Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44037 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương ba mươi mốt: Trở về

Tìm được phương pháp ra ngoài rồi, nhưng hồng quang lại biến mất. Hai người rơi vào đường cùng chỉ đành ngồi bên hồ nước, phóng tầm nhìn ra xa nhìn ngắm bầu trời, chờ hồng quang xuất hiện trở lại.

Gió hiu hiu thổi, Nhĩ Sanh cảm thấy buồn ngủ, đầu gật gù, gật gù, ngả về phía Trường Uyên. Trường Uyên vốn đang nhíu mày chăm chú quan sát hai quang cầu đỏ trong hồ, thần sắc có chút trầm ngâm. Thoáng nhìn sang phía bên cạnh, thấy Nhĩ Sanh hai mắt nhắm nghiền, gật gà gật gù dường như rất buồn ngủ, nhìn xuống khoảng cách giữa hai người, hắn tỉnh bơ dịch người về phía nàng.

Nhĩ Sanh nghiêng đầu, vừa vặn dựa vào vai ai đó.

Sợi tóc đen mềm mại rủ xuống, quẹt nhẹ vào bên cổ hắn, tâm tình của Trường Uyên cũng theo đó mà dịu lại. Khẽ nghiêng đầu về phía Nhĩ Sanh, đỉnh đầu hai người chạm nhau, hắn khẽ dụi dụi đầu, mặc dù không cười nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ thỏa mãn hiếm thấy. Hắn giống như đứa nhỏ trộm được đường, đắc ý hưởng thụ giây phút an nhàn này. Dù những đóa hoa trắng bay ngang qua họ rồi hóa thành bụi, hắn cũng thấy cảnh như vậy thật đẹp.

Trường Uyên nghĩ, cứ coi như không đi qua vạn dặm đường, vượt trăm sông ngàn núi ngắm nhìn thế giới rộng lớn, nhưng có thể giữ được một mảnh an bình trong tim, như vậy cũng không phải không tốt...

Đang nghĩ ngợi miên man, chợt nghe tiếng Nhĩ Sanh nói mơ: “Thịt...” Nàng còn chép chép miệng, giống như đang hồi tưởng lại hương vị kia.

Trường Uyên trầm mặc phóng tầm mắt nhìn ra xa, sau đó xoa xoa ngón tay, đặt bên miệng Nhĩ Sanh. Nhĩ Sanh khẽ chu môi, chạm đến đầu ngón tay hắn, vô cùng không khách khí mà ngậm lấy.

Trường Uyên thấy nàng ngủ khá say, cũng không đem ngón tay rút ra, tùy ý Nhĩ Sanh chốc chốc thì liếm, chốc chốc lại cắn.

Nếu có thể cùng Nhĩ Sanh ngồi mãi như vậy, quả thực không tồi. Trường Uyên thầm nghĩ, nàng đói bụng, hắn liền đút nàng ăn như vậy.

Gió hiu hiu thổi, không biết qua bao lâu, hai quang cầu màu đỏ trong hồ bỗng dưng lóe sáng, liền sau đó, hai đạo hồng quang từ trong quang cầu bắn ra, xẹt ngang không trung, tụ lại nơi cuối chân trời.

Ánh mắt Trường Uyên thoáng dừng lại bên nửa hồ màu đen, giống như đã hạ quyết tâm gì đó, thở dài một tiếng, lay Nhĩ Sanh tỉnh lại. “Chúng ta cần phải đi rồi.”

Nhĩ Sanh mơ màng ngồi thẳng dậy, dụi dụi mắt nói: “Phải đến học đường hay xuất môn trừ yêu quái a?” Lời còn chưa dứt, nàng bỗng tỉnh táo hẳn lại: “Không đúng, hồng quang xuất hiện lại rồi sao? Nhanh đi thôi! Nếu không lại không thấy!”

“Không thể lỗ mãng!” Trường Uyên kéo Nhĩ Sanh lại, “Chúng ta còn không biết luồng sáng kia dừng lại ở đâu, để ta đi trước thăm dò.”

Nhĩ Sanh gãi gãi đầu: “Bên ngoài dẫu là rừng gươm biển lửa cũng phải đi, còn hơn là bị vây ở một nơi như thế này.”

Trường Uyên lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Tật xấu lỗ mãng này sao lại giống Ti Mệnh như vậy...”

“Ai mà giống nàng ta!” Nhĩ Sanh vừa nghe những lời này liền bùng phát, nắm lấy cổ áo Trường Uyên, dáng vẻ như muốn đánh nhau nói: “Ta nói rồi, sẽ không để nàng ta bước vào cửa! Ai mà thèm giống nàng ta! Trừ bỏ ta, ai chàng cũng không được phép lấy về nhà.”

Trường Uyên lập tức nghiêm túc phụ họa: “Ai cũng không lấy.”

Nhĩ Sanh lúc này mới buông Trường Uyên ra, thay hắn sửa lại vạt áo, nói: “Tuy rằng trước đây có từng nghe những nữ đệ tử Vô Phương nói, nam nhân đều là kẻ lừa đảo, nhưng ta tin Trường Uyên không phải nam nhân bình thường, chàng nhất định sẽ không gạt ta.”

Trường Uyên nghiêm túc gật đầu, lập tức nói: “Trước tiên nàng cứ đứng đây đã, ta đi dò xét hồng quang kia một chút.”

“Liệu có nguy hiểm gì không?”

“Không đâu.”

“Ta ở đây chờ chàng.”

Trường Uyên nhún người nhảy lên, đạp mây bay theo luồng hồng quang.

Nhĩ Sanh ngoan ngoãn ngồi bên hồ chờ Trường Uyên trở về. Trong lúc chờ đợi, Nhĩ Sanh nhìn xuống bên nước hồ màu trắng, không thấy hiện ra cảnh sắc Hoang Thành, tầm mắt liền chuyển sang bên nước màu đen bên cạnh. Trường Uyên nói, phía bên này thông với hồ nước trong Vạn Thiên Chi Khư.

Vạn Thiên Chi Khư, nơi giam giữ rồng.

Nhĩ Sanh cố căng mắt nhìn xuống mặt hồ, nhưng ngoài trừ một mảnh tối đen, cái gì cũng không có. Nhĩ Sanh nghĩ, Trường Uyên đã sống như vậy qua mấy vạn năm sao? Nơi đó có bao nhiêu cô tịch ...

Đúng vậy, quả thực là vô cùng cô tịch.

Thanh âm bất nam bất nữ lại đột ngột vang lên trong tâm trí. Nhĩ Sanh ban đầu có chút hoảng sợ, nhưng lập tức khôi phục lại được bình tĩnh. Người không ngừng trải qua kinh hách, tập mãi cũng thành thói quen. Vỗ vỗ trái tim vẫn đang đập bình thường trong ngực, nàng bình tĩnh nói: “Ngươi nói chỉ hoạt động trong trái tim ta.”

“Đúng vậy.” Vật kia đáp, “Nhĩ Sanh, thứ ngươi nghe được lúc này chính là tiếng lòng của ngươi.”

“Tiếng lòng?”

“Đúng vậy, Trường Uyên ngây ngốc một mình trong Vạn Thiên Chi Khư hơn mấy vạn năm, nơi đó một mảng tối đen trống rỗng, so với chết còn tĩnh mịch hơn, nếu là người bình thường, chỉ sợ đã sớm điên rồi. Dù sao ở nơi như vậy, ai còn cho rằng mình vẫn đang sống.”

Nhĩ Sanh bỗng chốc nhớ đến bản thân trước kia, sau khi cha mẹ nàng vừa mới qua đời không lâu, nàng một mình làm ổ trong phòng, vừa đói vừa nhìn căn phòng vắng lặng  cùng lạnh lẽo, khóc đến sưng cả mắt. Nàng chăm chăm nhìn bên nước hồ tối đen, nghĩ đến dáng vẻ Trường Uyên lúc biến thành Đại Hắc Long, cô đơn cuộn mình trong bóng đêm, tâm khẽ nảy lên, lầm bầm làu bàu nỉ non: “Trước đây, nhất định chàng cũng đã lặng lẽ khóc...”

“Chỉ dựa vào một lời tiên tri vu vơ, chúng thần liền khăng khăng cho rằng thiên địa sẽ bị hủy dưới chân Thần Long, cho nên Long tộc mới bị thiên phạt mà bị diệt hết, huyết mạch còn sót lại duy nhất cũng vĩnh viễn bị giam trong Vạn Thiên Chi Khư. Nhĩ Sanh, ngươi không cảm thấy bất bình hay Trường Uyên sao?”

Nhĩ Sanh nhớ lại rất lâu trước kia, quãng thời gian còn ở trong Hồi Long cốc, Long trụ sừng sững dựng thẳng lên trời tựa như muốn vươn đến Thiên Đình, còn cả giọng điệu lạnh lùng của Trường Uyên khi nói, “Thiên phạt, không sai cũng phải chịu.” Giờ nhớ lại thần sắc Trường Uyên lúc đó, Nhĩ Sanh thật muốn ôm hắn vào lòng mà vỗ về.

“Thật may, Trường Uyên đã thoát được ra khỏi đó.”

“Lời này sai rồi.” Vật kia cười quái dị, nói, “Vĩnh viên bị giam trong Vạn Thiên Chi Khư chính là Thiên phạt, đám thần tiên nhàn rỗi trên Cửu Trùng Thiên e rằng vẫn thường đem chuyện này ra tán gẫu, một ngày nào đó sẽ phái người xuống bắt hắn về. Chỉ cần Trường Uyên vẫn là Thần Long, Vạn Thiên Chi Khư còn, cuộc đời này của hắn sẽ tránh không khỏi gập ghềnh, càng trôi qua không an ổn.”

Sắc mặt Nhĩ Sanh trắng bệch, trong lòng nổi lên một cơn giận dữ: “Trường Uyên bị cầm tù nhiều năm như vậy, cho dù có tội đáng lẽ cũng chuộc xong rồi, huống chi hắn căn bản không làm gì sai trái.”

“Đúng vậy, có sai chính là thiên mệnh.” Thanh âm bất nam bất nữ kia bỗng trở nên bén nhọn, ngưng lại trong chốc lát, hắn lại tiếp tục cười quái dị nói: “Nhĩ Sanh, nếu có thể cứu được Trường Uyên, đảm bảo quãng đời về sau hai người sẽ luôn tiêu diêu tự tại, ngươi có đồng ý dốc toàn lực giúp hắ?”

“Ngươi hỏi gì vô nghĩa vậy!”

“Hì hì, hiện cơ hội đến rồi. Trường Uyên không thể thay đổi thân phận Thần Long của mình nhưng nếu Vạn Thiên Chi Khư biến mất, không còn nơi có thể giam cầm hắn, ngươi nói...”

Còn chưa nói hết câu, ý tứ đã lộ rõ. Đôi mắt Nhĩ Sanh sáng lên. Vật kia sống trong tâm trí Nhĩ Sanh, tự nhiên cũng hiểu được tâm ý nàng, hắn vui vẻ bật cười ha hả: “Nơi đây vốn là mắt trận của Vạn Thiên Chi Khư cùng Hoang Thành Vô Cực. Phàm là mê trận, mắt trận bị phá, mê trận cũng tất bị phá, dù có là trận pháp do thiên địa hình thành cũng không có ngoại lệ. Nhĩ Sanh, mắt trận của hai nơi này đã gần trong gang tấc, đó, ngươi nhìn quang cầu hồng sắc trong hồ kia đi, đánh vỡ nó, Vạn Thiên Chi Khư liền không còn tồn tại. Sau này, ngươi cùng Trường Uyên đều có thể trải qua những tháng ngày an bình.”

Hủy nó... Nhĩ Sanh vốn còn chút chần chừ, nhưng thanh am bất nam bất nữ kia lại không ngừng kêu gào trong tâm trí, thanh sắc mỗi lúc một bén nhọn, bất tri bất giác, trong mắt Nhĩ Sanh sinh ra không ít lệ khí. Đúng vậy, nàng nghĩ, Trường Uyên không nên bị giam cầm ở nơi này. Một người dịu dàng lại thiện lương như Trường Uyên không nên bị oan uổng mà chịu giam cầm nhiều năm như vậy, giờ hắn nên được tự do.

Nàng bước lên phía trước hai bước, trong tay ngưng tụ một cỗ linh lực.

Vật kia lại nói: “Lấy linh lực của ngươi hiện tại, không đủ đánh vỡ mắt trận. Nhưng may mắn là trên tay ngươi có chiếc chuông – linh vật trấn thủ Vạn Thiên Chi Khư, nếu đem linh lực rót vào trong chuông, dùng nó để đánh, mắt trận tất phá.”

Nhĩ Sanh quả nhiên nghe theo lời hắn, đề khí thả người nhảy lên phía trên quang cầu trong hồ, sau đó đem toàn bộ linh lực rót vào trong chuông, thanh âm sắc nhọn trong thâm tâm nàng không ngừng kêu gào: “Để ta giúp ngươi một tay!”

Vừa dứt lời, Nhĩ Sanh chỉ cảm thấy một cỗ khí tức nặng nề cường ngạnh tràn vào trong kinh mạch nàng, trộn lẫn với linh lực vốn có của Nhĩ Sanh, theo nàng vận khí mà đi khắp cơ thể, lan tỏa đến từng kinh lạc. Lồng ngực đau như bị xé rách, Nhĩ Sanh không kiềm nổi mà rên thành tiếng.

Vật kia ở trong đầu nàng không ngừng cười quái dị: “Nghĩ đi, chỉ với một kích này, những ngày tháng sau này Trường Uyên sẽ không còn phải chịu tù túng khổ sở.”

Nhĩ Sanh cắn răng cố nén lại đau đớn như muốn nổ tung nơi lồng ngực, đem tất cả linh lực tập trung trong lòng bàn tay phải, sau đó mãnh liệt rót vào trong chuông. Linh lực ào ạt tràn vào, màu sắc của chiếc chuông cũng theo đó mà biến đổi.

“Đánh!”

Nhĩ Sanh hét lớn một tiếng, nhắm ngay quang cầu hồng sắc đánh tới.

“Oành!!!” Một tiếng vang thật lớn, bên phía mặt hồ màu đen, hơi nước dựng đứng một mảng.

Một lúc sau, hơi nước tán đi, chân trời vẫn chìm trong một sắc hồng, trên mặt hồ, hai quang cầu màu đỏ vẫn hoàn hảo như trước, không có nửa điểm hư tổn, nhưng, lại không thấy bóng dáng Nhĩ Sanh đâu.

Bên nước hồ màu trắng nhàn nhạt hiện lên cảnh sắc Hoang Thành, cảnh tượng thay đổi, hiển lộ hình ảnh Nữ Oán ngồi bên giường Trường An, tinh tế vuốt ve tóc mai hắn.

Trong Hoang Thành Vô Cực, mặt đất rung lên rất nhẹ. Có người mẫn tiệp cảm nhận được chấn động rất nhỏ ấy, nhưng chờ trong chốc lát thấy không có việc lạ nào phát sinh liền nghĩ có lẽ là ảo giác của bản thân, lại tiếp tục với những phần việc của mình. Với họ bây giờ, tin tức lớn nhất có: Một, thành chủ ra tay cứu người, tên người nọ là Trường An, một đọa tiên. Hai, đọa tiên Trường An là từ bên ngoài tiến vào. Ba, thành chủ cùng đọa tiên Trường An từng là phu thê. Trong ba điều ấy, mỗi một điều đối với những kẻ trong Hoang Thành mà nói đều là những kích thích cực lớn, càng không nói đến, ba điều lại cùng xảy ra một lúc.

Mọi người bàn tán sôi nổi, dưới cổng Hoang Thành hiếm khi được dịp náo nhiệt như vậy.

Nhưng dù bên ngoài náo nhiệt thế nào cũng không quấy nhiễu được đến Nữ Oán, lúc này nàng đang ngồi bên người Trường An, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt hắn. Dường như muốn kiểm chứng người trước mặt là thật hay giả, cho nên dò xét rất cẩn thận, tỉ mỉ. Mặt đất khẽ rung chuyển, nàng giật mình hoàn hồn.

Trong Hoang Thành căn bản không có địa chấn, rung động kia thoáng tưởng như bình thường nhưng nhất định đã xảy ra chuyện đại sự gì đó. Làm thành chủ nhiều năm, mỗi khi xảy ra chuyện, cơ hồ đã thành thói quen, nàng luôn là người đầu tiên phản ứng. Phất nhẹ y phục, nàng lập tức đứng dậy định ra ngoài, cổ tay lại bị một bàn tay ấm áp nắm chặt, người nằm trên giường chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào.

Nữ Oán giật mình, chống lại ánh mắt của hắn, trong đầu một mảnh trống rỗng.

“A Vu.”

Nàng trầm mặc hồi lâu, nói: “Ta gọi là Nữ Oán.”

“A Vu...” Đối với sự lạnh nhạt của nàng, âm điệu Trường An có chút khổ sở, một tiếng “A Vu” này, tựa như tiếng thút thít của một con vật nhỏ, mang theo chút ít ý vị đáng thương.

“Nữ Oán.” Nàng rút tay ra, nét mặt càng thêm nguội lạnh, thanh âm ít nhiều lộ ra phần gượng gạo.

Trường An gắt gao nhìn nàng. Nữ Oán rủ mắt, đẩy cửa đi ra ngoài.

“A Vu.” Trường An cất giọng gọi, “Ta tới đón nàng.”

Bước ra khỏi cánh cửa, bóng dáng nàng cứng lại, ở trong Hoang Thành ngày ngày đêm đêm cát vàng bay đầy trời vung lên ống tay áo. Tay áo màu đỏ run rẩy tung bay trong gió.

Nữ Oán nhỏ giọng nói: “Ta nói lần thứ ba, không trở về được nữa.”

Tiếng nói vừa dứt, ống tay áo màu đỏ kia cũng hóa thành cát vàng, tán đi hòa vào trong làn gió cát.

Đồng từ Trường An co rút lại, hắn trơ mắt nhìn bóng dáng nhợt nhạt của Nữ Oán chậm rãi hóa thành cát. Mới đầu là ống tay áo, sau đó là bàn tay, rồi cả cánh tay, cuối cùng là nửa thân hình, đều hóa thành cát vàng, theo gió bay đi.

Nửa nhân diện còn sót lại, Nữ Oán xoay đầu, tuy nghịch sáng nhưng vẫn có thể thấy rõ sự âm lãnh trên gương mặt nàng: “Ta vốn là thành chủ Hoang Thành, cát vàng trong thành chính là ta, mà ta cũng chính là cát. Vốn ta sớm đã hòa thành một thể với Hoang Thành, không cách nào phân cách.

Trường An nghẹn họng trân trối. Lại tiếp tục nghe nàng tàn nhẫn nói: “Ta là Nữ Oán, A Vu đã chết rồi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44037 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương ba mươi hai: Ký Chủ

Nhĩ Sanh được Trường Uyên cứu lên bờ. Hắn dùng sức ấn bụng nàng, nước từ trong miệng trào ra, Nhĩ Sanh nằm sấp một bên, khó chịu ho khan.

Trường Uyên thở hổn hển mấy hơi, tại nơi này dùng thần lực khiến hắn cảm thấy bị áp bức gấp đôi, chỉ dùng có hai chiêu nhưng dường như đã phải dùng hết sức lực của bản thân.

Chờ khi hơi thở dần ổn định, hắn mới quay đầu xem xét Nhĩ Sanh còn đang ho khan. Nhĩ Sanh không biết bơi, thậm chí còn sợ nước, cho nên khoảnh khắc rơi vào trong hồ kia, cơ thể nàng lập tức đình chỉ toàn bộ phản kháng, theo bản năng ôm chặt lấy hông hắn, giống như bắt được khúc cây cứu mạng, gắt gao ôm chặt lấy.

Trường Uyên chau mày nhìn một đường màu đen, dài và mảnh trên cổ Nhĩ Sanh theo kinh mạch lan kín cả khuôn mặt, màu sắc hắc tuyến dần nhạt đi, cuối cùng chậm rãi tụ lại, biến mất tại ấn đường của nàng. Nhĩ Sanh ưm một tiếng, dần dần tỉnh lại.

Nhìn nàng ôm ngực thở khó nhọc, mày Trường Uyên nhíu lại càng chặt, hắn trầm giọng hỏi: “Vì sao lại đột nhiên tấn công quang cầu màu đỏ trong hồ?”

Trường Uyên vốn đang tìm kiếm phương thức ra ngoài trên không trung, chợt cảm nhận được một cỗ tà khí cổ quái bên dưới, hắn liền lập tức chạy xuống. Vừa đúng lúc nhìn thấy Nhĩ Sanh đang ra chiêu với quang cầu bên phía mặt hồ biểu trưng cho Vạn Thiên Chi Khư. Nếu không phải hắn kịp thời cản lại, không biết nơi này giờ đã biến thành thế nào nữa.

Nhĩ Sanh ho khan mấy tiếng, thật vất vả mới định thần lại, đầu óc giống như tương hồ cũng dần trở nên tỉnh táo. Nàng nhìn Trường Uyên sắc mặt nghiêm túc bên cạnh, giãy dụa ngồi dậy nói: “Ta muốn hủy đi Vạn Thiên Chi Khư, sau này Trường Uyên sẽ không bị người khác đuổi giết nữa.”

Sắc mặt Trường Uyên lạnh lùng, thần sắc nghiêm khắc Nhĩ Sanh chưa bao giờ trông thấy: “Kẻ nào nói nàng biết làm như vậy có thể hủy đi Vạn Thiên Chi Khư?”

Lấy lịch duyệt Nhĩ Sanh, nhiều nhất cũng chỉ từng xem qua mấy quyển sách lưu giữ chút truyền thuyết trên thế gian ở Vô Phương, nàng sao có thể biết dùng mắt trận phá giải mê trận của trời đất, càng không biết đến chuyện Vạn Thiên Chi Khư cùng chiếc chuông thủ hộ này tương sinh tương khắc. Hơn nữa, mới rồi trong khoảnh khắc ngăn một đòn kia của Nhĩ Sanh, hắn rõ ràng cảm nhận được, nàng hoàn toàn không giống như bình thường. Chiêu thức tà dị cổ quái, tuyệt không phải chiêu thức Vô Phương, lại càng không phải thuật ngừa địch của Long tộc mà hồi đầu hắn dạy.

Nếu không phải có kẻ ở phía sau giở trò, Nhĩ Sanh sao có thể đột nhiên học được nhiều pháp thuật này nọ như vậy. Còn nữa, hắc tuyến mới rồi biến mất tại ấn đường của nàng, nếu hắn không nhầm, đó chính là tà khí.

Trường Uyên thấy bộ dáng Nhĩ Sanh ấp úng không dám nói thật, sắc mặt trầm xuống.

Rốt cuộc là sai lầm thế nào...

Nhĩ Sanh không đoán được Trường Uyên sẽ giận dữ như vậy, khiến nàng có chút uất ức, lại có chút sợ hãi. Uất ức vì rõ ràng nàng làm vậy là để giúp hắn, hắn chẳng những không cảm động còn ra tay ngăn trở, hiện tại lại đem bộ dáng như khởi binh vấn tội ra đối mặt với nàng. Còn sợ hãi, nàng sợ đem chuyện nàng chết đi sống lại, trong cơ thể còn có một kẻ khác kể lại với Trường Uyên, hắn sẽ lo lắng nhiều...

“Là tự ta nghĩ ra.”

“Nói dối.” Trường Uyên lạnh lùng nói, “Nói thật đi!”

Nhĩ Sanh bị thái độ cường ngạnh của Trường Uyên làm cho có chút nóng giận, nghiêng đầu nhìn mặt hồ, cứng ngắc nói: “Là ta tự nghĩ ra. Nơi này nếu là mắt trận, đương nhiên liền có thể có biện pháp phá trận. Ta là đánh bừa mà trúng.”

Đây là lần đầu tiên Nhĩ Sanh và hắn cãi nhau, Trường Uyên mím chặt môi, trong lòng cảm thấy không biết phải làm sao. Nhưng việc này rất trọng đại, quyết không thể qua loa. Sắc mặt hắn trầm xuống, nghiêm nghị nói: “Tin nàng ta mới thực sự ngu ngốc. Nếu như nàng chỉ đánh bừa mà trúng, vì sao lại nghĩ dùng chuông bạc trên tay? Hành động vừa rồi quấy nhiễu trật tự của trời đất, là một tội lớn! Vạn Thiên Chi Khư cùng Hoang Thành Vô Cực tương sinh tương phối, một ngày một đêm, một âm một dương, cố thủ cân bằng trời đất, hủy một cái liền phá hủy sự cân bằng này, lúc đó thiên hạ đại loạn, vạn vật điêu tàn...”

“Ta chỉ muốn...” Nhĩ Sanh bỗng lớn tiếng cắt đứt lời Trường Uyên, nàng chăm chú nhìn hắn, hốc mắt phiếm đỏ, “Ta không biết những điều đó, ta chỉ là thấy uất ức thay chàng...”

“Đúng, là ta không muốn chàng tiếp tục bị giam giữ. Cô đơn rất khó chịu.”

Đôi mắt Trường Uyên run lên, nhìn Nhĩ Sanh lặng im không nói gì.

Nhĩ Sanh không phải Ti Mệnh. Ti Mệnh là thần, tâm mang vạn vật, mọi sự đều lấy đại cục làm trọng. Nhĩ Sanh là người, nàng không đứng ở vị trí cao như vậy, nhìn không thấy bá tánh trong thiên hạ, chỉ thấy Trường Uyên, gặp Trường Uyên, vì hắn giận dữ, vì hắn bất bình, vì hắn đau lòng.

Cố nén hồi lâu, Nhĩ Sanh cuối cùng cũng nhịn không được uất ức trong lòng, nước mắt lạch tạch rơi. Cho dù cơn giận dữ của Trường Uyên có lớn hơn nữa nhưng lúc này cũng đều tan thành mây khói, trong lòng hắn giờ phút này chỉ có tầng tầng bất đắc dĩ xen lẫn ấm áp đáng xấu hổ, khiến hắn chỉ còn biết thở dài một tiếng.

“Ta...” Trường Uyên vốn định đưa tay chạm vào má nàng nhưng lại bị Nhĩ Sanh gạt đi. Hắn mấp máy môi, trong lòng càng thêm mấy phần bất đắc dĩ, “Ta sai rồi.”

Lúc đầu Nhĩ Sanh vẫn chỉ âm thầm gạt lệ, vừa nghe Trường Uyên dịu giọng giải thích liền òa một tiếng, khóc lớn. Trường Uyên ngây người trong chốc lát, lúng túng muốn kéo nàng nhưng lại sợ bị gạt ra, hắn nghiêng đầu quan sát Nhĩ Sanh trong chốc lát lại nói: “Ta thật sự sai rồi...”

Nhĩ Sanh dường như vô cùng thương tâm, không biết bị chạm đến nỗi lòng thế nào nhưng càng khóc càng lớn, thế nào cũng không dừng lại được.

“Nhĩ Sanh...”

“Ta, ta ngừng, ngừng không được, ngừng không được.”

Trường Uyên sững sờ trong chốc lát, cười khổ một tiếng. Hắn chìa tay nhẹ nhàng đem nàng kéo vào, nhốt lại trong lòng, giống như an ủi đứa nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng: “Ta cũng chỉ sợ nàng gặp chuyện không may.” Phá hủy Vạn Thiên Chi Khư, cân bằng trời đất tất bị phá vỡ, hủy thiên diệt địa, đó là tội lớn. Nếu Nhĩ Sanh thực làm ra những chuyện như vậy, chỉ sợ giam trong Hoang Thành Vô Cực cũng không đủ chuộc tội.

Đem Nhĩ Sanh lẳng lặng ôm trong ngực hồi lâu, đến lúc nàng chỉ còn khóc thút thít, Trường Uyên cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn cho là nên đem mọi chuyện ra hỏi rõ đầu đuôi, Nhĩ Sanh làm thế nào học được chiêu thức thập phần tà khí kia, còn có cỗ tà khí thoáng hiện lên trong kinh mạch lúc mới rồi.

Lần này giọng điệu Trường Uyên thong thả hơn nhiều, trình bày sự tức giận của mình một cách có tình có lý, cuối cùng còn nửa uy hiếp nửa đáng thương thốt ra một câu: “Nếu giấu ta sự thật, mỗi ngày ta nhất định đều sẽ lo lắng, không thể ngủ yên.”

Nhĩ Sanh sau khi nghe những lời này, dụi dụi nước mắt nước mũi vào đầu vai Trường Uyên, sau đó thút tha thút thít đem toàn bộ câu chuyện thành thật khai báo.

Từ mới đầu tình cờ gặp được tà linh châu trên biển, sau đó bị Khổng Mỹ Nhân bắt nuốt nội đan cốt mãn, còn có cái bóng thần bí giúp nàng bổ tâm . “Phương pháp hủy đi Vạn Thiên Chi Khư đều là nó nói cho ta biết.” Nhĩ Sanh chỉ vào tim mình nói: “Những điều Trường Uyên nói, nó đều chưa từng nhắc qua với ta.”

Trường Uyên càng nghe càng nhíu chặt mi. Hắn thầm nghĩ, Tà linh châu chính là thượng cổ tà vật, nó đã tìm Nhĩ Sanh làm kí chủ, nào có dễ dàng để bị thanh trừ. Cho dù tiên pháp Vô Phương thanh thuần tĩnh tâm cũng khó mà tiêu trừ tận gốc ác niệm vốn đã thành bản tính của nó. Theo lời Nhĩ Sanh, có thể thấy, lúc trước Tà linh châu đích thực trốn trong cơ thể Nhĩ Sanh, sau khi nàng bị ép nuốt vào nội đan Cốt Mãn, hai tà vật gặp nhau, hợp lại làm một và sinh ra linh thức. Nó sống nhờ trong cơ thể Nhĩ Sanh, chờ thời cơ cắn nuốt kí chủ, chiếm lấy khối thân thể này. Mà điều kiện tiên quyết để đạt được điều đó chính là để kí chủ nhập ma, đánh mất lí trí.

Kỳ thật, với năng lực của Trường Uyên, giúp Nhĩ Sanh tiêu trừ Tà vật trong cơ thể không phải không được, phiền toái là, chính nó đang giúp Nhĩ Sanh bổ tâm, nếu cứ cố diệt trừ, chỉ e nàng cũng không thể sống.

“Trường Uyên.” Nhĩ Sanh quơ quơ tay, gọi lại tâm tư càng nghĩ càng xa của hắn: “Chàng nói vật trong tim ta kia chính là yêu quái? Yêu quái rất xấu?”

Nhìn đôi mắt trong suốt của nàng, hắn lặng im không nói. Nhĩ Sanh nhập ma, tâm trí hoàn toàn biến mất, giết người thành tính?

“Trường Uyên?”

Hắn vuốt ve tóc Nhĩ Sanh, hòa nhã nói: “Yêu quái rất xấu, cho nên sau này, mặc kệ hắn nói gì nàng cũng không được tin. Đừng sợ, ta sẽ tìm được biện pháp khiến nó lăn ra đây.”

Nhĩ Sanh trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài nói: “Nó muốn ta hủy thiên diệt địa, nhất định là một đại yêu quái xấu xa. Ta sao lại để một tên yêu quái hư hỏng như vậy trốn vào...” Nàng dừng một chút, bất an túm lấy cánh tay Trường Uyên hỏi: “Trường Uyên, có phải vì ta là kẻ rất rất sợ chết cho nên mới trêu chọc đến phiền toái lớn như vậy?”

Trường Uyên há miệng thở dốc, còn chưa nói, Nhĩ Sanh liền lắc lắc đầu nói: “Nhưng nếu lại có một cơ hội như vậy, ta vẫn nhất định không nhẫn tâm khiến mình phải chết. Ta muốn sống, tham sống sợ chết cũng phải sống.”

Trường Uyên nắm chặt lấy bàn tay Nhĩ Sanh đang đặt trong lòng bàn tay hắn.

“Ta muốn cùng Trường Uyên sống vui vẻ bên nhau.”

Phía chân trời, hồng quang vẫn còn chưa biến mất, Trường Uyên mang theo Nhĩ Sanh nhảy lên không, đi vào trong hồng quang. Trước khi rời đi, Nhĩ Sanh quay đầu nhìn về phía mặt hồ hai nửa đen trắng, hỏi: “Trường Uyên, nếu Vạn Thiên Chi Khư bị hủy mà không làm mất cân bằng trời đất, chàng có hủy nó không?”

Trường Uyên nghĩ cùng chẳng nghĩ đáp: “Không biết nữa.”

Đáp án này hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của Nhĩ Sanh, nàng tò mò hỏi: “Vì sao?”

Trường Uyên trầm mặc hồi lâu, chăm chú nhìn Nhĩ Sanh nói: “Còn nhớ lời Nữ Oán chứ? Nàng ta nói ta với nàng ấy giống nhau, cùng là người có đại oán. Sau này...Nếu như có lúc ta không còn là ta, chí ít còn có một nơi đem ta giam lại.”

Nghe những lời thê lương này, Nhĩ Sanh hoảng hốt nói: “Dù chàng bị giam ở nơi thế nào, ta nhất định vẫn đi theo cùng, không để chàng cô đơn.”

Trường Uyên buông mắt, che đi tia ấm áp dâng lên trong lòng, sau đó lập tức đem theo Nhĩ Sanh bay về phía chân trời.

Rời khỏi vùng đất mọc đầy thượng cổ phong lan, Nhĩ Sanh quay đầu nhìn xuống mặt hồ song sắc bên dưới, phong lan trắng muốt lả tả rơi rụng trên mặt hồ, bên nước hồ màu trắng, Nữ Oán trốn ở một góc nhỏ dưới chân thành mặc cho lệ rơi đầy mặt.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44037 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương ba mươi ba: Đổi con để ăn

Trường Uyên bị cảm giác kỳ lạ trên mặt làm tỉnh. Vừa mở mắt, hắn liền thấy một đứa nhỏ khoảng chừng một hai tuổi đang đưa ngón tay đầy nước miếng vừa ngậm trong miệng, chọt chọt mặt mình. Trường Uyên bỗng nhiên tỉnh dậy khiến đứa nhỏ có chút giật mình, chớp chớp đôi mắt to tròn mấy cái, miệng không ngừng y y nha nha, ngón tay càng hung hăng, chuyển hướng chọt chọt đầu hắn.

Trường Uyên trầm mặc chịu vài cái, thấy đứa nhỏ chơi cũng đủ rồi, liền bắt lấy tay nó, nghiêng người ngồi xuống. Nhìn chung quanh bốn phía, chỉ thấy chỗ này là một gian nhà tranh rách nát, trong nhà ngoại trừ cỏ tranh cũng chẳng có cái gì khác, hay nói cách khác trong nhà chỉ có bốn bức tường. Trường Uyên không thấy bóng dáng Nhĩ Sanh đâu, đang muốn đứng lên chợt thấy ngón tay hơi nặng, lại là đứa nhỏ một hai tuổi đang lăn lộn trên đất kia. Nó cắn ngón tay hắn, môi mấp máy, mút mút đầu ngón tay Trường Uyên, giống như đang bú sữa mẹ.

Trường Uyên không nói được lời nào, chăm chăm nhìn đứa nhỏ một hồi, thấy nó không định buông ra, hắn liền nghiêm mặt nói: "Chớ có làm càn."

Đứa nhỏ làm sao chịu nghe lời hắn, vẫn vui vẻ mút mút ngón tay, chép chép miệng, bộ dáng cực kỳ thỏa mãn.

Này... Nên làm thế nào cho phải? Trường Uyên cảm thấy nên cho cục thịt nhỏ này biết tay mới được, thế nhưng nhìn thân thể mềm như bùn nhão của nó, chỉ sợ mới đụng nhẹ một cái có khi lại vỡ vụn ra mất, lúc ấy thịt vụn đầy đất, quả thực là bất nhã...

Đang khó xử, chợt, “Oành” một tiếng, thanh âm vỡ vụn từ cửa truyền lại thu hút sự chú ý của Trường Uyên. Xoay đầu nhìn qua, hắn bắt gặp một cô gái quần áo tả tơi, sắc mặt vàng như nến đang ngơ ngác nhìn mình, nàng ta đứng sững sờ ở cửa, dưới chân là một cái bát vỡ.

Cục thịt nhỏ đang cắn ngón tay Trường Uyên thấy người vừa tới, miệng liền buông lỏng, đặt mông ngồi bệt xuống đất. Không khóc rống chỉ khẽ thút thít, kêu hai tiếng “Tỷ tức ”, sau đó dùng cả tay lẫn chân bò về phía nàng ta. Cô gái thấy đứa nhỏ càng lúc càng tới gần mình, vô thức lùi về sau hai bước, rồi như là nghĩ tới cái gì, lại gặp phải ánh mắt Trường Uyên, nàng ta cắn răng vội vàng tiến lên, ôm đứa nhỏ quay người chạy ra phía cửa.

Bước chân lảo đảo, thần sắc kích động.

Trong lòng Trường Uyên nổi lên nghi hoặc, cũng theo ra ngoài.  Bên ngoài gian nhà là một con hẻm nhỏ vắng vẻ, mới vừa đi ra đầu ngõ hắn liền thấy Nhĩ Sanh ngơ ngác, thất thần giống như đầu gỗ đứng ở ven đường.

Bốn phía chung quanh, ngay cả đường cái cũng vắng lặng, đâu đó có tiếng ho khan, rên rỉ nho nhỏ vẳng lại. Trong không khí tràn ngập mùi tử thi cháy khét, ở một góc không xa, có người đang châm lửa thiêu hủy đồ đạc, khói đen không ngừng bốc lên.

Cảnh tượng trước mắt có chút giống với cảnh tượng nạn cương thi hoành hành phát sinh nhiều năm về trước. Thế nhưng Trường Uyên hiểu rõ, lần này không phải do tà ma tác quái, mà là ôn dịch. Ở đây không có tà khí, yêu khí gì, chỉ có sự tuyệt vọng bị đè nén đến cùng cực của loài người.

"Nhĩ Sanh."

Nghe tiếng gọi quen thuộc, Nhĩ Sanh khẽ run lên. Nàng quay đầu lại, trong mắt một mảnh trống rỗng, đáy mắt mơ hồ đè nén sự kinh hoàng: "Trường Uyên... Chúng ta thực sự rời khỏi Hoang Thành rồi sao?"

"Nơi này không có cát vàng cũng không có phong ấn, là nhân giới."

Trí nhớ của Trường Uyên dừng lại lúc hai người họ bước vào giữa hồng quang, tùy ý để bóng đêm đánh úp lại, mất đi ý thức, khi tỉnh lại thì đã ở nơi này.

"Nhân giới... Nhân giới..." Nhĩ Sanh nhiều lần lặp đi lặp lại hai chữ này, như là không thể tin được.

Trường Uyên đưa tay xoa đầu Nhĩ Sanh, hắn biết nhìn cảnh này nàng nhất định nhớ lại những ký ức không vui, vừa định an ủi nàng mấy câu chợt thấy bóng dáng vội vã, kích động của cô gái nọ, nheo mắt đăm chiêu trong phút chốc, hắn nắm tay Nhĩ Sanh nói: "Theo ta."

Tại một góc nhỏ yên tĩnh, hai cô gái mỗi người trong tay bế một đứa trẻ, thần sắc cả hai đều uể oải, ôm đứa nhỏ chần chừ một hồi, Nhĩ Sanh đang khó hiểu, không biết chuyện gì đang xảy ra lại thấy các nàng đem đứa nhỏ trong lòng đổi cho nhau. Đứa nhỏ vừa rời khỏi vòng ôm ấp của người thân bắt đầu bất an mà kêu lên, hai cô gái không hẹn mà cùng khóc thất thanh, thần sắc tuyệt vọng, thống khổ không nói lên lời. Chần chừ một lúc cuối cùng cô gái lớn tuổi hơn một chút cũng xoay người kiên quyết rời đi.

Cô gái đi không bao lâu, đứa bé liền khóc ré lên, cô gái đang ôm nó cũng khóc càng lớn, thế nhưng không lâu sau, cô ta đem đứa nhỏ đặt trên mặt đất, ôm một tảng đá đến, có vẻ như định dùng nó đè chết đứa nhỏ...

Nhĩ Sanh kinh hãi, quát lớn: "Cô đang làm gì vậy!" Vội vàng xông lên phía trước, giật lấy hòn đá trong tay cô gái, Nhĩ Sanh lập tức ôm lấy đứa nhỏ trên mặt đất. Nàng mắng, "Đứa bé còn nhỏ như vậy mà cô cũng nhẫn tâm ra tay!"

Cô gái bị Nhĩ Sanh xô ngã trên đất, giống như một chút khí lực đứng lên cũng không có, vùi mặt trên đất, thương tâm khóc lớn: "Ta, ta cũng không còn cách nào... Đã rất ta không ăn cái gì, phụ thân thì nhiễm bệnh qua đời, trong nhà chỉ còn mẫu thân cũng sắp sửa chết đói, tướng công ta cũng nhiễm phải bệnh, ta thực sự không còn cách nào khác, thực sự không còn cách nào khác..."

Nhĩ Sanh nghe được kinh hãi thốt lên: "Cô... Chẳng lẽ cô định giết đứa bé để ăn? Cô..." Nàng giật mình ngộ ra, "Lẽ nào cô gái vừa rồi đổi đứa nhỏ với cô cũng là để ăn?"

Cô gái che mặt khóc rống: "Đứa nhỏ kia dù thế nào cũng là thân nhân của ta... Ta sao có thể hạ thủ được, chỉ phải đành cùng người khác đổi con mà ăn."

Trường Uyên nhăn mày, Nhĩ Sanh sắc mặt trắng bệch, đem đứa bé trong lòng đưa qua cho Trường Uyên, xoay người đuổi theo hướng  cô gái lúc nãy rời đi.

Cô gái vẫn quỳ rạp trên đất khóc lóc, Trường Uyên nhìn nàng ta một lúc  mới hỏi: "Tại sao không rời khỏi đây, đến nơi khác mưu sinh?"

"Do sợ bệnh dịch lan rộng cửa thành đã bị đóng lại, tất cả mọi người đều không ra được,  cũng không có lương thực, dược thảo, người chết càng ngày càng nhiều..." Nhắc tới việc này, cô gái khóc càng thêm thương tâm, "Nghe nói trên Lộc Sơn ngoài thành có thảo dược làm thuốc trị bệnh, chỉ cần có thuốc tất cả mọi người đều có thể được cứu. Nhưng, nhưng chủ thành lại là một kẻ rất đáng hận, hắn sợ dịch bệnh lan rộng đến các thành trấn khác, sợ sau đó bị bề trên truy cứu... Cho nên hắn không để cho bất kì ai ra ngoài, tất cả mọi người chỉ có thể ở trong thành, dù không bị nhiễm bệnh, sớm muộn cũng sẽ chết vì đói!"

Trường Uyên sau khi nghe xong, trầm mặc hồi lâu mới đem đứa bé đưa tới bên người cô gái nói: "Chăm sóc đứa nhỏ này cho tốt, tối nay đến đây lấy dược thảo cùng lương thực."

Cô gái nhìn theo bóng lưng Trường Uyên, ngẩn ngơ hồi lâu, rồi lại quay đầu chăm chú nhìn đứa nhỏ đang khóc bên cạnh, thầm nghĩ, có lẽ đệ đệ nàng đã bị người khác ăn thịt rồi, có thể người kia chỉ là một kẻ lừa đảo, cửa thành đóng chặt, hắn làm thế nào ra được ngoài. Trượng phu cùng mẫu thân sinh mệnh nguy ngập một sớm một chiều, đứa nhỏ này là do nàng dùng đệ đệ của mình đổi lấy, nàng phải đem nó giết ăn...

Nàng ta ôm tảng đá trước mặt lên, bàn tay có chút run rẩy. Trường Uyên biết nàng ta muốn làm gì, thế nhưng bước chân vẫn không có ý dừng lại.

Đứa nhỏ khóc nháo không ngừng, tay cô gái giơ lên rồi dừng lại thật lâu trên không, cuối cùng nàng ta ném tảng đá đi, ôm lấy đứa nhỏ, kề sát mặt nó, cùng gào khóc.

Trường Uyên nghĩ, nhân loại này, mặc dù có lúc yếu đuối, có lúc đê tiện, có lúc vô sỉ đến nực cười, nhưng có đôi khi, như sự lựa chọn vừa rồi của nàng ta lại khiến Trường Uyên cảm thấy rất vừa lòng.

Lúc hắn tìm được Nhĩ Sanh, Nhĩ Sanh đứng đối diện bốn người xanh xao vàng vọt nói : "Tối nay, ta sẽ đưa thuốc cùng đồ ăn tới, các người phải chăm sóc đứa nhỏ, không được ăn nó!" Cuối cùng nàng còn bổ sung thêm "Nếu các người ăn nó, đến lúc đó ta sẽ khiến các người không thể ăn được nữa, hoặc là đem hết lương thực thiêu hủy, nói chung không cho các người cái gì cả!"

Trường Uyên nghe vậy, đáy lòng khẽ cười.

Nhĩ Sanh trấn an tốt mấy người kia, xoay người lại liền thấy Trường Uyên ở phía sau chờ nàng. Hai người nhìn nhau một hồi, Nhĩ Sanh nở một nụ cười vô cùng không hiền hậu: "Trường Uyên, ta nghĩ muốn làm chuyện xấu."

Trường Uyên gật đầu: "Ta cũng đang có ý này."

"Nghe nói kho lương và thuốc chữa bệnh đều ở Lộc Sơn." Nhĩ Sanh suy nghĩ một chút, "Có vẻ như thành chủ nơi này cũng đang trốn ở đó. Ta nghĩ hắn như vậy là không được. Sư phụ từng nói với ta, vào cửa Vô Phương chính là đệ tử Vô Phương, phải cùng tồn vong với Vô Phương. Ta nghĩ, mỗi một đệ tử trong sư môn đều nên có trung tiết, vậy thì tên thành chủ được người dân cung dưỡng nên kia hẳn cũng phải có thứ gọi là trung tiết. Hay là chúng ta cũng mang luôn cả tên đó về. Chàng nghĩ sao, Trường Uyên?"

Nhìn vẻ mặt đầy chính nghĩa của Nhĩ Sanh khi nói những lời này, trong mắt Trường Uyên gợn lên một tia tiếu ý: "Rất tốt."

Chạng vạng tối, kẻ đang an ổn ở trên Lộc Sơn, ngoại ô Ngạo Thành, tức tên thành chủ mới được nhắc đến, không hiểu sao bỗng dưng mất tích. Dược thảo trên núi cũng bị hái đi phân nửa, lương thực vẫn chưa được tích trữ trong kho để binh sĩ trông coi mà ở trong một quân doanh khá gần với Ngạo Thành. Đương nhiên, quân doanh cũng bị mất trộm.

Màn đêm chậm rãi buông xuống, một bóng đen xẹt qua bầu trời Ngạo Thành, đem lương thực cùng với dược thảo thả xuống. Dân chúng trong thành đều không trông thấy bóng dáng Thần Long, còn nghĩ rằng thần tiên tới cứu mình, vội hướng lên trời ba quỳ chín lạy, cảm động đến rớt nước mắt.

Lúc đó, Nhĩ Sanh đang ngồi trên long giác  của Trường Uyên nhìn tên thành chủ cuộn mình như con tôm bị trói chặt, đánh đến ngất xỉu, cười khanh khách. Nàng hung hăng nhéo cái bụng phì mỡ của hắn nói: "Một tên hèn nhát, không chính trực, còn chưa đánh, hắn đã vội khóc lóc cầu xin tha thứ. Khó trách da hắn dày như vậy, kể có lấy Nhất Lân Kiếm chém xuống, hắn cũng chỉ keo kiệt chảy ra chút mỡ."

Đôi mắt kim sắc cong lên, giống như đang cười đồng tình. Đợi đến phủ đệ của thành chủ, Trường Uyên ôm lấy Nhĩ Sanh hạ xuống, cũng không quản tên thành chủ giống như một quả cầu thịt, “phốc” một cái ngã lăn trên đất, đau đến tỉnh lại. Trường Uyên trầm mặc phủi phủi lòng bàn tay Nhĩ Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ Sanh tùy ý để Trường Uyên cầm tay trong chốc lát, sau mới hỏi: “Ta sờ soạng thân thể nam nhân này, chàng ghen?”

Trường Uyên ngẩn ra, lập tức gật đầu nói: "Ta ghen."

Hai mắt Nhĩ Sanh sáng ngời, khóe miệng nhịn không được cong lên, ôm Trường Uyên cọ cọ: "Trường Uyên a, tướng công a, không nghĩ chàng lại thích ta như vậy, phải chăng đã yêu đến tận xương tủy? Khắc cốt ghi tâm?"

Tuỳ ý Nhĩ Sanh cọ cọ bên người hồi lâu, cọ đến tim đập loạn nhịp, hắn dứt khoát ôm cổ Nhĩ Sanh, cúi đầu cắn môi nàng, miệng khẽ thì thầm: "Có, đều có." Chiếc lưỡi ấm áp, nóng bỏng, ẩm ướt, trơn nhẵn trong lơ đãng chạm vào môi Nhĩ Sanh, giống như lĩnh ngộ được điều gì, đầu lưỡi Trường Uyên liếm nhẹ theo bờ môi Nhĩ Sanh, sau đó chậm rãi luồn vào miệng nàng.

Nhĩ Sanh cả kinh, theo bản năng lùi về phía sau, Trường Uyên có chút cương quyết giữ chặt lấy cái ót Nhĩ Sanh: "Đừng nhúc nhích, có vẻ như ta... Ngộ ra được một điểm...”

Nhĩ Sanh quả nhiên bất động, thân thể cứng đờ như người chết, khớp hàm càng cắn chặt hơn.

Sau một hồi nỗ lực, không cách nào xâm nhập thêm được, Trường Uyên đành bất đắc dĩ buông Nhĩ Sanh ra, trong mắt dâng lên một cỗ ái muội ướt át khó hiểu, giọng nói mang theo chút uất ức, gọi nữ diễn viên không biết phối hợp một tiếng: "Nhĩ Sanh..."

Thân người Nhĩ Sanh vẫn cứng ngắc như trước.

Hai người mắt to mắt nhỏ trừng nhau một hồi, Trường Uyên thở dài một tiếng, cười khổ nói: "Vẫn nên thong thả."

Cảm xúc của Nhĩ Sanh cũng dần thả lỏng, nàng mín mím môi, nhớ lại những động tác ban nãy, nghiêm túc hỏi: "Vừa rồi ta hẳn là nên hé miệng?"

Trường Uyên cũng mờ mịt nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: "... Có lẽ là vậy."

" Khụ... Khụ khụ!" Một thanh âm đột nhiên vang lên cắt đứt cuộc thảo luận giữa họ, vẻ mặt thành chủ cầu thịt tím tái như gan heo, thấy tiếng khụ của mình khiến hai người chú ý, sắc mặt hắn liền trắng bệch, sợ hãi nói: "Đại hiệp! Đại hiệp! Đừng giết tiểu quan! Tiểu quan không cố ý! Các người cứ tiếp tục hôn đi, tiểu quan cái gì cũng không trông thấy!"

Nhĩ Sanh vỗ đầu: "Đúng rồi, Trường Uyên, còn chưa trừng trị tên kia."

Trường Uyên có chút không vui nheo mắt lại: "Để ta ra tay."

Sắc mặt thành chủ sạm như màu đất, sợ đến nước mắt nước mũi giàn giụa, liên tục cầu xin tha thứ, nhưng hai người cũng không bận tâm, chỉ đem hắn trói vào ghế trên trong phòng khách, sau đó rời đi, cái gì khác cũng không làm. Tên thành chủ sững sờ hồi lâu, đột nhiên nhớ tới trong thành vẫn còn dịch bệnh, hắn một mình bị trói trong này, bị bệnh mà chết cũng chẳng ai hay biết.

Hắn sợ đến tiểu ra quần, khóc ròng hô: “Đại hiệp! Các người quay lại đi, tiểu quan biết, loại thời điểm kia có nên há mồm hay không! Tiểu quan còn biết sau đó phải làm thế nào.... Cái gì tiểu quan cũng biết! Các người quay lại đi!!!!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

o0maiami0o: ...
o0maiami0o: ...
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Shin-sama: vắng vậy
Tuyết Vô Tình: òa ai cho ta vay điểm :cry:
Kyz: .
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :)
Đào Sindy: ko đâu. =))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: =)) nghi đến đâu cũng k biết đc
Đào Sindy: k. em nghi nghi r
ღ๖ۣۜMinhღ: sory ca vì muội đã nói nhé
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: nguyệt nói mới bị lộ :(
Đào Sindy: hhahaa .. :))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :3
Đào Sindy: ẩn sâu quá :)2
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ơi :v
Đào Sindy: Tâm tỷ =))
Đào Sindy: =))
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con đang định post truyện *khóc*, sư phụ đi ra đảo nè!
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) trả con nè ra đảo sớm an
Jinnn: Lang vương tgđ: Vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c2760
pr truyện: cầu tks + cmt
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Ngọc Nguyệt: Đào tộc trưởng.
Cô Quân: pr pr đây, mời you ghé qua
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn

Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
ღ๖ۣۜMinhღ: Mời mọi người cùng tham gia event Cùng tranh bảng vàng - Vang danh Thiên Hạ:flower2:
Tiêu Dao Tự Tại: Ok ta sẽ ủng hộ thường xuyên
trantuyetnhi: ừm, ta tính đổi mới chút, hai ngay nữa bắt đầu Tầng IV
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết là sói đúng k
Tiêu Dao Tự Tại: Nhi hảo ta vừa xem tổng kết game òi ^^
Tuyết Vô Tình: hú hú nhi tiêu đào tỷ :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.