Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Yêu Hận Vô Tận - Tuyết Linh Chi

 
Có bài mới 28.12.2013, 01:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới [Cổ Đại] Yêu Hận Vô Tận - Tuyết Linh Chi - Điểm: 5
Yêu Hận Vô Tận

Tên gốc : 爱恨无垠

Tác giả : Tuyết Linh Chi

Dịch : Quick translator, thuchang

Sắp chữ : Kurt, kenshin_duong

Độ dài : 56 chương

Poster : p14111995p

Nguồn raw : Yume91 & 19lou

Nguồn:http:http://www.macdichhoi.wordpress.com

Giới thiệu sơ lược:
Nàng dùng năm năm để chờ đợi hắn, dùng năm năm để từng chút, từng chút tích cóp tình cảm dành cho hắn.

Hắn dùng năm năm để hận nàng, dùng năm năm để từng bước, từng bước xóa bỏ tình yêu đối với nàng.

Thời gian đã làm thay đổi hai người vốn yêu nhau.

Đến tận khi tan nát cả cõi lòng nàng mới nhận ra : Hóa ra nàng và hắn vốn không duyên chẳng phận.



Đã sửa bởi Nhu nha tieu thu lúc 31.12.2013, 06:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: Bảo Vi, Yuuki WF
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 28.12.2013, 01:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: yêu hận vô tận - Điểm: 10
Mở đầu

Edit : Kurt

Nguồn: Kites.vn







       Minh Vĩnh Lạc (*) năm thứ mười hai.

Vua Thành Tổ thời Minh, hiệu là Vĩnh Lạc (1403-1424)

        Một con ngựa cả người bám đầy bụi đất thở hổn hển chạy như bay trên đường xá Dương Châu, thiếu niên cưỡi trên mình ngựa cũng chẳng khá gì hơn, đều là một vẻ phong trần mỏi mệt.  Quần áo vốn sang quý, sạch sẽ, chỉ vì cưỡi ngựa chạy trên đường quá lâu mà đã trở nên nhăm nhúm, dơ bẩn, nhìn vào có chút lam lũ.

        Gió thổi tung đầu tóc cậu thiếu niên ấy, khiến những sợi tóc bám đầy bụi đường rối lọan tung bay trong làn gió. Giữa những sợi tóc hỗn loạn ấy lộ ra một đôi mắt ngập tràn vẻ lo lắng nhưng cũng đầy khát vọng, ước mong. Tất cả những vẻ chật vật ấy … vẫn không dấu được nét tuấn mỹ của người thiếu niên. Cậu thiếu niên này tựa như một viên minh châu bị vùi lấp, nhưng cho dù có bao nhiêu thứ lấp lên cũng không che được ánh sáng đẹp đẽ của nó.

        Cánh cổng cao lớn của nhà họ Uất đã xuất hiện trong tầm mắt, ánh mắt rất đẹp của thiếu niên kia dường như sáng thêm chút nữa. Khớp hàm vốn vẫn nghiến chặt cũng được buông lỏng, làn môi mỏng hé lộ một đường cong tươi tắn.

        Cậu thiếu niên thúc vào bụng ngựa, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng thúc giục chú ngựa yêu quý mệt mỏi của mình chạy nhanh thêm chút nữa : “Đi, đi… Được cứu rồi.” Cuối cùng cậu thiếu niên thở phào một hơi dài, kéo dây cương, người và ngựa dùng chút khí lực cuối cùng hướng thẳng cổng nhà họ Uất chạy tới.

        Quản gia nhà họ Uất với khuôn mặt nghiêm cẩn đang ngồi dựa vào ghế gần cổng phơi nắng. Từ xa trông thấy cậu thiếu niên đang chạy tới, sắc mặt đột ngột thay đổi, đứng bật dậy quay đầu chạy vội vào thư phòng.  

        "Đó...đó … không phải là Tam thiếu gia nhà họ Bộ sao?" Một tiểu đồng mặt mày sáng láng kiểng mũi chân, há miệng nhìn vào bóng dáng đang ngày một tới gần, sau khi đã thấy rõ mở miệng cười hết cỡ, phải nhanh đi báo cho Tứ tiểu thư mới được, báo cho tiểu thư biết vị hôn phu của tiểu thư đã đến rồi! Tứ tiểu thư vui sẽ ban Hương Linh cho mình!

        "Cái gì!" Uất Diệu Quyền vỗ rầm lên bàn, "Bộ Nguyên Ngạo đến thật rồi à?!"

        "Dạ phải, lão gia." Dung Khiêm nhìn chằm chằm mũi chân mình. Việc này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.

        Uất Diệu Quyền cau mày, trong vô thức, bàn tay nắm chặt lại làm nhăn nhúm lá thư vốn đã viết xong trên bàn.

        "Lão gia?" Như tượng gỗ đứng nhìn lão gia cũng phải đến một chum trà nhỏ, Dung Khiêm không ngăn được nữa kêu lên một tiếng. Nếu lão gia không mau đưa ra quyết định, e là tam công tử nhà họ Bộ kia sẽ tiến vào cổng mất.

        Uất Diệu Quyền nhíu chặt mày, thở ra một hơi, như là đã có quyết định, y thấp giọng mở miệng: “Để cho nó vào.”

        Tuy rằng vì quyết định này của lão gia mà y có chút lo lắng, nhưng Dung Khiêm vẫn cúi đầu dạ một tiếng, đang định bước ra ngoài thì thấy một gã sai vặt tên Hoa Hòe cười hì hì chạy vào báo: “Lão gia, tam thiếu gia nhà họ Bộ xin gặp ạ.”

        Một câu này như con dao đâm thẳng vào lòng Uất lão gia, y nâng mắt lên,trong đó lóe lên một tia sáng hung ác, nhìn thấy một khuôn mặt cười tươi rói của gã sai vặt. “Vả miệng!”. Y nổi giận hét lên một tiếng, Dung Khiêm đành phải vung tay vả vài cái thật mạnh vào miệng gã sai vặt Hoa Hòe. Hoa Hòe không hiểu tại sao bị đánh, bụng đầy ấm ức muốn rơi nước mắt.

        Vậy là sao? Hồi trước mỗi khi Bộ thiếu gia tới, chạy vào thông báo đều có tiền thưởng, sao hôm nay lại thế này?! Hoa Hoè hít vào một hơi, đầy vẻ tội nghiệp nhìn Dung Khiêm, Dung Khiêm cũng đang dùng một khuôn mặt bình tĩnh nhìn lại y.

        "Cho vào." Uất lão gia phiền não vung tay áo.

        Mãi tới lúc Bộ Nguyên Ngạo bước vội vào, Uất Diệu Quyền mới cố gắng nở một nụ cười : "Thế chất (*), cháu đến rồi à."

* Chữ Thế ở đây ý chỉ thế thế hệ, không có nghĩa gì đặc biệt, chất là cháu.

        Bộ Nguyên Ngạo sửng sốt, thế chất? Lão gia không gọi mình là Ngạo nhi?? Ánh mắt đã trở nên lạnh lùng. Chẳng lẽ lão hồ ly này cũng muốn rút thang chặt cầu, khoanh tay đứng nhìn?

        "Uất... Thế bá." Trong giọng nói đã phai nhạt gần hết sự kỳ vọng vốn có, chắp tay cho có lệ: “Mục đích cháu đến đây lần này …”

        "Thế chất, lặn lội đường xa chắc cháu cũng mệt mỏi lắm rồi, lại phòng khách ngồi uống ly nước, nghỉ ngơi chút đã. Ta có việc khẩn cẩn xử lý chút, tối ta lại rồi chúng ta nói chuyện sau.”

        Bị y cố ý chuyển chủ đề, Bộ Nguyên Ngạo cười lạnh,tuy không nói rõ ra, nhưng với thái độ này của Uất Diệu Quyền hắn cũng đã hiểu được phần nào. Mấy ngày qua, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, dạng người nào sẵn sàng ra tay trợ giúp, dạng người nào lạnh lùng hoặc khéo léo chối từ, hắn cũng đủ để nhìn ra được rồi.

        Nếu đã vậy thì hắn cũng chẳng cần phải giả bộ khách khí làm chi nữa.

        "Uất thế bá," Trong giọng nói đã thêm vài phần châm chọc, “Chuyện nhà của cháu chắc ngài đã sớm biết, thừa dịp trời còn chưa tối, các ngân hào tiễn trang (*) còn chưa đóng cửa, số bạc 30 vạn lượng ngài nợ cha cháu bây giờ ngài tính đi, mai cháu sẽ ghé lấy. Khế ước mượn nợ cháu cũng đã mang đến đây rồi, mời ngài nhanh nhanh nghĩ cách đi nhé.”

* Hàng bạc, ngân hàng tư nhân

        Khóe mắt Uất Diệu Quyền lạnh lùng nhíu lại, không nói gì nữa, cả thư phòng toát ra không khí trầm lặng nguy hiểm.

        Một bóng dáng xinh đẹp lấp ló ở cửa thư phòng, sau đó lại lùi lại áp sát vào tường, chỉ còn thấy tà váy khẽ lay động lộ ra ở mép cửa, ẩn hiện ra vài phần ngây thơ.

        "Lam nhi." Uất Diệu Quyền cắn răng một cái, chần chờ một chút rồi gọi: “Vào đây!"

        Khuôn mặt nhỏ nhắn vì thẹn thùng mà đỏ ửng lên, cúi gằm xuống, chân cũng chậm rãi e lệ tiến vào. Bộ Nguyên Ngạo thoáng thấy một mái tóc đen óng ả, một chiếc gáy trắng như tuyết, một rồi một chiếc cằm nhỏ nhắn mềm mại, trái tim vốn đầy oán hận lạnh lùng của hắn cũng mềm mại hẳn đi.

        "Con đi chăm sóc Ngạo nhi nghỉ ngơi chút đi."

        Uất Lam ngây thơ nhìn trừng trừng cha mình. Sao hôm nay cha lại công khai để cho nàng và Nguyên Ngạo ở bên nhau thế này? Không phải cha nói như vậy sẽ không đoan chính, sẽ khiến nhà họ Bộ xem thường nàng sao?

        Thoáng cảm thấy hắn đang nhìn mình, quay mặt sang nhìn lại. ‘A! Chàng đen, gầy quá!’ Khuôn mặt vốn nho nhã ôn tồn nay lại có chút gì đó xa lạ. Là oán hận? Là giận dữ? Hay là lo lắng? Khiến nàng đau lòng. Nàng gần như không nhận ra hắn nữa! Quần áo của hắn … Tay hắn …

        Bất chấp phụ thân và Dung Khiêm vẫn ở đây, nước mắt không ngừng tuôn rơi, nàng bước lại nắm chặt tay hắn, cả người nàng run lên. Cứng quá!!! Đầy vết chai sần thế này, đôi tay này không còn giống như đôi tay của Tam công tử nhà họ Bộ của nàng nữa.

        Nhìn sâu vào đôi đồng tử trong suốt và đẹp đẽ kia, nhìn vào khuôn mặt không chút tâm cơ của nàng, nhìn vào vẻ mặt thương tiếc của nàng, trái tim hắn vừa mềm mại lại vừa nóng lên. Nàng đẹp, tốt đẹp, lại đơn thuần, nên cha mẹ hắn mới thay hắn định ra hôn ước với con gái nhà họ Uất, vốn ban đầu muốn đính ước chơ hắn với Hồ Dương quận chúa đó chứ.

        Nhưng bây giờ … liệu hắn còn có thể lấy nàng được nữa không. Ngay từ giây phút hắn bước vào, giây phút nhà họ Uất gọi hắn một tiếng ‘Thế chất’, thì vận mệnh dường như đã an bài rồi.

        "Đi đi! Bữa cơm chiều gặp lại." Uất Diệu Quyền không chút khách khí thúc giục.

        Uất Lam rút một chiếc khăn tay ra, thay Bộ Nguyên Ngạo lau đi những bụi đất bám đầy trên mặt, nàng muốn chậm rãi khắc sâu khuôn mặt tuấn tú mà nàng ngày nhớ đêm mong này vào trong mắt, trong lòng nàng.

        Tay nàng ấm áp, mềm mại... Khi nàng đau lòng cau mày lau đi bụi đất cho hắn, lại làm cho mũi hắn có chút cay cay. Hắn bắt lấy tay nàng, dán lên hai má mình, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn nàng.

        Nếu...

        Mất nàng, hắn còn gì để đáng cậy trông? !

        "Xảy ra chuyện gì rồi đúng không? Nghiêm trọng lắm sao?" Nàng luôn được dạy bảo để trở thành một cô gái dịu dàng, hiền thục, ngay cả cửa cũng rất ít bước ra. Khi sáu tuổi đã cùng với nhà họ Bộ giàu có nổi danh một vùng định ước. Rồi từ đó, mỗi ngày nàng bị ép học đủ thứ, tất cả đều là cách làm sao để làm tốt vai trò phu nhân của một gia đình quyền quý.

        Bởi vì trèo cao, cho nên cả nhà mới sợ chỉ một sai sót của nàng thôi cũng khiến nhà họ Bộ coi thường nhà họ Uất. Thế nên luôn cho nàng ăn đồ ngon nhất, mặc đồ đẹp nhất, các tỷ muội có ghen tị cũng làm được gì, ai có thể tìm được một nhà chồng tốt như nàng chứ.

        Nhưng dẫu không hiểu chuyện đời, thì nàng vẫn từ trong ánh mắt của hắn mà nhìn ra được điềm xấu.

        "Nếu..." Hắn ngừng một lúc lâu, thậm chí cả hơi thở cũng gần như ngừng lại, "Ta không  có gì cả, ngay cả một chốn dung thân cũng không có, muội …” Hắn không thể nói hết lời, thật sự hỏi không được.

        Nàng được nuông chiều từ bé, yếu ớt như hoa lan. Chỉ cần nghĩ đến việc để nàng phải mặc thô sơ, ăn đạm bạc thôi là hắn đã không chịu nỗi, xót xa lắm. Hắn thật sự nhẫn tâm muốn kéo nàng vào địa ngục cùng hắn sao?

        "Muội cũng sẽ theo huynh!" Đôi mắt to tròn trong như làn nước, đôi lông mi dài vì vẻ kiên định chăm chú mà càng thêm rung động lòng người.

        Hắn sửng sốt.

        "Lam nhi, Uất Lam..." Hắn thở dài.

        Mười bốn tuổi, nàng còn quá nhỏ, quá ngây thơ. Nàng không thể tượng được được nghèo khổ là chuyện đáng sợ đến mức nào, hơn nữa … Hắn cho nàng không chỉ có nghèo khổ, mà còn có trốn chạy, lang thang vô định, không chốn dừng chân … có lẽ, còn là cái chết.  

        "Ngạo ca, muội đi theo huynh, sống là người nhà họ Bộ, chết cũng là ma nhà họ Bộ.” Nàng kiên định nói.

        Từ khi sáu tuổi, từ khi nàng bắt đầu biết hắn sẽ là chồng của nàng, thì hắn đã là tất cả bầu trời của nàng rồi! Cha mẹ đối với nàng đặc biệt tốt là vì hắn, nhà nàng được nhà họ Bộ hết lòng giúp đỡ cũng là nhờ hắn. Mẹ đã nói, hắn là chồng nàng, càng là ân nhân của nhà nàng.

        Bộ Nguyên Ngạo bị lời nàng làm cho hơi chấn động, ngẩng đầu lên, buông tay nàng ra, lẳng lặng nhìn nàng: “Không, muội không biết đâu... Đi theo huynh, phải chịu rất nhiều khổ sở."

        "Muội không sợ!" Nàng nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của hắn, đôi mắt sâu thẳm, thốt ra một lời trịnh trọng như một câu thề.

        Hắn nhìn nàng thật kỹ, luyến tiếc, không nỡ buông ... Một người tuyệt đẹp như thế này lại muốn cùng xuống địa ngục với hắn. Nhưng, cho dù có bảo hắn ích kỷ đi nữa, thì hắn cũng không nỡ mất nàng! Cho dù hắn không rơi vào cảnh ngộ này, thì chỉ với lời này của nàng, với trái tim này của nàng, với ánh mắt kiên quyết này của nàng, hắn cũng sẽ dành cả đời để chăm sóc cho nàng, để đối đãi với nàng thật tốt, sẽ cố hết sức để đem đến cho nàng những điều tốt đẹp nhất.

        "Uất Lam, hãy nghe huynh nói. Chuyện nhà huynh ... Để huynh kể cho muội sau, bây giờ muội về lén thu thập hành lý, đừng nói cho ai biết,cho dù là cha muội hay là nha hoàn của muội cũng không được. Vào giờ tý tối mai, huynh sẽ ở trong cái đình cách cổng sau nhà muội một dặm chờ muội. Nếu thật sự muội không sợ khổ cực, không sợ cuộc sống bần hàn, huynh sẽ đưa muội đi.”

        "Được! Giờ tý đêm mai!" Trong hai mắt nàng như có một đốm lửa nhỏ đang tỏa sáng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: Bảo Vi
Có bài mới 28.12.2013, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: yêu hận vô tận - Điểm: 10
Chương 1

Edit : Kurt

Nguồn: Kites.vn

        Uất Lam sắc mặt đầy hoảng hốt nằm trên chiếc giường thấp (*) sang trọng đặt trên hành lang dưới ánh nắng mặt trời, ánh nắng giữa trưa hè, thế mà trên nàng còn mặc một bộ váy áo hoa bằng một loại gấm rất dày.

* Một loại giường ghế, na ná như sofa giường của chúng ta hiện giờ.

        Từ ba năm trước, khi nàng và em trai bị rớt xuống hàn đàm (*), cơ thể liền hình thành một bệnh lạ, sợ lạnh, cơ thể không thể chịu lạnh, không thể chạm vào bất cứ thứ gì lạnh giá, nếu không sẽ đau đớn như bị kim đâm, dao cứa. Cha đã mời vô số danh y cho hai chị em, chỉ tính riêng nhân sâm ngàn năm thôi trong ba năm này ăn cũng phải trên dưới trăm cây rồi, nhưng bệnh …

Đầm nước rất lạnh

        Uất Lam từ từ nhắm hai mắt lại, ánh mắt trời chiếu vào mi mắt một làn sáng ngọc. Nàng – không sao cả, nhưng mà em trai nàng, cha mẹ nàng có đến năm cô con gái, nhưng lại chỉ có duy nhất một đứa con trai như vậy,chỉ có duy nhất một người nối dõi tông đường. Cha thì đã già, hy vọng lại có một đứa con trai khác thật quá xa vời.

        Năm năm, hắn bỏ rơi nàng một mình đi gây dựng sự nghiệp đã sắp năm năm, một chút tin tức cũng không có.

        Cái hẹn ước trốn đi giữa đêm kia, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chỉ chờ đến giờ tý là bắt đầu. Vậy mà cuối cùng lại là mẹ tới, nói cho nàng biết là Nguyên Ngạo đã đi rồi, hắn để lời một lời nhắn miệng bảo nàng chờ hắn, chờ hắn lập lại sự nghiệp sẽ tới xin cưới nàng.

        Nàng khóc, nàng bi thương, nhưng nàng cũng hy vọng.

        Sau đó nàng mới biết, thì ra triều đình cảm thấy nhà họ Bộ nắm mạch máu kinh tế nước nhà, gần như là lũng đoạn nền kinh tế. Sợ họ có tâm mưu phản, thế là ngầm chèn ép, làm khó dễ khắp nơi, nhà họ Bộ từng bước từng bước nguy nan, rốt cục gặp phải tuyệt cảnh. Mà bọn trộm cướp giang hồ lại mơ ước gia sản nhà họ Bộ đã lâu, nay thấy nhà họ gặp nạn, sức tàn lực kiệt cùng rủ nhau vào cướp bóc, nhà họ Bộ họa vô đơn chí, không gượng dậy nổi.

        Lúc nàng gặp hắn chính là lúc Bộ gia lâm vào tuyệt cảnh, Bộ lão gia mới sai hắn đi khắp nơi đòi lại nợ nần cho mượn ngày xưa, để vượt qua cửa ải khó khăn đó.

        Cho nên hắn mới nói với nàng như vậy, nếu không sợ phải chịu khổ thì hãy đi cùng hắn.

        Nàng thật sự không sợ, nàng chỉ muốn được ở bên hắn, nhưng … cuối cùng hắn vẫn không mang nàng đi. Nàng nghĩ, có lẽ hắn sợ nàng phải chịu khổ, vậy nên cuối cùng mới một mình rời đi.

        Đi, là hẳn năm năm.

        Cuối cùng không một người nào nói cho nàng biết về người nhà họ Bộ, chuyện nhà họ Bộ nữa, giống như điều đó đã trở thành một điều cấm kỵ vậy. Hai năm đầu, nàng vẫn tràn ngập hy vọng, có lẽ ngày mai, có thể ngày kia … hắn sẽ đến. Hắn thông minh như vậy, vĩ đại như vậy, chỉ cần hắn muốn thì không chuyện gì không làm được.

        Rồi sau đó, nàng mắc phải căn bệnh này.

        Bởi vì thể chất suy yếu, vô cùng sợ lạnh, nên nàng không thể đi đâu cả, chỉ đành bất lực ở lại nhà, toàn tâm toàn ý chờ đợi hắn trở về.

        Dần dần, nàng bắt đầu sợ hãi, có thể nào do năm đó cha nàng không có tiền trả hắn, hắn giận nhà họ Uất nên không cần nàng nữa không? Hay là hắn phong thanh biết được bệnh của nàng, nên cố ý không quay lại?

        Nàng năm nay đã sắp mười chín, các chị gái nàng đều đã sớm lấy chồng sinh con, em gái thua nàng một tuổi cũng đã định ngày sớm xuất giá.

        Nàng không sợ chờ, chỉ sợ chờ không đến! Hắn còn sống không? Vì sao ngay cả một bức thư cũng không thấy đưa về, cũng không một lời nhắn nhủ! Chỉ cần để cho nàng biết hắn vẫn tốt, đừng để nàng chờ đợi trong mờ mịt như thế này nữa.

        "Tứ tỷ!"

        Nàng mở mắt ra, sau một lúc lâu mới thấy rõ cảnh vật trước mắt, sau đó... người tới là em trai nàng, Uất Thanh. Uất Thanh nhỏ hơn nàng năm tuổi, tình cảm hai chị em rất tốt. Quần áo thằng bé mặc cũng rất dày, sắc mặt bởi vì thể chất yếu ớt sợ lạnh mà có vẻ xanh tái.

        Thằng bé đáng thương... Nàng vươn tay về phía Uất Thanh, kéo cậu bé ngồi lên trên chiếc giường thấp cùng nàng. Nàng là nữ tữ, cả đời canh nhà giữ cửa cũng không sao, nhưng thằng bé, chẳng khác nào một con chim ưng nhỏ bị xiềng xích cột chân, trái tim bay bổng tận trời cao, nhưng người lại bị vây ở một chiếc lồng chật hẹp.

        Thằng bé mới mười bốn tuổi, những năm tháng sau này phải sống ra sao? Trong trời đất này thật sự có loại máu Cửu Dương vô cùng kỳ diệu đó thật sao? Thật sự có người có dòng máu kỳ lạ đó sao? Cho dù có, thì trong biển người mờ mịt thế này phải tìm làm sao, tìm bao lâu đây chứ?

        Thậm chí nàng còn nghi ngờ cái vị thần y nói máu Cửu Dương có thể trị được hàn độc trên người hai chị em nàng kia vì để nhận được số tiền treo thưởng rất lớn của cha nàng mà bịa ra một đơn thuốc giải không có thật. Nhưng nàng không dám nói ra suy nghĩ trong lòng, tìm kiếm loại máu Cửu Dương ấy đã gần như trở thành một loại dựa dẫm tinh thần của cha mẹ nàng rồi, thành hy vọng cứu vớt cuộc đời những người phụ nữ nhà họ Bộ rồi. Tìm kiếm, ít nhất cha mẹ vẫn còn có thứ mà hy vọng.

        "Tỷ tỷ." Giọng nói của Uất Thanh vẫn còn ít nhiều nét trẻ con, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy vẻ vui mừng: "Chúng ta được cứu rồi, tìm được người có loại máu Cửu Dương rồi.”

        Nàng sửng sốt, tìm được rồi? Bệnh của nàng được cứu rồi? Nàng có thể đi khắp chân trời góc bể tìm hắn rồi? Trái tim trong lồng ngực nàng không ngừng đập loạn.

        "Tỷ đoán thử xem, người đó là ai?” Trong đôi mắt trong suốt của Uất Thanh ẩn hiện nét lo lắng.

        "Đồ ngốc, làm sao tỷ biết được chứ? Người nọ chắc chắn sẽ cứu chúng ta sao?" Nàng không dám chắc chắn, nên không dám quá vui mừng, ba năm rồi … đã quá nhiều thất vọng.

        "Chắc chắn! Nhưng người đó muốn cưới tỷ."

        "Không!" Nàng biến sắc, "Tỷ không lấy ai hết, tỷ đang đợi Nguyên Ngạo mà! Trừ huynh ấy ra, tỷ không lấy ai hết!”

        "Tỷ..." Uất thanh tuy còn nhỏ mà đã khá trưởng thành khẽ thở dài.

        "Người có thể cứu chúng ta chính là Bộ Nguyên Ngạo."

        Nàng há miệng, một hồi lâu sau vẫn không thốt được lấy một lời.

        Làm sao có thể?

        Nàng có nên vui không?

        Vì sao hắn lại chọn cách này để xuất hiện? Hắn là người có loại máu Cửu Dương? Điều kiện để hắn cứu chị em nàng là nàng phải lấy hắn?

        Có lẽ, nàng chớp chớp mắt, trong đáy mắt tỏa ra một tầng ánh sáng sâu kín, hắn vẫn không giàu có lên, vẫn phải sống cuộc sống nghèo khó, vậy nên không dám tới đón nàng, đành phải dùng cách này để xuất hiện, chỉ có cách này mới khiến cha gả nàng cho hắn?

        Nàng che miệng lại, nước mắt theo kẻ ngón tay chảy dài xuống, nước mắt lành lạnh khiến da thịt nàng có chút đau đớn. Cho dù thế nào, cũng là hắn đến đón nàng, hắn đến lấy nàng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: Bảo Vi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chi No1, Hồng Gai, ltduyen133, My heaven, Nna1105, Phong Y Vân, Phính Si, rose23, Thuyvan, Tiếu Nhan, Viet Trinh và 870 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



cò lười: hihi cố gắng đi em...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn bánh trung thu, chắc em sưu nguyên list bánh :D2
cò lười: haizz nghèo mà đấu giá lên tới 4 con số luôn vậy
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn con hêu :love3:
Lily_Carlos: E nghèo lắm
cò lười: lily giàu vậy em?
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1050 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 151 điểm để mua Giày boot hồng 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1018 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 269 điểm để mua Lọ nước màu
Ngọc Nguyệt: Đi ngủ đây...
Ngọc Nguyệt: Ớ..thì...
Windwanderer: thi môn gì thế
Ngọc Nguyệt: Mai thi rồi, ahiuhiu...
Hoa Lan Nhỏ: TT.TT
Đường Thất Công Tử: nhường lan đi
Đào Sindy: bị ẩn r :)) ...
Đường Thất Công Tử: quân bà bà :lol:
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 426 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Hoa Lan Nhỏ: lâu lâu mới thấy đồ vừa ý mà bị giành hoài.. hiu hiu
Độc Cô Cầu Bại: quân bà bà
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: giờ nhường em nha
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 413 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: haizz xin lỗi Minh nha. Cũng sắp tới ngày kỷ niệm ngày cưới muốn đấu cái nhẫn thôi mà không biét nhẫn cưới của 2 người nha
Đường Thất Công Tử: tối r
Cô Quân: ai lặn
ღ๖ۣۜMinhღ: May di, ai nớp vui :kiss4:
Đường Thất Công Tử: hú :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặn rồi :sleep:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.