Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 01:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương ec86: Trần 6Nguyên chịu 49nhục

Trần 6Dung trở 7lại trong 21sân.

Bình 8ẩu vừa 5athấy đến 28nàng đến 9fgần thì bvội vàng 3nghênh đón: 1“Nữ lang.” 33rong ánh 63ắt tràn 4fđầy lo 46ắng.

Trần 06ung gật 9fđầu nói 3ới bà: 0“Không 5ó việc fì, lang chủ 61đã chấp ahận cho 4gươi ở 8ại bên 3ạnh ta.”

Lời 7ày vừa 0fhốt ra, 0ình ẩu b4ui mừng 7ô cùng, 3à liên tục 9bói: “Lang ahủ quả 7chiên là f3gười thiện b6âm.”

Thiện 4âm ư? Trần dung âm thầm afười lạnh cột tiếng, 3fđi vào bên 80rong, nàng abừa đi, 4ừa nói 98ới vẻ faỏi mệt: b“Nấu nước dho ta, ta euốn tắm 5ửa.” Ngày 9ôm qua bị 1nhốt trong fphòng kia, 4nàng ngủ fkhông ngon, 1cả người 0vẫn căng 5thẳng, nhu ecầu cấp 84bách muốn 0nước ấm ecđể thư 99giải.

Bình aaẩu liên a2thanh đáp a9ứng, xoay 18người phân 5cphó một 1tỳ nữ 1khác.

Chờ bdđợi một 6lúc, Trần a0Dung trở 67lại phòng c8của mình, b1lẳng lặng b8ngồi trên ftháp.

Đảo 2mắt vài 48ngày trôi 7qua.

Mấy 6ngày nay, 26trong thành 3Nam Dương 67chủ đề 20lớn nhất b0vẫn là 1chuyện Vương 0Thất lang 0dbình an trở 95về.

Nghe 34người bốn caphía không 2ngừng nghị fluận về 29Vương Hoằng, 9Trần Dung 3nhớ tới 53khi Trần dNguyên nhìn f2nàng, tươi a7cười cùng ecthái độ bbđều rất bcổ quái, cnàng cảm 5thấy bất 89an, ngồi f1trên xe ngựa, 2chạy tới cphố chính.

Về 3phần sau 6khi ra phố 5có tìm được 0eVương Hoằng, 63thỉnh chàng 61giúp mình fnói chuyện aehay không, fnhất thời fTrần Dung b9còn chưa 2có biện 2pháp……

Trên d8ngã tư đường, dvẫn là btiếng người 93ồn ào, abtiếng hoan 7hô, tiếng 3dcười đùa 6không dứt 18bên tai.

Xe 56ngựa của 26Trần Dung cchạy qua 2tiếng cười f1đùa tiếng b7hoan hô, 8nghe giọng b7nói của 1những người a1này, dưới 64ánh nắng dấm dào 0edạt vào 4fđông, Trần caDung cho tới 0bây giờ 04còn có một 4loại cảm ffgiác như f7mộng như 16ảo.

Đúng clúc này, 2một tiếng 28kêu sợ 5hãi truyền 8đến: “Đó 6là cái gì 9vậy?”

Trần 85Dung còn echưa kịp 0cphản ứng, 9ftiếng kinh 8chô đã nổi 53lên bốn aphía, có 5người run 56run kêu lên: a6“Đó là 8thành Mạc afDương!”

Thành 66Mạc Dương?

Trần 4Dung rùng 5cmình, nhanh b6chóng quay fdđầu nhìn 8lại.

Vừa 6xoay người, anàng cũng 65ngây người.

Chỉ ethấy phía 43tây bắc b4có hơn mười 59cột khói eđen cuồn 7cuộn bốc b6lên tận 78trời. Hôm bnay thái e9dương sáng 4lạn, trời fxanh mây dtrắng, khói 1đặc cuồn 8ccuộn này f7liên tiếp ebốc lên, 9dnhìn thấy amà ghê người.

Sau emột trận 4tiếng kêu 3sợ hãi, 4gần như a4là đột 1nhiên, tất 9cả mọi 50người an bbtĩnh lại.

Đầu 4năm nay, dccho dù số 2ít chưa 4từng gặp a3qua chiến 7hỏa, nhưng a3dù gì cũng bđã nghe 5qua. Bọn fehọ đều 66hiểu được, 0xuất hiện 4bhiện tượng c5này, chỉ ccó một 01khả năng, 0đó là người eHồ phóng chỏa đốt fthành Mạc dDương!

Trong 5lúc im lặng, 6một giọng 1nói run rẩy 0truyền đến: 8b“Mới, bmới chạy bra hơn mười 8dhộ sĩ tộc, 9có mấy etrăm đến 3ngàn người 0aở lại 5cđó!”

Một 21giọng nói 8khàn khàn 2dcủa người f3trung niên b5cũng truyền 7đến: “Mạc 8Dương thành 5bchủ cũng 14không thoát 25thân được 8sao?”

Bọn d2họ nói a0tới đây, 9lại nghẹn c1lời.

Cũng fkhông biết fqua bao lâu, 3dmột tiếng 9ca nức nở 1vang lên: 5“Nùng yên f2cổn cổn, f3bạch cốt 44đôi tuyết, 6hà thủy b9thao thao, 79mãn tắc ctàn quan. f © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu 1hà tại? bfA Man hà 0ctại? Đương 2dniên Hán 5bgia anh hùng ebính sát 0etẫn, kim 6nhật Hồ 75nhân phần btừ đường 30(Khói đặc 32cuồn cuộn, d5xương trắng 0aphủ tuyết, 16nước sông 82dào dạt, 3mãn tắc 27tàn quan. 9e © DiendanLeQuyDon.comTôn Lưu dở đâu? 4A Man ở 9đâu? Năm 78đó anh hùng fHán gia chém 1giết hết, 2hôm nay người 5Hồ đốt 9từ đường)!”

Trong etiếng ca dtràn đầy eađau đớn 0kịch liệt, 3cđều là 1sự tuyệt 3vọng.

Đám bngười đang 4yên tĩnh, 45đảo mắt, dbtiếng nức anở nổi 7lên bốn dphía, ngược 01lại, càng 5engày càng 2nhiều người 05xướng ca: 84“Tôn Lưu bchà tại? cA Man hà 6tại? Đương 28niên Hán 38gia anh hùng fbính sát 0tẫn, kim fnhật Hồ 47nhân phần ctừ đường.”

Trong 0tiếng ca bcàng ngày c3càng vang 3adội, tràn 39ngập cảm 71giác khát 1vọng, chờ cmong của ecmọi người 8đối với 3anh hùng 58ngày xưa 3cgiờ đang afphải đối 20diện với 1hiện trạng 81vô lực, dtuyệt vọng 9bnhư hôm aanay……

Tiếng 18ca này, Trần 7Dung nghe fthấy cũng ađỏ hốc bmắt, nàng 9cắn môi, c0khàn khàn dnói với 1xa phu: “Đi 9fthôi.”

“Vâng.”

Giọng 8bnói của 3xa phu cũng d5mang theo 3nức nở.

Lúc fbxe ngựa 73khởi động, e6tiếng ca 8lại vang 9lên: “Ngày bdhôm trước c9Lạc Dương, 9hôm nay Mạc 0Dương, ngày c5mai Nam Dương……”

Trần 50Dung mới 49nghe xong 3một câu, 7cliền lớn 16tiếng ra 01lệnh: “Đánh 9xe nhanh chút.” aGiọng nói 87đã trở enên khàn 3khàn.

Xa 9phu vung roi d3ngựa, thét bto một tiếng, exe ngựa dchạy về 83phía trước.

Trong 1nháy mắt, 31xe ngựa 5bliền quăng ffbỏ tiếng adca tuyệt 6vọng bất dlực ra phía 1sau.

Lúc b6này trong 7thành Nam 7Dương đều 1trở nên cim lặng 5chi cực, 39không phải fenức nở, 2thì là tiếng 7aca bi thương. d3 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 6đều nhìn 95khói đặc 0fbốc lên 4tận trời a0ở thành bMạc Dương, bdcó người athậm chí fquỳ xuống, a4cầu xin a8trời cao 2tương trợ.

Dưới bdtình huống dnhư vậy, 8Trần Dung 45đâu còn facó tâm tình 3đi dạo, f3nàng bảo efxe ngựa 63quay trở 9về Trần 1phủ.

Vừa 78mới xuống 55xe ngựa, emột tỳ enữ đã 10vội đi 35tới, nàng 5ta vừa thấy 9fTrần Dung 72thì vui mừng 1kêu lên: c5“Trần 6Dung đã atrở lại? 9bLang chủ 6tìm người.”

Trần bNguyên tìm a1ta?

Trần 5bDung rùng 0fmình, nàng 45dừng chân, 9anhìn chằm 20chằm tỳ 5nữ kia hỏi: c“Không a3biết lang achủ tìm 5ta là vì 71chuyện gì?”

Trong 3giọng nói b6của nàng 9có vẻ cứng f0ngắc miễn 9cưỡng khác b5thường.

Tỳ 3nữ kia kinh 3ngạc nhìn ffnàng một 17cái, nói: 2e“Nói là 95đêm nay dLưu phủ 8cử hành 43dạ yến, 03lang chủ emuốn mang 0angười và f8Trần Vi 4fđi dự.”

Trần c7Vi cũng đi cfư?

Trần fDung âm thầm 5thở dài ednhẹ nhõm, 1nhưng mà cgiọng điệu 6của nàng bvẫn cảnh 2giác, có a8chút vô e3lễ: “Còn ffcó ai nữa?”

Tỳ 18nữ kia thu 2hồi tươi b1cười, nói: 0c“Nữ lang 8vẫn nên e1mau mau tắm 1frửa trang eđiểm, chuẩn ebị dự b3tiệc đi.” 84Dứt lời, 69nàng ta xoay 91người, 78không thèm 3dliếc nhìn 9Trần Dung 01một cái, clắc mông 1rời đi.

Sau 9ekhi đi được 0dvài bước, 8Trần Dung cnghe thấy anàng ta nói 0thầm: “Cũng ekhông nhìn 3xem bản 6thân là 9thân phận 2bgì.”

Tỳ ednữ này a0ở trong e1sân viện 37của Nguyễn a4thị, cái d8gọi là 42phó dịch 4quý nhờ 7achủ nhân, fcác nàng bcó thân cphận tỳ 7nữ lại d0khinh thường 9một thứ 2nữ như 9dnàng, đó 6là việc afbình thường, dTrần Dung b0cũng đã 6equen rồi. 5 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, a4nàng nghe 5xong lời 2này cũng 9chỉ liếc 7cnhìn tỳ anữ kia một a2cái, đi 7bvề phía 2sân viện 5của mình.

Sau 9khi tắm 05rửa, Bỉnh 5ẩu vừa 8giúp Trần 3Dung chải cetóc vừa 0cnói: “Nữ 0lang đừng 34vội lo lắng, dngười mang c6lão nô về, 3clang chủ ccũng không degây khó 2dễ, vậy 1dchứng tỏ 1hắn thương 64tâm nữ 96lang, yến 9hội đêm dnay, tất 1enhiên là 83muốn để d2người giống f0như A Vi, 8bquen biết 68một số a2thanh niên 22tài tuấn.”

Trần 2Dung nhíu 7đôi mày dthanh tú, 5không trả fflời.

Bình 4ẩu thấy f2nàng vẫn 44không vui, 1chuyển mắt, 3liếc nhìn 31da thịt 1lộ ra của anàng. Trần 7cDung xương cnhỏ thịt e7nhiều, da bathịt trong elàn nước 00nở nang fetrắng nõn 8lại hơi efửng hồng, 0drất yêu 9amị.

Bình 11ẩu nhìn 80ngắm, đột 2nhiên thở 0cdài một d9tiếng, nói 5evới vẻ 5mặt đau 2khổ: “Nữ 7lang quá byêu mị, 7nếu gầy 4đi một 5chút, tái 8nhợt một 48chút, tất anhiên càng 04có thể 5được nhóm 38lang quân eyêu thích.”

Gầy c7một chút, f6tái nhợt 75một chút, dloại này clà vẻ ốm byếu mỹ 8miều, giống 9như hoa lê. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu có cngũ quan ctinh xảo, 6cda thịt 37lại tái 4nhợt gần 8anhư trong e5suốt, hơn 8nữa có dvài phần atài tình, dfnếu ở 0thành Kiến fdKhang cũng 6fsẽ được 9bthế nhân aca ngợi f9theo đuổi. 33 © DiendanLeQuyDon.comSo với loại c0nữ lang 7này, Trần 6Dung thật 7sự là thua ebởi vẻ 6thiên tiên. f © DiendanLeQuyDon.comDiện mạo 1dáng người 45của nàng e6hoàn toàn dkhác biệt 77vẻ cao thượng, f9siêu trần fathoát tục.

Trần aDung không deđể ý đến 9bà, nàng 88đứng lên dkhỏi thùng 3agỗ, cánh 2tay đẫy eđà trắng 4nõn vươn 9era, tiếp 94nhận bộ 6equần áo 7màu lam nhạt, dviền thêu 5hoa văn màu f8tím trong 6tay Bình 5ẩu, rồi emặc vào.

Trần 6eDung mặc 10bộ thường 9phục này 2fvào, trong 9vẻ diễm 4lệ có thêm 1một phần cvăn tĩnh dtao nhã. 2 © DiendanLeQuyDon.comNàng chân f5trần bước 21trên guốc 65gỗ, vừa 69phất phất 7tóc dài 1ướt sũng 3vừa nói: 67“Ngay cả 1có thể dbđược nhóm 6lang quân dthích, phụ 5huynh ta không f2ở đây, 8bản thân 1lại là bthân phận b1này, không 2dai sẽ để 0mắt đến fta đâu.”

Lời 8anày vừa 9nói ra, Bình 85ẩu không 5khỏi thở 77ngắn than 0dài.

Trần 15Dung đi đến 9rèm lụa 53mỏng bên 1cửa sổ, 9nàng nhìn ctịch dương 9adần dần 7lặn về 4ephía tây, 6bnhẹ giọng 87nói: “Ẩu, 7nếu là 78người như 0Tôn tiểu etướng quân, bthân phận 39lại thấp 8kém một d8chút, giống 02như ta vậy, c8có phải 2là tốt 7không chứ?”

Bình 2ẩu liên 7atiếp gật 0đầu, lại 49thở ngắn 9than dài.

Trần f6Dung nhìn 00ánh mặt e3trời hoa 51diễm kia, 2cnhìn đóa 7mây trắng 1nhiễm hồng cở bên cạnh, 48trước mắt aakhông khỏi 98hiện lên 9bóng dáng 3của chàng.

Nhưng 45mà hình 37ảnh của 7chàng vừa amới xuất 53hiện, Trần 94Dung đã 99lắc đầu. 1 © DiendanLeQuyDon.comVề phần 8bóng dáng 4ccủa Nhiễm 3Mẫn, nàng 4aquả quyết d4cũng không 93để nó 83hiện lên!

Đêm 6nay yến 3hội tổ a1chức tại 12Lưu phủ, d5thân phận dthật sự 52không đồng 3anhất, bọn 8họ là hệ 72thứ bảy fecủa Hán cevương, trong 2fhuyết mạch bcó thể 9nói là cao dquý không 3bthể cao equý hơn f9nữa.

Khi 67xe ngựa fccủa Trần 65phủ tới, 6trên quảng batrường d5Lưu phủ 9đã đỗ 22đầy xe 87ngựa.

Trần 0Nguyên dẫn 9dđầu đi 6xuống xe 9ngựa, được 9ftỳ nữ 0nâng đỡ, fchậm rãi aathong thả fđi về phía 8trước, 28phía sau 8hắn là ffTrần Vi e2và Trần 17Dung nhắm 9mắt theo 82đuôi.

Lúc 2này nữ 7lang trong 7Trần phủ, c5chỉ có a2hai người 81nàng, lang 36chủ chỉ f6có một amình Trần 2Nguyên.

Nhìn dađám người 0đông đúc 56như nước 9chảy, Trần f7Vi nắm chặt c9tay Trần faDung, hai 7mắt nàng 4ta sáng ngời, 0ctrên gương bmặt xinh 1đẹp ửng 1hồng.

Trần 0Dung liếc 7nhìn nàng fta một cái, anhịn không 6được lại dhỏi: “A aVi, tỷ bảo 16phụ thân 1tỷ gọi echúng ta e9đi cùng 8là vì duyên 29cớ gì?”

Móng atay của 80Trần Vi dđâm thật csâu vào dtrong lòng 8bàn tay, 6nàng ta không fquay đầu, achỉ nói: fa“Rồi chẳng cbphải A Dung 33sẽ biết 0sao?”

Đúng 9flúc này, c7trong tiếng faồn ào, 2eTrần Nguyên fdẫn đầu 8ebước vào 20trong điện.

Hai bnàng nhìn bfthấy sĩ 2btộc bốn aphía dũng amãnh ùa aavào, sợ 99bị phân 1tán nên f7ngừng nói 18chuyện với 4nhau, theo 8sát tiến flên.

Trần bephủ ở 24thành Nam 0Dương là e3đại phủ 67nhất đẳng, 3Trần Nguyên ddvừa bước 4vào thì 95đi về phía 11tháp sắp exếp thứ 1hai bên trái.

Hắn e9vừa mới dđến gần, 82còn chưa a6ngồi xuống, 3một người cbở Lưu phủ 5đã tiến 3clên chặn 75hắn, thanh 70thanh nói: cb“Trần 1gia lang chủ, 5vị trí 45của các 9người ở fdđây.”

Hắn 52ta dẫn Trần 4Nguyên đến 83chỗ thứ 67bốn bên atrái.

Trần bNguyên không bđi, gương 09mặt đoan achính của fhắn sầm 32xuống, cả 0giận nói: f“Là ý ftứ của eai vậy? a3Lang chủ 1của nhà 7ngươi sao?”

Hiện 48tại, tuy 7rằng dòng 9người đang 6thong thả deđi vào nhưng fcmỗi một 92sĩ tộc 3đều tự 6giác biểu ehiện vẻ b2ung dung khéo 7léo. Giờ b3phút này 80Trần Nguyên fsầm mặt, ftuy rằng 7giọng nói e2không lớn, 6nhưng cũng bkhiến cho 10không ít 14người chú 1ý.

Đối fvới quý atộc cho 19tới bây 3giờ, thể 6diện đều 91là xếp f7hạng đầu 79tiên. Bọn 0bhọ chỉ 62cần nhìn cvị trí c2sắp xếp 19thì sẽ bhiểu ngay.

Người 9của Lưu 94phủ kia 36ước chừng 1tầm 30 tuổi, 07trắng trẻo 2có thể cadiện. Hắn 4ta liếc 9nhìn Trần 0Nguyên đang 28sầm mặt, 8chỉ nhìn admột cái, atrong ánh 0mắt của 3hắn ta ít 9nhiều ẩn 32chứa khinh cathị.

Trần 1Nguyên vốn dchỉ hơi 76tức giận, ecgiờ phút eanày nhìn 6thấy ánh f4mắt khinh athị của 29hắn ta thì 8lập tức 0ethăng cấp 5atrở thành 8fphẫn nộ.

Mặt 3ehắn đỏ blên, chuẩn cbị rít 2gào, người 2kia chỉ 0vào vị 71trí thứ 68nhất bên ctrái, thận 1btrọng thi flễ, cười anói: “Vị 9ftrí này, 8là cho Lang 5Gia Vương 79Thất.”

Trần e4Nguyên hãy aecòn nhìn c2hắn ta.

Người 2kia lại echỉ vào 2vị trí athứ hai, 1nói: “Vị aatrí này, 3dlà cho Nhiễm 42Mẫn Nhiễm 6tướng quân.”

Hắn 99ta chỉ vào 49vị trí 61thứ ba, fcất cao 60giọng nói: a“Vị trí b5này là cho 9Tôn Diễn 6Tôn tướng aquân.”

Nói 3atới đây, 07hắn ta tà 46nghễ nhìn 07Trần Nguyên, 3ehỏi ngược 9clại: “Lang 5chủ cho 4drằng, trong f8ba người bnày, ai ở aedưới người?”

Trần f0Nguyên chỉ 1vào vị dtrí của 7Tôn Diễn, 0nói với agiọng lạnh blùng: “Đó echỉ là amột thiếu 4niên chưa d3dứt sữa, d8vậy mà a0cũng có fbtư cách e4ở trên 8Trần phủ 1chúng ta dư?”

“Là 4phía trên 6lang chủ 36Trần Nguyên bngười!” 0Dừng một a0chút, trên 52gương mặt fngười kia dflộ ra một enụ cười c5trào phúng, e6hắn ta nói: e8“Nếu là 60Trần Công bNhương đến, etất nhiên 1ngài ấy dcó tư cách 0angồi ở 29vị trí 5thứ ba. 04 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 3Trần Công 2Nhương là 8trưởng 6giả trung b8hậu, cũng 2không đến dmức cùng 6bta tranh cãi 5cái gì thứ 5ba thứ bốn!”

Trần 03Nguyên giận bdữ, hắn 7quát: “Ngươi, 59ngươi tiện 68nô này!”

Người 42của Lưu 2phủ kia 74ngẩng đầu, 5vung tay áo, 3fngạo mạn fnói: “Ta alà tiện e0nô, nhưng cmà, ta là 8nô của 7bLưu phủ. 6 © DiendanLeQuyDon.comNếu lang 58chủ muốn etức giận, 4vẫn nên 42trở về c6Trần phủ 9đi.”

Dứt e4lời, hắn a2ta xoay người 75bước đi.

Trần 7dNguyên thật 6không ngờ, achỉ một b5hạ nhân 7nho nhỏ 5của Lưu 24phủ cũng 8fdám không 47thèm coi 9amình ra gì, 1hắn không bdkhỏi giận 7dữ, đỏ a3mặt, thở 0hổn hển, 8thật vất evả mới 5bình tĩnh b9một chút bthì đối eadiện với fánh mắt 1dchê cười 7bđang xem d0náo nhiệt 4ở bốn 2phía.

Mặt f2Trần Nguyên e1càng đỏ 8fhơn.

Lúc 8này, có 3mấy giọng f4nói bay vào e4trong tai 7dhắn: “Trần 58Nguyên này, 8tuy rằng ebngày thường atướng mạo 0ađoan chính, 1nhưng cũng 2là kẻ tầm fathường 08nóng vội edsốt ruột, 03bôn ba sự 7vụ. Nghe 4dnói hắn 57vì cầu 5axin Nam Dương f0vương một c6chức quan 39mà đã tặng 6cho Nam Dương 5vương một e0nữ nhi.”

“Thật f6sao? Xem ra 9achỉ là 7một tiểu adnhân tục b8tằng.”

“Tiểu 3nhân thì 88không biết, 98nhưng mà cđúng là 88ngụy quân dtử.”

Thời ađiểm quý 43tộc đứng 1đầy ở e4sảnh đường, 24tiếng nghị 12luận nhẹ 0nhàng phiêu fđãng, không e9chút khách 0khí truyền 7vào trong d5tai Trần 3Nguyên!

Trần eeNguyên nghe 04thấy mặt fcàng thêm a6đỏ hồng.

Một abên Trần 3Vi trơ mắt 51nhìn phụ cthân chịu 4nhục, nàng cta đỏ mặt, 22rung rung 9liên tục 2nói với 5Trần Dung: b0“Đây, 0đây là 0có chuyện 8agì vậy? bNgày xưa 0phụ thân dta tham dự cyến hội, 5flần nào cmà không ephải ngồi fở tháp 69thứ hai? 7Vậy mà elúc này a9bị Lưu cegia khinh 5đãi, bị fmột hạ 33nhân Lưu 5aphủ vũ 4nhục, còn 9cbị mọi fngười cười c0nhạo.”

Nàng eeta nắm tay 3Trần Dung, avội vàng cnói: “A 7eDung, muội 82bảo đây 2là làm sao?”

Nàng edta thật 4sự nóng dfnảy, hốc f5mắt đỏ 88hồng, nước 1mắt cũng 7đã lăn d9xuống. Với 9bnữ lang 8như nàng b4ta, thanh 9cdanh địa 42vị của fphụ mẫu 25trực tiếp ccó liên 69quan đến 1tiền đồ fkết hôn 9của nàng 0ta. Mọi abngười vũ 8nhục phụ 9thân nàng 2bta, cũng 1bsẽ ảnh 6hưởng lớn 0eđến thanh d0danh của c8nàng ta.

Bên 2cạnh Trần 5eVi gấp đến 9độ nước 3mắt chảy 9ròng ròng, 3Trần Dung a9cũng mang evẻ mặt 62kinh dị, bnàng cảm f7giác được ebhạ nhân 71Lưu phủ 7kia, mấy 63người nghị 8bluận kia ffcũng thế, 2frõ ràng f9là nhằm 7hết vào 3Trần Nguyên. e © DiendanLeQuyDon.comHay là, Trần 14Nguyên đã dđắc tội 4với một anhân vật 1lớn nào 4đó?

Bên 38kia tiếng 8anghị luận 5càng ngày 31càng vang.

Dần ddần, càng 4ngày càng bcó nhiều 2ánh mắt 3tụ tập 30trên người 1Trần Nguyên, f7trong ánh 5mắt có 6trào phúng, 8cũng có 59thương hại.

Dưới abánh mắt 9của mọi 5người, bgương mặt 43đoan chính 54của Trần aNguyên càng dngày càng 7fđỏ.

Rốt 95cục, hắn ackhông chịu 9nổi, vung etay áo dài, a3xoay người a9đi ra bên aangoài.

Hắn 3vừa đi, 47Trần Vi 1cũng thất c6thần, một 0hồi lâu, 6nàng ta phản d8ứng lại, 3vội vàng 0abuông tay e9Trần Dung 9ra, cũng 1chạy ra dngoài.

Lần 4này, trong c2chủ nhân eTrần phủ bchỉ còn 6lại một enữ lang 2như Trần 9bDung.

Trần 2Dung cũng 2nghiêng đầu 44ngẫm nghĩ, 06cuối cùng 46vẫn quyết 32định đi c5theo.

Khi 5nàng chạy f6đến quảng 4trường, faxe ngựa 6của Trần cdNguyên đã arời đi, 3xe ngựa 6acủa Trần 0dVi cũng đang echạy ra 12Lưu phủ.

Trần aDung lên 59xe ngựa, 6lười biếng anói: “Đi 6đi.”

Thượng 30tẩu ngồi 6aở vị trí 70xa phu, lặng 3lẽ hỏi: ca“Nữ lang, b2đã xảy 3ra chuyện c3gì thế? adSao lang chủ 0flại có ffvẻ mặt 68uất nghẹn 8giống như dthẹn quá 7fthành giận a5vậy?”

Trần 5Dung cúi 2đầu, nàng 76nghịch ngón 1tay của 5mình, lạnh 8lùng cười enói: “Cũng b3không biết 22hắn đắc atội với 5angười nào, 0bị ám toán.”

Nàng anói tới 7đây, nhẹ 90nhàng cười, 4ctrong mắt 6lấp lánh dtia cười: cb“Cũng không fbiết người 56đó là ai, enếu ta gặp 3dđược, 22thế nào 7cũng phải 13âm thầm 2cảm tạ cahắn một b0phen.”

Thượng 6etẩu ha hả 0cười, cũng 6không để 9ý tới, 51đánh xe 24chạy ra 4ngoài đại abmôn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 8f87: Đi cùng

Ba 41người Trần 2Dung vừa 8mới rời eđi, mấy 5chiếc xe 24ngựa đã 0fchạy đến, 8lúc này ctiếng nghị f8luận mới 5ngừng lại.

Trong 4dđại điện, 1rên quảng 74rường, 34iếng ồn 80ào đều 4m bặt, mọi egười đồng 2ehời quay 9đầu lại, 3ung kính bhìn về 4bhía mấy adhiếc xe 5gựa kia.

Lúc 2ày, xe ngựa 2đi đằng 82rước dừng f7ại, rèm 6e được 3én lên, 95rong sự afhú mục 7ủa mọi cgười, Vương 7oằng tuấn 59ật thoát 30ục thi thi e8hiên nhiên a1ước xuống.

Chàng 1ừa xuất b5iện, trong 0đám người 30ộc phát ba tiếng aoan hô nho ahỏ, trong 2eiếng hoan 2ô này, tuyệt b7đại đa fố là thiếu 9am thiếu 7bữ.

Đối fmặt với 6bhoan hô của 8mọi người, 1bVương Hoằng 7chỉ mỉm dbcười, chàng 2quay đầu 8nhìn về 2bphía sau.

Trong 6xe ngựa 7dphía sau 51chàng cũng 8có một 67người trung fcniên đi f9xuống.

Người c8trung niên a8này có gương d5mặt thanh 7tú, chòm a4râu ngắn, 4hai mắt ehắn đặc dbbiệt sáng 4ngời.

Nhìn 74thấy người 9trung niên 1này xuống 1xe ngựa, 51trong đại 9điện, một 43sĩ phu cười bvui ra nghênh 5đón, từ 7rất xa, f5sĩ phu đã e9cất cao 76giọng nói: b“Lang Gia deVương Nghi 37giá lâm, 8ở Lưu phủ ethật sự alà ngay cả 94vách tường 0cũng phát f9sáng.”

Vương e1Nghi nghe evậy, quay ađầu nhìn 8csĩ phu kia, 5ckinh ngạc 6hỏi: “Có d2Thất lang cở đây 17còn chưa fđủ để 2vách tường 7nhà ngươi 86sáng lên 2sao?”

Lời 7dnày vừa cthốt ra, 94sĩ phu kia 92không khỏi bsửng sốt, 08đảo mắt edlại cười 4vài tiếng, 9thầm nghĩ: cĐã sớm 3nghe nói 3qua, thân 5thúc thúc 4ccủa Vương 9Thất lang 8Vương Nghi 1có tiếng 6là độc 2bmiệng, nói cnăng đều 9rất khó 66ứng đối, chiện tại 90xem ra, thật b2đúng là 0akhông sai.

Trong flúc sĩ phu 8suy nghĩ, 50Vương Nghi 74kia cũng 2không cần 49hắn tiếp c3đón, vung 8tay áo dài, 8đi nhanh 5vào trong a4điện.

Chỉ 15chốc lát, fVương Nghi 0đã đứng 7ở cửa 5đại điện.

Hắn 6dliếc nhìn 8bên trong, 7đột nhiên ehỏi bằng 87giọng kinh fdngạc: “Tiểu f0nhân họ d8Trần kia 4đâu?”

Nghe d9thấy hắn 41hỏi, vài bngười hai 1mặt nhìn 0cnhau.

Vương d9Hoằng cong f3khóe miệng, 9akhẽ cười 4enói: “Trần b8Nguyên ư? cfCó vẻ như 05rời đi 93trước rồi.”

Vương ccNghi nhíu 2mày, nói 4với vẻ afmất hứng: 3“Làm sao 94hắn ta có 9thể rời 7đi trước 1được chứ? bHôm qua, 3tên kia còn 85nhờ người 3tìm tới fta nói muốn 0đem một 4nữ nhi tặng 66cho ta. Lúc cfấy ta nghĩ 2rằng Thất 25lang con tìm d9được đường 18sống trong a1chỗ chết 9cũng cần b6một nữ a5nhân để 6hầu hạ, bnghe nói 2fnữ nhân ckia của 9hắn ta rất atao mị, fvì vậy ađã đáp 74ứng. Thật 4không ngờ, 37tiểu nhân 4fnày lại fthất tín.”

Lúc 5hắn nói 5xong, Vương 4Hoằng nở 5nụ cười, fmiệng chàng cdbất giác 78cong lên, 7chậm rãi 1nói: “Việc cnày để dnói sau đi.”

Vương 8Nghi cũng ckhông nhận 7ra lời lẽ b0khác thường 3của chàng, 8gật đầu, fnói: “Nghe cquản sự enói, ngay bdcả nữ 7nhi tiểu bnhân kia 0dcũng đem e6tặng, lời 10lẽ thì 50chúc chúng 49ta khỏe 6cmạnh, còn 44muốn an 1bài cho hắn bcta một chức 0vị lục 7csính. Người e0như thế e5đúng là 7không đáng 0nhắc tới.”

Vương 79Hoằng nhíu emày, không fbhề hé răng.

Lúc 6này Trần 3Nguyên nào d1biết đâu 1rằng người 4cầm quyền 3đứng đầu cLang Gia Vương cathị Vương cNghi trực 99tiếp bắt 1gọi hắn blà tiểu 8nhân, còn 22nói hắn 4không đáng 2để nhắc 5tới?

Hắn cngồi trong 8xe ngựa, 0mặt mày d5tím tái, 5thở hổn 9hển. Nhưng a7xe ngựa a1vừa tới 6bên ngoài 76Trần phủ, cehắn lại 6cảm thấy 3hối hận.

Hắn advươn tay 42vén rèm efxe lên, nửa bngày không 0có động d9tĩnh.

Đến dkhi Trần dVi giật 02mình cũng avề nhìn b6lại về e4phía sau.

Chỉ 90chốc lát, enàng ta thấy 6exe ngựa bTrần Dung 39cũng chạy 72vào trong dphủ, lập ftức kêu 9lên: “Phụ eethân.”

Trần b6Nguyên không 1dkiên nhẫn 74quát: “Ta 84không sao! b0Con đi về a2trước đi.”

Trần aVi thấy e5tâm tình c8của hắn 4không tốt, avội vàng 78nhỏ giọng 0dđáp: “Vâng.”

Trần 31Dung nhìn 21xe ngựa 2Trần Vi 2đi xa, mà exe ngựa 46Trần Nguyên 33vẫn không cnhúc nhích c9thì không 9khỏi có achút buồn 0fbực.

Khi f7tới gần, 1Trần Nguyên 51từ trong 2xe ngựa e3vươn đầu 1ra đánh 6giá nàng.

Lúc 3này đúng a3là ban đêm, 21trên trời fmột vòng 9trăng mờ, 2bánh sáng athực ảm 89đạm, ánh 2mắt hắn 1bquỷ dị f7nhìn chằm aachằm Trần 68Dung lòe 1lèo sáng, 7flàm cho nàng 11cảm thấy alạnh lẽo a3rùng mình.

Trần eDung cúi 1fđầu xuống, dcẩn thận 17cất giọng fgọi: “Bá 2cphụ.”

Trong b6ánh mắt 89nghi vấn 7của Trần 2fDung, Trần 6Nguyên trầm engâm một chồi, chỉ 2avung tay nói: 0“Không esao, con về 1phủ trước 0đi.”

“Vâng.”

Xe 02ngựa của aTrần Dung 7ecũng vội fvã chạy 80vào trong 4aphủ.

Trong 0ánh trăng bhôn ám, aTrần Nguyên bnhìn xe ngựa 0Trần Dung 81đi xa nhíu 5mày. Khi 4hắn mở 45to mắt nhìn 6xe ngựa 4của Trần d9Dung, biểu 6tình của ehắn có 6phần ảo aenão: Đại a9ca Trần aCông Nhương 5đã nói etrúng rồi, 2hiện tại 65cuộc sống 4ở thành 8Nam Dương 3càng lúc 8càng không d2đáng tin ecậy. Muốn 7nối tiếp ccuộc đời 72phú quý 7thì cần 4phải sống a4sót khỏe f8mạnh. Tốn 76thời gian 7chai ngày, dthật vất 71vả mới 3xin gặp 3được Lang 48Gia Vương eNghi kia, 4bản thân 7lại không benắm chắc d8cơ hội. 3 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đổ 2thừa cho 06nữ lang bnày không a7biết trời bccao đất earộng, nếu f9lúc trước dnàng chưa etừng nói 13ra trước b0mặt mọi dngười, 0nàng đàn f9Phượng 1cầu hoàng 5đó là vì 7muốn gả 1cho Vương 3Thất lang d5thì mình 73có thể 5đưa nàng 3tới làm 42thiếp cho 6Vương Thất c9lang. Ai, 86cho tới cfhiện tại, acó Vương 63Thất lang 8ở đây, demình cũng 48không dám 46xử trí e7nàng.

Lúc 5này, Vương d3Nghi vì nghênh 95đón Vương cHoằng mà f5suất lĩnh 0đại đội 9tư quân, 9xông qua 1người Hồ 5vây quanh 4vào thành 6dNam Dương. 0 © DiendanLeQuyDon.comTin tức enày đối 88với sĩ c7tộc thành 0Nam Dương admà nói đúng 98là rất 5tốt.

Trần 1Nguyên là 1cngười có 0dda mặt dày, 3dtuy rằng 18hắn giận bddữ trở 9evề Trần c7phủ, nhưng aclúc này 29lửa giận 0cũng đã 8etiêu tan. 08 © DiendanLeQuyDon.comVới hắn fmà nói, btuy rằng fbị nhục 1nhã ở Lưu 2phủ là 6một chuyện 02khó có thể 86chịu được, dnhưng so fsánh với etính mạng 24thân gia 4bcũng không 9tính là 1gì. Việc d9cấp bách ehiện giờ 5vẫn nên cnghĩ biện 6pháp xin 6gia nhập evào Lang 6fGia Vương 00thị, chạy e7theo tư quân ccủa bọn 74họ thoát 6thân vẫn 5tốt hơn. c © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 2eTrần Nguyên 4csuy nghĩ, 1xe ngựa 23của hắn 3đã chạy 31vào trong fsân.

Vừa 11mới xuống bcxe ngựa, 5bTrần Nguyên 24nghĩ tới 20vừa rồi 8khi nghe thấy 4những lời 7kia, nên elại xoay 6người bước 6lên xe ngựa, b1quát: “Đi 3eđến sân 92viện của 51Trần Công fcNhương.”

“Vâng.”

Một d8ngày đảo bmắt trôi b8qua.

Vừa 0qua giữa 7trưa, Trần d2Dung đã c2nghe thấy 89trong sân f7của Trần b1Vi truyền 8đến tiếng 1cười vui, eacùng tiếng 3anói chuyện 0ríu rít.

Tiếng ccười đùa 2theo gió 6lọt vào 17tai, Trần 5Dung không 2dđể ý, a0xoay người ddtrở về.

Đúng celúc này, ctiếng bước e2chân nhỏ 8vụn truyền 63đến, đảo 80mắt, Trần cVi ở ngoài 5cửa viện 8cười vui 7gọi: “A dDung, A Dung.”

Nghe atiếng kêu 3vui vẻ như 5chim nhỏ 55của nàng, 9Trần Dung aâm thầm b4kinh ngạc, 3nàng mở 3emiệng đáp: 86“Ở đây.”

Trần 3Vi đi vào atrong sân 63viện của 6nàng.

Nàng 7dta nhìn Trần dDung, ánh emắt sáng 83ngời vô 4cùng, giọng 7điệu vừa bcnhẹ vừa cmau, như 3chim non líu flo: “A Dung 22A Dung, vừa 11rồi đại 9cbá phụ 64đến, người 9bnói rằng dtối hôm 4nay muốn fedẫn hai 8engười chúng 5ta tới tham 7dgia dạ yến 0của Vương 36thị.”

Lời 81nàng ta vừa 4thốt ra 5thì nhìn 6thấy Trần e7Dung nghiêng ađầu nhìn 9cmình với cvẻ nghiên 1cứu tìm 67tòi. Nàng 04ta mím miệng, 1dậm chân 6ảo não d7nói: “Vì 3sao nhìn 5người ta 1như thế?”

“Không 8nói với dmuội nữa!”

Trần 9Vi bỏ lại 3một câu arồi xoay 21người chạy 2ra ngoài.

Chỉ 8cchốc lát, 54tiếng ca 55vui vẻ từ 6trong sân 9Trần Vi f4lại truyền 0ra.

Trần 2Dung nghe 36tiếng ca 48này mà ý fniệm lướt b1qua trong fđầu: Có 7thể làm 5cho Trần eVi vui như 4thế, chỉ d1có một 0bngười, 6chỉ có 67một chuyện. 0 © DiendanLeQuyDon.comHay là, tối 9hôm nay Trần 5Công Nhương 7dmang chúng 28ta tới yến ehội của dcVương gia, 09hội ngộ avới Nhiễm 7Mẫn, cũng 8sẽ chính dthức nhắc 3btới việc 0đón dâu 6với y?

Trần deDung càng 9bnghĩ càng ffcảm thấy eviệc này frất có 59khả năng.

Bình 5ẩu đi ra 2sân, liếc 20mắt một 19cái thì f7nhìn thấy 4Trần Dung 8ngơ ngác 9đứng đó, atrầm mặc, 57cũng không e1biết nghĩ 60cái gì, d3nên gọi: 0“Nữ lang, 83nữ lang?”

Trần 41Dung quay 7đầu lại.

Bình 0ẩu thân a8thiết nhìn 0nàng, nhẹ 40giọng nói: a8“Sắc mặt b3của nữ 6lang không 8tốt, mệt 66mỏi sao?”

Trần eDung lắc 47đầu, bước c6vào tẩm 9dphòng, đóng 8dcửa thật cmạnh, nửa 28ngày không 8đi ra.

Đảo 5amắt, đã 1đến chạng 7vạng.

Lúc 19này, Trần fCông Nhương 9cũng phái 27người tới b0thông tri c1nàng tối ehôm nay tham c7gia dạ yến ccủa Vương 1thị, còn 2muốn nàng echuẩn bị 02một chút.

8thế, dưới 7sự hầu 5hạ của 13nhóm tỳ 37nữ, nàng dtắm rửa 0thay quần b7áo. Giờ dphút này, dnàng ngồi 31ở trước 1gương đồng, dtùy ý để b5hai tỳ nữ eđiểm trang.

Một eetỳ nữ cvừa sửa b3lông mày fccho nàng d4vừa cười c8nói: “Da e1thịt của 8nữ lang 1atrong trắng 65lộ hồng, 84quá mức 7khỏe mạnh, 9vẫn nên ftái nhợt 3một chút 5sẽ tốt 6ehơn. Phấn f7này có thể 0che bớt 3sắc hồng dđi.”

Một 51tỳ nữ 86khác cũng enhẹ nhàng 5nói đúng.

Tỳ a4nữ kia còn 12nói thêm: b“Môi nữ 2lang đầy 84đặn cong 72cong, làm c5cho nam nhân efnhìn sẽ 9có ý nghĩ fkỳ quái, 5nên phủ c0thêm phấn 79cho khéo 0eđể che 0dgiấu một 4chút.”

“Đúng.”

Nàng bta lại đánh 3giá dáng a9người Trần 1Dung, cười cfnói: “Nữ d7lang ngực 4nhũ đầy 14đặn, thắt 02lưng lại 1rất nhỏ, 54mông lại f7quá mức e2tròn đầy, 6nhớ rõ 2nên buộc ebchặt phần e1ngực, thắt cflưng cũng bphải quấn 98thêm hai 3etầng vải. 9 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 53vậy, mông 0sẽ không afbị cong 97quá.” Nói 6dtới đây, 8dnàng ta liếc 2mắt nhìn 5Trần Dung b3một cái, 9trong ánh 8mắt có 7sự khinh 07miệt, nhưng abvẫn cười cnói: “Nữ a5lang đừng 10trách, tiểu a6cô trong 7thị tộc 3cchúng ta ecoi vẻ thanh cnhã là đẹp, anữ lang 67cũng không 29phải là 8avũ nữ, fdiện mạo d6xinh đẹp 2thế này d8vốn không 30tốt.”

Trần b8Dung cũng b2không thèm ealiếc mắt 8một cái.

Nàng emím môi, 8dưới ống 3tay áo dài, 2hai tay bấu 0chặt lẫn 4nhau.

Hai 9tỳ nữ 9này là Nguyễn 4fthị phái ddtới giúp cfđỡ nàng, b6khi các nàng dđến đã 2nói, yến 2hội đêm 01nay vô cùng a6quan trọng, 84Trần Công f0Nhương cũng 0rất coi btrọng, nhiệm 0vụ của 98các nàng 2dlà phải 51trang điểm 0cho nàng ckhéo léo e0hoa lệ, 36không thua 5dgì các nữ 2lang khác 70trong thành.

Trần 9Công Nhương 79cùng Nguyễn 7athị thận c0trọng như fthế, thật bkhiến cho 8trong lòng 6Trần Dung 7bất an, a7nàng ngồi b7ở trên ectháp, tùy 4bý để các anàng trang 46điểm một 1canh giờ, 9avài lần 5đều muốn 93phá cửa alao ra, nhưng echỉ có 5thể tưởng ftượng chứ 2không thể a8thực hiện.

Kiếp 3trước, 3nàng làm 2chuyện gì 38cũng đều 2thực hiện 3btheo cảm e6tính, nhưng 1cuối cùng 6lại không fđạt được c2gì cả.

Khi fdphát hiện 3mình được a5sống lại, 7nàng đã c4từng thề, 7bnhất định daphải đổi 14sang một a3phương thức a8khác, nhất a7định phải asống cho 6thật tốt.

Nhưng dbmột khắc enày, trong 4clúc hai tỳ enữ đùa 0bnghịch, 09lòng của 2nàng lúc 07nào cũng b4có dấu bhiệu sụp aclở.

Nàng 40một lần a1lại một eflần bấu achặt hai 8atay, nàng bdchỉ có 05thể mượn bđộng tác b8này để 7dời đi a9sự chú 2ý của mình, 85để bản 7athân bình adtĩnh trở 69lại.

Cũng 87không biết bequa bao lâu, 5giọng nói 2ccủa tỳ 9anữ vang f6lên: “Được 17rồi, nữ cclang có thể e8đứng lên 5crồi.”

Trần a2Dung vô ý f7thức lên 2tiếng, nhìn 0dqua gương 30đồng.

Vừa 4liếc mắt, 85nàng suýt 9nữa nhảy edựng lên.

Trong 7cgương, trên 6cmặt nàng 7phủ một 1tầng phấn e5thật dày, c7trắng bệch b9chói mắt. a © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi bhồng hồng cbkia lại 5bị phủ 4thêm son 72phấn trở fenên nhỏ 8bmà mỏng, 31về phần 3lông mày dvà tóc mai 9thì bị 95tu bổ tỉ fmỉ quá 36mức. Ở 95trên huyệt bthái dương ccủa nàng eccòn dán 8ahai cánh 70hoa vàng c4nhỏ xinh.

Đây 45đâu phải elà nàng? 3Chỉ sợ 53Vương Thất 97lang và Tôn 19Diễn nhìn 11thấy cũng 02không nhận 4cra.

Trần dDung mơ hồ canghĩ ngợi: 38Nữ lang efbình thường e1trong thành 7eđều trang 60điểm thành bbộ dạng c1thế này, 8thật đúng 3là không 8hợp với 8amắt nhìn e7của mình. e © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 0nàng lại 3fchịu đựng 6xúc động 6muốn chạy 48đi rửa 7mặt sạch 51sẽ, nhìn dcmình trong cgương, nàng anhịn không 41được hỏi: 6“Đây là 2cách trang eđiểm lưu 5hành trong 3thành sao?” 3Trong giọng ffnói lộ 44vẻ không 4adám tin.

Hai 1tì nữ thấy 69bộ dạng c0nàng ngạc 6nhiên thì d5khẽ nhíu 87mày, lắc cđầu, trong 6bđó một 44tỳ nữ f4trả lời: 81“Diện a1mạo của b3nữ lang 8không tốt, 82phủ phấn fvào vẫn 7thấy tục 5ctằng.”

Một 71tỳ nữ bckhác cười 15nói: “Vẫn bchấp nhận 63được. cb © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, 4đi thôi, 81đi thôi.”






Chương 3b88: Vương 31Hoằng thưởng 1fnàng một 8achậu nước 9trong

Khi 4Trần Dung 9ngồi trên 1bxe ngựa, bsắc trời b4đã tối 7muộn, xe 1ngựa của a7Trần Công d1Nhương đã aarời đi.

Thượng 7tẩu đánh fxe đi theo 63phía sau 35xe ngựa accủa Trần 0Vi, chậm 2rãi ra khỏi 12Trần phủ.

Buổi eetối hôm 01nay trăng csáng ngời, 3thanh phong 2như nước. 4c © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung dcvén rèm 84xe, nhìn 9người đi equa đi lại 6trên ngã etư đường, 95trong số bđó, không eít người 2quần áo b5tả tơi, 01lần này 2khi Tôn Diễn 7phá vây d8thành Mạc bDương, cậu 4hành động 3quá mức 5đột nhiên, 7có rất 10nhiều kẻ adsĩ ngay cả e6hành lý afđều không 51mang theo, 2chỉ vội 1vàng chạy f0theo phía 35sau.

Đi aeđến thành 4Nam Dương, enếu ở 50trong thành 8fcó gia tộc 7còn có thể accó ba bữa 7ấm no, nếu dakhông có, ftất nhiên 60cuộc sống 7sẽ trở 5enên túng equẫn.

Tại ethế đạo 81này, thân 73phận như 1aTrần Dung 60có thể 4được gia f6tộc bảo ehộ quả e6thật rất 8ít.

Xe ebngựa chạy 3etới Vương 45trạch.

Gần c9đến đại a2môn của 96Vương trạch, 7ddưới mái chiên, trên 0enhánh cây, ehai bên ngã 2tư đường, cenơi nơi 2đều treo 0đầy đèn eflồng.

Cửa 0chính mở arộng, ngựa 97xe như nước. 15 © DiendanLeQuyDon.comMột đám 1nữ lang 0trang phục a4hoa sức, 9từng chiếc 5dxe ngựa a8hoa mỹ lăn bbánh trong 6ban đêm 99yên tĩnh, 20giống như afhoa thêu cctrên gấm.

Xe 04ngựa ngừng clại trên 0cquảng trường.

Trần cVi được cdtỳ nữ cđỡ xuống, 10bước về fphía có eetiếng sanh 75nhạc, bước cachân nàng 48ta hơi vội 34vã hấp 32tấp, hai 22mắt sáng 67ngời dị b2thường.

Khi 2aTrần Dung b4đi đến 78bên cạnh 1cnàng ta, e3Trần Vi bacũng không 54chú ý, nàng a6ta chỉ trơ cemắt nhìn 4trong điện, 5môi mím cchặt, đôi 4tay được 4tỳ nữ 7dnâng đỡ 4vì khẩn b1trương mà 4có chút 4cứng đờ.

Trần 3bDung nhìn 10nàng ta, echậm rãi 1ethu hồi 5ánh mắt.

Lúc bnày, Trần 0Công Nhương 03được mấy 9esĩ phu vây 5quanh bước 89nhanh vào 3trong điện.

Trần dcDung cũng 8bước nhanh 35hơn theo 76sát phía 7sau, đi vào 3bên trong.

Vừa 5vào đại 0điện, mọi 1người, 6abao gồm ccả Trần b9Dung, đều bkhông tự 2dchủ được bnhìn về bphía chủ atháp. Nhìn 85về phương 37hướng đó, blần đầu 84tiên Trần f0Dung hiểu e4được hàm f0nghĩa vẻ 27vang cho kẻ 0hèn này. ce © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 60đèn đuốc 39cũng chỉ 3là đèn bđuốc, rõ 19ràng khắp 81nơi đều 1là kẻ sĩ dphong lưu ey phục chỉnh dtề, nhưng 56ở chỗ dđó lại 95đặc biệt 4fsáng ngời, asáng ngời 4đến bỏng 5cmắt, sáng 5ngời đến 30mức khiến 5tất cả amọi người 0cũng không 4khỏi tự 8chủ nhìn 3lại…… dỞ chỗ feđó, có 39Vương Hoằng.

Trần edDung thu hồi 6ánh mắt, 88đi theo phía e0sau Trần 5cCông Nhương, c1có mấy 69tháp sắp cdxếp ở 35vị trí 9athứ ba bên 79trái, nàng 1chọn một 2góc tối frồi ngồi 26xuống.

Sau 2ckhi ngồi 7fxuống, ánh bmắt của dnàng lại echuyển về bphía Vương 7dHoằng.

Nam cnhân này 8cho dù là 73lúc nào 46nhìn thấy 15chàng thì 00chàng vẫn 4fluôn thanh cphong lãng 6nguyệt như ethế, tựa 7hồ mọi a6phiền não, e8ồn ào náo 79động trên 5ethế gian fđều không 1liên quan 0cđến chàng.

Trần 3Dung nhìn b8ngắm, ánh eamắt có fchút thất athần.

Đúng 7lúc này, e0Vương Hoằng 7ethản nhiên 6ecười, nhấp 4amột ngụm 00rượu, ánh 99mắt liếc 6về phía 0Trần Công 5Nhương, 11cũng liếc d3về phía adnàng.

Khi 2ánh mắt 8chàng chuyển ctới trên 3thân Trần cDung thì 2rõ ràng 8giật mình, 64từ từ, d5chàng vung atay phải d5lên.

Một 7fngười bước 5nhanh đến 82gần, cung 0kính hỏi: b“Lang quân bcó gì phân 0phó?”

“Mang 4một chậu e5nước trong cđến.”

“Vâng.”

Chỉ 9chốc lát, 37người kia 06bưng chậu 1bnước vào, fđi đến aphía sau 09Vương Hoằng.

Nhìn 5người đó, 7Vương Ngũ 4lang tò mò fcười nói: 80“Thất a2lang muốn 6alàm gì vậy?”

Vương 5Hoằng chỉ 90cười.

Chàng 8chậm rãi 3chỉ về 8bphía Trần 2Dung, thản 7nhiên nói: f4“Đưa cho e9nữ lang 05kia.”

Hạ 7nhân đáp: ea“Vâng.”

Hắn 42ta bưng chậu 54nước đi 00về phía e5Trần Dung.

Phải 7dbiết rằng, 2Vương Hoằng bvốn là 1trọng điểm 48chú ý của 1kẻ sĩ, b6tuy rằng 63chàng không 05nói to, động f6tác cũng b7tầm thường, 2nhưng mọi e1người đều 3anhìn về 3phía chàng, a0cũng nhìn bngười đang fbưng chậu b0nước kia.

Trước bdmắt bao 92người, chạ nhân 35bưng chậu 79nước bước 9đến trước 2mặt Trần eeDung. Hắn bta đặt bchậu nước 09xuống bên 3ecạnh nàng, 7nói với 8giọng ôn 2hòa có lễ: 0d“Nữ lang, 0đây là 46lang quân fnhà ta thưởng!”

Một flời thốt d0ra, mọi aánh mắt 1đều nhìn 9về phía 8Trần Dung.

Ngay alập tức, btrên gương 9mặt đầy 2aphấn trắng 6của nàng 1ftrở nên a8đỏ hồng. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 5phấn trên 1mặt nàng 84quá dày, 62sắc đỏ 00cũng không chề lộ d8ra, chỉ 24có từ vệt 6đỏ lan 00từ cổ fnàng kéo c9dài tới 8trước vạt báo che ngực.

Nàng admím môi, 4một hồi 6lâu mới 7thấp giọng 6ftrả lời: 42“Đa tạ 9lang quân 90nhà ngươi.” 2Nếu lắng 03nghe cẩn 5thận, dường fnhư câu a8nói này abật ra từ 4giữa hai a7kẽ răng.

Mọi ffngười đang 6nhìn nàng 4chằm chằm.

Lúc 0này, tất ccả mọi 3người hiểu 2được ý 6atứ của 83Vương Hoằng.

Đương 8fnhiên Trần dDung cũng f5hiểu được 3ý tứ của 36chàng.

Nàng achỉ do dự emột chút 8rồi đặt 2đôi tay 2nhỏ bé 3bvào trong 2chậu nước: dXem tình 5hình này, 63nếu nàng 51không làm 0theo ý của 7Vương Hoằng, 49chỉ sợ eđoàn người ecvẫn sẽ 49nhìn nàng cenhư thế.

Sau 7khi tay đặt 07vào trong 5chậu nước, 57Trần Dung f1hứng nước a7trong, táp 0lên mặt 5amình.

Trong 3đại điện, 26ở trước 26mắt bao 8angười, dkhi nàng 5dbất đắc b7dĩ rửa femặt, Trần 4Công Nhương anhíu mày, 80hắn hỏi eahạ nhân ebên cạnh: c“Ai hóa 2trang cho cbnàng như 07vậy?” 9Giọng nói 0vẫn ôn 54hoà hiền 7hậu, nhưng f0ý bất mãn 1không cần 61phải bàn 6tới.

Hạ 5nhân kia ethấp giọng ftrả lời: e4“Là thê 33tử của fTrần Nguyên.”

Trần 3aCông Nhương 58hừ nhẹ 4một tiếng.

Khi 8Trần Dung 28rửa mặt, 53một bên dTrần Vi 2bcòn có mười 4cmấy nữ d8lang ngồi dở các góc bđều có cachút đứng fangồi không byên.

Các 6nàng thỉnh 29thoảng vươn 42tay xoa xoa 6dmặt mình, bado dự thật 7lâu, sau 4đó từng fbngười lặng 33lẽ rời edđi.

Sự 26biến hóa 4của chúng 52nữ đều 8lọt vào f7mắt của 85Vương Ngũ 1clang, hắn 9anhìn quanh 5khắp nơi, efthì thào f3nói: “Chỉ blà một 9chậu nước, b8toàn bộ 7thành Kiến 9Khang đều bbsẽ bị faảnh hưởng!” 3Trong giọng 8bnói của 1chắn, hoặc c5nhiều hoặc 29ít có hàm 2echứa ghen 4dtuông.

Lúc b4này khi Vương eNgũ lang 3nhìn về 2dphía Trần 8Dung, ánh 02mắt vẫn crất phức 43tạp, nhưng 69mà không 2còn lửa 03nóng như ftrước kia 9fnữa.

Chỉ 0cchốc lát, bdTrần Dung 18đã rửa csạch mặt 4không còn 5echút phấn 85son.

Hạ 0nhân bưng 9achậu nước ađi.

Ánh 32mắt mọi 4người vẫn akhóa chặt 8trên mặt, dtrên người fnàng, trong c6điện vang 47lên tiếng cnói nhỏ, dđều là b4một ít 0sự tích 1về nàng.

Trong 1đủ loại 4ánh mắt, 15Trần Dung f4vẫn cúi fđầu, lúc enày, một ebhạ nhân 3khác của 3bVương gia 6bđưa tới 3khăn mặt 89sạch sẽ 45tẩm hương, 6dTrần Dung 8tiếp nhận, a9lau sạch dgiọt nước 47trên mặt 08đi. Tiếp 1theo, một 07tỳ nữ 7khác cầm 16gương đồng 4đến đặt 80trước mặt 0nàng, rồi 24đi ra phía ecsau Trần bDung, ngay 0tại trong 8bđại điện dchải lại etóc giúp 0nàng đến 07khi mái tóc 36nàng chỉnh 8tề, có clọn suôn 9mượt rủ 00trên bả 9dvai, chúng b9người hầu fmới thối 83lui.

Lúc 45này, tổng fcộng chỉ 3tốn hai 01khắc – 5trước yến fhội, chỉ 5vì trang f9điểm cho 7nàng mà bctrì hoãn f0hai khắc!

Nhóm 6người hầu 64vừa lui eaxuống, tiếng 1sanh nhạc 9bvang lên, 1một đám 59tỳ nữ abưng rượu ethịt, bắt 4đầu thướt d0tha đi vào.

d0ánh mắt 7của mọi 52người rốt a8cục cũng fdời khỏi 4Trần Dung.

Đến 6alúc này, 6eTrần Dung cmới hít 8một hơi e1thật sâu, bnàng mở 02to mắt, 3oán hận dnhìn nam banhân đang edcười nói 4vui vẻ trên 0achủ tháp 2kia, trong 0lòng vừa 6ủy khuất e7vừa tức 9giận, lại 8clà ngượng 4ngùng.

Rượu dthịt dâng 49lên chưa fđược bao 7dlâu, chúng b1nữ lang 2cũng đã ctrở lại, 9các nàng e1hiện tại ccũng giống cnhư Trần 05Dung, phấn btrên mặt 9được rửa dfsạch, tóc 2cũng chải b1lại, khẽ dxõa trên a9bả vai.

Trần 2Vi cũng vậy.

Nàng 00ta vươn etay che mặt elại, nhìn dda thịt 20Trần Dung 3trong trắng dlộ hồng 65sau khi rửa bmặt càng bathêm trơn 8bóng, thì dhỏi với 7giọng hơi dđố kỵ: 30“A Dung, 5mặt của 80ta có xấu elắm không?”

Trần a2Dung nhìn 0fvề phía 7nàng ta, btrong ánh amắt chờ bmong của dnàng ta, b1nàng lắc 6ađầu, nhẹ 40giọng trả alời: “Không eacó, thật bsự thanh amĩ.” Trần 52Vi mừng erỡ, vội 26vàng ngẩng 3đầu lên, ftràn ngập btự tin đánh 2giá nhóm 6nữ lang 5ebốn phía.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 5789: Nhắc adlại hôn csự

Lúc 0này, nhóm 3tỳ nữ ebVương phủ fbắt đầu avội vàng 74bê bình dphong ra che b2chắn cho 05các nữ elang.

Bình 0hong vừa fựng lên 9bốn phía, erần Dung 19hở dài cdhẹ nhõm, 2ừa rồi cánh mắt bủa mọi 3gười sáng a6uắc làm 62ại nàng 35hông được aự nhiên.

Nàng 0úi đầu, acầm lấy cey rượu, 0hấp một 5cgụm nho 0hỏ, vừa 3ống vừa 66gắm nhìn 3aóng người eeơ hồ của c0ương Hoằng fhía sau bình 1ehong.

Đúng ecúc này, 7fở cửa b3điện trở aên ồn ào, 14húng kẻ 2cĩ đều 9đứng lên, bfgay cả Vương doằng cũng 8ậy, tươi 0eười đi fa ngênh đón.

Trần 1ung ngẩn afa, bên cạnh d0Trần Vi fdvui mừng a9kêu lên: 2“A, chàng 85đã đến.” d0Bởi vì 98khẩn trương, 9giọng nói 3của nàng 4ta hơi run 9rẩy.

Nhiễm 1Mẫn đến frồi ư?

Trần c6Dung quay 9eđầu nhìn e9lại.

Xuyên cfqua bình 83phong, nàng e0chỉ có 3thể nhìn b7thấy bóng 11người mơ 1hồ bước 5fnhanh mà 5đến kia, 7trong ánh 76đuốc phiêu c7diêu, dáng angười y 33cao lớn 64như một 13ngọn núi.

Cùng 7Vương Hoằng 34làm bạn, 69Nhiễm Mẫn 94vừa trầm 6bgiọng nói 3chuyện vừa 4đi nhanh d6về phía 4trước.

Chỉ 5chốc lát, 1ey đã ngồi axuống mấy 0tháp ở 9dphía trước 5aTrần Dung.

56Nhiễm Mẫn 5đã ngồi bxuống, chúng 3sĩ tộc bvẫn còn bvây quanh by, trong tiếng 67ồn ào náo 4động, Trần b9Công Nhương 0cung kính 1đứng lên, c2hắn hướng 6dtới Nhiễm 4eMẫn vái 33chào thật 56sâu, cất 7cao giọng f0nói: “Nam b6Dương an 3nguy, may b2mà có tướng 8quân. Tướng 42quân có 0thể tiến bađến, mọi 3angười trong 1Nam Dương 93thật sự 32là vui mừng.”

Trần bCông Nhương ađức cao bbvọng trọng, ahắn vừa cbmở miệng, 8mọi người 4đều yên 7tĩnh lại.

Dưới 69ánh mắt bchăm chú c2của mọi 0người, 7cNhiễm Mẫn fbcười cười, 9giọng nói 69của y có 7chút mỏi a9mệt cùng 0khàn khàn: 1“Công cần f9gì nhiều 9elời?”

Trần 7Công Nhương e9ha ha cười bnói: “Đúng, 4đúng cần 8gì nhiều 74lời, cần 24gì nhiều dlời? Tướng aaquân đã 3sớm sáng 26tỏ trong 80lòng.” 2Hắn vung 2tay áo dài, engồi ở 65lại tháp 9bcủa mình.

Lúc anày, Trần d6Vi dựa vào agần Trần 7Dung, khẽ 9nói: “A 7Dung, tim 25của ta đập e6thật nhanh.”

Trần 1Dung nhìn 41chằm chằm 0nam nhân 4ccao lớn b5hiên ngang 9akia, cười 0cười, chậm 82rãi nói: 82“Tỷ tỷ, 60bối rối 0không có cdích gì đâu.”

Trần 44Vi đáp nhẹ cmột tiếng, 5nàng ta thì athào nói: 7“Muội c3thì không ehoảng hốt d0rồi. Lần atrước khi a8chàng gặp 2bta, ta biểu bhiện không etốt, cũng 3không biết dchàng có 3thể không 9bao giờ 5thích ta adnữa hay 5ckhông?”

Vấn 4đề này, 44Trần Dung a1không thể 5dtrả lời, b6nàng cũng akhông muốn btrả lời.

Nàng 1chỉ nhìn 69ngó bên 8cạnh Nhiễm 8Mẫn, thấy 9trong số 85những người 6đi theo y 1cũng không f0có bóng 66dáng của bdTôn Diễn, 7trong lòng ecó chút fthất vọng.

Lúc 20này, quý c6tộc có 41thân phận dfđã tới 5cđầy đủ. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng enhạc, nhóm 69tỳ nữ amặc hoa baphục đi 4vào, dọn 59rượu thịt 2trên tháp 2của mọi 6cngười.

Khi 5emang rượu 4thịt lên 35tháp của 2Trần Dung 4và Trần bbVi, mấy abình phòng fvây quanh acác nàng c4không thể 8ckhông bị d3dời đi.

Trần 7Dung vừa cmới ngẩng 3đầu thì 6cùng với 6Trần Vi 1cđón nhận 40ánh mắt 76của Nhiễm 8dMẫn. Trong ecđèn đuốc 43sáng trưng, a2ánh mắt f6y sắc bén 9cnhư đao, a4chỉ liếc 36mắt một 8cái, Trần 9Vi theo bản 2năng co rụt 7lại, khuôn c4mặt nhỏ enhắn xấu 2hổ đến 0dđỏ bừng. 2d © DiendanLeQuyDon.comVề phần fTrần Dung, 26cũng bị f4y trừng 84mắt mà bfrùng mình.

Đảo 66mắt, bình 1phong lại 74vây quanh, 42nam nhân e9cũng dời ctầm mắt.

Chỉ 4ethấy Vương 2aHoằng ngồi 32trên chủ 2atháp đột 9nhiên bưng erượu, bước 3fđến bên 3ccạnh Nhiễm 2Mẫn, chàng 2không chút 48khách khí c6giơ tay lên, anói: “Dời fbtháp.”

“Vâng.”

Trong 4tiếng đồng 34ý, hai người echuyển tháp ccủa chàng 7ađặt đối 3diện với 5Nhiễm Mẫn.

Sau ckhi Vương 2cHoằng ngồi 51xuống, chàng 4fgiơ lên 55ly rượu 46cười nói: 9“Lúc này anếu không 0nhờ có ehai ngàn 5nhân mã acủa tướng 2quân, Vương a4Hoằng đã 7chết ở 9thành Mạc dDương rồi. b © DiendanLeQuyDon.comƠn cứu 50mạng suốt 06đời khó 56quên, mời d7uống cạn bchén này.”

Dứt 0lời, chàng b7ngửa mặt 31lên uống edmột hơi fcạn sạch.

Nhiễm 2Mẫn ha hả 2dcười, y 5bbưng lên 0bly rượu, 66cũng uống 3một hơi 5cạn sạch.

Sau 5đó, Nhiễm 7Mẫn nhìn ebVương Hoằng 67chăm chú, ađột nhiên 9ehỏi: “Lại 5akhông biết, 68vì sao Mộ 1Dung Khác a1kia nhất beđịnh phải b2có được 8đầu của 0Thất lang?”

Giọng 6của y không 0anhỏ, trong 5khoảng thời efgian ngắn, 5vô số cái 37đầu xoay dqua đây, 2đại điện 2vốn huyên 5náo giờ 4đây cũng 0yên tĩnh 6lại. Mỗi bngười đều 9đang chăm f9chú lắng 0anghe đối 75thoại của 5bọn họ.

Vương aHoằng cũng 4cười, chàng dthản nhiên 8nói: “Lòng bdạ của 32gã hẹp aehòi, thua 5nhưng không 56chấp nhận 4dnổi mà 68thôi.”

Lời 1này vừa 3nói ra, tiếng dnghị luận c7nổi lên 8bốn phía.

Nhiễm 28Mẫn cũng 9kinh ngạc 6hỏi: “Thua fnhưng không 52chấp nhận 8bnổi? Làm b6sao đệ ccó thể 9cùng gã dgiao tế c1qua mà biết?”

Vương baHoằng cười 6mà không beđáp.

Thấy 8chàng không c3muốn trả 83lời, Nhiễm 89Mẫn lại bha hả cười, 07y rót cho 41mình và 5Vương Hoằng fmột ly rượu, bnói: “Đến 2đây, lại 6làm một 7chén.”

Bọn 0họ uống e3rượu, Vương f5Nghi trên 23chủ tháp 7athì nhíu damày, hắn 46khinh thường bdliếc mắt 6nhìn Nhiễm aMẫn, hỏi 1axung quanh: 53“Sao Thất alang lại a3giao hảo cvới tên e2thất phu 0này?”

Bọn 6người hầu 7ngẩn ra, 95một hồi 3lâu, kẻ 6sĩ trung 0cniên vẫn bbđi theo Vương 36Hoằng kia 6mới nhẹ ccgiọng đáp: e2“Thất 6lang là người cluôn thích fclàm theo 8ý mình, 6công cần 07gì quản 3nhiều?”

Những 93lời này 83có chút 6không khách 52khí, Vương bNghi liếc bnhìn kẻ 9sĩ trung 1bniên kia d9một cái, f0thấy tuy 0rằng kẻ 74sĩ cúi đầu 02nhưng không 0bhề sợ a8hãi, hắn fkhông khỏi 7bhừ khẽ 64rồi nói: 77“Chỉ là admột nô c8bộc của 48người Hồ, 5Thất lang 79giao hảo 9fvới y đúng dlà làm nhục 89thân phận.” 77Nói thì 47nói như 1thế nhưng 1giọng của f3hắn vẫn ethấp xuống, 0từ đầu c0đến cuối fđều không e6để Nhiễm ebMẫn nghe 8thấy.

Lúc anày, nhóm 00sĩ tộc 1ngồi đầy 4trong điện 0bắt đầu 5cgiơ ly rượu 5đi quanh 33một vòng. 2e © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng dồn ào cười 4fđùa, Trần 8eCông Nhương 5dvẫn ngồi btrên tháp 7ecủa mình.

Nhiễm 7eMẫn và f6Vương Hoằng 2ngồi phía dtrước hắn bclúc này 4eđã cùng 0đi ra.

Trong fatiếng tiếp ffđón của 9mọi người, b7Trần Công 20Nhương tươi a2cười khả cdcúc, nhưng 8vẫn không 71đi về phía 8Vương Nghi. 8 © DiendanLeQuyDon.comMột hạ 52nhân tiến 14đến phía a8sau hắn 0khẽ nói: a4“Lang chủ, 61vì sao không 1đến nói 8dmột câu 4với Vương c0công?”

Trần 71Công Nhương 0và một 84tộc trưởng 6sĩ tộc 0đối ẩm 1một chén, 3ôn hòa trả 0dlời: “Nói dcái gì?”

Người b1kia ngẩn ara, hắn eeta liếc bnhìn Trần fDung một dcái, nói: e“Tối hôm 0dqua, không d6phải lang f8chủ đã b4đáp ứng dyêu cầu 45của Trần 1Nguyên rồi fsao? Giờ 9bphút này c6Thất lang a3không ở 06đây, bên 5cạnh Vương 3Nghi không cbcó ai, đúng fblúc có thể 3nhắc tới 03nữ lang 5A Dung mà.”

Trần aCông Nhương 3buông ly b4rượu, hắn 07từ từ e7nói: “Vương c2Tác, ngươi 8đã nhận bbao nhiêu 5lương thực 41của Trần 1eNguyên rồi?”

Người 0tên Vương e4Tác kia cả 57kinh, đảo 4bmắt hắn 1fta bối rối, 2ấp úng 8sau một e4lúc, hắn d1ta nhẹ giọng 0ctrả lời: 5“Một túi cblương thực.”

Trần a4Công Nhương 6gật đầu, 63ôn hòa nói: b4“Ngươi bmới cưới 2một tiểu 8dthiếp, tiêu 4dùng thiếu 3thốn cũng 7flà điều c2bình thường.“

Lời 41này của 52hắn thập 4phần ôn 7hòa, nhưng 7fVương Tác ekia đã là 3amồ hôi 7achảy như d9mưa, mặt bahắn ta trắng 2bệch, run fgiọng nói: 64“Vương 1Tác không dedám, lang achủ, Vương 6Tác cũng 4không dám 0nữa.”

Trong aánh mắt d8vội vàng 60khổ sở 7cầu xin c8tha thứ 5ccủa hắn 8ta, Trần 6Công Nhương 75vẫn nói 6bằng giọng ehòa hòa ekhí khí: e“Vừa rồi d4không phải feVương Thất alang đã 4tặng cho enữ lang 3A Dung một 7chậu nước e3sao? Chứng 3tỏ cậu 2ấy coi trọng 64nữ lang 3này. Dưới ctình huống 5như vậy, 1ta nhắc 5lại việc 9btặng A Dung ccho Vương 4fNghi không 6nói tới 16Vương Nghi cfsẽ không 24thu nhận, d1mà ngay cả 3Thất lang 8cũng sẽ a0ghi hận dvới Trần 8cPhủ chúng adta. Trần 74Nguyên kia 37vốn là edngười nông 2cạn, tính e3cách cũng 20nóng vội, 9lời của 7đệ ấy, 4về sau đừng 69nghe nữa.”

Vương dTác nghe bvậy, vội 0vàng đáp: 68“Vâng, 5vâng, lời 4của lang bchủ rất ebđúng.”

Lúc 23này, Vương e3Nghĩ đã 1đứng lên, eđại diện 8acác gia tộc 5đều nhanh a2chóng đi aelên. Trần 4Công Nhương f6cũng cầm 4ely rượu fdđi qua.

Vương d7Tác nhìn 6bóng dáng 7của hắn, f1lại vươn 9tay áo lau dmồ hôi dtrên trán, 9biểu tình 5vẫn lo sợ.

Đối 95thoại của 8abọn họ, 9Trần Dung 5và Trần 3dVi ngồi 45ở một 2góc cách 3tận mấy a6tháp nên 7không hề 10nghe thấy.

Trần bVi hoàn toàn 1đắm chìm 05trong suy fenghĩ của 3cmình, nàng 3ta lại dựa favề phía 8aTrần Dung, 57nhìn nàng, 7hỏi với 6bvẻ bất 1an: “A Dung, 2muội bảo 4ta đến clúc nhìn 1thấy Nhiễm 3tướng quân bthì phải 9bnói gì với 39chàng đây?”

Lúc bnày, nàng cbta đã dời 2ebình phong 8của mình 9và Trần 0Dung đi, a0cũng chuyển 9tháp tới 9bgần Trần d3Dung.

Trần f9Dung đối emặt với 8ánh mắt 38cầu xin 9dcủa Trần b5Vi, cười 2cười, tươi 8cười này 99có chút 47giả dối.

Nàng arũ hai mắt, b8lắc đầu 9nói: “Ta 42không biết.”

Ba 0chữ vừa e1thốt ra, 8Trần Vi 37có chút 6tức giận, fnàng ta vội 0vàng nói: 7“Không 31phải muội dclà tri kỷ 8ecủa chàng 96sao? Sao lại 6akhông biết?” 20Giọng của 2Trần Vi cvừa vang 3lên, Trần aeDung nhìn 9cnàng ta, 27nghiêm túc 2nói: “A 6Vi, hai chữ 7tri kỷ, 3cũng không e2phải là 90tùy tiện ethì có thể 58nói ra. Ta 65và Nhiễm 80tướng quân, fenam nữ khác c1biệt, địa dvị bất fđồng, dù 5fthế nào 6cũng không athể trở fcthành tri 18kỷ. Tỷ 8fnói như 3cvậy, chẳng 2những với 6cNhiễm tướng 49quân, ngay 31cả với f7ta, cũng 0sẽ khiến ethanh danh cbị tổn 79hại.”

Trong 2agiọng nói e2của Trần adDung hàm cchứa nghiêm dctúc cùng 5ekiên trì, 5Trần Vi f0không khỏi dngẩn ra. 12 © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt, 1nàng ta lại 3đỏ hốc amắt, mím 6môi, nói 9với vẻ 63oán hận: 6“Kể cả 0muội không dnói, ta cũng abiết nên 73nói chuyện 0với chàng b7thế nào.” 0Dứt lời, b9nàng ta tức 5tối xoay 7người đi.

Đúng 08lúc này, cgiọng của ffTrần Công eaNhương từ 4một bên 13truyền đến: 1“A Vi.”

Trần bVi vừa nghe dthấy thì 7nhanh chóng cquay đầu flại, đáp: a“Dạ.”

“Đi 55theo ta đi.”

“Vâng.”

Trần 64Vi đáp ứng afmột tiếng, 6frun run đứng 6clên, nàng 1ta vừa dời 3ebình phong, ccũng không 41biết nghĩ actới cái 55gì, tay phải cduỗi ra, 7cđột nhiên ckéo lấy 3ống tay 29áo của b9Trần Dung.

Nàng 45ta cầm tay 4Trần Dung, 2trông mong 0anhìn nàng, acầu xin: 30“A Dung, 0đi cùng c4đi.”

Lúc 1này, Trần 7Dung thực 4sảng khoái 44gật đầu, 56lên tiếng 2ftrả lời e8đứng dậy.

Hai enàng dời 3fbình phong, 66đi theo phía csau Trần 5Công Nhương.

Trong 26tiếng ồn 3ào cười 1đùa, dòng 0người như 5nước, Trần a7Công Nhương f1thong thả 0dkhoan thai, cchậm rãi 5đi về phía 7trước.

Lúc 0đi ra cửa fđiện, bước 8dlên bậc 82thang, ở fbchỗ dòng cngười thưa 6thớt, Trần 8Công Nhương flắc đầu, ecthan nhỏ a6với Trần 90Vi: “Hôn 2nhân đại 0sự, vốn 04là trưởng 9bgiả thương e6nghị quyết ađịnh. Tiểu 69bối các 9con mới 9fchỉ gặp 65nhau một 5clần rồi blại xa cách. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 1eNhiễm Mẫn d0tính tình 7lỗ mãng, aflại ra đi 9cvội vàng, 4dta làm bá 5phụ, cũng dchỉ có 4thể thuận dtheo y, không 2có cấp 6bậc lễ fnghĩa.”

Khi ahắn nói b0chuyện, 7khuôn mặt b1nhỏ nhắn dbcủa Trần bbVi đỏ đến fmức như d9muốn chảy 75máu, hai 4chân nàng 7ta mềm nhũn, 30vội vàng edựa vào 0Trần Dung, dnàng ta đáp 46giọng nhỏ 2anhư tiếng 9fmuỗi vo dbve: “Vâng, 7hết thảy a2do bá phụ 3equyết định.”

Trần 6fCông Nhương 00không quay felại, nghe 00thấy nàng 6ta trả lời, dchỉ khẽ 9bgật đầu.

Đi 5ađược vài 78chục bước, 7aTrần Công 9Nhương chuyển 6hướng về baphía căn 1phòng bên 2trái kia.

Trong baphòng đèn f5đuốc sáng 6trưng, người 2đến người 2ađi, khi bọn 5angười hầu 1đối mặt 7với Trần 1Công Nhương 4đều nhất 8tề khom 68mình hành 0lễ.

Trần 2eCông Nhương a8thong thả akhoan thai 1cbước vào 8trong phòng.

Trong 8phòng sáng 20sủa, Trần eVi vốn khẩn 7trương ngay c3cả hô hấp 4đều ngừng blại, vừa a7thấy phòng 6bnày trống fkhông thì ekhông khỏi e2thất vọng 17thở ra một b6hơi.

Tiếng dhít thở bnày hơi 5lớn, Trần 1fCông Nhương 16không khỏi 9quay đầu baliếc nhìn 1nàng ta một 7cái, từ aatừ nói: 7“Một nữ blang sĩ tộc, 24cử chỉ 3phải ung 4dung, gặp bsự bất 8floạn mới 9đúng.”

Đây 14là giáo 73huấn.

Trần 4cVi vội vàng 7cthi lễ, b6cúi đầu 0đáp: “Vâng.”

Trong 3đèn đuốc, 2vẻ mặt 74nàng ta kính dcẩn nghe 1theo, nhưng 0dsự chờ 5mong cùng c2xuân ý vẫn 5không thể dche giấu.

Trần 5Công Nhương 0nhìn Trần 75Vi như thế 6thì không 79khỏi nhíu 99mày.

Ngay 0lập tức 6hắn lại agiãn mày cra, Trần a6Vi cũng không 3chú ý tới ecsự thay 6eđổi này.

Trần 43Công Nhương 21bước đến evị trí 0chủ tháp, 1hắn chậm ebrãi ngồi dxuống, vung c1tay áo dài, 22nói: “Đi 86mời Nhiễm etướng quân 8đến đây.”

“Vâng.”

Khi 24người kia c6nhanh chóng 5rời đi, b9Trần Công 9Nhương lại ddthở dài bfmột hơi, dtrong lúc 4Trần Vi 0dkhó hiểu, 1chăm chú 07nhìn hắn, ahắn vô a1lực nói: b“Hoang đường bdnhư thế, e6không phải bcưới thê esao? Người ffxuất thân 3là gia nô 8người Hồ celại không c1biết nặng dnhẹ.”

Đối 93với Trần 98Vi mà nói, b8chỉ cần 8aTrần Công 9Nhương không bfcó ý hối ehận, nàng 8ta đã cảm 5thấy thỏa emãn, lập 1tức nàng 52ta khẽ thở 5một hơi.

Lúc 75này, nàng 4ta liếc bbmắt một 7cái thấy 4Trần Dung bđứng ở 01một góc, 90liền kêu 9lên: “A b3Dung, muội fcđến đây 35làm bạn b9bên cạnh 3ta.”

Trần cdDung đáp 7bnhẹ một ftiếng, đi 5về phía b8nàng.

Trần 70Vi kêu to 8khiến Trần 3Công Nhương 6quay đầu adlại, hắn dnhìn Trần 4Dung chăm echú, đột 1nhiên hỏi: 3“Con là 65A Dung?”

“Vâng.”

Trần 4cDung thi lễ.

“Tiến alên đây.”

“Vâng.”

Trần 8Dung tới 2gần, cách 54Trần Công bNhương chỉ bcó ba bước 5mới dừng 3chân, nàng a8cúi đầu, e1trong lòng 4bất ổn 9tùy ý để deTrần Công d4Nhương đánh 4giá.

Trần 7Công Nhương 4nhìn nàng 3nửa ngày, 5ôn hòa nói: 4c“A Dung.”

“Dạ.”

Ánh emắt cùng cebiểu tình 5của Trần daCông Nhương 4đều vô dbcùng hiền falành: “Con dvà Vương cThất lang 0đã tự dđịnh chung 3fthân rồi c9sao?”

Tiếng 5nói vừa 6dứt, Trần 6Dung lập 8tức đáp: 2“Không 9có.”

Cảm 4fgiác được 5cmình trả clời quá crõ ràng clãnh tình, 70Trần Dung ecúi thấp 02đầu đến datận ngực, 7nàng nhẹ 4giọng nói: 65“Nam nhân ebnhư Thất 7lang làm 6sao có thể 9cùng A Dung 2tự định 59chung thân?”

Trần 6Công Nhương cgật gật bđầu, ôn 7hòa nói: 6a“Con hiểu 9fđược điều 4này là tốt bbrồi. A Dung, efvậy bá bephụ hỏi 3con, cậu 34ta đối 3với con 7bcó gì thân 9mật quá 5mức hay 7không?”

Thân 74mật quá 2mức ư? 4Có nghĩa 7là hỏi d9Vương Hoằng 7có từng 23vô lễ với enàng không.

Khuôn 0mặt nhỏ bnhắn của fTrần Dung 6dđỏ lên, 7anàng không e7khỏi nghĩ 3tới nụ chôn kia, b7còn có hai 8lần ôm 5ấp, nhưng 1amà trong emiệng nàng 5bvẫn trả 77lời với 3vẻ kính 80cẩn mà e8cẩn thận: b“Thất elang là chính 05nhân quân etử, sao bdcó thể 7làm như cvậy được?”

Trần cCông Nhương c0nghe thấy 8nàng trả 7alời, thần 1sắc không 28thay đổi, bchỉ cười 6cười.

Hắn 85lại hỏi: 5b“Vậy A 4Dung có bằng 6lòng hầu a9hạ cậu efta hay không?”

Lời 6này vừa 1thốt ra, 3eTrần Vi 02ở một dbên không ckhỏi thốt 3dra tiếng 57sợ hãi 89nho nhỏ, 6tiếng kêu 22vang lên, anàng ta dùng 69tay áo che 4miệng, hai 88mắt mở 8dtròn xoe, 6không hề 9chớp mắt a1nhìn Trần 83Dung và Trần 74Công Nhương.

Sắc f9mặt Trần 0cDung không 9thay đổi, 1nàng chỉ fcúi đầu, 19giọng điệu 4trả lời 7fvẫn kính 2acẩn nhu cethuận: “Mặc 66dù Thất 0lang rất dtốt, A Dung d6cũng không emuốn làm 2thiếp cho e5người khác.”

Nghe 88thấy câu 1trả lời 73này, Trần 33Vi nhịn 4không được ekhẽ hừ a9một tiếng.

Trợ 69thủ đắc dlực nhiều 5năm đi theo 6bên cạnh 3Trần Công 5Nhương lúc fnày cũng 1quay đầu, fnghiêm túc d7nhìn về 03phía Trần 9Dung.

Trần 6Công Nhương 8dtrầm ngâm 1một hồi, b6thở dài b1một tiếng: 6“Hài tử 1dnày lại f1ngây thơ ffnhư thế!”

Hắn 57lắc đầu, 74đã mất 74đi hứng 36thú nói d6chuyện với 3Trần Dung. a © DiendanLeQuyDon.comVừa mới fvẫy tay 4fbảo nàng 76lui ra, ngoài 3cửa truyền 7đến một 4giọng nói datrong trẻo: 2c“Lang chủ, 9Nhiễm tướng 9quân đến.”

Trần 8Công Nhương 7tươi cười, acđứng lên, 6nói: “Mời 21y tiến vào.”

Giọng 80của hắn d7vừa vang f6lên, Nhiễm 0Mẫn đã cnhanh bước 8vào.

Ngay 6tại một 66khắc khi dby đi vào, 2dTrần Dung 74lui về phía 9sau một 3bước, che fgiấu bản 37thân ở dtrong bóng cđêm.

Lần 83này Nhiễm 4eMẫn rõ 82ràng gầy 9hơn một bchút so với 7ctrước kia. bd © DiendanLeQuyDon.comNhưng dù 0dgầy đi, 40ngũ quan 2lập thể 2ctuấn mỹ, 4dánh mắt 16sáng ngời dnhư đao 3của y vẫn 0tản ra hàn 6fquang khí abthế bức 0người. da © DiendanLeQuyDon.comY vừa bước fvào, toàn 8bộ không 77khí trong 6phòng giống 59như bị 75rút đi hết, 8emột loại dekhí uy áp dcùng với 7sát khí c4dày đặc cập đến.

Với 1Trần Dung, bnàng biết a2đây chỉ d6là y vô 3ý thức 69phóng xuất fuy áp, kiếp 8trước, 5fso với khí 0bthế đáng 9sợ nàng c7đã từng 0trông thấy ecũng không 61là gì. Nhưng 4Trần Vi 1đứng trước enàng thì 38mặt trắng cbệch, ngay 96cả Trần 2Công Nhương e7và mấy fngười kia, 6khí thế 4cũng bị 0fcướp đoạt, f7yếu ớt 8athêm vài fphần.

Với 4quý tộc 5người Tấn, 7ngay cả 0cTư Mã hoàng 21thất bọn 4ehọ cũng d0không đặt 0ở trong 5mắt, chán bghét nhất 4echính loại auy áp này ffcó vẻ câu bethúc cùng 98khiếp đảm, dvề điểm bcnày, ngay 7cả Trần 2Công Nhương 5cũng không 9ngoại lệ.

Hắn 12nhíu mày, echậm rãi eđứng lên.

Tựa 9hồ vừa 3đứng lên, fhắn mới batìm được 22cảm giác 79đủ để 6cùng Nhiễm aMẫn đối 98mặt, biểu e5tình của ahắn khôi 6phục vẻ aung dung, 04cười nói: 3“Nhiễm 15tướng quân? 13Mời lên 8tháp.”

Bất dtri bất 11giác, giọng bbđiệu của 79hắn vẫn bacó chút 25cứng ngắc.

Nhiễm 04Mẫn không 5hề nhận 6dra không 8khí biến 39chuyển, 0ftrên thực 3tế, y ở detrong sa trường d4nhiều năm, 39người nhìn 3thấy y mà 3không đổi 59sắc chỉ 31có vài người 8thôi, y cũng dđã quen 8rồi.

Trong ftiếng tiếp 77đón của 3Trần Công 1nhương, 3ey tươi cười, cđi nhanh afvề phía 4trước.

Vung e3tay áo dài, 7đến khi 1eTrần Công 0Nhương ngồi 70xuống đối 37diện, Nhiễm bMẫn vươn e6tay cầm dbầu rượu, f7sau khi ngửa 7đầu uống a2cạn thì 0cđưa tay cáo lau bên 0miệng, nhìn 0chằm chằm c3Trần Công 91Nhương, e5cười nói: 3“Trần 1Công Nhương b5lần này agặp ta là 4vì chuyện 99gì?”

Ánh amắt y như e9đao như 2agió, cũng cekhông hề ddnhìn về 6phía Trần 5bVi, giống 6như căn 5bản y không 5hay biết b8trong phòng 8fnày còn 51có nữ lang.

Trần cCông Nhương 6đang rót d7cho mình 4một ly rượu, 17sau khi chậm 06rãi nhấp 2một ngụm, 7mới nói cvới giọng 11ôn hòa: 1“Nghe nói 0bđêm nay 6tướng quân 92sẽ rời dakhỏi thành 25Nam Dương?”

“Tin btức của 2eTrần Công 0bNhương thật 0linh thông, 6không sai, 99chiến sự btiền phương 1bận rộn, 1Nhiễm mỗ 52thật sự 3không thể cathoát thân.”

Trần 8cCông Nhương 29nở nụ 1cười, hắn deha ha nói: 85“Chiến 0sự dù có 4bận rộn, 3fthân là eđại trượng 1phu cũng d2không thể dekhông cần ddhương khói. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhiễm tướng 4quân, thân bphùng loạn 78thế, ta 36cũng bất 44chấp nghi 8fthức xã e5giao. Không 2biết khi 6nào tướng 8quân đi 2thì có thể dtrở lại, 58ta muốn f7hỏi tướng 1quân một 0chút về 6việc đám 5hỏi giữa fngài và 3Trần phủ 81chúng ta.”

Dứt alời, hắn c2vung tay phải 6dlên, nói: f1“A Vi, tiến f0lên gặp 7Nhiễm tướng 2quân.”

Trần 6cVi khẽ run 8đáp ứng, 7eđỏ mặt c8chậm rãi 4đến bên 8cạnh Trần 0Công Nhương, 15tới trước 33mặt Nhiễm 73Mẫn.

Nhiễm 5Mẫn liếc 55nhìn nàng 79ta một cái.

Y agật đầu 4fnói: “Tiểu 9bcô này, 1cta đã gặp d9rồi.”

Trần bCông Nhương 91ha ha cười, 5dhai tay chặp 5lại, cao agiọng nói: c“Tướng 37quân da ngựa b7bọc thây, 8là người 35thống khoái. 2f © DiendanLeQuyDon.comA Vi, con 1thay Nhiễm 6tướng quân 0adâng một 3chén trà, 1eNhiễm tướng 9quân, đây blà A Vi, 7phụ thân 5nàng là 6Trần Nguyên, ctuy nàng 7chỉ là 1thứ nữ 8nhưng vẫn fđược nuông 7chiều đặt 4bên người 2chính thê 9của Trần 9Nguyên, Trần 1Nguyên lại 7không có 8đích nữ, cathân phận 7của nàng 1ecũng coi canhư là đích 17nữ. Nếu 0dngài nguyện bý, thì ở b4lại Nam 2Dương mấy 8engày thực d0hiện cho 8exong hôn 83sự, thế c9nào?”

Khi 95Trần Công fNhương lanh bclảnh nói bechuyện không 2ngừng mà 3cau mày, dgiọng điệu bnói chuyện 1cũng không 8có sự cứng ecngắc. Không 6có cách fnào, hắn 8thật sự 8cảm thấy 13đây không fgiống như 6bgả nữ b9nhi, mà như 61tặng nữ 5nhi làm thiếp 2cho đối 1ephương vậy. 1 © DiendanLeQuyDon.comHắn bình 20sinh gặp 8qua vô số 50trường 3fhợp, thật ebđúng là 5chưa từng 19thấy hôn 4bnhân nào 74như trò 7đùa thế 4này.

Trần e7Công Nhương 5nói xong, 4sai người 10lấy chén 7trà, đặt 8cở trước cmặt Trần 2Vi. Trần dVi bưng bằng e7hai tay, đỏ 6mặt, bước 1rụt rè 1đi về phía bNhiễm Mẫn.

Khi ckhông còn 49nhìn thấy ey, toàn thân 89nàng ta mềm cnhũn, tâm ecũng bối d3rối tột 4đỉnh, cũng 69không biết 6vì sao, hiện 88tại nhìn 5nhìn thấy f1y, nàng ta 9atheo trực 7giác giống 06như sống 28lại, tuy erằng khẩn 2etrương, b1nhưng trào ara trong lòng 3đa phần 4dlà phấn a1khởi, là cchờ mong, 73là ái mộ, alà hận fkhông thể eaphủ phục aetrước chân 53y.

Trần 9Vi đến 7btrước người dfNhiễm Mẫn, 9tư thái 0tuyệt vời 6mà thi lễ, 7chén trà 6ctrong tay 5được dâng 2lên quá 7đỉnh đầu. f © DiendanLeQuyDon.comNgẩng đầu 5elên, trên 9gương mặt fxinh đẹp 4kích động 7dđỏ au, bdhai mắt anàng ta sáng 5ngời, si 0engốc nhìn 4fy, nhẹ giọng bnói: “Nhiễm 5tướng quân, emời uống cdtrà.”

Giọng a4nói kéo 88dài, ánh fmắt đưa e7tình.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương ba90: Lý do 0Nhiễm Mẫn 8thích Trần 0Dung

Nhiễm eMẫn nhìn dTrần Vi 7dkhuôn mặt 6nhỏ nhắn feửng đỏ, eatư thế 24tuyệt vời.

Nhìn e6y, trong mắt 73Trần Vi aúng liếng, 96ẻ xấu 99ổ vui mừng cbhi nữ nhi cả đi đủ 5aó thể khiến 3ất cứ 2am nhân nào a2rên thế ffian đều a6ềm lòng.

Nàng ca nhìn y, 7erong ánh 7ắt tràn 7gập chờ aong.

Trong 4bự chờ 64ong của c5àng ta, y 5hông hề 47ươn tay bca.

Dần 5ần, động 4aác cầm b7hén của b5rần Vi đã e6hông thể c7ự ức chế eeà run rẩy, 1huôn mặt c9hỏ nhắn acửng đỏ 49ũng dần 9ần chuyển chành trắng fệch.

Dần 58ần, nước 1ắt như dhâu, lông ei cong dài, 4cnàng ta nhìn 22y, trên khuôn 8mặt trắng 8bệch, trong 1ánh mắt, 8sự chờ b6mong khát 04vọng ái 2mộ đều f0hiện ra 4một loại 1ftỉ mỉ achuẩn bị, 09trang điểm e5quá mĩ.

Nhiễm 05Mẫn chỉ 79liếc nhìn bcnàng một 49cái, rồi b1lặng lẽ engẩng đầu f6lên.

Ánh bbmắt y chuyển 79về phía dgóc phòng, bkhóe miệng c8nhếch lên, f2cười cười, 7cất giọng dtrầm thấp: 2“Trong Trần dphủ, không 5phải còn 08có một 3dA Dung sao?”

Lời 15vừa thốt 8ra, Trần bCông Nhương 9mở to mắt, 7dTrần Dung fquay đầu, a4ánh mắt 3bsáng ngời acực kỳ 7bphức tạp f0nhìn về cphía y.

Môi bfTrần Vi erun run, nhưng 8amà tư thế 9hành lễ 3của nàng dta vẫn đẹp 9fđến cực 0điểm, động 9alòng người 9ađến cực 3ađiểm. Nàng 5ta cắn môi, f5như hoa lê 4fyếu ớt, 00trong ánh 26mắt, lại 5mang theo 23quật cường: cdQuả nhiên, 72tình cảnh 56này vẫn 2xảy ra. fc © DiendanLeQuyDon.comCó điều a7như vậy c0cũng tốt, cTrần Công 5Nhương ở 97đây, người c3sẽ cho Nhiễm c5Mẫn một 42lời giải 7thích, Trần fDung cũng 7đã ở đây, bnàng sẽ dhiểu được, 4thứ không 3fthuộc về cfnàng thì avĩnh viễn 6cũng đừng 0dnên hành 70động thiếu 49suy nghĩ.

Tuy arằng Trần a4Vi và Trần 47Dung quen cbiết không elâu, nhưng bnàng ta cảm e7thấy mình 35rất hiểu 8vị tộc 7muội này. 9f © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung e7là người 05thoạt nhìn 7ngay thẳng, alàm việc elại có 7fchút âm 6trầm, sau 3khi phát bhiện Nhiễm 43Mẫn đối 84với Trần eDung có hứng 03thú, Trần 16Vi vẫn sợ fhãi muội 6atử thân 15phận thấp dkém, diện 29mạo tục adiễm này 3sẽ thừa ebdịp mình 12chưa chuẩn 7bị, lén a9lút leo lên 52giường e3của Nhiễm etướng quân, 8ckhiến y e0đáp ứng 6dcưới nàng 1dlàm thê.

Phải 0biết rằng, 7Nhiễm tướng equân có fthể là anam nhi vĩ 3fđại duy f0nhất trên bthế gian 3anày không 0dcần để d8ý thế nhân 94chê bai, cmà cưới emuội tử 3athân phận ethấp kém 83làm thê dftử. Loại b6dụ hoặc d8này quá 1lớn.

Nàng eta nghĩ, 21cho dù là eeNhiễm tướng 3aquân hay 5là Trần 39Dung đều 1elà người 60thông minh, 0đối với bloại người 3thông minh 1bnày, để 2sự tình cfphơi bày 82ra chỗ sáng, 71vĩnh viễn 44cũng tốt 89hơn so với 51che lấp e0nó đi.

Quả 66nhiên, Trần aCông Nhương c0nhăn mày, a2hắn nhìn eNhiễm Mẫn, dnghiêm túc 4giải thích: 2“A Dung 6ư? Nàng 8clà người cVương Thất 4lang đã a8nhìn trúng.”

Bình 70thường 1mà nói, emột câu 3như thế c9đã đủ 0rồi.

Nhưng 8mà hiển 5dnhiên Nhiễm 88Mẫn không 4thèm quan 1tâm, y cười dcười, nhìn 4chằm chằm 6Trần Dung 1trong bóng 3tối, phất cphất tay, bnói: “Trần aDung, đi e4ra đi.”

Trong 12giọng điệu 1có sự thân 2thiết.

Bốn bchữ vừa 29thốt ra, 2trong nháy 2mắt, Trần aCông Nhương 7mặt nhăn 6mày nhó, e0khuôn mặt dbnhỏ nhắn 0của Trần aVi trở nên 92trắng bệch.

Trần 0cDung chậm 8drãi đi ra.

Nàng a5vẫn cúi 91đầu, chưa 2từng nhìn 05về phía 2Nhiễm Mẫn, 9acũng chưa 9từng nhìn dvề phía dTrần Công 4Nhương.

Nàng c0đi đến b0trước mặt 60Nhiễm Mẫn, 62thi lễ với 39y.

Nàng c5vừa tới 2gần y, tay aphải Nhiễm 0cMẫn duỗi 58ra định akéo cánh a1tay của a9nàng.

Nhiễm 0Mẫn vừa 7bvươn tay 3era, trưởng b0giả ôn 5hoà hiền dhậu như f6Trần Công 1Nhương cũng 0nhịn không b8được bực eatức kêu 74ra tiếng: 4“Nhiễm fetướng quân, 17xin chú ý 7ngôn hành!”

Quát 64mắng như dcthế đã 52là rất 5enặng.

Tay 69Nhiễm Mẫn 7đưa ra giữa 8không trung 6thì dừng cmột chút, f3y liếc nhìn 8Trần Công 21Nhương một 0cái, lười 36biếng buông 4bxuống.

Y 88thuận tay 6rót một 7ly rượu, f6khẽ nhấp 7một ngụm, 3nói: “Trần eccông cần ebgì khẩn f0trương? 9Vương Hoằng 7dở đây, 0ta sẽ nói advới hắn, 57trong Trần 9phủ, chỉ 7có A Dung 6này hợp amắt ta.”

Ngữ 4khí không achút để b6ý.

Lúc a6này, mặt 9Trần Vi 84đã trắng b3bệch như 7tờ giấy, c9môi của dnàng ta bất 9tri bất cgiác đã d8bị cắn adđến chảy 42máu. Tư fethế quỳ 0hành lễ 8kia đã có 1chút lắc 11lư: Nhiễm 54Mẫn và 3Trần Dung e4gặp nhau 6ecòn chưa f8đến vài 95lần mà, 0y cũng không dphải cái cfloại người bđem tâm 5đặt trên 8tư tình b5với nữ a7nhi, vì sao, cvì sao lần 98này y chấp 74nhất như 5thế?

Không 79chỉ là 9cTrần Vi, ffngay cả 19Trần Dung blúc này 69cũng cảm 8thấy hai bchân hư 0nhuyễn, a1tim đập 5như trống. f © DiendanLeQuyDon.comGần gũi cnhư thế 4tới gần cnam nhân 8này, đủ 2loại cảm 29xúc phức 1tạp giấu dcsâu trong 4linh hồn 1dũng mãnh 3ào ra. Chỉ 8dtrong nháy c3mắt, nàng f6suýt nữa 1bật thốt 2lên đáp blời y: Không e8phải vì 4eyêu, mà 6là vì trả b7thù!

May ffmắn, Trần d6Dung đã cthề lúc 7này nhất c7định phải fsống sót, 6nàng quả 10quyết áp echế hận 4ý trào ra e9nơi đáy 06lòng, cũng eáp chế 7sự xúc 2động có 6khả năng 5hủy hoại 8cả cuộc deđời của amình xuống.

Nhiễm 28Mẫn nghiêm 7túc làm 9fTrần Công 0Nhương thu 0hồi tức d4giận, hắn 54cũng nghiêm dtúc suy nghĩ.

Hắn 14nhìn Nhiễm beMẫn, hỏi: 29“Lấy tài 5năng của 3tướng quân, 1sao lai coi 4trọng nữ clang như fA Dung?” 3Nói tới 50đây, giọng danói của 4fhắn trở 9anên lạnh 87lẽo, ánh 7mắt nhìn 48về phía bTrần Dung 81cũng có dphòng bị: 2“Hay là, cdtướng quân b6và A Dung 04cũng tự 1định chung c4thân rồi?”

Hắn 5dùng một 17chữ “Cũng”.

Chữ aanày, tuy 0alà thốt 7ra nhẹ nhàng bnhưng lại 7akhiến cho 0cNhiễm Mẫn 9nhíu mày balại.

Y c8chậm rãi 16buông ly 2rượu.

Ngẩng b4đầu, Nhiễm 2Mẫn nhìn ddTrần Dung, 0thấy nàng a9cúi đầu b0vẫn không 5nhìn mình, 7y thở dài 01một tiếng, d1nói: “Ta 9nghe Tôn 1Diễn nói, 7nữ lang 9như nàng dvì bằng ahữu chi 1dnghị lại b5dám lấy 18thân mạo ahiểm, không ctiếc chạy ađến thành aMạc Dương 4cùng bọn bhọ chịu a9chết.”

Một 5câu thốt 7ra, tiếng 8ekinh hô nổi 7lên bốn eaphía.

Cho cdù là Trần 67Vi hay là 2chúng phó, 3blúc này 5ađều trừng 0lớn mắt, 0kêu lên 9sợ hãi, a3không dám 2tin nhìn 33Trần Dung.

Ngay 2ccả Trần 3Công Nhương 30cũng vội 12quay đầu, 6không hề 8chớp mắt 58nhìn Trần 09Dung.

Đây 3flà lần 18đầu tiên cfbọn họ 03nghe nói dđến loại aasự tình cnày!

Trong 3lòng Trần 06Dung trào 2ra sự khổ e2sở. Tuy drằng nàng 49đã dặn fdò Tôn Diễn, 6cũng đã 3dặn dò 1dVương Hoằng 9fvà chúng fcphó Vương 43gia, nhưng 8nàng thật 3không ngờ, b3việc này 20lại truyền a5ra từ miệng 8của Nhiễm 5Mẫn!

Nàng acúi đầu, f1nhắm mắt, dcảm giác bchua sót 2achiếm cứ clòng nàng. 59 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, f1trong đầu canàng chỉ 71có hai chữ: 42Xong rồi, 5xong rồi.

Nếu eviệc này atruyền ra, 1nàng chỉ 9có thể cở chọn e6lựa một 6trong những 3người Tôn 0Diễn, Vương 1Hoằng, còn 2có Nhiễm 1Mẫn ở 95trước mắt d6cố ý cưới 2anàng. Về 97sau, cho dù 0bcó Vương 4Hoằng vĩ cđại có 5ý đồ chứng cminh với 44thế nhân, enàng là 53người trong 3csạch, cũng dsẽ không f0có nam nhân 9khác muốn ecưới nàng 2clàm thê 8tử.

Không ecó đường 9để trở b2về nữa edrồi.

Cho 7edù nàng dbđến thành 1cMạc Dương 1vì lý do 22gì, là một 9nữ lang, 4dhành vi của 06nàng chỉ 8có một dgiải thích 6khiến thế aanhân nguyện 5ý tin tưởng c5: Bỏ trốn bvới lang fquân, cùng 35nhau chịu 2achết!

Nhiễm 2Mẫn nào 5biết đâu bsự lòng 90vòng trong 1đó, y vẫn arất tán 16thưởng, 6lần đầu 26tiên y dùng 40một loại 2ánh mắt adlửa nóng dnhìn một 8nữ nhân: b“Trần 63công cũng 8biết, cả dcuộc đời 78này của 2Nhiễm mỗ 7nhất định 3sẽ da ngựa 15bọc thây. ef © DiendanLeQuyDon.comNếu bên bcạnh có 6fmột người 7dthật tình 53như vậy, 6fkhông tiếc 1lấy tính 19mạng làm fbạn cùng 95chung sinh 86tử, dù 2bcó chết e0dưới vạn 20mũi tên 06xuyên tim, 86cũng là 63đáng giá.”

Y 4nhìn Trần 0Dung, trầm 1thấp, nói 3với vẻ 7rung động: 5“Bình sinh bfta rất ngưỡng 8mộ Sở 3bá vương, 5đáng tiếc, 5cA Dung cũng fkhông nguyện 2làm Ngu Cơ 6dcủa ta!”

Nói d6tới đây, 32y ngửa mặt 5lên trời 56thở dài dbmột tiếng, dbvung tay áo 6bdài, không chề nhìn e8Trần Công 2fNhương và 3Trần Vi 7một cái, 9xoay người frời đi.

Đến 2khi Nhiễm 60Mẫn đi d4xa, trong 34phòng vẫn 1là sự im 2lặng.

Cũng d0không biết a7qua bao lâu, 0giọng nói 5ôn hòa của 56Trần Công 3Nhương truyền 1đến: “A 72Dung, con elại đây.”

Trần 1Dung cất 8bước chân, 9chậm rãi 05đi đến b9trước mặt a9y.

Trần c5Công Nhương 3fnhìn nàng 1chăm chú, 1btừ từ efnói: “Việc dở thành dMạc Dương, fcon từ từ bcnói đi.”

“Vâng.”

Trần 6Dung thi lễ 63với hắn, ccúi đầu, ccất tiếng 0trong trẻo: d“Một ngày 71kia, ta nghe 58thấy thành bMạc Dương 6bị vây, eeTôn tiểu 1tướng quân 4cùng Vương e9Thất lang bđều vây 3dhãm trong bbthành, không 7rõ sống 4cchết. Ta, alòng ta bi ffthống khó 4có thể ftự ức 4cchế. Đối 1evới Tôn 1tiểu tướng dquân, huynh b6ấy cùng 62với ta chạy 2nạn mà equen biết, 6tình như 4huynh muội. a8 © DiendanLeQuyDon.comĐối với eVương Thất 2clang, khi 5A Dung lọt 0vào phủ bNam Dương 8vương, khi 95chuẩn bị 0tự sát, 36chàng đã 15mang theo ecnăm ca kỹ abtới đổi 6ta về.”

Nàng 66nói tới fđây, Trần 87Công Nhương drõ ràng 0động dung, cdhắn nghiêng 95người về 9phía trước, 4nhìn chằm 7dchằm Trần 4Dung, từ 46từ hỏi: 63“Khi ở dfphủ Nam 08Dương vương, d0con còn chuẩn 29bị tự 5sát ư?”

“Vâng.”

Trần e6Dung trả 2lời thập 0phần rõ 7ràng.

Nàng 7ngẩng đầu, eánh mắt 4kiên định, 8sáng ngời 77nhìn Trần 8Công Nhương, 08nhẹ giọng 61nói: “Ngày aấy khi được 3cứu ra, 2A Dung nghĩ fdrằng sẽ 75có một 9dngày phải e6trả ơn 10cứu mạng 4của Thất 3lang. Nhưng dfA Dung chỉ 10là một c1nữ tử 7nào có bản 46sự báo 5đáp ân d8tình? Nghĩ etới nghĩ clui, cũng 69chỉ có f2thể cùng dhọ chịu 1chết, tâm 3mới có 1cthể an bình.”

Trần 46Công Nhương ethở dài emột tiếng.

Hắn 4vung tay áo, 2nói: “Đứng 1dlên đi.”

“Vâng.”

Sau 4khi Trần c5Dung đứng 1lên, lần bđầu tiên 40Trần Công 7Nhương dùng aánh mắt 26nghiêm túc b9nhìn nàng. 2 © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày, 5hắn nói d0với giọng bbôn hòa: 6f“Con chỉ 7là phụ 4bnhân nhưng 2lại vì 04ân nghĩa dmà sẵn fsàng chịu 7chết. Thật 5hiếm có, 7thật hiếm c2có mà.”

Hắn a6chỉ về 5bphía bên 29phải, trong 9giọng nói 9thực hiền 21hoà: “Chuẩn 8bị tháp 5cho A Dung.”

“Vâng.”

Một 8người mang btháp lên.

Trần e6Dung hướng dTrần Công c7Nhương thi 2lễ, chậm 5rãi lui ra 6phía sau, 80ngồi lên fbtháp.

Trần 7Công Nhương 67quay đầu, 07nhìn về d7phía Trần fVi.

Lúc 0này Trần 6Vi đã là 6lung lay sắp a1đổ, nàng 71ta suy nghĩ bmấy chục 89mất trăm 9flần đều ckhông nghĩ era kết quả bfthế này.

Ánh 8mắt Trần 95Công Nhương 2ôn hòa, 20nhìn thấy eTrần Vi elã chã chực aekhóc, khuôn 4bmặt nhỏ 99nhắn lộ 4vẻ tuyệt advọng thì a8hắn nhíu 8fnhíu mày, 0dgiọng điệu 0có chút 5bnghiêm khắc: 4c“A Vi, con 9đã có lòng fái mộ Nhiễm 4tướng quân 4đúng không?”

Trần bVi loạng fchoạng, bkhuôn mặt 41nhỏ nhắn 2tái nhợt, 28nửa ngày, 6nàng ta nức c7nở ra tiếng, 7chua chát e5trả lời: 79“Vâng.”

Hai ađầu gối 9nàng ta mềm 4nhũn, quỳ 3rạp xuống 4phía trước 40Trần Công 0Nhương, aphủ phục 2lê vài bước 93về phía 37trước tới c8trước mặt 71hắn, nàng ddta nắm lấy by bào hắn, erun giọng fnói: “Bá 1bphụ, bá 0phụ, các 76người đã f2nói để 22Nhiễm tướng 4quân lấy fcon làm thê, 27cũng không 0thể đổi dý được. c © DiendanLeQuyDon.comCon, nếu a7con không 6được gả a9cho chàng, e9con tình 89nguyện chỉ dlàm tiểu 67cô, mặc 8bkệ là mười 53năm hay là fahai mươi 48năm, sẽ bdcó một 59ngày, con 7cũng sẽ 5khiến chàng fquay đầu 5dliếc nhìn 95con một ccái, lại elấy con elàm thê!”

Giọng 6nói vô cùng bdkiên định, a7không phải cđang nói 2giỡn.

Nhưng 29mà lúc này 53nàng ta nói 39như thế dbthật giống enhư đang 8uy hiếp. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrần Công 6Nhương dễ 98tính nhất ecũng không d5thể cao 9hứng nổi.

Hắn 4ađứng lên, 0cvung tay áo 4dài, đi cnhanh về 0phía trước: d“Bớt mất 9emặt xấu ehổ đi, 57trở về, f9trở về.”

Hồi dphủ rồi, 94chỉ có f7hai nữ lang 42Trần Dung 1và Trần f3Vi, về phần 94Trần Công 9bNhương, 49tất nhiên 9không thể dbởi vì aviệc nhỏ fcủa nữ denhân mà elàm xằng 5làm bậy. 3 © DiendanLeQuyDon.comHắn còn dphải đợi cđến khi 23yến hội 3chấm dứt.

Dưới d7sự áp giải 3ecủa các 91hộ vệ, 7xe ngựa b1của các 30nàng hành 6tẩu trên 6ngã tư đường a7tối đen.

Trần bDung nhìn fxe ngựa dbên cạnh, 54nơi đó devẫn còn 3tiếng nức 6nở, tuyệt 8dvọng, thương 3tâm muốn 8chết, làm 21cho lòng 34của nàng 4nhất thời 57hưng phấn, 1nhất thời 1lại có d0cảm giác a2một con 5ngựa đau fcả tàu 0bỏ cỏ.

May 4mắn, trên 9ngã tư đường dxe ngựa 42rất ít, 7chỉ có 4cthứ dân 9lui tới, 0bọn họ 0ecũng sẽ eakhông khiến 4cho mọi bngười để 9eý.

Cũng 84không biết 8aqua bao lâu, 9giọng nói 87Trần Vi 03nghẹn ngào, catràn ngập 9ckhổ sở 8truyền đến: 59“Ta hận 6muội!”

Lời 47này của enàng ta tất 62nhiên là b7nói với c2Trần Dung.

Trần 1Dung lạnh eclùng, thấp 9giọng quát 1mắng: “Trần 6fVi tỷ phải 5fbiết rõ efràng, ta d9cũng không 9trêu chọc 1bNhiễm tướng 78quân, là 1chính y tự 1nói muốn eacưới ta.”

Lời 3ecủa nàng 66vừa thốt c4ra, Trần fbVi đã kêu 73lên: “Nhất cbđịnh là 05muội. Nhất d6định là a4lúc bình bthường 21khi muội 44nhìn thấy 2chàng thì 38không ngừng 0a dua, giả 92bộ tươi acười, còn 0nói những 40lời chàng 0thích nghe 25nhất, còn fblàm bộ f8đỏ mặt, 2muội để f8chàng nghĩ 96rằng muội 16thích chàng, dccho nên chàng 6mới có 3ethể nói 58như vậy!”

Thật 3không ngờ, 85hai kiếp 0làm người, dvị tộc 1dtỷ này b2vẫn rất 5bhiểu mình.

Trần 65Dung cười blạnh trong 2lòng, lời 66lẽ lại 36không chút 80khách khí: 2“Nhiễm 28tướng quân clà anh hùng, bnữ lang 6yêu quý 89y, nhìn thấy f6y mà đỏ d8mặt cũng 0có rất 7nhiều mà. 74 © DiendanLeQuyDon.comA Vi, tỷ 7phải biết 0rõ ràng, ehiện tại 90trên thanh 61danh ta đã 78hoàn toàn 1fgắn chặt 1avới Vương 53Thất lang, 4chuyện tỷ 9phải làm clà khiến a0Nhiễm tướng bquân hồi 3tâm chuyển 29ý. Dưới 9atình huống 8fnày, tỷ 4ghi hận e1ta thì được a3lợi ích 9gì?”

Lời 7fnày của 73nàng đã 5đánh thức dTrần Vi.

Tức e1thì, trong 1xe ngựa a2chỉ còn 3lại tiếng 88nức nở.

Dần 1dần, tiếng d1nức nở 6nhỏ dần. ff © DiendanLeQuyDon.comNửa ngày 50sau, Trần ecVi ngừng f1khóc, khẽ anói: “Muội 5fnói đúng.”

Lời 48này thực 35lý trí, 6Trần Dung 03nghe thấy 6thì không a7khỏi cười 6lạnh một bftiếng.

Đúng 73lúc này, aTrần Vi a6lại cất fcao giọng, 4nói với 1vẻ tràn eengập oán cđộc: “A 0Dung, xưa 50nay ta đối 9bvới muội 7không tệ 56mà. Nay muội dđoạt lòng e1của người 1ta yêu, mối 49hận này, d0ta sẽ không dquên!” b9Ngữ khí 0trảm đinh 46tiệt thiết, 1tựa như d8lời thề.

Trần 43Dung cười d7lạnh ra b4tiếng, trả clời: “Tỷ 6càng như 71thế, Nhiễm ftướng quân 2sẽ càng 0ckhông thích 86tỷ.”

Trần 7cVi lại gật cfmình.

Lúc c4này, Trần aDung cũng 1fkhông muốn 4nhiều lời c8với nàng 86ta, vì thế akêu lên bvới xa phu: fe“Đi nhanh 14chút.”

“Vâng.”

Kỳ 9thật không 5cần nàng 87dặn dò, 1dhai nữ lang 7nhà mình 5bở ngay giữa 4bđường e1phố không 6để ý mặt 8mũi mà khắc 8khẩu, bọn fngười hầu 84cảm thấy debất an, fccũng không 0ebình tĩnh, 6dđã sớm 16tăng tốc 1rồi.

Xe bngựa rất 5nhanh đã 7echạy vào dfTrần phủ.

8điều dù 37là Trần 8Vi hay là fdTrần Dung, 1ađều bảo 7xe ngựa 8trực tiếp ddchạy vào 08trong sân 09viện của c1mình rồi cdmới xuống exe.

Nhìn 9thấy Trần b5Dung bước 56xuống, Bình 27ẩu vẫn 47chờ nàng 64vội vàng cđi lên đón, detrong ánh 96đèn lồng fsáng rỡ, 36trên mặt c9Trần Dung e1có vẻ nặng 5bnề ít khi dfcó, bà cảm f3thấy run 52sợ mà cất 52tiếng hỏi: d“Nữ lang, c3đã xảy era chuyện 9gì vậy?”

“Không 6có việc 6dgì.”

Trần 05Dung vung e2tay áo, bước 97vào trong 2bphòng.

Chỉ 3chốc lát, 3tiếng đóng 41cửa vang d3lên.

Trần 81Dung vọt a9vào trong e6tẩm phòng, 8đi qua đi 9lại. Vừa 12đi lại 8evừa mắng 9với giọng 9oán hận: f“Tôn Diễn e7đứa ngốc 7này, ai bảo 6huynh lắm 4bmiệng chứ?” 2eMắng không bxả hết 0giận, nàng blấy roi cngựa từ 5evách tường 04xuống, vụt 0quật trong 72không trung, 94vừa vung, 5cnàng vừa 29kêu lên: 7“Đánh 9đứa ngốc 0nhà huynh, 63đánh đứa 35ngốc nhà 4huynh!”

Trong agiọng nói 44tràn ngập e5giận dữ ekhông thể 4áp chế.

Lúc 5này ở sâu c8trong nội 6tâm, Trần 4Dung kỳ 19thật hiểu fbrõ, khi Tôn 7Diễn kể 67với Nhiễm 1Mẫn cũng akhông biết fnam nhân d6như Nhiễm 5Mẫn sẽ abởi vậy bđối với 9enàng sinh cara cảm tình ethật sự, ecũng làm 3ra hành động 81cầu hôn 0này.

Ngay 7cả nàng 3cũng chưa 4bao giờ 1ebiết, hóa f4ra Nhiễm 1Mẫn thích 9lại là 18nàng như 62vậy.

Ngẫm 33nghĩ, động ftác vung 92roi của cdnàng chậm 1lại, chỉ 89chốc lát, fTrần Dung 4thở hổn 1hển, chậm brãi lui ra 50phía sau 0vài bước, 1cyếu đuối 18ngồi xuống 97tháp.

Nàng 83buông roi 5ngựa, cúi 08đầu xuống.

Hai atay chống 43trán, Trần 0Dung thống d6khổ nghĩ: 98Tôn Diễn ekhông thể a8cưới nàng, 88Vương Hoằng fekhông có 6khả năng, 5bchỉ có ecNhiễm Mẫn bdnguyện ý 2cưới nàng, bnhưng nàng 2vạn vạn 9lần sẽ f5không gả acho y. Nàng 2fphải làm 5sao bây giờ?

Trước 2dkia, nàng 8còn nghĩ drằng, nói fkhông chừng 8ở đâu f8đó nàng 67sẽ gặp d5được một e1sĩ tử thân 3cphận thấp 18kém giống 3nàng, sau ađó gả e9cho chàng, 0ctrải qua ffmột cuộc 8sống yên 8alành mà 6giàu có.

Nhưng 29trước mắt, 7giấc mộng 50này đã ahoàn toàn c7tan biến!

Trời bạ, nàng 18phải làm 00sao bây giờ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 01:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22815
Được thanks: 17953 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương b91: Vương 23Thất lang 6dhọa vô 5eđơn chí

Đêm c6nay, Trần cDung trằn 2trọc, không athể đi 8vào giấc 9ngủ. Trong 7lúc mơ màng, 1đầu tiên 1nàng mơ chấy mình 8ị một 57hiếc xe agựa nghênh d4đón vào 9ột phủ 99đệ cực 7ỳ xa hoa 7hí phái, 3ương Hoằng 4ặc đồ cân lang, d6ẩn tình dfhìn nàng. b © DiendanLeQuyDon.comhông biết 0ì sao, khi 4fđối diện 0ới đôi bắt của fhàng, đối 9ặt với f3ột phòng 3ađầy tân 9hách cùng 9bễ thành c5hân long 2rọng này, 8dước mắt c5ủa nàng b1hông thể 2cự ức chế chảy xuống dối, đến 53hi từ trong bộng tỉnh 8ại, nàng 6ở hai mắt 8ba, nước cắt kia vẫn dòn đang a7ứa ra, đảo 6mắt đã e8thấm ướt dđệm chăn.

Lăn 8qua lộn 80lại một adhồi lâu, 0Trần Dung blại đi bvào giấc fngủ.

Lúc 5này, nàng bgặp Nhiễm 9bMẫn, nàng eanhìn thấy 66mình đứng 11ở trong 80đống lửa 2lớn, Nhiễm 3Mẫn mặc 88đồ tân 2lang điên 8cuồng chạy 21về phía 1nàng, y ôm enàng chạy d3ra khỏi 16biển lửa. b © DiendanLeQuyDon.comKhi y cúi fdđầu, lúc adđó nàng 0đang hấp 5hối, y òa ckhóc, lệ 4nàng cũng e1trào ra khi 2mắt từ dtừ nhắm 2clại.

Hai dgiấc mộng 4này, cho 0dù là người dnào đều 0khiến nàng asau khi bừng ctỉnh thật 05lâu cũng 4không thể bđi vào giấc angủ.

Chân edtrời còn 16chưa có ebtia sáng, a3Trần Dung 2đã ngồi 94dậy, nàng 5chậm rãi d2đi đến 8dtrước màn 21lụa mỏng b3bên cửa 3bsổ, nhìn 36sao mai đang 5từ từ 00hiện lên 9ở phía 8đông mà 50xuất thần.

Lúc 3này bầu 60trời tươi 1amát như f5thế, đó 5là một 72vẻ tươi 45tắn mặc fkệ đại 9địa hỗn 1cloạn đến fthế nào, 08mặc kệ 68chúng sinh 5si khổ ra 40sao.

Cũng 82không biết c4qua bao lâu, 5giọng nói 4của Bình 89ẩu từ f6bên ngoài 9truyền đến: 6“Nữ lang, 7dậy rồi 63sao?”

Trần 4Dung khẽ e4lên tiếng: 5“Uh.”

Cửa 56phòng đẩy 3ra, Bình bẩu bưng 7nước rửa 3cmặt vào. 1 © DiendanLeQuyDon.comBà thân cthiết nhìn 1dTrần Dung, dnhẹ giọng 5nói: “Tối ehôm qua nữ 1dlang giật b8mình bừng 9ctỉnh, mỗi 13khi đó lại akêu to hét 5lớn, là agặp ác 3mộng sao?”

d2nhớ rõ 1có một blần, sau ckhi Trần 95Dung gặp faác mộng dmột thời agian, dù 79là làm việc bhay là tính 13cách đều etrở nên 91giống như 5một người 7akhác. Bởi ecvậy, trong 22giọng nói 2của bà aekhông che 2giấu được fbất an.

Trần 3Dung lắc b1đầu, nhìn 7thái dương 0hiện lên 1trên nóc d5nhà, thấp cgiọng nói: f“Không acó việc 80gì.”

Bình 01ẩu đi đến