Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 09.10.2013, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17897 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trùng sinh] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Mị 73Công Khanh



Tác cgiả: Lâm 94Gia Thành

edit: hoantusontrang

Thể 9bloại: Trùng esinh, cổ 71đại, HE

Số 5chương: 3f208 chương 4+ 38 PN

Nguồn 0convert: bản econvert của dyukie35 Tangthuvien

Nguồn: http://hoantusontrang.wordpress.com/mi-cong-khanh/



Giới 54hiệu:

Nàng f6ố ý phải cả cho hắn, dduối cùng f8ự thiêu 98à chết.

Sau b4hi trọng dinh, trong 89hời đại 49gụy Tấn 69uôn quan 82âm đến a9òng dõi 93hí khái, 3àng dần 8hay đổi, 8crở thành 23ột người 19ơ trí……




Chương 91: Tội gì?!

Lại 9à một đêm arăng tròn.

Trong 4bầu các, 6au màn cửa 09ổ bằng 74ụa mỏng, d8áp nến bhỏ giọt bbhồng chất, aóng người 9ắn bó bên 5hau.

Trần 0fung ngơ ngác 73đứng ở 41ưới tàng 9ây, vẫn ehông nhúc 4nhích nhìn 3hai người 85đang gắt c5gao dán vào 6nhau kia, cmôi của 8enàng, không 7biết từ 13lúc nào 68đã mím 39chặt lại.

Trong bánh đèn 7đuốc sáng dctrưng, tiếng bcười đùa 4không ngừng eatruyền đến. e9 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 2kia vui vẻ anhư thế, 9rực rỡ 6như thế, fbgiống như dtrong cuộc esống không 5hề có thống 9khổ, cũng 3giống như 0hoa tươi 4nở rộ 10khi xuân 24sang.

Một 78giọng nói 69mềm mại f4đột ngột 8truyền đến 3ftừ phía 11sau lưng 4nàng: “Là angươi sao? 9Không phải 8blang quân 4đã bỏ engươi rồi 2sao? Tại 7fsao ngươi 0còn ở đây? a6Đúng rồi, fđúng rồi, adcũng vì 67ngươi khổ bsở khóc 47lóc cầu cxin, lang 48quân mới 6đáp ứng f9cho ngươi 14ở lại bmấy ngày.”

Câu 7fnói ác độc 2vừa thốt 0cra, hương 24thơm bay 29tới, một 5bóng dáng 3kiều nhỏ bđứng ở ebên cạnh 20Trần Dung. f © DiendanLeQuyDon.comNàng ta theo 0ánh mắt efcủa Trần 13Dung nhìn cdlại, khi 87trông thấy ehai bóng a4hình dựa 92sát vào 0nhau trong 4clầu các, 8khóe miệng ccủa nàng cata cũng mím 9lại.

b8điều, dù 0trong mắt 81tràn đầy 2ghen ghét, dbnhưng khi 2nhìn thấy dTrần Dung cfngây ra như aphỗng, thì 5lại chuyển b2thành vui asướng. a © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 1anói mềm 5bmại lại bvang lên: 33“A, kia 5không phải 9alà tộc 9tỷ của 9ngươi sao? dKhi ngươi e2trăm phương f3nghìn kế 6tiễn nàng 3ta đi, để 48lang quân dcưới ngươi 45làm thê, 4nhất định 2thật không 4ngờ, không 40phải của 12ngươi cuối 6cùng cũng dsẽ không bthuộc về 4bngươi, có 5một ngày 7tộc tỷ d6của ngươi 8đã trở 23lại, vẫn 71cướp lại cthứ vốn 0bthuộc về 0anàng ta đúng 6không?”

Mỹ 40nhân kiều e4nhỏ chậc d6chậc liên f8thanh, nàng e0ta cười 80nói: “Tính dkế đủ 36đường, 30lại nhận 18lấy kết 7cục bị ebỏ rơi, eTrần Thị 7A Dung, ta f4thấy là bngươi nên 2bdùng lửa f4tự thiêu c8để quên 8fđi cho rồi!”

Mỹ 74nhân kiều b5nhỏ thốt 6ra một câu f6lại tiếp 4một câu, d4khí thế 2bức người, 0hết sức 9ác độc. 97 © DiendanLeQuyDon.comCũng mặc 4kệ nàng cbta trào phúng 97nói móc 8thế nào, a9người trước bmắt luôn 96cùng nàng 7ta đối 5fđịch nhiều 0năm vẫn 5không hề ahé răng. 0d © DiendanLeQuyDon.comGiờ khắc enày, Trần 59Dung vẫn 24luôn mạnh 0mẽ âm độc f1tựa hồ 6bbiến thành fmột người akhác. Nàng 9chỉ si ngốc dngơ ngác 6nhìn bóng dcngười gắn 94bó sau màn a8cửa sổ 72bằng lụa bmỏng, vẫn 71không nhúc bnhích, mặt 87xám như 70tro tàn.

Mỹ 56nhân kiều 6bnhỏ thấy ednàng không 5mở miệng, 2khanh khách 07cười nói: 77“Đúng crồi, nghe b9nói sau khi 4lang quân acưới ngươi 41vào cửa bvẫn không bhề gần 69gũi ngươi. a2 © DiendanLeQuyDon.comChậc chậc, 5uổng cho 8dTrần Thị 9A Dung tài 7mạo song 5toàn lại 6có thanh a2danh, vậy damà vẫn cabị bỏ, 55lang quân 0khinh thường 2nhất chính d2là ngươi 8mà!”

Một dccâu này b5giống như 8một lưỡi a6kiếm, đâm dvào trái 86tim của dbTrần Dung 8máu chảy 1đầm đìa!

Bỗng 3fnhiên, Trần c5Dung vẫn acngơ ngác 5ngây ngốc b4đột ngột 64xoay người dclại.

Trong 5ánh mắt fthẫn thờ c3của nàng demang theo aâm trầm bkhiến cho 98người ta 8kinh hãi, 5trong nháy 5amắt khi 5fmỹ nhân c9kiều nhỏ 56kia đối 8diện với c1ánh mắt 75của nàng, 7enàng ta kìm d9lòng không 0fđược lui 3evề phía bsau vài bước!

Trần 4bDung bước dmột bước 5bhướng về aphía mỹ 59nhân kiều enhỏ.

Mỹ 86nhân kiều 02nhỏ cả ekinh, nàng e9ta vừa lui 9dvề phía asau, vừa efvội vàng a6kêu lên: e1“Ngươi, d4ngươi muốn 79làm gì?”

Trần 14Dung đối e3mặt với 6mỹ nhân 4dkinh hoảng 32thất sắc, eblạnh lùng 3tươi cười, 14không biết 8dtừ lúc f3nào, nàng 9cđã khiến d1mỹ nhân 81này dựa 3sát vào emột thân 0cây dong.

Ngay d4lúc mỹ 7nhân kiều canhỏ kia 7sợ tới 1mức thét bchói tai, 20chỉ thấy 6hàn quang 2achợt lóe, b“Đinh” 2bmột tiếng, bmột thanh bfđoản kiếm 4xượt qua f1tóc mai của 54nàng ta, 97nặng nề 6dcắm phập fvào trong 6thân cây, clún sâu 8eba phân!

“A?!”

Mỹ f6nhân kiều 7nhỏ kinh fhãi hét eầm lên.

“Câm cmiệng!”

Trần 7cDung nặng 53nề quát, b4tiếng quát 7này, cực 4akỳ lạnh c9lẽo, sát a5khí mười aphần. Mỹ fnhân kiều cnhỏ rùng admình, quả bthực nhanh dchóng bịt 8chặt miệng.

Trần 11Dung nhìn 6nàng ta chằm b0chằm, dưới c8ánh trăng, 5hai mắt 5nàng đen blay láy, asâu thẳm 59như loài esói!

Nàng 69nhìn nàng 81ta chằm c4chằm, nói 78một cách 5clạnh lùng: 88“Vốn một 7kiếm này 1dcủa ta là fmuốn giết fngươi. Có 67điều suy 7nghĩ một 1chút, Lô amỹ nhân fbngươi luôn 79thích giả 18bộ, xưa enay lại 1fđược hắn 4coi trọng. 4 © DiendanLeQuyDon.comGiữ ngươi 7lại, vẫn bacó thể fkhiến vị c9tỷ tỷ d8kia của 2ta thêm chút cnhọc tâm.”

Trần 11Dung nói ctới đây, c9xoẹt một btiếng rút 1đoản kiếm fcvề. Kiếm a1mới vừa dathu vào tay 1áo, một b2loạt tiếng abước chân 5dồn dập ftruyền đến, 3cvài hộ 5vệ lớn 7tiếng hỏi: e“Người ddnào ở đây?”

“Có 57thích khách 4sao?”

“Không 0có việc e4gì.” Hai e4nữ nhân 7bđồng thời 0đáp trả 0emột câu.

Chúng 0hộ vệ 7clúc này 2cũng thấy 0rõ hai nàng, 39bọn họ 88nhìn thoáng 43qua nhau, bthối lui 9fvề phía 1sau. Trần e4thị cùng d0Lô mỹ nhân 96luôn luôn 4bất hòa, 3hai người aachỉ cần daở cùng 8một chỗ b5thì sẽ evô cùng 24náo nhiệt, ebọn họ 75đã quen 13rồi.

Nhóm 3hộ vệ avừa lui 29xuống, Trần 9Dung vung 2tay áo dài, 7fxoay người 2rời đi.

4mỹ nhân 7nhìn bóng adáng nàng 0đi xa, không c6biết vì 22sao, đột cnhiên cảm 8giác được flạnh lẽo 5thấu xương. 09 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta run arẩy, giờ e3khắc này, ddlại nghĩ 2rằng: Người 4kiêu ngọa 1giống như fcTrần thị 2lại có 57thể lưu d1luyến si emê một e7nam nhân 68vô tình 05như lang d0quân, cũng 44là kẻ đáng 1fthương.

Nghĩ 5ađến đây, aLô mỹ nhân 0thở dài b1một tiếng, bnàng ta hết 8hứng thú c9đi về phía c5sân viện ecủa mình.

cmỹ nhân 9mới bước avào sân, 2ađột nhiên 0nghe thấy 1ở đông cbviện có cmột tiếng 6nổ lớn. 1 © DiendanLeQuyDon.comNàng quay aephắt đầu f5lại, đã athấy phía 5dđông khói 4cđặc cuồn e2cuộn, ánh aalửa le lói.

“Đi 1flấy nước, fđi lấy 2bnước mau.”

Từng e0đợt tiếng 83kêu to, tiếng f8bước chân 8chạy gấp, 4trái tim ecủa Lô emỹ nhân d7nhảy nhót, 5ngay cả 05áo khoác 5acũng không b6cần phủ 5thêm, liền 3vội vã 55chạy về bcphía đông bviện — 2đó là sân dviện của 1Trần Dung, 7lấy tính fcách cương d1liệt tàn 3nhẫn của 33nữ nhân b6kia, nói akhông chừng 92thực sự 2nghe lời 00của mình, b7châm lửa dtự thiêu 1rồi.

Khi 8Lô mỹ nhân 5avội vàng 33chạy tới, 1fvừa vặn dnhìn về bfphía chính 5điện, lang fquân của enàng ta và 3fphu nhân bbmới cưới 0acũng đang 32đi về phía fdnày.

Ba fngười đồng dthời đi 0tới đông dviện.

Vừa 26mới bước 1vào cửa a3viện, đột 9nhiên, một 5tiếng cười 4điên cuồng 0ctruyền đến, 6trong tiếng ecười khàn fcả giọng c6kia hàm chứa bđau cùng 37hận khôn acùng, mang ftheo cả achút hối d1hận.

8fmỹ nhân 37đi lên vài 8bước, vừa d3ngẩng đầu, edgương mặt f3trở nên atrắng bệch 3như tuyết!

Trong d4tiếng “lạch 61phạch”, 6lầu các bphía đông 5đã sập 57xuống hơn 5phân nửa, 3chỉ còn f3lại có dfmặt tường 4ở phía 9dtây còn 0đứng vững, a7nhưng cũng 65đang lắc 1la lắc lư, ffkhói đặc 0ecuồn cuộn fphủ đầy 6toàn bộ 9sân. Trong 9ánh lửa acquay cuồng, 0nữ nhân 8mặc quần f1áo lụa 4emỏng, tóc 2dài rối 9tung ngửa 6mặt lên 1trời cười 6to kia, không 64phải là 8Trần Dung 0sao?

Nàng, cnàng thật bsự làm fnhư thế!

Sắc 1mặt Lô 6mỹ nhân dtái nhợt, 04nàng ta lảo 6đảo lui 6về phía 3sau một 8bước! Lúc 4này, một 7cảm giác e8thương hại d1cùng bi thương 39khó có thể 2hình dung bdâng trào 4trong lòng 39nàng ta!

Đột 96nhiên, nàng d9ta nghe thấy febên cạnh a5truyền đến 1mệnh lện 6của lang cquân: “Cứu 3fngười, fcứu người.”

Sau eđó, nàng 54ta lại nghe cdthấy lang fquân hỏi c0mọi người: 29“Tại sao 25lại bốc flửa?”

“Là 51phu nhân, 39không, là 48Trần thị 4bảo chúng d6hạ nhân blui xuống, 4tự mình 6phóng hỏa.”

Vẻ cmặt lang 4quân lộ drõ kinh sợ, 91y vội vàng 0bquay đầu 0cnhìn về d3phía Trần 1Dung trong d8biển lửa, e8giọng nói 59lạnh lùng 73vang lên 0trong trời 7đêm: “Trần fDung, nàng 1tội gì 1phải làm 28như vậy?”

Toàn 69bộ ánh 8lửa đỏ 69hồng chiếu abthẳng vào 5giữa không 5trung, trên 96gương mặt 27tuấn mỹ duy nghiêm 7kia của 68lang quân 8mang theo 35một chút 6kinh ngạc 0ckhó có thể 4che giấu.

Trong 3dbiển lửa, feTrần Dung bckhông trả e2lời, nàng 7chỉ nhìn 1elang quân 3ekhông dời 36mắt, điên 13cuồng mà 8ccười to. e1 © DiendanLeQuyDon.comNàng ngửa bcđầu, mở crộng hai 71tay, tiếng ccười khàn bkhàn, dường 8như ca hát 1blại dường f2như khóc 3lớn. Một 91ngọn lửa bliếm lên 0thân thể 0nàng, tiếng e0cười của 38nàng mang 2atheo đau a9đớn càng 38vang dội 55càng điên 0cuồng.

Thấy 2thế, lang 8quân nhíu fbmày, y hất etay lên, 7alạnh lùng aquát: “Nếu 5enàng ta muốn 5chết, thì 5cứ thành 47toàn cho 7nàng ta đi.” 58Nói tới 7cđây, y vung c5tay áo dài, d9không chút anào để bý xoay người 9frời đi, dbỏ mặc bnữ nhân 9dần dần 4bị lửa 5cháy cắn 1nuốt ở 0lại sau 91lưng.

fmỹ nhân ckinh ngạc dnhìn bóng 9dáng tuyệt a4tình của 9clang quân, 2giờ khắc 7này, cảm 55giác lạnh 0lẽo thấu 7xương xâm 5chiếm toàn 0bộ cơ thể 79nàng ta. f1 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta vội 5cvàng xoay 7người nhìn d7về phía 4Trần Dung, 8thấy nàng fcàng thêm 98dùng sức abcười to. 98 © DiendanLeQuyDon.comNhưng tuy 4đang cười, 41Lô mỹ nhân 3tinh tường dnhìn ra, 3hai hàng 3blệ như ctrân châu dtheo gương fmặt của cTrần Dung bdchảy xuống, 7từng giọt 65rơi vào 3ftrong biển 6lửa, hóa 2thành tro 82tàn! Nàng f7ta rõ ràng 12nhìn thấy, 8bTrần Dung 6erơi lệ 5điên cuồng a3cười to, d6dần dần achuyển thành d9cười khẽ, ctrào phúng 1đau đớn, 6Lô mỹ nhân anghe thấy 8Trần Dung 86nói ra từng 76tiếng: “Tội 46gì! Tội 8gì! Tội e1gì……”

Tiếng dcười càng 4ngày càng bnhỏ, dần bdần chuyển 6thành hư 7vô.

***

“A e–”

Tiếng b1thét chói atai xé rách 5bầu trời 2đêm, trên btháp, Trần d5Dung ngồi 24thẳng dậy, 1ftay vỗ vỗ 5engực, thở bdốc từng 7chút một.

Sau ckhi hổn 88hển một 1blúc lâu, bcnàng bước exuống tháp, 5fnương theo angọn đèn e2nhìn về 4phía gương dđồng trên 3cán.

Trong 8gương đồng alà một eetiểu cô 0nương, diện 05mạo xinh 7dđẹp tuyệt 4trần, giờ bnày khắc 7này, trên bmặt mồ 3hôi lạnh 1đầm đìa, 3atrong ánh 37mắt mở 2lớn còn 8lưu lại 9hoảng sợ 1điên cuồng.

Nàng fchậm rãi e6giơ lên cống tay 68áo, lau đi d4mồ hôi 5etrên mặt.

Gian 6bbên cạnh 81truyền đến 1tiếng bước bchân dồn bdập hỗn 4bđộn, một 48giọng nói 02ôn nhu thân bfthiết từ 7phía ngoài 3cửa phòng 30đóng chặt 7etruyền đến: a“A Dung, 2lại gặp 40ác mộng 8dsao?”

Trần c6Dung xoay 6người, 5nàng hít 5một hơi, 0etrả lời: f“Hiện 44đã không 88sao rồi.”

Sau 6cửa một aaphụ nhân fbló đầu 04vào, bà chướng tới dcbóng dáng 4của Trần 8Dung tinh 8tế xem xét, 76thấp giọng 63khuyên giải fan ủi: “Phía 2nam có người fcủa tộc 0fchúng ta, fdA Dung đừng 12lo lắng 03quá nhiều.”

“Ta 7biết, lui c0ra đi.”

Nghe 05thấy tiếng ebước chân f8chậm rãi e0đi xa, Trần a1Dung lại addùng tay c2áo lau mồ 2hôi, xoay 5người đi dđến trước cfbàn trang 4điểm, ngồi 6đó đối 95diện với agương đồng.

Trong 40gương đồng, cetiểu cô e6nương xinh 8đẹp ngây cngô kia đang 1mở to một 61đôi mắt a9đen láy 4cnhìn lại 29nàng.

Khóe 0miệng Trần cDung chậm drãi cong dlên, lộ 4ara hàm răng 99trắng xinh 16đều đặn, cnàng nhẹ 3nhàng nói: aa“Đã là 5dĩ vãng, 67về sau cũng f7sẽ không 68xuất hiện 72nữa, đúng ffkhông?”

Người dtrong gương 79cũng đáp 2lại nàng 79một mỉm 3cười sáng flạn.

Nhìn 4ngắm nụ 26cười này, 9aTrần Dung 13có vẻ thực 4vừa lòng, 1nàng đứng 1lên, cầm 15lấy lược 75sừng trâu 06ở trên 83bàn, chậm 52rãi chải 0vuốt tóc fdài hỗn fđộn.

Nàng cở trong 5gương đồng 3mới chỉ ebtầm 14, c15 tuổi, 2còn chưa aanẩy nở, 9dgương mặt cngây ngô alộ ra minh 7diễm.

Nàng 6đã quay 6atrở lại c6quá khứ.

Mọi 7điên cuồng, emọi lưu 6luyến si 54mê, mọi 4khăng khăng bbmột mực, 5mọi hận 5thù đau 7đớn, chỉ 08vừa mới 3tỉnh lại, a3đã biến 7thành ký d9ức!

b8thân thể 5đã trở c6lại độ dtuổi 15, 3nàng vẫn 0còn rành fmạch nhớ f5rõ những 00gì đã trải 4fqua!

Nàng 8vẫn là 77nàng, tất acả đều 3ekhông biến cbđổi. Biến ađổi chỉ 2có thời 9gian, ông 45trời vui ađùa với fanàng, để 1nàng trở e9về thời 4điểm mọi aviệc đều 2chưa hề dphát sinh.

Một a1năm này, anàng cùng 2với mọi 5người dân 7Bình thành, 5abởi vì 64ngọn lửa 9echiến tranh, 37đành phải 7cxúc tiến adtrở về cphía nam, 74trở về 2với bản 2tộc, sau fcđó gặp 1bphải ma 4chướng 67của đời 1amình!

2điều, hiện 9ctại không 7ephải là bdma chướng 0nữa rồi. 32 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 18cười với cbmình trong 60gương đồng, 1cnàng vươn 3tay vỗ về 5mặt mình, fkhẽ nói: 1“Trước 23kia là ngươi fkhăng khăng 4một mực, flàm chuyện 5ngu xuẩn. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu ông 8btrời lại 1ban cho ngươi emột cơ 3hội, vậy 8dngươi phải c2là người fađiều binh ekhiển tướng 0trong ván 40cờ mới e1này, Trần fDung, ngươi b4nói đúng ahay không?”

Người ftrong gương dcđáp lại bnàng một fnụ cười cbtươi tắn!


Đã sửa bởi Yến My lúc 14.10.2013, 12:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17897 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 0f2: Kẻ tiểu 87nhân

Bên cbngoài màn 1cửa sổ e9bằng lụa dfmỏng, bầu btrời cao 92xa, trong 87trẻo nhưng cflạnh lùng, 62có vài vì 9fsao thản fnhiên treo 1rên bầu 46rời, có e7ẻ thập 1ahần tịch 00iêu.

Trần 36ung dời 0ắt khỏi 14ương đồng, cegắm nhìn 7cầu trời eđêm, đến d9hi không 48hớp mắt 9ột lúc 9fâu, nàng b8ới nằm fuống, nhắm 3ai mắt lại, 98ĩnh lặng 80hờ thời c9ian trôi dua.

Khoảng 76hời gian 7ày, mỗi 0aần bừng 56ỉnh lại a1ừ trong fác mộng 7ái diễn c0huyện cũ, 6àng luôn 52gồi yên 3đến bình ddinh như thế. db © DiendanLeQuyDon.comhông phải bì hoài niệm, 82ũng không ehải bởi 9ì hận thù 9uá sâu sắc, fmà là bởi evì, nàng 2thích yên 6tĩnh ngồi fnhư vậy, 01có thể b4ngắm nhìn abbầu trời, f2có thể e9một lần 4nữa nếm 2dtrải niềm 7vui khi được 47sống lại!

Dần 30dần, sương 3fsớm lờ 2mờ bao phủ 3dtrời đất, 0cdần dần, a4có một fhai tiếng 5dngười nói b2vang lên d6trong không 19trung tươi 5mát.

Giọng fdnói đó, 4ban đầu 6dchỉ có 97một hai 1người, c6sau đó càng c3ngày càng e8nhiều, rồi 7chuyển thành 73ồn ào.

Tiếng 93bước chân f3vang lên, bgiọng nữ etrung niên 70ôn nhu thân b6thiết tối 35hôm qua truyền fcđến: “A b1Dung, đã c8dậy chưa?”

Trần b4Dung ngồi 91lên, nói: 9c“Ta dậy arồi.”

Giọng a9nữ trung 49niên vội 2vàng nói: 96“Tiến f5vào, hầu 2hạ A Dung crửa mặt.”

Cửa e9cót két 7một tiếng, fbmột tỳ 8nữ bưng 3chậu nước c3đi vào trong e5phòng, phụ fbnhân trung cniên cũng 50đi đến bdphía sau 9cTrần Dung, 7giúp nàng 3chải tóc.

Phụ 1nhân trung dniên có 6gương mặt batròn trịa, b4đôi mắt 9erất nhỏ, 70trên gương 4dmặt luôn 0fmỉm cười 04lộ ra tính eccách an hòa 59hiền lành. 5c © DiendanLeQuyDon.comBà cẩn 98thận nhìn 06Trần Dung dmột cái, 73nói: “Người fhầu đều 3ađang chuẩn 6bị, lúc dnào cũng ecó thể 2xuất môn.”

Trần a7Dung ‘Uhm’ 7dmột tiếng, 42phụ nhân 1trung niên athấy sắc f4mặt nàng 0bình thản, dbuông lỏng ftâm tư, detiếp lời: 8f“A Dung, dnơi này bkhông còn 2ở được 3nữa đâu, 6phải đi 1fvề phía 1nam thôi. 15 © DiendanLeQuyDon.comSo với các 3đại gia btộc khác 2Trần gia achúng ta 4vẫn tốt 5fhơn nhiều, 1bdù sao ở 08phía nam dchúng ta 93vẫn còn e1có chi tộc.”

Trần 48Dung lại 78‘Uhm’ 8một tiếng.

Phụ fbnhân trung 8niên thấy 2thần thái c9của nàng 5nhẹ nhàng, 53vẻ mặt 0cũng không ahoảng hốt e4giống như 3hai ngày 0btrước, ctrong lòng 84mừng rỡ, ccòn nói fthêm: “A dDung hiểu 0được chưa? 6Tối hôm 51nay hẳn csẽ không 60gặp ác 82mộng nữa e7chứ?”

Trần 9bDung gật abgật đầu.

Lúc 17này, bên 9cngoài truyền dđến giọng 65nói của cmột nam 2tử trung acniên: “A 07Dung, hành 5btrang đã f6chuẩn bị 0xong rồi, 6khi nào thì felên đường?”

Nghe 3tiếng nói 49quen thuộc 09này, Trần 2Dung đột fbnhiên hỏi: ad“Hôm nay 2dlà ngày bgì?”

Nam dtử trung a1niên giật 3mình, hồi c8đáp: “Là 6ngày xấu.”

Ngày 41xấu? Trần 32Dung đứng clên, ngày 56xấu! Đúng 5rồi, nửa dcđêm ba ngày 54sau, nàng 02sẽ nghênh 0đón kiếp 73nạn đầu 26tiên.

Trong 6lúc phụ 7nhân trung 31niên đang 4kinh ngạc, 03nàng lại 30chậm rãi e5ngồi xuống: ca“Người 18là Ngô thúc desao?”

Ngoài 4cửa nam c3tử trung eniên kia f6càng kinh e3ngạc, hắn f4lớn tiếng 1đáp: “Đúng avậy, ta 8là Ngô thúc. b © DiendanLeQuyDon.comA Dung, con dlàm sao vậy?” a4Nói xong, 7hắn lập f0tức đẩy ecửa phòng 5dra, để 9alộ gương 8mặt tái 0nhợt gầy 05yếu, trên ecằm có emấy chòm 34râu thưa 1thớt xuất 63hiện ở 1trước mặt caTrần Dung.

Lúc 39này Trần 31Dung đang 5rửa mặt 1cchải đầu, d6một nam 6ctử đã 65lớn tuổi 3như hắn 0cứ thế 87đẩy cửa 0dmà vào, 5thật sự b8là thất 8lễ.

Trần 5Dung ngẩng fđầu nhìn 29lại nam 7tử trung 4niên kia. 9b © DiendanLeQuyDon.comSống lại 6elần nữa, d0nàng mới fcó thể ctừ gương emặt thoạt 77nhìn nhã canhặn hiền 94lành này 9nhận ra 91vẻ ngoan 7độc được 5fche giấu 3kỹ!

Người 2ftrước mắt cvốn là bmột kẻ 7sĩ khi phụ 7fthân nàng 89chu du bên angoài cứu 67mạng mang 8về. Cho 89tới nay, a8hắn được c6phụ thân 8coi như bằng bhữu, cung d4kính giữ 5lại ở 52trong phủ, f7còn yêu 4cầu nàng 3bcùng phó 9dịch trong bphủ đều 1gọi là 28Ngô thúc!

Nhưng 2chính người abnày lại ccấu kết fvới đạo 92tặc, buổi 78tối một 17ngày trước 3khi chuẩn 35bị đi về cphía nam 1đã phá ccửa mà 8xông vào, 0cướp bóc 9toàn bộ 3gia tài nhà cnàng không bcòn sót f1lại chút 8dgì rồi 6bỏ trốn 6cmất dạng.

Nếu 57không phải f9phụ thân b7còn bí mật ebgiữ lại bmột chút f0vàng lá 6ở trong 0thư phòng, cbnàng đã 64không thể f2đến được d0phía nam, 9sớm đã 50trở thành 5khất cái fmất rồi!

Trần cbDung nhìn 8chằm chằm 34Ngô thúc, a2chầm chậm 28nói: “Buổi 74chiều lên 3đường!”

“Cái fgì? Buổi cchiều lên 68đường? 1dA Dung, vì 9fsao không 2chờ thêm emấy ngày?”

Trần 04Dung âm thầm 8dcười lạnh 3một tiếng, c4nàng bình 81tĩnh quát: f2“Ta nói, 15buổi chiều 7liền lên 6dđường.”

bsao tuổi a7nàng còn anhỏ, xưa 1nay không accó chút 23ảnh hưởng, 06nam tử trung 5niên kia 5nhìn về fphía nữ 0nhân trung 7niên ở d3phía sau 09nàng, kêu 2blên: “Bình 7ẩu (theo 9ecách gọi 7của người aeTrung Quốc, 5ẩu nghĩa clà bà già, dbà lão. f © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ đây 3là nhũ mẫu accủa Trần 30Dung), ẩu 6đã nói cgì với aA Dung đúng ekhông, chuyển 0về phía 9nam là đại cbsự, làm 6sao có thể 79nói đi là 5cđi được?” 1cNói tới 16đây, hắn fnhớ tới 2một chuyện, 81giọng nói 2cất cao, 2lớn tiếng dahỏi: “Huống dchi, đã 6emấy đêm 0A Dung gặp 44ác mộng, 8nếu thân 36thể không 02thoải mái, 2vì sao không 6nghỉ ngơi 7thêm hai b1ngày?”

Phụ fnhân có efgương mặt b9hiền lành 7cvội vàng f7tiến lên, 98nói với eTrần Dung: 75“Nữ lang 7(Đây là 9cách xưng b1hô ở thời 8cđại này, dcó thể cfhiểu là 7tiểu thư), 8lời của 1Ngô thúc 9có lý……” aBà vừa 3bmở miệng, ecTrần Dung 7liền ngắt 7lời bà, abquát: “Ta 47nói, buổi 9chiều lên cbđường!”

Ngô 1thúc đang 02muốn phản bebác, nhưng 22khi đối a6diện ánh 4mắt đen 22láy sâu 5fkhông lường 82được của 44nàng, không abiết vì dasao bỗng 01rùng mình 4một cái, flời vừa fmuốn thốt 28ra khỏi 3miệng lại 81nuốt trở 2evề.

Trần bDung thu hồi ffánh mắt, 3ra mệnh 7lệnh: “Đóng d5cửa phòng e3lại.”

Ngô 6thúc sửng 8sốt, mãi dmới hiểu 0dra là nàng 6nói với 25mình, hắn e0ngơ ngác dađóng cửa bphòng, trong blòng cảm b4thấy bất 8an: A Dung 81làm sao vậy? cSao lại fthay đổi 9nhiều như e9thế?

Ngô fthúc vừa 0erời khỏi, e5Trần Dung 1liền đi 2dtới thư 6phòng. Trong afthư phòng 23bày đầy fthẻ tre 6athật dày acùng sách 8dlụa. Trước 0kia, sau khi fgia tài bị 6Ngô thúc 7cấu kết 5cvới đạo btặc cướp d8bóc không 2còn chút 40gì, lúc 41cùng đường bnàng nhớ 3tới lời 63phụ thân dftừng nói 9cqua: Nếu 4bxảy ra việc d8ngoài ý 41muốn, phải 73chạy tới 9thư phòng 1ngay. Nàng 8ở trong athư phòng fđiên cuồng 7mà khóc 8flóc một 3lúc, trong 54lúc vô ý a5phát hiện 4dtrong thẻ 8tre sách 6elụa có 70giấu một 71số lượng a0vàng lá. 7 © DiendanLeQuyDon.comCũng nhờ 7số vàng 9lá này, 80khiến nàng 7sống lại 5etừ trong 74tuyệt vọng.

Bên d6ngoài tiếng 2dđộng ồn 11ào không 4dứt bên dtai, đó 2flà nhóm 5phó dịch dnô tỳ đang 13vội vàng a7thu dọn. 2f © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 9các sân d0viện đã 37sắp xếp 7gần xong, 9lập tức 5dsẽ chuyển 2eđồ tới 1thư phòng.

Tiếng b6nói chuyện 3fcủa những c8người đó 3ồn ào náo 0động, tiếng 9nhóm thất 5phu lỗ mãng dkêu la, thật 4đúng là cêm tai. Kiếp 3ftrước sao 7anàng không 2phát hiện e1ra đây?

Trần 64Dung chậm 3rãi ngồi ebxuống tháp, atiện tay 61mở ra một e1quyển sách dlụa, tai edlại đang 8achuyên chú clắng nghe 16đủ loại 39tiếng động 80tràn ngập 8asức sống e5kia.

Cũng f5không biết 7qua bao lâu, dmột tiếng d2kêu to từ c8ngoài cửa ctruyền đến: 3“A Dung cđang ở 0thư phòng 47sao? Tôn 0lão đến 7đây.”

4giọng nói 53của Ngô bathúc!

Gương 63mặt Trần 6Dung trầm 5xuống: Hắn 45vẫn chưa 7dtừ bỏ a4ý định 9csao, ngay f0cả Tôn clão cũng 32mời đến!

Tiếng 6kêu to của 3Ngô thúc clại truyền b9đến: “Bình cẩu, A Dung 1ở thư phòng 29sao? Sau khi 92Tôn lão 5biết sức ekhỏe nàng dkhông tốt 14liền tới cthăm. Ẩu fcmau mau báo d2cho A Dung 2biết, để 8nàng ra nghênh e6đón.”

Trần 67Dung đứng flên, trước dkhi Bình a4ẩu trả 58lời nàng 2thanh thúy 0dđáp: “Đến cbđây.” 6bDứt lời, cnàng đẩy acửa thư 39phòng ra.

7cửa viện, fccó một 7clão nhân 15râu dài 1đứng đó, cchính là 7eTôn lão, 26trước khi 0phụ thân d5của nàng 7đi đã dặn bequa Tôn lão, 6cnhờ lão 4chiếu cố 20quản giáo f8Trần Dung. 7e © DiendanLeQuyDon.comTrước mặt 2lão nhân bnày, nàng 34không quyền 04nói năng 10gì nhiều!

Trần aDung liếc 3mắt nhìn 3Ngô thúc 2cmang theo 9vẻ mặt fđắc ý, 8cúi người 5athi lễ: 3“Gặp qua 95Tôn lão.”

Tôn 30lão gật bgật đầu, 45lão đi đến d1trước mặt eTrần Dung, 8nhìn từ d8trên xuống 2dưới: “Nghe 1nói hàng 11đêm con 3gặp ác 55mộng, đã a1thỉnh đại 82phu chưa?”

Trần 06Dung lắc 01đầu, đáp: 2c“Dạ chưa.”

Tôn 1lão nhíu f2mày, Ngô cthúc thấy 1thế, lập 0tức đứng 4ở một 2bên nói: 9“Lão trượng 8người mau c5khuyên nhủ 36A Dung, trong eatình huống fnày, lại 0nói cái 1cgì qua giữa 09trưa thì 4khởi hành. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐi về phía 5nam, đường 03xá xa xôi 88cỡ nào? d0Nếu xuất 0hiện một 1chuyện không 2ổn gì đó, achẳng phải 9blà hối 1hận không 94kịp sao?”

Tôn alão gật 6gật đầu, 2ánh mắt cliếc về c5phía Bình 8ẩu đứng fphía sau 0dTrần Dung, 5nói: “Bình aẩu, thỉnh 5nữ lang acủa ngươi 9vào phòng, 22ba ngày sau 8sẽ khởi 48hành.”

“Vâng!”

Tôn 87lão lại 65chuyển sang 94dặn dò 8nhóm nô 63tỳ chung aquanh: “Việc 4này không 0bthể coi 0dlà trò đùa. 8 © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 21trông chừng 95A Dung, nếu eenàng lại 16đùa giỡn, etính tình 8bướng bỉnh, 49liền khóa 90nhốt nàng 33lại!”

“Vâng!”

“Còn 5bkhông mau 8fmời đại c8phu đến?”

“Vâng!”

Tôn 7lão ra mệnh 38lệnh một bcâu lại 0etiếp một 0câu, vừa aenói xong, 4avung tay áo 4dài, xoay 2người rời 3đi.

Ngô 59thúc hướng b6tới đám engười Trần 6Dung liếc 9emắt một acái, trong 2lúc không 3dai chú ý 5liền cười 80đắc ý, 65cất bước 1đuổi theo 2Tôn lão.






Chương 43: Tán bớt 4tiền tài

Nghe 5bTôn lão 9nói như cthế, tất fcả mọi 9người trong 5bsân viện dvốn đang dbận rộn 1đều dừng aeđộng tác, abọn họ 91ngẩng đầu 31nhìn Trần 4Dung, chờ 7nàng đưa 3ra chỉ thị.

Trần 51Dung trầm 8btư một 3lát, ngẩng 84đầu nói 65với xung 3quanh: “Triệu etập gia 2đinh nô ftỳ trong bbphủ, nói c2ta có việc 9bphân phó.”

“Vâng.”

“Bình 0bẩu, ngươi fdẫn người 8fchuyển mọi 0tài vật 9đến sân fcviện đi.”

Bình cẩu ngây 8ngốc nhìn 83Trần Dung, 2dđến khi 4nàng lặp 0lại một 1alần nữa, 3bà mới 87đáp: “Vâng.” 8Lúc này f6trong lòng 4của bà d1tràn ngập f5kinh dị: 9Mấy ngày 2nay nữ lang 1thay đổi fquá nhiều, 3không thể fhiểu nổi 05nàng muốn d5làm chuyện c4gì.

Tuy 3rằng Trần 7phủ chỉ 9có một 7chủ tử anhư Trần e1Dung, nhưng bnhững năm 26qua, phụ 6thân của 85nàng đảm 92nhiệm chức 58Thị trung c(chức quan anhỏ phụ 4trách giám 93sát việc 8trị an trong ethành/trấn) ccở Bình dthành, tuy a3chỉ là 02quan bát c2phẩm, nhưng 1cũng tích 0lũy không b3ít tài vật, 1khi phụ 5ahuynh Trần 07Dung rời dđi, từng 06mang theo 6rất nhiều 71tài vật, cnhững gì 8fcòn sót 61lại kia, 5cũng được 88nhồi vào dtoàn bộ 1sân viện 06rồi.

26thời đại 0này, vàng 55cũng vậy 29mà tiền 8đồng cũng 9ethế, đều 9khó có thể blưu thông 40rộng rãi. 08 © DiendanLeQuyDon.comTiền chân bchính khiến 11thế nhân 4thờ phụng, 9flà vải bvóc lương 3fthực. Tại 33thời kỳ 1ăn bữa 3hôm lo bữa 3mai, chiến 6loạn thường 2xuyên xảy 7ra, phương athức giao 3dịch lấy 6vật đổi 62vật là aađược lưu 70hành nhất.

Chỉ 36trong vòng 2dmột khắc, 84tất cả anô bộc atỳ nữ 34đã đứng 03chật cả 9sân. Tôn 17lão còn 2chưa rời cđi, lão 7cùng với cNgô thúc 3ađứng ở bfmột gốc 41cây dong 4acao lớn, 2tò mò nhìn 75về phía 4aTrần Dung.

Trần 18Dung ngồi 3lên tháp 48mà Bình 1cẩu chuẩn c9bị cho nàng, 96nàng tùy b9ý liếc famắt nhìn d2mọi người, 76hỏi xung 4quanh: “Trong 48phủ có etất cả 89bao nhiêu e2người?”

“Thưa, f73 người.”

Trần f2Dung gật 9gật đầu, 5nàng bưng aalên ly rượu, fchậm rãi dnhấp một 63ngụm – dtuy rằng 8nàng mới f2chỉ mười 6lăm tuổi, cnhưng cộng 5thêm mười dmấy năm 8kiếp trước 1ftu dưỡng 0nên khí ckhái phú 1dquý, khiến ctừng cử 7chỉ của 2nàng đều 8bcó vẻ ung 68dung khéo fléo.

Tôn fdlão đứng 79một bên 1khẽ gật acđầu, lão 9giật mình 35thầm nghĩ: fNghe nói d1Trần thị 58là công 57khanh thế 5gia trăm 5dnăm (gia cdtộc có abdòng dõi 0quý tộc 9clâu đời), dquả nhiên 7không phải 5là giả. 7 © DiendanLeQuyDon.comA Dung chỉ 96là một b0thứ nữ ectrong phân enhánh của dtộc, phụ 62thân lại 99là con vợ 7kế, tuổi 4enàng còn 86nhỏ, vậy aamà đã bộc b8lộ tư thái bquý khí 63kim mã ngọc 5đường, 1đây chính 1blà huyết 29thống cao cquý của eTrần thị.

Trần 0Dung nhấp 2một ngụm brượu, không 9cchút để cfý đảo 2mắt nhìn 5mọi người 28trong sân, a3thản nhiên cnói: “Chiến 3loạn buông daxuống, Trần 7thị mang etheo cả 6nhà đi về 64phía nam. 99 © DiendanLeQuyDon.comNếu nguyện eý rời khỏi fcTrần thị, 8atự tìm 91kế sinh 95nhai, mỗi 7người một 2khúc vải, 3năm đấu 9agạo! Nguyện 7ý đi theo bta, cũng 7một khúc 3vải và f0năm đấu 79gạo.”

Lời 2dnày vừa dthốt ra, 72tức thì 74khắp nơi dctĩnh lặng.

Ngô 2thúc kinh 32hãi, hắn 2kìm lòng fkhông được fbước lên 78một bước, cnhưng chân 3vừa nâng flên, dù 15thế nào 3cũng không 3thể đặt 1xuống — 5hắn dựa 2avào cái cegì để fngăn cản?

Trần a0Dung thấy 4cmọi người 5nửa ngày e6đều không bdcó động 7tĩnh, quay bcđầu nhìn 48về phía bBình ẩu, 4nhíu mày 0agọi: “Ẩu?” 9Giọng nói 39cất cao.

Bình dẩu há hốc 3emiệng ngốc 4lăng nhìn aTrần Dung, 6khi vừa 6đối diện c5với hai 9mắt đen eeláy sâu 7bkín của 7nàng, bà 55bừng tỉnh 6elại, vội evàng tiến d1lên phía 9trước: 52“Không 02thể, không 4thể, A Dung, 3bvải gạo actrong phủ 8vốn cũng 99không nhiều flắm, không dthể phân 0chia đâu.”

Trần 3eDung thản 1nhiên nói: 1“Thiếu, athì dùng 6cbạch túc 7thay thế 9(cái này 57mình không e1rõ là gì, fkhông biết ecó phải 92là một 50loại lương 7fthực hay 5ekhông).”

“Nhưng 3mà, nhưng 1bmà, trong 29phủ chỉ a2có số gia d4tài này, 01phân cho 8mấy chục 9người, 5dtài vật 5của Trần f4phủ cũng dchẳng còn 80bao nhiêu!” c4Bình ẩu 60gấp gáp, bbà kêu lên: 46“Trên đường 4ngàn dặm bxa xôi, lại f7rất dễ e9xảy ra nhiều cchuyện. f © DiendanLeQuyDon.comCho dù thuận 6lợi đến 6được phía 64nam, nữ a1lang không 7dcó tài vật a2sao có thể fsinh tồn? e1A Dung, đại 57nhân cùng ddhuynh trưởng 2dcủa người 5đến nay 1bbặt vô 1âm tín, 8người không 1thể quản 72gia thì cũng 20không thể bbtán bớt 8gia tài đi 35được!”

Lời 25nói của 7Bình ẩu 6dtràn đầy cclo lắng, 6quả thật 88là tâm trạng 09của một 2atrung phó d(hạ nhân 45trung thành). 1e © DiendanLeQuyDon.comNhưng bà 9cũng không 1ngẫm lại, 24bản thân 8mình chỉ 95là một 38nữ nhi yếu 77đuối, trong b6phủ lại 90không có cbmấy chục 7hộ vệ 4dũng mãnh, 3dsao nàng 5có thể fegiữ lại 9được số 09gia tài này 79đây? Dù 9hôm nay không dchia bớt 5ra, trên 1đường 26đi đến fdphía nam, a1lộ trình egần ngàn 6dặm, nàng adcứ như 5vậy mang btheo hơn 8mười cỗ 8fxe ngựa 2rêu rao mà fđi qua, không 25biết sẽ 7bị bao nhiêu dngười nghèo 8khó để 7cý, tới 3khi đó, 6ađừng nói 2là gia tài, b6ngay cả f4tính mạng b2cũng không dagiữ được!

97một lần, 94bản thân dchỉ mang 9theo chút f2vàng lá 4này, bởi 8vì vài lần flộ ra mà 1bị kẻ adbắt cóc 6trông thấy, bbsuýt nữa dthì mất 06mạng!

Trần 1dDung chuyển 0emắt nhìn bchúng phó, bevừa liếc 96mắt một fcái, nàng 12trông thấy 5vẻ mặt d0mọi người 1lo lắng 0giống như 0Bình ẩu. f8 © DiendanLeQuyDon.comVề phần fcác nô tỳ 76khác, lúc 07này đều 5đè nén fvui mừng, 78khẩn trương f9nhìn nàng, e4bọn họ 3bsợ nàng 18đổi ý.

Khi eaTrần Dung fthu hồi bánh mắt, eánh mắt fkhẽ đảo 0qua Ngô thúc, d4cùng với 78mấy tạp a5dịch trẻ 9atuổi đứng 3ở trong ađám nô 0bộc.

Vừa 9đảo qua, catrên mặt 3của nàng 15hiện lên 0ý lạnh.

Lắc dlắc đầu, aaTrần Dung 8thản nhiên 0nói: “Ẩu, btiền tài d6là giả, fvật cũng 93vậy. Bây 98giờ là 68thời loạn 6lạc, các 79ngươi có acvải vóc 51và gạo, 9cũng tốt 27hơn một cchút.”

Nàng 62không muốn 9nói gì nữa, evung tay phải fflên, lớn ftiếng gọi: 3“Ngô thúc!”

Mọi 1dánh mắt 7đều tập atrung trên 1người Ngô f2thúc.

Vừa 30nhìn qua, f2không ít dngười nhíu emày, Bình 65ẩu liền 34dắt cổ 8họng kêu: 40“Ngô thúc, cdA Dung đang 65gọi thúc ađó.”

Lúc f3này biểu e0tình của f3Ngô thúc 30đặc biệt 6ecổ quái, b1sắc mặt 1của hắn 0axanh tím, eatrong sự cgiận dữ 9dlại mang d4theo một 6cchút kinh 45hoàng, bàn ecchân kia 3dường như bfcòn dừng 80lại giữa 2không trung. 5c © DiendanLeQuyDon.comCũng không 0biết hắn b4là muốn 4abước về baphía trước, 9hay là muốn 5lui về phía 99sau? Quái, ehắn giơ d9chân như 2vậy mà 1không thấy dmỏi sao?

Ánh 1mắt của fdmọi người 2rốt cục 8làm cho Ngô 30thúc phục 4hồi tinh 3bthần.

Hắn ckinh ngạc dđón nhận fhai mắt dTrần Dung.

Trần fDung nhìn fhắn, chậm 52rãi cười, 0bhai mắt b8híp lại, f8nàng thanh 1thúy nói: 4“Ngô thúc, 2cthúc là engười biết 49chữ, toàn 9bộ người c0Bình thành b3đều tán 60thưởng ethúc công 04chính liêm 85minh. Thúc 03tiến lên fđây một 6bước, giúp b0A Dung một ctay.”

Ngô 4thúc ngơ 07ngác hỏi: 7“Giúp con 6một tay?”

Hai 1mắt Trần 7cDung càng 9cong hơn, 47nàng cười 4drất thoải amái, cảm dgiác này ahoàn toàn ekhác với 33ngày xưa, 11khiến Tôn 0lão luôn 18tự xưng blà danh sĩ, 6khinh thường e2đối với 31tiền tài 0fliên tục 38gật đầu: cChỉ có 03gặp phải 01đại sự, aemới có cthể thấy 94rõ bản btính một fngười. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa vốn nghĩ 8rằng hành 2động tán 4bớt tiền etài của a9A Dung là cđùa giỡn, e6hiện tại b0xem nàng 83vui vẻ như athế, đúng 6là thực 56đạm bạc! cHài tử fnày, thực fkhông hổ 1là họ Trần!

Trần ddDung thoải 8mái, trong begiọng điệu 5thanh thúy fmang theo dhào khí d8kêu lên: b“Đúng 69vậy, A Dung 7athỉnh Ngô fthúc chủ fabút, phân 2chia tài 46vật. Thúc 78làm người 8công chính, 6nhất định 2có thể 9khiến mọi 4engười tâm 3fphục.”

Trần 6Dung nói dtới đây, dmày khẽ c9nhướn, 0có chút 35kinh ngạc 3lớn tiếng 0ckêu lên: 01“Ngô thúc, b8Ngô thúc? fTại sao e0thúc sợ 2run như thế? 21Hay là thúc 3không muốn?”

Ngô d3thúc vội 9vàng rặn 3fra một nụ ccười. Hắn 1nuốt nước ccmiếng, mặt 35trắng bệch f5lúng ta lúng btúng nói: a3“Tất nhiên 1là ta nguyện bý, nguyện 3ý mà.”

“Như 1thế, sao 0ethúc còn dkhông tiến flên đây? dCũng không e9còn sớm 5cnữa rồi.”

“Vâng, dcvâng, ta 23tiến lên 9cđây.”

Khi 3Ngô thúc 2cứng ngắc 36bước lên 2phía trước, c0tiếng thở 9dài của fTôn lão avang lên ephía sau 37hắn: “Ngô 10Dương a 4Ngô Dương, f9nữ tử 83còn coi tiền 0tài là cặn 5bã, ngươi 2là kẻ sĩ 6tại sao 93sắc mặt 1lại tái a4mét, hành fađộng căng 4thẳng, hai 9mắt vô 1dhồn như 1thế? Ai, 8engươi đúng b1là thua xa 2nàng mà!”

Con cngười ở 3thời đại 8này luôn fthích bình 7eluận, trưởng 3giả mà 06đưa ra nhận efxét, thường 3thường 3có thể 3ảnh hưởng 17đến cả fđời một 51con người. 5 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút fnày lời 05của Tôn 61lão vừa 76thốt ra, 1atrên gương 6mặt gầy 7gò của 4Ngô Dương 82trong xanh f7trắng lộ 3ra khí đen.

Ngô 1Dương chầm 64chập đi etới bên 9cạnh Trần 9Dung.

Trần 7Dung đứng 5lên, nàng 8elấy tay d0áo che miệng, 94không chút bcđể ý ngáp dmột cái, 8nói: “Tiền 89tài phân edchia cho tốt, 8chư vị 17muốn đi fchay muốn e5ở lại d3xin cứ tự 4nhiên.”

Vừa 7nói, nàng 9dvừa lười 9biếng đi d4về phía 5atẩm phòng.

Hơn 5b70 người ctuy rằng 76không nhiều 6alắm, nhưng 9cũng mất 2tới một e4canh giờ 5Ngô Dương 3mới có 13thể phân 0chia xong.

Đặt abút xuống, 3Ngô Dương 1cđứng dậy 7trong tiếng cacười vui 72của chúng 7phó, hắn 0dngơ ngác 6nhìn từ 9đống tài c0vật ban fdđầu cao 9dto như ngọn 3núi nhỏ, e1giờ đã 10biến thành 3fmột số f1lượng ít a5ỏi, chỉ dcảm thấy 2bước chân chình như 2cnặng nề cngàn cân.

Trời 93ạ! Một 8nhóm người akia cũng 9không có dai ngồi 0không mà, 05mấy thứ 2cnày cho bọn 3họ nhét 15kẽ răng 23cũng ngại 76không đủ, 0nếu bọn 6chọ trách 90tội, ta, cta còn có 30ngày lành agì nữa?

Hắn b1ủ rũ, ngay e9cả Tôn 0lão hướng 7ehắn cáo 08từ rời 3dđi cũng d3không chú 7bý tới.

Trong 23lúc hoảng 8sợ, hai 0cmắt Ngô d3Dương lại bfsáng ngời: 26Nghe nói aatrong Trần adphủ còn 2ecó vật 63quý hiếm, 3ecó lẽ thứ e9đó có thể 18thỏa mãn 1bbọn họ!

Đang 7lúc Ngô aDương nghĩ f2như thế, 27trong tẩm 26phòng truyền 7đến giọng 4nói thanh 4thúy của 8Trần Dung: 2“Ngô thúc, eBình ẩu, bcThượng 27tẩu (lão cThượng, 5tẩu: chỉ flão nô bộc alà nam tử).”

Ba cngười sửng esốt, đồng 0thời đáp: 9“Dạ.”

“Còn acó mấy cbngười chưa 0rời đi?”

“Mười bflăm người.”

“Rất 6dtốt. Nơi d9này ta có dmột vật, 28cực kỳ 67bất phàm, 52muốn mời b3ba người 26các ngươi ddẫn theo 0dmười lăm bngười đi, fđưa nó ctới Vương 82phủ. Cứ 5nói rằng: 2cTrong nhà a4phụ huynh 09không có a3ở đây, 5ta chỉ là 2một nữ bnhi yếu 28đuối thật 2sự khó 97có thể ddđảm đương. de © DiendanLeQuyDon.comNguyện lấy a0kỳ trân 5của gia 4phụ lưu 8blại để 2dâng tặng, 74chỉ cầu 89Trần phủ 2ecó thể aebước vào 94đội ngũ adcủa Vương 6phủ, đồng aahành cùng 40bọn họ.”

Nói 95tới đây, 63cửa tẩm ephòng kẹt cmột tiếng bmở ra, cùng 01lúc đó, 9amột bảo 7fvật ánh 0ehồng lung elinh, trong csuốt, tuyệt 3dvời mĩ 76luân xuất ahiện ở 41trước mắt 3fmọi người.

Vừa 2thấy vật 4này, trước famắt Ngô 7Dương tối 21sầm, thiếu b7chút nữa 77hôn mê bất 3tỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17897 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 3c4: Ném vỡ 35bảo vật

Toàn 1thân bảo 6vật này a8đều phát esáng, chính 7blà một ekhối san bhô cao ba cthước, fhình dáng 33giống như 11một thân 7ây. San hổ 9inh trưởng 3aưới đáy 5biển, rất 44hó lấy 9eđược, 38uống chi 87ây san hô f0rước mắt abày lại crong suốt, 82hông chút 13ỳ vết!

Thật bdự là bảo 0ật! Ngô a0ương rốt 2euộc nhịn ahông được, bắn tiến 77ên một b2ước, vội 0àng kêu 9ên: “A 38ung không 3chể, vạn 62ạn lần 6bhông thể.”

Hắn 5dô to gọi 9hỏ, thấy aánh mắt 74rần Dung dhìn mình 97ó chút kinh 34gạc, vội b2hu hồi thần 3dhí, giải 30hích nói: 78“Mới vừa ccồi nữ cdang đã phân 0án đi hơn a4phân nửa 39gia tài, ebhiện tại 92trong phủ 81cũng chỉ bcòn lại 4cmỗi bảo evật này d8là đáng 7giá, chẳng bblẽ bảo 5vật cuối 3cùng đại fnhân lưu 2lại A Dung 4cũng không 1giữ được 2sao, không 7nên dâng etặng nó ebra ngoài 15mà?” Ngữ 39khí của dhắn có cchút nặng 76nề mà thở dedài: “Nữ dlang, thành cgia thì khó 65mà bại 2gia thì dễ, bnếu làm 4việc này, cchỉ sợ 6cthế nhân 6dđều nói 53con phá sản frồi mất.”

“Phá d1sản?”

Trần e4Dung mở 7to mắt nhìn, 4btrong ánh 9mắt đen dfláy ẩn 6hàm chút bmỉa mai, 26nàng vô 66tình đùa fnghịch san fhô cầm 7dtrong tay 89– vừa 6dlàm động 2btác này, b9không chỉ 7là Ngô Dương, angay cả 1đám người 69Bình ẩu 1cũng vội 1thốt ra 3ctiếng.

Khóe dbmiệng Trần 9bDung nhếch 71lên, cực 7kỳ khinh ethường bnói: “Tục 5vật mà 1thôi, Ngô 51thúc quan cbtâm quá fmức rồi.”

Nàng 12không hề 66để ý tới daNgô thúc, a1nhìn hai fngười Bình 1ẩu, quát: f“Các ngươi anâng đỡ 27nó, cũng b7không cần 71dùng lụa 2mỏng, lập 1tức đưa 8đến Vương 0ephủ đi.”

Không 23dùng lụa fche lại? e1Chẳng phải eelà mang đi 34triển lãm cacho người b9người ngắm e5sao!

Ngô 1thúc cả akinh kêu 8lên: “Vạn fvạn lần 6không thể!”

Trần 21Dung liếc amắt tà c0nghễ nhìn 9hắn, lạnh 2clùng hỏi: 8e“Vì sao fkhông thể?”

Ngô e4thúc ngắc a0ngứ, hắn d1lúng ta lúng 7túng sau 8một lúc 4lâu mới atrả lời d3nàng: “Bảo 3cvật bực 14này, sẽ dddễ dẫn b1tới đạo dtặc.”

Trần 2Dung cười, ednàng híp 2hai mắt, ccmột bên f5đánh giá 5cbiểu tình f2của Ngô bfthúc, một 7bên lại clắc lắc 6dsan hô trong 2tay, cực 8kỳ tùy 9bý nói: “Đưa enó đến 2Vương phủ, enó chính 18là của fdVương gia. f0 © DiendanLeQuyDon.comNếu hấp 1dẫn đạo 1tặc, cũng blà Vương a5gia hấp 0dẫn đạo atặc, đâu 8có liên 44quan gì đến 17ta? Mà cũng ccó liên 7quan gì đến fkhanh (từ 5cổ, cách axưng hô a8ngôi thứ 42 một cách akhách sáo, cdthường adùng để fgọi người 5dưới vai 1evế thấp chơn)?”

Mấy 4bchữ cuối 0cùng, cũng 9bkhông biết bnàng cố 9fý hay là f9vô tình 7mà lại 10tăng thêm c2giọng điệu.

Trong b1khoảng thời fgian ngắn, 0Ngô Dương 8ecảm thấy 0aánh mắt 82của mọi 7người đều bnhìn về 53phía mình, btrên trán 6hắn mồ 8ehôi lạnh f5chảy ròng fròng.

Không 4được, 18thứ này 37vạn vạn 9lần không 33thể để 21A Dung đem 6tặng đi, 6chết tiệt 5athật! Tiểu 0nữ tử 79sao lại dfquật cường 2như thế, dphải làm cthế nào a9để thuyết 3dphục nàng 6cđây?

Ngay 5lúc Ngô 4Dương đau 7khổ suy 5anghĩ, Trần 3Dung hướng 3bvề phía 57mọi người ddtrong sân 8kêu lên: ff“Đem khay fatrầm hương 8tới đây. 5 © DiendanLeQuyDon.comSan hô tinh 88mỹ như 8dthế, há bcó thể 3bnằm trên 7một khay 1dgỗ tầm ddthường?”

“A? 9Vâng, vâng!”

Vài 6nô bộc bavội vàng 14đi vào chính 72sảnh, nâng elên một 5cái khay 0nho nhỏ d9— thứ 8này hoàn 9toàn được dlàm từ 5gỗ trầm 5hương, đây 3cũng là 2một trong enhững vật 14có giá trị 2nhất của 2bTrần gia, c5cũng là 32thứ Ngô 8aDương sớm 0đã nhìn 6trúng.

Lần d9này, Ngô 6Dương tức 3eđến đỏ 64mắt, đặc 2biệt khi 48nhìn ra ngoài acửa có f5mấy bóng bdáng lấp 1aló quen thuộc 3của đồng cbọn, gương dmặt của 97hắn trở 92nên đỏ 3chồng.

Ngay f4lúc khay 89gỗ đó 0được nâng cra, Ngô Dương 2bước lên 3cphía trước amột bước, d4vươn tay 5fcướp khối 61san hô ở 0trong tay 2Trần Dung.

“A 2–”

Thấy a8tình hình afnhư thế, b7bốn phía bđều vang fclên tiếng ckinh hô!

Trong e9nháy mắt, 06tay Ngô Dương 7đã chạm 2vào khối 0san hô.

Kết 3dquả thực 48nằm ngoài 1dự kiến 0của hắn, 2hắn mạnh 2mẽ cướp 0cđi như thế, 53vậy mà 76không cảm 8giác được c7Trần Dung 11chống cự! 26San hô vừa b6rơi vào 4tay, trên agương mặt 85đỏ gầy 86của Ngô 8Dương lộ 3ra một chút 2tươi cười.

Tươi 6cười vừa 83mới hiện 55lên, ngay 22khi hai tay cfcủa Ngô 1Dương thu 28về, Trần 7Dung nương b1theo lực 5kéo của ahắn nghiêng 6người ngã 21qua một 5bên. Nàng 5ngã thì 34kệ nàng, 38nhưng tay b0áo dài nàng a4đang đặt cfdưới khối aesan hô kia 3lại bị 0vướng vào 7đó!

Một bánh đỏ 1flấp lánh 9dnhư tia chớp 2nảy lên bngay trước amắt!

9là Trần b1Dung, hay dalà Ngô Dương, dđều không 9kịp kinh fdhô, chỉ athấy cả 11khối san chô hoa diễm 0chi cực, ekhông chút 08tỳ vết 7nghiêng đi, 9fnặng nề 30rơi xuống f4đất.

“Không 1–” Ngô 2eDương hét dlớn một etiếng, hai dtay đều avươn ra, 7fcả người 95đều hướng 08về phía dtrước, 5eôm chặt cdkhối san 8hô kia!

flẽ là người 0bbị bức 7đến đường fcùng sẽ 35bộc lộ 52tiềm lực 2của bản athân, trong 57lúc khẩn 8cấp, hai 1tay của ccNgô Dương cđã đỡ 92được khối 0bsan hô! Hắn 05vội vàng f6thu hai tay 6lại, kinh 93hỉ hét c4lớn: “Ta 25đỡ được 9rồi, ta dđỡ được 0rồi!”

Trong c6tiếng kêu 5to hét lớn, 4fNgô Dương f8vội vàng 6đứng lên, d4nhưng hắn 4akhông chú cý, dưới eachân không 84biết khi 7fnào đã 9dcó thêm admột vạt eváy.

Bước cchân của 97Ngô Dương 0vừa mới 8dẫm lên 82vạt váy, 0liền nghe 5thấy Trần 9Dung rên fmột tiếng. d3 © DiendanLeQuyDon.comVốn trọng 43tâm của a9hắn đang e5không vững, 4hiện tại 0dưới chân 00bị vạt 10váy của 3Trần Dung 04vướng vào, ccả người 87đều đổ evề phía 1trước.

“Huỵch 2–”

Tiếng dngã nặng benề truyền bđến, đồng 2thời một 69tiếng vỡ cvụn thanh 1fthúy cũng advang lên!

Mọi bdtiếng động 1fđều biến 47mất.

Trong b2sân, mỗi 8người đều 09há to miệng, anhìn tư cthế bị fdchó cắn e7chổng mông 1ngã xuống 5đất của b0Ngô Dương, a2nhìn thấy 5fhắn ngã 54sấp mặt f4xuống. Ở 8bên trái 5cơ thể ebhắn, mọi 71người còn 52có thể 16nhìn thấy akhối san 4hô đã vỡ 19thành nhiều 6mảnh nhỏ 1to bằng 5bàn tay!

Ngô f4Dương vẫn 16không nhúc 56nhích nằm 17trên mặt cđất, dường 4bnhư hắn 3đã chìm 8vào hôn bmê, toàn a8thân cứng 8ngắc.

Im 1lặng, vô 9acùng im lặng.

Đột cnhiên, giọng 8cnói còn dchút trẻ acon của d7Trần Dung cevang lên, 1có vẻ cực ckỳ phẫn fnộ: “Ngô athúc, thương 2thay cho thúc 7lưu lạc 9không có c2chỗ trú 90ngụ, là 10gia phụ ddthu lưu thúc. 4 © DiendanLeQuyDon.comCổ nhân 14đã nói, e8ơn nghĩa 5đều không fthể quên, d8Trần gia eta đối 9với thúc 6đâu phải cchỉ có c3ơn ban cơm ebcanh chỗ 8dtrú ngụ? 62Thỉnh thúc cnói cho ta 18biết, vì 9sao thúc anhất quyết 7cướp đoạt 2khối san 4hô này của 9nhà ta? Thà 9rằng khiến bbnó vỡ nát, 99cũng không 59nguyện ý ađể ta đem ctặng cho 74Vương gia?”

Giọng 02nói của ddtiểu cô 11nương, tại e3một khắc 8bnày, bởi 6vì lạnh ablùng mà c7uy nghiêm dvô cùng.

Ngô 1thúc không 3đáp lời, fhắn vẫn 8bkhông hề c0nhúc nhích, 50cũng không 6cbiết là ccngất thật dhay không.

Gương emặt Trần 86Dung bình adtĩnh, nàng 98quả quyết 90quát: “Người 2đâu!”

“Vâng.”

“Ngô 2Dương người 5này, thân c9là kẻ sĩ, d7nhưng lại cthừa dịp 6fphụ huynh c4của Trần 9gia ta không 48ở đây, 2mưu đồ 7tài vật 66của nhà 0ta. Hiện 67tại lại 3cném vỡ a7vật báu 8vô giá của 9nhà ta. Nay 3chư tộc 6sẽ đi về 58phía nam, 3tới nha cfmôn sẽ ckhông có 5bai làm chủ, 2tiểu nhân 6bực này 7không thể 83đưa tới 5quan phủ. 8 © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 0fném hắn 67ra khỏi 5Trần phủ, ctố cáo cmọi hành 5vi cử chỉ 90của hắn 6dvới thế 1nhân!”

Lúc afnày Trần 30Dung thể 5hiện vẻ 9nghiêm nghị, 51cũng không 8có ai dám cacầu xin 44cho Ngô Dương. ab © DiendanLeQuyDon.comLập tức 02liền có 3vài người 02tiến lên, 48nâng Ngô dDương dậy.

Bọn 1họ vừa aemới nâng c1Ngô Dương blên, Ngô efDương đột fnhiên mở 1to hai mắt, 5hắn căm 7ftức nhìn a4Trần Dung, ala hét nói: 3“Ngươi, cngươi chỉ 5là một 0cnữ hài e6tử chết 8tiệt! Ngươi 50dám động 2vào ta? Ngươi ddám động 35vào ta sao?”

Trong f4ánh mắt ehắn bừng 1bừng ánh 0lửa, gương 96mặt gầy b8yếu đỏ 36hồng, lộ c2ra vẻ hung e5dữ.

Lần 0này, đám fngười Bình 0ẩu vốn 8đang thương dcảm hắn 1đồng thời 33sinh ra một 5chút chán 99ghét: Người 8này ném 2vỡ vật 42báu vô giá 7của chủ 3enhân, thế c4mà còn không 3fcảm thấy 5hổ thẹn, b6chẳng những 1agiả bộ 97bất tỉnh, fsau đó còn 0chỉ trích achủ nhân 49dõng dạc 8như thế. d © DiendanLeQuyDon.comXem ra hắn athật sự 7flà đúng 1như lời 0bA Dung đã 6nói, là e9người hiểm 7dác mà!

Đối cmặt với 1Ngô Dương bđang giận 17dữ, Trần 0Dung lại earất bình 0tĩnh, nàng 7nhìn hắn, 04trong ánh dmắt không 39hề có bối 9frối. Ngay bkhi trong 1lòng Ngô 1fDương đang dbcả kinh, e5vài người 64tráng kiện 30đã túm 4blấy hắn, a1lôi kéo efhắn đi.

“Làm 4dcái gì vậy? 0Buông ta 0ra, các ngươi fmau buông 40ta ra!” 5Ngô Dương d6bối rối fkêu to lên, 4tay chân chắn động a3đậy muốn 3fgiãy giụa.

Nhưng b4hắn chỉ 6là một dkẻ sĩ văn enhược, fkhông ai b3nguyện ý d5thả xuống, f7làm sao có 6thể giãy 0ra được? 2Sáu hán 72tử rắn a9chắc đè 8anặng hắn, e7giơ hắn 5lên giữa 8ekhông trung, dbnâng ra phía ccửa phủ.

Đến eetận khi bara tới cửa fviện, Ngô fbDương còn 3fđang bối aerối kêu dto. Có điều 68tiếng kêu 8akia, từ 4lúc đầu 2là thóa 88mạ Trần 15Dung giờ 15biến thành c2khóc lóc fcầu xin, 33cuối cùng 7biến mất 1không còn 29nghe thấy bgì nữa.

Chỉ f3chốc lát, 7tiếng nói e1đều nhịp c6của sáu 41người từ 7bên ngoài 8truyền vào 5btai Trần 8Dung: “Tiểu 06nhân Ngô 8Dương này! 5Thừa dịp 8echủ gia 9lang quân c0không ở 6đây, mưu bđồ tài 35vật, nay 5phải bị 9đuổi ra 0fngoài –”

“Tiểu 0bnhân Ngô 43Dương này! 3Thừa dịp 7cchủ gia 9alang quân bkhông ở cđây, mưu 6fđồ tài 88vật, nay 42phải bị bđuổi ra 29ngoài –”

“Tiểu dfnhân Ngô 00Dương này! eThừa dịp 7chủ gia dlang quân 2không ở c2đây, mưu a0đồ tài 86vật, nay 2phải bị 70đuổi ra 4ngoài –”

Giọng 87của sáu 05người vang 5cdội, đều 0nhịp kêu 19to ba lần 3rồi mới 24chấm dứt.

Nghe c6tiếng nói 2cbên ngoài dcàng ngày 8càng vang, 7càng ngày 5dcàng ồn 6ào, Bình 0ẩu bước ebtới bên 4cạnh Trần 6Dung, thân 9thiết nhìn fcnàng, thấp aagiọng nói: a8“A Dung, 64đừng vội cethương tâm…… 75Dù sao vật 92ấy người bcũng chuẩn cfbị đem dtặng người c4ta mà.”

Trần 36Dung ngẩng fđầu lên, dbnàng mỉm f3cười với 6eBình ẩu, 01nụ cười f0này cực 09kỳ sáng 9lạn. Trong elúc mọi 13người kinh 4ngạc, nàng 88thản nhiên e4nói: “Ta 0không có b6thương tâm.”

Sao 3nàng lại b4có thể 61không thương 01tâm cho được? 6dPhụ huynh dcnhà nàng 38không ở 0đây, một enữ hài c2tử như a3nàng có eviệc muốn anhờ cậy, 7bất luận 6kẻ nào 1cthu lưu nàng 9đều là e0chuyện nên dlàm.

Nhưng dnàng cố 6tình muốn 6dâng tặng 4bảo vật 75quý hiếm bfđể cầu 0một chuyện 1nhỏ, không b3nói là tặng 07cho Vương 2egia thanh bdanh hiển 6quý, ngay ecả là cự fephú trong 7bthành, cũng 1không có c8người nào 6dám thu nhận 84— dù là 6fai đều 8sẽ bị 93tổn hại 2đến thanh 6danh.

Sở 82dĩ nàng 3lấy ra khối 30san hô, đó d3là muốn 7bném nó vỡ 1nát, thật 9dkhông ngờ 3fNgô Dương 5đó thật bđúng là aethức thời, cecứ thế 09chủ động 1gánh lấy 01trách nhiệm.

Bình f6ẩu cảm 9thấy kinh e9dị ở một abên hỏi: a“Vì sao f2nữ lang b3không thương 8tâm?”

Trần a0Dung không 13đáp, nàng 3chỉ nhìn 40về phía 97đại môn, 27ánh mắt 7xa xăm, trên 8gương mặt 4bthanh diễm 3lộ ra một 2chút thản c1nhiên tự cađắc: “Người eVương gia 3fsắp đến 0rồi đúng 42không? Nghe e6nói ngày 1mai Vương 4gia sẽ lên 9đường, c1các ngươi b0đi xuống fchuẩn bị fmột chút, bđừng ảnh 5fhưởng đến f3người ta.”

Mọi 0người đều 2ngạc nhiên.






Chương 85: Vương 40gia có Thất 5lang

Đến aftận khi 1dTrần Dung 4dvung tay áo 95dài, xoay 11người trở 4về tẩm 27phòng, mọi 0người vẫn 2còn hai mặt 6nhìn nhau. eb © DiendanLeQuyDon.comSau một b4lúc lâu, 2emột người dhỏi Bình 14ẩu: “Bình 7ẩu? Lời 6dấy của e6nữ lang 4elà thật 9sao?”

Bình 3dẩu trừng 0mắt nhìn 1người nọ amột cái, aenói: “Mặc 5ckệ là thật 8hay không, 4chuẩn bị 9thỏa đáng f8cũng sẽ d7tốt hơn.”

“Vâng 7vâng.”

Mọi 6fngười tấp 4nập tản bđi, khi bắt c6đầu bận 3việc, một e7loạt tiếng 2bước chân edồn dập ectruyền đến, 50người canh 0fcửa đầu b1đầy mồ fhôi chạy 39tới, hướng ctới tẩm 0phòng của 7Trần Dung 5fnói: “Bẩm aanữ lang, 3cVương gia fThất lang 1đến đây.”

Xôn 2exao –

Tất c7cả mọi 4người dừng 1bước, quay 6đầu, kinh fngạc nhìn 59cửa phòng dcủa Trần c4Dung.

Đúng 0là Vương agia Thất clang! Trời c5ạ, đúng dlà Vương 39gia Thất 83lang tự dmình đến a6đây!

Vương cgia cũng c4không phải 0là dòng 3fdõi bình 5ethường, 0trong Bình cthành, Vương 67gia là phú 6cgia số một 6số hai. 9 © DiendanLeQuyDon.comHuống chi, 3người đến 7lại là cVương gia fThất lang.

7trong một 4bđịa phương 4như Bình 4thành, những 80người cư angụ tất 02nhiên là f1các nhà 46thuộc hệ dnhánh của c7các đại e7gia tộc, 08như phụ d8thân của 3Trần Dung, ehoặc là 7amột nhánh f8của Trần 02gia tại 8Giang Nam, 3Vương gia fcũng là 68như thế.

Nhưng 8Vương gia fdThất lang 8fnày, lại 4là người 49có thanh f0danh trong 6fcả Vương d4tộc! Hắn 42biết cưỡi 40ngựa, bắn 7cung, diện cmạo phong f5lưu, lại d8có học b1thức uyên 1thâm. Thân 67phận như 99thế, lại 4có người 2dtrong bộ etộc làm 83quan lớn fnơi triều 45đình, tính 9ra được achừng mười bcmấy người! cdGia tộc 1như vậy, 4có thể bnói là giống 2anhư hoàng agia, là người 5đứng ở b1trên đám bmây cao cao, bđể thế bnhân ngước elên nhìn 4ngắm!

Thế 03nhân đều 7nói, những clang quân b8có xuất cfthân gia 2cảnh như cthế đều 3giống như 2thần tiên. 06 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 3không biết 5lời ấy 91có đúng 7như vậy 2hay không, 0nhưng mỗi dngười trong 4aBình thành b5đều biết, b4ba tháng 1trước Vương d8gia Thất f0lang vừa 1tới Bình 48thành thật esự chính 9là thần 0tiên trong 83đám thần 1tiên!

Đối 40với gia 2aphó này 9amà nói, dTrần Dung 2cũng là 6người có ethân phận acao quý, b9nhưng nếu d4so sánh nàng d7cùng với 05Vương gia 24Thất lang, 3đúng là 28khác nhau 2một trời 2cmột vực, fcách xa như 08sông ngân 58hà!

Lại f0có tiếng edgõ cửa, 5bTrần Dung 8liền vội 6bvàng đi fra — nàng 3đã phân 50chia bớt cgia tài, 7dném vỡ dsan hô, dự 9đoán sẽ 1fđược Vương 36thị coi 6ctrọng. Nếu f4có thể 7đồng hành e1cùng bọn 5họ, dọc ctheo đường 7đi sẽ an 0dbình hơn arất nhiều, 1fcòn nếu 49có thể 47kết giao 1với bọn 0họ, sau 06khi đến 9bphía nam 8lại càng 0có lợi 84hơn. Nàng 4thật không 7cngờ hiệu 53quả rất b6tốt, vậy 08mà có thể 09câu được e7Vương gia 7Thất lang 0trong bản c2tộc Vương 9thị, danh 72xưng ngọc f6thụ lâm 6phong đến 1đây!

Lúc 7này, mái 2tóc đen 8bóng của 1Trần Dung 6được vấn bdđơn giản, 3y bào rộng cfrãi màu 2tím, làm c7nổi bật 6ada thịt 9như ngọc, 2gương mặt 2tinh mỹ, aehai mắt arạng rỡ 1sáng ngời, 4không những 21thế còn 48mang theo fmột ít 4khí chất 59ngây thơ.

Trần e3Dung cũng 89không hỏi 8Vương gia 5Thất lang fđang chờ fở cửa 0bnào, cứ 3thế bước cera khỏi 9sân viện. 6 © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên, 63nàng vừa 3dmới đi 39ra, liền enghe thấy 2ở phía atrước truyền 3bđến một atiếng đàn 5bdu dương.

Tiếng eđàn phiêu 41đãng, giống bnhư nước d1suối chảy 4róc rách, 2emây trôi clững lờ, 34bộc lộ 5dsự tự 5do thản a8nhiên không 9cthể miêu 7tả bằng 6alời.

Theo 1atiếng đàn, 45Trần Dung 5đi tới 53trước quảng atrường, 62nơi đó fcó một 9chiếc xe 9dngựa hoa 96lệ đỗ 75ở đó. 07 © DiendanLeQuyDon.comTiếng đàn e5đúng là 94vang lên 77từ trong 5xe ngựa.

Bên 3ngoài xe 0ngựa, có 5hai mươi 33mấy người 03đứng vây cquanh, những 0người này b0đều dùng 50ánh mắt d6kính trọng 6mang theo 7esi ngốc 5nhìn vào 9ftrong xe ngựa, 1dựng thẳng 56hai tai lắng 7nghe tiếng 7eđàn.

Trần dDung không 00như vậy, a4nàng bước 3anhanh hướng 86tới xe ngựa 0ckia, theo eebước chân acủa nàng, 3btiếng guốc 0mộc thỉnh 67thoảng vang 5lên, xen 4elẫn với 7atiếng đàn 6phiêu đãng 9dnày có vẻ 7đặc biệt 7đột ngột e2cùng chói datai. Điều 1phiền não 2nhất là, 6cũng không 4biết nàng 3cố ý hay 0dlà vô tình, e6mỗi khi aguốc mộc dchạm xuống 57mặt đất, 34đều vào clúc tiếng eđàn đang 34biến chuyển, 16khiến người 07ta cảm giác eebị quấy 8nhiễu, nghẹn e8ở ngực 2rất khó 9chịu.

Trong 68lúc bất ftri bất dgiác, tất e9cả mọi dngười trợn 2amắt nhìn aaTrần Dung, 0lúc này 3bọn họ 0hồn nhiên bquên mất 0Trần Dung ffchính là 9cchủ tử 70của mình.

Tiếng 38đàn trong 9xe ngựa 3im bặt, 25một tiếng ffcười thanh f5duyệt thản 23nhiên truyền 7đến: “Nữ 5lang đột anhiên mà 5đến, là fdo tiếng 4đàn không c9hay sao?”

Bước cchân của 48Trần Dung 4cvẫn không 3ngừng lại, adnàng lập 12tức hướng dtới cỗ 9xe ngựa 9ckia, khanh f4khách cười, 23thanh thúy 6trả lời: 69“Tiếng cđàn vô 59cùng tuyệt bfhay, nhưng dmà trong 4lòng thiếp 6có việc, ftiếng đàn athản nhiên 7này lại 33không thể elọt vài btai thiếp.”

Trong 31xe ngựa, 38tiếng cười 96thanh duyệt 1càng thêm dvang dội.

Người 4dkia hỏi: 1“Nữ lang 3lo lắng 5bđiều gì?”

Trần dDung cười, 1lúc này 4bnàng đã a1đi tới 8bbên cạnh 9xe ngựa.

Trong 0elúc mọi cngười đang ekinh ngạc, 8chỉ thấy cnàng vươn 9thẳng tay, ebmột bên 21định vén 44rèm xe lên, bmột bên avô cùng 3tự nhiên e6trả lời: 49“Sớm nghe 57nói qua Vương 9gia Thất 39lang có phong 7thái thần 1btiên, vô f5cùng tuấn 90mỹ, nhưng bvẫn không 3fcó duyên 75gặp gỡ, 9ahôm nay nghe 84thấy quân 52tiến đến, 6thiếp không ckhỏi vui 53sướng. f © DiendanLeQuyDon.comCũng không bbiết có d5khiến lang 30quân mất 13hứng hay 0dkhông, nhưng enếu không acho phép 44Trần Dung 03được diện 2ckiến, trong alòng thiếp 23sẽ hoảng 9bloạn!”

Tiếng 86nói vừa 0dứt, nàng 8đã vén e9rèm xe lên 0emột góc!

Xôn 5bxao –

Một 5tia sáng 1bbảy sắc 06cầu vồng 4bắn vào batrong mắt 4nàng, giờ adkhắc này, 62nàng không 6tự chủ f2được nghiêng 3mặt đi, 88lánh người 1qua.

Ngay flúc nàng etránh đi, ađồng thời, fngười trong fxe ngựa 9khẽ cười: 4f“Nữ lang 5vì gặp 4ta mà đến. b © DiendanLeQuyDon.comNếu đã 1dnhìn thấy, dvì sao còn bdời mắt?”

Trần d2Dung vươn 0tay xoa xoa 6amắt, đáp: e9“Thiếp f2chỉ là 6dmột tiểu 8cô nương 65tuổi thanh 5axuân, nhìn 2thấy dung 98mạo như 3thiên tiên acủa lang 3quân, trong a5lòng khẩn ftrương, 03thật không 6cdám nhìn fethẳng!”

Trong 9xe ngựa, dtiếng cười 0ccàng vang 5vọng. Tiếng 1cười như 11băng ngọc 9eva vào nhau, 5cực thanh 5thúy cực bôn nhuận!

6Trần Dung, 7lúc này f2rốt cục 7quay đầu elại, đưa cmắt nhìn b6thiếu niên engồi trong 6xe ngựa.

Đây 3là một 92mỹ nam tử 0hiếm thấy, 3chàng ước 8chừng mười dbảy, mười dtám tuổi.

Thiếu 4fniên tuấn 34mỹ như bngọc, hai 6mắt chàng eđen lay láy, 7đang hàm 14chứa cười 9nhìn nàng. d5 © DiendanLeQuyDon.comKhông biết e6vì sao, vừa bđối diện 4với tươi d4cười của 1chàng, tim 3của Trần 71Dung thật 1đúng là fđột nhiên d4nhảy nhót 2hai cái!

Phải aabiết rằng, 77nàng vừa f3mới trải cqua tình 68trường, 9dvừa được 77sống lại 28một lần 44nữa. Vốn 3nàng nghĩ 04rằng, tim 1của mình esẽ không b3bao giờ 8fvì nam nhân 92mà đập 5loạn nữa. 6c © DiendanLeQuyDon.comNhưng dưới 8btình huống 3dnày, nàng d2cảm giác 2được có 2chút động 3tâm, có 34thể thấy 71được người 94trước mắt 9tuấn mỹ 9đến mức denào.

Ngũ f3quan của ethiếu niên 13tuấn mỹ 5ra sao tất enhiên là 4không cần 7phải nói, dquan trọng anhất là, athần sắc 3trong ánh emắt của ecó một 6loại khí echất thản 3nhiên thần fbí, giống 0như hàn 4băng ngàn 68năm ở trên bnúi không 43tan chảy, c8được ánh 2nắng chiếu 9vào lấp aalánh tỏa 4sáng, cũng 9giống như 6nước trong 8đầm sâu, d2cành liễu bphiêu diêu dtrong ngày 6xuân, có 0một loại 1yên tĩnh 4đến cực e7hạn.

Trong bdlúc bất 8atri bất 69giác, Trần 3Dung đúng elà ngắm 56đến ngây 4ngốc.

Mỹ e6nam tử nhìn 19nàng, thấy 2tuy rằng 7anàng nhìn 7đến ngây 9dngười, fbhai tròng a5mắt đen e0láy lại 9crất thanh f5tỉnh, không 89khỏi cười, 4lộ ra hàm 6arăng tuyết 38trắng hỏi: 4“Khanh đã 3nhìn đủ 6chưa?”

Trần 6cDung giương amôi cười, 2hai mắt 8không hề cchớp nhìn d2gương mặt eatuấn mỹ 60không sứt fmẻ của fchàng, nói: d8“Hôm nay 5mới biết, d9cái gì gọi elà thần atiên!”

Mỹ fnam tử ha eha cười.

Trong 3tiếng cười 0của chàng, 80Trần Dung clui về phía dsau, không 0chút nào d5để ý, a2cũng không achút do dự 0kéo rèm 44xe xuống, engăn cách dtầm mắt 89giữa hai 2người.

Tiếng 5cười thanh e3duyệt của 1Vương gia fThất lang 9lại truyền 1đến: “Khanh eđã có lòng 14yêu thích, ffcớ gì vội a9vàng thối 0lui như thế?”

Trần 3Dung thở a5dài một 3tiếng, trả 90lời: “Dung 6mạo của 7clang quân f2quá chói 33mắt. Thiếp 4còn muốn 7lập gia 94đình sinh 53nhi tử, e8hôm nay thấy cquân rồi, 8từ nay về 64sau còn có d0nam nhân 67phương nào 80có thể a0lọt vào 2mắt được 9anữa?”

Vương 76gia Thất 6lang vui vẻ, 9chàng cất 76tiếng cười d6to, sau một 07lúc, tiếng eđàn du dương 4lại vang elên.

Trong 3giai điệu 7mềm mại 8fnhư nước 4fsuối mùa 7xuân, Vương 53gia Thất 44lang cười b8nhẹ nói: 5“Ta đến 9eBình thành 1cđã mấy 0tháng, vẫn ckhông có b5thu hoạch 93gì. Đến a4tận ngày bhôm nay mới aevừa nghe cthấy tiểu 0thư Trần 0gia tán bớt agia tài. 6 © DiendanLeQuyDon.comVội vàng 95tiến đến, 5đúng là achuyến đi 9này không 5tệ!”

Chàng 33nói tới 2đây, nhẹ f7quát một 1tiếng: “Đi b8thôi.” 2eHai chữ d0vừa phun e9ra, tiếng 45đàn dừng elại.

Thẳng cđến khi 1xe ngựa 79của chàng achạy ra bcửa phủ, 60chàng cũng 43không bước 8xuống xe 5ngựa, càng 3bkhông nói fvới Trần 6Dung về fviệc muốn 08nàng cùng 5người Vương 78gia đồng ebhành một 2chuyến.

Một 29lão bộc bnghi hoặc 87nhìn xe ngựa 1rời đi, 1đi đến adphía sau 1Trần Dung, 74bất an nói: 3“Nữ lang, c4Vương gia dđây là 4bcó ý tứ fbgì?”

Trần 64Dung thu hồi 6ánh mắt, bcười đắc 8cý: “Có f6ý tứ gì? 2bVương gia 7đồng ý 60rồi, ngày 2dmai chúng 9ta sẽ khởi 2hành cùng 17bọn họ!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17897 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương c6: Ra đi

Trần 2bphủ bắt cđầu bận 5bịu, mười 3mấy nô bcbộc ở 6lại, bắt cđầu chất 6gạo và evải vóc d8đồ vật 7ekhông còn dnhiều lắm cên xe ngựa.

Trần 0ung đã tán 5ớt gia tài, 32ố tài vật 2òn lại, 06hỉ cần 52ùng mười fhiếc xe 03gựa, trong 28đó ba chiếc 4ùng để bhứa gạo, 1eương thực eà các tạp 5ật, một 40hiếc là 13hứa quần afáo đồ 10ật của 9àng, sáu f2e ngựa còn b5ại, đều 10à dùng để 43hứa thẻ 8re sách cuộn.

Kiếp 3rước, Trần 38ung chỉ 5ùng một f0e ngựa chở dách vở, 9à đây chỉ 65à số sách 94ở có chứa 3àng lá, 31òn lại 17đều chở e5ác thứ 8hác. Sau e5hi trở lại bhía nam mười 6amấy năm, 99trên lưng 0nàng luôn bphải vác 71thanh danh 8clà kẻ tục, 86nhóm kẻ asĩ khiển 95trách nàng, 50nói nàng 10thà rằng 3nhồi trang 5sức ăn 67mặc ở 4ctrong xe ngựa, ccũng không anguyện ý 1mang theo 5sách vở 9cực kỳ 6trân quý.

Tại dthời đại 7này, trong 4fkhông khí 9đều tràn cfngập ‘thanh 1nghị tao 3nhã’, thanh ddanh kẻ etục hoàn cftoàn có 2thể phá 2huỷ tiền 54đồ của 83một cô enương trong 9sĩ tộc. 53 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó edvề sau, bbcho dù nàng 9dùng hết 13tâm cơ, a4hao hết 49thủ đoạn, 9cũng không bcó biện 6pháp vãn b4hồi thanh 1danh đã 54bị phá chủy.

Muộn 1rồi.

Một 2đêm này, a6đại môn eđóng chặt, 7bTrần phủ fthay phiên e6thủ vệ, 1từ đầu 8đến cuối 34đều thực 6eim lặng, 8vẫn đều 5ckhông có eckhách nhân bngoài ý fmuốn tới b7chơi. Nghĩ 9đến cũng adđúng, ban 6ngày khi 63Trần Dung 7tán bớt 07gia tài, 9hành vi này 3đã truyền e8khắp Bình 5thành. Người 9nào làm 63đạo tặc 20có mắt 99mà lại dmạo hiểm 3phiêu lưu 4đến cướp abbóc loại c8cá nhỏ 49tôm tép 7này chứ?

Ngày f8hôm sau đảo 8mắt đã 4ctới.

Sáng dsớm, Vương fphủ liền fphái phó cdịch tiến eđến, thông 4tri người actrong Trần 4dphủ trực 3btiếp đi 7trước đến a1cửa thành 4phía nam e9để tập btrung.

Lúc bnày, Trần 4gia đã sửa 7bsang hành dlý xong, a3Trần Dung bngồi trên 8xe ngựa, 6bchậm rãi 7hướng tới 5chỗ hẹn.

Trên d6ngã tư đường, fnơi nơi fđều là dxe ngựa, 2atrong khung 2acảnh ồn 1ào nhốn 1nháo, tất ecả mọi 1người đều acđến cửa 76thành phía 5cnam.

Khi 1fxe ngựa 4của Trần 0Dung chạy ftrên đường, 1ethỉnh thoảng 0có người 22nhìn về 19phía nàng, 33mơ hồ còn fcó thể enghe thấy 0giọng nói 9nghị luận ackhông dứt 51bên tai: 6“Nàng là 93Trần Thị 6aA Dung đó.”

“Đúng 44là một dtiểu mỹ c8nhân.”

“Nghe 25nói hôm 9qua nàng 0đã chia 13bớt gia 4etài cho phó 7dịch và 4tỳ nữ e0trong phủ, 1bhuynh xem 4cđoàn xe 86của nàng, 01cả Trần 23phủ to như avậy, mà 69chỉ có 1bhơn mười 2chiếc xe 82ngựa, tin a6tức đó 5fquả nhiên 1là thật.”

“Tất 6nhiên là 5thật rồi, 1Vương gia a3Thất lang f3thần tiên d4cũng tự eđến bái ephỏng mà.”

“Lúc enguy nan gặp engười có dbtâm, nghe 3nói Trần 62Thị A Dung 28vẫn còn arất nhỏ fatuổi, nhưng 2ctrong lúc drối ren 30này còn e4có cử chỉ fatrọng nghĩa 0akhinh tài, e8thật là 3chiếm có, dethật là dhiếm có.”

Trong e4tiếng nghị e4luận liên d0tiếp, Trần 0Dung mỉm d2cười, chậm 4crãi thu hồi 8cánh mắt.

Chỉ b2chốc lát, a4Trần Dung 28liền tới ecửa thành 11phía nam. ca © DiendanLeQuyDon.comVừa đến 0nơi, nàng ađã thấy 4cđược đoàn 5xe của Vương 85gia, liếc 2mắt một ccái nhìn 25lại, từ cđầu đến fcuối cửa 7thành, đều b0là cờ xí 5ccủa Vương 7phủ. Quả 6nhiên thanh 6thế rất e6lớn.

Xe cangựa của 5Trần Dung c0vừa đến 6gần, có dcmột nam 5tử tầm 09hai mươi ftuổi giục 7ngựa tới, ccao giọng 4hỏi: “Là 34Trần Thị 3A Dung sao?”

Một engày hôm cđó, thanh 6ddanh của 1Trần Thị 80A Dung vang 2vọng khắp 6bBình thành. 0 © DiendanLeQuyDon.comNếu là dlúc trước, fnam tử kia csẽ chỉ aebiết gọi flà ‘Trần 9ethị’ mà 1thôi.

Trần 2Dung vén 47rèm xe lên fcmột góc, cthanh thúy fđáp: “Đúng. 9 © DiendanLeQuyDon.comThiếp là 74Trần Dung.”

Nam 40tử kia mặc dquần áo 0màu tím, 35ngũ quan 6đoan trang ctuấn tú, 48nghe vậy 68hắn ha ha 8cười nói: 8“Quả nhiên c3là mỹ nhân. a2 © DiendanLeQuyDon.comTrần phủ 5các nàng e5ít người, evẫn nên a9gia nhập 5vào đội 4engũ này 7đi, như 16vậy sẽ 6an toàn hơn amột chút.”

Trên 3khuôn mặt 6bnhỏ nhắn 52thanh mỹ 62của Trần bDung lộ 22ra một chút 51cảm kích, enàng ngồi 74trong xe ngựa ahướng tới cnam tử kia 49thi lễ, 09nói: “Đa 1tạ Ngũ clang.”

Ánh 3mắt Vương 7Ngũ lang 8sáng ngời 99nhìn Trần 1bDung, lắc 5đầu nói: 3“Thất 7lang nói dqua tuy Trần cthị A Dung 0là nữ tử, 05nhưng tính f6tình lại bsơ lãng. c © DiendanLeQuyDon.comThật không 8ngờ A Dung bcở trước bcmặt ta lại 4đa lễ như 07thế.” 58Hắn nói f1tới đây, fliên tục 8lắc đầu, 03giống như 33có vẻ thất 4vọng.

Trần cbDung mím e1môi cười, cthầm nghĩ: 42Ngươi cũng bbkhông phải e8là Vương egia Thất eblang. Nếu 8ở trước 2emặt ngươi f2mà cấp 7abậc lễ 9dnghĩa không eađủ, sẽ 01bị chuốc bphiền toái 9mà!

Dưới 5bsự dẫn 8đường 7của Vương f7Ngũ lang, 7xe ngựa 4bcủa Trần 2gia gia nhập bvào trong 2đội ngũ. 31 © DiendanLeQuyDon.comXe ngựa d2của Vương 28phủ nhiều 7như thế, ccố gắng 1nhìn ngắm 9ccũng không 7thấy giới fchạn. So 7esánh với 2bọn họ, 9aTrần phủ drất không 4có uy thế.

Một 1đường 1đi qua, Trần fDung nghe e2thấy người dtrong Vương b9phủ thấp 56giọng nghị 6fluận, theo elời của 4bbọn họ 8bmới biết ađược, 0elúc này 0bđây số 1gia tộc 4nhỏ muốn 8cùng Vương 9phủ đồng 1hành đếm c8không hết, f3có rất 2nhiều gia 81tộc thậm 4chí dâng 6lên vật 04phẩm so e9với san chô Trần 91Dung lấy fra kia còn 4trân quý bahơn, nhưng 75đều bị c4Vương phủ 9cự tuyệt 88toàn bộ.

Xe 5ngựa của dTrần phủ 5vừa vào 1đội, đoàn 40xe liền exuất phát, evó ngựa b7tung bay cát dbụi cuồn 1cuộn nổi 6lên, dần 3dần che dkhuất tầm b8mắt của 5mọi người.

Trần 39Dung quay 31đầu nhìn ftường thành ecủa Bình a2thành càng blùi càng bxa. Ở trong 4trí nhớ 04của nàng, 6một tháng 0bsau quân 63Hồ tấn 89công thành cnày, cướp 32bóc những bngười ở 79trong thành 29chưa từng 12rời đi 9không còn 6sót lại adchút gì, 04dùng đuốc bthiêu đốt etiểu Giang 5cNam phồn dahoa này biến cthành tro 98tàn.

Kiếp e8trước, 90nàng đã 46sống mười 1elăm năm 6ở Bình ethành, nó 68đã trở 0dthành cái 0tên trong 85trí nhớ 42của nàng. 57 © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 57đêm khuya b7nằm mơ, cnàng mới fthấy sân 1viện quen 8thuộc, những 3bgương mặt fquen thuộc.

Suy 3etư, Trần eDung khẽ 8thở dài 7một hơi.

Đột 7nhiên, tiếng 79cười của 1Vương Ngũ blang truyền 9đến: “Vì 6sao A dung 4blại than 3thở?”

Trần 40Dung thấp adgiọng trả 5lời: “Nghĩ cđến không 53hẹn gặp 5lại, trong 8lòng khó 2chịu.”

Vương 72Ngũ lang d1trở nên 0atrầm mặc.

Sau fdkhi đội 36ngũ đi được 0hai canh giờ, elàm hết 9lễ tiết e5của chủ 6anhân, Vương bNgũ lang a3liền cáo e0từ rời 7fđi, về 2tới đội engũ phía 3trước.

Kế 82tiếp, Trần fDung nhắm f7mắt dưỡng 2bthần. Từ 9rất xa, 08tiếng cười 9bcủa nhóm 66nữ lang 2của Vương 18gia đi ở 07hàng đầu ckhông ngừng 3dtruyền đến. c © DiendanLeQuyDon.comCác cô nương d0xưa nay được ebnuôi dưỡng 4ở khuê 1bphòng, làm fcsao đã từng 2được xuất 2môn xa nhà? bTuy rằng fhiện giờ d4là chạy 5nạn, nhưng c5trong lòng 89các nàng cvẫn cảm 36thấy mới 3mẻ hơn e1bao giờ 6hết.

Khi 8dđi tới 6agiữa trưa, d7mọi người 2dbắt đầu dbdùng cơm.

Ngồi 75ở trong 1xe ngựa, a0Trần Dung 3nhìn Vương 8phủ trải 7dtrên cỏ 1một hàng 0tháp dài, 60âm thầm 81lắc đầu.

Trên 3các tháp, 81rượu thịt etỏa hương. f © DiendanLeQuyDon.comNàng chú d4ý tới, 59người trong 91Vương phủ, 8trước mặt f0mỗi một 6nữ lang ccvà lang quân 23đều xếp 8bốn tháp. 1b © DiendanLeQuyDon.comTrên mỗi f5tháp lại 68bày đầy 8eđồ ăn.

Nàng fbiết, người 9bnhà như 3thế, ăn 7fkhông hết dđồ ăn fcnhất định 95sẽ ném bđi.

Nghĩ 2nghĩ, Trần 7aDung nói 61với Thượng 7tẩu đang 2dlàm phu xe: 3“Lão Thượng, cdtiến lên eachút đi.”

“Vâng.”

Xe 3ngựa của 0bTrần Dung 3vừa xuất fdhiện trước emắt mọi 4fngười trong bVương phủ 89đang dùng 4cơm, thì 0ngay lập 2tức có 2mấy chục 0ánh mắt 7bắn về 5phía nàng. 3c © DiendanLeQuyDon.comTừ rất 91xa, Vương 72Ngũ lang 2đứng lên, 2ahắn giơ bly rượu btrong tay f1hướng tới aTrần Dung, 3cười nói: 9“A Dung b8đến đây 6dsao? Vậy 66thì, cùng 7ngồi ăn 9ở trên eatháp này 7đi.”

Trần bDung lắc bdđầu, hướng 3hắn đáp a6lễ, sau 0dđó nàng 43bảo Thượng 4tẩu vội 9vàng điều akhiển xe 3ngựa đi 4tới chỗ dacủa tộc 6trưởng 7dVương Trác e9của Vương a6phủ.

Ánh 12mắt Trần 9Dung thoáng cnhìn, không 41thấy Vương 20Thất lang, 7liền vội 6vàng thu bbhồi tầm 8mắt.

Nàng 32đi xuống edxe ngựa, blàm lễ a9với Vương 8cTrác đang edùng cơm, 10thanh thúy fnói: “Gặp 9dqua Vương 13công.”

Vương bbTrác kinh 5ngạc nhìn a2nàng, trên ebgương mặt 5tròn tròn alộ ra tươi 7cười hiền 5dlành: “Vì 0sao A Dung 1cđến đây?”

Trần 3Dung lại 6cúi người, 27nói: “Tiểu 2nữ tử efcó lời e8muốn nói.”

“Xin 55mời.”

“Chuyến 79đi đến 6phía nam cnày, ngoại 70trừ sĩ 2btộc giống 1như chúng eta ra, còn 14có phần 9lớn thứ 7dân bình 7thường 67khác. A Dung 87nghĩ rằng, 62cho dù thứ 78dân vơ vét bmọi gia atài, có 6thể mang 1theo, cũng 6chỉ là 2đồ ăn 7đủ dùng dmười ngày c5nửa tháng cthôi.”

Thời bbđiểm mọi 3người trong 2Vương phủ 4bđang dùng 0cơm, nàng 52đột nhiên ftiến đến, echậm rãi f8mà nói như 5athế, trong eckhoảng thời 80gian ngắn, 18nữ lang 9đệ tử ctrong Vương dphủ đều b4nhíu mày: dCó gì mà bphải nói 4vào lúc cfđang ăn auống, trong 3lúc người 21ta đang dùng 04cơm mà Trần 74Thị A Dung 43lại đến f8đây, đã 8là thất 5blễ rồi. 6a © DiendanLeQuyDon.comVậy mà, c5nàng còn 3đàm luận 1về đám dfthứ dân 3thô lậu 9dơ bẩn d3gì đó, 95thật sự 7là không 7chề nể 1bmặt. Cũng c5không biết aánh mắt 98của Thất clang thế 5bnào, sao elại khen 7không dứt 2cmiệng với cfnữ tử cnày chứ?

Mọi engười trong 40Vương gia ađều nhìn 06với ánh 76mắt bất bmãn, Trần fbDung nhận fthấy được 95hết. Nàng 1lại chỉ 5emỉm cười, ftiếp tục echậm rãi 4mà nói: 5“Có câu: aÁo cơm no 1fnê trước bmới biết evinh nhục. 0 © DiendanLeQuyDon.comA Dung nghĩ dcrằng, sau 4bkhi đám 68thứ dân 32dùng hết 23đồ ăn 8của mình, bchỉ sợ 3sẽ bởi dvì đói 4ekhát mà abí quá hoá 30liều.”

Ánh fmắt Trần 6Dung quét 8về phía 52dãy tháp 1đựng đồ 7aăn xếp 1thành hàng 14dài kia: a6“Một hai dlưu dân f6hẳn Vương 0công sẽ 3không sợ, 1nếu là 36mấy trăm amấy ngàn 7thì sao? 8fA Dung nghĩ 72rằng, ở e4trong thời dđiểm như b3thế này, eẩm thực ccó thể 8đơn giản fhơn một 9achút.”

Dứt dlời, nàng e1lại hướng ftới Vương aTrác trong 35suốt thi delễ, khẽ 5aquát một eftiếng, bảo 6Thượng 65tẩu đánh 97xe ngựa 7arời đi.

Xe fngựa vừa 1mới quay fđầu, Trần 73Dung nghe 66thấy phía 2csau truyền 60đến một 43tiếng bật acười khinh 42thường: d“Trần 74Thị A Dung 5này thật 70sự là cẩn a3thận quá 77mức rồi. f © DiendanLeQuyDon.comChính nàng 4ta sợ hãi 01đám thứ adân, tán a7bớt gia 22tài còn 7không tính, bvậy mà 7còn dám 0cchỉ trỏ 3fkhuyên can 0chúng ta. 8 © DiendanLeQuyDon.comHừ.”






Chương 57: Lưu dân af(1)

Sau 5khi Trần cDung trở 7về, Thượng etẩu rầu 3crĩ nói thầm: 0c“Nữ lang, 04mấy người 1Vương gia 6thật là 00vô lễ, 9rõ ràng bbnữ lang 6bcó ý tốt amà.”

Lão dnói tới 28đây, lại 2cliếc mắt 34nhìn Trần d6Dung.

Lão anhìn thấy 33Trần Dung 0không hề fcó thần 1sắc ảo 7não, hai 54mắt lại esáng như 8vì sao.

Ăn 4cơm xong, f4đoàn xe 19lại lên 7đường.

Khi bedùng bữa atối, Vương 6gia vẫn 6như cũ vô 3cùng xa hoa, 70giống như fbọn họ 2không phải fđang chạy 6nạn, mà 36là đi du 6cngoạn vậy.

Nhóm 6nữ lang 2Vương gia f9ban đầu 8cảm thấy 8mới mẻ, cnhưng từng fngày trôi bcqua thì cảm 67giác mới 7mẻ này d0cũng từ 1dtừ biến dmất. Dần 6cdần, Trần 1Dung nghe bethấy tiếng 9oán giận c5càng ngày ecàng nhiều.

Lúc 52đó, Trần 8dDung mới 8dbiết, Vương 5gia Thất belang bởi bvì còn muốn 7fbái phỏng 4một danh bbsĩ, nên 6cũng không 7đồng hành b4cùng bọn dhọ.

Hiện 1dtại là d5đầu thu, akhông khí 2acòn nóng 8bức. Khi 1dxe ngựa 80cùng đám 3người đi 1lại cuồn 10cuộn nổi 50lên cát 18bụi, khiến 3cmọi người 1càng ngày 3mặt xám a2mày tro.

Dưới dtình huống 17như vậy, 0người Vương e8gia chú ý a8phong phạm 27quý tộc bfmỗi ngày dđều phải 2tắm rửa b3mấy lần, 8khiến cho 4một ngày 07chỉ có 9athể đi cđược 20, f430 dặm đường.

Cứ eđi như vậy esau bảy 3ngày, trên a5đường 10lưu dân 7càng ngày 02càng nhiều. f © DiendanLeQuyDon.comĐây chỉ flà thứ 7adân bình 2cthường, fthành quần b4kết đội efchạy tới 3phương nam. 51 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 8đã dùng 6chết lương fkhô mang c0theo, bắt bđầu tự 8phát đi 0theo phía 9fsau đoàn 9axe của Vương 9gia. Bởi 4vì mỗi 5bmột lần 0Vương gia 4dùng cơm 1nước xong, 53đều có f2phần lớn 16đồ ăn 0bỏ thừa.

Người 0đi theo phía aesau càng 8ngày càng dfnhiều, người 8Vương gia 3fbắt đầu dphiền chán. 3 © DiendanLeQuyDon.comToàn thân 24đám lưu 43dân hôi a0thối, dơ 3cbẩn không 1chịu nổi 2lẽo đẽo 45theo sau, 14gió thổi 92qua bay đến 4tận mười 60dặm, thật bbsự làm 7cho người 4eta không fchịu nổi. d1 © DiendanLeQuyDon.comNhưng bọn e6họ lại ckhông dám 9làm chuyện f1tổn hại 3dthanh danh 3là đuổi 1đánh đám dlưu dân, 8vì thế angười Vương agia đành 39phải giảm dbớt thời d7gian tắm 50rửa, bắt 8đầu tăng etốc.

Việc 5này đều dkhông liên 6quan đến 74Trần Dung.

Trần 0gia chỉ ecó một c5chủ tử 46là nàng, 73mỗi khi 6đến giờ 83cơm, nàng b0cũng chỉ elà đơn 90giản ăn 2một khay dnhỏ, dùng 1axong thì 74nghỉ ngơi, ecũng không e6giống người cVương gia 1ngủ ở 25trong lều 9etrướng f7rộng rãi, 5mà là nằm etrong xe ngựa.

Hiện dtại, những 9gì nàng 6làm đa phần 8là ngồi 0aở trong 70xe ngựa 3bđảo điên 01đã quá 9lâu, vì 64thế nàng f9xuống xe 3cưỡi ngựa d2để giãn 1giân cốt.

Trần 04Dung có luyện 5võ cưỡi ffngựa, thể 5chất rất 1tốt, có cethể đi 39theo đội engũ một 6alúc lâu 7mà không 7phải thở 6hổn hển 6dmột chút banào.

“Dùng 4cơm, tạm 78nghỉ tạm 91nghỉ –”

Trong f8tiếng vó 68ngựa, một 3kỵ sĩ vừa 11cưỡi ngựa ffđoạn hậu 8ở phía 5asau đoàn 3xe, vừa alớn tiếng 8hò hét.

Trần 45Dung nhìn 9thoáng qua a0phía tây 4nắng chiều 4đỏ au, athả người 5nhảy xuống elưng ngựa.

Lúc a3này, tất 4cả mọi 3fngười bắt 3cđầu bận 2bịu, cắm ectrại lều 28trướng, 36bày đồ 41ăn.

Bình 0etẩu nhìn 8thấy Trần 91Dung đi tới, 2một bên 5cầm khay 5bcơm mang clên xe ngựa, 0một bên 9thấp giọng 4bnói: “Nữ 5lang, có 7vẻ như 3bị người 18nói trúng 1rồi.”

88vừa nói, dvừa xem 84xét người 22Vương gia ccách đó dba trăm bước.

Lúc canày đúng 16là lúc mặt 8trời chiều e2ngả về 4tây, tịch bdương ánh 8vàng rực drỡ chiếu cbvào cây 2bạch dương 8vẫn đang 9sắc xanh d9dạt dào. ad © DiendanLeQuyDon.comGiờ này akhắc này, 6dưới tàng 0fcây bạch b1dương trải 3lớp lụa 0rất dày, 6etrên đó b1bày các 53tháp, ngồi 6asau tháp 2là người 6trong bộ a7tộc Vương bthị, người 3người mặc 0y phục hoa a8lệ, khuôn 8mặt thanh 5atú, dưới 6dánh tịch b2dương chiếu 1rọi tựa f8như thần 9tiên.

Nhưng dfmột khắc 3dnày, các 9đám đệ 8tử luôn 3có cử chỉ 5ung dung đều d2nhíu mày, avẻ mặt 6phiền chán 6pha lẫn 4bất đắc 4dĩ. Bọn 9họ trừng 87mắt nhìn dđồ ăn 2btrước mặt, elại không 56một ai nhấc 50đôi đũa.

Bởi 1avì, ở phía 79sau bọn 0họ tầm 8cba bốn trăm 1bước, ước 93chừng có 0mấy trăm 1lưu dân eđứng đó. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐám lưu 2dân này 8amang theo econ cái, 08quần áo 8tả tơi, 60hai mắt dvô thần 5enhìn người 4Vương gia, fcó mấy 69hài tử 5ngơ ngác 23nhìn rượu 9và thức eeăn trên 7tháp, bên d2miệng dơ dbbẩn có dbnước miếng aechảy dài.

Bị a4mấy trăm 86ánh mắt cnhìn chằm 4echằm như 6thế, đệ 1btử Vương e2gia giống 7như nuốt bphải ruồi 4bọ vô cùng 2khó chịu. 6 © DiendanLeQuyDon.comMột người 25trung niên 9dựa sát 7vào tộc 61trưởng 6Vương Trác, 5thấp giọng 0ehỏi: “Vương c0công, ngài fxem?”

Vương bTrác lắc a6đầu, hắn 6lập tức fbgắp lên fmột miếng athịt, khẽ enói: “Cứ f2coi như không 80thấy là fđược rồi.”

“Vâng.”

Hắn 1có thể dlàm lơ như akhông thấy, 09nhưng chúng cdthiếu niên 5đệ tử 2rõ ràng b0kém cỏi bhơn nhiều. f7 © DiendanLeQuyDon.comMột cô 1nương 15, c16 tuổi 0ecầm đôi 5ađũa lên, 9oán hận agảy cơm 62tẻ trong 57chén lục 51vài cái, 1dchán ghét 3nói: “Phụ 2thân cũng b9thật là, 3sao không 32đuổi đám cdân đen 1enày đi?”

Một 2thiếu niên 6ở bên đáp: 13“Đuổi b9bọn họ 9eđi là chuyện 4fdễ, nhưng 2nếu để 7văn nhân 7cphía nam 9dbiết chúng 53ta khắt 5fkhe với c5dân chúng, 0ekhông khỏi 5esẽ dẫn 9atới đàm ftiếu.”

Một 6athiếu niên dekhác cũng 80nói: “Quái 6elạ! Xưa 20nay đám 07dân đen 1fnhìn thấy f7chúng ta 60đều kính dngưỡng dfnhư thần 5tiên, hận bkhông thể bdquỳ xuống fdphủ phục 3hôn lên 23ngón chân 2chúng ta, 39sao lúc này 3lại có 2gan lớn 68như thế?”

Vấn 4cđề này, 6hiển nhiên aeđám đệ btử môn bphiệt không 1fbiết hai echữ cơ 56khổ viết 6ra sao đâu acó thể 98hiểu được. a3 © DiendanLeQuyDon.comMọi người b2suy nghĩ 60một hồi, 3emột cô 3nương kêu 8lên: “Ôi 6chao, việc f9này bị 0cTrần Thị cA Dung nói etrúng rồi! 66Ai đó gọi 9nàng tới ađây, hỏi b2một chút fxem vì sao 1lại như 9dthế?”

Giọng 6nói của acô nương 46đó vừa 04thốt ra, 0dmột giọng 1bnói khác decủa một 43cô nương ccó chút 8sắc nhọn 6có chút 7gấp gáp 6atruyền đến: 3“Cần gì 43phải thế, 9ta thấy 98Trần Dung dcũng chỉ 7là tùy ý dnói bậy f6thôi.”

enương này 46mặt dài acằm thon, 98sắc mặt cnhợt nhạt, 0ngũ quan 43tú lệ, 7dđúng là 4bngười ngày 3ấy khinh fathường 63cười Trần 9bDung quá 8mức cẩn 9thân. Mọi 8bngười vừa 1thấy bộ 5dáng này 6của nàng 3ata, liền a6biết nàng 8ta sợ bị 73mất mặt. df © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 37cười, một 09cô nương 1fmặt tròn a0nói: “Thất d0muội là 1sợ Trần aDung kia trào dphúng muội 05đúng không?”

18nương có d7gương mặt dtú lệ nghe 97nói như 1athế, khuôn 3mặt nhỏ 8nhắn nghiêm alại, vừa 1fđịnh phản d9bác, lại 7ngậm miệng 9vào.

26điều, những 86người này 58cười thì 0ecười, cuối aecùng cũng c4không có 03ai nhắc bbtới Trần 64Dung nữa.

Trong ebxe ngựa, 7Trần Dung 0ăn no liền 0cbuông bát 22đũa, nàng 2ddặn dò 45Bình ẩu: b“Dặn mọi dngười, bfmấy hôm 67nay nhất ađịnh phải 2engủ ở 1trong xe, dtrong trường 1hợp không 4cần thiết 11thì đừng f4chạy loạn 2xung quanh.”

Bình 4ẩu ngẩn 4ra, bà khó chiểu nhìn 7về phía f2Trần Dung, 0một hồi flâu mới 9đáp: “Vâng.” 4Từ sau khi a5nữ lang 0liên tiếp 1gặp cơn 7ác mộng 9kia thì càng 9ngày càng 9thay đổi, 71nhưng đồng 1thời trong f1lúc bất 10tri bất 3agiác, bà 0đối với 3nàng sinh 9ra một loại 0etin phục.

Bình 0ẩu thu hồi 8fbát đũa, 6bước xuống 11xe ngựa. 1b © DiendanLeQuyDon.comBà vừa d6mới xuống 6xe ngựa, 15thì nghe 4thấy trong axe ngựa aftruyền đến 8tiếng nói bcthầm của dnữ lang 3nhà mình: f6“Trước 0kia ta còn bkính ngưỡng 98bọn họ, efhóa ra, cũng 1chỉ là admột đám 04đồ chơi dbằng đất 52sét và củi emục mà a4thôi.” 9Trong giọng 50nói hàm 8chứa thất c2vọng sâu 0sắc.

Đêm, 80dần dần b0tối đen.

Tối 19hôm nay, ecmột vòng 51trăng sáng 49treo trên 5bầu trời, 31ánh trăng 15màu bạc edrải rắc 2khắp trời 8fđất. Ánh atrăng như 9vậy, ban 1đêm như eevậy, cho ddù nhóm 1đệ tử fVương gia 26mỏi mệt bkhông chịu 8nổi, cũng 2say mê trong eekhung cảnh 4atình thơ e1ý hoạ.

Trần b8Dung chậm b2rãi tới 57gần mọi 83người Vương 8gia đang 36ngâm gió 8fngợi trăng.

Dưới 8ánh trăng, ecdáng người abcủa nàng 40lả lướt, afđôi mắt d1sáng trong 5bnhư nước, acó một evẻ xinh dđẹp khôn 0kể khó 7có thể 5miêu tả. 95 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc cbất tri c0bất giác, a9vài đệ 62tử Vương fgia đều e9quay đầu 39nhìn về cphía nàng.

Vương 1Ngũ lang 3dẫn đầu fmở miệng fgọi: “A 0Dung, đêm 1nay trăng 67sáng nhô 7cao, vạn 9dặm trong eatrẻo, chúng a5ta đang ngâm 36thơ đây. 2 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng 1ađến đây ebđi.”

Tiếng 3dnói của cVương Ngũ 3lang vừa 55thốt ra, 3một cô anương khanh 35khách cười 2nói: “Ngũ 1ca bảo Trần 6Dung ngâm 28thơ sao? 7fKia chẳng 1phải là 9muốn mạng 4nhỏ của 68nàng ư?”

Lời 0này vừa cadứt, tiếng fcười nổi flên bốn fphía.

Một 1fthiếu niên 50nhìn Trần 12Dung xinh 6đẹp dưới b5ánh trăng bsáng, nhịn ekhông được 0nói: “A 2Dung quả 0thật là 12giai nhân. 90 © DiendanLeQuyDon.comGiai nhân bnhư thế, 4chắc chắn cclàm thơ 1rất hay.”

01nương kia flại khanh ackhách nở anụ cười: ff“Ở Bình athành mọi a7người đều 5biết, Trần eThị A Dung ebthích nhất flà roi, là 90cưỡi ngựa, bnàng vốn akhông thích 9thi từ ca fphú này 5đâu.”

Mặc fkệ là roi b7hay là cưỡi 4ngựa, đều 18là sở trưởng eecủa người 1Hồ phương 4abắc. Mà 77người Trung 0Nguyên đối 8fvới người 1aHồ luôn 86khinh bỉ, 4đó là sự 76khinh bỉ cphát ra từ 9đáy lòng, ftrong tiếng 24cười của 2cô nương fkia hàm chứa 93trào phúng 3vô cùng erõ ràng.

Trần ebDung chuyển 33mắt nhìn 22cô nương 44kia, vừa f9liếc mắt e2một cái, anàng liền dnhận ra 8cô nương anày đúng 72là người 4fngày hôm 4cđó cười 0cợt chính 3mình đã 3cẩn thận a3quá mức.

Trần 9Dung cười 6cười. Nàng 1thi lễ với ffmọi người, 3nói: “Nếu 4Trần Dung c3ngâm thơ, bchỉ sợ 20sẽ xúc 5fphạm trăng fsáng.” 1Dứt lời, b6nàng thối aclui về phía f9sau.

Lời 5fnói của 5nàng thật 3sự phong 0nhã, mọi 1fngười trong 7Vương thị 1ngẩn ra, b0sau một 7lúc lâu btiếng cười fmới vang 2lên. Nghe 3thấy tiếng d8cười này, 13khóe miệng fTrần Dung 1khẽ nhếch 7lên, lộ d0ra một chút acười lạnh: bVốn nàng 1ra đây, 2clà do thấy 41đám lưu 0adân có hành 67tung quái b0lạ, ánh 6mắt không etốt lành fgì, muốn 02nhắc nhở 4mọi người. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 0tại nàng 4không muốn 0dnói. Dù 3dsao trong ađội ngũ 4có rất 1cnhiều hộ 7vệ, lưu bfdân có mạnh 6mẽ xông fđến, cũng 6sẽ không etổn thương 8nguyên khí 7của đoàn d7xe. Để 3ebọn họ 0nhận chút f5giáo huấn 77đi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17897 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 7b8: Lưu dân 0(2)

Trăng 5sáng dần 3ddần lên acao, trồi 7lên treo 6dtrên đầu 70ngọn cây, b9di động 9dvề phương 4tây, dần ebdần, lại 15bị tầng eây che lấp, eánh trăng 6bhiếu xuống 1frời đất d7rở nên acảm đạm.

Tiếng fười đùa 1ồn ào của eđệ tử 1ương thị 90ũng dần 73ần bay xa, 6ần dần 2aiến mất.

Trần 99ung nằm 2bở trong 0e ngựa, 8hông hề 92ảm thấy 0uồn ngủ. b © DiendanLeQuyDon.comàng nghiêng 2đầu, nhìn 2da bên ngoài. d © DiendanLeQuyDon.comgoài xe ngựa 21ối đen, chỉ có cây 78đuốc cắm 03ở trên 4ùn đất, 99hát ra ánh dáng le lói. 6 © DiendanLeQuyDon.comại đây 13rong lúc beđêm dài 02ên tĩnh, 8ánh đuốc 1ay động a1rong gió 0chông thôi, 5ang theo vài 2phần vắng 1lặng.

Trong 0bóng đêm, fhai mắt dnàng mở fto, trong 3du ám tản cra tia sáng 64thần bí.

Cũng 45không biết c9qua bao lâu, 4nàng vẫn bđang lắng enghe, đột 67nhiên khóe 6miệng khẽ enhếch lên, 7lộ ra một enụ cười.

Hai dmắt nàng 20sáng ngời 73nhìn chằm 76chằm các 07bóng đen 0fdần dần dtới gần. 4f © DiendanLeQuyDon.comKhi các bóng 0đen này 8đi qua đi 8flại thì 2gây ra tiếng 88vang rất 46lớn, hơn 08nữa thường 7thường acó người cté ngã. f © DiendanLeQuyDon.comMơ hồ, bcòn có tiếng 0hít thở 8adồn dập, 13nhẫn nại 41không nhịn ađược ho 2khan, tiếng a2quát mắng 45khe khẽ 2ftruyền đến.

Tiếng cđộng này acũng không 5lớn, nhưng 04trong lúc b4đêm khuya, 9thật sự dccó chút 2chói tai.

Trần 49Dung lẳng 64lặng nhìn 1echăm chú, 09nhìn những 9engười đó fehướng về fphía đám 01xe tiên phong 6– là chỗ 23của các echủ nhân efVương thị, d9nơi đó 3có rất 4dnhiều tài 1fbảo, vải 73vóc, số 6fbóng đen 5còn lại 9thì chỗ ftụ tập 0của lương 03thảo Vương 42thị.

Sau 5khi những d6người đó 9nhảy vào d1đoàn xe, 1Trần Dung ccó thể 3nghe thấy d3từng đợt 75tiếng kinh 9hô nho nhỏ acùng tiếng 6khuân vác 22các thứ 9truyền đến.

Một 6ckhắc sau,