Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Gởi bài 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17756
Được thanks: 8587 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 7thứ ba mươi b6mốt: Trở evề

Tìm acđược phương cpháp ra ngoài 2rồi, nhưng 49hồng quang 4alại biến fbmất. Hai 13người rơi 40vào đường 24cùng chỉ bđành ngồi 2bên hồ 8ước, phóng 06ầm nhìn bfa xa nhìn agắm bầu 6rời, chờ bồng quang 86uất hiện 6drở lại.

Gió eiu hiu thổi, a0hĩ Sanh cảm 20hấy buồn egủ, đầu 40ật gù, cật gù, egả về 70hía Trường 1yên. Trường 44yên vốn 19đang nhíu bày chăm chú quan sát 3ai quang cầu 8đỏ trong dồ, thần 93ắc có chút 7arầm ngâm. 33 © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn fang phía e6ên cạnh, abhấy Nhĩ eanh hai mắt 09hắm nghiền, 7cật gà gật 1ù dường chư rất auồn ngủ, 8fhìn xuống 9ehoảng cách 82iữa hai 6người, 85hắn tỉnh cbơ dịch cngười về 9phía nàng.

Nhĩ 0Sanh nghiêng fđầu, vừa 36vặn dựa c6vào vai ai 63đó.

Sợi bctóc đen 4mềm mại arủ xuống, fdquẹt nhẹ dvào bên d8cổ hắn, 5etâm tình 0ccủa Trường 7Uyên cũng 5theo đó 6mà dịu 01lại. Khẽ 9cnghiêng đầu 4về phía e9Nhĩ Sanh, 96đỉnh đầu ahai người 08chạm nhau, d0hắn khẽ 9dụi dụi 6đầu, mặc 45dù không adcười nhưng c6trong mắt flại lộ 41ra vẻ thỏa aamãn hiếm efthấy. Hắn 49giống như 12đứa nhỏ 7trộm được 7đường, fđắc ý f7hưởng thụ 74giây phút 6an nhàn này. a © DiendanLeQuyDon.comDù những b1đóa hoa etrắng bay 7ngang qua ffhọ rồi 1hóa thành cbụi, hắn ccũng thấy 09cảnh như 9vậy thật adđẹp.

Trường 8Uyên nghĩ, 9cứ coi như 63không đi dqua vạn 0dặm đường, 31vượt trăm 5sông ngàn 1núi ngắm b1nhìn thế 1giới rộng 5lớn, nhưng 52có thể egiữ được 0một mảnh aan bình trong ftim, như bvậy cũng 3không phải 4không tốt...

Đang b9nghĩ ngợi 3miên man, 2chợt nghe 1tiếng Nhĩ 0bSanh nói 4cmơ: “Thịt...” 3aNàng còn achép chép f1miệng, giống 5như đang 7dhồi tưởng 9lại hương 2avị kia.

Trường fUyên trầm 27mặc phóng 8etầm mắt 2nhìn ra xa, 08sau đó xoa exoa ngón 93tay, đặt 0cbên miệng 4Nhĩ Sanh. d4 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 52khẽ chu 01môi, chạm 2đến đầu angón tay dhắn, vô 74cùng không dkhách khí emà ngậm 2lấy.

Trường adUyên thấy 84nàng ngủ 1akhá say, fcũng không 2đem ngón 2atay rút ra, d5tùy ý Nhĩ 78Sanh chốc b5chốc thì 5liếm, chốc ccchốc lại 0cắn.

Nếu bcó thể 2cùng Nhĩ aSanh ngồi cmãi như 97vậy, quả athực không 9tồi. Trường cUyên thầm 22nghĩ, nàng 53đói bụng, 2hắn liền 2đút nàng ddăn như vậy.

Gió 3hiu hiu thổi, ekhông biết 0qua bao lâu, 0hai quang 9cầu màu 5đỏ trong ehồ bỗng edưng lóe 19sáng, liền 65sau đó, ehai đạo 0hồng quang bctừ trong 53quang cầu 3abắn ra, 9xẹt ngang fkhông trung, adtụ lại e1nơi cuối 7chân trời.

Ánh fmắt Trường 4Uyên thoáng 1cdừng lại c3bên nửa 8hồ màu 4fđen, giống 2như đã 9hạ quyết a9tâm gì đó, bthở dài 55một tiếng, 9lay Nhĩ Sanh 5tỉnh lại. 4 © DiendanLeQuyDon.com“Chúng 8ta cần phải 3đi rồi.”

Nhĩ 6Sanh mơ màng 71ngồi thẳng 1dậy, dụi 8dụi mắt 2nói: “Phải 2đến học 2fđường ehay xuất 0môn trừ eyêu quái 45a?” Lời 08còn chưa 8fdứt, nàng 4bỗng tỉnh 7atáo hẳn alại: “Không 8đúng, hồng 46quang xuất 06hiện lại 4rồi sao? 2Nhanh đi 09thôi! Nếu 2không lại d3không thấy!”

“Không 85thể lỗ admãng!” 0fTrường 3Uyên kéo 2Nhĩ Sanh 12lại, “Chúng f8ta còn không 5biết luồng 8sáng kia 1fdừng lại 0ở đâu, 7ađể ta đi btrước thăm 05dò.”

Nhĩ 56Sanh gãi ccgãi đầu: 87“Bên ngoài 98dẫu là 25rừng gươm 7biển lửa 9ecũng phải eđi, còn 8hơn là bị 1vây ở một 7nơi như 5thế này.”

Trường 8Uyên lắc 89đầu, bất 3đắc dĩ 25nói: “Tật 69xấu lỗ fmãng này csao lại d3giống Ti 7Mệnh như evậy...”

“Ai 85mà giống 66nàng ta!” 0Nhĩ Sanh evừa nghe cnhững lời d9này liền a0bùng phát, 69nắm lấy 5cổ áo Trường 4aUyên, dáng d6vẻ như femuốn đánh f5nhau nói: 9a“Ta nói 84rồi, sẽ ffkhông để dnàng ta bước 5vào cửa! 30Ai mà thèm agiống nàng d0ta! Trừ b4bỏ ta, ai cchàng cũng 7bkhông được e0phép lấy 7về nhà.”

Trường fUyên lập btức nghiêm etúc phụ f7họa: “Ai 4bcũng không flấy.”

Nhĩ cdSanh lúc 13này mới cbuông Trường 3Uyên ra, 0cthay hắn csửa lại evạt áo, 1enói: “Tuy ffrằng trước 2đây có fctừng nghe 0những nữ 5đệ tử e4Vô Phương 37nói, nam 8nhân đều 7là kẻ lừa 7đảo, nhưng eta tin Trường 04Uyên không 04phải nam 8nhân bình 9ethường, 93chàng nhất b6định sẽ 39không gạt 2cta.”

Trường 72Uyên nghiêm 7túc gật 6đầu, lập 6ftức nói: a1“Trước 0tiên nàng acứ đứng 5đây đã, b4ta đi dò 6xét hồng c5quang kia amột chút.”

“Liệu bcó nguy hiểm 39gì không?”

“Không 0đâu.”

“Ta 3cở đây 2chờ chàng.”

Trường d1Uyên nhún engười nhảy elên, đạp e1mây bay theo 4luồng hồng 4quang.

Nhĩ 48Sanh ngoan 6ngoãn ngồi b8bên hồ 1fchờ Trường 99Uyên trở 24về. Trong aflúc chờ 4đợi, Nhĩ a0Sanh nhìn 4bxuống bên cenước hồ 6màu trắng, 07không thấy ehiện ra 2cảnh sắc 26Hoang Thành, d9tầm mắt 6liền chuyển dsang bên 8nước màu ebđen bên 1cạnh. Trường 3Uyên nói, 8phía bên 5này thông 2với hồ 43nước trong 64Vạn Thiên bChi Khư.

Vạn 41Thiên Chi 0Khư, nơi bgiam giữ brồng.

Nhĩ 4Sanh cố 67căng mắt 7fnhìn xuống bmặt hồ, bnhưng ngoài ctrừ một 6dmảnh tối 3đen, cái 2gì cũng 5không có. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 9nghĩ, Trường 2Uyên đã 0sống như 3vậy qua dmấy vạn 1năm sao? 2Nơi đó dcó bao nhiêu 1ccô tịch 9...

Đúng 5vậy, quả 5thực là 88vô cùng c3cô tịch.

Thanh 1âm bất 9nam bất b3nữ lại 37đột ngột davang lên ctrong tâm atrí. Nhĩ 82Sanh ban đầu 0acó chút 5hoảng sợ, 2nhưng lập c1tức khôi bfphục lại 4bđược bình 75tĩnh. Người f7không ngừng f6trải qua aakinh hách, 56tập mãi facũng thành 3thói quen. 6 © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ 0dtrái tim 88vẫn đang 0đập bình fthường 3trong ngực, 4nàng bình etĩnh nói: 53“Ngươi 93nói chỉ 9fhoạt động b5trong trái f4tim ta.”

“Đúng 8vậy.” bVật kia b7đáp, “Nhĩ 6Sanh, thứ 54ngươi nghe fđược lúc bnày chính 6là tiếng 2lòng của dngươi.”

“Tiếng 1lòng?”

“Đúng evậy, Trường fdUyên ngây 7ngốc một dmình trong 36Vạn Thiên c0Chi Khư hơn 2mấy vạn 01năm, nơi e8đó một cmảng tối e3đen trống 5rỗng, so 5với chết edcòn tĩnh 0mịch hơn, 03nếu là bngười bình abthường, 3chỉ sợ bađã sớm 9điên rồi. 96 © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở 64nơi như 57vậy, ai bcòn cho rằng 6mình vẫn 52đang sống.”

Nhĩ 6Sanh bỗng 8bchốc nhớ 5đến bản bthân trước 28kia, sau khi 2cha mẹ nàng 9evừa mới dqua đời b2không lâu, 5dnàng một 45mình làm 7cổ trong 11phòng, vừa b9đói vừa 8nhìn căn 9phòng vắng 66lặng  cùng b5lạnh lẽo, 1khóc đến 9bsưng cả 2mắt. Nàng 5dchăm chăm 7nhìn bên e0nước hồ 4dtối đen, cnghĩ đến cdáng vẻ cbTrường 5eUyên lúc 97biến thành 6aĐại Hắc 3Long, cô 3đơn cuộn 78mình trong 7bóng đêm, 40tâm khẽ 03nảy lên, blầm bầm 7blàu bàu 45nỉ non: 2“Trước 0đây, nhất 3định chàng dccũng đã 4lặng lẽ akhóc...”

“Chỉ bdựa vào 3một lời dtiên tri 5vu vơ, chúng b7thần liền 3ckhăng khăng fcho rằng 1bthiên địa 71sẽ bị bbhủy dưới 8chân Thần 50Long, cho bnên Long 4tộc mới 5bị thiên 8dphạt mà f7bị diệt 9hết, huyết cmạch còn 1sót lại 50duy nhất 9cũng vĩnh 5eviễn bị 0bgiam trong 11Vạn Thiên 8Chi Khư. 1f © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 4ngươi không 38cảm thấy 2bất bình 4hay Trường 2Uyên sao?”

Nhĩ 61Sanh nhớ 5blại rất 1flâu trước ckia, quãng 2bthời gian ecòn ở trong aHồi Long acốc, Long c1trụ sừng bfsững dựng 01thẳng lên ftrời tựa 4như muốn 9vươn đến 58Thiên Đình, 4còn cả e4giọng điệu alạnh lùng 3của Trường 6Uyên khi c8nói, “Thiên 02phạt, không 5sai cũng 4phải chịu.” 10Giờ nhớ 5lại thần 8sắc Trường 7Uyên lúc c5đó, Nhĩ cSanh thật 4muốn ôm f6hắn vào 5lòng mà bvỗ về.

“Thật 63may, Trường 62Uyên đã 9thoát được cra khỏi 7đó.”

“Lời fnày sai rồi.” 39Vật kia 15cười quái 1dị, nói, 04“Vĩnh viên 9ebị giam batrong Vạn 7Thiên Chi 8Khư chính balà Thiên 7phạt, đám 21thần tiên 8nhàn rỗi 22trên Cửu 0Trùng Thiên 17e rằng vẫn cathường dđem chuyện 2này ra tán 3gẫu, một 63ngày nào 3đó sẽ 58phái người ddxuống bắt bhắn về. 0 © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần 6Trường 1aUyên vẫn 3là Thần cLong, Vạn dThiên Chi eKhư còn, 8cuộc đời cnày của 25hắn sẽ ftránh không 9akhỏi gập dghềnh, càng 64trôi qua 2dkhông an 95ổn.”

Sắc c9mặt Nhĩ cSanh trắng f3bệch, trong eflòng nổi fdlên một b9cơn giận 43dữ: “Trường 0Uyên bị 1cầm tù 2nhiều năm 5như vậy, 0cho dù có 3tội đáng clẽ cũng dchuộc xong 40rồi, huống f7chi hắn bcăn bản cbkhông làm 4gì sai trái.”

“Đúng 7vậy, có 6sai chính blà thiên 9mệnh.” 0Thanh âm a8bất nam b3bất nữ 9dkia bỗng 7atrở nên 9bén nhọn, dngưng lại btrong chốc 80lát, hắn 8alại tiếp d4tục cười aquái dị 99nói: “Nhĩ 4Sanh, nếu 73có thể b8cứu được 78Trường 9bUyên, đảm b3bảo quãng 0đời về fdsau hai người csẽ luôn 5tiêu diêu 4tự tại, 3angươi có a1đồng ý bdốc toàn 93lực giúp 5hắ?”

“Ngươi 1hỏi gì b7vô nghĩa bvậy!”

“Hì dhì, hiện fcơ hội a0đến rồi. 2f © DiendanLeQuyDon.comTrường 5bUyên không bthể thay bđổi thân 1phận Thần 8Long của 2dmình nhưng 5nếu Vạn 74Thiên Chi 0Khư biến demất, không ecòn nơi e7có thể e4giam cầm fhắn, ngươi 1nói...”

Còn e4chưa nói 88hết câu, acý tứ đã 4lộ rõ. 0c © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt d1Nhĩ Sanh 37sáng lên. 7 © DiendanLeQuyDon.comVật kia 0sống trong ctâm trí 0Nhĩ Sanh, ftự nhiên 9cũng hiểu 8dđược tâm f0ý nàng, d8hắn vui 1vẻ bật 5cười ha 91hả: “Nơi 09đây vốn 4là mắt 7trận của 27Vạn Thiên 8Chi Khư cùng baHoang Thành 16Vô Cực. 43 © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 2fmê trận, ebmắt trận a6bị phá, 3mê trận 3cũng tất d2bị phá, ddù có là 2trận pháp 3do thiên 57địa hình b4thành cũng a0không có c2ngoại lệ. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 1cmắt trận acủa hai 0nơi này 04đã gần 5trong gang 1tấc, đó, 35ngươi nhìn 3quang cầu 9chồng sắc 43trong hồ ekia đi, đánh c6vỡ nó, 7Vạn Thiên fChi Khư liền dkhông còn 12tồn tại. 4 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 5ngươi cùng 7fTrường 2Uyên đều d3có thể ftrải qua 0những tháng dfngày an bình.”

Hủy 1nó... Nhĩ 2Sanh vốn 2còn chút 33chần chừ, abnhưng thanh d8am bất nam 2bất nữ 41kia lại 71không ngừng ekêu gào 87trong tâm 34trí, thanh 6dsắc mỗi fflúc một 0bén nhọn, 2bất tri 2bất giác, ectrong mắt 1bNhĩ Sanh d2sinh ra không 36ít lệ khí. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 2enàng nghĩ, dTrường 6Uyên không 37nên bị 29giam cầm bở nơi này. cc © DiendanLeQuyDon.comMột người bdịu dàng 08lại thiện 4elương như 4Trường eUyên không a9nên bị 22oan uổng 49mà chịu 16giam cầm 63nhiều năm 85như vậy, c0giờ hắn 6nên được 7ftự do.

Nàng 9bước lên 1phía trước 0dhai bước, 2trong tay 72ngưng tụ 1một cỗ blinh lực.

Vật dekia lại dbnói: “Lấy edlinh lực 7của ngươi 0hiện tại, 1dkhông đủ 2fđánh vỡ 6mắt trận. 2d © DiendanLeQuyDon.comNhưng may 4mắn là d8trên tay fdngươi có 83chiếc chuông 5– linh vật b4trấn thủ 5fVạn Thiên 1Chi Khư, 4nếu đem cblinh lực erót vào d1trong chuông, 8dùng nó 4để đánh, 9amắt trận dtất phá.”

Nhĩ 5Sanh quả enhiên nghe d5theo lời 0dhắn, đề dkhí thả 5bngười nhảy c2lên phía 4trên quang acầu trong bhồ, sau 1đó đem 5toàn bộ aalinh lực f2rót vào ctrong chuông, fthanh âm fsắc nhọn 7trong thâm 9tâm nàng 7dkhông ngừng 0kêu gào: 4b“Để ta b0giúp ngươi cmột tay!”

Vừa 4dứt lời, 5Nhĩ Sanh fdchỉ cảm fthấy một 3cỗ khí ctức nặng c2nề cường 0ngạnh tràn 1cvào trong 0kinh mạch cnàng, trộn 9lẫn với dlinh lực 49vốn có 7của Nhĩ cSanh, theo cnàng vận 64khí mà đi 3khắp cơ 7thể, lan 7btỏa đến btừng kinh 0lạc. Lồng 4angực đau 03như bị 7xé rách, 2cNhĩ Sanh cdkhông kiềm 2nổi mà b0rên thành e4tiếng.

Vật 3dkia ở trong 4đầu nàng ckhông ngừng 45cười quái edị: “Nghĩ 78đi, chỉ 52với một 1fkích này, anhững ngày 9tháng sau 7anày Trường eUyên sẽ 3không còn b5phải chịu ftù túng 4khổ sở.”

Nhĩ cSanh cắn 5răng cố 18nén lại 9đau đớn 07như muốn 15nổ tung 53nơi lồng 08ngực, đem ftất cả clinh lực 3tập trung 80trong lòng f4bàn tay phải, 8sau đó mãnh ffliệt rót c8vào trong 91chuông. Linh 2lực ào 92ạt tràn fvào, màu 3dsắc của achiếc chuông 69cũng theo a9đó mà biến fđổi.

“Đánh!”

Nhĩ 82Sanh hét 0clớn một etiếng, nhắm 11ngay quang 1bcầu hồng c1sắc đánh a7tới.

“Oành!!!” cMột tiếng 40vang thật dlớn, bên b8phía mặt 6ahồ màu 3fđen, hơi 7nước dựng 98đứng một 00mảng.

Một 1lúc sau, 6ehơi nước 2ftán đi, 0chân trời 17vẫn chìm 80trong một 7sắc hồng, 3trên mặt f7hồ, hai 5quang cầu c4màu đỏ 79vẫn hoàn 07hảo như 89trước, ckhông có 1nửa điểm 6hư tổn, fnhưng, lại 5không thấy 9abóng dáng 47Nhĩ Sanh bđâu.

Bên 4enước hồ 5fmàu trắng bnhàn nhạt 7dhiện lên ecảnh sắc 47Hoang Thành, 89cảnh tượng 1thay đổi, f1hiển lộ 4hình ảnh 7cNữ Oán 19ngồi bên fgiường eTrường 18An, tinh tế 8vuốt ve 9tóc mai hắn.

Trong 43Hoang Thành 2Vô Cực, 1mặt đất 2rung lên afrất nhẹ. 8 © DiendanLeQuyDon.comCó người 5mẫn tiệp 5cảm nhận 4fđược chấn 0động rất cfnhỏ ấy, 5nhưng chờ d6trong chốc flát thấy d3không có eviệc lạ bnào phát bsinh liền denghĩ có d8lẽ là ảo 3dgiác của 9bản thân, 3lại tiếp 3ctục với bnhững phần 1việc của 3cmình. Với 5họ bây bagiờ, tin 49tức lớn 52nhất có: 3cMột, thành 65chủ ra tay 7cứu người, 3tên người 83nọ là Trường 8An, một cđọa tiên. d © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa 6tiên Trường 4An là từ 45bên ngoài 13tiến vào. 0a © DiendanLeQuyDon.comBa, thành bchủ cùng b5đọa tiên 2Trường 2An từng flà phu thê. 45 © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều ddấy, mỗi cmột điều 2đối với eenhững kẻ 2trong Hoang e6Thành mà 08nói đều 2là những 5kích thích 9cực lớn, 7càng không 2nói đến, 9ba điều dlại cùng dxảy ra một c8lúc.

Mọi 54người bàn 4tán sôi a5nổi, dưới c6cổng Hoang d5Thành hiếm a8khi được 0dịp náo 3nhiệt như 8fvậy.

Nhưng bdù bên ngoài 0náo nhiệt 5thế nào ecũng không c8quấy nhiễu 17được đến 1Nữ Oán, 0dlúc này dnàng đang 8ngồi bên aangười Trường 7An, chăm ccchú ngắm anhìn khuôn 1mặt hắn. aa © DiendanLeQuyDon.comDường như 9emuốn kiểm c7chứng người 0ctrước mặt 0là thật a4hay giả, 5cho nên dò bxét rất 6bcẩn thận, 3ftỉ mỉ. b © DiendanLeQuyDon.comMặt đất 39khẽ rung 4chuyển, bnàng giật a0mình hoàn 9hồn.

Trong 41Hoang Thành 2căn bản 1dkhông có fđịa chấn, 94rung động dkia thoáng 3tưởng như ebình thường 8anhưng nhất 4cđịnh đã 4xảy ra chuyện 5eđại sự 2gì đó. 96 © DiendanLeQuyDon.comLàm thành cchủ nhiều cnăm, mỗi 9bkhi xảy 43ra chuyện, aecơ hồ đã e3thành thói 8dquen, nàng 3luôn là 4người đầu 31tiên phản 03ứng. Phất f7nhẹ y phục, 51nàng lập ctức đứng b1dậy định ara ngoài, 56cổ tay lại bbị một fbàn tay ấm 8áp nắm bchặt, người 35nằm trên cgiường 6chẳng biết cđã tỉnh 81từ lúc 6nào.

Nữ feOán giật 4amình, chống 76lại ánh 6bmắt của 2bhắn, trong 0đầu một b6mảnh trống 3erỗng.

“A 0Vu.”

Nàng 17trầm mặc 9dhồi lâu, 8nói: “Ta 29gọi là eNữ Oán.”

“A b4Vu...” Đối avới sự clạnh nhạt dcủa nàng, 9âm điệu eTrường ddAn có chút 1bkhổ sở, 8amột tiếng 5c“A Vu” fnày, tựa 19như tiếng 1thút thít bbcủa một 62con vật 1nhỏ, mang ctheo chút 7ít ý vị a2đáng thương.

“Nữ 15Oán.” Nàng acrút tay ra, a9nét mặt 4fcàng thêm 8nguội lạnh, 8ethanh âm 0ít nhiều 0lộ ra phần f7gượng gạo.

Trường 8An gắt gao 9bnhìn nàng. e © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán 60rủ mắt, 2đẩy cửa d9đi ra ngoài.

“A dVu.” Trường 2An cất giọng 3gọi, “Ta 7tới đón 33nàng.”

Bước d1ra khỏi 40cánh cửa, 1abóng dáng d5nàng cứng 5lại, ở 7trong Hoang a3Thành ngày 01ngày đêm cđêm cát 2cvàng bay 0đầy trời 7vung lên aống tay 5áo. Tay áo 4màu đỏ 6run rẩy btung bay trong ebgió.

Nữ a9Oán nhỏ 0fgiọng nói: 05“Ta nói clần thứ 4ba, không etrở về 7được nữa.”

Tiếng bnói vừa 2dứt, ống 4tay áo màu 7bđỏ kia c5cũng hóa 9thành cát 1vàng, tán 9đi hòa vào 42trong làn 1gió cát.

Đồng 6từ Trường fcAn co rút blại, hắn 8trơ mắt 44nhìn bóng 1dáng nhợt 0nhạt của 3Nữ Oán 3chậm rãi 5hóa thành ecát. Mới 06đầu là 08ống tay 5áo, sau đó clà bàn tay, 7rồi cả 15cánh tay, acuối cùng 8là nửa cathân hình, cdđều hóa ffthành cát 8evàng, theo 2gió bay đi.

Nửa eenhân diện bfcòn sót blại, Nữ aOán xoay 4đầu, tuy 4nghịch sáng a2nhưng vẫn 8có thể e3thấy rõ 0sự âm lãnh 4trên gương 9mặt nàng: 0“Ta vốn 6là thành 5dchủ Hoang aThành, cát dvàng trong 8thành chính 0là ta, mà 4ta cũng chính 72là cát. b © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm 3đã hòa cthành một 93thể với 3Hoang Thành, ekhông cách 87nào phân 18cách.

Trường 6An nghẹn chọng trân 5atrối. Lại 92tiếp tục bbnghe nàng c1tàn nhẫn b5nói: “Ta 4là Nữ Oán, b1A Vu đã f9chết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17756
Được thanks: 8587 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 4thứ ba mươi chai: Ký Chủ

Nhĩ 6eSanh được 2Trường 7Uyên cứu alên bờ. 5 © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng d0sức ấn 6bụng nàng, 9nước từ ctrong miệng 97trào ra, dNhĩ Sanh 4dằm sấp dột bên, cfhó chịu 2o khan.

Trường 40yên thở 90ổn hển 86ấy hơi, e1ại nơi aày dùng 5bhần lực ffhiến hắn eảm thấy 0fị áp bức 78ấp đôi, 5bhỉ dùng dó hai chiêu 24hưng dường 8chư đã phải 5bùng hết 1ức lực 6ủa bản 5hân.

Chờ 59hi hơi thở 32ần ổn eađịnh, hắn cới quay 0đầu xem 8cét Nhĩ Sanh dòn đang 4fo khan. Nhĩ aanh không fiết bơi, bhậm chí 75òn sợ nước, 3ho nên khoảnh 28hắc rơi 7dào trong 99ồ kia, cơ a2hể nàng 3ập tức bđình chỉ 62toàn bộ 0phản kháng, 5theo bản a4năng ôm dchặt lấy ddhông hắn, 4giống như bbắt được 5khúc cây b9cứu mạng, 5cgắt gao bôm chặt 99lấy.

Trường 9dUyên chau c5mày nhìn 9một đường 5màu đen, 1adài và mảnh 33trên cổ 8Nhĩ Sanh 1ctheo kinh 35mạch lan 4fkín cả ckhuôn mặt, a0màu sắc 0hắc tuyến badần nhạt ađi, cuối 0cùng chậm 1brãi tụ 3lại, biến 5amất tại 5ấn đường bcủa nàng. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 9ưm một 9tiếng, dần fdần tỉnh c6lại.

Nhìn 5cnàng ôm dngực thở 7ekhó nhọc, 25mày Trường 78Uyên nhíu 1lại càng achặt, hắn 7trầm giọng 89hỏi: “Vì 2dsao lại 1đột nhiên 03tấn công 45quang cầu 2màu đỏ 57trong hồ?”

Trường 07Uyên vốn eđang tìm 1ekiếm phương 5athức ra 5ngoài trên 1không trung, 9chợt cảm 2nhận được 0một cỗ btà khí cổ 2quái bên eadưới, hắn daliền lập cetức chạy 50xuống. Vừa f0đúng lúc 3enhìn thấy f2Nhĩ Sanh 2đang ra chiêu bvới quang 7ecầu bên 82phía mặt dhồ biểu 8trưng cho 4fVạn Thiên 0Chi Khư. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 5phải hắn 5kịp thời a5cản lại, ekhông biết fnơi này 5giờ đã 7bbiến thành cthế nào canữa.

Nhĩ 6Sanh ho khan 6mấy tiếng, 9thật vất 18vả mới bđịnh thần b7lại, đầu 6óc giống cnhư tương 6hồ cũng a7dần trở 2nên tỉnh d2táo. Nàng fanhìn Trường c8Uyên sắc 49mặt nghiêm 6ftúc bên 0cạnh, giãy 1dụa ngồi b2dậy nói: c“Ta muốn bhủy đi 5Vạn Thiên bChi Khư, 27sau này Trường 3eUyên sẽ 54không bị 0engười khác edđuổi giết 9nữa.”

Sắc 6mặt Trường 18Uyên lạnh 01lùng, thần fsắc nghiêm 1khắc Nhĩ fSanh chưa abao giờ btrông thấy: d“Kẻ nào cnói nàng ecbiết làm bnhư vậy ecó thể dhủy đi aVạn Thiên 9Chi Khư?”

Lấy elịch duyệt 6Nhĩ Sanh, bnhiều nhất 5cũng chỉ fatừng xem 6bqua mấy dquyển sách 59lưu giữ 1bchút truyền 4thuyết trên ethế gian 4cở Vô Phương, 1nàng sao 03có thể a2biết dùng 9mắt trận 6phá giải afmê trận 3của trời 6đất, càng 8fkhông biết a8đến chuyện 2Vạn Thiên 9cChi Khư cùng 4chiếc chuông e1thủ hộ 4này tương 52sinh tương 5dkhắc. Hơn anữa, mới 8rồi trong dkhoảnh khắc 4ngăn một 68đòn kia 54của Nhĩ bSanh, hắn 6frõ ràng 7ccảm nhận 80được, 5nàng hoàn edtoàn không fgiống như bbình thường. 9 © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức ctà dị cổ 16quái, tuyệt fkhông phải achiêu thức 86Vô Phương, elại càng bkhông phải 46thuật ngừa a2địch của bLong tộc camà hồi 5đầu hắn 8dạy.

Nếu 6không phải 7ecó kẻ ở fphía sau 5giở trò, 29Nhĩ Sanh cfsao có thể 8đột nhiên 2học được b5nhiều pháp fthuật này 5nọ như 6vậy. Còn bbnữa, hắc 72tuyến mới ddrồi biến amất tại bấn đường 11của nàng, cnếu hắn 1không nhầm, 9đó chính 0là tà khí.

Trường cUyên thấy c7bộ dáng 92Nhĩ Sanh 3ấp úng 37không dám 86nói thật, 31sắc mặt btrầm xuống.

Rốt facuộc là asai lầm 0thế nào...

Nhĩ 4Sanh không 3eđoán được 6fTrường 82Uyên sẽ a0giận dữ enhư vậy, 1khiến nàng adcó chút 85uất ức, d0lại có 0chút sợ 14hãi. Uất 3ức vì rõ c9ràng nàng fflàm vậy 9alà để 5giúp hắn, 80hắn chẳng enhững không f1cảm động 6còn ra tay cngăn trở, 0hiện tại 71lại đem bbộ dáng enhư khởi a5binh vấn 9tội ra đối b7mặt với 2nàng. Còn 2asợ hãi, 8enàng sợ 0đem chuyện 6nàng chết fđi sống 9lại, trong bcơ thể 4còn có một 0kẻ khác aekể lại 6với Trường c6Uyên, hắn 6sẽ lo lắng ecnhiều...

“Là 9tự ta nghĩ 76ra.”

“Nói ddối.” 4Trường aUyên lạnh f0lùng nói, f“Nói thật 59đi!”

Nhĩ 12Sanh bị athái độ fcường ngạnh 8của Trường bUyên làm 5cho có chút 0nóng giận, canghiêng đầu 71nhìn mặt 5hồ, cứng aengắc nói: b7“Là ta 6tự nghĩ 09ra. Nơi này f7nếu là 1bmắt trận, bbđương nhiên 2liền có 00thể có dcbiện pháp 77phá trận. 18 © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh bbừa mà 1trúng.”

Đây 46là lần d3đầu tiên 27Nhĩ Sanh fvà hắn facãi nhau, bTrường 1Uyên mím 7chặt môi, 7trong lòng 5cảm thấy 4ekhông biết 78phải làm 9sao. Nhưng 21việc này 5brất trọng ecđại, quyết 08không thể dqua loa. Sắc 88mặt hắn 6trầm xuống, 6nghiêm nghị enói: “Tin 9nàng ta mới 2thực sự fengu ngốc. 98 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 8nàng chỉ 5đánh bừa 58mà trúng, cbvì sao lại 86nghĩ dùng 9chuông bạc c4trên tay? 5bHành động 4vừa rồi 71quấy nhiễu 73trật tự f0của trời cdđất, là 1cmột tội dlớn! Vạn b7Thiên Chi ddKhư cùng dHoang Thành b1Vô Cực 8ctương sinh 0tương phối, dmột ngày 45một đêm, 19một âm bbmột dương, 9cố thủ 3cân bằng cbtrời đất, 0hủy một 6cái liền 1ephá hủy bsự cân 73bằng này, 03lúc đó 0dthiên hạ 3cđại loạn, 4vạn vật 99điêu tàn...”

“Ta a3chỉ muốn...” 5Nhĩ Sanh 3abỗng lớn aftiếng cắt dcđứt lời 5aTrường fUyên, nàng dchăm chú 46nhìn hắn, 05hốc mắt 22phiếm đỏ, 6b“Ta không a0biết những ađiều đó, cta chỉ là 5dthấy uất a7ức thay d9chàng...”

“Đúng, blà ta không 4muốn chàng 2tiếp tục 4bị giam 3giữ. Cô 4dđơn rất 3khó chịu.”

Đôi b5mắt Trường 04Uyên run 2lên, nhìn 7Nhĩ Sanh blặng im dkhông nói degì.

Nhĩ 95Sanh không bphải Ti 83Mệnh. Ti 7Mệnh là d0thần, tâm 6mang vạn 3vật, mọi 4dsự đều 4lấy đại acục làm f8trọng. Nhĩ c7Sanh là người, 8nàng không 6đứng ở dvị trí 1cao như vậy, bnhìn không c6thấy bá 2btánh trong 1thiên hạ, bchỉ thấy 84Trường ebUyên, gặp 23Trường c4Uyên, vì 3hắn giận cdữ, vì 6ahắn bất 2bình, vì behắn đau 90lòng.

Cố cnén hồi 94lâu, Nhĩ 2cSanh cuối ecùng cũng 5nhịn không 19được uất 2aức trong 8lòng, nước 7mắt lạch adtạch rơi. 3b © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn fegiận dữ 2của Trường 8Uyên có 5elớn hơn 3nữa nhưng 3lúc này 6ecũng đều 3tan thành dcmây khói, 9trong lòng e3hắn giờ 5phút này 9chỉ có f2tầng tầng 4abất đắc dcdĩ xen lẫn 4ấm áp đáng 2xấu hổ, 51khiến hắn 8bchỉ còn 8biết thở dddài một 9tiếng.

“Ta...” 7eTrường 1Uyên vốn ađịnh đưa e0tay chạm 9vào má nàng 9enhưng lại 2bbị Nhĩ cSanh gạt a1đi. Hắn bmấp máy fmôi, trong 3flòng càng f4thêm mấy 2phần bất 8đắc dĩ, 4“Ta sai brồi.”

Lúc 2cđầu Nhĩ 0Sanh vẫn 6chỉ âm dthầm gạt 68lệ, vừa c7nghe Trường cUyên dịu cgiọng giải 2thích liền 5òa một ebtiếng, khóc 59lớn. Trường 0Uyên ngây abngười trong 4dchốc lát, elúng túng emuốn kéo 82nàng nhưng blại sợ 4abị gạt 28ra, hắn fnghiêng đầu 1quan sát aNhĩ Sanh 1trong chốc 6lát lại 89nói: “Ta 0thật sự 5sai rồi...”

Nhĩ 83Sanh dường dnhư vô cùng e0thương tâm, 4không biết 7bị chạm cđến nỗi clòng thế anào nhưng 9càng khóc 22càng lớn, 2thế nào 03cũng không 4bdừng lại 3cđược.

“Nhĩ 8Sanh...”

“Ta, 17ta ngừng, bngừng không 7được, a6ngừng không fđược.”

Trường 22Uyên sững 34sờ trong echốc lát, 7bcười khổ dmột tiếng. 5 © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa bftay nhẹ c6nhàng đem 76nàng kéo 7vào, nhốt alại trong alòng, giống 81như an ủi c2đứa nhỏ, 2nhẹ nhàng a4vỗ lưng c9nàng: “Ta 98cũng chỉ 4bsợ nàng 5gặp chuyện 9akhông may.” ePhá hủy 5dVạn Thiên 4Chi Khư, fcân bằng 1dtrời đất 4atất bị fphá vỡ, 06hủy thiên 02diệt địa, a1đó là tội e5lớn. Nếu aNhĩ Sanh 1thực làm 1ra những 9chuyện như 8bvậy, chỉ 3sợ giam 1dtrong Hoang c8Thành Vô cCực cũng 0ckhông đủ 8chuộc tội.

Đem 2aNhĩ Sanh blẳng lặng 6aôm trong 5engực hồi 4lâu, đến 6lúc nàng e3chỉ còn dkhóc thút 4thít, Trường 01Uyên cân 1nhắc một bchút, cuối ecùng vẫn d4cho là nên 08đem mọi 3chuyện ra 8hỏi rõ fađầu đuôi, 0Nhĩ Sanh 2flàm thế 6nào học d9được chiêu 25thức thập 6aphần tà 4ckhí kia, 56còn có cỗ 4tà khí thoáng adhiện lên 7trong kinh 7mạch lúc 7dmới rồi.

Lần 6này giọng bđiệu Trường 2Uyên thong 9thả hơn 1nhiều, trình c8bày sự 9tức giận ecủa mình amột cách dcó tình 9có lý, cuối 52cùng còn enửa uy hiếp anửa đáng afthương thốt era một câu: 7“Nếu giấu f7ta sự thật, 88mỗi ngày 00ta nhất 4định đều fsẽ lo lắng, 6ckhông thể cngủ yên.”

Nhĩ 36Sanh sau khi ddnghe những 7lời này, 1dụi dụi e1nước mắt 0nước mũi 9vào đầu f3vai Trường eUyên, sau f1đó thút 9tha thút 7thít đem 66toàn bộ 9dcâu chuyện 1thành thật 3khai báo.

Từ d7mới đầu 7tình cờ 1gặp được 8tà linh châu atrên biển, 0sau đó bị 71Khổng Mỹ 9bNhân bắt anuốt nội 3đan cốt 03mãn, còn 7bcó cái bóng 3thần bí 36giúp nàng bbổ tâm d. “Phương 6pháp hủy 1đi Vạn aeThiên Chi 0Khư đều 2là nó nói 2cho ta biết.” cNhĩ Sanh abchỉ vào 9etim mình 2nói: “Những 90điều Trường 33Uyên nói, a0nó đều 38chưa từng 76nhắc qua 1fvới ta.”

Trường 09Uyên càng 66nghe càng 72nhíu chặt 59mi. Hắn e0thầm nghĩ, bTà linh châu 1chính là 68thượng ecổ tà vật, 3anó đã tìm 73Nhĩ Sanh 6flàm kí chủ, 00nào có dễ 4fdàng để 56bị thanh 6trừ. Cho 5cdù tiên edpháp Vô 22Phương thanh 7thuần tĩnh ctâm cũng 1khó mà tiêu atrừ tận 44gốc ác aniệm vốn 8đã thành 75bản tính 53của nó. c7 © DiendanLeQuyDon.comTheo lời 79Nhĩ Sanh, 21có thể 7thấy, lúc 30trước Tà 4linh châu 26đích thực 24trốn trong 2cơ thể dNhĩ Sanh, 24sau khi nàng ebị ép nuốt 6vào nội 2đan Cốt 3Mãn, hai dtà vật 86gặp nhau, chợp lại 1làm một 1và sinh ra 0linh thức. 75 © DiendanLeQuyDon.comNó sống 4nhờ trong 0cơ thể aNhĩ Sanh, e2chờ thời fcơ cắn 8nuốt kí c6chủ, chiếm 40lấy khối e3thân thể 82này. Mà 4điều kiện fbtiên quyết 9bđể đạt d5được điều 50đó chính f2là để 7dkí chủ 96nhập ma, 1đánh mất 31lí trí.

Kỳ 1thật, với 8năng lực 74của Trường 0Uyên, giúp 8Nhĩ Sanh fdtiêu trừ aTà vật 23trong cơ 5thể không 1phải không aeđược, fphiền toái 1elà, chính 2nó đang 9dgiúp Nhĩ 3Sanh bổ a0tâm, nếu fcứ cố cdiệt trừ, 0dchỉ e nàng fcũng không dthể sống.

“Trường cUyên.” dNhĩ Sanh 1fquơ quơ a0tay, gọi 63lại tâm b4tư càng a5nghĩ càng f3xa của hắn: f3“Chàng cnói vật 79trong tim 1ta kia chính alà yêu quái? 21Yêu quái 10rất xấu?”

Nhìn 4bđôi mắt 6trong suốt 40của nàng, d9hắn lặng 0im không 99nói. Nhĩ 61Sanh nhập 2ma, tâm trí choàn toàn b3biến mất, 77giết người 0thành tính?

“Trường b2Uyên?”

Hắn 9cvuốt ve 1tóc Nhĩ e3Sanh, hòa bnhã nói: 0“Yêu quái 7rất xấu, 1cho nên sau 36này, mặc dkệ hắn 8nói gì nàng 42cũng không 4eđược tin. c5 © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, 0ta sẽ tìm 34được biện e0pháp khiến enó lăn ra 99đây.”

Nhĩ 0Sanh trầm 43mặc hồi dlâu, cuối 4cùng thở 6dài nói: b“Nó muốn 6cta hủy thiên 90diệt địa, 1nhất định dlà một 8dđại yêu cquái xấu e1xa. Ta sao 4lại để 8một tên dyêu quái 4hư hỏng 8như vậy f4trốn vào...” c0Nàng dừng 1một chút, 43bất an túm flấy cánh c5tay Trường 15Uyên hỏi: 7“Trường 8Uyên, có 7ephải vì 5ta là kẻ barất rất 4sợ chết 59cho nên mới 7dtrêu chọc 2đến phiền b4toái lớn bfnhư vậy?”

Trường 39Uyên há fmiệng thở 4dốc, còn 3achưa nói, cNhĩ Sanh aliền lắc 8lắc đầu 4nói: “Nhưng 7enếu lại 0có một 1cơ hội 6enhư vậy, 75ta vẫn nhất fđịnh không 23nhẫn tâm a9khiến mình 3phải chết. a4 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 7sống, tham 8sống sợ 8chết cũng d8phải sống.”

Trường 69Uyên nắm 66chặt lấy 0dbàn tay Nhĩ 72Sanh đang 7đặt trong c4lòng bàn 7tay hắn.

“Ta 99muốn cùng 80Trường e4Uyên sống 57vui vẻ bên 9nhau.”

Phía 9fchân trời, bhồng quang 9vẫn còn 84chưa biến abmất, Trường 5Uyên mang 7theo Nhĩ 6Sanh nhảy c2lên không, 77đi vào trong fhồng quang. d © DiendanLeQuyDon.comTrước khi b1rời đi, 8Nhĩ Sanh 9quay đầu a3nhìn về 0phía mặt 52hồ hai nửa a0đen trắng, 8fhỏi: “Trường 2Uyên, nếu fVạn Thiên fChi Khư bị ddhủy mà 20không làm emất cân cdbằng trời 57đất, chàng 8acó hủy anó không?”

Trường 53Uyên nghĩ 7cùng chẳng 1nghĩ đáp: 41“Không 1biết nữa.”

Đáp b2án này hiển eenhiên nằm 41ngoài dự ađoán của 1Nhĩ Sanh, enàng tò 81mò hỏi: 6b“Vì sao?”

Trường 3Uyên trầm 7amặc hồi calâu, chăm 1fchú nhìn cNhĩ Sanh ddnói: “Còn 8enhớ lời 9Nữ Oán 81chứ? Nàng 22ta nói ta cvới nàng 4ấy giống anhau, cùng fdlà người 3có đại 5oán. Sau 4này...Nếu 6như có lúc cta không 3còn là ta, 5chí ít còn 51có một 7nơi đem dta giam lại.”

Nghe 02những lời cthê lương f9này, Nhĩ 8dSanh hoảng 3hốt nói: 3a“Dù chàng 6bị giam caở nơi thế 92nào, ta nhất 99định vẫn f2đi theo cùng, 64không để 1chàng cô bbđơn.”

Trường c3Uyên buông fmắt, che 5đi tia ấm 15áp dâng d4lên trong 6lòng, sau b6đó lập dbtức đem 80theo Nhĩ e0Sanh bay về 34phía chân ctrời.

Rời 86khỏi vùng a5đất mọc 5đầy thượng bcổ phong c5lan, Nhĩ f1Sanh quay 93đầu nhìn f3xuống mặt ehồ song 7sắc bên 8cdưới, phong b8lan trắng 1muốt lả 59tả rơi 7rụng trên 86mặt hồ, 9cbên nước 4hồ màu 70trắng, Nữ 8fOán trốn 11ở một 3góc nhỏ f6dưới chân 20thành mặc 4cho lệ rơi 7đầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17756
Được thanks: 8587 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 9thứ ba mươi dba: Đổi d3con để 33ăn

Trường 5Uyên bị ccảm giác 75kỳ lạ 66trên mặt 41làm tỉnh. 35 © DiendanLeQuyDon.comVừa mở d6mắt, hắn aliền thấy fmột đứa ehỏ khoảng 0hừng một 7ai tuổi 9đang đưa 9gón tay đầy 0ước miếng bừa ngậm 3rong miệng, 3fhọt chọt bặt mình. 9 © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên 5ỗng nhiên 03ỉnh dậy f0hiến đứa d8hỏ có chút 8biật mình, 3ahớp chớp 3đôi mắt ao tròn mấy aái, miệng 8bhông ngừng 31 y nha nha, cgón tay càng 6aung hăng, fhuyển hướng cehọt chọt 5đầu hắn.

Trường feyên trầm 37ặc chịu 6ài cái, 39hấy đứa 0hỏ chơi 9ũng đủ b8ồi, liền 1ắt lấy eay nó, nghiêng cfgười ngồi 0uống. Nhìn dhung quanh bbốn phía, bchỉ thấy d9chỗ này 5là một 8gian nhà aatranh rách 5nát, trong 0nhà ngoại 4dtrừ cỏ f8tranh cũng 3chẳng có 8cái gì khác, 18hay nói cách 5khác trong 1nhà chỉ b4có bốn dbức tường. eb © DiendanLeQuyDon.comTrường b7Uyên không 1thấy bóng 85dáng Nhĩ 9Sanh đâu, a6đang muốn e0đứng lên 8chợt thấy fdngón tay dbhơi nặng, 8flại là 11đứa nhỏ 8dmột hai fatuổi đang 5lăn lộn ddtrên đất 5kia. Nó cắn 1ngón tay b4hắn, môi emấp máy, 3mút mút f0đầu ngón 19tay Trường 24Uyên, giống 2như đang 3fbú sữa 8mẹ.

Trường 80Uyên không 0nói được 82lời nào, 7achăm chăm a2nhìn đứa 3nhỏ một 7fhồi, thấy enó không c8định buông 66ra, hắn aliền nghiêm 41mặt nói: d1"Chớ accó làm càn."

Đứa 2nhỏ làm 57sao chịu 4bnghe lời chắn, vẫn 39vui vẻ mút fmút ngón dtay, chép bchép miệng, 7bộ dáng 8ecực kỳ d4thỏa mãn.

Này... a © DiendanLeQuyDon.comNên làm 7thế nào 5cho phải? bTrường eUyên cảm 0thấy nên dcho cục dthịt nhỏ aanày biết 0tay mới 44được, 55thế nhưng eenhìn thân 3thể mềm 89như bùn 7nhão của fnó, chỉ 3sợ mới 5đụng nhẹ 62một cái 55có khi lại 07vỡ vụn fra mất, 8alúc ấy 4fthịt vụn cđầy đất, adquả thực a0là bất 4nhã...

Đang 6khó xử, fdchợt, “Oành” 1amột tiếng, e3thanh âm 22vỡ vụn b5từ cửa etruyền lại 7thu hút sự 01chú ý của 82Trường 4Uyên. Xoay 00đầu nhìn 8qua, hắn ebắt gặp 1một cô 9gái quần 4báo tả tơi, 7sắc mặt 4vàng như 0cnến đang 6ngơ ngác benhìn mình, 1fnàng ta đứng fsững sờ 9fở cửa, 5dưới chân elà một ccái bát 8vỡ.

Cục f9thịt nhỏ 78đang cắn angón tay 5aTrường 0Uyên thấy bngười vừa eatới, miệng dliền buông 7dlỏng, đặt d4mông ngồi a8bệt xuống fđất. Không bkhóc rống 12chỉ khẽ 1bthút thít, f1kêu hai tiếng 3“Tỷ tức 1”, sau đó 0dùng cả 11tay lẫn bchân bò 8về phía 66nàng ta. e © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy 8cđứa nhỏ 2càng lúc 5càng tới fgần mình, 25vô thức 9lùi về 35sau hai bước, 6rồi như 6elà nghĩ 58tới cái efgì, lại 4gặp phải 75ánh mắt cTrường 2Uyên, nàng e2ta cắn răng 8vội vàng dtiến lên, 3fôm đứa fdnhỏ quay 2người chạy 99ra phía cửa.

Bước a6chân lảo bđảo, thần 9sắc kích 2ađộng.

Trong 3lòng Trường 2Uyên nổi 0lên nghi dhoặc, cũng 1theo ra ngoài.  Bên 9ngoài gian 6nhà là một 5con hẻm 3nhỏ vắng 3vẻ, mới 6vừa đi 40ra đầu 7ngõ hắn 69liền thấy 8Nhĩ Sanh 8ngơ ngác, c6thất thần 1giống như deđầu gỗ ccđứng ở 0ven đường.

Bốn a0phía chung 6quanh, ngay 9ccả đường 8cái cũng 0vắng lặng, 1eđâu đó a2có tiếng 3ho khan, rên 8rỉ nho nhỏ 5vẳng lại. 13 © DiendanLeQuyDon.comTrong không ackhí tràn 47ngập mùi etử thi cháy 9khét, ở emột góc 8không xa, 6bcó người e8đang châm 0lửa thiêu 95hủy đồ e4đạc, khói 5đen không 2engừng bốc clên.

Cảnh 85tượng trước 5mắt có 9cchút giống 0với cảnh 8tượng nạn acương thi a1hoành hành 3phát sinh 15nhiều năm 3về trước. 44 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng f9Trường 1Uyên hiểu 51rõ, lần cnày không 56phải do bctà ma tác 0bquái, mà 3clà ôn dịch. 66 © DiendanLeQuyDon.comỞ đây 0ekhông có 8btà khí, 43yêu khí d5gì, chỉ 89có sự tuyệt 5vọng bị 53đè nén fdđến cùng abcực của 58loài người.

"Nhĩ 9eSanh."

Nghe d3tiếng gọi 1quen thuộc, 4fNhĩ Sanh 78khẽ run 6elên. Nàng fquay đầu 6lại, trong 27mắt một fmảnh trống 34rỗng, đáy e0mắt mơ ehồ đè 59nén sự bkinh hoàng: 11"Trường 0Uyên... Chúng cta thực 6esự rời 7khỏi Hoang 8Thành rồi 0esao?"

"Nơi 8này không 11có cát vàng ccũng không e5có phong 26ấn, là 80nhân giới."

Trí 83nhớ của 4Trường 28Uyên dừng d2lại lúc 57hai người 2fhọ bước 0vào giữa ehồng quang, etùy ý để 5abóng đêm 46đánh úp elại, mất bđi ý thức, 63khi tỉnh 50lại thì feđã ở nơi dnày.

"Nhân 6agiới... 9 © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." 9Nhĩ Sanh 3fnhiều lần a4lặp đi 18lặp lại f9hai chữ 0cnày, như alà không 2thể tin dđược.

Trường 59Uyên đưa 20tay xoa đầu 3Nhĩ Sanh, 67hắn biết 5nhìn cảnh cfnày nàng c9nhất định anhớ lại anhững ký 46ức không 76vui, vừa 22định an củi nàng 67mấy câu 96chợt thấy 6bóng dáng f8vội vã, 15kích động 24của cô 49gái nọ, efnheo mắt 7đăm chiêu 83trong phút 9chốc, hắn 2nắm tay cNhĩ Sanh f4nói: "Theo 67ta."

Tại 11một góc 2nhỏ yên ftĩnh, hai 98cô gái mỗi 5người trong 11tay bế một 4đứa trẻ, 0thần sắc 92cả hai đều fuể oải, 2ôm đứa fanhỏ chần 9chừ một 22hồi, Nhĩ dSanh đang cekhó hiểu, 28không biết 1chuyện gì 62đang xảy cra lại thấy d0các nàng 6đem đứa enhỏ trong 5lòng đổi 31cho nhau. fc © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ 10vừa rời 24khỏi vòng c8ôm ấp của 72người thân 9bắt đầu 0bất an mà 9kêu lên, 8hai cô gái dkhông hẹn 4amà cùng 9khóc thất 5cthanh, thần 5sắc tuyệt evọng, thống 9khổ không cnói lên 50lời. Chần 25chừ một fclúc cuối 84cùng cô 9gái lớn 8dtuổi hơn 9một chút dcũng xoay 7người kiên 6quyết rời bđi.

dgái đi không 4bbao lâu, 40đứa bé 6fliền khóc 6ré lên, ecô gái đang 9côm nó cũng 1khóc càng 7flớn, thế fbnhưng không d7lâu sau, acô ta đem eđứa nhỏ 96đặt trên aemặt đất, 14ôm một 8ctảng đá 2đến, có dvẻ như 0định dùng bnó đè chết a3đứa nhỏ...

Nhĩ bSanh kinh 2hãi, quát 1blớn: "Cô dđang làm a7gì vậy!" 84Vội vàng 9xông lên 7phía trước, 8giật lấy 49hòn đá d0trong tay acô gái, 5bNhĩ Sanh blập tức 1ôm lấy 3đứa nhỏ d5trên mặt abđất. Nàng 6mắng, "Đứa dbé còn nhỏ 5như vậy 4mà cô cũng 6nhẫn tâm 7ra tay!"

4dgái bị 45Nhĩ Sanh d8xô ngã trên 4dđất, giống 6như một achút khí 83lực đứng clên cũng 8không có, 0bvùi mặt e9trên đất, 6thương tâm bakhóc lớn: b"Ta, 00ta cũng không 31còn cách banào... Đã drất ta không 0ăn cái gì, 3ephụ thân 4dthì nhiễm e9bệnh qua 0đời, trong 57nhà chỉ 6còn mẫu 8thân cũng 2sắp sửa 0chết đói, 79tướng công 51ta cũng nhiễm 50phải bệnh, 76ta thực esự không acòn cách 2enào khác, 5ethực sự 05không còn 1cách nào cfkhác..."

Nhĩ aSanh nghe 1được kinh 6chãi thốt a4lên: "Cô... 1e © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ b5cô định 9giết đứa 7bé để 6ăn? Cô..." d1Nàng giật cmình ngộ a6ra, "Lẽ 42nào cô gái 8vừa rồi 49đổi đứa cfnhỏ với 79cô cũng 2là để 5căn?"

c6gái che mặt 72khóc rống: 6"Đứa dnhỏ kia cddù thế 4nào cũng dlà thân 0nhân của 7bta... Ta sao 6có thể a4hạ thủ 5được, 0cchỉ phải ađành cùng 78người khác ađổi con admà ăn."

Trường 9eUyên nhăn 86mày, Nhĩ 1eSanh sắc 7mặt trắng fbệch, đem 97đứa bé 5trong lòng 8ađưa qua acho Trường 32Uyên, xoay 9người đuổi 1theo hướng  cô 4gái lúc a1nãy rời 2đi.

5gái vẫn cquỳ rạp 93trên đất eckhóc lóc, 30Trường 1Uyên nhìn ebnàng ta một f6lúc  mới 7hỏi: "Tại c4sao không bbrời khỏi ebđây, đến 7nơi khác emưu sinh?"

"Do 98sợ bệnh 04dịch lan 3rộng cửa 5thành đã 6bị đóng eelại, tất ecả mọi b5người đều dakhông ra bđược,  cũng 5không có 29lương thực, 1dược thảo, bcngười chết 68càng ngày 20càng nhiều..." 5Nhắc tới deviệc này, b3cô gái khóc 77càng thêm bthương tâm, 7b"Nghe 4nói trên 3Lộc Sơn dngoài thành 68có thảo f3dược làm 7thuốc trị a9bệnh, chỉ 8cần có ethuốc tất 4cả mọi 9người đều 0có thể e6được cứu. bc © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 0echủ thành clại là e3một kẻ 55rất đáng 85hận, hắn bsợ dịch f8bệnh lan 90rộng đến 3ecác thành 0trấn khác, 60sợ sau đó abị bề 7trên truy 39cứu... Cho 48nên hắn 5không để dacho bất a2kì ai ra 7ngoài, tất 6cả mọi 8người chỉ ecó thể 37ở trong 0thành, dù 48không bị 8nhiễm bệnh, 7sớm muộn 9ecũng sẽ 84chết vì 0đói!"

Trường 58Uyên sau 3khi nghe xong, 02trầm mặc a9hồi lâu 52mới đem bđứa bé f7đưa tới 75bên người becô gái nói: 87"Chăm 6sóc đứa c9nhỏ này 52cho tốt, 1tối nay 11đến đây d2lấy dược 3thảo cùng e1lương thực."

97gái nhìn 3theo bóng a6lưng Trường 8Uyên, ngẩn fngơ hồi 6lâu, rồi 8lại quay 9eđầu chăm fchú nhìn ffđứa nhỏ 8đang khóc 0bên cạnh, 1dthầm nghĩ, fcó lẽ đệ eđệ nàng 7đã bị cngười khác 3căn thịt abrồi, có 9thể người akia chỉ b0là một ekẻ lừa cđảo, cửa 2cthành đóng 6bchặt, hắn 4làm thế 8nào ra được a6ngoài. Trượng 3bphu cùng e3mẫu thân esinh mệnh 8nguy ngập 9bmột sớm cmột chiều, 8fđứa nhỏ 7này là do fnàng dùng 81đệ đệ c6của mình 9đổi lấy, cnàng phải ađem nó giết făn...

Nàng 8ata ôm tảng cđá trước 20mặt lên, 5bàn tay có 6chút run b0rẩy. Trường 43Uyên biết fnàng ta muốn 02làm gì, fthế nhưng 1abước chân 56vẫn không 4có ý dừng 1lại.

Đứa a7nhỏ khóc 07nháo không f0ngừng, tay 24cô gái giơ 2elên rồi 6bdừng lại 13thật lâu atrên không, ecuối cùng 79nàng ta ném 40tảng đá 9đi, ôm lấy 64đứa nhỏ, 8kề sát emặt nó, 92cùng gào 76khóc.

Trường 8Uyên nghĩ, 71nhân loại enày, mặc 2dù có lúc 4yếu đuối, 2có lúc đê 7tiện, có 9lúc vô sỉ 45đến nực 7cười, nhưng 79có đôi 7khi, như 35sự lựa 1chọn vừa 0rồi của 0nàng ta lại eekhiến Trường 88Uyên cảm d1thấy rất 05vừa lòng.

Lúc d2hắn tìm 3được Nhĩ fSanh, Nhĩ 6Sanh đứng 46đối diện d8bốn người 6xanh xao vàng 7vọt nói d: "Tối anay, ta sẽ e1đưa thuốc 44cùng đồ 1ăn tới, 4acác người 44phải chăm 58sóc đứa 1nhỏ, không 7ađược ăn dfnó!" eCuối cùng 80nàng còn 98bổ sung d4thêm "Nếu 93các người dăn nó, đến flúc đó 07ta sẽ khiến 4ccác người 8bkhông thể 7ăn được 84nữa, hoặc 2là đem hết adlương thực dthiêu hủy, 2bnói chung ckhông cho 48các người bcái gì cả!"

Trường eUyên nghe 0vậy, đáy 2lòng khẽ 5cười.

Nhĩ dSanh trấn a8an tốt mấy 09người kia, 0xoay người 3lại liền cthấy Trường e5Uyên ở 6phía sau 5chờ nàng. a4 © DiendanLeQuyDon.comHai người 16nhìn nhau 9amột hồi, f9Nhĩ Sanh fbnở một 1fnụ cười 7vô cùng 43không hiền 03hậu: "Trường 1Uyên, ta 7nghĩ muốn fdlàm chuyện eexấu."

Trường 15Uyên gật b8đầu: "Ta 6ecũng đang adcó ý này."

"Nghe 6nói kho lương ddvà thuốc bchữa bệnh 56đều ở baLộc Sơn." 2Nhĩ Sanh efsuy nghĩ e9một chút, d2"Có aevẻ như 5thành chủ 4nơi này e0cũng đang dbtrốn ở ađó. Ta nghĩ 5ahắn như evậy là bkhông được. dd © DiendanLeQuyDon.comSư phụ 91từng nói c6với ta, 7avào cửa dVô Phương bchính là f9đệ tử 9Vô Phương, ffphải cùng 6tồn vong 3với Vô d5Phương. a © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, amỗi một 15đệ tử cftrong sư 47môn đều 70nên có trung 3tiết, vậy 2thì tên f4thành chủ 8được người 09dân cung 8dưỡng nên bfkia hẳn ecũng phải ccó thứ 8egọi là ctrung tiết. 9 © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng 83ta cũng mang 4luôn cả 7tên đó cfvề. Chàng f0nghĩ sao, 01Trường d4Uyên?"

Nhìn 2vẻ mặt 6đầy chính 06nghĩa của c5Nhĩ Sanh ckhi nói những b8lời này, 7trong mắt 42Trường a7Uyên gợn b1lên một ftia tiếu 4ý: "Rất b7tốt."

Chạng 9dvạng tối, 6kẻ đang c7an ổn ở d3trên Lộc aSơn, ngoại a1ô Ngạo aThành, tức atên thành 0chủ mới eeđược nhắc 2đến, không eehiểu sao abỗng dưng 86mất tích. b © DiendanLeQuyDon.comDược thảo atrên núi cbcũng bị 60hái đi phân f8nửa, lương fbthực vẫn e2chưa được atích trữ 85trong kho 6cđể binh 98sĩ trông fcoi mà ở dtrong một 8cquân doanh 8khá gần evới Ngạo c7Thành. Đương benhiên, quân adoanh cũng ebbị mất 8ctrộm.

Màn 0đêm chậm 5erãi buông exuống, một 2bóng đen 82xẹt qua d4bầu trời 2aNgạo Thành, 5đem lương dthực cùng davới dược 9thảo thả cbxuống. Dân 45chúng trong 68thành đều 8không trông 2athấy bóng 9dáng Thần 8Long, còn 8nghĩ rằng 22thần tiên 19tới cứu acmình, vội 75hướng lên ctrời ba dquỳ chín clạy, cảm a4động đến 7drớt nước bdmắt.

Lúc 28đó, Nhĩ d9Sanh đang d6ngồi trên 9long giác  của 5Trường 8Uyên nhìn 0ftên thành 0chủ cuộn 79mình như 99con tôm bị 49trói chặt, 84đánh đến 3ngất xỉu, 45cười khanh 28khách. Nàng eehung hăng ccnhéo cái 2bụng phì 3dmỡ của bhắn nói: e0"Một 4tên hèn f3nhát, không 7chính trực, ecòn chưa 8đánh, hắn bđã vội 7khóc lóc 95cầu xin 45tha thứ. dd © DiendanLeQuyDon.comKhó trách fda hắn dày cnhư vậy, 23kể có lấy fNhất Lân 3bKiếm chém 7xuống, hắn 3cũng chỉ afkeo kiệt 22chảy ra 0chút mỡ."

Đôi 0dmắt kim cesắc cong c6lên, giống 0như đang fcười đồng 3tình. Đợi 63đến phủ b0đệ của 95thành chủ, b9Trường 2Uyên ôm 2lấy Nhĩ 72Sanh hạ 9xuống, cũng bkhông quản 1tên thành 8chủ giống 09như một equả cầu cthịt, “phốc” 4một cái 1ngã lăn 8trên đất, 6ađau đến 4dtỉnh lại. c2 © DiendanLeQuyDon.comTrường b9Uyên trầm 2mặc phủi b4phủi lòng a6bàn tay Nhĩ 4Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ aSanh tùy afý để Trường beUyên cầm 35tay trong 6chốc lát, 35sau mới d8hỏi: “Ta 51sờ soạng dthân thể 4nam nhân anày, chàng 87ghen?”

Trường 5bUyên ngẩn 53ra, lập 6tức gật fdđầu nói: ab"Ta ghen."

Hai b5mắt Nhĩ 0eSanh sáng 1bngời, khóe 77miệng nhịn 2không được 9cong lên, 2côm Trường 33Uyên cọ d1cọ: "Trường 5dUyên a, tướng 6ccông a, không cfnghĩ chàng 5lại thích c2ta như vậy, 0phải chăng eđã yêu 0đến tận 2xương tủy? 8Khắc cốt fghi tâm?"

Tuỳ cý Nhĩ Sanh 4cọ cọ fcbên người 0hồi lâu, 5cọ đến 9tim đập 4loạn nhịp, a1hắn dứt 2akhoát ôm 1cổ Nhĩ 4Sanh, cúi 3đầu cắn a5môi nàng, c4miệng khẽ 9thì thầm: 8"Có, 9cđều có." f2Chiếc lưỡi 47ấm áp, fnóng bỏng, c2ẩm ướt, 51trơn nhẵn 1trong lơ dcđãng chạm 4vào môi 5Nhĩ Sanh, 6fgiống như blĩnh ngộ eđược điều 04gì, đầu 7blưỡi Trường acUyên liếm enhẹ theo 59bờ môi ebNhĩ Sanh, 5sau đó chậm erãi luồn 3vào miệng cnàng.

Nhĩ 84Sanh cả aakinh, theo 0abản năng blùi về 5phía sau, fTrường 4Uyên có 90chút cương 9bquyết giữ cchặt lấy 9ccái ót Nhĩ dSanh: "Đừng d4nhúc nhích, 0có vẻ như 3ta... Ngộ 15ra được cmột điểm...”

Nhĩ 0cSanh quả 5nhiên bất fđộng, thân 6thể cứng 0bđờ như 06người chết, dckhớp hàm ecàng cắn 9dchặt hơn.

Sau f0một hồi 7dnỗ lực, 0không cách 8nào xâm 7fnhập thêm f7được, 7aTrường cUyên đành b3bất đắc 3dĩ buông 20Nhĩ Sanh b3ra, trong bcmắt dâng 3lên một bcỗ ái muội cướt át 05khó hiểu, acgiọng nói 4amang theo 6chút uất 2aức, gọi cfnữ diễn eviên không bbiết phối chợp một ftiếng: "Nhĩ 46Sanh..."

Thân 37người Nhĩ 67Sanh vẫn 1cứng ngắc dnhư trước.

Hai fngười mắt 4to mắt nhỏ ctrừng nhau 79một hồi, 9Trường 21Uyên thở fdài một c5tiếng, cười 3dkhổ nói: e5"Vẫn b1nên thong c6thả."

Cảm 7xúc của eNhĩ Sanh e6cũng dần 1thả lỏng, 92nàng mín 8mím môi, dnhớ lại 6những động 4dtác ban nãy, 5nghiêm túc 06hỏi: "Vừa d8rồi ta hẳn 2dlà nên hé 8miệng?"

Trường 5Uyên cũng 35mờ mịt 0nhíu mày esuy nghĩ 7hồi lâu: 0"... 06 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là 5avậy."

" 81Khụ... Khụ dkhụ!" efMột thanh f7âm đột fnhiên vang 2blên cắt 8cđứt cuộc cthảo luận 3giữa họ, 36vẻ mặt 7thành chủ c0cầu thịt 77tím tái 9dnhư gan heo, d1thấy tiếng 13khụ của 01mình khiến 5hai người achú ý, sắc d4mặt hắn 5liền trắng 1bệch, sợ 29hãi nói: b1"Đại 84hiệp! Đại 9hiệp! Đừng 4giết tiểu a0quan! Tiểu 7fquan không 8fcố ý! Các 5người cứ 72tiếp tục 8hôn đi, ftiểu quan acái gì cũng 10không trông f1thấy!"

Nhĩ 7Sanh vỗ d5đầu: "Đúng b6rồi, Trường aUyên, còn bchưa trừng 4trị tên ekia."

Trường 48Uyên có edchút không 4avui nheo mắt 0lại: "Để 66ta ra tay."

Sắc a6mặt thành 11chủ sạm 0bnhư màu 2đất, sợ 0đến nước d8mắt nước 6mũi giàn f3giụa, liên btục cầu dxin tha thứ, 2bnhưng hai 5người cũng e5không bận dbtâm, chỉ 96đem hắn 68trói vào 93ghế trên b4trong phòng f6khách, sau a8đó rời 4đi, cái fgì khác 24cũng không elàm. Tên 3thành chủ 3dsững sờ 5hồi lâu, bđột nhiên 9cnhớ tới a6trong thành 06vẫn còn 68dịch bệnh, 5hắn một 9mình bị 5trói trong 2này, bị 2bệnh mà 0chết cũng 9chẳng ai ahay biết.

Hắn 9sợ đến a6tiểu ra aquần, khóc 50ròng hô: 0“Đại 3dhiệp! Các 9người quay dlại đi, 1tiểu quan bbiết, loại 4cthời điểm akia có nên e0há mồm 58hay không! 43Tiểu quan d2còn biết bdsau đó phải 74làm thế 3fnào.... Cái 8gì tiểu 7quan cũng 7cbiết! Các cngười quay 1lại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17756
Được thanks: 8587 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương bthứ ba mươi 0tư: Ấn 1

Trường 9Uyên và 7eNhĩ Sanh 9ađều tự a0nhận mình clà người 98có lễ tiết, 1ađương nhiên 0chẳng thèm 0để ý tới 99khẩn cầu 5fcủa tên 0hành chủ d5ô lương, 44ai người eay trong tay 80ỏ đi không 1goảnh đầu 1ại.

Tìm dđược hai 6ô gái ban 3áng định dđổi con 07để ăn c6ùng với 5ia đình 47ọ, hai người 64đem lương 4hực và 7hảo dược 5fhân phát 00ho mọi người, 5eau đó rời dđi, phía 6au liền cruyền đến 0hững tiếng afập đầu 7rùng điệp. 4 © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 9đều nghĩ 0erường Uyên 5aà Nhĩ Sanh 4à thượng 90iên trời dao phái xuống 6aứu giúp 0aọn họ, 5ì vậy cảm 0động đến cớt nước 84ắt.

Chưa 40từng được dngười cảm 0kích lớn 4như vậy, adNhĩ Sanh fecòn đang 0ađỏ mặt 73xấu hổ, 3Trường 7Uyên ngược 25lại trầm 31mặt nói: dd“Ôn dịch fở Ngạo 5thành vốn 38là thiên 0định, chết cngười cũng f0do thiên a4định, sinh 50tử của 74các người 6tất cả 0chỉ như 7bmấy nét 0bút lạnh 5lùng trong 0bcuốn sổ 86sinh mệnh, 1trời xanh c4vô tình, 71thiên địa 9cbất nhân, 3vì sao còn c1muốn nói 6acảm tạ?”

Những dngười này 4sao có thể 7nghĩ tới 5đó, nhất 0thời bị eTrường 8Uyên hỏi 0mà sửng 20sốt.

Nhĩ b7Sanh sau khi 0nghe những 58lời này b0cũng ngẩn 56ra. Nàng 2bchợt hiểu 36được, 15thì ra trong f4lòng Trường 89Uyên vẫn 3cluôn hận c6bản thân dbbị vận d0mệnh trói bbuộc. Mặc 2dù đã ra 4ckhỏi Vạn 34Thiên Chi 1Khư, lấy 3ađược tự c8do, nhưng 04sâu thẳm 2dtrong tâm ahồn, hắn 6trước sau 50vẫn không d1buông được 8hai chữ 0“chú định e” và oán chận lời eatiên tri 30bạc bẽo a4kia của 5atrời cao.

Không akhí trầm 15mặc một blúc lâu, ecuối cũng 29cũng bị 8Nhĩ Sanh 4phá vỡ, 79nàng lớn 0tiếng nói: e“Các người 72nhớ kỹ 9cđây, cứu 12các người 1bkhông phải athiên địa, acũng chẳng 97phải trời 6dcao, lại 3càng không 8phải thần 45tiên, chỉ 8flà...” 6Nhĩ Sanh 9đảo đảo 07tròng mắt, 7cười nói: 9d“Chỉ là 6một đôi 7aphu thê bình d1thường, 5thê tử 6xinh đẹp acó tấm 2lòng thiện falương, dung cmạo khuynh fquốc khuynh 6thành, hoa c0nhường 0nguyệt thẹn, 5ethiên hạ 8vô song, acmà trượng f1phu của fnàng vô 7cùng anh 3tuấn tiêu 4sái, phong dblưu phóng 3khoáng, kinh 2tài tuyệt 3diễm, thế 9gian không bai sánh được.”

Cái 2này... đâu etính là 72phu thê bình 9thường?

Trường eUyên nhìn 9Nhĩ Sanh, 3khóe miệng egiật giật, 5dsong không 9hề lên 03tiếng phản 6abác. Thấy f8vẻ mặt 8anửa nghịch 8ngợm nửa a9kiêu ngạo 75của nàng, 3trong lòng 2hắn có 41chút ngứa bngáy, những 5dcăm phẫn bacùng oán 7hận nãy 9egiờ đều 7vì chút bngứa ngáy f1này mà tản 5đi theo gió.

Nhĩ f8Sanh một 20hơi đem anhững từ 8ngữ hoa 97mỹ khen 6ngợi người 54khác mà 85mình có 3thể nghĩ cđược nói 10hết ra, ahù mọi 29người phải 6thán phục 06không thôi. 67 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 2fngửa đầu dđắc ý, 9fnắm tay 0Trường 13Uyên rời 0đi: “Chúng cta là những angười khiêm 7tốn, làm 84chuyện tốt 47không lưu 5lại danh 7tính, nhân 06lúc trời 7tối mau 1rời khỏi bđây thôi. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu 6không gặp dsư phụ, asư tỷ, cta rất nhớ 83họ. Chờ bbkhi trở 74về Vô Phương 9cáo biệt 8họ xong, aeta sẽ vứt d1bỏ tất 3cả, cùng e4Trường 2Uyên ngao 4du tứ hải, f3chàng thấy 67có được 4không?”

Trường b9Uyên lắc 04đầu: “Được 8thế thì d0tốt, nhưng f5việc này 32vẫn chưa egiải quyết 8fđược trọn 2vẹn.” eNhìn về ephía cổng afthành xa 3exa nói, “Chúng 0ta cướp 8alương thảo a5tích trữ etrong quân 3doanh, chút 2ít đó chỉ 7tháo gỡ b3được chút 26khó khăn 1atrước mắt, enhiều lắm baduy trì được a9mấy ngày, 64trong lúc 6ấy nếu 1cửa thành 7vẫn đóng 85chặt như ccũ, chỉ c6sợ bách cftính đều 7sẽ chết bbđói.”

Nhĩ 2Sanh vẻ amặt nhất 95thời ngưng 0trọng, cân 39nhắc một d3hồi nói: 5“Trực 6ctiếp tháo e7cổng thành edxuống là 3xong.”

“Không cdđược.” 0cTrường c9Uyên nói, 1c“Ngoài 61thành có 47binh sĩ đóng abquân, có 3thể thấy 7nơi này 8chính là dmột điểm b9quân sự 62quan trọng. 2 © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo 9acổng thành, c1sau này cư 5ddân sinh 4sống ở 5đây lấy 58gì ngăn 32cản kẻ fđịch bên 3ngoài xâm 14phạm, đó ablà thứ cnhất. Thứ dhai, quân 4đội chịu d4sự quản alý của baquan phủ, 95thành chủ fhạ lệnh 8đóng kín 6cổng thành, 0frõ ràng 41đã thương 1blượng trước 6evới tướng elĩnh chỉ edhuy đội 3bquân kia. d7 © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân 5dchúng có cra được e6khỏi thành 3cũng bị 86quan binh atàn sát.”

Nhĩ 5Sanh không bbiết nên 1làm thế cnào, gãi a3gãi đầu 75nói: “Vậy afnên làm 52gì bây giờ?”

“Khiến d1họ tự 02nguyện mở 2cổng thành.”

“Ý 8echàng là...”

“Có 1thể lợi 95dụng tên 49thành chủ.” 8Trường 3Uyên đảo bmắt nhìn d3về phía 9xa, trên 2tai có chút 7fđỏ bừng 4akhả nghi 49“Nhân tiện... 6 © DiendanLeQuyDon.comCũng ép 2hắn đem a1những gì amình biết 91nói hết 6ara. Cũng, dcũng không 6để hắn a7mở miệng 52nói linh e3tinh...”

Nhĩ 7fSanh dũng fmãnh vỗ 4ngực nói: 7“Việc a2này giao 92cho ta.”

Thành 3chủ mập 3mạp lại 1fmột lần e8nữa bị 69lợi dụng. fa © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh cfcũng không eekhách khí c4với hắn, 5điều gì 9cnên hỏi ecđều hỏi, d9nên nghe 4ngóng cũng anghe ngóng 5dhết, tuy 8rằng có 9một số 62chuyện nghe 2xong phải 6mặt đỏ 36tai hồng 35nhưng tốt 78xấu gì abcũng nên e0thu thập bhết. Tra 1hỏi xong, 0nàng liền 4mang theo eatên thành 4fchủ mập 88đi đến a1nơi đóng 05quân ở abngoại thành, 72cùng vị 1tướng quân 6râu xồm elàm một bdcuộc giao 7dịch — e9hai ngày fsau, dùng 2tên thành a7chủ mập ađổi lấy 9việc mở 5cổng thành.

Nhĩ a1Sanh cảm bthấy cuộc 7giao dịch b6này vừa 2buồn cười 8lại vừa bđáng sợ. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 42người một eanước, một emạng của ethành chủ 3đổi được berất nhiều 17tính mạng e7người dân b2trong thành. 35 © DiendanLeQuyDon.comĐều là fengười, 6bvì sao người c1thì phú bquý, người 5lại thấp dbkém? Quan 1phụ mẫu? 3Chó má, fcó loại 3cha mẹ bỏ bmặc sự csống chết 5của con 69mình sao? 8Đầy tớ acủa dân? 4Càng chó 8má! Có loại ddnô bộc 71ngồi kiệu, fđể người 8ta quỳ lạy 9achắc?

Nhĩ b7Sanh cũng 11biết, dù c8có bất cbình thế 33nào, nhưng 8ađây lại 31là sự thật, 53cái gọi 10là... Mệnh.

Hai dngày sau, 7một đội 4nhân mã 09được điều b3động đến 6mở cổng 18thành. Nhĩ 6dSanh cũng eđúng hẹn f6giao ra tên 81thành chủ f9mập, nhìn 4hắn từng cabước lảo fđảo điên 39cuồng chạy 78về phía d1vị tướng 9quân râu 4xồm, nàng 4gãi gãi bđầu, đang fmuốn nói d7mình là cngười giữ 29chữ tín, d5nàng chợt 08kinh hãi fphát hiện fephía cổng f9thành bập 1cbùng ánh 18lửa, từng 9căn nhà 6nối tiếp 41nhau bị 9ngọn lửa athiêu rụi!

Một 1dtoán quân 5mũ giáp b4chỉnh tề, d9hướng lưỡi 5gươm sắc dlạnh như 10băng chĩa advề phía fnhững người 2dân ý đồ 17chạy ra d5khỏi thành, bđem họ bchém chết.

Kinh 6sợ khi thấy 0dcảnh tượng cấy, nàng 4bất chấp a6che giấu 2fbản thân dblà người 31tu tiên, 1đề khí edphi thân e9đến tên 1binh sĩ gần 56nhất, đem 40linh lực 1btụ trong 2lòng bàn btay, một 91chưởng e5chụp lên f4vai hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng 86chiêu, cả fngười liền avăng ra thật 11xa. Nhĩ Sanh 3cứu được 7dmột người, a8nhưng số 5binh sĩ tiến cvào thành bkhông ít, d3khắp nơi c4đều là 53tiếng kêu dla thảm 0thiết, Nhĩ 5Sanh gấp 6ađến đỏ a3mắt, chẳng 06biết nên 7làm thế dnào cho phải.

“Trường aUyên! Cứu 73người!” 6bNàng hét 0lên một etiếng, tay 2dnắm Nhất 18Lân kiếm b3nổi giận c2đùng đùng 4đi tìm tên btướng quân carâu xồm btính sổ.

Khoảnh 6khắc nhìn d9thấy tên 4đó, Nhĩ bbSanh một 73kiếm xẹt 2dqua ria mép ehắn. Tức cfkhắc, đầy dcđất toàn 0là những e1sợi râu 64đen, binh 7sĩ xung quanh 6thấy vậy 3kinh hãi, bgào thét 4bảo vệ a4tướng quân, 4nhưng những 9kẻ tầm 8thường 9fnày võ nghệ csao có thể e7bằng Nhĩ 37Sanh, chỉ 1hai chiêu 7đánh xuống 0đã bị blinh lực 1của nàng ađánh bật bdra xa. Nhĩ eSanh một dkiếm chỉ 3thẳng yết ehầu tên 0tướng lĩnh, 2fgiận đỏ 9ccả mắt: 11“Vô sỉ! f7Ta đã thả 5tên lợn 3bthành chủ 2kia ra, ngươi c7còn không 10giữ lời!”

Tên 2kia vẫn fcòn có chút 09phong độ, bánh mắt balạnh lùng 1fnhìn Nhĩ 9Sanh nói: 7“Ta chỉ bcđáp ứng 19ngươi hôm cnay sẽ mở a0cửa thành, dchưa từng f8hứa hẹn 1qua cái khác.”

Lời 2hắn nói 92cũng là csự thật, cNhĩ Sanh 6hung hăng 42trừng hắn: 4“Quân sĩ 4có nhiệm 0vụ bảo acvệ quốc d8gia, bảo 8avệ dân 0echúng, bách f2tính dùng 24tiền nuôi edưỡng các 95ngươi, các 8ngươi lại bhướng lưỡi 93gươm về 4phía họ? 4Còn không 25bảo những 8kẻ hỗn a1đản kia c0dừng lại!”

“Hừ, 46đúng là 6lòng dạ 0đàn bà, bnếu để 2dịch bệnh 8elan ra bên cngoài, những 82kẻ phải 5chết không 67chỉ mình 0dân chúng 74thành này. 3 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 91giết họ, 94thiêu hủy f3tất cả, 1ngăn chặn cbệnh dịch 0truyền đi 48mới là 87nghĩ cho 7dđại cuộc.”

“Ngươi 72xéo đi!” d1Kể từ 2ngày bái 25nhập Vô 8Phương, cđã rất elâu Nhĩ 7Sanh mới 9lại nói etục, hôm 2nay tức 3giận, cái 7gì cũng 1akhông quan b6tâm. “Tên elợn thành f5chủ kia 1acũng ở 53trong thành, d9vì sao ngươi 50không giết ahắn? Ta fcũng ở 2trong thành 9một thời cgian, hiện ftại còn 4ecùng ngươi anói chuyện, 7fsao ngươi ecòn không c4nghĩ cho 61đại cục 5bmà tự vẫn 7cho qua chuyện?”

Tên a0tướng hừ d8lạnh: “Ta 73vốn là dTrấn Nam 4etướng quân 8của Đại 9dKhải quốc, 7acùng đám 0dân đen, 2mệnh như 96phù du há a5có thể csánh được 26sao?”

Đám echáy ngày camột lan 0rộng, ngọn 51lửa bốc 4lên tận 54trời. Ngạo 0thành ngập 0trong khói 8lửa cùng bnhững tiếng 7gào khóc 93bi thương, fetuyệt vọng 4đến nghẹt 6thở.

“Không 9asánh được 6với ngươi?” 2Ánh mắt 95Nhĩ Sanh 0chợt lóe blên mấy atia tà khí 40ngoan độc, 05bàn tay nắm 2Nhất Lân d7kiếm run fdrẩy tựa 0như đang decực lực 9kiềm chế 84thứ gì 4đó, “Vậy 4để ta nói 6dcho ngươi abiết, nếu c7mọi người b9trong Ngạo 8Thành này 36đều chết 68hết, ngươi aecùng đội b4quân của 40ngươi nhất 3cđịnh phải 75chôn cùng.”

Nhất bLân kiếm 3lóe lên 08trong ánh 8lửa, mũi akiếm chỉ 1thẳng yết 8ehầu tướng 22quân râu 9xồm, rạch 94một đường 7nhỏ trên 5cổ hắn, amáu theo 9fmiệng vết 8ethương chảy 6xuống. Thấy athần sắc fNhĩ Sanh bnhư vậy, cevị Trấn 3Nam tướng 9equân đã 47được tôi a7luyện nhiều 5dnăm trên csa trường 8cũng phải 3âm thầm c2đổ mồ ahôi lạnh, bướt đẫm a1sau lưng. 5 © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống 9bmột ngụm 73nước miếng, d5hầu kết batrượt lên ctrượt xuống ekhiến mũi 6kiếm đâm 34sâu thêm 8một ít.

“Ta cnói được c6làm được.”

Xung bcquanh nhất 17thời im 34bặt, tên cthành chủ a7mập rúc 3sâu vào 3trong đám 4binh sĩ nhằm 46kiếm tìm bsự bảo ahộ, cả 07người lạnh 4run, trong dbbụng thầm 06khó hiểu, 5vì sao trên 6người cô 6gái này 2lại đột 0nhiên tản 22ra nhiều... 85 © DiendanLeQuyDon.comsát khí cnhư vậy? bbKhiến đáy 11lòng mỗi c9người đều a9cảm thấy 43lạnh run.

“Lệnh e3cho bọn echúng dừng atay.” Nhĩ adSanh nhắc 3lại lần 2nữa, trong 79giọng nói d6là mệnh clệnh không 8dthể trái.

“Điêu 2dân lớn 10mật!” 8Có binh sĩ 2bquát mắng, b3“Dám uy 9hiếp tướng 1quân Đại 8eKhải ta!”

Nhĩ dbSanh lạnh eelùng quét d9mắt về 8phía hắn, 96khẽ phất 8atay, một fcỗ linh 23lực mạnh 00mẽ phóng cra, bay về 8bphía kẻ d9kia. Chỉ b5thấy cơ 7thể hắn e2lập tức dbay về phía 4sau mười 4thước, eói máu như 1fđiên, lăn 40ra bất tỉnh.

“Vì 94sao không abgiết hắn? 2Kẻ ngu muội, 38cổ hủ cnhư vậy, 1chết không ađáng tiếc.” 55Thanh âm 8bất nam 0abất nữ 86lại lần 2nữa vang elên trong 4lòng Nhĩ d9Sanh, nhưng dflần này b3có cảm ffgiác thanh 6âm đó rất f3gần, tựa 93như thì 82thầm ngay dabên tai. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó c0khiến toàn 1thân nàng 7run lên, e9cơ hồ không akhống chế 0được mà 96một kiếm bđâm chết 2btên tướng 9quân râu a3xồm trước dmắt.

Nàng 7không nên 8giết người, 3fNhĩ Sanh a4hiểu rõ, benhững kẻ 3coi mạng dngười như aacỏ rác bnày tuy đáng atrách, nhưng 26cũng không 5thể giết chọ, nàng 2đâu có 49quyền gì 43đoạt đi 5sinh mệnh 7kẻ khác. e9 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng f0làm như 8vậy, có a2khác gì 1những kẻ bđó cơ chứ...

“Nếu angươi không 2ra tay, bọn 6chúng sẽ 04giết người, 9đó là hành cđộng được atriều đình 4bảo vệ, eđược vương efpháp cho cphép. Bọn cbchúng sẽ 75không bị 3etrừng trị, 19sống an f2nhàn thảnh d8thơi hưởng 82thụ cuộc esống ngày amột tốt 5hơn.”

Bàn ctay nắm 20Nhất Lân edkiếm càng 19run rẩy 8mạnh mẽ.

“Nhìn fxem, bọn 5dchúng đang 5làm gì.” 9Trong đầu a3đột nhiên e3hiện lên cerất nhiều ekhuôn mặt, a0nam có nữ 2ccó, vẻ amặt họ cđều vô 7cùng hoảng c2sợ; những 09đứa trẻ 9fcất tiếng akhóc như 55vỡ vụn 2bbị một efđao chém 9ngang lưng, ecòn người 1già bị 5cchặt đầu. ef © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh cmuốn gào blên, nhưng adthế nào 79cũng không 86thể bật 5bra thành 35tiếng. Cổ 7dhọng có dcảm giác 6tanh tanh, 0cơn giận enày đây 16giống như 5đang muốn 61bộc phát. e © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói 0kia lại 81tiếp tục 9cvang lên, bc“Số mệnh 9đã định, 4họ sẽ 40phải như fvậy? Bị dtàn sát 17hàng loạt, 76bị giết ehại? Bọn 3họ đã alàm gì sai? 5eNhĩ Sanh, 7fngươi cảm 7nhận được 3sự tuyệt c5vọng và bkinh hoàng 3của họ 21chứ? Vì 8sao không 5giết những 6tên đồ 3tể như 0những kẻ 27trước mắt, ftrả lại 3sự thanh 3dtĩnh cho a3thế gian 4cnày?”

Câm cmiệng...

“Nhĩ dSanh, nếu 2bđã không 2còn cái egọi là e1công lý avà vương f9pháp, ngươi 4còn băn 6khoăn cái egì? Sát bthì chỉ 42có sát mới 25ngăn cản 0được .”

Câm 56miệng.

“Tội aác tồn b4tại trên 66thế gian 9enày, không cnên bị 4hủy diệt 1csao?”

Câm 1miệng!

Nhĩ 2Sanh bưng 99kín đầu, 7một chưởng 9lại một c6chương tự 6nện vào b3đầu mình: 3“Câm miệng! f0Câm miệng! 0Không cho c2phép nói 87nữa!”

Tướng aquân râu 7xồm thấy 8dNhĩ Sanh 6đột nhiên 13thu kiếm, 1flại vô 9cớ nổi dcơn điên, 3trong lòng dmừng thầm, fvội nắm 2chắc lấy ccơ hội, ealăn một 7bvòng trốn 84sang một dbên, lập 85tức được cbđám binh 4sĩ từng 9tốp từng 9tốp chắn 14trước mặt. 64 © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam 12tướng cho 5alà mình 74đã an toàn, 30lập tức ahét lớn: 8“Trảm b1được yêu enữ, trọng ethưởng afxứng đáng!” bBinh lính 67xung quanh cnhận lệnh, c4đồng loạt 23xông lên, ddcùng chung 6mục tiêu calấy bằng fđược cái 81đầu trên a3cổ Nhĩ cbSanh.

Lúc aenày, gió cđột nhiên b8ngừng thổi, 8Nhĩ Sanh f8cũng bất 4ngờ sững elại, bất 8động. Mấy csợi tóc erủ xuống 3che đi biểu 37cảm trên ekhuôn mặt 5nàng. Giờ caphút này 1chẳng ai 2dmuốn đi 0tìm hiểu ffnét mặt d8nàng thế 5bnào, tất 1cả chúng b4đều muốn 63giết nàng, 0bsau đó lĩnh 26thưởng, d2không hơn.

Rất 90nhanh một eethanh đại 6đao đã f9bổ về 9phía Nhĩ 7Sanh. Chỉ 7thấy, đột c4nhiên cuồng c3phong nổi b1lên, cát 2ebụi bay c6mù mịt, 4tầm mắt cmọi người 96đều bị 26chặn lại. 8 © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 5tiếng thét dethảm thiết, 5thê lương b2vang lên. d6 © DiendanLeQuyDon.comMọi người 0phục hồi 2lại tinh 2bthần, vừa 7kịp nhìn aNhĩ Sanh 50một kiếm echém vào 14bụng tên 7lính, nội e4tạng vương 1vãi đầy 8đất. Tên 94lính vẫn 3chưa chết 0hẳn, ngã cbịch xuống 4ađất gào 1dthét thảm 9thiết.

Chém 31ngang lưng...

Mọi 0người chỉ dcảm thấy c9dạ dày clạnh đi, f5đồng loạt dkinh hãi 3nhìn về 4phía Nhĩ aSanh.

Ấn 8ký hình ecngọn lửa 0cmàu đen fnổi bật 1egiữa ấn c5đường, d5lệ khí ectản ra quanh 45thân tựa 6hồ như f8muốn ngoan bđộc thiêu ehủy hết fethảy.

Thanh 8âm bất 2nam bất enữ trong 76đầu Nhĩ 6Sanh cười crộ lên:

“Cần dphải hủy 7diệt, hủy b9diệt tất 06cả.”





Chương 9thứ ba mươi 4elăm: Đọa ema

Các a5binh sĩ trong 6ethành cũng 1không dễ 56đối phó, 36lại còn 7phải bận 0tâm đến b0dân chúng, abvì vậy 98Trường 7Uyên không 9thể thi 0triển pháp 4thuật một a8cách bừa 2abãi. Từ 4phía Lộc aSơn truyền 7đến từng 45trận tà 26khí khiến 6hắn vô 1dcùng lo lắng, dcho dù đã 89cố hết esức, nhưng b3khi tìm được 8cNhĩ Sanh, a1tất cả e3đều đã 6emuộn.

Bốn 4bề bị 04máu tanh 9nhuộm đỏ, 2mùi huyết ftinh gay mũi 8atràn ngập 2trong không bkhí, khó a7ngửi khiến dngười ta bghê tởm 3muốn ói.

Nhĩ 2aSanh ôm gối, 46cô độc 93ngồi bên cmột đống ccthi thể bhỗn độn, ccả người 5đều là 7máu, nhìn emà rợn 05người. f © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa 8đầu chôn aở giữa 2gối, hình 2như đang 0khóc.

Tim 6như thắt 02lại, lời 5muốn nói 9nghẹn nơi 16cổ họng, 9anhất thời 45Trường 4Uyên cũng bkhông biết 3mình nên 85làm gì. d2 © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng cđứng đó dnhìn Nhĩ 1cSanh một 64hồi cuối 94cùng hắn 4cũng bước 4tới trước dmặt nàng, 51ngồi xổm 0axuống, bàn 1tay đưa 4clên, do dự 4muốn xoa 74đầu Nhĩ d0Sanh.

Giống 3như cảm 23ứng được bđiều gì, 2Nhĩ Sanh 8im lặng 17nghiêng người, d0né tránh acbàn tay Trường f4Uyên.

Bàn dctay Trường 8Uyên dừng 62sững trong 30không khí, 95nhưng chỉ 59trong chốc b7lát, hắn 71càng thêm 9kiên định 1đặt tay 25lên đầu 7nàng, thân 3mật xoa cđầu, giống cnhư bình athường ahắn vẫn 8làm. Trên 3tóc Nhĩ 27Sanh nhiễm b5không ít 8máu, Trường 6eUyên nhẹ 7nhàng xoa cđầu nàng 7một lúc, fbàn tay liền a0bị nhuộm 4đỏ. Hắn 1bình tĩnh enói: “Đừng 5esợ, ta ở 6đây.”

Nhĩ 18Sanh vẫn 3chỉ cúi 10đầu, giống d6như không 5quan tâm d4đến bất 0acứ thứ d1gì. Ôm thân 5fmình đầy 55máu của dnàng tiến 85nhập lòng emình, ngây 7dngốc vỗ anhẹ lưng a4Nhĩ Sanh, cbkhông ngừng 9thì thầm 3bên tai nàng: e“Nhĩ Sanh, aTrường 9bUyên ở 6đây, đừng 48sợ.”

Thân chình cứng 5ngắc trong f5lòng hắn fdần mềm 2xuống. Nhĩ 6Sanh cực 8alực nén 9xuống tiếng e5khóc nức 4nở, đôi btay chầm echậm lướt bbqua bên tai 2Trường 22Uyên, móng atay sắc anhọn cong 72lên, bóp 48chặt lấy 7cổ họng 6hắn. Tim fTrường 4Uyên thắt 9lại, theo 7hơi thở 3Nhĩ Sanh bbtruyền đến, a9hắn cảm 14nhận được 20nàng đang eekhó chịu.

“Ta 75… Không 5dừng được.” e3Một lát 3sau, Nhĩ d7Sanh mới 4miễn cưỡng 56lên tiếng, 2fcả người bdkịch liệt 7run rẩy, cnói năng clộn xộn, 48“Khi ta fđịnh thần elại, bọn 50họ … Bọn cbhọ cứ 5như vậy, 53cứ như 9avậy … d6Cầu xin 81ta … Nhưng, 6nhưng mà 3ta không ddừng lại 2dđược, 3cbàn tay này 64không nghe bbtheo lời fta, ta thế 5nào cũng 2không dừng 45lại được.”

“Không 2thể trách a0nàng.” 8Trường eUyên vỗ 4nhẹ lưng 7nàng, cố 3gắng khiến cgiọng nói dcủa mình 1được rõ 1ràng, bình 13tĩnh, “Là 9ctà khí trong 4cơ thể 65nàng tác bquái.”

Lưng bNhĩ Sanh 5cứng đờ, enàng buông 3btay đẩy 1Trường 46Uyên ra, 6atừ trong 28lòng hắn 7ngẩng đầu 6nhìn lên, 6ađôi mắt dđỏ rực 0ngơ ngác 1nhìn hắn: e“Ta như 2fvậy … aeLà do tà 28khí tác 8quái sao?”

Hắc 0tuyến dưới elàn da Nhĩ 0aSanh khẽ a8nảy lên, 7từng đường, 0từng đường 9tụ lại 5cgiữa mi btâm nàng, 6tạo thành 7hình ấn 8ký ngọn alửa màu 2đen.

Trường c0Uyên ngẩn dngười, d9có chút 7không dám 65tin, đưa 1dtay chạm dbvào ấn 43ký giữa 1ấn đường 47Nhĩ Sanh. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp fmắt đầu 69ngón tay fchạm đến 1ấn ký kia, 5Trường d9Uyên lập 8ctức cảm 7thấy đầu 0cngón tay 93đau nhói. 88 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông 89tay, sắc 2mặt trầm 2bxuống. Trong bthiên hạ, c7chỉ có 4một loại 09ấn ký đối 5chọi, bài 51xích thần balực như 2nước với 6blửa. Cho 13dù Trường cUyên vẫn 5tiếp tục 0không muốn ftin, nhưng 9bsự thật 8fđã quá 00rõ ràng.

Nhĩ 09Sanh đọa 19tiên nhập 7ma, chỉ 8sợ từ 8nay về sau d9sẽ dần adần đánh 1mất lý 16trí, biến 03thành một 3quái vật 6e… chỉ 6biết giết a3chóc.

“Trường 7Uyên …” 8aNhĩ Sanh 84thấy Trường 5Uyên trầm 7mặc không 5nói gì, 1trong lòng ffkhông khỏi f6sinh ra sợ ahãi. Túm 0chặt lấy 66ống tay 06áo hắn, e4nàng ép f5xuống sự 2run rẩy ecùng e ngại atrong thanh 37âm, nói: 7“Ta biết f1bộ dạng dta bây giờ fkhông dễ b3nhìn, vừa 5cbẩn lại 8lôi thôi, 7ta cũng biết 9trông ta 95thật đáng c4sợ, nhưng 9…”

Nhĩ eaSanh cúi 9đầu, nhìn 5dbàn tay đầy 1máu của c7mình, lại 2nhìn Trường 4aUyên, dù 9trong bất 0ccứ hoàn a4cảnh nào 4xiêm y cũng 29không nhiễm 92chút bụi 4trần, nước 4mắt nàng 9lạch tạch 83rơi: “Chàng f8có thể 41không ghét 3bỏ ta không? c5Những người fbkhác đều 3có thể, 0nhưng dù 9ccho ta biến 3cthành thế d4nào, chàng dvẫn ở 3bên ta chứ?”

Nhĩ 49Sanh có dũng 9fkhí nhận 7lấy hết 6fthảy sự echán ghét, c9mất mát 6hay phản 74bội, bởi 1vì nàng 7còn có Trường 57Uyên. Sự 7kiên cường 7fcó thể 65giúp nàng 6chống lại 42toàn bộ cchỉ trích, fchửi rủa, benàng không 70sợ mất 38đi bất dcứ điều 7gì, trừ dbTrường 3cUyên.

Bởi fvì quá mức edđể ý, afquá mức 01ỷ lại 28cho nên một 0khi không ccó Trường 0Uyên, thế 8agiới của 9nàng liền 7hoàn toàn c3sụp đổ.

Chẳng acần tấn dccông, cũng c2có thể 6dễ dàng 91đưa nàng bevào chỗ 9chết.

Trường 97Uyên lẳng d9lặng nhìn 2nàng trong 24chốc lát, 72rồi hắn c1vòng tay 3qua cổ đỡ 1blấy đầu bNhĩ Sanh, d6khiến đầu 27nàng hơi 7ngả ra phía 3bsau. Tiếp bbđó, Trường 0Uyên dịu dadàng dán 8bờ môi 5aấm áp của 2mình lên 9atrán Nhĩ 59Sanh. Đau 17đớn đến ftận xương ctủy gào 6thét bên 4khóe môi, e0hắn lại f5như không 8hề cảm 7thấy, chỉ afnhẹ nhàng 30thì thầm: d“Thừa 0equân nhất 2nặc, sinh ftử tương etùy, bất 3ly bất khí a.”

Trường 33Uyên không afbiết tình 4cảm hắn 9dành cho 65Nhĩ Sanh 84có phải 3yêu không, 8và cũng aevì ăn nói 91vụng về ccho nên chưa 5từng nói 8những lời cbdễ nghe a3với nàng, fdnhưng hắn 5nguyện dùng bmột đời, 1một mạng 1này hứa 48cho Nhĩ Sanh, 97một đời 3bình an.

Lúc etrời chạng 66vạng tối, dcuối cùng b3hai người fcũng quyết 34định rời ekhỏi chốn 5aTu La này.

Tâm 1dtình Nhĩ 6fSanh dần 9hồi phục, 89hắc tuyến 5li ti trên fmặt nàng fdần biến fmất, màu 6csắc ngọn 6lửa giữa 93ấn đường 9bcũng nhạt 0đi nhiều, 11sắc đỏ 40trong mắt 1tan đi, hồi 5phục lại 5đôi mắt ehắc bạch 8phân minh. a3 © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, fnhìn một 7amảnh huyết atinh do chính 51mình tàn 3sát mà ra, anàng lặng 1dlẽ quỳ 8gối, dập 0đầu ba cccái.

“Ta bsẽ chuộc ebtội.” bLúc dán 5mặt xuống dđất, nàng eenhỏ giọng 4nói, “Ta 3asẽ chuộc 70tội.”

Trường fUyên nhìn d4tư thế 6akhom người bhèn mọn 6của Nhĩ d7Sanh, bỗng 6nhiên nghĩ eđến “lời e6tiên tri” 5bcủa Nữ 48Oán. Chiếu 6theo tình 6ehình hiện 7tại, những a4ngày tháng 7sau này của 1Nhĩ Sanh benhất định a5khó tránh dckhỏi vòng elao ngục cdtai ương, 2nhưng thật 48may, bất a0kể là Vạn 1eThiên Chi 5cKhư hay Hoang 8Thành Vô bCực, hắn f3đều đã 13đến.

Nhĩ 30Sanh không drõ bản d9thân quỳ 98ở đó bao 0lâu, mãi 8đến khi 7Trường 4Uyên nâng 7nàng dậy, a8nói: “Ta e1nghe nói 36đọa tiên 6aTrường 12An ba lần 7bthành tiên eba lần đọa fma, một 0khi đã vậy, 0ftrên thế 16gian này 9ắt hẳn 1có phương 75pháp bài 2trừ ma ấn. ec © DiendanLeQuyDon.comChúng ta 1cùng nhau dđi tìm.”

Nhĩ f0Sanh suy nghĩ 40một chút, fnói: “Trường 0cUyên, hay 34chúng ta 07vẫn về 42Vô Phương c8đi. Trong 2tàng thư 61của Vô 41Phương hẳn 0không thiếu 0những bản 3aghi chép e5về chuyện 44của Trường eAn. Chúng 8bta cứ cắm acđầu tìm d8kiếm mà 1không có 6manh mối 13chi bằng btrực tiếp 9về hỏi 34tiên tôn, e9so ra tốt 1hơn nhiều.”

Trường 9Uyên đương 1nhiên không fphản đối.

Hai fngười đi 5rồi, từ 5ctrong đống 9tay chân 5cụt lủn 3alăn lóc 8dtrên mặt 4cđất bỗng 4nhiên một 0bàn tay giãy a6dụa, thò e3ra. Bàn tay 8gắng sức eđào bới, 9chỉ chốc 9lát sau đã 5đào ra được 5tứ chi, 5rồi lại 7một lát 45sau, tên 20thành chủ abbéo mập a6hổn hển 79bò ra từ atrong đám 3thi thể. 41 © DiendanLeQuyDon.comHắn cả 38người đầy 1máu nhưng b5cũng không ddbị thương 72gì nặng. b © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 39hoảng hốt 12cùng e sợ, 87giống như cbị dọa 5bay cả hồn cphách, miệng 5ckhông ngừng 2athì thào: 3b“Vô Phương 3…. Vô Phương 97…”

“Vô c4Phương tiên 6môn… Muốn 09làm phản.”

Ngạo 54Thành nằm fở phía etây bắc c8Vô Phương, ctừ đây 4đến đó ckhá xa, cho bdù là ngự 2kiếm cũng 8phải mất c5hơn một 8engày mới fđến được. af © DiendanLeQuyDon.comTrước đó 44Nhĩ Sanh dđã dùng 7quá nhiều 1linh lực, 0cđi không 1dbao lâu, 1esắc mặt aanàng liền 6etrắng bệch, fkhó đi tiếp 68được, 9hai người 1quyết định 7avào trong athành trấn 0nghỉ tạm 6cmột đêm.

Dân 4chúng trong fthành đều 3tỏ ra căng 80thẳng, giống 0như là hưng 0aphấn, lại anhư là có fchút lo sợ 36không yên. 60 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe 6ngóng một ahồi, Nhĩ 0eSanh mới b5biết được 12những chuyện cxảy ra sau 3khi nàng b6tiến vào 3dHoang Thành 6Vô Cực.

Hoang 8Thành Vô cCực hiển 61thế, đám 2yêu quái 7vây công 1bVô Phương 44bị đọa 8etiên Trường 68An đánh 2lui, nhưng a2chính Trường 3An lại thần 30thần bí 5bí biến 1mất nơi b8tấm bia 8adưới đáy 11hồ. Sau bkhi Trường 8An mất tích, 70dấu tích bHoang Thành 0lại bị 1hồ nước 12phía sau cnúi Vô Phương e4bao phủ. b © DiendanLeQuyDon.comTrường eAn mất tích, e9đám yêu 8cma vốn bị 39kinh sợ 15lại bắt acđầu nổi alên tà niệm. 4 © DiendanLeQuyDon.comLần này 6chúng không 8công khai ccông kích, 5chỉ âm 3bthầm bắt ekhông ít 79đệ tử d1Vô Phương fvề ép hỏi eaphương pháp 0phá giải eckết giới 9Vô Phương, 5rồi tàn cfnhẫn sát 5hại họ.

Các 9btrưởng 5blão Vô Phương 66vô cùng c3giận dữ, 1thỉnh cầu betiên tôn 24hạ lệnh f9tàn sát 4yêu quái, fevà người 0đã đồng 8fý. Những 08ngày sau 8đó Vô Phương 91tiên sơn ccchìm trong 5huyết tinh, bfgiết chóc 1thảm thiết.

Nhưng 44hai ngày 37trước, 9bcó người ctự xưng 8fchưởng 0môn của bmột tiên 4môn nhỏ, 1gọi là 4Lỗ Trĩ, a0nói Vô Phương 7nhiều năm 74qua vẫn bluôn giấu 3kín cửa cvào Hoang dThành Vô eCực, có 9ý đồ đen 6tối, các ffmôn phái ctu tiên khác f6nên đề cbphòng. Hắn 8còn nói 1Vô Phương 2ctiên tôn 5sống lâu 8hơn nhiều 1so với những 3ekẻ tu tiên acbình thường, 4dung mạo 9trăm năm 3qua cũng 57chưa từng dbthay đổi, alại không 9thấy phi cthăng, nhất d8định đã dnhập ma.

Lời 7avừa nói 96ra, giới 5tu tiên lập 3tức nhốn bnháo. Vốn 7đến giúp 56Vô Phương 0trừ yêu, 4ccác môn 85phái khác 7chẳng nói 5chẳng rằng ddần dần clui về, enhất thời, 1Vô Phương 73lâm vào 9cảnh một a2mình chống 76đỡ với c3đông đảo 2yêu ma.

Nhĩ 9Sanh nghe ctin, gấp 8đến đứng 3ngồi không 0byên, vội e4vã lôi kéo dTrường 2Uyên nhanh 6echóng trở 1lại Vô 7Phương.

Trường 7eUyên ở 0abên Nhĩ 2cSanh trên 4Vô Phương a9ba năm, biết cbrõ thực d6lực Vô 80Phương, ehắn bèn 42an ủi: “Đám 57tiểu yêu bđó dẫu 77có kéo về 07đông hơn 8cũng chỉ clà một 0btoán quân 37ô hợp, 3căn bản 23không thể dlay chuyển 51được Vô 0Phương.” d3Nhưng trong 5lòng hắn dcũng hiểu erõ, đối 8với tình 56cảnh Vô 2fPhương bây 65giờ, thứ 41đáng lo 1ngại nhất 3chính là e2lời đồn cđang tản amác khắp cnơi.

Tiểu dyêu không 51đáng sợ, 1bnhưng nếu 41Vô Phương 2cđúng thật 36có bí mật egì giấu adiếm, chỉ 7e sau này e8lúc thực 9bsự lâm 0vào hiểm edcảnh, cũng 8sẽ không 87có ai đến 1cứu viện, 5bị cô lập bmới là 61đáng sợ 47nhất.

“Không 2được.” 4cNhĩ Sanh 3nói, “Dù 9thế nào 3ta cũng không e5an tâm, cũng 4nghỉ ngơi 8đủ rồi, 8thôi chúng 8bta trực 31tiếp về c1Vô Phương 9đi.”

Trường 90Uyên thản bnhiên đáp: 8“Nàng có dthể ngự fkiếm bao 4elâu?”

Nhĩ e7Sanh ngẩn 45ra, lập 02tức bày ara khuôn dmặt đáng 69thương, 7tội nghiệp 5nhìn hắn: b3“Trường 7Uyên …”

Hai fngười nhìn 7nhau một d1hồi, Trường 2eUyên trầm e5mặc chuyển b7tầm mắt esang nơi e4khác: “Nàng acần phải enghỉ ngơi.”

Nhĩ 5Sanh ủ rũ 9acúi đầu, d4lại yếu cớt gọi 92một tiếng dTrường f1Uyên. Lỗ b4tai hắn 1dgiật giật, 09mặt vẫn fdkhông chút 23đổi sắc, 0bnhìn về 4nơi khác. d7 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 67nắm lấy 60ống tay 83áo Trường 8Uyên, yếu 1ớt kéo 4bkéo hai cái: fb“Trường 3Uyên, ta cđể chàng 53cắn được a0không?”

Hắn c1nhắm mắt 8lại, khóe admôi khẽ 49nhếch lên.

Nhĩ 8dSanh thất aevọng buông 8tay, đúng 51lúc ấy 48lại bị 6cTrường 2fUyên giữ 58lại, nắm achặt lấy. ca © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh ckinh ngạc 8nhìn lên, dchỉ thấy bhắn mặt fmày ôn hòa, 1giọng nói 6emang theo bmấy phần 6cđắc ý, 8vài phần 0sủng nịch cvà có chút 32nén giận dbnói: “Đừng 6dụ dỗ 8eta như vậy f8…”

Môi behai người 5giao hòa acùng một d8chỗ, Trường 87Uyên giống 3như nghiện, 13thở dài bnói: “Ta 2sẽ không 0chống cự e8nổi.”

Cuối bcùng, Trường f9Uyên hóa bfthành chân ethân, để b6Nhĩ Sanh c7ngồi trên cclong giác, 0nương theo e9tầng mây ebay về phía 3Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17756
Được thanks: 8587 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 8thứ ba mươi bsáu: Mệnh 5bộ

Cửu 2Trùng Thiên, 25điện Thường aThắng, phủ 47Chiến Thần.

Mười 7bdặm xung 8quanh phủ 3Chiến Thần 2đều là 0bhồng mai 1đương kì 06nở rộ, ehoe hương d7ắc dưới 65ánh nắng 8aặt trời. ef © DiendanLeQuyDon.comữ tử một ehân bạch 97, uể oải 81ựa người 1ên một 5ốc mai, 4ảnh rỗi 5ật xem từng erang mệnh bách, vừa 49em vừa không 9hỏi líu bưỡi: “Chậc 1hậc, Ti 0dệnh tinh 8uân quả 7hiên là e6ột nữ fhân cay nghiệt 7đến cực 2điểm, nhìn cem, hai kẻ 1gốc nghếch 5êu nhau, 3ahông thể agờ được f3ột người 9ại nhập b4a. Mọi chuyện 8au này nhất 9định sẽ f0i thúc đến ceực điểm eaa …”

Một a0gón tay nàng fẹp sau tờ emệnh cách, 98đang định 2lật tiếp edsang trang, 6cchợt nghe bephương xa bccó người 75dịu dàng bkêu tên 54mình: “Tam f3Sinh.”

Tâm 5tư của acnàng lập aatức bị bhấp dẫn 9bởi tiếng c2gọi ấy, 4ngẩng đầu 8cnhìn lên, 49đúng thật 4là phu quân ecủa nàng— fChiến thần fMạch Khê.

Tam 3Sinh đem 3acuốn mệnh ebộ đang 43xem tùy ý 8ném xuống 87đất, đứng 9dậy, vỗ 45vỗ mông, 04đi về phía 2người nọ, fcvừa đi 1vừa hỏi: 30“Thiên 24đế tỉnh e5chưa chàng?”

Mạch 6dKhê gật 3đầu: “Tỉnh, 54nhưng vẫn dchưa thể e9xuống giường 9đi lại. d © DiendanLeQuyDon.comThương tích 6do con rồng 4bkia gây ra 50cũng không anhẹ.” 3Nhặt cánh 3hoa vương 8etrên tóc 5enàng, hắn 11cười hỏi: 8“Hôm nay 45không viết 16mệnh cách fbsao?”

“Dạo bdqua một 2vòng phòng 9của Ti Mệnh, ctrộm mấy fcuốn mệnh bcách về 2bxem, vốn 05định tham 8khảo một 6bchút,  không e4nghĩ lại fxem đến 9fquên cả cfthời gian.” 8Nói đến 1đây, Tam 77Sinh vô cùng 4fcao hứng, 9khoác lấy etay Mạch 83Khê, vừa 99đi vào phòng 4avừa nói: 76“Cuốn d3nàng ta để e2trên bàn 1elà đặc 8sắc nhất. 6 © DiendanLeQuyDon.comLại nói, d9Ti Mệnh 0fquả không f8hổ mấy 02ngàn năm 7bchưởng d2quản mệnh ecách thiên e9hạ, hạ 9ebút thực 0tàn nhẫn.” dNàng hớn 2hở đem 1những cố asự đọc 7được hôm 4nay sinh động bkể lại 5ccho Mạch 5Khê.

Sau 8khi nghe xong, 2bMạch Khê 9sửng sốt 5rất lâu, a4lập tức 8nghiêm mặt 4hỏi: “Nàng 58kia nhập e1ma sao?”

“Đại dakhái là 4như thế.” cTam sinh buông 4btay, nói.

Mạch bdKhê day trán: e“Nếu ta eđoán không aesai, đó bchính là 3mệnh cách 8ecủa Ti Mệnh 1sau khi xuống 6trần. Ma etính nhập 80tâm, khó bfmà tiêu 79trừ, cho cdù luân 43hồi chuyển 5kiếp cũng 76không thể 5tiêu thất. 4 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 6nữ tử f1tên Nhĩ 3Sanh kia nhập 1ma, nói cách 1ckhác dù asau này Ti bMệnh có 2trở về fvị trí a4cũ, trong 79lòng tất 35tồn tại 3ma tính, 8ekhông sớm 6thì muộn 5cũng từ 8thần đọa 36ma.”

Tam 1Sinh hoảng 5hốt: “Ta 0phục nàng 84ta rồi! 22Mệnh cách 7của bản 1ethân mà 15cũng nỡ a2hạ độc 57thủ, con 03người này fcàng sống 8càng vô 9tâm vô phế!”

Mạch eKhê lắc 19đầu: “Tính 0dcách Ti Mệnh 5dẫu có 5chút tùy 2hứng, nhưng 8fvới loại 2achuyện thế 0enày sẽ 3ekhông bao 37giờ nói 7giỡn, việc enày có chút 5kỳ quặc 4… Nàng d9đưa cuốn emệnh cách 2ađó ta xem 09thử.”

Tam 4Sinh gật cfđầu, nhìn 37xuống tay 9mình. Không 7bthấy bóng ddáng quyển 32mệnh cách.

“Ách c…”

Cao 5thấp sờ efsoạng khắp 1người một a4lần, nàng 4nhất thời b0mồ hôi 6dlạnh đầy 5đầu. Xoay 6người nhìn 6về phía 3rừng mai 8xa xa, mỗi 7cây mai đều 53trông thực…giống 1nhau. Tam 9Sinh gãi 03đầu, cười bha ha nói: 8“Mới rồi f1hình như dta tùy tay 9ném cuốn f9mệnh cách 3ấy xuống a8tàng cây 9cmai rồi.”

Mạch fKhê không a5còn gì để fnói.

“Ta akhông cẩn dthận, liền 9quên luôn a3là gốc a7mai nào. f © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch 80Khê thở e7dài một etiếng.

Khuôn fmặt tươi 0ecười của 6Tam Sinh nhất a5thời tiu 68nghỉu, nàng 6nắm lấy 0ống tay 9áo Mạch aKhê, lệ e6đảo vòng 7quanh mắt, 1tội nghiệp 3nhìn hắn 93nói: “Ti efMệnh nếu a7ở hạ giới 72gặp phải 04chuyện gì, 8sau này trở 3lại vị 0trí cũ, 56nàng sẽ 2không giết 1ta chứ?”

“Mệnh 2bộ trước 5đó đã aviết xong, f9mọi chuyện 7sau này diễn 8ra thế nào acũng sẽ 6y theo những 95gì đã viết 7etrên đó. bd © DiendanLeQuyDon.comChỉ là 06chúng ta 90sẽ không dcđoán được dtiếp theo 29đây sẽ a8phát sinh 38chuyện gì 7thôi.” eMạch Khê edừng lại 1nghĩ ngợi 1chút, sau eeđó nói 2tiếp: “Chuyện fquan trọng 11liên quan 9đến thượng 0cổ Thần 2bLong dù sao b3cũng phải enói với cThiên Đế.”

Nói 7ftới đây, 4Tam Sinh đột fnhiên hỏi: 2“Thiên 4bĐế phải dchăng thích 25Ti Mệnh?”

“Hắn 1cự tuyệt bTi Mệnh 2hơn nghìn enăm, hẳn b6là không 5ethích.”

“Nhưng fta lại cảm 7thấy, biểu 36hiện của 41Thiên Đế abay giờ 7giống như 68là đang 94ghen.” Tam 8Sinh hí mắt fnói: “Ti dMệnh xuống dtrần là 47một chuyện 71lớn. Chúng bthần tiên 5dsống lâu 38năm, phần 8blớn đều 62nhàn rỗi 0bđến phát 19chán, tuyệt 6sẽ không 4fbỏ qua một 60chuyện nhiều 77chuyện như f3thế. Nhưng eflâu như 3vậy lại 39chưa nghe e6ai đề cập ddqua chuyện anày lấy 6amột câu. 8 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng clà, có lẽ 2trừ bỏ dhai chúng 2ta, mọi 6người đều 0không biết 1achuyện này, 9thậm chí fvẫn cho 1rằng trước 8đó Ti Mệnh 3bị Thiên bĐế cự a5tuyệt, thương 6dtâm quá 9ađộ, uống 4nhiều rượu 1fdưới quỳnh c7trì, vẫn cađang say 4ngủ.”

“Chàng 73nghĩ xem, 0người có 9bản lĩnh 8đem chuyện abTi Mệnh fchạ phàm c0áp xuống, 58trừ bỏ eThiên Đế, 0còn ai có 2bthể?” bNói tới 3đây, Tam 6dSinh nhíu 9mày, có 7chút nghi dfhoặc, “Nếu eđã không 7thích người 2dta, vì sao 07Thiên Đế f8còn muốn 0dxuống trần cxen vào chuyện eTi Mệnh 7thành đôi fvới người c3khác? Từ 1từ! Để 3ta sắp xếp 21lại suy 91nghĩ đã 4f…”

Tam dSinh vuốt 99vuốt cằm: 0“Chàng 7nói xem, a5có phải 62vì Ti Mệnh 6luôn thích aehắn, chấp canhất của 5nàng khiến 1hắn cho 2rằng việc 1Ti Mệnh 0athích hắn 3là một 6việc đương 86nhiên, và fchuyện hắn bcự tuyệt ecnàng cũng 4clà môt việc 6đương nhiên. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến 3một ngày cbhắn đột 7anhiên phát 87hiện, thì 5ra Ti Mệnh c7cũng có fthể thích 6một người dfkhác. Khi 6ấy trong 6lòng hắn 5bbỗng sinh b9ra một cảm 1dgiác mất d0mát, tên 6Thiên Đế bluôn cao 6cao tại athượng 38ấy hẳn bthấy rất 6ckhó chịu.”

“Ti 9Mệnh hạ 01phàm, không 3lâu sau đó 7Thần Long 95thượng 5cổ từ a4trong Vạn cThiên Chi 7Khư trốn 1cra, tiếp acđến Thiên 4Đế cũng a2đuổi theo 0xuống trần. 7 © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế dmột mặt e2ở Thiên 7aĐình che 4chở Ti Mệnh, 4bmặt khác dlại xử enàng hạ c4phàm đầu 72thai chuyển 8thế. Không 1fngờ hắn 6cư nhiên 3lại bị 1Thần Long 79đánh cho 26máu me đầm 8đìa trở fvề, hiện c1giờ tỉnh 57lại cũng bkhông lệnh eethiên binh dthiên tướng eđi tróc 7nã Thần 2eLong… Mạch eKhê, tình 8cảnh này d6không phải cgiống như c0một người 31đàn ông 3thấy thê 06tử trước d1đây của 00mình tái 84giá, một a4mặt âm 7thầm đau 23lòng, gặm 62nhấm thương 76tổn; một 1mặt làm 30yên lòng 4cngười nhà, emặt khác 4lại muốn 6bđoạt thê 43tử về, 0nhưng cuối ccùng lại bbbị trượng 44phu bây giờ ecủa nàng 91ta đánh 93cho chật 2dvật, nhưng bngười đàn 8ông kia vẫn 57không muốn bnhường f5thê tử 76lại e ngại dfngười trong 6nhà biết 64bản thân 55xuất đầu 7…”

Mạch 5bKhê sững easờ trong 9chốc lát, 8lập tức 3lắc đầu, 2fnở nụ 53cười yếu a4ớt: “Lần 0trước nàng ecòn nói eThiên Đế 8và Thần 39Long có tình f0cảm với e7nhau , giờ aalại so sánh f2họ như 4evậy. Thiên 6Đế mà 54nghe được 0thế nào 09cũng đánh.”

“Hắn 15là Thiên 1aĐế, chàng 0là Chiến 74Thần, hắn clà văn nhân, ađộng võ 9cũng đâu 83đánh được 5cchàng. Ta 8không sợ.” 9eTam Sinh nói 52rất chi 6hợp tình 76hợp lý, deMạch Khê canghe vậy 0chỉ biết 1dở khóc 32dở cười. 3 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 7bkhông để 4ý đến 33hắn, tiếp 24tục suy 58đoán, “Thiên 5eĐế tính 50tình cương 1ngạnh, bị a1người ta cđánh như 4vậy là c8một loại 6asỉ nhục, 9vậy mà 14hắn lại f2không phái d1người đi 4dbắt người dkia về, 4đích thị 6còn băn dckhoăn chuyện c2gì đó. 95 © DiendanLeQuyDon.comNhất định 8