Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Mạnh Bà Truyền - Lý Triều Cẩn

 
Có bài mới 08.02.2014, 13:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Mạnh Bà Truyền - Lý Triều Cẩn - Điểm: 9
Mạnh Bà Truyền


Tác giả: Lý Triều Cẩn 李朝槿

Thể loại: Huyền huyễn

Tình trạng sáng tác: Đã hoàn

Độ dài: 53 chương + 1 ngoại truyện

Convert: nothing_nhh (TTV)

Editor: Chomei

Nguồn: Kitesvn.com





Giới Thiệu:

Rất nhiều rất nhiều năm về sau, nàng ở cầu Nại Hà giữ những linh hồn lạc lối, vì họ nấu một chén canh.

Ngày qua ngày, năm lại năm, mấy ngàn năm bất quá cũng chỉ trong nháy mắt.

Nàng đã quên chính mình là ai, cũng đã quên một người tên là Bạch Hoa.

Sau đó thì sao, sau lại thế nào?

Ai biết.




Lời ngỏ:

Ai đã từng một lần đọc ngôn tình huyền huyễn, chắc chắn không quên được thế giới thần tiên thanh thoát tuyệt đẹp nhưng cũng lắm bụi trần. Một Tam Sinh Tam Thế như mộng như hoa, một Hương mật tựa khói sương rực lửa Hồng Liên Nghiệp Hỏa, một Trọng Tử lặn ngụp giữa hai cõi tiên ma.


Số phận đã định, nàng là Mạnh Bà, ngày ngày tháng tháng vì vong hồn qua cầu Nại Hà tiến vào lục đạo mà nấu một bát canh. Tình đã sớm diệt, tâm đã sớm tuyệt. Có phải thế chăng?


Một câu chuyện buồn, nhưng đã đọc là không nỡ buông ra. Lần đầu tiên Chomei biên tập, có sai sót gì mong mọi người góp ý và bỏ quá cho. Xin chân thành cảm ơn.





ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA EDITOR



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ngược Ái, Sokute_112k, saoxoay
     

Có bài mới 08.02.2014, 14:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Mạnh Bà Truyền - Lý Triều Cẩn - Điểm: 10
Theme Song



孟婆汤 - Mạnh Bà Thang



游鸿明- Du Hồng Minh



Dịch: Craze



Biên tập và trình bày: Chomei



如果真的有一种水, 可以让你让我喝了不会醉



ru guo zhen de you yi zhong shui, ke yi rang ni rang wo he liao bu hui



Nếu thực có thứ nước để người để ta uống sẽ không say



么也许有一种泪, 可以让你让我流了不伤悲



na me ye xu you yi zhong lei, ke yi rang ni rang wo liu liao bu shang bei



Thì sẽ có dạng lệ cho người cho ta chảy không bi thương



总是把爱看的太完美



zong shi ba ai kan de tai wan mei



Ái tình nếu quá hoàn mỹ



那种豪赌一场的感觉



na zhong hao du yi chang de gan jue



Thì sẽ như một canh bạc



今生输了前世的诺言



jin sheng shu liao qian shi de nuo yan



Kiếp này đã mất đi lời thề nguyện tiền kiếp



才发现水已悄悄泛成了泪



cai fa xi­an shui yi qiao qiao fan cheng liao lei



Mới biết nước tự lúc nào lặng lẽ hóa lệ



虽然看不到听不到



sui ran kan bu dao ting bu dao



Tuy mắt không thấy tai không nghe



可是逃不掉忘不了



ke shi tao bu diao wang bu liao



Nhưng rồi cũng sẽ thoát không ra, quên không mất



就连枕边的你的发梢都变成了煎熬



jiu lian zhen bian de ni de fa shao du bian cheng liao jian ao



Để cả tóc người rơi bên gối cũng đủ đày đọa ta



虽然你知道我知道



sui ran ni zhi dao wo zhi dao



Dù ta hay người đều biết



可是泪在漂心在掏



ke shi lei zai piao xin zai tao



Lệ khoách từ trong tim



过了这一秒这一个笑,喝下这碗解药



guo liao zhe yi miao zhe yi ge xi­ao, he xia zhe wan jie yao



Xong một khắc này, cười uống bát giải dược



忘了所有的好



wang liao suo you de hao



Sẽ quên hết những gì tốt đẹp



所有的寂寥



suo you de ji liao



Cả những gì trống vắng



Mạnh Bà Truyền



Quyển thứ nhất - Hoàng Tuyền



Mạnh Bà Truyền



Mở đầu



Tương truyền qua Quỷ Môn Quan đều phải đi qua con đường gọi là Hoàng Tuyền. Trên đường Hoàng Tuyền, bùn đất đều có màu đen, tuyệt không tìm thấy màu sắc nào khác. Chân dẫm trên mặt đường, cũng không thấy dấu chân. Phía trước là bóng đen vô tận, nhìn không thấy tận cùng.



Trên đường hoa Bỉ Ngạn nở rộ, bị vong hồn gọi là Mạn Châu Sa Hoa. Hoa Bỉ Ngạn bình thường chỉ có đóa hoa đỏ huyết, không có lá cây, cũng chỉ sinh trưởng trên con đường Hoàng Tuyền đầy bùn đen, xa xa nhìn qua giống như là huyết đỏ trải thành thảm. Đó là phong cảnh duy nhất trên đường Hoàng Tuyền. Qua khỏi Hoàng Tuyền, sắc đỏ cũng biến mất.



Bỉ Ngạn hoa, nở ở hai bờ đối diện. Có lá không sinh hoa, hoa nở không thấy lá, tướng niệm tướng tích (dù có nhớ có thương) cũng không gặp lại. Lá cây cùng đóa hoa vĩnh viễn không thể tồn tại cùng nhau, đời đời kiếp kiếp đều bỏ lỡ nhau.



Cuối đường có một dòng sông gọi là sông Vong Xuyên, nước sông không sạch sẽ khó phân biệt, sâu không thấy đáy. Vong hồn vô tận ở bên trong chịu trăm ngàn năm tra tấn, chúng nó thậm chí đã muốn quên vì sao chính mình lại ở trong dòng Vong Xuyên? Đã quên chính mình là ai? Đã quên chính mình chờ ai? Không thể nghĩ, không thể nhớ, cuối cùng cũng chỉ có thể tại đây, trong dòng Vong Xuyên chịu hết thống khổ lặp đi lặp lại, cho đến ngàn ngàn vạn vạn năm.



Trên sông có một cây cầu gọi là cầu Nại Hà. Bên thành cầu có một tảng đá gọi là đá Tam Sinh, đá Tam Sinh ghi lại kiếp trước kiếp này của mỗi người. Mặt trên có khắc bốn chữ đỏ tươi như máu - "Sớm đến bờ kia".



Qua cầu Nại Hà, liền thấy một cái thổ đài gọi là Vọng Hương đài. Cạnh Vọng Hương đài có cái trang viên, gọi là "Mạnh Bà trang", ở Mạnh Bà trang có một lão phụ nhân, mọi người gọi nàng là Mạnh Bà. Lão phụ nhân ngày ngày đêm đêm đều đưa cho Quỷ Hồn qua lại nơi đây một chén canh Mạnh Bà.



Nghe đồn, bà lão này rất nhiều rất nhiều năm trước kia cũng là một thiếu nữ trổ mã xinh đẹp, bên người còn có ba nữ tử xinh đẹp như nàng đi theo, lần lượt là Mạnh Dung, Mạnh Khương, Mạnh Qua. Nhưng có một khoảng thời gi­an, Mạnh Dung đi rồi, Mạnh Qua cũng ly khai, Mạnh Bà cũng đã biến mất. Đợi sau khi Mạnh Bà trở về, tóc cũng trắng xóa. Đối diện bất cứ sự mê hoặc nào, cũng không hề nhắc tới. Vẫn như trước, ngày ngày vì từng người qua đường đều cấp cho một chén canh Mạnh Bà.



Ai cũng không biết trong khoảng thời gi­an này nàng đi đâu, đi làm gì?



Canh Mạnh Bà chỉ dùng nước sông Vong Xuyên để nấu, cho nên canh Mạnh Bà cũng gọi là Vong Xuyên thủy. Uống xong một chén canh Mạnh Bà, liền làm cho người ta quên tất cả, cái gì cũng đều không nhớ rõ. Không nhớ rõ, mới sẽ không thống khổ. Uống xong chén canh, bóng người trong mắt chậm rãi mờ đi, con ngươi lại trong suốt như lúc ban đầu vừa được sinh ra. Đi hết đường Hoàng Tuyền, một lần nữa lại tiến vào lục đạo. Hoặc thành tiên, hoặc làm người, hoặc là súc vật. Tóm lại, đều sẽ không nhớ rõ.



Nhưng không phải mỗi người đều cam tâm tình nguyện uống Mạnh Bà canh. Bởi vì cả đời này, sẽ có người mà đến cùng cũng không muốn quên mất. Vì mong kiếp sau gặp lại người kiếp này yêu nhất, có thể không uống canh Mạnh Bà, liền nhảy vào giữa lòng sông Vong Xuyên, nhận hết tất cả tra tấn, lại chờ hơn một ngàn năm mới có thể đầu thai.



Trong lòng sông ngàn năm, có thể nhìn người yêu nhất kiếp này đi qua trên cầu, nhưng ngôn ngữ không thể tương thông, ngươi nhìn hắn, hắn lại không thể thấy ngươi. Ngàn năm trong dòng sông, ngươi nhìn hắn đi qua cầu Nại Hà một lần, lại một lần, uống qua một chén, lại một chén Mạnh Bà canh. Lại nói, nếu hắn không uống canh Mạnh Bà trong tay, chỉ sợ hắn sẽ không chịu nổi ngàn năm dày vò đau khổ giữa dòng Vong Xuyên.



Ngàn năm sau nếu tâm bất diệt, còn nhớ kỹ người kia, còn nhớ rõ mọi chuyện lúc sinh tiền, có thể không uống Mạnh Bà canh, mà chuyển thế luân hồi, đi tìm người đã đợi ngàn năm.



Bất quá, có bao nhiêu người có thể ở ngàn năm sau, tâm còn không diệt đâu?



Bỉ Ngạn Hoa: Loài hoa chốn hoàng tuyền



Bỉ Ngạn hoa có 3 màu chính: Trắng, đỏ và vàng. Bỉ Ngạn Hoa màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa (man­dar­ava), Bỉ Ngạn Hoa màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa (Man­jusa­ka).



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.02.2014, 14:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Mạnh Bà Truyền - Lý Triều Cẩn - Điểm: 10
Chương 1



Mạnh Bà Trang.



Ngoài trang có một nữ tử đang đứng, khuôn mặt thanh thoát, một thân áo trắng, tóc búi đơn giản, song giữa mái tóc đen đã sớm có sợi bạc, bên khóe mắt đã có chút nếp nhăn. Một đôi mắt, không có nửa điểm gợn sóng, như là không có hỉ ộ ái ố, bình tĩnh nhìn cuộc sống muôn vẻ, chỉ như một hồi lại một hồi kịch. Lãnh lãnh thanh thanh (tịch mịch hoang vắng). Mà nàng, chính mình vẫn cảm thấy dù bản thân đặt trong hồng trần xem người diễn, những chuyện trong hồng trần, nàng một chút cũng không cảm thụ được.



Mạnh Bà thoạt nhìn như thiếu phụ gần ba mươi, nhưng rất nhiều người đều biết, Mạnh bà chính mình cũng biết, năm nàng chết, mới có hai thập niên. Về phần vì sao tóc hai màu hoa râm, Mạnh Bà chưa bao giờ suy nghĩ nhiều. Bởi vì Mạnh bà biết, nhưng nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra kết quả, nàng sớm đã quên hết chuyện kiếp trước. Một điểm cũng nghĩ không ra.



Kỳ thật Mạnh Bà không gọi Mạnh Bà, nhưng nàng thật sự đã quên chính mình trước kia tên gọi là gì, chỉ nhớ rõ mình họ Mạnh. Sau Diêm Vương liền cho nàng một cái tên - Mạnh Bà.



Cái tên Mạnh Bà này rất đơn giản, bởi vì Mạnh Bà có họ không có tên, Diêm Vương liền quyết định tìm trên sách sinh tử, theo họ này một cái tên. Thuận miệng nói một câu: "Trang ba trăm năm mươi hai, hàng thứ bảy, tên thứ sáu." Một phán quan tìm được, đem sách sinh tử đưa tới.



Diêm Vương mắt lạnh nhìn một cái qua lũ hồn phía dưới, thản nhiên nói: "Nếu như vậy, cứ gọi ngươi là Mạnh Bà đi."



Nữ tử đứng ở dưới kia, tựa hồ không nghe thấy Diêm Vương nói gì, càng không cự tuyệt cái tên khó nghe này, chỉ thất thần nhìn địa phủ trống rỗng, vô số Quỷ Hồn phiêu đãng, hí hí cười trộm, thanh xanh trắng bạch. Nàng mê man chuyển ánh mắt, thật lâu sau mới bình tĩnh hỏi: " Nơi này là địa phủ sao?"



"Phải."



"Ta đây đã chết sao?"



"Đã chết."



Nữ tử đột nhiên cười cười, trong mắt không có ánh sáng, "Đã chết a, đã chết thật tốt". Kỳ thật, nàng cũng không biết vì sao mình muốn cười, chỉ là cảm thấy, chết, kỳ thật cũng rất tốt.



***



Bên cạnh Mạnh Bà có một cái lò lửa lớn. Ánh lửa trong lò không phải màu da cam, mà biến hóa kỳ lạ thành màu xanh nhạt, lúc nhanh lúc chậm thiêu trên lò một cái đỉnh rất lớn. Phía bên phải đỉnh có khác ba chữ màu đỏ thật sâu - Vong Xuyên Đỉnh. Xung quanh Vong Xuyên đỉnh khắc đầy cảnh tượng trăm quỷ chịu khổ, có núi đao biển lửa, nồi chảo luyện ngục... Hỏa diệm nướng cả trăm quỷ, xuyên qua ánh lửa, tựa hồ có thể thấy bộ dáng giãy dụa kêu khóc của chúng nó.



Trên Vong Xuyên đỉnh bắt đầu toát ra từng đợt từng đợt khói đen, quấn quanh trên đỉnh, tản mác không tan, trong đó tựa hồ còn có vô số thống khổ rên rỉ. Mạnh Bà lại giống như không nghe thấy, lấy trong tay một cái quạt lá cọ nhẹ nhàng quạt, khói đen không sạch sẽ kia liền chậm rãi biến mất.



Kỳ thật khói kia là do oán hồn oán khí nhận hết tra tấn trong sông Vong Xuyên ngàn năm qua ngưng tự thành, cũng là nguyên nhân mà nước sông Vong Xuyên vì sao lại hắc ám như vậy. Dùng Minh hỏa của địa phủ để thiêu thế này mới có thể xua tan oán khí, mới có thể làm cho quỷ hồn uống xong đi đầu thai.



Mạnh Bà thấy nước trong đỉnh không còn nhiều, vừa định kêu Mạnh Dung lấy ít nước lại, yết hầu còn chưa phát ra thanh âm, bên cạnh liền có một nữ tử xinh đẹp đi đến, váy đỏ áo xanh, trong tay còn cố hết sức mang theo một thùng hắc thủy.



Mạnh Bà chỉ thấy một mình Mạnh Khương, liền sáng tỏ mới nói: "Mạnh Dung lại ở sông Vong Xuyên không chịu trở về?" Thuận tay đem thùng nước đổ vào Vong Xuyên đỉnh.



"Không phải không chịu, là ta không muốn quấy rầy."



"Vừa khóc?"



Mạnh Khương gật gật đầu.



"Nàng khóc mấy trăm năm rồi?"



"Hơn năm trăm năm."



Mạnh Bà buông thùng nước rỗng, lại xoay người đi hầm canh.



"Hóa ra đã hơn năm trăm năm."



Mạnh Dung lúc đầu cũng không gọi Mạnh Dung, tên nàng là Cầm Dung, lớn lên ở thanh lâu, mười ba tuổi đã phải tiếp khách, sống nhiều năm như vậy, cũng đã sớm nhìn thấu sự đời. Nhưng năm nàng mười tám tuổi, trời cố tình trêu cợt, làm cho nàng yêu thương một thư sinh khốn cùng, thư sinh kia cũng không ghét bỏ nàng xuất thân thanh lâu, hai người đau khổ mến nhau.



Sau đó, nàng đem toàn bộ tài sản gi­ao cho thư sinh kia, cho hắn làm lộ phí đi thi. Thư sinh kia cũng thật sự đỗ đạt Trạng Nguyên trở về, thay Cầm Dung chuộc thân. Nhưng nữ nhi của đương triều Tể tướng lại coi trọng Trạng Nguyên, Tể tướng cũng muốn hắn làm con rể, thư sinh kia thực không có biện pháp, liền từ quan, về quê nhà, cưới Cầm Dung, nghèo khó qua ngày.



Nhưng những ngày an ổn chưa được một năm, trong thôn ôn dịch lan tràn, thư sinh kia cũng nhiễm bệnh. Trong nhà thật sự không tìm đâu ra bạc, Cầm Dung liền vụng trộm trở về thanh lâu... Thư sinh kia cũng nghe được một ít lời ra tiếng vào, tự hỏi những thứ thuốc đắt tiền kia ở đâu mà có. Thân mình đứng không vững vì bệnh nặng, đi thanh lâu một chuyến, liền thấy Cầm Dung đang ca hát chịu đựng mấy tên hạ lưu làm nhục, kiếm chút ít ngân lượng. Cầm Dung cũng thấy hắn, sắc mặt tức thì tái nhợt. Hai người trầm mặc trở về nhà.



Vừa về nhà, thư sinh liền ôm Cầm Dung khóc rống lên, khóc gào thật lâu, cái gì cũng không nói. Đến cuối cùng, chỉ nói "Không cần đi nữa."



Từ ngày đó, Cầm Dung không đi thanh lâu nữa, vẫn theo chăm sóc bên người thư sinh. Phần về thư sinh, bệnh lâu không trị, ngày qua ngày lại nặng thêm, đến cuối cùng bị tra tấn không thành ra hình người, làn da nhợt nhạt như sáp vàng, gầy chỉ còn một lớp da, xương cốt cũng nhìn thấy rõ ràng.



Lúc sắp chết, cũng không nuốt xuống khẩu khí, lôi kéo tay Cầm Dung không buông. Khi đó hắn đã vì ốm đau mà không nói được, chỉ có đôi mắt không ngừng rơi lệ, da mặt vàng vọt cũng nhìn không ra một chút tức giận. Bàn tay như xương khô, run run cầm bút bình thường vẫn viết viết xuống hai chữ - "Chờ nàng". Thời điểm vừa viết xong cũng trút hơi thở cuối cùng, bị quỷ soa tha đi mất.



Đến địa phủ, lại không muốn quên nàng, không chịu uống canh Mạnh Bà, kích động thả người rơi vào giữa sông Vong Xuyên mênh mông bát ngát.



Thời điểm thư sinh chết, Cầm Dung đã có bầu ba tháng. Bảy tháng sau, nàng sinh ra một cô con gái, đem con gái cho người khác chiếu cố. Ngày ấy, Cầm Dung vì chính mình một lần, tô son, điểm phấn, mặc hỉ phục đỏ thẫm, đi đến trước mộ phần thư sinh, chỉ nói một câu: "Chờ ta", liền đâm đầu vào mộ thư sinh mà chết. Sau đó, đi theo quỷ soa đến cầu Nại Hà, ánh mắt đều luôn nhìn dòng Vong Xuyên dưới cầu, nhưng cái gì cũng không thấy, chỉ thấy một mảnh hắc trầm tĩnh mịch...



Mạnh Bà đưa cho nàng một chén canh, Cầm Dung lại chậm chạp không chịu uống, nước mắt một giọt lại một giọt rơi vào trong chén.



Mạnh Bà nhìn về phía đá Tam Sinh, trên Tam Sinh thạch ghi lại đời nàng ba đời ba kiếp, nhất thời hiểu được. Nàng cùng người thư sinh kia sinh tình đã quấn quanh mấy đời, nhưng không kiếp nào có kết quả tốt. Mạnh Bà không muốn lại thấy một vong hồn nữa nhảy xuống dòng Vong Xuyên, liền nói dối: "Hắn đã uống xong canh Mạnh Bà, đã đi rồi, cô cũng nên đi."



Cầm Dung lắc lắc đầu, cái gì cũng không nói, chỉ nói: "Chàng không uống. Chàng nhất định ở trong này." Nàng nhìn dòng sông đen thẫm, rõ ràng cái gì cũng đều không thấy, lại gắt gao nhìn, giống như nàng thật sự thấy được dưới sông cũng có nam tử đồng dạng thâm tình nhìn nàng.



Mạnh Bà liếc mắt nhìn Cầm Dung một cái: "Cô thấy được hắn? Bình thường quỷ hồn là nhìn không thấy oan hồn trong sông Vong Xuyên."



"Nhìn không thấy, nhưng ta cảm giác được, chàng gọi tên của ta."



Mạnh Bà lắc đầu, "Cô cũng không chịu uống canh Mạnh Bà này sao?"



Cầm Dung quay đầu nhìn Mạnh Bà, lại đột nhiên quỳ xuống, "Cô nương, cô cũng là nữ nhân, cầu cô không nên ép ta uống canh này, ta không muốn quên chàng, để cho chàng ở trong dòng Vong Xuyên nhìn ta thế thế luân hồi, nhận hết dày vò."



Mạnh Bà cúi mắt xuống. Hàng năm những người dữ dội không chịu uống canh Mạnh Bà rất nhiều, bọn họ đều đối với thế gi­an còn nhiều cảm tình, nhưng cũng chỉ có thể đổi lại đau khổ mà thôi.



"Ta tuy là nữ nhân, nhưng thực tế ta chưa từng yêu, nhân gi­an cũng chưa bao giờ làm ta lưu luyến chuyện gì. Ta chỉ biết sau khi ta chết, liền ở địa phủ làm Mạnh Bà, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, những chuyện nhân gi­an đã sớm quên sạch sẽ. Cô xem, ta hiện cũng rất khá, rất tự tại. Ta khuyên cô nên uống canh này đi, cũng bớt thống thổ hơn."



"Quên đi chàng, sẽ chỉ làm ta cùng chàng càng thống khổ."



"Cho dù cô không uống, thì sẽ thế nào, hắn hiện tại đang ở trong lòng Vong Xuyên, cô lại ở trên cầu Nại Hà. Hắn ngàn năm mới có thể luân hồi. Ngàn năm sau, hắn còn có thể nhớ kỹ cô sao? Quỷ hồn hàng năm nhảy vào Vong Xuyên có rất nhiều, đi ra lại có mấy ai? Cho dù cô hiện tại nhảy được xuống sông, cũng không nhất định có thể chịu được dày vò bên trong."



"Chàng ở trong Vong Xuyên ngàn năm, ta liền ở cầu Nại Hà chờ chàng ngàn năm."



"Cầu Nại Hà không phải nơi quỷ hồn có thể lưu lại. Cô đứng lên đi, uống chén canh Mạnh Bà này, lên đường cho tốt. Kiếp sau, cô là hoàng phi, hưởng hết vinh hoa, còn có hoàng đế đặc biệt sủng ái cô. Tương lai cô còn có thể sinh hạ long tử, sau hắn thống nhất thiên hạ, cũng phi thường hiếu thuận với cô. Cuối cùng cô an tĩnh qua đời ở hoàng cung, lưu danh sử sách."



Mạnh Bà cầm tay Cầm Dung lên, đem chén canh đặt vào tay nàng lần nữa, thản nhiên nói: "Không phải ai cũng có cơ hội này."



Nhưng không thể tưởng tượng được, Cầm Dung lại giống như phát điên, đem chén canh quăng đi, nước trong chén hắt vào bùn đen, nổi lên ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt. Nàng khóc nói to: "Ta không muốn cái gì hoàng phi long tử, ta chỉ muốn một thư sinh! Ta lưu danh sử sách, thì chàng đâu? Ai có thể nhớ kỹ chàng!?" Cầm Dung ánh mắt sáng quắc nhìn Mạnh Bà, trong mắt đều là quyết tuyệt, nàng cười khinh nói: "Ta tình nguyện nhảy xuống Vong Xuyên giữa sông cùng chàng gặp nhau." Nói xong, liền xoay người hướng sông Vong Xuyên chạy tới.



Tâm Mạnh Bà, hơi hơi chững một chút. Lời Cầm Dung nói, bất quá cũng là câu nói thực bình thường, hơn nữa, tại đây trăm ngàn năm qua, cũng không biết bao lần nghe nhiều lời so với câu này càng cảm động hơn. Nhưng câu này, nghe qua cũng có chút khó chịu.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: coca801, Duckyou, Đinh Thu Hiền, Louis Mộc, Mạn Yên, QQuyen, seeseewon, Trần thu thủy và 645 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.