Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Mùa Hè Xa Xôi - Nhân Gian Tiểu Khả

 
Có bài mới 30.08.2013, 17:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Hiện đại] Mùa Hè Xa Xôi - Nhân Gian Tiểu Khả - Điểm: 10
                  Mùa Hè Xa Xôi



images


Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Thể loại: Hiện đại, gương vỡ lại lành
Biên tập : mushr00m
Nguồn: vficland.com
http://mushroomkious.wordpress.com/truy ... he-xa-xoi/      




Giới thiệu tác giả:

Nhân Gian Tiểu Khả là cô gái có tính cách mơ hồ, có một chút đa sầu đa cảm của một nữ sinh, mong muốn có một tình yêu trong sáng như cỏ cây, một hạnh phúc bình dị và một cuộc sống đơn giản. Đã từng nghĩ rằng hạnh phúc lớn nhất của đời người giống như mèo được ăn cá, chó đượcăn thịt, siêu nhân đánh quái thú. Thích tác phẩm “Ở nhân gian” của Cao Nhĩ Cơ, trong đó có viết,chúng ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé giữa chúng sinh, gặp nhau, biết nhau là điều hạnh phúc.

Tiếu thuyết “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” của cô được đánh giá là một cuốn tiểu thuyết tình yêu tạo nên một cơn bão trên mạng và được đón đọc, một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của dòng văn học trẻ. Cũng như phần lớn tiểu thuyết văn học mạng khác tại Trung Quốc, Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất là chuyện tình lãng mạn; vừa buồn thương, xót xa, vừa nhẹ nhàng, hóm hỉnh.

Tác phẩm đã xuất bản: Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất, Nếu tình yêu nhiều hơn một chút, Cảm ơn anh khiến em thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này…

Giới thiệu tác phẩm:

Nhiều năm sau khi nhớ lại những năm tháng trẻ trung nông nổi ấy, tôi mới phát hiện có rất nhiều thứ bản thân từng cố gắng kiên trì giữ lấy đến giờ cũng không còn quan trọng nữa…

Lời của Nấm:

Vẫn là câu chuyện về tình yêu tuổi trẻ với những lầm lỡ, môtíp quen thuộc thường thấy trong ngôn tình nhưng dưới ngòi bút của Tiểu Khả lại mang đậm chất Tiểu Khả. Nếu bạn đã biết tác giả này qua các tác phẩm đã xuất bản của cô, các bạn có bao giờ cảm thấy tiếc nuối cho một hoặc một số nhân vật trong đó không? Chắc chắn là có. Nếu như trong “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” là Tiêu Viễn với nỗi đau vì bị gia đình ngăn cấm, nếu như trong “Cám ơn anh đã khiến em yêu Bắc kinh mùa đông này” là Kiều Hoài Ninh với trở ngại bệnh tật…thì cái kết của câu chuyện dưới đây lại là một cái kết tròn đầy viên mãn với tất cả các nhân vật. Hãy nghe tôi kể câu chuyện về Dương Tuấn và Lục Tịch, lắng nghe về mối tình của họ và cách họ viết cái kết cho câu chuyện của mình!                                                                                      



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.08.2013, 17:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mùa Hè Xa Xôi - Nhân Gian Tiểu Khả - Điểm: 10
Lục Tịch

Chương 1

Mùa hè năm đó trời rất nóng, ve kêu râm ran. Nhiệt độ không khí có thể khiến người ta choáng váng.

Tôi ngồi trong đại sảnh của sân bay, chờ đợi. Nhưng kì tích không hề xảy ra, khoảnh khắc sau cùng khi đứng ở cửa kiểm tra an ninh, tôi dứt khoát xoay người, không lưu luyến rời đi. Thời khắc đó, tôi không hề biết bản thân đã mang thai

“Anh biết em vẫn còn ở đây mà!” Văn Bác đứng ngoài cửa phòng làm việc của tôi cười nói.

“Không có việc gì, chỉ ngồi ở đây ngẩn ngơ một lúc thôi. Đi bây giờ đây!” Tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa nhìn đồng hồ, hôm nay thực sự là không còn sớm, tôi chỉ có ngồi nhìn bóng đêm trải xuống Thâm Quyến mà ngẩn ngơ mất cả nửa ngày trời, mãi đến khi Văn Bác tới mới lấy lại được tinh thần.

“Đám cưới của Tiểu Uyên và Phương Dịch được tổ chức vào ngày mồng một tháng năm, em nhất định phải về Bắc Kinh để tham dự hôn lễ của chúng nó!” Văn Bác đưa thiệp mời cho tôi.

“Anh biết đấy, em không có thời gian.” Tôi giơ cao đám văn kiện trong tay, “Dự án của Quang Hoa phải hoàn thành vào cuối tháng chín.”

“Tiểu Uyên là bạn thân nhất của em mà.” Văn Bác nhẹ nhàng nói, nhưng dường như anh đang nhìn chăm chú vào mắt tôi.

“Em sẽ nhớ gửi quà cho họ.” Tôi không nói thêm gì nữa, chờ Văn Bác rời khỏi đây.

Tôi dường như còn nghe thấy cả tiếng thở dài nho nhỏ của anh, từ bao giờ Văn Bác lại trở nên bất lực như thế? Văn Bác luôn luôn dịu dàng, Văn Bác luôn luôn mang vẻ “ngọc thụ lâm phong”, Văn Bác luôn luôn cởi mở cơ mà!

Khi về đến nhà thì trời đã khuya, chị Cầm đang dỗ Mặc Mặc ngủ. Mặc Mặc năm nay ba tuổi, là con của tôi, nhưng đứa con tôi mang thai chín tháng mười ngày dứt ruột đẻ ra này lớn lên lại không hề giống tôi, ngược lại nó giống hệt với người cha mà ngay cả sự tồn tại của anh ta nó cũng không hề biết đến kia. Tôi hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con, kéo chăn lại cho nó, rón rén tắt đèn rồi quay lại phòng khách. Chị Cầm đang xem TV, tôi cũng không muốn làm phiền chị, chị Cầm tuy là người gúp việc nhưng rất giống với một thành viên trong nhà chúng tôi.

Tâm tư của tôi có chút rối loạn, nằm trên giường lật qua lật lại, thuận tay cầm một tờ tạp chí tài chính kinh tế lên giở giở vài trang với hy vọng là nó có thể mang đến con buồn ngủ cho mình. Lúc nhìn thấy dòng tin tức Quang Hoa của Thâm Quyến sắp sát nhập với Đạt Văn của Bắc Kinh, tôi quả thực rất ngạc nhiên. Hiện nay chúng tôi đang làm một dự án quảng cáo cho Quang Hoa, chuyện lớn như vậy tại sao lại chưa từng nghe Văn Bác nói đến?

Không biết thiếp đi từ lúc nào, ác mộng dường như cũng không có ý định buông tha tôi, cơn ác mộng đó đã quấy rầy tôi từ rất lâu rồi. Trong mơ, người mặc bộ đồ màu đen kì cục kia vẫn luôn đuổi theo tôi, mãi đến khi tôi kiệt sức mà ngã xuống lề đường. Hắn cầm dao, bắt đầu sải bước tới gần tôi, tôi không nhìn rõ được mặt hắn, con dao trong tay hắn khiến tôi sợ hãi, nhưng mũi dao lại không găm vào người tôi, người mặc đồ đen chỉ đứng trước mặt tôi từng nhát từng nhát cứa lên người mình, nhìn thấy từng giọt từng giọt máu của hắn rơi xuống người mình, tôi muốn hét lên nhưng yết hầu lại không phát ra bất cứ âm thanh nào. Mãi đến giây phút người mặc đồ đen ngã xuống tôi mới nhìn rõ được dáng dấp của hắn. “Không, đừng mà!” Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi cơn ác mộng đó mà tỉnh lại, phát hiện bản thân đang ngồi trên giường. Mồ hôi lạnh trên trán chảy ra không ngừng, trái tim đập càng lúc càng nhanh. Tôi đứng dậy, khoác thêm áo rồi đi ra ngoài ban công, ba rưỡi sáng, đường phố vắng lặng đến yên tĩnh.. Tôi biết đêm nay tôi không cách nào ngủ tiếp được nữa, có thể đứng im như vậy cho đến lúc trời sáng cũng là một loại giải thoát.

Ngày mồng một tháng năm đã tới rất gần, tôi không biết nên mua món quà gì cho Tiểu Uyên mới được coi là món quà lớn. Tiểu Uyên là bạn của tôi từ khi còn nhỏ xíu, hai chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng học tiểu học, cùng học trung học, rồi lại cùng học đại học, từng cùng thích một chàng trai, tình cảm của chúng tôi còn thân thiết hơn cả chị em. Tiểu Uyên chứng kiến cuộc hôn nhân ngắn ngủi của tôi, giúp tôi chạy trốn khỏi Bắc Kinh, giúp tôi giấu giếm người nhà, giúp tôi tìm được công việc, giúp tôi… Tiểu Uyên đã giúp tôi rất rất nhiều, tôi nên báo đáp cô ấy thế nào đây?

Cuối tháng tư, việc sát nhập của Quang Hoa đã được công khai từ lâu, Văn Bác cũng trở tay không kịp. Bởi vậy, dự án quảng cáo của chúng tôi phải dừng lại khoảng một tháng, Văn Bác vì muốn khen thưởng cho sự vất vả, cần cù của tôi trong công việc nên quyết định cho tôi phóng túng cả một tháng trời. Ở nhà nhàn rỗi, Mặc Mặc luôn ồn ào mè nheo muốn tôi dẫn nó ra ngoài chơi, đưa cả chị Cầm đi nữa, chúng tôi đi chơi từ Thượng Hải đến Hàng Châu, tên nhóc kia thích thú khủng khiếp, còn tôi thì lúc nào cũng nghĩ tới hôn lễ của Tiểu Uyên. Cuối cùng không chịu nổi nữa, cầm điện thoại, bấm số rồi gọi cho cô nàng, Tiểu Uyên dễ thương, Tiểu Uyên lương thiện thông minh trong giây phút nghe được giọng nói của tôi, đã nghẹn ngào nói đúng một câu: “Lục Tịch, cậu nhất định phải trở về, đừng để có một sự nuối tiếc nào tồn tại trong tình cảm của chúng ta.” Câu nói ấy khiến tôi không thể kìm nén nỗi nhớ thương trong lòng nữa. Đúng vậy, có những chuyện không thể nào trốn tránh, cũng đã đến lúc phải đối diện rồi.

Mặc Mặc hỏi vì sao đột nhiên lại đi Bắc Kinh, tôi bảo với nó đi Bắc Kinh gặp người thân. Trên máy bay, Mặc Mặc vẫn rất im lặng, không biết nó đang nghĩ những người thân chưa từng gặp mặt là như thế nào nhỉ. Chị Cầm đi Tô Châu thăm người nhà cho nên không cùng đi với chúng tôi được. Máy bay càng lúc càng đến gần Bắc Kinh, lòng tôi cũng càng lúc càng sợ hãi, lúc máy bay hạ cánh, mặt tôi tái nhợt, Mặc Mặc mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, một đứa trẻ ba tuổi sao lại có sức lực lớn như thế?

Trong sân bay vẫn ồn ào như xưa, lần này trở về tôi không báo cho ai cả, chỉ hy vọng lặng lẽ tham dự hôn lễ của Tiểu Uyên nhìn thấy cha mẹ vẫn mạnh khỏe, sau đó lại lặng lẽ quay về Thâm Quyến. Cha mẹ chẳng hề biết đến sự tồn tại của Mặc Mặc, lần này tôi cũng không có dũng khí đi gặp họ và thẳng thắn thừa nhận chuyện này.

Bắc Kinh cuối tháng tư, thời tiết rất tốt, từ lúc xuống máy bay Mặc Mặc có vẻ vui hơn, kéo tay tôi hỏi cái này cái nọ. Rất nhiều ánh mắt tò mò xung quanh đều đổ về phía mẹ con chúng tôi, một người phụ nữ xinh đẹp trầm tĩnh, một cậu con trai hoạt bát dễ thương. Tôi biết, chúng tôi đến đâu cũng có thể thu hút sự chú ý của người khác.

Hôm nay rất khó gọi taxi, chúng tôi đang đứng đợi ở lề đường, giống hệt như nhiều năm trước khi tôi chờ đợi trong đại sảnh sân bay, rất nhiều hình ảnh cùng tập trung ở một nơi. “Mẹ, Lục Tịch.” Mặc Mặc bất mãn nhìn tôi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phảng phất vài nét oan ức, có lẽ do hôm nay tôi thất thần quá nhiều mà không chú ý đến thằng nhóc này. Lúc Mặc Mặc giận dỗi nó sẽ gọi tôi là Lục Tịch.

Một chiếc Mercedes màu bạc đỗ xịch lại gần chỗ chúng tôi, người lái xe nhìn qua có vẻ còn trẻ tuổi, anh ta xuống xe, tiến lại gần phía tôi và Mặc Mặc, nhìn chằm chằm chúng tôi hơn mười giây, sau đó lịch sự nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi nhỉ?” Người đàn ông bắt đầu nói, lời dẫn dắt của anh ta thực sự không được khéo léo cho lắm.

“Chắc chắn không phải, con tôi mới tới Bắc Kinh lần đầu tiên.” Tôi kéo Mặc Mặc ra phía trước làm lá chắn, bóng đèn nhỏ này thực sự rất hữu dụng, đập ruồi đập muỗi phần lớn đều không cần tôi nhúng tay vào.

“Chú ơi, cha cháu đi mua nước uống rồi, lát nữa là trở về ngay, nếu cha cháu mà nhìn thấy cháu đang nói chuyện với người lạ sẽ tét vào mông cháu đó!” Mặc Mặc nói xong còn tiện tay minh họa bằng cách sờ sờ cái PP nhỏ dễ thương của nó. (PP: cái mông)

Người nọ rất thức thời liền rời đi còn tôi thì nhận được lời trách móc khẽ khàng của Mặc Mặc: “Sao lúc nào mẹ cũng giở trò này?”

“Phần thưởng là KFC, thế nào?” Tôi trước giờ luôn lợi dụng được tính ham ăn của tên nhóc này. Quả nhiên Mặc Mặc lại trở nên vui vẻ: “Hai lần nhé?” Tôi khẽ cắn môi, hai lần thì hai lần, tên quỷ nhỏ này càng lúc càng tinh ranh, bản lĩnh “thừa nước đục thả câu” càng lúc càng được phát huy.

Lúc Tiểu Uyên nhìn thấy tôi và Mặc Mặc, cô nàng nửa ngày trời không có phản ứng gì, sờ sờ mặt tôi, cắn lên cánh tay tôi, dương nanh múa vuốt ôm Mặc Mặc lên xoay vài vòng. Đến giờ tôi mới biết con người khi quá vui mừng cũng có thể trở nên điên cuồng. Cha mẹ của Tiểu Uyên chính là chú Hạ và dì Trình, hai người họ khi nhìn thấy tôi cũng vô cùng ngạc nhiên nhưng dưới cái ra hiệu của Tiểu Uyên, họ cũng không hỏi quá nhiều về tôi, chỉ nói “Về là tốt rồi! về là tốt rồi!”

****

Căn phòng ở Bắc Kinh của cha mẹ tôi nằm đối diện với nhà Tiểu Uyên, hiện nay đã cho một đôi vợ chồng trẻ từ nơi khác đến thuê, mấy năm nay đều nhờ chú Hạ trông coi giùm. Tôi đã đặt phòng ở khách sạn Hữu Nghị, Mặc Mặc đã ngủ say từ lâu. Nhưng tôi mãi vẫn không thể ngủ nổi cho nên quyết định đi ra ngoài tản bộ.

Đêm rất đẹp, tôi ra khỏi cửa liền đi về phía bên trái, chủ yếu là muốn xem đường vành đai ba còn đông xe cộ như trước đây không. Đi qua cầu Tứ Thông chính là trường Đại Học Nhân Dân Trung Quốc, tôi và Tiểu Uyên đã học bốn năm đại học ở đây, nơi này từng chứng kiến chúng tôi vui cười, chúng tôi cãi lộn và cả tuổi thanh xuân của chúng tôi. Cuối cùng tôi lại không đi qua cầu, đi được nửa đường rồi quay lại.

“Lục Tịch!” Văn Bác đột nhiên đứng ở cửa khách sạn. Anh vẫn cứ giữ nguyên tư thế, dựa người vào xe, dường như anh đã đứng ở đó rất lâu rồi.

“Sao lại trở về đột ngột thế?”Mỗi lần thấy Văn Bác tôi đều cảm thấy rất gần gũi, rất thoải mái.

“Hôn lễ của em gái mình có thể không về tham dự sao?” Anh mỉm cười, dáng vẻ tươi cười của anh vô cùng mê hoặc. Nếu như không phải tôi đã quen biết anh từ lâu thì chắc chắn đã bị lạc trong nụ cười ấm áp của anh rồi.

“Nghe nói em đã về, muốn đến xem, không ngờ lại gặp ở đây.” Anh chỉ chỉ vào cửa khách sạn.

“Đi tản bộ thôi.” Tôi không muốn nói với anh là tôi không ngủ được.

Văn Bác dừng lại trước mặt tôi, cơ thể cao lớn vừa vặn che khuất tôi, ánh mắt lạnh lẽo khác thường, anh dùng hai tay ôm lấy vai tôi, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Tịch, chỉ mong lần trở về này có thể khiến em hạ quyết tâm, anh nhất định chờ đợi đáp án của em.”

“Hả?” Tôi không hiểu lời nói của Văn Bác có ý gì, cảm giác như đang ăn hồ dán

Văn Bác thấy vẻ mặt ngờ nghệch của tôi không nhịn nổi mà phụt cười: “Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, ngày mai tham dự hôn lễ của Tiểu Uyên nhất định phải đóng vai bạn gái anh thật tốt đấy nhé. Haiz, em gái đã kết hôn rồi, anh mang tiếng là anh trai mà ngay cả một cô bạn gái cũng không có, mất mặt quá đi!” Nụ cười ấm áp của Văn Bác lại hiện lên lần nữa.

Lúc ở Thâm Quyến bất cứ buổi tiệc xã giao nào của công ty cũng là tôi đóng vai làm bạn gái anh. Chúng tôi thân thiết giống như anh em vậy. Tôi nghĩ tình cảm của Văn bác giành cho tôi cũng giống như tình cảm anh giành cho Tiểu Uyên.

Nói xong vài câu chuyện với Văn Bác thì trời cũng đã khuya, Văn Bác đưa tôi lên lầu, chúc tôi ngủ ngon.

Hôn lễ của Tiểu Uyên rất náo nhiệt. Phương Dịch hôm nay vô cùng vui vẻ, dù sao anh ấy cũng theo đuổi Tiểu Uyên tận tám năm trời, hôm nay cuối cùng chiến tranh chống Nhật cũng giành được thắng lợi rồi. Tôi và Mặc Mặc chọn một góc ngồi xuống, Mặc Mặc kêu khát nước, tôi đi tìm cho con chút đồ uống.

“Lục Tịch, là em sao?” Tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang màu xám

“Anh là?” Người này một chút ấn tượng tôi cũng không có. Nhưng người đó chỉ cần liếc mắt đã nhận ra tôi, có lẽ nào trước đây chúng tôi đã từng gặp nhau?

“Chắc em không nhớ nổi anh đâu, anh là Hàn Dũng Xuyên, trước đây ở cùng phòng với Dương Kiệt.” Anh ta tự giới thiệu

“Dương Kiệt! Dương Kiệt! Dương Kiệt” Tôi lẩm bẩm dường như đó đã là chuyện của thế kỷ trước. Tôi không nói gì chỉ biết đứng nhìn Hàn Dũng Xuyên, cười nhẹ nói: “Anh thay đổi nhiều thật đấy, em cũng không nhận ra nổi.”

“Đúng thế, rất nhiều người đều nói vậy” Anh ta thật thà mỉm cười, tôi sực nhớ đến chuyện phải tìm đồ uống cho Mặc Mặc, tỏ rõ ý không muốn nói chuyện. Cũng may Văn Bác đến kịp thời “Chạy đi đâu thế? Tìm em cả nửa ngày rồi mà không thấy!” Anh vừa nói vừa vòng tay qua eo tôi, tôi bắt chước nụ cười ấm áp của anh, nũng nịu nói: “Em cũng đang tìm anh đó!” Trong mắt người ngoài có lẽ tôi và Văn Bác chính là một đôi tình nhân rất thân mật. “Cô dâu mới đang tìm em.” Văn Bác cố ý thì thầm với tôi.

“Xin lỗi, em phải đi trước.” Tôi nói với Hàn Dũng Xuyên

“Dương Kiệt hôm nay cũng tới tham gia hôn lễ của Hạ Văn Uyên và Phương Dịch đấy!” Giọng nói của Hàn Dũng Xuyên càng lúc càng xa xôi, nhưng trong đầu tôi âm thanh đó càng lúc càng rõ ràng

Văn Bác và Mặc Mặc đứng bên cạnh tôi, một lớn một nhỏ đang chơi đùa với nhau

“Hôn lễ của dì Uyên rất náo nhiệt, chơi rất vui, mẹ à, vì sao lúc mẹ kết hôn lại không đưa con đi cùng?” Mặc Mặc ngây thơ hỏi tôi,

“Hả?” Tôi dở khóc dở cười

“Mẹ cháu lần sau sẽ đưa cháu đi” Văn Bác không che giấu mà cười rộ lên, ôm Mặc Mặc vào lòng rồi hôn lên mặt nó,

Tôi bất lực nhìn họ. Cái gì với cái gì cơ chứ? Lúc chúng tôi đang cười rất vui vẻ, đột nhiênVăn Bác ngẩn ra, tôi nhìn theo tầm mắt anh, người kia đã đứng ở cửa từ lúc nào thế?

Văn Bác cố ý ôm tôi vào lòng, nói nhỏ: “Đừng quay đầu lại!”

Nhưng muộn mất rồi, anh đã đi về phía chúng tôi.

“Lục Tịch! Đúng là em rồi!” Giọng nói trầm trầm của anh khiến tôi không khỏi nghĩ tới một người. Hai gương mặtquen thuộc trùng khít vào nhau, tách ra, rồi chập lại

Tôi đẩy Văn Bác ra, chậm rãi xoay người “Đúng vậy, là em! Lâu rồi không gặp, Dương Kiệt!”

“Đúng vậy, cũng bốn năm rồi” Ánh mắt Dương Kiệt còn thâm thúy hơn cả trước kia

“Em vẫn khỏe chứ?”

“Vâng!” Tôi gật nhẹ đầu

“Dương Tuấn cứ tìm em mãi” Dương Kiệt đứng trước mắt tôi lúc này mang chút cô đơn man mác. Khẩu khí cẩn thận dè dặt.

Văn Bác đứng bên cạnh tôi có vẻ không kiên nhẫn, anh dùng ánh mắt nghiêm khắc đánh giá Dương Kiệt sau đó thì thầm với tôi “Đến chỗ Tiểu Uyên đi!” Hôm nay Văn Bác có vẻ rất thích thì thầm nói chuyện riêng với tôi.

Dương Kiệt nhìn thấy vẻ mờ ám này của chúng tôi nhất định là đã hiểu lầm rồi. “Làm phiền hai người rồi!” Anh nói xong lập tức xoay người khoác vai Hàn Dũng Xuyên đi uống rượu, nhìn bóng lưng anh, tôi đột nhiên cảm thấy Dương Kiệt rất cô đơn, rất hiu quạnh.

Cùng lúc đó, Văn Bác vòng tay ôm eo tôi, kéo Mặc Mặc đi ra khỏi bữa tiệc


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.08.2013, 17:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48260 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mùa Hè Xa Xôi - Nhân Gian Tiểu Khả - Điểm: 10
Chương 2:

Mặc Mặc có vẻ rất thích Bắc Kinh, rất sớm đã thức dậy mặc quần áo chỉnh tề, bảo muốn đi “dạo chơi”. Tôi hỏi con muốn đi đâu, “Di Hòa Viên, Hương Sơn, vườn bách thảo,  vườn bách thú, Tử Trúc Viện…” Kể đến mỗi nơi nó đều giơ ngón tay lên đếm, tôi rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao nó lại biết đến những nơi này? Nó sinh ra ở Thâm Quyến mà lớn lên cũng ở Thâm Quyến cơ mà!

“Bác Cầm nói cho con biết đấy, bác ấy còn nói tới một nơi nhưng con quên mất rồi, hình như là có thể xem hoa anh đào ở đấy.” Mặc Mặc lẩm bẩm, xem ra bình thường chị Cầm trông nom nó cũng tốn không ít công sức.

“Vì sao con lại thích Bắc Kinh như thế?” Tôi hỏi con

“Đây là nhà mẹ mà!” Mặc Mặc nhìn tôi khó hiểu “Còn nữa, mẹ chưa từng nói với con là nhà mẹ lại nhiều nơi vui chơi đến thế.” Vẻ mặt nó như đang trách móc tôi,

“Đây cũng là nhà của con.” Tôi ôm Mặc Mặc vào lòng, nhẹ giọng nói.

Hôm qua tôi đã gọi điện thoại cho cha mẹ, họ đang đi du lịch Châu Âu. Họ không biết là tôi đã trở về cho nên ngày về của họ đã định trước là cuối tháng. Đôi vợ chồng già không dễ dàng gì mới ra nước ngoài đi du lịch một lần, tôi không nỡ làm gián đoạn hào hứng của họ, cho nên tôi nói mình chỉ về vài ngày để họ không cần phải về gấp, cũng mong họ có thể có một chuyến đi chơi vui vẻ. Nói xong vẫn ngồi tự trách bản thân đúng thật không phải là một đứa con hiếu thuận, ngay cả việc cha mẹ ra nước ngoài du lịch cũng không biết. Mấy năm gần đây tôi liên lạc với cha mẹ không nhiều, một mặt là không muốn họ lo lắng cho cuộc sống và công việc của tôi, một mặt là không muốn để họ biết đến sự tồn tại của Mặc Mặc, bởi vì năm đó cha mẹ đều không đồng ý cho tôi kết hôn cùng Dương Tuấn, đương nhiên họ càng không thích đứa con tôi sinh ra sau ly hôn này.

Không cần về gấp, để thỏa mãn lòng hăng hái của Mặc Mặc, tôi quyết định ở lại Bắc Kinh thêm vài ngày, dẫn con đi chơi vài nơi.

Công viên Ngọc Uyên Đàm là nơi tôi thích đến nhất khi còn nhỏ, tôi rất thích những cây anh đào bên trong công viên. Đầu tháng năm là mùa hoa anh đào rụng, chỉ có thể thưởng hoa vào thời gian đó. Tất nhiên Mặc Mặc không thể chứng kiến cảnh hoa rụng đẹp đẽ đó, nó kêu lên là muốn chụp ảnh. Tôi cười bảo nó là đồ nhà quê, chưa từng được ngắm nét đẹp của hoa anh đào khi bừng nở mà lại muốn chụp lại cảnh hoa tàn. Tên nhóc không hề cãi lại, một mình chui vào trong những gốc cây rậm rạp

“Đông lắm, đừng chạy đi linh tinh.” Tôi gọi nó nhưng không được, chỉ trong vài giây đã không còn thấy bóng nó ở đâu nữa. Tôi gấp đến mức sắp khóc.

“Mặc Mặc” Tôi không quan tâm đến hình tượng, vừa chạy vừa hô to.

Đầu óc nhất thời rối loạn cả lên, đột nhiên nhớ tới đoạn đối thoại lúc trước của chúng tôi,

“Nếu có lúc không tìm được mẹ, con sẽ làm gì?”

“Đứng im đó, chờ mẹ tới tìm con.”

“Nhỡ người lạ đem con đi thì sao?”

“Con sẽ gọi to tên mẹ.”

Có nhiều lúc Mặc Mặc đúng là một đứa trẻ thông minh, tôi nghĩ nó sẽ không sao đâu cho nên cũng thoải mái hơn một chút, đi xung quanh tìm kiếm, có lẽ là chưa chạy xa được. Đi qua một khu đất, bất chợt thấy nó đang ngồi cùng một người lạ trên chiếc ghế đá dài.

Thấy tôi đi tới nó mới mở miệng: “mẹ đi chậm thế, con ngồi đây chờ mẹ lâu lắm rồi.” Tôi không nỡ trách con, chỉ mỉm cười.

Nó nắm tay tôi, tiếp tục đi dọc quanh hồ, vẫn chưa chịu buông tay

Chạng vạng Văn Bác gọi điện tới: “Ở đâu thế? Anh đến đón mẹ con em?”

“Ngọc Uyên Đàm, để em gọi xe về, đường về cũng không xa lắm mà” Tôi khẽ ngắt điện thoại

Một lát sau, Tiểu Uyên lại gọi điện thoại tới “Hạn cho cậu trong vòng nửa giờ nữa phải tới ăn cơm”, không đợi tôi kịp trả lời, cô nàng đã ngắt luôn điện thoại. Nhiều năm như vậy mà tính nóng nảy của Tiểu Uyên vẫn chẳng hề thay đổi.

Lúc tôi và Mặc Mặc đến, trên bàn cơm của nhà họ Hạ đã bày rất nhiều món ăn ngon, tay nghề của dì Trình càng lúc càng điêu luyện. Trưa không ăn cơm tử tế, Mặc Mặc có vẻ đói lắm rồi, lại nhìn thấy nhiều món ăn ngon như thế cứ nuốt nước bọt ừng ực, Văn Bác nhìn nó cười thích thú. Con tôi và Văn Bác không lạ lẫm gì, hai người trêu nhau cũng là chuyện thường xuyên xảy ra. Nhìn thấy những người lớn tuổi xa lạ, mặc Mặc có vẻ hơi ngại ngần.

Ăn bữa tối xong, Văn bác đưa chúng tôi về khách sạn, Mặc mặc dĩ nhiên là đã mệt mỏi, ngủ luôn ở trên xe. Phòng của chúng tôi ở tầng ba, Văn Bác bế Mặc Mặc lên trên, sau đó chúc tôi ngủ ngon. Tôi tiễn anh ra cửa, vừa định xoay người.

“Lục Tịch” Anh gọi tôi lại, lúc tôi vẫn còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, Văn Bác đã kéo tôi vào lòng đồng thời nhanh chóng hôn lên môi tôi. Cái ôm của anh luôn rất ấm áp, nụ hôn của anh luôn rất dịu dàng, tôi đem tất cả tâm tư giấu xuống đáy lòng, mỉm cười chúc anh ngủ ngon.

Vẻ mặt Văn Bác vô cùng bất đắc dĩ: “Lục Tịch, ngủ ngon”

Trong hoàn cảnh như vậy, dưới tâm trạng thế này, làm sao có thể ngủ ngon được đây? Tôi cười khổ.

Tấm lòng của Văn Bác tôi rất hiểu, khi chúng tôi vẫn còn đang ở tuổi thanh xuân, anh đã bắt đầu thích tôi, nếu không phải sau này lại quen biết với Dương Kiệt và Dương Tuấn, có lẽ tôi sẽ kết hôn với Văn Bác, yên lòng đón nhận tình yêu và sự che chở giống như một người anh trai của anh. Nhưng trong cuộc đời vốn tồn tại rất nhiều cái nếu như và mỗi cái đều không thể xảy ra.

Có lẽ yêu thương Dương Tuấn là sai lầm lớn nhất trong đời tôi. Lúc Dương Kiệt cầm tay tôi, lần đầu tiên đứng trước mặt Dương Tuấn nói: “Đây là anh trai anh – Dương Tuấn, còn đây là bạn gái em – Lục Tịch”, nhìn thấy ánh mắt như xuyên thấu tất cả của Dương Tuấn, tôi biết bản thân mình đã đắm chìm trong đó rồi. Sau này tôi yêu anh trai của người yêu mình hoặc giả nên nói mục đích của anh trai của người yêu tôi chính là làm tôi mắc câu để khiến em trai mình đau lòng khổ sở. Dương Tuấn, cái tên đã mang đến cho tôi bao nhiêu nhục nhã và đau đớn vẫn luôn là bóng ma đuổi không đi tồn tại trong lòng tôi. Bóng đêm mênh mông đã che giấu đi bao nhiêu bi thương? Đêm nay định trước là một đêm mất ngủ.

Sáng hôm sau, lúc đang bàn bạc với Mặc Mặc rằng hôm nay sẽ dẫn nó đến Di Hòa Viên chơi thì lại có người gõ cửa, Mặc Mặc nhìn tôi với vẻ khó hiểu, phảng phất như muốn hỏi “Ai thế nhỉ?”

Tôi mở cửa, khuôn mặt của người bên ngoài đủ khiến tôi chết lặng. Dương Tuấn đứng ngoài cửa, mái tóc rối bời, hốc mắt hõm sâu, cả người toàn mùi rượu. Tôi nghi ngờ, có lẽ anh ta đang say rượu, cả đêm không ngủ cho nên anh ta mới có thể bình tĩnh đối diện với tôi như vậy, tay đút trong túi áo nhàu nhĩ.

“Xin lỗi, tôi đi nhầm” Giọng nói anh khàn đặc,có vẻ chật vật

Tôi khẽ gật đầu nghĩ xem có nên chào hỏi không. Đứng cùng một chỗ với người bạn đã từng yêu, từng hận mà bây giờ lại không còn quan hệ gì thực sự cần đến một chút dũng khí. Nhưng tôi lại hoàn toàn là con người không có dũng khí, nếu không phải vậy vì sao chân tôi cứ mềm nhũn, yết hầu chẳng thể phát ra âm thanh nào?

May mắn còn một chút lý trí sót lại trong đầu tôi, nhờ nó tôi mới có thể đóng cửa lại, hơn nữa đóng rất chặt

“Ai thế?” Mặc mặc như người lớn hỏi tôi? Có vẻ như nó mới là chủ nhà

“Đi nhầm thôi!” Tôi không muốn Mặc Mặc nhìn thấy con người đã từng vứt bỏ nó cũng chính là người cha mà nó không hề biết đến sự tồn tại của anh ta.

Tôi không biết tại sao Dương Tuấn lại tìm đến đây bây giờ cũng chả có tâm tư nào đi tìm hiểu, tôi chỉ muốn mau chóng đưa Mặc Mặc rời khỏi nơi đây.

Tôi nhanh chóng thu dọn hành lý, Mặc mặc dường như không hiểu gì cả, hỏi “Mẹ muốn mang theo cả hành lý đến DI Hòa Viên ư?”

“Hôm nay không đi đâu cả, chúng ta về Thâm Quyến luôn” Tôi vừa thu dọn vừa nói

Mặc Mặc đương nhiên rất không vui, khóc ầm lên. “Không về Thâm Quyến đâu, con muốn đến Di Hòa Viên.”

Từ lúc sinh ra đến giờ nó ít khi khóc lóc. Lúc sinh ra nó không hề khóc mà lại cười khanh khách, tôi còn nghi ngờ có chuyện gì xảy ra với đứa con này. Nhưng hôm nay tiếng khóc của con lại khiến tôi phiền lòng.

“Đừng khóc nữa, sau này mẹ sẽ giải thích cho con hiểu.” Tôi ngồi xuống ôm lấy nó, đưa tay lau nước mắt cho nó,

“Ngày mai hẵng về Thâm Quyến mẹ nhé?” Tên nhóc này bắt đầu cò kè mặc cả với tôi. Từ bao giờ nó học được cái dáng vẻ này? Dùng ánh mắt chờ mong và mịt mờ nhìn bạn khiến bạn không nỡ từ chối. Tôi càng hoảng sợ hơn. Tướng mạo và nét mặt Mặc Mặc cho tới bây giờ không hề giống tôi, người thông minh chỉ cần liếc mắt cũng có thể biết được cha nó là ai. Tôi cảm thấy thất bại.

“Để mẹ nghĩ đã.” Tôi ôm đầu.

E rằng chuyện cần phải đối mặt thì không thể trốn thoát, chuyện cần giải quyết thì cuối cùng cũng phải kết thúc. Cho dù Dương Tuấn đúng là cha nó thì làm sao? Con là tôi sinh, tôi nuôi dưỡng, anh ta chưa bao giờ làm một người cha đúng nghĩa. Kể cả có mang lên tòa án, Mặc Mặc vĩnh viễn là con tôi, vĩnh viễn ở bên cạnh tôi,

Hai mẹ con đều im lặng chờ đối phương mở lời.

Cuối cùng vẫn là tôi không đành lòng “Được rồi, mẹ đồng ý với con ở lại thêm ngày hôm nay nữa nhưng ngày mai nhất định phải trở vè Thâm Quyến. Mẹ còn rất nhiều việc phải làm.” Tôi cố gắng để giọng nói mềm mại, kiên trì nói.

“Vâng!” Mặc Mặc cố gắng hôn lên má tôi hai cái thật kêu. “Cảm ơn mẹ!”

Lúc tôi và Mặc Mặc ra khỏi cửa, Dương Tuấn cũng đi ra từ căn phòng sát vách, thoạt nhìn có vẻ anh ta vừa mới tắm rửa, đã thay một bộ quần áo mặc nhà đơn giản, tóc vẫn chưa khô hẳn, có vài sợi còn dính lên trán. Không thể phủ nhận, Dương Tuấn bây giờ còn anh tuấn hơn cả thời trẻ, hơn nữa càng ngày càng có hương vị của người đàn ông trưởng thành, có lẽ đây chính là nguyên nhân năm đó tôi yêu anh ta. Tôi cười nhạo bản thân quá nông cạn, nhưng tình yêu tuổi trẻ có mấy ai là không mù quáng.

“Chờ một chút, Lục Tịch” Anh ta gọi tôi lại “Anh ở sát vách nhà em, lúc nào rảnh rỗi có thể cùng nói chuyện không?” Trời ạ, tôi kinh sợ khi phát hiện ra khuôn mặt của Mặc Mặc giống anh ta như tạc

“Xin lỗi, có lẽ tôi không rảnh đâu.” Tôi kéo Mặc Mặc nhanh chóng xuống lầu.

Di Hòa Viên là một vườn cây rất lớn, có thác nước xinh đẹp chảy từ trên núi xuống, phong cảnh rất hợp lòng người. Lúc chơi thuyền ở hồ Côn Minh, Mặc Mặc vô cùng hứng khởi, cười vui vẻ thỏa thích. Nhìn thấy má lúm đồng tiền của con, tôi nghĩ tất cả những phiền muộn kia đã không còn quan trọng nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huynh diem Hang, lê quyên, queanh0406 và 540 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.