Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Vương Phi Thất Sủng - Sở Sở

 
Có bài mới 07.11.2010, 23:19
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37046
Được thanks: 76006 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Vương Phi Thất Sủng - Sở Sở - Điểm: 12
Vương Phi Thất Sủng


Tác giả: Sở Sở
Thể loại: lãng mạn, cổ trang
Người dịch: Vân Phiêu
Nguồn: Blog Vân Phiêu. Riêng phần Tóm Tắt và Thông Cáo là của Bạch Nương.
Tình trạng: đã hoàn thành (1 ngày tớ post 5 chap)
Rating: lứa tuổi thích hợp đọc nhất là 16+, thậm chí có 1 số cảnh H (mình sẽ bôi trắng ko đọc cũng ko sao).
Warning: 13+ miễn cưỡng đọc cũng dc, nhưng có chuyện gì tớ không chịu trách nhiệm... Có hơi nhiều cảnh hot. Bạn nào không thích vui lòng đứng đọc truyện


Tóm tắt:

Liễu Thiên Mạch, đại tiểu thư nhà tể tướng, hoàng thượng ban hôn làm vợ Vương gia Tần Mộ Phong.

Rõ ràng là có danh phận, mà một thân một mình bước qua cửa Vương phủ, không kiệu hoa, không người đưa chân. Đêm tân hôn, trước mặt nàng, tân lang cùng người khác trên giường quấn quýt . Là lỗi của nàng , hại bằng hữu sinh tử chi giao của người ta thân vong trận mạc? Là lỗi của nàng, hoàng thượng ban hôn? Là lỗi của nàng, sủng thiếp của người ta tự sát? Cỏ dại ven đường, so với chừng ấy mĩ nhân trong vương phủ? Người con gái đáng thương, ngoài khóc ra nàng còn biết làm thế nào?


…. Bất quá, cũng chỉ đến thế mà thôi. Làm thiếp, thì đã sao? Thất sủng, thì đã sao? Liễu Thiên Mạch, tuyệt không phải vì thế mà đau lòng. Ở tể tướng phủ cho nàng một góc vườn, Vương phủ cũng chỉ là một góc vườn, có khác gì nhau? Huống chi nàng đâu chỉ vào đây vì chiếu ban hôn? Huống chi để bị thất sủng, nàng còn tự tay phá đi xử nữ mô (không thể dịch vì lí do tế nhị, nghe là biết rồi há?).


Liễu Thiên Mạch thanh lãnh, lặng lẽ trầm uất mà phức tạp, thân phận thực sự của nàng là gì?

Liễu Thiến hoa khôi nơi thanh lâu, muôn phần quyến rũ, sức quyến rũ mê người lại đầy cá tinh.

Một Tần Mộ Phong đa tình mà tàn nhẫn, cuồng ngạo mà dịu dàng – trong vòng xoáy vô hình của nhi nữ tình trường, rút cuộc trái tim của y thuộc về ai?


Thông cáo


Nàng là viên dạ minh châu của Tể tướng, lại phải làm thiếp của hắn.

Không có bát nâng đại kiệu, không có tam môi lục sính.

Nàng hoàn toàn một thân một mình, tiêu sái tiến vương phủ.

Nàng là thiếp, không hề có địa vị của thiếp.

Động phòng hoa chúc, phu quân trước mặt nàng, cùng thị thiếp vui đùa.

Người hắn, mang theo hương vị nữ nhân khác, chiếm lấy nàng.

Vương phủ tứ thiếp, mỗi người mỗi vẻ.

Mà nàng, chính là cỏ dại ven đường.

Thị thiếp hãm hại, làm nàng một lần nữa lâm vào nguy nan.

Bề ngoài nhu nhược, bên trong nàng lại thông minh bình tĩnh.

Tứ lạng bạt thiên cân, nàng mọi chuyện đều không thèm đếm xỉa.

Lãnh đạm ôn nhu, làm cho nàng yêu thương hắn.

Đổi lấy , cũng chỉ là vô tình nhục nhã.

Nguyên lai, nàng chỉ là một quân cờ trong tay hắn.

Nàng muốn cười, cười hắn tự cho mình đúng.

Hắn diễn trò, nàng cũng diễn trò.

Diễn trò rồi lại xem diễn, nàng đến tột cùng chỉ là diễn trò, vẫn là xem diễn?

Chỉ là diễn trò thôi sao?

Vì sao, thủy chung không quên được hắn?

Vì sao, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, chính mình lại chân chính yêu thương hắn?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Shintửthần, Tiêu Linh, Tocdothuhut, ngo mai thu thao, trankim, vuthungoc, Đoạn Khanh Nhi
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.11.2010, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37046
Được thanks: 76006 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Vương Phi Thất Sủng - Điểm: 11
Mở đầu

“Ngươi là Phi Yến?”
“Phải.”
“Ngươi là nữ tử?”
“Phải.”
“Thế gian không có thứ gì Phi Yến không trộm được?”
“Phải.”
“Thế gian không có thứ gì Phi Yến không dám trộm?”
“Phải.”
“Chỉ cần ra giá hợp ý, Phi Yến sẵn sàng trộm bất cứ thứ gì?”
“Không sai, ta cần tiền, ta chỉ thiếu tiền .”
“Ngoài tiền ra thì sao? Tỷ như. . . tình?”
“Ta từ lâu không có tâm, cũng không có tình.”
“Xem ra ta tìm đúng người.”
“Ta không thích lời vô ích.”
“Mười vạn lượng.”
“Khẩu khí rất lớn.”
“Hoàng kim.”
“A, quả người trong nghề, trộm vật gì vậy?”
“Lòng người.”


Chương 1: Động phòng hoa chúc

Đó là một tòa phủ đệ tráng lệ, rộng thênh thang. Cửa lớn thắm màu son, trên là hai tay nắm vàng kim rạng rỡ, khí thế bất phàm. Hai bên thềm đều có sư tử trấn giữ, uy phong lẫm lẫm. Phía trên, chính treo một tấm biển gồm bốn chữ đại tự rắn rỏi hữu lực — Bình Nam vương phủ. Tường viện vút cao, lầu các như mây (*), hành lang uốn lượn, đẹp đẽ uy nghi.

Nàng rất đẹp?
Chính không đẹp.
Không phải mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành.
Trong mắt rất nhiều người, nàng là tấm thân bồ liễu (**).
Cổ kim mỹ nhân vô số, mỗi người mỗi vẻ.
Bồ liễu, tự có ý vị của bồ liễu.
Dáng hình yểu điệu, dung mạo thanh tú, đôi ngươi trong trẻo tựa nước hồ .
Làn thu ba trong vắt ngượng ngập mà e dè, phảng phất ý nhị.
Tóc đen mềm như lụa , tăng mấy điểm phong tình.

Liễu Thiên Mạch hít sâu một hơi, từng bước từng bước, chầm chậm đi vào vương phủ. Làn váy nhẹ nhàng quét qua bậc thềm, để lại chút thê lương hoa lệ. Cửa nhà quyền quý sâu tựa biển, một ngày nhập vương phủ, thế giới bên ngoài đã chẳng còn vương vấn đến nàng.
Kiếp nhân sinh của nàng sau này, chính tại trong tường viện chất ngất kia mà lần nữa bắt đầu.
Rảo bước về phía cánh cửa, Thiên Mạch nhẹ nhàng khép mi, lệ theo khóe mắt mà rơi.
Từ giờ khắc này, nàng không còn là tể tướng thiên kim, mà là thiếp của Bình Nam vương.

Không sai, là thiếp, một tiểu thiếp không chút địa vị. Nào khác chi bốn nàng thị thiếp Bình Nam vương mang về từ chốn thanh lâu, chỉ là công cụ noãn sàng (***).
Phụ thân trăm phương ngàn kế truy cầu quyền quý, thân nàng đã định trước là vật hi sinh.
Quân cờ, là giá trị duy nhất của nàng.
Gió,thoảng một làn, tóc mềm lay động.
Suối tóc đen tán lạc trên nền bạch y , hệt bức họa thuỷ mặc muôn vàn đạm nhã.

********

Động phòng hoa chúc, chính là hạnh phúc nhân sinh.
Đối với Liễu Thiên Mạch, cũng là khi ác mộng bắt đầu.

Đêm động phòng vốn phải náo nhiệt, lại tịch mịch quạnh hiu, không có giăng đèn kết hoa, không có long phượng hoa chúc (****) . Có, chỉ là một phòng thê lương vắng lặng.
Tân nương không điểm trang rực rỡ, không mũ phượng khăn thắm. Một thân bạch y, mặt mộc ngồi trên giường ngước lên.
Nến tàn tự khi nào, trong bóng tối, dáng hình nàng càng thêm cô đơn.
Khóe miệng cười lặng lẽ, hai hàng lệ trong chầm chậm lăn dài.
Đây là đêm tân hôn của nàng, nếu hắn muốn làm nhục nàng, mục đích hẳn đã đạt được rồi.
Nàng đứng dậy, chậm rãi bước ra.

Màn đêm thăm thẳm, gió vi vút thổi. Một vầng bán nguyệt treo giữa không trung, mơ hồ đã thấy được Hằng Nga giữa tháng.
Hằng Nga nơi Nguyệt cung kia liệu có cô đơn giống nàng? Không, Hằng Nga có thỏ ngọc, còn có Ngô Cương bên gốc quế.
Mà nàng, chỉ có gió mát trăng thanh làm bạn.
Gió mát, trăng thanh, luôn âm thầm khiến người loạn tâm.

“Để ngươi cô đơn phải không? Tiểu thiếp của ta.” Một thanh âm lạnh lùng khắc nghiệt cất lên, cắt đứt dòng suy tưởng của nàng.
Liễu Thiên Mạch giật mình, e sợ cúi đầu, “Vương gia.” Không sai, hắn là Bình Nam Vương, là phu quân của nàng, là ông trời của nàng
Gương mặt lạnh nhạt của Bình Nam Vương Tần Mộ Phong lộ nét cười tàn nhẫn mà tà mị, “Gấp gáp vậy sao?”
Thiên Mạch cúi đầu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, “Không phải ạ.”
Tần Mộ Phong cười nhạt, “Ngươi đã gấp như vậy, ta đương nhiên phải thỏa mãn ngươi.” Hàn ý trong giọng nói khiến toàn thân Thiên Mạch run rẩy như phiến lá chao mình trong gió thu.
“Đến đây.” Tần Mộ Phong bỏ lại hai tiếng, bước nhanh vào phòng.

Một hồi lâu, Thiên Mạch mới ngẩng đầu. Vừa nhấc đầu, nhìn thấy đầu tiên, là cảnh hắn cùng một nữ nhân ấp ôm thân mật. Lệ, lần thứ hai chảy ra.
Thiên Mạch thắp nến, cúi đầu đứng trước giường, nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất.
Tần Mộ Phong thân mật ôm thị thiếp Thái Y, hờ hững nhìn nàng, nước mắt của nàng, khiến hắn thấy thỏa mãn.

“Nàng ta là Thái Y, là ái thiếp của ta.” Hắn lạnh lùng tuyên bố.
Thái Y trong lòng hắn yêu kiều nói, “Chào muội muội!”
Còn tưởng Liễu Thiên Mạch có bao nhiêu lợi hại, hôm nay xem ra chẳng qua là quả hồng mềm nhũn chỉ biết khóc.
Một tiếng ‘ muội muội ’, càng chứng thực thân phận của nàng. nàng là thiếp, chẳng khác gì người thiếp xuất thân thanh lâu.
“Chào tỷ tỷ.” Thiên Mạch vẫn không ngẩng đầu, thanh âm có chút nghẹn ngào.
Khóe miệng Tần Mộ Phong lộ nét cười tàn nhẫn, tốt, mục đích của hắn đã đạt được rồi.
“Ta để Thái Y hầu hạ ta, ngươi không có ý kiến chứ?” Vẻ tươi cười lại lạnh lẽo đến cực điểm , khiến lòng người run sợ.
Thiên Mạch run lên một chút, khẽ lắc đầu, “Không có.” A, nàng chỉ là một người thiếp, một người thiếp không có tôn nghiêm mà thôi.
“Vương gia, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của ngài và muội muội, Thái Y phục vụ ngài có ổn không?” Thanh âm của Thái Y mềm mại ngọt ngào, quyến rũ vô cùng.
Tần Mộ Phong cười nhạt, “Hừ, động phòng hoa chúc? Cô ta chỉ là thiếp.” Cô ta không xứng.
Nàng cúi đầu, lệ lại rơi, trong mắt không một tia ấm áp.”Phải, ta chỉ là thiếp.” Hắn yêu duy một người giai nhân đã hương tiêu ngọc vẫn (*****) ấy, trừ nàng, hắn sẽ không để bất kì nữ tử nào vào mắt.

Không sai, nàng là thiếp. Hoàng thượng ban hôn đã làm sao? Nàng chỉ là thiếp. Không kiệu hoa, không tam môi lục sính (******). nàng một thân một mình đi vào vương phủ.
Nàng là thê do hoàng thượng ban cho Bình Nam Vương, hắn trước mặt mọi người kháng chỉ, lạnh lùng tuyên bố hắn đã có thê thất.
Hắn yêu nhất chỉ có nữ tử đã dùng ba thước lụa kết thúc sinh mệnh, hắn đồng ý nhận nàng, nhưng chỉ có thể làm thiếp.
Nàng là con gái tể tướng đã làm sao? Nàng chẳng qua là do người vợ thủa hàn vi chưa từng được sủng ái sinh ra, ở tể tướng phủ không có chút địa vị.

Làm thê làm thiếp, đối với tể tướng mà nói không có phân biệt. nàng chỉ là một quân cờ – quân cờ tể tướng đại nhân dùng để leo lên nấc thang quyền quý.
Không có hôn lễ đã làm sao? Không ai để ý. Chỉ cần nàng là nữ nhân của Bình Nam Vương, tể tướng đại nhân là nhạc phụ của Bình Nam Vương, những thứ khác đều không trọng yếu.
Dù là lấy thiếp, cũng cần dùng kiệu đưa vào phủ mới phải? Nàng thì sao? Nàng chỉ mang theo bao quần áo đi vào Bình Nam Vương phủ. Hắn tùy ý chà đạp tôn nghiêm của nàng, nàng hận hắn, nhưng nàng còn lựa chọn nào khác?

“Ngươi là thiếp của ta.” Tần Mộ Phong lạnh lùng nói.
Thiên Mạch cắn môi, “Vâng, tiện thiếp là thiếp.” Nàng cúi đầu, nét mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Chỉ là thứ giúp ta noãn sàng.” Hắn tàn nhẫn chà đạp tôn nghiêm của nàng.
“Tiện thiếp minh bạch.” Nàng là tể tướng thiên kim thì thế nào? Trong mắt hắn , nàng khác chi thanh lâu nữ tử?
“Ngẩng đầu lên.” Hắn cười nhạt.
Thiên Mạch ngẩng đầu, kinh hãi nhìn bọn họ.
Tần Mộ Phong đương ở trên giường, Thái Y yêu kiều tựa vào ngực hắn , rất mực quyến rũ.
“Học hỏi chút đi.” Tần Mộ Phong ngang ngược ra lệnh, không cho nàng cơ hội cự tuyệt.
Thiên Mạch run rẩy, lùi một bước, “Vâng.” Nàng chỉ biết đứng một bên nhìn bọn họ, lệ nóng lại trào.
“Vương gia, người hư quá!” Thái Y quăng cho Thiên Mạch một tia nhìn thị uy, rồi cùng Tần Mộ Phong tay áp má kề.
Tần Mộ Phong cười lạnh, thỏa mãn nhắm mắt mặc cho Thái Y trút bỏ quần áo trên người.
Từng món từng món y phục rơi xuống, có bao nhiêu ám muội! Nhìn những thứ ấy , ánh mắt nàng chầm chậm biến đổi, sâu đến không thấy đáy…
Tiếng nữ nhân rên rỉ, tiếng nam nhân thở dốc, đan đan cài cài, quấn quýt đầy phòng.
Tiếng kêu dâm đãng của Thái Y khuấy động bên tai nàng, trượng phu của nàng, đang cùng nữ nhân khác. . . .
Hình ảnh hai kẻ trên giường in vào đáy mắt, trước mặt Thiên Mạch một mảnh mịt mờ.
Chẳng biết qua bao lâu, Tần Mộ Phong đột nhiên không hề thương tiếc đẩy Thái Y ra. Hắn mình trần xuống giường, nâng cằm Thiên Mạch, ép nàng nhìn thẳng vào hắn.”Ngươi khóc cái gì? Chính ganh tị?” Tiếng khóc của nàng khiến hắn bực dọc.
Thiên Mạch không sao ngừng nổi, lệ đã như mưa.

“Ngươi không có tư cách, ngươi chỉ là thiếp, là công cụ noãn sàng của ta, còn không bằng cả kỹ nữ.” Tần Mộ Phong tàn nhẫn nhục mạ nàng.
“Tiện thiếp là thiếp.” Nàng hiểu rõ phận mình, đâu cần hắn nhắc nhở.
Hắn quay đầu lại, “Thái Y, ra ngoài.” Ngữ điệu cay nghiệt không chút tình cảm, so với nhiệt tình như lửa khi nãy khác chi hai người!
“Vâng.” Thái Y không kịp mặc y phục, chỉ đành ôm đồ mà chạy. Hắn xưa nay lãnh khốc vô tình, hỉ nộ khó lường, nếu không muốn bị đuổi khỏi vương phủ chỉ có cách nghe lời.
Hắn liếm đi ngấn lệ trên mặt nàng , mắt đầy tà ý, “Ngươi khóc cái gì? Khóc ta không muốn ngươi?”
Nàng cắn môi, không dám nhìn hắn, “Tiện thiếp không dám.”
Trong nháy mắt, Tần Mộ Phong đẩy nàng ngã xuống giường, kẹp chặt cổ tay, thô bạo xé đi y phục trên người nàng thành muôn mảnh, nàng hệt như một con rối mặc cho hắn bài bố.
Tần Mộ Phong mỉa mai liếc nhìn nàng, “Không phản kháng à?”
“Tiện thiếp không có tư cách.” Nước mắt vẫn đầm đìa khóe mi.
Hắn không xứng để nàng rơi lệ .
“Biết là tốt rồi.”

Nàng cho rằng, nàng có thể không để ý hắn xâm phạm. nàng cho rằng, bất kể hắn làm gì, nàng cũng có thể chịu được, thế nhưng nàng làm không được a.
Sự thô bạo của Tần Mộ Phong khiến Thiên Mạch hít vào một hơi khí lạnh, hét lên thất thanh, “Vương gia, không nên!” Mắt nàng đã sớm đẫm lệ.
“Không nên? Ngươi không phải đang đợi ta?” Thanh âm của hắn tàn nhẫn tựa ác ma nơi địa ngục, lãnh khốc đến không một tia ấm áp.
Thiên Mạch vừa khóc vừa cố đẩy hắn ra, “Vương gia, xin đi cho!”
“Không phải ngươi nói ngươi không có tư cách sao?” Hắn không buồn để ý đến lệ của nàng, tàn nhẫn xâm phạm nàng.
Thiên Mạch nghe vậy, chỉ còn biết cam chịu nhắm mắt. Nước mắt không ngừng tuôn, lăn dài trên má.
Tần Mộ Phong gằn giọng, “Ngươi bức tử Thái Hà, ta bắt ngươi trả giá!”
Thiên Mạch mở to mắt, kinh hoảng thần sắc, khóc nghẹn, “Vương gia, cái chết của Thái Hà cô nương không liên quan đến ta.” Là Thái Hà nghĩ quẩn mà thắt cổ tự vẫn, liên can gì tới nàng?
Hắn cười nhạt, “Không phải vì ngươi, nàng đã không chết.”
“Không liên can đến ta, xin người thả ta ra.” Thiên Mạch vô lực van xin, tiếng khóc lẫn van vỉ thê thảm vô cùng.
Cả đời Liễu Thiên Mạch nàng, chưa bao giờ hèn kém đến như thế.

“Nằm mơ, ngươi là thiếp của bản vương, không có tư cách cự tuyệt ta.” Hắn hung hăng chiếm giữ thân thể nàng – rất đột ngột khiến nàng không kịp thích ứng, một trận đau buốt từ thân dưới truyền lại, móng tay của Thiên Mạch cắm thật sâu vào vai hắn. Máu tươi thẫm đỏ, chầm chậm lăn trên lưng hắn . Máu tưoi trên thân thể đẫm mồ hôi, ghê người mà mĩ lệ.

Không có tình cảm, chỉ có phát tiết cùng trả thù. Trong đôi mắt đen rất đẹp của Tần Mộ Phong, lửa giận đan cài cùng lửa dục, không chút nhu tình.
Thiên Mạch nghiêng đầu, nhắm mắt cắn môi, mặc hắn điều khiển. nàng không có quyền phản kháng, dù có phản kháng, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, hà tất phí sức!
Hắn thô bạo xoay mặt nàng lại, “Tiện nhân, sao không kêu? Ta muốn nghe tiếng rên dâm đãng của ngươi. Ta còn tưởng tể tướng thiên kim thanh cao thế nào, hôm nay xem ra chẳng qua chỉ là dâm phụ làm vợ khắp thiên hạ!”
Nàng sớm không còn tấm thân xử nữ, nam nhân đầu tiên của nàng không phải hắn. Chỉ vừa đi vào nàng, hắn đã biết.
Nàng là dâm nữ đã qua tay kẻ khác, khi nào hắn cần hạng nữ nhân sang tay như vậy chứ?
Hắn từng có rất nhiều nữ nhân, hắn không quan tâm bọn họ có là xử nữ hay không. Nhưng, hắn để ý nàng.
Để ý nàng, không liên quan đến tình cảm. Cướp đoạt thân thể thuần khiết của nàng, mới khiến hắn cảm thấy khoái lạc trả được thù. Tưởng đoạt được băng thanh ngọc khiết của nàng, ai ngờ lại là dâm nữ, giữ lấy thân thể nàng có ý nghĩa gì?
Liễu Thiên Mạch, ngươi được lắm!

Hắn đem toàn bộ hận ý trong lòng hung hăng phát tiết trên người nàng. Thân thể yếu mềm của Thiên Mạch không sao chịu nổi cơn chà đạp cuồng điên, chỉ biết ngất đi bên dưới hắn .
Hắn thỏa mãn, chán ghét đẩy nàng ra, mặc y phục bước đi không ngoảnh lại.
Thiên Mạch một thân tàn hoa bại liễu, phơi bày lồ lộ.
Đêm, càng thêm lạnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: MumMup, trankim, Đoạn Khanh Nhi
Có bài mới 07.11.2010, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37046
Được thanks: 76006 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Vương Phi Thất Sủng - Điểm: 11
Chương 2: Một đêm thê lương

Liễu Thiên Mạch tỉnh lại trong đau đớn , chứng kiến trên người mình đầy thương tích , thân thể đau đớn , đêm qua đúng là khiến cho nàng không thể chịu nổi . Hắn trên người còn mang theo mùi hương của người đàn bà khác mà giữ lấy nàng .

Đối với cuộc hôn nhân này , nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng hy vọng , chính là không hy vọng sẽ chẳng bao giờ biết đến thất vọng .

Một đêm không ngủ , nàng mặc quần áo , ngồi ở trên giường lẳng lặng chờ hừng đông , chờ đợi bình minh , chính là chuyện mọi ngày nàng vẫn thường làm .

Nàng tại tướng phủ không có địa vị , có khi còn không bằng một cái nha hoàn , bị nhốt tại một tiểu viện hoang phế trong vườn , ngày ngày đuợc cấp chút cơm thừa canh cặn .

Mười mấy năm qua , cũng không có ai chú ý đến sự tồn tại của nàng .

Nàng cũng không chán ghét , cuộc sống như vậy chính hợp ý nàng .

Nàng vốn tưởng cuộc sống sẽ như vậy trôi đi , cho đến một ngày , người ta nói với nàng nàng sẽ bị gả cho Bình Nam Vương làm vương phi , vận mệnh của nàng từ nay về sau bị biến đổi .



Liễu tể tướng có nhị thê tứ thiếp , không có con trai , chỉ có chín nữ nhi .

Hắn cũng không oán ông trời tại sao lại không cho hắn con trai , bởi vì có chín nữ nhi mới có thể cho hắn leo lên địa vị quyền quý , với hắn mà nói quyền thế mới chính là thứ quan trọng nhất .

Mẫu thân của Thiên Mạch là người vợ tào khang của hắn , chính là sau khi hắn lấy nữ nhi của đại học sĩ đương triều , hắn liền bỏ rơi mẹ  nàng , để mẹ con nàng mỗi ngày đều sống ở trong một cái hoang viên . Khi nàng năm tuổi , mẫu thân rời đi nhân thế , Liễu tể tướng xem nàng như một con chó , mặc cho tự sinh tự diệt . Nhiều năm như vậy , có lẽ hắn đã quên chính mình còn có một nữ nhi tên Thiên Mạch .



Khi tiên hoàng tại vị , Tần Mộ Phong chỉ là một hoàng tử nhàn tản , đối với con đường làm quan của Liễu tể tướng cũng không giúp ích được gì , Liễu tể tướng chưa bao giờ nghĩ sẽ đem nữ nhi gả cho hắn . Đến khi hoàng thượng kế vị , Tần Mộ Phong thuỷ trướng thuyền cao , hắn cùng đương kim hoàng thượng là huynh đệ đồng mẫu , tay nắm trọng binh , quỳên khuynh hướng dã . Trong lúc đó trở thành đối tượng quyền quý bậc nhất . Liễu tể tướng muốn kết giao với hắn , nhưng tám nữ nhi đều đã gả đi hết , cuối cùng suy đi tính lại mới chợt nhớ đến sự tồn tại của Thiên Mạch .



Vì muốn kết giao với Bình Nam Vương , Liễu tể tướng cầu hoàng thượng tứ hôn , muốn đem Thiên Mạch gả cho hắn . Bình Nam Vương rất mực phong lưu , ai nấy đều biết , hoàng thượng vì muốn làm cho hắn yên ổn nên đã đồng ý hôn sự này .



Nàng rõ ràng nhớ kỹ , hoàng thượng hạ chỉ ngày đó , Bình Nam Vương đã lạnh lùng kháng chỉ , nói rằng hắn đã có vương phi , ngừơi kia chính là thanh lâu danh kỹ , tên tự Thải Hà . nghe nói Thải Hà dung mạo như trăng , khuynh quốc khuynh thành . Tần Mộ Phong có vô số hồng phấn tri kỷ nhưng thuỷ chung yêu nhất chính là nàng .



Thanh lâu danh kỹ có thể nào làm vương phi ? Hoàng thượng  bất đắc dĩ , chỉ còn cách lấy thiên tử chi uy ép buộc hắn lấy Thiên Mạch  làm chính phi. Sau khi hạ chỉ ba ngày , Thải Hà dùng lụa trắng tự vẫn . Tần Mộ Phong thương tâm gần chết , không để ý đến sự phản đối của hoàng thương và thái hậu , dùng vương phi chi lễ đem nàng tiến nhập Hoàng lăng .



Thải Y là muội muội của Thải Hà , tỷ muôi chung phu đúng là thiên cổ giai thoại . Thải Y vốn không được sủng , chỉ là sau khi Thải Hà chết bỗng trở thành thị thiếp đắc sủng nhất . Nghe nói Thải Hà trước khi chết đã để lại một bức thư , muốn Tần Mộ Phong chiếu cố muội muội của nàng . Vì vậy hắn sủng hạnh là Thải Y , yêu là Thải Hà .

Hắn yêu Thải Hà , không ai không biết , nàng tự nhiên cũng biết . Nàng không vọng tưởng Tần Mộ Phong sủng ái . Nàng không mong đợi , cũng sẽ không muốn . Yêu ? Nàng đã sớm không tin thế gian hữu tình . Nàng rất rõ ràng giá trị của mình, Tần Mộ Phong lấy nàng cũng chỉ vì muốn trả thù , hắn đã ngầm cho rằng nàng chính là hung thủ hại chết Thải Hà .



Bảy ngày , là bảy ngày sau .

Thải Hà chết được bảy ngày , Tần Mộ Phong vào cung diện thánh , chấp nhận hoàng thượng tứ hôn , chỉ có một điều kiện duy nhất , nàng chỉ có thể làm thiếp của hắn . Hắn cả đời chỉ có một thê tử , chính là Thải Hà đã hương tiêu ngọc vẫn . Hoàng đế đối với cái chết của Thải Hà có chút hổ thẹn , đáp ứng điều kiện của Tần Mộ Phong , dù sao thì Thiên Mạch cũng chỉ là do đường thê sở sinh , làm thiếp của Bình Nam Vương cũng không tính gì là uỷ khuất .

Nửa năm sau , hắn lấy nàng . Nàng trở thành một trong những người đàn bà của Bình Nam Vương .

Thế gian cho rằng nàng không uỷ khuất , chỉ có nàng tự biết rằng mình đã chịu uỷ khuất như thế nào , cho dù là làm thiếp của hoàng đế , nàng cũng không nguyện ý . Nếu làm thiếp là uỷ khuất thì hôn lễ của nàng thật quá uỷ khuất



Đáp ứng hôn lễ ngày đó , Tần Mộ Phong cho người nói với Liễu tể tướng , Thiên Mạch chỉ là thiếp , hắn sẽ không dùng nghi thức đón rước nàng , nếu nàng không muốn tự mình đi vào vương phủ thì có thể hồi hôn bất cứ lúc nào .

Vì vậy nàng mang theo bao quần áo , một mình đi vào Vương phủ . Trên đường đến Vương phủ , Nàng nhận hết những ánh mắt xem thường . Trào phúng , phỉ nhổ , kinh thường , hèn mọn , tất cả những ánh mắt đó đều chiểu thẳng vào nàng .

Trong lúc đó , nàng đã mất hết sự tôn nghiêm . Buổi tối nhục nhã ngày hôm qua càng làm cho nàng thêm bi thương .

Thiếp chính là cái danh hiệu nàng ghét nhất .

Trời dần dần sáng , ánh sáng chiếu vào trong phòng . Ngẫu nhiên còn nghe vài tiếng chim kêu  .

Liễu Thiên Mạch mở cửa sổ , đón nhận từng trận gió mát . Đi đến bàn trang điểm , nàng cầm lên một cây trâm .



Cây trâm thân bằng bạc , ước chừng phẩm chất rất tồi , mặt trên có khắc hoa văn tinh mỹ . Vĩ đoan khảm bốn viên trân châu , ba viên lớn chính là cánh hoa , viên nhỏ hơn là nhuỵ hoa . Châu hoa phía dưới chuế nhất lưu tô , lưu tô màu bạc , nhưng nhìn kỹ lại không phải bạc , nếu nhìn kỹ có thể thấy viên trân châu nhỏ kia có thể vặn vẹo .

Nàng thuần thục búi tóc lên , đem cây trâm cài lên đầu .

Nàng không tô son điểm phấn , y phục đơn giản nhưng có ý vị riêng , tự nhiên lại thanh nhã , cao quý , ít ai có được .

Thiên Mạch nhìn mình trong gương , hít một hơi thật sâu , chuẩn bị nghênh đón một ngày mới .

Nàng vốn đã không thể cảm nhận sắc thái của cuộc sống , vì nàng giống như một xác chết không hồn .

Nàng không biết mình sống có ý nghĩa gì nhưng nàng vẫn muốn sống  .    


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: ACMA95, baongoclovely, cang294, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: christine179, lucia pham, ngoc_119, PhoebeChung, vexearneda, Võ Quân và 262 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 91, 92, 93

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了.
thiên thần tử: ôi.buồn ngủ
Trâu Bò Siêu Cấp: lênh đênh mông lung :shock4:
Windwanderer: chả có ai
Lãng Nhược Y: Ba hảo
Trâu Bò Siêu Cấp: gái yêu :kiss:
Windwanderer: abc
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên phận kiêu ngạo: viewtopic.php?style=2&t=407217
ღ_kaylee_ღ: 358 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3287294#p3287294
ღ๖ۣۜMinhღ: Màu cam @@
ღ_kaylee_ღ: 153 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3287291#p3287291
Tuyền Uri: Nùi quà :lol: :sofunny:
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Tuyền Uri.: Về nào, 3h trôi nhanh gớm quẩy chưa đã :cry5:
Đường Thất Công Tử: tội em nhỏ :cry:
Thư Niệm: Khóc mẹ nó rồi :cry: :cry: :cry: cả khán phòng cùng hát my heaven :cry:
Đường Thất Công Tử: nghĩ lại xem đoạn cuối thaasy cảm động :cry:
Đường Thất Công Tử: thư niệm  :yeah:
Thư Niệm: Mới bay hôm qua :)2 t còn 2 vé nữa
Đào Sindy: hay thím ở Nhật vậy
Thư Niệm: Khụ.. bị nhắc ko cho quay video :cry2:
Đào Sindy: sang Nhật luôn à
Thư Niệm: Nhật má ơi :cry2:
Đào Sindy: sang hàn sao :no3:
Thư Niệm: Phì bổn cung đang ở 1 nơi xa vn :no3:
Đào Sindy: bigbang sang việt nơm à
Thư Niệm: Đang quẩy :lol:
Đào Sindy: đi concert ư?
Đào Sindy: à
Thư Niệm: Đào =.,= uri

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.