Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng

 
Gởi bài 22.08.2013, 18:48
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17759
Được thanks: 8622 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Đãi a4Quân – 10Thủ Quân



(Phần a0thượng a– phần chạ)

Tác dgiả: Trạm dfLượng

Thể 2bloại: cổ 0đại, HE

Tình 1trạng sáng atác: Hoàn

Nhân 52vật chính: 4drầm Đãi buân – Hoa 7Đan Phong

Translator: bAnonymous

Nguồn donvert: meoconlunar 8– TTV

          
Nguồn:  http://morphobblue.com/2012/09/04/dai-q d2... ram-luong/


ĐÃI 7cUÂN (THƯỢNG)


Giới dhiệu



Từ 1rước tới 8iờ, hắn 1hỉ tin tưởng 27ột câu: 4ghe lời fư tỷ là fđúng đắn bhất, bất 44ể việc 96ì đi nữa 0ắn cũng 5hông cần 0hiền não.

38ỷ nói đông, b2ắn đi đông. f © DiendanLeQuyDon.comư tỷ muốn ecây, hắn 63ũng không fói hai lời e2à đi qua 86ướng tây.

Như eậy không fhuận tiện 9ao? Hoàn doàn không 6ần động 9ão.

Chỉ eà tính tình eắn quá 7econ nít, f6lúc nào 3cũng khoái 9theo sư muội 9ham chơi 7chạy đông 22chạy tây, 4vui vẻ xông 0bpha giang 7hồ, lại 6để nàng bmột mình 4cô độc d4đợi một cbên, để 1nàng lẳng e6lặng một c6mình nhấm 6anuốt mùi dvị cô tịch. b © DiendanLeQuyDon.comMà nàng, f8vốn dĩ 0akhông hề 7muốn hắn 2hiểu tâm 9ý của nàng 8đối với 0hắn, tránh 3quấy nhiễu 2tâm tư hắn.

Nàng bcchỉ muốn 1lặng lẽ 3bsăn sóc dchắn, chờ 2cđợi một 85ngày hắn d3sẽ nhớ 9ra sự tồn 29tại của 7enàng. Có d0điều cảm b9giác đợi 3dchờ thật 01sự rất 7đau khổ, bkhiến nàng 5không nhẫn a9nhịn được 8nhắc nhở chắn, thiên 1hạ không 0có buổi 68tiệc nào ekhông tàn. 0e © DiendanLeQuyDon.comChung quy 36có một engày bọn b0họ cũng 1csẽ tách 1dra!

Hiện 09tại, thời 7điểm đó 7đã tới, eanàng quyết 1định buông 0ftay hắn, 8dlại không 16ngờ hắn f1đã sớm d0thông suốt…




Mở 36đầu

Đùng 71đoàng!

Tia 65sáng trắng 32lóa rạch 6ngang chân 3trời, sấm 31sét ầm 5vang làm bdmặt đất fkhẽ rung f3chuyển.

Trong c9căn nhà ftrúc trang 5nhã, một 3bé gái chừng bbảy tuổi, ethần sắc 4trầm tĩnh 7ngồi đọc esách thuốc evô thức 1ngẩng đầu 3nhìn mưa fnhư trút 76nước ngoài 3song cửa, 7bcòn không ekịp nghĩ 1ngợi, tiếng a9bước chân 7sốt ruột 2ào ào từ exa lại gần, ekế đó 3b“rầm” 64một tiếng, 8cửa phòng 2dbị đẩy 72mạnh ra, fdmột bé 3trai năm btuổi mặt 40mày sợ aehãi, tay f1cầm gối 9đầu nhỏ 5cxông vào.

“Sư, 2bsư tỷ…” 0eHai mắt adngấn nước, dcbé trai mũm 80mĩm gọi, 8muốn khóc 5mà không 2dám.

“Sao 68vậy?” 2Trước án 8thư, bé 86gái buông 43sách, quay 3dđầu hỏi 7bkhẽ, kỳ aathật trong 87lòng đã 2dlờ mờ 2đoán được.

“Phong, cPhong nhi 2sợ…” 3Giọng nói eanon nớt d3run rẩy, 0khuôn mặt 1nhỏ nhắn cbđầy vẻ 2ỷ lại b2và cầu 4cứu: “Tối b8nay… tối a2nay có thể 1ngủ cùng 6với tỷ 61không…”

Ngay eflúc đó, f4tiếng sét cđánh lại dầm ầm 6vang lên, 40dọa bé etrai nhảy b6dựng lên, 3không nói 6hai lời elập tức 9cnhào tới 20bám lên 0fngười bé 95gái, hai chàng lệ 8bráng nhịn 8dnãy giờ 7lập tức 87trào ra.

“Sư e2đệ đừng a6sợ, chỉ 4là tiếng 5csấm mà a7thôi…” 91Biết cậu 5xưa nay luôn d5sợ sét 8cđánh, bé 54gái nhỏ 28nhẹ an ủi, 8tay nhỏ bkhông ngừng 8cvỗ về b2lưng cậu, bđồng thời 60lấy làm 86lạ hỏi: a“Nương 9đâu?”

Kỳ 73lạ! Trước egiờ mỗi 49lần trời e4dông, đều elà nương eddỗ sư đệ 4mà!

“Sư cphụ bỏ 14mặc Phong 6nhi, dỗ 43sư muội dsợ đến fphát khóc 1ngủ rồi.” cÔm chặt 1lấy sư 5tỷ mềm 36mềm thơm dthơm, bé 52trai có chỗ 6dựa dẫm, e3cuối cùng 75cũng yên 11tâm một fchút, chu 6đôi môi 4đỏ mọng, 2có chút fbất mãn 5tố cáo.

Hóa 7era là thế!

Nhận era cậu uất 2aức, bé bdgái bật 5cười: “Tiểu asư muội 9mới có e6hai tuổi, 9cái gì cũng fkhông hiểu, 2nương đương 78nhiên là f6dỗ muội afấy rồi, b7vậy mà 4eđệ cũng e2ghen tị bsao?”

Ha… 0lúc trước 0mỗi lần a2trời dông, 2nương đều b5dỗ sư đệ. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trước 1đó không dblâu, từ 80sau khi nhặt 92được tiểu 67sư muội, 54việc săn 16sóc lại bedi dời trọng 88tâm đến 71đứa bé 6hơn, chẳng 2trách cậu 9lại cảm dthấy ủy 37khuất.

“Đệ, 5đệ không 0có ghen tị…” 52Mặt đỏ dbừng, cự 3bnự phủ a2nhận, bé c1trai còn 9lâu mới 4thừa nhận aemình ghen aetị, một dmực chơi a8xấu năn 5dnỉ: “Sư atỷ, Phong 7nhi hôm nay 84muốn ngủ 97với tỷ, e2được không? 3Được không?…”

Mỉm 9cười gật eđầu thuận 3theo yêu ccầu của a2cậu, bé bgái kéo b5bé trai mặt 5mày hớn 1dhở đứng 4dậy, cùng 0nhau leo lên 69giường 46đắp kỹ 4chăn bông, 27hai thân 90hình nho c5nhỏ ôm fchặt lấy cnhau.

“Sư betỷ…” 59Vui vẻ, cathỏa mãn 8vùi mặt evào lòng 24sư tỷ, 4bé trai không 21nhịn được ccười trộm.

“Hả?”

“Phong 1nhi thích 2fsư tỷ nhất!” 1dTrịnh trọng 0tuyên bố.

0cthích mỗi 1lần sét 7fđánh thì 79có người f4ngủ cùng 2chắn thì 13có!

Âm athầm bật 0cười, bé egái vẫn d4dịu dàng 49dỗ dành: 69“Ừ, sư 7tỷ cũng 6thích Phong 60nhi nhất, 9mau ngủ d9đi!”

Sau 9cđó, hai 9dthân hình dnhỏ nhắn d5ôm lấy banhau, khóe 14môi mang 4ý cười 44chìm vào 5egiấc mộng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 22.08.2013, 18:53
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17759
Được thanks: 8622 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương c71 – 1

“Sư 4tỷ… sư aatỷ…”

“Lại 2sao nữa?” 8cBuông bút 7lông trong dtay xuống, f7thiếu nữ 02mười hai abtuổi nhìn 2sư đệ 4dgục đầu atiu nghỉu 1đi đến 2rước mặt 2ình.

“Sư 8hụ mắng eđệ.” 4ặt mày f4ầu rĩ, 10ậu có vẻ 8chó chịu.

“Mắng 9đệ chuyện d9ì?” Gương fặt trầm 5ĩnh của 4hiếu nữ aộ vẻ kinh 0gạc, nhịn 9hông được e5ò mò hỏi.

3ạ! Tính b3ương dịu 9àng hiền aòa, nói 08huyện cũng 4ahỏ nhẹ, ađối với 6a đứa nhỏ 11ọn họ eưa nay luôn 35hương yêu 2hiều chuộng, a8ấy khi nghiêm 2ặt nặng 5fời, sao ccôm nay nó 79ại bị 2ắng?

“Sư 6ahụ mắng 0bđệ không 2chuyên tâm f6uyện công, bhỉ biết 0adẫn sư dmuội đi 1quậy phá.” f2Cúi đầu, 4ebất an di 3edi mũi chân 0trên đất, 6cậu chột e7dạ lắp 9bắp.

“Đệ 9đã nhận blỗi với 1nương chưa?” 8Nghe xong, ethiếu nữ 6nghiêm mặt 3chất vấn.

“Nhận… dcnhận rồi…” c1Đầu nhỏ 0rũ xuống 5càng lúc 1càng thấp, 2bị sư phụ 8trách mắng, 6trong lòng cecậu rất 81khó chịu. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Sư tỷ, 2csư phụ 6giận đệ crồi sao? 4Có phải 32sư phụ 8cghét Phong cnhi rồi fkhông…”

“Không dđâu!” 14Khẽ cười bxoa xoa mái 3ctóc mềm 2của cậu, 3thiếu nữ can ủi: “Đã f5nhận lỗi b3rồi, nương d4sẽ không cgiận đệ fbnữa. Cho fdù nương ccòn giận 41thật đi 6nữa, sư ctỷ cũng csẽ nói 0giúp Phong f0nhi, đừng 9lo.”

“Thật 42chứ?” c1Khuôn mặt dlo âu tức 0athì sáng 8ahẳn lên.

“Thật!” 5Cẩn trọng 43gật đầu, fthiếu nữ 1lần nữa a2cam đoan.

“Đệ 5biết sư 8tỷ tốt bvới Phong fenhi nhất 0mà!” Nhận 92được cam 4đoan của 7dsư tỷ đáng 47tin cậy 8nhất, bé f7trai vui vẻ 87toét miệng 6cười nhào dflên ôm, bquên béng 0acơn đau fnơi vết 3fthương đã 7đông lại, a2hoan hô rầm crĩ: “Vừa 0nãy đệ fbắt được 2một con 71ve sầu rất 53lớn, chắc 2chắn sư emuội rất 70thích. Đệ b5đem cho sư 7muội xem.” bNói chưa 4dứt, người 6đã cao hứng 2soải chân 7chạy mất, avội vội 7vàng vàng e5đi khoe vật 2báu.

Mới 3giây trước 0còn khó 7chịu vì 26bị mắng, 7giây sau 4đó chỉ 0bcần mấy ffcâu của 19nàng đã 3vui vẻ như dbvậy, quên dcmất tiêu a1tâm trạng 6buồn bã btiếp tục 5achơi đùa adrồi, tính d1tình này 7thật đúng 2là rạng aarỡ, có 9thể sống 6vô tư!

Nhìn 2bóng lưng enhảy nhót, 9dchạy càng eclúc càng c8xa, thiếu anữ lắc b7đầu cười amột hồi fmới cầm e7bút lên 85tiếp tục 06luyện chữ.

“Sư a0tỷ… sư 0tỷ…” 04Trong cơn 7mơ màng, 68dường như 1nàng nghe 2bthấy có bngười đang 1gọi mình, bftỉnh táo 5elại, nhìn e4thấy mình fcđang ở a7trong một 7cchiếc xe 1ngựa cổ 6kính, đơn 78giản mà fthoải mái. de © DiendanLeQuyDon.comLúc này 5bmới nghĩ 31ra, bản 9thân đã 1frời khỏi bnơi sinh csống từ 2nhỏ đến alớn, khiến 9nàng lưu 7luyến không 05rời kia. a © DiendanLeQuyDon.comKhông nén 2dđược tiếng 84thở dài, 07ánh mắt f6chuyển tới b6gương mặt 51xinh xắn 93tươi rói ebvừa thò ađầu vào 1bsau khi rèm dxe vén lên.

“Sư 55muội, sao 48thế?” 9Giọng nói dnhỏ nhẹ athoát ra 8từ cánh 2môi có hơi 40tái nhợt, 84thân hình 8agầy yếu, fngũ quan 3không thể fcoi là xinh d1đẹp, chỉ 5có thể dfnói là thanh d4tú. Trầm 39Đãi Quân 7cđè nén banỗi phiền 5muộn mơ f6hồ trong 0lóng, vẻ 2mặt nhất 2mực ôn 28hòa hỏi 4khẽ.

“Sư 00tỷ, tỷ 5đang nghĩ dgì vậy?” 64Trưng ra 3dung nhan 66diễm lệ 4còn sáng 1alạn hơn 1cả trăm ehoa đua nở, 63Hoa Diệu eĐiệp hồn 6enhiên cười 7bnói, “Xe angựa dừng 8flại đã 3một lúc 2rồi mà 2vẫn không athấy tỷ dxuống. Hóa 2bra là đang 5cngẩn người anha!”

Nghe b5xong, Trầm 5Đãi Quân 9mới phát 4hiện trong a2lúc mình 7thất thần, f7xe ngựa ffđã dừng 1lại rồi.

Nàng 6liền vén 8rèm xe đi 3xuống, nhìn e2một đôi f1nam nữ trẻ 39tuổi bên 0ngoài xe, 0nam tuấn 5lãng, nữ 0cxinh đẹp 9đang cười 5cvới mình, ckhông nén ffđược đáp b0lại một abnụ cười 00mỉm.

“Sao 7lại dừng 8ở đây?” 4Nhẹ nhàng 9hỏi, nàng 67chăm chú 5quan sát cchung quanh, dphát hiện 93xe ngựa 0đang đậu 6dbên đường, 6trước một 6ccánh rừng 4hoang vu.

“Sư 0dtỷ, tới f3gần trưa 7rồi, tỷ akhông đói aà?” Hoa aĐan Phong emày kiếm 0mắt sao, cbphong thần 98tuấn lãng, 31toàn thân bkhí vũ hiên 3angang bước ccđến trước amặt sư 88tỷ nhà 2emình, gương 6mặt trẻ datrung phấn 95khởi, đầy 0dvẻ nịnh 8nọt.

“Đúng 6đó!” Gật dđầu như 5giã tỏi, 8Hoa Diệu 4Điệp khoa 9trương vỗ 7vỗ bụng, abrầu rĩ 8kêu la: “Sư 26tỷ, nghe 50bụng muội e4kêu rột 3rột không? 6dCho dù tỷ 6không đói, 6người ta 8cũng đói 71lắm rồi b1đó!”

“Thôi 29đi! Suốt 7dọc đường 04muội ăn 6ekhông nghỉ, b5hai ngày 4etrước chúng 1ata mua bánh fngọt ở ctrên trấn, ftoàn bộ 5eđiểm tâm 19đều chui 4hết vô 21bụng muội, 0emuội còn 3không biết cxấu hổ f0mà kêu đói?” 1Làm cái 3mặt quỷ 1ecố tình 7chế giễu, dHoa Đan Phong 2bỡn cợt.

“Sư 0tỷ, tỷ 5xem! Sư huynh b5bắt nạt 60muội.” 5dGiẫm chân 4hờn dỗi, 67Hoa Diệu 0bĐiệp thở 7fphì phò 00cáo trạng.

“Được 3rồi! Các 0cngươi ngày 9nào cũng 00ầm ĩ, không achán sao?” 33Nhếch môi 2ccười khẽ, 0eTrầm Đãi 1Quân biết atính tình ccả hai giống a3nhau, từ anhỏ đã 87đùa nghịch, eđấu võ 9cmồm đến 7lớn, sớm edđã thành dthói quen.

“Không e1chán!” 6Trăm miệng cmột lời, 84hai sư huynh dmuội ngược 8lại đặc acbiệt ăn 6ý.

Bất 89lực lắc ađầu, Trầm 3fĐãi Quân beđịnh quay elại xe ngựa elấy lương bkhô thì 64bị cản 0lại.

“Sư btỷ, mấy 94ngày nay b1chúng ta 87đều ăn elương khô, asắp ngán 0cđến chết 1rồi. Hôm 2nay đổi 44khẩu vị fcđi!” Hấp 1tấp giữ 5sư tỷ nhà 9mình, Hoa 9Đan Phong 60cười hì chì đề 8xuất, “Không 28bằng đệ bchạy vô 59rừng tìm 21xem có chim 9thú gì không 4ađể chúng 0ta có bữa 4ngon.”

Bọn 39họ lớn 5elên nơi f3núi rừng, asăn bắt 4cchim muông e2thú rừng b1làm thức e2ăn dễ như etrở bàn 5ftay.

Nghe dxong, Hoa fDiệu Điệp cfvốn đã cngán ngẩm c3lương khô 4dgật đầu 3fnhư bửa 72củi, phụ 9họa, “Đúng dđúng đúng, 2blàm một 3bữa ngon! 5aSư huynh, bemuội cùng 6đi với fhuynh!”

“Nhưng…” 3cHoa Đan Phong enhìn sư btỷ trầm 0btĩnh như 6cũ, vẻ fmặt có 62chút băn bdkhoăn, sợ 31nàng ngồi afmột mình 4ở đây 70không an btoàn.

Phảng 6aphất đoán cđược nỗi 96lo lắng ecủa hắn, 1thần sắc 8Trầm Đãi 3Quân không 18thay đổi, 64mỉm cười: c“Đừng c0lo cho tỷ, 7hai người f9cứ đi đi!”

Nghe 7vậy, Hoa dDiệu Điệp a0lập tức 8vỗ tay, 4vui vẻ hoan 48hô, mà Hoa 52Đan Phong achần chừ 0một hồi 24cuối cùng 8cũng gật 9gật đầu.

“Sư 3ftỷ, tỷ 1chờ nha, a6bọn đệ 35sẽ quay bflại rất 2nhanh!” 93Nói xong, 32dưới sự 15lôi kéo dgấp gáp 05của sư 4muội, hai 7người vừa 1fcười vừa fcãi biến 31mất trong frừng hoang 2đi tìm thú 4săn.

Đưa 1mắt nhìn d6bóng hai 0người dần 84dần đi 4xa, cuối dcùng biến 00mất trong 0drừng, Trầm 4Đãi Quân 5gượng gạo dcười.

Nói ccho cùng 6chỉ có 2bản thân b6mình vô cdụng thôi…

Hơn 0một năm 8trước, 01sau khi mẫu d1thân qua 39đời, đầu 3óc nàng 30trở nên 4trống rỗng, 3cứ có cảm cgiác thiếu 63thiếu cái 2gì đó. 35 © DiendanLeQuyDon.comBề ngoài batuy có vẻ 6như đã 5lành vết 18thương lòng, 74thực ra 39từ đầu 9đến cuối 30cứ sầu 01não không ecvui. Trái 7ngược với asư đệ, bsư muội… 33nghĩ đến 17hai vị sư 9đệ sư 57muội cùng bnàng lớn flên từ 47nhỏ, thân 5như ruột fbthịt, nàng 15không kềm eđược hoảng aehốt.

80đệ, sư cmuội là 61cô nhi bị d6bỏ rơi, 0được nương 16nàng nhặt 7về nuôi 4fdưỡng, 60vì không 49biết thân abthế nên 9lấy họ 2của nương 0elà họ Hoa.

Hai engười từ f8nhỏ đã 88ưa cười, 4ưa rầm 21rĩ, tính 4nết giống cdnhau. Ngoài 48nương ra, dcả hai là angười thân 0nhất trên cđời này 1dcủa nàng.

Lúc b4nương qua 7đời, nàng cathấy sư 24đệ, sư famuội hai 5người vừa 7kêu la vừa 6cgào khóc 0sướt mướt. 75 © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng 0bhiểu rõ 8bản thân 94cũng đau 3đớn không f5kém gì cả echai nhưng c3nàng lại akhông cách 5nào bộc 6lộ tâm ctình chân 9thật ra 9ngoài như 3bbọn họ, 43chỉ biết angây ngốc 28ngồi giữ ebbên cạnh cthi thể 1flạnh giá fecủa nương, b0lẳng lặng 07rơi lệ 35một đêm.

Thẳng 27đến bình e3minh, trong 9lúc cả 3hai còn chìm 02trong nước 28mắt đau 98khổ, nàng cgắng gượng dlấy lại 0tinh thần, 5fxử lý tang 06sự của 25nương.

Mấy 7tháng sau 99tang lễ, 4rốt cuộc 2sư đệ, 9fsư muội 74cũng dần efdần thoát ckhỏi bi 04ai đau buồn, bbkhôi phục 2lại tính 13cách vui 5avẻ trước dđây. Ngược 2lại nàng 0nhìn thì 1ebình tĩnh, 0dtrong lòng cdlại có d8một nỗi bsầu muộn 70tích tụ, 4dây dưa 5không thoát.

Nói d3thật lòng, 47nàng rất c7hâm mộ 10bọn họ.

Hai 42sư đệ d1muội xưa 6cnay luôn b7cởi mở 4thẳng thắn, 25thích thì bdcười lớn, fđau buồn cthì khóc 4rống lên, akhông hề 0giấu diếm e3bộc lộ dtình cảm, ethành ra 3dmọi nỗi avui buồn 07của cả bhai đến bdrất mãnh aliệt mà 5tan biến ecũng cực 3nhanh.

Nhìn 4lại bản c7thân, cũng 2do cá tính 34của nàng, 7dbất luận clà vui vẻ 31hay đau lòng 7eđều rất 7khó biểu 88lộ ra ngoài. 8d © DiendanLeQuyDon.comCho dù có 8thích đến 70thế nào 1dđi nữa, bnàng cũng cechỉ mỉm d0cười nhàn 4nhạt. Mà 1fcó đau lòng 60khổ sở c6đến đâu 2dnàng cũng 49chỉ biết 9lặng lẽ 0rơi lệ.

alẽ là tính 68tình kềm 77chế đã 7thành thói cquen, thế 4enên nàng d0thích giống 66như mây 5amù lượn b8lờ không 0đi trên 6eđỉnh núi, 2lúc nào fcũng có cthể giữ 1thật lâu etrong tim, 1ebi thương dcũng vậy. a © DiendanLeQuyDon.comBởi thế 66mới thành b7ra vô dụng 78như vậy, bbđến hôm dnay vẫn 8khó mà dứt 69khỏi nỗi abuồn tang 6ma.

Nghĩ 9đến đây, 9Trầm Đãi dQuân âm 0cthầm thở e6dài. Đã a3mấy ngày drôi, sư ebđệ muội 1evẫn không 1nhận ra 6nàng phiền famuộn. Lại dthêm bọn fhọ từ anhỏ lớn clên trên 1Tử Vân b9Phong vắng 7vẻ bóng f1người, cera khỏi 1cửa xa nhất a2đa phần 5là cùng fnương đi 6xuống thôn 2fnhỏ dưới dchân núi 62chọn mua dvật dụng 6dhàng ngày, 2đối với bthế giới ebên ngoài 9tràn đầy ahiếu kỳ, dmong đợi; fkhông ngừng 1eyêu cầu fmuốn thực 7fhành câu 9danh ngôn cc“Đọc 54vạn quyển fsách không 82bằng đi fevạn dặm dcđường”.

Tuy 56nàng chẳng c7hứng thú 9gì với 6thế giới fcbên ngoài, 4cũng không cbmuốn rời 4khỏi nơi dfsinh ra và 94lớn lên fnhưng nương a7lại nói 5bọn họ 3fđều còn 57trẻ, tương 9lai có rất 78nhiều thứ 0tốt đẹp 06muốn theo 9cđuổi, không d5thể lãng 0dphí cả 3đời trên 4Tử Vân aPhong; thậm ebchí trước 9khi qua đời bnương còn fép nàng bhứa dẫn e2sư đệ ffmuội rời 7bđi, ra bên 6engoài du 5ngoạn, mở amang kiến athức một 5chuyến. e7 © DiendanLeQuyDon.comNếu như fcó cơ duyên dcthì đó cflà tốt afnhất. Nếu 9thật sự a9trải qua f2phong sương, dcnếm trải bđủ mọi 1cay đắng fengọt bùi b0của thế 1gian, không 10quyến luyến 90hồng trần d2thế tục, 1fmuốn trở acvề thì elại về.

15đáp ứng 8bnương, thế d4nên khi hai 23sư đệ 5emuội đề 9xuất thỉnh 1cầu như 7fvậy, cho e6dù không 5nguyện ý 7thế nào, b1nàng cũng 8chỉ biết 99thở dài 4gật đầu 9ưng thuận.

Nghĩ ađến đây, 05Trầm Đãi 06Quân lắc 7dầu cười 8ckhổ. Nghĩ 8bụng sư edđệ, sư 53muội đã acđi săn thú, enàng cũng 9không thể 36nhàn tản 51ngồi không, 0bbèn nhanh cchóng kiếm fbcủi khô caở gần b2đó, tìm d4một bóng 9cây râm fmát nhóm 2flửa.

Không elâu sau, 7tiếng cười 56đùa cùng b9với tiếng 33bước chân 17nhanh nhẹn 0từ trong 55rừng vọng 3dtới.

“Sư 5tỷ, bọn 9đệ về 4rồi! Xem 39bọn đệ csăn được 1thứ gì 37nè…”

“Sư 68huynh bắt fđược một ddcon chim trĩ, 13muội săn 72được một 75con thỏ 20hoang nha…”

Nghe 9tiếng, Trầm 79Đãi Quân fquay đầu 65nhìn, thấy eehai người 2bgiơ lên 2fđồ ăn 80đã lột 60da, làm lông 7sạch sẽ, 5dmặt mày 00hớn hở fcchạy tới, 1evẻ mặt 2hưng phấn 8giơ cao hai 7tay rõ ràng f8là muốn fđược khen.

“Nhanh 9như vậy bđã săn dđược rồi, 02các đệ b1muội thật 1flợi hại!” cfKhông phụ 5kỳ vọng, afTrầm Đãi 2Quân mỉm 2cười khen 01ngợi. Lấy 0cành cây exuyên vào e4thú săn 56gác lên 9fđống lửa 01nướng xong, fdnàng mới fmở miệng chỏi: “Không a0ngờ các 39ngươi đã 66xử lý sạch asẽ rồi, 7dgần đây bcó nước bà?”

“Phía 0ebên phải bbtrong rừng 81có một 7đầm nước f2nhỏ, đệ abvà sư muội 63săn xong 81thì trực 52tiếp đem 8alại đó f9giết thịt 1rửa sạch e0luôn.” fcCười hì 99hì gật ađầu, Hoa 9fĐan Phong 50hết sức 0chài lòng d5trước thu e0hoạch phong 8phú.

“Đáng f0tiếc đầm 4nước này e8vừa nông 42vừa nhỏ, 25nếu không 68muội và fsư tỷ có ethể lại dđó tắm 9rửa sạch asẽ, thuận btiện nghịch 55nước luôn, 0để sư 7ehuynh đứng 3ở ngoài 0canh cho chúng bta…” Lúc 67lắc cái fđầu nhỏ, 6Hoa Diệu dĐiệp không 21ngừng tiếc 9nuối.

“Nghĩ fhay nhỉ! a2Canh chừng 8cho sư tỷ bta không b5nói, còn anhư muội…” 2Không khách bdsáo hừ d5mũi, Hoa e2Đan Phong atrợn mắt 85la lên: “Sao 2không phải a7là sư huynh 07ta đi tắm, 0muội canh 67chừng cho 81ta hả?”

Cũng e7không phải 43hắn không f2nguyện ý 9canh cho nàng, 1chẳng qua 7là thói 61quen muốn fđấu khẩu e7mà thôi.

“Sư 2huynh là 6nam, cho dù d2bị người 8fta nhìn cũng ckhông thiệt 5fthòi, còn ccanh làm dcgì?” Trưng 8cái mặt 1quỷ, Hoa bDiệu Điệp 0lanh mồm 14lanh miệng c0phản bác.

“Thân a9thể của ddnam nhân 2thì không 90quý à? Sư 24huynh ta thân fthể ngàn 4vàng, ai 8cũng không 6xứng nhìn…”

“Thân 0cthể ngàn dvàng? Sư 9huynh tự 70cho mình 4là hoàng ađế á…”

“Là 9hoàng đế 7lão nhân 5cũng không 1dquý giá 2bằng ta…”

Mỉm 9cười nhàn bfnhạt, Trầm 88Đãi Quân 35lẳng lặng 83nghe hai người b3ta một câu, 3ngươi một 3câu, cũng 3không ngăn 8cản, chỉ achuyên tâm 2lật trở 1fthịt nướng.

Mãi 79một lát 39sau, hai món 2ăn đã nướng 2đến vàng 7ruộm giòn 4etan, không 74khí tản 1ra mùi thơm 9enức, mới 5làm hai người 13nguyên bản 02còn đang 5ầm ĩ huyên 7cnáo, ta đi 91ngươi đến 4ngừng lại 50cuộc đấu 16võ mồm 9vô nghĩa, 5bụng đói 4cồn cào anhịn không bbđược nuốt 9nước miếng 59ừng ực.

“Được abrồi, ăn 2thôi!” aeNhìn đồ 62ăn đã nướng 3xong xuôi, 47Trầm Đãi 1Quân hạ 86lệnh khởi f7động.

Tức 37khắc, hai 8tiếng hoan 8hô vang dội, e6Hoa Đan Phong abtay chân 77lanh lẹ b5trước tiên dxé một 55cái chân atrĩ mập 6ù đưa cho 02sư muội 75đang nhìn 2cđỏ mắt, 7kế đó 5lại xé 9cái chân bacòn lại 2đưa cho 0sư tỷ, b5lúc này 3mới cầm 52lấy phần abụng của dmình, vui 8vẻ ăn.

Trong 0chốc lát, 4eba người 0vừa ăn 11vừa tán 7gẫu. Phần dlớn là 9Hoa Đan Phong e5và Hoa Diệu c8Điệp hai 1dngười mở 7miệng, Trầm eĐãi Quân 6dchỉ phụ 7trách mỉm 45cười lắng dnghe, thi 7dthoảng lại 18nhỏ nhẹ 1phụ họa 5vài câu, 4không khí 9acực kỳ abhòa thuận.

Thật dlâu sau, bba người 9nói nói 32cười cười bcuối cùng a2cũng lấp 9cđầy cái cbụng, gói 22đồ ăn 67còn dư kỹ flưỡng xong, cnhanh nhẹn 3fdập tắt alửa. Đang 83định quay 87lại xe ngựa 25tiếp tục 7hành trình 3thì, đột fnhiên, từ cctrong rừng 3truyền đến 9một loạt 8tiếng động blạ thường, ekhiến bọn 0chọ không ahẹn mà fdcùng ngừng 72bước, kinh 3ngạc nhìn 1nhau.

“Có 43người đánh dnhau!” Chớp 5đôi mắt 94sáng ngời fđẹp đẽ, 24Hoa Đan Phong amở miệng dnói ra sự 1fthật rành 4rành.

“Đi 7xem xem!” dHoa Diệu 0Điệp nhảy 3anhót, hưng 6ephấn kêu 71lên.

Từ e2nhỏ đến e5lớn sống 4pử Tử 19Vân Phong, c4tiếp xúc c3với người 6fngoài đa 5ephần là a0những thôn 4dân chân achất dưới fchân núi, d8tuy nói sau dkhi rời bkhỏi nhà eatrên đường 9gặp qua f8không ít c0người nhưng f8phần lớn c1đều là 2bách tính 3bình thường, 78cũng chỉ 3là bình 4thủy tương 2phùng mà eathôi; chưa b5từng gặp f7được chuyện a5gì thú vị, 27náo nhiệt fbất ngờ, chôm nay cuối 1dcùng cũng acó chuyện 4mới mẻ dcđưa tới 8cửa, hai eesư huynh c9muội xưa cnay luôn 9hoạt bát ehướng ngoại, 8ham thích 53tò mò kia 3hoàn toàn dfkhông kềm 5echế được, 6fcực kỳ f0ăn ý liếc cmắt một c6cái, không 5nói hai lời 2phi vào trong 4rừng.

“Đừng…” 85Chữ đừng c6vừa ra tới 8miệng, bóng 3dáng cả bbhai đã biến 9mất trong frừng, Trầm eĐãi Quân bđành cứng brắn nuốt dmấy chữ 8sau vào bụng, 6bvừa thở 6cdài vừa 57hấp tấp cbám gót 8theo sau.

Ôi… ccái tính 8thích rước 65phiền phức f8vào thân 4của sư 7đệ, sư 9fmuội, đến a4khi nào mới 39sửa được 0bđây?

Hấp eta hấp tấp 97tiến vào ctrong rừng, 70nương theo 7dtiếng đánh bnhau đuổi 6tới. Không 2lâu, trước 6mắt không cxa có một 2bđám hắc ady nhân lấy 6fđông hiếp 4yếu vây 47đánh một fnam tử trẻ 68tuổi toàn 5thân đầy 2máu, đôi ebên đánh 30tới đánh clui hết 9dsức kịch fdliệt, tiếng 3đao kiếm fva chạm b8vang lên fkhông ngớt.

f0hai tên rắc 9erối bắt aanàng phải 9đuổi theo 6thì…

Trầm 5Đãi Quân 3đảo mắt 5một vòng, 9quả nhiên 1thấy cả d6hai đang 62nấp sau 40một gốc 61cây quan e7sát tình b9hình chiến 78đấu, bấy 5giờ mới dthở phào 2nhẹ nhõm, 2cim lặng 80đi đến aesau lưng 85cả hai, fmấy tiếng críu ra ríu 35rít nhỏ 21xíu mà sôi anổi cũng b4theo đó clọt vào 2tai nàng.

“Sư 8huynh, huynh fnói bên 0nào mới 1flà người ctốt? Chúng 5eta nên giúp cai…” Hoa e2Diệu Điệp 9hỏi nhỏ.

“Ỷ 3đông hiếp fyếu, đám 9engười mặc cđồ đen 4quá nhục…” fdBĩu bĩu dmôi, Hoa 58Đan Phong 5có vẻ khinh dbỉ, chỉ 3dựa vào 8điểm này, f9ấn tượng 4đối với 1đám hắc fy nhân đã 0quá kém 0rồi, trực 01giác nhận d8định bọn 7chúng chả 30phải tốt 12lành gì.

“Đúng afrồi! Đúng c0rồi!” cGật đầu fnhư giã c0tỏi phụ f3họa, Hoa d0Diệu Điệp bkhông quên 0abổ sung aquan sát 45của mình, aa“Đám hắc 5ay nhân này 46tên nào 6tên nấy 86trợn mắt b5trừng trừng, 6bộ dạng dhung thần bác sát, 4vừa nhìn 0là biết 91không phải 8dngười tốt. 07 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 9vị công f8tử kia nhếch 1fnhác thì bcnhếch nhác enhưng nhìn bcó vẻ thuận fmắt.” 8Cổ nhân 8bcó nói “tướng f9do tâm sinh 4(1)”, nàng 9nghĩ chắc 1là không 17sai đâu.

(1) 8Tướng do 20tâm sanh, etướng tùy d2tâm diệt: 04Trong cuộc 55sống của bdmột người, d3mặc dù bdvận mệnh 07của cả 45một đời 7đã được bđịnh trước, 7bnhưng người 19ấy vẫn e2được vận 0tốt nếu 8anh ta làm 5bđiều tốt 1và tốt b9bụng, ngược 80lại sẽ 8gặp vận fxấu nếu danh ta làm fnhững điều cxấu. Vận 08mệnh của 8một người 8có thể 9thay đổi 8dbất cứ 4elúc nào, 0phụ thuộc dvào tâm d4tính của 4người ấy 05tốt hay 8xấu.

Đây 2là quan điểm 17của nhà ffPhật ^^




Chương 1a1-2

Người atốt, người 3xấu chỉ bcần nhìn 0fbề ngoài 31là kết fluận được fchắc?

Nghe a6cả hai thảo 72luận một a5hồi, Trầm 90Đãi Quân 0thực sự 9dở khóc 16dở cười. fb © DiendanLeQuyDon.comTuy theo nàng 42quan sát, fnam tử đang e9liên tục fbthối lui 8kia quả 9thật nhìn ddcó vẻ thiện 2lương hơn, 0nhưng cũng 2bkhông thể 97vì vậy 06mà nhận 72định bề d8ngoài dễ canhìn là 2người tốt 9eđược!

“Tiêu! 1cNgười tốt 8fxem ra không 2trụ nổi 4rồi…”

“Gặp 9chuyện bất ffbình, rút 71đao tương ftrợ!”

Trong blúc Trầm 3bĐãi Quân alắc đầu 5engẫm nghĩ 7thì đồng 1thời, một 08tiếng la 5hoảng, một f9tiếng hô 5hào nhiệt 1aliệt vang 65lên cùng f7lúc, nàng blại không fkịp ngăn 8ecản, hai 40huynh muội 95song song fnhảy ra, dedùng khí 6thế sét 3đánh không 04kịp che 3tai cản 1atrước mặt 9dnam tử đẫm c2máu kia, 5giúp y cản 2lại lợi fkiếm đồng 8thời tấn acông đến.

Biến 0đổi khác 96thường 27này làm 5mặt đám 5hắc y nhân 1biến sắc, e1ngay cả 7nam tử đầy 6bmáu kia cũng 4kinh ngạc 4ngớ người, 11không hẹn efmà cùng cngừng thế 3công, hơn cdchục ánh amắt đồng 4loạt bắn bvề phía 6bđôi nam cenữ xa lạ 4đột nhiên acxuất hiện 59này.

“Các 11ngươi là d5ai?” Một ftên trong 8đám hắc 16y nhân, có fvẻ là tên c9cầm đầu, 0bộ dạng cagầy nhom 6đầu trâu emặt ngựa 6lạnh lùng 0fmở miệng dtra hỏi, 0bánh mắt 6lạnh lẽo 0như dao bén 6cquét một 26vòng từ eatrên xuống 68dưới nhìn 8hai người.

“Ta?” 1Chỉ chỉ evào mình, 8Hoa Đan Phong engạo nghễ 4lớn tiếng adbáo danh 3atính, “Hoa 18Đan Phong!”

“Hoa 19Diệu Điệp!” 6Tiểu cô 1nương xinh dđẹp bên 0cạnh, thân 19là sư muội 9cũng không bcam chịu 3tịch mịch, dưỡn ngực 7thông báo.

Hoa 1bĐan Phong? 2Hoa Diệu eĐiệp?

Cấp 81tốc tra axét một c6vòng trong b1đầu, nam d5nhân gầy 15nhẵng xác bđịnh bản d8thân chưa 6atừng nghe d5qua danh hiệu fcủa hai b3người này, 2nhận định 2dbọn chúng 2là đám avô danh tiểu 45tốt không 0biết từ 8cchỗ nào 0chui ra, không 36đáng sợ, 1bèn cười clạnh đe 0dọa, “Thức dethời thì 4amau chóng 7cút đi, 49đừng thò cbtay vào chuyện 1rỗi hơi, 0bằng không 9cả cái 6mạng nhỏ 59cũng không 1giữ được.”

Thấy 2gã uy hiếp 0không chút ekhách sáo, ccHoa Đan Phong btuổi trẻ 3kiêu ngạo 5nghe thấy 5thế thì c7không vui 0chút nào, bbĩu môi, 76quyết định 1làm một d2tên không a1biết thức 7ethời, cố c5tình giả f9bộ kinh d4ngạc quay a0sang trưng accầu ý kiến 2của sư d2muội: “Sư c3muội, muội 2enói sao?”

Không 3thẹn là 9cùng lớn flên với 1nhau, Hoa dDiệu Điệp 8mười phần 2dăn ý cười 2ađáp: “Sư 2huynh, từ e8nhỏ huynh 72đã không 56biết thức 83thời rồi!”

“Nghe 0fthấy chưa? dSư muội 3ta nói ta 82không thức e0thời!” 4cHoa Đan Phong fbất lực e0nhún nhún 15vai nhưng ddđuôi mày ckhóe mắt elại tràn dngập ý 9cười nhạo.

“Hay 94cho bọn 58bay rượu 0fmời không 7uống muốn 8uống rượu 07phạt!” 9aNhìn hai 93kẻ không 9biết từ 9đâu chui 16ra này rõ 32ràng là 64muốn cùng f2làm việc 8xấu, nam 10nhân gầy 34nhom lộ 77ra sát ý, 7hung tợn 20quát lớn, e“Lên!”

Chỉ 1athấy gã 0phất tay, 7nói chưa b3dứt lời, 3dhơn mười 3ftên hắc 5y nhân từ 6sau lưng 7alập tức chuy kiếm 7ồ ạt xông 7alên.

0Hoa Đan Phong, 2Hoa Diệu bcĐiệp đúng 3clà ứng 3avới câu 7tục ngữ ef“Nghé con 9mới sinh 4không sợ 44cọp”, 4bkhông mảy edmay sợ hãi cđám hắc aey nhân người 84đông thế bfmạnh lập 91tức ứng 1chiến. Hai abóng người 3thong dong ccqua lại 3như con thoi 8cgiữa màn 7đao quang 9kiếm ảnh, 7ccứ thấy 6chỗ sơ 2dhở là xuất 78thủ điểm 9dhuyệt chế 8trụ một 8btên hắc a3y nhân rồi 01lại một 77tên, rõ 9fràng rất 3điêu luyện.

Phía 93sau, nam tử 7ctrẻ tuổi ftoàn thân c9đầy máu 1cực kỳ ekinh ngạc 9nhìn  đôi 03sư huynh 89muội xa 0lạ giúp 50mình ngăn 7cản hắc c3y nhân truy 9sát. Tuy 79rằng biến eđổi trước 0mắt khiến ay hết sức 5khó hiểu 10nhưng không 83thể phủ anhận, vốn 4dĩ y khó amà thoát 58được kiếp enày, đột bnhiên được 4cứu giúp, atâm thần 79căng thẳng f7nhất thời a2giãn ra. 8a © DiendanLeQuyDon.comVết thương f7đầy người d4làm y không 0chịu đựng 9cthêm được 2nữa, trước emắt tối 1sầm, bước 4echân loạng 00choạng…

“Cẩn 1thận!” 1fKhông biết 4Trầm Đãi 43Quân lẳng e6lặng đến 0ccạnh nam 16nhân đầy 2máu này btừ lúc 9nào, ngay 9lúc y loạng 59choạng không 9vững, nhẹ bnhàng đưa 75tay ra đỡ, cgiúp y chầm 9chậm ngồi edựa vào 5một gốc a5cây.

“Cô…” 3Ngơ ngẩn 2nhìn gương emặt xa lạ athứ ba đột enhiên xuất 62hiện bên bcạnh, mất 1máu quá 5nhiều làm 4suy nghĩ acủa y trở adnên trì 73trệ, phản 6ứng có ffphần chậm 4chạp.

Tựa 7hồ biết adđược y 8đang nghi 9ngờ điều 8gì, Trầm 0Đãi Quân f0mỉm cười 38nhìn sư dđệ muội b8đang đánh 1nhau hăng 63say, thản 4dnhiên giải 01thích, “Cùng bđến!”

Gật 4đầu đã 1hiểu, nam 17tử miễn 58cưỡng nở 8enụ cười f“Đa… ađa tạ.” fetrong lúc fthần trí 1dần dần c9mơ hồ.

Thu d0hồi ánh c4mắt hiền ebhòa nhìn bhai sư đệ 11muội, Trầm 1eĐãi Quân aechăm chú 0nhìn khí 40sắc xám 7ngoét, đôi famôi tím 4etái của 4nam tử, 52mày liễu 4tinh tế 9hơi nhíu 9lại, vừa ađịnh mở 8miệng hỏi, cthình lình

“Cẩn dthận!” bNam tử kinh bahoàng rống elên cảnh d9báo, định 3bđẩy nàng 8ra, khổ 59nổi một 59chút sức 7flực còn clại sớm 3eđã tiêu 8tan trong 7trận chiến 8trước đó, 2cả cánh 9tay nhuộm 4fmáu không ddlàm nàng b4di động bfđược một 0phân.

Nghe 1cảnh báo, aTrầm Đãi 3cQuân theo 9bản năng 5bngẩng đầu f9nhìn, thấy eatrong đám 8hắc y nhân eđang chiến 0đấu kịch 8liệt với a7sư đệ amuội nhà e8mình có fhai ba tên a8lại đánh 82giá tình fhình, dùng fkhí thế fnhư sét dđánh bất e3ngờ xông 7cthẳng về 32phía nàng!

Sát 5khí cuồn 21cuộn mãnh ccliệt, cực 4dkỳ ác liệt dbức người, bchẳng trách 9anam tử kia dla hoảng dnhư vậy, 97vội vàng 52đẩy nàng fra sợ nàng 08bị ảnh 2ehưởng. 9 © DiendanLeQuyDon.comCó điều…

Nàng d5dễ bị 50ức hiếp fvậy sao?

Trong eđôi mắt flạnh nhạt b1lóe lên 91một tia 5clạ lùng, cTrầm Đãi bQuân cười 2nhạt, ống 5btay áo tao 2nhã phất 2anhẹ, phá 55không mà eđi, mấy 3tia chớp 1abạc bắn 8cra. Kế đó, atrong nháy 6mắt hai, 4ba tên hắc b9y nhân ngã 87xuống đất 5lăn lộn bbđau đớn, bdtiếng kêu 3dthê thảm 6cxé trời, 3flàm tất c0cả những c4kẻ đang 1chiến đấu 86kinh động, 6không hẹn bmà cùng ddừng lại, aánh mắt bkinh dị 62ồ ạt đổ 5lên người 15nàng. Ngay 0fcả ánh cmắt nam f8tử đầy bbmáu kia cũng 1tràn đầy bngạc nhiên, 5căn bản 98không hiểu f5rốt cuộc enàng đã clàm gì mà 7thành ra 67kết quả 3ethế này.

May a6mắn, giữa cđám người etại đương 54trường fcó hai tên b7hiểu rõ fnội tình, dnhảy ra 1giải đáp.

“Muốn cức hiếp 8sư tỷ ta?” 8Hoa Đan Phong 3nhanh nhẹn 8phi tới, 17lúc lướt fqua đám 5hắc y nhân 23đang lăn 2alộn kêu 42la thảm bthiết còn 2không quên 75giậu đổ c3bìm leo tặng 2bcho một c5tên trong 3bọn một 1ccước, căm fgiận mắn: 23“Nếm mùi 9ngân châm afcủa sư 1atỷ ta chưa?”

Hừ! dfThật đáng 9hận, dám d9thừa dịp a3hắn không 3cchú ý định 6khi dễ sư 9tỷ, chịu 7giáo huấn 04là đáng ckiếp.

“Đúng 37đó! Đúng 7đó!” Nhảy 86nhót tới 8ftrước mặt f9sư tỷ, 0Hoa Diệu b0Điệp gật dđầu cật dlực phụ 2bhọa “Lãng aaphí ngân 51châm của 4sư tỷ, d2cho bọn achúng đau fdđớn, đáng 8đời!”

“Ai 23dạy các 3ngươi đánh 7lén sư tỷ 7ta… ai kêu dcác ngươi 19muốn đánh f7lén sư tỷ 48ta…” Mỗi 67tên ăn một dcước còn cechưa đủ 3giải hận, 76nghĩ đến 3khả năng esư tỷ bị 6mấy tên 4hắc y nhân 1bnày đánh e1lén thành 2công, tim 8Hoa Đan Phong e6không kềm 4fđược giật 23thót, không 61nhịn được 7lại nghiến 52răng nghiến 1lợi vung 8thêm mấy cbcước trút f2hận. Lúc 8này mới 0oán hận f0quay lại 1bên mình 79sư tỷ, 9trưng bộ 3dmặt lấy felòng ra kêu: 3“Sư tỷ 31đừng sợ, 8Phong nhi 1bảo hộ 6tỷ!”

Nghe bxong, Trầm b9Đãi Quân 8cảm thấy dbấm lòng, 74không tự 0chủ nở 3nụ cười 0khẽ.

Cũng 63lúc này, 3hắc y nhân 1egầy nhom 24đã mau chóng 9xem xét mấy 0tên thuộc 2hạ còn cđang kêu 64gào thảm 98thiết, rút 2từ trên cngười bọn bchúng ra bmấy cây eengân châm csáng lóa, b0vẻ mặt ecực kỳ 4khó coi.

“Dùng bám khí?” 60Nam nhân 5gầy nhom 6hừ lạnh, 6“Thật 97là quang 88minh chính eđại nhỉ!”

“Ỷ 08đông hiếp e7yếu?” cTà nghễ e5liếc mắt, fHoa Đan Phong 3bắt chước 8agiọng điệu ccủa hắn 44đáp lại, 9“Thật flà công 2ebằng chính 11nghĩa nhỉ!”

Lời 72vừa dứt, c7Hoa Diệu dĐiệp phì bcười ngay 5tại chỗ.

Tên 7gầy nhom 49đó bị 0chọc tức 84không nhẹ, c4mặt tái dxanh, giận 8quá hóa 82cười, “Giỏi! 76Giỏi! Quả 1nhiên Trường 8Giang sóng 3bsau đè sóng ectrước! 70Ngay cả 0một tên 94tiểu tử e3còn chưa 7mọc râu fnhư ngươi 1fcũng dám equản chuyện eđâu đâu 87của Hắc cPhong Bảo bta!” Đặc 45biệt báo 3ra thế lực 78đứng sau, eđịnh lấy 6eđó uy hiếp 91để bọn 85họ biết ffkhó mà rút 04lui.

Nào 01ngờ vừa 3vặn đụng fphải ba 6sư tỷ đệ 8đồng môn 8vừa hạ easơn, hoàn 38toàn không ehiểu biết 8thế lực 8dtrên giang chồ, càng 6đừng nói 83là hiểu 0biết ý 5cnghĩa ba 44chữ Hắc 3Phong Bảo 1enày đại 7abiểu cho fcái gì. 43 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy 43mới sinh bra đoạn cđối thoại 85bị cho là fflăng nhục 6sau.

“Hắc 2Phong Bảo 75là cái gì? 3aSư tỷ, 8tỷ biết dakhông?” b4Đối mặt cvới thắc 0mắc, Hoa 8aĐan Phong ctheo thói 4quen ngay flập tức 49quay qua tìm 9sư tỷ giải 2đáp.

“Không, 6tỷ không 5biết!” e3Trầm Đãi dQuân lắc 6ađầu, suy 6đoán: “Đại f5khái chắc f1là bang phái 4trên giang 60hồ!”

“Giang 5hồ? Hiện batại chúng a8ta đang ở 2giang hồ 2esao?” Hoa eDiệu Điệp f3hứng phấn 58hỏi tới.

“Đại 0khái vậy!” eSờ sờ ecằm, xem 3qua rất a6nhiều tiểu 7thuyết nghĩa ahiệp Hoa 1fĐan Phong 2vỗ tay tổng 95kết, “Chỗ acó người flà có giang b4hồ, không 3sai đâu!”

fhà, nguyên cclai bọn 3họ đang bfở giang d9hồ, còn 22vừa khéo f0tham dự 01tiết mục 4người giang e4hồ truy 2csát nữa, bcquá thú 73vị nha!

Mắt 98thấy ba b0người tỉnh aebơ nói chuyện, a7thậm chí 3còn dùng 70lời lẽ 43miệt thị 80“Hắc Phong 4Bảo là 0cái gì”, cnam nhân bbgầy tức 0cgiận quát 4lớn, “Câm 26miệng! Rốt acuộc các 7engười có 56để Hắc 55Phong Bảo 1vào trong c9mắt không?”

“Để athì thế 5bnào? Không fđể thì 63như thế 4nào?” Bực 64mình liếc 9gã, Hoa Đan 9Phong cực 2kỳ bất 3mãn việc 1sư môn ba 31người trao 5đổi lại fbị ngắt cangang, rõ 22là muốn 5đối đầu 09với hắn.

Nghe 2vậy, nam anhân gầy fnhom nhìn anhìn thuộc ahạ, trừ 4fba người 0bị trúng 9ngân châm, 6còn mấy 1tên bị cđiểm huyệt ckhông cử cđộng được, 9trong lòng dthầm kinh eengạc đồng 5thời cũng ahiểu rõ 8ràng, ba 7ekẻ trước c8mặt tuyệt c6không bình 1thường, 6nếu tiếp 29tục đánh, 7cđám người 6mình có flẽ sẽ c7chịu thiệt 0alớn bèn 0quyết định

“Hay d5cho tên tiểu 1tử không efbiết trời 3cao đất 40dày, dám eacan đảm 1nhúng tay avào chuyện 3của Hắc 30Phong Bảo, 9ngày sau f6phải bắt 65các ngươi dtrả giá!” 4fMạnh mồm bethổi phồng 6xong, hắn 8phất tay, 1quát một c0tiếng “đi”, fđám hắc 0y nhân kể ecả những atên bị 5thương được eđồng bọn 8dìu trong c2nháy mắt 6biến mất 65sạch sẽ.

“Ớ… 9cứ vậy 0dđi sao?” 6bNhìn trừng 9trừng khoảng 9rừng đột 84nhiên trống 1ctrơn, Hoa 9Đan Phong 78bực bội 97gãi đầu.

Quái 2lạ! Sao e0mới khắc 58trước còn 6hung thần 63ác sát đe fdọa, giây 29sau đã chuồn 0fsạch trơn 43rồi? Người abên ngoài 9athật sự 1là sờ không 49tới đáy b6mà!

“Đúng 5đó! Người 2bta đánh 69còn chưa 0đã mà!” 5cHoa Diệu eĐiệp một ebên oán 9giận, một 3fbên lầu 4dbầu.

“Chắc 6bchắn là 2sợ chúng 46ta!” Hoa 8Đan Phong ddương dương ađắc ý, 50ưỡn ngực 0vênh váo.

“Tự 2khen vậy 8dcòn không 75biết xấu ehổ?” Trầm 66Đãi Quân 5lắc đầu 96bật cười, bâm thầm 5dthan thở, fnàng có 4phần bất 0lực đối cvới sư 79đệ muội fđi quản 6dchuyện không 8cđâu gây acthù chuốc eoán còn fkhông biết 00tự giác enhà mình.

“Sư ftỷ, tỷ abiết sư d5huynh xưa 98nay không bbbiết ngượng dmà!” Thấy 5khe hở là facắm kim 9dvào, Hoa bDiệu Điệp 5cười hi bhi thừa f1cơ châm 34chọc.

Không 6cam chịu 1bị chọc, ecHoa Đan Phong dđang định 90ăn miếng 8trả miếng, fmột giọng f3nói yếu 3dớt khàn b8khàn đột 0angột vang 2flên

“Đa… 27đa tạ ba 97vị…”

Nghe 7exong, ba người bđồng loạt 6cúi nhìn 10nam nhân 9bđầy máu, 7thấy y nỗ 75lực chống 6người đứng a8dậy nhưng bkhông làm enổi, sau 6cùng chỉ 40đành hé d7ra một nụ 9ccười yếu b0ớt

“Không… 54không biết 6quý… quý 17tính đại 35danh của 2aba vị… fcngày sau dtại hạ 27tất báo…” 08Bịch! Nói 1chưa xong, e2đầu đã eengoẹo sang 0emột bên, 75trực tiếp 28hôn mê bất 3ftỉnh.

“Sư 8ftỷ?” Kinh 8dngạc kêu 4lên, Hoa 0Đan Phong, b3Hoa Diệu 9Điệp trợn amắt há 7emồm nhìn 4ngân châm 9còn thò 1ra một nửa 08trên huyệt e8bách hội 1fcủa nam 1tử, hiểu 3rõ nguyên 3nhân y đột cnhiên hôn amê.

“Trúng 26độc.” bThong thả 6rút tay về, fTrầm Đãi 07Quân đơn 43giản dùng 60hai chữ 8giải thích 7hết thảy.

Nàng asớm nhận bra người 2cnày trúng 32kịch độc, c2nếu không 0dùng kim 6châm trước a4tiên tạm a1thời ngăn 91chận độc 47tính, để 91y tiếp tục 0rên rên 9rỉ rỉ fnhư vậy, c7chỉ e không 5tới nửa 3ecanh giờ 4alại phải erầy rà 50tranh giành 05với quỷ 6đầu trâu 74mặt ngựa 2một phen.

Hóa 9ra là thế!

Tỉnh 7ngộ gật ađầu, Hoa 1Đan Phong 0dđỡ nam catử dậy 4đi ra ngoài 9rừng, miệng 97cười hi fhi nói: “Coi 4như số 5y may mắn, 9dđụng phải 29sư tỷ nhà c5chúng ta, dmặc kệ 59y trúng độc 8gì cũng 59không chết b8được!”

“Đúng 4thế! Đúng 9athế!” a5Gật đầu aliên tiếp, e4Hoa Diệu 0Điệp tung atăng bám 2theo sau hắn, bavui vẻ cười b1toe: “Y 2athuật của 5sư tỷ lợi 0hại nhất, 3không giống 1chúng ta e2xem sách bcthuốc một clát đã 6mệt, một 6chút thiên aphú cũng ddkhông có. 8 © DiendanLeQuyDon.comSau cùng 74sư phụ eđành bất 81lực quăng 87chúng ta 07ra luyện 30võ…”

“Không 73hề gì! 7Chúng ta fkhông biết ay thuật 21cũng không e7sao, mặc 8kệ bệnh 5dlớn bệnh 6nhỏ gì 30cũng đều 13có sư tỷ c5ở đây!” c2Gương mặt 05trẻ trung 3tuấn lãng b6tươi cười abđầy ỷ clại.

Thong eethả đi bđằng sau, d7Trầm Đãi 33Quân nghe 70sư đệ 7muội vô ftư cười a8nói, trong 97mắt thoáng 02lên một 20tia mù mịt.

70nàng ở 04đó sai? 80Dựa vào deđâu tin 09chắc nàng 9dsẽ luôn f2ở bên cạnh 2cbọn họ? d7Thiên hạ 75không có 6cbuổi tiệc 3nào không 9tàn…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 22.08.2013, 18:56
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17759
Được thanks: 8622 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 912-1

“Sư 42tỷ, xin 35lỗi…” 3Bé trai vóc 9dáng đã 09lờ mờ 8hiện ra dthân hình 0của thiếu 9niên chột 3dạ cúi 7đầu, vẻ fmặt áy 5náy ấp e5úng nói 1in lỗi.

“Vì fao lại xin 8eỗi? Đệ 8dàm chuyện 1aì có lỗi 9fới tỷ 1aao?” Lấy ccàm lạ hỏi 8ại, thiếu c7ữ hoàn f1oàn không 3iểu.

Tiếp 6ục cúi d7hấp đầu, 5é trai ấp 6a ấp úng e7hai nhận”Vì… b1ì mấy ngày 10rước đệ deói sẽ làm eột con diều 2ặng cho 4eư tỷ…”

“Vậy d3hì sao?” dẫn chưa 9iểu.

“Mới 6ồi sư muội 3hìn thấy dất thích, 25ên giành 10rước rồi…” aàng nói 7àng nhỏ, d2é trai bất 86an đưa mắt 35iếc trộm 70hiếu nữ, 6“Sư tỷ, eỷ có trách 1Phong nhi 29không?”Trách 5cậu vì dcon diều 7vốn tặng d5cho sư tỷ alại đưa f6cho sư muội ftrước.

Hóa dra là đưa 8cho sư muội 5trước à…

Thiếu 56nữ hơi 4rùng mình, 3không biểu 8lộ tâm ctình gì edịu dàng 2cmỉm cười, a“Không 1fsao, tỷ 8không trách 42đệ đâu.”

“Sư bftỷ tốt 6dquá!” La chét hoan 89hô, nhào 88tới ôm dsư tỷ, 6bé trai nguyên 3bản áy fnáy trong dnháy mắt 6phấn chấn 1fhẳn lên, 6toàn bộ 8atâm tư chuyển 41sang chơi fđùa lúc c0nãy, “Đệ abmuốn đi eathả diều e1với sư 79muội…” eNói chưa 8dứt, người 1đã bon bon e9chạy mất.

Nàng 1đương nhiên d5không trách, achỉ có 4chút mất fcmát… đúng fthế! Chỉ 99là có hơi 74mất mát 47mà thôi…

“Sư 2huynh, huynh cenói khi nào 3người này 8mới tỉnh? eHôn mê ddaxmaays 0fngày rồi…”

“Ai 73biết được? d4Ta cũng không aphải sư 6tỷ, không 72nắm chắc…”

“Sư 70tỷ, tỷ d6nói…”

“Cũng cgần tỉnh 5crồi…”

Ý 1bthức mơ 0hồ, hình 4như Du Tử 76Nam nghe loáng bthoáng có 78tiếng người 1nói chuyện 0bên tai, 2đợi chọc 2thủng được 74bóng tối 4đã vây bhãm y khá 6lâu, nỗ blực nhấc ahàng mi nặng cetựa ngàn 26cân lên, 2dtầm mắt dmơ hồ chậm erãi ngưng etụ tiêu 0cự, nhìn 9cthấy những egương mặt exa lạ bên 0fgiường, 9y khó nén dđược hoang 57mang, mê b0hoặc…

“Đây… 2là đâu?”

“Oa, eatỉnh rồi! 0Tỉnh rồi! 5Y tỉnh rồi…”

“Hì 9fhì… quả 1fnhiên vẫn elà sư tỷ 6lợi hại, 5fnói tỉnh a4là tỉnh 8liền…”

Tiếp 65theo tiếng 1ccười nói, b3hai cái đầu 23đột nhiên evắt ngang 8trước mắt, blàm Du Tử eNam hoảng 71hồn, yếu 2bớt quát blên: “Các 6người là 82ai?”

Đột 0nhiên, câu fhỏi vừa f8ra khỏi ddmiệng, ký a3ức cuối 0cùng trước dkhi hôn mê elướt qua cóc, y định 8thần nhìn 71hai gương 97mặt tươi 0cười không 2chút ác bý trước 9mặt, tâm 2ctình căng 1thẳng không 4atự giác 94buông lỏng c9“Là các 5angười…”

Phải 23rồi! Bọn 8ehọ là ân 29nhân giải 8acứu hắn akhỏi tay 3thuộc hạ 6ccủa Hắc dPhong Bảo.

“Đúng 9rồi! Là 24chúng ta!” f6Thẳng thắn egật đầu, 4fHoa Đan Phong 3dcười híp 3mắt: “Ta 14là Hoa Đan cPhong, bên 6cạnh là 9asư muội 58ta Hoa Diệu 8Điệp…”

Tiếp efđó chỉ 96tay về sư 0tỷ nhà 3mình đứng ađằng sau, 69“Đây là 35sư tỷ ta 91Trầm Đãi 0bQuân.”

“Tại 6hạ Du Tử 7Nam, đa tạ fba vị ra cctay tương ctrợ. Đại 7ân đại 6dđức này, 0ngày sau eDu mỗ nhất…” 3Ngọ nguậy e8muốn đứng 5dậy cảm 53tạ, song dtừ ngữ abáo ân lại e4bị cắt cngang lần 6anữa.

“Nên euống thuốc frồi!” 73Giọng nói enhỏ nhẹ 8amang theo 8chút lạnh 1clùng cất 9lên, Trầm 4Đãi Quân 0không biết c5đến cạnh 83giường blúc nào, f4tay cầm cmột chén 5thuốc sớm 00đã chuẩn 2bị kỹ, 3cmột tay d4thuận thế bđỡ hắn 39ngồi ổn bcđịnh.

“Đa 71tạ Trầm 41cô nương!” 66Đón lấy 2chén thuốc, 8Du Tử Nam f6liên tục 80cám ơn, 1mắt nhìn 1nữ tử avẻ mặt 1hững hờ 13không nóng bkhông lạnh, fkhác hẳn 78với hai 1vị sư đệ dmuội nhiệt 95tình, trong 8lòng nhạy 7bén phát 52hiện hình 9như nàng 5fta không 5evui vì bản 52thân y mà 5bba người aehọ kết 81thù với c3Hắc Phong cBảo, làm e0hắn cảm 7giác có 56chút quẫn 9bách.

Nhẹ 6dnhàng gật aeđầu, Trầm 5fĐãi Quân 60không nhiều elời lui 6lại một 9bên.

Ngược 2lại, Hoa fĐan Phong, c3Hoa Diệu 9Điệp hai cngười chớp 2echớp đôi amắt to hiếu bkỳ, chăm 6fhăm nhìn e4y chòng chọc, 9nhìn đến 4nỗi y phát angượng, e6mặt ửng 0fđỏ cầm f0chén thuốc a6lên uống 3hết, lúc 3enày mới 6lịch sự 9amở miệng 4hỏi.

“Đây alà đâu?” f5Quan sát 28khung cảnh 25lạ lẫm achung quanh, 1y vẫn chưa a6biết bản 4bthân đang eở chỗ anào.

“Là 4khách sạn 63ở thành c0trấn gần c5cánh rừng aakia!” Hoa 6eĐan Phong 1híp mắt 3bcười đáp.

“Phải 88đó! Chúng f7ta ở khách csạn này 21đã mấy fangày rồi, 6bkhó khăn 05lắm mới 5chờ được cngươi tỉnh blại.” 6dGật đầu 1phụ họa, 2bHoa Diệu 3fĐiệp tò 82mò hỏi: c4“Du công 1tử, Hắc 1ePhong Bảo b5là cái gì? 3Uy phong lắm 9chả?”

Nghe dvậy, đôi 7mắt đẹp ecủa Du Tử 7Nam trở cnên ảm 46đạm, gương 04mặt vốn cedĩ đã không 05có chút 2máu nào 6càng trở 0bnên tái 30nhợt.

“Hắc 5Phong Bảo cclà thế 76lực bang fphái hùng 8mạnh nhất a0giang hồ 58hiện này, b2hành sự 1độc ác, 14tàn bạo 9có tiếng, f7chỉ cần adhơi đắc fatội hoặc 5không thuận 6dtheo bọn 14chúng liền efbị chúng btruy sát. c © DiendanLeQuyDon.comThế nên 0cngười trên cgiang hồ 8ai có thể dtránh được 2clà tránh, 38không ai 3muốn đụng 3vào. Cũng 2vì thế 5mà bọn 4cchúng càng 72hoành hành 4bbá đạo 1hơn.”

Hai 22sư huynh 0emuội nào b0đó nghe exong cảm d0thấy hứng athú liếc c2nhau, không 81mảy may clo lắng f1vì bản 0thân chọc fphải bang 5phái cùng 81hung cực 5ác.

Chỉ bdcó Trầm ffĐãi Quân 3fnghe mà chau fbmày, thiếu 93điều bưng 4trán than f5thở.

a2cảm giác 1như được 93nghe người deđọc sách dfkể chuyện 5xưa, Hoa ceĐan Phong enghe mà hưng 09phấn dạt 59dào, hai eamắt tỏa 5esáng, lòng 24hiếu kỳ batràn trề 25toàn bộ 58bị bóc eera. “Nói avậy là 7ngươi đắc 16tội với 24Hắc Phong 12Bảo nên 1mới bị dtruy sát 5sao?”

Cười d7khổ một 9tiếng, Du ffTử Nam căm eaphẫn nói: c8“Thiếu f2chủ Hắc 8Phong Bảo akia nhìn 2trúng muội amuội ta, csai người 1đến cầu cthân. Nhưng 3Du gia ta 87sao có thể 9cđẩy con abgái vào 5cái bang 3dphái tà 07môn, hành 8fsự bất 7chính kia 0được? 2Thế nên 6cha ta đã auyển chuyển a4cự tuyệt 3rồi.”

“Nhưng e1cũng vì cfvậy, Hắc 1Phong Bảo alại cho c5rằng Du f6gia chúng 0ta không 4biết phải btrái, nhìn 31chúng ta 7không vừa acmắt, mấy 40lần tìm 8ta gây rắc 18rối. May a3mà cơ nghiệp 0Du gia ta 47vững chắc, 73trên giang 5fhồ cũng acó thể 9exem là có echút danh cftiếng mới ekhông đến anỗi chịu 7thiệt. Nhưng 2blần này 2ta vì đến dcho kịp 9lễ chúc 5bthọ một 5avị thế dbá, lộ dctrình vội 0vã nhất ethời dọc f0đường 98sơ sẩy 4dmới bị 6aHắc Phong 76Bảo lập b5mưu hạ 45độc, chặn 41giết…” 82Phẫn nộ 38ngừng lại, 5y đột nhiên 46nghĩ đến c2trước lúc ahôn mê rõ 86ràng đã abbị Hắc 43Phong Bảo 1hạ độc 0enhưng hiện 17giờ, ngoại e2trừ vết cthương da 5thịt ra bkhông có 9gì trở a7ngại nữa.

Y d5âm thầm bvận nội 3alực, quả canhiên thông a4thuận không 0trở ngại, 0trong lòng 4không nén dđược kinh cangạc, đáy bcmắt hiện 5ra vẻ kinh 6angạc, khó 0dhiểu.

Nhìn 42ra tâm tư 5của y, Hoa 4cDiệu Điệp 85phì cười, 8đồng thời 5hảo tâm 4giải thích 1athắc mắc acủa y, “Ngươi 8phải cảm atạ sư tỷ 3dta sở hữu 6một thân 9y thuật 66tài hoa mới 1có thể b1dùng phương dfpháp kim 9châm độ chuyệt giúp 4ngươi bức 3độc trong dmấy ngày 6ngươi hôn 69mê. Nói 9ra thì ngươi 3ccũng không 8tính thiệt 7ethòi, độc 2trên ngân 22châm của 6sư tỷ ta alại khiến 6bọn người f9Hắc Phong 0Bảo đó 97đau đến 03ba ngày ba 2đêm mới 9hết nha!”

“Đúng! cĐúng! Sư 12tỷ ta là f5lợi hại 9nhất” bGật đầu 0liên tiếp, egiọng Hoa f5Đan Phong 5cđầy kiêu 2ngạo sùng 7bái, ánh amắt cũng 8akhông tự 1chủ dời 6bđến trên engười sư d0tỷ, nhận 1được nụ 6cười nhàn 5nhạt của b8nàng lập 1tức vui evẻ toét 8miệng cười 7tươi rói.

Hóa cra là thế! 5dChẳng trách 69cơ thể 5hắn không a0có tí dư 6độc nào.

Du fTử Nam tỉnh bngộ, nhận f4ra cái mạng 80nhỏ của 0mình được f6bọn họ 6bcứu những 01hai lần, 03cảm kích 7càng thêm 1sâu, vội 5cvàng vòng 5tay cảm aetạ, “Trầm a4cô nương dy thuật bcao siêu, 16ân tình 9lần này 17tại hạ 1nhất định d7ghi khắc 28trong lòng ckhông dám 8dquên. Sau dnày nếu 0có chỗ e6cần tới 30Du gia xin 7cứ tận 89lực phân 07phó, Du gia 9ta cho dù 4nhảy vào 5enước sôi 6lửa bỏng aecũng không 9dám chối btừ.”

Y 2nói khảng fkhái hiên bngang, nhiệt 2huyết sôi atrào, Trầm cĐãi Quân 60lại chỉ 3dlạnh nhạt 38“ừ” 7một tiếng, c0không biết 4là đang 8fsuy nghĩ 21điều gì.

Ngược elại, Hoa aĐan Phong 8nghe thấy fbthế thì 05mặt mày 0hớn hở, 68cực kỳ 72tự hào 7về sư tỷ 7nhà hắn, 8nhưng nhắc 6atới Hắc 80Phong Bảo 2dlại nhịn 00không được a9bĩu môi.

“Nói a9mới nhớ, ffHắc Phong 88Bảo quá bkhông biết 6xấu hổ, 3cầu thân fkhông thành clại sử 49ám chiêu, 3vô sỉ!” 66Nói cho cùng, ahắn vẫn clà thiếu 65niên trẻ dtuổi hào fkhí, tự cnhiên là 9xem thường 15thủ đoạn 0âm hiểm eecủa Hắc 98Phong Bảo.

“Đúng 8erồi!” 3cLại gật 3đầu phụ dhọa, Hoa 4bDiệu Điệp dcũng cảm c9thấy đám 6Hắc Phong eBảo này 51thật không e9có phẩm 03hạnh. “Lần 6sau nếu f5để bọn 1ta gặp được, 7gặp một dtên đánh 0một tên, 1diệt sạch cuy phong của 0bọn chúng. 5c © DiendanLeQuyDon.comSư huynh, dhuynh nói bđúng không?”

“Không 2sai! Đánh 7cho bọn 91chúng hoa d5rơi nước ecchảy, để 0cho bọn 9achúng khỏi 5tưởng ai 06cũng dễ 2ức hiếp.” c7Hoa Đan Phong 65hết sức 6btán thành.

“Ngàn 8vạn lần 3không thể!” 5Vội vã f4lên tiếng bcan ngăn, 4Du Tử Nam etuy cực 3bkỳ cảm 38động đối 22với hành 5động trượng 56nghĩa khảng a7khái của bebọn họ 2cnhưng trong falòng vẫn 5ecó cố kỵ. 41 © DiendanLeQuyDon.com“Hắc Phong dBảo tuyệt ekhông dễ 4achọc, các 5vị vì cứu 6ta đã đắc 5tội với 1cbọn chúng 40rồi, ta 93sợ bọn 6echúng sẽ 18tìm các 8ngươi gây 2rối, ngày 9sau nếu dgặp phải cchúng, có 2thể tránh adđược thì d3nên tránh 3đi!”

Đương ednhiên, y ddsẽ tìm 00cơ hội 7agiải thích arõ ràng 1với Hắc efPhong Bảo, 6muốn bọn fchúng oan 8có đầu, 3bnợ có chủ, d1muốn tìm a4rắc rối 5thì cứ atìm y, đừng dcó sai đối etượng tìm 5người xui f5xẻo.

“Chẳng 6lẽ chúng 13ta còn phải asợ họ 34sao?” Hoa bĐan Phong 31đúng là 0nghé sơ 1sinh không 80sợ cọp, 1không cảm ethấy Hắc 36Phong Bảo cacó cái gì a6hay ho.

“Sư dđệ, nói 11hươu nói 1vượn gì 1fđó?” Hừ bkhẽ một 54tiếng, Trầm dcĐãi Quân 0cả nửa 84ngày không 2ché răng 7cuối cùng 5dcũng lên etiếng, “Du 5công tử 8nói đúng, 9chúng ta 03xuất môn 72đi du lịch 7non nước, a1không phải 9đi tìm kẻ 9địch gây 8phiền phức.”

Ngừng 8một lát, 2anàng nhìn 04Du Tử Nam 3nằm trên cgiường, a5ngôn ngữ 55khách sáo clại có 1mấy phần 9xa cách, b2“Du công 14tử, chất 8eđộc trong e1cơ thể eangươi đã 7bhết rồi, 3vết thương btrên người c1cũng không 7đáng ngại, dchỉ cần 5uống thuốc, b9điều dưỡng 21vài ngày 28là thuyên ffgiảm. Ta 5ccùng sư 5đệ muội 52cũng không a3tiện quấy 6rầy thêm, 8nên từ 6cbiệt tại 8đây.”

Nói 6xong, nàng 3móc ra một 8cbình Ngọc 5tuyết cao 40mình đặc 08biệt nghiên 92cứu điều 6fchế, có ebthể mọc 0da thêm thịt, cfcực kỳ 2hữu hiệu dđối với 33trị liệu cdngoại thương, b3cho rằng bnhư thế 1là hết 0tình hết enghĩa rồi.

Trên 9thực tế, d8vết thương 9trên người 3dy vốn sâu dtới xương 9cốt, có cthể khôi b3phục tới 0bảy tám 00phần chỉ 2trong thời b8gian ngắn fnhư thế 9dhoàn toàn 9là nhờ 1có Ngọc 7tuyết cao 6mà ra.

“Trầm 6cô nương, 3đa tạ!” 17Nhận lấy 8cao thuốc, 9Du Tử Nam 1biết nàng bfkhông muốn 1sư môn ba bbngười họ 44vì liên 2quan đến dy mà rước 2lấy phiền 95phức không bđâu vào 1thân, cho 2dù y rất aacó hảo ccảm, có c2ý muốn akết giao 76với ba vị 0ân nhân 6cứu mạng dtrước mắt, fy cũng không eađến nỗi dkhông biết bxấu hổ 50mà nhiều 9lời nữa.

Hoa 2Đan Phong 56đứng một 0bên tuy cảm 76thấy sư 4tỷ có vẻ 5cự người 9ngoài xa 3cngàn dặm 5nhưng vì 3cDu Tử Nam 43với bọn 8họ cũng echỉ là 87bình thủy 1tương phùng. e © DiendanLeQuyDon.comDù ấn tượng d0dành cho 39y không tệ 0nhưng nếu 2sư tỷ đã 6không thích cqua lại devới người 5dngoài, vậy fthì từ 61biệt ở 3đây cũng dkhông sao. e © DiendanLeQuyDon.comNgược lại cHoa Diệu 8dĐiệp vểnh 2môi lên, 26không suy fnghĩ gì d8hết ồn 78ào lên

“Sư 93tỷ, sao cflại đi? 3Tục ngữ 33nói tiễn 1Phật tiễn 8đến tây 11thiên. Thương bthế của 4Du công tử 4còn chưa 41lành, chúng e6ta bỏ y 3amột mình cở đây, 9nếu người a2của Hắc bPhong Bảo fflại đến 6dkhông phải 3elà rất 69nguy hiểm 89sao?” Hoàn 49toàn không ccbiết tâm 9tư của dsư tỷ nhà e8nàng, nàng a0lắc đầu d4kêu to: “Nếu 1là như vậy, fchúng ta 1exuất thủ 35tương cứu 76lần này 7fcoi như uổng 8công rồi!”

Cho efdù đã rước 6lấy phiền 2bphức, lại 67nguy hiểm, 1lúc này fcàng phải 39cật lực 7evạch ranh 36giới sớm, 5đừng có 18dây dưa 6cvào nữa bmới đúng cchứ!

Gặp 66phải sư 4muội ngốc ddnghếch nhiệt 36huyết trượng e0nghĩa lại f3không biết cphòng thân 8như thế, 3Trầm Đãi faQuân thật 02sự muốn 95than trời. c9 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ dđồ ngu ekhông chỉ aecó một 00đứa! Hoa 6Đan Phong 1cnghe lời 9lẽ chính 46nghĩa lẫm 9liệt như 55thế, cũng 83cảm thấy b0có chút 28đạo lý

“Sư 0muội nói 05đúng!” fLiên tục f8gật đầu d1tán đồng, f7hắn lại 8cđưa thêm 33lý do “Sư btỷ không 10dễ dàng 4gì cứu fđược người, dkhông thể cvì thế 44mà phí công 6vô ích, 4lãng phí 31bao nhiêu d2là thuốc c0được.”

Đừng 5nói những dfthứ khác, 14chỉ riêng 5eNgọc tuyết 0cao này thôi 13không biết csư tỷ đã 6bmất bao 6nhiêu tâm 8etư, tìm fkiếm bao 4nhiêu dược dthảo thượng 0fđẳng mới 8chế thành, 3mấy ngày 22nay dùng btrên người 2Du Tử Nam 7không biết dbao nhiêu a3nữa!

csao nàng d0lại có 27hai đứa 48sư đệ bmuội ngu 6enhư vầy 66nè?

Trầm 6Đãi Quân 51đau đầu 5vuốt trán, 5không biết fnói sao, f1âm thầm bsuy nghĩ dexem nên dùng 5cách khéo 8léo nào eđể thuyết 9phục hai acái đầu 52ngốc kia 1thì, người 3dbị thương 8ftrên giường 55hơi khó 7khăn mở 76miệng

“Nhờ afcó ba vị 0ân nhân 4tương trợ, 3tại hạ c9thật không d4dám làm aphiền nữa. 2 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 7không biết acó thể ethỉnh giáo, 1cba vị có 07ý định esắp tới 7sẽ đi đâu 3ekhông? Hay 45là có chỗ bcđặc biệt 72nào đó 2cchưa?”

“Đều f6chưa có!” a7Thành thật 41lắc đầu, 91Hoa Đan Phong 43cười nói: 8“Chẳng 50qua đọc esách thấy 43nói “Trên 92có thiên 33đường, a1dưới có c3Tô Hàng”. 8 © DiendanLeQuyDon.comCho nên chúng a5ta đại 53khái định 26một đường 17xuôi nam, bmở mang 8kiến thức 4một phen, a0xem như là 27đọc ngàn cvạn sách, 22đi vạn 17dặm đường.”

“Vậy 33thì tốt fquá!” Đúng 6với ý nguyện, 6Du Tử Nam c8kích động 6vỗ tay hét alớn, kế 27đó thấy 4ba người 6ngạc nhiên c5nhìn mình, e8mặt y đỏ dclên, xấu 2hổ cười ftrừ giải 9fthích, “Tại ehạ chính 3là định 0cđến Hàng beChâu chúc 12thọ. Nếu 3mục đích dcủa chúng 3ta giống 77nhau, vậy 98không bằng 2dkết bạn 25đồng hành, 07không biết cý ba vị f7thế nào?”

Tuy 7cbiết vị 4cTrầm cô 1nương này 8ckhông vui 37khi dính cdáng tới e9y, nhưng bthật sự 9fy cực kỳ 74hảo cảm 2với ba người echọ, vốn 1chỉ muốn c2giao du mật 3ethiết hơn, fsau cùng avẫn cứ edmặt dày 8dchủ động 8bắt chuyện bhỏi thăm.

Không 98dè lại 60khiến y c5chớp được acơ may, đôi 1bên đều 48có mục 4đích giống 1nhau, y quá 89mừng rỡ 7không nói 6hai lời f2lập tức 20đề nghi 9đồng hành.

“Ui 7dcha, thật 5không ngờ delại trùng 7hợp vậy!” eThích thú 35cười tươi, 9Hoa Diệu 9Điệp rất 71vui vẻ.

“Sư 8tỷ, tỷ dthấy sao?” 0Hai mắt fsáng rỡ anhìn sư 9atỷ nhà 1mình, Hoa 0Đan Phong fdcực kỳ 5mong đợi. b © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 9ctới lớn, 3trừ sư 1tỷ và sư camuội ra, 0hắn chưa ftừng có bbằng hữu ccùng tuổi, 4chôm nay không ddễ gì quen 13biết với 65người nhìn dđược mắt dnhư thế, ekỳ thật fhắn có fchút lưu 1luyến nếu 1phải mỗi 3người đi 6một ngả 33như thế 8nhưng tất 1cả đều 7do sư tỷ blàm chủ.

“Này…” bTrầm Đãi 69Quân do dự.

Nàng 4dkhông biết 82suy nghĩ 0của sư 1đệ muội, 5lại cảm fthấy vì 3một người 3fquen biết d0sơ sơ mà 0kết oán 63với bang dphái giang 5hồ thế 66lực lớn emạnh như 4vậy thực fsự là không 91khôn ngoan f6chút nào. f © DiendanLeQuyDon.comTuy nói mấy 52ngày trước 9ra tay cứu 53người thì c5đã kết 9bthù rồi 7nhưng mất 5bò mới 89lo làm chuồng 75vẫn chưa 5quá muộn, 53có thể 11kịp thời 7thoát thân c6mới là 48đúng đắn.

“Trầm bcô nương, bvị thế 51bá mà tại 32hạ muốn 50đến chúc 7athọ trên 00giang hồ 1achuyên hòa 4giải các 18vụ phân ectranh nên d1được mọi 8người kính batrọng tôn 38xưng là 33Vũ Trọng eTài, các cfđại môn cphái đều bphải nể 0fmặt ông 6ta đôi ba 9phần.” bHiểu được f4phân vân 2fcủa nàng, ceDu Tử Nam a2luôn miệng bnói không 9dứt: “Các dvị đã 4cứu ta, 7sợ là Hắc 1Phong Bảo 56đã ghi thù 7với các 97vị. Không 90bằng chúng 8ata cùng nhau a9đến tham 71gia thọ 4yến, đến cdlúc đó d8lại giải f3thích tất f8cả cho thế ccbá, xin ông 3eấy hòa 7fgiải giúp, bđể Hắc 70Phong Bảo 4bđừng làm 2khó mọi fngười. 98 © DiendanLeQuyDon.comTất thảy adoan có đầu, 2nợ có chủ, 3ân oán giữa aDu gia và 3eHắc Phong dBảo tuyệt d8không liên f4can đến 4fngười ngoài.” 8bY nói rất 7hợp tình e1hợp lý, 55hết sức 9chân thành, 6cộng thêm b7việc y chỉ 1rõ, cho dù 4có thế dcnào bọn 1chọ cũng 7fkhông bị bfliên lụy 7nữa, nếu 5ekhông chỉ cvới chuyện 25ra tay giúp 83y đã đủ 4để Hắc fPhong Bảo a1tìm đến ebọn họ 8rồi.

Trầm 49Đãi Quân 22nghĩ nghĩ, efcảm thấy 6y nói rất 85có lý. Nếu 1ccó thể f6được cái 53người Vũ 0bTrọng Tài bgì đó đứng 9ra hòa giải, 3cđể Hắc 1Phong Bảo 1đừng tìm cbọn họ 4gây chuyện d2vậy cũng d8tốt. Vì 9thế nàng 7dgật đầu, exem như đáp fứng.

Thấy 5nàng gật 1đầu, Hoa fĐan Phong 9cùng Hoa 8Diệu Điệp 4lập tức 4bla hét hoan 19hô như trẻ b2nít. Mà eDu Tử Nam 61cũng thở a2ra nhẹ nhõm, 6kế đó 2lại bi ai 3cnghĩ, lúc c1nào thì 40trên giang 4hồ cũng 15được xem elà thanh 8niên tài 2tuấn, chiếm ađược tâm ahồn các dcô nương 7cnhư y lại 8phải ăn 28nói khép 21nép cầu b2người ta ckết bạn 88đồng hành 93như thế 4này?

Cảm 4giác… có cchút chua 31chát.

Không 70biết suy 2nghĩ của dy, Trầm 14Đãi Quân 6achỉ nhàn cnhạt nói fngắn gọn: e3“Vậy làm bphiền Du 1công tử 76rồi.”

“Nào 7có!” Vội 7cvàng mỉm 7bcười đáp 47lời, “Là 00chuyện ta 1phải làm a1mà.”

Cũng ckhông bắt 2bẻ, Trầm 0cĐãi Quân 2gật đầu 2lần nữa, equay lại 3nhìn sư e9đệ muội ađang líu 4blo chúc mừng 1có đồng 0bạn mới, 3không nhịn dđược thở dfdài, “Muộn 5crồi, đừng cquấy rầy 2cDu công tử bnghỉ ngơi 99nữa, về 2phòng ngủ 9thôi!”

“Dạ!” 4eCười hi 36hi vọt tới bbên cạnh 56sư tỷ, 7Hoa Đan Phong 7vừa kéo 9nàng ra ngoài e8vừa nói: a“Sư tỷ 1chắc chắn 05mệt mỏi c7rồi? Đi, 34chúng ta 1dmau về phòng anghỉ ngơi…”

“Hì 10hì hì… dasư huynh, 4huynh a dua 0nịnh hót 9quá…” 5Nhảy tung 94tăng đến 9bên cạnh 18sư tỷ, bblôi kéo fcánh tay 1dcòn lại e9của nàng, 8eHoa Diệu ddĐiệp không dchịu kém ecạnh một ebên công 44kích, một 1abên nịnh 2nọt: “Sư fatỷ, mấy 1ngày nay f7toàn do tỷ 1chiếu cố 7Đường 2Vũ Tân, 4achắc chắn 3elà mệt c0chết rồi, eeđợi lát 4nữa muội 47giúp tỷ 31ấn ấn 2vai…”

“Sư 7muội, muội bfcòn nói 10ta nữa! 2Muội căn 0bản là 75tên nịnh ethần…”

“Được c1rồi! Xem 2ta là hoàng eathái hậu f8sao…”

Tiếng 9bcười nói, dtiếng nịnh 3nọt đi b2xa dần. a1 © DiendanLeQuyDon.comTrên giường, 7Du Tử Nam ccảm thấy 2sư môn ba 7angười này c5thật thú 07vị.

Xét 2fđến thương bthế của 3Du Tử Nam, 52Trầm Đãi 90Quân quyết 4định nghỉ c3ở khách 1sạn thêm c0mấy ngày, 1thẳng đến 4khi vết 5thương trên angười y fđã lành e4tới tám 12chín phần, 7một đoàn 4bốn người 77mới lên 1xe ngựa 5dchậm rãi 6lên đường.

May 0mà nơi này 8acách Hàng b8Châu không d1xa, đại 6ckhái chừng 8ba bốn ngày 9đường fmà thôi. 8 © DiendanLeQuyDon.comThêm vào d9đó lễ 8fthọ của davị Vũ Trọng 82Tài nào 51đó sau bảy, 5tám ngày 9bnữa, thế 0nên bọn dhọ cũng 7không gấp 0rút lên 38đường, 4cứ thong d7thả từ 9btừ mà đi.

Ngày 1hôm đó, 91tiết trời 94nóng nực, 47lại gần etới giữa 94trưa, cả 9đoàn người b1quyết định addừng bên cdmột khe 42suối nghỉ 3chân.

Xe fngựa vừa 71mới dừng, 50Hoa Diệu 8Điệp không 9kịp chờ 40đã nhảy cphóc xuống, 0ba chân bốn 77cẳng chạy f3tới cạnh b9khe suối dvốc nước 0lên vỗ 5cvào hai má dcđỏ bừng 8bvì nóng e9bức, cảm 97thụ nước a3suối mát clạnh thấm favào tận 93tim. Loại b6bỏ nóng 40bức xong, 3enàng hả 85lòng hả cdạ thở anhẹ, sau 8đó vô tư engoắc tay 8với ba người cđứng bên 18xe ngựa.

“Sư 98tỷ, sư 2chuynh, Du dcông tử, 61mọi người 86mau đến eđây! Nước e3này lạnh 66lạnh mát emát, dễ a3chịu lắm 2fluôn!”

Thấy 21nàng không 2engớt vẫy 65tay hô hào, 29ba người 27không tự 0chủ bước enhanh hơn. c2 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người ftự mình 7lấy nước 9suối rửa b8ráy một e8phen xong, 6Trầm Đãi 4cQuân trực 5tiếp trốn fdưới một 41tán đại 1dthụ rậm 4rạp hóng d5mát. Vết cthương trên 2người Du 80Tử Nam gần 5như đã adlành lặn, 2dưới sự 5hô hào nhiệt 7tình của e1Hoa Diệu b3Điệp, hai 2engười đứng btrên tảng fđá giữa 91khe suối 0vừa nói fvừa cười, 7chuẩn bị 8trổ hết 0ctài năng 4đi bắt 7ecá làm bữa 9trưa.




Chương 662-2

Trái 5alại hiếm 9khi thấy 0Hoa Đan Phong 8không tham 6gia náo nhiệt, 90ngược lại 30đến ngồi 5cạnh sư 0tỷ nhà fmình.

“Sao b4vậy? Hiếm fkhi thấy cbhôm nay đệ e5không cùng 4sư muội 8nghịch nước 77bắt cá.” 9fKhông thẹn fclà cùng flớn lên 8ftừ nhỏ, eTrầm Đãi a4Quân hiểu 50biết hắn ahết sức 5sâu sắc, 97vừa nhìn d9mặt hắn 5liền hiểu 2hắn chắc 9achắn khó fchịu gì 9cđó với 90sư muội.

“Không f4đi đâu!” 58Bất mãn 41trợn mắt, daHoa Đan Phong 4bĩu môi 7ehừ hừ: 86“Sư muội bechỉ gọi 6Du công tử, 6không có bkêu đệ, bđệ đi a1làm gì?”

Nghe 1exong, Trầm 19Đãi Quân 2ckhẽ giật 28mình, kế 7đó bật ccười “Đệ 54ghen tị 61sao?”

Ừ… 6enói thật, dvị Du công btử này 7ctướng mạo 2đường 4đường, 4làm người 9lại khiêm b0tốn nhã d5nhặn, nói 5năng tao 2nhã. Suốt bdọc đường 5đến Hàng c4Châu, y đối 18đãi với 68ba người 4bọn họ crất chân 29thành, lại 7fcó lòng emuốn kết f6giao với 0họ. Thế 7enên hai sư 8đệ muội 4dliền quen 64thuộc với b5y, ba người ctán gẫu c2thường 26xuyên, cực 23kỳ hòa 1hợp.

Nhất dlà sư muội, ectính hiếu 8fkỳ rất 12nặng, luôn bthích truy 2hỏi những cchuyện giang b6hồ, cộng 1dthêm y cũng cvui lòng 22cho biết, ftoàn đem 88những chuyện dthú vị d3ra kể, chọc fsư muội 4cười ha 09ha, ấn tượng 19với y càng 44tốt. Vì 6vậy mấy angày nay b0bất kể 4là làm chuyện 3gì cũng akêu y đầu 4tiên, ai angờ lại flàm sư đệ 46vì thế 9mà bất 6cmãn.

“Ai, 5ai ghen tị 7chứ? Không 9có!” Tức 00tối phủ 8nhận, Hoa fĐan Phong c4giận dỗi: d“Đệ chỉ… ebchỉ…”

“Chỉ 03làm sao?” 71Nhướng 1mày.

“Chỉ dcảm thấy esư muội a9không biết 1nghĩ! Mấy 04ngày nay 63muội ấy 28chơi cái dgì vui cũng 61gọi Du công 0tử trước 1tiên.” 5cRầu rĩ bdtrề môi, 9tuy Hoa Đan 9cPhong cũng brất thích c9Du Tử Nam 4nhưng còn 3có chút 9ebất mãn aevì bị cướp 90mất bạn dchơi.

“Còn 45nói là không dbghen nữa!” dTrầm Đãi c8Quân vô 0lực lắc 2dđầu.

“Đã enói là không 8có mà! Sư 02tỷ, tỷ 5đừng nói 5bậy.” aThở phì 6phò phủ anhận, Hoa a7Đan Phong a1nhất quyết d0không nhận 5bản thân b1đang ghen ctị.

Thấy 8hắn giận 54dỗi, Trầm 2Đãi Quân dcười khẽ, fcđang định 3lên tiếng acan ủi, một 5giọng nói 4ngọt ngào 75trong trẻo 8ftừ bờ 72suối cất 8lên.

“Sư dfhuynh, huynh 07gian trá bquá, lại 35núp dưới 54bóng cây? 5Người ta 6với Du công etử bắt 0được mấy econ rồi, c8huynh còn 7bkhông lại 66giúp thì d6đừng trách cmuội lát enữa không 50chia phần 55cho huynh 48nha.”

“Coi, 8sư muội ckêu đệ 0rồi, còn 74không mau 1đi!” Nhìn abóng người 60nhỏ nhắn 8axinh đẹp 34đang đứng etrên tảng fđá cười f9tươi tắn, 1eTrầm Đãi 7Quân mỉm 5cười thúc 9giục.

Sau 2cùng sư f3muội cũng 1không có fdquên sư 0huynh hắn.

Bị 87giọng nói ahờn dỗi 7kia réo gọi, 5Hoa Đan Phong adhài lòng cgật đầu, 4mới nãy 4còn không 11vui, oán 7giận giờ 8eđã quăng e9sạch sẽ, a6cao hứng 4nhổm mông d3đứng dậy, 0vui vẻ nhảy 3aqua bắt 0cá kiêm anghịch nước.

Dưới afbóng râm, dekhóe môi 54Trầm Đãi a9Quân ẩn 56hiện nụ 0bcười nhạt, e3đáy mắt 02mang theo 0cchút chua 9axót rất 47khó phát e9hiện nhìn 1ba người avừa đùa agiỡn vừa 5ebắt cá. 1 © DiendanLeQuyDon.comMột lúc 9sau, Du Tử bNam cầm 4fmấy con 58cá đã xử dlý xong đi 6đến chỗ fnàng thì 32nàng mới 8thu lại d5vẻ mặt 9anao nao, khôi 0phục lại abvẻ trầm adtĩnh đạm 69mạc.

“Trầm ccô nương, fctrưa nay cchúng ta 4nướng cá 34ăn đi!” 0Đến dưới 8fgốc cây, 2mặt Du Tử 8Nam tươi 0cười đưa 22cá trong c7tay cho nàng, 0lại nói: a“Ta đi cchung quanh 1kiếm củi 93đốt lửa ctrước, 9mấy con cbcá này làm 5ephiền cô b7nương.”

“Ừ!” 95Đều đều 3không gợn 8sóng đáp 5lại một 55tiếng, Trầm eĐãi Quân c2nhìn y đi drồi lấy amấy nhánh 82cây xâu 93cá lại.

Rất 9nhanh, Du 01Tử Nam đã 97ôm một 34đống củi 3khô về, 8đồng thời 02nhóm lửa dbắt đầu 3nướng cá.

Hai c4người không 9ai nói chuyện, 3bên khe suối 5dloáng thoáng 8tiếng cười bbđùa, bọn 6họ ở bên 54này lại 4ngượng d2ngùng, trầm 2emặc.

Sở cdĩ như vậy 73chủ yếu 11là do tính 3fcách trầm c5tĩnh, nội 2bliễm của c7Trầm Đãi 1Quân. Đối b4với người 15ngoài, không 7thân quen, fnàng hoàn ctoàn không 7thích chuyện 5trò. Du Tử aNam lại fcàng minh 93bạch nàng ddkhông giống 6với sư dđệ muội fcnhiệt tình 3hào sảng, 4cư xử với 9nàng luôn abkhách khí 9lễ độ 25lại xa cách, 72thế nên atrong nhất bthời chẳng ebiết nên 11nói gì mới ephải.

Một 8ehồi lâu 6sau, trong cfánh lửa 19nhảy múa, 7y đột nhiên dthốt lên, 76“Trầm 90cô nương, e3cô rất eaghét ta thì 61phải?”

Tựa achồ không 8ngờ y đột 5engột hỏi 12vấn đề 8như vậy, feTrầm Đãi 7Quân ngơ 03ngẩn, ánh 4mắt ngạc 5nhiên đối 9diện với 9một đôi bbmắt chân 8thành thản 0nhiên “Vì 0sao lại 13hỏi vậy?”

“Ta a6cũng không 2phải kẻ fngốc!” e2Lễ độ 0cười, Du 7bTử Nam khéo 2léo đáp.

Suốt 06dọc đường, cnàng luôn 55lạnh nhạt avới y. Mấy 5lần y thử 7ctìm cách 6bắt chuyện, dbộc lộ 5thiện ý bnhưng đều 67bị nàng adùng giọng 3fđiệu lành dlạnh, năm 9dcâu ba chữ b4là chấm 7edứt đề ebtài, làm 9dhắn đành a8bất lực bdthu giáo bvề.

Nghe 5thế, Trầm baĐãi Quân 90khẽ mỉm e9cười, trầm 3ngâm một 08lát mới e5chậm rãi 1ecất lời, d“Cũng không b1thể nói a0là chán 97ghét…”

“Vậy 1là…” 0Há miệng bhấp tấp 19hỏi nguyên 35nhân.

“Chỉ 06là cảm 1thấy phiền 8toái!” 5dLạnh nhạt 77cắt ngang, dTrầm Đãi eQuân bình 9btĩnh nhìn 8y, vẻ mặt 2nghiêm túc, 98“Vì ngươi, 9ba người 0chúng ta dcchọc phái a4bang phái 3mà người 9khác tránh 6ané còn không 3kịp. Cái 44này đúng 33là tai bay f8vạ gió, cfkhông phải dsao?”

Vốn ddĩ nàng 1còn hy vọng 7chuyến hạ esơn du ngoạn e1này có thể 6bình bình ban an, không 3có nguy hiểm dfgì. Ai biết abnửa đường 32nhảy ra 8một tên 76Trình Giảo bKim, vì cái catên ngoại 61lai y, bọn 33họ vô duyên cvô cớ kết 3thù với dHắc Phong 73Bảo, thật a6sự không 9dđáng!

“Trầm e8cô nương, 20xin cô cứ 4cyên tâm! aTa nhất afđịnh thỉnh 1dcầu thế 9dbá hòa giải fvụ này, bequyết không 97để Hắc 1Phong Bảo 09làm khó 9acác vị!” 31Lời lẽ 0đanh thép 61cam đoan evới Trầm 0Đãi Quân, 68Du Tử Nam 65cảm thấy dra cớ sự 0enày quả ethật là f7do bản thân 55liên lụy cbọn họ, 12trong lòng 1không khỏi eáy náy.

Thấy 86y nghiêm ctúc, vẻ dmặt lại bhổ thẹn, 2Trầm Đãi efQuân ngược 9lại bật 4cười “Du 3công tử, dhuynh thật 7sự là chính 1nhân quân 97tử!”

“Hả” 28Ngây ngốc d4giương mắt, d6không rõ 8fý nàng.

“Nói 33thật. huynh dkhông hề 3cầu chúng 5ta ra tay 07giúp đỡ, c3là chúng fta chủ động. 84 © DiendanLeQuyDon.comNếu thật csự kết 76oán với 5Hắc Phong 26Bảo thì ccũng không 0ftrách được cai nhưng 5mấy ngày a4nay ta vì 88thế mà b9tức giận fbhuynh. Huynh fakhông những b4không để 0bụng, còn 0áy náy tự 3trạc, cam 60đoan nghĩ e5biện pháp 4nhờ người 2egiúp chúng 43ta hòa giải, eđể Hắc 01Phong Bảo 30không làm 51khó chúng eta…” Hơi engừng lại, canàng mím 04môi cười 88nói tiếp, c3“Du công ctử quả anhiên là 42chính nhân bquân tử, a5so với huynh, 1cta hẹp hòi f4rồi.”

Không 4ngờ nàng 9dlại thẳng e4thắn khen 7dngợi mình 8như vậy, d9Du Tử Nam 18đỏ mặt, 2liên tục 67lắc đầu: 8“Trầm a3cô nương aangàn vạn 5lần đừng 70nói như 4vậy! Nếu 9không vì cccứu ta, csao các vị c0đắc tội dvới Hắc cPhong Bảo 1được? cCó dùng 3thiên ngôn dvạn ngữ 8cũng không b5diễn tả 40hết được dcảm kích btrong lòng 0etại hạ. 1 © DiendanLeQuyDon.comVả lại, 4ân oán của 67Du gia và e5Hắc Phong 64Bảo do hai abên chúng b0ta tự giải dquyết, đương 16nhiên không 2fthể liên 8quan đến 7người bên acạnh, bằng 4không ta 20làm sao an c8tâm cho được?”

Nói cxong, y ngượng fnghịu cười, 48ánh mắt a7kiên định, d1quả nhiên 6có chính 90khí.

Trầm c4Đãi Quân 9nghe xong, 50cho dù nguyên d2bản trong 5blòng có dchút tức 1giận, cuối 6cùng cũng 8đành thở c9dài.

Ôi… 5người ta 7fđã nói 63thế rồi, cnếu nàng c2tiếp tục 52tức giận 6athì thật csự là bụng e2dạ hẹp 2ehòi, nhỏ enhen quá.

Nghĩ 1vậy, nàng abvô lực 0alắc đầu, 1chậm rãi engước mắt clên, lại bđối diện 3với ánh amắt chân dcthành, chính ftrực của 27y. Nhất athời hai b4người nhìn fcnhau không cchớp mắt dthật lâu, 9cuối cùng ekhông hẹn 87mà cùng 8cnở nụ dcười. Nụ fcười này fcó mấy 4phần ăn f4ý không 1cần nói b2rõ của 53hữu hảo.

Nhờ 1có cuộc fcchuyện trò anày, Trầm 9Đãi Quân 58buông bỏ 4thành kiến, fcũng không fcư xử lạnh ebnhạt nữa. 17 © DiendanLeQuyDon.comLại thêm eDu Tử Nam 03ôn hòa lễ 50độ, nói b7năng tao 51nhã, nói eđến những 6chuyện mắt a2thấy tai dnghe về 0phong tục admột số 9anơi có phần 10hấp dẫn, b0ngược lại dekhơi gợi 1fhứng thú 3của nàng, 2không nhịn 74được lại 5hỏi thêm adnhiều câu.

Càng e0tán gẫu 58càng lâu, 2hai người 1acá tính f4trầm ổn, 92nội liễm ethế này 1mới bất 2ngờ phát dhiện đôi fbên nói fdchuyện khá ebăn ý, nói 7anói cười 6cười không 7còn xa lạ anhư mấy cngày vừa 0rồi nữa.

Bên 4này, hai 67người nói afcười vui e1vẻ. Bên 1kia, Hoa Diệu 81Điệp dường 1như phát 5hiện bí 0mật gì fađó, đột b1nhiên cười e3trộm, “Sư 5huynh… sư dhuynh…” fLén lút a1chọc chọc dakhuỷu tay 7sư huynh cnhà mình.

“Sao e1vậy?” cLơ đãng a6đáp lại, b4Hoa Đan Phong 98đang lùng decá trong 9khe.

“Huynh bmau nhìn 3bên kia kìa!” 9eNhỏ giọng 8nhắc nhở, akêu hắn 0mau nhìn.

Nghe 73giọng nói 9của nàng 1có chút 7hưng phấn, 6Hoa Đan Phong 66dõi mắt ctheo ngón 8tay nàng 5chỉ, kết 37quả lại 93kinh ngạc 5phát hiện 4sư tỷ vốn 2dĩ một d4mực lạnh 69lùng với 38Du Tử Nam 55không biết 5từ khi nào 5elại bắt f5đầu nói 8cười với ddy, trông cerất vui 4dvẻ!

Hơ… 9trong lúc bfhắn đi 5nghịch nước ecbắt cá 59đã xảy abra chuyện 29gì mà hắn fdkhông biết? 4Rõ ràng d7mới trước 9đó sư tỷ 60còn rất 6lạnh nhạt fvới Du Tử 4Nam, sao bây e9giờ lại 1tán gẫu 6có vẻ rất 50vui?

Đột bnhiên, không 3hiểu sao 9Hoa Đan Phong 5có cảm dgiác không 0bvui lắm.

Không 2phát giác etâm trạng 6cvui vẻ của dahắn đột 6nhiên tan cbiến, hai eamắt Hoa bDiệu Điệp 9phát sáng, 50vui hớn d8hở nói: d9“Vốn cứ 2tưởng sư 9tỷ ghét 5bDu công tử, 6kết quả 1ahoàn toàn 4không có 2chuyện này dnha! Xem, 3sư tỷ với 2Du công tử 5dtrò chuyện cdvui vẻ hòa 1hợp như 7vậy, xem ara rất xứng 87đôi!”

Xứng d3đôi? Sao 7sư tỷ lại 7dxứng đôi 2với người 7khác được?

“Nói e6bậy bạ c2gì đó? 2aSư muội, camuội tư 58xuân hả? 80Trong đầu 7toàn nghĩ 6emấy chuyện 1này thôi!” 60Hừ mũi 5fbác bỏ, eHoa Đan Phong ekhông nhịn 72được trợn 2mắt khinh 02bỉ.

“Ai, 1ai tư xuân c2chứ? Huynh 2mới tư 6dxuân!” 35Hoa Diệu e2Điệp đỏ dmặt bẻ a8lại, lại 2không nén 9được tâm b4tư hoài 7xuân của dfthiếu nữ f1đương tuổi 43dậy thì, 9thần thần 5bí bí nói: e“Sư huynh, 10huynh xem! bcTrước giờ 2sư tỷ chưa e4bao giờ atử tế 1với người cngoài như 0vậy, nói 66không chừng d4bọn họ 65rất hợp cbnhau!”

“Hợp 3nhau?” Hoa 8Đan Phong 9atức khắc 8bĩu môi, 8cau mày la 75lên: “Hôm 8trước, 6csư tỷ còn 9akhông để bý gì đến fDu công tử, 3không nói e6chuyện với 7y quá một 9câu, vậy ccũng gọi 7elà hợp?”

“Nói 0vậy cũng 8đúng, nhưng…”

“Không ccó nhưng 6anhị gì chết!” 70Thẳng thừng acắt lời 3nàng, Hoa 3Đan Phong 1không biết etức giận 8chuyện gì, 80thở phì 7phò: “Sư 8tỷ là sư 2etỷ, là asư tỷ của 69chúng ta, f5không có 4dchuyện xứng 8hay không dxứng, hợp 0hay không c3hợp gì 4đó với e6người ngoài.”

Tuy 3mấy ngày 7nay ấn tượng efcủa hắn d7dành cho 7Du Tử Nam bcrất tốt, ddtán gẫu 4cũng vui fvẻ. Mấy 6hôm trước 89vì sư tỷ alạnh nhạt, exa lạ với cy mà còn 3lo lắng, 83sợ lúc 4nào đó 98sư tỷ đột 41nhiên đổi 13ý, quyết 2định đôi b6bên mỗi d4người đi bmột ngả 1sẽ làm 1ehắn mất 4đi bằng cbhữu mới 5kết giao.

Không 3ngờ, sư 1tỷ lại 1dỡ bỏ 68thành kiến, ffkhông bực 86bội nữa. 3 © DiendanLeQuyDon.comThấy bộ ddạng bọn d5họ cười 94nói, ngược 2lại hắn 2không vui, 0mơ hồ có 1cảm giác 0ebuồn rầu 3bvì sư tỷ 3sắp bị f5giành mất.

8quái liếc bhắn một c3cái, Hoa 1Diệu Điệp chùng hồn cnói: “Ai 70nói? Lúc betrước sư cephụ thường fnói nam lớn 80lấy vợ, ecnữ lớn 9gả chồng. be © DiendanLeQuyDon.comKhông chừng d8lần này 6hạ sơn, 35sư tỷ tình 8cờ gặp 47được nam 4anhân thích 2hợp, tìm 9được nơi 66chung thân a4suốt đời.”

Nghe 8nàng nhắc 30tới lời 0sư phụ, 9Hoa Đan Phong 0tự nhiên b9cảm thấy 4ngột ngạt, 5cố ý lườm 40nàng giễu 00cợt, “Sư 9tỷ có thể etìm được 6dnơi chung athân hay 6không ta 1không biết, 4acó điều ddcả đầu amuội chỉ 0nghĩ tới d4chuyện gả 7bcho người b4ta, không 48biết xấu 1hổ à?”

“Muội ccnào có? 7bSư huynh, dhuynh nói 44bậy!” 56Mặt mày 2ađỏ bừng, 55Hoa Diệu 21Điệp giận ddỗi kêu 4lên.

“Còn 6dnói không ebcó?” Giả a6làm mặt f9quỷ, hắn evạch rõ c9ràng “Vừa d9rồi có b1người nói frõ rành erành, nam 8lớn lấy bvợ, nữ 67lớn gả echồng, lần anày hạ 5sơn có thể a2tìm được 6nơi chung cbthân thôi!”

“Muội dkhông có 5nói muội…” 51Thẹn quá 6hóa giận, d9tức tối 2đuổi đánh.

“Ha 22ha ha… bị 1nói trúng erồi… bị anói trúng 7rồi…” 3Cười lớn 07chạy trốn.

Nhất 8thời, chỉ 0thấy hai engười đuổi e6đuổi đánh 6eđánh, tiếng ela hét giận 1dỗi cùng 6tiếng cười 6chọc ghẹo 28theo gió 5bay đi, hết bsức ầm 1ĩ, làm hai e2người ngồi fdưới bóng fcây cũng 93không tự c5chủ được 6dchăm chú 3dõi theo. c6 © DiendanLeQuyDon.comKế đó, 4giọng nói 0nhẹ nhàng b1nhã nhặn 92mang theo aý cười 33cất lên

“Sư dađệ, sư b2muội, trời 71nóng đừng 0đùa nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comCá nướng 90chín rồi, emau lại 1đây ăn cđi!”

Nghe edthấy thế, 5hai sư huynh 26muội đang 6đuổi đánh 7cồn ào mới avứt bỏ 90“ân oán”, ccầm lấy 8cá bắt 5được đi d2vào dưới ebóng cây. bb © DiendanLeQuyDon.comMà Hoa Đan 03Phong thì ffchui ngay cdvào ngồi 4giữa Trầm aĐãi Quân f6và Du Tử 4Nam, ý đồ 7dtách hai 5người ra.

Hứ! 8Sư tỷ là 0sư tỷ của 7dhắn, còn 4lâu mới 4ađể người a4khác lại 55gần!

Nhớ 2đến mấy 0bcâu ban nãy 6của sư cbmuội, Hoa fĐan Phong 0không vui, 9len lén bĩu 75môi, âm 5thầm quyết ađịnh cách 8aly bọn họ 5không để f4lại dấu dcvết.

“Xem 61hai ngươi ekìa, chơi 27đến đầu 48đầy mồ dehôi!” Không b0chú ý đến 29tâm tư của 3chắn, Trầm b4Đãi Quân 9nhìn mặt 5hai người abđẫm mồ a6hôi, bất fđắc dĩ amắng nhỏ: 8f“Nắng 74chói chang dnhư vậy, fmệt hai dngười các c7ngươi còn 9fcó hứng eathú rượt a1đuổi ngoài 3trời, chẳng 6khác gì 4đứa nhỏ 8chưa lớn 6hết!”

“Sư 47tỷ nói 49đúng, sư f9huynh trẻ ccon ghê!” 7aÔm giận 2báo thù, 7Hoa Diệu 0Điệp nũng 9nịu chỉ 2trích.

“Chỉ 4nói ra? Sư 1muội không aphải cũng cbvậy?” 6Hoa Đan Phong 9không chịu 78kém thế 0bphản bác.

Lần 1này, hai bngười lại 1trợn tròn 79mắt trừng d7nhau, chuẩn fbbị bão 9táp lần 00nữa.

Trầm 5Đãi Quân e8thấy thế, 14không nói 2câu nào 1lập tức 0fcầm hai 8con cá đã 2cnướng vàng aeươm thơm cnức đưa 2cho mỗi engười một f7con, “Đừng fồn, mau 6ăn đi!” 63Nhàn nhạt cera lệnh, 4thần sắc etuy hòa nhã 0nhưng lờ eamờ có mấy f5phần uy enghiêm.

Thấy 73vẻ mặt 44nàng như dvậy, Hoa 5fĐan Phong, 3bHoa Diệu 6Điệp hai cfngười biết ekhông thể 6tiếp tục 3ầm ỹ, e2liền ngoan angoãn gục 9đầu ăn ecá nướng, 1bkhông dám anói thêm.

“Du a6công tử, dđể huynh 04chê cười 7rồi!” 8Thấy hai 9cngười an 42phận rồi, 5elúc này aTrầm Đãi d4Quân mới 0nhìn Du Tử a2Nam, mỉm fcười nhã 5nhặn xin elỗi.

“Đâu bcó!” Liên 4dtục lắc f0đầu, Du c2Tử Nam cười enói: “Sư 17tỷ đệ c9Trầm cô 0nương tình 9dnghĩa sâu f5nặng, cảm ctình hòa e4hợp, tại 9hạ hâm 0mộ còn bkhông hết 4nữa!”

Trầm 9Đãi Quân 0nghe thế edmỉm cười, angược lại acHoa Đan Phong 1thấy nàng 75cười với 57“người 5dkhác”, b6trong lòng 4khó chịu bbuồn bực, 0cá nướng 9vốn thơm 5ngon ăn vào 9miệng chẳng b2còn thấy 85mùi vị d5gì nữa.

Hứ… 7vì sao sư 1tỷ lại 61xứng đôi 8với nam 5nhân không f8rõ ở đâu 36ra chứ? beSư tỷ, 9dsư muội 0và hắn aba người a3vĩnh viễn 70ở chung 18cả đời 6không tốt 2sao?

Ô… ecảm giác 11rất chán fghét nha!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 22.08.2013, 18:58
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17759
Được thanks: 8622 lần
Điểm: 9.26
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương f3-1



“Sư 4huynh, nhanh 02lên… nhanh 0dchút nữa… 9asắp rớt d6xuống rồi…”

“Làm 4dgì rớt adễ vậy? 1Sư muội, 7xem lợi 2hại của 1sư huynh 9nè…”

Sườn eúi, thiếu f0iên thiếu 0ữ nô đùa 15hả diều, f4iếng nói 2dười đùa 1iỡn lọt 8ào tai hai 78ẹ con thiếu 84ữ đang 76gồi trong 79ăn nhà trúc 58hía trước.

“Sao chông đi chơi với 5Đan Phong, ediệu Điệp?” b2ió nhẹ 43hất qua, 8cỹ phụ 6hẹ nhàng 3én tóc mai 4fên má, ánh fắt mang 0ý cười ebịu dàng 7hăm chú 8ahìn cô con 0ái tính 9fình trầm 28ĩnh.

Không 7ó câu trả 7cời, thiếu 0dữ thanh 08ú chỉ lắc 46đầu nhè 8hẹ, đăm 7đăm nhìn 2fhiếu niên, 0ahiếu nữ eđang nô 91đùa bên 41sườn núi, 9trong mắt 9thiếu nữ e5có mấy 54phần hâm 9mộ nhưng 9lại không 7có ý định 87tham gia.

“Đứa a9nhỏ này c8thật là 4cố chấp, 5giống hệt 1bcha con…” 89Mỹ phụ 8lẩm bẩm 5than thở.

Giống 1cha sao…

Thiếu 8nữ thanh atú ngơ ngẩn 1suy nghĩ. 9d © DiendanLeQuyDon.comNàng chưa ethấy mặt f3cha, cũng fkhông cảm b6thấy mình e3bướng bỉnh. f8 © DiendanLeQuyDon.comChỉ là… 7nàng đang achờ con 4cdiều của 00riêng nàng, 0chờ đã 99hai năm nay 4arồi, đáng 9tiếc sư ađệ đã 1quên làm 9ftặng nàng…

32gia trang 1tiếng tăm 56lừng lẫy 74trên giang cahồ gần fcđây chăng 26đèn kết 6hoa, dào 1dạt không 7khí vui mừng. f © DiendanLeQuyDon.comCòn có hai 23ngày nữa flà lễ mừng 45thọ, các a5môn các 08phái đến dchúc thọ e5lục tục bakéo đến 7cho kịp 74ngày, nô 14bộc vội 54vội vàng avàng ra vào dctiếp đãi, atoàn trang 54từ trên f5xuống dưới 6bộn bề, ahết sức 1nhộn nhịp.

Ngày fhôm đó, 4vị trang 1chủ của 9Vũ gia trang 9Vũ Trọng 4Liên, xưa f9nay kết 8fgiao lắm 0bạn bè, dchưa từng 2kết oán b1với người 9bkhác, lại dthêm hành 6cxử công bchính, chuyên 1ehòa giải 6các vụ aphân tranh atrên giang 3hồ nên 0được mọi 5người kính 11trọng, tôn 2dxưng là 1cVũ Trọng 6dTài vừa 0sai hạ nhân 2đưa một 9evị khách 7đi đến fbphòng dành 38cho khách ckhứa nghỉ 78ngơi, ngoài 80sảnh chính alại truyền e4đến tiếng abáo danh 01vang dội

“Thiếu 8chủ Tùng 3Nguyệt sơn atrang Du thiếu 3dhiệp và 0bbằng hữu 1đến!”

Nghe 7fthấy giọng cbđiệu kéo 0fdài đó, 9cmặt mày 05Vũ Trọng 2Liên tươi b9cười hớn fhở đi ra 7cửa đại 6sảnh, lại c3thấy Du 8Tử Nam và 67ba nam nữ 65trẻ tuổi e7không quen 14bước vào, 1tuy trong dlòng lão 5có chút 05nghi hoặc 91nhưng mặt cvẫn vui 4fmừng nghênh 17đón như 10cũ, “Ha 51ha ha… thế a7chất, lâu 3quá không bgặp, cha 7bcháu gần 28đây có 95khỏe không?”

“Thế 3ebá, cha cháu 6erất khỏe. 8f © DiendanLeQuyDon.comCó điều 67trong nhà acó chút 5rắc rối b7nên không 8thể tự athân đến c6chúc thọ, 04trước khi d0lên đường d5còn dặn fcháu cáo 3alỗi với 3thế bá 6đây!” e0Vòng tay c3đáp lễ, 27Du Tử Nam 6ứng đối 17lễ độ, fdcử chỉ 3phù hợp, 52không hổ 7là con cháu 49danh gia.

“Cáo 4elỗi cái c8gì? Cha cháu 1nói thế clà quá xa aelạ rồi!” 5Lắc đầu b1không để 33ý, Vũ Trọng 0eLiên lại ecười nói: 5“Không dlẽ thế 3chất phong ctrần mệt 8cmỏi tới 75đây giúp ethế bá edự náo 1nhiệt, phải cở lại 4mấy ngày fmới được.”

“Đương 6nhiên rồi 90ạ!” Du 06Tử Nam trả 71lời không ecngớt, lại 4lôi từ 6etrong túi a1ra một hộp 4gấm, mở 19ra, bên trong 9dlà một 0pho tượng 5quan âm bằng engọc xanh 0biếc trong 3veo, dâng dlên.

“Thế cfbá, đây flà lễ vật echa cháu 10đặc biệt 6chuẩn bị, b5chỉ là 1một món a6đồ nho 8nhỏ tỏ elòng thành bdkính.” 84Tuy miệng 13y khiêm tốn 4nói là món c4đồ nho enhỏ nhưng 5achỉ cần 75người có 6mắt nhìn 9đều biết 1pho ngọc bquan âm này cmàu sắc 4trong suốt, 6dkhông chút 5tỳ vết, dtuyệt đối 06là vật agiá trị eliên thành.

84Trọng Liên 87sưu tầm 80không ít 3vật trân 3bảo cũng akhông khỏi 7fngấm ngầm ekhen ngợi, b7lòng càng cathêm yêu 37thích.

“Cha d0cháu vẫn c4nhớ thói fsưu tầm 5kỳ trân 25dị bảo 7bcủa ta!” 25Lão cười blớn nhận f3lấy quà 5tặng, kế bđó ánh 8amắt sáng delóe lúc fnày mới 43chuyển đến a5ba thiếu 3niên nam 4nữ xa lạ.

“Thế aechất, ba devị đây 88là?”

Nghe 8lão hỏi, 68Du Tử Nam 0vội giới a9thiệu đôi 44bên với 70nhau: “Thế 0bá, các 0vị đây 3là Trầm 2Đãi Quân 4cô nương, 33Hoa Đan Phong ecông tử 2bvà Hoa Diệu 7fĐiệp cô 6nương. Ba 0vị, vị e2này là Vũ 22thế bá, e1được người f6giang hồ 46kính trọng, 27tôn xưng 75là Vũ Trọng 5Tài!”

“Bái 71kiến Vũ 86trang chủ! 1Thân là easư tỷ, 66Trầm Đãi 4Quân đại 69diện sư 3môn thong 2thả hành 40lễ, mỉm 70cười nhàn c7nhạt, áy 3náy nói: 0fKhông mời 1mà đến, dkhông chuẩn ebbị quà bamừng, mong eVũ trang achủ thông 44cảm!”

Trầm 5Đãi Quân? aHoa Đan Phong? bHoa Diệu 34Điệp?

fTrọng Liên 31không để 4dlộ dấu 4vết lại anhanh chóng 6đảo mắt 0nhìn ba người 31một lần, 9xác định fabản thân 7quả thực fchưa từng c6gặp ho, 5cũng không 7nghe tên 3ba người dlần nào. e © DiendanLeQuyDon.comTuy nghi ngờ 74lai lịch c5cả ba nhưng 0ngoài mặt devẫn tươi 1cười đáp 72lễ: “Đâu 4có! Ba vị 6nguyện ý eđến tham 9gia thọ eyến của 80Vũ mỗ là f7nể mặt fmũi Vũ mỗ 00lắm rồi, 4hoan nghênh 0còn không 8kịp, cái 5này gọi 6là có bằng 16hữu từ 6phương xa 9dđến, vui 67mừng không 2hết.”

Tuy 59lời lẽ 66rõ ràng fblà khách 6sáo nhưng d8lão nói 6fân cần 4thành khẩn 1vô cùng, cngược lại 62rơi vào 6tai người c5nghe cảm 6athấy rất 2dễ chịu.

Xưa 5nay Hoa Đan 6Phong, Hoa 2fDiệu Điệp c0luôn cởi 99mở thẳng 5bthắn, nghe athế nháy 9mắt mặt 2mày rạng crỡ hẳn, 3không cố e4kỵ nữa, 1ftrước mặt 9Vũ Trọng afLiên liền 5lách cha 8elách chách 5ầm ĩ lên

“Sư ctỷ, Vũ 0trang chủ 5đúng là 3người tốt. a2 © DiendanLeQuyDon.comDu công tử fnói không 33sai chút anào…” 8dHoa Diệu 54Điệp ngây 30thơ tán 8atụng.

“Đúng 2đó!” Gật 09đầu phụ 2chọa, Hoa 26Đan Phong d0cũng rất bvui mừng 5“Bây giờ 37thì sư tỷ 65không cần 51lo lắng c4người ta cdđến gây 1asự với 1dchúng ta 8nữa rồi, 87Vũ trang c3chủ nhất cdđịnh đồng f8ý giúp chúng dcta.”

“Chuyện ddgì vậy?” caVũ Trọng 1Liên là engười từng 87trải, lập 7tức nhận ara trong lời dnói của bHoa Đan Phong 1có điểm ekỳ lạ, 5theo trực c1giác hỏi 9dò: “Có bcchỗ nào 83cần Vũ c3mỗ giúp 4sao?”

Lão evừa nói bra, ba cặp 5mắt, sáu 6acon mắt 5ăn ý mười dphần đồng floạt ngó faDu Tử Nam.

Y 3rất tự 03giác, chủ 0động đứng 1dra giải 8thích, “Thế 00bá, không 44dám giấu 57người. f © DiendanLeQuyDon.comTrên đường 75cháu mang 5quà đến 26đây từng 0bị Hắc 39Phong Bảo b6tập kích, 5fnếu không danhờ ba người 34Trầm cô 0enương ra 9atay giúp d6đỡ chỉ 5e đã gặp 1bất trắc f8rồi.”

“Có echuyện này 0sao?” Vũ 1Trọng Liên 8kinh ngạc, anghĩ đến 06chuyện gì eđó liền 4hiểu ra, bhỏi tiếp: da“Có phải 2clà vì cầu 8fthân không dthành hay akhông?”

Sự 7fthật thì, 9bchuyện Hắc 1Phong Bảo 70cầu thân d5Tùng Nguyệt 2dsơn trang 8bị khước f8từ đã 97lặng lẽ 7lan truyền ftrên giang c5hồ, lão 0cũng nghe 9phong phanh, cdchỉ là akhông ngờ 7evì thế 0mà Hắc 8Phong Bảo 3lại ghi ahận, tìm 1Du gia gây asự khắp dnơi.

Du 6Tử Nam cười 5khổ, không be dè gật 38