu, anh a7mới chậm 59rãi , chậm 5rãi xoay 3người, a6khuôn mặt 6tuấn lãng b5ngăm đen, akhông rõ 90vì nguyên cnhân gì femà tái đi 30một cách 68không tự 06nhiên, thân 83hình to lớn 84căng ra, 6mỗi inch* 44cơ bắp 7đều cứng 71ngắc như 8đá. (*đây 2là đơn 4vị đo lường bmà TG sử 06dụng, hổng 9phải ta dbịa)

“Xin 27lỗi, em 4vừa mới d4nói gì đó?” 7Hướng Vinh 2fhỏi với 62giọng lịch 6sự nhất, 8con ngươi fđen láy 7ethâm thúy 0nhìn không 5fthấy đáy 22lóe sáng 0như hai ngọn 98lửa.

Ngô, ccô vừa 0mới nói f6không đủ drõ ràng csao?

Hân 8cHân nghiêng 2đầu, chớp cchớp hai e1mắt long 9lanh.

“Em 6nói, em muốn 9đính hôn.” dCô lặp blại một 5lần nữa, bsau đó lấy 5trong túi 43ra mấy thiếp 2cưới màu 84đỏ viền avàng phát c2cho từng dnhân viên 85đang đứng enhư hóa 2bđá.

“Đính b1hôn? Em muốn 0đính hôn?” c9Hướng Vinh 1cơ hàm khẽ afrun rẩy 76một chút.

08dùng sức 8gật đầu, edxác nhận 3elại lần 4nữa.

“Với cai?”

“Ngô, 1bvới — 5eưm — đợi a3chút, để afem xem — dưm –” d1Hân Hân 8cố gắng d4nhớ lại, 7sau đó có 42chút xác 3dđịnh nói.“Trần 7Tín Dụng.” b(cái tên 8nghe đã 94bít là nhân d9vật phụ 57phụ òy, 19không bít aecó được 7amay mắn cxuất hiện 3không nữa 6=.=)

Hướng 8eNhu nhìn ccthiếp cưới, 10mày liễu 4nhướng 2ethật cao.

“Trần 9Tín Dụng? d6Trên thiếp 91cưới in c7chắc chắn 7không phải clà tên này.”

“A?”

“Ở 2trên in là 2Trần Tín a0Minh.” (khổ 01thân anh fnì, sắp 10cưới vợ 1mà vợ sắp 0dcưới lại 2không nhớ 8nổi tên dmình, haiz 7=.=)

“Thật 1ckhông?” 2Hân Hân b7ghé vào 31bàn làm feviệc, nhíu 9emày nhìn 41ba chữ in 6trên thiệp 05cưới.

“Người eacùng ngươi 91đính hôn c7rốt cuộc 21tên gì? 0Là ngươi 24nhớ lầm, 02hay là tại 27thiếp cưới ddin sai?”

“Ngô fb–” Cô 6cắn môi, bakhông thể b2xác định f0là sai cái b0gì, chỉ 3có thể 5cố gắng flục lọi 3đám tư 7liệu hạn 11chế trong dcđầu, vắt dhết óc, 6cố gắng 7fnhớ ra.“Ta banhớ rõ fbbà mối dcó nói qua, 5fanh ấy là 97giáo viên 60dạy ở ddtrường 7tiểu học 4d–”

Hướng c3Nhu lập 1tức phản 5aứng lại.

“Như 2vậy, thiếp ccưới không din sai. Người 1fnày là con 3btrai bảo 7bối độc fnhất của 81Trần gia, 58đại ca 6bcũng quen ahắn!” 67Nàng quay 5dđầu, môi 8đỏ cong dlên, tựa 8tiếu phi 8tiếu nhìn ehai mắt 3fnguy hiểm 9exảo quyệt b3của Hướng dVinh.

Trần 04gia là gia 5đình vọng 3tộc ở ftrấn trên, a0gia giáo c6nghiêm minh, 50mà con trai 2độc nhất 9cTrần Tín dMinh lại f6là người a4khiêm cung c7hữu lễ 1[1], hàng bbxóm đều c4rất khen 0ngợi. Chỉ f6có điều, 3fhắc hắc, etạm thời d5không đề f3cập đến dnhững người 94khác đối avới Trần 3Tín Minh 8đánh giá 8như thế anào, cô 98trăm phần 4btrăm xác bđịnh, đại cca lúc này 5khẳng định 1là hận dkhông thể 8đem tên e5kia băm thành 1mười tám edkhối.

“Đại a8ca, án binh 0bất động a0lâu như evậy, đối 1ftượng bây 55giờ lại ebị người ata cuỗm 93mất, làm basao bây giờ?” 3Cô vô cùng 8athích thú 17hỏi, cầm dthiếp cưới 9quơ quơ.

Hướng dNhu trong 08lời nói echứa huyền 1bcơ [2], Hân e3Hân đương 9nhiên nghe 06không ra 3ẩn ý trong 2đó, còn 0tưởng rằng dmình đến 1cthăm đã 2quấy rầy cbviệc buôn 7bán của 5abọn họ, 4làm cho Hướng 3Vinh chậm a8trễ việc 84đính [3] 16hoa.

“A, 32Hướng đại cca còn có 7bcông chuyện 1cần xử b1lý sao? Vậy a8em không bbquấy rầy, 9mọi ngươi 7cứ tiếp 8tục làm 0việc đi, 74em để thiếp 46cưới ở e6chỗ này.” a5Cô đặt 98thiếp cưới daxuống, buộc 7tóc lên, axoay người 78định trở 43về nhà.

Nhưng cđi không 0được hai 9bước thì fđột nhiên 2cổ áo bị 2giữ chặt, 8cả người 8fcứng ngắt b5bị kéo 6dtrở về 6e

“A!”

Khẽ f4hô lên một 49tiếng, rầu e1rĩ không 6thèm chống bcự, sau 8lưng của fcô vang lên fmột tiếng 4trống, bất 48ngờ dựa c7vào thân 5hình nam atính rắn 7chắc phía 6bsau.

“Đợi 3dchút!” 4Tiếng nói 50trầm thấp f9vang lên d9trên đỉnh 5đầu cô.

Hân 9Hân ngẩng 70đầu, kinh bngạc nhìn 3khuôn mặt 8ngăm đen c3vì nhiều 23năm phơi bdưới ánh 2mặt trời 46của anh.

“Hướng ađại ca, 9anh không 86đi đính 87hoa sao? Nếu 7như bị 92người ta b1nhanh chân 4đến trước 1–”

“Anh 1sẽ nghĩ abiện pháp 8khắc phục.” bHướng Vinh cmột lời ehai ý, hai 60mắt khóa 04chặt khuôn 0mặt cô 0không cho 2rời đi.“Tại dsao lại 98đột nhiên a0quyết định 6như vậy?” fToàn bộ 2csự tình 2ephát sinh e5quá nhanh, dlàm cho anh 99trở tay 2không kịp, 4anh không 0chỉ không 1phát hiện, 22mà cơ hội 88ngăn cản acũng không 4có –

“Bởi 1cvì mẹ em bacảm thấy cflo lắng ea! Bà nói fcon gái có athì, mà ecem lại không d9biết cách eftìm kiếm ađối tượng, d5nếu không achịu đi 33xem mắt, b3tìm một 5fngười đàn aaông tốt 83để kết 98hôn thì bkhẳng định asẽ trở fthành hàng eế.” Cô 5fcúi đầu, ebất đắc 15dĩ thở 1dài một 1hơi.

Trai 4dlớn cưới avợ, gái alớn gả fcchồng, đây 3chính là 7chuyện hoàn 7etoàn hợp b1lý. Nam nữ 77trong phạm 69vi trăm dặm c0này đến ctuổi thành ahôn, thuận dtheo ông ftrời an ebài, kỳ 1vọng của echa mẹ, 2lời bà 4emai mối 59mà kết 7ftơ duyên.

Khi bbiểu tỷ 5[4], đường 5btỷ [5] đều 5lục tục 0blấy chồng, ddmẹ liền c2ám chỉ 07muốn cô 6nhanh chóng 5atìm một ađối tượng. 57 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trong 3fmấy năm dequa, ngay ccả biểu 3muội, đường f7muội cũng 87đều lập 4gia đình, 4emẹ đã 3echuyển từ bám chỉ 8sang thúc 99giục bức 2ép, gấp 16đến độ 72giống như bkiến bò 1trong chảo 2nóng.

Nếu 88cô làm việc fở bên ngoài 6còn có thể dctránh đi 6một ít d“lửa đạn”, dnhưng cô clại dựa ffvào hội ehọa để fekiếm sống, 18mỗi ngày 3ở trong 1nhà vẽ 2tranh minh 92hoạ sách 26cho trẻ 0em, muốn c8tránh muốn aetrốn cũng 4không được, 4emẹ lại efliên tục 1công kích, 5rốt cục flàm cho cô cphải quỳ 9xuống đất dcđầu hàng, a1ngoan ngoãn 8cbị dẫn 68đi xem mắt.

Nói edthật, cái efkia Trần 0gì gì đó, fvề gia thế, 2nhân phẩm 0đến tướng d3mạo đều b0tìm không 6ra nửa điểm 0thấp kém. c © DiendanLeQuyDon.comKhi anh ở 9trong không 0cgian ấm a9áp của 87quán cà 1phê nơi fdiễn ra 1cbuổi gặp 6mặt đồng 8dý cưới acô, mẹ 7còn ở trước 0bài vị 55tổ tông 2khóc lớn, 1cảm tạ dbtổ tiên 3phù hộ, 74cuối cùng 84có thể fđem dây 5thần kinh 29thả lỏng, bcon gái so 73với người d9khác đều 43chậm nữa 65bước của dcbà cuối 2ccùng đã 06có thể c“thông 3quan” xuất 3môn .

Nhà ctrai sắp 72bước qua ftuổi hai dfmươi chín, ctheo tập 25tục thì akhông phải b0số chín 1thì không 7nên kết 3hôn, Trần 3bgia hai lão fvì muốn 3mau chóng 21có cháu 7ẩm bồng, 0lập tức 95chủ trương 76tốc chiến 6tốc thắng, 5vội vã a9quyết định 6ehôn sự bngay.

Chẳng alẽ là hồng 8floan tinh d3[4] vừa b4động, muốn 39ngăn cũng 14ngăn không edđược? ceTừ lúc b8tìm được 3bchồng cho 18tới bây 8giờ cũng 62không quá 2hai tháng, 8chung thân abđại sự e0của cô a4sớm đã 3được an d1bài.

Hân 5Hân chưa 0fbao giờ 8thích qua 01ai, càng 3không biết 1tình yêu 1flà cái cảm d1giác gì, 0sống đến f6hai mươi b2sáu tuổi, 6kinh nghiệm 69tình yêu ecủa cô f8vẫn là atrống rỗng.

Người bnọ thủy 08chung đối evới cô drất lịch fsự, ôn 0dnhu, tận d6tình săn 0sóc, tìm dkhông ra 8fmột khuyết 5điểm nào. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng là ccô vẫn c5cảm thấy fgiữa hai bngười rất 9xa lạ, sự 2hiểu biết 2lẫn nhau bdso với người c9ngoài chỉ ahơn một 1chút –

Tình edyêu, là 0cảm giác 57như vậy b9sao? Cô cùng d5người kia 6fsắp trở 5fthành bạn 5cđời của enhau, nhưng 1atrong lòng amột chút 0cảm giác 40an toàn cũng 5không có.

“Ngày 6btổ chức 21là ngày e6mấy?” 4Hướng Vinh 7hỏi, giọng a3càng lúc f3càng khẩn fcấp.

“Ngày 80mai.”

“Ngày dmai?!” Anh 2hét lên.

Âm 8lượng thật c4lớn, làm 9cho lỗ tai 1mọi người ephát đau.

Hân 9Hân đứng dmũi chịu dsào cổ 2dco rụt lại, 38vội lấy abtay bịt 4bớt lỗ a2tai. Quen a3biết Hướng 3Vinh lâu 00như vậy, bđây là a6lần đầu atiên cô 50nhìn thấy 0anh không 3khống chế 6được hét 65to.

Xem fra, bao hoa fbị người 0khác lấy 6đi, thật absự làm 2cho anh không 58vui! (haiz, 5hoa rơi hữu 56ý, nước fdchảy vô fdtình, gặp fngười ngốc 0như vậy d2đúng là 9tội cho c4Hướng Vinh 91a =.=)

“Ách, dđúng, đúng 19vậy! Em 02— em — aem vốn muốn 2thông báo b9cho anh sớm 7hơn một 5cchút, nhưng 0các anh hơn a4mười ngày adtrước phải 3đi Hà Lan, 1căn bản 8không liên fblạc được, cfmà trong 9tháng này, bcũng chỉ 2bcó ngày 9fmai là ngày 75tốt –” fNàng cẩn 9thận quan cesát, thấy 0mặt anh 60càng lúc bccàng tái 1nhợt, thân 8hình cao dlớn cũng dlung lay sắp 9ngã (tội 6nghiệp, 1sốc quá 6mà, chưa 6ngất xỉu e2là đã giỏi 3lắm ùi 9eT.T).“Hướng fđại ca, 4canh có chỗ enào không 2khỏe sao?” cCô lo lắng 2hỏi, sợ a0anh đột 4nhiên té 6xỉu.

“Không 5có.”

“Chỗ 62không khỏe elà trái etim của 3ảnh.” 9eHướng Nhu 51thừa cơ 81ném đá 94xuống giếng.

Hướng f8Vinh liếc aem gái một 67cái, trong 5ánh mắt 64không mang 9theo uy hiếp, 5nhưng lại ftràn ngập 9sức mạnh dkhiến người 5ta hoảng 7sợ.

Anh 04hít sâu 0dmột hơi, 85không lâu desau liền 5khôi phục 1lại bình 6tĩnh, tất e0cả những 98cảm xúc 8kích động dchớp mắt fađều bị 1thu vào trong ccon ngươi 94đen sâu b6thẳm, giống e4như việc d1mất kiềm fchế mà f9hét lên 0chưa bao 04giờ xảy bdra.

“Anh 1không sao.”

“Vậy a0ngày mai 1anh sẽ đến e6uống rượu bmừng chứ?” fHân Hân 7chờ mong 2hỏi.

Hai 68nhà tình 2fnghĩa thâm dhậu, cô 4cùng Hướng 1agia huynh 47muội giao bdtình lại 62càng thân fthiết, mẹ bngàn vạn 66lần dặn edò, phân 07phó cô nhất fđịnh phải 96mời được 13hai người 70đến chung 6vui.

Hướng 38Vinh yên 1lặng quan csát cô, c4trong mắt 73thoáng qua 0tia sáng, 6chậm rãi edgật đầu.

Thật bftốt quá, 03nhiệm vụ a7thuận lợi bhoàn thành!

Hân 64Hân thở e7ra một hơi, bmôi hồng 44nở ra một a1nụ cười 50vô cùng 3engọt ngào.“Như 6vậy, em e2về trước, dchúng ta 7ngày mai cgặp lại.” d1Cô thoải 75mái nói, 7lấy ra trong 8dtúi mấy b1cái thiếp d7cưới còn cethừa, ghi fnhớ tên a3người nhận, b4tiếp theo 1liền thong d6thả bước 1ra cửa, 70tiếp tục fđi gửi bthiếp cưới.

Con bngươi đen 5fu ám nhìn ckhông thấy 9đáy từ c8đầu đến c6cuối vẫn bdluôn khóa 72chặt bóng 8dáng thon dgầy yếu eđuối của 6ecô, cho đến dkhi cô biến amất nơi 62cuối đường, 7thân hình fcao lớn a9vẫn như 4fcũ không 5hề nhúc 79nhích, tựa a5như một 0ngọn tiểu esơn, lẳng 5alặng đứng 40ở đó. 8 © DiendanLeQuyDon.comCầm lên 2thiếp cưới akhông may eamắn, sau 7eđó siết 8chặt tay, b0tấm thiếp 4dcưới bị cabóp thành 1một đống 84nhăn nhúm d1.

“Đại 4ca, dù anh 6acó mang thiếp 1cưới vò cnát cũng a3không ngăn bcản được basự thật d5là ngày 37mai Hân Hân csẽ đính 3hôn!” Hướng 5Nhu lấy 1tay chống 05cằm, thản 9dnhiên nhắc enhở.

Hướng 51Vinh xoay 92người lại, ebnheo mắt afnhìn em gái, e2trên mặt fdnhìn không dra cảm xúc f5gì.

“Ngày d3mai cô ấy 56sẽ không f8đính hôn 7.” Anh tuyên 11bố một a8câu đầy dfbí ẩn, e1bước về 5ehướng chiếc dxe thể thao, 7mặt không 8chút thay a3đổi khởi 0động động 92cơ, chớp bmắt liền 9cnhanh chóng 3rời đi.

Một 0nhân viên 46vừa mới 30đưa hoa b4trở về, enhìn thấy 91những chậu 4clan hồ điệp eccòn chưa fchuyển đi, 2lại nhìn 9chiếc xe e9thể thao 9tăng tốc 8rời đi, 6csợ tới 45mức cằm 18thiếu điều cbchút nữa 7rớt ra.

“Oa, công chủ bmuốn đi fđâu? Lan 3ehồ điệp 7cần giao 61cho khách 01hàng gấp, 98nếu không 7dđưa đi bathì muộn 9mất!” 8Trong việc cbuôn bán d7Hướng Vinh 43coi trọng 4bchữ tín  nhất, c8chưa bao 3giờ để 0axảy ra vấn 4đề gì 51cho khách 0ehàng.

“Đám ahoa này sẽ 17do anh đưa 0đi! Lúc 82khuân vác b3nhớ cẩn 1fthận chút, 0đừng để 8hoa xảy 96ra vấn đề.” 9Hướng Nhu 36chống một ctay lên cằm, c6cười khẽ avài tiếng, baxoay xoay 2acây bút 8trong tay.“Về bfphần đại bfca của tôi, 7anh ấy có bviệc quan 0trọng hơn 4ccần xử 8dlý!”

...

Ngày 44đính hôn, 0asáng sớm f5Hân Hân 7đã bị 6người ta flôi ra khỏi acái giường 78ấm áp.

8buồn ngủ cmắt nhắm 03mắt mở 3mặc kệ d6hàng xóm, 4fbạn bè bvà gia đình 89giúp mình f8sửa soạn a5thành tân 4cnương, giúp 11cô trang 3fđiểm, mặc bvào lễ cphục.

Đến 19khi cô ngủ fgật trên 1dghế thì 49mọi người 5emới từ dtừ lui ra. 5 © DiendanLeQuyDon.comKhi cô hơi 5chút tỉnh 1táo lại, ecả người cađã trang 4điểm chuẩn ebị sẵn e4sàng vô ccùng xinh 2đẹp, giống dcnhư một d8bức tượng 35búp bê babie, 5ngồi ở 12trước bàn 7trang điểm, 41trên người 9đeo đầy 6vàng, nặng 0tới mức 7toàn thân 4đau nhức, 18không thể 1động đậy. 5 © DiendanLeQuyDon.com(ôi ôi, 85mền cũng cmún đeo f7vàng tới b7nhúc nhích 43hổng nổi 6fa =D )

Lễ c9phục hoa 42lệ, khoác 5lên dáng bngười thanh cmảnh của 6cô, cộng 9ethêm gương bmặt trang fđiểm kỹ 6càng, tóc afvấn cao 69làm cho cô 5có vẻ trưởng 88thành hơn, b0hai mắt fvì buồn 1angủ mà 37mơ mơ màng f2màng, ngược 29lại còn 6làm cho cô 5ctăng thêm 71vài phần 0dquyến rũ.

Trần bgia là một e6gia đình avọng tộc, fccon trai độc 55nhất đính 9hôn đương cnhiên là ebmột sự fakiện trọng fđại, người 05đến chúc aamừng nhiều 6đến mức 7bcùng một clúc không c4lọt qua 3được cửa a9lớn của aÂu Dương agia, mấy eechục cửa dhàng bán 19hoa sỉ lẻ bfcùng nhau 97gửi tới e6mấy ngàn f7bông hoa d7hồng, thiết 5bkế thành 2những vòng 1hoa, bày 1đầy trước bfsân nhà 6Âu Dương.

Hân c2Hân ngồi b2ở trong akhuê phòng, 9nhiều nhóm 7dphụ nữ 24chen chúc 5nhau đứng 63bên cạnh 2cô thì thầm 3bto nhỏ, 2từ họ chàng, hàng c6xóm, họ 96hàng của 53họ hàng, 0hàng xóm 2của hàng 95xóm, rất 1nhiều người 8fcô quen, bcũng có crất nhiều f5người cô 5không biết 2cứ như 3enước lũ a6lượt kéo 0fđến chúc 21mừng, toàn 5bộ buổi fsáng cô 2chỉ là dngồi một 9chỗ gật dđầu và 2dnói lời dbcảm ơn, 2khiến cho 67cổ của 64cô mỏi bđến mức emuốn rơi e8ra.

“Hướng eVinh, cháu 18cũng tới 06rồi?” 8Lý Nguyệt 0vui mừng 41la to, bà 30mặc bộ 8sườn xám d4bằng lụa 3màu hồng, 0toàn thân dtỏa ra hỷ 4khí, từ 1sáng đến c2giờ cười 7eđến nhìn 8không thấy 06mắt.

Nghe 9thấy tiếng bkêu vang bdội của d8mẹ, những 8con sâu ngủ 61của Hân cHân lập 6atức bỏ 1trốn, nháy 6mắt liền batỉnh táo 6trở lại, d5tay xoa xoa fcái cổ 6chơi đau, bbtrùng hợp anhìn thấy 72Hướng Vinh cvừa  vào 2bđến, thân 4hình to lớn cfquen thuộc 2một bước etiến vào d0phòng, làm e3cho bốn 0phía nhất 2dthời trở 5nên chật cchội.

Nhóm 9nương tử 9quân nhìn 9thấy Hướng bVinh xuất 6hiện thì 6tranh giành fnhau mà nói 8dchuyện với b8anh.

Tuy c6nói Trần fgia là vọng dtộc, nhưng 3Hướng gia 41thì chẳng 5những giàu 2có mà danh 1tiếng cũng 9không nhỏ, 44nhất là 7con trai cả, 8fđược biết 0đến như 87một người brất có 5tài kinh 2doanh, địa c3vị xã hội 5rất cao.

Hai b7đời trước 7acủa Hướng b0gia chủ 9ayếu là 50trồng hoa e2lan, trong dthị trường 02hoa lan kiếm 0fkhông ít 8clợi nhuận, 0đến tay 4Hướng Vinh, dclại dứt 8khoát thay 0đổi phương 9châm, chuyển 2sang việc 90kinh doanh 2hoa với 7dsố lượng 26lớn. (hay bbcòn gọi 0là bán sỉ 7bhoa)

Sự 1thật chứng 89minh tầm 9nhìn của deanh là đúng. 9a © DiendanLeQuyDon.comThị trường 5hoa lan biến fđổi chậm, erất nhiều 4người vì dcbị lỗ 96vốn mà 4rơi vào 0kết cục 3thê thảm, bmà việc ebuôn bán 8của Hướng 0cgia lại 78phát triển 2vô cùng bthuận lợi, 8căn bản fakhông bị 26ảnh hưởng.

Anh dkhông phải 5là công 0ctử nhà 8giàu ham bfăn biếng 9flàm, mà clà tự mình 0gây dựng 3sự nghiệp, 48nhiều năm 7lao động 4vất vả 5ngoài trời bnắng khiến 24cho cả người dđều đen a2thui, mọi 20hành động cđều ẩn 6chứa một dsức mạnh ato lớn, 8làm cho anh cfdù ít nói f9cũng trở 4thành tâm 44điểm chú 0dý của mọi cfngười. ca © DiendanLeQuyDon.com(há há, 0hắc mã cfhoàng tử c6nhá =D)

8Nguyệt trên 4mặt nở 9cnụ cười, dbước đến a1giữ lấy e6Hướng Vinh.

“Bác cmấy ngày 4nay còn lo 3dlắng sợ e0các cháu cvề nước fdtrễ một d6chút sẽ a9không kịp 2duống rượu bmừng của aHân Hân!” 8Bà cầm 7tay Hướng 5bVinh, dùng asức vừa 1siết vừa blắc, vẻ 9mặt kích 7động, cố 0gắng kìm 6nén nước f2mắt.“Mấy 0dnăm qua cháu 91xem Hân Hân 20như em gái 4ruột mà dchiếu cố, b7quả thực 95cùng anh e0trai của 46nó không 9khác gì denhau, nó 3fkết hôn 6cháu đương 7nhiên phải f9có mặt”

“Mẹ, 04hôm nay chính b5là ngày 38đính hôn.”

“Ai 8a, đúng 3fvậy đúng ecvậy !” 9Lý Nguyệt 79chẳng hề cđể ý vẫy 03tay, mừng 8rỡ cười 20toe toét.

Thân 73làm cha mẹ, a7đương nhiên 4hy vọng 37con gái có amột chỗ 6nương nhờ 3tốt, lại 53nghĩ đến 87Hân Hân 7được gả e5vào Trần 0gia, bà liền b5cao hứng 86muốn đến atrước bài 8vị tổ 72tông cảm 51tạ tổ 40tiên phù 1hộ.

A, 1cám ơn trời 8đất, đứa cfcon gái này 4tuy ngốc 5nghếch nhưng b6rốt cục 27cũng gả dđược ra f2ngoài, hơn ddnữa đối atượng lại f9còn rất b0tốt!

1Nguyệt nắm fchặt tay 0Hướng Vinh, bhai mắt c4lại không 1nhàn rỗi 1nhìn đông 6ngó tây 7tìm kiếm dbphía sau clưng anh.

“Di, 1sao chỉ 37có mình 2cháu? Còn cem gái của 12cháu đâu?”

“Nó eđi thẳng b1đến chỗ etổ chức 5fđám cưới 9rồi, không 8đến đây.” 93Hướng Vinh 96thản nhiên 9nói, ánh 78mắt sâu 42không hiểu 6được nhìn emột nửa 96căn phòng, ddrơi xuống 50trên người 1Hân Hân, 28từ từ 8enhìn kỹ, 88không bỏ 62sót chi tiết d3nào.

“Tại 1csao lại bkhách khí 1như vậy? 8eBạn tốt f3đính hôn, 3con bé như 3dthế nào dbcũng không 7đến đây 0nhìn?” cNhị thẩm 9ở bên cạnh cđầu tiên 7mở miệng, 3không ngừng 4lắc đầu.

“Con bbé cùng dHân Hân ccùng tuổi?” 5Tam cô cũng bamở miệng.

“Đúng 5avậy!” 4Tứ di gật 3ađầu.

Nhóm 43nương tử 5bquân có 5đề tài, dclập tức 6ccuộc thảo 1dluận bắt 9dđầu được 4hun nóng, 2không khí 14náo nhiệt 7giống như b2cái chợ 54bán thức 20ăn.

“Cô 1ấy có đối 1dtượng chưa?”

“Ngô, 9hình như 91chưa có.”

“Cô 4ấy ngày dathường exinh đẹp, 9đầu óc 4thông minh, 09vì sao lại d2chưa có b1đối tượng?”

“Đây 6chẳng phải clà do tiêu 5cchuẩn quá 2cao sao?”

“A, 7ta nhớ ra 0rồi, bà cemối trong 9thôn lúc 66trước có 0giúp cô 2ấy giới 7ethiệu vài 56người.” 3Tam cô thần 4bí nói, 3cố ý hạ 7thấp giọng.

Vài bfnăm trước, 59bà mối 0bcũng từng 0thăm dò 4trên người aHướng Nhu, c7cô đầu cftiên là a1bảo không bcó hứng athú, sau 2đó nói 63không lại bbà mối 92nên mới 46gật đầu 1đồng ý 1đi xem mắt.

3điều cũng cekhông biết 7vì sao, Hướng 7aNhu mỗi blần xem c6mắt thì eđối tượng bđều phải 3đưa đi acấp cứu, 0eđối phương fkhông phải 7bỏ trốn 8mất dạng d1thì cũng clà khóc 1aròng nói 9với bà bmối bản 52thân không axứng với 61Hướng Nhu.

Nhóm 8nương tử 9quân thảo d8luận các 2loại khả d0năng phát dsinh, liên 5tiếp trao dđổi ý 4ckiến, người 47người đều 4cau mày, 1ethay cô lo 7dlắng cho 9tương lai. 6 © DiendanLeQuyDon.comỞ trong fmắt các fnàng, nữ 79nhân không ekết hôn 0flà một 1fchuyện vô dcùng trọng 1đại a! a9(đúng là 5bmấy bà e1tám =.=)

“Hướng a5Vinh, vậy 4còn cháu?” 1Lý Nguyệt b5đột nhiên 9hỏi.

Nhóm 25nương tử 86quân lập b3tức chú 3ý, quay lại 66nhìn trên 95người Hướng 3Vinh.

“Đúng 2vậy đúng 01vậy, mấy enăm nay thấy b7cháu làm ceăn khá vậy 7mà vẫn 94không thấy 77có tin vui, 9clà đam mê esự nghiệp 90quá nên 18quên luôn 6cviệc cưới 3vợ sao? 59Đến đây, 0nói thật 01cho ta biết, 5cháu có fnghĩ tới amuốn cưới ebvợ sinh 69con không? 88Chỉ cần 0cháu nói 0emột câu, 2ta cam đoan bcó thể afthay cháu cetìm được 06một đối 1tượng tốt.” e9Tứ di vỗ 27ngực cam 7đoan, trong flòng một amặt đã 8có chủ 1ý, nói không 8bchừng có 4bthể đem cchàng trai 0ctốt này 8cgiới thiệu ccho họ hàng 2của mình.

Mọi 0fngười liên 0tiếp gật 1fđầu, nhịp d9nhàng lên 5axuống như 9ngọn sóng 9tạo nên abbới đám 8fcổ động 1cviên trên 5sân bóng.

Hướng 43gia trưởng 4tử muốn 1cưới vợ?! d5Tin tức 0dnày nếu 7mà truyền 31ra, những 2cô gái trẻ btuổi đến ceđăng ký 7echỉ sợ 7fxếp hàng dtừ đầu fthôn đến 0cuối thôn. 32 © DiendanLeQuyDon.com(ack, đúng a4là soái bca có khác 75T__T)

Hướng eVinh khẽ 5cười.

“Không 50cần.”

“A?” cTam cô mở 7to hai mắt.“Chẳng 7lẽ cháu 21cũng giống 9eHướng Nhu, 2etính độc fthân cả 5bđời?” beBà kinh hoảng 4cnói, cầm 6khăn tay 1rất nhanh bvung lên, 0fđem chủ 29nghĩa độc 6thân trở 55thành vi 65khuẩn đáng c1sợ xua đuổi.

Môi a1cong lên 8hàm chứa b6một nụ c7cười sâu 6sắc.

“Không, 8cháu đã 88có đối ftượng .” fAnh chỉ cnói một 6câu đơn 7giản.

Nhóm 7fnương tử 59quân liền ephát ra tiếng cchô kinh ngạc.

Hân 4eHân từ 28đầu đến ccuối ngồi 1ở trước 4bàn trang a1điểm, ngực 3bỗng dưng f0căng thẳng, 2còn xuất 9ahiện một 9loại cảm 0giác chua echua đắng 8đắng, làm 37cho cô cảm fthấy buồn 0buồn thật 30là khó chịu.

Anh 3dấy có đối 8tượng sao?

Quái, 6atại sao 8cô không d2biết chuyện 7này?

Tay 7nhỏ bé f2trắng noãn 7vô thức 1nắm chặt dváy, Hân edHân trong bđầu miên ddman suy nghĩ, 0đột nhiên fvô cùng amuốn biết 42người yêu 0fcủa anh dbcó bộ dáng 1như thế eenào.

Nghĩ a2đến xuất 7thần, cô 59không phát 2hiện chiếc aváy được 4emay bằng 28loại vải f9mềm mại 4đã bị 4ccô siết 1đến nhăn cnhúm, hai 7mắt mở 8to dán chặt 7vào người 7Hướng Vinh, 7nhìn anh 5đến không bchớp mắt.

“Thì 35ra anh đã 3có người 4trong lòng?” c1Trời ạ, fđây là 13tiếng nói 4của cô dsao? Vì sao 1giọng điệu flại cứng 51ngắc như 54vậy?

Hướng ceVinh nhìn 3cô, khóe 8dmiệng giữ 9fnụ cười, 7chậm rãi 2agật đầu.

Lần 1này, ngực c5bỗng nhiên 65mãnh liệt 2athắt lại dđau đớn.

Hân 3dHân phát 63ra tiếng 7kêu nho nhỏ, btay nhỏ 8ebé vuốt cengực, lại 9hoang mang dsờ sờ 25mặt, mày e2cong khẽ 9cnhướng e0lên.

Không bxong a! Cô 9bcó phải 6hay không 5cnên đi kiểm 9tra sức 51khỏe tiền 5hôn nhân? f0Cơ thể 4fcô hình 8như có cái 03gì đó không 24đúng, tâm 33trạng cay 5đắng lúc aanãy bây 57giờ lại b2trở nên cbcàng lúc 9fcàng nghiêm 4trọng, tụ ccở trong 85ngực, cảm 19giác giống 86như bị 8chìm xuống bnước, làm 2cho cô không 0athể thở 26được –

Phách!

Hai 8atay nhỏ anhắn ở dtrên mặt 4cbị Lý Nguyệt cckéo xuống, 61Hân Hân 4không hiểu 1engẩng đầu, 02vẻ mặt abvô tội 6nhìn mẹ.

“Chớ 0có sờ mặt, 6hai giờ fetrang điểm, 2cẩn thận 2coi chừng 2lem luốt 15hết!”

“Nha 7–”

6Nguyệt soi 8mói nhìn danữ nhi, 9dtừ đầu 06đến chân d1kiểm tra bmột hồi, f3đột nhiên cbnhư là nhớ dtới cái b9gì, vội e5vàng quay ceđầu nhìn dđồng hồ cbáo thức 06trên tường.

“Quái, 5đã gần edđến giờ, 1bnhà trai 7tại sao 58còn chưa f3tới?”

“Nói 70không chừng 78là trên abđường dcgiao thông 9ebế tắc, 0dđoàn xe 1bị kẹt 3cở trên 3đường 1cho nên mới 65đến muộn?” d0Tình cảm 7của những 0bngười trong eetrấn rất 2nồng hậu, 1dù là gặp 6đám cưới bahay đám e3tang, cho 2dù không 3ở trong btrấn cũng dđều nghĩ 9cách nhanh 02chóng trở evề tham 53dự.

“Ba 69Hân Hân, 8ông ra ngoài 88cửa nhìn 0một cái 90xem!” Lý eNguyệt hướng 4ra phòng 2dkhách gọi.

Người bdđàn ông 8ngồi trước 0TV vẫn bất ađộng như fnúi, đối f2với lờ 9nói của 24vợ mắt 9điếc tai 87ngơ, hai dbmắt chuyên 0tâm chăm ebchú nhìn 60màn hình dtivi, thậm 60chí còn f1không chớp 9emắt. (bác 84nì ghiền 1fTV phải ebiết T__T)

“Thật 6là, con gái 4fsắp lấy 8chồng mà 27ông già 1lại còn 21ở đó ôm 8tivi.” Lý 36Nguyệt tính 70không kiên eenhẫn, không aethèm nhắc 6lại, tự 5bản thân e6đi ra ngoài f9nhìn một f8cái.“Đúng 1erồi, Hướng a6Vinh, cháu 3thay ta xem 86chừng con 43bé một e5chút, đừng 4để nó dlàm phai 88mất lớp 7trang điểm.” 3Vừa ra đến d6trước cửa, d4bà còn quay d9đầu lại 28đặc biệt 0bcăn dặn.

Nhóm bnương tử 93quân giống c3thuỷ triều 2kéo xuống, 4lũ lượt 1đi theo ra engoài, trong 2phòng chớp 32mắt một ecái chỉ 18còn lại acó hai người.

Hướng cVinh nhìn dcô không anói được 08lời nào, e6sau một clúc lâu bmới bước 7đến.

anhìn bộ 7dáng của 37anh, lại ahoàn toàn c9nghe không 3thấy tiếng 05bước chân 0anh. Tư thế f0đi của 3anh rất e8đẹp, làm 38cho người 7fta luyến 78tiếc không 16nỡ rời bmắt khỏi. c © DiendanLeQuyDon.com(người 03đẹp nên 5cả tướng 2đi cũng d4đẹp =D)

3vẫn biết, btư thế avà động 6ftác của canh rất 12đẹp và cvui mắt. 80 © DiendanLeQuyDon.comLúc còn 1học trung ehọc, cô athường cngồi ở 61sân thể 1dục nhìn b1bộ dáng bchạy đầm 5đìa mồ 4hôi của canh.

Nhưng, 6ánh mắt 58anh lúc này e9làm cho cô cdcó chút e5bất an.

Ngô, 37anh đang f8nhìn cái 35gì? Trang 6dđiểm của 7cô có chỗ 5nào không 8ổn sao, 2hay là quần c8áo của eacô có chỗ 73nào xảy dra vấn đề?

Hân 9Hân lén 07lúc kiểm 8tra một alần lại 64không phát ehiện có 00gì không 0ổn, trong clòng bối 7frối, chỉ 18có thể 2angẩng đầu 00nhìn lên eangười con 81trai bên 7cạnh.

“Xin 9dhỏi Hướng e5đại ca, 5người em 1có chỗ 29nào không aeổn sao?” 4cCô thì thầm dahỏi, đôi 4tay nhỏ a7bé thu nhanh 93váy, chân etay có chút 00luống cuống.

Mấy 2năm qua, a0cô đều dlà mặc 6quần áo 7thể dục, eđôi khi a4ngẫu nhiên 8đi qua Hướng 3gia cùng c4Hướng Vinh 9tùy ý nói c4mấy câu, 9nhưng đây 3là lần 1fđầu tiên ecnói với 6anh về vấn ađề trang aphục.

Còn f1nữa, trong 8phòng không ebcó những 75người khác, ekhông khí a3đột nhiên dtrở nên fthân mật arất nhiều, 5hơi thở, 0hơi ấm, 8cùng với 6eánh mắt 8của anh, bctất cả 37đều làm 7cho cô cảm 7thấy không 2cđược tự anhiên –

7hoang mang f1nhìn đông 1ngó tây, 8bàn tay to 2lớn ngăm 6đen bỗng 3nhiên đưa 5ra nâng cằm 1của cô belên.

A?!

Hân 70Hân khẽ emở miệng 4muốn nói 4chuyện, 2dnhưng đầu cbóc lại 9trống rỗng.

Ngoài 7cửa ồn 2ào sôi sục ađánh trống 93reo hò, một ađống người 05bên ngoài avì ngày ađính hôn f0của cô 21mà bận 8tối mặt 3btối mày, fcô lại 57mắt điếc btai ngơ, 8chỉ có 01thể ngây 4ngốc lnhìn 62chàng trai 7trước mắt.

Ngón ctay thon dài 50của Hướng deVinh, chậm c4rãi, chậm d5rãi lướt 15qua làn da 2non mềm 0của cô, emang đến dmột cảm bgiác kích athích khác 4thường, 6làm cho cô cnhịn không 7được run a4rẩy.

Bàn 2ctay nam tính 1thong thả 90lướt từ 7cằm chạy 0ađến huyệt a4thái dương, 98ngón tay 2cái nhẹ 3nhàng mơn 58trớn mi abmắt run arun, sau đó 0lại phủ 0fbên ngoài 3lớp phấn b8

Ngô, d6kỳ quái, 11xác định 6trang điểm 6ccủa cô 09có vấn 17đề hay afkhông lại 1cần — 66cần — 8cần sờ 52mặt cô 7sao? (ngốc!)

Cảm 8agiác kỳ dlạ cướp 31lấy tâm 74trí của ecô, không dthể kiềm achế được 0dkhẽ run crẩy, nhận 66ra người 3con trai trước 06mắt ở 55rất gần fmình, gần 2đến mức f8cô có thể 5cảm nhận 1được hơi 51nóng từ 77cơ thể 3nam tính 4của anh 0tỏa ra, 18gần đến 00mức cô 46có thể 7bthấy được 7avẻ mặt csay mê của 3mình trong 6con ngươi 1đen thâm ethúy kia 70

Khi 3eanh chăm 2chú nhìn fevào cô, fcảm giác bkhó chịu 1tra tấn e7cô lúc trước cnhất thời c0trở thành bhư không, 3thay vào b8đó là một 5loại cảm fagiác ấm 8áp quen thuộc, 6làm cho cô 13hô hấp 3dồn dập, 9tim đập 3thình thình 3trong ngực 0không thôi.

Cái 0loại cảm 7giác này, 8giống như b8hồi học ftrung học, 6khi cô chạy 4bộ bị cbong gân emắt cá echân, Hướng ffVinh giúp 3cô cởi 9vớ và giày, 53dùng bàn 8tay to lớn 0cẩn thận fgiúp cô ebmát xa, trong 13lòng nổi 1clên rất 4dnhiều cảm 29xúc phức 45tạp.

Bất dfan, khẩn 8trương, 80e lệ, cùng dvới một 0cảm giác dnói không 33nên lời, cđủ loại 65tư vị đồng dthời dâng 97lên trong 1lòng, làm ccho cô vô 4cùng bối 4rối.

Hân ecHân chưa cbao giờ cthích ai, acàng không fbiết tình 4cyêu là cảm 5giác gì, 37sống đến 2fhai mươi dcsáu tuổi, 1kinh nghiệm a5tình yêu 1acủa cô 4vẫn là f9trống rỗng 07

Cho 8nên, khi 85Hướng Vinh dechăm chú 7nhìn cô cdcàng làm dtim cô đập 7nhanh hơn, ebkhi anh chạm e5đến cô 60làm cô choáng fváng khó 8athở, nhưng 6cô lại eakhông biết 39đây là 7ccảm giác 8gì.

Khi ebanh cố ý 9rút bàn 1tay đang e2chậm rãi 6lướt trên 0mặt cô 0về, cô 5alại không 2ekiềm được e8hé môi, fethần trí bdkhông rõ, akhông thể 40chống cự dtự động adựa vào 46phía trước d3

“Trang 67điểm không acó vấn 4fđề.” 6fHướng Vinh 4trong mắt ahiện lên 5ý cười 5khó có thể 6phát hiện, 7thần thái d4thong dong, dcùng hình c0ảnh nóng 44nảy ngày dbhôm qua hoàn 8toàn trái engược.

Xem era, bông 9hoa này anh 89đã nhìn dtrúng, xác 0định không e3thể thoát 1ekhỏi lòng 89bàn tay của 13anh!

“Ân? 10Cái gì?” faCô ngờ 9nghệch hỏi. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrang điểm? 7Trang điểm dcái gì? f5Lúc này 24sợ là cô ehọ gì cô b8cũng không 82nhớ nữa. e © DiendanLeQuyDon.com(haiz, trúng fnhiếp hồn ađại pháp 2của anh f7ùi còn đâu fe=D)

“Trang f9điểm của bbem. Nhớ d1không? Lúc 26bác gái 2ra khỏi 7cửa muốn 96anh chú ý 6ađến lớp c3trang điểm d0của em.” 3Anh nhẹ 32nhàng nhắc anhở, tiếng 0nói trầm athấp mang 11theo hơi 2cnóng lùa 1vào mái 47tóc cô đùa 4dnghịch.

Hân 1Hân mặt c9đỏ lên, acuối cùng 89phục hồi 75lại tinh 5thần.

“A d— ưm — 8cám ơn –” eaCô cắn 32chặt môi chồng, vội 6dvàng quay 76đầu, không 98dám lại dnhìn anh.

Tuy eenhiên, ánh cnhìn nóng bdrực của c3anh lại 25chầm chậm 4alướt qua d9phần da 0thịt non 88mềm nơi 25cổ cô, crơi xuống bdbộ y phục 6đang khoác 6btrên người 1bcô, phút ffchốc ánh 5mắt ấy atrở nên 0sâu thẳm.

“Bộ 6quần áo 57này rất 1hợp với eem.” Anh 59không chút afngượng bangùng buông c5ra lời khen f6ngợi, trong f2mắt bùng 8lên hai ngọn alửa, nhiệt 8dđộ ngày 2một tăng 82cao.

Thực f6sự là rất aathích hợp 79! Bộ lễ aphục này 74khoác lên 1người cô 5tạo nên 17một cảnh 0trí vô cùng 1bhoàn mỹ d4xinh đẹp, 4có thể b9làm cho một 2nam nhân 5bình thường 2elên máu. dd © DiendanLeQuyDon.com(anh đang 02ám chỉ d7mình đó 2à =D)

“Cám 6ơn.” Cô ddùng âm 37thanh như 7dtiếng muỗi 4kêu trả 77lời, lại 6clần nữa cnâng lên a7khuôn mặt 74nhỏ nhắn, akhông thể fkháng cự 9nhìn chăm 4dchú Hướng beVinh, lại 4rơi vào 0aánh mắt 45ấy không 4thể thoát 4era, một 4loại cảm 69giác không 55rõ làm cho edạ dày a4của cô 2xoắn lại.

fcảm thấy amình đã e7làm sai cái d5gì đó, 3nhưng không c7thể nói 59rốt cuộc c1mình đã 3làm sai cái afgì. Ngực athật là 6khó chịu, enhư là có 5cái gì đó c1muốn nói 5với anh, cbnhưng trong bcái đầu 4chậm chạp 9ccủa cô, 33đến lúc equan trọng 5này lại dbrối nùi 7giống như d2một cục 1bông, căn fbản tìm 74không ra 02đầu mối 6a

Ô 0ô, thật 8đáng ghét 2a! Cô rốt 45cuộc đã 2làm sai cái 8gì?

“Kỳ 7aquái, sao f1giờ này 2acòn chưa f4thấy người f1nào tới?” bLý Nguyệt ddngười chưa 53tới tiếng eđã tới 0atrước, 2clập tức 08đem không 3khí ám muội 04trong phòng 80đuổi đi 8fkhông còn b2một mảnh.

Hướng daVinh lùi 64lại xóa fsạch dấu dvết, lại 8lần nữa 8chuyển qua cđứng ở cfmột góc, 4ehai mắt 03tinh nhuệ 76lặng im 93nhìn mọi b1người chung acquanh.

Nhóm 52nương tử dquân các 6hiển thần 8fthông [7], 3cố gắng fliên lạc f9với người 6của nhà 80trai, một 7số chuyên fnghiệp thì 1dùng di động 5gọi, một 7số thì flớn tiếng 7gọi chồng 2fcon ra cửa 74đứng chờ, 7acó bất 42cứ dấu 1hiệu rắc 5rối nào 4đều phải blập tức bhồi báo, 7nếu có 4chút gì bdchậm trễ efsau khi về cnhà coi chừng 53sẽ bị dlột da.

Đang 1ở thời ađiểm rối 5ren, ở trên ađường fliền vang 67lên tiếng b7pháo nổ 49đinh tai 9nhứt óc.

“A, ađến đây c6đến đây!”

Nhìn a6thấy đoàn f4người của 8nhà trai, 18người gác dbcửa ở denhà gái alập tức 4bchâm ngòi c2đốt pháo.

“Cuối 98cùng cũng 3dđến.”

“Thật 5chậm chạp dlàm trễ fgiờ tốt 4a!”

Hân fHân dạ fdày càng 6xoắn lại, 88bối rối 3giữ chặt 5dtay Lý Nguyệt.“Mẹ, 9mẹ — con, b9con — con 9không — 58con –” 2Khuôn mặt 3bnhỏ nhắn 7fcủa cô e7trắng bệch, b7toàn thân 0run rẩy, angay cả 9nói cũng 2không thành 61câu.

“Ngoan, 82đừng lo b6lắng.” 48Lý Nguyệt 84vỗ vỗ e0khuôn mặt 6con gái, fevội vàng dchạy ra fchào đón 75sui gia tương flai.

Không! b7Đây không 0phải là flo lắng, bcô không 3phải đang blo lắng f9mà là –

bcquay đầu 1cầu cứu, 3bnhìn Hướng b8Vinh đứng 84trong góc, 6egấp đến 8độ muốn 7bậc khóc.

Anh efkhông nói etiếng nào, 2hai tay khoanh 9atrước ngực, aung dung nhìn 98cô, khóe 4miệng thậm a5chí mang 98theo dấu 80vết của 34một nụ 9bcười thần 9ebí.

Hân e9Hân vỗ cnhẹ vào 8đầu, không 52thể làm erõ những 21ý nghĩ lộn cxộn trong 5ađầu. Người 4đàn ông 95nhận sính elễ của enhà trai 6cchạy ào 57vào phòng dnhư có lửa 3đốt sau 03mông, thần 5sắc kinh 6hoảng nhìn e8mọi người, d6mặt mày ftrắng bệch, 9trên mặt 2nhìn không dthấy nụ 9cười, bộ cfdáng kia 3ckhông giống fnhư là đã 2nhận được 0csính lễ 9mà giống 2như để 4báo tin xấu 62.

Đoàn bngười gồm 53có cha mẹ 4của Trần eTín Minh, 94bà con họ chàng của 8eTrần Tín 85Minh, bạn 48bè của cfTrần Tín 4Minh, chỉ 1có Trần adTín Minh e9là không 1có. (chú 2erễ mất 47tích, hì 9hì đố 6mọi người f3bít tại 83sao =D)

“Di, 4aTín Minh bđâu? Bộ exe chở cậu 50ấy còn a4chưa tới 5esao?” Lý cNguyệt hỏi, 5nhướng 6amày nhìn ara ngoài 1cửa.“Mau 8gọi cậu 38ấy nhanh 0flên, còn 1phải –”

Lời 2nói còn dbchư hết, fdTrần gia dhai lão liền 0acầm tay d6bà, buồn 1bả cuối 7eđầu xin f4lỗi.“Âu a2Dương phu 3nhân, thật 6có lỗi, e9buổi đính d0hôn hôm a9nay phải chủy bỏ.”

Trong akhoảnh khắc, 99trong phòng 3tràn ngập atiếng thở 5dốc, nhóm 5nương tử c3quân kinh 91ngạc khe 5khẽ thầm 9thì, trên amặt không 3thấy nụ 7fcười.

aaNguyệt sắc 1cmặt lập btức từ e6hồng chuyển f2sang xanh, 25lại từ cxanh chuyển a0sang trắng, dsau một bflúc lâu 67mới nặn afra được 7clời nói.“Vì esao muốn 1hủy bỏ?”

Trần 5phu nhân 46bậc khóc, b6vẻ mặt ftự trách, b9chỉ thiếu 6điều quỳ 5xuống dập d8đầu tạ 99tội.“Ta 2dạy con evô phương, f7đứa nhỏ 4kia — đứa 1nhỏ kia 4–”

Trần eftiên sinh 12thở dài a1một hơi, 8bổ sung ffnói.“Buổi 2sáng hôm 0nay chúng 4cta mới phát 9hiện Tín 6Minh bỏ 01nhà ra đi.”

Nha, 2fcám ơn trời 7đất!

Một 11trận thoải 4mái tràn a0tới, Hân 4bHân phải a3cắn chặt b2đầu lưỡi 51mới có 6thể khắc 8chế không 65nhảy lên 4băn mừng. 6 © DiendanLeQuyDon.comCô thở 19một hơi c3nhẹ nhõm, 6toàn thân 96như nhũn 4dra, thiếu 7chút nữa 1trượt khỏi 90ghế.

Người 2ở đây dkhông phải 6bị sốc bthì cũng 0là mang cảm fbgiác có 23lỗi, không 91ai phát hiện f6Hân Hân a3đang vụng 64trộm mừng 6fthầm, chỉ 7acó một 00đôi mắt bađen lợi fhại đem ctất cả 7phản ứng b3của cô acthu vào trong 5mắt.

“Cái 80gì?!” Lý 9Nguyệt thối elui hai bước, 36sắc mặt 6càng lúc 9càng trắng, 74cùng với bmàu của c8bức tường fgiấy phía csau lưng fđã giống dhệt nhau.

“Cậu 5aấy đi đâu 8?” Tam cô bdhỏi.

“Nó, anó, nó –” 9Trần phu 0fnhân cắn 4môi, rốt 8acục oa lên 73một tiếng d9khóc lớn aanói.“Nó d2bỏ trốn.”

“Bỏ atrốn?!” eLý Nguyệt 7hét to một 2tiếng, tiếp 5theo chớp 9mắt, bịch 24một tiếng 52ngã xuống b4đất.

Ngất 03xỉu !

Chú 8thích:

[1] 2lễ phép dlịch sự

[2] e2bí ẩn

[3] 0ebàn bạc 7eviệc làm 5ăn

[4] 5biểu muội, 07biểu tỷ: 76chị em bên fhọ ngoại

[5] fđường 59muội, đường a9tỷ: chị aem bên họ 5fnội

[6] 1biểu lộ 8tài năng.



Chương 742


Dao 8gọt bút bhỏng rồi.

Hân 7aHân nhìn 54cây bút 3chì mới 8egọt được 74một nửa, 7dlại nhìn cbvào một bnửa lưỡi abdao bị gãy, csau đó ngẩng 8đầu nhìn dra ngoài c5cửa sổ, 53đối mặt 1với đám bmây trắng 0bđang bay flững lờ.

Hồi 0lâu sau, 9đôi môi 7hồng thắm 8buông ra bmột tiếng 25thở dài. 82 © DiendanLeQuyDon.com~~

Tiếng e2động cơ 1xe từ xa c3truyền đến, 34tới trước 2cửa liền f7đột nhiên dngừng lại, atiếp theo 3liền quẹo 9vào trong dsân trước e9của Âu 80Dương gia, efcùng đến c7có một 10chiếc xe c8máy khác, 1người lái eecởi nón cbảo hộ, elập tức 2thình thịch 63chạy vào fbên trong.

Không 4xong, lại cacó người 3đến ! > 8<

Nửa d5giờ sau, dbtam cô mới d1đăng môn 4bái phỏng e[1], lúc bcnày ngay 6bcả tứ 3di cũng báo dlại đến, bfcó lẽ một 1lát sẽ 8tới, ngũ 05thẩm sau 1khi chuẩn 43bị xong dfbửa ăn cdsáng cho fchồng con 0cũng sẽ 0mau chóng 0dđuổi tới.

Từ f0ngày đính 2hôn bị f9đối phương 13trả lại edtại chỗ, 5toàn thể 8Âu Dương 8gia liền f7tràn ngập 58một bầu c5không khí dáp suất 0thấp, Lý 8Nguyệt cả engày than c2ngắn thở 2ddài, mà 3enhóm nương 46tử quân 25cũng bất bchấp mưa 9egió, mỗi 6ngày tự 0động báo 1danh, tụ 00tập ở atrong phòng 2khách, than c7thở Hân 2Hân vận 8khí quá athấp, một 6mặt thương 9thảo đối dasách, vội 1cvã muốn fbù đắp blại sai flầm đáng bsợ này.

Nhóm enương tử 7quân tuy acrất tích 2cực nhưng 33lại không 4ai phát hiện cđương sự 0Hân Hân 2vì đính 32hôn thất 2bại mà avụng trộm 37thở dài 35nhẹ nhõm 7cmột hơi.

Xuyên 7bqua mạng 8lưới tình ebáo của c3những người 66hàng xóm, dsự tình 61dần dần 2ctra ra manh bmối. (khiếp, 0các bác 5blàm việc acòn nhanh, 84gọn, lẹ 1hơn mí anh 83công an nữa 01í chứ =.=’)

Thì 61ra, con trai 5độc nhất ccủa Trần c0gia là theo 4quả phụ a2trẻ tuổi bcủa tiệm 6cà phê bỏ f3trốn, lúc 2trước luôn b4hẹn Hân eHân gặp 64mặt ở atiệm cà 3phê là vì ffthừa cơ 7nhìn mặt 4tình nhân. 6e © DiendanLeQuyDon.comHân Hân bcòn nhớ 0rõ, quả 7phụ kia 3tú lệ ôn 94nhu, nói d2chuyện nhẹ enhàng, giọng 4anói nhỏ d6nhẹ, rất 9lễ phép, 7esau khi chồng 5ebất ngờ e7qua đời dliền ngậm 83đắng nuốt 2dcay một 8fmình nuôi edưỡng hai 79đứa con athơ.

Thì 68ra, đối 67tượng của 95cô từ đầu 5đến cuối aluôn xem 13cô là tấm 8bia đỡ 94đạn.

Trong 5cái trấn 04nhỏ yên 9bình này, bkhông có 52tin tức 4gì lớn, 3ngẫu nhiên 0tìm được 1amột con 7chó con mèo 0đi lạc d8là có thể 7làm cho mọi b0người vui cvẻ bàn 7tán suốt 3một tuần. 50 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 03lại xảy 24ra cái loại 0fđại sự 41này, nhiều 0chuyện tin catức đã bsớm truyền 1khắp phạm 8vi trăm dặm, e1tin tức 7cấp độ 39này chỉ ecsợ đủ blàm cho dân 26trong trấn 2bàn luận 2mấy năm.

Bình 6thường a7nữ nhân 7mà gặp 13phải loại bchuyện như 9vậy khẳng dđịnh cho flà vô cùng 8nhục nhã, 61nếu có 98lòng tự 87trọng thì e3cũng bị 62tàn phá 58không còn 4amanh giáp, 4khốn khổ 8amuốn chết, b2hoặc trốn 8đi không 8dám gặp 6mọi người.

9điều, hôn 0sự này, b4căn bản dlà do cha b7mẹ hai bên bquyết định, cbây giờ 09vỗ tay cắt 49đứt, cô c5mừng còn bekhông kịp, 49làm sao có 5thể buồn?

Người 0khác thấy 47cô dường a6như không c0có việc 34gì, nghĩ 0đến có 9lẽ cô là c5đang cố fanén bi thương, 08nuốt nước 7mắt vào 85bụng, càng 67không ngờ crằng cô a8trốn ở 97trong phòng 4lôi ra những 6dquả banh cvải nhiều 2màu giữ 65lại hồi 23đại hội 7thể dục 7thể thao aatrung học 2nhìn vào 6agương nhảy b9múa, vụng 6trộm ăn bmừng đính ahôn thất 9cbại.

Tiếng 2cphụ nữ 3nói chuyện 35đứt quảng 37vang lên, 1Hân Hân cghé tai vào ccầu thang, 2nheo lại 2hai mắt, 6xác định 3số “thành eviên” còn 5cchưa tới 7đủ nên 9cmọi người 6chưa bắt 75đầu ôm 49đầu khóc 9rống.

Ngô, axem ra, nếu decô nhanh 1dtay nhanh 1chân có 7blẽ có thể 74tránh được a8một kiếp, akhông bị c0kéo đi tham 53gia buổi 12tụ hội fhôm nay.

Sau 3khi nhanh fchóng thu 8dọn bút e7viết, mặc 3vào cái equần jean, athật cẩn cthận xuống dlầu, không cfquấy nhiễu 8pa pa đang e9xem tivi (bác 9nì ăn ùi 87ôm cái TV e=.=), chậm 9chậm hướng 0cửa đi afđến, một 23mặt cầu 53nguyện các 4nữ nhân 3ngồi trên dsô pha sẽ 2ckhông phát 95hiện ra 9cô.

Ông 8trời phù 7hộ, làm fbcho những 6bngười ấy fkhông nhìn 4thấy cô, a7không nhìn 6thấy cô, fkhông nhìn 93thấy cô ce

“Hân d1Hân, con 2muốn đi bfđâu?” 37Lý Nguyệt 9vừa pha 4atrà xong 9bđi ra, nhìn 1thấy con 67gái rón ara rón rén 79đi ra ngoài, 5evội vàng 4amở miệng 9gọi to.

Thân 1ảnh mảnh dkhảnh cứng e3đờ. > 1e<

Hân daHân mặt cmày nhăn 2nhó, thầm bboán ông 19trời không fphò hộ, acàng ai oán bbản thân 4fvì sao không 97có áo choàng d2tàng hình 5của Harry 7Potter có 50thể qua dmắt mọi 9engười.

“Con 5đi cửa 92hàng văn eephòng phẩm fmua vài thứ.” fCô nhanh 4echóng báo c4cáo nơi f3đi, sau đó 6dxoa xoa lòng 5bàn chân, 8không hề 2báo động dtrước hướng aara cửa, ebằng tốc 9dđộ nhanh cnhất nhanh 3như chớp 2eào chạy cra ngoài.

Chạy 09một hơi 32ba bốn trăm d3mét, xác e0định phía 8bsau không f2có truy binh 5cô mới cđi chậm elại. Dọc 0theo con đường a5buôn bán, 59băng qua 20mấy ruộng dahoa cúc, cnhàn nhã 5cđong đưa bctay tiến 4cvào trấn 3trên, sau a7đó chậm a3chạp đi 45đến phía 0trước cửa e7hàng văn 8fphòng phẩm, 5mở cửa 94kính đi 00vào.

Leng 8ekeng!

Chuông 8cửa vang 74lên, ông 7chủ sau 94quầy ngẩng 44đầu lên, 1fhí mắt cxuyên qua f9cặp kính 49lão nhìn d0cô.

“Lâm 7thúc, sớm.”

“Nha, 96Hân Hân 0a, sớm a 72sớm a” 90Ông chủ 38trở lại evới một 3bnụ cười 1ấm áp, 8đẩy cái e4gọng kính emàu đen btrên mũi etiếp tục ccúi đầu 1đọc báo.

“Hân bHân? Hân 55Hân ở đây?” 4bTiếng bước 1chân nặng 7anề vang 57lên, bà b9chủ với 9dáng người 8gấp đôi 03ông chủ 68lập tức 47xuất hiện, 62tay vẫn 8còn rỉ 1nước, có 0clẽ là đang 9ở phía 84sau giặt 1quần áo, bvừa nghe dHân Hân cfđến lập 6tức ném d5quần áo d3sang bên achạy ra b0ngoài.

“Lâm e9mẫu, cháu 1flà đến 36để –” e6Còn chưa dkịp nói era hết ý fdthì hai tay d6của cô fđã bị abắt lấy.

8chủ nắm 25lấy đôi 9tay nhỏ 1bé của 1cô, kích 5fđộng lắc 6alắc, trong 5hai mắt 21hàm chứa 59nước mắt c5đồng tình.“Đứa 8nhỏ đáng 3dthương, 42cháu trăm 6lần ngàn 4lần phải cfkiên cường 9a, cuộc bsống không 6phải lúc 25nào cũng 3toàn vẹn, acháu nhất 2fđịnh phải 85nhớ rõ 7điều này.” 9Bà càng 8cnói càng 5bkích động, 4thân mình 0mập mạp 02sầu não crun run khóc 6cthút thít.“Người 0fta không 4phải thường 5nói, cái b0gì, cái 42gì, có đàn 47ông bên 0cạnh sẽ brất tốt 3asao? Cháu 0đừng để aachuyện này 1–” Thời 4gian kế dtiếp, bà 10chủ cố egắng khai 55đạo cho 4ecô, cằn 5nhằn nói cliên miên dxả đông 58xả tây.

Hai etay bị nắm a5chặt, cô ecăn bản 21không có 6chỗ trốn, 2dchỉ có fdthể đứng 68ở tại achỗ, xấu 9hổ mỉm afcười gật 1cđầu.

Không 0được bao 8lâu, mi mắt 8của cô ccàng lúc c0càng mơ 2fmơ màng aamàng, tiếng 8dnói của 63bà chủ 5từ từ 5cxa dần, a6cô không ftự chủ 4được bắt e5đầu mơ 3dmàng.

Ngô, 1dkhông biết 02trưa nay e0mẹ có nấu 3cơm hay không?

0thể nấu 81canh củ 1cải, ngày ahôm qua trên 0chợ có d7bán củ 82cải.

Đúng brồi, buổi 0dchiều gọi 4fđiện thoại 5cho nhà xuất fbản, dù 7sao tạm ethời không f0đính hôn 6cũng không akết hôn, 73nhận thêm emấy tác cphẩm về c5vẻ cũng ftốt.

Không 16biết người 58trong lòng 4Hướng đại eca là ai?

Nghi b9vấn này 37vừa mới 3hiện lên c0trong óc, 84ngực Hân 9Hân liền 2đột nhiên 0ccăng thẳng. 75 © DiendanLeQuyDon.comCô khẽ b0cau mày, 9evô thức fphát ra âm 1thanh khó b0chịu.

“Hân bHân, Hân 34Hân, cháu 9dcó khỏe b2không?” d9Phát hiện 8cô có điều elạ, bà 93chủ lo lắng chỏi thăm.

“Ách, 7ccháu không acsao.” Cô f1nháy mắt e1phục hồi 58lại tinh 3dthần, mặt 1ửng đỏ, 3vội vàng 36dùng sức dlắc đầu.

“Có 6phải không fkhỏe hay d7không? Nếu d3không khỏe 47chỗ nào fenhớ đi fkhám bác asĩ nha!” 94Ai, nha đầu edđáng thương, 5đau lòng equá nên 08mới sinh 0bệnh đây. 5 © DiendanLeQuyDon.com“A, đúng 4frồi, cháu 6btới đây 5là muốn 7mua cái gì 3f?” Đến flúc này 84bà chủ 91mới nhớ 7tới, Hân a3Hân đến 4dđây là cađể mua 42đồ.

“Cháu 64muốn mua 87dao gọt 2bút.”

“Nha, bdao a, không 4thành vấn 95đề, ông 41già, mau 08lấy dao a4gọt bút 6đưa –” eMới nói dđược một 1fnửa, khuôn d3mặt bà afchủ đã achuyển sang ehoảng sợ.“Dùng 3dao giải 8dquyết?! c0Cháu muốn 2mua dao?”

“Đúng, 83cháu muốn 12mua một fsiêu cấp 35tiểu đao, 53về nhà dcắt bỏ 5cái kia.” 6d(há há, 9nghe thấy d“cái kia” 13đầu óc 25đen tối 0fcủa ta lại 9dhoạt động 5fa :”>)

7chủ kinh 6fngạc thở 2fdốc, hai 03mắt mở 3to .

“Cắt 4cbỏ?” (khụ! 5trí tưởng f4tượng tăng c2thêm 1 cấp e0=D)

“A, 31tìm được 8brồi, chỗ 1dnày có một chộp.” d0Ông chủ 8ở bên quầy 6ekêu lên, adthật vất 8vả mới c2tìm được fmột hộp, 6fđặt trên 53tủ kính, 96chậm rãi b8chuẩn bị 8mở ra.

fchủ thấy 2thế, lần 40nữa hoảng e6sợ hít acsâu một bfhơi, thân 7hình mập e6mạp lập btức tiến 38vào  quầy, 2bdùng cái emông huýt echồng một 40cái, thành acông mang 60hộp giấy 33trên tủ 1ađoạt về.

“Không 2được, ahộp này bekhông được!” dBà liên etục lắc eeđầu, bàn 5tay mập 80mạp đem 1hộp giấy 4giấu ở fftrong ngực, 1nói cái 08gì cũng 8không đưa.

“A?” adHân Hân acó chút 3ngây ngốc.“Vì cdsao?”

“Vì 30sao? Ách 8— bởi 4vì — bởi dvì –” 5Bà chủ 61cười gượng, dtrên trán 4xuất hiện 0lấm tấm 2mồ hôi, d1nói lung 1tung lấy ccớ.“Bởi 1bvì nó để 9bên ngoài b1đã lâu, ccho nên rỉ 6dsét hết 1rồi.”

Ông achủ bị 2đẩy té 0ngả trên 9đất, thật 9vất vả dmới đứng 0lên, phủi bbụi trên 4người.

“Không fthể, siêu 2cấp tiểu 4đao đều 4có sơn một 4lớp dầu 69chống gỉ c1, sẽ không 2fthể — 96ai a!” Ông 88phát ra một 2tiếng kêu 9ađau, ôm 5angón chân b7cơ hồ bị b1lão bà dặm b0nát, ở afsau quầy 06nhảy tới d5nhảy lui, d3kêu rên b6không thôi.

“Ông 0già, ông dbquên cái 8chộp này 7flà sản 74phẩm kém 95chất lượng dư, không 5acó bôi dầu bachống gỉ, ehôm qua tôi 2mới nói 1với ông amuốn mang bvề đổi. e © DiendanLeQuyDon.comCho nên nó bakhông thể 75bán, đúng 42hay không b5~~?” Bà 8chủ bên 2ngoài thì a8cười nhưng 7bên trong a7không cười 1hỏi, đẩy 4bông chồng 4agầy ốm 2dđến trước f8mặt, nheo 3hai mắt btỏ ý uy 31hiếp.

Mắt 7thấy lão c4bà đại cnhân có bchỉ thị, 3công chủ bvội vàng 9gật đầu, 1lập tức 8sửa miệng.“Đúng ccđúng đúng, fta đã quên, 4tiểu đao cdtrong hộp 6này có vấn 1đề.”

“Không a4có hộp bkhác sao?” b2Hân Hân 0tiếp tục atìm kiếm, dcngồi xổm 57xuống nhìn aavào tủ 13kính tìm.

4không quen 9bxài bút 98máy, lúc 2làm việc cđều dùng 32bút chì, 8mỗi một 91chỗ đều b8dùng một 54loại màu, a8chậm rãi cdùng tiểu 5bđao chuốt 27lấy .

“Không ecó, hết 2thảy đều 3không có!” 58Bà chủ 1cắt ngang 1câu hỏi 1của cô, 7cũng không b4quên quay aađầu nhìn clão công.“Ông 53già nói 8đi, đúng 7ehay không? 0Trong cửa chàng không e9có dao nhỏ.”

“Đúng 0đúng đúng, bdđều không fcó.” Ông 46chủ dùng c7sức gật d5đầu tán cthành, chỉ dthiếu điều 84không nhấc dtay thề. b © DiendanLeQuyDon.com(há há, fetội bác 9quá =))

Hân eHân hoang fmang nhìn fhai vợ chồng bkẻ hát angười xướng, efđột nhiên 5bừng tỉnh, 1chợt hiểu 9ra hai người 24họ đã 9fhiểu lầm decô vì chịu 46không nổi 9đả kích 2bị “vứt fbbỏ” nên b3định mua 8bđao muốn 0ctự sát.

Mấy d9chuyện này 23sớm đã 8nhìn mãi 5quen mắt, 4bbất luận fdù cô đi 5nơi nào, f7thái độ 7của người 55nào cũng 22thật cẩn 1thận, rất 39sợ nhắc fđến “chuyện 08thương tâm” 7dcủa cô, f9càng sợ ccô bởi 94vì không bchịu nổi 9d“đau khổ”, b7lại làm bcra cái gì fdviệc ngốc 21nghếch.

Tuần 9dtrước, 3cô đi mua 0đồ ăn 4sáng, người abán cũng 9nắm tay c2cô muốn 7cô trăm angàn lần dkhông được 7btừ bỏ 05hy vọng, ccòn cho thêm 2hai cái bánh fbao. Ngày ehôm qua cô 1đến cửa 91hàng cho 55thuê tiểu ethuyết, 3ông chủ 46cửa hàng 5liền vội 66vàng đem 1etoàn bộ 1tiểu thuyết 5cbi kịch ecđi dấu, ccòn tình 1anguyện tư 0vấn tâm 5lý cho cô.

Tình 0cảm con 86người nồng 6hậu là 63chuyện tốt, cfnhưng có 1nhiều sự dquan tâm ekhông cần fethiết quá dcũng làm 59cho Hân Hân 9thật sự 54đau đầu 25a!

“A, b6hai người c1đừng hiểu delầm, cháu bfmua dao là cbmuốn dùng f1để –”

“Trong d4cửa hàng ecủa chúng 9ta dao nào fcũng không 05còn, bán 2hết rồi, bcòn chưa b8có lấy fhàng về, 3cháu hôm 6khác hẳn 4tới.” cBà chủ ccăn bản 3không nghe bcô giải 5thích, cầm 8lấy hộp 0cgiấy đưa 9dcho trượng 92phu.“Hân 2Hân, bác 8nói cháu 3fbiết, sinh 6mệnh là 4–” Bà 3còn muốn 1nói đến dđoạn khuyên 4bảo thì ckhóe mắt 6lại đột 14nhiên nhìn afthấy hình f9ảnh cao 64lớn đứng bngoài cửa ckhông biết 7từ đâu 28toát ra, 5ftoàn bộ 8khuôn mặt 9đột nhiên 4sáng bừng e3lên.

Bàn 7tay mập cmạp khẽ 78đẩy ông 28chồng lên 7thay bà giải 56thích với 2Hân Hân, b8còn bà thì eathình thịch 5chạy ra 2fbên ngoài, dnhanh nhẹn 4mở cửa 06kính, sau 2đó cầm 9acủ khoai dlang nóng 6hổi trên 91tay ném cho 0chàng trai 1bên ngoài.

“Hướng d5Vinh, thật abtốt quá! d1Không ngờ dcháu lại 5ađi ngang d2qua nơi này.”

Anh fnhẹ nhàng 7gật đầu b4thăm hỏi, 9vươn cánh atay, vừa 4cvặn đón 6flấy nữ b2nhân vẻ 16mặt hoang 2amang vừa 4mới bị dcném ra ngoài.

dchủ thân 7mình mập 1emạp, lấy c9tốc độ 2kinh người a0lui lại d6phía sau, 2miệng không 16ngừng giải 1thích.“Ta 0đột nhiên 6có việc 3gấp, hôm bnay muốn b1đóng cửa fsớm một 3chút, nghỉ 36bán, cháu 26thay ta đưa c8Hân Hân 52về nhà. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhớ rõ, 3phải đưa 1dcon bé trở 9về an toàn, 8biết không?” 09Bà tề mi clộng nhãn 96[2], chỉ 0csợ Hướng fVinh không 2bhiểu.

“Lâm 30mẫu, đợi 4một chút, becháu –” 81Hân Hân 77còn chưa 06từ bỏ 2fý định, 9bvội vã 81muốn mua 3một con cdao.

fchủ kéo 0acửa kính 73đóng lại 32tạo ra một e1tiếng động blớn, sau ceđó khóa dctrái bên 40trong.

“Cháu 03mau sớm dvề nhà, 9đừng nên b4suy nghĩ 5dbậy bạ.” aCho dù là 58cách một belớp kính b2dày, giọng dnói của aabà vẫn 7vang vang 1trong không 37khí.

“Cháu cmua dao dùng 9cđể chuốt 92bút chì, 88không phải 5muốn –”

fchủ mang 03tấm bảng 5“tạm nghỉ” 9ở bên trong etreo lên.

“Làm 78ơn, không 2acó dao gọt cbút cháu e0không thể c4nào làm c5việc được 3–”

33chủ khóa ccửa lại.

“Bác adLâm, cháu 33thề cháu afmua dao chỉ e5là vì –”

Để 02làm cho Hân 97Hân hoàn 72toàn hết 1chy vọng, bbà chủ 30[không làm dthì thôi, eđã làm 8thì làm dđến cùng], 69bằng một e9động tác 77kiên quyết ccho thấy bquyết tâm chôm nay không 60hề buôn dbán.

“Bá” 8một tiếng, ecửa cuốn ftrước mặt 3Hân Hân eliền bị akéo xuống.

“Em bcòn muốn bđi chỗ 47nào khác 15không?”

Phía fbtrên đầu evang lên adtiếng nói 5trầm thấp 3dêm dịu.

Hân aHân ngẩn 19người đứng 0btrước cửa c0hàng văn 0dphòng phẩm c4nhìn cánh c8cửa sắt eloang lổ, d9vẻ mặt 08vô tội 0ngẩng đầu 8flên hỏi.“Cái c7gì?” Cô e7chớp mắt, acâu hỏi f1chậm chậm 0mới truyền bvào đầu.“ 3Oh, uh, tốt, 9em nghĩ, bah, ah, chắc ckhông còn 9chỗ nào–” fCô ấp a 4ấp úng dtrả lời.

3tuy rằng 77không muốn 5về nhà afđối mặt dvới nhóm f3nương tử 0quân để 25bị oanh 4tạc quả 4bom thông 8cảm, nhưng 6lúc này 2lại nghĩ 1không ra 2bản thân ebcó thể 5chạy đi dđâu.

Hơn 6nữa, bà 1chủ tuy 7nói là có 60việc, nhưng fđại khái acũng chỉ aflà cái cớ fđể từ 5cchối, đợi cbbọn họ arời khỏi 29nhất định casẽ gọi ađiện thoại 8về nhà a8cô hỏi bthăm. Nếu 31cô còn không 8cvề nhà, 9bà chủ 91nói không 92chừng lại 2khẩn trương 8báo động c8nguy hiểm fkhẩn cấp, d3hô hào làng 21xóm đi khắp 7enơi tìm aengười, 4đến lúc 5đó chẳng dnhững lao 8sư động 03chúng [3], ccòn có thể 97liên lụy 50đến Hướng 87đại ca 6

Nghĩ bđến tình 31cảnh vớ fvẩn hiện 0dtại, cô 71không khỏi 6lại thở 14dài một bhơi.

“Anh fđưa em về.” 0eHướng Vinh 1đưa tay 98đỡ cô bđứng vững, bsau đó mới 8xoay người fđi về phía 56chiếc xe f7đang đậu 6bên đường.

“Được.” bCô gật d4gật đầu, c0nhưng chỉ 34giống như a5theo đuôi dđi phía 4sau anh, phải 3rối rít 88chạy theo emới có 3thể đuổi 9kịp sải 82chân dài e2của anh.

Hướng 6Vinh giúp accô mở cửa 54xe, cô thì 3thầm nói c2lời cảm 4ơn, động 7ctác ngồi 71vào xe có 91chút cứng 4ngắc, mới dngồi xuống a0liền nhịn 98không được amở miệng.

“Hướng 23đại ca, 28anh tại 1sao lại 7đến đây?” e0Đôi mắt 8btrong suốt d7xuyên qua 1hàng mi thật ddài, lặng b2lẽ ngắm c4nhìn người 0con trai bên c1cạnh.

Anh eấy đến 1cửa hàng 9fvăn phòng 9aphẩm để 1làm gì? f5Mua cái gì 3sao?

Hân aHân nhíu 13mày, phủ 47định suy 87đoán này. ca © DiendanLeQuyDon.comPhải biết 2crằng, Hướng 6Vinh là một 82ông chủ 5lớn, mỗi engày mua b3bán hoa cỏ elợi nhuận cthu được 2nhiều hơn b8một năm 4angồi vẽ 2của cô, 33nếu có 82gì cần, 28chỉ cần 0nói một 66tiếng, chắc 0bchắn sẽ dcó người efthay anh xử 70lý thỏa 4thỏa đáng, f9làm sao cần fanh tự mình 9động thủ ađây?

“Anh demang canh 3gà qua cho 5cem, đi ngang 91nơi này dcvừa vặn c0thấy em 3đi vào trong 00cửa hàng dvăn phòng 95phẩm.” a6Hướng Vinh 67chỉ chỉ 41vào cái a0bình giữ cnhiệt bên e9chân cô.

“Oa, 3canh gà!” 6aCô cuối 90xuống, mang 0bình giữ 2fnhiệt ôm 2vào trong 9engực, cẩn e5thận mở b5nắp, một amùi hương fngào ngạt aebay ra, cô 9khẽ nhắm b7mắt, hít 36sâu một 8hơi hưởng 5thụ.

Thật 8ftốt quá! fBuổi sáng 4lúc cô vội bvàng chạy 2etrốn, căn cbản đã 54quên ăn edđiểm tâm, alúc này 3sớm đã 9đói vô dcùng, canh 72gà này vừa cvặn có d8thể dùng 8fđể tế 33ngũ tạng 8[4] miếu 9của cô.

Nhìn 4thấy cô blàm bộ e2dáng tham 3lam, miệng e2anh bất 4giác nở 3nụ cười 3yêu thương.

“Về a4nhà rồi 4uống, trước bhết thắt 8dây an toàn 2evào.”

“Nha.” ebHân Hân 2lưu luyến 2không rời 99cái bình 1giữ nhiệt, 5kéo dây 8an toàn, 81cố gắng 4chốt vào 94khóa, nhưng fvì cô ôm 61trong lòng 3cái bình dcanh gà bảo 9bối, nên 95thật không 04dễ dàng 9khóa được, 18sờ soạng 6nửa ngày, 2nhìn thấy 0xe sắp khởi dđộng, nhưng 07cô vẫn 26cứ chậm 9chạp tìm 9không ra 1dvị trí 82chính xác.

“Hướng f6đại ca, cchờ, chờ dmột chút, eem còn chưa 3–” Cô fchật vật 1lúng túng, ccố gắng 5mò mẩm, 4bàn tay nhỏ bbé đột a3nhiên nóng 09lên. Bàn etay to lớn 9avươn đến, 4fbao lấy 0bàn tay mềm amại nhỏ 6nhắn của 7cô, giúp 48cô tìm cái acmóc, dễ fdàng lắp 68vào chỗ d8khóa.

Hân e4Hân chớp 43mắt, trừng 8trừng nhìn 5bàn tay to 8kia, chỉ ccảm thấy 8chỗ da thịt acbị anh nắm 5giữ giống enhư bị 3đốt nóng f2bởi nhiệt fđộ của 28bàn tay anh, 5một đường 8xông lên, 18làm mặt 48của cô 55cũng đỏ.

“Ách, 9cám ơn –” 8dCô thì thầm 7nói lời 2cảm ơn, 2ôm lấy fcanh gà trong clòng, cảm e6thấy không 0agian bên 9trong xe đột 27nhiên nhỏ 41lại. Từng 8nhịp thở cdcùng động 72tác của 3người con 2trai bên ecạnh xâm 88chiếm từng a9giác quan 2của cô, b2làm cho thần dkinh của e9cô căng blên, thủy achung không 81thể thả 89lỏng –

Hướng 9eVinh lại 85dường như ekhông có 0việc gì ccgật đầu, 0bbuông tay 3dra lái xe 6rời đi.

a8lén nhìn 3bnửa khuôn 4mặt của 9anh, cẩn e6thận ngắm e9nhìn những f8đường 17cong cương ednghị, phát 5hiện chuyện 4bda thịt 5ctiếp xúc ekhi nãy làm dcho cô hết dcsức bối 9rối đối fvới anh 08lại tựa 3hồ không 49có ảnh 0hưởng.

Quen 4fbiết đã 42nhiều năm, 03cô đối 2evới anh 8luôn kính 13trọng, từ 3trước đến 7giờ vẫn 5luôn giữ 1ctình cảm 4etrong sáng. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐầu óc 0cô đơn 6giản, cũng 18chưa bao cgiờ nghĩ ebtới quan 3fhệ của 2hai người a5sẽ có cái 6gì khác c7phát triển.

Nhưng ctừ ngày dđính hôn 2đến giờ, 91mỗi lần 2anh chạm dvào cô, 08mỗi lần 11anh nhìn bcô lại 1giống như 2là vạch dtrần bí cdmật nào 14đó của 2cô mà cô eđã chôn 5giấu từ 31lâu. Cô eebắt đầu 2trở nên 82tò mò, quá 2khứ kính atrọng đơn 81thuần bây 2giờ hình anhư đang 3từng giọt etừng giọt 6biến chất.

Đến 25ngay cả cbàn tay vừa 37bị anh nắm abchặt thì ceđã làm b5cho hai gò 32má cô ửng f5đỏ, trong 2alòng vô c8cùng bối 89rối –

Ai 50a, cô rốt b1cuộc là 6đang miên 6man suy nghĩ 3cái gì đây?! c5Hướng Vinh 7dđã có đối etượng, 3canh đối cvới cô 7thân thiết 77như vậy anếu không clà vì xem ecô như em cgái thì ccũng là 3vì thương 5dhại cô 3bị vứt d1bỏ thật d8đáng thương 7nên mới fđến an 0ủi cô.

Nhiệt fđộ trên 4tay, trên bmặt, trong 1lòng cũng avì suy luận 7như vậy 71mà chậm crãi biến c0mất.

“Bác e5gái là muốn 9anh mang theo 31canh gà đến 8an ủi em 89sao?” Hân 0aHân áp khuôn 8emặt nhỏ 0nhắn vào ebbình canh, 3bcảm thụ 3ấm áp, 3đáng thương 50nhìn anh.

Lần 4này cô nhận eđược sự 4an ủi quả 3thực quá a0mức, thậm achí còn 4dcó lời 99đồn, đã becó người 4ctốt tổ 95chức quyên 08tiền, muốn dvì cô mà  lập e5quỹ “khí 39phụ cơ fkim hội”[5].

Hướng 58Vinh liếc 2mắt nhìn ccô một 3cái, không e7đáp hỏi e9lại:“Em 6ccần người 6an ủi sao?”

“Ngô, fkhông cần, ccám ơn.” e5Nhìn vào fcon ngươi f6đen kia làm 4atim cô tăng etốc. Để 12tránh cho 5btrái tim 9không bị c6quá tải, ddcô thở 0nhẹ một 8hơi, vội 20vàng nhìn 9eđi chỗ ckhác, không 0dám nhìn 5vào mắt 3banh nữa.

Hành eeđộng trốn b5tránh này cquá mức 5rõ ràng, dadù là ai 59cũng nhìn 3ra được 37nguyên nhân 5chân tay 1fluống cuống ccủa cô d9là vì cô ccùng anh d4ở cùng 9một chỗ.

Hướng dcVinh khóe 3cmiệng khẽ 9nhếch, biểu 8tình không 0thay đổi, bchỉ có a7cặp mắt 69kia đã tiết 96lộ ra sự b8tự đắc. b © DiendanLeQuyDon.comSự nhút 59nhát và 5lo lắng acủa cô 4lại làm 19anh cảm 14thấy hài elòng.

Một 95tia sáng b9lóe lên 6bên khóe bmắt anh 39khiến anh dphải chú 5ý. Anh liếc 03mắt nhìn cthấy chiếc enhẫn kim 3cương trên 73ngón tay a6mảnh mai cccủa cô.

Chớp 6mắt, nụ 76cười trong 76đôi mắt 1đen lập 8tức biến fmất, thay 7bvào đó delà sự tức fgiận đến 87run người.

“Nghe fnói Trần c0gia đang 62tích cực 4tìm bắt 0con trở 6về.” Hướng 44Vinh không anhanh không 0chậm nói, 7csự nôn enóng bị 6đè nén abên trong 96lời nói 79tưởng như d7bình tĩnh 07kia.

“Ân, 15mẹ em có fnhắc tới 5chuyện này.” 7Hân Hân 92cằm đặt 0trên cái 5bình, mắt 3xuyên qua 84lớp kính 0ngắm nhìn 4ruộng hoa 31cúc ngoài 67cửa xe.

“Em 23hy vọng 4hắn trở 5bvề?”

“À, e6cũng được 5–” Cô 64nói mơ hồ.

Hướng bdVinh trán c7nổi gân 9xanh, sự 9tức giận fđã lên cdtới đỉnh cđiểm.“Cũng 9fđược?” 5Anh thấp c1giọng lặp 8đi lặp clại hai 9chữ này, 6hai tay siết dchặt, cơ 9hồ muốn 10bẻ gảy 5vô-lăng.

“Hắn 71có trở 40về hay không acũng không 3dliên quan agì tới 7eem. Em nghe a9nói, cái 5kia Trần a6— Trần 8f–” Cô 1cau mày, 4cố gắng f4suy nghĩ enhưng vẫn f6không nhớ f2nỗi người 3nọ tên agọi là ddgì.

“Trần eTín Minh.”

“Nha, 0đúng, hình anhư là tên 2này.” Cô c8nhún nhún 7vai, hai tay 57ôm bình 4giữ nhiệt 33càng chặt 7hơn.“Hắn c8cùng quả 27phụ ở 1tiệm cà 87phê lưỡng 5tình tương eduyệt [6], 4cvì gia đình 0phản đối 3nên mới 3bỏ trốn. ac © DiendanLeQuyDon.comMẹ em nói, 6khi lòng ehắn đã 1fthuộc về b9người khác, dcho dù em 97có lấy c8được chồng 5cũng sẽ 3ekhông có 48hạnh phúc.”

“Như 64vậy, tại 4sao em vẫn 55còn đeo 5nhẫn đính 33hôn?” Lời e0giải thích acủa cô dlàm cho lông 4mày đang 17xoắn chặt dcủa Hướng 0Vinh dần 55dần giãn cra, nhưng 90chiếc nhẫn dkim cương 8dkia nhìn 39vẫn vô 8cùng chướng bmắt, làm 65anh khó có dethể tiêu ftan. (anh 0ghen í mà 6=D)

“Nhẫn? 64Nhẫn đính 3chôn nào?” f9Hân Hân cclộ ra khuôn e1mặt ngây 4ngốc.

“Tay 8phải.” e5Lời ít 0mà ý nhiều.

2ngoan ngoãn 5giơ tay phải 54lên, lập d3tức chuyển 1sang vẻ bmặt ngạc f5nhiên, bậc 8fra tiếng 10kêu nhỏ, 0cho đến 87lúc này c8cô mới bcphát hiện 88nó tồn 7atại.

Trần 5gia hai lão cctrong lòng d3rất thích 3cô, trước 08khi đính 0ehôn liền camua một 8chiếc nhẫn ekim cương 27rất xa xỉ 17cho cô, tuy e1rằng hôn e7sự thất 0bại, nhưng 74trong lòng e7Trần gia 9vừa thương c6vừa thấy 7có lỗi bvới cô 1nên không 63hề đề 51cập tới achuyện trả alại lễ 0cvật.

“A, 66đúng nha, 3em quên mất.” aHân Hân 84không chút 1cdo dự cởi 9bnhẫn kim dbcương ra, cđặt ở 10lòng trong ddlòng bàn 82tay.

“Em 2tính xử f1lý nó như 6thế nào?”

1khẽ cúi 75đầu trong 9chốc lát.

“Theo bflý mà nói deem nên tự 8bmình trả 20lại, nhưng d–” Giọng 23của cô ccàng lúc 11càng nhỏ 01hơn.

Ai, ccứ tưởng btượng đến blúc đối 0mặt với fTrần gia cehai lão, 50nghe bọn 83họ khóc 87lóc giải 42thích hết 0fbài này atới bài 5khác cô 1liền cảm 0thấy lỗ b1tai ngứa fngái, chân cchưa đi 24đã mềm 94nhũn, không 4có dũng d2khí mang 44nhẫn kim fcương trả 80về cho chủ.

Tiếng 6nói trầm 75thấp bên 6tai cô vang 25lên.

“Anh 2thay em đi 4trả lại.”

Bàn ebtay ngăm bđen to lớn 59chìa ra trước 71mặt cô, f5trong lòng 0bàn tay lộ 9ra nhiều 31vết chay 17sần, nhiệt 0dtình giúp 8đỡ.

Khuôn d5mặt nhỏ ebnhắn của 5cô tỏa dasáng, vô 30cùng vui cfmừng, dùng 9dánh mắt 8sùng bái b2nhìn anh, 0bcảm kích c5anh đã rút 2adao tương e2trợ, để 60cho lỗ tai 8đáng thương acủa cô 34có thể 7dtránh khỏi 91một kiếp.

“Thật a7không? Anh e8thật sự d8có thể 35giúp em trả 3clại?” 4eTuy rất 6vui mừng 49nhưng cô 12vẫn còn bachút do dự.“Ngô, 04như vậy 4thích hợp 9dsao?” Nhẫn 3kim cương 59đính hôn ffcủa cô flại do Hướng baVinh mang 0trả, cảm 3thấy hình 9như có điểm 6alà lạ –

“Thích 58hợp.” a5Khẩu khí fcủa anh frất kiên 93quyết.

Nếu 9Hướng Vinh ađã nói 0thích hợp, 8bnhư vậy 7hẳn là 6bkhông có cvấn đề 25gì?! So với fcô anh thông dbminh hơn, 49chu đáo ehơn, lại bnói từ 2trước tới 5giờ anh 71cũng chưa 39từng lừa 46gạt cô 4bcái gì!

“Vậy b2làm phiền 61anh!” Hân 7Hân lập 58tức bỏ 63đi do dự, 8lựa chọn 9hoàn toàn 2tin tưởng 27anh, đem 5nhẫn kim d9cương đặt 9vào lòng fbàn tay anh.

Anh a4đem nhẫn 03kim cương 16bỏ vào 8btúi áo, 24tức giận 7ccũng theo d6đó cất dvào. Miệng facủa anh aftuy không 0hề nhếch 26nhưng lại 7hàm chứa 14nụ cười e8hài lòng.

Con a4đường dtừ trong 9trấn về 3ađến nhà 02Âu Dương 1cũng không 4xa, xe chạy aqua một abcon đường 1hoa, căn 5fnhà ba tầng fađơn độc 0dcủa Âu 55Dương gia 7bđã ở ngay 18trước mắt. a7 © DiendanLeQuyDon.comXe tắt máy 7adừng ở 7trước sân, 9cbên cạnh 2alà bốn, anăm chiếc exe máy.

Hướng e9Vinh tháo 9ddây an toàn, achuẩn bị 5xuống xe, 9alại thấy a4cô ôm giữ 49ấm hồ, 4cắn môi 5dưới, vẻ 51mặt muốn 1nói lại 2thôi. Anh 4cnhíu đôi 5mày rậm, 98không thúc 6giục cô, 12ngược lại 9dừng lại fđộng tác, 3lẳng lặng 9nhìn cô, 3vô cùng 6kiên nhẫn 43chờ cô 48mở miệng.

Sau e2một lúc 9lâu, Hân 5cHân mới 6có dũng 6dkhí mở 62miệng.

“Hướng 70đại ca, 44người đó 6– người 8đó –”

“Người 9nào?”

“Anh fthật sự 42đã có đối 6tượng?” 9fNghi vấn 1này giống anhư cái 2xương cá eemắc kẹt 0trong cổ 3họng, làm acô mất 71ăn mất d7ngủ. Không abiết vì 9dsao, cô lại eerất quan e0tâm đến 90chuyện này.

Con f9ngươi đen 8hàm chứa f3nụ cười 8sâu sắc.

“Thật fesự.”

Nha, e3ngực của 83cô đau quá!

“Anh dthực thích d7cô ấy?”

“Anh 3yêu cô ấy.”

Cảm dfgiác đau 0đớn càng 2lúc càng 6tăng, tiếp e4tục tăng.

“Cô 11ấy… em 9có biết 6cô ấy không?”

“Biết.” 37Anh đơn 6giản trả 1elời, cúi 46đầu đến 47gần khuôn ecmặt nhỏ 1nhắn đang bkhẩn trương c9lo lắng.“Em 6muốn biết 39đó là ai 8ckhông?”

Hân 70Hân sắc 1mặt trắng cbệch mãnh cliệt lắc 4dđầu.

“Không 36muốn!” c9Cô vội 2vàng trả 1lời, một e8tay ôm giữ aấm giữ cnhiệt, một e7tay đặt detrước ngực 55chạy vào 75nhà, vội bvã muốn ftìm một fbệnh viện b5gần nhất 3atrong danh 3bạ điện 5fthoại tìm 01một bác 2sĩ giúp 12cô kiểm f3tra điện 00tâm đồ.

Ô 9ô, không 3axong , cô 6xác định 90trăm phần 34trăm tim ccủa cô aanhất định 94đã xảy c7ra vấn đề 0lớn!

Chú d7thích:

[1]: 7bxin gặp 9mặt

[2]: c5nháy mắt

[3]: f5lãng phí 3nhân lực

[4]: 435 cơ quan: abtim, gan, flá lách, 68phổi, thận

[5]: 6dhội người 22phụ nữ 8bị chồng 81bỏ


[6]: 2bthu hút, bgắn bó c9với nhau


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.03.2011, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 867
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 7.4
Có bài mới Re: Hân Hân Hướng Vinh - Điển Tâm - Điểm: 11
Chương 93


Trong 42nhà không 0khí thay 5đổi!

Papa 6vẫn đang 4canh giữ 3aở trước 78cái TV, nhưng b7vẻ mặt 0lại giống 4như cầu 87xin Lý Nguyệt, 6dlúc này bhái độ 5ại trở dên vô cùng ffhoái trá, f1đang ngồi 3ở trên 89hế sô pha, 73ùng bảy, 9ám nữ nhân 1aầm một 7uốn album fảnh cùng c4hau thảo 79uận.

Quái, 3ảnh chụp dái gì mà 11ại có ma eực lớn bhư vậy, 1ó thể làm 4aho mẫu thân 00đại nhân 4hay đổi 4eâm trạng 0ừ than dài 6hở ngắn 89ang vui vẻ 9hấn chấn?

Hân efân kiễng 0ũi chân, 2bhìn lén 2ừ xa, phát 6iện ngoại 39rừ cuốn 3đang được d2em kia, trên 0àn còn vài 9uốn album 73đang xếp chồng lên 1hau. Ngô, 0những cuốn 3album này 3dhình như e9rất quen, 3dgiống như 95— giống dnhư –

Khuôn 9mặt nhỏ 09nhắn đột 8nhiên chuyển 39sang hoảng 2asợ.

Sách dexem mắt!

Ông btrời ơi, 3dsách xem 7mắt sao 01lại xuất 6hiện ở a7phòng khách 5fnhà cô!

Nhìn 8thấy đại 3csự không 0cổn, Hân 47Hân quay 10gót chân, fxoay người 0dmuốn đào 40tẩu. Đáng a3tiếc chạy 14chưa được 4mấy bước 68đã bị 48bàn tay của 8fHướng Vinh cchụp tới, bcdễ dàng akéo cô trở 4về.

“Em efmuốn đi 69đâu?” bAnh hỏi.

“Em, 2em, em, em 1–” Cô 43ấp a ấp 3úng nửa 8fngày, vắt 13hết óc 08chỉ còn d5“em”, cnói không 09ra câu dưới, 4trong lòng f0chỉ cảm 2thấy rất 3bmuốn khóc.

Ô eô, vì sao 0ađầu của 5cô lại 7đần độn 4như vậy, 89ngay cả 32nói dối 0acũng không 04nói được?
aNguyệt đang 6gắn chặt 2mắt vào acuốn sách, fevừa nghe 93ngoài cửa acó động ftĩnh, lập dtức ngẩng 20đầu lên a6gọi lớn.

“Hân aaHân a, con fevề rồi 0à, Bác Lâm 5vừa gọi 09bốn, năm 6fcuộc điện ethoại hỏi aaxem con đã e1về nhà 0bhay chưa 1đó.” Bà 97nhớ lại 3.

“Dạ.” 91Hân Hân cthì thầm bnói, khuôn 65mặt nhỏ b8nhắn cúi 21đến ngực, 23dán sát 1vào vách b1tường chậm 7rãi di chuyển 02về phía eacầu thang.

“Bác e8Lâm nói aflà Hướng 18Vinh đưa econ về, 4cmẹ đã 4bbảo nếu flà Hướng 6Vinh đưa 1con về thì 06khẳng định eakhông có 8egì cần 6phải lo 88lắng!” 8Lý Nguyệt 9nói, mặt cnhìn Hướng c0Vinh mỉm fbcười cảm 67kích.
Lời 71này vừa 46nói ra, nhóm f9nương tử 1quân đồng 3loạt gật 3đầu như f2đảo tỏi, 8đối với 64hành động 1f“láng giềng 1tốt” của 3anh vô cùng d3vừa lòng.

“Nhưng dcon cũng c1không thể e8luôn làm a7phiền Hướng 6Vinh a, công 0việc của 0nó nhiều 7như vậy 91sẽ không 21có thời 7gian lúc 8enào cũng 4làm bảo 35mẫu cho 84con.”

“Yên 14tâm yên dtâm, chờ dHân Hân flập gia d7đình, Hướng fbVinh sẽ a0có thể 12không cần 0quan tâm danữa!” 6Lăng phu enhân được faxưng là 2eđệ nhất 0môi nhân ed[2] của d9trấn mở d8miệng nói, dlộ ra nụ 8cười thâm 8thúy, cẩn 6thận đánh b7giá Hân 4Hân.

Hân eHân thấy 7vậy thật 8sự quá 2mức “Vui e6buồn lẫn f7lộn”, dbtuy nói là 2Trần Tín 8Minh bỏ 75trốn chỉ 3là ngoài eý muốn, 40nhưng cô edbiết bà 1mai này vẫn 12không thể 6tha lỗi 7bcho bản dbthân nên 4đương nhiên b8sẽ không 49buông tay 0như vậy.

Lần c7này, bà 1là đánh 81cược chiêu 04bài “đệ 37nhất môi 4anhân”, 11mang toàn 7bộ tư liệu 5cất giữ dtrong nhà 9dvề những cngười đàn fông chưa 2kết hôn c5trong phạm bvi trăm dặm fđến, còn 9vỗ ngực fcam đoan, 8fnhất định 6phải thay 44Hân Hân f6tìm một 17đấng lang bquân như a3ý.

“Đúng 3đúng đúng, 6emau mau mang 9enó gả ra 8ngoài, chẳng bnhững Hướng eVinh thoải fdmái, ta cũng 0có thể b0trút bầu 9tâm sự.” 9Lý Nguyệt 4mặt mày 07hớn hở fenói, lại 84cúi đầu 4nhìn vào 2danh sách 8xem mắt, 2dcòn không 9quên hỏi fý kiến.“Mấy bbà nói xem 4lần này a4chúng ta 97nên chọn 44người như ethế nào?”

“Ta cthấy hai 21trang đầu atiên có ecvẻ coi được.”

“A, 58không không, amấy bà 8mau nhìn a2trang tiếp 1theo –”

Không ckhí ở hiện 67trường 6lại lần 50nữa trở dnên náo fnhiệt, nhóm c5nương tử 8quân không fngừng xoi 32mói, cố 2gắng vì fHân Hân aatuyển một 6người chồng ftiếp theo.

Không, 0không cần! dLại muốn 5fép cô cùng 5người đàn 18ông xa lạ 4fkhác đi 12ăn cơm sao?

Hân 3Hân mặt 5mày nhăn anhó lui lại, bcố gắng 8dcách xa đám esách xem c5mắt kia 9anăm mét. de © DiendanLeQuyDon.comNếu không bcsợ mẫu 4thân đại 1bnhân phát ehỏa đăng abáo cắt eđứt quan 8hệ mẹ b7con với bacô, cô thật dsự rất ebmuốn cướp 43đám sách 24kia đem đi 1bđốt.

Khi 59thân hình 8mảnh khảnh 6sắp di chuyển 54đến cầu 91thang, trên 7ghế sô 52pha lại 1truyền đến f1kêu to, nhất 15quyết muốn 9cô gia nhập ethảo luận, 1quyết không 97dễ dàng 7buông tha 10cô.

“Hân 9Hân, con 8cũng lại 6ađây chọn 7dmột người, 78xem có ai dvừa mắt dhay không.”

“Con dnghĩ cái 9kia –, hay 9dlà quên bđi –”

“Làm 6sao có thể 8quên đi? fCái này 8rất quan e1trọng a, 5dbác Lăng 6đã đặc 20biệt mang 7tất cả fatư liệu 9đến đây, 6sao có thể 97phụ đi 1lòng tốt 48của bác 0ấy?”

“Dạ 3dạ –” 9Cô hàm hồ c8nói, tiếp 60tục hướng 8cầu thang dthối lui.

“Còn 6không mau 4lại đây?”

“Con e–”
“Đứng 6ở chỗ cđó làm dgì? Không f1có nghe thấy 8mẹ gọi 20con lại 2đây sao?” 95Lý Nguyệt cethanh âm 37cất cao.“Âu 7– Dương 3– Hân – 6aHân, con fđi đâu 8đó?”

cchạy trối 9chết, ba 6bbước cũng 8dthành hai b1bước, chật avật chạy 8alên trên 4blầu.

“Ách, 99con đi lên 94đổi giày, dachờ một 20chút nữa 9con sẽ xuống.” 0Hân Hân 29trả lời ccó lệ, fcnhanh như 90chớp chạy 0cvề phòng amình, vội 5vàng đóng 7acửa phòng 0lại, đem 4tiếng la 1cao quãng 7tám của 0mẫu thân 26đại nhân dngăn cách 7ở bên ngoài.

~~**~**~**~~

20trong phòng f5dọn dẹp 4acả buổi, 5cô chậm c3chạp hết 8dọn đông fđến dẹp 8tây, sau fađó lại 65mang quần 9áo tất 90cả ra xếp 7lại. Cô 0dùng một 7cái máy c6máy hút 2cbụi nhỏ 3hút sạch 1bbụi và 40vụn gươm e8trên bàn, c9thu dọn 7etất cả 77các bản 3cphác thảo 3rãi rác 2ở khắp 06phòng, thậm cchí còn 1angồi vào e8bàn, dùng 5bút chì e12B vẽ nửa e7bản phác 7thảo thật 24lớn.

Thật 9dlâu thật 9lâu sau cô 9emới miễn ecưỡng mở 1cửa, nhận 0mệnh đi exuống lầu.

Dưới 8lầu tiếng dnói vẫn 4ầm ỹ như dcũ, đại 2hội thảo 61luận vẫn cechưa tan, 2số thành 72viên ngược 0elại chỉ 9bcó tăng 6dchứ không 2giảm, thậm b5chí ngay 5cả Hướng f9Vinh cũng cchưa rời 80đi. Papa cthật sự 9có tầm 04nhìn xa, abiết mẹ 8cô tạm 1thời không ccthể rời 0bkhỏi, sau 7khi xem xong 68chương trình 2buổi sáng, cliền đi 9xuống bếp echuẩn bị 5bcơm trưa f.

d3trượng 0phu ngầm 19đồng ý, 00Lý Nguyệt 7càng tích 8cực hơn 7enữa.

“Hướng 7Vinh a, cháu 41luôn luôn dchiếu cố 5Hân Hân, 36mau đến 1đây giúp 6bác nhìn bfxem, người 6fnào cùng 68Hân Hân d7có vẻ xứng cđôi.” fBà cầm 9một bộ daảnh đưa c5đến trước 84mặt Hướng f6Vinh, kiên 9etrì muốn 8anh cùng 75gia nhập d5thảo luận.

“Mẹ, acó cần a1phải gấp 66như vậy 4không?” ebHân Hân bđứng ở f9cầu thang, ekhuôn mặt fenhỏ nhắn d3đầy vẻ 0có lỗi, d2cảm thấy 5chính mình 19liên lụy 2anh, hại fanh bị nhốt 2ở chỗ c5này không dthể thoát f9thân. Hướng e6Vinh hai tay adkhoanh ở ftrước ngực, athần thái 55thong dong 6bngồi trên 8ghế sô 1pha, thân fhình cao 2lớn ở egiữa đám 5nữ nhân 5trông vô a8cùng nổi 2ebậc. Cô cfnhìn hồi blâu, hai cmắt liền a6tự động 7etự phát 0bỏ qua những fngười khác, 88rơi xuống e2trên người 3anh, không 8muốn rời cđi.

“Đương f1nhiên gấp! 7Ngươi có c9biết ngươi ebmấy tuổi arồi hay 52không? Đã 53sắp ba mươi arồi, làm 2emẹ như 6ta như thế fbnào có thể 6không gấp?” 3Lý Nguyệt 52thiếu chút 90nữa nhảy acdựng lên.

“Ách, bcon mới 3hai mươi asáu –”

“Làm 1tròn không 2phải ba demươi sao?” 91(mẫu thân bđại nhân 90lợi hại 4a=I)

Hân bHân lần ađầu tiên 6biết thì 00ra toán học fcủa mẹ 6mình tốt 94như vậy.

“Đứng d3sửng ở bnơi đó 5làm gì, dcmau mau lại 7đây ngồi 0xuống, nhìn 4xem ngươi 4thích người 53nào.”

“Dạ.” 06Bị mẫu athân đại bcnhân trách fmóc, cô 40không dám fphản kháng, fchỉ phải 6ngoan ngoãn cđi đến 8ngồi xuống 0bên cạnh 52Hướng Vinh, 1cố ý không 4nhìn đám 59album ảnh 59kia, ngồi 2fyên nhắm fmắt làm 04ngơ.

“Có 0muốn uống 0chút canh cbgà trước ckhông?” 3Anh phóng a8tầm mắt 1đuổi theo f9cô, đến dkhi cô ngồi 18xuống mới amở miệng 6dhỏi.

“Sao?” f3Cô vẻ mặt 5mờ mịt, 4bđầu óc adkhông biết 6đã chạy b2đi đâu, 9quên mất 0bình canh bbgà kia.

Hướng 8bVinh câu 9môi cười, f7đứng dậy 7đi vào nhà 5bbếp, lát csau khi trở 9lại phòng 4khách thì 7trong tay bechẳng những 5mang theo 21bình đựng 63canh gà, ffcòn mang ebtheo một 0bộ bát f4đũa cùng ebthìa.

Quen 3ebiết nhiều anăm, hai 36nhà sớm 12đã không ecòn xa lạ, 88chuyện tự 72châm trà 2hoặc cầm 25chén bới 3cơm đã 60rất bình f9thường, 73không có 76người nào 3lại cảm 35thấy kỳ 46lạ.

Anh f6trở lại 9bên cạnh b7bàn, bàn etay ngăm eđen dễ fdàng mở 6nắp bình, 6còn tự 7mình múc bmột chén 8fcanh gà thơm 7dngào ngạt, 9đưa tới 63trước mặt 76cô. (Vinh 70ca chu đáo 2quá *ôm 7angực, mắt flong lanh, d4miệng chảy bnước*)

“Uống cđi!”

“Cám 3dơn.” Hai 5mắt cô adsáng lên, 03bưng lên bchén canh, 0hạnh phúc 4múc một 59muỗng canh 7gà vàng 95ươm. (*ực* bđang đói a2=()

“Muốn 9ăn chút 9dthịt gà 5không?”

“Có.” eCô gật 21đầu thật 6mạnh.

Mấy 8miếng thịt 6gà đã được 5hầm thật ccmềm chuyển 7hết vào 95trong chén 7của cô, 3cô thèm 57đến mức 3bất chấp 99lễ nghi, eabỏ chén 7dđũa xuống, 6dùng hai etay cầm 3lên miếng 18thịt gà 4ađưa lên bfmiệng cắn, 6nước thịt 01dính vào b9mười ngón 5trắng noãn c5lại dọc atheo đầu 4ngón tay adnhỏ xuống. 4 © DiendanLeQuyDon.com(*nước cmiếng chảy 8ròng ròng* c>”<)

Một 5hộp giấy 67tự động 5đưa tới 87trước mặt ecô, cô không 22chút nghĩ 6ngợi rút dhai miếng 3khăn lau 95đi, sau đó flại cầm 74lên một 93miếng thịt 3cgà khác 2btiếp tục 35ăn.

Đôi b2môi hồng 25nhuận của 22cô cũng 7cdính nước 2fthịt gà 7mà bóng 9lưỡng, 5cô lại 41tập trung dăn uống, 11không thèm c4dùng khăn 8giấy, đầu e1lưỡi theo 9thói quen fchuồn ra 9liếm liếm 45môi –

Một 0tiếng thở 3dốc vang 69lên.

Hân c7Hân dừng 3lại động c3tác, hoang