Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 09.10.2013, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21728
Được thanks: 15350 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trùng sinh] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Mị 6cCông Khanh



Tác 1giả: Lâm 5Gia Thành

edit: hoantusontrang

Thể 18loại: Trùng b9sinh, cổ 4eđại, HE

Số 8cchương: a208 chương 85+ 38 PN

Nguồn 8convert: bản 4convert của 06yukie35 Tangthuvien

Nguồn: http://hoantusontrang.wordpress.com/mi-cong-khanh/



Giới chiệu:

Nàng 94ố ý phải 1ả cho hắn, 0uối cùng 60ự thiêu f6à chết.

Sau ehi trọng 7inh, trong 90hời đại 6gụy Tấn d4uôn quan 1eâm đến còng dõi 4hí khái, 21àng dần dhay đổi, f9rở thành 1ột người 3ơ trí……




Chương 31: Tội gì?!

Lại 1à một đêm 5erăng tròn.

Trong 6ầu các, 6au màn cửa a1ổ bằng 58ụa mỏng, 7áp nến 9hỏ giọt d6hồng chất, eóng người aắn bó bên f3hau.

Trần 5ung ngơ ngác 6đứng ở 9dưới tàng eây, vẫn bhông nhúc anhích nhìn 2hai người ffđang gắt 3gao dán vào 0enhau kia, cbmôi của 29nàng, không 36biết từ 0lúc nào c0đã mím 8chặt lại.

Trong 3ánh đèn 5đuốc sáng dtrưng, tiếng 4cười đùa 9ckhông ngừng a1truyền đến. 3 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 0kia vui vẻ 5như thế, 0frực rỡ bnhư thế, fgiống như btrong cuộc 2sống không f5hề có thống 8khổ, cũng 45giống như 18hoa tươi f5nở rộ 9dkhi xuân 97sang.

Một 18giọng nói cmềm mại 1đột ngột d9truyền đến d7từ phía 0csau lưng 77nàng: “Là 9ngươi sao? eKhông phải calang quân c0đã bỏ dngươi rồi 2csao? Tại d8sao ngươi 2còn ở đây? 2Đúng rồi, 1eđúng rồi, 6cũng vì 27ngươi khổ f0sở khóc 28lóc cầu cxin, lang 5quân mới cđáp ứng echo ngươi 7ở lại emấy ngày.”

Câu 6enói ác độc 9avừa thốt bra, hương fthơm bay d0tới, một abóng dáng 7kiều nhỏ 8cđứng ở 5bên cạnh 8Trần Dung. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta theo 8dánh mắt dcủa Trần 0Dung nhìn 4lại, khi datrông thấy 3hai bóng fhình dựa 57sát vào bnhau trong aflầu các, edkhóe miệng 3ecủa nàng 5ta cũng mím 96lại.

2điều, dù ftrong mắt 2tràn đầy 3ghen ghét, 8nhưng khi 0cnhìn thấy 18Trần Dung 23ngây ra như 7fphỗng, thì flại chuyển cthành vui fasướng. 2 © DiendanLeQuyDon.comTiếng cười 5nói mềm 3dmại lại bvang lên: 9“A, kia fkhông phải 4là tộc 66tỷ của 16ngươi sao? 2dKhi ngươi 3ctrăm phương fnghìn kế 21tiễn nàng 84ta đi, để flang quân dacưới ngươi 5làm thê, enhất định dthật không 1cngờ, không 7phải của 1engươi cuối fccùng cũng bsẽ không ethuộc về 7ngươi, có 8một ngày 8ftộc tỷ 3của ngươi 72đã trở eblại, vẫn accướp lại 8thứ vốn 4thuộc về 61nàng ta đúng dkhông?”

Mỹ 36nhân kiều 7dnhỏ chậc 78chậc liên 0thanh, nàng 0ta cười 2dnói: “Tính 4kế đủ ađường, alại nhận 22lấy kết 90cục bị 66bỏ rơi, e6Trần Thị 3A Dung, ta ddthấy là bngươi nên 2dùng lửa etự thiêu 1cđể quên 2đi cho rồi!”

Mỹ 9nhân kiều bnhỏ thốt fra một câu 86lại tiếp f6một câu, f8khí thế 17bức người, fhết sức 18ác độc. 77 © DiendanLeQuyDon.comCũng mặc akệ nàng eta trào phúng anói móc bthế nào, 0người trước 5mắt luôn 27cùng nàng aeta đối 0địch nhiều e8năm vẫn fkhông hề 0hé răng. a © DiendanLeQuyDon.comGiờ khắc 9này, Trần 8Dung vẫn 0luôn mạnh emẽ âm độc c5tựa hồ bbbiến thành emột người bkhác. Nàng 5bchỉ si ngốc 6ngơ ngác 81nhìn bóng 4người gắn 2bó sau màn 5cửa sổ 19bằng lụa 2cmỏng, vẫn 8không nhúc enhích, mặt bxám như 71tro tàn.

Mỹ 63nhân kiều dnhỏ thấy 8enàng không cdmở miệng, 6khanh khách ecười nói: 41“Đúng 3rồi, nghe fnói sau khi fdlang quân 8cưới ngươi f1vào cửa 30vẫn không 3ehề gần fgũi ngươi. a © DiendanLeQuyDon.comChậc chậc, bbuổng cho a8Trần Thị 8aA Dung tài 8mạo song 5toàn lại 6bcó thanh 3danh, vậy 9mà vẫn 7bị bỏ, fflang quân 2ckhinh thường 4nhất chính 6là ngươi amà!”

Một 3câu này 50giống như 99một lưỡi 19kiếm, đâm 9vào trái 4tim của bTrần Dung 22máu chảy 3đầm đìa!

Bỗng 8nhiên, Trần f1Dung vẫn f5ngơ ngác 3ngây ngốc 8ađột ngột 2xoay người 02lại.

Trong 21ánh mắt fthẫn thờ dcủa nàng dmang theo 99âm trầm 75khiến cho 7người ta edkinh hãi, etrong nháy bmắt khi 89mỹ nhân 2kiều nhỏ 2kia đối cdiện với 1bánh mắt 7của nàng, 03nàng ta kìm 18lòng không 56được lui 12về phía 55sau vài bước!

Trần 25Dung bước eemột bước 5ahướng về fphía mỹ eenhân kiều anhỏ.

Mỹ 7nhân kiều f8nhỏ cả 0akinh, nàng c6ta vừa lui 1cvề phía bsau, vừa 4vội vàng dfkêu lên: 28“Ngươi, 7bngươi muốn 0blàm gì?”

Trần 11Dung đối 92mặt với fmỹ nhân 37kinh hoảng dthất sắc, 5lạnh lùng 4tươi cười, 9không biết 87từ lúc 06nào, nàng dđã khiến 2fmỹ nhân 6này dựa 3sát vào 9bmột thân a1cây dong.

Ngay 9lúc mỹ 0nhân kiều 71nhỏ kia 5sợ tới ddmức thét 9chói tai, 1chỉ thấy 14hàn quang 2chợt lóe, 9“Đinh” 07một tiếng, fmột thanh 1đoản kiếm 7xượt qua d1tóc mai của anàng ta, 27nặng nề 6dcắm phập 8vào trong 0thân cây, 74lún sâu 24ba phân!

“A?!”

Mỹ 7anhân kiều 1nhỏ kinh 3bhãi hét 5ầm lên.

“Câm 0miệng!”

Trần 4Dung nặng 3nề quát, d8tiếng quát 6bnày, cực dckỳ lạnh 1lẽo, sát 6khí mười dphần. Mỹ 8cnhân kiều 6nhỏ rùng cmình, quả fthực nhanh 0chóng bịt achặt miệng.

Trần 4Dung nhìn 9nàng ta chằm cchằm, dưới 7cánh trăng, 0chai mắt fnàng đen 6alay láy, 8fsâu thẳm anhư loài 95sói!

Nàng 8anhìn nàng 9bta chằm cchằm, nói bemột cách 01lạnh lùng: 33“Vốn một 24kiếm này 7dcủa ta là a5muốn giết f9ngươi. Có 9eđiều suy 0nghĩ một 77chút, Lô f9mỹ nhân 7ngươi luôn cthích giả 7bộ, xưa a7nay lại bđược hắn 47coi trọng. 79 © DiendanLeQuyDon.comGiữ ngươi 9lại, vẫn accó thể 2khiến vị 4tỷ tỷ 2kia của 6ta thêm chút 8nhọc tâm.”

Trần 18Dung nói 1ctới đây, 0xoẹt một dtiếng rút 0đoản kiếm ddvề. Kiếm dmới vừa 1thu vào tay 57áo, một f0loạt tiếng 19bước chân 25dồn dập 49truyền đến, 4dvài hộ 21vệ lớn b3tiếng hỏi: b2“Người 07nào ở đây?”

“Có b0thích khách 5sao?”

“Không 56có việc 16gì.” Hai 01nữ nhân dđồng thời fđáp trả 55một câu.

Chúng dchộ vệ blúc này 1ccũng thấy e2rõ hai nàng, 4dbọn họ 0fnhìn thoáng 20qua nhau, 1thối lui 20về phía aasau. Trần 8thị cùng 1Lô mỹ nhân 85luôn luôn cbất hòa, 63hai người 3chỉ cần 2ở cùng 28một chỗ efthì sẽ 38vô cùng 8náo nhiệt, e7bọn họ cđã quen 9rồi.

Nhóm fhộ vệ d2vừa lui dxuống, Trần fDung vung 2ctay áo dài, d1xoay người 0rời đi.

7mỹ nhân 0anhìn bóng 6dáng nàng 4ađi xa, không 2biết vì 8bsao, đột fnhiên cảm 2giác được 0lạnh lẽo bbthấu xương. 2 © DiendanLeQuyDon.comNàng ta run d0rẩy, giờ 6khắc này, 0lại nghĩ 65rằng: Người 50kiêu ngọa f8giống như cTrần thị 52lại có 46thể lưu d8luyến si e7mê một 4bnam nhân 6vô tình 3anhư lang e4quân, cũng 6là kẻ đáng d1thương.

Nghĩ e2đến đây, 02Lô mỹ nhân 15thở dài dcmột tiếng, 8nàng ta hết 4hứng thú 1đi về phía 96sân viện 1của mình.

2cmỹ nhân 98mới bước 03vào sân, 3đột nhiên b6nghe thấy bở đông fbviện có 15một tiếng 7nổ lớn. a © DiendanLeQuyDon.comNàng quay 54phắt đầu 2lại, đã c2thấy phía 61đông khói ađặc cuồn 69cuộn, ánh alửa le lói.

“Đi 91lấy nước, cđi lấy 1nước mau.”

Từng 3đợt tiếng 9kêu to, tiếng 1bước chân 1chạy gấp, 9trái tim bcủa Lô 23mỹ nhân 6nhảy nhót, c3ngay cả 22áo khoác e2cũng không 55cần phủ 9thêm, liền 0vội vã 1chạy về a8phía đông 1viện — c2đó là sân cviện của aTrần Dung, ablấy tính 7cách cương fliệt tàn dnhẫn của 37nữ nhân 65kia, nói fkhông chừng 9thực sự f0nghe lời ecủa mình, dchâm lửa ftự thiêu 61rồi.

Khi 9Lô mỹ nhân 55vội vàng 3chạy tới, fvừa vặn dfnhìn về 5phía chính 2eđiện, lang f9quân của dnàng ta và 1phu nhân bmới cưới 8cũng đang 2đi về phía 90này.

Ba c4người đồng 75thời đi atới đông cviện.

Vừa bcmới bước aavào cửa daviện, đột cnhiên, một 5tiếng cười 1eđiên cuồng 3truyền đến, 6trong tiếng 8dcười khàn 57cả giọng 41kia hàm chứa 65đau cùng a1hận khôn 13cùng, mang 8dtheo cả edchút hối 24hận.

emỹ nhân 9đi lên vài ebước, vừa cngẩng đầu, fgương mặt 20trở nên 0ctrắng bệch 8như tuyết!

Trong fbtiếng “lạch 88phạch”, c8lầu các 5phía đông 72đã sập fexuống hơn f9phân nửa, bachỉ còn bblại có bcmặt tường 7fở phía 14tây còn a1đứng vững, 14nhưng cũng f2đang lắc 5la lắc lư, bkhói đặc a5cuồn cuộn 0aphủ đầy f1toàn bộ 54sân. Trong b6ánh lửa 8quay cuồng, ccnữ nhân 8mặc quần 3áo lụa e9mỏng, tóc 66dài rối 8tung ngửa amặt lên 5trời cười f6to kia, không ephải là e5Trần Dung 62sao?

Nàng, 6nàng thật bsự làm cnhư thế!

Sắc ddmặt Lô eamỹ nhân adtái nhợt, 8dnàng ta lảo fdđảo lui 08về phía 1asau một d9bước! Lúc dnày, một 5cảm giác 8thương hại 00cùng bi thương bkhó có thể dhình dung 77dâng trào 8trong lòng ddnàng ta!

Đột 1nhiên, nàng 4bta nghe thấy 9bbên cạnh 9truyền đến 3mệnh lện fccủa lang equân: “Cứu 6người, bcứu người.”

Sau 6đó, nàng 4ata lại nghe dathấy lang 6fquân hỏi 8mọi người: 03“Tại sao a1lại bốc cblửa?”

“Là 14phu nhân, 39không, là fTrần thị 93bảo chúng ahạ nhân fblui xuống, 1tự mình 36phóng hỏa.”

Vẻ 4mặt lang 7quân lộ e9rõ kinh sợ, 2y vội vàng a8quay đầu d1nhìn về cphía Trần 5Dung trong 3abiển lửa, agiọng nói 53lạnh lùng d2vang lên ctrong trời 7đêm: “Trần eDung, nàng ftội gì 61phải làm 3như vậy?”

Toàn 7bộ ánh e5lửa đỏ chồng chiếu 8thẳng vào a2giữa không 7trung, trên 2gương mặt 19tuấn mỹ 6uy nghiêm d8kia của eclang quân 4fmang theo 9một chút afkinh ngạc dakhó có thể ccche giấu.

Trong 0abiển lửa, 9Trần Dung 58không trả e3lời, nàng 4chỉ nhìn a6lang quân 2không dời 43mắt, điên bcuồng mà 61cười to. 9 © DiendanLeQuyDon.comNàng ngửa c2đầu, mở 7rộng hai 2tay, tiếng 1cười khàn 16khàn, dường 45như ca hát e8lại dường 63như khóc e1lớn. Một 3ngọn lửa 4liếm lên 7thân thể 4anàng, tiếng bcười của b2nàng mang fdtheo đau 0đớn càng e8vang dội a7càng điên 4cuồng.

Thấy 3thế, lang cquân nhíu cmày, y hất 8tay lên, 6clạnh lùng 4equát: “Nếu ecnàng ta muốn 6chết, thì 9cứ thành 8toàn cho 6bnàng ta đi.” 1Nói tới 26đây, y vung 8tay áo dài, e6không chút 68nào để 63ý xoay người frời đi, 1bỏ mặc 1fnữ nhân 8dần dần 2bị lửa b2cháy cắn 9nuốt ở 9lại sau 2lưng.

25mỹ nhân 0kinh ngạc e9nhìn bóng d8dáng tuyệt 2tình của a7lang quân, 77giờ khắc anày, cảm 7giác lạnh 8lẽo thấu 6xương xâm e6chiếm toàn 6bộ cơ thể 8nàng ta. 0f © DiendanLeQuyDon.comNàng ta vội bvàng xoay a1người nhìn 7về phía eTrần Dung, 9cthấy nàng dcàng thêm 0dùng sức 0fcười to. 05 © DiendanLeQuyDon.comNhưng tuy 5đang cười, 38Lô mỹ nhân btinh tường cnhìn ra, 4hai hàng 7lệ như 78trân châu e0theo gương ffmặt của 0Trần Dung 45chảy xuống, fftừng giọt 8rơi vào 73trong biển 59lửa, hóa 7thành tro 5tàn! Nàng 2ta rõ ràng bfnhìn thấy, 7cTrần Dung 8arơi lệ 38điên cuồng 1ccười to, fbdần dần 7chuyển thành bfcười khẽ, 4trào phúng 5đau đớn, 55Lô mỹ nhân 51nghe thấy 9Trần Dung 3nói ra từng 62tiếng: “Tội agì! Tội 1gì! Tội 3gì……”

Tiếng 9bcười càng 9ngày càng 2nhỏ, dần d6dần chuyển athành hư 3bvô.

***

“A 2–”

Tiếng athét chói 3tai xé rách 33bầu trời 6ađêm, trên 01tháp, Trần 7Dung ngồi 0thẳng dậy, 6tay vỗ vỗ fngực, thở 63dốc từng 81chút một.

Sau 8khi hổn fhển một c3lúc lâu, dnàng bước 7xuống tháp, 9nương theo b0ngọn đèn cnhìn về 28phía gương cđồng trên d5án.

Trong 5gương đồng f4là một dtiểu cô 3nương, diện d6mạo xinh 9đẹp tuyệt 66trần, giờ 2này khắc abnày, trên 74mặt mồ 11hôi lạnh ađầm đìa, e8trong ánh a5mắt mở 0lớn còn 7lưu lại 6ahoảng sợ 4bđiên cuồng.

Nàng d4chậm rãi bgiơ lên 9aống tay b8áo, lau đi 3dmồ hôi 7trên mặt.

Gian bbên cạnh 9truyền đến 63tiếng bước cchân dồn 39dập hỗn c4độn, một 9giọng nói b7ôn nhu thân bthiết từ 0aphía ngoài 5cửa phòng 7đóng chặt 2truyền đến: 20“A Dung, 0lại gặp 6ác mộng 3sao?”

Trần 09Dung xoay 5người, d5nàng hít cmột hơi, 1trả lời: 38“Hiện d1đã không 5esao rồi.”

Sau f0cửa một 7phụ nhân 22ló đầu 9vào, bà chướng tới 32bóng dáng 5acủa Trần f9Dung tinh 2tế xem xét, 32thấp giọng 7ekhuyên giải 6ean ủi: “Phía cnam có người fcủa tộc 54chúng ta, 5A Dung đừng 20lo lắng 7quá nhiều.”

“Ta 7biết, lui c7ra đi.”

Nghe 0dthấy tiếng bbước chân dchậm rãi 5ađi xa, Trần 09Dung lại 7cdùng tay 4áo lau mồ dhôi, xoay b3người đi 2fđến trước 1bàn trang e3điểm, ngồi fbđó đối fcdiện với 80gương đồng.

Trong fdgương đồng, 3tiểu cô cnương xinh 5fđẹp ngây 06ngô kia đang amở to một 3đôi mắt 8đen láy 93nhìn lại 10nàng.

Khóe 3fmiệng Trần 6Dung chậm dfrãi cong 83lên, lộ dra hàm răng 26trắng xinh 88đều đặn, anàng nhẹ cnhàng nói: 3“Đã là cdĩ vãng, 91về sau cũng 94sẽ không 01xuất hiện 72nữa, đúng 5không?”

Người 1dtrong gương 1cũng đáp 4lại nàng 4dmột mỉm bcười sáng 6dlạn.

Nhìn 3ngắm nụ bcười này, 76Trần Dung 24có vẻ thực a8vừa lòng, 40nàng đứng 2lên, cầm e3lấy lược 5esừng trâu 40ở trên 27bàn, chậm brãi chải 6vuốt tóc bdài hỗn 5độn.

Nàng b0ở trong 8gương đồng 8emới chỉ a6tầm 14, b315 tuổi, afcòn chưa 17nẩy nở, fgương mặt 45ngây ngô 08lộ ra minh 2diễm.

Nàng ađã quay 80trở lại d6quá khứ.

Mọi ađiên cuồng, 4mọi lưu eluyến si e6mê, mọi 5khăng khăng f2một mực, amọi hận d4thù đau dcđớn, chỉ 39vừa mới datỉnh lại, 48đã biến bthành ký 5ức!

6thân thể b0đã trở 7alại độ 1dtuổi 15, ednàng vẫn 8dcòn rành 7emạch nhớ arõ những 54gì đã trải equa!

Nàng 33vẫn là 9nàng, tất 24cả đều 31không biến 4đổi. Biến b1đổi chỉ bcó thời 3gian, ông f4trời vui bđùa với 8nàng, để 4dnàng trở 9về thời 29điểm mọi 1eviệc đều 4chưa hề 4phát sinh.

Một 0năm này, d7nàng cùng e7với mọi 74người dân d0Bình thành, bebởi vì 9ngọn lửa dchiến tranh, bđành phải 5xúc tiến ctrở về 1aphía nam, 71trở về 5với bản ddtộc, sau 90đó gặp 1phải ma 53chướng 4của đời fmình!

95điều, hiện 01tại không 6phải là ama chướng bnữa rồi. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrần Dung 13cười với 5mình trong fgương đồng, anàng vươn btay vỗ về 8mặt mình, 0khẽ nói: c“Trước adkia là ngươi dkhăng khăng 1bmột mực, 3elàm chuyện e4ngu xuẩn. b1 © DiendanLeQuyDon.comNếu ông c8trời lại 78ban cho ngươi 21một cơ 22hội, vậy f8ngươi phải 6là người eđiều binh 9khiển tướng 2trong ván bcờ mới 1này, Trần 0Dung, ngươi 3nói đúng 7hay không?”

Người 9trong gương bđáp lại dnàng một 0cnụ cười 1tươi tắn!


Đã sửa bởi Yến My lúc 14.10.2013, 12:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21728
Được thanks: 15350 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 52: Kẻ tiểu f3nhân

Bên e3ngoài màn dcửa sổ ddbằng lụa 2fmỏng, bầu 7trời cao fxa, trong 6ctrẻo nhưng 20lạnh lùng, 4có vài vì 6sao thản 5bnhiên treo 88rên bầu 51rời, có bẻ thập fhần tịch 1eiêu.

Trần 3aung dời 96ắt khỏi 5ương đồng, 3gắm nhìn 1cầu trời dđêm, đến bhi không 8hớp mắt 1ột lúc 0âu, nàng 6ới nằm 4uống, nhắm dai mắt lại, 4ĩnh lặng c2hờ thời 2cian trôi c0ua.

Khoảng 1hời gian 6ày, mỗi cần bừng 2ỉnh lại 09ừ trong 7ác mộng dái diễn c2huyện cũ, 9àng luôn 1gồi yên 0eđến bình cdinh như thế. 4 © DiendanLeQuyDon.comhông phải fì hoài niệm, 2ũng không 3fhải bởi 4ì hận thù cuá sâu sắc, dmà là bởi avì, nàng 84thích yên f1tĩnh ngồi d7như vậy, 40có thể 0ngắm nhìn 5bầu trời, dccó thể cmột lần e8nữa nếm d3trải niềm e5vui khi được asống lại!

Dần 47dần, sương 6sớm lờ 85mờ bao phủ ctrời đất, fdần dần, e6có một 90hai tiếng 7người nói f3vang lên 4trong không 1etrung tươi e4mát.

Giọng 0nói đó, 6aban đầu 1chỉ có 5một hai dengười, csau đó càng ccngày càng 3nhiều, rồi 1chuyển thành 2aồn ào.

Tiếng 98bước chân 9dvang lên, 8giọng nữ 70trung niên fôn nhu thân f1thiết tối dhôm qua truyền 7eđến: “A 7Dung, đã 71dậy chưa?”

Trần 3fDung ngồi d6lên, nói: 3b“Ta dậy 6rồi.”

Giọng 3nữ trung 47niên vội 79vàng nói: 0a“Tiến 8vào, hầu chạ A Dung drửa mặt.”

Cửa 6cót két 4fmột tiếng, amột tỳ 0nữ bưng 9chậu nước 3đi vào trong aaphòng, phụ 6nhân trung 3niên cũng 19đi đến fphía sau 78Trần Dung, 72giúp nàng e5chải tóc.

Phụ 25nhân trung dniên có 4bgương mặt 3tròn trịa, 9đôi mắt 26rất nhỏ, 0ctrên gương 1fmặt luôn c2mỉm cười a3lộ ra tính dcách an hòa a9hiền lành. b © DiendanLeQuyDon.comBà cẩn 86thận nhìn 2Trần Dung 9một cái, dnói: “Người 9fhầu đều 42đang chuẩn 28bị, lúc 49nào cũng c9có thể 97xuất môn.”

Trần 2Dung ‘Uhm’ 0dmột tiếng, ephụ nhân d5trung niên ethấy sắc 03mặt nàng e8bình thản, 7cbuông lỏng ctâm tư, c6tiếp lời: 52“A Dung, 4nơi này 5không còn 5ở được e2nữa đâu, 9phải đi 99về phía 40nam thôi. 79 © DiendanLeQuyDon.comSo với các 3đại gia 4tộc khác fcTrần gia 4chúng ta 9bvẫn tốt cfhơn nhiều, d5dù sao ở 25phía nam d3chúng ta cvẫn còn ecó chi tộc.”

Trần 8Dung lại 7‘Uhm’ 0một tiếng.

Phụ 63nhân trung 64niên thấy c0thần thái accủa nàng 35nhẹ nhàng, 69vẻ mặt 3ccũng không 78hoảng hốt cgiống như 5hai ngày 1etrước, 81trong lòng 2emừng rỡ, facòn nói 77thêm: “A 2Dung hiểu 3được chưa? 27Tối hôm 12nay hẳn b3sẽ không d9gặp ác 9mộng nữa dchứ?”

Trần 5Dung gật 3gật đầu.

Lúc 9này, bên ffngoài truyền 3đến giọng c5nói của 1amột nam 0tử trung 5niên: “A 1Dung, hành 4trang đã 8chuẩn bị 26xong rồi, 2khi nào thì f7lên đường?”

Nghe 04tiếng nói 3cquen thuộc 5này, Trần cdDung đột 1nhiên hỏi: 1b“Hôm nay 5blà ngày dgì?”

Nam 01tử trung 2niên giật cmình, hồi 5đáp: “Là dngày xấu.”

Ngày 1xấu? Trần 7Dung đứng 0lên, ngày 63xấu! Đúng cbrồi, nửa 2fđêm ba ngày asau, nàng 7esẽ nghênh fađón kiếp anạn đầu 18tiên.

Trong 4lúc phụ fnhân trung 14niên đang 10kinh ngạc, ebnàng lại 0chậm rãi cbngồi xuống: 0“Người 5clà Ngô thúc 24sao?”

Ngoài bcửa nam 42tử trung 6niên kia ecàng kinh 00ngạc, hắn f5lớn tiếng 8đáp: “Đúng dvậy, ta 88là Ngô thúc. 5 © DiendanLeQuyDon.comA Dung, con 5làm sao vậy?” 6Nói xong, 4chắn lập 53tức đẩy b0cửa phòng bra, để blộ gương 38mặt tái 8nhợt gầy 07yếu, trên 76cằm có 46mấy chòm 2râu thưa 71thớt xuất bhiện ở 9ctrước mặt 77Trần Dung.

Lúc 4này Trần 8Dung đang crửa mặt 4chải đầu, 59một nam 9tử đã 92lớn tuổi 12như hắn bcứ thế 8đẩy cửa 30mà vào, fbthật sự 9là thất elễ.

Trần 6Dung ngẩng bđầu nhìn dlại nam 7tử trung 3niên kia. 5 © DiendanLeQuyDon.comSống lại 1lần nữa, dnàng mới 2dcó thể f9từ gương 5mặt thoạt 09nhìn nhã 3nhặn hiền clành này 4nhận ra 9vẻ ngoan 47độc được 2dche giấu 4bkỹ!

Người 3ctrước mắt 39vốn là 16một kẻ 6sĩ khi phụ 1dthân nàng 58chu du bên b5ngoài cứu dbmạng mang 5về. Cho fdtới nay, 64hắn được c9phụ thân 4dcoi như bằng b7hữu, cung ckính giữ e8lại ở c3trong phủ, ccòn yêu 6cầu nàng b0cùng phó bdịch trong 4phủ đều egọi là 8Ngô thúc!

Nhưng b8chính người 72này lại 0cấu kết 5với đạo 87tặc, buổi 0tối một 0engày trước 0khi chuẩn ebị đi về cdphía nam dđã phá 3cửa mà 8xông vào, 84cướp bóc dtoàn bộ 7gia tài nhà anàng không bcòn sót e9lại chút 86gì rồi acbỏ trốn 53mất dạng.

Nếu 8không phải 6aphụ thân a7còn bí mật e6giữ lại 3một chút 5bvàng lá 1ở trong fthư phòng, d1nàng đã ckhông thể 3đến được 5bphía nam, 3sớm đã btrở thành 33khất cái 1mất rồi!

Trần 6Dung nhìn 4echằm chằm eNgô thúc, 01chầm chậm 86nói: “Buổi 16chiều lên bđường!”

“Cái egì? Buổi 41chiều lên 87đường? 8A Dung, vì 9sao không 80chờ thêm 20mấy ngày?”

Trần 4Dung âm thầm 10cười lạnh 6một tiếng, d2nàng bình etĩnh quát: d“Ta nói, 6fbuổi chiều 72liền lên 1đường.”

03sao tuổi 6nàng còn benhỏ, xưa 88nay không 2có chút 5ảnh hưởng, anam tử trung 6niên kia 4nhìn về bphía nữ anhân trung bcniên ở 9phía sau 9nàng, kêu f7lên: “Bình 2dẩu (theo 4cách gọi 44của người 99Trung Quốc, 2ẩu nghĩa 39là bà già, 6abà lão. 49 © DiendanLeQuyDon.comTa nghĩ đây 8flà nhũ mẫu eecủa Trần 0cDung), ẩu 37đã nói 2gì với aA Dung đúng bekhông, chuyển avề phía 0nam là đại bsự, làm fsao có thể 9nói đi là 29đi được?” 34Nói tới 3đây, hắn ecnhớ tới 7một chuyện, 4fgiọng nói adcất cao, 0lớn tiếng 8hỏi: “Huống 1chi, đã amấy đêm eA Dung gặp 90ác mộng, fanếu thân 8thể không 25thoải mái, dcvì sao không 4cnghỉ ngơi 1thêm hai 04ngày?”

Phụ fnhân có 0gương mặt 7hiền lành 90vội vàng 7tiến lên, 4dnói với e9Trần Dung: 81“Nữ lang 3(Đây là 73cách xưng 0hô ở thời cđại này, c7có thể bhiểu là 5ftiểu thư), eflời của bNgô thúc 5có lý……” cBà vừa 1mở miệng, 2bTrần Dung 2liền ngắt d5lời bà, 9dquát: “Ta 4nói, buổi 03chiều lên 7đường!”

Ngô ethúc đang 7muốn phản 13bác, nhưng d0khi đối 1diện ánh amắt đen eláy sâu 24không lường e7được của 1nàng, không abiết vì 51sao bỗng 7rùng mình 7cmột cái, 0flời vừa 00muốn thốt ara khỏi 3miệng lại 87nuốt trở 92về.

Trần 89Dung thu hồi 36ánh mắt, 78ra mệnh flệnh: “Đóng fcửa phòng elại.”

Ngô bbthúc sửng 8sốt, mãi 37mới hiểu a4ra là nàng bnói với 46mình, hắn 88ngơ ngác 46đóng cửa 5phòng, trong balòng cảm 7thấy bất 4an: A Dung dlàm sao vậy? e8Sao lại 4thay đổi 11nhiều như fthế?

Ngô 5thúc vừa 8rời khỏi, fTrần Dung 8liền đi 18tới thư 6phòng. Trong e6thư phòng 6bày đầy c8thẻ tre ethật dày 39cùng sách 21lụa. Trước efkia, sau khi 9gia tài bị eNgô thúc becấu kết 62với đạo 0tặc cướp bcbóc không eacòn chút 3gì, lúc 2cùng đường e3nàng nhớ dbtới lời d2phụ thân 61từng nói daqua: Nếu 7xảy ra việc 9ngoài ý 35muốn, phải 6bchạy tới a6thư phòng engay. Nàng 4cở trong 1thư phòng 22điên cuồng a6mà khóc 7lóc một 3lúc, trong 4lúc vô ý 59phát hiện 3ctrong thẻ 9etre sách eblụa có f0giấu một 4csố lượng 8bvàng lá. 3c © DiendanLeQuyDon.comCũng nhờ 34số vàng 2clá này, 4fkhiến nàng bsống lại 38từ trong 3tuyệt vọng.

Bên 4ngoài tiếng 1động ồn 0ào không 0dứt bên 3tai, đó 54là nhóm ephó dịch 6nô tỳ đang 6cvội vàng a8thu dọn. 84 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại cccác sân fviện đã 1sắp xếp 7gần xong, a1lập tức asẽ chuyển 6đồ tới fthư phòng.

Tiếng 5dnói chuyện 68của những 0người đó fồn ào náo 2động, tiếng 2nhóm thất 6phu lỗ mãng 0ekêu la, thật bđúng là 34êm tai. Kiếp a4trước sao 8bnàng không 86phát hiện 8ra đây?

Trần 7Dung chậm arãi ngồi 24xuống tháp, c7tiện tay 80mở ra một 8quyển sách dlụa, tai 2lại đang 2chuyên chú 6lắng nghe dđủ loại 3dtiếng động ctràn ngập bcsức sống ekia.

Cũng 14không biết 1qua bao lâu, 97một tiếng e3kêu to từ 19ngoài cửa ctruyền đến: 0“A Dung dđang ở 45thư phòng csao? Tôn bclão đến 10đây.”

fgiọng nói a8của Ngô 6thúc!

Gương a6mặt Trần bcDung trầm a7xuống: Hắn 6vẫn chưa aetừ bỏ e6ý định 91sao, ngay 98cả Tôn 6lão cũng 63mời đến!

Tiếng a6kêu to của 3bNgô thúc 70lại truyền 5đến: “Bình 7ẩu, A Dung 84ở thư phòng 9sao? Sau khi 0eTôn lão abbiết sức akhỏe nàng 4không tốt 8eliền tới 79thăm. Ẩu e2mau mau báo 27cho A Dung 5fbiết, để 8nàng ra nghênh 4đón.”

Trần 4dDung đứng 2flên, trước 78khi Bình eẩu trả 0lời nàng 07thanh thúy a2đáp: “Đến 2ađây.” 7Dứt lời, 9nàng đẩy 3cửa thư 4phòng ra.

bcửa viện, 6fcó một 2lão nhân erâu dài 1đứng đó, 0chính là 80Tôn lão, 72trước khi 02phụ thân facủa nàng 45đi đã dặn 6qua Tôn lão, 06nhờ lão 0chiếu cố c9quản giáo 40Trần Dung. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrước mặt 2lão nhân 2bnày, nàng akhông quyền 9bnói năng 23gì nhiều!

Trần 3Dung liếc 04mắt nhìn e1Ngô thúc fmang theo 7vẻ mặt 09đắc ý, acúi người 3thi lễ: 42“Gặp qua 11Tôn lão.”

Tôn 1lão gật 7gật đầu, 1lão đi đến ectrước mặt 3Trần Dung, bnhìn từ 2trên xuống 8dưới: “Nghe 69nói hàng 4đêm con 43gặp ác cmộng, đã 81thỉnh đại 1dphu chưa?”

Trần bDung lắc c0đầu, đáp: 2“Dạ chưa.”

Tôn 9lão nhíu 7mày, Ngô ethúc thấy 04thế, lập a8tức đứng e6ở một 8bên nói: fc“Lão trượng f3người mau 96khuyên nhủ 7A Dung, trong 37tình huống 03này, lại 0nói cái 6gì qua giữa 4trưa thì 27khởi hành. 87 © DiendanLeQuyDon.comĐi về phía 1nam, đường 6exá xa xôi ecỡ nào? 9Nếu xuất 7hiện một 38chuyện không 1ổn gì đó, 14chẳng phải 6elà hối 1hận không 63kịp sao?”

Tôn elão gật 69gật đầu, 16ánh mắt 49liếc về 13phía Bình bẩu đứng fphía sau 12Trần Dung, 8nói: “Bình 5ẩu, thỉnh 1nữ lang acủa ngươi 05vào phòng, fba ngày sau 98sẽ khởi 47hành.”

“Vâng!”

Tôn blão lại 77chuyển sang f4dặn dò 9dnhóm nô 80tỳ chung eaquanh: “Việc 4này không 6thể coi 4là trò đùa. d © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 4trông chừng bA Dung, nếu 6nàng lại f3đùa giỡn, 94tính tình fbướng bỉnh, 39liền khóa 2nhốt nàng 1clại!”

“Vâng!”

“Còn b4không mau 2cmời đại 4phu đến?”

“Vâng!”

Tôn 1lão ra mệnh blệnh một 7câu lại eftiếp một 6ccâu, vừa d7nói xong, evung tay áo 28dài, xoay dngười rời 90đi.

Ngô ddthúc hướng bftới đám 9người Trần 0aDung liếc 3amắt một 22cái, trong dlúc không dai chú ý aliền cười 19đắc ý, 1ccất bước cđuổi theo 5Tôn lão.






Chương 813: Tán bớt dtiền tài

Nghe 3dTôn lão 9nói như fthế, tất 2ecả mọi b5người trong 3asân viện 82vốn đang 1abận rộn 7đều dừng f6động tác, f9bọn họ 06ngẩng đầu cnhìn Trần dDung, chờ 4nàng đưa cra chỉ thị.

Trần cDung trầm 8tư một eclát, ngẩng 64đầu nói 4với xung 6quanh: “Triệu f8tập gia 9ađinh nô 0tỳ trong d3phủ, nói 9ta có việc 71phân phó.”

“Vâng.”

“Bình 59ẩu, ngươi 23dẫn người 3chuyển mọi 4tài vật cbđến sân bviện đi.”

Bình 03ẩu ngây 4ngốc nhìn fTrần Dung, 4đến khi 23nàng lặp 7lại một 50lần nữa, 7bà mới 15đáp: “Vâng.” dLúc này cetrong lòng 5của bà ctràn ngập 07kinh dị: d6Mấy ngày cnay nữ lang 2ethay đổi 20quá nhiều, fckhông thể 5hiểu nổi 0nàng muốn 0flàm chuyện 1cgì.

Tuy a6rằng Trần bphủ chỉ 85có một 5chủ tử adnhư Trần eDung, nhưng d1những năm a7qua, phụ 9fthân của 62nàng đảm enhiệm chức 23Thị trung d3(chức quan fnhỏ phụ 9trách giám fbsát việc 77trị an trong 6ethành/trấn) aaở Bình dthành, tuy 71chỉ là 1quan bát 9cphẩm, nhưng 0cũng tích 50lũy không 3ít tài vật, 76khi phụ 1huynh Trần 1cDung rời 2đi, từng amang theo 4rất nhiều 14tài vật, 59những gì 6còn sót 65lại kia, 8bcũng được 4nhồi vào 4toàn bộ a4sân viện frồi.

5thời đại 4cnày, vàng dcũng vậy 9mà tiền 5fđồng cũng 2thế, đều 87khó có thể dblưu thông 1rộng rãi. c8 © DiendanLeQuyDon.comTiền chân 33chính khiến dthế nhân 6thờ phụng, clà vải 5vóc lương 77thực. Tại 4thời kỳ 5ăn bữa fchôm lo bữa 66mai, chiến 5cloạn thường 1xuyên xảy e9ra, phương athức giao edịch lấy 75vật đổi 3vật là dđược lưu ahành nhất.

Chỉ 25trong vòng 48một khắc, 40tất cả 92nô bộc 1tỳ nữ 64đã đứng 47chật cả d3sân. Tôn 7blão còn 74chưa rời ađi, lão ffcùng với 5fNgô thúc 1đứng ở emột gốc 48cây dong 75cao lớn, 9tò mò nhìn 7về phía caTrần Dung.

Trần 0aDung ngồi 4lên tháp 5dmà Bình 3ẩu chuẩn 2bị cho nàng, 33nàng tùy 6ý liếc amắt nhìn 1mọi người, ffhỏi xung 3quanh: “Trong f2phủ có 2tất cả dbao nhiêu cngười?”

“Thưa, 773 người.”

Trần afDung gật bdgật đầu, 64nàng bưng 7lên ly rượu, echậm rãi 4nhấp một 13ngụm – 12tuy rằng 81nàng mới 9dchỉ mười 9lăm tuổi, denhưng cộng 3thêm mười 0mấy năm akiếp trước 76tu dưỡng e9nên khí 60khái phú 10quý, khiến 5ftừng cử 03chỉ của 8nàng đều dcó vẻ ung adung khéo ebléo.

Tôn 8lão đứng 5một bên 4khẽ gật c0đầu, lão 0giật mình ethầm nghĩ: fNghe nói eTrần thị clà công e3khanh thế dbgia trăm 4năm (gia 9tộc có cbdòng dõi 09quý tộc 91lâu đời), dfquả nhiên 2ekhông phải 42là giả. 0 © DiendanLeQuyDon.comA Dung chỉ adlà một 98thứ nữ fetrong phân a2nhánh của 9btộc, phụ 4bthân lại 11là con vợ 13kế, tuổi 22nàng còn a0nhỏ, vậy 98mà đã bộc 8lộ tư thái 8cquý khí ekim mã ngọc 8đường, fđây chính 6là huyết 65thống cao 0bquý của eeTrần thị.

Trần 8Dung nhấp d0một ngụm 11rượu, không bchút để bý đảo 7amắt nhìn f4mọi người 9trong sân, 7thản nhiên 68nói: “Chiến aloạn buông 0cxuống, Trần 68thị mang ftheo cả 5nhà đi về 2phía nam. f © DiendanLeQuyDon.comNếu nguyện 5ý rời khỏi 1Trần thị, c5tự tìm c2kế sinh ebnhai, mỗi fngười một 0khúc vải, 9năm đấu 8cgạo! Nguyện 5ý đi theo 53ta, cũng fdmột khúc avải và 1năm đấu dgạo.”

Lời 00này vừa 3thốt ra, 98tức thì 5khắp nơi dtĩnh lặng.

Ngô 1thúc kinh 75hãi, hắn 0kìm lòng 7không được 9abước lên fmột bước, 4bnhưng chân 3vừa nâng 1lên, dù fthế nào 2bcũng không 7ethể đặt 0xuống — 2hắn dựa avào cái 2gì để 6ngăn cản?

Trần fDung thấy 1mọi người 5fnửa ngày 36đều không fcó động atĩnh, quay 4đầu nhìn evề phía 7Bình ẩu, efnhíu mày a4gọi: “Ẩu?” 0Giọng nói a9cất cao.

Bình f6ẩu há hốc 87miệng ngốc 1lăng nhìn 55Trần Dung, 3khi vừa ađối diện evới hai a6mắt đen c4láy sâu 55kín của 8fnàng, bà c1bừng tỉnh 9lại, vội 05vàng tiến elên phía btrước: c“Không 9thể, không 8thể, A Dung, 08vải gạo 2trong phủ 11vốn cũng c5không nhiều alắm, không eethể phân 0cchia đâu.”

Trần dDung thản 4nhiên nói: f“Thiếu, c0thì dùng 3bbạch túc ethay thế dc(cái này 23mình không 9rõ là gì, 1không biết 35có phải 1là một 5dloại lương 4thực hay ekhông).”

“Nhưng 0mà, nhưng cmà, trong 4phủ chỉ dcó số gia 47tài này, 0phân cho 4fmấy chục 60người, 96tài vật 8của Trần aphủ cũng 7chẳng còn 5bao nhiêu!” 83Bình ẩu 04gấp gáp, e2bà kêu lên: b9“Trên đường 64ngàn dặm exa xôi, lại 0rất dễ 0xảy ra nhiều 07chuyện. 46 © DiendanLeQuyDon.comCho dù thuận 9lợi đến 06được phía 1nam, nữ 87lang không 46có tài vật c4sao có thể 88sinh tồn? 1bA Dung, đại dnhân cùng 6huynh trưởng b1của người fđến nay 5bặt vô 8âm tín, 0người không 83thể quản fgia thì cũng fbkhông thể 5tán bớt 31gia tài đi cđược!”

Lời 52nói của 28Bình ẩu etràn đầy 91lo lắng, 2cquả thật 64là tâm trạng 5ccủa một ftrung phó 1d(hạ nhân a2trung thành). 98 © DiendanLeQuyDon.comNhưng bà 3cũng không 1ngẫm lại, 5bản thân amình chỉ f9là một 08nữ nhi yếu 78đuối, trong 69phủ lại 8không có 59mấy chục aahộ vệ c3dũng mãnh, 10sao nàng eecó thể a2giữ lại bđược số 29gia tài này 8đây? Dù 5hôm nay không f8chia bớt 26ra, trên bbđường 83đi đến 5phía nam, 54lộ trình 4agần ngàn d1dặm, nàng 70cứ như f6vậy mang 7etheo hơn bmười cỗ 2xe ngựa 5rêu rao mà bđi qua, không 19biết sẽ c0bị bao nhiêu 5người nghèo ckhó để 2ý, tới 0khi đó, 17đừng nói 7là gia tài, 6fngay cả 1tính mạng 0cũng không 55giữ được!

6một lần, 7bản thân echỉ mang 7theo chút 6vàng lá 6này, bởi 4bvì vài lần 82lộ ra mà 12bị kẻ 62bắt cóc btrông thấy, esuýt nữa fthì mất 73mạng!

Trần 0Dung chuyển ecmắt nhìn 6cchúng phó, avừa liếc 07mắt một 0cái, nàng c4trông thấy dvẻ mặt dmọi người 9elo lắng dgiống như 51Bình ẩu. ae © DiendanLeQuyDon.comVề phần 26các nô tỳ 1ekhác, lúc 93này đều 8đè nén 89vui mừng, 4khẩn trương anhìn nàng, 3bọn họ 7csợ nàng bađổi ý.

Khi 4Trần Dung cthu hồi 2ánh mắt, 4ánh mắt c2khẽ đảo 6qua Ngô thúc, efcùng với fmấy tạp e4dịch trẻ 55tuổi đứng c4ở trong a3đám nô 62bộc.

Vừa 0đảo qua, 14trên mặt 8của nàng bahiện lên 2eý lạnh.

Lắc alắc đầu, cTrần Dung 71thản nhiên 8nói: “Ẩu, 0btiền tài aelà giả, 6dvật cũng 0vậy. Bây 4giờ là 7thời loạn 58lạc, các a3ngươi có 1dvải vóc b5và gạo, acũng tốt ahơn một 5chút.”

Nàng akhông muốn acnói gì nữa, 0vung tay phải 9blên, lớn 4tiếng gọi: 8“Ngô thúc!”

Mọi a3ánh mắt c2đều tập ftrung trên b1người Ngô fthúc.

Vừa 8nhìn qua, 7không ít fngười nhíu amày, Bình 4ẩu liền 76dắt cổ 1fhọng kêu: 83“Ngô thúc, 3A Dung đang 5gọi thúc 89đó.”

Lúc e6này biểu 7tình của 89Ngô thúc 36đặc biệt 5cổ quái, 8sắc mặt 2dcủa hắn bxanh tím, dtrong sự dgiận dữ 75lại mang ctheo một 8chút kinh 9ehoàng, bàn 2echân kia cdường như 3còn dừng 4lại giữa e6không trung. cf © DiendanLeQuyDon.comCũng không 6biết hắn elà muốn bbước về edphía trước, 2hay là muốn 0elui về phía bsau? Quái, 6hắn giơ bchân như 9vậy mà 0akhông thấy bmỏi sao?

Ánh 47mắt của 81mọi người darốt cục falàm cho Ngô 5thúc phục ehồi tinh fthần.

Hắn 2bkinh ngạc dđón nhận fhai mắt a8Trần Dung.

Trần eDung nhìn cfhắn, chậm 68rãi cười, a2hai mắt 7ahíp lại, 92nàng thanh athúy nói: c4“Ngô thúc, 58thúc là 8người biết achữ, toàn 7bộ người 2eBình thành fbđều tán 23thưởng d7thúc công 83chính liêm f2minh. Thúc 2tiến lên d7đây một dbước, giúp 70A Dung một e8tay.”

Ngô a5thúc ngơ 6ngác hỏi: c7“Giúp con 5fmột tay?”

Hai 8mắt Trần 80Dung càng 1cong hơn, 8nàng cười 5rất thoải e3mái, cảm 52giác này 0ahoàn toàn bkhác với 6ngày xưa, 25khiến Tôn 1lão luôn ctự xưng 32là danh sĩ, 0khinh thường 51đối với btiền tài 6liên tục 7gật đầu: f5Chỉ có e6gặp phải ddđại sự, 50mới có 46thể thấy 0drõ bản 05tính một cngười. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa vốn nghĩ f1rằng hành c9động tán 2bớt tiền 8tài của eA Dung là 7đùa giỡn, 32hiện tại a3xem nàng cavui vẻ như 0thế, đúng 7blà thực 1đạm bạc! eHài tử 0này, thực e3không hổ flà họ Trần!

Trần 4aDung thoải 7mái, trong b9giọng điệu ccthanh thúy 0dmang theo 9hào khí 0kêu lên: 15“Đúng 3vậy, A Dung 1thỉnh Ngô dethúc chủ 47bút, phân 21chia tài c0vật. Thúc 70làm người 3công chính, 8enhất định 70có thể f2khiến mọi 1người tâm 71phục.”

Trần b9Dung nói btới đây, c2mày khẽ 6nhướn, acó chút 08kinh ngạc elớn tiếng 89kêu lên: 2“Ngô thúc, c1Ngô thúc? 51Tại sao 4thúc sợ bcrun như thế? 9Hay là thúc 1không muốn?”

Ngô 6thúc vội 8vàng rặn 3fra một nụ dcười. Hắn 6nuốt nước 9miếng, mặt 4trắng bệch 0lúng ta lúng 1túng nói: df“Tất nhiên 28là ta nguyện 4ý, nguyện 1cý mà.”

“Như 9thế, sao e9thúc còn 7không tiến 7elên đây? f6Cũng không 6acòn sớm 74nữa rồi.”

“Vâng, 5vâng, ta e8tiến lên b8đây.”

Khi 9Ngô thúc a9cứng ngắc dfbước lên c9phía trước, btiếng thở bdài của 5Tôn lão cvang lên 2phía sau 4hắn: “Ngô eDương a 0Ngô Dương, fnữ tử 9còn coi tiền btài là cặn 10bã, ngươi 04là kẻ sĩ atại sao 3sắc mặt 9lại tái 5mét, hành aeđộng căng efthẳng, hai 4dmắt vô 2hồn như c1thế? Ai, 01ngươi đúng 7là thua xa 97nàng mà!”

Con 6người ở 3ethời đại c1này luôn 4thích bình 0eluận, trưởng f2giả mà 7đưa ra nhận 51xét, thường fthường 8fcó thể 6ảnh hưởng 7đến cả 6đời một 4con người. ed © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút cenày lời 91của Tôn 28lão vừa a4thốt ra, aetrên gương 6mặt gầy 29gò của 0Ngô Dương 2ftrong xanh 3trắng lộ era khí đen.

Ngô 28Dương chầm 0achập đi 30tới bên 56cạnh Trần 5Dung.

Trần dDung đứng 3lên, nàng 5lấy tay 0áo che miệng, f2không chút cđể ý ngáp 05một cái, e9nói: “Tiền 47tài phân 3bchia cho tốt, 67chư vị b2muốn đi c3hay muốn cở lại 9xin cứ tự 8nhiên.”

Vừa enói, nàng aevừa lười dbiếng đi e3về phía 1dtẩm phòng.

Hơn c70 người 2dtuy rằng 51không nhiều blắm, nhưng 1cũng mất ctới một cccanh giờ 7Ngô Dương 56mới có athể phân 98chia xong.

Đặt 26bút xuống, 9Ngô Dương fđứng dậy 6trong tiếng 48cười vui bccủa chúng 50phó, hắn eengơ ngác b3nhìn từ 2đống tài c1vật ban 40đầu cao 86to như ngọn fnúi nhỏ, 62giờ đã 83biến thành 5dmột số 45lượng ít 4ỏi, chỉ 6cảm thấy bbước chân bdhình như 14nặng nề 0ngàn cân.

Trời d8ạ! Một 09nhóm người 9fkia cũng 2không có faai ngồi akhông mà, 59mấy thứ 9này cho bọn 5fhọ nhét 70kẽ răng dcũng ngại 75không đủ, 88nếu bọn 2họ trách 5tội, ta, fta còn có 58ngày lành 02gì nữa?

Hắn ebủ rũ, ngay 40cả Tôn blão hướng b8hắn cáo cbtừ rời 1đi cũng d2không chú 1aý tới.

Trong bflúc hoảng fsợ, hai c3mắt Ngô 22Dương lại 57sáng ngời: eNghe nói 9trong Trần 82phủ còn 7có vật 2aquý hiếm, 2ecó lẽ thứ 8fđó có thể 3thỏa mãn 1bọn họ!

Đang 1lúc Ngô ecDương nghĩ 81như thế, 14trong tẩm 3bphòng truyền 33đến giọng 96nói thanh b1thúy của eTrần Dung: 53“Ngô thúc, c4Bình ẩu, a0Thượng 50tẩu (lão fThượng, 1tẩu: chỉ 3lão nô bộc 92là nam tử).”

Ba e5người sửng 9sốt, đồng 5bthời đáp: 1“Dạ.”

“Còn decó mấy engười chưa f8rời đi?”

“Mười 1lăm người.”

“Rất dtốt. Nơi dnày ta có dmột vật, 4cực kỳ fbất phàm, 0muốn mời 19ba người ccác ngươi 0dẫn theo 81mười lăm c3người đi, 68đưa nó 9tới Vương ephủ. Cứ enói rằng: cTrong nhà 75phụ huynh ckhông có eở đây, dta chỉ là 9một nữ 21nhi yếu e7đuối thật 4fsự khó 8có thể 92đảm đương. 1 © DiendanLeQuyDon.comNguyện lấy 7dkỳ trân fcủa gia f1phụ lưu 70lại để 3dâng tặng, 5echỉ cầu dTrần phủ 41có thể c5bước vào 3đội ngũ 24của Vương cdphủ, đồng 69hành cùng 0cbọn họ.”

Nói 7ctới đây, 7cửa tẩm f7phòng kẹt 0một tiếng f7mở ra, cùng elúc đó, 26một bảo f2vật ánh 9hồng lung 9linh, trong 4suốt, tuyệt 1vời mĩ 9luân xuất 53hiện ở ctrước mắt 8mọi người.

Vừa fbthấy vật c0này, trước cmắt Ngô 14Dương tối dfsầm, thiếu fbchút nữa dfhôn mê bất bbtỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21728
Được thanks: 15350 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương c64: Ném vỡ 92bảo vật

Toàn 3thân bảo 6vật này f4đều phát 2bsáng, chính alà một d4khối san 4chô cao ba 23thước, 6dhình dáng 0giống như e8một thân aây. San hổ einh trưởng fưới đáy b2iển, rất 84hó lấy 1được, 46uống chi 50ây san hô 5rước mắt cày lại e9rong suốt, ahông chút 46ỳ vết!

Thật 63ự là bảo eật! Ngô 24ương rốt 3buộc nhịn 27hông được, cắn tiến bên một cước, vội 21àng kêu 9ên: “A 97ung không 35hể, vạn 1ạn lần 6hông thể.”

Hắn bbô to gọi fhỏ, thấy 3ánh mắt 14rần Dung bhìn mình 1ó chút kinh egạc, vội 74hu hồi thần 64hí, giải 3hích nói: 6“Mới vừa 4dồi nữ 6ang đã phân e6án đi hơn dphân nửa 5gia tài, 1hiện tại 3trong phủ 6cũng chỉ 68còn lại 1mỗi bảo 3dvật này 6là đáng 5giá, chẳng 8lẽ bảo d8vật cuối ccùng đại 4cnhân lưu blại A Dung 2cũng không 3giữ được 28sao, không bdnên dâng atặng nó 81ra ngoài 12mà?” Ngữ 17khí của 61hắn có 2achút nặng cnề mà thở 86dài: “Nữ elang, thành 7gia thì khó fmà bại 1egia thì dễ, 9nếu làm fviệc này, 4chỉ sợ 7thế nhân 5đều nói ccon phá sản 4rồi mất.”

“Phá a2sản?”

Trần 3Dung mở c1to mắt nhìn, bbtrong ánh 60mắt đen 58láy ẩn 5hàm chút 11mỉa mai, 1anàng vô b2tình đùa anghịch san fdhô cầm ctrong tay 1– vừa 7làm động ftác này, 03không chỉ 11là Ngô Dương, 48ngay cả 5đám người 85Bình ẩu dcũng vội athốt ra atiếng.

Khóe dmiệng Trần b5Dung nhếch b7lên, cực dkỳ khinh athường anói: “Tục 2bvật mà 15thôi, Ngô 4thúc quan 77tâm quá 9bmức rồi.”

Nàng 1không hề 57để ý tới d4Ngô thúc, b6nhìn hai 89người Bình cẩu, quát: 9a“Các ngươi 3nâng đỡ 7nó, cũng 3không cần 1dùng lụa 1mỏng, lập 0ctức đưa ađến Vương 4phủ đi.”

Không 4dùng lụa 7che lại? 08Chẳng phải clà mang đi 3ftriển lãm 58cho người 1người ngắm 7sao!

Ngô 9fthúc cả efkinh kêu ealên: “Vạn 0evạn lần ckhông thể!”

Trần 2Dung liếc 7mắt tà 4fnghễ nhìn f3hắn, lạnh 44lùng hỏi: f9“Vì sao fkhông thể?”

Ngô b4thúc ngắc 4ngứ, hắn 86lúng ta lúng ftúng sau 25một lúc 22lâu mới 2ctrả lời danàng: “Bảo avật bực 7này, sẽ 00dễ dẫn 6tới đạo 7ctặc.”

Trần 4aDung cười, dnàng híp a6hai mắt, 59một bên 8đánh giá abiểu tình 9của Ngô 3ethúc, một dbên lại 78lắc lắc 4san hô trong 24tay, cực 2ekỳ tùy 54ý nói: “Đưa 7enó đến aeVương phủ, 49nó chính elà của 9Vương gia. 4 © DiendanLeQuyDon.comNếu hấp d0dẫn đạo eftặc, cũng 18là Vương 5agia hấp 92dẫn đạo 0ftặc, đâu 04có liên ccquan gì đến 2ta? Mà cũng 0có liên 99quan gì đến bkhanh (từ 11cổ, cách c8xưng hô e9ngôi thứ ca2 một cách 4khách sáo, 0fthường 1adùng để 6cgọi người 22dưới vai 4dvế thấp 9bhơn)?”

Mấy 45chữ cuối 6cùng, cũng 3không biết 9nàng cố 4ý hay là dvô tình 7mà lại 1tăng thêm 21giọng điệu.

Trong 9ckhoảng thời 6gian ngắn, 44Ngô Dương facảm thấy 2ánh mắt acủa mọi 3người đều 0nhìn về f6phía mình, 4trên trán 5hắn mồ 18hôi lạnh bchảy ròng ecròng.

Không dđược, 7thứ này dvạn vạn alần không ethể để dA Dung đem atặng đi, fchết tiệt abthật! Tiểu dnữ tử 2csao lại 6quật cường 47như thế, 7phải làm bthế nào 17để thuyết 4phục nàng 5đây?

Ngay 06lúc Ngô aaDương đau cbkhổ suy ebnghĩ, Trần 9fDung hướng 05về phía dmọi người 7trong sân akêu lên: 6“Đem khay 57trầm hương 7atới đây. 1b © DiendanLeQuyDon.comSan hô tinh 1mỹ như f4thế, há 8có thể 1nằm trên 1fmột khay 65gỗ tầm 3bthường?”

“A? 2Vâng, vâng!”

Vài 5nô bộc 7vội vàng eđi vào chính csảnh, nâng 4blên một 5cái khay enho nhỏ 1— thứ 2anày hoàn 3toàn được 7dlàm từ 0gỗ trầm chương, đây 1cũng là 3một trong fnhững vật 88có giá trị cnhất của 5Trần gia, 39cũng là cthứ Ngô dfDương sớm 01đã nhìn 8dtrúng.

Lần 81này, Ngô 4Dương tức 4eđến đỏ 2mắt, đặc ebiệt khi 11nhìn ra ngoài 44cửa có bmấy bóng 3dáng lấp 5bló quen thuộc 5của đồng bbọn, gương amặt của 1hắn trở 7nên đỏ f9hồng.

Ngay 57lúc khay 7gỗ đó ađược nâng 23ra, Ngô Dương c6bước lên 3phía trước 4một bước, 5vươn tay c3cướp khối 5csan hô ở 2trong tay eTrần Dung.

“A f–”

Thấy btình hình 60như thế, 5bốn phía e6đều vang f9lên tiếng f2kinh hô!

Trong 1bnháy mắt, 9tay Ngô Dương 9đã chạm fvào khối 52san hô.

Kết e4quả thực 15nằm ngoài 15dự kiến a5của hắn, 7hắn mạnh dmẽ cướp a1đi như thế, d6vậy mà 8không cảm 0giác được fTrần Dung dchống cự! 5dSan hô vừa 77rơi vào dtay, trên 9gương mặt 70đỏ gầy 0của Ngô d0Dương lộ 7ra một chút b3tươi cười.

Tươi fcười vừa 8mới hiện dlên, ngay fkhi hai tay 9ecủa Ngô 5Dương thu 9về, Trần 9Dung nương aatheo lực fckéo của 92hắn nghiêng 53người ngã 6qua một 43bên. Nàng 8cngã thì ckệ nàng, 2nhưng tay d0áo dài nàng 2đang đặt 5cdưới khối 30san hô kia e9lại bị 4vướng vào a4đó!

Một ccánh đỏ 9lấp lánh 41như tia chớp abnảy lên 6ngay trước 3amắt!

84là Trần 35Dung, hay flà Ngô Dương, dđều không 12kịp kinh 7hô, chỉ 8thấy cả 2khối san 3ahô hoa diễm 8achi cực, akhông chút 11tỳ vết dnghiêng đi, 0nặng nề 1rơi xuống 6đất.

“Không 2–” Ngô 95Dương hét blớn một atiếng, hai 9tay đều 84vươn ra, 78cả người ađều hướng 7về phía 84trước, 84ôm chặt bkhối san 7hô kia!

17lẽ là người 08bị bức 5đến đường 7ecùng sẽ 07bộc lộ 6atiềm lực 1của bản 3thân, trong dlúc khẩn 5acấp, hai 4tay của e3Ngô Dương dfđã đỡ 8được khối 6san hô! Hắn 8vội vàng 7thu hai tay 8lại, kinh fhỉ hét 9lớn: “Ta dđỡ được 92rồi, ta 56đỡ được 4brồi!”

Trong atiếng kêu 0to hét lớn, 2Ngô Dương d1vội vàng 9đứng lên, 68nhưng hắn 1không chú bý, dưới 6chân không abiết khi 2nào đã 5có thêm 9một vạt d0váy.

Bước 6chân của f9Ngô Dương ebvừa mới 4edẫm lên 7vạt váy, e3liền nghe 2thấy Trần 2eDung rên 69một tiếng. 97 © DiendanLeQuyDon.comVốn trọng 30tâm của 83hắn đang 3không vững, c4hiện tại 2dưới chân 7bị vạt 5váy của adTrần Dung 9vướng vào, 2cả người 86đều đổ 66về phía atrước.

“Huỵch 3–”

Tiếng 1dngã nặng 35nề truyền e6đến, đồng 0thời một 6tiếng vỡ 3vụn thanh 3thúy cũng bvang lên!

Mọi atiếng động 6đều biến emất.

Trong 4esân, mỗi fngười đều e0há to miệng, 6dnhìn tư ecthế bị cechó cắn 0chổng mông engã xuống ađất của 0Ngô Dương, 1nhìn thấy ahắn ngã 1sấp mặt f3xuống. Ở dfbên trái c9cơ thể chắn, mọi angười còn 40có thể dnhìn thấy 14khối san a4hô đã vỡ ffthành nhiều bmảnh nhỏ e9to bằng 6bàn tay!

Ngô c8Dương vẫn ffkhông nhúc 55nhích nằm 23trên mặt fđất, dường 59như hắn 7đã chìm 5vào hôn c1mê, toàn bthân cứng 3ngắc.

Im 4lặng, vô 0cùng im lặng.

Đột 1nhiên, giọng 8nói còn cachút trẻ 6acon của cTrần Dung 1vang lên, cecó vẻ cực 97kỳ phẫn 5anộ: “Ngô 64thúc, thương 7thay cho thúc 9lưu lạc 7không có 75chỗ trú dngụ, là agia phụ fthu lưu thúc. 61 © DiendanLeQuyDon.comCổ nhân ađã nói, 0aơn nghĩa 96đều không 64thể quên, 2dTrần gia 1ta đối d0với thúc dđâu phải 40chỉ có 6dơn ban cơm ccanh chỗ ftrú ngụ? 24Thỉnh thúc 54nói cho ta 0biết, vì 2sao thúc bnhất quyết a6cướp đoạt 19khối san d4hô này của 5nhà ta? Thà 49rằng khiến 1enó vỡ nát, 2fcũng không cnguyện ý 74để ta đem 9tặng cho 7Vương gia?”

Giọng 2nói của 4tiểu cô enương, tại 32một khắc c5này, bởi 4avì lạnh 53lùng mà 4duy nghiêm evô cùng.

Ngô 0thúc không 0đáp lời, 65hắn vẫn bfkhông hề 4bnhúc nhích, efcũng không 33biết là 60ngất thật 9hay không.

Gương 3mặt Trần dDung bình 95tĩnh, nàng dquả quyết a5quát: “Người cđâu!”

“Vâng.”

“Ngô 7Dương người 3này, thân 8là kẻ sĩ, 31nhưng lại 8thừa dịp 8phụ huynh cacủa Trần c2gia ta không 0ở đây, 8mưu đồ 44tài vật 70của nhà data. Hiện 4tại lại 68ném vỡ 3fvật báu 0vô giá của dnhà ta. Nay 8chư tộc b6sẽ đi về dphía nam, a9tới nha 9môn sẽ 35không có 6fai làm chủ, 7tiểu nhân 7bực này 67không thể fđưa tới 8fquan phủ. 1e © DiendanLeQuyDon.comCác ngươi 0ném hắn 41ra khỏi d8Trần phủ, 52tố cáo bamọi hành d7vi cử chỉ 7của hắn b5với thế 7cnhân!”

Lúc 01này Trần c3Dung thể 95hiện vẻ e4nghiêm nghị, 1cũng không 7có ai dám b1cầu xin 8dcho Ngô Dương. af © DiendanLeQuyDon.comLập tức 45liền có 8vài người atiến lên, enâng Ngô 58Dương dậy.

Bọn 17họ vừa amới nâng 5Ngô Dương 8lên, Ngô f1Dương đột 48nhiên mở eto hai mắt, 8chắn căm 4tức nhìn 69Trần Dung, 0la hét nói: 8“Ngươi, 2ngươi chỉ 01là một cnữ hài 2tử chết 21tiệt! Ngươi 5dám động f2vào ta? Ngươi f0dám động abvào ta sao?”

Trong 4ánh mắt 2hắn bừng 90bừng ánh 2lửa, gương 12mặt gầy 1yếu đỏ 95hồng, lộ 0ra vẻ hung 66dữ.

Lần 7này, đám c3người Bình 2ẩu vốn 2bđang thương 0cảm hắn 86đồng thời 00sinh ra một bchút chán fghét: Người 1dnày ném cvỡ vật 47báu vô giá 02của chủ 20nhân, thế 43mà còn không bcảm thấy 3ehổ thẹn, bchẳng những 2giả bộ 8bất tỉnh, b7sau đó còn 0chỉ trích 48chủ nhân ecdõng dạc 66như thế. 7 © DiendanLeQuyDon.comXem ra hắn 45thật sự 7là đúng cnhư lời a5A Dung đã 14nói, là bngười hiểm 4aác mà!

Đối 8mặt với 6eNgô Dương 3đang giận 1dữ, Trần 9Dung lại b4rất bình atĩnh, nàng enhìn hắn, 1trong ánh 84mắt không 29hề có bối c8rối. Ngay eakhi trong e3lòng Ngô dbDương đang 4cả kinh, 26vài người ectráng kiện fađã túm f1lấy hắn, 2elôi kéo 4hắn đi.

“Làm ccái gì vậy? dBuông ta 94ra, các ngươi e8mau buông 78ta ra!” 13Ngô Dương b3bối rối 00kêu to lên, e6tay chân dfhắn động 5đậy muốn 30giãy giụa.

Nhưng bahắn chỉ 74là một 72kẻ sĩ văn anhược, 79không ai 8nguyện ý 4thả xuống, eelàm sao có 22thể giãy fra được? 0Sáu hán 2tử rắn bchắc đè 3fnặng hắn, 5giơ hắn 2lên giữa bkhông trung, anâng ra phía 9ecửa phủ.

Đến 7tận khi 08ra tới cửa 2dviện, Ngô 7Dương còn e9đang bối 85rối kêu dcto. Có điều 39tiếng kêu 35kia, từ 71lúc đầu dlà thóa 57mạ Trần 1Dung giờ 82biến thành 4khóc lóc 5acầu xin, dcuối cùng fbiến mất 8không còn 3nghe thấy eagì nữa.

Chỉ 1chốc lát, 6tiếng nói 1đều nhịp ccủa sáu dngười từ 4dbên ngoài 62truyền vào 9tai Trần 9eDung: “Tiểu 5nhân Ngô 9aDương này! 7Thừa dịp dchủ gia elang quân 89không ở 7cđây, mưu 1eđồ tài 2vật, nay bphải bị beđuổi ra c8ngoài –”

“Tiểu 8anhân Ngô 0Dương này! a4Thừa dịp achủ gia dlang quân e4không ở 51đây, mưu fđồ tài 4avật, nay 7aphải bị 3đuổi ra angoài –”

“Tiểu 01nhân Ngô 01Dương này! 2Thừa dịp 0chủ gia 42lang quân 7không ở f9đây, mưu dđồ tài 66vật, nay dphải bị 3ađuổi ra eangoài –”

Giọng f3của sáu fbngười vang 2dội, đều 7nhịp kêu 1to ba lần 0rồi mới c0chấm dứt.

Nghe ctiếng nói 0bên ngoài 6ccàng ngày 64càng vang, 7bcàng ngày cdcàng ồn bào, Bình 8ẩu bước 7tới bên 3cạnh Trần 4bDung, thân 9thiết nhìn 1nàng, thấp 90giọng nói: 2“A Dung, 51đừng vội athương tâm…… 6bDù sao vật 25ấy người bcũng chuẩn 03bị đem 0tặng người 0ta mà.”

Trần 3fDung ngẩng dfđầu lên, 4nàng mỉm 89cười với 2Bình ẩu, 4nụ cười ebnày cực 3ekỳ sáng b5lạn. Trong 6lúc mọi 7engười kinh 87ngạc, nàng 6thản nhiên fnói: “Ta e3không có c4thương tâm.”

Sao 7nàng lại fcó thể 4không thương 79tâm cho được? 10Phụ huynh d4nhà nàng 1không ở 2bđây, một 2anữ hài 5tử như 38nàng có 04việc muốn 70nhờ cậy, 2abất luận ckẻ nào ethu lưu nàng 1đều là bchuyện nên 29làm.

Nhưng 49nàng cố 0tình muốn 8dâng tặng 4ebảo vật cfquý hiếm b3để cầu 2emột chuyện 1bnhỏ, không cenói là tặng edcho Vương 7gia thanh 3ddanh hiển fquý, ngay 66cả là cự adphú trong d1thành, cũng 4không có angười nào e6dám thu nhận 7— dù là 6ai đều 8bsẽ bị 3tổn hại 8ađến thanh 2danh.

Sở 9dĩ nàng 3elấy ra khối 88san hô, đó alà muốn aném nó vỡ bnát, thật 95không ngờ 73Ngô Dương 3đó thật 6dđúng là b9thức thời, ecứ thế 9chủ động 1gánh lấy 78trách nhiệm.

Bình 86ẩu cảm d6thấy kinh 33dị ở một 90bên hỏi: a“Vì sao 3nữ lang eckhông thương 83tâm?”

Trần 0aDung không 57đáp, nàng 59chỉ nhìn 5về phía 2đại môn, 7bánh mắt 49xa xăm, trên 76gương mặt 6thanh diễm 4blộ ra một 3chút thản fbnhiên tự 6đắc: “Người eVương gia 2sắp đến fdrồi đúng 6bkhông? Nghe 80nói ngày 2mai Vương a6gia sẽ lên 6eđường, 8các ngươi 9đi xuống 1echuẩn bị bbmột chút, 63đừng ảnh 2hưởng đến ccngười ta.”

Mọi fngười đều 3ngạc nhiên.






Chương b5: Vương 2agia có Thất blang

Đến 7tận khi dTrần Dung 9vung tay áo 5dài, xoay cengười trở 5cvề tẩm 1phòng, mọi ebngười vẫn 2còn hai mặt 5cnhìn nhau. 4 © DiendanLeQuyDon.comSau một dlúc lâu, 14một người 9hỏi Bình 59ẩu: “Bình 1ẩu? Lời 3ấy của 38nữ lang 1dlà thật bsao?”

Bình b7ẩu trừng bamắt nhìn 2người nọ c5một cái, 66nói: “Mặc 7kệ là thật 1hay không, 8chuẩn bị cthỏa đáng c1cũng sẽ 33tốt hơn.”

“Vâng 8vâng.”

Mọi engười tấp 9nập tản fđi, khi bắt 0eđầu bận 2việc, một 8loạt tiếng a0bước chân 4dồn dập 9atruyền đến, 8dngười canh 2dcửa đầu fđầy mồ ffhôi chạy 14tới, hướng ctới tẩm 1dphòng của 5Trần Dung 64nói: “Bẩm anữ lang, aVương gia b9Thất lang fbđến đây.”

Xôn 71xao –

Tất 38cả mọi angười dừng 06bước, quay 5đầu, kinh dngạc nhìn 62cửa phòng 5của Trần 26Dung.

Đúng 2blà Vương agia Thất flang! Trời 4fạ, đúng flà Vương 9gia Thất dlang tự 4emình đến 8đây!

Vương dgia cũng 39không phải 3là dòng 9dõi bình 40thường, btrong Bình cthành, Vương 44gia là phú 4gia số một 42số hai. 6 © DiendanLeQuyDon.comHuống chi, 26người đến clại là f1Vương gia 4Thất lang.

1trong một bđịa phương 2anhư Bình cthành, những 5người cư 3cngụ tất 93nhiên là 6các nhà ethuộc hệ 30nhánh của b7các đại fgia tộc, bnhư phụ fthân của ecTrần Dung, 6hoặc là 0một nhánh d5của Trần fgia tại d3Giang Nam, aVương gia 6cũng là 22như thế.

Nhưng b3Vương gia 9Thất lang 29này, lại 9alà người 67có thanh 5fdanh trong 6ecả Vương 00tộc! Hắn 18biết cưỡi dangựa, bắn fcung, diện 1mạo phong 5lưu, lại fcó học f7thức uyên c4thâm. Thân 3phận như 83thế, lại 84có người ctrong bộ 8tộc làm dquan lớn fnơi triều ađình, tính era được 60chừng mười b4mấy người! 4Gia tộc cbnhư vậy, dcó thể 8nói là giống 51như hoàng 5gia, là người fđứng ở 21trên đám dmây cao cao, fđể thế 2nhân ngước 69lên nhìn 20ngắm!

Thế 88nhân đều 6nói, những bflang quân 1fcó xuất 3dthân gia 57cảnh như 97thế đều 72giống như 5thần tiên. a © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 5không biết 70lời ấy 1acó đúng b3như vậy 66hay không, 86nhưng mỗi 04người trong 8dBình thành 6đều biết, cba tháng 8trước Vương 6gia Thất 2lang vừa 2tới Bình 20thành thật ebsự chính 9là thần dtiên trong eeđám thần ftiên!

Đối 9với gia fphó này ddmà nói, dTrần Dung 2fcũng là fngười có ethân phận 0cao quý, 0dnhưng nếu 3bso sánh nàng e7cùng với 9Vương gia 8Thất lang, dbđúng là 5khác nhau 6cmột trời 79một vực, c5cách xa như 5sông ngân ahà!

Lại adcó tiếng e7gõ cửa, f4Trần Dung ecliền vội 23vàng đi 58ra — nàng 4fđã phân c7chia bớt 0agia tài, 9fném vỡ 2san hô, dự 32đoán sẽ f9được Vương a8thị coi 57trọng. Nếu 7có thể e6đồng hành 5cùng bọn 4họ, dọc 86theo đường eđi sẽ an 9bbình hơn 0rất nhiều, ccòn nếu 3có thể 52kết giao 5với bọn bhọ, sau 8bkhi đến 50phía nam 30lại càng 0có lợi cehơn. Nàng ecthật không 87ngờ hiệu ffquả rất dtốt, vậy 1mà có thể 9câu được ddVương gia 2Thất lang btrong bản 5tộc Vương 28thị, danh fxưng ngọc 7thụ lâm 4phong đến 2đây!

Lúc 6này, mái atóc đen 3bóng của 7Trần Dung e9được vấn 3đơn giản, 83y bào rộng 12rãi màu 8tím, làm 5cnổi bật 96da thịt enhư ngọc, bgương mặt ftinh mỹ, 8hai mắt f1rạng rỡ bsáng ngời, 42không những cthế còn 4mang theo fbmột ít b8khí chất angây thơ.

Trần 6fDung cũng a6không hỏi 9bVương gia 6Thất lang 52đang chờ e7ở cửa 7cnào, cứ 0thế bước 8fra khỏi 39sân viện. 4 © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên, 8bnàng vừa 9mới đi 4ra, liền 97nghe thấy 9ở phía 25trước truyền 0fđến một 3tiếng đàn 46du dương.

Tiếng fdđàn phiêu cđãng, giống 6như nước 7suối chảy dróc rách, 82mây trôi bflững lờ, dbộc lộ bsự tự bdo thản 03nhiên không cthể miêu dtả bằng 6lời.

Theo 5tiếng đàn, 05Trần Dung 4đi tới 71trước quảng 59trường, 8nơi đó 96có một 57chiếc xe e9ngựa hoa c8lệ đỗ dfở đó. f © DiendanLeQuyDon.comTiếng đàn 97đúng là 49vang lên b9từ trong 5xe ngựa.

Bên fngoài xe 3ngựa, có ebhai mươi 4bmấy người cfđứng vây 0dquanh, những cfngười này 3đều dùng dánh mắt dkính trọng dmang theo 8esi ngốc 61nhìn vào 86trong xe ngựa, 54dựng thẳng 8hai tai lắng enghe tiếng fđàn.

Trần 67Dung không 1như vậy, fcnàng bước c5nhanh hướng 2tới xe ngựa f1kia, theo 2abước chân d0của nàng, 41tiếng guốc 3mộc thỉnh 7thoảng vang blên, xen 51lẫn với 9etiếng đàn f8phiêu đãng 0này có vẻ cđặc biệt 39đột ngột 65cùng chói atai. Điều 5phiền não 66nhất là, 0fcũng không 1fbiết nàng cecố ý hay 0là vô tình, 71mỗi khi 8guốc mộc 0chạm xuống 9mặt đất, 89đều vào eelúc tiếng 6đàn đang fbiến chuyển, 81khiến người a7ta cảm giác 7bị quấy 2nhiễu, nghẹn dở ngực 2rất khó 80chịu.

Trong 80lúc bất 9tri bất egiác, tất 9ecả mọi b4người trợn dmắt nhìn bTrần Dung, 5lúc này 7fbọn họ 3chồn nhiên 35quên mất 29Trần Dung 9chính là eechủ tử fcủa mình.

Tiếng 20đàn trong 02xe ngựa e2im bặt, e3một tiếng 13cười thanh cduyệt thản 02nhiên truyền bfđến: “Nữ dlang đột c1nhiên mà fđến, là 29do tiếng 9đàn không dbhay sao?”

Bước b3chân của 6Trần Dung 42vẫn không 0fngừng lại, f2nàng lập bdtức hướng 8tới cỗ 6xe ngựa 40kia, khanh 3khách cười, 98thanh thúy 6trả lời: 27“Tiếng 91đàn vô 4cùng tuyệt chay, nhưng 49mà trong 1blòng thiếp 7có việc, ctiếng đàn 2thản nhiên 1anày lại 9không thể 49lọt vài btai thiếp.”

Trong e1xe ngựa, dftiếng cười 0thanh duyệt ecàng thêm 98vang dội.

Người a5kia hỏi: c“Nữ lang eelo lắng 9điều gì?”

Trần cfDung cười, 71lúc này f8nàng đã cdđi tới 0cbên cạnh 7xe ngựa.

Trong flúc mọi bngười đang ckinh ngạc, 3chỉ thấy 0nàng vươn b0thẳng tay, 4bmột bên 3cđịnh vén 4frèm xe lên, 5một bên 0vô cùng b0tự nhiên 7trả lời: 5“Sớm nghe 5nói qua Vương 8agia Thất dblang có phong a5thái thần f4tiên, vô 24cùng tuấn dmỹ, nhưng 46vẫn không dcó duyên 0gặp gỡ, 7ahôm nay nghe fdthấy quân 0btiến đến, 9dthiếp không 8ckhỏi vui dasướng. 4d © DiendanLeQuyDon.comCũng không 8biết có 5akhiến lang 0quân mất 0hứng hay 2fkhông, nhưng 3nếu không 5cho phép fTrần Dung 35được diện 9kiến, trong f1lòng thiếp 31sẽ hoảng 82loạn!”

Tiếng dnói vừa 92dứt, nàng 4đã vén 6crèm xe lên 42một góc!

Xôn ccxao –

Một c0tia sáng 5dbảy sắc b2cầu vồng 1cbắn vào 2trong mắt 17nàng, giờ 5khắc này, 92nàng không 30tự chủ 4được nghiêng 63mặt đi, a0lánh người 5qua.

Ngay fflúc nàng 5tránh đi, ađồng thời, 8người trong 4exe ngựa a5khẽ cười: 92“Nữ lang fvì gặp 26ta mà đến. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu đã fnhìn thấy, 27vì sao còn d3dời mắt?”

Trần 6Dung vươn 4tay xoa xoa bmắt, đáp: 4“Thiếp 4chỉ là amột tiểu 3cô nương 6tuổi thanh 3xuân, nhìn 9thấy dung 72mạo như 3thiên tiên bfcủa lang 2quân, trong 1lòng khẩn 37trương, 24thật không 03dám nhìn 71thẳng!”

Trong 25xe ngựa, etiếng cười c7càng vang 8vọng. Tiếng 90cười như 9băng ngọc f9va vào nhau, d2cực thanh 48thúy cực 40ôn nhuận!

9dTrần Dung, f7lúc này crốt cục 11quay đầu 8lại, đưa cbmắt nhìn 3ethiếu niên 73ngồi trong acxe ngựa.

Đây 9là một 6mỹ nam tử 9hiếm thấy, 11chàng ước 61chừng mười 9bảy, mười 5ctám tuổi.

Thiếu cniên tuấn d6mỹ như 81ngọc, hai 8mắt chàng 54đen lay láy, 9fđang hàm 9dchứa cười 5nhìn nàng. 07 © DiendanLeQuyDon.comKhông biết 44vì sao, vừa a9đối diện 58với tươi 5cười của 7chàng, tim a0của Trần cDung thật 4đúng là 1đột nhiên 6nhảy nhót ffhai cái!

Phải bbiết rằng, 4cnàng vừa 6mới trải b1qua tình adtrường, 09vừa được 1esống lại 35một lần 7nữa. Vốn 8nàng nghĩ drằng, tim 57của mình esẽ không 69bao giờ avì nam nhân a2mà đập 84loạn nữa. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng dưới 3tình huống 31này, nàng 3cảm giác aeđược có 1fchút động c8tâm, có bthể thấy 54được người 8ctrước mắt dtuấn mỹ cđến mức 64nào.

Ngũ fquan của cthiếu niên d0tuấn mỹ 8ra sao tất 3nhiên là 7không cần 0phải nói, 3quan trọng 32nhất là, ethần sắc ctrong ánh 8mắt của 40có một celoại khí f1chất thản 5nhiên thần 1dbí, giống bdnhư hàn 87băng ngàn 0bnăm ở trên 8núi không 5tan chảy, 7được ánh dnắng chiếu 08vào lấp eelánh tỏa csáng, cũng 0giống như cnước trong 4fđầm sâu, acành liễu 1phiêu diêu 3trong ngày 66xuân, có 61một loại 4yên tĩnh 5ađến cực fhạn.

Trong clúc bất 4tri bất 82giác, Trần d9Dung đúng flà ngắm 4đến ngây cngốc.

Mỹ f6nam tử nhìn a9nàng, thấy b4tuy rằng cnàng nhìn 9đến ngây 83người, d7hai tròng b3mắt đen 2láy lại a0rất thanh 66tỉnh, không 8khỏi cười, 7lộ ra hàm 9răng tuyết 6trắng hỏi: cb“Khanh đã 7fnhìn đủ 5fchưa?”

Trần 6Dung giương dmôi cười, 4bhai mắt 8không hề 8chớp nhìn 0gương mặt dtuấn mỹ ckhông sứt 6mẻ của 91chàng, nói: b“Hôm nay 1mới biết, 4cái gì gọi clà thần a7tiên!”

Mỹ 5nam tử ha aha cười.

Trong e4tiếng cười dcủa chàng, 57Trần Dung 9flui về phía b4sau, không 1chút nào 2eđể ý, 74cũng không 5cchút do dự fkéo rèm fxe xuống, fngăn cách atầm mắt 3giữa hai 9người.

Tiếng f4cười thanh 2duyệt của 77Vương gia 18Thất lang elại truyền 00đến: “Khanh 7đã có lòng 2ayêu thích, 1cớ gì vội 7bvàng thối 7elui như thế?”

Trần fdDung thở 5dài một btiếng, trả 5elời: “Dung fcmạo của 4lang quân f9quá chói b6mắt. Thiếp 0fcòn muốn 85lập gia abđình sinh 0nhi tử, 54hôm nay thấy 68quân rồi, 7từ nay về bsau còn có 05nam nhân 5phương nào ccó thể dlọt vào 00mắt được 12nữa?”

Vương 6gia Thất f8lang vui vẻ, 2chàng cất etiếng cười 1to, sau một clúc, tiếng 7đàn du dương 3lại vang cdlên.

Trong 17giai điệu 3mềm mại fnhư nước 40suối mùa c7xuân, Vương 4gia Thất d4lang cười 5enhẹ nói: 24“Ta đến b5Bình thành 11đã mấy etháng, vẫn f5không có cthu hoạch 8gì. Đến 41tận ngày bhôm nay mới a2vừa nghe 6thấy tiểu 82thư Trần 1gia tán bớt 7gia tài. e © DiendanLeQuyDon.comVội vàng d0tiến đến, cđúng là 5chuyến đi bnày không 9tệ!”

Chàng 08nói tới 3ađây, nhẹ dquát một 9etiếng: “Đi c8thôi.” e2Hai chữ 5vừa phun ecra, tiếng 7đàn dừng 5lại.

Thẳng 45đến khi 73xe ngựa 24của chàng 59chạy ra dcửa phủ, 2chàng cũng 50không bước 71xuống xe dngựa, càng 4ekhông nói b2với Trần 61Dung về 15việc muốn 6nàng cùng 35người Vương dgia đồng 5hành một 93chuyến.

Một 4lão bộc 78nghi hoặc 8nhìn xe ngựa 63rời đi, 84đi đến e4phía sau dTrần Dung, 5bất an nói: 9f“Nữ lang, 2Vương gia 9đây là 9dcó ý tứ 7gì?”

Trần e2Dung thu hồi bcánh mắt, 6cười đắc 1ý: “Có 6ý tứ gì? f6Vương gia 1đồng ý erồi, ngày 9mai chúng fta sẽ khởi 2hành cùng 8bọn họ!”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21728
Được thanks: 15350 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 3f6: Ra đi

Trần 6phủ bắt fđầu bận 8bịu, mười fmấy nô f9bộc ở 24lại, bắt 6đầu chất egạo và 5vải vóc e1đồ vật 5không còn 77nhiều lắm cên xe ngựa.

Trần dung đã tán d5ớt gia tài, 4aố tài vật 7òn lại, 3hỉ cần 3ùng mười 4hiếc xe 28gựa, trong f5đó ba chiếc 9ùng để bhứa gạo, dương thực 9dà các tạp 9ật, một bhiếc là dfhứa quần c4áo đồ daật của 52àng, sáu be ngựa còn 2ại, đều cà dùng để fhứa thẻ dre sách cuộn.

Kiếp 8frước, Trần edung chỉ 1ùng một 9ae ngựa chở 80ách vở, 7à đây chỉ 2bà số sách fở có chứa 7àng lá, aòn lại eđều chở 3aác thứ 16hác. Sau 41hi trở lại 3hía nam mười 0mấy năm, 27trên lưng dnàng luôn 3ephải vác 8thanh danh 66là kẻ tục, 2nhóm kẻ 4sĩ khiển 6ftrách nàng, e4nói nàng 69thà rằng 26nhồi trang bsức ăn 9mặc ở 2trong xe ngựa, 41cũng không a5nguyện ý 5mang theo fsách vở 24cực kỳ 4trân quý.

Tại 0thời đại 17này, trong e7không khí dđều tràn engập ‘thanh 6nghị tao 34nhã’, thanh 7bdanh kẻ aatục hoàn 6ftoàn có 75thể phá 88huỷ tiền 7dđồ của 9một cô 1nương trong 08sĩ tộc. 1 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó 7về sau, 3cho dù nàng 8dùng hết 6tâm cơ, a8hao hết e0thủ đoạn, 5cũng không 5ccó biện 6pháp vãn dhồi thanh 0danh đã 16bị phá chủy.

Muộn 54rồi.

Một 3đêm này, 4đại môn f6đóng chặt, 4Trần phủ edthay phiên 7athủ vệ, ctừ đầu 65đến cuối cđều thực 0cim lặng, aevẫn đều 93không có edkhách nhân 2dngoài ý 37muốn tới 7chơi. Nghĩ 5đến cũng 50đúng, ban 25ngày khi 2Trần Dung 7tán bớt egia tài, fhành vi này 1đã truyền c6khắp Bình fthành. Người afnào làm 6đạo tặc e1có mắt acmà lại 2mạo hiểm 23phiêu lưu a2đến cướp 0bóc loại fccá nhỏ 6tôm tép anày chứ?

Ngày ahôm sau đảo 22mắt đã 8tới.

Sáng 6sớm, Vương 0phủ liền 05phái phó 41dịch tiến c9đến, thông 84tri người 63trong Trần 6bphủ trực etiếp đi 54trước đến 04cửa thành 3aphía nam 09để tập dtrung.

Lúc cnày, Trần 1gia đã sửa 2csang hành clý xong, c8Trần Dung f0ngồi trên c6xe ngựa, 24chậm rãi 78hướng tới fchỗ hẹn.

Trên 2ngã tư đường, a6nơi nơi dđều là 5cxe ngựa, 2trong khung 46cảnh ồn aào nhốn b7nháo, tất f3cả mọi bangười đều 3đến cửa 0thành phía b8nam.

Khi f1xe ngựa 7của Trần bbDung chạy 10trên đường, 11thỉnh thoảng fcó người 29nhìn về 4phía nàng, 1mơ hồ còn 3có thể 16nghe thấy fgiọng nói 6nghị luận b1không dứt 7bên tai: 9“Nàng là cTrần Thị ffA Dung đó.”

“Đúng alà một 93tiểu mỹ 6nhân.”

“Nghe 0nói hôm bqua nàng 05đã chia 8bớt gia 9etài cho phó 9dịch và 76tỳ nữ 71trong phủ, 0huynh xem dđoàn xe ecủa nàng, 08cả Trần 5phủ to như 9evậy, mà a5chỉ có 6hơn mười achiếc xe 1cngựa, tin 6tức đó 71quả nhiên 5là thật.”

“Tất 1nhiên là 8bthật rồi, bVương gia 28Thất lang ethần tiên 34cũng tự eđến bái 4dphỏng mà.”

“Lúc 18nguy nan gặp 73người có 84tâm, nghe 2dnói Trần dThị A Dung d4vẫn còn 9rất nhỏ ftuổi, nhưng dctrong lúc 1rối ren 7dnày còn a8có cử chỉ 0trọng nghĩa 3khinh tài, ethật là 2hiếm có, 5thật là 0bhiếm có.”

Trong 8tiếng nghị 3luận liên 3etiếp, Trần dDung mỉm ecười, chậm 4rãi thu hồi dfánh mắt.

Chỉ d8chốc lát, 8eTrần Dung cliền tới dfcửa thành e2phía nam. 9e © DiendanLeQuyDon.comVừa đến dnơi, nàng 1đã thấy bđược đoàn 7xe của Vương a0gia, liếc 1mắt một 70cái nhìn blại, từ b0đầu đến 12cuối cửa ethành, đều 1là cờ xí ccủa Vương bcphủ. Quả 37nhiên thanh 1thế rất 9lớn.

Xe 68ngựa của fTrần Dung 2evừa đến 5cgần, có 8emột nam 4btử tầm 27hai mươi 5tuổi giục 7ngựa tới, bfcao giọng 0hỏi: “Là 3Trần Thị b1A Dung sao?”

Một angày hôm 9đó, thanh adanh của 7Trần Thị eA Dung vang e3vọng khắp 2Bình thành. 9 © DiendanLeQuyDon.comNếu là 79lúc trước, 3nam tử kia 58sẽ chỉ 8biết gọi 1là ‘Trần 38thị’ mà 8athôi.

Trần 4Dung vén 0rèm xe lên 0một góc, 0thanh thúy f7đáp: “Đúng. 97 © DiendanLeQuyDon.comThiếp là 5Trần Dung.”

Nam 82tử kia mặc d8quần áo f6màu tím, 55ngũ quan cđoan trang 6tuấn tú, b1nghe vậy 1hắn ha ha 0cười nói: 5“Quả nhiên 9là mỹ nhân. c6 © DiendanLeQuyDon.comTrần phủ 1các nàng 84ít người, davẫn nên fgia nhập 8vào đội 24ngũ này bđi, như bbvậy sẽ 2can toàn hơn emột chút.”

Trên 2bkhuôn mặt 4bnhỏ nhắn abthanh mỹ 6của Trần 31Dung lộ 9ra một chút 0cảm kích, 7cnàng ngồi 1trong xe ngựa 1hướng tới 37nam tử kia e1thi lễ, enói: “Đa ftạ Ngũ 2lang.”

Ánh 0mắt Vương 5dNgũ lang d0sáng ngời 9nhìn Trần 30Dung, lắc bđầu nói: 38“Thất 5lang nói 0dqua tuy Trần 73thị A Dung e8là nữ tử, 5cnhưng tính ftình lại 45sơ lãng. 1b © DiendanLeQuyDon.comThật không bcngờ A Dung 8ở trước demặt ta lại 8đa lễ như d6thế.” 2Hắn nói ectới đây, eliên tục 73lắc đầu, 6giống như 83có vẻ thất 72vọng.

Trần 9Dung mím dmôi cười, 3thầm nghĩ: 6Ngươi cũng 1không phải clà Vương 77gia Thất 2lang. Nếu c7ở trước 87mặt ngươi 3dmà cấp 19bậc lễ 11nghĩa không d8đủ, sẽ ebị chuốc 0aphiền toái 2mà!

Dưới a8sự dẫn 2đường 60của Vương acNgũ lang, 7xe ngựa 36của Trần 70gia gia nhập evào trong 9dđội ngũ. c8 © DiendanLeQuyDon.comXe ngựa dbcủa Vương 31phủ nhiều 5dnhư thế, 1cố gắng 5nhìn ngắm 2dcũng không ebthấy giới bhạn. So esánh với 05bọn họ, 00Trần phủ drất không ecó uy thế.

Một 6đường 09đi qua, Trần fDung nghe cthấy người 51trong Vương 36phủ thấp agiọng nghị eluận, theo 29lời của fbọn họ 4mới biết dđược, e7lúc này dđây số dgia tộc 6cnhỏ muốn 60cùng Vương 8phủ đồng f2hành đếm 98không hết, 8có rất enhiều gia 1tộc thậm 9chí dâng c6lên vật cphẩm so dvới san f5hô Trần 12Dung lấy 8cra kia còn 1etrân quý bhơn, nhưng e0đều bị 9dVương phủ 6cự tuyệt a5toàn bộ.

Xe bngựa của 9Trần phủ fvừa vào 2cđội, đoàn 4xe liền 7axuất phát, 44vó ngựa 5dtung bay cát 49bụi cuồn 11cuộn nổi 0blên, dần bdần che 4akhuất tầm abmắt của cmọi người.

Trần dfDung quay f1đầu nhìn 8tường thành fcủa Bình 2ethành càng 6lùi càng 7bxa. Ở trong batrí nhớ 4dcủa nàng, e4một tháng 63sau quân 9Hồ tấn 8công thành 4này, cướp 65bóc những 2người ở 0trong thành 4chưa từng 1drời đi 9không còn 5sót lại echút gì, fdùng đuốc ethiêu đốt ctiểu Giang dNam phồn 9hoa này biến 84thành tro 7tàn.

Kiếp 1trước, 7nàng đã 4asống mười 7lăm năm eở Bình bthành, nó 15đã trở ethành cái dtên trong 5trí nhớ 1của nàng. 7b © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 1đêm khuya c3nằm mơ, e0nàng mới 4thấy sân 8viện quen athuộc, những 3dgương mặt 4dquen thuộc.

Suy btư, Trần 99Dung khẽ 7athở dài 9một hơi.

Đột 8nhiên, tiếng 7fcười của 3Vương Ngũ dblang truyền 5eđến: “Vì a2sao A dung 5lại than 12thở?”

Trần a5Dung thấp 9dgiọng trả elời: “Nghĩ 4ađến không 54hẹn gặp 9lại, trong dclòng khó 6bchịu.”

Vương d2Ngũ lang 1trở nên 29trầm mặc.

Sau ekhi đội 7fngũ đi được 1bhai canh giờ, 38làm hết 5lễ tiết 01của chủ 47nhân, Vương cNgũ lang eliền cáo c5từ rời b7đi, về 8tới đội bngũ phía f8trước.

Kế btiếp, Trần ceDung nhắm 0mắt dưỡng 96thần. Từ 1rất xa, 0ftiếng cười 77của nhóm 2nữ lang 5của Vương acgia đi ở 58hàng đầu 66không ngừng f0truyền đến. b © DiendanLeQuyDon.comCác cô nương 0xưa nay được f7nuôi dưỡng 0ở khuê dphòng, làm 9sao đã từng eđược xuất d4môn xa nhà? dTuy rằng f7hiện giờ 4blà chạy b0nạn, nhưng 5trong lòng efcác nàng 6vẫn cảm d7thấy mới fmẻ hơn 4bao giờ 85hết.

Khi dđi tới 7cgiữa trưa, c6mọi người dbắt đầu 6dùng cơm.

Ngồi 03ở trong 5xe ngựa, 8Trần Dung 91nhìn Vương 6cphủ trải 4trên cỏ 3một hàng f5tháp dài, cdâm thầm 8lắc đầu.

Trên 6các tháp, 78rượu thịt 5tỏa hương. 46 © DiendanLeQuyDon.comNàng chú 28ý tới, 9fngười trong 23Vương phủ, 2trước mặt bmỗi một eenữ lang avà lang quân 6đều xếp 1bốn tháp. e © DiendanLeQuyDon.comTrên mỗi e2tháp lại ebày đầy 9đồ ăn.

Nàng e4biết, người cnhà như 1fthế, ăn ckhông hết fđồ ăn 5nhất định 7fsẽ ném eđi.

Nghĩ enghĩ, Trần f8Dung nói 9với Thượng 5tẩu đang 3clàm phu xe: b2“Lão Thượng, 1tiến lên 4chút đi.”

“Vâng.”

Xe fcngựa của baTrần Dung 6cvừa xuất 3hiện trước a4mắt mọi f5người trong f9Vương phủ 34đang dùng 2cơm, thì e9ngay lập etức có 6mấy chục ceánh mắt ebbắn về 3phía nàng. c4 © DiendanLeQuyDon.comTừ rất e9xa, Vương 5Ngũ lang dcđứng lên, 0hắn giơ 75ly rượu d9trong tay 5hướng tới 4Trần Dung, 3cười nói: 0“A Dung 3đến đây csao? Vậy ddthì, cùng bngồi ăn cở trên 3ctháp này c6đi.”

Trần dcDung lắc bđầu, hướng 1hắn đáp 5flễ, sau 8đó nàng 2bảo Thượng 1tẩu vội 26vàng điều bkhiển xe cfngựa đi 9tới chỗ 7của tộc 1trưởng fVương Trác 21của Vương 7phủ.

Ánh 5mắt Trần baDung thoáng 7nhìn, không dfthấy Vương 6eThất lang, 3liền vội e1vàng thu fhồi tầm 5dmắt.

Nàng 8đi xuống axe ngựa, elàm lễ bvới Vương d7Trác đang 4ddùng cơm, 5cthanh thúy 96nói: “Gặp 3qua Vương 70công.”

Vương 80Trác kinh 8ngạc nhìn 5nàng, trên c2gương mặt 5tròn tròn f8lộ ra tươi 89cười hiền a1lành: “Vì 1sao A Dung 5đến đây?”

Trần 58Dung lại bcúi người, 60nói: “Tiểu bcnữ tử 8có lời 1muốn nói.”

“Xin c9mời.”

“Chuyến 7đi đến cphía nam 1này, ngoại fetrừ sĩ 0tộc giống 7dnhư chúng 7ta ra, còn 2có phần 7lớn thứ bfdân bình 3thường akhác. A Dung 0anghĩ rằng, dcho dù thứ 85dân vơ vét a0mọi gia 31tài, có 79thể mang 3theo, cũng fchỉ là 6eđồ ăn 5đủ dùng 13mười ngày cnửa tháng 14thôi.”

Thời 7điểm mọi 6người trong 31Vương phủ ađang dùng bcơm, nàng e2đột nhiên 0btiến đến, 5chậm rãi d4mà nói như e8thế, trong 20khoảng thời 2gian ngắn, ddnữ lang fđệ tử 69trong Vương cphủ đều 65nhíu mày: d3Có gì mà 13phải nói 3vào lúc 6đang ăn 4auống, trong 1lúc người 9ata đang dùng 7cơm mà Trần c1Thị A Dung 83lại đến 3đây, đã dlà thất edlễ rồi. 59 © DiendanLeQuyDon.comVậy mà, cnàng còn 48đàm luận 2avề đám 1thứ dân 0thô lậu 8fdơ bẩn fdgì đó, 4thật sự blà không e2hề nể cbmặt. Cũng dkhông biết 0ánh mắt 15của Thất 3lang thế enào, sao 8lại khen ckhông dứt c7miệng với anữ tử 76này chứ?

Mọi bfngười trong cVương gia 67đều nhìn 31với ánh 53mắt bất 04mãn, Trần 1fDung nhận efthấy được chết. Nàng 8lại chỉ damỉm cười, 9tiếp tục 7chậm rãi c0mà nói: a“Có câu: 8Áo cơm no 5nê trước 6mới biết 1dvinh nhục. e © DiendanLeQuyDon.comA Dung nghĩ crằng, sau 9khi đám 66thứ dân fdùng hết 04đồ ăn 59của mình, achỉ sợ 4sẽ bởi 7vì đói 26khát mà f6bí quá hoá 4liều.”

Ánh 0mắt Trần bDung quét a5về phía edãy tháp eđựng đồ dăn xếp 30thành hàng 8dài kia: d9“Một hai 8lưu dân fhẳn Vương aacông sẽ 5không sợ, 4nếu là acmấy trăm 1mấy ngàn 3thì sao? ecA Dung nghĩ 20rằng, ở 1trong thời fdđiểm như 75thế này, ceẩm thực 85có thể 7bđơn giản chơn một 6achút.”

Dứt 65lời, nàng d7lại hướng btới Vương 9Trác trong 37suốt thi 7lễ, khẽ e9quát một d9tiếng, bảo 98Thượng b8tẩu đánh 9bxe ngựa f1rời đi.

Xe b4ngựa vừa emới quay 9dđầu, Trần bDung nghe 17thấy phía 97sau truyền 0đến một 64tiếng bật 8cười khinh d4thường: 3“Trần 68Thị A Dung 6này thật 0sự là cẩn 98thận quá 22mức rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comChính nàng ata sợ hãi 2đám thứ 08dân, tán 0fbớt gia 1tài còn 3không tính, 1vậy mà 6còn dám 9bchỉ trỏ 5khuyên can fchúng ta. 8 © DiendanLeQuyDon.comHừ.”






Chương a67: Lưu dân 56(1)

Sau 25khi Trần 5Dung trở 08về, Thượng fdtẩu rầu 4crĩ nói thầm: 07“Nữ lang, 9mấy người 6Vương gia 1thật là 9avô lễ, erõ ràng 7nữ lang bacó ý tốt a9mà.”

Lão ccnói tới 3đây, lại 1liếc mắt 2nhìn Trần 7cDung.

Lão enhìn thấy 2bTrần Dung 4không hề 20có thần 2asắc ảo 2fnão, hai amắt lại 9sáng như 3avì sao.

Ăn eccơm xong, ađoàn xe ablại lên abđường.

Khi 5dùng bữa 53tối, Vương b8gia vẫn ddnhư cũ vô eccùng xa hoa, c1giống như 83bọn họ 94không phải 03đang chạy 70nạn, mà dlà đi du 79ngoạn vậy.

Nhóm 8nữ lang dVương gia 9aban đầu efcảm thấy 6mới mẻ, 7nhưng từng 93ngày trôi 8qua thì cảm 0fgiác mới cmẻ này 3cũng từ c9từ biến 4bmất. Dần edần, Trần 8Dung nghe abthấy tiếng d0oán giận dcàng ngày fcàng nhiều.

Lúc 5đó, Trần 16Dung mới 17biết, Vương d6gia Thất 2lang bởi 8vì còn muốn cebái phỏng cmột danh e1sĩ, nên acũng không 6đồng hành 7cùng bọn ahọ.

Hiện 3tại là 5đầu thu, 1không khí 2fcòn nóng 2bức. Khi 42xe ngựa acùng đám 08người đi 9lại cuồn 5fcuộn nổi 7dlên cát 7bụi, khiến 4fmọi người 7càng ngày 0mặt xám 5mày tro.

Dưới 6tình huống 65như vậy, 92người Vương 1gia chú ý 3phong phạm e2quý tộc c9mỗi ngày bđều phải ebtắm rửa bmấy lần, 66khiến cho 34một ngày 89chỉ có 4thể đi 9được 20, 030 dặm đường.

Cứ 3dđi như vậy 75sau bảy 7ngày, trên eđường 1lưu dân 7càng ngày 2càng nhiều. 6a © DiendanLeQuyDon.comĐây chỉ 6là thứ 9ddân bình ffthường, bthành quần 3kết đội 8chạy tới 8bphương nam. 6e © DiendanLeQuyDon.comBọn họ fđã dùng ehết lương c2khô mang btheo, bắt 9đầu tự dphát đi 6theo phía 7sau đoàn 0cxe của Vương 0egia. Bởi bvì mỗi d3một lần 5Vương gia 0edùng cơm 78nước xong, 34đều có 40phần lớn ccđồ ăn 7bỏ thừa.

Người 0đi theo phía 3asau càng 6cngày càng 7anhiều, người 73Vương gia 3bắt đầu a1phiền chán. 3c © DiendanLeQuyDon.comToàn thân 75đám lưu c6dân hôi 3thối, dơ bbẩn không a5chịu nổi 2lẽo đẽo 0theo sau, efgió thổi equa bay đến 8tận mười 7dặm, thật 8sự làm 6cho người 8fta không 9cchịu nổi. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng bọn 32họ lại 1ckhông dám 6làm chuyện ftổn hại a0thanh danh bdlà đuổi 03đánh đám 1lưu dân, 97vì thế 4người Vương 75gia đành 2phải giảm 6bớt thời f9gian tắm 5rửa, bắt bđầu tăng 5tốc.

Việc 3fnày đều d5không liên f9quan đến 9Trần Dung.

Trần 2cgia chỉ 2có một 0chủ tử 0là nàng, 6mỗi khi 06đến giờ 86cơm, nàng cacũng chỉ 7là đơn bgiản ăn fmột khay 16nhỏ, dùng 13xong thì c4nghỉ ngơi, 8acũng không 30giống người bVương gia 5ngủ ở d8trong lều 7trướng 2rộng rãi, cmà là nằm 52trong xe ngựa.

Hiện 3tại, những egì nàng 1làm đa phần flà ngồi 6ở trong bxe ngựa 35đảo điên bđã quá flâu, vì 43thế nàng cexuống xe 9cưỡi ngựa cđể giãn a8giân cốt.

Trần 6Dung có luyện 5võ cưỡi 9ngựa, thể 9dchất rất 9tốt, có 2thể đi etheo đội 6ngũ một 6lúc lâu 4mà không 5phải thở d4hổn hển cmột chút 75nào.

“Dùng 6cơm, tạm 5nghỉ tạm 4nghỉ –”

Trong 7etiếng vó 5cngựa, một ekỵ sĩ vừa 0cưỡi ngựa 2đoạn hậu fở phía 21sau đoàn 6dxe, vừa 0lớn tiếng f0hò hét.

Trần fDung nhìn f8thoáng qua bphía tây 34nắng chiều c4đỏ au, 0thả người 5anhảy xuống e5lưng ngựa.

Lúc 8này, tất ecả mọi 10người bắt 5đầu bận 65bịu, cắm 8etrại lều d4trướng, 7bày đồ aăn.

Bình 8etẩu nhìn 3thấy Trần 43Dung đi tới, 5một bên 6cầm khay aecơm mang elên xe ngựa, 1một bên 3dthấp giọng 7nói: “Nữ 73lang, có fvẻ như bbị người anói trúng fbrồi.”

16vừa nói, 5vừa xem cxét người dVương gia 6cách đó 6ba trăm bước.

Lúc 8anày đúng 9là lúc mặt 0trời chiều 8ngả về 0tây, tịch 50dương ánh evàng rực a2rỡ chiếu 5vào cây abạch dương d0vẫn đang 1sắc xanh c7dạt dào. f © DiendanLeQuyDon.comGiờ này 0khắc này, 7dưới tàng 8cây bạch fdương trải blớp lụa darất dày, 9trên đó bbày các a3tháp, ngồi 3sau tháp 8là người 5trong bộ 6tộc Vương d4thị, người b3người mặc 8y phục hoa 23lệ, khuôn 6mặt thanh etú, dưới cánh tịch d5dương chiếu b9rọi tựa 3như thần actiên.

Nhưng cmột khắc a9này, các d7đám đệ 3tử luôn 1có cử chỉ 5ung dung đều anhíu mày, 51vẻ mặt cphiền chán depha lẫn 2bất đắc 9ddĩ. Bọn d8họ trừng 28mắt nhìn 1ađồ ăn 53trước mặt, dlại không 0một ai nhấc 8đôi đũa.

Bởi 3vì, ở phía 0sau bọn b5họ tầm bbba bốn trăm 27bước, ước 9chừng có 77mấy trăm 7lưu dân 4cđứng đó. e © DiendanLeQuyDon.comĐám lưu 30dân này 0emang theo 1con cái, cquần áo 55tả tơi, 7hai mắt 48vô thần 1fnhìn người 6Vương gia, bbcó mấy c3hài tử bbngơ ngác 35nhìn rượu evà thức 2ăn trên 0etháp, bên 1emiệng dơ 9bẩn có 2nước miếng cechảy dài.

Bị bmấy trăm bánh mắt f3nhìn chằm 02chằm như 7thế, đệ 28tử Vương 07gia giống eenhư nuốt 81phải ruồi bbọ vô cùng 08khó chịu. aa © DiendanLeQuyDon.comMột người fctrung niên 1dựa sát bvào tộc c3trưởng fVương Trác, 4fthấp giọng 7hỏi: “Vương dcông, ngài 2bxem?”

Vương 1Trác lắc 66đầu, hắn 6lập tức 7dgắp lên 08một miếng 01thịt, khẽ 5bnói: “Cứ bcoi như không c0thấy là ađược rồi.”

“Vâng.”

Hắn d7có thể 7làm lơ như ekhông thấy, 9nhưng chúng 35thiếu niên e8đệ tử 8rõ ràng 19kém cỏi 11hơn nhiều. fd © DiendanLeQuyDon.comMột cô bnương 15, 1316 tuổi 33cầm đôi 0đũa lên, 2aoán hận 09gảy cơm etẻ trong 0chén lục 4dvài cái, 08chán ghét 12nói: “Phụ ddthân cũng 94thật là, 21sao không 90đuổi đám 7dân đen 2cnày đi?”

Một ecthiếu niên a5ở bên đáp: 8“Đuổi 2bọn họ 0fđi là chuyện 9dễ, nhưng cnếu để 3avăn nhân 37phía nam 6biết chúng 0dta khắt d7khe với f2dân chúng, 24không khỏi esẽ dẫn f3tới đàm 5tiếu.”

Một 4thiếu niên ebkhác cũng 84nói: “Quái 9blạ! Xưa 05nay đám ddân đen 2fnhìn thấy 39chúng ta 5bđều kính 76ngưỡng efnhư thần 0tiên, hận 1không thể 4quỳ xuống 9phủ phục ehôn lên bngón chân 9bchúng ta, csao lúc này dlại có 12gan lớn cnhư thế?”

Vấn 49đề này, 78hiển nhiên 78đám đệ eatử môn 6phiệt không c1biết hai echữ cơ 0khổ viết 43ra sao đâu 5ecó thể 0ahiểu được. 0 © DiendanLeQuyDon.comMọi người a3suy nghĩ 58một hồi, c5một cô 8nương kêu 3lên: “Ôi 04chao, việc b9này bị 56Trần Thị bA Dung nói 01trúng rồi! fAi đó gọi 50nàng tới cđây, hỏi 3một chút 0xem vì sao b1lại như 11thế?”

Giọng 5nói của 2cô nương dđó vừa 1thốt ra, fmột giọng enói khác 5của một f7cô nương 2có chút 2asắc nhọn 0có chút 5gấp gáp etruyền đến: 62“Cần gì 9phải thế, 6ta thấy 8Trần Dung 47cũng chỉ blà tùy ý enói bậy 6thôi.”

b9nương này 6bmặt dài c1cằm thon, 6sắc mặt 6anhợt nhạt, 0ngũ quan dftú lệ, 9đúng là 04người ngày dấy khinh ecthường 89cười Trần 91Dung quá 30mức cẩn 50thân. Mọi 2người vừa 03thấy bộ 0dáng này facủa nàng 9dta, liền dfbiết nàng 9ta sợ bị 0mất mặt. c © DiendanLeQuyDon.comTrong tiếng 4cười, một 1fcô nương dmặt tròn f0nói: “Thất 70muội là csợ Trần 5fDung kia trào ephúng muội cđúng không?”

3nương có 3gương mặt 9ctú lệ nghe banói như 2thế, khuôn 2dmặt nhỏ c8nhắn nghiêm 8lại, vừa fđịnh phản 96bác, lại 40ngậm miệng 79vào.

d6điều, những fngười này 7cười thì a0cười, cuối 9cùng cũng 60không có fai nhắc 7tới Trần 4Dung nữa.

Trong 5xe ngựa, 1Trần Dung eăn no liền 4buông bát 73đũa, nàng 4dặn dò 4cBình ẩu: d“Dặn mọi 7người, emấy hôm 50nay nhất eđịnh phải dangủ ở 1etrong xe, a8trong trường a9hợp không 62cần thiết fthì đừng b7chạy loạn 6xung quanh.”

Bình c1ẩu ngẩn bra, bà khó 1hiểu nhìn bvề phía eTrần Dung, bmột hồi 18lâu mới ađáp: “Vâng.” 58Từ sau khi a7nữ lang b0liên tiếp 1dgặp cơn 57ác mộng a0kia thì càng 6engày càng 1ethay đổi, 7nhưng đồng 1thời trong 86lúc bất 51tri bất cgiác, bà e7đối với bnàng sinh era một loại 8tin phục.

Bình 3ẩu thu hồi dbát đũa, 97bước xuống 01xe ngựa. 7f © DiendanLeQuyDon.comBà vừa dmới xuống dcxe ngựa, bfthì nghe fthấy trong exe ngựa 4btruyền đến 39tiếng nói f6thầm của 7nữ lang bnhà mình: a“Trước bakia ta còn 0kính ngưỡng fbọn họ, 71hóa ra, cũng cchỉ là 08một đám 4đồ chơi 8bằng đất 2sét và củi 08mục mà 7thôi.” 56Trong giọng e0nói hàm 64chứa thất evọng sâu f1sắc.

Đêm, d1dần dần d0tối đen.

Tối 5hôm nay, 6fmột vòng 3trăng sáng ctreo trên 7bầu trời, ccánh trăng dmàu bạc c5rải rắc 6khắp trời 6eđất. Ánh 5trăng như 27vậy, ban 7đêm như 61vậy, cho edù nhóm bfđệ tử 7Vương gia bmỏi mệt 43không chịu 5nổi, cũng 1asay mê trong 5khung cảnh bdtình thơ fý hoạ.

Trần aDung chậm d7rãi tới 2dgần mọi bcngười Vương 3gia đang bngâm gió angợi trăng.

Dưới bánh trăng, 46dáng người 1của nàng 6lả lướt, 9đôi mắt asáng trong cenhư nước, acó một avẻ xinh 7đẹp khôn 86kể khó 8có thể 3miêu tả. 65 © DiendanLeQuyDon.comTrong lúc 3bất tri 8bất giác, f0vài đệ 1tử Vương 4gia đều 23quay đầu 3nhìn về 27phía nàng.

Vương 05Ngũ lang 7ddẫn đầu dbmở miệng 3gọi: “A 1Dung, đêm e4nay trăng b3sáng nhô 1cao, vạn edặm trong 4trẻo, chúng 5ta đang ngâm 8thơ đây. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng cũng cđến đây 5ađi.”

Tiếng 78nói của bVương Ngũ 7lang vừa 53thốt ra, b1một cô 8nương khanh 0khách cười 0nói: “Ngũ 2eca bảo Trần 2bDung ngâm cdthơ sao? aKia chẳng 3phải là 0muốn mạng e8nhỏ của 4nàng ư?”

Lời banày vừa 3dứt, tiếng 9cười nổi 60lên bốn 86phía.

Một cbthiếu niên 65nhìn Trần 9Dung xinh dđẹp dưới 0ánh trăng 2bsáng, nhịn 6không được anói: “A dDung quả 8thật là 7cgiai nhân. 6e © DiendanLeQuyDon.comGiai nhân 0anhư thế, cchắc chắn c3làm thơ f1rất hay.”

b7nương kia 6lại khanh 0khách nở 4anụ cười: 5“Ở Bình c2thành mọi 6người đều 0biết, Trần 8Thị A Dung 45thích nhất dblà roi, là e2cưỡi ngựa, fnàng vốn 1akhông thích e7thi từ ca 1phú này bđâu.”

Mặc eekệ là roi bhay là cưỡi 6ngựa, đều 38là sở trưởng 5của người f6Hồ phương 72bắc. Mà 1người Trung 5Nguyên đối 6với người 73Hồ luôn efkhinh bỉ, f5đó là sự 1khinh bỉ 51phát ra từ fđáy lòng, 0trong tiếng 7cười của 17cô nương bkia hàm chứa 5ftrào phúng 20vô cùng drõ ràng.

Trần 4cDung chuyển 0mắt nhìn dcô nương 5ckia, vừa 0liếc mắt fbmột cái, anàng liền 0nhận ra 1cô nương 76này đúng 4alà người 8ngày hôm 8đó cười c3cợt chính 0emình đã 8fcẩn thận 23quá mức.

Trần 5Dung cười bcười. Nàng f5thi lễ với b9mọi người, 32nói: “Nếu bTrần Dung 6ngâm thơ, 6chỉ sợ 5csẽ xúc 6fphạm trăng 93sáng.” 0Dứt lời, 4nàng thối elui về phía 0sau.

Lời 1nói của 3cnàng thật 9sự phong 1fnhã, mọi 49người trong 7dVương thị dngẩn ra, 6sau một falúc lâu 9atiếng cười 4mới vang 1alên. Nghe ethấy tiếng d2cười này, 9khóe miệng 7Trần Dung 75khẽ nhếch 8lên, lộ 35ra một chút bcười lạnh: 8Vốn nàng 31ra đây, 74là do thấy 42đám lưu adân có hành 13tung quái 7alạ, ánh 0dmắt không 79tốt lành f6gì, muốn 7nhắc nhở 3mọi người. c6 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 8tại nàng fkhông muốn 24nói. Dù 1sao trong 03đội ngũ bcó rất 24nhiều hộ 4dvệ, lưu 69dân có mạnh 7mẽ xông 7đến, cũng 4sẽ không 6tổn thương 98nguyên khí 6ecủa đoàn a2xe. Để c3bọn họ 8nhận chút 5giáo huấn 71đi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.10.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21728
Được thanks: 15350 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 8d8: Lưu dân e6(2)

Trăng 3sáng dần 6dần lên 0cao, trồi alên treo 0trên đầu ccngọn cây, 7bdi động cvề phương 8tây, dần 8dần, lại 2bị tầng 9mây che lấp, 6ánh trăng chiếu xuống crời đất 7erở nên bảm đạm.

Tiếng bbười đùa 6aồn ào của 3đệ tử 9ương thị cũng dần cần bay xa, 7ần dần 2iến mất.

Trần 4eung nằm cdở trong 9e ngựa, 8hông hề 1ảm thấy 83uồn ngủ. bb © DiendanLeQuyDon.comàng nghiêng 8dđầu, nhìn a7a bên ngoài. 6 © DiendanLeQuyDon.comgoài xe ngựa bdối đen, 71hỉ có cây c7đuốc cắm 5ở trên ccùn đất, 1hát ra ánh abáng le lói. a © DiendanLeQuyDon.comại đây fcrong lúc 7bđêm dài adên tĩnh, 43ánh đuốc fbay động a2rong gió 0ahông thôi, 9dang theo vài 8phần vắng 2lặng.

Trong d5bóng đêm, 5fhai mắt denàng mở dto, trong 8bu ám tản 4ra tia sáng 5thần bí.

Cũng 6không biết 57qua bao lâu, 5bnàng vẫn d6đang lắng 3nghe, đột 0nhiên khóe 6miệng khẽ 4cnhếch lên, b7lộ ra một 2nụ cười.

Hai f1mắt nàng asáng ngời a6nhìn chằm cchằm các bbóng đen c1dần dần 22tới gần. ce © DiendanLeQuyDon.comKhi các bóng 20đen này fađi qua đi alại thì 98gây ra tiếng b2vang rất 3lớn, hơn 3nữa thường athường 9có người 5té ngã. 7 © DiendanLeQuyDon.comMơ hồ, bcòn có tiếng e7hít thở 60dồn dập, f7nhẫn nại 2ekhông nhịn 68được ho bdkhan, tiếng 07quát mắng 9khe khẽ 75truyền đến.

Tiếng 4động này 39cũng không b9lớn, nhưng ctrong lúc 39đêm khuya, e0thật sự fcó chút b8chói tai.

Trần fDung lẳng 07lặng nhìn 0chăm chú, 8nhìn những c6người đó 3hướng về dphía đám cexe tiên phong 1e– là chỗ 8của các aechủ nhân 38Vương thị, a3nơi đó 38có rất c4nhiều tài a8bảo, vải 19vóc, số 6abóng đen dcòn lại fthì chỗ 5tụ tập bcủa lương e6thảo Vương b2thị.

Sau 9khi những d8người đó 12nhảy vào 4đoàn xe, 5Trần Dung d7có thể 7bnghe thấy 6từng đợt 1tiếng kinh chô nho nhỏ 43cùng tiếng 2khuân vác 20các thứ atruyền đến.

Một 5khắc sau, 11các bóng e4đen đã 8mang theo bebao lớn 9bbao nhỏ c0chạy ra dabên ngoài. be © DiendanLeQuyDon.comCó điều d6đồng thời 33với lúc dbọn họ c0bỏ trốn, 2một bóng 8đen khác 9lại nhảy avào trong 08đội ngũ.

Một 7bóng đen bthấp bé 6alao về phía 8trước, fcũng không bbiết đụng bvào cái 91gì, phát 2ra một tiếng f