Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Không làm người đàn ông phụ tình - Lâm Phỉ

 
Có bài mới 02.08.2014, 17:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Hiện đại] Không làm người đàn ông phụ tình - Lâm Phỉ - Điểm: 11
images

Không làm người đàn ông phụ tình

Tác giả: Lâm Phỉ

Edit: Nhật Nguyệt Nhi

Beta: Phi Phi + Dực

Nguồn convert: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nguồn: http://truclamsontrang.wordpress.com


images


Giới thiệu

Kết quả? Hôn nhân quả nhiên là nấm mồ của tình yêu!

Từ một tiểu thư con nhà giàu đột nhiên lại biến thành một người lang thang.

Từ một cô bé luôn được chiều chuộng giờ phải tự mình kiếm tiền mưu sinh.

Vậy mà cô còn dám lấy hắn, lại còn dám tuyên bố tình yêu có thể giúp ta vượt qua tất cả!

Phi! Hắn ghét nhất những người sống không thực tế, còn không bằng quyết tâm phụ bạc cô, chỉnh cô, bức cô ly hôn, dù sao hắn chịu không chịu nổi cuộc sống nghèo khó. Tất cả đều coi như ác mộng đi!

Hắn tin tưởng chỉ cần có được tự do, rất nhanh là hắn có thể công thành danh toại!

Nhưng khi hắn bước trên con đường thành công, cô đã không còn là người sống không thực tế như trước nữa, thậm chí cho dù hắn có ăn nói khép nép cũng không để ý tới hắn, muốn khiến hắn nhục nhã.

Ấy vậy mà ông trời còn cố tình khiến cho hắn “bi ai” trở thành một kẻ phụ tình gây ra vết thương lòng rất lớn cho cô, làm cho lòng của cô chỉ còn tuyệt vọng, ngay cả con gái mình sinh ra đều bị cô lấy ra để đánh đổi cho thành công của mình.



Lời Tựa

Tình yêu luôn có hai mặt của nó!

Tên của quyển sách này được nghĩ thật lâu, biên tập đề nghị với tôi “Tình yêu không cần thiết phải xinh đẹp”, tôi cảm thấy có thể để tên như vậy, bởi vì tình yêu vốn không cần tất cả phải hoàn hảo xinh đẹp, mọi việc đều có thể bị phá hỏng, nhưng cũng chính vì thế mới có thể khiến cho người ta thấy trân quý.

Thế nhưng hầu hết mọi người bây giờ, gặp một chút chuyện không như ý sẽ cảm thấy phần tình cảm này không đủ để làm cho mình hy sinh nhiều như vậy. Cho nên tỷ lệ ly hôn càng ngày càng … cao, người có thể tìm tới chân ái đích thực cũng càng lúc càng ít, đại đa số mọi người đều chưa nhìn tới mặt xinh đẹp của tình yêu mà đã vội buông tay. Cho nên ở thời điểm đối mặt với tình yêu, thật sự phải nắm chắc mới được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: H2OH
     

Có bài mới 02.08.2014, 17:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Không làm người đàn ông phụ tình - Lâm Phỉ - Điểm: 10
Chương 1.1

Edit: Nhật Nguyệt Nhi

Beta: Dực

Trên thực tế, nếu thật muốn Đổng Hoài Sướng nhớ lại năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chính hắn cũng không nói được.

Hắn chỉ nhớ rõ lúc đó hắn đang tức giận, với bất cứ chuyện gì xảy ra trên thế giới này hắn đều cảm thấy rất khó chịu. Đó hoàn toàn là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn, mà lúc đó vì còn trẻ nên hắn không hề để tâm mà gây thương tổn tới nhiều người, trong đó có cả người con gái mà hắn yêu.

Chuyện này phải kể từ lúc hắn rời nước Mỹ đến Đài Loan.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy La Thanh Nhạc, hắn đã bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Khi đó cô vừa thanh thuần lại vừa xinh đẹp giống như là một thiên sứ, giọng nói thật dịu dàng khiến hắn không cách nào kháng cự. Quan trọng là hắn nhìn ra được, La Thanh Nhạc cũng để ý đến mình, cho nên cuối cùng hắn bất chấp tất cả để cưới cô

Đổng Hoài Sướng vốn thầm nghĩ muốn dùng hôn nhân để chứng minh mình đã là một người đàn ông nhưng kết quả là lại đem mình giống như một kẻ lang thang, tất cả là vì tình yêu cũng không thể duy trì được cuộc sống, sự nghèo khổ của vợ chồng họ có thể dễ dàng nhìn ra được từ trên người bọn họ.

Khi đó chính hắn đã lăn lộn mấy ngày không về nhà. Khi hắn uống say đến không biết gì rồi trở lại căn nhà xơ xác kia của mình, nhưng vợ hắn không hỏi gì cả, thậm chí không quan tâm đến việc trên người hắn có mùi của nước hoa của người phụ nữ khác, chỉ nở nụ cười ngọt ngào hỏi hắn có muốn cô pha giúp một chén trà uống cho tỉnh rượu hay không.

Dịu dàng nhu nhuận hỏi han như vậy lại làm hắn tự ti, mặc cảm mà thẹn quá hóa giận…. Hắn bắt đầu thống hận sự hiền lành, thiện lương của Thanh Nhạc, nếu như cô không nhu thuần như vậy hẳn là cô sẽ chất vấn ngược lại hắn, làm một chuyện mà người bình thường vẫn làm. Cho dù hắn có cố tình gây sự thì cô vẫn dịu dàng như vậy với hắn.

“Nhà của chúng ta có trà sao?” Hắn không nể nang hỏi vặn lại cô, chỉ hy vọng thái độ ngang ngược này của mình có thể khiến nụ cười xinh đẹp trên mặt cô biến mất.

“Có a, mấy ngày trước em mua một ít” Thanh Nhạc vẫn  ngọt ngào trả lời như vậy, không bận tâm đến sự hung hãn của hắn.

“Tiền ở đâu mà em có?”

Từ khi hai người kết hôn, căn bản hắn không mang tiền về nhà. Không có tiền, làm sao cô sống được đến tận bây giờ? Đổng Hoài Sướng cảm thấy tám chính phần là kì tích đã xảy ra với cô, nếu không thì chính cô đã làm chuyện không nên làm.

“Em dùng cách gì để kiếm tiền vậy hả?” Hắn hoài nghi hỏi.

Nghĩ tới khả năng này, một cỗ lửa giận từ lồng ngực hắn bộc phát ra, một phần là nhằm vào cô, còn lại là nhằm vào chính bản thân mình. Hắn tại sao lại để mình rơi vào tình trạng này?

Rõ ràng là có tiền tài vô hạn đang chờ hắn hưởng thụ, nhưng bây giờ hắn lại ở trong căn phòng rỉ nước như thế này. Hắn nổi giận với cô, vì cô có thể đã ra ngoài làm việc không nên làm để kiếm tiền.

Không đợi cô trả lời, Đổng Hoài Sướng quay qua phía Thanh Nhạc rống to: “Em có biết em đang làm cái gì không?”

“Em biết nhưng mà trong hai chúng ta phải có người kiếm tiền, chúng ta đã mấy tháng chưa trả tiền nhà cho bà chủ, em chỉ nghĩ…”

“Em làm cái gì? Làm cái gì? Có phải bán thân không?”

“Hoài Sướng, sao em có thể làm như vậy chứ?” La Thanh Nhạc bởi vì bị hiểu lầm mà trở nên bối rối “Em chỉ đến quán Hồng Trà đầu ngõ làm phục vụ thôi mà “

“Làm phục vụ? Quán Hồng Trà, là trà sờ mó hả? Em làm trò quỷ gì vậy? Anh có cho phép em đi sao? Tại sao em không hỏi anh mà tự mình quyết định chuyện như vậy hả?”

Có lẽ do vẫn còn men rượu cộng thêm những việc không như ý khiến lửa giận trong hắn không thể kiềm chế được mà bùng phát lên. Hắn muốn tìm người để phát tiết, mà lúc này Thanh Nhạc lại là người duy nhất hắn có thể nổi giận.

“Vì chúng ta không có tiền, cho nên…” Thanh Nhạc cũng không muốn nói ra sự thật này.

Cô hiếu được cuộc sống trước kia của Đổng Hoài Sướng như thế nào. Hắn vì bị người nhà phản bội mới chạy về Đài Loan, kết hôn với cô càng chọc giận thêm người nhà của hắn. Từ khi kết hôn, tất cả tiền bạc của hắn đều không còn được chu cấp, mà bọn họ cũng là bữa đói bữa no qua ngày.

Không tìm được công việc hắn muốn làm, lại không chịu thiệt làm những việc mà hắn cho rằng không phù hợp với địa vị của hắn. Khoảng thời gian này nếu không phải cô đi mượn tiền bạn bè căn bản là không thể chống đỡ đến bây giờ. Mà những người có thể mượn cô đều mượn hết cả rồi, nếu bây giờ không nghĩ cách kiếm tiền, sau này bọn họ làm cách nào sống qua ngày tiếp chứ?

“Cho nên? Cho nên em hối hận phải hay không? Em hối hận gả cho công tử nhà giàu như tôi. Em vừa bắt đầu cho là mình có được phiếu cơm dài hạn, làm thế nào cũng không nhớ đến tôi đã vứt phiếu, ép em – một cô gái được chiều chuộng từ nhỏ phải tự mình đi kiếm tiền ăn cháo cầm hơi!”

“Em không có ý này, tại sao anh phải nói chuyện khó nghe như vậy? Bất kể hiện tại cuộc sống là thế nào, chúng ta nhất định có thể vượt qua!” Cô đối với cuộc sống như thế vẫn còn có một chút hi vọng, cô không muốn Hoài Sướng nói thành một chuyện tệ như vậy!

“Đây chẳng qua là suy nghĩ một phía của em, em có nghĩ qua cảm giác của tôi sao? Em cho là tôi thật sự muốn cùng em chịu đựng sao? Chúng ta không có ai có thể chịu đựng được, chẳng lẽ em còn không nhìn ra?”

Hắn là thật muốn bị cuộc sống này bức cho điên rồi!

Ngay cả bao thuốc cũng mua không nổi, cuộc sống quả thật uất ức tới cực điểm, mà bây giờ hắn lại vẫn phải đối vỡi quẫn cảnh để cho phụ nữ nuôi. Điều này đối với Đổng Hoài Sướng – một người luôn sống an nhàn sung sướng, làm sao có thể tiếp nhận được?

“Tại sao không được? Chỉ là một thời gian ngắn… Em nguyện ý cố gắng!” Thanh Nhạc lộ ra biểu tình đau thương.

Cô đã sớm cảm giác được Đổng Hoài Sướng có sự thay đổi, không còn vui vẻ giống như lúc đầu. Gần đây hắn thậm chí càng lúc càng nóng nảy, còn bắt đầu cáu kỉnh với cô.

“Tôi không cần em cố gắng như vậy! Tôi cưới em không phải là muốn cho em một cuộc sống uất ức như thế này”

Mùa đông đã đến, hắn ngay cả một cái áo khoác cũng mua không nổi chứ đừng nói Thanh Nhạc được có tất cả. Hắn chưa bao giờ để cho phụ nữ của mình chịu nhiều uất ức như vậy, hắn không cần Thanh Nhạc tiếp tục gượng cười như vậy.

“Chỉ cần chúng ta có thể ở cùng nhau, em không cảm thấy uất ức!” Thanh Nhạc không muốn khiến hắn nghĩ rằng cô đang xem thường hắn. Ban đầu quyết định đi theo người đàn ông này, cô cũng đã nghĩ rằng bất kể tương lai có nghèo khó, hay giàu có, cô đều sẽ toàn tâm chỉ yêu một người là hắn.

“Tình yêu của em làm tôi cảm thấy áp lực rất lớn, em có biết không?” Đổng Hoài Sướng quay đầu lại hướng về phía cô quát.

Mùi rượu trên người của hắn khiến cô lui lại mấy bước, nét dịu dàng trên khuôn mặt cũng biến mất tăm.

“Em cho là tình yêu của em là Vạn Linh Đan sao? Cái gì cũng dùng tình yêu để vượt qua, đừng có nằm mơ nữa được không? Nhìn chúng ta bây giờ xem, em thật cho là anh vui vẻ được sao? Chẳng lẽ chúng ta dựa hết vào tình yêu để sống tiếp sao?”

“Vậy anh muốn em làm sao đây? Em… em không biết anh rốt cuộc muốn em như thế nào? Dường như em làm cái gì thì anh cũng đều không vui” Cô đã hết sức nhẫn nại rồi. Đối mặt người yêu của mình cô như từ thiên đường rơi xuông địa ngục, chẳng lẽ cô đã quá phận rồi sao? Ngoài trừ khích lệ hắn, cô còn có thể làm được những gì?

Trừ phi hắn thật nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp trước kia…

“Anh… anh muốn trở về sao?”

Cô đã nghĩ tới khả năng này, hơn nữa, tất cả biểu hiện của Đổng Hoài Sướng đều nói cho cô biết rằng hắn căn bản không cách nào thích ứng được cuộc sống nghèo khổ như thế này. Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn chưa từng trở về nhà, có người nói cho cô biết Hoài Sướng cùng Vân Tú… ở chung một chỗ.

Vân Tú là bạn học cấp hai của cô, còn là người làm chứng cho cuộc hôn nhân của cô. Vân Tú mặc dù không phải là một cô gái có tiền, nhưng so với cô thì cô ấy đã ra xã hội từ sớm, Vân Tú có khả năng kinh tế hơn cô.

Hoặc là phải nói, hiện tại đại đa số mọi người so với bọn họ đều tốt hơn rất nhiều. Hắn cùng Vân Tú ở chung một chỗ, Vân Tú sẽ mua thuốc lá cho hắn hút, mua cơm cho hắn ăn, thậm chí ngay cả bộ đồ hắn đang mặc trên người lúc này cũng là Vân Tú mua sao?

Nhưng Vân Tú là bạn của cô đó… Cô vẫn làm bộ như không quan tâm đến chuyện tình cảm của bọn họ tốt như thế nào, nhưng Đổng Hoài Sướng thì không thể nhìn mặt mũi cô mà thẳng thán sao?

“Anh… có muốn… trở về Mỹ không?” Nhịn hồi lâu, cô rốt cuộc cũng mở miệng.

La Thanh Nhạc phát hiện chồng mình có khả năng này thì cô thà buông tay cho hắn trở về Mỹ, cô không muốn Đổng Hoài Sướng giả vờ ở lại bên mình nhưng thực tế lại cùng bạn tốt của mình cặp kè với nhau như thế này.

“Nếu đã như vậy, em mới chịu cho anh trở về? Ban đầu tại sao em không suy nghĩ một chút sẽ có ngày hôm nay? Em cho là anh lúc nào cũng có thể trở về sao?” Hắn là người tâm cao khí ngạo, muốn hắn cúi mặt đi về nhà, làm sao có thể làm được?

“Chẳng lẽ cùng Vân Tú ở chung một chỗ là rất tốt sao?” Thanh Nhạc khó chịu, hai mắt nhắm nghiền. Cô đối với chuyện này cảm thấy vô cùng bất lực.

Cô biết Đổng Hoài Sướng đã bỏ qua tất cả, nhưng chẳng lẽ cô làm sai rồi sao? Hôn nhân của bọn họ cũng không được người nhà của cô chúc phúc! Hắn không có người nhà làm chỗ dựa, chẳng lẽ cô thì có sao?

Hiện tại người nhà duy nhất của cô chính là Đổng Hoài Sướng, nhưng khi cô cho dù thế nào cũng muốn duy trì đoạn cảm tình này thì hắn lại chỉ ở một bên dội nước lạnh, thậm chí cùng bạn tốt của cô qua lại thân mật. Hắn rốt cuộc đặt cô ở nơi nào?

“Cô ấy ít nhất có thể nghe anh kể khổ. Em không cam lòng, vậy chúng ta có thể ly hôn! Em cho là anh thật quan tâm cuộc hôn nhân này à?” Đổng Hoài Sướng không quan tâm đến cô nói.

Suy nghĩ này trong lòng hắn không chỉ xuất hiện qua một lần, chỉ cần ly hôn, hai người bọn họ liền được tự do. Thanh Nhạc có thể trở về nhà, người nhà của cô sẽ chịu đón nhận cô, ít nhất không cần phải cùng với hắn khổ sở, càng không cần đến cái gì mà đến phục vụ ờ một quán Hồng Trà.

Mà phản ứng của cô chẳng qua chỉ là trầm mặc…

“Em nói đi! Em muốn ly hôn chúng ta liền ly hôn!”

Chỉ cần cô không chịu nổi, cô có thể đi, hắn không muốn phải nhìn Thanh Nhạc đi theo mình chịu khổ. Coi như hắn không xác định giữa hai người có tồn tại tình yêu hay không, nhưng hắn không thể nhìn cô gái trước mặt, hắn không muốn nhìn gương mặt xinh đẹp của cô bị chuyện tình bi thảm hủy hoại, đánh mất nụ cười.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.08.2014, 17:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Không làm người đàn ông phụ tình - Lâm Phỉ - Điểm: 10
Chương 1.2

Edit: Nhật Nguyệt Nhi

Beta: Dực

“Em nói đi! Em muốn ly hôn, chúng ta liền ly hôn!”

Đây là lần đầu tiên Đổng Hoài Sướng mở miệng nói với cô chuyện ly hôn, La Thanh Nhạc chỉ cảm thấy mình giống như bị ai đó tát cho một cái.

“Em nguyện ý tiếp tục cuộc sống thế này là bởi vì em không thể rời bỏ anh, chẳng lẽ anh không nhìn ra được sao?” Cô run rẩy mở miệng. Đối mặt tình yêu của mình, cô kiên cường làm cho người khác không đành lòng.

“Em không thể rời bỏ anh? Em cùng lắm cũng chỉ là muốn quấn người không chịu buông, em nghĩ rằng như vậy sẽ có thể lấy được một chút cảm giác an toàn. Trên thực tế, thứ cảm giác em muốn có bất cứ kẻ nào cũng có thể cho em, em chỉ cần ly hôn với anh, sau đó đơn giản tìm người gả là được. Đầu năm nay sẽ không có quá nhiều đàn ông coi trọng màng trinh đâu!”

Đổng Hoài Sướng càn rỡ nói những câu khiến người khác đau lòng. Nhìn thấy cô cũng hít một hơi tức giận, hắn biết mình nói quá nặng, nhưng nếu như không có cách nào khiến Thanh Nhạc rời đi, vậy cuộc sống tới đây của cô cũng chỉ có thể càng tệ hơn thôi. Hắn không muốn tiếp tục thấy cô có một cuộc sống như thế này nữa!

“Vân Tú có thể nghe anh nói chuyện, nghe anh kể khổ, em cũng vậy có thể mà! Em mới là vợ của anh, anh đã đáp ứng sẽ chăm sóc em thật tốt mà, em thậm chí không cần người chăm sóc, chỉ cần anh quan tâm đến cảm nhận của em, thứ em muốn cũng không nhiều…” Giọng nói của cô yếu ớt, ánh mắt tràn đầy vẻ cầu xin.

Muốn cô cứ như vậy buông tha cho mối tình đầu đời này, cô sao có thể làm được?

“Em nhất định để tâm như vậy sao? Em cho là em xinh đẹp liền đủ hấp dẫn người? Đàn ông muốn không phải là những thứ này, không phải là em điềm đạm đáng yêu diễn trò là có thể lấy được tình cảm. Ít nhất em không chiếm được tình cảm của anh, em cái gì cũng không hiểu! Em căn bản không biết gì về tâm sự của anh…”

“Em làm sao lại không biết? Nếu như em làm bộ như cái gì cũng không biết, anh mới có thể tốt hơn một chút sao? Chẳng lẽ anh muốn cả ngày em đều oán trách chúng ta nghèo đến nỗi ngay cả tiền điện nước cũng trả không nổi, anh mới có thể vui vẻ một chút sao? Em hiểu biết rõ trong khoảng thời gian này chúng ta vẫn không thể thích ứng, cho nên rất nhiều việc em đều có thể nhịn, chúng ta nhất định sẽ vượt qua mà! Anh không phải là nói với em ba mẹ của anh cũng là tay trắng dựng nghiệp sao? Chỉ cần chúng ta chịu cố gắng, về sau có thể không thua kém họ…”

“Em quá ngây thơ rồi!” Cuộc sống khó khăn đã sớm tiêu diệt ý chí của hắn, hắn hận loại cuộc sống thất bại này.

Hắn biết mình có thể từ bỏ lòng tự trọng, hoặc là đi tìm công việc giao hàng cũng tốt, chỉ cần có thể nuôi sống lẫn nhau là đủ rồi. Thế nhưng loại cuộc sống thế này hắn không chịu được!

Tiền lương ít ỏi kia thậm chí không đủ cho hắn mua một bộ quần áo, hắn không chịu nổi. Ngay cả trở về nhà, thấy cái giường cũ rách, vách tường thấm nước, sàn nhà mục nát, hắn hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không?

Cuộc sống như thế hắn làm sao có thể chịu đựng được?

Vậy mà hắn thậm chí còn kéo Thanh Nhạc cùng nhau xuống nước, dùng lời nói mộng ảo khiến cô cho là mình thật có thể chịu khổ, kết quả hắn cái gì cũng làm không được.

Đổng Hoài Sướng quả thật rất hận cuộc sống như thế!

“Anh lại chỉ trích em, thật cho là em sẽ bị lời của anh hù dọa sao?” Thanh Nhạc chăm chú nhìn chồng của mình.

Cô không chỉ yêu hắn, mà cô cũng tin tưởng Đổng Hoài Sướng yêu mình. Hắn chỉ là bị cuộc sống làm cho có chút nổi giận mà thôi, mặc dù hắn hơi khắt khe nhưng trong lòng của hắn còn yêu cô.

“Anh muốn dọa em chạy phải không? Anh cảm thấy em không có cách nào cùng anh sống qua cuộc sống khổ sở này, phải không?”

Cô từng bước một đi về phía hắn, bất kể trên người hắn có mang theo mùi rượu dọa người hay không, bất kể trên mặt hắn có tức giận hay không, bất kể hắn đã không còn là người khi xưa mình muốn gả, cô chỉ muốn biết suy đoán của mình có chính xác hay không.

“Còn nữa… anh cho là chỉ cần dọa em chạy, chỉ cần do em rời đi trước, anh có thể có một lý do không có một bộ quần áo để trở lại nơi đó phải không?”

Cô nghĩ rằng điều suy đoán cuối cùng của mình là chính xác.

Những ngày gần đây, mỗi một câu Đổng Hoài Sướng nói với cô đều giống như hi vọng cô nghe xong liền thét lên chạy trốn, cơn giận của hắn giống như muốn hù dọa cô mà tạo nên, bằng không hắn vì sao phải cố tình tìm lý do gây sự trách cứ cô? Hắn không phải là vẫn luôn rất thích tính cách của cô sao?

“Em đừng nghĩ rằng mình quá quan trọng! Em không phải là cái gì ràng buộc trên người anh, em căn bản cũng không có năng lực nắm trong tay ý nghĩ của anh, em chỉ là muốn tìm lý do để cho mình tốt hơn một chút, nhìn chồng mình cùng người khác ở chung một chỗ, điều này làm cho em rất khó nhịn? Em tại sao không chịu buông tha?”

“Em không muốn buông tha anh!”

“Như vậy thì tùy em, anh không quan tâm em nghĩ như thế nào” Đổng Hoài Sướng cầm áo khoác vừa cởi xuống không lâu lên, lần nữa đi tới cửa.

“Không phải anh vừa mới trở về sao? Anh lại đi đâu?” Mắt thấy hắn lại muốn rời đi, Thanh Nhạc vượt lên ngăn trước mặt hắn, hỏi.

“Em không có tư cách vặn hỏi anh!”

“Hoài Sướng… anh không cần dùng thái độ đó với em” Cô dường như muốn cầu xin hắn “Không phải là em đã làm sai điều gì? Anh để cho em cảm thấy thật là khổ sở… em không muốn anh đến chỗ Vân Tú, anh biết rõ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện gì mà… Làm sao anh nhẫn tâm tổn thương em như vậy chứ?”

“Anh chỉ muốn ra khỏi cửa, chính là tổn thương em sao? Anh muốn đi đâu thì đi đó, đều không phải chuyện của em. Nếu như em không thoải mái, chúng ta ly hôn đi! Em giả bộ đáng thương như vậy, chẳng lẽ anh lại phải ở nhà chăm sóc em sao? Em nói xong chưa? Nhìn xem cái gia đình này, phòng thì nát, đây là cái mà em gọi là nhà à? Đổi lại, nhà của Vân Tú so nơi này tốt hơn gấp trăm lần, anh tình nguyện đi ngủ nhờ cô ấy, cũng không cần ở chỗ này!” Hắn hất tay cô ra, hung hăng nói.

“Anh cố ý muốn thương tổn em? Hay là anh thật thích cô ấy?”

Cô so với Vân Tú kém hơn ở điểm nào ? Nếu như Đổng Hoài Sướng yêu mọi thứ của cô ấy hơn cô thì không nói, Vân Tú vẫn luôn không phải là người hắn để ý… hơn nữa cô ấy còn là bạn tốt của cô, tại sao hắn biết rõ điều này, vẫn còn muốn cùng Vân Tú có dính dáng không rõ ràng chứ?

Trừ phi hắn là cố ý làm cô tổn thương, nếu không Thanh Nhạc nghĩ như thế nào cũng không ra tại sao Đổng Hoài Sướng thích Vân Tú?

“Bởi vì cô ấy không giống em, không bao giờ đem chuyện có yêu hay không đặt ở cửa miệng, loại tình yêu này đối với cô ấy là quá mức rồi, anh theo cô ấy ở chung một chỗ không có áp lực, cô ấy thậm chí không biết dùng yêu để ép anh , sẽ không bao giờ dùng lời nói dối lừa gạt mình!”

Hắn tự tay dùng sức nắm tay Thanh Nhạc, không chút thương hương tiếc ngọc.

“Phải để anh nói thêm những lời đau lòng, em mới chịu tin tưởng tình yêu của em chỉ là một chuyện đáng cười sao? Em cứ muốn khăng khăng không chịu như vậy sao? Trừ lừa gạt bản thân mình cùng mọi người, còn muốn anh cũng tin tưởng tình yêu chân thành sẽ chiến thắng sao? Em tỉnh lại đi! Những điều này chỉ có thể lừa gạt chính em, chớ hy vọng xa vời anh cũng sẽ cùng em diễn nốt đoạn kịch này!”

Nói xong lời muốn nói, hắn đẩy cô sang bên cạnh, kéo cửa ra, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, chỉ để lại Thanh Nhạc ngã ngồi trên mặt đất, thật lâu không có cách nào phục hồi lại tinh thần.

Lúc đầu Thanh Nhạc cũng không ngờ đến Đổng Hoài Sướng sẽ cùng Vân Tú có quan hệ. Khi muốn kết nối mối quan hệ này, còn có rất nhiều bạn tốt chúc phúc cho cô, cho dù tất cả mọi người hâm mộ cô có một người bạn trai đẹp trai lại mê người, nhưng lúc mọi người phát hiện, Thanh Nhạc nghiêm túc muốn gả cho người này thì đều lộ ra vẻ mặt xem thường.

Đổng Hoài Sướng tính khí không tốt, nhìn thấy người mình không thích thì sắc mặt càng không tốt. Hắn giao tiếp không khéo, lại càng không biết nịnh nọt người ta, hắn cho là ở giữa hắc bạch sẽ không có giải đất màu xám tro…

Loại đàn ông này tuyệt đối mang theo mười phần nguy hiểm, mà khi một người đàn ông cứng rắn như vậy gặp được một người nhu mĩ như Thanh Nhạc, mọi người cũng nhận ra tên kia thật không thể chăm sóc cho Thanh Nhạc.

“Gả cho hắn? Em điên rồi sao? Người nhà không thể nào tiếp nhận hắn! Nếu như hắn thật sự xuất thân từ gia đình giàu có, em có nghĩ tới loại người như vậy có thể lo cho em hay không? Hắn không làm ra tiền, muốn hắn tay trắng lập nghiệp, hắn có thể sao? Em bị ma nhập rồi à?” Tất cả mọi người đều khuyên cô như vậy.

“Là yêu!” La Thanh Nhạc cười ngọt ngào nói.

Trong mắt cô không thấy được cái khác, tất cả khuyết điểm của Đổng Hoài Sướng đều được cô coi là ưu điểm. Cho dù có tỳ vết nào, ở trong mắt cô tất cả đều là hoàn mỹ.

Hắn đối đãi cô không nói được một chút lời ngon tiếng ngọt, nhưng chỉ cần hắn ở bên cạnh thì lòng của cô mỗi ngày đều cảm thấy ngọt ngào.

La Thanh Nhạc cũng không hiểu mình rốt cuộc là có phải gặp ma không, đàn ông như vậy rốt cuộc có cái gì tốt? Ngoại trừ lớn lên đẹp trai một chút ra, thì không có tiền, đối với tương lai một chút kế hoạch cũng không có. Người đàn ông này rốt cuộc có thể cho cô hạnh phúc gì?

Cô hỏi lại mình nhiều lần, sau lại chỉ cho mình một đáp án duy nhất… Bất kể hắn có thể cho cô hạnh phúc gì, cô chỉ biết có thể cùng Đổng Hoài Sướng ở chung một chỗ, cũng đã cảm giác mình hạnh phúc rồi!

Chỉ cần nhìn khuôn mặt phách lối kia, còn có nụ cười của hắn, mỗi một động tác của Đổng Hoài Sướng đều hấp dẫn ánh mắt cô. Cô cảm thấy như vậy chính là yêu, ít nhất cô cảm thấy tình yêu cũng tồn tại, cho dù loại ý nghĩ này là cực kỳ hoang đường lại không thiết thực, nhưng cô đều không có biện pháp bỏ đi.

Khi Đổng Hoài Sướng nói cho cô biết muốn cùng cô kết hôn, cô cũng mỉm cười gật đầu, không có bất kỳ quá trình cầu hôn nào, đây chỉ là quyết định của hắn, mà cô lại đồng ý vô điều kiện.

Hiện tại, tất cả đều nói cho cô biết… cô sai lầm rồi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hồng nhan, LÀIBIGBANG, Ti Mặp và 356 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.