Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21910
Được thanks: 15915 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 6thứ ba mươi 9mốt: Trở 2về

Tìm c1được phương 10pháp ra ngoài 9erồi, nhưng 7hồng quang 6clại biến 57mất. Hai cngười rơi avào đường 10cùng chỉ dđành ngồi cbên hồ 1ước, phóng aầm nhìn 1a xa nhìn fgắm bầu 9rời, chờ 4ồng quang 25uất hiện a6rở lại.

Gió 52iu hiu thổi, fhĩ Sanh cảm chấy buồn 38gủ, đầu c9ật gù, 45ật gù, 25gả về 08hía Trường 3yên. Trường ddyên vốn dđang nhíu 80ày chăm 2hú quan sát 6ai quang cầu 88đỏ trong cồ, thần bắc có chút brầm ngâm. 2 © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn 4ang phía eên cạnh, chấy Nhĩ 18anh hai mắt 5bhắm nghiền, 21ật gà gật 0ù dường 49hư rất 56uồn ngủ, 20hìn xuống 38hoảng cách 1biữa hai 6fngười, 75hắn tỉnh 0bơ dịch 55người về 9phía nàng.

Nhĩ 79Sanh nghiêng fbđầu, vừa 1vặn dựa 49vào vai ai 18đó.

Sợi ectóc đen dmềm mại 71rủ xuống, 3quẹt nhẹ 3vào bên fcổ hắn, 99tâm tình fcủa Trường 1dUyên cũng 9theo đó fmà dịu 11lại. Khẽ 7anghiêng đầu evề phía 3Nhĩ Sanh, fđỉnh đầu 5hai người 74chạm nhau, 4hắn khẽ bcdụi dụi 3đầu, mặc c3dù không 91cười nhưng atrong mắt 3lại lộ 9ra vẻ thỏa amãn hiếm 0thấy. Hắn 9giống như dfđứa nhỏ 42trộm được 29đường, 2đắc ý fhưởng thụ a4giây phút 4fan nhàn này. 31 © DiendanLeQuyDon.comDù những 0đóa hoa 6trắng bay 8ngang qua 0họ rồi 2hóa thành 3dbụi, hắn 84cũng thấy bcảnh như avậy thật 7đẹp.

Trường 83Uyên nghĩ, d2cứ coi như f2không đi adqua vạn ddặm đường, 8cvượt trăm 8sông ngàn 4núi ngắm 5dnhìn thế 2giới rộng 4dlớn, nhưng 7có thể 28giữ được 8một mảnh 4an bình trong 5atim, như 2cvậy cũng 1ckhông phải 8không tốt...

Đang fnghĩ ngợi ccmiên man, 5chợt nghe 0tiếng Nhĩ 0Sanh nói 3mơ: “Thịt...” cNàng còn ddchép chép 8miệng, giống 05như đang a6hồi tưởng dlại hương avị kia.

Trường eeUyên trầm dmặc phóng d0tầm mắt anhìn ra xa, 2sau đó xoa axoa ngón fatay, đặt 1bên miệng 81Nhĩ Sanh. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh a3khẽ chu 22môi, chạm bđến đầu 1dngón tay 9hắn, vô cccùng không 3khách khí 3cmà ngậm d3lấy.

Trường 9Uyên thấy 7nàng ngủ akhá say, a5cũng không 3đem ngón e8tay rút ra, 7tùy ý Nhĩ 5aSanh chốc 5fchốc thì 1liếm, chốc fcchốc lại acắn.

Nếu e9có thể cacùng Nhĩ 0Sanh ngồi 8mãi như bvậy, quả 9thực không 20tồi. Trường a1Uyên thầm 6nghĩ, nàng c9đói bụng, 6hắn liền 3đút nàng eăn như vậy.

Gió ahiu hiu thổi, 5không biết 4qua bao lâu, 86hai quang dbcầu màu 0đỏ trong 10hồ bỗng 4fdưng lóe fsáng, liền asau đó, 5hai đạo fhồng quang 2từ trong 1cquang cầu a2bắn ra, 8xẹt ngang 78không trung, 5ctụ lại 5fnơi cuối 36chân trời.

Ánh 2mắt Trường 8Uyên thoáng cdừng lại abên nửa 0hồ màu bcđen, giống eenhư đã 29hạ quyết 8tâm gì đó, bbthở dài f3một tiếng, 9lay Nhĩ Sanh 29tỉnh lại. 9 © DiendanLeQuyDon.com“Chúng 31ta cần phải 12đi rồi.”

Nhĩ 2eSanh mơ màng eangồi thẳng 8ddậy, dụi cadụi mắt 9nói: “Phải 20đến học c9đường 0hay xuất 2môn trừ 1dyêu quái e4a?” Lời ecòn chưa edứt, nàng cbbỗng tỉnh 1táo hẳn 3lại: “Không 3đúng, hồng 9quang xuất 06hiện lại f4rồi sao? 8bNhanh đi 90thôi! Nếu 81không lại 8không thấy!”

“Không 0thể lỗ fmãng!” a2Trường 7Uyên kéo dNhĩ Sanh blại, “Chúng bta còn không 81biết luồng 06sáng kia 6adừng lại 5cở đâu, 82để ta đi 9trước thăm 1dò.”

Nhĩ 4dSanh gãi 36gãi đầu: d3“Bên ngoài 5dẫu là 03rừng gươm 5biển lửa 5cũng phải 60đi, còn 0hơn là bị a6vây ở một 80nơi như b0thế này.”

Trường 4dUyên lắc bđầu, bất ađắc dĩ dnói: “Tật 0xấu lỗ camãng này d5sao lại 75giống Ti 7fMệnh như 9fvậy...”

“Ai 3mà giống bnàng ta!” 3Nhĩ Sanh 3vừa nghe 6những lời 18này liền d8bùng phát, 1nắm lấy b3cổ áo Trường bUyên, dáng 1vẻ như 25muốn đánh enhau nói: 8“Ta nói 03rồi, sẽ bkhông để 62nàng ta bước avào cửa! 3Ai mà thèm 2giống nàng eata! Trừ 30bỏ ta, ai bbchàng cũng 8không được fphép lấy d8về nhà.”

Trường 57Uyên lập 6atức nghiêm 25túc phụ b0họa: “Ai ffcũng không 2elấy.”

Nhĩ 3Sanh lúc 35này mới c3buông Trường 10Uyên ra, fthay hắn 95sửa lại f0vạt áo, 2dnói: “Tuy 39rằng trước 43đây có 6từng nghe 7những nữ aeđệ tử fVô Phương 3nói, nam 8nhân đều d8là kẻ lừa 0fđảo, nhưng cta tin Trường 48Uyên không 2phải nam 9nhân bình dthường, 08chàng nhất ađịnh sẽ dkhông gạt 7ta.”

Trường bbUyên nghiêm 9túc gật 3đầu, lập 4tức nói: 70“Trước 3ctiên nàng 5cứ đứng 18đây đã, 3ta đi dò 4xét hồng fquang kia femột chút.”

“Liệu f6có nguy hiểm 8gì không?”

“Không 5đâu.”

“Ta eở đây 61chờ chàng.”

Trường 79Uyên nhún a0người nhảy 80lên, đạp cmây bay theo 2luồng hồng 0cquang.

Nhĩ 8Sanh ngoan 6bngoãn ngồi 9bên hồ achờ Trường c7Uyên trở cvề. Trong 2lúc chờ eđợi, Nhĩ 2Sanh nhìn exuống bên 5nước hồ bmàu trắng, ebkhông thấy 8hiện ra 0cảnh sắc 1Hoang Thành, 20tầm mắt ebliền chuyển 1sang bên 3nước màu 0bđen bên 44cạnh. Trường 2fUyên nói, 20phía bên anày thông 6với hồ 3nước trong feVạn Thiên 1Chi Khư.

Vạn 6Thiên Chi 7Khư, nơi cfgiam giữ 3rồng.

Nhĩ afSanh cố edcăng mắt 3nhìn xuống 7amặt hồ, 8nhưng ngoài 5ctrừ một 2mảnh tối 5đen, cái 1gì cũng 6fkhông có. 32 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 2nghĩ, Trường a5Uyên đã fsống như 2vậy qua 4mấy vạn 9năm sao? 6cNơi đó acó bao nhiêu 0cô tịch a4...

Đúng 2vậy, quả 0fthực là bavô cùng 5cô tịch.

Thanh aâm bất b3nam bất 0nữ lại 01đột ngột 1vang lên 0trong tâm 9trí. Nhĩ 98Sanh ban đầu c6có chút 6hoảng sợ, 3nhưng lập ectức khôi aphục lại c7được bình 39tĩnh. Người bkhông ngừng 9dtrải qua 9kinh hách, 0tập mãi 2cũng thành 5thói quen. f1 © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ a2trái tim 53vẫn đang 9đập bình 23thường 0etrong ngực, 1fnàng bình detĩnh nói: f“Ngươi 75nói chỉ fehoạt động fctrong trái 0atim ta.”

“Đúng e3vậy.” 25Vật kia 1đáp, “Nhĩ 3dSanh, thứ angươi nghe 4được lúc 7dnày chính dlà tiếng a9lòng của engươi.”

“Tiếng 53lòng?”

“Đúng c7vậy, Trường eUyên ngây 31ngốc một bmình trong 8Vạn Thiên 8dChi Khư hơn 47mấy vạn 4năm, nơi ađó một 7mảng tối 3đen trống 7rỗng, so avới chết 9còn tĩnh 5mịch hơn, 7dnếu là 7người bình 7fthường, 34chỉ sợ 0đã sớm cđiên rồi. d © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở 16nơi như avậy, ai 62còn cho rằng f0mình vẫn 1đang sống.”

Nhĩ 2Sanh bỗng 44chốc nhớ 22đến bản 10thân trước 04kia, sau khi accha mẹ nàng ecvừa mới b6qua đời 1không lâu, 8nàng một bmình làm bổ trong c0phòng, vừa 4đói vừa 1bnhìn căn 1aphòng vắng bblặng  cùng 0lạnh lẽo, 0khóc đến 4sưng cả 5mắt. Nàng achăm chăm 1dnhìn bên 1nước hồ 6tối đen, 2nghĩ đến 6dáng vẻ cTrường 9Uyên lúc cbbiến thành eĐại Hắc 6Long, cô 13đơn cuộn 95mình trong 1bóng đêm, 83tâm khẽ 05nảy lên, 66lầm bầm 02làu bàu f0nỉ non: c“Trước c2đây, nhất c6định chàng 6cũng đã dlặng lẽ fkhóc...”

“Chỉ 15dựa vào 03một lời btiên tri 9vu vơ, chúng a9thần liền akhăng khăng 0echo rằng 4thiên địa csẽ bị dhủy dưới 20chân Thần 19Long, cho 0nên Long 08tộc mới 41bị thiên aphạt mà dcbị diệt ebhết, huyết 1mạch còn esót lại 3fduy nhất 01cũng vĩnh bcviễn bị 7giam trong 6eVạn Thiên 43Chi Khư. ae © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, a5ngươi không abcảm thấy cabất bình 70hay Trường 8Uyên sao?”

Nhĩ aSanh nhớ 9lại rất 89lâu trước ckia, quãng 4bthời gian ccòn ở trong 7Hồi Long dcốc, Long d9trụ sừng 6bsững dựng 3thẳng lên 19trời tựa 2như muốn dvươn đến 3Thiên Đình, 58còn cả 7giọng điệu aelạnh lùng e1của Trường 1Uyên khi 09nói, “Thiên 2phạt, không easai cũng 68phải chịu.” 0Giờ nhớ 9lại thần basắc Trường 46Uyên lúc bfđó, Nhĩ eSanh thật 17muốn ôm fdhắn vào 62lòng mà fvỗ về.

“Thật 6amay, Trường 93Uyên đã dcthoát được 32ra khỏi 6fđó.”

“Lời dnày sai rồi.” 07Vật kia b1cười quái dadị, nói, 33“Vĩnh viên 33bị giam 6etrong Vạn e4Thiên Chi 9Khư chính 6là Thiên 1phạt, đám 45thần tiên anhàn rỗi 2trên Cửu ccTrùng Thiên 2fe rằng vẫn cthường 27đem chuyện 3cnày ra tán d5gẫu, một 3ngày nào 4đó sẽ e7phái người axuống bắt 3hắn về. ee © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần 4Trường 6Uyên vẫn flà Thần 5Long, Vạn 1aThiên Chi 4fKhư còn, 4acuộc đời 8này của e8hắn sẽ 4tránh không 1ckhỏi gập 3dghềnh, càng 2trôi qua cfkhông an 09ổn.”

Sắc cmặt Nhĩ 72Sanh trắng fbệch, trong 6lòng nổi clên một 0cơn giận 5dữ: “Trường 1Uyên bị 48cầm tù enhiều năm 7như vậy, 1cho dù có a3tội đáng 86lẽ cũng cchuộc xong 1rồi, huống 90chi hắn 5căn bản fdkhông làm 38gì sai trái.”

“Đúng 7evậy, có d0sai chính e3là thiên 4mệnh.” 5bThanh âm 94bất nam 4bất nữ 5kia bỗng 9trở nên 90bén nhọn, dngưng lại dtrong chốc 6lát, hắn bdlại tiếp c0tục cười 8cquái dị 0enói: “Nhĩ 84Sanh, nếu c6có thể f6cứu được 17Trường e4Uyên, đảm 14bảo quãng abđời về asau hai người 28sẽ luôn atiêu diêu 27tự tại, 2dngươi có 0cđồng ý a6dốc toàn 5elực giúp 0hắ?”

“Ngươi 2ehỏi gì bvô nghĩa eavậy!”

“Hì 1hì, hiện 5cơ hội 7eđến rồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrường 0Uyên không 23thể thay 65đổi thân 2phận Thần 04Long của 1mình nhưng 7nếu Vạn 1aThiên Chi 08Khư biến bmất, không f0còn nơi 7có thể fegiam cầm 0ahắn, ngươi bnói...”

Còn echưa nói 8hết câu, 8ý tứ đã 43lộ rõ. 0f © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 1Nhĩ Sanh bsáng lên. 0b © DiendanLeQuyDon.comVật kia 0sống trong btâm trí 9fNhĩ Sanh, 1tự nhiên b6cũng hiểu d5được tâm 8ý nàng, 98hắn vui favẻ bật ccười ha 8bhả: “Nơi c6đây vốn blà mắt 5atrận của 5Vạn Thiên 8bChi Khư cùng 4Hoang Thành 0Vô Cực. 8 © DiendanLeQuyDon.comPhàm là cmê trận, emắt trận 5bị phá, a7mê trận 8cũng tất bbị phá, 0dù có là 69trận pháp f2do thiên cđịa hình 3thành cũng 6ckhông có e9ngoại lệ. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, emắt trận 5của hai 01nơi này 67đã gần 02trong gang 88tấc, đó, 3ngươi nhìn d5quang cầu 4chồng sắc 1trong hồ 2kia đi, đánh 3vỡ nó, 1Vạn Thiên 7Chi Khư liền 4không còn btồn tại. 7 © DiendanLeQuyDon.comSau này, cngươi cùng 3Trường 5Uyên đều acó thể dtrải qua 3những tháng 6engày an bình.”

Hủy ebnó... Nhĩ fSanh vốn 59còn chút 5echần chừ, 2nhưng thanh 0am bất nam 4bất nữ cckia lại bkhông ngừng 0kêu gào e2trong tâm 85trí, thanh c5sắc mỗi 1dlúc một 1abén nhọn, f9bất tri 3bất giác, ctrong mắt 2Nhĩ Sanh 26sinh ra không deít lệ khí. 83 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, ecnàng nghĩ, 9dTrường 8Uyên không banên bị b5giam cầm 92ở nơi này. a7 © DiendanLeQuyDon.comMột người 4dịu dàng ddlại thiện dlương như eTrường 0Uyên không 7nên bị 83oan uổng 0mà chịu f0giam cầm 82nhiều năm 05như vậy, 10giờ hắn 0nên được 83tự do.

Nàng 8bước lên 0phía trước 81hai bước, a6trong tay 8ngưng tụ 24một cỗ 4elinh lực.

Vật 40kia lại 9nói: “Lấy 97linh lực 8của ngươi e4hiện tại, bkhông đủ 8dđánh vỡ emắt trận. 6d © DiendanLeQuyDon.comNhưng may 8mắn là 6trên tay 8dngươi có f3chiếc chuông 1– linh vật dtrấn thủ 6Vạn Thiên aChi Khư, 01nếu đem 6linh lực 6rót vào 5ctrong chuông, bddùng nó a7để đánh, 7mắt trận atất phá.”

Nhĩ 0Sanh quả 6nhiên nghe eatheo lời 7hắn, đề 4ekhí thả 8người nhảy alên phía ftrên quang acầu trong adhồ, sau 1đó đem bftoàn bộ 1blinh lực drót vào 9trong chuông, fcthanh âm esắc nhọn 5trong thâm a3tâm nàng 53không ngừng 7kêu gào: 1a“Để ta 1giúp ngươi 31một tay!”

Vừa adứt lời, e6Nhĩ Sanh 9chỉ cảm ethấy một 8bcỗ khí 9ftức nặng bcnề cường 2angạnh tràn bdvào trong 8kinh mạch e0nàng, trộn a3lẫn với clinh lực 4bvốn có 2fcủa Nhĩ 9Sanh, theo 1nàng vận d6khí mà đi bakhắp cơ b4thể, lan 32tỏa đến 4từng kinh cflạc. Lồng 83ngực đau cnhư bị 4xé rách, 3Nhĩ Sanh 2akhông kiềm anổi mà erên thành 56tiếng.

Vật 6kia ở trong 2bđầu nàng fkhông ngừng 5cười quái cdị: “Nghĩ 65đi, chỉ advới một 9ekích này, e2những ngày 65tháng sau 6này Trường 74Uyên sẽ 8không còn fphải chịu btù túng 7khổ sở.”

Nhĩ 2Sanh cắn 5frăng cố d2nén lại f3đau đớn 6anhư muốn 9enổ tung c0nơi lồng dngực, đem 6tất cả flinh lực 1tập trung e9trong lòng fbàn tay phải, 5sau đó mãnh 1liệt rót 3vào trong 0chuông. Linh clực ào 3ạt tràn 9vào, màu 00sắc của e3chiếc chuông 8acũng theo 3đó mà biến ađổi.

“Đánh!”

Nhĩ 79Sanh hét 4lớn một 6tiếng, nhắm dbngay quang 89cầu hồng dsắc đánh 55tới.

“Oành!!!” f0Một tiếng fvang thật 7flớn, bên dphía mặt 9ahồ màu cđen, hơi 3nước dựng e0đứng một e1mảng.

Một a2lúc sau, 6hơi nước 3tán đi, 21chân trời 17vẫn chìm 94trong một desắc hồng, 51trên mặt c0hồ, hai 2quang cầu amàu đỏ 4vẫn hoàn 8dhảo như 93trước, 08không có 37nửa điểm 7hư tổn, 68nhưng, lại 01không thấy 7cbóng dáng 66Nhĩ Sanh 0dđâu.

Bên 3nước hồ 3emàu trắng 6nhàn nhạt 01hiện lên 56cảnh sắc 3Hoang Thành, aacảnh tượng b9thay đổi, 7hiển lộ 7hình ảnh 73Nữ Oán 3ngồi bên 6giường b6Trường 4An, tinh tế bvuốt ve 8tóc mai hắn.

Trong aaHoang Thành eVô Cực, 8mặt đất crung lên crất nhẹ. 45 © DiendanLeQuyDon.comCó người 9mẫn tiệp 2cảm nhận 0được chấn c0động rất dnhỏ ấy, anhưng chờ 1trong chốc blát thấy 4akhông có 4aviệc lạ 8nào phát 5dsinh liền cnghĩ có 7blẽ là ảo dgiác của 0bản thân, 5lại tiếp 8tục với 6những phần fviệc của 4emình. Với 12họ bây 4giờ, tin dtức lớn 5bnhất có: fMột, thành 6chủ ra tay a8cứu người, btên người 9nọ là Trường adAn, một 31đọa tiên. 14 © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa 1tiên Trường 53An là từ 2ebên ngoài atiến vào. 51 © DiendanLeQuyDon.comBa, thành 2echủ cùng ađọa tiên 8Trường 57An từng 9là phu thê. 4d © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều aấy, mỗi 3một điều 8đối với 67những kẻ 5trong Hoang 9cThành mà 7nói đều 5là những ckích thích 8cực lớn, 46càng không 84nói đến, 4ba điều 4lại cùng cdxảy ra một 7lúc.

Mọi abngười bàn d8tán sôi 10nổi, dưới aecổng Hoang 9fThành hiếm 86khi được 70dịp náo anhiệt như 8vậy.

Nhưng 6dù bên ngoài fnáo nhiệt edthế nào 9cũng không c0quấy nhiễu f7được đến dNữ Oán, flúc này 8nàng đang 90ngồi bên 6người Trường eAn, chăm 8achú ngắm cnhìn khuôn 21mặt hắn. 0 © DiendanLeQuyDon.comDường như 8muốn kiểm cchứng người 42trước mặt 0là thật 2fhay giả, ccho nên dò 01xét rất decẩn thận, 9tỉ mỉ. 6 © DiendanLeQuyDon.comMặt đất e0khẽ rung 7fchuyển, 1cnàng giật 8mình hoàn 60hồn.

Trong 1Hoang Thành 7căn bản fkhông có cđịa chấn, 4rung động ckia thoáng catưởng như 46bình thường cnhưng nhất 3định đã bxảy ra chuyện 17đại sự 99gì đó. 13 © DiendanLeQuyDon.comLàm thành fcchủ nhiều 01năm, mỗi 0khi xảy bera chuyện, 0cơ hồ đã 01thành thói 3quen, nàng 7luôn là c8người đầu 6tiên phản d7ứng. Phất anhẹ y phục, abnàng lập ctức đứng bdậy định 4ra ngoài, 0cổ tay lại dbị một 6fbàn tay ấm 4dáp nắm echặt, người 1fnằm trên e0giường cchẳng biết 0đã tỉnh abtừ lúc bcnào.

Nữ 67Oán giật 6mình, chống 2lại ánh 4dmắt của ahắn, trong 81đầu một 4mảnh trống 57rỗng.

“A 16Vu.”

Nàng 2etrầm mặc 6bhồi lâu, cnói: “Ta 2gọi là 2Nữ Oán.”

“A c5Vu...” Đối 60với sự a6lạnh nhạt 73của nàng, fâm điệu bcTrường 4An có chút 89khổ sở, amột tiếng 3“A Vu” 0này, tựa 8như tiếng 0thút thít 5của một 8con vật ebnhỏ, mang 7theo chút 17ít ý vị 4đáng thương.

“Nữ 74Oán.” Nàng crút tay ra, 6nét mặt ecàng thêm 7cnguội lạnh, fthanh âm 9ít nhiều 0elộ ra phần bgượng gạo.

Trường 1An gắt gao 9enhìn nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán 4rủ mắt, 0dđẩy cửa 4cđi ra ngoài.

“A 2Vu.” Trường aAn cất giọng dgọi, “Ta c6tới đón 29nàng.”

Bước c9ra khỏi 63cánh cửa, bcbóng dáng cnàng cứng 06lại, ở 36trong Hoang 9Thành ngày ddngày đêm 8bđêm cát 1vàng bay dđầy trời 2vung lên aống tay 80áo. Tay áo 26màu đỏ 4crun rẩy 02tung bay trong 6dgió.

Nữ 8Oán nhỏ 0giọng nói: 2d“Ta nói 4lần thứ bba, không 98trở về eđược nữa.”

Tiếng c2nói vừa 8dứt, ống 0btay áo màu bđỏ kia a1cũng hóa ebthành cát 26vàng, tán e2đi hòa vào ftrong làn bgió cát.

Đồng 4từ Trường aAn co rút 5lại, hắn ftrơ mắt b9nhìn bóng 4bdáng nhợt 6nhạt của c2Nữ Oán fchậm rãi fhóa thành 5cát. Mới 3đầu là 2ống tay eáo, sau đó 3là bàn tay, brồi cả 6cánh tay, d4cuối cùng 79là nửa a0thân hình, cđều hóa 1thành cát 17vàng, theo 6gió bay đi.

Nửa 23nhân diện ccòn sót 26lại, Nữ eOán xoay 4đầu, tuy b8nghịch sáng 9nhưng vẫn d0có thể 6thấy rõ f1sự âm lãnh 2ftrên gương bmặt nàng: 0“Ta vốn 54là thành 1chủ Hoang 44Thành, cát dvàng trong 4cthành chính alà ta, mà 7ta cũng chính 5dlà cát. 5 © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm 3đã hòa 43thành một 68thể với f5Hoang Thành, 49không cách 17nào phân 29cách.

Trường 6dAn nghẹn 11họng trân 9trối. Lại c6tiếp tục 4nghe nàng 9etàn nhẫn 3enói: “Ta aalà Nữ Oán, 55A Vu đã 60chết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21910
Được thanks: 15915 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 0cthứ ba mươi 49hai: Ký Chủ

Nhĩ dSanh được c6Trường 9Uyên cứu a1lên bờ. e © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng dasức ấn afbụng nàng, 9cnước từ btrong miệng etrào ra, 0hĩ Sanh nằm 1ấp một 6ên, khó bhịu ho khan.

Trường a1yên thở 9ổn hển 9ấy hơi, b9ại nơi dày dùng ahần lực 50hiến hắn dảm thấy 7ị áp bức cấp đôi, ahỉ dùng f6ó hai chiêu 86hưng dường 6hư đã phải 0ùng hết 6ức lực 98ủa bản d6hân.

Chờ chi hơi thở a1ần ổn eđịnh, hắn 28ới quay 36đầu xem abét Nhĩ Sanh 95òn đang eo khan. Nhĩ 6anh không 83iết bơi, 01hậm chí 6òn sợ nước, 9ho nên khoảnh 4hắc rơi 35ào trong 7eồ kia, cơ c1hể nàng bập tức 62đình chỉ 66toàn bộ 6phản kháng, a8theo bản 3năng ôm f9chặt lấy 12hông hắn, 82giống như 63bắt được 4khúc cây 5cứu mạng, 9gắt gao eôm chặt elấy.

Trường 3Uyên chau 3mày nhìn 6một đường 5màu đen, b3dài và mảnh atrên cổ b9Nhĩ Sanh 2theo kinh 5dmạch lan dkín cả 1khuôn mặt, b0màu sắc chắc tuyến bdần nhạt dđi, cuối 9cùng chậm 25rãi tụ 8lại, biến 0mất tại 75ấn đường 8bcủa nàng. 2a © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 07ưm một 0tiếng, dần b2dần tỉnh 8alại.

Nhìn anàng ôm bngực thở 8khó nhọc, 1mày Trường a5Uyên nhíu c0lại càng c7chặt, hắn fftrầm giọng 8hỏi: “Vì 83sao lại ađột nhiên bbtấn công 7cquang cầu 9màu đỏ 5btrong hồ?”

Trường 9aUyên vốn fđang tìm 5kiếm phương aathức ra 8ngoài trên 9không trung, 3chợt cảm 6nhận được 3một cỗ btà khí cổ ffquái bên fdưới, hắn 4liền lập 0dtức chạy f6xuống. Vừa efđúng lúc 89nhìn thấy bNhĩ Sanh 4đang ra chiêu 80với quang 49cầu bên 18phía mặt b9hồ biểu 98trưng cho 10Vạn Thiên 7Chi Khư. 51 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 4phải hắn 0kịp thời 2cản lại, a4không biết a7nơi này dgiờ đã 92biến thành cthế nào enữa.

Nhĩ 46Sanh ho khan bmấy tiếng, a2thật vất fvả mới 4cđịnh thần 1flại, đầu 8óc giống 58như tương fhồ cũng 4dần trở 6nên tỉnh dtáo. Nàng 4nhìn Trường cUyên sắc cdmặt nghiêm 10túc bên 3cạnh, giãy 2dụa ngồi edậy nói: 5c“Ta muốn 6hủy đi aVạn Thiên 23Chi Khư, fsau này Trường 9Uyên sẽ bfkhông bị a6người khác 6ađuổi giết 6fnữa.”

Sắc 80mặt Trường 4Uyên lạnh e7lùng, thần 7sắc nghiêm eekhắc Nhĩ 86Sanh chưa bbao giờ 6trông thấy: bd“Kẻ nào 5nói nàng b3biết làm 4như vậy 8có thể fchủy đi 06Vạn Thiên 6Chi Khư?”

Lấy dalịch duyệt 2Nhĩ Sanh, benhiều nhất b1cũng chỉ 2từng xem 5qua mấy 16quyển sách 2lưu giữ f6chút truyền bthuyết trên 9ethế gian e3ở Vô Phương, 9fnàng sao 7có thể 0biết dùng amắt trận aephá giải c2mê trận 7acủa trời a0đất, càng ckhông biết 99đến chuyện abVạn Thiên 8Chi Khư cùng 1dchiếc chuông c8thủ hộ 48này tương c8sinh tương 4khắc. Hơn 0nữa, mới 9rồi trong ckhoảnh khắc e0ngăn một eeđòn kia 92của Nhĩ fSanh, hắn 2rõ ràng 78cảm nhận bđược, bnàng hoàn ctoàn không a8giống như 2bình thường. 39 © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức 0tà dị cổ equái, tuyệt 17không phải echiêu thức dVô Phương, 3lại càng f1không phải 6thuật ngừa 43địch của 40Long tộc 77mà hồi 2đầu hắn 36dạy.

Nếu akhông phải 5có kẻ ở fbphía sau 77giở trò, 7Nhĩ Sanh fdsao có thể 45đột nhiên dhọc được 26nhiều pháp 7dthuật này 6nọ như 3dvậy. Còn d5nữa, hắc ddtuyến mới c4rồi biến a0mất tại 78ấn đường 0của nàng, bnếu hắn 1không nhầm, 5bđó chính calà tà khí.

Trường 6Uyên thấy 2bộ dáng 2Nhĩ Sanh c0ấp úng 4không dám anói thật, esắc mặt 4trầm xuống.

Rốt 3cuộc là 80sai lầm 30thế nào...

Nhĩ 30Sanh không 6ađoán được c5Trường 1Uyên sẽ c8giận dữ c6như vậy, b1khiến nàng fcó chút buất ức, blại có 0chút sợ 7hãi. Uất 0ức vì rõ 0dràng nàng 4làm vậy 4là để egiúp hắn, 5dhắn chẳng 23những không ecảm động a5còn ra tay 0bngăn trở, 9dhiện tại blại đem 47bộ dáng 4như khởi 00binh vấn 86tội ra đối 7mặt với 3nàng. Còn 8sợ hãi, 82nàng sợ dđem chuyện cnàng chết 04đi sống d0lại, trong 5dcơ thể 8còn có một b5kẻ khác 30kể lại f6với Trường 7bUyên, hắn aasẽ lo lắng 0nhiều...

“Là 33tự ta nghĩ dra.”

“Nói 0dối.” 8Trường eUyên lạnh f4lùng nói, 3“Nói thật 8đi!”

Nhĩ 13Sanh bị b1thái độ 6ccường ngạnh 12của Trường dUyên làm 52cho có chút f7nóng giận, 6nghiêng đầu b6nhìn mặt c5hồ, cứng 5engắc nói: ac“Là ta 4tự nghĩ 4ra. Nơi này 31nếu là 0bmắt trận, 21đương nhiên 64liền có cthể có febiện pháp adphá trận. f © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh abbừa mà 7ctrúng.”

Đây elà lần 9đầu tiên 21Nhĩ Sanh 9và hắn ecãi nhau, 0dTrường d1Uyên mím a2chặt môi, btrong lòng ecảm thấy b8không biết fphải làm 9asao. Nhưng aviệc này 34rất trọng 0đại, quyết eckhông thể c5qua loa. Sắc b7mặt hắn 9trầm xuống, c9nghiêm nghị 2nói: “Tin 50nàng ta mới f6thực sự 4fngu ngốc. 3b © DiendanLeQuyDon.comNếu như 6nàng chỉ 37đánh bừa 5cmà trúng, 0vì sao lại acnghĩ dùng b8chuông bạc 37trên tay? 8bHành động 3vừa rồi 0quấy nhiễu b5trật tự e2của trời 8đất, là 10một tội 3clớn! Vạn 6Thiên Chi fKhư cùng 5Hoang Thành 6Vô Cực 2dtương sinh ftương phối, 0một ngày a0một đêm, c1một âm afmột dương, afcố thủ 9cân bằng 6trời đất, 1hủy một fcái liền e3phá hủy asự cân e1bằng này, 8lúc đó 7thiên hạ 3đại loạn, 6cvạn vật 1ađiêu tàn...”

“Ta f1chỉ muốn...” 8Nhĩ Sanh 47bỗng lớn 4tiếng cắt fđứt lời 7Trường 2aUyên, nàng 8bchăm chú 3nhìn hắn, 9ahốc mắt 6phiếm đỏ, 3“Ta không ecbiết những 83điều đó, 00ta chỉ là 5thấy uất 13ức thay 28chàng...”

“Đúng, f2là ta không 70muốn chàng 82tiếp tục 7bị giam e8giữ. Cô 9đơn rất ckhó chịu.”

Đôi eamắt Trường ccUyên run flên, nhìn 4fNhĩ Sanh e3lặng im 2không nói 76gì.

Nhĩ cSanh không 32phải Ti 36Mệnh. Ti 2Mệnh là fthần, tâm 5mang vạn cavật, mọi fsự đều 2lấy đại c1cục làm 9etrọng. Nhĩ 0Sanh là người, 07nàng không b3đứng ở bvị trí bcao như vậy, 98nhìn không 4thấy bá 5btánh trong acthiên hạ, fchỉ thấy 7Trường 4Uyên, gặp 2Trường 35Uyên, vì 2hắn giận 2ddữ, vì bhắn bất 1bình, vì f1hắn đau elòng.

Cố fcnén hồi f8lâu, Nhĩ 79Sanh cuối 10cùng cũng 9bnhịn không 20được uất a1ức trong 8lòng, nước 8mắt lạch 25tạch rơi. a3 © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn 30giận dữ 7dcủa Trường bUyên có a2lớn hơn fnữa nhưng dlúc này 8ecũng đều 4tan thành 7mây khói, 5trong lòng fhắn giờ cphút này 61chỉ có d7tầng tầng abất đắc 6ddĩ xen lẫn cấm áp đáng bexấu hổ, 9khiến hắn 2bchỉ còn b0biết thở 68dài một b2tiếng.

“Ta...” 4Trường 35Uyên vốn bđịnh đưa 73tay chạm 5fvào má nàng 8dnhưng lại ebị Nhĩ 67Sanh gạt 24đi. Hắn 1mấp máy 1môi, trong 1lòng càng cthêm mấy cphần bất eđắc dĩ, e2“Ta sai arồi.”

Lúc 3đầu Nhĩ 16Sanh vẫn d4chỉ âm 0thầm gạt 47lệ, vừa 7nghe Trường adUyên dịu egiọng giải 19thích liền 25òa một 0tiếng, khóc c3lớn. Trường b0Uyên ngây 79người trong 0chốc lát, 84lúng túng emuốn kéo abnàng nhưng 6lại sợ 92bị gạt 7ra, hắn enghiêng đầu 8quan sát 6Nhĩ Sanh 3trong chốc 0lát lại a8nói: “Ta cthật sự 7sai rồi...”

Nhĩ baSanh dường cbnhư vô cùng athương tâm, b4không biết d4bị chạm ađến nỗi 5lòng thế c8nào nhưng acàng khóc 6càng lớn, 0thế nào ccũng không 0cdừng lại 8dđược.

“Nhĩ edSanh...”

“Ta, ebta ngừng, 74ngừng không 1được, 64ngừng không 3được.”

Trường 0Uyên sững fsờ trong 9achốc lát, 31cười khổ 4một tiếng. f3 © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa ctay nhẹ 2nhàng đem 0nàng kéo 4vào, nhốt b8lại trong 09lòng, giống e7như an ủi ađứa nhỏ, 0nhẹ nhàng 03vỗ lưng c6nàng: “Ta 2cũng chỉ dsợ nàng d2gặp chuyện 57không may.” cPhá hủy aVạn Thiên 9aChi Khư, 1bcân bằng 31trời đất 1tất bị 3dphá vỡ, ahủy thiên 9diệt địa, 9đó là tội 3lớn. Nếu fNhĩ Sanh d5thực làm 0ra những 3chuyện như 3vậy, chỉ 98sợ giam 2trong Hoang cThành Vô 5Cực cũng 6bkhông đủ 1fchuộc tội.

Đem 4Nhĩ Sanh 2lẳng lặng 13ôm trong f8ngực hồi 35lâu, đến 0flúc nàng 19chỉ còn ckhóc thút 1thít, Trường 58Uyên cân 7nhắc một e1chút, cuối 4ecùng vẫn 63cho là nên cfđem mọi 3chuyện ra 6chỏi rõ 8đầu đuôi, 0Nhĩ Sanh 3làm thế anào học 6được chiêu 1ethức thập 4dphần tà 4khí kia, d3còn có cỗ 7btà khí thoáng 66hiện lên 1trong kinh dmạch lúc f4mới rồi.

Lần banày giọng e2điệu Trường fbUyên thong bthả hơn b0nhiều, trình 88bày sự dtức giận 2của mình 74một cách a8có tình 5dcó lý, cuối ccùng còn a7nửa uy hiếp 3nửa đáng c0thương thốt 63ra một câu: 4“Nếu giấu 61ta sự thật, 70mỗi ngày ata nhất bđịnh đều 51sẽ lo lắng, 4bkhông thể 0cngủ yên.”

Nhĩ 3aSanh sau khi cnghe những 9lời này, 39dụi dụi 0nước mắt b1nước mũi 9fvào đầu avai Trường 43Uyên, sau 0đó thút 12tha thút 2thít đem 9toàn bộ 8câu chuyện a2thành thật 34khai báo.

Từ 40mới đầu edtình cờ 6dgặp được 3btà linh châu etrên biển, 4sau đó bị b7Khổng Mỹ 51Nhân bắt 9nuốt nội 23đan cốt 28mãn, còn 0có cái bóng a6thần bí 3giúp nàng 55bổ tâm e. “Phương fpháp hủy a9đi Vạn 3Thiên Chi 6aKhư đều 86là nó nói 9cho ta biết.” 5Nhĩ Sanh e8chỉ vào btim mình fnói: “Những cdđiều Trường 2Uyên nói, bnó đều 8fchưa từng enhắc qua e8với ta.”

Trường 05Uyên càng cnghe càng 72nhíu chặt 5mi. Hắn 8thầm nghĩ, 2Tà linh châu echính là 41thượng 4dcổ tà vật, 19nó đã tìm eNhĩ Sanh 21làm kí chủ, 6nào có dễ 66dàng để 5bị thanh betrừ. Cho 30dù tiên eapháp Vô 23Phương thanh 5thuần tĩnh aftâm cũng 8khó mà tiêu ctrừ tận c9gốc ác 5aniệm vốn fcđã thành d8bản tính 5của nó. 58 © DiendanLeQuyDon.comTheo lời 8Nhĩ Sanh, ccó thể cthấy, lúc dtrước Tà b7linh châu 84đích thực fatrốn trong 3cơ thể 88Nhĩ Sanh, 52sau khi nàng 5bị ép nuốt dvào nội ađan Cốt eMãn, hai ftà vật 70gặp nhau, 0hợp lại cflàm một cbvà sinh ra 22linh thức. e6 © DiendanLeQuyDon.comNó sống f3nhờ trong aecơ thể b6Nhĩ Sanh, echờ thời 4cơ cắn dnuốt kí c4chủ, chiếm 1lấy khối 4thân thể 6này. Mà dđiều kiện 82tiên quyết 1để đạt aeđược điều 3đó chính 0là để 9kí chủ 8nhập ma, dđánh mất 9blí trí.

Kỳ c5thật, với fcnăng lực 8của Trường 2Uyên, giúp e4Nhĩ Sanh 78tiêu trừ dbTà vật 6trong cơ 5thể không ddphải không b5được, 5aphiền toái 5là, chính 6nó đang 83giúp Nhĩ 4Sanh bổ 1tâm, nếu 93cứ cố e3diệt trừ, 8chỉ e nàng eecũng không 44thể sống.

“Trường 3bUyên.” 32Nhĩ Sanh 04quơ quơ 3etay, gọi 0lại tâm 5tư càng 7anghĩ càng 47xa của hắn: 4“Chàng anói vật btrong tim bta kia chính a8là yêu quái? 90Yêu quái drất xấu?”

Nhìn 5đôi mắt d9trong suốt 5acủa nàng, eehắn lặng 0im không 07nói. Nhĩ d3Sanh nhập f1ma, tâm trí d0hoàn toàn eebiến mất, 1fgiết người 2bthành tính?

“Trường 6fUyên?”

Hắn 5vuốt ve d1tóc Nhĩ ebSanh, hòa 9nhã nói: 4“Yêu quái 5rất xấu, 4echo nên sau cnày, mặc 2kệ hắn 0nói gì nàng ccũng không c6được tin. ff © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, e9ta sẽ tìm deđược biện 47pháp khiến ddnó lăn ra cđây.”

Nhĩ 6aSanh trầm 2mặc hồi 2dlâu, cuối 41cùng thở 8dài nói: b“Nó muốn c3ta hủy thiên efdiệt địa, 4nhất định d6là một 3đại yêu cequái xấu bxa. Ta sao blại để 1một tên 46yêu quái 4fhư hỏng 7bnhư vậy 86trốn vào...” 78Nàng dừng 3một chút, 4bất an túm 08lấy cánh 3tay Trường 9Uyên hỏi: 15“Trường aUyên, có 25phải vì fta là kẻ drất rất bsợ chết acho nên mới 9trêu chọc ađến phiền c8toái lớn 4như vậy?”

Trường dUyên há 38miệng thở 5ddốc, còn dchưa nói, 30Nhĩ Sanh 1liền lắc 2lắc đầu 8nói: “Nhưng 3nếu lại c1có một 28cơ hội anhư vậy, ata vẫn nhất f7định không 2nhẫn tâm cfkhiến mình 84phải chết. d © DiendanLeQuyDon.comTa muốn asống, tham 5sống sợ 5chết cũng e2phải sống.”

Trường 3Uyên nắm 22chặt lấy fbàn tay Nhĩ dfSanh đang 6bđặt trong a8lòng bàn 4tay hắn.

“Ta 1muốn cùng 01Trường 0Uyên sống 19vui vẻ bên 7nhau.”

Phía 8chân trời, 06hồng quang 5vẫn còn 77chưa biến 48mất, Trường cUyên mang b5theo Nhĩ b9Sanh nhảy 6clên không, 46đi vào trong 64hồng quang. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrước khi 97rời đi, 4bNhĩ Sanh dquay đầu f7nhìn về dphía mặt f2hồ hai nửa 24đen trắng, ahỏi: “Trường 6Uyên, nếu 76Vạn Thiên 7Chi Khư bị fehủy mà 17không làm 1cmất cân bdbằng trời 43đất, chàng 6có hủy ffnó không?”

Trường 7Uyên nghĩ fcùng chẳng b4nghĩ đáp: c“Không fbiết nữa.”

Đáp 70án này hiển fnhiên nằm cdngoài dự 57đoán của eNhĩ Sanh, 0nàng tò 6mò hỏi: fe“Vì sao?”

Trường a4Uyên trầm 1fmặc hồi 7flâu, chăm dachú nhìn 48Nhĩ Sanh danói: “Còn 6nhớ lời 5fNữ Oán a4chứ? Nàng 30ta nói ta 1với nàng 4ấy giống 9fnhau, cùng 76là người 32có đại f5oán. Sau 15này...Nếu 63như có lúc efta không 11còn là ta, echí ít còn a9có một 6nơi đem bta giam lại.”

Nghe dcnhững lời 59thê lương b8này, Nhĩ a2Sanh hoảng edhốt nói: 4“Dù chàng 6bị giam 5ở nơi thế dfnào, ta nhất 80định vẫn fđi theo cùng, 5không để 3chàng cô 0đơn.”

Trường eUyên buông 20mắt, che a7đi tia ấm 4áp dâng 62lên trong 2dlòng, sau eđó lập 20tức đem 4theo Nhĩ 0Sanh bay về 3phía chân 8trời.

Rời 4khỏi vùng 7ađất mọc f9đầy thượng 7cổ phong c7lan, Nhĩ 1eSanh quay 09đầu nhìn 16xuống mặt fhồ song 70sắc bên 7dưới, phong 72lan trắng 3muốt lả 9tả rơi 70rụng trên a4mặt hồ, 6bbên nước 0hồ màu 76trắng, Nữ 11Oán trốn a9ở một e5góc nhỏ ecdưới chân 3thành mặc acho lệ rơi a8đầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21910
Được thanks: 15915 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 5thứ ba mươi 03ba: Đổi 94con để făn

Trường 9Uyên bị 6cảm giác 5kỳ lạ 0etrên mặt 5làm tỉnh. 6b © DiendanLeQuyDon.comVừa mở f8mắt, hắn 8liền thấy 64một đứa 52hỏ khoảng 26hừng một 5ai tuổi bđang đưa b5gón tay đầy 02ước miếng 14ừa ngậm 5drong miệng, 09họt chọt bặt mình. 12 © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên 06ỗng nhiên 33ỉnh dậy 15hiến đứa chỏ có chút biật mình, 88hớp chớp 8đôi mắt 35o tròn mấy 0aái, miệng 5hông ngừng f y nha nha, 7gón tay càng bung hăng, ahuyển hướng 7họt chọt ađầu hắn.

Trường 5yên trầm fdặc chịu 40ài cái, 2hấy đứa ehỏ chơi 4ũng đủ c2ồi, liền b6ắt lấy c7ay nó, nghiêng 0gười ngồi 2cuống. Nhìn bbhung quanh b1bốn phía, 3chỉ thấy 81chỗ này ablà một 0gian nhà 8tranh rách 68nát, trong 4anhà ngoại 2trừ cỏ 13tranh cũng 1chẳng có 07cái gì khác, a1hay nói cách 0bkhác trong acnhà chỉ ddcó bốn 1bức tường. a8 © DiendanLeQuyDon.comTrường b2Uyên không ethấy bóng fdáng Nhĩ 5Sanh đâu, 8cđang muốn 47đứng lên 4chợt thấy 1ngón tay bhơi nặng, 8blại là cđứa nhỏ e9một hai 6dtuổi đang 4lăn lộn 0trên đất 56kia. Nó cắn c3ngón tay chắn, môi 79mấp máy, 6mút mút 22đầu ngón 4tay Trường eUyên, giống 0như đang 84bú sữa amẹ.

Trường 05Uyên không cnói được dlời nào, dchăm chăm 8nhìn đứa fnhỏ một ehồi, thấy 29nó không ađịnh buông 2ra, hắn bliền nghiêm 8mặt nói: f"Chớ 8bcó làm càn."

Đứa 79nhỏ làm 4sao chịu dnghe lời 7hắn, vẫn 28vui vẻ mút 6mút ngón atay, chép echép miệng, 85bộ dáng 3cực kỳ ethỏa mãn.

Này... eb © DiendanLeQuyDon.comNên làm athế nào 0bcho phải? 7eTrường 90Uyên cảm 4thấy nên 4cho cục 6thịt nhỏ 3này biết 58tay mới b1được, c3thế nhưng a8nhìn thân ethể mềm f5như bùn 51nhão của d4nó, chỉ 6sợ mới ađụng nhẹ 0một cái ecó khi lại 51vỡ vụn 0fra mất, flúc ấy 6bthịt vụn bđầy đất, 33quả thực alà bất 3dnhã...

Đang ekhó xử, 6chợt, “Oành” 1một tiếng, 58thanh âm 74vỡ vụn edtừ cửa 51truyền lại 19thu hút sự 7chú ý của 47Trường 2eUyên. Xoay 83đầu nhìn aqua, hắn ddbắt gặp amột cô 3gái quần f5áo tả tơi, 5sắc mặt 18vàng như 3nến đang 2ngơ ngác d7nhìn mình, fenàng ta đứng 8sững sờ 2ở cửa, 6dưới chân 5là một 1cái bát 6vỡ.

Cục 6thịt nhỏ 5đang cắn b9ngón tay 82Trường b7Uyên thấy engười vừa 2tới, miệng 6liền buông aalỏng, đặt amông ngồi bfbệt xuống d1đất. Không 8khóc rống achỉ khẽ 7thút thít, f9kêu hai tiếng b8“Tỷ tức 6”, sau đó 96dùng cả 36tay lẫn b2chân bò a7về phía enàng ta. d6 © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy cađứa nhỏ 6càng lúc 3càng tới 1gần mình, 6cvô thức 8flùi về fsau hai bước, erồi như 10là nghĩ 4tới cái 6gì, lại 0gặp phải 3aánh mắt 1Trường dUyên, nàng f5ta cắn răng f8vội vàng ftiến lên, f6ôm đứa fanhỏ quay 3engười chạy 9ra phía cửa.

Bước 7bchân lảo eđảo, thần 7sắc kích 4động.

Trong 4dlòng Trường aUyên nổi 1lên nghi 2hoặc, cũng 7ftheo ra ngoài.  Bên 32ngoài gian 92nhà là một ccon hẻm e0nhỏ vắng 7cvẻ, mới a0vừa đi 13ra đầu ccngõ hắn 4aliền thấy 7Nhĩ Sanh 6ngơ ngác, ethất thần fgiống như 7đầu gỗ 70đứng ở 1aven đường.

Bốn e3phía chung caquanh, ngay 40cả đường acái cũng 3cvắng lặng, 9eđâu đó fcó tiếng 5bho khan, rên berỉ nho nhỏ 2vẳng lại. b © DiendanLeQuyDon.comTrong không 1khí tràn 25ngập mùi d3tử thi cháy fdkhét, ở 6một góc 24không xa, 47có người adđang châm d4lửa thiêu 2hủy đồ 6fđạc, khói 7eđen không 4ngừng bốc 12lên.

Cảnh atượng trước bmắt có 30chút giống 19với cảnh 68tượng nạn dcương thi 35hoành hành 8phát sinh 40nhiều năm fcvề trước. d7 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 2bTrường b3Uyên hiểu 79rõ, lần 6này không 8phải do 5tà ma tác aquái, mà flà ôn dịch. a © DiendanLeQuyDon.comỞ đây 2không có atà khí, 46yêu khí b0gì, chỉ 7có sự tuyệt 37vọng bị f0đè nén 8eđến cùng 5fcực của 77loài người.

"Nhĩ 5Sanh."

Nghe 69tiếng gọi 8quen thuộc, 4dNhĩ Sanh abkhẽ run b5lên. Nàng d0quay đầu 86lại, trong b4mắt một 12mảnh trống 2rỗng, đáy ffmắt mơ dbhồ đè fnén sự a5kinh hoàng: 64"Trường fUyên... Chúng feta thực e8sự rời 53khỏi Hoang 4fThành rồi ddsao?"

"Nơi 19này không 5có cát vàng 38cũng không 1có phong 0ấn, là 4nhân giới."

Trí efnhớ của 94Trường 57Uyên dừng dlại lúc 99hai người 2họ bước dvào giữa 1hồng quang, 1tùy ý để 3bóng đêm ccđánh úp 93lại, mất 02đi ý thức, 9khi tỉnh e4lại thì b3đã ở nơi 5này.

"Nhân 7giới... b © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." 5Nhĩ Sanh 55nhiều lần f5lặp đi 1lặp lại 4hai chữ bnày, như 06là không 8dthể tin 18được.

Trường 4Uyên đưa etay xoa đầu bNhĩ Sanh, ahắn biết dnhìn cảnh 3fnày nàng 7nhất định c1nhớ lại 6những ký 94ức không ffvui, vừa 7định an 6ủi nàng 1mấy câu 8chợt thấy dbbóng dáng aavội vã, bdkích động fcủa cô 9gái nọ, fnheo mắt f4đăm chiêu ddtrong phút bdchốc, hắn cnắm tay dNhĩ Sanh enói: "Theo eta."

Tại emột góc 14nhỏ yên 7tĩnh, hai 7ccô gái mỗi dngười trong b0tay bế một a8đứa trẻ, bthần sắc 7cả hai đều buể oải, e4ôm đứa 3cnhỏ chần echừ một 8hồi, Nhĩ 8Sanh đang 14khó hiểu, 2không biết 2chuyện gì d3đang xảy 3cra lại thấy 7ecác nàng ađem đứa 67nhỏ trong 37lòng đổi fcho nhau. f4 © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ cvừa rời 34khỏi vòng 4ôm ấp của b9người thân d4bắt đầu fbất an mà 5kêu lên, aehai cô gái 5akhông hẹn emà cùng e1khóc thất 85thanh, thần 3sắc tuyệt b2vọng, thống 91khổ không enói lên dlời. Chần a2chừ một 4lúc cuối d0cùng cô 5gái lớn dtuổi hơn emột chút bcũng xoay 0người kiên 4bquyết rời 52đi.

5dgái đi không 0bao lâu, 1đứa bé 25liền khóc 0ré lên, 56cô gái đang 13ôm nó cũng bkhóc càng delớn, thế 8nhưng không 28lâu sau, ecô ta đem dađứa nhỏ 14đặt trên bamặt đất, c5ôm một c5tảng đá 01đến, có 06vẻ như 5định dùng 2nó đè chết 80đứa nhỏ...

Nhĩ b0Sanh kinh 60hãi, quát 9lớn: "Cô 7đang làm 2gì vậy!" 80Vội vàng d8xông lên 65phía trước, 8agiật lấy fhòn đá atrong tay 4cô gái, 7cNhĩ Sanh 8elập tức daôm lấy 3đứa nhỏ 3trên mặt 4đất. Nàng 0mắng, "Đứa cbé còn nhỏ 8cnhư vậy c3mà cô cũng 7nhẫn tâm 5ra tay!"

5gái bị 5Nhĩ Sanh c9xô ngã trên 80đất, giống a9như một adchút khí a6lực đứng 06lên cũng cekhông có, 2vùi mặt etrên đất, cthương tâm 3dkhóc lớn: 7"Ta, 71ta cũng không 93còn cách cnào... Đã 5drất ta không aăn cái gì, 5phụ thân 0thì nhiễm 1bệnh qua 3đời, trong 6nhà chỉ 9còn mẫu fthân cũng f5sắp sửa 21chết đói, betướng công 40ta cũng nhiễm ephải bệnh, ata thực 33sự không 0còn cách 2nào khác, dthực sự d7không còn 11cách nào 1khác..."

Nhĩ 6aSanh nghe cađược kinh dhãi thốt 53lên: "Cô... 17 © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ 89cô định agiết đứa bbé để 8ăn? Cô..." 51Nàng giật 41mình ngộ bra, "Lẽ 6nào cô gái f3vừa rồi bđổi đứa 7anhỏ với 21cô cũng 2là để 58ăn?"

2gái che mặt bkhóc rống: 9"Đứa 8anhỏ kia bdù thế b8nào cũng 38là thân 20nhân của 3ta... Ta sao 2có thể ahạ thủ 0được, 65chỉ phải aeđành cùng angười khác 3ađổi con 28mà ăn."

Trường dUyên nhăn 1mày, Nhĩ 6Sanh sắc emặt trắng 1dbệch, đem 49đứa bé d9trong lòng c0đưa qua 7ccho Trường 2Uyên, xoay f2người đuổi 5theo hướng  cô 1gái lúc bnãy rời 6đi.

2dgái vẫn 7quỳ rạp 88trên đất 9khóc lóc, 9dTrường 6fUyên nhìn fenàng ta một 93lúc  mới dhỏi: "Tại 4sao không a8rời khỏi dđây, đến 5nơi khác 8mưu sinh?"

"Do dcsợ bệnh edịch lan arộng cửa bthành đã b1bị đóng 7lại, tất ccả mọi 98người đều 2không ra 9dđược,  cũng 9fkhông có 94lương thực, 85dược thảo, 06người chết 6càng ngày 55càng nhiều..." d4Nhắc tới 1việc này, 6cô gái khóc 6ccàng thêm 98thương tâm, 24"Nghe e0nói trên 1Lộc Sơn 8ngoài thành 5có thảo 34dược làm dfthuốc trị 3bệnh, chỉ 4cần có 17thuốc tất eecả mọi 46người đều cccó thể 42được cứu. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 5fchủ thành dblại là 44một kẻ efrất đáng 5hận, hắn 64sợ dịch 0bệnh lan edrộng đến 51các thành 29trấn khác, 3sợ sau đó 6bị bề b6trên truy 9cứu... Cho 51nên hắn c2không để b6cho bất fkì ai ra 55ngoài, tất 5cả mọi cngười chỉ 7có thể 79ở trong 75thành, dù bckhông bị 6dnhiễm bệnh, 5sớm muộn 1cũng sẽ f8chết vì 14đói!"

Trường bUyên sau aekhi nghe xong, btrầm mặc f9hồi lâu emới đem cđứa bé cđưa tới dbên người 4cô gái nói: 8"Chăm 0bsóc đứa f8nhỏ này ffcho tốt, 7tối nay 65đến đây 32lấy dược 4thảo cùng 96lương thực."

e8gái nhìn 2btheo bóng c3lưng Trường b5Uyên, ngẩn c8ngơ hồi 96lâu, rồi 95lại quay 9bđầu chăm 9achú nhìn 0đứa nhỏ d7đang khóc 03bên cạnh, 7ethầm nghĩ, 1có lẽ đệ 8đệ nàng b1đã bị 53người khác băn thịt 9rồi, có cthể người bkia chỉ e4là một 27kẻ lừa 23đảo, cửa 6thành đóng 4chặt, hắn 40làm thế enào ra được afngoài. Trượng faphu cùng 84mẫu thân fsinh mệnh 0nguy ngập 6bmột sớm 9amột chiều, c9đứa nhỏ 67này là do 3nàng dùng eađệ đệ 88của mình 39đổi lấy, dbnàng phải b2đem nó giết 9ăn...

Nàng 5bta ôm tảng 5fđá trước 6bmặt lên, 59bàn tay có echút run arẩy. Trường 5Uyên biết 3nàng ta muốn blàm gì, 6thế nhưng bcbước chân 9vẫn không 6có ý dừng 81lại.

Đứa 48nhỏ khóc 0fnháo không aangừng, tay 61cô gái giơ clên rồi fdừng lại athật lâu 8trên không, abcuối cùng b3nàng ta ném 46tảng đá 8dđi, ôm lấy 6đứa nhỏ, e2kề sát 8bmặt nó, bcùng gào akhóc.

Trường 4dUyên nghĩ, 6nhân loại denày, mặc 0dù có lúc 2yếu đuối, 4có lúc đê ctiện, có 2flúc vô sỉ ađến nực 29cười, nhưng fcó đôi 7khi, như 2sự lựa e8chọn vừa 7rồi của 94nàng ta lại 3khiến Trường aUyên cảm 68thấy rất fvừa lòng.

Lúc a6hắn tìm 4được Nhĩ 81Sanh, Nhĩ 80Sanh đứng 2đối diện 4bốn người 5xanh xao vàng evọt nói ec: "Tối 6bnay, ta sẽ 1bđưa thuốc bcùng đồ 84ăn tới, 6acác người afphải chăm 06sóc đứa 0nhỏ, không e7được ăn 4nó!" 3Cuối cùng fnàng còn 2bổ sung 4athêm "Nếu 6các người 10ăn nó, đến 4lúc đó b8ta sẽ khiến 3các người akhông thể e9ăn được 9bnữa, hoặc flà đem hết 6lương thực 73thiêu hủy, 1nói chung 5không cho 7các người 72cái gì cả!"

Trường 1Uyên nghe 1vậy, đáy blòng khẽ 6cười.

Nhĩ fSanh trấn 1an tốt mấy dngười kia, c4xoay người cdlại liền 1athấy Trường bcUyên ở 3bphía sau b2chờ nàng. b © DiendanLeQuyDon.comHai người fnhìn nhau 51một hồi, 4Nhĩ Sanh 4nở một 6nụ cười evô cùng 3không hiền cchậu: "Trường d2Uyên, ta cnghĩ muốn 5làm chuyện 8axấu."

Trường 22Uyên gật 5đầu: "Ta 8cũng đang fecó ý này."

"Nghe 0nói kho lương acvà thuốc 0echữa bệnh 7đều ở c7Lộc Sơn." bcNhĩ Sanh 0dsuy nghĩ bmột chút, f1"Có ccvẻ như 4thành chủ 4nơi này ccũng đang 47trốn ở 5fđó. Ta nghĩ 56hắn như 3evậy là 72không được. c6 © DiendanLeQuyDon.comSư phụ e4từng nói f5với ta, 8vào cửa e4Vô Phương 9chính là 72đệ tử 45Vô Phương, 73phải cùng 1tồn vong fvới Vô 3Phương. 90 © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, fmỗi một cđệ tử 1dtrong sư 20môn đều 9nên có trung 9tiết, vậy 48thì tên 07thành chủ 8được người 9cdân cung fdưỡng nên 25kia hẳn 4cũng phải 9có thứ 80gọi là 6atrung tiết. c © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng 6ta cũng mang 4luôn cả 9tên đó dvề. Chàng bnghĩ sao, f5Trường dUyên?"

Nhìn 5vẻ mặt 94đầy chính anghĩa của 15Nhĩ Sanh a0khi nói những 61lời này, 4trong mắt fdTrường 0Uyên gợn 23lên một detia tiếu 90ý: "Rất bbtốt."

Chạng 05vạng tối, 2kẻ đang ban ổn ở 34trên Lộc 50Sơn, ngoại fô Ngạo dThành, tức atên thành c6chủ mới 64được nhắc 37đến, không 1dhiểu sao 9bỗng dưng cmất tích. b4 © DiendanLeQuyDon.comDược thảo 44trên núi ccũng bị 9dhái đi phân f6nửa, lương 2thực vẫn 6echưa được 67tích trữ 4trong kho 22để binh 7sĩ trông e0coi mà ở ftrong một ecquân doanh 9dkhá gần 61với Ngạo 5Thành. Đương bnhiên, quân 1doanh cũng 28bị mất atrộm.

Màn 03đêm chậm 1erãi buông 93xuống, một bbóng đen 0xẹt qua abầu trời 8Ngạo Thành, 7đem lương fthực cùng 1với dược 75thảo thả 4exuống. Dân 4cchúng trong 0ethành đều 3không trông 8thấy bóng 6dáng Thần 9Long, còn 34nghĩ rằng 7thần tiên 6tới cứu 5mình, vội 6hướng lên 0trời ba cquỳ chín 7lạy, cảm a2động đến e0rớt nước acmắt.

Lúc 2đó, Nhĩ 45Sanh đang fngồi trên 7long giác  của aTrường 1Uyên nhìn btên thành c9chủ cuộn e2mình như 4con tôm bị dtrói chặt, 0đánh đến 0ngất xỉu, 0cười khanh 68khách. Nàng 28hung hăng 43nhéo cái 8bụng phì 4mỡ của dhắn nói: 4"Một 3tên hèn 98nhát, không 5echính trực, 45còn chưa 3đánh, hắn 66đã vội 7khóc lóc 2cầu xin 69tha thứ. 33 © DiendanLeQuyDon.comKhó trách 55da hắn dày 5fnhư vậy, 19kể có lấy 0Nhất Lân 2Kiếm chém 9xuống, hắn 5fcũng chỉ dkeo kiệt 6chảy ra 3chút mỡ."

Đôi 8mắt kim 5sắc cong blên, giống 92như đang 8cười đồng 94tình. Đợi 7đến phủ 31đệ của dthành chủ, 70Trường aUyên ôm 1lấy Nhĩ 0Sanh hạ 2xuống, cũng 9không quản 2tên thành 2echủ giống 18như một d6quả cầu 52thịt, “phốc” emột cái bcngã lăn 0dtrên đất, 37đau đến dtỉnh lại. c0 © DiendanLeQuyDon.comTrường caUyên trầm 4amặc phủi 41phủi lòng eabàn tay Nhĩ 13Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ daSanh tùy d5ý để Trường 5Uyên cầm 4atay trong 17chốc lát, 7sau mới 80hỏi: “Ta 2sờ soạng 96thân thể 2fnam nhân 3bnày, chàng 1ghen?”

Trường 6Uyên ngẩn 9ra, lập etức gật 62đầu nói: 8"Ta ghen."

Hai 86mắt Nhĩ bSanh sáng a9ngời, khóe 1miệng nhịn ckhông được 2ccong lên, bôm Trường 77Uyên cọ 0cọ: "Trường cUyên a, tướng abcông a, không 10nghĩ chàng d8lại thích c5ta như vậy, 6phải chăng dđã yêu 62đến tận 9axương tủy? fKhắc cốt 4ghi tâm?"

Tuỳ e0ý Nhĩ Sanh 34cọ cọ ebên người fhồi lâu, 9cọ đến 9atim đập eloạn nhịp, 0chắn dứt 74khoát ôm 6cổ Nhĩ 53Sanh, cúi d6đầu cắn 2môi nàng, 6bmiệng khẽ 9thì thầm: fe"Có, ccđều có." e2Chiếc lưỡi 16ấm áp, 9nóng bỏng, f4ẩm ướt, 0trơn nhẵn 9trong lơ 4đãng chạm b4vào môi 8Nhĩ Sanh, 8giống như 0lĩnh ngộ dđược điều 5gì, đầu alưỡi Trường 0Uyên liếm 2cnhẹ theo 4cbờ môi cNhĩ Sanh, c0sau đó chậm 7rãi luồn 6vào miệng 12nàng.

Nhĩ 37Sanh cả 56kinh, theo bbản năng 8lùi về fphía sau, cTrường aUyên có 2chút cương 41quyết giữ 8cchặt lấy dcái ót Nhĩ baSanh: "Đừng a9nhúc nhích, dcó vẻ như 90ta... Ngộ d2ra được b7một điểm...”

Nhĩ cSanh quả 9nhiên bất fđộng, thân 3ethể cứng 6đờ như cbngười chết, 4khớp hàm 76càng cắn fchặt hơn.

Sau 49một hồi 1nỗ lực, 4không cách 4nào xâm 9cnhập thêm 1eđược, aTrường 6dUyên đành 7bất đắc 91dĩ buông aNhĩ Sanh 4fra, trong 1mắt dâng 61lên một 3dcỗ ái muội b0ướt át ckhó hiểu, 08giọng nói 7amang theo 38chút uất 3ức, gọi 56nữ diễn 0viên không 60biết phối fhợp một 0tiếng: "Nhĩ eSanh..."

Thân 73người Nhĩ 3Sanh vẫn 1cứng ngắc 17như trước.

Hai 4người mắt 27to mắt nhỏ 2trừng nhau afmột hồi, 58Trường eUyên thở 87dài một 2tiếng, cười 20khổ nói: 0"Vẫn 9nên thong ethả."

Cảm 3xúc của bbNhĩ Sanh 0cũng dần 40thả lỏng, f6nàng mín 67mím môi, banhớ lại f0những động 8tác ban nãy, 2nghiêm túc 9ahỏi: "Vừa 3rồi ta hẳn 0là nên hé 4dmiệng?"

Trường fUyên cũng fmờ mịt 2bnhíu mày bsuy nghĩ 1hồi lâu: d0"... 6 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là 3vậy."

" aeKhụ... Khụ 6khụ!" 9Một thanh 4âm đột 2bnhiên vang 5alên cắt ađứt cuộc 74thảo luận dcgiữa họ, 2evẻ mặt 09thành chủ 0cầu thịt a5tím tái ccnhư gan heo, 2thấy tiếng ekhụ của 72mình khiến 8hai người achú ý, sắc e1mặt hắn a3liền trắng dfbệch, sợ bhãi nói: 4"Đại fbhiệp! Đại 9ehiệp! Đừng cgiết tiểu 3quan! Tiểu fquan không f7cố ý! Các 2người cứ 15tiếp tục 6hôn đi, 8tiểu quan 2cái gì cũng dkhông trông 3thấy!"

Nhĩ 0Sanh vỗ 4đầu: "Đúng 29rồi, Trường 0aUyên, còn 5chưa trừng 37trị tên eakia."

Trường ebUyên có b9chút không 98vui nheo mắt 2lại: "Để 33ta ra tay."

Sắc 50mặt thành 9chủ sạm f3như màu b8đất, sợ 6bđến nước 2amắt nước 9emũi giàn 0giụa, liên 6tục cầu 8xin tha thứ, cnhưng hai c6người cũng 5ckhông bận e5tâm, chỉ 2đem hắn ftrói vào 05ghế trên 3etrong phòng ckhách, sau 57đó rời 8đi, cái fgì khác 73cũng không e2làm. Tên 9thành chủ 87sững sờ 5hồi lâu, 25đột nhiên 8cnhớ tới etrong thành 0cvẫn còn afdịch bệnh, dhắn một 2amình bị 2trói trong ednày, bị 8bệnh mà 57chết cũng echẳng ai 93hay biết.

Hắn esợ đến 7tiểu ra 5quần, khóc dròng hô: 2b“Đại 3hiệp! Các 1angười quay 9lại đi, 2tiểu quan e8biết, loại dthời điểm 3kia có nên 8há mồm 0hay không! 8Tiểu quan ccòn biết 3sau đó phải c7làm thế 2anào.... Cái bbgì tiểu 0quan cũng cbiết! Các ecngười quay 6lại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21910
Được thanks: 15915 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 5thứ ba mươi e0tư: Ấn 4

Trường f0Uyên và 88Nhĩ Sanh f2đều tự 9nhận mình 7là người c1có lễ tiết, dđương nhiên achẳng thèm 6cđể ý tới e4khẩn cầu 40của tên ehành chủ 9ô lương, deai người 9ay trong tay a8ỏ đi không 66goảnh đầu 0aại.

Tìm deđược hai 5ô gái ban 78áng định 5đổi con 6để ăn 0ùng với 1dia đình 4eọ, hai người 5ađem lương 18hực và 6hảo dược 0bhân phát 52ho mọi người, 63au đó rời eđi, phía dau liền 9ruyền đến 9hững tiếng 0ập đầu 3rùng điệp. 2 © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 6eđều nghĩ 42rường Uyên 38à Nhĩ Sanh f3à thượng 53iên trời cao phái xuống 2ứu giúp bọn họ, caì vậy cảm 61động đến 25ớt nước bắt.

Chưa 1từng được angười cảm dkích lớn 7như vậy, 0aNhĩ Sanh 8còn đang dfđỏ mặt exấu hổ, 57Trường beUyên ngược 7elại trầm bmặt nói: b“Ôn dịch 06ở Ngạo ethành vốn elà thiên 61định, chết 70người cũng d9do thiên 26định, sinh 30tử của 63các người d5tất cả dchỉ như eemấy nét c0bút lạnh alùng trong 8cuốn sổ 0asinh mệnh, 67trời xanh 06vô tình, 01thiên địa 5dbất nhân, avì sao còn bmuốn nói 89cảm tạ?”

Những ffngười này 94sao có thể 56nghĩ tới 2bđó, nhất ethời bị aTrường bUyên hỏi f8mà sửng 62sốt.

Nhĩ fSanh sau khi 1nghe những 5lời này f0cũng ngẩn 7ra. Nàng 71chợt hiểu bđược, fthì ra trong 70lòng Trường 0Uyên vẫn 0luôn hận 57bản thân 93bị vận bmệnh trói 4buộc. Mặc c5dù đã ra b0khỏi Vạn 23Thiên Chi a1Khư, lấy 9được tự ddo, nhưng 9csâu thẳm 6trong tâm dhồn, hắn 6trước sau 9vẫn không 14buông được 34hai chữ c9“chú định a7” và oán ehận lời 79tiên tri 0bạc bẽo 96kia của 4trời cao.

Không 7khí trầm 74mặc một 3dlúc lâu, abcuối cũng bcũng bị 02Nhĩ Sanh d9phá vỡ, 4nàng lớn f2tiếng nói: 95“Các người 35nhớ kỹ 9đây, cứu 4các người 5không phải ccthiên địa, e1cũng chẳng 37phải trời 3cao, lại 45càng không cphải thần d0tiên, chỉ 52là...” 5Nhĩ Sanh 4đảo đảo 3etròng mắt, 06cười nói: bd“Chỉ là 5một đôi 96phu thê bình 8dthường, dthê tử d8xinh đẹp 4có tấm 0lòng thiện eblương, dung 9mạo khuynh abquốc khuynh 35thành, hoa 8nhường 6nguyệt thẹn, a7thiên hạ d2vô song, 92mà trượng aphu của cnàng vô 58cùng anh 4tuấn tiêu c7sái, phong 8dlưu phóng 54khoáng, kinh d3tài tuyệt b8diễm, thế agian không dcai sánh được.”

Cái 8này... đâu 5tính là 10phu thê bình 5thường?

Trường aUyên nhìn abNhĩ Sanh, 6khóe miệng 4giật giật, asong không ehề lên d8tiếng phản 3bác. Thấy fvẻ mặt cnửa nghịch 9bngợm nửa fkiêu ngạo 1của nàng, 1btrong lòng cahắn có 6chút ngứa 2ngáy, những ccăm phẫn cdcùng oán 3hận nãy f8giờ đều 27vì chút 5ngứa ngáy 0dnày mà tản 27đi theo gió.

Nhĩ aSanh một 5hơi đem fnhững từ cngữ hoa 6amỹ khen f7ngợi người 6khác mà dcmình có athể nghĩ 96được nói dhết ra, ffhù mọi 4cngười phải 3fthán phục 5không thôi. b6 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 14ngửa đầu 3đắc ý, anắm tay 11Trường 09Uyên rời 4cđi: “Chúng 1ta là những 3người khiêm 9tốn, làm e9chuyện tốt 3không lưu c6lại danh 39tính, nhân elúc trời 2tối mau 8rời khỏi b1đây thôi. d © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu 8không gặp dsư phụ, 1sư tỷ, bfta rất nhớ 21họ. Chờ ckhi trở 6về Vô Phương 1cáo biệt e7họ xong, eta sẽ vứt cbỏ tất bcả, cùng 7Trường 4dUyên ngao 3du tứ hải, 1chàng thấy 1có được 5không?”

Trường 38Uyên lắc 1đầu: “Được athế thì cftốt, nhưng cviệc này avẫn chưa cgiải quyết b5được trọn 1fvẹn.” 4Nhìn về 77phía cổng dthành xa e5xa nói, “Chúng 1ta cướp f1lương thảo edtích trữ 1ftrong quân 90doanh, chút eaít đó chỉ cdtháo gỡ 2được chút bkhó khăn 3trước mắt, 7nhiều lắm 73duy trì được 05mấy ngày, 1trong lúc cfấy nếu e9cửa thành 2vẫn đóng e2chặt như 87cũ, chỉ 07sợ bách c8tính đều 8csẽ chết 3đói.”

Nhĩ f5Sanh vẻ b8mặt nhất fthời ngưng etrọng, cân fnhắc một 8hồi nói: 1“Trực ftiếp tháo 3cổng thành 0xuống là 0exong.”

“Không 95được.” fTrường 8cUyên nói, 8“Ngoài 2bthành có dbinh sĩ đóng 53quân, có e5thể thấy 9nơi này bfchính là 4một điểm 68quân sự 6bquan trọng. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo 0fcổng thành, 8sau này cư 6dân sinh besống ở 0đây lấy aagì ngăn 0cản kẻ 3địch bên engoài xâm 9phạm, đó alà thứ cfnhất. Thứ 2hai, quân 73đội chịu bsự quản 31lý của 6quan phủ, 2thành chủ 50hạ lệnh fđóng kín a5cổng thành, b2rõ ràng 5đã thương 7clượng trước 58với tướng 6lĩnh chỉ 91huy đội 8quân kia. e8 © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân 1achúng có 7cra được fbkhỏi thành acũng bị 6quan binh 23tàn sát.”

Nhĩ 34Sanh không 3biết nên alàm thế 4enào, gãi 4gãi đầu dnói: “Vậy 2dnên làm 6gì bây giờ?”

“Khiến 44họ tự 6nguyện mở 3cổng thành.”

“Ý 8chàng là...”

“Có 08thể lợi 0dụng tên 9thành chủ.” 34Trường 69Uyên đảo 4mắt nhìn 50về phía 7bxa, trên f6tai có chút b6đỏ bừng ckhả nghi 3“Nhân tiện... df © DiendanLeQuyDon.comCũng ép 50hắn đem fcnhững gì 9mình biết f1nói hết 11ra. Cũng, 7cũng không cđể hắn 0mở miệng 5enói linh betinh...”

Nhĩ aSanh dũng 99mãnh vỗ 8ngực nói: b“Việc 3enày giao c3cho ta.”

Thành 3chủ mập 0mạp lại dmột lần 1dnữa bị 7lợi dụng. de © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 3cũng không 4ekhách khí 9cvới hắn, eđiều gì 65nên hỏi beđều hỏi, 8nên nghe f5ngóng cũng 5dnghe ngóng b5hết, tuy f3rằng có 1một số 5chuyện nghe 1xong phải admặt đỏ 9tai hồng bnhưng tốt fcxấu gì 2cũng nên b6thu thập fhết. Tra 9hỏi xong, dnàng liền 7mang theo atên thành 7chủ mập 8cđi đến 1nơi đóng acquân ở 63ngoại thành, 61cùng vị 0tướng quân 0râu xồm 06làm một 8ecuộc giao 0dịch — a2hai ngày bsau, dùng 7tên thành 69chủ mập eđổi lấy 08việc mở 3cổng thành.

Nhĩ 2Sanh cảm 9thấy cuộc bgiao dịch 4này vừa edbuồn cười b5lại vừa deđáng sợ. c5 © DiendanLeQuyDon.comĐều là e3người một enước, một bmạng của bthành chủ 34đổi được frất nhiều 53tính mạng a1người dân 2trong thành. d6 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 7người, ebvì sao người 8thì phú 6quý, người 88lại thấp f7kém? Quan 4ephụ mẫu? aaChó má, acó loại 0cha mẹ bỏ 28mặc sự 5sống chết 0của con fmình sao? bĐầy tớ 5fcủa dân? 6Càng chó 79má! Có loại anô bộc 2ngồi kiệu, 5fđể người aeta quỳ lạy 63chắc?

Nhĩ 6Sanh cũng 99biết, dù 2có bất bbình thế banào, nhưng 09đây lại 27là sự thật, 88cái gọi 3là... Mệnh.

Hai 28ngày sau, f9một đội 7nhân mã 2được điều 88động đến 6cmở cổng 1thành. Nhĩ 8Sanh cũng f6đúng hẹn c8giao ra tên d5thành chủ dmập, nhìn fhắn từng 2bước lảo 2đảo điên 74cuồng chạy 4bvề phía bdvị tướng 16quân râu 2xồm, nàng 2gãi gãi bđầu, đang 8bmuốn nói 1mình là 33người giữ 6cchữ tín, banàng chợt d0kinh hãi 8phát hiện ebphía cổng eathành bập 62bùng ánh 7lửa, từng 4fcăn nhà fnối tiếp 3nhau bị 1ngọn lửa 42thiêu rụi!

Một 1toán quân 3cmũ giáp dchỉnh tề, ddhướng lưỡi 2gươm sắc 43lạnh như 9băng chĩa 4về phía fbnhững người bdân ý đồ bchạy ra 4khỏi thành, ađem họ 77chém chết.

Kinh f6sợ khi thấy 7cảnh tượng 42ấy, nàng 52bất chấp f0che giấu 50bản thân 5là người 49tu tiên, d7đề khí b8phi thân 9đến tên 48binh sĩ gần fnhất, đem 3blinh lực 5tụ trong 0flòng bàn 0tay, một f6chưởng 16chụp lên 93vai hắn. 61 © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng 4chiêu, cả angười liền 33văng ra thật 6xa. Nhĩ Sanh ecứu được 75một người, 1anhưng số e6binh sĩ tiến 8vào thành cckhông ít, ackhắp nơi cđều là 42tiếng kêu cla thảm 0thiết, Nhĩ 7Sanh gấp d9đến đỏ 9mắt, chẳng fabiết nên alàm thế 2nào cho phải.

“Trường bUyên! Cứu fngười!” 0Nàng hét 71lên một 19tiếng, tay 2nắm Nhất 43Lân kiếm danổi giận 0ađùng đùng 9đi tìm tên 1tướng quân erâu xồm 4ftính sổ.

Khoảnh 19khắc nhìn 16thấy tên 35đó, Nhĩ 7Sanh một 17kiếm xẹt 9qua ria mép 0ahắn. Tức 2khắc, đầy c1đất toàn a0là những 1sợi râu 65đen, binh 58sĩ xung quanh 4athấy vậy 0kinh hãi, 23gào thét 5bảo vệ 16tướng quân, e1nhưng những 88kẻ tầm 82thường anày võ nghệ 5sao có thể 01bằng Nhĩ f8Sanh, chỉ 0dhai chiêu ađánh xuống 1đã bị 9dlinh lực fcủa nàng 4đánh bật cra xa. Nhĩ a1Sanh một 8kiếm chỉ eethẳng yết 1bhầu tên 9tướng lĩnh, 41giận đỏ 43cả mắt: 66“Vô sỉ! 1dTa đã thả 1tên lợn ethành chủ e8kia ra, ngươi 2còn không bgiữ lời!”

Tên ekia vẫn e1còn có chút 1phong độ, 7ánh mắt 9lạnh lùng enhìn Nhĩ 5Sanh nói: 64“Ta chỉ 7đáp ứng fngươi hôm 55nay sẽ mở 2cửa thành, d5chưa từng 18hứa hẹn fqua cái khác.”

Lời ehắn nói 0bcũng là 8sự thật, 4Nhĩ Sanh 3dhung hăng 0trừng hắn: 6“Quân sĩ 1có nhiệm 29vụ bảo 06vệ quốc 79gia, bảo 7vệ dân 3chúng, bách 7tính dùng 48tiền nuôi edưỡng các 4ngươi, các c3ngươi lại 2hướng lưỡi 9gươm về 79phía họ? ceCòn không 18bảo những 1kẻ hỗn 0đản kia 4edừng lại!”

“Hừ, 2đúng là 8lòng dạ a2đàn bà, enếu để 34dịch bệnh 1lan ra bên fngoài, những 78kẻ phải 15chết không cchỉ mình 60dân chúng 90thành này. cf © DiendanLeQuyDon.comLúc này 92giết họ, 6thiêu hủy dtất cả, 0ngăn chặn ebệnh dịch ctruyền đi 3emới là 5anghĩ cho c4đại cuộc.”

“Ngươi 71xéo đi!” 94Kể từ 5ngày bái 87nhập Vô a5Phương, b4đã rất 6elâu Nhĩ 1Sanh mới d9lại nói 4tục, hôm 72nay tức 2giận, cái 3gì cũng fkhông quan 6tâm. “Tên 1blợn thành 3chủ kia 0cũng ở dtrong thành, cvì sao ngươi 1không giết 9hắn? Ta 0ccũng ở 9trong thành cfmột thời a2gian, hiện dtại còn b0cùng ngươi 3nói chuyện, 9sao ngươi 5bcòn không 7nghĩ cho b4đại cục 72mà tự vẫn fcho qua chuyện?”

Tên 28tướng hừ 1lạnh: “Ta 8avốn là bTrấn Nam 02tướng quân c1của Đại 8Khải quốc, 3cùng đám 6dân đen, amệnh như f9phù du há facó thể 62sánh được asao?”

Đám echáy ngày 1một lan 4rộng, ngọn 5elửa bốc e8lên tận 5trời. Ngạo dthành ngập 8trong khói 97lửa cùng d1những tiếng 1gào khóc e6bi thương, ftuyệt vọng 63đến nghẹt ethở.

“Không c0sánh được 02với ngươi?” 4dÁnh mắt beNhĩ Sanh 8achợt lóe 0clên mấy 39tia tà khí bbngoan độc, 7bàn tay nắm 0Nhất Lân bkiếm run 3frẩy tựa a0như đang 4dcực lực 4ckiềm chế 8athứ gì 4đó, “Vậy 27để ta nói bacho ngươi a1biết, nếu 5mọi người ftrong Ngạo 10Thành này 5đều chết chết, ngươi 6ccùng đội 6quân của 4ngươi nhất 15định phải 6chôn cùng.”

Nhất dLân kiếm blóe lên f2trong ánh blửa, mũi 7kiếm chỉ 49thẳng yết 1fhầu tướng dfquân râu axồm, rạch 3một đường 8nhỏ trên 2cổ hắn, 0emáu theo 55miệng vết 07thương chảy 64xuống. Thấy ethần sắc cNhĩ Sanh 14như vậy, ffvị Trấn 5Nam tướng 5quân đã 46được tôi 2cluyện nhiều 3anăm trên fsa trường bcũng phải f6âm thầm 7đổ mồ 2hôi lạnh, dướt đẫm 5sau lưng. 3 © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống 3emột ngụm 5nước miếng, bhầu kết btrượt lên 77trượt xuống f7khiến mũi 97kiếm đâm 22sâu thêm 81một ít.

“Ta 8nói được 0làm được.”

Xung 1equanh nhất 8thời im 55bặt, tên 38thành chủ a6mập rúc 4sâu vào 6ftrong đám 7ebinh sĩ nhằm 4kiếm tìm 4sự bảo chộ, cả 02người lạnh drun, trong 12bụng thầm 5ekhó hiểu, 93vì sao trên 78người cô 6gái này 4lại đột 86nhiên tản fra nhiều... 4 © DiendanLeQuyDon.comsát khí 50như vậy? b2Khiến đáy alòng mỗi 2người đều a4cảm thấy 5lạnh run.

“Lệnh ccho bọn 5bchúng dừng 1tay.” Nhĩ 10Sanh nhắc a8lại lần fbnữa, trong 40giọng nói 0là mệnh 3lệnh không 21thể trái.

“Điêu 9fdân lớn b1mật!” dCó binh sĩ 7quát mắng, e2“Dám uy 0hiếp tướng 3quân Đại 6Khải ta!”

Nhĩ 7Sanh lạnh 8blùng quét 05mắt về aphía hắn, bkhẽ phất 4tay, một 62cỗ linh 4blực mạnh f3mẽ phóng dra, bay về bfphía kẻ 2kia. Chỉ 9dthấy cơ 7thể hắn e9lập tức cbay về phía cfsau mười 3thước, 26ói máu như 5điên, lăn 9ra bất tỉnh.

“Vì 49sao không agiết hắn? baKẻ ngu muội, 4cổ hủ 3như vậy, 6chết không ađáng tiếc.” fThanh âm 78bất nam 1dbất nữ 8lại lần 9nữa vang clên trong 24lòng Nhĩ 24Sanh, nhưng 6lần này 4có cảm 57giác thanh aâm đó rất 1gần, tựa efnhư thì 74thầm ngay ebên tai. d © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó ckhiến toàn 2thân nàng crun lên, 1ecơ hồ không 64khống chế 0được mà e9một kiếm 68đâm chết b9tên tướng 2quân râu 8xồm trước cmắt.

Nàng ckhông nên 0giết người, b8Nhĩ Sanh 66hiểu rõ, cnhững kẻ 91coi mạng 2người như 7cỏ rác fnày tuy đáng 2trách, nhưng 9fcũng không 9thể giết 18họ, nàng c4đâu có 61quyền gì 1đoạt đi 3sinh mệnh eakẻ khác. 0 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng flàm như 8vậy, có 1khác gì 34những kẻ 6đó cơ chứ...

“Nếu bngươi không bra tay, bọn bbchúng sẽ c4giết người, cđó là hành 3động được c3triều đình 3ebảo vệ, eđược vương 7bpháp cho 23phép. Bọn 0achúng sẽ 0không bị 8trừng trị, bsống an 0nhàn thảnh 6cthơi hưởng 1thụ cuộc 9esống ngày f4một tốt 0ehơn.”

Bàn 7tay nắm eaNhất Lân 03kiếm càng 1run rẩy a7mạnh mẽ.

“Nhìn dbxem, bọn 08chúng đang blàm gì.” 46Trong đầu 3đột nhiên 7hiện lên 0rất nhiều 94khuôn mặt, denam có nữ 5có, vẻ amặt họ 9đều vô dcùng hoảng esợ; những bđứa trẻ bcất tiếng 5khóc như e1vỡ vụn d9bị một 06đao chém 72ngang lưng, 4fcòn người 13già bị 7chặt đầu. 67 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh d4muốn gào fdlên, nhưng 5thế nào 52cũng không bthể bật 28ra thành abtiếng. Cổ b4họng có ecảm giác 3tanh tanh, 9cơn giận 0bnày đây 7giống như 2đang muốn 4bbộc phát. 4 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói adkia lại etiếp tục fvang lên, a4“Số mệnh b8đã định, 75họ sẽ a5phải như 50vậy? Bị 4tàn sát dhàng loạt, 72bị giết f0hại? Bọn 8fhọ đã e3làm gì sai? 9dNhĩ Sanh, 71ngươi cảm 1nhận được ebsự tuyệt 78vọng và bkinh hoàng ecủa họ 7fchứ? Vì 4csao không fdgiết những atên đồ 5tể như 48những kẻ 5trước mắt, 5ftrả lại csự thanh c1tĩnh cho bthế gian 08này?”

Câm 32miệng...

“Nhĩ 2Sanh, nếu 63đã không 9còn cái 45gọi là dcông lý fvà vương 0pháp, ngươi 4còn băn 6khoăn cái 8gì? Sát dthì chỉ d6có sát mới dngăn cản 6được .”

Câm a8miệng.

“Tội 1ác tồn 3btại trên bthế gian 28này, không 67nên bị 7hủy diệt 8sao?”

Câm 8miệng!

Nhĩ 0Sanh bưng 5kín đầu, 83một chưởng 4lại một 35chương tự 2nện vào 9đầu mình: e“Câm miệng! c2Câm miệng! 97Không cho 2phép nói 3bnữa!”

Tướng 7quân râu exồm thấy 26Nhĩ Sanh c6đột nhiên cathu kiếm, 91lại vô c8cớ nổi b0cơn điên, btrong lòng 0dmừng thầm, 4vội nắm 77chắc lấy dcơ hội, 0lăn một 1avòng trốn 5bsang một 4bbên, lập 3dtức được 3đám binh c5sĩ từng 27tốp từng 4tốp chắn 59trước mặt. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam 2tướng cho 0flà mình 11đã an toàn, bdlập tức chét lớn: 38“Trảm dđược yêu 0nữ, trọng 86thưởng bxứng đáng!” 26Binh lính exung quanh 8nhận lệnh, cđồng loạt 6xông lên, ccùng chung 7mục tiêu 9alấy bằng 48được cái 01đầu trên a8cổ Nhĩ e8Sanh.

Lúc e2này, gió 37đột nhiên 05ngừng thổi, 0Nhĩ Sanh ccũng bất 0ngờ sững 4lại, bất 6dđộng. Mấy 4sợi tóc 7rủ xuống 9che đi biểu 9ecảm trên 5khuôn mặt eenàng. Giờ 7phút này 4chẳng ai 9muốn đi 55tìm hiểu c6nét mặt 4nàng thế 6nào, tất 1ccả chúng f2đều muốn fgiết nàng, 2sau đó lĩnh 1cthưởng, a8không hơn.

Rất 73nhanh một 5thanh đại eđao đã 5bổ về dbphía Nhĩ cSanh. Chỉ e2thấy, đột bfnhiên cuồng fdphong nổi 2lên, cát 46bụi bay 43mù mịt, 1tầm mắt 4amọi người 3đều bị fchặn lại. ee © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 9ftiếng thét 0fthảm thiết, 0thê lương dcvang lên. e © DiendanLeQuyDon.comMọi người 1phục hồi 0lại tinh b7thần, vừa 1kịp nhìn f4Nhĩ Sanh 1một kiếm bchém vào 30bụng tên 3blính, nội 3tạng vương bvãi đầy bđất. Tên alính vẫn dfchưa chết 0hẳn, ngã 30bịch xuống cđất gào ethét thảm fthiết.

Chém b0ngang lưng...

Mọi 4người chỉ dccảm thấy dedạ dày 4lạnh đi, d4đồng loạt 9kinh hãi 06nhìn về 90phía Nhĩ 07Sanh.

Ấn 9ký hình 32ngọn lửa d0màu đen dnổi bật 0fgiữa ấn a1đường, alệ khí 36tản ra quanh 4thân tựa 2hồ như 99muốn ngoan 0độc thiêu 5chủy hết 74thảy.

Thanh 3âm bất 6nam bất 7nữ trong 5eđầu Nhĩ 0Sanh cười 11rộ lên:

“Cần aphải hủy 38diệt, hủy 77diệt tất 89cả.”





Chương 9thứ ba mươi alăm: Đọa 9ma

Các 5binh sĩ trong 9thành cũng 36không dễ a0đối phó, e6lại còn 9fphải bận etâm đến 6bdân chúng, 9vì vậy 9Trường 7dUyên không 49thể thi a0triển pháp 8ethuật một 1ccách bừa 8ebãi. Từ 8phía Lộc 9Sơn truyền ađến từng d9trận tà 50khí khiến ffhắn vô 0cùng lo lắng, 52cho dù đã 1cố hết dsức, nhưng a0khi tìm được 38Nhĩ Sanh, 63tất cả 72đều đã emuộn.

Bốn 7fbề bị f1máu tanh 3nhuộm đỏ, emùi huyết 9tinh gay mũi 00tràn ngập fftrong không 09khí, khó cngửi khiến 5người ta eghê tởm 9muốn ói.

Nhĩ 54Sanh ôm gối, 9cô độc 8angồi bên 1một đống 1thi thể ebhỗn độn, ecả người 45đều là 1máu, nhìn a2mà rợn c3người. 8b © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa 0đầu chôn 19ở giữa c3gối, hình e3như đang 1khóc.

Tim 4như thắt elại, lời 84muốn nói 3nghẹn nơi 7cổ họng, 8nhất thời 1aTrường f7Uyên cũng bkhông biết fmình nên 25làm gì. a © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng 25đứng đó 4bnhìn Nhĩ b9Sanh một aehồi cuối ccùng hắn dcũng bước ftới trước fmặt nàng, 2ngồi xổm b0xuống, bàn 24tay đưa 8lên, do dự 1muốn xoa 82đầu Nhĩ fSanh.

Giống 3như cảm 4dứng được 31điều gì, 4eNhĩ Sanh dim lặng 9nghiêng người, cné tránh 2ebàn tay Trường cUyên.

Bàn 3tay Trường e8Uyên dừng 9dsững trong 6không khí, 9nhưng chỉ 5trong chốc 1lát, hắn 0càng thêm 37kiên định 00đặt tay 0flên đầu bfnàng, thân dmật xoa f3đầu, giống 50như bình dthường 6hắn vẫn 5blàm. Trên 19tóc Nhĩ 59Sanh nhiễm d6không ít f7máu, Trường feUyên nhẹ 09nhàng xoa dđầu nàng bmột lúc, a4bàn tay liền cbbị nhuộm ađỏ. Hắn 7bình tĩnh 16nói: “Đừng 3sợ, ta ở 29đây.”

Nhĩ 9Sanh vẫn aachỉ cúi 6đầu, giống 4fnhư không 55quan tâm b7đến bất 7cứ thứ 91gì. Ôm thân d5mình đầy 15máu của a8nàng tiến 30nhập lòng 2mình, ngây cngốc vỗ 34nhẹ lưng 1Nhĩ Sanh, 7akhông ngừng fcthì thầm c9bên tai nàng: 5“Nhĩ Sanh, fTrường 8dUyên ở bđây, đừng esợ.”

Thân 96hình cứng cngắc trong 4lòng hắn edần mềm f1xuống. Nhĩ 0Sanh cực bdlực nén 5xuống tiếng dkhóc nức bnở, đôi 57tay chầm b5chậm lướt 27qua bên tai feTrường 7cUyên, móng ftay sắc cnhọn cong 9blên, bóp 89chặt lấy 51cổ họng 6hắn. Tim 67Trường c2Uyên thắt 5blại, theo 6hơi thở fNhĩ Sanh 40truyền đến, d4hắn cảm 4enhận được 7nàng đang 81khó chịu.

“Ta 69… Không e8dừng được.” 02Một lát 2sau, Nhĩ dSanh mới 78miễn cưỡng cclên tiếng, 18cả người 9kịch liệt 4run rẩy, 89nói năng 27lộn xộn, 6“Khi ta b9định thần 74lại, bọn ahọ … Bọn 1họ cứ bcnhư vậy, acứ như bfvậy … 71Cầu xin 8ta … Nhưng, 65nhưng mà 6ta không 4ddừng lại 6được, 0cbàn tay này dkhông nghe 3theo lời fta, ta thế 8anào cũng ckhông dừng 7lại được.”

“Không 5thể trách 0nàng.” 5aTrường 0dUyên vỗ cnhẹ lưng 9nàng, cố 4gắng khiến fgiọng nói 6của mình dđược rõ 49ràng, bình 8ftĩnh, “Là 87tà khí trong 3cơ thể 9nàng tác 7quái.”

Lưng b6Nhĩ Sanh fcứng đờ, 3anàng buông cdtay đẩy f3Trường 6Uyên ra, e2từ trong calòng hắn 7ngẩng đầu 73nhìn lên, c6đôi mắt 1dđỏ rực 43ngơ ngác bnhìn hắn: e“Ta như 86vậy … e9Là do tà 8akhí tác 3quái sao?”

Hắc catuyến dưới 42làn da Nhĩ fSanh khẽ 44nảy lên, 6atừng đường, etừng đường 9tụ lại c7giữa mi 98tâm nàng, 6tạo thành 9hình ấn 6ký ngọn alửa màu 4bđen.

Trường e3Uyên ngẩn angười, f2có chút dkhông dám atin, đưa 5tay chạm cfvào ấn fký giữa f4ấn đường b6Nhĩ Sanh. d6 © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp f9mắt đầu 2engón tay c5chạm đến aấn ký kia, ecTrường 9Uyên lập ctức cảm a5thấy đầu dngón tay 64đau nhói. d2 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông ctay, sắc 44mặt trầm 2xuống. Trong d3thiên hạ, 80chỉ có c4một loại 17ấn ký đối e0chọi, bài 41xích thần 4lực như 2nước với 33lửa. Cho afdù Trường 1Uyên vẫn 0etiếp tục 80không muốn 5etin, nhưng 2sự thật 6đã quá e6rõ ràng.

Nhĩ 2Sanh đọa 5ctiên nhập ema, chỉ 4asợ từ 37nay về sau ecsẽ dần fddần đánh 1mất lý etrí, biến 7thành một dquái vật a1… chỉ 3abiết giết 20chóc.

“Trường c4Uyên …” 3Nhĩ Sanh 2thấy Trường 9eUyên trầm 16mặc không 7nói gì, ftrong lòng 7không khỏi f8sinh ra sợ c7hãi. Túm 8achặt lấy 64ống tay 2áo hắn, 4nàng ép f4xuống sự b9run rẩy acùng e ngại 4btrong thanh b7âm, nói: a“Ta biết 54bộ dạng 76ta bây giờ afkhông dễ 00nhìn, vừa eebẩn lại blôi thôi, f4ta cũng biết e6trông ta 0bthật đáng csợ, nhưng c6…”

Nhĩ 6Sanh cúi cđầu, nhìn 7cbàn tay đầy fmáu của 71mình, lại dnhìn Trường eUyên, dù 2trong bất 40cứ hoàn bcảnh nào adxiêm y cũng 0không nhiễm 6fchút bụi etrần, nước 2mắt nàng 9lạch tạch 9rơi: “Chàng 4có thể akhông ghét e4bỏ ta không? 0eNhững người 2khác đều 71có thể, 11nhưng dù 2cho ta biến 1thành thế dnào, chàng 9vẫn ở abên ta chứ?”

Nhĩ 0Sanh có dũng 3khí nhận alấy hết fthảy sự bbchán ghét, 86mất mát 2hay phản abội, bởi 60vì nàng 4còn có Trường bdUyên. Sự 0kiên cường d1có thể 0giúp nàng achống lại 35toàn bộ 2chỉ trích, 0chửi rủa, 5nàng không 56sợ mất 7đi bất 6cứ điều 3cgì, trừ d6Trường dUyên.

Bởi evì quá mức 79để ý, 9cquá mức 02ỷ lại 4cho nên một 7khi không 75có Trường b7Uyên, thế 96giới của dnàng liền 5hoàn toàn fsụp đổ.

Chẳng 3cần tấn a3công, cũng 27có thể 34dễ dàng ceđưa nàng 4dvào chỗ 5chết.

Trường 6eUyên lẳng 1lặng nhìn 70nàng trong 1chốc lát, 9rồi hắn c2vòng tay dqua cổ đỡ 14lấy đầu 3fNhĩ Sanh, 8khiến đầu 8nàng hơi fdngả ra phía b9sau. Tiếp 4đó, Trường 3Uyên dịu cdàng dán 6bờ môi 3ấm áp của 11mình lên c6trán Nhĩ 5Sanh. Đau 26đớn đến 52tận xương 8dtủy gào fcthét bên ckhóe môi, 2hắn lại bnhư không ehề cảm 4dthấy, chỉ 9enhẹ nhàng 9thì thầm: d“Thừa a9quân nhất fnặc, sinh ctử tương 30tùy, bất 2ly bất khí 2.”

Trường 9fUyên không 07biết tình 6cảm hắn 1dành cho dNhĩ Sanh 8có phải 4yêu không, b5và cũng 2vì ăn nói avụng về f6cho nên chưa d0từng nói dnhững lời b1dễ nghe 3dvới nàng, 1fnhưng hắn 76nguyện dùng 33một đời, 7fmột mạng fnày hứa 20cho Nhĩ Sanh, a7một đời 6bình an.

Lúc 9trời chạng 13vạng tối, ccuối cùng 16hai người ecũng quyết 8định rời 0khỏi chốn aTu La này.

Tâm atình Nhĩ f4Sanh dần b6hồi phục, cdhắc tuyến cli ti trên cmặt nàng adần biến cmất, màu csắc ngọn 8lửa giữa 4ấn đường ecũng nhạt 60đi nhiều, 7sắc đỏ 42trong mắt 3tan đi, hồi cphục lại 9dđôi mắt 7hắc bạch e8phân minh. e © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, 5nhìn một 7mảnh huyết 63tinh do chính 2mình tàn 15sát mà ra, 77nàng lặng 91lẽ quỳ ddgối, dập 32đầu ba 4cái.

“Ta 4asẽ chuộc e9tội.” 62Lúc dán dmặt xuống 6đất, nàng a9nhỏ giọng cnói, “Ta 6sẽ chuộc e9tội.”

Trường 95Uyên nhìn etư thế ckhom người 20hèn mọn 2ecủa Nhĩ d9Sanh, bỗng 3nhiên nghĩ 05đến “lời 3tiên tri” 48của Nữ aeOán. Chiếu 2ctheo tình fbhình hiện ctại, những bngày tháng fsau này của 1Nhĩ Sanh cnhất định bkhó tránh 8akhỏi vòng 56lao ngục a0tai ương, 74nhưng thật 8may, bất e6kể là Vạn 54Thiên Chi 7Khư hay Hoang 16Thành Vô beCực, hắn 5đều đã cđến.

Nhĩ ddSanh không 7arõ bản 9thân quỳ 6ở đó bao 67lâu, mãi 4đến khi e2Trường aUyên nâng 0enàng dậy, 3nói: “Ta 6nghe nói 8đọa tiên 1bTrường 0An ba lần afthành tiên ceba lần đọa 09ma, một 0khi đã vậy, 21trên thế b8gian này dắt hẳn f6có phương apháp bài ftrừ ma ấn. 91 © DiendanLeQuyDon.comChúng ta a2cùng nhau 5eđi tìm.”

Nhĩ bfSanh suy nghĩ 6dmột chút, 7nói: “Trường f4Uyên, hay 15chúng ta cvẫn về 32Vô Phương 72đi. Trong 1tàng thư 5bcủa Vô 5Phương hẳn 6không thiếu anhững bản 9cghi chép 1về chuyện 7của Trường 1eAn. Chúng e6ta cứ cắm 31đầu tìm a7kiếm mà 0không có cmanh mối 9chi bằng 5trực tiếp 9cvề hỏi 4tiên tôn, 88so ra tốt 3chơn nhiều.”

Trường 82Uyên đương 79nhiên không fphản đối.

Hai d3người đi abrồi, từ 08trong đống b0tay chân 1fcụt lủn alăn lóc c7trên mặt dđất bỗng 57nhiên một bbàn tay giãy 6dụa, thò cra. Bàn tay 7gắng sức 33đào bới, 23chỉ chốc 8lát sau đã 4đào ra được ctứ chi, 1rồi lại b2một lát 01sau, tên ddthành chủ 4bbéo mập 2hổn hển abò ra từ ctrong đám 72thi thể. cf © DiendanLeQuyDon.comHắn cả engười đầy bamáu nhưng 6cũng không 18bị thương 5gì nặng. aa © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 22hoảng hốt 31cùng e sợ, 31giống như cbị dọa 6bay cả hồn 03phách, miệng dkhông ngừng 60thì thào: 06“Vô Phương 96…. Vô Phương 64…”

“Vô a5Phương tiên 0môn… Muốn flàm phản.”

Ngạo 6dThành nằm f2ở phía atây bắc 6Vô Phương, 5từ đây 45đến đó dkhá xa, cho 2dù là ngự b4kiếm cũng 5phải mất 56hơn một 4ngày mới ađến được. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrước đó 4Nhĩ Sanh 5đã dùng 7quá nhiều elinh lực, 26đi không 4bao lâu, asắc mặt 6fnàng liền 4trắng bệch, 2khó đi tiếp bdđược, dhai người 48quyết định 9vào trong e1thành trấn 1nghỉ tạm cmột đêm.

Dân dfchúng trong athành đều 21tỏ ra căng dthẳng, giống enhư là hưng 1phấn, lại 3như là có 90chút lo sợ 4không yên. 8 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe ddngóng một 2fhồi, Nhĩ 6eSanh mới bbiết được fbnhững chuyện 09xảy ra sau 64khi nàng ctiến vào 3Hoang Thành 4Vô Cực.

Hoang fThành Vô edCực hiển 28thế, đám 7eyêu quái 9dvây công 7aVô Phương 73bị đọa 0tiên Trường 12An đánh 7lui, nhưng 1cchính Trường 0An lại thần ethần bí 6bí biến 1mất nơi 2dtấm bia adưới đáy 0fhồ. Sau 9dkhi Trường edAn mất tích, edấu tích 73Hoang Thành 48lại bị 1dhồ nước aphía sau 81núi Vô Phương 88bao phủ. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrường beAn mất tích, 9đám yêu fma vốn bị 0kinh sợ 47lại bắt f5đầu nổi 3lên tà niệm. 24 © DiendanLeQuyDon.comLần này 15chúng không 7công khai b5công kích, 6chỉ âm d6thầm bắt 6không ít 7đệ tử aVô Phương 50về ép hỏi 18phương pháp 7dphá giải 9kết giới dVô Phương, frồi tàn e4nhẫn sát 22hại họ.

Các 1trưởng 1lão Vô Phương 88vô cùng 8giận dữ, dfthỉnh cầu dtiên tôn 8bhạ lệnh 6tàn sát 3yêu quái, 2cvà người ađã đồng bý. Những adngày sau b6đó Vô Phương etiên sơn a4chìm trong ffhuyết tinh, b3giết chóc 3thảm thiết.

Nhưng 8chai ngày 8trước, 49có người c3tự xưng 2chưởng 3môn của 1dmột tiên 95môn nhỏ, 31gọi là eaLỗ Trĩ, 0nói Vô Phương 72nhiều năm 16qua vẫn 2luôn giấu dkín cửa 7vào Hoang fThành Vô 74Cực, có 32ý đồ đen ddtối, các 6môn phái 3ftu tiên khác 6nên đề 73phòng. Hắn 2ccòn nói 8Vô Phương atiên tôn 7sống lâu 6chơn nhiều fso với những 5kẻ tu tiên 58bình thường, cfdung mạo a6trăm năm f8qua cũng 4chưa từng 9thay đổi, belại không 7cthấy phi b8thăng, nhất 38định đã 7nhập ma.

Lời 8vừa nói ara, giới c5tu tiên lập btức nhốn 5bnháo. Vốn 3đến giúp 22Vô Phương dtrừ yêu, 48các môn 2phái khác b6chẳng nói 94chẳng rằng 20dần dần 65lui về, e8nhất thời, dVô Phương blâm vào bcảnh một 1amình chống 8đỡ với 5eđông đảo 73yêu ma.

Nhĩ 8Sanh nghe 48tin, gấp bađến đứng a3ngồi không 56yên, vội e4vã lôi kéo 28Trường 3Uyên nhanh 1cchóng trở e8lại Vô 8Phương.

Trường cUyên ở cbên Nhĩ e1Sanh trên 6Vô Phương eba năm, biết 0rõ thực 8lực Vô 9Phương, f0hắn bèn ean ủi: “Đám dtiểu yêu 8cđó dẫu c2có kéo về 9đông hơn 8cũng chỉ 08là một ftoán quân d9ô hợp, 88căn bản 4không thể 1lay chuyển ccđược Vô 8Phương.” cNhưng trong clòng hắn 2cũng hiểu 7rõ, đối 0avới tình 1cảnh Vô e8Phương bây 0giờ, thứ 9đáng lo d0ngại nhất 3chính là e3lời đồn 5đang tản e2mác khắp 4nơi.

Tiểu fayêu không 8fđáng sợ, 6nhưng nếu c6Vô Phương 0đúng thật 09có bí mật 8gì giấu 1diếm, chỉ 0e sau này 40lúc thực bfsự lâm 8vào hiểm 8cảnh, cũng 7sẽ không 4có ai đến ccứu viện, 4bị cô lập emới là 9cđáng sợ 3nhất.

“Không 94được.” 7Nhĩ Sanh 50nói, “Dù dthế nào 1ta cũng không 1an tâm, cũng 89nghỉ ngơi 3dđủ rồi, 82thôi chúng 1ta trực ftiếp về 1Vô Phương bđi.”

Trường d0Uyên thản 1nhiên đáp: 21“Nàng có cthể ngự bkiếm bao flâu?”

Nhĩ dSanh ngẩn 5ra, lập dtức bày 96ra khuôn 29mặt đáng e6thương, 52tội nghiệp fanhìn hắn: b“Trường 1Uyên …”

Hai 75người nhìn 8nhau một 4hồi, Trường 5Uyên trầm 52mặc chuyển fbtầm mắt 9sang nơi 4khác: “Nàng 28cần phải d5nghỉ ngơi.”

Nhĩ 20Sanh ủ rũ 4dcúi đầu, 73lại yếu 3ớt gọi 95một tiếng 41Trường 2eUyên. Lỗ 8tai hắn 4giật giật, 3mặt vẫn fkhông chút 2đổi sắc, afnhìn về 7nơi khác. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 04nắm lấy 85ống tay 3áo Trường 65Uyên, yếu 2fớt kéo 7kéo hai cái: f9“Trường 4Uyên, ta bđể chàng f8cắn được 1không?”

Hắn cnhắm mắt 7lại, khóe 4môi khẽ 7nhếch lên.

Nhĩ eSanh thất 0vọng buông 1tay, đúng 5lúc ấy f4lại bị 0Trường 3bUyên giữ f4lại, nắm cchặt lấy. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh dekinh ngạc 4nhìn lên, 7fchỉ thấy 45hắn mặt 7dmày ôn hòa, 9giọng nói 42mang theo 4amấy phần dđắc ý, 7vài phần 94sủng nịch 21và có chút c6nén giận anói: “Đừng 87dụ dỗ dta như vậy ec…”

Môi 61hai người 1egiao hòa 2cùng một 9chỗ, Trường 1dUyên giống c0như nghiện, 4thở dài 26nói: “Ta a6sẽ không echống cự 85nổi.”

Cuối 8cùng, Trường eUyên hóa 9athành chân 7thân, để 23Nhĩ Sanh 2ngồi trên 8long giác, 06nương theo 3dtầng mây 4bay về phía e9Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21910
Được thanks: 15915 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương d8thứ ba mươi dcsáu: Mệnh 63bộ

Cửu 0Trùng Thiên, 18điện Thường aThắng, phủ 9Chiến Thần.

Mười fdặm xung 0dquanh phủ 7cChiến Thần 50đều là 7bhồng mai cđương kì 3nở rộ, 8hoe hương 60ắc dưới 24ánh nắng cặt trời. c © DiendanLeQuyDon.comữ tử một 0hân bạch 3, uể oải 2cựa người eên một 3ốc mai, 3fảnh rỗi 6ật xem từng 6rang mệnh bách, vừa 8bem vừa không fchỏi líu 5ưỡi: “Chậc dhậc, Ti 92ệnh tinh f6uân quả ehiên là 4ột nữ 5ahân cay nghiệt 13đến cực d8điểm, nhìn 8em, hai kẻ b8gốc nghếch 4bêu nhau, 7hông thể 8egờ được 50ột người 1bại nhập 9a. Mọi chuyện 3aau này nhất fđịnh sẽ 6di thúc đến 8ực điểm 8a …”

Một 43gón tay nàng 02ẹp sau tờ 2mệnh cách, c1đang định a3lật tiếp 6fsang trang, 6chợt nghe 07phương xa 0có người 84dịu dàng akêu tên a6mình: “Tam fSinh.”

Tâm 3tư của 3nàng lập 1tức bị 05hấp dẫn cbởi tiếng 7gọi ấy, engẩng đầu a4nhìn lên, 4fđúng thật 16là phu quân 71của nàng— 9Chiến thần cMạch Khê.

Tam 4Sinh đem 9cuốn mệnh 89bộ đang 7xem tùy ý b7ném xuống dađất, đứng 3dậy, vỗ c8vỗ mông, 54đi về phía fengười nọ, 9vừa đi cvừa hỏi: 6“Thiên dđế tỉnh 5chưa chàng?”

Mạch fKhê gật dđầu: “Tỉnh, enhưng vẫn cbchưa thể 2axuống giường 24đi lại. 27 © DiendanLeQuyDon.comThương tích fdo con rồng 5ekia gây ra dcũng không 7nhẹ.” 7Nhặt cánh 35hoa vương atrên tóc anàng, hắn 8cười hỏi: 87“Hôm nay 26không viết 4mệnh cách esao?”

“Dạo 6qua một b3vòng phòng 2acủa Ti Mệnh, btrộm mấy 7cuốn mệnh acách về dxem, vốn 63định tham 60khảo một c3chút,  không b6nghĩ lại 1xem đến 72quên cả 2cthời gian.” 2cNói đến 07đây, Tam 4Sinh vô cùng ecao hứng, a6khoác lấy etay Mạch 2Khê, vừa eđi vào phòng bvừa nói: 3“Cuốn 13nàng ta để btrên bàn 9clà đặc 2bsắc nhất. da © DiendanLeQuyDon.comLại nói, b7Ti Mệnh 0bquả không 8hổ mấy 4engàn năm 9cchưởng 1quản mệnh ccách thiên 6hạ, hạ dcbút thực dtàn nhẫn.” d2Nàng hớn fhở đem 8những cố esự đọc afđược hôm 5nay sinh động 9kể lại 19cho Mạch 77Khê.

Sau 10khi nghe xong, 23Mạch Khê 4sửng sốt 7arất lâu, delập tức 5nghiêm mặt 7hỏi: “Nàng 9kia nhập 4cma sao?”

“Đại 9khái là 5như thế.” b9Tam sinh buông ftay, nói.

Mạch dKhê day trán: e“Nếu ta bđoán không e3sai, đó cchính là 6mệnh cách fcủa Ti Mệnh dsau khi xuống 9atrần. Ma ebtính nhập 22tâm, khó c3mà tiêu 0trừ, cho a6dù luân 3hồi chuyển a0kiếp cũng ekhông thể 1tiêu thất. 90 © DiendanLeQuyDon.comLúc này enữ tử 9btên Nhĩ e7Sanh kia nhập f5ma, nói cách fkhác dù e5sau này Ti 5Mệnh có ftrở về c1vị trí ccũ, trong f8lòng tất 3tồn tại e9ma tính, e8không sớm 6dthì muộn 1cũng từ 1thần đọa 4ma.”

Tam 1Sinh hoảng 6hốt: “Ta c0phục nàng 07ta rồi! cMệnh cách 3của bản dthân mà ecũng nỡ 2dhạ độc athủ, con 47người này 6càng sống b4càng vô 5atâm vô phế!”

Mạch 4Khê lắc 50đầu: “Tính bcách Ti Mệnh cdẫu có 8cchút tùy chứng, nhưng 7dvới loại 3chuyện thế bnày sẽ 2không bao a8giờ nói agiỡn, việc 2fnày có chút 81kỳ quặc f… Nàng 4đưa cuốn edmệnh cách eđó ta xem ethử.”

Tam eSinh gật ccđầu, nhìn 4xuống tay 96mình. Không fthấy bóng ddáng quyển 2mệnh cách.

“Ách 1e…”

Cao 23thấp sờ 3soạng khắp 4bngười một 09lần, nàng ednhất thời 8amồ hôi 3lạnh đầy dđầu. Xoay bngười nhìn 0về phía crừng mai cxa xa, mỗi ccây mai đều 71trông thực…giống 3nhau. Tam fSinh gãi ađầu, cười 6ha ha nói: 5“Mới rồi 3hình như ata tùy tay 9ném cuốn bmệnh cách 2ấy xuống 4tàng cây 4mai rồi.”

Mạch 0Khê không efcòn gì để 2nói.

“Ta 77không cẩn d1thận, liền 44quên luôn e4là gốc 60mai nào. 8 © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch 4Khê thở edài một aftiếng.

Khuôn 77mặt tươi e2cười của bTam Sinh nhất 5thời tiu cnghỉu, nàng 36nắm lấy 1ống tay 2eáo Mạch 6cKhê, lệ dđảo vòng 3fquanh mắt, ctội nghiệp enhìn hắn e6nói: “Ti 87Mệnh nếu 5fở hạ giới 4dgặp phải d9chuyện gì, d9sau này trở 8lại vị 6trí cũ, 4enàng sẽ dkhông giết fta chứ?”

“Mệnh bbộ trước bđó đã ccviết xong, 6mọi chuyện 5sau này diễn 6cra thế nào 3cũng sẽ e1y theo những 6gì đã viết 0trên đó. d © DiendanLeQuyDon.comChỉ là cchúng ta 19sẽ không 6đoán được 13tiếp theo 5đây sẽ baphát sinh achuyện gì dthôi.” fMạch Khê edừng lại 2enghĩ ngợi achút, sau eđó nói 09tiếp: “Chuyện 0quan trọng 5fliên quan afđến thượng 28cổ Thần dLong dù sao cacũng phải dnói với 5eThiên Đế.”

Nói 1tới đây, bTam Sinh đột 58nhiên hỏi: 5“Thiên 5Đế phải 5chăng thích bTi Mệnh?”

“Hắn 4ccự tuyệt 3Ti Mệnh 3hơn nghìn 80năm, hẳn 08là không 2thích.”

“Nhưng f2ta lại cảm 9thấy, biểu 3hiện của c3Thiên Đế abay giờ ecgiống như 0là đang bghen.” Tam eSinh hí mắt 2nói: “Ti 45Mệnh xuống e7trần là 1một chuyện 6lớn. Chúng 2thần tiên eesống lâu 1năm, phần 1lớn đều 2nhàn rỗi c2đến phát 37chán, tuyệt e7sẽ không 7bỏ qua một 01chuyện nhiều 1cchuyện như 9thế. Nhưng 9flâu như 7vậy lại 88chưa nghe dai đề cập dqua chuyện canày lấy bmột câu. 89 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 9dlà, có lẽ 33trừ bỏ 96hai chúng 8ta, mọi 26người đều 94không biết 38chuyện này, 0thậm chí bvẫn cho 9brằng trước cđó Ti Mệnh c5bị Thiên aĐế cự 1ctuyệt, thương 7tâm quá 8độ, uống ebnhiều rượu bdưới quỳnh 0trì, vẫn 6đang say a2ngủ.”

“Chàng 5nghĩ xem, d5người có 8bản lĩnh dađem chuyện 43Ti Mệnh bhạ phàm 0áp xuống, dftrừ bỏ eaThiên Đế, 1còn ai có ethể?” eNói tới 6đây, Tam 1Sinh nhíu demày, có d6chút nghi 3dhoặc, “Nếu 6đã không 2fthích người bta, vì sao 87Thiên Đế 1acòn muốn exuống trần b5xen vào chuyện 8eTi Mệnh 4thành đôi 4avới người 3dkhác? Từ btừ! Để ata sắp xếp blại suy enghĩ đã 7…”

Tam fSinh vuốt evuốt cằm: a9“Chàng 6nói xem, 5fcó phải 2evì Ti Mệnh 1luôn thích f8hắn, chấp 7nhất của enàng khiến a9hắn cho 1erằng việc f2Ti Mệnh f8thích hắn 4là một 97việc đương 69nhiên, và f1chuyện hắn 77cự tuyệt 0dnàng cũng 40là môt việc 49đương nhiên. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến bcmột ngày 5ehắn đột a2nhiên phát 9hiện, thì 9ra Ti Mệnh e5cũng có 9thể thích f7một người 0ekhác. Khi eấy trong 6lòng hắn f7bỗng sinh 1ra một cảm cgiác mất 3mát, tên 91Thiên Đế fluôn cao 56cao tại bthượng 5ấy hẳn 2thấy rất 2khó chịu.”

“Ti dMệnh hạ 2phàm, không flâu sau đó 9Thần Long 8fthượng 1dcổ từ ectrong Vạn bcThiên Chi 2Khư trốn 3ra, tiếp c1đến Thiên 3Đế cũng 4ađuổi theo daxuống trần. 2 © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế e9một mặt abở Thiên 35Đình che e4chở Ti Mệnh, 66mặt khác 34lại xử 2fnàng hạ 4phàm đầu a3thai chuyển fthế. Không 2ngờ hắn 5cư nhiên 7elại bị c4Thần Long 0đánh cho e8máu me đầm e9đìa trở 41về, hiện 55giờ tỉnh 1lại cũng fkhông lệnh 11thiên binh b3thiên tướng dađi tróc bbnã Thần 56Long… Mạch 9aKhê, tình ecảnh này 54không phải 7bgiống như 3một người bđàn ông 0ethấy thê 87tử trước 2đây của 83mình tái bgiá, một 8emặt âm 39thầm đau flòng, gặm 39nhấm thương dtổn; một c0mặt làm eyên lòng 9người nhà, cmặt khác 2lại muốn 3đoạt thê 3tử về, 2fnhưng cuối 0cùng lại abị trượng e6phu bây giờ 78của nàng dta đánh 2cho chật 8avật, nhưng cngười đàn 1bông kia vẫn dkhông muốn 3nhường dthê tử 39lại e ngại 9người trong 0nhà biết abản thân 2xuất đầu f9…”

Mạch 6Khê sững besờ trong echốc lát, 9alập tức 8lắc đầu, 05nở nụ f5cười yếu 3ớt: “Lần 5trước nàng 99còn nói 6Thiên Đế 74và Thần 6Long có tình e9cảm với b8nhau , giờ flại so sánh 3họ như 3dvậy. Thiên 14Đế mà bcnghe được cfthế nào 77cũng đánh.”

“Hắn 4alà Thiên 4Đế, chàng 6clà Chiến 3Thần, hắn 2là văn nhân, 9cđộng võ ecũng đâu 2đánh được 52chàng. Ta 0không sợ.” 4bTam Sinh nói frất chi 3hợp tình 5hợp lý, 0fMạch Khê fbnghe vậy bcchỉ biết 1dở khóc 6edở cười. ff © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 96không để 0ý đến 28hắn, tiếp a