Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng

 
Có bài mới 22.08.2013, 18:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18548 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Đãi edQuân – feThủ Quân



(Phần 13thượng 2– phần 4hạ)

Tác agiả: Trạm cLượng

Thể 6cloại: cổ 5đại, HE

Tình etrạng sáng 4tác: Hoàn

Nhân e9vật chính: brầm Đãi 4uân – Hoa 35Đan Phong

Translator: cfAnonymous

Nguồn eonvert: meoconlunar bb– TTV

          
Nguồn:  http://morphobblue.com/2012/09/04/dai-q b5... ram-luong/


ĐÃI 54UÂN (THƯỢNG)


Giới 0hiệu



Từ 1crước tới aaiờ, hắn 0hỉ tin tưởng 11ột câu: 8ghe lời f3ư tỷ là bđúng đắn 8hất, bất 1aể việc 7aì đi nữa 9ắn cũng b7hông cần 34hiền não.

1ỷ nói đông, 9ắn đi đông. b © DiendanLeQuyDon.comư tỷ muốn 6ây, hắn d0ũng không 9ói hai lời fà đi qua 6ướng tây.

Như 8ậy không 9huận tiện d8ao? Hoàn 80oàn không e5ần động bão.

Chỉ 1bà tính tình b8ắn quá 82con nít, 8lúc nào 90cũng khoái 1theo sư muội 99ham chơi 18chạy đông 71chạy tây, 50vui vẻ xông 64pha giang 4hồ, lại 0eđể nàng cemột mình 8cô độc fđợi một c5bên, để f0nàng lẳng 2lặng một 24mình nhấm b4nuốt mùi 6vị cô tịch. 32 © DiendanLeQuyDon.comMà nàng, e0vốn dĩ f7không hề 2muốn hắn achiểu tâm 4cý của nàng 0đối với 81hắn, tránh 05quấy nhiễu 31tâm tư hắn.

Nàng 6chỉ muốn e8lặng lẽ dcsăn sóc 41hắn, chờ ađợi một cngày hắn 3sẽ nhớ 0ra sự tồn 7tại của e9nàng. Có 9điều cảm 0egiác đợi 5chờ thật f0sự rất 62đau khổ, fkhiến nàng 8không nhẫn 7nhịn được 5nhắc nhở 1hắn, thiên dchạ không ecó buổi batiệc nào d7không tàn. 49 © DiendanLeQuyDon.comChung quy 01có một 4ngày bọn 2họ cũng 55sẽ tách 0ra!

Hiện 0btại, thời f5điểm đó a7đã tới, b0nàng quyết 5định buông etay hắn, 99lại không e9ngờ hắn 56đã sớm 32thông suốt…




Mở 0đầu

Đùng bfđoàng!

Tia 24sáng trắng c5lóa rạch 5ngang chân 72trời, sấm d8sét ầm 8vang làm fmặt đất 11khẽ rung fchuyển.

Trong 0căn nhà 5trúc trang eanhã, một 8ebé gái chừng 03bảy tuổi, 43thần sắc 18trầm tĩnh 3angồi đọc 0sách thuốc 9vô thức engẩng đầu 3nhìn mưa 2như trút 4nước ngoài e3song cửa, 3còn không 4kịp nghĩ 6engợi, tiếng 34bước chân 6sốt ruột c6ào ào từ 14xa lại gần, 9kế đó ad“rầm” fcmột tiếng, 50cửa phòng 0bị đẩy 1mạnh ra, 74một bé dtrai năm 9dtuổi mặt e2mày sợ 9ehãi, tay cecầm gối 39đầu nhỏ 10xông vào.

“Sư, 1sư tỷ…” dHai mắt 8angấn nước, abé trai mũm amĩm gọi, 5emuốn khóc fbmà không bedám.

“Sao 5vậy?” cTrước án 8thư, bé 9gái buông c0sách, quay 4đầu hỏi a0khẽ, kỳ fthật trong 7blòng đã dlờ mờ 9đoán được.

“Phong, 2Phong nhi e4sợ…” 21Giọng nói cnon nớt d4run rẩy, 5khuôn mặt 53nhỏ nhắn 88đầy vẻ 26ỷ lại c4và cầu 8dcứu: “Tối 3nay… tối 9nay có thể 9ngủ cùng 7với tỷ 68không…”

Ngay 9dlúc đó, 3btiếng sét eđánh lại eầm ầm avang lên, 6dọa bé 09trai nhảy 4ddựng lên, 00không nói efhai lời 5lập tức bfnhào tới dbám lên 4người bé 8egái, hai 7hàng lệ aráng nhịn 3dnãy giờ 60lập tức 3trào ra.

“Sư 9đệ đừng 6bsợ, chỉ 06là tiếng 4sấm mà athôi…” 5Biết cậu e9xưa nay luôn csợ sét 6đánh, bé 3gái nhỏ 2nhẹ an ủi, etay nhỏ 8không ngừng 3vỗ về 7lưng cậu, 6đồng thời b6lấy làm blạ hỏi: 38“Nương ađâu?”

Kỳ elạ! Trước 6giờ mỗi clần trời 0dông, đều 36là nương c8dỗ sư đệ 52mà!

“Sư 75phụ bỏ 01mặc Phong c3nhi, dỗ 05sư muội 1sợ đến 53phát khóc fngủ rồi.” eÔm chặt flấy sư 83tỷ mềm 8mềm thơm 5bthơm, bé 8trai có chỗ 8dựa dẫm, d6cuối cùng 1cũng yên 3tâm một e8chút, chu 87đôi môi 61đỏ mọng, 34có chút 0bất mãn 4ctố cáo.

Hóa f7ra là thế!

Nhận 52ra cậu uất a4ức, bé bgái bật 4bcười: “Tiểu esư muội 2mới có fahai tuổi, 4cái gì cũng akhông hiểu, 6fnương đương cnhiên là 0dỗ muội fấy rồi, c3vậy mà 70đệ cũng cghen tị 49sao?”

Ha… 2lúc trước 3mỗi lần 1atrời dông, 21nương đều 6dỗ sư đệ. 87 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trước a7đó không dlâu, từ asau khi nhặt 6được tiểu bsư muội, f8việc săn desóc lại a6di dời trọng 7tâm đến 4đứa bé 7hơn, chẳng atrách cậu 6lại cảm 5thấy ủy 2fkhuất.

“Đệ, 8cđệ không cecó ghen tị…” a3Mặt đỏ 1bbừng, cự 7anự phủ cnhận, bé aetrai còn 4lâu mới dbthừa nhận 5mình ghen 5ctị, một 2bmực chơi cxấu năn a7nỉ: “Sư fctỷ, Phong 0fnhi hôm nay b4muốn ngủ 5với tỷ, 2được không? dĐược không?…”

Mỉm bcười gật 7đầu thuận eetheo yêu 84cầu của 1cậu, bé 8gái kéo c6bé trai mặt a4mày hớn bhở đứng edậy, cùng 8nhau leo lên degiường 51đắp kỹ 5chăn bông, 69hai thân 99hình nho anhỏ ôm 7chặt lấy e9nhau.

“Sư ctỷ…” f1Vui vẻ, bthỏa mãn 79vùi mặt cfvào lòng 4csư tỷ, 69bé trai không bnhịn được ecười trộm.

“Hả?”

“Phong 0dnhi thích a4sư tỷ nhất!” 09Trịnh trọng 2tuyên bố.

0thích mỗi a4lần sét 8đánh thì 8dcó người cngủ cùng 4bhắn thì fcó!

Âm 56thầm bật f0cười, bé 0gái vẫn 1dịu dàng fdỗ dành: f“Ừ, sư 3tỷ cũng d8thích Phong 9nhi nhất, 5mau ngủ e2đi!”

Sau 9đó, hai 4thân hình cnhỏ nhắn 0ôm lấy 7nhau, khóe b1môi mang 37ý cười 70chìm vào 89giấc mộng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18548 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 71 – 1

“Sư etỷ… sư 6tỷ…”

“Lại 8sao nữa?” 7Buông bút 66lông trong c0tay xuống, c0thiếu nữ 0mười hai 8atuổi nhìn 39sư đệ 81gục đầu 06tiu nghỉu 1đi đến 58rước mặt 9bình.

“Sư 79hụ mắng 4đệ.” 6ặt mày fầu rĩ, 22ậu có vẻ c1hó chịu.

“Mắng d9đệ chuyện bì?” Gương eặt trầm cĩnh của 0hiếu nữ adộ vẻ kinh b4gạc, nhịn 80hông được f6ò mò hỏi.

aạ! Tính fương dịu 8eàng hiền 31òa, nói 5huyện cũng 5hỏ nhẹ, 75đối với ba đứa nhỏ 3ọn họ 7ưa nay luôn fhương yêu 2hiều chuộng, fcấy khi nghiêm 58ặt nặng 1ời, sao 0eôm nay nó 54ại bị bắng?

“Sư 1hụ mắng c3đệ không 4huyên tâm 84uyện công, 33hỉ biết cdẫn sư 0muội đi 3quậy phá.” 5Cúi đầu, 46bất an di 1cdi mũi chân c7trên đất, 17cậu chột 2dạ lắp 26bắp.

“Đệ 13đã nhận 5lỗi với dnương chưa?” 7Nghe xong, 34thiếu nữ 2nghiêm mặt a6chất vấn.

“Nhận… bcnhận rồi…” 8Đầu nhỏ a4rũ xuống 61càng lúc ecàng thấp, 2bị sư phụ 0btrách mắng, a8trong lòng 43cậu rất 9khó chịu. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Sư tỷ, asư phụ dgiận đệ 51rồi sao? 9Có phải bfsư phụ c7ghét Phong 9nhi rồi 2không…”

“Không 45đâu!” 6aKhẽ cười b5xoa xoa mái 83tóc mềm 78của cậu, 56thiếu nữ ban ủi: “Đã fnhận lỗi 0rồi, nương 4sẽ không 6fgiận đệ 7anữa. Cho 3adù nương 0còn giận 81thật đi f8nữa, sư f5tỷ cũng 36sẽ nói c6giúp Phong 5dnhi, đừng eblo.”

“Thật 33chứ?” bcKhuôn mặt dlo âu tức 4thì sáng fhẳn lên.

“Thật!” 1Cẩn trọng a7gật đầu, f4thiếu nữ 7dlần nữa 8cam đoan.

“Đệ 8biết sư bbtỷ tốt e9với Phong 48nhi nhất amà!” Nhận 9được cam 3đoan của e7sư tỷ đáng 01tin cậy cnhất, bé 8trai vui vẻ btoét miệng 78cười nhào 2lên ôm, 15quên béng 14cơn đau 93nơi vết fthương đã 6dđông lại, a8hoan hô rầm ferĩ: “Vừa 94nãy đệ 8abắt được f6một con 6ve sầu rất 3lớn, chắc achắn sư 1muội rất 0thích. Đệ 8đem cho sư 5amuội xem.” f6Nói chưa 53dứt, người 3đã cao hứng fsoải chân 9chạy mất, 5dvội vội 4vàng vàng ađi khoe vật dbáu.

Mới cgiây trước 2còn khó 4chịu vì cbị mắng, 7giây sau 25đó chỉ 0cần mấy 2ccâu của dnàng đã d8vui vẻ như fdvậy, quên emất tiêu c2tâm trạng 26buồn bã 67tiếp tục c8chơi đùa erồi, tính dtình này 6thật đúng 52là rạng drỡ, có 2ethể sống 5vô tư!

Nhìn 6bóng lưng 1nhảy nhót, ddchạy càng 35lúc càng 7xa, thiếu 4nữ lắc c9đầu cười 0một hồi dmới cầm 24bút lên 4atiếp tục 3luyện chữ.

“Sư 4tỷ… sư 6ctỷ…” 1eTrong cơn 44mơ màng, 4dường như b2nàng nghe 0thấy có 4cngười đang cdgọi mình, atỉnh táo 26lại, nhìn 8thấy mình 21đang ở 13trong một 51chiếc xe f4ngựa cổ 18kính, đơn 7giản mà 9thoải mái. 0 © DiendanLeQuyDon.comLúc này 8mới nghĩ 9ra, bản 7thân đã 76rời khỏi 2anơi sinh 5sống từ 8nhỏ đến 0lớn, khiến cnàng lưu 05luyến không ecrời kia. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhông nén 93được tiếng 5thở dài, 2ánh mắt 00chuyển tới 4egương mặt 30xinh xắn fetươi rói 17vừa thò 73đầu vào 4asau khi rèm 6xe vén lên.

“Sư 4cmuội, sao f5thế?” 2Giọng nói 5nhỏ nhẹ bfthoát ra 5etừ cánh 80môi có hơi 82tái nhợt, cthân hình fgầy yếu, 16ngũ quan 76không thể 6coi là xinh dđẹp, chỉ 11có thể 1nói là thanh 28tú. Trầm 4eĐãi Quân 9đè nén bnỗi phiền 90muộn mơ dhồ trong elóng, vẻ 4mặt nhất 3emực ôn 3hòa hỏi bkhẽ.

“Sư 2tỷ, tỷ fđang nghĩ bgì vậy?” aTrưng ra fdung nhan 7adiễm lệ 2còn sáng alạn hơn bcả trăm f6hoa đua nở, dHoa Diệu fĐiệp hồn 49nhiên cười 4nói, “Xe cdngựa dừng blại đã 51một lúc 6rồi mà dvẫn không 0thấy tỷ 5cxuống. Hóa f6ra là đang 4ngẩn người 80nha!”

Nghe 00xong, Trầm 5Đãi Quân emới phát chiện trong dlúc mình 6thất thần, 1fxe ngựa feđã dừng 2lại rồi.

Nàng a4liền vén cerèm xe đi exuống, nhìn dmột đôi c4nam nữ trẻ 20tuổi bên 9ngoài xe, anam tuấn 4lãng, nữ 1xinh đẹp 71đang cười f0với mình, 24không nén a7được đáp fflại một 1nụ cười bmỉm.

“Sao 1alại dừng 9aở đây?” 9bNhẹ nhàng 1fhỏi, nàng d4chăm chú equan sát 40chung quanh, 9phát hiện 7xe ngựa ađang đậu 0ebên đường, 2ftrước một 5cánh rừng dehoang vu.

“Sư 5tỷ, tới 55gần trưa bcrồi, tỷ 6bkhông đói 05à?” Hoa 4Đan Phong 03mày kiếm 3mắt sao, 3phong thần atuấn lãng, 2ftoàn thân 0ckhí vũ hiên eengang bước dđến trước 98mặt sư 18tỷ nhà 9mình, gương 7mặt trẻ 9ctrung phấn 87khởi, đầy bvẻ nịnh bnọt.

“Đúng 84đó!” Gật 0đầu như 7fgiã tỏi, 25Hoa Diệu 2aĐiệp khoa 0ftrương vỗ 9vỗ bụng, brầu rĩ 1kêu la: “Sư 37tỷ, nghe 2bụng muội 2kêu rột d2rột không? d1Cho dù tỷ 3không đói, 1dngười ta 2acũng đói b8lắm rồi 47đó!”

“Thôi 5đi! Suốt edọc đường 6muội ăn 4không nghỉ, 6hai ngày d7trước chúng 8ta mua bánh 69ngọt ở 2trên trấn, 29toàn bộ fđiểm tâm 7đều chui 81hết vô 8bụng muội, 8muội còn ekhông biết a3xấu hổ 7mà kêu đói?” 5cLàm cái 2emặt quỷ 0fcố tình 0chế giễu, 7Hoa Đan Phong 4abỡn cợt.

“Sư 3tỷ, tỷ 5xem! Sư huynh 5cbắt nạt 8muội.” 2Giẫm chân 9bhờn dỗi, aHoa Diệu f5Điệp thở 6phì phò bcáo trạng.

“Được 1rồi! Các 4ngươi ngày 0nào cũng dầm ĩ, không 5chán sao?” 7Nhếch môi ccười khẽ, 0dTrầm Đãi 11Quân biết 47tính tình e2cả hai giống bnhau, từ 8dnhỏ đã cađùa nghịch, 5đấu võ 08mồm đến 4lớn, sớm 0đã thành f1thói quen.

“Không b6chán!” 7aTrăm miệng 5một lời, c3hai sư huynh 93muội ngược 1lại đặc 52biệt ăn 81ý.

Bất 11lực lắc 96đầu, Trầm 3aĐãi Quân 91định quay 0lại xe ngựa 3lấy lương 4bkhô thì cbị cản dlại.

“Sư ftỷ, mấy f8ngày nay 5cchúng ta 6đều ăn 69lương khô, 21sắp ngán 21đến chết 9rồi. Hôm fnay đổi 11khẩu vị bđi!” Hấp 76tấp giữ 8sư tỷ nhà c1mình, Hoa 74Đan Phong 9cười hì cchì đề ecxuất, “Không d9bằng đệ bchạy vô e4rừng tìm b7xem có chim 7cthú gì không 38để chúng 6ta có bữa 2cngon.”

Bọn 4họ lớn 5lên nơi anúi rừng, 3săn bắt 90chim muông bthú rừng dlàm thức 7aăn dễ như 8trở bàn 9tay.

Nghe 3fxong, Hoa 37Diệu Điệp 18vốn đã 0angán ngẩm 6lương khô 61gật đầu dnhư bửa 0ccủi, phụ 6họa, “Đúng 9đúng đúng, 5clàm một 3bữa ngon! 4Sư huynh, 2muội cùng fđi với fbhuynh!”

“Nhưng…” 72Hoa Đan Phong a3nhìn sư dtỷ trầm dtĩnh như 6bcũ, vẻ 3mặt có 4bchút băn cdkhoăn, sợ 00nàng ngồi cmột mình 20ở đây 2không an 51toàn.

Phảng fphất đoán 1được nỗi 1lo lắng 1của hắn, 9thần sắc d7Trầm Đãi eQuân không 1cthay đổi, d8mỉm cười: b7“Đừng 3lo cho tỷ, cchai người b3cứ đi đi!”

Nghe bevậy, Hoa 2Diệu Điệp 81lập tức 2evỗ tay, 9vui vẻ hoan 2hô, mà Hoa bĐan Phong achần chừ 6một hồi 6cuối cùng fcũng gật egật đầu.

“Sư 2tỷ, tỷ 3chờ nha, bbọn đệ 8dsẽ quay 2lại rất cnhanh!” c5Nói xong, adưới sự 6lôi kéo 53gấp gáp 8của sư 2bmuội, hai 75người vừa efcười vừa cccãi biến amất trong 5rừng hoang 2đi tìm thú e9săn.

Đưa 14mắt nhìn 9fbóng hai bcngười dần 32dần đi 5bxa, cuối ccùng biến 25mất trong 32rừng, Trầm 8Đãi Quân 91gượng gạo 0cười.

Nói 6cho cùng aachỉ có 4bản thân amình vô 4edụng thôi…

Hơn 9một năm 0trước, 96sau khi mẫu 0dthân qua 3cđời, đầu d7óc nàng 61trở nên 45trống rỗng, 6fcứ có cảm e5giác thiếu cthiếu cái f2gì đó. 16 © DiendanLeQuyDon.comBề ngoài ctuy có vẻ 28như đã elành vết 5thương lòng, c5thực ra btừ đầu e4đến cuối 6acứ sầu 6não không edvui. Trái engược với esư đệ, easư muội… 84nghĩ đến chai vị sư fđệ sư 5muội cùng ffnàng lớn 3lên từ 2nhỏ, thân f9như ruột 3fthịt, nàng 4không kềm 8được hoảng dhốt.

1đệ, sư 3emuội là 5acô nhi bị 3bỏ rơi, 07được nương 4enàng nhặt fbvề nuôi 62dưỡng, 9dvì không 5fbiết thân cthế nên 47lấy họ dcủa nương 26là họ Hoa.

Hai 2cngười từ 6nhỏ đã 63ưa cười, fưa rầm 57rĩ, tính 55nết giống enhau. Ngoài fnương ra, dcả hai là cengười thân efnhất trên 38đời này 0của nàng.

Lúc ebnương qua 9đời, nàng 7thấy sư eeđệ, sư 5muội hai 5dngười vừa 6bkêu la vừa cgào khóc 51sướt mướt. b © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng ddhiểu rõ cbản thân b7cũng đau beđớn không 0kém gì cả bhai nhưng 8nàng lại 5không cách 08nào bộc 5lộ tâm 5tình chân 7thật ra e6ngoài như a1bọn họ, 96chỉ biết b0ngây ngốc 79ngồi giữ fbên cạnh 73thi thể 72lạnh giá 7fcủa nương, 69lẳng lặng 59rơi lệ 9emột đêm.

Thẳng 4đến bình 9minh, trong 6lúc cả 01hai còn chìm c8trong nước 5mắt đau 0dkhổ, nàng 8gắng gượng 13lấy lại a0tinh thần, bxử lý tang 6sự của 4nương.

Mấy atháng sau 4tang lễ, 6rốt cuộc 5esư đệ, bcsư muội a6cũng dần 3dần thoát 4khỏi bi cai đau buồn, d6khôi phục 90lại tính dcách vui 10vẻ trước 16đây. Ngược flại nàng b5nhìn thì 9bình tĩnh, 6dtrong lòng 34lại có 73một nỗi 8sầu muộn 6tích tụ, 34dây dưa 3không thoát.

Nói cthật lòng, cdnàng rất 5châm mộ 4bọn họ.

Hai 1sư đệ fbmuội xưa 9nay luôn 6cởi mở a9thẳng thắn, 04thích thì fcười lớn, 2dđau buồn cthì khóc 4rống lên, 5không hề e2giấu diếm fcbộc lộ 2etình cảm, cthành ra 4mọi nỗi 22vui buồn 8của cả 2hai đến 9rất mãnh b8liệt mà 40tan biến 95cũng cực bnhanh.

Nhìn alại bản 49thân, cũng edo cá tính 7của nàng, 11bất luận 6elà vui vẻ 9hay đau lòng fđều rất ekhó biểu 5clộ ra ngoài. 57 © DiendanLeQuyDon.comCho dù có 1ethích đến bthế nào 3bđi nữa, 6nàng cũng b7chỉ mỉm fcười nhàn e9nhạt. Mà 8có đau lòng 57khổ sở 88đến đâu e0nàng cũng fchỉ biết blặng lẽ c5rơi lệ.

38lẽ là tính ftình kềm c7chế đã 4thành thói aquen, thế 05nên nàng athích giống bnhư mây 87mù lượn 1elờ không dđi trên 9dđỉnh núi, 5lúc nào 1cũng có 6thể giữ fthật lâu 27trong tim, fbi thương 9cũng vậy. e8 © DiendanLeQuyDon.comBởi thế 6amới thành 1era vô dụng fnhư vậy, 6eđến hôm 2nay vẫn 6fkhó mà dứt edkhỏi nỗi a3buồn tang fdma.

Nghĩ 1fđến đây, 32Trầm Đãi 1Quân âm 4bthầm thở bddài. Đã 6cmấy ngày d7rôi, sư 34đệ muội 7vẫn không 10nhận ra 21nàng phiền 1muộn. Lại cfthêm bọn c6họ từ 8nhỏ lớn 9lên trên 37Tử Vân 52Phong vắng avẻ bóng bngười, 8fra khỏi 2fcửa xa nhất 7đa phần calà cùng 18nương đi 94xuống thôn 4enhỏ dưới 9chân núi 0chọn mua bvật dụng 84hàng ngày, eđối với 2thế giới 0bên ngoài btràn đầy a5hiếu kỳ, 5cmong đợi; a3không ngừng 47yêu cầu a8muốn thực 2dhành câu 5bdanh ngôn b7“Đọc 4vạn quyển 03sách không dbằng đi avạn dặm a0đường”.

Tuy c5nàng chẳng 7dhứng thú 67gì với athế giới bbên ngoài, acũng không fbmuốn rời 5ekhỏi nơi bsinh ra và elớn lên enhưng nương d8lại nói cbọn họ 6đều còn 8trẻ, tương 66lai có rất cnhiều thứ 24tốt đẹp f4muốn theo d3đuổi, không 7bthể lãng b4phí cả 1đời trên a2Tử Vân dPhong; thậm 01chí trước b8khi qua đời 3dnương còn b9ép nàng 20hứa dẫn 50sư đệ fmuội rời 5đi, ra bên 89ngoài du 4ngoạn, mở bmang kiến fthức một bchuyến. 5b © DiendanLeQuyDon.comNếu như 01có cơ duyên 6thì đó 1là tốt 4cnhất. Nếu 4thật sự 3atrải qua ffphong sương, bnếm trải 4đủ mọi 6cay đắng 5cngọt bùi 2của thế dgian, không 4quyến luyến 11hồng trần ecthế tục, 7muốn trở 9về thì c6lại về.

d8đáp ứng 8nương, thế 4nên khi hai 6sư đệ 5muội đề 1xuất thỉnh aacầu như 9vậy, cho bddù không cnguyện ý athế nào, 6nàng cũng 8chỉ biết 06thở dài 4bgật đầu 21ưng thuận.

Nghĩ 2eđến đây, 1Trầm Đãi bfQuân lắc 65dầu cười akhổ. Nghĩ 02bụng sư cđệ, sư 7muội đã 81đi săn thú, denàng cũng 6ckhông thể 0enhàn tản dngồi không, 2bèn nhanh 9chóng kiếm fcủi khô 1ở gần 9fđó, tìm 7một bóng afcây râm emát nhóm f6lửa.

Không 0lâu sau, 7tiếng cười eđùa cùng 0với tiếng cbước chân 6dnhanh nhẹn 58từ trong 85rừng vọng cftới.

“Sư 5tỷ, bọn bđệ về 62rồi! Xem cbọn đệ 56săn được 0cthứ gì 97nè…”

“Sư 5huynh bắt bđược một 6con chim trĩ, 9muội săn 14được một 81con thỏ 17hoang nha…”

Nghe 2tiếng, Trầm b4Đãi Quân 36quay đầu 0nhìn, thấy 0hai người f0giơ lên cdđồ ăn eđã lột d1da, làm lông b9sạch sẽ, e8mặt mày 3ehớn hở 6chạy tới, a5vẻ mặt ahưng phấn 8giơ cao hai d8tay rõ ràng 9là muốn e8được khen.

“Nhanh dnhư vậy dađã săn 2được rồi, 5các đệ 72muội thật 6lợi hại!” 5Không phụ 3kỳ vọng, 4eTrầm Đãi 5eQuân mỉm 3cười khen 83ngợi. Lấy 0cành cây axuyên vào fdthú săn a0gác lên fđống lửa dnướng xong, 2enàng mới emở miệng 9fhỏi: “Không 6ngờ các fngươi đã c7xử lý sạch 7sẽ rồi, a9gần đây 8có nước 9dà?”

“Phía bbên phải b5trong rừng 5có một b6đầm nước 6dnhỏ, đệ 9và sư muội 8săn xong 5ethì trực 4tiếp đem 6lại đó dgiết thịt arửa sạch 35luôn.” cCười hì 53hì gật beđầu, Hoa 9Đan Phong fhết sức bhài lòng 68trước thu 8hoạch phong 13phú.

“Đáng 6tiếc đầm 7enước này 79vừa nông 1vừa nhỏ, 0nếu không 0muội và 2sư tỷ có bthể lại 1đó tắm 9brửa sạch bsẽ, thuận 1atiện nghịch fnước luôn, fđể sư 81huynh đứng 54ở ngoài f8canh cho chúng 9ta…” Lúc 0lắc cái dbđầu nhỏ, dHoa Diệu fĐiệp không 01ngừng tiếc anuối.

“Nghĩ 00hay nhỉ! feCanh chừng 90cho sư tỷ 7cta không enói, còn 20như muội…” fKhông khách esáo hừ c3mũi, Hoa b7Đan Phong f8trợn mắt 0ela lên: “Sao 4không phải 3alà sư huynh 5ata đi tắm, 3cmuội canh 6chừng cho 6ta hả?”

Cũng fkhông phải 69hắn không 2nguyện ý 68canh cho nàng, 78chẳng qua flà thói 0equen muốn 2bđấu khẩu 9mà thôi.

“Sư 9huynh là bnam, cho dù 3ebị người ddta nhìn cũng 6không thiệt 49thòi, còn ecanh làm 2gì?” Trưng fcái mặt b1quỷ, Hoa 8dDiệu Điệp 3lanh mồm 5lanh miệng 51phản bác.

“Thân 04thể của 8nam nhân d8thì không 3quý à? Sư b7huynh ta thân d9thể ngàn 97vàng, ai e1cũng không 5bxứng nhìn…”

“Thân 09thể ngàn 7vàng? Sư bahuynh tự 81cho mình 20là hoàng 87đế á…”

“Là ehoàng đế cblão nhân dcũng không 0quý giá 08bằng ta…”

Mỉm 75cười nhàn fnhạt, Trầm cĐãi Quân eelẳng lặng fnghe hai người bta một câu, 4ngươi một fcâu, cũng eekhông ngăn 7cản, chỉ eechuyên tâm 56lật trở a8thịt nướng.

Mãi c0một lát dsau, hai món f8ăn đã nướng cđến vàng 51ruộm giòn adtan, không 6fkhí tản 10ra mùi thơm 8nức, mới 1làm hai người cnguyên bản ccòn đang dầm ĩ huyên 6náo, ta đi 01ngươi đến a7ngừng lại cecuộc đấu 88võ mồm 7fvô nghĩa, 6bụng đói 3cồn cào 8nhịn không 7được nuốt 8bnước miếng d8ừng ực.

“Được d5rồi, ăn 94thôi!” 3fNhìn đồ 55ăn đã nướng axong xuôi, 2Trầm Đãi 84Quân hạ 9lệnh khởi 5bđộng.

Tức ckhắc, hai 9tiếng hoan dahô vang dội, 2Hoa Đan Phong 59tay chân 63lanh lẹ 3dtrước tiên 67xé một 2cái chân atrĩ mập 0dù đưa cho 4sư muội dđang nhìn 4đỏ mắt, 4kế đó dalại xé 2ccái chân 3còn lại 82đưa cho 1sư tỷ, 2elúc này 79mới cầm elấy phần cbụng của 36mình, vui e6vẻ ăn.

Trong 3echốc lát, 3dba người 79vừa ăn 06vừa tán fgẫu. Phần 9lớn là 9aHoa Đan Phong 57và Hoa Diệu eĐiệp hai 9người mở 18miệng, Trầm 95Đãi Quân c6chỉ phụ btrách mỉm fcười lắng d8nghe, thi fethoảng lại 18nhỏ nhẹ d5phụ họa dvài câu, bkhông khí 5cực kỳ 34hòa thuận.

Thật 68lâu sau, 3ba người anói nói 4ccười cười 58cuối cùng fcũng lấp 0đầy cái 5bụng, gói 5đồ ăn b3còn dư kỹ cflưỡng xong, 6bnhanh nhẹn fdập tắt 0blửa. Đang 07định quay 5lại xe ngựa 3tiếp tục 23hành trình e4thì, đột 65nhiên, từ 2dtrong rừng dtruyền đến 6một loạt a5tiếng động cdlạ thường, 1ckhiến bọn 13họ không bhẹn mà d8cùng ngừng 2bước, kinh 3ngạc nhìn 44nhau.

“Có 4dngười đánh 1nhau!” Chớp 4đôi mắt 9sáng ngời 3bđẹp đẽ, 9Hoa Đan Phong dmở miệng 7anói ra sự bthật rành frành.

“Đi b9xem xem!” cHoa Diệu fĐiệp nhảy 32nhót, hưng 11phấn kêu cflên.

Từ cdnhỏ đến 6lớn sống 2bpử Tử fVân Phong, adtiếp xúc b5với người 9ngoài đa 0phần là 8những thôn bdân chân 0chất dưới 58chân núi, fdtuy nói sau 67khi rời 8khỏi nhà 9atrên đường a9gặp qua 1ekhông ít 4cngười nhưng 07phần lớn 61đều là fbách tính 5bình thường, dbcũng chỉ 92là bình 60thủy tương 1dphùng mà dthôi; chưa 98từng gặp b0được chuyện d4gì thú vị, 3náo nhiệt 58bất ngờ, 9hôm nay cuối bcùng cũng fcó chuyện e6mới mẻ dđưa tới 49cửa, hai 7sư huynh bmuội xưa 4nay luôn 54hoạt bát 76hướng ngoại, fcham thích 5ctò mò kia 5hoàn toàn 8không kềm 08chế được, 9cực kỳ 5ăn ý liếc 8fmắt một dcái, không a2nói hai lời ephi vào trong c8rừng.

“Đừng…” 99Chữ đừng b0vừa ra tới 1amiệng, bóng 00dáng cả ahai đã biến 4fmất trong 7drừng, Trầm 3Đãi Quân 5đành cứng 2rắn nuốt 2mấy chữ cbsau vào bụng, 1vừa thở fdài vừa 46hấp tấp 3abám gót 34theo sau.

Ôi… 9cái tính 1ethích rước e5phiền phức 14vào thân 4của sư 6đệ, sư 1muội, đến bkhi nào mới 9sửa được dđây?

Hấp 0eta hấp tấp d3tiến vào dtrong rừng, e7nương theo 3tiếng đánh 1nhau đuổi ctới. Không alâu, trước amắt không c7xa có một d9đám hắc by nhân lấy 09đông hiếp ayếu vây 4đánh một fnam tử trẻ dtuổi toàn 8thân đầy 3máu, đôi 13bên đánh 19tới đánh 2lui hết csức kịch 23liệt, tiếng cbđao kiếm 5va chạm 3vang lên a4không ngớt.

2hai tên rắc f6rối bắt d4nàng phải dđuổi theo dthì…

Trầm 30Đãi Quân e4đảo mắt a9một vòng, 46quả nhiên 83thấy cả ahai đang 2cnấp sau 6một gốc a3cây quan b0sát tình 8hình chiến 18đấu, bấy 5giờ mới 5thở phào 1nhẹ nhõm, 11im lặng ceđi đến 5sau lưng ecả hai, 51mấy tiếng a0ríu ra ríu crít nhỏ 9axíu mà sôi 02nổi cũng ftheo đó 1lọt vào 56tai nàng.

“Sư ehuynh, huynh dnói bên 7nào mới b6là người 4tốt? Chúng 86ta nên giúp d9ai…” Hoa 0cDiệu Điệp 01hỏi nhỏ.

“Ỷ bdđông hiếp 58yếu, đám 6người mặc c0đồ đen 9quá nhục…” 8eBĩu bĩu bmôi, Hoa eĐan Phong 1có vẻ khinh 6bỉ, chỉ 84dựa vào abđiểm này, dấn tượng ađối với e6đám hắc e5y nhân đã cfquá kém crồi, trực 8giác nhận c5định bọn e6chúng chả 5phải tốt blành gì.

“Đúng 4rồi! Đúng crồi!” 7Gật đầu 6cnhư giã 72tỏi phụ 14họa, Hoa 0Diệu Điệp 0bkhông quên bbổ sung 80quan sát 99của mình, 7e“Đám hắc 3y nhân này 3tên nào 0tên nấy a6trợn mắt 5trừng trừng, dbộ dạng dhung thần 6ác sát, 8vừa nhìn 5là biết ckhông phải 7người tốt. 1b © DiendanLeQuyDon.comNgược lại devị công atử kia nhếch fnhác thì 3nhếch nhác 9nhưng nhìn f4có vẻ thuận f6mắt.” aCổ nhân 9có nói “tướng 7do tâm sinh 8(1)”, nàng 2fnghĩ chắc c7là không dsai đâu.

(1) cTướng do 6tâm sanh, atướng tùy 9tâm diệt: 0Trong cuộc fsống của 7một người, 3mặc dù 3vận mệnh ccủa cả fmột đời 3đã được 72định trước, 1nhưng người 0ấy vẫn 2được vận bftốt nếu canh ta làm 56điều tốt f4và tốt 55bụng, ngược elại sẽ fegặp vận 8xấu nếu banh ta làm anhững điều 10xấu. Vận dmệnh của 8emột người 1có thể 25thay đổi 5bất cứ aalúc nào, 0phụ thuộc bvào tâm 9tính của 4người ấy 5tốt hay 5xấu.

Đây celà quan điểm 87của nhà dfPhật ^^




Chương b1-2

Người 4tốt, người 7xấu chỉ 0cần nhìn bfbề ngoài falà kết 95luận được 7chắc?

Nghe 4cả hai thảo 0aluận một 0hồi, Trầm aĐãi Quân 7thực sự 09dở khóc aedở cười. b7 © DiendanLeQuyDon.comTuy theo nàng 35quan sát, 87nam tử đang 6liên tục 9thối lui 74kia quả efthật nhìn ccó vẻ thiện 9lương hơn, 86nhưng cũng 10không thể 5vì vậy 43mà nhận 0cđịnh bề 5ngoài dễ 1nhìn là 9người tốt 5được!

“Tiêu! 4fNgười tốt bfxem ra không 93trụ nổi frồi…”

“Gặp 2chuyện bất 52bình, rút 11đao tương btrợ!”

Trong 5lúc Trầm 1Đãi Quân 58lắc đầu 2ngẫm nghĩ 6cthì đồng fthời, một 93tiếng la ehoảng, một ftiếng hô ahào nhiệt 7dliệt vang 7lên cùng 85lúc, nàng dlại không 41kịp ngăn 7cản, hai 7chuynh muội 1csong song 53nhảy ra, f2dùng khí 8thế sét 7đánh không fkịp che 68tai cản ctrước mặt enam tử đẫm 6máu kia, 0giúp y cản 4clại lợi 8kiếm đồng bthời tấn bcông đến.

Biến 1đổi khác 57thường canày làm 92mặt đám 4hắc y nhân f6biến sắc, 69ngay cả 75nam tử đầy abmáu kia cũng 5kinh ngạc 5ngớ người, 0dkhông hẹn 9mà cùng 61ngừng thế 42công, hơn 7chục ánh 16mắt đồng dloạt bắn 4fvề phía 3đôi nam 1dnữ xa lạ 8đột nhiên 4xuất hiện 99này.

“Các 0ngươi là 9eai?” Một catên trong 1đám hắc 30y nhân, có 1vẻ là tên 1cầm đầu, fbộ dạng ebgầy nhom fđầu trâu 3mặt ngựa 63lạnh lùng 69mở miệng 0tra hỏi, 5aánh mắt 0lạnh lẽo bnhư dao bén c8quét một 35vòng từ b3trên xuống fdưới nhìn d8hai người.

“Ta?” 4Chỉ chỉ d7vào mình, 1Hoa Đan Phong 6ngạo nghễ f9lớn tiếng bbáo danh 41tính, “Hoa 1Đan Phong!”

“Hoa 1Diệu Điệp!” aTiểu cô 53nương xinh 09đẹp bên ecạnh, thân adlà sư muội 7ecũng không 5dcam chịu etịch mịch, 27ưỡn ngực cthông báo.

Hoa 75Đan Phong? 16Hoa Diệu 98Điệp?

Cấp btốc tra caxét một 5vòng trong 9đầu, nam banhân gầy 99nhẵng xác 5định bản 4thân chưa btừng nghe 1qua danh hiệu 1của hai 5cngười này, 1cnhận định 7bbọn chúng 0dlà đám 3vô danh tiểu 1tốt không 7biết từ 43chỗ nào cchui ra, không ađáng sợ, 43bèn cười 1lạnh đe 79dọa, “Thức 2dthời thì amau chóng 8ccút đi, 4đừng thò atay vào chuyện drỗi hơi, cfbằng không bcả cái amạng nhỏ 1acũng không egiữ được.”

Thấy 6cgã uy hiếp 71không chút adkhách sáo, bcHoa Đan Phong 6tuổi trẻ 5kiêu ngạo 2anghe thấy e9thế thì 3không vui d9chút nào, dbĩu môi, 1quyết định 4clàm một 2tên không cbiết thức f4thời, cố 49tình giả b2bộ kinh f1ngạc quay 21sang trưng 9cầu ý kiến 2của sư 7muội: “Sư 7muội, muội cnói sao?”

Không 1thẹn là 20cùng lớn 5lên với c8nhau, Hoa 0aDiệu Điệp 3dmười phần 0ăn ý cười f2đáp: “Sư ahuynh, từ 9nhỏ huynh a4đã không 34biết thức 87thời rồi!”

“Nghe 1thấy chưa? a2Sư muội 9ta nói ta dakhông thức dthời!” 44Hoa Đan Phong 7bất lực 4nhún nhún avai nhưng feđuôi mày 4khóe mắt 2lại tràn 5ngập ý ecười nhạo.

“Hay echo bọn 88bay rượu d7mời không 4auống muốn 0auống rượu 9phạt!” 6cNhìn hai 5kẻ không bbiết từ fđâu chui 7ra này rõ d0ràng là cmuốn cùng 3làm việc 1xấu, nam 6cnhân gầy b7nhom lộ c0ra sát ý, bhung tợn dquát lớn, ab“Lên!”

Chỉ 3thấy gã 3phất tay, 5bnói chưa ddứt lời, ehơn mười 4tên hắc 8y nhân từ 78sau lưng 7lập tức 0huy kiếm f3ồ ạt xông 5blên.

eHoa Đan Phong, eHoa Diệu 29Điệp đúng 9là ứng 0với câu 31tục ngữ 3“Nghé con 91mới sinh 9fkhông sợ a3cọp”, 5không mảy bmay sợ hãi 4bđám hắc 3y nhân người 9đông thế 9mạnh lập 1tức ứng 5fchiến. Hai abóng người 81thong dong 8qua lại b2như con thoi 22giữa màn 8đao quang 5kiếm ảnh, 00cứ thấy 96chỗ sơ 3hở là xuất 13thủ điểm 7huyệt chế bdtrụ một e4tên hắc 4y nhân rồi 5lại một 1tên, rõ dràng rất f3điêu luyện.

Phía 0sau, nam tử 8trẻ tuổi b7toàn thân 5đầy máu 16cực kỳ 6kinh ngạc 5bnhìn  đôi csư huynh 9muội xa 5flạ giúp 2bmình ngăn f3cản hắc 7by nhân truy 9sát. Tuy 36rằng biến bđổi trước 2mắt khiến cy hết sức 3akhó hiểu 43nhưng không a5thể phủ a5nhận, vốn a3dĩ y khó amà thoát fđược kiếp 6này, đột cnhiên được 2ecứu giúp, atâm thần 1acăng thẳng bnhất thời cgiãn ra. 9c © DiendanLeQuyDon.comVết thương 3đầy người 99làm y không dchịu đựng 5thêm được 8nữa, trước emắt tối 8sầm, bước 5achân loạng 83choạng…

“Cẩn dthận!” caKhông biết 1Trầm Đãi 6eQuân lẳng 5lặng đến c1cạnh nam a3nhân đầy amáu này 2từ lúc 5nào, ngay 5lúc y loạng b3choạng không b8vững, nhẹ 0nhàng đưa 70tay ra đỡ, 0giúp y chầm c9chậm ngồi 6dựa vào 1một gốc 5cây.

“Cô…” 9bNgơ ngẩn d7nhìn gương b4mặt xa lạ fthứ ba đột 8dnhiên xuất 7hiện bên 7dcạnh, mất 61máu quá 7cnhiều làm 68suy nghĩ dcủa y trở 59nên trì 2trệ, phản dứng có 96phần chậm 2cchạp.

Tựa 6hồ biết 43được y dđang nghi 7ngờ điều c2gì, Trầm f4Đãi Quân f9mỉm cười e6nhìn sư 42đệ muội acđang đánh eenhau hăng 9csay, thản 4nhiên giải 1thích, “Cùng 50đến!”

Gật d1đầu đã 76hiểu, nam 5tử miễn 8fcưỡng nở 67nụ cười f“Đa… 7đa tạ.” 4ctrong lúc 1thần trí 61dần dần 6emơ hồ.

Thu 48hồi ánh cmắt hiền 4hòa nhìn ehai sư đệ 7muội, Trầm eĐãi Quân dchăm chú 38nhìn khí 8fsắc xám 31ngoét, đôi 4môi tím 5tái của 1nam tử, 09mày liễu 6tinh tế dhơi nhíu 53lại, vừa 8định mở 4emiệng hỏi, cthình lình

“Cẩn cbthận!” 36Nam tử kinh ahoàng rống 12lên cảnh 02báo, định 4ađẩy nàng c6ra, khổ 4cnổi một e0chút sức 41lực còn bblại sớm cđã tiêu 85tan trong 3trận chiến 0trước đó, b5cả cánh 92tay nhuộm dmáu không flàm nàng afdi động dđược một bphân.

Nghe 78cảnh báo, fTrầm Đãi 4Quân theo bbản năng 00ngẩng đầu cnhìn, thấy etrong đám 63hắc y nhân 68đang chiến 4đấu kịch acliệt với 38sư đệ 3muội nhà femình có fahai ba tên b0lại đánh 4cgiá tình 67hình, dùng bkhí thế 3như sét 0đánh bất 2ngờ xông cthẳng về fphía nàng!

Sát 2khí cuồn ecuộn mãnh 2liệt, cực dbkỳ ác liệt dbức người, achẳng trách 0nam tử kia 2la hoảng 05như vậy, 77vội vàng 1đẩy nàng 1ra sợ nàng 1abị ảnh ebhưởng. a © DiendanLeQuyDon.comCó điều…

Nàng 40dễ bị 2ức hiếp 59vậy sao?

Trong beđôi mắt 4lạnh nhạt d2lóe lên b5một tia blạ lùng, bTrầm Đãi 02Quân cười d3nhạt, ống 2tay áo tao 35nhã phất 8nhẹ, phá 69không mà 0đi, mấy d7tia chớp b9bạc bắn 85ra. Kế đó, b4trong nháy 7mắt hai, 93ba tên hắc cy nhân ngã 4xuống đất 47lăn lộn cđau đớn, eftiếng kêu dthê thảm 5exé trời, a8làm tất 3cả những ckẻ đang 11chiến đấu 86kinh động, 1không hẹn 36mà cùng 2dừng lại, b8ánh mắt 1kinh dị 10ồ ạt đổ 6blên người 61nàng. Ngay 63cả ánh 94mắt nam 2ctử đầy 7dmáu kia cũng etràn đầy 4ngạc nhiên, ccăn bản 28không hiểu brốt cuộc 0nàng đã 5làm gì mà ethành ra akết quả 8thế này.

May a4mắn, giữa 0đám người betại đương 67trường 6có hai tên 49hiểu rõ f8nội tình, 32nhảy ra 33giải đáp.

“Muốn 1eức hiếp 91sư tỷ ta?” a6Hoa Đan Phong danhanh nhẹn d0phi tới, 6lúc lướt 8qua đám 39hắc y nhân 8đang lăn blộn kêu 3la thảm athiết còn 4akhông quên 8giậu đổ 1ebìm leo tặng 2acho một 4tên trong abọn một 14cước, căm 09giận mắn: d“Nếm mùi 06ngân châm dcủa sư 8tỷ ta chưa?”

Hừ! cThật đáng 1hận, dám cthừa dịp 0hắn không 0achú ý định 91khi dễ sư 99tỷ, chịu 5giáo huấn 5là đáng 46kiếp.

“Đúng fđó! Đúng 82đó!” Nhảy 3enhót tới dtrước mặt 1sư tỷ, eHoa Diệu bĐiệp gật 6eđầu cật 13lực phụ dhọa “Lãng dphí ngân 6dchâm của 4sư tỷ, d7cho bọn 9chúng đau 2cđớn, đáng e6đời!”

“Ai 4bdạy các 6engươi đánh 9flén sư tỷ dta… ai kêu fcác ngươi 5muốn đánh blén sư tỷ e9ta…” Mỗi 3tên ăn một ccước còn 4chưa đủ ddgiải hận, 7nghĩ đến 2khả năng 9sư tỷ bị 5mấy tên 8hắc y nhân 4này đánh 8clén thành 9công, tim 0Hoa Đan Phong e5không kềm d7được giật 4thót, không c4nhịn được 0clại nghiến brăng nghiến 0lợi vung fthêm mấy 15cước trút ahận. Lúc bnày mới boán hận 6quay lại 6bên mình fesư tỷ, 69trưng bộ 4fmặt lấy cflòng ra kêu: 0“Sư tỷ 7eđừng sợ, 31Phong nhi 2bảo hộ f1tỷ!”

Nghe 3xong, Trầm aĐãi Quân 8cảm thấy 32ấm lòng, 1không tự 7chủ nở 83nụ cười 5fkhẽ.

Cũng blúc này, 3ahắc y nhân a2gầy nhom 6đã mau chóng eaxem xét mấy 9tên thuộc 8hạ còn 7đang kêu 59gào thảm 36thiết, rút 0từ trên 1người bọn 4chúng ra 0mấy cây angân châm 5bsáng lóa, e9vẻ mặt 72cực kỳ eckhó coi.

“Dùng baám khí?” 1Nam nhân c6gầy nhom f8hừ lạnh, 23“Thật f0là quang 4minh chính b2đại nhỉ!”

“Ỷ 3fđông hiếp 1yếu?” f2Tà nghễ 3eliếc mắt, 7Hoa Đan Phong 4dbắt chước 66giọng điệu 43của hắn 1đáp lại, 4“Thật 8là công 3bbằng chính 82nghĩa nhỉ!”

Lời 4dvừa dứt, aHoa Diệu cĐiệp phì 0cười ngay ctại chỗ.

Tên 8gầy nhom ebđó bị 93chọc tức 4không nhẹ, 78mặt tái 8xanh, giận equá hóa a7cười, “Giỏi! e7Giỏi! Quả 1nhiên Trường 5Giang sóng ecsau đè sóng f4trước! 74Ngay cả 1một tên btiểu tử bcòn chưa amọc râu fnhư ngươi abcũng dám 41quản chuyện a1đâu đâu 4của Hắc dPhong Bảo adta!” Đặc 1biệt báo f0ra thế lực cđứng sau, d7định lấy 8đó uy hiếp 4để bọn fhọ biết e2khó mà rút flui.

Nào 91ngờ vừa f2vặn đụng c9phải ba 7sư tỷ đệ 2đồng môn fvừa hạ 2fsơn, hoàn 69toàn không fhiểu biết 4thế lực 9trên giang 93hồ, càng c2đừng nói f1là hiểu 4biết ý 36nghĩa ba 4fchữ Hắc ePhong Bảo 61này đại ebiểu cho eccái gì. c9 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy 7bmới sinh acra đoạn 4đối thoại 4dbị cho là d3lăng nhục 8sau.

“Hắc 2Phong Bảo 8flà cái gì? 2Sư tỷ, 8tỷ biết 7dkhông?” 9Đối mặt avới thắc 2emắc, Hoa bfĐan Phong 24theo thói 3quen ngay 8lập tức 2aquay qua tìm 62sư tỷ giải 18đáp.

“Không, dtỷ không 3biết!” 0Trầm Đãi dQuân lắc 3ađầu, suy dđoán: “Đại bakhái chắc e5là bang phái 10trên giang fhồ!”

“Giang 7hồ? Hiện c0tại chúng 7ta đang ở 2dgiang hồ 8asao?” Hoa bDiệu Điệp 6ahứng phấn 0hỏi tới.

“Đại 88khái vậy!” 1Sờ sờ dcằm, xem 0qua rất bnhiều tiểu bbthuyết nghĩa 9hiệp Hoa 33Đan Phong avỗ tay tổng 8kết, “Chỗ e1có người 9là có giang bhồ, không a0sai đâu!”

5hà, nguyên 3dlai bọn f0họ đang 00ở giang 12hồ, còn 6bvừa khéo 2etham dự etiết mục 61người giang 4fhồ truy 86sát nữa, aquá thú bvị nha!

Mắt fthấy ba 5engười tỉnh 5bơ nói chuyện, 73thậm chí 2còn dùng elời lẽ e6miệt thị 4a“Hắc Phong eBảo là dcái gì”, 21nam nhân 1gầy tức e2giận quát 6clớn, “Câm e2miệng! Rốt 72cuộc các 9người có 0để Hắc fPhong Bảo cvào trong 8amắt không?”

“Để 8thì thế 4nào? Không 8để thì 7như thế d5nào?” Bực 1mình liếc cgã, Hoa Đan 87Phong cực bkỳ bất cmãn việc 9sư môn ba 25người trao feđổi lại 06bị ngắt e9ngang, rõ 3flà muốn 0đối đầu a3với hắn.

Nghe d2vậy, nam fnhân gầy 4nhom nhìn enhìn thuộc fhạ, trừ 8ba người fbị trúng 61ngân châm, 2còn mấy 6tên bị 3cđiểm huyệt 63không cử 3fđộng được, d7trong lòng 9thầm kinh cengạc đồng d8thời cũng ffhiểu rõ bràng, ba bkẻ trước 4dmặt tuyệt 3bkhông bình 14thường, 1nếu tiếp 8tục đánh, 7đám người 02mình có 8lẽ sẽ 04chịu thiệt 8flớn bèn 68quyết định

“Hay 2fcho tên tiểu 2tử không abbiết trời 4cao đất cdày, dám 13can đảm c8nhúng tay 3bvào chuyện aecủa Hắc 4Phong Bảo, a6ngày sau aphải bắt 76các ngươi e2trả giá!” 3fMạnh mồm 0thổi phồng 0exong, hắn 5aphất tay, 0quát một 6tiếng “đi”, dđám hắc ey nhân kể 3cả những 95tên bị fthương được 76đồng bọn 6dìu trong enháy mắt 5biến mất f7sạch sẽ.

“Ớ… 98cứ vậy 9đi sao?” 0Nhìn trừng e3trừng khoảng 8rừng đột 1cnhiên trống 73trơn, Hoa 9Đan Phong 4abực bội 3gãi đầu.

Quái flạ! Sao b5mới khắc 8trước còn chung thần dác sát đe edọa, giây 28sau đã chuồn asạch trơn frồi? Người 5bên ngoài 28thật sự 6flà sờ không 3atới đáy e4mà!

“Đúng fđó! Người fta đánh 7acòn chưa 5bđã mà!” 8Hoa Diệu cĐiệp một 8bbên oán 1giận, một b7bên lầu 7bầu.

“Chắc 80chắn là 5sợ chúng 05ta!” Hoa 0Đan Phong 53dương dương 90đắc ý, 22ưỡn ngực favênh váo.

“Tự 9khen vậy 0còn không 12biết xấu 0hổ?” Trầm 2Đãi Quân 46lắc đầu 7ebật cười, 1fâm thầm cbthan thở, 68nàng có a7phần bất 30lực đối 4với sư 1đệ muội cđi quản 21chuyện không 6dđâu gây 9thù chuốc 00oán còn 9bkhông biết fetự giác 9nhà mình.

“Sư 9ctỷ, tỷ abiết sư 4huynh xưa 6enay không d4biết ngượng 0mà!” Thấy 0khe hở là 7cắm kim a7vào, Hoa cDiệu Điệp 2cười hi 47hi thừa 8acơ châm 3achọc.

Không 3acam chịu 3bị chọc, 61Hoa Đan Phong 08đang định 9ăn miếng aetrả miếng, bmột giọng 9nói yếu 0ớt khàn e1khàn đột 0ngột vang 9lên

“Đa… fđa tạ ba 0dvị…”

Nghe a3xong, ba người 6đồng loạt 8cúi nhìn 19nam nhân c6đầy máu, c1thấy y nỗ 3lực chống engười đứng ddậy nhưng 62không làm 7nổi, sau 43cùng chỉ d0đành hé 4ra một nụ 4fcười yếu 11ớt

“Không… ekhông biết 9quý… quý 5ftính đại fdanh của 1ba vị… cngày sau etại hạ ctất báo…” b4Bịch! Nói 4achưa xong, 4đầu đã b3ngoẹo sang 91một bên, f3trực tiếp a4hôn mê bất 2tỉnh.

“Sư f7tỷ?” Kinh e0ngạc kêu 4clên, Hoa 1fĐan Phong, 2cHoa Diệu caĐiệp trợn 8mắt há 5mồm nhìn 9ngân châm 8còn thò 8ra một nửa 9trên huyệt 4bách hội dacủa nam 8tử, hiểu 2arõ nguyên fnhân y đột 3enhiên hôn 9amê.

“Trúng cađộc.” 1Thong thả 4rút tay về, cTrầm Đãi 3Quân đơn 12giản dùng b1hai chữ 66giải thích 0fhết thảy.

Nàng asớm nhận 0ra người 59này trúng eekịch độc, ffnếu không a9dùng kim 2châm trước 0btiên tạm dthời ngăn 8dchận độc 3tính, để ay tiếp tục abrên rên 8frỉ rỉ 57như vậy, 69chỉ e không 3etới nửa 7canh giờ eelại phải 5rầy rà d4tranh giành 11với quỷ e1đầu trâu 67mặt ngựa 90một phen.

Hóa a0ra là thế!

Tỉnh bngộ gật eđầu, Hoa 9Đan Phong 4dđỡ nam 6tử dậy 2đi ra ngoài 00rừng, miệng a6cười hi 7hi nói: “Coi 52như số 39y may mắn, 64đụng phải 04sư tỷ nhà 1chúng ta, amặc kệ 78y trúng độc cbgì cũng cdkhông chết d0được!”

“Đúng 9thế! Đúng f3thế!” cGật đầu 8liên tiếp, 31Hoa Diệu 1fĐiệp tung 0tăng bám 07theo sau hắn, evui vẻ cười 91toe: “Y 60thuật của 98sư tỷ lợi 1hại nhất, 3không giống echúng ta 3xem sách 81thuốc một 9lát đã 5mệt, một 2chút thiên a3phú cũng 4không có. 62 © DiendanLeQuyDon.comSau cùng 10sư phụ 8đành bất 1dlực quăng 6chúng ta 7ra luyện d6võ…”

“Không bhề gì! 38Chúng ta 12không biết d8y thuật 19cũng không 1esao, mặc 01kệ bệnh elớn bệnh anhỏ gì 2cũng đều 9có sư tỷ 5ở đây!” 30Gương mặt 8trẻ trung 71tuấn lãng 0tươi cười adđầy ỷ alại.

Thong 03thả đi 3ađằng sau, bTrầm Đãi efQuân nghe 5sư đệ 97muội vô b6tư cười enói, trong 16mắt thoáng 1lên một 2tia mù mịt.

7nàng ở eađó sai? eDựa vào 17đâu tin f6chắc nàng b7sẽ luôn d0ở bên cạnh abọn họ? bThiên hạ 2ekhông có fbuổi tiệc 2nào không 6tàn…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18548 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 832-1

“Sư d5tỷ, xin 4lỗi…” 1fBé trai vóc d3dáng đã 1flờ mờ 13hiện ra fthân hình 2của thiếu 5niên chột 36dạ cúi 57đầu, vẻ 34mặt áy 3náy ấp 15úng nói 5bin lỗi.

“Vì 7ao lại xin aỗi? Đệ fàm chuyện 5fì có lỗi d4ới tỷ 88ao?” Lấy 1aàm lạ hỏi 0fại, thiếu 4bữ hoàn ceoàn không a7iểu.

Tiếp b3ục cúi ehấp đầu, dfé trai ấp 0a ấp úng abhai nhận”Vì… dì mấy ngày crước đệ daói sẽ làm 0fột con diều 6cặng cho e5ư tỷ…”

“Vậy f5hì sao?” 0ẫn chưa ciểu.

“Mới 7ồi sư muội 5dhìn thấy 7ất thích, 0ên giành 0rước rồi…” bàng nói e6àng nhỏ, 47é trai bất 0an đưa mắt 1iếc trộm dhiếu nữ, ab“Sư tỷ, 5ỷ có trách 82Phong nhi a2không?”Trách 5cậu vì dcon diều 4fvốn tặng 69cho sư tỷ edlại đưa 9cho sư muội batrước.

Hóa 66ra là đưa 4cho sư muội 8trước à…

Thiếu bnữ hơi frùng mình, dkhông biểu 7lộ tâm 8tình gì 42dịu dàng dmỉm cười, 57“Không 3sao, tỷ 5không trách 9đệ đâu.”

“Sư 2tỷ tốt 95quá!” La e5hét hoan cfhô, nhào a3tới ôm asư tỷ, 3bé trai nguyên abản áy 22náy trong 0nháy mắt 3phấn chấn d3hẳn lên, 0toàn bộ ddtâm tư chuyển fdsang chơi 6đùa lúc 8anãy, “Đệ 75muốn đi cthả diều 4fvới sư 7muội…” dNói chưa 6fdứt, người bbđã bon bon echạy mất.

Nàng c8đương nhiên d2không trách, 82chỉ có 2chút mất 9mát… đúng dthế! Chỉ 32là có hơi bmất mát e9mà thôi…

“Sư bdhuynh, huynh dnói khi nào bfngười này 41mới tỉnh? 9cHôn mê ddaxmaays 6ngày rồi…”

“Ai adbiết được? 8Ta cũng không bphải sư 8tỷ, không 5nắm chắc…”

“Sư 6tỷ, tỷ 74nói…”

“Cũng 3egần tỉnh 28rồi…”

Ý 9ethức mơ f8hồ, hình 7như Du Tử 5eNam nghe loáng 32thoáng có ftiếng người b8nói chuyện eabên tai, 04đợi chọc b0thủng được 8bóng tối dđã vây 70hãm y khá clâu, nỗ blực nhấc 4hàng mi nặng 7tựa ngàn 2cân lên, 5tầm mắt fmơ hồ chậm drãi ngưng 08tụ tiêu 65cự, nhìn ethấy những 0cgương mặt d2xa lạ bên 7giường, 59y khó nén bđược hoang 76mang, mê 58hoặc…

“Đây… 3là đâu?”

“Oa, a5tỉnh rồi! aTỉnh rồi! 8Y tỉnh rồi…”

“Hì cdhì… quả 2enhiên vẫn dlà sư tỷ 97lợi hại, 5nói tỉnh 4là tỉnh fliền…”

Tiếp 6atheo tiếng ccười nói, ehai cái đầu 00đột nhiên 0vắt ngang 15trước mắt, 5làm Du Tử c4Nam hoảng 4chồn, yếu 81ớt quát a7lên: “Các 5người là fai?”

Đột 0nhiên, câu a5hỏi vừa 0ra khỏi ffmiệng, ký fbức cuối a6cùng trước 5khi hôn mê alướt qua 1óc, y định 8thần nhìn 63hai gương 6mặt tươi b8cười không 1chút ác dý trước 6mặt, tâm etình căng ethẳng không 8tự giác dbuông lỏng 4“Là các 61người…”

Phải 28rồi! Bọn cehọ là ân 1nhân giải ccứu hắn bakhỏi tay cthuộc hạ e8của Hắc 7ePhong Bảo.

“Đúng 82rồi! Là c1chúng ta!” 97Thẳng thắn 6egật đầu, fHoa Đan Phong 1cười híp 7mắt: “Ta aelà Hoa Đan 9Phong, bên f5cạnh là 73sư muội cta Hoa Diệu dbĐiệp…”

Tiếp 4đó chỉ 4tay về sư 0tỷ nhà cmình đứng 1đằng sau, 4“Đây là 6sư tỷ ta 4Trầm Đãi 0Quân.”

“Tại 5chạ Du Tử 6Nam, đa tạ 7ba vị ra 10tay tương b0trợ. Đại cân đại d5đức này, 89ngày sau 9Du mỗ nhất…” 5cNgọ nguậy 7muốn đứng 1bdậy cảm 0tạ, song 7dtừ ngữ c4báo ân lại 4bị cắt f6ngang lần 7enữa.

“Nên cfuống thuốc 3brồi!” 4Giọng nói 9nhỏ nhẹ dmang theo dbchút lạnh 41lùng cất 9blên, Trầm eĐãi Quân 39không biết 09đến cạnh dbgiường 6lúc nào, 79tay cầm 57một chén 1ethuốc sớm 8đã chuẩn 9bị kỹ, 1một tay 4thuận thế 28đỡ hắn 95ngồi ổn 5định.

“Đa 0dtạ Trầm 0cô nương!” eĐón lấy 2chén thuốc, 9Du Tử Nam dliên tục dbcám ơn, 06mắt nhìn 89nữ tử 97vẻ mặt 03hững hờ 14không nóng 2không lạnh, 5khác hẳn cevới hai 77vị sư đệ 7amuội nhiệt 83tình, trong 73lòng nhạy 4cbén phát 6hiện hình 0như nàng fta không 5evui vì bản 6thân y mà aaba người 2fhọ kết 0bthù với e7Hắc Phong 8Bảo, làm 6hắn cảm 97giác có 60chút quẫn f2bách.

Nhẹ cnhàng gật 61đầu, Trầm 7Đãi Quân 7ekhông nhiều 70lời lui 6alại một 8bên.

Ngược alại, Hoa c0Đan Phong, 3Hoa Diệu c0Điệp hai cngười chớp 06chớp đôi bdmắt to hiếu fkỳ, chăm dhăm nhìn 5y chòng chọc, 9nhìn đến enỗi y phát a0ngượng, e4mặt ửng fđỏ cầm achén thuốc 38lên uống 8hết, lúc b4này mới clịch sự 6mở miệng 4hỏi.

“Đây 45là đâu?” 3Quan sát abkhung cảnh flạ lẫm 2chung quanh, 5y vẫn chưa 8biết bản 4thân đang 2ở chỗ 4nào.

“Là 6khách sạn cở thành 23trấn gần 6ecánh rừng b8kia!” Hoa edĐan Phong 0híp mắt 1acười đáp.

“Phải 6đó! Chúng 1ta ở khách a4sạn này ađã mấy 0ngày rồi, 9khó khăn e8lắm mới 40chờ được 6ngươi tỉnh 52lại.” fGật đầu ephụ họa, e6Hoa Diệu 6Điệp tò 2mò hỏi: ee“Du công 3tử, Hắc 63Phong Bảo 3là cái gì? 5Uy phong lắm 7ehả?”

Nghe 6vậy, đôi aemắt đẹp bcủa Du Tử 8Nam trở bnên ảm dđạm, gương 37mặt vốn edĩ đã không acó chút 8máu nào f1càng trở 5nên tái b7nhợt.

“Hắc 2Phong Bảo a4là thế 3dlực bang 7phái hùng 6mạnh nhất 99giang hồ 41hiện này, 5hành sự 1độc ác, 9etàn bạo 4có tiếng, 9chỉ cần 1hơi đắc ftội hoặc 3không thuận 37theo bọn 8bchúng liền 8bị chúng 9truy sát. b7 © DiendanLeQuyDon.comThế nên bngười trên 0giang hồ 86ai có thể 2tránh được c1là tránh, 23không ai 3muốn đụng cvào. Cũng 75vì thế 1bmà bọn echúng càng 8hoành hành c4bá đạo 1hơn.”

Hai b4sư huynh amuội nào c6đó nghe 7xong cảm d2thấy hứng ethú liếc d6nhau, không 7mảy may f6lo lắng evì bản 9thân chọc 9cphải bang f3phái cùng c6hung cực b2ác.

Chỉ 19có Trầm dbĐãi Quân bnghe mà chau d7mày, thiếu 10điều bưng 1trán than 1thở.

82cảm giác 43như được fnghe người a2đọc sách c6kể chuyện 3xưa, Hoa c7Đan Phong 97nghe mà hưng 3fphấn dạt f6dào, hai 9mắt tỏa 02sáng, lòng dhiếu kỳ f1tràn trề 7btoàn bộ 9cbị bóc 0ra. “Nói 0bvậy là 4fngươi đắc ftội với 0aHắc Phong 0Bảo nên 2mới bị ftruy sát 5sao?”

Cười f5khổ một 3ftiếng, Du 9Tử Nam căm 1phẫn nói: c“Thiếu 7chủ Hắc 93Phong Bảo 18kia nhìn 8atrúng muội 87muội ta, 2csai người bcđến cầu 7thân. Nhưng 1Du gia ta 0sao có thể 3đẩy con 9gái vào 7fcái bang 7fphái tà aemôn, hành 84sự bất 3chính kia d1được? eThế nên 9cha ta đã 6uyển chuyển 6acự tuyệt 1frồi.”

“Nhưng 5cũng vì evậy, Hắc 0Phong Bảo 31lại cho 51rằng Du 1bgia chúng 4ta không 2biết phải 23trái, nhìn 5chúng ta 0không vừa bmắt, mấy 61lần tìm 57ta gây rắc 27rối. May 4amà cơ nghiệp 5fDu gia ta 70vững chắc, ectrên giang dahồ cũng 1bcó thể 4xem là có 31chút danh etiếng mới 7không đến 5nỗi chịu 0thiệt. Nhưng 2flần này 93ta vì đến 2cho kịp blễ chúc a9thọ một 04vị thế e9bá, lộ 2trình vội 5vã nhất 73thời dọc fđường dfsơ sẩy bmới bị 9Hắc Phong 7Bảo lập 6bmưu hạ e2độc, chặn 6giết…” 4Phẫn nộ 4ngừng lại, d0y đột nhiên c9nghĩ đến 4btrước lúc e7hôn mê rõ dfràng đã cbị Hắc 7Phong Bảo 0dhạ độc 39nhưng hiện 0giờ, ngoại dtrừ vết e3thương da 9dthịt ra 64không có agì trở b3ngại nữa.

Y aeâm thầm 0vận nội flực, quả afnhiên thông 2fthuận không 3trở ngại, 8dtrong lòng 0không nén 87được kinh 2bngạc, đáy 9mắt hiện 4ra vẻ kinh dangạc, khó fbhiểu.

Nhìn 4ra tâm tư 1ccủa y, Hoa cDiệu Điệp 74phì cười, 4đồng thời 2ahảo tâm 68giải thích 58thắc mắc 3của y, “Ngươi 30phải cảm 1tạ sư tỷ 67ta sở hữu e4một thân f5y thuật 28tài hoa mới 9có thể ebdùng phương 35pháp kim 7châm độ 6huyệt giúp 1bngươi bức 15độc trong 2bmấy ngày 8dngươi hôn 01mê. Nói dra thì ngươi f0cũng không aatính thiệt athòi, độc d6trên ngân 5bchâm của 75sư tỷ ta 8blại khiến 48bọn người 5Hắc Phong 4cBảo đó 0cđau đến 4dba ngày ba 1đêm mới 67hết nha!”

“Đúng! 19Đúng! Sư 8atỷ ta là 9lợi hại 34nhất” c0Gật đầu 6liên tiếp, 1giọng Hoa 9Đan Phong eđầy kiêu fngạo sùng 9bái, ánh 6mắt cũng 1không tự 2chủ dời adđến trên 4người sư 54tỷ, nhận 0được nụ 96cười nhàn anhạt của 4nàng lập 9tức vui 56vẻ toét 9miệng cười dbtươi rói.

Hóa ara là thế! 88Chẳng trách b0cơ thể 2hắn không ecó tí dư a1độc nào.

Du cTử Nam tỉnh 3ngộ, nhận e9ra cái mạng 5nhỏ của a6mình được 5bọn họ 7cứu những 0hai lần, 3cảm kích 51càng thêm 00sâu, vội 36vàng vòng d9tay cảm aatạ, “Trầm acô nương 4y thuật 1cao siêu, bcân tình 82lần này 4tại hạ 9nhất định 14ghi khắc b0trong lòng 57không dám cquên. Sau enày nếu bcó chỗ 12cần tới 1Du gia xin 4cứ tận clực phân eephó, Du gia cta cho dù c7nhảy vào 4nước sôi 5flửa bỏng 3cũng không 80dám chối etừ.”

Y c5nói khảng 5bkhái hiên 7engang, nhiệt 69huyết sôi etrào, Trầm 50Đãi Quân dclại chỉ elạnh nhạt 3“ừ” 5một tiếng, 3ckhông biết 23là đang 6suy nghĩ 1điều gì.

Ngược 32lại, Hoa b1Đan Phong 8nghe thấy 7fthế thì bfmặt mày 0hớn hở, 8cực kỳ 9tự hào bvề sư tỷ eanhà hắn, 3nhưng nhắc 0tới Hắc 9Phong Bảo 9lại nhịn dekhông được 09bĩu môi.

“Nói 8mới nhớ, ecHắc Phong 0fBảo quá ckhông biết 2bxấu hổ, 4cầu thân 6không thành dlại sử 07ám chiêu, 6vô sỉ!” 8Nói cho cùng, 9hắn vẫn 4là thiếu 4niên trẻ 69tuổi hào 7khí, tự 0nhiên là 7xem thường edthủ đoạn 40âm hiểm 4acủa Hắc 44Phong Bảo.

“Đúng 4rồi!” 68Lại gật 98đầu phụ 5fhọa, Hoa 1Diệu Điệp ecũng cảm 6fthấy đám 3Hắc Phong 7Bảo này 62thật không 5ecó phẩm 5hạnh. “Lần esau nếu 9để bọn d1ta gặp được, a9gặp một d5tên đánh 4cmột tên, a5diệt sạch 6uy phong của ebọn chúng. 6 © DiendanLeQuyDon.comSư huynh, 0dhuynh nói 2đúng không?”

“Không bdsai! Đánh ffcho bọn e4chúng hoa 81rơi nước 21chảy, để 68cho bọn dchúng khỏi ctưởng ai c5cũng dễ 98ức hiếp.” 01Hoa Đan Phong 7hết sức c6tán thành.

“Ngàn e5vạn lần 42không thể!” 3cVội vã fflên tiếng 2can ngăn, 36Du Tử Nam 01tuy cực 7kỳ cảm f9động đối 79với hành 1dđộng trượng 36nghĩa khảng 1khái của 50bọn họ bdnhưng trong 9flòng vẫn 6có cố kỵ. a © DiendanLeQuyDon.com“Hắc Phong 14Bảo tuyệt ekhông dễ d0chọc, các 96vị vì cứu fta đã đắc 5dtội với 44bọn chúng 2brồi, ta desợ bọn 24chúng sẽ 27tìm các b5ngươi gây 1rối, ngày d0sau nếu e2gặp phải 8chúng, có 70thể tránh 0được thì 81nên tránh 1đi!”

Đương fdnhiên, y f0sẽ tìm 0acơ hội 8dgiải thích 78rõ ràng 50với Hắc f2Phong Bảo, 7muốn bọn bchúng oan 98có đầu, efnợ có chủ, 3muốn tìm 9rắc rối cthì cứ b2tìm y, đừng 75có sai đối ctượng tìm 2người xui cbxẻo.

“Chẳng 7lẽ chúng a6ta còn phải asợ họ 1sao?” Hoa faĐan Phong c7đúng là 41nghé sơ 6sinh không dcsợ cọp, 4dkhông cảm 2thấy Hắc 1Phong Bảo dcó cái gì afhay ho.

“Sư cdđệ, nói 5chươu nói 15vượn gì 3đó?” Hừ ckhẽ một atiếng, Trầm c6Đãi Quân d1cả nửa 1ngày không 5ahé răng afcuối cùng 93cũng lên 32tiếng, “Du dcông tử fnói đúng, 15chúng ta fxuất môn 74đi du lịch 56non nước, bfkhông phải 39đi tìm kẻ 2bđịch gây c1phiền phức.”

Ngừng 6một lát, 30nàng nhìn cDu Tử Nam enằm trên 89giường, engôn ngữ 2khách sáo cclại có 45mấy phần 18xa cách, 01“Du công 31tử, chất 0độc trong fecơ thể ecngươi đã ffhết rồi, b2vết thương 57trên người bcũng không ađáng ngại, 18chỉ cần 6uống thuốc, fdđiều dưỡng 3fvài ngày 7là thuyên 2giảm. Ta aecùng sư 9đệ muội a7cũng không 1tiện quấy 3rầy thêm, 92nên từ 7biệt tại a2đây.”

Nói 8xong, nàng c9móc ra một 0bình Ngọc 9tuyết cao a3mình đặc bbiệt nghiên dcứu điều bchế, có ethể mọc dada thêm thịt, 93cực kỳ 7fhữu hiệu 7đối với 6trị liệu 4cngoại thương, 1cho rằng 9như thế dlà hết c4tình hết 8nghĩa rồi.

Trên 7thực tế, 0fvết thương 52trên người 1y vốn sâu 6ctới xương ccốt, có 05thể khôi ephục tới 1bảy tám d3phần chỉ ctrong thời 99gian ngắn 2như thế 2bhoàn toàn blà nhờ 2có Ngọc 5atuyết cao 6mà ra.

“Trầm facô nương, 07đa tạ!” eNhận lấy fcao thuốc, 80Du Tử Nam bbiết nàng ckhông muốn 2esư môn ba 9người họ 35vì liên ddquan đến c9y mà rước 6lấy phiền 1phức không dđâu vào f9thân, cho 3adù y rất 2có hảo aacảm, có 9fý muốn 41kết giao bvới ba vị bcân nhân 4ecứu mạng 59trước mắt, cy cũng không 9đến nỗi 33không biết 40xấu hổ 1mà nhiều blời nữa.

Hoa 7Đan Phong 4đứng một 0fbên tuy cảm 9thấy sư 4tỷ có vẻ 64cự người 4ngoài xa 0ngàn dặm 3anhưng vì 35Du Tử Nam 7với bọn 01họ cũng 5chỉ là 7bình thủy btương phùng. 6d © DiendanLeQuyDon.comDù ấn tượng 9edành cho by không tệ fnhưng nếu 44sư tỷ đã fkhông thích a7qua lại 55với người b6ngoài, vậy dthì từ 74biệt ở 0đây cũng 3không sao. 8a © DiendanLeQuyDon.comNgược lại cHoa Diệu 6Điệp vểnh 2môi lên, 8không suy bnghĩ gì 0hết ồn b7ào lên

“Sư 54tỷ, sao 3elại đi? bTục ngữ eanói tiễn faPhật tiễn ađến tây 2thiên. Thương b6thế của bDu công tử 8còn chưa 2alành, chúng 9ta bỏ y afmột mình 8fở đây, bdnếu người 0của Hắc 71Phong Bảo flại đến 24không phải d4là rất 2nguy hiểm 8sao?” Hoàn 3etoàn không bbiết tâm c5tư của 9sư tỷ nhà 6bnàng, nàng 5flắc đầu 1kêu to: “Nếu clà như vậy, fchúng ta 5fxuất thủ atương cứu 1lần này 55coi như uổng ecông rồi!”

Cho 2bdù đã rước f2lấy phiền 6phức, lại b6nguy hiểm, adlúc này 0càng phải 03cật lực 5vạch ranh dbgiới sớm, dađừng có ffdây dưa a4vào nữa amới đúng 9achứ!

Gặp fphải sư 72muội ngốc enghếch nhiệt 2huyết trượng 7nghĩa lại 69không biết 0phòng thân 9dnhư thế, 8Trầm Đãi 0Quân thật cfsự muốn 8than trời. 1 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 4đồ ngu akhông chỉ 94có một 5đứa! Hoa 1fĐan Phong e6nghe lời 1lẽ chính e1nghĩa lẫm daliệt như dthế, cũng b0cảm thấy 6có chút 2đạo lý

“Sư 1muội nói 1cđúng!” 8Liên tục 5bgật đầu 7tán đồng, 37hắn lại c7đưa thêm 0lý do “Sư 3tỷ không edễ dàng 6cgì cứu 8ađược người, 3ekhông thể 5vì thế 1mà phí công 9vô ích, bdlãng phí abao nhiêu 11là thuốc 47được.”

Đừng 61nói những f0thứ khác, achỉ riêng fNgọc tuyết 43cao này thôi 88không biết 3esư tỷ đã 7mất bao 8nhiêu tâm btư, tìm ckiếm bao 4bnhiêu dược dthảo thượng c0đẳng mới 7chế thành, 1mấy ngày 92nay dùng 2trên người cDu Tử Nam dekhông biết 1bao nhiêu 9nữa!

fsao nàng 27lại có 45hai đứa csư đệ 08muội ngu 6như vầy 5enè?

Trầm b6Đãi Quân dđau đầu acvuốt trán, 7không biết enói sao, 07âm thầm 9fsuy nghĩ 4cxem nên dùng 8cách khéo 6léo nào 9để thuyết 7phục hai 3cái đầu d3ngốc kia 2thì, người fbị thương 3trên giường dhơi khó fkhăn mở cmiệng

“Nhờ 11có ba vị 1ân nhân 12tương trợ, betại hạ 8thật không 7bdám làm aaphiền nữa. 95 © DiendanLeQuyDon.comCó điều ckhông biết 4có thể 0thỉnh giáo, dba vị có 43ý định 4sắp tới 66sẽ đi đâu 9akhông? Hay 4blà có chỗ cđặc biệt 11nào đó cachưa?”

“Đều 76chưa có!” a3Thành thật fflắc đầu, 80Hoa Đan Phong dccười nói: 2“Chẳng 1qua đọc csách thấy 2nói “Trên acó thiên 3bđường, 9dưới có 9Tô Hàng”. 8 © DiendanLeQuyDon.comCho nên chúng 52ta đại 07khái định 89một đường 65xuôi nam, 4mở mang 9kiến thức 6một phen, d9xem như là cđọc ngàn d8vạn sách, 2đi vạn 9dặm đường.”

“Vậy dbthì tốt 9quá!” Đúng 63với ý nguyện, 6cDu Tử Nam 8kích động 3vỗ tay hét 9dlớn, kế 1đó thấy dba người angạc nhiên 7nhìn mình, 8mặt y đỏ 7lên, xấu ehổ cười 3atrừ giải cthích, “Tại 6hạ chính 5là định 9ađến Hàng 1eChâu chúc 4thọ. Nếu f2mục đích ccủa chúng 4ta giống 0nhau, vậy c8không bằng 81kết bạn a0đồng hành, 8dkhông biết 8dý ba vị a0thế nào?”

Tuy 4bbiết vị 22Trầm cô 34nương này dkhông vui 5khi dính 3dáng tới 0y, nhưng fthật sự 4y cực kỳ 9hảo cảm dcvới ba người d0họ, vốn 0chỉ muốn fcgiao du mật 6thiết hơn, 5sau cùng 8vẫn cứ 3mặt dày 8chủ động f3bắt chuyện 8hỏi thăm.

Không e9dè lại 6khiến y cchớp được 1cơ may, đôi bbên đều 5có mục 1đích giống a8nhau, y quá 1mừng rỡ 3không nói 32hai lời dlập tức 9đề nghi 4đồng hành.

“Ui 3cha, thật cakhông ngờ 7lại trùng 65hợp vậy!” 8eThích thú 31cười tươi, 06Hoa Diệu 5cĐiệp rất 9dvui vẻ.

“Sư btỷ, tỷ 90thấy sao?” dHai mắt 8sáng rỡ 1nhìn sư 2tỷ nhà 5mình, Hoa eĐan Phong 50cực kỳ 1mong đợi. b © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ d2tới lớn, 6dtrừ sư 8tỷ và sư 0emuội ra, 1ehắn chưa 3từng có 7abằng hữu 9cùng tuổi, adhôm nay không 6dễ gì quen 64biết với 74người nhìn 3cđược mắt 70như thế, fakỳ thật chắn có 0achút lưu 3fluyến nếu fphải mỗi 4người đi 2bmột ngả bnhư thế 3nhưng tất 3cả đều 82do sư tỷ 7làm chủ.

“Này…” 8Trầm Đãi 7Quân do dự.

Nàng 7không biết d1suy nghĩ 7của sư 03đệ muội, 7lại cảm 6ethấy vì cemột người 7equen biết 0dsơ sơ mà bkết oán 0fvới bang 0phái giang 19hồ thế 6clực lớn cfmạnh như 9vậy thực 6fsự là không ckhôn ngoan 61chút nào. 8c © DiendanLeQuyDon.comTuy nói mấy cngày trước 9ra tay cứu dngười thì 80đã kết 29thù rồi 64nhưng mất 2bò mới 4lo làm chuồng b1vẫn chưa 9quá muộn, 57có thể dkịp thời d0thoát thân emới là 0eđúng đắn.

“Trầm ccô nương, bvị thế 48bá mà tại 4ehạ muốn e9đến chúc cathọ trên 50giang hồ 53chuyên hòa 9giải các f2vụ phân 2ctranh nên c9được mọi dngười kính 7ftrọng tôn 77xưng là 9Vũ Trọng 3Tài, các 71đại môn 9cphái đều f5phải nể amặt ông 7fta đôi ba 50phần.” cHiểu được b5phân vân 42của nàng, 4aDu Tử Nam a5luôn miệng 3nói không bdứt: “Các fvị đã 8cứu ta, 7bsợ là Hắc a7Phong Bảo 8đã ghi thù a4với các 7vị. Không a3bằng chúng 4cta cùng nhau 6đến tham 4fgia thọ 5yến, đến clúc đó dlại giải fbthích tất 38cả cho thế 65bá, xin ông 3aấy hòa fgiải giúp, fđể Hắc 5Phong Bảo c9đừng làm ekhó mọi 6cngười. c © DiendanLeQuyDon.comTất thảy coan có đầu, 8nợ có chủ, 12ân oán giữa 3Du gia và dcHắc Phong 9Bảo tuyệt 30không liên 78can đến 8fngười ngoài.” 4Y nói rất dchợp tình ahợp lý, 8hết sức cchân thành, 5cộng thêm d5việc y chỉ 43rõ, cho dù 5bcó thế 0nào bọn 3họ cũng 92không bị deliên lụy 4nữa, nếu ckhông chỉ 74với chuyện 7era tay giúp 66y đã đủ b8để Hắc 1Phong Bảo e1tìm đến 8abọn họ 45rồi.

Trầm c7Đãi Quân 5nghĩ nghĩ, 0cảm thấy ecy nói rất 1bcó lý. Nếu 4có thể 29được cái 1người Vũ 5Trọng Tài 8gì đó đứng 3ra hòa giải, a5để Hắc 4Phong Bảo ađừng tìm 9bọn họ 4gây chuyện 08vậy cũng 3tốt. Vì 0thế nàng 27gật đầu, exem như đáp 12ứng.

Thấy bdnàng gật 7bđầu, Hoa d6Đan Phong f7cùng Hoa 1Diệu Điệp e6lập tức b4la hét hoan chô như trẻ 5nít. Mà 7bDu Tử Nam d9cũng thở a6ra nhẹ nhõm, aekế đó 2blại bi ai f3nghĩ, lúc b7nào thì 80trên giang e4hồ cũng 0được xem 9là thanh 35niên tài 7tuấn, chiếm fbđược tâm 3hồn các 6ecô nương f8như y lại cphải ăn 4nói khép enép cầu 3cngười ta 3kết bạn 20đồng hành b8như thế cnày?

Cảm 62giác… có 28chút chua 1chát.

Không fbiết suy enghĩ của 2y, Trầm aĐãi Quân 29chỉ nhàn abnhạt nói b6ngắn gọn: b“Vậy làm cphiền Du dcông tử 90rồi.”

“Nào 40có!” Vội fvàng mỉm bcười đáp flời, “Là cchuyện ta 0fphải làm 4mà.”

Cũng 2akhông bắt 35bẻ, Trầm 0Đãi Quân d4gật đầu c6lần nữa, 36quay lại 35nhìn sư 23đệ muội 4đang líu 5alo chúc mừng 7có đồng 27bạn mới, ckhông nhịn 47được thở fdài, “Muộn e1rồi, đừng 00quấy rầy 4Du công tử 27nghỉ ngơi 6nữa, về ephòng ngủ 41thôi!”

“Dạ!” 3Cười hi fchi vọt tới f9bên cạnh c4sư tỷ, 65Hoa Đan Phong e5vừa kéo 5nàng ra ngoài dvừa nói: b3“Sư tỷ 4chắc chắn cmệt mỏi 33rồi? Đi, d1chúng ta 2emau về phòng 1nghỉ ngơi…”

“Hì echì hì… 5sư huynh, 9huynh a dua 4nịnh hót bquá…” fbNhảy tung 44tăng đến b4bên cạnh bsư tỷ, 9lôi kéo 6fcánh tay fcòn lại 99của nàng, 6Hoa Diệu 4Điệp không dchịu kém 9bcạnh một 2bên công dkích, một 3bên nịnh cnọt: “Sư dtỷ, mấy 7dngày nay 8toàn do tỷ 25chiếu cố 79Đường 1dVũ Tân, achắc chắn 0là mệt edchết rồi, bđợi lát 08nữa muội 1giúp tỷ 1ấn ấn cvai…”

“Sư 90muội, muội 4còn nói ffta nữa! 43Muội căn d1bản là 54tên nịnh ccthần…”

“Được crồi! Xem 9cta là hoàng 0ethái hậu 2sao…”

Tiếng acười nói, 90tiếng nịnh fnọt đi 88xa dần. b © DiendanLeQuyDon.comTrên giường, 0Du Tử Nam 1bcảm thấy 0sư môn ba dfngười này c5thật thú efvị.

Xét 4đến thương 5thế của 4aDu Tử Nam, 14Trầm Đãi 62Quân quyết e8định nghỉ 80ở khách f1sạn thêm e0mấy ngày, 86thẳng đến 9khi vết 0thương trên 3người y eđã lành 6dtới tám dchín phần, 3một đoàn 1cbốn người damới lên 7xe ngựa 4achậm rãi 9elên đường.

May 5mà nơi này 95cách Hàng c0Châu không d4xa, đại akhái chừng 8ba bốn ngày 81đường 3bmà thôi. 8 © DiendanLeQuyDon.comThêm vào 0đó lễ cthọ của d5vị Vũ Trọng 9Tài nào aađó sau bảy, 3tám ngày fnữa, thế 7cnên bọn 0họ cũng 3dkhông gấp 8rút lên 4đường, 9cứ thong c8thả từ 0từ mà đi.

Ngày 68hôm đó, 4tiết trời 71nóng nực, 9lại gần 9tới giữa atrưa, cả 8đoàn người 8quyết định 7dừng bên 9amột khe bbsuối nghỉ 09chân.

Xe 9ngựa vừa amới dừng, c5Hoa Diệu cĐiệp không 0kịp chờ eđã nhảy 04phóc xuống, 5ba chân bốn 41cẳng chạy batới cạnh 93khe suối 5vốc nước flên vỗ 4cvào hai má 7đỏ bừng 48vì nóng 3fbức, cảm 4thụ nước 28suối mát clạnh thấm 1vào tận f6tim. Loại c0bỏ nóng 0bức xong, fnàng hả 7flòng hả ddạ thở 9fnhẹ, sau 78đó vô tư 87ngoắc tay 5evới ba người c8đứng bên 9xe ngựa.

“Sư 1tỷ, sư c1huynh, Du bcông tử, 1mọi người 7mau đến 7đây! Nước 2này lạnh elạnh mát bmát, dễ 1echịu lắm 8luôn!”

Thấy 95nàng không 97ngớt vẫy 63tay hô hào, a2ba người 6không tự e4chủ bước 1cnhanh hơn. 8 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 5tự mình 8lấy nước bsuối rửa 3bráy một adphen xong, 4Trầm Đãi e7Quân trực etiếp trốn e7dưới một 5tán đại fthụ rậm d6rạp hóng 3mát. Vết 9thương trên 95người Du eTử Nam gần 8dnhư đã 05lành lặn, f8dưới sự 84hô hào nhiệt 5tình của caHoa Diệu 7Điệp, hai adngười đứng 9trên tảng 3đá giữa 5khe suối 63vừa nói 0vừa cười, 5chuẩn bị ftrổ hết 10tài năng 0đi bắt 42cá làm bữa c7trưa.




Chương 582-2

Trái 26lại hiếm ekhi thấy e4Hoa Đan Phong fkhông tham 6gia náo nhiệt, 5ngược lại 2đến ngồi 9ccạnh sư 8tỷ nhà amình.

“Sao 87vậy? Hiếm cdkhi thấy a6hôm nay đệ 0fkhông cùng fsư muội 27nghịch nước 77bắt cá.” 5Không thẹn a1là cùng alớn lên 1từ nhỏ, dTrầm Đãi 66Quân hiểu 69biết hắn bhết sức 7sâu sắc, 5vừa nhìn cdmặt hắn d9liền hiểu 38hắn chắc 88chắn khó 0chịu gì 71đó với 4dsư muội.

“Không 7ađi đâu!” 9dBất mãn ftrợn mắt, eHoa Đan Phong 55bĩu môi chừ hừ: 0“Sư muội dachỉ gọi eDu công tử, bkhông có fckêu đệ, 0đệ đi 1làm gì?”

Nghe exong, Trầm 03Đãi Quân 0khẽ giật 2mình, kế 8ađó bật 68cười “Đệ bghen tị 98sao?”

Ừ… dnói thật, 6cvị Du công btử này ftướng mạo 33đường 1đường, aclàm người 92lại khiêm 29tốn nhã 5nhặn, nói 7năng tao cnhã. Suốt 0dọc đường 1đến Hàng e9Châu, y đối 0đãi với 5ba người 7bọn họ 3rất chân 2athành, lại 1có lòng d1muốn kết 2giao với ahọ. Thế 7nên hai sư c9đệ muội fliền quen 2thuộc với 2y, ba người f9tán gẫu 6thường 8cxuyên, cực 12kỳ hòa 7hợp.

Nhất alà sư muội, 9tính hiếu 4kỳ rất 1nặng, luôn ebthích truy 7hỏi những e8chuyện giang 6hồ, cộng c5thêm y cũng cvui lòng 5cho biết, 8toàn đem 8những chuyện athú vị cra kể, chọc 4sư muội acười ha 2ha, ấn tượng 3cvới y càng 31tốt. Vì bdvậy mấy 4ngày nay cbất kể 37là làm chuyện 7gì cũng 42kêu y đầu 7tiên, ai engờ lại e1làm sư đệ 5vì thế 9mà bất a5mãn.

“Ai, bai ghen tị 74chứ? Không 8acó!” Tức 1tối phủ 46nhận, Hoa 9dĐan Phong 26giận dỗi: a“Đệ chỉ… bcchỉ…”

“Chỉ 63làm sao?” 1eNhướng 1amày.

“Chỉ dcảm thấy 8sư muội 5không biết f1nghĩ! Mấy 1ngày nay f6muội ấy bdchơi cái abgì vui cũng egọi Du công 5tử trước 48tiên.” 5Rầu rĩ 3trề môi, 0tuy Hoa Đan fPhong cũng 40rất thích 1bDu Tử Nam 7dnhưng còn 1acó chút 7bất mãn 8vì bị cướp c7mất bạn 14chơi.

“Còn 1nói là không eghen nữa!” 1Trầm Đãi 78Quân vô 78lực lắc 83đầu.

“Đã 8fnói là không 3acó mà! Sư dtỷ, tỷ 82đừng nói 2bậy.” 1Thở phì 31phò phủ c2nhận, Hoa 7aĐan Phong 9nhất quyết a7không nhận a0bản thân 51đang ghen 14tị.

Thấy 8hắn giận 38dỗi, Trầm 6Đãi Quân a6cười khẽ, 15đang định 4dlên tiếng 29an ủi, một 5giọng nói 0ngọt ngào d5trong trẻo a5từ bờ 5suối cất 41lên.

“Sư 6huynh, huynh 3gian trá aquá, lại f5núp dưới 65bóng cây? b2Người ta 44với Du công 56tử bắt 4được mấy bacon rồi, eehuynh còn 0fkhông lại bgiúp thì 3đừng trách 4muội lát aenữa không echia phần 2bcho huynh 1nha.”

“Coi, 04sư muội 4bkêu đệ c1rồi, còn 43không mau 6đi!” Nhìn 82bóng người 2nhỏ nhắn 5xinh đẹp 9bđang đứng etrên tảng a5đá cười 40tươi tắn, 23Trầm Đãi 6Quân mỉm 14cười thúc b9giục.

Sau bcùng sư 6fmuội cũng 5không có 6dquên sư ehuynh hắn.

Bị 0giọng nói 29hờn dỗi f0kia réo gọi, 4Hoa Đan Phong 38hài lòng 5gật đầu, dmới nãy acòn không cvui, oán bagiận giờ 7đã quăng dsạch sẽ, 5cao hứng enhổm mông fđứng dậy, bvui vẻ nhảy 0qua bắt ffcá kiêm d6nghịch nước.

Dưới 56bóng râm, 0fkhóe môi 1Trầm Đãi 40Quân ẩn 1hiện nụ 1cười nhạt, bđáy mắt dmang theo c7chút chua 9cxót rất 1khó phát chiện nhìn ceba người 31vừa đùa 16giỡn vừa 2cbắt cá. e © DiendanLeQuyDon.comMột lúc 0sau, Du Tử 5Nam cầm 4mấy con 2fcá đã xử 74lý xong đi a8đến chỗ 24nàng thì 4nàng mới 9dthu lại fvẻ mặt 5nao nao, khôi fphục lại 5vẻ trầm 4dtĩnh đạm 78mạc.

“Trầm 0acô nương, ftrưa nay 6chúng ta 3fnướng cá 30ăn đi!” 0Đến dưới 9gốc cây, cmặt Du Tử 31Nam tươi 84cười đưa 9cá trong 7tay cho nàng, 1elại nói: d5“Ta đi c3chung quanh 9kiếm củi dđốt lửa ctrước, 5mấy con 1cá này làm fphiền cô 9nương.”

“Ừ!” 5dĐều đều 28không gợn 1sóng đáp 2lại một dtiếng, Trầm 7Đãi Quân 46nhìn y đi 3rồi lấy dmấy nhánh 1cây xâu 3fcá lại.

Rất 0nhanh, Du 31Tử Nam đã 0ôm một cđống củi 9khô về, 6đồng thời 61nhóm lửa ebắt đầu e3nướng cá.

Hai 9dngười không 6ai nói chuyện, 8bên khe suối eloáng thoáng dtiếng cười c7đùa, bọn 0họ ở bên 4này lại 6ngượng 61ngùng, trầm 0mặc.

Sở f4dĩ như vậy eechủ yếu blà do tính 84cách trầm a8tĩnh, nội 1liễm của b9Trầm Đãi 89Quân. Đối 2với người 0ngoài, không cthân quen, 7cnàng hoàn cetoàn không 7thích chuyện ctrò. Du Tử 4Nam lại 4càng minh cabạch nàng 15không giống 6với sư bđệ muội bnhiệt tình 4hào sảng, 5cư xử với 8dnàng luôn 46khách khí 01lễ độ elại xa cách, 76thế nên 86trong nhất 40thời chẳng dbiết nên a7nói gì mới 6cphải.

Một 00hồi lâu 3fsau, trong 9dánh lửa fanhảy múa, 7y đột nhiên fthốt lên, 7“Trầm 1dcô nương, d2cô rất f7ghét ta thì 54phải?”

Tựa bhồ không 3ngờ y đột a2ngột hỏi 9vấn đề c3như vậy, 4Trầm Đãi dQuân ngơ 5ngẩn, ánh 7mắt ngạc bdnhiên đối d2diện với 4một đôi 80mắt chân 8thành thản 2anhiên “Vì fsao lại 35hỏi vậy?”

“Ta 6cũng không 7phải kẻ dngốc!” cLễ độ acười, Du daTử Nam khéo 5léo đáp.

Suốt 8dọc đường, enàng luôn 5lạnh nhạt cvới y. Mấy 6alần y thử 5tìm cách dbắt chuyện, 8bộc lộ c2thiện ý anhưng đều 8ebị nàng edùng giọng 83điệu lành 5lạnh, năm f0câu ba chữ bdlà chấm 8dứt đề dbtài, làm 7hắn đành a1bất lực 3thu giáo bvề.

Nghe 70thế, Trầm 29Đãi Quân 4khẽ mỉm becười, trầm bngâm một 2lát mới 4chậm rãi 6fcất lời, 91“Cũng không 9fthể nói 7là chán aghét…”

“Vậy c0là…” b7Há miệng 4hấp tấp 3hỏi nguyên 6nhân.

“Chỉ dblà cảm 33thấy phiền etoái!” 79Lạnh nhạt f4cắt ngang, b0Trầm Đãi 8Quân bình 00tĩnh nhìn b4y, vẻ mặt 1bnghiêm túc, 58“Vì ngươi, 4eba người 68chúng ta 7chọc phái 3bang phái 55mà người 7khác tránh c4né còn không 4kịp. Cái 02này đúng 7là tai bay 8vạ gió, a2không phải easao?”

Vốn addĩ nàng e7còn hy vọng ccchuyến hạ 73sơn du ngoạn 1này có thể fabình bình c0an an, không ebcó nguy hiểm 8gì. Ai biết a1nửa đường 4nhảy ra 4một tên 88Trình Giảo 32Kim, vì cái btên ngoại 41lai y, bọn a5họ vô duyên fvô cớ kết f2thù với cbHắc Phong cBảo, thật 5dsự không d4đáng!

“Trầm dcô nương, 3exin cô cứ a6yên tâm! eTa nhất ađịnh thỉnh 70cầu thế 94bá hòa giải 7vụ này, 0quyết không 3để Hắc cPhong Bảo alàm khó fcác vị!” 2Lời lẽ b5đanh thép c9cam đoan 3evới Trầm aĐãi Quân, 6Du Tử Nam 2fcảm thấy 6ra cớ sự dnày quả d1thật là 9do bản thân cliên lụy 81bọn họ, c9trong lòng dkhông khỏi 0áy náy.

Thấy 76y nghiêm 6túc, vẻ 3fmặt lại afhổ thẹn, beTrầm Đãi d7Quân ngược clại bật 86cười “Du 8công tử, 3huynh thật 3sự là chính 3anhân quân 5tử!”

“Hả” 86Ngây ngốc cgiương mắt, ekhông rõ ecý nàng.

“Nói 6thật. huynh 1không hề 08cầu chúng 58ta ra tay agiúp đỡ, b8là chúng 5ta chủ động. f © DiendanLeQuyDon.comNếu thật 7fsự kết 2oán với 94Hắc Phong b8Bảo thì 9cũng không 3ctrách được eeai nhưng 36mấy ngày 3nay ta vì cethế mà btức giận 92huynh. Huynh 9không những aekhông để bbụng, còn afáy náy tự etrạc, cam 2đoan nghĩ bbiện pháp cnhờ người e3giúp chúng cta hòa giải, 4để Hắc f1Phong Bảo f8không làm 62khó chúng 6ta…” Hơi 6ngừng lại, enàng mím 7amôi cười 0cnói tiếp, c9“Du công 68tử quả 70nhiên là 9chính nhân daquân tử, aso với huynh, ata hẹp hòi carồi.”

Không 6cngờ nàng elại thẳng 87thắn khen 1ngợi mình c4như vậy, eDu Tử Nam 8đỏ mặt, ealiên tục 5lắc đầu: 99“Trầm 86cô nương f9ngàn vạn 6lần đừng dnói như 81vậy! Nếu 6không vì 6ccứu ta, b8sao các vị 3ađắc tội 3với Hắc 79Phong Bảo 6cđược? 12Có dùng cthiên ngôn 81vạn ngữ ccũng không 3fdiễn tả fhết được 69cảm kích c2trong lòng 7atại hạ. e6 © DiendanLeQuyDon.comVả lại, dân oán của dDu gia và 5Hắc Phong d2Bảo do hai bbên chúng 2ta tự giải dquyết, đương 63nhiên không 39thể liên f9quan đến bdngười bên 6cạnh, bằng 4không ta 85làm sao an 2tâm cho được?”

Nói 0xong, y ngượng 1nghịu cười, 1fánh mắt abkiên định, f1quả nhiên ccó chính 23khí.

Trầm 0Đãi Quân 0nghe xong, 56cho dù nguyên abản trong 4clòng có 8chút tức 68giận, cuối 8cùng cũng 45đành thở aedài.

Ôi… 07người ta 27đã nói 34thế rồi, e6nếu nàng 93tiếp tục 3tức giận 7thì thật esự là bụng adạ hẹp a9hòi, nhỏ f3nhen quá.

Nghĩ 00vậy, nàng 7vô lực 4blắc đầu, dchậm rãi 2ngước mắt 5lên, lại 3đối diện bdvới ánh emắt chân 9thành, chính 32trực của d4y. Nhất 8thời hai 5người nhìn enhau không 82chớp mắt 81thật lâu, 0cuối cùng 63không hẹn a4mà cùng 6fnở nụ 11cười. Nụ 24cười này f3có mấy 39phần ăn 5ý không 58cần nói 5erõ của 6hữu hảo.

Nhờ 4có cuộc c1chuyện trò 1này, Trầm 5eĐãi Quân 38buông bỏ 4dthành kiến, dccũng không 53cư xử lạnh dnhạt nữa. 93 © DiendanLeQuyDon.comLại thêm 0Du Tử Nam 3ôn hòa lễ ađộ, nói dnăng tao 6nhã, nói 45đến những 39chuyện mắt 38thấy tai 6enghe về 0phong tục 7một số 4nơi có phần 03hấp dẫn, 2ngược lại 4khơi gợi 6hứng thú 0của nàng, 9không nhịn 6được lại bhỏi thêm cnhiều câu.

Càng 9tán gẫu 22càng lâu, 52hai người 8cá tính c2trầm ổn, f7nội liễm 3thế này 88mới bất 1ngờ phát 58hiện đôi fbên nói 00chuyện khá dăn ý, nói 6enói cười 4cười không 8còn xa lạ 0như mấy 9angày vừa drồi nữa.

Bên ffnày, hai cengười nói c9cười vui 7vẻ. Bên d4kia, Hoa Diệu bĐiệp dường 28như phát 2hiện bí 1mật gì dđó, đột b7nhiên cười e7trộm, “Sư 63huynh… sư 3huynh…” a4Lén lút achọc chọc 2khuỷu tay 1esư huynh 89nhà mình.

“Sao evậy?” c3Lơ đãng 47đáp lại, a0Hoa Đan Phong 60đang lùng 6cá trong 7akhe.

“Huynh 40mau nhìn 87bên kia kìa!” 7eNhỏ giọng anhắc nhở, ekêu hắn dmau nhìn.

Nghe abgiọng nói 5của nàng 5có chút 0hưng phấn, 52Hoa Đan Phong 30dõi mắt 6theo ngón 59tay nàng 6chỉ, kết 15quả lại e9kinh ngạc 6phát hiện 8sư tỷ vốn 61dĩ một 4amực lạnh 11lùng với fbDu Tử Nam ekhông biết etừ khi nào 40lại bắt bđầu nói bcười với fy, trông 78rất vui fdvẻ!

Hơ… btrong lúc e3hắn đi 7nghịch nước 2abắt cá bđã xảy 4ra chuyện fgì mà hắn 4akhông biết? 1dRõ ràng 91mới trước 22đó sư tỷ 2còn rất 2lạnh nhạt 9với Du Tử d4Nam, sao bây f8giờ lại 1tán gẫu 2ccó vẻ rất 5vui?

Đột 62nhiên, không 0hiểu sao 79Hoa Đan Phong 2có cảm egiác không 87vui lắm.

Không fphát giác 0tâm trạng e7vui vẻ của 5hắn đột cnhiên tan 8biến, hai aamắt Hoa 13Diệu Điệp 6phát sáng, 8vui hớn 44hở nói: f“Vốn cứ atưởng sư 3tỷ ghét 59Du công tử, 03kết quả 4fhoàn toàn bbkhông có echuyện này dnha! Xem, 2sư tỷ với 3Du công tử d0trò chuyện b7vui vẻ hòa 72hợp như 4vậy, xem bra rất xứng 2đôi!”

Xứng 3đôi? Sao b0sư tỷ lại 5xứng đôi evới người 4akhác được?

“Nói 8bậy bạ 1gì đó? dSư muội, c5muội tư 52xuân hả? c7Trong đầu 06toàn nghĩ a0mấy chuyện 9bnày thôi!” 2Hừ mũi 3bác bỏ, a0Hoa Đan Phong 7không nhịn f2được trợn 3mắt khinh aabỉ.

“Ai, 2ai tư xuân 8chứ? Huynh 8bmới tư axuân!” 2aHoa Diệu 15Điệp đỏ f4mặt bẻ alại, lại akhông nén 7bđược tâm 61tư hoài 9xuân của e0thiếu nữ 6cđương tuổi 8dậy thì, 8thần thần 11bí bí nói: c6“Sư huynh, 7huynh xem! eTrước giờ 5sư tỷ chưa d4bao giờ 8tử tế 4với người 1dngoài như 6vậy, nói fkhông chừng 2bọn họ 0rất hợp 64nhau!”

“Hợp 23nhau?” Hoa 3Đan Phong 2tức khắc cbĩu môi, e7cau mày la 49lên: “Hôm b0trước, 90sư tỷ còn 3không để 3cý gì đến eDu công tử, f3không nói 6achuyện với ey quá một 6câu, vậy 23cũng gọi dalà hợp?”

“Nói evậy cũng 6fđúng, nhưng…”

“Không 6có nhưng 93nhị gì f3hết!” bcThẳng thừng acắt lời c9nàng, Hoa 3Đan Phong 4không biết 51tức giận bchuyện gì, 8thở phì dphò: “Sư 82tỷ là sư aetỷ, là eesư tỷ của cdchúng ta, 9không có cchuyện xứng 6hay không 4xứng, hợp 6hay không ehợp gì d1đó với d2người ngoài.”

Tuy 9mấy ngày 3nay ấn tượng 4ccủa hắn 9edành cho eDu Tử Nam 52rất tốt, 04tán gẫu 6cũng vui aevẻ. Mấy cdhôm trước 69vì sư tỷ flạnh nhạt, 3xa lạ với 51y mà còn c6lo lắng, 34sợ lúc 8nào đó fsư tỷ đột 4nhiên đổi fý, quyết ađịnh đôi 6bên mỗi 85người đi dmột ngả 6sẽ làm fdhắn mất 79đi bằng 5fhữu mới 7kết giao.

Không 7ngờ, sư 2tỷ lại ddỡ bỏ 9thành kiến, 9không bực fbội nữa. 95 © DiendanLeQuyDon.comThấy bộ 9dạng bọn 38họ cười 6nói, ngược 6lại hắn 83không vui, damơ hồ có bcảm giác 40buồn rầu 8vì sư tỷ 6sắp bị 88giành mất.

0quái liếc c5hắn một 82cái, Hoa 5Diệu Điệp f9hùng hồn 6cnói: “Ai bnói? Lúc c1trước sư 7aphụ thường 5cnói nam lớn 3lấy vợ, fenữ lớn egả chồng. 9 © DiendanLeQuyDon.comKhông chừng dblần này ahạ sơn, f5sư tỷ tình 1cờ gặp d6được nam anhân thích 4hợp, tìm eđược nơi 1fchung thân 63suốt đời.”

Nghe 08nàng nhắc 8tới lời 6sư phụ, 1Hoa Đan Phong 6tự nhiên 33cảm thấy bngột ngạt, a4cố ý lườm 8nàng giễu 8cợt, “Sư e4tỷ có thể 8tìm được fnơi chung 7thân hay edkhông ta abkhông biết, 68có điều 8cả đầu f1muội chỉ 13nghĩ tới 4cchuyện gả 1ccho người 15ta, không 15biết xấu 1hổ à?”

“Muội 3enào có? 4eSư huynh, 2ahuynh nói 5bậy!” 3Mặt mày eđỏ bừng, 76Hoa Diệu 13Điệp giận f6dỗi kêu 3alên.

“Còn fnói không 20có?” Giả blàm mặt 1aquỷ, hắn 0avạch rõ fbràng “Vừa 44rồi có 5dngười nói 6erõ rành c8rành, nam 6lớn lấy dvợ, nữ 1lớn gả 6bchồng, lần 6này hạ 5sơn có thể 6tìm được dnơi chung 60thân thôi!”

“Muội 1dkhông có 22nói muội…” fcThẹn quá 9hóa giận, atức tối 31đuổi đánh.

“Ha 1ha ha… bị 8nói trúng drồi… bị anói trúng arồi…” 1Cười lớn 27chạy trốn.

Nhất 48thời, chỉ cathấy hai 77người đuổi 3đuổi đánh a2đánh, tiếng 0dla hét giận ecdỗi cùng 40tiếng cười 3chọc ghẹo 47theo gió c5bay đi, hết 8sức ầm 2ĩ, làm hai 1người ngồi 3dưới bóng 4acây cũng 1không tự echủ được cchăm chú 4dõi theo. 58 © DiendanLeQuyDon.comKế đó, b3giọng nói a8nhẹ nhàng a6nhã nhặn 85mang theo 90ý cười 1cất lên

“Sư bđệ, sư 45muội, trời cenóng đừng 9đùa nữa. 9 © DiendanLeQuyDon.comCá nướng 5fchín rồi, 8mau lại fđây ăn 64đi!”

Nghe b0thấy thế, 3hai sư huynh 42muội đang 8đuổi đánh e6ồn ào mới 2vứt bỏ 5b“ân oán”, 8dcầm lấy 1cá bắt bđược đi 44vào dưới fbóng cây. 8e © DiendanLeQuyDon.comMà Hoa Đan 2Phong thì 38chui ngay dcvào ngồi 5giữa Trầm 16Đãi Quân 7và Du Tử 5Nam, ý đồ 2tách hai 9angười ra.

Hứ! 4Sư tỷ là 4fsư tỷ của 8hắn, còn a9lâu mới 4cđể người ekhác lại 3gần!

Nhớ bđến mấy 1câu ban nãy 9của sư 55muội, Hoa 93Đan Phong 88không vui, 57len lén bĩu 6môi, âm fdthầm quyết 01định cách 1ly bọn họ 52không để elại dấu 5vết.

“Xem 43hai ngươi dkìa, chơi 1fđến đầu 2dđầy mồ 7hôi!” Không dchú ý đến 0atâm tư của bdhắn, Trầm dĐãi Quân 8nhìn mặt 76hai người 89đẫm mồ 8hôi, bất 8đắc dĩ 4mắng nhỏ: 3“Nắng 5chói chang cnhư vậy, edmệt hai 0người các 7ngươi còn ecó hứng fthú rượt dđuổi ngoài 47trời, chẳng 11khác gì bđứa nhỏ fchưa lớn 1hết!”

“Sư e2tỷ nói 23đúng, sư a0huynh trẻ 4dcon ghê!” 2cÔm giận 57báo thù, a0Hoa Diệu a4Điệp nũng f5nịu chỉ ftrích.

“Chỉ 49nói ra? Sư 7bmuội không 0phải cũng 5vậy?” 52Hoa Đan Phong 42không chịu 8kém thế 2phản bác.

Lần ffnày, hai 9bngười lại 9trợn tròn d8mắt trừng a0nhau, chuẩn 9bị bão 8táp lần ffnữa.

Trầm 01Đãi Quân 56thấy thế, fkhông nói 55câu nào flập tức 8cầm hai c9con cá đã 3nướng vàng 3ươm thơm 8nức đưa 2bcho mỗi 04người một a8con, “Đừng 4ồn, mau dăn đi!” 0Nhàn nhạt ara lệnh, 5thần sắc eetuy hòa nhã 3nhưng lờ 6dmờ có mấy 5aphần uy acnghiêm.

Thấy 80vẻ mặt 5nàng như 3avậy, Hoa 79Đan Phong, c2Hoa Diệu 7Điệp hai bngười biết 5ekhông thể 7tiếp tục faầm ỹ, 7liền ngoan 8ngoãn gục f1đầu ăn 9ccá nướng, 74không dám 0nói thêm.

“Du acông tử, eeđể huynh echê cười 30rồi!” 0Thấy hai 8người an f8phận rồi, 1lúc này eTrầm Đãi d6Quân mới adnhìn Du Tử 75Nam, mỉm 8cười nhã 05nhặn xin 72lỗi.

“Đâu e6có!” Liên datục lắc dfđầu, Du 76Tử Nam cười e6nói: “Sư 49tỷ đệ 6Trầm cô 1nương tình 4enghĩa sâu enặng, cảm 49tình hòa 2hợp, tại 0fhạ hâm 5mộ còn 2không hết 2nữa!”

Trầm 53Đãi Quân 3nghe thế emỉm cười, 3ngược lại f4Hoa Đan Phong 23thấy nàng 02cười với 3“người c6khác”, c5trong lòng 8dkhó chịu 3buồn bực, f2cá nướng 2vốn thơm c6ngon ăn vào 1dmiệng chẳng a8còn thấy emùi vị cgì nữa.

Hứ… 2vì sao sư e2tỷ lại 4xứng đôi 9với nam 8nhân không 1rõ ở đâu 9ra chứ? bSư tỷ, 8csư muội 4và hắn 0ba người 2vĩnh viễn 7ở chung fdcả đời 16không tốt 1csao?

Ô… a6cảm giác 5rất chán 4ghét nha!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 23444
Được thanks: 18548 lần
Điểm: 9.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 13-1



“Sư 12huynh, nhanh 0lên… nhanh bchút nữa… c7sắp rớt fxuống rồi…”

“Làm 21gì rớt 8adễ vậy? cSư muội, 7fxem lợi 8bhại của 94sư huynh 0nè…”

Sườn b2úi, thiếu 81iên thiếu 5ữ nô đùa fhả diều, 4iếng nói 7ười đùa eciỡn lọt e2ào tai hai a3ẹ con thiếu 8cữ đang a0gồi trong 3ăn nhà trúc cehía trước.

“Sao dfhông đi bhơi với fcĐan Phong, e0iệu Điệp?” aió nhẹ 9hất qua, aỹ phụ f9hẹ nhàng 36én tóc mai 83ên má, ánh 28ắt mang 19ý cười 82ịu dàng 7hăm chú ahìn cô con caái tính 1aình trầm 4ĩnh.

Không eó câu trả eời, thiếu 55ữ thanh 9ú chỉ lắc 4đầu nhè ehẹ, đăm 8đăm nhìn 31hiếu niên, 14hiếu nữ 7dđang nô 5đùa bên 56sườn núi, 7trong mắt 20thiếu nữ 80có mấy 9phần hâm 14mộ nhưng 04lại không fcó ý định c5tham gia.

“Đứa 30nhỏ này cthật là fcố chấp, 5giống hệt 40cha con…” aeMỹ phụ 8lẩm bẩm e0than thở.

Giống 1cha sao…

Thiếu d2nữ thanh 96tú ngơ ngẩn 5suy nghĩ. ee © DiendanLeQuyDon.comNàng chưa f3thấy mặt echa, cũng 45không cảm f5thấy mình dfbướng bỉnh. 9 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là… 7cnàng đang 20chờ con 1ediều của 54riêng nàng, 0chờ đã ehai năm nay c6rồi, đáng 6tiếc sư 25đệ đã aquên làm ctặng nàng…

2egia trang 3atiếng tăm 2alừng lẫy 4trên giang bhồ gần d4đây chăng fđèn kết bhoa, dào 45dạt không 67khí vui mừng. 4 © DiendanLeQuyDon.comCòn có hai engày nữa 74là lễ mừng 2thọ, các amôn các 9phái đến 6chúc thọ 5lục tục eakéo đến 4cho kịp cngày, nô 1abộc vội dvội vàng 5vàng ra vào 4atiếp đãi, atoàn trang aftừ trên 6xuống dưới d1bộn bề, 9chết sức 8dnhộn nhịp.

Ngày f3hôm đó, 4vị trang 3chủ của 5Vũ gia trang 7Vũ Trọng f6Liên, xưa fnay kết agiao lắm 9bạn bè, echưa từng 9ckết oán 0với người 00khác, lại 71thêm hành 4xử công 46chính, chuyên achòa giải ecác vụ 75phân tranh 9btrên giang ahồ nên 3cđược mọi 01người kính 6trọng, tôn 61xưng là aVũ Trọng 8Tài vừa 70sai hạ nhân 99đưa một 5vị khách 6đi đến e0phòng dành acho khách 84khứa nghỉ aangơi, ngoài 9sảnh chính 18lại truyền f6đến tiếng 2báo danh 9vang dội

“Thiếu 1echủ Tùng 2Nguyệt sơn 47trang Du thiếu c4hiệp và dcbằng hữu 27đến!”

Nghe fethấy giọng ccđiệu kéo edài đó, 84mặt mày 6eVũ Trọng 36Liên tươi c6cười hớn 1ehở đi ra 9cửa đại bsảnh, lại 33thấy Du 04Tử Nam và fba nam nữ 9trẻ tuổi 0không quen 2bước vào, 3tuy trong f2lòng lão 0bcó chút 9dnghi hoặc anhưng mặt 89vẫn vui 7amừng nghênh bđón như bcũ, “Ha eha ha… thế eechất, lâu cquá không degặp, cha 00cháu gần 6cđây có a9khỏe không?”

“Thế 1bá, cha cháu 7rất khỏe. 5 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 5trong nhà 7có chút b4rắc rối 8nên không 2thể tự 2thân đến fcchúc thọ, ctrước khi eclên đường 0ecòn dặn 23cháu cáo aelỗi với 92thế bá 51đây!” 04Vòng tay 0dđáp lễ, cDu Tử Nam 95ứng đối 3lễ độ, 6cử chỉ aphù hợp, 4bkhông hổ 8là con cháu d2danh gia.

“Cáo 3elỗi cái 2gì? Cha cháu a8nói thế 2là quá xa elạ rồi!” dfLắc đầu 4fkhông để 33ý, Vũ Trọng ccLiên lại ecười nói: 5d“Không 8lẽ thế 8chất phong 1atrần mệt bmỏi tới 18đây giúp bthế bá 0adự náo 7nhiệt, phải d3ở lại 97mấy ngày 23mới được.”

“Đương 5nhiên rồi aạ!” Du 8Tử Nam trả cflời không fngớt, lại elôi từ ftrong túi 81ra một hộp 7gấm, mở 51ra, bên trong clà một 39pho tượng 4cquan âm bằng 01ngọc xanh dbiếc trong fveo, dâng alên.

“Thế bbá, đây 1flà lễ vật 3cha cháu eđặc biệt a9chuẩn bị, 86chỉ là 6một món 9fđồ nho 04nhỏ tỏ 07lòng thành dkính.” 3Tuy miệng ey khiêm tốn 2nói là món 5đồ nho c8nhỏ nhưng a2chỉ cần 1người có 2cmắt nhìn 3đều biết 8epho ngọc 33quan âm này e4màu sắc eatrong suốt, 11không chút ectỳ vết, 9tuyệt đối 2dlà vật ddgiá trị 4liên thành.

44Trọng Liên e1sưu tầm 08không ít cfvật trân 2bảo cũng 5ckhông khỏi 5angấm ngầm 35khen ngợi, 33lòng càng b9thêm yêu e8thích.

“Cha 9cháu vẫn bnhớ thói 72sưu tầm 93kỳ trân 4dị bảo fcủa ta!” 20Lão cười elớn nhận 9alấy quà 8tặng, kế 7đó ánh 85mắt sáng d9lóe lúc 0này mới dchuyển đến 33ba thiếu dbniên nam 6bnữ xa lạ.

“Thế 5chất, ba 13vị đây 5là?”

Nghe 3lão hỏi, e7Du Tử Nam f2vội giới athiệu đôi 0bên với 1nhau: “Thế 6bá, các eavị đây blà Trầm 53Đãi Quân 1cô nương, dcHoa Đan Phong 61công tử 8fvà Hoa Diệu 15Điệp cô cnương. Ba bvị, vị 9cnày là Vũ 15thế bá, e2được người a8giang hồ 9kính trọng, 6tôn xưng d0là Vũ Trọng bTài!”

“Bái c5kiến Vũ 2trang chủ! 3dThân là 1fsư tỷ, fTrầm Đãi 3Quân đại 7diện sư 27môn thong 60thả hành delễ, mỉm 2cười nhàn 7nhạt, áy 1náy nói: 82Không mời efmà đến, 6akhông chuẩn a6bị quà b1mừng, mong 4Vũ trang achủ thông e4cảm!”

Trầm bĐãi Quân? 4Hoa Đan Phong? cHoa Diệu dĐiệp?

3dTrọng Liên abkhông để 12lộ dấu 09vết lại 2nhanh chóng 69đảo mắt dnhìn ba người bbmột lần, 7xác định 22bản thân 71quả thực 28chưa từng 8gặp ho, 9cũng không 9bnghe tên 6ba người flần nào. 3 © DiendanLeQuyDon.comTuy nghi ngờ 7clai lịch 27cả ba nhưng aangoài mặt bvẫn tươi 8cười đáp alễ: “Đâu 99có! Ba vị 77nguyện ý efđến tham 1gia thọ 0yến của daVũ mỗ là 62nể mặt 96mũi Vũ mỗ dlắm rồi, dhoan nghênh eecòn không 8kịp, cái 7enày gọi 15là có bằng c3hữu từ 56phương xa 4đến, vui 75mừng không bhết.”

Tuy 5lời lẽ 70rõ ràng dlà khách 3esáo nhưng b5lão nói bbân cần 4fthành khẩn 91vô cùng, 8ngược lại 6rơi vào edtai người 09nghe cảm 5thấy rất fddễ chịu.

Xưa 0bnay Hoa Đan b1Phong, Hoa 58Diệu Điệp caluôn cởi 66mở thẳng 46thắn, nghe 61thế nháy aamắt mặt cmày rạng 06rỡ hẳn, 1dkhông cố 7dkỵ nữa, dftrước mặt aVũ Trọng 7dLiên liền 2lách cha blách chách cầm ĩ lên

“Sư 4tỷ, Vũ 8trang chủ 92đúng là cngười tốt. f © DiendanLeQuyDon.comDu công tử 6nói không 3sai chút 40nào…” a5Hoa Diệu 34Điệp ngây dthơ tán ftụng.

“Đúng dđó!” Gật eđầu phụ 17họa, Hoa 35Đan Phong 9cũng rất 3vui mừng 5e“Bây giờ 7thì sư tỷ 8bkhông cần e7lo lắng 7người ta dđến gây e5sự với 7fchúng ta c4nữa rồi, 8Vũ trang 3cchủ nhất eđịnh đồng 6ý giúp chúng cta.”

“Chuyện 0gì vậy?” 0Vũ Trọng d9Liên là a0người từng btrải, lập 0tức nhận 1ra trong lời 9nói của dbHoa Đan Phong 0có điểm fkỳ lạ, 9theo trực 99giác hỏi 2dò: “Có 0chỗ nào d4cần Vũ 0mỗ giúp 72sao?”

Lão 67vừa nói 1ra, ba cặp 47mắt, sáu 7con mắt 7ăn ý mười 27phần đồng a5loạt ngó d4Du Tử Nam.

Y 27rất tự a4giác, chủ 2động đứng d4ra giải 6thích, “Thế 78bá, không 5dám giấu 9người. ed © DiendanLeQuyDon.comTrên đường 8ccháu mang a7quà đến 2đây từng 9fbị Hắc bcPhong Bảo etập kích, 7nếu không 39nhờ ba người 69Trầm cô 1dnương ra 4dtay giúp 6đỡ chỉ 57e đã gặp 3bất trắc 55rồi.”

“Có bchuyện này dsao?” Vũ 1Trọng Liên 1kinh ngạc, 4dnghĩ đến acchuyện gì 4đó liền b1hiểu ra, 4ahỏi tiếp: f“Có phải 5là vì cầu 5thân không 23thành hay 1không?”

Sự 0dthật thì, 28chuyện Hắc d7Phong Bảo c2cầu thân 6Tùng Nguyệt 79sơn trang cbị khước 4từ đã 4lặng lẽ d3lan truyền 0trên giang 0hồ, lão 53cũng nghe cdphong phanh, 23chỉ là bckhông ngờ c5vì thế a8mà Hắc 13Phong Bảo flại ghi fhận, tìm 36Du gia gây fsự khắp bnơi.

Du e7Tử Nam cười 0khổ, không 1ce dè gật 29đầu thừa 0dnhận, song d8lại phấn cechấn tinh 6thần cao egiọng nói: 2“Vì liên dquan đến b8cháu, ba cngười Trầm d2cô nương 58coi như đắc 40tội Hắc aPhong Bảo 1nhưng oan dbcó đầu, 2nợ có chủ, bcân oán giữa 5fDu gia và 6Hắc Phong bbBảo không 7nên liên elụy người a1ngoài. Cháu ebất tài ecnên muốn 2phiền toái afthế bá ccra mặt điều 53đình, để 20Hắc Phong bBảo có 0việc thì 7atìm Du gia, ecngàn vạn 5lần không 6thể làm 3khó ba sư etỷ đệ