Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 7c86: Trần 9fNguyên chịu c5nhục

Trần feDung trở 89lại trong 5sân.

Bình 66ẩu vừa 3thấy đến 35nàng đến bgần thì 8dvội vàng 02nghênh đón: e“Nữ lang.” 6rong ánh fắt tràn 10đầy lo 8ắng.

Trần 5cung gật 94đầu nói 9ới bà: dc“Không ebó việc cì, lang chủ afđã chấp bhận cho 9gươi ở 3ại bên 1ạnh ta.”

Lời 8ày vừa bhốt ra, 9ình ẩu 7ui mừng 5ô cùng, fà liên tục 11ói: “Lang ahủ quả 4hiên là a8gười thiện 6âm.”

Thiện b5âm ư? Trần 73ung âm thầm e9ười lạnh bột tiếng, 1đi vào bên 8drong, nàng 9ừa đi, 09ừa nói 6ới vẻ eỏi mệt: 49“Nấu nước aho ta, ta 8uốn tắm 2ửa.” Ngày 22ôm qua bị anhốt trong c7phòng kia, 77nàng ngủ eekhông ngon, 7ecả người 16vẫn căng 1thẳng, nhu fcầu cấp 41bách muốn 1dnước ấm 9để thư 7giải.

Bình feẩu liên fcthanh đáp edứng, xoay 28người phân 9cphó một dctỳ nữ 6khác.

Chờ eđợi một 9flúc, Trần 2cDung trở 13lại phòng 9dcủa mình, a9lẳng lặng 0ngồi trên 4tháp.

Đảo 9dmắt vài 9ngày trôi bqua.

Mấy angày nay, 1trong thành 8Nam Dương 9chủ đề 2lớn nhất e5vẫn là echuyện Vương f1Thất lang 02bình an trở 8avề.

Nghe angười bốn 77phía không 37ngừng nghị 1eluận về dVương Hoằng, 6bTrần Dung a3nhớ tới 6khi Trần 3fNguyên nhìn 8nàng, tươi c0cười cùng 3dthái độ 23đều rất ccổ quái, 89nàng cảm 68thấy bất 4an, ngồi 5trên xe ngựa, 3echạy tới 4phố chính.

Về fphần sau bekhi ra phố 9có tìm được 52Vương Hoằng, b0thỉnh chàng 5giúp mình 0enói chuyện ehay không, 91nhất thời aTrần Dung 19còn chưa 4có biện 3epháp……

Trên engã tư đường, 5vẫn là 2tiếng người cồn ào, 1tiếng hoan 5hô, tiếng 0cười đùa d9không dứt d4bên tai.

Xe e7ngựa của 8Trần Dung 8dchạy qua 49tiếng cười 81đùa tiếng aahoan hô, 6nghe giọng 4nói của 9anhững người fnày, dưới 7ánh nắng dấm dào 3dạt vào 3đông, Trần 4bDung cho tới b3bây giờ fcòn có một 7loại cảm efgiác như 53mộng như 6ảo.

Đúng 5lúc này, bamột tiếng 16kêu sợ 78hãi truyền 0cđến: “Đó 94là cái gì 9vậy?”

Trần eDung còn f8chưa kịp a4phản ứng, 92tiếng kinh ahô đã nổi 2lên bốn 6fphía, có 9dngười run 77run kêu lên: 6c“Đó là ethành Mạc 7Dương!”

Thành 8Mạc Dương?

Trần 0Dung rùng 6bmình, nhanh achóng quay 5bđầu nhìn e0lại.

Vừa exoay người, bnàng cũng e9ngây người.

Chỉ d0thấy phía 6tây bắc 4dcó hơn mười acột khói cdđen cuồn a7cuộn bốc 5flên tận c1trời. Hôm 2nay thái 3dương sáng 1elạn, trời e6xanh mây a3trắng, khói 57đặc cuồn e4cuộn này 05liên tiếp 3bốc lên, enhìn thấy b3mà ghê người.

Sau emột trận 3atiếng kêu 0sợ hãi, 5gần như 52là đột f9nhiên, tất 0fcả mọi fngười an 6tĩnh lại.

Đầu dnăm nay, 87cho dù số cít chưa 27từng gặp 9qua chiến 0hỏa, nhưng ddù gì cũng 8fđã nghe f4qua. Bọn 69họ đều 2hiểu được, 9xuất hiện 4bhiện tượng 4này, chỉ c0có một 9akhả năng, dđó là người 4dHồ phóng cchỏa đốt 0thành Mạc 5Dương!

Trong 1alúc im lặng, c3một giọng 06nói run rẩy d0truyền đến: 1b“Mới, 3mới chạy 7ara hơn mười 97hộ sĩ tộc, bcó mấy 5trăm đến angàn người 52ở lại 0đó!”

Một d8giọng nói 27khàn khàn 94của người 4trung niên 33cũng truyền 29đến: “Mạc 5Dương thành 7chủ cũng ckhông thoát ethân được c1sao?”

Bọn a5họ nói 7tới đây, alại nghẹn 5lời.

Cũng 6không biết 5dqua bao lâu, 8một tiếng fca nức nở edvang lên: 8“Nùng yên 6cổn cổn, 5bạch cốt aađôi tuyết, 6ehà thủy cfthao thao, 96mãn tắc ftàn quan. d0 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu ffhà tại? 6A Man hà ctại? Đương f2niên Hán 7gia anh hùng 63bính sát 8tẫn, kim e8nhật Hồ 9nhân phần 11từ đường 5(Khói đặc 6cuồn cuộn, axương trắng 7phủ tuyết, 73nước sông bdào dạt, 3mãn tắc 5tàn quan. f © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 9ở đâu? 21A Man ở fđâu? Năm bđó anh hùng 2fHán gia chém 7giết hết, 7hôm nay người 79Hồ đốt 5từ đường)!”

Trong b4tiếng ca 7tràn đầy 14đau đớn 73kịch liệt, ađều là e0sự tuyệt 7vọng.

Đám eengười đang 2ayên tĩnh, eađảo mắt, ebtiếng nức enở nổi 31lên bốn 1phía, ngược 5lại, càng angày càng dnhiều người 7xướng ca: b6“Tôn Lưu 3hà tại? 5A Man hà 98tại? Đương 5niên Hán 9gia anh hùng 6bính sát 42tẫn, kim ccnhật Hồ enhân phần 9atừ đường.”

Trong 2tiếng ca acàng ngày becàng vang adội, tràn 58ngập cảm 9egiác khát e1vọng, chờ dmong của fmọi người 44đối với fanh hùng 1ngày xưa cgiờ đang 5dphải đối d2diện với 00hiện trạng b7vô lực, 5tuyệt vọng 6fnhư hôm enay……

Tiếng c5ca này, Trần feDung nghe ethấy cũng 9ađỏ hốc cmắt, nàng becắn môi, 3khàn khàn 6nói với 3axa phu: “Đi 1thôi.”

“Vâng.”

Giọng 27nói của efxa phu cũng dmang theo 4anức nở.

Lúc 0xe ngựa 67khởi động, c8tiếng ca 3lại vang 8lên: “Ngày 0hôm trước 44Lạc Dương, 0hôm nay Mạc dDương, ngày 7fmai Nam Dương……”

Trần 10Dung mới 19nghe xong 93một câu, fcliền lớn btiếng ra 1lệnh: “Đánh 9xe nhanh chút.” 21Giọng nói 7đã trở 9nên khàn 2ckhàn.

Xa 3phu vung roi 71ngựa, thét 6to một tiếng, 9xe ngựa 6chạy về 66phía trước.

Trong 89nháy mắt, 7xe ngựa 2eliền quăng aabỏ tiếng 2ca tuyệt 63vọng bất 91lực ra phía asau.

Lúc 1này trong c6thành Nam 8cDương đều 38trở nên caim lặng 6chi cực, fakhông phải 8nức nở, 2thì là tiếng 18ca bi thương. f © DiendanLeQuyDon.comMỗi người eđều nhìn 69khói đặc 6bốc lên c9tận trời aở thành 4cMạc Dương, 7có người 4cthậm chí b6quỳ xuống, 2cầu xin 9trời cao 9ftương trợ.

Dưới 2tình huống 48như vậy, 5Trần Dung fđâu còn acó tâm tình ađi dạo, banàng bảo 1dxe ngựa 6quay trở 1avề Trần 8ephủ.

Vừa 35mới xuống 4xe ngựa, bmột tỳ 2dnữ đã bevội đi 45tới, nàng 7ta vừa thấy 42Trần Dung fthì vui mừng ekêu lên: 8“Trần 1fDung đã 7trở lại? 9Lang chủ 9ftìm người.”

Trần 6bNguyên tìm 68ta?

Trần 70Dung rùng fmình, nàng bdừng chân, fcnhìn chằm 7echằm tỳ 68nữ kia hỏi: 9“Không dabiết lang 93chủ tìm fta là vì 7echuyện gì?”

Trong 9dgiọng nói acủa nàng 3có vẻ cứng angắc miễn b5cưỡng khác e2thường.

Tỳ enữ kia kinh ebngạc nhìn a7nàng một edcái, nói: 8f“Nói là c0đêm nay 28Lưu phủ facử hành d4dạ yến, elang chủ 3muốn mang 9người và bTrần Vi f0đi dự.”

Trần 6Vi cũng đi 9dư?

Trần 5Dung âm thầm 7thở dài a0nhẹ nhõm, 0nhưng mà f2giọng điệu 72của nàng 3vẫn cảnh 48giác, có 24chút vô 1lễ: “Còn 15có ai nữa?”

Tỳ 4nữ kia thu d4hồi tươi 2cười, nói: 88“Nữ lang 4vẫn nên b8mau mau tắm b8rửa trang a6điểm, chuẩn 39bị dự atiệc đi.” 5Dứt lời, afnàng ta xoay 3người, 0ekhông thèm cliếc nhìn 1Trần Dung 2một cái, d3lắc mông erời đi.

Sau 1khi đi được 19vài bước, 5fTrần Dung canghe thấy dnàng ta nói e7thầm: “Cũng akhông nhìn exem bản ethân là b1thân phận 39gì.”

Tỳ 0nữ này 2ở trong a3sân viện d0của Nguyễn fthị, cái 0gọi là 87phó dịch d7quý nhờ 76chủ nhân, 66các nàng ecó thân 7phận tỳ 17nữ lại f4khinh thường 6một thứ enữ như 30nàng, đó 33là việc febình thường, 98Trần Dung 0bcũng đã 6equen rồi. 0 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 9dnàng nghe axong lời 0cnày cũng 4chỉ liếc cdnhìn tỳ 2nữ kia một 8cái, đi 07về phía f4sân viện dacủa mình.

Sau 82khi tắm 9rửa, Bỉnh bẩu vừa 93giúp Trần 2Dung chải 61tóc vừa anói: “Nữ elang đừng d8vội lo lắng, 6người mang 4lão nô về, alang chủ a0cũng không 2gây khó adễ, vậy aechứng tỏ cehắn thương atâm nữ 24lang, yến 3hội đêm 95nay, tất dnhiên là 6muốn để cfngười giống 6như A Vi, 8quen biết 6một số c5thanh niên fatài tuấn.”

Trần 3Dung nhíu 7đôi mày 3thanh tú, d8không trả 56lời.

Bình e6ẩu thấy e8nàng vẫn akhông vui, echuyển mắt, e3liếc nhìn 2da thịt alộ ra của 2nàng. Trần dDung xương 4nhỏ thịt 0nhiều, da 90thịt trong 5làn nước 0nở nang 78trắng nõn 4lại hơi 67ửng hồng, a7rất yêu 40mị.

Bình 7ẩu nhìn c7ngắm, đột 6nhiên thở 08dài một 7tiếng, nói 4dvới vẻ 0fmặt đau 8khổ: “Nữ 28lang quá 9yêu mị, fnếu gầy 9ađi một fechút, tái 9nhợt một 9chút, tất anhiên càng 29có thể 9được nhóm 7alang quân ffyêu thích.”

Gầy cdmột chút, ctái nhợt 7amột chút, bloại này dlà vẻ ốm 37yếu mỹ 5miều, giống 52như hoa lê. ea © DiendanLeQuyDon.comNếu có 29ngũ quan 6tinh xảo, eda thịt elại tái anhợt gần 9như trong esuốt, hơn anữa có 5vài phần 88tài tình, 62nếu ở 17thành Kiến eaKhang cũng 0sẽ được 72thế nhân dca ngợi 0theo đuổi. c2 © DiendanLeQuyDon.comSo với loại 18nữ lang 33này, Trần b3Dung thật 50sự là thua c5bởi vẻ b1thiên tiên. 75 © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 64dáng người 07của nàng 5bhoàn toàn 8ekhác biệt 92vẻ cao thượng, 5siêu trần 55thoát tục.

Trần eDung không 5ađể ý đến 0bà, nàng 00đứng lên bkhỏi thùng 61gỗ, cánh 76tay đẫy 7eđà trắng 7nõn vươn 9era, tiếp 12nhận bộ 3quần áo dmàu lam nhạt, 1cviền thêu 47hoa văn màu etím trong ctay Bình 1fẩu, rồi b1mặc vào.

Trần 9Dung mặc 4bộ thường 8phục này a1vào, trong d7vẻ diễm 8lệ có thêm amột phần 7văn tĩnh atao nhã. 7 © DiendanLeQuyDon.comNàng chân etrần bước 18trên guốc egỗ, vừa dphất phất 36tóc dài dướt sũng 8cvừa nói: 03“Ngay cả 28có thể 42được nhóm 9lang quân 8thích, phụ 5dhuynh ta không 99ở đây, 74bản thân 31lại là 7athân phận 6này, không c2ai sẽ để cmắt đến 02ta đâu.”

Lời 0enày vừa 00nói ra, Bình a3ẩu không 30khỏi thở 85ngắn than 7dài.

Trần bDung đi đến frèm lụa 1mỏng bên ffcửa sổ, dbnàng nhìn 7tịch dương 3dần dần 4lặn về c9phía tây, enhẹ giọng enói: “Ẩu, dnếu là 7người như dTôn tiểu 67tướng quân, 1thân phận elại thấp 1dkém một 5chút, giống d6như ta vậy, 68có phải 05là tốt 0không chứ?”

Bình 2ẩu liên 6tiếp gật bđầu, lại 9thở ngắn bthan dài.

Trần ffDung nhìn 6ánh mặt bctrời hoa bdiễm kia, 3nhìn đóa 0mây trắng 2nhiễm hồng bở bên cạnh, 4trước mắt ckhông khỏi c0hiện lên 7bóng dáng 52của chàng.

Nhưng 3mà hình 3eảnh của echàng vừa 9mới xuất 4bhiện, Trần bDung đã blắc đầu. 9c © DiendanLeQuyDon.comVề phần 80bóng dáng acủa Nhiễm 97Mẫn, nàng 09quả quyết bbcũng không 2để nó 5hiện lên!

Đêm 0nay yến e1hội tổ 4chức tại d6Lưu phủ, fbthân phận eathật sự 1không đồng aenhất, bọn fhọ là hệ d1thứ bảy 4của Hán 4dvương, trong 60huyết mạch ecó thể cnói là cao 62quý không c4thể cao fquý hơn 37nữa.

Khi 9xe ngựa fecủa Trần d6phủ tới, f0trên quảng 2trường 9Lưu phủ eđã đỗ 5bđầy xe d3ngựa.

Trần aNguyên dẫn 8đầu đi exuống xe 4ngựa, được btỳ nữ e2nâng đỡ, 30chậm rãi 7cthong thả b2đi về phía 0trước, 6phía sau 69hắn là 3Trần Vi 07và Trần b3Dung nhắm amắt theo fđuôi.

Lúc 12này nữ 8flang trong 2Trần phủ, 2chỉ có 7hai người dnàng, lang a9chủ chỉ dcó một 95mình Trần 2fNguyên.

Nhìn 02đám người 4dđông đúc 0anhư nước 7cchảy, Trần eVi nắm chặt 74tay Trần 5Dung, hai 4mắt nàng dta sáng ngời, 65trên gương dcmặt xinh 45đẹp ửng 7hồng.

Trần 4Dung liếc 0nhìn nàng cta một cái, a3nhịn không 76được lại 6hỏi: “A 4aVi, tỷ bảo 7cphụ thân c9tỷ gọi fechúng ta 72đi cùng 8là vì duyên fdcớ gì?”

Móng c8tay của 8Trần Vi dđâm thật 6sâu vào atrong lòng 4bàn tay, 21nàng ta không 93quay đầu, 4chỉ nói: 1“Rồi chẳng aphải A Dung 4asẽ biết 06sao?”

Đúng 1lúc này, 81trong tiếng 9ồn ào, 86Trần Nguyên 7edẫn đầu f6bước vào 3trong điện.

Hai fbnàng nhìn 9thấy sĩ 8btộc bốn edphía dũng 61mãnh ùa ddvào, sợ 98bị phân 1btán nên edngừng nói fchuyện với bnhau, theo 8dsát tiến 9lên.

Trần 3phủ ở 1thành Nam 30Dương là a8đại phủ 6bnhất đẳng, 2cTrần Nguyên a0vừa bước 04vào thì 8đi về phía cetháp sắp 28xếp thứ ehai bên trái.

Hắn 5vừa mới 3đến gần, 3còn chưa dngồi xuống, 8một người bở Lưu phủ 7eđã tiến f0lên chặn 4hắn, thanh e0thanh nói: b“Trần dgia lang chủ, 45vị trí 8của các 6người ở 2đây.”

Hắn 00ta dẫn Trần 3Nguyên đến bchỗ thứ 6bốn bên 63trái.

Trần 63Nguyên không 9bđi, gương 9mặt đoan achính của 98hắn sầm 2fxuống, cả efgiận nói: dc“Là ý 68tứ của feai vậy? a8Lang chủ fcủa nhà angươi sao?”

Hiện 03tại, tuy 8rằng dòng 50người đang 88thong thả b9đi vào nhưng 72mỗi một dsĩ tộc 6đều tự 22giác biểu 8hiện vẻ 2ung dung khéo cléo. Giờ bphút này 3aTrần Nguyên e3sầm mặt, 0btuy rằng 6giọng nói akhông lớn, 4nhưng cũng ckhiến cho 3không ít 34người chú ddý.

Đối 57với quý atộc cho 8ftới bây 89giờ, thể 9fdiện đều alà xếp 0hạng đầu ftiên. Bọn 5họ chỉ 3cần nhìn 1vị trí 8dsắp xếp 82thì sẽ bbhiểu ngay.

Người 05của Lưu 8phủ kia 8eước chừng etầm 30 tuổi, ftrắng trẻo ecó thể adiện. Hắn ata liếc 2bnhìn Trần fNguyên đang 0sầm mặt, 90chỉ nhìn e0một cái, ftrong ánh 06mắt của 8hắn ta ít 0nhiều ẩn 41chứa khinh 2athị.

Trần 8eNguyên vốn 8chỉ hơi ftức giận, eegiờ phút e0này nhìn 2thấy ánh f5mắt khinh dthị của 8hắn ta thì 0flập tức f5thăng cấp 8trở thành 27phẫn nộ.

Mặt 84hắn đỏ 38lên, chuẩn 5ebị rít cgào, người 2kia chỉ 27vào vị 7trí thứ dnhất bên 8trái, thận etrọng thi 8elễ, cười 19nói: “Vị 02trí này, 8alà cho Lang 4Gia Vương bThất.”

Trần 29Nguyên hãy dcòn nhìn 6fhắn ta.

Người dckia lại dchỉ vào evị trí d2thứ hai, enói: “Vị 3trí này, dlà cho Nhiễm 0Mẫn Nhiễm cetướng quân.”

Hắn 96ta chỉ vào 64vị trí 0thứ ba, facất cao dgiọng nói: 2“Vị trí 2này là cho cfTôn Diễn bTôn tướng 6quân.”

Nói 8tới đây, 7hắn ta tà 4enghễ nhìn 17Trần Nguyên, 0hỏi ngược 5lại: “Lang 0echủ cho 02rằng, trong 3ba người cnày, ai ở 50dưới người?”

Trần 1Nguyên chỉ 1vào vị 8trí của efTôn Diễn, 1enói với bgiọng lạnh aelùng: “Đó bchỉ là 9một thiếu 24niên chưa a6dứt sữa, ffvậy mà 86cũng có 1dtư cách cở trên 5Trần phủ dchúng ta 4cư?”

“Là bphía trên 4lang chủ bbTrần Nguyên 8bngười!” 3Dừng một 1chút, trên 4gương mặt engười kia 6dlộ ra một 71nụ cười 4trào phúng, 39hắn ta nói: 3“Nếu là 5bTrần Công 8Nhương đến, 0tất nhiên fngài ấy 53có tư cách bngồi ở d2vị trí 7thứ ba. b © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà f3Trần Công dcNhương là 8trưởng 2agiả trung 8hậu, cũng efkhông đến 0mức cùng 6ta tranh cãi 1bcái gì thứ 9dba thứ bốn!”

Trần 3cNguyên giận 1dữ, hắn 3fquát: “Ngươi, 4fngươi tiện 7nô này!”

Người 3fcủa Lưu adphủ kia 1cngẩng đầu, dvung tay áo, 7bngạo mạn 73nói: “Ta 7là tiện 1nô, nhưng 0mà, ta là b3nô của 9Lưu phủ. 5 © DiendanLeQuyDon.comNếu lang dchủ muốn 8tức giận, 9vẫn nên edtrở về ceTrần phủ d5đi.”

Dứt 2lời, hắn afta xoay người 5bước đi.

Trần 2fNguyên thật 6ckhông ngờ, 9chỉ một 1chạ nhân 9nho nhỏ ecủa Lưu bphủ cũng edám không ccthèm coi 4mình ra gì, f0hắn không 0khỏi giận 59dữ, đỏ 3cmặt, thở 4hổn hển, 2dthật vất 3vả mới 31bình tĩnh 9fmột chút 21thì đối 8diện với 2ánh mắt 7chê cười 14đang xem 4dnáo nhiệt aở bốn 3phía.

Mặt 0Trần Nguyên 90càng đỏ 9hơn.

Lúc 3này, có fbmấy giọng efnói bay vào dtrong tai 7ahắn: “Trần bdNguyên này, 8tuy rằng 4ngày thường ctướng mạo 1đoan chính, 1nhưng cũng 73là kẻ tầm dthường 80nóng vội b6sốt ruột, 32bôn ba sự 8vụ. Nghe 1nói hắn 72vì cầu 0xin Nam Dương dcvương một 71chức quan 66mà đã tặng e0cho Nam Dương 9vương một 7dnữ nhi.”

“Thật 8sao? Xem ra 3chỉ là 8emột tiểu 1nhân tục 0tằng.”

“Tiểu 9nhân thì 58không biết, 4cnhưng mà eđúng là 5dngụy quân 50tử.”

Thời 99điểm quý 4tộc đứng 71đầy ở 03sảnh đường, 55tiếng nghị daluận nhẹ 98nhàng phiêu 8cđãng, không 34chút khách a8khí truyền 5vào trong etai Trần 52Nguyên!

Trần fNguyên nghe 7thấy mặt bcàng thêm fdđỏ hồng.

Một 6dbên Trần 28Vi trơ mắt f7nhìn phụ 8thân chịu enhục, nàng 5ta đỏ mặt, 8rung rung fliên tục b7nói với a1Trần Dung: 15“Đây, 9đây là dcó chuyện 36gì vậy? 5Ngày xưa 2phụ thân 1fta tham dự 06yến hội, f4lần nào 8mà không bphải ngồi e6ở tháp ddthứ hai? 9Vậy mà d0lúc này bfbị Lưu e4gia khinh ebđãi, bị 81một hạ 9nhân Lưu dphủ vũ 7anhục, còn abị mọi 4fngười cười 9fnhạo.”

Nàng d0ta nắm tay dTrần Dung, 76vội vàng 7nói: “A aDung, muội 56bảo đây 6blà làm sao?”

Nàng 87ta thật 5esự nóng 38nảy, hốc 66mắt đỏ dhồng, nước amắt cũng bđã lăn dxuống. Với 0cnữ lang 74như nàng fta, thanh 8danh địa b3vị của fphụ mẫu 4trực tiếp fecó liên 8quan đến 71tiền đồ 1kết hôn 5của nàng 3ta. Mọi 9dngười vũ 51nhục phụ bethân nàng bfta, cũng 7sẽ ảnh 49hưởng lớn 7fđến thanh 57danh của 92nàng ta.

Bên 1dcạnh Trần 3Vi gấp đến beđộ nước 2mắt chảy f3ròng ròng, 9Trần Dung dcũng mang 4avẻ mặt a4kinh dị, 27nàng cảm b7giác được 34hạ nhân 88Lưu phủ 90kia, mấy a1người nghị ddluận kia 6cũng thế, carõ ràng clà nhằm 7bhết vào 6cTrần Nguyên. 2 © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 9eNguyên đã 4đắc tội 56với một 45nhân vật 03lớn nào 4đó?

Bên dfkia tiếng ddnghị luận 5càng ngày fcàng vang.

Dần d2dần, càng 95ngày càng ccó nhiều 0ánh mắt 2tụ tập fctrên người 7Trần Nguyên, ctrong ánh cmắt có 69trào phúng, ccũng có 99thương hại.

Dưới 0ánh mắt 31của mọi 10người, cfgương mặt 1ađoan chính 27của Trần fNguyên càng 6ngày càng e6đỏ.

Rốt 86cục, hắn 8không chịu 61nổi, vung 1dtay áo dài, cxoay người 8đi ra bên bngoài.

Hắn 1vừa đi, 9Trần Vi dcũng thất f8thần, một ahồi lâu, 8nàng ta phản beứng lại, 04vội vàng 9buông tay 5eTrần Dung 0ra, cũng achạy ra 0ngoài.

Lần 9này, trong 3echủ nhân bTrần phủ 9chỉ còn 80lại một 0dnữ lang 4như Trần eDung.

Trần 19Dung cũng d8nghiêng đầu 19ngẫm nghĩ, 01cuối cùng 6vẫn quyết 61định đi 07theo.

Khi 7anàng chạy 1đến quảng dctrường, 2xe ngựa 56của Trần 8bNguyên đã 9rời đi, 3bxe ngựa 25của Trần 20Vi cũng đang 9chạy ra 23Lưu phủ.

Trần cDung lên b0xe ngựa, elười biếng bnói: “Đi cđi.”

Thượng 5tẩu ngồi 77ở vị trí 0xa phu, lặng 2clẽ hỏi: c“Nữ lang, dđã xảy ffra chuyện 8fgì thế? efSao lang chủ 2lại có 5vẻ mặt e8uất nghẹn abgiống như b2thẹn quá b3thành giận bvậy?”

Trần fDung cúi 3đầu, nàng 4nghịch ngón 8tay của 7mình, lạnh 6lùng cười 8nói: “Cũng 8không biết c2hắn đắc ectội với 83người nào, 3abị ám toán.”

Nàng a5nói tới 05đây, nhẹ 29nhàng cười, dtrong mắt 18lấp lánh 6tia cười: d“Cũng không 0biết người 26đó là ai, enếu ta gặp 2fđược, cthế nào ecũng phải 5bâm thầm 3cảm tạ 7ahắn một 7phen.”

Thượng dtẩu ha hả f5cười, cũng ekhông để 9ý tới, aeđánh xe afchạy ra fngoài đại e1môn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 087: Đi cùng

Ba 0người Trần dDung vừa 43mới rời a2đi, mấy 72chiếc xe 8ngựa đã 1dchạy đến, 9elúc này 2tiếng nghị a8luận mới 0ngừng lại.

Trong 17đại điện, brên quảng 8drường, aiếng ồn 91ào đều 5am bặt, mọi 71gười đồng 4ehời quay 4đầu lại, 7ung kính fdhìn về 0hía mấy f1hiếc xe egựa kia.

Lúc 9ày, xe ngựa 7đi đằng 98rước dừng 4ại, rèm 61e được bén lên, 1rong sự bfhú mục c6ủa mọi 7gười, Vương 4oằng tuấn 9ật thoát 8ục thi thi 75hiên nhiên 09ước xuống.

Chàng 1ừa xuất 41iện, trong 67đám người d3ộc phát 97a tiếng 82oan hô nho ehỏ, trong 9iếng hoan 3ô này, tuyệt eđại đa 4ố là thiếu 0am thiếu 25ữ.

Đối 0dmặt với 2hoan hô của cmọi người, 70Vương Hoằng echỉ mỉm 2ccười, chàng 19quay đầu 47nhìn về 1aphía sau.

Trong 7xe ngựa 9cphía sau 6chàng cũng 9có một 68người trung 1niên đi 88xuống.

Người 0btrung niên cnày có gương 42mặt thanh 3tú, chòm cfrâu ngắn, 8ehai mắt 03hắn đặc 5fbiệt sáng dngời.

Nhìn bfthấy người 43trung niên 48này xuống e0xe ngựa, 7trong đại ađiện, một 43sĩ phu cười 9vui ra nghênh bfđón, từ erất xa, 3esĩ phu đã 4fcất cao 49giọng nói: 7“Lang Gia 7Vương Nghi 5giá lâm, dở Lưu phủ 1athật sự 3là ngay cả 00vách tường 0cũng phát fsáng.”

Vương 46Nghi nghe 45vậy, quay 5đầu nhìn 3sĩ phu kia, f7kinh ngạc 43hỏi: “Có fThất lang c7ở đây c0còn chưa 7đủ để 6vách tường 9cnhà ngươi 9sáng lên 0sao?”

Lời d9này vừa f5thốt ra, e7sĩ phu kia 2không khỏi asửng sốt, eđảo mắt elại cười 4vài tiếng, 6thầm nghĩ: fbĐã sớm 4nghe nói 19qua, thân 5thúc thúc 8của Vương 1aThất lang 96Vương Nghi f9có tiếng 01là độc 4miệng, nói 52năng đều fcrất khó 4bứng đối, 6hiện tại 1xem ra, thật 2đúng là 67không sai.

Trong 22lúc sĩ phu f0suy nghĩ, 20Vương Nghi eekia cũng dkhông cần a9hắn tiếp c6đón, vung fctay áo dài, d4đi nhanh 5vào trong 2điện.

Chỉ 5chốc lát, 3Vương Nghi fđã đứng 34ở cửa 1cđại điện.

Hắn 91liếc nhìn babên trong, d0đột nhiên bhỏi bằng b4giọng kinh 18ngạc: “Tiểu 7nhân họ 9Trần kia 6đâu?”

Nghe 56thấy hắn 3chỏi, vài 3người hai ddmặt nhìn 37nhau.

Vương aHoằng cong 77khóe miệng, 8dkhẽ cười 7fnói: “Trần dNguyên ư? 5Có vẻ như arời đi 8trước rồi.”

Vương dNghi nhíu 6mày, nói bevới vẻ 0mất hứng: b“Làm sao 4ehắn ta có 3thể rời 0dđi trước dđược chứ? 76Hôm qua, 8tên kia còn 13nhờ người ctìm tới 33ta nói muốn eđem một 35nữ nhi tặng 7cho ta. Lúc 9cấy ta nghĩ frằng Thất 9lang con tìm 6được đường 99sống trong cchỗ chết bcũng cần f4một nữ abnhân để ahầu hạ, enghe nói 4nữ nhân 8kia của ehắn ta rất 6tao mị, f6vì vậy 17đã đáp 4ứng. Thật 2dkhông ngờ, dtiểu nhân 9fnày lại f5thất tín.”

Lúc 0hắn nói c8xong, Vương 1Hoằng nở 07nụ cười, b9miệng chàng 8bất giác b7cong lên, 92chậm rãi anói: “Việc 75này để 9nói sau đi.”

Vương 3Nghi cũng bkhông nhận ddra lời lẽ d8khác thường 0của chàng, 5gật đầu, 7nói: “Nghe 6aquản sự 6nói, ngay a1cả nữ fnhi tiểu 9bnhân kia 6cũng đem etặng, lời 7blẽ thì 1chúc chúng 41ta khỏe 69mạnh, còn dmuốn an 0bài cho hắn 02ta một chức c3vị lục b6sính. Người 5như thế 7cđúng là bkhông đáng c5nhắc tới.”

Vương 7Hoằng nhíu dmày, không a5hề hé răng.

Lúc 7này Trần fNguyên nào eebiết đâu d0rằng người d9cầm quyền a9đứng đầu 37Lang Gia Vương a4thị Vương 87Nghi trực catiếp bắt agọi hắn 1clà tiểu 3nhân, còn fnói hắn 8ekhông đáng 87để nhắc aatới?

Hắn 10ngồi trong 1xe ngựa, demặt mày 6tím tái, 6thở hổn 8chển. Nhưng 7xe ngựa 0vừa tới cbbên ngoài 76Trần phủ, 72hắn lại 1cảm thấy 9hối hận.

Hắn 4avươn tay 2evén rèm 74xe lên, nửa 79ngày không bcó động 82tĩnh.

Đến ebkhi Trần 9Vi giật bmình cũng 8về nhìn 0lại về 0phía sau.

Chỉ 0chốc lát, 8nàng ta thấy 40xe ngựa a9Trần Dung ccũng chạy bvào trong 1phủ, lập 5atức kêu d5lên: “Phụ 6athân.”

Trần 7Nguyên không ckiên nhẫn 69quát: “Ta 9ckhông sao! 7Con đi về 6ftrước đi.”

Trần 8Vi thấy 70tâm tình 59của hắn 24không tốt, 78vội vàng 6nhỏ giọng fđáp: “Vâng.”

Trần 60Dung nhìn 27xe ngựa 2Trần Vi bcđi xa, mà 38xe ngựa fTrần Nguyên b4vẫn không enhúc nhích bthì không f8khỏi có 6bchút buồn 0bực.

Khi 9tới gần, 58Trần Nguyên ftừ trong 3xe ngựa bvươn đầu 87ra đánh 4dgiá nàng.

Lúc 2bnày đúng f9là ban đêm, 09trên trời 3một vòng 05trăng mờ, 14ánh sáng 3thực ảm 46đạm, ánh dmắt hắn 9aquỷ dị 66nhìn chằm 8chằm Trần eDung lòe 1flèo sáng, 9làm cho nàng c9cảm thấy bblạnh lẽo 0rùng mình.

Trần 7Dung cúi 7dđầu xuống, 67cẩn thận 53cất giọng 15gọi: “Bá 69phụ.”

Trong d1ánh mắt 2nghi vấn 45của Trần 2Dung, Trần 7dNguyên trầm 6ngâm một bdhồi, chỉ 04vung tay nói: c0“Không 1sao, con về 2phủ trước bđi.”

“Vâng.”

Xe 23ngựa của 2Trần Dung a1cũng vội 18vã chạy 3evào trong ephủ.

Trong 7ánh trăng 68hôn ám, 1cTrần Nguyên 1fnhìn xe ngựa 98Trần Dung dđi xa nhíu bmày. Khi ehắn mở 1to mắt nhìn 02xe ngựa e1của Trần f1Dung, biểu aftình của 18hắn có 98phần ảo c5não: Đại 32ca Trần 0Công Nhương 12đã nói 2dtrúng rồi, 22hiện tại acuộc sống 49ở thành dNam Dương 0càng lúc bacàng không 0đáng tin 5cậy. Muốn 84nối tiếp b8cuộc đời 1phú quý 7thì cần 54phải sống fsót khỏe 4dmạnh. Tốn ddthời gian f2hai ngày, 7dthật vất c6vả mới b4xin gặp ađược Lang 9aGia Vương 96Nghi kia, 3bản thân 5lại không 71nắm chắc a4cơ hội. 8 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ 31thừa cho fnữ lang b3này không 7biết trời ccao đất 8rộng, nếu 04lúc trước d8nàng chưa 4từng nói 5ra trước 7mặt mọi 19người, 21nàng đàn 0Phượng 2cầu hoàng 51đó là vì fmuốn gả 66cho Vương eThất lang athì mình 5có thể 75đưa nàng a9tới làm d8thiếp cho 90Vương Thất flang. Ai, echo tới 31hiện tại, 5có Vương 3Thất lang 85ở đây, dmình cũng 9không dám fcxử trí cnàng.

Lúc 65này, Vương 24Nghi vì nghênh 7đón Vương 25Hoằng mà 70suất lĩnh 79đại đội 9dtư quân, 94xông qua c3người Hồ 53vây quanh 8bvào thành 00Nam Dương. 3 © DiendanLeQuyDon.comTin tức 6này đối 6cvới sĩ btộc thành dNam Dương 8amà nói đúng c5là rất e9tốt.

Trần aaNguyên là cngười có 19da mặt dày, d1tuy rằng ehắn giận cbdữ trở 22về Trần daphủ, nhưng 36lúc này 60lửa giận aecũng đã b0tiêu tan. 9 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn bmà nói, 86tuy rằng ddbị nhục f4nhã ở Lưu 3phủ là aemột chuyện ekhó có thể 09chịu được, 4enhưng so 79sánh với 6btính mạng fthân gia 8cũng không 2tính là 18gì. Việc c2cấp bách fhiện giờ fvẫn nên 9nghĩ biện 9fpháp xin 6gia nhập 6vào Lang c4Gia Vương 4thị, chạy 8theo tư quân 3của bọn 9ahọ thoát athân vẫn atốt hơn. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 5Trần Nguyên 6suy nghĩ, exe ngựa dcủa hắn e2đã chạy 5vào trong 81sân.

Vừa 2mới xuống 7xe ngựa, fbTrần Nguyên 50nghĩ tới fbvừa rồi 8khi nghe thấy 5những lời 9kia, nên b6lại xoay 6người bước alên xe ngựa, 91quát: “Đi 4đến sân dviện của 7cTrần Công 86Nhương.”

“Vâng.”

Một 99ngày đảo 3mắt trôi 2qua.

Vừa 5cqua giữa 7trưa, Trần 9Dung đã 9nghe thấy dtrong sân 9fcủa Trần f4Vi truyền cađến tiếng 3cười vui, fcùng tiếng cnói chuyện aríu rít.

Tiếng 3cười đùa dtheo gió alọt vào etai, Trần 4Dung không 3để ý, 9xoay người 6trở về.

Đúng 3lúc này, btiếng bước bchân nhỏ cvụn truyền ađến, đảo damắt, Trần deVi ở ngoài 5cửa viện b1cười vui 4gọi: “A 96Dung, A Dung.”

Nghe 4tiếng kêu f3vui vẻ như 8fchim nhỏ 5của nàng, 8Trần Dung 40âm thầm 8bkinh ngạc, acnàng mở 36miệng đáp: 1“Ở đây.”

Trần fVi đi vào 26trong sân 1viện của e5nàng.

Nàng 4ta nhìn Trần bbDung, ánh b0mắt sáng 0ngời vô 3cùng, giọng 3điệu vừa c9nhẹ vừa 6mau, như c2chim non líu 8lo: “A Dung 98A Dung, vừa afrồi đại 4bá phụ a0đến, người a0nói rằng ctối hôm dnay muốn edẫn hai angười chúng 0ta tới tham 5gia dạ yến 7của Vương 64thị.”

Lời 80nàng ta vừa 2thốt ra ecthì nhìn 12thấy Trần 3dDung nghiêng bcđầu nhìn 4mình với evẻ nghiên a5cứu tìm 03tòi. Nàng 0ta mím miệng, 26dậm chân f7ảo não 2nói: “Vì 8sao nhìn afngười ta 86như thế?”

“Không 2nói với 4muội nữa!”

Trần 2Vi bỏ lại ccmột câu 4rồi xoay 46người chạy e6ra ngoài.

Chỉ 2chốc lát, 9tiếng ca 96vui vẻ từ 4trong sân 5cTrần Vi 40lại truyền 56ra.

Trần 4Dung nghe 7ctiếng ca f4này mà ý 3eniệm lướt 7equa trong 0đầu: Có e4thể làm 4cho Trần fVi vui như 8thế, chỉ 7fcó một 2người, 0echỉ có dmột chuyện. 06 © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối 4hôm nay Trần eaCông Nhương emang chúng 9ta tới yến 6hội của 1Vương gia, bhội ngộ afvới Nhiễm 7Mẫn, cũng 7sẽ chính 4thức nhắc 50tới việc e7đón dâu acvới y?

Trần 6Dung càng 8nghĩ càng 8cảm thấy e5việc này 9rất có e0khả năng.

Bình dfẩu đi ra 52sân, liếc eemắt một ecái thì dnhìn thấy 64Trần Dung 5ngơ ngác 7đứng đó, 6atrầm mặc, d9cũng không dbiết nghĩ 8cái gì, dnên gọi: c1“Nữ lang, dnữ lang?”

Trần 21Dung quay dđầu lại.

Bình 3ẩu thân dathiết nhìn 8nàng, nhẹ 46giọng nói: ac“Sắc mặt dcủa nữ 59lang không dtốt, mệt 69mỏi sao?”

Trần 34Dung lắc 9đầu, bước 5avào tẩm 8aphòng, đóng b7cửa thật emạnh, nửa bngày không 66đi ra.

Đảo 9fmắt, đã 6đến chạng 79vạng.

Lúc 79này, Trần f3Công Nhương 2cũng phái 36người tới e7thông tri 4nàng tối 5hôm nay tham 2gia dạ yến 65của Vương 5thị, còn 1muốn nàng 6chuẩn bị 6cmột chút.

d5thế, dưới eesự hầu 7hạ của 24nhóm tỳ 8nữ, nàng 4ftắm rửa 8thay quần a8áo. Giờ 4bphút này, e1nàng ngồi dbở trước f1gương đồng, 5tùy ý để b1hai tỳ nữ 2điểm trang.

Một 04tỳ nữ 0avừa sửa 1lông mày c1cho nàng cvừa cười a7nói: “Da 9athịt của anữ lang f0trong trắng 7lộ hồng, b4quá mức d5khỏe mạnh, evẫn nên btái nhợt 95một chút 51sẽ tốt 6hơn. Phấn c7này có thể fache bớt 36sắc hồng 10đi.”

Một 0ftỳ nữ fckhác cũng 7enhẹ nhàng 9nói đúng.

Tỳ d0nữ kia còn 4dnói thêm: 21“Môi nữ 27lang đầy a5đặn cong dcong, làm 7cho nam nhân 0nhìn sẽ 0acó ý nghĩ 9kỳ quái, 34nên phủ 1thêm phấn 4cho khéo fđể che 34giấu một 2chút.”

“Đúng.”

Nàng deta lại đánh 2giá dáng engười Trần 7Dung, cười bdnói: “Nữ 7lang ngực 27nhũ đầy 50đặn, thắt 3clưng lại c8rất nhỏ, 3mông lại 45quá mức b7tròn đầy, 4fnhớ rõ 3nên buộc 0bchặt phần 5cngực, thắt alưng cũng 8phải quấn cdthêm hai etầng vải. c4 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 7vậy, mông 48sẽ không 10bị cong 7aquá.” Nói 62tới đây, 54nàng ta liếc 9mắt nhìn 1Trần Dung cmột cái, 56trong ánh demắt có esự khinh c7miệt, nhưng fcvẫn cười cnói: “Nữ 8lang đừng btrách, tiểu 88cô trong f1thị tộc 5chúng ta a5coi vẻ thanh enhã là đẹp, b2nữ lang f9cũng không aphải là evũ nữ, eediện mạo 8xinh đẹp 5fthế này 91vốn không fftốt.”

Trần 9Dung cũng 60không thèm dliếc mắt 4một cái.

Nàng b2mím môi, 5dưới ống 04tay áo dài, ehai tay bấu c4chặt lẫn 9nhau.

Hai a3tỳ nữ 07này là Nguyễn 88thị phái eetới giúp 5đỡ nàng, e4khi các nàng 31đến đã 5dnói, yến bhội đêm 2nay vô cùng f1quan trọng, 6Trần Công c6Nhương cũng arất coi f5trọng, nhiệm evụ của ccác nàng 01là phải 7trang điểm 69cho nàng 8akhéo léo 09hoa lệ, 4không thua agì các nữ dlang khác e0trong thành.

Trần cCông Nhương 8cùng Nguyễn 3thị thận 9trọng như 7thế, thật 96khiến cho 55trong lòng 2bTrần Dung 43bất an, anàng ngồi c5ở trên 1etháp, tùy 04ý để các 95nàng trang 2điểm một bcanh giờ, eavài lần 1đều muốn 50phá cửa cdlao ra, nhưng 0chỉ có bthể tưởng 3tượng chứ 9không thể ddthực hiện.

Kiếp a1trước, 2nàng làm 0chuyện gì 33cũng đều 4thực hiện abtheo cảm 3tính, nhưng eacuối cùng alại không cđạt được 11gì cả.

Khi 41phát hiện 9mình được 9sống lại, 4nàng đã 0từng thề, 0fnhất định bbphải đổi fcsang một d6phương thức bkhác, nhất 4định phải a1sống cho 3thật tốt.

Nhưng ddmột khắc ccnày, trong 4lúc hai tỳ enữ đùa 0dnghịch, 46lòng của fnàng lúc 7nào cũng fcó dấu bchiệu sụp 01lở.

Nàng b1một lần flại một 7lần bấu 6chặt hai abtay, nàng cchỉ có 6thể mượn 2động tác 7này để 7dời đi 7sự chú 4ý của mình, 2để bản 00thân bình 7tĩnh trở c8lại.

Cũng 2không biết eaqua bao lâu, 7giọng nói 5của tỳ 1fnữ vang dlên: “Được 9frồi, nữ c4lang có thể 4đứng lên a7rồi.”

Trần e2Dung vô ý dthức lên 62tiếng, nhìn 3qua gương 0fđồng.

Vừa 05liếc mắt, 4nàng suýt 8enữa nhảy adựng lên.

Trong 7cgương, trên 1mặt nàng 6dphủ một 6ftầng phấn 0thật dày, 8trắng bệch achói mắt. f2 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 7chồng hồng 0kia lại 4bị phủ eethêm son aphấn trở 95nên nhỏ aamà mỏng, 60về phần 99lông mày ddvà tóc mai e5thì bị d8tu bổ tỉ 9mỉ quá bdmức. Ở 2trên huyệt 9thái dương fcủa nàng fdcòn dán d7hai cánh f2hoa vàng f4nhỏ xinh.

Đây 9cđâu phải a7là nàng? 6Chỉ sợ aVương Thất 3lang và Tôn 7Diễn nhìn 3thấy cũng fkhông nhận bra.

Trần 0Dung mơ hồ bnghĩ ngợi: 9fNữ lang ebình thường 7trong thành 1eđều trang 4eđiểm thành 3fbộ dạng 68thế này, fthật đúng adlà không 9hợp với f8mắt nhìn aacủa mình. 20 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 2anàng lại 6fchịu đựng 6axúc động 0muốn chạy 44đi rửa bmặt sạch 8sẽ, nhìn d9mình trong 1agương, nàng 1nhịn không ađược hỏi: 7“Đây là acách trang ađiểm lưu bhành trong 7thành sao?” 9Trong giọng 79nói lộ avẻ không 2dám tin.

Hai ctì nữ thấy 32bộ dạng 63nàng ngạc 5nhiên thì 6khẽ nhíu 8mày, lắc dđầu, trong 57đó một btỳ nữ 8trả lời: cb“Diện d5mạo của a0nữ lang 0không tốt, bdphủ phấn d5vào vẫn 6thấy tục 80tằng.”

Một 7dtỳ nữ f2khác cười 2nói: “Vẫn 9cchấp nhận e6được. 7f © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, 5đi thôi, bđi thôi.”






Chương 988: Vương dHoằng thưởng 3nàng một fchậu nước 0trong

Khi dTrần Dung a5ngồi trên 3xe ngựa, a1sắc trời 7đã tối 29muộn, xe 2ngựa của b9Trần Công 75Nhương đã erời đi.

Thượng 4dtẩu đánh 07xe đi theo 73phía sau fxe ngựa 2của Trần 18Vi, chậm 3rãi ra khỏi 12Trần phủ.

Buổi dtối hôm 91nay trăng 1esáng ngời, aathanh phong c4như nước. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung d0vén rèm fxe, nhìn acngười đi fbqua đi lại 1trên ngã d9tư đường, 1trong số 34đó, không 97ít người aquần áo c3tả tơi, 61lần này 99khi Tôn Diễn ephá vây aathành Mạc aDương, cậu a7hành động dquá mức c6đột nhiên, 3có rất 85nhiều kẻ 4sĩ ngay cả 9hành lý 98đều không 7mang theo, 6chỉ vội bvàng chạy 4theo phía 40sau.

Đi 2dđến thành 14Nam Dương, 6nếu ở 69trong thành 9có gia tộc 2fcòn có thể 1có ba bữa 9ấm no, nếu 8không có, 0tất nhiên fdcuộc sống e9sẽ trở 4fnên túng dquẫn.

Tại a1thế đạo 7này, thân 5phận như eTrần Dung b5có thể 6cđược gia 2tộc bảo 77hộ quả 8fthật rất 4dít.

Xe 8ngựa chạy 3tới Vương ftrạch.

Gần 3đến đại 5bmôn của 3Vương trạch, 4adưới mái fbhiên, trên 9nhánh cây, 13hai bên ngã 41tư đường, 39nơi nơi 16đều treo e2đầy đèn clồng.

Cửa cchính mở 6rộng, ngựa 60xe như nước. f2 © DiendanLeQuyDon.comMột đám 7nữ lang e4trang phục 6hoa sức, 20từng chiếc bxe ngựa ehoa mỹ lăn babánh trong 2ban đêm cyên tĩnh, bgiống như 2ahoa thêu f7trên gấm.

Xe angựa ngừng 4lại trên a0quảng trường.

Trần 4Vi được 4dtỳ nữ 6đỡ xuống, 20bước về 8phía có 6tiếng sanh 50nhạc, bước e0chân nàng 69ta hơi vội cvã hấp 2tấp, hai 8mắt sáng 31ngời dị 9bthường.

Khi 7Trần Dung 36đi đến 1bên cạnh fnàng ta, 90Trần Vi 0fcũng không 1chú ý, nàng 7ta chỉ trơ f2mắt nhìn 07trong điện, 1môi mím cchặt, đôi d9tay được ftỳ nữ 6nâng đỡ d0vì khẩn 33trương mà 27có chút 0cứng đờ.

Trần fDung nhìn b3nàng ta, 14chậm rãi 8thu hồi 7ánh mắt.

Lúc enày, Trần bCông Nhương a5được mấy csĩ phu vây 5quanh bước 3nhanh vào 3trong điện.

Trần b1Dung cũng dbbước nhanh cahơn theo csát phía 4sau, đi vào ccbên trong.

Vừa devào đại 2điện, mọi fngười, 3bao gồm ecả Trần 7Dung, đều 8không tự ffchủ được 7nhìn về f1phía chủ d2tháp. Nhìn 7avề phương fhướng đó, c4lần đầu 1btiên Trần 42Dung hiểu e9được hàm 29nghĩa vẻ ddvang cho kẻ fhèn này. f © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 6dđèn đuốc 3cũng chỉ c9là đèn ađuốc, rõ 57ràng khắp banơi đều flà kẻ sĩ ecphong lưu 7y phục chỉnh f9tề, nhưng 5ở chỗ d4đó lại e0đặc biệt 69sáng ngời, a1sáng ngời 47đến bỏng 8bmắt, sáng 8bngời đến dmức khiến 3tất cả 0bmọi người fdcũng không 1khỏi tự 31chủ nhìn alại…… bdỞ chỗ ađó, có 6Vương Hoằng.

Trần 07Dung thu hồi 9ánh mắt, 4eđi theo phía 3bsau Trần 1Công Nhương, 72có mấy 8tháp sắp 4xếp ở dfvị trí cbthứ ba bên 00trái, nàng cchọn một 2góc tối a9rồi ngồi d7xuống.

Sau fkhi ngồi fxuống, ánh d9mắt của dcnàng lại 3chuyển về 56phía Vương 47Hoằng.

Nam a9nhân này 34cho dù là 2lúc nào 5nhìn thấy 37chàng thì fchàng vẫn 77luôn thanh 25phong lãng 42nguyệt như b1thế, tựa 1hồ mọi 5phiền não, 04ồn ào náo f4động trên 0ethế gian 2đều không 66liên quan 46đến chàng.

Trần 5Dung nhìn 69ngắm, ánh amắt có echút thất 2thần.

Đúng alúc này, 6Vương Hoằng 2thản nhiên 03cười, nhấp cmột ngụm c6rượu, ánh 9mắt liếc dvề phía 8Trần Công 13Nhương, 1cũng liếc c2về phía c3nàng.

Khi bánh mắt 43chàng chuyển ftới trên ccthân Trần 95Dung thì erõ ràng egiật mình, f5từ từ, 6chàng vung 29tay phải 2lên.

Một 2người bước 8nhanh đến 93gần, cung dkính hỏi: 5“Lang quân fcó gì phân fphó?”

“Mang 3một chậu fnước trong 9đến.”

“Vâng.”

Chỉ 1bchốc lát, 5engười kia 8bưng chậu bdnước vào, ccđi đến fephía sau 6Vương Hoằng.

Nhìn angười đó, 5cVương Ngũ 8lang tò mò 8dcười nói: c“Thất 7lang muốn blàm gì vậy?”

Vương f3Hoằng chỉ 4cười.

Chàng 03chậm rãi 5dchỉ về 73phía Trần 3eDung, thản 7nhiên nói: 2“Đưa cho aenữ lang 60kia.”

Hạ 9nhân đáp: 68“Vâng.”

Hắn 5ta bưng chậu dnước đi 4về phía fTrần Dung.

Phải ebiết rằng, 2Vương Hoằng bvốn là 08trọng điểm 0chú ý của 0kẻ sĩ, 31tuy rằng 2chàng không 53nói to, động f7tác cũng 6tầm thường, bnhưng mọi 5engười đều 1nhìn về 93phía chàng, 3cũng nhìn 5người đang 7bưng chậu 3nước kia.

Trước e2mắt bao c3người, fhạ nhân e7bưng chậu anước bước ađến trước 7mặt Trần cDung. Hắn eta đặt 20chậu nước 24xuống bên 18cạnh nàng, 8nói với e5giọng ôn fhòa có lễ: 5“Nữ lang, 5đây là 6clang quân f2nhà ta thưởng!”

Một aclời thốt fra, mọi eánh mắt bađều nhìn 6về phía 2Trần Dung.

Ngay f9lập tức, btrên gương 14mặt đầy d0phấn trắng 5ecủa nàng d3trở nên 00đỏ hồng. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 89phấn trên 51mặt nàng 6quá dày, 63sắc đỏ fcũng không 8hề lộ afra, chỉ 3có từ vệt 26đỏ lan 2từ cổ 1nàng kéo 7dài tới 94trước vạt c6áo che ngực.

Nàng 2mím môi, a8một hồi 5elâu mới 0thấp giọng fftrả lời: 4“Đa tạ flang quân 14nhà ngươi.” f0Nếu lắng e4nghe cẩn cathận, dường 3như câu 6dnói này abật ra từ cgiữa hai a8kẽ răng.

Mọi cngười đang 1nhìn nàng 91chằm chằm.

Lúc f7này, tất 60cả mọi 7người hiểu 71được ý betứ của 7Vương Hoằng.

Đương aanhiên Trần a2Dung cũng 5hiểu được 2ý tứ của 1chàng.

Nàng 0chỉ do dự amột chút 12rồi đặt e6đôi tay 9cnhỏ bé dbvào trong 3fchậu nước: 6Xem tình ehình này, 8nếu nàng c7không làm e9theo ý của c7Vương Hoằng, cchỉ sợ eđoàn người 7vẫn sẽ 43nhìn nàng a2như thế.

Sau 47khi tay đặt d2vào trong dchậu nước, 85Trần Dung ehứng nước 8trong, táp 63lên mặt 4cmình.

Trong eeđại điện, 09ở trước 7mắt bao 2angười, edkhi nàng 6bất đắc f4dĩ rửa 32mặt, Trần 8Công Nhương 2nhíu mày, 01hắn hỏi 4fhạ nhân aebên cạnh: 5“Ai hóa ctrang cho d5nàng như 52vậy?” cGiọng nói 90vẫn ôn dhoà hiền 2hậu, nhưng 8ý bất mãn dkhông cần 5dphải bàn 7dtới.

Hạ 7nhân kia fthấp giọng e0trả lời: cb“Là thê b5tử của 7Trần Nguyên.”

Trần 59Công Nhương a6hừ nhẹ a5một tiếng.

Khi 4bTrần Dung brửa mặt, d5một bên b4Trần Vi a7còn có mười b3mấy nữ 95lang ngồi 82ở các góc 0đều có 22chút đứng bangồi không 6byên.

Các c6nàng thỉnh 8dthoảng vươn 3tay xoa xoa 0mặt mình, 52do dự thật 76lâu, sau 9đó từng 01người lặng d8lẽ rời b8đi.

Sự 2ebiến hóa dcủa chúng 6dnữ đều 5blọt vào 52mắt của cVương Ngũ 6lang, hắn e8nhìn quanh dkhắp nơi, bthì thào 41nói: “Chỉ flà một bchậu nước, 75toàn bộ 8thành Kiến 5Khang đều 2sẽ bị fảnh hưởng!” fTrong giọng abnói của 3bhắn, hoặc 2nhiều hoặc 8fít có hàm a6chứa ghen 0tuông.

Lúc 3cnày khi Vương bNgũ lang dcnhìn về 3phía Trần 2cDung, ánh dcmắt vẫn 1rất phức 2tạp, nhưng 9bmà không decòn lửa 1dnóng như batrước kia d2nữa.

Chỉ 48chốc lát, 2eTrần Dung 8đã rửa 3sạch mặt 2không còn d4chút phấn 33son.

Hạ fcnhân bưng 9chậu nước 38đi.

Ánh 2mắt mọi cengười vẫn 0khóa chặt ftrên mặt, 9atrên người 20nàng, trong 9fđiện vang e4lên tiếng fnói nhỏ, 4đều là dbmột ít 9asự tích c2về nàng.

Trong eađủ loại 7fánh mắt, c4Trần Dung 5vẫn cúi 6đầu, lúc 7này, một 3chạ nhân 59khác của 7Vương gia eđưa tới 5khăn mặt e7sạch sẽ 07tẩm hương, e3Trần Dung 8ftiếp nhận, 26lau sạch 8giọt nước 8btrên mặt 2fđi. Tiếp 4theo, một 9etỳ nữ 20khác cầm 27gương đồng 4dđến đặt btrước mặt bdnàng, rồi 2đi ra phía 99sau Trần 3Dung, ngay aftại trong 2cđại điện echải lại 9btóc giúp 59nàng đến b8khi mái tóc 2nàng chỉnh 5tề, có 2lọn suôn e1mượt rủ 0trên bả bdvai, chúng 0người hầu 4emới thối 74lui.

Lúc e0này, tổng dcộng chỉ 5tốn hai 0khắc – atrước yến bhội, chỉ 3vì trang 42điểm cho 9nàng mà c2trì hoãn dhai khắc!

Nhóm dngười hầu 0vừa lui dxuống, tiếng bsanh nhạc dvang lên, 26một đám ctỳ nữ 7bưng rượu 60thịt, bắt 5đầu thướt 85tha đi vào.

0ánh mắt 5của mọi 81người rốt fcục cũng 2ddời khỏi 3Trần Dung.

Đến 6lúc này, 5Trần Dung dmới hít 74một hơi ethật sâu, cnàng mở 73to mắt, 7oán hận anhìn nam e2nhân đang 4dcười nói 51vui vẻ trên fchủ tháp d4kia, trong 2lòng vừa aủy khuất 2vừa tức b9giận, lại 80là ngượng 4dngùng.

Rượu 29thịt dâng calên chưa 3được bao b6lâu, chúng bnữ lang ecũng đã ctrở lại, 33các nàng 77hiện tại 7bcũng giống 06như Trần 67Dung, phấn ftrên mặt 9được rửa c2sạch, tóc 6cũng chải elại, khẽ dxõa trên d0bả vai.

Trần 4bVi cũng vậy.

Nàng c0ta vươn datay che mặt 87lại, nhìn dda thịt b4Trần Dung dtrong trắng flộ hồng 21sau khi rửa 2bmặt càng 3thêm trơn cbóng, thì 2hỏi với aegiọng hơi 71đố kỵ: 0“A Dung, 0cmặt của 9ta có xấu 2alắm không?”

Trần 7Dung nhìn 8về phía anàng ta, 6ctrong ánh cmắt chờ 18mong của c7nàng ta, bnàng lắc 29đầu, nhẹ 2giọng trả dlời: “Không 5có, thật esự thanh b3mĩ.” Trần 2Vi mừng 7rỡ, vội e3vàng ngẩng 8đầu lên, 4tràn ngập 5dtự tin đánh 1giá nhóm 06nữ lang 03bốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 4689: Nhắc felại hôn 33sự

Lúc 8này, nhóm d6tỳ nữ f4Vương phủ abắt đầu avội vàng 8bê bình cphong ra che 06chắn cho 0các nữ 7lang.

Bình cahong vừa cựng lên edốn phía, 7drần Dung 6dhở dài 7hẹ nhõm, 0ừa rồi 94ánh mắt 4eủa mọi 3gười sáng 26uắc làm eại nàng d0hông được 7ự nhiên.

Nàng 3fúi đầu, 7ầm lấy 64y rượu, dhấp một egụm nho 1ahỏ, vừa 7ống vừa agắm nhìn 40óng người a1ơ hồ của 8ương Hoằng 12hía sau bình 0hong.

Đúng 8fúc này, 6eở cửa 88điện trở efên ồn ào, chúng kẻ 26ĩ đều 18đứng lên, agay cả Vương 0oằng cũng 6ậy, tươi fười đi 8a ngênh đón.

Trần b6ung ngẩn cfa, bên cạnh aTrần Vi 25vui mừng 1bkêu lên: f“A, chàng 1đã đến.” d0Bởi vì 70khẩn trương, 0giọng nói fcủa nàng 12ta hơi run 8drẩy.

Nhiễm 3Mẫn đến f5rồi ư?

Trần 0Dung quay 3đầu nhìn dlại.

Xuyên 3qua bình 7phong, nàng a8chỉ có ethể nhìn 1dthấy bóng 1người mơ fchồ bước d5nhanh mà ađến kia, 20trong ánh 4ađuốc phiêu 5diêu, dáng dangười y 63cao lớn 4như một bngọn núi.

Cùng dfVương Hoằng 4làm bạn, 82Nhiễm Mẫn 7evừa trầm 1giọng nói 8echuyện vừa 8dđi nhanh 0evề phía ctrước.

Chỉ d4chốc lát, 6y đã ngồi f6xuống mấy 72tháp ở 35phía trước 13Trần Dung.

a6Nhiễm Mẫn 38đã ngồi 23xuống, chúng 0sĩ tộc bevẫn còn 57vây quanh 29y, trong tiếng b0ồn ào náo 0động, Trần 50Công Nhương 3cung kính cđứng lên, ahắn hướng dtới Nhiễm 3Mẫn vái 5chào thật 7sâu, cất 5cao giọng 7nói: “Nam 8Dương an 70nguy, may fmà có tướng 6quân. Tướng 8quân có fthể tiến d7đến, mọi 9người trong f4Nam Dương b0thật sự 0là vui mừng.”

Trần 2Công Nhương bđức cao 8dvọng trọng, 50hắn vừa bmở miệng, amọi người deđều yên e9tĩnh lại.

Dưới 32ánh mắt 88chăm chú 10của mọi 2người, cNhiễm Mẫn 1cười cười, 65giọng nói 1acủa y có 4cchút mỏi 0mệt cùng bkhàn khàn: aa“Công cần 6gì nhiều dlời?”

Trần 5Công Nhương 04ha ha cười 4bnói: “Đúng, dfđúng cần 4gì nhiều blời, cần 17gì nhiều 0lời? Tướng 9quân đã 3sớm sáng 0dtỏ trong 11lòng.” 8Hắn vung dtay áo dài, 87ngồi ở alại tháp decủa mình.

Lúc 3này, Trần a0Vi dựa vào 5gần Trần 5Dung, khẽ fnói: “A 2Dung, tim bcủa ta đập ccthật nhanh.”

Trần a1Dung nhìn 44chằm chằm 84nam nhân 7dcao lớn 4chiên ngang 05kia, cười d6cười, chậm frãi nói: 89“Tỷ tỷ, bbối rối cbkhông có aaích gì đâu.”

Trần 8Vi đáp nhẹ 4dmột tiếng, 8nàng ta thì 4thào nói: 8“Muội fthì không 92hoảng hốt f3rồi. Lần 3etrước khi echàng gặp e6ta, ta biểu 2hiện không etốt, cũng 58không biết f0chàng có 3thể không 9bao giờ bthích ta 6nữa hay fkhông?”

Vấn 9đề này, 72Trần Dung fkhông thể 0trả lời, 33nàng cũng ckhông muốn abtrả lời.

Nàng 41chỉ nhìn 3ngó bên 9cạnh Nhiễm 7Mẫn, thấy 3trong số 30những người 2đi theo y 0fcũng không 2có bóng 1dáng của cTôn Diễn, 02trong lòng 5fcó chút a4thất vọng.

Lúc 9này, quý ctộc có ecthân phận 4cđã tới 6đầy đủ. 81 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 0nhạc, nhóm 3tỳ nữ dmặc hoa 7bphục đi bvào, dọn 11rượu thịt 63trên tháp fdcủa mọi 18người.

Khi 44mang rượu 7thịt lên 0tháp của 4Trần Dung 7bvà Trần 78Vi, mấy fbình phòng 5vây quanh 75các nàng 1không thể d9không bị 2dời đi.

Trần 1Dung vừa fmới ngẩng bđầu thì cdcùng với 6Trần Vi cđón nhận fánh mắt bcủa Nhiễm fMẫn. Trong 0đèn đuốc eesáng trưng, 6cánh mắt 8y sắc bén 6như đao, 8chỉ liếc 3mắt một 0cái, Trần 44Vi theo bản 8bnăng co rụt e3lại, khuôn amặt nhỏ 7nhắn xấu 80hổ đến 9đỏ bừng. 61 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 6Trần Dung, 2cũng bị 6y trừng e7mắt mà e5rùng mình.

Đảo 55mắt, bình cphong lại avây quanh, 9anam nhân d2cũng dời 0tầm mắt.

Chỉ 9thấy Vương 9Hoằng ngồi 8trên chủ ectháp đột c1nhiên bưng 45rượu, bước d8đến bên ccạnh Nhiễm f1Mẫn, chàng 8không chút 57khách khí 5egiơ tay lên, bnói: “Dời dtháp.”

“Vâng.”

Trong 55tiếng đồng a9ý, hai người 2fchuyển tháp 2của chàng 9đặt đối 6ediện với bbNhiễm Mẫn.

Sau dfkhi Vương 3Hoằng ngồi 9xuống, chàng ffgiơ lên 8ly rượu 6fcười nói: 4c“Lúc này 6enếu không 4enhờ có 15hai ngàn 6bnhân mã 8của tướng 0quân, Vương cHoằng đã f1chết ở d3thành Mạc 3Dương rồi. 1 © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu 3mạng suốt 8đời khó aquên, mời 4buống cạn d6chén này.”

Dứt cdlời, chàng 16ngửa mặt 8alên uống 53một hơi ecạn sạch.

Nhiễm 6Mẫn ha hả bcười, y 6bưng lên b4ly rượu, dcũng uống cmột hơi 17cạn sạch.

Sau dđó, Nhiễm fMẫn nhìn 72Vương Hoằng achăm chú, ađột nhiên 23hỏi: “Lại 77không biết, 1vì sao Mộ 0Dung Khác 8ekia nhất 62định phải 1có được bđầu của 5Thất lang?”

Giọng 2của y không 1enhỏ, trong akhoảng thời f4gian ngắn, d1vô số cái 7đầu xoay equa đây, fđại điện d3vốn huyên dnáo giờ 45đây cũng 1yên tĩnh 2lại. Mỗi 9người đều 1đang chăm 1chú lắng bnghe đối 5thoại của 2bọn họ.

Vương bHoằng cũng 7cười, chàng ethản nhiên enói: “Lòng e3dạ của cgã hẹp 90hòi, thua 2nhưng không 59chấp nhận 1nổi mà 94thôi.”

Lời 4fnày vừa bnói ra, tiếng bnghị luận a3nổi lên fbốn phía.

Nhiễm feMẫn cũng ckinh ngạc chỏi: “Thua 0anhưng không 9chấp nhận banổi? Làm 2sao đệ 4ccó thể b6cùng gã dgiao tế f0qua mà biết?”

Vương 9Hoằng cười 42mà không deđáp.

Thấy 3chàng không 45muốn trả b7lời, Nhiễm 0Mẫn lại afha hả cười, 2y rót cho emình và 7eVương Hoằng cmột ly rượu, 96nói: “Đến 63đây, lại 4làm một 2chén.”

Bọn 33họ uống 25rượu, Vương fNghi trên f0chủ tháp 65thì nhíu 1mày, hắn 21khinh thường 7liếc mắt 5bnhìn Nhiễm 93Mẫn, hỏi dxung quanh: 6“Sao Thất alang lại 7giao hảo 64với tên 8ethất phu enày?”

Bọn 5người hầu engẩn ra, 6amột hồi alâu, kẻ esĩ trung d6niên vẫn 87đi theo Vương aHoằng kia 8fmới nhẹ 5giọng đáp: 9“Thất 80lang là người 12luôn thích 60làm theo 04ý mình, 81công cần c6gì quản 0nhiều?”

Những 5lời này abcó chút bakhông khách 68khí, Vương cNghi liếc 6nhìn kẻ besĩ trung 4bniên kia emột cái, 69thấy tuy brằng kẻ 9sĩ cúi đầu 2nhưng không 1hề sợ d0hãi, hắn bkhông khỏi bhừ khẽ 7rồi nói: f6“Chỉ là ccmột nô 41bộc của 1bngười Hồ, 06Thất lang f9giao hảo 7với y đúng 5là làm nhục 9thân phận.” a8Nói thì anói như 7thế nhưng 81giọng của 8bhắn vẫn 3thấp xuống, 19từ đầu c3đến cuối 45đều không 86để Nhiễm 0Mẫn nghe 8thấy.

Lúc d6này, nhóm 7sĩ tộc bngồi đầy cdtrong điện fbbắt đầu 6bgiơ ly rượu cđi quanh 06một vòng. 5d © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 0ồn ào cười 0đùa, Trần 4Công Nhương 6vẫn ngồi a0trên tháp 29của mình.

Nhiễm 7Mẫn và aVương Hoằng dngồi phía 3ftrước hắn 5lúc này 3đã cùng acđi ra.

Trong 2tiếng tiếp 4đón của 9mọi người, cTrần Công 56Nhương tươi 32cười khả a8cúc, nhưng 40vẫn không 3đi về phía 7Vương Nghi. 43 © DiendanLeQuyDon.comMột hạ 30nhân tiến 2đến phía 7sau hắn 3khẽ nói: c“Lang chủ, a8vì sao không 8bđến nói dmột câu bvới Vương c0công?”

Trần bCông Nhương a5và một 04tộc trưởng asĩ tộc 6đối ẩm a1một chén, 9ôn hòa trả 4lời: “Nói 57cái gì?”

Người 5kia ngẩn 96ra, hắn 9fta liếc 3fnhìn Trần 7Dung một 8cái, nói: 3“Tối hôm 2qua, không 6phải lang 2chủ đã c6đáp ứng dbyêu cầu 36của Trần bNguyên rồi 4sao? Giờ 7cphút này 6eThất lang ekhông ở 7bđây, bên 50cạnh Vương 9Nghi không f9có ai, đúng elúc có thể d6nhắc tới a3nữ lang 4A Dung mà.”

Trần 7Công Nhương 56buông ly 6arượu, hắn btừ từ dnói: “Vương 2Tác, ngươi 65đã nhận fbao nhiêu clương thực bcủa Trần e9Nguyên rồi?”

Người 14tên Vương 4Tác kia cả 8kinh, đảo 6mắt hắn c5ta bối rối, 96ấp úng aasau một 49lúc, hắn 9ata nhẹ giọng 40trả lời: bc“Một túi 1flương thực.”

Trần bCông Nhương 0gật đầu, 3ôn hòa nói: 8“Ngươi bmới cưới efmột tiểu 8thiếp, tiêu c8dùng thiếu 3thốn cũng elà điều 33bình thường.“

Lời 5này của 5hắn thập 9bphần ôn 8hòa, nhưng 80Vương Tác 16kia đã là 93mồ hôi 1chảy như cmưa, mặt 0hắn ta trắng fbbệch, run agiọng nói: 36“Vương bTác không edám, lang 6echủ, Vương 30Tác cũng 3không dám 2nữa.”

Trong 64ánh mắt 7vội vàng 34khổ sở 9ccầu xin 3tha thứ 9của hắn 6ta, Trần 04Công Nhương f1vẫn nói 25bằng giọng 0hòa hòa a7khí khí: d“Vừa rồi b4không phải 5Vương Thất 3lang đã 0tặng cho 80nữ lang eA Dung một 39chậu nước 5sao? Chứng 1tỏ cậu cấy coi trọng 6bnữ lang 87này. Dưới 15tình huống 8như vậy, 0ta nhắc calại việc f6tặng A Dung 32cho Vương fNghi không 5nói tới 97Vương Nghi d9sẽ không 0thu nhận, 6mà ngay cả 84Thất lang f4cũng sẽ 65ghi hận e3với Trần bPhủ chúng 3ta. Trần 01Nguyên kia 86vốn là 4bngười nông 1cạn, tính bcách cũng 01nóng vội, d6lời của 9đệ ấy, evề sau đừng e7nghe nữa.”

Vương 8Tác nghe d9vậy, vội e9vàng đáp: 1a“Vâng, 3vâng, lời 56của lang dchủ rất ađúng.”

Lúc 77này, Vương eNghĩ đã 6bđứng lên, 1đại diện a7các gia tộc cđều nhanh cchóng đi 5lên. Trần c0Công Nhương becũng cầm 6ly rượu 0đi qua.

Vương 70Tác nhìn 8abóng dáng e7của hắn, alại vươn 14tay áo lau 0mồ hôi btrên trán, f6biểu tình 2dvẫn lo sợ.

Đối 5thoại của 3bọn họ, bTrần Dung 8và Trần 6fVi ngồi c6ở một dbgóc cách 7tận mấy a9tháp nên 8không hề bnghe thấy.

Trần fVi hoàn toàn c6đắm chìm 1trong suy 39nghĩ của emình, nàng e5ta lại dựa abvề phía fTrần Dung, enhìn nàng, 1hỏi với 3avẻ bất 9an: “A Dung, bmuội bảo eta đến blúc nhìn afthấy Nhiễm 90tướng quân 82thì phải bnói gì với 53chàng đây?”

Lúc 09này, nàng 16ta đã dời 50bình phong 83của mình 5avà Trần 38Dung đi, ecũng chuyển 8tháp tới f8gần Trần 1eDung.

Trần 0Dung đối 7mặt với 6ánh mắt 12cầu xin 1của Trần e1Vi, cười 5cười, tươi 8cười này a3có chút 8giả dối.

Nàng 88rũ hai mắt, 8lắc đầu f4nói: “Ta b7không biết.”

Ba 71chữ vừa bethốt ra, 00Trần Vi ccó chút 48tức giận, dnàng ta vội 8cvàng nói: 5“Không 2phải muội 7là tri kỷ 5fcủa chàng csao? Sao lại 42không biết?” 3Giọng của aTrần Vi 51vừa vang 9lên, Trần bDung nhìn 3cnàng ta, 7nghiêm túc fnói: “A 0Vi, hai chữ d1tri kỷ, 0cũng không 32phải là a5tùy tiện 25thì có thể 2nói ra. Ta 7và Nhiễm 30tướng quân, 2nam nữ khác 3biệt, địa 81vị bất 0dđồng, dù 2bthế nào 8cũng không 9thể trở 1thành tri fkỷ. Tỷ 7anói như d0vậy, chẳng c3những với dNhiễm tướng 25quân, ngay 13cả với 89ta, cũng 3sẽ khiến 4thanh danh 1ebị tổn 6ehại.”

Trong 9giọng nói fcủa Trần cDung hàm 85chứa nghiêm etúc cùng 17kiên trì, fTrần Vi 7không khỏi bdngẩn ra. d © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, fbnàng ta lại 5đỏ hốc dmắt, mím fmôi, nói bvới vẻ 8oán hận: 84“Kể cả f2muội không anói, ta cũng d8biết nên c2nói chuyện 54với chàng dthế nào.” 2Dứt lời, 45nàng ta tức 79tối xoay fngười đi.

Đúng 4lúc này, 2agiọng của 3Trần Công 74Nhương từ 6fmột bên 2truyền đến: 7d“A Vi.”

Trần 3Vi vừa nghe 8cthấy thì 97nhanh chóng 47quay đầu 6lại, đáp: 64“Dạ.”

“Đi eetheo ta đi.”

“Vâng.”

Trần dVi đáp ứng cmột tiếng, 4run run đứng 9lên, nàng ccta vừa dời 9bình phong, 9cũng không ebiết nghĩ 4ctới cái 8dgì, tay phải 7cduỗi ra, ebđột nhiên 8kéo lấy 98ống tay b9áo của dTrần Dung.

Nàng ata cầm tay 0Trần Dung, 4etrông mong 1nhìn nàng, 0cầu xin: 3“A Dung, 8đi cùng dđi.”

Lúc 35này, Trần baDung thực 21sảng khoái 05gật đầu, 84lên tiếng 0trả lời 06đứng dậy.

Hai fcnàng dời c7bình phong, dđi theo phía 4sau Trần 8Công Nhương.

Trong atiếng ồn 4ào cười bđùa, dòng dngười như 3bnước, Trần aCông Nhương 0thong thả fekhoan thai, bchậm rãi 9bđi về phía 8trước.

Lúc 73đi ra cửa 28điện, bước b7lên bậc 8thang, ở cbchỗ dòng 4người thưa 69thớt, Trần eCông Nhương 2lắc đầu, ethan nhỏ fvới Trần 3aVi: “Hôn 5cnhân đại esự, vốn 4là trưởng 5giả thương fnghị quyết 8định. Tiểu 3bối các 7con mới 9chỉ gặp 92nhau một 7lần rồi 5lại xa cách. 6e © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà eNhiễm Mẫn 4ftính tình eelỗ mãng, 73lại ra đi 60vội vàng, 2ta làm bá 0phụ, cũng 3chỉ có 3thể thuận ftheo y, không 6acó cấp cebậc lễ 1nghĩa.”

Khi 60hắn nói 82chuyện, 1khuôn mặt 35nhỏ nhắn 08của Trần 4Vi đỏ đến 64mức như cmuốn chảy 5amáu, hai 96chân nàng 53ta mềm nhũn, b6vội vàng 0dựa vào f1Trần Dung, 6nàng ta đáp 2agiọng nhỏ 1như tiếng 1bmuỗi vo 4cve: “Vâng, 0hết thảy edo bá phụ dquyết định.”

Trần 17Công Nhương 0ckhông quay 5lại, nghe 4fthấy nàng 21ta trả lời, c7chỉ khẽ a2gật đầu.

Đi 2được vài 62chục bước, dTrần Công 7Nhương chuyển 73hướng về 2bphía căn 6cphòng bên fbtrái kia.

Trong 4phòng đèn d9đuốc sáng 8trưng, người eđến người b4đi, khi bọn a4người hầu cđối mặt 7với Trần 2bCông Nhương 0đều nhất 7ftề khom 9mình hành 8lễ.

Trần b1Công Nhương 76thong thả 4khoan thai fbước vào 33trong phòng.

Trong caphòng sáng 0dsủa, Trần 6Vi vốn khẩn 58trương ngay 4cả hô hấp 5đều ngừng d5lại, vừa 0thấy phòng 0này trống 1không thì fkhông khỏi fthất vọng d6thở ra một bhơi.

Tiếng bhít thở enày hơi flớn, Trần dCông Nhương ekhông khỏi cquay đầu bliếc nhìn eenàng ta một aecái, từ 6từ nói: a2“Một nữ dlang sĩ tộc, 20cử chỉ 8bphải ung adung, gặp dsự bất 62loạn mới 75đúng.”

Đây blà giáo ahuấn.

Trần 3Vi vội vàng 4cthi lễ, 82cúi đầu bđáp: “Vâng.”

Trong 4đèn đuốc, 1vẻ mặt 4fnàng ta kính 73cẩn nghe 66theo, nhưng b0sự chờ emong cùng 71xuân ý vẫn 4không thể fche giấu.

Trần bCông Nhương anhìn Trần c6Vi như thế 8thì không 3khỏi nhíu 64mày.

Ngay fdlập tức 8hắn lại 2giãn mày 6ara, Trần 0Vi cũng không 7chú ý tới bsự thay fđổi này.

Trần bbCông Nhương 9dbước đến afvị trí 4fchủ tháp, 3bhắn chậm e9rãi ngồi c0xuống, vung d9tay áo dài, bnói: “Đi e6mời Nhiễm 7tướng quân 8đến đây.”

“Vâng.”

Khi 66người kia d1nhanh chóng 8frời đi, 39Trần Công cNhương lại ethở dài 4một hơi, 33trong lúc 27Trần Vi fkhó hiểu, 5chăm chú 5nhìn hắn, 4ehắn vô 3lực nói: 7“Hoang đường bnhư thế, fkhông phải 7cưới thê esao? Người 64xuất thân c0là gia nô b3người Hồ 7clại không 2biết nặng 4nhẹ.”

Đối dvới Trần b9Vi mà nói, b8chỉ cần 1aTrần Công eNhương không 5có ý hối 5hận, nàng 6fta đã cảm 3thấy thỏa b1mãn, lập 0tức nàng adta khẽ thở 2một hơi.

Lúc 83này, nàng eta liếc 1mắt một 5cái thấy cTrần Dung 0cđứng ở 76một góc, 5liền kêu 9lên: “A b4Dung, muội 75đến đây 0flàm bạn 9dbên cạnh 16ta.”

Trần 1Dung đáp 7nhẹ một 8tiếng, đi 7về phía e0nàng.

Trần fVi kêu to akhiến Trần 2Công Nhương equay đầu 0lại, hắn enhìn Trần 64Dung chăm abchú, đột dnhiên hỏi: 9c“Con là 9A Dung?”

“Vâng.”

Trần efDung thi lễ.

“Tiến 3elên đây.”

“Vâng.”

Trần 2Dung tới bgần, cách 66Trần Công 4Nhương chỉ e5có ba bước 5dmới dừng 33chân, nàng e2cúi đầu, 14trong lòng 74bất ổn 5etùy ý để 3Trần Công eNhương đánh 66giá.

Trần b4Công Nhương 50nhìn nàng 44nửa ngày, 1bôn hòa nói: 6“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh 78mắt cùng 32biểu tình ccủa Trần 76Công Nhương fđều vô 8cùng hiền clành: “Con 3và Vương 0Thất lang 3đã tự 3định chung 29thân rồi 5sao?”

Tiếng dnói vừa 7dứt, Trần cDung lập 0tức đáp: 3a“Không 68có.”

Cảm 97giác được 2cmình trả 84lời quá 2rõ ràng alãnh tình, cTrần Dung dcúi thấp c0đầu đến 28tận ngực, 2dnàng nhẹ 47giọng nói: cf“Nam nhân anhư Thất 2lang làm 7sao có thể 3cùng A Dung 2tự định a2chung thân?”

Trần 54Công Nhương 3egật gật 7đầu, ôn bhòa nói: f7“Con hiểu bđược điều 3fnày là tốt 6rồi. A Dung, 8fvậy bá dphụ hỏi d5con, cậu a9ta đối fvới con 98có gì thân 39mật quá 03mức hay dkhông?”

Thân 5mật quá cmức ư? aCó nghĩa alà hỏi 1cVương Hoằng 03có từng cvô lễ với 6nàng không.

Khuôn fmặt nhỏ fbnhắn của bTrần Dung 08đỏ lên, cenàng không 78khỏi nghĩ 3tới nụ bhôn kia, 0bcòn có hai 9lần ôm 4ấp, nhưng famà trong 3miệng nàng b3vẫn trả e1lời với 9vẻ kính 31cẩn mà 61cẩn thận: d7“Thất 9lang là chính 86nhân quân bctử, sao 8có thể 0làm như 73vậy được?”

Trần fCông Nhương 3dnghe thấy 3nàng trả b0lời, thần 73sắc không 7athay đổi, 17chỉ cười d7cười.

Hắn e8lại hỏi: 8“Vậy A ffDung có bằng 7lòng hầu 71hạ cậu bbta hay không?”

Lời 8enày vừa dthốt ra, bfTrần Vi baở một a2bên không 2khỏi thốt d1ra tiếng aasợ hãi 9fnho nhỏ, 4btiếng kêu dvang lên, cbnàng ta dùng 88tay áo che 2bmiệng, hai f9mắt mở 99tròn xoe, akhông hề a3chớp mắt anhìn Trần 6Dung và Trần 3Công Nhương.

Sắc dmặt Trần eDung không f4thay đổi, enàng chỉ acúi đầu, dgiọng điệu 4trả lời favẫn kính afcẩn nhu 69thuận: “Mặc 27dù Thất aelang rất f4tốt, A Dung bcũng không 3muốn làm b0thiếp cho f8người khác.”

Nghe f9thấy câu 8dtrả lời 8này, Trần a1Vi nhịn abkhông được 2ckhẽ hừ 2một tiếng.

Trợ cthủ đắc e6lực nhiều f9năm đi theo fbbên cạnh cdTrần Công cNhương lúc a0này cũng bquay đầu, 1nghiêm túc 5nhìn về dephía Trần 4aDung.

Trần a0Công Nhương 7btrầm ngâm 6một hồi, 7thở dài 9một tiếng: 4c“Hài tử enày lại 1ngây thơ 0như thế!”

Hắn d4lắc đầu, 3cđã mất 40đi hứng 4thú nói 48chuyện với 6Trần Dung. 0 © DiendanLeQuyDon.comVừa mới dvẫy tay 03bảo nàng 8lui ra, ngoài 2cửa truyền 9đến một 2giọng nói 47trong trẻo: 0“Lang chủ, dbNhiễm tướng 2aquân đến.”

Trần e2Công Nhương 3atươi cười, 3đứng lên, cnói: “Mời 1y tiến vào.”

Giọng d2của hắn 47vừa vang 0lên, Nhiễm 75Mẫn đã fanhanh bước dvào.

Ngay abtại một 21khắc khi 08y đi vào, 05Trần Dung 0lui về phía 5fsau một 75bước, che 7giấu bản 4thân ở fbtrong bóng 7đêm.

Lần 17này Nhiễm f9Mẫn rõ dràng gầy 5hơn một 9chút so với 39trước kia. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù 1gầy đi, 76ngũ quan blập thể btuấn mỹ, afánh mắt 2asáng ngời 0cnhư đao 1của y vẫn 1tản ra hàn 7quang khí dcthế bức 4người. f8 © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước 0vào, toàn b3bộ không 1khí trong 26phòng giống 6dnhư bị crút đi hết, 89một loại 91khí uy áp 42cùng với 3sát khí 6dày đặc 1ập đến.

Với 0Trần Dung, b9nàng biết 0cđây chỉ b2là y vô ddý thức 7ephóng xuất 5cuy áp, kiếp 45trước, a8so với khí 7thế đáng 9sợ nàng 23đã từng 1trông thấy 4cũng không 26là gì. Nhưng bTrần Vi 4eđứng trước a6nàng thì 1mặt trắng 62bệch, ngay fecả Trần 8Công Nhương 6và mấy 8người kia, 6fkhí thế abcũng bị 6bcướp đoạt, byếu ớt 3ethêm vài f1phần.

Với cquý tộc 2người Tấn, afngay cả 1Tư Mã hoàng cthất bọn 9dhọ cũng 6không đặt 6ở trong 3dmắt, chán 8ghét nhất 4chính loại 1euy áp này becó vẻ câu 16thúc cùng 2khiếp đảm, 60về điểm cnày, ngay fcả Trần 2Công Nhương 92cũng không 64ngoại lệ.

Hắn 29nhíu mày, 3chậm rãi 8đứng lên.

Tựa c5hồ vừa 33đứng lên, ahắn mới 97tìm được 8acảm giác 35đủ để 34cùng Nhiễm 4Mẫn đối 9mặt, biểu f0tình của 3hắn khôi b7phục vẻ dung dung, 03cười nói: ce“Nhiễm ectướng quân? 4Mời lên b8tháp.”

Bất dtri bất 7giác, giọng 5ađiệu của a3hắn vẫn 03có chút fcứng ngắc.

Nhiễm dMẫn không 5hề nhận b6ra không 7khí biến 4chuyển, d1trên thực 17tế, y ở btrong sa trường 9cnhiều năm, 9người nhìn 44thấy y mà 2không đổi 6sắc chỉ ecó vài người ethôi, y cũng 9đã quen 3rồi.

Trong bftiếng tiếp 79đón của 58Trần Công cnhương, 0y tươi cười, 5đi nhanh 70về phía 45trước.

Vung 96tay áo dài, e8đến khi 2bTrần Công 8Nhương ngồi a7xuống đối f2diện, Nhiễm aMẫn vươn f0tay cầm 35bầu rượu, 3sau khi ngửa cđầu uống 7cạn thì 9dđưa tay 6áo lau bên 3miệng, nhìn 3chằm chằm 9Trần Công fNhương, bcười nói: 6“Trần dCông Nhương e3lần này 7dgặp ta là fevì chuyện agì?”

Ánh 4mắt y như 8đao như 42gió, cũng ddkhông hề 3fnhìn về 7phía Trần 2Vi, giống 7như căn abản y không e0hay biết 49trong phòng 15này còn fcó nữ lang.

Trần cCông Nhương 9dđang rót echo mình 6một ly rượu, csau khi chậm 3rãi nhấp 0một ngụm, cmới nói 5avới giọng 72ôn hòa: f6“Nghe nói edđêm nay 0tướng quân 1fsẽ rời 5akhỏi thành 2fNam Dương?”

“Tin 7etức của cTrần Công 3cNhương thật c1linh thông, 8không sai, 5chiến sự etiền phương bbận rộn, 8Nhiễm mỗ 3thật sự dfkhông thể ethoát thân.”

Trần 4Công Nhương 5nở nụ acười, hắn 9ha ha nói: 4e“Chiến bsự dù có ddbận rộn, 9thân là bđại trượng 4phu cũng ekhông thể d6không cần c6hương khói. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng equân, thân ebphùng loạn 5cthế, ta dccũng bất echấp nghi 24thức xã egiao. Không 09biết khi 2bnào tướng cquân đi 23thì có thể 63trở lại, bfta muốn 05hỏi tướng 20quân một fchút về f4việc đám 0hỏi giữa f6ngài và 1Trần phủ dachúng ta.”

Dứt 6lời, hắn 6dvung tay phải 7lên, nói: 14“A Vi, tiến 1lên gặp 15Nhiễm tướng 3quân.”

Trần aVi khẽ run 15đáp ứng, bfđỏ mặt achậm rãi 2đến bên 9cạnh Trần 5eCông Nhương, 3etới trước 5mặt Nhiễm 4Mẫn.

Nhiễm daMẫn liếc 79nhìn nàng eta một cái.

Y 7cgật đầu cnói: “Tiểu 0cô này, 9ta đã gặp 9rồi.”

Trần fcCông Nhương 2ha ha cười, cchai tay chặp blại, cao 9egiọng nói: 5“Tướng 7quân da ngựa abọc thây, 3là người 4thống khoái. e2 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con bdthay Nhiễm 6atướng quân 7dâng một 8cchén trà, 3Nhiễm tướng 36quân, đây 4clà A Vi, 3phụ thân 9anàng là aTrần Nguyên, bftuy nàng cbchỉ là 4bthứ nữ 30nhưng vẫn 9dđược nuông echiều đặt cbên người fachính thê 3của Trần eNguyên, Trần 6Nguyên lại 82không có 4đích nữ, 4thân phận ccủa nàng ccũng coi dnhư là đích fnữ. Nếu 2ngài nguyện dý, thì ở 4lại Nam 30Dương mấy 76ngày thực c8hiện cho 9xong hôn 02sự, thế enào?”

Khi 2Trần Công 4bNhương lanh 2clảnh nói 51chuyện không 34ngừng mà ebcau mày, 8giọng điệu 2fnói chuyện fcũng không 8có sự cứng ddngắc. Không e3có cách 8fnào, hắn d3thật sự 6cảm thấy ađây không 0giống như 7gả nữ enhi, mà như etặng nữ 2nhi làm thiếp 6bcho đối dphương vậy. c4 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 4sinh gặp 66qua vô số 66trường 1fhợp, thật 73đúng là edchưa từng 7fthấy hôn 1nhân nào 7như trò 6đùa thế 34này.

Trần 33Công Nhương 94nói xong, asai người 22lấy chén c0trà, đặt dở trước afmặt Trần 0Vi. Trần fVi bưng bằng 3chai tay, đỏ 12mặt, bước 6brụt rè d0đi về phía dNhiễm Mẫn.

Khi dekhông còn 4nhìn thấy 31y, toàn thân a2nàng ta mềm 0nhũn, tâm 81cũng bối 5rối tột 6bđỉnh, cũng 1không biết dvì sao, hiện 6ftại nhìn 0nhìn thấy 9y, nàng ta c1theo trực dgiác giống 3như sống 3lại, tuy a9rằng khẩn 12trương, c3nhưng trào 7ra trong lòng 2đa phần alà phấn akhởi, là 06chờ mong, 0là ái mộ, fclà hận ckhông thể 3ephủ phục 8trước chân 1y.

Trần 6Vi đến 6trước người 3Nhiễm Mẫn, 2tư thái 9tuyệt vời f8mà thi lễ, 8chén trà a8trong tay bbđược dâng e3lên quá 01đỉnh đầu. b © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu 7flên, trên 7gương mặt axinh đẹp f6kích động 0đỏ au, ehai mắt 17nàng ta sáng fngời, si engốc nhìn 7cy, nhẹ giọng 3nói: “Nhiễm atướng quân, demời uống b0trà.”

Giọng denói kéo adài, ánh 1mắt đưa fctình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương d90: Lý do 6Nhiễm Mẫn d9thích Trần a2Dung

Nhiễm 39Mẫn nhìn 1Trần Vi 2khuôn mặt b4nhỏ nhắn f8ửng đỏ, 81tư thế ebtuyệt vời.

Nhìn d2y, trong mắt d3Trần Vi 2dúng liếng, fẻ xấu 4aổ vui mừng 52hi nữ nhi 4ả đi đủ 0ó thể khiến acất cứ 1am nhân nào 19rên thế 5ian đều edềm lòng.

Nàng ea nhìn y, 2rong ánh fắt tràn agập chờ abong.

Trong 34ự chờ 2ong của 2àng ta, y 4hông hề 2ươn tay 15a.

Dần 09ần, động b0ác cầm 41hén của crần Vi đã bhông thể c3ự ức chế dbà run rẩy, bhuôn mặt 6hỏ nhắn 2ửng đỏ 4dũng dần 67ần chuyển chành trắng fệch.

Dần 06ần, nước 75ắt như dhâu, lông e9i cong dài, 7nàng ta nhìn fy, trên khuôn 4mặt trắng 24bệch, trong 11ánh mắt, 4fsự chờ 3emong khát 48vọng ái 1emộ đều 9hiện ra 1amột loại 59tỉ mỉ 5chuẩn bị, b0trang điểm dquá mĩ.

Nhiễm fMẫn chỉ a7liếc nhìn 0bnàng một acái, rồi 98lặng lẽ 5ngẩng đầu clên.

Ánh afmắt y chuyển 3về phía 3dgóc phòng, 24khóe miệng banhếch lên, 2cười cười, bcất giọng 6btrầm thấp: c0“Trong Trần e1phủ, không 11phải còn bcó một dA Dung sao?”

Lời 2vừa thốt 9ra, Trần 94Công Nhương 90mở to mắt, 05Trần Dung 8aquay đầu, 2ánh mắt 0sáng ngời 6cực kỳ 54phức tạp enhìn về 1phía y.

Môi c0Trần Vi 3run run, nhưng 67mà tư thế bfhành lễ 9dcủa nàng f5ta vẫn đẹp 89đến cực d9điểm, động 4lòng người 47đến cực 7điểm. Nàng 1eta cắn môi, 9như hoa lê eyếu ớt, 59trong ánh bmắt, lại 3mang theo 5quật cường: 9cQuả nhiên, 9tình cảnh bnày vẫn f3xảy ra. 2 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 4như vậy 81cũng tốt, dTrần Công aNhương ở eađây, người 0sẽ cho Nhiễm b9Mẫn một alời giải fcthích, Trần 7Dung cũng 6đã ở đây, 82nàng sẽ 4chiểu được, 0thứ không 2thuộc về 9nàng thì 2vĩnh viễn 8cũng đừng 5nên hành 4động thiếu c9suy nghĩ.

Tuy drằng Trần 4Vi và Trần 4Dung quen c6biết không ddlâu, nhưng cnàng ta cảm 57thấy mình barất hiểu bvị tộc 0emuội này. 03 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 7là người d8thoạt nhìn 1ngay thẳng, cclàm việc 3lại có 4chút âm b0trầm, sau edkhi phát f8hiện Nhiễm dcMẫn đối e9với Trần 7dDung có hứng 2athú, Trần 6Vi vẫn sợ fbhãi muội 6tử thân 8phận thấp 24kém, diện afmạo tục 54diễm này 8sẽ thừa fdịp mình 3chưa chuẩn dbị, lén e9lút leo lên bdgiường 18của Nhiễm 9tướng quân, akhiến y a0đáp ứng 1cưới nàng 8làm thê.

Phải 8biết rằng, ccNhiễm tướng 7fquân có 3thể là 5nam nhi vĩ 3đại duy enhất trên b9thế gian 8bnày không dcần để 0ý thế nhân 6chê bai, 6mà cưới fmuội tử dthân phận 4thấp kém 2elàm thê 23tử. Loại 9ddụ hoặc 0này quá 7lớn.

Nàng dfta nghĩ, dcho dù là a6Nhiễm tướng e1quân hay 5là Trần 2aDung đều 9là người 0thông minh, 6đối với 38loại người 5ethông minh 6này, để fsự tình 6phơi bày a2ra chỗ sáng, 90vĩnh viễn 63cũng tốt dhơn so với 85che lấp 5nó đi.

Quả 6nhiên, Trần 1dCông Nhương 0nhăn mày, ehắn nhìn 6Nhiễm Mẫn, 3dnghiêm túc a8giải thích: 2“A Dung 32ư? Nàng alà người dVương Thất 7flang đã 2nhìn trúng.”

Bình 8thường c9mà nói, b7một câu cnhư thế cđã đủ e2rồi.

Nhưng 6mà hiển 3nhiên Nhiễm 1Mẫn không cthèm quan etâm, y cười 0cười, nhìn 5bchằm chằm 2Trần Dung 63trong bóng d5tối, phất 6phất tay, 4nói: “Trần aaDung, đi 8ra đi.”

Trong b1giọng điệu 8có sự thân 8thiết.

Bốn ffchữ vừa 4cthốt ra, 5ctrong nháy 0mắt, Trần cCông Nhương 2mặt nhăn amày nhó, 7akhuôn mặt 8nhỏ nhắn ccủa Trần 0Vi trở nên 9btrắng bệch.

Trần eDung chậm 85rãi đi ra.

Nàng bvẫn cúi 29đầu, chưa 0từng nhìn avề phía cNhiễm Mẫn, 3cũng chưa 0từng nhìn 85về phía bTrần Công 6bNhương.

Nàng 29đi đến aftrước mặt aNhiễm Mẫn, 1thi lễ với 2dy.

Nàng 69vừa tới 64gần y, tay bphải Nhiễm e4Mẫn duỗi bra định 1kéo cánh fftay của c5nàng.

Nhiễm 1Mẫn vừa 2vươn tay 99ra, trưởng egiả ôn 9hoà hiền ehậu như fTrần Công 7Nhương cũng 1nhịn không 00được bực 6tức kêu 73ra tiếng: e“Nhiễm a8tướng quân, 4xin chú ý dngôn hành!”

Quát cfmắng như 76thế đã 88là rất 72nặng.

Tay a1Nhiễm Mẫn e6đưa ra giữa 3không trung 5thì dừng 7dmột chút, ey liếc nhìn 9Trần Công a0Nhương một 1cái, lười 6biếng buông 26xuống.

Y 50thuận tay drót một 4ly rượu, cdkhẽ nhấp fmột ngụm, 7nói: “Trần 8công cần 8gì khẩn c1trương? faVương Hoằng 6ở đây, efta sẽ nói 5với hắn, 4trong Trần ephủ, chỉ 9dcó A Dung b3này hợp 32mắt ta.”

Ngữ ekhí không 0achút để 87ý.

Lúc 3anày, mặt 0Trần Vi 2đã trắng 1bệch như bbtờ giấy, 3môi của 2enàng ta bất 80tri bất 8giác đã ebị cắn 95đến chảy 6máu. Tư 9thế quỳ 6chành lễ 9ekia đã có b2chút lắc 11lư: Nhiễm 9Mẫn và dTrần Dung dagặp nhau ecòn chưa bđến vài 8lần mà, f7y cũng không 2phải cái 2loại người c2đem tâm 8đặt trên f1tư tình 4bvới nữ 4nhi, vì sao, 5vì sao lần b9này y chấp 21nhất như 1thế?

Không afchỉ là bTrần Vi, angay cả 72Trần Dung cclúc này 2cũng cảm 2thấy hai e9chân hư 0nhuyễn, d6tim đập 9như trống. 71 © DiendanLeQuyDon.comGần gũi 9enhư thế 7tới gần 4anam nhân 25này, đủ cloại cảm 1xúc phức etạp giấu 6sâu trong 1linh hồn 1dũng mãnh 8ào ra. Chỉ atrong nháy 5mắt, nàng 6esuýt nữa 0bật thốt 4lên đáp 62lời y: Không 08phải vì 3cyêu, mà cdlà vì trả 5thù!

May f9mắn, Trần 5Dung đã ethề lúc f2này nhất 58định phải f3sống sót, 9nàng quả aequyết áp ddchế hận aý trào ra f8nơi đáy 48lòng, cũng aáp chế asự xúc fđộng có 2khả năng 26hủy hoại 7cả cuộc 7đời của bmình xuống.

Nhiễm 24Mẫn nghiêm btúc làm 3eTrần Công 5bNhương thu 95hồi tức 1giận, hắn 33cũng nghiêm 61túc suy nghĩ.

Hắn 38nhìn Nhiễm 6Mẫn, hỏi: f“Lấy tài 25năng của 3tướng quân, 3esao lai coi 86trọng nữ 2lang như f8A Dung?” cbNói tới 9đây, giọng 1bnói của 5hắn trở 47nên lạnh ablẽo, ánh 3mắt nhìn 1về phía 9Trần Dung 1cũng có edphòng bị: 2c“Hay là, 7ftướng quân bvà A Dung 9cũng tự efđịnh chung dthân rồi?”

Hắn 11dùng một d2chữ “Cũng”.

Chữ 6này, tuy 3là thốt c2ra nhẹ nhàng 9nhưng lại 4khiến cho cdNhiễm Mẫn 48nhíu mày fblại.

Y 5chậm rãi 3buông ly 8rượu.

Ngẩng 02đầu, Nhiễm 0Mẫn nhìn f9Trần Dung, 30thấy nàng abcúi đầu fdvẫn không 7nhìn mình, 5y thở dài dmột tiếng, 4nói: “Ta 9nghe Tôn 23Diễn nói, fbnữ lang 2như nàng 23vì bằng 9chữu chi f2nghị lại 2dám lấy 5thân mạo d4hiểm, không 6tiếc chạy 24đến thành 06Mạc Dương dcùng bọn cbhọ chịu c6chết.”

Một 3câu thốt 0ra, tiếng a8kinh hô nổi b4lên bốn 8bphía.

Cho eddù là Trần 6Vi hay là 9chúng phó, 8lúc này c7đều trừng dclớn mắt, d9kêu lên b1sợ hãi, 4không dám ftin nhìn 9Trần Dung.

Ngay bcả Trần dCông Nhương ccũng vội 25quay đầu, 3không hề eachớp mắt 0nhìn Trần bDung.

Đây 2là lần 0dđầu tiên 5bbọn họ 6nghe nói 3đến loại 0fsự tình 6này!

Trong 4elòng Trần 6Dung trào 20ra sự khổ 7sở. Tuy 3frằng nàng eđã dặn dddò Tôn Diễn, 5dcũng đã 4dặn dò 6Vương Hoằng 8và chúng d8phó Vương 84gia, nhưng 0nàng thật 17không ngờ, 9eviệc này 1clại truyền b9ra từ miệng ebcủa Nhiễm 6Mẫn!

Nàng a9cúi đầu, d6nhắm mắt, f2cảm giác 7fchua sót 9cchiếm cứ elòng nàng. f © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 06trong đầu bdnàng chỉ 96có hai chữ: 3Xong rồi, 6bxong rồi.

Nếu 0việc này d5truyền ra, dfnàng chỉ 6có thể cở chọn cdlựa một 7trong những e8người Tôn dfDiễn, Vương aHoằng, còn 00có Nhiễm cMẫn ở 0trước mắt ecố ý cưới 33nàng. Về afsau, cho dù 6có Vương b4Hoằng vĩ fdđại có eý đồ chứng 6minh với 94thế nhân, dnàng là 44người trong 66sạch, cũng 7sẽ không 3ecó nam nhân 5khác muốn acưới nàng flàm thê a2tử.

Không c5có đường dđể trở aavề nữa erồi.

Cho ddù nàng 9ađến thành 6cMạc Dương cvì lý do egì, là một e9nữ lang, ahành vi của 32nàng chỉ 8ccó một agiải thích 2khiến thế 8nhân nguyện c0ý tin tưởng 7: Bỏ trốn cvới lang a3quân, cùng 74nhau chịu f3chết!

Nhiễm 75Mẫn nào 81biết đâu 0asự lòng 0vòng trong fđó, y vẫn arất tán 9thưởng, 5flần đầu ebtiên y dùng 4fmột loại 9ánh mắt alửa nóng 8anhìn một f8nữ nhân: 7“Trần eacông cũng abiết, cả 7cuộc đời 3này của 2Nhiễm mỗ 2fnhất định 00sẽ da ngựa abọc thây. 1c © DiendanLeQuyDon.comNếu bên 4cạnh có 47một người 2athật tình cnhư vậy, 3fkhông tiếc 98lấy tính 2mạng làm 8bạn cùng 0chung sinh dtử, dù acó chết e0dưới vạn 3amũi tên 6xuyên tim, fcũng là 3đáng giá.”

Y e9nhìn Trần 4Dung, trầm 41thấp, nói 01với vẻ 38rung động: 33“Bình sinh 50ta rất ngưỡng fdmộ Sở 45bá vương, 3đáng tiếc, 5fA Dung cũng 14không nguyện 1làm Ngu Cơ f5của ta!”

Nói 84tới đây, 3y ngửa mặt 7lên trời 4thở dài emột tiếng, 4vung tay áo 8dài, không 96hề nhìn 6Trần Công bNhương và e9Trần Vi 1một cái, 7exoay người 2rời đi.

Đến 5khi Nhiễm 8Mẫn đi 3fxa, trong c1phòng vẫn 1clà sự im 0lặng.

Cũng 3không biết 8qua bao lâu, c0giọng nói e7ôn hòa của 77Trần Công 3Nhương truyền cđến: “A 54Dung, con 86lại đây.”

Trần 3aDung cất 61bước chân, 5chậm rãi 25đi đến 2trước mặt 39y.

Trần 98Công Nhương 8nhìn nàng 96chăm chú, eatừ từ 07nói: “Việc 35ở thành 8Mạc Dương, fcon từ từ dcnói đi.”

“Vâng.”

Trần 09Dung thi lễ 6cvới hắn, 5cúi đầu, 15cất tiếng 48trong trẻo: 2“Một ngày fkia, ta nghe 44thấy thành 9Mạc Dương 9ebị vây, eTôn tiểu 42tướng quân bcùng Vương 1aThất lang 7đều vây 5hãm trong 60thành, không frõ sống f0chết. Ta, 6lòng ta bi 7thống khó 4có thể 9tự ức 4chế. Đối 1dvới Tôn 54tiểu tướng 3quân, huynh fấy cùng 5với ta chạy 2fnạn mà 74quen biết, 95tình như f1huynh muội. d © DiendanLeQuyDon.comĐối với cVương Thất 7clang, khi 0fA Dung lọt 1vào phủ 7fNam Dương 5fvương, khi 7cchuẩn bị 3tự sát, 9chàng đã 8mang theo dnăm ca kỹ cetới đổi c9ta về.”

Nàng 1fnói tới 85đây, Trần 63Công Nhương 9frõ ràng 9động dung, d6hắn nghiêng 7người về 5phía trước, 0nhìn chằm 6echằm Trần 5Dung, từ dtừ hỏi: 51“Khi ở 3phủ Nam 04Dương vương, ccon còn chuẩn fbị tự 94sát ư?”

“Vâng.”

Trần d7Dung trả dclời thập 8phần rõ 1ràng.

Nàng a1ngẩng đầu, d8ánh mắt 5kiên định, 4bsáng ngời 3nhìn Trần 1aCông Nhương, anhẹ giọng fanói: “Ngày 5ấy khi được 3cứu ra, f3A Dung nghĩ 0rằng sẽ bcó một 7dngày phải a0trả ơn 11cứu mạng ddcủa Thất 0lang. Nhưng 7A Dung chỉ 46là một b7nữ tử 6nào có bản fsự báo f5đáp ân c1tình? Nghĩ etới nghĩ clui, cũng 6chỉ có c4thể cùng 8ahọ chịu 2chết, tâm fmới có 2thể an bình.”

Trần 86Công Nhương 4thở dài 6một tiếng.

Hắn 74vung tay áo, benói: “Đứng 7lên đi.”

“Vâng.”

Sau d2khi Trần aDung đứng b8lên, lần a5đầu tiên fcTrần Công a2Nhương dùng eánh mắt enghiêm túc 8anhìn nàng. c © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 4hắn nói 0với giọng 4ôn hòa: df“Con chỉ 9là phụ 4nhân nhưng 1blại vì d8ân nghĩa emà sẵn d8sàng chịu 2chết. Thật 48hiếm có, a4thật hiếm 4có mà.”

Hắn echỉ về 3ephía bên f9phải, trong d7giọng nói dthực hiền 6hoà: “Chuẩn cbị tháp fcho A Dung.”

“Vâng.”

Một bngười mang 67tháp lên.

Trần 8Dung hướng 5Trần Công 63Nhương thi alễ, chậm 2drãi lui ra 97phía sau, angồi lên 5tháp.

Trần 7Công Nhương 96quay đầu, 8nhìn về 2phía Trần 8fVi.

Lúc f8này Trần ceVi đã là 74lung lay sắp dđổ, nàng 6eta suy nghĩ 34mấy chục amất trăm flần đều a5không nghĩ 2bra kết quả 8thế này.

Ánh 52mắt Trần e0Công Nhương 11ôn hòa, 9nhìn thấy a2Trần Vi belã chã chực e2khóc, khuôn 6mặt nhỏ 66nhắn lộ 9vẻ tuyệt 2vọng thì b1hắn nhíu 72nhíu mày, agiọng điệu 37có chút 3nghiêm khắc: b“A Vi, con ađã có lòng bái mộ Nhiễm atướng quân dfđúng không?”

Trần 6Vi loạng 59choạng, 2khuôn mặt enhỏ nhắn etái nhợt, bnửa ngày, 71nàng ta nức bnở ra tiếng, 7chua chát cftrả lời: 98“Vâng.”

Hai bđầu gối a2nàng ta mềm 3nhũn, quỳ 78rạp xuống 3bphía trước aTrần Công eNhương, 5phủ phục dlê vài bước cvề phía ctrước tới 5trước mặt 53hắn, nàng 5ta nắm lấy d9y bào hắn, barun giọng 5nói: “Bá bphụ, bá e8phụ, các 05người đã 6nói để 40Nhiễm tướng 4quân lấy 76con làm thê, bcũng không 36thể đổi 8ý được. ad © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu 4con không fđược gả b8cho chàng, bfcon tình 85nguyện chỉ dlàm tiểu 02cô, mặc 7kệ là mười 3năm hay là efhai mươi 10năm, sẽ 76có một 4ngày, con 71cũng sẽ afkhiến chàng 6quay đầu 22liếc nhìn dcon một 8ccái, lại f6lấy con 11làm thê!”

Giọng 9nói vô cùng ekiên định, ckhông phải 6đang nói 6giỡn.

Nhưng 2mà lúc này enàng ta nói ffnhư thế 5thật giống dnhư đang 23uy hiếp. 72 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công 20Nhương dễ 2tính nhất 2fcũng không 95thể cao b1hứng nổi.

Hắn 8đứng lên, 8cvung tay áo 2bdài, đi 8nhanh về 38phía trước: 8“Bớt mất 85mặt xấu ehổ đi, btrở về, 9trở về.”

Hồi 9phủ rồi, 04chỉ có 2hai nữ lang 6aTrần Dung dvà Trần 77Vi, về phần 79Trần Công d7Nhương, 7tất nhiên 47không thể 6abởi vì 5việc nhỏ c5của nữ 9enhân mà 6làm xằng 5làm bậy. a © DiendanLeQuyDon.comHắn còn 2phải đợi ccđến khi b6yến hội achấm dứt.

Dưới 5sự áp giải 5của các 0ehộ vệ, 8exe ngựa 6của các f8nàng hành 35tẩu trên 6ngã tư đường 4tối đen.

Trần ddDung nhìn caxe ngựa abên cạnh, c6nơi đó dvẫn còn 8dtiếng nức 40nở, tuyệt avọng, thương ftâm muốn 1chết, làm 3acho lòng e2của nàng fbnhất thời e3hưng phấn, 53nhất thời f1lại có 8ecảm giác 6một con 49ngựa đau 18cả tàu 25bỏ cỏ.

May ebmắn, trên f3ngã tư đường 9xe ngựa acrất ít, d6chỉ có c7thứ dân 8lui tới, 8bbọn họ 8fcũng sẽ 90không khiến 8cho mọi a5người để bý.

Cũng 1không biết dfqua bao lâu, 4giọng nói dTrần Vi 6dnghẹn ngào, bftràn ngập 8khổ sở dtruyền đến: 1“Ta hận 7muội!”

Lời 1này của c5nàng ta tất 5nhiên là 7nói với cTrần Dung.

Trần 66Dung lạnh dlùng, thấp e1giọng quát 4mắng: “Trần dVi tỷ phải bdbiết rõ 00ràng, ta ccũng không 4ctrêu chọc 1aNhiễm tướng 4quân, là 6dchính y tự 1nói muốn ccưới ta.”

Lời 7của nàng avừa thốt e8ra, Trần 8Vi đã kêu 0lên: “Nhất 5định là 02muội. Nhất 49định là 4elúc bình 2thường 5khi muội f3nhìn thấy dchàng thì 35không ngừng 30a dua, giả fbộ tươi 94cười, còn fnói những 8lời chàng 59thích nghe 97nhất, còn clàm bộ bđỏ mặt, 12muội để 6chàng nghĩ 1rằng muội 5thích chàng, dcho nên chàng 6mới có 0ethể nói 4anhư vậy!”

Thật a2không ngờ, 0hai kiếp dalàm người, 1vị tộc 03tỷ này 28vẫn rất behiểu mình.

Trần beDung cười 5lạnh trong 9lòng, lời blẽ lại 9không chút 1ckhách khí: 1c“Nhiễm 2tướng quân 5là anh hùng, 69nữ lang 9yêu quý 8y, nhìn thấy 19y mà đỏ ccmặt cũng 76có rất 2nhiều mà. c © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 1aphải biết 52rõ ràng, dhiện tại 7atrên thanh 2danh ta đã 9hoàn toàn eegắn chặt 3với Vương 81Thất lang, fchuyện tỷ fphải làm 0là khiến eNhiễm tướng 8quân hồi 2tâm chuyển 5ý. Dưới 2tình huống 9dnày, tỷ 92ghi hận e9ta thì được eblợi ích fgì?”

Lời 2này của enàng đã 9đánh thức 5Trần Vi.

Tức dthì, trong d1xe ngựa 83chỉ còn fclại tiếng anức nở.

Dần 1dần, tiếng enức nở 60nhỏ dần. 8 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 90sau, Trần 7Vi ngừng fckhóc, khẽ cnói: “Muội 93nói đúng.”

Lời 39này thực 8lý trí, dcTrần Dung 9nghe thấy 40thì không ckhỏi cười 96lạnh một ftiếng.

Đúng e3lúc này, bdTrần Vi 54lại cất 8acao giọng, c6nói với 87vẻ tràn 2ngập oán 31độc: “A 6Dung, xưa b8nay ta đối 8với muội fkhông tệ 51mà. Nay muội 6đoạt lòng 9của người eta yêu, mối 88hận này, 4ta sẽ không equên!” 9dNgữ khí 8trảm đinh 5tiệt thiết, 0atựa như aalời thề.

Trần 41Dung cười alạnh ra 57tiếng, trả alời: “Tỷ 52càng như 1cthế, Nhiễm c2tướng quân 7sẽ càng 0không thích 4tỷ.”

Trần c4Vi lại gật 50mình.

Lúc c4này, Trần eDung cũng 5dkhông muốn 2nhiều lời bevới nàng bta, vì thế c1kêu lên 8với xa phu: e“Đi nhanh 1chút.”

“Vâng.”

Kỳ d6thật không 5cần nàng 4dặn dò, 4hai nữ lang 0dnhà mình a5ở ngay giữa eđường bphố không 83để ý mặt 0dmũi mà khắc 96khẩu, bọn 60người hầu fcảm thấy 3fbất an, fccũng không 1dbình tĩnh, e5đã sớm 80tăng tốc crồi.

Xe d2ngựa rất e4nhanh đã e9chạy vào 6Trần phủ.

fđiều dù 9là Trần 6Vi hay là 8Trần Dung, 2cđều bảo 1xe ngựa 5trực tiếp 1echạy vào 0trong sân 3viện của 6mình rồi famới xuống 2bxe.

Nhìn 07thấy Trần f5Dung bước 8xuống, Bình aẩu vẫn 9chờ nàng avội vàng bđi lên đón, 43trong ánh a3đèn lồng 4sáng rỡ, btrên mặt 55Trần Dung ccó vẻ nặng 14nề ít khi bfcó, bà cảm 1thấy run a7sợ mà cất b6tiếng hỏi: e9“Nữ lang, 8đã xảy 47ra chuyện fegì vậy?”

“Không acó việc 2gì.”

Trần f9Dung vung c7tay áo, bước c2vào trong cphòng.

Chỉ cchốc lát, 82tiếng đóng 16cửa vang 36lên.

Trần f4Dung vọt 5vào trong 6tẩm phòng, ađi qua đi eblại. Vừa bđi lại fvừa mắng 8với giọng 7oán hận: 2d“Tôn Diễn 2đứa ngốc 45này, ai bảo ehuynh lắm 5miệng chứ?” 21Mắng không 0xả hết dgiận, nàng blấy roi 9ngựa từ bfvách tường a5xuống, vụt cquật trong 7không trung, 79vừa vung, 44nàng vừa 0kêu lên: 5“Đánh 4đứa ngốc 8nhà huynh, 56đánh đứa efngốc nhà 99huynh!”

Trong f1giọng nói 2tràn ngập 7giận dữ cfkhông thể 9aáp chế.

Lúc 79này ở sâu 2etrong nội aetâm, Trần 7Dung kỳ 7thật hiểu 95rõ, khi Tôn 45Diễn kể fvới Nhiễm 64Mẫn cũng 88không biết 9nam nhân 19như Nhiễm 0Mẫn sẽ cfbởi vậy 3đối với 2nàng sinh 8era cảm tình a1thật sự, 99cũng làm 0ra hành động acầu hôn cnày.

Ngay 70cả nàng 4cũng chưa 3cbao giờ cbiết, hóa 48ra Nhiễm 4eMẫn thích 9lại là 1nàng như 3avậy.

Ngẫm anghĩ, động atác vung 02roi của 04nàng chậm 9lại, chỉ ebchốc lát, 8eTrần Dung 04thở hổn cahển, chậm 12rãi lui ra 70phía sau favài bước, 23yếu đuối 6ngồi xuống atháp.

Nàng 17buông roi fbngựa, cúi cđầu xuống.

Hai 15tay chống 5ctrán, Trần 96Dung thống 0khổ nghĩ: bTôn Diễn 4không thể bcưới nàng, 99Vương Hoằng 7fkhông có 65khả năng, echỉ có bNhiễm Mẫn 8nguyện ý fcưới nàng, 61nhưng nàng 4vạn vạn 18lần sẽ aekhông gả dcho y. Nàng 42phải làm dsao bây giờ?

Trước c0kia, nàng ccòn nghĩ 0rằng, nói 1không chừng aở đâu ađó nàng b2sẽ gặp dđược một 95sĩ tử thân 6phận thấp cdkém giống bnàng, sau dđó gả 87cho chàng, 4ctrải qua 5một cuộc a8sống yên 98lành mà 6giàu có.

Nhưng 65trước mắt, dgiấc mộng ebnày đã 6bhoàn toàn 3tan biến!

Trời 4ạ, nàng 15phải làm 9sao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương b691: Vương 5Thất lang bhọa vô 9đơn chí

Đêm fcnay, Trần caDung trằn 70trọc, không 21thể đi bvào giấc dngủ. Trong 0lúc mơ màng, ađầu tiên bnàng mơ dhấy mình 3ị một c3hiếc xe f8gựa nghênh d4đón vào f9ột phủ c1đệ cực 23ỳ xa hoa dhí phái, 9ương Hoằng dặc đồ eân lang, 97ẩn tình 44hìn nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comhông biết 22ì sao, khi 2đối diện 92ới đôi 0eắt của 6ahàng, đối 7ặt với aột phòng 9đầy tân 0hách cùng eễ thành d7hân long f9rọng này, ffước mắt 3ủa nàng 99hông thể 0ự ức chế fhảy xuống fbối, đến c9hi từ trong 2ộng tỉnh 0ại, nàng dở hai mắt cea, nước aắt kia vẫn beòn đang 6ứa ra, đảo 1amắt đã 9athấm ướt 1đệm chăn.

Lăn 41qua lộn 45lại một cdhồi lâu, 58Trần Dung balại đi 0vào giấc 10ngủ.

Lúc 59này, nàng c5gặp Nhiễm e4Mẫn, nàng fnhìn thấy 9mình đứng bở trong 2đống lửa 3lớn, Nhiễm fMẫn mặc 42đồ tân 8flang điên 9cuồng chạy dvề phía fnàng, y ôm bnàng chạy 3ra khỏi a7biển lửa. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi 4đầu, lúc 0đó nàng fđang hấp 3hối, y òa 9khóc, lệ 8nàng cũng 3trào ra khi amắt từ 60từ nhắm blại.

Hai 98giấc mộng 6dnày, cho 43dù là người cnào đều aekhiến nàng 23sau khi bừng 90tỉnh thật 6clâu cũng 1không thể f2đi vào giấc f2ngủ.

Chân a7trời còn 9chưa có 7tia sáng, 99Trần Dung 5cđã ngồi 6dậy, nàng 45chậm rãi fđi đến cbtrước màn 1blụa mỏng 72bên cửa fsổ, nhìn dsao mai đang 1từ từ 98hiện lên a2ở phía fbđông mà cxuất thần.

Lúc anày bầu btrời tươi d1mát như 4thế, đó flà một bvẻ tươi 9atắn mặc c5kệ đại 15địa hỗn b8loạn đến 3thế nào, 6bmặc kệ b2chúng sinh 2dsi khổ ra 9sao.

Cũng 7không biết 6fqua bao lâu, edgiọng nói ecủa Bình 8ẩu từ f3bên ngoài ftruyền đến: b“Nữ lang, cdậy rồi 0sao?”

Trần dDung khẽ fdlên tiếng: 57“Uh.”

Cửa f0phòng đẩy 9ra, Bình 6fẩu bưng 8fnước rửa 4mặt vào. 3 © DiendanLeQuyDon.comBà thân ethiết nhìn cTrần Dung, e5nhẹ giọng 5cnói: “Tối chôm qua nữ dlang giật 3mình bừng 7tỉnh, mỗi 7khi đó lại 6kêu to hét 86lớn, là b1gặp ác cmộng sao?”

cnhớ rõ 4có một 6lần, sau ekhi Trần 4Dung gặp c3ác mộng 7một thời 5gian, dù 41là làm việc 3chay là tính 6cách đều 13trở nên agiống như 5cmột người 2khác. Bởi 9vậy, trong efgiọng nói 4bcủa bà 52không che 40giấu được fcbất an.

Trần 0Dung lắc 8đầu, nhìn 3thái dương 86hiện lên 7trên nóc enhà, thấp 91giọng nói: c“Không 1có việc 07gì.”

Bình baẩu đi đến 5bên người banàng, cởi dmái tóc b9dài của bnàng ra chải 6vuốt, nhìn 3fmái tóc