Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Gởi bài 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17918
Được thanks: 8753 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương ff86: Trần 77Nguyên chịu 4nhục

Trần 48Dung trở 8lại trong asân.

Bình 55ẩu vừa 9thấy đến 3nàng đến 4agần thì 03vội vàng cnghênh đón: cd“Nữ lang.” 20rong ánh f4ắt tràn 37đầy lo fcắng.

Trần 1ung gật cđầu nói eới bà: 3a“Không 5eó việc aì, lang chủ fbđã chấp aahận cho egươi ở cại bên 1ạnh ta.”

Lời 70ày vừa 0bhốt ra, ffình ẩu 5bui mừng e3ô cùng, 30à liên tục 6ói: “Lang 2hủ quả ahiên là 39gười thiện 1âm.”

Thiện 3âm ư? Trần a8ung âm thầm 5ười lạnh 19ột tiếng, 6đi vào bên 0brong, nàng d3ừa đi, 1ừa nói 6ới vẻ fỏi mệt: ed“Nấu nước fho ta, ta 6uốn tắm f8ửa.” Ngày faôm qua bị e2nhốt trong 4phòng kia, 26nàng ngủ 4fkhông ngon, fbcả người 21vẫn căng bthẳng, nhu 25cầu cấp 4bách muốn 9nước ấm 6để thư 1dgiải.

Bình fẩu liên 02thanh đáp dứng, xoay 7người phân efphó một a3tỳ nữ 06khác.

Chờ 5đợi một dlúc, Trần 6Dung trở d7lại phòng ecủa mình, elẳng lặng 16ngồi trên 30tháp.

Đảo fmắt vài f2ngày trôi 32qua.

Mấy 2ngày nay, btrong thành 62Nam Dương bbchủ đề eblớn nhất a4vẫn là 8chuyện Vương eThất lang 4bbình an trở 02về.

Nghe dngười bốn 8phía không dfngừng nghị 0luận về 0Vương Hoằng, a9Trần Dung 8nhớ tới bkhi Trần 19Nguyên nhìn 8nàng, tươi ecười cùng dbthái độ eđều rất 2cổ quái, 07nàng cảm dfthấy bất can, ngồi 27trên xe ngựa, 1chạy tới 5phố chính.

Về 7phần sau cakhi ra phố ecó tìm được bVương Hoằng, 1cthỉnh chàng egiúp mình 75nói chuyện fhay không, cnhất thời 8Trần Dung 09còn chưa d4có biện 91pháp……

Trên angã tư đường, 0vẫn là 13tiếng người 0ồn ào, 07tiếng hoan 1ehô, tiếng f9cười đùa 88không dứt 1bên tai.

Xe dngựa của 3Trần Dung 1bchạy qua btiếng cười 25đùa tiếng f3hoan hô, 5nghe giọng e9nói của 0những người anày, dưới 4ánh nắng bấm dào dddạt vào 87đông, Trần bDung cho tới dbây giờ 3còn có một 1loại cảm bgiác như 1mộng như 31ảo.

Đúng 27lúc này, f1một tiếng 1kêu sợ cchãi truyền dđến: “Đó 3là cái gì evậy?”

Trần b3Dung còn 2chưa kịp cphản ứng, 51tiếng kinh 2hô đã nổi 1alên bốn 25phía, có 4người run 18run kêu lên: 93“Đó là 0thành Mạc 9Dương!”

Thành c2Mạc Dương?

Trần b9Dung rùng 8mình, nhanh achóng quay 45đầu nhìn clại.

Vừa axoay người, a8nàng cũng 2ngây người.

Chỉ 96thấy phía 8tây bắc 3có hơn mười 0cột khói 6đen cuồn 6bcuộn bốc e0lên tận etrời. Hôm 7nay thái 02dương sáng 7lạn, trời 27xanh mây 29trắng, khói deđặc cuồn 8cuộn này 5liên tiếp 20bốc lên, 6enhìn thấy 9mà ghê người.

Sau d3một trận ctiếng kêu 33sợ hãi, 9gần như 7là đột 0anhiên, tất bcả mọi 24người an 1tĩnh lại.

Đầu b5năm nay, 4echo dù số 83ít chưa 6từng gặp 17qua chiến 88hỏa, nhưng 2edù gì cũng e8đã nghe 1qua. Bọn 0họ đều ehiểu được, acxuất hiện 59hiện tượng 8này, chỉ fcó một 7khả năng, 1đó là người d5Hồ phóng 30hỏa đốt 3thành Mạc eDương!

Trong 28lúc im lặng, 6amột giọng anói run rẩy 2truyền đến: a“Mới, fmới chạy dra hơn mười 7ahộ sĩ tộc, 61có mấy 1trăm đến d5ngàn người 7ở lại eđó!”

Một fgiọng nói 5ekhàn khàn a8của người 34trung niên 50cũng truyền 0đến: “Mạc 94Dương thành 4chủ cũng 2không thoát bthân được basao?”

Bọn 5chọ nói 9tới đây, flại nghẹn eblời.

Cũng dkhông biết 2qua bao lâu, bcmột tiếng 7aca nức nở 5vang lên: c“Nùng yên bcổn cổn, 0dbạch cốt 2ađôi tuyết, a0hà thủy 8thao thao, dmãn tắc 9tàn quan. 6 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 4ahà tại? 6A Man hà 0tại? Đương d0niên Hán 6gia anh hùng ebính sát 2tẫn, kim 8dnhật Hồ 4nhân phần 75từ đường a(Khói đặc dcuồn cuộn, a4xương trắng 75phủ tuyết, fnước sông a4dào dạt, 3mãn tắc 85tàn quan. e © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu d6ở đâu? 8A Man ở eđâu? Năm cđó anh hùng bHán gia chém 5giết hết, achôm nay người caHồ đốt 8từ đường)!”

Trong dtiếng ca dftràn đầy cđau đớn akịch liệt, 8dđều là fsự tuyệt 6avọng.

Đám 23người đang 8yên tĩnh, cđảo mắt, 13tiếng nức e9nở nổi 2dlên bốn 3phía, ngược 15lại, càng 6ngày càng d3nhiều người exướng ca: a“Tôn Lưu 0hà tại? dA Man hà 6tại? Đương 5niên Hán 2gia anh hùng 3abính sát ftẫn, kim a0nhật Hồ bnhân phần 0từ đường.”

Trong 2atiếng ca c5càng ngày 7càng vang b5dội, tràn 2ngập cảm 8giác khát dvọng, chờ b4mong của 49mọi người 18đối với 56anh hùng 28ngày xưa 1bgiờ đang 7phải đối fediện với 02hiện trạng f2vô lực, f3tuyệt vọng 55như hôm e5nay……

Tiếng 3ca này, Trần 21Dung nghe 8thấy cũng 3đỏ hốc 6mắt, nàng f9cắn môi, 4dkhàn khàn anói với 0xa phu: “Đi a2thôi.”

“Vâng.”

Giọng 9nói của afxa phu cũng b8mang theo f2nức nở.

Lúc 5xe ngựa 0khởi động, batiếng ca b6lại vang dlên: “Ngày 8hôm trước 73Lạc Dương, 0hôm nay Mạc 0bDương, ngày 00mai Nam Dương……”

Trần 2Dung mới 35nghe xong 7một câu, 1liền lớn 8etiếng ra 3dlệnh: “Đánh 0cxe nhanh chút.” 9Giọng nói c4đã trở 25nên khàn 4khàn.

Xa 5phu vung roi 2ngựa, thét 6to một tiếng, 13xe ngựa 88chạy về fphía trước.

Trong 7nháy mắt, 0xe ngựa dcliền quăng 8bỏ tiếng 5ca tuyệt 71vọng bất 77lực ra phía csau.

Lúc cbnày trong 0thành Nam aDương đều 10trở nên c8im lặng 3cchi cực, ekhông phải 74nức nở, 57thì là tiếng fca bi thương. 04 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người d7đều nhìn edkhói đặc 7ebốc lên 1tận trời eở thành c7Mạc Dương, 4có người cthậm chí fquỳ xuống, 7bcầu xin b5trời cao ftương trợ.

Dưới bftình huống 8như vậy, caTrần Dung edđâu còn 61có tâm tình 2ađi dạo, 30nàng bảo 78xe ngựa 15quay trở 3về Trần fphủ.

Vừa e1mới xuống cxe ngựa, 1một tỳ 8nữ đã fvội đi b3tới, nàng 90ta vừa thấy 2cTrần Dung 66thì vui mừng 4kêu lên: 3“Trần 32Dung đã 2trở lại? 5aLang chủ batìm người.”

Trần 30Nguyên tìm 7ta?

Trần 5Dung rùng 3mình, nàng 0dừng chân, 1cnhìn chằm achằm tỳ 72nữ kia hỏi: f1“Không 7biết lang 04chủ tìm 4cta là vì dcchuyện gì?”

Trong 61giọng nói 17của nàng fdcó vẻ cứng 6ngắc miễn 35cưỡng khác 0ethường.

Tỳ 3nữ kia kinh 51ngạc nhìn 50nàng một 73cái, nói: 0“Nói là bcđêm nay 90Lưu phủ aacử hành 63dạ yến, elang chủ cfmuốn mang 5người và 5Trần Vi 0đi dự.”

Trần 7Vi cũng đi 4ư?

Trần 4Dung âm thầm 9thở dài d4nhẹ nhõm, 7anhưng mà 8giọng điệu 70của nàng 2vẫn cảnh 3giác, có b1chút vô 4lễ: “Còn ddcó ai nữa?”

Tỳ 4nữ kia thu bhồi tươi c4cười, nói: 38“Nữ lang 0vẫn nên 71mau mau tắm 6rửa trang 1điểm, chuẩn 1bị dự 11tiệc đi.” 02Dứt lời, 51nàng ta xoay f2người, dkhông thèm 6liếc nhìn 6Trần Dung 69một cái, dlắc mông 7frời đi.

Sau bkhi đi được c4vài bước, 4Trần Dung 8cnghe thấy 4nàng ta nói a7thầm: “Cũng 6không nhìn axem bản 7thân là cthân phận 7gì.”

Tỳ 69nữ này 0ở trong fsân viện ecủa Nguyễn 2thị, cái agọi là 54phó dịch 4quý nhờ echủ nhân, 7các nàng 4dcó thân 2phận tỳ 9nữ lại 5khinh thường bmột thứ dnữ như 9nàng, đó 0là việc 4bình thường, 5Trần Dung 1bcũng đã dquen rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 9nàng nghe 2exong lời anày cũng bchỉ liếc 3nhìn tỳ 34nữ kia một 0cái, đi 19về phía c0sân viện 0của mình.

Sau 3ekhi tắm arửa, Bỉnh 7ẩu vừa 65giúp Trần 8eDung chải 6ctóc vừa 5nói: “Nữ 41lang đừng 3vội lo lắng, 3người mang blão nô về, 7lang chủ 3bcũng không c8gây khó 58dễ, vậy 2chứng tỏ 22hắn thương ftâm nữ a8lang, yến 0hội đêm 0nay, tất fnhiên là bmuốn để 0người giống 16như A Vi, bbquen biết fbmột số 8thanh niên 2tài tuấn.”

Trần 2Dung nhíu c1đôi mày bthanh tú, 3không trả f3lời.

Bình 5ẩu thấy 64nàng vẫn 1không vui, b0chuyển mắt, 8liếc nhìn b9da thịt 0blộ ra của banàng. Trần cbDung xương 71nhỏ thịt 2anhiều, da 4thịt trong 1làn nước 7nở nang 1trắng nõn d5lại hơi 10ửng hồng, 26rất yêu admị.

Bình 36ẩu nhìn 19ngắm, đột cnhiên thở adài một 2tiếng, nói 5với vẻ amặt đau 4khổ: “Nữ 4lang quá 4yêu mị, anếu gầy fđi một e1chút, tái 39nhợt một 58chút, tất f5nhiên càng b3có thể eđược nhóm 5clang quân c4yêu thích.”

Gầy a6một chút, btái nhợt fmột chút, 3loại này 51là vẻ ốm dyếu mỹ 0amiều, giống cnhư hoa lê. ad © DiendanLeQuyDon.comNếu có 1ngũ quan d8tinh xảo, 17da thịt blại tái 4nhợt gần 62như trong 52suốt, hơn 69nữa có 8vài phần 20tài tình, 38nếu ở ffthành Kiến 1aKhang cũng 9bsẽ được 5thế nhân 9cca ngợi 4dtheo đuổi. 0 © DiendanLeQuyDon.comSo với loại 6anữ lang 82này, Trần 23Dung thật d8sự là thua abởi vẻ 6dthiên tiên. b © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 73dáng người 58của nàng 34hoàn toàn bkhác biệt 7vẻ cao thượng, esiêu trần 3thoát tục.

Trần 1Dung không cbđể ý đến f5bà, nàng a6đứng lên 8khỏi thùng fgỗ, cánh d1tay đẫy fđà trắng bbnõn vươn d0ra, tiếp 67nhận bộ 7cquần áo 85màu lam nhạt, d8viền thêu 3hoa văn màu 5tím trong b5tay Bình 63ẩu, rồi 9dmặc vào.

Trần 8Dung mặc abbộ thường b8phục này bvào, trong evẻ diễm 1lệ có thêm a0một phần d9văn tĩnh 04tao nhã. a © DiendanLeQuyDon.comNàng chân 0dtrần bước cetrên guốc 0agỗ, vừa fphất phất ctóc dài eướt sũng f1vừa nói: 3“Ngay cả 37có thể bdđược nhóm e9lang quân d3thích, phụ 72huynh ta không 7ở đây, a3bản thân clại là a8thân phận anày, không b6ai sẽ để 7mắt đến 6ta đâu.”

Lời c6này vừa 6enói ra, Bình eẩu không 3khỏi thở 2ngắn than 9dài.

Trần 6Dung đi đến 82rèm lụa 6mỏng bên acửa sổ, bnàng nhìn 9tịch dương 58dần dần 72lặn về 5phía tây, 8nhẹ giọng 67nói: “Ẩu, 53nếu là 7người như cTôn tiểu 9tướng quân, fthân phận 7clại thấp 8ekém một abchút, giống 0dnhư ta vậy, d4có phải 67là tốt 94không chứ?”

Bình 85ẩu liên 4tiếp gật 6đầu, lại 5thở ngắn 9fthan dài.

Trần e0Dung nhìn 0ánh mặt 20trời hoa 82diễm kia, 9nhìn đóa 5mây trắng bfnhiễm hồng 27ở bên cạnh, 3ctrước mắt 60không khỏi 0ehiện lên bbóng dáng d4của chàng.

Nhưng acmà hình 6ảnh của 47chàng vừa e4mới xuất 3hiện, Trần 4Dung đã 1lắc đầu. 0f © DiendanLeQuyDon.comVề phần 45bóng dáng 64của Nhiễm 0dMẫn, nàng 77quả quyết 8cũng không 9để nó 3hiện lên!

Đêm 5nay yến 36hội tổ 7chức tại 7Lưu phủ, a7thân phận 6thật sự 09không đồng 8nhất, bọn fahọ là hệ athứ bảy 8của Hán eavương, trong 25huyết mạch ffcó thể 62nói là cao 90quý không 50thể cao 6bquý hơn 73nữa.

Khi 7xe ngựa 9của Trần 2ephủ tới, 1dtrên quảng 2trường f2Lưu phủ 1đã đỗ 0fđầy xe engựa.

Trần 1dNguyên dẫn 9đầu đi cxuống xe 0ngựa, được 18tỳ nữ 6nâng đỡ, 13chậm rãi 1bthong thả 6đi về phía 9ctrước, cphía sau aehắn là 21Trần Vi b2và Trần 0cDung nhắm 6bmắt theo 6eđuôi.

Lúc anày nữ alang trong 5Trần phủ, 2dchỉ có 02hai người ccnàng, lang 4chủ chỉ 31có một d1mình Trần 4Nguyên.

Nhìn 2đám người 3đông đúc bnhư nước 9chảy, Trần f9Vi nắm chặt 5ctay Trần 9Dung, hai 13mắt nàng d2ta sáng ngời, b3trên gương 98mặt xinh 8đẹp ửng 8hồng.

Trần dfDung liếc 68nhìn nàng 70ta một cái, 24nhịn không 0được lại 4bhỏi: “A 9eVi, tỷ bảo d1phụ thân 3tỷ gọi 0chúng ta 4fđi cùng blà vì duyên a4cớ gì?”

Móng 4tay của 9Trần Vi 7đâm thật 8dsâu vào c3trong lòng 6ebàn tay, 1nàng ta không 1bquay đầu, cchỉ nói: 0“Rồi chẳng fphải A Dung 01sẽ biết 1dsao?”

Đúng 20lúc này, adtrong tiếng ccồn ào, 0fTrần Nguyên 77dẫn đầu 28bước vào d9trong điện.

Hai 6enàng nhìn bthấy sĩ ftộc bốn ebphía dũng amãnh ùa evào, sợ 9bị phân c7tán nên 2ngừng nói 0chuyện với f6nhau, theo 98sát tiến 5lên.

Trần 0phủ ở e0thành Nam 6Dương là c3đại phủ 0nhất đẳng, 4Trần Nguyên cvừa bước 4vào thì d1đi về phía 2atháp sắp dxếp thứ 5hai bên trái.

Hắn 8bvừa mới 6bđến gần, 65còn chưa 1cngồi xuống, 9một người 8fở Lưu phủ f1đã tiến balên chặn 0chắn, thanh 5thanh nói: 5“Trần 3gia lang chủ, evị trí c3của các 0người ở acđây.”

Hắn 8ta dẫn Trần 8Nguyên đến 78chỗ thứ babốn bên etrái.

Trần bNguyên không 76đi, gương 6amặt đoan 41chính của 85hắn sầm dexuống, cả 88giận nói: 5“Là ý etứ của 04ai vậy? c5Lang chủ 7của nhà 6ngươi sao?”

Hiện 2tại, tuy 31rằng dòng fngười đang b8thong thả 1đi vào nhưng c3mỗi một d4sĩ tộc 1eđều tự cgiác biểu ahiện vẻ 69ung dung khéo 5eléo. Giờ dphút này 2eTrần Nguyên 87sầm mặt, 5tuy rằng 1giọng nói 5dkhông lớn, d8nhưng cũng ekhiến cho 1không ít 6người chú 2ý.

Đối 25với quý 9tộc cho 2tới bây fagiờ, thể 8diện đều 74là xếp ehạng đầu 7tiên. Bọn cahọ chỉ 1cần nhìn a7vị trí 89sắp xếp 98thì sẽ 8hiểu ngay.

Người 5của Lưu fcphủ kia 80ước chừng 6tầm 30 tuổi, dtrắng trẻo 60có thể c8diện. Hắn d1ta liếc 8nhìn Trần 59Nguyên đang 8sầm mặt, 6chỉ nhìn 9một cái, b5trong ánh 8cmắt của 42hắn ta ít dnhiều ẩn 6chứa khinh 3thị.

Trần b9Nguyên vốn 50chỉ hơi ctức giận, 6fgiờ phút 0này nhìn 7thấy ánh 6bmắt khinh 3thị của fahắn ta thì 8alập tức dethăng cấp 3ftrở thành ephẫn nộ.

Mặt chắn đỏ dalên, chuẩn abị rít fdgào, người 28kia chỉ cavào vị 07trí thứ 51nhất bên abtrái, thận ctrọng thi f6lễ, cười 13nói: “Vị 2trí này, 8clà cho Lang cGia Vương 4Thất.”

Trần 47Nguyên hãy dcòn nhìn c2hắn ta.

Người 93kia lại 4chỉ vào 7vị trí 0ethứ hai, 2anói: “Vị cdtrí này, 9là cho Nhiễm 44Mẫn Nhiễm aftướng quân.”

Hắn 3bta chỉ vào d7vị trí cthứ ba, fcất cao fbgiọng nói: 54“Vị trí 31này là cho 3fTôn Diễn 5Tôn tướng 88quân.”

Nói b7tới đây, fhắn ta tà 5nghễ nhìn 2Trần Nguyên, 8hỏi ngược 2lại: “Lang fchủ cho 7rằng, trong bba người 7cnày, ai ở 34dưới người?”

Trần 9fNguyên chỉ 5vào vị 9trí của 0fTôn Diễn, 82nói với e1giọng lạnh 2lùng: “Đó 41chỉ là emột thiếu 1niên chưa 8dứt sữa, avậy mà 7ecũng có 88tư cách 91ở trên 12Trần phủ 1chúng ta 9ư?”

“Là 15phía trên alang chủ f5Trần Nguyên 9người!” cDừng một cchút, trên agương mặt 9người kia 4lộ ra một 4nụ cười atrào phúng, 2hắn ta nói: d“Nếu là ebTrần Công 2Nhương đến, fdtất nhiên 5ngài ấy d1có tư cách 4ngồi ở 57vị trí 4thứ ba. 25 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà cTrần Công 9fNhương là 7trưởng fgiả trung chậu, cũng 0ekhông đến 0mức cùng 5ta tranh cãi dcái gì thứ aba thứ bốn!”

Trần 66Nguyên giận 3dữ, hắn equát: “Ngươi, 43ngươi tiện bnô này!”

Người dacủa Lưu 0phủ kia 79ngẩng đầu, 8vung tay áo, 7ngạo mạn eenói: “Ta 51là tiện 3nô, nhưng 6mà, ta là e0nô của 7Lưu phủ. c © DiendanLeQuyDon.comNếu lang 58chủ muốn ftức giận, a5vẫn nên c7trở về a9Trần phủ ffđi.”

Dứt 1lời, hắn eta xoay người 0cbước đi.

Trần bNguyên thật 4ekhông ngờ, 38chỉ một bhạ nhân 68nho nhỏ 94của Lưu 5phủ cũng 1ddám không 1thèm coi 34mình ra gì, 21hắn không a5khỏi giận 4bdữ, đỏ fmặt, thở 41hổn hển, 4thật vất 22vả mới c3bình tĩnh 3một chút athì đối 5diện với bánh mắt 9chê cười eđang xem 4náo nhiệt 9ở bốn 78phía.

Mặt 6dTrần Nguyên 5ccàng đỏ ahơn.

Lúc 34này, có emấy giọng 1cnói bay vào 07trong tai 0hắn: “Trần b7Nguyên này, catuy rằng 35ngày thường 45tướng mạo fđoan chính, 08nhưng cũng 01là kẻ tầm 5thường 27nóng vội 1csốt ruột, e9bôn ba sự fvụ. Nghe d9nói hắn 44vì cầu 6xin Nam Dương 6vương một 9bchức quan fmà đã tặng echo Nam Dương 02vương một 3nữ nhi.”

“Thật 6sao? Xem ra 18chỉ là 4một tiểu 9nhân tục 4tằng.”

“Tiểu dnhân thì 1ckhông biết, 58nhưng mà fđúng là 07ngụy quân ftử.”

Thời 5điểm quý eatộc đứng 32đầy ở 7sảnh đường, 59tiếng nghị eluận nhẹ cnhàng phiêu 2đãng, không 8chút khách ekhí truyền d6vào trong 8tai Trần b9Nguyên!

Trần d3Nguyên nghe 3ethấy mặt ecàng thêm 4đỏ hồng.

Một 8bên Trần 93Vi trơ mắt 32nhìn phụ ethân chịu 46nhục, nàng f5ta đỏ mặt, 88rung rung 1liên tục c8nói với deTrần Dung: 65“Đây, cbđây là 4có chuyện 2gì vậy? dNgày xưa ephụ thân bbta tham dự 3yến hội, 6lần nào amà không cephải ngồi bở tháp athứ hai? dVậy mà 5flúc này dbị Lưu 6gia khinh 64đãi, bị e3một hạ anhân Lưu aephủ vũ 1anhục, còn fbị mọi 4người cười bcnhạo.”

Nàng 6fta nắm tay 24Trần Dung, 6vội vàng 43nói: “A 9cDung, muội 0bảo đây alà làm sao?”

Nàng e3ta thật 3sự nóng 1fnảy, hốc 2mắt đỏ 9bhồng, nước 0dmắt cũng b3đã lăn c0xuống. Với 0nữ lang 54như nàng fta, thanh 39danh địa a7vị của 3bphụ mẫu 2atrực tiếp 76có liên 5quan đến 65tiền đồ 82kết hôn 7của nàng 7ata. Mọi fdngười vũ 3cnhục phụ fthân nàng 9ta, cũng a6sẽ ảnh ahưởng lớn 20đến thanh 0danh của 0bnàng ta.

Bên 6cạnh Trần 4Vi gấp đến 5dđộ nước 6fmắt chảy c0ròng ròng, 53Trần Dung ccũng mang eavẻ mặt 9dkinh dị, 3anàng cảm b6giác được 8hạ nhân 47Lưu phủ 48kia, mấy cngười nghị feluận kia 2dcũng thế, c9rõ ràng 4là nhằm 4hết vào 6Trần Nguyên. 2 © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 3Nguyên đã 0cđắc tội bvới một 6nhân vật elớn nào 1ađó?

Bên 24kia tiếng 7nghị luận 57càng ngày 0càng vang.

Dần ddần, càng c1ngày càng 15có nhiều bbánh mắt 60tụ tập 50trên người c9Trần Nguyên, 8trong ánh 1mắt có dtrào phúng, c2cũng có ethương hại.

Dưới a9ánh mắt 9của mọi 9bngười, 7dgương mặt bđoan chính 3của Trần 54Nguyên càng 6ngày càng 9đỏ.

Rốt 65cục, hắn 49không chịu a4nổi, vung a7tay áo dài, 4dxoay người 30đi ra bên e9ngoài.

Hắn dcvừa đi, aTrần Vi 27cũng thất athần, một 5hồi lâu, 3nàng ta phản d7ứng lại, 2vội vàng e6buông tay e6Trần Dung a8ra, cũng 3chạy ra 87ngoài.

Lần 91này, trong acchủ nhân 81Trần phủ 54chỉ còn 57lại một 9nữ lang 92như Trần 3Dung.

Trần dDung cũng fenghiêng đầu 5ngẫm nghĩ, 7cuối cùng 1evẫn quyết eađịnh đi aetheo.

Khi 7nàng chạy 34đến quảng a6trường, fxe ngựa ccủa Trần bbNguyên đã c7rời đi, exe ngựa acủa Trần 5aVi cũng đang 9chạy ra dLưu phủ.

Trần f5Dung lên cxe ngựa, elười biếng 5cnói: “Đi 7đi.”

Thượng 6tẩu ngồi eở vị trí exa phu, lặng 0lẽ hỏi: 17“Nữ lang, 70đã xảy 0ra chuyện agì thế? 84Sao lang chủ 15lại có 34vẻ mặt a8uất nghẹn 2giống như ethẹn quá 3thành giận 94vậy?”

Trần 0aDung cúi dcđầu, nàng 96nghịch ngón 53tay của 8mình, lạnh 4alùng cười 4nói: “Cũng 0không biết 6hắn đắc bbtội với 4dngười nào, 7bị ám toán.”

Nàng cnói tới 5đây, nhẹ 56nhàng cười, 1trong mắt 0lấp lánh c7tia cười: 8“Cũng không b3biết người 8đó là ai, 1cnếu ta gặp 4được, bthế nào 28cũng phải 7âm thầm cbcảm tạ 15hắn một a3phen.”

Thượng etẩu ha hả 56cười, cũng 6ekhông để 07ý tới, dađánh xe 6chạy ra 10ngoài đại amôn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17918
Được thanks: 8753 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 3287: Đi cùng

Ba 63người Trần 2dDung vừa b4mới rời 14đi, mấy 8achiếc xe bdngựa đã 65chạy đến, 32lúc này btiếng nghị 96luận mới 3ngừng lại.

Trong cđại điện, 49rên quảng 5rường, c0iếng ồn 6dào đều e5m bặt, mọi egười đồng 5hời quay 5đầu lại, cung kính 1hìn về 0fhía mấy 41hiếc xe 7gựa kia.

Lúc 7ày, xe ngựa 59đi đằng brước dừng 08ại, rèm 83e được 2én lên, f4rong sự 5bhú mục afủa mọi 8gười, Vương 92oằng tuấn 6ật thoát 49ục thi thi ddhiên nhiên eước xuống.

Chàng 1ừa xuất fiện, trong 6đám người 06ộc phát 9a tiếng 3oan hô nho 53hỏ, trong eiếng hoan 7ô này, tuyệt 88đại đa 4fố là thiếu 2aam thiếu 41ữ.

Đối f5mặt với b3hoan hô của 17mọi người, bVương Hoằng 5chỉ mỉm 0fcười, chàng equay đầu 0nhìn về 27phía sau.

Trong 2xe ngựa f7phía sau echàng cũng ccó một angười trung a6niên đi bxuống.

Người ftrung niên dnày có gương amặt thanh ctú, chòm 84râu ngắn, a8hai mắt 3dhắn đặc dbiệt sáng angời.

Nhìn f5thấy người ftrung niên 1này xuống 5axe ngựa, abtrong đại 32điện, một 2sĩ phu cười 6fvui ra nghênh cđón, từ efrất xa, asĩ phu đã efcất cao bcgiọng nói: 77“Lang Gia 01Vương Nghi agiá lâm, a2ở Lưu phủ 2thật sự 7blà ngay cả cvách tường 17cũng phát 1csáng.”

Vương 00Nghi nghe 0vậy, quay 3đầu nhìn 2sĩ phu kia, ekinh ngạc cehỏi: “Có 9Thất lang cở đây ccòn chưa 6cđủ để 3vách tường dnhà ngươi 93sáng lên c9sao?”

Lời 8anày vừa e0thốt ra, 6sĩ phu kia ddkhông khỏi easửng sốt, 1đảo mắt 4flại cười cvài tiếng, dthầm nghĩ: 4Đã sớm fnghe nói a1qua, thân ethúc thúc 81của Vương 35Thất lang 75Vương Nghi 2có tiếng 1là độc f8miệng, nói 9năng đều 18rất khó adứng đối, b3hiện tại 6cxem ra, thật 1đúng là 16không sai.

Trong 3lúc sĩ phu bsuy nghĩ, 73Vương Nghi 5kia cũng ckhông cần 07hắn tiếp 3đón, vung ftay áo dài, 94đi nhanh 1vào trong ađiện.

Chỉ bbchốc lát, 9aVương Nghi 4đã đứng 84ở cửa cđại điện.

Hắn b9liếc nhìn abên trong, 1đột nhiên 26hỏi bằng dgiọng kinh aangạc: “Tiểu 6nhân họ fTrần kia 1đâu?”

Nghe 0cthấy hắn dhỏi, vài 30người hai 6mặt nhìn 6nhau.

Vương 7cHoằng cong ckhóe miệng, 4khẽ cười d9nói: “Trần 7Nguyên ư? cCó vẻ như brời đi dtrước rồi.”

Vương dcNghi nhíu 1mày, nói avới vẻ 6mất hứng: c2“Làm sao 29hắn ta có a9thể rời 2đi trước fđược chứ? e7Hôm qua, 8tên kia còn cnhờ người 77tìm tới 47ta nói muốn 9ađem một 95nữ nhi tặng 8cho ta. Lúc a3ấy ta nghĩ arằng Thất c9lang con tìm f0được đường 7sống trong fchỗ chết 3cũng cần 9bmột nữ 82nhân để 4hầu hạ, f6nghe nói 1nữ nhân bdkia của e9hắn ta rất 38tao mị, 7vì vậy ađã đáp 2ứng. Thật 1không ngờ, 38tiểu nhân 1cnày lại 0fthất tín.”

Lúc 4fhắn nói fxong, Vương cHoằng nở 18nụ cười, 7miệng chàng 54bất giác e5cong lên, 4chậm rãi benói: “Việc 9này để 5nói sau đi.”

Vương 7dNghi cũng 4không nhận 9ra lời lẽ 9khác thường b2của chàng, 2cgật đầu, 8fnói: “Nghe aquản sự 84nói, ngay 85cả nữ 8dnhi tiểu 32nhân kia 41cũng đem 41tặng, lời 3lẽ thì fchúc chúng 6fta khỏe 11mạnh, còn 2muốn an 47bài cho hắn 93ta một chức 3fvị lục 9bsính. Người 8như thế 5đúng là 4không đáng 36nhắc tới.”

Vương dfHoằng nhíu 43mày, không chề hé răng.

Lúc 54này Trần 91Nguyên nào bbiết đâu 2rằng người ecầm quyền 7bđứng đầu 06Lang Gia Vương c4thị Vương 57Nghi trực ftiếp bắt 3gọi hắn 9là tiểu 02nhân, còn 8nói hắn 8fkhông đáng dbđể nhắc 67tới?

Hắn 6ngồi trong d0xe ngựa, 7dmặt mày aatím tái, 5thở hổn ahển. Nhưng 32xe ngựa 3vừa tới 7bên ngoài 0Trần phủ, 8hắn lại 9cảm thấy cchối hận.

Hắn 11vươn tay cvén rèm 44xe lên, nửa 6cngày không 3có động 17tĩnh.

Đến 6khi Trần 3aVi giật 8mình cũng 09về nhìn alại về f0phía sau.

Chỉ 6chốc lát, 13nàng ta thấy fxe ngựa bTrần Dung f1cũng chạy 9vào trong 61phủ, lập 19tức kêu 9lên: “Phụ 96thân.”

Trần 6bNguyên không cckiên nhẫn 9quát: “Ta akhông sao! bCon đi về 0trước đi.”

Trần 9Vi thấy btâm tình dcủa hắn a7không tốt, ebvội vàng dcnhỏ giọng 4đáp: “Vâng.”

Trần 30Dung nhìn 23xe ngựa 7Trần Vi b1đi xa, mà axe ngựa 6Trần Nguyên 8vẫn không cnhúc nhích dthì không 6khỏi có 4chút buồn 7cbực.

Khi atới gần, dTrần Nguyên dtừ trong eexe ngựa evươn đầu b9ra đánh 9dgiá nàng.

Lúc dnày đúng 5là ban đêm, 08trên trời 25một vòng 04trăng mờ, eánh sáng a1thực ảm 65đạm, ánh 68mắt hắn 9quỷ dị f6nhìn chằm 7chằm Trần 3Dung lòe 9lèo sáng, 6làm cho nàng 9cảm thấy 8lạnh lẽo 99rùng mình.

Trần 4Dung cúi dđầu xuống, dbcẩn thận dacất giọng bgọi: “Bá 96phụ.”

Trong 57ánh mắt 25nghi vấn 9của Trần fDung, Trần 42Nguyên trầm 8dngâm một 6ahồi, chỉ avung tay nói: 68“Không casao, con về 88phủ trước fđi.”

“Vâng.”

Xe d4ngựa của 55Trần Dung 8cũng vội 4vã chạy fevào trong fephủ.

Trong bánh trăng 2hôn ám, 0Trần Nguyên bnhìn xe ngựa 08Trần Dung 95đi xa nhíu 49mày. Khi bfhắn mở 0to mắt nhìn 0xe ngựa efcủa Trần 4Dung, biểu 30tình của chắn có 42phần ảo anão: Đại ffca Trần 27Công Nhương 6đã nói 1trúng rồi, dhiện tại ccuộc sống 5ở thành aNam Dương 2càng lúc acàng không 2đáng tin eccậy. Muốn fnối tiếp ecuộc đời 71phú quý 32thì cần 7fphải sống 2sót khỏe bmạnh. Tốn 7bthời gian chai ngày, 4thật vất 87vả mới 2xin gặp 34được Lang cGia Vương 80Nghi kia, cbản thân b8lại không 9nắm chắc c8cơ hội. cc © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ 23thừa cho 7dnữ lang 5này không d2biết trời f9cao đất 9rộng, nếu flúc trước 84nàng chưa a5từng nói 0ra trước 2amặt mọi 4người, bnàng đàn 40Phượng 5cầu hoàng dđó là vì 4muốn gả b9cho Vương 0Thất lang 4thì mình acó thể ađưa nàng 2tới làm ethiếp cho a7Vương Thất 9lang. Ai, 3acho tới 9hiện tại, 1ecó Vương 3Thất lang 54ở đây, fmình cũng 2không dám cxử trí bnàng.

Lúc enày, Vương 14Nghi vì nghênh 5đón Vương 9Hoằng mà 4esuất lĩnh 7đại đội etư quân, bxông qua 9người Hồ 8vây quanh 25vào thành 80Nam Dương. 9 © DiendanLeQuyDon.comTin tức 5này đối 95với sĩ btộc thành 7Nam Dương emà nói đúng 1là rất ectốt.

Trần cNguyên là 07người có 8da mặt dày, b5tuy rằng 3hắn giận 73dữ trở evề Trần 5phủ, nhưng 9lúc này 1blửa giận 7dcũng đã fatiêu tan. 2 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn 1mà nói, 7tuy rằng abị nhục cnhã ở Lưu f2phủ là d8một chuyện bkhó có thể 8chịu được, 2nhưng so 8csánh với a5tính mạng eathân gia 0bcũng không c8tính là fgì. Việc 8cấp bách 17hiện giờ avẫn nên 4nghĩ biện 0pháp xin 19gia nhập 92vào Lang e3Gia Vương 9thị, chạy 8theo tư quân 9của bọn 3ehọ thoát 02thân vẫn 56tốt hơn. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 2Trần Nguyên dsuy nghĩ, 8exe ngựa 3bcủa hắn 6đã chạy 8vào trong 9sân.

Vừa a1mới xuống c5xe ngựa, aTrần Nguyên 7dnghĩ tới 69vừa rồi ekhi nghe thấy 3những lời d3kia, nên f4lại xoay 2angười bước elên xe ngựa, 9fquát: “Đi ecđến sân fdviện của a6Trần Công 73Nhương.”

“Vâng.”

Một acngày đảo e9mắt trôi aqua.

Vừa bcqua giữa 92trưa, Trần fDung đã 3nghe thấy 0trong sân b4của Trần 2eVi truyền 9đến tiếng 9acười vui, fcùng tiếng cnói chuyện 3ríu rít.

Tiếng 0ccười đùa 4theo gió 4lọt vào eetai, Trần 92Dung không 7để ý, e3xoay người 95trở về.

Đúng 35lúc này, 3tiếng bước 09chân nhỏ avụn truyền c2đến, đảo 92mắt, Trần 38Vi ở ngoài dacửa viện decười vui 19gọi: “A cDung, A Dung.”

Nghe 3atiếng kêu 21vui vẻ như dchim nhỏ 68của nàng, 1Trần Dung 0câm thầm akinh ngạc, dnàng mở 4miệng đáp: 1c“Ở đây.”

Trần 7Vi đi vào 83trong sân 9fviện của bnàng.

Nàng abta nhìn Trần 93Dung, ánh 7mắt sáng angời vô acùng, giọng 4fđiệu vừa 4nhẹ vừa 4mau, như e1chim non líu 0blo: “A Dung dA Dung, vừa 6arồi đại 49bá phụ 63đến, người 8nói rằng 2tối hôm 3cnay muốn 86dẫn hai 7người chúng bbta tới tham 9gia dạ yến ebcủa Vương 9thị.”

Lời ccnàng ta vừa 8fthốt ra bthì nhìn 8thấy Trần 8Dung nghiêng 0đầu nhìn bcmình với 4evẻ nghiên 9cứu tìm 2tòi. Nàng 96ta mím miệng, efdậm chân 48ảo não 1nói: “Vì esao nhìn 12người ta 1như thế?”

“Không f1nói với 9muội nữa!”

Trần 4aVi bỏ lại 8một câu 18rồi xoay 6người chạy a6ra ngoài.

Chỉ bchốc lát, atiếng ca d0vui vẻ từ 0trong sân adTrần Vi 5lại truyền 1ra.

Trần dDung nghe 88tiếng ca 7này mà ý 8dniệm lướt aqua trong 7đầu: Có bthể làm d2cho Trần 37Vi vui như 5thế, chỉ acó một f6người, cchỉ có 2một chuyện. a © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối 2bhôm nay Trần 5Công Nhương amang chúng 8ta tới yến aehội của aVương gia, 6bhội ngộ c9với Nhiễm bMẫn, cũng 4sẽ chính dthức nhắc atới việc 3eđón dâu 4với y?

Trần aDung càng ffnghĩ càng c5cảm thấy b5việc này 1rất có bckhả năng.

Bình eẩu đi ra csân, liếc 2fmắt một 04cái thì a8nhìn thấy aaTrần Dung a4ngơ ngác 9đứng đó, 0trầm mặc, 90cũng không 36biết nghĩ f0cái gì, enên gọi: 2“Nữ lang, fcnữ lang?”

Trần 5dDung quay 9đầu lại.

Bình d8ẩu thân 21thiết nhìn 8nàng, nhẹ 5fgiọng nói: b“Sắc mặt 77của nữ 6lang không 8tốt, mệt bmỏi sao?”

Trần cbDung lắc c3đầu, bước 9cvào tẩm 2phòng, đóng 2cửa thật amạnh, nửa bngày không eđi ra.

Đảo 92mắt, đã 6đến chạng avạng.

Lúc danày, Trần 9Công Nhương a3cũng phái 5dngười tới 10thông tri 39nàng tối 87hôm nay tham 2gia dạ yến 1của Vương 2thị, còn 5muốn nàng achuẩn bị 4bmột chút.

7thế, dưới 2sự hầu 6hạ của 25nhóm tỳ 5nữ, nàng 89tắm rửa 5athay quần e4áo. Giờ 2phút này, 5nàng ngồi 2ở trước 38gương đồng, e9tùy ý để 4hai tỳ nữ 6điểm trang.

Một 8tỳ nữ c0vừa sửa 6lông mày afcho nàng avừa cười 5nói: “Da 9thịt của ecnữ lang 19trong trắng elộ hồng, fquá mức 6khỏe mạnh, e3vẫn nên 61tái nhợt 4một chút 99sẽ tốt bhơn. Phấn fnày có thể 6che bớt 2sắc hồng 2đi.”

Một 35tỳ nữ 8ckhác cũng f1nhẹ nhàng d2nói đúng.

Tỳ 1nữ kia còn 6nói thêm: 6“Môi nữ cflang đầy fđặn cong b9cong, làm dcho nam nhân 2nhìn sẽ a5có ý nghĩ edkỳ quái, fnên phủ 0thêm phấn d9cho khéo 87để che e6giấu một 0achút.”

“Đúng.”

Nàng eta lại đánh 14giá dáng e0người Trần 1Dung, cười 13nói: “Nữ flang ngực 49nhũ đầy 6đặn, thắt elưng lại 5rất nhỏ, fmông lại dquá mức 7tròn đầy, fcnhớ rõ 5nên buộc 66chặt phần 1ngực, thắt 0lưng cũng 1phải quấn bthêm hai a0tầng vải. d © DiendanLeQuyDon.comCứ như 9vậy, mông a9sẽ không 15bị cong 6quá.” Nói atới đây, 9nàng ta liếc bmắt nhìn eTrần Dung 98một cái, 10trong ánh 2mắt có 0sự khinh b4miệt, nhưng 4vẫn cười 78nói: “Nữ elang đừng 2trách, tiểu 8cô trong 2thị tộc 4chúng ta 7coi vẻ thanh enhã là đẹp, 5nữ lang 3cũng không 8phải là cvũ nữ, bdiện mạo 9xinh đẹp e2thế này 8vốn không 5ctốt.”

Trần 58Dung cũng 5không thèm 1liếc mắt 43một cái.

Nàng 7mím môi, 0dưới ống 7ftay áo dài, bhai tay bấu 69chặt lẫn 69nhau.

Hai c3tỳ nữ c6này là Nguyễn c5thị phái d9tới giúp 9đỡ nàng, 15khi các nàng 8eđến đã 7bnói, yến 37hội đêm dnay vô cùng 7quan trọng, 39Trần Công 1Nhương cũng 21rất coi 21trọng, nhiệm 70vụ của a8các nàng 82là phải 7trang điểm 0cho nàng dekhéo léo 3ehoa lệ, 4dkhông thua 4gì các nữ 3lang khác 8ctrong thành.

Trần 6Công Nhương 68cùng Nguyễn a5thị thận 5etrọng như athế, thật 76khiến cho 78trong lòng 6Trần Dung dbất an, 1nàng ngồi ddở trên 2tháp, tùy aý để các 5nàng trang 8điểm một 4ccanh giờ, 0cvài lần 7đều muốn 6aphá cửa 22lao ra, nhưng 51chỉ có 1thể tưởng 60tượng chứ 2bkhông thể 1thực hiện.

Kiếp atrước, 4cnàng làm 6chuyện gì 6cũng đều athực hiện betheo cảm dtính, nhưng 42cuối cùng 2dlại không 35đạt được bgì cả.

Khi 44phát hiện 0mình được 21sống lại, 9nàng đã 7từng thề, 04nhất định dcphải đổi 94sang một 8phương thức 78khác, nhất 4định phải 1dsống cho 0dthật tốt.

Nhưng cfmột khắc 3này, trong 1lúc hai tỳ 3nữ đùa 24nghịch, 2lòng của eanàng lúc 0enào cũng c7có dấu 7hiệu sụp 4lở.

Nàng 2cmột lần 6flại một 8lần bấu d3chặt hai d7tay, nàng 8bchỉ có eathể mượn 2động tác 14này để 2dời đi bsự chú 96ý của mình, 04để bản bthân bình dtĩnh trở 7lại.

Cũng f0không biết equa bao lâu, 0giọng nói dccủa tỳ 09nữ vang 55lên: “Được 7arồi, nữ 97lang có thể dbđứng lên crồi.”

Trần 24Dung vô ý ebthức lên 0tiếng, nhìn 6bqua gương 6đồng.

Vừa bliếc mắt, 3nàng suýt 4nữa nhảy 5dựng lên.

Trong 1gương, trên 3mặt nàng ephủ một abtầng phấn 05thật dày, b5trắng bệch 38chói mắt. a2 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi achồng hồng 6akia lại dbị phủ c5thêm son fphấn trở cnên nhỏ 3mà mỏng, 6về phần 1lông mày 8bvà tóc mai 1thì bị btu bổ tỉ 31mỉ quá 2mức. Ở ftrên huyệt 8thái dương 3của nàng e4còn dán 51hai cánh ehoa vàng 74nhỏ xinh.

Đây 8đâu phải 9là nàng? bChỉ sợ 7aVương Thất 2lang và Tôn f0Diễn nhìn athấy cũng 1không nhận d7ra.

Trần bfDung mơ hồ 82nghĩ ngợi: 8Nữ lang 7cbình thường 6trong thành 1đều trang 4điểm thành 8ebộ dạng 68thế này, 82thật đúng 1là không 30hợp với 3emắt nhìn bcủa mình. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 9nàng lại e0chịu đựng 4xúc động 9muốn chạy 4eđi rửa amặt sạch 8csẽ, nhìn 55mình trong 6gương, nàng 9nhịn không 6được hỏi: 5“Đây là 0cách trang cđiểm lưu 89hành trong 3thành sao?” fTrong giọng 9nói lộ 49vẻ không 61dám tin.

Hai 2tì nữ thấy e3bộ dạng 5dnàng ngạc 58nhiên thì c9khẽ nhíu fbmày, lắc b9đầu, trong b5đó một 8tỳ nữ btrả lời: 51“Diện bmạo của 6nữ lang 4bkhông tốt, c1phủ phấn bvào vẫn cthấy tục 61tằng.”

Một betỳ nữ c1khác cười cnói: “Vẫn 9fchấp nhận 0được. 8d © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, 8đi thôi, 20đi thôi.”






Chương c88: Vương aHoằng thưởng 51nàng một 4fchậu nước dtrong

Khi fTrần Dung cngồi trên fdxe ngựa, 1sắc trời 40đã tối f3muộn, xe angựa của fTrần Công 3Nhương đã 84rời đi.

Thượng ctẩu đánh 33xe đi theo 1phía sau dxe ngựa acủa Trần 7Vi, chậm b8rãi ra khỏi 1Trần phủ.

Buổi datối hôm 1nay trăng 2sáng ngời, 08thanh phong 99như nước. cc © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung fbvén rèm 99xe, nhìn 7người đi f3qua đi lại 9trên ngã 37tư đường, atrong số dđó, không 1fít người 19quần áo ctả tơi, 9lần này 4khi Tôn Diễn c8phá vây f9thành Mạc 76Dương, cậu 20hành động 3bquá mức 0đột nhiên, 8có rất e0nhiều kẻ 93sĩ ngay cả 97hành lý dđều không 2mang theo, 9bchỉ vội 9vàng chạy etheo phía 1sau.

Đi 7đến thành c3Nam Dương, 54nếu ở ftrong thành 1có gia tộc bcòn có thể 6dcó ba bữa bấm no, nếu 94không có, c5tất nhiên 3cuộc sống 04sẽ trở ccnên túng 35quẫn.

Tại dthế đạo e5này, thân cphận như 2Trần Dung acó thể 1được gia ctộc bảo 3hộ quả cthật rất 0ít.

Xe bngựa chạy atới Vương 0trạch.

Gần 1dđến đại 0amôn của fVương trạch, f0dưới mái 20hiên, trên 5nhánh cây, 2hai bên ngã ftư đường, 89nơi nơi 3đều treo 90đầy đèn adlồng.

Cửa 2chính mở b0rộng, ngựa 2xe như nước. c © DiendanLeQuyDon.comMột đám 19nữ lang 38trang phục 05hoa sức, c5từng chiếc 7xe ngựa bhoa mỹ lăn fbánh trong b0ban đêm afyên tĩnh, c6giống như fhoa thêu ftrên gấm.

Xe 0ngựa ngừng c6lại trên 0quảng trường.

Trần cVi được b2tỳ nữ 65đỡ xuống, 1bước về ephía có actiếng sanh dnhạc, bước bchân nàng bdta hơi vội 4vã hấp ftấp, hai 5mắt sáng 1ngời dị fthường.

Khi 9dTrần Dung 0đi đến 4dbên cạnh 9nàng ta, 8Trần Vi 27cũng không 71chú ý, nàng d9ta chỉ trơ dmắt nhìn atrong điện, 49môi mím 2chặt, đôi 7atay được c3tỳ nữ anâng đỡ fvì khẩn 00trương mà 45có chút 5fcứng đờ.

Trần b0Dung nhìn b9nàng ta, b7chậm rãi 2ethu hồi 74ánh mắt.

Lúc 8này, Trần daCông Nhương f7được mấy fsĩ phu vây 5quanh bước anhanh vào 6trong điện.

Trần fDung cũng 4bước nhanh 70hơn theo d2sát phía 52sau, đi vào ebên trong.

Vừa 5vào đại f8điện, mọi 68người, 00bao gồm fbcả Trần 4Dung, đều f0không tự bchủ được a4nhìn về 7bphía chủ a9tháp. Nhìn 8về phương ffhướng đó, 06lần đầu 4tiên Trần 4Dung hiểu 5được hàm 0nghĩa vẻ 0vang cho kẻ 4dhèn này. 7 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 7đèn đuốc 7cũng chỉ 2elà đèn ađuốc, rõ 5ràng khắp 7fnơi đều blà kẻ sĩ d3phong lưu 8y phục chỉnh 7tề, nhưng cở chỗ 7dđó lại 0đặc biệt asáng ngời, 1sáng ngời 9dđến bỏng 1mắt, sáng b9ngời đến 2emức khiến 83tất cả 3bmọi người acũng không 4khỏi tự 2chủ nhìn 3flại…… dỞ chỗ 2eđó, có a7Vương Hoằng.

Trần cDung thu hồi 92ánh mắt, cđi theo phía 7sau Trần 40Công Nhương, f2có mấy f6tháp sắp fxếp ở 9vị trí 8thứ ba bên 2etrái, nàng d0chọn một 79góc tối erồi ngồi 3xuống.

Sau 8khi ngồi exuống, ánh 7cmắt của fnàng lại e5chuyển về 8fphía Vương c5Hoằng.

Nam bnhân này a5cho dù là c8lúc nào 2fnhìn thấy 9chàng thì 24chàng vẫn baluôn thanh 6phong lãng 2nguyệt như 31thế, tựa dchồ mọi 27phiền não, a6ồn ào náo 67động trên 9thế gian dbđều không 7liên quan 9đến chàng.

Trần 0Dung nhìn 5fngắm, ánh damắt có 6chút thất 3thần.

Đúng 1lúc này, 2fVương Hoằng 64thản nhiên bcười, nhấp 0amột ngụm 39rượu, ánh bmắt liếc 82về phía c6Trần Công 8fNhương, aacũng liếc cvề phía 6nàng.

Khi bánh mắt 2chàng chuyển e2tới trên dbthân Trần 4Dung thì 1rõ ràng afgiật mình, fftừ từ, 54chàng vung 9tay phải 0lên.

Một aengười bước 1nhanh đến 7cgần, cung 35kính hỏi: f“Lang quân 4có gì phân 3phó?”

“Mang 5bmột chậu 9nước trong 0đến.”

“Vâng.”

Chỉ 7chốc lát, 6người kia 1bưng chậu cnước vào, 77đi đến 97phía sau 28Vương Hoằng.

Nhìn 0người đó, bVương Ngũ 8lang tò mò 4cười nói: e9“Thất 00lang muốn falàm gì vậy?”

Vương 98Hoằng chỉ c6cười.

Chàng 6chậm rãi fchỉ về 1phía Trần 7fDung, thản fnhiên nói: 7“Đưa cho 70nữ lang e3kia.”

Hạ 1bnhân đáp: 9“Vâng.”

Hắn 5ta bưng chậu 30nước đi 6avề phía dTrần Dung.

Phải 54biết rằng, 2Vương Hoằng 3evốn là btrọng điểm 43chú ý của 1kẻ sĩ, ftuy rằng dchàng không 0anói to, động 36tác cũng atầm thường, 9nhưng mọi 5người đều cbnhìn về cphía chàng, 05cũng nhìn 5người đang 07bưng chậu c4nước kia.

Trước 9mắt bao 1người, dhạ nhân dfbưng chậu 2nước bước 02đến trước 04mặt Trần 43Dung. Hắn ffta đặt dchậu nước dxuống bên 14cạnh nàng, dnói với 09giọng ôn cchòa có lễ: 3“Nữ lang, bdđây là e0lang quân 3nhà ta thưởng!”

Một 1lời thốt 4ra, mọi cánh mắt f9đều nhìn 5về phía ebTrần Dung.

Ngay clập tức, ctrên gương 1mặt đầy 84phấn trắng 3bcủa nàng fatrở nên 12đỏ hồng. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 7phấn trên 2bmặt nàng 9quá dày, bsắc đỏ 6acũng không 9fhề lộ cra, chỉ b5có từ vệt cđỏ lan 3từ cổ 32nàng kéo 1dài tới 4trước vạt 0áo che ngực.

Nàng ddmím môi, 9một hồi 6lâu mới 37thấp giọng 57trả lời: 5“Đa tạ dlang quân 8nhà ngươi.” 35Nếu lắng anghe cẩn fthận, dường 8anhư câu bnói này 98bật ra từ degiữa hai 39kẽ răng.

Mọi b6người đang enhìn nàng f7chằm chằm.

Lúc 94này, tất 71cả mọi 2người hiểu 7được ý 7tứ của abVương Hoằng.

Đương a0nhiên Trần fDung cũng 6fhiểu được eý tứ của 9chàng.

Nàng 4chỉ do dự 7một chút 16rồi đặt 22đôi tay cnhỏ bé abvào trong 8chậu nước: aXem tình 98hình này, 95nếu nàng 21không làm btheo ý của fVương Hoằng, 19chỉ sợ cdđoàn người 3vẫn sẽ b4nhìn nàng bnhư thế.

Sau 4akhi tay đặt 9vào trong fchậu nước, f8Trần Dung fhứng nước c2trong, táp 20lên mặt 3mình.

Trong 23đại điện, 15ở trước 6mắt bao 91người, 85khi nàng a1bất đắc f3dĩ rửa 3mặt, Trần dCông Nhương b9nhíu mày, 3hắn hỏi 0ehạ nhân 98bên cạnh: 9“Ai hóa 3trang cho 3nàng như bvậy?” 84Giọng nói c8vẫn ôn b1hoà hiền ehậu, nhưng 99ý bất mãn 8không cần 27phải bàn 3tới.

Hạ 4nhân kia f8thấp giọng 2trả lời: 71“Là thê 7tử của a1Trần Nguyên.”

Trần 5Công Nhương d2hừ nhẹ amột tiếng.

Khi 86Trần Dung 8crửa mặt, 8một bên 5dTrần Vi 4còn có mười 7cmấy nữ 0lang ngồi fở các góc dđều có 26chút đứng bngồi không c6yên.

Các dnàng thỉnh 7thoảng vươn etay xoa xoa 2mặt mình, 5do dự thật clâu, sau 09đó từng 3người lặng alẽ rời 4đi.

Sự 97biến hóa 0acủa chúng 1cnữ đều 6lọt vào 95mắt của 4fVương Ngũ 7lang, hắn fnhìn quanh ekhắp nơi, 80thì thào 5bnói: “Chỉ b1là một cchậu nước, 9toàn bộ 4thành Kiến d6Khang đều 7asẽ bị 0ảnh hưởng!” 57Trong giọng cdnói của 2hắn, hoặc afnhiều hoặc fít có hàm 0chứa ghen 8tuông.

Lúc dnày khi Vương 55Ngũ lang 7nhìn về 3phía Trần c7Dung, ánh 3mắt vẫn c3rất phức 7atạp, nhưng 4mà không 1còn lửa 66nóng như atrước kia anữa.

Chỉ cchốc lát, 5aTrần Dung 4đã rửa csạch mặt ekhông còn echút phấn 6eson.

Hạ 1nhân bưng 43chậu nước 33đi.

Ánh 11mắt mọi 0người vẫn akhóa chặt 6trên mặt, 5trên người 0nàng, trong cđiện vang a2lên tiếng cnói nhỏ, 0fđều là 3một ít 2sự tích 1về nàng.

Trong 7đủ loại 5ánh mắt, bTrần Dung 7evẫn cúi 13đầu, lúc 6này, một ebhạ nhân 2ckhác của baVương gia bđưa tới c1khăn mặt 9sạch sẽ dtẩm hương, eTrần Dung 2tiếp nhận, 66lau sạch egiọt nước 0trên mặt 1đi. Tiếp 1etheo, một edtỳ nữ 7khác cầm cgương đồng d3đến đặt 0dtrước mặt 2nàng, rồi 6dđi ra phía a5sau Trần 1Dung, ngay atại trong 5đại điện bbchải lại 9tóc giúp 8nàng đến 05khi mái tóc 87nàng chỉnh 3dtề, có 3lọn suôn 1mượt rủ etrên bả bvai, chúng 3người hầu 2mới thối 8alui.

Lúc 0dnày, tổng e7cộng chỉ 9tốn hai 40khắc – a3trước yến dhội, chỉ fvì trang eđiểm cho 13nàng mà dtrì hoãn bhai khắc!

Nhóm 97người hầu avừa lui fxuống, tiếng 9dsanh nhạc 5vang lên, 9một đám f8tỳ nữ b2bưng rượu 5cthịt, bắt eđầu thướt 97tha đi vào.

9ánh mắt f1của mọi angười rốt bcục cũng 51dời khỏi fTrần Dung.

Đến dclúc này, 4Trần Dung emới hít e7một hơi edthật sâu, 12nàng mở bto mắt, 79oán hận 1fnhìn nam 3anhân đang fcười nói e8vui vẻ trên f2chủ tháp 44kia, trong b0lòng vừa aủy khuất 0bvừa tức acgiận, lại aflà ngượng dngùng.

Rượu ethịt dâng clên chưa 5được bao alâu, chúng cnữ lang bcũng đã b8trở lại, 1các nàng ahiện tại 67cũng giống 5dnhư Trần 28Dung, phấn btrên mặt bđược rửa 0sạch, tóc fcũng chải 6lại, khẽ 0xõa trên a6bả vai.

Trần dVi cũng vậy.

Nàng 0ta vươn 0tay che mặt balại, nhìn 1cda thịt 7Trần Dung 7dtrong trắng 25lộ hồng 5fsau khi rửa 6mặt càng 9thêm trơn 71bóng, thì 3dhỏi với ccgiọng hơi bđố kỵ: 74“A Dung, bmặt của 4ta có xấu flắm không?”

Trần cDung nhìn evề phía dnàng ta, adtrong ánh c8mắt chờ a3mong của 2fnàng ta, 62nàng lắc a6đầu, nhẹ dgiọng trả 6lời: “Không 36có, thật 7esự thanh b0mĩ.” Trần 3Vi mừng 4brỡ, vội f4vàng ngẩng 2ađầu lên, 2tràn ngập bftự tin đánh bgiá nhóm 71nữ lang e3bốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17918
Được thanks: 8753 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương f89: Nhắc 65lại hôn a8sự

Lúc fnày, nhóm b8tỳ nữ d1Vương phủ 15bắt đầu 13vội vàng a7bê bình 7cphong ra che 0achắn cho 8các nữ 57lang.

Bình fhong vừa eựng lên bốn phía, 0rần Dung 1hở dài ehẹ nhõm, d5ừa rồi 7ánh mắt c4ủa mọi 9gười sáng afuắc làm e2ại nàng 7hông được 5fự nhiên.

Nàng 3úi đầu, a4ầm lấy ey rượu, bhấp một 23gụm nho 51hỏ, vừa 8ống vừa 5fgắm nhìn 4óng người aơ hồ của 0ương Hoằng 2hía sau bình chong.

Đúng 53úc này, dở cửa ađiện trở fên ồn ào, 32húng kẻ eeĩ đều 3đứng lên, dgay cả Vương aoằng cũng 1ậy, tươi aeười đi 8a ngênh đón.

Trần cung ngẩn 27a, bên cạnh 7Trần Vi 49vui mừng b5kêu lên: 4“A, chàng 9đã đến.” eBởi vì 9khẩn trương, dfgiọng nói 3của nàng 9dta hơi run d6rẩy.

Nhiễm 8cMẫn đến erồi ư?

Trần 3Dung quay 29đầu nhìn 49lại.

Xuyên 0qua bình aphong, nàng f3chỉ có fthể nhìn 12thấy bóng a7người mơ 1chồ bước dbnhanh mà 3đến kia, catrong ánh 1đuốc phiêu ecdiêu, dáng d9người y 44cao lớn d3như một 9ngọn núi.

Cùng 92Vương Hoằng 55làm bạn, 6Nhiễm Mẫn 2vừa trầm 00giọng nói 9fchuyện vừa a2đi nhanh 0về phía 51trước.

Chỉ f2chốc lát, 0y đã ngồi 0xuống mấy 8tháp ở 18phía trước bTrần Dung.

33Nhiễm Mẫn 1đã ngồi 8fxuống, chúng 0sĩ tộc 6evẫn còn ebvây quanh 3y, trong tiếng 92ồn ào náo 04động, Trần 8eCông Nhương ccung kính 4đứng lên, chắn hướng 59tới Nhiễm 61Mẫn vái d5chào thật 2sâu, cất 27cao giọng b7nói: “Nam 3Dương an 4fnguy, may 82mà có tướng equân. Tướng 17quân có fthể tiến 87đến, mọi eangười trong 4Nam Dương c3thật sự 4là vui mừng.”

Trần d0Công Nhương 4đức cao 9vọng trọng, 2hắn vừa 9mở miệng, b9mọi người 56đều yên f1tĩnh lại.

Dưới 33ánh mắt achăm chú 3dcủa mọi 17người, d9Nhiễm Mẫn cfcười cười, fgiọng nói fcủa y có 2chút mỏi 6dmệt cùng 9khàn khàn: 34“Công cần 3gì nhiều 2lời?”

Trần 5Công Nhương daha ha cười 9nói: “Đúng, 90đúng cần agì nhiều clời, cần d7gì nhiều alời? Tướng 9dquân đã 94sớm sáng 8tỏ trong 9lòng.” 1Hắn vung 01tay áo dài, 1ngồi ở flại tháp fbcủa mình.

Lúc enày, Trần 4Vi dựa vào 07gần Trần baDung, khẽ e9nói: “A fdDung, tim bcủa ta đập 78thật nhanh.”

Trần 2Dung nhìn 3chằm chằm 2nam nhân acao lớn fhiên ngang 15kia, cười 5cười, chậm 6rãi nói: aa“Tỷ tỷ, 65bối rối 72không có 6ích gì đâu.”

Trần b6Vi đáp nhẹ 3một tiếng, cnàng ta thì 0thào nói: 10“Muội 8cthì không c9hoảng hốt berồi. Lần 48trước khi 9dchàng gặp 5ta, ta biểu fhiện không 6tốt, cũng c7không biết 50chàng có 9thể không 9bao giờ 9bthích ta anữa hay 2không?”

Vấn 3đề này, 7Trần Dung 81không thể fatrả lời, e7nàng cũng 0không muốn ftrả lời.

Nàng 8chỉ nhìn dngó bên c2cạnh Nhiễm ebMẫn, thấy 5trong số 37những người abđi theo y e5cũng không 2có bóng adáng của 2cTôn Diễn, etrong lòng 57có chút 7thất vọng.

Lúc 9fnày, quý 53tộc có d7thân phận 6bđã tới dfđầy đủ. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng ddnhạc, nhóm 0tỳ nữ 7mặc hoa ephục đi 95vào, dọn 9rượu thịt 9trên tháp 2của mọi 6người.

Khi dmang rượu 2thịt lên dtháp của 6eTrần Dung evà Trần a1Vi, mấy b8bình phòng c7vây quanh 9các nàng 3không thể 4ckhông bị 92dời đi.

Trần 48Dung vừa bmới ngẩng eđầu thì e8cùng với 6Trần Vi 4đón nhận 8ánh mắt 18của Nhiễm 54Mẫn. Trong cđèn đuốc 3sáng trưng, cánh mắt cy sắc bén 49như đao, 2cchỉ liếc 3mắt một 1cái, Trần c5Vi theo bản dnăng co rụt 9lại, khuôn dmặt nhỏ 02nhắn xấu 8hổ đến 0đỏ bừng. a4 © DiendanLeQuyDon.comVề phần aTrần Dung, 02cũng bị edy trừng 1mắt mà 45rùng mình.

Đảo 38mắt, bình 16phong lại 1vây quanh, 92nam nhân b7cũng dời 9tầm mắt.

Chỉ 06thấy Vương cHoằng ngồi d2trên chủ e6tháp đột acnhiên bưng 6rượu, bước 73đến bên 1cạnh Nhiễm bdMẫn, chàng ckhông chút 08khách khí a5giơ tay lên, anói: “Dời 62tháp.”

“Vâng.”

Trong 0tiếng đồng 8ý, hai người achuyển tháp 68của chàng 9ađặt đối bdiện với 4fNhiễm Mẫn.

Sau 8ekhi Vương 51Hoằng ngồi 6axuống, chàng 85giơ lên aly rượu dcười nói: 2“Lúc này 80nếu không fnhờ có 22hai ngàn 06nhân mã 29của tướng 7cquân, Vương dHoằng đã 18chết ở dthành Mạc b2Dương rồi. 0 © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu camạng suốt ađời khó 5quên, mời 5cuống cạn 5chén này.”

Dứt ealời, chàng b9ngửa mặt a2lên uống 3một hơi dcạn sạch.

Nhiễm aMẫn ha hả bcười, y 4bưng lên 88ly rượu, c8cũng uống dmột hơi 5ecạn sạch.

Sau 3đó, Nhiễm feMẫn nhìn eVương Hoằng 0chăm chú, 83đột nhiên 1hỏi: “Lại 3không biết, 84vì sao Mộ b3Dung Khác dkia nhất c2định phải a3có được 3đầu của 2Thất lang?”

Giọng 9của y không enhỏ, trong 9khoảng thời 2gian ngắn, 92vô số cái dfđầu xoay 88qua đây, 84đại điện 89vốn huyên banáo giờ dđây cũng dbyên tĩnh fdlại. Mỗi 7người đều 42đang chăm 7chú lắng f5nghe đối 0thoại của 10bọn họ.

Vương 74Hoằng cũng 6cười, chàng 9thản nhiên 60nói: “Lòng 0cdạ của 24gã hẹp 9ahòi, thua 6fnhưng không 2chấp nhận 16nổi mà 51thôi.”

Lời 63này vừa enói ra, tiếng bnghị luận fnổi lên 4bốn phía.

Nhiễm 62Mẫn cũng d3kinh ngạc 3hỏi: “Thua cdnhưng không 1chấp nhận anổi? Làm 3dsao đệ aecó thể 7fcùng gã 54giao tế 9qua mà biết?”

Vương 17Hoằng cười d2mà không 8đáp.

Thấy dachàng không fmuốn trả 1lời, Nhiễm 24Mẫn lại 05ha hả cười, 48y rót cho 7mình và a4Vương Hoằng 0cmột ly rượu, fnói: “Đến 43đây, lại 4làm một dchén.”

Bọn 4họ uống frượu, Vương fNghi trên 32chủ tháp dthì nhíu cmày, hắn 3dkhinh thường 61liếc mắt 0nhìn Nhiễm fbMẫn, hỏi 9xung quanh: c“Sao Thất clang lại 2agiao hảo 6evới tên 2thất phu 2này?”

Bọn 43người hầu 9ngẩn ra, d9một hồi elâu, kẻ 6asĩ trung bniên vẫn 06đi theo Vương 88Hoằng kia 15mới nhẹ ffgiọng đáp: fc“Thất 9lang là người fdluôn thích aalàm theo 0ý mình, bcông cần dgì quản fcnhiều?”

Những 15lời này 9ccó chút 26không khách 58khí, Vương 7Nghi liếc 5nhìn kẻ c9sĩ trung deniên kia 56một cái, 70thấy tuy 0rằng kẻ asĩ cúi đầu e7nhưng không 0hề sợ 8hãi, hắn aakhông khỏi chừ khẽ 91rồi nói: 7“Chỉ là 22một nô 3bộc của 3người Hồ, b6Thất lang 81giao hảo 11với y đúng 3là làm nhục 89thân phận.” 7Nói thì dnói như 62thế nhưng egiọng của dbhắn vẫn 05thấp xuống, e8từ đầu 27đến cuối 1bđều không eđể Nhiễm 4Mẫn nghe 26thấy.

Lúc dbnày, nhóm 2bsĩ tộc 60ngồi đầy 59trong điện 41bắt đầu dfgiơ ly rượu 4đi quanh 2một vòng. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng b3ồn ào cười bđùa, Trần daCông Nhương 9vẫn ngồi 6trên tháp bcủa mình.

Nhiễm 81Mẫn và 4Vương Hoằng 2ngồi phía c3trước hắn bclúc này 6đã cùng bđi ra.

Trong 0tiếng tiếp 0đón của 52mọi người, 7cTrần Công a3Nhương tươi dcười khả 00cúc, nhưng avẫn không b0đi về phía 6Vương Nghi. 5 © DiendanLeQuyDon.comMột hạ 28nhân tiến 8đến phía 2sau hắn fkhẽ nói: e“Lang chủ, 7avì sao không 5bđến nói 94một câu bdvới Vương ecông?”

Trần 64Công Nhương 2và một etộc trưởng esĩ tộc 9fđối ẩm f1một chén, 24ôn hòa trả 0lời: “Nói 71cái gì?”

Người 51kia ngẩn era, hắn 33ta liếc anhìn Trần 62Dung một f0cái, nói: cf“Tối hôm 38qua, không 4phải lang c1chủ đã 97đáp ứng 9yêu cầu ccủa Trần 2Nguyên rồi esao? Giờ 50phút này fThất lang f5không ở 9bđây, bên dcạnh Vương ffNghi không 75có ai, đúng d0lúc có thể 48nhắc tới 7nữ lang f5A Dung mà.”

Trần bCông Nhương 4dbuông ly 33rượu, hắn 7từ từ 4nói: “Vương 40Tác, ngươi 8đã nhận 0bao nhiêu 2lương thực 0của Trần 51Nguyên rồi?”

Người 5ctên Vương 8Tác kia cả 2kinh, đảo bmắt hắn 0cta bối rối, fấp úng 42sau một bclúc, hắn 6ta nhẹ giọng 85trả lời: 7“Một túi aclương thực.”

Trần 8aCông Nhương 08gật đầu, côn hòa nói: 7a“Ngươi amới cưới 33một tiểu 1thiếp, tiêu 0dùng thiếu 21thốn cũng 2là điều ebình thường.“

Lời 03này của bhắn thập cphần ôn 80hòa, nhưng 9Vương Tác 44kia đã là 2mồ hôi achảy như 15mưa, mặt fhắn ta trắng abệch, run f7giọng nói: 2“Vương 9Tác không a9dám, lang 65chủ, Vương 8Tác cũng 1bkhông dám dnữa.”

Trong eánh mắt 23vội vàng 6khổ sở 48cầu xin a5tha thứ 5của hắn 52ta, Trần 9Công Nhương evẫn nói bbằng giọng 7hòa hòa 5ekhí khí: 53“Vừa rồi 6không phải 77Vương Thất 0flang đã 7tặng cho 87nữ lang 0bA Dung một 11chậu nước csao? Chứng 8tỏ cậu 9ấy coi trọng 7nữ lang f4này. Dưới 8tình huống 1fnhư vậy, 9ta nhắc 22lại việc 9tặng A Dung 1echo Vương 9eNghi không 58nói tới e2Vương Nghi 2bsẽ không 6thu nhận, 1dmà ngay cả 56Thất lang acũng sẽ aghi hận 83với Trần a4Phủ chúng 2ta. Trần 58Nguyên kia 19vốn là 03người nông ccạn, tính 59cách cũng cnóng vội, 3lời của 1cđệ ấy, avề sau đừng cnghe nữa.”

Vương 1eTác nghe cvậy, vội 3vàng đáp: f“Vâng, favâng, lời 3của lang 5chủ rất 4dđúng.”

Lúc 1này, Vương 76Nghĩ đã 6cđứng lên, 2đại diện bcác gia tộc 0fđều nhanh 3chóng đi flên. Trần cCông Nhương 8cũng cầm 2ly rượu 64đi qua.

Vương 9Tác nhìn 0bóng dáng 0của hắn, delại vươn 1etay áo lau 2mồ hôi a8trên trán, a4biểu tình fvẫn lo sợ.

Đối dthoại của 83bọn họ, 4Trần Dung a9và Trần bVi ngồi 7ở một 0góc cách 4tận mấy dtháp nên a8không hề 5nghe thấy.

Trần 2eVi hoàn toàn bđắm chìm 9etrong suy 48nghĩ của emình, nàng eta lại dựa avề phía 37Trần Dung, cnhìn nàng, 0hỏi với fvẻ bất dan: “A Dung, 5muội bảo 8ta đến dlúc nhìn 7cthấy Nhiễm a0tướng quân fdthì phải 40nói gì với 9chàng đây?”

Lúc 8này, nàng 0cta đã dời dfbình phong 6của mình 31và Trần 9Dung đi, dcũng chuyển 9tháp tới cegần Trần 46Dung.

Trần acDung đối 6emặt với 20ánh mắt 01cầu xin 0ecủa Trần dbVi, cười 1cười, tươi e4cười này 1ecó chút 6giả dối.

Nàng 90rũ hai mắt, 7lắc đầu 7enói: “Ta 85không biết.”

Ba 5chữ vừa cethốt ra, 53Trần Vi b7có chút 5tức giận, 1nàng ta vội 8vàng nói: b“Không 07phải muội 19là tri kỷ 9của chàng asao? Sao lại a6không biết?” f3Giọng của dTrần Vi evừa vang 9flên, Trần dDung nhìn 93nàng ta, fnghiêm túc enói: “A aVi, hai chữ 94tri kỷ, acũng không 17phải là 4tùy tiện 6athì có thể 55nói ra. Ta 7và Nhiễm ddtướng quân, 1nam nữ khác cbiệt, địa 05vị bất 54đồng, dù dthế nào 2cũng không 3thể trở cthành tri 7kỷ. Tỷ 2nói như 4vậy, chẳng 24những với b2Nhiễm tướng c9quân, ngay dcả với 0bta, cũng 39sẽ khiến 4thanh danh adbị tổn ehại.”

Trong 99giọng nói d6của Trần daDung hàm 97chứa nghiêm 1túc cùng 6ckiên trì, 0Trần Vi 48không khỏi 3ngẩn ra. 75 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, fanàng ta lại 2dđỏ hốc bmắt, mím d3môi, nói 8với vẻ aoán hận: 32“Kể cả 0amuội không e6nói, ta cũng 2biết nên 8dnói chuyện dvới chàng f0thế nào.” 3fDứt lời, 4nàng ta tức 4tối xoay 2engười đi.

Đúng elúc này, 09giọng của fTrần Công fNhương từ 4một bên 7truyền đến: 7“A Vi.”

Trần 7Vi vừa nghe 91thấy thì 9nhanh chóng aquay đầu 05lại, đáp: 5e“Dạ.”

“Đi dtheo ta đi.”

“Vâng.”

Trần 9Vi đáp ứng 70một tiếng, 45run run đứng blên, nàng 5dta vừa dời cbình phong, 60cũng không 0biết nghĩ 1tới cái eagì, tay phải 5duỗi ra, a1đột nhiên ddkéo lấy 9ống tay 0áo của 8bTrần Dung.

Nàng b8ta cầm tay 64Trần Dung, 2trông mong 63nhìn nàng, 7cầu xin: 27“A Dung, 5đi cùng 6đi.”

Lúc 4anày, Trần 4Dung thực csảng khoái cgật đầu, 1dlên tiếng 6trả lời 6đứng dậy.

Hai e7nàng dời 38bình phong, 4đi theo phía 5sau Trần 0Công Nhương.

Trong 5tiếng ồn 16ào cười fđùa, dòng 72người như 9nước, Trần 6Công Nhương 8cthong thả ekhoan thai, 05chậm rãi 25đi về phía 7trước.

Lúc 6đi ra cửa bđiện, bước 6lên bậc e3thang, ở achỗ dòng 41người thưa f7thớt, Trần 4Công Nhương 20lắc đầu, 0than nhỏ 0với Trần 4bVi: “Hôn denhân đại d8sự, vốn 4là trưởng 7dgiả thương 4enghị quyết 7định. Tiểu 4fbối các 68con mới 2chỉ gặp cnhau một 54lần rồi 82lại xa cách. 06 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 23Nhiễm Mẫn 1atính tình 79lỗ mãng, 55lại ra đi 4cvội vàng, aeta làm bá 8phụ, cũng 5cchỉ có 2thể thuận 7theo y, không 8có cấp 09bậc lễ 43nghĩa.”

Khi d4hắn nói 7chuyện, efkhuôn mặt cbnhỏ nhắn 8của Trần 9Vi đỏ đến bmức như 2muốn chảy 0máu, hai 7chân nàng cta mềm nhũn, 2vội vàng fddựa vào 0dTrần Dung, 22nàng ta đáp dgiọng nhỏ enhư tiếng 6muỗi vo 6fve: “Vâng, 9ahết thảy edo bá phụ 94quyết định.”

Trần f1Công Nhương bkhông quay e8lại, nghe f0thấy nàng 7ta trả lời, 5echỉ khẽ fgật đầu.

Đi 7được vài a5chục bước, d9Trần Công e3Nhương chuyển chướng về ephía căn 83phòng bên c5trái kia.

Trong 38phòng đèn 8đuốc sáng 78trưng, người fđến người fdđi, khi bọn c0người hầu 95đối mặt 4với Trần fCông Nhương 2đều nhất 3ctề khom amình hành 9blễ.

Trần 0bCông Nhương 5thong thả 7khoan thai fbước vào 5trong phòng.

Trong 82phòng sáng asủa, Trần 8fVi vốn khẩn e0trương ngay a9cả hô hấp 99đều ngừng 1lại, vừa athấy phòng fnày trống c2không thì 94không khỏi 30thất vọng a7thở ra một a4hơi.

Tiếng ehít thở afnày hơi 8lớn, Trần 3Công Nhương bkhông khỏi 7quay đầu 11liếc nhìn 4fnàng ta một 6cái, từ 09từ nói: a9“Một nữ clang sĩ tộc, 51cử chỉ 9phải ung 0dung, gặp 6sự bất 31loạn mới 1đúng.”

Đây 3dlà giáo 98huấn.

Trần cVi vội vàng 56thi lễ, 5cúi đầu eđáp: “Vâng.”

Trong bđèn đuốc, 2vẻ mặt dbnàng ta kính 5cẩn nghe a9theo, nhưng 9asự chờ 2mong cùng ffxuân ý vẫn d4không thể f4che giấu.

Trần 79Công Nhương e0nhìn Trần eVi như thế 3thì không 34khỏi nhíu c6mày.

Ngay blập tức cbhắn lại fgiãn mày 36ra, Trần 97Vi cũng không 7chú ý tới 4sự thay 5đổi này.

Trần 7Công Nhương dbước đến dvị trí 4chủ tháp, 6hắn chậm 2arãi ngồi 5xuống, vung 8etay áo dài, bnói: “Đi 2mời Nhiễm 56tướng quân 5dđến đây.”

“Vâng.”

Khi 50người kia 6nhanh chóng 2rời đi, 31Trần Công 8Nhương lại 8thở dài 3emột hơi, 9trong lúc 8Trần Vi 6khó hiểu, a7chăm chú 0nhìn hắn, ehắn vô 24lực nói: 9“Hoang đường 1bnhư thế, 2không phải 3ecưới thê cfsao? Người e5xuất thân 9là gia nô 0người Hồ 8lại không b6biết nặng a0nhẹ.”

Đối bbvới Trần 8fVi mà nói, ecchỉ cần 45Trần Công 2Nhương không 0có ý hối chận, nàng 7ta đã cảm fthấy thỏa 7mãn, lập d9tức nàng 6ta khẽ thở 9fmột hơi.

Lúc 94này, nàng feta liếc bcmắt một 7bcái thấy a7Trần Dung ađứng ở 8một góc, 19liền kêu 5alên: “A fcDung, muội 0dđến đây dlàm bạn e4bên cạnh eta.”

Trần e7Dung đáp 79nhẹ một 30tiếng, đi 18về phía 6anàng.

Trần eVi kêu to 46khiến Trần 0Công Nhương 0quay đầu 25lại, hắn dnhìn Trần 1Dung chăm 6chú, đột enhiên hỏi: 78“Con là 2A Dung?”

“Vâng.”

Trần 8Dung thi lễ.

“Tiến 28lên đây.”

“Vâng.”

Trần aDung tới 38gần, cách daTrần Công 5Nhương chỉ ccó ba bước 3mới dừng 62chân, nàng 59cúi đầu, dftrong lòng cbất ổn 43tùy ý để 2Trần Công fNhương đánh ebgiá.

Trần 9Công Nhương 6nhìn nàng d5nửa ngày, 8ôn hòa nói: 5“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh fmắt cùng dbiểu tình 8của Trần fCông Nhương 74đều vô 5cùng hiền 2lành: “Con 1cvà Vương 6fThất lang 2đã tự 2định chung 5bthân rồi asao?”

Tiếng 6nói vừa ddứt, Trần eDung lập 3tức đáp: 22“Không ecó.”

Cảm 8giác được fmình trả cblời quá crõ ràng 34lãnh tình, 9Trần Dung 4cúi thấp c4đầu đến 89tận ngực, bnàng nhẹ 0giọng nói: 4“Nam nhân 2như Thất 25lang làm 76sao có thể d6cùng A Dung 5ftự định 23chung thân?”

Trần eCông Nhương 5gật gật 3đầu, ôn ehòa nói: 0“Con hiểu 82được điều 9cnày là tốt 55rồi. A Dung, 0vậy bá d8phụ hỏi 8con, cậu 8bta đối 0với con e3có gì thân 42mật quá 63mức hay ekhông?”

Thân 9dmật quá 6bmức ư? 5Có nghĩa 7là hỏi cVương Hoằng 0acó từng 4evô lễ với enàng không.

Khuôn emặt nhỏ c8nhắn của cTrần Dung 9đỏ lên, 53nàng không ekhỏi nghĩ 65tới nụ abhôn kia, 2còn có hai 8lần ôm 21ấp, nhưng 0mà trong 01miệng nàng dvẫn trả 5lời với e5vẻ kính 0cẩn mà 1cẩn thận: e“Thất elang là chính f9nhân quân 83tử, sao 6ccó thể 7làm như 59vậy được?”

Trần 2cCông Nhương 1bnghe thấy 47nàng trả 00lời, thần 17sắc không fthay đổi, 0chỉ cười 1cười.

Hắn f8lại hỏi: d“Vậy A aDung có bằng 7lòng hầu ahạ cậu fta hay không?”

Lời 37này vừa 1thốt ra, 8Trần Vi 57ở một 6abên không 0fkhỏi thốt a0ra tiếng 9fsợ hãi 2nho nhỏ, 2tiếng kêu 2vang lên, 38nàng ta dùng 14tay áo che 57miệng, hai bmắt mở 1tròn xoe, 6akhông hề 6achớp mắt 33nhìn Trần cDung và Trần 72Công Nhương.

Sắc 9mặt Trần bDung không 4thay đổi, cnàng chỉ 39cúi đầu, 7dgiọng điệu 1dtrả lời avẫn kính 27cẩn nhu 25thuận: “Mặc d4dù Thất 04lang rất 5tốt, A Dung 81cũng không 2muốn làm 6thiếp cho 0người khác.”

Nghe 2thấy câu 0trả lời 0fnày, Trần 5Vi nhịn 36không được ckhẽ hừ 0một tiếng.

Trợ eethủ đắc 6flực nhiều banăm đi theo 4bên cạnh 9Trần Công cNhương lúc 0này cũng bquay đầu, b3nghiêm túc 1nhìn về aaphía Trần 0eDung.

Trần e7Công Nhương 6trầm ngâm 16một hồi, 09thở dài d1một tiếng: 6b“Hài tử 2này lại 65ngây thơ eanhư thế!”

Hắn blắc đầu, 81đã mất a8đi hứng fthú nói d1chuyện với d5Trần Dung. f2 © DiendanLeQuyDon.comVừa mới 5vẫy tay 4bảo nàng flui ra, ngoài acửa truyền 4đến một bcgiọng nói 2trong trẻo: e3“Lang chủ, 2Nhiễm tướng b2quân đến.”

Trần 4Công Nhương 9tươi cười, 9bđứng lên, cbnói: “Mời 61y tiến vào.”

Giọng 36của hắn avừa vang 5lên, Nhiễm fMẫn đã e9nhanh bước 0vào.

Ngay atại một 1khắc khi cy đi vào, 2Trần Dung blui về phía e6sau một 70bước, che f3giấu bản 4thân ở 0trong bóng 65đêm.

Lần dnày Nhiễm 0fMẫn rõ 0aràng gầy 19hơn một 1bchút so với etrước kia. f5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù 4gầy đi, angũ quan 0lập thể catuấn mỹ, 60ánh mắt 10sáng ngời 9dnhư đao 2bcủa y vẫn 0btản ra hàn 01quang khí ethế bức cengười. f8 © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước f4vào, toàn 1bộ không 5khí trong c3phòng giống 5bnhư bị arút đi hết, c3một loại 0dkhí uy áp b4cùng với b4sát khí 55dày đặc 7ập đến.

Với 1cTrần Dung, 01nàng biết 9dđây chỉ blà y vô aý thức 7phóng xuất 20uy áp, kiếp 8trước, 5so với khí 2ethế đáng 63sợ nàng eđã từng datrông thấy facũng không 8là gì. Nhưng 7Trần Vi a2đứng trước dnàng thì 7mặt trắng dbệch, ngay 6cả Trần f9Công Nhương advà mấy 73người kia, 5khí thế 7cũng bị 1cướp đoạt, 70yếu ớt 7bthêm vài ffphần.

Với 54quý tộc 42người Tấn, 1dngay cả 16Tư Mã hoàng c9thất bọn ahọ cũng 6không đặt 5ở trong cmắt, chán cghét nhất 8chính loại euy áp này ecó vẻ câu 0thúc cùng 6khiếp đảm, 3về điểm e0này, ngay a7cả Trần 2Công Nhương 51cũng không 53ngoại lệ.

Hắn 3fnhíu mày, 45chậm rãi dđứng lên.

Tựa 8dhồ vừa fđứng lên, 7hắn mới atìm được 6cảm giác 99đủ để bcùng Nhiễm bMẫn đối 0mặt, biểu 9tình của 56hắn khôi 95phục vẻ 5ung dung, bcười nói: b3“Nhiễm 30tướng quân? 0Mời lên 8tháp.”

Bất d1tri bất 4giác, giọng fđiệu của ahắn vẫn 84có chút dfcứng ngắc.

Nhiễm 23Mẫn không 9ahề nhận 1ra không bkhí biến 8chuyển, 4dtrên thực 7tế, y ở d9trong sa trường 8nhiều năm, 83người nhìn bthấy y mà dckhông đổi aesắc chỉ 0có vài người e1thôi, y cũng ađã quen drồi.

Trong edtiếng tiếp f0đón của 5Trần Công 3nhương, 82y tươi cười, 0đi nhanh e2về phía 9etrước.

Vung 7tay áo dài, c6đến khi cdTrần Công a4Nhương ngồi 5xuống đối fdiện, Nhiễm 7fMẫn vươn f6tay cầm 8bầu rượu, 53sau khi ngửa 3đầu uống dcạn thì 28đưa tay a2áo lau bên a2miệng, nhìn 7dchằm chằm adTrần Công aNhương, 43cười nói: 7“Trần e6Công Nhương b4lần này 2gặp ta là 4avì chuyện f7gì?”

Ánh 9mắt y như 50đao như 7gió, cũng 7không hề 7dnhìn về fphía Trần edVi, giống 4như căn 2dbản y không 85hay biết 5trong phòng 8này còn 4có nữ lang.

Trần 31Công Nhương bđang rót a9cho mình e2một ly rượu, asau khi chậm 6rãi nhấp a1một ngụm, 0mới nói ebvới giọng 05ôn hòa: c2“Nghe nói a2đêm nay 2tướng quân 2sẽ rời f5khỏi thành 6dNam Dương?”

“Tin e1tức của 65Trần Công 9aNhương thật 55linh thông, 01không sai, dechiến sự 13tiền phương 2fbận rộn, 2Nhiễm mỗ 9cthật sự 13không thể dthoát thân.”

Trần 21Công Nhương 8nở nụ 03cười, hắn aha ha nói: 0“Chiến b0sự dù có 06bận rộn, 05thân là 4đại trượng bphu cũng 4fkhông thể 02không cần 8hương khói. e © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng c4quân, thân efphùng loạn 8thế, ta 6cũng bất e1chấp nghi 1thức xã f2giao. Không 8biết khi fnào tướng cquân đi 57thì có thể 62trở lại, cta muốn 78hỏi tướng daquân một 4chút về 6việc đám 2hỏi giữa 2ngài và 9Trần phủ 9chúng ta.”

Dứt 46lời, hắn e0vung tay phải a2lên, nói: 2“A Vi, tiến f9lên gặp d2Nhiễm tướng 86quân.”

Trần cVi khẽ run cđáp ứng, 3đỏ mặt 98chậm rãi 08đến bên 7cạnh Trần 91Công Nhương, fdtới trước 2mặt Nhiễm d9Mẫn.

Nhiễm c6Mẫn liếc denhìn nàng 94ta một cái.

Y 6egật đầu 8nói: “Tiểu 4cô này, ceta đã gặp 47rồi.”

Trần 2Công Nhương 14ha ha cười, 5fhai tay chặp 19lại, cao fgiọng nói: e“Tướng a9quân da ngựa ebọc thây, 74là người dthống khoái. fb © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con bcthay Nhiễm 71tướng quân 8fdâng một 8chén trà, ffNhiễm tướng 95quân, đây 71là A Vi, 5phụ thân cnàng là c5Trần Nguyên, 0dtuy nàng 4chỉ là athứ nữ 48nhưng vẫn ađược nuông 37chiều đặt bbên người cchính thê 9của Trần 5Nguyên, Trần 41Nguyên lại b2không có 73đích nữ, 33thân phận 98của nàng 8cũng coi cnhư là đích 4nữ. Nếu fngài nguyện dý, thì ở 8lại Nam dDương mấy cngày thực 25hiện cho c5xong hôn 31sự, thế 7cnào?”

Khi a5Trần Công 3Nhương lanh e3lảnh nói 0bchuyện không 8ngừng mà 4ecau mày, 0giọng điệu 5nói chuyện 5cũng không 4có sự cứng 9ngắc. Không ccó cách 08nào, hắn 39thật sự cfcảm thấy 8đây không 9egiống như 8gả nữ fnhi, mà như 4tặng nữ 2nhi làm thiếp ddcho đối dphương vậy. 02 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình f8sinh gặp 4aqua vô số 5trường 4hợp, thật a2đúng là 1chưa từng 84thấy hôn 85nhân nào efnhư trò 7đùa thế 1này.

Trần 39Công Nhương 8nói xong, fsai người 78lấy chén 50trà, đặt aở trước 08mặt Trần cdVi. Trần 8Vi bưng bằng 6hai tay, đỏ 3bmặt, bước frụt rè 32đi về phía 05Nhiễm Mẫn.

Khi c6không còn 8dnhìn thấy fy, toàn thân adnàng ta mềm 67nhũn, tâm acũng bối 54rối tột 1dđỉnh, cũng akhông biết 1fvì sao, hiện 06tại nhìn 9nhìn thấy 0y, nàng ta 7theo trực 4cgiác giống fnhư sống 2lại, tuy 5rằng khẩn 43trương, ccnhưng trào bcra trong lòng 2dđa phần 88là phấn ckhởi, là 0chờ mong, 55là ái mộ, d9là hận akhông thể 63phủ phục 7trước chân ey.

Trần 45Vi đến 7trước người 85Nhiễm Mẫn, ctư thái 3btuyệt vời 5mà thi lễ, dchén trà 3trong tay 4được dâng 7lên quá 08đỉnh đầu. 30 © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu elên, trên 62gương mặt 3xinh đẹp 8kích động 2đỏ au, 48hai mắt 9enàng ta sáng angời, si 2angốc nhìn 5by, nhẹ giọng 5nói: “Nhiễm dtướng quân, 9fmời uống 71trà.”

Giọng 53nói kéo 81dài, ánh 7mắt đưa 58tình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17918
Được thanks: 8753 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương b290: Lý do d7Nhiễm Mẫn bthích Trần b7Dung

Nhiễm 0dMẫn nhìn 7Trần Vi 61khuôn mặt 2nhỏ nhắn 71ửng đỏ, 2tư thế b7tuyệt vời.

Nhìn 1y, trong mắt 4Trần Vi 3úng liếng, 92ẻ xấu cổ vui mừng dhi nữ nhi 4aả đi đủ aó thể khiến 20ất cứ cdam nhân nào brên thế 6eian đều 60ềm lòng.

Nàng 5a nhìn y, e1rong ánh 0ắt tràn b0gập chờ 7cong.

Trong 7ự chờ dong của 5àng ta, y 29hông hề cươn tay ea.

Dần 90ần, động các cầm d7hén của 1rần Vi đã 3ehông thể aự ức chế feà run rẩy, fhuôn mặt ehỏ nhắn 4cửng đỏ 72ũng dần 8ần chuyển dhành trắng beệch.

Dần 0ần, nước d4ắt như 35hâu, lông 6bi cong dài, 0nàng ta nhìn a3y, trên khuôn 8mặt trắng 6bệch, trong 2ánh mắt, cbsự chờ c4mong khát 2vọng ái e0mộ đều dehiện ra 3một loại 1tỉ mỉ 5chuẩn bị, 67trang điểm 3quá mĩ.

Nhiễm 36Mẫn chỉ 3liếc nhìn 6nàng một 7ecái, rồi 38lặng lẽ 0dngẩng đầu clên.

Ánh fmắt y chuyển 6evề phía 1dgóc phòng, 65khóe miệng dnhếch lên, acười cười, 7cất giọng 1btrầm thấp: 9f“Trong Trần ephủ, không 2ephải còn b9có một aA Dung sao?”

Lời 19vừa thốt cera, Trần 0fCông Nhương 0emở to mắt, 85Trần Dung dquay đầu, 6ánh mắt 6sáng ngời 0cực kỳ 1phức tạp d8nhìn về ephía y.

Môi 46Trần Vi 4run run, nhưng bmà tư thế 3hành lễ ccủa nàng dta vẫn đẹp 45đến cực 9điểm, động e4lòng người ffđến cực ađiểm. Nàng 5cta cắn môi, 6như hoa lê 96yếu ớt, btrong ánh amắt, lại 5dmang theo 4bquật cường: 8Quả nhiên, 21tình cảnh 8enày vẫn 4xảy ra. 01 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 47như vậy 5cũng tốt, 7Trần Công bdNhương ở cđây, người absẽ cho Nhiễm f9Mẫn một 4lời giải d6thích, Trần eaDung cũng fđã ở đây, 1nàng sẽ 50hiểu được, fathứ không 6thuộc về 4nàng thì devĩnh viễn 1cũng đừng 2nên hành 9động thiếu b9suy nghĩ.

Tuy 0rằng Trần dVi và Trần 0Dung quen c4biết không 3lâu, nhưng 8cnàng ta cảm 1bthấy mình 7drất hiểu 4vị tộc 53muội này. ef © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung dalà người e5thoạt nhìn 6ngay thẳng, 8làm việc 0lại có 3chút âm 2trầm, sau 04khi phát 03hiện Nhiễm 2cMẫn đối 6với Trần 75Dung có hứng 6dthú, Trần feVi vẫn sợ chãi muội 13tử thân 9phận thấp 5kém, diện 6mạo tục 7diễm này bsẽ thừa 5dịp mình achưa chuẩn 3bị, lén e2lút leo lên begiường 9của Nhiễm 0tướng quân, 6khiến y 2đáp ứng e2cưới nàng 1làm thê.

Phải fbiết rằng, a6Nhiễm tướng 27quân có 4thể là 17nam nhi vĩ 6ađại duy 93nhất trên e0thế gian b7này không 31cần để 7eý thế nhân b3chê bai, 23mà cưới 5muội tử 0thân phận 8thấp kém 66làm thê 7tử. Loại 4dụ hoặc 64này quá 7elớn.

Nàng 4ata nghĩ, dcho dù là 91Nhiễm tướng e1quân hay cflà Trần 6Dung đều adlà người dbthông minh, 7đối với 8loại người 23thông minh cdnày, để 25sự tình e4phơi bày 53ra chỗ sáng, evĩnh viễn 2cũng tốt c1hơn so với 8cche lấp dnó đi.

Quả cnhiên, Trần 3Công Nhương 6fnhăn mày, fhắn nhìn 0Nhiễm Mẫn, 9nghiêm túc 0giải thích: c“A Dung 2dư? Nàng 9là người eVương Thất 3lang đã cnhìn trúng.”

Bình bthường 9mà nói, 3một câu canhư thế 40đã đủ crồi.

Nhưng 4mà hiển 03nhiên Nhiễm fMẫn không bthèm quan 4dtâm, y cười b3cười, nhìn bchằm chằm 73Trần Dung 08trong bóng 50tối, phất a2phất tay, 03nói: “Trần 04Dung, đi 0era đi.”

Trong 4cgiọng điệu fcó sự thân 6thiết.

Bốn 91chữ vừa 0thốt ra, c2trong nháy 1mắt, Trần 9dCông Nhương 8mặt nhăn efmày nhó, 9khuôn mặt 7nhỏ nhắn 97của Trần 5Vi trở nên 6trắng bệch.

Trần cdDung chậm 37rãi đi ra.

Nàng cavẫn cúi b6đầu, chưa dtừng nhìn 3avề phía 3Nhiễm Mẫn, fcũng chưa etừng nhìn efvề phía 72Trần Công eNhương.

Nàng 2đi đến 6trước mặt 0Nhiễm Mẫn, 0thi lễ với ay.

Nàng 8avừa tới 85gần y, tay 0phải Nhiễm bdMẫn duỗi 7ra định c1kéo cánh btay của 9nàng.

Nhiễm 0Mẫn vừa 8cvươn tay 19ra, trưởng 2fgiả ôn 0hoà hiền a3hậu như eTrần Công bNhương cũng 1nhịn không b6được bực 09tức kêu c8ra tiếng: a“Nhiễm 0tướng quân, 98xin chú ý 0ngôn hành!”

Quát bemắng như fbthế đã 00là rất 83nặng.

Tay 5eNhiễm Mẫn 4đưa ra giữa 24không trung 0thì dừng amột chút, c7y liếc nhìn 44Trần Công dcNhương một 0cái, lười 4biếng buông cxuống.

Y 3thuận tay 5crót một 7ly rượu, 37khẽ nhấp e6một ngụm, 9nói: “Trần 5công cần 8gì khẩn ctrương? fcVương Hoằng 4cở đây, d5ta sẽ nói 5với hắn, 4trong Trần 8phủ, chỉ 18có A Dung 5bnày hợp 3mắt ta.”

Ngữ 5khí không 9chút để dý.

Lúc b1này, mặt 5Trần Vi bđã trắng 3bbệch như d0tờ giấy, 9môi của dnàng ta bất btri bất 9giác đã 7bị cắn 1eđến chảy 4cmáu. Tư 7thế quỳ 4hành lễ fkia đã có echút lắc 9dlư: Nhiễm cMẫn và 36Trần Dung agặp nhau dcòn chưa 6bđến vài 1lần mà, 55y cũng không 5phải cái aloại người dcđem tâm 4đặt trên 2tư tình evới nữ fnhi, vì sao, 7bvì sao lần 9này y chấp canhất như 18thế?

Không edchỉ là aaTrần Vi, 6fngay cả 0Trần Dung 1lúc này 1bcũng cảm 8thấy hai achân hư 3dnhuyễn, fetim đập bnhư trống. 4c © DiendanLeQuyDon.comGần gũi 19như thế atới gần bnam nhân enày, đủ d7loại cảm fxúc phức btạp giấu 10sâu trong 9linh hồn 2dũng mãnh 7ào ra. Chỉ atrong nháy d7mắt, nàng a4suýt nữa 2bật thốt alên đáp 4lời y: Không 1ephải vì fyêu, mà 9là vì trả fthù!

May c2mắn, Trần a5Dung đã d8thề lúc a7này nhất 7định phải 5sống sót, 4nàng quả a0quyết áp bdchế hận b2ý trào ra 1nơi đáy 83lòng, cũng dáp chế 5sự xúc 5ađộng có 3khả năng 8hủy hoại ccả cuộc 3đời của 3mình xuống.

Nhiễm 20Mẫn nghiêm 59túc làm fTrần Công 3cNhương thu 94hồi tức 80giận, hắn 61cũng nghiêm 91túc suy nghĩ.

Hắn 6bnhìn Nhiễm 3Mẫn, hỏi: 6“Lấy tài dnăng của 02tướng quân, f2sao lai coi 3trọng nữ 9blang như 6A Dung?” 5Nói tới 7đây, giọng fnói của 4hắn trở fnên lạnh 9lẽo, ánh 4mắt nhìn 2evề phía 07Trần Dung decũng có 6phòng bị: 7c“Hay là, 9tướng quân bcvà A Dung 0bcũng tự 3cđịnh chung d4thân rồi?”

Hắn 7dùng một 15chữ “Cũng”.

Chữ d6này, tuy elà thốt 1ra nhẹ nhàng fnhưng lại 4khiến cho aNhiễm Mẫn 8nhíu mày elại.

Y fchậm rãi 4buông ly 4rượu.

Ngẩng cđầu, Nhiễm b8Mẫn nhìn fTrần Dung, 5thấy nàng 0cúi đầu 4avẫn không efnhìn mình, cdy thở dài 92một tiếng, 30nói: “Ta 3enghe Tôn aDiễn nói, 65nữ lang cnhư nàng 7vì bằng 29hữu chi 02nghị lại 5dám lấy fthân mạo 7ehiểm, không 0tiếc chạy 1đến thành 4Mạc Dương 88cùng bọn cahọ chịu 4chết.”

Một 3dcâu thốt e4ra, tiếng fekinh hô nổi 9lên bốn 3phía.

Cho ddù là Trần 3Vi hay là 0echúng phó, 37lúc này 5đều trừng 76lớn mắt, 17kêu lên 16sợ hãi, 6không dám ftin nhìn 0Trần Dung.

Ngay 5cả Trần 3Công Nhương decũng vội 2quay đầu, 7không hề cfchớp mắt enhìn Trần 4Dung.

Đây 3là lần 4đầu tiên 3bọn họ ffnghe nói 84đến loại 49sự tình 9fnày!

Trong a3lòng Trần cDung trào 1bra sự khổ a7sở. Tuy 13rằng nàng 1đã dặn bdò Tôn Diễn, fcũng đã 36dặn dò 4Vương Hoằng c6và chúng e7phó Vương 20gia, nhưng 2nàng thật 00không ngờ, 4việc này 98lại truyền ara từ miệng 6dcủa Nhiễm e8Mẫn!

Nàng bcúi đầu, anhắm mắt, 2fcảm giác 1chua sót bchiếm cứ 1clòng nàng. b © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 88trong đầu 0nàng chỉ 6có hai chữ: 9eXong rồi, abxong rồi.

Nếu 9việc này 9truyền ra, d1nàng chỉ 1có thể 1ở chọn 8clựa một atrong những 1fngười Tôn 2dDiễn, Vương 82Hoằng, còn 61có Nhiễm 0Mẫn ở 95trước mắt 4cố ý cưới 66nàng. Về ddsau, cho dù 6có Vương 0Hoằng vĩ 47đại có 3ý đồ chứng 6minh với 3athế nhân, 32nàng là bcngười trong 6bsạch, cũng 82sẽ không 68có nam nhân 43khác muốn ccưới nàng adlàm thê ectử.

Không 2có đường bđể trở 9về nữa dbrồi.

Cho 0dù nàng 2eđến thành 43Mạc Dương favì lý do 6gì, là một 9bnữ lang, 8hành vi của 9nàng chỉ dcó một agiải thích e0khiến thế cnhân nguyện eý tin tưởng f9: Bỏ trốn bvới lang 98quân, cùng enhau chịu 89chết!

Nhiễm 4Mẫn nào 61biết đâu 8sự lòng 2vòng trong 84đó, y vẫn erất tán 3thưởng, alần đầu ctiên y dùng 3một loại bánh mắt fflửa nóng 44nhìn một 65nữ nhân: 2c“Trần 5ccông cũng 88biết, cả 7acuộc đời c8này của 31Nhiễm mỗ 4nhất định 7sẽ da ngựa a5bọc thây. 7 © DiendanLeQuyDon.comNếu bên 30cạnh có cmột người 4athật tình cnhư vậy, 2akhông tiếc 4lấy tính 41mạng làm 68bạn cùng eachung sinh 82tử, dù b6có chết 27dưới vạn 5dmũi tên 1xuyên tim, 0cũng là 9đáng giá.”

Y 1nhìn Trần f8Dung, trầm 12thấp, nói avới vẻ barung động: d9“Bình sinh 6ta rất ngưỡng 3mộ Sở 0bá vương, 95đáng tiếc, bA Dung cũng 9không nguyện 50làm Ngu Cơ ccủa ta!”

Nói c9tới đây, 6y ngửa mặt dlên trời 3thở dài 5một tiếng, 27vung tay áo 3ddài, không 56hề nhìn 4Trần Công 17Nhương và cfTrần Vi 8dmột cái, 53xoay người 6rời đi.

Đến 1khi Nhiễm 42Mẫn đi 53xa, trong 4ephòng vẫn b7là sự im 86lặng.

Cũng c2không biết 4qua bao lâu, 09giọng nói 07ôn hòa của 36Trần Công ecNhương truyền fađến: “A 2Dung, con 77lại đây.”

Trần 2Dung cất bbước chân, 6achậm rãi 2đi đến ftrước mặt 6y.

Trần 80Công Nhương a2nhìn nàng 50chăm chú, 7etừ từ 5enói: “Việc fở thành 6Mạc Dương, bacon từ từ 9nói đi.”

“Vâng.”

Trần fDung thi lễ 71với hắn, 8cúi đầu, e2cất tiếng etrong trẻo: bf“Một ngày 71kia, ta nghe a7thấy thành 1fMạc Dương 8bị vây, 19Tôn tiểu ctướng quân 6cùng Vương 0Thất lang 5đều vây 43hãm trong 5thành, không 91rõ sống achết. Ta, 8lòng ta bi athống khó 3có thể 96tự ức 46chế. Đối 1với Tôn e1tiểu tướng 7quân, huynh cấy cùng 4với ta chạy 5cnạn mà bquen biết, 5tình như 45huynh muội. ef © DiendanLeQuyDon.comĐối với fVương Thất flang, khi e2A Dung lọt 2vào phủ eNam Dương 4vương, khi echuẩn bị 9tự sát, 0chàng đã fmang theo d0năm ca kỹ 4tới đổi 6ta về.”

Nàng 6nói tới 31đây, Trần 9Công Nhương drõ ràng 2động dung, 8hắn nghiêng 7người về 7phía trước, 60nhìn chằm edchằm Trần e5Dung, từ 4ctừ hỏi: 9“Khi ở cphủ Nam 4Dương vương, bcon còn chuẩn 1bị tự bbsát ư?”

“Vâng.”

Trần d0Dung trả 7lời thập 7phần rõ 03ràng.

Nàng c2ngẩng đầu, 59ánh mắt 8kiên định, bdsáng ngời 0nhìn Trần feCông Nhương, enhẹ giọng anói: “Ngày 3ấy khi được ecứu ra, afA Dung nghĩ 5rằng sẽ a4có một 7ngày phải 1trả ơn 3cứu mạng 7của Thất 66lang. Nhưng 1A Dung chỉ 4là một 7nữ tử 8nào có bản cesự báo cfđáp ân 9tình? Nghĩ betới nghĩ 7lui, cũng 3chỉ có 07thể cùng 6họ chịu cbchết, tâm bmới có 32thể an bình.”

Trần 3Công Nhương 20thở dài 0một tiếng.

Hắn 67vung tay áo, cnói: “Đứng 3flên đi.”

“Vâng.”

Sau ekhi Trần dDung đứng 8lên, lần 00đầu tiên 1bTrần Công 9Nhương dùng 0ánh mắt 6nghiêm túc canhìn nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, a9hắn nói b6với giọng 0ôn hòa: 55“Con chỉ 34là phụ 9nhân nhưng 76lại vì 3cân nghĩa d7mà sẵn 9sàng chịu bchết. Thật 29hiếm có, ethật hiếm 2fcó mà.”

Hắn 6bchỉ về 45phía bên 8phải, trong 6agiọng nói 5thực hiền e6hoà: “Chuẩn 18bị tháp echo A Dung.”

“Vâng.”

Một dngười mang atháp lên.

Trần 5Dung hướng 6Trần Công 3Nhương thi 7lễ, chậm 2rãi lui ra bphía sau, 2ngồi lên atháp.

Trần dCông Nhương a2quay đầu, 3nhìn về 64phía Trần bVi.

Lúc 8này Trần 2Vi đã là 86lung lay sắp c5đổ, nàng 38ta suy nghĩ 02mấy chục 75mất trăm alần đều 8không nghĩ f5ra kết quả 9thế này.

Ánh 3mắt Trần bCông Nhương f5ôn hòa, 6enhìn thấy 8Trần Vi 0blã chã chực ckhóc, khuôn 69mặt nhỏ 7nhắn lộ c3vẻ tuyệt 3bvọng thì 23hắn nhíu c0nhíu mày, bgiọng điệu 93có chút enghiêm khắc: 8“A Vi, con 6đã có lòng fái mộ Nhiễm 0tướng quân b3đúng không?”

Trần 1Vi loạng achoạng, fakhuôn mặt abnhỏ nhắn 3tái nhợt, 6nửa ngày, 0enàng ta nức cnở ra tiếng, c3chua chát 3trả lời: c“Vâng.”

Hai 3đầu gối 4nàng ta mềm anhũn, quỳ 52rạp xuống a6phía trước 00Trần Công 5Nhương, 0phủ phục d1lê vài bước cdvề phía bctrước tới dtrước mặt 9hắn, nàng 6ta nắm lấy 56y bào hắn, 9run giọng cenói: “Bá 23phụ, bá 07phụ, các 0người đã e5nói để 6Nhiễm tướng bcquân lấy ccon làm thê, 45cũng không 2thể đổi 62ý được. 1 © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu dbcon không 2eđược gả 8bcho chàng, 14con tình 6nguyện chỉ 6dlàm tiểu 7cô, mặc 1akệ là mười enăm hay là 7ahai mươi 6fnăm, sẽ aecó một bangày, con 3dcũng sẽ 1khiến chàng 5quay đầu 68liếc nhìn 92con một accái, lại aflấy con bclàm thê!”

Giọng 78nói vô cùng 3kiên định, ckhông phải 2đang nói cgiỡn.

Nhưng 2mà lúc này bbnàng ta nói 48như thế athật giống dnhư đang auy hiếp. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công 18Nhương dễ 9etính nhất bcũng không 0thể cao a9hứng nổi.

Hắn ađứng lên, efvung tay áo 4dài, đi bnhanh về 6aphía trước: df“Bớt mất 4mặt xấu 8hổ đi, 38trở về, 1etrở về.”

Hồi 8phủ rồi, 07chỉ có bfhai nữ lang bdTrần Dung e8và Trần 3fVi, về phần fdTrần Công 4Nhương, 96tất nhiên ekhông thể 09bởi vì 3việc nhỏ 93của nữ 03nhân mà 7làm xằng a8làm bậy. e8 © DiendanLeQuyDon.comHắn còn 4phải đợi 2dđến khi 1yến hội 45chấm dứt.

Dưới bbsự áp giải d1của các 85hộ vệ, 03xe ngựa bacủa các bnàng hành 92tẩu trên 2ngã tư đường dtối đen.

Trần 0Dung nhìn a4xe ngựa 6bên cạnh, 90nơi đó 16vẫn còn 7tiếng nức dnở, tuyệt 8vọng, thương 7atâm muốn 9chết, làm 0dcho lòng 5của nàng 3nhất thời b5hưng phấn, anhất thời alại có 7cảm giác famột con 45ngựa đau cbcả tàu fbỏ cỏ.

May d2mắn, trên 13ngã tư đường fxe ngựa 3crất ít, 9achỉ có 9bthứ dân 8elui tới, 80bọn họ 37cũng sẽ bkhông khiến 3cho mọi f1người để 2ý.

Cũng a0không biết a5qua bao lâu, 9cgiọng nói 75Trần Vi a1nghẹn ngào, ctràn ngập e5khổ sở fetruyền đến: 4“Ta hận fmuội!”

Lời dnày của 6nàng ta tất benhiên là bcnói với 31Trần Dung.

Trần abDung lạnh e9lùng, thấp 54giọng quát 74mắng: “Trần 7eVi tỷ phải efbiết rõ 7ràng, ta 8cũng không 8etrêu chọc 8eNhiễm tướng fquân, là 82chính y tự 00nói muốn 1acưới ta.”

Lời 34của nàng 25vừa thốt bra, Trần c1Vi đã kêu 8lên: “Nhất 00định là 7muội. Nhất 9định là clúc bình 7thường dkhi muội 0bnhìn thấy 4chàng thì c2không ngừng 5a dua, giả 2bộ tươi f8cười, còn dnói những blời chàng 1bthích nghe 2anhất, còn 70làm bộ cđỏ mặt, 2muội để fchàng nghĩ 3brằng muội 67thích chàng, echo nên chàng 4mới có 96thể nói 9như vậy!”

Thật dkhông ngờ, 8bhai kiếp elàm người, 4vị tộc 34tỷ này fvẫn rất 6hiểu mình.

Trần 51Dung cười 9lạnh trong cclòng, lời c2lẽ lại 98không chút 2khách khí: e4“Nhiễm etướng quân 4alà anh hùng, 94nữ lang 9yêu quý 9cy, nhìn thấy 6y mà đỏ 0mặt cũng 99có rất cbnhiều mà. 87 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 8ephải biết 5rõ ràng, 91hiện tại dtrên thanh a5danh ta đã 8ahoàn toàn fbgắn chặt c5với Vương bThất lang, 5chuyện tỷ 80phải làm a8là khiến 22Nhiễm tướng b3quân hồi 77tâm chuyển f0ý. Dưới etình huống 1này, tỷ e4ghi hận cta thì được 8lợi ích agì?”

Lời 9này của 5nàng đã 49đánh thức 63Trần Vi.

Tức ffthì, trong exe ngựa 80chỉ còn delại tiếng 42nức nở.

Dần 7dần, tiếng 8nức nở 43nhỏ dần. 0 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 1sau, Trần 0Vi ngừng 98khóc, khẽ 2dnói: “Muội 6nói đúng.”

Lời 19này thực 7lý trí, fTrần Dung cenghe thấy 64thì không 20khỏi cười cdlạnh một 7etiếng.

Đúng 8clúc này, 7Trần Vi 85lại cất ccao giọng, 32nói với 4evẻ tràn 91ngập oán 4eđộc: “A feDung, xưa 37nay ta đối ecvới muội fekhông tệ 1cmà. Nay muội 1dđoạt lòng a8của người 6ta yêu, mối 5hận này, 0ta sẽ không 34quên!” fNgữ khí 1trảm đinh 0tiệt thiết, 6tựa như 5lời thề.

Trần 7Dung cười 40lạnh ra 7tiếng, trả 6lời: “Tỷ 97càng như 5athế, Nhiễm 7btướng quân 0sẽ càng 4không thích 62tỷ.”

Trần cVi lại gật 01mình.

Lúc 43này, Trần 6Dung cũng 8dkhông muốn c8nhiều lời fevới nàng 6bta, vì thế c2kêu lên 9với xa phu: 2f“Đi nhanh 0chút.”

“Vâng.”

Kỳ 68thật không 7cần nàng adặn dò, c2hai nữ lang fnhà mình 1ở ngay giữa eđường ephố không 06để ý mặt 2mũi mà khắc ekhẩu, bọn 1người hầu 01cảm thấy c2bất an, 3fcũng không 7bình tĩnh, f9đã sớm atăng tốc 88rồi.

Xe c3ngựa rất anhanh đã 2chạy vào a6Trần phủ.

a3điều dù 8là Trần 6Vi hay là 0cTrần Dung, 1đều bảo exe ngựa d2trực tiếp achạy vào edtrong sân a2viện của 4mình rồi emới xuống ffxe.

Nhìn dathấy Trần cDung bước 66xuống, Bình 7ẩu vẫn a7chờ nàng dbvội vàng 79đi lên đón, dtrong ánh 6ađèn lồng 7asáng rỡ, 5trên mặt 5Trần Dung 1có vẻ nặng 1nề ít khi 7có, bà cảm 7cthấy run asợ mà cất 5tiếng hỏi: cb“Nữ lang, 54đã xảy 1ra chuyện 35gì vậy?”

“Không 9có việc 2gì.”

Trần fDung vung adtay áo, bước 10vào trong 7phòng.

Chỉ 6chốc lát, atiếng đóng 7cửa vang 0lên.

Trần 11Dung vọt evào trong actẩm phòng, fđi qua đi elại. Vừa 24đi lại 56vừa mắng bcvới giọng 5oán hận: 80“Tôn Diễn ađứa ngốc enày, ai bảo f9huynh lắm 5emiệng chứ?” 4Mắng không bxả hết 4giận, nàng 1lấy roi d7ngựa từ 15vách tường 5fxuống, vụt 0quật trong bkhông trung, cvừa vung, 54nàng vừa 60kêu lên: 5“Đánh 39đứa ngốc f0nhà huynh, c0đánh đứa bngốc nhà 5huynh!”

Trong d3giọng nói 5tràn ngập fgiận dữ 56không thể e3áp chế.

Lúc 2enày ở sâu 0dtrong nội 23tâm, Trần 9dDung kỳ 2thật hiểu 3rõ, khi Tôn 7Diễn kể 3với Nhiễm aMẫn cũng 6không biết cnam nhân b1như Nhiễm 2bMẫn sẽ 9bởi vậy e3đối với 5nàng sinh era cảm tình 45thật sự, 73cũng làm ccra hành động bcầu hôn 6cnày.

Ngay 94cả nàng 62cũng chưa cbao giờ 7biết, hóa ara Nhiễm 5Mẫn thích 8lại là bnàng như 30vậy.

Ngẫm cnghĩ, động 82tác vung froi của cnàng chậm 16lại, chỉ 4chốc lát, aTrần Dung f6thở hổn 2dhển, chậm 1drãi lui ra eephía sau 5fvài bước, 0fyếu đuối 94ngồi xuống 26tháp.

Nàng cbuông roi 8cngựa, cúi cđầu xuống.

Hai aetay chống 0etrán, Trần c3Dung thống a8khổ nghĩ: fTôn Diễn 7dkhông thể 09cưới nàng, dbVương Hoằng ckhông có e9khả năng, 4chỉ có ddNhiễm Mẫn c4nguyện ý 0cưới nàng, d8nhưng nàng avạn vạn 39lần sẽ 46không gả dcho y. Nàng dphải làm f2sao bây giờ?

Trước bkia, nàng 6còn nghĩ 1rằng, nói 99không chừng 8cở đâu ađó nàng 87sẽ gặp dđược một 11sĩ tử thân 46phận thấp 5kém giống 9enàng, sau fđó gả 7cho chàng, 54trải qua 3một cuộc 7sống yên 4lành mà 01giàu có.

Nhưng 7trước mắt, 2giấc mộng 5này đã 78hoàn toàn 9tan biến!

Trời 94ạ, nàng 9ephải làm a5sao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17918
Được thanks: 8753 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 491: Vương fThất lang fhọa vô bđơn chí

Đêm 1anay, Trần 6Dung trằn atrọc, không ddthể đi fvào giấc cangủ. Trong dlúc mơ màng, 4đầu tiên 56nàng mơ bhấy mình 3ị một 13hiếc xe 28gựa nghênh 4đón vào 5ột phủ bađệ cực 96ỳ xa hoa 7bhí phái, 74ương Hoằng 4ặc đồ eân lang, 2ẩn tình 9hìn nàng. 53 © DiendanLeQuyDon.comhông biết a6ì sao, khi 9đối diện d0ới đôi bắt của d7hàng, đối f4ặt với b9ột phòng 8đầy tân chách cùng 79ễ thành 5fhân long 4rọng này, 8aước mắt 1ủa nàng echông thể dự ức chế 3hảy xuống fối, đến d6hi từ trong a4ộng tỉnh 5ại, nàng 1ở hai mắt 7a, nước 5dắt kia vẫn 71òn đang b6ứa ra, đảo amắt đã 1thấm ướt 19đệm chăn.

Lăn 30qua lộn 8lại một 7hồi lâu, b7Trần Dung 5lại đi 5vào giấc 0ngủ.

Lúc 6này, nàng 4gặp Nhiễm 65Mẫn, nàng a4nhìn thấy 9amình đứng 4ở trong 4đống lửa 3lớn, Nhiễm 8cMẫn mặc 4đồ tân b1lang điên ecuồng chạy 81về phía fdnàng, y ôm 1nàng chạy 08ra khỏi 58biển lửa. 1b © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi 4fđầu, lúc 3đó nàng 1đang hấp 69hối, y òa 5khóc, lệ 6nàng cũng etrào ra khi 75mắt từ etừ nhắm dlại.

Hai 4fgiấc mộng 9này, cho cdù là người bnào đều akhiến nàng dsau khi bừng 38tỉnh thật 18lâu cũng edkhông thể 5đi vào giấc dngủ.

Chân 57trời còn bchưa có 36tia sáng, 59Trần Dung dđã ngồi 7dậy, nàng bchậm rãi 0đi đến b9trước màn alụa mỏng 9bên cửa 2sổ, nhìn cbsao mai đang 1từ từ 4hiện lên a9ở phía 8đông mà 33xuất thần.

Lúc 0này bầu d7trời tươi 5amát như cethế, đó 0là một 4vẻ tươi 1etắn mặc a4kệ đại 90địa hỗn cloạn đến bthế nào, 4mặc kệ fchúng sinh 9si khổ ra csao.

Cũng 7không biết cqua bao lâu, 4giọng nói 9của Bình 6ẩu từ 2bbên ngoài f8truyền đến: f“Nữ lang, 78dậy rồi 53sao?”

Trần 0Dung khẽ a3lên tiếng: f“Uh.”

Cửa 23phòng đẩy f5ra, Bình dẩu bưng 4bnước rửa dmặt vào. a © DiendanLeQuyDon.comBà thân 10thiết nhìn 6Trần Dung, fnhẹ giọng 5fnói: “Tối dhôm qua nữ ddlang giật 6mình bừng 0tỉnh, mỗi ckhi đó lại akêu to hét 48lớn, là 9gặp ác 1amộng sao?”

e5nhớ rõ 2có một flần, sau 5khi Trần 4Dung gặp 77ác mộng 5một thời 9gian, dù alà làm việc ahay là tính 9cách đều 5trở nên fgiống như fmột người 78khác. Bởi 2evậy, trong dgiọng nói 7acủa bà 0không che agiấu được 25bất an.

Trần 02Dung lắc 67đầu, nhìn 54thái dương 7ehiện lên 1trên nóc 22nhà, thấp 4dgiọng nói: e1“Không 11có việc 1gì.”

Bình 20ẩu đi đến 3cbên người 7nàng, cởi 32mái tóc adài của enàng ra chải f5vuốt, nhìn ffmái tóc ađen dài 0mượt mà atới tận