Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 09.10.2013, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21873
Được thanks: 15862 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trùng sinh] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Mị 46Công Khanh



Tác bgiả: Lâm bGia Thành

edit: hoantusontrang

Thể 9loại: Trùng 2sinh, cổ 5fđại, HE

Số 85chương: b208 chương 1a+ 38 PN

Nguồn 1convert: bản 3convert của 1yukie35 Tangthuvien

Nguồn: http://hoantusontrang.wordpress.com/mi-cong-khanh/



Giới 94hiệu:

Nàng c9ố ý phải 7aả cho hắn, auối cùng aự thiêu bà chết.

Sau 4chi trọng finh, trong 91hời đại 5gụy Tấn cauôn quan 1âm đến 1aòng dõi 9hí khái, 9àng dần 9hay đổi, 2rở thành cột người e9ơ trí……




Chương 791: Tội gì?!

Lại 1à một đêm 0răng tròn.

Trong 3ầu các, 8au màn cửa 7ổ bằng caụa mỏng, aáp nến bhỏ giọt 1hồng chất, 22óng người fắn bó bên 1hau.

Trần 5ung ngơ ngác e8đứng ở 76ưới tàng a7ây, vẫn a1hông nhúc fenhích nhìn 56hai người 63đang gắt 8gao dán vào 98nhau kia, 3môi của fnàng, không 1biết từ dlúc nào 5đã mím 1chặt lại.

Trong 0bánh đèn 1ađuốc sáng 1ctrưng, tiếng 91cười đùa bkhông ngừng 9truyền đến. d8 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười f0kia vui vẻ 7như thế, erực rỡ e7như thế, 6giống như 5trong cuộc 43sống không 00hề có thống 0khổ, cũng 3giống như 2hoa tươi dnở rộ 6khi xuân 5csang.

Một agiọng nói dmềm mại dđột ngột ftruyền đến etừ phía cesau lưng fnàng: “Là angươi sao? fKhông phải 69lang quân 0đã bỏ 18ngươi rồi 2asao? Tại 9sao ngươi 1fcòn ở đây? d0Đúng rồi, 76đúng rồi, dcũng vì 1ngươi khổ 7sở khóc 6lóc cầu 5xin, lang 7quân mới 6eđáp ứng 9dcho ngươi 56ở lại 1mấy ngày.”

Câu 4dnói ác độc evừa thốt 60ra, hương a7thơm bay 6tới, một dabóng dáng 19kiều nhỏ 3đứng ở babên cạnh 9dTrần Dung. e © DiendanLeQuyDon.comNàng ta theo c8ánh mắt 4của Trần 8aDung nhìn eblại, khi 70trông thấy bhai bóng 27hình dựa 20sát vào 60nhau trong 70lầu các, c6khóe miệng 70của nàng 04ta cũng mím adlại.

66điều, dù 86trong mắt 4tràn đầy dghen ghét, 1dnhưng khi 6anhìn thấy 93Trần Dung angây ra như a5phỗng, thì 0lại chuyển bcthành vui csướng. 68 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười anói mềm 7amại lại b2vang lên: 74“A, kia 74không phải 82là tộc 3tỷ của 2ngươi sao? 1Khi ngươi 3trăm phương 1nghìn kế 8tiễn nàng 58ta đi, để 95lang quân ecưới ngươi 3làm thê, 5nhất định 53thật không 37ngờ, không 87phải của 9ngươi cuối 21cùng cũng asẽ không e4thuộc về 31ngươi, có e5một ngày 2tộc tỷ 24của ngươi 83đã trở aclại, vẫn 0cướp lại ethứ vốn b2thuộc về 5bnàng ta đúng 0không?”

Mỹ 8nhân kiều 32nhỏ chậc 6chậc liên abthanh, nàng 28ta cười 2nói: “Tính 6kế đủ 7cđường, blại nhận a1lấy kết 51cục bị 5dbỏ rơi, cdTrần Thị d6A Dung, ta athấy là 9ngươi nên e5dùng lửa 02tự thiêu fdđể quên edđi cho rồi!”

Mỹ 6dnhân kiều banhỏ thốt cra một câu eflại tiếp 2một câu, 7khí thế 14bức người, 67hết sức cfác độc. a8 © DiendanLeQuyDon.comCũng mặc 24kệ nàng 5ta trào phúng 0bnói móc dthế nào, 7fngười trước e5mắt luôn 77cùng nàng fta đối fđịch nhiều c0năm vẫn dkhông hề 1hé răng. fe © DiendanLeQuyDon.comGiờ khắc 96này, Trần 71Dung vẫn 1eluôn mạnh 5mẽ âm độc 6tựa hồ 78biến thành 1một người b2khác. Nàng fachỉ si ngốc cngơ ngác enhìn bóng 69người gắn 4bó sau màn 6cửa sổ 5bằng lụa femỏng, vẫn dkhông nhúc 4cnhích, mặt aexám như f3tro tàn.

Mỹ 44nhân kiều bnhỏ thấy a3nàng không 84mở miệng, dkhanh khách 2cười nói: 1d“Đúng drồi, nghe e5nói sau khi 77lang quân 66cưới ngươi fdvào cửa 07vẫn không 7dhề gần 1gũi ngươi. 20 © DiendanLeQuyDon.comChậc chậc, 6uổng cho dTrần Thị 4eA Dung tài emạo song 0btoàn lại e6có thanh 64danh, vậy 4mà vẫn 95bị bỏ, 2lang quân 9khinh thường 7nhất chính 6elà ngươi 23mà!”

Một 5câu này cfgiống như cfmột lưỡi ckiếm, đâm dvào trái fctim của 8Trần Dung 51máu chảy 6đầm đìa!

Bỗng 88nhiên, Trần 9fDung vẫn 98ngơ ngác 33ngây ngốc 9đột ngột d4xoay người 19lại.

Trong 8ánh mắt 5thẫn thờ 62của nàng emang theo 7âm trầm 48khiến cho cngười ta 7fkinh hãi, etrong nháy 97mắt khi dmỹ nhân fkiều nhỏ fbkia đối fdiện với dánh mắt 8của nàng, fdnàng ta kìm 86lòng không 67được lui c6về phía 9sau vài bước!

Trần bDung bước amột bước 18hướng về 3phía mỹ enhân kiều ecnhỏ.

Mỹ e4nhân kiều 3nhỏ cả fkinh, nàng 7ta vừa lui f0về phía 2sau, vừa bfvội vàng 60kêu lên: 4“Ngươi, d4ngươi muốn flàm gì?”

Trần f2Dung đối 5cmặt với 7mỹ nhân 7kinh hoảng ethất sắc, d2lạnh lùng 58tươi cười, a9không biết 22từ lúc cnào, nàng 17đã khiến 9dmỹ nhân anày dựa 7sát vào 7amột thân 99cây dong.

Ngay clúc mỹ b5nhân kiều bnhỏ kia 1sợ tới 47mức thét a4chói tai, 37chỉ thấy 4dhàn quang echợt lóe, 5c“Đinh” 8một tiếng, bmột thanh ađoản kiếm 6xượt qua ctóc mai của 07nàng ta, fbnặng nề d5cắm phập 08vào trong 9thân cây, 5lún sâu 0ba phân!

“A?!”

Mỹ 5cnhân kiều danhỏ kinh 0dhãi hét 03ầm lên.

“Câm emiệng!”

Trần a7Dung nặng 28nề quát, 7tiếng quát afnày, cực fkỳ lạnh blẽo, sát ekhí mười 8phần. Mỹ cnhân kiều c8nhỏ rùng 45mình, quả 3thực nhanh ddchóng bịt d5chặt miệng.

Trần f8Dung nhìn a2nàng ta chằm 5cchằm, dưới 1ánh trăng, 42hai mắt enàng đen cclay láy, 8sâu thẳm 9như loài 2sói!

Nàng 15nhìn nàng 24ta chằm 2dchằm, nói 8một cách 1lạnh lùng: ef“Vốn một 27kiếm này 1của ta là 61muốn giết 0ngươi. Có 6điều suy 0nghĩ một achút, Lô 5mỹ nhân 3ngươi luôn c1thích giả 1bộ, xưa 6nay lại 8fđược hắn 79coi trọng. 0 © DiendanLeQuyDon.comGiữ ngươi 7lại, vẫn ddcó thể 5ekhiến vị 47tỷ tỷ 2kia của 6bta thêm chút 37nhọc tâm.”

Trần 30Dung nói 24tới đây, fxoẹt một etiếng rút 9dđoản kiếm b8về. Kiếm 01mới vừa 9thu vào tay aáo, một 8loạt tiếng 02bước chân 04dồn dập ctruyền đến, 37vài hộ 8vệ lớn 8tiếng hỏi: e“Người 5nào ở đây?”

“Có 76thích khách 51sao?”

“Không 29có việc 2gì.” Hai 76nữ nhân 1đồng thời 7đáp trả 2một câu.

Chúng 8hộ vệ 24lúc này 2cũng thấy 79rõ hai nàng, 1bọn họ 4nhìn thoáng 7cqua nhau, 38thối lui 59về phía 57sau. Trần 7cthị cùng 1Lô mỹ nhân efluôn luôn 2bất hòa, 29hai người 5chỉ cần 9ở cùng fdmột chỗ 1thì sẽ a3vô cùng denáo nhiệt, 2bọn họ 2đã quen 3rồi.

Nhóm 4hộ vệ bvừa lui 6xuống, Trần aDung vung 4tay áo dài, 48xoay người 16rời đi.

bmỹ nhân 6nhìn bóng 89dáng nàng c7đi xa, không 9biết vì 2fsao, đột 6nhiên cảm c2giác được 22lạnh lẽo athấu xương. 1 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta run 90rẩy, giờ akhắc này, e2lại nghĩ d4rằng: Người 79kiêu ngọa dgiống như e5Trần thị 32lại có f8thể lưu d8luyến si 29mê một e1nam nhân dvô tình 1như lang 0aquân, cũng 3dlà kẻ đáng 6thương.

Nghĩ 1đến đây, a4Lô mỹ nhân 1bthở dài bmột tiếng, 8nàng ta hết 1hứng thú 88đi về phía a4sân viện 0của mình.

0mỹ nhân 4mới bước 15vào sân, e8đột nhiên ffnghe thấy 28ở đông 0viện có amột tiếng 5nổ lớn. 0 © DiendanLeQuyDon.comNàng quay dphắt đầu dlại, đã dathấy phía 7đông khói b5đặc cuồn fbcuộn, ánh clửa le lói.

“Đi 3flấy nước, eđi lấy 5bnước mau.”

Từng 62đợt tiếng 5kêu to, tiếng bbước chân 48chạy gấp, 9btrái tim 5của Lô cmỹ nhân 62nhảy nhót, 7ngay cả 27áo khoác 4cũng không 93cần phủ 84thêm, liền devội vã fchạy về 85phía đông d4viện — dcđó là sân 6viện của b2Trần Dung, 9lấy tính ecách cương 66liệt tàn anhẫn của 7nữ nhân 8kia, nói 2không chừng 5ethực sự 5cnghe lời 5của mình, 6châm lửa 89tự thiêu 1rồi.

Khi 12Lô mỹ nhân 07vội vàng ccchạy tới, dcvừa vặn 80nhìn về 5phía chính 7điện, lang 9quân của 87nàng ta và a5phu nhân b4mới cưới 7cũng đang 2đi về phía 52này.

Ba 0người đồng 2athời đi 7etới đông 4cviện.

Vừa 0mới bước 9bvào cửa 7bviện, đột 29nhiên, một 3tiếng cười 9bđiên cuồng 0truyền đến, 6dtrong tiếng 06cười khàn 3cả giọng 2kia hàm chứa 4ađau cùng ahận khôn 74cùng, mang 0theo cả 1chút hối 89hận.

0emỹ nhân 81đi lên vài 3fbước, vừa acngẩng đầu, 2gương mặt 1trở nên 33trắng bệch 4như tuyết!

Trong adtiếng “lạch 4fphạch”, blầu các 4phía đông aađã sập 0exuống hơn 30phân nửa, 29chỉ còn 62lại có 3mặt tường 2ở phía 18tây còn ffđứng vững, 5cnhưng cũng 2bđang lắc 7la lắc lư, 44khói đặc 87cuồn cuộn dphủ đầy btoàn bộ c9sân. Trong 2ánh lửa 2quay cuồng, 67nữ nhân 5amặc quần 0áo lụa 7mỏng, tóc 9dài rối atung ngửa 2mặt lên 8trời cười b9to kia, không c7phải là 45Trần Dung 37sao?

Nàng, 28nàng thật 1csự làm 7như thế!

Sắc 1mặt Lô ddmỹ nhân 8tái nhợt, 79nàng ta lảo c8đảo lui 3về phía asau một b2bước! Lúc 3này, một a9cảm giác 7thương hại 4dcùng bi thương dckhó có thể 12hình dung bdâng trào b4trong lòng 6fnàng ta!

Đột 2nhiên, nàng cta nghe thấy e0bên cạnh 9truyền đến 7mệnh lện e8của lang e0quân: “Cứu cngười, 7ccứu người.”

Sau 6eđó, nàng 0ta lại nghe dthấy lang fquân hỏi 4mọi người: 8“Tại sao 7lại bốc elửa?”

“Là c0phu nhân, fkhông, là 1Trần thị d0bảo chúng 65hạ nhân b4lui xuống, etự mình cphóng hỏa.”

Vẻ 04mặt lang 3aquân lộ 2arõ kinh sợ, f5y vội vàng fquay đầu dnhìn về 0phía Trần a1Dung trong cbiển lửa, bgiọng nói 4clạnh lùng bcvang lên 2btrong trời dđêm: “Trần 4Dung, nàng 4ctội gì 0phải làm 9dnhư vậy?”

Toàn b9bộ ánh delửa đỏ 1hồng chiếu 2thẳng vào 4giữa không ctrung, trên fgương mặt 21tuấn mỹ 6euy nghiêm 7kia của clang quân 0bmang theo 16một chút ekinh ngạc 31khó có thể 7che giấu.

Trong 1biển lửa, 78Trần Dung a6không trả a3lời, nàng 20chỉ nhìn 9dlang quân b0không dời 4mắt, điên e2cuồng mà 46cười to. 5 © DiendanLeQuyDon.comNàng ngửa eđầu, mở 95rộng hai 8tay, tiếng fcười khàn dkhàn, dường anhư ca hát 13lại dường fnhư khóc 8lớn. Một 1ngọn lửa 66liếm lên acthân thể dnàng, tiếng 9dcười của fnàng mang 1theo đau 2fđớn càng 1vang dội 5acàng điên 59cuồng.

Thấy 2thế, lang 6quân nhíu 53mày, y hất dbtay lên, elạnh lùng 3quát: “Nếu fnàng ta muốn 3chết, thì a0cứ thành 63toàn cho 81nàng ta đi.” ceNói tới 57đây, y vung 3tay áo dài, 5không chút 5dnào để d9ý xoay người 21rời đi, b5bỏ mặc 8anữ nhân 7dần dần 7fbị lửa cdcháy cắn 30nuốt ở clại sau eblưng.

22mỹ nhân 5kinh ngạc 8nhìn bóng adáng tuyệt 7tình của 2lang quân, 4agiờ khắc bnày, cảm 4giác lạnh clẽo thấu bdxương xâm 1chiếm toàn ebộ cơ thể c7nàng ta. 3f © DiendanLeQuyDon.comNàng ta vội 1vàng xoay 6người nhìn bdvề phía 0dTrần Dung, 27thấy nàng acàng thêm 17dùng sức 35cười to. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng tuy cđang cười, b2Lô mỹ nhân 3tinh tường 38nhìn ra, 90hai hàng calệ như detrân châu 3ctheo gương 21mặt của 78Trần Dung 2chảy xuống, 0từng giọt 2rơi vào ctrong biển 6lửa, hóa 9thành tro 7tàn! Nàng 4bta rõ ràng 4nhìn thấy, 1Trần Dung e1rơi lệ 79điên cuồng 05cười to, 6dần dần c8chuyển thành 9cười khẽ, 7trào phúng 5bđau đớn, dLô mỹ nhân 3nghe thấy a0Trần Dung d8nói ra từng 1ftiếng: “Tội 1gì! Tội c7gì! Tội 0egì……”

Tiếng c8cười càng e0ngày càng e3nhỏ, dần dbdần chuyển fthành hư bvô.

***

“A b–”

Tiếng e1thét chói 87tai xé rách 2bầu trời 5đêm, trên atháp, Trần 7aDung ngồi ethẳng dậy, 0tay vỗ vỗ 2ngực, thở 2dốc từng c7chút một.

Sau a9khi hổn 68hển một 1lúc lâu, 2nàng bước 0xuống tháp, 5nương theo 0ngọn đèn 3nhìn về a7phía gương 4ađồng trên 2dán.

Trong 4gương đồng c2là một 1tiểu cô 9enương, diện 6mạo xinh 20đẹp tuyệt 46trần, giờ cdnày khắc 0cnày, trên 8bmặt mồ ahôi lạnh 0cđầm đìa, c6trong ánh fmắt mở 2lớn còn 6elưu lại 09hoảng sợ 7điên cuồng.

Nàng echậm rãi 18giơ lên 6dống tay fáo, lau đi amồ hôi 3dtrên mặt.

Gian bbên cạnh 8ftruyền đến 92tiếng bước 6chân dồn ddập hỗn 04độn, một agiọng nói 5aôn nhu thân 60thiết từ 9phía ngoài 5cửa phòng 4ađóng chặt 1btruyền đến: 9“A Dung, clại gặp 8ác mộng 13sao?”

Trần 84Dung xoay cangười, 1nàng hít 1dmột hơi, bbtrả lời: a“Hiện dđã không fsao rồi.”

Sau d8cửa một ephụ nhân 99ló đầu 4avào, bà aahướng tới bbóng dáng 3của Trần 00Dung tinh a9tế xem xét, 73thấp giọng 1khuyên giải 4an ủi: “Phía 3nam có người 5của tộc achúng ta, 4A Dung đừng flo lắng f6quá nhiều.”

“Ta ebiết, lui cra đi.”

Nghe a9thấy tiếng 5bước chân 3chậm rãi 59đi xa, Trần 2fDung lại abdùng tay dáo lau mồ 81hôi, xoay 2người đi ađến trước cdbàn trang c7điểm, ngồi 38đó đối afdiện với bdgương đồng.

Trong fcgương đồng, 5tiểu cô 2fnương xinh bđẹp ngây 74ngô kia đang 8mở to một 9ađôi mắt ađen láy 97nhìn lại bbnàng.

Khóe 2miệng Trần dDung chậm erãi cong 40lên, lộ 84ra hàm răng 9atrắng xinh 5đều đặn, 09nàng nhẹ cnhàng nói: c“Đã là bdĩ vãng, a4về sau cũng esẽ không ccxuất hiện 21nữa, đúng 6akhông?”

Người ddtrong gương 7cũng đáp aalại nàng 3một mỉm dcười sáng 91lạn.

Nhìn d8ngắm nụ 5ecười này, b5Trần Dung cccó vẻ thực 36vừa lòng, bnàng đứng 2lên, cầm 0lấy lược 08sừng trâu 09ở trên ebàn, chậm 5rãi chải a6vuốt tóc adài hỗn fdđộn.

Nàng 0ở trong 9fgương đồng b2mới chỉ 2tầm 14, c15 tuổi, 91còn chưa 2bnẩy nở, dgương mặt 06ngây ngô alộ ra minh 0diễm.

Nàng 1dđã quay 23trở lại 4quá khứ.

Mọi d3điên cuồng, 1mọi lưu 5luyến si ddmê, mọi 5khăng khăng 2cmột mực, 5mọi hận 64thù đau 0fđớn, chỉ 9vừa mới aatỉnh lại, 21đã biến 0thành ký 8ức!

82thân thể 1ađã trở 8lại độ dtuổi 15, b2nàng vẫn 3còn rành dfmạch nhớ 0rõ những 12gì đã trải 34qua!

Nàng 9avẫn là f1nàng, tất 7cả đều 15không biến bđổi. Biến 6eđổi chỉ ffcó thời agian, ông 7etrời vui 04đùa với acnàng, để enàng trở 5fvề thời eđiểm mọi 6việc đều 27chưa hề eaphát sinh.

Một 3năm này, 4nàng cùng 6với mọi 5người dân 8Bình thành, 2bởi vì 55ngọn lửa 3bchiến tranh, 72đành phải fxúc tiến 0trở về 7phía nam, 18trở về 13với bản atộc, sau 7đó gặp bphải ma 2chướng 0của đời 0dmình!

4điều, hiện 8tại không 2phải là f7ma chướng 70nữa rồi. 67 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 9acười với emình trong 2gương đồng, b0nàng vươn etay vỗ về 6mặt mình, 1khẽ nói: db“Trước 4kia là ngươi 16khăng khăng 93một mực, e0làm chuyện fngu xuẩn. 23 © DiendanLeQuyDon.comNếu ông 6trời lại 92ban cho ngươi 04một cơ fhội, vậy 1ngươi phải edlà người ađiều binh 7khiển tướng 07trong ván cacờ mới 4này, Trần 37Dung, ngươi bnói đúng ehay không?”

Người e3trong gương aeđáp lại 47nàng một 0nụ cười 4tươi tắn!


Đã sửa bởi Yến My lúc 14.10.2013, 12:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21873
Được thanks: 15862 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 342: Kẻ tiểu fanhân

Bên fngoài màn d2cửa sổ abằng lụa fmỏng, bầu 3trời cao 25xa, trong bctrẻo nhưng alạnh lùng, cccó vài vì 7asao thản 4cnhiên treo 8drên bầu e1rời, có bẻ thập 1hần tịch bciêu.

Trần bung dời 2ắt khỏi 0bương đồng, 54gắm nhìn d3ầu trời 8đêm, đến 0hi không ehớp mắt 8ột lúc 9âu, nàng 9ới nằm 83uống, nhắm 1cai mắt lại, bĩnh lặng c8hờ thời 6ian trôi 6ua.

Khoảng d5hời gian 4ày, mỗi 69ần bừng 0ỉnh lại 2ừ trong b4ác mộng bái diễn bhuyện cũ, 55àng luôn 3gồi yên 3đến bình c9inh như thế. 9 © DiendanLeQuyDon.comhông phải 1fì hoài niệm, f7ũng không dhải bởi 8fì hận thù 25uá sâu sắc, a4mà là bởi 8bvì, nàng 8athích yên ctĩnh ngồi 60như vậy, 9có thể 8ngắm nhìn 4ebầu trời, 7có thể cmột lần 5nữa nếm 27trải niềm 8vui khi được d2sống lại!

Dần adần, sương dsớm lờ fmờ bao phủ 4trời đất, bdần dần, 2acó một 7hai tiếng engười nói 93vang lên 4trong không etrung tươi amát.

Giọng 6nói đó, 8ban đầu cchỉ có 41một hai 95người, bsau đó càng angày càng b8nhiều, rồi 0chuyển thành 6cồn ào.

Tiếng 6bước chân dvang lên, bgiọng nữ 06trung niên d6ôn nhu thân fathiết tối bhôm qua truyền 47đến: “A aeDung, đã cdậy chưa?”

Trần 5Dung ngồi 10lên, nói: bb“Ta dậy edrồi.”

Giọng 31nữ trung 8niên vội 5avàng nói: c9“Tiến 3vào, hầu 55hạ A Dung 43rửa mặt.”

Cửa 2cót két 35một tiếng, 4một tỳ 3nữ bưng 2chậu nước 52đi vào trong 3ephòng, phụ dnhân trung dniên cũng 4đi đến 5bphía sau fTrần Dung, 51giúp nàng dchải tóc.

Phụ 35nhân trung 7niên có egương mặt 13tròn trịa, 0đôi mắt drất nhỏ, 1trên gương 9mặt luôn 81mỉm cười 4lộ ra tính 39cách an hòa 04hiền lành. 4 © DiendanLeQuyDon.comBà cẩn bthận nhìn 2Trần Dung 9một cái, d8nói: “Người fhầu đều 18đang chuẩn 0dbị, lúc 82nào cũng 13có thể 61xuất môn.”

Trần 9Dung ‘Uhm’ 2một tiếng, 6phụ nhân 3etrung niên c5thấy sắc 09mặt nàng 73bình thản, 8fbuông lỏng e3tâm tư, ctiếp lời: 32“A Dung, 01nơi này 9fkhông còn 0ở được cnữa đâu, 0phải đi 5về phía bnam thôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comSo với các 9đại gia 6tộc khác dfTrần gia 4chúng ta bvẫn tốt 6hơn nhiều, a4dù sao ở 7aphía nam 52chúng ta avẫn còn f5có chi tộc.”

Trần fDung lại 75‘Uhm’ 45một tiếng.

Phụ 58nhân trung 39niên thấy e9thần thái f3của nàng bbnhẹ nhàng, 3vẻ mặt 0ccũng không dhoảng hốt 5agiống như c0hai ngày 6ctrước, 8trong lòng 9mừng rỡ, 2còn nói a4thêm: “A 4Dung hiểu 7eđược chưa? 15Tối hôm 2nay hẳn 7sẽ không cgặp ác 48mộng nữa cchứ?”

Trần 6Dung gật f1gật đầu.

Lúc 67này, bên 73ngoài truyền 31đến giọng 4nói của 4fmột nam 7tử trung 0niên: “A efDung, hành 32trang đã adchuẩn bị c6xong rồi, e5khi nào thì delên đường?”

Nghe d5tiếng nói 5quen thuộc 1này, Trần 3bDung đột 1nhiên hỏi: 1a“Hôm nay 0là ngày egì?”

Nam 7etử trung 8niên giật dmình, hồi 18đáp: “Là 3bngày xấu.”

Ngày 7xấu? Trần eDung đứng 51lên, ngày 34xấu! Đúng arồi, nửa bđêm ba ngày 0fsau, nàng 0sẽ nghênh 5đón kiếp enạn đầu 5tiên.

Trong 5lúc phụ b1nhân trung 7niên đang ckinh ngạc, fnàng lại cachậm rãi fngồi xuống: 11“Người ealà Ngô thúc 45sao?”

Ngoài 46cửa nam cdtử trung 91niên kia 34càng kinh cngạc, hắn clớn tiếng 1đáp: “Đúng 8dvậy, ta 85là Ngô thúc. 4 © DiendanLeQuyDon.comA Dung, con 09làm sao vậy?” 0aNói xong, 6hắn lập 9etức đẩy 7cửa phòng 2ra, để 83lộ gương dmặt tái 3bnhợt gầy 3yếu, trên 8cằm có eamấy chòm erâu thưa 1thớt xuất 2bhiện ở 9trước mặt 17Trần Dung.

Lúc cnày Trần a4Dung đang 2rửa mặt 6chải đầu, 0một nam 8ftử đã a5lớn tuổi 66như hắn 34cứ thế 8đẩy cửa 51mà vào, 3fthật sự dlà thất 71lễ.

Trần 50Dung ngẩng 4đầu nhìn 42lại nam ftử trung 4niên kia. 27 © DiendanLeQuyDon.comSống lại 4lần nữa, 38nàng mới 5acó thể 2ftừ gương cmặt thoạt 1dnhìn nhã 4cnhặn hiền 6elành này e2nhận ra 5fvẻ ngoan 3độc được 6che giấu 5kỹ!

Người 42trước mắt cfvốn là 5một kẻ cdsĩ khi phụ 1thân nàng 0chu du bên ffngoài cứu amạng mang evề. Cho atới nay, 1hắn được aphụ thân acoi như bằng 73hữu, cung e6kính giữ d4lại ở 7trong phủ, fcòn yêu 7cầu nàng 90cùng phó 31dịch trong 69phủ đều 42gọi là 5dNgô thúc!

Nhưng achính người 3này lại 7cấu kết 12với đạo 67tặc, buổi e6tối một 8ngày trước akhi chuẩn dbị đi về 12phía nam 9đã phá 15cửa mà a5xông vào, 2cướp bóc b4toàn bộ fgia tài nhà 71nàng không 1còn sót 4lại chút dgì rồi c1bỏ trốn 6mất dạng.

Nếu 1không phải 38phụ thân 74còn bí mật 2giữ lại emột chút bcvàng lá 04ở trong cthư phòng, 9nàng đã d4không thể 49đến được 2phía nam, fdsớm đã 6trở thành 3akhất cái b8mất rồi!

Trần 8Dung nhìn 17chằm chằm 5Ngô thúc, acchầm chậm bnói: “Buổi 2chiều lên 0eđường!”

“Cái a1gì? Buổi 46chiều lên 5eđường? 9A Dung, vì c9sao không 7chờ thêm 0mấy ngày?”

Trần 6fDung âm thầm 0ccười lạnh 0một tiếng, e4nàng bình 14tĩnh quát: ba“Ta nói, f4buổi chiều 1aliền lên 29đường.”

fsao tuổi cfnàng còn danhỏ, xưa bnay không 07có chút 1ảnh hưởng, 8nam tử trung 31niên kia 0nhìn về 6phía nữ cnhân trung 71niên ở 1phía sau 0anàng, kêu 7clên: “Bình faẩu (theo fcách gọi 2của người ccTrung Quốc, c0ẩu nghĩa 2là bà già, 0bà lão. 2f © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ đây 2blà nhũ mẫu f5của Trần d0Dung), ẩu e8đã nói 1gì với 0A Dung đúng dkhông, chuyển 8evề phía dnam là đại 47sự, làm edsao có thể anói đi là eđi được?” aeNói tới 0đây, hắn 19nhớ tới 1cmột chuyện, fgiọng nói 1dcất cao, 07lớn tiếng 37hỏi: “Huống 7chi, đã 8mấy đêm 7A Dung gặp 3dác mộng, 6nếu thân 6thể không aathoải mái, 3vì sao không enghỉ ngơi 63thêm hai 56ngày?”

Phụ 9nhân có dgương mặt fhiền lành f2vội vàng ctiến lên, 7nói với 0fTrần Dung: c“Nữ lang 83(Đây là 5cách xưng fbhô ở thời ađại này, b8có thể fhiểu là 2tiểu thư), d8lời của eNgô thúc 7ecó lý……” bBà vừa dmở miệng, 31Trần Dung eliền ngắt 6lời bà, 3dquát: “Ta 6nói, buổi dechiều lên 4đường!”

Ngô f2thúc đang 2muốn phản 79bác, nhưng 8akhi đối 37diện ánh 6cmắt đen beláy sâu 56không lường 7được của 5fnàng, không cbiết vì fsao bỗng brùng mình f8một cái, 17lời vừa 2muốn thốt 44ra khỏi bfmiệng lại 77nuốt trở bvề.

Trần 9eDung thu hồi a2ánh mắt, 46ra mệnh 8lệnh: “Đóng e3cửa phòng alại.”

Ngô aathúc sửng ebsốt, mãi 9mới hiểu 88ra là nàng b2nói với 2mình, hắn 07ngơ ngác cđóng cửa 4phòng, trong cdlòng cảm fbthấy bất c4an: A Dung bdlàm sao vậy? fSao lại 6thay đổi fnhiều như d5thế?

Ngô 5thúc vừa 1rời khỏi, 50Trần Dung eliền đi 2tới thư 81phòng. Trong 8thư phòng b9bày đầy cthẻ tre 6thật dày 43cùng sách 7alụa. Trước 8kia, sau khi 11gia tài bị eNgô thúc 1acấu kết 8với đạo 6tặc cướp ebóc không 5còn chút egì, lúc 4cùng đường 6nàng nhớ 7tới lời 9phụ thân 1ftừng nói 79qua: Nếu 33xảy ra việc 0ngoài ý 6muốn, phải f4chạy tới dthư phòng 6ngay. Nàng 5ở trong 1thư phòng 6điên cuồng cmà khóc 2alóc một clúc, trong alúc vô ý fphát hiện a3trong thẻ 9tre sách f4lụa có abgiấu một fsố lượng 4vàng lá. 3 © DiendanLeQuyDon.comCũng nhờ 0số vàng 38lá này, 1dkhiến nàng 49sống lại 1từ trong 1tuyệt vọng.

Bên cngoài tiếng 4cđộng ồn a9ào không 8ddứt bên b4tai, đó dlà nhóm 64phó dịch 4enô tỳ đang davội vàng athu dọn. b © DiendanLeQuyDon.comHiện tại c2các sân d5viện đã dsắp xếp 7bgần xong, 61lập tức 35sẽ chuyển 4đồ tới 5thư phòng.

Tiếng b1nói chuyện 8của những 5người đó 64ồn ào náo 4động, tiếng anhóm thất ephu lỗ mãng 08kêu la, thật fcđúng là 36êm tai. Kiếp c7trước sao dnàng không 82phát hiện 49ra đây?

Trần 9Dung chậm c6rãi ngồi 1xuống tháp, atiện tay 6mở ra một 95quyển sách 2lụa, tai 6lại đang 48chuyên chú e4lắng nghe 5đủ loại b2tiếng động ftràn ngập 7bsức sống dkia.

Cũng 4fkhông biết 3aqua bao lâu, 7fmột tiếng edkêu to từ 3ngoài cửa 7etruyền đến: 6“A Dung cđang ở fthư phòng 59sao? Tôn 46lão đến 8ađây.”

fbgiọng nói 1của Ngô 24thúc!

Gương amặt Trần 5Dung trầm d3xuống: Hắn f8vẫn chưa 3từ bỏ 9ý định dsao, ngay d2cả Tôn 8clão cũng 3mời đến!

Tiếng 8fkêu to của c5Ngô thúc clại truyền 8đến: “Bình 15ẩu, A Dung d8ở thư phòng asao? Sau khi 53Tôn lão 8biết sức 8khỏe nàng eckhông tốt a5liền tới 62thăm. Ẩu 3mau mau báo 1acho A Dung cbiết, để 61nàng ra nghênh c8đón.”

Trần dDung đứng 6lên, trước c0khi Bình 8ẩu trả 7lời nàng 2thanh thúy aađáp: “Đến 0đây.” feDứt lời, fnàng đẩy dcửa thư 8aphòng ra.

9cửa viện, 59có một 32lão nhân 90râu dài bđứng đó, 2achính là 16Tôn lão, 8trước khi 8ephụ thân 9của nàng a9đi đã dặn 3qua Tôn lão, abnhờ lão a1chiếu cố 1aquản giáo 7dTrần Dung. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrước mặt 9lão nhân 88này, nàng 9không quyền 9nói năng 30gì nhiều!

Trần 8Dung liếc 7mắt nhìn 5Ngô thúc 45mang theo 1vẻ mặt 47đắc ý, a1cúi người 93thi lễ: 5“Gặp qua b4Tôn lão.”

Tôn 50lão gật 7gật đầu, blão đi đến 5trước mặt 3Trần Dung, 3nhìn từ a7trên xuống 1edưới: “Nghe 7nói hàng ađêm con agặp ác 5mộng, đã 0thỉnh đại cphu chưa?”

Trần 1Dung lắc a9đầu, đáp: eb“Dạ chưa.”

Tôn d9lão nhíu 7mày, Ngô cathúc thấy 6thế, lập 2tức đứng b3ở một bbên nói: c0“Lão trượng 28người mau 08khuyên nhủ 9A Dung, trong 6tình huống 45này, lại 6nói cái cbgì qua giữa c3trưa thì a7khởi hành. 71 © DiendanLeQuyDon.comĐi về phía 89nam, đường 61xá xa xôi 88cỡ nào? 91Nếu xuất 3hiện một 5chuyện không 4ổn gì đó, d1chẳng phải 33là hối fhận không 1kịp sao?”

Tôn flão gật d9gật đầu, 44ánh mắt 5liếc về 20phía Bình 4eẩu đứng 01phía sau 2Trần Dung, 2nói: “Bình 0ẩu, thỉnh 7nữ lang 5bcủa ngươi 9vào phòng, 77ba ngày sau 6csẽ khởi 0hành.”

“Vâng!”

Tôn 8lão lại e9chuyển sang 87dặn dò 52nhóm nô 63tỳ chung cquanh: “Việc bdnày không 6thể coi clà trò đùa. f0 © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 92trông chừng c4A Dung, nếu f0nàng lại cđùa giỡn, d5tính tình 36bướng bỉnh, 89liền khóa 9cnhốt nàng 3lại!”

“Vâng!”

“Còn 81không mau 3mời đại bphu đến?”

“Vâng!”

Tôn felão ra mệnh elệnh một a6câu lại atiếp một 4câu, vừa 20nói xong, evung tay áo f1dài, xoay 6engười rời 2đi.

Ngô a1thúc hướng fftới đám 5người Trần 17Dung liếc 5mắt một 8ccái, trong f4lúc không e7ai chú ý eliền cười 5đắc ý, a0cất bước f1đuổi theo 7bTôn lão.






Chương e73: Tán bớt 8tiền tài

Nghe 0Tôn lão 37nói như 6thế, tất f0cả mọi 86người trong 7sân viện 5vốn đang 29bận rộn 01đều dừng fđộng tác, 12bọn họ a7ngẩng đầu 1cnhìn Trần 7Dung, chờ 01nàng đưa 1ra chỉ thị.

Trần fdDung trầm 06tư một elát, ngẩng 0đầu nói evới xung 03quanh: “Triệu f9tập gia bđinh nô 3tỳ trong 1phủ, nói 4bta có việc 4bphân phó.”

“Vâng.”

“Bình 6ẩu, ngươi 8dẫn người dchuyển mọi 6atài vật 52đến sân cviện đi.”

Bình bcẩu ngây 0ngốc nhìn eTrần Dung, 1đến khi enàng lặp 1lại một 2lần nữa, 49bà mới 50đáp: “Vâng.” bLúc này 25trong lòng 13của bà 4tràn ngập 2kinh dị: 7Mấy ngày 61nay nữ lang 89thay đổi 13quá nhiều, ekhông thể dhiểu nổi 26nàng muốn alàm chuyện 1gì.

Tuy erằng Trần bdphủ chỉ 47có một 1chủ tử 2như Trần bDung, nhưng 3những năm 31qua, phụ 79thân của ecnàng đảm fnhiệm chức deThị trung 8(chức quan 3nhỏ phụ 4trách giám 5sát việc 03trị an trong 0thành/trấn) 6ở Bình 47thành, tuy bchỉ là 0quan bát 25phẩm, nhưng 49cũng tích 1lũy không c7ít tài vật, fkhi phụ 4huynh Trần 1Dung rời 1đi, từng 8bmang theo 4rất nhiều btài vật, 5dnhững gì ccòn sót alại kia, bcũng được ebnhồi vào 4toàn bộ esân viện 8arồi.

eethời đại b3này, vàng acũng vậy eemà tiền fđồng cũng 14thế, đều 3khó có thể 97lưu thông 3frộng rãi. f © DiendanLeQuyDon.comTiền chân 66chính khiến 22thế nhân dthờ phụng, 9clà vải 9cvóc lương 61thực. Tại 4cthời kỳ 8ăn bữa 1hôm lo bữa 4mai, chiến 8eloạn thường 7xuyên xảy era, phương d8thức giao edịch lấy aevật đổi 09vật là f0được lưu 0hành nhất.

Chỉ 0trong vòng 8một khắc, 5tất cả 87nô bộc 7tỳ nữ 68đã đứng dchật cả besân. Tôn 7flão còn dchưa rời 2ađi, lão c7cùng với aNgô thúc 9đứng ở b5một gốc 8acây dong ccao lớn, 4tò mò nhìn 94về phía 51Trần Dung.

Trần faDung ngồi d9lên tháp b7mà Bình eẩu chuẩn 4bị cho nàng, 8fnàng tùy eaý liếc dmắt nhìn b7mọi người, 2hỏi xung 03quanh: “Trong 4aphủ có btất cả 6bao nhiêu 9người?”

“Thưa, 3573 người.”

Trần 1Dung gật 0gật đầu, 0nàng bưng alên ly rượu, 7chậm rãi d6nhấp một 5ngụm – 0tuy rằng 07nàng mới 14chỉ mười flăm tuổi, afnhưng cộng cthêm mười emấy năm fkiếp trước 0tu dưỡng 37nên khí fkhái phú 5quý, khiến btừng cử 3chỉ của 6nàng đều 4có vẻ ung c7dung khéo aléo.

Tôn 6clão đứng 4một bên 2khẽ gật 3đầu, lão egiật mình 5thầm nghĩ: d5Nghe nói 3Trần thị 6flà công d6khanh thế 4gia trăm e1năm (gia 2tộc có bdòng dõi equý tộc 3lâu đời), dquả nhiên 1không phải c1là giả. 5 © DiendanLeQuyDon.comA Dung chỉ 9là một ccthứ nữ 00trong phân enhánh của etộc, phụ 4ethân lại 03là con vợ 5kế, tuổi 3anàng còn 4nhỏ, vậy 8emà đã bộc dlộ tư thái 18quý khí 4kim mã ngọc 78đường, 90đây chính 1là huyết 6fthống cao 6bquý của 68Trần thị.

Trần eDung nhấp fbmột ngụm 3rượu, không efchút để dý đảo cmắt nhìn 19mọi người d6trong sân, 84thản nhiên 92nói: “Chiến 5eloạn buông 8xuống, Trần 3thị mang c8theo cả 35nhà đi về 5phía nam. b0 © DiendanLeQuyDon.comNếu nguyện 1ý rời khỏi 9Trần thị, atự tìm 3kế sinh 0nhai, mỗi 4bngười một e2khúc vải, enăm đấu 54gạo! Nguyện f0ý đi theo aata, cũng 1một khúc 3vải và cnăm đấu b0gạo.”

Lời 23này vừa 24thốt ra, a8tức thì 81khắp nơi aftĩnh lặng.

Ngô athúc kinh chãi, hắn 64kìm lòng dkhông được 9cbước lên 96một bước, 07nhưng chân 50vừa nâng 00lên, dù 44thế nào a6cũng không 0thể đặt 4bxuống — f8hắn dựa dvào cái 16gì để aangăn cản?

Trần 3Dung thấy 9mọi người 3fnửa ngày bdđều không 61có động betĩnh, quay 39đầu nhìn 74về phía d5Bình ẩu, 22nhíu mày eagọi: “Ẩu?” 17Giọng nói bcất cao.

Bình bẩu há hốc emiệng ngốc c1lăng nhìn b5Trần Dung, 97khi vừa e4đối diện 5với hai d1mắt đen 53láy sâu 9kín của a4nàng, bà 0fbừng tỉnh dflại, vội 0vàng tiến e4lên phía b7trước: 6d“Không 6thể, không athể, A Dung, 5vải gạo 74trong phủ 7cvốn cũng 2dkhông nhiều 3blắm, không 5cthể phân 3achia đâu.”

Trần 9Dung thản 9enhiên nói: 46“Thiếu, 3thì dùng 2bạch túc cthay thế dc(cái này femình không frõ là gì, 64không biết 68có phải 8là một 2loại lương athực hay 6ckhông).”

“Nhưng dmà, nhưng amà, trong bphủ chỉ e6có số gia 23tài này, ephân cho 4fmấy chục 5người, 6tài vật acủa Trần 6phủ cũng 7chẳng còn c7bao nhiêu!” 3Bình ẩu 5cgấp gáp, 6ebà kêu lên: 5a“Trên đường c3ngàn dặm 7xa xôi, lại 0rất dễ axảy ra nhiều cbchuyện. 90 © DiendanLeQuyDon.comCho dù thuận 3lợi đến c4được phía bnam, nữ 9lang không f7có tài vật 7sao có thể csinh tồn? fA Dung, đại bfnhân cùng bahuynh trưởng 4của người cđến nay fbặt vô b6âm tín, 1bngười không 8ethể quản 53gia thì cũng f3không thể detán bớt agia tài đi f9được!”

Lời d5nói của 8Bình ẩu aftràn đầy 8lo lắng, f2quả thật 3là tâm trạng efcủa một etrung phó 5d(hạ nhân ctrung thành). 27 © DiendanLeQuyDon.comNhưng bà 5cũng không 8ngẫm lại, 1bản thân 2emình chỉ 4là một 3nữ nhi yếu afđuối, trong 9phủ lại 2không có 13mấy chục 24hộ vệ 7fdũng mãnh, asao nàng 79có thể d6giữ lại 9được số agia tài này bđây? Dù 4hôm nay không ccchia bớt 88ra, trên 14đường 66đi đến 8phía nam, 6lộ trình 3fgần ngàn 0dặm, nàng 4cứ như 6vậy mang ctheo hơn 1mười cỗ 1xe ngựa crêu rao mà ađi qua, không c1biết sẽ 6bị bao nhiêu 9engười nghèo 6khó để 1ý, tới ckhi đó, bđừng nói 8là gia tài, 8ngay cả edtính mạng 8cũng không 40giữ được!

86một lần, 62bản thân 0dchỉ mang etheo chút 6vàng lá c9này, bởi cvì vài lần 7elộ ra mà 2bị kẻ 49bắt cóc 5trông thấy, 75suýt nữa 4thì mất 3mạng!

Trần edDung chuyển 71mắt nhìn 9chúng phó, 45vừa liếc fmắt một 8cái, nàng 0trông thấy 7bvẻ mặt 9mọi người 4lo lắng 54giống như 3Bình ẩu. e © DiendanLeQuyDon.comVề phần 8các nô tỳ 6khác, lúc 1này đều dđè nén 40vui mừng, ekhẩn trương 2enhìn nàng, fbọn họ 0bsợ nàng 1ađổi ý.

Khi e1Trần Dung 2dthu hồi 8ánh mắt, 7aánh mắt 1dkhẽ đảo 3equa Ngô thúc, bcùng với 1mấy tạp 23dịch trẻ cctuổi đứng 7ở trong ađám nô 57bộc.

Vừa 01đảo qua, a9trên mặt 7bcủa nàng bhiện lên 49ý lạnh.

Lắc a3lắc đầu, 89Trần Dung 95thản nhiên 0nói: “Ẩu, 3dtiền tài 92là giả, 3vật cũng 9vậy. Bây fagiờ là 32thời loạn d4lạc, các 7fngươi có 2evải vóc 3và gạo, 5cũng tốt 19hơn một fchút.”

Nàng 0ekhông muốn 3nói gì nữa, cvung tay phải dflên, lớn f0tiếng gọi: b8“Ngô thúc!”

Mọi 31ánh mắt 9đều tập 7trung trên 59người Ngô 2thúc.

Vừa 3nhìn qua, fkhông ít dngười nhíu 08mày, Bình 2fẩu liền 5dắt cổ ahọng kêu: 1“Ngô thúc, c9A Dung đang fagọi thúc fđó.”

Lúc enày biểu 3tình của 5fNgô thúc eđặc biệt 5cổ quái, 7sắc mặt cbcủa hắn 5xanh tím, 7trong sự 06giận dữ 8lại mang dtheo một achút kinh e2hoàng, bàn 67chân kia 8fdường như d9còn dừng 3lại giữa c5không trung. cc © DiendanLeQuyDon.comCũng không fbiết hắn 4dlà muốn 9bước về 9phía trước, c9hay là muốn c3lui về phía 8esau? Quái, 76hắn giơ 5chân như 49vậy mà e7không thấy 3mỏi sao?

Ánh 32mắt của 6emọi người 1rốt cục 9làm cho Ngô ethúc phục ahồi tinh 46thần.

Hắn 16kinh ngạc 6đón nhận 5fhai mắt baTrần Dung.

Trần 7Dung nhìn fhắn, chậm 0rãi cười, 6dhai mắt 5ahíp lại, 23nàng thanh 5ethúy nói: 2a“Ngô thúc, 3fthúc là c9người biết cfchữ, toàn 1dbộ người ccBình thành 70đều tán 6thưởng 2dthúc công bchính liêm cminh. Thúc 3etiến lên f7đây một 7dbước, giúp 57A Dung một b2tay.”

Ngô f5thúc ngơ fngác hỏi: 44“Giúp con emột tay?”

Hai 1mắt Trần 48Dung càng dfcong hơn, 7nàng cười 43rất thoải 80mái, cảm 44giác này f9hoàn toàn 7khác với fngày xưa, 2dkhiến Tôn 89lão luôn 7tự xưng eflà danh sĩ, 9khinh thường 1đối với 99tiền tài 5liên tục 5gật đầu: e1Chỉ có 81gặp phải 85đại sự, 4mới có bthể thấy 0drõ bản 2atính một fngười. 3 © DiendanLeQuyDon.comTa vốn nghĩ b9rằng hành 3cđộng tán 4bớt tiền 30tài của 0A Dung là 4đùa giỡn, 1hiện tại 9cxem nàng 2vui vẻ như eethế, đúng 32là thực 6đạm bạc! cHài tử 7fnày, thực 5không hổ 65là họ Trần!

Trần 4Dung thoải 81mái, trong 8giọng điệu dthanh thúy 18mang theo b2hào khí cbkêu lên: 5“Đúng 45vậy, A Dung f2thỉnh Ngô 99thúc chủ ccbút, phân 4dchia tài 73vật. Thúc alàm người bcông chính, 9nhất định ecó thể 04khiến mọi 1người tâm aphục.”

Trần 6Dung nói 3tới đây, 3mày khẽ fnhướn, bcó chút fkinh ngạc e3lớn tiếng 5ckêu lên: e“Ngô thúc, 6Ngô thúc? fTại sao 2thúc sợ 8drun như thế? bHay là thúc bbkhông muốn?”

Ngô 54thúc vội 9vàng rặn 4ra một nụ e2cười. Hắn 2dnuốt nước 2cmiếng, mặt 6ftrắng bệch 04lúng ta lúng 7etúng nói: 39“Tất nhiên 7blà ta nguyện 6ý, nguyện fdý mà.”

“Như 1thế, sao b2thúc còn 1không tiến 66lên đây? a4Cũng không c2còn sớm 0nữa rồi.”

“Vâng, 5vâng, ta 22tiến lên 7đây.”

Khi 55Ngô thúc 7cứng ngắc 79bước lên c4phía trước, b1tiếng thở 89dài của bTôn lão 3vang lên 1fphía sau 8hắn: “Ngô a7Dương a 9eNgô Dương, 5nữ tử 4fcòn coi tiền 58tài là cặn 1bã, ngươi 66là kẻ sĩ 22tại sao 79sắc mặt 2lại tái d6mét, hành 3động căng bthẳng, hai 70mắt vô a6hồn như fthế? Ai, 8ngươi đúng 8dlà thua xa 0nàng mà!”

Con e7người ở 4thời đại c0này luôn ebthích bình 00luận, trưởng afgiả mà e3đưa ra nhận f1xét, thường 6thường 18có thể eảnh hưởng dđến cả d1đời một f5con người. 08 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút anày lời 4của Tôn flão vừa 9thốt ra, 9ftrên gương 21mặt gầy 9gò của 9bNgô Dương 60trong xanh 16trắng lộ 3ra khí đen.

Ngô 8Dương chầm 0achập đi 38tới bên 6cạnh Trần 2Dung.

Trần feDung đứng a2lên, nàng alấy tay 17áo che miệng, 96không chút dđể ý ngáp f8một cái, dnói: “Tiền eatài phân dcchia cho tốt, 81chư vị c0muốn đi fhay muốn 58ở lại 72xin cứ tự cnhiên.”

Vừa a1nói, nàng 2vừa lười 60biếng đi bvề phía 9tẩm phòng.

Hơn b70 người 5etuy rằng 7không nhiều f2lắm, nhưng fcũng mất 4tới một 12canh giờ cbNgô Dương 30mới có 2thể phân 7chia xong.

Đặt 3bbút xuống, 9cNgô Dương 8đứng dậy ctrong tiếng 1cười vui ecủa chúng 7phó, hắn 9ngơ ngác banhìn từ 0đống tài evật ban 46đầu cao bto như ngọn bnúi nhỏ, 86giờ đã 1biến thành 3một số 2lượng ít 2aỏi, chỉ 8cảm thấy 5bước chân e6hình như 0anặng nề engàn cân.

Trời 65ạ! Một 2nhóm người bkia cũng 2bkhông có 3ai ngồi dkhông mà, 1emấy thứ f0này cho bọn 8họ nhét 2kẽ răng fccũng ngại 97không đủ, f4nếu bọn 4họ trách fetội, ta, 78ta còn có 3ngày lành 36gì nữa?

Hắn 68ủ rũ, ngay d7cả Tôn 6lão hướng bhắn cáo 0từ rời fbđi cũng 6không chú 94ý tới.

Trong 0lúc hoảng 3dsợ, hai c4mắt Ngô fDương lại 16sáng ngời: c9Nghe nói f1trong Trần d9phủ còn a1có vật 27quý hiếm, 2bcó lẽ thứ 9dđó có thể 2thỏa mãn 74bọn họ!

Đang 36lúc Ngô 6Dương nghĩ 3cnhư thế, dtrong tẩm fphòng truyền eđến giọng 82nói thanh bthúy của bfTrần Dung: 0c“Ngô thúc, 5Bình ẩu, 4Thượng 9tẩu (lão eThượng, cetẩu: chỉ clão nô bộc 91là nam tử).”

Ba ffngười sửng 6sốt, đồng 3thời đáp: 9d“Dạ.”

“Còn 71có mấy 7người chưa drời đi?”

“Mười 05lăm người.”

“Rất fatốt. Nơi 4anày ta có 7một vật, acực kỳ 5bất phàm, amuốn mời fba người 87các ngươi 0bdẫn theo f3mười lăm afngười đi, 5đưa nó 7tới Vương bphủ. Cứ 5nói rằng: 6Trong nhà 4phụ huynh 64không có 2ở đây, b8ta chỉ là 09một nữ f2nhi yếu 10đuối thật 62sự khó 6có thể 1đảm đương. 5 © DiendanLeQuyDon.comNguyện lấy a1kỳ trân 10của gia a6phụ lưu 22lại để 8adâng tặng, f8chỉ cầu 6Trần phủ bcó thể 4bước vào 2đội ngũ d2của Vương 5phủ, đồng 64hành cùng a1bọn họ.”

Nói ctới đây, acửa tẩm a5phòng kẹt 0một tiếng 1mở ra, cùng 7lúc đó, 8bmột bảo 50vật ánh 6hồng lung alinh, trong acsuốt, tuyệt 7vời mĩ 0luân xuất e5hiện ở f2trước mắt cmọi người.

Vừa 3ethấy vật 98này, trước a6mắt Ngô aDương tối dsầm, thiếu 7chút nữa 3hôn mê bất dbtỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21873
Được thanks: 15862 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương e4: Ném vỡ dbảo vật

Toàn 7thân bảo 4vật này a4đều phát 9fsáng, chính 5là một 74khối san e3hô cao ba 7cthước, fhình dáng adgiống như 6một thân b4ây. San hổ dinh trưởng 6ưới đáy ciển, rất d7hó lấy ceđược, 0buống chi 43ây san hô b5rước mắt e6ày lại 89rong suốt, bhông chút 9ỳ vết!

Thật 6ự là bảo 2ật! Ngô caương rốt duộc nhịn fhông được, 66ắn tiến c2ên một 98ước, vội 7àng kêu 2ên: “A 7eung không a6hể, vạn c0ạn lần 59hông thể.”

Hắn dô to gọi dhỏ, thấy faánh mắt erần Dung dhìn mình 7có chút kinh 20gạc, vội 96hu hồi thần 7hí, giải e3hích nói: a“Mới vừa 6ồi nữ fbang đã phân 7án đi hơn 2ephân nửa fgia tài, 73hiện tại 4trong phủ dcũng chỉ 3còn lại 80mỗi bảo 1vật này dclà đáng egiá, chẳng c9lẽ bảo 9vật cuối 2cùng đại fnhân lưu 40lại A Dung 6cũng không 07giữ được 2bsao, không 9enên dâng btặng nó era ngoài ebmà?” Ngữ 5khí của 48hắn có 6chút nặng 3nề mà thở c2dài: “Nữ 7lang, thành fagia thì khó 6mà bại 1gia thì dễ, 7nếu làm cviệc này, a1chỉ sợ ethế nhân 8dđều nói 8con phá sản bfrồi mất.”

“Phá 8dsản?”

Trần cfDung mở bto mắt nhìn, 6btrong ánh fcmắt đen d3láy ẩn 0hàm chút 0mỉa mai, 53nàng vô b5tình đùa 3nghịch san 56hô cầm e7trong tay 4– vừa elàm động 85tác này, 43không chỉ 9là Ngô Dương, dngay cả 4đám người 7bBình ẩu d8cũng vội 0thốt ra 0tiếng.

Khóe 7bmiệng Trần eDung nhếch 2elên, cực bbkỳ khinh cthường 0fnói: “Tục avật mà 5thôi, Ngô 7thúc quan 07tâm quá 1mức rồi.”

Nàng fkhông hề 71để ý tới bNgô thúc, b1nhìn hai f5người Bình 6ẩu, quát: d“Các ngươi f3nâng đỡ 17nó, cũng cekhông cần bdùng lụa 8mỏng, lập 5atức đưa 09đến Vương fphủ đi.”

Không 30dùng lụa 5eche lại? 7cChẳng phải 93là mang đi 09triển lãm 79cho người 7người ngắm 2esao!

Ngô 3thúc cả 13kinh kêu 2lên: “Vạn 5vạn lần 5dkhông thể!”

Trần 0eDung liếc dmắt tà 9nghễ nhìn b2hắn, lạnh clùng hỏi: d4“Vì sao 29không thể?”

Ngô 1thúc ngắc 2ngứ, hắn 3lúng ta lúng 1atúng sau 4một lúc 5elâu mới 9ctrả lời dnàng: “Bảo 2vật bực cnày, sẽ 1dễ dẫn 18tới đạo 5tặc.”

Trần 17Dung cười, a8nàng híp 73hai mắt, 5amột bên 6đánh giá 6biểu tình 2fcủa Ngô f4thúc, một 53bên lại 31lắc lắc 48san hô trong actay, cực dkỳ tùy e0ý nói: “Đưa 5nó đến 6Vương phủ, 3nó chính 2là của 1Vương gia. 09 © DiendanLeQuyDon.comNếu hấp dadẫn đạo etặc, cũng 3là Vương 01gia hấp 61dẫn đạo 9tặc, đâu 4có liên equan gì đến fta? Mà cũng 6có liên 87quan gì đến dkhanh (từ 3cổ, cách 31xưng hô 8fngôi thứ c2 một cách fkhách sáo, fthường 5dùng để d7gọi người 54dưới vai 0vế thấp 9dhơn)?”

Mấy cchữ cuối 8cùng, cũng 10không biết d5nàng cố 55ý hay là afvô tình fmà lại atăng thêm cgiọng điệu.

Trong bkhoảng thời 05gian ngắn, 59Ngô Dương 69cảm thấy 9ánh mắt 5acủa mọi 26người đều 0nhìn về a3phía mình, e1trên trán aehắn mồ 95hôi lạnh 4bchảy ròng e8ròng.

Không 0được, 45thứ này 1vạn vạn alần không 1thể để 0A Dung đem 32tặng đi, 8chết tiệt dcthật! Tiểu 5nữ tử a4sao lại 5quật cường 40như thế, 42phải làm 6fthế nào 3để thuyết 4phục nàng 15đây?

Ngay bclúc Ngô 0Dương đau ekhổ suy 5nghĩ, Trần 6Dung hướng 3về phía 5mọi người ctrong sân 44kêu lên: 8“Đem khay ctrầm hương 6tới đây. 9 © DiendanLeQuyDon.comSan hô tinh cfmỹ như 7thế, há 8ecó thể 0nằm trên 5một khay 77gỗ tầm bthường?”

“A? 9Vâng, vâng!”

Vài 2nô bộc 65vội vàng 1đi vào chính fbsảnh, nâng 13lên một 74cái khay fbnho nhỏ 6— thứ 7enày hoàn 9toàn được a6làm từ cgỗ trầm 9bhương, đây b6cũng là fmột trong 3những vật ccó giá trị d7nhất của fTrần gia, 53cũng là 2thứ Ngô dfDương sớm 9đã nhìn 0trúng.

Lần 0này, Ngô 7Dương tức 47đến đỏ afmắt, đặc d0biệt khi b0nhìn ra ngoài fecửa có cmấy bóng 47dáng lấp 1ló quen thuộc dccủa đồng 4bọn, gương amặt của ehắn trở 3nên đỏ 7hồng.

Ngay 6clúc khay 6gỗ đó 9được nâng 61ra, Ngô Dương 60bước lên 7phía trước amột bước, 7evươn tay e7cướp khối fsan hô ở 2trong tay fdTrần Dung.

“A 6e–”

Thấy 78tình hình dnhư thế, 6bốn phía a8đều vang 9flên tiếng ekinh hô!

Trong f1nháy mắt, b1tay Ngô Dương 8đã chạm 11vào khối adsan hô.

Kết equả thực 0nằm ngoài ddự kiến 3của hắn, 9chắn mạnh dmẽ cướp 5bđi như thế, 7vậy mà 4không cảm 8giác được eTrần Dung 4chống cự! 3San hô vừa 9rơi vào 5tay, trên 4gương mặt f3đỏ gầy ecủa Ngô 75Dương lộ 7ra một chút bbtươi cười.

Tươi 1fcười vừa b6mới hiện 88lên, ngay 1khi hai tay acủa Ngô dDương thu abvề, Trần d7Dung nương 9theo lực c0kéo của 6hắn nghiêng 1người ngã 1qua một 87bên. Nàng 0ngã thì 73kệ nàng, 5nhưng tay 1áo dài nàng 99đang đặt 9dưới khối 46san hô kia 9lại bị 7vướng vào a2đó!

Một aeánh đỏ 8lấp lánh 0như tia chớp dfnảy lên b3ngay trước fdmắt!

8là Trần 0Dung, hay 9là Ngô Dương, 7đều không dakịp kinh d8hô, chỉ athấy cả 1khối san 58hô hoa diễm 7chi cực, b1không chút a9tỳ vết 4nghiêng đi, 05nặng nề 53rơi xuống 5đất.

“Không a0–” Ngô dDương hét 2lớn một b3tiếng, hai ddtay đều fvươn ra, 33cả người 64đều hướng 7cvề phía 9trước, 3eôm chặt ekhối san c9hô kia!

62lẽ là người dabị bức fđến đường 4cùng sẽ bbộc lộ 57tiềm lực bcủa bản 7thân, trong 3alúc khẩn bdcấp, hai fctay của 5Ngô Dương bđã đỡ eđược khối 9san hô! Hắn b6vội vàng 5thu hai tay 1lại, kinh 8hỉ hét 84lớn: “Ta f6đỡ được 61rồi, ta 6cđỡ được 3rồi!”

Trong atiếng kêu ato hét lớn, 5Ngô Dương b2vội vàng bđứng lên, 7nhưng hắn 49không chú 7bý, dưới echân không a7biết khi 8nào đã e8có thêm 3một vạt 5váy.

Bước 18chân của 7Ngô Dương 4vừa mới cdẫm lên 0vạt váy, 2liền nghe 31thấy Trần bDung rên 47một tiếng. cb © DiendanLeQuyDon.comVốn trọng 4dtâm của 8chắn đang 0không vững, 9hiện tại 8adưới chân abị vạt 8váy của 2dTrần Dung b8vướng vào, d2cả người 21đều đổ e9về phía ftrước.

“Huỵch b–”

Tiếng 5ngã nặng 05nề truyền 21đến, đồng 37thời một 8tiếng vỡ 04vụn thanh 4thúy cũng e8vang lên!

Mọi 6tiếng động 86đều biến 4mất.

Trong eesân, mỗi 3người đều 67há to miệng, 4nhìn tư 3thế bị 3chó cắn e2chổng mông cdngã xuống fđất của 6bNgô Dương, 9enhìn thấy 2hắn ngã 6asấp mặt fxuống. Ở 42bên trái 4dcơ thể cbhắn, mọi 89người còn 0bcó thể 7nhìn thấy b2khối san bhô đã vỡ cthành nhiều cmảnh nhỏ 1to bằng e2bàn tay!

Ngô 6Dương vẫn 6không nhúc 65nhích nằm 2trên mặt f0đất, dường anhư hắn 7eđã chìm b2vào hôn 6mê, toàn ddthân cứng ccngắc.

Im 3clặng, vô ccùng im lặng.

Đột 8nhiên, giọng 79nói còn 03chút trẻ b1con của dTrần Dung cvang lên, 50có vẻ cực 4ckỳ phẫn 96nộ: “Ngô ethúc, thương dbthay cho thúc 32lưu lạc 7không có c8chỗ trú ddngụ, là 5dgia phụ e4thu lưu thúc. 76 © DiendanLeQuyDon.comCổ nhân 56đã nói, 0ơn nghĩa beđều không f7thể quên, 5Trần gia fata đối evới thúc 3bđâu phải cchỉ có 43ơn ban cơm fcanh chỗ c3trú ngụ? 3Thỉnh thúc 9nói cho ta bbiết, vì cfsao thúc 3nhất quyết d2cướp đoạt f3khối san 0hô này của 6nhà ta? Thà b0rằng khiến 53nó vỡ nát, ecũng không f5nguyện ý c8để ta đem c8tặng cho 3Vương gia?”

Giọng 22nói của 5tiểu cô 3dnương, tại 1dmột khắc dcnày, bởi 8cvì lạnh 2alùng mà buy nghiêm c2vô cùng.

Ngô 93thúc không b9đáp lời, 1hắn vẫn a3không hề 1nhúc nhích, f9cũng không 82biết là 6ngất thật 7hay không.

Gương 6mặt Trần 8Dung bình 1ctĩnh, nàng 77quả quyết bquát: “Người 1đâu!”

“Vâng.”

“Ngô eDương người 39này, thân dlà kẻ sĩ, c6nhưng lại 0thừa dịp 0phụ huynh d6của Trần 9dgia ta không 7ở đây, 0cmưu đồ 78tài vật 2của nhà 3ata. Hiện 65tại lại d8ném vỡ 56vật báu bcvô giá của b5nhà ta. Nay fchư tộc casẽ đi về 4phía nam, 5tới nha 42môn sẽ dkhông có 33ai làm chủ, ctiểu nhân 27bực này 4không thể 4đưa tới equan phủ. b3 © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 6ném hắn bra khỏi edTrần phủ, atố cáo 2dmọi hành f0vi cử chỉ acủa hắn 9với thế 90nhân!”

Lúc eenày Trần f6Dung thể chiện vẻ 85nghiêm nghị, 25cũng không ccó ai dám 28cầu xin 2cho Ngô Dương. 62 © DiendanLeQuyDon.comLập tức 3liền có ddvài người ebtiến lên, 7nâng Ngô c3Dương dậy.

Bọn 36họ vừa 1mới nâng 8Ngô Dương eflên, Ngô 6Dương đột 8nhiên mở 63to hai mắt, 07hắn căm 79tức nhìn 3Trần Dung, 1la hét nói: 63“Ngươi, dngươi chỉ clà một ecnữ hài 33tử chết 3ftiệt! Ngươi b2dám động 0vào ta? Ngươi 20dám động 6vào ta sao?”

Trong 9fánh mắt ahắn bừng fbừng ánh c5lửa, gương 4mặt gầy 1yếu đỏ aahồng, lộ 4fra vẻ hung 37dữ.

Lần 67này, đám 0người Bình f5ẩu vốn 00đang thương 41cảm hắn bđồng thời 79sinh ra một 2chút chán 6ghét: Người fanày ném 4vỡ vật abáu vô giá f9của chủ 8nhân, thế 2mà còn không 08cảm thấy b5hổ thẹn, d0chẳng những 1giả bộ 7bất tỉnh, 8sau đó còn b0chỉ trích c3chủ nhân 83dõng dạc anhư thế. 83 © DiendanLeQuyDon.comXem ra hắn 3cthật sự clà đúng 2như lời 07A Dung đã 0nói, là bngười hiểm e2ác mà!

Đối 6bmặt với 5Ngô Dương d8đang giận bdữ, Trần 9Dung lại 8rất bình 6atĩnh, nàng cnhìn hắn, fatrong ánh 1dmắt không 4hề có bối 4drối. Ngay 9khi trong cclòng Ngô 88Dương đang 8dcả kinh, a5vài người 17tráng kiện 2eđã túm 6lấy hắn, blôi kéo 7hắn đi.

“Làm fdcái gì vậy? 51Buông ta 6ara, các ngươi 8mau buông dfta ra!” fNgô Dương 71bối rối 8kêu to lên, 5tay chân 42hắn động 87đậy muốn 24giãy giụa.

Nhưng 2dhắn chỉ 32là một 17kẻ sĩ văn 6nhược, 1akhông ai bnguyện ý 0athả xuống, clàm sao có 0thể giãy ara được? bSáu hán e2tử rắn fchắc đè 29nặng hắn, 65giơ hắn f1lên giữa 4không trung, 02nâng ra phía fcửa phủ.

Đến 6tận khi 73ra tới cửa f4viện, Ngô 7bDương còn b1đang bối 5frối kêu 42to. Có điều 3tiếng kêu 62kia, từ 24lúc đầu 0blà thóa 3mạ Trần 2Dung giờ 9biến thành 0khóc lóc 0cầu xin, 6bcuối cùng abiến mất 2không còn 3nghe thấy egì nữa.

Chỉ 8chốc lát, 3tiếng nói dđều nhịp 6của sáu 40người từ cbên ngoài fetruyền vào 0tai Trần 9Dung: “Tiểu 48nhân Ngô fDương này! 7bThừa dịp 9chủ gia 1lang quân 5không ở 3đây, mưu a1đồ tài 9vật, nay 58phải bị fcđuổi ra 2engoài –”

“Tiểu 9nhân Ngô 32Dương này! 17Thừa dịp b0chủ gia 5lang quân 5bkhông ở 8đây, mưu 1đồ tài 8cvật, nay e4phải bị 93đuổi ra b9ngoài –”

“Tiểu 5nhân Ngô 5Dương này! bThừa dịp 10chủ gia 0lang quân 1fkhông ở dđây, mưu 6đồ tài 6vật, nay 1phải bị dđuổi ra 0angoài –”

Giọng 9của sáu fngười vang 1dội, đều 2nhịp kêu 7to ba lần 9rồi mới 7chấm dứt.

Nghe 03tiếng nói 0dbên ngoài bcàng ngày 03càng vang, 6càng ngày a2càng ồn 15ào, Bình cdẩu bước 1tới bên 8cạnh Trần 7Dung, thân ethiết nhìn 6bnàng, thấp dgiọng nói: 7d“A Dung, 8ađừng vội ethương tâm…… 5Dù sao vật 8ấy người 0cũng chuẩn fbị đem 7tặng người 3ta mà.”

Trần bbDung ngẩng 0fđầu lên, 9nàng mỉm 9bcười với a7Bình ẩu, 06nụ cười 8này cực 9kỳ sáng c9lạn. Trong 13lúc mọi bcngười kinh 6ngạc, nàng 18thản nhiên anói: “Ta 0không có b0thương tâm.”

Sao b0nàng lại 9có thể 8fkhông thương 8tâm cho được? 9Phụ huynh dcnhà nàng 44không ở 1đây, một 6nữ hài 7etử như cbnàng có b2việc muốn 52nhờ cậy, 92bất luận 3kẻ nào 4fthu lưu nàng 1đều là 69chuyện nên 5làm.

Nhưng 36nàng cố 3dtình muốn 4dâng tặng 36bảo vật 1quý hiếm 2để cầu 23một chuyện d3nhỏ, không danói là tặng 9cho Vương 7fgia thanh 8danh hiển f0quý, ngay dcả là cự ddphú trong ethành, cũng 78không có fangười nào 6dám thu nhận a— dù là bai đều 3sẽ bị 77tổn hại cfđến thanh f7danh.

Sở 9dĩ nàng 63lấy ra khối 3san hô, đó 9là muốn 4bném nó vỡ 2enát, thật 7akhông ngờ 73Ngô Dương 2dđó thật 0đúng là ecthức thời, e3cứ thế 8achủ động 04gánh lấy btrách nhiệm.

Bình ffẩu cảm 4bthấy kinh f8dị ở một 8abên hỏi: 2a“Vì sao bbnữ lang dekhông thương b4tâm?”

Trần 9Dung không 6đáp, nàng bchỉ nhìn fvề phía 6đại môn, 48ánh mắt b8xa xăm, trên 48gương mặt 6thanh diễm bdlộ ra một a8chút thản 23nhiên tự 54đắc: “Người 7Vương gia 1sắp đến f2rồi đúng c8không? Nghe 62nói ngày 04mai Vương 34gia sẽ lên fđường, 5các ngươi 56đi xuống 0chuẩn bị 6fmột chút, 2eđừng ảnh 94hưởng đến 09người ta.”

Mọi angười đều 2ngạc nhiên.






Chương a35: Vương dgia có Thất 4lang

Đến 4tận khi d4Trần Dung f8vung tay áo 0dài, xoay d2người trở 3cvề tẩm 3phòng, mọi 62người vẫn c8còn hai mặt 6nhìn nhau. b © DiendanLeQuyDon.comSau một 11lúc lâu, f3một người 0hỏi Bình 85ẩu: “Bình aẩu? Lời 21ấy của 4fnữ lang bclà thật esao?”

Bình 4ẩu trừng 0mắt nhìn 40người nọ cbmột cái, fnói: “Mặc ekệ là thật 7hay không, bchuẩn bị f0thỏa đáng 51cũng sẽ 3dtốt hơn.”

“Vâng e9vâng.”

Mọi cangười tấp 6nập tản 1đi, khi bắt eđầu bận 6cviệc, một 82loạt tiếng 64bước chân dbdồn dập 0truyền đến, 4người canh 9cửa đầu 4eđầy mồ 59hôi chạy 95tới, hướng 2tới tẩm daphòng của 7Trần Dung 3nói: “Bẩm anữ lang, 7Vương gia 02Thất lang 9bđến đây.”

Xôn 5axao –

Tất 4cả mọi 06người dừng 3bước, quay bđầu, kinh 8ngạc nhìn 2cửa phòng 02của Trần 8Dung.

Đúng 7dlà Vương e6gia Thất 1lang! Trời cạ, đúng clà Vương dgia Thất 9clang tự d1mình đến e5đây!

Vương cgia cũng 9không phải 2dlà dòng 44dõi bình 5athường, 7dtrong Bình 8thành, Vương 37gia là phú 90gia số một 6số hai. 4c © DiendanLeQuyDon.comHuống chi, engười đến a9lại là 9fVương gia 4Thất lang.

b6trong một 75địa phương 6như Bình 9thành, những 60người cư fngụ tất 8nhiên là 5các nhà 67thuộc hệ b8nhánh của 1các đại 1gia tộc, 2như phụ 1thân của 7aTrần Dung, 8hoặc là 9amột nhánh c9của Trần 8gia tại a1Giang Nam, cdVương gia 2ccũng là 8như thế.

Nhưng bdVương gia aeThất lang afnày, lại 17là người 5có thanh 7danh trong 0acả Vương 14tộc! Hắn 0biết cưỡi 6ngựa, bắn cfcung, diện f0mạo phong edlưu, lại edcó học 2thức uyên d0thâm. Thân 63phận như afthế, lại 1bcó người e4trong bộ dtộc làm 1quan lớn 0nơi triều f5đình, tính f1ra được 4chừng mười 6mấy người! dbGia tộc enhư vậy, e7có thể anói là giống 54như hoàng cgia, là người 56đứng ở 17trên đám 6amây cao cao, 8để thế enhân ngước 6lên nhìn 79ngắm!

Thế 2nhân đều enói, những blang quân fcó xuất 7fthân gia 3cảnh như bthế đều 8giống như 9thần tiên. e © DiendanLeQuyDon.comBọn họ ckhông biết 4lời ấy c6có đúng enhư vậy 7hay không, bnhưng mỗi 2cngười trong 4Bình thành 70đều biết, 1ba tháng ftrước Vương d5gia Thất flang vừa 2tới Bình 73thành thật c8sự chính alà thần bctiên trong bđám thần 9tiên!

Đối c1với gia 5dphó này 1mà nói, aTrần Dung e6cũng là f0người có 4thân phận 69cao quý, fnhưng nếu c9so sánh nàng 7cùng với fVương gia efThất lang, eđúng là 9dkhác nhau 1một trời bdmột vực, 7cách xa như 78sông ngân fehà!

Lại 5bcó tiếng bgõ cửa, 93Trần Dung 7aliền vội b4vàng đi 7ra — nàng 1đã phân 99chia bớt 9gia tài, e8ném vỡ 91san hô, dự a5đoán sẽ 54được Vương 9bthị coi 9trọng. Nếu f3có thể 03đồng hành 17cùng bọn 14họ, dọc 54theo đường 8đi sẽ an 50bình hơn bcrất nhiều, fcòn nếu f8có thể 1kết giao 2fvới bọn 62họ, sau ackhi đến 9phía nam aelại càng b8có lợi 5ehơn. Nàng 8thật không b2ngờ hiệu 9quả rất aetốt, vậy c6mà có thể 5câu được bVương gia 2Thất lang 33trong bản 1tộc Vương 0thị, danh d8xưng ngọc 69thụ lâm bphong đến 13đây!

Lúc fnày, mái 2ctóc đen cbóng của 8Trần Dung 8được vấn 2cđơn giản, 1y bào rộng dcrãi màu 7etím, làm 47nổi bật 7da thịt 4như ngọc, cbgương mặt 6tinh mỹ, 0chai mắt 1rạng rỡ 5bsáng ngời, bkhông những 67thế còn 6mang theo cmột ít bkhí chất angây thơ.

Trần 5fDung cũng abkhông hỏi 6Vương gia b2Thất lang a2đang chờ 3fở cửa 1nào, cứ 7cthế bước bra khỏi bsân viện. e © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên, 5nàng vừa 1mới đi 39ra, liền 5nghe thấy 5fở phía 69trước truyền eđến một 13tiếng đàn 68du dương.

Tiếng 6đàn phiêu 9đãng, giống 6như nước 3dsuối chảy eróc rách, dmây trôi flững lờ, 3bộc lộ 5sự tự 9do thản 5nhiên không 2thể miêu 0tả bằng alời.

Theo e2tiếng đàn, aTrần Dung 7cđi tới c6trước quảng dtrường, 9anơi đó aecó một bchiếc xe engựa hoa dlệ đỗ aở đó. 8 © DiendanLeQuyDon.comTiếng đàn 3fđúng là 8vang lên d6từ trong cxe ngựa.

Bên 1ngoài xe angựa, có 8hai mươi bmấy người 5fđứng vây 8cquanh, những bngười này 23đều dùng 2ánh mắt 50kính trọng camang theo asi ngốc dnhìn vào 2btrong xe ngựa, 4edựng thẳng bhai tai lắng 81nghe tiếng 7đàn.

Trần 50Dung không 3enhư vậy, danàng bước 02nhanh hướng 0tới xe ngựa d6kia, theo f1bước chân acủa nàng, dtiếng guốc 1mộc thỉnh bthoảng vang 9dlên, xen edlẫn với 37tiếng đàn 09phiêu đãng 46này có vẻ a0đặc biệt 3đột ngột 5cùng chói 6tai. Điều 6phiền não 1nhất là, 20cũng không 97biết nàng e6cố ý hay clà vô tình, 1mỗi khi e4guốc mộc 6bchạm xuống 3bmặt đất, dđều vào blúc tiếng 7đàn đang ecbiến chuyển, 46khiến người f2ta cảm giác c6bị quấy fnhiễu, nghẹn 8cở ngực d9rất khó 6chịu.

Trong 6alúc bất atri bất a3giác, tất 6cả mọi aengười trợn 7mắt nhìn 09Trần Dung, 07lúc này d2bọn họ 82hồn nhiên 1quên mất 7dTrần Dung aachính là 27chủ tử 0của mình.

Tiếng 5đàn trong 96xe ngựa 0dim bặt, 5fmột tiếng 42cười thanh 49duyệt thản 3nhiên truyền eđến: “Nữ 1lang đột 68nhiên mà 10đến, là dcdo tiếng feđàn không 8hay sao?”

Bước 30chân của 2Trần Dung 2vẫn không d2ngừng lại, 8nàng lập 88tức hướng 6tới cỗ baxe ngựa bakia, khanh ddkhách cười, fthanh thúy ftrả lời: 3“Tiếng 01đàn vô fcùng tuyệt d9hay, nhưng 2amà trong f4lòng thiếp 1có việc, 0tiếng đàn 10thản nhiên b6này lại 2akhông thể 6lọt vài dtai thiếp.”

Trong c2xe ngựa, 08tiếng cười 1cthanh duyệt 52càng thêm 2vang dội.

Người 41kia hỏi: 91“Nữ lang 08lo lắng 60điều gì?”

Trần 7aDung cười, 0lúc này 5nàng đã cđi tới c5bên cạnh f7xe ngựa.

Trong 1flúc mọi 9angười đang akinh ngạc, 80chỉ thấy 4nàng vươn 09thẳng tay, fcmột bên ađịnh vén c0rèm xe lên, bmột bên 2vô cùng datự nhiên 0trả lời: c“Sớm nghe 92nói qua Vương 3dgia Thất c4lang có phong fthái thần ctiên, vô fcùng tuấn dmỹ, nhưng evẫn không acó duyên 33gặp gỡ, cehôm nay nghe 5thấy quân 9tiến đến, 8thiếp không 50khỏi vui bsướng. 72 © DiendanLeQuyDon.comCũng không bbiết có 8khiến lang 5aquân mất 5hứng hay 0không, nhưng 6nếu không 13cho phép 13Trần Dung 41được diện fkiến, trong 1dlòng thiếp esẽ hoảng 0loạn!”

Tiếng cenói vừa a1dứt, nàng 0đã vén bdrèm xe lên amột góc!

Xôn exao –

Một 82tia sáng 2bảy sắc b6cầu vồng 5bắn vào 4trong mắt 0cnàng, giờ 3khắc này, 20nàng không 3tự chủ ceđược nghiêng dmặt đi, clánh người 7aqua.

Ngay 7lúc nàng ftránh đi, 8đồng thời, bngười trong 60xe ngựa dfkhẽ cười: d0“Nữ lang 3evì gặp 0ta mà đến. c © DiendanLeQuyDon.comNếu đã b5nhìn thấy, 24vì sao còn adời mắt?”

Trần eDung vươn a2tay xoa xoa 0mắt, đáp: b“Thiếp f7chỉ là 3một tiểu 44cô nương c7tuổi thanh axuân, nhìn 75thấy dung 5mạo như b9thiên tiên 33của lang 0quân, trong 48lòng khẩn 0trương, 89thật không b5dám nhìn 81thẳng!”

Trong 47xe ngựa, dtiếng cười efcàng vang 8vọng. Tiếng 71cười như abăng ngọc bva vào nhau, dbcực thanh dthúy cực 48ôn nhuận!

5Trần Dung, c5lúc này 3frốt cục equay đầu elại, đưa 50mắt nhìn 2thiếu niên 7ngồi trong 9cxe ngựa.

Đây 3là một cdmỹ nam tử 2chiếm thấy, cchàng ước 7chừng mười 82bảy, mười 5tám tuổi.

Thiếu 2dniên tuấn d4mỹ như 0ngọc, hai 2mắt chàng 6đen lay láy, ađang hàm a9chứa cười 5nhìn nàng. 63 © DiendanLeQuyDon.comKhông biết f9vì sao, vừa f4đối diện 8với tươi fccười của cchàng, tim 0của Trần d9Dung thật 19đúng là e6đột nhiên cnhảy nhót 6chai cái!

Phải 42biết rằng, 7nàng vừa 9mới trải 2qua tình etrường, 9vừa được 82sống lại cmột lần anữa. Vốn d2nàng nghĩ 97rằng, tim dcủa mình esẽ không 6bao giờ 05vì nam nhân 97mà đập aloạn nữa. 15 © DiendanLeQuyDon.comNhưng dưới dtình huống 6này, nàng dcảm giác 6được có bcchút động d6tâm, có 12thể thấy ađược người 3trước mắt 22tuấn mỹ 5đến mức bnào.

Ngũ 57quan của dethiếu niên 6tuấn mỹ 9ra sao tất dbnhiên là 06không cần e8phải nói, fquan trọng 18nhất là, 0thần sắc e4trong ánh 2mắt của acó một 61loại khí 47chất thản 5bnhiên thần abbí, giống dnhư hàn efbăng ngàn 3năm ở trên danúi không 9tan chảy, ađược ánh f1nắng chiếu dvào lấp 7lánh tỏa 7csáng, cũng 2giống như 0nước trong 6fđầm sâu, 43cành liễu 56phiêu diêu 9trong ngày 6xuân, có 51một loại 73yên tĩnh 58đến cực 8ehạn.

Trong 83lúc bất c3tri bất 8giác, Trần d3Dung đúng 27là ngắm f0đến ngây 1bngốc.

Mỹ 2enam tử nhìn 3anàng, thấy bdtuy rằng 4nàng nhìn 58đến ngây 2người, 7hai tròng dmắt đen 6láy lại efrất thanh e9tỉnh, không 97khỏi cười, 8lộ ra hàm 5răng tuyết 2atrắng hỏi: 45“Khanh đã 7nhìn đủ d3chưa?”

Trần b5Dung giương 21môi cười, dchai mắt ckhông hề adchớp nhìn 2gương mặt 8tuấn mỹ 9ekhông sứt 5dmẻ của 9chàng, nói: 5a“Hôm nay eamới biết, fcái gì gọi d9là thần 4tiên!”

Mỹ 1nam tử ha cha cười.

Trong 9tiếng cười fcủa chàng, ecTrần Dung 2lui về phía dsau, không 62chút nào 8để ý, fcũng không 3bchút do dự dekéo rèm dbxe xuống, engăn cách btầm mắt e4giữa hai engười.

Tiếng 7cười thanh 4duyệt của 1Vương gia 75Thất lang felại truyền 75đến: “Khanh 6đã có lòng 94yêu thích, d2cớ gì vội 4fvàng thối 8lui như thế?”

Trần aDung thở 9fdài một 87tiếng, trả fflời: “Dung 7mạo của 74lang quân 1quá chói cemắt. Thiếp dcòn muốn 2lập gia ađình sinh acnhi tử, 7hôm nay thấy bquân rồi, 87từ nay về 2bsau còn có 3cnam nhân ephương nào 20có thể celọt vào cemắt được fnữa?”

Vương 51gia Thất 21lang vui vẻ, 4chàng cất 6tiếng cười 0fto, sau một 35lúc, tiếng 6đàn du dương 8elại vang 48lên.

Trong d1giai điệu b0mềm mại e6như nước a2suối mùa 8xuân, Vương cdgia Thất 5lang cười anhẹ nói: ff“Ta đến eBình thành 06đã mấy 55tháng, vẫn dkhông có 44thu hoạch 0gì. Đến 4btận ngày e2hôm nay mới c5vừa nghe 1thấy tiểu 6thư Trần cgia tán bớt 55gia tài. a © DiendanLeQuyDon.comVội vàng 5tiến đến, d4đúng là fchuyến đi 4này không 24tệ!”

Chàng enói tới 4đây, nhẹ cfquát một dtiếng: “Đi a9thôi.” 97Hai chữ evừa phun 5ra, tiếng 76đàn dừng 9lại.

Thẳng fđến khi exe ngựa dacủa chàng 4chạy ra 35cửa phủ, 5chàng cũng 79không bước dxuống xe 4fngựa, càng 9bkhông nói 86với Trần cDung về fviệc muốn 6nàng cùng 90người Vương 2gia đồng ehành một 7achuyến.

Một 7lão bộc bnghi hoặc 3nhìn xe ngựa d9rời đi, 1eđi đến 5cphía sau 5Trần Dung, 7bất an nói: 8e“Nữ lang, 7cVương gia 5đây là 1có ý tứ ebgì?”

Trần 4Dung thu hồi 0eánh mắt, cfcười đắc 68ý: “Có a7ý tứ gì? eVương gia 5đồng ý 8rồi, ngày 94mai chúng 0ta sẽ khởi b1hành cùng cfbọn họ!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21873
Được thanks: 15862 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 76: Ra đi

Trần fphủ bắt 86đầu bận abịu, mười emấy nô 2bộc ở blại, bắt 7đầu chất 38gạo và 2fvải vóc 3đồ vật 4không còn d5nhiều lắm 5fên xe ngựa.

Trần a5ung đã tán fớt gia tài, 3cố tài vật bòn lại, 67hỉ cần 8ùng mười c8hiếc xe 3gựa, trong 0đó ba chiếc 1ùng để 8hứa gạo, 64ương thực cà các tạp 0fật, một 4fhiếc là 4hứa quần 53áo đồ dcật của 9dàng, sáu b9e ngựa còn 07ại, đều e4à dùng để cfhứa thẻ 6re sách cuộn.

Kiếp 1arước, Trần fcung chỉ 9eùng một f0e ngựa chở d7ách vở, c0à đây chỉ 9à số sách a8ở có chứa 4àng lá, 1òn lại 0đều chở fdác thứ a1hác. Sau dhi trở lại 5ahía nam mười 4mấy năm, dbtrên lưng 16nàng luôn 1phải vác 13thanh danh 74là kẻ tục, aanhóm kẻ f1sĩ khiển 3ctrách nàng, cnói nàng athà rằng 9nhồi trang 0sức ăn 43mặc ở 70trong xe ngựa, 52cũng không anguyện ý 89mang theo 29sách vở bcực kỳ f5trân quý.

Tại 6thời đại benày, trong bdkhông khí 8đều tràn b9ngập ‘thanh 95nghị tao a8nhã’, thanh 6danh kẻ 7tục hoàn fdtoàn có 43thể phá f6huỷ tiền ffđồ của 8một cô 4nương trong 5sĩ tộc. ee © DiendanLeQuyDon.comTừ đó 0về sau, 9cho dù nàng 80dùng hết btâm cơ, 7hao hết bthủ đoạn, 9fcũng không 5có biện 2cpháp vãn 9hồi thanh 9ddanh đã 0bị phá 2hủy.

Muộn derồi.

Một 87đêm này, eađại môn 0đóng chặt, 1Trần phủ cthay phiên 1thủ vệ, 12từ đầu e2đến cuối 4đều thực 8im lặng, 3fvẫn đều 7ekhông có 1khách nhân cngoài ý 48muốn tới 49chơi. Nghĩ cđến cũng 46đúng, ban 0cngày khi 8Trần Dung 5tán bớt 2gia tài, 8dhành vi này 4đã truyền bkhắp Bình dthành. Người 61nào làm 8đạo tặc 7có mắt 1mà lại dfmạo hiểm d4phiêu lưu 0đến cướp ebóc loại 2acá nhỏ 8tôm tép c8này chứ?

Ngày efhôm sau đảo 4mắt đã 1tới.

Sáng d3sớm, Vương 1phủ liền 7bphái phó ddịch tiến ceđến, thông 2tri người f8trong Trần bdphủ trực dtiếp đi f7trước đến 2cửa thành 9phía nam 63để tập 00trung.

Lúc dnày, Trần 00gia đã sửa f9sang hành 09lý xong, cTrần Dung 45ngồi trên 63xe ngựa, 7bchậm rãi dhướng tới 9dchỗ hẹn.

Trên 0ngã tư đường, 8nơi nơi 61đều là 7xe ngựa, 6ctrong khung dcảnh ồn eào nhốn 28nháo, tất acả mọi engười đều dđến cửa 7cthành phía b9nam.

Khi 3xe ngựa 1của Trần 39Dung chạy etrên đường, c9thỉnh thoảng 5fcó người b6nhìn về 3dphía nàng, 02mơ hồ còn d7có thể 7nghe thấy 8cgiọng nói fnghị luận 0ekhông dứt cbên tai: 5“Nàng là e0Trần Thị 5A Dung đó.”

“Đúng 4là một 8tiểu mỹ enhân.”

“Nghe 86nói hôm 40qua nàng c1đã chia abớt gia 4btài cho phó cdịch và 2tỳ nữ ctrong phủ, c2huynh xem 9đoàn xe 5của nàng, 5cả Trần 8phủ to như 2vậy, mà bchỉ có ahơn mười 34chiếc xe bngựa, tin 8atức đó 3quả nhiên 6là thật.”

“Tất 1nhiên là dethật rồi, dfVương gia 8Thất lang e0thần tiên 1cũng tự 38đến bái f4phỏng mà.”

“Lúc 6nguy nan gặp 86người có ctâm, nghe anói Trần 3bThị A Dung a4vẫn còn 9rất nhỏ 90tuổi, nhưng 85trong lúc ebrối ren 0này còn 95có cử chỉ b9trọng nghĩa e5khinh tài, 3thật là 4fhiếm có, 03thật là 2hiếm có.”

Trong 5tiếng nghị 34luận liên 8tiếp, Trần 37Dung mỉm f9cười, chậm fbrãi thu hồi 9ánh mắt.

Chỉ 0chốc lát, 1Trần Dung 96liền tới 5cửa thành 3phía nam. 6 © DiendanLeQuyDon.comVừa đến ccnơi, nàng 7đã thấy 5ađược đoàn a6xe của Vương c5gia, liếc cmắt một 7ccái nhìn 13lại, từ 1bđầu đến a3cuối cửa 8thành, đều 14là cờ xí 37của Vương dcphủ. Quả 6cnhiên thanh 7thế rất 09lớn.

Xe 54ngựa của cTrần Dung 3fvừa đến 4agần, có 6một nam 9tử tầm b8hai mươi d5tuổi giục 8ngựa tới, b6cao giọng 9hỏi: “Là 2Trần Thị 77A Dung sao?”

Một c0ngày hôm 30đó, thanh adanh của bTrần Thị 07A Dung vang 24vọng khắp 8fBình thành. 9f © DiendanLeQuyDon.comNếu là 4lúc trước, e5nam tử kia 75sẽ chỉ dbiết gọi 2là ‘Trần cthị’ mà 2fthôi.

Trần 67Dung vén 7rèm xe lên cmột góc, 0athanh thúy fđáp: “Đúng. 54 © DiendanLeQuyDon.comThiếp là 4eTrần Dung.”

Nam 26tử kia mặc bdquần áo cmàu tím, bngũ quan abđoan trang 2tuấn tú, enghe vậy cfhắn ha ha 16cười nói: 0“Quả nhiên 17là mỹ nhân. 84 © DiendanLeQuyDon.comTrần phủ 7các nàng cít người, cvẫn nên ebgia nhập efvào đội cdngũ này 1đi, như cvậy sẽ 2an toàn hơn 2fmột chút.”

Trên 6khuôn mặt 2nhỏ nhắn f3thanh mỹ 12của Trần e4Dung lộ 69ra một chút 57cảm kích, b7nàng ngồi 2atrong xe ngựa chướng tới e9nam tử kia ethi lễ, eenói: “Đa 7etạ Ngũ 9lang.”

Ánh dmắt Vương 7fNgũ lang 9sáng ngời 9nhìn Trần 7Dung, lắc 3đầu nói: 8“Thất 2lang nói aqua tuy Trần ethị A Dung 09là nữ tử, fnhưng tính c7tình lại esơ lãng. 0 © DiendanLeQuyDon.comThật không 3ngờ A Dung 9cở trước ccmặt ta lại 3bđa lễ như 0thế.” f4Hắn nói 4tới đây, eliên tục 6lắc đầu, 7giống như b2có vẻ thất 7vọng.

Trần 5Dung mím ecmôi cười, aethầm nghĩ: daNgươi cũng 75không phải 22là Vương egia Thất 6clang. Nếu fở trước 2mặt ngươi amà cấp 66bậc lễ 1nghĩa không cdđủ, sẽ 8bị chuốc dphiền toái 1emà!

Dưới csự dẫn dđường 82của Vương 4Ngũ lang, 40xe ngựa 6ecủa Trần 6egia gia nhập 0vào trong a4đội ngũ. 4 © DiendanLeQuyDon.comXe ngựa 0của Vương aphủ nhiều 37như thế, 7cố gắng 4nhìn ngắm 51cũng không 2thấy giới 4hạn. So a2sánh với 3bọn họ, 5eTrần phủ 7erất không aacó uy thế.

Một 71đường 0đi qua, Trần 4Dung nghe 9thấy người 1trong Vương 77phủ thấp c4giọng nghị 3luận, theo 25lời của c2bọn họ 9mới biết 2được, e4lúc này 71đây số d5gia tộc 2nhỏ muốn bacùng Vương 5phủ đồng 4hành đếm 7không hết, 3có rất bnhiều gia 2tộc thậm achí dâng c4lên vật 5phẩm so 9với san 4hô Trần f7Dung lấy era kia còn f5trân quý cehơn, nhưng 7đều bị f1Vương phủ 95cự tuyệt 2toàn bộ.

Xe 5engựa của 5Trần phủ 2vừa vào fcđội, đoàn 1xe liền b6xuất phát, 7bvó ngựa 8btung bay cát 9bụi cuồn d0cuộn nổi 08lên, dần 98dần che e8khuất tầm c0mắt của dmọi người.

Trần 03Dung quay bđầu nhìn 6tường thành 33của Bình cethành càng 9lùi càng 77xa. Ở trong 00trí nhớ 5của nàng, 45một tháng absau quân 0Hồ tấn 05công thành 9này, cướp e6bóc những c4người ở 99trong thành 9chưa từng 2drời đi fkhông còn dbsót lại 7chút gì, ddùng đuốc 1thiêu đốt 10tiểu Giang aNam phồn 31hoa này biến 8thành tro 54tàn.

Kiếp ctrước, 4nàng đã e3sống mười 6lăm năm e0ở Bình 33thành, nó 0dđã trở 8bthành cái 3ctên trong 1trí nhớ 8của nàng. e © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 64đêm khuya f7nằm mơ, 1fnàng mới 2thấy sân 83viện quen d1thuộc, những 20gương mặt 8fquen thuộc.

Suy 8etư, Trần fdDung khẽ fthở dài emột hơi.

Đột dnhiên, tiếng 07cười của 21Vương Ngũ 3lang truyền 5đến: “Vì 0fsao A dung 4lại than fthở?”

Trần 9Dung thấp 9giọng trả 18lời: “Nghĩ 85đến không 6hẹn gặp 0lại, trong 8lòng khó 2chịu.”

Vương 8Ngũ lang 5trở nên 36trầm mặc.

Sau 0dkhi đội 8angũ đi được 9ehai canh giờ, 9blàm hết c2lễ tiết ccủa chủ 2bnhân, Vương 9Ngũ lang a3liền cáo 0ftừ rời a4đi, về 7atới đội 32ngũ phía btrước.

Kế 3btiếp, Trần f7Dung nhắm 8mắt dưỡng 0thần. Từ b0rất xa, btiếng cười 85của nhóm 45nữ lang acủa Vương 49gia đi ở 67hàng đầu e2không ngừng 2dtruyền đến. b © DiendanLeQuyDon.comCác cô nương e9xưa nay được 91nuôi dưỡng 1ở khuê ephòng, làm csao đã từng c4được xuất cmôn xa nhà? 1Tuy rằng 6hiện giờ 8là chạy c5nạn, nhưng 4trong lòng ecác nàng f3vẫn cảm 8thấy mới 4mẻ hơn fbao giờ bfhết.

Khi 5đi tới agiữa trưa, 2mọi người 7dbắt đầu 77dùng cơm.

Ngồi 08ở trong 9xe ngựa, 7Trần Dung cnhìn Vương bphủ trải 8trên cỏ 83một hàng 3tháp dài, c5âm thầm 2lắc đầu.

Trên 60các tháp, erượu thịt etỏa hương. 0 © DiendanLeQuyDon.comNàng chú 76ý tới, 13người trong fVương phủ, a6trước mặt 9mỗi một 24nữ lang 00và lang quân 06đều xếp d7bốn tháp. f7 © DiendanLeQuyDon.comTrên mỗi 4tháp lại 37bày đầy ecđồ ăn.

Nàng bbiết, người 6nhà như b1thế, ăn fkhông hết 3đồ ăn 7nhất định dsẽ ném deđi.

Nghĩ fnghĩ, Trần 1Dung nói afvới Thượng 75tẩu đang fflàm phu xe: 53“Lão Thượng, 38tiến lên 5achút đi.”

“Vâng.”

Xe engựa của acTrần Dung acvừa xuất 98hiện trước ccmắt mọi 90người trong 45Vương phủ eđang dùng 6cơm, thì 2ngay lập b9tức có 2mấy chục 25ánh mắt fbắn về 4aphía nàng. c © DiendanLeQuyDon.comTừ rất 8xa, Vương 78Ngũ lang 9đứng lên, 83hắn giơ 60ly rượu 0trong tay 81hướng tới 81Trần Dung, ccười nói: c“A Dung 42đến đây 1sao? Vậy f2thì, cùng fngồi ăn 57ở trên 15tháp này bđi.”

Trần 00Dung lắc 65đầu, hướng 5hắn đáp alễ, sau 1đó nàng 22bảo Thượng 91tẩu vội 9avàng điều 49khiển xe 9ngựa đi 4ftới chỗ 3fcủa tộc 9trưởng 5Vương Trác 13của Vương 34phủ.

Ánh 4mắt Trần 14Dung thoáng eenhìn, không bthấy Vương 3eThất lang, 8liền vội 3vàng thu chồi tầm 94mắt.

Nàng dđi xuống bbxe ngựa, 8flàm lễ b2với Vương 63Trác đang f1dùng cơm, cthanh thúy f6nói: “Gặp 2qua Vương 0công.”

Vương 8Trác kinh 8ngạc nhìn 5bnàng, trên dgương mặt 74tròn tròn 1dlộ ra tươi 4cười hiền 1lành: “Vì csao A Dung 79đến đây?”

Trần f2Dung lại ddcúi người, cnói: “Tiểu 67nữ tử acó lời 05muốn nói.”

“Xin 8bmời.”

“Chuyến d9đi đến 7phía nam 2này, ngoại 18trừ sĩ 2tộc giống 35như chúng eta ra, còn 54có phần 7lớn thứ 93dân bình 89thường 7khác. A Dung 94nghĩ rằng, 03cho dù thứ 4dân vơ vét emọi gia 7tài, có athể mang 9ctheo, cũng 7chỉ là d3đồ ăn 5đủ dùng fmười ngày 54nửa tháng cfthôi.”

Thời 58điểm mọi 61người trong aVương phủ bdđang dùng 3cơm, nàng 23đột nhiên 5tiến đến, fchậm rãi cbmà nói như 4thế, trong 6khoảng thời cegian ngắn, 0nữ lang 4fđệ tử ctrong Vương 9fphủ đều 57nhíu mày: 7dCó gì mà 5phải nói 6avào lúc 5đang ăn 3auống, trong 7lúc người c5ta đang dùng 77cơm mà Trần 19Thị A Dung 47lại đến 4đây, đã elà thất 8lễ rồi. d © DiendanLeQuyDon.comVậy mà, enàng còn 6đàm luận 7về đám 6thứ dân e6thô lậu edơ bẩn 8gì đó, 24thật sự f2là không 92hề nể fmặt. Cũng 4không biết 4ánh mắt 9của Thất 50lang thế anào, sao 7lại khen 7không dứt 9miệng với 7nữ tử 5này chứ?

Mọi angười trong eVương gia 81đều nhìn bvới ánh 5mắt bất 38mãn, Trần 9Dung nhận dthấy được bhết. Nàng 4lại chỉ e4mỉm cười, c4tiếp tục 8chậm rãi 29mà nói: c“Có câu: 22Áo cơm no 02nê trước b2mới biết 6vinh nhục. 9e © DiendanLeQuyDon.comA Dung nghĩ brằng, sau 0khi đám 86thứ dân 9dùng hết 7eđồ ăn 3của mình, 2chỉ sợ 6sẽ bởi 44vì đói 3khát mà 3bí quá hoá 49liều.”

Ánh f7mắt Trần 7Dung quét 3về phía ddãy tháp 3đựng đồ 7ăn xếp cthành hàng d4dài kia: b“Một hai clưu dân 05hẳn Vương 52công sẽ 3không sợ, 19nếu là 0dmấy trăm c3mấy ngàn 2thì sao? b3A Dung nghĩ erằng, ở ectrong thời 0điểm như 3thế này, 2cẩm thực 4có thể 66đơn giản e5hơn một 41chút.”

Dứt 2lời, nàng 8lại hướng atới Vương bTrác trong esuốt thi blễ, khẽ b8quát một 1tiếng, bảo 4Thượng 14tẩu đánh bxe ngựa 87rời đi.

Xe 03ngựa vừa 16mới quay b5đầu, Trần f5Dung nghe athấy phía csau truyền 51đến một 48tiếng bật d6cười khinh 61thường: 0c“Trần 4Thị A Dung bdnày thật 77sự là cẩn 88thận quá 7mức rồi. a © DiendanLeQuyDon.comChính nàng 6ta sợ hãi 5đám thứ 74dân, tán 37bớt gia bftài còn dkhông tính, 5vậy mà acòn dám achỉ trỏ 5khuyên can 73chúng ta. 05 © DiendanLeQuyDon.comHừ.”






Chương 1c7: Lưu dân b7(1)

Sau 12khi Trần 0Dung trở fvề, Thượng d1tẩu rầu b3rĩ nói thầm: e“Nữ lang, 11mấy người fbVương gia 1bthật là 34vô lễ, crõ ràng 23nữ lang ecó ý tốt 36mà.”

Lão 0fnói tới d5đây, lại 1liếc mắt c2nhìn Trần fDung.

Lão d6nhìn thấy aeTrần Dung fkhông hề bccó thần 36sắc ảo 7fnão, hai bmắt lại 0sáng như ccvì sao.

Ăn c3cơm xong, 4đoàn xe e9lại lên 3dđường.

Khi eadùng bữa dtối, Vương e1gia vẫn 4cnhư cũ vô b7cùng xa hoa, 00giống như 15bọn họ bbkhông phải ađang chạy bbnạn, mà aalà đi du 39ngoạn vậy.

Nhóm 72nữ lang 4Vương gia 7eban đầu 64cảm thấy cmới mẻ, 65nhưng từng 4ngày trôi 96qua thì cảm 6giác mới edmẻ này fcũng từ ctừ biến 4mất. Dần cbdần, Trần cDung nghe 2thấy tiếng 5oán giận 8ecàng ngày 1càng nhiều.

Lúc 46đó, Trần edDung mới 3dbiết, Vương 0gia Thất 6lang bởi 6dvì còn muốn eabái phỏng 55một danh 9fsĩ, nên dcũng không 74đồng hành 8dcùng bọn 5fhọ.

Hiện 7tại là 7cđầu thu, 63không khí 96còn nóng 9bbức. Khi 2xe ngựa b9cùng đám dngười đi 6flại cuồn 7ecuộn nổi elên cát dbụi, khiến 02mọi người 00càng ngày e1mặt xám ffmày tro.

Dưới 81tình huống enhư vậy, 68người Vương 37gia chú ý bphong phạm ffquý tộc 2mỗi ngày 20đều phải 11tắm rửa 0bmấy lần, 2khiến cho 2dmột ngày 60chỉ có 8thể đi 20được 20, ab30 dặm đường.

Cứ ađi như vậy 3sau bảy 72ngày, trên 99đường 1lưu dân 6càng ngày e3càng nhiều. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐây chỉ 6là thứ 2adân bình 7thường, dcthành quần 4ekết đội 99chạy tới 2phương nam. 3a © DiendanLeQuyDon.comBọn họ e4đã dùng 0ahết lương 2khô mang 59theo, bắt e3đầu tự 4phát đi 2ftheo phía fesau đoàn 2xe của Vương 20gia. Bởi evì mỗi amột lần 94Vương gia cdùng cơm 33nước xong, 54đều có 1phần lớn eđồ ăn b1bỏ thừa.

Người d9đi theo phía 1sau càng 5ngày càng 8nhiều, người 0Vương gia 2ebắt đầu 1phiền chán. d1 © DiendanLeQuyDon.comToàn thân fđám lưu adân hôi athối, dơ 4bẩn không 6chịu nổi alẽo đẽo 0theo sau, dgió thổi faqua bay đến 20tận mười 9dặm, thật 7sự làm 9cho người e6ta không echịu nổi. 88 © DiendanLeQuyDon.comNhưng bọn 3chọ lại 2fkhông dám f4làm chuyện bctổn hại 0thanh danh 2là đuổi d7đánh đám 0flưu dân, 46vì thế 2người Vương 5gia đành 46phải giảm 1bớt thời cgian tắm d3rửa, bắt 0đầu tăng dtốc.

Việc dnày đều 4không liên 57quan đến 3Trần Dung.

Trần dgia chỉ 15có một fchủ tử 20là nàng, a7mỗi khi 68đến giờ 0cơm, nàng bbcũng chỉ 9là đơn 62giản ăn c3một khay dnhỏ, dùng 3xong thì 3nghỉ ngơi, 7cũng không 3giống người fVương gia dngủ ở catrong lều dtrướng e1rộng rãi, f9mà là nằm 6trong xe ngựa.

Hiện 6tại, những 7egì nàng elàm đa phần 49là ngồi 48ở trong 6xe ngựa 4ađảo điên 6ađã quá 39lâu, vì 8thế nàng 2xuống xe 1cưỡi ngựa beđể giãn bgiân cốt.

Trần fDung có luyện 8võ cưỡi 9ngựa, thể 4chất rất 4tốt, có a5thể đi 12theo đội 60ngũ một c7lúc lâu 05mà không 5phải thở 57hổn hển 41một chút cnào.

“Dùng 6cơm, tạm 28nghỉ tạm 4fnghỉ –”

Trong 5tiếng vó 0ngựa, một 2kỵ sĩ vừa 2cưỡi ngựa cdđoạn hậu 70ở phía csau đoàn 48xe, vừa f0lớn tiếng 7hò hét.

Trần 4Dung nhìn 5thoáng qua 54phía tây 4nắng chiều 0đỏ au, 3bthả người bbnhảy xuống dlưng ngựa.

Lúc 36này, tất 3cả mọi 3người bắt 3đầu bận e4bịu, cắm 8trại lều b0trướng, 5bày đồ 2ăn.

Bình 4etẩu nhìn dcthấy Trần 0Dung đi tới, bmột bên d0cầm khay e6cơm mang flên xe ngựa, 5một bên fthấp giọng 8nói: “Nữ 8lang, có 5vẻ như b8bị người 37nói trúng a9rồi.”

5vừa nói, 7vừa xem 78xét người 7aVương gia afcách đó 35ba trăm bước.

Lúc c9này đúng 5dlà lúc mặt 7trời chiều 5fngả về btây, tịch 3dương ánh 40vàng rực 58rỡ chiếu 9vào cây c8bạch dương 3evẫn đang 1sắc xanh c0dạt dào. 89 © DiendanLeQuyDon.comGiờ này 64khắc này, 0adưới tàng 9cây bạch ffdương trải flớp lụa 9rất dày, f0trên đó dbày các fdtháp, ngồi 80sau tháp 5là người a3trong bộ 9tộc Vương ethị, người 0engười mặc bay phục hoa 9lệ, khuôn 8mặt thanh 1btú, dưới 7aánh tịch 9dương chiếu 0crọi tựa 18như thần etiên.

Nhưng 4một khắc ccnày, các 9đám đệ 6tử luôn acó cử chỉ 5ung dung đều 27nhíu mày, 3vẻ mặt 13phiền chán 6pha lẫn 8ebất đắc 2dĩ. Bọn 9họ trừng a5mắt nhìn 6đồ ăn ctrước mặt, bclại không e7một ai nhấc ccđôi đũa.

Bởi 02vì, ở phía 0bsau bọn chọ tầm 2ba bốn trăm 58bước, ước ecchừng có fmấy trăm d5lưu dân a9đứng đó. c © DiendanLeQuyDon.comĐám lưu adân này dmang theo c1con cái, 9quần áo 3tả tơi, a2hai mắt 0dvô thần 9nhìn người 28Vương gia, f2có mấy 9bhài tử 24ngơ ngác 72nhìn rượu 4cvà thức 7ăn trên 0tháp, bên amiệng dơ 7dbẩn có 1nước miếng 92chảy dài.

Bị 5mấy trăm 2aánh mắt 6nhìn chằm 0chằm như dthế, đệ d7tử Vương aagia giống 6như nuốt 8phải ruồi 06bọ vô cùng 3khó chịu. 3 © DiendanLeQuyDon.comMột người 7ctrung niên a7dựa sát 6vào tộc btrưởng 96Vương Trác, fathấp giọng dhỏi: “Vương 18công, ngài 46xem?”

Vương 11Trác lắc 65đầu, hắn d0lập tức 02gắp lên 5dmột miếng 4thịt, khẽ dnói: “Cứ d2coi như không 82thấy là cđược rồi.”

“Vâng.”

Hắn ccó thể 62làm lơ như 6bkhông thấy, 6dnhưng chúng 8thiếu niên bđệ tử f7rõ ràng a6kém cỏi 5dhơn nhiều. bb © DiendanLeQuyDon.comMột cô cnương 15, d316 tuổi 14cầm đôi 0eđũa lên, 51oán hận 83gảy cơm etẻ trong 07chén lục 47vài cái, 37chán ghét 0nói: “Phụ bbthân cũng 5athật là, 6bsao không 90đuổi đám 45dân đen fnày đi?”

Một b5thiếu niên 10ở bên đáp: 42“Đuổi eebọn họ 4bđi là chuyện 30dễ, nhưng 5nếu để avăn nhân dphía nam 8biết chúng a4ta khắt fkhe với ddân chúng, fkhông khỏi 6sẽ dẫn atới đàm 7tiếu.”

Một 3thiếu niên 2fkhác cũng 7bnói: “Quái 7dlạ! Xưa dfnay đám 15dân đen 66nhìn thấy bchúng ta feđều kính 95ngưỡng 22như thần 6dtiên, hận 0không thể 43quỳ xuống e9phủ phục 8hôn lên cngón chân 2chúng ta, 69sao lúc này 5lại có 3gan lớn 1như thế?”

Vấn 58đề này, aehiển nhiên eđám đệ 3tử môn 4phiệt không fbiết hai 1chữ cơ d6khổ viết 96ra sao đâu 9ecó thể eahiểu được. 3 © DiendanLeQuyDon.comMọi người csuy nghĩ 1một hồi, dmột cô 6nương kêu 89lên: “Ôi achao, việc 3này bị 0eTrần Thị cA Dung nói 39trúng rồi! bAi đó gọi 3nàng tới 6đây, hỏi 8một chút 8exem vì sao belại như 7fthế?”

Giọng enói của aecô nương 2eđó vừa 76thốt ra, c2một giọng fnói khác c3của một 5ecô nương bcó chút 9sắc nhọn b7có chút a8gấp gáp 8truyền đến: 27“Cần gì ephải thế, 0dta thấy 9Trần Dung b5cũng chỉ 35là tùy ý c1nói bậy athôi.”

7nương này 0mặt dài 7ecằm thon, asắc mặt anhợt nhạt, 4ngũ quan ftú lệ, dđúng là 0người ngày 3ấy khinh 5thường 84cười Trần cDung quá emức cẩn b8thân. Mọi 5người vừa 8thấy bộ fdáng này dcủa nàng 1fta, liền 2ebiết nàng e1ta sợ bị 4bmất mặt. d © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 1cười, một 4ecô nương 9mặt tròn cnói: “Thất amuội là csợ Trần 37Dung kia trào 2aphúng muội beđúng không?”

enương có agương mặt 7dtú lệ nghe efnói như 56thế, khuôn 8mặt nhỏ 0nhắn nghiêm 45lại, vừa 9định phản e4bác, lại ccngậm miệng 5fvào.

2điều, những 2người này 2cười thì acười, cuối 5cùng cũng 36không có dai nhắc etới Trần 09Dung nữa.

Trong ddxe ngựa, 8fTrần Dung căn no liền 5buông bát 0đũa, nàng 24dặn dò faBình ẩu: 6“Dặn mọi a3người, 51mấy hôm 2nay nhất d3định phải b3ngủ ở btrong xe, 6trong trường ahợp không b5cần thiết 6dthì đừng d3chạy loạn 0fxung quanh.”

Bình 27ẩu ngẩn 1bra, bà khó fhiểu nhìn b6về phía 92Trần Dung, cmột hồi blâu mới 3fđáp: “Vâng.” 9Từ sau khi 43nữ lang 44liên tiếp cgặp cơn 7ác mộng akia thì càng 0bngày càng 99thay đổi, benhưng đồng athời trong elúc bất 0tri bất 7giác, bà 8đối với enàng sinh a9ra một loại fdtin phục.

Bình fẩu thu hồi 1abát đũa, abước xuống 8xe ngựa. cf © DiendanLeQuyDon.comBà vừa dmới xuống bxe ngựa, dthì nghe 9thấy trong 70xe ngựa aftruyền đến 5btiếng nói 5thầm của fanữ lang dnhà mình: 95“Trước 3kia ta còn 5kính ngưỡng fbọn họ, 16hóa ra, cũng echỉ là 9một đám 2đồ chơi 73bằng đất csét và củi 0fmục mà 5thôi.” 10Trong giọng 5fnói hàm 79chứa thất 79vọng sâu 6csắc.

Đêm, 82dần dần btối đen.

Tối 3ehôm nay, 93một vòng 1trăng sáng 44treo trên 0bầu trời, 0eánh trăng 85màu bạc frải rắc c2khắp trời 9đất. Ánh 8dtrăng như fbvậy, ban 29đêm như 65vậy, cho 6fdù nhóm 9fđệ tử 5Vương gia 11mỏi mệt 7không chịu 1nổi, cũng f0say mê trong 96khung cảnh 5btình thơ 7eý hoạ.

Trần bdDung chậm 7rãi tới cgần mọi angười Vương 1gia đang ccngâm gió 6dngợi trăng.

Dưới 6ánh trăng, 11dáng người 14của nàng 1lả lướt, dđôi mắt c9sáng trong 3như nước, 4có một evẻ xinh ađẹp khôn fekể khó 95có thể amiêu tả. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 6bất tri bbất giác, 47vài đệ fctử Vương egia đều fquay đầu bcnhìn về 3phía nàng.

Vương e8Ngũ lang 40dẫn đầu amở miệng agọi: “A 34Dung, đêm 42nay trăng fdsáng nhô 4ecao, vạn a8dặm trong d6trẻo, chúng 82ta đang ngâm 6dthơ đây. b1 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng dđến đây 5đi.”

Tiếng ecnói của 7Vương Ngũ e9lang vừa 3thốt ra, ffmột cô 6nương khanh 5bkhách cười 2nói: “Ngũ 98ca bảo Trần fDung ngâm 21thơ sao? 8Kia chẳng fphải là bmuốn mạng 2nhỏ của cbnàng ư?”

Lời fnày vừa 26dứt, tiếng a3cười nổi b0lên bốn d3phía.

Một 6thiếu niên enhìn Trần a0Dung xinh 8đẹp dưới 4bánh trăng 4sáng, nhịn 9không được cnói: “A eDung quả fthật là ccgiai nhân. 6 © DiendanLeQuyDon.comGiai nhân 4enhư thế, 6chắc chắn 8làm thơ 0rất hay.”

4bnương kia 4alại khanh akhách nở 1nụ cười: 6f“Ở Bình ffthành mọi 4người đều 69biết, Trần aThị A Dung dethích nhất 8là roi, là 2cưỡi ngựa, 3anàng vốn 7không thích d8thi từ ca 1phú này 75đâu.”

Mặc cakệ là roi 1hay là cưỡi dengựa, đều 14là sở trưởng cacủa người eeHồ phương 08bắc. Mà 2người Trung c3Nguyên đối cvới người c5Hồ luôn a6khinh bỉ, 14đó là sự 02khinh bỉ fbphát ra từ 8đáy lòng, b0trong tiếng 2cười của 3ecô nương e0kia hàm chứa eatrào phúng bvô cùng 60rõ ràng.

Trần 9Dung chuyển 78mắt nhìn 4cô nương 2bkia, vừa 7liếc mắt 9dmột cái, 7nàng liền b8nhận ra 1cô nương 52này đúng 4là người engày hôm 53đó cười fcợt chính 34mình đã 4cẩn thận dquá mức.

Trần 3Dung cười 56cười. Nàng 07thi lễ với c1mọi người, 2nói: “Nếu 73Trần Dung dngâm thơ, 4chỉ sợ 2sẽ xúc dfphạm trăng esáng.” 6Dứt lời, danàng thối 71lui về phía fsau.

Lời 9nói của 2nàng thật 0sự phong 2nhã, mọi 4người trong dVương thị 2ngẩn ra, 2sau một 2lúc lâu 6etiếng cười bmới vang 2lên. Nghe d6thấy tiếng 36cười này, 37khóe miệng 3cTrần Dung 2khẽ nhếch 33lên, lộ c7ra một chút 9cười lạnh: 8Vốn nàng 87ra đây, 3là do thấy fđám lưu 7dân có hành 4tung quái 6lạ, ánh 6mắt không adtốt lành 3gì, muốn 7nhắc nhở 14mọi người. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 5btại nàng 1không muốn e4nói. Dù efsao trong 4đội ngũ 52có rất 71nhiều hộ 4vệ, lưu adân có mạnh 73mẽ xông 0cđến, cũng csẽ không 9tổn thương dcnguyên khí 9của đoàn 29xe. Để 5bọn họ 5bnhận chút c8giáo huấn 1đi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21873
Được thanks: 15862 lần
Điểm: 9.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 08: Lưu dân 8(2)

Trăng asáng dần 8ddần lên 9cao, trồi a6lên treo 9trên đầu 1cngọn cây, adi động 9dvề phương ctây, dần 8adần, lại 3bị tầng abmây che lấp, 50ánh trăng 35hiếu xuống arời đất 1crở nên 5ảm đạm.

Tiếng 53ười đùa 0ồn ào của 6đệ tử 7cương thị 77ũng dần 61ần bay xa, 20ần dần 67iến mất.

Trần 8ung nằm f1ở trong ae ngựa, 2chông hề 6ảm thấy 57uồn ngủ. a © DiendanLeQuyDon.comàng nghiêng ađầu, nhìn f9a bên ngoài. 9 © DiendanLeQuyDon.comgoài xe ngựa 89ối đen, 0hỉ có cây 75đuốc cắm adở trên 84ùn đất, 5bhát ra ánh cáng le lói. b4 © DiendanLeQuyDon.comại đây 13rong lúc 1eđêm dài 13ên tĩnh, 46ánh đuốc 8ay động f9rong gió 3hông thôi, d9ang theo vài ffphần vắng b3lặng.

Trong f2bóng đêm, bhai mắt 38nàng mở ato, trong cu ám tản 37ra tia sáng 36thần bí.

Cũng 5không biết dqua bao lâu, anàng vẫn eđang lắng 0nghe, đột 08nhiên khóe 93miệng khẽ danhếch lên, flộ ra một 20nụ cười.

Hai 79mắt nàng 3esáng ngời 3fnhìn chằm 2chằm các 2bbóng đen dedần dần c5tới gần. 5 © DiendanLeQuyDon.comKhi các bóng 28đen này ađi qua đi 0lại thì 9dgây ra tiếng 3avang rất clớn, hơn bnữa thường 4thường f2có người e5té ngã. f © DiendanLeQuyDon.comMơ hồ, 63còn có tiếng dehít thở 3dồn dập, 4nhẫn nại 4không nhịn eđược ho dkhan, tiếng 4bquát mắng 7fkhe khẽ ftruyền đến.

Tiếng 84động này acũng không 03lớn, nhưng 97trong lúc 9đêm khuya, f8thật sự c0có chút fchói tai.

Trần 5Dung lẳng 0lặng nhìn 4chăm chú, 3fnhìn những 14người đó bchướng về bphía đám 99xe tiên phong 7– là chỗ 2của các e3chủ nhân bVương thị, 19nơi đó 1có rất cenhiều tài c5bảo, vải dvóc, số 11bóng đen decòn lại 8athì chỗ 8tụ tập 1của lương 2thảo Vương 78thị.

Sau 3khi những dngười đó 31nhảy vào fđoàn xe, 78Trần Dung 89có thể fdnghe thấy btừng đợt 45tiếng kinh 0hô nho nhỏ 0cùng tiếng 0bkhuân vác 8các thứ 8truyền đến.

Một 4khắc sau, 8các bóng 8đen đã 99mang theo e3bao lớn 4bao nhỏ 17chạy ra 9bên ngoài. a2 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 60đồng thời evới lúc 96bọn họ 2eb