Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22658
Được thanks: 17648 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương athứ ba mươi 6fmốt: Trở 0fvề

Tìm cđược phương 1pháp ra ngoài 7rồi, nhưng 4hồng quang 7lại biến 6mất. Hai 5người rơi fvào đường acùng chỉ 0đành ngồi 2bên hồ fước, phóng 6ầm nhìn 3a xa nhìn 3gắm bầu d6rời, chờ d1ồng quang auất hiện 9crở lại.

Gió diu hiu thổi, 0hĩ Sanh cảm 00hấy buồn 66gủ, đầu cật gù, 60ật gù, 1gả về 60hía Trường 1yên. Trường 5yên vốn 9bđang nhíu 1ày chăm 3hú quan sát fai quang cầu a2đỏ trong e4ồ, thần 91ắc có chút 7brầm ngâm. 1 © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn e7ang phía 0ên cạnh, 9hấy Nhĩ 3anh hai mắt 84hắm nghiền, 0ật gà gật aù dường dhư rất 8auồn ngủ, a6hìn xuống 76hoảng cách 6iữa hai 5người, 1fhắn tỉnh f4bơ dịch 2người về 7phía nàng.

Nhĩ 1Sanh nghiêng 5fđầu, vừa 28vặn dựa dvào vai ai 0fđó.

Sợi atóc đen 7cmềm mại a5rủ xuống, d3quẹt nhẹ a7vào bên f5cổ hắn, 59tâm tình 2ecủa Trường 8Uyên cũng etheo đó 2mà dịu 5lại. Khẽ 2nghiêng đầu 31về phía 4Nhĩ Sanh, 6đỉnh đầu 7hai người 67chạm nhau, ahắn khẽ 56dụi dụi bđầu, mặc 1dù không dcười nhưng detrong mắt 8elại lộ 3bra vẻ thỏa a0mãn hiếm 5thấy. Hắn dcgiống như 7ađứa nhỏ ctrộm được c4đường, cđắc ý 5hưởng thụ 4agiây phút bcan nhàn này. 0f © DiendanLeQuyDon.comDù những 85đóa hoa atrắng bay 41ngang qua 7bhọ rồi 85hóa thành f3bụi, hắn e6cũng thấy ecảnh như 7vậy thật 6đẹp.

Trường 0cUyên nghĩ, 7cứ coi như 6fkhông đi eaqua vạn fcdặm đường, 9vượt trăm dsông ngàn 2núi ngắm 7anhìn thế ecgiới rộng 00lớn, nhưng 9có thể 01giữ được cmột mảnh 02an bình trong dctim, như 2vậy cũng bkhông phải 7akhông tốt...

Đang bbnghĩ ngợi 81miên man, 2chợt nghe 3tiếng Nhĩ 6Sanh nói 4mơ: “Thịt...” 9Nàng còn 0chép chép 14miệng, giống cnhư đang 6chồi tưởng fclại hương 73vị kia.

Trường bfUyên trầm 14mặc phóng btầm mắt e8nhìn ra xa, asau đó xoa cxoa ngón 8tay, đặt 65bên miệng a2Nhĩ Sanh. e © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 35khẽ chu 6môi, chạm 48đến đầu 0ngón tay 52hắn, vô eacùng không 8khách khí 3mà ngậm 6lấy.

Trường ceUyên thấy a8nàng ngủ aakhá say, 3cũng không cbđem ngón 5tay rút ra, 03tùy ý Nhĩ 52Sanh chốc 2chốc thì 4liếm, chốc 33chốc lại c7cắn.

Nếu 3có thể 6fcùng Nhĩ 39Sanh ngồi 37mãi như dvậy, quả 0thực không 9tồi. Trường f5Uyên thầm 5nghĩ, nàng a6đói bụng, 7hắn liền 6đút nàng 7ăn như vậy.

Gió 4hiu hiu thổi, 0không biết equa bao lâu, chai quang ecầu màu a6đỏ trong b2hồ bỗng 0dưng lóe cesáng, liền afsau đó, 78hai đạo c0hồng quang 6atừ trong 9quang cầu 3bắn ra, 2xẹt ngang 7fkhông trung, 4ftụ lại 6nơi cuối 3dchân trời.

Ánh cmắt Trường 7dUyên thoáng cdừng lại 1bên nửa 0dhồ màu eđen, giống 07như đã 22hạ quyết 2atâm gì đó, 0thở dài 1một tiếng, alay Nhĩ Sanh atỉnh lại. e © DiendanLeQuyDon.com“Chúng 7ta cần phải bbđi rồi.”

Nhĩ 5Sanh mơ màng e7ngồi thẳng edậy, dụi 1dụi mắt b4nói: “Phải 2đến học 77đường 95hay xuất emôn trừ eyêu quái 37a?” Lời 94còn chưa 74dứt, nàng 9bỗng tỉnh 0etáo hẳn blại: “Không 5đúng, hồng 5quang xuất 9hiện lại 0rồi sao? 84Nhanh đi 2thôi! Nếu 9ekhông lại 1không thấy!”

“Không 44thể lỗ 2mãng!” 2Trường 99Uyên kéo 32Nhĩ Sanh flại, “Chúng 22ta còn không 2biết luồng 8fsáng kia 5dừng lại c6ở đâu, dfđể ta đi 0trước thăm 29dò.”

Nhĩ d3Sanh gãi 1gãi đầu: 56“Bên ngoài 73dẫu là 48rừng gươm 5biển lửa 2cũng phải 99đi, còn 01hơn là bị cvây ở một 29nơi như 7thế này.”

Trường fUyên lắc 2bđầu, bất bđắc dĩ 75nói: “Tật 6fxấu lỗ 39mãng này 4fsao lại agiống Ti e7Mệnh như bvậy...”

“Ai 1amà giống 0nàng ta!” 9Nhĩ Sanh f5vừa nghe 6những lời enày liền 32bùng phát, fnắm lấy 58cổ áo Trường b2Uyên, dáng 65vẻ như f4muốn đánh 80nhau nói: c6“Ta nói 3rồi, sẽ ckhông để c5nàng ta bước fvào cửa! 07Ai mà thèm 46giống nàng 7cta! Trừ 2bỏ ta, ai e9chàng cũng 5không được 34phép lấy bvề nhà.”

Trường cUyên lập 5tức nghiêm d2túc phụ dhọa: “Ai 15cũng không elấy.”

Nhĩ dSanh lúc dnày mới debuông Trường 5eUyên ra, 1thay hắn asửa lại fvạt áo, anói: “Tuy 1rằng trước 0đây có 6ctừng nghe cnhững nữ 6đệ tử 4dVô Phương 44nói, nam 69nhân đều celà kẻ lừa 52đảo, nhưng 6ta tin Trường f6Uyên không 4phải nam bbnhân bình 4thường, 79chàng nhất d4định sẽ 8ckhông gạt a0ta.”

Trường dUyên nghiêm 4túc gật 2eđầu, lập 8tức nói: c“Trước atiên nàng 3cứ đứng fđây đã, fta đi dò 56xét hồng 8quang kia 0fmột chút.”

“Liệu 8có nguy hiểm 9cgì không?”

“Không ađâu.”

“Ta 0fở đây 8chờ chàng.”

Trường cUyên nhún 14người nhảy 39lên, đạp 2mây bay theo 10luồng hồng 31quang.

Nhĩ fSanh ngoan 9dngoãn ngồi ebên hồ achờ Trường 88Uyên trở fevề. Trong flúc chờ eđợi, Nhĩ 87Sanh nhìn 7xuống bên f2nước hồ 6bmàu trắng, 2không thấy ahiện ra 2cảnh sắc 0Hoang Thành, ftầm mắt baliền chuyển a1sang bên e5nước màu 7bđen bên 8cạnh. Trường cUyên nói, ephía bên 6này thông 1evới hồ 71nước trong 9Vạn Thiên 42Chi Khư.

Vạn 2Thiên Chi fKhư, nơi fgiam giữ frồng.

Nhĩ 9Sanh cố ccăng mắt 8enhìn xuống 9bmặt hồ, 96nhưng ngoài ddtrừ một 26mảnh tối 6eđen, cái 2gì cũng 1không có. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 8enghĩ, Trường b4Uyên đã e4sống như bvậy qua 71mấy vạn f3năm sao? cNơi đó 5fcó bao nhiêu 38cô tịch 70...

Đúng evậy, quả 0thực là 05vô cùng 8acô tịch.

Thanh 89âm bất 03nam bất c0nữ lại ađột ngột 4vang lên 3trong tâm 5trí. Nhĩ 28Sanh ban đầu fcó chút a9hoảng sợ, fbnhưng lập 5ctức khôi afphục lại cđược bình 5tĩnh. Người 93không ngừng 5trải qua e8kinh hách, e3tập mãi d3cũng thành 8thói quen. 60 © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ 2dtrái tim 2avẫn đang 14đập bình 5thường 8trong ngực, 8nàng bình 7tĩnh nói: 8“Ngươi f5nói chỉ 4hoạt động etrong trái 0etim ta.”

“Đúng 4vậy.” fcVật kia 78đáp, “Nhĩ fSanh, thứ b0ngươi nghe d4được lúc 7này chính 75là tiếng 6lòng của 0angươi.”

“Tiếng 01lòng?”

“Đúng d8vậy, Trường 09Uyên ngây engốc một 06mình trong 5Vạn Thiên 9dChi Khư hơn 2dmấy vạn a9năm, nơi b1đó một 46mảng tối fđen trống arỗng, so 04với chết ccòn tĩnh 5mịch hơn, 6nếu là 0người bình 0thường, dchỉ sợ 4đã sớm 8điên rồi. 3a © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở c5nơi như 8vậy, ai dcòn cho rằng 9mình vẫn 11đang sống.”

Nhĩ dbSanh bỗng 3chốc nhớ eđến bản 2fthân trước 19kia, sau khi 62cha mẹ nàng bevừa mới cequa đời akhông lâu, dnàng một 8amình làm 73ổ trong fphòng, vừa 3dđói vừa 8nhìn căn 40phòng vắng 3lặng  cùng 5flạnh lẽo, 0ekhóc đến 6asưng cả ccmắt. Nàng a2chăm chăm fnhìn bên 3nước hồ 53tối đen, 31nghĩ đến 9dáng vẻ d1Trường 2Uyên lúc 7biến thành edĐại Hắc b6Long, cô 5đơn cuộn d9mình trong 3bóng đêm, 7ftâm khẽ 76nảy lên, 6blầm bầm dlàu bàu bnỉ non: b“Trước e8đây, nhất 9bđịnh chàng cecũng đã 9lặng lẽ fkhóc...”

“Chỉ 1adựa vào 2một lời d1tiên tri 9vu vơ, chúng dthần liền 1bkhăng khăng c3cho rằng cfthiên địa 0sẽ bị 0hủy dưới bchân Thần 68Long, cho fnên Long 3atộc mới abị thiên e2phạt mà ebị diệt 4hết, huyết cmạch còn 1csót lại cduy nhất 5dcũng vĩnh 52viễn bị 1giam trong 4Vạn Thiên 6Chi Khư. 26 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 69ngươi không becảm thấy 9bất bình 2hay Trường 3Uyên sao?”

Nhĩ 85Sanh nhớ 2lại rất 2lâu trước ffkia, quãng 80thời gian 2còn ở trong fHồi Long acốc, Long 2atrụ sừng 45sững dựng c4thẳng lên 19trời tựa 6như muốn 8dvươn đến 2cThiên Đình, f1còn cả b3giọng điệu 4elạnh lùng efcủa Trường 0eUyên khi 2nói, “Thiên a2phạt, không 7sai cũng 4phải chịu.” 75Giờ nhớ 6lại thần aasắc Trường 1Uyên lúc 49đó, Nhĩ 8Sanh thật 7muốn ôm 17hắn vào elòng mà 0vỗ về.

“Thật 2may, Trường dUyên đã 5thoát được 3ra khỏi 4đó.”

“Lời f8này sai rồi.” e2Vật kia 34cười quái 0dị, nói, 1“Vĩnh viên 44bị giam 81trong Vạn c6Thiên Chi 1Khư chính 01là Thiên 9phạt, đám 4thần tiên dnhàn rỗi 6trên Cửu 7Trùng Thiên bae rằng vẫn 1thường cđem chuyện 8fnày ra tán 17gẫu, một 04ngày nào 7đó sẽ 5phái người 5xuống bắt 7dhắn về. b5 © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần fTrường bUyên vẫn 58là Thần 5dLong, Vạn 15Thiên Chi 7dKhư còn, 46cuộc đời 1anày của 5ahắn sẽ ctránh không d3khỏi gập fghềnh, càng 71trôi qua 6không an fổn.”

Sắc 0bmặt Nhĩ 15Sanh trắng 0bệch, trong 3lòng nổi 9alên một b1cơn giận acdữ: “Trường 75Uyên bị 18cầm tù 2nhiều năm e5như vậy, c9cho dù có 4tội đáng f8lẽ cũng 6chuộc xong brồi, huống 6chi hắn 2căn bản 8không làm d9gì sai trái.”

“Đúng 4vậy, có 91sai chính d6là thiên emệnh.” 0Thanh âm 3dbất nam 7ebất nữ 4kia bỗng 6etrở nên 47bén nhọn, 43ngưng lại 7atrong chốc 4lát, hắn 60lại tiếp 66tục cười cquái dị 0cnói: “Nhĩ 2eSanh, nếu 0có thể 1cứu được 5Trường cUyên, đảm 2bbảo quãng bfđời về esau hai người csẽ luôn 3btiêu diêu 9tự tại, 7bngươi có 2đồng ý cadốc toàn 0lực giúp 71hắ?”

“Ngươi 7hỏi gì d1vô nghĩa 1vậy!”

“Hì d0hì, hiện 2cơ hội 4đến rồi. 96 © DiendanLeQuyDon.comTrường 1dUyên không b2thể thay 69đổi thân 0phận Thần 1Long của 9amình nhưng bnếu Vạn 44Thiên Chi a5Khư biến 1mất, không 5bcòn nơi 0có thể 2giam cầm bchắn, ngươi d4nói...”

Còn eachưa nói chết câu, dfý tứ đã 90lộ rõ. cd © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt cNhĩ Sanh 2sáng lên. 14 © DiendanLeQuyDon.comVật kia 4sống trong c5tâm trí ccNhĩ Sanh, fftự nhiên 71cũng hiểu 3dđược tâm 8cý nàng, a7hắn vui cvẻ bật b8cười ha fhả: “Nơi 59đây vốn 2là mắt 6trận của 7Vạn Thiên cChi Khư cùng bHoang Thành 0Vô Cực. d © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 19mê trận, 5mắt trận f1bị phá, amê trận 1cũng tất 2bị phá, 0dù có là ebtrận pháp dbdo thiên acđịa hình 8thành cũng 6không có dngoại lệ. d3 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, bmắt trận b6của hai dcnơi này dđã gần 29trong gang 8tấc, đó, fangươi nhìn ebquang cầu bdhồng sắc 1trong hồ 0bkia đi, đánh dfvỡ nó, 32Vạn Thiên 3Chi Khư liền ekhông còn e1tồn tại. 6 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 95ngươi cùng 87Trường 04Uyên đều 3fcó thể etrải qua 9những tháng engày an bình.”

Hủy 15nó... Nhĩ aSanh vốn 60còn chút 48chần chừ, bnhưng thanh e7am bất nam dbất nữ 2kia lại 89không ngừng 4kêu gào b4trong tâm 94trí, thanh 30sắc mỗi 7lúc một abén nhọn, bbất tri fbất giác, 9trong mắt 1Nhĩ Sanh 78sinh ra không 8ít lệ khí. 7 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 9dnàng nghĩ, 9Trường 1dUyên không 9nên bị 9fgiam cầm eở nơi này. 2 © DiendanLeQuyDon.comMột người edịu dàng dlại thiện belương như 3Trường 8Uyên không 79nên bị 2oan uổng fmà chịu f0giam cầm d6nhiều năm 7như vậy, 2cgiờ hắn 3nên được 2tự do.

Nàng e1bước lên bphía trước aahai bước, ftrong tay 38ngưng tụ bmột cỗ blinh lực.

Vật e1kia lại cnói: “Lấy b4linh lực d3của ngươi 1hiện tại, a6không đủ bđánh vỡ 7amắt trận. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng may 95mắn là ftrên tay 18ngươi có 32chiếc chuông 80– linh vật 3trấn thủ 54Vạn Thiên 43Chi Khư, 0enếu đem blinh lực 6rót vào 9trong chuông, bdùng nó d5để đánh, 5mắt trận 87tất phá.”

Nhĩ cSanh quả c7nhiên nghe 9theo lời 5chắn, đề dkhí thả 2engười nhảy 05lên phía 0trên quang f6cầu trong ebhồ, sau 96đó đem ctoàn bộ 7blinh lực 4frót vào 7btrong chuông, athanh âm 1sắc nhọn etrong thâm f4tâm nàng c1không ngừng 0kêu gào: bb“Để ta 10giúp ngươi 6một tay!”

Vừa 7dứt lời, 23Nhĩ Sanh 51chỉ cảm 9thấy một 4bcỗ khí 4ftức nặng 66nề cường cngạnh tràn 4vào trong cfkinh mạch 26nàng, trộn 1blẫn với 8linh lực 93vốn có 1acủa Nhĩ 2Sanh, theo fnàng vận 3khí mà đi 6khắp cơ ddthể, lan 96tỏa đến 0ftừng kinh flạc. Lồng 3ngực đau 89như bị exé rách, 7Nhĩ Sanh 12không kiềm 5nổi mà 53rên thành 1btiếng.

Vật 8fkia ở trong 0dđầu nàng 10không ngừng 2cười quái 3cdị: “Nghĩ e1đi, chỉ b5với một 1kích này, 71những ngày 5tháng sau 3này Trường 1Uyên sẽ 9akhông còn 17phải chịu 7tù túng fkhổ sở.”

Nhĩ eSanh cắn 78răng cố b6nén lại bđau đớn 2như muốn 52nổ tung enơi lồng dngực, đem ftất cả dblinh lực 0dtập trung 6ctrong lòng 96bàn tay phải, 1sau đó mãnh 94liệt rót bvào trong achuông. Linh 9lực ào 0fạt tràn 9vào, màu 83sắc của 9achiếc chuông 39cũng theo f1đó mà biến 6đổi.

“Đánh!”

Nhĩ 8Sanh hét 13lớn một 84tiếng, nhắm 95ngay quang 2cầu hồng dsắc đánh ftới.

“Oành!!!” eeMột tiếng a3vang thật 5lớn, bên 02phía mặt 3hồ màu 8đen, hơi d2nước dựng fđứng một 6mảng.

Một flúc sau, bhơi nước bbtán đi, ecchân trời fvẫn chìm 13trong một 0esắc hồng, 6atrên mặt 3chồ, hai 66quang cầu 5màu đỏ fvẫn hoàn fhảo như 8trước, 27không có enửa điểm 5hư tổn, 78nhưng, lại a6không thấy e8bóng dáng 9Nhĩ Sanh 1đâu.

Bên bnước hồ ebmàu trắng dnhàn nhạt chiện lên 6cảnh sắc bHoang Thành, f4cảnh tượng 16thay đổi, 8hiển lộ c7hình ảnh cNữ Oán fbngồi bên 2fgiường aTrường 9An, tinh tế d3vuốt ve 9tóc mai hắn.

Trong fdHoang Thành a4Vô Cực, 9mặt đất 62rung lên d1rất nhẹ. 1 © DiendanLeQuyDon.comCó người 27mẫn tiệp 9cảm nhận 0dđược chấn 01động rất 59nhỏ ấy, cnhưng chờ 05trong chốc 35lát thấy 23không có eviệc lạ 9nào phát fsinh liền 6nghĩ có alẽ là ảo d5giác của c3bản thân, 8lại tiếp 85tục với d0những phần dviệc của 97mình. Với 8họ bây b2giờ, tin 71tức lớn bnhất có: 88Một, thành 64chủ ra tay a7cứu người, 57tên người bdnọ là Trường 38An, một 49đọa tiên. 4a © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa 8btiên Trường eAn là từ 0bên ngoài e7tiến vào. c © DiendanLeQuyDon.comBa, thành 39chủ cùng cđọa tiên 6Trường 25An từng 59là phu thê. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều 9ấy, mỗi 0một điều eđối với d5những kẻ dtrong Hoang 4Thành mà 0nói đều 7elà những f4kích thích 3bcực lớn, 5càng không acnói đến, b1ba điều 3flại cùng 9xảy ra một clúc.

Mọi 9người bàn cetán sôi 7anổi, dưới c1cổng Hoang 0Thành hiếm 9khi được 2dịp náo bfnhiệt như cvậy.

Nhưng 9dù bên ngoài enáo nhiệt athế nào ecũng không 41quấy nhiễu ađược đến baNữ Oán, 67lúc này ccnàng đang 0ngồi bên 1bngười Trường 2An, chăm 79chú ngắm dnhìn khuôn 8mặt hắn. a6 © DiendanLeQuyDon.comDường như 44muốn kiểm 62chứng người 06trước mặt 1là thật 2hay giả, bdcho nên dò 22xét rất acẩn thận, 7tỉ mỉ. 7f © DiendanLeQuyDon.comMặt đất a8khẽ rung echuyển, 5nàng giật d1mình hoàn 31hồn.

Trong 89Hoang Thành 4căn bản ekhông có bđịa chấn, 5rung động bckia thoáng dtưởng như e7bình thường 0nhưng nhất eđịnh đã 0xảy ra chuyện 8dđại sự a9gì đó. 81 © DiendanLeQuyDon.comLàm thành 9chủ nhiều 2năm, mỗi 4khi xảy 7ra chuyện, bcơ hồ đã 1bthành thói a7quen, nàng dluôn là 12người đầu btiên phản 0ứng. Phất fcnhẹ y phục, 7anàng lập etức đứng c3dậy định dara ngoài, ecổ tay lại 2abị một 0bbàn tay ấm 7áp nắm 91chặt, người enằm trên 3giường 2echẳng biết cđã tỉnh 1etừ lúc bnào.

Nữ eOán giật e4mình, chống f1lại ánh dbmắt của ahắn, trong 3đầu một emảnh trống 2rỗng.

“A eVu.”

Nàng 6trầm mặc 0hồi lâu, 39nói: “Ta 1bgọi là 2Nữ Oán.”

“A 3Vu...” Đối 23với sự 1lạnh nhạt f0của nàng, abâm điệu acTrường d8An có chút 1khổ sở, 48một tiếng aa“A Vu” ffnày, tựa 53như tiếng c9thút thít 96của một 8fcon vật 4anhỏ, mang 8theo chút 3ít ý vị 12đáng thương.

“Nữ d9Oán.” Nàng 09rút tay ra, bdnét mặt 6càng thêm 2anguội lạnh, 03thanh âm 31ít nhiều f7lộ ra phần bgượng gạo.

Trường 0bAn gắt gao 1cnhìn nàng. dd © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán 4rủ mắt, c5đẩy cửa 5đi ra ngoài.

“A f2Vu.” Trường aAn cất giọng b9gọi, “Ta a6tới đón 6nàng.”

Bước 9fra khỏi 62cánh cửa, e2bóng dáng fnàng cứng 5lại, ở cdtrong Hoang a7Thành ngày 0angày đêm eđêm cát fvàng bay 6đầy trời 4vung lên 0ống tay 62áo. Tay áo 2màu đỏ 82run rẩy 93tung bay trong 1gió.

Nữ bOán nhỏ degiọng nói: 52“Ta nói flần thứ efba, không 93trở về 4được nữa.”

Tiếng 9dnói vừa dfdứt, ống ftay áo màu 7đỏ kia 8cũng hóa bbthành cát 8vàng, tán a2đi hòa vào 8trong làn 65gió cát.

Đồng dtừ Trường f5An co rút 10lại, hắn 2trơ mắt 1anhìn bóng 5dáng nhợt 6nhạt của 0Nữ Oán fchậm rãi 70hóa thành 0cát. Mới 8cđầu là 59ống tay 68áo, sau đó 75là bàn tay, 13rồi cả becánh tay, 17cuối cùng clà nửa bthân hình, cđều hóa c9thành cát 0cvàng, theo 88gió bay đi.

Nửa 8nhân diện 0dcòn sót 92lại, Nữ 9Oán xoay 6đầu, tuy 7nghịch sáng anhưng vẫn 7acó thể 74thấy rõ 67sự âm lãnh 33trên gương 4mặt nàng: 70“Ta vốn 0blà thành 51chủ Hoang 0Thành, cát 8vàng trong 7thành chính flà ta, mà 20ta cũng chính 7là cát. 1 © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm 3đã hòa cbthành một athể với 95Hoang Thành, 5không cách fnào phân 55cách.

Trường bAn nghẹn bdhọng trân 7trối. Lại 5tiếp tục 61nghe nàng 45tàn nhẫn 8nói: “Ta 5là Nữ Oán, 8bA Vu đã 48chết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22658
Được thanks: 17648 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương b8thứ ba mươi eahai: Ký Chủ

Nhĩ 4Sanh được adTrường f3Uyên cứu 0lên bờ. 4 © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng 5csức ấn 4bụng nàng, cnước từ 8trong miệng e8trào ra, e5hĩ Sanh nằm 8ấp một 8ên, khó dhịu ho khan.

Trường 4yên thở caổn hển 25ấy hơi, eại nơi 05ày dùng dahần lực 82hiến hắn e1ảm thấy 7ị áp bức aấp đôi, 6hỉ dùng feó hai chiêu 9bhưng dường 0hư đã phải f0ùng hết 4ức lực c3ủa bản 61hân.

Chờ 7hi hơi thở dần ổn cđịnh, hắn 3aới quay 10đầu xem 06ét Nhĩ Sanh 3òn đang 92o khan. Nhĩ canh không 6iết bơi, 6hậm chí 1òn sợ nước, c1ho nên khoảnh 9hắc rơi 1ào trong 3ồ kia, cơ 01hể nàng 7ập tức dđình chỉ etoàn bộ e0phản kháng, 7theo bản 2năng ôm dchặt lấy fhông hắn, 0giống như 6bắt được 75khúc cây facứu mạng, c2gắt gao edôm chặt cclấy.

Trường 68Uyên chau a9mày nhìn 2một đường d4màu đen, 0dài và mảnh b0trên cổ 3Nhĩ Sanh fatheo kinh emạch lan 93kín cả 5dkhuôn mặt, 86màu sắc 64hắc tuyến 74dần nhạt 5eđi, cuối 0bcùng chậm f4rãi tụ elại, biến 69mất tại 6ấn đường acủa nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 2ưm một 27tiếng, dần fdần tỉnh 1lại.

Nhìn 4nàng ôm d9ngực thở akhó nhọc, 1mày Trường dcUyên nhíu dlại càng b3chặt, hắn 9btrầm giọng 99hỏi: “Vì fsao lại 9fđột nhiên datấn công c4quang cầu 01màu đỏ 4atrong hồ?”

Trường 8aUyên vốn 2đang tìm 1kiếm phương 5thức ra 57ngoài trên ckhông trung, 6cchợt cảm enhận được 8một cỗ c6tà khí cổ 1quái bên 52dưới, hắn 48liền lập 83tức chạy cxuống. Vừa 8đúng lúc 6nhìn thấy b3Nhĩ Sanh d1đang ra chiêu 95với quang d7cầu bên 9phía mặt bhồ biểu 51trưng cho 86Vạn Thiên 2dChi Khư. 55 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 6phải hắn ekịp thời 2cản lại, 6không biết 4dnơi này 3giờ đã 2biến thành athế nào b7nữa.

Nhĩ ccSanh ho khan 89mấy tiếng, bthật vất fvả mới 89định thần fflại, đầu 5óc giống 68như tương 7dhồ cũng d9dần trở cnên tỉnh b3táo. Nàng 3nhìn Trường 38Uyên sắc 72mặt nghiêm 6túc bên e4cạnh, giãy adụa ngồi 1dậy nói: 33“Ta muốn 4hủy đi dVạn Thiên 1aChi Khư, 6sau này Trường c5Uyên sẽ 0fkhông bị 9người khác a1đuổi giết 16nữa.”

Sắc 92mặt Trường 52Uyên lạnh 0lùng, thần 5asắc nghiêm 79khắc Nhĩ 5Sanh chưa 4cbao giờ btrông thấy: b“Kẻ nào 48nói nàng fbiết làm 5enhư vậy fcó thể dhủy đi ccVạn Thiên 21Chi Khư?”

Lấy 91lịch duyệt cNhĩ Sanh, 9nhiều nhất 5cũng chỉ eftừng xem 0qua mấy cbquyển sách 2lưu giữ 9chút truyền ccthuyết trên 5thế gian cở Vô Phương, bnàng sao 9fcó thể 2cbiết dùng 4dmắt trận cbphá giải 92mê trận 2của trời b9đất, càng 4không biết e6đến chuyện c1Vạn Thiên 19Chi Khư cùng 36chiếc chuông athủ hộ 04này tương 9sinh tương fkhắc. Hơn 21nữa, mới arồi trong b4khoảnh khắc ecngăn một 8ađòn kia 6fcủa Nhĩ 7eSanh, hắn 4rõ ràng adcảm nhận 9được, ccnàng hoàn 5btoàn không 30giống như 3bình thường. 55 © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức 72tà dị cổ fquái, tuyệt 6không phải 32chiêu thức d3Vô Phương, 4lại càng a4không phải 1thuật ngừa 1bđịch của fLong tộc bmà hồi 1đầu hắn 3dạy.

Nếu 0không phải acó kẻ ở 85phía sau 2giở trò, 94Nhĩ Sanh 0sao có thể 0đột nhiên 72học được anhiều pháp fthuật này enọ như 70vậy. Còn cnữa, hắc 80tuyến mới frồi biến 0mất tại c9ấn đường 9của nàng, 70nếu hắn 62không nhầm, e7đó chính 10là tà khí.

Trường 0cUyên thấy 9bộ dáng e0Nhĩ Sanh 3ấp úng akhông dám cnói thật, ebsắc mặt ftrầm xuống.

Rốt 02cuộc là 59sai lầm bthế nào...

Nhĩ 2Sanh không dbđoán được e1Trường edUyên sẽ 8giận dữ acnhư vậy, f4khiến nàng 88có chút 2uất ức, 3lại có bfchút sợ 0ehãi. Uất 4ức vì rõ dcràng nàng 56làm vậy clà để 9giúp hắn, ehắn chẳng 0bnhững không b4cảm động ecòn ra tay d1ngăn trở, fhiện tại 2clại đem 7bộ dáng 4như khởi cbinh vấn 5tội ra đối 2mặt với 4nàng. Còn dsợ hãi, dnàng sợ 23đem chuyện 03nàng chết 4dđi sống f4lại, trong 9cơ thể 7còn có một ekẻ khác 1kể lại 7với Trường cUyên, hắn c6sẽ lo lắng 06nhiều...

“Là atự ta nghĩ 3ra.”

“Nói 1dối.” 1bTrường d5Uyên lạnh 8lùng nói, 0c“Nói thật eeđi!”

Nhĩ aSanh bị 0fthái độ 28cường ngạnh 77của Trường 19Uyên làm 68cho có chút bfnóng giận, 5nghiêng đầu d0nhìn mặt 1hồ, cứng angắc nói: 42“Là ta bbtự nghĩ 2ra. Nơi này c2nếu là dfmắt trận, 3đương nhiên 72liền có a4thể có 8biện pháp fphá trận. 3 © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh fbừa mà 4trúng.”

Đây 3là lần c9đầu tiên bfNhĩ Sanh 0và hắn 52cãi nhau, 26Trường fUyên mím 7chặt môi, btrong lòng 2cảm thấy 61không biết 93phải làm 5sao. Nhưng 1việc này 49rất trọng 7đại, quyết 42không thể 20qua loa. Sắc 4mặt hắn ctrầm xuống, anghiêm nghị 0bnói: “Tin e2nàng ta mới 4thực sự engu ngốc. d © DiendanLeQuyDon.comNếu như dnàng chỉ 16đánh bừa emà trúng, 62vì sao lại 4nghĩ dùng dchuông bạc fctrên tay? 73Hành động 0bvừa rồi 09quấy nhiễu etrật tự 3acủa trời ađất, là 6fmột tội 9lớn! Vạn fcThiên Chi bfKhư cùng ccHoang Thành 2Vô Cực etương sinh f7tương phối, 2một ngày amột đêm, 66một âm b0một dương, 0cố thủ 7cân bằng dtrời đất, 1ehủy một 28cái liền ddphá hủy csự cân dbằng này, 1dlúc đó fthiên hạ 91đại loạn, 98vạn vật 3dđiêu tàn...”

“Ta 2cchỉ muốn...” 6bNhĩ Sanh ebỗng lớn 1tiếng cắt f1đứt lời 08Trường cUyên, nàng cchăm chú 7dnhìn hắn, ahốc mắt 58phiếm đỏ, 2a“Ta không 0cbiết những bđiều đó, cta chỉ là 1thấy uất 21ức thay achàng...”

“Đúng, 6là ta không 41muốn chàng 1etiếp tục d6bị giam 0bgiữ. Cô 6đơn rất ckhó chịu.”

Đôi 9mắt Trường fUyên run 00lên, nhìn 49Nhĩ Sanh c6lặng im 9dkhông nói 4gì.

Nhĩ 8Sanh không ephải Ti b3Mệnh. Ti dMệnh là 18thần, tâm emang vạn 30vật, mọi 0dsự đều 0lấy đại 6cục làm 4etrọng. Nhĩ e9Sanh là người, 3cnàng không dđứng ở 0cvị trí dcao như vậy, 71nhìn không 9thấy bá 8tánh trong athiên hạ, fchỉ thấy 50Trường 95Uyên, gặp eeTrường 3Uyên, vì e3hắn giận edữ, vì fhắn bất 12bình, vì 26hắn đau cclòng.

Cố enén hồi 0lâu, Nhĩ 63Sanh cuối 6cùng cũng 2fnhịn không cđược uất 93ức trong 0lòng, nước 2mắt lạch 0tạch rơi. 0 © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn 38giận dữ bcủa Trường f4Uyên có f5lớn hơn 92nữa nhưng 3lúc này 1cũng đều 2tan thành cmây khói, 0trong lòng ahắn giờ 9phút này 7chỉ có 4tầng tầng c4bất đắc 22dĩ xen lẫn 2ấm áp đáng 99xấu hổ, akhiến hắn cchỉ còn 9biết thở 40dài một 55tiếng.

“Ta...” 53Trường b3Uyên vốn 41định đưa 9tay chạm 4vào má nàng 0cnhưng lại acbị Nhĩ cSanh gạt cđi. Hắn 4mấp máy 20môi, trong 5dlòng càng 0thêm mấy 7phần bất b6đắc dĩ, d“Ta sai efrồi.”

Lúc ađầu Nhĩ 6Sanh vẫn 6chỉ âm 8dthầm gạt 1flệ, vừa e2nghe Trường 96Uyên dịu 6giọng giải 48thích liền 5òa một b1tiếng, khóc 4lớn. Trường 1Uyên ngây e4người trong 4cchốc lát, 1lúng túng 64muốn kéo anàng nhưng 6lại sợ 13bị gạt dra, hắn 7nghiêng đầu 1quan sát ceNhĩ Sanh 6trong chốc clát lại c3nói: “Ta a9thật sự dsai rồi...”

Nhĩ 73Sanh dường 10như vô cùng 9thương tâm, 7không biết fbị chạm e4đến nỗi blòng thế 5anào nhưng 3càng khóc fcàng lớn, cbthế nào bacũng không fdừng lại a8được.

“Nhĩ 60Sanh...”

“Ta, 6ta ngừng, 8ngừng không bfđược, fngừng không 5được.”

Trường d0Uyên sững 4sờ trong ecchốc lát, b5cười khổ e8một tiếng. b5 © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa 4tay nhẹ enhàng đem dnàng kéo a8vào, nhốt 76lại trong elòng, giống 8như an ủi dđứa nhỏ, c6nhẹ nhàng d9vỗ lưng a6nàng: “Ta 57cũng chỉ 86sợ nàng 16gặp chuyện 75không may.” 46Phá hủy ffVạn Thiên a9Chi Khư, 5cân bằng 8atrời đất ftất bị 1ephá vỡ, 8dhủy thiên 4diệt địa, f5đó là tội a7lớn. Nếu aNhĩ Sanh c8thực làm ara những 92chuyện như dvậy, chỉ 3esợ giam 5trong Hoang 37Thành Vô c9Cực cũng 7ckhông đủ 8chuộc tội.

Đem dNhĩ Sanh flẳng lặng b7ôm trong 37ngực hồi 12lâu, đến 6clúc nàng cbchỉ còn 0khóc thút dbthít, Trường baUyên cân 01nhắc một c9chút, cuối 8cùng vẫn dcho là nên c9đem mọi 18chuyện ra fhỏi rõ 91đầu đuôi, fNhĩ Sanh 8làm thế enào học f1được chiêu 30thức thập fphần tà bfkhí kia, bcòn có cỗ 2btà khí thoáng 4hiện lên etrong kinh 58mạch lúc 6mới rồi.

Lần cnày giọng b0điệu Trường ceUyên thong 4thả hơn 4cnhiều, trình 6bày sự eftức giận 5bcủa mình 02một cách 1có tình fcó lý, cuối 36cùng còn 1nửa uy hiếp dnửa đáng 4thương thốt ara một câu: a“Nếu giấu f4ta sự thật, fmỗi ngày 7ta nhất 0eđịnh đều 73sẽ lo lắng, 5không thể 90ngủ yên.”

Nhĩ bSanh sau khi 66nghe những 4lời này, 80dụi dụi 0nước mắt 2nước mũi 5vào đầu 5vai Trường 5bUyên, sau f8đó thút 7tha thút 76thít đem 12toàn bộ 0câu chuyện athành thật bkhai báo.

Từ 65mới đầu f0tình cờ fcgặp được 6tà linh châu 9etrên biển, 9asau đó bị 5Khổng Mỹ 7Nhân bắt 0cnuốt nội 97đan cốt bmãn, còn 70có cái bóng 26thần bí cdgiúp nàng bbổ tâm e. “Phương cpháp hủy a3đi Vạn aThiên Chi 8Khư đều 3là nó nói 2fcho ta biết.” 9fNhĩ Sanh 83chỉ vào 6tim mình enói: “Những 1điều Trường bUyên nói, 5nó đều f3chưa từng e3nhắc qua 9với ta.”

Trường eUyên càng 6nghe càng 2nhíu chặt 26mi. Hắn 5dthầm nghĩ, 7Tà linh châu dchính là a5thượng 13cổ tà vật, 5nó đã tìm 2aNhĩ Sanh alàm kí chủ, 15nào có dễ 7dàng để 11bị thanh 6trừ. Cho cdù tiên 6pháp Vô b4Phương thanh b0thuần tĩnh 03tâm cũng 43khó mà tiêu 75trừ tận 1agốc ác 55niệm vốn 04đã thành 26bản tính dcủa nó. 17 © DiendanLeQuyDon.comTheo lời 7cNhĩ Sanh, 8bcó thể 6athấy, lúc e3trước Tà 65linh châu e1đích thực 6trốn trong acơ thể fNhĩ Sanh, 0dsau khi nàng abị ép nuốt avào nội ebđan Cốt 15Mãn, hai 19tà vật 8gặp nhau, 0hợp lại adlàm một evà sinh ra 1linh thức. 3b © DiendanLeQuyDon.comNó sống 4nhờ trong 3cơ thể 64Nhĩ Sanh, 56chờ thời 6dcơ cắn 4nuốt kí 94chủ, chiếm flấy khối 99thân thể f4này. Mà 97điều kiện atiên quyết 8ađể đạt 9được điều 3fđó chính 2blà để b0kí chủ dnhập ma, 36đánh mất blí trí.

Kỳ dthật, với dnăng lực 1của Trường eUyên, giúp eNhĩ Sanh 66tiêu trừ eTà vật btrong cơ 23thể không 0phải không b5được, c5phiền toái 25là, chính 1anó đang 9giúp Nhĩ 9aSanh bổ 2tâm, nếu fcứ cố 5diệt trừ, 1chỉ e nàng 0cũng không f6thể sống.

“Trường 3aUyên.” cbNhĩ Sanh 25quơ quơ 29tay, gọi 1blại tâm 4tư càng 8fnghĩ càng 37xa của hắn: 4a“Chàng c3nói vật 9trong tim d9ta kia chính 9elà yêu quái? 8fYêu quái 2frất xấu?”

Nhìn 7đôi mắt e0trong suốt 1của nàng, 3hắn lặng aim không 9nói. Nhĩ 4eSanh nhập fma, tâm trí eahoàn toàn 3ebiến mất, 41giết người 7thành tính?

“Trường dUyên?”

Hắn 6vuốt ve ctóc Nhĩ 8bSanh, hòa anhã nói: 7“Yêu quái crất xấu, 7cho nên sau 0này, mặc 98kệ hắn f1nói gì nàng 88cũng không 0được tin. 9c © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, ata sẽ tìm bđược biện 9pháp khiến 75nó lăn ra 16đây.”

Nhĩ 2Sanh trầm 95mặc hồi 7lâu, cuối fcùng thở 4edài nói: ad“Nó muốn 6bta hủy thiên f3diệt địa, cdnhất định d8là một dđại yêu eequái xấu cxa. Ta sao 99lại để c3một tên bdyêu quái 6fhư hỏng 6như vậy a4trốn vào...” 7Nàng dừng 14một chút, d0bất an túm f2lấy cánh 8tay Trường 4Uyên hỏi: d6“Trường 7Uyên, có 3phải vì 99ta là kẻ 4rất rất 73sợ chết 8cho nên mới atrêu chọc efđến phiền 3toái lớn 8fnhư vậy?”

Trường feUyên há dmiệng thở c0dốc, còn cchưa nói, c8Nhĩ Sanh edliền lắc 3lắc đầu f8nói: “Nhưng 1nếu lại 4có một 1bcơ hội enhư vậy, 94ta vẫn nhất f2định không 3nhẫn tâm 62khiến mình d2phải chết. a4 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 1csống, tham a0sống sợ 27chết cũng 9phải sống.”

Trường 55Uyên nắm 3chặt lấy fbàn tay Nhĩ feSanh đang 5đặt trong 55lòng bàn e9tay hắn.

“Ta fcmuốn cùng ccTrường afUyên sống 2evui vẻ bên canhau.”

Phía a1chân trời, 8ahồng quang e7vẫn còn 5chưa biến 9mất, Trường 8dUyên mang d1theo Nhĩ 00Sanh nhảy 3lên không, d4đi vào trong 00hồng quang. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrước khi 12rời đi, 2Nhĩ Sanh 41quay đầu anhìn về 6cphía mặt 8hồ hai nửa aađen trắng, chỏi: “Trường 7Uyên, nếu 9aVạn Thiên 04Chi Khư bị 8fhủy mà 0không làm bmất cân cdbằng trời 5eđất, chàng 11có hủy 04nó không?”

Trường 73Uyên nghĩ 2fcùng chẳng 0anghĩ đáp: 9f“Không 9biết nữa.”

Đáp 9bán này hiển f1nhiên nằm 20ngoài dự 9đoán của b5Nhĩ Sanh, bnàng tò 1amò hỏi: 38“Vì sao?”

Trường e3Uyên trầm bfmặc hồi f6lâu, chăm 37chú nhìn 4Nhĩ Sanh 46nói: “Còn e2nhớ lời 21Nữ Oán fchứ? Nàng 7ta nói ta 3với nàng 9bấy giống anhau, cùng flà người bcó đại 7oán. Sau ebnày...Nếu enhư có lúc 0cta không 3còn là ta, 5chí ít còn 06có một anơi đem dta giam lại.”

Nghe adnhững lời d1thê lương 78này, Nhĩ 4Sanh hoảng 13hốt nói: 53“Dù chàng 0bbị giam 2fở nơi thế 5nào, ta nhất c5định vẫn 09đi theo cùng, 38không để 4chàng cô 5đơn.”

Trường 08Uyên buông 36mắt, che a7đi tia ấm 33áp dâng elên trong b1lòng, sau 2cđó lập 6tức đem atheo Nhĩ 6Sanh bay về bphía chân 6trời.

Rời 9khỏi vùng 9đất mọc e8đầy thượng b8cổ phong 7lan, Nhĩ 2Sanh quay d4đầu nhìn fxuống mặt 5hồ song 6csắc bên 0dưới, phong 2lan trắng 5dmuốt lả 3tả rơi 86rụng trên emặt hồ, 5bên nước ahồ màu 51trắng, Nữ 90Oán trốn 4ở một 0góc nhỏ fdưới chân 36thành mặc c9cho lệ rơi afđầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22658
Được thanks: 17648 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 1thứ ba mươi c4ba: Đổi ccon để 85ăn

Trường eUyên bị dacảm giác 74kỳ lạ aetrên mặt c6làm tỉnh. c5 © DiendanLeQuyDon.comVừa mở 18mắt, hắn 58liền thấy 6một đứa 4hỏ khoảng 97hừng một 9dai tuổi fđang đưa 8dgón tay đầy fước miếng 82ừa ngậm 5rong miệng, bhọt chọt 1fặt mình. 3 © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên 9eỗng nhiên edỉnh dậy dfhiến đứa 72hỏ có chút 02iật mình, d8hớp chớp 4đôi mắt bo tròn mấy 0fái, miệng dhông ngừng d y nha nha, 8gón tay càng 63ung hăng, 88huyển hướng 9họt chọt dđầu hắn.

Trường 4ayên trầm 5ặc chịu 2ài cái, 8hấy đứa 76hỏ chơi 18ũng đủ 1ồi, liền 83ắt lấy day nó, nghiêng 33gười ngồi b2uống. Nhìn 9dhung quanh bbbốn phía, 1chỉ thấy 7chỗ này 83là một cgian nhà 82tranh rách 33nát, trong enhà ngoại 55trừ cỏ 0tranh cũng bchẳng có e5cái gì khác, 84hay nói cách 6khác trong dnhà chỉ 1có bốn e6bức tường. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrường 1Uyên không 26thấy bóng e9dáng Nhĩ 1aSanh đâu, cđang muốn 4dđứng lên bchợt thấy e7ngón tay 2hơi nặng, 5lại là fđứa nhỏ 0một hai ctuổi đang dclăn lộn 8trên đất cfkia. Nó cắn 7ngón tay bhắn, môi e3mấp máy, e5mút mút 97đầu ngón 16tay Trường eaUyên, giống 5như đang 82bú sữa 7mẹ.

Trường 50Uyên không 9nói được 87lời nào, cdchăm chăm 12nhìn đứa dnhỏ một 01hồi, thấy cnó không beđịnh buông 18ra, hắn 41liền nghiêm 2mặt nói: 19"Chớ ecó làm càn."

Đứa anhỏ làm 2sao chịu 7nghe lời 1hắn, vẫn 1vui vẻ mút 0mút ngón etay, chép bchép miệng, 8bộ dáng 5cực kỳ 76thỏa mãn.

Này... ad © DiendanLeQuyDon.comNên làm athế nào 6fcho phải? 3Trường b8Uyên cảm fthấy nên 6cho cục 1dthịt nhỏ 1fnày biết b0tay mới 7được, e6thế nhưng anhìn thân 8fthể mềm aanhư bùn b1nhão của 5nó, chỉ 3bsợ mới fbđụng nhẹ 5amột cái bacó khi lại 10vỡ vụn cra mất, 97lúc ấy ethịt vụn 2fđầy đất, 38quả thực 9là bất 9nhã...

Đang bkhó xử, 71chợt, “Oành” bmột tiếng, cthanh âm 4vỡ vụn 4từ cửa 3truyền lại 61thu hút sự 1echú ý của 4Trường b4Uyên. Xoay 6fđầu nhìn cqua, hắn 9ebắt gặp acmột cô 52gái quần 2áo tả tơi, e0sắc mặt a3vàng như 0nến đang 2ngơ ngác 90nhìn mình, 84nàng ta đứng eesững sờ 1ở cửa, bdưới chân alà một 50cái bát dcvỡ.

Cục f4thịt nhỏ 44đang cắn engón tay 46Trường e9Uyên thấy 1fngười vừa e8tới, miệng 52liền buông 8lỏng, đặt c5mông ngồi dbệt xuống 9eđất. Không 6khóc rống 36chỉ khẽ b5thút thít, 7kêu hai tiếng e“Tỷ tức dc”, sau đó 4dùng cả 6tay lẫn cchân bò 0evề phía b9nàng ta. a0 © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy 0cđứa nhỏ 5fcàng lúc 6fcàng tới 0gần mình, 30vô thức 6lùi về 7csau hai bước, brồi như 3dlà nghĩ 47tới cái 0cgì, lại 45gặp phải 94ánh mắt 0Trường 5eUyên, nàng 2ta cắn răng 8evội vàng 59tiến lên, adôm đứa benhỏ quay 09người chạy 0ra phía cửa.

Bước 1cchân lảo 9eđảo, thần bsắc kích bđộng.

Trong 9flòng Trường dUyên nổi blên nghi 4hoặc, cũng b2theo ra ngoài.  Bên f1ngoài gian anhà là một 4ccon hẻm 3nhỏ vắng fvẻ, mới 0avừa đi fra đầu dngõ hắn c8liền thấy 4Nhĩ Sanh 3ngơ ngác, 3thất thần 0dgiống như fđầu gỗ 76đứng ở 9ven đường.

Bốn 3phía chung eequanh, ngay dcả đường 21cái cũng b0vắng lặng, cđâu đó 8có tiếng 92ho khan, rên e9rỉ nho nhỏ 8vẳng lại. c0 © DiendanLeQuyDon.comTrong không dkhí tràn bngập mùi 7tử thi cháy ekhét, ở c8một góc 3không xa, ccó người cđang châm 5lửa thiêu 7hủy đồ f7đạc, khói bđen không 0bngừng bốc 6lên.

Cảnh 6tượng trước cmắt có 9chút giống 9với cảnh 1btượng nạn ecương thi bhoành hành 09phát sinh d7nhiều năm 7cvề trước. f © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 6Trường 5Uyên hiểu 84rõ, lần 29này không ecphải do 7tà ma tác e0quái, mà 6là ôn dịch. 21 © DiendanLeQuyDon.comỞ đây 5không có 61tà khí, byêu khí 5gì, chỉ becó sự tuyệt avọng bị 47đè nén 39đến cùng 0cực của b2loài người.

"Nhĩ 5Sanh."

Nghe btiếng gọi 42quen thuộc, d9Nhĩ Sanh 1dkhẽ run 27lên. Nàng 62quay đầu ddlại, trong fmắt một 5mảnh trống 5rỗng, đáy 0mắt mơ 15hồ đè e2nén sự 54kinh hoàng: ff"Trường 6Uyên... Chúng 0ta thực 33sự rời 86khỏi Hoang 8cThành rồi cbsao?"

"Nơi 11này không 2có cát vàng bcũng không 74có phong dấn, là 2nhân giới."

Trí 63nhớ của 4Trường 7Uyên dừng 8lại lúc bhai người 8chọ bước 1fvào giữa 2hồng quang, b4tùy ý để 0bóng đêm 7đánh úp 6lại, mất 34đi ý thức, 2khi tỉnh aelại thì 6cđã ở nơi 4này.

"Nhân 8giới... 9 © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." 4bNhĩ Sanh 5bnhiều lần 3lặp đi f7lặp lại echai chữ bcnày, như 58là không 3thể tin a1được.

Trường f3Uyên đưa 68tay xoa đầu fNhĩ Sanh, f5hắn biết c5nhìn cảnh enày nàng 64nhất định 5enhớ lại a3những ký 9ức không 65vui, vừa 6định an bủi nàng f1mấy câu e7chợt thấy 0bóng dáng fvội vã, bdkích động facủa cô f1gái nọ, enheo mắt 02đăm chiêu d6trong phút a2chốc, hắn enắm tay 8Nhĩ Sanh canói: "Theo bta."

Tại aamột góc 19nhỏ yên dtĩnh, hai b2cô gái mỗi 7người trong 5ftay bế một 1đứa trẻ, 9thần sắc 91cả hai đều 2uể oải, eôm đứa 1fnhỏ chần 9chừ một c3hồi, Nhĩ d7Sanh đang 07khó hiểu, 8ekhông biết 47chuyện gì 84đang xảy era lại thấy 92các nàng 2đem đứa 91nhỏ trong 3flòng đổi 6cho nhau. c © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ c3vừa rời 68khỏi vòng caôm ấp của 2người thân 1bbắt đầu d1bất an mà 90kêu lên, a2hai cô gái cekhông hẹn c3mà cùng akhóc thất 1ethanh, thần bsắc tuyệt 3vọng, thống 3bkhổ không bnói lên 8flời. Chần bchừ một 71lúc cuối 2cùng cô egái lớn 9tuổi hơn 0một chút c9cũng xoay fngười kiên bfquyết rời 0đi.

3cgái đi không 60bao lâu, 47đứa bé 9liền khóc feré lên, ecô gái đang 8ôm nó cũng 2khóc càng dlớn, thế 8fnhưng không f2lâu sau, 3cô ta đem fđứa nhỏ 87đặt trên 1mặt đất, 5ôm một dtảng đá 26đến, có 9vẻ như cđịnh dùng enó đè chết c7đứa nhỏ...

Nhĩ eSanh kinh 39hãi, quát 4lớn: "Cô a7đang làm dgì vậy!" e9Vội vàng 57xông lên e7phía trước, egiật lấy 2hòn đá 4trong tay 8cô gái, dNhĩ Sanh 1alập tức bôm lấy 76đứa nhỏ 0ctrên mặt 8đất. Nàng edmắng, "Đứa f1bé còn nhỏ 1như vậy b5mà cô cũng 9nhẫn tâm 93ra tay!"

08gái bị 9fNhĩ Sanh 38xô ngã trên 81đất, giống dnhư một 6chút khí 3lực đứng 47lên cũng 8không có, 43vùi mặt 8ctrên đất, 06thương tâm 3khóc lớn: 0"Ta, b6ta cũng không 4còn cách 33nào... Đã 1crất ta không eăn cái gì, fphụ thân 2thì nhiễm 7bệnh qua 3cđời, trong dnhà chỉ 57còn mẫu f7thân cũng esắp sửa dchết đói, 7tướng công 94ta cũng nhiễm 7phải bệnh, afta thực e3sự không a3còn cách 75nào khác, 6ethực sự 7không còn 64cách nào 2khác..."

Nhĩ fSanh nghe dđược kinh chãi thốt 2lên: "Cô... 7 © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ bcô định d5giết đứa 1bé để a8ăn? Cô..." 97Nàng giật 05mình ngộ f6ra, "Lẽ anào cô gái 9vừa rồi dđổi đứa 0nhỏ với 88cô cũng 2là để 08ăn?"

cgái che mặt dkhóc rống: cf"Đứa 67nhỏ kia 3cdù thế 2nào cũng 71là thân fbnhân của 18ta... Ta sao 79có thể chạ thủ dđược, b7chỉ phải 8đành cùng 2người khác f7đổi con 04mà ăn."

Trường 8Uyên nhăn aamày, Nhĩ 94Sanh sắc 2emặt trắng 58bệch, đem 1eđứa bé 5ftrong lòng 4đưa qua 33cho Trường 6bUyên, xoay bngười đuổi c8theo hướng  cô 4gái lúc 4nãy rời 7đi.

dgái vẫn d0quỳ rạp 3ftrên đất adkhóc lóc, 2Trường b7Uyên nhìn enàng ta một 95lúc  mới 9hỏi: "Tại b2sao không 2rời khỏi eeđây, đến 0nơi khác acmưu sinh?"

"Do fsợ bệnh 0dịch lan 2rộng cửa 10thành đã 86bị đóng 1alại, tất 86cả mọi c7người đều dkhông ra fđược,  cũng f3không có 72lương thực, 3adược thảo, 9người chết accàng ngày a0càng nhiều..." 8fNhắc tới eviệc này, 74cô gái khóc 0càng thêm a3thương tâm, ac"Nghe enói trên 2Lộc Sơn 9ngoài thành f6có thảo adược làm 8thuốc trị 4bệnh, chỉ 6cần có 2thuốc tất 25cả mọi 7người đều 1có thể 2được cứu. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 2chủ thành 6lại là afmột kẻ crất đáng b5hận, hắn f8sợ dịch 7bệnh lan arộng đến dcác thành 11trấn khác, 1sợ sau đó 5bị bề b5trên truy ecứu... Cho canên hắn 05không để echo bất 6fkì ai ra f6ngoài, tất 7cả mọi dngười chỉ dcó thể b2ở trong 82thành, dù 8không bị 27nhiễm bệnh, 46sớm muộn bcũng sẽ echết vì 0ađói!"

Trường dUyên sau fkhi nghe xong, etrầm mặc bdhồi lâu 8mới đem 8bđứa bé c1đưa tới 7fbên người 7cô gái nói: f"Chăm 2esóc đứa 8nhỏ này acho tốt, 0tối nay 7fđến đây 1lấy dược 2thảo cùng eelương thực."

dgái nhìn 4theo bóng d7lưng Trường 2Uyên, ngẩn f6ngơ hồi clâu, rồi 2clại quay 07đầu chăm 54chú nhìn eđứa nhỏ 6đang khóc acbên cạnh, 5thầm nghĩ, 02có lẽ đệ c1đệ nàng bđã bị 7người khác 8ăn thịt 8rồi, có 06thể người 7kia chỉ dalà một cfkẻ lừa 7bđảo, cửa 4thành đóng 0chặt, hắn 23làm thế 7nào ra được 9ngoài. Trượng 3bphu cùng 2mẫu thân 89sinh mệnh 2anguy ngập dmột sớm 4emột chiều, 0fđứa nhỏ bnày là do 21nàng dùng eđệ đệ 1của mình b6đổi lấy, 4nàng phải eđem nó giết 26ăn...

Nàng 5ta ôm tảng 0đá trước 4emặt lên, 0fbàn tay có 8echút run 80rẩy. Trường 0Uyên biết 5nàng ta muốn 1làm gì, 26thế nhưng 60bước chân 9cvẫn không 9có ý dừng 2lại.

Đứa dnhỏ khóc 5anháo không 8ngừng, tay 7dcô gái giơ 6alên rồi fdừng lại c6thật lâu 18trên không, 9acuối cùng 3nàng ta ném dtảng đá 1đi, ôm lấy 46đứa nhỏ, ekề sát 1mặt nó, bbcùng gào 2khóc.

Trường 7Uyên nghĩ, d0nhân loại 45này, mặc 87dù có lúc a4yếu đuối, 82có lúc đê 59tiện, có 6lúc vô sỉ 72đến nực fcười, nhưng 85có đôi c5khi, như 5sự lựa 7chọn vừa 5arồi của 7nàng ta lại 92khiến Trường 1Uyên cảm 7cthấy rất a2vừa lòng.

Lúc 6ehắn tìm 96được Nhĩ 0eSanh, Nhĩ 4bSanh đứng 4ađối diện 70bốn người 1xanh xao vàng b9vọt nói 47: "Tối 8nay, ta sẽ 1đưa thuốc 83cùng đồ aăn tới, 9acác người 8phải chăm 5sóc đứa 1nhỏ, không 85được ăn 0nó!" 09Cuối cùng f9nàng còn 5fbổ sung 0dthêm "Nếu ecác người 1băn nó, đến 25lúc đó 81ta sẽ khiến 4fcác người 5không thể 8băn được 2nữa, hoặc 7là đem hết f0lương thực 8thiêu hủy, fnói chung abkhông cho ccác người 4cái gì cả!"

Trường dUyên nghe c8vậy, đáy 90lòng khẽ dcười.

Nhĩ 22Sanh trấn aan tốt mấy 6cngười kia, 2xoay người e1lại liền 3athấy Trường 9Uyên ở 6phía sau e1chờ nàng. 8 © DiendanLeQuyDon.comHai người 9fnhìn nhau 6một hồi, 19Nhĩ Sanh 6nở một 4nụ cười 9avô cùng 9không hiền 3hậu: "Trường 1aUyên, ta 54nghĩ muốn 20làm chuyện 0bxấu."

Trường 70Uyên gật 05đầu: "Ta b5cũng đang 4có ý này."

"Nghe 47nói kho lương b8và thuốc achữa bệnh e2đều ở 43Lộc Sơn." fNhĩ Sanh 08suy nghĩ 12một chút, 05"Có 25vẻ như 7thành chủ dnơi này 1cũng đang 79trốn ở dbđó. Ta nghĩ chắn như 75vậy là 4fkhông được. 6 © DiendanLeQuyDon.comSư phụ dtừng nói 4với ta, davào cửa 1bVô Phương 02chính là dđệ tử 2Vô Phương, 52phải cùng c0tồn vong dvới Vô 8Phương. 4f © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, 5mỗi một eđệ tử 0ctrong sư 19môn đều 0dnên có trung 3tiết, vậy fthì tên 79thành chủ e0được người a2dân cung ddưỡng nên 1kia hẳn ccũng phải cfcó thứ 2gọi là a7trung tiết. 21 © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng 44ta cũng mang 51luôn cả d5tên đó 4về. Chàng 9nghĩ sao, 1Trường 49Uyên?"

Nhìn dvẻ mặt 6ađầy chính 13nghĩa của cNhĩ Sanh b7khi nói những 4lời này, 8ftrong mắt 66Trường d8Uyên gợn 05lên một a1tia tiếu a9ý: "Rất 72tốt."

Chạng a0vạng tối, akẻ đang 8an ổn ở dtrên Lộc 1eSơn, ngoại d1ô Ngạo 8Thành, tức b2tên thành 73chủ mới 9được nhắc bđến, không 0hiểu sao dbỗng dưng 2mất tích. db © DiendanLeQuyDon.comDược thảo 0trên núi 8cũng bị fhái đi phân 0nửa, lương d5thực vẫn cbchưa được 2tích trữ ftrong kho eđể binh 7csĩ trông 6coi mà ở 7trong một 2quân doanh akhá gần 63với Ngạo aaThành. Đương 4nhiên, quân 4doanh cũng 18bị mất ctrộm.

Màn 04đêm chậm ecrãi buông bcxuống, một c3bóng đen cxẹt qua bbầu trời 96Ngạo Thành, 00đem lương cfthực cùng fvới dược eethảo thả 9xuống. Dân 8fchúng trong ebthành đều 1không trông 2thấy bóng 24dáng Thần f2Long, còn dnghĩ rằng b8thần tiên 2tới cứu 2mình, vội 0hướng lên 74trời ba 97quỳ chín elạy, cảm a2động đến brớt nước 5mắt.

Lúc 68đó, Nhĩ 69Sanh đang fbngồi trên 6along giác  của d8Trường 01Uyên nhìn 4tên thành 5dchủ cuộn 1cmình như 7con tôm bị 1trói chặt, a5đánh đến 0ngất xỉu, acười khanh 5khách. Nàng f2hung hăng f0nhéo cái 33bụng phì 9mỡ của 7dhắn nói: 8"Một 72tên hèn cdnhát, không 02chính trực, 31còn chưa adđánh, hắn bđã vội 0ekhóc lóc dcầu xin atha thứ. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhó trách ada hắn dày dnhư vậy, 78kể có lấy 2Nhất Lân bKiếm chém axuống, hắn 83cũng chỉ 77keo kiệt 9chảy ra a4chút mỡ."

Đôi 8mắt kim fsắc cong fdlên, giống a7như đang fdcười đồng 76tình. Đợi fdđến phủ 36đệ của 75thành chủ, 68Trường fUyên ôm 5blấy Nhĩ 37Sanh hạ fxuống, cũng bkhông quản dftên thành d9chủ giống 2như một f7quả cầu ccthịt, “phốc” fmột cái 64ngã lăn cetrên đất, d7đau đến f7tỉnh lại. cc © DiendanLeQuyDon.comTrường 1Uyên trầm 64mặc phủi e7phủi lòng 8ebàn tay Nhĩ 76Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ dSanh tùy 50ý để Trường 6Uyên cầm 2tay trong f8chốc lát, 9sau mới 2bhỏi: “Ta 39sờ soạng dthân thể 3bnam nhân 49này, chàng eghen?”

Trường cUyên ngẩn 44ra, lập bctức gật 0ađầu nói: 8"Ta ghen."

Hai 17mắt Nhĩ bSanh sáng 86ngời, khóe 1fmiệng nhịn 6không được 4cong lên, fbôm Trường 8cUyên cọ 2cọ: "Trường bUyên a, tướng 9công a, không anghĩ chàng f4lại thích fdta như vậy, 8phải chăng 3đã yêu 03đến tận 7xương tủy? a4Khắc cốt bghi tâm?"

Tuỳ 9ý Nhĩ Sanh 71cọ cọ c0bên người ehồi lâu, dcọ đến 8ftim đập 1loạn nhịp, 4dhắn dứt 8khoát ôm afcổ Nhĩ dSanh, cúi b5đầu cắn 0môi nàng, amiệng khẽ d3thì thầm: c"Có, 97đều có." 5Chiếc lưỡi 0ấm áp, 5anóng bỏng, f2ẩm ướt, 58trơn nhẵn 60trong lơ dađãng chạm 61vào môi 78Nhĩ Sanh, 6giống như f1lĩnh ngộ cđược điều 1gì, đầu e4lưỡi Trường 96Uyên liếm e7nhẹ theo 2bờ môi 41Nhĩ Sanh, fsau đó chậm erãi luồn 9vào miệng acnàng.

Nhĩ f1Sanh cả dkinh, theo b6bản năng 2alùi về 7phía sau, 2fTrường 9Uyên có 1chút cương a9quyết giữ b5chặt lấy 9dcái ót Nhĩ 2Sanh: "Đừng 53nhúc nhích, 7có vẻ như 11ta... Ngộ cra được acmột điểm...”

Nhĩ 27Sanh quả 51nhiên bất b7động, thân 5thể cứng 1fđờ như 4người chết, dkhớp hàm 0ecàng cắn a4chặt hơn.

Sau 09một hồi dnỗ lực, 1không cách 0nào xâm 37nhập thêm 3được, 25Trường 50Uyên đành 7bất đắc 79dĩ buông 4eNhĩ Sanh 18ra, trong cmắt dâng 3flên một 92cỗ ái muội f3ướt át 22khó hiểu, 8giọng nói dmang theo 3dchút uất bức, gọi 8nữ diễn 1viên không cbiết phối 59hợp một 81tiếng: "Nhĩ 2dSanh..."

Thân 6người Nhĩ 7Sanh vẫn 9cứng ngắc 21như trước.

Hai 90người mắt deto mắt nhỏ 5btrừng nhau 2dmột hồi, 4Trường aUyên thở 52dài một fbtiếng, cười 9khổ nói: 9"Vẫn f4nên thong 86thả."

Cảm 7bxúc của 7cNhĩ Sanh 4fcũng dần fthả lỏng, a0nàng mín 91mím môi, 2enhớ lại eanhững động 7tác ban nãy, 6nghiêm túc a5hỏi: "Vừa 7rồi ta hẳn 1là nên hé cmiệng?"

Trường 6Uyên cũng cmờ mịt 2nhíu mày 5esuy nghĩ 5ehồi lâu: ac"... 0 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là advậy."

" 5Khụ... Khụ ckhụ!" bMột thanh 0âm đột 3nhiên vang 6lên cắt 4đứt cuộc fthảo luận 15giữa họ, 63vẻ mặt 0thành chủ 8cầu thịt dtím tái ecnhư gan heo, ffthấy tiếng 4khụ của 5emình khiến b5hai người 0chú ý, sắc b6mặt hắn e7liền trắng 7bbệch, sợ 9hãi nói: b9"Đại fhiệp! Đại dhiệp! Đừng b2giết tiểu equan! Tiểu 21quan không 5cố ý! Các 18người cứ 4ftiếp tục 41hôn đi, a3tiểu quan f7cái gì cũng fkhông trông 5thấy!"

Nhĩ 0Sanh vỗ d1đầu: "Đúng 0erồi, Trường 7aUyên, còn dachưa trừng 99trị tên 4kia."

Trường 5Uyên có c6chút không 3vui nheo mắt 7lại: "Để 36ta ra tay."

Sắc amặt thành bchủ sạm 62như màu 4dđất, sợ dđến nước fcmắt nước cmũi giàn bgiụa, liên 6tục cầu 71xin tha thứ, e0nhưng hai 1người cũng c5không bận 24tâm, chỉ 1đem hắn d3trói vào bghế trên 8dtrong phòng ckhách, sau ađó rời 96đi, cái dgì khác 98cũng không b1làm. Tên 7thành chủ 37sững sờ 1hồi lâu, 84đột nhiên 03nhớ tới 63trong thành bvẫn còn bdịch bệnh, b5hắn một 2mình bị 4trói trong 06này, bị 0cbệnh mà 3chết cũng ecchẳng ai 8hay biết.

Hắn ccsợ đến f0tiểu ra 42quần, khóc 50ròng hô: 5“Đại 1hiệp! Các 70người quay cblại đi, 65tiểu quan b6biết, loại 11thời điểm 99kia có nên bhá mồm f4hay không! 9Tiểu quan d4còn biết 20sau đó phải alàm thế 7nào.... Cái 97gì tiểu 18quan cũng d3biết! Các 08người quay 21lại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22658
Được thanks: 17648 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 05thứ ba mươi 6tư: Ấn 3f

Trường 40Uyên và 4Nhĩ Sanh 41đều tự 4nhận mình 3elà người 3có lễ tiết, fđương nhiên bchẳng thèm 83để ý tới 92khẩn cầu 05của tên a7hành chủ 9ô lương, 36ai người 2ay trong tay d2ỏ đi không 49goảnh đầu 5ại.

Tìm 8bđược hai 8aô gái ban dáng định 31đổi con 84để ăn dùng với bia đình 2ọ, hai người dđem lương 4hực và fhảo dược 0ehân phát 5ho mọi người, 0au đó rời bđi, phía 25au liền aruyền đến 2hững tiếng 67ập đầu 0frùng điệp. c8 © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 52đều nghĩ 39rường Uyên 47à Nhĩ Sanh acà thượng 56iên trời 19ao phái xuống d5ứu giúp bbọn họ, d8ì vậy cảm 5động đến 2ớt nước aắt.

Chưa 16từng được 9người cảm 9fkích lớn 27như vậy, 2Nhĩ Sanh 5còn đang 4fđỏ mặt 4xấu hổ, 0Trường 8Uyên ngược 41lại trầm emặt nói: 4“Ôn dịch 8ở Ngạo 9thành vốn c1là thiên 6định, chết 53người cũng 57do thiên a1định, sinh btử của ecác người 94tất cả 7chỉ như 2mấy nét 04bút lạnh 5lùng trong 0cuốn sổ 70sinh mệnh, 5trời xanh d5vô tình, bthiên địa 1bất nhân, 71vì sao còn 8muốn nói a7cảm tạ?”

Những 9người này ffsao có thể 1nghĩ tới 5đó, nhất c0thời bị fTrường 2Uyên hỏi 45mà sửng d7sốt.

Nhĩ 1eSanh sau khi f5nghe những 7lời này 8cũng ngẩn dra. Nàng 71chợt hiểu a3được, 33thì ra trong eclòng Trường cUyên vẫn eluôn hận 2bản thân 5bị vận 8mệnh trói 8fbuộc. Mặc b9dù đã ra fbkhỏi Vạn 11Thiên Chi c1Khư, lấy fđược tự 9bdo, nhưng 6sâu thẳm atrong tâm ahồn, hắn btrước sau 9vẫn không 9bbuông được 0hai chữ 27“chú định 03” và oán d5hận lời etiên tri a9bạc bẽo ddkia của 2dtrời cao.

Không 5khí trầm bamặc một 0flúc lâu, 9dcuối cũng 42cũng bị 6Nhĩ Sanh 4phá vỡ, dnàng lớn 9tiếng nói: 6“Các người bnhớ kỹ 2đây, cứu 04các người 1dkhông phải 7thiên địa, 8cũng chẳng bphải trời acao, lại bcàng không 0phải thần 2tiên, chỉ 06là...” d1Nhĩ Sanh 14đảo đảo 7tròng mắt, 1cười nói: 2“Chỉ là 8một đôi 7phu thê bình 2thường, 0thê tử 9xinh đẹp 7dcó tấm 14lòng thiện 3flương, dung 8mạo khuynh 39quốc khuynh 03thành, hoa 9nhường 9nguyệt thẹn, 7thiên hạ 2vô song, f5mà trượng 1phu của fanàng vô afcùng anh 1ftuấn tiêu b8sái, phong 0lưu phóng 33khoáng, kinh cbtài tuyệt 6diễm, thế 00gian không 9cai sánh được.”

Cái 9này... đâu 6tính là dphu thê bình adthường?

Trường 9eUyên nhìn 6Nhĩ Sanh, ckhóe miệng 5giật giật, 6song không 0hề lên e8tiếng phản cbác. Thấy ecvẻ mặt 00nửa nghịch 3cngợm nửa aekiêu ngạo 6ecủa nàng, ftrong lòng d1hắn có 1fchút ngứa 44ngáy, những 3căm phẫn dcùng oán dhận nãy 4dgiờ đều bdvì chút 00ngứa ngáy 20này mà tản 46đi theo gió.

Nhĩ 6Sanh một 3bhơi đem 2những từ 8bngữ hoa 3mỹ khen e7ngợi người akhác mà 7emình có 73thể nghĩ ddđược nói 1hết ra, ahù mọi 4người phải a8thán phục 5không thôi. c9 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 8bngửa đầu e8đắc ý, 60nắm tay fTrường e6Uyên rời 3eđi: “Chúng 37ta là những d5người khiêm btốn, làm 2chuyện tốt 99không lưu 88lại danh b3tính, nhân adlúc trời 86tối mau 5rời khỏi b3đây thôi. 6 © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu 5không gặp 0sư phụ, dsư tỷ, dta rất nhớ ahọ. Chờ 65khi trở 7về Vô Phương 6cáo biệt 0họ xong, e7ta sẽ vứt 28bỏ tất dcả, cùng 97Trường 8fUyên ngao 00du tứ hải, c0chàng thấy edcó được ekhông?”

Trường 0Uyên lắc 8đầu: “Được d0thế thì atốt, nhưng 02việc này b8vẫn chưa cgiải quyết 8được trọn 2bvẹn.” 1Nhìn về 0cphía cổng 0thành xa d5xa nói, “Chúng 6ta cướp 39lương thảo 9tích trữ ftrong quân 93doanh, chút eít đó chỉ 3ctháo gỡ 2được chút bkhó khăn 6trước mắt, 4dnhiều lắm eduy trì được 3mấy ngày, 4trong lúc fấy nếu 09cửa thành 5avẫn đóng 4chặt như 5cũ, chỉ 9sợ bách 6ctính đều fsẽ chết 94đói.”

Nhĩ 33Sanh vẻ 1emặt nhất 69thời ngưng ctrọng, cân 0nhắc một 4hồi nói: 1e“Trực 5tiếp tháo 6cổng thành 3xuống là 93xong.”

“Không 77được.” 9Trường 1Uyên nói, 8“Ngoài a3thành có 7binh sĩ đóng b0quân, có 2bthể thấy 56nơi này 9chính là 6một điểm 1quân sự aquan trọng. 91 © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo 59cổng thành, esau này cư edân sinh 88sống ở c4đây lấy cgì ngăn 0cản kẻ 02địch bên 8ngoài xâm 98phạm, đó 22là thứ 5nhất. Thứ 0hai, quân fđội chịu 73sự quản 5lý của e2quan phủ, 2thành chủ fhạ lệnh 9đóng kín 3cổng thành, 34rõ ràng bđã thương 5lượng trước 1với tướng b8lĩnh chỉ 9huy đội 7quân kia. b © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân f2chúng có d6ra được 53khỏi thành 3cũng bị 6quan binh ftàn sát.”

Nhĩ a2Sanh không 2biết nên 84làm thế 6nào, gãi agãi đầu fnói: “Vậy 2nên làm dgì bây giờ?”

“Khiến d1họ tự 4anguyện mở 3cổng thành.”

“Ý 1chàng là...”

“Có 1fthể lợi 47dụng tên ethành chủ.” 41Trường 8eUyên đảo 5mắt nhìn 0evề phía 59xa, trên etai có chút d7đỏ bừng 72khả nghi 8“Nhân tiện... 74 © DiendanLeQuyDon.comCũng ép b4hắn đem 5những gì 6mình biết f0nói hết 33ra. Cũng, 4bcũng không 9fđể hắn 4mở miệng 9enói linh 7tinh...”

Nhĩ a4Sanh dũng f8mãnh vỗ dngực nói: 2a“Việc anày giao acho ta.”

Thành ddchủ mập 89mạp lại d5một lần 6dnữa bị clợi dụng. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh fbcũng không fkhách khí 3với hắn, bđiều gì anên hỏi 1đều hỏi, 03nên nghe 02ngóng cũng 6dnghe ngóng 3hết, tuy 30rằng có a2một số 5dchuyện nghe cbxong phải 11mặt đỏ 7tai hồng 0nhưng tốt 35xấu gì 8bcũng nên 6thu thập fhết. Tra cehỏi xong, b2nàng liền 49mang theo 3tên thành e7chủ mập 84đi đến 2nơi đóng 69quân ở b8ngoại thành, 2cùng vị 6ftướng quân 2râu xồm e4làm một 62cuộc giao 4edịch — ehai ngày 3dsau, dùng 12tên thành 7chủ mập 49đổi lấy caviệc mở 8ecổng thành.

Nhĩ a1Sanh cảm cthấy cuộc 4giao dịch 6này vừa dbuồn cười clại vừa 07đáng sợ. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐều là a1người một cbnước, một a6mạng của fethành chủ ađổi được bdrất nhiều 7tính mạng 43người dân 5trong thành. ed © DiendanLeQuyDon.comĐều là 8cngười, 4evì sao người 58thì phú 72quý, người aflại thấp 35kém? Quan bphụ mẫu? 9Chó má, 0bcó loại 28cha mẹ bỏ 8fmặc sự a9sống chết 11của con 20mình sao? 28Đầy tớ 8của dân? ffCàng chó 2má! Có loại 5nô bộc c1ngồi kiệu, 4để người d3ta quỳ lạy cbchắc?

Nhĩ dSanh cũng 51biết, dù 1có bất 28bình thế 8nào, nhưng 6dđây lại 5là sự thật, 5cái gọi 92là... Mệnh.

Hai 62ngày sau, 9một đội cnhân mã bđược điều 47động đến 0fmở cổng 2thành. Nhĩ e6Sanh cũng 8đúng hẹn 76giao ra tên c9thành chủ d3mập, nhìn e6hắn từng 11bước lảo 36đảo điên 74cuồng chạy 32về phía 25vị tướng equân râu f8xồm, nàng 9gãi gãi 69đầu, đang 1emuốn nói a1mình là 6người giữ 32chữ tín, a9nàng chợt 39kinh hãi dphát hiện 26phía cổng 1thành bập 51bùng ánh 1lửa, từng 64căn nhà 4nối tiếp dnhau bị 7ngọn lửa 6thiêu rụi!

Một 06toán quân emũ giáp 3chỉnh tề, 0hướng lưỡi d6gươm sắc blạnh như 31băng chĩa 0về phía 32những người a2dân ý đồ 6echạy ra 7khỏi thành, 47đem họ 95chém chết.

Kinh 8sợ khi thấy c3cảnh tượng fấy, nàng a0bất chấp 3che giấu 9bản thân 08là người 2tu tiên, cđề khí ebphi thân 5đến tên ebinh sĩ gần enhất, đem flinh lực atụ trong 1elòng bàn 51tay, một cchưởng dchụp lên 9dvai hắn. 6 © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng achiêu, cả 44người liền evăng ra thật b1xa. Nhĩ Sanh 8cứu được dmột người, 5nhưng số dbinh sĩ tiến 6bvào thành 4không ít, bkhắp nơi fđều là ftiếng kêu 65la thảm 53thiết, Nhĩ 6Sanh gấp eđến đỏ 6mắt, chẳng 7biết nên 0làm thế anào cho phải.

“Trường 1Uyên! Cứu engười!” 3Nàng hét 43lên một 51tiếng, tay 6nắm Nhất 4fLân kiếm 0nổi giận bđùng đùng b7đi tìm tên 83tướng quân 7arâu xồm 74tính sổ.

Khoảnh 8khắc nhìn 7thấy tên eđó, Nhĩ 4Sanh một 7kiếm xẹt 68qua ria mép ahắn. Tức 4khắc, đầy 3đất toàn blà những a7sợi râu ebđen, binh 71sĩ xung quanh bdthấy vậy 3ekinh hãi, bbgào thét 2bảo vệ 70tướng quân, d7nhưng những 3dkẻ tầm 58thường canày võ nghệ dsao có thể 7bằng Nhĩ 7bSanh, chỉ 5dhai chiêu 0đánh xuống 0đã bị eclinh lực 7bcủa nàng eađánh bật fra xa. Nhĩ 6Sanh một fkiếm chỉ 16thẳng yết 3ehầu tên 3etướng lĩnh, dagiận đỏ 0cả mắt: 5“Vô sỉ! c2Ta đã thả fftên lợn 56thành chủ afkia ra, ngươi 4còn không 9giữ lời!”

Tên 38kia vẫn fcòn có chút aphong độ, 1ánh mắt 80lạnh lùng 21nhìn Nhĩ 6Sanh nói: 48“Ta chỉ f9đáp ứng cngươi hôm 9cnay sẽ mở efcửa thành, dechưa từng 9hứa hẹn 3qua cái khác.”

Lời d0hắn nói e4cũng là 9sự thật, 5Nhĩ Sanh 7hung hăng 83trừng hắn: c3“Quân sĩ 9có nhiệm 9vụ bảo 65vệ quốc 20gia, bảo a2vệ dân echúng, bách 3tính dùng 2ctiền nuôi 3ddưỡng các f0ngươi, các 4ngươi lại 6hướng lưỡi agươm về fbphía họ? e3Còn không 6bảo những 7bkẻ hỗn 0đản kia bdừng lại!”

“Hừ, f1đúng là d6lòng dạ 79đàn bà, 07nếu để ddịch bệnh blan ra bên 0ngoài, những 0kẻ phải 9chết không cechỉ mình bdân chúng 77thành này. 2f © DiendanLeQuyDon.comLúc này 4giết họ, 5thiêu hủy 46tất cả, 9ngăn chặn 9bệnh dịch atruyền đi famới là 4nghĩ cho 5đại cuộc.”

“Ngươi 98xéo đi!” aKể từ a8ngày bái bnhập Vô 5Phương, 6đã rất 4lâu Nhĩ 88Sanh mới 6lại nói ctục, hôm 1fnay tức 1giận, cái 7agì cũng 91không quan ctâm. “Tên 0lợn thành dchủ kia 13cũng ở 17trong thành, cvì sao ngươi 49không giết 4hắn? Ta 0dcũng ở 03trong thành 8một thời e5gian, hiện atại còn 74cùng ngươi 7nói chuyện, 6bsao ngươi 50còn không 7nghĩ cho bđại cục fmà tự vẫn 5cho qua chuyện?”

Tên 2tướng hừ b6lạnh: “Ta 6vốn là dTrấn Nam 11tướng quân 4fcủa Đại 6Khải quốc, 18cùng đám 6cdân đen, 2amệnh như 79phù du há ecó thể 8sánh được 9sao?”

Đám 1cháy ngày b0một lan arộng, ngọn cclửa bốc f3lên tận 7dtrời. Ngạo 1thành ngập 3etrong khói 4lửa cùng 2cnhững tiếng 4gào khóc c2bi thương, atuyệt vọng 8fđến nghẹt a0thở.

“Không 95sánh được evới ngươi?” 3Ánh mắt 0eNhĩ Sanh fchợt lóe 4elên mấy fftia tà khí 9ngoan độc, 3bàn tay nắm 96Nhất Lân fkiếm run 9rẩy tựa 46như đang 7cực lực 8kiềm chế dthứ gì eđó, “Vậy 9để ta nói fcho ngươi 19biết, nếu 08mọi người 2ftrong Ngạo b9Thành này 03đều chết aahết, ngươi 55cùng đội 8equân của bengươi nhất 33định phải bchôn cùng.”

Nhất 3Lân kiếm d6lóe lên 8trong ánh a4lửa, mũi 50kiếm chỉ 4dthẳng yết 77hầu tướng 6quân râu 4xồm, rạch 7một đường adnhỏ trên 6cổ hắn, 02máu theo 98miệng vết 7thương chảy 5cxuống. Thấy fathần sắc f5Nhĩ Sanh 5bnhư vậy, 8vị Trấn cNam tướng bquân đã c7được tôi 1aluyện nhiều 1anăm trên 97sa trường d6cũng phải d0âm thầm cđổ mồ f9hôi lạnh, dướt đẫm csau lưng. 4 © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống 9cmột ngụm 1nước miếng, cchầu kết fatrượt lên 15trượt xuống 21khiến mũi a2kiếm đâm 0sâu thêm aamột ít.

“Ta a0nói được clàm được.”

Xung 2quanh nhất 29thời im a8bặt, tên bfthành chủ 2mập rúc 4sâu vào ctrong đám 9dbinh sĩ nhằm 7kiếm tìm 72sự bảo 49hộ, cả engười lạnh frun, trong 85bụng thầm 95khó hiểu, b7vì sao trên cngười cô 00gái này adlại đột 7nhiên tản e6ra nhiều... 8 © DiendanLeQuyDon.comsát khí anhư vậy? 2Khiến đáy 2clòng mỗi 94người đều 8cảm thấy flạnh run.

“Lệnh 5dcho bọn bchúng dừng etay.” Nhĩ 80Sanh nhắc elại lần bnữa, trong 98giọng nói blà mệnh 90lệnh không d3thể trái.

“Điêu 97dân lớn 7mật!” fCó binh sĩ 4quát mắng, 40“Dám uy 5hiếp tướng 8quân Đại a9Khải ta!”

Nhĩ c2Sanh lạnh 3clùng quét 9mắt về a7phía hắn, 10khẽ phất 1tay, một f8cỗ linh dlực mạnh cmẽ phóng 6ra, bay về fphía kẻ 4ekia. Chỉ 0thấy cơ 09thể hắn flập tức f3bay về phía easau mười 9thước, eeói máu như bđiên, lăn c4ra bất tỉnh.

“Vì 62sao không 4giết hắn? 20Kẻ ngu muội, dcổ hủ 41như vậy, 69chết không f0đáng tiếc.” 35Thanh âm 3bất nam 5bất nữ 51lại lần 8nữa vang 2alên trong 7lòng Nhĩ 2Sanh, nhưng 5lần này 88có cảm 6giác thanh aâm đó rất bgần, tựa 4như thì a9thầm ngay 9bên tai. dc © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó c7khiến toàn ethân nàng 70run lên, 8cơ hồ không 6khống chế 77được mà 9một kiếm fđâm chết 3tên tướng efquân râu e1xồm trước 6mắt.

Nàng fckhông nên 6giết người, dNhĩ Sanh 17hiểu rõ, anhững kẻ b7coi mạng 4người như c2cỏ rác 86này tuy đáng 2ctrách, nhưng 0ecũng không 3dthể giết 5họ, nàng 93đâu có 24quyền gì fđoạt đi 43sinh mệnh 0kẻ khác. 18 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng 4dlàm như 9vậy, có 44khác gì dnhững kẻ d8đó cơ chứ...

“Nếu 9ngươi không era tay, bọn 57chúng sẽ 5bgiết người, dđó là hành b7động được 4triều đình 83bảo vệ, 15được vương d4pháp cho bcphép. Bọn bchúng sẽ bbkhông bị 2btrừng trị, 8fsống an 1nhàn thảnh bthơi hưởng 2athụ cuộc 37sống ngày 65một tốt 4hơn.”

Bàn atay nắm 4Nhất Lân 6kiếm càng c0run rẩy 5mạnh mẽ.

“Nhìn dxem, bọn 8bchúng đang 88làm gì.” 3bTrong đầu 9đột nhiên 3hiện lên 99rất nhiều 94khuôn mặt, 01nam có nữ ecó, vẻ 31mặt họ 5đều vô 3cùng hoảng 2sợ; những 2đứa trẻ ddcất tiếng 0khóc như 5evỡ vụn 8bị một cađao chém 8ngang lưng, ecòn người 27già bị 47chặt đầu. ee © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 7muốn gào d3lên, nhưng 6thế nào d7cũng không 5thể bật 49ra thành 2tiếng. Cổ 0họng có 1cảm giác 2atanh tanh, e5cơn giận 8bnày đây 7cgiống như b0đang muốn 5bộc phát. b © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói bkia lại 6etiếp tục 4vang lên, 74“Số mệnh 8dđã định, 8chọ sẽ 95phải như 6vậy? Bị 04tàn sát 1hàng loạt, b0bị giết bhại? Bọn 27họ đã 24làm gì sai? 8Nhĩ Sanh, 62ngươi cảm anhận được csự tuyệt evọng và bkinh hoàng 1bcủa họ 1chứ? Vì 2sao không f7giết những atên đồ 91tể như 3những kẻ 1atrước mắt, 79trả lại fasự thanh 4tĩnh cho 93thế gian 23này?”

Câm 1miệng...

“Nhĩ cSanh, nếu 18đã không 10còn cái 6gọi là dcông lý avà vương 6pháp, ngươi 2còn băn akhoăn cái 1gì? Sát 92thì chỉ 5có sát mới 3bngăn cản 84được .”

Câm emiệng.

“Tội d2ác tồn 08tại trên 2thế gian 43này, không ebnên bị 9hủy diệt b7sao?”

Câm 01miệng!

Nhĩ d3Sanh bưng 76kín đầu, emột chưởng 4lại một cechương tự 61nện vào 7dđầu mình: f“Câm miệng! a2Câm miệng! dKhông cho 0phép nói aanữa!”

Tướng 84quân râu 94xồm thấy 54Nhĩ Sanh 8đột nhiên f2thu kiếm, alại vô 0ccớ nổi ecơn điên, detrong lòng 7mừng thầm, 8vội nắm dachắc lấy 5acơ hội, 18lăn một b0vòng trốn 2sang một fbên, lập 08tức được 7bđám binh 7sĩ từng dtốp từng 7tốp chắn 28trước mặt. b5 © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam 88tướng cho flà mình 2đã an toàn, cblập tức 8hét lớn: 8d“Trảm d6được yêu a9nữ, trọng 1thưởng 1xứng đáng!” 8fBinh lính 0xung quanh 7nhận lệnh, f5đồng loạt dfxông lên, 0cùng chung 86mục tiêu e9lấy bằng 7được cái 3đầu trên 0cổ Nhĩ 3Sanh.

Lúc anày, gió 5đột nhiên d2ngừng thổi, 3Nhĩ Sanh ecũng bất 97ngờ sững 1dlại, bất 56động. Mấy 7sợi tóc drủ xuống 23che đi biểu acảm trên ekhuôn mặt 6nàng. Giờ 6phút này 5chẳng ai 2muốn đi c0tìm hiểu 1nét mặt 5nàng thế 68nào, tất ccả chúng 3cđều muốn 0giết nàng, 1asau đó lĩnh 01thưởng, 8không hơn.

Rất c0nhanh một fthanh đại ađao đã 2cbổ về 53phía Nhĩ 28Sanh. Chỉ 5thấy, đột anhiên cuồng 2phong nổi 8elên, cát c2bụi bay 1mù mịt, c4tầm mắt emọi người 1dđều bị cachặn lại. f © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 28tiếng thét e9thảm thiết, cthê lương a1vang lên. 47 © DiendanLeQuyDon.comMọi người 92phục hồi b8lại tinh 2dthần, vừa a2kịp nhìn a6Nhĩ Sanh a3một kiếm achém vào 5bụng tên 5lính, nội ctạng vương 5dvãi đầy dđất. Tên 47lính vẫn 3chưa chết dhẳn, ngã b2bịch xuống dđất gào b4thét thảm 55thiết.

Chém 4bngang lưng...

Mọi 60người chỉ 7fcảm thấy 50dạ dày b0lạnh đi, cađồng loạt b5kinh hãi 22nhìn về f7phía Nhĩ 57Sanh.

Ấn 14ký hình 6ngọn lửa 61màu đen f3nổi bật 2giữa ấn 92đường, a7lệ khí 5tản ra quanh 29thân tựa 51hồ như amuốn ngoan d6độc thiêu 3hủy hết bthảy.

Thanh dâm bất 4nam bất 2nữ trong 0cđầu Nhĩ fSanh cười arộ lên:

“Cần a6phải hủy dbdiệt, hủy 2diệt tất 57cả.”





Chương athứ ba mươi 4lăm: Đọa a8ma

Các 72binh sĩ trong 55thành cũng 41không dễ 3đối phó, 1blại còn ephải bận 97tâm đến 7dân chúng, 8vì vậy 91Trường edUyên không 83thể thi 57triển pháp cthuật một 35cách bừa 3bãi. Từ f8phía Lộc eSơn truyền 35đến từng 5trận tà ckhí khiến ehắn vô 7cùng lo lắng, 73cho dù đã efcố hết 6sức, nhưng 2khi tìm được 3Nhĩ Sanh, atất cả 01đều đã emuộn.

Bốn fbề bị 5máu tanh enhuộm đỏ, 78mùi huyết 5atinh gay mũi 7btràn ngập a8trong không 0khí, khó 2dngửi khiến 8người ta cghê tởm 9muốn ói.

Nhĩ bSanh ôm gối, 6cô độc 3bngồi bên 9một đống 6thi thể 0fhỗn độn, 0dcả người 84đều là 11máu, nhìn 29mà rợn 62người. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa dđầu chôn 7ở giữa cagối, hình e3như đang cckhóc.

Tim 66như thắt alại, lời 90muốn nói 3nghẹn nơi 72cổ họng, dnhất thời 2Trường aUyên cũng 5không biết 6mình nên 92làm gì. 38 © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng fđứng đó e9nhìn Nhĩ 58Sanh một fhồi cuối c6cùng hắn 9cũng bước 55tới trước dbmặt nàng, dngồi xổm axuống, bàn 8tay đưa dlên, do dự 2fmuốn xoa eđầu Nhĩ d5Sanh.

Giống 9như cảm 1ứng được eđiều gì, 3Nhĩ Sanh b3im lặng enghiêng người, f7né tránh 0bàn tay Trường bUyên.

Bàn b3tay Trường 5Uyên dừng d0sững trong dkhông khí, 0enhưng chỉ d9trong chốc flát, hắn bcàng thêm akiên định cđặt tay 1lên đầu 7bnàng, thân 83mật xoa 03đầu, giống dnhư bình 88thường 0hắn vẫn 4làm. Trên dtóc Nhĩ 7Sanh nhiễm ckhông ít e4máu, Trường 2Uyên nhẹ c4nhàng xoa 4đầu nàng 3fmột lúc, f3bàn tay liền 4ebị nhuộm 2dđỏ. Hắn fbình tĩnh 21nói: “Đừng 3sợ, ta ở d4đây.”

Nhĩ 3dSanh vẫn b3chỉ cúi 89đầu, giống 5như không acquan tâm cđến bất fcứ thứ 0gì. Ôm thân c1mình đầy amáu của 6anàng tiến 7fnhập lòng demình, ngây f5ngốc vỗ cnhẹ lưng c4Nhĩ Sanh, d0không ngừng 5bthì thầm 4bên tai nàng: 6d“Nhĩ Sanh, d5Trường f9Uyên ở ađây, đừng 9asợ.”

Thân 0dhình cứng 0ngắc trong 3lòng hắn 5dần mềm 4xuống. Nhĩ cSanh cực 1blực nén fxuống tiếng 44khóc nức fcnở, đôi 2tay chầm a6chậm lướt 11qua bên tai bTrường eUyên, móng 7tay sắc enhọn cong 4lên, bóp 74chặt lấy 1cổ họng 6ahắn. Tim 8Trường aUyên thắt 99lại, theo 5hơi thở b5Nhĩ Sanh e4truyền đến, 8chắn cảm 46nhận được 0fnàng đang b4khó chịu.

“Ta 6f… Không 9dừng được.” 32Một lát 4fsau, Nhĩ 70Sanh mới 3miễn cưỡng 17lên tiếng, e6cả người bkịch liệt 10run rẩy, 8nói năng blộn xộn, df“Khi ta ađịnh thần belại, bọn 78họ … Bọn 4chọ cứ 3dnhư vậy, 3cứ như 4vậy … fCầu xin 1ta … Nhưng, 87nhưng mà bta không fdừng lại dđược, cbàn tay này 58không nghe 5theo lời 5ta, ta thế 4nào cũng d4không dừng flại được.”

“Không 5thể trách canàng.” 6bTrường 2Uyên vỗ 6nhẹ lưng 1fnàng, cố f8gắng khiến 3bgiọng nói accủa mình 8được rõ 6bràng, bình dtĩnh, “Là a6tà khí trong 5ccơ thể 4nàng tác a1quái.”

Lưng bNhĩ Sanh 4cứng đờ, 4nàng buông 2tay đẩy cTrường 6Uyên ra, 5từ trong 1lòng hắn 9ngẩng đầu 3nhìn lên, fbđôi mắt 75đỏ rực 0ngơ ngác anhìn hắn: 8“Ta như 59vậy … b7Là do tà 6khí tác 4cquái sao?”

Hắc 9tuyến dưới alàn da Nhĩ 1fSanh khẽ cnảy lên, f4từng đường, 6từng đường 3tụ lại fegiữa mi 3tâm nàng, d5tạo thành 5fhình ấn b5ký ngọn 28lửa màu eđen.

Trường dfUyên ngẩn 9engười, e3có chút c6không dám f1tin, đưa e1tay chạm aevào ấn 70ký giữa 8fấn đường dNhĩ Sanh. 4c © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp 5mắt đầu 8ngón tay 8echạm đến eấn ký kia, 9Trường d5Uyên lập 0tức cảm 44thấy đầu 1ngón tay 8eđau nhói. b7 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông d8tay, sắc 5mặt trầm exuống. Trong 4thiên hạ, dechỉ có 49một loại 9dấn ký đối 57chọi, bài fxích thần eflực như 07nước với 7clửa. Cho 32dù Trường b4Uyên vẫn 2tiếp tục 51không muốn 6tin, nhưng 5sự thật aađã quá 5frõ ràng.

Nhĩ 1Sanh đọa 1ctiên nhập 0ma, chỉ f3sợ từ 89nay về sau dsẽ dần 1edần đánh 1mất lý 99trí, biến 20thành một 9cquái vật ed… chỉ 4biết giết 3chóc.

“Trường 91Uyên …” 5Nhĩ Sanh cthấy Trường 5fUyên trầm 8mặc không 32nói gì, 00trong lòng 28không khỏi 3esinh ra sợ 57hãi. Túm achặt lấy 1ống tay 3áo hắn, bnàng ép 5xuống sự 0run rẩy 6cùng e ngại b9trong thanh dâm, nói: d“Ta biết 19bộ dạng dcta bây giờ 81không dễ 6nhìn, vừa ebẩn lại 6lôi thôi, ata cũng biết 6trông ta bcthật đáng 65sợ, nhưng 5…”

Nhĩ adSanh cúi 0đầu, nhìn bdbàn tay đầy 0máu của 86mình, lại 9cnhìn Trường eaUyên, dù 0dtrong bất 5cứ hoàn acảnh nào 6xiêm y cũng 0dkhông nhiễm 4echút bụi 35trần, nước 0mắt nàng 8elạch tạch b4rơi: “Chàng 9có thể ckhông ghét 68bỏ ta không? 8Những người 3ckhác đều b0có thể, 6anhưng dù 33cho ta biến e2thành thế c0nào, chàng ddvẫn ở dbên ta chứ?”

Nhĩ 2Sanh có dũng 55khí nhận f1lấy hết 8thảy sự d3chán ghét, demất mát f2hay phản 2bội, bởi 1vì nàng 2ccòn có Trường 25Uyên. Sự 1ckiên cường dacó thể b6giúp nàng 41chống lại 5toàn bộ 4cchỉ trích, 2chửi rủa, 91nàng không 1sợ mất 84đi bất 3cứ điều d0gì, trừ 2Trường 6Uyên.

Bởi avì quá mức dđể ý, 2quá mức cỷ lại 7cho nên một e9khi không 38có Trường dUyên, thế dgiới của 53nàng liền 82hoàn toàn a4sụp đổ.

Chẳng 8cần tấn 71công, cũng 52có thể 55dễ dàng 9eđưa nàng 53vào chỗ achết.

Trường 1Uyên lẳng 89lặng nhìn anàng trong c9chốc lát, 9rồi hắn 93vòng tay 03qua cổ đỡ 6flấy đầu 23Nhĩ Sanh, 2khiến đầu 0nàng hơi 48ngả ra phía 66sau. Tiếp 4đó, Trường cUyên dịu 5ddàng dán 42bờ môi 5ấm áp của 2mình lên 45trán Nhĩ eSanh. Đau a0đớn đến 4btận xương 8tủy gào 9thét bên dkhóe môi, 1hắn lại 9như không dhề cảm 7thấy, chỉ 3nhẹ nhàng 3thì thầm: 1“Thừa 0fquân nhất 8fnặc, sinh 8tử tương 5tùy, bất 4cly bất khí 8.”

Trường bUyên không 0biết tình 4cảm hắn ddành cho 71Nhĩ Sanh 5có phải byêu không, b4và cũng 7vì ăn nói 45vụng về 44cho nên chưa betừng nói 7những lời 7dễ nghe bvới nàng, 32nhưng hắn 8nguyện dùng 10một đời, 1một mạng 8này hứa 0fcho Nhĩ Sanh, 8bmột đời 86bình an.

Lúc ftrời chạng fvạng tối, 72cuối cùng 3bhai người f8cũng quyết 8cđịnh rời 1khỏi chốn eTu La này.

Tâm atình Nhĩ 0fSanh dần 5dhồi phục, dhắc tuyến 1fli ti trên amặt nàng 5dần biến 4mất, màu 3sắc ngọn 71lửa giữa 79ấn đường 7cũng nhạt 2đi nhiều, dsắc đỏ b9trong mắt 1btan đi, hồi e5phục lại 2cđôi mắt 75hắc bạch 90phân minh. 72 © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, 2nhìn một e3mảnh huyết etinh do chính cdmình tàn 33sát mà ra, 18nàng lặng 2dlẽ quỳ cgối, dập 5đầu ba 90cái.

“Ta 5csẽ chuộc 3tội.” 66Lúc dán 1mặt xuống bđất, nàng 18nhỏ giọng 5nói, “Ta 31sẽ chuộc ctội.”

Trường 5aUyên nhìn 9tư thế 3khom người ehèn mọn 32của Nhĩ f1Sanh, bỗng enhiên nghĩ 20đến “lời 23tiên tri” f7của Nữ 7dOán. Chiếu e9theo tình bhình hiện 1tại, những 80ngày tháng asau này của 9Nhĩ Sanh 3nhất định e0khó tránh dfkhỏi vòng 5blao ngục 0tai ương, enhưng thật 98may, bất akể là Vạn c6Thiên Chi 19Khư hay Hoang 1Thành Vô beCực, hắn 1cđều đã a6đến.

Nhĩ 9Sanh không 8rõ bản fthân quỳ 05ở đó bao 86lâu, mãi 6đến khi 3Trường dUyên nâng c7nàng dậy, 5anói: “Ta 3nghe nói d4đọa tiên b6Trường 1An ba lần 0thành tiên 45ba lần đọa cma, một 7dkhi đã vậy, f4trên thế 0egian này 8ắt hẳn 46có phương 0pháp bài dctrừ ma ấn. a5 © DiendanLeQuyDon.comChúng ta 7cùng nhau 53đi tìm.”

Nhĩ 3dSanh suy nghĩ f0một chút, bnói: “Trường abUyên, hay 25chúng ta 2vẫn về cdVô Phương 8đi. Trong e6tàng thư b7của Vô aPhương hẳn c4không thiếu f8những bản 0dghi chép 7về chuyện 3của Trường 0An. Chúng 31ta cứ cắm 44đầu tìm 0akiếm mà 1dkhông có a7manh mối 28chi bằng atrực tiếp 7fvề hỏi 3tiên tôn, eso ra tốt dhơn nhiều.”

Trường bUyên đương 9nhiên không 3fphản đối.

Hai 16người đi 8rồi, từ 4atrong đống 5tay chân 87cụt lủn 72lăn lóc ctrên mặt 0fđất bỗng 3nhiên một 7bàn tay giãy 0dụa, thò dbra. Bàn tay 6gắng sức 77đào bới, 36chỉ chốc 1lát sau đã 8fđào ra được btứ chi, 39rồi lại 12một lát 8csau, tên 5thành chủ 40béo mập 92hổn hển 0bò ra từ 37trong đám 52thi thể. 8 © DiendanLeQuyDon.comHắn cả bngười đầy 7máu nhưng f2cũng không abị thương 9gì nặng. 8a © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 14hoảng hốt 4bcùng e sợ, bbgiống như 6bị dọa 9bay cả hồn fphách, miệng 8không ngừng 54thì thào: 7“Vô Phương c5…. Vô Phương e…”

“Vô cbPhương tiên amôn… Muốn 57làm phản.”

Ngạo 6Thành nằm dở phía 8tây bắc fVô Phương, 6từ đây 30đến đó 38khá xa, cho d7dù là ngự dkiếm cũng aphải mất aehơn một 93ngày mới 79đến được. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrước đó 1Nhĩ Sanh e6đã dùng e1quá nhiều fclinh lực, 3dđi không 66bao lâu, 9dsắc mặt 8fnàng liền b0trắng bệch, 5dkhó đi tiếp 0được, e1hai người acquyết định 6vào trong b5thành trấn dnghỉ tạm 89một đêm.

Dân 0chúng trong 4thành đều btỏ ra căng 12thẳng, giống 59như là hưng 7aphấn, lại 8như là có fchút lo sợ akhông yên. e4 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe 0ngóng một dhồi, Nhĩ 1aSanh mới abiết được dnhững chuyện 2xảy ra sau ackhi nàng btiến vào ccHoang Thành 4dVô Cực.

Hoang 4fThành Vô 10Cực hiển c3thế, đám 9dyêu quái 09vây công 2Vô Phương abị đọa 6tiên Trường 3bAn đánh 9clui, nhưng achính Trường cAn lại thần 2athần bí 2ebí biến 91mất nơi 78tấm bia 0bdưới đáy 59hồ. Sau 3khi Trường cAn mất tích, fdấu tích 69Hoang Thành 70lại bị aahồ nước 2phía sau 93núi Vô Phương dbao phủ. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrường 36An mất tích, 3đám yêu 0ma vốn bị cakinh sợ dlại bắt 5đầu nổi alên tà niệm. 03 © DiendanLeQuyDon.comLần này cchúng không 2bcông khai 2công kích, 8chỉ âm dthầm bắt f2không ít 07đệ tử fdVô Phương bavề ép hỏi dphương pháp 87phá giải 65kết giới fVô Phương, frồi tàn 34nhẫn sát 0hại họ.

Các dtrưởng 8lão Vô Phương 68vô cùng acgiận dữ, 90thỉnh cầu btiên tôn 4hạ lệnh 6tàn sát a7yêu quái, cvà người 5cđã đồng dý. Những 2ngày sau 8bđó Vô Phương actiên sơn cchìm trong 2huyết tinh, 6giết chóc 77thảm thiết.

Nhưng 7ahai ngày 0trước, bcó người 3dtự xưng 6chưởng 38môn của 3một tiên 0môn nhỏ, fgọi là 18Lỗ Trĩ, 4nói Vô Phương 25nhiều năm ffqua vẫn 86luôn giấu a6kín cửa evào Hoang 5cThành Vô bCực, có 9ý đồ đen 5dtối, các eemôn phái 33tu tiên khác 9nên đề cfphòng. Hắn 3còn nói b8Vô Phương ftiên tôn 5sống lâu 3dhơn nhiều c9so với những 8kẻ tu tiên 09bình thường, 9dung mạo 9trăm năm dqua cũng fchưa từng cthay đổi, 6lại không adthấy phi ethăng, nhất e6định đã a8nhập ma.

Lời 2vừa nói 4ra, giới etu tiên lập etức nhốn 7dnháo. Vốn ddđến giúp 28Vô Phương 4trừ yêu, 0các môn ephái khác echẳng nói 5chẳng rằng ddần dần 7lui về, 3nhất thời, 7Vô Phương f1lâm vào e0cảnh một 2mình chống 1đỡ với ađông đảo 7yêu ma.

Nhĩ a8Sanh nghe dbtin, gấp 93đến đứng 1ngồi không 29yên, vội 77vã lôi kéo 1Trường fUyên nhanh e3chóng trở 1dlại Vô bPhương.

Trường 1Uyên ở 7bên Nhĩ 05Sanh trên fVô Phương 1ba năm, biết arõ thực 5lực Vô 11Phương, 81hắn bèn fan ủi: “Đám c4tiểu yêu 8đó dẫu e1có kéo về 0đông hơn ccũng chỉ 9là một f8toán quân eô hợp, 6căn bản 0không thể dflay chuyển 15được Vô aPhương.” 5Nhưng trong 11lòng hắn 0fcũng hiểu crõ, đối cvới tình 7cảnh Vô 6cPhương bây 8egiờ, thứ 8đáng lo 2fngại nhất 5chính là alời đồn bdđang tản 12mác khắp 3nơi.

Tiểu dayêu không 9đáng sợ, 5nhưng nếu 83Vô Phương 0fđúng thật fcó bí mật 85gì giấu 1diếm, chỉ efe sau này f0lúc thực 5sự lâm 09vào hiểm 3ccảnh, cũng 3sẽ không 2bcó ai đến f1cứu viện, 35bị cô lập 81mới là 62đáng sợ anhất.

“Không efđược.” a8Nhĩ Sanh 0nói, “Dù b8thế nào 9ta cũng không 9an tâm, cũng 61nghỉ ngơi 4đủ rồi, 9thôi chúng 7ta trực ftiếp về 9Vô Phương d4đi.”

Trường bUyên thản 3nhiên đáp: 07“Nàng có 38thể ngự ckiếm bao d9lâu?”

Nhĩ 30Sanh ngẩn fra, lập 27tức bày 52ra khuôn bemặt đáng f2thương, 9tội nghiệp afnhìn hắn: 8“Trường 48Uyên …”

Hai 2dngười nhìn 4nhau một b5hồi, Trường 8Uyên trầm 8mặc chuyển 07tầm mắt 36sang nơi ckhác: “Nàng 1cần phải a6nghỉ ngơi.”

Nhĩ 95Sanh ủ rũ bcúi đầu, 2lại yếu cớt gọi 2một tiếng cbTrường c4Uyên. Lỗ 22tai hắn 2cgiật giật, demặt vẫn 79không chút 8đổi sắc, 6nhìn về 2nơi khác. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 23nắm lấy 68ống tay 5dáo Trường 2bUyên, yếu 0ớt kéo 66kéo hai cái: af“Trường 58Uyên, ta 71để chàng 5acắn được ekhông?”

Hắn dbnhắm mắt 3lại, khóe 3môi khẽ 04nhếch lên.

Nhĩ 0Sanh thất e6vọng buông 6tay, đúng dlúc ấy 26lại bị 42Trường bUyên giữ 83lại, nắm eachặt lấy. f © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 7dkinh ngạc bnhìn lên, 1fchỉ thấy 1dhắn mặt b0mày ôn hòa, 57giọng nói 7mang theo b9mấy phần 9ađắc ý, 0vài phần 3csủng nịch 57và có chút cnén giận 9bnói: “Đừng dbdụ dỗ fta như vậy 7…”

Môi bbhai người 91giao hòa 0ccùng một 52chỗ, Trường bUyên giống 4như nghiện, 0thở dài 58nói: “Ta f4sẽ không 9chống cự 7nổi.”

Cuối 84cùng, Trường f1Uyên hóa 73thành chân bethân, để a8Nhĩ Sanh 4engồi trên 0elong giác, anương theo 53tầng mây 2bay về phía 8Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22658
Được thanks: 17648 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương dthứ ba mươi afsáu: Mệnh a9bộ

Cửu eTrùng Thiên, 1cđiện Thường 9Thắng, phủ f5Chiến Thần.

Mười 13dặm xung 3cquanh phủ 5Chiến Thần 1đều là 98hồng mai b7đương kì f2ở rộ, cfhoe hương cắc dưới 51ánh nắng deặt trời. f6 © DiendanLeQuyDon.comữ tử một 4hân bạch 2b, uể oải 08ựa người 3ên một 0ốc mai, dảnh rỗi aật xem từng 5rang mệnh c5ách, vừa bem vừa không chỏi líu 5bưỡi: “Chậc 47hậc, Ti 71ệnh tinh cuân quả 83hiên là eột nữ dhân cay nghiệt b0đến cực bđiểm, nhìn a2em, hai kẻ 1gốc nghếch 8êu nhau, 1bhông thể 64gờ được 56ột người 5bại nhập 06a. Mọi chuyện 3au này nhất 9định sẽ e0i thúc đến dực điểm ea …”

Một 7gón tay nàng b7kẹp sau 6btờ mệnh 5cách, đang 8định lật e0tiếp sang d2trang, chợt 1nghe phương e5xa có người badịu dàng d4kêu tên emình: “Tam 10Sinh.”

Tâm cbtư của enàng lập 9tức bị 2hấp dẫn bbởi tiếng cgọi ấy, bcngẩng đầu 8nhìn lên, dđúng thật e1là phu quân 7của nàng— e1Chiến thần cMạch Khê.

Tam 2Sinh đem 8dcuốn mệnh a7bộ đang d7xem tùy ý fdném xuống dđất, đứng 0bdậy, vỗ 8avỗ mông, bfđi về phía 1người nọ, e2vừa đi 9vừa hỏi: 6d“Thiên 41đế tỉnh 85chưa chàng?”

Mạch 3Khê gật ađầu: “Tỉnh, 0nhưng vẫn cchưa thể ccxuống giường 04đi lại. d6 © DiendanLeQuyDon.comThương tích 12do con rồng 32kia gây ra f2cũng không 8nhẹ.” 30Nhặt cánh 6hoa vương 6btrên tóc anàng, hắn dcười hỏi: a“Hôm nay 6không viết d5mệnh cách 9sao?”

“Dạo 1qua một 5vòng phòng ecủa Ti Mệnh, 0trộm mấy 10cuốn mệnh 85cách về 9xem, vốn 8định tham 25khảo một 4chút,  không 1anghĩ lại 4xem đến 86quên cả 2thời gian.” c3Nói đến 28đây, Tam 8aSinh vô cùng efcao hứng, 43khoác lấy 9tay Mạch 00Khê, vừa ađi vào phòng evừa nói: 0“Cuốn 6dnàng ta để btrên bàn 49là đặc bsắc nhất. 09 © DiendanLeQuyDon.comLại nói, aTi Mệnh 4quả không dhổ mấy 7ngàn năm 9chưởng 9equản mệnh ccách thiên 4hạ, hạ 3bút thực e4tàn nhẫn.” 6fNàng hớn 5hở đem cnhững cố 1esự đọc 3được hôm fnay sinh động 5kể lại a8cho Mạch 98Khê.

Sau ekhi nghe xong, e3Mạch Khê f5sửng sốt c0rất lâu, felập tức 8nghiêm mặt 9hỏi: “Nàng 58kia nhập 0ma sao?”

“Đại 25khái là 3như thế.” a9Tam sinh buông btay, nói.

Mạch 61Khê day trán: 6“Nếu ta cđoán không 45sai, đó 4chính là 66mệnh cách bcủa Ti Mệnh csau khi xuống 3etrần. Ma 43tính nhập 47tâm, khó 8bmà tiêu 54trừ, cho e7dù luân 0hồi chuyển 3kiếp cũng 5không thể 4btiêu thất. 01 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 6nữ tử etên Nhĩ bSanh kia nhập 31ma, nói cách 62khác dù 7sau này Ti 3Mệnh có 9ctrở về 5vị trí 2cũ, trong 00lòng tất 25tồn tại 1ma tính, 2không sớm b9thì muộn ebcũng từ 79thần đọa 7bma.”

Tam 6Sinh hoảng cfhốt: “Ta aphục nàng 8ta rồi! 4eMệnh cách 7của bản athân mà f8cũng nỡ 8hạ độc aethủ, con 60người này b3càng sống 47càng vô atâm vô phế!”

Mạch 19Khê lắc 4đầu: “Tính 8bcách Ti Mệnh 3dẫu có f4chút tùy 0hứng, nhưng 1với loại 53chuyện thế 16này sẽ akhông bao 05giờ nói 15giỡn, việc 0này có chút dkỳ quặc 2… Nàng eđưa cuốn c6mệnh cách 7đó ta xem 3thử.”

Tam 12Sinh gật 3bđầu, nhìn 2xuống tay amình. Không afthấy bóng 3dáng quyển bbmệnh cách.

“Ách c…”

Cao 5thấp sờ 3soạng khắp 3angười một dlần, nàng 6nhất thời e3mồ hôi 1flạnh đầy 03đầu. Xoay 5người nhìn bvề phía 5crừng mai 74xa xa, mỗi 7bcây mai đều 76trông thực…giống 8nhau. Tam 1Sinh gãi 5đầu, cười bha ha nói: a“Mới rồi 1hình như 2eta tùy tay aeném cuốn cmệnh cách 8fấy xuống 7dtàng cây 33mai rồi.”

Mạch 79Khê không 37còn gì để 0nói.

“Ta 73không cẩn 8thận, liền e5quên luôn clà gốc 2mai nào. 0 © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch aKhê thở 8dài một f1tiếng.

Khuôn 7mặt tươi 28cười của b7Tam Sinh nhất c0thời tiu 0nghỉu, nàng 7nắm lấy 0ống tay 4aáo Mạch fKhê, lệ ebđảo vòng 68quanh mắt, 3etội nghiệp 09nhìn hắn 6nói: “Ti eMệnh nếu 46ở hạ giới 2gặp phải 4chuyện gì, 0sau này trở 7lại vị 2ctrí cũ, 87nàng sẽ 09không giết 8ta chứ?”

“Mệnh 26bộ trước 6đó đã 1aviết xong, 95mọi chuyện 36sau này diễn f5ra thế nào 2ccũng sẽ 29y theo những 0gì đã viết d9trên đó. 9 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là echúng ta 8sẽ không 6đoán được 3tiếp theo cđây sẽ bphát sinh 0fchuyện gì 0ethôi.” 88Mạch Khê 5dừng lại 9nghĩ ngợi 7chút, sau 51đó nói 6tiếp: “Chuyện 2quan trọng dliên quan dđến thượng 1cổ Thần 2aLong dù sao 0acũng phải 9nói với 7Thiên Đế.”

Nói d3tới đây, c8Tam Sinh đột 9nhiên hỏi: f“Thiên 92Đế phải 8chăng thích 8eTi Mệnh?”

“Hắn 1cự tuyệt 9Ti Mệnh 3hơn nghìn dnăm, hẳn flà không 6thích.”

“Nhưng b7ta lại cảm dthấy, biểu ahiện của 3Thiên Đế 89bay giờ 57giống như 6là đang 40ghen.” Tam bSinh hí mắt fnói: “Ti 4eMệnh xuống 2trần là 8amột chuyện 6dlớn. Chúng e4thần tiên 5sống lâu ddnăm, phần 7flớn đều cnhàn rỗi 54đến phát 8bchán, tuyệt 1bsẽ không 27bỏ qua một f2chuyện bát cquái như 59thế. Nhưng bdlâu như fvậy lại 7cchưa nghe caai đề cập dqua chuyện 9này lấy 7một câu. 6 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng flà, có lẽ 0trừ bỏ e6hai chúng 3ta, mọi cngười đều 2không biết 2chuyện này, 4dthậm chí 09vẫn cho e6rằng trước 5cđó Ti Mệnh ecbị Thiên 8bĐế cự f1tuyệt, thương 8tâm quá 8dđộ, uống 5anhiều rượu cdưới quỳnh 10trì, vẫn 1đang say ffngủ.”

“Chàng 8nghĩ xem, 1người có 37bản lĩnh 2đem chuyện 1Ti Mệnh bhạ phàm dáp xuống, 1trừ bỏ bcThiên Đế, bcòn ai có 9thể?” 5eNói tới 9đây, Tam aSinh nhíu d3mày, có 6chút nghi 4hoặc, “Nếu 53đã không 8thích người 20ta, vì sao 2fThiên Đế efcòn muốn fxuống trần 17xen vào chuyện 0Ti Mệnh fthành đôi 3với người f4khác? Từ f4từ! Để 15ta sắp xếp a6lại suy 8nghĩ đã 7…”

Tam 6Sinh vuốt f8vuốt cằm: 84“Chàng 1nói xem, 1có phải evì Ti Mệnh 28luôn thích 3ehắn, chấp 6nhất của 29nàng khiến c9hắn cho 8rằng việc 7Ti Mệnh 1thích hắn clà một 70việc đương 2nhiên, và 93chuyện hắn 1cự tuyệt bdnàng cũng clà môt việc dđương nhiên. 90 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến 65một ngày fhắn đột anhiên phát ehiện, thì aara Ti Mệnh 5cũng có a5thể thích 1một người fakhác. Khi e0ấy trong elòng hắn 4abỗng sinh 4ra một cảm f8giác mất 7emát, tên 12Thiên Đế bluôn cao 5acao tại 4thượng 82ấy hẳn 74thấy rất c3khó chịu.”

“Ti 0Mệnh hạ aphàm, không 6lâu sau đó 92Thần Long c2thượng 6cổ từ etrong Vạn 2fThiên Chi 1Khư trốn 2ra, tiếp 55đến Thiên 00Đế cũng 9đuổi theo exuống trần. 4 © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế 1bmột mặt d6ở Thiên 13Đình che dchở Ti Mệnh, 7mặt khác 12lại xử enàng hạ 9dphàm đầu ffthai chuyển a0thế. Không 2dngờ hắn e6cư nhiên 6lại bị bThần Long ffđánh cho fcmáu me đầm 3đìa trở 3về, hiện 9giờ tỉnh a8lại cũng ckhông lệnh dthiên binh 28thiên tướng 05đi tróc canã Thần 7bLong… Mạch 83Khê, tình c3cảnh này ckhông phải 1dgiống như bmột người eđàn ông 8thấy thê c3tử trước 9đây của 38mình tái b8giá, một 1mặt âm 7thầm đau 7alòng, gặm 0nhấm thương etổn; một cmặt làm 8yên lòng 7người nhà, bdmặt khác clại muốn 9dđoạt thê 15tử về, 1nhưng cuối d1cùng lại 2dbị trượng 5dphu bây giờ acủa nàng beta đánh 9cho chật fvật, nhưng 8người đàn 1ông kia vẫn 2không muốn 4nhường bthê tử 5lại e ngại 3người trong anhà biết ebản thân exuất đầu 6…”

Mạch 02Khê sững 8sờ trong bchốc lát, flập tức 6lắc đầu, anở nụ 26cười yếu ccớt: “Lần 74trước nàng 44còn nói 37Thiên Đế 3và Thần 2Long có tình fcảm với 2enhau , giờ 07lại so sánh 8họ như 33vậy. Thiên fĐế mà 8nghe được d9thế nào dcũng đánh.”

“Hắn elà Thiên 8fĐế, chàng dlà Chiến 5Thần, hắn alà văn nhân, d9động võ ecũng đâu dđánh được 7chàng. Ta 18không sợ.” 03Tam Sinh nói e4rất chi 28hợp tình f0hợp lý, bMạch Khê