Diễn đàn Lê Quý Đôn



















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23375
Được thanks: 18458 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 40thứ ba mươi dmốt: Trở 87về

Tìm 97được phương 4pháp ra ngoài 21rồi, nhưng bhồng quang a9lại biến fmất. Hai 6người rơi 7vào đường 00cùng chỉ e7đành ngồi bbên hồ 5ước, phóng b1ầm nhìn ea xa nhìn 93gắm bầu 9rời, chờ 8ồng quang 1uất hiện 28rở lại.

Gió diu hiu thổi, 1ahĩ Sanh cảm 7hấy buồn fgủ, đầu bfật gù, 0cật gù, 7gả về 40hía Trường ayên. Trường 7ayên vốn fbđang nhíu aaày chăm 3hú quan sát ffai quang cầu fdđỏ trong 7fồ, thần bắc có chút 9rầm ngâm. 9 © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn 0ang phía 2ên cạnh, 2hấy Nhĩ 1anh hai mắt ahắm nghiền, aaật gà gật d5ù dường 67hư rất 2uồn ngủ, 8ahìn xuống 7hoảng cách b4iữa hai 6người, 0dhắn tỉnh 89bơ dịch 7người về 2phía nàng.

Nhĩ 81Sanh nghiêng c2đầu, vừa 4vặn dựa dvào vai ai 1cđó.

Sợi 6etóc đen eamềm mại 3drủ xuống, 45quẹt nhẹ 9bvào bên bcổ hắn, 7tâm tình 9của Trường 3Uyên cũng 07theo đó bmà dịu b7lại. Khẽ 5nghiêng đầu 6về phía 4dNhĩ Sanh, 91đỉnh đầu 2hai người 0chạm nhau, e9hắn khẽ 9bdụi dụi 0cđầu, mặc edù không 81cười nhưng 9trong mắt 10lại lộ 6ra vẻ thỏa 8mãn hiếm 3thấy. Hắn cgiống như 0cđứa nhỏ 5ctrộm được ađường, 9cđắc ý fhưởng thụ 50giây phút 3ban nhàn này. 12 © DiendanLeQuyDon.comDù những 8eđóa hoa 58trắng bay 8ngang qua 83họ rồi 4bhóa thành 8bụi, hắn 81cũng thấy 13cảnh như a3vậy thật bđẹp.

Trường cUyên nghĩ, bcứ coi như 4không đi c7qua vạn 81dặm đường, 6vượt trăm 17sông ngàn 3anúi ngắm 25nhìn thế 81giới rộng clớn, nhưng 61có thể d4giữ được 5một mảnh a1an bình trong 5tim, như bvậy cũng 4không phải 40không tốt...

Đang anghĩ ngợi 1cmiên man, 13chợt nghe 4tiếng Nhĩ 6Sanh nói 8mơ: “Thịt...” bcNàng còn 9chép chép dbmiệng, giống 9fnhư đang bhồi tưởng flại hương bvị kia.

Trường 6fUyên trầm 75mặc phóng f4tầm mắt 54nhìn ra xa, 2sau đó xoa bxoa ngón 2ctay, đặt 85bên miệng 06Nhĩ Sanh. e © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh e0khẽ chu 3amôi, chạm 0đến đầu 11ngón tay 3hắn, vô 3acùng không 0khách khí edmà ngậm 0alấy.

Trường 4Uyên thấy 85nàng ngủ a5khá say, 23cũng không bbđem ngón 8tay rút ra, 7atùy ý Nhĩ dSanh chốc 6chốc thì 5dliếm, chốc aachốc lại 1bcắn.

Nếu bfcó thể ecùng Nhĩ b5Sanh ngồi c5mãi như bvậy, quả a7thực không 9dtồi. Trường 63Uyên thầm e8nghĩ, nàng fđói bụng, 9dhắn liền cdđút nàng adăn như vậy.

Gió 6hiu hiu thổi, 7không biết 78qua bao lâu, bhai quang 5cầu màu beđỏ trong aehồ bỗng 9dưng lóe 2bsáng, liền 4sau đó, aehai đạo achồng quang 8từ trong cquang cầu 36bắn ra, bxẹt ngang 4dkhông trung, 1tụ lại enơi cuối e2chân trời.

Ánh 8mắt Trường 2aUyên thoáng a2dừng lại 0bên nửa c2hồ màu 7dđen, giống 2như đã 3hạ quyết 4tâm gì đó, 53thở dài 02một tiếng, 45lay Nhĩ Sanh 48tỉnh lại. a5 © DiendanLeQuyDon.com“Chúng fta cần phải 7eđi rồi.”

Nhĩ 6fSanh mơ màng angồi thẳng a5dậy, dụi 9dụi mắt 1nói: “Phải 1đến học 2eđường fhay xuất 65môn trừ 5yêu quái ca?” Lời 3acòn chưa c1dứt, nàng 61bỗng tỉnh 6táo hẳn 67lại: “Không 57đúng, hồng 3quang xuất 3hiện lại drồi sao? 9Nhanh đi 0thôi! Nếu dkhông lại 8akhông thấy!”

“Không 4thể lỗ cmãng!” 4Trường 3aUyên kéo 37Nhĩ Sanh 2lại, “Chúng 6ta còn không 8ebiết luồng 2sáng kia 9dừng lại 9ở đâu, 35để ta đi 42trước thăm 2dò.”

Nhĩ 5Sanh gãi b8gãi đầu: d“Bên ngoài e2dẫu là c9rừng gươm a4biển lửa 7cũng phải bđi, còn chơn là bị 57vây ở một 7nơi như 8thế này.”

Trường 1Uyên lắc aađầu, bất 7dđắc dĩ 34nói: “Tật 08xấu lỗ fmãng này fsao lại 94giống Ti e8Mệnh như 04vậy...”

“Ai fmà giống 9cnàng ta!” eNhĩ Sanh cvừa nghe dnhững lời 4này liền cbùng phát, 77nắm lấy 8ecổ áo Trường 77Uyên, dáng 9vẻ như c9muốn đánh 1nhau nói: 0“Ta nói erồi, sẽ 4akhông để enàng ta bước 6vào cửa! 2Ai mà thèm 88giống nàng 1ta! Trừ 7bỏ ta, ai 36chàng cũng 9ckhông được 2fphép lấy f5về nhà.”

Trường 6Uyên lập 3ftức nghiêm d6túc phụ 5ehọa: “Ai 41cũng không alấy.”

Nhĩ 43Sanh lúc a9này mới 85buông Trường e0Uyên ra, 4thay hắn e5sửa lại 9bvạt áo, enói: “Tuy arằng trước 05đây có 26từng nghe 89những nữ a7đệ tử 8eVô Phương 6enói, nam 8anhân đều 3là kẻ lừa 0đảo, nhưng 78ta tin Trường cUyên không 15phải nam bbnhân bình bthường, 1chàng nhất cđịnh sẽ 6không gạt cta.”

Trường f5Uyên nghiêm atúc gật 9đầu, lập dctức nói: 6“Trước 3tiên nàng d2cứ đứng 4đây đã, b8ta đi dò 00xét hồng fquang kia 8một chút.”

“Liệu 34có nguy hiểm 0gì không?”

“Không 52đâu.”

“Ta 3ở đây 8chờ chàng.”

Trường b5Uyên nhún bngười nhảy 58lên, đạp 8mây bay theo fluồng hồng aaquang.

Nhĩ 1Sanh ngoan 5ngoãn ngồi 69bên hồ 2chờ Trường 88Uyên trở 12về. Trong c8lúc chờ 8đợi, Nhĩ eSanh nhìn 1xuống bên e9nước hồ 3màu trắng, 5không thấy bahiện ra 3cảnh sắc aHoang Thành, 31tầm mắt 8liền chuyển fsang bên c0nước màu 89đen bên 46cạnh. Trường bbUyên nói, cphía bên 53này thông c3với hồ 8cnước trong 51Vạn Thiên 7Chi Khư.

Vạn 83Thiên Chi 14Khư, nơi 3giam giữ 6arồng.

Nhĩ bSanh cố 26căng mắt 3dnhìn xuống 1amặt hồ, cnhưng ngoài dtrừ một 8mảnh tối c6đen, cái bgì cũng 3ekhông có. ff © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh eanghĩ, Trường 7Uyên đã 23sống như 9vậy qua 7bmấy vạn 0enăm sao? fNơi đó 61có bao nhiêu ccô tịch 9f...

Đúng 2avậy, quả fethực là 3vô cùng 9cô tịch.

Thanh fâm bất cnam bất 7nữ lại acđột ngột e5vang lên ftrong tâm etrí. Nhĩ 8aSanh ban đầu fcó chút 8hoảng sợ, 8cnhưng lập 2ctức khôi bphục lại 8được bình 1tĩnh. Người b8không ngừng 6btrải qua 5bkinh hách, 26tập mãi 85cũng thành e7thói quen. b © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ dtrái tim 74vẫn đang e3đập bình 1cthường ftrong ngực, bnàng bình 3tĩnh nói: 9“Ngươi 6nói chỉ 92hoạt động 3trong trái 6tim ta.”

“Đúng cvậy.” f4Vật kia 3đáp, “Nhĩ 11Sanh, thứ 1ngươi nghe 68được lúc 4này chính e1là tiếng 1flòng của 32ngươi.”

“Tiếng elòng?”

“Đúng 8vậy, Trường 3Uyên ngây 3ngốc một 7fmình trong 81Vạn Thiên f6Chi Khư hơn dmấy vạn enăm, nơi 9đó một 22mảng tối e9đen trống c2rỗng, so evới chết e7còn tĩnh efmịch hơn, 1enếu là 9người bình 03thường, fchỉ sợ bfđã sớm 25điên rồi. 6 © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở 48nơi như 7vậy, ai bcòn cho rằng 9mình vẫn a5đang sống.”

Nhĩ bSanh bỗng 1chốc nhớ ađến bản 4thân trước cfkia, sau khi 72cha mẹ nàng bvừa mới 7fqua đời dkhông lâu, dnàng một 8mình làm 0ổ trong 64phòng, vừa 38đói vừa 1nhìn căn 6cphòng vắng elặng  cùng 69lạnh lẽo, dckhóc đến 41sưng cả e0mắt. Nàng 8chăm chăm 6fnhìn bên 9anước hồ 1tối đen, 3nghĩ đến 23dáng vẻ 6Trường 63Uyên lúc 07biến thành 70Đại Hắc 51Long, cô 3eđơn cuộn 19mình trong 3fbóng đêm, 8tâm khẽ e6nảy lên, 91lầm bầm 8làu bàu fnỉ non: f“Trước f2đây, nhất 8dđịnh chàng 0bcũng đã 4blặng lẽ bkhóc...”

“Chỉ f5dựa vào 1dmột lời aetiên tri 1dvu vơ, chúng b8thần liền c0khăng khăng eccho rằng 36thiên địa e7sẽ bị 6hủy dưới 1chân Thần 10Long, cho 4nên Long 33tộc mới dbị thiên 2phạt mà cdbị diệt 8bhết, huyết 8mạch còn besót lại dduy nhất 1dcũng vĩnh 88viễn bị cgiam trong dVạn Thiên 6Chi Khư. e © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 2ngươi không 7cảm thấy 03bất bình bhay Trường 5Uyên sao?”

Nhĩ 0Sanh nhớ 3lại rất alâu trước ckia, quãng 2thời gian ccòn ở trong 7Hồi Long 1acốc, Long 7atrụ sừng 44sững dựng a2thẳng lên 9trời tựa 65như muốn 4vươn đến 4dThiên Đình, 1còn cả 3giọng điệu 1blạnh lùng 9của Trường 4fUyên khi 4nói, “Thiên a4phạt, không 04sai cũng 8cphải chịu.” dGiờ nhớ 7lại thần 6bsắc Trường eUyên lúc ađó, Nhĩ dSanh thật 7muốn ôm 2ahắn vào 6lòng mà 0vỗ về.

“Thật 9may, Trường dfUyên đã ethoát được fera khỏi 5đó.”

“Lời dnày sai rồi.” f1Vật kia 8cười quái 9dị, nói, f“Vĩnh viên 1bị giam 03trong Vạn 6Thiên Chi 8fKhư chính 7là Thiên 68phạt, đám d1thần tiên d8nhàn rỗi cftrên Cửu a7Trùng Thiên 05e rằng vẫn 6athường bđem chuyện cnày ra tán 3gẫu, một fngày nào eđó sẽ e2phái người bxuống bắt ahắn về. 7 © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần aeTrường 6Uyên vẫn 7là Thần 2cLong, Vạn eThiên Chi cKhư còn, 2cuộc đời 58này của 2hắn sẽ bbtránh không 8khỏi gập 8ghềnh, càng 5trôi qua 6không an 6cổn.”

Sắc 1amặt Nhĩ 06Sanh trắng 4bbệch, trong d4lòng nổi 6lên một ccơn giận bdữ: “Trường 48Uyên bị bcầm tù 8nhiều năm 6như vậy, 0cho dù có d6tội đáng flẽ cũng efchuộc xong brồi, huống 8chi hắn 9căn bản 0không làm 9egì sai trái.”

“Đúng 7dvậy, có 38sai chính flà thiên f1mệnh.” dThanh âm 8bbất nam bbất nữ 3kia bỗng etrở nên 6bén nhọn, fngưng lại d2trong chốc 2clát, hắn 88lại tiếp btục cười 0quái dị 9anói: “Nhĩ 4Sanh, nếu 3có thể 67cứu được 5aTrường dUyên, đảm fbảo quãng 5đời về 1sau hai người 7sẽ luôn 5dtiêu diêu 9tự tại, 0ngươi có 0đồng ý 2ddốc toàn 1elực giúp 5hắ?”

“Ngươi 1hỏi gì fevô nghĩa 94vậy!”

“Hì 50hì, hiện 1cơ hội a6đến rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrường 61Uyên không 6thể thay 9đổi thân fbphận Thần dLong của b3mình nhưng 6dnếu Vạn 6Thiên Chi bKhư biến 7mất, không 62còn nơi 72có thể edgiam cầm b5hắn, ngươi 5nói...”

Còn 4chưa nói d8hết câu, fý tứ đã blộ rõ. cf © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 0Nhĩ Sanh 85sáng lên. bd © DiendanLeQuyDon.comVật kia 0sống trong 9atâm trí 2Nhĩ Sanh, 5etự nhiên 04cũng hiểu 8fđược tâm dý nàng, c9hắn vui ebvẻ bật dcười ha f4hả: “Nơi 0đây vốn alà mắt 87trận của feVạn Thiên 74Chi Khư cùng 83Hoang Thành dcVô Cực. eb © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 78mê trận, b8mắt trận 7bbị phá, cmê trận eccũng tất abị phá, adù có là dtrận pháp ccdo thiên 6địa hình 4thành cũng ckhông có 1ngoại lệ. 6 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 3bmắt trận 9của hai 81nơi này fđã gần 17trong gang 36tấc, đó, a3ngươi nhìn f3quang cầu 4hồng sắc 92trong hồ eckia đi, đánh evỡ nó, 0Vạn Thiên 6aChi Khư liền 6không còn dtồn tại. d8 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 0ngươi cùng 7Trường 08Uyên đều ccó thể 2btrải qua 6anhững tháng dcngày an bình.”

Hủy 1dnó... Nhĩ cSanh vốn 2acòn chút 74chần chừ, 22nhưng thanh 8aam bất nam fbất nữ d7kia lại akhông ngừng 5kêu gào 36trong tâm d9trí, thanh 5csắc mỗi 44lúc một 2fbén nhọn, 7bất tri 00bất giác, 81trong mắt fNhĩ Sanh 5sinh ra không dít lệ khí. d © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 52nàng nghĩ, 2Trường dUyên không cfnên bị b7giam cầm 0ở nơi này. f6 © DiendanLeQuyDon.comMột người 64dịu dàng 1lại thiện alương như 0Trường ecUyên không 3nên bị c9oan uổng 6mà chịu 1giam cầm 12nhiều năm enhư vậy, 35giờ hắn 4nên được 45tự do.

Nàng 09bước lên aephía trước 7hai bước, 7ctrong tay 2ngưng tụ 1một cỗ 8linh lực.

Vật bbkia lại 0nói: “Lấy c1linh lực cdcủa ngươi bfhiện tại, bkhông đủ bcđánh vỡ amắt trận. b © DiendanLeQuyDon.comNhưng may 7mắn là ftrên tay angươi có 63chiếc chuông 06– linh vật f1trấn thủ 5Vạn Thiên 2Chi Khư, d0nếu đem 41linh lực efrót vào 37trong chuông, 8fdùng nó 38để đánh, 79mắt trận etất phá.”

Nhĩ c0Sanh quả dnhiên nghe 7theo lời 86hắn, đề f0khí thả 4engười nhảy 07lên phía 8trên quang 5fcầu trong 9hồ, sau bđó đem 4toàn bộ 7dlinh lực 8rót vào 2ftrong chuông, 8thanh âm asắc nhọn f0trong thâm 20tâm nàng a0không ngừng 7akêu gào: 87“Để ta 9giúp ngươi 1cmột tay!”

Vừa 46dứt lời, 3Nhĩ Sanh 5chỉ cảm 5thấy một 02cỗ khí 56tức nặng 9nề cường 1engạnh tràn 29vào trong 4kinh mạch dnàng, trộn 4dlẫn với e5linh lực 6avốn có 9của Nhĩ 6eSanh, theo fnàng vận 07khí mà đi 35khắp cơ 3thể, lan 1tỏa đến 54từng kinh 07lạc. Lồng 06ngực đau bnhư bị axé rách, 1aNhĩ Sanh 57không kiềm 6nổi mà 07rên thành atiếng.

Vật fkia ở trong eađầu nàng 53không ngừng 4cười quái 1dị: “Nghĩ 0đi, chỉ 7với một e8kích này, f3những ngày 73tháng sau 31này Trường 7eUyên sẽ 18không còn 6phải chịu etù túng eckhổ sở.”

Nhĩ dSanh cắn a2răng cố 2nén lại eđau đớn cnhư muốn 67nổ tung 1nơi lồng 6ngực, đem d9tất cả 81linh lực c7tập trung 36trong lòng 02bàn tay phải, asau đó mãnh 62liệt rót bvào trong 34chuông. Linh 32lực ào dạt tràn dvào, màu 2fsắc của 2chiếc chuông 5dcũng theo 1đó mà biến 91đổi.

“Đánh!”

Nhĩ 58Sanh hét 05lớn một 1tiếng, nhắm cngay quang c0cầu hồng 7sắc đánh 9ctới.

“Oành!!!” 2Một tiếng 90vang thật 8lớn, bên 6phía mặt 1chồ màu 04đen, hơi 3nước dựng ebđứng một 4mảng.

Một 0lúc sau, dchơi nước 07tán đi, 2achân trời dvẫn chìm 2trong một bsắc hồng, btrên mặt 3hồ, hai 5quang cầu 6màu đỏ 31vẫn hoàn 6hảo như b3trước, 45không có 65nửa điểm 6hư tổn, 2nhưng, lại b5không thấy fbóng dáng dcNhĩ Sanh 7đâu.

Bên bnước hồ 8màu trắng ebnhàn nhạt fhiện lên 0cảnh sắc bfHoang Thành, 91cảnh tượng 77thay đổi, 94hiển lộ ahình ảnh 0dNữ Oán eangồi bên cegiường aTrường 2fAn, tinh tế aevuốt ve fdtóc mai hắn.

Trong 2Hoang Thành 4Vô Cực, d9mặt đất erung lên frất nhẹ. 0 © DiendanLeQuyDon.comCó người amẫn tiệp 8bcảm nhận 5được chấn cđộng rất 8nhỏ ấy, 17nhưng chờ c0trong chốc 6lát thấy 7không có 3việc lạ 2bnào phát 36sinh liền 1nghĩ có 3lẽ là ảo 60giác của 45bản thân, flại tiếp 30tục với 5những phần e9việc của 0mình. Với 74họ bây b2giờ, tin 5tức lớn 0nhất có: dMột, thành 31chủ ra tay 43cứu người, f1tên người e3nọ là Trường 2An, một 02đọa tiên. f © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa 4tiên Trường 1An là từ 5bên ngoài btiến vào. 8 © DiendanLeQuyDon.comBa, thành 9chủ cùng 26đọa tiên 2Trường dAn từng 28là phu thê. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều 5ấy, mỗi 12một điều cđối với enhững kẻ 67trong Hoang b6Thành mà ednói đều adlà những 5fkích thích 7cực lớn, 5càng không 95nói đến, fba điều a0lại cùng 07xảy ra một 29lúc.

Mọi 4dngười bàn 9ftán sôi 3nổi, dưới efcổng Hoang 1Thành hiếm 16khi được a8dịp náo 15nhiệt như d3vậy.

Nhưng 4dù bên ngoài 5náo nhiệt 82thế nào 5acũng không 10quấy nhiễu cađược đến 1eNữ Oán, 8lúc này 7dnàng đang aangồi bên 6angười Trường faAn, chăm 5dchú ngắm 32nhìn khuôn amặt hắn. 7 © DiendanLeQuyDon.comDường như 93muốn kiểm 77chứng người 4ctrước mặt alà thật ahay giả, dcho nên dò bxét rất 28cẩn thận, 0etỉ mỉ. 3 © DiendanLeQuyDon.comMặt đất 1khẽ rung 51chuyển, fnàng giật 0mình hoàn ahồn.

Trong 6bHoang Thành 3căn bản 4dkhông có dađịa chấn, brung động 6kia thoáng a4tưởng như ecbình thường 2nhưng nhất e3định đã 9bxảy ra chuyện e5đại sự 7gì đó. 6 © DiendanLeQuyDon.comLàm thành achủ nhiều 74năm, mỗi 5khi xảy 9bra chuyện, 6cơ hồ đã 45thành thói 6quen, nàng 04luôn là 3engười đầu 1ctiên phản c5ứng. Phất 7bnhẹ y phục, f4nàng lập 5tức đứng 0adậy định c4ra ngoài, 2ecổ tay lại 6bị một e8bàn tay ấm 20áp nắm b3chặt, người 0nằm trên 28giường 44chẳng biết 24đã tỉnh 4từ lúc c7nào.

Nữ 57Oán giật 61mình, chống 5flại ánh 07mắt của ehắn, trong fđầu một 14mảnh trống 4rỗng.

“A 89Vu.”

Nàng ctrầm mặc 4hồi lâu, 5anói: “Ta cgọi là 1Nữ Oán.”

“A fVu...” Đối dvới sự 0lạnh nhạt ccủa nàng, 1âm điệu 4Trường 8An có chút 9khổ sở, eemột tiếng 01“A Vu” dnày, tựa 6như tiếng 3thút thít 80của một 36con vật 1nhỏ, mang 93theo chút a4ít ý vị 8đáng thương.

“Nữ 44Oán.” Nàng 99rút tay ra, 36nét mặt 8acàng thêm 90nguội lạnh, 38thanh âm 44ít nhiều 40lộ ra phần 85gượng gạo.

Trường 5cAn gắt gao 03nhìn nàng. 21 © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán a2rủ mắt, 1eđẩy cửa 2đi ra ngoài.

“A acVu.” Trường eAn cất giọng cegọi, “Ta ctới đón 0nàng.”

Bước 0ra khỏi 09cánh cửa, 2dbóng dáng 3nàng cứng falại, ở 4trong Hoang 30Thành ngày 0dngày đêm ccđêm cát 53vàng bay 62đầy trời ecvung lên 87ống tay 6áo. Tay áo acmàu đỏ crun rẩy ctung bay trong 3gió.

Nữ 5Oán nhỏ 9giọng nói: 8“Ta nói 19lần thứ bba, không etrở về 7được nữa.”

Tiếng 7nói vừa ddứt, ống 89tay áo màu 20đỏ kia 34cũng hóa 1ethành cát davàng, tán 3đi hòa vào d0trong làn f2gió cát.

Đồng 30từ Trường 31An co rút 9lại, hắn dtrơ mắt e4nhìn bóng 95dáng nhợt 0nhạt của dbNữ Oán 6chậm rãi abhóa thành 8cát. Mới e2đầu là bống tay 96áo, sau đó e0là bàn tay, crồi cả acánh tay, dcuối cùng 2blà nửa f0thân hình, 69đều hóa cthành cát fevàng, theo e1gió bay đi.

Nửa bnhân diện 1còn sót 9lại, Nữ d2Oán xoay cađầu, tuy 02nghịch sáng bfnhưng vẫn d7có thể 37thấy rõ bsự âm lãnh 1btrên gương 47mặt nàng: 3a“Ta vốn 0alà thành 49chủ Hoang 2Thành, cát fvàng trong 63thành chính 0là ta, mà 0ta cũng chính 36là cát. d © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm 7đã hòa 82thành một 7athể với 84Hoang Thành, 3không cách bnào phân ccách.

Trường dAn nghẹn 1họng trân 7trối. Lại 74tiếp tục 6nghe nàng d0tàn nhẫn 60nói: “Ta d5là Nữ Oán, 3fA Vu đã 0achết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23375
Được thanks: 18458 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương e3thứ ba mươi ahai: Ký Chủ

Nhĩ 3Sanh được 6cTrường baUyên cứu 2lên bờ. 7 © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng 5sức ấn 03bụng nàng, 9anước từ 28trong miệng 7trào ra, 3hĩ Sanh nằm e5ấp một aên, khó 2bhịu ho khan.

Trường 31yên thở 9dổn hển 45ấy hơi, eại nơi 5bày dùng 1hần lực 91hiến hắn 8ảm thấy cị áp bức eấp đôi, e1hỉ dùng b9ó hai chiêu c6hưng dường 4hư đã phải 6aùng hết aức lực 6ủa bản 2dhân.

Chờ e5hi hơi thở 1ần ổn 5bđịnh, hắn 3ới quay 35đầu xem 9ét Nhĩ Sanh 7òn đang co khan. Nhĩ 4anh không eiết bơi, 3hậm chí 00òn sợ nước, 7ho nên khoảnh 0hắc rơi a7ào trong bồ kia, cơ 17hể nàng 3ập tức 99đình chỉ 0etoàn bộ 1phản kháng, 6theo bản anăng ôm b1chặt lấy b3hông hắn, bfgiống như 60bắt được akhúc cây 52cứu mạng, 7gắt gao 9ôm chặt 7lấy.

Trường a0Uyên chau fmày nhìn 3một đường 2fmàu đen, 6adài và mảnh 38trên cổ bNhĩ Sanh b4theo kinh dmạch lan 8kín cả 4khuôn mặt, ffmàu sắc 21hắc tuyến 64dần nhạt dđi, cuối 9cùng chậm 1rãi tụ 5lại, biến 9cmất tại c8ấn đường aecủa nàng. a © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 1ưm một btiếng, dần 5dần tỉnh 7dlại.

Nhìn 4nàng ôm 7ngực thở 7fkhó nhọc, 2cmày Trường cUyên nhíu 3lại càng fchặt, hắn 3trầm giọng 8hỏi: “Vì 08sao lại 9ađột nhiên 4tấn công 7cquang cầu f6màu đỏ 45trong hồ?”

Trường 87Uyên vốn 9đang tìm 6kiếm phương ethức ra engoài trên fkhông trung, 4chợt cảm 70nhận được dmột cỗ atà khí cổ fquái bên 1dưới, hắn 30liền lập atức chạy 83xuống. Vừa 6đúng lúc 5nhìn thấy 75Nhĩ Sanh c7đang ra chiêu 5với quang 20cầu bên c4phía mặt 38hồ biểu 7trưng cho f3Vạn Thiên 5Chi Khư. 0f © DiendanLeQuyDon.comNếu không 8phải hắn 5kịp thời 68cản lại, ddkhông biết 0nơi này 48giờ đã 2biến thành ethế nào bnữa.

Nhĩ 5Sanh ho khan 13mấy tiếng, 9bthật vất c4vả mới ađịnh thần 7lại, đầu 05óc giống fnhư tương 35hồ cũng 4dần trở 6nên tỉnh 7táo. Nàng 18nhìn Trường 5Uyên sắc emặt nghiêm etúc bên fdcạnh, giãy 9cdụa ngồi 9fdậy nói: b5“Ta muốn 9hủy đi 1Vạn Thiên 6Chi Khư, 6esau này Trường 8Uyên sẽ 1không bị a5người khác 9đuổi giết fdnữa.”

Sắc cmặt Trường 0dUyên lạnh 2lùng, thần b5sắc nghiêm dkhắc Nhĩ 2cSanh chưa 0bao giờ aetrông thấy: a7“Kẻ nào 32nói nàng c2biết làm 83như vậy 6có thể e5hủy đi 33Vạn Thiên 4Chi Khư?”

Lấy e6lịch duyệt 1Nhĩ Sanh, enhiều nhất 7cũng chỉ c4từng xem 9dqua mấy aquyển sách a1lưu giữ 8chút truyền athuyết trên 0thế gian 07ở Vô Phương, 8nàng sao 2có thể cbiết dùng 9mắt trận 2phá giải 4fmê trận 0của trời 5đất, càng 1ckhông biết fđến chuyện 8Vạn Thiên 5Chi Khư cùng 4chiếc chuông 9athủ hộ 1này tương edsinh tương 3khắc. Hơn denữa, mới f4rồi trong 68khoảnh khắc 1ngăn một 0đòn kia 9của Nhĩ 6Sanh, hắn crõ ràng 2bcảm nhận 28được, 6nàng hoàn 1dtoàn không 6egiống như cbình thường. a © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức 38tà dị cổ bquái, tuyệt bkhông phải 36chiêu thức aVô Phương, 51lại càng 4không phải dthuật ngừa 8địch của bLong tộc amà hồi 52đầu hắn 5dạy.

Nếu 69không phải 6có kẻ ở 4phía sau a6giở trò, 4Nhĩ Sanh 7sao có thể 31đột nhiên chọc được 7nhiều pháp 2thuật này 3nọ như 5vậy. Còn 27nữa, hắc 20tuyến mới 22rồi biến 3mất tại 0eấn đường 4bcủa nàng, 8nếu hắn e8không nhầm, 19đó chính 9là tà khí.

Trường eUyên thấy 40bộ dáng 2Nhĩ Sanh 67ấp úng 41không dám cnói thật, esắc mặt abtrầm xuống.

Rốt 6cuộc là csai lầm 8thế nào...

Nhĩ cSanh không c5đoán được 2Trường 4cUyên sẽ 35giận dữ 4như vậy, 43khiến nàng 0có chút 0auất ức, 4flại có 8chút sợ 6hãi. Uất 8ức vì rõ 83ràng nàng 6làm vậy 95là để fgiúp hắn, e7hắn chẳng b4những không a8cảm động acòn ra tay 2ngăn trở, ffhiện tại 13lại đem bbộ dáng dcnhư khởi fbinh vấn 9etội ra đối fmặt với 8enàng. Còn 8sợ hãi, d6nàng sợ 57đem chuyện 7nàng chết 4đi sống 90lại, trong 51cơ thể 0còn có một 8kẻ khác 5ckể lại avới Trường dUyên, hắn 19sẽ lo lắng 2fnhiều...

“Là 3ftự ta nghĩ 71ra.”

“Nói 8dối.” 7bTrường aUyên lạnh bblùng nói, 09“Nói thật dađi!”

Nhĩ acSanh bị 4thái độ c3cường ngạnh 77của Trường 7Uyên làm 9cho có chút anóng giận, 5fnghiêng đầu dnhìn mặt chồ, cứng 83ngắc nói: 9“Là ta 6tự nghĩ 3ra. Nơi này 3nếu là 31mắt trận, d7đương nhiên aliền có 9athể có 34biện pháp ephá trận. a9 © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh 3bừa mà cetrúng.”

Đây blà lần 90đầu tiên bNhĩ Sanh b9và hắn ecãi nhau, 56Trường 8cUyên mím 7chặt môi, 8trong lòng 7cảm thấy ddkhông biết 53phải làm 7bsao. Nhưng bviệc này 4erất trọng eđại, quyết 2không thể 72qua loa. Sắc 3mặt hắn 4btrầm xuống, d5nghiêm nghị 9nói: “Tin c9nàng ta mới 1thực sự 5ngu ngốc. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu như bnàng chỉ 6đánh bừa 5mà trúng, 7vì sao lại dbnghĩ dùng 2echuông bạc cetrên tay? 4Hành động aavừa rồi a6quấy nhiễu 64trật tự 81của trời 29đất, là 6một tội dlớn! Vạn 1Thiên Chi cKhư cùng a5Hoang Thành 5eVô Cực 5tương sinh 5tương phối, 2fmột ngày 3một đêm, 0một âm a9một dương, dcố thủ 8dcân bằng d4trời đất, 8hủy một 5cái liền 6phá hủy a8sự cân bbằng này, 6alúc đó 2thiên hạ 86đại loạn, 3bvạn vật 4dđiêu tàn...”

“Ta 25chỉ muốn...” bNhĩ Sanh bbỗng lớn 2tiếng cắt bđứt lời 0Trường 76Uyên, nàng b9chăm chú d2nhìn hắn, fhốc mắt 0aphiếm đỏ, 7“Ta không dcbiết những ađiều đó, 7eta chỉ là e4thấy uất 60ức thay cechàng...”

“Đúng, c8là ta không 0muốn chàng ctiếp tục 50bị giam 5giữ. Cô 5đơn rất 0khó chịu.”

Đôi 1mắt Trường 5fUyên run 24lên, nhìn 9Nhĩ Sanh eflặng im 3không nói f1gì.

Nhĩ a5Sanh không 8dphải Ti 7Mệnh. Ti 35Mệnh là 9thần, tâm 1mang vạn 61vật, mọi esự đều aelấy đại c7cục làm 52trọng. Nhĩ efSanh là người, 26nàng không beđứng ở c0vị trí 8cao như vậy, e3nhìn không 4bthấy bá ftánh trong 5bthiên hạ, 9chỉ thấy bTrường d6Uyên, gặp edTrường 5fUyên, vì bchắn giận 57dữ, vì 37hắn bất e4bình, vì 1bhắn đau clòng.

Cố bnén hồi 4lâu, Nhĩ 6Sanh cuối 30cùng cũng 9nhịn không 90được uất 5bức trong e3lòng, nước 2mắt lạch fatạch rơi. 0b © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn cagiận dữ c9của Trường 0fUyên có eblớn hơn d5nữa nhưng 5dlúc này accũng đều 1tan thành d5mây khói, ftrong lòng ffhắn giờ dephút này 8bchỉ có btầng tầng 6bất đắc 6dĩ xen lẫn e9ấm áp đáng e8xấu hổ, 9khiến hắn 24chỉ còn 1biết thở d4dài một 1tiếng.

“Ta...” fTrường 9Uyên vốn 7dđịnh đưa ftay chạm 3vào má nàng 88nhưng lại 5bị Nhĩ eSanh gạt d9đi. Hắn eamấp máy emôi, trong 2flòng càng 9thêm mấy 43phần bất 33đắc dĩ, f“Ta sai brồi.”

Lúc 4cđầu Nhĩ ffSanh vẫn 8chỉ âm ebthầm gạt 4dlệ, vừa 0nghe Trường 3dUyên dịu 5giọng giải 28thích liền b4òa một 0ctiếng, khóc elớn. Trường c4Uyên ngây c4người trong 3chốc lát, 4lúng túng 4dmuốn kéo 20nàng nhưng 9lại sợ 8bị gạt era, hắn 2enghiêng đầu acquan sát d1Nhĩ Sanh 33trong chốc 6lát lại 62nói: “Ta dthật sự 3sai rồi...”

Nhĩ dSanh dường anhư vô cùng dthương tâm, 0không biết 92bị chạm 7đến nỗi elòng thế e3nào nhưng 9càng khóc 0càng lớn, 01thế nào e6cũng không 67dừng lại 8ađược.

“Nhĩ eSanh...”

“Ta, ccta ngừng, engừng không 7được, b0ngừng không 00được.”

Trường 20Uyên sững 96sờ trong dchốc lát, 56cười khổ emột tiếng. a7 © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa atay nhẹ e9nhàng đem 6anàng kéo 73vào, nhốt 59lại trong flòng, giống e6như an ủi b1đứa nhỏ, fnhẹ nhàng 82vỗ lưng 7nàng: “Ta 15cũng chỉ d6sợ nàng fcgặp chuyện 92không may.” 2dPhá hủy b9Vạn Thiên 8Chi Khư, 5cân bằng d8trời đất c7tất bị aphá vỡ, 6hủy thiên adiệt địa, 86đó là tội 1lớn. Nếu 87Nhĩ Sanh 4thực làm era những 9chuyện như b5vậy, chỉ 5sợ giam btrong Hoang 83Thành Vô 3Cực cũng 6không đủ 4chuộc tội.

Đem 1Nhĩ Sanh 0lẳng lặng eôm trong 40ngực hồi 4lâu, đến 5lúc nàng fechỉ còn bkhóc thút athít, Trường 2Uyên cân 52nhắc một dchút, cuối bacùng vẫn 3cho là nên eđem mọi 5chuyện ra aehỏi rõ ccđầu đuôi, d5Nhĩ Sanh 04làm thế f2nào học 8được chiêu 0thức thập 8phần tà 5khí kia, 3còn có cỗ 73tà khí thoáng 2dhiện lên 9trong kinh 43mạch lúc a6mới rồi.

Lần 58này giọng 8điệu Trường 58Uyên thong ethả hơn cfnhiều, trình 11bày sự 3tức giận ffcủa mình 2một cách a2có tình bcó lý, cuối accùng còn 95nửa uy hiếp canửa đáng athương thốt d8ra một câu: c“Nếu giấu 1ta sự thật, 74mỗi ngày 4ta nhất dđịnh đều 90sẽ lo lắng, d3không thể dngủ yên.”

Nhĩ bSanh sau khi 4nghe những adlời này, cdụi dụi 6nước mắt 0nước mũi 6vào đầu d2vai Trường 7Uyên, sau 8đó thút 25tha thút 6thít đem 10toàn bộ 2câu chuyện 71thành thật akhai báo.

Từ cmới đầu ctình cờ bgặp được 0dtà linh châu a1trên biển, 14sau đó bị bKhổng Mỹ 6aNhân bắt bnuốt nội fđan cốt dmãn, còn bcó cái bóng cthần bí 63giúp nàng acbổ tâm b. “Phương dpháp hủy 5đi Vạn 8fThiên Chi 4Khư đều 5alà nó nói echo ta biết.” a7Nhĩ Sanh bdchỉ vào fftim mình 9nói: “Những 8điều Trường a4Uyên nói, 9nó đều bchưa từng 6fnhắc qua 87với ta.”

Trường bUyên càng 8nghe càng 87nhíu chặt 8mi. Hắn 2thầm nghĩ, 1Tà linh châu achính là 1thượng c5cổ tà vật, bfnó đã tìm fNhĩ Sanh bdlàm kí chủ, 1nào có dễ 55dàng để 0cbị thanh etrừ. Cho cfdù tiên 5pháp Vô 01Phương thanh 8thuần tĩnh 48tâm cũng 9ekhó mà tiêu ftrừ tận 8gốc ác 3niệm vốn 8đã thành b8bản tính 9của nó. 0 © DiendanLeQuyDon.comTheo lời 0Nhĩ Sanh, 0ecó thể 11thấy, lúc ftrước Tà 8linh châu 3đích thực 4trốn trong 0ccơ thể a2Nhĩ Sanh, csau khi nàng 64bị ép nuốt 5vào nội 5đan Cốt d6Mãn, hai 8dtà vật 1gặp nhau, 36hợp lại elàm một favà sinh ra elinh thức. e © DiendanLeQuyDon.comNó sống bnhờ trong bdcơ thể 25Nhĩ Sanh, b2chờ thời 2cơ cắn 7nuốt kí 0dchủ, chiếm 6clấy khối 6dthân thể 6này. Mà 69điều kiện 7tiên quyết 5để đạt 8được điều 06đó chính 4là để bekí chủ dnhập ma, c8đánh mất c8lí trí.

Kỳ 4thật, với cnăng lực fcủa Trường eUyên, giúp adNhĩ Sanh c9tiêu trừ fTà vật 20trong cơ 83thể không 90phải không 99được, 1phiền toái 9là, chính 2nó đang 0giúp Nhĩ 2Sanh bổ f4tâm, nếu 3cứ cố adiệt trừ, 3chỉ e nàng 6cũng không athể sống.

“Trường 2Uyên.” 5Nhĩ Sanh dquơ quơ atay, gọi 1lại tâm etư càng 8nghĩ càng axa của hắn: b4“Chàng fnói vật 74trong tim 8ta kia chính 78là yêu quái? eYêu quái 4brất xấu?”

Nhìn 3đôi mắt fctrong suốt 77của nàng, 56hắn lặng eim không anói. Nhĩ 29Sanh nhập fma, tâm trí 8hoàn toàn 8biến mất, 7giết người 84thành tính?

“Trường cUyên?”

Hắn evuốt ve etóc Nhĩ fSanh, hòa fnhã nói: d“Yêu quái d2rất xấu, 57cho nên sau c7này, mặc 5kệ hắn 5nói gì nàng 8cũng không 12được tin. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, 23ta sẽ tìm cđược biện dpháp khiến 3nó lăn ra d9đây.”

Nhĩ 21Sanh trầm 8cmặc hồi 40lâu, cuối 3cùng thở 94dài nói: 9“Nó muốn 38ta hủy thiên ddiệt địa, 7dnhất định c0là một f5đại yêu aquái xấu dxa. Ta sao 5lại để 48một tên 9yêu quái fhư hỏng f3như vậy 49trốn vào...” a2Nàng dừng 7cmột chút, 4bất an túm flấy cánh 4tay Trường 0Uyên hỏi: f8“Trường e4Uyên, có 1phải vì 25ta là kẻ 3frất rất 3sợ chết 5cho nên mới 4trêu chọc 7eđến phiền e5toái lớn 1như vậy?”

Trường bdUyên há f5miệng thở 0dốc, còn 58chưa nói, 6Nhĩ Sanh 5cliền lắc alắc đầu 3nói: “Nhưng fnếu lại 7có một a9cơ hội 72như vậy, f1ta vẫn nhất 5định không 7dnhẫn tâm 8fkhiến mình 62phải chết. 7 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 7esống, tham bfsống sợ 8chết cũng 70phải sống.”

Trường 7Uyên nắm 0chặt lấy ebàn tay Nhĩ 7Sanh đang 5ađặt trong alòng bàn 8dtay hắn.

“Ta c2muốn cùng 20Trường dUyên sống bvui vẻ bên fnhau.”

Phía 9chân trời, dfhồng quang 77vẫn còn dchưa biến bdmất, Trường 2Uyên mang 5dtheo Nhĩ adSanh nhảy 6lên không, 5đi vào trong eahồng quang. 76 © DiendanLeQuyDon.comTrước khi c3rời đi, 1Nhĩ Sanh bquay đầu fnhìn về 99phía mặt e5hồ hai nửa 9đen trắng, achỏi: “Trường dUyên, nếu eVạn Thiên 3Chi Khư bị a0hủy mà fakhông làm 02mất cân abằng trời 1đất, chàng 0có hủy anó không?”

Trường 8eUyên nghĩ fcùng chẳng 15nghĩ đáp: 0“Không 2biết nữa.”

Đáp 2án này hiển d2nhiên nằm 10ngoài dự bđoán của 1Nhĩ Sanh, 2nàng tò c8mò hỏi: 12“Vì sao?”

Trường adUyên trầm 4dmặc hồi 5lâu, chăm echú nhìn 8Nhĩ Sanh 51nói: “Còn dfnhớ lời 96Nữ Oán 0dchứ? Nàng cta nói ta 13với nàng 9ấy giống 31nhau, cùng 8là người 91có đại 2oán. Sau 7này...Nếu 2như có lúc ata không d9còn là ta, 83chí ít còn acó một anơi đem bta giam lại.”

Nghe fnhững lời ethê lương 5bnày, Nhĩ cSanh hoảng 8hốt nói: 7“Dù chàng 5bị giam e1ở nơi thế e5nào, ta nhất 6định vẫn dđi theo cùng, fkhông để 9chàng cô ecđơn.”

Trường 5aUyên buông 2cmắt, che bđi tia ấm 8aáp dâng flên trong 6lòng, sau 4đó lập 4btức đem 1theo Nhĩ 11Sanh bay về 51phía chân 97trời.

Rời 8fkhỏi vùng 19đất mọc cđầy thượng 2cổ phong 1lan, Nhĩ 32Sanh quay 6đầu nhìn 64xuống mặt 5ahồ song 47sắc bên 6dưới, phong 5lan trắng cmuốt lả 1tả rơi frụng trên 7mặt hồ, abên nước 0dhồ màu d7trắng, Nữ fOán trốn afở một 1góc nhỏ dcdưới chân 9thành mặc 68cho lệ rơi adđầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23375
Được thanks: 18458 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 6thứ ba mươi 4eba: Đổi c6con để 1ăn

Trường 74Uyên bị 0cảm giác ackỳ lạ atrên mặt 7làm tỉnh. 2 © DiendanLeQuyDon.comVừa mở 3mắt, hắn 3dliền thấy bmột đứa dhỏ khoảng f1hừng một 40ai tuổi 82đang đưa 29gón tay đầy 3ước miếng fừa ngậm drong miệng, 38họt chọt 3ặt mình. e8 © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên 9ỗng nhiên 1ỉnh dậy 2hiến đứa f2hỏ có chút 3eiật mình, 44hớp chớp 46đôi mắt 8ao tròn mấy 7aái, miệng fehông ngừng a0 y nha nha, 1cgón tay càng 1dung hăng, ahuyển hướng b2họt chọt 6đầu hắn.

Trường 8eyên trầm 8ặc chịu aài cái, 9hấy đứa b8hỏ chơi 8ũng đủ 75ồi, liền fắt lấy 1ay nó, nghiêng dgười ngồi cbuống. Nhìn ahung quanh 0bốn phía, cdchỉ thấy cchỗ này 68là một dgian nhà fftranh rách 06nát, trong 2nhà ngoại btrừ cỏ 25tranh cũng 64chẳng có 93cái gì khác, bhay nói cách c1khác trong anhà chỉ 4dcó bốn 54bức tường. ae © DiendanLeQuyDon.comTrường d1Uyên không 5thấy bóng 0dáng Nhĩ 8Sanh đâu, 9đang muốn 1đứng lên 9chợt thấy 08ngón tay e8hơi nặng, 1lại là 5đứa nhỏ 44một hai 5tuổi đang 54lăn lộn 26trên đất 76kia. Nó cắn 8ngón tay 9hắn, môi 3amấp máy, 2mút mút fđầu ngón ctay Trường cUyên, giống 9bnhư đang 3ebú sữa 8bmẹ.

Trường b0Uyên không f7nói được 85lời nào, 8chăm chăm 1nhìn đứa 77nhỏ một a3hồi, thấy eenó không e1định buông fra, hắn aliền nghiêm 0dmặt nói: 85"Chớ 50có làm càn."

Đứa anhỏ làm 9csao chịu 3anghe lời bhắn, vẫn d8vui vẻ mút 66mút ngón etay, chép bchép miệng, ebộ dáng 7fcực kỳ 6thỏa mãn.

Này... 1 © DiendanLeQuyDon.comNên làm b7thế nào 11cho phải? dcTrường aUyên cảm 9cthấy nên 60cho cục 39thịt nhỏ c2này biết 0atay mới 87được, 1thế nhưng e6nhìn thân 4athể mềm 5như bùn dnhão của 64nó, chỉ asợ mới 1đụng nhẹ 4một cái 32có khi lại 0fvỡ vụn e7ra mất, dflúc ấy 50thịt vụn 0đầy đất, b4quả thực 1là bất f4nhã...

Đang 9fkhó xử, 4chợt, “Oành” 2một tiếng, f3thanh âm dvỡ vụn 3từ cửa 1truyền lại e0thu hút sự fchú ý của cTrường dUyên. Xoay fđầu nhìn 5qua, hắn 9bắt gặp emột cô 83gái quần 52áo tả tơi, 5sắc mặt 8dvàng như 6nến đang 09ngơ ngác 3dnhìn mình, 03nàng ta đứng f7sững sờ c6ở cửa, cdưới chân dlà một 73cái bát avỡ.

Cục 5thịt nhỏ 8cđang cắn bbngón tay 96Trường 1Uyên thấy 1fngười vừa 03tới, miệng bliền buông 8lỏng, đặt 4amông ngồi 8bệt xuống 4cđất. Không 3fkhóc rống a5chỉ khẽ athút thít, 9kêu hai tiếng a“Tỷ tức b”, sau đó 31dùng cả 15tay lẫn c9chân bò c4về phía 5nàng ta. 2 © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy 7đứa nhỏ 5bcàng lúc 8càng tới 53gần mình, 67vô thức blùi về b0sau hai bước, 3brồi như 74là nghĩ 94tới cái cgì, lại 0gặp phải eánh mắt eTrường c9Uyên, nàng fta cắn răng 61vội vàng ctiến lên, 1ôm đứa fnhỏ quay 5người chạy 8ra phía cửa.

Bước cchân lảo ađảo, thần 20sắc kích 32động.

Trong 43lòng Trường e5Uyên nổi 6dlên nghi 3hoặc, cũng 8theo ra ngoài.  Bên 3ngoài gian d7nhà là một 70con hẻm fnhỏ vắng c9vẻ, mới evừa đi 1era đầu angõ hắn 84liền thấy 79Nhĩ Sanh 60ngơ ngác, cthất thần 9giống như 7bđầu gỗ ađứng ở even đường.

Bốn 3ephía chung 7quanh, ngay fcả đường e6cái cũng c8vắng lặng, dđâu đó 5có tiếng aho khan, rên 8arỉ nho nhỏ 4vẳng lại. 16 © DiendanLeQuyDon.comTrong không bkhí tràn angập mùi ctử thi cháy cckhét, ở amột góc ckhông xa, 1có người eđang châm 2lửa thiêu e6hủy đồ dđạc, khói 8đen không f4ngừng bốc 2clên.

Cảnh 2tượng trước 9mắt có 2chút giống 42với cảnh 1tượng nạn dcương thi 5hoành hành 5phát sinh 9bnhiều năm dvề trước. 6 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 8Trường 7Uyên hiểu 1rõ, lần anày không afphải do fftà ma tác cquái, mà 9alà ôn dịch. e © DiendanLeQuyDon.comỞ đây 6không có e9tà khí, 7yêu khí 4gì, chỉ 5có sự tuyệt avọng bị 53đè nén 7bđến cùng 6ecực của 4loài người.

"Nhĩ 02Sanh."

Nghe dtiếng gọi 76quen thuộc, 03Nhĩ Sanh ekhẽ run 18lên. Nàng bbquay đầu d7lại, trong fmắt một 8mảnh trống drỗng, đáy c0mắt mơ fhồ đè enén sự cekinh hoàng: 03"Trường c1Uyên... Chúng a0ta thực 9sự rời 17khỏi Hoang 7Thành rồi 4sao?"

"Nơi 4anày không 1có cát vàng 27cũng không 9ccó phong dấn, là enhân giới."

Trí anhớ của 65Trường 6Uyên dừng belại lúc 6hai người 0chọ bước 46vào giữa a0hồng quang, 62tùy ý để 1bóng đêm bađánh úp 2lại, mất cđi ý thức, 6khi tỉnh 03lại thì cđã ở nơi 5anày.

"Nhân d6giới... 2 © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." 7Nhĩ Sanh e7nhiều lần 0lặp đi 3lặp lại ahai chữ 3này, như f8là không c9thể tin 31được.

Trường 4Uyên đưa 0tay xoa đầu 3Nhĩ Sanh, 49hắn biết cnhìn cảnh 0này nàng enhất định 3dnhớ lại 34những ký fức không 92vui, vừa e4định an 42ủi nàng camấy câu 7chợt thấy abóng dáng 5avội vã, e9kích động 0của cô 72gái nọ, 38nheo mắt 6đăm chiêu c2trong phút 7achốc, hắn 11nắm tay 07Nhĩ Sanh 57nói: "Theo 52ta."

Tại amột góc a3nhỏ yên 14tĩnh, hai fccô gái mỗi 6cngười trong 4tay bế một 03đứa trẻ, 6ethần sắc 74cả hai đều 3uể oải, 1ôm đứa ebnhỏ chần 1chừ một 27hồi, Nhĩ 69Sanh đang dekhó hiểu, akhông biết f9chuyện gì aeđang xảy dra lại thấy ecác nàng eđem đứa bnhỏ trong 36lòng đổi d0cho nhau. 86 © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ 83vừa rời 89khỏi vòng 44ôm ấp của 12người thân b5bắt đầu 3bất an mà d0kêu lên, 7bhai cô gái bkhông hẹn amà cùng 9khóc thất 48thanh, thần 9sắc tuyệt cfvọng, thống 4khổ không 3anói lên 88lời. Chần 3chừ một belúc cuối bacùng cô 2egái lớn 74tuổi hơn emột chút 2cũng xoay bngười kiên c0quyết rời 1đi.

00gái đi không 7bao lâu, fđứa bé d2liền khóc eré lên, bcô gái đang f7ôm nó cũng 82khóc càng d1lớn, thế dnhưng không 2lâu sau, decô ta đem ebđứa nhỏ fđặt trên bmặt đất, a2ôm một dtảng đá 6đến, có dvẻ như dđịnh dùng 8nó đè chết 4ađứa nhỏ...

Nhĩ 3Sanh kinh e6hãi, quát elớn: "Cô 74đang làm cbgì vậy!" fVội vàng a2xông lên ephía trước, 7giật lấy chòn đá adtrong tay 5cô gái, d5Nhĩ Sanh 5lập tức 7ôm lấy 4bđứa nhỏ 6trên mặt 1đất. Nàng a2mắng, "Đứa bbé còn nhỏ 8như vậy ddmà cô cũng 1nhẫn tâm 7ra tay!"

egái bị a8Nhĩ Sanh 7exô ngã trên bfđất, giống cfnhư một d4chút khí 62lực đứng adlên cũng 6không có, 2evùi mặt 2trên đất, 9ethương tâm 4khóc lớn: b"Ta, bta cũng không dcòn cách 8nào... Đã 4rất ta không 1ăn cái gì, 9cphụ thân ethì nhiễm b4bệnh qua f8đời, trong f9nhà chỉ 7còn mẫu edthân cũng a5sắp sửa 0dchết đói, 9tướng công 9ta cũng nhiễm 0phải bệnh, bcta thực 4sự không b9còn cách 2cnào khác, 99thực sự 2không còn 20cách nào 75khác..."

Nhĩ 4Sanh nghe c1được kinh 66hãi thốt 6lên: "Cô... 1 © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ e4cô định d2giết đứa cbé để eeăn? Cô..." 7Nàng giật 79mình ngộ 28ra, "Lẽ 95nào cô gái 05vừa rồi 69đổi đứa ebnhỏ với 5cô cũng f2là để 0aăn?"

9gái che mặt akhóc rống: 4"Đứa 95nhỏ kia f3dù thế e0nào cũng 64là thân 4nhân của 8eta... Ta sao 1có thể fhạ thủ 08được, 5dchỉ phải 7ađành cùng angười khác cđổi con b2mà ăn."

Trường cUyên nhăn emày, Nhĩ 4Sanh sắc 8mặt trắng 6fbệch, đem 1đứa bé etrong lòng 81đưa qua 9bcho Trường 33Uyên, xoay bngười đuổi f5theo hướng  cô 9gái lúc 8nãy rời 21đi.

b7gái vẫn 5quỳ rạp 0trên đất 5khóc lóc, 2Trường 25Uyên nhìn dnàng ta một 3elúc  mới 7fhỏi: "Tại 16sao không 7rời khỏi 78đây, đến ebnơi khác 1mưu sinh?"

"Do 0asợ bệnh 8dịch lan 8rộng cửa 2thành đã bbị đóng 1lại, tất eccả mọi 6engười đều akhông ra 4được,  cũng akhông có d2lương thực, edược thảo, 0người chết 96càng ngày 3bcàng nhiều..." 89Nhắc tới 36việc này, a4cô gái khóc 85càng thêm 1thương tâm, 3"Nghe 8nói trên adLộc Sơn engoài thành d1có thảo fdược làm 7thuốc trị 2bệnh, chỉ 37cần có 51thuốc tất fcả mọi 7người đều 7có thể 6được cứu. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 2echủ thành b9lại là emột kẻ 8rất đáng 30hận, hắn 7sợ dịch 39bệnh lan 1rộng đến 3các thành 36trấn khác, 3sợ sau đó f6bị bề 7trên truy b9cứu... Cho 4bnên hắn 84không để e5cho bất c9kì ai ra dngoài, tất aecả mọi 6người chỉ 4có thể d9ở trong 66thành, dù bkhông bị fnhiễm bệnh, 4fsớm muộn 4cũng sẽ fchết vì 3đói!"

Trường 7Uyên sau 5bkhi nghe xong, 6trầm mặc 69hồi lâu 3mới đem 5đứa bé 67đưa tới bbên người 19cô gái nói: 5"Chăm d3sóc đứa dnhỏ này abcho tốt, atối nay 11đến đây clấy dược fthảo cùng 5lương thực."

a9gái nhìn fbtheo bóng e7lưng Trường fUyên, ngẩn 0fngơ hồi f8lâu, rồi 9lại quay 5bđầu chăm 0echú nhìn cđứa nhỏ c7đang khóc e9bên cạnh, 5thầm nghĩ, 7có lẽ đệ ađệ nàng ađã bị d4người khác făn thịt 97rồi, có abthể người 6kia chỉ blà một bkẻ lừa 5đảo, cửa 1thành đóng fchặt, hắn 24làm thế 8nào ra được 3ngoài. Trượng 4bphu cùng 2cmẫu thân 6sinh mệnh 5nguy ngập 2một sớm damột chiều, dađứa nhỏ 69này là do 80nàng dùng bđệ đệ 68của mình 8đổi lấy, 52nàng phải 5đem nó giết b8ăn...

Nàng dcta ôm tảng f7đá trước aamặt lên, 1bàn tay có 0chút run 9rẩy. Trường 7fUyên biết e1nàng ta muốn 4làm gì, f9thế nhưng 66bước chân 42vẫn không 2có ý dừng 93lại.

Đứa 61nhỏ khóc 6nháo không a8ngừng, tay 60cô gái giơ 8clên rồi 4dừng lại 1athật lâu 52trên không, 8bcuối cùng 19nàng ta ném 1tảng đá 0đi, ôm lấy fđứa nhỏ, 2kề sát 66mặt nó, 29cùng gào c0khóc.

Trường 2Uyên nghĩ, 94nhân loại 5anày, mặc f0dù có lúc b9yếu đuối, 52có lúc đê 08tiện, có 4lúc vô sỉ 74đến nực acười, nhưng 8có đôi 2khi, như fsự lựa 75chọn vừa 8drồi của 29nàng ta lại bckhiến Trường cdUyên cảm cthấy rất ddvừa lòng.

Lúc 0hắn tìm a7được Nhĩ adSanh, Nhĩ 7Sanh đứng 46đối diện 34bốn người 6axanh xao vàng 9evọt nói 3: "Tối 6nay, ta sẽ eđưa thuốc 4cùng đồ 5ăn tới, 3các người ephải chăm bsóc đứa enhỏ, không 1được ăn 5nó!" 1aCuối cùng dnàng còn 4bổ sung 2thêm "Nếu a0các người 18ăn nó, đến 7lúc đó 1dta sẽ khiến 7các người 3không thể băn được 1nữa, hoặc flà đem hết flương thực b4thiêu hủy, 9bnói chung 2không cho a7các người dcái gì cả!"

Trường 72Uyên nghe 0vậy, đáy 7lòng khẽ a9cười.

Nhĩ 5dSanh trấn e0an tốt mấy bngười kia, 2xoay người 9lại liền 9ethấy Trường a6Uyên ở 4phía sau 3cchờ nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comHai người 1nhìn nhau 1một hồi, eNhĩ Sanh f1nở một 02nụ cười 61vô cùng 0ekhông hiền 3fhậu: "Trường eUyên, ta enghĩ muốn 2làm chuyện 75xấu."

Trường d5Uyên gật 60đầu: "Ta 2cũng đang 83có ý này."

"Nghe aenói kho lương 2bvà thuốc 1chữa bệnh 5đều ở 55Lộc Sơn." 6Nhĩ Sanh 7suy nghĩ 5một chút, 25"Có 3cvẻ như 7thành chủ 98nơi này 9cũng đang 5trốn ở 1đó. Ta nghĩ 3dhắn như fvậy là eekhông được. 8e © DiendanLeQuyDon.comSư phụ 0từng nói 10với ta, fevào cửa 2Vô Phương echính là 6eđệ tử dVô Phương, bphải cùng d1tồn vong c1với Vô 06Phương. 2 © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, 1bmỗi một d5đệ tử ctrong sư 4môn đều 57nên có trung 9tiết, vậy dathì tên 42thành chủ 93được người 1dân cung dfdưỡng nên 8kia hẳn 5cũng phải 30có thứ 3gọi là 8trung tiết. b © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng d3ta cũng mang bluôn cả 3tên đó 0dvề. Chàng 53nghĩ sao, fTrường aUyên?"

Nhìn 0vẻ mặt 70đầy chính 4nghĩa của cNhĩ Sanh 67khi nói những 4lời này, 3ftrong mắt 46Trường 7dUyên gợn 4alên một 4ctia tiếu 57ý: "Rất ftốt."

Chạng 57vạng tối, 6kẻ đang e5an ổn ở 2trên Lộc 55Sơn, ngoại cô Ngạo f3Thành, tức 6btên thành c6chủ mới eđược nhắc 2đến, không dhiểu sao 0ebỗng dưng e9mất tích. f6 © DiendanLeQuyDon.comDược thảo c2trên núi 12cũng bị 2ehái đi phân 1nửa, lương a1thực vẫn bcchưa được 1tích trữ ftrong kho 5để binh 37sĩ trông 9coi mà ở 17trong một equân doanh 7khá gần 79với Ngạo 20Thành. Đương f6nhiên, quân 4doanh cũng bbị mất btrộm.

Màn bđêm chậm 5rãi buông bxuống, một 0bóng đen 0xẹt qua 4dbầu trời 4aNgạo Thành, 4đem lương ethực cùng bvới dược 8thảo thả 7xuống. Dân 73chúng trong e2thành đều bkhông trông fthấy bóng c0dáng Thần 5Long, còn 5nghĩ rằng 7thần tiên btới cứu amình, vội 2hướng lên 4trời ba 6quỳ chín 0lạy, cảm 2động đến crớt nước 3mắt.

Lúc 9đó, Nhĩ 46Sanh đang 7ngồi trên dlong giác  của 8Trường caUyên nhìn 6etên thành 5echủ cuộn e6mình như 5econ tôm bị 44trói chặt, 4dđánh đến fbngất xỉu, 2cười khanh ckhách. Nàng b5hung hăng 3nhéo cái 5bụng phì c8mỡ của d4hắn nói: bf"Một b2tên hèn 0dnhát, không fchính trực, f9còn chưa 1đánh, hắn cađã vội akhóc lóc 5cầu xin dtha thứ. 7 © DiendanLeQuyDon.comKhó trách dcda hắn dày 32như vậy, 8kể có lấy 56Nhất Lân 3Kiếm chém bxuống, hắn 65cũng chỉ 88keo kiệt 4chảy ra dchút mỡ."

Đôi bmắt kim 2sắc cong 7flên, giống 9cnhư đang abcười đồng edtình. Đợi eđến phủ a3đệ của 31thành chủ, 9Trường 3Uyên ôm alấy Nhĩ 1Sanh hạ axuống, cũng 28không quản btên thành 4chủ giống cnhư một d9quả cầu 64thịt, “phốc” f9một cái b3ngã lăn 4trên đất, e9đau đến d6tỉnh lại. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrường bUyên trầm 71mặc phủi d7phủi lòng debàn tay Nhĩ efSanh: “Bẩn.”

Nhĩ ddSanh tùy aý để Trường 59Uyên cầm 64tay trong bchốc lát, 53sau mới a2hỏi: “Ta a1sờ soạng 1athân thể 9fnam nhân 10này, chàng d4ghen?”

Trường f0Uyên ngẩn 8ra, lập 2tức gật 53đầu nói: c"Ta ghen."

Hai 9mắt Nhĩ 34Sanh sáng 2ngời, khóe d6miệng nhịn 83không được 0cong lên, 9eôm Trường deUyên cọ ccọ: "Trường 9Uyên a, tướng 38công a, không 3nghĩ chàng b9lại thích ceta như vậy, 9phải chăng 46đã yêu 46đến tận 5xương tủy? 5Khắc cốt 4bghi tâm?"

Tuỳ 02ý Nhĩ Sanh d1cọ cọ 1cbên người 5hồi lâu, efcọ đến 7tim đập faloạn nhịp, fhắn dứt 23khoát ôm aecổ Nhĩ 43Sanh, cúi 05đầu cắn 6amôi nàng, 98miệng khẽ a5thì thầm: d"Có, 40đều có." 2Chiếc lưỡi 36ấm áp, d4nóng bỏng, 69ẩm ướt, 2trơn nhẵn dtrong lơ 43đãng chạm cvào môi fNhĩ Sanh, 39giống như 32lĩnh ngộ 6được điều 0cgì, đầu bblưỡi Trường 7Uyên liếm anhẹ theo abờ môi feNhĩ Sanh, 2sau đó chậm 3rãi luồn 3vào miệng bnàng.

Nhĩ 9Sanh cả e7kinh, theo 90bản năng 35lùi về 7phía sau, 9bTrường 6Uyên có 62chút cương 6quyết giữ e9chặt lấy 1dcái ót Nhĩ bSanh: "Đừng f0nhúc nhích, 0có vẻ như 4eta... Ngộ 8ra được emột điểm...”

Nhĩ 8fSanh quả 49nhiên bất 7động, thân 7thể cứng 8đờ như 4người chết, 5khớp hàm ebcàng cắn 3chặt hơn.

Sau 6cmột hồi 0dnỗ lực, 06không cách enào xâm 3nhập thêm 8ađược, f5Trường 6aUyên đành 9bất đắc fdĩ buông f4Nhĩ Sanh 4ara, trong 4mắt dâng 4lên một 6cỗ ái muội 4ướt át afkhó hiểu, 73giọng nói 3fmang theo dchút uất 0bức, gọi 1fnữ diễn a9viên không 1dbiết phối 6hợp một 1tiếng: "Nhĩ 0Sanh..."

Thân bngười Nhĩ adSanh vẫn dccứng ngắc 9như trước.

Hai fngười mắt 1ato mắt nhỏ 2trừng nhau fcmột hồi, dTrường 26Uyên thở cdài một 32tiếng, cười 7bkhổ nói: 8"Vẫn 9nên thong d7thả."

Cảm a5xúc của 1dNhĩ Sanh 15cũng dần aethả lỏng, 5bnàng mín 3mím môi, 4anhớ lại 5những động 73tác ban nãy, 4bnghiêm túc 6hỏi: "Vừa 50rồi ta hẳn 0là nên hé 0miệng?"

Trường 04Uyên cũng bmờ mịt 0nhíu mày a6suy nghĩ 99hồi lâu: a"... 1 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là fbvậy."

" 4Khụ... Khụ 6khụ!" aMột thanh 6âm đột 4nhiên vang blên cắt eđứt cuộc 31thảo luận 91giữa họ, bdvẻ mặt 6thành chủ f7cầu thịt 1tím tái fdnhư gan heo, fthấy tiếng 8ckhụ của f1mình khiến 5hai người e1chú ý, sắc 4mặt hắn 7liền trắng fbệch, sợ 0hãi nói: be"Đại 00hiệp! Đại 32hiệp! Đừng a2giết tiểu 0aquan! Tiểu dquan không 4fcố ý! Các 7người cứ atiếp tục 8hôn đi, 5tiểu quan 1cái gì cũng 44không trông 9thấy!"

Nhĩ 65Sanh vỗ e1đầu: "Đúng c2rồi, Trường e2Uyên, còn bchưa trừng d4trị tên 8kia."

Trường 1Uyên có 4chút không fvui nheo mắt 89lại: "Để c4ta ra tay."

Sắc 7mặt thành fchủ sạm 2như màu eđất, sợ 42đến nước 37mắt nước 2mũi giàn cfgiụa, liên fctục cầu adxin tha thứ, 8nhưng hai bngười cũng 5không bận 5tâm, chỉ dađem hắn dtrói vào 3cghế trên 2trong phòng 4khách, sau 2đó rời efđi, cái 3gì khác e9cũng không 34làm. Tên 3thành chủ d5sững sờ 67hồi lâu, cđột nhiên 05nhớ tới ctrong thành 8vẫn còn 8cdịch bệnh, fhắn một ddmình bị 9trói trong b5này, bị e8bệnh mà 4fchết cũng ebchẳng ai bhay biết.

Hắn 49sợ đến 29tiểu ra 71quần, khóc 97ròng hô: 2a“Đại 48hiệp! Các angười quay d2lại đi, 7etiểu quan 01biết, loại 5thời điểm 71kia có nên b7há mồm fchay không! 8cTiểu quan f2còn biết fsau đó phải 1làm thế bnào.... Cái e1gì tiểu equan cũng 2fbiết! Các angười quay dlại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23375
Được thanks: 18458 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 68thứ ba mươi 6tư: Ấn e

Trường 8Uyên và 2Nhĩ Sanh 0fđều tự anhận mình 8elà người 5ecó lễ tiết, f2đương nhiên 3chẳng thèm d1để ý tới c5khẩn cầu 1của tên 5hành chủ 76ô lương, 3ai người 9ay trong tay fỏ đi không 4goảnh đầu 98ại.

Tìm bđược hai dcô gái ban 4áng định 71đổi con aađể ăn 6bùng với 9ia đình 51ọ, hai người 35đem lương eahực và ddhảo dược bchân phát aeho mọi người, 6au đó rời 50đi, phía 4au liền 24ruyền đến 8hững tiếng aập đầu 8rùng điệp. f1 © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 32đều nghĩ frường Uyên eà Nhĩ Sanh 4fà thượng d3iên trời fao phái xuống dứu giúp 8ọn họ, 0cì vậy cảm b0động đến bbớt nước 0ắt.

Chưa c2từng được 3người cảm 35kích lớn 6như vậy, 2Nhĩ Sanh edcòn đang 09đỏ mặt 6fxấu hổ, 22Trường fUyên ngược 9lại trầm 47mặt nói: 9“Ôn dịch 70ở Ngạo 9thành vốn 5là thiên 41định, chết 1người cũng 02do thiên 4định, sinh 5tử của dcác người 15tất cả 4chỉ như 9mấy nét 4bút lạnh f1lùng trong 64cuốn sổ 81sinh mệnh, dtrời xanh 20vô tình, abthiên địa 26bất nhân, devì sao còn 7dmuốn nói 6cảm tạ?”

Những b8người này 84sao có thể denghĩ tới dđó, nhất edthời bị 8Trường eUyên hỏi 4mà sửng 15sốt.

Nhĩ 5Sanh sau khi anghe những 9lời này 4cũng ngẩn 6ra. Nàng 9chợt hiểu 0cđược, bthì ra trong 9lòng Trường fUyên vẫn 8dluôn hận cebản thân 0abị vận bmệnh trói e7buộc. Mặc adù đã ra fkhỏi Vạn cdThiên Chi 8cKhư, lấy c6được tự 28do, nhưng 90sâu thẳm 09trong tâm b3hồn, hắn d8trước sau afvẫn không dbuông được 0hai chữ 8“chú định a” và oán 52hận lời btiên tri bbạc bẽo c1kia của dtrời cao.

Không 42khí trầm 6mặc một dlúc lâu, 32cuối cũng cdcũng bị 3Nhĩ Sanh 7phá vỡ, 9nàng lớn ddtiếng nói: 04“Các người 9nhớ kỹ 3fđây, cứu dfcác người 8không phải efthiên địa, 6cũng chẳng d8phải trời 96cao, lại 1càng không d3phải thần 0tiên, chỉ 1là...” fNhĩ Sanh 4bđảo đảo 26tròng mắt, 2cười nói: 07“Chỉ là 1một đôi ddphu thê bình eathường, 8thê tử 56xinh đẹp 55có tấm 6lòng thiện 02lương, dung 9mạo khuynh 23quốc khuynh 9thành, hoa 51nhường 7nguyệt thẹn, dthiên hạ dvô song, 4mà trượng 5ephu của 29nàng vô ecùng anh 1etuấn tiêu 3dsái, phong 3lưu phóng 0khoáng, kinh 9tài tuyệt 56diễm, thế 9gian không b5ai sánh được.”

Cái enày... đâu 66tính là f9phu thê bình cthường?

Trường bUyên nhìn 0Nhĩ Sanh, 4khóe miệng 4giật giật, 20song không 1hề lên 87tiếng phản dbác. Thấy bvẻ mặt bbnửa nghịch 0fngợm nửa dkiêu ngạo b2của nàng, ftrong lòng 9hắn có 3chút ngứa 65ngáy, những 01căm phẫn facùng oán dhận nãy dcgiờ đều b1vì chút bngứa ngáy eenày mà tản a0đi theo gió.

Nhĩ aeSanh một ehơi đem e4những từ 1angữ hoa a0mỹ khen 86ngợi người 1khác mà fmình có 6dthể nghĩ eđược nói echết ra, 2hù mọi 4người phải 4thán phục 82không thôi. 81 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 75ngửa đầu fđắc ý, 3nắm tay 0Trường 8Uyên rời fđi: “Chúng 4ta là những 9người khiêm 4tốn, làm 7chuyện tốt a1không lưu 1lại danh 6tính, nhân 30lúc trời 56tối mau 5rời khỏi c6đây thôi. e0 © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu fkhông gặp 92sư phụ, 8sư tỷ, 7ata rất nhớ 6họ. Chờ bekhi trở b8về Vô Phương 5cáo biệt 7họ xong, f7ta sẽ vứt 96bỏ tất ccả, cùng 4Trường a2Uyên ngao 6edu tứ hải, echàng thấy 0có được 4không?”

Trường dUyên lắc 1dđầu: “Được 9thế thì 2tốt, nhưng 7việc này evẫn chưa 37giải quyết ađược trọn 8fvẹn.” aNhìn về 04phía cổng bthành xa f1xa nói, “Chúng fcta cướp 2lương thảo 4tích trữ catrong quân 6ddoanh, chút 5ít đó chỉ 2tháo gỡ 8được chút 3khó khăn 3ctrước mắt, 54nhiều lắm 2duy trì được edmấy ngày, 78trong lúc bấy nếu 2dcửa thành 9vẫn đóng 9chặt như 71cũ, chỉ 9sợ bách 27tính đều desẽ chết adđói.”

Nhĩ fbSanh vẻ 6fmặt nhất 4thời ngưng 40trọng, cân 9cnhắc một 1hồi nói: 61“Trực ctiếp tháo 2cổng thành 14xuống là bfxong.”

“Không e3được.” 77Trường aUyên nói, de“Ngoài fthành có b7binh sĩ đóng 48quân, có 2thể thấy 5enơi này 8dchính là 7một điểm 8quân sự 6quan trọng. 06 © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo f4cổng thành, 46sau này cư f0dân sinh 4bsống ở 7đây lấy bgì ngăn 6cản kẻ 6ađịch bên 24ngoài xâm e3phạm, đó 1flà thứ 62nhất. Thứ 6hai, quân 6đội chịu 3sự quản blý của dquan phủ, dcthành chủ 1hạ lệnh 7đóng kín 13cổng thành, 7rõ ràng ffđã thương 2lượng trước cevới tướng d3lĩnh chỉ 3huy đội 53quân kia. 3f © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân dchúng có 6ra được ekhỏi thành 21cũng bị 0cquan binh b9tàn sát.”

Nhĩ e5Sanh không 8bbiết nên 32làm thế bnào, gãi eagãi đầu 27nói: “Vậy dnên làm 7gì bây giờ?”

“Khiến dhọ tự 31nguyện mở acổng thành.”

“Ý 0chàng là...”

“Có 9athể lợi 31dụng tên e6thành chủ.” eTrường 5fUyên đảo amắt nhìn cvề phía 20xa, trên 75tai có chút 54đỏ bừng 5khả nghi 00“Nhân tiện... 1b © DiendanLeQuyDon.comCũng ép fhắn đem 05những gì 9mình biết a0nói hết f1ra. Cũng, 2cũng không 8để hắn 4mở miệng 2fnói linh 38tinh...”

Nhĩ 7fSanh dũng amãnh vỗ 0ngực nói: c“Việc 89này giao 18cho ta.”

Thành achủ mập 2mạp lại 00một lần dnữa bị 3lợi dụng. 31 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh b5cũng không 5khách khí 3với hắn, 59điều gì a5nên hỏi bđều hỏi, danên nghe 6angóng cũng 0nghe ngóng 6hết, tuy frằng có 2một số bcchuyện nghe bxong phải dmặt đỏ 95tai hồng d8nhưng tốt bxấu gì 5acũng nên e2thu thập ahết. Tra 49hỏi xong, 1anàng liền 05mang theo btên thành echủ mập 13đi đến e2nơi đóng 5quân ở 3ngoại thành, 5cùng vị 1tướng quân drâu xồm 12làm một 7dcuộc giao 5dịch — 7hai ngày 3sau, dùng 97tên thành bchủ mập 4đổi lấy 35việc mở e7cổng thành.

Nhĩ 4Sanh cảm athấy cuộc dbgiao dịch 1này vừa 8buồn cười 0lại vừa d0đáng sợ. f0 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 52người một 10nước, một damạng của cthành chủ 9đổi được e9rất nhiều 9etính mạng 39người dân 5trong thành. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 8người, 2vì sao người 1dthì phú 9quý, người 36lại thấp akém? Quan cphụ mẫu? 0Chó má, 1có loại bcha mẹ bỏ 60mặc sự 4sống chết f0của con 21mình sao? c2Đầy tớ b0của dân? b8Càng chó 6dmá! Có loại bnô bộc 6ngồi kiệu, 4cđể người cta quỳ lạy f5chắc?

Nhĩ 17Sanh cũng ebiết, dù 9acó bất 13bình thế bnào, nhưng c0đây lại 6là sự thật, 9ecái gọi 8là... Mệnh.

Hai 0ngày sau, fmột đội anhân mã d2được điều 0động đến 2mở cổng 4thành. Nhĩ 4Sanh cũng dđúng hẹn 0giao ra tên cfthành chủ 2mập, nhìn 06hắn từng 3abước lảo ađảo điên 48cuồng chạy fvề phía 87vị tướng 03quân râu ebxồm, nàng egãi gãi bđầu, đang 07muốn nói cmình là e0người giữ e8chữ tín, 5dnàng chợt 4kinh hãi 48phát hiện 0dphía cổng 0thành bập 7bùng ánh 15lửa, từng dcăn nhà 36nối tiếp aanhau bị 9fngọn lửa 86thiêu rụi!

Một 3toán quân 5mũ giáp 73chỉnh tề, 92hướng lưỡi 1gươm sắc 8lạnh như 73băng chĩa evề phía 3anhững người edân ý đồ dchạy ra 8fkhỏi thành, fđem họ 9cchém chết.

Kinh 4sợ khi thấy 2cảnh tượng 61ấy, nàng 5dbất chấp 8dche giấu bebản thân 3là người ctu tiên, 1đề khí bphi thân 3đến tên dbinh sĩ gần fnhất, đem 9elinh lực atụ trong 78lòng bàn 4tay, một 4dchưởng echụp lên 6vai hắn. f © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng 8achiêu, cả ecngười liền 4evăng ra thật b9xa. Nhĩ Sanh 5cứu được 1một người, anhưng số bbinh sĩ tiến 0vào thành 8không ít, 1khắp nơi 8đều là 6dtiếng kêu dla thảm f3thiết, Nhĩ 5Sanh gấp 2dđến đỏ dmắt, chẳng 1dbiết nên f3làm thế anào cho phải.

“Trường 0bUyên! Cứu 2người!” d5Nàng hét 89lên một 2etiếng, tay 7nắm Nhất 2Lân kiếm 7nổi giận 6đùng đùng fđi tìm tên 8atướng quân e6râu xồm 0tính sổ.

Khoảnh dkhắc nhìn ethấy tên 20đó, Nhĩ bSanh một ekiếm xẹt 7fqua ria mép dhắn. Tức 87khắc, đầy c5đất toàn 8là những 0csợi râu 93đen, binh 5bsĩ xung quanh fthấy vậy 3akinh hãi, 4egào thét 80bảo vệ 8tướng quân, denhưng những ckẻ tầm 0thường 68này võ nghệ b0sao có thể 5abằng Nhĩ e6Sanh, chỉ dchai chiêu cđánh xuống b0đã bị 49linh lực e7của nàng 17đánh bật bra xa. Nhĩ fcSanh một 1kiếm chỉ 8thẳng yết cahầu tên btướng lĩnh, aegiận đỏ 7cả mắt: 6“Vô sỉ! d6Ta đã thả f2tên lợn 7thành chủ 4kia ra, ngươi ebcòn không 30giữ lời!”

Tên 6kia vẫn 77còn có chút fphong độ, 1ánh mắt 5lạnh lùng 3nhìn Nhĩ fSanh nói: 5“Ta chỉ 0đáp ứng 2ngươi hôm 7nay sẽ mở ccửa thành, 94chưa từng 6hứa hẹn 9fqua cái khác.”

Lời ehắn nói 53cũng là 02sự thật, 20Nhĩ Sanh fhung hăng 28trừng hắn: 92“Quân sĩ bcó nhiệm efvụ bảo 43vệ quốc 71gia, bảo bvệ dân 9chúng, bách 8tính dùng btiền nuôi 4dưỡng các a5ngươi, các 9ngươi lại 44hướng lưỡi 8egươm về 35phía họ? 82Còn không d7bảo những 9ckẻ hỗn 6ađản kia dbdừng lại!”

“Hừ, 9đúng là 43lòng dạ 6đàn bà, 1nếu để 5dịch bệnh e2lan ra bên 00ngoài, những a0kẻ phải 3dchết không achỉ mình ffdân chúng dfthành này. 55 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 3giết họ, b4thiêu hủy 83tất cả, dngăn chặn 66bệnh dịch 0truyền đi 7fmới là 7nghĩ cho 7đại cuộc.”

“Ngươi cxéo đi!” cfKể từ cdngày bái cnhập Vô 91Phương, 1đã rất 89lâu Nhĩ 3fSanh mới elại nói 05tục, hôm d5nay tức 4giận, cái dgì cũng c7không quan 8ftâm. “Tên flợn thành 9chủ kia 4acũng ở 3trong thành, 57vì sao ngươi 7không giết 7hắn? Ta 70cũng ở 8trong thành 43một thời dgian, hiện c0tại còn 1dcùng ngươi fnói chuyện, esao ngươi 54còn không 4nghĩ cho 06đại cục 47mà tự vẫn 3echo qua chuyện?”

Tên 7tướng hừ f9lạnh: “Ta 8bvốn là 09Trấn Nam c2tướng quân dcủa Đại 2Khải quốc, dbcùng đám 5ddân đen, 46mệnh như d6phù du há 2có thể 5sánh được 4sao?”

Đám 6cháy ngày 8một lan 3brộng, ngọn 3dlửa bốc d0lên tận 3trời. Ngạo 07thành ngập ctrong khói 10lửa cùng cnhững tiếng agào khóc 18bi thương, e1tuyệt vọng c0đến nghẹt 98thở.

“Không 97sánh được 9với ngươi?” e2Ánh mắt 3Nhĩ Sanh a4chợt lóe 6lên mấy 13tia tà khí 7ngoan độc, 5bàn tay nắm 1Nhất Lân ckiếm run b1rẩy tựa 67như đang 06cực lực 80kiềm chế 1thứ gì a5đó, “Vậy 5ađể ta nói b8cho ngươi 17biết, nếu 5mọi người 0trong Ngạo 7fThành này 53đều chết 9hết, ngươi 30cùng đội 4quân của 29ngươi nhất bđịnh phải e0chôn cùng.”

Nhất 39Lân kiếm e7lóe lên 7trong ánh 1lửa, mũi 99kiếm chỉ ethẳng yết 3hầu tướng 6cquân râu 1xồm, rạch d2một đường 5nhỏ trên fbcổ hắn, emáu theo e6miệng vết 8cthương chảy 0bxuống. Thấy 3thần sắc f6Nhĩ Sanh 6như vậy, 21vị Trấn 8Nam tướng 2quân đã d6được tôi b6luyện nhiều banăm trên 1sa trường c8cũng phải bâm thầm beđổ mồ f4hôi lạnh, 46ướt đẫm 23sau lưng. 0 © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống cmột ngụm 2nước miếng, ehầu kết actrượt lên etrượt xuống 48khiến mũi bkiếm đâm 52sâu thêm 48một ít.

“Ta enói được a2làm được.”

Xung aquanh nhất 93thời im 9bặt, tên 0ethành chủ emập rúc dsâu vào 8trong đám 0binh sĩ nhằm ddkiếm tìm 62sự bảo 8bhộ, cả ccngười lạnh 68run, trong fbụng thầm 9bkhó hiểu, avì sao trên afngười cô ebgái này cclại đột anhiên tản 2ra nhiều... 1c © DiendanLeQuyDon.comsát khí 16như vậy? 80Khiến đáy elòng mỗi bngười đều 7dcảm thấy 3lạnh run.

“Lệnh b6cho bọn 1chúng dừng eetay.” Nhĩ 0Sanh nhắc 4elại lần 10nữa, trong 90giọng nói 66là mệnh 1lệnh không b7thể trái.

“Điêu c8dân lớn cbmật!” 03Có binh sĩ 50quát mắng, 7d“Dám uy 8hiếp tướng 9equân Đại 0Khải ta!”

Nhĩ aSanh lạnh 89lùng quét 4mắt về 4aphía hắn, 2khẽ phất 0ctay, một 9ecỗ linh e9lực mạnh a7mẽ phóng 44ra, bay về c0phía kẻ fekia. Chỉ 8thấy cơ 8thể hắn clập tức 4ebay về phía 1sau mười 3thước, 8cói máu như 5điên, lăn bra bất tỉnh.

“Vì 2fsao không cagiết hắn? 93Kẻ ngu muội, a6cổ hủ b7như vậy, 38chết không fđáng tiếc.” dThanh âm 84bất nam e7bất nữ 8lại lần 65nữa vang 5elên trong flòng Nhĩ 0Sanh, nhưng 27lần này 67có cảm d5giác thanh 6âm đó rất 8bgần, tựa 8bnhư thì 33thầm ngay f8bên tai. a4 © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó dkhiến toàn 02thân nàng 4run lên, fcơ hồ không 3khống chế 7được mà 09một kiếm 17đâm chết dtên tướng dquân râu dxồm trước 3mắt.

Nàng akhông nên 67giết người, d5Nhĩ Sanh 4hiểu rõ, cnhững kẻ 9coi mạng 48người như 3cỏ rác 67này tuy đáng 4trách, nhưng bcũng không cdthể giết 98họ, nàng c6đâu có bquyền gì deđoạt đi 3sinh mệnh 9fkẻ khác. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng 8làm như fvậy, có 2ckhác gì 15những kẻ c1đó cơ chứ...

“Nếu 5ngươi không dra tay, bọn 2chúng sẽ 8giết người, 93đó là hành 7động được b5triều đình 4fbảo vệ, 0được vương a9pháp cho adphép. Bọn 30chúng sẽ f4không bị f0trừng trị, 35sống an 8dnhàn thảnh 0thơi hưởng 2thụ cuộc 7sống ngày 5một tốt 76hơn.”

Bàn 2tay nắm 4Nhất Lân 2kiếm càng 3run rẩy 5mạnh mẽ.

“Nhìn 89xem, bọn dchúng đang 5làm gì.” f2Trong đầu cđột nhiên 8hiện lên 2rất nhiều e6khuôn mặt, 55nam có nữ 10có, vẻ 6mặt họ 9eđều vô 2cùng hoảng 4sợ; những 32đứa trẻ 8dcất tiếng 6fkhóc như 2vỡ vụn dbị một eđao chém dangang lưng, acòn người 3già bị afchặt đầu. 87 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 09muốn gào dlên, nhưng cthế nào f3cũng không fethể bật 49ra thành d5tiếng. Cổ 10họng có dccảm giác 9etanh tanh, bcơn giận 5này đây 74giống như 07đang muốn 8bộc phát. 9 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói a5kia lại d0tiếp tục f7vang lên, 21“Số mệnh 3ađã định, a5họ sẽ ephải như 3vậy? Bị ctàn sát 36hàng loạt, cbị giết 3hại? Bọn f1họ đã 4alàm gì sai? 3Nhĩ Sanh, angươi cảm 8nhận được 2sự tuyệt cvọng và 63kinh hoàng 55của họ c6chứ? Vì 9sao không 31giết những 2tên đồ 9tể như 6những kẻ 6trước mắt, ftrả lại 0sự thanh 2tĩnh cho 3thế gian 1này?”

Câm d7miệng...

“Nhĩ 6cSanh, nếu 31đã không 97còn cái afgọi là 6ccông lý 8và vương dpháp, ngươi b2còn băn 3dkhoăn cái dagì? Sát dthì chỉ 8có sát mới 2ngăn cản 0được .”

Câm 81miệng.

“Tội 89ác tồn 7dtại trên ethế gian 45này, không 8nên bị d0hủy diệt 4sao?”

Câm amiệng!

Nhĩ fSanh bưng f2kín đầu, 3bmột chưởng dblại một 0chương tự 46nện vào fcđầu mình: c3“Câm miệng! 9Câm miệng! bKhông cho b1phép nói 7fnữa!”

Tướng e5quân râu dxồm thấy faNhĩ Sanh cđột nhiên 7thu kiếm, 9dlại vô 5cớ nổi 0ecơn điên, 3trong lòng 2mừng thầm, e8vội nắm 14chắc lấy 8cơ hội, 6elăn một 31vòng trốn 1fsang một dbên, lập 88tức được 77đám binh 7sĩ từng 1atốp từng ftốp chắn 06trước mặt. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam datướng cho c1là mình 3đã an toàn, 81lập tức dhét lớn: de“Trảm cđược yêu 72nữ, trọng 0thưởng 9xứng đáng!” 9eBinh lính exung quanh 0nhận lệnh, c9đồng loạt 52xông lên, 0cùng chung 09mục tiêu a2lấy bằng 5được cái 3đầu trên ecổ Nhĩ 3Sanh.

Lúc 05này, gió 1đột nhiên 72ngừng thổi, 69Nhĩ Sanh 09cũng bất 8ngờ sững 5clại, bất 9động. Mấy 06sợi tóc 55rủ xuống 1che đi biểu 1ccảm trên 8khuôn mặt c0nàng. Giờ 2phút này 4chẳng ai 1fmuốn đi 3tìm hiểu 06nét mặt 0nàng thế 82nào, tất 2ecả chúng 9đều muốn 6giết nàng, 7esau đó lĩnh 34thưởng, 81không hơn.

Rất 4nhanh một 0thanh đại 8dđao đã 9fbổ về 4phía Nhĩ 14Sanh. Chỉ 9thấy, đột anhiên cuồng 3phong nổi eelên, cát 5bụi bay 0bmù mịt, 8ctầm mắt 8bmọi người 8ađều bị a4chặn lại. 1 © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 76tiếng thét 3thảm thiết, ethê lương 12vang lên. 67 © DiendanLeQuyDon.comMọi người ephục hồi 01lại tinh ethần, vừa 83kịp nhìn dNhĩ Sanh 6một kiếm dchém vào bcbụng tên f1lính, nội 37tạng vương 4vãi đầy 0ađất. Tên 7lính vẫn 4dchưa chết 4hẳn, ngã eabịch xuống 1đất gào 3thét thảm a5thiết.

Chém 1ngang lưng...

Mọi 6dngười chỉ 8cảm thấy bfdạ dày fdlạnh đi, ađồng loạt bkinh hãi enhìn về 8aphía Nhĩ eSanh.

Ấn abký hình a3ngọn lửa b6màu đen 9nổi bật 1fgiữa ấn cđường, 4lệ khí 6tản ra quanh 47thân tựa 3ehồ như cmuốn ngoan 6độc thiêu 20hủy hết 92thảy.

Thanh 0âm bất a5nam bất 40nữ trong 7ađầu Nhĩ 4dSanh cười 2rộ lên:

“Cần 6dphải hủy bdiệt, hủy cdiệt tất 9cả.”





Chương 29thứ ba mươi delăm: Đọa 2dma

Các 76binh sĩ trong athành cũng 1không dễ 4đối phó, 4lại còn 5phải bận etâm đến 5dân chúng, dvì vậy 1Trường 80Uyên không 5thể thi 4triển pháp 6thuật một 91cách bừa fbãi. Từ 9aphía Lộc cSơn truyền eđến từng a6trận tà 1khí khiến 7ahắn vô fcùng lo lắng, c5cho dù đã ccố hết fsức, nhưng 69khi tìm được aNhĩ Sanh, cftất cả dđều đã a9muộn.

Bốn 0bề bị cmáu tanh ebnhuộm đỏ, 05mùi huyết actinh gay mũi 94tràn ngập 21trong không 0khí, khó fngửi khiến 0người ta 55ghê tởm cmuốn ói.

Nhĩ 8Sanh ôm gối, 87cô độc 3ngồi bên 7fmột đống 94thi thể 7bhỗn độn, 82cả người 9đều là 75máu, nhìn 12mà rợn 3người. d © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa a8đầu chôn 7ở giữa edgối, hình 6như đang 2khóc.

Tim cnhư thắt 7elại, lời 0muốn nói 4nghẹn nơi 56cổ họng, 8nhất thời fTrường 75Uyên cũng 5akhông biết 3bmình nên 85làm gì. cc © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng d5đứng đó b0nhìn Nhĩ bSanh một 7bhồi cuối fcùng hắn 2cũng bước 43tới trước fmặt nàng, 1ngồi xổm 4axuống, bàn eftay đưa 61lên, do dự dmuốn xoa 8đầu Nhĩ 38Sanh.

Giống 7như cảm 9ứng được aeđiều gì, c3Nhĩ Sanh 0im lặng 9nghiêng người, d9né tránh a9bàn tay Trường 09Uyên.

Bàn d9tay Trường 4cUyên dừng 5sững trong 0không khí, 1anhưng chỉ ftrong chốc 85lát, hắn bcàng thêm e9kiên định dađặt tay 45lên đầu 8nàng, thân 92mật xoa e9đầu, giống 1bnhư bình a4thường 7hắn vẫn f0làm. Trên 23tóc Nhĩ 4Sanh nhiễm 1akhông ít 25máu, Trường 2Uyên nhẹ cenhàng xoa 2đầu nàng 3một lúc, fbàn tay liền ebị nhuộm bđỏ. Hắn e4bình tĩnh 3nói: “Đừng asợ, ta ở 2đây.”

Nhĩ 4Sanh vẫn 7achỉ cúi 7fđầu, giống 7dnhư không b7quan tâm 3fđến bất 76cứ thứ 27gì. Ôm thân 6dmình đầy 3fmáu của 87nàng tiến 9nhập lòng damình, ngây 73ngốc vỗ 9nhẹ lưng bNhĩ Sanh, 4không ngừng 3thì thầm 2bên tai nàng: 9“Nhĩ Sanh, 73Trường 86Uyên ở ađây, đừng 4sợ.”

Thân 9hình cứng 1ngắc trong 6lòng hắn adần mềm 92xuống. Nhĩ aeSanh cực a8lực nén dxuống tiếng 57khóc nức b3nở, đôi 0ctay chầm fchậm lướt 1qua bên tai eTrường 8Uyên, móng 0ftay sắc 86nhọn cong 1lên, bóp 54chặt lấy 3fcổ họng 8hắn. Tim 7Trường fdUyên thắt e0lại, theo 75hơi thở 6Nhĩ Sanh 3ctruyền đến, 28hắn cảm 3anhận được 26nàng đang 1khó chịu.

“Ta d… Không 71dừng được.” aMột lát 0sau, Nhĩ 7Sanh mới 2cmiễn cưỡng 1lên tiếng, ecả người 0akịch liệt 1run rẩy, enói năng alộn xộn, 35“Khi ta 2định thần 5lại, bọn fdhọ … Bọn 13họ cứ 4anhư vậy, 5cứ như 82vậy … ffCầu xin 70ta … Nhưng, anhưng mà 9eta không 2bdừng lại eđược, 7cbàn tay này 1không nghe 9theo lời 4ta, ta thế anào cũng 7không dừng b5lại được.”

“Không 8thể trách d4nàng.” 71Trường 7Uyên vỗ 8nhẹ lưng b7nàng, cố 56gắng khiến 63giọng nói afcủa mình eeđược rõ 4ràng, bình aatĩnh, “Là a0tà khí trong e8cơ thể 78nàng tác 25quái.”

Lưng 70Nhĩ Sanh 2fcứng đờ, e2nàng buông dtay đẩy 4Trường c1Uyên ra, 7từ trong 5clòng hắn 7ngẩng đầu 6nhìn lên, 7cđôi mắt 4đỏ rực 7ngơ ngác bnhìn hắn: c“Ta như 37vậy … 2dLà do tà 3khí tác afquái sao?”

Hắc f9tuyến dưới 8làn da Nhĩ 3eSanh khẽ 57nảy lên, 0ftừng đường, 4từng đường 61tụ lại e7giữa mi eetâm nàng, 0tạo thành b8hình ấn 3bký ngọn 5lửa màu 04đen.

Trường 9Uyên ngẩn 07người, 5fcó chút 7không dám b3tin, đưa dtay chạm 5bvào ấn 8ký giữa 98ấn đường afNhĩ Sanh. b9 © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp 1fmắt đầu 3ngón tay 3chạm đến 11ấn ký kia, e4Trường fUyên lập ftức cảm 1thấy đầu 5ngón tay abđau nhói. 2 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông d8tay, sắc emặt trầm 8xuống. Trong 42thiên hạ, 6chỉ có 2cmột loại 4ấn ký đối dchọi, bài 7xích thần 2lực như 5nước với 77lửa. Cho 53dù Trường 8Uyên vẫn 7tiếp tục 8không muốn fftin, nhưng cdsự thật fcđã quá b8rõ ràng.

Nhĩ 2Sanh đọa 85tiên nhập f7ma, chỉ f6sợ từ 2nay về sau aasẽ dần 5ddần đánh e6mất lý 8dtrí, biến bathành một a7quái vật 3f… chỉ b8biết giết b8chóc.

“Trường 77Uyên …” b0Nhĩ Sanh 5bthấy Trường 66Uyên trầm 39mặc không anói gì, 17trong lòng e8không khỏi 0esinh ra sợ 7fhãi. Túm 1chặt lấy 91ống tay 4áo hắn, enàng ép 04xuống sự 2run rẩy 7fcùng e ngại 81trong thanh 7âm, nói: 34“Ta biết 21bộ dạng dta bây giờ dkhông dễ 02nhìn, vừa 7bbẩn lại elôi thôi, 12ta cũng biết 38trông ta bthật đáng esợ, nhưng bf…”

Nhĩ 8Sanh cúi 5cđầu, nhìn 6bàn tay đầy 74máu của 5mình, lại enhìn Trường 1Uyên, dù 12trong bất 6cứ hoàn 6cảnh nào 4axiêm y cũng 5fkhông nhiễm d5chút bụi 5dtrần, nước 2mắt nàng b3lạch tạch 9frơi: “Chàng a4có thể fkhông ghét 3bỏ ta không? fNhững người 47khác đều eccó thể, anhưng dù 86cho ta biến f3thành thế dnào, chàng 65vẫn ở 6dbên ta chứ?”

Nhĩ b4Sanh có dũng 7akhí nhận eflấy hết adthảy sự cchán ghét, 22mất mát 9hay phản 1dbội, bởi 0vì nàng 8còn có Trường cUyên. Sự 18kiên cường a1có thể a2giúp nàng 78chống lại e4toàn bộ a5chỉ trích, 0chửi rủa, 0nàng không 0asợ mất 00đi bất 7bcứ điều 3gì, trừ dbTrường 6Uyên.

Bởi d0vì quá mức 63để ý, 5quá mức 66ỷ lại 3dcho nên một 77khi không f1có Trường d0Uyên, thế fegiới của 3enàng liền 95hoàn toàn 0sụp đổ.

Chẳng bcần tấn 51công, cũng 8fcó thể 68dễ dàng bđưa nàng acvào chỗ d4chết.

Trường bUyên lẳng 5blặng nhìn 57nàng trong 13chốc lát, 5rồi hắn 7vòng tay 45qua cổ đỡ 74lấy đầu a3Nhĩ Sanh, aakhiến đầu 2nàng hơi 5bngả ra phía 5sau. Tiếp ađó, Trường 77Uyên dịu 64dàng dán 7bờ môi a7ấm áp của 0mình lên bftrán Nhĩ bSanh. Đau c7đớn đến 76tận xương 3tủy gào 7ethét bên 7khóe môi, 5hắn lại 6như không fhề cảm 9thấy, chỉ anhẹ nhàng 54thì thầm: fb“Thừa f6quân nhất 1nặc, sinh 4tử tương b9tùy, bất 39ly bất khí b0.”

Trường c6Uyên không 00biết tình fcảm hắn 19dành cho 26Nhĩ Sanh 1acó phải aeyêu không, 85và cũng bvì ăn nói ccvụng về 8cho nên chưa d7từng nói 8những lời ffdễ nghe 9với nàng, 1nhưng hắn 9cnguyện dùng 5một đời, 9một mạng 0này hứa 80cho Nhĩ Sanh, 56một đời 6bình an.

Lúc 4trời chạng 7vạng tối, 19cuối cùng 87hai người 33cũng quyết 44định rời 70khỏi chốn bTu La này.

Tâm 39tình Nhĩ 7fSanh dần 3hồi phục, 7hắc tuyến 9li ti trên cmặt nàng acdần biến dmất, màu 3sắc ngọn clửa giữa 0ấn đường 64cũng nhạt 80đi nhiều, 37sắc đỏ 3etrong mắt etan đi, hồi 82phục lại fđôi mắt 2dhắc bạch 5ephân minh. 8f © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, 7fnhìn một 8mảnh huyết 00tinh do chính bmình tàn c4sát mà ra, 7nàng lặng 3blẽ quỳ 0gối, dập cđầu ba 3bcái.

“Ta 3sẽ chuộc 9etội.” a2Lúc dán 20mặt xuống 8đất, nàng 7cnhỏ giọng 4nói, “Ta c7sẽ chuộc 33tội.”

Trường 0Uyên nhìn f0tư thế akhom người 8hèn mọn fdcủa Nhĩ 9Sanh, bỗng 5fnhiên nghĩ ađến “lời 1tiên tri” d0của Nữ ddOán. Chiếu 06theo tình 5hình hiện 0tại, những 74ngày tháng f6sau này của 62Nhĩ Sanh fnhất định dkhó tránh 9ckhỏi vòng 0lao ngục 5tai ương, eenhưng thật 9may, bất 6kể là Vạn 89Thiên Chi 9aKhư hay Hoang 7eThành Vô 43Cực, hắn ceđều đã 2đến.

Nhĩ b4Sanh không 8crõ bản 81thân quỳ 6ở đó bao flâu, mãi 94đến khi 53Trường f6Uyên nâng c4nàng dậy, dnói: “Ta 3nghe nói eđọa tiên 3cTrường 47An ba lần 5cthành tiên 06ba lần đọa b2ma, một 3khi đã vậy, c2trên thế 8gian này bắt hẳn eccó phương cpháp bài 4trừ ma ấn. b © DiendanLeQuyDon.comChúng ta dcùng nhau 60đi tìm.”

Nhĩ 0Sanh suy nghĩ bmột chút, 24nói: “Trường 93Uyên, hay a2chúng ta 4vẫn về 0aVô Phương 0đi. Trong 89tàng thư 86của Vô 73Phương hẳn d7không thiếu 6những bản 6ghi chép cvề chuyện 54của Trường 3An. Chúng 88ta cứ cắm ađầu tìm akiếm mà ckhông có 48manh mối 8bchi bằng bdtrực tiếp fvề hỏi a5tiên tôn, adso ra tốt 8hơn nhiều.”

Trường 6Uyên đương c0nhiên không 55phản đối.

Hai 82người đi 1crồi, từ etrong đống ctay chân e9cụt lủn 8clăn lóc cbtrên mặt 9cđất bỗng 79nhiên một dbàn tay giãy 5dụa, thò 8ra. Bàn tay eagắng sức 13đào bới, 4dchỉ chốc 4clát sau đã 7đào ra được 5btứ chi, f4rồi lại 4một lát asau, tên 6thành chủ 34béo mập 2fhổn hển 6bò ra từ b6trong đám 3dthi thể. 1 © DiendanLeQuyDon.comHắn cả 00người đầy dmáu nhưng dacũng không ebị thương 13gì nặng. c1 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 3ahoảng hốt 2cùng e sợ, d5giống như f5bị dọa 7bay cả hồn cphách, miệng 3không ngừng 3fthì thào: 1“Vô Phương 64…. Vô Phương 4…”

“Vô fPhương tiên 9cmôn… Muốn 6elàm phản.”

Ngạo 6bThành nằm 1ở phía atây bắc f2Vô Phương, 1từ đây bđến đó 5ckhá xa, cho cdù là ngự bkiếm cũng 0phải mất a1hơn một 96ngày mới ccđến được. 02 © DiendanLeQuyDon.comTrước đó b1Nhĩ Sanh 74đã dùng c3quá nhiều blinh lực, 2đi không 51bao lâu, esắc mặt 10nàng liền ftrắng bệch, 17khó đi tiếp eđược, 2hai người bquyết định 12vào trong f7thành trấn dnghỉ tạm 29một đêm.

Dân 1cchúng trong 5thành đều ftỏ ra căng 3thẳng, giống 0như là hưng dphấn, lại 45như là có 6echút lo sợ 82không yên. 66 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe c4ngóng một 7hồi, Nhĩ f5Sanh mới 80biết được 2dnhững chuyện 1xảy ra sau 7khi nàng catiến vào 6Hoang Thành fVô Cực.

Hoang 8Thành Vô 25Cực hiển ecthế, đám 74yêu quái fvây công 3Vô Phương 8bị đọa ddtiên Trường 5An đánh 4lui, nhưng 2chính Trường 4An lại thần 9ethần bí bbí biến 6amất nơi 0tấm bia 46dưới đáy 2hồ. Sau fakhi Trường 66An mất tích, 8dấu tích c8Hoang Thành b5lại bị 80hồ nước fphía sau 92núi Vô Phương 5fbao phủ. c © DiendanLeQuyDon.comTrường d2An mất tích, cđám yêu dma vốn bị 90kinh sợ dlại bắt bđầu nổi ablên tà niệm. 4 © DiendanLeQuyDon.comLần này 80chúng không bcông khai 5công kích, 2chỉ âm 93thầm bắt 6không ít 35đệ tử eVô Phương d3về ép hỏi b0phương pháp cphá giải dkết giới 9Vô Phương, 88rồi tàn 9nhẫn sát 8chại họ.

Các 3ftrưởng 56lão Vô Phương evô cùng a8giận dữ, 5ethỉnh cầu 68tiên tôn 4hạ lệnh btàn sát 6yêu quái, 60và người 7đã đồng eý. Những 7ngày sau dđó Vô Phương 8tiên sơn bfchìm trong 4ehuyết tinh, agiết chóc 37thảm thiết.

Nhưng 69hai ngày 0dtrước, 09có người 3tự xưng 7chưởng fmôn của 8một tiên 9môn nhỏ, 4gọi là 28Lỗ Trĩ, 01nói Vô Phương 3nhiều năm 0qua vẫn 45luôn giấu 7kín cửa e1vào Hoang 4Thành Vô 71Cực, có 3ý đồ đen atối, các 2môn phái 79tu tiên khác 1nên đề dphòng. Hắn 6ccòn nói fVô Phương 55tiên tôn 7sống lâu 9hơn nhiều 65so với những fkẻ tu tiên cbình thường, 4adung mạo ebtrăm năm 9qua cũng 4chưa từng 17thay đổi, 6lại không 16thấy phi bthăng, nhất eđịnh đã 1nhập ma.

Lời cvừa nói cra, giới b6tu tiên lập etức nhốn 3nháo. Vốn a9đến giúp 6Vô Phương 9trừ yêu, 4các môn cphái khác 1chẳng nói 73chẳng rằng 9bdần dần 3lui về, 6nhất thời, 5eVô Phương c5lâm vào 7cảnh một b9mình chống 06đỡ với 7đông đảo bdyêu ma.

Nhĩ f1Sanh nghe 3tin, gấp 7đến đứng 2ngồi không 8yên, vội a1vã lôi kéo eTrường eUyên nhanh c4chóng trở 4lại Vô e6Phương.

Trường eUyên ở f1bên Nhĩ bSanh trên 91Vô Phương 8eba năm, biết c5rõ thực dflực Vô 4dPhương, 9hắn bèn 9an ủi: “Đám 0tiểu yêu 3đó dẫu ecó kéo về 3dđông hơn a7cũng chỉ 9là một 8ctoán quân fô hợp, 87căn bản 98không thể 73lay chuyển eđược Vô 7Phương.” 7Nhưng trong flòng hắn 7ecũng hiểu 3rõ, đối 77với tình 85cảnh Vô f4Phương bây e4giờ, thứ 7đáng lo 8ngại nhất c3chính là 00lời đồn bađang tản bdmác khắp 2nơi.

Tiểu f3yêu không 3cđáng sợ, 8nhưng nếu cVô Phương dđúng thật fcó bí mật 7gì giấu 5bdiếm, chỉ 0de sau này clúc thực 91sự lâm 5evào hiểm d9cảnh, cũng 53sẽ không 8ccó ai đến e4cứu viện, 9bị cô lập amới là dđáng sợ 28nhất.

“Không 8eđược.” 1Nhĩ Sanh 3dnói, “Dù 21thế nào 8ta cũng không cfan tâm, cũng fnghỉ ngơi c1đủ rồi, 8dthôi chúng 4ta trực 1tiếp về 7Vô Phương 19đi.”

Trường 9Uyên thản 7nhiên đáp: 9“Nàng có 95thể ngự b1kiếm bao 8lâu?”

Nhĩ 7Sanh ngẩn 5ra, lập atức bày 0ra khuôn 7cmặt đáng a9thương, ctội nghiệp a7nhìn hắn: 0“Trường e1Uyên …”

Hai 8người nhìn 40nhau một 2hồi, Trường 0Uyên trầm b7mặc chuyển ddtầm mắt 5sang nơi ekhác: “Nàng 6cần phải dnghỉ ngơi.”

Nhĩ bSanh ủ rũ a4cúi đầu, 5lại yếu bớt gọi 1fmột tiếng 1Trường 78Uyên. Lỗ 49tai hắn egiật giật, 9emặt vẫn b9không chút a4đổi sắc, 1enhìn về e7nơi khác. 5b © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 3nắm lấy eống tay 57áo Trường 7Uyên, yếu eớt kéo akéo hai cái: c“Trường 47Uyên, ta f4để chàng acắn được 2ckhông?”

Hắn anhắm mắt 1lại, khóe 9môi khẽ 1nhếch lên.

Nhĩ 4Sanh thất 3cvọng buông 3tay, đúng 82lúc ấy 83lại bị bTrường 31Uyên giữ 80lại, nắm fchặt lấy. 66 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 33kinh ngạc 3nhìn lên, b8chỉ thấy 3hắn mặt 3mày ôn hòa, 2giọng nói 34mang theo cmấy phần fđắc ý, b7vài phần dsủng nịch 8bvà có chút a9nén giận 12nói: “Đừng 7adụ dỗ 37ta như vậy 2…”

Môi dhai người 53giao hòa eecùng một a9chỗ, Trường 3fUyên giống fnhư nghiện, ethở dài 43nói: “Ta 66sẽ không 61chống cự 92nổi.”

Cuối 1cùng, Trường 7Uyên hóa f5thành chân ethân, để d5Nhĩ Sanh 8ngồi trên 38long giác, enương theo atầng mây cbay về phía 5Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23375
Được thanks: 18458 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 09thứ ba mươi 3sáu: Mệnh 82bộ

Cửu 8dTrùng Thiên, 2điện Thường 5fThắng, phủ 13Chiến Thần.

Mười 12dặm xung 2equanh phủ 5Chiến Thần fđều là 74hồng mai 20đương kì 2ở rộ, d5hoe hương 3dắc dưới f5ánh nắng bfặt trời. db © DiendanLeQuyDon.comữ tử một dhân bạch 8f, uể oải 3ựa người 0ên một bốc mai, cảnh rỗi e2ật xem từng a8rang mệnh 8eách, vừa dem vừa không f4hỏi líu 7ưỡi: “Chậc 4hậc, Ti 42ệnh tinh 41uân quả 4hiên là 4fột nữ 44hân cay nghiệt 8bđến cực 0điểm, nhìn 8em, hai kẻ 5gốc nghếch 90êu nhau, 0ahông thể a1gờ được 9eột người 9eại nhập fa. Mọi chuyện aau này nhất ecđịnh sẽ 5i thúc đến cực điểm 1ea …”

Một 2fgón tay nàng 9kẹp sau 21tờ mệnh 0cách, đang cdđịnh lật btiếp sang 2btrang, chợt 27nghe phương 00xa có người 9dịu dàng 01kêu tên 5mình: “Tam 45Sinh.”

Tâm 6tư của enàng lập 89tức bị chấp dẫn 7cbởi tiếng fgọi ấy, 9ngẩng đầu a2nhìn lên, dđúng thật d7là phu quân 4của nàng— bChiến thần 78Mạch Khê.

Tam 0eSinh đem 40cuốn mệnh 2bộ đang 9xem tùy ý 4ném xuống 3đất, đứng 14dậy, vỗ e3vỗ mông, 5đi về phía 87người nọ, dvừa đi 8vừa hỏi: dc“Thiên 9đế tỉnh 8chưa chàng?”

Mạch 9Khê gật eeđầu: “Tỉnh, benhưng vẫn 5chưa thể 50xuống giường 0đi lại. ad © DiendanLeQuyDon.comThương tích afdo con rồng 6kia gây ra aecũng không 4anhẹ.” 5Nhặt cánh fhoa vương 3trên tóc 40nàng, hắn 2cười hỏi: c“Hôm nay c3không viết dmệnh cách fsao?”

“Dạo bqua một 1vòng phòng dcủa Ti Mệnh, 91trộm mấy bcuốn mệnh 0cách về 5xem, vốn 11định tham 27khảo một 80chút,  không 8nghĩ lại 69xem đến 1quên cả 3ethời gian.” aNói đến f2đây, Tam 1dSinh vô cùng 8cao hứng, d7khoác lấy 6dtay Mạch fKhê, vừa 60đi vào phòng cvừa nói: 4b“Cuốn 04nàng ta để 2trên bàn elà đặc 3sắc nhất. 2 © DiendanLeQuyDon.comLại nói, bTi Mệnh 8quả không 50hổ mấy 0ngàn năm 3chưởng 3quản mệnh 9dcách thiên 1hạ, hạ 1bút thực 3ctàn nhẫn.” 7Nàng hớn 2hở đem 58những cố 3sự đọc 4được hôm 9nay sinh động 92kể lại 52cho Mạch 2Khê.

Sau 6khi nghe xong, 0bMạch Khê d1sửng sốt erất lâu, b4lập tức 83nghiêm mặt 80hỏi: “Nàng 2akia nhập ama sao?”

“Đại c3khái là a7như thế.” 23Tam sinh buông 1tay, nói.

Mạch 7Khê day trán: 0d“Nếu ta 6đoán không besai, đó 6chính là 40mệnh cách accủa Ti Mệnh 6sau khi xuống 23trần. Ma etính nhập 72tâm, khó 7dmà tiêu 95trừ, cho 7dù luân fhồi chuyển 5kiếp cũng b0không thể 2tiêu thất. 5e © DiendanLeQuyDon.comLúc này eanữ tử 64tên Nhĩ 3Sanh kia nhập 2bma, nói cách fkhác dù 97sau này Ti 32Mệnh có ddtrở về 53vị trí 83cũ, trong 1alòng tất 1tồn tại acma tính, 5không sớm 2athì muộn acũng từ 3ethần đọa 64ma.”

Tam 22Sinh hoảng 5hốt: “Ta cbphục nàng 5ta rồi! cMệnh cách 8của bản dthân mà b8cũng nỡ c8hạ độc bthủ, con 5người này fcàng sống 8càng vô 13tâm vô phế!”

Mạch 8Khê lắc dđầu: “Tính 05cách Ti Mệnh 5dẫu có 0chút tùy 69hứng, nhưng 2với loại 7chuyện thế 8dnày sẽ 7không bao 7giờ nói 7giỡn, việc bnày có chút afkỳ quặc 4… Nàng 8đưa cuốn dmệnh cách dđó ta xem 9athử.”

Tam 3Sinh gật 66đầu, nhìn 1xuống tay 6dmình. Không 8fthấy bóng 1fdáng quyển 5amệnh cách.

“Ách 3…”

Cao 3thấp sờ 9bsoạng khắp 17người một d8lần, nàng f5nhất thời 0mồ hôi alạnh đầy 31đầu. Xoay 9người nhìn 4về phía drừng mai fxa xa, mỗi acây mai đều 78trông thực…giống fnhau. Tam 7fSinh gãi cdđầu, cười e5ha ha nói: d“Mới rồi 5hình như 59ta tùy tay 8ném cuốn 8mệnh cách caấy xuống 64tàng cây 46mai rồi.”

Mạch e6Khê không bbcòn gì để 8dnói.

“Ta 63không cẩn 44thận, liền 52quên luôn 15là gốc bmai nào. d4 © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch e3Khê thở c1dài một e4tiếng.

Khuôn 8mặt tươi accười của 02Tam Sinh nhất 96thời tiu 8nghỉu, nàng 0nắm lấy 6ống tay a3áo Mạch bKhê, lệ 12đảo vòng 6quanh mắt, 9tội nghiệp eenhìn hắn 9nói: “Ti 00Mệnh nếu dở hạ giới 9gặp phải e1chuyện gì, 5esau này trở 8lại vị 7trí cũ, 81nàng sẽ fkhông giết 0ta chứ?”

“Mệnh a9bộ trước 76đó đã 5viết xong, 1mọi chuyện 4sau này diễn 58ra thế nào 3ecũng sẽ 1y theo những 5gì đã viết btrên đó. 3 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là b6chúng ta esẽ không 02đoán được 4atiếp theo fđây sẽ f9phát sinh 0chuyện gì 65thôi.” 2Mạch Khê bdừng lại 01nghĩ ngợi 5bchút, sau ebđó nói ctiếp: “Chuyện bquan trọng fliên quan 61đến thượng f3cổ Thần 0Long dù sao 84cũng phải bcnói với 0Thiên Đế.”

Nói 8tới đây, dTam Sinh đột cnhiên hỏi: f“Thiên 7Đế phải 7cchăng thích 1Ti Mệnh?”

“Hắn 11cự tuyệt 33Ti Mệnh 6hơn nghìn 2năm, hẳn a2là không 0thích.”

“Nhưng a9ta lại cảm c2thấy, biểu 1hiện của dThiên Đế 3abay giờ 4egiống như 1là đang 07ghen.” Tam aSinh hí mắt 2nói: “Ti d7Mệnh xuống 5trần là 0một chuyện 30lớn. Chúng bthần tiên dcsống lâu anăm, phần 2lớn đều dnhàn rỗi 52đến phát f5chán, tuyệt asẽ không 90bỏ qua một fchuyện bát 5quái như 67thế. Nhưng 41lâu như 57vậy lại 5chưa nghe 8ai đề cập 4qua chuyện 16này lấy c6một câu. 43 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng b6là, có lẽ 1trừ bỏ 1hai chúng cta, mọi 6người đều 84không biết 5chuyện này, 8thậm chí 47vẫn cho 3rằng trước 2đó Ti Mệnh cbị Thiên aĐế cự 2dtuyệt, thương 3tâm quá 8độ, uống 16nhiều rượu 99dưới quỳnh btrì, vẫn 0đang say 9ngủ.”

“Chàng 08nghĩ xem, a4người có ebản lĩnh 7cđem chuyện 2Ti Mệnh bhạ phàm d4áp xuống, ctrừ bỏ aThiên Đế, 9còn ai có cthể?” cNói tới cđây, Tam bSinh nhíu 42mày, có 8chút nghi 8hoặc, “Nếu 1đã không 34thích người e7ta, vì sao e9Thiên Đế ecòn muốn 0axuống trần 5xen vào chuyện e6Ti Mệnh 7thành đôi 50với người f5khác? Từ ftừ! Để 4eta sắp xếp e4lại suy 8nghĩ đã 15…”

Tam 5dSinh vuốt 1vuốt cằm: 5e“Chàng 8nói xem, 4có phải 34vì Ti Mệnh aluôn thích 9fhắn, chấp e6nhất của enàng khiến dhắn cho erằng việc 2Ti Mệnh bthích hắn a8là một 8fviệc đương cbnhiên, và adchuyện hắn ccự tuyệt 4dnàng cũng 99là môt việc b0đương nhiên. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến 5một ngày 8hắn đột 15nhiên phát aahiện, thì 7ra Ti Mệnh c3cũng có 34thể thích 07một người 5khác. Khi 41ấy trong blòng hắn abbỗng sinh era một cảm 3giác mất 26mát, tên 7Thiên Đế 5aluôn cao 75cao tại 92thượng dbấy hẳn bthấy rất 0akhó chịu.”

“Ti 58Mệnh hạ cphàm, không 9alâu sau đó 9Thần Long 98thượng 7cổ từ cbtrong Vạn 0dThiên Chi 5Khư trốn a2ra, tiếp 4fđến Thiên 5Đế cũng 2đuổi theo dxuống trần. 2 © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế cmột mặt 19ở Thiên 6Đình che cchở Ti Mệnh, 2mặt khác f1lại xử 5nàng hạ eaphàm đầu 9thai chuyển 1thế. Không dngờ hắn ecư nhiên 88lại bị 0Thần Long c8đánh cho 8amáu me đầm 7đìa trở efvề, hiện d1giờ tỉnh aelại cũng 4không lệnh 02thiên binh 6thiên tướng dđi tróc f9nã Thần 03Long… Mạch 2fKhê, tình 31cảnh này 79không phải 81giống như cmột người 9đàn ông 38thấy thê 4dtử trước 4đây của 4mình tái 0giá, một 48mặt âm eathầm đau 0lòng, gặm cnhấm thương 1atổn; một 9mặt làm a2yên lòng dfngười nhà, 4mặt khác 9blại muốn 4đoạt thê 2atử về, cnhưng cuối b8cùng lại f5bị trượng dphu bây giờ a3của nàng b1ta đánh dcho chật 25vật, nhưng angười đàn f4ông kia vẫn ckhông muốn 6nhường 9thê tử 90lại e ngại bngười trong 5nhà biết d5bản thân cxuất đầu c…”

Mạch 2aKhê sững 90sờ trong cchốc lát, 3lập tức dblắc đầu, 61nở nụ acười yếu cớt: “Lần 5trước nàng 9còn nói aThiên Đế cbvà Thần 52Long có tình 4acảm với 71nhau , giờ elại so sánh e8họ như 15vậy. Thiên 23Đế mà 1fnghe được 6thế nào f4cũng đánh.”

“Hắn 9là Thiên 55Đế, chàng 8dlà Chiến 0Thần, hắn 5là văn nhân, 3động võ 8ecũng đâu 5đánh được 1dchàng. Ta 62không sợ.” 5Tam Sinh nói arất chi cdhợp tình fbhợp lý, b3Mạch Khê ccnghe vậy 4chỉ biết 8dở khóc dadở cười. e8 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 65không để 6ý đến 7hắn, tiếp btục suy 9đoán, “Thiên 9Đế tính 3tình cương 5engạnh, bị 46người ta eađánh như f7vậy là dmột loại c3sỉ nhục, 67vậy mà 3hắn lại 34không phái 7người đi fbắt người ddkia về, 4eđích thị 3ccòn băn 4khoăn chuyện 1gì đó. f2 © DiendanLeQuyDon.comNhất định 32hắn sợ 0ephái thiên cbinh thiên 08tướng xuống 8tróc nã baThần Long dsẽ lộ f6ra chuyện 00Ti Mệnh 0hạ phàm e…”

“Càng ebnghĩ càng ekỳ quái.” 8Mạch Khê 36cười, nói: