Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21769
Được thanks: 15501 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 1thứ ba mươi 51mốt: Trở bdvề

Tìm 78được phương dpháp ra ngoài d6rồi, nhưng ahồng quang 2lại biến dmất. Hai 0người rơi 39vào đường 56cùng chỉ 8fđành ngồi 4bbên hồ 6ước, phóng 16ầm nhìn 7ca xa nhìn bgắm bầu 40rời, chờ 4bồng quang 2uất hiện 13rở lại.

Gió f2iu hiu thổi, aehĩ Sanh cảm cehấy buồn 3gủ, đầu 4fật gù, a8ật gù, 76gả về 4hía Trường 6yên. Trường 7yên vốn 6dđang nhíu 9ày chăm b5hú quan sát deai quang cầu 64đỏ trong 3cồ, thần 64ắc có chút 8rầm ngâm. 8c © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn 0ang phía 3ên cạnh, dhấy Nhĩ 8canh hai mắt ffhắm nghiền, cật gà gật 4bù dường ehư rất 1duồn ngủ, 7hìn xuống 9hoảng cách 0iữa hai 35người, 1hắn tỉnh 5bơ dịch 5người về f7phía nàng.

Nhĩ ecSanh nghiêng fađầu, vừa 1vặn dựa 0vào vai ai 3fđó.

Sợi 7tóc đen 8fmềm mại 3brủ xuống, 8quẹt nhẹ avào bên 8cổ hắn, 6etâm tình 7ccủa Trường 0Uyên cũng 0theo đó 8mà dịu 56lại. Khẽ 03nghiêng đầu 68về phía 03Nhĩ Sanh, d5đỉnh đầu 8hai người 0chạm nhau, 5hắn khẽ 9fdụi dụi 3đầu, mặc 5fdù không 7cười nhưng 3trong mắt 18lại lộ f7ra vẻ thỏa 5mãn hiếm f6thấy. Hắn 88giống như 77đứa nhỏ etrộm được efđường, 5đắc ý e9hưởng thụ 9giây phút 5ean nhàn này. 7 © DiendanLeQuyDon.comDù những eđóa hoa 0trắng bay 69ngang qua d6họ rồi 2dhóa thành cbbụi, hắn b9cũng thấy c9cảnh như 8vậy thật 14đẹp.

Trường e3Uyên nghĩ, 0fcứ coi như fkhông đi 1qua vạn 70dặm đường, 4cvượt trăm 7sông ngàn enúi ngắm anhìn thế 4giới rộng 4lớn, nhưng 07có thể 0giữ được bmột mảnh 76an bình trong c5tim, như 5vậy cũng 9không phải 18không tốt...

Đang eenghĩ ngợi dmiên man, 3chợt nghe 69tiếng Nhĩ d5Sanh nói 5amơ: “Thịt...” e0Nàng còn 5chép chép d5miệng, giống 2như đang 8fhồi tưởng 71lại hương ffvị kia.

Trường 7bUyên trầm cmặc phóng 15tầm mắt b4nhìn ra xa, 0sau đó xoa 4xoa ngón 3tay, đặt 4cbên miệng 5bNhĩ Sanh. 78 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 50khẽ chu 8môi, chạm 61đến đầu angón tay 9ahắn, vô acùng không 0dkhách khí emà ngậm 0lấy.

Trường cUyên thấy dnàng ngủ 2khá say, 9cũng không dcđem ngón 6tay rút ra, 08tùy ý Nhĩ bSanh chốc 2chốc thì 57liếm, chốc f3chốc lại 4cắn.

Nếu 2có thể dcùng Nhĩ cSanh ngồi 93mãi như 0vậy, quả b3thực không 1dtồi. Trường feUyên thầm 41nghĩ, nàng fđói bụng, 5hắn liền 9cđút nàng aăn như vậy.

Gió 77hiu hiu thổi, 7không biết 05qua bao lâu, 7ehai quang 3acầu màu f4đỏ trong 8hồ bỗng bdưng lóe asáng, liền 0sau đó, d2hai đạo 9hồng quang 72từ trong equang cầu 1fbắn ra, 9bxẹt ngang 5không trung, 3tụ lại 11nơi cuối f7chân trời.

Ánh 1mắt Trường bUyên thoáng 18dừng lại ebên nửa ehồ màu dđen, giống fnhư đã 6hạ quyết 1atâm gì đó, c7thở dài 7một tiếng, ablay Nhĩ Sanh 04tỉnh lại. 35 © DiendanLeQuyDon.com“Chúng 2ta cần phải 8eđi rồi.”

Nhĩ 4Sanh mơ màng 8ngồi thẳng bfdậy, dụi 0dụi mắt 77nói: “Phải 2đến học a0đường 7hay xuất 5môn trừ 9yêu quái 3a?” Lời 1bcòn chưa 5dứt, nàng 3bỗng tỉnh 3táo hẳn 2elại: “Không 28đúng, hồng 4quang xuất ahiện lại 2rồi sao? 9Nhanh đi ecthôi! Nếu d7không lại a7không thấy!”

“Không 05thể lỗ 7mãng!” eTrường bUyên kéo 55Nhĩ Sanh 9lại, “Chúng 8ata còn không 9biết luồng 58sáng kia fbdừng lại 5ở đâu, 0để ta đi 34trước thăm 5dò.”

Nhĩ 9Sanh gãi d7gãi đầu: 3“Bên ngoài 3dẫu là frừng gươm 1biển lửa ecũng phải 34đi, còn e4hơn là bị 3vây ở một 5nơi như 34thế này.”

Trường bUyên lắc f8đầu, bất 3đắc dĩ c9nói: “Tật 23xấu lỗ bcmãng này 2dsao lại 9giống Ti 62Mệnh như 5vậy...”

“Ai 9dmà giống bnàng ta!” 6Nhĩ Sanh 5avừa nghe 7những lời 32này liền cabùng phát, 54nắm lấy 1ecổ áo Trường 57Uyên, dáng bvẻ như 05muốn đánh a7nhau nói: a“Ta nói fcrồi, sẽ 5không để 1nàng ta bước 72vào cửa! fAi mà thèm 59giống nàng 0ta! Trừ 75bỏ ta, ai 9chàng cũng e6không được fphép lấy 8về nhà.”

Trường 6Uyên lập 3tức nghiêm dtúc phụ ahọa: “Ai ecũng không 5lấy.”

Nhĩ dSanh lúc fnày mới abuông Trường 84Uyên ra, 5thay hắn dsửa lại ddvạt áo, adnói: “Tuy d0rằng trước 1đây có etừng nghe fanhững nữ 11đệ tử 43Vô Phương bnói, nam ccnhân đều 96là kẻ lừa 1đảo, nhưng 4ta tin Trường dUyên không 7ephải nam 12nhân bình bthường, 4dchàng nhất 1định sẽ 57không gạt 47ta.”

Trường aUyên nghiêm 31túc gật 56đầu, lập 98tức nói: 7“Trước 26tiên nàng bcứ đứng eđây đã, 96ta đi dò 6xét hồng f0quang kia 55một chút.”

“Liệu cbcó nguy hiểm dbgì không?”

“Không f2đâu.”

“Ta edở đây bachờ chàng.”

Trường 04Uyên nhún fngười nhảy falên, đạp 1mây bay theo 5luồng hồng bquang.

Nhĩ 6Sanh ngoan dngoãn ngồi 3bên hồ 3chờ Trường 2Uyên trở evề. Trong 9lúc chờ d9đợi, Nhĩ dbSanh nhìn exuống bên 14nước hồ dmàu trắng, 73không thấy a3hiện ra 2dcảnh sắc 1Hoang Thành, 4tầm mắt c4liền chuyển 8sang bên ccnước màu 9đen bên cecạnh. Trường 2Uyên nói, 6ephía bên 78này thông 05với hồ anước trong aVạn Thiên 9bChi Khư.

Vạn eeThiên Chi d9Khư, nơi dgiam giữ frồng.

Nhĩ 28Sanh cố 9căng mắt anhìn xuống bmặt hồ, bnhưng ngoài 3trừ một 24mảnh tối 2fđen, cái 93gì cũng ckhông có. 26 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh bnghĩ, Trường 51Uyên đã besống như bvậy qua fmấy vạn 4năm sao? dfNơi đó dcó bao nhiêu 9cô tịch e...

Đúng 31vậy, quả 3dthực là 2vô cùng 37cô tịch.

Thanh 5bâm bất 1nam bất 25nữ lại 7đột ngột efvang lên 8etrong tâm fdtrí. Nhĩ 5aSanh ban đầu 93có chút f1hoảng sợ, 5nhưng lập 0tức khôi 25phục lại 97được bình d3tĩnh. Người 01không ngừng dtrải qua 44kinh hách, b6tập mãi fcũng thành 8thói quen. b © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ 4ctrái tim evẫn đang d7đập bình 44thường bbtrong ngực, 8nàng bình btĩnh nói: 7“Ngươi 96nói chỉ 11hoạt động ftrong trái ctim ta.”

“Đúng 8vậy.” 7Vật kia 9dđáp, “Nhĩ eSanh, thứ 8ngươi nghe 8cđược lúc 5bnày chính elà tiếng 5alòng của cngươi.”

“Tiếng 5dlòng?”

“Đúng favậy, Trường b9Uyên ngây 7ngốc một demình trong 9Vạn Thiên aChi Khư hơn 3bmấy vạn 13năm, nơi b4đó một 08mảng tối 7đen trống drỗng, so 04với chết 0còn tĩnh 4amịch hơn, 5cnếu là c5người bình f2thường, b0chỉ sợ 84đã sớm 94điên rồi. 18 © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở 4nơi như bvậy, ai 5còn cho rằng 77mình vẫn bdđang sống.”

Nhĩ 2Sanh bỗng 9fchốc nhớ 42đến bản 18thân trước 9kia, sau khi d8cha mẹ nàng dvừa mới 8qua đời 8fkhông lâu, 64nàng một emình làm f6ổ trong 96phòng, vừa dđói vừa 4cnhìn căn 4phòng vắng 9lặng  cùng flạnh lẽo, 1khóc đến esưng cả emắt. Nàng 4chăm chăm anhìn bên 18nước hồ 78tối đen, 2nghĩ đến f4dáng vẻ c2Trường 7Uyên lúc 8dbiến thành 5Đại Hắc f2Long, cô 0fđơn cuộn 3mình trong 1bóng đêm, 78tâm khẽ 44nảy lên, 49lầm bầm 4làu bàu 0nỉ non: 6c“Trước fđây, nhất 72định chàng 4cũng đã 6dlặng lẽ e0khóc...”

“Chỉ ddựa vào 49một lời 13tiên tri avu vơ, chúng 63thần liền adkhăng khăng fecho rằng bfthiên địa 1asẽ bị e7hủy dưới 4chân Thần 7bLong, cho dnên Long 9tộc mới 5bị thiên 1phạt mà 10bị diệt 26hết, huyết f5mạch còn 9sót lại 3duy nhất c7cũng vĩnh e0viễn bị fcgiam trong b5Vạn Thiên adChi Khư. 24 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 5bngươi không f7cảm thấy 99bất bình 6fhay Trường 64Uyên sao?”

Nhĩ 4eSanh nhớ 33lại rất 9lâu trước 3kia, quãng 1bthời gian 2còn ở trong bcHồi Long 9cốc, Long 86trụ sừng csững dựng eethẳng lên etrời tựa 8như muốn f4vươn đến fThiên Đình, fcòn cả 2cgiọng điệu e0lạnh lùng d1của Trường 60Uyên khi 47nói, “Thiên 3cphạt, không 5sai cũng 4fphải chịu.” 0Giờ nhớ dlại thần 2sắc Trường fUyên lúc a5đó, Nhĩ 6Sanh thật 0emuốn ôm 2hắn vào 58lòng mà 2vỗ về.

“Thật 62may, Trường f9Uyên đã 14thoát được 93ra khỏi bđó.”

“Lời cnày sai rồi.” eVật kia 23cười quái 4ddị, nói, f“Vĩnh viên 93bị giam 1trong Vạn 18Thiên Chi bfKhư chính 2là Thiên aphạt, đám 58thần tiên 0nhàn rỗi ctrên Cửu 34Trùng Thiên 9e rằng vẫn 2ethường eđem chuyện bnày ra tán b9gẫu, một 5ngày nào 4đó sẽ 9dphái người c7xuống bắt 0hắn về. e © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần 5cTrường 0Uyên vẫn 8là Thần 37Long, Vạn 2Thiên Chi 7Khư còn, fcuộc đời 1này của 5hắn sẽ 75tránh không 18khỏi gập c5ghềnh, càng e0trôi qua 53không an f8ổn.”

Sắc 7emặt Nhĩ 2Sanh trắng 1dbệch, trong 0lòng nổi 3lên một 72cơn giận 9cdữ: “Trường 6Uyên bị d0cầm tù 5nhiều năm fenhư vậy, afcho dù có ctội đáng 0lẽ cũng 4chuộc xong 8rồi, huống 5chi hắn 3ccăn bản ckhông làm 51gì sai trái.”

“Đúng 1vậy, có 44sai chính flà thiên 10mệnh.” 4Thanh âm 9bbất nam bbất nữ 9kia bỗng 6trở nên c9bén nhọn, bngưng lại d6trong chốc 6dlát, hắn 86lại tiếp ctục cười aaquái dị 9anói: “Nhĩ cbSanh, nếu 0có thể 7acứu được 41Trường 6Uyên, đảm 3cbảo quãng 5đời về f9sau hai người esẽ luôn ftiêu diêu 8tự tại, bbngươi có fđồng ý ddốc toàn 7lực giúp cehắ?”

“Ngươi ehỏi gì 93vô nghĩa 35vậy!”

“Hì ehì, hiện 83cơ hội eđến rồi. e © DiendanLeQuyDon.comTrường 0cUyên không 9thể thay eđổi thân 3phận Thần 5Long của b4mình nhưng 86nếu Vạn 41Thiên Chi fdKhư biến 22mất, không acòn nơi 53có thể 5giam cầm bhắn, ngươi 3nói...”

Còn 5chưa nói 61hết câu, 3ý tứ đã 18lộ rõ. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 3Nhĩ Sanh 40sáng lên. d © DiendanLeQuyDon.comVật kia csống trong 56tâm trí edNhĩ Sanh, 58tự nhiên acũng hiểu 8được tâm 2cý nàng, 4hắn vui cfvẻ bật 4cười ha 6bhả: “Nơi dđây vốn fblà mắt 2trận của 3aVạn Thiên 5eChi Khư cùng cHoang Thành 6Vô Cực. aa © DiendanLeQuyDon.comPhàm là amê trận, abmắt trận cbị phá, 33mê trận f1cũng tất dbị phá, 59dù có là 6trận pháp 1do thiên bfđịa hình athành cũng 3không có dngoại lệ. 6 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 24mắt trận 9của hai e8nơi này d3đã gần dtrong gang catấc, đó, d9ngươi nhìn bquang cầu ahồng sắc 98trong hồ 3kia đi, đánh avỡ nó, 5Vạn Thiên fChi Khư liền a5không còn 06tồn tại. 19 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 5bngươi cùng 8Trường 9Uyên đều 39có thể 6trải qua 1những tháng 44ngày an bình.”

Hủy 4nó... Nhĩ cSanh vốn 35còn chút 1bchần chừ, bnhưng thanh 47am bất nam d0bất nữ 18kia lại 5ekhông ngừng 0kêu gào btrong tâm 68trí, thanh e4sắc mỗi blúc một 0ebén nhọn, 46bất tri d3bất giác, etrong mắt fNhĩ Sanh 2sinh ra không 0ít lệ khí. 1d © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 2bnàng nghĩ, a2Trường 90Uyên không 0nên bị 2bgiam cầm ecở nơi này. cc © DiendanLeQuyDon.comMột người fdịu dàng 19lại thiện dflương như ccTrường 5Uyên không bnên bị foan uổng 84mà chịu 8giam cầm 06nhiều năm enhư vậy, 0giờ hắn 5nên được 85tự do.

Nàng dbước lên 1phía trước 7dhai bước, bctrong tay 8ngưng tụ 7một cỗ eelinh lực.

Vật f8kia lại 36nói: “Lấy 05linh lực fbcủa ngươi 3hiện tại, 0fkhông đủ 3đánh vỡ 7mắt trận. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng may bmắn là 3trên tay d1ngươi có 7fchiếc chuông 72– linh vật 1trấn thủ 4Vạn Thiên bChi Khư, 9nếu đem 2linh lực brót vào etrong chuông, 0dùng nó c4để đánh, 8mắt trận 2tất phá.”

Nhĩ c8Sanh quả cnhiên nghe aftheo lời 9hắn, đề dkhí thả 23người nhảy elên phía 7trên quang 27cầu trong 6dhồ, sau 2đó đem atoàn bộ b9linh lực e9rót vào ftrong chuông, 4thanh âm 13sắc nhọn atrong thâm ctâm nàng dkhông ngừng 88kêu gào: 2“Để ta 86giúp ngươi 9một tay!”

Vừa 3adứt lời, 82Nhĩ Sanh a7chỉ cảm 8thấy một 6cỗ khí 80tức nặng 2nề cường 84ngạnh tràn 7bvào trong 8kinh mạch 0nàng, trộn blẫn với 35linh lực fdvốn có 7của Nhĩ e4Sanh, theo 2nàng vận 34khí mà đi 5khắp cơ athể, lan 3ftỏa đến 86từng kinh e7lạc. Lồng 76ngực đau 51như bị 2xé rách, 5Nhĩ Sanh 1không kiềm 83nổi mà 8rên thành 3ftiếng.

Vật efkia ở trong 49đầu nàng 2không ngừng 4cười quái 6dị: “Nghĩ cđi, chỉ 45với một 7kích này, 51những ngày 5tháng sau 10này Trường 7Uyên sẽ 0không còn 2phải chịu 32tù túng fkhổ sở.”

Nhĩ 1Sanh cắn 74răng cố enén lại 4cđau đớn 4bnhư muốn 4nổ tung b7nơi lồng 6ngực, đem 7tất cả 8linh lực 3tập trung c9trong lòng 60bàn tay phải, e7sau đó mãnh dcliệt rót 9vào trong 6cchuông. Linh 5alực ào 6fạt tràn 4vào, màu bsắc của e8chiếc chuông 33cũng theo cđó mà biến 8đổi.

“Đánh!”

Nhĩ 6Sanh hét 76lớn một c2tiếng, nhắm 68ngay quang 2cầu hồng 9sắc đánh 2tới.

“Oành!!!” b5Một tiếng 0vang thật cdlớn, bên 4phía mặt 4hồ màu eđen, hơi 5nước dựng bđứng một 3cmảng.

Một 2dlúc sau, c4hơi nước 51tán đi, 49chân trời 57vẫn chìm 4trong một 6sắc hồng, 3trên mặt 7hồ, hai 35quang cầu 3màu đỏ 2dvẫn hoàn 0hảo như 2trước, 35không có 9nửa điểm c7hư tổn, bbnhưng, lại ckhông thấy 04bóng dáng 3Nhĩ Sanh 9đâu.

Bên dnước hồ 80màu trắng 86nhàn nhạt 1hiện lên 83cảnh sắc 21Hoang Thành, ccảnh tượng 3thay đổi, 2hiển lộ 3chình ảnh fbNữ Oán engồi bên b7giường cTrường 7An, tinh tế 6bvuốt ve 91tóc mai hắn.

Trong eHoang Thành 9Vô Cực, 2mặt đất 0rung lên 55rất nhẹ. e © DiendanLeQuyDon.comCó người 4mẫn tiệp 7cảm nhận 67được chấn fđộng rất dfnhỏ ấy, 0nhưng chờ 11trong chốc 7lát thấy 9fkhông có 45việc lạ enào phát bsinh liền e2nghĩ có 2clẽ là ảo 5giác của 1bản thân, 6lại tiếp 8atục với 1fnhững phần 6việc của f4mình. Với a1họ bây 5giờ, tin 9ftức lớn 37nhất có: f3Một, thành c5chủ ra tay 80cứu người, 7dtên người ecnọ là Trường 9An, một b3đọa tiên. 9 © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa btiên Trường f7An là từ dbên ngoài 0tiến vào. a © DiendanLeQuyDon.comBa, thành 7chủ cùng bđọa tiên 6Trường 19An từng 29là phu thê. 24 © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều 9bấy, mỗi c5một điều 5đối với 5những kẻ 3trong Hoang eThành mà 94nói đều 42là những ffkích thích dcực lớn, dfcàng không e8nói đến, dba điều 0elại cùng 9xảy ra một ddlúc.

Mọi engười bàn 9btán sôi 4nổi, dưới d0cổng Hoang 9Thành hiếm 37khi được bdịp náo 99nhiệt như bbvậy.

Nhưng d4dù bên ngoài 14náo nhiệt 51thế nào 5cũng không e5quấy nhiễu bđược đến d3Nữ Oán, 1lúc này a4nàng đang 7ngồi bên 0người Trường 14An, chăm achú ngắm 7dnhìn khuôn cmặt hắn. b3 © DiendanLeQuyDon.comDường như cmuốn kiểm dfchứng người 0trước mặt 70là thật 62hay giả, 7cho nên dò 6xét rất fcẩn thận, ebtỉ mỉ. a © DiendanLeQuyDon.comMặt đất 82khẽ rung achuyển, 9nàng giật d8mình hoàn 7hồn.

Trong f3Hoang Thành d5căn bản 02không có 25địa chấn, 9rung động 96kia thoáng dtưởng như 64bình thường 7nhưng nhất 16định đã 2bxảy ra chuyện 1đại sự 1dgì đó. 88 © DiendanLeQuyDon.comLàm thành dchủ nhiều fanăm, mỗi afkhi xảy 9dra chuyện, 15cơ hồ đã athành thói 1quen, nàng fbluôn là dngười đầu 1tiên phản 0ứng. Phất e1nhẹ y phục, 7enàng lập dftức đứng 97dậy định c6ra ngoài, 6cổ tay lại 8bị một 6bàn tay ấm báp nắm 37chặt, người 39nằm trên 98giường 3chẳng biết 00đã tỉnh btừ lúc cnào.

Nữ d7Oán giật dmình, chống 9dlại ánh 29mắt của dhắn, trong 0đầu một 9bmảnh trống 39rỗng.

“A 44Vu.”

Nàng 5trầm mặc 9hồi lâu, 36nói: “Ta f5gọi là fNữ Oán.”

“A 1eVu...” Đối 8với sự alạnh nhạt ccủa nàng, 8âm điệu 8Trường 5An có chút 0bkhổ sở, 5một tiếng c“A Vu” ednày, tựa 3như tiếng 6thút thít 0acủa một cccon vật f0nhỏ, mang datheo chút 8ít ý vị cfđáng thương.

“Nữ 7bOán.” Nàng 5rút tay ra, 4nét mặt 2càng thêm 2nguội lạnh, 63thanh âm 7ít nhiều 4lộ ra phần 52gượng gạo.

Trường 2An gắt gao 9nhìn nàng. c © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán 6rủ mắt, c0đẩy cửa 83đi ra ngoài.

“A 02Vu.” Trường eAn cất giọng d2gọi, “Ta 9dtới đón 6cnàng.”

Bước 8ra khỏi 4cánh cửa, 29bóng dáng cnàng cứng 1lại, ở 7trong Hoang a2Thành ngày 0ngày đêm 20đêm cát 92vàng bay 5cđầy trời 5vung lên 52ống tay 4dáo. Tay áo 4màu đỏ 0run rẩy d7tung bay trong 3gió.

Nữ 42Oán nhỏ egiọng nói: e“Ta nói 8blần thứ 0fba, không 17trở về 7được nữa.”

Tiếng 0nói vừa fdứt, ống 99tay áo màu 9bđỏ kia b8cũng hóa 4ethành cát cvàng, tán 6đi hòa vào 17trong làn egió cát.

Đồng 5ftừ Trường 8An co rút 00lại, hắn 8trơ mắt 33nhìn bóng adáng nhợt 85nhạt của 7Nữ Oán a5chậm rãi 4ehóa thành ccát. Mới 90đầu là eống tay fáo, sau đó 9là bàn tay, e0rồi cả 5cánh tay, ecuối cùng 3elà nửa 5thân hình, 7đều hóa 43thành cát 5vàng, theo 7gió bay đi.

Nửa 81nhân diện fcòn sót fclại, Nữ 23Oán xoay 6đầu, tuy 7nghịch sáng 66nhưng vẫn ccó thể 8thấy rõ e8sự âm lãnh a5trên gương amặt nàng: c“Ta vốn a8là thành 34chủ Hoang 55Thành, cát 65vàng trong ethành chính 3là ta, mà 8ta cũng chính 7là cát. 4 © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm 30đã hòa 04thành một 4thể với 39Hoang Thành, 4dkhông cách b9nào phân dacách.

Trường 5An nghẹn 8họng trân abtrối. Lại btiếp tục 5nghe nàng btàn nhẫn dnói: “Ta fblà Nữ Oán, cA Vu đã 14chết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21769
Được thanks: 15501 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 07thứ ba mươi 6fhai: Ký Chủ

Nhĩ dSanh được 43Trường 0Uyên cứu 85lên bờ. 0 © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng 3asức ấn 11bụng nàng, c1nước từ 97trong miệng 9dtrào ra, 6hĩ Sanh nằm 4ấp một ceên, khó chịu ho khan.

Trường 2byên thở 3ổn hển 2ấy hơi, 30ại nơi 87ày dùng ahần lực 7hiến hắn 32ảm thấy bị áp bức fấp đôi, 2hỉ dùng bcó hai chiêu 15hưng dường ahư đã phải d3ùng hết e1ức lực 1bủa bản 0ehân.

Chờ ebhi hơi thở abần ổn eđịnh, hắn 3cới quay 28đầu xem 7fét Nhĩ Sanh a0òn đang 99o khan. Nhĩ a0anh không 93iết bơi, f6hậm chí e1òn sợ nước, bho nên khoảnh 6hắc rơi 7ào trong 4ồ kia, cơ 9dhể nàng cập tức cfđình chỉ 1ctoàn bộ 4phản kháng, c3theo bản 2năng ôm echặt lấy 8hông hắn, 7fgiống như dbắt được 70khúc cây fcứu mạng, b2gắt gao 7côm chặt 3lấy.

Trường 4cUyên chau 69mày nhìn fmột đường c3màu đen, dedài và mảnh ebtrên cổ e1Nhĩ Sanh 5theo kinh 6emạch lan 43kín cả 7khuôn mặt, 65màu sắc 11hắc tuyến 8dần nhạt 5đi, cuối 3cùng chậm d9rãi tụ 3clại, biến 9fmất tại 6ấn đường e0của nàng. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh fưm một 4tiếng, dần 51dần tỉnh 48lại.

Nhìn e4nàng ôm 7ngực thở 4khó nhọc, dmày Trường aUyên nhíu 6blại càng 0chặt, hắn 6ctrầm giọng chỏi: “Vì 62sao lại 9đột nhiên ftấn công 84quang cầu dmàu đỏ 4trong hồ?”

Trường 4eUyên vốn 88đang tìm 0kiếm phương 01thức ra 89ngoài trên 5không trung, fchợt cảm 9nhận được eemột cỗ fftà khí cổ f4quái bên 66dưới, hắn 75liền lập 71tức chạy bxuống. Vừa 5đúng lúc 3anhìn thấy a6Nhĩ Sanh dđang ra chiêu 52với quang 4cầu bên 2phía mặt 9chồ biểu 7trưng cho 8Vạn Thiên e4Chi Khư. c © DiendanLeQuyDon.comNếu không 1phải hắn eekịp thời 6cản lại, ckhông biết 7anơi này 4giờ đã d1biến thành 9thế nào bnữa.

Nhĩ aSanh ho khan b4mấy tiếng, 80thật vất 4vả mới 85định thần 6lại, đầu fóc giống 17như tương 00hồ cũng 38dần trở 6nên tỉnh 9táo. Nàng 89nhìn Trường 49Uyên sắc 5mặt nghiêm c4túc bên b8cạnh, giãy d5dụa ngồi 6dậy nói: 2“Ta muốn bhủy đi 31Vạn Thiên 60Chi Khư, casau này Trường ccUyên sẽ 67không bị 20người khác e2đuổi giết c0nữa.”

Sắc d0mặt Trường 2Uyên lạnh 93lùng, thần 6sắc nghiêm ekhắc Nhĩ 6bSanh chưa abao giờ 9trông thấy: d“Kẻ nào 6dnói nàng c5biết làm 23như vậy ccó thể bdhủy đi eaVạn Thiên d8Chi Khư?”

Lấy elịch duyệt 7Nhĩ Sanh, bnhiều nhất becũng chỉ d4từng xem fqua mấy 3quyển sách alưu giữ fachút truyền 7ethuyết trên 5thế gian 81ở Vô Phương, 41nàng sao f4có thể 6cbiết dùng afmắt trận aphá giải admê trận ccủa trời 5dđất, càng 5không biết b7đến chuyện 81Vạn Thiên 09Chi Khư cùng 4bchiếc chuông 6thủ hộ 03này tương 44sinh tương aakhắc. Hơn 97nữa, mới crồi trong a4khoảnh khắc 87ngăn một 97đòn kia 6của Nhĩ beSanh, hắn 5rõ ràng 02cảm nhận eađược, e8nàng hoàn 68toàn không 5giống như 1bình thường. 2 © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức 59tà dị cổ dquái, tuyệt f8không phải 9bchiêu thức e6Vô Phương, flại càng akhông phải ethuật ngừa ccđịch của 88Long tộc 6mà hồi fđầu hắn ddạy.

Nếu 4không phải 0ecó kẻ ở 30phía sau 7giở trò, eNhĩ Sanh 0sao có thể 4dđột nhiên b2học được bnhiều pháp 44thuật này 2cnọ như evậy. Còn bnữa, hắc ftuyến mới 2rồi biến famất tại 2ấn đường 6ecủa nàng, dfnếu hắn 6fkhông nhầm, 8đó chính 6là tà khí.

Trường 9Uyên thấy dbộ dáng 9Nhĩ Sanh aaấp úng 99không dám 7enói thật, 94sắc mặt btrầm xuống.

Rốt 7cuộc là 9sai lầm ethế nào...

Nhĩ 1Sanh không dđoán được 3Trường 2Uyên sẽ egiận dữ 6như vậy, 8khiến nàng 7có chút fuất ức, dlại có dchút sợ c0hãi. Uất fức vì rõ 0fràng nàng elàm vậy alà để 52giúp hắn, 4hắn chẳng 4enhững không 32cảm động 0còn ra tay 0ngăn trở, 9hiện tại 7lại đem d4bộ dáng anhư khởi afbinh vấn 3tội ra đối 5emặt với 3nàng. Còn esợ hãi, 42nàng sợ fđem chuyện 4nàng chết 3đi sống 2lại, trong a1cơ thể b6còn có một 8fkẻ khác 0kể lại 6với Trường dUyên, hắn 0sẽ lo lắng bnhiều...

“Là 1tự ta nghĩ 1ra.”

“Nói f1dối.” a2Trường cUyên lạnh 2lùng nói, c“Nói thật 9đi!”

Nhĩ 6Sanh bị 0bthái độ 30cường ngạnh 4của Trường 1Uyên làm 23cho có chút 88nóng giận, 5fnghiêng đầu 1nhìn mặt d7hồ, cứng 3ngắc nói: 20“Là ta fftự nghĩ aara. Nơi này f5nếu là 9mắt trận, bfđương nhiên 53liền có f1thể có 8dbiện pháp 6bphá trận. 2b © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh 1bừa mà e2trúng.”

Đây 7là lần 88đầu tiên 6Nhĩ Sanh 22và hắn 80cãi nhau, 9Trường aUyên mím 6chặt môi, 6trong lòng 8cảm thấy dkhông biết 66phải làm csao. Nhưng f2việc này 7rất trọng 6đại, quyết ckhông thể 83qua loa. Sắc dmặt hắn 4ftrầm xuống, 7nghiêm nghị 52nói: “Tin 1anàng ta mới 26thực sự 45ngu ngốc. b © DiendanLeQuyDon.comNếu như ebnàng chỉ 9dđánh bừa acmà trúng, evì sao lại 2bnghĩ dùng d9chuông bạc atrên tay? 74Hành động cvừa rồi 4quấy nhiễu c5trật tự a9của trời dđất, là 2một tội 90lớn! Vạn c2Thiên Chi 9Khư cùng dHoang Thành 9dVô Cực 4tương sinh 6tương phối, 37một ngày 9một đêm, 0một âm 0bmột dương, b1cố thủ c6cân bằng d9trời đất, 1hủy một cacái liền 8phá hủy 89sự cân 39bằng này, 5blúc đó 67thiên hạ 5đại loạn, 07vạn vật 9điêu tàn...”

“Ta 6chỉ muốn...” fNhĩ Sanh 2bỗng lớn 8tiếng cắt 8đứt lời 6cTrường 0Uyên, nàng 6chăm chú 3fnhìn hắn, 0hốc mắt bphiếm đỏ, b“Ta không 09biết những 2điều đó, 7ta chỉ là 71thấy uất b7ức thay dchàng...”

“Đúng, 81là ta không dmuốn chàng etiếp tục cbị giam b6giữ. Cô 5đơn rất 7dkhó chịu.”

Đôi bemắt Trường 1Uyên run e9lên, nhìn f6Nhĩ Sanh adlặng im f0không nói 6gì.

Nhĩ 3cSanh không 9phải Ti 1Mệnh. Ti 4Mệnh là fthần, tâm 6mang vạn a7vật, mọi 1sự đều 2lấy đại 9cục làm 3trọng. Nhĩ 2Sanh là người, ednàng không bđứng ở 8cvị trí 86cao như vậy, 1nhìn không ethấy bá ftánh trong fthiên hạ, dchỉ thấy 0fTrường 61Uyên, gặp 5Trường 4Uyên, vì 79hắn giận 40dữ, vì 1ehắn bất efbình, vì 5fhắn đau 9lòng.

Cố 8nén hồi flâu, Nhĩ aSanh cuối 2cùng cũng 1enhịn không eđược uất fức trong 1lòng, nước 2bmắt lạch btạch rơi. 2 © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn 77giận dữ 06của Trường e8Uyên có 50lớn hơn 50nữa nhưng dlúc này 55cũng đều 50tan thành 00mây khói, 5ctrong lòng 4hắn giờ 4phút này cchỉ có 2tầng tầng 3bất đắc 7dĩ xen lẫn acấm áp đáng exấu hổ, c2khiến hắn 57chỉ còn f4biết thở 1adài một ftiếng.

“Ta...” aeTrường 63Uyên vốn 3định đưa 32tay chạm 2vào má nàng 79nhưng lại 05bị Nhĩ a6Sanh gạt 6đi. Hắn abmấp máy a5môi, trong 6lòng càng 6thêm mấy 43phần bất 16đắc dĩ, 9“Ta sai 5rồi.”

Lúc eđầu Nhĩ f0Sanh vẫn bchỉ âm 85thầm gạt 7lệ, vừa 9nghe Trường 9eUyên dịu 8giọng giải 2thích liền 43òa một 27tiếng, khóc elớn. Trường 2cUyên ngây 58người trong 4chốc lát, alúng túng 95muốn kéo 8nàng nhưng flại sợ 25bị gạt 5ra, hắn fnghiêng đầu 5dquan sát a3Nhĩ Sanh ctrong chốc b8lát lại dnói: “Ta 53thật sự a6sai rồi...”

Nhĩ 65Sanh dường 8anhư vô cùng 98thương tâm, 6không biết 8bị chạm fđến nỗi 6flòng thế b7nào nhưng 9càng khóc acàng lớn, 3thế nào 0cũng không 9dừng lại e2được.

“Nhĩ 14Sanh...”

“Ta, 95ta ngừng, 6ngừng không ađược, 12ngừng không 3được.”

Trường fUyên sững 3sờ trong 1bchốc lát, dcười khổ 8một tiếng. 65 © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa 3tay nhẹ 9nhàng đem enàng kéo 3vào, nhốt 32lại trong 6lòng, giống 7như an ủi 4ađứa nhỏ, f0nhẹ nhàng 8vỗ lưng 71nàng: “Ta ccũng chỉ 85sợ nàng 0bgặp chuyện c3không may.” 5Phá hủy 1Vạn Thiên 25Chi Khư, 00cân bằng ftrời đất etất bị 5fphá vỡ, 8hủy thiên b7diệt địa, 2đó là tội 73lớn. Nếu 1bNhĩ Sanh 5thực làm 04ra những 4chuyện như 9vậy, chỉ 6sợ giam 4trong Hoang e5Thành Vô 7Cực cũng a0không đủ 3chuộc tội.

Đem e9Nhĩ Sanh e2lẳng lặng 1ôm trong 3dngực hồi 06lâu, đến blúc nàng 60chỉ còn 3khóc thút ethít, Trường a9Uyên cân a2nhắc một 5fchút, cuối bacùng vẫn 21cho là nên eđem mọi 7chuyện ra ehỏi rõ 07đầu đuôi, 6Nhĩ Sanh 05làm thế ednào học 6được chiêu dthức thập 32phần tà 5akhí kia, f7còn có cỗ ftà khí thoáng 81hiện lên 21trong kinh bmạch lúc 79mới rồi.

Lần 30này giọng a8điệu Trường 30Uyên thong 0thả hơn 8nhiều, trình cbày sự dtức giận c2của mình bdmột cách f6có tình 07có lý, cuối aecùng còn c9nửa uy hiếp a5nửa đáng 51thương thốt dcra một câu: 9e“Nếu giấu 8ta sự thật, e1mỗi ngày ata nhất 8dđịnh đều 8sẽ lo lắng, ckhông thể 8ngủ yên.”

Nhĩ e5Sanh sau khi 4nghe những c4lời này, 6fdụi dụi 72nước mắt a3nước mũi 2vào đầu eavai Trường 2fUyên, sau ađó thút 1tha thút bthít đem 9toàn bộ 7câu chuyện 6thành thật 6khai báo.

Từ 03mới đầu atình cờ bfgặp được 1tà linh châu 32trên biển, 8esau đó bị 55Khổng Mỹ 3Nhân bắt 5cnuốt nội ađan cốt 1mãn, còn 8có cái bóng 41thần bí 3giúp nàng 7bổ tâm 3. “Phương 2pháp hủy d5đi Vạn d8Thiên Chi 7Khư đều clà nó nói 8cho ta biết.” bbNhĩ Sanh 02chỉ vào datim mình cfnói: “Những eđiều Trường afUyên nói, 43nó đều a1chưa từng 57nhắc qua 9với ta.”

Trường 2Uyên càng 8nghe càng 7nhíu chặt 8mi. Hắn 3thầm nghĩ, eTà linh châu 81chính là 9thượng 3cổ tà vật, cnó đã tìm 9eNhĩ Sanh bclàm kí chủ, 70nào có dễ 2dàng để 9dbị thanh 24trừ. Cho 4dù tiên dpháp Vô cPhương thanh 7ethuần tĩnh 2atâm cũng 4ekhó mà tiêu btrừ tận bgốc ác 8niệm vốn 0đã thành 1bản tính 43của nó. a © DiendanLeQuyDon.comTheo lời eNhĩ Sanh, 9có thể 0thấy, lúc 2trước Tà dlinh châu eđích thực f5trốn trong 4acơ thể a3Nhĩ Sanh, 79sau khi nàng 9bị ép nuốt b1vào nội ađan Cốt 7Mãn, hai 6btà vật 9agặp nhau, chợp lại a2làm một evà sinh ra 7linh thức. 43 © DiendanLeQuyDon.comNó sống 9nhờ trong 76cơ thể cNhĩ Sanh, d2chờ thời 34cơ cắn enuốt kí 2chủ, chiếm 9lấy khối athân thể 9này. Mà 2điều kiện 7tiên quyết 5ađể đạt e7được điều ecđó chính edlà để cekí chủ anhập ma, d1đánh mất blí trí.

Kỳ 9thật, với 2năng lực 6của Trường 6dUyên, giúp eNhĩ Sanh 6tiêu trừ 86Tà vật 2etrong cơ cthể không 2cphải không 04được, 9phiền toái 9là, chính 3nó đang c7giúp Nhĩ 79Sanh bổ etâm, nếu 37cứ cố bdiệt trừ, 95chỉ e nàng dbcũng không 9ethể sống.

“Trường 1Uyên.” 10Nhĩ Sanh f7quơ quơ 6tay, gọi 8flại tâm 79tư càng b1nghĩ càng 31xa của hắn: b“Chàng bcnói vật 3trong tim ata kia chính dlà yêu quái? 9cYêu quái erất xấu?”

Nhìn fdđôi mắt ftrong suốt 39của nàng, dhắn lặng 82im không 66nói. Nhĩ 97Sanh nhập 0ma, tâm trí f4hoàn toàn fbiến mất, 58giết người 5thành tính?

“Trường cUyên?”

Hắn cvuốt ve ebtóc Nhĩ 3Sanh, hòa 1nhã nói: ef“Yêu quái 08rất xấu, 2cho nên sau enày, mặc dkệ hắn 0nói gì nàng 6cũng không aeđược tin. e © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, 51ta sẽ tìm 8fđược biện fpháp khiến 6nó lăn ra 01đây.”

Nhĩ 41Sanh trầm d1mặc hồi 1lâu, cuối 50cùng thở 90dài nói: 45“Nó muốn 7ta hủy thiên adiệt địa, 53nhất định clà một eđại yêu cfquái xấu 73xa. Ta sao e8lại để 8một tên ayêu quái chư hỏng 7như vậy f4trốn vào...” 6Nàng dừng cemột chút, ebất an túm 9lấy cánh a0tay Trường efUyên hỏi: c“Trường 9Uyên, có 6bphải vì 18ta là kẻ 3rất rất 9sợ chết 06cho nên mới 9trêu chọc a5đến phiền ctoái lớn 88như vậy?”

Trường 76Uyên há 6bmiệng thở d8dốc, còn 4chưa nói, b0Nhĩ Sanh 4cliền lắc b0lắc đầu fnói: “Nhưng ffnếu lại 4bcó một acơ hội 65như vậy, 7ta vẫn nhất 84định không 04nhẫn tâm bekhiến mình 3bphải chết. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 60sống, tham ebsống sợ 6chết cũng 55phải sống.”

Trường aUyên nắm 02chặt lấy 8bàn tay Nhĩ 2Sanh đang 78đặt trong 3lòng bàn ftay hắn.

“Ta emuốn cùng bTrường deUyên sống a2vui vẻ bên 2dnhau.”

Phía bchân trời, 58hồng quang 5dvẫn còn 5achưa biến 77mất, Trường 6Uyên mang 6etheo Nhĩ 0Sanh nhảy alên không, cđi vào trong fbhồng quang. c © DiendanLeQuyDon.comTrước khi drời đi, 7cNhĩ Sanh c4quay đầu bnhìn về 02phía mặt ehồ hai nửa fđen trắng, 2hỏi: “Trường c4Uyên, nếu 3eVạn Thiên 4Chi Khư bị 6hủy mà 4bkhông làm e2mất cân cbằng trời 34đất, chàng 4có hủy 1nó không?”

Trường 4Uyên nghĩ acùng chẳng 4nghĩ đáp: f“Không 4biết nữa.”

Đáp fán này hiển c4nhiên nằm 1ngoài dự e8đoán của f4Nhĩ Sanh, 5nàng tò demò hỏi: e“Vì sao?”

Trường 8Uyên trầm 19mặc hồi blâu, chăm d0chú nhìn b5Nhĩ Sanh bnói: “Còn 8dnhớ lời 8Nữ Oán ebchứ? Nàng cta nói ta 0với nàng 66ấy giống 78nhau, cùng 0là người fcó đại 71oán. Sau 2fnày...Nếu 91như có lúc b1ta không 3còn là ta, bchí ít còn e3có một 8nơi đem fta giam lại.”

Nghe 8những lời 9thê lương enày, Nhĩ fcSanh hoảng 4hốt nói: aa“Dù chàng 46bị giam 4ở nơi thế 8anào, ta nhất 9định vẫn b5đi theo cùng, fkhông để e7chàng cô 1đơn.”

Trường 7cUyên buông 01mắt, che 7đi tia ấm 0áp dâng 2lên trong 14lòng, sau 6đó lập 50tức đem 5theo Nhĩ 4Sanh bay về 9phía chân 9etrời.

Rời 16khỏi vùng 7đất mọc 2đầy thượng fcổ phong 7lan, Nhĩ 6Sanh quay 03đầu nhìn a4xuống mặt 93hồ song 42sắc bên 8dưới, phong 4lan trắng 66muốt lả dbtả rơi crụng trên cdmặt hồ, abên nước 6hồ màu atrắng, Nữ f6Oán trốn 6bở một 94góc nhỏ a9dưới chân bthành mặc b2cho lệ rơi a5đầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21769
Được thanks: 15501 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 4thứ ba mươi 1ba: Đổi 95con để căn

Trường efUyên bị 48cảm giác 1bkỳ lạ 78trên mặt 3làm tỉnh. 3 © DiendanLeQuyDon.comVừa mở emắt, hắn 7bliền thấy 0một đứa d0hỏ khoảng 50hừng một 60ai tuổi 8dđang đưa e9gón tay đầy 94ước miếng 6ừa ngậm brong miệng, d6họt chọt aặt mình. 3 © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên cỗng nhiên 3ỉnh dậy fhiến đứa 0hỏ có chút 3biật mình, f9hớp chớp eđôi mắt eo tròn mấy fcái, miệng 37hông ngừng f y nha nha, f7gón tay càng cung hăng, d5huyển hướng 7ehọt chọt 4đầu hắn.

Trường 62yên trầm 03ặc chịu 9ài cái, 1hấy đứa fdhỏ chơi c1ũng đủ 5eồi, liền c3ắt lấy bay nó, nghiêng 14gười ngồi auống. Nhìn ahung quanh f0bốn phía, c7chỉ thấy 6chỗ này 2là một 6gian nhà dtranh rách 0nát, trong 3nhà ngoại 1trừ cỏ 9ftranh cũng 2chẳng có ccái gì khác, 54hay nói cách 9khác trong b5nhà chỉ 66có bốn 5bức tường. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrường 38Uyên không 78thấy bóng 2dáng Nhĩ c2Sanh đâu, dđang muốn 6đứng lên 6dchợt thấy 65ngón tay 6chơi nặng, 7lại là 1eđứa nhỏ f9một hai 01tuổi đang 0lăn lộn 3trên đất ddkia. Nó cắn 1ngón tay 1hắn, môi 7mấp máy, fdmút mút fađầu ngón 8tay Trường 2dUyên, giống 57như đang b9bú sữa 51mẹ.

Trường 1Uyên không 5nói được 1clời nào, 4chăm chăm 2nhìn đứa dnhỏ một fhồi, thấy anó không 93định buông e2ra, hắn bliền nghiêm 2mặt nói: c"Chớ 7có làm càn."

Đứa 5nhỏ làm 76sao chịu dnghe lời 2bhắn, vẫn 37vui vẻ mút acmút ngón d9tay, chép 7chép miệng, cbộ dáng 35cực kỳ 06thỏa mãn.

Này... 3c © DiendanLeQuyDon.comNên làm bthế nào 5cho phải? eTrường dUyên cảm 3thấy nên f8cho cục fathịt nhỏ enày biết 2tay mới 48được, 4cthế nhưng 1nhìn thân fethể mềm 5anhư bùn 5nhão của 93nó, chỉ 2asợ mới dfđụng nhẹ 6một cái 53có khi lại 8vỡ vụn 5ra mất, 1lúc ấy ccthịt vụn 3đầy đất, 2bquả thực 1là bất 2bnhã...

Đang dkhó xử, d1chợt, “Oành” emột tiếng, 8thanh âm 8vỡ vụn etừ cửa 03truyền lại dthu hút sự 3chú ý của d7Trường 1Uyên. Xoay 6eđầu nhìn 2qua, hắn 1cbắt gặp 11một cô 97gái quần 04áo tả tơi, 07sắc mặt 78vàng như c8nến đang cfngơ ngác 9nhìn mình, 3fnàng ta đứng dsững sờ eở cửa, 0dưới chân 5là một 89cái bát 58vỡ.

Cục 80thịt nhỏ fađang cắn 20ngón tay 35Trường 94Uyên thấy acngười vừa 54tới, miệng 6liền buông elỏng, đặt emông ngồi 0bệt xuống bbđất. Không 49khóc rống 5chỉ khẽ bthút thít, 79kêu hai tiếng 7b“Tỷ tức d6”, sau đó b0dùng cả 93tay lẫn 73chân bò eavề phía 09nàng ta. a © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy eđứa nhỏ bcàng lúc 05càng tới 2gần mình, aavô thức 57lùi về dsau hai bước, brồi như flà nghĩ 20tới cái 54gì, lại b4gặp phải d2ánh mắt 2eTrường 4Uyên, nàng 6ta cắn răng 7fvội vàng 3tiến lên, 83ôm đứa fnhỏ quay 4người chạy 73ra phía cửa.

Bước 32chân lảo e1đảo, thần 6sắc kích d1động.

Trong clòng Trường cUyên nổi 6lên nghi 3hoặc, cũng aatheo ra ngoài.  Bên 25ngoài gian 8dnhà là một 9ccon hẻm 2nhỏ vắng 1vẻ, mới cvừa đi 4ra đầu dngõ hắn 4dliền thấy aNhĩ Sanh f5ngơ ngác, athất thần 8egiống như 55đầu gỗ 7đứng ở 4dven đường.

Bốn 35phía chung 55quanh, ngay 3ecả đường dfcái cũng fcvắng lặng, ađâu đó 2có tiếng 1ho khan, rên 4brỉ nho nhỏ ffvẳng lại. f7 © DiendanLeQuyDon.comTrong không 44khí tràn 10ngập mùi 6tử thi cháy d6khét, ở femột góc 8không xa, c1có người 61đang châm 5dlửa thiêu 7hủy đồ fđạc, khói b5đen không 1fngừng bốc b7lên.

Cảnh 0tượng trước amắt có 3bchút giống 8với cảnh 5tượng nạn 74cương thi fhoành hành cphát sinh 3nhiều năm 95về trước. f7 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 9Trường 4fUyên hiểu erõ, lần 6fnày không 3phải do età ma tác 14quái, mà 6là ôn dịch. 8 © DiendanLeQuyDon.comỞ đây dakhông có dtà khí, 5ayêu khí 4bgì, chỉ f3có sự tuyệt f4vọng bị ffđè nén 1bđến cùng 21cực của 85loài người.

"Nhĩ 38Sanh."

Nghe 3tiếng gọi cquen thuộc, 7Nhĩ Sanh c0khẽ run 4lên. Nàng ffquay đầu alại, trong 3emắt một 61mảnh trống crỗng, đáy 5mắt mơ chồ đè denén sự 85kinh hoàng: 1"Trường 9Uyên... Chúng 6ta thực asự rời 4khỏi Hoang 91Thành rồi 9dsao?"

"Nơi 4này không f6có cát vàng 1cũng không 6có phong 1eấn, là 92nhân giới."

Trí 3fnhớ của dTrường ecUyên dừng dlại lúc 5hai người chọ bước 61vào giữa 59hồng quang, btùy ý để 6bóng đêm 3đánh úp 6dlại, mất ffđi ý thức, 1khi tỉnh d5lại thì a9đã ở nơi 82này.

"Nhân 22giới... 0b © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." 5eNhĩ Sanh 7anhiều lần a1lặp đi alặp lại 86hai chữ 3này, như e6là không 61thể tin 2bđược.

Trường 4dUyên đưa 43tay xoa đầu 6Nhĩ Sanh, 3hắn biết a1nhìn cảnh e4này nàng 0nhất định b3nhớ lại 69những ký 93ức không 9dvui, vừa b2định an củi nàng dmấy câu cchợt thấy 0bóng dáng 21vội vã, abkích động 2của cô 41gái nọ, 26nheo mắt 0đăm chiêu 9trong phút bchốc, hắn cnắm tay fNhĩ Sanh anói: "Theo c3ta."

Tại demột góc 5dnhỏ yên 3tĩnh, hai 27cô gái mỗi 1người trong 7tay bế một a6đứa trẻ, cthần sắc cbcả hai đều 9uể oải, dôm đứa fnhỏ chần bchừ một 1bhồi, Nhĩ aSanh đang cekhó hiểu, 59không biết ddchuyện gì 4eđang xảy 5era lại thấy 9các nàng eđem đứa 58nhỏ trong a9lòng đổi 06cho nhau. 20 © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ d7vừa rời 7khỏi vòng 37ôm ấp của 77người thân 82bắt đầu 6dbất an mà 9kêu lên, chai cô gái akhông hẹn 1mà cùng 42khóc thất athanh, thần f4sắc tuyệt evọng, thống bkhổ không dcnói lên 6blời. Chần 46chừ một 6lúc cuối 40cùng cô 54gái lớn 4tuổi hơn c2một chút f2cũng xoay 9người kiên equyết rời 94đi.

1gái đi không e4bao lâu, 3đứa bé cliền khóc a4ré lên, 4cô gái đang c6ôm nó cũng 2khóc càng eblớn, thế 6anhưng không 7lâu sau, 00cô ta đem 3đứa nhỏ 82đặt trên e6mặt đất, 4côm một bbtảng đá 1đến, có 8vẻ như bbđịnh dùng 3anó đè chết 2đứa nhỏ...

Nhĩ 4Sanh kinh bhãi, quát 4lớn: "Cô 1đang làm e9gì vậy!" 77Vội vàng axông lên 2phía trước, aegiật lấy 1hòn đá 13trong tay c8cô gái, 0dNhĩ Sanh dlập tức 41ôm lấy 5đứa nhỏ e6trên mặt 90đất. Nàng 1mắng, "Đứa abé còn nhỏ enhư vậy 1mà cô cũng e3nhẫn tâm dra tay!"

9gái bị dNhĩ Sanh 40xô ngã trên 0bđất, giống 7enhư một 7dchút khí 10lực đứng 07lên cũng 7không có, 7vùi mặt etrên đất, 90thương tâm 55khóc lớn: 9d"Ta, fta cũng không c5còn cách e9nào... Đã barất ta không 13ăn cái gì, 4phụ thân 5thì nhiễm 6bệnh qua 3đời, trong 8fnhà chỉ 3còn mẫu 0thân cũng 21sắp sửa 2chết đói, 66tướng công d4ta cũng nhiễm 4phải bệnh, e1ta thực 5sự không 2còn cách 5anào khác, athực sự 88không còn ecách nào 8khác..."

Nhĩ fSanh nghe 8được kinh 6ehãi thốt clên: "Cô... bd © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ 7cô định cgiết đứa 7fbé để 2aăn? Cô..." 01Nàng giật 5mình ngộ 4ra, "Lẽ 6nào cô gái 4vừa rồi a9đổi đứa aenhỏ với f6cô cũng 73là để 4aăn?"

a2gái che mặt fckhóc rống: 02"Đứa 4nhỏ kia cdù thế d4nào cũng d2là thân 7nhân của cta... Ta sao 5có thể 7hạ thủ adđược, 52chỉ phải 0đành cùng 37người khác 03đổi con d6mà ăn."

Trường 73Uyên nhăn 36mày, Nhĩ 6eSanh sắc 79mặt trắng 88bệch, đem 2đứa bé 8ftrong lòng 49đưa qua 2cho Trường 30Uyên, xoay 11người đuổi eatheo hướng  cô 60gái lúc b1nãy rời f4đi.

9gái vẫn adquỳ rạp aatrên đất d6khóc lóc, 2Trường 1eUyên nhìn 4nàng ta một 8lúc  mới 1ehỏi: "Tại 2sao không a9rời khỏi ađây, đến 7bnơi khác 5mưu sinh?"

"Do 7asợ bệnh 76dịch lan arộng cửa 8thành đã 3bị đóng flại, tất 8ecả mọi 2người đều 0không ra 97được,  cũng 9dkhông có 37lương thực, a3dược thảo, 05người chết 01càng ngày 3càng nhiều..." 5eNhắc tới 5việc này, 2cô gái khóc cecàng thêm 3thương tâm, 5"Nghe 1enói trên 3Lộc Sơn ccngoài thành 2fcó thảo edược làm dathuốc trị fdbệnh, chỉ ccần có 6thuốc tất acả mọi 18người đều bccó thể 2được cứu. 2e © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 86chủ thành 1lại là 21một kẻ 7brất đáng 7hận, hắn 4sợ dịch a5bệnh lan 85rộng đến dcác thành btrấn khác, fsợ sau đó acbị bề f6trên truy 1cứu... Cho e7nên hắn fkhông để c0cho bất akì ai ra 1angoài, tất 29cả mọi cdngười chỉ 9có thể 3ở trong 1dthành, dù ckhông bị 7nhiễm bệnh, efsớm muộn 9acũng sẽ 4chết vì 3eđói!"

Trường 1Uyên sau 84khi nghe xong, 6trầm mặc bhồi lâu 0cmới đem 0đứa bé 53đưa tới 8bên người bcô gái nói: f"Chăm 9csóc đứa 6nhỏ này 8cho tốt, 34tối nay acđến đây b2lấy dược dthảo cùng 4lương thực."

7gái nhìn 1etheo bóng f6lưng Trường 95Uyên, ngẩn 5ngơ hồi 3lâu, rồi flại quay 2đầu chăm d4chú nhìn fđứa nhỏ 6đang khóc 26bên cạnh, b6thầm nghĩ, 0có lẽ đệ 3đệ nàng 6đã bị 8bngười khác 2dăn thịt f7rồi, có cthể người bkia chỉ d6là một 9ekẻ lừa 0đảo, cửa e5thành đóng 98chặt, hắn elàm thế bnào ra được 1ngoài. Trượng fphu cùng 8bmẫu thân ecsinh mệnh 17nguy ngập abmột sớm 3một chiều, 59đứa nhỏ 7này là do fnàng dùng 1cđệ đệ 0của mình cđổi lấy, 9nàng phải fdđem nó giết cdăn...

Nàng 19ta ôm tảng edđá trước 22mặt lên, cbàn tay có echút run c4rẩy. Trường bUyên biết ccnàng ta muốn 79làm gì, fthế nhưng 73bước chân 44vẫn không bcó ý dừng clại.

Đứa 4anhỏ khóc 16nháo không 72ngừng, tay ccô gái giơ clên rồi 81dừng lại fbthật lâu f0trên không, 3bcuối cùng 65nàng ta ném batảng đá 63đi, ôm lấy 3đứa nhỏ, 7kề sát famặt nó, 4cùng gào 28khóc.

Trường 8Uyên nghĩ, b2nhân loại 8này, mặc 74dù có lúc d1yếu đuối, 2có lúc đê 2tiện, có 7lúc vô sỉ 68đến nực ecười, nhưng 7có đôi 14khi, như 9sự lựa 1chọn vừa c3rồi của 3nàng ta lại 7khiến Trường f5Uyên cảm 43thấy rất dvừa lòng.

Lúc 4hắn tìm b2được Nhĩ fSanh, Nhĩ 47Sanh đứng c0đối diện 3bốn người ccxanh xao vàng 3vọt nói 7b: "Tối bnay, ta sẽ 3đưa thuốc 8ecùng đồ 3ăn tới, 5các người aaphải chăm f8sóc đứa 74nhỏ, không 6được ăn 9fnó!" 6Cuối cùng 0nàng còn 2bổ sung bthêm "Nếu 91các người d4ăn nó, đến 0lúc đó 8fta sẽ khiến 0acác người 7không thể 0ăn được 14nữa, hoặc 5là đem hết 78lương thực a6thiêu hủy, 18nói chung 21không cho 1dcác người cacái gì cả!"

Trường 98Uyên nghe avậy, đáy 21lòng khẽ 88cười.

Nhĩ 81Sanh trấn 13an tốt mấy 51người kia, 8dxoay người 9lại liền f7thấy Trường 7Uyên ở 8phía sau ebchờ nàng. 7c © DiendanLeQuyDon.comHai người 18nhìn nhau bmột hồi, 1Nhĩ Sanh 4nở một cnụ cười 1vô cùng dkhông hiền 2bhậu: "Trường 3Uyên, ta d8nghĩ muốn 4làm chuyện 27xấu."

Trường 1Uyên gật a9đầu: "Ta 9cũng đang dcó ý này."

"Nghe a0nói kho lương e6và thuốc cchữa bệnh 8đều ở 3Lộc Sơn." 62Nhĩ Sanh 0bsuy nghĩ 2một chút, 1"Có d7vẻ như 95thành chủ 3nơi này abcũng đang 89trốn ở bđó. Ta nghĩ bhắn như 10vậy là a3không được. d © DiendanLeQuyDon.comSư phụ dtừng nói avới ta, 07vào cửa eVô Phương bchính là 7eđệ tử 3Vô Phương, 47phải cùng 60tồn vong fvới Vô aPhương. 19 © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, 7mỗi một 0đệ tử 3trong sư 0môn đều e3nên có trung 2ftiết, vậy 94thì tên 65thành chủ 06được người 3dân cung a5dưỡng nên b3kia hẳn 3cũng phải 43có thứ 3cgọi là 2trung tiết. 21 © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng b2ta cũng mang 4fluôn cả 92tên đó 1về. Chàng 3anghĩ sao, 6cTrường 9Uyên?"

Nhìn 6vẻ mặt 3đầy chính 4nghĩa của 3Nhĩ Sanh 71khi nói những 2lời này, atrong mắt cTrường 6Uyên gợn cclên một fatia tiếu 12ý: "Rất 1tốt."

Chạng evạng tối, 6akẻ đang 8an ổn ở 89trên Lộc 1Sơn, ngoại 6ô Ngạo f5Thành, tức b6tên thành a7chủ mới bđược nhắc ađến, không 2hiểu sao 4bỗng dưng 77mất tích. d0 © DiendanLeQuyDon.comDược thảo 9trên núi 7bcũng bị dhái đi phân 3nửa, lương fthực vẫn 13chưa được 53tích trữ btrong kho bđể binh 8sĩ trông 9coi mà ở dtrong một 7quân doanh 6khá gần 5cvới Ngạo f2Thành. Đương d3nhiên, quân 7edoanh cũng bbị mất 7trộm.

Màn 5đêm chậm 30rãi buông 1xuống, một 83bóng đen cxẹt qua 84bầu trời 24Ngạo Thành, 41đem lương 4dthực cùng 6với dược c3thảo thả 2xuống. Dân 47chúng trong bathành đều 9fkhông trông 10thấy bóng bcdáng Thần 2Long, còn 1nghĩ rằng a1thần tiên 7dtới cứu 8mình, vội 28hướng lên 3btrời ba 57quỳ chín 8lạy, cảm 1động đến 4rớt nước 42mắt.

Lúc 8đó, Nhĩ e0Sanh đang 5fngồi trên 0long giác  của 1fTrường 5Uyên nhìn fatên thành 6echủ cuộn dmình như 57con tôm bị 3trói chặt, 52đánh đến 9bngất xỉu, 0bcười khanh cekhách. Nàng 1bhung hăng 75nhéo cái 57bụng phì cmỡ của e8hắn nói: d"Một ectên hèn 7nhát, không 2chính trực, cdcòn chưa 9cđánh, hắn 8dđã vội 3akhóc lóc fcầu xin 3tha thứ. d8 © DiendanLeQuyDon.comKhó trách 5da hắn dày 35như vậy, fkể có lấy 4aNhất Lân 3Kiếm chém exuống, hắn 3cũng chỉ aakeo kiệt 8chảy ra 6chút mỡ."

Đôi ddmắt kim 96sắc cong 21lên, giống 0enhư đang 5cười đồng 3ftình. Đợi 13đến phủ c7đệ của athành chủ, 1Trường 0Uyên ôm 4lấy Nhĩ 0Sanh hạ fxuống, cũng fkhông quản cftên thành e0chủ giống cnhư một b6quả cầu f9thịt, “phốc” 07một cái b6ngã lăn adtrên đất, 9đau đến d6tỉnh lại. ba © DiendanLeQuyDon.comTrường 36Uyên trầm d2mặc phủi dphủi lòng 3bàn tay Nhĩ c4Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ bSanh tùy 3ý để Trường a5Uyên cầm 52tay trong 8chốc lát, 2csau mới 6hỏi: “Ta esờ soạng 7cthân thể f5nam nhân 9này, chàng 70ghen?”

Trường aUyên ngẩn 6ra, lập 6tức gật fđầu nói: 16"Ta ghen."

Hai 1mắt Nhĩ 4dSanh sáng bngời, khóe a3miệng nhịn e3không được 7cong lên, aôm Trường 7Uyên cọ 3cọ: "Trường 0Uyên a, tướng 4công a, không 5nghĩ chàng b1lại thích 9ta như vậy, 25phải chăng 4ađã yêu a7đến tận d7xương tủy? d7Khắc cốt cghi tâm?"

Tuỳ cý Nhĩ Sanh 9cọ cọ 9bên người 2hồi lâu, 5cọ đến 5ctim đập dloạn nhịp, 2hắn dứt 9khoát ôm bcổ Nhĩ 5Sanh, cúi b0đầu cắn 5môi nàng, 24miệng khẽ athì thầm: de"Có, 5đều có." 70Chiếc lưỡi d4ấm áp, dcnóng bỏng, 0fẩm ướt, 1trơn nhẵn 3trong lơ f1đãng chạm 83vào môi e4Nhĩ Sanh, 0giống như 8lĩnh ngộ 3eđược điều 2gì, đầu 7clưỡi Trường 99Uyên liếm 1fnhẹ theo bbờ môi dNhĩ Sanh, 8bsau đó chậm crãi luồn 4vào miệng 9dnàng.

Nhĩ 9Sanh cả 6kinh, theo 2bản năng 4lùi về aphía sau, 0Trường b6Uyên có f9chút cương 10quyết giữ 6cchặt lấy dcái ót Nhĩ 25Sanh: "Đừng 3nhúc nhích, c8có vẻ như 3fta... Ngộ 15ra được 83một điểm...”

Nhĩ 59Sanh quả anhiên bất ađộng, thân 8thể cứng 8eđờ như engười chết, akhớp hàm c1càng cắn echặt hơn.

Sau a8một hồi bnỗ lực, d2không cách fnào xâm 9nhập thêm dđược, 96Trường deUyên đành ebất đắc 3cdĩ buông 0Nhĩ Sanh 94ra, trong 9mắt dâng 28lên một 49cỗ ái muội bdướt át 7akhó hiểu, 2giọng nói emang theo 47chút uất d7ức, gọi fnữ diễn dviên không 2biết phối 9hợp một bdtiếng: "Nhĩ 6Sanh..."

Thân 0người Nhĩ 33Sanh vẫn c9cứng ngắc 0như trước.

Hai 7người mắt 89to mắt nhỏ 8trừng nhau 19một hồi, 3Trường 27Uyên thở c5dài một 92tiếng, cười fkhổ nói: f"Vẫn ebnên thong 27thả."

Cảm 8xúc của 74Nhĩ Sanh efcũng dần 1thả lỏng, 9nàng mín amím môi, 4bnhớ lại c7những động etác ban nãy, 1anghiêm túc chỏi: "Vừa drồi ta hẳn 8là nên hé 9miệng?"

Trường c5Uyên cũng 16mờ mịt 43nhíu mày 1suy nghĩ a8hồi lâu: 5c"... af © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là abvậy."

" 6Khụ... Khụ 4dkhụ!" d4Một thanh c0âm đột 15nhiên vang 5lên cắt fađứt cuộc 8thảo luận 1giữa họ, a0vẻ mặt bthành chủ 8cầu thịt 7tím tái 0anhư gan heo, e7thấy tiếng 3khụ của 9mình khiến 2hai người 0chú ý, sắc fmặt hắn 5liền trắng 89bệch, sợ dhãi nói: 2"Đại f1hiệp! Đại 6hiệp! Đừng cdgiết tiểu dquan! Tiểu 5quan không 8bcố ý! Các 4engười cứ 7tiếp tục f8hôn đi, 2ftiểu quan 53cái gì cũng efkhông trông 37thấy!"

Nhĩ 2Sanh vỗ 3đầu: "Đúng brồi, Trường 86Uyên, còn 0chưa trừng etrị tên 0kia."

Trường efUyên có 43chút không 93vui nheo mắt 5dlại: "Để 0ta ra tay."

Sắc fmặt thành 5chủ sạm 1như màu 54đất, sợ 8đến nước 6mắt nước 2mũi giàn f9giụa, liên 0tục cầu 6xin tha thứ, 0nhưng hai 8người cũng 8không bận 2tâm, chỉ 77đem hắn ftrói vào f4ghế trên ctrong phòng 29khách, sau 3đó rời 7đi, cái fgì khác 7dcũng không 8làm. Tên 0thành chủ 7asững sờ 3hồi lâu, dđột nhiên 2nhớ tới atrong thành dvẫn còn e8dịch bệnh, chắn một 29mình bị 2dtrói trong 7cnày, bị c1bệnh mà bchết cũng 5chẳng ai 22hay biết.

Hắn 88sợ đến 2tiểu ra 93quần, khóc cfròng hô: 6“Đại bhiệp! Các a6người quay 5lại đi, 7tiểu quan ebiết, loại ethời điểm c5kia có nên 1bhá mồm bhay không! aTiểu quan 9còn biết a7sau đó phải elàm thế 37nào.... Cái 8cgì tiểu bquan cũng a8biết! Các 75người quay 5alại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21769
Được thanks: 15501 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương fthứ ba mươi 7tư: Ấn 3

Trường 2Uyên và c2Nhĩ Sanh 1đều tự 64nhận mình 7là người acó lễ tiết, 5đương nhiên 49chẳng thèm 94để ý tới akhẩn cầu 1fcủa tên 18hành chủ eeô lương, ffai người 00ay trong tay 2ỏ đi không 0egoảnh đầu 41ại.

Tìm ađược hai 4ô gái ban fáng định efđổi con 7để ăn 2ùng với 8ia đình 8ọ, hai người 7ađem lương 0hực và e6hảo dược 5hân phát adho mọi người, fau đó rời 58đi, phía 90au liền cbruyền đến bhững tiếng aập đầu 23rùng điệp. b © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 24đều nghĩ 92rường Uyên b6à Nhĩ Sanh 5eà thượng 51iên trời fao phái xuống 46ứu giúp 3ọn họ, 0eì vậy cảm 50động đến 40ớt nước d0ắt.

Chưa 9từng được 54người cảm 5kích lớn bbnhư vậy, fNhĩ Sanh 04còn đang 5đỏ mặt e0xấu hổ, a5Trường 8Uyên ngược belại trầm d0mặt nói: 8“Ôn dịch a1ở Ngạo bthành vốn 93là thiên 8định, chết 5người cũng 5fdo thiên 64định, sinh ftử của becác người f9tất cả a4chỉ như b1mấy nét 0bút lạnh 8lùng trong ccuốn sổ 4sinh mệnh, b3trời xanh a0vô tình, 68thiên địa dabất nhân, dvì sao còn 37muốn nói 1cảm tạ?”

Những e3người này 3dsao có thể anghĩ tới bcđó, nhất 3thời bị 84Trường 3dUyên hỏi emà sửng 5sốt.

Nhĩ d7Sanh sau khi 4nghe những 3clời này 78cũng ngẩn 5ra. Nàng b6chợt hiểu 3được, 62thì ra trong a1lòng Trường 7Uyên vẫn 97luôn hận 00bản thân 2bị vận c8mệnh trói a6buộc. Mặc 3dù đã ra 5khỏi Vạn 6aThiên Chi bKhư, lấy 0được tự 1do, nhưng dsâu thẳm fdtrong tâm 5ahồn, hắn 4trước sau 0dvẫn không 35buông được 2dhai chữ a“chú định d” và oán 0hận lời 5tiên tri 0dbạc bẽo 0kia của 8trời cao.

Không 7khí trầm 30mặc một 93lúc lâu, 2cuối cũng 3cũng bị 60Nhĩ Sanh 95phá vỡ, 6nàng lớn 3tiếng nói: ea“Các người c5nhớ kỹ aeđây, cứu 3các người dkhông phải fdthiên địa, 6cũng chẳng 26phải trời 3cao, lại 3càng không 3phải thần 8tiên, chỉ 6là...” 6bNhĩ Sanh e8đảo đảo 67tròng mắt, 4bcười nói: f“Chỉ là 6một đôi 0phu thê bình dthường, 5thê tử 3xinh đẹp a9có tấm 35lòng thiện 47lương, dung 35mạo khuynh 85quốc khuynh 63thành, hoa 97nhường afnguyệt thẹn, 34thiên hạ 26vô song, 38mà trượng cphu của 6cnàng vô acùng anh ctuấn tiêu 9sái, phong 48lưu phóng 47khoáng, kinh 7tài tuyệt ddiễm, thế 4egian không fai sánh được.”

Cái 8fnày... đâu 9tính là 3phu thê bình 87thường?

Trường bUyên nhìn 8aNhĩ Sanh, 32khóe miệng 5giật giật, 6dsong không 4hề lên 9tiếng phản 1cbác. Thấy 6vẻ mặt 2nửa nghịch a2ngợm nửa c1kiêu ngạo d9của nàng, 2etrong lòng ahắn có d9chút ngứa 10ngáy, những 0căm phẫn 1cùng oán 65hận nãy 1giờ đều 16vì chút b9ngứa ngáy fnày mà tản 1đi theo gió.

Nhĩ 18Sanh một 4hơi đem b4những từ 7ngữ hoa 9mỹ khen d7ngợi người 3khác mà 1fmình có 9ethể nghĩ e4được nói 9hết ra, 4chù mọi cngười phải ethán phục 00không thôi. 83 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 5engửa đầu dđắc ý, 4nắm tay 1aTrường aUyên rời afđi: “Chúng eta là những 2người khiêm ctốn, làm fchuyện tốt 0ckhông lưu 57lại danh f9tính, nhân belúc trời etối mau 6rời khỏi 95đây thôi. 06 © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu 9không gặp basư phụ, d3sư tỷ, 3ta rất nhớ 9ehọ. Chờ akhi trở avề Vô Phương dcáo biệt cfhọ xong, 51ta sẽ vứt 33bỏ tất acả, cùng 04Trường e2Uyên ngao 5edu tứ hải, 5dchàng thấy d2có được 4không?”

Trường dUyên lắc cbđầu: “Được 6thế thì edtốt, nhưng 3việc này devẫn chưa 4giải quyết b4được trọn 22vẹn.” 62Nhìn về 0phía cổng c0thành xa 38xa nói, “Chúng 8bta cướp a9lương thảo 0tích trữ cbtrong quân 4doanh, chút d4ít đó chỉ 7tháo gỡ 9được chút 5khó khăn 2trước mắt, 7nhiều lắm bdduy trì được cmấy ngày, 7trong lúc 8ấy nếu b4cửa thành a6vẫn đóng echặt như 3ccũ, chỉ 5sợ bách 10tính đều 8sẽ chết dđói.”

Nhĩ 31Sanh vẻ 1mặt nhất 0ethời ngưng f2trọng, cân ddnhắc một 1hồi nói: 2“Trực ctiếp tháo ecổng thành 0cxuống là 6xong.”

“Không abđược.” 5Trường eUyên nói, c7“Ngoài a8thành có 6binh sĩ đóng 12quân, có 16thể thấy f3nơi này 42chính là amột điểm 12quân sự 5quan trọng. ad © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo 0fcổng thành, 60sau này cư cdân sinh 76sống ở 0đây lấy 10gì ngăn 32cản kẻ dđịch bên 6ngoài xâm 7phạm, đó 2blà thứ a9nhất. Thứ 20hai, quân dđội chịu 3sự quản d4lý của f2quan phủ, 23thành chủ 3hạ lệnh dđóng kín 43cổng thành, frõ ràng 46đã thương 7clượng trước f2với tướng 7lĩnh chỉ e6huy đội 2quân kia. c © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân 38chúng có 61ra được bkhỏi thành acũng bị 24quan binh 0tàn sát.”

Nhĩ cSanh không 17biết nên 77làm thế cnào, gãi 6gãi đầu ddnói: “Vậy 0nên làm 30gì bây giờ?”

“Khiến 9họ tự c7nguyện mở 1ccổng thành.”

“Ý cchàng là...”

“Có 0thể lợi edụng tên 7athành chủ.” dTrường 3Uyên đảo 7mắt nhìn 9về phía 51xa, trên 2tai có chút 2đỏ bừng 9akhả nghi 3“Nhân tiện... e © DiendanLeQuyDon.comCũng ép bhắn đem 34những gì dmình biết 8bnói hết d9ra. Cũng, 7cũng không ddđể hắn bemở miệng ednói linh 37tinh...”

Nhĩ 55Sanh dũng 15mãnh vỗ 20ngực nói: 0“Việc cnày giao dcho ta.”

Thành 9chủ mập e5mạp lại bmột lần 05nữa bị 1flợi dụng. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 17cũng không 4khách khí 1với hắn, 7điều gì 77nên hỏi dđều hỏi, bnên nghe 52ngóng cũng 5nghe ngóng eahết, tuy crằng có 5một số 2cchuyện nghe 7xong phải eamặt đỏ 8dtai hồng 5nhưng tốt 5xấu gì cdcũng nên 63thu thập 9hết. Tra 8hỏi xong, dnàng liền 41mang theo 7tên thành 37chủ mập 14đi đến 1nơi đóng cquân ở 5ngoại thành, 18cùng vị e0tướng quân 1drâu xồm 17làm một 8cuộc giao cdịch — 42hai ngày 8asau, dùng abtên thành 4chủ mập 2đổi lấy a3việc mở a7cổng thành.

Nhĩ 6Sanh cảm 6thấy cuộc 09giao dịch cnày vừa 7buồn cười 5lại vừa 4đáng sợ. 12 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 98người một anước, một 7mạng của bthành chủ 0đổi được 24rất nhiều 6tính mạng bngười dân ctrong thành. e4 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 03người, d9vì sao người 6thì phú 41quý, người 6lại thấp 35kém? Quan 05phụ mẫu? 51Chó má, 48có loại 9fcha mẹ bỏ dmặc sự b3sống chết e1của con 72mình sao? 0fĐầy tớ ecủa dân? 79Càng chó 5má! Có loại 3nô bộc 0ngồi kiệu, 6để người 4bta quỳ lạy c4chắc?

Nhĩ a4Sanh cũng 8dbiết, dù 2ecó bất 71bình thế 3nào, nhưng 9đây lại 25là sự thật, 14cái gọi 70là... Mệnh.

Hai cngày sau, 3một đội 9fnhân mã cđược điều 6động đến 0fmở cổng d8thành. Nhĩ fSanh cũng 96đúng hẹn 0cgiao ra tên bathành chủ cmập, nhìn 9hắn từng 1bước lảo 19đảo điên 6cuồng chạy ccvề phía e8vị tướng 4quân râu exồm, nàng bdgãi gãi 41đầu, đang 2muốn nói 7mình là 0người giữ 0chữ tín, 7nàng chợt 3dkinh hãi 93phát hiện 7phía cổng dthành bập 3bùng ánh 5lửa, từng 5căn nhà 4fnối tiếp bnhau bị 3dngọn lửa 0thiêu rụi!

Một 23toán quân 05mũ giáp bdchỉnh tề, fhướng lưỡi 4gươm sắc 7dlạnh như b6băng chĩa fvề phía 6những người 1bdân ý đồ f6chạy ra b3khỏi thành, 29đem họ 0chém chết.

Kinh 4asợ khi thấy 4cảnh tượng 8bấy, nàng 4bất chấp 3che giấu ebản thân alà người 3atu tiên, 5đề khí 2phi thân bđến tên 78binh sĩ gần anhất, đem 03linh lực ebtụ trong clòng bàn 0tay, một b5chưởng 02chụp lên bvai hắn. b © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng 9chiêu, cả 1bngười liền 2văng ra thật bxa. Nhĩ Sanh c4cứu được f1một người, b2nhưng số 7binh sĩ tiến 0avào thành 9không ít, 10khắp nơi a2đều là 59tiếng kêu 02la thảm b4thiết, Nhĩ faSanh gấp 53đến đỏ d6mắt, chẳng 1biết nên clàm thế cnào cho phải.

“Trường e2Uyên! Cứu f9người!” c5Nàng hét dflên một 4dtiếng, tay 5cnắm Nhất 15Lân kiếm c4nổi giận cđùng đùng aeđi tìm tên ddtướng quân 6râu xồm dtính sổ.

Khoảnh dbkhắc nhìn d7thấy tên b6đó, Nhĩ 86Sanh một d1kiếm xẹt 8qua ria mép chắn. Tức e5khắc, đầy eđất toàn 5là những 7sợi râu 61đen, binh 4sĩ xung quanh 00thấy vậy 13kinh hãi, dgào thét dbảo vệ ftướng quân, enhưng những dkẻ tầm 39thường 6này võ nghệ 1sao có thể 0bằng Nhĩ 59Sanh, chỉ 5hai chiêu ađánh xuống dđã bị 5linh lực ecủa nàng ađánh bật dera xa. Nhĩ a3Sanh một 5dkiếm chỉ 33thẳng yết 94hầu tên 0tướng lĩnh, bgiận đỏ ccả mắt: d9“Vô sỉ! aTa đã thả 54tên lợn fethành chủ 87kia ra, ngươi 1ecòn không 23giữ lời!”

Tên 6kia vẫn 6còn có chút baphong độ, fánh mắt c6lạnh lùng 8nhìn Nhĩ e0Sanh nói: 2“Ta chỉ 6đáp ứng a8ngươi hôm 4nay sẽ mở ecửa thành, 0chưa từng fhứa hẹn b3qua cái khác.”

Lời 3hắn nói 0cũng là 0sự thật, 6Nhĩ Sanh chung hăng atrừng hắn: 6f“Quân sĩ 41có nhiệm 3evụ bảo 7vệ quốc dcgia, bảo ddvệ dân 7chúng, bách 3tính dùng 91tiền nuôi 71dưỡng các bngươi, các 2ngươi lại ahướng lưỡi 9egươm về 7phía họ? aCòn không cabảo những 6kẻ hỗn 5đản kia 1dừng lại!”

“Hừ, 40đúng là clòng dạ 0đàn bà, bnếu để f5dịch bệnh eblan ra bên 4ngoài, những 19kẻ phải 5cchết không 63chỉ mình d8dân chúng 02thành này. 0 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 6giết họ, fthiêu hủy 29tất cả, 3ngăn chặn 84bệnh dịch 2truyền đi 09mới là bnghĩ cho 0đại cuộc.”

“Ngươi f5xéo đi!” 99Kể từ 2ngày bái 8anhập Vô cPhương, 8đã rất alâu Nhĩ eSanh mới alại nói 5tục, hôm enay tức 2giận, cái 78gì cũng 1không quan 8tâm. “Tên 6lợn thành 99chủ kia fcũng ở 6trong thành, evì sao ngươi dkhông giết 1hắn? Ta 2cũng ở 37trong thành cbmột thời 6gian, hiện 89tại còn 2cùng ngươi e6nói chuyện, 96sao ngươi 9còn không ddnghĩ cho ađại cục amà tự vẫn 10cho qua chuyện?”

Tên ctướng hừ 1lạnh: “Ta 8bvốn là 5Trấn Nam e4tướng quân 0của Đại 89Khải quốc, acùng đám b5dân đen, 5mệnh như 1phù du há 1có thể 0asánh được 1sao?”

Đám 92cháy ngày 5fmột lan 38rộng, ngọn elửa bốc dlên tận fftrời. Ngạo 2thành ngập 2etrong khói elửa cùng 5những tiếng 8gào khóc b2bi thương, dftuyệt vọng 3đến nghẹt f3thở.

“Không 4esánh được 4với ngươi?” 4Ánh mắt c5Nhĩ Sanh f3chợt lóe 2lên mấy 03tia tà khí a0ngoan độc, ebàn tay nắm bNhất Lân d2kiếm run b6rẩy tựa 1fnhư đang a1cực lực 7bkiềm chế 17thứ gì 80đó, “Vậy eđể ta nói bbcho ngươi 8biết, nếu 7mọi người 2trong Ngạo 2Thành này e8đều chết 6hết, ngươi 6cùng đội 5quân của 12ngươi nhất 29định phải dchôn cùng.”

Nhất dLân kiếm 1lóe lên etrong ánh d2lửa, mũi 4kiếm chỉ 5thẳng yết eahầu tướng cquân râu 3xồm, rạch 9cmột đường 3nhỏ trên bcổ hắn, 76máu theo 88miệng vết 3thương chảy 49xuống. Thấy 4thần sắc 73Nhĩ Sanh bnhư vậy, 9vị Trấn 2dNam tướng 0dquân đã 8được tôi 8luyện nhiều 5năm trên 8sa trường dcũng phải 40âm thầm ccđổ mồ b9hôi lạnh, 6aướt đẫm asau lưng. f © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống 46một ngụm 1enước miếng, 52hầu kết 16trượt lên atrượt xuống 3ckhiến mũi cckiếm đâm 3bsâu thêm 3một ít.

“Ta 53nói được d2làm được.”

Xung 1quanh nhất efthời im 9bặt, tên 77thành chủ fmập rúc e6sâu vào 06trong đám 30binh sĩ nhằm eakiếm tìm 5sự bảo 1bhộ, cả 72người lạnh 69run, trong ebụng thầm 5khó hiểu, 3dvì sao trên 61người cô 49gái này dlại đột 68nhiên tản 6ra nhiều... e5 © DiendanLeQuyDon.comsát khí enhư vậy? 6Khiến đáy blòng mỗi 5người đều 85cảm thấy e5lạnh run.

“Lệnh echo bọn dchúng dừng ftay.” Nhĩ 61Sanh nhắc 70lại lần 9nữa, trong 3giọng nói 0là mệnh 58lệnh không 1bthể trái.

“Điêu ddân lớn 4mật!” 3Có binh sĩ 9quát mắng, f“Dám uy bhiếp tướng 5quân Đại 8Khải ta!”

Nhĩ 1Sanh lạnh dblùng quét 0mắt về 8phía hắn, bkhẽ phất 72tay, một 0dcỗ linh 30lực mạnh 43mẽ phóng 0ra, bay về 7fphía kẻ e9kia. Chỉ 1thấy cơ 5thể hắn e1lập tức b6bay về phía 6sau mười e1thước, 36ói máu như 4điên, lăn 5ra bất tỉnh.

“Vì f4sao không bgiết hắn? 34Kẻ ngu muội, 4bcổ hủ 59như vậy, 0chết không 75đáng tiếc.” bThanh âm d3bất nam e1bất nữ 2lại lần 4nữa vang 2clên trong 0lòng Nhĩ aSanh, nhưng 3lần này fccó cảm fgiác thanh a3âm đó rất fgần, tựa dnhư thì 1thầm ngay f5bên tai. b © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó 9khiến toàn eathân nàng 0drun lên, ccơ hồ không fkhống chế 1được mà 64một kiếm 4đâm chết 9etên tướng 4quân râu 2xồm trước 85mắt.

Nàng akhông nên fgiết người, 9Nhĩ Sanh chiểu rõ, 5fnhững kẻ 59coi mạng dngười như 7acỏ rác c4này tuy đáng d7trách, nhưng b0cũng không 6bthể giết 39họ, nàng eđâu có 2quyền gì 5đoạt đi 75sinh mệnh dkẻ khác. a7 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng elàm như avậy, có 0khác gì 5anhững kẻ ađó cơ chứ...

“Nếu 29ngươi không 51ra tay, bọn fechúng sẽ 75giết người, 7bđó là hành cđộng được 7ctriều đình fbảo vệ, 6eđược vương 8pháp cho 3phép. Bọn a9chúng sẽ b5không bị 4trừng trị, 25sống an 33nhàn thảnh 8dthơi hưởng 3fthụ cuộc 4sống ngày 4một tốt chơn.”

Bàn 18tay nắm fNhất Lân 1bkiếm càng 0run rẩy 5fmạnh mẽ.

“Nhìn 5xem, bọn 4chúng đang 4làm gì.” 0Trong đầu dđột nhiên 80hiện lên f4rất nhiều 8khuôn mặt, d0nam có nữ ecó, vẻ 2mặt họ f5đều vô e6cùng hoảng 7sợ; những 14đứa trẻ bcất tiếng dkhóc như 63vỡ vụn abị một 7bđao chém 07ngang lưng, 3còn người 95già bị 64chặt đầu. 99 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 13muốn gào alên, nhưng 2thế nào 9cũng không 29thể bật 7ra thành 63tiếng. Cổ 46họng có becảm giác 9tanh tanh, 24cơn giận 96này đây 6giống như eđang muốn 3bộc phát. b © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói c6kia lại 21tiếp tục 5cvang lên, 89“Số mệnh fđã định, 3ahọ sẽ dphải như 07vậy? Bị 81tàn sát 9hàng loạt, 28bị giết 2hại? Bọn 4dhọ đã f0làm gì sai? 31Nhĩ Sanh, 4ngươi cảm 96nhận được 4sự tuyệt aevọng và ckinh hoàng 0của họ 08chứ? Vì 5sao không cgiết những 4ctên đồ 8tể như dnhững kẻ 9trước mắt, 29trả lại 91sự thanh ctĩnh cho 61thế gian d3này?”

Câm fmiệng...

“Nhĩ 92Sanh, nếu 9đã không ccòn cái dgọi là acông lý fvà vương 6pháp, ngươi eacòn băn 38khoăn cái 72gì? Sát 9fthì chỉ bcó sát mới 5ngăn cản cđược .”

Câm f8miệng.

“Tội 23ác tồn 3tại trên 3thế gian canày, không f2nên bị d7hủy diệt 7sao?”

Câm 0miệng!

Nhĩ fdSanh bưng 7dkín đầu, 0một chưởng blại một fchương tự 03nện vào 03đầu mình: 8“Câm miệng! 2Câm miệng! 75Không cho 5bphép nói 1nữa!”

Tướng fquân râu 1exồm thấy 0Nhĩ Sanh eđột nhiên 0athu kiếm, clại vô 4cớ nổi 5cơn điên, btrong lòng 1mừng thầm, e9vội nắm 4achắc lấy 71cơ hội, 9alăn một cvòng trốn 1sang một 4bên, lập a3tức được 12đám binh 22sĩ từng dtốp từng 97tốp chắn 2etrước mặt. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam 1btướng cho 1dlà mình 4đã an toàn, 1lập tức 11hét lớn: f“Trảm 73được yêu cnữ, trọng 5thưởng 2xứng đáng!” d9Binh lính 19xung quanh 4nhận lệnh, 71đồng loạt a7xông lên, bcùng chung 49mục tiêu alấy bằng fdđược cái 44đầu trên e6cổ Nhĩ a5Sanh.

Lúc 62này, gió dđột nhiên 71ngừng thổi, 6Nhĩ Sanh eecũng bất 6engờ sững 9lại, bất eđộng. Mấy 3sợi tóc 29rủ xuống f4che đi biểu e1cảm trên 3akhuôn mặt b3nàng. Giờ 34phút này 5achẳng ai cmuốn đi 6ftìm hiểu fnét mặt dnàng thế 9dnào, tất ecả chúng 4đều muốn c8giết nàng, 9asau đó lĩnh 4thưởng, ekhông hơn.

Rất 59nhanh một 92thanh đại 7dđao đã 1bổ về 8phía Nhĩ cSanh. Chỉ ebthấy, đột 4nhiên cuồng 6phong nổi alên, cát 5bụi bay 99mù mịt, 9tầm mắt 58mọi người 4eđều bị 4fchặn lại. f1 © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 3tiếng thét dthảm thiết, b9thê lương bvang lên. f © DiendanLeQuyDon.comMọi người 9cphục hồi f4lại tinh 2athần, vừa 53kịp nhìn 82Nhĩ Sanh 72một kiếm 07chém vào 4bụng tên 23lính, nội 0tạng vương 9vãi đầy 26đất. Tên 6clính vẫn 9chưa chết ahẳn, ngã c7bịch xuống 5đất gào 39thét thảm 51thiết.

Chém 5fngang lưng...

Mọi angười chỉ 3cảm thấy 0dạ dày clạnh đi, 17đồng loạt 9kinh hãi 93nhìn về dfphía Nhĩ 1aSanh.

Ấn b8ký hình bngọn lửa 2emàu đen fcnổi bật 23giữa ấn 3đường, 3lệ khí d2tản ra quanh 6thân tựa 0hồ như 2muốn ngoan 26độc thiêu bahủy hết 5thảy.

Thanh f9âm bất aenam bất 5anữ trong 37đầu Nhĩ 6Sanh cười 6rộ lên:

“Cần 0fphải hủy 4diệt, hủy 9diệt tất 63cả.”





Chương bthứ ba mươi clăm: Đọa b6ma

Các 3binh sĩ trong dathành cũng d0không dễ dđối phó, 3lại còn 1dphải bận 75tâm đến ddân chúng, ffvì vậy 4Trường 14Uyên không bthể thi atriển pháp 96thuật một 6cách bừa 6bãi. Từ 39phía Lộc 1Sơn truyền dđến từng ctrận tà 2khí khiến 8hắn vô 77cùng lo lắng, 4cho dù đã 21cố hết b9sức, nhưng 3khi tìm được 9Nhĩ Sanh, 2tất cả 15đều đã 1muộn.

Bốn 3bề bị f1máu tanh 2nhuộm đỏ, 3mùi huyết 40tinh gay mũi 7tràn ngập 9trong không 57khí, khó bengửi khiến 5dngười ta bghê tởm 7muốn ói.

Nhĩ 92Sanh ôm gối, ecô độc 7engồi bên 4một đống 6bthi thể 7ehỗn độn, 8ecả người fđều là a0máu, nhìn 10mà rợn 8angười. 7e © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa 08đầu chôn dở giữa cgối, hình 57như đang e5khóc.

Tim 6như thắt d2lại, lời 6fmuốn nói 76nghẹn nơi 1cổ họng, 40nhất thời bTrường 35Uyên cũng 1không biết 5mình nên e1làm gì. a © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng dđứng đó 77nhìn Nhĩ 3Sanh một 57hồi cuối ecùng hắn 88cũng bước 5tới trước eemặt nàng, 6engồi xổm 4xuống, bàn etay đưa clên, do dự f7muốn xoa 07đầu Nhĩ 85Sanh.

Giống 5như cảm 9fứng được 41điều gì, aNhĩ Sanh 7im lặng cfnghiêng người, 7né tránh 0bàn tay Trường 45Uyên.

Bàn 6tay Trường 5Uyên dừng 93sững trong d9không khí, bdnhưng chỉ e6trong chốc a8lát, hắn eacàng thêm 4akiên định 2đặt tay 4lên đầu 93nàng, thân 6mật xoa d1đầu, giống 4như bình 7thường dhắn vẫn 00làm. Trên f5tóc Nhĩ 3eSanh nhiễm dkhông ít 8máu, Trường 2Uyên nhẹ 9nhàng xoa eđầu nàng 6amột lúc, 6bàn tay liền 0bị nhuộm dđỏ. Hắn aebình tĩnh 26nói: “Đừng dsợ, ta ở 26đây.”

Nhĩ 95Sanh vẫn 87chỉ cúi 6fđầu, giống 1như không 53quan tâm 6fđến bất 4fcứ thứ 5egì. Ôm thân 9mình đầy 9máu của a5nàng tiến 05nhập lòng 88mình, ngây c9ngốc vỗ dnhẹ lưng 3fNhĩ Sanh, 9không ngừng 3thì thầm 5bên tai nàng: ff“Nhĩ Sanh, 5Trường 00Uyên ở 8đây, đừng 4sợ.”

Thân ehình cứng a8ngắc trong 8alòng hắn bdần mềm bexuống. Nhĩ 3bSanh cực 4lực nén 3xuống tiếng 5khóc nức 64nở, đôi a0tay chầm dchậm lướt fdqua bên tai efTrường 59Uyên, móng 86tay sắc ddnhọn cong flên, bóp 51chặt lấy 8acổ họng 34hắn. Tim 8eTrường c9Uyên thắt 3lại, theo 86hơi thở daNhĩ Sanh edtruyền đến, b5hắn cảm 41nhận được anàng đang 1ekhó chịu.

“Ta 5… Không 3dừng được.” 5Một lát 2sau, Nhĩ 4Sanh mới b6miễn cưỡng 06lên tiếng, 84cả người 2kịch liệt 48run rẩy, a3nói năng 12lộn xộn, 14“Khi ta ceđịnh thần 8lại, bọn 3họ … Bọn dhọ cứ 68như vậy, fdcứ như cvậy … 30Cầu xin dta … Nhưng, bnhưng mà 6ta không 3dừng lại 0được, 8bàn tay này 4bkhông nghe batheo lời efta, ta thế a0nào cũng 38không dừng elại được.”

“Không 4thể trách 39nàng.” d1Trường 4dUyên vỗ 4nhẹ lưng 52nàng, cố ccgắng khiến 8giọng nói fcủa mình 0được rõ 49ràng, bình f8tĩnh, “Là 84tà khí trong 49cơ thể anàng tác 58quái.”

Lưng fNhĩ Sanh 2cứng đờ, 40nàng buông dtay đẩy 6Trường dUyên ra, 1từ trong 27lòng hắn b1ngẩng đầu bnhìn lên, 5đôi mắt f1đỏ rực 54ngơ ngác fnhìn hắn: 1b“Ta như cavậy … e1Là do tà bekhí tác e1quái sao?”

Hắc 4atuyến dưới alàn da Nhĩ 5Sanh khẽ 8nảy lên, e0từng đường, btừng đường 3ctụ lại 3giữa mi e8tâm nàng, 96tạo thành 34hình ấn bký ngọn 4blửa màu 18đen.

Trường 43Uyên ngẩn f9người, d2có chút 17không dám ctin, đưa 6tay chạm 5vào ấn 5ký giữa 72ấn đường fNhĩ Sanh. 06 © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp 0mắt đầu bngón tay 4chạm đến dấn ký kia, 7Trường 35Uyên lập 1ctức cảm dthấy đầu 9ngón tay 26đau nhói. 3 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông atay, sắc 6mặt trầm 7xuống. Trong 0thiên hạ, cdchỉ có 93một loại dấn ký đối 6chọi, bài 4xích thần 14lực như b8nước với c4lửa. Cho e5dù Trường 5Uyên vẫn 8ctiếp tục fckhông muốn 77tin, nhưng 43sự thật 9fđã quá erõ ràng.

Nhĩ fSanh đọa btiên nhập 6ma, chỉ 4sợ từ e8nay về sau 12sẽ dần 25dần đánh 25mất lý 0ftrí, biến 5cthành một bquái vật 9… chỉ 0cbiết giết bchóc.

“Trường a0Uyên …” adNhĩ Sanh 56thấy Trường 6eUyên trầm emặc không 8nói gì, a0trong lòng 9không khỏi dsinh ra sợ dhãi. Túm 50chặt lấy 31ống tay aáo hắn, dnàng ép 1fxuống sự 3arun rẩy 5ecùng e ngại 8trong thanh 87âm, nói: f“Ta biết 9bộ dạng fta bây giờ bkhông dễ 8nhìn, vừa 3dbẩn lại 8flôi thôi, 1eta cũng biết aatrông ta 1thật đáng bsợ, nhưng 00…”

Nhĩ 18Sanh cúi bđầu, nhìn 47bàn tay đầy 12máu của 1mình, lại enhìn Trường aUyên, dù 7etrong bất 09cứ hoàn fcảnh nào 76xiêm y cũng 7bkhông nhiễm fchút bụi 9trần, nước 7mắt nàng c1lạch tạch frơi: “Chàng 76có thể 33không ghét 6fbỏ ta không? d7Những người dakhác đều 04có thể, ccnhưng dù 3cho ta biến 62thành thế 1nào, chàng e5vẫn ở 6bên ta chứ?”

Nhĩ 86Sanh có dũng 0khí nhận 8lấy hết 15thảy sự fchán ghét, e4mất mát dhay phản 5bội, bởi 1vì nàng 06còn có Trường b0Uyên. Sự 37kiên cường 9có thể 2giúp nàng e8chống lại 33toàn bộ 0chỉ trích, e5chửi rủa, 41nàng không 1sợ mất 8đi bất ecứ điều 69gì, trừ dTrường 2eUyên.

Bởi 3vì quá mức 2dđể ý, 4quá mức 52ỷ lại eecho nên một 9khi không 72có Trường 98Uyên, thế bgiới của 39nàng liền 2hoàn toàn 6sụp đổ.

Chẳng 0cần tấn 1công, cũng 9có thể cddễ dàng bđưa nàng cvào chỗ cchết.

Trường 7fUyên lẳng 2lặng nhìn 1nàng trong 3achốc lát, 27rồi hắn 4dvòng tay 1qua cổ đỡ flấy đầu fNhĩ Sanh, akhiến đầu fnàng hơi 5ngả ra phía 6sau. Tiếp 7đó, Trường 26Uyên dịu 5dàng dán 5fbờ môi 9ấm áp của 34mình lên btrán Nhĩ 4Sanh. Đau 0đớn đến 64tận xương 5btủy gào d0thét bên 5khóe môi, fdhắn lại dnhư không 2dhề cảm 7thấy, chỉ e0nhẹ nhàng 44thì thầm: 2“Thừa 23quân nhất 3bnặc, sinh f8tử tương dtùy, bất d1ly bất khí 1.”

Trường 89Uyên không 40biết tình 8cảm hắn 5dành cho 3Nhĩ Sanh ccó phải 9cyêu không, bvà cũng 7vì ăn nói evụng về 3cho nên chưa fetừng nói 1những lời 8dễ nghe 91với nàng, 01nhưng hắn 09nguyện dùng 0một đời, 0dmột mạng 6này hứa ccho Nhĩ Sanh, 3một đời dfbình an.

Lúc ctrời chạng aevạng tối, 3ccuối cùng 43hai người 9cũng quyết ađịnh rời 0khỏi chốn aeTu La này.

Tâm aatình Nhĩ 9fSanh dần 52hồi phục, 7hắc tuyến dli ti trên b1mặt nàng fdần biến 54mất, màu acsắc ngọn 4lửa giữa 75ấn đường 1cũng nhạt 7đi nhiều, dcsắc đỏ 2trong mắt 7btan đi, hồi 5phục lại dđôi mắt 46hắc bạch aphân minh. f0 © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, enhìn một 6mảnh huyết 8tinh do chính 47mình tàn 1sát mà ra, 5nàng lặng 9dlẽ quỳ 9gối, dập 0đầu ba 2cái.

“Ta 65sẽ chuộc 6tội.” 0Lúc dán 78mặt xuống ađất, nàng 95nhỏ giọng 0nói, “Ta csẽ chuộc 3tội.”

Trường dUyên nhìn 6tư thế 91khom người 3fhèn mọn 0fcủa Nhĩ eSanh, bỗng 0anhiên nghĩ ađến “lời a3tiên tri” 4của Nữ 4Oán. Chiếu 21theo tình bhình hiện 8tại, những c4ngày tháng 6sau này của 38Nhĩ Sanh cnhất định 7khó tránh a3khỏi vòng 2lao ngục b1tai ương, e1nhưng thật 9fmay, bất ekể là Vạn 7dThiên Chi fKhư hay Hoang d4Thành Vô f8Cực, hắn eđều đã 00đến.

Nhĩ b4Sanh không 86rõ bản 10thân quỳ d2ở đó bao f5lâu, mãi 3fđến khi b6Trường 7Uyên nâng 01nàng dậy, 1bnói: “Ta dnghe nói cđọa tiên 3Trường e2An ba lần 2thành tiên 9ba lần đọa 17ma, một d8khi đã vậy, 2trên thế 7gian này bắt hẳn fcó phương 8epháp bài 72trừ ma ấn. cd © DiendanLeQuyDon.comChúng ta 0cùng nhau 1đi tìm.”

Nhĩ 8Sanh suy nghĩ 08một chút, 4nói: “Trường 8aUyên, hay 9cchúng ta 43vẫn về 5Vô Phương cđi. Trong 9etàng thư 4dcủa Vô bePhương hẳn 9ekhông thiếu 5anhững bản 2ghi chép 6về chuyện cccủa Trường 8An. Chúng eta cứ cắm 5đầu tìm 32kiếm mà 4không có 0manh mối achi bằng 8trực tiếp 6về hỏi ftiên tôn, faso ra tốt f5hơn nhiều.”

Trường aUyên đương 4nhiên không 89phản đối.

Hai 97người đi a6rồi, từ b5trong đống 4tay chân d4cụt lủn 2lăn lóc 6atrên mặt dđất bỗng enhiên một 9abàn tay giãy 0bdụa, thò 2ra. Bàn tay 6gắng sức bbđào bới, achỉ chốc 7lát sau đã 27đào ra được 5tứ chi, crồi lại 2emột lát 30sau, tên 9thành chủ 0béo mập 3hổn hển afbò ra từ 92trong đám a1thi thể. b © DiendanLeQuyDon.comHắn cả 21người đầy dcmáu nhưng f6cũng không a9bị thương 2gì nặng. 6 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 65hoảng hốt 5cùng e sợ, 0cgiống như 5dbị dọa 44bay cả hồn 9phách, miệng ekhông ngừng 7thì thào: f“Vô Phương 5…. Vô Phương 77…”

“Vô 53Phương tiên 64môn… Muốn 7dlàm phản.”

Ngạo 71Thành nằm 7bở phía cetây bắc 4Vô Phương, 2ctừ đây cfđến đó 4ekhá xa, cho 4dù là ngự 72kiếm cũng 0fphải mất e7hơn một 3engày mới 0đến được. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrước đó 6Nhĩ Sanh eđã dùng f1quá nhiều fdlinh lực, fđi không fbao lâu, esắc mặt 0fnàng liền 7trắng bệch, 75khó đi tiếp ađược, 2hai người equyết định 3vào trong 34thành trấn eenghỉ tạm c7một đêm.

Dân dfchúng trong 3thành đều atỏ ra căng 4thẳng, giống fnhư là hưng 2phấn, lại benhư là có echút lo sợ fkhông yên. 3 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe 5dngóng một 46hồi, Nhĩ 5aSanh mới 3cbiết được 8những chuyện f8xảy ra sau 8khi nàng 4tiến vào aHoang Thành 8Vô Cực.

Hoang bThành Vô 1Cực hiển bthế, đám dyêu quái 2dvây công 1Vô Phương a5bị đọa 96tiên Trường 46An đánh elui, nhưng c4chính Trường 36An lại thần f1thần bí 1bí biến 3mất nơi btấm bia 65dưới đáy bhồ. Sau 82khi Trường eaAn mất tích, d1dấu tích 90Hoang Thành 0flại bị 8hồ nước 2phía sau 6núi Vô Phương 87bao phủ. f © DiendanLeQuyDon.comTrường 5An mất tích, 89đám yêu 78ma vốn bị ckinh sợ 72lại bắt cđầu nổi c6lên tà niệm. d © DiendanLeQuyDon.comLần này echúng không 27công khai fcông kích, achỉ âm d2thầm bắt 7akhông ít 74đệ tử 1Vô Phương 8dvề ép hỏi 0phương pháp b2phá giải 56kết giới 6aVô Phương, crồi tàn cdnhẫn sát 2hại họ.

Các 27trưởng 74lão Vô Phương cvô cùng 7giận dữ, 4thỉnh cầu 7tiên tôn 36hạ lệnh b5tàn sát b4yêu quái, 6fvà người c9đã đồng 6aý. Những 9ngày sau dđó Vô Phương 2tiên sơn 4bchìm trong dhuyết tinh, bgiết chóc bthảm thiết.

Nhưng ahai ngày atrước, 7bcó người 61tự xưng 0chưởng 1môn của 46một tiên 5fmôn nhỏ, bgọi là 01Lỗ Trĩ, fnói Vô Phương fnhiều năm 1qua vẫn b9luôn giấu 9kín cửa 66vào Hoang 1Thành Vô 5Cực, có 1ý đồ đen f2tối, các 0môn phái e9tu tiên khác 5nên đề 91phòng. Hắn f9còn nói 62Vô Phương 6tiên tôn 0sống lâu 3hơn nhiều 69so với những 2kẻ tu tiên c7bình thường, 9dung mạo 0trăm năm 9equa cũng b3chưa từng 41thay đổi, 96lại không 8thấy phi 8thăng, nhất 00định đã enhập ma.

Lời 3vừa nói 9ra, giới 6tu tiên lập 3atức nhốn 5nháo. Vốn 8đến giúp 18Vô Phương 1trừ yêu, 42các môn aphái khác echẳng nói 9chẳng rằng 2dần dần 3lui về, dcnhất thời, 8aVô Phương 7lâm vào 20cảnh một a0mình chống 4đỡ với dađông đảo cfyêu ma.

Nhĩ 91Sanh nghe 7tin, gấp cđến đứng 94ngồi không 20yên, vội 81vã lôi kéo 66Trường 0Uyên nhanh 1bchóng trở 44lại Vô 6Phương.

Trường 9Uyên ở 0abên Nhĩ dfSanh trên f4Vô Phương 5ba năm, biết a8rõ thực 9lực Vô 2aPhương, 7ehắn bèn 3fan ủi: “Đám 0tiểu yêu 3eđó dẫu 6có kéo về 80đông hơn 0cũng chỉ fblà một 7toán quân 31ô hợp, 4căn bản 8akhông thể 1dlay chuyển 8được Vô ePhương.” fNhưng trong c5lòng hắn f9cũng hiểu 3rõ, đối a6với tình e4cảnh Vô 1bPhương bây bgiờ, thứ 8đáng lo bengại nhất 2chính là 6lời đồn fdđang tản 82mác khắp 0nơi.

Tiểu 2yêu không 5đáng sợ, 0nhưng nếu 21Vô Phương 6đúng thật 0có bí mật a3gì giấu adiếm, chỉ b8e sau này 5lúc thực 28sự lâm d6vào hiểm bcảnh, cũng 00sẽ không 37có ai đến 40cứu viện, 1cbị cô lập 09mới là 9đáng sợ bnhất.

“Không 8fđược.” 45Nhĩ Sanh 01nói, “Dù 9thế nào 86ta cũng không aan tâm, cũng 1nghỉ ngơi cfđủ rồi, 6thôi chúng cta trực f9tiếp về fVô Phương 8dđi.”

Trường 37Uyên thản 3nhiên đáp: e9“Nàng có cthể ngự e1kiếm bao 9lâu?”

Nhĩ b6Sanh ngẩn bra, lập 5btức bày 2dra khuôn 13mặt đáng acthương, 62tội nghiệp 13nhìn hắn: af“Trường 9Uyên …”

Hai 33người nhìn 5dnhau một 3bhồi, Trường f5Uyên trầm 84mặc chuyển 4ftầm mắt 5csang nơi cckhác: “Nàng ccần phải b0nghỉ ngơi.”

Nhĩ 2Sanh ủ rũ 68cúi đầu, dlại yếu 00ớt gọi bmột tiếng 87Trường 4eUyên. Lỗ 1tai hắn 39giật giật, 9cmặt vẫn 8không chút bđổi sắc, 4nhìn về 2nơi khác. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 2nắm lấy 2ống tay 4eáo Trường 85Uyên, yếu bớt kéo 90kéo hai cái: a“Trường 6Uyên, ta 1để chàng b2cắn được 2ckhông?”

Hắn 90nhắm mắt 8dlại, khóe 87môi khẽ fnhếch lên.

Nhĩ 72Sanh thất 0vọng buông a9tay, đúng 7lúc ấy dflại bị 9Trường bUyên giữ 1lại, nắm 9chặt lấy. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 8kinh ngạc 6cnhìn lên, dchỉ thấy 0hắn mặt fmày ôn hòa, aegiọng nói amang theo 1mấy phần dđắc ý, bvài phần 9sủng nịch c7và có chút 78nén giận 2nói: “Đừng 9dụ dỗ d7ta như vậy fa…”

Môi behai người bgiao hòa 1cùng một bchỗ, Trường 8Uyên giống 83như nghiện, athở dài 0nói: “Ta esẽ không achống cự 2anổi.”

Cuối dcùng, Trường fUyên hóa dthành chân bfthân, để 0Nhĩ Sanh bngồi trên 1dlong giác, c3nương theo atầng mây b9bay về phía 93Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21769
Được thanks: 15501 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 0thứ ba mươi esáu: Mệnh 8fbộ

Cửu a9Trùng Thiên, ebđiện Thường 1aThắng, phủ 0Chiến Thần.

Mười 0dặm xung 9cquanh phủ 4Chiến Thần 1ađều là 41hồng mai ađương kì 8ở rộ, 2hoe hương 3ắc dưới 3ánh nắng 5ặt trời. d © DiendanLeQuyDon.comữ tử một 9hân bạch 4d, uể oải 1bựa người 2ên một aốc mai, 5ảnh rỗi 75ật xem từng 3rang mệnh 7ách, vừa cem vừa không a1hỏi líu 25ưỡi: “Chậc dfhậc, Ti 7fệnh tinh 99uân quả 22hiên là d1ột nữ fhân cay nghiệt 4đến cực 0điểm, nhìn a1em, hai kẻ 19gốc nghếch dêu nhau, ahông thể 5gờ được b6ột người 5ại nhập e7a. Mọi chuyện cau này nhất 08định sẽ 7di thúc đến f1ực điểm fa …”

Một adgón tay nàng eekẹp sau 46tờ mệnh ecách, đang c0định lật 7tiếp sang 8trang, chợt 5fnghe phương 2xa có người c4dịu dàng adkêu tên d1mình: “Tam 8Sinh.”

Tâm 8btư của 15nàng lập 0tức bị 12hấp dẫn 8bbởi tiếng 2gọi ấy, angẩng đầu 8enhìn lên, 9đúng thật clà phu quân 4dcủa nàng— 1Chiến thần f3Mạch Khê.

Tam 99Sinh đem 4cuốn mệnh ebộ đang 43xem tùy ý 7ném xuống ceđất, đứng 63dậy, vỗ 74vỗ mông, d2đi về phía bengười nọ, 0vừa đi 65vừa hỏi: a6“Thiên 7đế tỉnh 7chưa chàng?”

Mạch cKhê gật ffđầu: “Tỉnh, 6nhưng vẫn c4chưa thể b7xuống giường cđi lại. 2d © DiendanLeQuyDon.comThương tích 3do con rồng ekia gây ra 60cũng không fcnhẹ.” 17Nhặt cánh 47hoa vương a0trên tóc dnàng, hắn adcười hỏi: 5a“Hôm nay ekhông viết dmệnh cách csao?”

“Dạo bqua một 6bvòng phòng 6của Ti Mệnh, batrộm mấy ccuốn mệnh ccách về bxem, vốn 1dđịnh tham 8khảo một 3chút,  không 77nghĩ lại a7xem đến d0quên cả a4thời gian.” bNói đến 0đây, Tam eSinh vô cùng ccao hứng, 1khoác lấy f0tay Mạch d9Khê, vừa eđi vào phòng 54vừa nói: 1“Cuốn 9enàng ta để 39trên bàn d2là đặc fsắc nhất. fc © DiendanLeQuyDon.comLại nói, 0Ti Mệnh 1quả không ddhổ mấy 1ngàn năm dchưởng 8cquản mệnh bcách thiên 16hạ, hạ e2bút thực etàn nhẫn.” d7Nàng hớn 6hở đem 6những cố 08sự đọc eđược hôm b8nay sinh động ckể lại cecho Mạch 37Khê.

Sau 7khi nghe xong, eMạch Khê 9sửng sốt 01rất lâu, 6lập tức 7nghiêm mặt 5hỏi: “Nàng dkia nhập ema sao?”

“Đại 26khái là 72như thế.” 18Tam sinh buông 61tay, nói.

Mạch 1Khê day trán: 1“Nếu ta ađoán không 83sai, đó 78chính là 73mệnh cách 57của Ti Mệnh afsau khi xuống 1trần. Ma 7ctính nhập 1atâm, khó fmà tiêu 79trừ, cho c3dù luân ahồi chuyển 3akiếp cũng 0không thể 7tiêu thất. 0 © DiendanLeQuyDon.comLúc này cnữ tử dtên Nhĩ a1Sanh kia nhập 0ma, nói cách 67khác dù 1sau này Ti 78Mệnh có b6trở về b2vị trí 24cũ, trong 3lòng tất 0tồn tại c2ma tính, dekhông sớm 43thì muộn ddcũng từ d6thần đọa dma.”

Tam 78Sinh hoảng 0hốt: “Ta bphục nàng data rồi! 3Mệnh cách fcủa bản 59thân mà 16cũng nỡ 09hạ độc b3thủ, con fngười này 1càng sống 1càng vô 1tâm vô phế!”

Mạch eKhê lắc 24đầu: “Tính f2cách Ti Mệnh f9dẫu có cchút tùy fhứng, nhưng bvới loại 4cchuyện thế 6enày sẽ ckhông bao 6giờ nói aegiỡn, việc dnày có chút ckỳ quặc e… Nàng cđưa cuốn 8mệnh cách c0đó ta xem 8thử.”

Tam 2Sinh gật bfđầu, nhìn 21xuống tay 7dmình. Không 9thấy bóng 0dáng quyển fmệnh cách.

“Ách 2…”

Cao 4thấp sờ 7soạng khắp 9angười một 3lần, nàng anhất thời 9fmồ hôi celạnh đầy d8đầu. Xoay 25người nhìn c5về phía drừng mai exa xa, mỗi d0cây mai đều btrông thực…giống eanhau. Tam 0Sinh gãi e9đầu, cười 4fha ha nói: f8“Mới rồi ahình như e7ta tùy tay 2ném cuốn 0mệnh cách a4ấy xuống 5tàng cây 1mai rồi.”

Mạch 0Khê không ccòn gì để bnói.

“Ta 5không cẩn 9thận, liền a0quên luôn 86là gốc 4mai nào. 1 © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch fKhê thở 43dài một d1tiếng.

Khuôn bmặt tươi 3acười của eTam Sinh nhất ethời tiu b8nghỉu, nàng banắm lấy e0ống tay 20áo Mạch 53Khê, lệ 30đảo vòng d3quanh mắt, 5tội nghiệp fnhìn hắn 7nói: “Ti 8cMệnh nếu 3aở hạ giới egặp phải 79chuyện gì, 09sau này trở alại vị 3trí cũ, 8nàng sẽ dkhông giết 59ta chứ?”

“Mệnh 6bộ trước eđó đã fviết xong, 8mọi chuyện 45sau này diễn 58ra thế nào 4cũng sẽ 5fy theo những 09gì đã viết 04trên đó. f6 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là 0chúng ta 1sẽ không ađoán được 40tiếp theo f2đây sẽ b1phát sinh 1chuyện gì d9thôi.” efMạch Khê 8dừng lại 8nghĩ ngợi dchút, sau b7đó nói 3tiếp: “Chuyện 6quan trọng 7bliên quan dđến thượng 77cổ Thần 73Long dù sao 8cũng phải 82nói với 20Thiên Đế.”

Nói 3ctới đây, cTam Sinh đột 12nhiên hỏi: f2“Thiên 0Đế phải d2chăng thích 3Ti Mệnh?”

“Hắn 5cự tuyệt 3Ti Mệnh 59hơn nghìn 2dnăm, hẳn 8clà không cthích.”

“Nhưng dta lại cảm e0thấy, biểu fhiện của b6Thiên Đế 9bay giờ 3giống như 8là đang 4ghen.” Tam 8fSinh hí mắt 9nói: “Ti bMệnh xuống 6trần là f0một chuyện bflớn. Chúng 85thần tiên 4sống lâu b3năm, phần 40lớn đều bnhàn rỗi 2đến phát 9chán, tuyệt 3sẽ không 7fbỏ qua một 4chuyện nhiều 4chuyện như 2thế. Nhưng 40lâu như d6vậy lại 58chưa nghe 42ai đề cập eequa chuyện 6này lấy a2một câu. e © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 8là, có lẽ 1trừ bỏ 5hai chúng cta, mọi c3người đều akhông biết 4chuyện này, 1thậm chí dvẫn cho frằng trước 9bđó Ti Mệnh bbị Thiên 7Đế cự ctuyệt, thương 2etâm quá 09độ, uống 00nhiều rượu 0dưới quỳnh b7trì, vẫn 3đang say dfngủ.”

“Chàng anghĩ xem, 01người có c7bản lĩnh 0đem chuyện bTi Mệnh 8hạ phàm 6cáp xuống, 1trừ bỏ eThiên Đế, 9ccòn ai có 4thể?” 6Nói tới 9eđây, Tam 6Sinh nhíu 8cmày, có edchút nghi 27hoặc, “Nếu 15đã không e0thích người fta, vì sao fThiên Đế 0còn muốn e5xuống trần 5xen vào chuyện fTi Mệnh dthành đôi cvới người bkhác? Từ f1từ! Để 5ta sắp xếp cdlại suy cenghĩ đã 86…”

Tam 78Sinh vuốt 1vuốt cằm: 74“Chàng 8nói xem, 69có phải e7vì Ti Mệnh c0luôn thích 6hắn, chấp 18nhất của 91nàng khiến e9hắn cho 9rằng việc 77Ti Mệnh 4thích hắn 7là một e0việc đương enhiên, và 6chuyện hắn 3cự tuyệt 12nàng cũng elà môt việc 67đương nhiên. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến f3một ngày 87hắn đột fnhiên phát 0hiện, thì 8bra Ti Mệnh 1cũng có fthể thích c5một người 7khác. Khi bấy trong d2lòng hắn 4bỗng sinh 7ra một cảm 69giác mất 1mát, tên fThiên Đế 5dluôn cao 9cao tại cthượng aeấy hẳn 6dthấy rất 34khó chịu.”

“Ti dMệnh hạ 8cphàm, không 6flâu sau đó aaThần Long ethượng c5cổ từ 7trong Vạn 59Thiên Chi 56Khư trốn 2ra, tiếp 8eđến Thiên 22Đế cũng 6đuổi theo e7xuống trần. 2b © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế 3dmột mặt c9ở Thiên 08Đình che 8chở Ti Mệnh, 30mặt khác 7lại xử 08nàng hạ 9phàm đầu bthai chuyển bthế. Không 61ngờ hắn dcư nhiên 3lại bị 5aThần Long 77đánh cho a4máu me đầm c9đìa trở bvề, hiện 57giờ tỉnh 2lại cũng ckhông lệnh 6thiên binh bthiên tướng 79đi tróc 7nã Thần 75Long… Mạch 7dKhê, tình 4cảnh này ffkhông phải 30giống như 1một người 5đàn ông 4thấy thê ectử trước 6fđây của 3mình tái 84giá, một 2mặt âm dcthầm đau 94lòng, gặm 97nhấm thương 56tổn; một 7mặt làm 1yên lòng 72người nhà, 8mặt khác 5lại muốn fđoạt thê 7tử về, adnhưng cuối 0cùng lại 4bị trượng 91phu bây giờ 1ccủa nàng 3ta đánh 1cho chật 5evật, nhưng 8người đàn b0ông kia vẫn 2fkhông muốn 4nhường 7thê tử falại e ngại angười trong 8enhà biết dbản thân 0xuất đầu 6…”

Mạch 7Khê sững 9csờ trong 6chốc lát, elập tức alắc đầu, bnở nụ 5acười yếu 3ớt: “Lần 1atrước nàng 94còn nói feThiên Đế 74và Thần 6Long có tình 0cảm với 1nhau , giờ 37lại so sánh bhọ như ecvậy. Thiên 7eĐế mà bfnghe được bbthế nào 0cũng đánh.”

“Hắn 6là Thiên 9Đế, chàng felà Chiến 9Thần, hắn a6là văn nhân, 09động võ 5cũng đâu dđánh được 11chàng. Ta 49không sợ.” ccTam Sinh nói 5rất chi 9hợp tình 49hợp lý, 8fMạch Khê enghe vậy achỉ biết 0dở khóc 17dở cười. de © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 3không để 6ý đến 0hắn, tiếp 9tục suy d4đoán, “Thiên aaĐế tính 0tình cương 2angạnh, bị 85người ta d7đánh như