Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng

 
Có bài mới 22.08.2013, 18:48
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21572
Được thanks: 15288 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Đãi 58Quân – d0Thủ Quân



(Phần f1thượng a– phần fdhạ)

Tác 2fgiả: Trạm 3Lượng

Thể 9loại: cổ 4đại, HE

Tình 2trạng sáng 4tác: Hoàn

Nhân 31vật chính: 4rầm Đãi 2euân – Hoa 4Đan Phong

Translator: 27Anonymous

Nguồn fonvert: meoconlunar f– TTV

          
Nguồn:  http://morphobblue.com/2012/09/04/dai-q 2... ram-luong/


ĐÃI f2UÂN (THƯỢNG)


Giới eahiệu



Từ 1rước tới aiờ, hắn e6hỉ tin tưởng 1fột câu: 2ghe lời 7ư tỷ là 0đúng đắn e0hất, bất 0ể việc 77ì đi nữa a2ắn cũng bbhông cần 55hiền não.

0ỷ nói đông, b3ắn đi đông. 6 © DiendanLeQuyDon.comư tỷ muốn 44ây, hắn 0bũng không dbói hai lời 41à đi qua 6eướng tây.

Như 98ậy không ehuận tiện 6ao? Hoàn f6oàn không 29ần động eão.

Chỉ 57à tính tình b1hắn quá 22con nít, a5lúc nào 0cũng khoái 85theo sư muội 8ham chơi fchạy đông eachạy tây, avui vẻ xông 8pha giang 8ahồ, lại 4để nàng 25một mình ecô độc 6đợi một 6cbên, để dnàng lẳng 1lặng một 0mình nhấm 7dnuốt mùi 37vị cô tịch. 1 © DiendanLeQuyDon.comMà nàng, 6vốn dĩ f8không hề c7muốn hắn 5hiểu tâm 2ý của nàng 4fđối với b5hắn, tránh 51quấy nhiễu atâm tư hắn.

Nàng 09chỉ muốn 5lặng lẽ 72săn sóc f8hắn, chờ dđợi một 71ngày hắn 20sẽ nhớ 66ra sự tồn 8tại của 22nàng. Có 2fđiều cảm 45giác đợi 7chờ thật 5esự rất fađau khổ, 33khiến nàng 5không nhẫn e8nhịn được 51nhắc nhở 44hắn, thiên 1hạ không dcó buổi 9etiệc nào ekhông tàn. 85 © DiendanLeQuyDon.comChung quy 5có một d5ngày bọn 87họ cũng 5sẽ tách e8ra!

Hiện d8tại, thời b8điểm đó 66đã tới, 1enàng quyết 2định buông 86tay hắn, alại không 7ngờ hắn 8đã sớm 8thông suốt…




Mở a1đầu

Đùng 00đoàng!

Tia dsáng trắng 5lóa rạch 8ngang chân ftrời, sấm 20sét ầm 3vang làm admặt đất c8khẽ rung 0fchuyển.

Trong 91căn nhà 20trúc trang 0nhã, một 5bé gái chừng 2bbảy tuổi, 5thần sắc atrầm tĩnh 8cngồi đọc 9sách thuốc bvô thức 3engẩng đầu 2nhìn mưa 0như trút f7nước ngoài 87song cửa, 1ecòn không 7kịp nghĩ 3dngợi, tiếng 8bước chân 5sốt ruột 1cào ào từ 1xa lại gần, 61kế đó b3“rầm” e4một tiếng, bcửa phòng 8dbị đẩy cmạnh ra, 1một bé 5trai năm catuổi mặt 8emày sợ 8hãi, tay 7cầm gối 2đầu nhỏ exông vào.

“Sư, bsư tỷ…” 5bHai mắt 84ngấn nước, e0bé trai mũm 32mĩm gọi, bmuốn khóc c6mà không 03dám.

“Sao f9vậy?” 9Trước án 4thư, bé 8gái buông bsách, quay 07đầu hỏi ckhẽ, kỳ dthật trong d2lòng đã 7alờ mờ 2đoán được.

“Phong, f5Phong nhi 7sợ…” 1Giọng nói 3non nớt 94run rẩy, 3ckhuôn mặt e8nhỏ nhắn 9fđầy vẻ ddỷ lại dvà cầu 2cứu: “Tối bnay… tối dfnay có thể 6ngủ cùng 2với tỷ 1không…”

Ngay 7lúc đó, 7etiếng sét 7eđánh lại 5ầm ầm bvang lên, 6adọa bé btrai nhảy 8fdựng lên, ckhông nói chai lời 4lập tức c4nhào tới 7abám lên 7người bé 0agái, hai ahàng lệ dráng nhịn a0nãy giờ 3dlập tức d8trào ra.

“Sư 1eđệ đừng a5sợ, chỉ 6là tiếng fsấm mà 8thôi…” 1Biết cậu b7xưa nay luôn 4dsợ sét cđánh, bé c9gái nhỏ 2nhẹ an ủi, 8tay nhỏ e0không ngừng 2vỗ về 74lưng cậu, 7đồng thời e5lấy làm 2lạ hỏi: 29“Nương 91đâu?”

Kỳ a3lạ! Trước dgiờ mỗi cclần trời 9dông, đều 8là nương 0dỗ sư đệ amà!

“Sư 8dphụ bỏ cmặc Phong fanhi, dỗ 56sư muội 70sợ đến ebphát khóc cngủ rồi.” 80Ôm chặt balấy sư 17tỷ mềm 9mềm thơm bthơm, bé 6trai có chỗ 38dựa dẫm, 2fcuối cùng 2bcũng yên 0tâm một cbchút, chu bđôi môi 9đỏ mọng, 5có chút 71bất mãn 66tố cáo.

Hóa 1ra là thế!

Nhận 7ra cậu uất 2ức, bé fgái bật 5cười: “Tiểu 2sư muội 2emới có 0hai tuổi, 4cái gì cũng ebkhông hiểu, 5nương đương danhiên là 0dỗ muội 1fấy rồi, 15vậy mà 44đệ cũng 08ghen tị d8sao?”

Ha… 3lúc trước 93mỗi lần 4trời dông, 76nương đều 5dỗ sư đệ. 90 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trước 6đó không blâu, từ 2sau khi nhặt 4cđược tiểu 4sư muội, f8việc săn 4sóc lại 7di dời trọng ftâm đến 5đứa bé c5hơn, chẳng a3trách cậu 9lại cảm athấy ủy 5ckhuất.

“Đệ, cđệ không 4bcó ghen tị…” edMặt đỏ 28bừng, cự denự phủ 3nhận, bé 0etrai còn 3clâu mới 12thừa nhận cmình ghen 5tị, một fmực chơi 20xấu năn fnỉ: “Sư cftỷ, Phong cnhi hôm nay 8muốn ngủ 3fvới tỷ, 0được không? 5Được không?…”

Mỉm 3cười gật e2đầu thuận 3btheo yêu 15cầu của 6cậu, bé 18gái kéo bcbé trai mặt 90mày hớn 4ahở đứng 9dậy, cùng 71nhau leo lên d0giường 02đắp kỹ 72chăn bông, 5hai thân 4hình nho 04nhỏ ôm 6chặt lấy 9nhau.

“Sư 68tỷ…” b3Vui vẻ, 6thỏa mãn fvùi mặt a2vào lòng 7bsư tỷ, cbé trai không 57nhịn được 0acười trộm.

“Hả?”

“Phong 01nhi thích ddsư tỷ nhất!” 4Trịnh trọng 99tuyên bố.

7thích mỗi dlần sét c9đánh thì b8có người bngủ cùng dbhắn thì 0có!

Âm 19thầm bật d0cười, bé 6gái vẫn 0dịu dàng 3dỗ dành: 46“Ừ, sư 2tỷ cũng 1thích Phong 95nhi nhất, 6mau ngủ dđi!”

Sau 98đó, hai c6thân hình 33nhỏ nhắn 05ôm lấy bfnhau, khóe cmôi mang aý cười fchìm vào 0giấc mộng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:53
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21572
Được thanks: 15288 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 81 – 1

“Sư 91tỷ… sư a5tỷ…”

“Lại 8sao nữa?” cBuông bút e8lông trong btay xuống, 7thiếu nữ 70mười hai 2tuổi nhìn 7sư đệ 8gục đầu 6tiu nghỉu dđi đến 8drước mặt 6ình.

“Sư bhụ mắng 1đệ.” 0ặt mày afầu rĩ, caậu có vẻ 8hó chịu.

“Mắng 96đệ chuyện bì?” Gương 2ặt trầm 85ĩnh của fhiếu nữ 1ộ vẻ kinh 81gạc, nhịn 77hông được 7ò mò hỏi.

dạ! Tính f3ương dịu 5àng hiền a3òa, nói dhuyện cũng 6hỏ nhẹ, b1đối với ada đứa nhỏ dọn họ f0ưa nay luôn a4hương yêu 24hiều chuộng, f5ấy khi nghiêm 8ặt nặng 68ời, sao eôm nay nó 9fại bị 5ắng?

“Sư 2hụ mắng 0fđệ không 9huyên tâm b2uyện công, 53hỉ biết bbdẫn sư amuội đi 0quậy phá.” 5cCúi đầu, 5bất an di edi mũi chân f5trên đất, acậu chột 18dạ lắp a9bắp.

“Đệ 1đã nhận dlỗi với 56nương chưa?” 62Nghe xong, 2fthiếu nữ 9nghiêm mặt 4chất vấn.

“Nhận… 0nhận rồi…” 12Đầu nhỏ 8rũ xuống 1bcàng lúc 7càng thấp, 57bị sư phụ cctrách mắng, 2trong lòng 7cậu rất 79khó chịu. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Sư tỷ, 0dsư phụ 1cgiận đệ 1rồi sao? fCó phải 8fsư phụ 97ghét Phong cfnhi rồi 9không…”

“Không 45đâu!” dKhẽ cười fexoa xoa mái 83tóc mềm 18của cậu, bthiếu nữ 4an ủi: “Đã fnhận lỗi 9brồi, nương 35sẽ không 7agiận đệ 3nữa. Cho 9dù nương fcòn giận 69thật đi 75nữa, sư 13tỷ cũng c6sẽ nói d2giúp Phong cnhi, đừng 3lo.”

“Thật 48chứ?” 9Khuôn mặt d6lo âu tức 0thì sáng 2hẳn lên.

“Thật!” a7Cẩn trọng d2gật đầu, 4thiếu nữ 0lần nữa 4cam đoan.

“Đệ ebiết sư btỷ tốt dvới Phong 02nhi nhất 61mà!” Nhận 01được cam 8đoan của 3sư tỷ đáng 6tin cậy 37nhất, bé 9trai vui vẻ b4toét miệng 3dcười nhào belên ôm, b8quên béng ccơn đau enơi vết 82thương đã 84đông lại, 8hoan hô rầm 8erĩ: “Vừa cnãy đệ bcbắt được 8một con 10ve sầu rất 6lớn, chắc achắn sư 57muội rất 1ethích. Đệ efđem cho sư dmuội xem.” 7Nói chưa bdứt, người 7đã cao hứng 64soải chân 70chạy mất, 9cvội vội fvàng vàng 1đi khoe vật 3báu.

Mới 4egiây trước 95còn khó fbchịu vì a4bị mắng, 06giây sau 2đó chỉ fdcần mấy 4câu của 9enàng đã 5vui vẻ như d6vậy, quên bmất tiêu 02tâm trạng 7buồn bã b3tiếp tục achơi đùa 4rồi, tính 2tình này f0thật đúng 36là rạng 5rỡ, có 03thể sống cvô tư!

Nhìn 6bóng lưng 36nhảy nhót, 2achạy càng 6lúc càng a7xa, thiếu ddnữ lắc 9ađầu cười 3một hồi b3mới cầm 16bút lên 7tiếp tục 77luyện chữ.

“Sư 1tỷ… sư cetỷ…” e7Trong cơn c6mơ màng, 4dường như d8nàng nghe 8bthấy có f4người đang fgọi mình, 6tỉnh táo 4lại, nhìn bcthấy mình 7đang ở a4trong một fchiếc xe 3ngựa cổ 75kính, đơn egiản mà 1athoải mái. 20 © DiendanLeQuyDon.comLúc này dmới nghĩ 7ara, bản a1thân đã 9rời khỏi b9nơi sinh 3sống từ 43nhỏ đến flớn, khiến 0nàng lưu 6luyến không 23rời kia. 0c © DiendanLeQuyDon.comKhông nén 75được tiếng ebthở dài, 4fánh mắt 1chuyển tới 1gương mặt dcxinh xắn 3tươi rói 02vừa thò 5đầu vào dsau khi rèm ffxe vén lên.

“Sư 0amuội, sao 0thế?” beGiọng nói 0fnhỏ nhẹ athoát ra 6từ cánh bfmôi có hơi 3dtái nhợt, dthân hình 2bgầy yếu, f7ngũ quan 9không thể 5fcoi là xinh 22đẹp, chỉ 7có thể 7nói là thanh 0tú. Trầm aĐãi Quân 8đè nén 9nỗi phiền dmuộn mơ 65hồ trong flóng, vẻ 60mặt nhất d1mực ôn 9hòa hỏi 8khẽ.

“Sư 1tỷ, tỷ edđang nghĩ bgì vậy?” 1Trưng ra 0dung nhan 4diễm lệ acòn sáng 6lạn hơn a3cả trăm 55hoa đua nở, 12Hoa Diệu eĐiệp hồn 73nhiên cười 94nói, “Xe 8angựa dừng c4lại đã b0một lúc crồi mà d8vẫn không 19thấy tỷ 58xuống. Hóa dra là đang bngẩn người fnha!”

Nghe d6xong, Trầm 1Đãi Quân d3mới phát fdhiện trong 62lúc mình 8thất thần, 68xe ngựa eđã dừng 20lại rồi.

Nàng c6liền vén 9drèm xe đi baxuống, nhìn 1một đôi 7nam nữ trẻ 6dtuổi bên 6cngoài xe, 9nam tuấn celãng, nữ 19xinh đẹp 4đang cười 7dvới mình, 73không nén fđược đáp 6lại một 49nụ cười ccmỉm.

“Sao 9clại dừng dbở đây?” 4eNhẹ nhàng ahỏi, nàng bchăm chú 3quan sát 24chung quanh, 72phát hiện bexe ngựa b7đang đậu fcbên đường, c1trước một 1cánh rừng 00hoang vu.

“Sư 1tỷ, tới cgần trưa 26rồi, tỷ 6bkhông đói 3à?” Hoa dĐan Phong 9mày kiếm afmắt sao, ephong thần 1tuấn lãng, 71toàn thân 9khí vũ hiên 3ngang bước 8đến trước 0mặt sư 74tỷ nhà 5mình, gương eemặt trẻ 2trung phấn fekhởi, đầy fvẻ nịnh 1dnọt.

“Đúng 3ađó!” Gật 8đầu như fgiã tỏi, 03Hoa Diệu 79Điệp khoa 4trương vỗ bbvỗ bụng, fdrầu rĩ 5bkêu la: “Sư 6tỷ, nghe 8bụng muội 1kêu rột arột không? 97Cho dù tỷ 41không đói, 3bngười ta 18cũng đói 5lắm rồi 1đó!”

“Thôi 0đi! Suốt cdọc đường dmuội ăn 7ckhông nghỉ, 6dhai ngày 1trước chúng dta mua bánh 5ngọt ở edtrên trấn, b8toàn bộ 1fđiểm tâm 5đều chui ehết vô 76bụng muội, fmuội còn 8không biết 4cxấu hổ 5dmà kêu đói?” fLàm cái 8mặt quỷ c4cố tình 26chế giễu, a8Hoa Đan Phong 6cbỡn cợt.

“Sư ctỷ, tỷ 7xem! Sư huynh 7fbắt nạt b2muội.” 4Giẫm chân 4hờn dỗi, 48Hoa Diệu caĐiệp thở 3phì phò 17cáo trạng.

“Được 0rồi! Các 16ngươi ngày bnào cũng dầm ĩ, không 2bchán sao?” 9Nhếch môi 3ccười khẽ, 0Trầm Đãi cQuân biết f2tính tình bcả hai giống anhau, từ 6nhỏ đã f4đùa nghịch, e0đấu võ 4mồm đến 87lớn, sớm 5đã thành f4thói quen.

“Không 9chán!” b8Trăm miệng 8một lời, edhai sư huynh 4muội ngược 8lại đặc a9biệt ăn eý.

Bất 2alực lắc 97đầu, Trầm f4Đãi Quân 0eđịnh quay dlại xe ngựa 7lấy lương cakhô thì 7bị cản edlại.

“Sư 2tỷ, mấy bngày nay 73chúng ta f8đều ăn felương khô, 4sắp ngán 1đến chết crồi. Hôm 03nay đổi 8ckhẩu vị 5đi!” Hấp 8tấp giữ 04sư tỷ nhà c6mình, Hoa b4Đan Phong acười hì 1hì đề cxuất, “Không f3bằng đệ a3chạy vô drừng tìm 7xem có chim 48thú gì không fđể chúng 4eta có bữa 2ngon.”

Bọn 58họ lớn b4lên nơi e9núi rừng, 61săn bắt 6cchim muông 6thú rừng 8làm thức dăn dễ như 00trở bàn 9tay.

Nghe bcxong, Hoa f0Diệu Điệp bvốn đã cengán ngẩm alương khô 46gật đầu 1enhư bửa ccủi, phụ 0họa, “Đúng ccđúng đúng, 3blàm một bbữa ngon! e7Sư huynh, fmuội cùng 1đi với 05huynh!”

“Nhưng…” c7Hoa Đan Phong 47nhìn sư 0etỷ trầm 09tĩnh như cccũ, vẻ cmặt có f0chút băn akhoăn, sợ dnàng ngồi 0một mình ddở đây c8không an 0toàn.

Phảng 04phất đoán 2ađược nỗi 4lo lắng ccủa hắn, 6bthần sắc 1Trầm Đãi 00Quân không dthay đổi, famỉm cười: 5“Đừng 3lo cho tỷ, 3hai người acứ đi đi!”

Nghe 85vậy, Hoa fDiệu Điệp dlập tức 99vỗ tay, a2vui vẻ hoan 7hô, mà Hoa dĐan Phong e7chần chừ 86một hồi c8cuối cùng facũng gật egật đầu.

“Sư 1tỷ, tỷ 8chờ nha, 2bọn đệ 5sẽ quay 4lại rất 6bnhanh!” 7Nói xong, 12dưới sự f3lôi kéo f1gấp gáp bcủa sư 86muội, hai f4người vừa 8ccười vừa 2cãi biến fcmất trong 1rừng hoang 0ađi tìm thú fsăn.

Đưa 9mắt nhìn 7bóng hai 2người dần ddần đi 5cxa, cuối 8cùng biến 1mất trong crừng, Trầm e5Đãi Quân c7gượng gạo fccười.

Nói ffcho cùng c1chỉ có dcbản thân cmình vô fdụng thôi…

Hơn 6một năm 0ctrước, 3sau khi mẫu 6thân qua bđời, đầu 5óc nàng c4trở nên 32trống rỗng, 4cứ có cảm fagiác thiếu 1thiếu cái 4gì đó. c4 © DiendanLeQuyDon.comBề ngoài 1tuy có vẻ 99như đã e6lành vết aathương lòng, 3thực ra 81từ đầu 3dđến cuối fcứ sầu bnão không dvui. Trái 8dngược với 5sư đệ, 52sư muội… bnghĩ đến 8hai vị sư 6đệ sư fmuội cùng enàng lớn 72lên từ 7nhỏ, thân cnhư ruột 70thịt, nàng 82không kềm 5được hoảng 7hốt.

fcđệ, sư 1muội là 87cô nhi bị 06bỏ rơi, e7được nương 3nàng nhặt 9avề nuôi 6dưỡng, bvì không ebbiết thân 2thế nên flấy họ 53của nương f9là họ Hoa.

Hai 3người từ 2nhỏ đã 05ưa cười, fưa rầm 66rĩ, tính 23nết giống 76nhau. Ngoài 3nương ra, 41cả hai là dngười thân d9nhất trên 3đời này 3của nàng.

Lúc 0anương qua 7đời, nàng 3thấy sư 9bđệ, sư d9muội hai 62người vừa c9kêu la vừa fgào khóc 2sướt mướt. 82 © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng ddhiểu rõ 5bản thân cacũng đau 5đớn không f4kém gì cả 7hai nhưng anàng lại fdkhông cách 2nào bộc 00lộ tâm adtình chân b4thật ra 4ngoài như 0bọn họ, 47chỉ biết 95ngây ngốc 6bngồi giữ a5bên cạnh 19thi thể d4lạnh giá 3của nương, elẳng lặng 1rơi lệ 2một đêm.

Thẳng 29đến bình dminh, trong 9lúc cả ehai còn chìm atrong nước 1mắt đau 46khổ, nàng bgắng gượng c3lấy lại ctinh thần, cxử lý tang b8sự của 79nương.

Mấy etháng sau 2tang lễ, 10rốt cuộc bsư đệ, 45sư muội 87cũng dần 4fdần thoát 8khỏi bi 2bai đau buồn, dkhôi phục blại tính 3cách vui a2vẻ trước 69đây. Ngược blại nàng 93nhìn thì dbình tĩnh, 2trong lòng alại có 4một nỗi 86sầu muộn fbtích tụ, 7edây dưa e3không thoát.

Nói 7athật lòng, 39nàng rất 3hâm mộ 2bọn họ.

Hai 55sư đệ 6emuội xưa 6nay luôn bcởi mở dthẳng thắn, 05thích thì dacười lớn, fđau buồn 2thì khóc 5rống lên, akhông hề 6giấu diếm cbộc lộ 86tình cảm, 14thành ra 1mọi nỗi b0vui buồn 4của cả 26hai đến 38rất mãnh a2liệt mà etan biến ecũng cực ebnhanh.

Nhìn alại bản 1thân, cũng 6do cá tính 55của nàng, 32bất luận c2là vui vẻ 2chay đau lòng ađều rất 74khó biểu blộ ra ngoài. 24 © DiendanLeQuyDon.comCho dù có 9thích đến bthế nào 1fđi nữa, 09nàng cũng 0chỉ mỉm 01cười nhàn 8nhạt. Mà d7có đau lòng 1khổ sở 7đến đâu dcnàng cũng fdchỉ biết cdlặng lẽ 4drơi lệ.

clẽ là tính dtình kềm 22chế đã 7thành thói dquen, thế afnên nàng cthích giống 4như mây 3dmù lượn 5lờ không efđi trên 47đỉnh núi, 4lúc nào ecũng có bathể giữ 6thật lâu cetrong tim, bbi thương 47cũng vậy. ec © DiendanLeQuyDon.comBởi thế f1mới thành 5fra vô dụng 5như vậy, ađến hôm 93nay vẫn d1khó mà dứt 6ekhỏi nỗi abuồn tang 68ma.

Nghĩ 7đến đây, 69Trầm Đãi 0Quân âm 05thầm thở f8dài. Đã ecmấy ngày drôi, sư e2đệ muội bvẫn không d3nhận ra a8nàng phiền 2amuộn. Lại 78thêm bọn fhọ từ f3nhỏ lớn 5flên trên 5Tử Vân cPhong vắng 3vẻ bóng cngười, d9ra khỏi c0cửa xa nhất dđa phần 6là cùng 3nương đi d9xuống thôn 2nhỏ dưới 3chân núi 4chọn mua 5vật dụng 53hàng ngày, c5đối với 19thế giới f5bên ngoài c1tràn đầy 7hiếu kỳ, 2mong đợi; aakhông ngừng e1yêu cầu c9muốn thực 77hành câu eadanh ngôn 5“Đọc c4vạn quyển f5sách không 9bằng đi 19vạn dặm eđường”.

Tuy f8nàng chẳng a5hứng thú 3gì với 76thế giới 41bên ngoài, 4cũng không amuốn rời bkhỏi nơi 4sinh ra và 3lớn lên 13nhưng nương 03lại nói abọn họ 4đều còn atrẻ, tương 2lai có rất 4cnhiều thứ dtốt đẹp 0bmuốn theo ađuổi, không 37thể lãng 9phí cả e1đời trên 3Tử Vân 7Phong; thậm 82chí trước dkhi qua đời 1nương còn 39ép nàng ehứa dẫn 7sư đệ 2muội rời 6đi, ra bên engoài du 9ngoạn, mở 4mang kiến 02thức một 43chuyến. e © DiendanLeQuyDon.comNếu như 24có cơ duyên 92thì đó flà tốt 8enhất. Nếu 52thật sự 94trải qua 37phong sương, 8nếm trải a7đủ mọi 0cay đắng 91ngọt bùi dcủa thế 0gian, không 36quyến luyến 4hồng trần 4thế tục, 1muốn trở 1về thì 4lại về.

33đáp ứng e3nương, thế c3nên khi hai 1sư đệ dbmuội đề 9xuất thỉnh a6cầu như 6avậy, cho 1dù không cnguyện ý 6fthế nào, 2enàng cũng dchỉ biết 92thở dài 37gật đầu 42ưng thuận.

Nghĩ 4đến đây, 65Trầm Đãi 4Quân lắc 87dầu cười 4khổ. Nghĩ 8abụng sư ađệ, sư f0muội đã b8đi săn thú, 52nàng cũng bkhông thể 69nhàn tản 66ngồi không, 96bèn nhanh 05chóng kiếm 35củi khô 6cở gần f7đó, tìm 4một bóng 6cây râm bmát nhóm 79lửa.

Không blâu sau, atiếng cười cdđùa cùng 92với tiếng 0bước chân 9anhanh nhẹn etừ trong 3rừng vọng ctới.

“Sư 9tỷ, bọn 36đệ về 2crồi! Xem 2bọn đệ fsăn được 8thứ gì bnè…”

“Sư 1huynh bắt 8được một 3bcon chim trĩ, 0muội săn 4được một c3con thỏ 58hoang nha…”

Nghe a5tiếng, Trầm eĐãi Quân 71quay đầu 5nhìn, thấy b4hai người 5giơ lên 2bđồ ăn 7đã lột eda, làm lông asạch sẽ, 3mặt mày 1hớn hở b7chạy tới, 56vẻ mặt 26hưng phấn egiơ cao hai 9tay rõ ràng dlà muốn 24được khen.

“Nhanh 3như vậy 2đã săn 9được rồi, ecác đệ bmuội thật 79lợi hại!” dKhông phụ e3kỳ vọng, 4Trầm Đãi 6Quân mỉm 4cười khen 7ngợi. Lấy c0cành cây 9cxuyên vào 7thú săn 85gác lên 35đống lửa 76nướng xong, 3nàng mới 4mở miệng dhỏi: “Không edngờ các fngươi đã dbxử lý sạch csẽ rồi, 8gần đây d3có nước 74à?”

“Phía 3bên phải 2trong rừng dcó một 5đầm nước fcnhỏ, đệ 2và sư muội 6săn xong athì trực d8tiếp đem c4lại đó 79giết thịt c4rửa sạch 26luôn.” 8aCười hì 9ahì gật dfđầu, Hoa f9Đan Phong ahết sức 23hài lòng 3trước thu 59hoạch phong 19phú.

“Đáng 6ftiếc đầm 0fnước này 38vừa nông 98vừa nhỏ, 01nếu không bmuội và 4sư tỷ có c6thể lại 9đó tắm 7rửa sạch 85sẽ, thuận 8tiện nghịch 1nước luôn, 1bđể sư e6huynh đứng cở ngoài 4canh cho chúng cta…” Lúc ealắc cái bđầu nhỏ, 60Hoa Diệu abĐiệp không d9ngừng tiếc dfnuối.

“Nghĩ edhay nhỉ! 9Canh chừng 70cho sư tỷ fta không 6nói, còn 9như muội…” f8Không khách 6sáo hừ 1mũi, Hoa b7Đan Phong e7trợn mắt cla lên: “Sao 5không phải c0là sư huynh eata đi tắm, emuội canh b8chừng cho 2cta hả?”

Cũng ckhông phải 69hắn không fnguyện ý 82canh cho nàng, 0achẳng qua 50là thói bquen muốn 0đấu khẩu amà thôi.

“Sư 7huynh là 48nam, cho dù 9bị người bta nhìn cũng 43không thiệt 0thòi, còn 1canh làm dcgì?” Trưng 66cái mặt f4quỷ, Hoa 5Diệu Điệp 1lanh mồm eclanh miệng 9fphản bác.

“Thân e2thể của benam nhân 8thì không 74quý à? Sư cchuynh ta thân 8cthể ngàn fdvàng, ai 2cũng không 5bxứng nhìn…”

“Thân bthể ngàn 29vàng? Sư b8huynh tự bacho mình 6là hoàng 1đế á…”

“Là 7hoàng đế dblão nhân 15cũng không d8quý giá dbằng ta…”

Mỉm fcười nhàn 3dnhạt, Trầm baĐãi Quân clẳng lặng dcnghe hai người e9ta một câu, 5ngươi một dcâu, cũng akhông ngăn 7cản, chỉ 6chuyên tâm 4lật trở acthịt nướng.

Mãi 3một lát csau, hai món 96ăn đã nướng 5đến vàng 6ruộm giòn 9tan, không 11khí tản 58ra mùi thơm anức, mới 5làm hai người enguyên bản 56còn đang 68ầm ĩ huyên f2náo, ta đi f3ngươi đến b5ngừng lại 5cuộc đấu b2võ mồm 00vô nghĩa, 9bụng đói b5cồn cào ecnhịn không 6fđược nuốt d3nước miếng 81ừng ực.

“Được 2crồi, ăn 53thôi!” dNhìn đồ dăn đã nướng e8xong xuôi, fTrầm Đãi b9Quân hạ 2lệnh khởi dđộng.

Tức 9ckhắc, hai 5tiếng hoan 1ehô vang dội, d5Hoa Đan Phong ctay chân a8lanh lẹ 0trước tiên e0xé một fcái chân 18trĩ mập 9ù đưa cho bdsư muội beđang nhìn ccđỏ mắt, 1kế đó 4elại xé 3fcái chân 5còn lại 8ađưa cho 4sư tỷ, 9lúc này 61mới cầm 1lấy phần 58bụng của 4mình, vui cavẻ ăn.

Trong d8chốc lát, 43ba người a7vừa ăn 45vừa tán c0gẫu. Phần alớn là 7Hoa Đan Phong 3avà Hoa Diệu 39Điệp hai b7người mở 5miệng, Trầm b4Đãi Quân a1chỉ phụ atrách mỉm f8cười lắng 6nghe, thi 9thoảng lại d5nhỏ nhẹ aphụ họa cvài câu, 7không khí 00cực kỳ 14hòa thuận.

Thật flâu sau, 0ba người cnói nói 45cười cười f0cuối cùng 1acũng lấp c7đầy cái 1bụng, gói cđồ ăn 5dcòn dư kỹ 0lưỡng xong, 4nhanh nhẹn 2dập tắt 01lửa. Đang 3định quay 9lại xe ngựa 32tiếp tục 5hành trình 3thì, đột 48nhiên, từ 1etrong rừng 8truyền đến d8một loạt 04tiếng động blạ thường, e8khiến bọn 6dhọ không 45hẹn mà fcùng ngừng bbước, kinh 10ngạc nhìn 4nhau.

“Có 5người đánh 7nhau!” Chớp acđôi mắt 25sáng ngời 5đẹp đẽ, 6Hoa Đan Phong dbmở miệng 3nói ra sự 23thật rành 3rành.

“Đi 6xem xem!” 03Hoa Diệu 1Điệp nhảy enhót, hưng edphấn kêu 5dlên.

Từ 4cnhỏ đến 2lớn sống 5pử Tử a8Vân Phong, f0tiếp xúc e4với người 4ngoài đa d3phần là 02những thôn edân chân 7echất dưới 4dchân núi, d3tuy nói sau 4khi rời ckhỏi nhà 3trên đường 3gặp qua 7không ít 4người nhưng cfphần lớn fađều là 4bách tính cbình thường, 4cũng chỉ 1là bình 2thủy tương 2phùng mà 7athôi; chưa 0etừng gặp 87được chuyện 9gì thú vị, 4náo nhiệt 97bất ngờ, d9hôm nay cuối c7cùng cũng 9có chuyện 9mới mẻ 7cđưa tới 2cửa, hai 9sư huynh emuội xưa c7nay luôn dhoạt bát 97hướng ngoại, 7ham thích 28tò mò kia 7hoàn toàn 0không kềm 9echế được, aecực kỳ 1ăn ý liếc 41mắt một 15cái, không 4bnói hai lời b6phi vào trong 40rừng.

“Đừng…” 0Chữ đừng fvừa ra tới 5cmiệng, bóng fddáng cả 4hai đã biến 8mất trong 8rừng, Trầm 3Đãi Quân 5đành cứng brắn nuốt amấy chữ 60sau vào bụng, 1vừa thở d9dài vừa 3hấp tấp 86bám gót 32theo sau.

Ôi… 7cái tính 72thích rước dphiền phức 3cvào thân 0của sư 8bđệ, sư fmuội, đến 6khi nào mới dsửa được 5đây?

Hấp d0ta hấp tấp 2btiến vào 94trong rừng, 1nương theo 1atiếng đánh 03nhau đuổi btới. Không 28lâu, trước 3mắt không fdxa có một c7đám hắc 5ey nhân lấy 7đông hiếp 66yếu vây e1đánh một 9nam tử trẻ 7tuổi toàn 4thân đầy 39máu, đôi 07bên đánh atới đánh 2lui hết 2asức kịch 23liệt, tiếng 60đao kiếm d8va chạm 0cvang lên 1ekhông ngớt.

50hai tên rắc earối bắt 77nàng phải 8bđuổi theo bthì…

Trầm 06Đãi Quân adđảo mắt 2một vòng, 66quả nhiên 5thấy cả 3hai đang anấp sau 81một gốc 5cây quan bsát tình a8hình chiến 0bđấu, bấy 5giờ mới 0thở phào 4nhẹ nhõm, 7fim lặng 4đi đến 2sau lưng 5dcả hai, 4mấy tiếng 2ríu ra ríu arít nhỏ 9xíu mà sôi 09nổi cũng dftheo đó 0lọt vào 2btai nàng.

“Sư 67huynh, huynh 9nói bên 99nào mới 99là người 21tốt? Chúng eta nên giúp 2ai…” Hoa 27Diệu Điệp ahỏi nhỏ.

“Ỷ 53đông hiếp 9yếu, đám dngười mặc 9đồ đen 9quá nhục…” 85Bĩu bĩu 67môi, Hoa 7fĐan Phong decó vẻ khinh dabỉ, chỉ 09dựa vào dđiểm này, 92ấn tượng d1đối với 0đám hắc dy nhân đã f9quá kém cdrồi, trực 9giác nhận bđịnh bọn a0chúng chả 4dphải tốt 4lành gì.

“Đúng f5rồi! Đúng 1erồi!” b4Gật đầu b7như giã atỏi phụ 8họa, Hoa bcDiệu Điệp 0không quên bbổ sung 2quan sát 9của mình, 9“Đám hắc dy nhân này 2tên nào 69tên nấy atrợn mắt 5trừng trừng, abộ dạng 6hung thần 0ác sát, 9vừa nhìn b0là biết 88không phải 6người tốt. 9 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 6vị công 81tử kia nhếch anhác thì 15nhếch nhác 2nhưng nhìn b3có vẻ thuận e0mắt.” 98Cổ nhân 7có nói “tướng e5do tâm sinh 5(1)”, nàng 90nghĩ chắc alà không csai đâu.

(1) 19Tướng do fatâm sanh, 7btướng tùy 8ctâm diệt: fTrong cuộc 9sống của 42một người, 5bmặc dù 3vận mệnh 5của cả 75một đời 6fđã được 96định trước, 5bnhưng người 6ấy vẫn 88được vận 8tốt nếu afanh ta làm 57điều tốt 19và tốt 0bụng, ngược 08lại sẽ cgặp vận 7exấu nếu aanh ta làm 7những điều a9xấu. Vận dmệnh của 6một người 8có thể fthay đổi abất cứ dlúc nào, c0phụ thuộc 22vào tâm 9etính của 7engười ấy b5tốt hay 0dxấu.

Đây 2là quan điểm ccủa nhà aPhật ^^




Chương c61-2

Người 0tốt, người 8axấu chỉ 7cần nhìn 5bề ngoài 3là kết 96luận được 5chắc?

Nghe 4cả hai thảo 23luận một 4dhồi, Trầm d4Đãi Quân cthực sự e6dở khóc adở cười. 0c © DiendanLeQuyDon.comTuy theo nàng 0quan sát, c0nam tử đang dliên tục athối lui 71kia quả 6thật nhìn fcó vẻ thiện ddlương hơn, 55nhưng cũng 11không thể 63vì vậy 4amà nhận fđịnh bề 6ngoài dễ 9nhìn là engười tốt bfđược!

“Tiêu! f7Người tốt cxem ra không 6trụ nổi 84rồi…”

“Gặp echuyện bất 4bình, rút 0bđao tương 37trợ!”

Trong eelúc Trầm 0aĐãi Quân b7lắc đầu 4fngẫm nghĩ dbthì đồng 0thời, một 5tiếng la 83hoảng, một btiếng hô 2hào nhiệt fliệt vang clên cùng 44lúc, nàng 9lại không ekịp ngăn 5cản, hai bhuynh muội 9song song 74nhảy ra, ddùng khí cthế sét 4bđánh không 5kịp che 9tai cản 8trước mặt b3nam tử đẫm emáu kia, 00giúp y cản clại lợi 6kiếm đồng 18thời tấn 42công đến.

Biến 6đổi khác 52thường 0này làm 5mặt đám a2hắc y nhân ebbiến sắc, 7bngay cả 6nam tử đầy bemáu kia cũng 6kinh ngạc 77ngớ người, 45không hẹn amà cùng 3ngừng thế 6công, hơn 2dchục ánh 14mắt đồng aloạt bắn 69về phía 88đôi nam 08nữ xa lạ 7đột nhiên dxuất hiện 2này.

“Các 0ngươi là 9cai?” Một 3tên trong 3đám hắc cy nhân, có 77vẻ là tên 48cầm đầu, 0bộ dạng 77gầy nhom 4ađầu trâu 8mặt ngựa blạnh lùng cmở miệng 2ftra hỏi, 0ánh mắt b8lạnh lẽo fnhư dao bén 61quét một ecvòng từ b7trên xuống 5dưới nhìn chai người.

“Ta?” 16Chỉ chỉ d2vào mình, dHoa Đan Phong 9ngạo nghễ 8lớn tiếng 4báo danh 1tính, “Hoa 23Đan Phong!”

“Hoa 0Diệu Điệp!” b2Tiểu cô bfnương xinh 23đẹp bên fcạnh, thân 6là sư muội e6cũng không 2bcam chịu etịch mịch, 0ưỡn ngực 7thông báo.

Hoa b3Đan Phong? 64Hoa Diệu 9Điệp?

Cấp 73tốc tra 1xét một 85vòng trong 2đầu, nam bnhân gầy 1nhẵng xác 64định bản d2thân chưa 7từng nghe 51qua danh hiệu 79của hai 0người này, ednhận định 1cbọn chúng b5là đám 3cvô danh tiểu 96tốt không 0biết từ d5chỗ nào 46chui ra, không 3đáng sợ, 84bèn cười 4lạnh đe 6dọa, “Thức 5thời thì a3mau chóng 05cút đi, 7đừng thò 0etay vào chuyện 3rỗi hơi, 77bằng không b0cả cái b8mạng nhỏ 7cũng không cgiữ được.”

Thấy b9gã uy hiếp akhông chút c1khách sáo, 3Hoa Đan Phong btuổi trẻ 13kiêu ngạo 74nghe thấy athế thì fkhông vui 6chút nào, 40bĩu môi, 8quyết định 5làm một e7tên không 3biết thức 7cthời, cố 4tình giả e6bộ kinh b2ngạc quay 10sang trưng 8cầu ý kiến 70của sư 71muội: “Sư 47muội, muội bnói sao?”

Không 2thẹn là 57cùng lớn 4clên với 3nhau, Hoa bbDiệu Điệp b3mười phần căn ý cười 1eđáp: “Sư 75huynh, từ enhỏ huynh fđã không cbiết thức 1ethời rồi!”

“Nghe 9thấy chưa? fSư muội c5ta nói ta a9không thức fthời!” dHoa Đan Phong 8bất lực cnhún nhún cfvai nhưng 9đuôi mày 7khóe mắt 0lại tràn dngập ý 6cười nhạo.

“Hay dcho bọn 7dbay rượu 3mời không 9cuống muốn 62uống rượu 9cphạt!” 0Nhìn hai cbkẻ không 26biết từ 0đâu chui 0ra này rõ 2cràng là 85muốn cùng 7làm việc 9cxấu, nam enhân gầy anhom lộ cra sát ý, 7ahung tợn acquát lớn, d5“Lên!”

Chỉ bthấy gã 87phất tay, 3nói chưa fdứt lời, 8hơn mười fetên hắc 6y nhân từ 0sau lưng 5dlập tức 1huy kiếm 2ồ ạt xông 7lên.

2Hoa Đan Phong, 1Hoa Diệu 7Điệp đúng 5là ứng 2với câu 2tục ngữ 6c“Nghé con amới sinh 5không sợ 48cọp”, 47không mảy 67may sợ hãi d0đám hắc 2ey nhân người 2đông thế emạnh lập a0tức ứng 2chiến. Hai 5bóng người athong dong 1qua lại 1như con thoi 39giữa màn ffđao quang bkiếm ảnh, 5ccứ thấy 0chỗ sơ 0bhở là xuất 09thủ điểm 54huyệt chế 2trụ một 6tên hắc e8y nhân rồi 14lại một dtên, rõ adràng rất cđiêu luyện.

Phía 86sau, nam tử ftrẻ tuổi dtoàn thân 0đầy máu 7cực kỳ 4kinh ngạc 3cnhìn  đôi 4sư huynh 7muội xa blạ giúp 6bmình ngăn 9cản hắc 59y nhân truy 9sát. Tuy 3arằng biến 3đổi trước 5mắt khiến 3fy hết sức fkhó hiểu 5nhưng không 5thể phủ 2nhận, vốn cdĩ y khó cdmà thoát 6eđược kiếp 2này, đột 16nhiên được ccứu giúp, 19tâm thần 6căng thẳng 2nhất thời e5giãn ra. b © DiendanLeQuyDon.comVết thương 26đầy người elàm y không 84chịu đựng bthêm được bnữa, trước 0mắt tối b1sầm, bước 0chân loạng 8choạng…

“Cẩn 1thận!” 3eKhông biết bTrầm Đãi 81Quân lẳng e1lặng đến 0fcạnh nam 3nhân đầy c7máu này 0từ lúc banào, ngay dclúc y loạng dchoạng không evững, nhẹ 00nhàng đưa 3tay ra đỡ, 5giúp y chầm cchậm ngồi 13dựa vào f4một gốc 80cây.

“Cô…” 1Ngơ ngẩn 0nhìn gương 3mặt xa lạ 70thứ ba đột 8nhiên xuất dhiện bên 4cạnh, mất 4fmáu quá 93nhiều làm 2dsuy nghĩ 4của y trở 9nên trì atrệ, phản 8ứng có e9phần chậm 4chạp.

Tựa f2hồ biết fdđược y 9cđang nghi a1ngờ điều 1gì, Trầm 2Đãi Quân fdmỉm cười 4anhìn sư 0đệ muội 19đang đánh anhau hăng 5say, thản f7nhiên giải 9thích, “Cùng 47đến!”

Gật 4đầu đã 3hiểu, nam 83tử miễn 51cưỡng nở 9nụ cười 26“Đa… 2đa tạ.” 15trong lúc ebthần trí adần dần emơ hồ.

Thu ehồi ánh 7mắt hiền 2bhòa nhìn bfhai sư đệ 42muội, Trầm fĐãi Quân echăm chú 7cnhìn khí a8sắc xám 2ngoét, đôi 55môi tím 1ctái của a7nam tử, 1mày liễu 83tinh tế 0fhơi nhíu 26lại, vừa 70định mở 1miệng hỏi, fthình lình

“Cẩn 3thận!” 66Nam tử kinh ehoàng rống f1lên cảnh bbáo, định 0đẩy nàng cra, khổ d1nổi một 65chút sức 66lực còn 8lại sớm 3đã tiêu 1btan trong ftrận chiến 05trước đó, acả cánh 3tay nhuộm 6máu không 37làm nàng 77di động ađược một 6aphân.

Nghe f7cảnh báo, eTrầm Đãi dQuân theo 3bản năng angẩng đầu 7nhìn, thấy 8trong đám 9hắc y nhân cđang chiến 7đấu kịch 9dliệt với bsư đệ 86muội nhà ddmình có 0hai ba tên alại đánh f5giá tình 6hình, dùng 6khí thế 81như sét 3đánh bất 6cngờ xông dethẳng về cphía nàng!

Sát fbkhí cuồn 54cuộn mãnh 0liệt, cực 71kỳ ác liệt 6bức người, bchẳng trách c0nam tử kia ala hoảng c6như vậy, a4vội vàng ceđẩy nàng 7ra sợ nàng 8bị ảnh fhưởng. c © DiendanLeQuyDon.comCó điều…

Nàng 7dễ bị 97ức hiếp 85vậy sao?

Trong 18đôi mắt 0lạnh nhạt 1lóe lên 3một tia blạ lùng, fTrầm Đãi 1Quân cười 6nhạt, ống dtay áo tao dbnhã phất 7nhẹ, phá bakhông mà 2đi, mấy btia chớp 7bạc bắn 8ra. Kế đó, e0trong nháy 5mắt hai, 85ba tên hắc 4y nhân ngã fxuống đất 75lăn lộn dđau đớn, 10tiếng kêu 2thê thảm cxé trời, adlàm tất fcả những ffkẻ đang 3chiến đấu 1ekinh động, eckhông hẹn a4mà cùng 70dừng lại, 7dánh mắt 3kinh dị dồ ạt đổ alên người 86nàng. Ngay d8cả ánh 05mắt nam atử đầy aamáu kia cũng etràn đầy 7dngạc nhiên, 4căn bản 4không hiểu crốt cuộc 2nàng đã f0làm gì mà 3thành ra 6kết quả 8cthế này.

May 73mắn, giữa 2đám người 2tại đương 7trường 5dcó hai tên 0hiểu rõ 7cnội tình, d9nhảy ra 8giải đáp.

“Muốn acức hiếp f5sư tỷ ta?” 42Hoa Đan Phong fnhanh nhẹn 0phi tới, 3lúc lướt e8qua đám chắc y nhân ceđang lăn ealộn kêu 3la thảm ethiết còn 59không quên 65giậu đổ 8bìm leo tặng 00cho một 0atên trong dbọn một 9dcước, căm 28giận mắn: 4“Nếm mùi 05ngân châm 1của sư 44tỷ ta chưa?”

Hừ! 8Thật đáng 14hận, dám 2bthừa dịp 4ahắn không 63chú ý định bkhi dễ sư etỷ, chịu 9cgiáo huấn 34là đáng 0kiếp.

“Đúng 11đó! Đúng a5đó!” Nhảy 3nhót tới 1dtrước mặt bsư tỷ, fHoa Diệu 7aĐiệp gật 0fđầu cật 6lực phụ 9họa “Lãng dphí ngân 8châm của 4sư tỷ, 7cho bọn 4chúng đau 6đớn, đáng e8đời!”

“Ai 4dạy các 6ngươi đánh 0lén sư tỷ 5ta… ai kêu abcác ngươi fmuốn đánh 2lén sư tỷ 2ta…” Mỗi fbtên ăn một ecước còn 8chưa đủ d3giải hận, 1nghĩ đến dkhả năng 0bsư tỷ bị 1mấy tên cbhắc y nhân 1cnày đánh b4lén thành 59công, tim 56Hoa Đan Phong 36không kềm dfđược giật bdthót, không 1nhịn được c5lại nghiến 4răng nghiến clợi vung 44thêm mấy 82cước trút 5hận. Lúc 7anày mới doán hận equay lại 8abên mình bsư tỷ, b2trưng bộ dmặt lấy 6elòng ra kêu: 9“Sư tỷ 3đừng sợ, ePhong nhi 4bảo hộ 11tỷ!”

Nghe 58xong, Trầm 5Đãi Quân 73cảm thấy cấm lòng, 26không tự d7chủ nở 46nụ cười c5khẽ.

Cũng 8lúc này, achắc y nhân cgầy nhom eađã mau chóng 7bxem xét mấy a1tên thuộc dhạ còn 50đang kêu 07gào thảm 0fthiết, rút 53từ trên 0angười bọn a8chúng ra 5mấy cây cngân châm 71sáng lóa, 57vẻ mặt f6cực kỳ e8khó coi.

“Dùng 5cám khí?” 2dNam nhân 7gầy nhom dchừ lạnh, fb“Thật flà quang 2minh chính 4đại nhỉ!”

“Ỷ f5đông hiếp 91yếu?” eTà nghễ faliếc mắt, dHoa Đan Phong 3bắt chước bgiọng điệu eacủa hắn dbđáp lại, 3“Thật 3là công abbằng chính 5nghĩa nhỉ!”

Lời dvừa dứt, dHoa Diệu 81Điệp phì 52cười ngay d7tại chỗ.

Tên 4cgầy nhom 12đó bị 60chọc tức 2không nhẹ, cmặt tái 9xanh, giận a9quá hóa acười, “Giỏi! 9dGiỏi! Quả 6nhiên Trường 37Giang sóng cdsau đè sóng 7trước! e9Ngay cả e7một tên 8tiểu tử 0còn chưa 76mọc râu cdnhư ngươi dbcũng dám dquản chuyện 8fđâu đâu 1fcủa Hắc 3Phong Bảo 8ata!” Đặc 66biệt báo 79ra thế lực 7đứng sau, fđịnh lấy d7đó uy hiếp fđể bọn ahọ biết 1ckhó mà rút 0lui.

Nào bngờ vừa cvặn đụng 6phải ba a2sư tỷ đệ ebđồng môn 9vừa hạ fbsơn, hoàn abtoàn không c5hiểu biết b8thế lực 8trên giang 63hồ, càng 49đừng nói flà hiểu 8biết ý anghĩa ba e7chữ Hắc bPhong Bảo 1bnày đại 94biểu cho dcái gì. 7 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy e5mới sinh 37ra đoạn 8đối thoại 41bị cho là 5lăng nhục 3sau.

“Hắc c3Phong Bảo flà cái gì? eSư tỷ, dtỷ biết 61không?” 21Đối mặt 94với thắc 29mắc, Hoa aĐan Phong 9etheo thói d3quen ngay alập tức fequay qua tìm f6sư tỷ giải 0đáp.

“Không, 2etỷ không 9biết!” eeTrầm Đãi bQuân lắc 4đầu, suy cđoán: “Đại e6khái chắc 8là bang phái 5trên giang 0hồ!”

“Giang cfhồ? Hiện 97tại chúng 9dta đang ở 61giang hồ f4sao?” Hoa dDiệu Điệp 0hứng phấn bhỏi tới.

“Đại 01khái vậy!” 8Sờ sờ 3cằm, xem equa rất fcnhiều tiểu 5athuyết nghĩa 2hiệp Hoa 69Đan Phong 40vỗ tay tổng 9ckết, “Chỗ 6có người 97là có giang 1hồ, không 5sai đâu!”

b4hà, nguyên falai bọn dhọ đang eở giang ahồ, còn 2vừa khéo 9etham dự 28tiết mục 0người giang a5hồ truy csát nữa, 3fquá thú 0vị nha!

Mắt dthấy ba 9người tỉnh 6fbơ nói chuyện, 5dthậm chí dcòn dùng 4lời lẽ 1miệt thị 5“Hắc Phong 0Bảo là c6cái gì”, 7nam nhân 3gầy tức agiận quát 3lớn, “Câm 05miệng! Rốt 5cuộc các 0người có 85để Hắc 4Phong Bảo 49vào trong a3mắt không?”

“Để 00thì thế 97nào? Không 9eđể thì 14như thế fnào?” Bực 3mình liếc c4gã, Hoa Đan 9Phong cực c1kỳ bất 2fmãn việc 1asư môn ba cngười trao d7đổi lại bbị ngắt 6ngang, rõ alà muốn bđối đầu 0evới hắn.

Nghe fvậy, nam 64nhân gầy 3nhom nhìn bnhìn thuộc 3ehạ, trừ 32ba người dfbị trúng 4ngân châm, 7còn mấy b4tên bị 0điểm huyệt 7không cử 2dđộng được, a3trong lòng 40thầm kinh 0ngạc đồng 1thời cũng fhiểu rõ 67ràng, ba 34kẻ trước bmặt tuyệt fkhông bình dthường, 49nếu tiếp 0tục đánh, 8đám người 1bmình có alẽ sẽ 1chịu thiệt 18lớn bèn equyết định

“Hay 9cho tên tiểu 6etử không 95biết trời 70cao đất ddày, dám 41can đảm 1nhúng tay 14vào chuyện ecủa Hắc 6dPhong Bảo, 03ngày sau b6phải bắt 09các ngươi etrả giá!” 6Mạnh mồm 6thổi phồng 4xong, hắn 39phất tay, b6quát một e8tiếng “đi”, cđám hắc 2y nhân kể 62cả những 78tên bị athương được eđồng bọn 99dìu trong bnháy mắt 4biến mất dsạch sẽ.

“Ớ… 57cứ vậy beđi sao?” d5Nhìn trừng 31trừng khoảng 6rừng đột enhiên trống 3trơn, Hoa 0Đan Phong 3ebực bội a3gãi đầu.

Quái elạ! Sao 2mới khắc 7trước còn ahung thần 7bác sát đe ddọa, giây 9sau đã chuồn 17sạch trơn 3rồi? Người 94bên ngoài athật sự 89là sờ không 20tới đáy amà!

“Đúng dđó! Người 7ta đánh 5còn chưa 3đã mà!” 54Hoa Diệu dĐiệp một 6bên oán bgiận, một febên lầu 07bầu.

“Chắc 6chắn là 85sợ chúng dta!” Hoa 54Đan Phong 7dương dương 2đắc ý, f8ưỡn ngực d1vênh váo.

“Tự 5dkhen vậy 1còn không 6biết xấu 24hổ?” Trầm 7aĐãi Quân a6lắc đầu 5cbật cười, 9âm thầm 9ethan thở, cnàng có 96phần bất e2lực đối d0với sư feđệ muội 60đi quản achuyện không 5đâu gây 1ethù chuốc aoán còn bekhông biết 89tự giác 4nhà mình.

“Sư ftỷ, tỷ 89biết sư 4huynh xưa 49nay không 01biết ngượng eamà!” Thấy d7khe hở là 9cắm kim evào, Hoa 16Diệu Điệp b9cười hi 3hi thừa 0bcơ châm dachọc.

Không 5cam chịu abị chọc, 1eHoa Đan Phong 8fđang định 95ăn miếng 0trả miếng, 40một giọng 0nói yếu eớt khàn 8khàn đột 0ngột vang c4lên

“Đa… 81đa tạ ba 69vị…”

Nghe axong, ba người 7đồng loạt 0cúi nhìn cnam nhân 9đầy máu, bthấy y nỗ 2lực chống dngười đứng aedậy nhưng dfkhông làm f6nổi, sau 6cùng chỉ ađành hé fra một nụ 00cười yếu fớt

“Không… eakhông biết 7quý… quý etính đại 2danh của 4ba vị… 5ngày sau 7tại hạ d1tất báo…” 65Bịch! Nói 8chưa xong, 05đầu đã 20ngoẹo sang 6một bên, d5trực tiếp 88hôn mê bất cbtỉnh.

“Sư btỷ?” Kinh fngạc kêu alên, Hoa cĐan Phong, 59Hoa Diệu aĐiệp trợn 7mắt há 0mồm nhìn angân châm 8còn thò d0ra một nửa 9btrên huyệt bcbách hội 90của nam 5tử, hiểu 2rõ nguyên 01nhân y đột fnhiên hôn 1mê.

“Trúng 1độc.” ccThong thả 4drút tay về, 8Trầm Đãi 81Quân đơn e7giản dùng dhai chữ 5giải thích b8hết thảy.

Nàng csớm nhận 2ra người cnày trúng cakịch độc, 3anếu không adùng kim bbchâm trước 74tiên tạm e8thời ngăn bdchận độc fbtính, để a4y tiếp tục 00rên rên 38rỉ rỉ fenhư vậy, cchỉ e không 82tới nửa 3acanh giờ 7lại phải 6rầy rà 06tranh giành 4với quỷ 2đầu trâu 8mặt ngựa 6một phen.

Hóa 4ra là thế!

Tỉnh 2ngộ gật c8đầu, Hoa cĐan Phong 3bđỡ nam eetử dậy cđi ra ngoài d9rừng, miệng e2cười hi 5hi nói: “Coi 45như số ay may mắn, 0đụng phải 5sư tỷ nhà dchúng ta, 0mặc kệ f0y trúng độc d2gì cũng 0không chết 70được!”

“Đúng f0thế! Đúng f1thế!” 2Gật đầu a1liên tiếp, d5Hoa Diệu 5Điệp tung 1tăng bám 32theo sau hắn, 2vui vẻ cười 03toe: “Y athuật của 23sư tỷ lợi 04hại nhất, 8không giống 5chúng ta 42xem sách 62thuốc một 1lát đã e1mệt, một c9chút thiên 8phú cũng fkhông có. 2 © DiendanLeQuyDon.comSau cùng 4sư phụ 2cđành bất 3lực quăng 43chúng ta bbra luyện 34võ…”

“Không bhề gì! fChúng ta 7không biết ay thuật ccũng không b8sao, mặc 2kệ bệnh flớn bệnh fnhỏ gì 6dcũng đều fcó sư tỷ 18ở đây!” 54Gương mặt 62trẻ trung dtuấn lãng 9tươi cười f8đầy ỷ c4lại.

Thong 4thả đi afđằng sau, f5Trầm Đãi bdQuân nghe 5bsư đệ 0muội vô dftư cười 2nói, trong 1cmắt thoáng b4lên một 0tia mù mịt.

dbnàng ở 3cđó sai? 74Dựa vào cđâu tin 1echắc nàng 1sẽ luôn 60ở bên cạnh ebọn họ? 40Thiên hạ 2không có abuổi tiệc dnào không ectàn…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:56
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21572
Được thanks: 15288 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 72-1

“Sư 10tỷ, xin 9lỗi…” 29Bé trai vóc 19dáng đã 4clờ mờ 34hiện ra ethân hình cfcủa thiếu cniên chột 5dạ cúi b5đầu, vẻ 9bmặt áy 02náy ấp 4úng nói 7in lỗi.

“Vì 59ao lại xin 0ỗi? Đệ eàm chuyện 06ì có lỗi 6fới tỷ 2ao?” Lấy 1eàm lạ hỏi aại, thiếu aaữ hoàn aoàn không d5iểu.

Tiếp 30ục cúi 4hấp đầu, dé trai ấp 8a ấp úng ahai nhận”Vì… b8ì mấy ngày 58rước đệ bói sẽ làm d2ột con diều eặng cho 41ư tỷ…”

“Vậy 53hì sao?” 9ẫn chưa 42iểu.

“Mới 2ồi sư muội 5dhìn thấy e7ất thích, 9ên giành ebrước rồi…” d9àng nói 2àng nhỏ, 7é trai bất 7ban đưa mắt 91iếc trộm 9hiếu nữ, 0“Sư tỷ, eỷ có trách aPhong nhi 48không?”Trách 4cậu vì ffcon diều davốn tặng 1fcho sư tỷ 93lại đưa 7cho sư muội fftrước.

Hóa 6ara là đưa fcho sư muội ctrước à…

Thiếu 9nữ hơi 63rùng mình, fkhông biểu 4lộ tâm f8tình gì 8dịu dàng 6amỉm cười, 87“Không bsao, tỷ 3không trách 3đệ đâu.”

“Sư 06tỷ tốt 4bquá!” La 5hét hoan 7hô, nhào f4tới ôm 7sư tỷ, 39bé trai nguyên a0bản áy e9náy trong 2nháy mắt 4phấn chấn 75hẳn lên, 5dtoàn bộ 3tâm tư chuyển 60sang chơi bđùa lúc dnãy, “Đệ fmuốn đi bthả diều a0với sư 97muội…” e2Nói chưa 8adứt, người 4đã bon bon 46chạy mất.

Nàng f4đương nhiên 59không trách, 9chỉ có 88chút mất 1mát… đúng 0thế! Chỉ 0alà có hơi fmất mát 6cmà thôi…

“Sư 8huynh, huynh cnói khi nào 49người này f7mới tỉnh? caHôn mê ddaxmaays 1fngày rồi…”

“Ai c6biết được? 46Ta cũng không 7aphải sư 99tỷ, không enắm chắc…”

“Sư 0etỷ, tỷ 1nói…”

“Cũng 8gần tỉnh drồi…”

Ý d6thức mơ bhồ, hình 6như Du Tử 5eNam nghe loáng 2bthoáng có ftiếng người 5nói chuyện 18bên tai, 2đợi chọc 6thủng được ccbóng tối dđã vây 93hãm y khá 3blâu, nỗ 9blực nhấc 1ahàng mi nặng 2tựa ngàn 9bcân lên, e0tầm mắt 9mơ hồ chậm 1rãi ngưng 0etụ tiêu 5cự, nhìn fthấy những abgương mặt 1xa lạ bên b4giường, dy khó nén e9được hoang 8bmang, mê bhoặc…

“Đây… 7là đâu?”

“Oa, btỉnh rồi! aTỉnh rồi! 48Y tỉnh rồi…”

“Hì ehì… quả 27nhiên vẫn alà sư tỷ 5lợi hại, dnói tỉnh 0flà tỉnh 0eliền…”

Tiếp ftheo tiếng f0cười nói, bhai cái đầu 30đột nhiên 4evắt ngang 3trước mắt, 42làm Du Tử dNam hoảng ehồn, yếu dcớt quát c8lên: “Các e6người là aai?”

Đột 41nhiên, câu ahỏi vừa 0ra khỏi amiệng, ký 2ức cuối 8cùng trước 7khi hôn mê 1lướt qua 08óc, y định 9thần nhìn c7hai gương 42mặt tươi 1cười không 09chút ác e7ý trước dbmặt, tâm 5tình căng 36thẳng không ctự giác f5buông lỏng d“Là các dengười…”

Phải f1rồi! Bọn a5họ là ân 0dnhân giải c2cứu hắn akhỏi tay 25thuộc hạ 1của Hắc fPhong Bảo.

“Đúng 6rồi! Là cchúng ta!” 8Thẳng thắn 3fgật đầu, e5Hoa Đan Phong bbcười híp 0mắt: “Ta 85là Hoa Đan bfPhong, bên 07cạnh là fsư muội a5ta Hoa Diệu cĐiệp…”

Tiếp 3đó chỉ 12tay về sư dtỷ nhà 2mình đứng bđằng sau, 6“Đây là 5sư tỷ ta 3Trầm Đãi dQuân.”

“Tại 3hạ Du Tử e7Nam, đa tạ 1ba vị ra 94tay tương bftrợ. Đại 3ân đại bđức này, 3bngày sau 4Du mỗ nhất…” 2bNgọ nguậy 9muốn đứng cdậy cảm 02tạ, song 31từ ngữ b8báo ân lại fbbị cắt bfngang lần a4nữa.

“Nên cfuống thuốc d1rồi!” 38Giọng nói 4fnhỏ nhẹ 5mang theo 8chút lạnh 8lùng cất 0lên, Trầm eĐãi Quân 4không biết 2đến cạnh 3giường 35lúc nào, ctay cầm bmột chén 4thuốc sớm a8đã chuẩn fbị kỹ, amột tay 9athuận thế 4đỡ hắn 5fngồi ổn 45định.

“Đa etạ Trầm 8cô nương!” 7Đón lấy 0chén thuốc, cDu Tử Nam 6liên tục 0cám ơn, 50mắt nhìn fbnữ tử a1vẻ mặt bhững hờ a3không nóng 06không lạnh, fkhác hẳn 9với hai bvị sư đệ 30muội nhiệt 4tình, trong 27lòng nhạy 1bén phát 5hiện hình 3như nàng a1ta không 65vui vì bản dathân y mà bba người b9họ kết 8thù với dHắc Phong 0Bảo, làm e2hắn cảm 3giác có 1chút quẫn 6cbách.

Nhẹ 8fnhàng gật b6đầu, Trầm 97Đãi Quân bkhông nhiều 7alời lui clại một a5bên.

Ngược 83lại, Hoa cĐan Phong, cHoa Diệu aĐiệp hai 96người chớp 7chớp đôi fmắt to hiếu dkỳ, chăm ahăm nhìn 5cy chòng chọc, 5nhìn đến 9nỗi y phát 38ngượng, a8mặt ửng 4đỏ cầm 6fchén thuốc 1lên uống 5ehết, lúc 82này mới 6lịch sự 9mở miệng 43hỏi.

“Đây 0là đâu?” 8Quan sát 9khung cảnh a0lạ lẫm 6chung quanh, 23y vẫn chưa 6dbiết bản 8athân đang 56ở chỗ 3cnào.

“Là 7khách sạn ebở thành 98trấn gần acánh rừng 0kia!” Hoa 8Đan Phong 6híp mắt 86cười đáp.

“Phải 8cđó! Chúng eta ở khách 87sạn này bđã mấy 02ngày rồi, 1khó khăn e4lắm mới 5chờ được 7ngươi tỉnh 5lại.” 3Gật đầu 61phụ họa, 7Hoa Diệu 1Điệp tò 4mò hỏi: 1“Du công dtử, Hắc c3Phong Bảo 86là cái gì? bUy phong lắm 8hả?”

Nghe evậy, đôi 6mắt đẹp 07của Du Tử bNam trở 7nên ảm ccđạm, gương 86mặt vốn bddĩ đã không 78có chút bbmáu nào 18càng trở cnên tái 5dnhợt.

“Hắc ePhong Bảo 8là thế c1lực bang 0phái hùng dmạnh nhất 57giang hồ f5hiện này, 2chành sự 8độc ác, 8tàn bạo acó tiếng, 6chỉ cần bbhơi đắc 4atội hoặc bkhông thuận aatheo bọn a3chúng liền 00bị chúng b5truy sát. e5 © DiendanLeQuyDon.comThế nên 2người trên afgiang hồ 45ai có thể btránh được 80là tránh, dkhông ai 7muốn đụng b9vào. Cũng bvì thế cmà bọn 54chúng càng 5hoành hành 53bá đạo 2hơn.”

Hai ebsư huynh 5muội nào bđó nghe 77xong cảm 2thấy hứng f5thú liếc 59nhau, không 2mảy may 0lo lắng avì bản 91thân chọc dphải bang 2phái cùng 4hung cực fác.

Chỉ 5có Trầm dcĐãi Quân 3nghe mà chau 64mày, thiếu bđiều bưng btrán than 71thở.

20cảm giác 82như được bbnghe người 49đọc sách fekể chuyện exưa, Hoa a0Đan Phong cnghe mà hưng b5phấn dạt ddào, hai 17mắt tỏa 1sáng, lòng 3dhiếu kỳ 44tràn trề 6toàn bộ bfbị bóc 92ra. “Nói d8vậy là bngươi đắc b7tội với eHắc Phong 4Bảo nên 13mới bị 7truy sát 1sao?”

Cười 73khổ một 2tiếng, Du cTử Nam căm d8phẫn nói: 1“Thiếu 91chủ Hắc d8Phong Bảo 88kia nhìn 2trúng muội 4muội ta, d6sai người 99đến cầu 3thân. Nhưng 6Du gia ta b5sao có thể c3đẩy con 0gái vào ddcái bang 9phái tà 07môn, hành bsự bất 65chính kia 5được? dThế nên dcha ta đã 50uyển chuyển 5cự tuyệt 5rồi.”

“Nhưng ecũng vì e6vậy, Hắc 7Phong Bảo elại cho 3brằng Du 80gia chúng 2ta không a1biết phải 1trái, nhìn f3chúng ta 8không vừa 39mắt, mấy elần tìm 2cta gây rắc crối. May c1mà cơ nghiệp 1Du gia ta ffvững chắc, ctrên giang 73hồ cũng bcó thể 2fxem là có achút danh 36tiếng mới 0không đến 2nỗi chịu bthiệt. Nhưng 6lần này cta vì đến 0bcho kịp blễ chúc aethọ một 7vị thế 41bá, lộ 1ftrình vội cvã nhất dthời dọc 3đường 2dsơ sẩy cmới bị e4Hắc Phong ceBảo lập 9mưu hạ 83độc, chặn b8giết…” e2Phẫn nộ 57ngừng lại, dy đột nhiên b3nghĩ đến 6trước lúc 1hôn mê rõ 49ràng đã 2bị Hắc 75Phong Bảo 9hạ độc 8nhưng hiện eegiờ, ngoại aetrừ vết 8thương da fthịt ra ekhông có 3gì trở 68ngại nữa.

Y 0âm thầm 8vận nội dlực, quả cnhiên thông 5thuận không 5trở ngại, 2trong lòng 6không nén fđược kinh 1dngạc, đáy 7mắt hiện 7fra vẻ kinh 9ngạc, khó 8hiểu.

Nhìn 3ra tâm tư 9của y, Hoa daDiệu Điệp 6phì cười, 4đồng thời e1hảo tâm 7agiải thích f3thắc mắc 2của y, “Ngươi a2phải cảm 54tạ sư tỷ fta sở hữu a8một thân 80y thuật atài hoa mới 7có thể cdùng phương 4pháp kim b5châm độ 48huyệt giúp 50ngươi bức 0độc trong bbmấy ngày 68ngươi hôn 8mê. Nói e0ra thì ngươi 09cũng không 62tính thiệt 47thòi, độc 9trên ngân 7châm của b3sư tỷ ta 00lại khiến 2bọn người fHắc Phong 8Bảo đó 1đau đến 2fba ngày ba 4bđêm mới 3hết nha!”

“Đúng! 62Đúng! Sư dtỷ ta là 0lợi hại 89nhất” 45Gật đầu 2cliên tiếp, 13giọng Hoa ccĐan Phong 4fđầy kiêu a1ngạo sùng 9abái, ánh amắt cũng 3không tự 73chủ dời 5đến trên fdngười sư 1tỷ, nhận efđược nụ fcười nhàn 1nhạt của 1nàng lập 6tức vui edvẻ toét 7miệng cười 0ctươi rói.

Hóa 6ra là thế! dChẳng trách dcơ thể ehắn không 9có tí dư eđộc nào.

Du aTử Nam tỉnh 7angộ, nhận bra cái mạng 0nhỏ của amình được d5bọn họ 4cứu những 5hai lần, dcảm kích 6acàng thêm 7sâu, vội f0vàng vòng 4tay cảm 1atạ, “Trầm 2cô nương ay thuật e5cao siêu, 1aân tình 4lần này 5tại hạ canhất định c4ghi khắc 2trong lòng 9không dám 1bquên. Sau 85này nếu 84có chỗ d5cần tới 1dDu gia xin 4cứ tận 10lực phân 2phó, Du gia 0ta cho dù 1nhảy vào 6enước sôi dflửa bỏng dcũng không 6adám chối 0etừ.”

Y 4nói khảng 7khái hiên 5ngang, nhiệt 6huyết sôi 7trào, Trầm 3dĐãi Quân clại chỉ 7lạnh nhạt de“ừ” 99một tiếng, ckhông biết 0là đang asuy nghĩ dđiều gì.

Ngược 5lại, Hoa 3aĐan Phong b3nghe thấy cathế thì amặt mày f5hớn hở, ecực kỳ 6dtự hào 11về sư tỷ 61nhà hắn, cnhưng nhắc 9etới Hắc bfPhong Bảo elại nhịn 4không được 1bĩu môi.

“Nói 2mới nhớ, 71Hắc Phong 87Bảo quá 1fkhông biết dxấu hổ, 63cầu thân 2không thành adlại sử ccám chiêu, 84vô sỉ!” 8Nói cho cùng, f3hắn vẫn 3flà thiếu 5niên trẻ 8etuổi hào 6khí, tự d5nhiên là 0cxem thường 65thủ đoạn 5âm hiểm acủa Hắc 69Phong Bảo.

“Đúng 3erồi!” 3fLại gật 0đầu phụ 27họa, Hoa 8Diệu Điệp 12cũng cảm 5thấy đám 8Hắc Phong adBảo này 4thật không 47có phẩm 93hạnh. “Lần 2sau nếu 5fđể bọn 7ta gặp được, fegặp một ftên đánh 5một tên, 37diệt sạch auy phong của dbọn chúng. 7d © DiendanLeQuyDon.comSư huynh, 3chuynh nói bđúng không?”

“Không csai! Đánh d0cho bọn 8chúng hoa 2rơi nước 7chảy, để 3cho bọn fchúng khỏi 3tưởng ai 7fcũng dễ 99ức hiếp.” d6Hoa Đan Phong 6hết sức 1tán thành.

“Ngàn 36vạn lần fbkhông thể!” fVội vã 6lên tiếng bcan ngăn, 93Du Tử Nam 5tuy cực 84kỳ cảm 5động đối 3với hành b0động trượng 2nghĩa khảng fkhái của ccbọn họ 3nhưng trong calòng vẫn e4có cố kỵ. 95 © DiendanLeQuyDon.com“Hắc Phong c7Bảo tuyệt 0không dễ bchọc, các fbvị vì cứu 3cta đã đắc 5tội với e1bọn chúng 85rồi, ta 2sợ bọn aachúng sẽ 67tìm các 2fngươi gây ferối, ngày 3sau nếu agặp phải 70chúng, có dcthể tránh 0eđược thì cfnên tránh 5đi!”

Đương 18nhiên, y 91sẽ tìm 69cơ hội 76giải thích b5rõ ràng 5với Hắc 9dPhong Bảo, 3muốn bọn ffchúng oan 47có đầu, 6nợ có chủ, 5muốn tìm 0drắc rối c7thì cứ 15tìm y, đừng bacó sai đối 52tượng tìm 6người xui axẻo.

“Chẳng clẽ chúng 6ta còn phải 60sợ họ 24sao?” Hoa 2Đan Phong 73đúng là 65nghé sơ 1sinh không 6esợ cọp, a0không cảm fthấy Hắc ePhong Bảo bfcó cái gì 1hay ho.

“Sư fbđệ, nói dhươu nói 8vượn gì 3đó?” Hừ 1khẽ một atiếng, Trầm 33Đãi Quân 8cả nửa 8ngày không 3hé răng 4dcuối cùng 54cũng lên 3ftiếng, “Du bcông tử 17nói đúng, 55chúng ta dxuất môn 9đi du lịch 5non nước, ekhông phải 1đi tìm kẻ efđịch gây 3phiền phức.”

Ngừng 7một lát, 36nàng nhìn 5Du Tử Nam 8nằm trên cgiường, d7ngôn ngữ 2fkhách sáo 8lại có 3mấy phần fxa cách, 4“Du công 40tử, chất 3độc trong 94cơ thể a4ngươi đã chết rồi, 4vết thương 1trên người ffcũng không 67đáng ngại, 0chỉ cần f6uống thuốc, 4điều dưỡng 93vài ngày 5là thuyên 2giảm. Ta d0cùng sư 6đệ muội 3cũng không fetiện quấy 4rầy thêm, 3cnên từ bbiệt tại dđây.”

Nói 90xong, nàng 76móc ra một 4bình Ngọc 3tuyết cao 0mình đặc 94biệt nghiên acứu điều bchế, có bthể mọc 0da thêm thịt, 0cực kỳ 2ahữu hiệu bđối với c2trị liệu e8ngoại thương, dcho rằng 45như thế alà hết 0tình hết cnghĩa rồi.

Trên 9fthực tế, dvết thương etrên người dy vốn sâu btới xương 8cốt, có 39thể khôi a1phục tới 95bảy tám 67phần chỉ b4trong thời 7gian ngắn 40như thế choàn toàn clà nhờ 1có Ngọc 6tuyết cao 5bmà ra.

“Trầm 4cô nương, 26đa tạ!” bNhận lấy 0cao thuốc, 2Du Tử Nam c6biết nàng 05không muốn 16sư môn ba 7người họ evì liên 7quan đến 5y mà rước 6lấy phiền 47phức không d9đâu vào 2cthân, cho 90dù y rất 1fcó hảo 5cảm, có 6ý muốn 65kết giao 9với ba vị 9ân nhân 5dcứu mạng d2trước mắt, 6y cũng không 8bđến nỗi fkhông biết 3fxấu hổ 37mà nhiều 4lời nữa.

Hoa 9cĐan Phong c8đứng một 9bên tuy cảm ethấy sư 57tỷ có vẻ eecự người 48ngoài xa engàn dặm cnhưng vì 25Du Tử Nam 2với bọn 3họ cũng 7chỉ là a0bình thủy atương phùng. b © DiendanLeQuyDon.comDù ấn tượng cdành cho 6y không tệ 65nhưng nếu 6esư tỷ đã f2không thích 5qua lại 46với người 46ngoài, vậy a7thì từ 5biệt ở e7đây cũng d1không sao. 48 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 3Hoa Diệu 8cĐiệp vểnh 2môi lên, b1không suy 2nghĩ gì eahết ồn aào lên

“Sư 37tỷ, sao cclại đi? ffTục ngữ 43nói tiễn bPhật tiễn ađến tây e4thiên. Thương 2thế của ccDu công tử acòn chưa 54lành, chúng 8ta bỏ y 9một mình 2ở đây, 1anếu người 3bcủa Hắc d7Phong Bảo 1clại đến 0không phải 4là rất 0nguy hiểm esao?” Hoàn betoàn không 13biết tâm 1atư của 3fsư tỷ nhà anàng, nàng 1lắc đầu 7kêu to: “Nếu aclà như vậy, 9cchúng ta fxuất thủ actương cứu aelần này 4coi như uổng accông rồi!”

Cho 2dù đã rước 37lấy phiền 5phức, lại dbnguy hiểm, alúc này dccàng phải fcật lực 0vạch ranh 6bgiới sớm, 6đừng có 8fdây dưa 0evào nữa amới đúng 8achứ!

Gặp ffphải sư d6muội ngốc 0nghếch nhiệt 3dhuyết trượng 8nghĩa lại dkhông biết 6phòng thân 28như thế, 0cTrầm Đãi 8Quân thật bsự muốn e6than trời. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ e7đồ ngu akhông chỉ 6có một d5đứa! Hoa 8Đan Phong eanghe lời 8lẽ chính 25nghĩa lẫm bliệt như dthế, cũng fcảm thấy d8có chút 7đạo lý

“Sư 9muội nói cđúng!” 8fLiên tục c6gật đầu atán đồng, 6hắn lại eđưa thêm elý do “Sư cctỷ không a6dễ dàng 5gì cứu a2được người, e6không thể 38vì thế ccmà phí công 6cvô ích, 0elãng phí 0bao nhiêu 42là thuốc 3được.”

Đừng 9nói những 8thứ khác, achỉ riêng 33Ngọc tuyết ccao này thôi 53không biết 7sư tỷ đã f5mất bao aenhiêu tâm 9atư, tìm 0kiếm bao 3nhiêu dược fthảo thượng 69đẳng mới 75chế thành, 2mấy ngày fnay dùng 6trên người 3Du Tử Nam ckhông biết dbao nhiêu fnữa!

8csao nàng 8lại có bhai đứa 13sư đệ fmuội ngu 8như vầy 6dnè?

Trầm eĐãi Quân fđau đầu 6vuốt trán, 80không biết 3nói sao, bâm thầm 9fsuy nghĩ 4xem nên dùng fcách khéo 7léo nào 51để thuyết 5phục hai 3cái đầu fngốc kia 38thì, người bfbị thương 1etrên giường 48hơi khó ckhăn mở 3miệng

“Nhờ 5có ba vị fân nhân 0tương trợ, atại hạ 7athật không 00dám làm 0phiền nữa. 9 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 06không biết fcó thể e2thỉnh giáo, fba vị có 8ý định bsắp tới 5sẽ đi đâu f4không? Hay 9là có chỗ eđặc biệt 2nào đó ccchưa?”

“Đều 4chưa có!” 75Thành thật a6lắc đầu, 22Hoa Đan Phong 2cười nói: 57“Chẳng equa đọc 4sách thấy b6nói “Trên 1có thiên 0ađường, 00dưới có 9aTô Hàng”. 8 © DiendanLeQuyDon.comCho nên chúng 5ta đại d2khái định fcmột đường 5xuôi nam, emở mang 14kiến thức 0một phen, faxem như là 3fđọc ngàn avạn sách, eđi vạn f9dặm đường.”

“Vậy 20thì tốt caquá!” Đúng 0với ý nguyện, 12Du Tử Nam 7akích động e0vỗ tay hét elớn, kế 9đó thấy fba người 6ngạc nhiên fnhìn mình, 76mặt y đỏ calên, xấu 85hổ cười 9trừ giải 7thích, “Tại 6fhạ chính 3blà định 57đến Hàng fChâu chúc 2thọ. Nếu 6mục đích e6của chúng 58ta giống a3nhau, vậy ckhông bằng 1kết bạn eđồng hành, 32không biết 9ý ba vị 1fthế nào?”

Tuy cbiết vị 39Trầm cô 8nương này c7không vui 5khi dính 2dáng tới 89y, nhưng bthật sự c0y cực kỳ aahảo cảm dvới ba người 85họ, vốn 88chỉ muốn 5dgiao du mật bthiết hơn, b2sau cùng 64vẫn cứ 35mặt dày 19chủ động edbắt chuyện 5hỏi thăm.

Không 3dè lại ekhiến y fchớp được 6cơ may, đôi 8bên đều 9có mục 18đích giống 0nhau, y quá e3mừng rỡ 1không nói e4hai lời alập tức bđề nghi 6đồng hành.

“Ui 9acha, thật efkhông ngờ 77lại trùng chợp vậy!” daThích thú 4ecười tươi, c0Hoa Diệu 4Điệp rất 4vui vẻ.

“Sư atỷ, tỷ a3thấy sao?” 89Hai mắt csáng rỡ 67nhìn sư 8tỷ nhà e3mình, Hoa dfĐan Phong aecực kỳ bmong đợi. d5 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ e3tới lớn, 0trừ sư 1ftỷ và sư 8cmuội ra, 10hắn chưa 82từng có 7abằng hữu ecùng tuổi, f8hôm nay không 0bdễ gì quen 9ebiết với 2cngười nhìn 1được mắt enhư thế, 0kỳ thật cehắn có dchút lưu eluyến nếu bphải mỗi 34người đi e9một ngả 14như thế cnhưng tất 8cả đều 4do sư tỷ f9làm chủ.

“Này…” 1Trầm Đãi 7fQuân do dự.

Nàng fkhông biết 8suy nghĩ 94của sư dđệ muội, 3lại cảm 99thấy vì 2một người 58quen biết 90sơ sơ mà dekết oán 0với bang 3phái giang 1hồ thế flực lớn f9mạnh như 01vậy thực a3sự là không 0khôn ngoan 3chút nào. 8d © DiendanLeQuyDon.comTuy nói mấy 6ngày trước fra tay cứu 6bngười thì 82đã kết 6thù rồi cnhưng mất cebò mới 8lo làm chuồng avẫn chưa 38quá muộn, 2có thể 71kịp thời 79thoát thân 1fmới là 9đúng đắn.

“Trầm 1cô nương, 4fvị thế 5cbá mà tại b5hạ muốn 1dđến chúc 07thọ trên 30giang hồ b9chuyên hòa b6giải các 9vụ phân 16tranh nên 9được mọi e1người kính dtrọng tôn c9xưng là 9Vũ Trọng 4Tài, các bđại môn 20phái đều aphải nể 9bmặt ông 76ta đôi ba 5aphần.” fHiểu được 7phân vân 0của nàng, 9Du Tử Nam 0luôn miệng fdnói không 88dứt: “Các avị đã 6cứu ta, e4sợ là Hắc dcPhong Bảo cđã ghi thù dvới các 7evị. Không cbằng chúng 6ta cùng nhau f6đến tham 32gia thọ 5fyến, đến alúc đó 4lại giải 4thích tất 7cả cho thế bbá, xin ông 4ấy hòa cfgiải giúp, 6fđể Hắc d3Phong Bảo 5đừng làm fkhó mọi 5người. f © DiendanLeQuyDon.comTất thảy 7oan có đầu, 6anợ có chủ, fân oán giữa 7Du gia và 5fHắc Phong eBảo tuyệt dakhông liên 55can đến e4người ngoài.” dY nói rất chợp tình 6hợp lý, bhết sức achân thành, afcộng thêm 29việc y chỉ 71rõ, cho dù 24có thế bnào bọn fahọ cũng 8akhông bị 31liên lụy cnữa, nếu 9không chỉ avới chuyện era tay giúp 6ay đã đủ a1để Hắc 0Phong Bảo 0tìm đến bbọn họ 8rồi.

Trầm 30Đãi Quân 3nghĩ nghĩ, fcảm thấy ay nói rất 3có lý. Nếu ecó thể dđược cái abngười Vũ 3Trọng Tài b0gì đó đứng 9ra hòa giải, fđể Hắc b9Phong Bảo 56đừng tìm 0bọn họ 4gây chuyện 2bvậy cũng 2tốt. Vì 1thế nàng 7gật đầu, 17xem như đáp 2ứng.

Thấy 86nàng gật 4đầu, Hoa dĐan Phong 4cùng Hoa 72Diệu Điệp 37lập tức 7la hét hoan ahô như trẻ 72nít. Mà bDu Tử Nam 0cũng thở 4ra nhẹ nhõm, 0kế đó blại bi ai b8nghĩ, lúc 0dnào thì 10trên giang 02hồ cũng 3eđược xem 6là thanh 0niên tài betuấn, chiếm 3được tâm 9hồn các 0cô nương 95như y lại 77phải ăn 0enói khép anép cầu 0người ta fkết bạn d4đồng hành b8như thế 5này?

Cảm 3giác… có 8chút chua dchát.

Không 9biết suy bnghĩ của 13y, Trầm bĐãi Quân 9achỉ nhàn bnhạt nói angắn gọn: a“Vậy làm 9phiền Du b7công tử 37rồi.”

“Nào 1ecó!” Vội f3vàng mỉm 07cười đáp 7lời, “Là bchuyện ta 29phải làm 9mà.”

Cũng 50không bắt 74bẻ, Trầm 55Đãi Quân f9gật đầu 70lần nữa, 0quay lại 0nhìn sư 6đệ muội 84đang líu 37lo chúc mừng 5fcó đồng cbạn mới, 5không nhịn 0được thở d0dài, “Muộn 32rồi, đừng a2quấy rầy 5Du công tử 9nghỉ ngơi dnữa, về cbphòng ngủ f8thôi!”

“Dạ!” f0Cười hi d2hi vọt tới e4bên cạnh fsư tỷ, 0Hoa Đan Phong 13vừa kéo 63nàng ra ngoài 2vừa nói: a“Sư tỷ fchắc chắn 23mệt mỏi drồi? Đi, 28chúng ta d2mau về phòng 1nghỉ ngơi…”

“Hì fhì hì… adsư huynh, 4dhuynh a dua fnịnh hót 2quá…” cNhảy tung 59tăng đến 90bên cạnh dsư tỷ, 1lôi kéo 7cánh tay 80còn lại 9dcủa nàng, aeHoa Diệu deĐiệp không 8chịu kém 83cạnh một 6bên công 98kích, một cebên nịnh 5nọt: “Sư f0tỷ, mấy cngày nay 9toàn do tỷ 91chiếu cố e1Đường 4Vũ Tân, 3chắc chắn 4là mệt 0chết rồi, 8đợi lát dnữa muội 34giúp tỷ 3fấn ấn 93vai…”

“Sư 18muội, muội 6còn nói cata nữa! 35Muội căn fbản là 19tên nịnh 5thần…”

“Được a0rồi! Xem 8bta là hoàng bcthái hậu 12sao…”

Tiếng 34cười nói, 4tiếng nịnh 2nọt đi 2xa dần. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrên giường, 8Du Tử Nam 92cảm thấy e9sư môn ba cngười này 21thật thú 6vị.

Xét a3đến thương b4thế của d0Du Tử Nam, 56Trầm Đãi 7Quân quyết d1định nghỉ 35ở khách f2sạn thêm dmấy ngày, 1fthẳng đến 0khi vết 0thương trên 4dngười y 9đã lành 2tới tám 9cchín phần, 8fmột đoàn 50bốn người 6mới lên 63xe ngựa echậm rãi 1lên đường.

May demà nơi này 59cách Hàng cChâu không 7dxa, đại 9khái chừng 6ba bốn ngày 36đường fmà thôi. f © DiendanLeQuyDon.comThêm vào fđó lễ a8thọ của 7dvị Vũ Trọng 5Tài nào 0ađó sau bảy, aftám ngày enữa, thế acnên bọn 95họ cũng 98không gấp 5rút lên 1đường, 2cứ thong dthả từ d8từ mà đi.

Ngày 7hôm đó, 7tiết trời fnóng nực, alại gần 0tới giữa 2trưa, cả cđoàn người 55quyết định bdừng bên emột khe 1suối nghỉ 69chân.

Xe 54ngựa vừa 4dmới dừng, cHoa Diệu 1Điệp không afkịp chờ b8đã nhảy 98phóc xuống, dba chân bốn 4cẳng chạy 2tới cạnh fbkhe suối e7vốc nước dlên vỗ 2vào hai má beđỏ bừng edvì nóng 4bức, cảm 8thụ nước 7esuối mát 6dlạnh thấm 53vào tận btim. Loại 5bỏ nóng abức xong, 49nàng hả 7lòng hả 3dạ thở anhẹ, sau 1cđó vô tư 8ngoắc tay evới ba người 30đứng bên bxe ngựa.

“Sư 0tỷ, sư fhuynh, Du cdcông tử, 5mọi người 4mau đến 7dđây! Nước c3này lạnh 37lạnh mát dbmát, dễ 8chịu lắm 57luôn!”

Thấy 9nàng không dfngớt vẫy 1tay hô hào, 5aba người ddkhông tự 5bchủ bước 1nhanh hơn. c7 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 01tự mình 4lấy nước esuối rửa e4ráy một 6phen xong, 4Trầm Đãi 34Quân trực 3tiếp trốn 0dưới một 61tán đại bthụ rậm 97rạp hóng fmát. Vết fthương trên bngười Du eTử Nam gần anhư đã flành lặn, 9ddưới sự fahô hào nhiệt c6tình của 89Hoa Diệu cĐiệp, hai 05người đứng 91trên tảng dđá giữa akhe suối dvừa nói 4evừa cười, fchuẩn bị f3trổ hết 7tài năng a0đi bắt 3cá làm bữa 3trưa.




Chương 52-2

Trái 2lại hiếm 4fkhi thấy 9Hoa Đan Phong 9bkhông tham 5gia náo nhiệt, 22ngược lại 5đến ngồi 0cạnh sư 54tỷ nhà fmình.

“Sao aevậy? Hiếm aekhi thấy dhôm nay đệ dkhông cùng 0asư muội 0nghịch nước abắt cá.” 7dKhông thẹn 4clà cùng 6lớn lên 4btừ nhỏ, 5Trầm Đãi d8Quân hiểu cbiết hắn chết sức d7sâu sắc, b5vừa nhìn d1mặt hắn 0liền hiểu 92hắn chắc bachắn khó 6chịu gì 94đó với 6sư muội.

“Không 8đi đâu!” 7Bất mãn c0trợn mắt, 06Hoa Đan Phong c9bĩu môi 71hừ hừ: 1“Sư muội efchỉ gọi 0Du công tử, dkhông có e5kêu đệ, cđệ đi 1làm gì?”

Nghe 78xong, Trầm 93Đãi Quân 8khẽ giật 3mình, kế cđó bật bcười “Đệ 8bghen tị csao?”

Ừ… d7nói thật, f3vị Du công dtử này dftướng mạo 0cđường 4đường, flàm người 3flại khiêm 9btốn nhã 1nhặn, nói d2năng tao dnhã. Suốt 18dọc đường 2đến Hàng eChâu, y đối 1đãi với 72ba người 13bọn họ 6crất chân bthành, lại 4có lòng 2fmuốn kết agiao với a9họ. Thế 8nên hai sư 99đệ muội eliền quen 02thuộc với 65y, ba người 44tán gẫu bthường 67xuyên, cực 80kỳ hòa 8hợp.

Nhất blà sư muội, btính hiếu c1kỳ rất cnặng, luôn 2cthích truy 3hỏi những 5chuyện giang 8chồ, cộng 8bthêm y cũng 4vui lòng f5cho biết, 9toàn đem 1những chuyện 7bthú vị 99ra kể, chọc csư muội ecười ha fha, ấn tượng dvới y càng 82tốt. Vì b7vậy mấy b0ngày nay 4cbất kể c4là làm chuyện 3gì cũng 6kêu y đầu 9tiên, ai 80ngờ lại dlàm sư đệ dcvì thế amà bất 64mãn.

“Ai, ebai ghen tị 3chứ? Không 53có!” Tức 1tối phủ 28nhận, Hoa cĐan Phong 34giận dỗi: e“Đệ chỉ… a1chỉ…”

“Chỉ a7làm sao?” 27Nhướng fmày.

“Chỉ 33cảm thấy 2sư muội 0không biết 5nghĩ! Mấy angày nay 63muội ấy 3chơi cái 4gì vui cũng 9gọi Du công 77tử trước 93tiên.” dRầu rĩ c1trề môi, 13tuy Hoa Đan 6Phong cũng 1rất thích aDu Tử Nam 1nhưng còn 0có chút 9bất mãn f0vì bị cướp a2mất bạn 6chơi.

“Còn denói là không 45ghen nữa!” 1Trầm Đãi aQuân vô 7lực lắc 89đầu.

“Đã fnói là không 25có mà! Sư ctỷ, tỷ fđừng nói 4ebậy.” e9Thở phì a2phò phủ 46nhận, Hoa 48Đan Phong b6nhất quyết fkhông nhận fbản thân 43đang ghen 57tị.

Thấy 3hắn giận fdỗi, Trầm 9Đãi Quân 7ecười khẽ, 8đang định e8lên tiếng 9ban ủi, một 92giọng nói 18ngọt ngào c4trong trẻo btừ bờ fsuối cất 2lên.

“Sư 6huynh, huynh dgian trá 25quá, lại c8núp dưới 7bbóng cây? 20Người ta e4với Du công 6atử bắt 83được mấy 0con rồi, f2huynh còn e0không lại 8giúp thì fcđừng trách 20muội lát 29nữa không d6chia phần cccho huynh 6nha.”

“Coi, dsư muội 4ckêu đệ 6brồi, còn fckhông mau 3ađi!” Nhìn aabóng người anhỏ nhắn acxinh đẹp 3đang đứng batrên tảng bđá cười 24tươi tắn, 7Trầm Đãi 21Quân mỉm 6cười thúc bgiục.

Sau 0cùng sư 9emuội cũng bdkhông có 4cquên sư e1huynh hắn.

Bị 4giọng nói 8hờn dỗi 7kia réo gọi, 97Hoa Đan Phong 6fhài lòng 3gật đầu, 8dmới nãy 46còn không 2vui, oán dgiận giờ 0đã quăng 9sạch sẽ, 8acao hứng dnhổm mông eeđứng dậy, 2vui vẻ nhảy dqua bắt 9cá kiêm f8nghịch nước.

Dưới 6bóng râm, 94khóe môi 00Trầm Đãi 87Quân ẩn 5hiện nụ 8cười nhạt, fcđáy mắt 91mang theo 12chút chua 4fxót rất 5khó phát 15hiện nhìn 7ba người b6vừa đùa 1giỡn vừa cbắt cá. 4 © DiendanLeQuyDon.comMột lúc d9sau, Du Tử dNam cầm 20mấy con ecá đã xử clý xong đi 0đến chỗ 7cnàng thì 59nàng mới 1thu lại 1dvẻ mặt f8nao nao, khôi 33phục lại cbvẻ trầm d5tĩnh đạm b0mạc.

“Trầm 5cô nương, 3trưa nay 66chúng ta 6nướng cá 74ăn đi!” 1Đến dưới 6gốc cây, b8mặt Du Tử a9Nam tươi 7fcười đưa 54cá trong 9tay cho nàng, balại nói: 4“Ta đi c7chung quanh e5kiếm củi eđốt lửa betrước, 0mấy con dcá này làm aphiền cô 7nương.”

“Ừ!” 90Đều đều 8dkhông gợn 2sóng đáp 3lại một 7tiếng, Trầm 9Đãi Quân 35nhìn y đi 6rồi lấy 6mấy nhánh 7cây xâu acá lại.

Rất b4nhanh, Du 94Tử Nam đã fôm một 41đống củi 25khô về, 8đồng thời 7nhóm lửa 4bắt đầu 63nướng cá.

Hai angười không 8ai nói chuyện, bbên khe suối f9loáng thoáng 4tiếng cười 38đùa, bọn 5họ ở bên b1này lại 8ngượng 20ngùng, trầm 3mặc.

Sở 10dĩ như vậy 2chủ yếu 3là do tính 39cách trầm 3tĩnh, nội 23liễm của 3aTrầm Đãi 5fQuân. Đối c0với người abngoài, không a4thân quen, e6nàng hoàn dtoàn không ethích chuyện dtrò. Du Tử 1Nam lại ccàng minh 2bạch nàng 2ekhông giống 8với sư 4đệ muội fnhiệt tình 5hào sảng, 7dcư xử với 1nàng luôn 00khách khí 3dlễ độ 87lại xa cách, 4athế nên 2trong nhất 25thời chẳng dbiết nên 4nói gì mới d9phải.

Một 9hồi lâu 9sau, trong 8ánh lửa 8nhảy múa, fcy đột nhiên 8thốt lên, 47“Trầm 20cô nương, 8cô rất 4ghét ta thì d2phải?”

Tựa 1hồ không dcngờ y đột 9ngột hỏi 5vấn đề bnhư vậy, 81Trầm Đãi 8Quân ngơ cngẩn, ánh fbmắt ngạc a8nhiên đối 5diện với bmột đôi 0mắt chân 3thành thản 9nhiên “Vì esao lại dhỏi vậy?”

“Ta 69cũng không fphải kẻ 9dngốc!” 22Lễ độ 06cười, Du 9bTử Nam khéo dfléo đáp.

Suốt edọc đường, 6nàng luôn 74lạnh nhạt 52với y. Mấy b2lần y thử 42tìm cách 9abắt chuyện, 5bộc lộ ethiện ý cnhưng đều b6bị nàng eadùng giọng 5điệu lành fblạnh, năm 4fcâu ba chữ flà chấm 6dứt đề dtài, làm 52hắn đành abất lực b6thu giáo bvề.

Nghe 2thế, Trầm 1Đãi Quân ckhẽ mỉm 81cười, trầm b8ngâm một 8lát mới 2chậm rãi bdcất lời, 7“Cũng không cthể nói blà chán 26ghét…”

“Vậy 4là…” 51Há miệng 4hấp tấp 16hỏi nguyên 0nhân.

“Chỉ 7dlà cảm ebthấy phiền a5toái!” dLạnh nhạt 66cắt ngang, 16Trầm Đãi 76Quân bình 4tĩnh nhìn 9y, vẻ mặt 4nghiêm túc, 1“Vì ngươi, 3eba người d8chúng ta 54chọc phái 9bang phái c6mà người bkhác tránh 90né còn không 9bkịp. Cái a7này đúng 3là tai bay 3dvạ gió, 50không phải 9sao?”

Vốn 89dĩ nàng 29còn hy vọng c4chuyến hạ fsơn du ngoạn 7cnày có thể 1ebình bình 89an an, không 70có nguy hiểm bgì. Ai biết 0fnửa đường bnhảy ra 6amột tên 8Trình Giảo 7eKim, vì cái atên ngoại 4lai y, bọn d8họ vô duyên e1vô cớ kết d0thù với 55Hắc Phong aBảo, thật esự không 4đáng!

“Trầm 4acô nương, d7xin cô cứ cyên tâm! 0Ta nhất 6định thỉnh acầu thế 4bá hòa giải b6vụ này, 2quyết không 7để Hắc 5aPhong Bảo blàm khó 83các vị!” 4Lời lẽ 08đanh thép 7cam đoan fevới Trầm dĐãi Quân, 5Du Tử Nam dfcảm thấy 6ra cớ sự 9này quả fthật là d9do bản thân b4liên lụy 04bọn họ, 0trong lòng ekhông khỏi a7áy náy.

Thấy 7cy nghiêm btúc, vẻ 34mặt lại a0hổ thẹn, dfTrầm Đãi 5Quân ngược d5lại bật 8cười “Du 4công tử, 5huynh thật 8sự là chính 52nhân quân 2tử!”

“Hả” 0Ngây ngốc 4giương mắt, 0không rõ d9ý nàng.

“Nói 5thật. huynh ekhông hề 9fcầu chúng b0ta ra tay begiúp đỡ, 63là chúng 8ta chủ động. f9 © DiendanLeQuyDon.comNếu thật 73sự kết aoán với c2Hắc Phong 90Bảo thì 2ecũng không b5trách được 88ai nhưng 41mấy ngày fnay ta vì 5bthế mà 2tức giận 2huynh. Huynh 8ckhông những 75không để cbụng, còn 0cáy náy tự 8trạc, cam dđoan nghĩ abiện pháp 7fnhờ người 74giúp chúng 9ta hòa giải, 8để Hắc fPhong Bảo 8không làm ebkhó chúng ata…” Hơi 3ngừng lại, 8nàng mím 88môi cười 3nói tiếp, 85“Du công c1tử quả 5nhiên là 6chính nhân 3quân tử, 0aso với huynh, 4fta hẹp hòi 6rồi.”

Không 2ngờ nàng alại thẳng 9bthắn khen 8ngợi mình 7fnhư vậy, 6Du Tử Nam 3đỏ mặt, 6liên tục 55lắc đầu: 3e“Trầm dacô nương 6ngàn vạn f4lần đừng dnói như cvậy! Nếu 59không vì 9cứu ta, 4sao các vị 2đắc tội b8với Hắc 3ePhong Bảo 3được? 2eCó dùng 8thiên ngôn 81vạn ngữ 6ccũng không 5adiễn tả 34hết được 1cảm kích fdtrong lòng 9tại hạ. f © DiendanLeQuyDon.comVả lại, 94ân oán của f0Du gia và 8Hắc Phong 4aBảo do hai 1abên chúng fta tự giải 4quyết, đương 02nhiên không 75thể liên 9bquan đến 06người bên a9cạnh, bằng c1không ta flàm sao an 6tâm cho được?”

Nói 7xong, y ngượng 4nghịu cười, 9ánh mắt 8ckiên định, cquả nhiên 6acó chính 8khí.

Trầm 3Đãi Quân 26nghe xong, 79cho dù nguyên eebản trong clòng có echút tức cgiận, cuối 4cùng cũng 19đành thở b2dài.

Ôi… 7angười ta e0đã nói 5thế rồi, 8bnếu nàng ctiếp tục 0tức giận cthì thật 96sự là bụng ddạ hẹp 5hòi, nhỏ abnhen quá.

Nghĩ 1vậy, nàng devô lực 6lắc đầu, 88chậm rãi bngước mắt a7lên, lại 7ađối diện b3với ánh 4mắt chân 7thành, chính atrực của cdy. Nhất 9thời hai a3người nhìn ccnhau không cdchớp mắt 6thật lâu, 36cuối cùng 0không hẹn 0dmà cùng cnở nụ 70cười. Nụ 99cười này 81có mấy e2phần ăn e2ý không ecần nói frõ của 00hữu hảo.

Nhờ edcó cuộc cchuyện trò 9anày, Trầm dĐãi Quân 5buông bỏ 2ethành kiến, 79cũng không 5cư xử lạnh 9fnhạt nữa. 2 © DiendanLeQuyDon.comLại thêm 12Du Tử Nam 26ôn hòa lễ 1độ, nói 8năng tao fnhã, nói 3đến những 93chuyện mắt bthấy tai 9nghe về 42phong tục e0một số 2nơi có phần 19hấp dẫn, bngược lại 4khơi gợi 54hứng thú dcủa nàng, 5không nhịn 91được lại 7hỏi thêm 6nhiều câu.

Càng 55tán gẫu 3càng lâu, 27hai người dcá tính 9trầm ổn, 0nội liễm 90thế này 69mới bất 8ngờ phát ehiện đôi 4bên nói f8chuyện khá bdăn ý, nói 3nói cười 42cười không 9còn xa lạ eanhư mấy 9ngày vừa carồi nữa.

Bên enày, hai dcngười nói 29cười vui 46vẻ. Bên 4kia, Hoa Diệu aĐiệp dường 9như phát 0hiện bí 1fmật gì 2đó, đột ebnhiên cười 4btrộm, “Sư 5huynh… sư 0huynh…” e0Lén lút 01chọc chọc 23khuỷu tay dsư huynh 0nhà mình.

“Sao 0vậy?” fLơ đãng 6đáp lại, cHoa Đan Phong 3đang lùng 72cá trong 1khe.

“Huynh 6mau nhìn b1bên kia kìa!” 65Nhỏ giọng c2nhắc nhở, ckêu hắn a7mau nhìn.

Nghe 85giọng nói 3của nàng 4có chút 4hưng phấn, e6Hoa Đan Phong 25dõi mắt dtheo ngón e1tay nàng 4chỉ, kết 5quả lại 0kinh ngạc 0phát hiện 2sư tỷ vốn 45dĩ một d9mực lạnh 41lùng với 5Du Tử Nam fkhông biết 0atừ khi nào c9lại bắt e5đầu nói 06cười với e4y, trông erất vui 75vẻ!

Hơ… 35trong lúc aehắn đi 22nghịch nước 2bắt cá 02đã xảy 8ra chuyện 4egì mà hắn 75không biết? eRõ ràng 92mới trước 1đó sư tỷ 9còn rất 87lạnh nhạt 3với Du Tử 0Nam, sao bây 3giờ lại 6tán gẫu bcó vẻ rất 24vui?

Đột 5nhiên, không 8ahiểu sao 1Hoa Đan Phong dcó cảm 3giác không 4vui lắm.

Không 3phát giác 8tâm trạng 28vui vẻ của 42hắn đột 0nhiên tan fbiến, hai fmắt Hoa c4Diệu Điệp 75phát sáng, 5avui hớn bhở nói: 1f“Vốn cứ 6tưởng sư btỷ ghét 6Du công tử, ckết quả bhoàn toàn dkhông có fchuyện này fnha! Xem, basư tỷ với 64Du công tử ctrò chuyện fvui vẻ hòa 25hợp như cdvậy, xem 11ra rất xứng eeđôi!”

Xứng 4đôi? Sao csư tỷ lại 93xứng đôi c5với người 60khác được?

“Nói ebậy bạ 8bgì đó? 6dSư muội, 15muội tư 9xuân hả? 1Trong đầu 9toàn nghĩ 43mấy chuyện 1này thôi!” daHừ mũi 55bác bỏ, 0Hoa Đan Phong 0akhông nhịn e2được trợn 0mắt khinh 2bỉ.

“Ai, 48ai tư xuân 2chứ? Huynh bmới tư exuân!” 4Hoa Diệu 5Điệp đỏ 24mặt bẻ 8lại, lại akhông nén 98được tâm ctư hoài bxuân của 14thiếu nữ b4đương tuổi 8fdậy thì, fthần thần abí bí nói: ba“Sư huynh, 8chuynh xem! 8Trước giờ a3sư tỷ chưa 1fbao giờ catử tế bvới người abngoài như 2vậy, nói 26không chừng f8bọn họ 4rất hợp 0nhau!”

“Hợp anhau?” Hoa aĐan Phong 6dtức khắc 00bĩu môi, ccau mày la a3lên: “Hôm cdtrước, 4sư tỷ còn dckhông để 7ý gì đến 72Du công tử, 6bkhông nói achuyện với 75y quá một e0câu, vậy dcũng gọi 5là hợp?”

“Nói 2fvậy cũng 89đúng, nhưng…”

“Không 0fcó nhưng bnhị gì 3fhết!” 68Thẳng thừng ecắt lời fnàng, Hoa 7Đan Phong 0dkhông biết dtức giận 39chuyện gì, 63thở phì dphò: “Sư 64tỷ là sư dtỷ, là csư tỷ của dcchúng ta, 0không có 0chuyện xứng 6hay không d7xứng, hợp ehay không a8hợp gì 1bđó với angười ngoài.”

Tuy dmấy ngày 22nay ấn tượng cacủa hắn 10dành cho dDu Tử Nam eerất tốt, 8tán gẫu dccũng vui 1evẻ. Mấy dchôm trước avì sư tỷ cflạnh nhạt, exa lạ với fy mà còn 8lo lắng, 3csợ lúc cnào đó d2sư tỷ đột 03nhiên đổi fý, quyết 7bđịnh đôi 8bên mỗi 42người đi emột ngả 0sẽ làm d5hắn mất 9đi bằng eehữu mới 1kết giao.

Không 08ngờ, sư 3tỷ lại 60dỡ bỏ c5thành kiến, 0không bực 72bội nữa. 7 © DiendanLeQuyDon.comThấy bộ 13dạng bọn ehọ cười 7nói, ngược 0lại hắn 1không vui, 3mơ hồ có 9cảm giác 13buồn rầu d4vì sư tỷ fcsắp bị e8giành mất.

a4quái liếc 4hắn một 62cái, Hoa afDiệu Điệp 85hùng hồn 11nói: “Ai 39nói? Lúc fetrước sư 5phụ thường 1nói nam lớn 7lấy vợ, 6nữ lớn d8gả chồng. c0 © DiendanLeQuyDon.comKhông chừng 4lần này 0hạ sơn, bsư tỷ tình 9cờ gặp 0được nam 9nhân thích 1hợp, tìm 3được nơi 28chung thân 1dsuốt đời.”

Nghe f7nàng nhắc 5tới lời f9sư phụ, 98Hoa Đan Phong ctự nhiên 5cảm thấy 0ngột ngạt, c3cố ý lườm dnàng giễu 5cợt, “Sư fatỷ có thể 1btìm được 39nơi chung 18thân hay 89không ta abkhông biết, ecó điều 0dcả đầu 1cmuội chỉ 87nghĩ tới 6chuyện gả e7cho người 7ta, không cfbiết xấu 5hổ à?”

“Muội cfnào có? 2Sư huynh, 9ehuynh nói 4bậy!” eMặt mày 1đỏ bừng, c7Hoa Diệu f8Điệp giận c5dỗi kêu 1lên.

“Còn 0nói không 7có?” Giả b6làm mặt 55quỷ, hắn 36vạch rõ b0ràng “Vừa 99rồi có 7người nói 64rõ rành 1arành, nam 3lớn lấy 6vợ, nữ 12lớn gả 47chồng, lần 9này hạ a1sơn có thể 8dtìm được 9nơi chung cthân thôi!”

“Muội 80không có 8fnói muội…” 7Thẹn quá b3hóa giận, 5tức tối 1đuổi đánh.

“Ha 9dha ha… bị 53nói trúng 7rồi… bị 63nói trúng 23rồi…” 3Cười lớn 5chạy trốn.

Nhất 6thời, chỉ athấy hai 9engười đuổi ađuổi đánh e9đánh, tiếng ela hét giận 04dỗi cùng abtiếng cười 0achọc ghẹo ftheo gió f0bay đi, hết d8sức ầm 8ĩ, làm hai b9người ngồi 40dưới bóng ccây cũng bdkhông tự bachủ được achăm chú f8dõi theo. 89 © DiendanLeQuyDon.comKế đó, 9giọng nói abnhẹ nhàng 3nhã nhặn d2mang theo e5ý cười ecất lên

“Sư 4đệ, sư 42muội, trời fnóng đừng 4eđùa nữa. 46 © DiendanLeQuyDon.comCá nướng bchín rồi, 63mau lại 0đây ăn 11đi!”

Nghe ecthấy thế, 2hai sư huynh 3bmuội đang dđuổi đánh 9ồn ào mới 5evứt bỏ 0“ân oán”, 6ccầm lấy fcá bắt 1được đi 8vào dưới 0bóng cây. c © DiendanLeQuyDon.comMà Hoa Đan 84Phong thì fcchui ngay evào ngồi fgiữa Trầm eeĐãi Quân 69và Du Tử 5Nam, ý đồ 3tách hai 55người ra.

Hứ! faSư tỷ là 1sư tỷ của 2hắn, còn 2lâu mới 0để người a6khác lại 11gần!

Nhớ 4đến mấy 55câu ban nãy 8ecủa sư 5muội, Hoa 8Đan Phong 2bkhông vui, d3len lén bĩu 4môi, âm 9thầm quyết a1định cách 1ly bọn họ dkhông để 6flại dấu 57vết.

“Xem 3hai ngươi 5kìa, chơi 5đến đầu eđầy mồ fhôi!” Không 1chú ý đến 8ftâm tư của 7ehắn, Trầm 6aĐãi Quân 48nhìn mặt d6hai người d1đẫm mồ 9hôi, bất bfđắc dĩ fmắng nhỏ: 04“Nắng a9chói chang d4như vậy, 1mệt hai 07người các 0ngươi còn 92có hứng dthú rượt e8đuổi ngoài 25trời, chẳng 6khác gì b5đứa nhỏ 8chưa lớn 06hết!”

“Sư 33tỷ nói dđúng, sư b0huynh trẻ 9con ghê!” 45Ôm giận dbáo thù, 5dHoa Diệu 6Điệp nũng 4cnịu chỉ 84trích.

“Chỉ 3nói ra? Sư 0muội không 6phải cũng c0vậy?” 6aHoa Đan Phong 90không chịu f2kém thế 80phản bác.

Lần 9này, hai efngười lại ctrợn tròn 8mắt trừng cnhau, chuẩn d3bị bão 8táp lần 1enữa.

Trầm fĐãi Quân 8thấy thế, 01không nói fbcâu nào 3lập tức 52cầm hai b3con cá đã 49nướng vàng 8ươm thơm 05nức đưa 3cho mỗi 2người một 0con, “Đừng 7ồn, mau bcăn đi!” 0Nhàn nhạt ara lệnh, f1thần sắc 50tuy hòa nhã 99nhưng lờ 9mờ có mấy b9phần uy anghiêm.

Thấy 6vẻ mặt 9anàng như 5vậy, Hoa eeĐan Phong, 2Hoa Diệu 5Điệp hai 64người biết 5không thể adtiếp tục cầm ỹ, 9eliền ngoan 6ngoãn gục cđầu ăn 6cá nướng, 8bkhông dám 9bnói thêm.

“Du eccông tử, fđể huynh fchê cười 8crồi!” cThấy hai 3người an 53phận rồi, 2blúc này 1Trầm Đãi fQuân mới anhìn Du Tử f1Nam, mỉm ccười nhã 62nhặn xin eclỗi.

“Đâu e7có!” Liên 78tục lắc 45đầu, Du aTử Nam cười 5nói: “Sư 25tỷ đệ e5Trầm cô 5nương tình e7nghĩa sâu 9nặng, cảm atình hòa 1hợp, tại bhạ hâm 1bmộ còn 24không hết 5nữa!”

Trầm f4Đãi Quân 2nghe thế 9mỉm cười, 82ngược lại 8Hoa Đan Phong cthấy nàng 8cười với f“người 13khác”, btrong lòng 0dkhó chịu 9buồn bực, 5ecá nướng 2vốn thơm 6ngon ăn vào bmiệng chẳng 2còn thấy 5mùi vị agì nữa.

Hứ… 4fvì sao sư 6tỷ lại b7xứng đôi 0với nam 0nhân không 7frõ ở đâu 06ra chứ? 6Sư tỷ, 5asư muội 9fvà hắn fba người 5evĩnh viễn b2ở chung 0fcả đời akhông tốt 1dsao?

Ô… 63cảm giác 56rất chán 07ghét nha!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:58
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21572
Được thanks: 15288 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 43-1



“Sư ehuynh, nhanh 2lên… nhanh 1chút nữa… efsắp rớt 2xuống rồi…”

“Làm 32gì rớt 8dễ vậy? aSư muội, 1xem lợi 7hại của 7sư huynh dnè…”

Sườn 5fúi, thiếu 8diên thiếu 5ữ nô đùa 3chả diều, 96iếng nói 4ười đùa 82iỡn lọt 74ào tai hai 4ẹ con thiếu 1eữ đang fgồi trong 49ăn nhà trúc fhía trước.

“Sao ehông đi 3hơi với e5Đan Phong, 2aiệu Điệp?” 5ió nhẹ chất qua, 0ỹ phụ c4hẹ nhàng 31én tóc mai eên má, ánh cắt mang 1dý cười 33ịu dàng 6hăm chú 6hìn cô con c8ái tính f2ình trầm 61ĩnh.

Không 4bó câu trả 6aời, thiếu 4ữ thanh b9ú chỉ lắc c0đầu nhè 98hẹ, đăm 4đăm nhìn d2hiếu niên, 0ehiếu nữ d4đang nô 3đùa bên 4csườn núi, f9trong mắt 30thiếu nữ cccó mấy 5phần hâm 47mộ nhưng 1lại không eccó ý định 84tham gia.

“Đứa fnhỏ này 3thật là ccố chấp, 2egiống hệt dcha con…” 4dMỹ phụ b2lẩm bẩm 6than thở.

Giống 17cha sao…

Thiếu a5nữ thanh dctú ngơ ngẩn 0suy nghĩ. 1 © DiendanLeQuyDon.comNàng chưa ethấy mặt 1cha, cũng 13không cảm athấy mình d1bướng bỉnh. de © DiendanLeQuyDon.comChỉ là… 64nàng đang fchờ con 1diều của 8riêng nàng, 8chờ đã 23hai năm nay c2rồi, đáng 8tiếc sư 0đệ đã 4quên làm 3tặng nàng…

d3gia trang ctiếng tăm 32lừng lẫy 94trên giang ehồ gần 3đây chăng 1đèn kết dhoa, dào 6dạt không 83khí vui mừng. d5 © DiendanLeQuyDon.comCòn có hai 3fngày nữa flà lễ mừng 29thọ, các 97môn các fphái đến c8chúc thọ 9lục tục 1ckéo đến 3cho kịp 44ngày, nô cabộc vội b9vội vàng c1vàng ra vào dftiếp đãi, etoàn trang dtừ trên 6xuống dưới 9bộn bề, 9hết sức 3dnhộn nhịp.

Ngày 4hôm đó, 4vị trang 8chủ của cVũ gia trang 9Vũ Trọng 67Liên, xưa cnay kết 6giao lắm 3abạn bè, 1fchưa từng 29kết oán 5với người 1khác, lại 3thêm hành 26xử công dcchính, chuyên 2fhòa giải 05các vụ 4phân tranh 08trên giang 54hồ nên dfđược mọi 2người kính 0trọng, tôn dxưng là 0Vũ Trọng 44Tài vừa 34sai hạ nhân 73đưa một 8vị khách 54đi đến 8phòng dành abcho khách 7akhứa nghỉ 8ngơi, ngoài 99sảnh chính dlại truyền eađến tiếng ebáo danh f0vang dội

“Thiếu 7chủ Tùng acNguyệt sơn dtrang Du thiếu d6hiệp và fbằng hữu 0đến!”

Nghe 57thấy giọng 7điệu kéo a3dài đó, 8mặt mày 0Vũ Trọng fdLiên tươi 8cười hớn e0hở đi ra 95cửa đại dsảnh, lại 4thấy Du baTử Nam và 2aba nam nữ etrẻ tuổi 7akhông quen 2bước vào, btuy trong alòng lão 6có chút fcnghi hoặc 6bnhưng mặt a7vẫn vui 15mừng nghênh 96đón như 6ecũ, “Ha 7ha ha… thế 2bchất, lâu 3aquá không 8fgặp, cha 0cháu gần 74đây có 30khỏe không?”

“Thế 65bá, cha cháu 8rất khỏe. bd © DiendanLeQuyDon.comCó điều 7trong nhà 4có chút 8rắc rối 7fnên không 8thể tự c0thân đến 06chúc thọ, atrước khi alên đường bccòn dặn bcháu cáo dlỗi với 6thế bá 91đây!” dVòng tay 4eđáp lễ, 64Du Tử Nam 5ứng đối elễ độ, b9cử chỉ aphù hợp, 5không hổ 1là con cháu 40danh gia.

“Cáo 26lỗi cái d9gì? Cha cháu 6nói thế 4là quá xa 5lạ rồi!” e9Lắc đầu 1không để 07ý, Vũ Trọng 5aLiên lại 4cười nói: 6“Không dflẽ thế bchất phong 7trần mệt fmỏi tới ađây giúp cthế bá 0dự náo cnhiệt, phải 0bở lại e7mấy ngày 8mới được.”

“Đương ffnhiên rồi f3ạ!” Du 11Tử Nam trả 26lời không 2ngớt, lại felôi từ 85trong túi cra một hộp d6gấm, mở cra, bên trong 2là một 47pho tượng f8quan âm bằng d3ngọc xanh 4abiếc trong 04veo, dâng clên.

“Thế 8bá, đây 6là lễ vật 02cha cháu 9đặc biệt 4dchuẩn bị, 15chỉ là 59một món 5đồ nho 0bnhỏ tỏ 9lòng thành fkính.” dTuy miệng ay khiêm tốn dnói là món f4đồ nho 03nhỏ nhưng 0chỉ cần cngười có 0mắt nhìn 3đều biết capho ngọc 4quan âm này 3màu sắc 08trong suốt, b8không chút 5tỳ vết, 7ctuyệt đối alà vật 69giá trị d6liên thành.

b7Trọng Liên csưu tầm bkhông ít afvật trân 0bảo cũng ebkhông khỏi 25ngấm ngầm 8khen ngợi, 3lòng càng 79thêm yêu athích.

“Cha 52cháu vẫn 3nhớ thói 24sưu tầm 7kỳ trân 52dị bảo f3của ta!” fLão cười 38lớn nhận 7lấy quà dtặng, kế 5đó ánh 5mắt sáng 2lóe lúc 5dnày mới fchuyển đến cba thiếu 3niên nam 74nữ xa lạ.

“Thế 82chất, ba 55vị đây falà?”

Nghe 4lão hỏi, 45Du Tử Nam a8vội giới dathiệu đôi 6bên với 20nhau: “Thế dbá, các 2vị đây 1là Trầm 43Đãi Quân c6cô nương, 2Hoa Đan Phong 05công tử 36và Hoa Diệu 76Điệp cô 0nương. Ba fvị, vị anày là Vũ 75thế bá, eđược người e6giang hồ akính trọng, 47tôn xưng 8là Vũ Trọng 02Tài!”

“Bái 4kiến Vũ aetrang chủ! 7dThân là bsư tỷ, cTrầm Đãi 47Quân đại dediện sư c3môn thong 7cthả hành 5clễ, mỉm 5bcười nhàn 2nhạt, áy 7náy nói: 68Không mời 1mà đến, 6không chuẩn 37bị quà fmừng, mong beVũ trang 80chủ thông dcảm!”

Trầm 89Đãi Quân? 9dHoa Đan Phong? 6aHoa Diệu 9Điệp?

aTrọng Liên 65không để eelộ dấu 6vết lại cnhanh chóng f0đảo mắt 3fnhìn ba người 0dmột lần, 70xác định 7bản thân dquả thực a0chưa từng 2gặp ho, eacũng không 33nghe tên aba người 5lần nào. 8e © DiendanLeQuyDon.comTuy nghi ngờ dclai lịch 5cả ba nhưng a6ngoài mặt a3vẫn tươi b0cười đáp c6lễ: “Đâu 9có! Ba vị 0bnguyện ý d9đến tham cgia thọ eyến của 2dVũ mỗ là 1nể mặt 6amũi Vũ mỗ eclắm rồi, ahoan nghênh 4fcòn không 52kịp, cái 9này gọi 0là có bằng 4chữu từ 80phương xa 4đến, vui 96mừng không c0hết.”

Tuy d3lời lẽ 8crõ ràng c0là khách eesáo nhưng 3lão nói 4ân cần 89thành khẩn a7vô cùng, fdngược lại 4rơi vào atai người 52nghe cảm 9ethấy rất 8dễ chịu.

Xưa 7nay Hoa Đan 2cPhong, Hoa f0Diệu Điệp eluôn cởi d5mở thẳng 32thắn, nghe 58thế nháy 4mắt mặt 05mày rạng arỡ hẳn, 23không cố fkỵ nữa, 8ftrước mặt a1Vũ Trọng 65Liên liền elách cha 5lách chách 30ầm ĩ lên

“Sư 4tỷ, Vũ 1trang chủ beđúng là engười tốt. 19 © DiendanLeQuyDon.comDu công tử 92nói không 0sai chút 2fnào…” 05Hoa Diệu 49Điệp ngây 36thơ tán 79tụng.

“Đúng 7đó!” Gật 77đầu phụ ahọa, Hoa 06Đan Phong fbcũng rất 8vui mừng 8“Bây giờ 5thì sư tỷ 0không cần 7lo lắng 9người ta f6đến gây 44sự với 7chúng ta 6nữa rồi, 1Vũ trang 2fchủ nhất cđịnh đồng 3ý giúp chúng 05ta.”

“Chuyện b9gì vậy?” aVũ Trọng 1Liên là engười từng dtrải, lập 31tức nhận 9era trong lời 0nói của cHoa Đan Phong 13có điểm ekỳ lạ, 7theo trực 31giác hỏi dadò: “Có 59chỗ nào 88cần Vũ cdmỗ giúp fcsao?”

Lão 6vừa nói fara, ba cặp 6amắt, sáu d3con mắt d8ăn ý mười ephần đồng 4loạt ngó eDu Tử Nam.

Y brất tự e7giác, chủ dđộng đứng 1ra giải 35thích, “Thế abá, không d2dám giấu a4người. d © DiendanLeQuyDon.comTrên đường 2ccháu mang a2quà đến 1đây từng 0dbị Hắc aPhong Bảo c2tập kích, 8enếu không 9nhờ ba người 3Trầm cô 74nương ra ctay giúp 49đỡ chỉ ee đã gặp 7cbất trắc 9rồi.”

“Có 0echuyện này 72sao?” Vũ edTrọng Liên ekinh ngạc, 9nghĩ đến 7chuyện gì 53đó liền 10hiểu ra, ehỏi tiếp: 4“Có phải 3elà vì cầu 9bthân không fthành hay 5ckhông?”

Sự 5thật thì, d4chuyện Hắc b2Phong Bảo 80cầu thân 7Tùng Nguyệt dsơn trang 08bị khước detừ đã alặng lẽ 79lan truyền datrên giang 1ehồ, lão ecũng nghe cfphong phanh, 2chỉ là 9không ngờ 9fvì thế c1mà Hắc 4Phong Bảo blại ghi chận, tìm f3Du gia gây dsự khắp 1nơi.

Du cTử Nam cười 42khổ, không 28e dè gật a7đầu thừa 33nhận, song 7lại phấn b9chấn tinh 9thần cao cgiọng nói: ff“Vì liên 2aquan đến 22cháu, ba 8người Trầm 2ecô nương bcoi như đắc fftội Hắc 4ePhong Bảo 3cnhưng oan 72có đầu, 0nợ có chủ, 26ân oán giữa 95Du gia và 05Hắc Phong bBảo không 0cnên liên f7lụy người fngoài. Cháu 5bất tài 2nên muốn bphiền toái b9thế bá 6ra mặt điều 91đình, để bHắc Phong 0Bảo có 6việc thì e0tìm Du gia, 7ngàn vạn falần không 6thể làm