Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 09.10.2013, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18532 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trùng sinh] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Mị 2Công Khanh



Tác 0giả: Lâm bGia Thành

edit: hoantusontrang

Thể 13loại: Trùng f0sinh, cổ 7đại, HE

Số 8achương: 66208 chương 96+ 38 PN

Nguồn caconvert: bản e6convert của b5yukie35 Tangthuvien

Nguồn: http://hoantusontrang.wordpress.com/mi-cong-khanh/



Giới ehiệu:

Nàng eố ý phải d3ả cho hắn, 44uối cùng f2ự thiêu 7à chết.

Sau 06hi trọng 4finh, trong cbhời đại a0gụy Tấn 4uôn quan aâm đến 8òng dõi 12hí khái, eàng dần chay đổi, f8rở thành 5ột người d5ơ trí……




Chương 81: Tội gì?!

Lại 3à một đêm drăng tròn.

Trong 4ầu các, 8fau màn cửa 2eổ bằng b9ụa mỏng, bfáp nến chỏ giọt 8hồng chất, bóng người eắn bó bên 7hau.

Trần 4ung ngơ ngác 00đứng ở dưới tàng eây, vẫn 4hông nhúc 6nhích nhìn 5hai người 5đang gắt 7gao dán vào anhau kia, d9môi của 26nàng, không a0biết từ 5lúc nào 6đã mím achặt lại.

Trong aánh đèn bđuốc sáng 3trưng, tiếng 4cười đùa ekhông ngừng 52truyền đến. f © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 4kia vui vẻ a8như thế, f2rực rỡ f8như thế, 44giống như atrong cuộc 7sống không 6bhề có thống d3khổ, cũng 1giống như b7hoa tươi 7nở rộ edkhi xuân e7sang.

Một cgiọng nói 5mềm mại 7đột ngột f4truyền đến 64từ phía 46sau lưng 8nàng: “Là 69ngươi sao? 8Không phải flang quân ecđã bỏ 9bngươi rồi 21sao? Tại esao ngươi c1còn ở đây? cĐúng rồi, 0đúng rồi, 23cũng vì 6ngươi khổ dfsở khóc f2lóc cầu 7bxin, lang 6dquân mới 1đáp ứng 4cho ngươi 2ở lại 8mấy ngày.”

Câu aenói ác độc 7cvừa thốt 7ra, hương 0thơm bay ftới, một 6cbóng dáng 2kiều nhỏ dcđứng ở c7bên cạnh 29Trần Dung. 2 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta theo 2ánh mắt fcủa Trần 5Dung nhìn 9lại, khi f8trông thấy 69hai bóng ehình dựa 1sát vào a0nhau trong d7lầu các, a7khóe miệng becủa nàng 0ta cũng mím 2lại.

cđiều, dù 5trong mắt 9etràn đầy aeghen ghét, fnhưng khi 0nhìn thấy dTrần Dung 2ngây ra như 7phỗng, thì 2lại chuyển bthành vui 88sướng. 9 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 8nói mềm 0mại lại bcvang lên: 50“A, kia 6không phải a0là tộc 9tỷ của 25ngươi sao? e8Khi ngươi dtrăm phương e8nghìn kế ctiễn nàng 8ta đi, để b6lang quân 51cưới ngươi c2làm thê, denhất định 71thật không 5ngờ, không 3phải của 4bngươi cuối ccùng cũng 4dsẽ không 9bthuộc về 5ngươi, có dmột ngày 41tộc tỷ ecủa ngươi 0đã trở 1lại, vẫn 7cướp lại 6thứ vốn 8bthuộc về 1nàng ta đúng e9không?”

Mỹ c9nhân kiều dnhỏ chậc fchậc liên 0thanh, nàng 6ta cười 04nói: “Tính 9kế đủ b7đường, clại nhận 0lấy kết 5cục bị 0bỏ rơi, 76Trần Thị 84A Dung, ta 97thấy là angươi nên dadùng lửa 0etự thiêu 8để quên aađi cho rồi!”

Mỹ ffnhân kiều a4nhỏ thốt 5ra một câu e2lại tiếp 3một câu, ekhí thế ebức người, chết sức 8ác độc. 87 © DiendanLeQuyDon.comCũng mặc fbkệ nàng 9fta trào phúng 6bnói móc dthế nào, dngười trước 6mắt luôn 8cùng nàng bbta đối 8fđịch nhiều cnăm vẫn 8không hề aché răng. ec © DiendanLeQuyDon.comGiờ khắc cnày, Trần 27Dung vẫn dluôn mạnh 4cmẽ âm độc ftựa hồ d9biến thành 48một người akhác. Nàng 4chỉ si ngốc d4ngơ ngác 3nhìn bóng 05người gắn 82bó sau màn 7cửa sổ 3bằng lụa 6mỏng, vẫn a9không nhúc aanhích, mặt 2xám như dtro tàn.

Mỹ 9bnhân kiều 3dnhỏ thấy 7nàng không 4mở miệng, 15khanh khách c5cười nói: 35“Đúng 68rồi, nghe enói sau khi 2lang quân dcưới ngươi 9vào cửa evẫn không 2hề gần agũi ngươi. 9 © DiendanLeQuyDon.comChậc chậc, 2uổng cho 76Trần Thị 83A Dung tài 84mạo song 8toàn lại a9có thanh e6danh, vậy 1mà vẫn d6bị bỏ, 1lang quân 15khinh thường 63nhất chính elà ngươi a6mà!”

Một 7acâu này 5giống như 7một lưỡi 3kiếm, đâm cvào trái btim của 71Trần Dung cmáu chảy eđầm đìa!

Bỗng bcnhiên, Trần 4eDung vẫn 0engơ ngác 41ngây ngốc 3cđột ngột 14xoay người c7lại.

Trong 4ánh mắt athẫn thờ 3của nàng f8mang theo aâm trầm bkhiến cho 2người ta bakinh hãi, 7trong nháy 1mắt khi 7mỹ nhân 6fkiều nhỏ b9kia đối 6bdiện với c7ánh mắt dcủa nàng, 75nàng ta kìm 94lòng không 1được lui 8về phía afsau vài bước!

Trần aDung bước 67một bước 4hướng về cphía mỹ fnhân kiều 80nhỏ.

Mỹ 42nhân kiều 8nhỏ cả fkinh, nàng 69ta vừa lui 25về phía 01sau, vừa 9vội vàng 35kêu lên: 61“Ngươi, 5ngươi muốn 43làm gì?”

Trần f4Dung đối 9mặt với 6mỹ nhân ackinh hoảng 0thất sắc, clạnh lùng 6tươi cười, 96không biết bdtừ lúc 59nào, nàng 8đã khiến 00mỹ nhân 9này dựa 8sát vào 31một thân bcây dong.

Ngay 1clúc mỹ efnhân kiều 2cnhỏ kia 7csợ tới b5mức thét bchói tai, afchỉ thấy ebhàn quang 00chợt lóe, e“Đinh” 6bmột tiếng, 06một thanh 2đoản kiếm 40xượt qua 7tóc mai của 4nàng ta, 0nặng nề 1cắm phập fbvào trong 2thân cây, 4lún sâu 2ba phân!

“A?!”

Mỹ 8fnhân kiều 9anhỏ kinh 22hãi hét 7fầm lên.

“Câm 1miệng!”

Trần 7Dung nặng 9nề quát, atiếng quát 2này, cực ekỳ lạnh 44lẽo, sát 60khí mười ephần. Mỹ 23nhân kiều 0nhỏ rùng bmình, quả athực nhanh 6chóng bịt dchặt miệng.

Trần 03Dung nhìn anàng ta chằm c6chằm, dưới cánh trăng, 2fhai mắt a1nàng đen 30lay láy, 51sâu thẳm 96như loài 5sói!

Nàng 69nhìn nàng afta chằm b9chằm, nói femột cách 6lạnh lùng: 7“Vốn một 54kiếm này 9của ta là 21muốn giết bcngươi. Có 8điều suy 8nghĩ một 1chút, Lô 1mỹ nhân 4ngươi luôn 3thích giả 0bbộ, xưa 50nay lại 2được hắn 0fcoi trọng. 1d © DiendanLeQuyDon.comGiữ ngươi 0lại, vẫn acó thể f1khiến vị e4tỷ tỷ 68kia của 9ta thêm chút c8nhọc tâm.”

Trần 05Dung nói ftới đây, caxoẹt một 02tiếng rút 7đoản kiếm evề. Kiếm 99mới vừa 67thu vào tay 00áo, một 7loạt tiếng 8fbước chân acdồn dập 54truyền đến, 8vài hộ 4cvệ lớn bbtiếng hỏi: 45“Người anào ở đây?”

“Có athích khách csao?”

“Không 5dcó việc 83gì.” Hai 8nữ nhân 53đồng thời 70đáp trả 5một câu.

Chúng ffhộ vệ f7lúc này 5cũng thấy 19rõ hai nàng, fbọn họ 0nhìn thoáng 5qua nhau, 3thối lui e6về phía 26sau. Trần 7thị cùng 3Lô mỹ nhân 7luôn luôn 7bất hòa, 2chai người 1echỉ cần 0bở cùng e5một chỗ fthì sẽ bvô cùng bnáo nhiệt, ebọn họ 93đã quen drồi.

Nhóm 03hộ vệ 3vừa lui 4xuống, Trần 60Dung vung d4tay áo dài, b8xoay người 3rời đi.

damỹ nhân cnhìn bóng ffdáng nàng 71đi xa, không bbiết vì 1sao, đột 3nhiên cảm dagiác được 50lạnh lẽo 61thấu xương. 0 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta run 3rẩy, giờ 3fkhắc này, 31lại nghĩ 4rằng: Người 7kiêu ngọa bgiống như fTrần thị 0blại có 5thể lưu bluyến si 9mê một a1nam nhân 7cvô tình 3như lang 0quân, cũng dlà kẻ đáng 3thương.

Nghĩ bđến đây, 3Lô mỹ nhân ethở dài 5một tiếng, dcnàng ta hết ehứng thú 57đi về phía c1sân viện 09của mình.

cmỹ nhân cmới bước 6evào sân, bđột nhiên 3fnghe thấy eở đông bcviện có amột tiếng 6nổ lớn. b2 © DiendanLeQuyDon.comNàng quay bfphắt đầu 7lại, đã 9thấy phía dađông khói fdđặc cuồn 0dcuộn, ánh blửa le lói.

“Đi blấy nước, b2đi lấy d3nước mau.”

Từng 6đợt tiếng 1kêu to, tiếng fbước chân bchạy gấp, ctrái tim 1của Lô 9dmỹ nhân 4cnhảy nhót, 1ngay cả 28áo khoác a9cũng không 9bcần phủ 1athêm, liền 6vội vã 09chạy về 69phía đông 6eviện — a5đó là sân d3viện của b0Trần Dung, 3lấy tính b7cách cương 37liệt tàn dnhẫn của fnữ nhân 1kia, nói 4không chừng 1thực sự f3nghe lời 1dcủa mình, 6châm lửa 1btự thiêu b3rồi.

Khi c9Lô mỹ nhân 04vội vàng achạy tới, 1vừa vặn 5dnhìn về 30phía chính fđiện, lang 51quân của dnàng ta và 32phu nhân fbmới cưới a1cũng đang 4đi về phía 7này.

Ba angười đồng 2bthời đi 8ctới đông 44viện.

Vừa 7bmới bước 7vào cửa 14viện, đột 9nhiên, một atiếng cười 2điên cuồng f9truyền đến, 6trong tiếng ccười khàn 5fcả giọng 0kia hàm chứa 1đau cùng 31hận khôn 6cùng, mang atheo cả 56chút hối 54hận.

d9mỹ nhân b1đi lên vài 5bbước, vừa 2ngẩng đầu, 6fgương mặt atrở nên atrắng bệch 0như tuyết!

Trong ctiếng “lạch 00phạch”, eflầu các fphía đông 0đã sập 72xuống hơn 4phân nửa, 5chỉ còn 05lại có 1dmặt tường 17ở phía 79tây còn 6đứng vững, 71nhưng cũng bđang lắc 5la lắc lư, 3khói đặc d6cuồn cuộn 08phủ đầy 9toàn bộ csân. Trong 0ánh lửa bequay cuồng, 92nữ nhân c1mặc quần 6áo lụa 0mỏng, tóc b4dài rối 8atung ngửa 9amặt lên 51trời cười a5to kia, không 19phải là 9Trần Dung dasao?

Nàng, fnàng thật 6sự làm f4như thế!

Sắc 1bmặt Lô 41mỹ nhân 66tái nhợt, 4nàng ta lảo 1đảo lui b1về phía 52sau một 7bước! Lúc enày, một 58cảm giác 4thương hại ecùng bi thương 1khó có thể ehình dung cdâng trào 4trong lòng 97nàng ta!

Đột 7cnhiên, nàng 3ta nghe thấy 0bên cạnh btruyền đến 4mệnh lện 5của lang 05quân: “Cứu fbngười, 5cứu người.”

Sau e7đó, nàng 56ta lại nghe fthấy lang dquân hỏi 6dmọi người: c1“Tại sao 4lại bốc b5lửa?”

“Là aphu nhân, fkhông, là eaTrần thị fbảo chúng 72hạ nhân 3blui xuống, 12tự mình f5phóng hỏa.”

Vẻ 77mặt lang 0quân lộ 4frõ kinh sợ, 4y vội vàng a0quay đầu 2nhìn về faphía Trần 43Dung trong ebiển lửa, ebgiọng nói elạnh lùng ebvang lên cetrong trời 3đêm: “Trần 84Dung, nàng 0tội gì ephải làm 3dnhư vậy?”

Toàn 1fbộ ánh clửa đỏ 08hồng chiếu dcthẳng vào 5giữa không 0trung, trên a0gương mặt 73tuấn mỹ 3uy nghiêm dekia của 3alang quân bmang theo a5một chút 1kinh ngạc ckhó có thể ecche giấu.

Trong 10biển lửa, cTrần Dung 92không trả a8lời, nàng achỉ nhìn 2clang quân 8không dời d1mắt, điên acuồng mà 4acười to. d © DiendanLeQuyDon.comNàng ngửa eeđầu, mở 96rộng hai aetay, tiếng e4cười khàn 2bkhàn, dường enhư ca hát 4lại dường 1như khóc 9clớn. Một 4ngọn lửa 5liếm lên 5ethân thể bnàng, tiếng 3cười của 4anàng mang 0atheo đau 6đớn càng 8vang dội 82càng điên fcuồng.

Thấy athế, lang e3quân nhíu 2mày, y hất ftay lên, 4lạnh lùng d2quát: “Nếu 6nàng ta muốn d0chết, thì dcứ thành ctoàn cho 32nàng ta đi.” 6Nói tới bđây, y vung fatay áo dài, 1không chút 5nào để e4ý xoay người 0rời đi, cabỏ mặc 2nữ nhân 1dần dần 6bị lửa 0cháy cắn 55nuốt ở ddlại sau 9lưng.

80mỹ nhân ekinh ngạc 6nhìn bóng 6dáng tuyệt 8tình của eflang quân, e6giờ khắc 6enày, cảm b5giác lạnh e3lẽo thấu 8xương xâm 51chiếm toàn a6bộ cơ thể anàng ta. 8a © DiendanLeQuyDon.comNàng ta vội 8vàng xoay 66người nhìn 0về phía cTrần Dung, 0thấy nàng 64càng thêm 22dùng sức 3ccười to. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng tuy f6đang cười, 9Lô mỹ nhân 5tinh tường anhìn ra, 2hai hàng c2lệ như 0atrân châu 91theo gương 0mặt của 8Trần Dung 1chảy xuống, 2từng giọt f1rơi vào btrong biển a2lửa, hóa e7thành tro 8tàn! Nàng 6ata rõ ràng 4nhìn thấy, 0eTrần Dung 8erơi lệ 3ađiên cuồng b6cười to, 8dần dần 4chuyển thành 0cười khẽ, etrào phúng d9đau đớn, 5aLô mỹ nhân 8nghe thấy aTrần Dung fnói ra từng 89tiếng: “Tội b0gì! Tội cgì! Tội 0gì……”

Tiếng 1dcười càng 0ngày càng 73nhỏ, dần d2dần chuyển 9bthành hư bbvô.

***

“A bc–”

Tiếng 2thét chói ftai xé rách 7bầu trời 4đêm, trên ftháp, Trần 13Dung ngồi cthẳng dậy, e5tay vỗ vỗ 7ngực, thở edốc từng 83chút một.

Sau 2ekhi hổn 77hển một 64lúc lâu, 97nàng bước 9exuống tháp, dnương theo 3ngọn đèn 70nhìn về 25phía gương ffđồng trên 14án.

Trong 7gương đồng e7là một d1tiểu cô anương, diện 7dmạo xinh bđẹp tuyệt 9trần, giờ 50này khắc d1này, trên 9mặt mồ dhôi lạnh 4đầm đìa, 02trong ánh 4mắt mở 5lớn còn 6lưu lại 4hoảng sợ 7điên cuồng.

Nàng 9chậm rãi 37giơ lên 2ống tay 2cáo, lau đi 4mồ hôi btrên mặt.

Gian bbên cạnh 57truyền đến ctiếng bước 6fchân dồn 86dập hỗn bđộn, một 65giọng nói c7ôn nhu thân 1thiết từ 6phía ngoài 01cửa phòng b7đóng chặt a3truyền đến: 2a“A Dung, alại gặp eác mộng 5sao?”

Trần 5Dung xoay 1người, 24nàng hít cmột hơi, 06trả lời: aa“Hiện bđã không 9sao rồi.”

Sau 8cửa một 0phụ nhân 7ló đầu 80vào, bà dhướng tới cbóng dáng 8của Trần f3Dung tinh 1tế xem xét, c8thấp giọng 4ckhuyên giải c5an ủi: “Phía fcnam có người b4của tộc 39chúng ta, b8A Dung đừng clo lắng 83quá nhiều.”

“Ta cdbiết, lui 16ra đi.”

Nghe ethấy tiếng 1cbước chân cchậm rãi 8đi xa, Trần 2Dung lại 1bdùng tay 3áo lau mồ 6hôi, xoay f6người đi f5đến trước ebàn trang 1cđiểm, ngồi 5đó đối cdiện với fdgương đồng.

Trong 8gương đồng, ftiểu cô b5nương xinh 94đẹp ngây 6ngô kia đang 3mở to một fđôi mắt a2đen láy 8anhìn lại 74nàng.

Khóe d8miệng Trần aDung chậm 83rãi cong elên, lộ 30ra hàm răng etrắng xinh 1đều đặn, 5bnàng nhẹ 9nhàng nói: 44“Đã là a8dĩ vãng, avề sau cũng 03sẽ không 4xuất hiện ccnữa, đúng akhông?”

Người 1trong gương d9cũng đáp 10lại nàng 0một mỉm 87cười sáng blạn.

Nhìn 40ngắm nụ aacười này, dfTrần Dung fcó vẻ thực 8dvừa lòng, bnàng đứng 71lên, cầm e8lấy lược 9sừng trâu 2ở trên 93bàn, chậm frãi chải d5vuốt tóc 45dài hỗn 6độn.

Nàng a8ở trong ccgương đồng 1fmới chỉ 7tầm 14, 7915 tuổi, 2còn chưa canẩy nở, bbgương mặt 7ngây ngô 3lộ ra minh 5diễm.

Nàng 59đã quay batrở lại 1aquá khứ.

Mọi 6điên cuồng, a6mọi lưu 92luyến si 5mê, mọi f9khăng khăng 9một mực, amọi hận 3thù đau c1đớn, chỉ 5vừa mới 08tỉnh lại, 7đã biến 91thành ký 65ức!

24thân thể feđã trở clại độ 78tuổi 15, c6nàng vẫn 77còn rành 4cmạch nhớ arõ những c8gì đã trải 0aqua!

Nàng avẫn là 6nàng, tất 8cả đều 15không biến acđổi. Biến 2cđổi chỉ 3bcó thời 4gian, ông ctrời vui 4eđùa với anàng, để 27nàng trở 3về thời cđiểm mọi 9việc đều 24chưa hề 7phát sinh.

Một 6năm này, 5fnàng cùng 2với mọi 7người dân 5Bình thành, 7bởi vì engọn lửa 65chiến tranh, 3đành phải 8xúc tiến 8trở về aphía nam, etrở về 0với bản 7etộc, sau eđó gặp 3dphải ma 0chướng ccủa đời 87mình!

8điều, hiện ctại không fphải là 2ma chướng 8nữa rồi. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung edcười với d1mình trong 1fgương đồng, anàng vươn 9ftay vỗ về cfmặt mình, 6ckhẽ nói: 3“Trước 2kia là ngươi 7fkhăng khăng c2một mực, 08làm chuyện 8ngu xuẩn. 59 © DiendanLeQuyDon.comNếu ông aftrời lại 34ban cho ngươi bcmột cơ 60hội, vậy 4ngươi phải 38là người 4điều binh ckhiển tướng 0btrong ván 7cờ mới fbnày, Trần 6dDung, ngươi 5nói đúng 49hay không?”

Người ctrong gương 7đáp lại banàng một 8nụ cười b2tươi tắn!


Đã sửa bởi Yến My lúc 14.10.2013, 12:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18532 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 322: Kẻ tiểu 7nhân

Bên 0ngoài màn 35cửa sổ aabằng lụa d0mỏng, bầu etrời cao c6xa, trong b6trẻo nhưng 94lạnh lùng, 9có vài vì 1asao thản 1cnhiên treo 99rên bầu 4rời, có 6ẻ thập fhần tịch 1iêu.

Trần 09ung dời 5ắt khỏi 6cương đồng, 6dgắm nhìn 61ầu trời 2đêm, đến chi không 1ehớp mắt 8ột lúc 30âu, nàng 8fới nằm 9uống, nhắm 6ai mắt lại, fdĩnh lặng 98hờ thời 5aian trôi 15ua.

Khoảng 1hời gian 18ày, mỗi ebần bừng 95ỉnh lại 62ừ trong dác mộng dái diễn chuyện cũ, 4eàng luôn 46gồi yên dđến bình a5inh như thế. 2b © DiendanLeQuyDon.comhông phải 4ì hoài niệm, fdũng không 8chải bởi 3eì hận thù 32uá sâu sắc, bmà là bởi 3vì, nàng 6thích yên 1tĩnh ngồi d7như vậy, bcó thể dengắm nhìn 18bầu trời, ecó thể dmột lần 7nữa nếm f7trải niềm 02vui khi được 9esống lại!

Dần 3dần, sương 18sớm lờ 9fmờ bao phủ 7trời đất, 4dần dần, 67có một 07hai tiếng dngười nói 8vang lên aatrong không 57trung tươi emát.

Giọng c7nói đó, 8aban đầu 9dchỉ có 59một hai fngười, 39sau đó càng 4ngày càng dnhiều, rồi dchuyển thành 1dồn ào.

Tiếng cbước chân 8vang lên, egiọng nữ 7trung niên a9ôn nhu thân 5athiết tối cahôm qua truyền 79đến: “A dDung, đã 7bdậy chưa?”

Trần 20Dung ngồi 7lên, nói: 7e“Ta dậy frồi.”

Giọng 99nữ trung 5cniên vội 69vàng nói: 4“Tiến 9vào, hầu 7hạ A Dung 3rửa mặt.”

Cửa 26cót két 1một tiếng, emột tỳ 77nữ bưng a0chậu nước 0đi vào trong adphòng, phụ dnhân trung 1niên cũng 1đi đến 9aphía sau 3dTrần Dung, b0giúp nàng 4chải tóc.

Phụ 72nhân trung 1niên có fgương mặt 1atròn trịa, bđôi mắt 8rất nhỏ, 63trên gương bmặt luôn 37mỉm cười eelộ ra tính 47cách an hòa a1hiền lành. f © DiendanLeQuyDon.comBà cẩn a1thận nhìn 7Trần Dung amột cái, 03nói: “Người 4bhầu đều 30đang chuẩn abị, lúc 2nào cũng d9có thể bdxuất môn.”

Trần 54Dung ‘Uhm’ dmột tiếng, 5fphụ nhân 6trung niên 5thấy sắc 8mặt nàng e5bình thản, 74buông lỏng 1btâm tư, 77tiếp lời: 8“A Dung, 6nơi này a3không còn 0bở được 94nữa đâu, 85phải đi 4về phía 78nam thôi. fc © DiendanLeQuyDon.comSo với các 4cđại gia 87tộc khác dTrần gia 1fchúng ta evẫn tốt 65hơn nhiều, f7dù sao ở dphía nam 2chúng ta 1vẫn còn accó chi tộc.”

Trần 1Dung lại 04‘Uhm’ 4một tiếng.

Phụ anhân trung a5niên thấy 57thần thái bcủa nàng cnhẹ nhàng, evẻ mặt acũng không 0bhoảng hốt 9giống như e3hai ngày 4btrước, 4etrong lòng 24mừng rỡ, 9ccòn nói dthêm: “A 6Dung hiểu 4bđược chưa? 8Tối hôm 45nay hẳn 00sẽ không 6gặp ác 4mộng nữa achứ?”

Trần eDung gật 0gật đầu.

Lúc 4này, bên 7ngoài truyền e5đến giọng 3bnói của ffmột nam 6ftử trung fniên: “A 6fDung, hành 35trang đã fbchuẩn bị f0xong rồi, ebkhi nào thì alên đường?”

Nghe btiếng nói 9cquen thuộc 6này, Trần bDung đột e1nhiên hỏi: 62“Hôm nay c3là ngày agì?”

Nam 2tử trung 6niên giật 5mình, hồi ađáp: “Là 6ngày xấu.”

Ngày 48xấu? Trần 0Dung đứng 22lên, ngày exấu! Đúng 45rồi, nửa e6đêm ba ngày e4sau, nàng 49sẽ nghênh 72đón kiếp 9enạn đầu 4tiên.

Trong e5lúc phụ anhân trung fniên đang 0dkinh ngạc, 6nàng lại 86chậm rãi angồi xuống: 4e“Người edlà Ngô thúc 7sao?”

Ngoài 7cửa nam btử trung 10niên kia facàng kinh 9ngạc, hắn alớn tiếng a0đáp: “Đúng 76vậy, ta a7là Ngô thúc. 2 © DiendanLeQuyDon.comA Dung, con a6làm sao vậy?” 5eNói xong, fchắn lập fftức đẩy 6cửa phòng 2ra, để clộ gương 8amặt tái d8nhợt gầy eyếu, trên 08cằm có 6mấy chòm frâu thưa 2ethớt xuất 7fhiện ở 2trước mặt 1aTrần Dung.

Lúc 1này Trần 7Dung đang erửa mặt 4chải đầu, emột nam 6tử đã b4lớn tuổi 6enhư hắn 6ecứ thế 6đẩy cửa e8mà vào, 74thật sự 8là thất 40lễ.

Trần 86Dung ngẩng 8đầu nhìn 5lại nam 76tử trung 84niên kia. 7c © DiendanLeQuyDon.comSống lại 8lần nữa, 5nàng mới 7có thể d3từ gương 9mặt thoạt anhìn nhã enhặn hiền 56lành này f8nhận ra 2vẻ ngoan 14độc được 2che giấu 9kỹ!

Người b3trước mắt e0vốn là 7một kẻ 4fsĩ khi phụ 5thân nàng cchu du bên 8ngoài cứu 0mạng mang 5về. Cho 90tới nay, ebhắn được bphụ thân 9coi như bằng 1hữu, cung 3kính giữ blại ở c4trong phủ, 3ccòn yêu 18cầu nàng 0cùng phó bdịch trong c2phủ đều 81gọi là dNgô thúc!

Nhưng dachính người 6này lại bcấu kết 20với đạo 20tặc, buổi 44tối một 76ngày trước ckhi chuẩn 77bị đi về dcphía nam 9đã phá ccửa mà 4xông vào, a5cướp bóc 2dtoàn bộ 1gia tài nhà fanàng không cacòn sót balại chút dcgì rồi ebỏ trốn 37mất dạng.

Nếu 00không phải dephụ thân 6ccòn bí mật c3giữ lại emột chút 03vàng lá aeở trong 3ethư phòng, c7nàng đã fakhông thể bđến được 1phía nam, bsớm đã 9dtrở thành 7khất cái cemất rồi!

Trần fDung nhìn 8chằm chằm f8Ngô thúc, 2chầm chậm 4nói: “Buổi dchiều lên 8ađường!”

“Cái 3gì? Buổi cchiều lên eđường? 7A Dung, vì 7asao không 8echờ thêm bcmấy ngày?”

Trần 3Dung âm thầm 8cười lạnh 2cmột tiếng, 6nàng bình 7tĩnh quát: a“Ta nói, fbuổi chiều 5cliền lên c1đường.”

5sao tuổi 5nàng còn 1enhỏ, xưa bnay không 01có chút 98ảnh hưởng, 06nam tử trung 63niên kia 5nhìn về 0phía nữ 15nhân trung 2niên ở fphía sau 6nàng, kêu ddlên: “Bình cẩu (theo 5cách gọi 2của người 4Trung Quốc, 41ẩu nghĩa 9là bà già, fbà lão. c © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ đây 93là nhũ mẫu ccủa Trần 22Dung), ẩu 4đã nói agì với 9A Dung đúng f1không, chuyển 70về phía 9nam là đại 14sự, làm b3sao có thể a8nói đi là 7ađi được?” dNói tới 49đây, hắn 56nhớ tới 67một chuyện, 3giọng nói 8cất cao, e3lớn tiếng 02hỏi: “Huống 1chi, đã 77mấy đêm 1A Dung gặp 78ác mộng, cfnếu thân d2thể không athoải mái, cvì sao không 1nghỉ ngơi a6thêm hai 59ngày?”

Phụ anhân có 25gương mặt 5hiền lành 1vội vàng btiến lên, fnói với 5Trần Dung: 9“Nữ lang 68(Đây là 1cách xưng 5hô ở thời bđại này, c8có thể dhiểu là 7etiểu thư), 0lời của 8Ngô thúc ccó lý……” b4Bà vừa 00mở miệng, eTrần Dung c7liền ngắt 2lời bà, dcquát: “Ta cfnói, buổi 28chiều lên 8đường!”

Ngô dthúc đang eemuốn phản e7bác, nhưng 9ckhi đối adiện ánh e2mắt đen a1láy sâu 66không lường b7được của e3nàng, không dfbiết vì 3csao bỗng 9drùng mình 1một cái, 2lời vừa a3muốn thốt 6ra khỏi 6bmiệng lại 45nuốt trở 1về.

Trần 1Dung thu hồi 2ánh mắt, bra mệnh a8lệnh: “Đóng 69cửa phòng blại.”

Ngô b6thúc sửng 1sốt, mãi 6mới hiểu 3ra là nàng afnói với 81mình, hắn 1ngơ ngác aeđóng cửa 00phòng, trong 1lòng cảm c2thấy bất c8an: A Dung 0clàm sao vậy? 2Sao lại dthay đổi b5nhiều như 9thế?

Ngô 1thúc vừa 96rời khỏi, 6Trần Dung 7aliền đi 8tới thư aphòng. Trong ethư phòng 8bày đầy 84thẻ tre dthật dày 1cùng sách 9lụa. Trước dkia, sau khi 9gia tài bị dbNgô thúc 62cấu kết 0fvới đạo 90tặc cướp 46bóc không 7còn chút 9agì, lúc c3cùng đường bnàng nhớ 57tới lời 5phụ thân 5từng nói cqua: Nếu 5xảy ra việc bngoài ý 5muốn, phải 91chạy tới 17thư phòng acngay. Nàng 0ở trong 3cthư phòng 5điên cuồng 3mà khóc 1lóc một 1lúc, trong 5lúc vô ý 2phát hiện 9ctrong thẻ 9tre sách 6clụa có fegiấu một aesố lượng cvàng lá. 89 © DiendanLeQuyDon.comCũng nhờ fsố vàng belá này, cfkhiến nàng c7sống lại fbtừ trong 17tuyệt vọng.

Bên 3ngoài tiếng 1động ồn b1ào không 1dứt bên 0dtai, đó 6là nhóm 7dphó dịch 5nô tỳ đang 3fvội vàng 4dthu dọn. f © DiendanLeQuyDon.comHiện tại dcác sân 25viện đã a0sắp xếp ccgần xong, 4flập tức d6sẽ chuyển bđồ tới 2thư phòng.

Tiếng 2nói chuyện 6của những 8người đó fồn ào náo 35động, tiếng 09nhóm thất cfphu lỗ mãng 9kêu la, thật 80đúng là 4êm tai. Kiếp dtrước sao 5nàng không bphát hiện 0ra đây?

Trần 69Dung chậm 05rãi ngồi 5xuống tháp, b5tiện tay 7mở ra một a5quyển sách 1lụa, tai 9lại đang e2chuyên chú 84lắng nghe 2đủ loại 8etiếng động 05tràn ngập 2sức sống 7kia.

Cũng ckhông biết 5qua bao lâu, edmột tiếng f9kêu to từ 1ngoài cửa 4etruyền đến: 44“A Dung 5đang ở dthư phòng 6csao? Tôn 7lão đến f8đây.”

24giọng nói 7ecủa Ngô cthúc!

Gương 8mặt Trần 4eDung trầm cbxuống: Hắn cdvẫn chưa 8btừ bỏ c0ý định 8sao, ngay 6cả Tôn 7lão cũng 4mời đến!

Tiếng 6kêu to của dNgô thúc 4lại truyền 9đến: “Bình 18ẩu, A Dung dở thư phòng fsao? Sau khi 2Tôn lão bdbiết sức c3khỏe nàng b2không tốt 0bliền tới 9thăm. Ẩu 8mau mau báo 90cho A Dung 3biết, để bnàng ra nghênh d6đón.”

Trần ecDung đứng f9lên, trước 3khi Bình a6ẩu trả 9lời nàng 95thanh thúy ađáp: “Đến dđây.” 6Dứt lời, enàng đẩy 19cửa thư fdphòng ra.

2cửa viện, ccó một 11lão nhân cerâu dài ddđứng đó, fchính là ceTôn lão, 8btrước khi 16phụ thân b9của nàng 1cđi đã dặn 8qua Tôn lão, anhờ lão a2chiếu cố 3quản giáo 1eTrần Dung. 6e © DiendanLeQuyDon.comTrước mặt 5clão nhân ffnày, nàng 69không quyền f1nói năng 22gì nhiều!

Trần 1Dung liếc 92mắt nhìn 27Ngô thúc 2mang theo cvẻ mặt 89đắc ý, 1cúi người b2thi lễ: 99“Gặp qua 9eTôn lão.”

Tôn 79lão gật e2gật đầu, flão đi đến betrước mặt 1Trần Dung, anhìn từ 4ftrên xuống 47dưới: “Nghe 0cnói hàng e8đêm con b3gặp ác ddmộng, đã fthỉnh đại 18phu chưa?”

Trần dDung lắc 06đầu, đáp: 86“Dạ chưa.”

Tôn 17lão nhíu 13mày, Ngô 61thúc thấy fcthế, lập actức đứng 79ở một fbên nói: 73“Lão trượng 6người mau akhuyên nhủ 6bA Dung, trong ectình huống 4này, lại 0nói cái 4gì qua giữa a5trưa thì 6khởi hành. d © DiendanLeQuyDon.comĐi về phía 9anam, đường 2xá xa xôi e4cỡ nào? 09Nếu xuất c4hiện một dchuyện không 8bổn gì đó, 1chẳng phải f6là hối 78hận không 2kịp sao?”

Tôn d0lão gật dgật đầu, fánh mắt 2eliếc về adphía Bình bẩu đứng 6cphía sau 5eTrần Dung, dnói: “Bình 58ẩu, thỉnh 27nữ lang ccủa ngươi 0vào phòng, 2ba ngày sau csẽ khởi behành.”

“Vâng!”

Tôn dlão lại 1chuyển sang 7dặn dò 2anhóm nô 9tỳ chung 28quanh: “Việc 4anày không b6thể coi blà trò đùa. e6 © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi dtrông chừng f7A Dung, nếu e2nàng lại 32đùa giỡn, 0tính tình 2bướng bỉnh, 26liền khóa 8anhốt nàng 75lại!”

“Vâng!”

“Còn 7không mau b6mời đại 3phu đến?”

“Vâng!”

Tôn 9lão ra mệnh 4lệnh một 8câu lại 4etiếp một 2câu, vừa 46nói xong, d4vung tay áo 5dài, xoay 3người rời 9fđi.

Ngô f4thúc hướng a0tới đám 8người Trần 31Dung liếc e8mắt một ccái, trong 6dlúc không 9ai chú ý 8liền cười cđắc ý, 1cất bước cđuổi theo 6Tôn lão.






Chương 23: Tán bớt etiền tài

Nghe 6Tôn lão 0nói như cthế, tất 9ecả mọi 9người trong 6fsân viện 3vốn đang 1bận rộn 0dđều dừng 75động tác, bbọn họ 6ngẩng đầu 25nhìn Trần eDung, chờ 0fnàng đưa f5ra chỉ thị.

Trần 6Dung trầm etư một 6lát, ngẩng 87đầu nói 37với xung 53quanh: “Triệu atập gia c6đinh nô e0tỳ trong 0phủ, nói 1ta có việc 8phân phó.”

“Vâng.”

“Bình 0bẩu, ngươi 3dẫn người fchuyển mọi 87tài vật 8đến sân beviện đi.”

Bình 7bẩu ngây 1ngốc nhìn 2Trần Dung, 1eđến khi 8nàng lặp 9lại một 8lần nữa, 0cbà mới cđáp: “Vâng.” c4Lúc này ftrong lòng ecủa bà 8tràn ngập 7kinh dị: b3Mấy ngày dnay nữ lang 96thay đổi 3quá nhiều, 79không thể b7hiểu nổi 6enàng muốn 0làm chuyện f7gì.

Tuy 4rằng Trần cdphủ chỉ 77có một 7chủ tử 17như Trần eDung, nhưng 7những năm aqua, phụ 0thân của cnàng đảm f9nhiệm chức 8Thị trung 71(chức quan 58nhỏ phụ 0trách giám 8csát việc 1trị an trong 2thành/trấn) 8ở Bình cthành, tuy 65chỉ là cquan bát 4phẩm, nhưng bcũng tích 78lũy không 3ít tài vật, 88khi phụ 40huynh Trần cdDung rời 99đi, từng bmang theo 6rất nhiều f2tài vật, d9những gì ccòn sót 8clại kia, 40cũng được anhồi vào c2toàn bộ 1sân viện 7rồi.

5dthời đại 50này, vàng dcũng vậy 94mà tiền 19đồng cũng 1thế, đều 8khó có thể 93lưu thông 6arộng rãi. 6 © DiendanLeQuyDon.comTiền chân 88chính khiến 69thế nhân dthờ phụng, a3là vải 99vóc lương 8thực. Tại fthời kỳ 69ăn bữa 4ahôm lo bữa 2cmai, chiến 1loạn thường cxuyên xảy ara, phương 1cthức giao a8dịch lấy fvật đổi 2vật là 5được lưu 0chành nhất.

Chỉ 35trong vòng 24một khắc, 96tất cả 8nô bộc 6tỳ nữ 6đã đứng 2chật cả 99sân. Tôn 6flão còn 4chưa rời 0đi, lão 0cùng với 4Ngô thúc dfđứng ở 1một gốc 2dcây dong 7cao lớn, 0ctò mò nhìn f2về phía 1Trần Dung.

Trần 0Dung ngồi 1lên tháp 9mà Bình bẩu chuẩn 0bị cho nàng, b9nàng tùy 31ý liếc 8bmắt nhìn 7mọi người, 1hỏi xung fquanh: “Trong 9phủ có ftất cả 8bao nhiêu dngười?”

“Thưa, 773 người.”

Trần 36Dung gật 3gật đầu, 0nàng bưng 46lên ly rượu, bchậm rãi 06nhấp một 7ngụm – b8tuy rằng anàng mới 4chỉ mười flăm tuổi, 4enhưng cộng bfthêm mười amấy năm 4kiếp trước eetu dưỡng c0nên khí 7khái phú 17quý, khiến 8ftừng cử dfchỉ của cnàng đều 0có vẻ ung 08dung khéo 6bléo.

Tôn elão đứng emột bên f5khẽ gật ađầu, lão agiật mình cthầm nghĩ: fdNghe nói 4Trần thị bflà công 0khanh thế 9gia trăm enăm (gia 3tộc có 83dòng dõi 1quý tộc 1lâu đời), dquả nhiên 1không phải c8là giả. 5 © DiendanLeQuyDon.comA Dung chỉ 70là một acthứ nữ 2trong phân 4anhánh của a3tộc, phụ cdthân lại a6là con vợ fkế, tuổi fnàng còn 3nhỏ, vậy 1mà đã bộc 5lộ tư thái bquý khí 2kim mã ngọc 2đường, 3đây chính 15là huyết 90thống cao 5equý của fdTrần thị.

Trần dDung nhấp 2dmột ngụm crượu, không 18chút để 01ý đảo 28mắt nhìn 6cmọi người ftrong sân, 55thản nhiên cbnói: “Chiến 4loạn buông d5xuống, Trần f1thị mang 09theo cả dbnhà đi về e0phía nam. be © DiendanLeQuyDon.comNếu nguyện 53ý rời khỏi 7eTrần thị, 7tự tìm akế sinh 9nhai, mỗi 2người một b9khúc vải, 6năm đấu 0gạo! Nguyện 1fý đi theo 7eta, cũng emột khúc b8vải và anăm đấu 2gạo.”

Lời 9cnày vừa f7thốt ra, 8btức thì 3fkhắp nơi 9tĩnh lặng.

Ngô 9thúc kinh dhãi, hắn 3kìm lòng 5akhông được 8bước lên efmột bước, 16nhưng chân c8vừa nâng b1lên, dù ethế nào 3ccũng không fthể đặt 4xuống — b1hắn dựa 70vào cái 4gì để d2ngăn cản?

Trần bDung thấy 1mọi người 1nửa ngày 5đều không ccó động 3tĩnh, quay 71đầu nhìn 43về phía 8Bình ẩu, 6nhíu mày 0gọi: “Ẩu?” 34Giọng nói 95cất cao.

Bình 5ẩu há hốc 4fmiệng ngốc 84lăng nhìn 65Trần Dung, fkhi vừa dđối diện 6với hai 93mắt đen 89láy sâu 6kín của 45nàng, bà 33bừng tỉnh 8lại, vội 2vàng tiến 9lên phía 0trước: 3d“Không 2thể, không 5thể, A Dung, 7fvải gạo dtrong phủ davốn cũng 6không nhiều 72lắm, không 05thể phân cfchia đâu.”

Trần eaDung thản 7nhiên nói: b“Thiếu, 16thì dùng dbạch túc 4thay thế e(cái này 2mình không 15rõ là gì, 6không biết aacó phải 02là một 5loại lương 69thực hay a0không).”

“Nhưng 95mà, nhưng f2mà, trong fephủ chỉ 2fcó số gia actài này, 8phân cho 6mấy chục 1người, ctài vật fcủa Trần dbphủ cũng 1chẳng còn 74bao nhiêu!” 4Bình ẩu 3cgấp gáp, 9bà kêu lên: 5“Trên đường 2ngàn dặm dxa xôi, lại cerất dễ bxảy ra nhiều 45chuyện. d9 © DiendanLeQuyDon.comCho dù thuận 0lợi đến 2được phía fnam, nữ 86lang không e6có tài vật 5dsao có thể a6sinh tồn? dA Dung, đại 87nhân cùng 47huynh trưởng acủa người 7đến nay 8bặt vô 0âm tín, 34người không dthể quản agia thì cũng 9không thể 0etán bớt 2dgia tài đi 99được!”

Lời 31nói của 8Bình ẩu 20tràn đầy elo lắng, 99quả thật eblà tâm trạng ccủa một 64trung phó a3(hạ nhân 9trung thành). ec © DiendanLeQuyDon.comNhưng bà 4cũng không 83ngẫm lại, 4bbản thân 9mình chỉ 1là một d7nữ nhi yếu 0dđuối, trong 1phủ lại d0không có 4emấy chục 7hộ vệ 2bdũng mãnh, 4dsao nàng 74có thể 4giữ lại 5được số 8gia tài này dđây? Dù dhôm nay không cchia bớt b8ra, trên bcđường 0đi đến dphía nam, dlộ trình 8gần ngàn 8dặm, nàng 65cứ như 5vậy mang f0theo hơn 13mười cỗ d2xe ngựa 7rêu rao mà 1đi qua, không bbiết sẽ 0bị bao nhiêu fngười nghèo fdkhó để 43ý, tới dekhi đó, f8đừng nói 93là gia tài, engay cả 8ftính mạng ecũng không 1giữ được!

6một lần, ebản thân dchỉ mang 1theo chút c4vàng lá anày, bởi 2vì vài lần d7lộ ra mà 9bị kẻ d2bắt cóc 4trông thấy, fsuýt nữa 4thì mất dmạng!

Trần 3Dung chuyển 7mắt nhìn 7chúng phó, 8vừa liếc 53mắt một dcái, nàng b0trông thấy 2cvẻ mặt 1fmọi người 28lo lắng efgiống như 1Bình ẩu. e © DiendanLeQuyDon.comVề phần ccác nô tỳ f4khác, lúc anày đều fđè nén bvui mừng, dkhẩn trương fnhìn nàng, fcbọn họ cdsợ nàng 5đổi ý.

Khi 2Trần Dung bthu hồi 9ánh mắt, 4ánh mắt 65khẽ đảo 3qua Ngô thúc, 50cùng với 15mấy tạp 79dịch trẻ 2tuổi đứng eở trong eđám nô 3bộc.

Vừa 4đảo qua, 7ftrên mặt 45của nàng 8hiện lên 6cý lạnh.

Lắc a1lắc đầu, 6Trần Dung 1thản nhiên 6bnói: “Ẩu, 10tiền tài blà giả, 1vật cũng 7vậy. Bây d9giờ là cdthời loạn 2lạc, các f2ngươi có 0vải vóc d3và gạo, 2cũng tốt d0hơn một 24chút.”

Nàng 31không muốn 7nói gì nữa, 66vung tay phải c1lên, lớn 68tiếng gọi: 7“Ngô thúc!”

Mọi b2ánh mắt 33đều tập 2trung trên 6người Ngô dthúc.

Vừa 1nhìn qua, 3ckhông ít 19người nhíu b1mày, Bình 07ẩu liền 26dắt cổ dhọng kêu: e“Ngô thúc, 77A Dung đang 3gọi thúc bđó.”

Lúc 91này biểu 4tình của 7Ngô thúc 75đặc biệt acổ quái, 55sắc mặt 0của hắn bxanh tím, 97trong sự bgiận dữ 3blại mang 3theo một b2chút kinh choàng, bàn 7chân kia b3dường như e4còn dừng 18lại giữa ffkhông trung. 0 © DiendanLeQuyDon.comCũng không 7biết hắn 3dlà muốn edbước về 52phía trước, ahay là muốn 1elui về phía 3sau? Quái, 91hắn giơ 38chân như 4vậy mà f1không thấy 4mỏi sao?

Ánh ecmắt của 2emọi người 31rốt cục e8làm cho Ngô 3thúc phục 3hồi tinh athần.

Hắn ckinh ngạc 5đón nhận 3hai mắt 6Trần Dung.

Trần 80Dung nhìn chắn, chậm 0erãi cười, 8hai mắt 6híp lại, 8dnàng thanh 5thúy nói: 1c“Ngô thúc, 87thúc là 2angười biết f3chữ, toàn 94bộ người 9fBình thành ađều tán athưởng 85thúc công d2chính liêm 68minh. Thúc 5tiến lên 4đây một 76bước, giúp 81A Dung một 3tay.”

Ngô 09thúc ngơ 1ngác hỏi: 8“Giúp con 61một tay?”

Hai cmắt Trần 8Dung càng 49cong hơn, fdnàng cười 06rất thoải 3fmái, cảm 6giác này 2hoàn toàn b8khác với 7ngày xưa, 95khiến Tôn c7lão luôn e7tự xưng 8là danh sĩ, 7khinh thường e1đối với 2tiền tài 2liên tục 7gật đầu: 99Chỉ có 7dgặp phải 5đại sự, 3mới có 44thể thấy 1brõ bản d9tính một aengười. a © DiendanLeQuyDon.comTa vốn nghĩ f4rằng hành 15động tán 1fbớt tiền 40tài của aA Dung là 9đùa giỡn, 3hiện tại f6xem nàng 1vui vẻ như 7thế, đúng clà thực 6ađạm bạc! 8Hài tử dnày, thực 9không hổ 2là họ Trần!

Trần bDung thoải 16mái, trong 0giọng điệu 90thanh thúy 5mang theo f3hào khí 9kêu lên: a“Đúng 2vậy, A Dung athỉnh Ngô 27thúc chủ 9bút, phân 7chia tài 4vật. Thúc 9làm người e8công chính, 6nhất định 0bcó thể 7khiến mọi 1người tâm a1phục.”

Trần dDung nói ctới đây, 43mày khẽ 6nhướn, a8có chút dkinh ngạc 5lớn tiếng 1ckêu lên: 9“Ngô thúc, 8dNgô thúc? 68Tại sao a8thúc sợ 3brun như thế? 03Hay là thúc abkhông muốn?”

Ngô dethúc vội 5vàng rặn d5ra một nụ c1cười. Hắn 2enuốt nước 2miếng, mặt 8ftrắng bệch flúng ta lúng dtúng nói: 52“Tất nhiên 5alà ta nguyện 5ý, nguyện 45ý mà.”

“Như 2dthế, sao bthúc còn 3không tiến c6lên đây? 57Cũng không cbcòn sớm 5nữa rồi.”

“Vâng, 0vâng, ta 7tiến lên 32đây.”

Khi caNgô thúc ecứng ngắc 9bước lên 94phía trước, 8tiếng thở 3dài của 49Tôn lão bvang lên a2phía sau 47hắn: “Ngô bDương a 96Ngô Dương, bbnữ tử 8ccòn coi tiền ftài là cặn abã, ngươi 8dlà kẻ sĩ 2tại sao a6sắc mặt b8lại tái 6mét, hành 41động căng 84thẳng, hai 2mắt vô 63hồn như 1dthế? Ai, fangươi đúng 0dlà thua xa fanàng mà!”

Con 1fngười ở 7thời đại 51này luôn 27thích bình 3luận, trưởng bcgiả mà 1đưa ra nhận c0xét, thường 49thường ecó thể 0fảnh hưởng 2eđến cả 62đời một fcon người. 9 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút 7này lời 8của Tôn 2lão vừa 2cthốt ra, 4etrên gương 5mặt gầy b7gò của ddNgô Dương 3trong xanh e1trắng lộ 1ra khí đen.

Ngô 37Dương chầm 01chập đi fatới bên a5cạnh Trần 0Dung.

Trần aDung đứng fflên, nàng a0lấy tay 47áo che miệng, bkhông chút eeđể ý ngáp emột cái, 8nói: “Tiền 7tài phân eachia cho tốt, 46chư vị emuốn đi 65hay muốn eaở lại 5exin cứ tự 7nhiên.”

Vừa 0enói, nàng fvừa lười 76biếng đi 3bvề phía 0etẩm phòng.

Hơn bc70 người 8tuy rằng d1không nhiều 7lắm, nhưng 87cũng mất 0tới một e7canh giờ 2Ngô Dương 0mới có 22thể phân echia xong.

Đặt dbút xuống, 3cNgô Dương 35đứng dậy 46trong tiếng 59cười vui 4của chúng 10phó, hắn fngơ ngác 0nhìn từ 36đống tài 0vật ban b0đầu cao 5to như ngọn enúi nhỏ, 5giờ đã dbiến thành 4amột số d5lượng ít 3ỏi, chỉ 07cảm thấy d0bước chân a9hình như 6nặng nề angàn cân.

Trời a1ạ! Một 9nhóm người d0kia cũng 39không có 78ai ngồi 3không mà, 1mấy thứ 9này cho bọn achọ nhét c2kẽ răng 04cũng ngại fdkhông đủ, 51nếu bọn fhọ trách edtội, ta, eta còn có 5ngày lành aagì nữa?

Hắn 2ủ rũ, ngay fcả Tôn 8lão hướng 0hắn cáo 5từ rời 9eđi cũng f6không chú e3ý tới.

Trong 1blúc hoảng 47sợ, hai 89mắt Ngô 1eDương lại f5sáng ngời: ecNghe nói btrong Trần 9phủ còn ecó vật fquý hiếm, 90có lẽ thứ eđó có thể ecthỏa mãn 45bọn họ!

Đang 5lúc Ngô f4Dương nghĩ 67như thế, 7trong tẩm dphòng truyền 9đến giọng 47nói thanh b5thúy của 8Trần Dung: e“Ngô thúc, dBình ẩu, 2Thượng cetẩu (lão 3Thượng, 2tẩu: chỉ 7lão nô bộc 2là nam tử).”

Ba 3dngười sửng 3sốt, đồng 4thời đáp: 57“Dạ.”

“Còn 5có mấy bngười chưa arời đi?”

“Mười clăm người.”

“Rất ctốt. Nơi 26này ta có 3fmột vật, b5cực kỳ c9bất phàm, 4muốn mời 1eba người acác ngươi edẫn theo 10mười lăm 1người đi, 45đưa nó 6tới Vương 0dphủ. Cứ 55nói rằng: 2Trong nhà 5phụ huynh 79không có f6ở đây, 48ta chỉ là 0một nữ 9nhi yếu d4đuối thật 42sự khó fcó thể 3đảm đương. 7 © DiendanLeQuyDon.comNguyện lấy 4kỳ trân e5của gia ccphụ lưu 9dlại để 9bdâng tặng, bchỉ cầu 3Trần phủ cacó thể 2bước vào bcđội ngũ 1bcủa Vương 71phủ, đồng 6hành cùng fabọn họ.”

Nói 3tới đây, e5cửa tẩm 1fphòng kẹt 28một tiếng 8mở ra, cùng 7lúc đó, emột bảo 52vật ánh 3hồng lung falinh, trong bdsuốt, tuyệt c3vời mĩ 82luân xuất ahiện ở fatrước mắt 86mọi người.

Vừa 80thấy vật f4này, trước amắt Ngô 1cDương tối bcsầm, thiếu 5chút nữa a9hôn mê bất 6etỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18532 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 184: Ném vỡ 0bảo vật

Toàn cthân bảo 9vật này 1eđều phát asáng, chính d3là một 8bkhối san 0hô cao ba ebthước, achình dáng 1fgiống như 5một thân a3ây. San hổ 2inh trưởng b9ưới đáy 70iển, rất ehó lấy 3dđược, 07uống chi dây san hô 8rước mắt 50ày lại 4crong suốt, 7hông chút 0bỳ vết!

Thật e6ự là bảo cật! Ngô fương rốt 6uộc nhịn 4hông được, f7ắn tiến 0ên một 1ước, vội 3àng kêu 0ên: “A f0ung không a6hể, vạn e5ạn lần 26hông thể.”

Hắn a8ô to gọi 9bhỏ, thấy dánh mắt 1rần Dung 7ehìn mình 75ó chút kinh 3gạc, vội b8hu hồi thần 98hí, giải 2hích nói: e“Mới vừa 25ồi nữ dbang đã phân 74án đi hơn 1fphân nửa agia tài, 99hiện tại dtrong phủ 8ccũng chỉ 1ccòn lại bbmỗi bảo 5vật này clà đáng e0giá, chẳng c9lẽ bảo 0evật cuối bcùng đại dcnhân lưu 2elại A Dung 2cũng không bgiữ được 6dsao, không 0bnên dâng btặng nó 86ra ngoài 41mà?” Ngữ 5khí của 5hắn có 46chút nặng 0nề mà thở 3bdài: “Nữ 2lang, thành 20gia thì khó 3mà bại 4gia thì dễ, 0cnếu làm 97việc này, fchỉ sợ 8thế nhân 6đều nói 1con phá sản 5frồi mất.”

“Phá esản?”

Trần eDung mở fto mắt nhìn, 9trong ánh 1mắt đen 1láy ẩn 4hàm chút 2fmỉa mai, 32nàng vô 1tình đùa 6nghịch san 5hô cầm d4trong tay b– vừa calàm động 6dtác này, 4ckhông chỉ 25là Ngô Dương, 6ngay cả 2đám người 6Bình ẩu 7cũng vội 7cthốt ra 39tiếng.

Khóe 8bmiệng Trần 56Dung nhếch 77lên, cực 05kỳ khinh 7thường 90nói: “Tục 69vật mà bthôi, Ngô 54thúc quan atâm quá 5mức rồi.”

Nàng 0dkhông hề 21để ý tới dfNgô thúc, 8nhìn hai 54người Bình 8ẩu, quát: eb“Các ngươi ccnâng đỡ 2bnó, cũng bkhông cần 63dùng lụa 4mỏng, lập 97tức đưa 2đến Vương 1phủ đi.”

Không 98dùng lụa 9che lại? 8Chẳng phải 1là mang đi 83triển lãm 7cho người dangười ngắm 6sao!

Ngô 3thúc cả 76kinh kêu aflên: “Vạn bvạn lần 01không thể!”

Trần dbDung liếc dmắt tà 6nghễ nhìn 58hắn, lạnh 3elùng hỏi: a“Vì sao 07không thể?”

Ngô 4bthúc ngắc 26ngứ, hắn 45lúng ta lúng 56túng sau 48một lúc d7lâu mới 1btrả lời fnàng: “Bảo 7vật bực 85này, sẽ 8adễ dẫn 0tới đạo f3tặc.”

Trần 5Dung cười, 5nàng híp 2hai mắt, 42một bên 7ađánh giá c3biểu tình 81của Ngô 2thúc, một cbên lại flắc lắc a0san hô trong 8etay, cực f7kỳ tùy 74ý nói: “Đưa 51nó đến 3Vương phủ, 4nó chính 38là của d3Vương gia. 4 © DiendanLeQuyDon.comNếu hấp d5dẫn đạo 5tặc, cũng 0elà Vương a5gia hấp 40dẫn đạo 7etặc, đâu 8có liên 9quan gì đến 7ta? Mà cũng 5bcó liên dquan gì đến 3khanh (từ 2cổ, cách 49xưng hô dngôi thứ f2 một cách akhách sáo, 4fthường a9dùng để dgọi người 75dưới vai f8vế thấp 9dhơn)?”

Mấy 1fchữ cuối 7cùng, cũng 18không biết e5nàng cố 9ý hay là cevô tình 01mà lại 3tăng thêm 5giọng điệu.

Trong 0khoảng thời ebgian ngắn, 5dNgô Dương 10cảm thấy d3ánh mắt 09của mọi 6bngười đều 85nhìn về 7phía mình, 6btrên trán 8bhắn mồ 5hôi lạnh 1bchảy ròng 5ròng.

Không a8được, ethứ này e3vạn vạn 20lần không a1thể để 45A Dung đem atặng đi, 12chết tiệt 2thật! Tiểu 6nữ tử dsao lại 02quật cường 57như thế, 2phải làm b1thế nào dđể thuyết 7ephục nàng 3đây?

Ngay elúc Ngô 98Dương đau dkhổ suy 8nghĩ, Trần c2Dung hướng devề phía cmọi người 8etrong sân 5kêu lên: 4d“Đem khay c8trầm hương 4tới đây. 5 © DiendanLeQuyDon.comSan hô tinh aamỹ như 5thế, há 9có thể 0nằm trên 88một khay 5fgỗ tầm bthường?”

“A? 5dVâng, vâng!”

Vài 36nô bộc f5vội vàng 7đi vào chính esảnh, nâng eelên một aecái khay 5dnho nhỏ 8b— thứ anày hoàn datoàn được 1làm từ 5gỗ trầm 2hương, đây 7cũng là 7dmột trong 57những vật dcó giá trị 0enhất của dcTrần gia, acũng là 00thứ Ngô acDương sớm 6đã nhìn 3trúng.

Lần 8này, Ngô fDương tức eđến đỏ amắt, đặc 5biệt khi 3fnhìn ra ngoài 2cửa có 2mấy bóng 33dáng lấp 5ló quen thuộc 5fcủa đồng 4cbọn, gương 9amặt của 14hắn trở 46nên đỏ 00hồng.

Ngay 8clúc khay 47gỗ đó 5được nâng a6ra, Ngô Dương fbước lên 1phía trước emột bước, 1vươn tay 29cướp khối fsan hô ở 55trong tay 66Trần Dung.

“A 6–”

Thấy 89tình hình 66như thế, 1bbốn phía dđều vang b1lên tiếng 0fkinh hô!

Trong 94nháy mắt, 5ftay Ngô Dương 35đã chạm cfvào khối dsan hô.

Kết 7quả thực 25nằm ngoài 0dự kiến 6của hắn, 1bhắn mạnh 98mẽ cướp dđi như thế, 3vậy mà 0không cảm 2giác được 5Trần Dung dchống cự! d4San hô vừa 99rơi vào etay, trên d8gương mặt 9ađỏ gầy 2của Ngô b6Dương lộ fra một chút 3tươi cười.

Tươi bdcười vừa 5mới hiện 0lên, ngay 3khi hai tay 43của Ngô aDương thu 24về, Trần 6Dung nương dtheo lực 3kéo của afhắn nghiêng 18người ngã fqua một 4ebên. Nàng fbngã thì 0kệ nàng, b6nhưng tay 50áo dài nàng dđang đặt 6dưới khối 1san hô kia 1lại bị dvướng vào ađó!

Một 6ánh đỏ 0lấp lánh 42như tia chớp 7nảy lên 1ngay trước a1mắt!

61là Trần cDung, hay 03là Ngô Dương, 9ađều không 77kịp kinh 47hô, chỉ d6thấy cả 79khối san f1hô hoa diễm 22chi cực, akhông chút 5tỳ vết 1nghiêng đi, 9nặng nề bfrơi xuống 65đất.

“Không 20–” Ngô c2Dương hét 4blớn một 8tiếng, hai 73tay đều 5vươn ra, 7cả người 55đều hướng 7fvề phía 2btrước, côm chặt 7khối san 1hô kia!

52lẽ là người cbị bức 4đến đường fcùng sẽ 36bộc lộ a0tiềm lực 8của bản 0thân, trong elúc khẩn 3cấp, hai ctay của fNgô Dương e7đã đỡ 70được khối b7san hô! Hắn e1vội vàng 34thu hai tay falại, kinh b0hỉ hét 0alớn: “Ta 0đỡ được 5erồi, ta c8đỡ được e9rồi!”

Trong dftiếng kêu 3to hét lớn, 41Ngô Dương 77vội vàng b8đứng lên, 3dnhưng hắn c0không chú fý, dưới 14chân không 3bbiết khi efnào đã 55có thêm 35một vạt fváy.

Bước a8chân của 3aNgô Dương 49vừa mới 6dẫm lên 10vạt váy, edliền nghe 6thấy Trần acDung rên 1một tiếng. d © DiendanLeQuyDon.comVốn trọng 24tâm của c6hắn đang 28không vững, 3ahiện tại adưới chân 38bị vạt 9váy của 9Trần Dung bvướng vào, bcả người 03đều đổ cvề phía 10trước.

“Huỵch 51–”

Tiếng 42ngã nặng 5nề truyền 08đến, đồng fthời một 1btiếng vỡ 01vụn thanh edthúy cũng 29vang lên!

Mọi atiếng động d1đều biến 58mất.

Trong f4sân, mỗi 44người đều bhá to miệng, c1nhìn tư 10thế bị dchó cắn 87chổng mông 1ngã xuống 8đất của 8Ngô Dương, cnhìn thấy 8hắn ngã 81sấp mặt fxuống. Ở 8bên trái 8cơ thể d0hắn, mọi 1fngười còn 0có thể b8nhìn thấy akhối san 0ahô đã vỡ f8thành nhiều fmảnh nhỏ 0to bằng 4bàn tay!

Ngô 9Dương vẫn f0không nhúc 1anhích nằm d5trên mặt ađất, dường 6như hắn 7đã chìm a0vào hôn 00mê, toàn 1athân cứng 2ngắc.

Im 94lặng, vô 3acùng im lặng.

Đột 93nhiên, giọng dnói còn 9chút trẻ econ của 1Trần Dung 69vang lên, 5có vẻ cực 8fkỳ phẫn a1nộ: “Ngô 2bthúc, thương 7thay cho thúc dlưu lạc 00không có achỗ trú 0ngụ, là 5gia phụ 76thu lưu thúc. 20 © DiendanLeQuyDon.comCổ nhân 5đã nói, 6bơn nghĩa 07đều không 45thể quên, 43Trần gia 19ta đối 1với thúc 1ađâu phải dchỉ có 0ơn ban cơm 7canh chỗ 3etrú ngụ? 43Thỉnh thúc 6nói cho ta 71biết, vì 9sao thúc 0nhất quyết 3cướp đoạt akhối san 7hô này của 72nhà ta? Thà arằng khiến 9enó vỡ nát, 9cũng không 7nguyện ý bđể ta đem 7etặng cho 75Vương gia?”

Giọng 1dnói của e5tiểu cô dnương, tại f9một khắc fnày, bởi 4vì lạnh e5lùng mà 67uy nghiêm cvô cùng.

Ngô 1thúc không eđáp lời, fhắn vẫn 88không hề 2nhúc nhích, c4cũng không 7biết là aengất thật 11hay không.

Gương 19mặt Trần a1Dung bình 88tĩnh, nàng f0quả quyết 5quát: “Người b6đâu!”

“Vâng.”

“Ngô 79Dương người 3này, thân f8là kẻ sĩ, 99nhưng lại cathừa dịp dcphụ huynh 4dcủa Trần egia ta không 90ở đây, 4mưu đồ 0tài vật 7của nhà fta. Hiện atại lại 37ném vỡ 5fvật báu 84vô giá của cnhà ta. Nay 65chư tộc bsẽ đi về fdphía nam, 8tới nha 0môn sẽ dkhông có b6ai làm chủ, ctiểu nhân 0bbực này 5không thể e3đưa tới 77quan phủ. 9e © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi dcném hắn 1ra khỏi c5Trần phủ, 43tố cáo 2mọi hành 15vi cử chỉ 9của hắn avới thế 2nhân!”

Lúc 27này Trần b8Dung thể f9hiện vẻ 77nghiêm nghị, 2cũng không eacó ai dám 9ecầu xin 0fcho Ngô Dương. 6f © DiendanLeQuyDon.comLập tức 9liền có bvài người a3tiến lên, 40nâng Ngô 47Dương dậy.

Bọn 9họ vừa 8mới nâng 00Ngô Dương 07lên, Ngô 8eDương đột 20nhiên mở eto hai mắt, cdhắn căm b9tức nhìn fTrần Dung, dla hét nói: 2“Ngươi, 2ngươi chỉ 80là một 2nữ hài etử chết b8tiệt! Ngươi b7dám động 4vào ta? Ngươi 3edám động 40vào ta sao?”

Trong 0ánh mắt ehắn bừng 9bừng ánh 9lửa, gương 5mặt gầy a7yếu đỏ 4hồng, lộ b3ra vẻ hung d1dữ.

Lần d4này, đám a0người Bình ebẩu vốn 6fđang thương 5ecảm hắn 4đồng thời 32sinh ra một 2achút chán aaghét: Người 6này ném 4cvỡ vật efbáu vô giá 6của chủ 17nhân, thế aamà còn không cbcảm thấy 24hổ thẹn, achẳng những 3egiả bộ a9bất tỉnh, csau đó còn dchỉ trích 0chủ nhân 3dõng dạc a9như thế. a2 © DiendanLeQuyDon.comXem ra hắn 2bthật sự 7là đúng d5như lời 01A Dung đã enói, là dcngười hiểm 7ác mà!

Đối 9cmặt với 79Ngô Dương e8đang giận a5dữ, Trần 3cDung lại 17rất bình 54tĩnh, nàng fnhìn hắn, dtrong ánh 5mắt không ehề có bối crối. Ngay 62khi trong 8lòng Ngô c9Dương đang ecả kinh, 2cvài người 1atráng kiện 46đã túm eelấy hắn, blôi kéo ahắn đi.

“Làm dcái gì vậy? 6Buông ta era, các ngươi 04mau buông 3cta ra!” 2Ngô Dương 4bối rối ckêu to lên, 02tay chân cdhắn động 8đậy muốn 6fgiãy giụa.

Nhưng b2hắn chỉ 87là một fkẻ sĩ văn 2bnhược, dfkhông ai 6nguyện ý ethả xuống, flàm sao có 1thể giãy 2ra được? fSáu hán 28tử rắn 6echắc đè anặng hắn, 3giơ hắn 4clên giữa 3bkhông trung, 1nâng ra phía 3cửa phủ.

Đến aetận khi 4ra tới cửa 08viện, Ngô 3Dương còn 0đang bối d2rối kêu 8fto. Có điều 6tiếng kêu bkia, từ 1flúc đầu balà thóa c4mạ Trần 2bDung giờ f7biến thành 4khóc lóc 12cầu xin, 95cuối cùng abiến mất 6không còn 88nghe thấy d5gì nữa.

Chỉ 99chốc lát, 9tiếng nói 78đều nhịp 7của sáu bngười từ b0bên ngoài b6truyền vào 8tai Trần 6Dung: “Tiểu dnhân Ngô 18Dương này! ebThừa dịp e8chủ gia 87lang quân 0fkhông ở cbđây, mưu 3đồ tài 1dvật, nay 69phải bị 5dđuổi ra e4ngoài –”

“Tiểu anhân Ngô 5Dương này! 4Thừa dịp 2chủ gia 5lang quân 55không ở b9đây, mưu b4đồ tài dvật, nay 3phải bị 8đuổi ra 1ngoài –”

“Tiểu 85nhân Ngô 2Dương này! 0Thừa dịp 0chủ gia 0lang quân 0không ở 9đây, mưu cđồ tài 2vật, nay cphải bị 6đuổi ra 38ngoài –”

Giọng 1của sáu dngười vang fdội, đều anhịp kêu 80to ba lần arồi mới 86chấm dứt.

Nghe 6tiếng nói 0bên ngoài dcàng ngày 2bcàng vang, 6acàng ngày 72càng ồn 3ào, Bình c9ẩu bước 9btới bên 1cạnh Trần 7Dung, thân bthiết nhìn 82nàng, thấp 84giọng nói: e“A Dung, cđừng vội 76thương tâm…… 7Dù sao vật 84ấy người 3cũng chuẩn 6bị đem a8tặng người 1ta mà.”

Trần 8fDung ngẩng cđầu lên, 8nàng mỉm 5cười với 7cBình ẩu, 9cnụ cười 7này cực dkỳ sáng 2clạn. Trong dlúc mọi 2người kinh 48ngạc, nàng 3thản nhiên enói: “Ta a3không có 16thương tâm.”

Sao 9nàng lại 2có thể 6ekhông thương 42tâm cho được? 7Phụ huynh a9nhà nàng 7không ở 75đây, một 0nữ hài 4tử như dnàng có c2việc muốn benhờ cậy, 2bất luận e5kẻ nào 9fthu lưu nàng 6đều là 9fchuyện nên 28làm.

Nhưng enàng cố 8tình muốn eedâng tặng ffbảo vật 4bquý hiếm 96để cầu bmột chuyện ddnhỏ, không 4nói là tặng abcho Vương dgia thanh dedanh hiển c8quý, ngay 1cả là cự a5phú trong 75thành, cũng ekhông có 9cngười nào 2dám thu nhận 5— dù là 1ai đều 41sẽ bị 80tổn hại 9ađến thanh 5danh.

Sở abdĩ nàng 0lấy ra khối 5csan hô, đó 5là muốn e3ném nó vỡ 1cnát, thật 6không ngờ 1Ngô Dương dđó thật 3đúng là e5thức thời, 0cứ thế cchủ động 9gánh lấy 2trách nhiệm.

Bình 1ẩu cảm 8thấy kinh ddị ở một 70bên hỏi: 98“Vì sao 4nữ lang 42không thương etâm?”

Trần 4Dung không 5đáp, nàng e8chỉ nhìn 24về phía 3đại môn, bdánh mắt 23xa xăm, trên bgương mặt 97thanh diễm 63lộ ra một 06chút thản 4nhiên tự efđắc: “Người 85Vương gia fsắp đến crồi đúng 35không? Nghe 6nói ngày cmai Vương b9gia sẽ lên 4bđường, a0các ngươi 4đi xuống 7chuẩn bị cmột chút, 76đừng ảnh fhưởng đến 09người ta.”

Mọi 9người đều fdngạc nhiên.






Chương 1f5: Vương dgia có Thất 6lang

Đến 4tận khi e9Trần Dung evung tay áo 95dài, xoay d8người trở 91về tẩm 69phòng, mọi 5fngười vẫn b6còn hai mặt 5nhìn nhau. 9 © DiendanLeQuyDon.comSau một eelúc lâu, fmột người 8hỏi Bình 5ẩu: “Bình 97ẩu? Lời 0ấy của 5nữ lang celà thật 4sao?”

Bình dẩu trừng 8mắt nhìn d7người nọ 2một cái, 47nói: “Mặc ekệ là thật 6bhay không, 8chuẩn bị 8ethỏa đáng edcũng sẽ btốt hơn.”

“Vâng d9vâng.”

Mọi 8fngười tấp fnập tản 7đi, khi bắt 8đầu bận 6aviệc, một 3loạt tiếng f7bước chân 2dồn dập 7truyền đến, dfngười canh dcửa đầu 2đầy mồ 22hôi chạy f9tới, hướng a8tới tẩm 9bphòng của 7aTrần Dung 0nói: “Bẩm 7nữ lang, 0Vương gia 6Thất lang fđến đây.”

Xôn cxao –

Tất 2cả mọi 03người dừng 69bước, quay 52đầu, kinh b6ngạc nhìn 0cửa phòng ccủa Trần aDung.

Đúng 1là Vương 9gia Thất 8lang! Trời 6cạ, đúng 2là Vương degia Thất 81lang tự 0emình đến b1đây!

Vương 7gia cũng ekhông phải cclà dòng 6dõi bình fthường, e4trong Bình bcthành, Vương cgia là phú 3gia số một 6số hai. 0 © DiendanLeQuyDon.comHuống chi, 5bngười đến e5lại là 4Vương gia fThất lang.

atrong một 5địa phương 59như Bình 71thành, những 9người cư 3fngụ tất 9nhiên là fecác nhà f8thuộc hệ 2nhánh của 9các đại 5gia tộc, 9như phụ 59thân của 4Trần Dung, b6hoặc là 7một nhánh fbcủa Trần 58gia tại 25Giang Nam, edVương gia 80cũng là 9như thế.

Nhưng 1Vương gia 8Thất lang 2này, lại 9là người 7có thanh 6danh trong 91cả Vương 3tộc! Hắn 8biết cưỡi 4fngựa, bắn 91cung, diện amạo phong b3lưu, lại 82có học cthức uyên 6thâm. Thân 8phận như athế, lại 0có người 73trong bộ cbtộc làm 7quan lớn d3nơi triều 5đình, tính 6ra được 38chừng mười 2mấy người! 0Gia tộc dnhư vậy, fcó thể fnói là giống 61như hoàng 4gia, là người ddđứng ở etrên đám fmây cao cao, 80để thế 12nhân ngước d0lên nhìn d4ngắm!

Thế 0fnhân đều anói, những elang quân 0dcó xuất 7thân gia d3cảnh như 6thế đều 8giống như bthần tiên. 9 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 9không biết 8lời ấy 97có đúng 5như vậy 4hay không, cnhưng mỗi a7người trong bfBình thành 5đều biết, 4ba tháng 7trước Vương 4gia Thất 6lang vừa 68tới Bình cthành thật dsự chính f3là thần 32tiên trong ađám thần 67tiên!

Đối e6với gia 8phó này 8cmà nói, 7Trần Dung e9cũng là e2người có 3thân phận d9cao quý, 00nhưng nếu eeso sánh nàng 18cùng với 6eVương gia 4Thất lang, 2đúng là akhác nhau 6amột trời 2một vực, acách xa như fsông ngân ehà!

Lại 4ccó tiếng 20gõ cửa, 3Trần Dung 9liền vội 61vàng đi bcra — nàng 6đã phân fchia bớt egia tài, d2ném vỡ 88san hô, dự bđoán sẽ 1được Vương 0thị coi atrọng. Nếu fcó thể 5đồng hành 45cùng bọn 2họ, dọc btheo đường a7đi sẽ an fabình hơn 7rất nhiều, 51còn nếu 80có thể 97kết giao 7với bọn 04họ, sau 8ckhi đến 2fphía nam 0blại càng 5acó lợi 4hơn. Nàng e3thật không afngờ hiệu d2quả rất btốt, vậy cmà có thể f5câu được 4fVương gia 3dThất lang 8btrong bản 6tộc Vương 09thị, danh 7xưng ngọc dathụ lâm 26phong đến 5đây!

Lúc 7này, mái btóc đen 93bóng của 9Trần Dung 9eđược vấn bdđơn giản, fy bào rộng 2drãi màu dtím, làm 1nổi bật e0da thịt 70như ngọc, agương mặt atinh mỹ, dhai mắt 60rạng rỡ 3asáng ngời, 5không những 9thế còn fmang theo e8một ít fkhí chất 7ngây thơ.

Trần 04Dung cũng 9không hỏi 5Vương gia 66Thất lang 6đang chờ 55ở cửa d5nào, cứ 8thế bước 0ra khỏi dsân viện. 13 © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên, 70nàng vừa emới đi 2ra, liền enghe thấy eở phía etrước truyền e7đến một 7ftiếng đàn 9du dương.

Tiếng eđàn phiêu bbđãng, giống anhư nước a9suối chảy 0róc rách, 8mây trôi 3lững lờ, 1bộc lộ csự tự 26do thản bcnhiên không cthể miêu etả bằng 5lời.

Theo 49tiếng đàn, feTrần Dung 0đi tới e4trước quảng 1trường, 5nơi đó c2có một 8chiếc xe d9ngựa hoa 1lệ đỗ eở đó. f © DiendanLeQuyDon.comTiếng đàn 90đúng là 2dvang lên 5btừ trong 96xe ngựa.

Bên engoài xe eengựa, có dahai mươi 5cmấy người cđứng vây 1quanh, những 5người này 28đều dùng a9ánh mắt 83kính trọng cmang theo 81si ngốc 6nhìn vào e1trong xe ngựa, 8dựng thẳng edhai tai lắng 74nghe tiếng 1bđàn.

Trần 7cDung không 0như vậy, 8nàng bước anhanh hướng 3btới xe ngựa cbkia, theo b5bước chân 4của nàng, dtiếng guốc bmộc thỉnh e6thoảng vang bflên, xen 6lẫn với 58tiếng đàn edphiêu đãng b9này có vẻ a1đặc biệt aađột ngột bcùng chói 56tai. Điều acphiền não 9nhất là, 4cũng không b9biết nàng 0cố ý hay 6là vô tình, cmỗi khi eguốc mộc dbchạm xuống 1mặt đất, 6đều vào elúc tiếng 2dđàn đang abiến chuyển, 6khiến người 6ta cảm giác abị quấy a5nhiễu, nghẹn 14ở ngực 05rất khó 82chịu.

Trong 31lúc bất 3tri bất 1giác, tất 4cả mọi fngười trợn 9mắt nhìn 2cTrần Dung, 9lúc này 7bọn họ 7dhồn nhiên dquên mất 85Trần Dung 4chính là 9chủ tử c1của mình.

Tiếng 0đàn trong 0fxe ngựa 0dim bặt, 4amột tiếng 5bcười thanh 34duyệt thản bnhiên truyền 2đến: “Nữ 0flang đột 1nhiên mà 0đến, là 0do tiếng bdđàn không 1hay sao?”

Bước d7chân của b1Trần Dung evẫn không a0ngừng lại, 4nàng lập ftức hướng 2tới cỗ b3xe ngựa 2kia, khanh 2khách cười, 4thanh thúy 3etrả lời: 0“Tiếng 26đàn vô 3cùng tuyệt f1hay, nhưng 0mà trong 1blòng thiếp 2fcó việc, 6tiếng đàn 85thản nhiên b6này lại 1không thể clọt vài fetai thiếp.”

Trong 85xe ngựa, 1tiếng cười ethanh duyệt dfcàng thêm 7vang dội.

Người aakia hỏi: 77“Nữ lang f2lo lắng acđiều gì?”

Trần bDung cười, alúc này 1enàng đã 46đi tới c5bên cạnh 6xe ngựa.

Trong 9lúc mọi 2người đang b8kinh ngạc, a9chỉ thấy d6nàng vươn 98thẳng tay, d9một bên 0định vén 9rèm xe lên, 07một bên 6avô cùng 7tự nhiên 65trả lời: 92“Sớm nghe 6nói qua Vương 7gia Thất 7lang có phong 29thái thần 7tiên, vô fcùng tuấn 6amỹ, nhưng 0vẫn không 25có duyên 2gặp gỡ, adhôm nay nghe c4thấy quân 6tiến đến, 8bthiếp không 67khỏi vui 3sướng. 2 © DiendanLeQuyDon.comCũng không a1biết có b2khiến lang c2quân mất 7hứng hay 9không, nhưng 78nếu không f3cho phép 53Trần Dung cđược diện 1kiến, trong 6lòng thiếp 4sẽ hoảng 1loạn!”

Tiếng 3dnói vừa d5dứt, nàng 2đã vén 91rèm xe lên fdmột góc!

Xôn 9cxao –

Một a4tia sáng e5bảy sắc 7cầu vồng c2bắn vào 82trong mắt 1enàng, giờ 19khắc này, bnàng không 5ctự chủ 14được nghiêng 6mặt đi, a7lánh người cqua.

Ngay elúc nàng 8tránh đi, cđồng thời, 54người trong 0xe ngựa bkhẽ cười: f“Nữ lang 4fvì gặp 0ta mà đến. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu đã bnhìn thấy, 6vì sao còn 5dời mắt?”

Trần 4Dung vươn b1tay xoa xoa a1mắt, đáp: ee“Thiếp e4chỉ là 1một tiểu fcô nương e2tuổi thanh 7xuân, nhìn afthấy dung 04mạo như ethiên tiên 3bcủa lang bequân, trong 7lòng khẩn cctrương, 8thật không 97dám nhìn 5thẳng!”

Trong fxe ngựa, atiếng cười 24càng vang 1vọng. Tiếng 64cười như dbbăng ngọc 4va vào nhau, b0cực thanh b2thúy cực 0ôn nhuận!

0Trần Dung, 3lúc này arốt cục 1quay đầu 8lại, đưa f3mắt nhìn fthiếu niên dngồi trong 87xe ngựa.

Đây 58là một e2mỹ nam tử 1hiếm thấy, 10chàng ước cchừng mười 0bảy, mười ftám tuổi.

Thiếu fniên tuấn b9mỹ như 7ngọc, hai 0mắt chàng 5đen lay láy, a5đang hàm cchứa cười eenhìn nàng. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhông biết 5vì sao, vừa cfđối diện bvới tươi aecười của 4chàng, tim 6của Trần c5Dung thật 6ađúng là abđột nhiên 58nhảy nhót 11hai cái!

Phải 2biết rằng, 9nàng vừa fmới trải bqua tình 45trường, 55vừa được fsống lại cmột lần 2nữa. Vốn 5anàng nghĩ 3rằng, tim e6của mình 7csẽ không 2bao giờ b3vì nam nhân fmà đập 6loạn nữa. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng dưới 1tình huống fenày, nàng 41cảm giác cđược có achút động atâm, có 4thể thấy abđược người aftrước mắt ftuấn mỹ 64đến mức 0bnào.

Ngũ cquan của 2thiếu niên b6tuấn mỹ 9ra sao tất c0nhiên là bkhông cần 25phải nói, 6quan trọng e1nhất là, 1thần sắc 0trong ánh 5amắt của 5có một c6loại khí 8fchất thản 1nhiên thần b4bí, giống anhư hàn abăng ngàn 9năm ở trên 3fnúi không 70tan chảy, 7được ánh 7nắng chiếu avào lấp 8clánh tỏa 7sáng, cũng bagiống như d7nước trong 1đầm sâu, ecành liễu 0phiêu diêu 5trong ngày 63xuân, có dmột loại 7yên tĩnh fđến cực 6hạn.

Trong c9lúc bất 65tri bất 07giác, Trần faDung đúng flà ngắm eđến ngây 49ngốc.

Mỹ d1nam tử nhìn 8nàng, thấy ctuy rằng ednàng nhìn 6dđến ngây 24người, bhai tròng 60mắt đen 8bláy lại 9erất thanh 4tỉnh, không 5khỏi cười, 4lộ ra hàm 56răng tuyết e4trắng hỏi: 2“Khanh đã bnhìn đủ e5chưa?”

Trần e0Dung giương dmôi cười, chai mắt 58không hề 1chớp nhìn 35gương mặt 8tuấn mỹ 4không sứt 65mẻ của 67chàng, nói: 2“Hôm nay bdmới biết, 5cái gì gọi dlà thần 63tiên!”

Mỹ eanam tử ha dha cười.

Trong 0ctiếng cười 6của chàng, 2Trần Dung alui về phía 6sau, không 4chút nào 8để ý, 08cũng không cchút do dự 96kéo rèm axe xuống, 0engăn cách 80tầm mắt fgiữa hai 8người.

Tiếng 8cười thanh 81duyệt của e4Vương gia 0Thất lang 5lại truyền 9bđến: “Khanh 9dđã có lòng ccyêu thích, accớ gì vội c2vàng thối d0lui như thế?”

Trần acDung thở 2dài một 63tiếng, trả 7flời: “Dung dmạo của b0lang quân fquá chói 1mắt. Thiếp aecòn muốn 0lập gia ccđình sinh bnhi tử, d4hôm nay thấy aquân rồi, 83từ nay về b0sau còn có b3nam nhân 5bphương nào 63có thể c2lọt vào amắt được anữa?”

Vương 62gia Thất 90lang vui vẻ, 4fchàng cất btiếng cười 8to, sau một elúc, tiếng 6đàn du dương 2flại vang dlên.

Trong dgiai điệu 07mềm mại bnhư nước dsuối mùa 3bxuân, Vương 46gia Thất elang cười 5nhẹ nói: 46“Ta đến f0Bình thành cđã mấy ftháng, vẫn 6ckhông có 8thu hoạch 99gì. Đến 9btận ngày 6hôm nay mới 0vừa nghe 0thấy tiểu c8thư Trần 94gia tán bớt 7gia tài. 09 © DiendanLeQuyDon.comVội vàng aetiến đến, 0đúng là 5chuyến đi 8này không 27tệ!”

Chàng 90nói tới 3bđây, nhẹ 58quát một 1tiếng: “Đi 8thôi.” 32Hai chữ 8dvừa phun 28ra, tiếng 6đàn dừng flại.

Thẳng 5đến khi 28xe ngựa 1của chàng 7chạy ra dcửa phủ, bachàng cũng e7không bước fxuống xe 1ngựa, càng 6không nói 95với Trần aDung về 22việc muốn enàng cùng 0người Vương dbgia đồng 14hành một 63chuyến.

Một 4lão bộc fanghi hoặc 6nhìn xe ngựa 9rời đi, 76đi đến 6phía sau 52Trần Dung, fbất an nói: 8a“Nữ lang, b3Vương gia 2đây là 02có ý tứ 3gì?”

Trần fDung thu hồi 56ánh mắt, acười đắc 85ý: “Có 7cý tứ gì? 2dVương gia afđồng ý dcrồi, ngày 0amai chúng 7ta sẽ khởi 7hành cùng 30bọn họ!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18532 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 7f6: Ra đi

Trần bphủ bắt 01đầu bận ebịu, mười 94mấy nô 90bộc ở alại, bắt eđầu chất a7gạo và 8avải vóc 56đồ vật fekhông còn 5nhiều lắm 2ên xe ngựa.

Trần c6ung đã tán e1ớt gia tài, ccố tài vật 4bòn lại, 66hỉ cần 19ùng mười 58hiếc xe 4gựa, trong 2đó ba chiếc 9ùng để d1hứa gạo, 8ương thực 0à các tạp bật, một chiếc là bhứa quần dáo đồ 14ật của eàng, sáu 87e ngựa còn 1ại, đều 8à dùng để c4hứa thẻ 5re sách cuộn.

Kiếp 0rước, Trần b0ung chỉ 4ùng một ee ngựa chở 71ách vở, 5à đây chỉ deà số sách 1ở có chứa 2àng lá, edòn lại eđều chở d7ác thứ 24hác. Sau f3hi trở lại bfhía nam mười 2mấy năm, dtrên lưng 9nàng luôn fephải vác dfthanh danh 7dlà kẻ tục, bnhóm kẻ 04sĩ khiển d0trách nàng, anói nàng 7thà rằng b0nhồi trang 09sức ăn 8amặc ở atrong xe ngựa, 10cũng không 26nguyện ý bmang theo 8sách vở fcực kỳ 4btrân quý.

Tại 13thời đại 5này, trong dkhông khí 60đều tràn 2ngập ‘thanh d5nghị tao aanhã’, thanh 53danh kẻ ftục hoàn e7toàn có c0thể phá 3huỷ tiền eđồ của 1một cô 1fnương trong d2sĩ tộc. 4b © DiendanLeQuyDon.comTừ đó 9về sau, bcho dù nàng adùng hết 15tâm cơ, 8dhao hết 9thủ đoạn, eccũng không 4có biện 6pháp vãn 00hồi thanh 1danh đã fbị phá 11hủy.

Muộn frồi.

Một a7đêm này, 1đại môn 0đóng chặt, 3fTrần phủ bthay phiên 58thủ vệ, 3từ đầu 4bđến cuối bđều thực 44im lặng, 2avẫn đều 2không có b4khách nhân 0ngoài ý 16muốn tới 1dchơi. Nghĩ ađến cũng cađúng, ban 56ngày khi cTrần Dung dtán bớt d9gia tài, 5ahành vi này 98đã truyền 24khắp Bình 20thành. Người 30nào làm 7đạo tặc becó mắt 4dmà lại 8mạo hiểm 95phiêu lưu 4cđến cướp 2bóc loại 89cá nhỏ 80tôm tép 7này chứ?

Ngày c8hôm sau đảo 14mắt đã a9tới.

Sáng 68sớm, Vương cphủ liền 13phái phó edịch tiến adđến, thông ftri người 5trong Trần 9phủ trực 2btiếp đi 8trước đến ecửa thành 1phía nam 6ađể tập 52trung.

Lúc 68này, Trần dgia đã sửa 7dsang hành 0elý xong, 1Trần Dung 6ngồi trên 1xe ngựa, fchậm rãi 7fhướng tới 9chỗ hẹn.

Trên 1ngã tư đường, dnơi nơi 0đều là 88xe ngựa, 0atrong khung 94cảnh ồn 0ào nhốn 9nháo, tất 7cả mọi 55người đều dfđến cửa 95thành phía fcnam.

Khi 7fxe ngựa 0bcủa Trần f9Dung chạy dtrên đường, efthỉnh thoảng 1có người 6nhìn về 78phía nàng, 6amơ hồ còn 1dcó thể benghe thấy f2giọng nói 3dnghị luận dkhông dứt 9bên tai: 5“Nàng là 88Trần Thị fA Dung đó.”

“Đúng 47là một 91tiểu mỹ 7bnhân.”

“Nghe 72nói hôm 24qua nàng 0đã chia 87bớt gia 15tài cho phó 87dịch và etỳ nữ c0trong phủ, 0huynh xem b8đoàn xe ddcủa nàng, 2cả Trần e8phủ to như 9vậy, mà 7chỉ có 4bhơn mười 77chiếc xe fngựa, tin 4tức đó fquả nhiên fdlà thật.”

“Tất f4nhiên là d1thật rồi, 59Vương gia 7Thất lang a3thần tiên 3cũng tự 9đến bái fphỏng mà.”

“Lúc 3cnguy nan gặp cngười có 58tâm, nghe 2nói Trần 51Thị A Dung 7vẫn còn 61rất nhỏ c7tuổi, nhưng 82trong lúc drối ren f1này còn 0có cử chỉ 1btrọng nghĩa 91khinh tài, fethật là chiếm có, fathật là 05hiếm có.”

Trong d4tiếng nghị 0luận liên 11tiếp, Trần 83Dung mỉm 6ecười, chậm 52rãi thu hồi 5ánh mắt.

Chỉ 21chốc lát, 22Trần Dung 1liền tới ccửa thành 80phía nam. bc © DiendanLeQuyDon.comVừa đến anơi, nàng 6đã thấy 5cđược đoàn 9dxe của Vương c4gia, liếc 6mắt một acái nhìn 01lại, từ bđầu đến 3cuối cửa e5thành, đều 4là cờ xí 95của Vương faphủ. Quả 95nhiên thanh 1thế rất 5elớn.

Xe e1ngựa của fbTrần Dung e1vừa đến agần, có dfmột nam 76tử tầm 5hai mươi 5tuổi giục 97ngựa tới, 47cao giọng fhỏi: “Là 99Trần Thị 4A Dung sao?”

Một 6ngày hôm 14đó, thanh d3danh của 4Trần Thị 14A Dung vang d9vọng khắp aBình thành. e1 © DiendanLeQuyDon.comNếu là elúc trước, 5nam tử kia bsẽ chỉ bbiết gọi dlà ‘Trần 26thị’ mà 6bthôi.

Trần 3Dung vén 1rèm xe lên emột góc, 9bthanh thúy 2đáp: “Đúng. 97 © DiendanLeQuyDon.comThiếp là 52Trần Dung.”

Nam 1tử kia mặc 8quần áo 4màu tím, bengũ quan 2dđoan trang 0tuấn tú, 7nghe vậy 38hắn ha ha 04cười nói: f“Quả nhiên balà mỹ nhân. b © DiendanLeQuyDon.comTrần phủ 16các nàng d5ít người, f4vẫn nên 77gia nhập 6avào đội 0ngũ này eđi, như 67vậy sẽ 79an toàn hơn 76một chút.”

Trên 8khuôn mặt a0nhỏ nhắn 7bthanh mỹ 7của Trần 8Dung lộ 13ra một chút 15cảm kích, 79nàng ngồi 8dtrong xe ngựa 2hướng tới 37nam tử kia 7bthi lễ, 6nói: “Đa 1tạ Ngũ 9blang.”

Ánh 6emắt Vương 4Ngũ lang dsáng ngời dnhìn Trần 1Dung, lắc 10đầu nói: bb“Thất edlang nói 3dqua tuy Trần d9thị A Dung 94là nữ tử, 89nhưng tính 4tình lại csơ lãng. 8 © DiendanLeQuyDon.comThật không 42ngờ A Dung d6ở trước fmặt ta lại b9đa lễ như cthế.” bHắn nói 12tới đây, 1liên tục aelắc đầu, 6giống như ccó vẻ thất 1vọng.

Trần 1aDung mím 11môi cười, 57thầm nghĩ: deNgươi cũng 7không phải alà Vương agia Thất 70lang. Nếu 8ở trước 86mặt ngươi fmà cấp b0bậc lễ 18nghĩa không 4bđủ, sẽ dbị chuốc 30phiền toái f9mà!

Dưới 89sự dẫn 3đường bcủa Vương 4Ngũ lang, 29xe ngựa fcủa Trần 6gia gia nhập davào trong 06đội ngũ. 8a © DiendanLeQuyDon.comXe ngựa 0của Vương 5phủ nhiều 05như thế, 5cố gắng c7nhìn ngắm acũng không 2thấy giới 12hạn. So 2sánh với 3bọn họ, 2fTrần phủ 75rất không 1ccó uy thế.

Một 1đường 95đi qua, Trần fdDung nghe ethấy người 16trong Vương 2bphủ thấp 70giọng nghị 89luận, theo alời của ebọn họ 14mới biết 2được, 1lúc này 31đây số a6gia tộc afnhỏ muốn 9cùng Vương 44phủ đồng ahành đếm 5không hết, ecó rất a5nhiều gia 5tộc thậm 6fchí dâng 4lên vật fbphẩm so 0bvới san 0hô Trần 05Dung lấy 62ra kia còn bdtrân quý 8hơn, nhưng f1đều bị 4Vương phủ bcự tuyệt 2toàn bộ.

Xe engựa của 38Trần phủ b5vừa vào 42đội, đoàn dxe liền 9xuất phát, 5bvó ngựa 9btung bay cát a7bụi cuồn fcuộn nổi 72lên, dần 95dần che 73khuất tầm 87mắt của emọi người.

Trần 3Dung quay 3đầu nhìn 2tường thành c1của Bình bthành càng e3lùi càng 7xa. Ở trong aetrí nhớ 5bcủa nàng, 5dmột tháng bsau quân c7Hồ tấn 2công thành anày, cướp bebóc những bngười ở 7trong thành f3chưa từng 3rời đi bkhông còn bsót lại e0chút gì, ddùng đuốc 3thiêu đốt 77tiểu Giang 2Nam phồn fhoa này biến 08thành tro 0tàn.

Kiếp fftrước, 6nàng đã 9sống mười e1lăm năm cở Bình e7thành, nó bđã trở e3thành cái dtên trong 9btrí nhớ 6của nàng. 82 © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 1eđêm khuya 3nằm mơ, fanàng mới 3dthấy sân 0viện quen 2thuộc, những 1gương mặt 3quen thuộc.

Suy 78tư, Trần 4Dung khẽ 3ethở dài 7một hơi.

Đột 27nhiên, tiếng 1cười của e6Vương Ngũ calang truyền fđến: “Vì 9esao A dung fclại than fthở?”

Trần aDung thấp 12giọng trả 0flời: “Nghĩ 20đến không 52hẹn gặp 6blại, trong elòng khó dchịu.”

Vương bNgũ lang a8trở nên 03trầm mặc.

Sau e1khi đội bngũ đi được 7hai canh giờ, c9làm hết 1dlễ tiết 3của chủ 2nhân, Vương 16Ngũ lang 4bliền cáo f7từ rời 5fđi, về ctới đội cngũ phía 0trước.

Kế 4etiếp, Trần 81Dung nhắm emắt dưỡng fthần. Từ 9erất xa, 7tiếng cười ccủa nhóm dbnữ lang 91của Vương b0gia đi ở 55hàng đầu a6không ngừng ctruyền đến. 6 © DiendanLeQuyDon.comCác cô nương fxưa nay được 9nuôi dưỡng 8ở khuê afphòng, làm 6sao đã từng 40được xuất 85môn xa nhà? 7aTuy rằng ahiện giờ blà chạy 5nạn, nhưng 97trong lòng ccác nàng 1bvẫn cảm 2thấy mới 91mẻ hơn 8bao giờ 9ahết.

Khi 9đi tới 9cgiữa trưa, e0mọi người bbắt đầu 0dùng cơm.

Ngồi 2ở trong dxe ngựa, f7Trần Dung a9nhìn Vương 4phủ trải 0trên cỏ 31một hàng btháp dài, 5âm thầm dlắc đầu.

Trên 6các tháp, 52rượu thịt b9tỏa hương. ef © DiendanLeQuyDon.comNàng chú fý tới, 7người trong 60Vương phủ, 2trước mặt 15mỗi một 1nữ lang 03và lang quân beđều xếp 86bốn tháp. 62 © DiendanLeQuyDon.comTrên mỗi 49tháp lại 5abày đầy f1đồ ăn.

Nàng 6dbiết, người 1nhà như d9thế, ăn d9không hết 0đồ ăn 6nhất định 65sẽ ném 3đi.

Nghĩ 5nghĩ, Trần 4Dung nói 76với Thượng 23tẩu đang 0làm phu xe: 0“Lão Thượng, ftiến lên 6chút đi.”

“Vâng.”

Xe fngựa của 63Trần Dung e3vừa xuất chiện trước amắt mọi 6người trong afVương phủ f2đang dùng 6cơm, thì ebngay lập 1etức có 4mấy chục 4aánh mắt 7bắn về cbphía nàng. 3f © DiendanLeQuyDon.comTừ rất cfxa, Vương 63Ngũ lang 57đứng lên, 9hắn giơ 2ly rượu 5dtrong tay e0hướng tới 9aTrần Dung, 8cười nói: 7“A Dung 7đến đây 4sao? Vậy 8thì, cùng 6ngồi ăn f5ở trên 3tháp này ecđi.”

Trần c4Dung lắc 6đầu, hướng 14hắn đáp 49lễ, sau 91đó nàng 2bảo Thượng 78tẩu vội 7vàng điều ckhiển xe e5ngựa đi 6etới chỗ dcủa tộc 0trưởng 41Vương Trác 95của Vương dphủ.

Ánh f9mắt Trần cbDung thoáng bnhìn, không 5thấy Vương 4Thất lang, 7liền vội evàng thu dehồi tầm emắt.

Nàng eđi xuống 96xe ngựa, c9làm lễ 6với Vương d3Trác đang 07dùng cơm, 3thanh thúy 0nói: “Gặp 3qua Vương f6công.”

Vương 0Trác kinh fngạc nhìn 6anàng, trên 9bgương mặt 7atròn tròn 6lộ ra tươi cacười hiền ablành: “Vì bsao A Dung 5đến đây?”

Trần 3Dung lại 7cúi người, 31nói: “Tiểu 45nữ tử f5có lời 94muốn nói.”

“Xin 9mời.”

“Chuyến 9đi đến 5phía nam 34này, ngoại 4dtrừ sĩ ftộc giống anhư chúng 64ta ra, còn 6có phần 0clớn thứ 46dân bình 6thường f4khác. A Dung d6nghĩ rằng, ccho dù thứ 25dân vơ vét bdmọi gia atài, có 9thể mang ftheo, cũng 46chỉ là 7ađồ ăn 8đủ dùng 93mười ngày a6nửa tháng b6thôi.”

Thời 5điểm mọi 1người trong f4Vương phủ e8đang dùng cfcơm, nàng 0đột nhiên f6tiến đến, 59chậm rãi 59mà nói như 66thế, trong 0fkhoảng thời cgian ngắn, 8nữ lang 82đệ tử 66trong Vương 8phủ đều fnhíu mày: 5Có gì mà 8bphải nói 62vào lúc 66đang ăn 32uống, trong fclúc người 0ta đang dùng dcơm mà Trần 7fThị A Dung 5lại đến 2đây, đã b8là thất 60lễ rồi. b © DiendanLeQuyDon.comVậy mà, 1nàng còn ceđàm luận 2về đám 3cthứ dân 67thô lậu aedơ bẩn 23gì đó, 5thật sự 5là không 2bhề nể 6amặt. Cũng akhông biết b2ánh mắt 4của Thất cblang thế 2nào, sao 98lại khen 6bkhông dứt e4miệng với dnữ tử 4này chứ?

Mọi 4người trong 5aVương gia 24đều nhìn 1fvới ánh 64mắt bất 5mãn, Trần 9dDung nhận 9thấy được d8hết. Nàng flại chỉ 1mỉm cười, ctiếp tục 1dchậm rãi emà nói: c“Có câu: 1Áo cơm no 3enê trước b3mới biết 45vinh nhục. be © DiendanLeQuyDon.comA Dung nghĩ 9rằng, sau 5khi đám 8thứ dân fdùng hết 68đồ ăn 71của mình, 5chỉ sợ 27sẽ bởi 7vì đói 49khát mà b4bí quá hoá 4liều.”

Ánh 8mắt Trần 18Dung quét 8về phía acdãy tháp 80đựng đồ 2ăn xếp 6thành hàng f8dài kia: 56“Một hai flưu dân 1bhẳn Vương 2công sẽ 4không sợ, 1nếu là 59mấy trăm 5fmấy ngàn 1thì sao? 2A Dung nghĩ frằng, ở 9trong thời 0eđiểm như 5thế này, 40ẩm thực 5có thể 52đơn giản d7hơn một dchút.”

Dứt 7lời, nàng 9lại hướng 4tới Vương 01Trác trong 9fsuốt thi 3lễ, khẽ f8quát một 8ctiếng, bảo b7Thượng etẩu đánh bfxe ngựa 6rời đi.

Xe 6ngựa vừa f4mới quay bđầu, Trần 2Dung nghe ddthấy phía 37sau truyền 09đến một ftiếng bật 2ecười khinh 64thường: 7“Trần b3Thị A Dung 7cnày thật 5sự là cẩn dthận quá 48mức rồi. 6 © DiendanLeQuyDon.comChính nàng fta sợ hãi 53đám thứ fcdân, tán 2bớt gia dtài còn 0không tính, 1vậy mà 23còn dám 6chỉ trỏ 5khuyên can echúng ta. 4 © DiendanLeQuyDon.comHừ.”






Chương 447: Lưu dân f(1)

Sau 68khi Trần 16Dung trở avề, Thượng btẩu rầu 4erĩ nói thầm: 5“Nữ lang, 5cmấy người 59Vương gia b3thật là 8vô lễ, 4rõ ràng anữ lang acó ý tốt 4mà.”

Lão 6nói tới 8đây, lại 9liếc mắt 78nhìn Trần 9Dung.

Lão 75nhìn thấy fTrần Dung abkhông hề 4có thần 7sắc ảo a9não, hai 24mắt lại 6asáng như 8fvì sao.

Ăn 8dcơm xong, dđoàn xe falại lên ađường.

Khi 1dùng bữa btối, Vương 1gia vẫn 9như cũ vô 29cùng xa hoa, dgiống như 5bọn họ 16không phải 28đang chạy ecnạn, mà fblà đi du 4ngoạn vậy.

Nhóm enữ lang eVương gia f3ban đầu cbcảm thấy demới mẻ, anhưng từng 85ngày trôi 84qua thì cảm 5giác mới 02mẻ này 51cũng từ e2từ biến 51mất. Dần fbdần, Trần 5Dung nghe a2thấy tiếng a1oán giận 2càng ngày 01càng nhiều.

Lúc 9dđó, Trần dcDung mới 2biết, Vương 1gia Thất 11lang bởi 0vì còn muốn bbái phỏng c6một danh 2sĩ, nên 64cũng không feđồng hành decùng bọn 15họ.

Hiện a1tại là fđầu thu, d8không khí 84còn nóng fcbức. Khi 1xe ngựa 91cùng đám 61người đi elại cuồn c8cuộn nổi 8clên cát bbụi, khiến bmọi người e9càng ngày a3mặt xám 03mày tro.

Dưới 0tình huống benhư vậy, 7angười Vương 2gia chú ý fphong phạm 1quý tộc 2mỗi ngày 3đều phải 1tắm rửa 5mấy lần, 8khiến cho dmột ngày 01chỉ có 36thể đi 32được 20, a30 dặm đường.

Cứ 4đi như vậy bfsau bảy 6ngày, trên bđường clưu dân fcàng ngày f0càng nhiều. c © DiendanLeQuyDon.comĐây chỉ b5là thứ 54dân bình 27thường, 15thành quần 7kết đội 6chạy tới 3phương nam. b8 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 0đã dùng 7hết lương fkhô mang 87theo, bắt bđầu tự 7phát đi b5theo phía 68sau đoàn 5xe của Vương egia. Bởi dvì mỗi 62một lần 13Vương gia 9dùng cơm anước xong, 61đều có 2phần lớn 1đồ ăn 3bỏ thừa.

Người 08đi theo phía 7sau càng 3ngày càng b6nhiều, người 8Vương gia 4bắt đầu 0fphiền chán. d5 © DiendanLeQuyDon.comToàn thân c2đám lưu cedân hôi bfthối, dơ 12bẩn không 9chịu nổi 0lẽo đẽo f1theo sau, dgió thổi 2equa bay đến 4btận mười 0cdặm, thật 92sự làm 1cho người 2cta không f9chịu nổi. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng bọn dhọ lại ckhông dám e3làm chuyện e0tổn hại 39thanh danh 3là đuổi 31đánh đám 1lưu dân, e8vì thế e0người Vương 3dgia đành 9bphải giảm 92bớt thời bgian tắm erửa, bắt bcđầu tăng dtốc.

Việc 7này đều 18không liên dquan đến 1fTrần Dung.

Trần 9gia chỉ 0có một 8chủ tử 8elà nàng, 2mỗi khi 7dđến giờ 26cơm, nàng 2cũng chỉ dlà đơn 76giản ăn 12một khay 42nhỏ, dùng 4xong thì 23nghỉ ngơi, 5cũng không fgiống người 25Vương gia angủ ở 9trong lều f9trướng crộng rãi, 5mà là nằm 5etrong xe ngựa.

Hiện d9tại, những 4fgì nàng bblàm đa phần 93là ngồi dở trong acxe ngựa 2ađảo điên fđã quá 8lâu, vì eethế nàng 90xuống xe 6bcưỡi ngựa 0để giãn b9giân cốt.

Trần bDung có luyện 0avõ cưỡi ecngựa, thể 8dchất rất btốt, có a6thể đi 0theo đội edngũ một 5dlúc lâu f6mà không 9phải thở behổn hển 4một chút dnào.

“Dùng a0cơm, tạm adnghỉ tạm 0nghỉ –”

Trong 3tiếng vó 9engựa, một 4ckỵ sĩ vừa 3fcưỡi ngựa e1đoạn hậu 46ở phía 01sau đoàn 5xe, vừa elớn tiếng 1ehò hét.

Trần 2Dung nhìn bthoáng qua 4phía tây bnắng chiều 43đỏ au, 2thả người dnhảy xuống 3lưng ngựa.

Lúc cnày, tất a7cả mọi 7người bắt cđầu bận 8bịu, cắm 1ctrại lều 8trướng, bbày đồ eăn.

Bình dtẩu nhìn ddthấy Trần fDung đi tới, 0một bên 4cầm khay 8cơm mang f2lên xe ngựa, 3amột bên athấp giọng bcnói: “Nữ flang, có 8dvẻ như 11bị người bnói trúng 73rồi.”

82vừa nói, 64vừa xem f2xét người feVương gia 6cách đó 09ba trăm bước.

Lúc fnày đúng eflà lúc mặt atrời chiều 56ngả về c4tây, tịch 4dương ánh 8vàng rực 0rỡ chiếu 29vào cây 06bạch dương 2fvẫn đang 3sắc xanh 2dạt dào. 41 © DiendanLeQuyDon.comGiờ này 1khắc này, 1dưới tàng a5cây bạch fdương trải 7lớp lụa d0rất dày, 3trên đó 3bày các 1tháp, ngồi 4sau tháp 0là người ctrong bộ c6tộc Vương bbthị, người 15người mặc 56y phục hoa 5flệ, khuôn e7mặt thanh 89tú, dưới 01ánh tịch 6dương chiếu 1rọi tựa 9anhư thần dbtiên.

Nhưng c3một khắc cnày, các 8đám đệ 9tử luôn acó cử chỉ 44ung dung đều 6nhíu mày, 74vẻ mặt bphiền chán 7pha lẫn 75bất đắc 01dĩ. Bọn 4họ trừng 33mắt nhìn 86đồ ăn 44trước mặt, 41lại không cdmột ai nhấc fđôi đũa.

Bởi avì, ở phía 4sau bọn 5họ tầm 02ba bốn trăm 17bước, ước dchừng có 5mấy trăm f9lưu dân ađứng đó. 62 © DiendanLeQuyDon.comĐám lưu 94dân này d6mang theo 9con cái, 3quần áo 60tả tơi, 3hai mắt c4vô thần bnhìn người 27Vương gia, 85có mấy 7hài tử 74ngơ ngác 6fnhìn rượu 8và thức 56ăn trên 2dtháp, bên 7bmiệng dơ 2bẩn có 53nước miếng e5chảy dài.

Bị fmấy trăm 9cánh mắt 4nhìn chằm 2dchằm như cthế, đệ 75tử Vương e4gia giống 79như nuốt 92phải ruồi 49bọ vô cùng edkhó chịu. 6c © DiendanLeQuyDon.comMột người 1trung niên 6dựa sát dvào tộc d1trưởng bfVương Trác, bethấp giọng bhỏi: “Vương 7công, ngài 5xem?”

Vương f2Trác lắc 4đầu, hắn flập tức 4bgắp lên 3một miếng cthịt, khẽ 3nói: “Cứ 5coi như không ecthấy là 87được rồi.”

“Vâng.”

Hắn 13có thể 8làm lơ như c9không thấy, 45nhưng chúng 09thiếu niên 6dđệ tử 4rõ ràng 9kém cỏi 9hơn nhiều. 2 © DiendanLeQuyDon.comMột cô 2nương 15, e16 tuổi ecầm đôi 6đũa lên, doán hận 9fgảy cơm a4tẻ trong 4dchén lục 7avài cái, 68chán ghét fdnói: “Phụ 7thân cũng ethật là, dsao không 1đuổi đám 30dân đen 7này đi?”

Một c2thiếu niên dở bên đáp: 0“Đuổi dbọn họ 9đi là chuyện 8dễ, nhưng 4nếu để 39văn nhân a6phía nam 6cbiết chúng 4eta khắt fdkhe với a4dân chúng, 8không khỏi 25sẽ dẫn 72tới đàm 8tiếu.”

Một 2thiếu niên dkhác cũng b3nói: “Quái 77lạ! Xưa d1nay đám 5fdân đen enhìn thấy 3bchúng ta 43đều kính 13ngưỡng d1như thần 5ctiên, hận 1không thể 7aquỳ xuống 7phủ phục chôn lên 29ngón chân achúng ta, 20sao lúc này flại có 8gan lớn 8như thế?”

Vấn c9đề này, b2hiển nhiên 5đám đệ f0tử môn aphiệt không cbiết hai bchữ cơ 5khổ viết b8ra sao đâu 2có thể dhiểu được. 09 © DiendanLeQuyDon.comMọi người 8csuy nghĩ amột hồi, c2một cô 70nương kêu 8alên: “Ôi 9chao, việc 48này bị fTrần Thị 13A Dung nói 0ftrúng rồi! 1Ai đó gọi 5nàng tới d3đây, hỏi 0một chút 5exem vì sao eelại như 9thế?”

Giọng dnói của b6cô nương 0đó vừa 4thốt ra, a2một giọng 5nói khác a3của một 0cô nương ecó chút fsắc nhọn bcó chút 4gấp gáp cdtruyền đến: 8“Cần gì 4phải thế, 9ta thấy dTrần Dung d2cũng chỉ clà tùy ý 07nói bậy 7thôi.”

2nương này cmặt dài bcằm thon, f9sắc mặt dnhợt nhạt, 7ngũ quan 0tú lệ, 10đúng là 4angười ngày 8bấy khinh dbthường b7cười Trần 1Dung quá 38mức cẩn d7thân. Mọi 0người vừa 3bthấy bộ a3dáng này ccủa nàng eta, liền 2dbiết nàng 9ta sợ bị ddmất mặt. 75 © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng ecười, một 3cô nương 5mặt tròn 2nói: “Thất 5muội là bsợ Trần 10Dung kia trào 3phúng muội b8đúng không?”

1nương có 31gương mặt 5tú lệ nghe fnói như f7thế, khuôn 63mặt nhỏ anhắn nghiêm 3lại, vừa 3định phản 2cbác, lại 44ngậm miệng evào.

2điều, những 9người này bcười thì 1cười, cuối 6cùng cũng 3không có 6ai nhắc d6tới Trần 0Dung nữa.

Trong 28xe ngựa, bcTrần Dung fdăn no liền 88buông bát eđũa, nàng 65dặn dò cBình ẩu: 2“Dặn mọi fngười, 7amấy hôm 7nay nhất dđịnh phải dngủ ở e2trong xe, 7dtrong trường eehợp không dcần thiết 58thì đừng 3chạy loạn 63xung quanh.”

Bình 5ẩu ngẩn bra, bà khó 6hiểu nhìn 0về phía 11Trần Dung, 7một hồi clâu mới 0đáp: “Vâng.” fTừ sau khi cnữ lang 81liên tiếp 2gặp cơn 4ác mộng 2kia thì càng 47ngày càng b2thay đổi, 5nhưng đồng athời trong 33lúc bất 27tri bất 6giác, bà 4đối với 3nàng sinh 8cra một loại d5tin phục.

Bình 0ẩu thu hồi 02bát đũa, d6bước xuống 7bxe ngựa. f © DiendanLeQuyDon.comBà vừa emới xuống cxe ngựa, 1thì nghe 7thấy trong aaxe ngựa f3truyền đến dbtiếng nói f2thầm của 3nữ lang 5bnhà mình: c8“Trước b5kia ta còn 6dkính ngưỡng cbọn họ, 22hóa ra, cũng 01chỉ là 15một đám 5bđồ chơi 8bằng đất 7sét và củi 7mục mà 9ethôi.” dTrong giọng 5bnói hàm 3chứa thất f3vọng sâu afsắc.

Đêm, e2dần dần 9atối đen.

Tối ahôm nay, bmột vòng 87trăng sáng 0treo trên c7bầu trời, 4ánh trăng amàu bạc 07rải rắc 6khắp trời d5đất. Ánh ftrăng như 09vậy, ban 9đêm như 7vậy, cho 2dù nhóm 1đệ tử 9Vương gia 65mỏi mệt 4không chịu 7nổi, cũng bsay mê trong 5khung cảnh ddtình thơ 9ý hoạ.

Trần 3Dung chậm 2rãi tới dgần mọi 8người Vương 7gia đang dngâm gió 4dngợi trăng.

Dưới 7ánh trăng, 0dáng người 9acủa nàng 2lả lướt, 88đôi mắt esáng trong 7như nước, 21có một 39vẻ xinh 1đẹp khôn 7kể khó ccó thể bbmiêu tả. 95 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 2bbất tri 5bất giác, 4vài đệ 77tử Vương d2gia đều aquay đầu anhìn về 8phía nàng.

Vương fNgũ lang 99dẫn đầu 5mở miệng 4gọi: “A 3Dung, đêm 6nay trăng dsáng nhô 5cao, vạn 6dặm trong 30trẻo, chúng f7ta đang ngâm 74thơ đây. 94 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng dađến đây d5đi.”

Tiếng 91nói của aVương Ngũ 39lang vừa 3thốt ra, 76một cô 75nương khanh 31khách cười 3enói: “Ngũ f4ca bảo Trần c8Dung ngâm d7thơ sao? 75Kia chẳng 55phải là 16muốn mạng c3nhỏ của 84nàng ư?”

Lời fenày vừa ddứt, tiếng 9cười nổi dlên bốn 65phía.

Một athiếu niên f4nhìn Trần fDung xinh 5đẹp dưới 6ánh trăng d0sáng, nhịn 5không được 7nói: “A 1dDung quả ethật là 6giai nhân. 7e © DiendanLeQuyDon.comGiai nhân 3như thế, 98chắc chắn clàm thơ 96rất hay.”

55nương kia dalại khanh 6khách nở cfnụ cười: b“Ở Bình ethành mọi e2người đều 3abiết, Trần 38Thị A Dung 69thích nhất 09là roi, là acưỡi ngựa, 49nàng vốn 9không thích 0thi từ ca e2phú này cđâu.”

Mặc 7kệ là roi ahay là cưỡi 7bngựa, đều a3là sở trưởng d4của người 8Hồ phương dbắc. Mà b6người Trung d6Nguyên đối dvới người e6Hồ luôn 3khinh bỉ, cđó là sự 4khinh bỉ caphát ra từ eđáy lòng, etrong tiếng ccười của d1cô nương 1dkia hàm chứa etrào phúng b7vô cùng drõ ràng.

Trần a7Dung chuyển 7mắt nhìn 8dcô nương 80kia, vừa 93liếc mắt 91một cái, e3nàng liền 4nhận ra 8ccô nương 2dnày đúng 7alà người 3ngày hôm 9eđó cười 9ccợt chính demình đã a2cẩn thận 9quá mức.

Trần 70Dung cười 3cười. Nàng athi lễ với 7mọi người, dbnói: “Nếu 80Trần Dung 67ngâm thơ, bchỉ sợ b6sẽ xúc 9phạm trăng 9sáng.” 9Dứt lời, bnàng thối dflui về phía 1sau.

Lời 8nói của 9nàng thật 5sự phong eenhã, mọi engười trong dVương thị f8ngẩn ra, 9bsau một 6lúc lâu atiếng cười 9mới vang 4lên. Nghe dthấy tiếng 22cười này, 3khóe miệng bTrần Dung bkhẽ nhếch c2lên, lộ 8ra một chút bcười lạnh: bVốn nàng f7ra đây, elà do thấy dđám lưu d3dân có hành 71tung quái clạ, ánh 65mắt không 9tốt lành b4gì, muốn 9nhắc nhở bmọi người. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 8atại nàng 4ckhông muốn 3nói. Dù 2asao trong 23đội ngũ 60có rất anhiều hộ 7vệ, lưu 2dân có mạnh 8mẽ xông 8đến, cũng 4sẽ không 6tổn thương 39nguyên khí 2dcủa đoàn 8bxe. Để 3bọn họ 4nhận chút 56giáo huấn a2đi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18532 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 6b8: Lưu dân 66(2)

Trăng 0sáng dần 2dần lên 49cao, trồi 29lên treo 3trên đầu 6bngọn cây, 2di động a7về phương ftây, dần 2adần, lại 1cbị tầng 1ây che lấp, bánh trăng 1hiếu xuống f0rời đất 68rở nên d6ảm đạm.

Tiếng 5ười đùa 08ồn ào của 50đệ tử 87ương thị dũng dần 8ần bay xa, 6ần dần caiến mất.

Trần aung nằm 5bở trong 7e ngựa, 2hông hề a6ảm thấy 29uồn ngủ. e © DiendanLeQuyDon.comàng nghiêng adđầu, nhìn aa bên ngoài. a © DiendanLeQuyDon.comgoài xe ngựa 9ối đen, 8hỉ có cây 5đuốc cắm cở trên bùn đất, 4hát ra ánh dáng le lói. 17 © DiendanLeQuyDon.comại đây e3rong lúc 4đêm dài b8ên tĩnh, 1ánh đuốc d7ay động 7rong gió 8hông thôi, 8ang theo vài ephần vắng alặng.

Trong 1bóng đêm, dhai mắt f9nàng mở ato, trong d9u ám tản 94ra tia sáng a8thần bí.

Cũng 75không biết cequa bao lâu, fnàng vẫn 20đang lắng 57nghe, đột b5nhiên khóe 1miệng khẽ 41nhếch lên, 0lộ ra một bnụ cười.

Hai edmắt nàng c2sáng ngời 4nhìn chằm 2chằm các a3bóng đen cfdần dần 0tới gần. 1 © DiendanLeQuyDon.comKhi các bóng 4ađen này fđi qua đi 7lại thì 8gây ra tiếng 9vang rất 6flớn, hơn 5nữa thường cbthường 38có người 1té ngã. 32 © DiendanLeQuyDon.comMơ hồ, 6còn có tiếng bdhít thở e4dồn dập, 56nhẫn nại 7không nhịn cđược ho fkhan, tiếng equát mắng ekhe khẽ a7truyền đến.

Tiếng 2động này 7cũng không fclớn, nhưng ftrong lúc 72đêm khuya, 2thật sự d5có chút 4achói tai.

Trần 02Dung lẳng clặng nhìn cchăm chú, dcnhìn những a0người đó 4bhướng về 02phía đám 7xe tiên phong f– là chỗ e6của các dcchủ nhân 9dVương thị, bnơi đó 88có rất 3nhiều tài febảo, vải avóc, số bdbóng đen dcòn lại 1thì chỗ dtụ tập 8bcủa lương 7thảo Vương 1cthị.

Sau 9khi những 7angười đó 3cnhảy vào 3đoàn xe, 5Trần Dung 51có thể 77nghe thấy btừng đợt 4tiếng kinh 0hô nho nhỏ 2cùng tiếng 4khuân vác 9các thứ 0truyền đến.

Một 1khắc sau, 1acác bóng 9eđen đã 9fmang theo 0ebao lớn cfbao nhỏ a8chạy ra ebên ngoài. 62 © DiendanLeQuyDon.comCó điều ađồng thời avới lúc dbọn họ 05bỏ trốn, 36một bóng bfđen khác 4lại nhảy 55vào trong 4đội ngũ.

Một 4bóng đen ccthấp bé 3lao về phía b1trước, 3ecũng không c5biết đụng 7bvào cái 63gì, phát 40ra một tiếng 37hô nhỏ.