Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Ly Hôn 365 Lần - Lưỡng Khoả Tâm Bách Thảo Đường

 
Có bài mới 12.01.2014, 20:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Hiện đại, trùng sinh] Ly Hôn 365 Lần - Lưỡng Khoả Tâm Bách Thảo Đường - Điểm: 8
LY HÔN 365 LẦN

Tác giả: Lưỡng Khoả Tâm Bách Thảo Đường

Số chương: 47

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại

Editor: Hamilk Edit Từ C.2 Đến C.32

Nguồn: http://hamilk.wordpress.com

Nguồn convert ( đã được đồng ý): Bạn Myumyu612 + http://diendanlequydon.com

Editor: Bi Edit Từ C.33 Đến Hết

Nguồn: http://zendaylu.wordpress.com

Nguồn convert:  nothing_nhh – Tangthuvien






Giới thiệu

Khúc Phương  tưởng rằng  chuyện bi kịch nhất đời mình là người chồng từng đeo đuổi cô đến vứt bỏ cả lòng tự trọng thời đại học nói rằng: chúng ta ly hôn đi.

Sau đó cô mới biết , đây không phải chuyện bi kịch nhất. Bi kịch hơn chính là, sau này mỗi ngày tỉnh lại, cô đều nhìn thấy chồng mình, vẫn gương mặt lịch sự đó, vẫn dịu dàng trước sau như một, chân thành nói với cô: “Tiểu Phương, chúng ta ly hôn đi.”

. . . . . . Sống lại nhiều lần vào cùng một ngày,  cô sẽ hăng hái đấu tranh để giành lấy tình yêu của chồng? Hay là đá văng người đàn ông cặn bã kia để đi tìm tình yêu đích thực?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: CùiBắp, Lovelynight, anh hâm, giac_mo_k_thanh, susu2012
     

Có bài mới 12.01.2014, 20:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Hiện Đại] Ly Hôn 365 Lần - Lưỡng Khoả Tâm Bách Thảo Đường - Điểm: 10
Hamilk Edit Từ C.2 Đến C.32 + Nguồn: http://hamilk.wordpress.com



Chương 1: Ly hôn (chap 1 này kg phải Hamilk edit nhé all)

“Chị Khúc, chiều mai chị định mặc gì?” Trước khi kết thúc giờ làm việc, vài đồng nghiệp tò mò chạy qua cười hỏi Khúc Phương.

Nhìn đồng hồ chỉ 10 phút nữa là hết giờ làm, Khúc Phương dọn dẹp bàn gọn gàng, vội vàng chuẩn bị đi về. Một người phụ nữ đã kết hôn cũng không còn giống với mấy cô gái độc thân nữa, không còn thảo luận về việc sau khi tan tầm thì đi chơi đâu. Cũng thật bất ngờ khi chủ đề lại quay sang cô.

Không nói được với mọi người là mình không già lắm, nhưng mấy nhân viên mới vào cứ mở miệng là chị Khúc, dù cho cô không già thì cũng bị nói thành già.

“Dáng người chị Khúc đẹp mà, ai thấy chị ấy không đẹp đúng là mù. Mấy người lớn tuổi rồi, nhìn bình thường không thấy gì thôi, chứ đứng lên đảm bảo phong thái đầy mình”. Ngô Ninh nịnh nọt nói.

Vài cô bé xung quanh cũng bàn tán xôn xao.

Khúc Phương cười cười không nói gì, chỉ coi như thanh niên nói đùa. Ngô Ninh là nhân viên mới vào không lâu, có nhiều việc cần cô giúp đỡ, ăn nói cũng dễ nghe. Khúc Phương là nhân viên lâu năm, tính tình cũng tốt. Nhưng nhiều năm vậy mà cô không thăng chức, lại là người hiền lành, cho dù là nhân viên mới cũng đùa với cô.

Vừa đúng lúc hết giờ, Khúc Phương xách túi, thong thả rời đi.

Vương Siêu đang ngồi ở phòng quản lí không trách mắng nhân viên tám chuyện ở bên ngoài, khiến cho bầu không khí cũng nhẹ nhàng. Nhưng vừa đến lúc tan tầm anh ta lại nhìn thấy bộ quần áo bảo thủ trên người cô gái mặc quần dài áo sơ mi kín mít xách túi đi trước. Vòng hông được quần bao quanh tạo thành một vòng cung xinh đẹp, dù không đi giày cao gót thì chân cũng rất dài, thắt lưng cũng nhỏ gọn tinh tế kinh người, khiến yết hầu anh ta có chút khô nóng. Thật đáng tiếc là chị Khúc đã kết hôn, lại là đồng nghiệp, nếu không…

Khúc Phương vội vã về nhà. Mẹ cùng em chồng sau khi đến thăm một vài ngày, tối hôm lên tàu về nhà thì đúng dịp chồng cô phải đi công tác, nói là ngày mai mới về, bảo cô cứ đi tiễn bà và em, sau đó dọn dẹp nhà cửa một chút.

Nghĩ đến việc chăm sóc chồng, Khúc Phương không muốn để anh nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, nhất định trước khi chồng về cô phải sắp xếp lại đồ đạc cho thật gọn.

Khúc Phương là người miền nam, Chu Thần chồng cô lại là người phương bắc, hai người vốn là bạn đại học. Khúc Phương lớn lên trông rất khá, nhưng tính tình dịu dàng quá, nói thẳng ra chính là yếu điệu. Người có tính cách như vậy, rất dễ bị bắt nạt.

Mẹ chồng vốn không thích cô, thấy rằng cô trông cũng bình thường, huống hồ muốn cưới vợ xinh đẹp cũng không thiếu. Nhưng con mình cứ khăng khăng phải lấy cô ta, bà cùng không còn cách nào khác.

Nói thật, cô gái Khúc Phương, vừa nhìn liền biết là quá hiền, tuy rằng cũng chịu thương chịu khó, dễ dạy bảo, nhưng cái bà không hài lòng chính là gia cảnh của con dâu. Vừa biết cô mồ côi cha từ nhỏ, bà đã cảm thấy hơi phật ý, thấy rằng một cô gái trọng tình như vậy, gia cảnh lại không tốt, không thể giúp gì cho con mình.

Lần này mẹ chồng mang theo em gái tới thăm chỗ này, chồng hay phải đi công tác, toàn bộ đều do một tay cô xử lý. Ban ngày cô phải đi làm, buổi tối phải làm từ những việc nhỏ nhất để hầu hạ, nấu cơm cho hai người ăn.

Quan hệ mẹ chồng nàng dâu xưa nay vẫn không tốt, may là không ở cùng một thành phố, Khúc Phương thấy rằng cứ nhẫn nại rồi nó sẽ qua, chồng cô lại bận việc như vậy, cô cũng không muốn anh ấy phải bận tâm nhiều.

Vừa về cửa, liền chạy vào phòng khách tìm hai người kia. Trông bọn họ không giống như đang đi du lịch, mà đang đi đám ma vậy. [Thiên: Chém =]]]

“Mẹ, con về rồi”. Khúc Phương mua rất nhiều đồ ăn, tay xách nách mang. Nhưng mẹ chồng và em chồng vẫn ngồi tựa trên ghế sô pha, không hề có ý định giúp đỡ.

“Ồ Tiểu Phương, không phải mẹ cố ý trách con, nhưng tiền lương của con đã ít, mỗi ngày còn làm việc muộn như vậy, Thần Thần tan việc về đến nhà vẫn chưa có cơm ăn thì làm sao giờ?” Bà nhìn cô con dâu này đã không thích, hơn nữa cũng không hài lòng với công việc hiện tại của cô. Làm tiếp thị thật mất mặt, tiền lương không cao lại vất vả. So với đứa con thành đạt của bà, thực sự hối hận vì đã đồng ý để con cưới người phụ nữ này.

Khúc Phương chỉ cười không nói gì. Cô biết, nếu mình nói lại, đảm bảo sẽ càng bị mắng. Nghĩ lại thấy hai người họ buổi tối sẽ đi, nhẫn nhịn nốt.

“Chị dâu, bút máy này tốt thật đấy, có thể tặng em không?” Cô gái cầm một chiếc bút máy màu lam trên tay, xoay xoay bút hỏi.

Khúc Phương vừa thấy, đặt đồ ăn xuống chạy tới, vội vàng nói nói: “Đây là bút của anh em, nếu em muốn một cái, chị có thể mua cho”.

Cô nhớ rằng lúc trước cô động vào chiếc bút này của chồng, khiến chồng cô tức giận, nói là của sếp đưa, nếu hỏng thì biết làm sao.

“Chị thật ki bo, nếu là anh tôi nhất định sẽ đồng ý cho tôi!” Em chồng vừa thấy Khúc Phương cự tuyệt, rất tức giận, quăng mạnh bút lên bàn, bút máy lăn lông lốc, nắp bút tung ra.

Khúc Phương kinh hoàng. Vật quý của chồng cô bị hỏng, anh chắc chắn sẽ mất hứng, nghĩ vậy cô liền chạy nhanh tới nhặt bút lên.

Mẹ chồng thấy cô vội vàng như vậy, càng bực mình, mắng: “Một cái bút mà cũng so đo như vậy, chẳng nhẽ chúng tôi không có nổi một cái bút hay sao? Viên Viên thích cái bút mới mở miệng gọi cô là chị dâu, vậy mà cô lại vội vàng không cho nó!”

Khúc Phương cúi đầu, cầm bút lên, viết thử một chút. Hỏng thật rồi! Đã vậy còn phải nghe mẹ chồng chửi nữa! Nhìn đống đồ ở trong phòng khách, tất cả chỗ này đều là do cô mua quần áo quà cáp để mang về cho, đã vậy còn nói cô keo kiệt.

Tay nắm thật chặt, nghĩ tới chồng cô đã nói rằng: mẹ anh cũng lớn tuổi rồi, nói chuyện hơi dài dòng, em cũng biết là bà thích có cháu muốn phát điên rồi, nói với em nhiều hơn hai câu em thì em cũng đừng để tâm

Khúc Phương không cãi lại, nhẫn nhịn.

“Mẹ, con vào nấu cơm”. Khúc Phương đặt bút máy lên bàn, vào phòng bếp.

Em chồng nhìn cái bút bị đập hỏng rồi, bĩu môi không nói gì nữa.

“Không ăn nữa, tức đến no rồi, nếu là Thần Thần tiếp đãi tôi chắc chắn sẽ không như cô. Tôi muốn ra nhà ga”. Bà nói xong liền cầm một chiếc túi xách Hermes sang trọng, lôi con gái đi ra khỏi cửa.

Cái túi xách kia là do bạn của chồng cô tặng bà, cứ thỉnh thoảng bà ấy lại khoe ra một lần.

Khúc Phương chịu chết, chỉ có thể cầm đống hành lý to bự bê xuống nhà, thấy mẹ chồng đang cùng dì Lưu hàng xóm nói chuyện.

Mất sức chín trâu hai hổ (mất rất nhiều sức) đem vài cái vali xuống, chợt nghe thấy dì Lưu nói:

“Con dâu nhà bà thật hiếu thảo”.

Mẹ chồng cô cười tủm tỉm nói: “Đầu óc kém linh hoạt, may là còn có sức khỏe, nói hiếu thảo thì không dám, cũng là do tôi vận tốt thôi”.

Khúc Phương vẫy taxi, lái xe thấy một mình Khúc Phương cô phải chuyển hành lý còn nhiệt tình giúp đỡ.

Không hiểu sao lại khiến mẹ chồng kia mất hứng, nghĩ con dâu lẳng lơ, suốt dọc đường đi đều lẩm bẩm, nếu Thần Thần ở đây, chắc chắn sẽ đưa mấy người họ đi, con dâu lại làm khiến bà cùng con gái phải đi taxi, thật quá mất mặt.

“Mẹ, Chu Thần mang xe đi công tác rồi”. Khúc Phương không nhịn được nữa, nói một câu.

Sắc mặt bà lại càng không tốt, quay hẳn đầu đi, không để ý tới Khúc Phương.

Nhìn đến lái xe đang hỏi Khúc Phương địa điểm đến, lại mắng câu: “Hồ ly tinh”.

Khúc Phương oan ức vô cùng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Cô nhớ lại lời chồng nói, cô đã kết hôn cùng anh năm năm mà vẫn chưa có con, khiến mẹ chồng mất hứng cũng là chuyện thường.

Lái xe xấu hổ cười, Khúc Phương nói địa chỉ, xong im lặng.

Ghế đằng sau mẹ chồng cùng em chồng trật tự được một lát, em chồng lại ngồi nghịch điện thoại.

“Viên Viên, ngồi xe không được nghịch di động, cẩn thận say xe”. Bà thấy em chồng ngồi trên xe mà vẫn chơi điện thoại liền nhắc nhở.

“Mẹ, con thấy, bạn bè của anh thật giàu có, tính tình cũng thật tốt. Iphone này rất nhiều bạn của con muốn mà không có. Con muốn quen tay một chút đê về còn có cái mà khoe”. Em chồng vẫn cầm điện thoại, không nghe lời khuyên, đã vậy còn nghĩ đến việc khi nào về phải khoe.

Trong lòng Khúc Phương kinh ngạc, chồng cô rất ít đưa cô đi gặp bạn của anh. Cũng không hiểu là ai, tự nhiên tặng mẹ chồng cô túi xách và tặng em chồng cái Iphone. Mấy thứ này rất đắt tiền, lúc trước hỏi chồng thì được nói là đối tác. Tưởng là bạn bè làm ăn muốn lấy lòng chồng cô, thế nào lại nghe em gái của chồng nói như là một cô gái. Nhưng dù nghĩ tới sắc mặt thay đổi liên xoành xoạch của mẹ chồng, Khúc Phương kìm chế tò mò, chờ chồng cô trở về rồi nói sau.

Đến nhà ga, Khúc Phương để lại hành lý, chạy đi mua thêm đồ ăn, rốt cục cũng đưa được bà bà kia cùng với em gái đi, cô chỉ cảm thấy mình mệt đến nỗi đứng không vững, tay cầm hành lý đến nỗi hằn lên, đến bây giờ còn run.

Về nhà, Khúc Phương cũng không còn sức mà nấu cơm nữa, bị mẹ chồng soi mói suốt bao ngày, chắc cô chết sớm mất. Chồng cô lại nhằm đúng ngày này mà đi công tác, cô lại rất ít ở nhà càng chọc bà ta mất hứng, khiến cho mọi thứ đều đổ lên người cô.

Nhớ đến việc mai chồng cô về, Khúc Phương dù mệt cũng không nằm nữa. Nhà cửa bừa bộn, do em chồng thích bày bừa ra. Chồng ghét nhất bị người khác động vào đồ của anh, dù cho cô động chạm vào cũng khiến anh mất hứng.

Thu dọn đồ đạc tới tận nửa đêm cô mới hài lòng, mấy tập tài liệu thừa đang để bừa bãi trên bàn chồng, xếp lại một chút là được.

Trong lúc Khúc Phương xếp lại tài liệu, bên trong chợt lộ ra một chiếc khăn. Hàng cao cấp của Hoa Hoa Lục Lục, trông có vẻ quen quen. Nhớ tới mẹ chồng mấy ngày nay khoe cái túi xách giá trên trời kia, hình như cũng là cái hãng này.

[Thiên: Đoạn này chém vô tội vạ =))]

Sờ qua sờ lại vài cái, Khúc Phương không cảm thấy có gì đặc biệt. Nghe nói, chiếc khăn lụa này rất quý, bằng khoảng một tháng tiền lương của cô.

Trong tập tài liệu của chồng cô sao lại có chiếc khăn này nhỉ? Đoán rằng chiếc khăn này chắc là bạn bè mua cho mẹ chồng, Khúc Phương không động tới nữa, cẩn thận gấp lại, để vào chỗ cũ.

Sau một buổi tối mệt mỏi, Khúc Phương vừa nằm xuống giường là ngủ ngay. Nhưng nhớ tới ngày mai chồng cô sẽ về, tự bảo mình hôm sau phải dậy sớm, chiều mai công ty lại còn có cuộc họp nữa. Cô chỉnh đồng hồ báo thức, 6:00 sáng ngày 22 tháng 12 năm 2012.

Có lần nghe rằng ngày mai là ngày tận thế, Khúc Phương lắc lắc đầu, ngủ, khóe miệng cong lên. Ngày mai không phải tận thế, ngày mai chính là ngày chồng thân yêu của cô quay về.

~*~

Buổi sáng, đúng sáu giờ, đồng hồ báo thức vang lên. Khúc Phương mơ mơ màng màng tỉnh lại, lười không muốn dậy. Hôm qua chuyển hộ bác Lý mấy thùng đồ mệt chết. Cô lại về nằm trên giường, không hề muốn đứng dậy chút nào. Chợt chuông điện thoại vang lên, vừa nhìn thấy tên chồng mình, cô nhanh chóng nhận.

Than phiền vài câu về mẹ chồng và em gái, cô có chút bực mình. Khúc Phương cũng không còn cách nào, cô bị mấy người họ xoay như chong chóng, cứ vênh mặt mà sai bảo cô như người hầu, không chịu dừng. Tuy rằng cô mất cha sớm, nhưng ở nhà luôn được mẹ và anh trai cưng chiều, làm sao có thể chịu đựng được chuyện như thế này?

Thấy đầu dây bên kia im lặng, Khúc Phương than phiền hai ba câu rồi cũng ngừng. Lại nhớ đến việc mẹ chồng và em chồng đã đi, chồng cô đã về, cô vui vẻ nói: “Chồng à, bữa trưa sẽ làm món ngon cho anh”.

“Em đã mệt đến như vậy, đi ăn ở ngoài đi. Em thích cái gì thì đi ăn cái đó”. Chồng cô trước sau như một vẫn dùng thái độ chăm sóc.

Khúc Phương vô cùng vui vẻ. Cô từng nghe rất nhiều món ngon từ đồng nghiệp, trong đó có thịt bò bít tết hạng nhất, vô cùng ngon. Nhưng món này rất đắt tiền, bình thường cô cũng chưa được ăn bao giờ. Chẳng mấy dịp được chiêu đãi thế này, cô ăn uống xa xỉ một chút cũng tốt.

Trong lòng cứ nghĩ đến việc chồng cô về, cô lại rất vui vẻ. Kết quả là đi tắm bị trượt chân một phát, gáy đập vào thành bồn rửa tay, đau kinh người.

Tắm rửa xong, chọn đi chọn lại vài bộ quần áo đều thấy không hợp. Cuối cùng cô cũng chọn một chiếc váy dài, phối hợp với chiếc áo khoác đen nhỏ bên ngoài mới cảm thấy phù hộp. Thật ra dáng người cô rất đẹp, không giống như mấy cô gái bây giờ gầy đến nỗi chỉ thấy xương, tuy có thịt, nhưng tỷ lệ người vô cùng cân đối. Nhưng tính tình hiền lành của Khúc Phương khiến cô có chút tự ti. Cô luôn cảm thấy mình béo, nên toàn mặc quần áo kín đáo.

Mặt mày vui vẻ đi tới chỗ ăn bít tết, từ xa cô đã thấy chồng mình ngồi tựa vào cửa sổ. Phong độ đầy mình, vừa liếc mắt là có thể nhận ra. Nhưng đến lúc tới gần, cô mới phát hiện trên mặt anh có chút mệt mỏi.

“Chồng em vất vả rồi. Mấy ngày nay chắc mệt muốn chết đi”. Khúc Phương đau lòng nói.

“Đàn ông mệt một chút cũng bình thường thôi mà. Tiểu Phương, em gọi món đi, thích gì cứ gọi, không phải ngại”. Anh rất hào phóng nói.

Khúc Phương thấy chồng cô rộng rãi như vậy, tuy rằng đã là vợ chồng nhiều năm nhưng vẫn đỏ mặt, cúi đầu xem thực đơn, không để ý tới trên mặt anh đã có chút không kiên nhẫn.

Cho dù sáng nay kêu la với chồng một chút, nhưng hiện tại Khúc Phương cảm thấy mình không mệt tý nào. Cô rất vui khi nói đến những chuyện đã xảy ra trong công ty với chồng. Cô không phải người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng tính cách rất tốt, nói chuyện gì cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Chu Thần thỉnh thoảng đáp lại một câu, còn có lúc hỏi lại. Anh là một người như vậy, cho dù là đề tài mình không thích, cũng có thể khiến cho người nói chuyện với mình vui vẻ, giống như cái gì anh cũng biết, đang nói chuyện sôi nổi.

Không biết bao giờ thì Chu Thần mới nói kiểu này với mẹ chồng nữa.

Nhưng đến lúc Khúc Phương nói chuyện cao hứng nhất.

Chu Thần bỗng mở miệng nói: “Tiểu Phương, chúng ta ly hôn đi”.

Lời tác giả: Nghỉ ngơi đã lâu, cuối cùng cũng viết được truyện mới. Ha ha, hy vọng mọi người thích nó, giúp cho nó được tiếp tục. Cái khác không nói đến, nhưng chắc chắn sẽ có đổi mới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: giac_mo_k_thanh, hamilk
Có bài mới 12.01.2014, 20:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Hiện Đại] Ly Hôn 365 Lần - Lưỡng Khoả Tâm Bách Thảo Đường - Điểm: 11
Chương 2: Sai lầm

Khúc Phương có rất ít mối quan hệ xã hội, cô là mẫu người phụ nữ của gia đình. Đối với các cô gái chưa chồng ở công ty, cô không mấy khi trò chuyện thế nên với các cấp lãnh đạo cô càng không giao thiệp nhiều. Tính Khúc Phương dễ xấu hổ, thấy cấp trên là luống cuống. Làm nhân viên tiếp thị bao năm nay vẫn không tiến bộ. May mà cô là ngươì chịu khó nếu không không thể làm công việc này lâu như vậy.

Cô chỉ nói chuyện với người thân quen nên mọi chuyện đều kể hết với chồng. Trứơc mặt anh ta nói nhanh và gấp, căn bản không nghe thấy chồng mình lúc nãy nói gì. Khúc Phương mồm vừa nói, tay vừa dùng lực cắt miếng bít tết. Vì ít khi Khúc Phương tới nhà hàng Tây nên động tác có vẻ lúng túng, dao nĩa va vào nhau tạo thành âm thanh nghe chói tai. Lông mày Chu Thần khẽ nheo lại. Biểu hiện này chứng tỏ anh ta đang khó chịu cực độ. Đáng sợ là anh ta vẫn giữ nụ cười ấm áp để nói chuyện với vợ.

” Cô có nghe thấy tôi nói gì không? Tôi muốn ly hôn”. Chu Thần từ đầu đã ngồi yên không hề động đến miếng bít tết mà Khúc Phương đưa cho, chỉ cầm cốc nước chanh lên uống một ngụm.

” Anh nói gì cơ ? “. Đang nói chuyện vui vẻ, chiếc dao trong tay Khúc Phương bị cắt trựơt một phát, rơi xuống bàn, gương mặt như không thể tin nổi nhìn chồng. Không hiểu sao chồng mình đang ngồi cười nói phụ họa theo câu chuyện bỗng dưng lại  như vậy.

Chu Thần giơ tay vuốt trán, nhìn người phụ nữ trước mặt. Khuôn mặt xem ra không có gì thay đổi, dù xinh xắn nhưng nhìn mãi cũng chán. Huống hồ Khúc Phương ít khi ăn mặc đẹp, lúc nào cũng giữ nguyên bộ dạng đó. Hơn nữa anh ta cảm thấy chán ghét tính cách của Khúc Phương, hai người sống chung với nhau không còn vui thú.

Cưới nhau rồi mới phát hiện người phụ nữ này tính cách nhạt nhẽo, hay xấu hổ lại không biết cách ăn nói, cũng không biết cách lấy lòng bố mẹ chồng. Làm ở công ty đó đã nhiều năm mà mãi vẫn chỉ là nhân viên tiếp thị. Những điều này làm Chu Thần ngày càng thấy xa cách Khúc Phương.

Dĩ nhiên  anh ta chỉ quan tâm đến công việc. Về nhà có người hầu hạ, ra khỏi cửa mặc quần là áo lượt. Hàng tháng không phải lo chuyện chi phí sinh hoạt, mọi việc trong nhà có cô lo lắng ổn thoả. Anh ta nghĩ đó là việc phụ nữ đương nhiên phải làm. Ngoài điêù đó ra, Khúc Phương không thể hỗ trợ anh ta trong sự nghiêp. Nhẫn nhịn lâu như vậy bây giờ mới đòi ly hôn quả thật khiến anh ta mệt mỏi.

Phúc Phương tính tình hiền lành. Ngày bé hay bị trêu trọc là đứa trẻ không có cha. Mỗi lần như vậy cô chỉ biết khóc. Thấy cô khóc, mẹ cô cũng khóc theo. Sau này lớn hơn, mỗi khi tủi thân sợ mẹ nhìn thấy nên không dám khóc, nước mắt nuốt ngược vào trong.

Lúc này cũng vậy, dao nĩa trên tay rơi hết xuống bàn tạo thành âm thanh lớn. Cô vừa sợ vừa xấu hổ nhìn xung quanh thấy mọi người đang nói chuyện không chú ý gì đến mình mới nhặt dao lên tiếp tục cắt bít tết, tay run run. Chu Thần ghét nhất kiểu này. Cô làm như thể anh ta gây chuyện xấu xa gì đó với mình. Lúc trước mẹ chồng ở nhà có nói vài câu cô cũng giữ thái độ y như vậy. Anh ta quay đầu không muốn nhìn Khúc Phương, lôi trong túi ra tập giấy đẩy trước mặt cô. ” Tôi nghĩ chúng ta ly hôn vì không hợp nhau. Cô đừng suy nghĩ nhiều. Đây là đơn thỏa thuận  ly hôn, cô xem qua đi”. Khúc Phương mới đó đang cầm chặt dao nĩa bỗng chốc buông ra, cầm khăn giấy lau tay, vội mở ra xem. Cô liếc mắt nhìn thấy ngay dòng chữ rất to ” Đơn ly hôn”. Đúng lúc đấy điện thoại di động reo. Mẹ chồng gọi đến. Cô cầm lên nghe theo thói quen. ” Cô mua đồ ăn gì cho chúng tôi vậy? Cứng như vậy định hại chết tôi sao? Viên Viên nói đúng, cô thật là không ra gì. Lấy cô về làm dâu, họ Chu nhà tôi tám đời không có phúc. Thần Thần về chưa? Tôi muốn nói chuyện”. Mẹ chồng vừa mở miệng đã nói một hồi, bực tức chuyện Khúc Phương hôm qua mua thức ăn không ngon. Khúc Phương không chần chừ đưa máy cho Chu Thần. ” Thần Thần đi công tác về có mệt không con? Mẹ đi xe rất khoẻ. Đúng rồi, cái túi kia mẹ thích lắm, giúp mẹ cảm ơn bạn con nhé. Nói là bạn tốt quả không sai. Mới nhìn qua đã biết là ngườiì có phong cách Tây, bụng dạ trong sạch”.

Quả nhiên cái túi Hemers là của cô gái nào đó tặng cho mẹ chồng cô. Bà được dịp khen lấy khen để. Trong mắt bà, người ngoài tốt hơn con dâu nhiều. Con dâu mua đồ cho mẹ chồng là chuyện bình thường phải làm không đáng để khen. Bà không quen nói chuyện qua điện thoại nên giọng nói oang oang. Nghe mẹ chồng nói cô thấy lòng vô cùng tủi thân. Cô đã toàn tâm toàn ý hầu hạ bố mẹ chồng. Vậy mà bà không nói tốt được một câu, đã thế chồng lại đòi ly hôn.

Chờ một lúc chồng mới nói chuyện xong với mẹ, Khúc Phương vội cất tiếng khẩn cầu: ” Ông xã đừng như vậy nữa. Anh nói xem em không tốt chỗ nào?”. Chu Thần phiền phức nhìn điệu bộ vô dụng của cô, cầm điện thoại ném trả: ” Khúc Phương, chúng ta không hợp nhau. Không phải cô không tốt mà là tôi muốn ly hôn. Sau này sẽ có luật sư đến tìm cô”.

Nói xong Chu Thần gọi nhân viên nhà hàng đến tính tiền. Khúc Phương ngồi ngây ngốc không biết đang nghĩ gì. Đến lúc thấy chồng đứng dậy muốn đi, cô mới luống cuống, sợ anh ta đi sẽ không quay lại nữa. Không biết lấy dũng khí ở đâu, cô kéo tay áo chồng giữ lại: ” Buông ra, cô làm vậy khó coi lắm. Không hợp nhau thì ly hôn là chuyện bình thường. Cô đừng cố tình cản trở nữa”. Chu Thần bị Khúc Phương kéo áo muốn đi cũng không được. Nhìn xung quanh thấy mọi nguời đang chú ý, không thoải mái chút nào . Anh ta giống mẹ, muốn giữ thể diện trước mặt người khác. Nhưng vì Khúc Phương giữ tay rất chặt khiến anh ta phải đẩy mạnh ra.

Khúc Phương bị đẩy va vào cạnh bàn, đĩa bít tết rơi xuống đập vào chân cô. Bị đau khiến cô đứng không vững té ngã. Tay đang nắm lấy chồng đành phải buông ra. Điện thoại Chu Thần vang lên nhưng anh ta không nghe, vội vàng bỏ đi, không thèm để ý xem Khúc Phương ngã thế nào. Anh ta cho rằng cô cố tình ra vẻ đáng thương, dù sao ý định ly hôn vẫn sẽ không thay đổi. Khúc Phương cứ như vậy nhìn chồng bỏ đi. Chân trái bị đau muốn đuổi theo cũng không kịp đành tập tễnh bước ra cửa thấy chồng bước lên chiếc xe BMW phóng đi. Cô đứng cạnh bức tường làm bằng thuỷ tinh của nhà hàng dáng dấp thê thảm đối lập hoàn toàn với khung cảnh nhộn nhịp xung quanh.

Khúc Phương tập tễnh vịn tường đi đến hiệu thuốc gần đó mua lọ Vân Nam Bạch Dược để xoa chân. Cô thấy dường như toàn tâm mình cũng bị đau theo.

” Cô đến bệnh viện kiểm tra đi. Vết thương này không chỉ bị sưng mà còn có máu ứ đọng bên trong tương đối nghiêm trọng đấy”. Người bán thuốc có ý tốt, thấy Khúc Phương như vậy nên đề nghị.

Khúc Phương lắc đầu, buổi chiều còn phải đến công ty. Cô nhát gan chưa từng nghĩ tới sẽ bỏ bê công việc vì một việc như vậy. Cô cầm lấy lọ thuốc xoa chân rồi tập tễnh đến chỗ làm.

Đến cửa công ty cô dừng lại nghỉ rồi cố nén đau chạy chậm đến chỗ thang máy, thấy cửa vẫn chưa đóng, cô kêu to: ” Đợi một chút”.

Nghĩ giống như mọi khi, mọi người đi làm đều cố gắng tranh thủ từng giây từng phút, với lại tiếng cô không to lắm, cửa thang máy đã đóng đuợc một nửa chắc sẽ không mở ra nữa. Nhưng không ngờ thang máy lại mở ra thật.

Rất đông các vị lãnh đạo đang đứng trong đó, ở giữa có một thanh niên trẻ tuổi. Khúc Phương theo bản năng phán đoán người trẻ tuổi này chắc là nhân viên giống mình. Để cảm thấy đỡ lúng túng, cô bước lại gần đứng cạnh anh ta cười cười.

Chỉ cần không bị vị Boss trong truyền thuyết nhìn thấy, người chấm công bên bộ phận tiếp thị thoải mái buông lỏng, tất cả mọi người mắt nhắm mắt mở cho qua là cô sẽ thoát. Khúc Phương không ngừng tự mình an ủi như vậy.

Người đứng bên cạnh Khúc Phương là giám đốc Lưu phòng thị trường. Thấy người trẻ tuổi không để ý, anh ta liền nhìn Khúc Phương với ánh mắt sắc như dao găm. Mặc dù không nhớ rõ nữ nhân viên này tên gì, nhưng nhất định là nhân viên của công ty mình.

Căn bản trước khi Khúc Phương bước vào thang máy, giám đốc Lưu vừa mạnh miệng nói với người trẻ tuổi, chính là người mới thu mua công ty của bọn họ rằng ” Nhân viên của chúng tôi ý thức rất tốt, chưa bao giờ xảy ra tình trạng đi trễ”.

Kết quả Khúc Phương đã làm cho bẽ mặt, còn gì gọi là ghi điểm nữa.

Người trẻ tuổi không nói năng gì, khuôn mặt không lộ ý cười, ngược lại nghiêm túc vô cùng, mắt đeo kính râm, không ai biết anh ta đang nhìn gì.

Vất vả chờ đợi rốt cuộc thang máy cũng dừng lại ở tầng 28. Cuối cùng cũng thoát ra khỏi thang máy, Khúc Phương thở phào nhẹ nhõm. Người trẻ tuổi kia đi ra ngoài, các vị lãnh đạo khác lục tục theo sau. Khúc Phương cứ ngỡ mình đã thoát được kiếp nạn. Không ngờ giám đốc Lưu theo sau, ngừng lại truớc mặt Khúc Phương nói: ” Cô không cần phải đi làm nữa, công ty chúng tôi không có kiểu nhân viên như cô”.

Khúc Phương choáng váng mặt mũi, tại sao có thể như vậy? Chồng không cần mình, công việc thì bị mất. Cô cảm thấy buồn nôn từng cơn như sắp trào ra, chân lại đau nhói, đi được mấy bước đau không chịu nổi. Cô cố nén đi vào văn phòng. Thường ngày mọi người nhìn thấy cô là nhiệt tình gọi chị Khúc. Hôm nay ai nấy đều cúi đầu làm việc, không người nào nói chuyện cùng Khúc Phương. Văn phòng đúng là không có gì  bí mật, chuyện vừa xảy ra chắc mọi người biết cả.

Đau đớn trên người cộng với nỗi đau trong lòng, Khúc Phương cảm giác sức lực toàn thân đều mất hết, ngồi chết lặng mãi đến khi quản lý Vương Siêu gọi điện bảo Khúc Phương đến phòng làm việc.

Khúc Phương vào phòng thấy quản lý Vương đang ngồi viết giấy tờ gì đó. Thấy cô tới liền cười nói: ” Chị Khúc đóng cửa vào đi”.

Cho rằng Vương quản lý ngại mình là nhân viên lâu năm, giờ nói chuyện sa thải, nhân viên bên ngoài mà nghe thấy sẽ làm cô không còn mặt mũi nhìn ai, Khúc Phương trong lòng cảm kích vô cùng. Vương quản lý là người tốt, nhỏ tuổi hơn cô, mặc dù là quản lý nhưng giống mọi người gọi cô là chị Khúc.

Khúc Phương đóng cửa phòng, lòng có chút bất an ngồi xuống. Quản lý Vương híp mắt nhìn dáng điệu xinh xắn của Khúc Phương lúc đi ra đóng cửa. Hôm nay cô mặc váy lộ cặp mông tròn trịa. Nhìn cô ngồi ngay trước mặt, cổ áo hơi mở rộng, hắn có thể nhìn thấu khe ngực bên trong, nhất thời miệng bỗng đắng ngắt.

” Chị Khúc, chuyện của chị tôi đã nghe cấp trên nói qua. Tôi có thể nói với giám đốc Lưu giúp chị”. Quản lý Vương ánh mắt không hề e dè nhìn Khúc Phương từ trên xuống dưới sau đó đứng lên ngồi cạnh cô.

Trong lúc không ai quan tâm đến cô thì vẫn có người nguyện ý giúp đỡ như vậy khiến cô thấy như được an ủi. Nhưng dù sao cô đã đắc tội với cấp trên, có tiếp tục làm việc cũng không được dễ dàng như trước nên cô lắc đầu từ chối.

” Cảm ơn quản lý Vương, cậu rất tốt nhưng tôi biết mình sai rồi, cậu không cần phải nói giúp tôi đâu”. Khúc Phương cảm kích nói.

Quản lý Vương lại ngồi nhích gần một chút, tay không biết cố tình hay vô ý đặt lên đùi Khúc Phương khiến Khúc Phương kinh hãi nhảy dựng lên. Vì chân trái đang bị thương nên ngã ngồi xuống.

” Chị Khúc, chỉ cần chị ăn tối với tôi, chúng ta có thể thảo luận về vấn đề này. Tôi đảm bảo sẽ nói với giám đốc Lưu giữ chị lại”. Quản lý Vương vừa nói tay vừa bóp mạnh vào đùi Khúc Phương một cái. Đùi thật mềm, khiến hẳn chỉ muốn để yên như vậy mãi thôi.

Khúc Phương là nhân viên tiếp thị, tình huống thế này biết ngay chuyện gì đang xảy ra. Chỉ không ngờ rằng người vốn lễ phép gọi mình chị Khúc là quản lý Vương kia có bộ mặt xấu xa như vậy.

Chân đau nhức khiến cô không đứng lên nổi. Quản lý Vương lại không chút kiêng kỵ vén váy cô lên

” Tên khốn kiếp”. Khúc Phương bị chọc tức, cô đã kết hôn, làm sao để bị nhục nhã như thế này đuợc, không suy nghĩ vung tay tát vào mặt hắn một phát. Vương quản lý dù sao cũng là đàn ông, sớm biết trước hành động này nên bắt được tay Khúc Phương. ” Đúng là tên vô sỉ”.

Quản lý Vương nổi giận, hắn sớm đã thèm thuồng Khúc Phương, chẳng qua ngại đồng nghiệp biết nên không dám giở trò. Nghĩ tới việc cô sắp nghỉ việc, nếu không động thủ ngay bây giờ thì không còn cơ hội nào khác. Đoán tính cách Khúc Phương hiền lành lại là gái đã có chồng, sự việc lộ ra cô chẳng còn mặt mũi nào. Hắn một tay giữ Khúc Phương, một tay lần mò trên đùi cô.

Đúng vậy, bình thường cô rất hiền lành nhưng không có nghĩa không biết phản kháng. Trong lúc tức giận, cô vớ được chén trà không kịp suy nghĩ ném mạnh một cái.

Động tĩnh lớn như vậy khiến cửa phòng bị bật ra. Bên ngoài một đám đang đứng xem náo nhiệt. Quản lý Vương nhìn thấy tình hình như vậy liền giả bộ ôm đầu mắng: ” Chị Khúc, vấn đề công việc của chị tôi không thể giải quyết. Chị đã kết hôn còn đến mồi chài tôi. Tôi không chấp thuận thì giở trò khóc lóc om sòm, đập vỡ cái chén. Thật là quá đáng”.

Vương quản lý lời lẽ nghiêm khắc, lớn tiếng chỉ trích. Khúc Phương bị nói như vậy thấy nhục nhã, toàn thân phát run, có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa.

” Thảo nào chị Khúc vào phòng của quản lý Vương lại đóng cửa. Bình thường đều mở cửa nói chuyện đấy thôi”. Tố Mai là dân buôn chuyện nói với vẻ mặt như bừng tỉnh.

” Bây giờ mới nhìn ra chị Khúc là loại người như vậy. Hàng ngày vẫn giả bộ đoan trang, ai ngỡ kết hôn rồi mà còn lẳng lơ thế. Quản lý Vương còn chưa có vợ đấy”. Đệ nhất mỹ nhân của phòng tiếp thị chua ngoa nhận xét.

Một tiếng giải thích nhỏ của Ngô Trữ nói chen vào: ” Chị Khúc không phải là người như vậy”. Nhưng rất nhanh giọng nói đó bị che mất: ” Biết người biết mặt mà không biết lòng, ai mà biết được, nữ 30 như sói, 40 tuổi như hổ. Quản lý Vương của chúng ta lại đẹp trai nữa chứ”. Lão nhân viên Như Khải vừa tỏ ý giễu cợt vừa đồng thời nói giọng lấy lòng cấp trên.

Tiếng xì xầm không ngừng vang lên….

Khúc Phương không biết mình về nhà bằng cách nào. Chồng cô vẫn chưa về, một mình cô đơn, thương tâm, uỷ khuất và đau đớn, tất cả hôm nay cô nếm đủ cả.

Cô mệt mỏi nói không ra lời, cảm thấy toàn thân đau nhức. Một mình nằm trên giường không bật đèn, nước mắt cứ thế tự động chảy ra. Không biết cô ngủ lúc nào, không có mẹ chồng la mắng, không có tiếng chồng chỉ trích, không có đồng nghiệp châm biếm. Tất cả đều là một màu tối đen.

Buổi sáng 6 giờ đồng hồ báo thức vang lên. Khúc Phương mở mắt, tâm hồn trống rỗng nhìn trần nhà, không muốn rời giường, bỗng điện thoại vang lên.

Lại là điện thoại của chồng gọi tới. Khúc Phương nhận điện thoại với tâm trạng phức tạp, không mở miệng.

” Em vẫn chưa tỉnh ngủ à? Hôm nay anh đi công tác về. Mấy ngày qua em chăm sóc mẹ và em gái mệt mỏi rồi. Buổi trưa chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé, em chọn chỗ đi”. Bên kia đầu dây điện thoại, giọng chồng cô ôn nhu vang lên.

Khúc Phương bị cuộc điện thoại làm cho hỗn loạn không sao giải thích được. Chồng cô không phải muốn ly hôn với cô sao. Tại sao lại gọi cô đi ăn cơm. Cô mờ mịt nhìn đồng hồ điện tử. Phía trên hiển thị ngày tháng: Ngày 22 tháng 12 năm 2012.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: giac_mo_k_thanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huynh diem Hang, lê quyên, queanh0406 và 540 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.