Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 09.10.2013, 15:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Cổ đại, trùng sinh] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Mị Công Khanh



Tác giả: Lâm Gia Thành

edit: hoantusontrang

Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, HE

Số chương: 208 chương + 38 PN

Nguồn convert: bản convert của Hyukie35 Tangthuvien

Nguồn: http://hoantusontrang.wordpress.com/mi-cong-khanh/



Giới thiệu:

Nàng cố ý phải gả cho hắn, cuối cùng tự thiêu mà chết.

Sau khi trùng sinh, trong thời đại Ngụy Tấn luôn quan tâm đến dòng dõi khí khái, nàng dần thay đổi, trở thành một người cơ trí……




Chương 1: Tội gì?!

Lại là một đêm trăng tròn.

Trong lầu các, sau màn cửa sổ bằng lụa mỏng, sáp nến nhỏ giọt chồng chất, bóng người gắn bó bên nhau.

Trần Dung ngơ ngác đứng ở dưới tàng cây, vẫn không nhúc nhích nhìn hai người đang gắt gao dán vào nhau kia, môi của nàng, không biết từ lúc nào đã mím chặt lại.

Trong ánh đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười đùa không ngừng truyền đến. Tiếng cười kia vui vẻ như thế, rực rỡ như thế, giống như trong cuộc sống không hề có thống khổ, cũng giống như hoa tươi nở rộ khi xuân sang.

Một giọng nói mềm mại đột ngột truyền đến từ phía sau lưng nàng: “Là ngươi sao? Không phải lang quân đã bỏ ngươi rồi sao? Tại sao ngươi còn ở đây? Đúng rồi, đúng rồi, cũng vì ngươi khổ sở khóc lóc cầu xin, lang quân mới đáp ứng cho ngươi ở lại mấy ngày.”

Câu nói ác độc vừa thốt ra, hương thơm bay tới, một bóng dáng kiều nhỏ đứng ở bên cạnh Trần Dung. Nàng ta theo ánh mắt của Trần Dung nhìn lại, khi trông thấy hai bóng hình dựa sát vào nhau trong lầu các, khóe miệng của nàng ta cũng mím lại.

Có điều, dù trong mắt tràn đầy ghen ghét, nhưng khi nhìn thấy Trần Dung ngây ra như phỗng, thì lại chuyển thành vui sướng. Tiếng cười nói mềm mại lại vang lên: “A, kia không phải là tộc tỷ của ngươi sao? Khi ngươi trăm phương nghìn kế tiễn nàng ta đi, để lang quân cưới ngươi làm thê, nhất định thật không ngờ, không phải của ngươi cuối cùng cũng sẽ không thuộc về ngươi, có một ngày tộc tỷ của ngươi đã trở lại, vẫn cướp lại thứ vốn thuộc về nàng ta đúng không?”

Mỹ nhân kiều nhỏ chậc chậc liên thanh, nàng ta cười nói: “Tính kế đủ đường, lại nhận lấy kết cục bị bỏ rơi, Trần Thị A Dung, ta thấy là ngươi nên dùng lửa tự thiêu để quên đi cho rồi!”

Mỹ nhân kiều nhỏ thốt ra một câu lại tiếp một câu, khí thế bức người, hết sức ác độc. Cũng mặc kệ nàng ta trào phúng nói móc thế nào, người trước mắt luôn cùng nàng ta đối địch nhiều năm vẫn không hề hé răng. Giờ khắc này, Trần Dung vẫn luôn mạnh mẽ âm độc tựa hồ biến thành một người khác. Nàng chỉ si ngốc ngơ ngác nhìn bóng người gắn bó sau màn cửa sổ bằng lụa mỏng, vẫn không nhúc nhích, mặt xám như tro tàn.

Mỹ nhân kiều nhỏ thấy nàng không mở miệng, khanh khách cười nói: “Đúng rồi, nghe nói sau khi lang quân cưới ngươi vào cửa vẫn không hề gần gũi ngươi. Chậc chậc, uổng cho Trần Thị A Dung tài mạo song toàn lại có thanh danh, vậy mà vẫn bị bỏ, lang quân khinh thường nhất chính là ngươi mà!”

Một câu này giống như một lưỡi kiếm, đâm vào trái tim của Trần Dung máu chảy đầm đìa!

Bỗng nhiên, Trần Dung vẫn ngơ ngác ngây ngốc đột ngột xoay người lại.

Trong ánh mắt thẫn thờ của nàng mang theo âm trầm khiến cho người ta kinh hãi, trong nháy mắt khi mỹ nhân kiều nhỏ kia đối diện với ánh mắt của nàng, nàng ta kìm lòng không được lui về phía sau vài bước!

Trần Dung bước một bước hướng về phía mỹ nhân kiều nhỏ.

Mỹ nhân kiều nhỏ cả kinh, nàng ta vừa lui về phía sau, vừa vội vàng kêu lên: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Trần Dung đối mặt với mỹ nhân kinh hoảng thất sắc, lạnh lùng tươi cười, không biết từ lúc nào, nàng đã khiến mỹ nhân này dựa sát vào một thân cây dong.

Ngay lúc mỹ nhân kiều nhỏ kia sợ tới mức thét chói tai, chỉ thấy hàn quang chợt lóe, “Đinh” một tiếng, một thanh đoản kiếm xượt qua tóc mai của nàng ta, nặng nề cắm phập vào trong thân cây, lún sâu ba phân!

“A?!”

Mỹ nhân kiều nhỏ kinh hãi hét ầm lên.

“Câm miệng!”

Trần Dung nặng nề quát, tiếng quát này, cực kỳ lạnh lẽo, sát khí mười phần. Mỹ nhân kiều nhỏ rùng mình, quả thực nhanh chóng bịt chặt miệng.

Trần Dung nhìn nàng ta chằm chằm, dưới ánh trăng, hai mắt nàng đen lay láy, sâu thẳm như loài sói!

Nàng nhìn nàng ta chằm chằm, nói một cách lạnh lùng: “Vốn một kiếm này của ta là muốn giết ngươi. Có điều suy nghĩ một chút, Lô mỹ nhân ngươi luôn thích giả bộ, xưa nay lại được hắn coi trọng. Giữ ngươi lại, vẫn có thể khiến vị tỷ tỷ kia của ta thêm chút nhọc tâm.”

Trần Dung nói tới đây, xoẹt một tiếng rút đoản kiếm về. Kiếm mới vừa thu vào tay áo, một loạt tiếng bước chân dồn dập truyền đến, vài hộ vệ lớn tiếng hỏi: “Người nào ở đây?”

“Có thích khách sao?”

“Không có việc gì.” Hai nữ nhân đồng thời đáp trả một câu.

Chúng hộ vệ lúc này cũng thấy rõ hai nàng, bọn họ nhìn thoáng qua nhau, thối lui về phía sau. Trần thị cùng Lô mỹ nhân luôn luôn bất hòa, hai người chỉ cần ở cùng một chỗ thì sẽ vô cùng náo nhiệt, bọn họ đã quen rồi.

Nhóm hộ vệ vừa lui xuống, Trần Dung vung tay áo dài, xoay người rời đi.

Lô mỹ nhân nhìn bóng dáng nàng đi xa, không biết vì sao, đột nhiên cảm giác được lạnh lẽo thấu xương. Nàng ta run rẩy, giờ khắc này, lại nghĩ rằng: Người kiêu ngọa giống như Trần thị lại có thể lưu luyến si mê một nam nhân vô tình như lang quân, cũng là kẻ đáng thương.

Nghĩ đến đây, Lô mỹ nhân thở dài một tiếng, nàng ta hết hứng thú đi về phía sân viện của mình.

Lô mỹ nhân mới bước vào sân, đột nhiên nghe thấy ở đông viện có một tiếng nổ lớn. Nàng quay phắt đầu lại, đã thấy phía đông khói đặc cuồn cuộn, ánh lửa le lói.

“Đi lấy nước, đi lấy nước mau.”

Từng đợt tiếng kêu to, tiếng bước chân chạy gấp, trái tim của Lô mỹ nhân nhảy nhót, ngay cả áo khoác cũng không cần phủ thêm, liền vội vã chạy về phía đông viện — đó là sân viện của Trần Dung, lấy tính cách cương liệt tàn nhẫn của nữ nhân kia, nói không chừng thực sự nghe lời của mình, châm lửa tự thiêu rồi.

Khi Lô mỹ nhân vội vàng chạy tới, vừa vặn nhìn về phía chính điện, lang quân của nàng ta và phu nhân mới cưới cũng đang đi về phía này.

Ba người đồng thời đi tới đông viện.

Vừa mới bước vào cửa viện, đột nhiên, một tiếng cười điên cuồng truyền đến, trong tiếng cười khàn cả giọng kia hàm chứa đau cùng hận khôn cùng, mang theo cả chút hối hận.

Lô mỹ nhân đi lên vài bước, vừa ngẩng đầu, gương mặt trở nên trắng bệch như tuyết!

Trong tiếng “lạch phạch”, lầu các phía đông đã sập xuống hơn phân nửa, chỉ còn lại có mặt tường ở phía tây còn đứng vững, nhưng cũng đang lắc la lắc lư, khói đặc cuồn cuộn phủ đầy toàn bộ sân. Trong ánh lửa quay cuồng, nữ nhân mặc quần áo lụa mỏng, tóc dài rối tung ngửa mặt lên trời cười to kia, không phải là Trần Dung sao?

Nàng, nàng thật sự làm như thế!

Sắc mặt Lô mỹ nhân tái nhợt, nàng ta lảo đảo lui về phía sau một bước! Lúc này, một cảm giác thương hại cùng bi thương khó có thể hình dung dâng trào trong lòng nàng ta!

Đột nhiên, nàng ta nghe thấy bên cạnh truyền đến mệnh lện của lang quân: “Cứu người, cứu người.”

Sau đó, nàng ta lại nghe thấy lang quân hỏi mọi người: “Tại sao lại bốc lửa?”

“Là phu nhân, không, là Trần thị bảo chúng hạ nhân lui xuống, tự mình phóng hỏa.”

Vẻ mặt lang quân lộ rõ kinh sợ, y vội vàng quay đầu nhìn về phía Trần Dung trong biển lửa, giọng nói lạnh lùng vang lên trong trời đêm: “Trần Dung, nàng tội gì phải làm như vậy?”

Toàn bộ ánh lửa đỏ hồng chiếu thẳng vào giữa không trung, trên gương mặt tuấn mỹ uy nghiêm kia của lang quân mang theo một chút kinh ngạc khó có thể che giấu.

Trong biển lửa, Trần Dung không trả lời, nàng chỉ nhìn lang quân không dời mắt, điên cuồng mà cười to. Nàng ngửa đầu, mở rộng hai tay, tiếng cười khàn khàn, dường như ca hát lại dường như khóc lớn. Một ngọn lửa liếm lên thân thể nàng, tiếng cười của nàng mang theo đau đớn càng vang dội càng điên cuồng.

Thấy thế, lang quân nhíu mày, y hất tay lên, lạnh lùng quát: “Nếu nàng ta muốn chết, thì cứ thành toàn cho nàng ta đi.” Nói tới đây, y vung tay áo dài, không chút nào để ý xoay người rời đi, bỏ mặc nữ nhân dần dần bị lửa cháy cắn nuốt ở lại sau lưng.

Lô mỹ nhân kinh ngạc nhìn bóng dáng tuyệt tình của lang quân, giờ khắc này, cảm giác lạnh lẽo thấu xương xâm chiếm toàn bộ cơ thể nàng ta. Nàng ta vội vàng xoay người nhìn về phía Trần Dung, thấy nàng càng thêm dùng sức cười to. Nhưng tuy đang cười, Lô mỹ nhân tinh tường nhìn ra, hai hàng lệ như trân châu theo gương mặt của Trần Dung chảy xuống, từng giọt rơi vào trong biển lửa, hóa thành tro tàn! Nàng ta rõ ràng nhìn thấy, Trần Dung rơi lệ điên cuồng cười to, dần dần chuyển thành cười khẽ, trào phúng đau đớn, Lô mỹ nhân nghe thấy Trần Dung nói ra từng tiếng: “Tội gì! Tội gì! Tội gì……”

Tiếng cười càng ngày càng nhỏ, dần dần chuyển thành hư vô.

***

“A –”

Tiếng thét chói tai xé rách bầu trời đêm, trên tháp, Trần Dung ngồi thẳng dậy, tay vỗ vỗ ngực, thở dốc từng chút một.

Sau khi hổn hển một lúc lâu, nàng bước xuống tháp, nương theo ngọn đèn nhìn về phía gương đồng trên án.

Trong gương đồng là một tiểu cô nương, diện mạo xinh đẹp tuyệt trần, giờ này khắc này, trên mặt mồ hôi lạnh đầm đìa, trong ánh mắt mở lớn còn lưu lại hoảng sợ điên cuồng.

Nàng chậm rãi giơ lên ống tay áo, lau đi mồ hôi trên mặt.

Gian bên cạnh truyền đến tiếng bước chân dồn dập hỗn độn, một giọng nói ôn nhu thân thiết từ phía ngoài cửa phòng đóng chặt truyền đến: “A Dung, lại gặp ác mộng sao?”

Trần Dung xoay người, nàng hít một hơi, trả lời: “Hiện đã không sao rồi.”

Sau cửa một phụ nhân ló đầu vào, bà hướng tới bóng dáng của Trần Dung tinh tế xem xét, thấp giọng khuyên giải an ủi: “Phía nam có người của tộc chúng ta, A Dung đừng lo lắng quá nhiều.”

“Ta biết, lui ra đi.”

Nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi đi xa, Trần Dung lại dùng tay áo lau mồ hôi, xoay người đi đến trước bàn trang điểm, ngồi đó đối diện với gương đồng.

Trong gương đồng, tiểu cô nương xinh đẹp ngây ngô kia đang mở to một đôi mắt đen láy nhìn lại nàng.

Khóe miệng Trần Dung chậm rãi cong lên, lộ ra hàm răng trắng xinh đều đặn, nàng nhẹ nhàng nói: “Đã là dĩ vãng, về sau cũng sẽ không xuất hiện nữa, đúng không?”

Người trong gương cũng đáp lại nàng một mỉm cười sáng lạn.

Nhìn ngắm nụ cười này, Trần Dung có vẻ thực vừa lòng, nàng đứng lên, cầm lấy lược sừng trâu ở trên bàn, chậm rãi chải vuốt tóc dài hỗn độn.

Nàng ở trong gương đồng mới chỉ tầm 14, 15 tuổi, còn chưa nẩy nở, gương mặt ngây ngô lộ ra minh diễm.

Nàng đã quay trở lại quá khứ.

Mọi điên cuồng, mọi lưu luyến si mê, mọi khăng khăng một mực, mọi hận thù đau đớn, chỉ vừa mới tỉnh lại, đã biến thành ký ức!

Dù thân thể đã trở lại độ tuổi 15, nàng vẫn còn rành mạch nhớ rõ những gì đã trải qua!

Nàng vẫn là nàng, tất cả đều không biến đổi. Biến đổi chỉ có thời gian, ông trời vui đùa với nàng, để nàng trở về thời điểm mọi việc đều chưa hề phát sinh.

Một năm này, nàng cùng với mọi người dân Bình thành, bởi vì ngọn lửa chiến tranh, đành phải xúc tiến trở về phía nam, trở về với bản tộc, sau đó gặp phải ma chướng của đời mình!

Có điều, hiện tại không phải là ma chướng nữa rồi. Trần Dung cười với mình trong gương đồng, nàng vươn tay vỗ về mặt mình, khẽ nói: “Trước kia là ngươi khăng khăng một mực, làm chuyện ngu xuẩn. Nếu ông trời lại ban cho ngươi một cơ hội, vậy ngươi phải là người điều binh khiển tướng trong ván cờ mới này, Trần Dung, ngươi nói đúng hay không?”

Người trong gương đáp lại nàng một nụ cười tươi tắn!



Đã sửa bởi Yến My lúc 14.10.2013, 12:56, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cô Long, Lương Bối, homing, meo lucky, running_man, sx50hs, tngh218000
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 09.10.2013, 15:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 2: Kẻ tiểu nhân

Bên ngoài màn cửa sổ bằng lụa mỏng, bầu trời cao xa, trong trẻo nhưng lạnh lùng, có vài vì sao thản nhiên treo trên bầu trời, có vẻ thập phần tịch liêu.

Trần Dung dời mắt khỏi gương đồng, ngắm nhìn bầu trời đêm, đến khi không chớp mắt một lúc lâu, nàng mới nằm xuống, nhắm hai mắt lại, tĩnh lặng chờ thời gian trôi qua.

Khoảng thời gian này, mỗi lần bừng tỉnh lại từ trong ác mộng tái diễn chuyện cũ, nàng luôn ngồi yên đến bình minh như thế. Không phải vì hoài niệm, cũng không phải bởi vì hận thù quá sâu sắc, mà là bởi vì, nàng thích yên tĩnh ngồi như vậy, có thể ngắm nhìn bầu trời, có thể một lần nữa nếm trải niềm vui khi được sống lại!

Dần dần, sương sớm lờ mờ bao phủ trời đất, dần dần, có một hai tiếng người nói vang lên trong không trung tươi mát.

Giọng nói đó, ban đầu chỉ có một hai người, sau đó càng ngày càng nhiều, rồi chuyển thành ồn ào.

Tiếng bước chân vang lên, giọng nữ trung niên ôn nhu thân thiết tối hôm qua truyền đến: “A Dung, đã dậy chưa?”

Trần Dung ngồi lên, nói: “Ta dậy rồi.”

Giọng nữ trung niên vội vàng nói: “Tiến vào, hầu hạ A Dung rửa mặt.”

Cửa cót két một tiếng, một tỳ nữ bưng chậu nước đi vào trong phòng, phụ nhân trung niên cũng đi đến phía sau Trần Dung, giúp nàng chải tóc.

Phụ nhân trung niên có gương mặt tròn trịa, đôi mắt rất nhỏ, trên gương mặt luôn mỉm cười lộ ra tính cách an hòa hiền lành. Bà cẩn thận nhìn Trần Dung một cái, nói: “Người hầu đều đang chuẩn bị, lúc nào cũng có thể xuất môn.”

Trần Dung ‘Uhm’ một tiếng, phụ nhân trung niên thấy sắc mặt nàng bình thản, buông lỏng tâm tư, tiếp lời: “A Dung, nơi này không còn ở được nữa đâu, phải đi về phía nam thôi. So với các đại gia tộc khác Trần gia chúng ta vẫn tốt hơn nhiều, dù sao ở phía nam chúng ta vẫn còn có chi tộc.”

Trần Dung lại ‘Uhm’ một tiếng.

Phụ nhân trung niên thấy thần thái của nàng nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng không hoảng hốt giống như hai ngày trước, trong lòng mừng rỡ, còn nói thêm: “A Dung hiểu được chưa? Tối hôm nay hẳn sẽ không gặp ác mộng nữa chứ?”

Trần Dung gật gật đầu.

Lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của một nam tử trung niên: “A Dung, hành trang đã chuẩn bị xong rồi, khi nào thì lên đường?”

Nghe tiếng nói quen thuộc này, Trần Dung đột nhiên hỏi: “Hôm nay là ngày gì?”

Nam tử trung niên giật mình, hồi đáp: “Là ngày xấu.”

Ngày xấu? Trần Dung đứng lên, ngày xấu! Đúng rồi, nửa đêm ba ngày sau, nàng sẽ nghênh đón kiếp nạn đầu tiên.

Trong lúc phụ nhân trung niên đang kinh ngạc, nàng lại chậm rãi ngồi xuống: “Người là Ngô thúc sao?”

Ngoài cửa nam tử trung niên kia càng kinh ngạc, hắn lớn tiếng đáp: “Đúng vậy, ta là Ngô thúc. A Dung, con làm sao vậy?” Nói xong, hắn lập tức đẩy cửa phòng ra, để lộ gương mặt tái nhợt gầy yếu, trên cằm có mấy chòm râu thưa thớt xuất hiện ở trước mặt Trần Dung.

Lúc này Trần Dung đang rửa mặt chải đầu, một nam tử đã lớn tuổi như hắn cứ thế đẩy cửa mà vào, thật sự là thất lễ.

Trần Dung ngẩng đầu nhìn lại nam tử trung niên kia. Sống lại lần nữa, nàng mới có thể từ gương mặt thoạt nhìn nhã nhặn hiền lành này nhận ra vẻ ngoan độc được che giấu kỹ!

Người trước mắt vốn là một kẻ sĩ khi phụ thân nàng chu du bên ngoài cứu mạng mang về. Cho tới nay, hắn được phụ thân coi như bằng hữu, cung kính giữ lại ở trong phủ, còn yêu cầu nàng cùng phó dịch trong phủ đều gọi là Ngô thúc!

Nhưng chính người này lại cấu kết với đạo tặc, buổi tối một ngày trước khi chuẩn bị đi về phía nam đã phá cửa mà xông vào, cướp bóc toàn bộ gia tài nhà nàng không còn sót lại chút gì rồi bỏ trốn mất dạng.

Nếu không phải phụ thân còn bí mật giữ lại một chút vàng lá ở trong thư phòng, nàng đã không thể đến được phía nam, sớm đã trở thành khất cái mất rồi!

Trần Dung nhìn chằm chằm Ngô thúc, chầm chậm nói: “Buổi chiều lên đường!”

“Cái gì? Buổi chiều lên đường? A Dung, vì sao không chờ thêm mấy ngày?”

Trần Dung âm thầm cười lạnh một tiếng, nàng bình tĩnh quát: “Ta nói, buổi chiều liền lên đường.”

Dù sao tuổi nàng còn nhỏ, xưa nay không có chút ảnh hưởng, nam tử trung niên kia nhìn về phía nữ nhân trung niên ở phía sau nàng, kêu lên: “Bình ẩu (theo cách gọi của người Trung Quốc, ẩu nghĩa là bà già, bà lão. Ta nghĩ đây là nhũ mẫu của Trần Dung), ẩu đã nói gì với A Dung đúng không, chuyển về phía nam là đại sự, làm sao có thể nói đi là đi được?” Nói tới đây, hắn nhớ tới một chuyện, giọng nói cất cao, lớn tiếng hỏi: “Huống chi, đã mấy đêm A Dung gặp ác mộng, nếu thân thể không thoải mái, vì sao không nghỉ ngơi thêm hai ngày?”

Phụ nhân có gương mặt hiền lành vội vàng tiến lên, nói với Trần Dung: “Nữ lang (Đây là cách xưng hô ở thời đại này, có thể hiểu là tiểu thư), lời của Ngô thúc có lý……” Bà vừa mở miệng, Trần Dung liền ngắt lời bà, quát: “Ta nói, buổi chiều lên đường!”

Ngô thúc đang muốn phản bác, nhưng khi đối diện ánh mắt đen láy sâu không lường được của nàng, không biết vì sao bỗng rùng mình một cái, lời vừa muốn thốt ra khỏi miệng lại nuốt trở về.

Trần Dung thu hồi ánh mắt, ra mệnh lệnh: “Đóng cửa phòng lại.”

Ngô thúc sửng sốt, mãi mới hiểu ra là nàng nói với mình, hắn ngơ ngác đóng cửa phòng, trong lòng cảm thấy bất an: A Dung làm sao vậy? Sao lại thay đổi nhiều như thế?

Ngô thúc vừa rời khỏi, Trần Dung liền đi tới thư phòng. Trong thư phòng bày đầy thẻ tre thật dày cùng sách lụa. Trước kia, sau khi gia tài bị Ngô thúc cấu kết với đạo tặc cướp bóc không còn chút gì, lúc cùng đường nàng nhớ tới lời phụ thân từng nói qua: Nếu xảy ra việc ngoài ý muốn, phải chạy tới thư phòng ngay. Nàng ở trong thư phòng điên cuồng mà khóc lóc một lúc, trong lúc vô ý phát hiện trong thẻ tre sách lụa có giấu một số lượng vàng lá. Cũng nhờ số vàng lá này, khiến nàng sống lại từ trong tuyệt vọng.

Bên ngoài tiếng động ồn ào không dứt bên tai, đó là nhóm phó dịch nô tỳ đang vội vàng thu dọn. Hiện tại các sân viện đã sắp xếp gần xong, lập tức sẽ chuyển đồ tới thư phòng.

Tiếng nói chuyện của những người đó ồn ào náo động, tiếng nhóm thất phu lỗ mãng kêu la, thật đúng là êm tai. Kiếp trước sao nàng không phát hiện ra đây?

Trần Dung chậm rãi ngồi xuống tháp, tiện tay mở ra một quyển sách lụa, tai lại đang chuyên chú lắng nghe đủ loại tiếng động tràn ngập sức sống kia.

Cũng không biết qua bao lâu, một tiếng kêu to từ ngoài cửa truyền đến: “A Dung đang ở thư phòng sao? Tôn lão đến đây.”

Là giọng nói của Ngô thúc!

Gương mặt Trần Dung trầm xuống: Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định sao, ngay cả Tôn lão cũng mời đến!

Tiếng kêu to của Ngô thúc lại truyền đến: “Bình ẩu, A Dung ở thư phòng sao? Sau khi Tôn lão biết sức khỏe nàng không tốt liền tới thăm. Ẩu mau mau báo cho A Dung biết, để nàng ra nghênh đón.”

Trần Dung đứng lên, trước khi Bình ẩu trả lời nàng thanh thúy đáp: “Đến đây.” Dứt lời, nàng đẩy cửa thư phòng ra.

Ở cửa viện, có một lão nhân râu dài đứng đó, chính là Tôn lão, trước khi phụ thân của nàng đi đã dặn qua Tôn lão, nhờ lão chiếu cố quản giáo Trần Dung. Trước mặt lão nhân này, nàng không quyền nói năng gì nhiều!

Trần Dung liếc mắt nhìn Ngô thúc mang theo vẻ mặt đắc ý, cúi người thi lễ: “Gặp qua Tôn lão.”

Tôn lão gật gật đầu, lão đi đến trước mặt Trần Dung, nhìn từ trên xuống dưới: “Nghe nói hàng đêm con gặp ác mộng, đã thỉnh đại phu chưa?”

Trần Dung lắc đầu, đáp: “Dạ chưa.”

Tôn lão nhíu mày, Ngô thúc thấy thế, lập tức đứng ở một bên nói: “Lão trượng người mau khuyên nhủ A Dung, trong tình huống này, lại nói cái gì qua giữa trưa thì khởi hành. Đi về phía nam, đường xá xa xôi cỡ nào? Nếu xuất hiện một chuyện không ổn gì đó, chẳng phải là hối hận không kịp sao?”

Tôn lão gật gật đầu, ánh mắt liếc về phía Bình ẩu đứng phía sau Trần Dung, nói: “Bình ẩu, thỉnh nữ lang của ngươi vào phòng, ba ngày sau sẽ khởi hành.”

“Vâng!”

Tôn lão lại chuyển sang dặn dò nhóm nô tỳ chung quanh: “Việc này không thể coi là trò đùa. Các ngươi trông chừng A Dung, nếu nàng lại đùa giỡn, tính tình bướng bỉnh, liền khóa nhốt nàng lại!”

“Vâng!”

“Còn không mau mời đại phu đến?”

“Vâng!”

Tôn lão ra mệnh lệnh một câu lại tiếp một câu, vừa nói xong, vung tay áo dài, xoay người rời đi.

Ngô thúc hướng tới đám người Trần Dung liếc mắt một cái, trong lúc không ai chú ý liền cười đắc ý, cất bước đuổi theo Tôn lão.






Chương 3: Tán bớt tiền tài

Nghe Tôn lão nói như thế, tất cả mọi người trong sân viện vốn đang bận rộn đều dừng động tác, bọn họ ngẩng đầu nhìn Trần Dung, chờ nàng đưa ra chỉ thị.

Trần Dung trầm tư một lát, ngẩng đầu nói với xung quanh: “Triệu tập gia đinh nô tỳ trong phủ, nói ta có việc phân phó.”

“Vâng.”

“Bình ẩu, ngươi dẫn người chuyển mọi tài vật đến sân viện đi.”

Bình ẩu ngây ngốc nhìn Trần Dung, đến khi nàng lặp lại một lần nữa, bà mới đáp: “Vâng.” Lúc này trong lòng của bà tràn ngập kinh dị: Mấy ngày nay nữ lang thay đổi quá nhiều, không thể hiểu nổi nàng muốn làm chuyện gì.

Tuy rằng Trần phủ chỉ có một chủ tử như Trần Dung, nhưng những năm qua, phụ thân của nàng đảm nhiệm chức Thị trung (chức quan nhỏ phụ trách giám sát việc trị an trong thành/trấn) ở Bình thành, tuy chỉ là quan bát phẩm, nhưng cũng tích lũy không ít tài vật, khi phụ huynh Trần Dung rời đi, từng mang theo rất nhiều tài vật, những gì còn sót lại kia, cũng được nhồi vào toàn bộ sân viện rồi.

Ở thời đại này, vàng cũng vậy mà tiền đồng cũng thế, đều khó có thể lưu thông rộng rãi. Tiền chân chính khiến thế nhân thờ phụng, là vải vóc lương thực. Tại thời kỳ ăn bữa hôm lo bữa mai, chiến loạn thường xuyên xảy ra, phương thức giao dịch lấy vật đổi vật là được lưu hành nhất.

Chỉ trong vòng một khắc, tất cả nô bộc tỳ nữ đã đứng chật cả sân. Tôn lão còn chưa rời đi, lão cùng với Ngô thúc đứng ở một gốc cây dong cao lớn, tò mò nhìn về phía Trần Dung.

Trần Dung ngồi lên tháp mà Bình ẩu chuẩn bị cho nàng, nàng tùy ý liếc mắt nhìn mọi người, hỏi xung quanh: “Trong phủ có tất cả bao nhiêu người?”

“Thưa, 73 người.”

Trần Dung gật gật đầu, nàng bưng lên ly rượu, chậm rãi nhấp một ngụm – tuy rằng nàng mới chỉ mười lăm tuổi, nhưng cộng thêm mười mấy năm kiếp trước tu dưỡng nên khí khái phú quý, khiến từng cử chỉ của nàng đều có vẻ ung dung khéo léo.

Tôn lão đứng một bên khẽ gật đầu, lão giật mình thầm nghĩ: Nghe nói Trần thị là công khanh thế gia trăm năm (gia tộc có dòng dõi quý tộc lâu đời), quả nhiên không phải là giả. A Dung chỉ là một thứ nữ trong phân nhánh của tộc, phụ thân lại là con vợ kế, tuổi nàng còn nhỏ, vậy mà đã bộc lộ tư thái quý khí kim mã ngọc đường, đây chính là huyết thống cao quý của Trần thị.

Trần Dung nhấp một ngụm rượu, không chút để ý đảo mắt nhìn mọi người trong sân, thản nhiên nói: “Chiến loạn buông xuống, Trần thị mang theo cả nhà đi về phía nam. Nếu nguyện ý rời khỏi Trần thị, tự tìm kế sinh nhai, mỗi người một khúc vải, năm đấu gạo! Nguyện ý đi theo ta, cũng một khúc vải và năm đấu gạo.”

Lời này vừa thốt ra, tức thì khắp nơi tĩnh lặng.

Ngô thúc kinh hãi, hắn kìm lòng không được bước lên một bước, nhưng chân vừa nâng lên, dù thế nào cũng không thể đặt xuống — hắn dựa vào cái gì để ngăn cản?

Trần Dung thấy mọi người nửa ngày đều không có động tĩnh, quay đầu nhìn về phía Bình ẩu, nhíu mày gọi: “Ẩu?” Giọng nói cất cao.

Bình ẩu há hốc miệng ngốc lăng nhìn Trần Dung, khi vừa đối diện với hai mắt đen láy sâu kín của nàng, bà bừng tỉnh lại, vội vàng tiến lên phía trước: “Không thể, không thể, A Dung, vải gạo trong phủ vốn cũng không nhiều lắm, không thể phân chia đâu.”

Trần Dung thản nhiên nói: “Thiếu, thì dùng bạch túc thay thế (cái này mình không rõ là gì, không biết có phải là một loại lương thực hay không).”

“Nhưng mà, nhưng mà, trong phủ chỉ có số gia tài này, phân cho mấy chục người, tài vật của Trần phủ cũng chẳng còn bao nhiêu!” Bình ẩu gấp gáp, bà kêu lên: “Trên đường ngàn dặm xa xôi, lại rất dễ xảy ra nhiều chuyện. Cho dù thuận lợi đến được phía nam, nữ lang không có tài vật sao có thể sinh tồn? A Dung, đại nhân cùng huynh trưởng của người đến nay bặt vô âm tín, người không thể quản gia thì cũng không thể tán bớt gia tài đi được!”

Lời nói của Bình ẩu tràn đầy lo lắng, quả thật là tâm trạng của một trung phó (hạ nhân trung thành). Nhưng bà cũng không ngẫm lại, bản thân mình chỉ là một nữ nhi yếu đuối, trong phủ lại không có mấy chục hộ vệ dũng mãnh, sao nàng có thể giữ lại được số gia tài này đây? Dù hôm nay không chia bớt ra, trên đường đi đến phía nam, lộ trình gần ngàn dặm, nàng cứ như vậy mang theo hơn mười cỗ xe ngựa rêu rao mà đi qua, không biết sẽ bị bao nhiêu người nghèo khó để ý, tới khi đó, đừng nói là gia tài, ngay cả tính mạng cũng không giữ được!

Có một lần, bản thân chỉ mang theo chút vàng lá này, bởi vì vài lần lộ ra mà bị kẻ bắt cóc trông thấy, suýt nữa thì mất mạng!

Trần Dung chuyển mắt nhìn chúng phó, vừa liếc mắt một cái, nàng trông thấy vẻ mặt mọi người lo lắng giống như Bình ẩu. Về phần các nô tỳ khác, lúc này đều đè nén vui mừng, khẩn trương nhìn nàng, bọn họ sợ nàng đổi ý.

Khi Trần Dung thu hồi ánh mắt, ánh mắt khẽ đảo qua Ngô thúc, cùng với mấy tạp dịch trẻ tuổi đứng ở trong đám nô bộc.

Vừa đảo qua, trên mặt của nàng hiện lên ý lạnh.

Lắc lắc đầu, Trần Dung thản nhiên nói: “Ẩu, tiền tài là giả, vật cũng vậy. Bây giờ là thời loạn lạc, các ngươi có vải vóc và gạo, cũng tốt hơn một chút.”

Nàng không muốn nói gì nữa, vung tay phải lên, lớn tiếng gọi: “Ngô thúc!”

Mọi ánh mắt đều tập trung trên người Ngô thúc.

Vừa nhìn qua, không ít người nhíu mày, Bình ẩu liền dắt cổ họng kêu: “Ngô thúc, A Dung đang gọi thúc đó.”

Lúc này biểu tình của Ngô thúc đặc biệt cổ quái, sắc mặt của hắn xanh tím, trong sự giận dữ lại mang theo một chút kinh hoàng, bàn chân kia dường như còn dừng lại giữa không trung. Cũng không biết hắn là muốn bước về phía trước, hay là muốn lui về phía sau? Quái, hắn giơ chân như vậy mà không thấy mỏi sao?

Ánh mắt của mọi người rốt cục làm cho Ngô thúc phục hồi tinh thần.

Hắn kinh ngạc đón nhận hai mắt Trần Dung.

Trần Dung nhìn hắn, chậm rãi cười, hai mắt híp lại, nàng thanh thúy nói: “Ngô thúc, thúc là người biết chữ, toàn bộ người Bình thành đều tán thưởng thúc công chính liêm minh. Thúc tiến lên đây một bước, giúp A Dung một tay.”

Ngô thúc ngơ ngác hỏi: “Giúp con một tay?”

Hai mắt Trần Dung càng cong hơn, nàng cười rất thoải mái, cảm giác này hoàn toàn khác với ngày xưa, khiến Tôn lão luôn tự xưng là danh sĩ, khinh thường đối với tiền tài liên tục gật đầu: Chỉ có gặp phải đại sự, mới có thể thấy rõ bản tính một người. Ta vốn nghĩ rằng hành động tán bớt tiền tài của A Dung là đùa giỡn, hiện tại xem nàng vui vẻ như thế, đúng là thực đạm bạc! Hài tử này, thực không hổ là họ Trần!

Trần Dung thoải mái, trong giọng điệu thanh thúy mang theo hào khí kêu lên: “Đúng vậy, A Dung thỉnh Ngô thúc chủ bút, phân chia tài vật. Thúc làm người công chính, nhất định có thể khiến mọi người tâm phục.”

Trần Dung nói tới đây, mày khẽ nhướn, có chút kinh ngạc lớn tiếng kêu lên: “Ngô thúc, Ngô thúc? Tại sao thúc sợ run như thế? Hay là thúc không muốn?”

Ngô thúc vội vàng rặn ra một nụ cười. Hắn nuốt nước miếng, mặt trắng bệch lúng ta lúng túng nói: “Tất nhiên là ta nguyện ý, nguyện ý mà.”

“Như thế, sao thúc còn không tiến lên đây? Cũng không còn sớm nữa rồi.”

“Vâng, vâng, ta tiến lên đây.”

Khi Ngô thúc cứng ngắc bước lên phía trước, tiếng thở dài của Tôn lão vang lên phía sau hắn: “Ngô Dương a Ngô Dương, nữ tử còn coi tiền tài là cặn bã, ngươi là kẻ sĩ tại sao sắc mặt lại tái mét, hành động căng thẳng, hai mắt vô hồn như thế? Ai, ngươi đúng là thua xa nàng mà!”

Con người ở thời đại này luôn thích bình luận, trưởng giả mà đưa ra nhận xét, thường thường có thể ảnh hưởng đến cả đời một con người. Giờ phút này lời của Tôn lão vừa thốt ra, trên gương mặt gầy gò của Ngô Dương trong xanh trắng lộ ra khí đen.

Ngô Dương chầm chập đi tới bên cạnh Trần Dung.

Trần Dung đứng lên, nàng lấy tay áo che miệng, không chút để ý ngáp một cái, nói: “Tiền tài phân chia cho tốt, chư vị muốn đi hay muốn ở lại xin cứ tự nhiên.”

Vừa nói, nàng vừa lười biếng đi về phía tẩm phòng.

Hơn 70 người tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng mất tới một canh giờ Ngô Dương mới có thể phân chia xong.

Đặt bút xuống, Ngô Dương đứng dậy trong tiếng cười vui của chúng phó, hắn ngơ ngác nhìn từ đống tài vật ban đầu cao to như ngọn núi nhỏ, giờ đã biến thành một số lượng ít ỏi, chỉ cảm thấy bước chân hình như nặng nề ngàn cân.

Trời ạ! Một nhóm người kia cũng không có ai ngồi không mà, mấy thứ này cho bọn họ nhét kẽ răng cũng ngại không đủ, nếu bọn họ trách tội, ta, ta còn có ngày lành gì nữa?

Hắn ủ rũ, ngay cả Tôn lão hướng hắn cáo từ rời đi cũng không chú ý tới.

Trong lúc hoảng sợ, hai mắt Ngô Dương lại sáng ngời: Nghe nói trong Trần phủ còn có vật quý hiếm, có lẽ thứ đó có thể thỏa mãn bọn họ!

Đang lúc Ngô Dương nghĩ như thế, trong tẩm phòng truyền đến giọng nói thanh thúy của Trần Dung: “Ngô thúc, Bình ẩu, Thượng tẩu (lão Thượng, tẩu: chỉ lão nô bộc là nam tử).”

Ba người sửng sốt, đồng thời đáp: “Dạ.”

“Còn có mấy người chưa rời đi?”

“Mười lăm người.”

“Rất tốt. Nơi này ta có một vật, cực kỳ bất phàm, muốn mời ba người các ngươi dẫn theo mười lăm người đi, đưa nó tới Vương phủ. Cứ nói rằng: Trong nhà phụ huynh không có ở đây, ta chỉ là một nữ nhi yếu đuối thật sự khó có thể đảm đương. Nguyện lấy kỳ trân của gia phụ lưu lại để dâng tặng, chỉ cầu Trần phủ có thể bước vào đội ngũ của Vương phủ, đồng hành cùng bọn họ.”

Nói tới đây, cửa tẩm phòng kẹt một tiếng mở ra, cùng lúc đó, một bảo vật ánh hồng lung linh, trong suốt, tuyệt vời mĩ luân xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Vừa thấy vật này, trước mắt Ngô Dương tối sầm, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cô Long, meo lucky, tngh218000
Có bài mới 09.10.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 4: Ném vỡ bảo vật

Toàn thân bảo vật này đều phát sáng, chính là một khối san hô cao ba thước, hình dáng giống như một thân cây. San hổ sinh trưởng dưới đáy biển, rất khó lấy được, huống chi cây san hô trước mắt này lại trong suốt, không chút tỳ vết!

Thật sự là bảo vật! Ngô Dương rốt cuộc nhịn không được, hắn tiến lên một bước, vội vàng kêu lên: “A Dung không thể, vạn vạn lần không thể.”

Hắn hô to gọi nhỏ, thấy ánh mắt Trần Dung nhìn mình có chút kinh ngạc, vội thu hồi thần chí, giải thích nói: “Mới vừa rồi nữ lang đã phân tán đi hơn phân nửa gia tài, hiện tại trong phủ cũng chỉ còn lại mỗi bảo vật này là đáng giá, chẳng lẽ bảo vật cuối cùng đại nhân lưu lại A Dung cũng không giữ được sao, không nên dâng tặng nó ra ngoài mà?” Ngữ khí của hắn có chút nặng nề mà thở dài: “Nữ lang, thành gia thì khó mà bại gia thì dễ, nếu làm việc này, chỉ sợ thế nhân đều nói con phá sản rồi mất.”

“Phá sản?”

Trần Dung mở to mắt nhìn, trong ánh mắt đen láy ẩn hàm chút mỉa mai, nàng vô tình đùa nghịch san hô cầm trong tay – vừa làm động tác này, không chỉ là Ngô Dương, ngay cả đám người Bình ẩu cũng vội thốt ra tiếng.

Khóe miệng Trần Dung nhếch lên, cực kỳ khinh thường nói: “Tục vật mà thôi, Ngô thúc quan tâm quá mức rồi.”

Nàng không hề để ý tới Ngô thúc, nhìn hai người Bình ẩu, quát: “Các ngươi nâng đỡ nó, cũng không cần dùng lụa mỏng, lập tức đưa đến Vương phủ đi.”

Không dùng lụa che lại? Chẳng phải là mang đi triển lãm cho người người ngắm sao!

Ngô thúc cả kinh kêu lên: “Vạn vạn lần không thể!”

Trần Dung liếc mắt tà nghễ nhìn hắn, lạnh lùng hỏi: “Vì sao không thể?”

Ngô thúc ngắc ngứ, hắn lúng ta lúng túng sau một lúc lâu mới trả lời nàng: “Bảo vật bực này, sẽ dễ dẫn tới đạo tặc.”

Trần Dung cười, nàng híp hai mắt, một bên đánh giá biểu tình của Ngô thúc, một bên lại lắc lắc san hô trong tay, cực kỳ tùy ý nói: “Đưa nó đến Vương phủ, nó chính là của Vương gia. Nếu hấp dẫn đạo tặc, cũng là Vương gia hấp dẫn đạo tặc, đâu có liên quan gì đến ta? Mà cũng có liên quan gì đến khanh (từ cổ, cách xưng hô ngôi thứ 2 một cách khách sáo, thường dùng để gọi người dưới vai vế thấp hơn)?”

Mấy chữ cuối cùng, cũng không biết nàng cố ý hay là vô tình mà lại tăng thêm giọng điệu.

Trong khoảng thời gian ngắn, Ngô Dương cảm thấy ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía mình, trên trán hắn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Không được, thứ này vạn vạn lần không thể để A Dung đem tặng đi, chết tiệt thật! Tiểu nữ tử sao lại quật cường như thế, phải làm thế nào để thuyết phục nàng đây?

Ngay lúc Ngô Dương đau khổ suy nghĩ, Trần Dung hướng về phía mọi người trong sân kêu lên: “Đem khay trầm hương tới đây. San hô tinh mỹ như thế, há có thể nằm trên một khay gỗ tầm thường?”

“A? Vâng, vâng!”

Vài nô bộc vội vàng đi vào chính sảnh, nâng lên một cái khay nho nhỏ — thứ này hoàn toàn được làm từ gỗ trầm hương, đây cũng là một trong những vật có giá trị nhất của Trần gia, cũng là thứ Ngô Dương sớm đã nhìn trúng.

Lần này, Ngô Dương tức đến đỏ mắt, đặc biệt khi nhìn ra ngoài cửa có mấy bóng dáng lấp ló quen thuộc của đồng bọn, gương mặt của hắn trở nên đỏ hồng.

Ngay lúc khay gỗ đó được nâng ra, Ngô Dương bước lên phía trước một bước, vươn tay cướp khối san hô ở trong tay Trần Dung.

“A –”

Thấy tình hình như thế, bốn phía đều vang lên tiếng kinh hô!

Trong nháy mắt, tay Ngô Dương đã chạm vào khối san hô.

Kết quả thực nằm ngoài dự kiến của hắn, hắn mạnh mẽ cướp đi như thế, vậy mà không cảm giác được Trần Dung chống cự! San hô vừa rơi vào tay, trên gương mặt đỏ gầy của Ngô Dương lộ ra một chút tươi cười.

Tươi cười vừa mới hiện lên, ngay khi hai tay của Ngô Dương thu về, Trần Dung nương theo lực kéo của hắn nghiêng người ngã qua một bên. Nàng ngã thì kệ nàng, nhưng tay áo dài nàng đang đặt dưới khối san hô kia lại bị vướng vào đó!

Một ánh đỏ lấp lánh như tia chớp nảy lên ngay trước mắt!

Dù là Trần Dung, hay là Ngô Dương, đều không kịp kinh hô, chỉ thấy cả khối san hô hoa diễm chi cực, không chút tỳ vết nghiêng đi, nặng nề rơi xuống đất.

“Không –” Ngô Dương hét lớn một tiếng, hai tay đều vươn ra, cả người đều hướng về phía trước, ôm chặt khối san hô kia!

Có lẽ là người bị bức đến đường cùng sẽ bộc lộ tiềm lực của bản thân, trong lúc khẩn cấp, hai tay của Ngô Dương đã đỡ được khối san hô! Hắn vội vàng thu hai tay lại, kinh hỉ hét lớn: “Ta đỡ được rồi, ta đỡ được rồi!”

Trong tiếng kêu to hét lớn, Ngô Dương vội vàng đứng lên, nhưng hắn không chú ý, dưới chân không biết khi nào đã có thêm một vạt váy.

Bước chân của Ngô Dương vừa mới dẫm lên vạt váy, liền nghe thấy Trần Dung rên một tiếng. Vốn trọng tâm của hắn đang không vững, hiện tại dưới chân bị vạt váy của Trần Dung vướng vào, cả người đều đổ về phía trước.

“Huỵch –”

Tiếng ngã nặng nề truyền đến, đồng thời một tiếng vỡ vụn thanh thúy cũng vang lên!

Mọi tiếng động đều biến mất.

Trong sân, mỗi người đều há to miệng, nhìn tư thế bị chó cắn chổng mông ngã xuống đất của Ngô Dương, nhìn thấy hắn ngã sấp mặt xuống. Ở bên trái cơ thể hắn, mọi người còn có thể nhìn thấy khối san hô đã vỡ thành nhiều mảnh nhỏ to bằng bàn tay!

Ngô Dương vẫn không nhúc nhích nằm trên mặt đất, dường như hắn đã chìm vào hôn mê, toàn thân cứng ngắc.

Im lặng, vô cùng im lặng.

Đột nhiên, giọng nói còn chút trẻ con của Trần Dung vang lên, có vẻ cực kỳ phẫn nộ: “Ngô thúc, thương thay cho thúc lưu lạc không có chỗ trú ngụ, là gia phụ thu lưu thúc. Cổ nhân đã nói, ơn nghĩa đều không thể quên, Trần gia ta đối với thúc đâu phải chỉ có ơn ban cơm canh chỗ trú ngụ? Thỉnh thúc nói cho ta biết, vì sao thúc nhất quyết cướp đoạt khối san hô này của nhà ta? Thà rằng khiến nó vỡ nát, cũng không nguyện ý để ta đem tặng cho Vương gia?”

Giọng nói của tiểu cô nương, tại một khắc này, bởi vì lạnh lùng mà uy nghiêm vô cùng.

Ngô thúc không đáp lời, hắn vẫn không hề nhúc nhích, cũng không biết là ngất thật hay không.

Gương mặt Trần Dung bình tĩnh, nàng quả quyết quát: “Người đâu!”

“Vâng.”

“Ngô Dương người này, thân là kẻ sĩ, nhưng lại thừa dịp phụ huynh của Trần gia ta không ở đây, mưu đồ tài vật của nhà ta. Hiện tại lại ném vỡ vật báu vô giá của nhà ta. Nay chư tộc sẽ đi về phía nam, tới nha môn sẽ không có ai làm chủ, tiểu nhân bực này không thể đưa tới quan phủ. Các ngươi ném hắn ra khỏi Trần phủ, tố cáo mọi hành vi cử chỉ của hắn với thế nhân!”

Lúc này Trần Dung thể hiện vẻ nghiêm nghị, cũng không có ai dám cầu xin cho Ngô Dương. Lập tức liền có vài người tiến lên, nâng Ngô Dương dậy.

Bọn họ vừa mới nâng Ngô Dương lên, Ngô Dương đột nhiên mở to hai mắt, hắn căm tức nhìn Trần Dung, la hét nói: “Ngươi, ngươi chỉ là một nữ hài tử chết tiệt! Ngươi dám động vào ta? Ngươi dám động vào ta sao?”

Trong ánh mắt hắn bừng bừng ánh lửa, gương mặt gầy yếu đỏ hồng, lộ ra vẻ hung dữ.

Lần này, đám người Bình ẩu vốn đang thương cảm hắn đồng thời sinh ra một chút chán ghét: Người này ném vỡ vật báu vô giá của chủ nhân, thế mà còn không cảm thấy hổ thẹn, chẳng những giả bộ bất tỉnh, sau đó còn chỉ trích chủ nhân dõng dạc như thế. Xem ra hắn thật sự là đúng như lời A Dung đã nói, là người hiểm ác mà!

Đối mặt với Ngô Dương đang giận dữ, Trần Dung lại rất bình tĩnh, nàng nhìn hắn, trong ánh mắt không hề có bối rối. Ngay khi trong lòng Ngô Dương đang cả kinh, vài người tráng kiện đã túm lấy hắn, lôi kéo hắn đi.

“Làm cái gì vậy? Buông ta ra, các ngươi mau buông ta ra!” Ngô Dương bối rối kêu to lên, tay chân hắn động đậy muốn giãy giụa.

Nhưng hắn chỉ là một kẻ sĩ văn nhược, không ai nguyện ý thả xuống, làm sao có thể giãy ra được? Sáu hán tử rắn chắc đè nặng hắn, giơ hắn lên giữa không trung, nâng ra phía cửa phủ.

Đến tận khi ra tới cửa viện, Ngô Dương còn đang bối rối kêu to. Có điều tiếng kêu kia, từ lúc đầu là thóa mạ Trần Dung giờ biến thành khóc lóc cầu xin, cuối cùng biến mất không còn nghe thấy gì nữa.

Chỉ chốc lát, tiếng nói đều nhịp của sáu người từ bên ngoài truyền vào tai Trần Dung: “Tiểu nhân Ngô Dương này! Thừa dịp chủ gia lang quân không ở đây, mưu đồ tài vật, nay phải bị đuổi ra ngoài –”

“Tiểu nhân Ngô Dương này! Thừa dịp chủ gia lang quân không ở đây, mưu đồ tài vật, nay phải bị đuổi ra ngoài –”

“Tiểu nhân Ngô Dương này! Thừa dịp chủ gia lang quân không ở đây, mưu đồ tài vật, nay phải bị đuổi ra ngoài –”

Giọng của sáu người vang dội, đều nhịp kêu to ba lần rồi mới chấm dứt.

Nghe tiếng nói bên ngoài càng ngày càng vang, càng ngày càng ồn ào, Bình ẩu bước tới bên cạnh Trần Dung, thân thiết nhìn nàng, thấp giọng nói: “A Dung, đừng vội thương tâm…… Dù sao vật ấy người cũng chuẩn bị đem tặng người ta mà.”

Trần Dung ngẩng đầu lên, nàng mỉm cười với Bình ẩu, nụ cười này cực kỳ sáng lạn. Trong lúc mọi người kinh ngạc, nàng thản nhiên nói: “Ta không có thương tâm.”

Sao nàng lại có thể không thương tâm cho được? Phụ huynh nhà nàng không ở đây, một nữ hài tử như nàng có việc muốn nhờ cậy, bất luận kẻ nào thu lưu nàng đều là chuyện nên làm.

Nhưng nàng cố tình muốn dâng tặng bảo vật quý hiếm để cầu một chuyện nhỏ, không nói là tặng cho Vương gia thanh danh hiển quý, ngay cả là cự phú trong thành, cũng không có người nào dám thu nhận — dù là ai đều sẽ bị tổn hại đến thanh danh.

Sở dĩ nàng lấy ra khối san hô, đó là muốn ném nó vỡ nát, thật không ngờ Ngô Dương đó thật đúng là thức thời, cứ thế chủ động gánh lấy trách nhiệm.

Bình ẩu cảm thấy kinh dị ở một bên hỏi: “Vì sao nữ lang không thương tâm?”

Trần Dung không đáp, nàng chỉ nhìn về phía đại môn, ánh mắt xa xăm, trên gương mặt thanh diễm lộ ra một chút thản nhiên tự đắc: “Người Vương gia sắp đến rồi đúng không? Nghe nói ngày mai Vương gia sẽ lên đường, các ngươi đi xuống chuẩn bị một chút, đừng ảnh hưởng đến người ta.”

Mọi người đều ngạc nhiên.






Chương 5: Vương gia có Thất lang

Đến tận khi Trần Dung vung tay áo dài, xoay người trở về tẩm phòng, mọi người vẫn còn hai mặt nhìn nhau. Sau một lúc lâu, một người hỏi Bình ẩu: “Bình ẩu? Lời ấy của nữ lang là thật sao?”

Bình ẩu trừng mắt nhìn người nọ một cái, nói: “Mặc kệ là thật hay không, chuẩn bị thỏa đáng cũng sẽ tốt hơn.”

“Vâng vâng.”

Mọi người tấp nập tản đi, khi bắt đầu bận việc, một loạt tiếng bước chân dồn dập truyền đến, người canh cửa đầu đầy mồ hôi chạy tới, hướng tới tẩm phòng của Trần Dung nói: “Bẩm nữ lang, Vương gia Thất lang đến đây.”

Xôn xao –

Tất cả mọi người dừng bước, quay đầu, kinh ngạc nhìn cửa phòng của Trần Dung.

Đúng là Vương gia Thất lang! Trời ạ, đúng là Vương gia Thất lang tự mình đến đây!

Vương gia cũng không phải là dòng dõi bình thường, trong Bình thành, Vương gia là phú gia số một số hai. Huống chi, người đến lại là Vương gia Thất lang.

Ở trong một địa phương như Bình thành, những người cư ngụ tất nhiên là các nhà thuộc hệ nhánh của các đại gia tộc, như phụ thân của Trần Dung, hoặc là một nhánh của Trần gia tại Giang Nam, Vương gia cũng là như thế.

Nhưng Vương gia Thất lang này, lại là người có thanh danh trong cả Vương tộc! Hắn biết cưỡi ngựa, bắn cung, diện mạo phong lưu, lại có học thức uyên thâm. Thân phận như thế, lại có người trong bộ tộc làm quan lớn nơi triều đình, tính ra được chừng mười mấy người! Gia tộc như vậy, có thể nói là giống như hoàng gia, là người đứng ở trên đám mây cao cao, để thế nhân ngước lên nhìn ngắm!

Thế nhân đều nói, những lang quân có xuất thân gia cảnh như thế đều giống như thần tiên. Bọn họ không biết lời ấy có đúng như vậy hay không, nhưng mỗi người trong Bình thành đều biết, ba tháng trước Vương gia Thất lang vừa tới Bình thành thật sự chính là thần tiên trong đám thần tiên!

Đối với gia phó này mà nói, Trần Dung cũng là người có thân phận cao quý, nhưng nếu so sánh nàng cùng với Vương gia Thất lang, đúng là khác nhau một trời một vực, cách xa như sông ngân hà!

Lại có tiếng gõ cửa, Trần Dung liền vội vàng đi ra — nàng đã phân chia bớt gia tài, ném vỡ san hô, dự đoán sẽ được Vương thị coi trọng. Nếu có thể đồng hành cùng bọn họ, dọc theo đường đi sẽ an bình hơn rất nhiều, còn nếu có thể kết giao với bọn họ, sau khi đến phía nam lại càng có lợi hơn. Nàng thật không ngờ hiệu quả rất tốt, vậy mà có thể câu được Vương gia Thất lang trong bản tộc Vương thị, danh xưng ngọc thụ lâm phong đến đây!

Lúc này, mái tóc đen bóng của Trần Dung được vấn đơn giản, y bào rộng rãi màu tím, làm nổi bật da thịt như ngọc, gương mặt tinh mỹ, hai mắt rạng rỡ sáng ngời, không những thế còn mang theo một ít khí chất ngây thơ.

Trần Dung cũng không hỏi Vương gia Thất lang đang chờ ở cửa nào, cứ thế bước ra khỏi sân viện. Quả nhiên, nàng vừa mới đi ra, liền nghe thấy ở phía trước truyền đến một tiếng đàn du dương.

Tiếng đàn phiêu đãng, giống như nước suối chảy róc rách, mây trôi lững lờ, bộc lộ sự tự do thản nhiên không thể miêu tả bằng lời.

Theo tiếng đàn, Trần Dung đi tới trước quảng trường, nơi đó có một chiếc xe ngựa hoa lệ đỗ ở đó. Tiếng đàn đúng là vang lên từ trong xe ngựa.

Bên ngoài xe ngựa, có hai mươi mấy người đứng vây quanh, những người này đều dùng ánh mắt kính trọng mang theo si ngốc nhìn vào trong xe ngựa, dựng thẳng hai tai lắng nghe tiếng đàn.

Trần Dung không như vậy, nàng bước nhanh hướng tới xe ngựa kia, theo bước chân của nàng, tiếng guốc mộc thỉnh thoảng vang lên, xen lẫn với tiếng đàn phiêu đãng này có vẻ đặc biệt đột ngột cùng chói tai. Điều phiền não nhất là, cũng không biết nàng cố ý hay là vô tình, mỗi khi guốc mộc chạm xuống mặt đất, đều vào lúc tiếng đàn đang biến chuyển, khiến người ta cảm giác bị quấy nhiễu, nghẹn ở ngực rất khó chịu.

Trong lúc bất tri bất giác, tất cả mọi người trợn mắt nhìn Trần Dung, lúc này bọn họ hồn nhiên quên mất Trần Dung chính là chủ tử của mình.

Tiếng đàn trong xe ngựa im bặt, một tiếng cười thanh duyệt thản nhiên truyền đến: “Nữ lang đột nhiên mà đến, là do tiếng đàn không hay sao?”

Bước chân của Trần Dung vẫn không ngừng lại, nàng lập tức hướng tới cỗ xe ngựa kia, khanh khách cười, thanh thúy trả lời: “Tiếng đàn vô cùng tuyệt hay, nhưng mà trong lòng thiếp có việc, tiếng đàn thản nhiên này lại không thể lọt vài tai thiếp.”

Trong xe ngựa, tiếng cười thanh duyệt càng thêm vang dội.

Người kia hỏi: “Nữ lang lo lắng điều gì?”

Trần Dung cười, lúc này nàng đã đi tới bên cạnh xe ngựa.

Trong lúc mọi người đang kinh ngạc, chỉ thấy nàng vươn thẳng tay, một bên định vén rèm xe lên, một bên vô cùng tự nhiên trả lời: “Sớm nghe nói qua Vương gia Thất lang có phong thái thần tiên, vô cùng tuấn mỹ, nhưng vẫn không có duyên gặp gỡ, hôm nay nghe thấy quân tiến đến, thiếp không khỏi vui sướng. Cũng không biết có khiến lang quân mất hứng hay không, nhưng nếu không cho phép Trần Dung được diện kiến, trong lòng thiếp sẽ hoảng loạn!”

Tiếng nói vừa dứt, nàng đã vén rèm xe lên một góc!

Xôn xao –

Một tia sáng bảy sắc cầu vồng bắn vào trong mắt nàng, giờ khắc này, nàng không tự chủ được nghiêng mặt đi, lánh người qua.

Ngay lúc nàng tránh đi, đồng thời, người trong xe ngựa khẽ cười: “Nữ lang vì gặp ta mà đến. Nếu đã nhìn thấy, vì sao còn dời mắt?”

Trần Dung vươn tay xoa xoa mắt, đáp: “Thiếp chỉ là một tiểu cô nương tuổi thanh xuân, nhìn thấy dung mạo như thiên tiên của lang quân, trong lòng khẩn trương, thật không dám nhìn thẳng!”

Trong xe ngựa, tiếng cười càng vang vọng. Tiếng cười như băng ngọc va vào nhau, cực thanh thúy cực ôn nhuận!

Mà Trần Dung, lúc này rốt cục quay đầu lại, đưa mắt nhìn thiếu niên ngồi trong xe ngựa.

Đây là một mỹ nam tử hiếm thấy, chàng ước chừng mười bảy, mười tám tuổi.

Thiếu niên tuấn mỹ như ngọc, hai mắt chàng đen lay láy, đang hàm chứa cười nhìn nàng. Không biết vì sao, vừa đối diện với tươi cười của chàng, tim của Trần Dung thật đúng là đột nhiên nhảy nhót hai cái!

Phải biết rằng, nàng vừa mới trải qua tình trường, vừa được sống lại một lần nữa. Vốn nàng nghĩ rằng, tim của mình sẽ không bao giờ vì nam nhân mà đập loạn nữa. Nhưng dưới tình huống này, nàng cảm giác được có chút động tâm, có thể thấy được người trước mắt tuấn mỹ đến mức nào.

Ngũ quan của thiếu niên tuấn mỹ ra sao tất nhiên là không cần phải nói, quan trọng nhất là, thần sắc trong ánh mắt của có một loại khí chất thản nhiên thần bí, giống như hàn băng ngàn năm ở trên núi không tan chảy, được ánh nắng chiếu vào lấp lánh tỏa sáng, cũng giống như nước trong đầm sâu, cành liễu phiêu diêu trong ngày xuân, có một loại yên tĩnh đến cực hạn.

Trong lúc bất tri bất giác, Trần Dung đúng là ngắm đến ngây ngốc.

Mỹ nam tử nhìn nàng, thấy tuy rằng nàng nhìn đến ngây người, hai tròng mắt đen láy lại rất thanh tỉnh, không khỏi cười, lộ ra hàm răng tuyết trắng hỏi: “Khanh đã nhìn đủ chưa?”

Trần Dung giương môi cười, hai mắt không hề chớp nhìn gương mặt tuấn mỹ không sứt mẻ của chàng, nói: “Hôm nay mới biết, cái gì gọi là thần tiên!”

Mỹ nam tử ha ha cười.

Trong tiếng cười của chàng, Trần Dung lui về phía sau, không chút nào để ý, cũng không chút do dự kéo rèm xe xuống, ngăn cách tầm mắt giữa hai người.

Tiếng cười thanh duyệt của Vương gia Thất lang lại truyền đến: “Khanh đã có lòng yêu thích, cớ gì vội vàng thối lui như thế?”

Trần Dung thở dài một tiếng, trả lời: “Dung mạo của lang quân quá chói mắt. Thiếp còn muốn lập gia đình sinh nhi tử, hôm nay thấy quân rồi, từ nay về sau còn có nam nhân phương nào có thể lọt vào mắt được nữa?”

Vương gia Thất lang vui vẻ, chàng cất tiếng cười to, sau một lúc, tiếng đàn du dương lại vang lên.

Trong giai điệu mềm mại như nước suối mùa xuân, Vương gia Thất lang cười nhẹ nói: “Ta đến Bình thành đã mấy tháng, vẫn không có thu hoạch gì. Đến tận ngày hôm nay mới vừa nghe thấy tiểu thư Trần gia tán bớt gia tài. Vội vàng tiến đến, đúng là chuyến đi này không tệ!”

Chàng nói tới đây, nhẹ quát một tiếng: “Đi thôi.” Hai chữ vừa phun ra, tiếng đàn dừng lại.

Thẳng đến khi xe ngựa của chàng chạy ra cửa phủ, chàng cũng không bước xuống xe ngựa, càng không nói với Trần Dung về việc muốn nàng cùng người Vương gia đồng hành một chuyến.

Một lão bộc nghi hoặc nhìn xe ngựa rời đi, đi đến phía sau Trần Dung, bất an nói: “Nữ lang, Vương gia đây là có ý tứ gì?”

Trần Dung thu hồi ánh mắt, cười đắc ý: “Có ý tứ gì? Vương gia đồng ý rồi, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành cùng bọn họ!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hh09, meo lucky, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kpham75, sivertran, Tô Hương Quỳnh, yokuratsuruPt và 351 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 89, 90, 91

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 150, 151, 152

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

20 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62


Thành viên nổi bật 
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

ღ_kaylee_ღ: 357 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3286777#p3286777
ღ_kaylee_ღ: 150 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?p=3286776#p3286776
Lê Trâm Anh: Hix,diễn đàn dạo này nhiều quảng cáo quá ạ,vô đọc truyện không tắt đc quảng cáo ko đọc truyện được :(((
Ny9999: mình đang đọc người láng giềng ánh trăng. Có ai cũng đang nhảy hố bộ này k?
Tuyền Uri.: :sleepy2: mới dậy
Sunlia: you hãy vào Đại Sảnh CLB Hội Nhóm để 8 vs mn đi nào :P
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Jinnn: ở đây không có ai là thím cả :v
Libra moon: Ủa cú : ai v
Libra moon: Quốc chào
Cú Inca: Ếch chiên, gia đói :cry2:

Quốc, chào chú, gọi ta bé Cú là được rồi  :">
Cú Inca: Nương tử tương lai :D2
Nguyễn Khai Quốc: Chào Thiến Ba
Nguyễn Khai Quốc: Lại vắng vẻ rồi.
Độc Bá Thiên: Jinnn ngố
Nguyễn Khai Quốc: Ta đây xưng danh là chú mà tuổi mới có ngoài đôi mươi! Hự hự
Nguyễn Khai Quốc: Chào mooooooon! :*
Nguyễn Khai Quốc: Chào cú Inca
Libra moon:
Cú Inca: Chào Quốc, thím Jinn
Nguyễn Khai Quốc: Nay nhận được quà từ Diễn đàn gửi về cho Quốc. Vui quá!
Cú Inca: Hai mẹ con bom nhau à :lol:
Nguyễn Khai Quốc: Hế hế. Chắc là lại đi cầy cục rồi đấy! :D
Jinnn: nãy rất đông mà :))
Nguyễn Khai Quốc: Buổi tối vắng vẻ quá
Nguyễn Khai Quốc: Hế lô every body
Vu Kỳ: V nương bom con cái lấy tin thần nhá :lol:
Lãng Nhược Y: Đã nói quánh lấy tinh thần :D2
Vu Kỳ: :chair: dạo này ăn gan hùm quánh nương nó quài ta
Lãng Nhược Y: Mới trả xong -650đ, post muốn què tay luôn :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.