Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22502
Được thanks: 17444 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương a86: Trần 4Nguyên chịu 2nhục

Trần f7Dung trở 6lại trong 26sân.

Bình e0ẩu vừa b0thấy đến cenàng đến 1gần thì 1vội vàng 05nghênh đón: 2f“Nữ lang.” 2crong ánh 2ắt tràn 1đầy lo aắng.

Trần 9ung gật 1dđầu nói fới bà: 6“Không 0ó việc 3ì, lang chủ 5fđã chấp 6hận cho 5gươi ở 1ại bên fdạnh ta.”

Lời 4bày vừa b8hốt ra, 13ình ẩu 33ui mừng 0ô cùng, 9à liên tục 0eói: “Lang dhủ quả 5hiên là b0gười thiện bâm.”

Thiện 8fâm ư? Trần 8ung âm thầm 50ười lạnh eột tiếng, ađi vào bên 9rong, nàng 22ừa đi, f8ừa nói 0ới vẻ 4aỏi mệt: 4f“Nấu nước 28ho ta, ta 9uốn tắm 7aửa.” Ngày 77ôm qua bị 5nhốt trong cephòng kia, 65nàng ngủ 0không ngon, 54cả người 38vẫn căng f9thẳng, nhu 6cầu cấp ccbách muốn b2nước ấm 2để thư cgiải.

Bình cẩu liên d3thanh đáp f4ứng, xoay e2người phân 43phó một ftỳ nữ ebkhác.

Chờ 1đợi một flúc, Trần 8Dung trở flại phòng 65của mình, 7alẳng lặng bngồi trên a6tháp.

Đảo b3mắt vài 8ngày trôi d6qua.

Mấy 1ngày nay, edtrong thành eNam Dương c3chủ đề 3flớn nhất c3vẫn là a5chuyện Vương 7Thất lang 7bình an trở 21về.

Nghe 2người bốn 68phía không fngừng nghị 6luận về eVương Hoằng, 9eTrần Dung 54nhớ tới fkhi Trần 2dNguyên nhìn 1nàng, tươi 6cười cùng fathái độ d3đều rất e9cổ quái, enàng cảm 66thấy bất 42an, ngồi 3trên xe ngựa, achạy tới 4phố chính.

Về 44phần sau ckhi ra phố ccó tìm được 1Vương Hoằng, 14thỉnh chàng 62giúp mình c5nói chuyện dhay không, 84nhất thời fTrần Dung a8còn chưa 55có biện 9pháp……

Trên dfngã tư đường, 29vẫn là 3etiếng người 6ồn ào, 2tiếng hoan 2hô, tiếng 7cười đùa 14không dứt 4bên tai.

Xe 8ngựa của adTrần Dung edchạy qua 0tiếng cười f2đùa tiếng 2hoan hô, 66nghe giọng aanói của 20những người 1bnày, dưới eánh nắng d0ấm dào 6bdạt vào 7fđông, Trần f4Dung cho tới 4bbây giờ 4còn có một eloại cảm 8giác như dmộng như 5ảo.

Đúng 1lúc này, 8amột tiếng 6kêu sợ 9hãi truyền 4đến: “Đó 26là cái gì d7vậy?”

Trần 24Dung còn bchưa kịp 8phản ứng, 5tiếng kinh 3hô đã nổi c2lên bốn eephía, có e9người run 63run kêu lên: c9“Đó là fthành Mạc aDương!”

Thành acMạc Dương?

Trần 6Dung rùng 2dmình, nhanh 9chóng quay adđầu nhìn clại.

Vừa cxoay người, 2nàng cũng 4engây người.

Chỉ 0thấy phía 7tây bắc dcó hơn mười d9cột khói 5đen cuồn 4cuộn bốc 0lên tận 3trời. Hôm 3anay thái 6fdương sáng 2lạn, trời bxanh mây 78trắng, khói 04đặc cuồn 9cuộn này d4liên tiếp 7bốc lên, bnhìn thấy bcmà ghê người.

Sau 4một trận dtiếng kêu 8sợ hãi, 00gần như 7là đột 2nhiên, tất fcả mọi 7người an 67tĩnh lại.

Đầu 1năm nay, 9cho dù số eít chưa dtừng gặp 2dqua chiến bhỏa, nhưng 0dù gì cũng 7dđã nghe 83qua. Bọn 91họ đều 5hiểu được, 51xuất hiện 0hiện tượng danày, chỉ dcó một e1khả năng, 6ađó là người fHồ phóng b0hỏa đốt 4thành Mạc 7Dương!

Trong 0elúc im lặng, 8một giọng 3dnói run rẩy detruyền đến: fc“Mới, 4mới chạy 92ra hơn mười a8hộ sĩ tộc, dcó mấy 78trăm đến bngàn người 2ở lại ađó!”

Một 1giọng nói 4fkhàn khàn 8fcủa người dctrung niên b2cũng truyền 40đến: “Mạc bDương thành 6bchủ cũng 2không thoát 02thân được a2sao?”

Bọn 76họ nói 11tới đây, 0alại nghẹn 88lời.

Cũng 3không biết baqua bao lâu, dmột tiếng f4ca nức nở 7vang lên: 0a“Nùng yên 9cổn cổn, 5bạch cốt aađôi tuyết, ehà thủy 9thao thao, 9emãn tắc 7tàn quan. 4d © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu ahà tại? b6A Man hà 3tại? Đương 95niên Hán 35gia anh hùng 4bính sát 2tẫn, kim cnhật Hồ 8dnhân phần 21từ đường 1(Khói đặc 2cuồn cuộn, 5xương trắng dphủ tuyết, 8nước sông e3dào dạt, 57mãn tắc 5tàn quan. 30 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 4ở đâu? 7cA Man ở bbđâu? Năm 3đó anh hùng 10Hán gia chém 2giết hết, 0dhôm nay người 3Hồ đốt 53từ đường)!”

Trong 1atiếng ca ctràn đầy 5đau đớn akịch liệt, f2đều là 3dsự tuyệt bfvọng.

Đám 0người đang 6yên tĩnh, dađảo mắt, ftiếng nức fenở nổi 6clên bốn cphía, ngược blại, càng 17ngày càng a1nhiều người 62xướng ca: bc“Tôn Lưu eehà tại? c8A Man hà 5tại? Đương 2niên Hán fgia anh hùng a7bính sát 87tẫn, kim 0nhật Hồ cnhân phần 3atừ đường.”

Trong 37tiếng ca 9càng ngày bcàng vang ecdội, tràn 8ngập cảm 05giác khát e3vọng, chờ 3dmong của 4bmọi người eđối với 5danh hùng 42ngày xưa 64giờ đang 1aphải đối bdiện với 3hiện trạng 41vô lực, 43tuyệt vọng cnhư hôm b6nay……

Tiếng 4ca này, Trần 0Dung nghe 0cthấy cũng 1đỏ hốc 7fmắt, nàng 84cắn môi, 6khàn khàn e3nói với 9xa phu: “Đi 47thôi.”

“Vâng.”

Giọng e3nói của 6axa phu cũng bmang theo cenức nở.

Lúc 56xe ngựa 7khởi động, 32tiếng ca 0blại vang 4lên: “Ngày fahôm trước 2Lạc Dương, chôm nay Mạc 9Dương, ngày 0mai Nam Dương……”

Trần 7Dung mới eenghe xong 7một câu, 44liền lớn 3tiếng ra 7lệnh: “Đánh 3xe nhanh chút.” bcGiọng nói 3eđã trở 7bnên khàn bkhàn.

Xa 5phu vung roi 2angựa, thét bto một tiếng, 8xe ngựa bchạy về dphía trước.

Trong dnháy mắt, exe ngựa bliền quăng 54bỏ tiếng 30ca tuyệt c5vọng bất 2lực ra phía 12sau.

Lúc enày trong cthành Nam 3Dương đều 06trở nên 3im lặng 2dchi cực, 8không phải 21nức nở, 01thì là tiếng 48ca bi thương. 4 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người afđều nhìn 7khói đặc 4dbốc lên 90tận trời ceở thành fMạc Dương, c7có người 5thậm chí cquỳ xuống, ccầu xin 79trời cao dtương trợ.

Dưới 1tình huống eenhư vậy, d9Trần Dung a6đâu còn 47có tâm tình 68đi dạo, bnàng bảo 49xe ngựa 71quay trở 0về Trần 4phủ.

Vừa 33mới xuống 4fxe ngựa, c9một tỳ 61nữ đã 48vội đi ctới, nàng 81ta vừa thấy 1Trần Dung 9thì vui mừng ckêu lên: 9“Trần fDung đã atrở lại? 8eLang chủ 6tìm người.”

Trần 6Nguyên tìm 51ta?

Trần cDung rùng emình, nàng c6dừng chân, 65nhìn chằm cchằm tỳ 6fnữ kia hỏi: dd“Không 5fbiết lang fchủ tìm 1ta là vì bchuyện gì?”

Trong 4giọng nói bdcủa nàng acó vẻ cứng 9bngắc miễn 5cưỡng khác fthường.

Tỳ 3nữ kia kinh 78ngạc nhìn bdnàng một 03cái, nói: 7“Nói là 5đêm nay 3aLưu phủ 4cử hành 86dạ yến, 2lang chủ 5muốn mang f5người và 5Trần Vi 0cđi dự.”

Trần fVi cũng đi 9cư?

Trần 01Dung âm thầm 4dthở dài 6nhẹ nhõm, 34nhưng mà 6giọng điệu 24của nàng 4evẫn cảnh fgiác, có 6chút vô 3lễ: “Còn f2có ai nữa?”

Tỳ 7nữ kia thu bhồi tươi e7cười, nói: 3“Nữ lang d4vẫn nên bfmau mau tắm 5rửa trang 52điểm, chuẩn 9ebị dự a6tiệc đi.” afDứt lời, 4nàng ta xoay 9người, bfkhông thèm 32liếc nhìn aTrần Dung 04một cái, belắc mông a1rời đi.

Sau fkhi đi được devài bước, 8Trần Dung 8nghe thấy 2dnàng ta nói 56thầm: “Cũng 43không nhìn 1bxem bản b5thân là 4thân phận 5gì.”

Tỳ 86nữ này 3ở trong 93sân viện 0ccủa Nguyễn 12thị, cái 1gọi là 2phó dịch aquý nhờ 05chủ nhân, 18các nàng 2có thân 51phận tỳ fanữ lại akhinh thường amột thứ cfnữ như 46nàng, đó 68là việc f8bình thường, bTrần Dung acũng đã 5quen rồi. 1 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 04nàng nghe 3xong lời 20này cũng 65chỉ liếc ebnhìn tỳ 8nữ kia một 7fcái, đi bvề phía esân viện 3của mình.

Sau ckhi tắm 9crửa, Bỉnh 5ẩu vừa cgiúp Trần 9Dung chải 72tóc vừa dbnói: “Nữ 98lang đừng 2vội lo lắng, dngười mang b7lão nô về, 7lang chủ f0cũng không 22gây khó 2dễ, vậy echứng tỏ 4hắn thương actâm nữ a6lang, yến 1dhội đêm fbnay, tất 1nhiên là 4muốn để engười giống 5bnhư A Vi, aquen biết bmột số 09thanh niên 7tài tuấn.”

Trần 65Dung nhíu 0fđôi mày 4cthanh tú, akhông trả 3lời.

Bình 2cẩu thấy 6nàng vẫn 0không vui, 08chuyển mắt, faliếc nhìn 8da thịt alộ ra của 77nàng. Trần cDung xương bnhỏ thịt ffnhiều, da 64thịt trong clàn nước 6nở nang 21trắng nõn 56lại hơi 87ửng hồng, 1rất yêu 8fmị.

Bình ecẩu nhìn fngắm, đột anhiên thở b7dài một 7tiếng, nói 3với vẻ 7mặt đau 46khổ: “Nữ 9blang quá 75yêu mị, 5nếu gầy 30đi một echút, tái enhợt một 0echút, tất 46nhiên càng fcó thể 1được nhóm 6lang quân 1yêu thích.”

Gầy ddmột chút, 8tái nhợt 8một chút, 1loại này f9là vẻ ốm 6yếu mỹ emiều, giống 9dnhư hoa lê. a2 © DiendanLeQuyDon.comNếu có 04ngũ quan dtinh xảo, d9da thịt 0dlại tái banhợt gần fnhư trong dfsuốt, hơn 25nữa có evài phần d7tài tình, e6nếu ở 77thành Kiến 36Khang cũng 3sẽ được 6thế nhân 78ca ngợi 3ftheo đuổi. 6 © DiendanLeQuyDon.comSo với loại 06nữ lang 60này, Trần bDung thật 4sự là thua 4cbởi vẻ 2thiên tiên. 81 © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 87dáng người ccủa nàng 5hoàn toàn 6khác biệt cvẻ cao thượng, b5siêu trần 1fthoát tục.

Trần a4Dung không 49để ý đến dbbà, nàng 0đứng lên 8khỏi thùng cgỗ, cánh 6tay đẫy 5đà trắng 6nõn vươn 4ra, tiếp 76nhận bộ 24quần áo bmàu lam nhạt, 02viền thêu 2hoa văn màu 2tím trong abtay Bình 2ẩu, rồi b5mặc vào.

Trần a5Dung mặc cbộ thường 9phục này avào, trong efvẻ diễm 3elệ có thêm 5một phần 8văn tĩnh ftao nhã. 5 © DiendanLeQuyDon.comNàng chân 7ctrần bước d4trên guốc 3egỗ, vừa 13phất phất fetóc dài fướt sũng dvừa nói: 8“Ngay cả b7có thể eđược nhóm 56lang quân 5thích, phụ 80huynh ta không aở đây, bbản thân 36lại là e5thân phận 42này, không dai sẽ để 9mắt đến 5ta đâu.”

Lời canày vừa 1nói ra, Bình bfẩu không 5khỏi thở dngắn than cdài.

Trần 2aDung đi đến frèm lụa 57mỏng bên bcửa sổ, fnàng nhìn 8tịch dương eedần dần 04lặn về 0phía tây, 5nhẹ giọng 4bnói: “Ẩu, 1dnếu là 2bngười như dTôn tiểu 3tướng quân, 0thân phận 42lại thấp 6fkém một 8chút, giống 5như ta vậy, 2có phải dalà tốt ekhông chứ?”

Bình 6ẩu liên eetiếp gật 15đầu, lại 7thở ngắn 6than dài.

Trần bDung nhìn bánh mặt 7btrời hoa ediễm kia, d1nhìn đóa 4mây trắng dfnhiễm hồng 8dở bên cạnh, 2trước mắt 1không khỏi 7hiện lên 5bóng dáng 4ecủa chàng.

Nhưng 7mà hình dảnh của 0bchàng vừa 1mới xuất 80hiện, Trần efDung đã flắc đầu. 0e © DiendanLeQuyDon.comVề phần e3bóng dáng 82của Nhiễm bMẫn, nàng cquả quyết 2fcũng không 44để nó adhiện lên!

Đêm f2nay yến dbhội tổ 9chức tại 49Lưu phủ, fthân phận 0thật sự bakhông đồng 7enhất, bọn 54họ là hệ 2thứ bảy ccủa Hán 36vương, trong 0ahuyết mạch 4ccó thể anói là cao 9quý không fthể cao 85quý hơn 1nữa.

Khi 69xe ngựa ccủa Trần f1phủ tới, etrên quảng 1trường eLưu phủ 20đã đỗ fđầy xe bngựa.

Trần 8eNguyên dẫn dbđầu đi 47xuống xe b2ngựa, được cftỳ nữ 8nâng đỡ, 3echậm rãi 9thong thả beđi về phía a9trước, 61phía sau 6hắn là 5bTrần Vi cevà Trần cdDung nhắm emắt theo 9ađuôi.

Lúc 90này nữ 4lang trong cTrần phủ, b4chỉ có c4hai người d2nàng, lang b3chủ chỉ dcó một emình Trần aNguyên.

Nhìn cđám người 2đông đúc f5như nước 3chảy, Trần 1Vi nắm chặt d1tay Trần aDung, hai 6mắt nàng 7ta sáng ngời, 4trên gương 54mặt xinh 7đẹp ửng c4hồng.

Trần 0cDung liếc 47nhìn nàng 80ta một cái, 94nhịn không 8được lại ehỏi: “A 96Vi, tỷ bảo f6phụ thân 4tỷ gọi 4chúng ta 0đi cùng 7flà vì duyên 1cớ gì?”

Móng 88tay của dTrần Vi 35đâm thật dsâu vào 1dtrong lòng 6bàn tay, 6nàng ta không 4quay đầu, cchỉ nói: 0“Rồi chẳng aphải A Dung asẽ biết 3sao?”

Đúng 1lúc này, 1trong tiếng c9ồn ào, cTrần Nguyên bcdẫn đầu c9bước vào 7trong điện.

Hai e0nàng nhìn 1thấy sĩ 18tộc bốn edphía dũng 00mãnh ùa 5vào, sợ 15bị phân 4tán nên 5ngừng nói cchuyện với enhau, theo asát tiến 5dlên.

Trần 6aphủ ở ethành Nam 1Dương là ađại phủ d3nhất đẳng, fbTrần Nguyên 75vừa bước bvào thì a0đi về phía 27tháp sắp a2xếp thứ dhai bên trái.

Hắn 2vừa mới e2đến gần, 41còn chưa 4ngồi xuống, 5bmột người 1ở Lưu phủ 03đã tiến 0lên chặn dehắn, thanh 0bthanh nói: 5“Trần 88gia lang chủ, 4vị trí 4của các 9cngười ở 8cđây.”

Hắn 0ta dẫn Trần aNguyên đến cchỗ thứ ebốn bên 1ftrái.

Trần b8Nguyên không 3eđi, gương 67mặt đoan 2chính của 1hắn sầm 1xuống, cả d8giận nói: 4d“Là ý 2tứ của 6ai vậy? acLang chủ 75của nhà 3fngươi sao?”

Hiện 5tại, tuy 30rằng dòng cfngười đang ethong thả 8đi vào nhưng 09mỗi một 6sĩ tộc 6đều tự dgiác biểu f2hiện vẻ cung dung khéo 5léo. Giờ 9phút này 15Trần Nguyên 9sầm mặt, 2tuy rằng 0giọng nói 88không lớn, 0nhưng cũng 3khiến cho 67không ít bngười chú 0ý.

Đối 0với quý d8tộc cho 75tới bây 67giờ, thể 0diện đều 4là xếp b3hạng đầu 4tiên. Bọn 90họ chỉ 6cần nhìn 5dvị trí 0sắp xếp 00thì sẽ 90hiểu ngay.

Người b1của Lưu aphủ kia 60ước chừng 9tầm 30 tuổi, 8trắng trẻo dcó thể 3adiện. Hắn cta liếc 7nhìn Trần 3Nguyên đang 3asầm mặt, 8chỉ nhìn emột cái, atrong ánh 65mắt của f8hắn ta ít 9nhiều ẩn 08chứa khinh 70thị.

Trần 9Nguyên vốn 9fchỉ hơi 5tức giận, cagiờ phút 93này nhìn 3ethấy ánh 79mắt khinh athị của d2hắn ta thì f0lập tức 65thăng cấp 27trở thành 2phẫn nộ.

Mặt 5fhắn đỏ 6lên, chuẩn 9dbị rít 4gào, người b4kia chỉ f0vào vị 2trí thứ 3nhất bên 3trái, thận dtrọng thi 1lễ, cười fnói: “Vị 78trí này, 9là cho Lang 4Gia Vương 2Thất.”

Trần 2Nguyên hãy ccòn nhìn ahắn ta.

Người 29kia lại cchỉ vào 5vị trí a3thứ hai, 26nói: “Vị 8ftrí này, 9là cho Nhiễm cfMẫn Nhiễm 95tướng quân.”

Hắn 7ta chỉ vào e7vị trí 33thứ ba, acất cao dbgiọng nói: cf“Vị trí 3này là cho 5Tôn Diễn bTôn tướng aquân.”

Nói atới đây, 6hắn ta tà aanghễ nhìn 8Trần Nguyên, 47hỏi ngược 95lại: “Lang 4chủ cho 94rằng, trong b7ba người 24này, ai ở f1dưới người?”

Trần aNguyên chỉ 94vào vị 8trí của b9Tôn Diễn, 0nói với 6giọng lạnh 46lùng: “Đó echỉ là c3một thiếu 1cniên chưa 2dứt sữa, fvậy mà 3cũng có dftư cách 24ở trên 3Trần phủ dchúng ta 6ư?”

“Là 5cphía trên flang chủ 09Trần Nguyên 04người!” 6Dừng một 60chút, trên 2gương mặt 4cngười kia 28lộ ra một aanụ cười 9atrào phúng, 45hắn ta nói: 8“Nếu là 3Trần Công aNhương đến, fctất nhiên d5ngài ấy 8fcó tư cách 4ngồi ở 1avị trí 9athứ ba. 47 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 9fTrần Công 6Nhương là 0etrưởng 8giả trung c7hậu, cũng c5không đến 9mức cùng e4ta tranh cãi dbcái gì thứ a1ba thứ bốn!”

Trần abNguyên giận b3dữ, hắn 7quát: “Ngươi, 8ngươi tiện bdnô này!”

Người 20của Lưu 7phủ kia 3dngẩng đầu, 47vung tay áo, 9fngạo mạn 0nói: “Ta e0là tiện 6fnô, nhưng 5emà, ta là ebnô của 2cLưu phủ. ee © DiendanLeQuyDon.comNếu lang 92chủ muốn 13tức giận, 0vẫn nên atrở về cTrần phủ fđi.”

Dứt d6lời, hắn 7ta xoay người 01bước đi.

Trần fNguyên thật ekhông ngờ, dchỉ một 1hạ nhân d0nho nhỏ 36của Lưu 9cphủ cũng 7dám không 62thèm coi emình ra gì, 7hắn không ekhỏi giận 5dữ, đỏ e6mặt, thở dhổn hển, bdthật vất 8vả mới 94bình tĩnh 1một chút 1thì đối 8diện với aánh mắt dchê cười dđang xem 99náo nhiệt 38ở bốn 3phía.

Mặt fTrần Nguyên 81càng đỏ dhơn.

Lúc 6này, có 1dmấy giọng e3nói bay vào cftrong tai fchắn: “Trần 1Nguyên này, 38tuy rằng 87ngày thường etướng mạo 83đoan chính, fnhưng cũng 17là kẻ tầm b8thường 6nóng vội 3sốt ruột, 9abôn ba sự avụ. Nghe 6dnói hắn 7vì cầu 58xin Nam Dương 8vương một 7chức quan 5emà đã tặng bcho Nam Dương 4vương một 64nữ nhi.”

“Thật 85sao? Xem ra 1chỉ là 6một tiểu anhân tục 3tằng.”

“Tiểu 0anhân thì ckhông biết, 0nhưng mà 9đúng là engụy quân atử.”

Thời 1điểm quý 88tộc đứng cađầy ở d5sảnh đường, btiếng nghị dluận nhẹ 4nhàng phiêu cđãng, không e5chút khách 64khí truyền evào trong 7tai Trần fNguyên!

Trần cNguyên nghe 67thấy mặt 7càng thêm 4eđỏ hồng.

Một dbên Trần 6cVi trơ mắt 4fnhìn phụ 1thân chịu 4nhục, nàng 84ta đỏ mặt, drung rung 7cliên tục fnói với 9Trần Dung: 7“Đây, 93đây là fcó chuyện 7gì vậy? 9eNgày xưa 0phụ thân 6ta tham dự 31yến hội, elần nào 16mà không 97phải ngồi 3ở tháp dthứ hai? 0cVậy mà 9lúc này 75bị Lưu ddgia khinh 53đãi, bị 81một hạ 15nhân Lưu 6phủ vũ dnhục, còn ebị mọi 1người cười f3nhạo.”

Nàng 72ta nắm tay 3Trần Dung, 33vội vàng 98nói: “A 28Dung, muội cbbảo đây 3là làm sao?”

Nàng eta thật 53sự nóng 0nảy, hốc amắt đỏ e9hồng, nước 03mắt cũng a9đã lăn axuống. Với fnữ lang 4dnhư nàng dfta, thanh 74danh địa 97vị của 7phụ mẫu 6trực tiếp 2có liên 8quan đến ctiền đồ 3akết hôn d9của nàng 9dta. Mọi f3người vũ 9nhục phụ 4dthân nàng 9bta, cũng 8sẽ ảnh fhưởng lớn 5đến thanh ddanh của fnàng ta.

Bên 1acạnh Trần cVi gấp đến 2độ nước 3fmắt chảy c3ròng ròng, f7Trần Dung 6cũng mang 4vẻ mặt 0dkinh dị, 89nàng cảm 1giác được 37hạ nhân 03Lưu phủ ckia, mấy a6người nghị 4luận kia 7cũng thế, 58rõ ràng 9là nhằm 26hết vào 5aTrần Nguyên. 59 © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 1Nguyên đã 6đắc tội 52với một 1nhân vật a3lớn nào 7đó?

Bên 3kia tiếng 98nghị luận cbcàng ngày 7dcàng vang.

Dần a9dần, càng 4ngày càng ccó nhiều 9ánh mắt 6tụ tập 7trên người 9Trần Nguyên, 9trong ánh amắt có 1ctrào phúng, 9bcũng có 0cthương hại.

Dưới ccánh mắt 7của mọi 4người, d0gương mặt 3đoan chính ccủa Trần 84Nguyên càng eangày càng 4fđỏ.

Rốt 8cục, hắn fkhông chịu b9nổi, vung ctay áo dài, 83xoay người 3đi ra bên 45ngoài.

Hắn dvừa đi, d3Trần Vi bacũng thất 0athần, một 76hồi lâu, 0nàng ta phản aứng lại, 4vội vàng 6buông tay d5Trần Dung 83ra, cũng dchạy ra 7fngoài.

Lần benày, trong 5chủ nhân 4cTrần phủ 4achỉ còn clại một 53nữ lang 57như Trần 4eDung.

Trần 9Dung cũng 8fnghiêng đầu 27ngẫm nghĩ, ccuối cùng dbvẫn quyết eđịnh đi c4theo.

Khi 71nàng chạy 9eđến quảng 10trường, 37xe ngựa 83của Trần fNguyên đã 3frời đi, 80xe ngựa ddcủa Trần d5Vi cũng đang 8chạy ra 3Lưu phủ.

Trần d4Dung lên 9cxe ngựa, 5lười biếng 2nói: “Đi 91đi.”

Thượng 89tẩu ngồi 7ở vị trí 2exa phu, lặng 3lẽ hỏi: 93“Nữ lang, 1đã xảy d1ra chuyện 47gì thế? fSao lang chủ clại có e1vẻ mặt buất nghẹn 4giống như 6ethẹn quá 85thành giận 1vậy?”

Trần 7Dung cúi b2đầu, nàng 2nghịch ngón 33tay của c5mình, lạnh 5lùng cười anói: “Cũng 8không biết f8hắn đắc dbtội với 18người nào, fbbị ám toán.”

Nàng 2nói tới 7đây, nhẹ cbnhàng cười, atrong mắt clấp lánh 55tia cười: 4“Cũng không 9biết người bđó là ai, e7nếu ta gặp 9được, 3thế nào 0ecũng phải 92âm thầm 8cảm tạ 2ehắn một 05phen.”

Thượng 36tẩu ha hả 3cười, cũng 78không để 2ý tới, 7đánh xe 5chạy ra 4ngoài đại 1môn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22502
Được thanks: 17444 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 887: Đi cùng

Ba 34người Trần e2Dung vừa 93mới rời 2đi, mấy 87chiếc xe 0ngựa đã 84chạy đến, 0blúc này b7tiếng nghị 8luận mới c3ngừng lại.

Trong 66đại điện, 03rên quảng 71rường, 7iếng ồn c6ào đều 3m bặt, mọi 5gười đồng chời quay 05đầu lại, 3aung kính 59hìn về 74hía mấy bhiếc xe 46gựa kia.

Lúc dày, xe ngựa 5đi đằng farước dừng 7ại, rèm ae được 44én lên, erong sự 2hú mục 3của mọi cgười, Vương 4aoằng tuấn b4ật thoát 7ục thi thi 12hiên nhiên 2bước xuống.

Chàng bừa xuất 94iện, trong 1đám người f8ộc phát dca tiếng 1oan hô nho ehỏ, trong eaiếng hoan dô này, tuyệt 64đại đa 2ố là thiếu 75am thiếu 6ữ.

Đối 54mặt với 0hoan hô của 5amọi người, 42Vương Hoằng 1chỉ mỉm 9cười, chàng 6quay đầu enhìn về 9phía sau.

Trong 74xe ngựa 9aphía sau 9chàng cũng d6có một 5người trung 8niên đi fxuống.

Người 8trung niên 5này có gương 3fmặt thanh 0ctú, chòm 6brâu ngắn, cfhai mắt 2chắn đặc 5biệt sáng 4bngời.

Nhìn athấy người 04trung niên 7này xuống a5xe ngựa, btrong đại 0điện, một cbsĩ phu cười aevui ra nghênh efđón, từ frất xa, 2fsĩ phu đã dcất cao 4giọng nói: 2“Lang Gia 17Vương Nghi 45giá lâm, 9ở Lưu phủ 4thật sự 05là ngay cả 2evách tường dcũng phát fasáng.”

Vương 2Nghi nghe 5dvậy, quay 3đầu nhìn 1sĩ phu kia, 3kinh ngạc 1dhỏi: “Có 4Thất lang eở đây 8còn chưa 25đủ để 1vách tường c7nhà ngươi bsáng lên 79sao?”

Lời 54này vừa bcthốt ra, dsĩ phu kia 0bkhông khỏi 1sửng sốt, 8đảo mắt felại cười 2vài tiếng, 7fthầm nghĩ: 87Đã sớm abnghe nói cqua, thân 4thúc thúc f2của Vương dThất lang bbVương Nghi 3có tiếng 62là độc b6miệng, nói 31năng đều 2rất khó c7ứng đối, 5hiện tại fxem ra, thật dđúng là 4không sai.

Trong dblúc sĩ phu 4suy nghĩ, 64Vương Nghi ckia cũng 42không cần c4hắn tiếp 3đón, vung ctay áo dài, 6đi nhanh 01vào trong 4dđiện.

Chỉ bcchốc lát, 5Vương Nghi 3đã đứng 3ở cửa 36đại điện.

Hắn bliếc nhìn 0bên trong, 34đột nhiên 7hỏi bằng 15giọng kinh cngạc: “Tiểu 0anhân họ ffTrần kia 0đâu?”

Nghe bethấy hắn 14hỏi, vài 9người hai 9mặt nhìn 45nhau.

Vương 4dHoằng cong 0khóe miệng, akhẽ cười 4anói: “Trần dNguyên ư? 74Có vẻ như 2brời đi b8trước rồi.”

Vương cNghi nhíu 39mày, nói edvới vẻ 54mất hứng: 2“Làm sao 07hắn ta có 1thể rời eđi trước 1được chứ? d5Hôm qua, dtên kia còn bdnhờ người 74tìm tới 3ta nói muốn 3eđem một enữ nhi tặng 6cho ta. Lúc cdấy ta nghĩ 0frằng Thất 19lang con tìm 7được đường 67sống trong fchỗ chết 67cũng cần 81một nữ 01nhân để 9hầu hạ, cnghe nói 45nữ nhân e9kia của f2hắn ta rất 9btao mị, 3vì vậy cđã đáp 7ứng. Thật 0bkhông ngờ, 1tiểu nhân 8enày lại dthất tín.”

Lúc b8hắn nói 5xong, Vương fbHoằng nở bnụ cười, a0miệng chàng a3bất giác 9fcong lên, b3chậm rãi 59nói: “Việc cnày để 9nói sau đi.”

Vương 8Nghi cũng 02không nhận a6ra lời lẽ fkhác thường 23của chàng, cgật đầu, 8nói: “Nghe eaquản sự ffnói, ngay 7fcả nữ 4nhi tiểu dnhân kia 4cũng đem f1tặng, lời flẽ thì achúc chúng 8ta khỏe amạnh, còn 92muốn an bbài cho hắn 24ta một chức 2vị lục c9sính. Người 49như thế 96đúng là ekhông đáng b1nhắc tới.”

Vương eHoằng nhíu dmày, không e9hề hé răng.

Lúc a0này Trần 3Nguyên nào e0biết đâu arằng người a4cầm quyền 7đứng đầu f4Lang Gia Vương dthị Vương 3dNghi trực dtiếp bắt cagọi hắn 3là tiểu enhân, còn f0nói hắn dfkhông đáng fđể nhắc 8ctới?

Hắn dngồi trong dxe ngựa, 60mặt mày 1etím tái, 48thở hổn 2hển. Nhưng dbxe ngựa 7vừa tới 9bên ngoài dTrần phủ, 9hắn lại 3cảm thấy f7hối hận.

Hắn 24vươn tay 5vén rèm 7xe lên, nửa 78ngày không 86có động 7tĩnh.

Đến 35khi Trần 5aVi giật 7mình cũng bvề nhìn 5lại về 5bphía sau.

Chỉ a9chốc lát, 5nàng ta thấy 0xe ngựa 0Trần Dung 4cũng chạy dvào trong c3phủ, lập 1dtức kêu 95lên: “Phụ 94thân.”

Trần aNguyên không 8kiên nhẫn 9quát: “Ta 57không sao! 36Con đi về 90trước đi.”

Trần 84Vi thấy 2tâm tình fcủa hắn 9bkhông tốt, 1cvội vàng 9fnhỏ giọng 1đáp: “Vâng.”

Trần 33Dung nhìn e2xe ngựa 5Trần Vi e3đi xa, mà c2xe ngựa 77Trần Nguyên 3vẫn không c8nhúc nhích 25thì không 5dkhỏi có achút buồn 4bực.

Khi 5tới gần, f5Trần Nguyên 58từ trong 1xe ngựa 64vươn đầu c0ra đánh egiá nàng.

Lúc 1này đúng c9là ban đêm, ctrên trời cmột vòng cctrăng mờ, c7ánh sáng 0thực ảm 70đạm, ánh 01mắt hắn 85quỷ dị 65nhìn chằm 7chằm Trần 7Dung lòe e0lèo sáng, 8làm cho nàng 86cảm thấy 9lạnh lẽo 6crùng mình.

Trần 9Dung cúi 6bđầu xuống, 03cẩn thận acất giọng 17gọi: “Bá bphụ.”

Trong 06ánh mắt 21nghi vấn 1của Trần 04Dung, Trần aNguyên trầm e8ngâm một chồi, chỉ 65vung tay nói: c1“Không 8sao, con về f9phủ trước 9đi.”

“Vâng.”

Xe bngựa của 06Trần Dung 4cũng vội a4vã chạy 7vào trong 65phủ.

Trong 08ánh trăng d8hôn ám, 0Trần Nguyên 1nhìn xe ngựa d5Trần Dung 8đi xa nhíu 7mày. Khi 2fhắn mở cto mắt nhìn 4xe ngựa 27của Trần 9Dung, biểu 71tình của 8hắn có 3phần ảo fanão: Đại cca Trần cCông Nhương 45đã nói 68trúng rồi, a3hiện tại 1cuộc sống dở thành dNam Dương 6càng lúc ecàng không 5đáng tin 0acậy. Muốn 28nối tiếp dcuộc đời 21phú quý athì cần 19phải sống bsót khỏe 6mạnh. Tốn cthời gian bhai ngày, 5thật vất 6vả mới 52xin gặp 32được Lang eGia Vương c4Nghi kia, 5bản thân 5lại không 55nắm chắc 6cơ hội. 33 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ ethừa cho cnữ lang 7này không 1abiết trời c0cao đất 6crộng, nếu a6lúc trước 19nàng chưa 0từng nói 8ra trước 9cmặt mọi 1người, bbnàng đàn 53Phượng 4cầu hoàng 7đó là vì 4bmuốn gả 22cho Vương 9aThất lang d5thì mình 4dcó thể 8đưa nàng 4ctới làm 95thiếp cho 5Vương Thất 57lang. Ai, 7dcho tới ahiện tại, ccó Vương aThất lang 02ở đây, 1cmình cũng 07không dám axử trí 29nàng.

Lúc 7cnày, Vương 92Nghi vì nghênh 1đón Vương aHoằng mà b1suất lĩnh 5bđại đội 2tư quân, 3xông qua dfngười Hồ 0vây quanh 4vào thành cNam Dương. 1e © DiendanLeQuyDon.comTin tức cfnày đối 9với sĩ 36tộc thành 3Nam Dương 69mà nói đúng 26là rất d0tốt.

Trần 8Nguyên là 6người có 9da mặt dày, 6tuy rằng 49hắn giận 1dữ trở 0về Trần 59phủ, nhưng 8lúc này 4lửa giận e4cũng đã 4ctiêu tan. 50 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn amà nói, 2tuy rằng 8bị nhục bnhã ở Lưu 3bphủ là cmột chuyện ckhó có thể 56chịu được, dcnhưng so 1dsánh với f2tính mạng 0thân gia ffcũng không a8tính là 8gì. Việc 9cấp bách 5hiện giờ 0vẫn nên 0nghĩ biện 6cpháp xin cgia nhập 66vào Lang 0aGia Vương ddthị, chạy ftheo tư quân 8của bọn 34họ thoát 3dthân vẫn 91tốt hơn. 56 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc e8Trần Nguyên 22suy nghĩ, 2xe ngựa 7của hắn dđã chạy dvào trong 7asân.

Vừa 8mới xuống b5xe ngựa, a6Trần Nguyên 8nghĩ tới a6vừa rồi akhi nghe thấy 88những lời fkia, nên alại xoay 91người bước elên xe ngựa, 61quát: “Đi bđến sân 83viện của 84Trần Công c6Nhương.”

“Vâng.”

Một cngày đảo 9fmắt trôi b0qua.

Vừa 8qua giữa atrưa, Trần 31Dung đã 33nghe thấy 06trong sân 9bcủa Trần 28Vi truyền 60đến tiếng ecười vui, 1cùng tiếng 5nói chuyện dríu rít.

Tiếng 5ccười đùa dtheo gió 21lọt vào etai, Trần aDung không 4để ý, 95xoay người 5trở về.

Đúng 4lúc này, ftiếng bước 2achân nhỏ 7evụn truyền 6đến, đảo 81mắt, Trần 8Vi ở ngoài d1cửa viện 32cười vui 06gọi: “A 2eDung, A Dung.”

Nghe 1tiếng kêu 3cvui vẻ như 6fchim nhỏ 2của nàng, 7Trần Dung bâm thầm bkinh ngạc, fnàng mở 0fmiệng đáp: 6d“Ở đây.”

Trần fcVi đi vào etrong sân 2aviện của a2nàng.

Nàng ata nhìn Trần 6eDung, ánh 31mắt sáng 9ngời vô 5dcùng, giọng 7điệu vừa 1nhẹ vừa 1dmau, như 7chim non líu a0lo: “A Dung 7A Dung, vừa 2rồi đại 4fbá phụ 0đến, người 67nói rằng b7tối hôm 5bnay muốn 3dẫn hai 5người chúng 73ta tới tham a9gia dạ yến 35của Vương 5dthị.”

Lời 2dnàng ta vừa 26thốt ra 5thì nhìn athấy Trần 3dDung nghiêng 6đầu nhìn 5mình với evẻ nghiên bcứu tìm 96tòi. Nàng 38ta mím miệng, 18dậm chân fảo não dnói: “Vì bcsao nhìn b7người ta a3như thế?”

“Không fnói với e0muội nữa!”

Trần b6Vi bỏ lại cbmột câu erồi xoay bngười chạy 5ra ngoài.

Chỉ aachốc lát, 7tiếng ca 57vui vẻ từ 7trong sân bTrần Vi 6lại truyền b2ra.

Trần 7Dung nghe 53tiếng ca 68này mà ý 11niệm lướt d0qua trong 95đầu: Có 1athể làm 12cho Trần aVi vui như a1thế, chỉ acó một engười, a9chỉ có c9một chuyện. 11 © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối 54hôm nay Trần 1cCông Nhương emang chúng 5ta tới yến a1hội của 7Vương gia, bhội ngộ 4cvới Nhiễm 7Mẫn, cũng 36sẽ chính 3thức nhắc e1tới việc 0đón dâu 9với y?

Trần eaDung càng bnghĩ càng 5fcảm thấy fviệc này d7rất có ffkhả năng.

Bình 3cẩu đi ra csân, liếc emắt một 6cái thì 7nhìn thấy bTrần Dung 1ngơ ngác dđứng đó, 4trầm mặc, 92cũng không 1biết nghĩ 39cái gì, 0nên gọi: 21“Nữ lang, 3nữ lang?”

Trần fDung quay 39đầu lại.

Bình 4ẩu thân 6thiết nhìn 5nàng, nhẹ 3giọng nói: 6“Sắc mặt 5của nữ d7lang không 17tốt, mệt dmỏi sao?”

Trần dDung lắc 5đầu, bước cavào tẩm bphòng, đóng 8cửa thật 9mạnh, nửa b2ngày không 05đi ra.

Đảo 3dmắt, đã 18đến chạng 4dvạng.

Lúc bnày, Trần 48Công Nhương 65cũng phái 3người tới cthông tri c3nàng tối 0chôm nay tham dgia dạ yến 0của Vương dthị, còn dbmuốn nàng 6chuẩn bị a5một chút.

5thế, dưới 0csự hầu dhạ của 34nhóm tỳ 90nữ, nàng 8tắm rửa 1thay quần 7cáo. Giờ 43phút này, 8nàng ngồi daở trước cfgương đồng, bctùy ý để 1hai tỳ nữ 4eđiểm trang.

Một 7tỳ nữ avừa sửa ablông mày 58cho nàng dvừa cười c9nói: “Da c6thịt của 56nữ lang 1trong trắng 57lộ hồng, 5quá mức 04khỏe mạnh, 95vẫn nên dtái nhợt 03một chút 8asẽ tốt 8hơn. Phấn a0này có thể 7eche bớt csắc hồng 86đi.”

Một 0tỳ nữ cckhác cũng a9nhẹ nhàng 33nói đúng.

Tỳ e1nữ kia còn ecnói thêm: e3“Môi nữ 75lang đầy b5đặn cong acong, làm dcho nam nhân cnhìn sẽ dcó ý nghĩ bkỳ quái, fnên phủ 0thêm phấn 0cho khéo 88để che dgiấu một 0chút.”

“Đúng.”

Nàng 2ta lại đánh 5giá dáng e6người Trần 5Dung, cười 2nói: “Nữ 71lang ngực 3nhũ đầy 3đặn, thắt 5lưng lại 60rất nhỏ, 0mông lại 65quá mức 8ctròn đầy, 45nhớ rõ fbnên buộc adchặt phần 7ngực, thắt 5lưng cũng 3phải quấn 8thêm hai 5tầng vải. 02 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 5vậy, mông 75sẽ không bbị cong 23quá.” Nói ectới đây, anàng ta liếc b0mắt nhìn 4cTrần Dung d6một cái, btrong ánh 4emắt có a2sự khinh 6miệt, nhưng 2dvẫn cười 1dnói: “Nữ 59lang đừng 2trách, tiểu ecô trong 9thị tộc 2chúng ta c2coi vẻ thanh bnhã là đẹp, 9nữ lang facũng không 9phải là 7vũ nữ, 9diện mạo cxinh đẹp 4cthế này 48vốn không 7tốt.”

Trần 2dDung cũng ekhông thèm deliếc mắt 8một cái.

Nàng 1mím môi, 40dưới ống 0tay áo dài, 4hai tay bấu achặt lẫn 42nhau.

Hai 87tỳ nữ 4này là Nguyễn 2fthị phái f0tới giúp 29đỡ nàng, bkhi các nàng 7đến đã 30nói, yến 34hội đêm 84nay vô cùng bdquan trọng, 0bTrần Công d9Nhương cũng 3rất coi 72trọng, nhiệm f2vụ của 0các nàng ealà phải f1trang điểm 3cho nàng 2ekhéo léo 5hoa lệ, ekhông thua bgì các nữ clang khác 6ctrong thành.

Trần dcCông Nhương 6cùng Nguyễn dathị thận bftrọng như b9thế, thật 8khiến cho 12trong lòng 2dTrần Dung eabất an, 8nàng ngồi bở trên 24tháp, tùy 1fý để các 22nàng trang 52điểm một 54canh giờ, bvài lần 3fđều muốn 87phá cửa f8lao ra, nhưng 8chỉ có ethể tưởng etượng chứ dkhông thể cathực hiện.

Kiếp etrước, 9nàng làm 7chuyện gì bcũng đều c5thực hiện ftheo cảm 4tính, nhưng e7cuối cùng 4flại không 7đạt được 5gì cả.

Khi 0fphát hiện cmình được bsống lại, enàng đã 48từng thề, 7fnhất định dphải đổi 01sang một acphương thức 0bkhác, nhất 17định phải bsống cho a1thật tốt.

Nhưng 22một khắc d4này, trong 4lúc hai tỳ 02nữ đùa d3nghịch, 7lòng của bcnàng lúc 68nào cũng 2có dấu d6hiệu sụp flở.

Nàng 4bmột lần 98lại một 12lần bấu 6chặt hai 3tay, nàng 9fchỉ có athể mượn 1fđộng tác 3này để fbdời đi 0sự chú 0ý của mình, d3để bản cthân bình detĩnh trở 7lại.

Cũng bakhông biết 5dqua bao lâu, 1giọng nói 9của tỳ f7nữ vang 7lên: “Được drồi, nữ eclang có thể 6đứng lên 5brồi.”

Trần 9Dung vô ý 2ethức lên ctiếng, nhìn 3qua gương 6đồng.

Vừa 34liếc mắt, 5nàng suýt d1nữa nhảy 94dựng lên.

Trong dgương, trên 0emặt nàng 5phủ một 64tầng phấn 33thật dày, 4trắng bệch dchói mắt. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 5ahồng hồng 59kia lại 1bị phủ fthêm son 0phấn trở 1cnên nhỏ 74mà mỏng, 5về phần f1lông mày 8và tóc mai 00thì bị 91tu bổ tỉ 51mỉ quá cmức. Ở aatrên huyệt a1thái dương c3của nàng 3acòn dán chai cánh dhoa vàng cnhỏ xinh.

Đây cđâu phải 9là nàng? cChỉ sợ 6Vương Thất 0clang và Tôn b2Diễn nhìn 5thấy cũng 99không nhận fra.

Trần a8Dung mơ hồ b6nghĩ ngợi: 0Nữ lang ebbình thường 8atrong thành 8đều trang dđiểm thành 0bộ dạng 5thế này, 09thật đúng blà không 38hợp với 7mắt nhìn 9của mình. dd © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 7nàng lại 2bchịu đựng abxúc động b4muốn chạy 45đi rửa camặt sạch 1csẽ, nhìn bmình trong b0gương, nàng 2nhịn không 6dđược hỏi: 05“Đây là 89cách trang 53điểm lưu f7hành trong 8dthành sao?” eTrong giọng 5nói lộ 5vẻ không 9dám tin.

Hai atì nữ thấy ebộ dạng a0nàng ngạc 23nhiên thì bkhẽ nhíu bmày, lắc 8đầu, trong 3fđó một c7tỳ nữ etrả lời: 28“Diện cmạo của eanữ lang 52không tốt, aphủ phấn 6vào vẫn 9thấy tục 72tằng.”

Một 91tỳ nữ 65khác cười 99nói: “Vẫn cchấp nhận 2được. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, 0đi thôi, 3đi thôi.”






Chương 3588: Vương 7Hoằng thưởng 23nàng một 1chậu nước ctrong

Khi 2Trần Dung b9ngồi trên f2xe ngựa, 75sắc trời 2ađã tối 5cmuộn, xe 2ngựa của aTrần Công 16Nhương đã 4drời đi.

Thượng cctẩu đánh fxe đi theo 75phía sau 9cxe ngựa 9của Trần 5Vi, chậm 1rãi ra khỏi 1Trần phủ.

Buổi 5tối hôm c8nay trăng 53sáng ngời, 25thanh phong 0như nước. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung bvén rèm fxe, nhìn 3người đi fequa đi lại 7trên ngã etư đường, 05trong số f9đó, không 1cít người cquần áo ctả tơi, blần này 9khi Tôn Diễn 9ephá vây 1thành Mạc 47Dương, cậu 2hành động 30quá mức 06đột nhiên, 9có rất anhiều kẻ 28sĩ ngay cả f1hành lý 6đều không 7dmang theo, b6chỉ vội 5evàng chạy b8theo phía 8sau.

Đi 4cđến thành 0Nam Dương, a5nếu ở 0trong thành a5có gia tộc 40còn có thể 0ecó ba bữa 37ấm no, nếu d6không có, ftất nhiên 6cuộc sống 9sẽ trở 9cnên túng 85quẫn.

Tại efthế đạo 4fnày, thân 2phận như a3Trần Dung 9ccó thể 7được gia 00tộc bảo 9hộ quả ethật rất beít.

Xe 6ngựa chạy 11tới Vương 2trạch.

Gần 3đến đại 9môn của 24Vương trạch, d9dưới mái bahiên, trên fnhánh cây, bhai bên ngã c1tư đường, dnơi nơi 6đều treo 3đầy đèn 0lồng.

Cửa 63chính mở 0rộng, ngựa 9xe như nước. 0 © DiendanLeQuyDon.comMột đám 1nữ lang 9trang phục 8hoa sức, 6từng chiếc d5xe ngựa 0hoa mỹ lăn dbánh trong cban đêm 46yên tĩnh, 6giống như 96hoa thêu dtrên gấm.

Xe edngựa ngừng alại trên f2quảng trường.

Trần eVi được f5tỳ nữ 7đỡ xuống, 6bước về 46phía có 7tiếng sanh b7nhạc, bước 8chân nàng fata hơi vội 64vã hấp b7tấp, hai 0fmắt sáng 09ngời dị 3thường.

Khi 0Trần Dung dđi đến dbên cạnh e5nàng ta, 0aTrần Vi 4cũng không 15chú ý, nàng 5fta chỉ trơ 7emắt nhìn 9trong điện, c8môi mím 52chặt, đôi 2tay được fetỳ nữ 6cnâng đỡ 59vì khẩn 5atrương mà 95có chút ecứng đờ.

Trần 5Dung nhìn 7nàng ta, fchậm rãi 2thu hồi cánh mắt.

Lúc 8này, Trần 91Công Nhương ađược mấy csĩ phu vây caquanh bước 81nhanh vào adtrong điện.

Trần 43Dung cũng 70bước nhanh 6hơn theo fsát phía 8sau, đi vào 6ebên trong.

Vừa avào đại dđiện, mọi 9cngười, 1bao gồm ecả Trần 3fDung, đều 9không tự 2echủ được 1nhìn về 7phía chủ 61tháp. Nhìn bvề phương 63hướng đó, 6lần đầu 9etiên Trần efDung hiểu 0được hàm fnghĩa vẻ fvang cho kẻ 0hèn này. 3 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 27đèn đuốc fcũng chỉ elà đèn ađuốc, rõ b0ràng khắp 9nơi đều a1là kẻ sĩ bdphong lưu ay phục chỉnh fctề, nhưng 7ở chỗ 3đó lại ađặc biệt 7sáng ngời, 4sáng ngời 77đến bỏng 21mắt, sáng 74ngời đến 3fmức khiến 79tất cả 42mọi người 08cũng không 1akhỏi tự 0chủ nhìn 5lại…… 3Ở chỗ fđó, có 7Vương Hoằng.

Trần 5Dung thu hồi 9ánh mắt, 43đi theo phía 4dsau Trần 2Công Nhương, ccó mấy ectháp sắp 0xếp ở a8vị trí 1thứ ba bên ftrái, nàng d8chọn một dgóc tối 46rồi ngồi axuống.

Sau ffkhi ngồi 6xuống, ánh 96mắt của 6nàng lại 8bchuyển về bphía Vương 1Hoằng.

Nam fnhân này 34cho dù là 9lúc nào 9cnhìn thấy 0cchàng thì 49chàng vẫn 4luôn thanh aphong lãng fnguyệt như 34thế, tựa 5hồ mọi 50phiền não, 8ồn ào náo bđộng trên dathế gian cđều không cliên quan 4fđến chàng.

Trần 9Dung nhìn fngắm, ánh 23mắt có cdchút thất 14thần.

Đúng 2flúc này, 60Vương Hoằng dfthản nhiên bcười, nhấp 46một ngụm 2crượu, ánh fmắt liếc bbvề phía 4aTrần Công 9Nhương, 34cũng liếc 2về phía 3nàng.

Khi 4fánh mắt b5chàng chuyển btới trên 76thân Trần 2Dung thì 6brõ ràng e1giật mình, 1từ từ, 85chàng vung atay phải b7lên.

Một 0người bước 15nhanh đến 5gần, cung f9kính hỏi: 74“Lang quân a1có gì phân 80phó?”

“Mang 4fmột chậu 1nước trong 2đến.”

“Vâng.”

Chỉ 4chốc lát, 39người kia abbưng chậu 3bnước vào, fđi đến dphía sau eVương Hoằng.

Nhìn 0người đó, b0Vương Ngũ elang tò mò 5cười nói: d“Thất 5clang muốn 3làm gì vậy?”

Vương 01Hoằng chỉ 5cười.

Chàng 6chậm rãi 5cchỉ về bfphía Trần 4aDung, thản 5nhiên nói: b“Đưa cho anữ lang 65kia.”

Hạ 6nhân đáp: 9“Vâng.”

Hắn d9ta bưng chậu anước đi ddvề phía aTrần Dung.

Phải 82biết rằng, 66Vương Hoằng 3vốn là d7trọng điểm c9chú ý của 6bkẻ sĩ, 47tuy rằng 28chàng không abnói to, động 4tác cũng etầm thường, anhưng mọi dangười đều dnhìn về 2cphía chàng, acũng nhìn 39người đang dbbưng chậu 7nước kia.

Trước 85mắt bao 7người, chạ nhân cbưng chậu enước bước 9fđến trước 9mặt Trần 8Dung. Hắn c5ta đặt 02chậu nước 1xuống bên acạnh nàng, c6nói với 5giọng ôn 7hòa có lễ: c“Nữ lang, ađây là 1dlang quân 54nhà ta thưởng!”

Một f8lời thốt 41ra, mọi 3ánh mắt 31đều nhìn davề phía 1Trần Dung.

Ngay 1dlập tức, 21trên gương bmặt đầy 9phấn trắng acủa nàng 3etrở nên cđỏ hồng. c © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà dphấn trên emặt nàng 98quá dày, f3sắc đỏ dcũng không fhề lộ 82ra, chỉ 9có từ vệt cđỏ lan etừ cổ 0dnàng kéo 9bdài tới 09trước vạt aáo che ngực.

Nàng 5amím môi, b9một hồi 16lâu mới 06thấp giọng 81trả lời: 0“Đa tạ 8lang quân bnhà ngươi.” 38Nếu lắng bnghe cẩn ethận, dường 3như câu cnói này a7bật ra từ 26giữa hai fekẽ răng.

Mọi f0người đang 1nhìn nàng 73chằm chằm.

Lúc 9này, tất b1cả mọi c4người hiểu 2được ý c8tứ của 9Vương Hoằng.

Đương 6nhiên Trần 0Dung cũng 3dhiểu được cý tứ của 0chàng.

Nàng 7chỉ do dự 8một chút brồi đặt bbđôi tay 4cnhỏ bé 33vào trong 9chậu nước: aeXem tình 18hình này, 1nếu nàng 5không làm 8theo ý của 3cVương Hoằng, 38chỉ sợ c7đoàn người f3vẫn sẽ 0nhìn nàng 0dnhư thế.

Sau 6khi tay đặt fvào trong 8chậu nước, 29Trần Dung dchứng nước betrong, táp 3lên mặt ecmình.

Trong 3ađại điện, 6ở trước 2mắt bao 76người, 0khi nàng fbất đắc 5dĩ rửa dmặt, Trần dCông Nhương f3nhíu mày, 3dhắn hỏi 1hạ nhân e0bên cạnh: 41“Ai hóa 8dtrang cho 79nàng như 12vậy?” eGiọng nói 6vẫn ôn 1hoà hiền 4hậu, nhưng 1ý bất mãn 3không cần 4phải bàn aftới.

Hạ bnhân kia e2thấp giọng 7trả lời: 67“Là thê 2btử của 79Trần Nguyên.”

Trần 1Công Nhương 41hừ nhẹ 7một tiếng.

Khi b4Trần Dung 57rửa mặt, 6fmột bên fTrần Vi 2fcòn có mười 9mấy nữ 6clang ngồi ccở các góc 5đều có 7chút đứng 44ngồi không 3yên.

Các 5nàng thỉnh cthoảng vươn 1tay xoa xoa dmặt mình, edo dự thật 83lâu, sau 64đó từng angười lặng e1lẽ rời a7đi.

Sự 3biến hóa dcủa chúng 76nữ đều 90lọt vào 9mắt của eVương Ngũ flang, hắn cnhìn quanh b8khắp nơi, e2thì thào 64nói: “Chỉ alà một echậu nước, dtoàn bộ 4thành Kiến 7Khang đều fsẽ bị 0ảnh hưởng!” 24Trong giọng 67nói của bhắn, hoặc anhiều hoặc 4ít có hàm achứa ghen 1tuông.

Lúc 78này khi Vương e3Ngũ lang 81nhìn về 8phía Trần 4Dung, ánh 0mắt vẫn 95rất phức ftạp, nhưng a4mà không 9acòn lửa 22nóng như 83trước kia 6nữa.

Chỉ bchốc lát, fTrần Dung 2cđã rửa 3sạch mặt d1không còn 90chút phấn 98son.

Hạ 4nhân bưng 36chậu nước 75đi.

Ánh bmắt mọi engười vẫn fbkhóa chặt 1trên mặt, 7trên người 78nàng, trong 07điện vang elên tiếng 0nói nhỏ, c4đều là 4amột ít 67sự tích 9về nàng.

Trong 52đủ loại aánh mắt, 00Trần Dung 2vẫn cúi eđầu, lúc a5này, một 74hạ nhân 4akhác của fVương gia 7đưa tới 9khăn mặt c6sạch sẽ adtẩm hương, 5fTrần Dung 0tiếp nhận, f7lau sạch 3giọt nước 7trên mặt 3đi. Tiếp dtheo, một 63tỳ nữ 9khác cầm 83gương đồng c3đến đặt ctrước mặt 4bnàng, rồi b4đi ra phía d7sau Trần 13Dung, ngay fbtại trong 59đại điện 8chải lại 8tóc giúp 6nàng đến 8khi mái tóc 3nàng chỉnh 9atề, có a4lọn suôn 9mượt rủ 9etrên bả 65vai, chúng 8người hầu 8mới thối 7lui.

Lúc 5fnày, tổng 5dcộng chỉ 5etốn hai akhắc – ddtrước yến 6hội, chỉ 1cvì trang 41điểm cho 8bnàng mà 64trì hoãn 1hai khắc!

Nhóm 22người hầu 15vừa lui 35xuống, tiếng b1sanh nhạc 08vang lên, 7một đám d0tỳ nữ 89bưng rượu 4cthịt, bắt d1đầu thướt 6tha đi vào.

fánh mắt e4của mọi 4người rốt e4cục cũng d7dời khỏi 86Trần Dung.

Đến 1lúc này, 77Trần Dung 1bmới hít bcmột hơi 4bthật sâu, 3nàng mở 4to mắt, deoán hận dnhìn nam 5enhân đang a4cười nói bvui vẻ trên 40chủ tháp 0kia, trong 1lòng vừa a7ủy khuất bbvừa tức ebgiận, lại 0là ngượng 1ngùng.

Rượu 5thịt dâng a5lên chưa e8được bao 96lâu, chúng enữ lang d7cũng đã e0trở lại, 3các nàng 9hiện tại 76cũng giống d0như Trần aDung, phấn 7trên mặt ffđược rửa 5sạch, tóc dcũng chải 9lại, khẽ bexõa trên ebả vai.

Trần 11Vi cũng vậy.

Nàng 0eta vươn 3tay che mặt dlại, nhìn 9da thịt 9dTrần Dung 0btrong trắng 2lộ hồng 98sau khi rửa e0mặt càng fthêm trơn e1bóng, thì 2hỏi với cgiọng hơi d4đố kỵ: f9“A Dung, aemặt của 6ta có xấu 86lắm không?”

Trần cfDung nhìn 4fvề phía 56nàng ta, 02trong ánh ddmắt chờ fmong của 7nàng ta, 28nàng lắc 48đầu, nhẹ c4giọng trả dlời: “Không 13có, thật csự thanh 3mĩ.” Trần 1Vi mừng 0rỡ, vội 87vàng ngẩng f8đầu lên, c8tràn ngập 4tự tin đánh egiá nhóm 40nữ lang 2bốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22502
Được thanks: 17444 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 189: Nhắc c4lại hôn esự

Lúc f3này, nhóm 9tỳ nữ 5Vương phủ 4bbắt đầu 3vội vàng b0bê bình bphong ra che 24chắn cho 19các nữ 0lang.

Bình f7hong vừa d6ựng lên bdốn phía, c9rần Dung 1hở dài 23hẹ nhõm, 8ừa rồi 94ánh mắt 08ủa mọi e8gười sáng 91uắc làm 03ại nàng 06hông được bự nhiên.

Nàng búi đầu, 8ầm lấy 56y rượu, 1chấp một 48gụm nho 6hỏ, vừa bống vừa agắm nhìn 8bóng người 6ơ hồ của 64ương Hoằng 4hía sau bình f7hong.

Đúng 9úc này, 93ở cửa 85điện trở bcên ồn ào, 72húng kẻ fĩ đều fđứng lên, bgay cả Vương e4oằng cũng 23ậy, tươi aaười đi fa ngênh đón.

Trần 0ung ngẩn 6ca, bên cạnh dTrần Vi cvui mừng 6kêu lên: a“A, chàng 4đã đến.” cBởi vì 95khẩn trương, 2fgiọng nói 29của nàng efta hơi run fbrẩy.

Nhiễm fbMẫn đến 5rồi ư?

Trần 6Dung quay 49đầu nhìn d5lại.

Xuyên 83qua bình 74phong, nàng f3chỉ có 78thể nhìn 0thấy bóng 04người mơ ahồ bước 8nhanh mà 13đến kia, 1trong ánh 2đuốc phiêu 1diêu, dáng 6người y bbcao lớn enhư một e0ngọn núi.

Cùng 76Vương Hoằng 6làm bạn, 4Nhiễm Mẫn 6bvừa trầm d1giọng nói 43chuyện vừa 82đi nhanh cvề phía f9trước.

Chỉ 4achốc lát, cy đã ngồi 0xuống mấy 74tháp ở 4dphía trước 2Trần Dung.

fcNhiễm Mẫn aeđã ngồi 6xuống, chúng 38sĩ tộc 1vẫn còn c2vây quanh 3y, trong tiếng 0ồn ào náo 2động, Trần c6Công Nhương dcung kính 4đứng lên, a3hắn hướng atới Nhiễm 41Mẫn vái acchào thật b6sâu, cất 9dcao giọng anói: “Nam e4Dương an dnguy, may 90mà có tướng dquân. Tướng 81quân có 52thể tiến 4đến, mọi 06người trong 6Nam Dương cthật sự 7clà vui mừng.”

Trần 7Công Nhương 6đức cao fvọng trọng, 5bhắn vừa 83mở miệng, 58mọi người 3đều yên 0ftĩnh lại.

Dưới e4ánh mắt 99chăm chú accủa mọi 09người, 4Nhiễm Mẫn 8cười cười, bgiọng nói 23của y có 0chút mỏi 09mệt cùng bkhàn khàn: 7“Công cần 2gì nhiều 5lời?”

Trần aCông Nhương edha ha cười 49nói: “Đúng, 9đúng cần 19gì nhiều 35lời, cần fegì nhiều clời? Tướng dquân đã 5sớm sáng 1dtỏ trong 9alòng.” 7Hắn vung 8tay áo dài, cngồi ở 18lại tháp 39của mình.

Lúc 5này, Trần 8bVi dựa vào 1gần Trần 1aDung, khẽ d7nói: “A 3bDung, tim ecủa ta đập 8thật nhanh.”

Trần aDung nhìn 1dchằm chằm a8nam nhân ecao lớn bahiên ngang akia, cười 6cười, chậm e5rãi nói: d“Tỷ tỷ, 5bối rối dkhông có 01ích gì đâu.”

Trần 5Vi đáp nhẹ bmột tiếng, 1nàng ta thì 2dthào nói: c“Muội 7thì không fhoảng hốt cfrồi. Lần ctrước khi 03chàng gặp 5dta, ta biểu 34hiện không 29tốt, cũng 2không biết echàng có 9thể không 4bao giờ 8thích ta 0nữa hay 3không?”

Vấn 99đề này, 8Trần Dung eekhông thể 4ctrả lời, b6nàng cũng 81không muốn 5dtrả lời.

Nàng 5chỉ nhìn 9ngó bên d2cạnh Nhiễm 8Mẫn, thấy 2trong số 5những người 9fđi theo y 4dcũng không 9có bóng 95dáng của bTôn Diễn, 24trong lòng 2có chút 7thất vọng.

Lúc 1này, quý a0tộc có 99thân phận eđã tới 00đầy đủ. aa © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 74nhạc, nhóm 0dtỳ nữ a2mặc hoa 0phục đi evào, dọn frượu thịt 6trên tháp 7của mọi 65người.

Khi 5mang rượu 4fthịt lên ctháp của 9cTrần Dung 6và Trần 91Vi, mấy 2bình phòng 93vây quanh 9ccác nàng 3không thể 7không bị ddời đi.

Trần 6Dung vừa 6cmới ngẩng bđầu thì 2cùng với 77Trần Vi cđón nhận 68ánh mắt e6của Nhiễm 5dMẫn. Trong ađèn đuốc 64sáng trưng, eánh mắt a9y sắc bén 3như đao, 63chỉ liếc emắt một 37cái, Trần acVi theo bản 3năng co rụt 5lại, khuôn c9mặt nhỏ d8nhắn xấu 4hổ đến 8ađỏ bừng. 1 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 1Trần Dung, dcũng bị 6y trừng 6bmắt mà 05rùng mình.

Đảo dmắt, bình ephong lại 7bvây quanh, fdnam nhân 0cũng dời 0etầm mắt.

Chỉ 3thấy Vương 2Hoằng ngồi d8trên chủ 2tháp đột dnhiên bưng afrượu, bước 32đến bên 1cạnh Nhiễm 0eMẫn, chàng 1ckhông chút d4khách khí 6giơ tay lên, 5nói: “Dời 47tháp.”

“Vâng.”

Trong 88tiếng đồng 3ý, hai người 5achuyển tháp ecủa chàng d6đặt đối fdiện với 0bNhiễm Mẫn.

Sau 8khi Vương 5Hoằng ngồi c0xuống, chàng fgiơ lên e8ly rượu 8cười nói: 17“Lúc này c5nếu không b2nhờ có 9hai ngàn 4enhân mã 27của tướng 4quân, Vương a8Hoằng đã 7dchết ở 24thành Mạc 3Dương rồi. b © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu efmạng suốt 1đời khó 7quên, mời c0uống cạn a4chén này.”

Dứt aclời, chàng 3engửa mặt 9lên uống b9một hơi 8cạn sạch.

Nhiễm 0Mẫn ha hả f9cười, y 16bưng lên 87ly rượu, 0cũng uống amột hơi e5cạn sạch.

Sau 9đó, Nhiễm 45Mẫn nhìn 3eVương Hoằng 63chăm chú, dđột nhiên 0hỏi: “Lại a4không biết, 7avì sao Mộ 1aDung Khác 2kia nhất 8định phải ecó được ađầu của 62Thất lang?”

Giọng c6của y không 5nhỏ, trong dkhoảng thời cgian ngắn, 1vô số cái b6đầu xoay d4qua đây, f7đại điện 5vốn huyên 9náo giờ 09đây cũng 4yên tĩnh 3lại. Mỗi fngười đều 7eđang chăm achú lắng 35nghe đối a5thoại của bebọn họ.

Vương d6Hoằng cũng ecười, chàng f7thản nhiên 4nói: “Lòng 3dạ của 1gã hẹp 8hòi, thua 3nhưng không 8chấp nhận 5anổi mà 4thôi.”

Lời anày vừa 0bnói ra, tiếng fenghị luận dfnổi lên 2bốn phía.

Nhiễm b8Mẫn cũng fkinh ngạc 7hỏi: “Thua b3nhưng không aechấp nhận 74nổi? Làm 9csao đệ 6có thể 0bcùng gã 81giao tế bqua mà biết?”

Vương bfHoằng cười f9mà không b1đáp.

Thấy 56chàng không 0muốn trả d2lời, Nhiễm 1Mẫn lại f8ha hả cười, 9y rót cho e6mình và fVương Hoằng amột ly rượu, a3nói: “Đến 2eđây, lại 05làm một echén.”

Bọn 5họ uống ccrượu, Vương 4Nghi trên 8bchủ tháp 6thì nhíu dmày, hắn ekhinh thường 07liếc mắt eanhìn Nhiễm 49Mẫn, hỏi dxung quanh: 93“Sao Thất 5lang lại agiao hảo d0với tên 5thất phu anày?”

Bọn dngười hầu 6ngẩn ra, 2một hồi elâu, kẻ 3fsĩ trung baniên vẫn 20đi theo Vương 9Hoằng kia emới nhẹ 2bgiọng đáp: d8“Thất 3alang là người f6luôn thích 5làm theo c0ý mình, 4acông cần 75gì quản f5nhiều?”

Những 13lời này bcó chút 5fkhông khách 4khí, Vương fNghi liếc dnhìn kẻ 1sĩ trung dniên kia b4một cái, 1ethấy tuy brằng kẻ 8sĩ cúi đầu b0nhưng không fbhề sợ 3hãi, hắn fdkhông khỏi 14hừ khẽ 32rồi nói: e“Chỉ là 7một nô 6bộc của 5dngười Hồ, 1Thất lang 65giao hảo 61với y đúng 1là làm nhục 5thân phận.” daNói thì 5nói như 9ethế nhưng 5egiọng của chắn vẫn 58thấp xuống, adtừ đầu 56đến cuối fđều không 4dđể Nhiễm 66Mẫn nghe bthấy.

Lúc 8này, nhóm 23sĩ tộc 9ngồi đầy 2atrong điện e8bắt đầu 2giơ ly rượu 7fđi quanh 4emột vòng. 18 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 97ồn ào cười ađùa, Trần 11Công Nhương 9vẫn ngồi 0trên tháp 1acủa mình.

Nhiễm e5Mẫn và 3Vương Hoằng 48ngồi phía 0trước hắn 8lúc này 81đã cùng e9đi ra.

Trong 82tiếng tiếp 1đón của 9fmọi người, fTrần Công 83Nhương tươi 3cười khả 4cúc, nhưng a0vẫn không d0đi về phía cVương Nghi. fd © DiendanLeQuyDon.comMột hạ f6nhân tiến 3eđến phía csau hắn f1khẽ nói: 63“Lang chủ, 14vì sao không cđến nói 2emột câu aevới Vương 99công?”

Trần 0Công Nhương evà một dtộc trưởng 1sĩ tộc 77đối ẩm emột chén, c2ôn hòa trả 8lời: “Nói 2cái gì?”

Người 8kia ngẩn 0ra, hắn ecta liếc 52nhìn Trần eeDung một ecái, nói: 3d“Tối hôm 1qua, không 06phải lang achủ đã 5đáp ứng 5yêu cầu f8của Trần aNguyên rồi 4sao? Giờ 31phút này 96Thất lang bkhông ở 47đây, bên 1cạnh Vương f2Nghi không fcó ai, đúng 4lúc có thể dnhắc tới aanữ lang 2A Dung mà.”

Trần 4Công Nhương 17buông ly frượu, hắn 0ctừ từ f6nói: “Vương eTác, ngươi 5đã nhận 1fbao nhiêu e6lương thực c2của Trần fNguyên rồi?”

Người 2tên Vương 2Tác kia cả bkinh, đảo 87mắt hắn 3ta bối rối, d0ấp úng 04sau một flúc, hắn fta nhẹ giọng 42trả lời: f“Một túi elương thực.”

Trần 0Công Nhương edgật đầu, 7ôn hòa nói: 20“Ngươi eamới cưới bmột tiểu 9ethiếp, tiêu 6adùng thiếu f0thốn cũng 0là điều 7bình thường.“

Lời 2này của 9hắn thập dphần ôn 1hòa, nhưng bVương Tác 4akia đã là 3mồ hôi 2chảy như f5mưa, mặt dhắn ta trắng a6bệch, run 71giọng nói: 9“Vương 05Tác không 1dám, lang 9chủ, Vương bTác cũng b0không dám ednữa.”

Trong 0ánh mắt 85vội vàng bkhổ sở b1cầu xin 1atha thứ ccủa hắn 80ta, Trần 1Công Nhương 03vẫn nói 19bằng giọng ahòa hòa 86khí khí: e“Vừa rồi fekhông phải 0Vương Thất clang đã 4dtặng cho 6nữ lang dA Dung một 8chậu nước 9bsao? Chứng 1etỏ cậu 49ấy coi trọng 9nữ lang 7anày. Dưới 2tình huống e1như vậy, 27ta nhắc 9alại việc 13tặng A Dung dcho Vương 6Nghi không c8nói tới f0Vương Nghi bsẽ không e2thu nhận, 4mà ngay cả 93Thất lang d2cũng sẽ 44ghi hận 90với Trần ePhủ chúng abta. Trần dNguyên kia 8dvốn là 02người nông 36cạn, tính 8cách cũng 8nóng vội, 4lời của 30đệ ấy, 2về sau đừng 78nghe nữa.”

Vương 3Tác nghe eevậy, vội 1vàng đáp: 6“Vâng, 27vâng, lời facủa lang e1chủ rất ađúng.”

Lúc 5này, Vương 7Nghĩ đã 7đứng lên, 2cđại diện 4các gia tộc 6đều nhanh echóng đi d9lên. Trần 1Công Nhương 9cũng cầm f3ly rượu ađi qua.

Vương bTác nhìn 66bóng dáng c0của hắn, 3lại vươn dtay áo lau 06mồ hôi etrên trán, d6biểu tình 5vẫn lo sợ.

Đối 9thoại của 48bọn họ, fTrần Dung acvà Trần aVi ngồi 1ở một 8góc cách 50tận mấy 0tháp nên akhông hề 0nghe thấy.

Trần dVi hoàn toàn fđắm chìm 8ctrong suy 40nghĩ của 46mình, nàng 52ta lại dựa 63về phía 92Trần Dung, d3nhìn nàng, efhỏi với 0vẻ bất 64an: “A Dung, cmuội bảo cfta đến d1lúc nhìn cthấy Nhiễm 5tướng quân 20thì phải 6nói gì với c4chàng đây?”

Lúc ccnày, nàng 3fta đã dời bdbình phong 0của mình 21và Trần eDung đi, ecũng chuyển btháp tới 1gần Trần 5Dung.

Trần 0Dung đối d9mặt với 8fánh mắt 51cầu xin 0của Trần 5Vi, cười 7cười, tươi ccười này 29có chút 4dgiả dối.

Nàng 03rũ hai mắt, bdlắc đầu 3nói: “Ta d1không biết.”

Ba 1fchữ vừa e7thốt ra, aTrần Vi b6có chút ctức giận, 6dnàng ta vội 55vàng nói: e4“Không 98phải muội dlà tri kỷ 2của chàng csao? Sao lại 88không biết?” 20Giọng của bTrần Vi avừa vang 2lên, Trần 4dDung nhìn b3nàng ta, a5nghiêm túc 1nói: “A 0Vi, hai chữ 4tri kỷ, dcũng không 00phải là b2tùy tiện fdthì có thể 4enói ra. Ta 40và Nhiễm 7tướng quân, 9nam nữ khác dbbiệt, địa 80vị bất c7đồng, dù bcthế nào bcũng không 9thể trở 77thành tri a6kỷ. Tỷ 00nói như 0vậy, chẳng b4những với 7bNhiễm tướng dfquân, ngay 6cả với 97ta, cũng desẽ khiến 1thanh danh 8abị tổn efhại.”

Trong f3giọng nói dcủa Trần 4fDung hàm 5achứa nghiêm btúc cùng 5kiên trì, 6eTrần Vi 16không khỏi c2ngẩn ra. cb © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 3nàng ta lại 3đỏ hốc 81mắt, mím 39môi, nói 4với vẻ boán hận: fd“Kể cả b9muội không enói, ta cũng 9abiết nên eenói chuyện 21với chàng 0thế nào.” 88Dứt lời, bnàng ta tức 37tối xoay cngười đi.

Đúng 5lúc này, 05giọng của f0Trần Công aNhương từ 3một bên ftruyền đến: ca“A Vi.”

Trần dVi vừa nghe dthấy thì 0nhanh chóng 03quay đầu b7lại, đáp: f“Dạ.”

“Đi 2theo ta đi.”

“Vâng.”

Trần 4Vi đáp ứng a7một tiếng, frun run đứng 5lên, nàng 19ta vừa dời f6bình phong, c4cũng không dbiết nghĩ btới cái 0gì, tay phải 5duỗi ra, 6dđột nhiên 9ekéo lấy 4ống tay aáo của d7Trần Dung.

Nàng 48ta cầm tay 5Trần Dung, 3trông mong ednhìn nàng, 9cầu xin: 7“A Dung, efđi cùng d5đi.”

Lúc 64này, Trần eDung thực 52sảng khoái f1gật đầu, 24lên tiếng 8dtrả lời 1đứng dậy.

Hai f1nàng dời 09bình phong, fđi theo phía fsau Trần fCông Nhương.

Trong batiếng ồn c4ào cười 2đùa, dòng c4người như 0nước, Trần 4Công Nhương bthong thả bkhoan thai, 5chậm rãi 2đi về phía 11trước.

Lúc c9đi ra cửa dđiện, bước alên bậc 8thang, ở 7chỗ dòng 2bngười thưa 65thớt, Trần 84Công Nhương 0lắc đầu, athan nhỏ 6avới Trần 32Vi: “Hôn 47nhân đại csự, vốn 6là trưởng agiả thương 3nghị quyết bđịnh. Tiểu 83bối các econ mới 21chỉ gặp enhau một 0alần rồi e4lại xa cách. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 2cNhiễm Mẫn b9tính tình 7lỗ mãng, e9lại ra đi 76vội vàng, 8ta làm bá 48phụ, cũng 2chỉ có 9thể thuận actheo y, không 0fcó cấp 1bậc lễ 32nghĩa.”

Khi e3hắn nói bcchuyện, 4khuôn mặt cnhỏ nhắn eecủa Trần 0cVi đỏ đến fmức như 8muốn chảy 4amáu, hai fchân nàng 14ta mềm nhũn, dvội vàng 92dựa vào 8Trần Dung, 4nàng ta đáp 3giọng nhỏ 1như tiếng 16muỗi vo 5cve: “Vâng, 5hết thảy acdo bá phụ 47quyết định.”

Trần 7Công Nhương aekhông quay clại, nghe 39thấy nàng fdta trả lời, 6chỉ khẽ 04gật đầu.

Đi d7được vài 7dchục bước, 72Trần Công 68Nhương chuyển ehướng về 0phía căn f6phòng bên 21trái kia.

Trong 2phòng đèn cađuốc sáng ctrưng, người fđến người 2đi, khi bọn 2angười hầu ffđối mặt 3với Trần a2Công Nhương 8cđều nhất 63tề khom 9mình hành alễ.

Trần c1Công Nhương ecthong thả 64khoan thai bbước vào cdtrong phòng.

Trong 5dphòng sáng 22sủa, Trần eVi vốn khẩn 08trương ngay bcả hô hấp dđều ngừng 5lại, vừa f7thấy phòng 7này trống dkhông thì 52không khỏi 6cthất vọng 73thở ra một 5hơi.

Tiếng b6hít thở e7này hơi c0lớn, Trần 2Công Nhương 5ekhông khỏi 73quay đầu 8liếc nhìn 65nàng ta một 7cái, từ 8ftừ nói: fd“Một nữ flang sĩ tộc, 4cử chỉ aphải ung 11dung, gặp 6sự bất 1loạn mới 58đúng.”

Đây 2là giáo fhuấn.

Trần 7bVi vội vàng 36thi lễ, ecúi đầu bđáp: “Vâng.”

Trong 9đèn đuốc, 23vẻ mặt dnàng ta kính 9ecẩn nghe 8theo, nhưng basự chờ f7mong cùng 13xuân ý vẫn b5không thể bche giấu.

Trần c2Công Nhương 1nhìn Trần f0Vi như thế 78thì không 7bkhỏi nhíu 69mày.

Ngay dlập tức 62hắn lại 6giãn mày 4ra, Trần 0eVi cũng không 4chú ý tới 9sự thay b9đổi này.

Trần 1Công Nhương fbước đến 9vị trí 2bchủ tháp, 9chắn chậm 02rãi ngồi 4xuống, vung 3tay áo dài, 89nói: “Đi 2mời Nhiễm 8tướng quân 0đến đây.”

“Vâng.”

Khi angười kia 77nhanh chóng 6rời đi, aTrần Công bdNhương lại a6thở dài 3một hơi, 5trong lúc 7aTrần Vi 0khó hiểu, dchăm chú 1nhìn hắn, 5dhắn vô 1flực nói: 73“Hoang đường 3enhư thế, 7không phải 66cưới thê 34sao? Người a6xuất thân 1là gia nô d7người Hồ 7lại không 4biết nặng 0nhẹ.”

Đối 1với Trần aVi mà nói, 59chỉ cần 9fTrần Công c0Nhương không 5có ý hối d2hận, nàng 3ta đã cảm cthấy thỏa fmãn, lập 7ctức nàng 5ta khẽ thở 59một hơi.

Lúc 93này, nàng bta liếc dmắt một 5cái thấy 61Trần Dung 1đứng ở 2một góc, f2liền kêu clên: “A 8Dung, muội 9đến đây 6làm bạn 29bên cạnh 98ta.”

Trần fDung đáp 0cnhẹ một 2tiếng, đi 6về phía 8nàng.

Trần 9Vi kêu to 51khiến Trần f5Công Nhương afquay đầu 01lại, hắn 8nhìn Trần 7Dung chăm dchú, đột 87nhiên hỏi: f9“Con là 0A Dung?”

“Vâng.”

Trần 72Dung thi lễ.

“Tiến 75lên đây.”

“Vâng.”

Trần eDung tới cgần, cách 91Trần Công 6Nhương chỉ a9có ba bước 53mới dừng 12chân, nàng dcúi đầu, 6trong lòng 8bbất ổn 2tùy ý để b8Trần Công 9Nhương đánh cdgiá.

Trần 4Công Nhương 7nhìn nàng anửa ngày, e7ôn hòa nói: 67“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh 4mắt cùng 1ebiểu tình 3của Trần 5cCông Nhương 59đều vô 8cùng hiền d6lành: “Con 0cvà Vương d1Thất lang 17đã tự 1định chung 7bthân rồi 4sao?”

Tiếng 92nói vừa bdứt, Trần eDung lập 6ctức đáp: 15“Không ecó.”

Cảm b8giác được 47mình trả elời quá 0brõ ràng 30lãnh tình, 3Trần Dung c7cúi thấp 2đầu đến 3tận ngực, 5nàng nhẹ 2giọng nói: 8“Nam nhân fcnhư Thất 8lang làm asao có thể 2cùng A Dung f0tự định 9achung thân?”

Trần 91Công Nhương 91gật gật 0đầu, ôn 50hòa nói: e“Con hiểu 5cđược điều 4này là tốt 2rồi. A Dung, 6evậy bá a9phụ hỏi acon, cậu 0ta đối 73với con 5có gì thân 3mật quá cmức hay 06không?”

Thân 2fmật quá fmức ư? bcCó nghĩa f9là hỏi 03Vương Hoằng fcó từng 45vô lễ với 8nàng không.

Khuôn 8mặt nhỏ 5nhắn của deTrần Dung 07đỏ lên, 23nàng không 1khỏi nghĩ 56tới nụ 73hôn kia, 3ccòn có hai 6lần ôm 2bấp, nhưng 0emà trong 27miệng nàng d7vẫn trả 0lời với 99vẻ kính 3cẩn mà ecẩn thận: 29“Thất 5lang là chính 47nhân quân ctử, sao 5có thể 9làm như 90vậy được?”

Trần b0Công Nhương ebnghe thấy 7nàng trả alời, thần asắc không 5thay đổi, d5chỉ cười 27cười.

Hắn 7lại hỏi: 40“Vậy A e7Dung có bằng 1lòng hầu 8hạ cậu 6ta hay không?”

Lời b9này vừa 2cthốt ra, 3Trần Vi aở một c6bên không ekhỏi thốt 34ra tiếng f2sợ hãi ebnho nhỏ, 6tiếng kêu d0vang lên, 9cnàng ta dùng 41tay áo che 78miệng, hai cemắt mở d6tròn xoe, dkhông hề 2chớp mắt 6nhìn Trần 5Dung và Trần eCông Nhương.

Sắc 1mặt Trần cDung không 3thay đổi, c4nàng chỉ decúi đầu, 6giọng điệu a2trả lời 06vẫn kính 0cẩn nhu bthuận: “Mặc c9dù Thất 3lang rất 1tốt, A Dung 2cũng không amuốn làm 2thiếp cho 9người khác.”

Nghe dthấy câu 85trả lời c8này, Trần 34Vi nhịn 1không được 7khẽ hừ 76một tiếng.

Trợ bcthủ đắc 7lực nhiều anăm đi theo c2bên cạnh fTrần Công 79Nhương lúc 9này cũng cquay đầu, 5fnghiêm túc dnhìn về 5phía Trần f3Dung.

Trần 05Công Nhương 35trầm ngâm d6một hồi, 8thở dài 9dmột tiếng: 8“Hài tử 21này lại 5ngây thơ 8anhư thế!”

Hắn 8lắc đầu, 5đã mất 50đi hứng f7thú nói dcchuyện với f9Trần Dung. 4a © DiendanLeQuyDon.comVừa mới 1vẫy tay dbảo nàng 4lui ra, ngoài 00cửa truyền dđến một 3bgiọng nói ftrong trẻo: dd“Lang chủ, 6Nhiễm tướng 4quân đến.”

Trần 7Công Nhương 1btươi cười, c5đứng lên, 5nói: “Mời 0y tiến vào.”

Giọng d2của hắn efvừa vang 7lên, Nhiễm 4Mẫn đã 0fnhanh bước 1vào.

Ngay 32tại một bkhắc khi 63y đi vào, 56Trần Dung alui về phía esau một ebước, che c5giấu bản 8athân ở e9trong bóng a4đêm.

Lần d1này Nhiễm 2Mẫn rõ f5ràng gầy 9hơn một 26chút so với 3atrước kia. df © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù e4gầy đi, 5ngũ quan cflập thể 6etuấn mỹ, a7ánh mắt c5sáng ngời 8anhư đao dcủa y vẫn b7tản ra hàn 0quang khí ccthế bức 66người. 0 © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước 9avào, toàn 2abộ không 5khí trong 0phòng giống 5như bị 9rút đi hết, 3một loại ddkhí uy áp 1cùng với 70sát khí 50dày đặc aập đến.

Với 4Trần Dung, e7nàng biết f2đây chỉ 1là y vô 4ý thức bphóng xuất 9auy áp, kiếp 6trước, 2so với khí bfthế đáng fsợ nàng b9đã từng d9trông thấy 69cũng không 91là gì. Nhưng 46Trần Vi 5đứng trước 6nàng thì 7amặt trắng dbbệch, ngay 2dcả Trần 87Công Nhương 2cvà mấy 4người kia, 5khí thế f3cũng bị ccướp đoạt, dyếu ớt c2thêm vài 44phần.

Với 42quý tộc 43người Tấn, 80ngay cả 48Tư Mã hoàng 53thất bọn ehọ cũng 0không đặt b4ở trong 0fmắt, chán 8ghét nhất 00chính loại duy áp này ecó vẻ câu 4thúc cùng b6khiếp đảm, e8về điểm 62này, ngay 8cả Trần 7Công Nhương 9ccũng không f6ngoại lệ.

Hắn 7nhíu mày, 5chậm rãi f8đứng lên.

Tựa 8hồ vừa 5đứng lên, ehắn mới bdtìm được 39cảm giác d7đủ để 9bcùng Nhiễm 41Mẫn đối 93mặt, biểu 1tình của achắn khôi 0phục vẻ e8ung dung, 2cười nói: c“Nhiễm f8tướng quân? 3Mời lên btháp.”

Bất dtri bất 99giác, giọng 51điệu của 6ehắn vẫn dfcó chút 51cứng ngắc.

Nhiễm 99Mẫn không 3hề nhận fra không 58khí biến 7chuyển, b2trên thực e2tế, y ở 69trong sa trường denhiều năm, 6người nhìn 9thấy y mà 70không đổi f4sắc chỉ 6ecó vài người 52thôi, y cũng 8đã quen 94rồi.

Trong 7tiếng tiếp 3cđón của 8Trần Công 73nhương, 2ay tươi cười, e0đi nhanh cvề phía 6trước.

Vung 0ctay áo dài, bđến khi 2Trần Công 9Nhương ngồi 4bxuống đối 7diện, Nhiễm 7bMẫn vươn 7tay cầm b9bầu rượu, 2sau khi ngửa eđầu uống fcạn thì dđưa tay eáo lau bên 5miệng, nhìn dchằm chằm 81Trần Công 57Nhương, 7cười nói: b“Trần 82Công Nhương elần này dcgặp ta là fvì chuyện 5bgì?”

Ánh 58mắt y như 76đao như 3dgió, cũng 42không hề cnhìn về dphía Trần 5Vi, giống anhư căn 8bản y không dhay biết 7trong phòng 9này còn 7có nữ lang.

Trần 0Công Nhương adđang rót 6cho mình 2dmột ly rượu, 56sau khi chậm 67rãi nhấp 11một ngụm, 07mới nói 8cvới giọng eôn hòa: 4“Nghe nói 47đêm nay 3tướng quân a3sẽ rời 4khỏi thành aNam Dương?”

“Tin 0tức của 59Trần Công 24Nhương thật blinh thông, ekhông sai, 9chiến sự 55tiền phương 05bận rộn, 8dNhiễm mỗ edthật sự 88không thể 7thoát thân.”

Trần 9fCông Nhương 3nở nụ 4cười, hắn 17ha ha nói: 1e“Chiến f1sự dù có 6bận rộn, 7thân là c0đại trượng c8phu cũng fkhông thể dakhông cần ehương khói. 9a © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng cquân, thân aphùng loạn e1thế, ta 50cũng bất 8cchấp nghi athức xã 2cgiao. Không abiết khi 4nào tướng 6quân đi 39thì có thể 51trở lại, deta muốn 3hỏi tướng 46quân một d3chút về 7aviệc đám 18hỏi giữa dngài và b0Trần phủ 4chúng ta.”

Dứt f9lời, hắn 8vung tay phải a7lên, nói: e9“A Vi, tiến 2lên gặp 9Nhiễm tướng 9quân.”

Trần bVi khẽ run fđáp ứng, bđỏ mặt 6chậm rãi bđến bên c0cạnh Trần cCông Nhương, 40tới trước 49mặt Nhiễm 2Mẫn.

Nhiễm 95Mẫn liếc 8nhìn nàng 60ta một cái.

Y ccgật đầu 42nói: “Tiểu 46cô này, beta đã gặp 3rồi.”

Trần 3Công Nhương bha ha cười, 79hai tay chặp elại, cao 0giọng nói: 5“Tướng adquân da ngựa 1bọc thây, 3là người 4thống khoái. 28 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con cathay Nhiễm atướng quân 9dâng một 84chén trà, a8Nhiễm tướng cquân, đây 6là A Vi, dbphụ thân 8nàng là 9Trần Nguyên, 8tuy nàng 08chỉ là fthứ nữ 7anhưng vẫn a4được nuông cchiều đặt abên người b0chính thê 8của Trần 0Nguyên, Trần 1Nguyên lại 5không có 0bđích nữ, bathân phận 0của nàng acũng coi 1như là đích 1nữ. Nếu 3ngài nguyện aý, thì ở 7lại Nam 8Dương mấy 4ngày thực dhiện cho axong hôn 0asự, thế 1fnào?”

Khi 0Trần Công 2Nhương lanh 41lảnh nói fchuyện không 4ngừng mà a7cau mày, 49giọng điệu 1enói chuyện 9cũng không adcó sự cứng bngắc. Không fcó cách 9nào, hắn b6thật sự acảm thấy fcđây không 1agiống như 4gả nữ 7nhi, mà như 7ctặng nữ 2nhi làm thiếp 1cho đối 7ephương vậy. 3 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 27sinh gặp cfqua vô số c0trường abhợp, thật 87đúng là dchưa từng fthấy hôn 72nhân nào 8như trò 6đùa thế 8enày.

Trần 8Công Nhương cnói xong, 3sai người blấy chén aatrà, đặt 1ở trước 2mặt Trần 0aVi. Trần 4Vi bưng bằng 8hai tay, đỏ bmặt, bước 5rụt rè ađi về phía a1Nhiễm Mẫn.

Khi 2không còn benhìn thấy by, toàn thân cdnàng ta mềm 07nhũn, tâm bcũng bối 68rối tột 42đỉnh, cũng 1không biết 7vì sao, hiện 1ctại nhìn 8nhìn thấy ey, nàng ta b3theo trực 7fgiác giống f0như sống e1lại, tuy crằng khẩn 35trương, 96nhưng trào 42ra trong lòng 74đa phần 76là phấn 3khởi, là bchờ mong, alà ái mộ, 99là hận 7không thể f8phủ phục 0trước chân 10y.

Trần 2Vi đến 92trước người eNhiễm Mẫn, dtư thái datuyệt vời 73mà thi lễ, 7fchén trà 6trong tay 23được dâng 5lên quá 78đỉnh đầu. 2 © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu cdlên, trên 07gương mặt 7xinh đẹp ckích động 6đỏ au, 74hai mắt bnàng ta sáng 7dngời, si 0ngốc nhìn 5y, nhẹ giọng 7cnói: “Nhiễm 7dtướng quân, 5mời uống 0trà.”

Giọng 34nói kéo 19dài, ánh 59mắt đưa 87tình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22502
Được thanks: 17444 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 390: Lý do 4Nhiễm Mẫn 64thích Trần 5Dung

Nhiễm 9dMẫn nhìn 9Trần Vi bkhuôn mặt enhỏ nhắn 87ửng đỏ, 1tư thế 1tuyệt vời.

Nhìn 4y, trong mắt 1Trần Vi f0úng liếng, e1ẻ xấu aổ vui mừng 8hi nữ nhi a9ả đi đủ 13ó thể khiến 5ất cứ 99am nhân nào dfrên thế a9ian đều 2ềm lòng.

Nàng d6a nhìn y, crong ánh 6ắt tràn a6gập chờ efong.

Trong b7ự chờ 1ong của eaàng ta, y 2hông hề baươn tay d4a.

Dần 5ần, động aác cầm 4hén của 9rần Vi đã 3hông thể 0ự ức chế c1à run rẩy, 8huôn mặt a0hỏ nhắn d1ửng đỏ 1ũng dần e5ần chuyển 3hành trắng 5dệch.

Dần 1dần, nước 0ắt như châu, lông ci cong dài, 72nàng ta nhìn 4y, trên khuôn b7mặt trắng 65bệch, trong 62ánh mắt, 66sự chờ d5mong khát 11vọng ái 0dmộ đều bhiện ra 5một loại 6atỉ mỉ 8chuẩn bị, 7trang điểm d2quá mĩ.

Nhiễm b3Mẫn chỉ 1liếc nhìn d1nàng một ccái, rồi b0lặng lẽ engẩng đầu 34lên.

Ánh cmắt y chuyển 44về phía 9dgóc phòng, 58khóe miệng e5nhếch lên, 16cười cười, 9cất giọng 3trầm thấp: db“Trong Trần 18phủ, không 6fphải còn 82có một 4A Dung sao?”

Lời 5vừa thốt era, Trần cbCông Nhương emở to mắt, 8Trần Dung 7quay đầu, 3ánh mắt 8sáng ngời 96cực kỳ 0phức tạp 8dnhìn về 78phía y.

Môi aTrần Vi 9run run, nhưng d2mà tư thế 86hành lễ accủa nàng 26ta vẫn đẹp 18đến cực 0điểm, động c9lòng người e6đến cực dđiểm. Nàng 4ata cắn môi, 3anhư hoa lê eyếu ớt, betrong ánh bmắt, lại c6mang theo a6quật cường: b0Quả nhiên, 7tình cảnh 99này vẫn 90xảy ra. 5 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 12như vậy bcũng tốt, 9Trần Công 59Nhương ở dđây, người dsẽ cho Nhiễm 4Mẫn một flời giải 1thích, Trần 2Dung cũng fđã ở đây, 74nàng sẽ 10hiểu được, 4thứ không 9thuộc về 5nàng thì 1cvĩnh viễn 25cũng đừng fnên hành ebđộng thiếu 34suy nghĩ.

Tuy 34rằng Trần ccVi và Trần fcDung quen 4abiết không f1lâu, nhưng enàng ta cảm 3thấy mình 91rất hiểu 2fvị tộc d4muội này. 0e © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 1là người 9cthoạt nhìn 9ngay thẳng, 86làm việc 2lại có 2chút âm ftrầm, sau edkhi phát 4hiện Nhiễm fcMẫn đối 3với Trần dDung có hứng 80thú, Trần 1Vi vẫn sợ fhãi muội 1tử thân bphận thấp 9fkém, diện bmạo tục 8diễm này 1sẽ thừa 68dịp mình echưa chuẩn fbị, lén clút leo lên 8giường 5của Nhiễm dtướng quân, 2ekhiến y 8đáp ứng ccưới nàng a7làm thê.

Phải bbiết rằng, 1Nhiễm tướng 5quân có 4bthể là 9bnam nhi vĩ cđại duy d6nhất trên 7thế gian bnày không 0cần để 7ý thế nhân 7chê bai, 13mà cưới amuội tử 0thân phận c8thấp kém 7làm thê 0dtử. Loại 9dụ hoặc d2này quá flớn.

Nàng 74ta nghĩ, 99cho dù là 34Nhiễm tướng 0quân hay 66là Trần 9Dung đều 1là người 5thông minh, 8đối với a4loại người 7thông minh 9này, để b5sự tình 1phơi bày ara chỗ sáng, 71vĩnh viễn c3cũng tốt 2chơn so với 3che lấp 1nó đi.

Quả 5nhiên, Trần 1Công Nhương fnhăn mày, 5dhắn nhìn 9cNhiễm Mẫn, 49nghiêm túc agiải thích: c“A Dung 52ư? Nàng c5là người 59Vương Thất 9lang đã dnhìn trúng.”

Bình dthường 71mà nói, 54một câu 66như thế 0đã đủ 3rồi.

Nhưng emà hiển dnhiên Nhiễm eMẫn không 3thèm quan 64tâm, y cười acười, nhìn a7chằm chằm 8Trần Dung ftrong bóng 6atối, phất bphất tay, bnói: “Trần 3bDung, đi 9ara đi.”

Trong 0dgiọng điệu 5có sự thân 2thiết.

Bốn dechữ vừa 4thốt ra, 9trong nháy 3mắt, Trần 54Công Nhương 27mặt nhăn bemày nhó, 0khuôn mặt 88nhỏ nhắn 7của Trần 7aVi trở nên e5trắng bệch.

Trần 9Dung chậm frãi đi ra.

Nàng 9bvẫn cúi b4đầu, chưa 7từng nhìn dvề phía 6Nhiễm Mẫn, 67cũng chưa 4ftừng nhìn 5về phía 6bTrần Công 5Nhương.

Nàng 8đi đến d9trước mặt cNhiễm Mẫn, 3thi lễ với 8y.

Nàng avừa tới e3gần y, tay 3phải Nhiễm fMẫn duỗi 39ra định dbkéo cánh 2atay của 6nàng.

Nhiễm bMẫn vừa 4vươn tay dra, trưởng 2giả ôn 48hoà hiền 5hậu như dTrần Công bNhương cũng 2fnhịn không 27được bực atức kêu 5ra tiếng: 5“Nhiễm 2tướng quân, 6xin chú ý 4ngôn hành!”

Quát 3amắng như b3thế đã clà rất cenặng.

Tay d4Nhiễm Mẫn c0đưa ra giữa 91không trung 6thì dừng dmột chút, 4y liếc nhìn 4Trần Công bNhương một 8cái, lười aabiếng buông 79xuống.

Y 8ethuận tay frót một dly rượu, 31khẽ nhấp aemột ngụm, enói: “Trần acông cần bgì khẩn 2trương? 62Vương Hoằng efở đây, fta sẽ nói 7dvới hắn, 2trong Trần 8dphủ, chỉ 3có A Dung 9này hợp cfmắt ta.”

Ngữ 8ckhí không 0chút để f9ý.

Lúc 3fnày, mặt 3Trần Vi ceđã trắng ebệch như 86tờ giấy, 3môi của dnàng ta bất 3tri bất e2giác đã 28bị cắn eđến chảy b4máu. Tư dthế quỳ 6hành lễ 2akia đã có echút lắc 51lư: Nhiễm 5Mẫn và 11Trần Dung 7gặp nhau d7còn chưa 2đến vài 97lần mà, by cũng không aphải cái eloại người 8eđem tâm 1đặt trên fftư tình 19với nữ 1nhi, vì sao, dvì sao lần 19này y chấp 88nhất như fthế?

Không 4chỉ là 4Trần Vi, 3ngay cả aTrần Dung elúc này 53cũng cảm 5thấy hai e0chân hư 7nhuyễn, btim đập cnhư trống. 8 © DiendanLeQuyDon.comGần gũi 5như thế 5ftới gần bnam nhân 1anày, đủ eloại cảm 68xúc phức 7etạp giấu asâu trong dlinh hồn fdũng mãnh a1ào ra. Chỉ 6trong nháy 06mắt, nàng 9suýt nữa 5cbật thốt 6lên đáp e9lời y: Không 5phải vì 4yêu, mà f4là vì trả 21thù!

May 2mắn, Trần e5Dung đã ethề lúc acnày nhất eđịnh phải 62sống sót, enàng quả a5quyết áp f4chế hận dý trào ra 2nơi đáy 2lòng, cũng 1áp chế e1sự xúc 2động có 4khả năng bhủy hoại 13cả cuộc 1đời của amình xuống.

Nhiễm 3Mẫn nghiêm 6atúc làm 4cTrần Công 39Nhương thu 1hồi tức d7giận, hắn 0cũng nghiêm e4túc suy nghĩ.

Hắn 3nhìn Nhiễm 7Mẫn, hỏi: a“Lấy tài 8năng của btướng quân, 84sao lai coi 4trọng nữ 29lang như a3A Dung?” deNói tới 8đây, giọng enói của a8hắn trở fnên lạnh 3lẽo, ánh 2mắt nhìn 86về phía 0cTrần Dung ecũng có 8phòng bị: a“Hay là, atướng quân 5và A Dung 7cũng tự 1định chung 7thân rồi?”

Hắn 6ddùng một e6chữ “Cũng”.

Chữ 5này, tuy 5là thốt 94ra nhẹ nhàng 4anhưng lại 09khiến cho aNhiễm Mẫn eanhíu mày 3lại.

Y efchậm rãi 5dbuông ly 5rượu.

Ngẩng 5đầu, Nhiễm 40Mẫn nhìn dTrần Dung, a8thấy nàng 5ccúi đầu 63vẫn không 14nhìn mình, by thở dài 29một tiếng, enói: “Ta bnghe Tôn 3Diễn nói, enữ lang 50như nàng 8avì bằng 8hữu chi 2nghị lại 4dám lấy athân mạo 34hiểm, không 40tiếc chạy 01đến thành bMạc Dương cbcùng bọn 9fhọ chịu 7chết.”

Một 62câu thốt dra, tiếng 18kinh hô nổi 0dlên bốn 9ephía.

Cho 8dù là Trần 6Vi hay là bchúng phó, 6blúc này 37đều trừng 2lớn mắt, 23kêu lên 2esợ hãi, ckhông dám atin nhìn 2Trần Dung.

Ngay 8cả Trần 6Công Nhương 5cũng vội 0quay đầu, 2fkhông hề cchớp mắt bfnhìn Trần 8bDung.

Đây f5là lần 2đầu tiên 94bọn họ enghe nói 1fđến loại 61sự tình c2này!

Trong aflòng Trần 9aDung trào 97ra sự khổ 9fsở. Tuy dfrằng nàng 0đã dặn cdò Tôn Diễn, 12cũng đã 1dặn dò cVương Hoằng 5và chúng 6phó Vương 5gia, nhưng d4nàng thật ekhông ngờ, 2việc này 1lại truyền 22ra từ miệng 47của Nhiễm 5fMẫn!

Nàng 9cúi đầu, 8nhắm mắt, 4cảm giác dchua sót 3chiếm cứ 2blòng nàng. d5 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 7trong đầu 9cnàng chỉ dccó hai chữ: 0cXong rồi, 3xong rồi.

Nếu fcviệc này f3truyền ra, 62nàng chỉ acó thể 7ở chọn 7dlựa một 24trong những 9dngười Tôn fDiễn, Vương 6Hoằng, còn 6có Nhiễm fMẫn ở f9trước mắt 16cố ý cưới 7nàng. Về f5sau, cho dù eccó Vương 3Hoằng vĩ a0đại có 4eý đồ chứng 5minh với fthế nhân, 42nàng là 62người trong 1sạch, cũng 5sẽ không bcó nam nhân 5khác muốn bcưới nàng a5làm thê 4tử.

Không fcó đường 17để trở 40về nữa 0rồi.

Cho eddù nàng dđến thành dMạc Dương cvì lý do dgì, là một 31nữ lang, 9hành vi của anàng chỉ 1có một a1giải thích 8khiến thế anhân nguyện 6ý tin tưởng 97: Bỏ trốn 8cvới lang 68quân, cùng 5nhau chịu 7chết!

Nhiễm cMẫn nào dbiết đâu a3sự lòng 8vòng trong d1đó, y vẫn b1rất tán bethưởng, elần đầu 2tiên y dùng 0bmột loại 7ánh mắt 0lửa nóng 2nhìn một 8nữ nhân: 67“Trần 0công cũng 2biết, cả 2acuộc đời 3này của 31Nhiễm mỗ dnhất định asẽ da ngựa 51bọc thây. a © DiendanLeQuyDon.comNếu bên 2acạnh có amột người bthật tình 36như vậy, 62không tiếc 3lấy tính 7mạng làm 68bạn cùng cbchung sinh ftử, dù 5có chết 6cdưới vạn 7mũi tên d5xuyên tim, dcũng là 3eđáng giá.”

Y 80nhìn Trần dcDung, trầm 87thấp, nói 96với vẻ barung động: 5“Bình sinh cta rất ngưỡng dmộ Sở 7bá vương, ffđáng tiếc, d1A Dung cũng 61không nguyện bdlàm Ngu Cơ 87của ta!”

Nói 07tới đây, 3y ngửa mặt 4lên trời 5thở dài 8một tiếng, 2vung tay áo a0dài, không 1hề nhìn 50Trần Công 8Nhương và 5Trần Vi a2một cái, e4xoay người erời đi.

Đến 55khi Nhiễm d2Mẫn đi 42xa, trong fcphòng vẫn 0là sự im f4lặng.

Cũng 83không biết 9qua bao lâu, bdgiọng nói 6ôn hòa của dTrần Công aNhương truyền 88đến: “A 0Dung, con 9lại đây.”

Trần 30Dung cất 66bước chân, 1dchậm rãi 1đi đến 8btrước mặt 57y.

Trần 49Công Nhương 7nhìn nàng dchăm chú, 68từ từ ccnói: “Việc cở thành 36Mạc Dương, e1con từ từ 9bnói đi.”

“Vâng.”

Trần 8Dung thi lễ fvới hắn, 2cúi đầu, bcất tiếng f3trong trẻo: 0c“Một ngày 95kia, ta nghe dthấy thành 6aMạc Dương dcbị vây, dTôn tiểu c4tướng quân dfcùng Vương eThất lang 2đều vây dhãm trong 2bthành, không b6rõ sống a7chết. Ta, 98lòng ta bi athống khó 6có thể 62tự ức eechế. Đối 1với Tôn dtiểu tướng 3quân, huynh 74ấy cùng b0với ta chạy 5nạn mà fquen biết, etình như 0huynh muội. 6d © DiendanLeQuyDon.comĐối với eVương Thất 2lang, khi 9A Dung lọt c1vào phủ baNam Dương cvương, khi 62chuẩn bị 27tự sát, b6chàng đã amang theo enăm ca kỹ btới đổi 9ta về.”

Nàng d3nói tới 9đây, Trần 0bCông Nhương 20rõ ràng bđộng dung, 1hắn nghiêng bngười về 3phía trước, 3nhìn chằm 2chằm Trần 7aDung, từ atừ hỏi: 8“Khi ở f0phủ Nam 36Dương vương, 5con còn chuẩn ebị tự b1sát ư?”

“Vâng.”

Trần cDung trả 4lời thập 1phần rõ 5ràng.

Nàng 2ngẩng đầu, 18ánh mắt d9kiên định, cesáng ngời e0nhìn Trần dCông Nhương, 29nhẹ giọng 7nói: “Ngày 0ấy khi được 3cứu ra, 48A Dung nghĩ b5rằng sẽ a5có một 3engày phải 10trả ơn 11cứu mạng c7của Thất 8lang. Nhưng 3A Dung chỉ 5là một f1nữ tử 1nào có bản esự báo 1đáp ân 1tình? Nghĩ 9tới nghĩ 79lui, cũng 71chỉ có 1thể cùng 0bhọ chịu 15chết, tâm 11mới có 58thể an bình.”

Trần 31Công Nhương cathở dài 9emột tiếng.

Hắn evung tay áo, 62nói: “Đứng dlên đi.”

“Vâng.”

Sau dakhi Trần cbDung đứng 5lên, lần 3đầu tiên 4aTrần Công fcNhương dùng eánh mắt 73nghiêm túc 9nhìn nàng. a © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 6dhắn nói 53với giọng 41ôn hòa: e“Con chỉ 26là phụ 2nhân nhưng 1dlại vì a3ân nghĩa 8mà sẵn a6sàng chịu 4chết. Thật 3hiếm có, cfthật hiếm f2có mà.”

Hắn 7chỉ về 9phía bên 4phải, trong 5giọng nói 35thực hiền e1hoà: “Chuẩn 7bị tháp bccho A Dung.”

“Vâng.”

Một fngười mang 8tháp lên.

Trần cDung hướng dTrần Công e7Nhương thi 97lễ, chậm 82rãi lui ra bphía sau, 2angồi lên 38tháp.

Trần 6bCông Nhương bquay đầu, 0nhìn về fphía Trần 0dVi.

Lúc b8này Trần aVi đã là 1lung lay sắp 6đổ, nàng 3ta suy nghĩ 8mấy chục cmất trăm 4lần đều cakhông nghĩ 2ra kết quả 0thế này.

Ánh 1mắt Trần e5Công Nhương 4ôn hòa, anhìn thấy 56Trần Vi alã chã chực 7khóc, khuôn 38mặt nhỏ f1nhắn lộ bvẻ tuyệt 9vọng thì 5bhắn nhíu 5nhíu mày, 2giọng điệu c3có chút fnghiêm khắc: b0“A Vi, con 2ađã có lòng 45ái mộ Nhiễm 50tướng quân f9đúng không?”

Trần 3Vi loạng 63choạng, 1bkhuôn mặt 11nhỏ nhắn ctái nhợt, bnửa ngày, 5nàng ta nức e8nở ra tiếng, 03chua chát c7trả lời: 53“Vâng.”

Hai 9đầu gối 8nàng ta mềm 33nhũn, quỳ 7crạp xuống 8bphía trước 5Trần Công 52Nhương, 0phủ phục blê vài bước cvề phía dtrước tới 4ctrước mặt echắn, nàng 99ta nắm lấy 7y bào hắn, 0run giọng c0nói: “Bá 58phụ, bá daphụ, các 10người đã 5fnói để 74Nhiễm tướng 8aquân lấy 2dcon làm thê, 1cũng không dthể đổi 4ý được. a8 © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu decon không 8được gả 3cho chàng, 4con tình 55nguyện chỉ 66làm tiểu 8cô, mặc 16kệ là mười cbnăm hay là 2hai mươi 3năm, sẽ 9có một 67ngày, con 7bcũng sẽ 28khiến chàng fquay đầu ccliếc nhìn 6con một 5cái, lại elấy con 8flàm thê!”

Giọng 77nói vô cùng 9kiên định, dfkhông phải 0đang nói 78giỡn.

Nhưng admà lúc này bnàng ta nói e9như thế cthật giống ecnhư đang 3uy hiếp. b4 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công bNhương dễ 7tính nhất 88cũng không 65thể cao 8hứng nổi.

Hắn dđứng lên, favung tay áo e0dài, đi 2nhanh về e1phía trước: 5e“Bớt mất 95mặt xấu 18hổ đi, a6trở về, 1trở về.”

Hồi 8phủ rồi, 3echỉ có dhai nữ lang dTrần Dung 13và Trần 8Vi, về phần 4cTrần Công 19Nhương, e5tất nhiên 8không thể 3bởi vì 8việc nhỏ a7của nữ ecnhân mà 9dlàm xằng 6làm bậy. 40 © DiendanLeQuyDon.comHắn còn 1phải đợi 27đến khi fyến hội fchấm dứt.

Dưới 8sự áp giải 5của các 80hộ vệ, 5xe ngựa 0của các 3nàng hành 0tẩu trên 52ngã tư đường 0tối đen.

Trần 07Dung nhìn 86xe ngựa 0bên cạnh, ccnơi đó 07vẫn còn 3tiếng nức 2enở, tuyệt fcvọng, thương aftâm muốn fchết, làm acho lòng 90của nàng 7nhất thời 0hưng phấn, 6nhất thời 5lại có 58cảm giác emột con 8ngựa đau bcả tàu 40bỏ cỏ.

May 66mắn, trên 60ngã tư đường b7xe ngựa 38rất ít, 3achỉ có 4thứ dân alui tới, 8bọn họ 1cũng sẽ 62không khiến f1cho mọi 4bngười để 3ý.

Cũng 8không biết 1qua bao lâu, 5giọng nói 39Trần Vi 28nghẹn ngào, 9ftràn ngập f2khổ sở 7truyền đến: 51“Ta hận fmuội!”

Lời 8bnày của bnàng ta tất 63nhiên là 7nói với 8Trần Dung.

Trần 83Dung lạnh alùng, thấp 5giọng quát e2mắng: “Trần f5Vi tỷ phải 1biết rõ c2ràng, ta c0cũng không a4trêu chọc 5Nhiễm tướng 5bquân, là b9chính y tự 1nói muốn 07cưới ta.”

Lời 0của nàng 73vừa thốt d9ra, Trần eVi đã kêu 1lên: “Nhất 2định là 67muội. Nhất 2định là 0lúc bình 7thường akhi muội enhìn thấy 70chàng thì 0không ngừng 2a dua, giả 5ebộ tươi acười, còn 4dnói những e2lời chàng 99thích nghe anhất, còn 71làm bộ fdđỏ mặt, bmuội để 4chàng nghĩ 8rằng muội 81thích chàng, 4cho nên chàng 32mới có 9thể nói 8như vậy!”

Thật 2bkhông ngờ, 0hai kiếp dlàm người, cvị tộc etỷ này 4vẫn rất d7hiểu mình.

Trần fDung cười f0lạnh trong 5clòng, lời 51lẽ lại 26không chút 2khách khí: f1“Nhiễm dftướng quân 35là anh hùng, dnữ lang dbyêu quý b7y, nhìn thấy ay mà đỏ d7mặt cũng dcó rất 2nhiều mà. 0 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 8phải biết erõ ràng, 1hiện tại atrên thanh 8danh ta đã dahoàn toàn agắn chặt dvới Vương dThất lang, 30chuyện tỷ 3phải làm f5là khiến 75Nhiễm tướng bquân hồi 64tâm chuyển b6ý. Dưới 7tình huống 6này, tỷ aghi hận 2ta thì được 4lợi ích 34gì?”

Lời 4này của 5nàng đã 2đánh thức 6eTrần Vi.

Tức bfthì, trong 0xe ngựa 0chỉ còn 6flại tiếng bcnức nở.

Dần cdần, tiếng enức nở anhỏ dần. 3 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 96sau, Trần 40Vi ngừng dkhóc, khẽ efnói: “Muội enói đúng.”

Lời 0này thực 8lý trí, 59Trần Dung 2enghe thấy fcthì không 07khỏi cười clạnh một 2tiếng.

Đúng flúc này, fTrần Vi 9lại cất 5cao giọng, 7nói với avẻ tràn 6ngập oán 9độc: “A eDung, xưa fnay ta đối d4với muội ckhông tệ 9bmà. Nay muội fđoạt lòng 7ecủa người f8ta yêu, mối 5hận này, eta sẽ không 63quên!” afNgữ khí 2trảm đinh 81tiệt thiết, 7etựa như b4lời thề.

Trần 0Dung cười b4lạnh ra ctiếng, trả 1flời: “Tỷ ecàng như 6dthế, Nhiễm atướng quân a3sẽ càng 86không thích 2tỷ.”

Trần c8Vi lại gật 9mình.

Lúc dnày, Trần 4dDung cũng fakhông muốn a1nhiều lời dcvới nàng 1ta, vì thế e6kêu lên 9với xa phu: b“Đi nhanh 19chút.”

“Vâng.”

Kỳ bthật không 8cần nàng 43dặn dò, 8hai nữ lang c7nhà mình bở ngay giữa cđường 1ephố không fđể ý mặt 3mũi mà khắc b1khẩu, bọn bbngười hầu 5fcảm thấy babất an, 6cũng không 6bình tĩnh, 1đã sớm 33tăng tốc 34rồi.

Xe 86ngựa rất 4nhanh đã f0chạy vào 8Trần phủ.

c4điều dù alà Trần 73Vi hay là cTrần Dung, 22đều bảo exe ngựa 61trực tiếp 61chạy vào etrong sân 8viện của 5mình rồi bmới xuống 1xe.

Nhìn fthấy Trần 9dDung bước 06xuống, Bình cẩu vẫn 30chờ nàng 2vội vàng 4đi lên đón, 9trong ánh 2đèn lồng e2sáng rỡ, catrên mặt cTrần Dung bcó vẻ nặng c1nề ít khi b5có, bà cảm c6thấy run bsợ mà cất atiếng hỏi: c“Nữ lang, f6đã xảy ara chuyện a7gì vậy?”

“Không 9có việc c9gì.”

Trần 73Dung vung 5tay áo, bước d5vào trong 2phòng.

Chỉ achốc lát, 41tiếng đóng 7dcửa vang 1lên.

Trần 9Dung vọt 16vào trong 42tẩm phòng, 46đi qua đi dlại. Vừa 2dđi lại f3vừa mắng d0với giọng 7oán hận: 9“Tôn Diễn cđứa ngốc 3này, ai bảo 35huynh lắm 8miệng chứ?” e8Mắng không cxả hết c6giận, nàng flấy roi a6ngựa từ c0vách tường 44xuống, vụt 8quật trong 4ekhông trung, fvừa vung, 3nàng vừa 8kêu lên: b1“Đánh eđứa ngốc 07nhà huynh, a2đánh đứa 0ngốc nhà 64huynh!”

Trong 2giọng nói 83tràn ngập 4giận dữ 5không thể báp chế.

Lúc afnày ở sâu 39trong nội 7dtâm, Trần dDung kỳ 6thật hiểu frõ, khi Tôn 4Diễn kể 2với Nhiễm c1Mẫn cũng 1ckhông biết cnam nhân d0như Nhiễm 8Mẫn sẽ 9bởi vậy 10đối với canàng sinh 40ra cảm tình 17thật sự, 33cũng làm 77ra hành động 1bcầu hôn 8này.

Ngay a4cả nàng 1cũng chưa 2bao giờ c8biết, hóa fcra Nhiễm 5Mẫn thích alại là 36nàng như 00vậy.

Ngẫm anghĩ, động 3tác vung 6roi của 4dnàng chậm 14lại, chỉ 2achốc lát, 25Trần Dung 9thở hổn 8hển, chậm brãi lui ra 54phía sau 1vài bước, 9eyếu đuối 7ngồi xuống ctháp.

Nàng 1bbuông roi b0ngựa, cúi cđầu xuống.

Hai 4tay chống 95trán, Trần dDung thống f3khổ nghĩ: 3Tôn Diễn 3ekhông thể acưới nàng, 0Vương Hoằng bdkhông có bakhả năng, achỉ có fNhiễm Mẫn 14nguyện ý 2cưới nàng, 67nhưng nàng cvạn vạn 68lần sẽ ekhông gả 4cho y. Nàng 4phải làm asao bây giờ?

Trước akia, nàng a8còn nghĩ 9rằng, nói fkhông chừng bở đâu 53đó nàng csẽ gặp d2được một 3sĩ tử thân 55phận thấp eekém giống fnàng, sau 6đó gả 9cho chàng, 8trải qua 5một cuộc a8sống yên 6lành mà 5giàu có.

Nhưng 53trước mắt, 6giấc mộng 3này đã 9hoàn toàn ftan biến!

Trời 18ạ, nàng 8fphải làm 7sao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22502
Được thanks: 17444 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương d791: Vương 01Thất lang 5họa vô 18đơn chí

Đêm c9nay, Trần aDung trằn 1trọc, không 3thể đi f3vào giấc 9ngủ. Trong 5lúc mơ màng, fđầu tiên 8nàng mơ 3hấy mình 35ị một 4hiếc xe 1gựa nghênh 9cđón vào e8ột phủ 4eđệ cực c2ỳ xa hoa fhí phái, dương Hoằng bặc đồ cân lang, f2ẩn tình 5hìn nàng. 6 © DiendanLeQuyDon.comhông biết 7dì sao, khi cđối diện f7ới đôi 1ắt của 7hàng, đối 06ặt với fột phòng dfđầy tân chách cùng efễ thành chân long erọng này, 7bước mắt 0ủa nàng a2hông thể 1ự ức chế 3ehảy xuống 3ối, đến 5hi từ trong deộng tỉnh aại, nàng 66ở hai mắt 6a, nước 2aắt kia vẫn 61òn đang 4ứa ra, đảo 01mắt đã 3dthấm ướt bđệm chăn.

Lăn 79qua lộn 2lại một ahồi lâu, 4Trần Dung 9lại đi 6vào giấc 89ngủ.

Lúc enày, nàng 4fgặp Nhiễm 99Mẫn, nàng 1nhìn thấy 6bmình đứng eở trong 3đống lửa 5lớn, Nhiễm cMẫn mặc cđồ tân 74lang điên 1cuồng chạy fvề phía eenàng, y ôm eenàng chạy dra khỏi 4biển lửa. c © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi fđầu, lúc dcđó nàng 7đang hấp 1hối, y òa fkhóc, lệ 11nàng cũng 0trào ra khi demắt từ 82từ nhắm clại.

Hai 5fgiấc mộng enày, cho 3dù là người 2nào đều 62khiến nàng afsau khi bừng c7tỉnh thật blâu cũng eekhông thể 32đi vào giấc 17ngủ.

Chân 2trời còn 15chưa có f4tia sáng, a4Trần Dung 3ađã ngồi 8dậy, nàng 10chậm rãi 9đi đến eetrước màn 27lụa mỏng bcbên cửa 9sổ, nhìn 4sao mai đang 87từ từ ffhiện lên 2ở phía 5ađông mà 82xuất thần.

Lúc bnày bầu 5trời tươi 1dmát như 00thế, đó 32là một e5vẻ tươi 0tắn mặc 53kệ đại 2ađịa hỗn 2dloạn đến eethế nào, 56mặc kệ 54chúng sinh b1si khổ ra 44sao.

Cũng ekhông biết 3bqua bao lâu, 7giọng nói dbcủa Bình 2cẩu từ cbên ngoài 34truyền đến: fd“Nữ lang, ddậy rồi 58sao?”

Trần 7Dung khẽ 6lên tiếng: 3f“Uh.”

Cửa edphòng đẩy 8ra, Bình 8dẩu bưng 4nước rửa 36mặt vào. ca © DiendanLeQuyDon.comBà thân cthiết nhìn 9Trần Dung, 59nhẹ giọng 2nói: “Tối 4chôm qua nữ 6lang giật 2mình bừng 58tỉnh, mỗi 87khi đó lại 5bkêu to hét 5lớn, là 4egặp ác 0cmộng sao?”

cenhớ rõ 4có một 07lần, sau fkhi Trần a2Dung gặp e1ác mộng 6fmột thời edgian, dù bclà làm việc 06hay là tính 15cách đều cftrở nên ebgiống như 0một người 0ckhác. Bởi 32vậy, trong egiọng nói ecủa bà 4không che agiấu được b2bất an.

Trần 1Dung lắc cđầu, nhìn 8fthái dương e