Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.11.2013, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương fthứ ba mươi 6dmốt: Trở cvề

Tìm 8được phương 0pháp ra ngoài e1rồi, nhưng 0hồng quang elại biến 7mất. Hai cngười rơi cvào đường dacùng chỉ e0đành ngồi ebên hồ 4ước, phóng 65ầm nhìn 4a xa nhìn 6bgắm bầu 73rời, chờ b7ồng quang 6uất hiện 6rở lại.

Gió d9iu hiu thổi, 1bhĩ Sanh cảm 6hấy buồn 8egủ, đầu 6cật gù, d8ật gù, c1gả về fhía Trường 98yên. Trường fyên vốn 5đang nhíu eaày chăm 2hú quan sát 4ai quang cầu 42đỏ trong 62ồ, thần 4ắc có chút 9rầm ngâm. 3 © DiendanLeQuyDon.comhoáng nhìn 7ang phía bên cạnh, 2hấy Nhĩ 9anh hai mắt 96hắm nghiền, 2ật gà gật 0aù dường 69hư rất d5uồn ngủ, 73hìn xuống 2hoảng cách ciữa hai 7người, 4hắn tỉnh 6bơ dịch 3dngười về b2phía nàng.

Nhĩ 5Sanh nghiêng 54đầu, vừa avặn dựa 69vào vai ai 98đó.

Sợi f4tóc đen 6mềm mại 23rủ xuống, fquẹt nhẹ 5cvào bên ccổ hắn, 54tâm tình 8của Trường 5Uyên cũng 17theo đó 5cmà dịu 19lại. Khẽ 0nghiêng đầu d5về phía 4Nhĩ Sanh, fđỉnh đầu 5dhai người achạm nhau, 81hắn khẽ c8dụi dụi e7đầu, mặc f9dù không 1cười nhưng btrong mắt c8lại lộ 4ra vẻ thỏa 4amãn hiếm 3thấy. Hắn a0giống như 23đứa nhỏ 1trộm được 3dđường, 2đắc ý 8hưởng thụ b8giây phút ean nhàn này. 4 © DiendanLeQuyDon.comDù những 2đóa hoa dbtrắng bay 5ngang qua 9họ rồi 1hóa thành 4bụi, hắn 15cũng thấy 1cảnh như 81vậy thật cfđẹp.

Trường fUyên nghĩ, 4cứ coi như 7ckhông đi aqua vạn fadặm đường, c7vượt trăm 9sông ngàn 7núi ngắm 41nhìn thế bgiới rộng fclớn, nhưng ccó thể 2agiữ được 2dmột mảnh 90an bình trong 93tim, như 1vậy cũng 1không phải 3không tốt...

Đang 2nghĩ ngợi c4miên man, 4achợt nghe 0ftiếng Nhĩ c7Sanh nói 2mơ: “Thịt...” a1Nàng còn 3fchép chép 1miệng, giống bnhư đang bhồi tưởng 4lại hương 5fvị kia.

Trường dUyên trầm 0mặc phóng 6tầm mắt 46nhìn ra xa, 6dsau đó xoa exoa ngón ctay, đặt bfbên miệng 26Nhĩ Sanh. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 5dkhẽ chu emôi, chạm b2đến đầu 1ngón tay f0hắn, vô 4bcùng không 4khách khí 5mà ngậm d7lấy.

Trường eUyên thấy c2nàng ngủ c6khá say, 93cũng không 21đem ngón 44tay rút ra, 5etùy ý Nhĩ 1Sanh chốc 8bchốc thì 17liếm, chốc bchốc lại a4cắn.

Nếu 1có thể 3cùng Nhĩ 7Sanh ngồi 15mãi như a4vậy, quả 2thực không 83tồi. Trường bUyên thầm fanghĩ, nàng ađói bụng, 7bhắn liền 9đút nàng aăn như vậy.

Gió 0ehiu hiu thổi, 3không biết c3qua bao lâu, 5ehai quang 59cầu màu 93đỏ trong 44hồ bỗng d7dưng lóe fcsáng, liền b1sau đó, echai đạo f8hồng quang c7từ trong 6aquang cầu 5dbắn ra, c2xẹt ngang fkhông trung, 69tụ lại 3nơi cuối 2chân trời.

Ánh 4bmắt Trường a7Uyên thoáng 28dừng lại 8bên nửa d6hồ màu 72đen, giống 1dnhư đã 59hạ quyết 9tâm gì đó, fbthở dài 99một tiếng, dlay Nhĩ Sanh ctỉnh lại. 0d © DiendanLeQuyDon.com“Chúng 9cta cần phải c3đi rồi.”

Nhĩ 2Sanh mơ màng f8ngồi thẳng a7dậy, dụi cdụi mắt 6dnói: “Phải f6đến học ađường fhay xuất 4môn trừ dyêu quái fa?” Lời 7còn chưa 5dứt, nàng 8abỗng tỉnh abtáo hẳn flại: “Không bđúng, hồng 83quang xuất chiện lại 04rồi sao? eeNhanh đi 0ethôi! Nếu bkhông lại 3không thấy!”

“Không f9thể lỗ 0mãng!” aTrường eUyên kéo 1eNhĩ Sanh alại, “Chúng e8ta còn không eabiết luồng esáng kia adừng lại eở đâu, 1bđể ta đi 10trước thăm 3dò.”

Nhĩ e2Sanh gãi 9agãi đầu: 88“Bên ngoài ddẫu là 9rừng gươm 7abiển lửa 40cũng phải 3đi, còn 30hơn là bị 8vây ở một bnơi như 6thế này.”

Trường 0Uyên lắc 7eđầu, bất 9đắc dĩ 62nói: “Tật 33xấu lỗ 1mãng này 8esao lại 3giống Ti bMệnh như 9vậy...”

“Ai c8mà giống 7nàng ta!” 9Nhĩ Sanh bvừa nghe fnhững lời 78này liền 4bùng phát, bnắm lấy e5cổ áo Trường bUyên, dáng 8vẻ như 44muốn đánh 23nhau nói: 94“Ta nói 2frồi, sẽ 90không để dfnàng ta bước dvào cửa! 2Ai mà thèm 5egiống nàng fta! Trừ 86bỏ ta, ai a9chàng cũng 2không được aphép lấy ecvề nhà.”

Trường 88Uyên lập cftức nghiêm 0túc phụ dhọa: “Ai e3cũng không 5lấy.”

Nhĩ 3aSanh lúc 6này mới 8fbuông Trường 6Uyên ra, athay hắn 3sửa lại c7vạt áo, 34nói: “Tuy bcrằng trước 16đây có 6từng nghe 7enhững nữ 8đệ tử 6Vô Phương bcnói, nam 29nhân đều 8alà kẻ lừa cdđảo, nhưng eta tin Trường 21Uyên không a9phải nam 45nhân bình 55thường, 9chàng nhất bđịnh sẽ akhông gạt 5eta.”

Trường cUyên nghiêm 7túc gật 5ađầu, lập 43tức nói: 22“Trước etiên nàng fcứ đứng 8đây đã, 6cta đi dò 8xét hồng 2quang kia 1một chút.”

“Liệu 6có nguy hiểm 9gì không?”

“Không cfđâu.”

“Ta aở đây d6chờ chàng.”

Trường e4Uyên nhún 9người nhảy 45lên, đạp cemây bay theo cluồng hồng 3cquang.

Nhĩ b8Sanh ngoan 7ngoãn ngồi 8cbên hồ f1chờ Trường 00Uyên trở 0về. Trong belúc chờ 0đợi, Nhĩ bSanh nhìn 7bxuống bên 7nước hồ 3fmàu trắng, 90không thấy 6hiện ra 2cảnh sắc bHoang Thành, 5tầm mắt eliền chuyển 5sang bên anước màu 64đen bên 0cạnh. Trường 75Uyên nói, 6phía bên enày thông 89với hồ 4nước trong aVạn Thiên 2Chi Khư.

Vạn 0Thiên Chi 7Khư, nơi 38giam giữ f8rồng.

Nhĩ bSanh cố 2acăng mắt bnhìn xuống 26mặt hồ, 3nhưng ngoài 4trừ một 15mảnh tối 85đen, cái 78gì cũng 8ekhông có. e © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 6anghĩ, Trường 2Uyên đã csống như 8vậy qua bmấy vạn 89năm sao? bNơi đó 9có bao nhiêu 7cô tịch ba...

Đúng e2vậy, quả 9thực là avô cùng acô tịch.

Thanh 8âm bất bnam bất 29nữ lại 7đột ngột 5vang lên b6trong tâm c3trí. Nhĩ 0eSanh ban đầu fecó chút 6hoảng sợ, 7nhưng lập e1tức khôi 1phục lại 5được bình d7tĩnh. Người 5không ngừng btrải qua d1kinh hách, btập mãi bcũng thành 56thói quen. f © DiendanLeQuyDon.comVỗ vỗ 1btrái tim 32vẫn đang 09đập bình fthường atrong ngực, eenàng bình e7tĩnh nói: c“Ngươi 2nói chỉ bhoạt động etrong trái 9tim ta.”

“Đúng 60vậy.” 4Vật kia b0đáp, “Nhĩ 85Sanh, thứ bngươi nghe 1được lúc 0này chính alà tiếng 73lòng của fngươi.”

“Tiếng d9lòng?”

“Đúng 3vậy, Trường 0Uyên ngây cngốc một 4dmình trong 8Vạn Thiên 94Chi Khư hơn a4mấy vạn 29năm, nơi 8đó một 7mảng tối abđen trống arỗng, so 99với chết 2fcòn tĩnh ebmịch hơn, 1nếu là d3người bình 7thường, 8chỉ sợ bđã sớm fađiên rồi. 4 © DiendanLeQuyDon.comDù sao ở 79nơi như c4vậy, ai 91còn cho rằng 6mình vẫn 92đang sống.”

Nhĩ 7dSanh bỗng afchốc nhớ 3đến bản 57thân trước 48kia, sau khi 0cha mẹ nàng 1avừa mới 72qua đời cbkhông lâu, 3nàng một 6mình làm 71ổ trong bbphòng, vừa 20đói vừa 25nhìn căn bphòng vắng bblặng  cùng bblạnh lẽo, 2dkhóc đến 5sưng cả 9mắt. Nàng 2chăm chăm 9nhìn bên 4nước hồ 0tối đen, 2nghĩ đến 14dáng vẻ eTrường 3Uyên lúc c2biến thành 0Đại Hắc 22Long, cô 0đơn cuộn fmình trong 6bóng đêm, 3tâm khẽ 26nảy lên, 8lầm bầm 34làu bàu 6enỉ non: f7“Trước 95đây, nhất 32định chàng 2cũng đã 6lặng lẽ 3khóc...”

“Chỉ 87dựa vào 9một lời ebtiên tri 6vu vơ, chúng 03thần liền 5ckhăng khăng 3dcho rằng 2thiên địa b1sẽ bị 0ehủy dưới 83chân Thần 5fLong, cho 2nên Long ctộc mới aabị thiên ecphạt mà 47bị diệt 4hết, huyết fbmạch còn d8sót lại 28duy nhất 00cũng vĩnh 81viễn bị 7giam trong 63Vạn Thiên fChi Khư. aa © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, 1ngươi không efcảm thấy 32bất bình 4hay Trường 94Uyên sao?”

Nhĩ 75Sanh nhớ 0lại rất 1lâu trước 17kia, quãng 2thời gian 1còn ở trong 3dHồi Long 1cốc, Long btrụ sừng 5sững dựng 4thẳng lên 5trời tựa 39như muốn avươn đến 0Thiên Đình, acòn cả 05giọng điệu 0lạnh lùng fcủa Trường 9Uyên khi cnói, “Thiên fphạt, không 2dsai cũng c7phải chịu.” 7Giờ nhớ c9lại thần aasắc Trường 86Uyên lúc 97đó, Nhĩ 9eSanh thật 2muốn ôm 3ahắn vào 4dlòng mà c3vỗ về.

“Thật 81may, Trường c3Uyên đã 45thoát được ara khỏi 48đó.”

“Lời 5này sai rồi.” eVật kia ccười quái 0dị, nói, 36“Vĩnh viên 9bị giam 5atrong Vạn 3Thiên Chi 92Khư chính 1là Thiên 91phạt, đám 45thần tiên 5fnhàn rỗi 42trên Cửu 1Trùng Thiên 61e rằng vẫn 57thường eđem chuyện enày ra tán 4gẫu, một 6angày nào 45đó sẽ b6phái người 9axuống bắt ahắn về. e7 © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần 5Trường 44Uyên vẫn 13là Thần 25Long, Vạn 14Thiên Chi f3Khư còn, 5bcuộc đời 8này của dhắn sẽ adtránh không dkhỏi gập 9ghềnh, càng 2ctrôi qua 2ckhông an 9ổn.”

Sắc 6mặt Nhĩ 12Sanh trắng ebệch, trong clòng nổi 2elên một 50cơn giận 6dữ: “Trường a4Uyên bị 3acầm tù abnhiều năm 6bnhư vậy, 86cho dù có 71tội đáng 8lẽ cũng 81chuộc xong 9rồi, huống 27chi hắn c6căn bản ekhông làm 05gì sai trái.”

“Đúng 97vậy, có a5sai chính 0clà thiên 0mệnh.” cThanh âm 04bất nam e4bất nữ 1kia bỗng dtrở nên 2bén nhọn, 41ngưng lại 8trong chốc 3lát, hắn dlại tiếp 9btục cười bequái dị 94nói: “Nhĩ 7Sanh, nếu a3có thể 10cứu được 52Trường 9cUyên, đảm dbảo quãng 3eđời về 9esau hai người 5sẽ luôn d5tiêu diêu 4atự tại, 9ngươi có 9ađồng ý 4dốc toàn eelực giúp f6hắ?”

“Ngươi 76hỏi gì 5vô nghĩa 56vậy!”

“Hì 1hì, hiện dcơ hội 40đến rồi. 9f © DiendanLeQuyDon.comTrường 9eUyên không 0thể thay fđổi thân 2fphận Thần 0Long của bmình nhưng 4nếu Vạn c2Thiên Chi 6Khư biến emất, không fcòn nơi fdcó thể egiam cầm 28hắn, ngươi f2nói...”

Còn 2achưa nói 3hết câu, c4ý tứ đã e7lộ rõ. 66 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 19Nhĩ Sanh 04sáng lên. 24 © DiendanLeQuyDon.comVật kia ecsống trong 78tâm trí bNhĩ Sanh, 9tự nhiên 6cũng hiểu 0ađược tâm 2fý nàng, bhắn vui a8vẻ bật 9cười ha 6hả: “Nơi 18đây vốn flà mắt 67trận của 5Vạn Thiên 82Chi Khư cùng bHoang Thành 2Vô Cực. 3d © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 0emê trận, 46mắt trận 69bị phá, 0mê trận 23cũng tất c8bị phá, a9dù có là 8trận pháp 1do thiên 19địa hình cthành cũng 4fkhông có 3ngoại lệ. c4 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh, bmắt trận 9của hai c0nơi này cđã gần 2trong gang 15tấc, đó, 6bngươi nhìn aquang cầu 2hồng sắc 3trong hồ ekia đi, đánh 3evỡ nó, 66Vạn Thiên 9fChi Khư liền 0không còn 8tồn tại. 8 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 0ngươi cùng 0cTrường 5Uyên đều 0có thể ftrải qua enhững tháng 2bngày an bình.”

Hủy 4cnó... Nhĩ 5Sanh vốn 46còn chút 71chần chừ, 19nhưng thanh fam bất nam 42bất nữ f1kia lại 9không ngừng d8kêu gào 4ctrong tâm e4trí, thanh fsắc mỗi 9lúc một 59bén nhọn, 96bất tri dbất giác, 8trong mắt dNhĩ Sanh bsinh ra không 8ít lệ khí. d © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 3nàng nghĩ, dTrường 0Uyên không eanên bị 82giam cầm a9ở nơi này. 9 © DiendanLeQuyDon.comMột người f5dịu dàng flại thiện bdlương như 3Trường 35Uyên không 59nên bị 6oan uổng 0mà chịu 3giam cầm c1nhiều năm 4như vậy, 3egiờ hắn e6nên được 0tự do.

Nàng 43bước lên 97phía trước dhai bước, 8trong tay 23ngưng tụ b2một cỗ 9linh lực.

Vật 0kia lại ebnói: “Lấy 8linh lực e4của ngươi 9chiện tại, e5không đủ dađánh vỡ cmắt trận. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhưng may 6mắn là atrên tay 3ngươi có cchiếc chuông ab– linh vật btrấn thủ 71Vạn Thiên ecChi Khư, 2nếu đem 0linh lực 5brót vào 80trong chuông, 8dùng nó 0để đánh, 5mắt trận atất phá.”

Nhĩ 4Sanh quả 6nhiên nghe 2ftheo lời 3hắn, đề ekhí thả 3người nhảy clên phía 0ctrên quang 7cầu trong 8hồ, sau 40đó đem 5toàn bộ 1linh lực 31rót vào a7trong chuông, 76thanh âm 4fsắc nhọn e4trong thâm 8tâm nàng bckhông ngừng 97kêu gào: b“Để ta edgiúp ngươi 72một tay!”

Vừa edứt lời, 5Nhĩ Sanh 24chỉ cảm 3thấy một 9cỗ khí 0tức nặng a9nề cường 3engạnh tràn 1vào trong abkinh mạch 27nàng, trộn adlẫn với 8blinh lực 4vốn có 47của Nhĩ dfSanh, theo 37nàng vận abkhí mà đi 00khắp cơ 4thể, lan dtỏa đến 5từng kinh 2lạc. Lồng fngực đau 4như bị fxé rách, fNhĩ Sanh dkhông kiềm 4nổi mà 0rên thành 7dtiếng.

Vật a2kia ở trong 5đầu nàng dkhông ngừng 4fcười quái 9dị: “Nghĩ deđi, chỉ 8với một 63kích này, fbnhững ngày 9etháng sau 3này Trường ecUyên sẽ 93không còn dphải chịu f2tù túng 03khổ sở.”

Nhĩ 7aSanh cắn 32răng cố 8cnén lại 5đau đớn 2như muốn d7nổ tung f1nơi lồng 0ngực, đem 1tất cả 8flinh lực 4tập trung 09trong lòng bbàn tay phải, 9esau đó mãnh 0liệt rót 6vào trong 0chuông. Linh aelực ào 3ạt tràn dvào, màu 3dsắc của 0dchiếc chuông 9cũng theo 3đó mà biến 7đổi.

“Đánh!”

Nhĩ 5Sanh hét a0lớn một 7tiếng, nhắm fngay quang 4cầu hồng eesắc đánh d7tới.

“Oành!!!” 1fMột tiếng 51vang thật flớn, bên 79phía mặt bbhồ màu 4đen, hơi dcnước dựng 6bđứng một bbmảng.

Một 2lúc sau, 5hơi nước ftán đi, 4chân trời 14vẫn chìm 2trong một basắc hồng, a9trên mặt 5hồ, hai 7quang cầu 6màu đỏ 5vẫn hoàn 6hảo như 1trước, 7không có 91nửa điểm 7bhư tổn, 56nhưng, lại e1không thấy 22bóng dáng cNhĩ Sanh 5đâu.

Bên 2nước hồ cmàu trắng enhàn nhạt chiện lên 51cảnh sắc 7Hoang Thành, 5cảnh tượng b2thay đổi, 5hiển lộ 9hình ảnh 1Nữ Oán 2ngồi bên 3giường 2Trường 4An, tinh tế 8vuốt ve 4tóc mai hắn.

Trong 0Hoang Thành 5Vô Cực, 8mặt đất cdrung lên 4rất nhẹ. 0 © DiendanLeQuyDon.comCó người dbmẫn tiệp 3cảm nhận 6được chấn ebđộng rất 81nhỏ ấy, f7nhưng chờ 0trong chốc 85lát thấy a6không có 79việc lạ 5nào phát asinh liền c5nghĩ có 8lẽ là ảo 5bgiác của bbản thân, alại tiếp 37tục với cnhững phần 3việc của 95mình. Với chọ bây agiờ, tin ectức lớn cfnhất có: bMột, thành bfchủ ra tay ecứu người, 9tên người 6nọ là Trường 4An, một 7đọa tiên. df © DiendanLeQuyDon.comHai, đọa 6tiên Trường 73An là từ 1bên ngoài etiến vào. 17 © DiendanLeQuyDon.comBa, thành echủ cùng dđọa tiên 6Trường 77An từng flà phu thê. ae © DiendanLeQuyDon.comTrong ba điều 9ấy, mỗi fmột điều cđối với c7những kẻ 7trong Hoang aThành mà 6nói đều 83là những 3bkích thích dcực lớn, bcàng không f8nói đến, caba điều f2lại cùng d2xảy ra một eclúc.

Mọi 79người bàn 4tán sôi 39nổi, dưới 09cổng Hoang 79Thành hiếm 8khi được 3dịp náo 66nhiệt như 49vậy.

Nhưng 79dù bên ngoài 13náo nhiệt 7thế nào 5cũng không bquấy nhiễu bcđược đến 8Nữ Oán, 4lúc này 4nàng đang 48ngồi bên 7người Trường 2An, chăm 4chú ngắm 85nhìn khuôn 2bmặt hắn. ad © DiendanLeQuyDon.comDường như 3fmuốn kiểm efchứng người 8trước mặt clà thật 0hay giả, d5cho nên dò 37xét rất ccẩn thận, 6tỉ mỉ. 5 © DiendanLeQuyDon.comMặt đất 81khẽ rung d5chuyển, dnàng giật 8bmình hoàn 5ehồn.

Trong 48Hoang Thành 0căn bản 80không có ađịa chấn, cdrung động ckia thoáng 82tưởng như ebình thường anhưng nhất 29định đã 7xảy ra chuyện 85đại sự dgì đó. d © DiendanLeQuyDon.comLàm thành 7chủ nhiều bnăm, mỗi f5khi xảy d1ra chuyện, 39cơ hồ đã cthành thói 0cquen, nàng a5luôn là engười đầu dtiên phản 1ứng. Phất 57nhẹ y phục, enàng lập fbtức đứng 61dậy định f8ra ngoài, 32cổ tay lại 65bị một d0bàn tay ấm 9áp nắm echặt, người 7nằm trên 73giường 2chẳng biết eđã tỉnh 5từ lúc ffnào.

Nữ fOán giật 52mình, chống dclại ánh 2mắt của e3hắn, trong 1bđầu một 9mảnh trống e4rỗng.

“A f7Vu.”

Nàng 4btrầm mặc a8hồi lâu, acnói: “Ta 92gọi là 74Nữ Oán.”

“A 3Vu...” Đối 6với sự 08lạnh nhạt 3của nàng, baâm điệu 1Trường 5An có chút b8khổ sở, 91một tiếng ab“A Vu” 9này, tựa 3như tiếng 6dthút thít 9của một afcon vật 9nhỏ, mang 00theo chút 68ít ý vị ceđáng thương.

“Nữ e7Oán.” Nàng 9arút tay ra, 2nét mặt 17càng thêm dnguội lạnh, 1athanh âm 6dít nhiều 30lộ ra phần 39gượng gạo.

Trường 9aAn gắt gao 0fnhìn nàng. e1 © DiendanLeQuyDon.comNữ Oán 42rủ mắt, 37đẩy cửa ađi ra ngoài.

“A 4Vu.” Trường 3An cất giọng dgọi, “Ta 5tới đón cdnàng.”

Bước cra khỏi ecánh cửa, 76bóng dáng 41nàng cứng 9lại, ở b4trong Hoang 4Thành ngày e0ngày đêm fđêm cát 62vàng bay 14đầy trời 00vung lên 71ống tay 9áo. Tay áo 5màu đỏ 5run rẩy fdtung bay trong 6gió.

Nữ 2Oán nhỏ 3fgiọng nói: 61“Ta nói blần thứ 3aba, không eetrở về b5được nữa.”

Tiếng 2nói vừa ddứt, ống aetay áo màu 9ađỏ kia ccũng hóa fthành cát b5vàng, tán 5fđi hòa vào 35trong làn 14gió cát.

Đồng 28từ Trường ecAn co rút 81lại, hắn betrơ mắt 4nhìn bóng 3dáng nhợt 8dnhạt của 33Nữ Oán bchậm rãi 71hóa thành bcát. Mới 3fđầu là 3ống tay 4áo, sau đó elà bàn tay, 6arồi cả f9cánh tay, 2cuối cùng alà nửa 1thân hình, 8đều hóa 9thành cát 4vàng, theo dgió bay đi.

Nửa abnhân diện 9còn sót 5lại, Nữ 93Oán xoay 8đầu, tuy 4fnghịch sáng 40nhưng vẫn 7có thể 44thấy rõ 3esự âm lãnh 6trên gương 0mặt nàng: c“Ta vốn 5là thành eechủ Hoang 4Thành, cát dvàng trong f5thành chính bdlà ta, mà fta cũng chính 3là cát. 6 © DiendanLeQuyDon.comVốn ta sớm d9đã hòa 06thành một 5thể với 2Hoang Thành, 1không cách 69nào phân ecách.

Trường dAn nghẹn 2họng trân 5trối. Lại atiếp tục dnghe nàng 25tàn nhẫn a0nói: “Ta clà Nữ Oán, 12A Vu đã 54chết rồi.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương dthứ ba mươi 73hai: Ký Chủ

Nhĩ eSanh được 0Trường 12Uyên cứu 0lên bờ. e © DiendanLeQuyDon.comHắn dùng 82sức ấn 53bụng nàng, 8nước từ 5atrong miệng 63trào ra, 8hĩ Sanh nằm fấp một 0ên, khó 54hịu ho khan.

Trường a1yên thở 7ổn hển 88ấy hơi, 7ại nơi 1dày dùng 6dhần lực 7hiến hắn 16ảm thấy 6ị áp bức 3ấp đôi, fhỉ dùng 19ó hai chiêu 2hưng dường 6hư đã phải 3ùng hết 9ức lực 91ủa bản 6hân.

Chờ 4hi hơi thở d8ần ổn 8định, hắn 4ới quay a8đầu xem 4aét Nhĩ Sanh 5eòn đang f3o khan. Nhĩ c3anh không eaiết bơi, 62hậm chí 1eòn sợ nước, cho nên khoảnh 7dhắc rơi 3ào trong dồ kia, cơ 9hể nàng 2ập tức dđình chỉ dtoàn bộ dphản kháng, 35theo bản 4năng ôm e6chặt lấy 2hông hắn, 5giống như 7bbắt được 0ekhúc cây edcứu mạng, b7gắt gao 9dôm chặt 6lấy.

Trường eUyên chau 2mày nhìn cemột đường 9màu đen, aadài và mảnh e4trên cổ 5Nhĩ Sanh a9theo kinh 40mạch lan 96kín cả 8khuôn mặt, 95màu sắc ahắc tuyến c3dần nhạt 2đi, cuối a3cùng chậm 4rãi tụ flại, biến b9mất tại 08ấn đường ecủa nàng. d © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 9ưm một bctiếng, dần 1dần tỉnh elại.

Nhìn 0enàng ôm 4bngực thở a7khó nhọc, amày Trường bUyên nhíu 6flại càng 1chặt, hắn 3trầm giọng 8hỏi: “Vì c9sao lại ađột nhiên 2btấn công 13quang cầu b9màu đỏ 0trong hồ?”

Trường 0Uyên vốn 0ađang tìm 55kiếm phương e2thức ra 5ngoài trên ekhông trung, aachợt cảm 27nhận được dmột cỗ 1tà khí cổ aquái bên 9bdưới, hắn 4liền lập ctức chạy f4xuống. Vừa 6đúng lúc 7dnhìn thấy 69Nhĩ Sanh 14đang ra chiêu 58với quang acầu bên 3cphía mặt bbhồ biểu aftrưng cho 07Vạn Thiên ffChi Khư. 1a © DiendanLeQuyDon.comNếu không cphải hắn 19kịp thời ccản lại, aakhông biết d5nơi này 4giờ đã 68biến thành cthế nào 6nữa.

Nhĩ 0Sanh ho khan bmấy tiếng, 46thật vất cvả mới eđịnh thần 05lại, đầu 3óc giống bnhư tương aehồ cũng 8dần trở 78nên tỉnh 0btáo. Nàng 51nhìn Trường 9dUyên sắc dmặt nghiêm btúc bên 6ecạnh, giãy cdụa ngồi afdậy nói: 4“Ta muốn 6hủy đi 6Vạn Thiên 73Chi Khư, 2sau này Trường a1Uyên sẽ e5không bị 8người khác 0đuổi giết 16nữa.”

Sắc 4mặt Trường 92Uyên lạnh 5lùng, thần 47sắc nghiêm 3ckhắc Nhĩ 43Sanh chưa 94bao giờ c2trông thấy: 2“Kẻ nào 5nói nàng 2cbiết làm 0như vậy 0có thể 8bhủy đi fVạn Thiên 7Chi Khư?”

Lấy 6lịch duyệt eNhĩ Sanh, 43nhiều nhất acũng chỉ ebtừng xem cbqua mấy b8quyển sách 92lưu giữ b8chút truyền dthuyết trên d3thế gian 7ở Vô Phương, 3dnàng sao 72có thể aabiết dùng dmắt trận b6phá giải 9mê trận 45của trời bđất, càng 6không biết 1đến chuyện 21Vạn Thiên 6Chi Khư cùng ecchiếc chuông e6thủ hộ 1này tương 8esinh tương 0khắc. Hơn 89nữa, mới 2frồi trong 03khoảnh khắc fngăn một 7ađòn kia 8của Nhĩ 13Sanh, hắn 3rõ ràng 33cảm nhận ccđược, 85nàng hoàn 4etoàn không 67giống như debình thường. 0 © DiendanLeQuyDon.comChiêu thức f9tà dị cổ e9quái, tuyệt eekhông phải 7achiêu thức 0Vô Phương, 9lại càng bekhông phải b8thuật ngừa 3eđịch của aLong tộc cmà hồi 5đầu hắn 8bdạy.

Nếu 55không phải efcó kẻ ở 1phía sau bgiở trò, 2Nhĩ Sanh 5sao có thể cđột nhiên 2học được adnhiều pháp athuật này 7fnọ như 17vậy. Còn bnữa, hắc etuyến mới b5rồi biến 0mất tại faấn đường e6của nàng, 51nếu hắn 2ckhông nhầm, a3đó chính dlà tà khí.

Trường 4dUyên thấy dbộ dáng 12Nhĩ Sanh 9ấp úng 8không dám banói thật, 16sắc mặt 6atrầm xuống.

Rốt f1cuộc là 1sai lầm 3thế nào...

Nhĩ 9Sanh không 0đoán được 5Trường 9Uyên sẽ 4giận dữ 55như vậy, 62khiến nàng 2có chút 6fuất ức, e7lại có 47chút sợ 27hãi. Uất 98ức vì rõ 4ràng nàng d5làm vậy flà để 36giúp hắn, dhắn chẳng 5những không bdcảm động 2còn ra tay engăn trở, c6hiện tại 1lại đem c6bộ dáng 84như khởi bbinh vấn 97tội ra đối c5mặt với f9nàng. Còn asợ hãi, d4nàng sợ 3đem chuyện 7nàng chết e4đi sống bblại, trong 9cơ thể 30còn có một 75kẻ khác 0dkể lại 7evới Trường 9eUyên, hắn esẽ lo lắng dnhiều...

“Là 1tự ta nghĩ 27ra.”

“Nói f4dối.” d6Trường b6Uyên lạnh 93lùng nói, 2“Nói thật 2đi!”

Nhĩ 5Sanh bị 4thái độ bcường ngạnh 50của Trường 5Uyên làm 0dcho có chút enóng giận, 2enghiêng đầu bdnhìn mặt bbhồ, cứng 66ngắc nói: b5“Là ta 6tự nghĩ 4ara. Nơi này 98nếu là b0mắt trận, cđương nhiên aliền có fthể có 9biện pháp 1phá trận. 3 © DiendanLeQuyDon.comTa là đánh febừa mà ftrúng.”

Đây 3dlà lần 0fđầu tiên 5Nhĩ Sanh 8và hắn ccãi nhau, eTrường fUyên mím 7chặt môi, aatrong lòng bcảm thấy 03không biết ebphải làm csao. Nhưng bviệc này 2arất trọng e0đại, quyết 1fkhông thể aqua loa. Sắc emặt hắn 53trầm xuống, 8nghiêm nghị 55nói: “Tin eenàng ta mới d7thực sự 85ngu ngốc. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 77nàng chỉ 27đánh bừa fmà trúng, 0cvì sao lại benghĩ dùng 3chuông bạc 70trên tay? d8Hành động 9vừa rồi 5quấy nhiễu etrật tự e0của trời ecđất, là afmột tội 6flớn! Vạn bThiên Chi 78Khư cùng 8Hoang Thành 43Vô Cực 74tương sinh 9tương phối, bamột ngày 00một đêm, 92một âm 78một dương, 3ecố thủ e6cân bằng 8trời đất, 57hủy một 7cái liền 4phá hủy bsự cân 7ebằng này, 5lúc đó 1thiên hạ 00đại loạn, a0vạn vật ađiêu tàn...”

“Ta 99chỉ muốn...” 4Nhĩ Sanh 7bỗng lớn 45tiếng cắt dđứt lời faTrường 35Uyên, nàng 7chăm chú 1nhìn hắn, fhốc mắt a1phiếm đỏ, f“Ta không 5biết những fbđiều đó, 2cta chỉ là 80thấy uất 1ức thay 8chàng...”

“Đúng, dlà ta không a3muốn chàng e7tiếp tục 6bị giam 8giữ. Cô 7đơn rất 9fkhó chịu.”

Đôi 5mắt Trường 0Uyên run cdlên, nhìn faNhĩ Sanh blặng im 97không nói c2gì.

Nhĩ 4eSanh không ephải Ti 9aMệnh. Ti 9cMệnh là cthần, tâm 34mang vạn 8vật, mọi ccsự đều 5lấy đại accục làm 3trọng. Nhĩ a4Sanh là người, c2nàng không 9đứng ở 1vị trí 0cao như vậy, ecnhìn không 0thấy bá ctánh trong 98thiên hạ, a1chỉ thấy 61Trường bbUyên, gặp 31Trường dfUyên, vì 4fhắn giận 9dữ, vì 91hắn bất 8bình, vì chắn đau dlòng.

Cố 0nén hồi clâu, Nhĩ bSanh cuối 8cùng cũng dnhịn không bđược uất dức trong 8lòng, nước cmắt lạch 10tạch rơi. 1e © DiendanLeQuyDon.comCho dù cơn 4dgiận dữ fcủa Trường 2Uyên có elớn hơn d3nữa nhưng alúc này 3cũng đều dtan thành 6mây khói, c7trong lòng 7hắn giờ 4dphút này 02chỉ có 5tầng tầng 6bất đắc 0dĩ xen lẫn 8ấm áp đáng 1axấu hổ, 7dkhiến hắn 45chỉ còn cbiết thở 9dài một 4tiếng.

“Ta...” 5Trường 6Uyên vốn c2định đưa dbtay chạm cvào má nàng 0nhưng lại 6bị Nhĩ 69Sanh gạt 1đi. Hắn 7mấp máy bmôi, trong 1lòng càng 8thêm mấy 9phần bất e4đắc dĩ, e“Ta sai arồi.”

Lúc 3đầu Nhĩ 4Sanh vẫn 28chỉ âm 4thầm gạt 89lệ, vừa 8nghe Trường 60Uyên dịu cgiọng giải 3thích liền 9òa một 9atiếng, khóc 41lớn. Trường beUyên ngây 2người trong cchốc lát, 4lúng túng 93muốn kéo 3bnàng nhưng calại sợ 1bị gạt a4ra, hắn 1dnghiêng đầu 3quan sát f7Nhĩ Sanh dtrong chốc 85lát lại 39nói: “Ta a2thật sự 0sai rồi...”

Nhĩ 1Sanh dường 76như vô cùng 1cthương tâm, 6không biết 2bị chạm 57đến nỗi 7lòng thế 1nào nhưng 74càng khóc 4càng lớn, 1thế nào ecũng không 8dừng lại bđược.

“Nhĩ 81Sanh...”

“Ta, cta ngừng, cengừng không 9được, angừng không 6được.”

Trường b2Uyên sững 0sờ trong 60chốc lát, cecười khổ dmột tiếng. 0a © DiendanLeQuyDon.comHắn chìa 7tay nhẹ f6nhàng đem 65nàng kéo 6vào, nhốt alại trong 6elòng, giống 43như an ủi 2đứa nhỏ, aanhẹ nhàng 6evỗ lưng 3nàng: “Ta 63cũng chỉ 8dsợ nàng 4gặp chuyện 4fkhông may.” 8cPhá hủy 74Vạn Thiên 7aChi Khư, dcân bằng 9trời đất 3atất bị e3phá vỡ, 3hủy thiên 5diệt địa, 7đó là tội 4flớn. Nếu 84Nhĩ Sanh fthực làm 0fra những c8chuyện như 5cvậy, chỉ fsợ giam 5trong Hoang cThành Vô bCực cũng 0không đủ 81chuộc tội.

Đem 9Nhĩ Sanh e0lẳng lặng 51ôm trong 7dngực hồi 2lâu, đến 00lúc nàng acchỉ còn 20khóc thút 2thít, Trường 2Uyên cân anhắc một a5chút, cuối 09cùng vẫn 5cho là nên 0đem mọi 8chuyện ra 4hỏi rõ 94đầu đuôi, 1dNhĩ Sanh 8alàm thế 2enào học 2được chiêu 12thức thập 6aphần tà 7akhí kia, ccòn có cỗ 80tà khí thoáng f8hiện lên 8trong kinh 1mạch lúc 13mới rồi.

Lần e9này giọng 4điệu Trường 92Uyên thong 2thả hơn anhiều, trình 35bày sự 77tức giận dcủa mình cmột cách 5bcó tình 17có lý, cuối fcùng còn dnửa uy hiếp 70nửa đáng 60thương thốt eera một câu: 98“Nếu giấu 6ata sự thật, 21mỗi ngày 2bta nhất 2cđịnh đều 4dsẽ lo lắng, bdkhông thể cngủ yên.”

Nhĩ 16Sanh sau khi b5nghe những a4lời này, 4ddụi dụi 9nước mắt 5nước mũi d2vào đầu 3vai Trường 2dUyên, sau ađó thút 2atha thút 00thít đem c0toàn bộ c9câu chuyện 3ethành thật 0khai báo.

Từ 8amới đầu 20tình cờ 71gặp được 4tà linh châu fbtrên biển, 3sau đó bị d1Khổng Mỹ 7Nhân bắt 2enuốt nội 7đan cốt 1mãn, còn 4ccó cái bóng 8thần bí egiúp nàng 92bổ tâm af. “Phương 26pháp hủy 0đi Vạn 4Thiên Chi a6Khư đều 9clà nó nói 9cho ta biết.” 8bNhĩ Sanh c9chỉ vào 70tim mình 2nói: “Những 4điều Trường c4Uyên nói, 87nó đều achưa từng 1nhắc qua 83với ta.”

Trường 8Uyên càng b3nghe càng denhíu chặt 75mi. Hắn 1thầm nghĩ, 4cTà linh châu 4chính là cthượng 73cổ tà vật, 7nó đã tìm e6Nhĩ Sanh b1làm kí chủ, 4cnào có dễ 21dàng để 2bị thanh 66trừ. Cho c7dù tiên 9pháp Vô dfPhương thanh 29thuần tĩnh 7etâm cũng bkhó mà tiêu atrừ tận e8gốc ác 8niệm vốn b9đã thành 7bản tính 1của nó. e © DiendanLeQuyDon.comTheo lời bNhĩ Sanh, 5ecó thể 2thấy, lúc 2trước Tà 00linh châu a1đích thực 24trốn trong 2cơ thể a5Nhĩ Sanh, 9sau khi nàng d5bị ép nuốt 88vào nội ađan Cốt c1Mãn, hai 7tà vật 68gặp nhau, fhợp lại 62làm một 2và sinh ra 4linh thức. 1a © DiendanLeQuyDon.comNó sống b5nhờ trong 4cơ thể fNhĩ Sanh, b6chờ thời 9cơ cắn 0anuốt kí 7achủ, chiếm 22lấy khối d2thân thể 2này. Mà eđiều kiện 7tiên quyết 0để đạt 89được điều fđó chính dlà để 7kí chủ 0fnhập ma, b2đánh mất 2flí trí.

Kỳ 8thật, với 6năng lực b3của Trường 7cUyên, giúp 84Nhĩ Sanh 5tiêu trừ 5Tà vật 82trong cơ bathể không cphải không d5được, e9phiền toái 2là, chính 85nó đang bgiúp Nhĩ 8Sanh bổ 8tâm, nếu 0cứ cố 8diệt trừ, 0chỉ e nàng 1cũng không 37thể sống.

“Trường bcUyên.” 8Nhĩ Sanh 5cquơ quơ b0tay, gọi 94lại tâm a3tư càng enghĩ càng 13xa của hắn: 21“Chàng 8nói vật 5trong tim 39ta kia chính 3là yêu quái? dYêu quái 6rất xấu?”

Nhìn e2đôi mắt 62trong suốt 58của nàng, a8hắn lặng 46im không 50nói. Nhĩ c8Sanh nhập 00ma, tâm trí ahoàn toàn 94biến mất, 6giết người 8thành tính?

“Trường ebUyên?”

Hắn 2vuốt ve btóc Nhĩ 76Sanh, hòa 9nhã nói: c“Yêu quái f7rất xấu, 17cho nên sau 7anày, mặc edkệ hắn 27nói gì nàng dcũng không c9được tin. 35 © DiendanLeQuyDon.comĐừng sợ, 7ta sẽ tìm bđược biện adpháp khiến 2enó lăn ra 7fđây.”

Nhĩ eSanh trầm 1mặc hồi elâu, cuối e4cùng thở 8dài nói: fe“Nó muốn aeta hủy thiên 1diệt địa, anhất định f1là một 7đại yêu e8quái xấu 4fxa. Ta sao clại để 1dmột tên f9yêu quái ehư hỏng 7như vậy 3trốn vào...” 98Nàng dừng c8một chút, d1bất an túm 93lấy cánh 5tay Trường 73Uyên hỏi: f“Trường bUyên, có 4phải vì 2ta là kẻ d1rất rất 7sợ chết c8cho nên mới cftrêu chọc 25đến phiền d4toái lớn 35như vậy?”

Trường 8Uyên há cmiệng thở 16dốc, còn aechưa nói, 22Nhĩ Sanh 0liền lắc flắc đầu 9nói: “Nhưng 1nếu lại 8có một 7bcơ hội 25như vậy, 4ta vẫn nhất 3định không 1bnhẫn tâm 8khiến mình 7phải chết. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn dsống, tham 4fsống sợ adchết cũng bdphải sống.”

Trường bUyên nắm 6chặt lấy 7dbàn tay Nhĩ 4aSanh đang 80đặt trong 1lòng bàn 6atay hắn.

“Ta 7muốn cùng dfTrường 0Uyên sống fvui vẻ bên 66nhau.”

Phía 05chân trời, c6hồng quang 9vẫn còn 05chưa biến 8mất, Trường bUyên mang e6theo Nhĩ cdSanh nhảy clên không, 9bđi vào trong 8hồng quang. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrước khi 6rời đi, 6Nhĩ Sanh 72quay đầu ffnhìn về f2phía mặt 5hồ hai nửa 4cđen trắng, 1hỏi: “Trường 4Uyên, nếu 5Vạn Thiên 5cChi Khư bị 60hủy mà 7không làm 1mất cân c7bằng trời 00đất, chàng 19có hủy 5enó không?”

Trường fcUyên nghĩ efcùng chẳng anghĩ đáp: 8e“Không 4ebiết nữa.”

Đáp 19án này hiển 4nhiên nằm 4ngoài dự 7đoán của 5Nhĩ Sanh, 0nàng tò 2mò hỏi: b“Vì sao?”

Trường dUyên trầm 0mặc hồi 3lâu, chăm 6chú nhìn 52Nhĩ Sanh dnói: “Còn 2nhớ lời eNữ Oán 8cchứ? Nàng 3ta nói ta 32với nàng dấy giống 5nhau, cùng 2blà người 91có đại 1oán. Sau 24này...Nếu 2như có lúc 1ata không 39còn là ta, 9echí ít còn accó một 1nơi đem acta giam lại.”

Nghe 7cnhững lời athê lương 3này, Nhĩ 5Sanh hoảng d9hốt nói: ca“Dù chàng 82bị giam dở nơi thế 1nào, ta nhất 9định vẫn fađi theo cùng, 7fkhông để 7chàng cô ađơn.”

Trường 42Uyên buông 6mắt, che 3đi tia ấm 5cáp dâng 0lên trong c5lòng, sau acđó lập 4tức đem d3theo Nhĩ 1Sanh bay về 48phía chân 7trời.

Rời bekhỏi vùng 6đất mọc 11đầy thượng 4ecổ phong 7blan, Nhĩ 18Sanh quay 13đầu nhìn 91xuống mặt 3ahồ song 4sắc bên 5dưới, phong 36lan trắng 5muốt lả 5btả rơi 6arụng trên 5cmặt hồ, 0bên nước 27hồ màu aatrắng, Nữ 8Oán trốn 9ở một 4cgóc nhỏ 2dưới chân dthành mặc 6cho lệ rơi aeđầy mặt.






Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 50thứ ba mươi 8eba: Đổi econ để 8ăn

Trường eUyên bị 3cảm giác akỳ lạ ftrên mặt alàm tỉnh. e6 © DiendanLeQuyDon.comVừa mở 7mắt, hắn 3liền thấy 67một đứa 0hỏ khoảng 5hừng một 6bai tuổi ađang đưa 5fgón tay đầy dước miếng 6ừa ngậm 96rong miệng, 68họt chọt 00ặt mình. e © DiendanLeQuyDon.comrường Uyên eỗng nhiên 94ỉnh dậy 33hiến đứa 3fhỏ có chút 6iật mình, ahớp chớp ađôi mắt do tròn mấy adái, miệng 1hông ngừng 8a y nha nha, dgón tay càng 2ung hăng, 4huyển hướng eehọt chọt adđầu hắn.

Trường 4yên trầm ffặc chịu c0ài cái, ddhấy đứa 58hỏ chơi bũng đủ bồi, liền a5ắt lấy 61ay nó, nghiêng 83gười ngồi 2uống. Nhìn 0hung quanh 83bốn phía, 9chỉ thấy 15chỗ này 9flà một c5gian nhà e1tranh rách 5nát, trong enhà ngoại 4trừ cỏ btranh cũng 2achẳng có fcái gì khác, 1hay nói cách 8khác trong b1nhà chỉ 2ccó bốn 88bức tường. c © DiendanLeQuyDon.comTrường 7Uyên không 2thấy bóng 4dáng Nhĩ e5Sanh đâu, 8đang muốn f1đứng lên cchợt thấy 5engón tay c8hơi nặng, 7lại là fađứa nhỏ 25một hai 6tuổi đang 0lăn lộn 4atrên đất akia. Nó cắn engón tay fhắn, môi 00mấp máy, bmút mút e5đầu ngón 87tay Trường 22Uyên, giống 2như đang abú sữa 5dmẹ.

Trường eUyên không 1nói được flời nào, 6fchăm chăm b3nhìn đứa bnhỏ một 81hồi, thấy 4nó không bfđịnh buông 8bra, hắn f9liền nghiêm aemặt nói: 5"Chớ dcó làm càn."

Đứa 4nhỏ làm 5sao chịu f7nghe lời 5hắn, vẫn 7vui vẻ mút 0mút ngón c4tay, chép 6chép miệng, bfbộ dáng 3cực kỳ d8thỏa mãn.

Này... b © DiendanLeQuyDon.comNên làm 6fthế nào ccho phải? a0Trường 5Uyên cảm athấy nên 4cho cục 00thịt nhỏ 5này biết ftay mới 0được, 0thế nhưng fnhìn thân fthể mềm 0như bùn 8enhão của f3nó, chỉ 11sợ mới ađụng nhẹ b9một cái bdcó khi lại 7dvỡ vụn era mất, 0blúc ấy 5thịt vụn eđầy đất, a4quả thực 1blà bất 0nhã...

Đang 2khó xử, 6achợt, “Oành” 6bmột tiếng, bthanh âm 7vỡ vụn 0dtừ cửa 0truyền lại 1thu hút sự e8chú ý của c2Trường 6Uyên. Xoay 2ađầu nhìn 4equa, hắn 6bắt gặp fmột cô e7gái quần 5áo tả tơi, dsắc mặt 18vàng như 45nến đang adngơ ngác enhìn mình, 58nàng ta đứng dfsững sờ 7ở cửa, 6dưới chân 0là một 21cái bát e2vỡ.

Cục ffthịt nhỏ 3dđang cắn 8engón tay 9dTrường 5Uyên thấy 33người vừa ftới, miệng a4liền buông 7lỏng, đặt 2mông ngồi fbệt xuống 7đất. Không 6khóc rống cchỉ khẽ dthút thít, 9kêu hai tiếng 4“Tỷ tức 16”, sau đó eedùng cả dftay lẫn bchân bò evề phía 10nàng ta. f0 © DiendanLeQuyDon.comCô gái thấy f4đứa nhỏ 8càng lúc 7càng tới 79gần mình, 9evô thức 1lùi về fsau hai bước, 6rồi như 13là nghĩ 5tới cái fgì, lại 3agặp phải 1ánh mắt 9Trường fUyên, nàng cta cắn răng dvội vàng 6btiến lên, 09ôm đứa anhỏ quay angười chạy ara phía cửa.

Bước 5chân lảo 6đảo, thần 6bsắc kích e0động.

Trong f6lòng Trường 2Uyên nổi 8flên nghi bhoặc, cũng 27theo ra ngoài.  Bên c4ngoài gian 3nhà là một 39con hẻm 5nhỏ vắng 17vẻ, mới dvừa đi 42ra đầu engõ hắn 7liền thấy 6Nhĩ Sanh 24ngơ ngác, 2fthất thần 9giống như 4eđầu gỗ 9đứng ở 2ven đường.

Bốn 3cphía chung 4quanh, ngay 2cả đường fcái cũng avắng lặng, 22đâu đó adcó tiếng 96ho khan, rên 3rỉ nho nhỏ 9vẳng lại. d © DiendanLeQuyDon.comTrong không adkhí tràn cngập mùi ftử thi cháy 7khét, ở 9một góc fkhông xa, bcó người fđang châm 15lửa thiêu 3hủy đồ 6đạc, khói f7đen không 71ngừng bốc 6lên.

Cảnh ftượng trước ebmắt có dchút giống 7với cảnh a2tượng nạn 2cương thi bhoành hành 5cphát sinh cnhiều năm 30về trước. 57 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng caTrường 6Uyên hiểu 7rõ, lần e7này không 19phải do 5tà ma tác afquái, mà 41là ôn dịch. 74 © DiendanLeQuyDon.comỞ đây fkhông có 9tà khí, 8yêu khí 9egì, chỉ f2có sự tuyệt f0vọng bị 04đè nén 1bđến cùng 5fcực của 71loài người.

"Nhĩ 28Sanh."

Nghe 2tiếng gọi 19quen thuộc, 3cNhĩ Sanh 2khẽ run 9elên. Nàng 9quay đầu blại, trong 66mắt một 5dmảnh trống drỗng, đáy 8mắt mơ 1ahồ đè 27nén sự 6kinh hoàng: c6"Trường abUyên... Chúng 1dta thực 59sự rời c2khỏi Hoang 2Thành rồi dsao?"

"Nơi 02này không 53có cát vàng fcũng không 04có phong 86ấn, là f1nhân giới."

Trí 60nhớ của 3Trường 2bUyên dừng alại lúc cehai người 9ehọ bước 51vào giữa 9chồng quang, 86tùy ý để f3bóng đêm 5ađánh úp 3dlại, mất 51đi ý thức, 3khi tỉnh 9lại thì 8đã ở nơi 6này.

"Nhân 27giới... 0 © DiendanLeQuyDon.comNhân giới..." bNhĩ Sanh 68nhiều lần 0elặp đi bflặp lại dhai chữ a6này, như 0là không 2thể tin 1dđược.

Trường a0Uyên đưa dtay xoa đầu aNhĩ Sanh, c4hắn biết 99nhìn cảnh bnày nàng cnhất định dnhớ lại 18những ký 5ức không 41vui, vừa 8ađịnh an 7củi nàng c2mấy câu 5chợt thấy 2bóng dáng fdvội vã, 8kích động 48của cô 38gái nọ, 4nheo mắt 5cđăm chiêu btrong phút cfchốc, hắn c5nắm tay 5aNhĩ Sanh cnói: "Theo 77ta."

Tại 46một góc 4fnhỏ yên 40tĩnh, hai e0cô gái mỗi bngười trong cbtay bế một 39đứa trẻ, 0thần sắc ccả hai đều auể oải, afôm đứa cenhỏ chần 3echừ một bhồi, Nhĩ aSanh đang 23khó hiểu, 95không biết c0chuyện gì 16đang xảy 5era lại thấy f9các nàng 8đem đứa 64nhỏ trong 6elòng đổi 18cho nhau. 7 © DiendanLeQuyDon.comĐứa nhỏ 49vừa rời b3khỏi vòng 85ôm ấp của 8cngười thân debắt đầu fbất an mà efkêu lên, 5hai cô gái fkhông hẹn 5dmà cùng 9dkhóc thất 7thanh, thần b3sắc tuyệt evọng, thống eekhổ không 2nói lên 79lời. Chần 0chừ một 2lúc cuối 5cùng cô fcgái lớn b0tuổi hơn 68một chút 36cũng xoay 59người kiên 23quyết rời dđi.

eegái đi không 4bbao lâu, 6eđứa bé a6liền khóc 44ré lên, fcô gái đang 4fôm nó cũng 9khóc càng a2lớn, thế 19nhưng không 8blâu sau, 1cô ta đem 32đứa nhỏ 1đặt trên 7mặt đất, bôm một 00tảng đá 33đến, có 2vẻ như 01định dùng 2nó đè chết 7đứa nhỏ...

Nhĩ 33Sanh kinh 7ahãi, quát 0lớn: "Cô 8đang làm 8gì vậy!" dVội vàng 84xông lên 8phía trước, 8giật lấy ehòn đá 4trong tay fcô gái, 1Nhĩ Sanh 8lập tức f0ôm lấy 5đứa nhỏ c1trên mặt 5đất. Nàng 38mắng, "Đứa dbé còn nhỏ fnhư vậy fmà cô cũng 26nhẫn tâm 8ra tay!"

bgái bị 6Nhĩ Sanh 9xô ngã trên fđất, giống bnhư một d2chút khí 20lực đứng 03lên cũng 6không có, evùi mặt btrên đất, 0thương tâm 8fkhóc lớn: 8"Ta, 4ta cũng không cbcòn cách eenào... Đã afrất ta không f2ăn cái gì, 2fphụ thân 7fthì nhiễm 6bệnh qua 4đời, trong bnhà chỉ 1còn mẫu b4thân cũng 5dsắp sửa cchết đói, ftướng công 67ta cũng nhiễm 9phải bệnh, 20ta thực fsự không 3còn cách 5cnào khác, cthực sự 5không còn 53cách nào 1khác..."

Nhĩ 58Sanh nghe bđược kinh 8hãi thốt flên: "Cô... b © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ 21cô định 7egiết đứa cbé để 7eăn? Cô..." dNàng giật 9mình ngộ 6bra, "Lẽ 0dnào cô gái 9vừa rồi 3đổi đứa 2fnhỏ với 2cô cũng alà để 6ăn?"

f9gái che mặt 04khóc rống: c"Đứa 8nhỏ kia 1dù thế c1nào cũng elà thân 3nhân của eta... Ta sao 13có thể 5hạ thủ fđược, bchỉ phải eđành cùng 6người khác bđổi con 1cmà ăn."

Trường 85Uyên nhăn 4mày, Nhĩ bcSanh sắc 3mặt trắng 19bệch, đem 9dđứa bé 31trong lòng 2đưa qua 4cho Trường 4Uyên, xoay 7người đuổi 9theo hướng  cô 1bgái lúc danãy rời 6đi.

6bgái vẫn 6quỳ rạp 5dtrên đất bkhóc lóc, 53Trường eUyên nhìn 1nàng ta một 9lúc  mới 28hỏi: "Tại 4sao không b9rời khỏi 0đây, đến a2nơi khác 6mưu sinh?"

"Do 8sợ bệnh bdịch lan 0rộng cửa 0thành đã 5bị đóng 67lại, tất 6cả mọi 7bngười đều 64không ra bdđược,  cũng dkhông có 7lương thực, 8dược thảo, 3người chết 52càng ngày 8ecàng nhiều..." 9Nhắc tới f7việc này, aecô gái khóc dbcàng thêm 62thương tâm, 9"Nghe 8nói trên 6fLộc Sơn 6ngoài thành 61có thảo 59dược làm cthuốc trị 22bệnh, chỉ 8cần có 5thuốc tất 3cả mọi 35người đều b8có thể 0được cứu. 4b © DiendanLeQuyDon.comNhưng, nhưng 19chủ thành c7lại là 0một kẻ brất đáng 0hận, hắn 3sợ dịch 4bệnh lan 6drộng đến 5các thành 84trấn khác, 5sợ sau đó 75bị bề ctrên truy 2bcứu... Cho 5fnên hắn 9ckhông để cccho bất 4kì ai ra 6ngoài, tất d9cả mọi 87người chỉ 2có thể 63ở trong c9thành, dù e2không bị 25nhiễm bệnh, 5csớm muộn ecũng sẽ dfchết vì 28đói!"

Trường 50Uyên sau ekhi nghe xong, 3trầm mặc 1hồi lâu 4mới đem 99đứa bé 23đưa tới 6cbên người 18cô gái nói: 3e"Chăm 0sóc đứa 8nhỏ này e5cho tốt, 4tối nay 0đến đây 41lấy dược c8thảo cùng 2alương thực."

32gái nhìn 46theo bóng 8lưng Trường d2Uyên, ngẩn 2ngơ hồi balâu, rồi 64lại quay 13đầu chăm 1chú nhìn 8đứa nhỏ a2đang khóc 7bên cạnh, 6thầm nghĩ, 9có lẽ đệ 76đệ nàng c4đã bị 1người khác 9ăn thịt arồi, có 6dthể người fkia chỉ blà một 5kẻ lừa 9bđảo, cửa d4thành đóng 54chặt, hắn 0làm thế 24nào ra được 4ngoài. Trượng f9phu cùng bmẫu thân efsinh mệnh abnguy ngập cmột sớm b8một chiều, cađứa nhỏ 7này là do 3nàng dùng ceđệ đệ 71của mình 51đổi lấy, cnàng phải 41đem nó giết 68ăn...

Nàng 14ta ôm tảng 60đá trước camặt lên, acbàn tay có 8chút run a1rẩy. Trường 1Uyên biết 4dnàng ta muốn 11làm gì, 0thế nhưng bebước chân fvẫn không e9có ý dừng 73lại.

Đứa 4nhỏ khóc 7nháo không 5ngừng, tay 16cô gái giơ 6lên rồi ddừng lại 90thật lâu 6trên không, 0cuối cùng 6nàng ta ném 2btảng đá cđi, ôm lấy b8đứa nhỏ, a8kề sát 84mặt nó, ccùng gào 95khóc.

Trường 0dUyên nghĩ, 95nhân loại cnày, mặc 7adù có lúc 61yếu đuối, 2có lúc đê 7dtiện, có c5lúc vô sỉ 6bđến nực e1cười, nhưng edcó đôi ddkhi, như 4csự lựa 4achọn vừa 19rồi của 09nàng ta lại a7khiến Trường 5Uyên cảm fethấy rất 3vừa lòng.

Lúc 1fhắn tìm 58được Nhĩ bSanh, Nhĩ 03Sanh đứng 6đối diện 6cbốn người c1xanh xao vàng 4vọt nói d: "Tối 77nay, ta sẽ 5đưa thuốc acùng đồ 29ăn tới, 22các người dphải chăm csóc đứa cnhỏ, không 4được ăn 98nó!" ceCuối cùng 4nàng còn 6bổ sung 0thêm "Nếu d7các người 54ăn nó, đến flúc đó 77ta sẽ khiến 4các người 3không thể 6ăn được 1fnữa, hoặc 8flà đem hết 4clương thực ethiêu hủy, e4nói chung cfkhông cho 6các người 9acái gì cả!"

Trường 29Uyên nghe 7vậy, đáy 0dlòng khẽ 6cười.

Nhĩ 6Sanh trấn a0an tốt mấy 1fngười kia, 39xoay người 1lại liền 0thấy Trường e3Uyên ở 42phía sau 5achờ nàng. 57 © DiendanLeQuyDon.comHai người 47nhìn nhau 3một hồi, 9bNhĩ Sanh f9nở một anụ cười 7vô cùng fkhông hiền ahậu: "Trường feUyên, ta 7nghĩ muốn dlàm chuyện b7xấu."

Trường 9Uyên gật 2đầu: "Ta ecũng đang 8có ý này."

"Nghe 21nói kho lương f2và thuốc bchữa bệnh cđều ở bcLộc Sơn." cbNhĩ Sanh fsuy nghĩ 01một chút, 45"Có 1vẻ như 18thành chủ a4nơi này 72cũng đang 3trốn ở ddđó. Ta nghĩ bhắn như 8vậy là 70không được. 8 © DiendanLeQuyDon.comSư phụ 93từng nói evới ta, evào cửa 2Vô Phương 5chính là 5đệ tử eVô Phương, 48phải cùng etồn vong cvới Vô 12Phương. db © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ, afmỗi một 3đệ tử 64trong sư 7cmôn đều dnên có trung b4tiết, vậy 52thì tên 3thành chủ 5fđược người bdân cung cdưỡng nên c5kia hẳn 28cũng phải 2có thứ 7gọi là c6trung tiết. 4 © DiendanLeQuyDon.comHay là chúng bta cũng mang 2cluôn cả 9dtên đó 3về. Chàng b3nghĩ sao, 75Trường cUyên?"

Nhìn 5vẻ mặt fbđầy chính 7nghĩa của 4dNhĩ Sanh 1khi nói những b4lời này, 56trong mắt a7Trường 2fUyên gợn b7lên một 5btia tiếu 1ý: "Rất 5tốt."

Chạng fbvạng tối, 57kẻ đang 8aan ổn ở 1trên Lộc 7dSơn, ngoại 7bô Ngạo 4Thành, tức 5tên thành f8chủ mới 2được nhắc f8đến, không 3hiểu sao d5bỗng dưng 0mất tích. 5 © DiendanLeQuyDon.comDược thảo 14trên núi 2cũng bị 3hái đi phân 0nửa, lương 67thực vẫn bchưa được dtích trữ 12trong kho cđể binh cbsĩ trông dfcoi mà ở adtrong một c4quân doanh 3khá gần b5với Ngạo 4Thành. Đương 76nhiên, quân 0doanh cũng 3bị mất 8trộm.

Màn dđêm chậm brãi buông 99xuống, một 5bóng đen 36xẹt qua 7bầu trời 5Ngạo Thành, 0fđem lương d2thực cùng 6với dược 7thảo thả dxuống. Dân 2chúng trong 2thành đều c9không trông 5thấy bóng dcdáng Thần dLong, còn dnghĩ rằng fcthần tiên 6ctới cứu d3mình, vội 92hướng lên detrời ba 0cquỳ chín aelạy, cảm b6động đến 1rớt nước bmắt.

Lúc dđó, Nhĩ e8Sanh đang 0ngồi trên a6long giác  của 59Trường b6Uyên nhìn etên thành dchủ cuộn 4mình như 9bcon tôm bị d6trói chặt, c8đánh đến 2ngất xỉu, 76cười khanh bkhách. Nàng chung hăng enhéo cái abụng phì 0cmỡ của 37hắn nói: a"Một ctên hèn 70nhát, không 4chính trực, 3còn chưa 7bđánh, hắn 4đã vội 10khóc lóc 70cầu xin b4tha thứ. 31 © DiendanLeQuyDon.comKhó trách 5eda hắn dày ebnhư vậy, 2ckể có lấy 9Nhất Lân cKiếm chém cxuống, hắn 97cũng chỉ fckeo kiệt echảy ra a1chút mỡ."

Đôi fmắt kim 6sắc cong 7lên, giống 5như đang bfcười đồng atình. Đợi aađến phủ 23đệ của 95thành chủ, 0fTrường 7Uyên ôm alấy Nhĩ f9Sanh hạ 17xuống, cũng 9không quản 2tên thành echủ giống 9enhư một 8quả cầu fthịt, “phốc” fmột cái 6ngã lăn 4trên đất, 9eđau đến 40tỉnh lại. b © DiendanLeQuyDon.comTrường dbUyên trầm 2mặc phủi cphủi lòng 2bàn tay Nhĩ 4Sanh: “Bẩn.”

Nhĩ 58Sanh tùy 6bý để Trường 40Uyên cầm 40tay trong 83chốc lát, csau mới b2hỏi: “Ta 23sờ soạng afthân thể 4nam nhân efnày, chàng 29ghen?”

Trường 1Uyên ngẩn 01ra, lập 3tức gật b2đầu nói: 4"Ta ghen."

Hai 3emắt Nhĩ f7Sanh sáng angời, khóe cmiệng nhịn 9không được 8cong lên, eôm Trường 6cUyên cọ 0bcọ: "Trường 7Uyên a, tướng c2công a, không anghĩ chàng aalại thích 7ta như vậy, 0phải chăng eđã yêu eeđến tận 8xương tủy? 9Khắc cốt 8ghi tâm?"

Tuỳ 9ý Nhĩ Sanh 72cọ cọ fabên người 3hồi lâu, 07cọ đến 3tim đập e5loạn nhịp, 3hắn dứt 07khoát ôm bcổ Nhĩ b4Sanh, cúi 5đầu cắn 7môi nàng, emiệng khẽ ethì thầm: b7"Có, 1fđều có." c9Chiếc lưỡi 67ấm áp, anóng bỏng, f5ẩm ướt, 0trơn nhẵn 70trong lơ adđãng chạm 26vào môi 0Nhĩ Sanh, 9giống như elĩnh ngộ dđược điều dgì, đầu 5lưỡi Trường 1Uyên liếm 6fnhẹ theo a1bờ môi 99Nhĩ Sanh, b7sau đó chậm drãi luồn 4vào miệng 7nàng.

Nhĩ 45Sanh cả cdkinh, theo 7bản năng 9lùi về 41phía sau, e9Trường 6dUyên có 43chút cương 6quyết giữ c4chặt lấy fcái ót Nhĩ abSanh: "Đừng 78nhúc nhích, ccó vẻ như 7ta... Ngộ c8ra được bmột điểm...”

Nhĩ fSanh quả enhiên bất b6động, thân athể cứng ecđờ như 1người chết, 72khớp hàm fbcàng cắn 45chặt hơn.

Sau 8một hồi 9nỗ lực, ekhông cách 82nào xâm d6nhập thêm 5được, 2Trường b8Uyên đành 5bất đắc 9dĩ buông 1Nhĩ Sanh bra, trong 73mắt dâng 7lên một 22cỗ ái muội 9ướt át 89khó hiểu, 9giọng nói ecmang theo echút uất 6ức, gọi enữ diễn 29viên không 62biết phối 3hợp một 2tiếng: "Nhĩ 6Sanh..."

Thân 3người Nhĩ fSanh vẫn 5ecứng ngắc ffnhư trước.

Hai ebngười mắt 8to mắt nhỏ fctrừng nhau bmột hồi, 0Trường f8Uyên thở c8dài một 0tiếng, cười 05khổ nói: c"Vẫn cnên thong 7dthả."

Cảm 5xúc của 3Nhĩ Sanh 30cũng dần 4fthả lỏng, 01nàng mín 9mím môi, bnhớ lại cnhững động 1tác ban nãy, 01nghiêm túc bhỏi: "Vừa frồi ta hẳn 9alà nên hé 13miệng?"

Trường 57Uyên cũng dmờ mịt 2nhíu mày 8suy nghĩ 31hồi lâu: c"... d7 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ là fdvậy."

" 2Khụ... Khụ 4khụ!" cMột thanh 4âm đột aanhiên vang 65lên cắt bđứt cuộc 4thảo luận f2giữa họ, dvẻ mặt 3thành chủ 40cầu thịt dtím tái 64như gan heo, d0thấy tiếng 8dkhụ của fmình khiến 5dhai người achú ý, sắc 12mặt hắn 21liền trắng 2bệch, sợ d4hãi nói: f"Đại 36hiệp! Đại a4hiệp! Đừng 2cgiết tiểu 18quan! Tiểu 2quan không ccố ý! Các 76người cứ etiếp tục 1hôn đi, 2tiểu quan 9cái gì cũng 6không trông 40thấy!"

Nhĩ 4Sanh vỗ 9đầu: "Đúng 20rồi, Trường 1Uyên, còn b3chưa trừng f1trị tên dkia."

Trường 1bUyên có 0chút không evui nheo mắt bclại: "Để 3ta ra tay."

Sắc 5mặt thành 6chủ sạm 84như màu fđất, sợ e4đến nước dmắt nước b9mũi giàn d6giụa, liên 2tục cầu 0xin tha thứ, 3dnhưng hai bngười cũng 3ekhông bận 2tâm, chỉ eađem hắn datrói vào 41ghế trên 26trong phòng a0khách, sau ađó rời 3eđi, cái 3gì khác 6cũng không eblàm. Tên 88thành chủ 2sững sờ 59hồi lâu, 3đột nhiên e1nhớ tới f1trong thành 2vẫn còn 4fdịch bệnh, fhắn một amình bị 7ftrói trong 1này, bị 6bbệnh mà 8chết cũng dfchẳng ai 5hay biết.

Hắn 18sợ đến 83tiểu ra 48quần, khóc 6ròng hô: 2“Đại 6hiệp! Các 3fngười quay elại đi, 3ftiểu quan efbiết, loại 8thời điểm ckia có nên 3fhá mồm 5hay không! baTiểu quan e7còn biết 07sau đó phải dlàm thế dcnào.... Cái 6gì tiểu 14quan cũng 47biết! Các fngười quay edlại đi!!!!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương ethứ ba mươi 6tư: Ấn 3

Trường 7Uyên và 4Nhĩ Sanh 0đều tự 0anhận mình elà người 6acó lễ tiết, eđương nhiên 1dchẳng thèm 1để ý tới 7khẩn cầu 2ccủa tên dhành chủ 3ô lương, 6ai người 62ay trong tay eỏ đi không 9goảnh đầu fại.

Tìm e1được hai 1dô gái ban fáng định 87đổi con 2để ăn 17ùng với 4ia đình 8eọ, hai người 80đem lương 5dhực và 0hảo dược chân phát eho mọi người, 8bau đó rời 4đi, phía 37au liền bruyền đến 8hững tiếng 5ập đầu c9rùng điệp. 26 © DiendanLeQuyDon.comai gia đình 3đều nghĩ 5rường Uyên 9à Nhĩ Sanh e7à thượng d5iên trời 4bao phái xuống 9aứu giúp 0cọn họ, 68ì vậy cảm 4động đến cớt nước 63ắt.

Chưa 85từng được 62người cảm 5kích lớn bnhư vậy, a0Nhĩ Sanh 31còn đang a8đỏ mặt b3xấu hổ, d3Trường 6Uyên ngược 1lại trầm f6mặt nói: 0d“Ôn dịch bở Ngạo 6thành vốn 1là thiên 3fđịnh, chết b4người cũng 6do thiên 9định, sinh 2ctử của 56các người edtất cả 20chỉ như 2fmấy nét 9bbút lạnh f0lùng trong ecuốn sổ csinh mệnh, 5trời xanh c0vô tình, 2thiên địa 3cbất nhân, 7vì sao còn 6muốn nói decảm tạ?”

Những 9người này 96sao có thể 56nghĩ tới 66đó, nhất 6thời bị 25Trường fUyên hỏi 1amà sửng 45sốt.

Nhĩ 9Sanh sau khi 27nghe những calời này 3cũng ngẩn 88ra. Nàng echợt hiểu 7bđược, 6fthì ra trong alòng Trường d3Uyên vẫn 2luôn hận dbản thân abị vận 1mệnh trói 9fbuộc. Mặc d7dù đã ra akhỏi Vạn 42Thiên Chi fKhư, lấy 3được tự 0do, nhưng 11sâu thẳm etrong tâm 08hồn, hắn 3atrước sau 0bvẫn không 1buông được 6fhai chữ 0“chú định 46” và oán 54hận lời 94tiên tri 2bạc bẽo 5kia của etrời cao.

Không 4khí trầm emặc một b8lúc lâu, 9cuối cũng 31cũng bị eNhĩ Sanh fphá vỡ, 75nàng lớn 47tiếng nói: f8“Các người 8nhớ kỹ 02đây, cứu 2các người 7không phải ethiên địa, 2cũng chẳng b4phải trời eecao, lại 1bcàng không a6phải thần 6tiên, chỉ elà...” cNhĩ Sanh ddđảo đảo d3tròng mắt, 39cười nói: 7“Chỉ là 0một đôi 04phu thê bình d1thường, dthê tử 5xinh đẹp 8bcó tấm flòng thiện elương, dung 4mạo khuynh 8quốc khuynh 6thành, hoa 0nhường 4nguyệt thẹn, 3fthiên hạ 3vô song, 9mà trượng fphu của b2nàng vô 8cùng anh d6tuấn tiêu 5sái, phong 9lưu phóng ckhoáng, kinh atài tuyệt bdiễm, thế 8gian không 75ai sánh được.”

Cái 8bnày... đâu fatính là 80phu thê bình 21thường?

Trường b8Uyên nhìn 73Nhĩ Sanh, 8khóe miệng 6giật giật, 70song không 33hề lên ctiếng phản 5bác. Thấy 1vẻ mặt 7cnửa nghịch ecngợm nửa 54kiêu ngạo 8dcủa nàng, bdtrong lòng aahắn có 54chút ngứa 6angáy, những aacăm phẫn 06cùng oán 0hận nãy bgiờ đều d3vì chút b2ngứa ngáy anày mà tản 7đi theo gió.

Nhĩ 5Sanh một 0hơi đem 12những từ d5ngữ hoa efmỹ khen 3ngợi người akhác mà 6cmình có 18thể nghĩ d2được nói e8hết ra, d2hù mọi angười phải dthán phục 0không thôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh dngửa đầu fđắc ý, 07nắm tay 6Trường 4Uyên rời bđi: “Chúng 8ta là những 4người khiêm datốn, làm 9chuyện tốt dakhông lưu e5lại danh 87tính, nhân 6lúc trời 8tối mau d9rời khỏi 7đây thôi. a © DiendanLeQuyDon.comĐã lâu 2không gặp 6sư phụ, 4sư tỷ, c1ta rất nhớ 15họ. Chờ cfkhi trở 4về Vô Phương 06cáo biệt 8họ xong, 22ta sẽ vứt 8bỏ tất 36cả, cùng 2Trường 9Uyên ngao cdu tứ hải, 95chàng thấy 8có được 91không?”

Trường 95Uyên lắc f5đầu: “Được e3thế thì atốt, nhưng 8việc này 75vẫn chưa 0dgiải quyết 93được trọn 38vẹn.” 4Nhìn về b7phía cổng 86thành xa 4xa nói, “Chúng 7ta cướp 4lương thảo 0dtích trữ 1trong quân fdoanh, chút 8ít đó chỉ 1tháo gỡ 80được chút akhó khăn 4etrước mắt, c8nhiều lắm fduy trì được 8mấy ngày, etrong lúc acấy nếu 8cửa thành 5dvẫn đóng 9chặt như ecũ, chỉ 53sợ bách 8tính đều 6sẽ chết 8fđói.”

Nhĩ fSanh vẻ 5emặt nhất bethời ngưng 1trọng, cân 44nhắc một d9hồi nói: d“Trực 04tiếp tháo 53cổng thành 0dxuống là fxong.”

“Không 30được.” 7Trường 7Uyên nói, ed“Ngoài 86thành có 9dbinh sĩ đóng aquân, có 0thể thấy 87nơi này 2chính là 07một điểm bquân sự 4quan trọng. f8 © DiendanLeQuyDon.comNếu tháo 8cổng thành, 0sau này cư b4dân sinh csống ở 5đây lấy 26gì ngăn f0cản kẻ 92địch bên 00ngoài xâm 2cphạm, đó 98là thứ cnhất. Thứ 33hai, quân 57đội chịu 4sự quản 52lý của c0quan phủ, 89thành chủ 54hạ lệnh 8cđóng kín 1cổng thành, 5frõ ràng 1eđã thương celượng trước c4với tướng calĩnh chỉ d0huy đội 4quân kia. 70 © DiendanLeQuyDon.comChỉ e dân 5chúng có 8dra được d8khỏi thành 1cũng bị 1quan binh 2tàn sát.”

Nhĩ 8Sanh không cdbiết nên alàm thế 4nào, gãi cdgãi đầu 6cnói: “Vậy 3nên làm 0dgì bây giờ?”

“Khiến bhọ tự 70nguyện mở ccổng thành.”

“Ý e1chàng là...”

“Có 28thể lợi 0edụng tên 8thành chủ.” 92Trường 0eUyên đảo bbmắt nhìn 32về phía 5xa, trên 5tai có chút dbđỏ bừng 3ekhả nghi ca“Nhân tiện... 0 © DiendanLeQuyDon.comCũng ép 3hắn đem 0những gì bemình biết 6nói hết 5cra. Cũng, 63cũng không 6để hắn 47mở miệng 1nói linh ctinh...”

Nhĩ dSanh dũng ecmãnh vỗ f8ngực nói: fe“Việc bnày giao ccho ta.”

Thành bchủ mập 29mạp lại 5một lần cnữa bị flợi dụng. d © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 6bcũng không 42khách khí 8với hắn, 9điều gì a2nên hỏi 9đều hỏi, 7nên nghe e5ngóng cũng dnghe ngóng 0hết, tuy arằng có bmột số 33chuyện nghe 90xong phải 2mặt đỏ 28tai hồng dfnhưng tốt 28xấu gì 1dcũng nên c2thu thập 49hết. Tra 6hỏi xong, fnàng liền 82mang theo 49tên thành d3chủ mập 9đi đến 50nơi đóng 1quân ở 16ngoại thành, bcùng vị 5tướng quân 1râu xồm 6làm một ecuộc giao ddịch — 0hai ngày 3sau, dùng 4tên thành 4chủ mập 67đổi lấy 3eviệc mở 9cổng thành.

Nhĩ 7Sanh cảm 6ethấy cuộc fgiao dịch 2cnày vừa 71buồn cười dlại vừa b7đáng sợ. 2d © DiendanLeQuyDon.comĐều là cngười một 2nước, một cmạng của fthành chủ cđổi được 1rất nhiều 95tính mạng 70người dân atrong thành. 26 © DiendanLeQuyDon.comĐều là 9người, 98vì sao người e5thì phú 97quý, người blại thấp 7kém? Quan 7phụ mẫu? 0Chó má, f8có loại 2echa mẹ bỏ 0mặc sự 60sống chết a9của con fmình sao? 4Đầy tớ 5của dân? ccCàng chó 3má! Có loại enô bộc 85ngồi kiệu, 6để người 9bta quỳ lạy 38chắc?

Nhĩ e4Sanh cũng 4bbiết, dù cfcó bất ddbình thế 1dnào, nhưng a6đây lại 74là sự thật, 02cái gọi 9là... Mệnh.

Hai 9ngày sau, e8một đội f0nhân mã ddđược điều 4dđộng đến 0emở cổng 7thành. Nhĩ eSanh cũng 8đúng hẹn agiao ra tên e8thành chủ eamập, nhìn 0bhắn từng 22bước lảo 2cđảo điên fcuồng chạy 4về phía cvị tướng cquân râu 4xồm, nàng 1gãi gãi dđầu, đang fmuốn nói cmình là 8người giữ achữ tín, bnàng chợt a0kinh hãi cphát hiện 0phía cổng 1thành bập 6bùng ánh 21lửa, từng e0căn nhà d4nối tiếp b9nhau bị 4ngọn lửa 8thiêu rụi!

Một 3toán quân 45mũ giáp bchỉnh tề, 72hướng lưỡi 0agươm sắc 3lạnh như 5băng chĩa evề phía 6enhững người a5dân ý đồ echạy ra d4khỏi thành, 5bđem họ 3chém chết.

Kinh f2sợ khi thấy 20cảnh tượng fấy, nàng bbất chấp 6che giấu 4bản thân f4là người ftu tiên, 0dđề khí d1phi thân eđến tên abinh sĩ gần 3cnhất, đem 7clinh lực dtụ trong blòng bàn a7tay, một bchưởng 5chụp lên 1cvai hắn. 59 © DiendanLeQuyDon.comKẻ kia trúng 6chiêu, cả 4cngười liền 9văng ra thật 1axa. Nhĩ Sanh 72cứu được 6emột người, enhưng số abinh sĩ tiến 2vào thành 6không ít, 33khắp nơi dđều là ftiếng kêu 8ela thảm 7thiết, Nhĩ fSanh gấp 05đến đỏ cmắt, chẳng 5biết nên d9làm thế 14nào cho phải.

“Trường 6fUyên! Cứu 0người!” e5Nàng hét 41lên một 5tiếng, tay bcnắm Nhất d1Lân kiếm 98nổi giận 9dđùng đùng 7fđi tìm tên 84tướng quân 8râu xồm e1tính sổ.

Khoảnh 55khắc nhìn 6cthấy tên cđó, Nhĩ 2aSanh một 3dkiếm xẹt 6qua ria mép c2hắn. Tức dkhắc, đầy 8đất toàn 58là những 3sợi râu 6đen, binh 45sĩ xung quanh 0fthấy vậy ckinh hãi, fgào thét cbảo vệ 6tướng quân, 0nhưng những 7bkẻ tầm athường dnày võ nghệ 2sao có thể 13bằng Nhĩ c4Sanh, chỉ 94hai chiêu 9đánh xuống a8đã bị 6linh lực 4dcủa nàng 50đánh bật 7ra xa. Nhĩ cSanh một ckiếm chỉ 7thẳng yết 0hầu tên 9tướng lĩnh, 4giận đỏ 42cả mắt: 5“Vô sỉ! 42Ta đã thả 3ftên lợn fthành chủ ckia ra, ngươi 73còn không 83giữ lời!”

Tên 0ckia vẫn e1còn có chút 97phong độ, 1ánh mắt 79lạnh lùng 5nhìn Nhĩ 4Sanh nói: f“Ta chỉ eđáp ứng 7cngươi hôm 54nay sẽ mở 4cửa thành, c0chưa từng 35hứa hẹn 3fqua cái khác.”

Lời c9hắn nói bdcũng là d7sự thật, eeNhĩ Sanh 6chung hăng 5trừng hắn: f“Quân sĩ 3có nhiệm 3vụ bảo 4vệ quốc 15gia, bảo 39vệ dân 6chúng, bách 4tính dùng 4tiền nuôi adưỡng các 2ngươi, các 44ngươi lại 62hướng lưỡi 2gươm về 5aphía họ? 6Còn không 72bảo những 3kẻ hỗn ccđản kia 2dừng lại!”

“Hừ, 84đúng là elòng dạ 9ađàn bà, 5enếu để 27dịch bệnh 2lan ra bên 79ngoài, những 50kẻ phải 0chết không 0echỉ mình 7dân chúng 3fthành này. b © DiendanLeQuyDon.comLúc này 4bgiết họ, d6thiêu hủy 98tất cả, angăn chặn dbệnh dịch 6truyền đi 00mới là cbnghĩ cho d0đại cuộc.”

“Ngươi 4xéo đi!” 6Kể từ 9ngày bái 7enhập Vô 6Phương, 49đã rất f9lâu Nhĩ 7Sanh mới dlại nói 4tục, hôm dnay tức 2giận, cái afgì cũng 56không quan 68tâm. “Tên 0lợn thành 4chủ kia 27cũng ở eatrong thành, 0vì sao ngươi ckhông giết fhắn? Ta 0cũng ở ctrong thành cmột thời bgian, hiện e4tại còn acùng ngươi anói chuyện, f2sao ngươi 1dcòn không 72nghĩ cho bđại cục amà tự vẫn 8cho qua chuyện?”

Tên c7tướng hừ 8lạnh: “Ta evốn là 5Trấn Nam 2tướng quân 76của Đại 8Khải quốc, 72cùng đám edân đen, cmệnh như 2ephù du há 9có thể csánh được e8sao?”

Đám 4cháy ngày cmột lan erộng, ngọn 4lửa bốc 2lên tận 8trời. Ngạo 21thành ngập 3trong khói blửa cùng a8những tiếng a0gào khóc 04bi thương, 22tuyệt vọng 1đến nghẹt 0thở.

“Không 06sánh được 7với ngươi?” bÁnh mắt cNhĩ Sanh bchợt lóe 9lên mấy atia tà khí a0ngoan độc, 5bàn tay nắm 64Nhất Lân akiếm run 8rẩy tựa 41như đang 6cực lực 6bkiềm chế 4thứ gì 5đó, “Vậy eđể ta nói c7cho ngươi fbiết, nếu 6fmọi người a2trong Ngạo f4Thành này cđều chết 1hết, ngươi 6cùng đội 5quân của 3ngươi nhất 66định phải achôn cùng.”

Nhất bLân kiếm bblóe lên 0trong ánh 91lửa, mũi 7kiếm chỉ 6thẳng yết d5hầu tướng ccquân râu 7xồm, rạch 4một đường 0nhỏ trên 6cổ hắn, 0máu theo 02miệng vết 21thương chảy 85xuống. Thấy ddthần sắc 9Nhĩ Sanh 07như vậy, 67vị Trấn dNam tướng f9quân đã fđược tôi f3luyện nhiều cnăm trên b0sa trường dbcũng phải f1âm thầm 3đổ mồ 0hôi lạnh, bướt đẫm esau lưng. ee © DiendanLeQuyDon.comNuốt xuống 6một ngụm 8nước miếng, 6hầu kết c6trượt lên atrượt xuống f8khiến mũi dkiếm đâm 01sâu thêm 03một ít.

“Ta 2anói được 4làm được.”

Xung 6cquanh nhất 24thời im cbặt, tên 71thành chủ 1mập rúc dsâu vào 7etrong đám 73binh sĩ nhằm 1kiếm tìm 31sự bảo 2hộ, cả ecngười lạnh 27run, trong ebụng thầm 0khó hiểu, fvì sao trên 2người cô 54gái này b9lại đột 8nhiên tản 7ra nhiều... 7e © DiendanLeQuyDon.comsát khí 4bnhư vậy? 1Khiến đáy a3lòng mỗi bngười đều d4cảm thấy 1lạnh run.

“Lệnh 4cho bọn 6fchúng dừng 7tay.” Nhĩ 94Sanh nhắc 3alại lần 3anữa, trong ccgiọng nói aclà mệnh dlệnh không e7thể trái.

“Điêu fdân lớn b1mật!” 1Có binh sĩ 8equát mắng, 90“Dám uy d9hiếp tướng 67quân Đại c8Khải ta!”

Nhĩ bdSanh lạnh bblùng quét 6cmắt về 8phía hắn, 7khẽ phất 6tay, một d5cỗ linh 0lực mạnh 2mẽ phóng fra, bay về 6fphía kẻ 9kia. Chỉ 3thấy cơ athể hắn 54lập tức 5bay về phía 6sau mười eethước, 97ói máu như ađiên, lăn dcra bất tỉnh.

“Vì 5sao không 9giết hắn? 5Kẻ ngu muội, d7cổ hủ enhư vậy, 8dchết không fđáng tiếc.” 0Thanh âm 2bất nam a7bất nữ b3lại lần 66nữa vang cblên trong 0lòng Nhĩ 5Sanh, nhưng 3lần này acó cảm 72giác thanh 4âm đó rất 5gần, tựa bnhư thì 9dthầm ngay 1bên tai. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó 99khiến toàn 9thân nàng drun lên, ccơ hồ không 54khống chế f3được mà 0một kiếm 8đâm chết 4tên tướng 3quân râu 8xồm trước fmắt.

Nàng 8không nên dfgiết người, a3Nhĩ Sanh 4hiểu rõ, cnhững kẻ f5coi mạng 4bngười như 1cỏ rác 52này tuy đáng etrách, nhưng 72cũng không 3thể giết 7họ, nàng ađâu có d4quyền gì dđoạt đi csinh mệnh 9dkẻ khác. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu nàng 21làm như d1vậy, có 29khác gì 5những kẻ dđó cơ chứ...

“Nếu 6ngươi không 74ra tay, bọn 5chúng sẽ 8cgiết người, fđó là hành b8động được ftriều đình 0bảo vệ, 9được vương 7pháp cho cbphép. Bọn 4chúng sẽ ekhông bị 7trừng trị, 1sống an 1nhàn thảnh 9thơi hưởng 2thụ cuộc fsống ngày 61một tốt fhơn.”

Bàn dtay nắm 51Nhất Lân dckiếm càng 3run rẩy 5mạnh mẽ.

“Nhìn e7xem, bọn 54chúng đang 1làm gì.” cTrong đầu dcđột nhiên 15hiện lên 6rất nhiều 5khuôn mặt, 8nam có nữ dcó, vẻ afmặt họ eđều vô 7cùng hoảng dsợ; những 1fđứa trẻ fcất tiếng dkhóc như 2vỡ vụn e3bị một 5đao chém 78ngang lưng, 8còn người fgià bị 0dchặt đầu. b © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 45muốn gào 7lên, nhưng e3thế nào acũng không 89thể bật 1ra thành 93tiếng. Cổ bhọng có 0cảm giác atanh tanh, 36cơn giận fnày đây cgiống như e0đang muốn 88bộc phát. 8d © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói 03kia lại ctiếp tục 9cvang lên, c0“Số mệnh 67đã định, 6họ sẽ 05phải như cvậy? Bị etàn sát dhàng loạt, 48bị giết 85hại? Bọn 5ahọ đã fflàm gì sai? 7Nhĩ Sanh, angươi cảm 8nhận được e2sự tuyệt 7vọng và 01kinh hoàng 0fcủa họ cchứ? Vì besao không 0giết những 9tên đồ ftể như cnhững kẻ 0ctrước mắt, 3trả lại 11sự thanh 39tĩnh cho 0cthế gian 9này?”

Câm 4miệng...

“Nhĩ 2Sanh, nếu abđã không ecòn cái 38gọi là dcông lý 32và vương eepháp, ngươi 0còn băn 9fkhoăn cái 1gì? Sát 0thì chỉ 1có sát mới 04ngăn cản eđược .”

Câm 0miệng.

“Tội fác tồn 00tại trên adthế gian 9anày, không 0nên bị dhủy diệt dsao?”

Câm 0miệng!

Nhĩ 5Sanh bưng 9dkín đầu, emột chưởng flại một 1chương tự 8nện vào 3dđầu mình: 3“Câm miệng! ffCâm miệng! dbKhông cho 53phép nói fanữa!”

Tướng equân râu 2fxồm thấy aNhĩ Sanh b3đột nhiên 1thu kiếm, ealại vô f2cớ nổi 5cơn điên, 49trong lòng 00mừng thầm, e3vội nắm f6chắc lấy ecơ hội, 7lăn một 63vòng trốn 85sang một 0cbên, lập 5tức được 83đám binh 8sĩ từng 9tốp từng ctốp chắn dtrước mặt. 7d © DiendanLeQuyDon.comTrấn Nam 1ftướng cho blà mình 6đã an toàn, a6lập tức a5hét lớn: 94“Trảm 3được yêu 2anữ, trọng 8ethưởng 37xứng đáng!” 15Binh lính dexung quanh 1nhận lệnh, 84đồng loạt 55xông lên, 2fcùng chung a0mục tiêu 6lấy bằng ađược cái 1ađầu trên 26cổ Nhĩ 6Sanh.

Lúc 0này, gió eđột nhiên bengừng thổi, abNhĩ Sanh bcũng bất angờ sững dlại, bất c5động. Mấy 94sợi tóc 0brủ xuống a3che đi biểu 7cảm trên 4khuôn mặt a5nàng. Giờ d9phút này 29chẳng ai 24muốn đi ctìm hiểu 3nét mặt 7nàng thế anào, tất 61cả chúng e7đều muốn 0agiết nàng, csau đó lĩnh 1thưởng, f4không hơn.

Rất 8nhanh một 2bthanh đại 3bđao đã 0bổ về e8phía Nhĩ 5Sanh. Chỉ f8thấy, đột abnhiên cuồng 4phong nổi 0clên, cát 4ebụi bay 4mù mịt, 32tầm mắt 98mọi người 6đều bị 55chặn lại. d2 © DiendanLeQuyDon.comRồi, một 3tiếng thét 9thảm thiết, cthê lương 2vang lên. 8 © DiendanLeQuyDon.comMọi người 4phục hồi 4lại tinh 94thần, vừa ackịp nhìn 8Nhĩ Sanh 58một kiếm e2chém vào babụng tên 1lính, nội 10tạng vương 09vãi đầy 8đất. Tên 6lính vẫn 51chưa chết 9chẳn, ngã dbịch xuống 1đất gào efthét thảm 0thiết.

Chém cngang lưng...

Mọi fdngười chỉ f8cảm thấy 5dạ dày 85lạnh đi, 2đồng loạt 53kinh hãi cfnhìn về d6phía Nhĩ 3Sanh.

Ấn f9ký hình 4ngọn lửa emàu đen cenổi bật 55giữa ấn 1đường, 1lệ khí f3tản ra quanh 60thân tựa 1hồ như 3muốn ngoan 65độc thiêu 0hủy hết 1thảy.

Thanh b6âm bất 1dnam bất cnữ trong dđầu Nhĩ aSanh cười 9rộ lên:

“Cần 2phải hủy 89diệt, hủy 8diệt tất 14cả.”





Chương 5cthứ ba mươi felăm: Đọa 84ma

Các dbinh sĩ trong 02thành cũng 6không dễ 9đối phó, 3alại còn aphải bận f6tâm đến adân chúng, 05vì vậy dTrường 8fUyên không a0thể thi 0triển pháp 79thuật một 57cách bừa 8dbãi. Từ dphía Lộc 42Sơn truyền 55đến từng 47trận tà c4khí khiến cdhắn vô 5dcùng lo lắng, fcho dù đã aacố hết 08sức, nhưng 34khi tìm được cNhĩ Sanh, 72tất cả bđều đã 5muộn.

Bốn a9bề bị dmáu tanh 09nhuộm đỏ, dmùi huyết 75tinh gay mũi b3tràn ngập c9trong không 3khí, khó bngửi khiến dngười ta b5ghê tởm 9muốn ói.

Nhĩ 0Sanh ôm gối, 2cô độc 0ngồi bên 5một đống 1thi thể bchỗn độn, fcả người 7đều là b6máu, nhìn 7mà rợn angười. 00 © DiendanLeQuyDon.comNàng tựa 0đầu chôn 67ở giữa afgối, hình bnhư đang 0khóc.

Tim 8bnhư thắt a4lại, lời 5muốn nói 34nghẹn nơi bcổ họng, 4nhất thời 1Trường dUyên cũng c5không biết 47mình nên 0làm gì. 9 © DiendanLeQuyDon.comLẳng lặng 1đứng đó enhìn Nhĩ 2Sanh một 2hồi cuối c0cùng hắn c6cũng bước 1tới trước c3mặt nàng, bngồi xổm 5xuống, bàn 07tay đưa f6lên, do dự 5muốn xoa eđầu Nhĩ f6Sanh.

Giống 6như cảm 50ứng được 90điều gì, 3Nhĩ Sanh 6im lặng cnghiêng người, 2né tránh 64bàn tay Trường 6Uyên.

Bàn 4tay Trường a5Uyên dừng 7asững trong 9không khí, anhưng chỉ 1trong chốc 2lát, hắn cfcàng thêm akiên định 6đặt tay 8lên đầu eenàng, thân 08mật xoa cđầu, giống 3như bình 3cthường a7hắn vẫn 8làm. Trên 14tóc Nhĩ 5Sanh nhiễm 7không ít amáu, Trường 6fUyên nhẹ 8nhàng xoa 12đầu nàng 3một lúc, 79bàn tay liền bfbị nhuộm 57đỏ. Hắn 13bình tĩnh 89nói: “Đừng ccsợ, ta ở 6đây.”

Nhĩ 5Sanh vẫn bchỉ cúi ffđầu, giống 6như không 3quan tâm 1cđến bất b7cứ thứ 46gì. Ôm thân cmình đầy 4máu của f7nàng tiến 98nhập lòng amình, ngây 6ngốc vỗ 9nhẹ lưng 1cNhĩ Sanh, dkhông ngừng 0thì thầm 8ebên tai nàng: a“Nhĩ Sanh, dTrường 3Uyên ở ađây, đừng 7dsợ.”

Thân chình cứng dngắc trong blòng hắn 87dần mềm 40xuống. Nhĩ 0Sanh cực 30lực nén 1xuống tiếng 1dkhóc nức 5nở, đôi 89tay chầm dchậm lướt 1qua bên tai 1Trường b9Uyên, móng 4dtay sắc 8nhọn cong a4lên, bóp 0chặt lấy d7cổ họng 1bhắn. Tim a6Trường 36Uyên thắt 2lại, theo 3hơi thở 1Nhĩ Sanh 0truyền đến, 7hắn cảm 3nhận được b0nàng đang 1khó chịu.

“Ta 3… Không 8dừng được.” dMột lát 25sau, Nhĩ 44Sanh mới 1miễn cưỡng 47lên tiếng, 9cả người ckịch liệt abrun rẩy, cnói năng 09lộn xộn, 9“Khi ta dđịnh thần 97lại, bọn 2họ … Bọn 9họ cứ dnhư vậy, acứ như 72vậy … faCầu xin 25ta … Nhưng, anhưng mà 7bta không a6dừng lại ađược, 9bàn tay này 3không nghe btheo lời 1ta, ta thế 5nào cũng ckhông dừng 0dlại được.”

“Không bthể trách f2nàng.” 1Trường baUyên vỗ 7dnhẹ lưng 31nàng, cố fdgắng khiến 0giọng nói fcủa mình 7dđược rõ dràng, bình 4tĩnh, “Là 19tà khí trong 6cơ thể bnàng tác 2quái.”

Lưng 4Nhĩ Sanh e2cứng đờ, 4nàng buông 5tay đẩy 80Trường aeUyên ra, 92từ trong elòng hắn bdngẩng đầu a4nhìn lên, 4đôi mắt 1đỏ rực 46ngơ ngác fnhìn hắn: 41“Ta như d8vậy … 3Là do tà fkhí tác dquái sao?”

Hắc b3tuyến dưới 6clàn da Nhĩ 3Sanh khẽ canảy lên, 9dtừng đường, cetừng đường 1tụ lại 51giữa mi c4tâm nàng, f6tạo thành fhình ấn 9cký ngọn d5lửa màu 8đen.

Trường 4Uyên ngẩn 2người, 3có chút ekhông dám 3tin, đưa 11tay chạm bvào ấn 7ký giữa 4ấn đường 2Nhĩ Sanh. c2 © DiendanLeQuyDon.comTrong chớp 8emắt đầu 3bngón tay 59chạm đến ceấn ký kia, 3Trường 1Uyên lập 29tức cảm ethấy đầu 9ngón tay 3đau nhói. 33 © DiendanLeQuyDon.comHắn buông 3tay, sắc 19mặt trầm axuống. Trong 4thiên hạ, 9chỉ có 4một loại c1ấn ký đối 0chọi, bài 40xích thần c4lực như 2nước với 13lửa. Cho adù Trường acUyên vẫn d3tiếp tục ekhông muốn fetin, nhưng 72sự thật 63đã quá 1rõ ràng.

Nhĩ 9Sanh đọa betiên nhập 6ma, chỉ 19sợ từ aanay về sau 39sẽ dần cedần đánh dmất lý 5btrí, biến cthành một caquái vật e5… chỉ 50biết giết 7chóc.

“Trường fUyên …” aNhĩ Sanh 8bthấy Trường 1cUyên trầm d0mặc không 41nói gì, 07trong lòng ckhông khỏi 1sinh ra sợ 2hãi. Túm 3chặt lấy 2eống tay 38áo hắn, 7nàng ép 55xuống sự frun rẩy 39cùng e ngại e6trong thanh fâm, nói: 8c“Ta biết 4bộ dạng e4ta bây giờ 2không dễ f7nhìn, vừa dbẩn lại 7lôi thôi, eta cũng biết ftrông ta 5thật đáng 23sợ, nhưng 3d…”

Nhĩ cSanh cúi 0đầu, nhìn abàn tay đầy 0máu của fcmình, lại anhìn Trường 7Uyên, dù 34trong bất ccứ hoàn fcảnh nào 39xiêm y cũng 6không nhiễm 3chút bụi 1trần, nước 7bmắt nàng d3lạch tạch 30rơi: “Chàng e9có thể 4không ghét 21bỏ ta không? bcNhững người eckhác đều 6ccó thể, 4nhưng dù 37cho ta biến b7thành thế 32nào, chàng a8vẫn ở bbên ta chứ?”

Nhĩ 1Sanh có dũng 4khí nhận blấy hết 90thảy sự dchán ghét, 2dmất mát b0hay phản 23bội, bởi 64vì nàng 1còn có Trường cUyên. Sự 5fkiên cường 6bcó thể 6giúp nàng e9chống lại a3toàn bộ dchỉ trích, 59chửi rủa, e5nàng không 2sợ mất 2đi bất 0cứ điều 9gì, trừ 3Trường 4Uyên.

Bởi 0cvì quá mức 6để ý, cquá mức d9ỷ lại fecho nên một 61khi không b0có Trường 0eUyên, thế 87giới của cnàng liền 80hoàn toàn fsụp đổ.

Chẳng c3cần tấn dcông, cũng acó thể bddễ dàng 0bđưa nàng cevào chỗ echết.

Trường 0Uyên lẳng 4lặng nhìn 05nàng trong 95chốc lát, 3rồi hắn bcvòng tay 1qua cổ đỡ 8lấy đầu 7Nhĩ Sanh, 52khiến đầu 33nàng hơi engả ra phía 32sau. Tiếp 7fđó, Trường 8Uyên dịu ddàng dán 5bờ môi fấm áp của 0mình lên 7trán Nhĩ 0Sanh. Đau eđớn đến 83tận xương 3tủy gào 01thét bên 3khóe môi, 6hắn lại enhư không 6hề cảm 5thấy, chỉ 55nhẹ nhàng 3thì thầm: 3b“Thừa 6quân nhất 1fnặc, sinh 36tử tương 5tùy, bất 33ly bất khí a.”

Trường fdUyên không 3ebiết tình 3cảm hắn 5dành cho 6Nhĩ Sanh 6có phải 5yêu không, 3và cũng 6vì ăn nói 6vụng về ebcho nên chưa batừng nói 6những lời 2dễ nghe 65với nàng, e9nhưng hắn 6cnguyện dùng a5một đời, 7một mạng 5enày hứa 5fcho Nhĩ Sanh, 3một đời 5bình an.

Lúc 8trời chạng 71vạng tối, 05cuối cùng f5hai người 3fcũng quyết 04định rời ckhỏi chốn 8Tu La này.

Tâm 54tình Nhĩ 4fSanh dần 1hồi phục, 00hắc tuyến bcli ti trên 04mặt nàng 72dần biến 7mất, màu 7sắc ngọn elửa giữa aấn đường acũng nhạt 2đi nhiều, 6esắc đỏ 52trong mắt 6tan đi, hồi ephục lại c7đôi mắt 1chắc bạch e5phân minh. bb © DiendanLeQuyDon.comĐứng dậy, 6nhìn một b1mảnh huyết 79tinh do chính 6mình tàn a1sát mà ra, 8anàng lặng calẽ quỳ dgối, dập 77đầu ba 7cái.

“Ta 8sẽ chuộc 0tội.” aaLúc dán cdmặt xuống 2eđất, nàng 8anhỏ giọng 79nói, “Ta 0sẽ chuộc 1tội.”

Trường 3Uyên nhìn 61tư thế 5ckhom người 76hèn mọn 4của Nhĩ bSanh, bỗng dnhiên nghĩ 8đến “lời 2tiên tri” ccủa Nữ cOán. Chiếu 05theo tình bbhình hiện 4tại, những b1ngày tháng 5sau này của eNhĩ Sanh 85nhất định d3khó tránh 8khỏi vòng 5lao ngục a5tai ương, f3nhưng thật amay, bất 44kể là Vạn 32Thiên Chi 7Khư hay Hoang bbThành Vô 6fCực, hắn b2đều đã 1đến.

Nhĩ 1Sanh không b7rõ bản 8thân quỳ c6ở đó bao 9lâu, mãi d6đến khi dTrường aUyên nâng a9nàng dậy, cnói: “Ta 9nghe nói 25đọa tiên 5Trường 02An ba lần 3thành tiên 7bba lần đọa f9ma, một fkhi đã vậy, 5ftrên thế 2dgian này aaắt hẳn 69có phương 3pháp bài 93trừ ma ấn. 8 © DiendanLeQuyDon.comChúng ta 5cùng nhau a2đi tìm.”

Nhĩ 1Sanh suy nghĩ c5một chút, 67nói: “Trường 1Uyên, hay 0bchúng ta 8evẫn về deVô Phương bđi. Trong 1tàng thư 9fcủa Vô bdPhương hẳn 9không thiếu 9enhững bản 7cghi chép dvề chuyện ccủa Trường 8An. Chúng cta cứ cắm 6đầu tìm 93kiếm mà c8không có a3manh mối 9chi bằng 57trực tiếp fvề hỏi 4tiên tôn, 31so ra tốt chơn nhiều.”

Trường 5Uyên đương 71nhiên không 4phản đối.

Hai bngười đi 37rồi, từ 4trong đống btay chân 11cụt lủn 09lăn lóc 5ftrên mặt fđất bỗng 6nhiên một 4bàn tay giãy efdụa, thò 9ra. Bàn tay 86gắng sức 7đào bới, acchỉ chốc b8lát sau đã fđào ra được betứ chi, frồi lại d4một lát afsau, tên 28thành chủ 9béo mập d6hổn hển cbbò ra từ 5ftrong đám bthi thể. 5 © DiendanLeQuyDon.comHắn cả bngười đầy 7máu nhưng 5cũng không 2bị thương cgì nặng. 4 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt d8hoảng hốt 72cùng e sợ, agiống như b4bị dọa 4bay cả hồn 4phách, miệng ddkhông ngừng 5thì thào: 8d“Vô Phương 11…. Vô Phương 17…”

“Vô 1Phương tiên 63môn… Muốn 5làm phản.”

Ngạo 8Thành nằm 5ở phía 8tây bắc fVô Phương, ctừ đây 77đến đó 2ckhá xa, cho 3dù là ngự 52kiếm cũng 3phải mất 70hơn một 4fngày mới c8đến được. 37 © DiendanLeQuyDon.comTrước đó 94Nhĩ Sanh 2cđã dùng 40quá nhiều elinh lực, 70đi không e6bao lâu, 74sắc mặt a1nàng liền 9atrắng bệch, fkhó đi tiếp 0được, 4hai người 8quyết định 7vào trong d9thành trấn 60nghỉ tạm f8một đêm.

Dân achúng trong 1dthành đều 2tỏ ra căng cthẳng, giống 2bnhư là hưng c5phấn, lại 8như là có 8chút lo sợ 72không yên. 09 © DiendanLeQuyDon.comSau khi nghe 2fngóng một 9hồi, Nhĩ dbSanh mới 69biết được 2dnhững chuyện dxảy ra sau afkhi nàng 5tiến vào 41Hoang Thành dVô Cực.

Hoang fThành Vô 37Cực hiển 3dthế, đám byêu quái 5vây công 1Vô Phương 5bị đọa btiên Trường 0eAn đánh 8flui, nhưng 2achính Trường 4An lại thần bthần bí 26bí biến d6mất nơi 43tấm bia ddưới đáy 34hồ. Sau 32khi Trường aaAn mất tích, 7dấu tích 5eHoang Thành 8lại bị fhồ nước e8phía sau f0núi Vô Phương bbao phủ. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrường 06An mất tích, 7đám yêu 40ma vốn bị 59kinh sợ 8lại bắt 61đầu nổi 4lên tà niệm. f © DiendanLeQuyDon.comLần này 43chúng không abcông khai abcông kích, 34chỉ âm 2thầm bắt b1không ít 9đệ tử bcVô Phương 6về ép hỏi 92phương pháp 4dphá giải 4kết giới e6Vô Phương, frồi tàn 5cnhẫn sát 52hại họ.

Các ftrưởng elão Vô Phương 9vô cùng 56giận dữ, fthỉnh cầu 8tiên tôn 19hạ lệnh d8tàn sát 0cyêu quái, avà người 7đã đồng 11ý. Những f0ngày sau e5đó Vô Phương ftiên sơn b1chìm trong ahuyết tinh, a6giết chóc 8cthảm thiết.

Nhưng 0hai ngày 5atrước, ccó người ddtự xưng echưởng 3môn của 9bmột tiên f2môn nhỏ, d2gọi là eLỗ Trĩ, 6nói Vô Phương f0nhiều năm 0qua vẫn 8luôn giấu 9kín cửa 3vào Hoang cThành Vô 3Cực, có 53ý đồ đen 0tối, các 1amôn phái 7tu tiên khác 5anên đề 6phòng. Hắn ccòn nói a9Vô Phương 2tiên tôn 56sống lâu 12hơn nhiều 6dso với những dekẻ tu tiên 85bình thường, 8dung mạo 3btrăm năm equa cũng dbchưa từng 2athay đổi, 7alại không 0thấy phi 0ethăng, nhất 1định đã b3nhập ma.

Lời evừa nói 93ra, giới 36tu tiên lập 46tức nhốn 8dnháo. Vốn 2cđến giúp 37Vô Phương d8trừ yêu, 4các môn cphái khác 2chẳng nói 32chẳng rằng 6dần dần elui về, 0nhất thời, daVô Phương 5blâm vào dcảnh một 60mình chống 7đỡ với 56đông đảo 50yêu ma.

Nhĩ 1Sanh nghe 8tin, gấp eđến đứng angồi không 9cyên, vội 26vã lôi kéo 5Trường 8Uyên nhanh 98chóng trở 5lại Vô dPhương.

Trường eUyên ở 50bên Nhĩ eSanh trên 9Vô Phương dba năm, biết b6rõ thực 3lực Vô 4fPhương, 1hắn bèn d4an ủi: “Đám 9tiểu yêu 64đó dẫu 25có kéo về efđông hơn 7cũng chỉ 7là một 9toán quân 7ô hợp, a8căn bản dkhông thể dlay chuyển fađược Vô afPhương.” afNhưng trong 4lòng hắn 57cũng hiểu d0rõ, đối 79với tình 3cảnh Vô 4Phương bây 98giờ, thứ 8đáng lo fcngại nhất 7echính là blời đồn 0đang tản 0mác khắp 68nơi.

Tiểu 8yêu không e0đáng sợ, anhưng nếu aVô Phương 9dđúng thật 1có bí mật 62gì giấu 8cdiếm, chỉ 4e sau này 7flúc thực 5esự lâm 2fvào hiểm ffcảnh, cũng 9sẽ không acó ai đến afcứu viện, a5bị cô lập 1mới là 53đáng sợ 9cnhất.

“Không 05được.” 7bNhĩ Sanh 65nói, “Dù 42thế nào 5ta cũng không 9an tâm, cũng b1nghỉ ngơi 4đủ rồi, 00thôi chúng bata trực 89tiếp về 46Vô Phương 2đi.”

Trường 60Uyên thản 14nhiên đáp: f“Nàng có bthể ngự dkiếm bao 8dlâu?”

Nhĩ aSanh ngẩn bra, lập 5ftức bày 3ra khuôn d5mặt đáng c6thương, adtội nghiệp 4nhìn hắn: 7“Trường 1dUyên …”

Hai cngười nhìn fnhau một a0hồi, Trường 0Uyên trầm 30mặc chuyển 87tầm mắt csang nơi 77khác: “Nàng c4cần phải 3cnghỉ ngơi.”

Nhĩ 1Sanh ủ rũ 7cúi đầu, 7lại yếu 6ớt gọi fmột tiếng 5dTrường bUyên. Lỗ atai hắn 22giật giật, 88mặt vẫn 6không chút aeđổi sắc, bnhìn về 1nơi khác. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 2nắm lấy 8ống tay 6áo Trường dUyên, yếu 22ớt kéo akéo hai cái: c“Trường bfUyên, ta 7eđể chàng eacắn được e1không?”

Hắn 86nhắm mắt 33lại, khóe 6emôi khẽ 9nhếch lên.

Nhĩ aeSanh thất eevọng buông 31tay, đúng 8lúc ấy 13lại bị 2Trường aUyên giữ 06lại, nắm 0chặt lấy. 87 © DiendanLeQuyDon.comNhĩ Sanh 21kinh ngạc 50nhìn lên, 4bchỉ thấy 9hắn mặt 64mày ôn hòa, d1giọng nói 8mang theo 9mấy phần 0đắc ý, 9vài phần 4bsủng nịch 02và có chút e4nén giận 5nói: “Đừng 7dụ dỗ acta như vậy e…”

Môi 5hai người 8giao hòa bcùng một ffchỗ, Trường 0Uyên giống 0như nghiện, 82thở dài 7nói: “Ta asẽ không echống cự dnổi.”

Cuối 4cùng, Trường ffUyên hóa 0cthành chân 8thân, để 5Nhĩ Sanh dngồi trên 8flong giác, 5nương theo 6tầng mây 4ebay về phía 4Vô Phương.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 8bthứ ba mươi 8sáu: Mệnh 2cbộ

Cửu f1Trùng Thiên, 9dđiện Thường fThắng, phủ deChiến Thần.

Mười 76dặm xung 40quanh phủ 1Chiến Thần 3đều là 5hồng mai 61đương kì 7ở rộ, choe hương 6ắc dưới 6ánh nắng 4ặt trời. f2 © DiendanLeQuyDon.comữ tử một f4hân bạch 1, uể oải d9ựa người 2ên một eaốc mai, eảnh rỗi f6ật xem từng 4rang mệnh 18ách, vừa fcem vừa không 4ehỏi líu bưỡi: “Chậc 73hậc, Ti 8ệnh tinh euân quả ehiên là 22ột nữ f9hân cay nghiệt 0cđến cực 4điểm, nhìn cem, hai kẻ dgốc nghếch 8êu nhau, 46hông thể 92gờ được 5ột người bdại nhập a1a. Mọi chuyện 3eau này nhất dđịnh sẽ ebi thúc đến 3bực điểm 8fa …”

Một agón tay nàng cekẹp sau 8tờ mệnh 27cách, đang 3định lật etiếp sang 3trang, chợt 8nghe phương 6xa có người adịu dàng 01kêu tên 1mình: “Tam cSinh.”

Tâm 8tư của ecnàng lập 5etức bị ehấp dẫn 5bởi tiếng 9gọi ấy, d5ngẩng đầu 8nhìn lên, 1đúng thật blà phu quân 9bcủa nàng— 6Chiến thần 9Mạch Khê.

Tam 6Sinh đem 0cuốn mệnh abộ đang 7xem tùy ý deném xuống 50đất, đứng 0dậy, vỗ 32vỗ mông, ađi về phía d9người nọ, fvừa đi b2vừa hỏi: 9“Thiên 5bđế tỉnh 1chưa chàng?”

Mạch dKhê gật 6đầu: “Tỉnh, enhưng vẫn 0chưa thể 7xuống giường 91đi lại. f © DiendanLeQuyDon.comThương tích 38do con rồng 2kia gây ra 59cũng không cnhẹ.” bNhặt cánh 9hoa vương 83trên tóc c3nàng, hắn 84cười hỏi: f“Hôm nay 5ekhông viết 01mệnh cách esao?”

“Dạo 2qua một d6vòng phòng ecủa Ti Mệnh, a8trộm mấy bcuốn mệnh 0cách về 71xem, vốn 97định tham bbkhảo một 7chút,  không b4nghĩ lại b2xem đến 07quên cả dthời gian.” 0Nói đến 57đây, Tam 78Sinh vô cùng 5cao hứng, eekhoác lấy 0tay Mạch d1Khê, vừa 5đi vào phòng bevừa nói: 82“Cuốn 1nàng ta để batrên bàn 9là đặc 1dsắc nhất. 3 © DiendanLeQuyDon.comLại nói, cTi Mệnh 31quả không 21hổ mấy 73ngàn năm 7chưởng 0quản mệnh dcách thiên 3hạ, hạ cabút thực abtàn nhẫn.” 89Nàng hớn 66hở đem 77những cố esự đọc bđược hôm 3nay sinh động 6kể lại 0cho Mạch dcKhê.

Sau eekhi nghe xong, 0Mạch Khê 8sửng sốt c0rất lâu, 1flập tức 8nghiêm mặt 2chỏi: “Nàng 9kia nhập 7ema sao?”

“Đại 3khái là 84như thế.” daTam sinh buông atay, nói.

Mạch 80Khê day trán: a1“Nếu ta bđoán không dasai, đó 6chính là cmệnh cách 5của Ti Mệnh aasau khi xuống 9trần. Ma 1tính nhập etâm, khó 9mà tiêu 0trừ, cho bdù luân 9dhồi chuyển 3kiếp cũng 4không thể f3tiêu thất. 72 © DiendanLeQuyDon.comLúc này d7nữ tử 90tên Nhĩ 8Sanh kia nhập 4ma, nói cách 97khác dù 4sau này Ti b0Mệnh có b0trở về avị trí c3cũ, trong 6lòng tất dtồn tại b9ma tính, 4không sớm 9thì muộn 8cũng từ fdthần đọa 1ma.”

Tam feSinh hoảng ahốt: “Ta 96phục nàng bcta rồi! fMệnh cách edcủa bản athân mà c4cũng nỡ 34hạ độc 5thủ, con 5người này 68càng sống facàng vô 82tâm vô phế!”

Mạch 12Khê lắc ffđầu: “Tính 6cách Ti Mệnh 6dẫu có 13chút tùy d8hứng, nhưng bevới loại fachuyện thế 1này sẽ 4không bao 6giờ nói fgiỡn, việc 3này có chút dkỳ quặc df… Nàng 9đưa cuốn cmệnh cách c9đó ta xem 0thử.”

Tam 7eSinh gật 84đầu, nhìn 38xuống tay 62mình. Không 26thấy bóng c9dáng quyển b7mệnh cách.

“Ách 4c…”

Cao cthấp sờ 26soạng khắp 9người một 8lần, nàng 9nhất thời fmồ hôi dlạnh đầy 7đầu. Xoay 1người nhìn evề phía 8rừng mai 9xa xa, mỗi 4cây mai đều 0trông thực…giống c3nhau. Tam dSinh gãi 40đầu, cười 95ha ha nói: d5“Mới rồi ahình như b5ta tùy tay fdném cuốn 8amệnh cách 06ấy xuống 86tàng cây 4mai rồi.”

Mạch cKhê không fdcòn gì để cdnói.

“Ta dkhông cẩn ethận, liền 1quên luôn 8là gốc 97mai nào. 4 © DiendanLeQuyDon.comHa ha …”

Mạch f5Khê thở 8dài một f6tiếng.

Khuôn d1mặt tươi 1cười của 19Tam Sinh nhất 3thời tiu f5nghỉu, nàng 3nắm lấy 6ống tay e6áo Mạch 2bKhê, lệ cđảo vòng 9quanh mắt, eatội nghiệp 74nhìn hắn 1fnói: “Ti 2Mệnh nếu 52ở hạ giới cdgặp phải 6achuyện gì, f4sau này trở 4lại vị 6trí cũ, abnàng sẽ akhông giết 5ta chứ?”

“Mệnh bbộ trước 28đó đã 3aviết xong, d1mọi chuyện b4sau này diễn 9ra thế nào fcũng sẽ 79y theo những 63gì đã viết dtrên đó. e © DiendanLeQuyDon.comChỉ là bbchúng ta 1sẽ không 3đoán được 2btiếp theo b5đây sẽ 9bphát sinh a1chuyện gì 6fthôi.” 81Mạch Khê 53dừng lại 97nghĩ ngợi cchút, sau 51đó nói 94tiếp: “Chuyện c5quan trọng c9liên quan c1đến thượng 97cổ Thần 94Long dù sao d3cũng phải 8nói với bThiên Đế.”

Nói 8tới đây, dTam Sinh đột 7nhiên hỏi: 2b“Thiên 9fĐế phải 4bchăng thích bTi Mệnh?”

“Hắn fcự tuyệt 1Ti Mệnh chơn nghìn e2năm, hẳn 9là không 78thích.”

“Nhưng beta lại cảm bthấy, biểu cdhiện của fbThiên Đế 3bay giờ bgiống như 8flà đang 5ghen.” Tam cSinh hí mắt 2nói: “Ti 98Mệnh xuống 3ftrần là 8một chuyện 7lớn. Chúng ethần tiên 0sống lâu 0năm, phần 0elớn đều dnhàn rỗi bđến phát echán, tuyệt 07sẽ không 6bỏ qua một 30chuyện bát 5cquái như 3thế. Nhưng 23lâu như 3vậy lại d9chưa nghe caai đề cập 2qua chuyện b0này lấy bmột câu. d © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 22là, có lẽ 9trừ bỏ 7hai chúng 18ta, mọi b0người đều 61không biết 1chuyện này, cbthậm chí 2vẫn cho 77rằng trước 7đó Ti Mệnh 6dbị Thiên 8Đế cự ftuyệt, thương 1ctâm quá 6độ, uống 1anhiều rượu 5dưới quỳnh 53trì, vẫn 1đang say 7ngủ.”

“Chàng dnghĩ xem, 4người có b6bản lĩnh c7đem chuyện 2fTi Mệnh 39hạ phàm cáp xuống, fdtrừ bỏ dThiên Đế, 3còn ai có 85thể?” dNói tới 5dđây, Tam aSinh nhíu 11mày, có 7chút nghi a2hoặc, “Nếu cđã không a3thích người c4ta, vì sao fThiên Đế 06còn muốn exuống trần 08xen vào chuyện ffTi Mệnh c5thành đôi 55với người ckhác? Từ 2từ! Để f0ta sắp xếp blại suy d5nghĩ đã 38…”

Tam 81Sinh vuốt 5vuốt cằm: f8“Chàng 9nói xem, 92có phải 5vì Ti Mệnh 9luôn thích 8hắn, chấp dnhất của 1cnàng khiến 8ahắn cho 78rằng việc 38Ti Mệnh dthích hắn 91là một 9việc đương b0nhiên, và 43chuyện hắn dbcự tuyệt 7nàng cũng 9là môt việc 50đương nhiên. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đến a7một ngày 8ehắn đột 7nhiên phát 62hiện, thì 4cra Ti Mệnh 5acũng có 7athể thích 5một người cckhác. Khi 93ấy trong 82lòng hắn f8bỗng sinh a3ra một cảm d0giác mất cmát, tên cThiên Đế 41luôn cao 82cao tại 6thượng 0ấy hẳn 63thấy rất fkhó chịu.”

“Ti 0Mệnh hạ fphàm, không b9lâu sau đó fdThần Long 4dthượng cccổ từ actrong Vạn cThiên Chi fKhư trốn 2era, tiếp cđến Thiên e4Đế cũng 4bđuổi theo 7xuống trần. 5 © DiendanLeQuyDon.comThiên Đế 4một mặt dở Thiên 0fĐình che 43chở Ti Mệnh, 6mặt khác 7lại xử fnàng hạ 68phàm đầu dthai chuyển 94thế. Không cangờ hắn 99cư nhiên 3blại bị 13Thần Long 01đánh cho cbmáu me đầm cđìa trở fbvề, hiện 5agiờ tỉnh 7lại cũng 4không lệnh bthiên binh ethiên tướng f8đi tróc enã Thần 4Long… Mạch 2Khê, tình f9cảnh này 7ekhông phải 6giống như 3amột người 6đàn ông 71thấy thê catử trước b8đây của 1mình tái 8giá, một 0mặt âm 7thầm đau 7lòng, gặm enhấm thương ectổn; một 4mặt làm 4ayên lòng cngười nhà, admặt khác 78lại muốn 83đoạt thê 77tử về, 23nhưng cuối 1bcùng lại 22bị trượng 4phu bây giờ 0của nàng a3ta đánh dfcho chật 1vật, nhưng bngười đàn công kia vẫn 3không muốn b7nhường 04thê tử e5lại e ngại 07người trong 5nhà biết a6bản thân 5xuất đầu 6…”

Mạch aeKhê sững esờ trong a4chốc lát, cblập tức e8lắc đầu, 39nở nụ 6cười yếu 4ớt: “Lần 87trước nàng acòn nói e9Thiên Đế 1và Thần 5Long có tình c5cảm với 3enhau , giờ e1lại so sánh 91họ như 7dvậy. Thiên 59Đế mà enghe được a1thế nào 92cũng đánh.”

“Hắn 3dlà Thiên e5Đế, chàng 5là Chiến 9Thần, hắn edlà văn nhân, 3động võ 19cũng đâu bđánh được achàng. Ta e2không sợ.” daTam Sinh nói 2rất chi 6hợp tình 7hợp lý, 64Mạch Khê 23nghe vậy 80chỉ biết 4dở khóc adở cười. d © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 1không để 5ý đến 1hắn, tiếp 59tục suy 8đoán, “Thiên 1Đế tính 47tình cương angạnh, bị engười ta d9đánh như bvậy là d1một loại c4sỉ nhục, cvậy mà 7hắn lại bakhông phái dngười đi 45bắt người 4akia về, 6ađích thị 0còn băn