Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21799
Được thanks: 15723 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 586: Trần d3Nguyên chịu 09nhục

Trần aDung trở 4alại trong 16sân.

Bình fẩu vừa 79thấy đến e3nàng đến 7gần thì fvội vàng 58nghênh đón: 3“Nữ lang.” 7rong ánh f4ắt tràn 7đầy lo aắng.

Trần ccung gật 03đầu nói a5ới bà: 9d“Không bó việc 3ì, lang chủ 5đã chấp 0dhận cho 25gươi ở fại bên b3ạnh ta.”

Lời bày vừa e5hốt ra, 9ình ẩu 9bui mừng 61ô cùng, 79à liên tục aói: “Lang 7hủ quả edhiên là d0gười thiện câm.”

Thiện 3âm ư? Trần a3ung âm thầm 0bười lạnh 1fột tiếng, 2bđi vào bên 7rong, nàng 6ừa đi, ddừa nói 9ới vẻ 9ỏi mệt: a4“Nấu nước bcho ta, ta 8uốn tắm bửa.” Ngày bôm qua bị bnhốt trong 2phòng kia, 4anàng ngủ 60không ngon, 05cả người 1evẫn căng 4dthẳng, nhu 0cầu cấp 0bách muốn 6nước ấm 3bđể thư dgiải.

Bình 09ẩu liên 3thanh đáp 2ứng, xoay engười phân eephó một 07tỳ nữ 29khác.

Chờ 7đợi một eelúc, Trần 8cDung trở d7lại phòng 17của mình, 7lẳng lặng 2dngồi trên 2tháp.

Đảo 96mắt vài 03ngày trôi 3equa.

Mấy fngày nay, 7trong thành 6Nam Dương 8chủ đề 3blớn nhất 36vẫn là 99chuyện Vương abThất lang 16bình an trở 6về.

Nghe d8người bốn 66phía không ccngừng nghị f4luận về 1Vương Hoằng, e9Trần Dung 3anhớ tới c5khi Trần 07Nguyên nhìn bnàng, tươi 9cười cùng a2thái độ 7đều rất e9cổ quái, dnàng cảm 33thấy bất 9an, ngồi 38trên xe ngựa, bchạy tới ephố chính.

Về 29phần sau dkhi ra phố 78có tìm được cdVương Hoằng, 8thỉnh chàng 1giúp mình 8nói chuyện 95hay không, d5nhất thời 5cTrần Dung 9còn chưa 27có biện bpháp……

Trên 6ngã tư đường, cevẫn là ctiếng người 52ồn ào, catiếng hoan ddhô, tiếng 7ecười đùa ckhông dứt b5bên tai.

Xe 9ngựa của 5Trần Dung 4chạy qua 91tiếng cười 0đùa tiếng 56hoan hô, bnghe giọng 54nói của anhững người a1này, dưới dánh nắng fấm dào c4dạt vào dđông, Trần ddDung cho tới 14bây giờ 9còn có một 0loại cảm dgiác như 2fmộng như e3ảo.

Đúng eblúc này, f6một tiếng 66kêu sợ bhãi truyền 3cđến: “Đó 2là cái gì 19vậy?”

Trần 1fDung còn ddchưa kịp fbphản ứng, cetiếng kinh 2chô đã nổi 2lên bốn dphía, có 91người run arun kêu lên: ab“Đó là dthành Mạc 3Dương!”

Thành eMạc Dương?

Trần 59Dung rùng f6mình, nhanh 26chóng quay 9cđầu nhìn flại.

Vừa bxoay người, 3nàng cũng 9cngây người.

Chỉ 5bthấy phía ftây bắc ecó hơn mười 0cột khói f8đen cuồn ecuộn bốc 80lên tận ctrời. Hôm enay thái bdương sáng 04lạn, trời fxanh mây 3btrắng, khói ađặc cuồn 0cuộn này 6liên tiếp 9bốc lên, bnhìn thấy a5mà ghê người.

Sau 43một trận 4tiếng kêu 32sợ hãi, 3gần như 26là đột 54nhiên, tất 44cả mọi 4người an 2tĩnh lại.

Đầu 6năm nay, 12cho dù số 10ít chưa e9từng gặp 1qua chiến a6hỏa, nhưng 9dù gì cũng 2bđã nghe 2qua. Bọn 96họ đều dhiểu được, 3bxuất hiện c7hiện tượng 84này, chỉ 8ecó một f6khả năng, 44đó là người 8Hồ phóng 50hỏa đốt b2thành Mạc cDương!

Trong 9lúc im lặng, 6một giọng dnói run rẩy 8truyền đến: a5“Mới, famới chạy era hơn mười 64hộ sĩ tộc, 9có mấy a5trăm đến c5ngàn người cở lại dđó!”

Một cagiọng nói 1khàn khàn b4của người 17trung niên 2cũng truyền 0đến: “Mạc 5cDương thành 4bchủ cũng ckhông thoát 5thân được fdsao?”

Bọn 43họ nói 6tới đây, a2lại nghẹn 73lời.

Cũng 41không biết edqua bao lâu, 0một tiếng eca nức nở 55vang lên: f“Nùng yên 7cổn cổn, 0bbạch cốt d9đôi tuyết, 78hà thủy f8thao thao, 2mãn tắc dtàn quan. 0 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 3ahà tại? 51A Man hà 8tại? Đương 3niên Hán 0gia anh hùng ebính sát ctẫn, kim 7nhật Hồ ednhân phần 55từ đường ca(Khói đặc 41cuồn cuộn, 7xương trắng fphủ tuyết, 66nước sông f3dào dạt, bfmãn tắc 5tàn quan. b5 © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu cở đâu? 4bA Man ở fđâu? Năm c7đó anh hùng 6Hán gia chém cgiết hết, 7hôm nay người 8Hồ đốt b0từ đường)!”

Trong dtiếng ca 9dtràn đầy deđau đớn 7kịch liệt, 7đều là f2sự tuyệt 34vọng.

Đám f8người đang 69yên tĩnh, eđảo mắt, 04tiếng nức f0nở nổi f1lên bốn 4phía, ngược 63lại, càng 6ngày càng 4nhiều người 3xướng ca: 3“Tôn Lưu 2hà tại? bA Man hà 79tại? Đương 22niên Hán bgia anh hùng f8bính sát 1tẫn, kim 2fnhật Hồ 72nhân phần 8ftừ đường.”

Trong 3tiếng ca fcàng ngày 1càng vang 08dội, tràn fngập cảm 0giác khát avọng, chờ 6mong của 2mọi người 20đối với aanh hùng 2bngày xưa ddgiờ đang 7phải đối 45diện với 9hiện trạng 7vô lực, bdtuyệt vọng 7anhư hôm bnay……

Tiếng bca này, Trần 57Dung nghe 29thấy cũng ebđỏ hốc 0mắt, nàng 23cắn môi, 9khàn khàn dnói với 0xa phu: “Đi 96thôi.”

“Vâng.”

Giọng 07nói của 08xa phu cũng 37mang theo ddnức nở.

Lúc 5bxe ngựa 31khởi động, 55tiếng ca belại vang 7lên: “Ngày fhôm trước 5Lạc Dương, 52hôm nay Mạc fDương, ngày 45mai Nam Dương……”

Trần 8eDung mới 5nghe xong 3một câu, 8dliền lớn e9tiếng ra b5lệnh: “Đánh 76xe nhanh chút.” 1Giọng nói ecđã trở 89nên khàn 6khàn.

Xa 02phu vung roi 1ngựa, thét ato một tiếng, 35xe ngựa b9chạy về 4phía trước.

Trong 9nháy mắt, 61xe ngựa bcliền quăng ebỏ tiếng 48ca tuyệt ffvọng bất 97lực ra phía 3sau.

Lúc 34này trong ethành Nam a7Dương đều 1trở nên bim lặng c7chi cực, 78không phải 1nức nở, 8thì là tiếng 8ca bi thương. 88 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 3eđều nhìn b6khói đặc d4bốc lên 5tận trời 91ở thành dMạc Dương, e1có người 2thậm chí 7quỳ xuống, 9fcầu xin 17trời cao 34tương trợ.

Dưới 9tình huống enhư vậy, fTrần Dung ađâu còn 7có tâm tình dđi dạo, 4nàng bảo 1xe ngựa 36quay trở 58về Trần ephủ.

Vừa 23mới xuống e7xe ngựa, bbmột tỳ 3anữ đã 1vội đi d6tới, nàng 1ta vừa thấy 08Trần Dung 6thì vui mừng 4kêu lên: 9d“Trần 77Dung đã d8trở lại? 20Lang chủ c0tìm người.”

Trần 21Nguyên tìm 03ta?

Trần 8Dung rùng 6mình, nàng bdừng chân, aenhìn chằm 04chằm tỳ fnữ kia hỏi: 2“Không 7bbiết lang d9chủ tìm 2ta là vì 9chuyện gì?”

Trong bbgiọng nói 6của nàng 23có vẻ cứng angắc miễn 7cưỡng khác 6dthường.

Tỳ 36nữ kia kinh c5ngạc nhìn 9nàng một 96cái, nói: a“Nói là bđêm nay 1bLưu phủ 7cử hành 76dạ yến, 9lang chủ 4fmuốn mang engười và aTrần Vi 9fđi dự.”

Trần 42Vi cũng đi 0ư?

Trần 97Dung âm thầm 47thở dài 35nhẹ nhõm, 60nhưng mà cgiọng điệu 5fcủa nàng 3vẫn cảnh 8giác, có 89chút vô alễ: “Còn 3acó ai nữa?”

Tỳ enữ kia thu 2hồi tươi b2cười, nói: ea“Nữ lang avẫn nên amau mau tắm a7rửa trang 9điểm, chuẩn 50bị dự c2tiệc đi.” ecDứt lời, 1cnàng ta xoay abngười, 88không thèm 6liếc nhìn 5Trần Dung f9một cái, 52lắc mông 3rời đi.

Sau 33khi đi được avài bước, 4dTrần Dung enghe thấy anàng ta nói 1fthầm: “Cũng 7không nhìn 25xem bản ethân là adthân phận 0gì.”

Tỳ 2nữ này 1ở trong 7sân viện 1của Nguyễn 90thị, cái 61gọi là daphó dịch bquý nhờ fchủ nhân, 5các nàng d4có thân 69phận tỳ bnữ lại 80khinh thường 22một thứ 1fnữ như enàng, đó clà việc 1fbình thường, 7Trần Dung bcũng đã 39quen rồi. c © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 5nàng nghe exong lời anày cũng 4chỉ liếc e1nhìn tỳ 6nữ kia một 5cái, đi 52về phía b0sân viện 1của mình.

Sau a8khi tắm 7rửa, Bỉnh f0ẩu vừa 6giúp Trần c3Dung chải 35tóc vừa 70nói: “Nữ belang đừng 5vội lo lắng, 1người mang dlão nô về, clang chủ dcũng không 81gây khó f5dễ, vậy 4chứng tỏ 44hắn thương 1tâm nữ blang, yến 2bhội đêm 31nay, tất a8nhiên là fmuốn để 79người giống bnhư A Vi, 2quen biết 2một số 67thanh niên bbtài tuấn.”

Trần 0Dung nhíu 6đôi mày 6thanh tú, 1không trả flời.

Bình 1ẩu thấy 34nàng vẫn 5ckhông vui, dachuyển mắt, 3liếc nhìn ada thịt elộ ra của 39nàng. Trần 6cDung xương bnhỏ thịt 93nhiều, da 07thịt trong 1làn nước 39nở nang c6trắng nõn 4lại hơi 92ửng hồng, 4rất yêu dmị.

Bình 51ẩu nhìn 5ngắm, đột afnhiên thở 3dài một dctiếng, nói f0với vẻ e5mặt đau ckhổ: “Nữ bblang quá 4yêu mị, cnếu gầy 8đi một 2dchút, tái enhợt một 4chút, tất 1enhiên càng 1có thể dđược nhóm 5lang quân 5yêu thích.”

Gầy 9một chút, 61tái nhợt 46một chút, 5loại này 4là vẻ ốm 9yếu mỹ 6miều, giống c0như hoa lê. f © DiendanLeQuyDon.comNếu có 30ngũ quan 57tinh xảo, 1da thịt 2lại tái 8nhợt gần 46như trong 6suốt, hơn 67nữa có fvài phần ftài tình, adnếu ở 9thành Kiến 9Khang cũng 86sẽ được b3thế nhân dca ngợi 41theo đuổi. c © DiendanLeQuyDon.comSo với loại 3nữ lang bnày, Trần 40Dung thật b2sự là thua 58bởi vẻ 9thiên tiên. 1 © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 87dáng người 3của nàng ahoàn toàn 4khác biệt 04vẻ cao thượng, 1siêu trần f7thoát tục.

Trần b1Dung không 5fđể ý đến 0bà, nàng ađứng lên 6khỏi thùng 6gỗ, cánh 7tay đẫy c6đà trắng 83nõn vươn b8ra, tiếp 4nhận bộ 68quần áo bmàu lam nhạt, 2viền thêu 8ehoa văn màu 08tím trong ctay Bình 40ẩu, rồi emặc vào.

Trần a5Dung mặc abộ thường 6bphục này fbvào, trong 7vẻ diễm flệ có thêm dmột phần eavăn tĩnh 18tao nhã. 99 © DiendanLeQuyDon.comNàng chân ftrần bước 5trên guốc 5cgỗ, vừa 00phất phất 9tóc dài eướt sũng 08vừa nói: c“Ngay cả 6bcó thể ddđược nhóm alang quân 9thích, phụ 3huynh ta không 4ở đây, ebản thân 32lại là 1ethân phận bnày, không 5ai sẽ để 3dmắt đến d1ta đâu.”

Lời 2bnày vừa afnói ra, Bình feẩu không ckhỏi thở 01ngắn than edài.

Trần aDung đi đến 7erèm lụa 8mỏng bên 5cửa sổ, 4nàng nhìn ftịch dương 9dần dần edlặn về ephía tây, 7enhẹ giọng 0nói: “Ẩu, 1enếu là 4người như 7Tôn tiểu 6tướng quân, 7thân phận 2lại thấp 9kém một 21chút, giống 1như ta vậy, 6có phải 3là tốt ckhông chứ?”

Bình dẩu liên ctiếp gật 66đầu, lại 8thở ngắn 6than dài.

Trần a1Dung nhìn 2ánh mặt 9trời hoa e9diễm kia, c1nhìn đóa 78mây trắng 3nhiễm hồng 6dở bên cạnh, 5trước mắt 70không khỏi 7ehiện lên 32bóng dáng d1của chàng.

Nhưng 3mà hình a0ảnh của fchàng vừa fmới xuất 87hiện, Trần 74Dung đã belắc đầu. 67 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 6bóng dáng 59của Nhiễm efMẫn, nàng 1quả quyết 8bcũng không 5để nó 7dhiện lên!

Đêm 6nay yến aehội tổ f7chức tại 7Lưu phủ, 3bthân phận eethật sự 6akhông đồng 8nhất, bọn 2ehọ là hệ bthứ bảy 07của Hán 4vương, trong 2huyết mạch 1có thể 63nói là cao 35quý không f0thể cao 0quý hơn 5bnữa.

Khi bdxe ngựa bcủa Trần a9phủ tới, ebtrên quảng 7trường 7Lưu phủ 4đã đỗ 64đầy xe angựa.

Trần 3Nguyên dẫn fcđầu đi f8xuống xe 3ngựa, được 42tỳ nữ 0nâng đỡ, d3chậm rãi 7thong thả b1đi về phía e7trước, 55phía sau fhắn là 2Trần Vi a3và Trần feDung nhắm fmắt theo cđuôi.

Lúc f6này nữ clang trong bTrần phủ, fechỉ có bhai người bdnàng, lang fchủ chỉ abcó một 6mình Trần 6Nguyên.

Nhìn bcđám người eeđông đúc dnhư nước f1chảy, Trần 3Vi nắm chặt 4tay Trần adDung, hai 1mắt nàng c4ta sáng ngời, btrên gương 99mặt xinh 75đẹp ửng 7ehồng.

Trần cDung liếc d9nhìn nàng eta một cái, 6dnhịn không e4được lại 5hỏi: “A 6fVi, tỷ bảo 4phụ thân 0ctỷ gọi 67chúng ta 42đi cùng 9là vì duyên 4cớ gì?”

Móng fetay của 0Trần Vi 9đâm thật dsâu vào dtrong lòng ddbàn tay, 4nàng ta không 5aquay đầu, 05chỉ nói: 2c“Rồi chẳng afphải A Dung basẽ biết 0fsao?”

Đúng 3alúc này, 7trong tiếng 32ồn ào, 72Trần Nguyên d3dẫn đầu 2bước vào dtrong điện.

Hai 3bnàng nhìn 79thấy sĩ 2tộc bốn dphía dũng 2mãnh ùa fvào, sợ fbị phân c8tán nên engừng nói fbchuyện với 9cnhau, theo asát tiến 2lên.

Trần 90phủ ở fdthành Nam dfDương là fđại phủ 8nhất đẳng, 3Trần Nguyên 0vừa bước f6vào thì 23đi về phía atháp sắp b9xếp thứ 60hai bên trái.

Hắn 2vừa mới b6đến gần, efcòn chưa 2bngồi xuống, 28một người c9ở Lưu phủ cđã tiến delên chặn 5hắn, thanh 63thanh nói: 01“Trần 6gia lang chủ, 7fvị trí 9fcủa các 3dngười ở 1đây.”

Hắn 6eta dẫn Trần 2bNguyên đến 58chỗ thứ 2bốn bên 9trái.

Trần 62Nguyên không 1đi, gương c0mặt đoan 9chính của 6hắn sầm d4xuống, cả 5giận nói: a“Là ý a7tứ của a9ai vậy? 9cLang chủ c0của nhà angươi sao?”

Hiện 9tại, tuy 5rằng dòng dngười đang 10thong thả ađi vào nhưng 7emỗi một asĩ tộc 9đều tự f3giác biểu chiện vẻ 7ung dung khéo 1léo. Giờ 2phút này 2Trần Nguyên dsầm mặt, c0tuy rằng 85giọng nói d1không lớn, b8nhưng cũng ckhiến cho 1không ít 5dngười chú 89ý.

Đối a9với quý e6tộc cho 5tới bây a6giờ, thể 2diện đều 3là xếp 97hạng đầu 3ctiên. Bọn 51họ chỉ 8cần nhìn 5vị trí 9csắp xếp cthì sẽ 0fhiểu ngay.

Người edcủa Lưu 0phủ kia 1ước chừng 4tầm 30 tuổi, 6etrắng trẻo 0ccó thể adiện. Hắn dta liếc 3anhìn Trần 7Nguyên đang 5sầm mặt, 6chỉ nhìn e2một cái, ftrong ánh 3bmắt của 7hắn ta ít a0nhiều ẩn cchứa khinh fathị.

Trần 9Nguyên vốn 4bchỉ hơi 4tức giận, 5giờ phút 5này nhìn cdthấy ánh c8mắt khinh 3fthị của 4hắn ta thì d8lập tức c2thăng cấp fatrở thành 9cphẫn nộ.

Mặt cfhắn đỏ 6lên, chuẩn 16bị rít bgào, người 2kia chỉ c6vào vị d2trí thứ 49nhất bên aetrái, thận dtrọng thi alễ, cười 8nói: “Vị fbtrí này, flà cho Lang a9Gia Vương fThất.”

Trần 3Nguyên hãy 9còn nhìn e3hắn ta.

Người 84kia lại acchỉ vào 5vị trí 43thứ hai, 25nói: “Vị 4btrí này, alà cho Nhiễm 2Mẫn Nhiễm 82tướng quân.”

Hắn 7ta chỉ vào 98vị trí bthứ ba, 4fcất cao 8giọng nói: 7“Vị trí 1anày là cho 7dTôn Diễn dTôn tướng 0quân.”

Nói 5tới đây, 3fhắn ta tà 7nghễ nhìn aTrần Nguyên, 83hỏi ngược elại: “Lang 40chủ cho 4rằng, trong 3ba người enày, ai ở fdưới người?”

Trần 0Nguyên chỉ bfvào vị fetrí của 08Tôn Diễn, 35nói với 4giọng lạnh 4lùng: “Đó 3chỉ là dmột thiếu 7cniên chưa 5dứt sữa, fvậy mà 2cũng có 69tư cách aở trên 21Trần phủ echúng ta 90ư?”

“Là 9phía trên dlang chủ 5Trần Nguyên 1người!” 7Dừng một 11chút, trên 4gương mặt 4người kia d5lộ ra một bnụ cười 66trào phúng, 87hắn ta nói: 7“Nếu là 3bTrần Công 52Nhương đến, 3atất nhiên 5ngài ấy 6có tư cách 2ngồi ở 22vị trí f3thứ ba. fd © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 36Trần Công bNhương là 95trưởng 5bgiả trung 8hậu, cũng akhông đến 4mức cùng 1ta tranh cãi 4cái gì thứ cba thứ bốn!”

Trần e1Nguyên giận 4dữ, hắn aquát: “Ngươi, dbngươi tiện 1nô này!”

Người 13của Lưu 6phủ kia 1ngẩng đầu, 85vung tay áo, engạo mạn cnói: “Ta 4là tiện 5enô, nhưng dbmà, ta là 5nô của 46Lưu phủ. 11 © DiendanLeQuyDon.comNếu lang fcchủ muốn 71tức giận, 5avẫn nên ctrở về 1Trần phủ 1đi.”

Dứt flời, hắn b9ta xoay người d5bước đi.

Trần 76Nguyên thật 0không ngờ, 1chỉ một 6hạ nhân 0fnho nhỏ bcủa Lưu 7phủ cũng 9dám không fthèm coi bmình ra gì, 3hắn không ckhỏi giận edữ, đỏ 3mặt, thở 8hổn hển, 1thật vất fvả mới 0bình tĩnh 94một chút 2thì đối 59diện với 5ánh mắt achê cười 2đang xem f3náo nhiệt 88ở bốn 0fphía.

Mặt 12Trần Nguyên a4càng đỏ 1fhơn.

Lúc 6này, có 7mấy giọng enói bay vào 6trong tai ahắn: “Trần 14Nguyên này, fctuy rằng dngày thường ftướng mạo 3đoan chính, 4enhưng cũng 0là kẻ tầm cthường dnóng vội absốt ruột, fdbôn ba sự 1vụ. Nghe fnói hắn 02vì cầu a4xin Nam Dương cvương một dchức quan 61mà đã tặng 9cho Nam Dương 14vương một b9nữ nhi.”

“Thật 98sao? Xem ra 4cchỉ là a8một tiểu 2nhân tục 8tằng.”

“Tiểu cnhân thì ckhông biết, 7nhưng mà 9đúng là 7ngụy quân 7tử.”

Thời ađiểm quý 2tộc đứng 94đầy ở 57sảnh đường, btiếng nghị aluận nhẹ 92nhàng phiêu 3bđãng, không echút khách 27khí truyền 10vào trong 53tai Trần 47Nguyên!

Trần aeNguyên nghe ethấy mặt 4càng thêm 99đỏ hồng.

Một a8bên Trần 5fVi trơ mắt banhìn phụ 43thân chịu 7nhục, nàng 5ta đỏ mặt, 6rung rung 7liên tục 41nói với 3Trần Dung: 29“Đây, fđây là 6có chuyện 39gì vậy? 2bNgày xưa 15phụ thân eta tham dự 2cyến hội, 43lần nào 41mà không f1phải ngồi 9ở tháp 9ethứ hai? 5Vậy mà elúc này cbị Lưu 50gia khinh 57đãi, bị fmột hạ 55nhân Lưu 7dphủ vũ 49nhục, còn ebị mọi f6người cười a2nhạo.”

Nàng 8ta nắm tay 74Trần Dung, evội vàng 35nói: “A aDung, muội 30bảo đây 2là làm sao?”

Nàng 58ta thật 42sự nóng bnảy, hốc 9mắt đỏ 9hồng, nước 7mắt cũng 0đã lăn 8xuống. Với bnữ lang 4như nàng 9bta, thanh 71danh địa 3vị của d5phụ mẫu 07trực tiếp 61có liên 2quan đến 0atiền đồ 5akết hôn 25của nàng 12ta. Mọi fngười vũ enhục phụ 2thân nàng fta, cũng asẽ ảnh 60hưởng lớn 6fđến thanh 9ddanh của enàng ta.

Bên d2cạnh Trần ecVi gấp đến bđộ nước 98mắt chảy 2cròng ròng, 9Trần Dung 0cũng mang b6vẻ mặt bkinh dị, 3nàng cảm 6giác được 91hạ nhân 75Lưu phủ dkia, mấy 2người nghị 52luận kia dcũng thế, 96rõ ràng 9là nhằm 4hết vào 85Trần Nguyên. cb © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần ceNguyên đã 3đắc tội 46với một 0nhân vật flớn nào 3đó?

Bên 6ckia tiếng a6nghị luận ccàng ngày 8càng vang.

Dần 7cdần, càng 1cngày càng c1có nhiều 4fánh mắt d4tụ tập 2trên người c8Trần Nguyên, 69trong ánh 1mắt có a8trào phúng, 04cũng có dthương hại.

Dưới faánh mắt 3dcủa mọi angười, degương mặt 0bđoan chính 4ccủa Trần aNguyên càng bcngày càng 1ađỏ.

Rốt 47cục, hắn 9không chịu 7nổi, vung 3tay áo dài, 8xoay người 8đi ra bên 83ngoài.

Hắn 97vừa đi, c0Trần Vi 06cũng thất ebthần, một ehồi lâu, 7nàng ta phản 6ứng lại, 7avội vàng 96buông tay fTrần Dung dra, cũng 9chạy ra 4ngoài.

Lần anày, trong 7chủ nhân 09Trần phủ 9bchỉ còn 6lại một dnữ lang fnhư Trần 7fDung.

Trần 6Dung cũng 75nghiêng đầu afngẫm nghĩ, 3fcuối cùng c1vẫn quyết dđịnh đi 4theo.

Khi 0bnàng chạy 87đến quảng a9trường, 1exe ngựa b0của Trần 9Nguyên đã 18rời đi, 9xe ngựa 12của Trần eVi cũng đang 3dchạy ra 6Lưu phủ.

Trần edDung lên a5xe ngựa, f6lười biếng e8nói: “Đi 8đi.”

Thượng 21tẩu ngồi 6ở vị trí 4xa phu, lặng 9blẽ hỏi: 3“Nữ lang, 7ađã xảy b4ra chuyện 4gì thế? 5Sao lang chủ 68lại có 6dvẻ mặt 3uất nghẹn 8giống như e6thẹn quá cthành giận bvậy?”

Trần e8Dung cúi ađầu, nàng cnghịch ngón 6tay của 6cmình, lạnh 1lùng cười cnói: “Cũng 22không biết 54hắn đắc 96tội với e3người nào, fbị ám toán.”

Nàng banói tới 78đây, nhẹ 16nhàng cười, b5trong mắt dlấp lánh catia cười: 6“Cũng không 29biết người 3đó là ai, 5nếu ta gặp ddđược, cdthế nào 8fcũng phải câm thầm d3cảm tạ bchắn một 5phen.”

Thượng 69tẩu ha hả acười, cũng dkhông để 12ý tới, cđánh xe 5chạy ra cngoài đại 9môn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21799
Được thanks: 15723 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương b87: Đi cùng

Ba 35người Trần 5Dung vừa 9bmới rời e1đi, mấy 7bchiếc xe fngựa đã c1chạy đến, 83lúc này 2ctiếng nghị 60luận mới 2cngừng lại.

Trong 72đại điện, 2arên quảng 1rường, ciếng ồn 4cào đều 13m bặt, mọi 13gười đồng 88hời quay 15đầu lại, 2ung kính 1hìn về 5hía mấy 5hiếc xe fgựa kia.

Lúc 90ày, xe ngựa d8đi đằng 17rước dừng 2ại, rèm 28e được d4én lên, 6rong sự ebhú mục 8ủa mọi f5gười, Vương adoằng tuấn 9ật thoát 86ục thi thi bhiên nhiên 4ước xuống.

Chàng 0ừa xuất diện, trong 0đám người 4ộc phát f6a tiếng eoan hô nho 30hỏ, trong 6iếng hoan bô này, tuyệt 29đại đa aố là thiếu e7am thiếu 44ữ.

Đối 1mặt với 4hoan hô của 0dmọi người, 3Vương Hoằng 9fchỉ mỉm 7cười, chàng c9quay đầu e8nhìn về 32phía sau.

Trong f1xe ngựa bphía sau 0chàng cũng 9có một dngười trung 30niên đi 55xuống.

Người 08trung niên 3này có gương 0cmặt thanh ebtú, chòm f8râu ngắn, 0hai mắt 4hắn đặc 4abiệt sáng 0ngời.

Nhìn 9fthấy người 3trung niên fnày xuống eaxe ngựa, dtrong đại ffđiện, một 6bsĩ phu cười 6vui ra nghênh 6đón, từ 74rất xa, 14sĩ phu đã c6cất cao 39giọng nói: 3“Lang Gia 8Vương Nghi 4giá lâm, e8ở Lưu phủ f2thật sự 4là ngay cả c8vách tường 8cũng phát 7sáng.”

Vương acNghi nghe b6vậy, quay 3dđầu nhìn cbsĩ phu kia, cfkinh ngạc 41hỏi: “Có 3Thất lang 4ở đây d8còn chưa 07đủ để 8vách tường b5nhà ngươi bdsáng lên d6sao?”

Lời 5anày vừa 97thốt ra, 43sĩ phu kia ekhông khỏi asửng sốt, ddđảo mắt alại cười aevài tiếng, 9thầm nghĩ: eĐã sớm a0nghe nói 1qua, thân 40thúc thúc 88của Vương 7Thất lang d0Vương Nghi bcó tiếng fdlà độc 79miệng, nói anăng đều 7arất khó 1ứng đối, abhiện tại 7axem ra, thật 3đúng là dbkhông sai.

Trong 6lúc sĩ phu 0suy nghĩ, bVương Nghi dkia cũng 1bkhông cần 4chắn tiếp 00đón, vung a9tay áo dài, acđi nhanh 0cvào trong b8điện.

Chỉ achốc lát, fVương Nghi 0fđã đứng 47ở cửa 0eđại điện.

Hắn 0liếc nhìn ebên trong, 5đột nhiên 1hỏi bằng 9giọng kinh d8ngạc: “Tiểu 9enhân họ 1Trần kia 7đâu?”

Nghe dthấy hắn cahỏi, vài 1người hai emặt nhìn 7nhau.

Vương b9Hoằng cong b9khóe miệng, 40khẽ cười 93nói: “Trần 1fNguyên ư? daCó vẻ như arời đi 7trước rồi.”

Vương 8Nghi nhíu amày, nói 3với vẻ 91mất hứng: 58“Làm sao c3hắn ta có 1athể rời 17đi trước 50được chứ? 9Hôm qua, 7tên kia còn 72nhờ người 23tìm tới 65ta nói muốn fđem một 12nữ nhi tặng 8cho ta. Lúc 8aấy ta nghĩ 6arằng Thất 33lang con tìm 99được đường 9sống trong 11chỗ chết 4cũng cần 90một nữ bnhân để dhầu hạ, 5nghe nói 9nữ nhân 25kia của chắn ta rất b2tao mị, 35vì vậy 4đã đáp 8ứng. Thật 7ekhông ngờ, 6dtiểu nhân c8này lại 1cthất tín.”

Lúc 3hắn nói 0xong, Vương dHoằng nở 7nụ cười, 78miệng chàng 4bất giác 6bcong lên, 1bchậm rãi 2enói: “Việc 18này để 8enói sau đi.”

Vương 82Nghi cũng a0không nhận 8cra lời lẽ 43khác thường bcủa chàng, 6gật đầu, aanói: “Nghe b7quản sự ffnói, ngay f5cả nữ 4nhi tiểu 7nhân kia c3cũng đem d8tặng, lời 69lẽ thì b7chúc chúng 1ta khỏe 82mạnh, còn 3fmuốn an 42bài cho hắn 8ta một chức 0vị lục b9sính. Người 7như thế 0đúng là 7không đáng a9nhắc tới.”

Vương cHoằng nhíu 3mày, không 68hề hé răng.

Lúc ffnày Trần 3Nguyên nào ebiết đâu 5frằng người 2cầm quyền 4đứng đầu 15Lang Gia Vương 8thị Vương aNghi trực 0tiếp bắt 0fgọi hắn 7là tiểu 6nhân, còn c1nói hắn 5không đáng 3fđể nhắc btới?

Hắn engồi trong 0xe ngựa, f1mặt mày btím tái, b7thở hổn 7hển. Nhưng dxe ngựa 72vừa tới 0bên ngoài 3Trần phủ, dhắn lại 64cảm thấy chối hận.

Hắn 7vươn tay 07vén rèm f3xe lên, nửa 6engày không 02có động 9tĩnh.

Đến f6khi Trần b5Vi giật 3mình cũng d0về nhìn 9lại về 0dphía sau.

Chỉ c5chốc lát, 0nàng ta thấy axe ngựa 7Trần Dung 7cũng chạy 5bvào trong f7phủ, lập c4tức kêu 6flên: “Phụ edthân.”

Trần 2Nguyên không 3kiên nhẫn 3fquát: “Ta 4không sao! b4Con đi về etrước đi.”

Trần e4Vi thấy 8tâm tình 0của hắn a5không tốt, 6vội vàng 4nhỏ giọng eđáp: “Vâng.”

Trần c7Dung nhìn e6xe ngựa ffTrần Vi 2đi xa, mà 3xe ngựa efTrần Nguyên 0vẫn không 1nhúc nhích 7thì không 6bkhỏi có 5chút buồn 0bực.

Khi 99tới gần, 9Trần Nguyên b2từ trong exe ngựa c9vươn đầu 0ra đánh 79giá nàng.

Lúc 8enày đúng 75là ban đêm, 13trên trời 92một vòng btrăng mờ, 7cánh sáng 88thực ảm 2đạm, ánh 5mắt hắn 56quỷ dị 3cnhìn chằm 8chằm Trần 61Dung lòe blèo sáng, 3làm cho nàng 54cảm thấy f0lạnh lẽo 2rùng mình.

Trần dDung cúi 4đầu xuống, 45cẩn thận fcất giọng 3gọi: “Bá dphụ.”

Trong aánh mắt 3nghi vấn 4của Trần 26Dung, Trần dNguyên trầm 0ngâm một 1bhồi, chỉ bvung tay nói: 2“Không 4fsao, con về 0phủ trước a4đi.”

“Vâng.”

Xe 8ngựa của 34Trần Dung ecũng vội 9vã chạy 9vào trong bphủ.

Trong bánh trăng f6hôn ám, e4Trần Nguyên 8nhìn xe ngựa 40Trần Dung 9fđi xa nhíu 1amày. Khi 2dhắn mở fto mắt nhìn dxe ngựa cccủa Trần 0Dung, biểu dtình của d2hắn có 38phần ảo 4não: Đại 1ca Trần efCông Nhương 0đã nói 2dtrúng rồi, fhiện tại aacuộc sống 03ở thành fcNam Dương 5càng lúc dcàng không bcđáng tin 8cậy. Muốn fnối tiếp acuộc đời dphú quý 8athì cần 12phải sống 0sót khỏe bdmạnh. Tốn 39thời gian fhai ngày, bthật vất 0vả mới 12xin gặp eađược Lang 2Gia Vương dNghi kia, 8bản thân 1lại không 0nắm chắc 16cơ hội. e © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ 6thừa cho anữ lang bnày không 5biết trời acao đất arộng, nếu 9lúc trước 58nàng chưa 5từng nói 0ra trước 5mặt mọi 30người, 93nàng đàn 0Phượng 1cầu hoàng dbđó là vì amuốn gả 30cho Vương 6Thất lang d1thì mình f5có thể 3đưa nàng aetới làm 4dthiếp cho 2cVương Thất 2lang. Ai, echo tới ahiện tại, acó Vương 60Thất lang 2ở đây, 84mình cũng a8không dám a7xử trí c6nàng.

Lúc 4này, Vương abNghi vì nghênh 3đón Vương 4aHoằng mà a0suất lĩnh dđại đội batư quân, exông qua 73người Hồ e4vây quanh 55vào thành aNam Dương. 18 © DiendanLeQuyDon.comTin tức dnày đối 27với sĩ 83tộc thành 7Nam Dương 55mà nói đúng 6là rất dtốt.

Trần 09Nguyên là 7người có 2da mặt dày, 1tuy rằng 46hắn giận 26dữ trở bvề Trần bphủ, nhưng 4lúc này 6dlửa giận 0cũng đã 16tiêu tan. 33 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn 5mà nói, 16tuy rằng 49bị nhục c0nhã ở Lưu 6ephủ là b0một chuyện ckhó có thể achịu được, anhưng so dcsánh với 0tính mạng 2bthân gia 3cũng không 1tính là e4gì. Việc 3cấp bách 42hiện giờ d8vẫn nên 40nghĩ biện cpháp xin 6gia nhập d0vào Lang 2Gia Vương 8thị, chạy 62theo tư quân 76của bọn 67họ thoát 6thân vẫn 1tốt hơn. 0c © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 6Trần Nguyên 2suy nghĩ, 1xe ngựa 8dcủa hắn 74đã chạy 7avào trong a3sân.

Vừa 48mới xuống f6xe ngựa, 33Trần Nguyên 37nghĩ tới 1vừa rồi dkhi nghe thấy 19những lời e3kia, nên 3lại xoay acngười bước 50lên xe ngựa, fquát: “Đi 1đến sân 8aviện của 1Trần Công 7Nhương.”

“Vâng.”

Một 3angày đảo 6mắt trôi 0cqua.

Vừa 6qua giữa 27trưa, Trần ffDung đã 8nghe thấy aatrong sân fcủa Trần d3Vi truyền 4đến tiếng ecười vui, a8cùng tiếng 7nói chuyện e1ríu rít.

Tiếng 26cười đùa atheo gió e3lọt vào 18tai, Trần 9aDung không 80để ý, 41xoay người 00trở về.

Đúng 3lúc này, 2tiếng bước 6chân nhỏ 09vụn truyền 4ađến, đảo emắt, Trần 1Vi ở ngoài 0cửa viện 1cười vui 2gọi: “A 5Dung, A Dung.”

Nghe atiếng kêu bfvui vẻ như fchim nhỏ ecủa nàng, 5eTrần Dung 39âm thầm 71kinh ngạc, fnàng mở 7miệng đáp: 68“Ở đây.”

Trần daVi đi vào 8ctrong sân 7viện của f0nàng.

Nàng adta nhìn Trần aDung, ánh 9mắt sáng 7cngời vô 88cùng, giọng 6điệu vừa enhẹ vừa 2mau, như 1chim non líu 0lo: “A Dung 9A Dung, vừa 1rồi đại d0bá phụ 5đến, người 1nói rằng ftối hôm 6nay muốn 0dẫn hai dngười chúng 9ta tới tham 93gia dạ yến ccủa Vương 3bthị.”

Lời 9nàng ta vừa 69thốt ra 45thì nhìn 3bthấy Trần 1Dung nghiêng bđầu nhìn 2dmình với 68vẻ nghiên 4cứu tìm 9tòi. Nàng c9ta mím miệng, 0dậm chân 1ảo não 1nói: “Vì b6sao nhìn 0người ta 3anhư thế?”

“Không 4nói với 44muội nữa!”

Trần aVi bỏ lại 8một câu 3rồi xoay 7người chạy 5ra ngoài.

Chỉ 6echốc lát, bdtiếng ca 5vui vẻ từ btrong sân cTrần Vi flại truyền 6ra.

Trần 51Dung nghe 4tiếng ca 8này mà ý 5niệm lướt 01qua trong 3ađầu: Có 0thể làm echo Trần 21Vi vui như b3thế, chỉ 44có một 2dngười, echỉ có 1một chuyện. f5 © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối 11hôm nay Trần dCông Nhương 60mang chúng 8eta tới yến 9hội của 4Vương gia, 2hội ngộ evới Nhiễm 1Mẫn, cũng 7sẽ chính 7thức nhắc abtới việc cđón dâu 24với y?

Trần f1Dung càng fnghĩ càng dccảm thấy 78việc này 25rất có 8khả năng.

Bình 07ẩu đi ra 1sân, liếc c7mắt một ecái thì f5nhìn thấy 4eTrần Dung dfngơ ngác 6đứng đó, 5trầm mặc, a4cũng không fbiết nghĩ fcái gì, 6nên gọi: 3“Nữ lang, 8nữ lang?”

Trần 6fDung quay 9dđầu lại.

Bình fẩu thân 4thiết nhìn 6nàng, nhẹ 3giọng nói: fd“Sắc mặt fcủa nữ 2lang không 3btốt, mệt b8mỏi sao?”

Trần aDung lắc 0đầu, bước e0vào tẩm 1phòng, đóng e3cửa thật e2mạnh, nửa 8ngày không dđi ra.

Đảo 97mắt, đã ađến chạng 1vạng.

Lúc enày, Trần 5Công Nhương b2cũng phái 8người tới 94thông tri 7nàng tối 9hôm nay tham d9gia dạ yến 18của Vương 3thị, còn 2muốn nàng 5chuẩn bị 1một chút.

1thế, dưới 1sự hầu ehạ của 34nhóm tỳ eenữ, nàng e0tắm rửa 02thay quần dáo. Giờ ephút này, cnàng ngồi 88ở trước 9gương đồng, 2ctùy ý để dbhai tỳ nữ e9điểm trang.

Một 1dtỳ nữ 6fvừa sửa 59lông mày ccho nàng e7vừa cười 4nói: “Da bthịt của bnữ lang ftrong trắng 40lộ hồng, 5aquá mức 0akhỏe mạnh, 4vẫn nên c7tái nhợt fbmột chút 6sẽ tốt d5hơn. Phấn anày có thể ache bớt dsắc hồng 93đi.”

Một ftỳ nữ d5khác cũng d8nhẹ nhàng 76nói đúng.

Tỳ 11nữ kia còn 1nói thêm: 9“Môi nữ elang đầy 57đặn cong 86cong, làm e7cho nam nhân 1nhìn sẽ e2có ý nghĩ ckỳ quái, 14nên phủ e6thêm phấn 74cho khéo 1để che 4giấu một 15chút.”

“Đúng.”

Nàng eta lại đánh 8giá dáng dngười Trần aDung, cười 6anói: “Nữ 63lang ngực 93nhũ đầy eđặn, thắt e9lưng lại drất nhỏ, b9mông lại equá mức 4tròn đầy, 1cnhớ rõ enên buộc 16chặt phần angực, thắt 3alưng cũng 52phải quấn bethêm hai ftầng vải. 9 © DiendanLeQuyDon.comCứ như ecvậy, mông 0sẽ không fbị cong 4quá.” Nói 4tới đây, 26nàng ta liếc 24mắt nhìn 0Trần Dung 6một cái, 2ctrong ánh 78mắt có 62sự khinh 65miệt, nhưng 5vẫn cười f5nói: “Nữ 9lang đừng 6trách, tiểu 7cô trong 05thị tộc 7achúng ta ecoi vẻ thanh 6dnhã là đẹp, a0nữ lang 14cũng không 50phải là bvũ nữ, ediện mạo c7xinh đẹp bthế này bvốn không etốt.”

Trần 9Dung cũng 2không thèm 9liếc mắt 6một cái.

Nàng emím môi, a0dưới ống d7tay áo dài, e5hai tay bấu 2chặt lẫn 2nhau.

Hai 1tỳ nữ 63này là Nguyễn 1thị phái 3ftới giúp fđỡ nàng, akhi các nàng e0đến đã 5nói, yến c0hội đêm dnay vô cùng 2quan trọng, f2Trần Công 9Nhương cũng 13rất coi 72trọng, nhiệm 2vụ của b7các nàng 9clà phải 2trang điểm 0acho nàng 9khéo léo 2hoa lệ, a6không thua fgì các nữ 3lang khác eetrong thành.

Trần 1Công Nhương dccùng Nguyễn 9thị thận 31trọng như 7thế, thật 7akhiến cho d3trong lòng eTrần Dung 52bất an, dnàng ngồi 4ở trên ftháp, tùy 6dý để các cnàng trang 92điểm một bcanh giờ, 3vài lần 4đều muốn 3phá cửa clao ra, nhưng echỉ có 6cthể tưởng 3ctượng chứ 89không thể 28thực hiện.

Kiếp aftrước, cnàng làm d1chuyện gì bcũng đều 5thực hiện cdtheo cảm 76tính, nhưng 5cuối cùng 5clại không 82đạt được dgì cả.

Khi 71phát hiện 5mình được esống lại, a5nàng đã 9từng thề, 6nhất định cphải đổi csang một e4phương thức cakhác, nhất ddđịnh phải 3sống cho 09thật tốt.

Nhưng emột khắc 0anày, trong 60lúc hai tỳ 1dnữ đùa anghịch, elòng của enàng lúc 16nào cũng ecó dấu 3chiệu sụp 71lở.

Nàng 0một lần alại một 97lần bấu achặt hai 9tay, nàng 0chỉ có 2thể mượn 86động tác cnày để 95dời đi 04sự chú 54ý của mình, dađể bản 10thân bình c5tĩnh trở 6lại.

Cũng 5dkhông biết f0qua bao lâu, 3fgiọng nói 91của tỳ 9nữ vang 45lên: “Được 5rồi, nữ 9lang có thể 11đứng lên 02rồi.”

Trần e2Dung vô ý athức lên e4tiếng, nhìn 26qua gương deđồng.

Vừa 1liếc mắt, cnàng suýt 91nữa nhảy 6dựng lên.

Trong 7agương, trên f5mặt nàng 54phủ một 61tầng phấn 4cthật dày, e3trắng bệch 6chói mắt. 70 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 58hồng hồng 1kia lại 41bị phủ cthêm son 2phấn trở eanên nhỏ 95mà mỏng, 2về phần c7lông mày 4và tóc mai 1thì bị c0tu bổ tỉ f1mỉ quá 8dmức. Ở 9trên huyệt 93thái dương cfcủa nàng 3còn dán 37hai cánh 2hoa vàng 1bnhỏ xinh.

Đây 06đâu phải 0là nàng? 3eChỉ sợ 2Vương Thất 7lang và Tôn 7bDiễn nhìn 0ethấy cũng a6không nhận 2ra.

Trần 2Dung mơ hồ 5fnghĩ ngợi: dNữ lang 3cbình thường 5trong thành 0đều trang f2điểm thành a1bộ dạng eethế này, fthật đúng dlà không 7dhợp với 6mắt nhìn 1của mình. bd © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 18nàng lại 26chịu đựng e7xúc động f9muốn chạy 0đi rửa d6mặt sạch a1sẽ, nhìn 59mình trong dgương, nàng 38nhịn không f6được hỏi: 2“Đây là 4cách trang 6eđiểm lưu 6hành trong dthành sao?” fdTrong giọng acnói lộ 3vẻ không d1dám tin.

Hai ftì nữ thấy c3bộ dạng 3nàng ngạc c9nhiên thì ekhẽ nhíu 2cmày, lắc 4fđầu, trong fđó một 56tỳ nữ 7trả lời: 69“Diện 1bmạo của 26nữ lang 42không tốt, d8phủ phấn 0evào vẫn afthấy tục 3tằng.”

Một 9tỳ nữ akhác cười 8dnói: “Vẫn 2chấp nhận 12được. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, c2đi thôi, 1đi thôi.”






Chương 188: Vương 7Hoằng thưởng 11nàng một 37chậu nước 8trong

Khi a5Trần Dung fngồi trên 5bxe ngựa, ccsắc trời 2đã tối 25muộn, xe 5ngựa của e9Trần Công 4Nhương đã 5rời đi.

Thượng 8etẩu đánh 1xe đi theo 6dphía sau 6cxe ngựa bcủa Trần 6Vi, chậm erãi ra khỏi 8Trần phủ.

Buổi btối hôm 3dnay trăng 5esáng ngời, ethanh phong 7như nước. 50 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung cvén rèm b7xe, nhìn 7engười đi 1qua đi lại ftrên ngã betư đường, 91trong số 67đó, không cít người aquần áo 7etả tơi, a6lần này dkhi Tôn Diễn 96phá vây 61thành Mạc 6Dương, cậu 2hành động cquá mức 3đột nhiên, 29có rất 1fnhiều kẻ 9bsĩ ngay cả f0hành lý 9đều không 34mang theo, 1achỉ vội 9vàng chạy 53theo phía 4sau.

Đi 6đến thành 7Nam Dương, dnếu ở e9trong thành 4có gia tộc 67còn có thể 2acó ba bữa 18ấm no, nếu 4không có, aetất nhiên 80cuộc sống bsẽ trở 8bnên túng 5quẫn.

Tại 9bthế đạo e3này, thân e2phận như 25Trần Dung 9bcó thể ccđược gia b0tộc bảo 3chộ quả 53thật rất dfít.

Xe b2ngựa chạy 58tới Vương btrạch.

Gần 3đến đại 48môn của dbVương trạch, 0dưới mái f7hiên, trên f4nhánh cây, 0hai bên ngã dtư đường, 68nơi nơi dđều treo eđầy đèn 2lồng.

Cửa aechính mở arộng, ngựa f3xe như nước. 88 © DiendanLeQuyDon.comMột đám 0nữ lang ftrang phục 0hoa sức, a0từng chiếc 3xe ngựa ahoa mỹ lăn 2bánh trong eban đêm 86yên tĩnh, 00giống như 5hoa thêu 23trên gấm.

Xe 7ngựa ngừng 4clại trên 0quảng trường.

Trần 7Vi được 21tỳ nữ 3dđỡ xuống, 0bước về 5phía có 1etiếng sanh 54nhạc, bước 22chân nàng ecta hơi vội d9vã hấp 3tấp, hai emắt sáng engời dị 6fthường.

Khi adTrần Dung 5bđi đến 9bên cạnh 2enàng ta, aTrần Vi 7cũng không dchú ý, nàng b3ta chỉ trơ 3mắt nhìn etrong điện, f9môi mím 51chặt, đôi aftay được 07tỳ nữ a0nâng đỡ 8vì khẩn fftrương mà fcó chút 5dcứng đờ.

Trần d7Dung nhìn 3nàng ta, ddchậm rãi 9thu hồi dánh mắt.

Lúc 9này, Trần 2cCông Nhương 1được mấy 9sĩ phu vây 9cquanh bước 6nhanh vào 1trong điện.

Trần ecDung cũng cfbước nhanh 9hơn theo 50sát phía fcsau, đi vào 5bên trong.

Vừa 1vào đại 40điện, mọi 7người, cbao gồm fcả Trần cDung, đều ckhông tự 7chủ được 2nhìn về 26phía chủ 88tháp. Nhìn bvề phương ahướng đó, elần đầu a8tiên Trần 6Dung hiểu e6được hàm 2nghĩa vẻ 82vang cho kẻ 3hèn này. 8 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng e5đèn đuốc 8cũng chỉ 1là đèn 7đuốc, rõ aràng khắp 2dnơi đều 9là kẻ sĩ 9fphong lưu 5by phục chỉnh 3tề, nhưng fở chỗ 3đó lại ađặc biệt 3sáng ngời, asáng ngời cđến bỏng 9mắt, sáng 2ngời đến 2mức khiến 7tất cả c4mọi người acũng không 7khỏi tự achủ nhìn d2lại…… 37Ở chỗ 87đó, có 4Vương Hoằng.

Trần dDung thu hồi f2ánh mắt, 13đi theo phía 67sau Trần 99Công Nhương, 3có mấy 98tháp sắp 49xếp ở acvị trí athứ ba bên 93trái, nàng 4dchọn một 2egóc tối e5rồi ngồi 0xuống.

Sau 3khi ngồi a3xuống, ánh 57mắt của 8bnàng lại 5dchuyển về bphía Vương 28Hoằng.

Nam fnhân này 7ccho dù là 67lúc nào 6enhìn thấy 5achàng thì c2chàng vẫn ffluôn thanh a5phong lãng 3nguyệt như e1thế, tựa 4bhồ mọi aphiền não, 1dồn ào náo 63động trên fcthế gian 0đều không 1dliên quan 4đến chàng.

Trần 8Dung nhìn fngắm, ánh amắt có c1chút thất fthần.

Đúng dlúc này, dVương Hoằng 9thản nhiên 8cười, nhấp c7một ngụm 8erượu, ánh efmắt liếc 9về phía b1Trần Công c9Nhương, a8cũng liếc 9về phía 6nàng.

Khi 8ánh mắt 5chàng chuyển 9ctới trên e4thân Trần 1Dung thì 3rõ ràng 6giật mình, 9từ từ, 9chàng vung 54tay phải 1lên.

Một engười bước 0nhanh đến 7bgần, cung 1kính hỏi: 08“Lang quân bcó gì phân f7phó?”

“Mang cmột chậu d4nước trong 9fđến.”

“Vâng.”

Chỉ 06chốc lát, cangười kia 4bưng chậu enước vào, eđi đến afphía sau 89Vương Hoằng.

Nhìn 00người đó, b0Vương Ngũ 2elang tò mò 7cười nói: e9“Thất d1lang muốn belàm gì vậy?”

Vương 0Hoằng chỉ 6acười.

Chàng 37chậm rãi bchỉ về ephía Trần 8eDung, thản canhiên nói: 4“Đưa cho 4nữ lang e3kia.”

Hạ b4nhân đáp: 3“Vâng.”

Hắn 62ta bưng chậu anước đi 8bvề phía 9Trần Dung.

Phải 75biết rằng, 1Vương Hoằng 8cvốn là 3trọng điểm 13chú ý của fkẻ sĩ, a3tuy rằng 98chàng không bcnói to, động 73tác cũng d0tầm thường, 8nhưng mọi 96người đều anhìn về 40phía chàng, 3ccũng nhìn 1người đang 73bưng chậu a1nước kia.

Trước dmắt bao a5người, ehạ nhân 8bbưng chậu enước bước bđến trước 1mặt Trần 7Dung. Hắn 5ta đặt 9chậu nước bxuống bên 0bcạnh nàng, 8nói với 8giọng ôn 62hòa có lễ: c8“Nữ lang, 73đây là 8lang quân 7cnhà ta thưởng!”

Một 76lời thốt bra, mọi 8eánh mắt eđều nhìn 4về phía 3Trần Dung.

Ngay aelập tức, atrên gương 53mặt đầy 2phấn trắng 5dcủa nàng 0trở nên 38đỏ hồng. 01 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 3phấn trên bmặt nàng acquá dày, 0sắc đỏ bcũng không 6fhề lộ cra, chỉ 4dcó từ vệt fđỏ lan 1từ cổ 14nàng kéo 45dài tới 1trước vạt 90áo che ngực.

Nàng cmím môi, amột hồi 9alâu mới 22thấp giọng 77trả lời: c9“Đa tạ elang quân cnhà ngươi.” 29Nếu lắng 0nghe cẩn cdthận, dường fnhư câu 80nói này abật ra từ agiữa hai 7kẽ răng.

Mọi 85người đang 67nhìn nàng a9chằm chằm.

Lúc 4này, tất 5cả mọi 4fngười hiểu cđược ý 7tứ của 40Vương Hoằng.

Đương fcnhiên Trần f1Dung cũng ahiểu được 90ý tứ của cchàng.

Nàng bfchỉ do dự 57một chút erồi đặt 01đôi tay eanhỏ bé cvào trong 27chậu nước: 3Xem tình 0hình này, enếu nàng 2không làm 2theo ý của 4Vương Hoằng, adchỉ sợ beđoàn người fvẫn sẽ 2nhìn nàng 2như thế.

Sau 9khi tay đặt 50vào trong 6chậu nước, 7Trần Dung c9hứng nước 54trong, táp clên mặt d6mình.

Trong 4đại điện, aeở trước d1mắt bao engười, 55khi nàng 4dbất đắc 47dĩ rửa 83mặt, Trần 37Công Nhương 2fnhíu mày, 8hắn hỏi 7dhạ nhân 9bên cạnh: 1a“Ai hóa 71trang cho 47nàng như fvậy?” dGiọng nói 64vẫn ôn 13hoà hiền fhậu, nhưng daý bất mãn 97không cần 6phải bàn 53tới.

Hạ 6nhân kia b0thấp giọng 7trả lời: ba“Là thê 3ftử của 9Trần Nguyên.”

Trần b5Công Nhương bhừ nhẹ 0cmột tiếng.

Khi d0Trần Dung 5rửa mặt, a6một bên fTrần Vi 4fcòn có mười 2mấy nữ 6lang ngồi 4fở các góc bfđều có 22chút đứng 9fngồi không 3yên.

Các 2nàng thỉnh 23thoảng vươn 6tay xoa xoa 6mặt mình, c9do dự thật 64lâu, sau 75đó từng 44người lặng 9lẽ rời deđi.

Sự abiến hóa ccủa chúng fcnữ đều a6lọt vào 0mắt của 4dVương Ngũ 2lang, hắn 6nhìn quanh dkhắp nơi, ebthì thào 7nói: “Chỉ 8dlà một 7chậu nước, 6toàn bộ 48thành Kiến 2bKhang đều 3sẽ bị eảnh hưởng!” 8Trong giọng 3nói của bahắn, hoặc 5dnhiều hoặc dít có hàm 2chứa ghen 1tuông.

Lúc 8này khi Vương 6Ngũ lang dfnhìn về 7phía Trần 78Dung, ánh 28mắt vẫn arất phức 45tạp, nhưng 5mà không 7fcòn lửa c1nóng như etrước kia 42nữa.

Chỉ 4cchốc lát, 28Trần Dung 01đã rửa c8sạch mặt bkhông còn 72chút phấn 15son.

Hạ 9nhân bưng 55chậu nước 0cđi.

Ánh amắt mọi 1người vẫn 6bkhóa chặt 7trên mặt, 96trên người 9nàng, trong ađiện vang 93lên tiếng dnói nhỏ, dcđều là 3một ít d1sự tích dvề nàng.

Trong 4bđủ loại 7ánh mắt, 1bTrần Dung 12vẫn cúi 7đầu, lúc d8này, một 08hạ nhân d0khác của c9Vương gia 22đưa tới 22khăn mặt bsạch sẽ 22tẩm hương, aTrần Dung 29tiếp nhận, 20lau sạch 9giọt nước 59trên mặt 12đi. Tiếp 5atheo, một 9tỳ nữ 4khác cầm b8gương đồng f5đến đặt ftrước mặt anàng, rồi 4ađi ra phía bsau Trần 42Dung, ngay 1tại trong 9đại điện fchải lại ddtóc giúp fnàng đến cckhi mái tóc 6bnàng chỉnh e7tề, có 4blọn suôn 3mượt rủ cctrên bả d0vai, chúng 02người hầu cmới thối d3lui.

Lúc 6này, tổng 2cộng chỉ 6dtốn hai 5khắc – 0ftrước yến d1hội, chỉ 3vì trang 6điểm cho d4nàng mà dtrì hoãn bhai khắc!

Nhóm 1người hầu 88vừa lui 71xuống, tiếng 70sanh nhạc c8vang lên, dmột đám 2tỳ nữ 23bưng rượu 1thịt, bắt bđầu thướt etha đi vào.

1ánh mắt 5của mọi angười rốt 7cục cũng 3edời khỏi b8Trần Dung.

Đến 8clúc này, 43Trần Dung 6mới hít cmột hơi 1thật sâu, 88nàng mở 5to mắt, 36oán hận 1nhìn nam 57nhân đang ddcười nói 8vui vẻ trên b3chủ tháp 92kia, trong 54lòng vừa c8ủy khuất 8vừa tức 31giận, lại dlà ngượng 2ngùng.

Rượu dthịt dâng blên chưa c2được bao eclâu, chúng anữ lang 1fcũng đã ftrở lại, b7các nàng 3hiện tại 19cũng giống 51như Trần 7Dung, phấn 91trên mặt 71được rửa 4dsạch, tóc 5cũng chải 01lại, khẽ 2xõa trên cbả vai.

Trần 9bVi cũng vậy.

Nàng 71ta vươn 6tay che mặt e9lại, nhìn d3da thịt dTrần Dung 4trong trắng 8alộ hồng 9sau khi rửa 7mặt càng fthêm trơn dcbóng, thì a3hỏi với f0giọng hơi 14đố kỵ: 46“A Dung, 0mặt của 4ta có xấu 9lắm không?”

Trần feDung nhìn b9về phía e5nàng ta, 5trong ánh 2mắt chờ 85mong của d0nàng ta, 1nàng lắc dfđầu, nhẹ 1cgiọng trả 2lời: “Không 53có, thật 7asự thanh 1amĩ.” Trần b6Vi mừng 1rỡ, vội dvàng ngẩng 2ađầu lên, 4btràn ngập adtự tin đánh a8giá nhóm cnữ lang 23bốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21799
Được thanks: 15723 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 589: Nhắc bblại hôn 7sự

Lúc adnày, nhóm 9tỳ nữ 8Vương phủ 7bắt đầu fvội vàng 6cbê bình 1phong ra che dachắn cho a0các nữ 8clang.

Bình bhong vừa 66ựng lên 6eốn phía, d9rần Dung ahở dài fchẹ nhõm, 4ừa rồi 2ánh mắt eủa mọi bgười sáng 8cuắc làm 2aại nàng a3hông được 1ự nhiên.

Nàng a2úi đầu, cầm lấy ay rượu, 0hấp một 4gụm nho 2hỏ, vừa f4ống vừa 3gắm nhìn 5óng người 4ơ hồ của 87ương Hoằng 1hía sau bình f0hong.

Đúng cbúc này, 6ở cửa 6điện trở 0fên ồn ào, 0húng kẻ 06ĩ đều 5ađứng lên, 5gay cả Vương 67oằng cũng bậy, tươi d7ười đi ca ngênh đón.

Trần ebung ngẩn 4ca, bên cạnh f3Trần Vi 1cvui mừng 2fkêu lên: 6“A, chàng 6đã đến.” dBởi vì fkhẩn trương, 9giọng nói 2của nàng 65ta hơi run brẩy.

Nhiễm 7Mẫn đến arồi ư?

Trần 9dDung quay c7đầu nhìn 3blại.

Xuyên 1qua bình a9phong, nàng a0chỉ có 71thể nhìn 9thấy bóng c3người mơ 7hồ bước fnhanh mà e0đến kia, 7trong ánh 5đuốc phiêu 05diêu, dáng cngười y 5cao lớn 6anhư một bngọn núi.

Cùng 0Vương Hoằng 7làm bạn, 5Nhiễm Mẫn 0vừa trầm 3giọng nói 1chuyện vừa 07đi nhanh cvề phía dtrước.

Chỉ 0echốc lát, d8y đã ngồi dxuống mấy etháp ở 9dphía trước 55Trần Dung.

efNhiễm Mẫn 7đã ngồi 43xuống, chúng 9sĩ tộc fevẫn còn 1vây quanh 91y, trong tiếng 9cồn ào náo 0dđộng, Trần 47Công Nhương 48cung kính 4đứng lên, 5hắn hướng ctới Nhiễm cMẫn vái achào thật 6sâu, cất fcao giọng 1enói: “Nam 5dDương an dnguy, may 8mà có tướng e6quân. Tướng 7quân có 1thể tiến 3đến, mọi 5người trong c8Nam Dương 9thật sự 1alà vui mừng.”

Trần 9Công Nhương dđức cao ccvọng trọng, 8hắn vừa 22mở miệng, 0bmọi người dđều yên 2tĩnh lại.

Dưới 87ánh mắt 7chăm chú 6của mọi 42người, 9Nhiễm Mẫn dcười cười, 5giọng nói 9của y có 7cchút mỏi 46mệt cùng ckhàn khàn: 10“Công cần 8gì nhiều b5lời?”

Trần 2Công Nhương 4ha ha cười 5nói: “Đúng, 4dđúng cần 7gì nhiều 92lời, cần 4gì nhiều 18lời? Tướng 0quân đã 32sớm sáng btỏ trong 8lòng.” fbHắn vung atay áo dài, 6ngồi ở f4lại tháp 0acủa mình.

Lúc 4anày, Trần 2Vi dựa vào b0gần Trần bDung, khẽ 15nói: “A a2Dung, tim 3của ta đập cthật nhanh.”

Trần 9Dung nhìn 52chằm chằm 6cnam nhân fcao lớn 6chiên ngang dkia, cười 2cười, chậm 5rãi nói: 1“Tỷ tỷ, bbối rối 7không có dích gì đâu.”

Trần f1Vi đáp nhẹ 4một tiếng, f5nàng ta thì a2thào nói: 1“Muội 1thì không a8hoảng hốt 6rồi. Lần dtrước khi 0chàng gặp b3ta, ta biểu c7hiện không 0tốt, cũng 1không biết 6echàng có 70thể không cbao giờ 8bthích ta b2nữa hay 3dkhông?”

Vấn 4đề này, 3Trần Dung f6không thể dtrả lời, 5nàng cũng ckhông muốn 5trả lời.

Nàng 8cchỉ nhìn 6ngó bên 6cạnh Nhiễm 1Mẫn, thấy 3trong số 67những người cđi theo y 8cũng không fcó bóng afdáng của 90Tôn Diễn, atrong lòng b5có chút fthất vọng.

Lúc fnày, quý 2tộc có 16thân phận a1đã tới ddđầy đủ. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 5nhạc, nhóm detỳ nữ 14mặc hoa c3phục đi 90vào, dọn 66rượu thịt 72trên tháp dcủa mọi 3bngười.

Khi cfmang rượu 6thịt lên 7tháp của 0dTrần Dung 3và Trần 0Vi, mấy 7bbình phòng bvây quanh fcác nàng 6ekhông thể e2không bị f9dời đi.

Trần b9Dung vừa 7mới ngẩng fbđầu thì 2cùng với 5Trần Vi a9đón nhận dánh mắt 0của Nhiễm bdMẫn. Trong 6đèn đuốc 50sáng trưng, 77ánh mắt 3y sắc bén 60như đao, afchỉ liếc fmắt một acái, Trần 82Vi theo bản 70năng co rụt 7lại, khuôn bmặt nhỏ dfnhắn xấu 0bhổ đến dfđỏ bừng. fb © DiendanLeQuyDon.comVề phần eTrần Dung, d4cũng bị 21y trừng 44mắt mà 5rùng mình.

Đảo 0mắt, bình 9ephong lại 5vây quanh, 2nam nhân 72cũng dời 61tầm mắt.

Chỉ 2thấy Vương 8Hoằng ngồi cftrên chủ etháp đột 1nhiên bưng brượu, bước bđến bên 7cạnh Nhiễm 2Mẫn, chàng 3không chút 4khách khí 4giơ tay lên, f0nói: “Dời 4tháp.”

“Vâng.”

Trong 7tiếng đồng aý, hai người 0achuyển tháp bcủa chàng bađặt đối f1diện với 8aNhiễm Mẫn.

Sau 8khi Vương 9Hoằng ngồi 8bxuống, chàng f1giơ lên f5ly rượu ecười nói: e“Lúc này eanếu không 2dnhờ có 1hai ngàn 9nhân mã 74của tướng 9quân, Vương 6Hoằng đã 6chết ở 4thành Mạc d4Dương rồi. 8b © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu 7bmạng suốt d3đời khó f4quên, mời duống cạn afchén này.”

Dứt 6flời, chàng 4ngửa mặt clên uống bmột hơi 3acạn sạch.

Nhiễm aMẫn ha hả bacười, y dcbưng lên ely rượu, 81cũng uống 05một hơi a2cạn sạch.

Sau 19đó, Nhiễm 1Mẫn nhìn 60Vương Hoằng 8chăm chú, bđột nhiên 0ahỏi: “Lại ekhông biết, dvì sao Mộ aDung Khác e8kia nhất d8định phải 48có được 5đầu của 0Thất lang?”

Giọng fcủa y không 3nhỏ, trong 4fkhoảng thời 95gian ngắn, 51vô số cái 8đầu xoay 66qua đây, eđại điện 25vốn huyên dnáo giờ 8đây cũng 2yên tĩnh 77lại. Mỗi 6người đều 4đang chăm 11chú lắng 02nghe đối eethoại của 1bọn họ.

Vương cHoằng cũng 4cười, chàng c7thản nhiên 6nói: “Lòng 9dạ của 30gã hẹp 99hòi, thua 5dnhưng không 1echấp nhận a0nổi mà 6thôi.”

Lời 60này vừa enói ra, tiếng 4nghị luận 67nổi lên ebốn phía.

Nhiễm fMẫn cũng 72kinh ngạc dhỏi: “Thua enhưng không 5chấp nhận banổi? Làm 8sao đệ 03có thể 7cùng gã 61giao tế 5qua mà biết?”

Vương a3Hoằng cười c7mà không c4đáp.

Thấy 5chàng không 56muốn trả 5lời, Nhiễm 62Mẫn lại bha hả cười, 09y rót cho 2amình và adVương Hoằng 9một ly rượu, cnói: “Đến 2đây, lại 1làm một 64chén.”

Bọn c0họ uống arượu, Vương 81Nghi trên a0chủ tháp 44thì nhíu 13mày, hắn 64khinh thường 5liếc mắt a7nhìn Nhiễm fMẫn, hỏi 9xung quanh: 8b“Sao Thất e4lang lại b6giao hảo 7với tên athất phu cnày?”

Bọn bngười hầu 0ngẩn ra, 7emột hồi blâu, kẻ 6sĩ trung f3niên vẫn 5bđi theo Vương 7bHoằng kia 0mới nhẹ 3giọng đáp: f“Thất 22lang là người 3aluôn thích dlàm theo 7aý mình, ccông cần 36gì quản 92nhiều?”

Những edlời này 7có chút dakhông khách 7dkhí, Vương 8fNghi liếc f7nhìn kẻ 72sĩ trung 0dniên kia 7một cái, 38thấy tuy 9rằng kẻ 12sĩ cúi đầu 6nhưng không a0hề sợ ehãi, hắn 9không khỏi f9hừ khẽ 37rồi nói: ab“Chỉ là 4một nô 7fbộc của 25người Hồ, 8Thất lang bgiao hảo 7cvới y đúng 79là làm nhục 96thân phận.” 0Nói thì efnói như 2thế nhưng dfgiọng của 9hắn vẫn 41thấp xuống, 55từ đầu 7đến cuối eeđều không 44để Nhiễm 3cMẫn nghe 21thấy.

Lúc acnày, nhóm 37sĩ tộc 24ngồi đầy 13trong điện dbắt đầu 4giơ ly rượu 8đi quanh 57một vòng. 67 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 23ồn ào cười 58đùa, Trần 3Công Nhương a5vẫn ngồi 05trên tháp ecủa mình.

Nhiễm d3Mẫn và f2Vương Hoằng eangồi phía 98trước hắn 1lúc này 02đã cùng fđi ra.

Trong 05tiếng tiếp 1đón của 4mọi người, 1Trần Công dNhương tươi 5cười khả 7cúc, nhưng 53vẫn không 78đi về phía 5Vương Nghi. fb © DiendanLeQuyDon.comMột hạ 7nhân tiến 7đến phía ddsau hắn e6khẽ nói: c7“Lang chủ, dvì sao không 6eđến nói b9một câu 8bvới Vương 9công?”

Trần 24Công Nhương evà một atộc trưởng 8sĩ tộc 9đối ẩm 26một chén, 1ôn hòa trả elời: “Nói 17cái gì?”

Người ekia ngẩn 9bra, hắn 1ta liếc 4nhìn Trần 05Dung một 75cái, nói: e7“Tối hôm e4qua, không 17phải lang a6chủ đã 5đáp ứng 2dyêu cầu 8của Trần 93Nguyên rồi 49sao? Giờ 8fphút này 6cThất lang 2ckhông ở cđây, bên 6cạnh Vương 0bNghi không 5có ai, đúng 81lúc có thể 2bnhắc tới bnữ lang dA Dung mà.”

Trần 1Công Nhương a8buông ly 0rượu, hắn etừ từ enói: “Vương 59Tác, ngươi 01đã nhận 92bao nhiêu eblương thực 3ccủa Trần dNguyên rồi?”

Người 4tên Vương dTác kia cả ckinh, đảo emắt hắn fta bối rối, eấp úng 3asau một b7lúc, hắn 36ta nhẹ giọng btrả lời: 5“Một túi 46lương thực.”

Trần dCông Nhương 9gật đầu, 2ôn hòa nói: 0“Ngươi emới cưới 63một tiểu 66thiếp, tiêu fdùng thiếu 00thốn cũng alà điều 46bình thường.“

Lời 2này của 14hắn thập ephần ôn chòa, nhưng 61Vương Tác 14kia đã là 90mồ hôi d7chảy như fmưa, mặt 1hắn ta trắng b6bệch, run 6agiọng nói: e5“Vương cTác không 2edám, lang 04chủ, Vương 3Tác cũng 7bkhông dám 7nữa.”

Trong 8aánh mắt avội vàng 6akhổ sở 0ccầu xin 08tha thứ 3của hắn 6dta, Trần d1Công Nhương c8vẫn nói 1bằng giọng 9hòa hòa 9ekhí khí: 5“Vừa rồi fkhông phải b8Vương Thất 2clang đã eftặng cho 2nữ lang fbA Dung một 2echậu nước f2sao? Chứng 61tỏ cậu 46ấy coi trọng 17nữ lang 2này. Dưới 5atình huống 5như vậy, 86ta nhắc 23lại việc eftặng A Dung 30cho Vương 28Nghi không 1nói tới ffVương Nghi 7sẽ không c0thu nhận, fmà ngay cả 6Thất lang 1ecũng sẽ 1ghi hận f6với Trần 9Phủ chúng cta. Trần 22Nguyên kia cavốn là 92người nông 5fcạn, tính 5cách cũng 33nóng vội, 8lời của 3cđệ ấy, 9về sau đừng 6nghe nữa.”

Vương dTác nghe avậy, vội 99vàng đáp: 3“Vâng, 53vâng, lời 6của lang 1chủ rất 7cđúng.”

Lúc 4này, Vương 17Nghĩ đã 0ađứng lên, cđại diện 4các gia tộc 8đều nhanh 0cchóng đi 2lên. Trần 52Công Nhương 0cũng cầm 6ly rượu fđi qua.

Vương aTác nhìn 94bóng dáng 3của hắn, 3lại vươn etay áo lau 10mồ hôi 8ftrên trán, e9biểu tình 02vẫn lo sợ.

Đối 2thoại của 0bọn họ, fTrần Dung 27và Trần 0fVi ngồi 1ở một 9góc cách d4tận mấy 2tháp nên fkhông hề 7nghe thấy.

Trần 2Vi hoàn toàn 7bđắm chìm 59trong suy 3nghĩ của 84mình, nàng 2ta lại dựa avề phía 3Trần Dung, 9nhìn nàng, 6hỏi với 90vẻ bất dban: “A Dung, 9muội bảo 86ta đến felúc nhìn 0thấy Nhiễm 82tướng quân d4thì phải bnói gì với 57chàng đây?”

Lúc 24này, nàng b4ta đã dời 0bình phong 9của mình 9và Trần 96Dung đi, ffcũng chuyển 20tháp tới 7gần Trần 13Dung.

Trần dbDung đối 3mặt với fánh mắt 3acầu xin cbcủa Trần eaVi, cười dccười, tươi 2ccười này 2có chút 32giả dối.

Nàng derũ hai mắt, 8blắc đầu 4dnói: “Ta 7không biết.”

Ba 9chữ vừa 8thốt ra, aTrần Vi a0có chút btức giận, 7enàng ta vội 0vàng nói: 8“Không 1phải muội 5là tri kỷ 1của chàng 7sao? Sao lại ckhông biết?” c9Giọng của 9Trần Vi e7vừa vang blên, Trần a6Dung nhìn dcnàng ta, 7nghiêm túc ddnói: “A c2Vi, hai chữ btri kỷ, cecũng không 7cphải là ftùy tiện 48thì có thể 6bnói ra. Ta 07và Nhiễm 20tướng quân, 4cnam nữ khác bcbiệt, địa 62vị bất 0eđồng, dù f9thế nào ffcũng không 72thể trở fthành tri b3kỷ. Tỷ 8nói như f3vậy, chẳng 72những với 2Nhiễm tướng e5quân, ngay 35cả với 8fta, cũng 4sẽ khiến cethanh danh 02bị tổn fhại.”

Trong fgiọng nói 72của Trần 59Dung hàm 7chứa nghiêm 2túc cùng bkiên trì, b7Trần Vi 16không khỏi 5dngẩn ra. 3d © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 9nàng ta lại 5fđỏ hốc 3mắt, mím 05môi, nói f4với vẻ doán hận: 26“Kể cả femuội không ednói, ta cũng 2biết nên 03nói chuyện 7với chàng b6thế nào.” c3Dứt lời, 5nàng ta tức 9tối xoay 89người đi.

Đúng 6lúc này, 0giọng của eTrần Công 9Nhương từ 67một bên 8ftruyền đến: b“A Vi.”

Trần 1Vi vừa nghe 6athấy thì 63nhanh chóng 6dquay đầu 81lại, đáp: e8“Dạ.”

“Đi 21theo ta đi.”

“Vâng.”

Trần bVi đáp ứng bamột tiếng, edrun run đứng flên, nàng 6ta vừa dời fbình phong, a7cũng không afbiết nghĩ ctới cái 13gì, tay phải fdduỗi ra, eđột nhiên 6ckéo lấy dống tay 4báo của a2Trần Dung.

Nàng 0ata cầm tay 1Trần Dung, 24trông mong 6nhìn nàng, d4cầu xin: c“A Dung, 4đi cùng 3đi.”

Lúc 39này, Trần 0cDung thực 8sảng khoái 3gật đầu, 8lên tiếng atrả lời dfđứng dậy.

Hai 3nàng dời abình phong, 3ađi theo phía 2sau Trần dCông Nhương.

Trong 54tiếng ồn 44ào cười f5đùa, dòng angười như 05nước, Trần cbCông Nhương 9thong thả 11khoan thai, 18chậm rãi 8đi về phía dtrước.

Lúc 69đi ra cửa dđiện, bước 7lên bậc 5thang, ở 0chỗ dòng 87người thưa 0thớt, Trần 9Công Nhương aalắc đầu, 4than nhỏ dvới Trần 6eVi: “Hôn ednhân đại 94sự, vốn 3blà trưởng 9giả thương 2nghị quyết 1định. Tiểu 3bối các dcon mới 9chỉ gặp 59nhau một 64lần rồi 2lại xa cách. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà dNhiễm Mẫn 5tính tình 4alỗ mãng, 9lại ra đi evội vàng, 4ta làm bá 14phụ, cũng fbchỉ có 2thể thuận 8theo y, không bcó cấp 2bậc lễ cnghĩa.”

Khi 1hắn nói 1chuyện, cckhuôn mặt cnhỏ nhắn dcủa Trần 8Vi đỏ đến bmức như eamuốn chảy fmáu, hai 54chân nàng cta mềm nhũn, dcvội vàng 5dựa vào 0Trần Dung, bnàng ta đáp 1dgiọng nhỏ 56như tiếng 3emuỗi vo 0ve: “Vâng, b2hết thảy 1do bá phụ 25quyết định.”

Trần 62Công Nhương 2akhông quay dlại, nghe 89thấy nàng ata trả lời, 1chỉ khẽ 73gật đầu.

Đi bđược vài 5chục bước, 6Trần Công bfNhương chuyển e8hướng về 7ephía căn 40phòng bên 80trái kia.

Trong 66phòng đèn 5đuốc sáng 5trưng, người 4đến người 3bđi, khi bọn 6người hầu 6đối mặt 3với Trần 4bCông Nhương ađều nhất 45tề khom 7cmình hành d9lễ.

Trần 3Công Nhương 4thong thả 4fkhoan thai fabước vào etrong phòng.

Trong cphòng sáng 5sủa, Trần 4Vi vốn khẩn 9trương ngay f1cả hô hấp ađều ngừng 8lại, vừa 6thấy phòng fnày trống dkhông thì dkhông khỏi 9thất vọng bthở ra một 82hơi.

Tiếng 3hít thở 21này hơi b9lớn, Trần 49Công Nhương 1không khỏi 6bquay đầu eliếc nhìn 0nàng ta một f0cái, từ 48từ nói: 7d“Một nữ 9lang sĩ tộc, c4cử chỉ f5phải ung 9dung, gặp 78sự bất bloạn mới 48đúng.”

Đây 5là giáo 5huấn.

Trần 4eVi vội vàng 53thi lễ, d7cúi đầu 0đáp: “Vâng.”

Trong 5đèn đuốc, 29vẻ mặt 7nàng ta kính abcẩn nghe d8theo, nhưng c2sự chờ 12mong cùng 3axuân ý vẫn 78không thể dche giấu.

Trần 0fCông Nhương 65nhìn Trần f1Vi như thế 8thì không 3khỏi nhíu 5dmày.

Ngay 33lập tức 1ahắn lại 13giãn mày 15ra, Trần 3Vi cũng không b3chú ý tới 3sự thay eđổi này.

Trần 27Công Nhương cfbước đến f0vị trí b4chủ tháp, 47hắn chậm 2rãi ngồi 18xuống, vung 46tay áo dài, 1fnói: “Đi bbmời Nhiễm actướng quân 8ađến đây.”

“Vâng.”

Khi 80người kia 97nhanh chóng 03rời đi, a1Trần Công 6Nhương lại 8thở dài eemột hơi, 8atrong lúc 3Trần Vi fkhó hiểu, e1chăm chú 80nhìn hắn, ddhắn vô 1lực nói: 1“Hoang đường 8fnhư thế, dkhông phải 5ccưới thê 67sao? Người 1xuất thân c2là gia nô 4người Hồ blại không d7biết nặng 48nhẹ.”

Đối 4với Trần dVi mà nói, 2chỉ cần 45Trần Công 5cNhương không 2có ý hối 4hận, nàng f5ta đã cảm bthấy thỏa 8dmãn, lập 7tức nàng bta khẽ thở emột hơi.

Lúc 66này, nàng 2ta liếc 04mắt một bacái thấy 7cTrần Dung 18đứng ở 70một góc, 6liền kêu 1lên: “A bDung, muội b7đến đây alàm bạn 4bbên cạnh 12ta.”

Trần 1eDung đáp enhẹ một 7dtiếng, đi dvề phía 3nàng.

Trần fVi kêu to bkhiến Trần eCông Nhương 2fquay đầu 6lại, hắn enhìn Trần 15Dung chăm bcchú, đột 9nhiên hỏi: 4“Con là 4A Dung?”

“Vâng.”

Trần 5Dung thi lễ.

“Tiến 8lên đây.”

“Vâng.”

Trần c8Dung tới 09gần, cách 55Trần Công adNhương chỉ 4bcó ba bước 6mới dừng d1chân, nàng 3acúi đầu, 5ctrong lòng 54bất ổn 4tùy ý để 9Trần Công 7Nhương đánh agiá.

Trần 2fCông Nhương dnhìn nàng 1cnửa ngày, fôn hòa nói: 5“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh 74mắt cùng 8biểu tình acủa Trần 0Công Nhương aađều vô 05cùng hiền 7lành: “Con 29và Vương 5Thất lang 21đã tự 46định chung ethân rồi 4sao?”

Tiếng f3nói vừa 6ddứt, Trần 2Dung lập 6tức đáp: f“Không 1có.”

Cảm degiác được 7cmình trả 3lời quá d9rõ ràng 8lãnh tình, 0Trần Dung 4cúi thấp 5đầu đến 1tận ngực, 11nàng nhẹ efgiọng nói: 6“Nam nhân 0như Thất flang làm bsao có thể dcùng A Dung e5tự định dbchung thân?”

Trần 1Công Nhương 8agật gật ađầu, ôn bhòa nói: 7d“Con hiểu dđược điều cnày là tốt f6rồi. A Dung, 0vậy bá 1phụ hỏi 2con, cậu fta đối fbvới con acó gì thân fmật quá 9mức hay 14không?”

Thân 0mật quá 4dmức ư? c5Có nghĩa 74là hỏi 80Vương Hoằng 4có từng 95vô lễ với 7nàng không.

Khuôn bamặt nhỏ 0nhắn của 48Trần Dung 0đỏ lên, bnàng không a8khỏi nghĩ ctới nụ ebhôn kia, 9còn có hai 6lần ôm 7ấp, nhưng 0mà trong 8miệng nàng cevẫn trả clời với 4vẻ kính 2cẩn mà fcẩn thận: ea“Thất flang là chính bnhân quân atử, sao 7có thể clàm như 3vậy được?”

Trần 1Công Nhương 18nghe thấy 86nàng trả 4lời, thần 66sắc không athay đổi, 80chỉ cười acười.

Hắn b2lại hỏi: f7“Vậy A 6Dung có bằng e4lòng hầu 7hạ cậu 1ta hay không?”

Lời 0cnày vừa 7thốt ra, cTrần Vi eở một febên không 80khỏi thốt dra tiếng 9sợ hãi 4bnho nhỏ, 5tiếng kêu 16vang lên, 3nàng ta dùng atay áo che a4miệng, hai emắt mở atròn xoe, 7không hề 4chớp mắt aanhìn Trần 1Dung và Trần 87Công Nhương.

Sắc dmặt Trần 79Dung không 0thay đổi, afnàng chỉ 1cúi đầu, 9giọng điệu 7trả lời 2vẫn kính 8cẩn nhu bthuận: “Mặc 0ddù Thất 3lang rất 0tốt, A Dung 8cũng không 89muốn làm d5thiếp cho 15người khác.”

Nghe 77thấy câu 1trả lời 0này, Trần eVi nhịn 4không được bakhẽ hừ 8một tiếng.

Trợ bthủ đắc dlực nhiều 40năm đi theo 1bên cạnh 28Trần Công 4aNhương lúc ecnày cũng 0quay đầu, 79nghiêm túc 18nhìn về afphía Trần 0Dung.

Trần 6Công Nhương e3trầm ngâm 8fmột hồi, 6cthở dài e5một tiếng: d6“Hài tử 1này lại 6ngây thơ dcnhư thế!”

Hắn 09lắc đầu, 7đã mất cđi hứng e7thú nói 0chuyện với 0Trần Dung. 56 © DiendanLeQuyDon.comVừa mới 8vẫy tay 27bảo nàng elui ra, ngoài 01cửa truyền 7cđến một 34giọng nói 50trong trẻo: 34“Lang chủ, 8aNhiễm tướng 75quân đến.”

Trần aCông Nhương 46tươi cười, bđứng lên, 7nói: “Mời cdy tiến vào.”

Giọng dcủa hắn 4bvừa vang f7lên, Nhiễm 3cMẫn đã 8bnhanh bước 1vào.

Ngay 61tại một 2khắc khi 7y đi vào, cTrần Dung 37lui về phía d8sau một fbước, che 5giấu bản 1thân ở 0dtrong bóng 8đêm.

Lần anày Nhiễm 2fMẫn rõ 3ràng gầy dhơn một f1chút so với 9trước kia. 8b © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù 31gầy đi, 6ngũ quan 5elập thể 2tuấn mỹ, caánh mắt 5dsáng ngời efnhư đao b9của y vẫn 65tản ra hàn c1quang khí a0thế bức 3người. e © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước fvào, toàn dbộ không 66khí trong 6phòng giống 9như bị 0rút đi hết, 8một loại ckhí uy áp c4cùng với 1sát khí 53dày đặc 7eập đến.

Với 79Trần Dung, 82nàng biết 9đây chỉ 00là y vô baý thức 1phóng xuất 3uy áp, kiếp etrước, e2so với khí 63thế đáng 0fsợ nàng 1bđã từng 17trông thấy ccũng không 6là gì. Nhưng cTrần Vi fđứng trước a1nàng thì f6mặt trắng 8bệch, ngay bcả Trần 9Công Nhương 0và mấy 97người kia, d1khí thế 18cũng bị 5fcướp đoạt, b2yếu ớt 8ethêm vài 5phần.

Với cquý tộc angười Tấn, 3ngay cả 4dTư Mã hoàng ethất bọn 37họ cũng 68không đặt 2ở trong 8mắt, chán c0ghét nhất 7chính loại cuy áp này 3có vẻ câu bdthúc cùng 6ckhiếp đảm, 0fvề điểm 52này, ngay 9cả Trần 3Công Nhương 93cũng không 3ngoại lệ.

Hắn 0nhíu mày, 2chậm rãi 0ađứng lên.

Tựa 54hồ vừa dđứng lên, 89hắn mới 7tìm được d2cảm giác 70đủ để 9cùng Nhiễm 48Mẫn đối a9mặt, biểu 10tình của 0hắn khôi dphục vẻ 9ung dung, 2cười nói: 7“Nhiễm a1tướng quân? 24Mời lên e5tháp.”

Bất 4ftri bất 3giác, giọng ađiệu của 9hắn vẫn 9có chút dcứng ngắc.

Nhiễm 6cMẫn không c6hề nhận 03ra không 99khí biến 0echuyển, e6trên thực 7tế, y ở 09trong sa trường 0nhiều năm, d1người nhìn 3ethấy y mà 8fkhông đổi 4bsắc chỉ 50có vài người 5thôi, y cũng 14đã quen b8rồi.

Trong 0btiếng tiếp fdđón của 2Trần Công e4nhương, 9y tươi cười, 4đi nhanh 2về phía 5ctrước.

Vung 9atay áo dài, 33đến khi dTrần Công eNhương ngồi 2xuống đối bdiện, Nhiễm 5dMẫn vươn 7tay cầm b2bầu rượu, 49sau khi ngửa 2đầu uống 0cạn thì 9đưa tay b1áo lau bên 9cmiệng, nhìn 5chằm chằm 3Trần Công 6Nhương, 5fcười nói: 0“Trần fCông Nhương alần này 7gặp ta là e2vì chuyện eagì?”

Ánh dmắt y như 4đao như 2gió, cũng 02không hề c6nhìn về bcphía Trần 10Vi, giống 70như căn 7dbản y không 49hay biết 0trong phòng 3cnày còn 2có nữ lang.

Trần 7fCông Nhương 7đang rót 20cho mình bamột ly rượu, 3fsau khi chậm dfrãi nhấp fmột ngụm, 8mới nói 3với giọng 31ôn hòa: 7“Nghe nói ađêm nay c5tướng quân 05sẽ rời 2khỏi thành 3Nam Dương?”

“Tin 5tức của fTrần Công d6Nhương thật 7dlinh thông, fkhông sai, b0chiến sự ctiền phương 1bận rộn, 45Nhiễm mỗ f5thật sự a1không thể c7thoát thân.”

Trần f5Công Nhương anở nụ bcười, hắn 05ha ha nói: ca“Chiến f8sự dù có bbận rộn, 09thân là 0eđại trượng f1phu cũng ckhông thể 5không cần 0dhương khói. 08 © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng 1quân, thân 19phùng loạn 44thế, ta b5cũng bất achấp nghi 90thức xã f3giao. Không 5abiết khi enào tướng 1quân đi 1thì có thể ftrở lại, cfta muốn 57hỏi tướng cquân một c6chút về 6việc đám bdhỏi giữa 1cngài và 9Trần phủ achúng ta.”

Dứt 7elời, hắn evung tay phải 16lên, nói: 5d“A Vi, tiến 1lên gặp 43Nhiễm tướng 93quân.”

Trần eVi khẽ run ecđáp ứng, eđỏ mặt fchậm rãi d9đến bên a2cạnh Trần c0Công Nhương, 5tới trước emặt Nhiễm 0Mẫn.

Nhiễm 9fMẫn liếc 90nhìn nàng cta một cái.

Y 20gật đầu 76nói: “Tiểu 2cô này, 43ta đã gặp 42rồi.”

Trần 93Công Nhương acha ha cười, 83hai tay chặp c0lại, cao 96giọng nói: 4d“Tướng cequân da ngựa b6bọc thây, 0là người bthống khoái. 8 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con 5dthay Nhiễm 44tướng quân 40dâng một echén trà, 00Nhiễm tướng 0dquân, đây flà A Vi, b1phụ thân f9nàng là afTrần Nguyên, dtuy nàng bchỉ là 30thứ nữ benhưng vẫn 4được nuông 1chiều đặt c9bên người achính thê 38của Trần 25Nguyên, Trần cNguyên lại akhông có 6đích nữ, 55thân phận 26của nàng 2acũng coi cbnhư là đích b1nữ. Nếu fngài nguyện fbý, thì ở 25lại Nam 2Dương mấy cngày thực a0hiện cho e6xong hôn esự, thế fnào?”

Khi 3dTrần Công 9Nhương lanh blảnh nói cchuyện không afngừng mà 3cau mày, 8giọng điệu anói chuyện 9cũng không 8acó sự cứng 76ngắc. Không 0có cách anào, hắn ethật sự e8cảm thấy cđây không 3giống như 4gả nữ 9nhi, mà như 4btặng nữ anhi làm thiếp 5cho đối c9phương vậy. 93 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 0fsinh gặp aqua vô số 5trường dhợp, thật 4đúng là 8cchưa từng acthấy hôn 9nhân nào 6như trò 7đùa thế 8bnày.

Trần 6Công Nhương 87nói xong, esai người 8lấy chén ftrà, đặt dcở trước ffmặt Trần d3Vi. Trần 53Vi bưng bằng 54hai tay, đỏ 2mặt, bước 8brụt rè dđi về phía 2Nhiễm Mẫn.

Khi b1không còn 9nhìn thấy 1y, toàn thân aenàng ta mềm 1nhũn, tâm e3cũng bối crối tột 67đỉnh, cũng 75không biết bfvì sao, hiện 2tại nhìn 2bnhìn thấy 9y, nàng ta 63theo trực c1giác giống 0như sống aalại, tuy 46rằng khẩn fdtrương, 52nhưng trào era trong lòng 06đa phần c3là phấn 41khởi, là 9chờ mong, alà ái mộ, 9là hận e8không thể fphủ phục f5trước chân 0dy.

Trần 5Vi đến 3trước người 9Nhiễm Mẫn, 03tư thái 4tuyệt vời a0mà thi lễ, 6chén trà 58trong tay c1được dâng alên quá 0bđỉnh đầu. 0 © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu 8alên, trên a9gương mặt c6xinh đẹp 03kích động a8đỏ au, 2hai mắt cnàng ta sáng cngời, si 18ngốc nhìn fy, nhẹ giọng 3nói: “Nhiễm 00tướng quân, 00mời uống dtrà.”

Giọng d4nói kéo f4dài, ánh 1cmắt đưa btình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21799
Được thanks: 15723 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 690: Lý do 56Nhiễm Mẫn 73thích Trần 4Dung

Nhiễm 4Mẫn nhìn 7aTrần Vi 6khuôn mặt bnhỏ nhắn b6ửng đỏ, 6tư thế 1tuyệt vời.

Nhìn 2y, trong mắt 5Trần Vi 8úng liếng, 19ẻ xấu 78ổ vui mừng 9hi nữ nhi 76ả đi đủ 52ó thể khiến 0dất cứ 1cam nhân nào 7rên thế dian đều fềm lòng.

Nàng e9a nhìn y, crong ánh aắt tràn 6gập chờ 8ong.

Trong cự chờ aong của 40àng ta, y a6hông hề dcươn tay e0a.

Dần 1fần, động 4aác cầm 2hén của 9rần Vi đã 6ehông thể eự ức chế 3bà run rẩy, 05huôn mặt ebhỏ nhắn e2ửng đỏ 7ũng dần 2ần chuyển bhành trắng 3ệch.

Dần eần, nước 35ắt như 5hâu, lông 9i cong dài, anàng ta nhìn ay, trên khuôn bmặt trắng 8bệch, trong ddánh mắt, bsự chờ 84mong khát 68vọng ái bmộ đều 42hiện ra amột loại btỉ mỉ 67chuẩn bị, 8dtrang điểm 1quá mĩ.

Nhiễm 1aMẫn chỉ b9liếc nhìn 1nàng một a6cái, rồi 3blặng lẽ 4cngẩng đầu 1clên.

Ánh fbmắt y chuyển 1về phía 35góc phòng, d7khóe miệng 0nhếch lên, 07cười cười, 3cất giọng 56trầm thấp: 5“Trong Trần 7dphủ, không 1phải còn e4có một 6A Dung sao?”

Lời 6vừa thốt 9ra, Trần 60Công Nhương 8fmở to mắt, 18Trần Dung 3quay đầu, fánh mắt 47sáng ngời 54cực kỳ 1phức tạp 0nhìn về cphía y.

Môi e3Trần Vi 8run run, nhưng 7mà tư thế 4hành lễ accủa nàng 4ta vẫn đẹp bđến cực 9ađiểm, động a3lòng người dđến cực 39điểm. Nàng fta cắn môi, 5như hoa lê 4yếu ớt, dtrong ánh e2mắt, lại 5emang theo bquật cường: 5Quả nhiên, cetình cảnh cnày vẫn dbxảy ra. a0 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 1như vậy 1cũng tốt, 7Trần Công eNhương ở fđây, người dsẽ cho Nhiễm 5Mẫn một 44lời giải efthích, Trần 8Dung cũng 78đã ở đây, dnàng sẽ b6hiểu được, athứ không 1thuộc về a7nàng thì 6vĩnh viễn 45cũng đừng 8nên hành d1động thiếu bsuy nghĩ.

Tuy frằng Trần 06Vi và Trần 4fDung quen dbiết không d5lâu, nhưng cnàng ta cảm 6thấy mình crất hiểu 5avị tộc 3amuội này. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 0là người 70thoạt nhìn 6ngay thẳng, 8blàm việc 3lại có 4chút âm c7trầm, sau 8khi phát 47hiện Nhiễm 16Mẫn đối 5với Trần f9Dung có hứng 8thú, Trần f0Vi vẫn sợ bhãi muội 3tử thân 3bphận thấp 8kém, diện 7mạo tục 25diễm này 1sẽ thừa 51dịp mình ecchưa chuẩn 6abị, lén blút leo lên 3giường 8của Nhiễm 1atướng quân, 91khiến y 22đáp ứng b1cưới nàng cdlàm thê.

Phải 3biết rằng, 1aNhiễm tướng 8quân có 9ethể là 28nam nhi vĩ a4đại duy 6nhất trên 99thế gian 4này không 2cần để 28ý thế nhân 03chê bai, c9mà cưới 5muội tử a5thân phận 3thấp kém 34làm thê 41tử. Loại edụ hoặc 5fnày quá 2lớn.

Nàng abta nghĩ, d3cho dù là dNhiễm tướng 5quân hay eflà Trần eDung đều 6elà người 26thông minh, e5đối với 98loại người c7thông minh dcnày, để 8sự tình 7phơi bày 87ra chỗ sáng, 4vĩnh viễn 0cũng tốt 71hơn so với 3che lấp bnó đi.

Quả dnhiên, Trần 8Công Nhương 9nhăn mày, 9hắn nhìn dNhiễm Mẫn, 5nghiêm túc 5giải thích: 5b“A Dung d4ư? Nàng 82là người eVương Thất 41lang đã anhìn trúng.”

Bình 9thường 6mà nói, 1một câu cbnhư thế c6đã đủ 2frồi.

Nhưng d1mà hiển b7nhiên Nhiễm b2Mẫn không fbthèm quan 6tâm, y cười 3cười, nhìn 7chằm chằm b9Trần Dung bdtrong bóng betối, phất e2phất tay, dcnói: “Trần 42Dung, đi fdra đi.”

Trong c7giọng điệu ccó sự thân 8thiết.

Bốn 8achữ vừa 8thốt ra, 5trong nháy f3mắt, Trần 71Công Nhương 6dmặt nhăn 9amày nhó, 8khuôn mặt anhỏ nhắn d0của Trần 3Vi trở nên f3trắng bệch.

Trần c6Dung chậm 0drãi đi ra.

Nàng 15vẫn cúi 4đầu, chưa c7từng nhìn 2về phía 5Nhiễm Mẫn, 87cũng chưa 0từng nhìn 84về phía fTrần Công bNhương.

Nàng 57đi đến 7trước mặt 3Nhiễm Mẫn, 3thi lễ với 3y.

Nàng 0avừa tới 0gần y, tay 3dphải Nhiễm f8Mẫn duỗi 4ra định 0kéo cánh btay của 5nàng.

Nhiễm 1dMẫn vừa c9vươn tay 8era, trưởng fgiả ôn e8hoà hiền achậu như 7Trần Công 3Nhương cũng 1nhịn không 13được bực 30tức kêu 29ra tiếng: 2“Nhiễm 8ctướng quân, dxin chú ý 3engôn hành!”

Quát 8mắng như 2cthế đã 1là rất banặng.

Tay 5eNhiễm Mẫn d2đưa ra giữa 7ckhông trung 53thì dừng ffmột chút, 74y liếc nhìn 8Trần Công b7Nhương một fcái, lười 2bbiếng buông cfxuống.

Y e6thuận tay 5rót một 81ly rượu, 08khẽ nhấp cdmột ngụm, 8nói: “Trần c1công cần 8gì khẩn 04trương? caVương Hoằng 4ở đây, a4ta sẽ nói 13với hắn, 6trong Trần 69phủ, chỉ 3acó A Dung 72này hợp acmắt ta.”

Ngữ 23khí không 0chút để 57ý.

Lúc 20này, mặt a7Trần Vi ađã trắng c2bệch như atờ giấy, 96môi của b7nàng ta bất 1tri bất 21giác đã afbị cắn 7đến chảy 7máu. Tư 0thế quỳ cehành lễ f8kia đã có 8chút lắc alư: Nhiễm 7Mẫn và cTrần Dung 3gặp nhau ccòn chưa 26đến vài 38lần mà, 7y cũng không 01phải cái 18loại người 0đem tâm fđặt trên etư tình 9với nữ 4enhi, vì sao, dfvì sao lần 28này y chấp 57nhất như bthế?

Không bbchỉ là eaTrần Vi, b6ngay cả 6fTrần Dung aalúc này 88cũng cảm 0thấy hai 9chân hư e3nhuyễn, 0tim đập 3như trống. 88 © DiendanLeQuyDon.comGần gũi d9như thế 4tới gần 2nam nhân 6fnày, đủ 0loại cảm 3xúc phức 9tạp giấu 7sâu trong 68linh hồn 4dũng mãnh c3ào ra. Chỉ 05trong nháy emắt, nàng 9suýt nữa 0bật thốt 7lên đáp 5lời y: Không 05phải vì e3yêu, mà 2là vì trả 5bthù!

May 5mắn, Trần d8Dung đã 88thề lúc 0fnày nhất 2định phải 6dsống sót, cnàng quả 2quyết áp 63chế hận dý trào ra canơi đáy e7lòng, cũng 2áp chế bsự xúc 1động có a6khả năng 2bhủy hoại acả cuộc d9đời của 6mình xuống.

Nhiễm 76Mẫn nghiêm 71túc làm 33Trần Công 2Nhương thu ehồi tức 5giận, hắn bcũng nghiêm 23túc suy nghĩ.

Hắn 94nhìn Nhiễm a9Mẫn, hỏi: 29“Lấy tài c9năng của catướng quân, 18sao lai coi 3trọng nữ eblang như 2dA Dung?” 4Nói tới 88đây, giọng 0nói của 1hắn trở bcnên lạnh 92lẽo, ánh 9mắt nhìn ffvề phía 33Trần Dung 17cũng có 7phòng bị: a9“Hay là, 3tướng quân 79và A Dung 9cũng tự 6định chung fthân rồi?”

Hắn 2bdùng một achữ “Cũng”.

Chữ b0này, tuy dlà thốt 02ra nhẹ nhàng fbnhưng lại b1khiến cho 2bNhiễm Mẫn 7nhíu mày e3lại.

Y bchậm rãi 7buông ly 5rượu.

Ngẩng 0đầu, Nhiễm bMẫn nhìn 47Trần Dung, 7athấy nàng e3cúi đầu avẫn không 29nhìn mình, 6y thở dài 0một tiếng, 75nói: “Ta 6nghe Tôn 6Diễn nói, b4nữ lang dcnhư nàng 14vì bằng chữu chi f3nghị lại adám lấy 9thân mạo dhiểm, không ftiếc chạy a5đến thành 1bMạc Dương fcùng bọn ahọ chịu 3chết.”

Một acâu thốt e1ra, tiếng 16kinh hô nổi c7lên bốn a0phía.

Cho 5dù là Trần d2Vi hay là 0chúng phó, 0lúc này eđều trừng 6lớn mắt, 5kêu lên a6sợ hãi, ddkhông dám ctin nhìn b7Trần Dung.

Ngay 5cả Trần bCông Nhương 2acũng vội 77quay đầu, 45không hề 3chớp mắt anhìn Trần aeDung.

Đây 6là lần 1đầu tiên 9bọn họ 25nghe nói 91đến loại 63sự tình 96này!

Trong d5lòng Trần dDung trào bra sự khổ a7sở. Tuy 34rằng nàng 0ađã dặn 4dò Tôn Diễn, 0ecũng đã e8dặn dò 3Vương Hoằng 01và chúng 8phó Vương 65gia, nhưng 63nàng thật fakhông ngờ, 4việc này 7lại truyền 1ra từ miệng 38của Nhiễm 7Mẫn!

Nàng bcúi đầu, 2nhắm mắt, c8cảm giác 0chua sót 62chiếm cứ 44lòng nàng. 0 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 8trong đầu enàng chỉ 6có hai chữ: 8Xong rồi, 1axong rồi.

Nếu 42việc này aftruyền ra, 0anàng chỉ bcó thể eở chọn cblựa một atrong những cngười Tôn caDiễn, Vương aHoằng, còn f1có Nhiễm a3Mẫn ở 7ctrước mắt 9cố ý cưới 1dnàng. Về asau, cho dù dcó Vương 90Hoằng vĩ fađại có 3ý đồ chứng 8minh với ethế nhân, 9nàng là cngười trong csạch, cũng csẽ không dcó nam nhân akhác muốn 0cưới nàng 2làm thê 2tử.

Không 63có đường 1dđể trở 46về nữa a7rồi.

Cho 9fdù nàng efđến thành 1Mạc Dương 1vì lý do 30gì, là một dnữ lang, ehành vi của 5nàng chỉ 73có một bgiải thích d4khiến thế 9nhân nguyện bcý tin tưởng cd: Bỏ trốn c0với lang 1cquân, cùng fnhau chịu 9chết!

Nhiễm f7Mẫn nào 8biết đâu 3sự lòng 9vòng trong ađó, y vẫn 61rất tán 4thưởng, 9lần đầu 49tiên y dùng 74một loại 82ánh mắt blửa nóng dnhìn một 0bnữ nhân: f“Trần 6ecông cũng d2biết, cả 7cuộc đời enày của 05Nhiễm mỗ 9cnhất định b8sẽ da ngựa 0fbọc thây. 44 © DiendanLeQuyDon.comNếu bên 7cạnh có cmột người 48thật tình 9như vậy, 40không tiếc fblấy tính 8mạng làm 05bạn cùng 5bchung sinh 33tử, dù 6có chết 10dưới vạn ffmũi tên 28xuyên tim, 6cũng là 86đáng giá.”

Y cnhìn Trần 7Dung, trầm ebthấp, nói 4với vẻ abrung động: 0“Bình sinh 6ata rất ngưỡng bmộ Sở 1bá vương, 65đáng tiếc, c3A Dung cũng ckhông nguyện dflàm Ngu Cơ a7của ta!”

Nói 5tới đây, dy ngửa mặt 1lên trời f4thở dài cmột tiếng, c6vung tay áo 2dài, không 8dhề nhìn dTrần Công 57Nhương và cTrần Vi 2một cái, 15xoay người 8rời đi.

Đến 1akhi Nhiễm 65Mẫn đi 1xa, trong caphòng vẫn falà sự im clặng.

Cũng 7akhông biết fqua bao lâu, 34giọng nói fôn hòa của 60Trần Công 8Nhương truyền 2đến: “A 5Dung, con bclại đây.”

Trần 7aDung cất 6dbước chân, 7bchậm rãi 2đi đến 94trước mặt cy.

Trần dCông Nhương 55nhìn nàng echăm chú, 35từ từ e4nói: “Việc 52ở thành aMạc Dương, 0con từ từ anói đi.”

“Vâng.”

Trần faDung thi lễ 2fvới hắn, 0acúi đầu, ccất tiếng 81trong trẻo: 2“Một ngày 78kia, ta nghe 2thấy thành fMạc Dương 6bị vây, 0fTôn tiểu f0tướng quân 3ccùng Vương 5Thất lang 3đều vây eehãm trong athành, không 7rõ sống f3chết. Ta, blòng ta bi d8thống khó d2có thể 6ctự ức 1chế. Đối 3với Tôn detiểu tướng 87quân, huynh 8aấy cùng fvới ta chạy aenạn mà 5quen biết, 0btình như 09huynh muội. a5 © DiendanLeQuyDon.comĐối với aVương Thất 51lang, khi bA Dung lọt 7vào phủ 96Nam Dương advương, khi 98chuẩn bị 4tự sát, achàng đã 59mang theo fnăm ca kỹ 3tới đổi 8fta về.”

Nàng 9nói tới 68đây, Trần 84Công Nhương 53rõ ràng 67động dung, 2hắn nghiêng angười về 2phía trước, 11nhìn chằm 7bchằm Trần 8cDung, từ a1từ hỏi: 88“Khi ở 2phủ Nam ceDương vương, 6con còn chuẩn 4ebị tự 17sát ư?”

“Vâng.”

Trần 06Dung trả d3lời thập dfphần rõ aràng.

Nàng cngẩng đầu, f2ánh mắt c5kiên định, c4sáng ngời 0nhìn Trần c0Công Nhương, enhẹ giọng 9nói: “Ngày 94ấy khi được 6cứu ra, 3A Dung nghĩ 2rằng sẽ 7dcó một d1ngày phải ftrả ơn fcứu mạng 54của Thất 1alang. Nhưng 4A Dung chỉ 8alà một 7nữ tử 6nào có bản f9sự báo 2đáp ân btình? Nghĩ etới nghĩ flui, cũng 02chỉ có e1thể cùng 57họ chịu fbchết, tâm 7cmới có 7thể an bình.”

Trần 82Công Nhương fthở dài 98một tiếng.

Hắn cvung tay áo, bnói: “Đứng 09lên đi.”

“Vâng.”

Sau 6khi Trần 3eDung đứng 8flên, lần bđầu tiên 88Trần Công aNhương dùng 6ánh mắt 54nghiêm túc 0fnhìn nàng. 1d © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 1hắn nói bvới giọng côn hòa: bd“Con chỉ d4là phụ dfnhân nhưng 33lại vì e1ân nghĩa 4emà sẵn 8sàng chịu 8chết. Thật 2hiếm có, 5thật hiếm 2acó mà.”

Hắn 37chỉ về 6phía bên 65phải, trong 4giọng nói fthực hiền 7hoà: “Chuẩn d6bị tháp 6cho A Dung.”

“Vâng.”

Một 63người mang etháp lên.

Trần 66Dung hướng 07Trần Công cNhương thi 3clễ, chậm 9brãi lui ra fphía sau, 0ngồi lên ebtháp.

Trần 5Công Nhương 98quay đầu, 0nhìn về 7phía Trần f2Vi.

Lúc 73này Trần 7Vi đã là c0lung lay sắp 9đổ, nàng 4ta suy nghĩ camấy chục 86mất trăm 02lần đều bckhông nghĩ 5ra kết quả cbthế này.

Ánh 8mắt Trần 60Công Nhương eôn hòa, 6nhìn thấy 7Trần Vi b0lã chã chực 80khóc, khuôn fmặt nhỏ 9dnhắn lộ 8vẻ tuyệt 27vọng thì 3hắn nhíu bcnhíu mày, 2giọng điệu 06có chút c9nghiêm khắc: 7“A Vi, con 8đã có lòng 9fái mộ Nhiễm 2tướng quân 97đúng không?”

Trần 32Vi loạng 3choạng, bkhuôn mặt 2enhỏ nhắn btái nhợt, 0anửa ngày, 93nàng ta nức d8nở ra tiếng, 98chua chát 5etrả lời: 3“Vâng.”

Hai 5đầu gối anàng ta mềm 5nhũn, quỳ 3rạp xuống 21phía trước cTrần Công 60Nhương, 0phủ phục 15lê vài bước a6về phía fctrước tới 8trước mặt bhắn, nàng 1bta nắm lấy 2y bào hắn, 3brun giọng b9nói: “Bá cphụ, bá cphụ, các 95người đã 9nói để 4eNhiễm tướng fquân lấy b9con làm thê, ccũng không 8thể đổi bý được. 48 © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu bcon không fđược gả 54cho chàng, 7econ tình 6nguyện chỉ 0blàm tiểu ecô, mặc b2kệ là mười 52năm hay là 1hai mươi 08năm, sẽ f0có một 57ngày, con 44cũng sẽ ekhiến chàng 9cquay đầu cfliếc nhìn ccon một bcái, lại 3lấy con alàm thê!”

Giọng bnói vô cùng 9bkiên định, 9fkhông phải acđang nói 15giỡn.

Nhưng 3mà lúc này 58nàng ta nói 70như thế 70thật giống c3như đang 78uy hiếp. af © DiendanLeQuyDon.comTrần Công 9eNhương dễ bdtính nhất e6cũng không 38thể cao e8hứng nổi.

Hắn 0đứng lên, dvung tay áo addài, đi cnhanh về 3phía trước: 68“Bớt mất 96mặt xấu ahổ đi, f9trở về, btrở về.”

Hồi 29phủ rồi, 1fchỉ có fhai nữ lang 9Trần Dung 0bvà Trần 3eVi, về phần 83Trần Công b9Nhương, 34tất nhiên 9không thể 2bởi vì 8việc nhỏ bcủa nữ dnhân mà a8làm xằng fblàm bậy. 9 © DiendanLeQuyDon.comHắn còn ebphải đợi bfđến khi 7yến hội cchấm dứt.

Dưới 0sự áp giải 57của các c6hộ vệ, 5xe ngựa 1của các eenàng hành 9tẩu trên fngã tư đường 6tối đen.

Trần 80Dung nhìn 9xe ngựa 6bên cạnh, 9dnơi đó bavẫn còn 4dtiếng nức efnở, tuyệt fdvọng, thương 0tâm muốn 6chết, làm dcho lòng adcủa nàng 04nhất thời a2hưng phấn, bnhất thời 10lại có c4cảm giác e6một con cngựa đau 9bcả tàu 3bỏ cỏ.

May 8mắn, trên 1ngã tư đường 39xe ngựa 4rất ít, 04chỉ có 89thứ dân dlui tới, 1bọn họ fcũng sẽ 02không khiến 8cho mọi 3fngười để 4ý.

Cũng 1không biết 44qua bao lâu, fagiọng nói 99Trần Vi 58nghẹn ngào, f0tràn ngập 8khổ sở 60truyền đến: 3“Ta hận 4muội!”

Lời 67này của enàng ta tất 0nhiên là 0nói với 2Trần Dung.

Trần 3dDung lạnh alùng, thấp bcgiọng quát afmắng: “Trần 0aVi tỷ phải 5abiết rõ 5dràng, ta 6cũng không etrêu chọc c9Nhiễm tướng d7quân, là 36chính y tự a6nói muốn e2cưới ta.”

Lời acủa nàng b8vừa thốt 3ra, Trần 2Vi đã kêu 2clên: “Nhất 4bđịnh là 0amuội. Nhất 1định là 2lúc bình e6thường 24khi muội 2nhìn thấy 3chàng thì d2không ngừng ca dua, giả acbộ tươi 35cười, còn fnói những 3lời chàng 4thích nghe 74nhất, còn blàm bộ d1đỏ mặt, b4muội để 89chàng nghĩ arằng muội ffthích chàng, 82cho nên chàng e4mới có b1thể nói 41như vậy!”

Thật ebkhông ngờ, 4ehai kiếp flàm người, 4vị tộc 30tỷ này f7vẫn rất 4hiểu mình.

Trần 4Dung cười adlạnh trong 2alòng, lời 46lẽ lại 2ekhông chút akhách khí: 6“Nhiễm f9tướng quân 79là anh hùng, 9enữ lang dyêu quý 1y, nhìn thấy 6fy mà đỏ 43mặt cũng 83có rất 73nhiều mà. 6c © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 96phải biết brõ ràng, ahiện tại dtrên thanh 9danh ta đã 12hoàn toàn cfgắn chặt bbvới Vương caThất lang, 3chuyện tỷ cphải làm 6là khiến 1Nhiễm tướng bquân hồi c4tâm chuyển dý. Dưới b2tình huống 4này, tỷ 0eghi hận ata thì được 9dlợi ích 4agì?”

Lời 54này của a0nàng đã 11đánh thức a1Trần Vi.

Tức 14thì, trong 5xe ngựa 2chỉ còn 8lại tiếng ebnức nở.

Dần a5dần, tiếng fnức nở 0nhỏ dần. c © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 4sau, Trần aVi ngừng 0khóc, khẽ 8anói: “Muội 6nói đúng.”

Lời 5enày thực 4lý trí, cTrần Dung 0nghe thấy 6thì không b3khỏi cười 6lạnh một 2ctiếng.

Đúng 01lúc này, 16Trần Vi calại cất 8cao giọng, 66nói với 1vẻ tràn cangập oán 6độc: “A e5Dung, xưa b3nay ta đối 6bvới muội 98không tệ 5cmà. Nay muội 85đoạt lòng 56của người c1ta yêu, mối 0dhận này, 5eta sẽ không 2quên!” b8Ngữ khí b9trảm đinh 3tiệt thiết, fetựa như eelời thề.

Trần bDung cười dclạnh ra 0tiếng, trả blời: “Tỷ 9càng như 4thế, Nhiễm 15tướng quân 5sẽ càng 28không thích btỷ.”

Trần f2Vi lại gật 40mình.

Lúc enày, Trần dDung cũng akhông muốn dnhiều lời a4với nàng ata, vì thế a1kêu lên 5fvới xa phu: 76“Đi nhanh 4achút.”

“Vâng.”

Kỳ 4thật không 1ecần nàng 3dặn dò, 2hai nữ lang fcnhà mình 41ở ngay giữa 4đường 7bphố không 1để ý mặt 4mũi mà khắc 4khẩu, bọn dngười hầu c2cảm thấy 61bất an, 59cũng không abình tĩnh, 5cđã sớm 30tăng tốc 5rồi.

Xe 4ngựa rất 2bnhanh đã 7chạy vào 96Trần phủ.

77điều dù d7là Trần bcVi hay là 68Trần Dung, fbđều bảo 9xe ngựa 70trực tiếp 9dchạy vào 0trong sân 7bviện của 23mình rồi 45mới xuống 8xe.

Nhìn 08thấy Trần 05Dung bước e0xuống, Bình 53ẩu vẫn fchờ nàng 9vội vàng f6đi lên đón, dbtrong ánh abđèn lồng d5sáng rỡ, 4trên mặt 4Trần Dung b7có vẻ nặng enề ít khi dcó, bà cảm d5thấy run fsợ mà cất atiếng hỏi: 53“Nữ lang, 5đã xảy 88ra chuyện dgì vậy?”

“Không 4có việc ebgì.”

Trần 1fDung vung 67tay áo, bước 0vào trong 4phòng.

Chỉ 21chốc lát, 29tiếng đóng acửa vang alên.

Trần c4Dung vọt avào trong 8tẩm phòng, 57đi qua đi 09lại. Vừa 2đi lại 8vừa mắng d0với giọng 4foán hận: 2d“Tôn Diễn 83đứa ngốc 61này, ai bảo fhuynh lắm 2miệng chứ?” 45Mắng không 83xả hết 5bgiận, nàng blấy roi 5angựa từ f8vách tường 5xuống, vụt equật trong b7không trung, favừa vung, 5nàng vừa 0kêu lên: b“Đánh e5đứa ngốc 78nhà huynh, 0đánh đứa bngốc nhà 8huynh!”

Trong 2giọng nói 4tràn ngập 6giận dữ 8không thể eáp chế.

Lúc 0này ở sâu ftrong nội ctâm, Trần 8Dung kỳ d3thật hiểu 6drõ, khi Tôn 64Diễn kể 1với Nhiễm 8Mẫn cũng 3dkhông biết enam nhân 6anhư Nhiễm dcMẫn sẽ 8bởi vậy fđối với anàng sinh 6ra cảm tình athật sự, 6cũng làm 10ra hành động aacầu hôn 47này.

Ngay 1cả nàng 79cũng chưa 9bao giờ 1biết, hóa fara Nhiễm caMẫn thích alại là fnàng như 52vậy.

Ngẫm cnghĩ, động 0tác vung 6croi của 74nàng chậm 5lại, chỉ d8chốc lát, 01Trần Dung fcthở hổn bfhển, chậm brãi lui ra 7phía sau 5evài bước, dyếu đuối bngồi xuống 3tháp.

Nàng dbuông roi engựa, cúi a8đầu xuống.

Hai 4btay chống 9btrán, Trần 8fDung thống c9khổ nghĩ: 7Tôn Diễn akhông thể 19cưới nàng, afVương Hoằng 3akhông có 8khả năng, c2chỉ có 5Nhiễm Mẫn c4nguyện ý 5cưới nàng, 5nhưng nàng 4vạn vạn 25lần sẽ ekhông gả 91cho y. Nàng aphải làm 3sao bây giờ?

Trước 46kia, nàng 6còn nghĩ 5rằng, nói 84không chừng b5ở đâu f4đó nàng dsẽ gặp dđược một c1sĩ tử thân 3fphận thấp 1kém giống 9nàng, sau fcđó gả 9cho chàng, 9trải qua 68một cuộc e1sống yên 4lành mà 76giàu có.

Nhưng 0trước mắt, cgiấc mộng b9này đã 08hoàn toàn 0tan biến!

Trời e4ạ, nàng f4phải làm 8sao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21799
Được thanks: 15723 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương c91: Vương cdThất lang 20họa vô 6đơn chí

Đêm 5nay, Trần 0dDung trằn 6ctrọc, không 6thể đi cfvào giấc 8ngủ. Trong 9lúc mơ màng, eđầu tiên 6nàng mơ 3hấy mình b9ị một bhiếc xe cgựa nghênh 0đón vào 9dột phủ 6đệ cực 2bỳ xa hoa fhí phái, 1ương Hoằng 81ặc đồ aân lang, 8ẩn tình 6hìn nàng. 1 © DiendanLeQuyDon.comhông biết 6ì sao, khi 9đối diện ceới đôi d2ắt của b2hàng, đối 4ặt với 04ột phòng 2đầy tân chách cùng a9ễ thành c4hân long 4drọng này, cdước mắt 1ủa nàng 79hông thể c3ự ức chế 14hảy xuống dối, đến chi từ trong b0ộng tỉnh cại, nàng aở hai mắt 5fa, nước 05ắt kia vẫn 46òn đang a0ứa ra, đảo 15mắt đã 4thấm ướt 6eđệm chăn.

Lăn 1qua lộn 2dlại một 8hồi lâu, e9Trần Dung 8clại đi cvào giấc 1ngủ.

Lúc 2này, nàng cgặp Nhiễm bMẫn, nàng anhìn thấy d2mình đứng 4fở trong beđống lửa 4lớn, Nhiễm 64Mẫn mặc eđồ tân 9lang điên fcuồng chạy dcvề phía dnàng, y ôm anàng chạy bra khỏi 29biển lửa. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi 1đầu, lúc 88đó nàng 7dđang hấp f3hối, y òa 0fkhóc, lệ 4nàng cũng etrào ra khi bmắt từ 0từ nhắm 6lại.

Hai 4giấc mộng 67này, cho 2dù là người 8nào đều 0fkhiến nàng 0sau khi bừng 78tỉnh thật alâu cũng fkhông thể 43đi vào giấc 83ngủ.

Chân 51trời còn e5chưa có dtia sáng, 42Trần Dung c7đã ngồi d3dậy, nàng 9chậm rãi fđi đến e7trước màn 4clụa mỏng 7bên cửa 3sổ, nhìn 41sao mai đang 3từ từ 7hiện lên a1ở phía cđông mà 9axuất thần.

Lúc 0này bầu cdtrời tươi 3mát như 8thế, đó 3là một 97vẻ tươi f6tắn mặc 94kệ đại 9địa hỗn d3loạn đến b3thế nào, emặc kệ 84chúng sinh 0si khổ ra 1dsao.

Cũng c7không biết 1bqua bao lâu, 90giọng nói efcủa Bình c1ẩu từ bfbên ngoài dctruyền đến: 22“Nữ lang, 9dậy rồi 8sao?”

Trần cDung khẽ 2elên tiếng: 4“Uh.”

Cửa 2phòng đẩy 8ra, Bình 69ẩu bưng 28nước rửa 7bmặt vào. 03 © DiendanLeQuyDon.comBà thân 44thiết nhìn 2Trần Dung, anhẹ giọng cnói: “Tối 91hôm qua nữ 02lang giật 2dmình bừng ctỉnh, mỗi 51khi đó lại 3ekêu to hét 25lớn, là 49gặp ác b1mộng sao?”

a6nhớ rõ 3bcó một alần, sau akhi Trần bDung gặp aác mộng dmột thời 4gian, dù blà làm việc 66hay là tính b0cách đều actrở nên 8giống như emột người 7khác. Bởi d9vậy, trong dgiọng nói 34của bà 6không che 40giấu được e4bất an.

Trần bcDung lắc deđầu, nhìn 4athái dương 5f<