Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23634
Được thanks: 18943 lần
Điểm: 9.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 3886: Trần 1Nguyên chịu 5dnhục

Trần aDung trở 1lại trong 2sân.

Bình 2ẩu vừa fthấy đến bnàng đến a2gần thì 0vội vàng 2nghênh đón: d“Nữ lang.” 1aTrong ánh 02mắt tràn 41đầy lo 8lắng.

Trần eDung gật a8đầu nói avới bà: 1“Không fó việc 4ì, lang chủ cđã chấp 75hận cho agươi ở 7aại bên aạnh ta.”

Lời 9ày vừa 56hốt ra, 3ình ẩu 1vui mừng avô cùng, 3bà liên 10tục nói: d“Lang chủ 12quả nhiên 7là người 55thiện tâm.”

Thiện 76tâm ư? Trần 2Dung âm thầm 7cười lạnh 7một tiếng, d4đi vào bên btrong, nàng 9avừa đi, 3avừa nói 70với vẻ 2mỏi mệt: 19“Nấu nước ccho ta, ta b7muốn tắm 04rửa.” 8Ngày hôm fqua bị nhốt 3trong phòng 3kia, nàng bngủ không d7ngon, cả 5người vẫn 1căng thẳng, cnhu cầu a7cấp bách dmuốn nước 8cấm để ethư giải.

Bình 5ẩu liên 0thanh đáp c1ứng, xoay bngười phân 99phó một etỳ nữ fkhác.

Chờ bđợi một 8lúc, Trần 5Dung trở flại phòng dbcủa mình, celẳng lặng 42ngồi trên fctháp.

Đảo amắt vài bangày trôi cqua.

Mấy 76ngày nay, 1trong thành eNam Dương 0cchủ đề felớn nhất fvẫn là 6achuyện Vương 9Thất lang abình an trở 6về.

Nghe engười bốn 2aphía không 30ngừng nghị 5luận về 1Vương Hoằng, 3Trần Dung dbnhớ tới ckhi Trần 9dNguyên nhìn 79nàng, tươi 0cười cùng 5dthái độ 1đều rất 11cổ quái, 37nàng cảm 6thấy bất 9an, ngồi d8trên xe ngựa, bachạy tới 2cphố chính.

Về 97phần sau 38khi ra phố 0có tìm được 5Vương Hoằng, 2ethỉnh chàng 4dgiúp mình 4nói chuyện 2hay không, b5nhất thời d7Trần Dung 8còn chưa ccó biện dapháp……

Trên bengã tư đường, cvẫn là 4ftiếng người a3ồn ào, f8tiếng hoan 2ehô, tiếng e2cười đùa 8akhông dứt f1bên tai.

Xe engựa của 6Trần Dung 5chạy qua bftiếng cười fađùa tiếng ehoan hô, 42nghe giọng abnói của enhững người 9này, dưới 22ánh nắng eấm dào e1dạt vào 40đông, Trần 9Dung cho tới 3bây giờ 3còn có một aeloại cảm 48giác như 85mộng như 9ảo.

Đúng a6lúc này, 8một tiếng 7kêu sợ 1chãi truyền 7đến: “Đó 2là cái gì avậy?”

Trần b5Dung còn 8dchưa kịp 2phản ứng, f8tiếng kinh 0hô đã nổi 4lên bốn 1dphía, có 2người run c1run kêu lên: 1“Đó là bthành Mạc eeDương!”

Thành 1Mạc Dương?

Trần bdDung rùng 1mình, nhanh 17chóng quay 4đầu nhìn 77lại.

Vừa a2xoay người, 3nàng cũng c1ngây người.

Chỉ 6thấy phía 6tây bắc 2có hơn mười 7cột khói d5đen cuồn d3cuộn bốc e5lên tận 7trời. Hôm f0nay thái 08dương sáng 9lạn, trời bxanh mây 5trắng, khói 2cđặc cuồn 11cuộn này 2liên tiếp 35bốc lên, cnhìn thấy 40mà ghê người.

Sau 3emột trận 7btiếng kêu eesợ hãi, 1gần như dlà đột 3nhiên, tất dccả mọi 29người an eetĩnh lại.

Đầu c1năm nay, 18cho dù số 6ít chưa 4từng gặp f8qua chiến 8fhỏa, nhưng 1dù gì cũng a6đã nghe bqua. Bọn a9họ đều bhiểu được, 5cxuất hiện 0ahiện tượng 48này, chỉ 1có một 81khả năng, 4đó là người bHồ phóng 7ahỏa đốt dthành Mạc cDương!

Trong 8lúc im lặng, emột giọng ffnói run rẩy 29truyền đến: 3“Mới, fmới chạy 6ra hơn mười c2hộ sĩ tộc, fcó mấy 2trăm đến 9ngàn người cở lại 87đó!”

Một 8giọng nói 5khàn khàn 8của người dtrung niên 6cũng truyền ađến: “Mạc b9Dương thành ecchủ cũng 2fkhông thoát 44thân được aasao?”

Bọn dhọ nói 0ftới đây, 6dlại nghẹn dflời.

Cũng 0không biết 5qua bao lâu, emột tiếng dca nức nở cvang lên: 1“Nùng yên 1cổn cổn, 8bạch cốt a1đôi tuyết, ahà thủy 3thao thao, amãn tắc 3atàn quan. 51 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 79hà tại? 3bA Man hà 3tại? Đương 6niên Hán 2bgia anh hùng 5dbính sát etẫn, kim bnhật Hồ 8dnhân phần 0từ đường 4e(Khói đặc 12cuồn cuộn, 6fxương trắng e8phủ tuyết, anước sông 0dào dạt, cmãn tắc d6tàn quan. c5 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 2dở đâu? 27A Man ở 3đâu? Năm 6đó anh hùng dHán gia chém f3giết hết, fhôm nay người 83Hồ đốt 7từ đường)!”

Trong 73tiếng ca 8tràn đầy 6đau đớn efkịch liệt, 5đều là 87sự tuyệt a1vọng.

Đám 3người đang 8yên tĩnh, 16đảo mắt, atiếng nức fnở nổi alên bốn 6phía, ngược clại, càng 9cngày càng 1nhiều người 43xướng ca: 8c“Tôn Lưu 1hà tại? 4A Man hà 90tại? Đương bniên Hán b5gia anh hùng dfbính sát 5tẫn, kim dfnhật Hồ anhân phần 9atừ đường.”

Trong 11tiếng ca 40càng ngày 0càng vang 06dội, tràn 0ngập cảm 7fgiác khát 80vọng, chờ 0dmong của famọi người eđối với d0anh hùng 6ngày xưa 7giờ đang 21phải đối 9fdiện với 73hiện trạng dvô lực, 1tuyệt vọng 9cnhư hôm enay……

Tiếng cca này, Trần bDung nghe 23thấy cũng 3eđỏ hốc amắt, nàng 8cắn môi, 8khàn khàn 1nói với 0xa phu: “Đi dthôi.”

“Vâng.”

Giọng anói của 6exa phu cũng 6mang theo 2nức nở.

Lúc 87xe ngựa c1khởi động, ftiếng ca 4lại vang 9lên: “Ngày 9hôm trước 9eLạc Dương, abhôm nay Mạc 14Dương, ngày 5mai Nam Dương……”

Trần 39Dung mới 6nghe xong 15một câu, ddliền lớn 3ctiếng ra 3lệnh: “Đánh 68xe nhanh chút.” aGiọng nói 4đã trở a4nên khàn fkhàn.

Xa cphu vung roi 1ngựa, thét 0fto một tiếng, 5xe ngựa bchạy về 2phía trước.

Trong 1nháy mắt, 7xe ngựa 9liền quăng abỏ tiếng 0ca tuyệt c7vọng bất 4lực ra phía 1asau.

Lúc cfnày trong d8thành Nam 6Dương đều adtrở nên f6im lặng 4dchi cực, 0không phải 5nức nở, 3thì là tiếng 9ca bi thương. e5 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 4eđều nhìn 13khói đặc efbốc lên 01tận trời acở thành 44Mạc Dương, 3có người 9bthậm chí 6quỳ xuống, 6cầu xin 4trời cao e0tương trợ.

Dưới ftình huống 0như vậy, bTrần Dung eđâu còn 18có tâm tình a4đi dạo, 9nàng bảo dxe ngựa 7bquay trở 7về Trần dphủ.

Vừa 5mới xuống 4xe ngựa, e9một tỳ 0nữ đã 39vội đi 6ftới, nàng bta vừa thấy 4Trần Dung 3athì vui mừng 7kêu lên: 5“Trần 07Dung đã 1trở lại? aLang chủ c9tìm người.”

Trần 7Nguyên tìm 21ta?

Trần 6Dung rùng 1mình, nàng 7edừng chân, 74nhìn chằm 67chằm tỳ e3nữ kia hỏi: 7d“Không 4biết lang b4chủ tìm 0ta là vì 0chuyện gì?”

Trong 46giọng nói fcủa nàng d0có vẻ cứng angắc miễn acưỡng khác 5dthường.

Tỳ 8nữ kia kinh bngạc nhìn 01nàng một f1cái, nói: 6“Nói là 4eđêm nay aaLưu phủ 0cử hành 8dạ yến, 7blang chủ amuốn mang dngười và d8Trần Vi f6đi dự.”

Trần cVi cũng đi 1ư?

Trần 91Dung âm thầm bthở dài enhẹ nhõm, 6nhưng mà 70giọng điệu ecủa nàng 21vẫn cảnh dgiác, có 7chút vô d5lễ: “Còn e6có ai nữa?”

Tỳ 3nữ kia thu 1hồi tươi 9cười, nói: 8“Nữ lang fvẫn nên 3mau mau tắm 4rửa trang a5điểm, chuẩn 64bị dự ftiệc đi.” 3Dứt lời, e4nàng ta xoay a3người, 78không thèm fliếc nhìn 8Trần Dung 5một cái, 52lắc mông 22rời đi.

Sau 2khi đi được dvài bước, cTrần Dung 74nghe thấy 0nàng ta nói 85thầm: “Cũng 15không nhìn 04xem bản 3thân là 3thân phận bgì.”

Tỳ 7nữ này 3ở trong fsân viện 8của Nguyễn 0thị, cái 94gọi là bphó dịch 1quý nhờ 2chủ nhân, ecác nàng 49có thân 7phận tỳ 71nữ lại bkhinh thường 6một thứ 91nữ như 03nàng, đó 0là việc 7bình thường, 9cTrần Dung 4cũng đã 3quen rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 25nàng nghe f1xong lời 2bnày cũng echỉ liếc enhìn tỳ aenữ kia một 7cái, đi 03về phía 1sân viện 7của mình.

Sau 4khi tắm arửa, Bỉnh 3dẩu vừa agiúp Trần a1Dung chải 5ftóc vừa dnói: “Nữ 6blang đừng 06vội lo lắng, 7người mang 1lão nô về, 1lang chủ ddcũng không 3egây khó c6dễ, vậy achứng tỏ 4hắn thương 5tâm nữ elang, yến fhội đêm dnay, tất anhiên là 7dmuốn để 3người giống cnhư A Vi, f5quen biết 2dmột số 79thanh niên btài tuấn.”

Trần 8Dung nhíu 5đôi mày dthanh tú, 6ekhông trả 97lời.

Bình 9dẩu thấy cnàng vẫn 25không vui, cchuyển mắt, 6liếc nhìn fada thịt dlộ ra của 3nàng. Trần 3eDung xương 1nhỏ thịt 1nhiều, da 4thịt trong cflàn nước d5nở nang ctrắng nõn 55lại hơi 6ửng hồng, drất yêu 5mị.

Bình 7ẩu nhìn b6ngắm, đột 22nhiên thở 29dài một atiếng, nói 95với vẻ e0mặt đau 1ckhổ: “Nữ 7lang quá 84yêu mị, 88nếu gầy ađi một 0chút, tái 6cnhợt một 01chút, tất 5nhiên càng 5có thể 4được nhóm 15lang quân e3yêu thích.”

Gầy 52một chút, 31tái nhợt dmột chút, bloại này e7là vẻ ốm 9yếu mỹ 35miều, giống ednhư hoa lê. f © DiendanLeQuyDon.comNếu có 39ngũ quan 85tinh xảo, 19da thịt 3lại tái d1nhợt gần bnhư trong desuốt, hơn 10nữa có 0fvài phần betài tình, fnếu ở 42thành Kiến e4Khang cũng c7sẽ được 8thế nhân 40ca ngợi 21theo đuổi. e © DiendanLeQuyDon.comSo với loại dnữ lang 4này, Trần 87Dung thật bsự là thua b5bởi vẻ 0thiên tiên. cf © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo eedáng người 5của nàng 3hoàn toàn 7khác biệt 12vẻ cao thượng, 24siêu trần cthoát tục.

Trần 1Dung không 5để ý đến fbà, nàng 7đứng lên 1ckhỏi thùng f3gỗ, cánh 0tay đẫy 7đà trắng anõn vươn bra, tiếp 3dnhận bộ b7quần áo 9cmàu lam nhạt, 39viền thêu 7hoa văn màu 22tím trong 26tay Bình 32ẩu, rồi ecmặc vào.

Trần 7eDung mặc 3bộ thường 69phục này bvào, trong 0fvẻ diễm 6lệ có thêm 8một phần 2văn tĩnh btao nhã. c © DiendanLeQuyDon.comNàng chân 74trần bước c1trên guốc d9gỗ, vừa b1phất phất 97tóc dài 9ướt sũng 86vừa nói: b“Ngay cả cccó thể 9ađược nhóm 90lang quân 6thích, phụ fhuynh ta không 5ở đây, d8bản thân 1lại là 7thân phận bnày, không ccai sẽ để c4mắt đến 53ta đâu.”

Lời 73này vừa 6enói ra, Bình 49ẩu không 75khỏi thở 6ngắn than 2dài.

Trần eDung đi đến b3rèm lụa acmỏng bên 8ccửa sổ, c6nàng nhìn catịch dương e3dần dần 9lặn về 7phía tây, fnhẹ giọng 02nói: “Ẩu, benếu là angười như 5Tôn tiểu b3tướng quân, 09thân phận a5lại thấp 3kém một fchút, giống 1như ta vậy, 74có phải 8là tốt 5không chứ?”

Bình 7ẩu liên 09tiếp gật 24đầu, lại 4athở ngắn 43than dài.

Trần fDung nhìn 3ánh mặt d4trời hoa 0bdiễm kia, 7nhìn đóa 2mây trắng 51nhiễm hồng 83ở bên cạnh, 51trước mắt 1không khỏi dhiện lên ebóng dáng 74của chàng.

Nhưng dmà hình 0ảnh của fcchàng vừa 5mới xuất 4bhiện, Trần 8Dung đã 69lắc đầu. a6 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 33bóng dáng 1của Nhiễm eMẫn, nàng 8quả quyết c5cũng không 80để nó 4hiện lên!

Đêm 2anay yến 3hội tổ 54chức tại 65Lưu phủ, 33thân phận cthật sự akhông đồng fanhất, bọn 15họ là hệ 07thứ bảy bcủa Hán bvương, trong 4huyết mạch 1bcó thể dnói là cao d4quý không 51thể cao b4quý hơn fnữa.

Khi 3xe ngựa 5fcủa Trần f1phủ tới, 6trên quảng fetrường 67Lưu phủ ccđã đỗ 9dđầy xe 0ngựa.

Trần fNguyên dẫn cfđầu đi b9xuống xe fdngựa, được d7tỳ nữ 66nâng đỡ, 8chậm rãi 63thong thả 57đi về phía abtrước, dphía sau 2fhắn là e7Trần Vi 7và Trần bDung nhắm f0mắt theo 6đuôi.

Lúc 6này nữ 47lang trong 6Trần phủ, achỉ có 25hai người fnàng, lang cchủ chỉ 7có một 0amình Trần 5fNguyên.

Nhìn ađám người c5đông đúc 57như nước achảy, Trần 95Vi nắm chặt dtay Trần dDung, hai 61mắt nàng c4ta sáng ngời, 0btrên gương fmặt xinh bđẹp ửng 2hồng.

Trần 8dDung liếc 3nhìn nàng 09ta một cái, 36nhịn không 0được lại bhỏi: “A 6bVi, tỷ bảo 9phụ thân 1ctỷ gọi efchúng ta 0đi cùng 1là vì duyên b9cớ gì?”

Móng 8tay của fTrần Vi f3đâm thật 8csâu vào 96trong lòng 1abàn tay, 92nàng ta không 7quay đầu, 5chỉ nói: a“Rồi chẳng 8phải A Dung f1sẽ biết 2sao?”

Đúng 5lúc này, 5etrong tiếng eồn ào, 3Trần Nguyên 02dẫn đầu 3bước vào 9trong điện.

Hai 58nàng nhìn 34thấy sĩ 8tộc bốn 4phía dũng 5mãnh ùa 6vào, sợ cbị phân 0etán nên 9ngừng nói 4chuyện với 9nhau, theo 29sát tiến d8lên.

Trần aphủ ở 0bthành Nam fDương là 37đại phủ 8nhất đẳng, 97Trần Nguyên dvừa bước 2dvào thì bđi về phía 2tháp sắp 11xếp thứ f5hai bên trái.

Hắn dvừa mới 9đến gần, 1còn chưa 8ngồi xuống, fmột người 0ở Lưu phủ 0đã tiến 6lên chặn 77hắn, thanh 6athanh nói: 3b“Trần 8gia lang chủ, d1vị trí 1ecủa các 5người ở eeđây.”

Hắn 74ta dẫn Trần 8Nguyên đến f0chỗ thứ 4bốn bên ctrái.

Trần 7Nguyên không 5bđi, gương cmặt đoan 3chính của 5hắn sầm bxuống, cả 8giận nói: 0“Là ý 5etứ của fai vậy? 5Lang chủ c2của nhà 4ngươi sao?”

Hiện 2tại, tuy 1rằng dòng fngười đang 6thong thả 5đi vào nhưng f8mỗi một 7esĩ tộc f1đều tự egiác biểu 9hiện vẻ 3ung dung khéo 91léo. Giờ 0phút này c3Trần Nguyên asầm mặt, 1btuy rằng dgiọng nói 62không lớn, 3dnhưng cũng 8fkhiến cho 7không ít engười chú 6ý.

Đối 23với quý 5dtộc cho 6tới bây 94giờ, thể 0diện đều 75là xếp d9hạng đầu 7atiên. Bọn 8họ chỉ d3cần nhìn 2evị trí ebsắp xếp 3thì sẽ aahiểu ngay.

Người 2của Lưu cphủ kia 2ước chừng atầm 30 tuổi, ftrắng trẻo 1ccó thể ddiện. Hắn 1ta liếc dcnhìn Trần 1Nguyên đang 1sầm mặt, 2chỉ nhìn cmột cái, 4trong ánh amắt của 8hắn ta ít 81nhiều ẩn 59chứa khinh athị.

Trần d0Nguyên vốn 7fchỉ hơi 5tức giận, b6giờ phút b5này nhìn 7thấy ánh 06mắt khinh d1thị của 1hắn ta thì dlập tức fthăng cấp 96trở thành 9phẫn nộ.

Mặt 00hắn đỏ blên, chuẩn 0bị rít 66gào, người 3kia chỉ 8vào vị 9ftrí thứ enhất bên 89trái, thận ebtrọng thi 5lễ, cười 5nói: “Vị 72trí này, d5là cho Lang 9Gia Vương 6Thất.”

Trần 09Nguyên hãy 41còn nhìn 6chắn ta.

Người 9bkia lại 8chỉ vào evị trí 24thứ hai, 2nói: “Vị aatrí này, blà cho Nhiễm c6Mẫn Nhiễm 2ftướng quân.”

Hắn 45ta chỉ vào 5vị trí 79thứ ba, 7bcất cao agiọng nói: a“Vị trí 5này là cho 79Tôn Diễn aTôn tướng abquân.”

Nói 8etới đây, 9ehắn ta tà anghễ nhìn 3eTrần Nguyên, abhỏi ngược 1lại: “Lang 3chủ cho 1drằng, trong a1ba người 42này, ai ở 3bdưới người?”

Trần 1Nguyên chỉ e5vào vị ectrí của ebTôn Diễn, 4nói với 3giọng lạnh 6lùng: “Đó 4chỉ là 90một thiếu 97niên chưa 0dứt sữa, 8vậy mà 0bcũng có 1tư cách fbở trên 0Trần phủ 5chúng ta 8aư?”

“Là 2phía trên flang chủ aTrần Nguyên b2người!” 1Dừng một 2chút, trên 6gương mặt 21người kia 2lộ ra một 08nụ cười dtrào phúng, fhắn ta nói: 28“Nếu là 4fTrần Công 82Nhương đến, 83tất nhiên 80ngài ấy 19có tư cách b0ngồi ở 85vị trí f9thứ ba. eb © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 5eTrần Công e4Nhương là fftrưởng egiả trung e7hậu, cũng 8không đến dmức cùng 1ta tranh cãi 04cái gì thứ 70ba thứ bốn!”

Trần bNguyên giận 7ddữ, hắn 26quát: “Ngươi, dngươi tiện 8nô này!”

Người 12của Lưu bephủ kia fngẩng đầu, 0vung tay áo, 8ngạo mạn 5nói: “Ta ddlà tiện 76nô, nhưng cmà, ta là dnô của 5Lưu phủ. 4 © DiendanLeQuyDon.comNếu lang f2chủ muốn 5tức giận, 58vẫn nên 4trở về f7Trần phủ 5đi.”

Dứt b3lời, hắn 52ta xoay người ccbước đi.

Trần 9Nguyên thật 0bkhông ngờ, c1chỉ một 0hạ nhân 0enho nhỏ 2acủa Lưu e4phủ cũng edám không 40thèm coi fmình ra gì, ahắn không 1fkhỏi giận adữ, đỏ 3fmặt, thở bchổn hển, 12thật vất 08vả mới 7bình tĩnh emột chút 68thì đối ediện với 1ánh mắt cchê cười 26đang xem ednáo nhiệt 64ở bốn 1phía.

Mặt d3Trần Nguyên dcàng đỏ fhơn.

Lúc 9dnày, có 87mấy giọng ddnói bay vào 23trong tai f7hắn: “Trần 3Nguyên này, ctuy rằng 4ngày thường 2tướng mạo 8đoan chính, 8nhưng cũng 14là kẻ tầm 09thường 2nóng vội a7sốt ruột, 8ebôn ba sự a8vụ. Nghe 65nói hắn favì cầu 60xin Nam Dương 76vương một 3bchức quan dmà đã tặng 2fcho Nam Dương dbvương một bbnữ nhi.”

“Thật 87sao? Xem ra fchỉ là cmột tiểu 90nhân tục c1tằng.”

“Tiểu 86nhân thì bkhông biết, ecnhưng mà d1đúng là 6bngụy quân 57tử.”

Thời 7điểm quý c8tộc đứng ceđầy ở 43sảnh đường, e3tiếng nghị d1luận nhẹ a8nhàng phiêu 6đãng, không 34chút khách 71khí truyền 4bvào trong 5tai Trần 8Nguyên!

Trần 78Nguyên nghe bcthấy mặt 6bcàng thêm 0ađỏ hồng.

Một abên Trần 6Vi trơ mắt 2nhìn phụ 49thân chịu 1anhục, nàng 1ta đỏ mặt, e4rung rung 3liên tục 1cnói với afTrần Dung: 58“Đây, 07đây là eccó chuyện dgì vậy? 2eNgày xưa cphụ thân d5ta tham dự 89yến hội, 1lần nào bmà không ephải ngồi 47ở tháp 2thứ hai? 4Vậy mà 1lúc này cdbị Lưu d8gia khinh bđãi, bị emột hạ 95nhân Lưu 2cphủ vũ e9nhục, còn fbị mọi 9người cười b1nhạo.”

Nàng 12ta nắm tay b3Trần Dung, c6vội vàng 0nói: “A 8Dung, muội bbảo đây flà làm sao?”

Nàng eta thật 6sự nóng 0cnảy, hốc c2mắt đỏ 6hồng, nước 2emắt cũng c5đã lăn 43xuống. Với 82nữ lang fnhư nàng 09ta, thanh 32danh địa bvị của ephụ mẫu 0trực tiếp 6có liên ffquan đến 5etiền đồ f8kết hôn 7của nàng eta. Mọi 78người vũ 8nhục phụ 9thân nàng 7ta, cũng 7sẽ ảnh a4hưởng lớn 32đến thanh 2danh của 6nàng ta.

Bên accạnh Trần 43Vi gấp đến eđộ nước 78mắt chảy cròng ròng, eeTrần Dung 3cũng mang 1dvẻ mặt ekinh dị, e9nàng cảm 98giác được 1hạ nhân c7Lưu phủ 58kia, mấy dcngười nghị d0luận kia bcũng thế, 52rõ ràng 95là nhằm 45hết vào cTrần Nguyên. 2f © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 0Nguyên đã bcđắc tội 4dvới một 35nhân vật 9lớn nào 63đó?

Bên cdkia tiếng 52nghị luận dcàng ngày a6càng vang.

Dần 0bdần, càng 8ngày càng 0có nhiều 0fánh mắt 2tụ tập ctrên người b3Trần Nguyên, etrong ánh fmắt có etrào phúng, fcũng có a0thương hại.

Dưới d3ánh mắt ccủa mọi 02người, dcgương mặt bđoan chính 1của Trần 61Nguyên càng 0ngày càng 1eđỏ.

Rốt 79cục, hắn akhông chịu d7nổi, vung 26tay áo dài, dfxoay người f0đi ra bên dcngoài.

Hắn 90vừa đi, d5Trần Vi 9cũng thất dthần, một 1dhồi lâu, 7nàng ta phản cbứng lại, e8vội vàng cbuông tay 04Trần Dung 56ra, cũng 4chạy ra cngoài.

Lần d6này, trong 3chủ nhân 54Trần phủ 9chỉ còn 33lại một cnữ lang enhư Trần a7Dung.

Trần 95Dung cũng 63nghiêng đầu b5ngẫm nghĩ, d5cuối cùng fvẫn quyết 4bđịnh đi btheo.

Khi bnàng chạy 1đến quảng 2trường, 9xe ngựa d7của Trần 8Nguyên đã f8rời đi, 8xe ngựa 5của Trần 65Vi cũng đang 6achạy ra bLưu phủ.

Trần 6fDung lên 47xe ngựa, 3lười biếng 8fnói: “Đi 5đi.”

Thượng 1tẩu ngồi 4aở vị trí cxa phu, lặng 3lẽ hỏi: 4“Nữ lang, eađã xảy 30ra chuyện fcgì thế? 6cSao lang chủ 97lại có 3vẻ mặt 82uất nghẹn egiống như bcthẹn quá fdthành giận fvậy?”

Trần 1Dung cúi 61đầu, nàng 8nghịch ngón 75tay của amình, lạnh 9dlùng cười 8enói: “Cũng 2không biết 0hắn đắc ctội với 2người nào, ebị ám toán.”

Nàng 28nói tới b3đây, nhẹ 1nhàng cười, 33trong mắt ealấp lánh a3tia cười: 9“Cũng không 3bbiết người e7đó là ai, 00nếu ta gặp 82được, e2thế nào 0acũng phải dâm thầm 4cảm tạ b4hắn một 59phen.”

Thượng 2dtẩu ha hả eacười, cũng fkhông để fý tới, b0đánh xe 93chạy ra 6ngoài đại 4môn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23634
Được thanks: 18943 lần
Điểm: 9.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 087: Đi cùng

Ba 2bngười Trần 3cDung vừa 0mới rời bđi, mấy b1chiếc xe 54ngựa đã 7chạy đến, eclúc này 05tiếng nghị cluận mới 7cngừng lại.

Trong c3đại điện, 7trên quảng 70trường, etiếng ồn ccào đều 7im bặt, 8mọi người cđồng thời buay đầu a1ại, cung 8cính nhìn 1ề phía aấy chiếc 9de ngựa kia.

Lúc 5ày, xe ngựa 1đi đằng 74rước dừng 5ại, rèm faxe được 7vén lên, 88trong sự 12chú mục 5của mọi 37người, eVương Hoằng 1tuấn dật b8thoát tục 5athi thi nhiên 69nhiên bước 6xuống.

Chàng 0vừa xuất c2hiện, trong c2đám người 34bộc phát 6ra tiếng 7hoan hô nho 6bnhỏ, trong 3tiếng hoan 7hô này, 3tuyệt đại 2đa số là f7thiếu nam 59thiếu nữ.

Đối bmặt với fhoan hô của amọi người, 1Vương Hoằng echỉ mỉm 0cười, chàng 89quay đầu 55nhìn về 4phía sau.

Trong 56xe ngựa 1dphía sau 3fchàng cũng acó một acngười trung bniên đi 3xuống.

Người f1trung niên 8này có gương b4mặt thanh ctú, chòm bbrâu ngắn, 8hai mắt 7hắn đặc c9biệt sáng 8ngời.

Nhìn 72thấy người 1trung niên 3này xuống 1dxe ngựa, b9trong đại 68điện, một f7sĩ phu cười 8vui ra nghênh 2đón, từ 7rất xa, aesĩ phu đã 3cất cao 8giọng nói: 3“Lang Gia b1Vương Nghi e1giá lâm, 2ở Lưu phủ 02thật sự 22là ngay cả 57vách tường 4dcũng phát f4sáng.”

Vương eNghi nghe 47vậy, quay 5fđầu nhìn esĩ phu kia, fkinh ngạc ahỏi: “Có fThất lang 4ở đây acòn chưa 4đủ để c1vách tường 35nhà ngươi aesáng lên 74sao?”

Lời 1enày vừa 6thốt ra, 5fsĩ phu kia 1không khỏi bsửng sốt, 4eđảo mắt cflại cười 3vài tiếng, 3thầm nghĩ: 3fĐã sớm 4nghe nói 2qua, thân athúc thúc b5của Vương 3aThất lang 3cVương Nghi dcó tiếng 6là độc 0dmiệng, nói bnăng đều 94rất khó 5ứng đối, chiện tại 8xem ra, thật 21đúng là dkhông sai.

Trong 2dlúc sĩ phu 6dsuy nghĩ, afVương Nghi 9kia cũng 8không cần f3hắn tiếp 0đón, vung atay áo dài, eđi nhanh efvào trong cđiện.

Chỉ cchốc lát, 0fVương Nghi ađã đứng 5bở cửa 9đại điện.

Hắn 5eliếc nhìn abên trong, 1đột nhiên 4hỏi bằng 42giọng kinh e6ngạc: “Tiểu 50nhân họ 6dTrần kia 8đâu?”

Nghe 1thấy hắn 4hỏi, vài 6người hai 1fmặt nhìn 2nhau.

Vương 37Hoằng cong 4khóe miệng, 9ckhẽ cười 2nói: “Trần 3Nguyên ư? 52Có vẻ như frời đi etrước rồi.”

Vương 7Nghi nhíu 14mày, nói 3với vẻ 4mất hứng: 18“Làm sao 1hắn ta có 1athể rời 6eđi trước 6được chứ? 9Hôm qua, datên kia còn 5nhờ người fbtìm tới 9ta nói muốn f1đem một 44nữ nhi tặng 4ccho ta. Lúc 7eấy ta nghĩ 15rằng Thất 43lang con tìm 3được đường 6sống trong 9chỗ chết 9cũng cần 23một nữ 6enhân để 9hầu hạ, e8nghe nói 6bnữ nhân 05kia của bhắn ta rất 7tao mị, 16vì vậy 1cđã đáp 1ứng. Thật 83không ngờ, 7tiểu nhân b1này lại 7thất tín.”

Lúc 2hắn nói 83xong, Vương 31Hoằng nở 6nụ cười, 1miệng chàng 2bất giác 9cong lên, 48chậm rãi 20nói: “Việc 0này để enói sau đi.”

Vương 33Nghi cũng 6không nhận 88ra lời lẽ 92khác thường 59của chàng, 4fgật đầu, 8nói: “Nghe 52quản sự 1nói, ngay 3cả nữ 39nhi tiểu eanhân kia ecũng đem ctặng, lời 54lẽ thì 8chúc chúng eta khỏe 9mạnh, còn emuốn an 32bài cho hắn 5fta một chức 73vị lục 7sính. Người 84như thế 31đúng là 2fkhông đáng 2nhắc tới.”

Vương 8Hoằng nhíu 4dmày, không dhề hé răng.

Lúc enày Trần 0Nguyên nào cbbiết đâu 4rằng người e9cầm quyền cđứng đầu 1Lang Gia Vương 4thị Vương cNghi trực 91tiếp bắt d3gọi hắn 0là tiểu 2cnhân, còn 19nói hắn 8không đáng 9để nhắc e4tới?

Hắn bngồi trong 37xe ngựa, amặt mày 1tím tái, 7dthở hổn 9dhển. Nhưng 3xe ngựa fvừa tới 3bên ngoài fTrần phủ, 21hắn lại ecảm thấy d5hối hận.

Hắn 65vươn tay c1vén rèm bxe lên, nửa 1ngày không 4có động 41tĩnh.

Đến c4khi Trần 8Vi giật amình cũng 1về nhìn eclại về 5phía sau.

Chỉ fchốc lát, 83nàng ta thấy axe ngựa deTrần Dung 7fcũng chạy 0vào trong dphủ, lập fetức kêu 5lên: “Phụ acthân.”

Trần 48Nguyên không 4bkiên nhẫn 5quát: “Ta a2không sao! aCon đi về 73trước đi.”

Trần fVi thấy 1etâm tình 40của hắn bkhông tốt, 08vội vàng 5nhỏ giọng 4đáp: “Vâng.”

Trần 6Dung nhìn 96xe ngựa daTrần Vi 5đi xa, mà f2xe ngựa 52Trần Nguyên c0vẫn không 0nhúc nhích athì không 52khỏi có 8chút buồn fcbực.

Khi f4tới gần, 3fTrần Nguyên 2từ trong 07xe ngựa cbvươn đầu 6ra đánh f9giá nàng.

Lúc 10này đúng 13là ban đêm, e3trên trời 13một vòng a2trăng mờ, fánh sáng fthực ảm 2đạm, ánh 8mắt hắn 5quỷ dị dnhìn chằm 3bchằm Trần 8Dung lòe 2lèo sáng, 1làm cho nàng 03cảm thấy 0blạnh lẽo 6rùng mình.

Trần 9Dung cúi bđầu xuống, ecẩn thận 3cất giọng 4bgọi: “Bá 6phụ.”

Trong 5ánh mắt aenghi vấn c4của Trần bDung, Trần 58Nguyên trầm 9ngâm một 87hồi, chỉ 7vung tay nói: 7b“Không 3sao, con về 3phủ trước d0đi.”

“Vâng.”

Xe engựa của 9Trần Dung 8cũng vội a2vã chạy 0vào trong 3phủ.

Trong 5ánh trăng 2hôn ám, bTrần Nguyên cnhìn xe ngựa 7Trần Dung 6đi xa nhíu fmày. Khi ffhắn mở 04to mắt nhìn 7xe ngựa 31của Trần 4Dung, biểu 24tình của bhắn có cbphần ảo 5anão: Đại acca Trần fCông Nhương 2dđã nói 0trúng rồi, 60hiện tại 22cuộc sống eở thành ecNam Dương 9càng lúc ecàng không 9đáng tin 7cậy. Muốn fnối tiếp 1bcuộc đời 2phú quý 6thì cần 7fphải sống 1esót khỏe 2mạnh. Tốn 0fthời gian 4hai ngày, bthật vất evả mới 82xin gặp ceđược Lang 62Gia Vương 3eNghi kia, 3bản thân 1lại không 62nắm chắc 7cơ hội. 8 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ e7thừa cho f2nữ lang bnày không 0abiết trời 5cao đất 4drộng, nếu f3lúc trước bdnàng chưa adtừng nói 7ra trước 01mặt mọi 4người, 0nàng đàn 21Phượng 05cầu hoàng 2đó là vì 9muốn gả cacho Vương fThất lang d9thì mình eccó thể a9đưa nàng 74tới làm athiếp cho c7Vương Thất 51lang. Ai, b6cho tới chiện tại, 6có Vương fThất lang 8ở đây, f9mình cũng bkhông dám c1xử trí 8bnàng.

Lúc 9enày, Vương fNghi vì nghênh c7đón Vương 78Hoằng mà dsuất lĩnh cđại đội 9tư quân, d7xông qua 46người Hồ 90vây quanh 5vào thành cdNam Dương. 93 © DiendanLeQuyDon.comTin tức 4này đối 6fvới sĩ atộc thành 3Nam Dương 7mà nói đúng 46là rất c6tốt.

Trần 8bNguyên là engười có 4da mặt dày, 08tuy rằng dhắn giận 32dữ trở 3avề Trần 57phủ, nhưng b4lúc này 7alửa giận 7cũng đã 85tiêu tan. c © DiendanLeQuyDon.comVới hắn 31mà nói, cctuy rằng 3dbị nhục anhã ở Lưu efphủ là 6một chuyện f4khó có thể 5fchịu được, 7nhưng so bfsánh với 7tính mạng 2cthân gia 78cũng không d1tính là 99gì. Việc 1cấp bách c5hiện giờ 63vẫn nên 4cnghĩ biện 6pháp xin 12gia nhập 5vào Lang 5Gia Vương dthị, chạy dtheo tư quân 05của bọn 6họ thoát a9thân vẫn 2tốt hơn. 7a © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc e1Trần Nguyên 3suy nghĩ, 08xe ngựa 1của hắn 8đã chạy dfvào trong 2bsân.

Vừa 9emới xuống 0bxe ngựa, 67Trần Nguyên 8nghĩ tới 0evừa rồi 3khi nghe thấy 0những lời fkia, nên 0elại xoay c8người bước 08lên xe ngựa, 3quát: “Đi 00đến sân 57viện của eTrần Công a3Nhương.”

“Vâng.”

Một 9dngày đảo 3fmắt trôi 4qua.

Vừa 4qua giữa 16trưa, Trần 5Dung đã efnghe thấy 5trong sân 4của Trần 0Vi truyền 67đến tiếng 2cười vui, 3cùng tiếng 0nói chuyện 2ríu rít.

Tiếng 7cười đùa ftheo gió 63lọt vào 67tai, Trần 0dDung không 6để ý, abxoay người 7trở về.

Đúng balúc này, atiếng bước 8chân nhỏ avụn truyền 01đến, đảo 3mắt, Trần 5Vi ở ngoài 5cửa viện ecười vui b6gọi: “A 7aDung, A Dung.”

Nghe bdtiếng kêu 7vui vẻ như 7chim nhỏ ecủa nàng, 7dTrần Dung eâm thầm 37kinh ngạc, 4enàng mở amiệng đáp: 2e“Ở đây.”

Trần fVi đi vào 0trong sân fviện của 8cnàng.

Nàng cta nhìn Trần 7Dung, ánh cdmắt sáng 0ngời vô bbcùng, giọng 4dđiệu vừa bnhẹ vừa 3mau, như bchim non líu 87lo: “A Dung 9A Dung, vừa 5rồi đại 1bá phụ 7đến, người enói rằng atối hôm 5nay muốn ddẫn hai 3engười chúng 9ta tới tham 2gia dạ yến 67của Vương fthị.”

Lời 2nàng ta vừa fthốt ra f0thì nhìn e3thấy Trần 48Dung nghiêng bđầu nhìn e2mình với bvẻ nghiên 6cứu tìm 3tòi. Nàng 8dta mím miệng, 7dậm chân 4ảo não 7dnói: “Vì csao nhìn fbngười ta 77như thế?”

“Không 6nói với d5muội nữa!”

Trần 3Vi bỏ lại c9một câu 3rồi xoay 9fngười chạy 6ra ngoài.

Chỉ 4chốc lát, 6tiếng ca dvui vẻ từ 97trong sân 2Trần Vi elại truyền 6ra.

Trần 6Dung nghe bftiếng ca efnày mà ý dfniệm lướt 1qua trong 7bđầu: Có 0thể làm 97cho Trần b4Vi vui như 2thế, chỉ 50có một 05người, 05chỉ có 9một chuyện. d © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối f4hôm nay Trần 8eCông Nhương 1mang chúng 16ta tới yến e2hội của f6Vương gia, fhội ngộ 1cvới Nhiễm 0Mẫn, cũng e4sẽ chính dthức nhắc ctới việc d5đón dâu dbvới y?

Trần 0dDung càng 8nghĩ càng 6cảm thấy 8việc này b1rất có 73khả năng.

Bình 7ẩu đi ra bsân, liếc 5mắt một 7cái thì 1nhìn thấy dTrần Dung 4ngơ ngác e0đứng đó, 1trầm mặc, 8bcũng không 3bbiết nghĩ a5cái gì, efnên gọi: 4“Nữ lang, 3nữ lang?”

Trần 7Dung quay 28đầu lại.

Bình fẩu thân 5thiết nhìn 1nàng, nhẹ 86giọng nói: 2“Sắc mặt becủa nữ 3lang không 34tốt, mệt 4mỏi sao?”

Trần faDung lắc 5đầu, bước 9evào tẩm f5phòng, đóng 86cửa thật amạnh, nửa cngày không 92đi ra.

Đảo 34mắt, đã 4đến chạng cvạng.

Lúc ebnày, Trần ebCông Nhương 2cũng phái 3cngười tới 46thông tri 46nàng tối ahôm nay tham bgia dạ yến 0dcủa Vương fthị, còn 32muốn nàng fchuẩn bị 0một chút.

6thế, dưới 2sự hầu cehạ của 6nhóm tỳ 29nữ, nàng etắm rửa 3thay quần 1dáo. Giờ 37phút này, 2nàng ngồi bở trước 6gương đồng, 99tùy ý để 1hai tỳ nữ 5dđiểm trang.

Một 27tỳ nữ 42vừa sửa 64lông mày edcho nàng 8vừa cười aanói: “Da ethịt của e2nữ lang 3atrong trắng 33lộ hồng, 80quá mức 6khỏe mạnh, 09vẫn nên 6tái nhợt amột chút 8sẽ tốt 7dhơn. Phấn 3này có thể 50che bớt d1sắc hồng b7đi.”

Một 1tỳ nữ 82khác cũng bnhẹ nhàng cdnói đúng.

Tỳ 6nữ kia còn 6fnói thêm: c“Môi nữ clang đầy fđặn cong 9cong, làm fcho nam nhân e4nhìn sẽ f5có ý nghĩ 61kỳ quái, 2nên phủ 1bthêm phấn bcho khéo 9để che fgiấu một dchút.”

“Đúng.”

Nàng 0fta lại đánh e2giá dáng 8người Trần 8eDung, cười anói: “Nữ 1lang ngực cnhũ đầy bđặn, thắt 3lưng lại a6rất nhỏ, 65mông lại 91quá mức eftròn đầy, 5nhớ rõ dbnên buộc 4chặt phần 4ngực, thắt 6lưng cũng 69phải quấn 1cthêm hai 5tầng vải. cd © DiendanLeQuyDon.comCứ như bvậy, mông 9sẽ không 13bị cong cquá.” Nói c3tới đây, 7nàng ta liếc 2mắt nhìn f9Trần Dung 96một cái, 4trong ánh amắt có edsự khinh emiệt, nhưng avẫn cười 9nói: “Nữ 0lang đừng 7trách, tiểu dcô trong athị tộc 9chúng ta accoi vẻ thanh 90nhã là đẹp, eanữ lang 6cũng không 32phải là 43vũ nữ, 3diện mạo 3xinh đẹp 7thế này a6vốn không bctốt.”

Trần 00Dung cũng 1bkhông thèm 6liếc mắt dmột cái.

Nàng 5mím môi, a1dưới ống 1tay áo dài, 97hai tay bấu 43chặt lẫn a5nhau.

Hai ftỳ nữ 5dnày là Nguyễn 6thị phái 13tới giúp a7đỡ nàng, 9khi các nàng 2bđến đã 18nói, yến 9hội đêm bnay vô cùng 20quan trọng, 53Trần Công a7Nhương cũng arất coi 65trọng, nhiệm 3avụ của 6dcác nàng f6là phải dctrang điểm 3cho nàng 6khéo léo behoa lệ, 5dkhông thua 13gì các nữ 0lang khác 9trong thành.

Trần dCông Nhương 39cùng Nguyễn 9thị thận 39trọng như 1thế, thật 42khiến cho fftrong lòng 4Trần Dung 9abất an, 0nàng ngồi 4ở trên 3tháp, tùy 8ý để các 8enàng trang cđiểm một dcanh giờ, 8avài lần 07đều muốn 1phá cửa 3lao ra, nhưng 63chỉ có ethể tưởng d2tượng chứ ekhông thể 9thực hiện.

Kiếp 7btrước, e1nàng làm fchuyện gì fecũng đều 86thực hiện 37theo cảm 0tính, nhưng cccuối cùng bdlại không 9fđạt được 3gì cả.

Khi 66phát hiện d8mình được 9sống lại, 1nàng đã 94từng thề, fnhất định 4phải đổi 8sang một 1phương thức 1khác, nhất b0định phải 54sống cho 48thật tốt.

Nhưng 6một khắc 21này, trong 89lúc hai tỳ 86nữ đùa 47nghịch, 8lòng của 2nàng lúc 25nào cũng a8có dấu 75hiệu sụp a3lở.

Nàng 1một lần 2lại một 9lần bấu 9chặt hai 5tay, nàng fchỉ có 7thể mượn dđộng tác 55này để 84dời đi esự chú 8bý của mình, 30để bản 0thân bình a6tĩnh trở 58lại.

Cũng 9không biết 86qua bao lâu, 4giọng nói bcủa tỳ 65nữ vang 9dlên: “Được cdrồi, nữ 7blang có thể 1đứng lên dcrồi.”

Trần cbDung vô ý 7thức lên 8etiếng, nhìn 3qua gương 1đồng.

Vừa d1liếc mắt, a4nàng suýt 2bnữa nhảy 2bdựng lên.

Trong d9gương, trên 15mặt nàng dphủ một 8atầng phấn 5thật dày, fftrắng bệch 19chói mắt. 55 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 1hồng hồng 1ckia lại 3bị phủ 2thêm son bphấn trở bnên nhỏ 0cmà mỏng, 0về phần 0lông mày 2và tóc mai bthì bị ctu bổ tỉ 3mỉ quá cdmức. Ở 1btrên huyệt 5thái dương e5của nàng fdcòn dán 1hai cánh choa vàng d1nhỏ xinh.

Đây 9đâu phải 6là nàng? 2Chỉ sợ 1Vương Thất 1lang và Tôn 0Diễn nhìn fathấy cũng 99không nhận dra.

Trần dDung mơ hồ 0dnghĩ ngợi: edNữ lang 19bình thường 68trong thành 72đều trang ađiểm thành 02bộ dạng 62thế này, 2thật đúng a5là không chợp với 12mắt nhìn 31của mình. 27 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, b4nàng lại 9chịu đựng 1xúc động c0muốn chạy 0đi rửa 1mặt sạch csẽ, nhìn 79mình trong b2gương, nàng danhịn không beđược hỏi: 8b“Đây là ccách trang 54điểm lưu dhành trong 4thành sao?” 03Trong giọng 8enói lộ 03vẻ không d3dám tin.

Hai btì nữ thấy 09bộ dạng e3nàng ngạc 2nhiên thì 1ekhẽ nhíu ccmày, lắc 6đầu, trong 9đó một 89tỳ nữ e5trả lời: 02“Diện 0mạo của 3anữ lang fkhông tốt, d0phủ phấn avào vẫn 73thấy tục 4ftằng.”

Một 79tỳ nữ 2khác cười dnói: “Vẫn dchấp nhận cđược. 88 © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, eđi thôi, 1đi thôi.”






Chương 588: Vương a9Hoằng thưởng 2anàng một 97chậu nước 4trong

Khi 48Trần Dung fbngồi trên 7xe ngựa, 9csắc trời 4đã tối 1muộn, xe 69ngựa của 5dTrần Công 3Nhương đã 6rời đi.

Thượng dftẩu đánh cxe đi theo 42phía sau 0bxe ngựa 9của Trần dfVi, chậm 03rãi ra khỏi dbTrần phủ.

Buổi 96tối hôm 8nay trăng 3sáng ngời, e3thanh phong 6fnhư nước. 2f © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 60vén rèm 6xe, nhìn 7người đi c0qua đi lại 23trên ngã aftư đường, ftrong số 6eđó, không bít người 8quần áo 9tả tơi, 4clần này 2khi Tôn Diễn 6bphá vây 96thành Mạc 7Dương, cậu b9hành động ddquá mức afđột nhiên, 0có rất 74nhiều kẻ asĩ ngay cả 3hành lý 4đều không cmang theo, d4chỉ vội 55vàng chạy 1theo phía 34sau.

Đi e6đến thành 53Nam Dương, 8nếu ở 6trong thành 7có gia tộc f2còn có thể bcó ba bữa 02ấm no, nếu 02không có, etất nhiên 7fcuộc sống 96sẽ trở enên túng 9quẫn.

Tại a4thế đạo 7anày, thân 18phận như bTrần Dung 8có thể 3được gia 9ctộc bảo 1hộ quả 5thật rất 70ít.

Xe a3ngựa chạy 6tới Vương 8atrạch.

Gần 69đến đại 5môn của 5Vương trạch, 5edưới mái dchiên, trên 1cnhánh cây, 2hai bên ngã 7tư đường, 9nơi nơi eđều treo fđầy đèn 3lồng.

Cửa 6cchính mở drộng, ngựa d2xe như nước. 4 © DiendanLeQuyDon.comMột đám adnữ lang 7ctrang phục bhoa sức, 9từng chiếc 8cxe ngựa 4dhoa mỹ lăn b5bánh trong 33ban đêm 6yên tĩnh, 59giống như d9hoa thêu etrên gấm.

Xe b5ngựa ngừng 28lại trên f7quảng trường.

Trần c9Vi được c2tỳ nữ ađỡ xuống, 8ebước về ephía có e6tiếng sanh 6nhạc, bước aachân nàng 70ta hơi vội afvã hấp d6tấp, hai amắt sáng 8ngời dị 19thường.

Khi 48Trần Dung 72đi đến 0bbên cạnh 34nàng ta, adTrần Vi f6cũng không 5dchú ý, nàng 18ta chỉ trơ 6bmắt nhìn 9trong điện, 6amôi mím 3chặt, đôi 15tay được e4tỳ nữ f8nâng đỡ 81vì khẩn a6trương mà 0có chút 25cứng đờ.

Trần 0Dung nhìn 4nàng ta, dchậm rãi c5thu hồi 7ánh mắt.

Lúc 43này, Trần dCông Nhương 7được mấy b1sĩ phu vây 2quanh bước 0nhanh vào 4trong điện.

Trần 01Dung cũng abước nhanh ahơn theo 0sát phía 9sau, đi vào 5bên trong.

Vừa e0vào đại 65điện, mọi 58người, 1bao gồm 2cả Trần 6Dung, đều akhông tự echủ được cnhìn về 8phía chủ 4tháp. Nhìn dvề phương 1bhướng đó, 4dlần đầu btiên Trần 8eDung hiểu 5được hàm 8nghĩa vẻ 5fvang cho kẻ 3ehèn này. f3 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 3đèn đuốc 16cũng chỉ 8là đèn 0đuốc, rõ 81ràng khắp 46nơi đều 7flà kẻ sĩ 6bphong lưu 89y phục chỉnh 75tề, nhưng 3ở chỗ eđó lại b6đặc biệt 77sáng ngời, 1sáng ngời 8đến bỏng 6mắt, sáng 7ngời đến 8amức khiến 7btất cả emọi người d7cũng không 0khỏi tự 6cchủ nhìn 5lại…… bỞ chỗ 93đó, có 7Vương Hoằng.

Trần 99Dung thu hồi aánh mắt, 5đi theo phía 3sau Trần cCông Nhương, 89có mấy 5tháp sắp 23xếp ở fvị trí 62thứ ba bên 34trái, nàng 1chọn một 71góc tối aarồi ngồi e4xuống.

Sau 8khi ngồi 8xuống, ánh 4fmắt của 96nàng lại fchuyển về aphía Vương 51Hoằng.

Nam 90nhân này a1cho dù là 9lúc nào 6nhìn thấy 4fchàng thì 19chàng vẫn 48luôn thanh 9ephong lãng enguyệt như fthế, tựa 2hồ mọi 77phiền não, aồn ào náo 2động trên a0thế gian d0đều không 5liên quan 3dđến chàng.

Trần 0Dung nhìn 2ngắm, ánh 20mắt có 2echút thất 0thần.

Đúng 97lúc này, e8Vương Hoằng 4thản nhiên dcười, nhấp bmột ngụm brượu, ánh ebmắt liếc avề phía 9Trần Công 5Nhương, 3cũng liếc f9về phía 00nàng.

Khi c8ánh mắt 52chàng chuyển 9tới trên 74thân Trần 1Dung thì arõ ràng dgiật mình, dtừ từ, 5chàng vung 6tay phải 1lên.

Một fngười bước e3nhanh đến 68gần, cung 6kính hỏi: c6“Lang quân 33có gì phân ephó?”

“Mang 20một chậu fanước trong 6đến.”

“Vâng.”

Chỉ 6chốc lát, 5bngười kia ebưng chậu 5nước vào, fđi đến 6phía sau 3Vương Hoằng.

Nhìn e3người đó, 39Vương Ngũ 94lang tò mò 88cười nói: db“Thất alang muốn blàm gì vậy?”

Vương 8Hoằng chỉ dcười.

Chàng 2bchậm rãi b4chỉ về ddphía Trần 86Dung, thản c0nhiên nói: 28“Đưa cho e6nữ lang 3kia.”

Hạ 7nhân đáp: 3“Vâng.”

Hắn 4fta bưng chậu 4nước đi 9về phía 1dTrần Dung.

Phải 80biết rằng, efVương Hoằng fvốn là fdtrọng điểm 4chú ý của dkẻ sĩ, 50tuy rằng cchàng không 67nói to, động 1tác cũng 35tầm thường, 42nhưng mọi 58người đều 6anhìn về d1phía chàng, 4cũng nhìn b9người đang dbưng chậu bnước kia.

Trước 7mắt bao engười, 1fhạ nhân 3dbưng chậu 4bnước bước eeđến trước 2amặt Trần 82Dung. Hắn 4ta đặt acchậu nước bbxuống bên 1cạnh nàng, 7nói với 0giọng ôn 6hòa có lễ: 11“Nữ lang, dđây là 9dlang quân 2nhà ta thưởng!”

Một 1lời thốt 86ra, mọi eaánh mắt bđều nhìn bvề phía dTrần Dung.

Ngay 3lập tức, btrên gương dmặt đầy 1phấn trắng 9acủa nàng 9ctrở nên 1đỏ hồng. f0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà ephấn trên 0mặt nàng 5aquá dày, csắc đỏ bccũng không 7hề lộ era, chỉ 14có từ vệt 2đỏ lan atừ cổ 7nàng kéo adài tới 20trước vạt cáo che ngực.

Nàng 0emím môi, cmột hồi 81lâu mới 56thấp giọng 0trả lời: 23“Đa tạ 8lang quân 45nhà ngươi.” a3Nếu lắng bnghe cẩn 16thận, dường 6enhư câu dnói này d2bật ra từ 21giữa hai 3kẽ răng.

Mọi 28người đang dnhìn nàng c7chằm chằm.

Lúc cnày, tất 9cả mọi 0người hiểu 34được ý 0tứ của fVương Hoằng.

Đương 9nhiên Trần fcDung cũng echiểu được f3ý tứ của 4chàng.

Nàng fcchỉ do dự 3một chút 08rồi đặt 5đôi tay bcnhỏ bé 04vào trong 6chậu nước: 32Xem tình 61hình này, 6enếu nàng dekhông làm btheo ý của 0Vương Hoằng, 79chỉ sợ 74đoàn người 6vẫn sẽ 5nhìn nàng fnhư thế.

Sau 9khi tay đặt 0vào trong 8chậu nước, fTrần Dung 74hứng nước abtrong, táp 94lên mặt cmình.

Trong fđại điện, d6ở trước 1mắt bao bngười, 7khi nàng afbất đắc 70dĩ rửa 06mặt, Trần bCông Nhương 63nhíu mày, c2hắn hỏi 0fhạ nhân 71bên cạnh: ca“Ai hóa 8trang cho anàng như avậy?” 5Giọng nói dvẫn ôn 7hoà hiền ahậu, nhưng 7ý bất mãn bkhông cần 47phải bàn 95tới.

Hạ 63nhân kia 5thấp giọng 2trả lời: 8d“Là thê b4tử của bTrần Nguyên.”

Trần abCông Nhương dhừ nhẹ d6một tiếng.

Khi 7dTrần Dung brửa mặt, b5một bên dTrần Vi 8còn có mười 36mấy nữ 7lang ngồi fbở các góc 9đều có 49chút đứng e2ngồi không dyên.

Các e0nàng thỉnh 68thoảng vươn ftay xoa xoa 22mặt mình, 9do dự thật blâu, sau 84đó từng 1người lặng d4lẽ rời edđi.

Sự ebiến hóa 23của chúng 04nữ đều c0lọt vào 20mắt của 6fVương Ngũ 8lang, hắn cnhìn quanh 4khắp nơi, 01thì thào f2nói: “Chỉ 00là một 5chậu nước, 0ctoàn bộ 4thành Kiến 3Khang đều 57sẽ bị eảnh hưởng!” d8Trong giọng 5nói của 5hắn, hoặc 5fnhiều hoặc aít có hàm 3chứa ghen a6tuông.

Lúc 2này khi Vương caNgũ lang 9nhìn về 9phía Trần deDung, ánh amắt vẫn a8rất phức ftạp, nhưng 9mà không 7dcòn lửa enóng như 5ctrước kia 21nữa.

Chỉ 9chốc lát, 6fTrần Dung ađã rửa 3sạch mặt 3không còn achút phấn dson.

Hạ dnhân bưng cachậu nước 1đi.

Ánh 5fmắt mọi f3người vẫn a4khóa chặt 6trên mặt, 0trên người eanàng, trong 46điện vang clên tiếng 1nói nhỏ, 5fđều là 3một ít 15sự tích 65về nàng.

Trong fđủ loại bánh mắt, c4Trần Dung 8vẫn cúi a4đầu, lúc 0này, một 7ahạ nhân 2khác của 24Vương gia 08đưa tới d6khăn mặt 0sạch sẽ etẩm hương, 67Trần Dung 9tiếp nhận, 2lau sạch 0giọt nước 27trên mặt 9đi. Tiếp 1theo, một 64tỳ nữ 1khác cầm 26gương đồng 1đến đặt atrước mặt 4nàng, rồi dđi ra phía 0sau Trần 1Dung, ngay 59tại trong 4bđại điện 6bchải lại 75tóc giúp anàng đến 1khi mái tóc anàng chỉnh 0tề, có elọn suôn 05mượt rủ atrên bả 29vai, chúng 13người hầu 5amới thối 4lui.

Lúc b7này, tổng 7ecộng chỉ 6tốn hai 2fkhắc – 46trước yến 7hội, chỉ cavì trang 1điểm cho cnàng mà 9trì hoãn ahai khắc!

Nhóm 27người hầu 48vừa lui 95xuống, tiếng 3sanh nhạc 1vang lên, dmột đám 26tỳ nữ 9dbưng rượu 3bthịt, bắt b8đầu thướt ftha đi vào.

0ánh mắt a9của mọi 1người rốt d0cục cũng 6cdời khỏi 36Trần Dung.

Đến alúc này, 0Trần Dung b0mới hít 8emột hơi 11thật sâu, dnàng mở 80to mắt, eoán hận 5fnhìn nam 2nhân đang 4cười nói c4vui vẻ trên 9chủ tháp fkia, trong 98lòng vừa aủy khuất 5vừa tức 1agiận, lại clà ngượng 4engùng.

Rượu cethịt dâng 35lên chưa cđược bao 1clâu, chúng 64nữ lang dcũng đã 28trở lại, adcác nàng 9chiện tại 4dcũng giống 9enhư Trần 75Dung, phấn 68trên mặt d3được rửa bsạch, tóc dcũng chải d5lại, khẽ c2xõa trên c7bả vai.

Trần 44Vi cũng vậy.

Nàng 82ta vươn ftay che mặt alại, nhìn efda thịt bTrần Dung etrong trắng 53lộ hồng 0bsau khi rửa cmặt càng aathêm trơn 5cbóng, thì 8hỏi với 2giọng hơi 8ađố kỵ: 51“A Dung, 7mặt của fcta có xấu 9blắm không?”

Trần 9fDung nhìn evề phía 5nàng ta, d9trong ánh efmắt chờ 7mong của a0nàng ta, 83nàng lắc e9đầu, nhẹ agiọng trả 0lời: “Không b0có, thật 2sự thanh dmĩ.” Trần a9Vi mừng 2drỡ, vội 4vàng ngẩng e6đầu lên, etràn ngập 2tự tin đánh 4dgiá nhóm 07nữ lang bbốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23634
Được thanks: 18943 lần
Điểm: 9.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương c589: Nhắc 6lại hôn 4fsự

Lúc 4này, nhóm 09tỳ nữ eVương phủ e5bắt đầu 0vội vàng 1ebê bình 4dphong ra che 0dchắn cho 3acác nữ flang.

Bình 0bphong vừa 9ddựng lên c8bốn phía, 1Trần Dung 3thở dài 0enhẹ nhõm, 0avừa rồi 5ánh mắt 5ủa mọi 39gười sáng 5buắc làm 70ại nàng 06hông được 2ự nhiên.

Nàng 1úi đầu, b5ầm lấy 3fy rượu, 7nhấp một 00ngụm nho cnhỏ, vừa 52uống vừa 2cngắm nhìn c8bóng người 5mơ hồ của fVương Hoằng 0ephía sau 1bình phong.

Đúng dlúc này, 4ở cửa 22điện trở fnên ồn 7cào, chúng 9kẻ sĩ đều 10đứng lên, cangay cả 7dVương Hoằng 5bcũng vậy, 5tươi cười 0đi ra ngênh d2đón.

Trần 3Dung ngẩn 02ra, bên cạnh c3Trần Vi 06vui mừng 6kêu lên: 0b“A, chàng fđã đến.” 9eBởi vì 9khẩn trương, fgiọng nói f0của nàng 3ta hơi run frẩy.

Nhiễm 6Mẫn đến frồi ư?

Trần eDung quay dđầu nhìn dlại.

Xuyên 7fqua bình 66phong, nàng achỉ có 65thể nhìn 49thấy bóng engười mơ 9hồ bước bdnhanh mà 5đến kia, ftrong ánh fđuốc phiêu eddiêu, dáng b7người y b8cao lớn canhư một c6ngọn núi.

Cùng 2Vương Hoằng 9làm bạn, 75Nhiễm Mẫn 33vừa trầm 9giọng nói 52chuyện vừa 7đi nhanh 99về phía 5trước.

Chỉ 01chốc lát, 1y đã ngồi 9xuống mấy 30tháp ở 33phía trước 7Trần Dung.

ccNhiễm Mẫn 13đã ngồi 3xuống, chúng 41sĩ tộc 2vẫn còn 0vây quanh 46y, trong tiếng 83ồn ào náo 7fđộng, Trần 9fCông Nhương d0cung kính d4đứng lên, 4hắn hướng dtới Nhiễm 1Mẫn vái bchào thật asâu, cất dcao giọng 4nói: “Nam 64Dương an enguy, may 1mà có tướng 4quân. Tướng 2quân có 9thể tiến a5đến, mọi 2người trong cbNam Dương b7thật sự clà vui mừng.”

Trần c2Công Nhương fđức cao 7vọng trọng, 4hắn vừa 0mở miệng, 62mọi người eđều yên atĩnh lại.

Dưới 96ánh mắt 0chăm chú 6của mọi 5người, dcNhiễm Mẫn 0cười cười, 9fgiọng nói 1của y có 5chút mỏi 07mệt cùng 94khàn khàn: 9“Công cần 00gì nhiều alời?”

Trần 60Công Nhương 4ha ha cười fnói: “Đúng, 6đúng cần 1gì nhiều fblời, cần bgì nhiều 8lời? Tướng 05quân đã fsớm sáng detỏ trong 0dlòng.” 5Hắn vung btay áo dài, 0ngồi ở 2lại tháp bcủa mình.

Lúc 15này, Trần 1Vi dựa vào 53gần Trần 6Dung, khẽ 1bnói: “A 94Dung, tim e4của ta đập 1thật nhanh.”

Trần 3Dung nhìn a1chằm chằm dnam nhân edcao lớn b2hiên ngang 01kia, cười ccười, chậm 60rãi nói: c9“Tỷ tỷ, 8bối rối bekhông có f4ích gì đâu.”

Trần 0aVi đáp nhẹ 2một tiếng, 1dnàng ta thì c6thào nói: 2e“Muội 12thì không 2ehoảng hốt erồi. Lần 4trước khi e1chàng gặp d9ta, ta biểu 1hiện không 74tốt, cũng dekhông biết 8chàng có athể không 9bao giờ 95thích ta 5nữa hay bkhông?”

Vấn 2cđề này, c0Trần Dung fkhông thể e2trả lời, 4bnàng cũng 57không muốn 7trả lời.

Nàng 5chỉ nhìn 44ngó bên e1cạnh Nhiễm aMẫn, thấy dtrong số bcnhững người 99đi theo y 9cũng không 4có bóng cdáng của aTôn Diễn, 1ctrong lòng 31có chút fthất vọng.

Lúc 4này, quý 8tộc có 9thân phận 5đã tới cđầy đủ. 79 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng fnhạc, nhóm 0tỳ nữ bmặc hoa 2cphục đi fevào, dọn c5rượu thịt 8atrên tháp 06của mọi engười.

Khi fmang rượu 0thịt lên 8etháp của cTrần Dung 1và Trần 06Vi, mấy dbình phòng 72vây quanh 40các nàng 2không thể 78không bị 82dời đi.

Trần ccDung vừa 5mới ngẩng 64đầu thì 21cùng với 1Trần Vi 4dđón nhận 0ánh mắt 2của Nhiễm 54Mẫn. Trong 1đèn đuốc cesáng trưng, 84ánh mắt 9y sắc bén 9enhư đao, eechỉ liếc 6mắt một 8cái, Trần 6Vi theo bản 0năng co rụt f1lại, khuôn 1mặt nhỏ 8nhắn xấu 6hổ đến 72đỏ bừng. b © DiendanLeQuyDon.comVề phần fdTrần Dung, 5cũng bị 4y trừng a9mắt mà drùng mình.

Đảo 8amắt, bình 01phong lại 4dvây quanh, 5nam nhân 6cũng dời 4tầm mắt.

Chỉ 1thấy Vương b7Hoằng ngồi 4trên chủ 62tháp đột e1nhiên bưng crượu, bước 21đến bên 6cạnh Nhiễm caMẫn, chàng 52không chút 0ckhách khí bgiơ tay lên, 2dnói: “Dời datháp.”

“Vâng.”

Trong 4ctiếng đồng 3ý, hai người c8chuyển tháp f4của chàng 5đặt đối fdiện với 1Nhiễm Mẫn.

Sau 2khi Vương fHoằng ngồi 26xuống, chàng 5giơ lên f4ly rượu a4cười nói: 2a“Lúc này 4nếu không 17nhờ có 8chai ngàn 61nhân mã 07của tướng ecquân, Vương 4Hoằng đã 19chết ở 2thành Mạc dfDương rồi. 0 © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu fcmạng suốt 33đời khó 3dquên, mời e4uống cạn 93chén này.”

Dứt 9lời, chàng 8ngửa mặt 1elên uống 93một hơi 78cạn sạch.

Nhiễm 0eMẫn ha hả ccười, y 8dbưng lên bly rượu, fcũng uống 7fmột hơi 6cạn sạch.

Sau 51đó, Nhiễm faMẫn nhìn d7Vương Hoằng cchăm chú, dđột nhiên f7hỏi: “Lại 76không biết, 9vì sao Mộ 4Dung Khác 4kia nhất 56định phải bccó được 0đầu của 70Thất lang?”

Giọng 1của y không 61nhỏ, trong dkhoảng thời 7gian ngắn, 1vô số cái aeđầu xoay fqua đây, fađại điện e4vốn huyên fnáo giờ dđây cũng 9yên tĩnh 0flại. Mỗi 8bngười đều fđang chăm dchú lắng 3nghe đối 38thoại của bbọn họ.

Vương 4fHoằng cũng ccười, chàng 6thản nhiên 1nói: “Lòng c5dạ của 7gã hẹp ahòi, thua cnhưng không 0chấp nhận 20nổi mà afthôi.”

Lời ebnày vừa 6nói ra, tiếng f9nghị luận anổi lên ebốn phía.

Nhiễm 42Mẫn cũng 0kinh ngạc 80hỏi: “Thua dnhưng không 86chấp nhận 1nổi? Làm 41sao đệ 5fcó thể dcùng gã 86giao tế 9qua mà biết?”

Vương d0Hoằng cười 7mà không 9đáp.

Thấy 6chàng không 4muốn trả 3lời, Nhiễm dMẫn lại e8ha hả cười, 0y rót cho b0mình và 21Vương Hoằng e7một ly rượu, e2nói: “Đến 2cđây, lại 4blàm một 07chén.”

Bọn 5họ uống 1rượu, Vương fNghi trên 1echủ tháp 0athì nhíu 96mày, hắn 1akhinh thường 81liếc mắt bnhìn Nhiễm 3eMẫn, hỏi e0xung quanh: e3“Sao Thất a1lang lại 64giao hảo evới tên a0thất phu eenày?”

Bọn 12người hầu 5angẩn ra, 9một hồi e7lâu, kẻ c2sĩ trung 5niên vẫn c8đi theo Vương fHoằng kia 4amới nhẹ 5giọng đáp: f“Thất 1alang là người 41luôn thích dlàm theo 0ý mình, 92công cần d6gì quản 7nhiều?”

Những 8elời này 46có chút 17không khách 3dkhí, Vương aNghi liếc 03nhìn kẻ 4dsĩ trung d9niên kia aamột cái, dthấy tuy e1rằng kẻ asĩ cúi đầu 1enhưng không 9hề sợ 4chãi, hắn 5không khỏi 0bhừ khẽ 5drồi nói: 4“Chỉ là 2cmột nô dbộc của 4người Hồ, c6Thất lang 9giao hảo cvới y đúng 37là làm nhục 0thân phận.” 9Nói thì fnói như fthế nhưng 1giọng của 1fhắn vẫn 20thấp xuống, 3từ đầu fđến cuối fđều không 9để Nhiễm 5Mẫn nghe aathấy.

Lúc f9này, nhóm 4sĩ tộc 96ngồi đầy ftrong điện 48bắt đầu cdgiơ ly rượu 3đi quanh 94một vòng. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng b8ồn ào cười eđùa, Trần aCông Nhương a9vẫn ngồi 6etrên tháp 0của mình.

Nhiễm 8Mẫn và c6Vương Hoằng fbngồi phía 9ctrước hắn 39lúc này 01đã cùng 2đi ra.

Trong atiếng tiếp 84đón của d3mọi người, 2fTrần Công 1Nhương tươi 68cười khả 0cúc, nhưng 2evẫn không a2đi về phía dVương Nghi. f © DiendanLeQuyDon.comMột hạ 7nhân tiến 1đến phía 7sau hắn ekhẽ nói: 5“Lang chủ, 0vì sao không 9đến nói dmột câu 33với Vương 6acông?”

Trần 37Công Nhương dfvà một 4tộc trưởng c1sĩ tộc edđối ẩm emột chén, 2ôn hòa trả 4lời: “Nói 4ecái gì?”

Người ekia ngẩn b4ra, hắn d9ta liếc 9nhìn Trần 63Dung một 9cái, nói: 0“Tối hôm 5qua, không 5phải lang b4chủ đã 2đáp ứng 2yêu cầu 7của Trần 1Nguyên rồi 23sao? Giờ 2phút này c6Thất lang 21không ở 37đây, bên ccạnh Vương 1fNghi không 9có ai, đúng b5lúc có thể f9nhắc tới 7fnữ lang 50A Dung mà.”

Trần 02Công Nhương dbuông ly 5rượu, hắn f7từ từ 0nói: “Vương 5Tác, ngươi 15đã nhận 7bao nhiêu blương thực ccủa Trần cNguyên rồi?”

Người e2tên Vương 85Tác kia cả 35kinh, đảo dmắt hắn cata bối rối, 7ấp úng b7sau một 7flúc, hắn 40ta nhẹ giọng 62trả lời: d“Một túi e1lương thực.”

Trần 7Công Nhương dgật đầu, dôn hòa nói: 03“Ngươi 83mới cưới 4một tiểu 5thiếp, tiêu adùng thiếu 9thốn cũng 7flà điều dbình thường.“

Lời 57này của fhắn thập 80phần ôn cfhòa, nhưng 9fVương Tác 2kia đã là cmồ hôi 02chảy như bfmưa, mặt ahắn ta trắng d0bệch, run 2giọng nói: 4“Vương d1Tác không 02dám, lang 2bchủ, Vương 29Tác cũng fckhông dám f9nữa.”

Trong 4ánh mắt 48vội vàng 97khổ sở 29cầu xin 4tha thứ 66của hắn 07ta, Trần 9Công Nhương 4bvẫn nói 9ebằng giọng 9hòa hòa 4fkhí khí: 71“Vừa rồi 8không phải ffVương Thất c7lang đã btặng cho 4nữ lang fA Dung một 82chậu nước 83sao? Chứng 09tỏ cậu cấy coi trọng 7enữ lang dnày. Dưới 5etình huống 8enhư vậy, 3fta nhắc 1lại việc 7tặng A Dung fcho Vương 65Nghi không 5fnói tới 0Vương Nghi 02sẽ không 26thu nhận, 9mà ngay cả 2Thất lang acũng sẽ 8bghi hận 23với Trần aPhủ chúng 4ta. Trần a5Nguyên kia 49vốn là f6người nông acạn, tính 71cách cũng a5nóng vội, e2lời của 6đệ ấy, 2về sau đừng d9nghe nữa.”

Vương 0Tác nghe f0vậy, vội 4vàng đáp: 0a“Vâng, 6vâng, lời 4của lang f2chủ rất b1đúng.”

Lúc 4này, Vương dNghĩ đã 1đứng lên, 0đại diện fcác gia tộc 6cđều nhanh d4chóng đi 3lên. Trần fCông Nhương cccũng cầm 1ly rượu 7đi qua.

Vương 3Tác nhìn adbóng dáng 3của hắn, 0alại vươn aetay áo lau d5mồ hôi atrên trán, 15biểu tình 1vẫn lo sợ.

Đối a8thoại của fbọn họ, aTrần Dung 32và Trần d4Vi ngồi 5eở một 5góc cách ectận mấy 4tháp nên 2không hề 2nghe thấy.

Trần 54Vi hoàn toàn 4đắm chìm 6trong suy 3nghĩ của 6mình, nàng cata lại dựa f4về phía 3Trần Dung, fnhìn nàng, 9ehỏi với 5vẻ bất 6ban: “A Dung, 8muội bảo d5ta đến 7lúc nhìn 0athấy Nhiễm etướng quân 0bthì phải enói gì với 5chàng đây?”

Lúc 49này, nàng 7ta đã dời abình phong 98của mình 09và Trần 2Dung đi, 4dcũng chuyển 5tháp tới 6gần Trần abDung.

Trần 8Dung đối 96mặt với bánh mắt b7cầu xin 7của Trần 0Vi, cười fcười, tươi 11cười này dcó chút 9giả dối.

Nàng arũ hai mắt, 12lắc đầu 96nói: “Ta b7không biết.”

Ba e2chữ vừa 03thốt ra, 93Trần Vi 8có chút bdtức giận, 9nàng ta vội 67vàng nói: c3“Không 8phải muội 5là tri kỷ 7của chàng 2dsao? Sao lại 4không biết?” 5Giọng của fTrần Vi 3avừa vang 8lên, Trần 7Dung nhìn 4anàng ta, ednghiêm túc d1nói: “A cVi, hai chữ 6tri kỷ, f1cũng không 0phải là batùy tiện 4fthì có thể cnói ra. Ta 1và Nhiễm 8tướng quân, a1nam nữ khác 6biệt, địa c2vị bất cđồng, dù fthế nào 7cũng không d9thể trở dthành tri 05kỷ. Tỷ 1fnói như 3vậy, chẳng 9cnhững với 75Nhiễm tướng 1quân, ngay c9cả với 96ta, cũng b3sẽ khiến 1bthanh danh 4bị tổn 7hại.”

Trong 71giọng nói 9bcủa Trần 5Dung hàm achứa nghiêm 26túc cùng akiên trì, 7Trần Vi 3ckhông khỏi 4ngẩn ra. 2c © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 27nàng ta lại 4đỏ hốc 10mắt, mím a5môi, nói 9với vẻ 7oán hận: cd“Kể cả 3muội không cnói, ta cũng cbiết nên 94nói chuyện fvới chàng 22thế nào.” fDứt lời, c0nàng ta tức 59tối xoay dngười đi.

Đúng 3lúc này, 1giọng của 3Trần Công 15Nhương từ 3một bên ftruyền đến: a“A Vi.”

Trần 57Vi vừa nghe c2thấy thì 2anhanh chóng 5quay đầu 74lại, đáp: c“Dạ.”

“Đi 4theo ta đi.”

“Vâng.”

Trần cVi đáp ứng 59một tiếng, e3run run đứng 0elên, nàng deta vừa dời 6bình phong, acũng không fbiết nghĩ 21tới cái 7cgì, tay phải 6dduỗi ra, ddđột nhiên bkéo lấy 5ống tay cáo của 59Trần Dung.

Nàng ata cầm tay cTrần Dung, ftrông mong 4nhìn nàng, 87cầu xin: 0“A Dung, 2fđi cùng c7đi.”

Lúc 4này, Trần 8Dung thực 9sảng khoái efgật đầu, 5alên tiếng 5trả lời 1bđứng dậy.

Hai 1nàng dời 9bbình phong, 74đi theo phía 6sau Trần 4Công Nhương.

Trong 8tiếng ồn 70ào cười b7đùa, dòng 6người như e5nước, Trần b5Công Nhương 8thong thả 81khoan thai, 5dchậm rãi 7đi về phía btrước.

Lúc eđi ra cửa 6điện, bước 9flên bậc bthang, ở 4chỗ dòng 1engười thưa 93thớt, Trần 39Công Nhương 31lắc đầu, a4than nhỏ 4với Trần dVi: “Hôn bnhân đại dcsự, vốn 4là trưởng 8bgiả thương enghị quyết f3định. Tiểu 62bối các afcon mới dchỉ gặp 89nhau một 7lần rồi 00lại xa cách. 37 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà eNhiễm Mẫn fdtính tình 8lỗ mãng, belại ra đi 1vội vàng, 26ta làm bá cphụ, cũng efchỉ có a6thể thuận 68theo y, không 8có cấp 52bậc lễ f9nghĩa.”

Khi 24hắn nói bchuyện, ekhuôn mặt 6dnhỏ nhắn 23của Trần eVi đỏ đến 47mức như dmuốn chảy 42máu, hai b8chân nàng 4ta mềm nhũn, e5vội vàng b8dựa vào 9Trần Dung, 7nàng ta đáp 3fgiọng nhỏ ecnhư tiếng b7muỗi vo 00ve: “Vâng, 0hết thảy 7do bá phụ 3quyết định.”

Trần 2Công Nhương 9ekhông quay 3lại, nghe f8thấy nàng 7ta trả lời, 9echỉ khẽ 0cgật đầu.

Đi c3được vài fchục bước, ecTrần Công 8Nhương chuyển 7hướng về ephía căn ephòng bên ctrái kia.

Trong aphòng đèn 6đuốc sáng 9atrưng, người aeđến người 2đi, khi bọn engười hầu eđối mặt c6với Trần 93Công Nhương ađều nhất ftề khom 50mình hành f0lễ.

Trần 6Công Nhương 5thong thả c3khoan thai dbước vào 5trong phòng.

Trong 2phòng sáng cbsủa, Trần 3dVi vốn khẩn 2trương ngay 46cả hô hấp 2cđều ngừng dlại, vừa e6thấy phòng bnày trống 14không thì 8không khỏi 9thất vọng 4thở ra một 91hơi.

Tiếng cahít thở 0này hơi 3lớn, Trần 3Công Nhương 2không khỏi 2quay đầu 0aliếc nhìn 31nàng ta một 1cái, từ 34từ nói: b2“Một nữ 3lang sĩ tộc, 11cử chỉ 6aphải ung 25dung, gặp d1sự bất 0bloạn mới afđúng.”

Đây elà giáo f0huấn.

Trần 3cVi vội vàng 42thi lễ, 7cúi đầu 9đáp: “Vâng.”

Trong 34đèn đuốc, 0vẻ mặt 4nàng ta kính ecẩn nghe 00theo, nhưng b4sự chờ cmong cùng 4xuân ý vẫn 7ekhông thể f6che giấu.

Trần aCông Nhương a1nhìn Trần 8Vi như thế 5thì không 7khỏi nhíu 1emày.

Ngay 9lập tức eehắn lại 14giãn mày bra, Trần 9fVi cũng không cchú ý tới 4sự thay 7fđổi này.

Trần 3cCông Nhương 3bước đến 20vị trí echủ tháp, 0ehắn chậm 23rãi ngồi dxuống, vung ctay áo dài, enói: “Đi 3mời Nhiễm d1tướng quân 6eđến đây.”

“Vâng.”

Khi 5người kia enhanh chóng 34rời đi, 2Trần Công 46Nhương lại d4thở dài 7amột hơi, 15trong lúc 72Trần Vi bkhó hiểu, a0chăm chú anhìn hắn, d2hắn vô 7lực nói: d“Hoang đường 4như thế, 5không phải bcưới thê 1sao? Người 35xuất thân a5là gia nô 7fngười Hồ dlại không 8biết nặng enhẹ.”

Đối 76với Trần c2Vi mà nói, e4chỉ cần 9Trần Công 0fNhương không 8có ý hối bbhận, nàng bta đã cảm 3thấy thỏa b0mãn, lập 65tức nàng d8ta khẽ thở amột hơi.

Lúc 0fnày, nàng a8ta liếc bmắt một 7cái thấy 9Trần Dung fđứng ở f3một góc, eliền kêu 7lên: “A 87Dung, muội 4đến đây a7làm bạn ebên cạnh 0ta.”

Trần eDung đáp 18nhẹ một atiếng, đi 8evề phía 96nàng.

Trần 4Vi kêu to bkhiến Trần 6Công Nhương 74quay đầu d5lại, hắn 2anhìn Trần 5aDung chăm echú, đột dnhiên hỏi: a7“Con là 1A Dung?”

“Vâng.”

Trần 1Dung thi lễ.

“Tiến 94lên đây.”

“Vâng.”

Trần aaDung tới 22gần, cách e9Trần Công 2Nhương chỉ 15có ba bước 84mới dừng 5chân, nàng 03cúi đầu, 1trong lòng 4bất ổn 98tùy ý để bTrần Công 66Nhương đánh 8giá.

Trần 8Công Nhương 3nhìn nàng 86nửa ngày, 8ôn hòa nói: 2c“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh bmắt cùng 3biểu tình fcủa Trần 1Công Nhương 8ađều vô 3fcùng hiền 7lành: “Con avà Vương cThất lang 6đã tự 8định chung a4thân rồi 4sao?”

Tiếng 7nói vừa 14dứt, Trần 03Dung lập 7tức đáp: 2“Không 8có.”

Cảm 5giác được ecmình trả bblời quá 3rõ ràng 33lãnh tình, 0eTrần Dung 10cúi thấp 3đầu đến 0tận ngực, f0nàng nhẹ 3giọng nói: 8“Nam nhân bnhư Thất dlang làm 7dsao có thể 6cùng A Dung 7tự định d6chung thân?”

Trần 3Công Nhương 5gật gật 4đầu, ôn ddhòa nói: 98“Con hiểu 4dđược điều d2này là tốt 44rồi. A Dung, 80vậy bá 4phụ hỏi dcon, cậu eta đối c6với con 4có gì thân bmật quá 51mức hay 7không?”

Thân 0mật quá 2mức ư? d3Có nghĩa 8là hỏi 6Vương Hoằng e2có từng 04vô lễ với 8nàng không.

Khuôn 7fmặt nhỏ 1nhắn của 40Trần Dung dđỏ lên, 7nàng không 0khỏi nghĩ 1tới nụ 5hôn kia, ccòn có hai alần ôm 72ấp, nhưng ccmà trong 9miệng nàng e3vẫn trả 3lời với evẻ kính acẩn mà aecẩn thận: 4“Thất 0lang là chính dnhân quân 1tử, sao dccó thể 1làm như 9vậy được?”

Trần 8fCông Nhương 9anghe thấy 4nàng trả 8lời, thần 3esắc không 7thay đổi, 5chỉ cười dcười.

Hắn 6lại hỏi: a“Vậy A 2aDung có bằng elòng hầu 1hạ cậu bfta hay không?”

Lời 1này vừa 5fthốt ra, fTrần Vi 3ở một 7bên không 55khỏi thốt 2ra tiếng 28sợ hãi b8nho nhỏ, 8tiếng kêu 56vang lên, 5nàng ta dùng 6dtay áo che 33miệng, hai 14mắt mở e0tròn xoe, 63không hề achớp mắt dnhìn Trần 50Dung và Trần a7Công Nhương.

Sắc amặt Trần 9cDung không d0thay đổi, 44nàng chỉ 2cúi đầu, cgiọng điệu 3ctrả lời 46vẫn kính 1cẩn nhu 03thuận: “Mặc 65dù Thất clang rất 0dtốt, A Dung fcũng không 42muốn làm 5athiếp cho a1người khác.”

Nghe 83thấy câu e6trả lời 72này, Trần 3Vi nhịn fakhông được ckhẽ hừ dbmột tiếng.

Trợ 7thủ đắc 2lực nhiều 9năm đi theo febên cạnh 5fTrần Công eNhương lúc aanày cũng 55quay đầu, f3nghiêm túc fnhìn về a5phía Trần 9aDung.

Trần 4Công Nhương 2trầm ngâm 14một hồi, 7thở dài amột tiếng: d9“Hài tử 1bnày lại dbngây thơ 21như thế!”

Hắn elắc đầu, 8đã mất f0đi hứng c7thú nói 98chuyện với 7fTrần Dung. b © DiendanLeQuyDon.comVừa mới ecvẫy tay dbbảo nàng 4dlui ra, ngoài 9acửa truyền 1đến một 3cgiọng nói 0dtrong trẻo: 4“Lang chủ, d0Nhiễm tướng bfquân đến.”

Trần 5Công Nhương abtươi cười, 6đứng lên, fnói: “Mời 2y tiến vào.”

Giọng 6của hắn 0vừa vang 6lên, Nhiễm 9dMẫn đã e1nhanh bước bvào.

Ngay b9tại một 1khắc khi 7fy đi vào, 0Trần Dung e0lui về phía a3sau một 04bước, che 3dgiấu bản bthân ở 5dtrong bóng 3đêm.

Lần 5này Nhiễm 42Mẫn rõ 6ràng gầy 10hơn một bfchút so với 1trước kia. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù egầy đi, 61ngũ quan clập thể 33tuấn mỹ, fánh mắt afsáng ngời anhư đao d9của y vẫn 6tản ra hàn 3quang khí 7thế bức a7người. 4a © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước d1vào, toàn 7bộ không dkhí trong aphòng giống a9như bị 6rút đi hết, 9một loại 1khí uy áp 1fcùng với 1dsát khí f9dày đặc fập đến.

Với 9Trần Dung, 76nàng biết e5đây chỉ 10là y vô 1ý thức 2phóng xuất 8buy áp, kiếp 3trước, 67so với khí 1thế đáng 2esợ nàng b0đã từng 2trông thấy 0cũng không 1là gì. Nhưng 8Trần Vi 06đứng trước danàng thì bmặt trắng 6bệch, ngay 1dcả Trần 7Công Nhương 1và mấy aengười kia, 8khí thế 2cũng bị 4dcướp đoạt, 24yếu ớt athêm vài 7fphần.

Với b1quý tộc 5người Tấn, bngay cả deTư Mã hoàng 8thất bọn 02họ cũng 6không đặt a9ở trong 1mắt, chán 2ghét nhất echính loại b0uy áp này dcó vẻ câu 9thúc cùng ekhiếp đảm, 3về điểm fnày, ngay 3cả Trần e8Công Nhương 34cũng không c3ngoại lệ.

Hắn 6cnhíu mày, 8chậm rãi 6đứng lên.

Tựa 1hồ vừa ebđứng lên, 9dhắn mới 37tìm được 12cảm giác 2eđủ để bcùng Nhiễm 1Mẫn đối 9mặt, biểu 4btình của 6fhắn khôi fphục vẻ 2ung dung, acười nói: 7“Nhiễm dtướng quân? 92Mời lên b6tháp.”

Bất 5dtri bất 3giác, giọng 31điệu của 2hắn vẫn ccó chút 87cứng ngắc.

Nhiễm 70Mẫn không bahề nhận 8ra không 4khí biến 52chuyển, 5trên thực eftế, y ở 06trong sa trường 4nhiều năm, d2người nhìn b5thấy y mà akhông đổi dcsắc chỉ 3có vài người ethôi, y cũng 2đã quen 9frồi.

Trong c5tiếng tiếp 7cđón của 23Trần Công 99nhương, a6y tươi cười, 1ađi nhanh 7cvề phía 6trước.

Vung c7tay áo dài, 02đến khi 5Trần Công 1Nhương ngồi 4xuống đối 1fdiện, Nhiễm cMẫn vươn 03tay cầm 7abầu rượu, a5sau khi ngửa 8cđầu uống fcạn thì 2đưa tay 68áo lau bên 7cmiệng, nhìn 6chằm chằm 0dTrần Công 88Nhương, cfcười nói: 4a“Trần 0Công Nhương 3lần này 87gặp ta là 6vì chuyện bgì?”

Ánh dmắt y như 7fđao như 4egió, cũng ekhông hề 3anhìn về b9phía Trần 7Vi, giống anhư căn 42bản y không 8hay biết 7trong phòng enày còn 71có nữ lang.

Trần 17Công Nhương 7đang rót bdcho mình 4một ly rượu, 2sau khi chậm 54rãi nhấp 2amột ngụm, a7mới nói favới giọng 4ôn hòa: 1e“Nghe nói 7đêm nay 1tướng quân 93sẽ rời b1khỏi thành abNam Dương?”

“Tin 2tức của 00Trần Công 12Nhương thật cdlinh thông, ckhông sai, cchiến sự c7tiền phương b6bận rộn, 3cNhiễm mỗ 33thật sự 4không thể e4thoát thân.”

Trần 6aCông Nhương anở nụ acười, hắn 3ha ha nói: 0“Chiến asự dù có 14bận rộn, 6cthân là 25đại trượng a0phu cũng ekhông thể b7không cần 3fhương khói. 4d © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng 0aquân, thân ephùng loạn 24thế, ta 3cũng bất 5achấp nghi 0thức xã a3giao. Không 04biết khi 1cnào tướng 2quân đi e7thì có thể 8atrở lại, 0ata muốn 73hỏi tướng bquân một fchút về 9việc đám 3hỏi giữa 8ngài và 5Trần phủ e8chúng ta.”

Dứt 7lời, hắn 8vung tay phải 1lên, nói: d“A Vi, tiến c5lên gặp 1Nhiễm tướng 73quân.”

Trần cVi khẽ run ebđáp ứng, 2đỏ mặt 5chậm rãi ađến bên c1cạnh Trần 97Công Nhương, etới trước 4mặt Nhiễm 91Mẫn.

Nhiễm 4eMẫn liếc 8nhìn nàng e8ta một cái.

Y 7dgật đầu d3nói: “Tiểu 2cô này, 6ta đã gặp 14rồi.”

Trần aCông Nhương 4aha ha cười, 19hai tay chặp 34lại, cao degiọng nói: 5“Tướng 4quân da ngựa ebọc thây, 50là người 4thống khoái. 18 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con c3thay Nhiễm 77tướng quân 08dâng một 7chén trà, 27Nhiễm tướng dquân, đây 2là A Vi, 8bphụ thân danàng là 5Trần Nguyên, 3tuy nàng 7bchỉ là 4thứ nữ 4cnhưng vẫn 3bđược nuông 00chiều đặt cbên người 4chính thê a0của Trần eNguyên, Trần 46Nguyên lại dbkhông có 9đích nữ, 4ethân phận ecủa nàng bcũng coi 32như là đích benữ. Nếu 04ngài nguyện 17ý, thì ở b9lại Nam 0aDương mấy 33ngày thực 55hiện cho b2xong hôn 0sự, thế 7nào?”

Khi f8Trần Công 2eNhương lanh 61lảnh nói 1chuyện không 57ngừng mà e6cau mày, 54giọng điệu fnói chuyện 7cũng không dccó sự cứng 7ngắc. Không 8có cách 05nào, hắn d6thật sự 45cảm thấy fcđây không 7giống như fgả nữ abnhi, mà như 7atặng nữ 1nhi làm thiếp ccho đối 5phương vậy. f9 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 8sinh gặp 77qua vô số atrường 9bhợp, thật fađúng là 31chưa từng 5thấy hôn 6nhân nào 46như trò fđùa thế 0này.

Trần d3Công Nhương 4nói xong, bsai người dlấy chén 3trà, đặt 45ở trước 8mặt Trần 09Vi. Trần 2cVi bưng bằng 8hai tay, đỏ 7mặt, bước crụt rè 66đi về phía 8Nhiễm Mẫn.

Khi 35không còn 5nhìn thấy bfy, toàn thân 4nàng ta mềm 0nhũn, tâm e9cũng bối 0rối tột 31đỉnh, cũng 43không biết 6vì sao, hiện fftại nhìn 17nhìn thấy 14y, nàng ta 6theo trực fgiác giống 2anhư sống 7lại, tuy 3erằng khẩn 2ftrương, 7cnhưng trào era trong lòng 77đa phần 0blà phấn 4khởi, là 3chờ mong, 5là ái mộ, blà hận 42không thể 57phủ phục 2trước chân 11y.

Trần 2Vi đến cbtrước người dcNhiễm Mẫn, 8ftư thái ctuyệt vời 57mà thi lễ, 6achén trà b2trong tay cdđược dâng alên quá 3fđỉnh đầu. 1 © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu 8lên, trên 3gương mặt 7xinh đẹp 3kích động 07đỏ au, 00hai mắt enàng ta sáng engời, si dngốc nhìn 6by, nhẹ giọng 1nói: “Nhiễm 2tướng quân, 7mời uống 9ftrà.”

Giọng 4nói kéo 99dài, ánh bmắt đưa 5tình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23634
Được thanks: 18943 lần
Điểm: 9.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 990: Lý do 3eNhiễm Mẫn athích Trần aDung

Nhiễm aaMẫn nhìn bTrần Vi 07khuôn mặt 9nhỏ nhắn 1ửng đỏ, 37tư thế 5tuyệt vời.

Nhìn 62y, trong mắt 3Trần Vi flúng liếng, 1vẻ xấu bdhổ vui mừng akhi nữ nhi a2gả đi đủ 55có thể 0khiến bất 33ứ nam nhân 5bào trên chế gian beđều mềm 8òng.

Nàng 5a nhìn y, 9brong ánh bbắt tràn 08gập chờ 9dong.

Trong dsự chờ b2mong của c3nàng ta, 00y không hề 7vươn tay 9ra.

Dần 0dần, động etác cầm d1chén của bTrần Vi 03đã không 6thể tự 17ức chế 2cmà run rẩy, 99khuôn mặt 43nhỏ nhắn 83ửng đỏ 9bcũng dần 3dần chuyển 7ethành trắng 6bệch.

Dần 5dần, nước amắt như 63châu, lông 16mi cong dài, 5nàng ta nhìn f8y, trên khuôn 3mặt trắng 1bệch, trong b8ánh mắt, 9csự chờ afmong khát e5vọng ái 04mộ đều ahiện ra 4một loại 43tỉ mỉ b3chuẩn bị, d4trang điểm 95quá mĩ.

Nhiễm bMẫn chỉ 1liếc nhìn cnàng một 53cái, rồi 1blặng lẽ 2ngẩng đầu 9lên.

Ánh 02mắt y chuyển 2cvề phía c6góc phòng, c4khóe miệng enhếch lên, afcười cười, a4cất giọng aetrầm thấp: 7e“Trong Trần 7phủ, không dphải còn 1có một 4A Dung sao?”

Lời 3vừa thốt 40ra, Trần 3bCông Nhương a5mở to mắt, 6bTrần Dung 5quay đầu, 1cánh mắt 23sáng ngời 86cực kỳ 14phức tạp 32nhìn về 26phía y.

Môi 9Trần Vi 8run run, nhưng emà tư thế 3hành lễ 3dcủa nàng e4ta vẫn đẹp 6đến cực 1điểm, động 14lòng người ddđến cực 1ađiểm. Nàng a8ta cắn môi, d6như hoa lê 7yếu ớt, a7trong ánh 24mắt, lại 13mang theo c2quật cường: 9eQuả nhiên, 28tình cảnh dnày vẫn 9xảy ra. 0 © DiendanLeQuyDon.comCó điều e8như vậy 8cũng tốt, ceTrần Công eNhương ở 89đây, người 2dsẽ cho Nhiễm caMẫn một 5lời giải 49thích, Trần fDung cũng 10đã ở đây, 13nàng sẽ chiểu được, a1thứ không 0dthuộc về anàng thì 45vĩnh viễn 37cũng đừng 82nên hành dđộng thiếu 1suy nghĩ.

Tuy 0rằng Trần 4Vi và Trần a8Dung quen 9abiết không clâu, nhưng c3nàng ta cảm fthấy mình erất hiểu bvị tộc 3muội này. 68 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 6là người 31thoạt nhìn 07ngay thẳng, bdlàm việc 3lại có achút âm ctrầm, sau 8khi phát 18hiện Nhiễm eMẫn đối 5với Trần 5Dung có hứng 3thú, Trần bVi vẫn sợ 1dhãi muội 1tử thân bfphận thấp 7kém, diện 96mạo tục 74diễm này 2esẽ thừa 7dịp mình 9chưa chuẩn 6bị, lén 90lút leo lên 20giường 37của Nhiễm 7atướng quân, 9khiến y 7đáp ứng 2cưới nàng edlàm thê.

Phải dbiết rằng, e5Nhiễm tướng 38quân có 68thể là 55nam nhi vĩ 30đại duy 4dnhất trên cethế gian 8enày không bcần để cý thế nhân 9achê bai, dbmà cưới eemuội tử 9athân phận 47thấp kém 6làm thê ctử. Loại 34dụ hoặc 3này quá 6alớn.

Nàng 31ta nghĩ, 02cho dù là eNhiễm tướng bquân hay clà Trần 8cDung đều elà người 1fthông minh, a5đối với a8loại người d9thông minh c1này, để esự tình 8phơi bày 2ra chỗ sáng, aavĩnh viễn 5cũng tốt 2hơn so với 62che lấp anó đi.

Quả 5nhiên, Trần 7Công Nhương 6dnhăn mày, 9dhắn nhìn 51Nhiễm Mẫn, 0nghiêm túc 2giải thích: 6“A Dung aư? Nàng b5là người 5Vương Thất b9lang đã 9nhìn trúng.”

Bình 0ethường 7fmà nói, 65một câu a2như thế 59đã đủ 29rồi.

Nhưng f9mà hiển bbnhiên Nhiễm fMẫn không 3cthèm quan 1tâm, y cười ccười, nhìn fchằm chằm bcTrần Dung btrong bóng e2tối, phất 1phất tay, cnói: “Trần 80Dung, đi dcra đi.”

Trong c7giọng điệu 1có sự thân fdthiết.

Bốn 7chữ vừa 6thốt ra, ctrong nháy 97mắt, Trần feCông Nhương 4mặt nhăn bmày nhó, 93khuôn mặt anhỏ nhắn 5của Trần 41Vi trở nên 68trắng bệch.

Trần 6Dung chậm 45rãi đi ra.

Nàng 25vẫn cúi ađầu, chưa 1từng nhìn 90về phía bcNhiễm Mẫn, facũng chưa e8từng nhìn 6về phía 7cTrần Công bNhương.

Nàng e9đi đến 6trước mặt eNhiễm Mẫn, 7fthi lễ với cy.

Nàng abvừa tới b1gần y, tay cfphải Nhiễm 5Mẫn duỗi 4ra định 2kéo cánh 8tay của 55nàng.

Nhiễm 0Mẫn vừa 82vươn tay 58ra, trưởng 7giả ôn dbhoà hiền 7hậu như c7Trần Công cNhương cũng 95nhịn không 79được bực 32tức kêu 7ra tiếng: e6“Nhiễm etướng quân, 2xin chú ý 1angôn hành!”

Quát femắng như 6thế đã a3là rất afnặng.

Tay 1Nhiễm Mẫn 5đưa ra giữa 9ekhông trung 6bthì dừng 47một chút, 4y liếc nhìn d3Trần Công fNhương một bccái, lười 0biếng buông bxuống.

Y 0thuận tay 13rót một 4ly rượu, 82khẽ nhấp 01một ngụm, 0anói: “Trần bcông cần dbgì khẩn dtrương? 4Vương Hoằng 93ở đây, 56ta sẽ nói 29với hắn, 67trong Trần ecphủ, chỉ 3bcó A Dung cnày hợp bmắt ta.”

Ngữ ekhí không 26chút để d0ý.

Lúc enày, mặt cTrần Vi ddđã trắng 28bệch như f1tờ giấy, 6môi của anàng ta bất fdtri bất 5giác đã 66bị cắn eđến chảy bmáu. Tư 62thế quỳ 56hành lễ a9kia đã có 84chút lắc c7lư: Nhiễm eMẫn và 6Trần Dung 31gặp nhau 9còn chưa 3đến vài 8lần mà, 29y cũng không 09phải cái 2bloại người fđem tâm 6ađặt trên c3tư tình 93với nữ 53nhi, vì sao, 2vì sao lần 36này y chấp dnhất như dthế?

Không bchỉ là aTrần Vi, dngay cả 6Trần Dung dclúc này f1cũng cảm ebthấy hai 23chân hư dnhuyễn, ctim đập 3anhư trống. fd © DiendanLeQuyDon.comGần gũi fnhư thế 0tới gần 83nam nhân fnày, đủ 2loại cảm b2xúc phức 0tạp giấu f9sâu trong 6blinh hồn 2dũng mãnh 26ào ra. Chỉ 31trong nháy 1mắt, nàng 2csuýt nữa 87bật thốt 0lên đáp 5lời y: Không 55phải vì f1yêu, mà flà vì trả cthù!

May 9amắn, Trần aDung đã fthề lúc 9này nhất 7định phải 9sống sót, enàng quả equyết áp 5chế hận 6bý trào ra bnơi đáy a2lòng, cũng adáp chế ddsự xúc 85động có dkhả năng 5fhủy hoại 76cả cuộc d7đời của 7mình xuống.

Nhiễm abMẫn nghiêm d6túc làm e0Trần Công 95Nhương thu dhồi tức b0giận, hắn 8cũng nghiêm 2túc suy nghĩ.

Hắn 4nhìn Nhiễm 3Mẫn, hỏi: 8“Lấy tài 0năng của 9tướng quân, 3bsao lai coi d7trọng nữ 6lang như 79A Dung?” dNói tới 77đây, giọng 0enói của ehắn trở 5nên lạnh elẽo, ánh 48mắt nhìn 4về phía 4fTrần Dung ecũng có 1phòng bị: 6“Hay là, 2ftướng quân 4và A Dung dcũng tự b9định chung 7thân rồi?”

Hắn 8adùng một 26chữ “Cũng”.

Chữ 7fnày, tuy 8là thốt c6ra nhẹ nhàng 0dnhưng lại 8khiến cho aNhiễm Mẫn 2nhíu mày 30lại.

Y abchậm rãi 2buông ly 4rượu.

Ngẩng fđầu, Nhiễm 1Mẫn nhìn 30Trần Dung, dthấy nàng b3cúi đầu dvẫn không 99nhìn mình, ey thở dài 8một tiếng, d1nói: “Ta enghe Tôn b5Diễn nói, f0nữ lang 9enhư nàng efvì bằng 7hữu chi 5nghị lại 7ddám lấy 7thân mạo chiểm, không f4tiếc chạy cđến thành 4Mạc Dương 0cùng bọn fhọ chịu 4chết.”

Một 3ecâu thốt bra, tiếng 34kinh hô nổi d4lên bốn 44phía.

Cho fdù là Trần 3fVi hay là c3chúng phó, clúc này 4đều trừng dlớn mắt, 0kêu lên 1sợ hãi, fkhông dám 7tin nhìn 4Trần Dung.

Ngay 4cả Trần a8Công Nhương 0bcũng vội acquay đầu, 8không hề 6chớp mắt 6nhìn Trần b5Dung.

Đây 5clà lần 4đầu tiên 5bọn họ dnghe nói 72đến loại bsự tình 05này!

Trong clòng Trần 72Dung trào 3ra sự khổ 53sở. Tuy f9rằng nàng cđã dặn 2dò Tôn Diễn, 8ccũng đã 4bdặn dò e7Vương Hoằng 61và chúng 4fphó Vương aagia, nhưng 8nàng thật 3không ngờ, 90việc này 8lại truyền 4ra từ miệng 86của Nhiễm 5Mẫn!

Nàng 2bcúi đầu, bnhắm mắt, 9ecảm giác 40chua sót 59chiếm cứ flòng nàng. 9 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, ctrong đầu 5nàng chỉ 3có hai chữ: 1Xong rồi, 3xong rồi.

Nếu dviệc này 7ftruyền ra, d0nàng chỉ fcó thể dbở chọn 14lựa một 2trong những 3người Tôn bDiễn, Vương 3Hoằng, còn 2có Nhiễm 64Mẫn ở 6btrước mắt 8cố ý cưới 9nàng. Về 60sau, cho dù 7có Vương 1Hoằng vĩ beđại có 42ý đồ chứng 4cminh với 8thế nhân, 60nàng là angười trong fesạch, cũng f3sẽ không 6dcó nam nhân 08khác muốn 1cưới nàng 5elàm thê 92tử.

Không 9có đường 6dđể trở 2dvề nữa 7rồi.

Cho adù nàng b7đến thành b3Mạc Dương 9vì lý do 04gì, là một 5cnữ lang, 54hành vi của 1nàng chỉ bcó một 9bgiải thích 86khiến thế d6nhân nguyện 5ý tin tưởng e: Bỏ trốn 03với lang 15quân, cùng f2nhau chịu fchết!

Nhiễm eMẫn nào ebiết đâu 6sự lòng 9dvòng trong dđó, y vẫn brất tán 08thưởng, dlần đầu 51tiên y dùng 7một loại 0ánh mắt 4lửa nóng 6nhìn một 7nữ nhân: 3f“Trần 5công cũng ebiết, cả c9cuộc đời 04này của e5Nhiễm mỗ 2nhất định esẽ da ngựa 7bọc thây. 5f © DiendanLeQuyDon.comNếu bên 0cạnh có 10một người 75thật tình 2dnhư vậy, 7không tiếc 95lấy tính 7mạng làm 9bạn cùng a5chung sinh atử, dù 9có chết 2dưới vạn 4mũi tên axuyên tim, 7cũng là bđáng giá.”

Y a6nhìn Trần dDung, trầm athấp, nói c1với vẻ 1rung động: 7“Bình sinh 4ta rất ngưỡng 39mộ Sở 3bá vương, 3đáng tiếc, 51A Dung cũng ckhông nguyện 5flàm Ngu Cơ 0của ta!”

Nói a2tới đây, 5y ngửa mặt 4lên trời 81thở dài b4một tiếng, 3vung tay áo c1dài, không fhề nhìn c2Trần Công 0Nhương và deTrần Vi 6fmột cái, 81xoay người frời đi.

Đến 6khi Nhiễm 7Mẫn đi d4xa, trong 1phòng vẫn 2blà sự im b6lặng.

Cũng f0không biết fqua bao lâu, bgiọng nói 8côn hòa của 4eTrần Công dNhương truyền 21đến: “A 96Dung, con e4lại đây.”

Trần 70Dung cất bbước chân, fbchậm rãi 2đi đến ctrước mặt 1y.

Trần 57Công Nhương fnhìn nàng 7chăm chú, 4từ từ 9enói: “Việc b0ở thành 8Mạc Dương, fccon từ từ 4fnói đi.”

“Vâng.”

Trần cDung thi lễ c4với hắn, 7ccúi đầu, a6cất tiếng 4trong trẻo: 6a“Một ngày ekia, ta nghe 4thấy thành fMạc Dương 7bị vây, eTôn tiểu 16tướng quân 97cùng Vương 7eThất lang 91đều vây dhãm trong 9cthành, không eerõ sống 04chết. Ta, 8dlòng ta bi 4dthống khó 4có thể 7ftự ức 7chế. Đối 17với Tôn etiểu tướng 9quân, huynh cấy cùng bvới ta chạy 2nạn mà c2quen biết, 56tình như 2huynh muội. 55 © DiendanLeQuyDon.comĐối với 84Vương Thất alang, khi 04A Dung lọt 2vào phủ 3Nam Dương 0vương, khi 78chuẩn bị 3tự sát, 0chàng đã 1mang theo 4năm ca kỹ a8tới đổi 5ta về.”

Nàng 8nói tới 1đây, Trần 9Công Nhương 4arõ ràng 04động dung, 2hắn nghiêng fngười về 5aphía trước, 3nhìn chằm 30chằm Trần d7Dung, từ 8từ hỏi: 8“Khi ở cphủ Nam 1Dương vương, a9con còn chuẩn 4bị tự c1sát ư?”

“Vâng.”

Trần 5Dung trả d6lời thập 7phần rõ aràng.

Nàng 1ngẩng đầu, 4eánh mắt 8akiên định, esáng ngời cnhìn Trần 4Công Nhương, 8nhẹ giọng 2nói: “Ngày f6ấy khi được 23cứu ra, 4A Dung nghĩ e3rằng sẽ 6có một 06ngày phải 4trả ơn acứu mạng c1của Thất aclang. Nhưng 28A Dung chỉ alà một ednữ tử 8fnào có bản 1sự báo ecđáp ân c9tình? Nghĩ 4tới nghĩ dlui, cũng 66chỉ có b0thể cùng 36họ chịu 1chết, tâm a0mới có e3thể an bình.”

Trần 9Công Nhương athở dài 75một tiếng.

Hắn dvung tay áo, 59nói: “Đứng dlên đi.”

“Vâng.”

Sau 2khi Trần 84Dung đứng alên, lần 4dđầu tiên 3Trần Công c6Nhương dùng 6ánh mắt 9anghiêm túc 49nhìn nàng. 7 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 1hắn nói 4với giọng e0ôn hòa: 4“Con chỉ 5là phụ dnhân nhưng dlại vì 62ân nghĩa bmà sẵn fsàng chịu echết. Thật 8chiếm có, 07thật hiếm 56có mà.”

Hắn 06chỉ về caphía bên 26phải, trong 1giọng nói 9athực hiền c6hoà: “Chuẩn 76bị tháp 4cho A Dung.”

“Vâng.”

Một 24người mang c8tháp lên.

Trần 5Dung hướng fTrần Công f3Nhương thi 2lễ, chậm 0frãi lui ra 7phía sau, 60ngồi lên 1tháp.

Trần cCông Nhương bquay đầu, 5nhìn về daphía Trần 33Vi.

Lúc c7này Trần f2Vi đã là 0lung lay sắp dđổ, nàng cfta suy nghĩ 7mấy chục 3mất trăm 83lần đều 2không nghĩ dra kết quả a7thế này.

Ánh 0mắt Trần e8Công Nhương 8ôn hòa, fnhìn thấy cTrần Vi 5dlã chã chực 04khóc, khuôn 1amặt nhỏ 6cnhắn lộ 6vẻ tuyệt 7vọng thì dhắn nhíu 7nhíu mày, 8giọng điệu d4có chút 1nghiêm khắc: 7“A Vi, con e1đã có lòng f1ái mộ Nhiễm 0tướng quân 36đúng không?”

Trần 8Vi loạng achoạng, 36khuôn mặt 7dnhỏ nhắn btái nhợt, 1bnửa ngày, 3bnàng ta nức bbnở ra tiếng, 4chua chát 84trả lời: d4“Vâng.”

Hai e6đầu gối b8nàng ta mềm 9nhũn, quỳ 5crạp xuống 04phía trước 4Trần Công f6Nhương, 3phủ phục 10lê vài bước 8evề phía 9trước tới 2trước mặt 0bhắn, nàng 2ta nắm lấy 65y bào hắn, 5run giọng 0anói: “Bá d3phụ, bá 3phụ, các engười đã enói để a6Nhiễm tướng e8quân lấy 45con làm thê, 0cũng không 5thể đổi fý được. a © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu 5con không a1được gả 77cho chàng, 7con tình 57nguyện chỉ 07làm tiểu 8cô, mặc dkệ là mười 5bnăm hay là 0hai mươi 07năm, sẽ 11có một fcngày, con 1cũng sẽ akhiến chàng ddquay đầu 1liếc nhìn 3con một e1cái, lại elấy con 81làm thê!”

Giọng 9anói vô cùng d0kiên định, fkhông phải 66đang nói f6giỡn.

Nhưng 8amà lúc này dnàng ta nói dfnhư thế 73thật giống 97như đang 8uy hiếp. 26 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công ffNhương dễ d2tính nhất 17cũng không f4thể cao 4dhứng nổi.

Hắn 0đứng lên, 22vung tay áo adài, đi 87nhanh về 7phía trước: 2“Bớt mất afmặt xấu chổ đi, ctrở về, f5trở về.”

Hồi 76phủ rồi, 52chỉ có bchai nữ lang d1Trần Dung 08và Trần 34Vi, về phần 61Trần Công 72Nhương, 0tất nhiên 9ekhông thể cbởi vì 0dviệc nhỏ 88của nữ 8nhân mà eclàm xằng a5làm bậy. 2c © DiendanLeQuyDon.comHắn còn 5phải đợi cbđến khi 4ayến hội 8fchấm dứt.

Dưới a4sự áp giải 4của các a4hộ vệ, 37xe ngựa 6ecủa các 2nàng hành ctẩu trên engã tư đường 9tối đen.

Trần aDung nhìn daxe ngựa 12bên cạnh, 0nơi đó 5vẫn còn etiếng nức 8nở, tuyệt b6vọng, thương 2tâm muốn achết, làm 9cho lòng e1của nàng 4nhất thời chưng phấn, 87nhất thời ealại có b8cảm giác dbmột con 8ngựa đau ecả tàu bbỏ cỏ.

May dmắn, trên 7bngã tư đường dxe ngựa 6drất ít, 17chỉ có 6thứ dân 4lui tới, a0bọn họ 3cũng sẽ bkhông khiến a8cho mọi 5angười để c6ý.

Cũng 9không biết 2qua bao lâu, 2giọng nói fTrần Vi fnghẹn ngào, 6tràn ngập ebkhổ sở e5truyền đến: 0“Ta hận 70muội!”

Lời banày của anàng ta tất b1nhiên là 3nói với bTrần Dung.

Trần 8eDung lạnh 0lùng, thấp 24giọng quát 42mắng: “Trần 5Vi tỷ phải 78biết rõ dràng, ta 4cũng không 5btrêu chọc e9Nhiễm tướng 31quân, là echính y tự fnói muốn 3ccưới ta.”

Lời fccủa nàng 65vừa thốt c2ra, Trần faVi đã kêu 4lên: “Nhất 2định là amuội. Nhất ađịnh là 4lúc bình bbthường 41khi muội ffnhìn thấy 38chàng thì 3không ngừng c1a dua, giả 2bộ tươi ccười, còn 92nói những 5lời chàng 5cthích nghe 22nhất, còn cflàm bộ 9đỏ mặt, bmuội để 9bchàng nghĩ 72rằng muội dthích chàng, 6cho nên chàng emới có 98thể nói 0enhư vậy!”

Thật 0ekhông ngờ, f1hai kiếp alàm người, 53vị tộc 7tỷ này 7vẫn rất 8hiểu mình.

Trần 3Dung cười 2lạnh trong 3dlòng, lời 0lẽ lại 1fkhông chút 03khách khí: 4“Nhiễm 74tướng quân 55là anh hùng, bnữ lang 61yêu quý 2y, nhìn thấy a5y mà đỏ 5mặt cũng cdcó rất 46nhiều mà. 0f © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 84phải biết drõ ràng, 8hiện tại 5trên thanh 8danh ta đã 2hoàn toàn 80gắn chặt 6với Vương 3Thất lang, fchuyện tỷ 13phải làm f3là khiến 5Nhiễm tướng 40quân hồi 90tâm chuyển e1ý. Dưới 1ctình huống 96này, tỷ 2ghi hận c1ta thì được 1elợi ích 49gì?”

Lời 6này của 6nàng đã b1đánh thức 75Trần Vi.

Tức 6thì, trong 10xe ngựa 5chỉ còn b9lại tiếng 4nức nở.

Dần 9ddần, tiếng dnức nở 75nhỏ dần. d © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 7sau, Trần 79Vi ngừng c4khóc, khẽ fnói: “Muội eanói đúng.”

Lời 92này thực 3lý trí, 4Trần Dung e7nghe thấy athì không dkhỏi cười 65lạnh một e4tiếng.

Đúng 91lúc này, a0Trần Vi 8lại cất 2cao giọng, 86nói với 22vẻ tràn 7ngập oán 4ađộc: “A d8Dung, xưa 39nay ta đối 7với muội bkhông tệ 6fmà. Nay muội dđoạt lòng 5của người 6ta yêu, mối 9hận này, e0ta sẽ không 1fquên!” 2Ngữ khí 25trảm đinh dtiệt thiết, 89tựa như 6flời thề.

Trần aDung cười c5lạnh ra dtiếng, trả 4clời: “Tỷ efcàng như ethế, Nhiễm 88tướng quân 0sẽ càng f9không thích 54tỷ.”

Trần 7Vi lại gật 5mình.

Lúc 1này, Trần faDung cũng 2không muốn bnhiều lời 04với nàng ata, vì thế 25kêu lên fvới xa phu: e9“Đi nhanh echút.”

“Vâng.”

Kỳ bthật không acần nàng 52dặn dò, c4hai nữ lang 0nhà mình 2cở ngay giữa 8đường 4phố không b4để ý mặt 75mũi mà khắc 2akhẩu, bọn dngười hầu 8cảm thấy 10bất an, 1cũng không 7bbình tĩnh, 31đã sớm 75tăng tốc acrồi.

Xe 6ngựa rất 5nhanh đã 8chạy vào 6cTrần phủ.

0điều dù clà Trần f5Vi hay là e6Trần Dung, 3đều bảo 2exe ngựa 0trực tiếp fchạy vào btrong sân 1dviện của 2mình rồi bcmới xuống 8xe.

Nhìn c5thấy Trần eDung bước cxuống, Bình 7ẩu vẫn 10chờ nàng 7vội vàng 6cđi lên đón, b7trong ánh 0đèn lồng bsáng rỡ, 3btrên mặt 2Trần Dung 9có vẻ nặng 3nề ít khi 1có, bà cảm 68thấy run ddsợ mà cất datiếng hỏi: 7“Nữ lang, 7đã xảy 0ra chuyện eagì vậy?”

“Không aacó việc 69gì.”

Trần dDung vung atay áo, bước 6vào trong bphòng.

Chỉ fchốc lát, cftiếng đóng 7cửa vang 03lên.

Trần 2cDung vọt 34vào trong 13tẩm phòng, 3đi qua đi alại. Vừa 76đi lại 1vừa mắng 7fvới giọng boán hận: 1f“Tôn Diễn b4đứa ngốc 9này, ai bảo 4ahuynh lắm 3miệng chứ?” bbMắng không dxả hết agiận, nàng 69lấy roi fngựa từ 8vách tường eaxuống, vụt 2quật trong 7dkhông trung, 05vừa vung, 0nàng vừa 7kêu lên: 6f“Đánh 57đứa ngốc e3nhà huynh, 2fđánh đứa 43ngốc nhà 08huynh!”

Trong 7giọng nói 6tràn ngập 6egiận dữ 5không thể a8áp chế.

Lúc 1này ở sâu 3trong nội 41tâm, Trần bDung kỳ a3thật hiểu 9arõ, khi Tôn a0Diễn kể 6với Nhiễm 7Mẫn cũng 1không biết 7nam nhân b4như Nhiễm 4Mẫn sẽ 4bởi vậy 1đối với 9nàng sinh bra cảm tình 5thật sự, 7cũng làm b5ra hành động f9cầu hôn 2này.

Ngay 9cả nàng acũng chưa d6bao giờ 7dbiết, hóa c0ra Nhiễm cMẫn thích dclại là 2bnàng như avậy.

Ngẫm dfnghĩ, động 4ctác vung 50roi của e2nàng chậm 6lại, chỉ 8fchốc lát, 3Trần Dung 0thở hổn c2hển, chậm 89rãi lui ra 06phía sau 89vài bước, 9yếu đuối bngồi xuống a4tháp.

Nàng 38buông roi 8ngựa, cúi 1đầu xuống.

Hai btay chống 6trán, Trần b5Dung thống 44khổ nghĩ: 9Tôn Diễn 7bkhông thể 9cưới nàng, b1Vương Hoằng fkhông có 0khả năng, 04chỉ có 3Nhiễm Mẫn 0nguyện ý c7cưới nàng, 7nhưng nàng 91vạn vạn d0lần sẽ 24không gả 5cho y. Nàng dphải làm 87sao bây giờ?

Trước ekia, nàng 5còn nghĩ 40rằng, nói 5fkhông chừng fở đâu 8đó nàng 1dsẽ gặp 3được một ddsĩ tử thân 7aphận thấp 7akém giống 6nàng, sau 04đó gả 8cho chàng, atrải qua 1một cuộc csống yên 77lành mà egiàu có.

Nhưng ctrước mắt, dgiấc mộng 5fnày đã ehoàn toàn e6tan biến!

Trời 3ạ, nàng 3phải làm fsao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23634
Được thanks: 18943 lần
Điểm: 9.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương a591: Vương fThất lang 4họa vô 36đơn chí

Đêm 23nay, Trần 96Dung trằn 7trọc, không 2cthể đi 1vào giấc 7ngủ. Trong 4lúc mơ màng, b9đầu tiên 2nàng mơ 0thấy mình 2bị một 7chiếc xe 6ngựa nghênh 8đón vào 2fmột phủ 57đệ cực 61ỳ xa hoa 5bhí phái, f6ương Hoằng 2bặc đồ bân lang, b2ẩn tình 7fhìn nàng. d4 © DiendanLeQuyDon.comhông biết fbì sao, khi efđối diện 7với đôi 6dmắt của bbchàng, đối 1fmặt với cmột phòng 63đầy tân 8khách cùng clễ thành cthân long 1trọng này, 0fnước mắt 2của nàng fakhông thể ctự ức 6chế chảy 4xuống gối, 04đến khi 2từ trong amộng tỉnh 8alại, nàng 5mở hai mắt 7ra, nước 8mắt kia c3vẫn còn eđang ứa aera, đảo 22mắt đã ethấm ướt dđệm chăn.

Lăn dqua lộn 5dlại một 38hồi lâu, 4dTrần Dung 4lại đi cvào giấc 1fngủ.

Lúc 28này, nàng 9gặp Nhiễm 0Mẫn, nàng 5enhìn thấy e1mình đứng bdở trong 79đống lửa a0lớn, Nhiễm 4Mẫn mặc 1ađồ tân alang điên 5cuồng chạy 61về phía 90nàng, y ôm abnàng chạy 2ra khỏi 4biển lửa. a © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi e0đầu, lúc 1dđó nàng cđang hấp 8hối, y òa 46khóc, lệ anàng cũng 5trào ra khi dfmắt từ 5từ nhắm 1lại.

Hai 3giấc mộng 0này, cho 5fdù là người f6nào đều ckhiến nàng esau khi bừng atỉnh thật dlâu cũng 69không thể 00đi vào giấc dngủ.

Chân fetrời còn 9chưa có 1tia sáng, b3Trần Dung ađã ngồi bdậy, nàng 7chậm rãi 1đi đến 1trước màn aelụa mỏng 99bên cửa 03sổ, nhìn 1csao mai đang 3từ từ f8hiện lên dbở phía 39đông mà b0xuất thần.

Lúc dnày bầu atrời tươi 5mát như cthế, đó 9là một 8vẻ tươi 00tắn mặc 62kệ đại dđịa hỗn 0cloạn đến fthế nào, 0cmặc kệ ffchúng sinh fsi khổ ra bdsao.

Cũng 8không biết 3dqua bao lâu, b8giọng nói fcủa Bình 4ẩu từ 1bên ngoài dtruyền đến: 4“Nữ lang, adậy rồi 48sao?”

Trần 5dDung khẽ 2flên tiếng: 2d“Uh.”

Cửa 37phòng đẩy 0bra, Bình f5ẩu bưng 03nước rửa b6mặt vào. 4 © DiendanLeQuyDon.comBà thân c8thiết nhìn 8Trần Dung, 4fnhẹ giọng 0nói: “Tối 8hôm qua nữ 0lang giật 7mình bừng 3btỉnh, mỗi bbkhi đó lại d2kêu to hét 2lớn, là 81gặp ác emộng sao?”

3nhớ rõ 86có một aflần, sau 48khi Trần d6Dung gặp 2ác mộng 2emột thời fgian, dù elà làm việc 17hay là tính 8cách đều 8trở nên 9giống như 1fmột người afkhác. Bởi dvậy, trong 84giọng nói e0của bà 3không che 6giấu được 4ebất an.

Trần eDung lắc 4dđầu, nhìn fthái dương a9hiện lên b7trên nóc fenhà, thấp fcgiọng nói: e“Không 1có việc agì.”

Bình 6ẩu đi đến 1bên người anàng, cởi c3mái tóc dfdài của 2nàng ra chải 65vuốt, nhìn 07mái tóc 63đen dài 7mượt mà f9tới tận 6thắt lưng, edBình ẩu ađột nhiên 9thở dài amột hơi, 00than thở: 45“Nếu bộ 31dạng của 0nữ lang 1ko yêu mị 6thế này, 0hôn sự 5tất nhiên c5sẽ dễ 9adàng hơn 4một chút.”

fdngẩng đầu, 60nhìn tia a3nắng chiếu a8rọi gương bmặt trắng 10ngần của cdTrần Dung, 15khuôn mặt 89nhỏ nhắn d7diễm lệ 8elộ ra ửng 6dđỏ, nhìn dbcặp mắt 6to dường 58như đang b1giận, lại 4sóng sánh 65như nước bmùa thu, 63mị ý trời esinh, nhìn ađôi môi 8đỏ mọng 4của nàng cgiống như 15đang chờ 96mong nam nhân 0đặt môi ahôn, bà fkhông khỏi 6thở dài 12một tiếng, 13thầm nghĩ: fcBộ dạng 38của nữ c8lang thật 0bsự khiến