Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Lương Sư Như Thử Đa Kiều - Tịch Giang

 
Có bài mới 19.12.2013, 13:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.08.2013, 14:39
Bài viết: 1114
Được thanks: 1460 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới [Cổ đại] Lương Sư Như Thử Đa Kiều - Tịch Giang - Điểm: 7
Lương Sư Như Thử Đa Kiều

Tác giả: Tịch Giang

Nguyên tác: Trách ngươi quá yêu nghiệt ┃ Quái Nhĩ Quá Phân Yêu Nghiệt

Tiến độ bản gốc: Hoàn thành

Nguồn: http://www.jjwxc.net

Biên tập : Sói ┃QT ┃ Baidu

【 Nội dung giới thiệu vắn tắt 】

Mọi người trên đời đều nói, thà xông vào điện Diêm Vương, không gặp Lâu Tập Nguyệt. Ở giữa cát vàng bay đầy trời, nhìn thấy người đàn ông đứng  trước mặt đẹp như tiên giáng trần. Đường Tự run rẩy duỗi tay nhỏ bé của mình đưa ra trước mặt hắn. Sớm sớm chiều chiều, ước chừng mười năm, Đường Tự cuối cùng cũng hiểu được, có người bất kể vì hắn tươi cười, xinh đẹp cỡ nào, thế nhưng trời sinh hắn đã vô tình vô tâm.

Thể loại: Ngược ┃Tình cảm sư đồ.

Nhân vật: Đường Tự, Lâu Tập Nguyệt ┃ Phối hợp diễn: Tô Mạc Phi, Tử Yên, Triệu Đan, Bạch Khiêm, Diệp Linh .

Nguồn: https://soilangthang.wordpress.com/thuv ... u-da-kieu/



Đã sửa bởi condadieu lúc 22.12.2013, 20:22, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.12.2013, 13:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.08.2013, 14:39
Bài viết: 1114
Được thanks: 1460 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lương Sư Như Thử Đa Kiều - Tịch Giang. - Điểm: 10
Chương 1: Lâu Tập Nguyệt

Bất kể nhiều năm sau, tôi cũng không quên được lần đầu gặp gỡ Lâu Tập Nguyệt. Đó là hết thảy ác mộng hoặc có lẽ mộng đẹp đời tôi, mãi mãi không quên được hình ảnh chân thực đó.


Tôi nhớ rõ lúc đó mẹ tôi xông tới đoạt lấy tôi trước mặt những người đó, bỏ và giấu tôi vào vại nước. Sau đó, tiếng khóc của mẹ tôi vang bên tai tôi rất lâu rất lâu; tôi ra sức đập nắp vại nặng nề đẩy ra, từ trong khe hỡ nhỏ tôi nhìn trộm ra ngoài, thấy mẹ tôi ngồi phịch trên mặt đất, đầu nghẹo sang một bên, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ nhìn về phía tôi, không còn hơi thở.

Tôi khi đó đọc hiểu được lời mẹ tôi chưa kịp nói ra khỏi miệng. Cho nên tôi trơ mắt nhìn những người đó đập bể toàn bộ chum rượu làm dầu châm lửa, ngọn lửa nhờ gió to thoắt cái đã lên cao lan xa, cả khách điếm trong nháy mắt biến thành biển lửa mênh mông. Ánh lửa chiếu vào những khuôn mặt dữ tợn, dường như tôi đã tới địa ngục.

Những kẻ trộm cướp làm xong hết thảy, lại giống như chưa từng làm ra chuyện gì, vui cười rời khỏi khách điếm. Tôi náu mình trong vại nước bị lửa lớn thiêu nóng lên, thậm chí còn có thể ngửi mùi da thịt người bị đốt cháy đầy ghê tởm. Tôi cố nhịn xuống, dạ dày đang réo ùng ục;  tôi lấy hết sức bình sinh đẩy ra nắp thiết, sau đó ra ngoài nằm rạp trên mặt đất thở hổn hển, mãi đến khi, một đôi giầy gấm tinh xảo màu đỏ tươi đập vào trong mắt.

Trên đôi giầy thêu đường vân đen ẩn hiện, giống như rạng mây xinh đẹp phía chân trời, không hề có hạt bụi bám. Tôi không cầm lòng được nâng mắt nhìn lên phía trên, ngay lúc này đây tôi nghe thấy tiếng cười khẽ, giọng nói dịu dàng như thể thần tiên: “Vậy mà còn có người sống.”

Bả vai tôi run lên, cúi đầu cả người lùi về sau. Hoá ra là đồng bọn trộm cướp.

Đột nhiên, hai ngón tay hơi lạnh thô lỗ nâng cằm tôi lên, gương mặt người nọ bất ngờ đập thẳng vào mí mắt không hề phòng bị của tôi. Đối mặt một đôi mắt trong veo đó, dường như ánh lửa mãnh liệt chung quanh cũng ảm đạm đi mấy phần.

Người nọ cười nhẹ với tôi “Ngươi họ Đường?”

Khi nhìn thấy hắn tôi hoàn toàn không nhớ mình phải hít thở, sau một hồi giọng nói khàn khàn hỏi : “Người là. . . . . . thần tiên?”

Người nọ nghe ta nói như vậy càng cười, trong đôi đồng tử có ánh sáng sóng sánh lưu chuyển  “Ta giúp ngươi giết sạch đám người hại hai mẹ con ngươi, ngươi… . . . . . .”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi lại đại khai sát giới!”

Đột nhiên, một tiếng nói ôn hoà ẩn chứa giận dữ vang từ trên trời xuống, trong ánh lửa phía sau một bóng người vận áo màu thiên thanh bay vút vào. Người tới khi nhìn thấy tôi, thần sắc trên mặt đột biến, cổ tay vừa xoay chuyển một kiếm đâm ra!

Kiếm sắc bén xé gió lao vun vút tới đánh từ phía sau lưng người đó, ngay cả hai má của tôi bị gió xé mà rát cả mặt. Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt lại, theo bản năng dịch hướng vào lòng, trốn đi, chỉ cảm thấy thắt lưng bị siết chặt, sau đó thân thể nhẹ nhàng bật nhảy ra xa.

Tôi cảm giác được tay người nọ còn đang siết vòng quanh thắt lưng tôi, kinh hoảng mở to mắt nhìn cằm thon nhọn của người đó.Người nọ ôm tôi ở không trung vòng vo xoay chuyển, như con hạc đang khiêu vũ nhẹ nhàng, tóc đen rối tung xoay chuyển theo người nọ vẽ thành một vòng cung đẹp mắt.

“Lâu Tập Nguyệt, bỏ cô bé đó xuống!”

Người nọ cúi đầu nhìn thoáng qua tôi, nâng mắt nói chuyện với người kia “Tô Mạc Phi, là ngươi bảo ta bỏ xuống đó” Lời còn chưa dứt, cánh tay ôm tôi bỗng nhiên buông lỏng.

“Á!” cảm giác có chổ dựa vào bỗng nhiên biến mất, tôi sợ tới mức hai tay liều chết bám chặt lấy cổ người nọ, ra sức dán mình lên trước ngực người nọ

Người nọ cười khẽ ra tiếng, tiếng cười sâu trong như tiếng suối chảy “Tô đại hiệp, ngài doạ trẻ con rồi.”

Tôi thực sự bị doạ rồi, trái tim đập thình thịch, đem mặt vùi sâu vào ngực hắn, hé miệng hít thở từng chút, hít lấy mùi hương trên người hắn. Mùi hương ở trên người hắn so với mùi son của mẹ tôi còn thơm hơn, nghĩ đến mẹ, bất giác nước mắt tôi lại chực trào rơi xuống. Mẹ đẽ chết, vú Lí cũng đã chết, Tiểu Ma Tử cũng đã chết, trên đời này chỉ còn lại mình tôi cô đơn.. . . . . . .

Quần áo phía sau lưng bỗng nhiên sít chặt, người nọ xách tôi như một con mèo nhỏ kéo tôi xuống treo giữa không trung, tôi vừa khóc vừa quay đầu nhìn về khuôn mặt thần tiên đó, tay chân bắt đầu lỗ mãng vùng vẫy.

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi muốn làm gì?” Người vận áo xanh trầm giọng hỏi. Tôi nghe giọng nói người vận áo thiên thanh đầy khẩn trương, không khỏi ngoáy đầu nhìn về phía anh ta. Trong ánh lửa bập bùng, thanh y trông vô cùng tươi mát tuấn lãng, trong đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, đồng tử thoáng vẻ tha thiết lo lắng, thậm chí còn hơi cau mày.

Tôi lúc đó không hiểu vì sao anh ta cau mày, nhưng cảm thấy rằng vị đại ca ca xinh đẹp dịu dàng bên cạnh này nhất định sẽ cứu tôi. Mãi cho tới sau này, tôi mới hiểu rằng, khi đó bản thân mình chỉ cách cái chết có một bước.

Hai người cứ giằng co như vậy, ai cũng không nhúc nhích một chút. Lửa càng lúc càng lớn, xà ngang nóc nhà bị lửa thêu cháy thành than đen, thiêu rụi vỡ ra bùm bụp lao xuống. Tôi bị ánh lửa đốt khiến cho trán đổ đầy mồ hôi, một giọt mồ hôi rơi trên mặt đất. Một đoàn khói xanh “ào” bắn ra, dần dần ánh mắt tôi bị hun khói không thấy nổi thứ gì, tôi hoảng sợ vùng vẫy, há miệng muốn gọi nhưng kìm không được ho khụ khụ, khói đặc cuồn cuộn, tôi ra sức bịt miệng mũi không được, ngực khó thở đau đớn.

Người ánh xanh rốt cuộc nhịn không được, khua kiếm đâm lại đây, nóng lòng la lớn: “Lâu Tập Nguyệt, ta không tin ngươi là cái loại đê tiện tiểu nhân, ngay cả đứa trẻ cũng không buông tha!”

Bên tai tôi vang lên tiếng nói du dương chầm chậm đáp lời: “Tô đại hiệp không sợ nhìn nhầm sao?”

“Lâu Tập Nguyệt!” sau tiếng gào to, thanh kiếm nhanh chóng tiếp cận, ánh sáng màu xanh chói mắt đầy trời

Tôi chỉ cảm thấy hoa mắt, bản thân mình được người mang theo ôm vững chắc, nhảy lên phá bay nóc nhà bay ra ngoài, thân hình như nhẹ nhàng đạp lên đám mây nhưng cũng vững vàng dừng ở mảnh đất trống ngoài khách điếm. Tiếp theo được hắn tiện tay ôm qua; phía sau lưng nới lỏng ra, trong chớp mắt khi tôi rơi xuống đất, cả người tôi giống như bị rơi, tôi vùng vẫy nghĩ muốn phải ngồi xuống, trong tay bỗng nhiên chạm vào cái gì đó lãnh lẽo. Tôi rụt tay về, trong đám khói đặc khiến mắt xốn, cố gắng nhìn thứ bên cạnh mình, tức khắc tôi sợ tới mức mặt không còn chút máu

Đây thực sự không phải địa ngục?

Thi thể chồng chất, thiếu tay đứt chân, không có đầu, các loại chết cực kỳ đáng sợ. Mà tôi… đang ngồi giữa một đống thi thể…. Tôi cắn mạnh vào cánh tay mình để không cho mình thét ra tiếng hét chói tay. Bọn họ đều là người xấu, bọn họ đều đáng chết! Tôi không ngừng tự nhủ với chính mình, nhưng mùi máu tươi lẫn hoảng sợ khiến tôi muốn nôn mửa.

“Cô bé!”

Người áo xanh nhanh chóng chấm dứt đánh nhau, phi bay về phía tôi, trong khoảng tay khẽ chạm vào tay tôi, đã bị người còn lại duỗi tay ra ngăn cản lại

“Tô Mạc Phi, là ta nhìn thấy nàng trước” tiếng nói dịu dàng mềm mại, giọng điệu chân thật đáng tin

“Ta sẽ không cho ngươi làm hại nàng!” giọng nói cũng kiên quyết như thế.

Người nọ cong môi cười: “Ta sao có thể làm hại nàng chứ” tay áo phất bay, hình như gió từ đó chạy đến vờn qua mặt tôi, ngón tay thon dài chìa ra phủ lên mặt tôi “Nàng chính là đệ tử Lâu Tập Nguyệt ta tuyển chọn”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi đừng hòng!” Người áo xanh thân hình nhoáng lên một cái, người đã tập kích bên cạnh người nọ, lời nói quyết đoán: “Hôm nay ta phải mang nàng đi.”

“Tử Thần phái các ngươi lúc nào thu nhận nữ đệ tử vậy??” Người nọ đồng tử xoay chuyển, trong con ngươi đen trong suốt loé lên tia bỡn cợt “Hay là, Tô đại hiệp đây không giữ thanh quy, vừa ý con ‘mèo nhỏ’ này rồi?”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi. . . . . .”

Một bàn tay đẹp mắt vươn tới trước mặt tôi, như ngọc khắc vậy, thon dài trắng nõn, nói với người bận áo xanh: “Không bằng, chúng ta để cho cô ta quyết định đi với ai?”

Tôi bỗng nhiên sửng sốt, nhìn qua lại hai người trước mắt rất lâu. Biển lửa hừng hực trước mắt, đốt huỷ nhà của tôi, phía sau là sa mạc cát vàng vô biên vô hạn, thấp thoáng nghe thấy tiếng dã thú gầm gừ, tôi biết tôi phải lựa chọn một người mới có thể sống sót.

Tầm mắt tôi bình tĩnh dừng lại trên lúm đồng tiền trên khuôn mặt đẹp kinh người kia, giống như bị mê hoặc, run rẩy tôi chìa tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay người nọ

“Ngoan, đồ nhi tốt của ta” Người nọ mở miệng khen thưởng, tay chân cứng ngắc kéo tôi đứng dậy, cười xoa xoa tóc tôi, sau xoay người muốn dẫn tôi rời khỏi.

“Chờ đã!” người vận áo xanh kia bỗng nhiên ngăn trước mặt chúng tôi, khuôn mặt tuấn tú nghiêm lại nói: “Ta. . . . . .”

Hắn vung lên tay áo khiến cho người áo xanh lui thẳng về sau, mở miệng nói: “Tô Mạc Phi, đừng ép ta huỷ đi tám năm ước định” Tiếng nói tựa như kết từ băng, lãnh doạ chết người.

Tôi không biết người áo xanh vì sao muốn ngăn đón chúng tôi, khó hiểu mà ngẩng đầu nhìn về phía người nắm tay mình, khi tôi nhìn mặt hắn vào lúc này trong lòng giật mình một cái. Tôi chưa bao giờ gặp qua một người có ánh mắt đáng sợ như vậy! Trong lòng tôi không biết vì sao dâng lên cảm giác sợ hãi.

Hắn tựa hồ nhìn thấy tôi run rẩy, thu hồi tầm mắt đối mặt với người vận áo xanh, khẽ chớp hạ lớp lông mi dày nhìn tôi, mỉm cười, giống như gió xuân quét qua cuốn hết âm u lạnh lẽo. Hắn dịu dàng hỏi tôi: “Đúng rồi, ngươi tên gì?”

“Đường Tự.” Ta nhìn thẳng vào đôi đồng tử lóng lánh như ngọc, đầu óc như mộng “Người. . . . . .”

“Ngươi nên gọi ta gì nào?” Hắn cắt ngang lời tôi, đôi mắt cong cong, khoé mặt phượng đẹp cong lên

Tôi ngây ngẩn mà trả lời: “Lâu Tập Nguyệt. . . . . .” lời còn chưa đứt, thấy trán đau. Hoá ra hắn dùng ngón tay gõ lên đầu tôi một cái, còn xụ mặt quở trách mà nói: “Ngốc, ngay cả tiếng sư phụ cũng không biết gọi.”

Tôi che chỗ đau ngây ngẩn ra nhìn hắn, trực giác cảm thấy hắn thực sự giận tôi. Trông phản ứng của tôi như vậy, hắn vui vẻ nở nụ cười, đôi mắt cong cong như trăng non, tiếng cười réo rắt như tiếng suốt trong cảm giác sợ hãi trong lòng tôi biến mất không thấy dáng. Sau đó, tôi ngoan ngoãn được hắn nắm tay, vượt qua một đoạn thân thể tay chân bị chặt khiến tôi sởn gai ốc, đi về phía trước vào sa mạc tối đen như mực.

Màn đêm phủ bốn phía sa mạc, như con quái thú mở miệng to đầy máu, có thể cắn nuốt toàn bộ lữ khách bước vào vùng cấm địa. Tôi biết rõ việc này, vì những lữ khách từng ở trọ trong khách điếm có nói qua. Nhưng hôm nay….Tôi quay lại nhìn lửa rực trời phía sau, mặt rơi lệ đi theo người nọ từng bước từng bước đi vào nơi đáng sợ, lạ lùng chính là trong lòng tôi cũng không có sợ hãi bao nhiêu, bởi vì tôi đã có hắn ở bên.

Hắn là sư phụ tôi, từ nay về sau, trên đời này là người thân duy nhất của tôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.12.2013, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.08.2013, 14:39
Bài viết: 1114
Được thanks: 1460 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lương Sư Như Thử Đa Kiều - Tịch Giang. - Điểm: 10
Chương 2: Nụ cười của sư phụ

Đối với chuyện bắt đầu nơi sinh sống mới, tôi cảm thấy sợ hãi. Từ nhỏ tôi chỉ ở trong khách điếm Thiên Môn và chưa ra khỏi mười dặm, nơi nào xa hơn hầu như chưa bao giờ đi. Lần này theo hắn, tôi cùng sư phụ băng qua sa mạc đi mất mười ngày mới tới Diêu Thành non xanh nước biếc.


Nơi này so với nơi sa mạc trước kia tôi ở hoàn toàn không giống nhau, ánh nắng rất dịu dàng, tiếng chim hót thanh thúy vang lanh lảnh, ngay cả trong gió cũng nghe thấy mùi hoa thơm ngọt ngào. Dọc đường, tôi được hắn khóa chặt trong áo choàng ôm ngồi phía trước người, ở trong lòng hắn, lộ đôi mắt tò mò vọng nhìn khắp nơi.

“Sư phụ, ở đó đang làm gì vậy?” Tôi chỉ vào một nơi đầy người vô cùng hưng phấn tụ tập lại, mà quay đầu lại hỏi hắn.

Lâu Tập Nguyệt thoáng liếc nhìn qua, trả lời tôi đầy ngắn ngọn : “Đón dâu.”

“Đón dâu?” mắt tôi lấp lánh nhìn chằm chằm vào đám người vừa diễn tấu sáo và trống, bọn họ mặc y phục  màu đỏ sẫm, vui mừng cười tươi, ngay cả tôi cũng cảm thấy phấn chấn hẳn lên, nắm lấy vạt áo hắn, trong đôi đồng tử lấp lánh đầy hâm mộ nhìn kiệu hoa  “Ở nơi chúng con cưới vợ không thú vị như vậy “

“Sao, vậy các ngươi làm thế nào??”

Tôi không phát hiện ra giọng điệu Lâu Tập Nguyệt có gì đó khác thường, vẫn hưng trí bừng bừng đáp “Ở nơi chúng con các cô dâu khi gả ra ngoài đều cưỡi con lừa.”

“Con lừa?” Lâu Tập Nguyệt bỗng nhiên cúi đầu, nhìn tôi nhoẻn miệng cười, trong đôi mắt sóng sánh dịu dàng “Tiểu Tự có muốn xem náo nhiệt hơn không??”

“Tốt quá tốt quá.” Tôi vui vẻ còn vỗ tay, còn đang suy nghĩ xem hắn sẽ làm gì cho tôi xem; bỗng nhiên hắn không hề báo trước nhảy vọt người lên. Bấy giờ đám người đón dâu vừa lúc đi tới trước ngựa chúng tôi, thân mình Lâu Tập Nguyệt ở không trung như cánh bướm xẹt qua, đến khi tôi lấy lại tinh thần, hắn đã bay lên trên đỉnh kiệu hoa; trong tay không biết từ khi nào đã nắm bảo kiếm mỏng như cánh ve, ánh nắng phản chiếu vào thân kiếm, đâm vào mắt tôi sinh đau nhức, rồi xinh đẹp tới mức khiến người ta không thể nào di chuyển tầm mắt.

Bỗng nhiên, cổ tay Lâu Tập Nguyệt khẽ chuyển, thế kiếm như mang theo sức mạnh của ngàn quân chém xuống ‘oành’ một tiếng nổ, đỉnh kiệu hoa tân nương đó bị chém thành hai nữa. Tôi giật nảy mình há to miệng nói không thành lời, trơ mắt nhìn thấy một bóng người thoát ra khỏi kiệu hoa đánh nhau với hắn trong không trung.

Động tác của hai người bọn họ quá nhanh, đến nỗi tôi thậm chí còn không nhận ra được ai với ai. Ngay sau đó, lại nghe thấy một tiếng nổ, hai người trong không trung đột nhiên tách ra, một người nhanh nhẹn ung dung rơi xuống đất, một người như con chim to bị bẻ gãy hai cánh nện trên mặt đất.

Hết thảy đều xảy ra trong chớp mắt, đám người đón dấu mới kịp phản ứng. Người thanh niên ngã xuống đất đã nôn ra một miêng máu tươi, môi run rẩy dính máu, chỉ vào hắn rống lớn với những người kia: “Hắn chính là Lâu Tập Nguyệt, giết hắn báo thù cho sư phụ!”. Người đó vừa nói xong, ngay cả tôi cũng nhận ra không khí ở đây căng thẳng, mới vừa rồi ở đường phố còn nhộn nhịp giờ đã trốn hết không còn thấy bóng dáng người nào.

Trên đường lớn vắng vẻ, Lâu Tập Nguyệt bị đám người đón dâu vây tròn bao vây vào trong. Nhìn thấy đối phương nhiều người như thế, người nào so với sư phụ tôi cũng cường tráng vạm vỡ, tôi không thể không lo lắng cho hắn được.

Tiếp theo chỉ chớp  mắt,  những người đó hô to đồng loạt vung đao kiếm nhắm vào Lâu Tập Nguyệt chém tới! Tôi khẩn trương ngay cả tim đập cùng ngừng lại: “Sư. . . . . .”. Tôi hoảng sợ ngay cả la lên còn chưa kịp nói ra; nét tươi cười trên gương mặt Lâu Tập Nguyệt tuấn mỹ vô song hoàn toàn biến mất, đồng tử trong suốt như hiện lên một luồng ánh sáng lạnh, kiếm trong tay hướng lên trên đâm ra. Sau đó, tôi chỉ thấy một mảnh ánh đao bóng kiếm, còn có bóng người di chuyển trong vùng trời máu tươi đỏ sẫm.

Mùi máu tươi nồng nặc xông vào lỗ mũi tôi, tôi bịt chặt mũi, cố gắng kìm lại cảm giác muốn nôn mửa. Hoàn cảnh trước mặt, bỗng nhiên trời đất xoay chuyển, ánh mắt mẫu thân trước khi chết, một mồi lửa rực rỡ, một Huyết trì địa ngục đầy tàn thi, tiên sống hiện lên trước mắt. Đầu óc tôi mê mang, thân mình hơi nghiêng sang bên, đợi đến khi ý thức được, tôi đang ngã từ trên ngựa xuống

Nhìn mặt đất cứng ngắc càng ngày càng gần trong mắt, tôi sợ tới mức nhắm chặt hai mắt, nhưng đón lấy tôi không phải mặt đất lạnh như băng và đau nhức, mà là một vòng ôm ấp ấm áp mạnh mẽ. Tiếng nói dịu dàng mang theo hơi thở nóng phả vào lổ tai tôi: “Ta sao lại có đồ đệ ngốc như thế này, ngay cả ngồi trên lưng ngựa cũng bị ngã.”

Lời nói hắn chọc tức tôi khiến cho mặt tôi thoắt cái đã đỏ bừng, tôi ngượng ngùng cuộn mình vào trong lòng ngực hắn, trong tai lại nghe thấy những người đó ồn ào nói tôi và sư phụ đúng là một ruột người, một người cũng không buông tha. Lâu Tập Nguyệt không thể đặt tôi qua một bên, cứ như vậy hắn ôm tôi bằng một tay, mặt khác tay kia cầm trường kiếm quơ, cổ tay hơi đổi, mắt cũng không thèm nâng lên, kiếm đã cắt đứt yết hầu người nâng đao nhắm về phía tôi.

Trong tai tôi lại nghe thấy tiếng kỳ dị, cũng không biết đây là âm thanh lưỡi kiếm đâm vào da thịt, vừa hay lại còn xoay mặt nhìn, sau đó hoàn toàn ngây ngốc —— ngay trước mắt, tôi  nhìn người nọ trừng trừng đôi mắt mở to, cổ họng phun máu như thác đổ, rồi ngã xuống.

Sau đó đập vào tai tôi rất nhiều tiếng gào, tiếng kêu thảm thiết, tiếng rên rỉ. . . . . . Nhưng vào phút này dường như chẳng có can hệ gì với chúng tôi, một cánh tay Lâu Tập Nguyệt ôm không ngăn được cả người tôi đang run rẩy. Những người đó công kích đều bị hắn chém giết dưới kiếm, trên khuôn mặt trắng như ngọc bích chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

Tôi ngẩn người nhìn sườn mặt hắn hồi lâu, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi và hoảng sợ, theo bản năng muốn tránh khỏi vòng tay ôm ấp của hắn. Lâu Tập Nguyệt hơi chút dùng sức trói buộc tôi vào trước ngực, kiếm trong tay hoa một vòng, đâm thủng ngực người cuối cùng.

Nhát kiếm này không phải thẳng vào tim người nọ, cho nên người nọ đau đớn che ngực ngã quỳ ngồi trên đất. Lâu Tập Nguyệt trên cao lạnh lùng nhìn xuống đánh giá y, trong mắt ánh lên nét thô bạo chưa bao giờ nhận ra; khóe miệng cũng cong lên mang theo nét cười, không nhanh không chậm rút ra bảo kiếm trong cơ thể người nọ .

“A a a –” người nọ bị hắn tra tấn đến đau tim liệt phổi mà kêu thảm thiết, sắc mặt tôi cũng bị dọa trắng, lấy tay bịt lại lỗ tai không muốn nghe thấy. Lâu Tập Nguyệt kéo tay tôi xuống, môi lần lượt kề bên tai tôi dịu dàng bảo: “Tiểu Tự, mở mắt”. Tôi ra sức lắc đầu. Lâu Tập Nguyệt tiếng nói trầm hẳn xuống, tôi thậm chí còn cảm nhận được hắn đang áp chế tức giận: “Lời nói sư phụ, ngươi không nghe sao??” cả người tôi cứng đờ, cắn môi dưới hé một kẽ hở nhìn người nọ.

Đập vào mắt là màu đỏ, màu đỏ chói mắt

Máu tươi nhiễm hết hồng y người đó, mặt đất giống như dòng nước sông nhỏ chạy dưới thân họ, có người đang nằm trong vũng máu giãy dụa rên hơi tàn

“Khốn nạn!” người thanh niên mới vừa rồi ngồi trong kiệu cố gắng đứng lên, nghiêng ngả hướng về chúng tôi đi tới, trên mặt đầy vết máu, hai mắt đỏ bừng gào to với Lâu Tập Nguyệt: “Dừng tay! Ngươi buông tha cho Tam sư bá ta, ngươi. . . . . .” Tôi rõ ràng thấy chuôi kiếm trong tay Lâu Tập Nguyệt nhẹ nhàng xoay chuyển, thần sắc người nọ bỗng nhiên bộc phát ra tiếng gào thét lớn hơn nữa, con ngươi đen trong suốt sáng bóng đó thoáng nhìn qua người thanh niên kia, hé ra tươi cười tàn nhẫn.

“Được, ta ‘ buông tha ’ ông ta.” Cánh tay hắn lại nhấn mạnh xuống, máu tươi trong cơ thể người nọ theo thấn kiếm bắn nhanh ra ngoài. Lâu Tập Nguyệt nhẹ xê dịch thân tránh đi, một giọt máu cũng đụng không đến người hắn, ngược lại là tôi bị một giọt chất lỏng ấm áp bất ngờ bắn lên ấn đường.

Tôi bị chấn động đã quên luôn cả phản ứng. Lâu Tập Nguyệt cúi mắt nhìn liếc qua tôi một cái, đỡ tôi đứng yên, thấp giọng lẩm bẩm “ô uế.” Cong tay nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt tôi. Con ngươi tôi bỗng nhiên co rút, nếu không phải chính mắt tôi nhìn thấy màn kia, tôi bất kể thế nào cũng không tin tưởng, sư phụ tươi cười dịu dàng như gió lại chính là Tu La vừa giết người không chớp mắt.

Lâu Tập Nguyệt giúp tôi lau sạch sẽ, sau đó cầm khăn gấm lau vết máu đó tiện tay vứt thẳng xuống đất, bàn tay duỗi ra trước mặt tôi “Đi thôi Tiểu Tự.”. Tôi kinh ngạc nhìn hắn không đáp lại lời nào. Đôi mắt Lâu Tập Nguyệt cong cong, trong mắt chứa ý cười cực kỳ dịu dàng: “Tiểu Tự để ý sao, chẳng lẽ bởi vì sư phụ?”

Lòng tôi mạnh liệt chấn động, nhìn trong đôi mắt hắn có chiếu hình bóng ngược của tôi nho nhỏ, kìm lòng không được đưa tay cho hắn. Lâu Tập Nguyệt chỉ cầm, nắm tôi đi đến trước ngựa, đỡ tôi ngồi lên trước, tiếp theo xoay người ngồi phía sau tôi.

“Lâu Tập Nguyệt!”

Phía sau truyền đến tiếng kêu to đầy thê lương khiến tôi kìm không được quay đầu lại, chỉ thấy người thanh niên kia tóc bay tán loạn gục trong vũng máu, trong đồng tử bắn ra tia sáng khiến cho lòng tôi kinh đảm. Người đó trân trối nhìn chằm chằm bóng dáng Lâu Tập Nguyệt, nổi giận rống tiếng chửi rủa : “Lâu Tập Nguyệt, ngươi là súc sinh! Ngươi sẽ bị báo ứng! Một ngày nào đó, ngươi sẽ bị chia lìa người thân, chết không có chỗ chôn! Ngươi. . . . . .”

Tôi bị những lời hận ý của người đó nói gần như muốn nghiền xương cốt Lâu Tập Nguyệt thành tro tàn, cả người đánh  cái rùng mình. Lúc này, một kiện áo choàng tự phía sau kéo đến từ đầu vai tôi bao bọc toàn bộ: “Tiểu Tự sợ?”. Lâu Tập Nguyệt nghiêng đầu nhìn tôi hỏi. Tôi kinh ngạc gật gật đầu, kéo ống tay áo hắn, giọng nói run rẩy: “Sư phụ, người đó điên rồi, đừng giết người đó”. Lâu Tập Nguyệt cười cười dịu dàng với tôi “Sư phụ không muốn giết y nha.” Tôi thoáng chốc nhẹ nhàng thở ra “Sư phụ. . . . . .” trong lòng tôi có chút sợ hãi ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt Lâu Tập Nguyệt xinh đẹp tất cả đều là thần sắc dịu dàng, khiến tim tôi đập nhanh lên hẳn.

Tôi khó khăn nuốt xuống ngụm nước miếng, hơi gan dạ hỏi: “Sư phụ, nếu Tiểu Tự đã làm sai chuyện, người cũng sẽ đối xử giống như bọn họ. . . .với con sao??” Lời nói vừa ra khỏi miệng, trên trán lại tê rần. Lâu Tập Nguyệt búng tay không nhẹ không nặng mà gõ trán tôi một cái, tiếng nói êm tai chậm rãi bảo: “Tiểu Tự ngốc, ngươi là đồ nhi ngoan của sư phụ, sư phụ sao có thể làm tổn thương ngươi?”

Mắt tôi khẽ chớp nhìn hắn hồi lâu “Dạ” một tiếng quay lại đầu, thân mình lại lặng lẽ rúc vào lòng ngực hắn càng dụi dụi vào trong. Trong lòng nghĩ, những người đó muốn hại sư phụ cho nên sư phụ mới đối xử với bọn họ như thế. Tôi sẽ không hại sư phụ, thì làm sao khiến hắn tức giận như thế được? Cái ý niệm hoảng sợ kia khi được hắn ôm ấp vào lòng thì trong đầu tôi đã không còn gì nữa.

Khi đó tôi khờ dại nghĩ rằng, bản tính Lâu Tập Nguyệt thực ra vẫn là người tốt, đối với người nhục mạ mình còn có thể buông tha bỏ qua. Về sau, tôi mới dần dần hiểu ra, hắn không phải đối người thanh niên phát lòng nhân từ, mà hứng thú lớn nhất của hắn đó là hủy diệt hết thảy sự quý trọng của người khác, sau đó ở một bên mắt lạnh xem xét.

—–

Sương mù che phủ núi non, tôi ra sức mở to hai mắt nhìn về phía trước, trước mắt chỉ có một mảnh trắng xóa. Dựa vào lòng ngực ấm áp, tôi vẫn luôn ôm lấy ống tay áo Lâu Tập Nguyệt, tuy rằng nhìn không thấy nhưng trong lòng cũng không cảm thấy hốt hoảng.

Lại đi thêm khoảng chừng nữa canh giờ, sương mù dày đặc tan dần, tôi đã có thể nhìn thấy cây lớn che trời xanh um tùm hai bên đường nhỏ, cành lá cao cao tươi tốt vươn thẳng lên trời cao, che trời  không, che luôn ánh mặt trời.

Tôi cho tới bây giờ chưa thấy qua những cây gỗ lớn tới vòng tay mấy người ôm còn chưa hết, nhất thời ngơ ngác ngửa đầu nhìn trời cao còn lại chút nhỏ nhoi giữa các ngọn cây. Bỗng nhiên, trời xanh trên cao dừng lại, tôi còn chưa kịp phản ứng, Lâu Tập Nguyệt đã ôm tôi xoay người xuống ngựa: “Tới rồi Tiểu Tự.”

Tôi ngoan ngoãn được hắn ôm xuống lưng ngựa, mắt ổn định nhìn tòa trạch viện phía trước: “Sư phụ, ” tôi ngẩng đầu gọi hắn “Trong nhà của người còn có người nào khác không?”. Lâu Tập Nguyệt cười cười nói: “Tiểu Tự, nơi này về sau cũng là nhà của ngươi”. Tôi vừa nghe thấy thế trong lòng không biết có bao nhiêu rung động, không khỏi nắm chặt tay hắn hơn nữa.

Đúng lúc này, cách đó không xa cánh cửa chính tự nó chậm rãi mở ra, một làn váy mảnh may màu tím nhạt giống đám mây phiêu phiêu trước mặt tôi, đến khi tôi nhìn thấy bóng dáng thướt tha thướt tha, giống như tiên tử theo gió mà đến. Tôi không hề chớp mắt nhìn đại tỷ vô cùng xinh đẹp hướng về phía này, cúi đầu đối với Lâu Tập Nguyệt chân thành bái hạ: “Công tử một đường vất vả”. Khi chị ấy nói chuyện tiếng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, lọt vào tai vô cùng thoải mái. Chờ đến khi chị ấy ngẩng đầu,chị ấy khẽ nhíu mày khi nhìn thấy bên cạnh Lâu Tập Nguyệt còn có một người nữa là tôi, ánh mắt hơi hoang mang nhìn trộm tôi từ đầu tới cuối, sau tức khắc khôi phục nét bình thản.

Lâu Tập Nguyệt kéo tôi tới trước mặt chị, cúi xuống cười nói với tôi: “Tiểu Tự, cô ấy gọi Tử Yên, sau này cô ấy sẽ chăm lo cuộc sống hằng ngày của ngươi.” Tôi ngay vội vàng gật đầu kêu một tiếng “Tử Yên tỷ tỷ, xin chào.”

Tử Yên quay lại cười với tôi, đôi mắt trong suốt quyến rũ động lòng người “Chào em, Tiểu muội muội gọi là gì?”

“Muội gọi là Đường Tự.” Tôi ngoan ngoãn đáp lại.

“Tử Yên, ngươi mang Tiểu Tự đi xuống tắm rửa thay quần áo.” Lâu Tập Nguyệt lên tiếng tiếp câu chuyện “Ta đã quên trong núi trời giá rét, không có chuẩn bị cho nàng quần áo chống lạnh vừa người.” Nói xong xoa xoa tóc tôi, khóe miệng ý cười càng rõ. Tử Yên cúi đầu đáp: “Dạ, công tử.” vươn bàn tay trắng nõn tinh tế kéo tôi “Tiểu Tự đi theo tỷ.”

Tôi nhìn Lâu Tập Nguyệt, lại nhìn Tử Yên, hơi có chút lưu luyến không rời mà buông lỏng tay hắn ra, theo Tử Yên đi vào trong cửa lớn. Không đi tới vài bước tôi nhịn không được quay đầu lại nhìn Lâu Tập Nguyệt, hắn đang đứng ở nơi đó, nhìn về phía tôi cười dịu dàng, ánh mặt trời chiếu rọi trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, như ngọc sáng chói rực rỡ.

Lòng tôi giống như có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhảy liên tục. Nghĩ tới sau  này có thể cùng sư phụ sinh hoạt cùng nhau, dọc theo đường đi những bất ổn cùng lo lắng trong nháy mắt không còn sót lại chút gì, tôi thậm chí còn có tâm tình phấn chấn chờ mong.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alice.0.1.6, neyuq, nhóc đen, seeseewon, Tuyết Nữ Kine và 468 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.