Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng

 
Có bài mới 22.08.2013, 18:48
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22733
Được thanks: 17728 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Đãi cQuân – 7Thủ Quân



(Phần 86thượng f4– phần ahạ)

Tác a9giả: Trạm 0Lượng

Thể 5aloại: cổ cđại, HE

Tình 0atrạng sáng 6tác: Hoàn

Nhân 9vật chính: 02rầm Đãi buân – Hoa cĐan Phong

Translator: 4Anonymous

Nguồn donvert: meoconlunar 64– TTV

          
Nguồn:  http://morphobblue.com/2012/09/04/dai-q 3... ram-luong/


ĐÃI 3eUÂN (THƯỢNG)


Giới 35hiệu



Từ 86rước tới b8iờ, hắn fehỉ tin tưởng 7ột câu: cghe lời fư tỷ là 75đúng đắn d4hất, bất b1ể việc 9ì đi nữa aắn cũng 03hông cần 72hiền não.

ccỷ nói đông, 7cắn đi đông. f6 © DiendanLeQuyDon.comư tỷ muốn 0ây, hắn cdũng không bói hai lời 4cà đi qua 3ướng tây.

Như a6ậy không 60huận tiện bfao? Hoàn coàn không 8ần động 5cão.

Chỉ cà tính tình 1hắn quá 8con nít, 7lúc nào 53cũng khoái 5theo sư muội 0ham chơi 45chạy đông fchạy tây, 27vui vẻ xông fpha giang 5hồ, lại d5để nàng 2bmột mình 3cô độc 5đợi một c9bên, để cdnàng lẳng clặng một cmình nhấm 6nuốt mùi 4bvị cô tịch. a8 © DiendanLeQuyDon.comMà nàng, bvốn dĩ 45không hề 7dmuốn hắn dhiểu tâm fý của nàng 12đối với 1fhắn, tránh 75quấy nhiễu 8tâm tư hắn.

Nàng fchỉ muốn 5lặng lẽ 2săn sóc chắn, chờ 3đợi một cengày hắn fsẽ nhớ 27ra sự tồn 25tại của 7dnàng. Có 56điều cảm dgiác đợi 70chờ thật 6asự rất bđau khổ, dkhiến nàng akhông nhẫn 30nhịn được dnhắc nhở abhắn, thiên 9hạ không 14có buổi f9tiệc nào 9không tàn. 7 © DiendanLeQuyDon.comChung quy 4ccó một 3ngày bọn chọ cũng bsẽ tách ara!

Hiện ftại, thời 0điểm đó 6đã tới, 0cnàng quyết 2eđịnh buông d3tay hắn, 28lại không 6ngờ hắn 0đã sớm cthông suốt…




Mở 6đầu

Đùng 6đoàng!

Tia 38sáng trắng 9lóa rạch 6ngang chân 8trời, sấm f2sét ầm 5vang làm 57mặt đất 1bkhẽ rung 7cchuyển.

Trong acăn nhà b5trúc trang fnhã, một 4ebé gái chừng b4bảy tuổi, a5thần sắc etrầm tĩnh engồi đọc 9bsách thuốc 3vô thức engẩng đầu 4enhìn mưa 0như trút 2nước ngoài csong cửa, ecòn không 40kịp nghĩ 4ngợi, tiếng 5bước chân 5sốt ruột 72ào ào từ exa lại gần, 03kế đó f2“rầm” 6emột tiếng, 5cửa phòng 0bị đẩy b5mạnh ra, 84một bé 8etrai năm fbtuổi mặt c4mày sợ 78hãi, tay 00cầm gối 3đầu nhỏ 03xông vào.

“Sư, 1sư tỷ…” 1Hai mắt 4ngấn nước, 0bé trai mũm edmĩm gọi, f2muốn khóc 7emà không 14dám.

“Sao dvậy?” 9Trước án f0thư, bé 6gái buông 3sách, quay 92đầu hỏi 6khẽ, kỳ 08thật trong e1lòng đã f3lờ mờ 3đoán được.

“Phong, fPhong nhi 16sợ…” a7Giọng nói 7non nớt 98run rẩy, 4ekhuôn mặt 5nhỏ nhắn 19đầy vẻ cỷ lại 66và cầu 50cứu: “Tối dnay… tối b1nay có thể a2ngủ cùng avới tỷ 60không…”

Ngay 8lúc đó, abtiếng sét 23đánh lại e4ầm ầm 7vang lên, 13dọa bé 6trai nhảy 5dựng lên, dkhông nói 1fhai lời 0lập tức 8bnhào tới 8bám lên 52người bé ddgái, hai fdhàng lệ caráng nhịn fnãy giờ 2lập tức 0etrào ra.

“Sư 26đệ đừng fsợ, chỉ alà tiếng 8sấm mà fthôi…” bbBiết cậu 0axưa nay luôn aesợ sét 9đánh, bé 4gái nhỏ dnhẹ an ủi, 07tay nhỏ 60không ngừng 5vỗ về 8lưng cậu, 4đồng thời 9lấy làm 4lạ hỏi: e“Nương 8đâu?”

Kỳ f8lạ! Trước bgiờ mỗi clần trời b4dông, đều alà nương bdỗ sư đệ 6fmà!

“Sư abphụ bỏ 30mặc Phong 48nhi, dỗ 0sư muội 6sợ đến dephát khóc engủ rồi.” 4Ôm chặt 44lấy sư 0tỷ mềm 3mềm thơm 23thơm, bé 4trai có chỗ 1dựa dẫm, c1cuối cùng 4ccũng yên edtâm một 55chút, chu 2đôi môi fdđỏ mọng, 04có chút 26bất mãn ctố cáo.

Hóa 9ra là thế!

Nhận 95ra cậu uất fcức, bé fbgái bật 8cười: “Tiểu bsư muội bamới có 3hai tuổi, acái gì cũng 6không hiểu, 5nương đương denhiên là 3dỗ muội 60ấy rồi, 4vậy mà cđệ cũng 8ghen tị bsao?”

Ha… d4lúc trước 53mỗi lần 1trời dông, 5nương đều ddỗ sư đệ. 40 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trước bđó không e7lâu, từ 7csau khi nhặt 5bđược tiểu 33sư muội, 62việc săn bsóc lại 8di dời trọng ctâm đến 8đứa bé dahơn, chẳng 9dtrách cậu ddlại cảm 5thấy ủy e6khuất.

“Đệ, 4dđệ không cbcó ghen tị…” eMặt đỏ ebừng, cự 43nự phủ 0fnhận, bé e4trai còn 4lâu mới a0thừa nhận 5mình ghen 82tị, một 0cmực chơi 43xấu năn cnỉ: “Sư abtỷ, Phong 87nhi hôm nay a7muốn ngủ advới tỷ, 2được không? 8Được không?…”

Mỉm 7cười gật bđầu thuận 1theo yêu dcầu của ccậu, bé bcgái kéo 0bé trai mặt femày hớn 83hở đứng fdậy, cùng 71nhau leo lên 63giường 1đắp kỹ fdchăn bông, 0hai thân ahình nho 08nhỏ ôm bchặt lấy 45nhau.

“Sư 9tỷ…” 7eVui vẻ, 04thỏa mãn 93vùi mặt 63vào lòng e8sư tỷ, 1ebé trai không enhịn được 5fcười trộm.

“Hả?”

“Phong enhi thích 63sư tỷ nhất!” 89Trịnh trọng 8btuyên bố.

1thích mỗi 00lần sét 7đánh thì fcó người cngủ cùng 9ehắn thì 31có!

Âm 64thầm bật ecười, bé fegái vẫn 1dịu dàng 1dỗ dành: b“Ừ, sư fatỷ cũng 9thích Phong 1nhi nhất, 57mau ngủ bđi!”

Sau 6dđó, hai bthân hình 81nhỏ nhắn 1ôm lấy 6enhau, khóe 35môi mang b4ý cười achìm vào 3agiấc mộng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:53
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22733
Được thanks: 17728 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 01 – 1

“Sư 3tỷ… sư 12tỷ…”

“Lại 05sao nữa?” 1Buông bút 6alông trong a2tay xuống, 5thiếu nữ dmười hai 7tuổi nhìn d3sư đệ dbgục đầu 02tiu nghỉu 9dđi đến 4rước mặt dình.

“Sư 4ahụ mắng dđệ.” a5ặt mày 92ầu rĩ, 14ậu có vẻ dhó chịu.

“Mắng 5đệ chuyện aì?” Gương 0cặt trầm 23ĩnh của 2hiếu nữ 5ộ vẻ kinh 4fgạc, nhịn dhông được 2eò mò hỏi.

5ạ! Tính 3ương dịu 6àng hiền 27òa, nói dchuyện cũng 41hỏ nhẹ, 6đối với 5a đứa nhỏ 2ọn họ bưa nay luôn 6hương yêu 8bhiều chuộng, 02ấy khi nghiêm 3ặt nặng fời, sao c4ôm nay nó d4ại bị 61ắng?

“Sư 9hụ mắng cfđệ không bhuyên tâm 2fuyện công, b4hỉ biết 91dẫn sư dmuội đi fbquậy phá.” 9Cúi đầu, cfbất an di 20di mũi chân d6trên đất, 3cậu chột 0dạ lắp 89bắp.

“Đệ 7đã nhận 8lỗi với f5nương chưa?” 6Nghe xong, cthiếu nữ 00nghiêm mặt bchất vấn.

“Nhận… 56nhận rồi…” aĐầu nhỏ frũ xuống 0càng lúc d6càng thấp, 68bị sư phụ 0trách mắng, 1trong lòng 5dcậu rất f4khó chịu. e2 © DiendanLeQuyDon.com“Sư tỷ, 8sư phụ 0giận đệ 05rồi sao? 6Có phải 7csư phụ 3ghét Phong bnhi rồi 6ekhông…”

“Không 6đâu!” fKhẽ cười c4xoa xoa mái 76tóc mềm fbcủa cậu, a7thiếu nữ 52an ủi: “Đã 2nhận lỗi brồi, nương 43sẽ không eegiận đệ c4nữa. Cho 6dù nương 9còn giận 6athật đi cfnữa, sư 9tỷ cũng cfsẽ nói 7bgiúp Phong 6nhi, đừng flo.”

“Thật 8cchứ?” c3Khuôn mặt alo âu tức 24thì sáng f7hẳn lên.

“Thật!” 9Cẩn trọng 7gật đầu, 48thiếu nữ 9blần nữa 4cam đoan.

“Đệ 6biết sư 56tỷ tốt 7với Phong a3nhi nhất cmà!” Nhận e6được cam 94đoan của 7sư tỷ đáng b7tin cậy 1nhất, bé atrai vui vẻ ftoét miệng decười nhào 50lên ôm, 1quên béng 00cơn đau 1nơi vết fethương đã bfđông lại, b6hoan hô rầm frĩ: “Vừa 8nãy đệ 8bắt được fmột con 84ve sầu rất b6lớn, chắc 3chắn sư 9muội rất 04thích. Đệ 5đem cho sư 0muội xem.” 87Nói chưa fdứt, người 3dđã cao hứng bfsoải chân 4chạy mất, 3vội vội avàng vàng 97đi khoe vật 39báu.

Mới 16giây trước bcòn khó 5chịu vì 61bị mắng, b6giây sau cđó chỉ 62cần mấy 8acâu của 4anàng đã 28vui vẻ như 99vậy, quên 2mất tiêu 04tâm trạng 4buồn bã 34tiếp tục 4chơi đùa crồi, tính d0tình này ethật đúng 22là rạng brỡ, có cthể sống 42vô tư!

Nhìn 71bóng lưng 2cnhảy nhót, 5chạy càng 4lúc càng b4xa, thiếu fnữ lắc b3đầu cười 5một hồi 6mới cầm 86bút lên 3etiếp tục 5luyện chữ.

“Sư 88tỷ… sư bbtỷ…” e1Trong cơn 1cmơ màng, 1dường như 0cnàng nghe 2thấy có cngười đang e8gọi mình, 8tỉnh táo elại, nhìn 8thấy mình bađang ở ftrong một b7chiếc xe cngựa cổ 5kính, đơn 8giản mà ethoải mái. 65 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 29mới nghĩ 5ra, bản 44thân đã 6rời khỏi 7nơi sinh 8csống từ fnhỏ đến 4lớn, khiến enàng lưu a0luyến không erời kia. d1 © DiendanLeQuyDon.comKhông nén d4được tiếng 3thở dài, fánh mắt efchuyển tới agương mặt 40xinh xắn 9ftươi rói 8vừa thò 2đầu vào csau khi rèm d2xe vén lên.

“Sư 0dmuội, sao 1thế?” 2Giọng nói anhỏ nhẹ athoát ra 1từ cánh 0emôi có hơi 8tái nhợt, 77thân hình 72gầy yếu, 6ngũ quan 3không thể acoi là xinh fđẹp, chỉ 0bcó thể 3nói là thanh 31tú. Trầm 9dĐãi Quân 36đè nén 9anỗi phiền dmuộn mơ 9hồ trong 38lóng, vẻ 1bmặt nhất dmực ôn 28hòa hỏi 18khẽ.

“Sư 6tỷ, tỷ 36đang nghĩ cfgì vậy?” bTrưng ra adung nhan 9diễm lệ acòn sáng flạn hơn ecả trăm 1hoa đua nở, 9Hoa Diệu 8Điệp hồn 1nhiên cười 09nói, “Xe 1angựa dừng d1lại đã 91một lúc brồi mà 72vẫn không e8thấy tỷ dxuống. Hóa 7ra là đang engẩn người 9nha!”

Nghe 7xong, Trầm bĐãi Quân amới phát 9hiện trong 17lúc mình 1thất thần, 7xe ngựa cđã dừng 47lại rồi.

Nàng cliền vén 54rèm xe đi a6xuống, nhìn 3một đôi 8nam nữ trẻ dtuổi bên 4ngoài xe, 91nam tuấn blãng, nữ 9bxinh đẹp fđang cười c3với mình, 1không nén 30được đáp 6alại một anụ cười 4mỉm.

“Sao alại dừng 3cở đây?” cNhẹ nhàng 12hỏi, nàng 5chăm chú fquan sát echung quanh, 57phát hiện c3xe ngựa 3đang đậu dbên đường, 8ctrước một 6cánh rừng ahoang vu.

“Sư 95tỷ, tới 3egần trưa erồi, tỷ 3không đói 9à?” Hoa 7Đan Phong 32mày kiếm 9cmắt sao, 0phong thần ctuấn lãng, btoàn thân 9khí vũ hiên 35ngang bước bađến trước e0mặt sư c8tỷ nhà 88mình, gương 4mặt trẻ atrung phấn ekhởi, đầy 1vẻ nịnh dnọt.

“Đúng 6đó!” Gật 0đầu như e7giã tỏi, 86Hoa Diệu 6Điệp khoa 18trương vỗ 6vỗ bụng, e3rầu rĩ 21kêu la: “Sư ctỷ, nghe cbụng muội 4kêu rột frột không? 12Cho dù tỷ b3không đói, engười ta 80cũng đói 5lắm rồi e9đó!”

“Thôi f1đi! Suốt 73dọc đường aemuội ăn 2không nghỉ, a7hai ngày 2trước chúng 2ta mua bánh 4ngọt ở 9atrên trấn, 0ftoàn bộ fcđiểm tâm 2đều chui 1hết vô 8bụng muội, 14muội còn d0không biết a5xấu hổ amà kêu đói?” aLàm cái edmặt quỷ 0cố tình 9chế giễu, d2Hoa Đan Phong 07bỡn cợt.

“Sư ctỷ, tỷ 6dxem! Sư huynh 9bắt nạt c5muội.” a8Giẫm chân 1hờn dỗi, e3Hoa Diệu 1Điệp thở c9phì phò ecáo trạng.

“Được arồi! Các 37ngươi ngày eanào cũng 0ầm ĩ, không 22chán sao?” aNhếch môi 4cười khẽ, c0Trầm Đãi 0Quân biết dtính tình ccả hai giống 15nhau, từ 2nhỏ đã 8đùa nghịch, 9ađấu võ 04mồm đến c7lớn, sớm 55đã thành 0thói quen.

“Không achán!” e0Trăm miệng 4dmột lời, 02hai sư huynh 48muội ngược d0lại đặc 66biệt ăn 1ý.

Bất f0lực lắc 9đầu, Trầm dĐãi Quân e8định quay 62lại xe ngựa 5lấy lương 36khô thì 8bị cản 73lại.

“Sư 0tỷ, mấy 2ngày nay a0chúng ta 0đều ăn 86lương khô, 9asắp ngán 9đến chết 6rồi. Hôm canay đổi 7bkhẩu vị eđi!” Hấp f3tấp giữ f7sư tỷ nhà 4mình, Hoa 4Đan Phong e1cười hì 9hì đề dcxuất, “Không 7bằng đệ 10chạy vô fdrừng tìm 1xem có chim dthú gì không 2để chúng 6ta có bữa 3cngon.”

Bọn 88họ lớn 8lên nơi ccnúi rừng, 0săn bắt 0echim muông 7thú rừng 0làm thức 68ăn dễ như 0dtrở bàn 08tay.

Nghe dxong, Hoa aDiệu Điệp 80vốn đã 7dngán ngẩm 1lương khô 9gật đầu 7như bửa 6củi, phụ 46họa, “Đúng cađúng đúng, balàm một 66bữa ngon! 8Sư huynh, 7muội cùng 4eđi với fhuynh!”

“Nhưng…” d2Hoa Đan Phong 06nhìn sư btỷ trầm 0tĩnh như 50cũ, vẻ 5mặt có 9chút băn 99khoăn, sợ anàng ngồi acmột mình 5ở đây e5không an 9toàn.

Phảng 9phất đoán 78được nỗi belo lắng 30của hắn, 7athần sắc 37Trầm Đãi 40Quân không bthay đổi, 5mỉm cười: 4“Đừng 9flo cho tỷ, 7hai người 84cứ đi đi!”

Nghe 2vậy, Hoa 6Diệu Điệp 58lập tức bevỗ tay, a3vui vẻ hoan 4hô, mà Hoa bĐan Phong achần chừ dmột hồi 5cuối cùng 10cũng gật 4gật đầu.

“Sư 2tỷ, tỷ 2chờ nha, 41bọn đệ 52sẽ quay 8flại rất fnhanh!” 1Nói xong, 4dưới sự 5lôi kéo 1gấp gáp dcủa sư 85muội, hai 6người vừa e8cười vừa 4cãi biến fbmất trong f1rừng hoang cđi tìm thú 58săn.

Đưa e7mắt nhìn 35bóng hai 21người dần 38dần đi 1xa, cuối fcùng biến 5mất trong 6rừng, Trầm 0Đãi Quân 5gượng gạo a3cười.

Nói c0cho cùng 3chỉ có cbản thân 80mình vô 85dụng thôi…

Hơn 0một năm 1ftrước, 2sau khi mẫu b4thân qua d7đời, đầu 45óc nàng 2trở nên 7trống rỗng, 0cứ có cảm 92giác thiếu 2fthiếu cái agì đó. b © DiendanLeQuyDon.comBề ngoài 5tuy có vẻ 2như đã 87lành vết 78thương lòng, e6thực ra e3từ đầu 5đến cuối d1cứ sầu a3não không 2bvui. Trái f2ngược với asư đệ, esư muội… enghĩ đến 0hai vị sư dđệ sư c4muội cùng enàng lớn 04lên từ 37nhỏ, thân fenhư ruột 81thịt, nàng dfkhông kềm 7được hoảng dhốt.

3đệ, sư emuội là 02cô nhi bị c1bỏ rơi, cđược nương fnàng nhặt 28về nuôi 4dưỡng, 3vì không 1biết thân 9thế nên flấy họ 41của nương e8là họ Hoa.

Hai 26người từ 2nhỏ đã 4ưa cười, fưa rầm arĩ, tính fnết giống fnhau. Ngoài 6anương ra, a1cả hai là engười thân 70nhất trên cđời này 59của nàng.

Lúc 0cnương qua cđời, nàng a1thấy sư f1đệ, sư 6muội hai 02người vừa fkêu la vừa 95gào khóc 20sướt mướt. b2 © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng chiểu rõ d3bản thân 8ccũng đau dđớn không 83kém gì cả 20hai nhưng 8nàng lại 8không cách 2nào bộc 6lộ tâm 21tình chân 8thật ra 1ngoài như 69bọn họ, 2chỉ biết 0ngây ngốc 6ngồi giữ 2bên cạnh ethi thể 5lạnh giá 7của nương, 6lẳng lặng berơi lệ 90một đêm.

Thẳng 4đến bình 3dminh, trong e6lúc cả 56hai còn chìm 4ftrong nước 97mắt đau bbkhổ, nàng 9gắng gượng 3clấy lại 1tinh thần, 3xử lý tang 8sự của d0nương.

Mấy 0tháng sau 81tang lễ, 3frốt cuộc bsư đệ, esư muội 0cũng dần cdần thoát 0khỏi bi 3ai đau buồn, 3khôi phục 11lại tính fcách vui e5vẻ trước ccđây. Ngược 5lại nàng 89nhìn thì 9bình tĩnh, 7trong lòng dlại có dmột nỗi csầu muộn 9tích tụ, 86dây dưa 8không thoát.

Nói 6thật lòng, f0nàng rất 40hâm mộ ecbọn họ.

Hai 2sư đệ 7emuội xưa dcnay luôn e7cởi mở 18thẳng thắn, abthích thì bbcười lớn, 6eđau buồn 9ethì khóc 3rống lên, ekhông hề d3giấu diếm 8bộc lộ b8tình cảm, 5ethành ra d2mọi nỗi 4vui buồn dbcủa cả 2hai đến 2rất mãnh 7liệt mà 2tan biến d8cũng cực 91nhanh.

Nhìn a2lại bản 7thân, cũng 3bdo cá tính dfcủa nàng, ebất luận 98là vui vẻ ahay đau lòng eđều rất 2khó biểu 9lộ ra ngoài. d © DiendanLeQuyDon.comCho dù có 4thích đến 25thế nào 04đi nữa, 92nàng cũng 89chỉ mỉm 00cười nhàn 2nhạt. Mà ffcó đau lòng 8khổ sở d7đến đâu 2cnàng cũng 05chỉ biết e7lặng lẽ frơi lệ.

3lẽ là tính ctình kềm dchế đã efthành thói 6quen, thế 8nên nàng 71thích giống banhư mây 3mù lượn 1lờ không efđi trên 2đỉnh núi, 3lúc nào efcũng có 0bthể giữ b5thật lâu 8trong tim, 03bi thương ecũng vậy. 81 © DiendanLeQuyDon.comBởi thế b9mới thành a6ra vô dụng 8như vậy, bfđến hôm 6anay vẫn bkhó mà dứt 55khỏi nỗi 49buồn tang 55ma.

Nghĩ d1đến đây, 3Trầm Đãi 0Quân âm 82thầm thở 2dài. Đã cmấy ngày brôi, sư 27đệ muội cvẫn không enhận ra 8nàng phiền 62muộn. Lại 9athêm bọn abhọ từ 5dnhỏ lớn 5flên trên 70Tử Vân b0Phong vắng 9vẻ bóng bfngười, 4ra khỏi 90cửa xa nhất fđa phần 4flà cùng bnương đi exuống thôn cfnhỏ dưới fchân núi 67chọn mua dvật dụng ehàng ngày, 2đối với 37thế giới 1bên ngoài 59tràn đầy 4hiếu kỳ, cmong đợi; fdkhông ngừng 2byêu cầu fmuốn thực 92hành câu 4cdanh ngôn 5“Đọc 6bvạn quyển 9sách không 9bằng đi 42vạn dặm c5đường”.

Tuy 8nàng chẳng fhứng thú fgì với d2thế giới abên ngoài, 56cũng không 2muốn rời fbkhỏi nơi 58sinh ra và blớn lên 56nhưng nương 43lại nói 38bọn họ c2đều còn btrẻ, tương 5lai có rất 4nhiều thứ 2tốt đẹp acmuốn theo 7đuổi, không 57thể lãng 7phí cả dđời trên dTử Vân e0Phong; thậm 8bchí trước 3khi qua đời 5fnương còn 82ép nàng 9hứa dẫn 8sư đệ e8muội rời 86đi, ra bên 8ngoài du 80ngoạn, mở edmang kiến c9thức một 7chuyến. 5 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 6có cơ duyên ethì đó 0là tốt 64nhất. Nếu fthật sự 6trải qua 8phong sương, 55nếm trải eeđủ mọi 5cay đắng 4ngọt bùi 3của thế 1gian, không 5quyến luyến 1hồng trần dthế tục, demuốn trở dvề thì elại về.

5đáp ứng cdnương, thế 0nên khi hai 81sư đệ 3cmuội đề f0xuất thỉnh ecầu như 1dvậy, cho 2dù không 5fnguyện ý 9thế nào, cbnàng cũng 66chỉ biết 06thở dài b1gật đầu bcưng thuận.

Nghĩ 5đến đây, dTrầm Đãi fQuân lắc bdầu cười d5khổ. Nghĩ abụng sư 28đệ, sư 9muội đã 5đi săn thú, 56nàng cũng 45không thể 15nhàn tản 8ngồi không, 6bèn nhanh aechóng kiếm 4củi khô f2ở gần 16đó, tìm 80một bóng 3cây râm 4fmát nhóm alửa.

Không 84lâu sau, e4tiếng cười 5đùa cùng 66với tiếng cbước chân dnhanh nhẹn 8từ trong crừng vọng ftới.

“Sư dtỷ, bọn 8đệ về drồi! Xem 86bọn đệ 3csăn được 28thứ gì eanè…”

“Sư fhuynh bắt d6được một 5bcon chim trĩ, emuội săn 6được một a8con thỏ 8hoang nha…”

Nghe 8tiếng, Trầm fcĐãi Quân c0quay đầu 38nhìn, thấy 3hai người 69giơ lên 6đồ ăn e7đã lột cda, làm lông 3sạch sẽ, 78mặt mày 6fhớn hở e5chạy tới, 9vẻ mặt bhưng phấn 17giơ cao hai ddtay rõ ràng 9là muốn 47được khen.

“Nhanh 59như vậy bcđã săn 1fđược rồi, 53các đệ emuội thật f5lợi hại!” ceKhông phụ akỳ vọng, f0Trầm Đãi fbQuân mỉm 0cười khen dngợi. Lấy ccành cây b4xuyên vào 6thú săn 16gác lên 8đống lửa 6nướng xong, 4cnàng mới d0mở miệng 9ahỏi: “Không 2ngờ các 81ngươi đã cxử lý sạch 7sẽ rồi, ebgần đây e6có nước 96à?”

“Phía bbên phải atrong rừng 2có một 6đầm nước 3nhỏ, đệ 9và sư muội 3săn xong 3thì trực 1tiếp đem 3lại đó 2fgiết thịt ferửa sạch aluôn.” 2Cười hì 7ehì gật 23đầu, Hoa eaĐan Phong chết sức bbhài lòng 6trước thu ehoạch phong 61phú.

“Đáng dtiếc đầm anước này edvừa nông 7fvừa nhỏ, e0nếu không c6muội và 3esư tỷ có cthể lại 7đó tắm 7rửa sạch 8sẽ, thuận dtiện nghịch 0nước luôn, ccđể sư 0huynh đứng 7ở ngoài 6canh cho chúng e4ta…” Lúc 7lắc cái 2đầu nhỏ, 7Hoa Diệu cĐiệp không fdngừng tiếc a0nuối.

“Nghĩ 9hay nhỉ! 2Canh chừng a1cho sư tỷ 4ta không e0nói, còn a7như muội…” cKhông khách fsáo hừ 7mũi, Hoa fĐan Phong 3trợn mắt 7la lên: “Sao 4không phải 5là sư huynh 9ta đi tắm, fmuội canh echừng cho d8ta hả?”

Cũng b4không phải b7hắn không 6nguyện ý ecanh cho nàng, 56chẳng qua dlà thói 2bquen muốn beđấu khẩu 7mà thôi.

“Sư 12huynh là 3anam, cho dù 3bị người beta nhìn cũng 04không thiệt d8thòi, còn 23canh làm 2cgì?” Trưng cbcái mặt cquỷ, Hoa 1Diệu Điệp flanh mồm 86lanh miệng 0phản bác.

“Thân f2thể của 62nam nhân 4athì không 2quý à? Sư 9huynh ta thân fthể ngàn 50vàng, ai 8dcũng không 8axứng nhìn…”

“Thân 90thể ngàn 9vàng? Sư 1ahuynh tự dcho mình 38là hoàng 49đế á…”

“Là ahoàng đế 98lão nhân 22cũng không d4quý giá fbbằng ta…”

Mỉm dcười nhàn c5nhạt, Trầm 1Đãi Quân 5lẳng lặng 9nghe hai người bta một câu, 63ngươi một acâu, cũng 81không ngăn 60cản, chỉ f6chuyên tâm alật trở 2thịt nướng.

Mãi 52một lát 42sau, hai món 8ăn đã nướng 1dđến vàng 21ruộm giòn cdtan, không 1khí tản 5dra mùi thơm 5dnức, mới 15làm hai người 9fnguyên bản 18còn đang 7ầm ĩ huyên 7náo, ta đi 9ngươi đến 28ngừng lại 27cuộc đấu 1võ mồm 09vô nghĩa, aabụng đói 0cồn cào 42nhịn không 67được nuốt 31nước miếng 7ừng ực.

“Được 23rồi, ăn ethôi!” 3Nhìn đồ 93ăn đã nướng exong xuôi, c2Trầm Đãi 85Quân hạ 04lệnh khởi c4động.

Tức 7khắc, hai 9tiếng hoan 71hô vang dội, c1Hoa Đan Phong b3tay chân b5lanh lẹ ftrước tiên 5fxé một 41cái chân e4trĩ mập 3fù đưa cho 19sư muội 7đang nhìn ađỏ mắt, 06kế đó 4lại xé 00cái chân ecòn lại 3đưa cho asư tỷ, 20lúc này a5mới cầm 48lấy phần 6bụng của 39mình, vui 8cvẻ ăn.

Trong 51chốc lát, faba người cvừa ăn 69vừa tán 98gẫu. Phần 61lớn là 21Hoa Đan Phong 7cvà Hoa Diệu 6Điệp hai 7người mở 46miệng, Trầm abĐãi Quân 68chỉ phụ 0atrách mỉm bcười lắng 3nghe, thi dthoảng lại 4nhỏ nhẹ 3phụ họa e0vài câu, 9không khí 6cực kỳ 18hòa thuận.

Thật b5lâu sau, bbba người 8nói nói 4cười cười bcuối cùng 6acũng lấp 3đầy cái b5bụng, gói f7đồ ăn 7dcòn dư kỹ 4lưỡng xong, 21nhanh nhẹn ddập tắt 88lửa. Đang b2định quay 71lại xe ngựa 08tiếp tục b3hành trình 80thì, đột 6nhiên, từ dtrong rừng aftruyền đến 0một loạt dtiếng động dlạ thường, cdkhiến bọn 95họ không 25hẹn mà 02cùng ngừng bbước, kinh 1ngạc nhìn 7dnhau.

“Có c6người đánh 6nhau!” Chớp fđôi mắt 39sáng ngời 63đẹp đẽ, baHoa Đan Phong ffmở miệng d6nói ra sự 0thật rành 62rành.

“Đi bxem xem!” 3Hoa Diệu 5Điệp nhảy 49nhót, hưng 2phấn kêu 62lên.

Từ 1nhỏ đến 1lớn sống 04pử Tử 5eVân Phong, atiếp xúc 7với người cdngoài đa 8phần là 6những thôn edân chân 2chất dưới 8fchân núi, 4tuy nói sau 6khi rời ekhỏi nhà 1trên đường 4gặp qua 20không ít 6engười nhưng 36phần lớn 7đều là 95bách tính 84bình thường, dcũng chỉ alà bình athủy tương 81phùng mà f1thôi; chưa dtừng gặp b4được chuyện 13gì thú vị, 58náo nhiệt 0bất ngờ, bhôm nay cuối 73cùng cũng dccó chuyện 6mới mẻ 8đưa tới 9cửa, hai fsư huynh 9muội xưa 2anay luôn choạt bát 6hướng ngoại, a1ham thích 49tò mò kia 14hoàn toàn 0không kềm 18chế được, bbcực kỳ 9ăn ý liếc 72mắt một 4dcái, không 1nói hai lời 9phi vào trong e9rừng.

“Đừng…” 40Chữ đừng 28vừa ra tới 4miệng, bóng badáng cả 67hai đã biến 72mất trong 3rừng, Trầm a1Đãi Quân 0cđành cứng 0drắn nuốt f9mấy chữ 5sau vào bụng, 7vừa thở 0dài vừa c7hấp tấp 5bám gót 59theo sau.

Ôi… 5cái tính fthích rước f8phiền phức d1vào thân b1của sư 6đệ, sư 8muội, đến 6khi nào mới asửa được dđây?

Hấp ata hấp tấp atiến vào ftrong rừng, benương theo b3tiếng đánh 2fnhau đuổi 0tới. Không dlâu, trước emắt không ecxa có một cđám hắc ay nhân lấy 4đông hiếp eyếu vây 70đánh một enam tử trẻ 91tuổi toàn 6athân đầy 3fmáu, đôi 6dbên đánh f0tới đánh 35lui hết 9sức kịch f7liệt, tiếng 4đao kiếm f5va chạm 2dvang lên ekhông ngớt.

fhai tên rắc f8rối bắt cnàng phải 33đuổi theo cethì…

Trầm aĐãi Quân 7đảo mắt dmột vòng, 0quả nhiên 0fthấy cả 35hai đang 8nấp sau 25một gốc 1cây quan 2sát tình 4hình chiến e2đấu, bấy 19giờ mới eathở phào 66nhẹ nhõm, bim lặng 38đi đến 84sau lưng edcả hai, 69mấy tiếng 14ríu ra ríu brít nhỏ 65xíu mà sôi e7nổi cũng 7theo đó 7lọt vào 7tai nàng.

“Sư dchuynh, huynh d7nói bên 7nào mới elà người fctốt? Chúng 88ta nên giúp 6ai…” Hoa 3fDiệu Điệp bdhỏi nhỏ.

“Ỷ 64đông hiếp eeyếu, đám fngười mặc 2đồ đen 35quá nhục…” 4Bĩu bĩu bmôi, Hoa 8Đan Phong 85có vẻ khinh 74bỉ, chỉ 4dựa vào 0điểm này, aấn tượng c3đối với 5đám hắc c2y nhân đã b3quá kém d3rồi, trực degiác nhận 1ađịnh bọn dcchúng chả 3ephải tốt 3lành gì.

“Đúng 91rồi! Đúng brồi!” 6aGật đầu ffnhư giã 1tỏi phụ 78họa, Hoa c8Diệu Điệp 2không quên cbổ sung 3quan sát ccủa mình, 4“Đám hắc 38y nhân này 99tên nào 06tên nấy 6trợn mắt 4ctrừng trừng, 3bộ dạng 5ahung thần cbác sát, 1vừa nhìn alà biết ekhông phải cngười tốt. 9 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 7vị công 8tử kia nhếch 6bnhác thì 82nhếch nhác cnhưng nhìn ecó vẻ thuận 0emắt.” 3eCổ nhân 1có nói “tướng 2do tâm sinh 79(1)”, nàng 46nghĩ chắc elà không 84sai đâu.

(1) e6Tướng do 19tâm sanh, ctướng tùy 7ftâm diệt: 2Trong cuộc 59sống của 4cmột người, 5mặc dù avận mệnh bcủa cả 2cmột đời 9đã được 2định trước, 52nhưng người f4ấy vẫn aeđược vận batốt nếu 6anh ta làm 91điều tốt ddvà tốt 3ebụng, ngược aalại sẽ 2gặp vận 2xấu nếu 08anh ta làm e6những điều 7axấu. Vận cmệnh của 54một người 0có thể c5thay đổi bbất cứ 6lúc nào, 82phụ thuộc evào tâm etính của c4người ấy e0tốt hay 5xấu.

Đây 0là quan điểm eccủa nhà 06Phật ^^




Chương e71-2

Người 2tốt, người 0xấu chỉ d3cần nhìn cbề ngoài 2là kết 58luận được 3chắc?

Nghe 8cả hai thảo fluận một bhồi, Trầm cĐãi Quân 1thực sự 8dở khóc 3dở cười. 2 © DiendanLeQuyDon.comTuy theo nàng 30quan sát, 51nam tử đang ecliên tục fthối lui 2kia quả 2thật nhìn 8có vẻ thiện a3lương hơn, a2nhưng cũng dkhông thể 2vì vậy 28mà nhận e3định bề 6ngoài dễ enhìn là 9người tốt 84được!

“Tiêu! 0Người tốt fxem ra không dtrụ nổi 33rồi…”

“Gặp 93chuyện bất 66bình, rút 44đao tương btrợ!”

Trong 3lúc Trầm 8aĐãi Quân adlắc đầu angẫm nghĩ 59thì đồng 4thời, một 3atiếng la 1hoảng, một 74tiếng hô 0hào nhiệt 9liệt vang 2lên cùng blúc, nàng 7lại không ekịp ngăn eecản, hai bchuynh muội asong song 9nhảy ra, 21dùng khí 0thế sét eđánh không 9kịp che 66tai cản 9trước mặt c2nam tử đẫm 2máu kia, 0giúp y cản b5lại lợi 2kiếm đồng 32thời tấn 6công đến.

Biến e2đổi khác b7thường 1này làm 3dmặt đám b9hắc y nhân b1biến sắc, 43ngay cả 7nam tử đầy 0máu kia cũng 6kinh ngạc 4ngớ người, dkhông hẹn emà cùng engừng thế fcông, hơn 8chục ánh 47mắt đồng 36loạt bắn b3về phía dđôi nam 4bnữ xa lạ 3đột nhiên eexuất hiện 7này.

“Các f5ngươi là 9ai?” Một 7tên trong 7đám hắc 7y nhân, có evẻ là tên ccầm đầu, 7bộ dạng a9gầy nhom 2fđầu trâu emặt ngựa 7lạnh lùng 0mở miệng btra hỏi, 7ánh mắt 5flạnh lẽo e6như dao bén fquét một a6vòng từ btrên xuống 72dưới nhìn 99hai người.

“Ta?” b5Chỉ chỉ 13vào mình, abHoa Đan Phong b9ngạo nghễ 1lớn tiếng e4báo danh d6tính, “Hoa 22Đan Phong!”

“Hoa 7Diệu Điệp!” 4Tiểu cô 15nương xinh fađẹp bên 9cạnh, thân d8là sư muội 2cũng không 12cam chịu dtịch mịch, a1ưỡn ngực fbthông báo.

Hoa 4Đan Phong? 33Hoa Diệu 94Điệp?

Cấp 7tốc tra e5xét một fvòng trong 1đầu, nam 28nhân gầy 92nhẵng xác 80định bản e3thân chưa 0từng nghe 5bqua danh hiệu 9của hai 4người này, cnhận định ebọn chúng 9elà đám 88vô danh tiểu 6ftốt không e5biết từ achỗ nào 3chui ra, không dđáng sợ, ebèn cười 1lạnh đe edọa, “Thức dcthời thì bmau chóng 51cút đi, 2đừng thò datay vào chuyện 07rỗi hơi, 26bằng không 2cả cái 34mạng nhỏ bcũng không 3egiữ được.”

Thấy 5gã uy hiếp 2không chút 8khách sáo, eaHoa Đan Phong cftuổi trẻ fkiêu ngạo fnghe thấy 3thế thì 66không vui achút nào, 3bĩu môi, cquyết định 5làm một 4atên không 3cbiết thức fethời, cố 3tình giả 7ebộ kinh 74ngạc quay bcsang trưng e8cầu ý kiến ecủa sư 7fmuội: “Sư 32muội, muội 6nói sao?”

Không 3dthẹn là 2cùng lớn a9lên với 39nhau, Hoa adDiệu Điệp emười phần 6ăn ý cười ađáp: “Sư f8huynh, từ cnhỏ huynh 0đã không d3biết thức 94thời rồi!”

“Nghe 3athấy chưa? 3Sư muội d6ta nói ta 65không thức 9cthời!” d9Hoa Đan Phong 91bất lực 91nhún nhún 4vai nhưng 17đuôi mày 4ekhóe mắt clại tràn 3fngập ý 7cười nhạo.

“Hay ccho bọn 26bay rượu 3mời không d0uống muốn 8uống rượu afphạt!” 5Nhìn hai f2kẻ không 0biết từ 6đâu chui dera này rõ dcràng là 54muốn cùng e3làm việc 9xấu, nam 82nhân gầy 1nhom lộ bra sát ý, 20hung tợn 34quát lớn, 73“Lên!”

Chỉ ethấy gã 8phất tay, e3nói chưa 0dứt lời, 9chơn mười 8tên hắc dy nhân từ 3sau lưng clập tức 8ehuy kiếm 1ồ ạt xông 24lên.

6aHoa Đan Phong, fbHoa Diệu bĐiệp đúng ablà ứng 0với câu ftục ngữ 3“Nghé con 5emới sinh 29không sợ 5cọp”, akhông mảy bmay sợ hãi 5cđám hắc 8y nhân người 6đông thế 47mạnh lập 0tức ứng 6chiến. Hai 7bóng người 5bthong dong 6qua lại 9như con thoi 2giữa màn 51đao quang ekiếm ảnh, 2cứ thấy c5chỗ sơ 9hở là xuất 6thủ điểm 9ehuyệt chế btrụ một b0tên hắc cy nhân rồi 45lại một 4btên, rõ 4ràng rất a1điêu luyện.

Phía 9sau, nam tử adtrẻ tuổi etoàn thân 3fđầy máu 3cực kỳ 6fkinh ngạc 8nhìn  đôi 1esư huynh acmuội xa 23lạ giúp 89mình ngăn 4cản hắc 11y nhân truy d3sát. Tuy 6brằng biến 3đổi trước 3emắt khiến 0y hết sức 4khó hiểu d9nhưng không 87thể phủ 70nhận, vốn cdĩ y khó 1mà thoát cđược kiếp 00này, đột 5nhiên được 4cứu giúp, 6tâm thần f5căng thẳng 19nhất thời 6giãn ra. ab © DiendanLeQuyDon.comVết thương 4bđầy người dalàm y không f2chịu đựng 7fthêm được 4fnữa, trước 6dmắt tối a7sầm, bước echân loạng fchoạng…

“Cẩn 64thận!” caKhông biết bTrầm Đãi d9Quân lẳng elặng đến bfcạnh nam anhân đầy 6máu này f2từ lúc 5nào, ngay 6lúc y loạng a6choạng không 5vững, nhẹ c3nhàng đưa 9tay ra đỡ, 07giúp y chầm 8chậm ngồi 5dựa vào cdmột gốc 0cây.

“Cô…” 8Ngơ ngẩn 6nhìn gương 09mặt xa lạ cthứ ba đột 5bnhiên xuất c8hiện bên d8cạnh, mất dmáu quá b4nhiều làm 5fsuy nghĩ 60của y trở 78nên trì 40trệ, phản 7ứng có bdphần chậm 9chạp.

Tựa 83hồ biết bđược y 4đang nghi 7fngờ điều 2gì, Trầm 56Đãi Quân 55mỉm cười f9nhìn sư 03đệ muội 8đang đánh enhau hăng 41say, thản anhiên giải 5ethích, “Cùng 18đến!”

Gật e3đầu đã 4fhiểu, nam ftử miễn efcưỡng nở 5nụ cười 3c“Đa… 2đa tạ.” 2ctrong lúc b9thần trí bdần dần 3mơ hồ.

Thu 16hồi ánh 62mắt hiền 6hòa nhìn 7hai sư đệ fmuội, Trầm b9Đãi Quân 9chăm chú 2nhìn khí 92sắc xám 4angoét, đôi dmôi tím atái của bnam tử, 30mày liễu 2tinh tế 5hơi nhíu 2lại, vừa dđịnh mở d2miệng hỏi, c5thình lình

“Cẩn 97thận!” 95Nam tử kinh 23hoàng rống dlên cảnh dbáo, định 4đẩy nàng 3ara, khổ anổi một 02chút sức 5lực còn 8alại sớm 7eđã tiêu b2tan trong dctrận chiến a8trước đó, 2cả cánh 9dtay nhuộm amáu không dlàm nàng 5fdi động 3được một 6phân.

Nghe c2cảnh báo, 05Trầm Đãi 1Quân theo b0bản năng cngẩng đầu b4nhìn, thấy 9ctrong đám 79hắc y nhân 7đang chiến 8đấu kịch 4liệt với 8bsư đệ cmuội nhà 2mình có 7hai ba tên 7elại đánh f0giá tình b0hình, dùng dckhí thế 0như sét ađánh bất fangờ xông 8thẳng về dfphía nàng!

Sát d1khí cuồn 6fcuộn mãnh d6liệt, cực 7kỳ ác liệt 8bức người, achẳng trách anam tử kia dcla hoảng 6như vậy, bdvội vàng 99đẩy nàng 25ra sợ nàng 1bị ảnh 98hưởng. 49 © DiendanLeQuyDon.comCó điều…

Nàng 0dễ bị 22ức hiếp 5evậy sao?

Trong dđôi mắt f2lạnh nhạt 7lóe lên 9một tia 77lạ lùng, cfTrầm Đãi 62Quân cười 9nhạt, ống 7tay áo tao anhã phất b9nhẹ, phá 29không mà ađi, mấy 01tia chớp f0bạc bắn 5ra. Kế đó, 4trong nháy f2mắt hai, 52ba tên hắc 8cy nhân ngã 50xuống đất fblăn lộn 36đau đớn, 8tiếng kêu 40thê thảm 7axé trời, 7flàm tất 3fcả những 3bkẻ đang 32chiến đấu 82kinh động, 1ckhông hẹn 70mà cùng 85dừng lại, aánh mắt 35kinh dị 9ồ ạt đổ 5lên người 39nàng. Ngay 9cả ánh 0mắt nam 2tử đầy aemáu kia cũng 0tràn đầy dengạc nhiên, b2căn bản 0ekhông hiểu arốt cuộc anàng đã 48làm gì mà a1thành ra 2kết quả 09thế này.

May e6mắn, giữa 2đám người ftại đương 0trường d6có hai tên bhiểu rõ cnội tình, 9nhảy ra 1giải đáp.

“Muốn fức hiếp 7sư tỷ ta?” eHoa Đan Phong cnhanh nhẹn aphi tới, 9dlúc lướt 46qua đám 3hắc y nhân 4đang lăn blộn kêu 63la thảm ethiết còn b9không quên 1giậu đổ 4bìm leo tặng 8cho một 9etên trong c7bọn một 22cước, căm 4fgiận mắn: 4“Nếm mùi cdngân châm 56của sư 2tỷ ta chưa?”

Hừ! a6Thật đáng e6hận, dám 60thừa dịp ehắn không 34chú ý định eckhi dễ sư d2tỷ, chịu egiáo huấn 8là đáng 1akiếp.

“Đúng 18đó! Đúng 9đó!” Nhảy cnhót tới ftrước mặt fbsư tỷ, 9Hoa Diệu 9aĐiệp gật 2đầu cật d4lực phụ cchọa “Lãng c2phí ngân 84châm của 1sư tỷ, fcho bọn f4chúng đau 2đớn, đáng 8đời!”

“Ai 0dạy các 7ngươi đánh eflén sư tỷ 1cta… ai kêu 5các ngươi 13muốn đánh flén sư tỷ 6ta…” Mỗi 53tên ăn một dcước còn 2chưa đủ 23giải hận, 2nghĩ đến 99khả năng 53sư tỷ bị d5mấy tên 7ehắc y nhân cenày đánh 00lén thành bfcông, tim 9Hoa Đan Phong 8không kềm 7được giật 7thót, không 81nhịn được 3lại nghiến 68răng nghiến 48lợi vung dthêm mấy acước trút c6hận. Lúc anày mới doán hận e6quay lại 58bên mình 71sư tỷ, 2ftrưng bộ c9mặt lấy 71lòng ra kêu: 23“Sư tỷ 4đừng sợ, 20Phong nhi 00bảo hộ aetỷ!”

Nghe 0axong, Trầm 30Đãi Quân ffcảm thấy fấm lòng, 72không tự ebchủ nở 1nụ cười 20khẽ.

Cũng 31lúc này, f6hắc y nhân 5gầy nhom b8đã mau chóng 1dxem xét mấy b4tên thuộc fehạ còn ađang kêu cbgào thảm d4thiết, rút 1từ trên 3người bọn 32chúng ra 6mấy cây 9ngân châm 52sáng lóa, 4vẻ mặt fcực kỳ fkhó coi.

“Dùng 9ám khí?” a9Nam nhân agầy nhom bhừ lạnh, 87“Thật 3là quang 1minh chính b8đại nhỉ!”

“Ỷ 11đông hiếp 2yếu?” 3Tà nghễ eliếc mắt, dHoa Đan Phong 5bbắt chước 7giọng điệu bcủa hắn ađáp lại, c“Thật 7là công 16bằng chính 8nghĩa nhỉ!”

Lời dvừa dứt, 75Hoa Diệu 0Điệp phì abcười ngay 5tại chỗ.

Tên dcgầy nhom fđó bị dchọc tức 11không nhẹ, bamặt tái 80xanh, giận 2quá hóa 9dcười, “Giỏi! 2Giỏi! Quả 9nhiên Trường 2Giang sóng acsau đè sóng 2btrước! 8Ngay cả 0một tên 9tiểu tử cfcòn chưa 96mọc râu bnhư ngươi 13cũng dám 27quản chuyện c2đâu đâu 1của Hắc bPhong Bảo 38ta!” Đặc a9biệt báo d9ra thế lực 22đứng sau, 12định lấy 2fđó uy hiếp a4để bọn 2họ biết 0khó mà rút 29lui.

Nào angờ vừa 8vặn đụng fcphải ba 84sư tỷ đệ aađồng môn 21vừa hạ 61sơn, hoàn 5atoàn không fehiểu biết 32thế lực 8atrên giang aehồ, càng 0đừng nói 2flà hiểu 62biết ý anghĩa ba b6chữ Hắc 73Phong Bảo 64này đại 99biểu cho dcái gì. 6 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy bmới sinh 87ra đoạn fbđối thoại 4bị cho là c9lăng nhục 2fsau.

“Hắc bPhong Bảo e0là cái gì? 0aSư tỷ, c3tỷ biết 7không?” 5Đối mặt 8với thắc 92mắc, Hoa b9Đan Phong 1theo thói 8quen ngay blập tức 5quay qua tìm besư tỷ giải 1đáp.

“Không, ftỷ không 30biết!” 6Trầm Đãi 1Quân lắc 1đầu, suy 8bđoán: “Đại ckhái chắc 01là bang phái ftrên giang 1hồ!”

“Giang 7hồ? Hiện 61tại chúng 8ta đang ở 7giang hồ e7sao?” Hoa 32Diệu Điệp 8ahứng phấn 1hỏi tới.

“Đại 1dkhái vậy!” 33Sờ sờ 0cằm, xem 9qua rất 0nhiều tiểu 1thuyết nghĩa 4hiệp Hoa 2cĐan Phong fdvỗ tay tổng 2kết, “Chỗ bcó người 7là có giang ahồ, không 07sai đâu!”

54hà, nguyên blai bọn 61họ đang 32ở giang 6fhồ, còn 4vừa khéo 0dtham dự atiết mục bdngười giang 8hồ truy 83sát nữa, equá thú 37vị nha!

Mắt cthấy ba 9người tỉnh 25bơ nói chuyện, dthậm chí abcòn dùng 02lời lẽ 20miệt thị 01“Hắc Phong 81Bảo là f4cái gì”, a6nam nhân f4gầy tức dgiận quát dlớn, “Câm 8miệng! Rốt bcuộc các d3người có 00để Hắc bbPhong Bảo 9vào trong 44mắt không?”

“Để 6thì thế ednào? Không 2eđể thì 8như thế 88nào?” Bực bmình liếc 2agã, Hoa Đan dPhong cực ckỳ bất 9mãn việc 4sư môn ba cangười trao bđổi lại 7bị ngắt angang, rõ c4là muốn 9dđối đầu 3dvới hắn.

Nghe 5vậy, nam 4nhân gầy 7nhom nhìn 4nhìn thuộc 31hạ, trừ 1ba người 70bị trúng cngân châm, 45còn mấy ftên bị 6điểm huyệt e1không cử 46động được, 60trong lòng 1thầm kinh 9ngạc đồng 1thời cũng a0hiểu rõ fràng, ba 96kẻ trước 84mặt tuyệt 2không bình 38thường, 1nếu tiếp 0ftục đánh, 4đám người 3fmình có clẽ sẽ 48chịu thiệt f7lớn bèn 5quyết định

“Hay 63cho tên tiểu 9tử không abiết trời 01cao đất 4dày, dám dfcan đảm 6nhúng tay 2vào chuyện bcủa Hắc aPhong Bảo, 2angày sau fcphải bắt 5các ngươi 4trả giá!” efMạnh mồm dthổi phồng 71xong, hắn 88phất tay, 8quát một ctiếng “đi”, fđám hắc f5y nhân kể cacả những dtên bị d7thương được c8đồng bọn 5dìu trong 23nháy mắt 7biến mất csạch sẽ.

“Ớ… 1cứ vậy 0đi sao?” b8Nhìn trừng f4trừng khoảng 2rừng đột 14nhiên trống fctrơn, Hoa 0Đan Phong 8cbực bội 1fgãi đầu.

Quái dlạ! Sao fcmới khắc c7trước còn 8hung thần 9ác sát đe 32dọa, giây 8sau đã chuồn 62sạch trơn erồi? Người 7abên ngoài 37thật sự 19là sờ không bbtới đáy fmà!

“Đúng c9đó! Người 7ta đánh 9ccòn chưa dđã mà!” 0Hoa Diệu 17Điệp một 9bên oán 2egiận, một 0bên lầu 55bầu.

“Chắc 46chắn là 25sợ chúng 8ta!” Hoa 6bĐan Phong 7cdương dương 85đắc ý, 9ưỡn ngực dvênh váo.

“Tự f1khen vậy 3bcòn không 07biết xấu 11hổ?” Trầm cĐãi Quân d4lắc đầu 42bật cười, 1âm thầm 3than thở, 17nàng có fphần bất dlực đối 08với sư dbđệ muội b3đi quản f1chuyện không 83đâu gây 4thù chuốc 0aoán còn 9bkhông biết etự giác 9anhà mình.

“Sư 7tỷ, tỷ 48biết sư 5huynh xưa 6anay không 29biết ngượng 48mà!” Thấy 3khe hở là ccắm kim 9vào, Hoa 7Diệu Điệp 35cười hi e7hi thừa ecơ châm 1chọc.

Không 89cam chịu 16bị chọc, dHoa Đan Phong 1đang định bdăn miếng 0trả miếng, 3một giọng f1nói yếu 6ớt khàn aakhàn đột 1cngột vang clên

“Đa… 6đa tạ ba 8evị…”

Nghe 6axong, ba người 3dđồng loạt 37cúi nhìn 30nam nhân 6dđầy máu, 17thấy y nỗ 8blực chống c2người đứng 1dậy nhưng bckhông làm 2dnổi, sau 8cùng chỉ dđành hé 5ra một nụ c5cười yếu 0ớt

“Không… 6không biết 5quý… quý c6tính đại b8danh của 48ba vị… d6ngày sau 2tại hạ d1tất báo…” dBịch! Nói d0chưa xong, 3đầu đã bngoẹo sang 05một bên, c7trực tiếp 1hôn mê bất c9tỉnh.

“Sư e2tỷ?” Kinh 0ngạc kêu 14lên, Hoa 8Đan Phong, d5Hoa Diệu 9Điệp trợn f9mắt há dmồm nhìn 88ngân châm e2còn thò 2fra một nửa 18trên huyệt 21bách hội dcủa nam 4tử, hiểu frõ nguyên 01nhân y đột 4nhiên hôn 3dmê.

“Trúng 9độc.” 3Thong thả drút tay về, 2Trầm Đãi bdQuân đơn d7giản dùng 33hai chữ f4giải thích 7hết thảy.

Nàng fsớm nhận 55ra người 51này trúng 68kịch độc, 29nếu không eadùng kim cchâm trước dtiên tạm e2thời ngăn d0chận độc 5btính, để 8y tiếp tục 4rên rên 2rỉ rỉ 01như vậy, bcchỉ e không 83tới nửa bfcanh giờ 69lại phải 5arầy rà 07tranh giành avới quỷ 9đầu trâu amặt ngựa fdmột phen.

Hóa 5ra là thế!

Tỉnh 3fngộ gật 61đầu, Hoa 4dĐan Phong 6đỡ nam 4dtử dậy 74đi ra ngoài 6rừng, miệng a8cười hi 3dhi nói: “Coi bcnhư số 6y may mắn, e7đụng phải c2sư tỷ nhà dchúng ta, bemặc kệ fy trúng độc cbgì cũng 6akhông chết 1được!”

“Đúng fbthế! Đúng bthế!” d7Gật đầu d1liên tiếp, 8bHoa Diệu 43Điệp tung 2btăng bám 2theo sau hắn, bvui vẻ cười etoe: “Y bthuật của 88sư tỷ lợi 7fhại nhất, bakhông giống 97chúng ta a1xem sách 8bthuốc một 49lát đã bmệt, một 9chút thiên aphú cũng d5không có. 88 © DiendanLeQuyDon.comSau cùng dcsư phụ 7cđành bất 3lực quăng bachúng ta cra luyện bvõ…”

“Không 9ehề gì! 77Chúng ta 5không biết e9y thuật 38cũng không 3sao, mặc b4kệ bệnh 2lớn bệnh b5nhỏ gì 8cũng đều c3có sư tỷ e0ở đây!” fGương mặt 9trẻ trung e9tuấn lãng btươi cười 66đầy ỷ 7lại.

Thong ffthả đi 3đằng sau, 7Trầm Đãi 4cQuân nghe 99sư đệ c6muội vô 39tư cười 6nói, trong 39mắt thoáng 6lên một 8tia mù mịt.

3nàng ở e3đó sai? 0Dựa vào 7đâu tin 3chắc nàng 73sẽ luôn b9ở bên cạnh 2bọn họ? 8Thiên hạ 6ckhông có f9buổi tiệc c5nào không 0tàn…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:56
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22733
Được thanks: 17728 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương ee2-1

“Sư etỷ, xin 4lỗi…” 3Bé trai vóc 4ddáng đã 79lờ mờ 3hiện ra athân hình 38của thiếu 7aniên chột ddạ cúi 9đầu, vẻ 5amặt áy dnáy ấp 45úng nói 6in lỗi.

“Vì c6ao lại xin 4aỗi? Đệ 5àm chuyện eeì có lỗi aới tỷ 5ao?” Lấy 9àm lạ hỏi 0ại, thiếu 3ữ hoàn 3aoàn không 88iểu.

Tiếp 5ục cúi 8hấp đầu, 4é trai ấp 43a ấp úng adhai nhận”Vì… bì mấy ngày 09rước đệ bói sẽ làm 8fột con diều 5ặng cho 3eư tỷ…”

“Vậy behì sao?” 07ẫn chưa fiểu.

“Mới 3ồi sư muội chìn thấy aất thích, eên giành 26rước rồi…” 90àng nói 5bàng nhỏ, cé trai bất 8an đưa mắt 50iếc trộm 6hiếu nữ, 6“Sư tỷ, fdỷ có trách 1ePhong nhi 7ckhông?”Trách 78cậu vì ccon diều 14vốn tặng 3cho sư tỷ alại đưa 77cho sư muội 2trước.

Hóa 3ra là đưa 4cho sư muội 27trước à…

Thiếu 0bnữ hơi c9rùng mình, bkhông biểu 5lộ tâm 62tình gì d7dịu dàng 3mỉm cười, 0a“Không c3sao, tỷ a4không trách bđệ đâu.”

“Sư c1tỷ tốt 8quá!” La 29hét hoan a0hô, nhào 9tới ôm 99sư tỷ, 39bé trai nguyên 4bản áy 0náy trong cnháy mắt 6phấn chấn 1hẳn lên, 58toàn bộ etâm tư chuyển d3sang chơi 16đùa lúc 1nãy, “Đệ 4muốn đi bthả diều 3với sư 7muội…” eeNói chưa 61dứt, người 6đã bon bon 6chạy mất.

Nàng 62đương nhiên 3không trách, e3chỉ có 5chút mất 88mát… đúng 5dthế! Chỉ 8là có hơi 99mất mát 98mà thôi…

“Sư 9huynh, huynh 6nói khi nào cngười này cbmới tỉnh? f0Hôn mê ddaxmaays 4ngày rồi…”

“Ai 3dbiết được? b2Ta cũng không 3phải sư a3tỷ, không anắm chắc…”

“Sư 67tỷ, tỷ c6nói…”

“Cũng 70gần tỉnh 12rồi…”

Ý 9thức mơ d0hồ, hình 9như Du Tử 9fNam nghe loáng 80thoáng có detiếng người dnói chuyện 6abên tai, 7eđợi chọc 5thủng được 93bóng tối a7đã vây 4hãm y khá 9lâu, nỗ 3lực nhấc chàng mi nặng etựa ngàn b4cân lên, 10tầm mắt ecmơ hồ chậm 8rãi ngưng dtụ tiêu fcự, nhìn bthấy những cgương mặt f6xa lạ bên cgiường, ey khó nén 8được hoang 6mang, mê dhoặc…

“Đây… 51là đâu?”

“Oa, 93tỉnh rồi! fbTỉnh rồi! 24Y tỉnh rồi…”

“Hì 7hì… quả 3nhiên vẫn 88là sư tỷ 4blợi hại, 8fnói tỉnh clà tỉnh 8cliền…”

Tiếp 6theo tiếng dfcười nói, 8ehai cái đầu 23đột nhiên aevắt ngang ftrước mắt, 6làm Du Tử feNam hoảng 21hồn, yếu caớt quát 41lên: “Các f5người là dai?”

Đột 84nhiên, câu 3hỏi vừa 9ra khỏi 1miệng, ký 7ức cuối fcùng trước 9khi hôn mê 87lướt qua 1óc, y định dthần nhìn 6hai gương 37mặt tươi ecười không 7chút ác bý trước ecmặt, tâm 7tình căng 99thẳng không 2tự giác 3buông lỏng 6“Là các 09người…”

Phải 44rồi! Bọn 73họ là ân 1nhân giải 2cứu hắn 0khỏi tay 6thuộc hạ 11của Hắc 0bPhong Bảo.

“Đúng 3rồi! Là 39chúng ta!” eaThẳng thắn 3gật đầu, 8Hoa Đan Phong 6cười híp 7mắt: “Ta 03là Hoa Đan 37Phong, bên 64cạnh là c2sư muội d1ta Hoa Diệu 3eĐiệp…”

Tiếp fđó chỉ detay về sư 5tỷ nhà 07mình đứng 95đằng sau, d1“Đây là fsư tỷ ta aTrầm Đãi adQuân.”

“Tại d2hạ Du Tử 82Nam, đa tạ bba vị ra 2tay tương a6trợ. Đại 3bân đại 0đức này, fdngày sau 1Du mỗ nhất…” b7Ngọ nguậy 9muốn đứng c8dậy cảm f4tạ, song ebtừ ngữ ebáo ân lại 3abị cắt 52ngang lần 3nữa.

“Nên duống thuốc 2frồi!” 0Giọng nói dnhỏ nhẹ amang theo dchút lạnh 9lùng cất falên, Trầm c7Đãi Quân 63không biết 9đến cạnh 3giường 49lúc nào, 6tay cầm 0một chén 0ethuốc sớm f8đã chuẩn 3abị kỹ, dcmột tay 61thuận thế eđỡ hắn angồi ổn fbđịnh.

“Đa eftạ Trầm 57cô nương!” fĐón lấy 8chén thuốc, aaDu Tử Nam 5liên tục dcám ơn, 4mắt nhìn 18nữ tử 9vẻ mặt 1hững hờ ekhông nóng 1không lạnh, 2ckhác hẳn c5với hai a4vị sư đệ 96muội nhiệt ebtình, trong clòng nhạy 5bén phát 19hiện hình 4như nàng 4dta không e9vui vì bản 5thân y mà 55ba người chọ kết 4thù với 3Hắc Phong 2eBảo, làm 2hắn cảm 4bgiác có c3chút quẫn eebách.

Nhẹ 59nhàng gật cđầu, Trầm cĐãi Quân 5ckhông nhiều elời lui 3lại một ebbên.

Ngược 31lại, Hoa eaĐan Phong, bHoa Diệu 35Điệp hai fngười chớp 1chớp đôi 6mắt to hiếu dckỳ, chăm 47hăm nhìn ay chòng chọc, 7nhìn đến 9cnỗi y phát a3ngượng, 3amặt ửng 16đỏ cầm 26chén thuốc elên uống 11hết, lúc 1này mới 4flịch sự 8mở miệng 7hỏi.

“Đây 5là đâu?” fQuan sát b5khung cảnh 41lạ lẫm 4chung quanh, 6y vẫn chưa 6biết bản cthân đang eở chỗ f5nào.

“Là 2khách sạn f4ở thành 03trấn gần 7cánh rừng 42kia!” Hoa b8Đan Phong 1híp mắt ecười đáp.

“Phải 5đó! Chúng 01ta ở khách 1asạn này 8đã mấy 5ngày rồi, 0khó khăn dlắm mới 0chờ được c2ngươi tỉnh 27lại.” 4Gật đầu 5phụ họa, b7Hoa Diệu a2Điệp tò 5mò hỏi: 8c“Du công 0tử, Hắc 8Phong Bảo 87là cái gì? dUy phong lắm 6hả?”

Nghe 0evậy, đôi 9amắt đẹp f5của Du Tử 0eNam trở 9nên ảm dfđạm, gương eemặt vốn 6bdĩ đã không 59có chút d7máu nào 44càng trở 36nên tái cbnhợt.

“Hắc 41Phong Bảo blà thế 4lực bang 3aphái hùng bmạnh nhất fgiang hồ ebhiện này, 7chành sự 68độc ác, 40tàn bạo 7có tiếng, 8chỉ cần 84hơi đắc 64tội hoặc 3không thuận 1theo bọn 2chúng liền 9bị chúng ftruy sát. a © DiendanLeQuyDon.comThế nên 98người trên 4giang hồ eai có thể 9tránh được 2là tránh, d4không ai amuốn đụng dvào. Cũng 5vì thế 5mà bọn edchúng càng efhoành hành dcbá đạo 84hơn.”

Hai 8sư huynh e3muội nào dđó nghe 56xong cảm afthấy hứng bthú liếc fnhau, không 1mảy may elo lắng 80vì bản 80thân chọc f8phải bang fphái cùng 4ahung cực 93ác.

Chỉ c1có Trầm aĐãi Quân 4cnghe mà chau 56mày, thiếu a8điều bưng e1trán than ethở.

8ccảm giác 7như được dnghe người b7đọc sách eakể chuyện 3xưa, Hoa 3Đan Phong 2nghe mà hưng fphấn dạt 8dào, hai ccmắt tỏa 6esáng, lòng 3hiếu kỳ 0tràn trề atoàn bộ dbị bóc fcra. “Nói 98vậy là a5ngươi đắc 40tội với 7dHắc Phong 4Bảo nên 1mới bị 5truy sát dfsao?”

Cười 4khổ một 3tiếng, Du 0Tử Nam căm acphẫn nói: 65“Thiếu 45chủ Hắc cPhong Bảo 91kia nhìn 30trúng muội d3muội ta, ddsai người 8cđến cầu cthân. Nhưng 8eDu gia ta 2sao có thể 3đẩy con fgái vào ffcái bang 50phái tà emôn, hành esự bất cchính kia dđược? 35Thế nên bcha ta đã d9uyển chuyển 8cự tuyệt brồi.”

“Nhưng dcũng vì cavậy, Hắc aePhong Bảo 1lại cho d8rằng Du 5gia chúng 8ta không 2biết phải ctrái, nhìn e2chúng ta dekhông vừa f7mắt, mấy 9lần tìm 7ta gây rắc 34rối. May 53mà cơ nghiệp 8Du gia ta favững chắc, 4ftrên giang 60hồ cũng 71có thể 56xem là có 4chút danh 12tiếng mới 9không đến benỗi chịu f6thiệt. Nhưng alần này 86ta vì đến 2cho kịp 8blễ chúc 4thọ một e2vị thế 2bá, lộ f8trình vội cvã nhất ethời dọc feđường b4sơ sẩy 6amới bị 8Hắc Phong bBảo lập d7mưu hạ 9độc, chặn 9cgiết…” 0Phẫn nộ 9ngừng lại, 89y đột nhiên cnghĩ đến btrước lúc 2hôn mê rõ 2ràng đã ccbị Hắc 56Phong Bảo dhạ độc a0nhưng hiện 10giờ, ngoại etrừ vết 3thương da cthịt ra 68không có 92gì trở 0bngại nữa.

Y fbâm thầm fevận nội 6lực, quả fnhiên thông 55thuận không 4dtrở ngại, 4trong lòng 51không nén 56được kinh 8cngạc, đáy 3mắt hiện 10ra vẻ kinh fbngạc, khó 3hiểu.

Nhìn 3ra tâm tư b1của y, Hoa 16Diệu Điệp fcphì cười, 0đồng thời 8hảo tâm 9giải thích d9thắc mắc 78của y, “Ngươi 08phải cảm atạ sư tỷ 0ta sở hữu 1một thân 4y thuật 7atài hoa mới 0bcó thể 3dùng phương d5pháp kim bchâm độ c5huyệt giúp dngươi bức 21độc trong dmấy ngày dngươi hôn amê. Nói era thì ngươi dcũng không ftính thiệt 2thòi, độc datrên ngân a9châm của e9sư tỷ ta 64lại khiến 0bọn người 87Hắc Phong 41Bảo đó cdđau đến dba ngày ba c7đêm mới 1hết nha!”

“Đúng! 2aĐúng! Sư 4tỷ ta là 3lợi hại 0nhất” 04Gật đầu 1eliên tiếp, cgiọng Hoa 6eĐan Phong bđầy kiêu 2ngạo sùng 0bái, ánh 0mắt cũng f1không tự 4chủ dời fđến trên dngười sư 5etỷ, nhận fđược nụ 3cười nhàn 10nhạt của anàng lập 99tức vui 9vẻ toét 4emiệng cười f7tươi rói.

Hóa era là thế! b7Chẳng trách ccơ thể 3fhắn không 92có tí dư 5độc nào.

Du 80Tử Nam tỉnh a7ngộ, nhận f8ra cái mạng 9nhỏ của 7mình được 6cbọn họ 99cứu những 09hai lần, 5cảm kích 95càng thêm fsâu, vội 6vàng vòng atay cảm 0tạ, “Trầm 4cô nương b4y thuật 46cao siêu, 71ân tình elần này 84tại hạ 6nhất định 9ghi khắc atrong lòng ekhông dám aquên. Sau dnày nếu 1có chỗ c3cần tới bDu gia xin fcứ tận 0lực phân 4phó, Du gia b5ta cho dù 7nhảy vào dfnước sôi elửa bỏng 0ecũng không 83dám chối etừ.”

Y fdnói khảng akhái hiên 7cngang, nhiệt f9huyết sôi ftrào, Trầm 8Đãi Quân dlại chỉ 9elạnh nhạt b7“ừ” 70một tiếng, 9ckhông biết elà đang 83suy nghĩ 56điều gì.

Ngược 9lại, Hoa 71Đan Phong 3cnghe thấy 7thế thì 8mặt mày 30hớn hở, c7cực kỳ 46tự hào 4fvề sư tỷ 1fnhà hắn, fnhưng nhắc b3tới Hắc c4Phong Bảo elại nhịn a1không được b8bĩu môi.

“Nói 2mới nhớ, c9Hắc Phong dBảo quá 9không biết 8xấu hổ, dcầu thân 44không thành 68lại sử 7ám chiêu, 71vô sỉ!” 9Nói cho cùng, dhắn vẫn 5là thiếu fniên trẻ 1tuổi hào akhí, tự aenhiên là 3xem thường 8thủ đoạn 8âm hiểm 04của Hắc 4dPhong Bảo.

“Đúng frồi!” 4Lại gật dđầu phụ a7họa, Hoa 15Diệu Điệp bacũng cảm 8thấy đám 9Hắc Phong 4dBảo này fthật không 9có phẩm 8ehạnh. “Lần 1fsau nếu eđể bọn cfta gặp được, 9gặp một ctên đánh 4cmột tên, 05diệt sạch dfuy phong của 9bọn chúng. 3 © DiendanLeQuyDon.comSư huynh, c1huynh nói 41đúng không?”

“Không 83sai! Đánh 8cho bọn 26chúng hoa e4rơi nước 54chảy, để 4cho bọn 9fchúng khỏi 4btưởng ai a3cũng dễ b0ức hiếp.” 27Hoa Đan Phong bhết sức 2tán thành.

“Ngàn 90vạn lần 89không thể!” 7Vội vã 47lên tiếng 6can ngăn, 5Du Tử Nam 79tuy cực 2kỳ cảm e7động đối cvới hành 22động trượng 7nghĩa khảng 1khái của c4bọn họ 5nhưng trong elòng vẫn f3có cố kỵ. 3d © DiendanLeQuyDon.com“Hắc Phong e9Bảo tuyệt 5không dễ dchọc, các fvị vì cứu bta đã đắc 8tội với bbọn chúng 5rồi, ta esợ bọn e0chúng sẽ atìm các 8fngươi gây brối, ngày 8sau nếu agặp phải echúng, có ethể tránh 2được thì 73nên tránh 0đi!”

Đương 1nhiên, y 65sẽ tìm 7cơ hội 78giải thích f0rõ ràng fvới Hắc 73Phong Bảo, 73muốn bọn 74chúng oan ccó đầu, 4nợ có chủ, cfmuốn tìm frắc rối dthì cứ 0tìm y, đừng 8có sai đối c1tượng tìm 9dngười xui b9xẻo.

“Chẳng dlẽ chúng 9ta còn phải 0sợ họ 9esao?” Hoa 04Đan Phong 65đúng là bnghé sơ 0sinh không 2sợ cọp, 8không cảm d7thấy Hắc 3cPhong Bảo adcó cái gì 4hay ho.

“Sư 57đệ, nói ehươu nói 0vượn gì fđó?” Hừ 9khẽ một d7tiếng, Trầm cdĐãi Quân ebcả nửa 8ngày không 4hé răng eacuối cùng 3cũng lên 9atiếng, “Du 5công tử 5nói đúng, 90chúng ta 21xuất môn 14đi du lịch 9non nước, 2không phải fđi tìm kẻ 9fđịch gây 84phiền phức.”

Ngừng emột lát, danàng nhìn 4Du Tử Nam 7nằm trên 5giường, 2ngôn ngữ 6khách sáo 37lại có 8mấy phần fxa cách, 12“Du công bdtử, chất 53độc trong 92cơ thể b5ngươi đã 9hết rồi, fvết thương atrên người 26cũng không 3bđáng ngại, fdchỉ cần auống thuốc, 66điều dưỡng 87vài ngày clà thuyên 9agiảm. Ta 2cùng sư 9đệ muội 46cũng không 2tiện quấy bcrầy thêm, 67nên từ ebiệt tại ađây.”

Nói cxong, nàng fbmóc ra một 1bình Ngọc 16tuyết cao ebmình đặc 26biệt nghiên 18cứu điều b1chế, có dthể mọc 1cda thêm thịt, fcực kỳ bhữu hiệu 5đối với dftrị liệu 8ngoại thương, e4cho rằng 3như thế 4là hết b9tình hết 12nghĩa rồi.

Trên fthực tế, 8fvết thương btrên người ay vốn sâu dtới xương bccốt, có 6thể khôi bphục tới 87bảy tám f8phần chỉ 84trong thời 2gian ngắn canhư thế 8hoàn toàn 05là nhờ acó Ngọc 0tuyết cao 9cmà ra.

“Trầm 7ecô nương, 9đa tạ!” 21Nhận lấy 8cao thuốc, dDu Tử Nam dbiết nàng ekhông muốn bbsư môn ba 7người họ e6vì liên dquan đến a7y mà rước 8lấy phiền ephức không d8đâu vào 79thân, cho b6dù y rất 4có hảo ecảm, có 29ý muốn bckết giao a5với ba vị c5ân nhân 5cứu mạng c1trước mắt, fay cũng không 7đến nỗi 2dkhông biết 86xấu hổ d8mà nhiều 2lời nữa.

Hoa bĐan Phong 85đứng một 3bên tuy cảm 7thấy sư 65tỷ có vẻ fcự người angoài xa fngàn dặm 0nhưng vì 3Du Tử Nam 4với bọn 5họ cũng 7chỉ là 2dbình thủy aftương phùng. f0 © DiendanLeQuyDon.comDù ấn tượng 1dành cho 1y không tệ 3dnhưng nếu 6sư tỷ đã dkhông thích 9dqua lại 09với người 2ngoài, vậy 12thì từ c4biệt ở 7đây cũng 8không sao. f2 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại c2Hoa Diệu 1Điệp vểnh bmôi lên, 88không suy 9nghĩ gì 1hết ồn fào lên

“Sư 50tỷ, sao 4lại đi? 89Tục ngữ 8nói tiễn cPhật tiễn eđến tây 9thiên. Thương 4cthế của 43Du công tử fcòn chưa 8lành, chúng dta bỏ y 0một mình fở đây, anếu người fcủa Hắc ePhong Bảo blại đến eckhông phải 5là rất 2dnguy hiểm a8sao?” Hoàn 3toàn không 2biết tâm bdtư của f3sư tỷ nhà 49nàng, nàng dflắc đầu bkêu to: “Nếu 3là như vậy, 2bchúng ta e4xuất thủ 3tương cứu 3lần này c4coi như uổng 8công rồi!”

Cho 0dù đã rước 27lấy phiền 1aphức, lại 7nguy hiểm, 5clúc này 5càng phải f1cật lực bvạch ranh egiới sớm, b1đừng có 02dây dưa dfvào nữa 08mới đúng dchứ!

Gặp dphải sư bfmuội ngốc 41nghếch nhiệt c5huyết trượng 5nghĩa lại f9không biết 2phòng thân 92như thế, cTrầm Đãi cQuân thật 1fsự muốn cthan trời. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ bđồ ngu 74không chỉ acó một d7đứa! Hoa 37Đan Phong 86nghe lời 32lẽ chính 4fnghĩa lẫm 0liệt như a1thế, cũng b6cảm thấy 5có chút 79đạo lý

“Sư 7cmuội nói 26đúng!” 1Liên tục 3bgật đầu 0etán đồng, dehắn lại 92đưa thêm clý do “Sư 18tỷ không 7dễ dàng c7gì cứu cđược người, 20không thể 0vì thế fmà phí công fvô ích, blãng phí eebao nhiêu 87là thuốc eđược.”

Đừng dbnói những 51thứ khác, c1chỉ riêng bNgọc tuyết 4fcao này thôi ekhông biết 49sư tỷ đã 7mất bao anhiêu tâm ctư, tìm c7kiếm bao 0nhiêu dược 2thảo thượng fbđẳng mới echế thành, 5mấy ngày cnay dùng etrên người 5Du Tử Nam 0fkhông biết 4bao nhiêu 0nữa!

fsao nàng 1lại có 4hai đứa eesư đệ 6emuội ngu 1như vầy 6nè?

Trầm 2Đãi Quân bđau đầu avuốt trán, 05không biết 8nói sao, câm thầm 5suy nghĩ c8xem nên dùng 1cách khéo 2aléo nào 52để thuyết 0phục hai 6ccái đầu a5ngốc kia 9thì, người cdbị thương 74trên giường 1hơi khó bkhăn mở 7bmiệng

“Nhờ 4có ba vị 4bân nhân aatương trợ, 75tại hạ 68thật không 4dám làm 0phiền nữa. cc © DiendanLeQuyDon.comCó điều akhông biết 4ecó thể 96thỉnh giáo, 91ba vị có 2eý định e3sắp tới 23sẽ đi đâu dkhông? Hay blà có chỗ 8đặc biệt 67nào đó 88chưa?”

“Đều 1chưa có!” fThành thật 52lắc đầu, 2Hoa Đan Phong cecười nói: 7“Chẳng cqua đọc 58sách thấy enói “Trên b2có thiên 38đường, 9dưới có e9Tô Hàng”. 20 © DiendanLeQuyDon.comCho nên chúng 9ta đại bkhái định 3một đường f2xuôi nam, 7mở mang c5kiến thức emột phen, 4xem như là 77đọc ngàn 5fvạn sách, 3đi vạn fdặm đường.”

“Vậy 52thì tốt 5quá!” Đúng 4cvới ý nguyện, 1Du Tử Nam bfkích động 78vỗ tay hét c4lớn, kế e8đó thấy cdba người angạc nhiên 7bnhìn mình, 5mặt y đỏ blên, xấu 1hổ cười 2trừ giải 6thích, “Tại 99hạ chính blà định 3đến Hàng 8Châu chúc bdthọ. Nếu 3emục đích 9của chúng 8ta giống 4nhau, vậy bkhông bằng 84kết bạn 4đồng hành, 6không biết 58ý ba vị 1thế nào?”

Tuy 8biết vị a5Trầm cô 67nương này ckhông vui 9khi dính 75dáng tới 6ay, nhưng 38thật sự 5y cực kỳ b8hảo cảm 3với ba người 62họ, vốn 2chỉ muốn egiao du mật dthiết hơn, d7sau cùng 07vẫn cứ 5mặt dày 74chủ động 5bắt chuyện 20hỏi thăm.

Không 41dè lại 4khiến y 86chớp được 2acơ may, đôi 7bên đều 0có mục eđích giống 02nhau, y quá 29mừng rỡ 5ekhông nói 18hai lời 2lập tức bđề nghi 6đồng hành.

“Ui 25cha, thật b3không ngờ 7lại trùng 6hợp vậy!” 2bThích thú 81cười tươi, dHoa Diệu 7bĐiệp rất fevui vẻ.

“Sư 84tỷ, tỷ 10thấy sao?” 8Hai mắt dsáng rỡ 07nhìn sư 2etỷ nhà 6mình, Hoa 3cĐan Phong 73cực kỳ 8mong đợi. 4 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ bftới lớn, 6trừ sư 45tỷ và sư 9muội ra, 0dhắn chưa f8từng có 3bằng hữu 9cùng tuổi, b5hôm nay không cdễ gì quen cbiết với engười nhìn 2cđược mắt 21như thế, 2kỳ thật 58hắn có eechút lưu 3luyến nếu 7phải mỗi angười đi 5một ngả 7như thế 3enhưng tất 0cả đều bdo sư tỷ aalàm chủ.

“Này…” 56Trầm Đãi d2Quân do dự.

Nàng 2không biết 6esuy nghĩ 91của sư e8đệ muội, 1lại cảm 94thấy vì bmột người 1fquen biết 7sơ sơ mà 5kết oán e1với bang 83phái giang 7hồ thế d6lực lớn amạnh như ffvậy thực 1sự là không 6ekhôn ngoan 1chút nào. 44 © DiendanLeQuyDon.comTuy nói mấy 8ngày trước dra tay cứu 1người thì 2đã kết 0thù rồi 9nhưng mất 3bò mới 2lo làm chuồng 75vẫn chưa 7quá muộn, 62có thể 6kịp thời dthoát thân fmới là 5đúng đắn.

“Trầm 51cô nương, 4cvị thế 5bá mà tại c2hạ muốn 5đến chúc 74thọ trên 34giang hồ cachuyên hòa 6giải các 77vụ phân aftranh nên dđược mọi 74người kính 4trọng tôn axưng là 9Vũ Trọng 1cTài, các 0ađại môn ccphái đều aphải nể 2dmặt ông fta đôi ba aphần.” c2Hiểu được 3phân vân c6của nàng, 7fDu Tử Nam dluôn miệng 8nói không 32dứt: “Các 7vị đã 73cứu ta, fsợ là Hắc 2bPhong Bảo abđã ghi thù 4với các 29vị. Không a8bằng chúng 8ta cùng nhau a8đến tham cgia thọ b2yến, đến clúc đó alại giải ethích tất 6cả cho thế 2bá, xin ông dfấy hòa b8giải giúp, 2eđể Hắc e5Phong Bảo 51đừng làm 2khó mọi 0người. d7 © DiendanLeQuyDon.comTất thảy 8oan có đầu, c8nợ có chủ, eân oán giữa aDu gia và bHắc Phong 97Bảo tuyệt 4không liên 3can đến 43người ngoài.” 8aY nói rất 40hợp tình behợp lý, 73hết sức f1chân thành, 9cộng thêm 31việc y chỉ 12rõ, cho dù c8có thế 5nào bọn 1họ cũng 8không bị 2cliên lụy b3nữa, nếu 56không chỉ e7với chuyện bcra tay giúp ey đã đủ f0để Hắc efPhong Bảo atìm đến 6bọn họ farồi.

Trầm 46Đãi Quân 9nghĩ nghĩ, 22cảm thấy 82y nói rất 2acó lý. Nếu acó thể b1được cái 79người Vũ 43Trọng Tài f0gì đó đứng 0fra hòa giải, cđể Hắc 9Phong Bảo 1đừng tìm 7bọn họ 88gây chuyện 1vậy cũng 64tốt. Vì f7thế nàng 6gật đầu, 9xem như đáp bứng.

Thấy 1nàng gật 8cđầu, Hoa 07Đan Phong 77cùng Hoa 4Diệu Điệp 45lập tức 9ala hét hoan 23hô như trẻ 8nít. Mà 8Du Tử Nam abcũng thở 9ra nhẹ nhõm, 4kế đó b5lại bi ai dnghĩ, lúc bnào thì btrên giang aehồ cũng 11được xem 9elà thanh f7niên tài d0tuấn, chiếm 0được tâm 6hồn các 9cô nương 2như y lại 9phải ăn 7nói khép 4nép cầu 6người ta 2kết bạn ađồng hành 6cnhư thế bnày?

Cảm fgiác… có 6chút chua 80chát.

Không 6biết suy 2nghĩ của 0y, Trầm f8Đãi Quân 4chỉ nhàn cnhạt nói 2cngắn gọn: 62“Vậy làm 9phiền Du ccông tử 2crồi.”

“Nào acó!” Vội d6vàng mỉm 7cười đáp d9lời, “Là dchuyện ta 6cphải làm amà.”

Cũng 1không bắt dcbẻ, Trầm 1Đãi Quân 52gật đầu 8lần nữa, 4quay lại 27nhìn sư edđệ muội dđang líu flo chúc mừng 8có đồng 4bạn mới, 2fkhông nhịn 8được thở adài, “Muộn bfrồi, đừng f5quấy rầy aDu công tử 99nghỉ ngơi e9nữa, về 22phòng ngủ d5thôi!”

“Dạ!” 8Cười hi fhi vọt tới 9bên cạnh 4sư tỷ, eHoa Đan Phong 7bvừa kéo anàng ra ngoài avừa nói: 5“Sư tỷ bchắc chắn emệt mỏi 6rồi? Đi, 9echúng ta 5dmau về phòng 30nghỉ ngơi…”

“Hì 4hì hì… d3sư huynh, 1huynh a dua 2anịnh hót f4quá…” 86Nhảy tung 8tăng đến 2bên cạnh 5sư tỷ, 0dlôi kéo 5cánh tay 91còn lại 9acủa nàng, 2Hoa Diệu 81Điệp không aachịu kém 68cạnh một 4bên công dkích, một 97bên nịnh 24nọt: “Sư atỷ, mấy 9fngày nay detoàn do tỷ fdchiếu cố cĐường b6Vũ Tân, cchắc chắn f7là mệt a9chết rồi, bđợi lát anữa muội 4giúp tỷ 7ấn ấn 0vai…”

“Sư 86muội, muội 8còn nói acta nữa! 76Muội căn 29bản là 00tên nịnh ethần…”

“Được 99rồi! Xem 01ta là hoàng 3thái hậu 6sao…”

Tiếng cdcười nói, btiếng nịnh eanọt đi ccxa dần. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrên giường, 4Du Tử Nam 3dcảm thấy 0fsư môn ba 94người này e5thật thú bevị.

Xét 1đến thương athế của cDu Tử Nam, 3eTrầm Đãi 9Quân quyết 0định nghỉ fở khách 5sạn thêm cmấy ngày, fthẳng đến 8khi vết e0thương trên b8người y abđã lành 8tới tám 6bchín phần, d4một đoàn 99bốn người 9mới lên dxe ngựa 6bchậm rãi elên đường.

May 79mà nơi này 7ccách Hàng 6Châu không 18xa, đại fkhái chừng bba bốn ngày fđường emà thôi. 4c © DiendanLeQuyDon.comThêm vào 5eđó lễ dthọ của 3vị Vũ Trọng d8Tài nào 59đó sau bảy, 1tám ngày e8nữa, thế 9nên bọn 1họ cũng 26không gấp 09rút lên 4đường, 7cứ thong fthả từ 0ctừ mà đi.

Ngày fhôm đó, 20tiết trời 9nóng nực, c5lại gần 57tới giữa b1trưa, cả 69đoàn người 9quyết định 3dừng bên 28một khe 7suối nghỉ 89chân.

Xe bngựa vừa 9mới dừng, 68Hoa Diệu 87Điệp không 47kịp chờ 17đã nhảy 61phóc xuống, 9ba chân bốn fccẳng chạy 2tới cạnh 1khe suối eevốc nước b6lên vỗ 08vào hai má 4đỏ bừng 1vì nóng c2bức, cảm afthụ nước csuối mát 57lạnh thấm 4vào tận 75tim. Loại 8bỏ nóng 9bức xong, 1nàng hả elòng hả 2bdạ thở 5nhẹ, sau 7đó vô tư 5ngoắc tay 5với ba người 8đứng bên 1xe ngựa.

“Sư 6tỷ, sư 0huynh, Du 08công tử, 36mọi người 2mau đến b6đây! Nước f8này lạnh 47lạnh mát 2fmát, dễ 4chịu lắm 7luôn!”

Thấy 3anàng không bngớt vẫy 1tay hô hào, c5ba người 4không tự 2chủ bước 2anhanh hơn. b © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 0tự mình 8elấy nước 29suối rửa 1ráy một 0cphen xong, eTrầm Đãi 2cQuân trực d2tiếp trốn edưới một 53tán đại 9thụ rậm 5rạp hóng 0mát. Vết 00thương trên cngười Du 9eTử Nam gần ccnhư đã 3lành lặn, 4dưới sự 3ahô hào nhiệt ftình của 35Hoa Diệu 1bĐiệp, hai 7người đứng 69trên tảng 37đá giữa 5ckhe suối 8vừa nói fvừa cười, 7chuẩn bị 1atrổ hết bctài năng 3đi bắt fcá làm bữa 9trưa.




Chương 7f2-2

Trái 6lại hiếm 9ekhi thấy c6Hoa Đan Phong 69không tham ddgia náo nhiệt, 0ngược lại 5đến ngồi 9cạnh sư etỷ nhà bmình.

“Sao 76vậy? Hiếm 2khi thấy 8hôm nay đệ 7không cùng b5sư muội cnghịch nước 0bắt cá.” 1Không thẹn e6là cùng elớn lên f8từ nhỏ, 8bTrầm Đãi dQuân hiểu ebbiết hắn fhết sức 7sâu sắc, 4vừa nhìn 74mặt hắn cliền hiểu chắn chắc 88chắn khó 7chịu gì bađó với c2sư muội.

“Không 75đi đâu!” 97Bất mãn 3trợn mắt, 48Hoa Đan Phong 8dbĩu môi bhừ hừ: 6e“Sư muội 8chỉ gọi bDu công tử, 2không có 8fkêu đệ, 0đệ đi blàm gì?”

Nghe 5xong, Trầm 17Đãi Quân 7khẽ giật 86mình, kế 0đó bật fecười “Đệ 45ghen tị 4sao?”

Ừ… 59nói thật, 1vị Du công f5tử này 1ftướng mạo 0đường 1ađường, 7làm người elại khiêm 6tốn nhã 3nhặn, nói anăng tao bnhã. Suốt 40dọc đường 5đến Hàng 6Châu, y đối bđãi với 39ba người 0bọn họ d9rất chân cfthành, lại ecó lòng 2dmuốn kết egiao với 6họ. Thế 1nên hai sư f8đệ muội eliền quen 1athuộc với 2y, ba người 46tán gẫu cthường d9xuyên, cực 1kỳ hòa c0hợp.

Nhất 7là sư muội, 0dtính hiếu bckỳ rất bnặng, luôn bthích truy 10hỏi những 4chuyện giang 8hồ, cộng athêm y cũng 1vui lòng bfcho biết, b2toàn đem 42những chuyện dathú vị 77ra kể, chọc bsư muội 84cười ha cha, ấn tượng 8với y càng btốt. Vì avậy mấy angày nay b1bất kể elà làm chuyện fgì cũng 1dkêu y đầu btiên, ai angờ lại 2làm sư đệ fvì thế 02mà bất cmãn.

“Ai, 35ai ghen tị 25chứ? Không 3có!” Tức d9tối phủ bfnhận, Hoa 9Đan Phong 15giận dỗi: a“Đệ chỉ… 2chỉ…”

“Chỉ b0làm sao?” 6Nhướng 5mày.

“Chỉ e9cảm thấy a8sư muội 28không biết 74nghĩ! Mấy 8ngày nay 4bmuội ấy 64chơi cái agì vui cũng 15gọi Du công 3tử trước 2btiên.” 33Rầu rĩ 9ftrề môi, dtuy Hoa Đan daPhong cũng cfrất thích dDu Tử Nam 2nhưng còn 5có chút 1bất mãn 34vì bị cướp dmất bạn bchơi.

“Còn cnói là không 7bghen nữa!” 63Trầm Đãi 49Quân vô 0elực lắc 1đầu.

“Đã 32nói là không 4acó mà! Sư 8ctỷ, tỷ 95đừng nói 80bậy.” 9Thở phì a8phò phủ 49nhận, Hoa 3Đan Phong 79nhất quyết 68không nhận abản thân 41đang ghen 3tị.

Thấy 41hắn giận 12dỗi, Trầm 84Đãi Quân 42cười khẽ, 0cđang định 6lên tiếng 96an ủi, một ecgiọng nói 1dngọt ngào fdtrong trẻo ctừ bờ fsuối cất alên.

“Sư fhuynh, huynh 7fgian trá 69quá, lại f8núp dưới 3ebóng cây? 65Người ta 86với Du công 8tử bắt 8ađược mấy fcon rồi, 82huynh còn 1không lại 0giúp thì 8đừng trách admuội lát 65nữa không dchia phần fcho huynh 6nha.”

“Coi, 8csư muội ackêu đệ f9rồi, còn 4dkhông mau 4đi!” Nhìn cbbóng người 0fnhỏ nhắn fxinh đẹp 31đang đứng dtrên tảng ađá cười btươi tắn, eTrầm Đãi 0Quân mỉm 43cười thúc 2agiục.

Sau ccùng sư 49muội cũng ekhông có 1quên sư 7huynh hắn.

Bị cgiọng nói f9hờn dỗi 1ekia réo gọi, 3Hoa Đan Phong 66hài lòng 9gật đầu, cmới nãy dcòn không 6vui, oán agiận giờ bđã quăng 8dsạch sẽ, e0cao hứng 25nhổm mông 4eđứng dậy, c9vui vẻ nhảy 6qua bắt ebcá kiêm e9nghịch nước.

Dưới abóng râm, c1khóe môi c3Trầm Đãi 1Quân ẩn 8hiện nụ 0cười nhạt, 84đáy mắt 77mang theo bchút chua 1xót rất 50khó phát 6hiện nhìn aba người 6evừa đùa 3giỡn vừa 90bắt cá. b © DiendanLeQuyDon.comMột lúc c1sau, Du Tử 58Nam cầm emấy con 3cá đã xử bblý xong đi ađến chỗ d8nàng thì a3nàng mới 2thu lại 5vẻ mặt 01nao nao, khôi 93phục lại dvẻ trầm d3tĩnh đạm 94mạc.

“Trầm ccô nương, 9trưa nay d7chúng ta 4nướng cá 21ăn đi!” 88Đến dưới 8gốc cây, 8mặt Du Tử dNam tươi 5ecười đưa 3dcá trong atay cho nàng, 10lại nói: fb“Ta đi 6chung quanh 98kiếm củi cđốt lửa 95trước, damấy con b6cá này làm 9phiền cô a0nương.”

“Ừ!” 37Đều đều 18không gợn 67sóng đáp 6lại một 5tiếng, Trầm 4aĐãi Quân 3nhìn y đi 05rồi lấy cmấy nhánh 87cây xâu 7cá lại.

Rất c0nhanh, Du a4Tử Nam đã fôm một b5đống củi 7ckhô về, 0đồng thời 9bnhóm lửa b3bắt đầu 5cnướng cá.

Hai 0người không ecai nói chuyện, 4cbên khe suối b0loáng thoáng 9tiếng cười d5đùa, bọn 76họ ở bên bnày lại 9ngượng 53ngùng, trầm 5amặc.

Sở 64dĩ như vậy achủ yếu 02là do tính 01cách trầm 3tĩnh, nội 6dliễm của 2aTrầm Đãi b3Quân. Đối evới người cbngoài, không 07thân quen, 58nàng hoàn 17toàn không bfthích chuyện a9trò. Du Tử bNam lại 7càng minh 8fbạch nàng 6không giống 9với sư 8đệ muội 6nhiệt tình 64hào sảng, ccư xử với 86nàng luôn 2akhách khí 2flễ độ 6lại xa cách, fthế nên a4trong nhất 5thời chẳng fbiết nên 1bnói gì mới fphải.

Một ahồi lâu csau, trong 1cánh lửa 6nhảy múa, 5y đột nhiên 81thốt lên, 0b“Trầm 65cô nương, 7cô rất 96ghét ta thì 42phải?”

Tựa 55hồ không 1ngờ y đột bngột hỏi 1vấn đề 2như vậy, 9Trầm Đãi 7fQuân ngơ dngẩn, ánh 3mắt ngạc anhiên đối dfdiện với amột đôi emắt chân 5thành thản 3nhiên “Vì 4sao lại 1hỏi vậy?”

“Ta 4cũng không 4phải kẻ 5fngốc!” e7Lễ độ f5cười, Du 6Tử Nam khéo 1léo đáp.

Suốt 1edọc đường, cnàng luôn 64lạnh nhạt 64với y. Mấy 04lần y thử cdtìm cách 02bắt chuyện, dbộc lộ 13thiện ý cnhưng đều 1bị nàng 40dùng giọng bađiệu lành 9lạnh, năm 6câu ba chữ flà chấm eadứt đề c5tài, làm 0hắn đành ebất lực e4thu giáo 68về.

Nghe 64thế, Trầm 9Đãi Quân 2khẽ mỉm dcười, trầm 6ngâm một 31lát mới b6chậm rãi fcất lời, 0“Cũng không 4thể nói b9là chán 0ghét…”

“Vậy 6clà…” aHá miệng 8hấp tấp chỏi nguyên 9nhân.

“Chỉ b9là cảm a9thấy phiền 5toái!” dLạnh nhạt 0cắt ngang, aTrầm Đãi 0Quân bình 17tĩnh nhìn 56y, vẻ mặt 6nghiêm túc, e8“Vì ngươi, 9ba người 7chúng ta 5chọc phái 8fbang phái 8mà người 0khác tránh bné còn không ekịp. Cái 18này đúng a4là tai bay 3vạ gió, 94không phải 9dsao?”

Vốn 3ddĩ nàng 0ecòn hy vọng 1dchuyến hạ csơn du ngoạn 8cnày có thể cdbình bình 0an an, không f4có nguy hiểm fgì. Ai biết 8nửa đường anhảy ra 4một tên 6Trình Giảo cKim, vì cái 5tên ngoại 0lai y, bọn 3họ vô duyên 3vô cớ kết 1thù với 9bHắc Phong 3eBảo, thật 66sự không e1đáng!

“Trầm 18cô nương, 4xin cô cứ fayên tâm! 6bTa nhất 5bđịnh thỉnh 5cầu thế 4fbá hòa giải 93vụ này, 83quyết không eđể Hắc fPhong Bảo 21làm khó ecác vị!” 5aLời lẽ 6đanh thép 3cam đoan 91với Trầm 02Đãi Quân, aDu Tử Nam bcảm thấy 2era cớ sự c0này quả 80thật là 31do bản thân e7liên lụy 1bọn họ, 3trong lòng 8không khỏi 96áy náy.

Thấy 5y nghiêm 28túc, vẻ a0mặt lại 2hổ thẹn, dfTrầm Đãi 4Quân ngược e8lại bật 8cười “Du 98công tử, 1chuynh thật bcsự là chính 7nhân quân ctử!”

“Hả” 28Ngây ngốc b8giương mắt, ffkhông rõ 3ý nàng.

“Nói bfthật. huynh dakhông hề ccầu chúng 7ta ra tay 02giúp đỡ, 84là chúng 78ta chủ động. 32 © DiendanLeQuyDon.comNếu thật c7sự kết b9oán với 6Hắc Phong 96Bảo thì bcũng không f8trách được 3ai nhưng b0mấy ngày 19nay ta vì cthế mà ftức giận fhuynh. Huynh 7không những ekhông để 5bụng, còn cáy náy tự eetrạc, cam eđoan nghĩ a1biện pháp f7nhờ người 5giúp chúng 3cta hòa giải, e1để Hắc 7Phong Bảo 33không làm 9khó chúng 03ta…” Hơi 23ngừng lại, 5nàng mím d9môi cười dnói tiếp, 0“Du công d8tử quả a4nhiên là 6echính nhân 5quân tử, 7so với huynh, 6bta hẹp hòi 4erồi.”

Không 2ngờ nàng 7lại thẳng 1thắn khen 75ngợi mình anhư vậy, bDu Tử Nam 4đỏ mặt, adliên tục 7lắc đầu: 1“Trầm ccô nương a2ngàn vạn 6lần đừng 4bnói như avậy! Nếu 9không vì a4cứu ta, 4sao các vị fđắc tội 7với Hắc 2Phong Bảo 91được? cCó dùng 2athiên ngôn 8evạn ngữ acũng không 25diễn tả dhết được bbcảm kích c9trong lòng 69tại hạ. 5 © DiendanLeQuyDon.comVả lại, ddân oán của bDu gia và 85Hắc Phong b0Bảo do hai a9bên chúng a5ta tự giải 3quyết, đương 8nhiên không 6thể liên 1quan đến 3người bên 71cạnh, bằng 41không ta 53làm sao an betâm cho được?”

Nói d7xong, y ngượng 4nghịu cười, fánh mắt 47kiên định, bquả nhiên bcó chính 3khí.

Trầm 0Đãi Quân 31nghe xong, 2cho dù nguyên 5bản trong bblòng có 0fchút tức 8fgiận, cuối 7ccùng cũng 0đành thở 1dài.

Ôi… 7người ta dbđã nói 6thế rồi, 2nếu nàng 16tiếp tục c5tức giận 6thì thật 8asự là bụng 7dạ hẹp 8hòi, nhỏ 9nhen quá.

Nghĩ 1vậy, nàng 11vô lực c3lắc đầu, 50chậm rãi fngước mắt clên, lại fđối diện 6evới ánh f7mắt chân 6thành, chính dtrực của 7y. Nhất fthời hai 5cngười nhìn efnhau không 5cchớp mắt c6thật lâu, 7dcuối cùng c2không hẹn b4mà cùng 5nở nụ 0cười. Nụ bcười này bcó mấy 12phần ăn e7ý không 14cần nói 6rõ của 01hữu hảo.

Nhờ 0có cuộc aechuyện trò 79này, Trầm 1Đãi Quân 33buông bỏ 6thành kiến, fcũng không ccư xử lạnh anhạt nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comLại thêm 2Du Tử Nam abôn hòa lễ 9độ, nói 5năng tao 99nhã, nói 1đến những 15chuyện mắt 9thấy tai dnghe về 73phong tục b0một số 5nơi có phần fhấp dẫn, dengược lại 9ekhơi gợi d4hứng thú 5của nàng, dkhông nhịn 7fđược lại 4hỏi thêm 2anhiều câu.

Càng 4tán gẫu ecàng lâu, 1hai người b2cá tính 0trầm ổn, c0nội liễm 8ethế này 55mới bất 3ngờ phát 8hiện đôi 2dbên nói 3chuyện khá cbăn ý, nói eanói cười 5cười không ecòn xa lạ 9anhư mấy dfngày vừa 0rồi nữa.

Bên 4này, hai 5dngười nói 7ccười vui 7vẻ. Bên 2kia, Hoa Diệu 67Điệp dường 7như phát 02hiện bí 1mật gì 6đó, đột fnhiên cười 0trộm, “Sư 7huynh… sư 0huynh…” 0Lén lút d4chọc chọc 0akhuỷu tay e2sư huynh 5nhà mình.

“Sao e8vậy?” a1Lơ đãng 1đáp lại, cfHoa Đan Phong 79đang lùng 5bcá trong 8khe.

“Huynh eemau nhìn 01bên kia kìa!” 0Nhỏ giọng 9cnhắc nhở, f8kêu hắn 1mau nhìn.

Nghe 8giọng nói 9của nàng bcó chút aahưng phấn, 7Hoa Đan Phong 91dõi mắt 51theo ngón 4tay nàng 3chỉ, kết 5quả lại 3akinh ngạc aphát hiện 6sư tỷ vốn 9dĩ một 15mực lạnh 7elùng với fDu Tử Nam abkhông biết 1từ khi nào 2lại bắt 5đầu nói dcười với 5y, trông 5rất vui 4evẻ!

Hơ… 94trong lúc d8hắn đi f0nghịch nước abắt cá edđã xảy 5ra chuyện 9cgì mà hắn 3fkhông biết? 3Rõ ràng e0mới trước cđó sư tỷ ecòn rất clạnh nhạt 2với Du Tử aNam, sao bây 4giờ lại 15tán gẫu 0có vẻ rất 7vui?

Đột 0nhiên, không chiểu sao d6Hoa Đan Phong acó cảm a0giác không 1vui lắm.

Không ephát giác 87tâm trạng 0cvui vẻ của e2hắn đột 1fnhiên tan 14biến, hai 0mắt Hoa 1dDiệu Điệp 6phát sáng, 27vui hớn bhở nói: 73“Vốn cứ 1tưởng sư 84tỷ ghét 28Du công tử, 4kết quả 28hoàn toàn 3không có 2dchuyện này 2nha! Xem, 60sư tỷ với 5dDu công tử 07trò chuyện 16vui vẻ hòa 2hợp như eavậy, xem cra rất xứng 1ađôi!”

Xứng 5đôi? Sao 2sư tỷ lại fxứng đôi 2với người ckhác được?

“Nói 0bậy bạ dgì đó? e1Sư muội, 7muội tư b7xuân hả? 47Trong đầu 6toàn nghĩ 6bmấy chuyện 4này thôi!” cHừ mũi 5bác bỏ, cfHoa Đan Phong 9ekhông nhịn 0được trợn fmắt khinh 69bỉ.

“Ai, 3ai tư xuân f8chứ? Huynh f3mới tư 3xuân!” 47Hoa Diệu 7Điệp đỏ dmặt bẻ b3lại, lại a6không nén dđược tâm edtư hoài 5xuân của 6thiếu nữ c2đương tuổi 24dậy thì, dthần thần 02bí bí nói: e1“Sư huynh, 29huynh xem! 3Trước giờ 9esư tỷ chưa fabao giờ 92tử tế 72với người 4dngoài như 17vậy, nói 5không chừng 68bọn họ 3rất hợp 3nhau!”

“Hợp 0cnhau?” Hoa 3eĐan Phong 4tức khắc 2bĩu môi, 7ccau mày la 4lên: “Hôm eetrước, 62sư tỷ còn 63không để 94ý gì đến 5Du công tử, 3không nói 4chuyện với e7y quá một 9câu, vậy 77cũng gọi 3là hợp?”

“Nói 2vậy cũng 1cđúng, nhưng…”

“Không b2có nhưng dfnhị gì f6hết!” aThẳng thừng 4cắt lời e0nàng, Hoa bĐan Phong 5ckhông biết 5tức giận 7chuyện gì, cthở phì d0phò: “Sư 7tỷ là sư 54tỷ, là 70sư tỷ của 32chúng ta, 7không có 3chuyện xứng 98hay không 27xứng, hợp 0hay không 3hợp gì 4đó với 3cngười ngoài.”

Tuy bmấy ngày 8nay ấn tượng d4của hắn 01dành cho 6eDu Tử Nam c5rất tốt, ctán gẫu 5cũng vui advẻ. Mấy b3hôm trước 1vì sư tỷ 0lạnh nhạt, 2exa lạ với eey mà còn 4lo lắng, 6bsợ lúc 9nào đó 8sư tỷ đột 20nhiên đổi ffý, quyết 8định đôi 41bên mỗi engười đi amột ngả 8bsẽ làm 30hắn mất 0cđi bằng 4chữu mới ckết giao.

Không 69ngờ, sư 7tỷ lại 7dỡ bỏ b0thành kiến, bkhông bực 1bbội nữa. 0f © DiendanLeQuyDon.comThấy bộ eedạng bọn 73họ cười dnói, ngược bflại hắn ckhông vui, fmơ hồ có 83cảm giác 4buồn rầu favì sư tỷ 05sắp bị d0giành mất.

bbquái liếc 7hắn một f9cái, Hoa 51Diệu Điệp 2ahùng hồn e1nói: “Ai fenói? Lúc 0ftrước sư bphụ thường 92nói nam lớn 3elấy vợ, 4cnữ lớn f6gả chồng. 49 © DiendanLeQuyDon.comKhông chừng c9lần này 6hạ sơn, f6sư tỷ tình 3cờ gặp ebđược nam 80nhân thích 97hợp, tìm fđược nơi 2bchung thân 69suốt đời.”

Nghe dnàng nhắc a2tới lời e1sư phụ, a4Hoa Đan Phong 4tự nhiên 2cảm thấy d2ngột ngạt, 75cố ý lườm 99nàng giễu adcợt, “Sư 2tỷ có thể 4btìm được 8cnơi chung 6thân hay 1không ta 9dkhông biết, 93có điều fcả đầu 2muội chỉ a1nghĩ tới 7chuyện gả 9cho người 9ta, không abiết xấu 4hổ à?”

“Muội 0nào có? 06Sư huynh, fbhuynh nói 56bậy!” 7Mặt mày eđỏ bừng, bHoa Diệu b1Điệp giận 3edỗi kêu fdlên.

“Còn cnói không 53có?” Giả a4làm mặt bquỷ, hắn dvạch rõ a6ràng “Vừa 4rồi có 5engười nói 4rõ rành 96rành, nam 9lớn lấy 90vợ, nữ 44lớn gả 42chồng, lần 5này hạ 76sơn có thể e9tìm được cnơi chung ddthân thôi!”

“Muội a1không có 1nói muội…” d2Thẹn quá eehóa giận, 1ctức tối 8bđuổi đánh.

“Ha 9ha ha… bị 4nói trúng brồi… bị 5nói trúng 2brồi…” b0Cười lớn d3chạy trốn.

Nhất b4thời, chỉ 9thấy hai 8người đuổi f4đuổi đánh 92đánh, tiếng 1la hét giận cdỗi cùng 2tiếng cười 1fchọc ghẹo btheo gió 9bay đi, hết 4sức ầm eĩ, làm hai e1người ngồi 13dưới bóng 8ccây cũng 24không tự echủ được ffchăm chú 3ddõi theo. 6 © DiendanLeQuyDon.comKế đó, bgiọng nói fnhẹ nhàng 2anhã nhặn 37mang theo 5ý cười e6cất lên

“Sư cđệ, sư dmuội, trời fbnóng đừng eđùa nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comCá nướng bchín rồi, 58mau lại 6đây ăn 6đi!”

Nghe 6athấy thế, 6hai sư huynh 1muội đang 5đuổi đánh d3ồn ào mới 68vứt bỏ 8“ân oán”, 0cầm lấy 65cá bắt 8được đi 45vào dưới abóng cây. f4 © DiendanLeQuyDon.comMà Hoa Đan 51Phong thì 0chui ngay 74vào ngồi aagiữa Trầm 8aĐãi Quân 34và Du Tử 00Nam, ý đồ atách hai 2người ra.

Hứ! 5Sư tỷ là 11sư tỷ của fhắn, còn 9lâu mới 5bđể người 3khác lại agần!

Nhớ cđến mấy 0câu ban nãy fccủa sư 29muội, Hoa 4Đan Phong 3không vui, 4dlen lén bĩu 5cmôi, âm 05thầm quyết 4định cách ely bọn họ 9không để 4lại dấu 4vết.

“Xem b7hai ngươi 05kìa, chơi 6đến đầu ađầy mồ chôi!” Không 8chú ý đến 45tâm tư của a7hắn, Trầm 5Đãi Quân 1nhìn mặt 2hai người 15đẫm mồ aehôi, bất 16đắc dĩ 2mắng nhỏ: 0“Nắng 15chói chang 97như vậy, 5mệt hai 1người các fengươi còn ecó hứng 11thú rượt f8đuổi ngoài ftrời, chẳng akhác gì cađứa nhỏ 2chưa lớn 2fhết!”

“Sư 9atỷ nói 22đúng, sư d2huynh trẻ ccon ghê!” fcÔm giận babáo thù, 5Hoa Diệu c5Điệp nũng bnịu chỉ 9dtrích.

“Chỉ 6nói ra? Sư 5muội không 28phải cũng evậy?” fbHoa Đan Phong ekhông chịu fbkém thế aphản bác.

Lần fnày, hai 1cngười lại 6trợn tròn fdmắt trừng fnhau, chuẩn 2bị bão 0táp lần 92nữa.

Trầm 2Đãi Quân f3thấy thế, 12không nói ecâu nào 6lập tức 1cầm hai 3con cá đã 6nướng vàng bươm thơm 25nức đưa bbcho mỗi 0dngười một bcon, “Đừng 9ồn, mau 4făn đi!” 28Nhàn nhạt d7ra lệnh, athần sắc 47tuy hòa nhã d7nhưng lờ 7mờ có mấy 43phần uy enghiêm.

Thấy 3vẻ mặt fcnàng như avậy, Hoa 4aĐan Phong, 8Hoa Diệu dĐiệp hai 7người biết a4không thể btiếp tục 3ầm ỹ, eliền ngoan a1ngoãn gục dbđầu ăn 7cá nướng, 98không dám cnói thêm.

“Du 8công tử, eđể huynh 4chê cười 7rồi!” d6Thấy hai 2người an 2phận rồi, 30lúc này fTrầm Đãi eQuân mới 6anhìn Du Tử 70Nam, mỉm c4cười nhã 41nhặn xin 39lỗi.

“Đâu 6fcó!” Liên 13tục lắc fbđầu, Du b0Tử Nam cười 4fnói: “Sư bftỷ đệ 38Trầm cô a0nương tình fnghĩa sâu 8nặng, cảm 69tình hòa 63hợp, tại dhạ hâm bmộ còn 66không hết eenữa!”

Trầm aĐãi Quân 54nghe thế 3emỉm cười, bngược lại eHoa Đan Phong 1thấy nàng 5cười với 75“người 58khác”, dtrong lòng ckhó chịu c9buồn bực, facá nướng avốn thơm e1ngon ăn vào 1miệng chẳng 8dcòn thấy 0mùi vị 1gì nữa.

Hứ… 6vì sao sư 2tỷ lại 8xứng đôi avới nam 92nhân không afrõ ở đâu era chứ? 0cSư tỷ, asư muội 7và hắn aba người a3vĩnh viễn 4aở chung acả đời 6ekhông tốt 8sao?

Ô… 16cảm giác 5rất chán bbghét nha!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22733
Được thanks: 17728 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 1d3-1



“Sư bdhuynh, nhanh blên… nhanh 87chút nữa… 6sắp rớt 1axuống rồi…”

“Làm cgì rớt 5dễ vậy? 06Sư muội, 0xem lợi 5chại của 4sư huynh e0nè…”

Sườn dúi, thiếu ciên thiếu 9ữ nô đùa 2hả diều, 58iếng nói 6ười đùa e6iỡn lọt 28ào tai hai 69ẹ con thiếu dcữ đang 2gồi trong 3dăn nhà trúc chía trước.

“Sao 37hông đi 4hơi với 2eĐan Phong, 20iệu Điệp?” 4ió nhẹ 6dhất qua, 9ỹ phụ 81hẹ nhàng 46én tóc mai cên má, ánh e4ắt mang bý cười cịu dàng 4hăm chú b2hìn cô con 45ái tính 37ình trầm 30ĩnh.

Không 0ó câu trả 8eời, thiếu b3ữ thanh 1fú chỉ lắc ađầu nhè fbhẹ, đăm 05đăm nhìn 9hiếu niên, 1hiếu nữ 4đang nô 01đùa bên 7bsườn núi, 6atrong mắt dathiếu nữ ccó mấy 39phần hâm 27mộ nhưng 8lại không 6ccó ý định 64tham gia.

“Đứa 8nhỏ này athật là b7cố chấp, 8giống hệt 3cha con…” 28Mỹ phụ 1lẩm bẩm 9than thở.

Giống dcha sao…

Thiếu 0fnữ thanh 0btú ngơ ngẩn 0suy nghĩ. ec © DiendanLeQuyDon.comNàng chưa 15thấy mặt 2cha, cũng c6không cảm 6thấy mình cbướng bỉnh. 45 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là… 73nàng đang b8chờ con 48diều của eriêng nàng, 0bchờ đã 8hai năm nay 3rồi, đáng ftiếc sư b1đệ đã aquên làm eftặng nàng…

0gia trang 80tiếng tăm 6lừng lẫy ctrên giang 5hồ gần 5đây chăng 43đèn kết 6bhoa, dào 7dạt không akhí vui mừng. 14 © DiendanLeQuyDon.comCòn có hai a0ngày nữa 3clà lễ mừng 3thọ, các dfmôn các d7phái đến 2achúc thọ 56lục tục 29kéo đến e3cho kịp 5ngày, nô 3bộc vội 6vội vàng 00vàng ra vào a3tiếp đãi, ctoàn trang f3từ trên cxuống dưới 28bộn bề, 7hết sức c0nhộn nhịp.

Ngày f0hôm đó, bvị trang 7chủ của eaVũ gia trang 5Vũ Trọng 39Liên, xưa e0nay kết 81giao lắm dbạn bè, 8fchưa từng fdkết oán dvới người dckhác, lại 6thêm hành dxử công achính, chuyên cchòa giải fcác vụ 9phân tranh 7ftrên giang 20hồ nên bađược mọi 87người kính 6trọng, tôn e7xưng là 0bVũ Trọng ddTài vừa e1sai hạ nhân d8đưa một 1vị khách cđi đến 81phòng dành dcho khách f6khứa nghỉ 88ngơi, ngoài 03sảnh chính a2lại truyền 1đến tiếng fbáo danh c1vang dội

“Thiếu c0chủ Tùng 20Nguyệt sơn 84trang Du thiếu eahiệp và 97bằng hữu dbđến!”

Nghe 23thấy giọng ađiệu kéo 0dài đó, emặt mày bVũ Trọng 7Liên tươi bcười hớn 1hở đi ra 1cửa đại 8sảnh, lại ethấy Du bTử Nam và 95ba nam nữ 3trẻ tuổi 96không quen 3ebước vào, ftuy trong 9blòng lão 9có chút efnghi hoặc dfnhưng mặt 4vẫn vui 1mừng nghênh 6đón như 3cũ, “Ha 33ha ha… thế 3echất, lâu 0quá không 6gặp, cha 2cháu gần 5đây có cbkhỏe không?”

“Thế 5abá, cha cháu 4rất khỏe. 4e © DiendanLeQuyDon.comCó điều 6dtrong nhà 39có chút 22rắc rối 04nên không 63thể tự 17thân đến dchúc thọ, ftrước khi 9alên đường ccòn dặn ccháu cáo 3lỗi với 53thế bá 43đây!” e5Vòng tay 49đáp lễ, e3Du Tử Nam 74ứng đối 81lễ độ, 77cử chỉ aphù hợp, 73không hổ 66là con cháu dadanh gia.

“Cáo 53lỗi cái e4gì? Cha cháu 1nói thế 8là quá xa 03lạ rồi!” fLắc đầu b6không để 7ý, Vũ Trọng 2cLiên lại ccười nói: fd“Không 53lẽ thế dchất phong 7etrần mệt 07mỏi tới feđây giúp dthế bá dcdự náo 2nhiệt, phải eở lại cbmấy ngày fcmới được.”

“Đương bnhiên rồi 3ạ!” Du eTử Nam trả 1lời không 4ngớt, lại 0lôi từ 4trong túi ara một hộp 5gấm, mở bbra, bên trong c4là một cpho tượng 8aquan âm bằng bngọc xanh 1biếc trong 9veo, dâng 0lên.

“Thế 44bá, đây flà lễ vật 5dcha cháu 75đặc biệt b2chuẩn bị, 57chỉ là 78một món 2ađồ nho cenhỏ tỏ 5lòng thành 2kính.” 2Tuy miệng 6cy khiêm tốn 5nói là món 08đồ nho 4nhỏ nhưng 4chỉ cần 7người có 9mắt nhìn feđều biết b8pho ngọc 3fquan âm này 2màu sắc 9trong suốt, fkhông chút 98tỳ vết, 47tuyệt đối aflà vật 2giá trị dliên thành.

efTrọng Liên 1asưu tầm 9không ít 5vật trân ebbảo cũng dkhông khỏi 78ngấm ngầm 20khen ngợi, 4lòng càng 4thêm yêu 4thích.

“Cha f1cháu vẫn 4dnhớ thói 4sưu tầm 0kỳ trân 37dị bảo 4của ta!” fcLão cười calớn nhận 73lấy quà 1tặng, kế 3đó ánh 5mắt sáng dlóe lúc 5này mới a5chuyển đến 14ba thiếu 64niên nam anữ xa lạ.

“Thế achất, ba 3vị đây 0blà?”

Nghe flão hỏi, 3eDu Tử Nam 65vội giới 7thiệu đôi 2bên với 6nhau: “Thế 4bá, các avị đây elà Trầm 6cĐãi Quân 2cô nương, 6Hoa Đan Phong c3công tử b4và Hoa Diệu 71Điệp cô fnương. Ba 58vị, vị 98này là Vũ dthế bá, 3eđược người 7giang hồ ekính trọng, ectôn xưng 7là Vũ Trọng dTài!”

“Bái 05kiến Vũ 4trang chủ! 50Thân là 85sư tỷ, 0cTrầm Đãi b4Quân đại 5ediện sư 3môn thong f5thả hành e6lễ, mỉm 77cười nhàn banhạt, áy 3náy nói: e4Không mời 5mà đến, 72không chuẩn 4ebị quà 3emừng, mong 7Vũ trang 92chủ thông 53cảm!”

Trầm 5Đãi Quân? f2Hoa Đan Phong? 1Hoa Diệu dcĐiệp?

89Trọng Liên bkhông để ealộ dấu 68vết lại 0fnhanh chóng 68đảo mắt 53nhìn ba người 9một lần, 1axác định 7bản thân e9quả thực 8chưa từng 2dgặp ho, 8cũng không cnghe tên 09ba người 4alần nào. d © DiendanLeQuyDon.comTuy nghi ngờ 85lai lịch 85cả ba nhưng e2ngoài mặt eevẫn tươi 64cười đáp a4lễ: “Đâu d2có! Ba vị 7cnguyện ý f7đến tham 4egia thọ 7yến của 49Vũ mỗ là a1nể mặt 9cmũi Vũ mỗ 32lắm rồi, 5hoan nghênh bcòn không b7kịp, cái 7này gọi 2là có bằng 9hữu từ 0phương xa 7dđến, vui 1fmừng không 3hết.”

Tuy clời lẽ 90rõ ràng 53là khách 9bsáo nhưng aalão nói 2ân cần ethành khẩn e2vô cùng, 4ngược lại 5rơi vào 4etai người d4nghe cảm 4thấy rất 0fdễ chịu.

Xưa 4nay Hoa Đan 6aPhong, Hoa 73Diệu Điệp e6luôn cởi d6mở thẳng 80thắn, nghe 77thế nháy a4mắt mặt fmày rạng 0rỡ hẳn, 3không cố 5ckỵ nữa, 5atrước mặt e1Vũ Trọng cLiên liền 9alách cha 3blách chách 0ầm ĩ lên

“Sư 4tỷ, Vũ 85trang chủ 8đúng là bcngười tốt. 6 © DiendanLeQuyDon.comDu công tử 16nói không 9sai chút 3dnào…” 8cHoa Diệu 9Điệp ngây 63thơ tán ftụng.

“Đúng 4đó!” Gật cđầu phụ 0họa, Hoa 2Đan Phong a5cũng rất 0vui mừng 46“Bây giờ 45thì sư tỷ e8không cần 5lo lắng 1bngười ta a8đến gây a3sự với d6chúng ta 66nữa rồi, f5Vũ trang echủ nhất 49định đồng 37ý giúp chúng cta.”

“Chuyện 0gì vậy?” b7Vũ Trọng daLiên là 22người từng 15trải, lập 15tức nhận bdra trong lời 8nói của 6Hoa Đan Phong 51có điểm c6kỳ lạ, d1theo trực 7giác hỏi 6dò: “Có 4chỗ nào 3cần Vũ a3mỗ giúp 0sao?”

Lão 7vừa nói 84ra, ba cặp 8mắt, sáu 4con mắt 00ăn ý mười 8phần đồng 78loạt ngó bDu Tử Nam.

Y brất tự 18giác, chủ 97động đứng 6ra giải bthích, “Thế f7bá, không bdám giấu fngười. cb © DiendanLeQuyDon.comTrên đường 2cháu mang 44quà đến f7đây từng e8bị Hắc 1cPhong Bảo btập kích, cbnếu không 19nhờ ba người cTrầm cô 44nương ra 67tay giúp bcđỡ chỉ 1e đã gặp 0bbất trắc 06rồi.”

“Có fchuyện này 7sao?” Vũ fTrọng Liên f6kinh ngạc, 9nghĩ đến dchuyện gì bđó liền ehiểu ra, 4hỏi tiếp: e2“Có phải 9là vì cầu 58thân không ddthành hay 01không?”

Sự 8ethật thì, 9chuyện Hắc 1Phong Bảo ebcầu thân 8dTùng Nguyệt b0sơn trang 76bị khước 3từ đã fblặng lẽ clan truyền 20trên giang 3hồ, lão 8cũng nghe 2phong phanh, 2cchỉ là 7fkhông ngờ 8vì thế b7mà Hắc 1Phong Bảo elại ghi b2hận, tìm 27Du gia gây 18sự khắp 48nơi.

Du eTử Nam cười 6bkhổ, không 57e dè gật 2cđầu thừa 5nhận, song elại phấn 0chấn tinh cethần cao 0giọng nói: 0“Vì liên 3dquan đến 8cháu, ba bfngười Trầm 96cô nương 27coi như đắc 9tội Hắc