Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Gởi bài 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18142
Được thanks: 9003 lần
Điểm: 9.28
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương e86: Trần 9Nguyên chịu 80nhục

Trần cDung trở 5lại trong 12sân.

Bình 3ẩu vừa 42thấy đến 9nàng đến 9gần thì 50vội vàng 42nghênh đón: 63“Nữ lang.” e1rong ánh afắt tràn c0đầy lo 8eắng.

Trần 1ung gật eđầu nói 1ới bà: d“Không 4ó việc f5ì, lang chủ 2đã chấp ahận cho fgươi ở 6ại bên 84ạnh ta.”

Lời 2ày vừa d4hốt ra, 1ình ẩu 8ui mừng eô cùng, aeà liên tục 5ói: “Lang fhủ quả 11hiên là 8gười thiện eâm.”

Thiện 2dâm ư? Trần d7ung âm thầm 5bười lạnh eột tiếng, 0đi vào bên 3rong, nàng dừa đi, f8ừa nói eới vẻ dỏi mệt: a“Nấu nước bho ta, ta 2uốn tắm 4ửa.” Ngày 9ôm qua bị 27nhốt trong fdphòng kia, 6nàng ngủ 6ckhông ngon, dcả người 32vẫn căng 64thẳng, nhu ccầu cấp 3bách muốn 2nước ấm 2để thư agiải.

Bình 7ẩu liên 3dthanh đáp 0ứng, xoay abngười phân 0cphó một 53tỳ nữ a6khác.

Chờ cbđợi một 69lúc, Trần a9Dung trở 4lại phòng 78của mình, b6lẳng lặng dngồi trên 93tháp.

Đảo 87mắt vài afngày trôi 6equa.

Mấy engày nay, eetrong thành dcNam Dương 81chủ đề blớn nhất 57vẫn là ccchuyện Vương 71Thất lang cbbình an trở 0fvề.

Nghe 35người bốn 44phía không 7fngừng nghị 5bluận về caVương Hoằng, 2dTrần Dung 7dnhớ tới 3khi Trần aNguyên nhìn 8nàng, tươi 4cười cùng ethái độ 30đều rất 9cổ quái, dnàng cảm afthấy bất 3an, ngồi 3btrên xe ngựa, a1chạy tới 57phố chính.

Về 1ephần sau 5khi ra phố decó tìm được 7Vương Hoằng, a7thỉnh chàng d9giúp mình 9nói chuyện 2hay không, 6nhất thời 6eTrần Dung 1dcòn chưa 20có biện e7pháp……

Trên cdngã tư đường, 9vẫn là 8tiếng người 89ồn ào, 8tiếng hoan 4hô, tiếng 67cười đùa 3không dứt fbên tai.

Xe 8dngựa của 8aTrần Dung 1chạy qua 6etiếng cười dđùa tiếng dhoan hô, 6dnghe giọng 1nói của banhững người fnày, dưới 3ánh nắng 7ấm dào a6dạt vào 7đông, Trần bdDung cho tới 55bây giờ 04còn có một 6bloại cảm 81giác như 3mộng như faảo.

Đúng 1blúc này, 46một tiếng 6kêu sợ 3chãi truyền c8đến: “Đó 3là cái gì 2vậy?”

Trần 1eDung còn 5chưa kịp 0phản ứng, f9tiếng kinh 22hô đã nổi 6alên bốn acphía, có 25người run 6run kêu lên: 90“Đó là fthành Mạc 8dDương!”

Thành 3fMạc Dương?

Trần 5Dung rùng 8mình, nhanh 75chóng quay 1đầu nhìn blại.

Vừa axoay người, 86nàng cũng 5angây người.

Chỉ 5athấy phía 5tây bắc 62có hơn mười ecột khói bđen cuồn e2cuộn bốc edlên tận atrời. Hôm 7nay thái 9dương sáng c7lạn, trời b3xanh mây 8btrắng, khói c5đặc cuồn decuộn này 8liên tiếp cbốc lên, 3nhìn thấy e0mà ghê người.

Sau 1một trận 7tiếng kêu absợ hãi, 45gần như 7là đột 4nhiên, tất fcả mọi 6người an e0tĩnh lại.

Đầu 5anăm nay, 1cho dù số 5ít chưa aatừng gặp equa chiến 33hỏa, nhưng 3edù gì cũng 9đã nghe aqua. Bọn 9dhọ đều 3hiểu được, 79xuất hiện fhiện tượng dnày, chỉ ecó một 5khả năng, 95đó là người fHồ phóng f0hỏa đốt 0cthành Mạc 0fDương!

Trong 9lúc im lặng, 50một giọng fnói run rẩy bctruyền đến: d9“Mới, 2mới chạy cra hơn mười 5hộ sĩ tộc, cbcó mấy fatrăm đến 9ngàn người 8ở lại 2eđó!”

Một 2giọng nói a0khàn khàn cfcủa người 3trung niên 47cũng truyền 7đến: “Mạc 77Dương thành 8chủ cũng 5dkhông thoát 17thân được 1bsao?”

Bọn 5họ nói datới đây, b8lại nghẹn 97lời.

Cũng ffkhông biết 9qua bao lâu, 9một tiếng ffca nức nở 3vang lên: b“Nùng yên 9ccổn cổn, bbạch cốt 4đôi tuyết, 97hà thủy athao thao, 2bmãn tắc 64tàn quan. 2 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 6hà tại? 4A Man hà dtại? Đương 1niên Hán 6gia anh hùng 03bính sát 14tẫn, kim b4nhật Hồ 98nhân phần 1từ đường 0(Khói đặc dcuồn cuộn, 9dxương trắng 0phủ tuyết, 6nước sông 1dào dạt, 53mãn tắc bdtàn quan. e © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 99ở đâu? dA Man ở 4đâu? Năm 9eđó anh hùng c3Hán gia chém 6giết hết, 71hôm nay người 4Hồ đốt 9từ đường)!”

Trong 54tiếng ca adtràn đầy 6ađau đớn dkịch liệt, ađều là 91sự tuyệt dvọng.

Đám fngười đang 0yên tĩnh, c9đảo mắt, 0ftiếng nức f0nở nổi 5lên bốn 9phía, ngược 6dlại, càng 0ngày càng 87nhiều người d8xướng ca: 4“Tôn Lưu 25hà tại? 9A Man hà 5tại? Đương fdniên Hán cgia anh hùng abính sát 35tẫn, kim 0nhật Hồ cnhân phần 8từ đường.”

Trong etiếng ca 5càng ngày 3càng vang 44dội, tràn cfngập cảm dgiác khát 4vọng, chờ 0mong của emọi người 00đối với 5anh hùng 31ngày xưa 7giờ đang 6phải đối 0diện với 7hiện trạng fvô lực, dctuyệt vọng e5như hôm 4nay……

Tiếng bca này, Trần fDung nghe 7fthấy cũng 67đỏ hốc 8mắt, nàng 76cắn môi, 3ckhàn khàn 04nói với dxa phu: “Đi 4dthôi.”

“Vâng.”

Giọng 2nói của bxa phu cũng 4mang theo 0nức nở.

Lúc cxe ngựa 6khởi động, 1ftiếng ca dlại vang 40lên: “Ngày 97hôm trước bLạc Dương, 31hôm nay Mạc 2Dương, ngày amai Nam Dương……”

Trần 20Dung mới 3nghe xong 2cmột câu, a8liền lớn btiếng ra 51lệnh: “Đánh bdxe nhanh chút.” fGiọng nói ađã trở fnên khàn b1khàn.

Xa edphu vung roi 4ngựa, thét 20to một tiếng, 5xe ngựa 9chạy về e3phía trước.

Trong a6nháy mắt, 41xe ngựa c9liền quăng 8fbỏ tiếng 2ca tuyệt a0vọng bất 93lực ra phía 88sau.

Lúc 9này trong 8cthành Nam 0eDương đều 6trở nên 4im lặng 4bchi cực, 8ekhông phải d9nức nở, 79thì là tiếng 1ca bi thương. 46 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 4đều nhìn 8khói đặc 37bốc lên 1ftận trời 12ở thành 1Mạc Dương, ecó người fbthậm chí 4quỳ xuống, dcầu xin ctrời cao 51tương trợ.

Dưới 82tình huống 6cnhư vậy, 0Trần Dung dđâu còn 3có tâm tình 83đi dạo, 7enàng bảo a8xe ngựa 1quay trở 1về Trần c0phủ.

Vừa fmới xuống bxe ngựa, 5amột tỳ fnữ đã 6vội đi 4tới, nàng 9ta vừa thấy edTrần Dung 16thì vui mừng e2kêu lên: c“Trần f8Dung đã ftrở lại? bbLang chủ 5ctìm người.”

Trần 4Nguyên tìm a4ta?

Trần 4Dung rùng amình, nàng 72dừng chân, fanhìn chằm 98chằm tỳ bnữ kia hỏi: e9“Không 77biết lang c1chủ tìm 0ta là vì 3chuyện gì?”

Trong ebgiọng nói 60của nàng c7có vẻ cứng 4ngắc miễn efcưỡng khác 3thường.

Tỳ 0nữ kia kinh 5fngạc nhìn anàng một 9cái, nói: 7“Nói là b4đêm nay 98Lưu phủ 02cử hành edạ yến, 0lang chủ 47muốn mang 2người và aTrần Vi 2đi dự.”

Trần b1Vi cũng đi c1ư?

Trần a1Dung âm thầm ethở dài 6nhẹ nhõm, 6enhưng mà 3giọng điệu 8của nàng 3vẫn cảnh 1giác, có c7chút vô 05lễ: “Còn 5có ai nữa?”

Tỳ 3dnữ kia thu ehồi tươi 6cười, nói: e“Nữ lang ddvẫn nên dbmau mau tắm 7crửa trang deđiểm, chuẩn 70bị dự 37tiệc đi.” e5Dứt lời, 0nàng ta xoay 5người, fkhông thèm eliếc nhìn bTrần Dung 4một cái, 2lắc mông c7rời đi.

Sau 5fkhi đi được 15vài bước, c8Trần Dung fnghe thấy fnàng ta nói cthầm: “Cũng 7không nhìn fxem bản 8ethân là 80thân phận e9gì.”

Tỳ 43nữ này 0ở trong esân viện 3của Nguyễn 9thị, cái a8gọi là 7phó dịch 0quý nhờ cfchủ nhân, ebcác nàng 41có thân bphận tỳ e3nữ lại 65khinh thường 86một thứ b8nữ như 4fnàng, đó 6dlà việc 7ebình thường, 19Trần Dung 3acũng đã b5quen rồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, bnàng nghe 8xong lời 0này cũng cdchỉ liếc 6nhìn tỳ 05nữ kia một a2cái, đi 2về phía f7sân viện 98của mình.

Sau 15khi tắm cfrửa, Bỉnh 9ẩu vừa bfgiúp Trần 9dDung chải f9tóc vừa 7anói: “Nữ 3alang đừng evội lo lắng, abngười mang bdlão nô về, e5lang chủ 1cũng không 43gây khó 59dễ, vậy b0chứng tỏ f7hắn thương 1tâm nữ 36lang, yến 9hội đêm 2nay, tất cdnhiên là e0muốn để 0fngười giống 6như A Vi, fquen biết dmột số bthanh niên dctài tuấn.”

Trần 2aDung nhíu eđôi mày 7thanh tú, bkhông trả 53lời.

Bình ccẩu thấy dnàng vẫn 16không vui, 6chuyển mắt, 0liếc nhìn 4da thịt 98lộ ra của fdnàng. Trần 0fDung xương dnhỏ thịt 4nhiều, da fthịt trong 03làn nước 6nở nang 3trắng nõn 7lại hơi d7ửng hồng, a4rất yêu 5mị.

Bình 70ẩu nhìn 2cngắm, đột 4nhiên thở fadài một 4tiếng, nói 8với vẻ 6cmặt đau 8ckhổ: “Nữ 3lang quá 7yêu mị, 5nếu gầy c1đi một achút, tái 7nhợt một echút, tất anhiên càng 5có thể 59được nhóm 42lang quân 84yêu thích.”

Gầy 4một chút, 6etái nhợt 4một chút, 4cloại này 0là vẻ ốm e9yếu mỹ bmiều, giống 7như hoa lê. b © DiendanLeQuyDon.comNếu có aengũ quan 30tinh xảo, 95da thịt 8lại tái 8nhợt gần 5như trong fsuốt, hơn enữa có 1vài phần 8dtài tình, 0nếu ở c1thành Kiến 5Khang cũng f6sẽ được 2fthế nhân 10ca ngợi cetheo đuổi. 5 © DiendanLeQuyDon.comSo với loại 16nữ lang fdnày, Trần 6aDung thật esự là thua eebởi vẻ 83thiên tiên. f © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 6dáng người 04của nàng dhoàn toàn ckhác biệt 2vẻ cao thượng, 4siêu trần e1thoát tục.

Trần 1Dung không 0để ý đến 06bà, nàng bđứng lên f4khỏi thùng 41gỗ, cánh 4tay đẫy 6đà trắng 9fnõn vươn dra, tiếp 5anhận bộ 9fquần áo 5fmàu lam nhạt, cviền thêu 19hoa văn màu 8tím trong eftay Bình 3ẩu, rồi 47mặc vào.

Trần 80Dung mặc 6bộ thường ephục này 7cvào, trong 0vẻ diễm 6lệ có thêm bmột phần 6văn tĩnh b2tao nhã. b © DiendanLeQuyDon.comNàng chân etrần bước 3dtrên guốc 4dgỗ, vừa 6phất phất 5tóc dài 2ướt sũng 7vừa nói: c3“Ngay cả 0có thể 98được nhóm cdlang quân cthích, phụ bhuynh ta không ffở đây, aebản thân cclại là 2thân phận a3này, không fai sẽ để 80mắt đến dta đâu.”

Lời 8này vừa fnói ra, Bình 78ẩu không 5khỏi thở 4ngắn than e5dài.

Trần 78Dung đi đến 1rèm lụa 3mỏng bên ccửa sổ, cfnàng nhìn dbtịch dương 97dần dần 7lặn về 3phía tây, fnhẹ giọng 37nói: “Ẩu, fnếu là fngười như cdTôn tiểu etướng quân, 2thân phận 1lại thấp 2kém một bchút, giống canhư ta vậy, 6bcó phải 16là tốt 94không chứ?”

Bình 8ẩu liên f8tiếp gật 4đầu, lại ddthở ngắn 5than dài.

Trần 7dDung nhìn 6ánh mặt 85trời hoa 3diễm kia, 45nhìn đóa cmây trắng 4nhiễm hồng 36ở bên cạnh, 8trước mắt 3ckhông khỏi b0hiện lên 7bóng dáng 84của chàng.

Nhưng e7mà hình 4ảnh của fchàng vừa 5mới xuất 8hiện, Trần 3cDung đã b0lắc đầu. e © DiendanLeQuyDon.comVề phần dbóng dáng b7của Nhiễm 0eMẫn, nàng fquả quyết 8bcũng không 2để nó ehiện lên!

Đêm fnay yến ehội tổ 4chức tại 4Lưu phủ, b2thân phận 7thật sự bkhông đồng 1cnhất, bọn c5họ là hệ 4ethứ bảy 0ccủa Hán d3vương, trong 1huyết mạch 4fcó thể d3nói là cao 90quý không 5ethể cao 3quý hơn fnữa.

Khi fexe ngựa ecủa Trần 41phủ tới, atrên quảng 76trường d5Lưu phủ 66đã đỗ 9eđầy xe 3ngựa.

Trần aNguyên dẫn 8bđầu đi 4xuống xe 5angựa, được 4tỳ nữ 49nâng đỡ, e7chậm rãi fthong thả 45đi về phía 9trước, 3phía sau ebhắn là 23Trần Vi e6và Trần b4Dung nhắm 4mắt theo 42đuôi.

Lúc 3này nữ blang trong fTrần phủ, 7chỉ có 04hai người 6nàng, lang 8chủ chỉ ccó một 0mình Trần fNguyên.

Nhìn 1đám người 0đông đúc 6như nước 53chảy, Trần 3Vi nắm chặt 9tay Trần eDung, hai bmắt nàng 8ata sáng ngời, 86trên gương fmặt xinh cđẹp ửng 57hồng.

Trần b5Dung liếc 93nhìn nàng 58ta một cái, 7nhịn không 0được lại 2hỏi: “A 2Vi, tỷ bảo 4phụ thân bdtỷ gọi 7cchúng ta ccđi cùng delà vì duyên d7cớ gì?”

Móng 6tay của 3Trần Vi 6đâm thật 39sâu vào 44trong lòng 6bàn tay, 92nàng ta không 5quay đầu, 92chỉ nói: d“Rồi chẳng baphải A Dung 9csẽ biết 00sao?”

Đúng clúc này, 9trong tiếng b6ồn ào, 0fTrần Nguyên 45dẫn đầu 1bước vào b7trong điện.

Hai 78nàng nhìn 05thấy sĩ ftộc bốn d0phía dũng 4fmãnh ùa 3vào, sợ 13bị phân 43tán nên d0ngừng nói a2chuyện với 8nhau, theo 55sát tiến 4dlên.

Trần e6phủ ở aathành Nam e9Dương là 2cđại phủ 9nhất đẳng, 0Trần Nguyên 40vừa bước 37vào thì 8đi về phía 3tháp sắp 13xếp thứ 17hai bên trái.

Hắn 3vừa mới 13đến gần, 0còn chưa dngồi xuống, fmột người 8bở Lưu phủ fđã tiến 3elên chặn 9hắn, thanh dethanh nói: fd“Trần 12gia lang chủ, 5vị trí 5ecủa các 89người ở cđây.”

Hắn 5bta dẫn Trần cNguyên đến 2fchỗ thứ 7bbốn bên 52trái.

Trần e2Nguyên không 5đi, gương 3mặt đoan bchính của d1hắn sầm 6xuống, cả 2giận nói: 4“Là ý 9tứ của dbai vậy? 2dLang chủ 0fcủa nhà 93ngươi sao?”

Hiện a6tại, tuy f3rằng dòng fngười đang 20thong thả eađi vào nhưng 26mỗi một 4sĩ tộc e2đều tự b0giác biểu ahiện vẻ 07ung dung khéo 8eléo. Giờ 05phút này cTrần Nguyên 53sầm mặt, atuy rằng 96giọng nói 4không lớn, 3fnhưng cũng e6khiến cho ekhông ít 3người chú 3fý.

Đối 9với quý 70tộc cho 0tới bây 37giờ, thể 85diện đều 2clà xếp 8hạng đầu 24tiên. Bọn 6chọ chỉ 4cần nhìn 4vị trí 9asắp xếp 0thì sẽ bchiểu ngay.

Người 6của Lưu e9phủ kia cfước chừng f1tầm 30 tuổi, 3dtrắng trẻo c7có thể cdiện. Hắn 6ta liếc fdnhìn Trần 31Nguyên đang 84sầm mặt, dfchỉ nhìn 2một cái, ctrong ánh 6mắt của 5hắn ta ít 3nhiều ẩn 8dchứa khinh 4thị.

Trần fNguyên vốn d9chỉ hơi 2dtức giận, 6giờ phút cenày nhìn b4thấy ánh bamắt khinh b6thị của 4hắn ta thì 2lập tức e4thăng cấp d4trở thành ephẫn nộ.

Mặt 1hắn đỏ 2flên, chuẩn 81bị rít agào, người 92kia chỉ 62vào vị b4trí thứ 02nhất bên a7trái, thận dtrọng thi eelễ, cười 05nói: “Vị b6trí này, 67là cho Lang 0Gia Vương fdThất.”

Trần e3Nguyên hãy 8còn nhìn 8hắn ta.

Người cakia lại 9chỉ vào evị trí 3thứ hai, 6dnói: “Vị dtrí này, 36là cho Nhiễm 2aMẫn Nhiễm catướng quân.”

Hắn cta chỉ vào cvị trí 4thứ ba, 9cất cao 2giọng nói: 2“Vị trí enày là cho aTôn Diễn aTôn tướng 7quân.”

Nói ftới đây, 0fhắn ta tà dbnghễ nhìn 1Trần Nguyên, 9hỏi ngược 80lại: “Lang dchủ cho crằng, trong 2ba người 3này, ai ở 56dưới người?”

Trần 41Nguyên chỉ fvào vị 7trí của bTôn Diễn, cnói với 40giọng lạnh 4lùng: “Đó 7chỉ là a2một thiếu 8niên chưa 8dứt sữa, 8vậy mà e6cũng có 93tư cách 6ở trên 3Trần phủ cchúng ta 93ư?”

“Là 41phía trên elang chủ 52Trần Nguyên dngười!” 33Dừng một 3chút, trên 64gương mặt 3người kia a1lộ ra một 3nụ cười ctrào phúng, 6hắn ta nói: 4“Nếu là 26Trần Công bNhương đến, 4tất nhiên a3ngài ấy 4fcó tư cách 09ngồi ở 3vị trí 9thứ ba. be © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 1Trần Công aNhương là 3btrưởng bagiả trung cehậu, cũng bbkhông đến 7mức cùng 65ta tranh cãi fcái gì thứ 65ba thứ bốn!”

Trần d2Nguyên giận 1dữ, hắn 3quát: “Ngươi, a1ngươi tiện 39nô này!”

Người 7ccủa Lưu 61phủ kia 1ngẩng đầu, acvung tay áo, bngạo mạn 9nói: “Ta eblà tiện ccnô, nhưng d4mà, ta là 07nô của e5Lưu phủ. 42 © DiendanLeQuyDon.comNếu lang fchủ muốn 6tức giận, b4vẫn nên 7trở về 3cTrần phủ 86đi.”

Dứt 4lời, hắn 34ta xoay người 6bước đi.

Trần 66Nguyên thật 5dkhông ngờ, a1chỉ một fhạ nhân 91nho nhỏ 1của Lưu 9phủ cũng adám không 27thèm coi 25mình ra gì, 9hắn không fkhỏi giận 6dữ, đỏ ccmặt, thở b0hổn hển, c0thật vất 8vả mới 39bình tĩnh 82một chút 9thì đối 0diện với faánh mắt bchê cười cđang xem enáo nhiệt aở bốn aphía.

Mặt 9cTrần Nguyên d6càng đỏ b6hơn.

Lúc 95này, có 49mấy giọng 0nói bay vào e7trong tai chắn: “Trần a6Nguyên này, 67tuy rằng 5ngày thường 2ctướng mạo fđoan chính, b0nhưng cũng 1là kẻ tầm fbthường 8nóng vội 9csốt ruột, 9bôn ba sự ffvụ. Nghe 7cnói hắn a6vì cầu 3cxin Nam Dương 3vương một 6achức quan 3mà đã tặng d0cho Nam Dương 2avương một 88nữ nhi.”

“Thật 60sao? Xem ra 9chỉ là 4một tiểu 6anhân tục etằng.”

“Tiểu fnhân thì 51không biết, b9nhưng mà acđúng là 8dngụy quân 4tử.”

Thời eđiểm quý batộc đứng 20đầy ở 05sảnh đường, atiếng nghị 13luận nhẹ enhàng phiêu dđãng, không 90chút khách c8khí truyền avào trong 19tai Trần a0Nguyên!

Trần 50Nguyên nghe c2thấy mặt a6càng thêm 2eđỏ hồng.

Một dbên Trần 24Vi trơ mắt anhìn phụ aathân chịu 9dnhục, nàng 84ta đỏ mặt, 7rung rung 5liên tục 9nói với eTrần Dung: a“Đây, eđây là ecó chuyện f5gì vậy? 7Ngày xưa 22phụ thân d3ta tham dự dfyến hội, 1lần nào amà không dphải ngồi 9ở tháp aathứ hai? 5Vậy mà 09lúc này 1bị Lưu 7gia khinh 8đãi, bị fmột hạ 8nhân Lưu aphủ vũ 5fnhục, còn d5bị mọi 4người cười 5nhạo.”

Nàng 3ta nắm tay 4bTrần Dung, 4vội vàng d8nói: “A eDung, muội 5ebảo đây e3là làm sao?”

Nàng 84ta thật 65sự nóng 41nảy, hốc 31mắt đỏ a3hồng, nước 9mắt cũng a3đã lăn a3xuống. Với 0nữ lang 60như nàng 9ta, thanh 1danh địa 7vị của 68phụ mẫu 1trực tiếp a7có liên 5quan đến 5btiền đồ 9kết hôn ccủa nàng 24ta. Mọi 9người vũ 50nhục phụ cthân nàng 9ta, cũng 5sẽ ảnh 46hưởng lớn 3đến thanh 1cdanh của 8nàng ta.

Bên 5bcạnh Trần a4Vi gấp đến 62độ nước 2mắt chảy 7ròng ròng, 3Trần Dung b2cũng mang 03vẻ mặt 1kinh dị, e7nàng cảm cgiác được f7hạ nhân 3eLưu phủ 8bkia, mấy engười nghị 56luận kia 97cũng thế, 56rõ ràng 8là nhằm 3hết vào a6Trần Nguyên. 2 © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 1Nguyên đã 49đắc tội 4với một 67nhân vật 0lớn nào 2đó?

Bên 4kia tiếng 30nghị luận 09càng ngày 8càng vang.

Dần 67dần, càng 53ngày càng 1có nhiều ddánh mắt 0etụ tập 2trên người 4Trần Nguyên, c5trong ánh 8mắt có dtrào phúng, 6cũng có f6thương hại.

Dưới 9fánh mắt decủa mọi 5người, 24gương mặt e6đoan chính 9fcủa Trần 3Nguyên càng dngày càng 8cđỏ.

Rốt f9cục, hắn 00không chịu 28nổi, vung 9tay áo dài, 06xoay người 22đi ra bên angoài.

Hắn 2dvừa đi, b5Trần Vi 85cũng thất 4dthần, một d7hồi lâu, cnàng ta phản 55ứng lại, 4vội vàng 5abuông tay 5Trần Dung 6ra, cũng echạy ra edngoài.

Lần anày, trong bchủ nhân f2Trần phủ 3dchỉ còn 4lại một aanữ lang 2như Trần bdDung.

Trần 1Dung cũng 85nghiêng đầu fngẫm nghĩ, dcuối cùng 5evẫn quyết e7định đi 7theo.

Khi 44nàng chạy fđến quảng 95trường, 9xe ngựa 6của Trần aeNguyên đã 4rời đi, 8xe ngựa 9dcủa Trần 9Vi cũng đang 8dchạy ra 53Lưu phủ.

Trần aDung lên 4xe ngựa, 92lười biếng 1cnói: “Đi d8đi.”

Thượng c8tẩu ngồi a6ở vị trí 53xa phu, lặng 3lẽ hỏi: 4“Nữ lang, fđã xảy a5ra chuyện c9gì thế? 40Sao lang chủ 30lại có bdvẻ mặt 4euất nghẹn 44giống như bbthẹn quá 7bthành giận bvậy?”

Trần 5Dung cúi ceđầu, nàng 4anghịch ngón c8tay của dmình, lạnh 93lùng cười bnói: “Cũng b1không biết 7ahắn đắc 96tội với 59người nào, d5bị ám toán.”

Nàng 6nói tới 10đây, nhẹ bnhàng cười, 1trong mắt 3lấp lánh 6tia cười: d“Cũng không bbiết người 0đó là ai, 82nếu ta gặp 12được, 1cthế nào 9cũng phải 3bâm thầm bacảm tạ 2ehắn một 1ephen.”

Thượng 9tẩu ha hả 32cười, cũng fakhông để dý tới, dđánh xe fchạy ra 9dngoài đại dmôn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18142
Được thanks: 9003 lần
Điểm: 9.28
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương af87: Đi cùng

Ba 6người Trần 2Dung vừa cmới rời bđi, mấy 4chiếc xe 8ngựa đã 7fchạy đến, 58lúc này 7tiếng nghị 2luận mới a9ngừng lại.

Trong 7đại điện, f1rên quảng 4rường, fiếng ồn eào đều 3m bặt, mọi b4gười đồng a3hời quay 3eđầu lại, f8ung kính b5hìn về 6chía mấy fhiếc xe 3gựa kia.

Lúc f9ày, xe ngựa bđi đằng 0rước dừng 4ại, rèm c2e được 07én lên, 8rong sự 47hú mục 11ủa mọi agười, Vương 36oằng tuấn 9ật thoát 5ục thi thi fhiên nhiên 33ước xuống.

Chàng 86ừa xuất eiện, trong 1đám người a2ộc phát aa tiếng f1oan hô nho 5hỏ, trong diếng hoan dô này, tuyệt d5đại đa 9aố là thiếu 4am thiếu 1ữ.

Đối 0mặt với 5dhoan hô của fmọi người, 7fVương Hoằng c3chỉ mỉm ebcười, chàng 6quay đầu 1nhìn về aphía sau.

Trong a7xe ngựa f5phía sau dachàng cũng a6có một 2engười trung 6niên đi 53xuống.

Người 12trung niên 84này có gương 94mặt thanh 00tú, chòm fdrâu ngắn, fhai mắt f7hắn đặc bbiệt sáng engời.

Nhìn 7thấy người f7trung niên canày xuống cxe ngựa, 2trong đại dđiện, một c8sĩ phu cười 7vui ra nghênh 6đón, từ d0rất xa, 9asĩ phu đã 01cất cao 07giọng nói: c0“Lang Gia eVương Nghi a5giá lâm, c0ở Lưu phủ 5thật sự 2là ngay cả 8vách tường fcũng phát 2sáng.”

Vương 3Nghi nghe 1vậy, quay 68đầu nhìn 20sĩ phu kia, 53kinh ngạc 6hỏi: “Có 4Thất lang 51ở đây cacòn chưa dđủ để 6vách tường 2nhà ngươi 2asáng lên 23sao?”

Lời cfnày vừa cthốt ra, 6sĩ phu kia a6không khỏi 6sửng sốt, ađảo mắt alại cười bvài tiếng, 9thầm nghĩ: 1Đã sớm 7fnghe nói f1qua, thân 5thúc thúc fbcủa Vương 7Thất lang 96Vương Nghi ecó tiếng 39là độc fmiệng, nói 3năng đều bbrất khó 6bứng đối, c3hiện tại 3xem ra, thật 3đúng là fkhông sai.

Trong blúc sĩ phu e9suy nghĩ, beVương Nghi 6kia cũng 5không cần a4hắn tiếp c2đón, vung c7tay áo dài, 1đi nhanh 1vào trong eđiện.

Chỉ 82chốc lát, 3fVương Nghi cđã đứng cở cửa 6đại điện.

Hắn 1liếc nhìn e8bên trong, 6đột nhiên fhỏi bằng egiọng kinh f3ngạc: “Tiểu d3nhân họ aTrần kia 21đâu?”

Nghe 94thấy hắn dbhỏi, vài cngười hai 48mặt nhìn cnhau.

Vương 7Hoằng cong 1khóe miệng, ekhẽ cười d8nói: “Trần 4eNguyên ư? 2eCó vẻ như 4rời đi ctrước rồi.”

Vương 8cNghi nhíu amày, nói 5với vẻ d3mất hứng: 2“Làm sao 3ahắn ta có c7thể rời fdđi trước 3được chứ? eHôm qua, ctên kia còn 2cnhờ người 1tìm tới 0ta nói muốn eeđem một 38nữ nhi tặng 2cho ta. Lúc cấy ta nghĩ drằng Thất alang con tìm b1được đường bsống trong 3chỗ chết 78cũng cần 1dmột nữ 0bnhân để 8hầu hạ, c5nghe nói 88nữ nhân 98kia của 3hắn ta rất dtao mị, fvì vậy beđã đáp 7ứng. Thật 89không ngờ, etiểu nhân d1này lại 8thất tín.”

Lúc 4hắn nói 3xong, Vương 5Hoằng nở 71nụ cười, cmiệng chàng 22bất giác bcong lên, 3chậm rãi bnói: “Việc 9này để enói sau đi.”

Vương fcNghi cũng ekhông nhận c7ra lời lẽ 7akhác thường 9ecủa chàng, cgật đầu, a6nói: “Nghe 7dquản sự 69nói, ngay d5cả nữ fnhi tiểu anhân kia dcũng đem aatặng, lời 99lẽ thì fchúc chúng 0ta khỏe f7mạnh, còn 92muốn an cebài cho hắn 5ta một chức 7vị lục d7sính. Người 3như thế 2đúng là 1không đáng f4nhắc tới.”

Vương bHoằng nhíu c5mày, không 65hề hé răng.

Lúc 7này Trần 2eNguyên nào cbiết đâu 4rằng người 4cầm quyền 9đứng đầu 3Lang Gia Vương 54thị Vương 7Nghi trực 42tiếp bắt fgọi hắn 2là tiểu 2nhân, còn e4nói hắn bkhông đáng 1để nhắc c4tới?

Hắn f3ngồi trong fxe ngựa, 7bmặt mày 8tím tái, 91thở hổn 89hển. Nhưng dxe ngựa bvừa tới 7ebên ngoài 53Trần phủ, 4hắn lại 1cảm thấy 9hối hận.

Hắn 6vươn tay avén rèm 1xe lên, nửa bngày không 9có động 8atĩnh.

Đến 2khi Trần 62Vi giật b2mình cũng 1về nhìn a3lại về 2phía sau.

Chỉ 3chốc lát, 3nàng ta thấy 00xe ngựa 23Trần Dung f1cũng chạy 0vào trong 4phủ, lập fetức kêu 14lên: “Phụ 8ethân.”

Trần f2Nguyên không 43kiên nhẫn a9quát: “Ta dkhông sao! 36Con đi về c2trước đi.”

Trần 02Vi thấy btâm tình 1của hắn f6không tốt, 7vội vàng anhỏ giọng 3đáp: “Vâng.”

Trần 21Dung nhìn cfxe ngựa 48Trần Vi 60đi xa, mà exe ngựa 6Trần Nguyên evẫn không 97nhúc nhích 8thì không 62khỏi có 0cchút buồn 3bực.

Khi 9tới gần, dTrần Nguyên 9từ trong 4fxe ngựa 8fvươn đầu 0ra đánh a0giá nàng.

Lúc 82này đúng 12là ban đêm, 21trên trời emột vòng 7dtrăng mờ, b1ánh sáng 3thực ảm f1đạm, ánh 9mắt hắn d0quỷ dị dnhìn chằm 0chằm Trần f6Dung lòe cclèo sáng, 7làm cho nàng 15cảm thấy 52lạnh lẽo crùng mình.

Trần fDung cúi 28đầu xuống, c2cẩn thận f1cất giọng 16gọi: “Bá bphụ.”

Trong eánh mắt 16nghi vấn f3của Trần 8aDung, Trần b5Nguyên trầm d9ngâm một 1hồi, chỉ 4avung tay nói: 10“Không ffsao, con về daphủ trước cđi.”

“Vâng.”

Xe dngựa của aTrần Dung 19cũng vội 0vã chạy dfvào trong 9phủ.

Trong 4aánh trăng chôn ám, 64Trần Nguyên 74nhìn xe ngựa 7Trần Dung 1đi xa nhíu c0mày. Khi 9ahắn mở 7to mắt nhìn exe ngựa 80của Trần 1Dung, biểu 9tình của 3hắn có efphần ảo cnão: Đại 07ca Trần f5Công Nhương ceđã nói 5trúng rồi, 7bhiện tại e2cuộc sống 0ở thành 7Nam Dương 17càng lúc fecàng không e9đáng tin 7cậy. Muốn fnối tiếp ffcuộc đời 6bphú quý 02thì cần 04phải sống 8bsót khỏe bmạnh. Tốn a9thời gian 3ehai ngày, dthật vất evả mới 55xin gặp 5được Lang 8Gia Vương c5Nghi kia, 8bản thân 1lại không 5nắm chắc 4cơ hội. 83 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ athừa cho 57nữ lang 34này không 8biết trời 32cao đất 0brộng, nếu e7lúc trước 6dnàng chưa dtừng nói 6ra trước 28mặt mọi 4người, 50nàng đàn dPhượng 18cầu hoàng 0đó là vì 5muốn gả 0cho Vương 67Thất lang 56thì mình ccó thể 41đưa nàng 16tới làm 6thiếp cho 4Vương Thất alang. Ai, 1cho tới 7hiện tại, ccó Vương 0Thất lang b6ở đây, 2mình cũng 8không dám exử trí 1nàng.

Lúc 50này, Vương bdNghi vì nghênh 1dđón Vương aHoằng mà 1suất lĩnh d7đại đội btư quân, 7xông qua 5người Hồ 8vây quanh cvào thành aNam Dương. 1 © DiendanLeQuyDon.comTin tức e6này đối e5với sĩ 4ctộc thành 5Nam Dương 4mà nói đúng 0là rất batốt.

Trần 06Nguyên là 6dngười có a3da mặt dày, datuy rằng cahắn giận 22dữ trở f9về Trần e4phủ, nhưng clúc này alửa giận 68cũng đã cetiêu tan. 6 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn 8mà nói, dtuy rằng 77bị nhục 8nhã ở Lưu 28phủ là 2một chuyện 5khó có thể 56chịu được, bnhưng so c4sánh với 7tính mạng 6thân gia 1dcũng không fctính là e8gì. Việc 03cấp bách 5hiện giờ b1vẫn nên dnghĩ biện dpháp xin 75gia nhập avào Lang dGia Vương 8bthị, chạy 7theo tư quân e8của bọn 1họ thoát athân vẫn 90tốt hơn. 3b © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc a4Trần Nguyên d4suy nghĩ, e9xe ngựa 0của hắn 0đã chạy 95vào trong 6sân.

Vừa 9mới xuống 8dxe ngựa, dTrần Nguyên 7nghĩ tới a0vừa rồi 1khi nghe thấy e6những lời 83kia, nên 1lại xoay 5cngười bước 5lên xe ngựa, dquát: “Đi eđến sân 2dviện của e3Trần Công c2Nhương.”

“Vâng.”

Một dngày đảo bmắt trôi 7qua.

Vừa 8qua giữa 8atrưa, Trần aDung đã d8nghe thấy atrong sân 7của Trần 7Vi truyền eđến tiếng 1ecười vui, d0cùng tiếng 8cnói chuyện bcríu rít.

Tiếng a7cười đùa 6theo gió clọt vào 2tai, Trần 7Dung không dđể ý, 44xoay người 6trở về.

Đúng 2lúc này, btiếng bước 51chân nhỏ dvụn truyền 4đến, đảo cemắt, Trần 4Vi ở ngoài 16cửa viện acười vui e5gọi: “A cDung, A Dung.”

Nghe 2tiếng kêu 50vui vẻ như bchim nhỏ 0ecủa nàng, 9aTrần Dung 3âm thầm 5kinh ngạc, 80nàng mở 81miệng đáp: e5“Ở đây.”

Trần 1cVi đi vào btrong sân afviện của fbnàng.

Nàng 7ta nhìn Trần 61Dung, ánh damắt sáng dngời vô a7cùng, giọng 4điệu vừa 0nhẹ vừa 3amau, như fchim non líu 16lo: “A Dung 4A Dung, vừa erồi đại 5ebá phụ 20đến, người b9nói rằng 79tối hôm 7nay muốn addẫn hai b8người chúng 1ta tới tham 55gia dạ yến 8ccủa Vương 0thị.”

Lời 44nàng ta vừa 8thốt ra bthì nhìn 92thấy Trần b0Dung nghiêng 9đầu nhìn 90mình với 1fvẻ nghiên dcứu tìm atòi. Nàng bta mím miệng, 3dậm chân 7bảo não 4nói: “Vì 53sao nhìn eangười ta 4như thế?”

“Không dnói với 95muội nữa!”

Trần feVi bỏ lại 8một câu 3erồi xoay 58người chạy 5ra ngoài.

Chỉ c6chốc lát, ftiếng ca 2vui vẻ từ 39trong sân 8Trần Vi elại truyền 20ra.

Trần 4Dung nghe fatiếng ca eanày mà ý 3niệm lướt equa trong 64đầu: Có 5athể làm 4cho Trần 9Vi vui như fthế, chỉ 96có một fngười, 9chỉ có c5một chuyện. b6 © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối fhôm nay Trần 0Công Nhương bmang chúng 6cta tới yến e4hội của 70Vương gia, fhội ngộ 9với Nhiễm cMẫn, cũng esẽ chính 07thức nhắc 5tới việc 4đón dâu 98với y?

Trần b4Dung càng cfnghĩ càng e1cảm thấy 2cviệc này arất có bbkhả năng.

Bình 79ẩu đi ra 9csân, liếc 9mắt một fbcái thì enhìn thấy aTrần Dung angơ ngác 5đứng đó, catrầm mặc, 18cũng không f7biết nghĩ cccái gì, 0nên gọi: 6“Nữ lang, dnữ lang?”

Trần bDung quay 4đầu lại.

Bình 0eẩu thân 2thiết nhìn 84nàng, nhẹ 40giọng nói: 9“Sắc mặt 8của nữ d3lang không e9tốt, mệt 13mỏi sao?”

Trần 8Dung lắc 5fđầu, bước avào tẩm 4bphòng, đóng 7cửa thật cmạnh, nửa 39ngày không 18đi ra.

Đảo 0mắt, đã 4đến chạng 0vạng.

Lúc bnày, Trần 23Công Nhương 04cũng phái 8người tới 4thông tri 56nàng tối 2hôm nay tham 29gia dạ yến fcủa Vương 4thị, còn 2muốn nàng 90chuẩn bị 57một chút.

9thế, dưới c5sự hầu ehạ của 2cnhóm tỳ dnữ, nàng 4tắm rửa athay quần 08áo. Giờ aphút này, 67nàng ngồi eở trước e4gương đồng, 36tùy ý để a3hai tỳ nữ e7điểm trang.

Một c3tỳ nữ 26vừa sửa b9lông mày 83cho nàng bvừa cười 5nói: “Da 83thịt của ednữ lang 7ftrong trắng blộ hồng, aaquá mức b3khỏe mạnh, 25vẫn nên 1dtái nhợt 58một chút e5sẽ tốt 8hơn. Phấn 2này có thể 8che bớt 3sắc hồng 70đi.”

Một btỳ nữ 7khác cũng 09nhẹ nhàng enói đúng.

Tỳ 6nữ kia còn enói thêm: 2“Môi nữ 34lang đầy e9đặn cong bcong, làm efcho nam nhân 2dnhìn sẽ 1ecó ý nghĩ 9kỳ quái, 28nên phủ 7thêm phấn a1cho khéo cbđể che agiấu một 2chút.”

“Đúng.”

Nàng 01ta lại đánh aagiá dáng dngười Trần 1Dung, cười 2nói: “Nữ bflang ngực 4nhũ đầy 4đặn, thắt 55lưng lại erất nhỏ, 81mông lại cquá mức 7tròn đầy, cfnhớ rõ f0nên buộc 8chặt phần e4ngực, thắt cclưng cũng 7phải quấn 52thêm hai f3tầng vải. 8 © DiendanLeQuyDon.comCứ như eavậy, mông 75sẽ không c1bị cong 4bquá.” Nói 0atới đây, 3nàng ta liếc 36mắt nhìn cTrần Dung 03một cái, 6trong ánh 82mắt có acsự khinh 4miệt, nhưng d2vẫn cười bnói: “Nữ 3lang đừng 6trách, tiểu dcô trong 7ethị tộc fchúng ta 48coi vẻ thanh 7bnhã là đẹp, 6nữ lang ccũng không f0phải là 28vũ nữ, ediện mạo axinh đẹp a6thế này 4dvốn không 7tốt.”

Trần c7Dung cũng 78không thèm bliếc mắt b5một cái.

Nàng 95mím môi, d2dưới ống atay áo dài, 2hai tay bấu 5chặt lẫn enhau.

Hai 0tỳ nữ 6fnày là Nguyễn 4thị phái 20tới giúp 49đỡ nàng, c9khi các nàng f6đến đã c8nói, yến a5hội đêm 0nay vô cùng equan trọng, a8Trần Công 0Nhương cũng 7rất coi 0trọng, nhiệm d9vụ của 1các nàng c9là phải 0trang điểm 26cho nàng 15khéo léo 1hoa lệ, 6fkhông thua e2gì các nữ 89lang khác eftrong thành.

Trần eCông Nhương 7cùng Nguyễn c8thị thận 4ftrọng như bbthế, thật ackhiến cho d2trong lòng 0fTrần Dung fbbất an, dnàng ngồi 0ở trên 88tháp, tùy 4ý để các fnàng trang 4điểm một 4canh giờ, evài lần 0đều muốn 4dphá cửa ealao ra, nhưng 2chỉ có 3cthể tưởng 6tượng chứ 92không thể c2thực hiện.

Kiếp f2trước, 24nàng làm 1chuyện gì 2cũng đều 2cthực hiện 5theo cảm 9tính, nhưng 3cuối cùng 8blại không dcđạt được cgì cả.

Khi baphát hiện cmình được 43sống lại, 0nàng đã dtừng thề, 73nhất định 3phải đổi dsang một cephương thức f8khác, nhất 4định phải 3sống cho 9thật tốt.

Nhưng 54một khắc c0này, trong 6lúc hai tỳ 9nữ đùa 61nghịch, elòng của 2nàng lúc 06nào cũng 6có dấu 4hiệu sụp 6dlở.

Nàng 3fmột lần 6elại một eflần bấu 27chặt hai b9tay, nàng bdchỉ có ethể mượn 5động tác d2này để 1adời đi bsự chú 9ý của mình, 4cđể bản bthân bình 4ctĩnh trở fflại.

Cũng 8không biết baqua bao lâu, 8giọng nói 5của tỳ 8enữ vang dlên: “Được 0erồi, nữ 2lang có thể cđứng lên 4rồi.”

Trần 2eDung vô ý c0thức lên btiếng, nhìn 31qua gương 1đồng.

Vừa 6liếc mắt, b8nàng suýt 79nữa nhảy 0dựng lên.

Trong 5dgương, trên 9mặt nàng fphủ một 3tầng phấn 9athật dày, 0trắng bệch 5achói mắt. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 0hồng hồng 5kia lại 3bị phủ 9thêm son 5cphấn trở 1nên nhỏ 4mà mỏng, 2về phần 2lông mày 10và tóc mai 0thì bị a5tu bổ tỉ 3mỉ quá 1mức. Ở 4trên huyệt d5thái dương acủa nàng 77còn dán ehai cánh 1hoa vàng 0nhỏ xinh.

Đây bđâu phải b9là nàng? a2Chỉ sợ 1Vương Thất 48lang và Tôn cDiễn nhìn ebthấy cũng 0không nhận 9era.

Trần 8fDung mơ hồ 9nghĩ ngợi: 0dNữ lang 6bình thường ctrong thành 7bđều trang ađiểm thành dbộ dạng 6thế này, fthật đúng elà không 1ahợp với 24mắt nhìn ecủa mình. 7e © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 9nàng lại 27chịu đựng 93xúc động b7muốn chạy ađi rửa 7mặt sạch bsẽ, nhìn fbmình trong 88gương, nàng 69nhịn không 5dđược hỏi: 5“Đây là acách trang 6cđiểm lưu 74hành trong 09thành sao?” 50Trong giọng 1nói lộ 4cvẻ không 5dám tin.

Hai btì nữ thấy b9bộ dạng ebnàng ngạc 2nhiên thì 9khẽ nhíu famày, lắc ffđầu, trong 89đó một b6tỳ nữ d3trả lời: 7e“Diện 6mạo của 6nữ lang 9không tốt, 3phủ phấn 1vào vẫn bathấy tục 1tằng.”

Một etỳ nữ 1dkhác cười 3nói: “Vẫn 2chấp nhận feđược. 47 © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, cđi thôi, 7đi thôi.”






Chương 988: Vương 1Hoằng thưởng e4nàng một 3chậu nước 0etrong

Khi 5Trần Dung eangồi trên axe ngựa, e8sắc trời ađã tối 3muộn, xe bfngựa của 9eTrần Công 08Nhương đã aarời đi.

Thượng atẩu đánh 3xe đi theo 8phía sau 0xe ngựa 05của Trần fVi, chậm 8rãi ra khỏi 9Trần phủ.

Buổi ftối hôm fnay trăng asáng ngời, cfthanh phong fbnhư nước. 68 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung evén rèm dxe, nhìn 4người đi 3qua đi lại etrên ngã a3tư đường, etrong số 2dđó, không 15ít người 0aquần áo 9tả tơi, 7lần này 8khi Tôn Diễn 9phá vây 4thành Mạc 3Dương, cậu 8ahành động a1quá mức 0đột nhiên, ecó rất 38nhiều kẻ csĩ ngay cả 0hành lý eđều không bmang theo, 0echỉ vội d7vàng chạy btheo phía 1sau.

Đi a7đến thành 8Nam Dương, anếu ở 8trong thành 9dcó gia tộc bccòn có thể 17có ba bữa d3ấm no, nếu 27không có, ctất nhiên 48cuộc sống 3sẽ trở c1nên túng dfquẫn.

Tại bdthế đạo 1này, thân 7fphận như 35Trần Dung 8có thể 4được gia e6tộc bảo bhộ quả 50thật rất dít.

Xe 6ngựa chạy c9tới Vương btrạch.

Gần fđến đại 47môn của 5Vương trạch, 3cdưới mái ehiên, trên f8nhánh cây, 9ahai bên ngã dtư đường, e7nơi nơi cđều treo 3đầy đèn bflồng.

Cửa fchính mở bdrộng, ngựa 1xe như nước. 94 © DiendanLeQuyDon.comMột đám 9nữ lang ftrang phục fhoa sức, 7ftừng chiếc 85xe ngựa 9hoa mỹ lăn 7bánh trong 2fban đêm d0yên tĩnh, 44giống như ahoa thêu 2atrên gấm.

Xe d5ngựa ngừng 1lại trên dequảng trường.

Trần b3Vi được 32tỳ nữ 78đỡ xuống, 72bước về 3phía có ctiếng sanh 2bnhạc, bước 4bchân nàng 02ta hơi vội avã hấp ftấp, hai 24mắt sáng cngời dị 6ethường.

Khi bTrần Dung bbđi đến 42bên cạnh 5nàng ta, cTrần Vi 1bcũng không c1chú ý, nàng 5eta chỉ trơ 61mắt nhìn 36trong điện, 8môi mím 04chặt, đôi ftay được 42tỳ nữ 4nâng đỡ 4vì khẩn 6ctrương mà b7có chút 4cứng đờ.

Trần bDung nhìn 2nàng ta, 2chậm rãi 13thu hồi d2ánh mắt.

Lúc bnày, Trần 0Công Nhương 4được mấy 9csĩ phu vây dequanh bước 26nhanh vào 7trong điện.

Trần 6Dung cũng 3bước nhanh 6ehơn theo 00sát phía 1fsau, đi vào fbên trong.

Vừa 6vào đại abđiện, mọi 9người, 42bao gồm 6dcả Trần d3Dung, đều 0không tự ecchủ được d6nhìn về 0aphía chủ 2tháp. Nhìn 0về phương 7hướng đó, flần đầu atiên Trần 88Dung hiểu ađược hàm anghĩa vẻ 99vang cho kẻ ehèn này. 2c © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng c7đèn đuốc c1cũng chỉ 87là đèn d4đuốc, rõ 4ràng khắp 05nơi đều blà kẻ sĩ 4phong lưu 9by phục chỉnh f2tề, nhưng 32ở chỗ 8đó lại acđặc biệt 7sáng ngời, 12sáng ngời 9bđến bỏng 02mắt, sáng 0ngời đến 93mức khiến e4tất cả a3mọi người 0cũng không akhỏi tự echủ nhìn f2lại…… 0Ở chỗ 0bđó, có d2Vương Hoằng.

Trần 7Dung thu hồi 7ánh mắt, 7đi theo phía d8sau Trần 8Công Nhương, 5acó mấy 1tháp sắp 57xếp ở cvị trí 9fthứ ba bên atrái, nàng 49chọn một cgóc tối 99rồi ngồi 1xuống.

Sau 01khi ngồi 8xuống, ánh 2mắt của fanàng lại 39chuyển về 1ephía Vương acHoằng.

Nam dnhân này 61cho dù là 23lúc nào fnhìn thấy bbchàng thì bchàng vẫn 8fluôn thanh eephong lãng enguyệt như 3thế, tựa 72hồ mọi fphiền não, 15ồn ào náo dđộng trên 0thế gian 3đều không 8liên quan 73đến chàng.

Trần 60Dung nhìn 10ngắm, ánh 4mắt có 94chút thất 5thần.

Đúng 9lúc này, aVương Hoằng 76thản nhiên 4acười, nhấp d2một ngụm crượu, ánh bmắt liếc cvề phía 2cTrần Công 8Nhương, 03cũng liếc 0về phía 9nàng.

Khi 8ánh mắt 2fchàng chuyển ftới trên 8thân Trần bDung thì 79rõ ràng 6fgiật mình, 08từ từ, dfchàng vung dtay phải 23lên.

Một 80người bước fnhanh đến adgần, cung 2kính hỏi: 0“Lang quân 0ecó gì phân 64phó?”

“Mang abmột chậu 6bnước trong 3đến.”

“Vâng.”

Chỉ dchốc lát, 7người kia abưng chậu 2cnước vào, eđi đến 2phía sau bVương Hoằng.

Nhìn 4người đó, 5Vương Ngũ f6lang tò mò fcười nói: b“Thất e4lang muốn 1làm gì vậy?”

Vương cHoằng chỉ dcười.

Chàng 80chậm rãi 1chỉ về a5phía Trần 10Dung, thản 1enhiên nói: 6“Đưa cho 4nữ lang 8kia.”

Hạ 2bnhân đáp: 9e“Vâng.”

Hắn 7ta bưng chậu 0nước đi 8về phía ecTrần Dung.

Phải b0biết rằng, a2Vương Hoằng fvốn là 18trọng điểm 40chú ý của akẻ sĩ, 3etuy rằng dbchàng không cnói to, động ftác cũng 5tầm thường, 6enhưng mọi 2người đều bnhìn về 1aphía chàng, bccũng nhìn bngười đang 37bưng chậu 14nước kia.

Trước 3mắt bao 3người, 2hạ nhân 1bưng chậu e4nước bước fbđến trước ffmặt Trần a8Dung. Hắn 3cta đặt 18chậu nước a0xuống bên 1cạnh nàng, b1nói với dgiọng ôn 59hòa có lễ: 7d“Nữ lang, bđây là 81lang quân 3nhà ta thưởng!”

Một 74lời thốt era, mọi 9ánh mắt 5đều nhìn efvề phía 6eTrần Dung.

Ngay 7lập tức, 5btrên gương 6mặt đầy 6bphấn trắng accủa nàng 8atrở nên 72đỏ hồng. e6 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 0phấn trên 61mặt nàng 3quá dày, bcsắc đỏ e3cũng không 3hề lộ fcra, chỉ 6có từ vệt cđỏ lan cetừ cổ anàng kéo a1dài tới 7btrước vạt dáo che ngực.

Nàng amím môi, 9một hồi 07lâu mới 5thấp giọng 75trả lời: b“Đa tạ dlang quân 3nhà ngươi.” eNếu lắng cnghe cẩn c0thận, dường 2như câu 2nói này bbật ra từ egiữa hai ckẽ răng.

Mọi 1người đang dnhìn nàng 15chằm chằm.

Lúc ednày, tất 31cả mọi 4người hiểu cđược ý 2tứ của 8Vương Hoằng.

Đương 0anhiên Trần 5Dung cũng eahiểu được 87ý tứ của fdchàng.

Nàng 9cchỉ do dự 2một chút 6rồi đặt 5đôi tay 7dnhỏ bé 5vào trong 1chậu nước: 73Xem tình 83hình này, 7nếu nàng 82không làm a7theo ý của 3Vương Hoằng, 3chỉ sợ 3cđoàn người 00vẫn sẽ 2nhìn nàng e8như thế.

Sau 7fkhi tay đặt 00vào trong 59chậu nước, 4dTrần Dung 5hứng nước 8trong, táp 6lên mặt 6mình.

Trong 8dđại điện, ecở trước 21mắt bao angười, 6khi nàng bebất đắc bdĩ rửa 5mặt, Trần 5Công Nhương 62nhíu mày, 3hắn hỏi a6hạ nhân 6bên cạnh: a3“Ai hóa dtrang cho 9nàng như cvậy?” 9Giọng nói 36vẫn ôn 71hoà hiền 57hậu, nhưng 8aý bất mãn 6không cần afphải bàn dtới.

Hạ 2nhân kia f3thấp giọng ctrả lời: 54“Là thê 5tử của d7Trần Nguyên.”

Trần cCông Nhương c1hừ nhẹ cmột tiếng.

Khi f2Trần Dung 2rửa mặt, a4một bên e2Trần Vi 73còn có mười fmấy nữ 4lang ngồi cở các góc dđều có echút đứng fdngồi không fyên.

Các 4nàng thỉnh a2thoảng vươn dtay xoa xoa cbmặt mình, a2do dự thật 02lâu, sau 7dđó từng 7người lặng a3lẽ rời 4đi.

Sự 6biến hóa 37của chúng 0nữ đều 5lọt vào cmắt của 54Vương Ngũ clang, hắn dnhìn quanh 4khắp nơi, aethì thào d1nói: “Chỉ 0là một 32chậu nước, aatoàn bộ bthành Kiến 6bKhang đều 5asẽ bị 48ảnh hưởng!” bbTrong giọng dnói của 3fhắn, hoặc 0nhiều hoặc 65ít có hàm d6chứa ghen ctuông.

Lúc 0này khi Vương dfNgũ lang 4nhìn về 2phía Trần e0Dung, ánh 93mắt vẫn 86rất phức 9tạp, nhưng 4mà không 30còn lửa 9nóng như c9trước kia 0nữa.

Chỉ 5chốc lát, 8Trần Dung 8cđã rửa dsạch mặt 3không còn 2chút phấn 68son.

Hạ 4nhân bưng 6bchậu nước d0đi.

Ánh b4mắt mọi 3người vẫn akhóa chặt 27trên mặt, a2trên người 5anàng, trong 8điện vang 32lên tiếng 29nói nhỏ, bđều là b9một ít 3sự tích a4về nàng.

Trong bcđủ loại 7ánh mắt, 20Trần Dung 7vẫn cúi e7đầu, lúc bnày, một 9dhạ nhân 1fkhác của d0Vương gia d1đưa tới akhăn mặt 80sạch sẽ 2tẩm hương, c1Trần Dung 8tiếp nhận, alau sạch 5giọt nước d4trên mặt 9dđi. Tiếp 4theo, một 7tỳ nữ cfkhác cầm 19gương đồng b9đến đặt 6btrước mặt 1nàng, rồi 9fđi ra phía b2sau Trần 4Dung, ngay 86tại trong 0đại điện 37chải lại c9tóc giúp 6nàng đến 3bkhi mái tóc 60nàng chỉnh 5atề, có 3lọn suôn 9mượt rủ 41trên bả 1vai, chúng 3cngười hầu 74mới thối 7lui.

Lúc 0này, tổng e4cộng chỉ 0tốn hai 7bkhắc – ftrước yến 41hội, chỉ evì trang e3điểm cho dbnàng mà ctrì hoãn c9hai khắc!

Nhóm dngười hầu 6vừa lui cxuống, tiếng 8sanh nhạc 3vang lên, amột đám 9etỳ nữ 8bưng rượu 36thịt, bắt 88đầu thướt 46tha đi vào.

3aánh mắt fcủa mọi fngười rốt 0fcục cũng 82dời khỏi 4Trần Dung.

Đến f5lúc này, 07Trần Dung e5mới hít 11một hơi 2bthật sâu, 5nàng mở b4to mắt, 1oán hận cnhìn nam 20nhân đang 5cười nói 30vui vẻ trên fchủ tháp cckia, trong 08lòng vừa 1ủy khuất 4vừa tức 4giận, lại 11là ngượng 2ngùng.

Rượu dthịt dâng 3alên chưa eeđược bao e1lâu, chúng 4nữ lang 8cũng đã 8trở lại, 34các nàng 4hiện tại d4cũng giống 9như Trần fDung, phấn atrên mặt 7được rửa csạch, tóc 5cũng chải 3lại, khẽ 1cxõa trên 1fbả vai.

Trần e8Vi cũng vậy.

Nàng cta vươn btay che mặt blại, nhìn ddda thịt 1aTrần Dung atrong trắng e9lộ hồng 6sau khi rửa 29mặt càng 12thêm trơn 6bóng, thì 5hỏi với aegiọng hơi 7đố kỵ: 0“A Dung, 2amặt của d6ta có xấu e1lắm không?”

Trần 4fDung nhìn 1evề phía c3nàng ta, 64trong ánh 01mắt chờ bcmong của 31nàng ta, 4nàng lắc 92đầu, nhẹ b0giọng trả 16lời: “Không 07có, thật 9sự thanh 21mĩ.” Trần 0Vi mừng edrỡ, vội 9vàng ngẩng 11đầu lên, 78tràn ngập 9tự tin đánh 9giá nhóm anữ lang 2bốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18142
Được thanks: 9003 lần
Điểm: 9.28
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 689: Nhắc c9lại hôn 1bsự

Lúc 2cnày, nhóm 37tỳ nữ 8Vương phủ 6bắt đầu 6vội vàng bbê bình ccphong ra che 2chắn cho 5các nữ 9lang.

Bình fehong vừa fựng lên dbốn phía, ddrần Dung 94hở dài 34hẹ nhõm, 5ừa rồi 7bánh mắt 97ủa mọi f2gười sáng cuắc làm 53ại nàng 86hông được 4ự nhiên.

Nàng aúi đầu, 8bầm lấy fy rượu, ehấp một edgụm nho 0hỏ, vừa 1ống vừa 6gắm nhìn 14óng người 11ơ hồ của 5bương Hoằng 5ahía sau bình fehong.

Đúng fúc này, fcở cửa 25điện trở 83ên ồn ào, ahúng kẻ 01ĩ đều 32đứng lên, dgay cả Vương ecoằng cũng 7dậy, tươi 6ười đi 13a ngênh đón.

Trần 1ung ngẩn b4a, bên cạnh fTrần Vi ddvui mừng 0kêu lên: 07“A, chàng 9đã đến.” d3Bởi vì f9khẩn trương, 6agiọng nói ccủa nàng bta hơi run 9rẩy.

Nhiễm 6Mẫn đến 5rồi ư?

Trần e2Dung quay 9đầu nhìn 2lại.

Xuyên 18qua bình 9phong, nàng 37chỉ có f4thể nhìn 38thấy bóng 9dngười mơ 2hồ bước anhanh mà 5đến kia, 0dtrong ánh dđuốc phiêu 18diêu, dáng 7cngười y dfcao lớn 0fnhư một 6angọn núi.

Cùng 1aVương Hoằng 7flàm bạn, 2Nhiễm Mẫn efvừa trầm cbgiọng nói 9fchuyện vừa 29đi nhanh 6về phía 2ctrước.

Chỉ cchốc lát, 4y đã ngồi 6xuống mấy 30tháp ở cphía trước a9Trần Dung.

e1Nhiễm Mẫn 3đã ngồi bcxuống, chúng b0sĩ tộc 7vẫn còn 8avây quanh 52y, trong tiếng 71ồn ào náo 7động, Trần 2Công Nhương ccung kính bđứng lên, 58hắn hướng 4tới Nhiễm 11Mẫn vái 9chào thật 5sâu, cất 3cao giọng dnói: “Nam c4Dương an b8nguy, may 0emà có tướng cquân. Tướng e9quân có 9thể tiến 2đến, mọi fngười trong 44Nam Dương a9thật sự elà vui mừng.”

Trần 6Công Nhương 9dđức cao 4vọng trọng, 4hắn vừa 3mở miệng, bmọi người 23đều yên etĩnh lại.

Dưới 2ánh mắt 4chăm chú fccủa mọi eangười, 90Nhiễm Mẫn ecười cười, 9giọng nói 7của y có 20chút mỏi 74mệt cùng ekhàn khàn: 9“Công cần 5gì nhiều 2lời?”

Trần 1Công Nhương 5ha ha cười 4nói: “Đúng, b2đúng cần 2gì nhiều flời, cần 4gì nhiều e6lời? Tướng edquân đã 80sớm sáng aftỏ trong 8lòng.” efHắn vung 26tay áo dài, a5ngồi ở flại tháp ecủa mình.

Lúc cnày, Trần e0Vi dựa vào 92gần Trần 5Dung, khẽ 90nói: “A ccDung, tim 6của ta đập 0thật nhanh.”

Trần 63Dung nhìn fchằm chằm 5nam nhân acao lớn 3hiên ngang 4kia, cười fdcười, chậm 1frãi nói: a“Tỷ tỷ, 33bối rối 2không có 7bích gì đâu.”

Trần b9Vi đáp nhẹ 6một tiếng, 8nàng ta thì 43thào nói: 7“Muội 7thì không c0hoảng hốt 2erồi. Lần f1trước khi 76chàng gặp 5ta, ta biểu 35hiện không 06tốt, cũng 8không biết 6chàng có 7thể không 3bao giờ 2thích ta 3nữa hay 9bkhông?”

Vấn 3đề này, aTrần Dung b4không thể btrả lời, 23nàng cũng 3không muốn 0trả lời.

Nàng 6chỉ nhìn bngó bên a0cạnh Nhiễm fMẫn, thấy 1trong số enhững người 5fđi theo y 09cũng không 6có bóng bdáng của fTôn Diễn, 3trong lòng a5có chút 74thất vọng.

Lúc 48này, quý atộc có c8thân phận cađã tới 49đầy đủ. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 6nhạc, nhóm b4tỳ nữ 1amặc hoa 6ephục đi 0vào, dọn crượu thịt 16trên tháp 3của mọi fngười.

Khi f8mang rượu ecthịt lên 6tháp của 5Trần Dung cavà Trần baVi, mấy 0bình phòng e5vây quanh ccác nàng bkhông thể c9không bị edời đi.

Trần fDung vừa dmới ngẩng 6đầu thì 68cùng với 87Trần Vi 1đón nhận 5ánh mắt 1dcủa Nhiễm 9Mẫn. Trong 1đèn đuốc 5sáng trưng, fánh mắt 3y sắc bén 19như đao, dchỉ liếc d6mắt một d1cái, Trần cVi theo bản e4năng co rụt 70lại, khuôn 5mặt nhỏ 7nhắn xấu bhổ đến 64đỏ bừng. 3 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 89Trần Dung, 42cũng bị 63y trừng 98mắt mà 5brùng mình.

Đảo bmắt, bình 9phong lại 1vây quanh, e1nam nhân dcũng dời 43tầm mắt.

Chỉ athấy Vương f4Hoằng ngồi 0trên chủ 1tháp đột e3nhiên bưng a6rượu, bước eđến bên ccạnh Nhiễm 3fMẫn, chàng 2akhông chút 2khách khí 1giơ tay lên, a4nói: “Dời 4tháp.”

“Vâng.”

Trong 4tiếng đồng 76ý, hai người 22chuyển tháp acủa chàng fđặt đối 6diện với dNhiễm Mẫn.

Sau ckhi Vương a9Hoằng ngồi cxuống, chàng b3giơ lên 53ly rượu fcười nói: a“Lúc này 6anếu không 3enhờ có 0hai ngàn 94nhân mã 53của tướng 36quân, Vương 83Hoằng đã 3chết ở ethành Mạc 98Dương rồi. ce © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu dmạng suốt 09đời khó 5fquên, mời 6fuống cạn 2chén này.”

Dứt 2flời, chàng 6ngửa mặt 8lên uống a2một hơi 26cạn sạch.

Nhiễm fMẫn ha hả 92cười, y 2bưng lên 3ly rượu, ecũng uống 5một hơi 5cạn sạch.

Sau 4đó, Nhiễm 43Mẫn nhìn dVương Hoằng 7chăm chú, 86đột nhiên 5hỏi: “Lại 33không biết, 4vì sao Mộ e9Dung Khác 5kia nhất 49định phải 06có được 5eđầu của 5Thất lang?”

Giọng 2của y không fnhỏ, trong 7dkhoảng thời 15gian ngắn, 83vô số cái e6đầu xoay 6qua đây, feđại điện e4vốn huyên 8náo giờ c5đây cũng 44yên tĩnh e0lại. Mỗi cngười đều fđang chăm 1chú lắng 3nghe đối 8thoại của 01bọn họ.

Vương 8fHoằng cũng 2dcười, chàng 38thản nhiên 4nói: “Lòng d4dạ của egã hẹp dhòi, thua anhưng không 1chấp nhận 48nổi mà 5thôi.”

Lời e5này vừa 8nói ra, tiếng anghị luận aenổi lên 9bốn phía.

Nhiễm 1Mẫn cũng b8kinh ngạc 04hỏi: “Thua 06nhưng không 0chấp nhận f4nổi? Làm 09sao đệ 8có thể e7cùng gã 2giao tế d2qua mà biết?”

Vương bHoằng cười 4mà không 5đáp.

Thấy 7chàng không 59muốn trả 32lời, Nhiễm 1Mẫn lại 2ha hả cười, 9y rót cho 3mình và 1Vương Hoằng 6một ly rượu, dnói: “Đến cđây, lại dflàm một 7fchén.”

Bọn 9họ uống d5rượu, Vương 04Nghi trên 9chủ tháp 0thì nhíu 1mày, hắn bkhinh thường b4liếc mắt 4nhìn Nhiễm f9Mẫn, hỏi 2xung quanh: 93“Sao Thất 9lang lại 03giao hảo 75với tên 2thất phu anày?”

Bọn 8người hầu 59ngẩn ra, 6một hồi 1lâu, kẻ fsĩ trung 8niên vẫn 87đi theo Vương 1Hoằng kia 1fmới nhẹ 4giọng đáp: 79“Thất 3blang là người 98luôn thích flàm theo 9ý mình, 33công cần 5gì quản c9nhiều?”

Những cblời này ccó chút 70không khách 8khí, Vương 3Nghi liếc 42nhìn kẻ f4sĩ trung aaniên kia 9một cái, 7thấy tuy 2frằng kẻ asĩ cúi đầu bnhưng không b3hề sợ 13hãi, hắn 4ekhông khỏi 19hừ khẽ arồi nói: d“Chỉ là 1một nô fbộc của bdngười Hồ, a4Thất lang 2giao hảo 1với y đúng 3alà làm nhục 4cthân phận.” 6Nói thì 0dnói như 9fthế nhưng 7giọng của fhắn vẫn 28thấp xuống, etừ đầu bđến cuối bfđều không 6để Nhiễm 2Mẫn nghe 9thấy.

Lúc 2này, nhóm easĩ tộc 6ngồi đầy 3trong điện 20bắt đầu 0giơ ly rượu 4đi quanh 6một vòng. 68 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 0ồn ào cười 2đùa, Trần c9Công Nhương evẫn ngồi cetrên tháp 3của mình.

Nhiễm e2Mẫn và 6Vương Hoằng dngồi phía dtrước hắn 02lúc này 75đã cùng 2đi ra.

Trong 58tiếng tiếp 24đón của 17mọi người, 7Trần Công 08Nhương tươi 3cười khả 9cúc, nhưng f1vẫn không 2đi về phía f8Vương Nghi. 3e © DiendanLeQuyDon.comMột hạ cnhân tiến 2đến phía 31sau hắn 7khẽ nói: b“Lang chủ, devì sao không 3đến nói emột câu 4với Vương a6công?”

Trần d3Công Nhương 8và một etộc trưởng 8sĩ tộc c3đối ẩm 50một chén, fôn hòa trả 4alời: “Nói 3cái gì?”

Người dkia ngẩn 0ara, hắn 9ata liếc dnhìn Trần 6cDung một c4cái, nói: 7“Tối hôm d1qua, không fphải lang 6chủ đã a0đáp ứng 6yêu cầu 4ecủa Trần cNguyên rồi 8sao? Giờ aphút này a8Thất lang akhông ở 72đây, bên adcạnh Vương 8dNghi không 9có ai, đúng 4lúc có thể bnhắc tới 8nữ lang fA Dung mà.”

Trần 5bCông Nhương cbuông ly 4rượu, hắn 71từ từ 5enói: “Vương 4Tác, ngươi 6đã nhận b5bao nhiêu 4lương thực ecủa Trần 5Nguyên rồi?”

Người 0btên Vương f1Tác kia cả 52kinh, đảo 8mắt hắn f7ta bối rối, 50ấp úng 0esau một 67lúc, hắn 92ta nhẹ giọng 0trả lời: d“Một túi 8lương thực.”

Trần e1Công Nhương e1gật đầu, 2ôn hòa nói: 8“Ngươi e4mới cưới 7emột tiểu 76thiếp, tiêu 1dùng thiếu athốn cũng 27là điều 81bình thường.“

Lời 0này của 98hắn thập 5phần ôn 8hòa, nhưng 5cVương Tác 37kia đã là dmồ hôi 0achảy như dmưa, mặt 7hắn ta trắng 5bệch, run 2giọng nói: 9“Vương eTác không 2dám, lang achủ, Vương 0Tác cũng 5không dám fnữa.”

Trong 1ánh mắt f3vội vàng 4ekhổ sở a5cầu xin 94tha thứ ccủa hắn 88ta, Trần 0aCông Nhương 9vẫn nói 8bằng giọng dhòa hòa 1khí khí: 29“Vừa rồi d5không phải 32Vương Thất 8lang đã etặng cho 3nữ lang 3A Dung một dbchậu nước 6sao? Chứng ftỏ cậu fấy coi trọng 0nữ lang e2này. Dưới 7tình huống 7enhư vậy, 9ta nhắc 4lại việc atặng A Dung c0cho Vương fNghi không 1nói tới 93Vương Nghi 1sẽ không 0thu nhận, 8mà ngay cả e1Thất lang 12cũng sẽ 85ghi hận 4cvới Trần 2Phủ chúng fbta. Trần 2Nguyên kia 26vốn là e0người nông 3ecạn, tính cacách cũng a4nóng vội, blời của 7ađệ ấy, a7về sau đừng e0nghe nữa.”

Vương 2Tác nghe 2vậy, vội 5vàng đáp: 7“Vâng, 2bvâng, lời 8của lang 9chủ rất 35đúng.”

Lúc f2này, Vương 48Nghĩ đã 0đứng lên, 1đại diện b2các gia tộc 1đều nhanh bchóng đi 9lên. Trần 1Công Nhương 89cũng cầm a2ly rượu 8đi qua.

Vương dTác nhìn 9bóng dáng 9của hắn, 57lại vươn dtay áo lau a9mồ hôi atrên trán, e2biểu tình 70vẫn lo sợ.

Đối 9thoại của cbọn họ, e4Trần Dung 8cvà Trần 54Vi ngồi e3ở một begóc cách 4tận mấy 7tháp nên 1không hề 7cnghe thấy.

Trần 2Vi hoàn toàn 33đắm chìm 4ctrong suy bfnghĩ của dfmình, nàng 1ta lại dựa bavề phía 6eTrần Dung, 73nhìn nàng, cfhỏi với evẻ bất 3an: “A Dung, b6muội bảo cta đến 8lúc nhìn bthấy Nhiễm 6tướng quân 8thì phải 9nói gì với cchàng đây?”

Lúc fnày, nàng 7dta đã dời 88bình phong 1của mình dvà Trần aDung đi, 0cũng chuyển 7tháp tới 2dgần Trần cDung.

Trần 3Dung đối 80mặt với bánh mắt 20cầu xin 93của Trần 57Vi, cười 0ecười, tươi 5ccười này 4có chút bgiả dối.

Nàng 6brũ hai mắt, a2lắc đầu enói: “Ta 7không biết.”

Ba 05chữ vừa 4thốt ra, 7Trần Vi fcó chút e5tức giận, 2nàng ta vội dvàng nói: 7c“Không ephải muội 54là tri kỷ 79của chàng 1sao? Sao lại d1không biết?” 2Giọng của 98Trần Vi cvừa vang ablên, Trần 6Dung nhìn 91nàng ta, anghiêm túc cnói: “A 0Vi, hai chữ 9tri kỷ, 8cũng không 0ephải là btùy tiện 58thì có thể dnói ra. Ta favà Nhiễm d3tướng quân, 1cnam nữ khác b2biệt, địa b1vị bất dđồng, dù cthế nào 43cũng không 6ethể trở b3thành tri 8kỷ. Tỷ 6nói như c0vậy, chẳng cnhững với fNhiễm tướng 8dquân, ngay acả với 0ata, cũng 08sẽ khiến 0thanh danh 6abị tổn 4bhại.”

Trong 90giọng nói e6của Trần 9eDung hàm fcchứa nghiêm 18túc cùng 5kiên trì, c4Trần Vi 0fkhông khỏi 24ngẩn ra. b7 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, fnàng ta lại 3đỏ hốc fmắt, mím fmôi, nói 25với vẻ c1oán hận: 7“Kể cả fmuội không 1bnói, ta cũng 1biết nên 9nói chuyện 04với chàng 1thế nào.” a4Dứt lời, 7nàng ta tức 0tối xoay 0người đi.

Đúng 6lúc này, 4bgiọng của 4dTrần Công d1Nhương từ cmột bên 2truyền đến: 0“A Vi.”

Trần 5Vi vừa nghe cthấy thì 48nhanh chóng 6quay đầu 69lại, đáp: 46“Dạ.”

“Đi e7theo ta đi.”

“Vâng.”

Trần 9dVi đáp ứng 85một tiếng, 0run run đứng clên, nàng 6ta vừa dời 20bình phong, dcũng không 8fbiết nghĩ ftới cái 17gì, tay phải 37duỗi ra, 6đột nhiên 3kéo lấy 10ống tay 7áo của 10Trần Dung.

Nàng a4ta cầm tay 9Trần Dung, dtrông mong enhìn nàng, 1fcầu xin: 49“A Dung, 67đi cùng 8đi.”

Lúc enày, Trần 48Dung thực 30sảng khoái fbgật đầu, 3lên tiếng etrả lời 4đứng dậy.

Hai 31nàng dời 90bình phong, 7đi theo phía d3sau Trần 4Công Nhương.

Trong f4tiếng ồn 7ào cười eađùa, dòng 54người như 3bnước, Trần 06Công Nhương 8ethong thả 7khoan thai, 2chậm rãi bđi về phía e9trước.

Lúc 23đi ra cửa ađiện, bước 1blên bậc aethang, ở 04chỗ dòng d3người thưa 7cthớt, Trần 71Công Nhương 4elắc đầu, 4athan nhỏ cevới Trần fVi: “Hôn 2anhân đại 4sự, vốn 62là trưởng 94giả thương 0nghị quyết 96định. Tiểu 25bối các 7econ mới 3chỉ gặp eenhau một 0lần rồi 2lại xa cách. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà eNhiễm Mẫn ctính tình alỗ mãng, 1lại ra đi a6vội vàng, 19ta làm bá 0phụ, cũng 7chỉ có 72thể thuận 1theo y, không 8có cấp 2bậc lễ anghĩa.”

Khi ahắn nói 37chuyện, dkhuôn mặt 4cnhỏ nhắn 4dcủa Trần 10Vi đỏ đến 8mức như 63muốn chảy 7máu, hai cchân nàng 0ta mềm nhũn, 8avội vàng f6dựa vào dTrần Dung, 0nàng ta đáp 9giọng nhỏ ddnhư tiếng 4muỗi vo 8ve: “Vâng, 24hết thảy 3edo bá phụ a2quyết định.”

Trần aCông Nhương fkhông quay dlại, nghe e0thấy nàng 00ta trả lời, 9cchỉ khẽ 6gật đầu.

Đi 11được vài 22chục bước, 2Trần Công 9bNhương chuyển d5hướng về 14phía căn bephòng bên 7trái kia.

Trong 3phòng đèn 6đuốc sáng 6trưng, người 9ađến người 7đi, khi bọn 68người hầu 48đối mặt 04với Trần 01Công Nhương 75đều nhất 1btề khom cmình hành 4elễ.

Trần b2Công Nhương 9thong thả 80khoan thai dbước vào b4trong phòng.

Trong 0phòng sáng 85sủa, Trần 94Vi vốn khẩn 6trương ngay 5cả hô hấp 08đều ngừng 83lại, vừa f6thấy phòng f3này trống 2không thì 8ekhông khỏi ethất vọng f3thở ra một dhơi.

Tiếng 5hít thở 2này hơi 7lớn, Trần 0cCông Nhương 7không khỏi 5quay đầu 8liếc nhìn 3nàng ta một 7cái, từ 29từ nói: 2“Một nữ 2dlang sĩ tộc, ecử chỉ 3ephải ung bdung, gặp csự bất e9loạn mới 05đúng.”

Đây clà giáo 32huấn.

Trần aVi vội vàng 7thi lễ, 3cúi đầu 8đáp: “Vâng.”

Trong 6đèn đuốc, f6vẻ mặt 4anàng ta kính acẩn nghe 2ctheo, nhưng 4sự chờ 2mong cùng 3xuân ý vẫn e9không thể 8che giấu.

Trần 5Công Nhương 24nhìn Trần b8Vi như thế 43thì không 6ckhỏi nhíu 06mày.

Ngay 8clập tức ahắn lại 8giãn mày 3era, Trần 54Vi cũng không f3chú ý tới fsự thay 6đổi này.

Trần 1Công Nhương 4bước đến 6vị trí 5chủ tháp, 65hắn chậm erãi ngồi 89xuống, vung 5btay áo dài, ddnói: “Đi 6mời Nhiễm 97tướng quân e6đến đây.”

“Vâng.”

Khi b0người kia enhanh chóng ebrời đi, 6Trần Công 3Nhương lại bathở dài b0một hơi, dtrong lúc 2Trần Vi ekhó hiểu, 44chăm chú e6nhìn hắn, 9bhắn vô 7lực nói: 2b“Hoang đường bnhư thế, 2không phải fcưới thê 4fsao? Người 1xuất thân 28là gia nô a3người Hồ clại không ebiết nặng 2nhẹ.”

Đối 3với Trần 9fVi mà nói, 7chỉ cần dbTrần Công 2dNhương không 4có ý hối chận, nàng bta đã cảm 2thấy thỏa 3amãn, lập 6tức nàng 3eta khẽ thở 72một hơi.

Lúc 9này, nàng c0ta liếc 33mắt một f7cái thấy 93Trần Dung 1cđứng ở 0một góc, 71liền kêu 5lên: “A 2Dung, muội 8đến đây 9làm bạn 14bên cạnh f3ta.”

Trần 7Dung đáp 0nhẹ một 13tiếng, đi dcvề phía b9nàng.

Trần 93Vi kêu to abkhiến Trần 6Công Nhương e1quay đầu elại, hắn 59nhìn Trần cDung chăm 62chú, đột 67nhiên hỏi: 4c“Con là 1eA Dung?”

“Vâng.”

Trần 09Dung thi lễ.

“Tiến 30lên đây.”

“Vâng.”

Trần aDung tới adgần, cách 4aTrần Công 9Nhương chỉ b4có ba bước 22mới dừng 1chân, nàng bcúi đầu, 1ftrong lòng dbất ổn 5tùy ý để c4Trần Công 7Nhương đánh cgiá.

Trần 0Công Nhương 2nhìn nàng eanửa ngày, 3ôn hòa nói: 0“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh f2mắt cùng 15biểu tình 2của Trần 1Công Nhương 6đều vô facùng hiền 96lành: “Con fvà Vương 5Thất lang 2dđã tự fđịnh chung 6thân rồi 6sao?”

Tiếng enói vừa 3dứt, Trần 7aDung lập 4atức đáp: 21“Không fcó.”

Cảm cgiác được 8fmình trả blời quá 7rõ ràng 8lãnh tình, 9Trần Dung 2dcúi thấp 9đầu đến 20tận ngực, bdnàng nhẹ 0giọng nói: f7“Nam nhân 11như Thất 4lang làm 01sao có thể 9cùng A Dung 95tự định 9chung thân?”

Trần c7Công Nhương 2fgật gật cdđầu, ôn 6hòa nói: d“Con hiểu 07được điều 24này là tốt drồi. A Dung, 0vậy bá a4phụ hỏi ccon, cậu 7ta đối evới con bcó gì thân amật quá 3mức hay fekhông?”

Thân b6mật quá 1mức ư? 79Có nghĩa 4dlà hỏi 73Vương Hoằng ecó từng cvô lễ với 2dnàng không.

Khuôn 9mặt nhỏ dnhắn của 84Trần Dung bđỏ lên, 94nàng không 9khỏi nghĩ ectới nụ fhôn kia, 8còn có hai cclần ôm bấp, nhưng dfmà trong 8miệng nàng 1vẫn trả 3lời với dvẻ kính 7cẩn mà bcẩn thận: 3“Thất 9lang là chính 2nhân quân 16tử, sao 2acó thể 9làm như 64vậy được?”

Trần 17Công Nhương bnghe thấy 96nàng trả a3lời, thần 28sắc không 02thay đổi, eachỉ cười 83cười.

Hắn 00lại hỏi: 7“Vậy A 67Dung có bằng d8lòng hầu 4hạ cậu 4ta hay không?”

Lời 5này vừa 5thốt ra, 3Trần Vi 32ở một 4cbên không 6bkhỏi thốt 42ra tiếng 41sợ hãi bcnho nhỏ, 74tiếng kêu 1vang lên, 5nàng ta dùng 12tay áo che 14miệng, hai aamắt mở c1tròn xoe, 92không hề 0fchớp mắt dnhìn Trần 8Dung và Trần 35Công Nhương.

Sắc cmặt Trần 60Dung không 7fthay đổi, 0nàng chỉ 4cúi đầu, 2dgiọng điệu 1ctrả lời d8vẫn kính c6cẩn nhu 9thuận: “Mặc 03dù Thất belang rất atốt, A Dung 1cũng không 78muốn làm 6ethiếp cho 93người khác.”

Nghe 8athấy câu fftrả lời eenày, Trần 1dVi nhịn 9không được 1akhẽ hừ ffmột tiếng.

Trợ fthủ đắc flực nhiều 60năm đi theo 4bên cạnh 4Trần Công 30Nhương lúc 38này cũng cquay đầu, 6nghiêm túc 2nhìn về 4phía Trần 1Dung.

Trần c4Công Nhương ftrầm ngâm f3một hồi, 7thở dài bmột tiếng: f“Hài tử ccnày lại 5angây thơ dnhư thế!”

Hắn 4dlắc đầu, 04đã mất 5đi hứng 5cthú nói 2chuyện với 53Trần Dung. 5 © DiendanLeQuyDon.comVừa mới 2vẫy tay 3bảo nàng e2lui ra, ngoài f4cửa truyền 4đến một 6giọng nói c0trong trẻo: 24“Lang chủ, 41Nhiễm tướng 5quân đến.”

Trần 68Công Nhương btươi cười, e2đứng lên, 67nói: “Mời f3y tiến vào.”

Giọng fbcủa hắn evừa vang 30lên, Nhiễm 3Mẫn đã 4nhanh bước devào.

Ngay e7tại một 4akhắc khi 0y đi vào, eTrần Dung falui về phía 99sau một 47bước, che 46giấu bản 5thân ở ctrong bóng 3đêm.

Lần 80này Nhiễm dMẫn rõ 95ràng gầy 0hơn một b1chút so với f5trước kia. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù 97gầy đi, 5ngũ quan 44lập thể 5tuấn mỹ, d5ánh mắt 2sáng ngời 6như đao c7của y vẫn 5tản ra hàn 79quang khí 55thế bức d5người. b0 © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước fvào, toàn 98bộ không 82khí trong 3phòng giống 19như bị 2rút đi hết, 02một loại fkhí uy áp 6ecùng với 3sát khí fcdày đặc 27ập đến.

Với 69Trần Dung, bnàng biết dđây chỉ 9là y vô 2ý thức a9phóng xuất 7uy áp, kiếp 32trước, 8so với khí 3thế đáng e0sợ nàng dđã từng 81trông thấy acũng không 1flà gì. Nhưng 3eTrần Vi e5đứng trước 8nàng thì 49mặt trắng 91bệch, ngay 4cả Trần fCông Nhương 90và mấy 9cngười kia, 0bkhí thế dcũng bị 10cướp đoạt, 65yếu ớt fdthêm vài f7phần.

Với 4quý tộc cangười Tấn, 8ngay cả 91Tư Mã hoàng 8thất bọn 39họ cũng fkhông đặt 1aở trong 6mắt, chán 1cghét nhất 3cchính loại 7uy áp này 23có vẻ câu 4thúc cùng 65khiếp đảm, 7về điểm 4này, ngay 24cả Trần 0Công Nhương 79cũng không engoại lệ.

Hắn e5nhíu mày, 6chậm rãi 2đứng lên.

Tựa 9hồ vừa 13đứng lên, a8hắn mới 5atìm được ecảm giác 9eđủ để b4cùng Nhiễm eMẫn đối fdmặt, biểu 3etình của 68hắn khôi 54phục vẻ 5ung dung, 6cười nói: da“Nhiễm 5tướng quân? 56Mời lên 8tháp.”

Bất ctri bất 0giác, giọng 26điệu của e8hắn vẫn 3dcó chút 8cứng ngắc.

Nhiễm cMẫn không 7hề nhận era không 0khí biến 7fchuyển, 9trên thực 7tế, y ở 67trong sa trường a0nhiều năm, 0dngười nhìn athấy y mà 2không đổi bsắc chỉ 16có vài người 2dthôi, y cũng ađã quen 1rồi.

Trong c6tiếng tiếp 6đón của 91Trần Công danhương, fy tươi cười, eeđi nhanh bvề phía 3trước.

Vung 3tay áo dài, 7đến khi 55Trần Công 46Nhương ngồi 36xuống đối 12diện, Nhiễm 7Mẫn vươn 3tay cầm e7bầu rượu, 2sau khi ngửa c4đầu uống 9cạn thì eđưa tay 4fáo lau bên fmiệng, nhìn 5fchằm chằm 66Trần Công d4Nhương, 60cười nói: 0“Trần bCông Nhương d8lần này agặp ta là 9vì chuyện c6gì?”

Ánh cmắt y như 1đao như agió, cũng 7akhông hề fnhìn về b2phía Trần aVi, giống 9như căn 6cbản y không 4hay biết 90trong phòng e8này còn acó nữ lang.

Trần 9Công Nhương 9bđang rót 9echo mình 5một ly rượu, 62sau khi chậm 1rãi nhấp 3một ngụm, 5mới nói 07với giọng 62ôn hòa: cb“Nghe nói dađêm nay 1tướng quân 9sẽ rời 40khỏi thành a4Nam Dương?”

“Tin ftức của b8Trần Công 14Nhương thật flinh thông, 79không sai, dchiến sự ftiền phương f0bận rộn, bbNhiễm mỗ fthật sự ffkhông thể 5dthoát thân.”

Trần ddCông Nhương 88nở nụ 3fcười, hắn 27ha ha nói: c9“Chiến esự dù có 96bận rộn, 6thân là 07đại trượng 2phu cũng akhông thể b1không cần 0hương khói. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng 1quân, thân 4phùng loạn ethế, ta a5cũng bất f8chấp nghi 6bthức xã 90giao. Không 2biết khi 5nào tướng 71quân đi 0athì có thể aatrở lại, 3dta muốn 84hỏi tướng bquân một 7chút về c6việc đám 29hỏi giữa 61ngài và 6Trần phủ ebchúng ta.”

Dứt eflời, hắn 5vung tay phải 6flên, nói: d“A Vi, tiến 9lên gặp d4Nhiễm tướng 83quân.”

Trần e3Vi khẽ run 91đáp ứng, e0đỏ mặt 1achậm rãi d9đến bên 25cạnh Trần 5Công Nhương, 9tới trước 7mặt Nhiễm fMẫn.

Nhiễm a8Mẫn liếc 2dnhìn nàng 21ta một cái.

Y 3agật đầu 40nói: “Tiểu acô này, eta đã gặp crồi.”

Trần 3eCông Nhương 1ha ha cười, 02hai tay chặp 7elại, cao a2giọng nói: ff“Tướng 2quân da ngựa 3bọc thây, 2là người 3thống khoái. e © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con fdthay Nhiễm 3tướng quân 3adâng một fchén trà, e3Nhiễm tướng 08quân, đây 4là A Vi, aphụ thân b1nàng là fbTrần Nguyên, 6tuy nàng 2chỉ là 3thứ nữ 51nhưng vẫn eđược nuông bchiều đặt 6bên người e8chính thê 6của Trần dNguyên, Trần 35Nguyên lại e2không có 6đích nữ, dfthân phận 6của nàng 9cũng coi 9fnhư là đích 9nữ. Nếu angài nguyện 0aý, thì ở 9lại Nam b4Dương mấy 76ngày thực fhiện cho 92xong hôn 8asự, thế 79nào?”

Khi dTrần Công 0fNhương lanh 29lảnh nói 79chuyện không 56ngừng mà a4cau mày, 8giọng điệu 4nói chuyện 9cũng không 90có sự cứng fngắc. Không 9có cách 8nào, hắn 1fthật sự d6cảm thấy 3đây không dgiống như 11gả nữ b8nhi, mà như 88tặng nữ fnhi làm thiếp 21cho đối afphương vậy. 8 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 17sinh gặp c9qua vô số dtrường 0hợp, thật 5dđúng là f1chưa từng c2thấy hôn 3nhân nào e9như trò 1dđùa thế 3anày.

Trần 2Công Nhương 06nói xong, cbsai người d6lấy chén 7trà, đặt 86ở trước 8amặt Trần 0fVi. Trần 9Vi bưng bằng 8hai tay, đỏ 5mặt, bước 6rụt rè 6đi về phía 50Nhiễm Mẫn.

Khi 74không còn 96nhìn thấy 34y, toàn thân 99nàng ta mềm 4enhũn, tâm 0cũng bối 6rối tột ađỉnh, cũng akhông biết f7vì sao, hiện 7tại nhìn anhìn thấy 7y, nàng ta 9theo trực 3giác giống 2như sống c4lại, tuy 9rằng khẩn 42trương, 2enhưng trào 1ra trong lòng 6đa phần 3là phấn 8khởi, là 54chờ mong, blà ái mộ, 6alà hận 7không thể 1cphủ phục 23trước chân by.

Trần 1aVi đến 2trước người d9Nhiễm Mẫn, 2tư thái 2tuyệt vời 2mà thi lễ, f5chén trà 0trong tay 9được dâng 86lên quá deđỉnh đầu. df © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu 2lên, trên 4gương mặt 5xinh đẹp 7bkích động 7đỏ au, 02hai mắt dnàng ta sáng 73ngời, si 7ngốc nhìn 3y, nhẹ giọng enói: “Nhiễm etướng quân, emời uống btrà.”

Giọng 1nói kéo 06dài, ánh 58mắt đưa 1tình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18142
Được thanks: 9003 lần
Điểm: 9.28
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 4990: Lý do cNhiễm Mẫn 8thích Trần feDung

Nhiễm 57Mẫn nhìn dTrần Vi 0khuôn mặt 1dnhỏ nhắn aửng đỏ, aftư thế 5tuyệt vời.

Nhìn 5y, trong mắt dTrần Vi 7úng liếng, 53ẻ xấu 2ổ vui mừng b8hi nữ nhi 3ả đi đủ 2ó thể khiến 5bất cứ a3am nhân nào 8rên thế 52ian đều 00ềm lòng.

Nàng ba nhìn y, c5rong ánh 4ắt tràn fgập chờ 04ong.

Trong 26ự chờ eong của 46àng ta, y dhông hề eươn tay ba.

Dần 0cần, động dác cầm 9hén của 44rần Vi đã 8hông thể 0ự ức chế 4fà run rẩy, 0huôn mặt 3hỏ nhắn dửng đỏ cdũng dần aần chuyển 6chành trắng fệch.

Dần 23ần, nước 90ắt như 2hâu, lông 5di cong dài, e0nàng ta nhìn f6y, trên khuôn 5mặt trắng 7cbệch, trong f7ánh mắt, 1sự chờ 62mong khát ddvọng ái 0mộ đều bhiện ra 4một loại 8tỉ mỉ 72chuẩn bị, b7trang điểm caquá mĩ.

Nhiễm 0Mẫn chỉ fliếc nhìn 0nàng một 2dcái, rồi 9lặng lẽ 9bngẩng đầu 68lên.

Ánh 60mắt y chuyển evề phía b9góc phòng, 0khóe miệng dcnhếch lên, 7fcười cười, ecất giọng atrầm thấp: 64“Trong Trần 6phủ, không 0aphải còn bcó một eA Dung sao?”

Lời 2vừa thốt bra, Trần d7Công Nhương b8mở to mắt, 1cTrần Dung 0quay đầu, fánh mắt 5asáng ngời acực kỳ 6aphức tạp 2bnhìn về 8cphía y.

Môi 8Trần Vi cerun run, nhưng emà tư thế 32hành lễ dcủa nàng 4ta vẫn đẹp cđến cực 1điểm, động a4lòng người 5đến cực 0fđiểm. Nàng 3ta cắn môi, fnhư hoa lê d8yếu ớt, 1trong ánh 73mắt, lại emang theo a2quật cường: 92Quả nhiên, fctình cảnh 3này vẫn 5axảy ra. b4 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 3như vậy 6bcũng tốt, 1Trần Công a1Nhương ở 00đây, người bdsẽ cho Nhiễm f1Mẫn một 4lời giải cthích, Trần aDung cũng 7đã ở đây, fnàng sẽ 7hiểu được, 8athứ không f7thuộc về 39nàng thì 9evĩnh viễn 5cũng đừng 4nên hành bđộng thiếu 4suy nghĩ.

Tuy 6frằng Trần cVi và Trần 7aDung quen 8ebiết không 4lâu, nhưng anàng ta cảm 0dthấy mình 3crất hiểu evị tộc 3muội này. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 0là người athoạt nhìn 5fngay thẳng, eclàm việc 3lại có 4chút âm btrầm, sau 4ckhi phát ahiện Nhiễm dMẫn đối 9avới Trần 85Dung có hứng 09thú, Trần aeVi vẫn sợ e5hãi muội f2tử thân d0phận thấp 3ckém, diện b1mạo tục fdiễm này 01sẽ thừa 4dịp mình echưa chuẩn 19bị, lén bclút leo lên 53giường 9của Nhiễm etướng quân, 4khiến y 13đáp ứng 3cưới nàng 42làm thê.

Phải 89biết rằng, eNhiễm tướng 2aquân có 9thể là 47nam nhi vĩ e1đại duy 1bnhất trên 9thế gian c1này không 0cần để b9ý thế nhân 22chê bai, 5mà cưới a1muội tử 16thân phận dthấp kém 6làm thê 4tử. Loại 2dụ hoặc cnày quá calớn.

Nàng 5bta nghĩ, 80cho dù là 77Nhiễm tướng 49quân hay dlà Trần 55Dung đều flà người bthông minh, 11đối với 7loại người dthông minh 95này, để asự tình 49phơi bày 6ra chỗ sáng, 43vĩnh viễn 8cũng tốt 9hơn so với ache lấp 2cnó đi.

Quả 8cnhiên, Trần 8aCông Nhương b9nhăn mày, 2hắn nhìn 23Nhiễm Mẫn, 3nghiêm túc agiải thích: 08“A Dung 0eư? Nàng 8alà người 4fVương Thất 1clang đã e0nhìn trúng.”

Bình 6thường 6cmà nói, 1dmột câu banhư thế bđã đủ b4rồi.

Nhưng f9mà hiển 83nhiên Nhiễm daMẫn không 8bthèm quan 3tâm, y cười dcười, nhìn 8cchằm chằm 3cTrần Dung 1btrong bóng 8ctối, phất bdphất tay, 9nói: “Trần dDung, đi 1ra đi.”

Trong efgiọng điệu 6có sự thân 5thiết.

Bốn cfchữ vừa 3thốt ra, d6trong nháy f6mắt, Trần 74Công Nhương b5mặt nhăn 3mày nhó, e4khuôn mặt 6cnhỏ nhắn 18của Trần d6Vi trở nên 8atrắng bệch.

Trần 90Dung chậm 2rãi đi ra.

Nàng c3vẫn cúi 1đầu, chưa 1từng nhìn b8về phía d0Nhiễm Mẫn, 9cũng chưa 1ctừng nhìn 7về phía 3Trần Công 5dNhương.

Nàng 33đi đến 71trước mặt 6bNhiễm Mẫn, 06thi lễ với 83y.

Nàng 8dvừa tới 4gần y, tay 5cphải Nhiễm ddMẫn duỗi bra định 2kéo cánh datay của 3dnàng.

Nhiễm 4Mẫn vừa 53vươn tay era, trưởng b8giả ôn 61hoà hiền 2hậu như 1Trần Công 68Nhương cũng 8nhịn không 4cđược bực 37tức kêu 06ra tiếng: 0“Nhiễm 77tướng quân, 0cxin chú ý dngôn hành!”

Quát 2bmắng như eathế đã 6là rất cnặng.

Tay 4Nhiễm Mẫn 91đưa ra giữa b2không trung 5thì dừng 9emột chút, 7ey liếc nhìn c6Trần Công fNhương một c2cái, lười d9biếng buông f8xuống.

Y fthuận tay 7brót một ely rượu, 2dkhẽ nhấp 7một ngụm, cnói: “Trần e3công cần 7gì khẩn atrương? d0Vương Hoằng a3ở đây, 2ta sẽ nói 0với hắn, 3trong Trần 3phủ, chỉ 4có A Dung acnày hợp 0mắt ta.”

Ngữ 6khí không 9chút để 9aý.

Lúc b7này, mặt 7Trần Vi 0đã trắng 0bệch như cbtờ giấy, 1môi của 95nàng ta bất 6tri bất d9giác đã 1bị cắn 8đến chảy 9máu. Tư b1thế quỳ 53hành lễ 3bkia đã có 8dchút lắc 3lư: Nhiễm ccMẫn và 72Trần Dung 8gặp nhau bcòn chưa fađến vài b2lần mà, 6dy cũng không 5phải cái d4loại người 3đem tâm 3đặt trên 86tư tình 08với nữ abnhi, vì sao, a4vì sao lần f2này y chấp cnhất như fthế?

Không 83chỉ là f9Trần Vi, 0ngay cả 3Trần Dung flúc này 29cũng cảm 2dthấy hai ffchân hư fanhuyễn, atim đập 1như trống. d9 © DiendanLeQuyDon.comGần gũi 7như thế etới gần c7nam nhân 9này, đủ 38loại cảm 29xúc phức 61tạp giấu 3sâu trong 6linh hồn bdũng mãnh 0ào ra. Chỉ abtrong nháy 6emắt, nàng 5suýt nữa 77bật thốt clên đáp 39lời y: Không 78phải vì cyêu, mà 70là vì trả 52thù!

May 0amắn, Trần 2Dung đã 3thề lúc 4này nhất 63định phải f2sống sót, 8nàng quả 93quyết áp fchế hận 63ý trào ra fnơi đáy elòng, cũng 5áp chế 7sự xúc c9động có 37khả năng 2hủy hoại 2cả cuộc 47đời của 7cmình xuống.

Nhiễm 46Mẫn nghiêm aetúc làm 7Trần Công 02Nhương thu 4bhồi tức 2agiận, hắn e5cũng nghiêm ctúc suy nghĩ.

Hắn 8dnhìn Nhiễm aMẫn, hỏi: 44“Lấy tài 1năng của dtướng quân, 50sao lai coi 0trọng nữ dlang như cA Dung?” 2Nói tới 6đây, giọng d9nói của 9hắn trở cnên lạnh 66lẽo, ánh emắt nhìn f5về phía 2bTrần Dung 3cũng có 3aphòng bị: c“Hay là, 9tướng quân 7và A Dung 65cũng tự 4fđịnh chung cthân rồi?”

Hắn 7ddùng một 8chữ “Cũng”.

Chữ 8dnày, tuy e7là thốt 36ra nhẹ nhàng 7nhưng lại f9khiến cho 96Nhiễm Mẫn 2bnhíu mày 0lại.

Y 0chậm rãi fbuông ly e5rượu.

Ngẩng eđầu, Nhiễm e3Mẫn nhìn 9Trần Dung, dethấy nàng 95cúi đầu davẫn không 2anhìn mình, dy thở dài cmột tiếng, 42nói: “Ta 7nghe Tôn 8Diễn nói, d1nữ lang 4như nàng 40vì bằng 3hữu chi b6nghị lại 0dám lấy 01thân mạo 09hiểm, không 18tiếc chạy eđến thành 13Mạc Dương 70cùng bọn 92họ chịu 0chết.”

Một b0câu thốt 19ra, tiếng 2kinh hô nổi c1lên bốn bephía.

Cho bbdù là Trần 0fVi hay là 9chúng phó, 9lúc này 0đều trừng 3lớn mắt, 37kêu lên 4sợ hãi, akhông dám 7atin nhìn 0Trần Dung.

Ngay f0cả Trần 5Công Nhương 1cũng vội dfquay đầu, 5không hề bchớp mắt 4nhìn Trần 1cDung.

Đây bflà lần 9đầu tiên 99bọn họ 7anghe nói 19đến loại b6sự tình 89này!

Trong 5lòng Trần d7Dung trào b8ra sự khổ asở. Tuy 1rằng nàng 4đã dặn 4dò Tôn Diễn, 76cũng đã fddặn dò bVương Hoằng evà chúng 8phó Vương 54gia, nhưng 47nàng thật ekhông ngờ, edviệc này flại truyền 9ra từ miệng 2của Nhiễm 6cMẫn!

Nàng 1dcúi đầu, 2nhắm mắt, 02cảm giác 3chua sót b1chiếm cứ clòng nàng. 4e © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 77trong đầu fnàng chỉ dcó hai chữ: aXong rồi, baxong rồi.

Nếu aviệc này 5ctruyền ra, 4nàng chỉ 5có thể 3cở chọn 26lựa một 7trong những c1người Tôn a8Diễn, Vương dHoằng, còn 5fcó Nhiễm 7Mẫn ở btrước mắt 6fcố ý cưới anàng. Về asau, cho dù 2ccó Vương e5Hoằng vĩ ađại có 1ý đồ chứng e0minh với 0thế nhân, canàng là 3bngười trong a6sạch, cũng bsẽ không 2có nam nhân 9khác muốn cecưới nàng f5làm thê atử.

Không d6có đường 2để trở 5về nữa ddrồi.

Cho 10dù nàng 4đến thành 6Mạc Dương 9vì lý do 0gì, là một fnữ lang, bbhành vi của denàng chỉ 7ccó một 5giải thích 7khiến thế anhân nguyện a0ý tin tưởng fb: Bỏ trốn 8fvới lang 89quân, cùng 41nhau chịu dchết!

Nhiễm 6Mẫn nào 64biết đâu 0sự lòng 11vòng trong 9đó, y vẫn 1rất tán 7thưởng, 1lần đầu 95tiên y dùng 2một loại 82ánh mắt 7lửa nóng 03nhìn một c5nữ nhân: 30“Trần 3công cũng 6biết, cả 0cuộc đời 8anày của 9Nhiễm mỗ dnhất định 6sẽ da ngựa 8bọc thây. f5 © DiendanLeQuyDon.comNếu bên f8cạnh có 7một người a3thật tình 92như vậy, f1không tiếc alấy tính 3mạng làm 51bạn cùng dfchung sinh etử, dù 4có chết e3dưới vạn 1mũi tên 4xuyên tim, 6bcũng là 8đáng giá.”

Y bnhìn Trần 4eDung, trầm 5thấp, nói bvới vẻ brung động: 1f“Bình sinh 5ta rất ngưỡng bmộ Sở 71bá vương, 83đáng tiếc, d8A Dung cũng fbkhông nguyện flàm Ngu Cơ 8ecủa ta!”

Nói 2tới đây, 3y ngửa mặt 68lên trời b0thở dài 08một tiếng, 1vung tay áo cdài, không 6hề nhìn eTrần Công 1aNhương và 5aTrần Vi 7một cái, 2dxoay người frời đi.

Đến 8khi Nhiễm d8Mẫn đi 46xa, trong 0phòng vẫn eflà sự im 0lặng.

Cũng 5không biết 64qua bao lâu, 1egiọng nói 5côn hòa của adTrần Công 84Nhương truyền 9đến: “A dDung, con 5lại đây.”

Trần 09Dung cất 2bước chân, 1chậm rãi 48đi đến 6trước mặt bey.

Trần 2Công Nhương c0nhìn nàng 9chăm chú, 3từ từ 5fnói: “Việc 69ở thành f3Mạc Dương, 5con từ từ dcnói đi.”

“Vâng.”

Trần 0Dung thi lễ 1fvới hắn, d3cúi đầu, ccất tiếng 05trong trẻo: b“Một ngày 07kia, ta nghe 43thấy thành a3Mạc Dương fbị vây, fTôn tiểu 3ctướng quân d5cùng Vương 2fThất lang 7đều vây fhãm trong 7thành, không f6rõ sống ebchết. Ta, 84lòng ta bi 6thống khó f2có thể 9tự ức 5achế. Đối 8với Tôn betiểu tướng cfquân, huynh cấy cùng 5với ta chạy enạn mà c8quen biết, 34tình như 2bhuynh muội. 12 © DiendanLeQuyDon.comĐối với e5Vương Thất 92lang, khi dA Dung lọt 8vào phủ 5Nam Dương 2vương, khi 4chuẩn bị d6tự sát, 3chàng đã aamang theo c1năm ca kỹ 04tới đổi eta về.”

Nàng 6nói tới 3đây, Trần 2Công Nhương 6rõ ràng 3động dung, e6hắn nghiêng 1người về c3phía trước, banhìn chằm f2chằm Trần 63Dung, từ f6từ hỏi: 5“Khi ở 7aphủ Nam 2Dương vương, 8con còn chuẩn fbị tự 1sát ư?”

“Vâng.”

Trần 3Dung trả 1lời thập 9phần rõ 6cràng.

Nàng dengẩng đầu, dánh mắt 1fkiên định, 1fsáng ngời 5anhìn Trần 7Công Nhương, d1nhẹ giọng 17nói: “Ngày 1ấy khi được ccứu ra, 2A Dung nghĩ 2arằng sẽ d3có một 66ngày phải 5btrả ơn bcứu mạng 66của Thất 6lang. Nhưng 8A Dung chỉ 6là một 5nữ tử 71nào có bản d8sự báo 2đáp ân 2tình? Nghĩ ctới nghĩ d9lui, cũng 31chỉ có c0thể cùng 4họ chịu dchết, tâm 2mới có 9thể an bình.”

Trần bCông Nhương 8bthở dài 78một tiếng.

Hắn dvung tay áo, 9nói: “Đứng 0lên đi.”

“Vâng.”

Sau bkhi Trần 0Dung đứng 7lên, lần 7đầu tiên 96Trần Công 4bNhương dùng 80ánh mắt 6nghiêm túc 85nhìn nàng. 2 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 1hắn nói f8với giọng 89ôn hòa: 8b“Con chỉ 8là phụ enhân nhưng 0lại vì 8ân nghĩa 1mà sẵn dsàng chịu 2chết. Thật ehiếm có, dthật hiếm f6có mà.”

Hắn 73chỉ về 0phía bên 2fphải, trong 2giọng nói 99thực hiền 8hoà: “Chuẩn 76bị tháp acho A Dung.”

“Vâng.”

Một 94người mang 7tháp lên.

Trần 9cDung hướng eTrần Công 9Nhương thi edlễ, chậm 5rãi lui ra 80phía sau, 87ngồi lên d7tháp.

Trần 7Công Nhương bquay đầu, fnhìn về 5phía Trần dVi.

Lúc dnày Trần 2dVi đã là 6lung lay sắp 2bđổ, nàng eta suy nghĩ bmấy chục 02mất trăm 3lần đều ckhông nghĩ b2ra kết quả 6thế này.

Ánh b7mắt Trần cCông Nhương d0ôn hòa, 7nhìn thấy 4Trần Vi 36lã chã chực akhóc, khuôn femặt nhỏ 94nhắn lộ f5vẻ tuyệt evọng thì ahắn nhíu 8nhíu mày, 38giọng điệu ccó chút anghiêm khắc: 47“A Vi, con 5đã có lòng f3ái mộ Nhiễm 4ctướng quân fđúng không?”

Trần 9Vi loạng 5choạng, ekhuôn mặt 6nhỏ nhắn ctái nhợt, 49nửa ngày, 24nàng ta nức 5nở ra tiếng, 2chua chát ctrả lời: 1“Vâng.”

Hai 8dđầu gối 6nàng ta mềm 5nhũn, quỳ frạp xuống 1bphía trước 04Trần Công eeNhương, baphủ phục alê vài bước 3về phía 8trước tới 2dtrước mặt 93hắn, nàng 41ta nắm lấy 19y bào hắn, 4run giọng 11nói: “Bá 7bphụ, bá fphụ, các 6fngười đã 92nói để d7Nhiễm tướng 5quân lấy 95con làm thê, 59cũng không 7thể đổi 43ý được. 3 © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu bcon không dđược gả e0cho chàng, ccon tình 93nguyện chỉ 66làm tiểu ecô, mặc 2kệ là mười 7năm hay là dhai mươi 4năm, sẽ bcó một b5ngày, con 90cũng sẽ 1khiến chàng 42quay đầu fliếc nhìn ebcon một 8cái, lại 0lấy con 0làm thê!”

Giọng bnói vô cùng adkiên định, 73không phải 6đang nói 5giỡn.

Nhưng 39mà lúc này aanàng ta nói 9như thế 71thật giống 65như đang dfuy hiếp. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công 11Nhương dễ 9tính nhất 5cũng không 5thể cao 0bhứng nổi.

Hắn 3đứng lên, 08vung tay áo adài, đi bnhanh về cphía trước: e“Bớt mất 4fmặt xấu ahổ đi, dtrở về, 6trở về.”

Hồi 22phủ rồi, fchỉ có 96hai nữ lang 7aTrần Dung avà Trần c3Vi, về phần 8fTrần Công 4Nhương, 2tất nhiên e8không thể 5bởi vì 7việc nhỏ bcủa nữ 1anhân mà b9làm xằng 3làm bậy. 25 © DiendanLeQuyDon.comHắn còn bphải đợi eđến khi 37yến hội echấm dứt.

Dưới b2sự áp giải accủa các 0hộ vệ, dxe ngựa c0của các 5nàng hành ftẩu trên f1ngã tư đường 10tối đen.

Trần 8dDung nhìn 3xe ngựa 21bên cạnh, 9nơi đó 7vẫn còn 3tiếng nức 6nở, tuyệt 0vọng, thương ftâm muốn 40chết, làm 9cho lòng acủa nàng bnhất thời 9bhưng phấn, a0nhất thời 14lại có 4cảm giác 5amột con 93ngựa đau 7cả tàu 5bỏ cỏ.

May 80mắn, trên engã tư đường 5xe ngựa a8rất ít, achỉ có 8thứ dân 05lui tới, 93bọn họ 8cũng sẽ 43không khiến 1cho mọi 9người để 9ý.

Cũng ckhông biết d0qua bao lâu, 67giọng nói bTrần Vi 1nghẹn ngào, 6tràn ngập 8khổ sở 88truyền đến: f8“Ta hận 5muội!”

Lời 6này của 05nàng ta tất 1nhiên là 9nói với c8Trần Dung.

Trần b9Dung lạnh 7lùng, thấp 41giọng quát 16mắng: “Trần 06Vi tỷ phải 2biết rõ fcràng, ta 08cũng không 7trêu chọc aNhiễm tướng 18quân, là bchính y tự fenói muốn 84cưới ta.”

Lời b4của nàng 8vừa thốt bra, Trần 4dVi đã kêu 5lên: “Nhất 0định là bmuội. Nhất c9định là 96lúc bình ethường 83khi muội 3anhìn thấy fchàng thì d1không ngừng ca dua, giả 8bộ tươi 9ecười, còn dnói những 5clời chàng 6thích nghe 2dnhất, còn a6làm bộ 4dđỏ mặt, amuội để 5cchàng nghĩ brằng muội 5athích chàng, 89cho nên chàng 1emới có 1fthể nói 6như vậy!”

Thật 44không ngờ, e9hai kiếp 9làm người, 2vị tộc 9tỷ này 34vẫn rất 9hiểu mình.

Trần c9Dung cười f1lạnh trong 37lòng, lời flẽ lại c2không chút ckhách khí: 6“Nhiễm 7tướng quân a2là anh hùng, cnữ lang 99yêu quý 7y, nhìn thấy ey mà đỏ cmặt cũng fccó rất cnhiều mà. 3 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 9aphải biết crõ ràng, 8hiện tại 6trên thanh ddanh ta đã 07hoàn toàn 12gắn chặt 60với Vương bThất lang, dechuyện tỷ c6phải làm 9là khiến 89Nhiễm tướng 1quân hồi ftâm chuyển a6ý. Dưới 6tình huống c6này, tỷ f9ghi hận 0ta thì được b7lợi ích 5gì?”

Lời 8này của d1nàng đã bđánh thức 1dTrần Vi.

Tức 9thì, trong 7xe ngựa 25chỉ còn e3lại tiếng bnức nở.

Dần 1dần, tiếng anức nở anhỏ dần. de © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày csau, Trần aVi ngừng 1khóc, khẽ 8nói: “Muội 7nói đúng.”

Lời anày thực b9lý trí, ffTrần Dung 8nghe thấy bthì không ckhỏi cười 54lạnh một 44tiếng.

Đúng belúc này, 7Trần Vi dlại cất 6cao giọng, 6nói với 34vẻ tràn 0ngập oán bđộc: “A 1eDung, xưa 76nay ta đối avới muội 66không tệ e4mà. Nay muội 55đoạt lòng 1acủa người c6ta yêu, mối 5ehận này, 00ta sẽ không cquên!” eNgữ khí 55trảm đinh 2btiệt thiết, 30tựa như flời thề.

Trần 13Dung cười cclạnh ra 3tiếng, trả flời: “Tỷ e0càng như dfthế, Nhiễm 6tướng quân 42sẽ càng 1ekhông thích f0tỷ.”

Trần 77Vi lại gật 7mình.

Lúc 3này, Trần 3Dung cũng a7không muốn anhiều lời 06với nàng 51ta, vì thế akêu lên d3với xa phu: 2“Đi nhanh dchút.”

“Vâng.”

Kỳ athật không 6cần nàng 24dặn dò, 5dhai nữ lang d3nhà mình e4ở ngay giữa a4đường 6cphố không 8để ý mặt damũi mà khắc ekhẩu, bọn 84người hầu d6cảm thấy 4bất an, ecũng không 2cbình tĩnh, 4đã sớm 7ctăng tốc 98rồi.

Xe 5ngựa rất bnhanh đã 7achạy vào eTrần phủ.

6điều dù 43là Trần 5aVi hay là 1Trần Dung, 4eđều bảo exe ngựa 64trực tiếp 1achạy vào f7trong sân 0eviện của 11mình rồi 1cmới xuống 28xe.

Nhìn 9thấy Trần cDung bước exuống, Bình 4ẩu vẫn 28chờ nàng 4cvội vàng 31đi lên đón, b8trong ánh 6bđèn lồng 0sáng rỡ, 5ftrên mặt 0Trần Dung bbcó vẻ nặng dnề ít khi 7có, bà cảm 7fthấy run 4dsợ mà cất 5tiếng hỏi: 43“Nữ lang, f3đã xảy dra chuyện 27gì vậy?”

“Không dbcó việc 3egì.”

Trần 03Dung vung 7tay áo, bước bvào trong b2phòng.

Chỉ echốc lát, 1tiếng đóng 56cửa vang 8blên.

Trần bDung vọt 16vào trong 76tẩm phòng, 53đi qua đi 2lại. Vừa ađi lại bvừa mắng 04với giọng 9oán hận: 5“Tôn Diễn b9đứa ngốc c4này, ai bảo cdhuynh lắm aemiệng chứ?” ecMắng không 0dxả hết e4giận, nàng 74lấy roi 5angựa từ avách tường f2xuống, vụt dquật trong 68không trung, bvừa vung, 6nàng vừa bkêu lên: b“Đánh 0đứa ngốc c5nhà huynh, bđánh đứa 3dngốc nhà bahuynh!”

Trong bgiọng nói 9ftràn ngập 5giận dữ 6không thể dáp chế.

Lúc 5này ở sâu 5trong nội 7ctâm, Trần 6Dung kỳ 6thật hiểu brõ, khi Tôn 4Diễn kể 7với Nhiễm 7Mẫn cũng 0không biết 8nam nhân 5bnhư Nhiễm f8Mẫn sẽ 7bởi vậy 29đối với 7nàng sinh 4ra cảm tình 78thật sự, 2bcũng làm cra hành động abcầu hôn f9này.

Ngay bcả nàng 6cũng chưa 00bao giờ 7biết, hóa 1ra Nhiễm 5Mẫn thích eelại là enàng như 3vậy.

Ngẫm 9nghĩ, động atác vung croi của aenàng chậm 63lại, chỉ 97chốc lát, b9Trần Dung 0fthở hổn 5bhển, chậm 5rãi lui ra dphía sau b4vài bước, deyếu đuối 24ngồi xuống 13tháp.

Nàng 7buông roi cngựa, cúi e1đầu xuống.

Hai 0tay chống 90trán, Trần 62Dung thống f7khổ nghĩ: 74Tôn Diễn 24không thể 9cưới nàng, b0Vương Hoằng eckhông có 6khả năng, dchỉ có 4Nhiễm Mẫn 6dnguyện ý ccưới nàng, 8cnhưng nàng 91vạn vạn 62lần sẽ 8fkhông gả f1cho y. Nàng 4phải làm fsao bây giờ?

Trước 3ckia, nàng 88còn nghĩ erằng, nói 77không chừng bbở đâu bđó nàng cbsẽ gặp 2được một 3fsĩ tử thân 31phận thấp e5kém giống 4nàng, sau c1đó gả a8cho chàng, detrải qua 4một cuộc 84sống yên fclành mà 31giàu có.

Nhưng 71trước mắt, 59giấc mộng 4fnày đã ahoàn toàn ftan biến!

Trời 7bạ, nàng b7phải làm esao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18142
Được thanks: 9003 lần
Điểm: 9.28
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 0791: Vương f2Thất lang 3họa vô 75đơn chí

Đêm 30nay, Trần 0dDung trằn 3trọc, không 8bthể đi dbvào giấc 9ngủ. Trong eflúc mơ màng, 18đầu tiên 5nàng mơ dhấy mình 1ị một fhiếc xe c8gựa nghênh 9dđón vào b3ột phủ cfđệ cực bfỳ xa hoa 54hí phái, dương Hoằng 4ặc đồ 40ân lang, 04ẩn tình f1hìn nàng. 3c © DiendanLeQuyDon.comhông biết 4ì sao, khi a7đối diện fới đôi 8ắt của ahàng, đối d2ặt với dột phòng ceđầy tân c2hách cùng 5ễ thành 4hân long 1arọng này, 8ước mắt 8ủa nàng 3hông thể 8ự ức chế 4hảy xuống c7ối, đến fhi từ trong eộng tỉnh a7ại, nàng 98ở hai mắt 7a, nước 4ắt kia vẫn 5òn đang cứa ra, đảo 15mắt đã cthấm ướt 8dđệm chăn.

Lăn cqua lộn 8lại một chồi lâu, 47Trần Dung 41lại đi 80vào giấc 85ngủ.

Lúc d8này, nàng cfgặp Nhiễm eMẫn, nàng 1nhìn thấy d0mình đứng 9dở trong 90đống lửa elớn, Nhiễm 04Mẫn mặc abđồ tân 9blang điên 6cuồng chạy a5về phía fnàng, y ôm 7fnàng chạy 05ra khỏi b2biển lửa. 55 © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi 3đầu, lúc 6đó nàng b3đang hấp e1hối, y òa 6khóc, lệ 7nàng cũng aatrào ra khi ccmắt từ dtừ nhắm d7lại.

Hai 4giấc mộng dnày, cho a9dù là người c2nào đều a7khiến nàng 83sau khi bừng b5tỉnh thật bclâu cũng 0ckhông thể 1đi vào giấc 1ngủ.

Chân 8trời còn 25chưa có 9ctia sáng, 4bTrần Dung 93đã ngồi 17dậy, nàng 6cchậm rãi ađi đến 5trước màn b0lụa mỏng 26bên cửa 6sổ, nhìn 9sao mai đang 0từ từ 81hiện lên 0ở phía ffđông mà fxuất thần.

Lúc a7này bầu 5trời tươi d4mát như 79thế, đó 25là một 79vẻ tươi ctắn mặc 8akệ đại 2địa hỗn 37loạn đến 8thế nào, e2mặc kệ 23chúng sinh 3si khổ ra 1sao.

Cũng 0không biết e2qua bao lâu, 4egiọng nói 4của Bình 1ẩu từ 1bên ngoài etruyền đến: 27“Nữ lang, ddậy rồi 1fsao?”

Trần abDung khẽ e4lên tiếng: 1“Uh.”

Cửa fphòng đẩy era, Bình 48ẩu bưng dnước rửa cmặt vào. 1 © DiendanLeQuyDon.comBà thân 22thiết nhìn b3Trần Dung, 4nhẹ giọng a1nói: “Tối 03hôm qua nữ blang giật 7mình bừng 4dtỉnh, mỗi 4khi đó lại 9kêu to hét 86lớn, là cegặp ác 49mộng sao?”

enhớ rõ 44có một 1clần, sau bckhi Trần edDung gặp aác mộng 5cmột thời 1gian, dù 4là làm việc 94hay là tính bcách đều 9trở nên 9giống như 5một người 1khác. Bởi 1vậy, trong cgiọng nói 8của bà ckhông che bdgiấu được cbbất an.

Trần fDung lắc 98đầu, nhìn 7thái dương 97hiện lên 99trên nóc 88nhà, thấp ecgiọng nói: a“Không 37có việc 7gì.”

Bình 0fẩu đi đến 9bên người 90nàng, cởi 1mái tóc edài của 93nàng ra chải avuốt, nhìn 75mái tóc 2đen dài b6mượt mà dtới tận fthắt lưng, 4Bình ẩu 52đột nhiên 5thở dài 34một hơi, c0than thở: c“Nếu bộ 3dạng của 72nữ lang 9cko yêu mị athế này, 6hôn sự a3tất nhiên 52sẽ dễ adàng hơn 0một chút.”

8ngẩng đầu, denhìn tia 37nắng chiếu 0frọi gương 38mặt trắng 3ngần của f9Trần Dung, 69khuôn mặt 8nhỏ nhắn