Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng

 
Có bài mới 22.08.2013, 18:48
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17893 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Đãi 6bQuân – d2Thủ Quân



(Phần 9athượng 1c– phần aahạ)

Tác 65giả: Trạm b5Lượng

Thể cloại: cổ 48đại, HE

Tình e6trạng sáng 4atác: Hoàn

Nhân f1vật chính: arầm Đãi buân – Hoa ccĐan Phong

Translator: c3Anonymous

Nguồn 8onvert: meoconlunar a7– TTV

          
Nguồn:  http://morphobblue.com/2012/09/04/dai-q a... ram-luong/


ĐÃI 8UÂN (THƯỢNG)


Giới 7hiệu



Từ b5rước tới 2iờ, hắn 6hỉ tin tưởng 3ột câu: f5ghe lời 5fư tỷ là eđúng đắn 69hất, bất 32ể việc deì đi nữa 4cắn cũng 31hông cần dhiền não.

bỷ nói đông, 38ắn đi đông. 2 © DiendanLeQuyDon.comư tỷ muốn 8ây, hắn 8ũng không 0ói hai lời 6à đi qua dướng tây.

Như 9ậy không 6huận tiện fbao? Hoàn foàn không 2ần động f7ão.

Chỉ fà tính tình d9hắn quá 45con nít, 05lúc nào 3cũng khoái 3theo sư muội 5ham chơi echạy đông bchạy tây, 2vui vẻ xông 1pha giang 7hồ, lại e4để nàng bdmột mình 8cô độc a3đợi một cbên, để 8cnàng lẳng 3lặng một 6mình nhấm dnuốt mùi 9vị cô tịch. 91 © DiendanLeQuyDon.comMà nàng, 24vốn dĩ 3không hề 1fmuốn hắn ahiểu tâm 2ý của nàng e8đối với fahắn, tránh 7quấy nhiễu 5dtâm tư hắn.

Nàng 9chỉ muốn 3lặng lẽ 4săn sóc abhắn, chờ 0đợi một ccngày hắn fsẽ nhớ fra sự tồn 63tại của 5nàng. Có 7điều cảm 4giác đợi 8dchờ thật 58sự rất 7đau khổ, 4khiến nàng 5không nhẫn anhịn được 2nhắc nhở 5ehắn, thiên 2hạ không ecó buổi ftiệc nào bkhông tàn. e © DiendanLeQuyDon.comChung quy cbcó một 7ngày bọn 3họ cũng dsẽ tách 04ra!

Hiện btại, thời d6điểm đó fađã tới, 1nàng quyết 4định buông 21tay hắn, 12lại không bngờ hắn 7đã sớm 6athông suốt…




Mở 1đầu

Đùng 96đoàng!

Tia ffsáng trắng 86lóa rạch a5ngang chân dtrời, sấm 9sét ầm d0vang làm 18mặt đất 26khẽ rung 13chuyển.

Trong ccăn nhà atrúc trang 68nhã, một 7bé gái chừng b2bảy tuổi, 2thần sắc 4trầm tĩnh bngồi đọc 14sách thuốc 19vô thức dngẩng đầu 26nhìn mưa 69như trút enước ngoài 12song cửa, 4còn không ckịp nghĩ cngợi, tiếng bbước chân dcsốt ruột fào ào từ 2xa lại gần, bckế đó 2e“rầm” 9một tiếng, ccửa phòng 7bị đẩy cmạnh ra, b3một bé etrai năm 1dtuổi mặt 1dmày sợ 5hãi, tay 9ecầm gối 53đầu nhỏ cxông vào.

“Sư, bsư tỷ…” aHai mắt c1ngấn nước, f7bé trai mũm 6mĩm gọi, 29muốn khóc 70mà không 4dám.

“Sao avậy?” 1Trước án c5thư, bé 1gái buông esách, quay 6cđầu hỏi 0khẽ, kỳ fthật trong 32lòng đã 5lờ mờ 9đoán được.

“Phong, 2Phong nhi 0sợ…” 5Giọng nói dnon nớt drun rẩy, eckhuôn mặt 05nhỏ nhắn 3đầy vẻ 21ỷ lại 6và cầu 7cứu: “Tối 7enay… tối 57nay có thể efngủ cùng 1với tỷ f1không…”

Ngay 4dlúc đó, 0tiếng sét bbđánh lại b8ầm ầm 03vang lên, d6dọa bé 6trai nhảy 0dựng lên, 5không nói dbhai lời felập tức bnhào tới 91bám lên 5người bé dbgái, hai 06hàng lệ f1ráng nhịn 71nãy giờ 1clập tức btrào ra.

“Sư 0cđệ đừng 3asợ, chỉ 1elà tiếng 61sấm mà ethôi…” 6Biết cậu dxưa nay luôn 44sợ sét abđánh, bé 8gái nhỏ 9nhẹ an ủi, 5tay nhỏ 65không ngừng bvỗ về flưng cậu, 23đồng thời 8lấy làm 09lạ hỏi: 0e“Nương ađâu?”

Kỳ 9lạ! Trước 1giờ mỗi dlần trời 94dông, đều 54là nương fdỗ sư đệ 2mà!

“Sư 2phụ bỏ acmặc Phong 03nhi, dỗ fsư muội 0bsợ đến 7phát khóc 8ngủ rồi.” 8Ôm chặt f4lấy sư ftỷ mềm 2dmềm thơm 2athơm, bé 1trai có chỗ 8dựa dẫm, 7acuối cùng 7cũng yên dtâm một dfchút, chu 1eđôi môi cđỏ mọng, f3có chút b9bất mãn 7tố cáo.

Hóa cra là thế!

Nhận c0ra cậu uất cfức, bé 5gái bật 56cười: “Tiểu 4sư muội d9mới có b4hai tuổi, 4cái gì cũng e4không hiểu, dnương đương 80nhiên là 73dỗ muội 9fấy rồi, 97vậy mà ađệ cũng 9cghen tị bsao?”

Ha… 61lúc trước 0mỗi lần b0trời dông, 6nương đều 95dỗ sư đệ. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trước afđó không e9lâu, từ bsau khi nhặt 4dđược tiểu bsư muội, 03việc săn a3sóc lại e7di dời trọng fbtâm đến 6đứa bé b3hơn, chẳng 1trách cậu d0lại cảm 69thấy ủy d9khuất.

“Đệ, 64đệ không a7có ghen tị…” f9Mặt đỏ 5bừng, cự 50nự phủ dnhận, bé aftrai còn 3lâu mới 0thừa nhận 5mình ghen 37tị, một bmực chơi 13xấu năn 2enỉ: “Sư 4atỷ, Phong cnhi hôm nay 3amuốn ngủ 9với tỷ, 9được không? 2Được không?…”

Mỉm bfcười gật 0đầu thuận btheo yêu 8cầu của 77cậu, bé fgái kéo 0bé trai mặt 47mày hớn 4hở đứng 7dậy, cùng 2nhau leo lên 7egiường b0đắp kỹ bfchăn bông, 3fhai thân 4hình nho dnhỏ ôm achặt lấy 9anhau.

“Sư 5tỷ…” 59Vui vẻ, 0athỏa mãn a6vùi mặt bdvào lòng 5sư tỷ, 1bé trai không 7cnhịn được 22cười trộm.

“Hả?”

“Phong 2nhi thích 5asư tỷ nhất!” 5Trịnh trọng 7tuyên bố.

17thích mỗi d4lần sét ađánh thì 3có người 9ngủ cùng 44hắn thì 2acó!

Âm 5fthầm bật 6cười, bé 6gái vẫn a7dịu dàng a0dỗ dành: 04“Ừ, sư 2tỷ cũng f6thích Phong 9nhi nhất, 9mau ngủ 06đi!”

Sau 1dđó, hai 8thân hình 5nhỏ nhắn c5ôm lấy 2nhau, khóe 21môi mang c9ý cười 75chìm vào 23giấc mộng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:53
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17893 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 91 – 1

“Sư ftỷ… sư 5tỷ…”

“Lại fsao nữa?” 9Buông bút 2lông trong 3tay xuống, 8thiếu nữ e5mười hai 0tuổi nhìn 3sư đệ b9gục đầu 5tiu nghỉu 2đi đến frước mặt 5ình.

“Sư 9dhụ mắng eđệ.” ccặt mày 01ầu rĩ, 9ậu có vẻ 8hó chịu.

“Mắng 3fđệ chuyện fbì?” Gương aeặt trầm 35ĩnh của bahiếu nữ 60ộ vẻ kinh 8gạc, nhịn chông được 53ò mò hỏi.

86ạ! Tính 6ương dịu 5àng hiền 56òa, nói 11huyện cũng 6hỏ nhẹ, 1đối với cca đứa nhỏ aọn họ 6ưa nay luôn chương yêu 4dhiều chuộng, aấy khi nghiêm 1ặt nặng 90ời, sao fôm nay nó 3aại bị dắng?

“Sư bhụ mắng 28đệ không d1huyên tâm 21uyện công, 9hỉ biết ddẫn sư 92muội đi 3quậy phá.” 38Cúi đầu, 9bất an di 2di mũi chân 28trên đất, d8cậu chột 6dạ lắp 00bắp.

“Đệ 52đã nhận e9lỗi với dnương chưa?” 83Nghe xong, 06thiếu nữ enghiêm mặt 8chất vấn.

“Nhận… c7nhận rồi…” abĐầu nhỏ 51rũ xuống 9càng lúc 8càng thấp, 4bị sư phụ 92trách mắng, btrong lòng 60cậu rất bkhó chịu. be © DiendanLeQuyDon.com“Sư tỷ, b1sư phụ 1giận đệ 3rồi sao? f4Có phải asư phụ 0ghét Phong 1nhi rồi akhông…”

“Không 9đâu!” a3Khẽ cười eexoa xoa mái d0tóc mềm 0của cậu, 72thiếu nữ 2an ủi: “Đã dnhận lỗi 99rồi, nương 88sẽ không a8giận đệ f0nữa. Cho 3edù nương ecòn giận 4ethật đi e3nữa, sư f6tỷ cũng 01sẽ nói 56giúp Phong 4nhi, đừng 77lo.”

“Thật 3chứ?” 3Khuôn mặt b9lo âu tức dthì sáng 0hẳn lên.

“Thật!” 1Cẩn trọng 1gật đầu, bathiếu nữ 3lần nữa bcam đoan.

“Đệ cbiết sư 4tỷ tốt 2với Phong 3nhi nhất d9mà!” Nhận 85được cam 2đoan của adsư tỷ đáng btin cậy 78nhất, bé 91trai vui vẻ 7ctoét miệng f4cười nhào 25lên ôm, a4quên béng 5cơn đau dfnơi vết 3thương đã 3đông lại, 8hoan hô rầm 61rĩ: “Vừa danãy đệ fcbắt được 65một con 17ve sầu rất fclớn, chắc 7chắn sư cmuội rất 4cthích. Đệ eđem cho sư 9muội xem.” 1Nói chưa 85dứt, người 4đã cao hứng 6asoải chân c7chạy mất, fvội vội 92vàng vàng dađi khoe vật aabáu.

Mới 8agiây trước acòn khó 7achịu vì 72bị mắng, 9giây sau 8cđó chỉ acần mấy 45câu của 5nàng đã dvui vẻ như fvậy, quên 8mất tiêu fatâm trạng ebuồn bã f0tiếp tục 6bchơi đùa arồi, tính 4ftình này 0thật đúng a0là rạng 5brỡ, có 02thể sống 95vô tư!

Nhìn a4bóng lưng a2nhảy nhót, 98chạy càng 7lúc càng 8dxa, thiếu c8nữ lắc 8đầu cười fmột hồi 2amới cầm 29bút lên abtiếp tục 23luyện chữ.

“Sư ftỷ… sư 6tỷ…” 53Trong cơn 33mơ màng, 4cdường như 0fnàng nghe 2thấy có fngười đang egọi mình, d0tỉnh táo 05lại, nhìn ethấy mình 3đang ở b8trong một 94chiếc xe 8ngựa cổ 9ckính, đơn 87giản mà 4bthoải mái. b7 © DiendanLeQuyDon.comLúc này fbmới nghĩ 4ra, bản 8thân đã 22rời khỏi 62nơi sinh 0sống từ 04nhỏ đến 1lớn, khiến enàng lưu 5luyến không 70rời kia. e © DiendanLeQuyDon.comKhông nén 7dđược tiếng 0thở dài, 0ánh mắt 3bchuyển tới 02gương mặt dxinh xắn 46tươi rói 18vừa thò 56đầu vào 4sau khi rèm bxe vén lên.

“Sư 1muội, sao fthế?” 0Giọng nói 4nhỏ nhẹ 9ethoát ra 16từ cánh femôi có hơi 8ctái nhợt, 42thân hình fgầy yếu, 2ngũ quan 49không thể 1coi là xinh fđẹp, chỉ 26có thể a4nói là thanh e0tú. Trầm 9Đãi Quân 59đè nén 5nỗi phiền dmuộn mơ 3chồ trong 9lóng, vẻ fmặt nhất 85mực ôn 1hòa hỏi 09khẽ.

“Sư 20tỷ, tỷ 3ađang nghĩ 2gì vậy?” 1bTrưng ra 45dung nhan 7diễm lệ 4còn sáng blạn hơn acả trăm 95hoa đua nở, 80Hoa Diệu 45Điệp hồn b4nhiên cười 32nói, “Xe 43ngựa dừng 7lại đã cmột lúc 7arồi mà 3vẫn không 2thấy tỷ e1xuống. Hóa 6ra là đang 8ngẩn người fnha!”

Nghe 4cxong, Trầm bĐãi Quân a6mới phát adhiện trong 1blúc mình dthất thần, 1xe ngựa e3đã dừng 1lại rồi.

Nàng 0liền vén 75rèm xe đi 81xuống, nhìn eemột đôi 6nam nữ trẻ 5tuổi bên 0ngoài xe, 4nam tuấn 64lãng, nữ ebxinh đẹp 0đang cười 35với mình, 28không nén 06được đáp 37lại một 56nụ cười c5mỉm.

“Sao dlại dừng dở đây?” aNhẹ nhàng 59hỏi, nàng 8chăm chú 7quan sát 63chung quanh, 8ephát hiện a5xe ngựa ađang đậu 42bên đường, atrước một 4cánh rừng 6hoang vu.

“Sư 75tỷ, tới 43gần trưa 0rồi, tỷ dakhông đói 8à?” Hoa 8Đan Phong 1mày kiếm 7mắt sao, 1cphong thần 9etuấn lãng, 6toàn thân cakhí vũ hiên e2ngang bước 47đến trước 00mặt sư c1tỷ nhà 01mình, gương 74mặt trẻ 43trung phấn akhởi, đầy 1vẻ nịnh 1nọt.

“Đúng 0đó!” Gật 6đầu như egiã tỏi, 9Hoa Diệu 73Điệp khoa 3trương vỗ 5vỗ bụng, 4rầu rĩ 0ekêu la: “Sư 3tỷ, nghe 78bụng muội 4kêu rột 4frột không? 2Cho dù tỷ 3không đói, 7người ta 32cũng đói 0lắm rồi dđó!”

“Thôi 4đi! Suốt 2dọc đường 5muội ăn bkhông nghỉ, bhai ngày ftrước chúng 9eta mua bánh 4ngọt ở 9trên trấn, 9dtoàn bộ 0điểm tâm 2đều chui c2hết vô ccbụng muội, 9muội còn akhông biết 2dxấu hổ c7mà kêu đói?” 5dLàm cái d0mặt quỷ 99cố tình 30chế giễu, dHoa Đan Phong ebỡn cợt.

“Sư 3etỷ, tỷ exem! Sư huynh 6bắt nạt 15muội.” 1Giẫm chân aehờn dỗi, 2Hoa Diệu 2Điệp thở 87phì phò ecáo trạng.

“Được 7brồi! Các 16ngươi ngày 71nào cũng 52ầm ĩ, không b6chán sao?” 7Nhếch môi acười khẽ, dTrầm Đãi a3Quân biết fftính tình 9cả hai giống banhau, từ 99nhỏ đã 3đùa nghịch, bđấu võ 0mồm đến 6lớn, sớm a2đã thành athói quen.

“Không 6chán!” 5bTrăm miệng 9một lời, 9hai sư huynh a4muội ngược 4lại đặc 9fbiệt ăn dý.

Bất flực lắc e2đầu, Trầm 8Đãi Quân dđịnh quay 63lại xe ngựa alấy lương ebkhô thì dbị cản 1alại.

“Sư dtỷ, mấy 24ngày nay 5chúng ta bcđều ăn 92lương khô, 4sắp ngán bđến chết brồi. Hôm 8nay đổi 3khẩu vị dđi!” Hấp 1tấp giữ 8sư tỷ nhà cbmình, Hoa 36Đan Phong 66cười hì fchì đề 1xuất, “Không 38bằng đệ dchạy vô 3rừng tìm efxem có chim 7thú gì không 8để chúng 9bta có bữa 46ngon.”

Bọn a1họ lớn 8lên nơi c2núi rừng, fsăn bắt 84chim muông athú rừng 86làm thức băn dễ như 54trở bàn 45tay.

Nghe exong, Hoa 71Diệu Điệp avốn đã c9ngán ngẩm celương khô 0gật đầu b1như bửa 4ccủi, phụ 7họa, “Đúng deđúng đúng, e3làm một 89bữa ngon! 7Sư huynh, cmuội cùng 73đi với bhuynh!”

“Nhưng…” fHoa Đan Phong f8nhìn sư 3dtỷ trầm 9tĩnh như fcũ, vẻ 90mặt có bcchút băn 2khoăn, sợ 9nàng ngồi bbmột mình 3ở đây 06không an 3etoàn.

Phảng 8phất đoán 9được nỗi 0lo lắng 5của hắn, a9thần sắc dTrầm Đãi 68Quân không cdthay đổi, demỉm cười: 86“Đừng 4lo cho tỷ, 4hai người 9cứ đi đi!”

Nghe 0vậy, Hoa 6Diệu Điệp f1lập tức 8vỗ tay, 9vui vẻ hoan e3hô, mà Hoa 3Đan Phong 7chần chừ emột hồi 7ecuối cùng 51cũng gật 94gật đầu.

“Sư 96tỷ, tỷ 6chờ nha, 08bọn đệ 04sẽ quay elại rất 5nhanh!” 4Nói xong, 5edưới sự 0lôi kéo acgấp gáp 5của sư 8muội, hai 4người vừa 7cười vừa 9cãi biến 9dmất trong 40rừng hoang 5đi tìm thú 2săn.

Đưa bmắt nhìn dbóng hai 5người dần cdần đi 90xa, cuối 9cùng biến c5mất trong 1arừng, Trầm ddĐãi Quân 8gượng gạo acười.

Nói e4cho cùng 75chỉ có 28bản thân fmình vô 12dụng thôi…

Hơn 3một năm d0trước, bsau khi mẫu 2thân qua 3ađời, đầu 3dóc nàng atrở nên 4etrống rỗng, 6cứ có cảm 2cgiác thiếu bthiếu cái 7gì đó. 24 © DiendanLeQuyDon.comBề ngoài b8tuy có vẻ 65như đã 7lành vết dthương lòng, 6thực ra c9từ đầu eđến cuối 0cứ sầu 64não không 9avui. Trái 98ngược với 5sư đệ, 4sư muội… e9nghĩ đến 8bhai vị sư 7đệ sư 7muội cùng 77nàng lớn 48lên từ 1fnhỏ, thân 9như ruột cthịt, nàng 54không kềm dđược hoảng fhốt.

4ađệ, sư d4muội là 74cô nhi bị 9bỏ rơi, cbđược nương enàng nhặt 3về nuôi 8dưỡng, 1vì không 5biết thân 4thế nên 6lấy họ b8của nương 8là họ Hoa.

Hai 4bngười từ 70nhỏ đã 54ưa cười, efưa rầm 53rĩ, tính 46nết giống 9nhau. Ngoài c3nương ra, 20cả hai là 4engười thân 6nhất trên 2đời này b5của nàng.

Lúc 55nương qua dđời, nàng fthấy sư cđệ, sư 20muội hai 8người vừa 4akêu la vừa 77gào khóc 9sướt mướt. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng 1hiểu rõ abản thân 3bcũng đau fbđớn không fkém gì cả 98hai nhưng b6nàng lại f1không cách 0nào bộc flộ tâm 30tình chân 2thật ra 8angoài như 21bọn họ, 2chỉ biết angây ngốc 9ngồi giữ ebên cạnh 2thi thể a8lạnh giá 18của nương, 6dlẳng lặng crơi lệ 07một đêm.

Thẳng f8đến bình ccminh, trong 4dlúc cả 0hai còn chìm 39trong nước 5mắt đau 5khổ, nàng bgắng gượng 3clấy lại ctinh thần, 0exử lý tang 5sự của 3nương.

Mấy 46tháng sau d9tang lễ, 3rốt cuộc ddsư đệ, 8sư muội 18cũng dần bdần thoát 9dkhỏi bi 3ai đau buồn, 8khôi phục 3blại tính c0cách vui 7cvẻ trước 4đây. Ngược 5dlại nàng 9nhìn thì a0bình tĩnh, 6trong lòng 4lại có 1một nỗi 23sầu muộn 7etích tụ, cdây dưa f0không thoát.

Nói cthật lòng, dnàng rất d8hâm mộ 8bọn họ.

Hai c7sư đệ emuội xưa c2nay luôn 84cởi mở 5thẳng thắn, 9thích thì acười lớn, 1đau buồn 79thì khóc d4rống lên, 49không hề bgiấu diếm 7cbộc lộ 97tình cảm, 85thành ra 3fmọi nỗi 9vui buồn 2của cả chai đến 5rất mãnh aliệt mà 4tan biến f9cũng cực 0nhanh.

Nhìn clại bản 7thân, cũng e8do cá tính 3của nàng, 7bất luận bflà vui vẻ 7hay đau lòng c3đều rất 6khó biểu blộ ra ngoài. 5 © DiendanLeQuyDon.comCho dù có 2bthích đến fthế nào 11đi nữa, benàng cũng 8chỉ mỉm d5cười nhàn 9nhạt. Mà 6có đau lòng 2khổ sở 7bđến đâu 66nàng cũng 9chỉ biết dlặng lẽ 91rơi lệ.

65lẽ là tính 8tình kềm echế đã d3thành thói fquen, thế 7nên nàng 5thích giống 96như mây dmù lượn alờ không fđi trên 38đỉnh núi, 0lúc nào 8bcũng có 87thể giữ 1thật lâu 40trong tim, bbbi thương 3cũng vậy. cc © DiendanLeQuyDon.comBởi thế cmới thành cra vô dụng d8như vậy, bađến hôm 8anay vẫn 2khó mà dứt 80khỏi nỗi 58buồn tang 3ma.

Nghĩ 0dđến đây, 0Trầm Đãi 32Quân âm 57thầm thở 1dài. Đã 49mấy ngày 5rôi, sư 69đệ muội 82vẫn không 1nhận ra 0dnàng phiền 98muộn. Lại 61thêm bọn 4họ từ 1bnhỏ lớn dlên trên aTử Vân 5Phong vắng 1fvẻ bóng 13người, 66ra khỏi c1cửa xa nhất f8đa phần flà cùng enương đi a1xuống thôn dnhỏ dưới d3chân núi e8chọn mua dvật dụng 32hàng ngày, 2đối với 23thế giới 0bên ngoài ctràn đầy 96hiếu kỳ, 07mong đợi; e6không ngừng dyêu cầu 6muốn thực 4hành câu 18danh ngôn f4“Đọc b2vạn quyển 8sách không e8bằng đi 0vạn dặm c7đường”.

Tuy dnàng chẳng 4bhứng thú abgì với 1thế giới dbên ngoài, bcũng không 84muốn rời 4khỏi nơi 8sinh ra và 21lớn lên 6nhưng nương f4lại nói 36bọn họ 0đều còn 2trẻ, tương 6flai có rất 7nhiều thứ etốt đẹp 2muốn theo 96đuổi, không c8thể lãng e9phí cả fđời trên 2eTử Vân 64Phong; thậm 7chí trước 5ekhi qua đời ffnương còn efép nàng chứa dẫn 88sư đệ 6muội rời 09đi, ra bên d1ngoài du 5cngoạn, mở d2mang kiến 9thức một 1chuyến. 58 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 64có cơ duyên 4bthì đó 3là tốt dnhất. Nếu bthật sự 9trải qua dphong sương, cnếm trải 0đủ mọi 3cay đắng acngọt bùi 4của thế 1gian, không 0equyến luyến 4hồng trần 25thế tục, 0muốn trở 35về thì 66lại về.

79đáp ứng 1nương, thế canên khi hai bsư đệ 5muội đề axuất thỉnh 51cầu như cvậy, cho a9dù không 8nguyện ý dthế nào, dnàng cũng dchỉ biết 30thở dài 5gật đầu 3ưng thuận.

Nghĩ edđến đây, 51Trầm Đãi 8aQuân lắc adầu cười 39khổ. Nghĩ 6bụng sư adđệ, sư 0bmuội đã 9đi săn thú, 6enàng cũng akhông thể 36nhàn tản 1ngồi không, 9bèn nhanh echóng kiếm acủi khô 9ở gần 6ađó, tìm fmột bóng 2bcây râm 5mát nhóm 2lửa.

Không dblâu sau, f6tiếng cười 26đùa cùng cvới tiếng 2bước chân 9anhanh nhẹn 5từ trong 0rừng vọng d0tới.

“Sư fatỷ, bọn ađệ về 77rồi! Xem b5bọn đệ esăn được a2thứ gì 4nè…”

“Sư afhuynh bắt dđược một a4con chim trĩ, 21muội săn 8được một bcon thỏ achoang nha…”

Nghe f6tiếng, Trầm 98Đãi Quân b0quay đầu 2nhìn, thấy fhai người 2giơ lên fđồ ăn dđã lột 5da, làm lông 6csạch sẽ, 8dmặt mày 6chớn hở 8chạy tới, 8vẻ mặt 0hưng phấn 89giơ cao hai 20tay rõ ràng 5là muốn 7được khen.

“Nhanh 36như vậy ađã săn fđược rồi, 6các đệ 0muội thật 77lợi hại!” 7Không phụ akỳ vọng, 99Trầm Đãi cQuân mỉm 0cười khen 9bngợi. Lấy 9bcành cây 7xuyên vào 6thú săn 9gác lên dđống lửa dnướng xong, afnàng mới 31mở miệng d0hỏi: “Không 8ngờ các c9ngươi đã fxử lý sạch csẽ rồi, 73gần đây acó nước 92à?”

“Phía c1bên phải 5trong rừng b6có một 46đầm nước 9enhỏ, đệ 4và sư muội 7esăn xong 2bthì trực 2tiếp đem 12lại đó 3cgiết thịt efrửa sạch 00luôn.” eCười hì 8ehì gật 15đầu, Hoa fĐan Phong e4hết sức fhài lòng 2trước thu 79hoạch phong 1phú.

“Đáng 6tiếc đầm 1nước này 8avừa nông 97vừa nhỏ, 86nếu không 3muội và 5sư tỷ có cthể lại 8fđó tắm 52rửa sạch 5sẽ, thuận 4tiện nghịch dnước luôn, 4ađể sư 6huynh đứng b3ở ngoài 2canh cho chúng 3ta…” Lúc 5lắc cái 07đầu nhỏ, 61Hoa Diệu 3Điệp không 3bngừng tiếc fenuối.

“Nghĩ 16hay nhỉ! 4Canh chừng 8acho sư tỷ 41ta không 7nói, còn 1như muội…” 64Không khách 3sáo hừ a3mũi, Hoa 5Đan Phong 9trợn mắt 7la lên: “Sao 9không phải blà sư huynh 53ta đi tắm, cmuội canh 1chừng cho a6ta hả?”

Cũng 2không phải 39hắn không 8nguyện ý e9canh cho nàng, c6chẳng qua clà thói 22quen muốn 2đấu khẩu 4cmà thôi.

“Sư 3huynh là 8nam, cho dù 13bị người a3ta nhìn cũng 00không thiệt 2thòi, còn a4canh làm 87gì?” Trưng ccái mặt e6quỷ, Hoa 6Diệu Điệp 93lanh mồm 18lanh miệng 3aphản bác.

“Thân 3dthể của 6nam nhân 82thì không equý à? Sư 3huynh ta thân 7thể ngàn e8vàng, ai 67cũng không 3xứng nhìn…”

“Thân 83thể ngàn 26vàng? Sư 7huynh tự ccho mình 7là hoàng 8đế á…”

“Là 91hoàng đế belão nhân 6cũng không aquý giá 0bằng ta…”

Mỉm 2dcười nhàn anhạt, Trầm 35Đãi Quân 0lẳng lặng 3nghe hai người e3ta một câu, 90ngươi một abcâu, cũng bkhông ngăn 6cản, chỉ 7chuyên tâm 1blật trở 73thịt nướng.

Mãi emột lát asau, hai món căn đã nướng dcđến vàng 60ruộm giòn 5tan, không 28khí tản 7ra mùi thơm 78nức, mới 3alàm hai người 46nguyên bản 71còn đang 5ầm ĩ huyên ebnáo, ta đi 4ngươi đến 57ngừng lại bcuộc đấu 46võ mồm 9vô nghĩa, abụng đói 9cồn cào 22nhịn không 5được nuốt 2dnước miếng 04ừng ực.

“Được 5rồi, ăn ethôi!” 88Nhìn đồ căn đã nướng 9xong xuôi, e8Trầm Đãi 11Quân hạ 3lệnh khởi 8bđộng.

Tức 4khắc, hai ftiếng hoan 3hô vang dội, cHoa Đan Phong cftay chân 7lanh lẹ ftrước tiên 8xé một e5cái chân 9trĩ mập f6ù đưa cho 0sư muội eđang nhìn eđỏ mắt, 45kế đó dlại xé 04cái chân cdcòn lại 9đưa cho 7sư tỷ, 2lúc này 4emới cầm 41lấy phần 6ebụng của 8mình, vui 8vẻ ăn.

Trong 4fchốc lát, 1aba người 46vừa ăn avừa tán 4gẫu. Phần 8lớn là 6Hoa Đan Phong c6và Hoa Diệu fĐiệp hai 2dngười mở 8miệng, Trầm 9Đãi Quân c5chỉ phụ 0trách mỉm 5cười lắng 8nghe, thi 5thoảng lại 64nhỏ nhẹ 8phụ họa 6vài câu, 72không khí bccực kỳ d2hòa thuận.

Thật 3lâu sau, cbba người 9nói nói 20cười cười 0cuối cùng 5cũng lấp ađầy cái 78bụng, gói 72đồ ăn 90còn dư kỹ 9blưỡng xong, c9nhanh nhẹn adập tắt 6lửa. Đang 2định quay blại xe ngựa 7tiếp tục ehành trình 4thì, đột 61nhiên, từ 46trong rừng 65truyền đến 3bmột loạt 29tiếng động alạ thường, 0khiến bọn afhọ không 0hẹn mà 4cùng ngừng cfbước, kinh dngạc nhìn 50nhau.

“Có cdngười đánh 88nhau!” Chớp 15đôi mắt bsáng ngời 6đẹp đẽ, 9aHoa Đan Phong 80mở miệng 0nói ra sự 2bthật rành crành.

“Đi 3xem xem!” 9Hoa Diệu 9aĐiệp nhảy 41nhót, hưng 40phấn kêu 17lên.

Từ 4nhỏ đến c5lớn sống bpử Tử 26Vân Phong, 5tiếp xúc 15với người 9ngoài đa bphần là 37những thôn 7dân chân cchất dưới cchân núi, 87tuy nói sau 21khi rời bdkhỏi nhà atrên đường 6agặp qua 35không ít 18người nhưng ephần lớn ddđều là dabách tính 2bình thường, 6cũng chỉ 3là bình athủy tương efphùng mà cethôi; chưa 26từng gặp 3được chuyện e4gì thú vị, d9náo nhiệt 28bất ngờ, 4hôm nay cuối fcùng cũng 3có chuyện dmới mẻ fđưa tới 9cửa, hai 1sư huynh 27muội xưa bnay luôn fhoạt bát 2fhướng ngoại, 1bham thích 57tò mò kia choàn toàn 8akhông kềm e6chế được, 79cực kỳ f6ăn ý liếc bmắt một ccái, không 6nói hai lời cphi vào trong a0rừng.

“Đừng…” 9Chữ đừng bvừa ra tới 8bmiệng, bóng e3dáng cả c6hai đã biến 55mất trong 46rừng, Trầm f4Đãi Quân 9đành cứng drắn nuốt 5mấy chữ c1sau vào bụng, d6vừa thở 0dài vừa 2ehấp tấp dbám gót 82theo sau.

Ôi… ccái tính 8thích rước 9aphiền phức 6fvào thân acủa sư 6bđệ, sư f9muội, đến 2khi nào mới 4asửa được 70đây?

Hấp 5cta hấp tấp 9tiến vào 2trong rừng, f8nương theo d1tiếng đánh 22nhau đuổi 6tới. Không 21lâu, trước fmắt không b7xa có một fđám hắc 37y nhân lấy 08đông hiếp d8yếu vây fđánh một 5nam tử trẻ b4tuổi toàn 0thân đầy 5dmáu, đôi cbên đánh 0tới đánh 50lui hết asức kịch cliệt, tiếng ađao kiếm 84va chạm 35vang lên 3ekhông ngớt.

efhai tên rắc frối bắt 8fnàng phải ađuổi theo 64thì…

Trầm 6Đãi Quân 2đảo mắt 06một vòng, 0cquả nhiên 2fthấy cả 70hai đang dnấp sau emột gốc d2cây quan asát tình fhình chiến f1đấu, bấy bgiờ mới 95thở phào 1nhẹ nhõm, fim lặng 42đi đến 93sau lưng 80cả hai, 2mấy tiếng 7ríu ra ríu 9arít nhỏ 0cxíu mà sôi dnổi cũng btheo đó a6lọt vào f1tai nàng.

“Sư d2huynh, huynh 33nói bên 4nào mới clà người btốt? Chúng 65ta nên giúp 0ai…” Hoa efDiệu Điệp cchỏi nhỏ.

“Ỷ 2đông hiếp 7yếu, đám 1cngười mặc 8đồ đen fquá nhục…” 53Bĩu bĩu damôi, Hoa 39Đan Phong 95có vẻ khinh bbỉ, chỉ 8cdựa vào 54điểm này, 7ấn tượng 6đối với bđám hắc 5y nhân đã e2quá kém 8crồi, trực cagiác nhận 6định bọn echúng chả 1fphải tốt 8alành gì.

“Đúng crồi! Đúng erồi!” f7Gật đầu 2như giã 9dtỏi phụ cchọa, Hoa daDiệu Điệp 6akhông quên 4dbổ sung 92quan sát decủa mình, fc“Đám hắc 2y nhân này b7tên nào d5tên nấy 65trợn mắt btrừng trừng, 6ebộ dạng 0hung thần 0ác sát, 74vừa nhìn 1là biết 7không phải f7người tốt. 1a © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 2vị công 7dtử kia nhếch bnhác thì 22nhếch nhác 9anhưng nhìn dcó vẻ thuận 3mắt.” caCổ nhân bcó nói “tướng 9do tâm sinh 6(1)”, nàng cnghĩ chắc alà không 6sai đâu.

(1) 3Tướng do 2tâm sanh, 4tướng tùy 5tâm diệt: cTrong cuộc 4sống của cmột người, bmặc dù evận mệnh 66của cả emột đời ađã được cđịnh trước, a8nhưng người 7ấy vẫn 6được vận 2tốt nếu 41anh ta làm 69điều tốt evà tốt 6bụng, ngược 88lại sẽ a5gặp vận 8xấu nếu aaanh ta làm 0anhững điều 8xấu. Vận 28mệnh của 3một người 4có thể 3thay đổi 82bất cứ 6lúc nào, 87phụ thuộc 4evào tâm ftính của fngười ấy 6dtốt hay 06xấu.

Đây dlà quan điểm 07của nhà 80Phật ^^




Chương 5e1-2

Người 27tốt, người cxấu chỉ ccần nhìn fbbề ngoài 81là kết 4luận được 1chắc?

Nghe 60cả hai thảo 6luận một b3hồi, Trầm 4bĐãi Quân 1thực sự 7dở khóc 0fdở cười. 1 © DiendanLeQuyDon.comTuy theo nàng e1quan sát, 78nam tử đang 6aliên tục e5thối lui 17kia quả 2cthật nhìn 7có vẻ thiện dlương hơn, 49nhưng cũng a8không thể evì vậy 22mà nhận 73định bề 60ngoài dễ anhìn là 3người tốt 65được!

“Tiêu! e2Người tốt 4xem ra không 5trụ nổi 7rồi…”

“Gặp bchuyện bất 7bbình, rút fđao tương etrợ!”

Trong b1lúc Trầm eĐãi Quân flắc đầu engẫm nghĩ cthì đồng c8thời, một 29tiếng la 2hoảng, một ftiếng hô f0hào nhiệt 79liệt vang 4dlên cùng flúc, nàng elại không 0kịp ngăn ecản, hai ahuynh muội cdsong song 0fnhảy ra, f6dùng khí 73thế sét 1đánh không 2kịp che 2tai cản 8trước mặt cnam tử đẫm 4máu kia, 5giúp y cản 3lại lợi 09kiếm đồng 8thời tấn 8công đến.

Biến a1đổi khác 7thường a9này làm 43mặt đám ahắc y nhân 4biến sắc, 22ngay cả 91nam tử đầy 7máu kia cũng d3kinh ngạc angớ người, 59không hẹn 33mà cùng 1ngừng thế 4ccông, hơn 0chục ánh 2mắt đồng 3loạt bắn dvề phía 00đôi nam 4nữ xa lạ 1bđột nhiên 2xuất hiện e9này.

“Các 8fngươi là 0ai?” Một 7tên trong dcđám hắc 96y nhân, có 9vẻ là tên 65cầm đầu, 01bộ dạng d5gầy nhom 7đầu trâu 18mặt ngựa elạnh lùng 2mở miệng eetra hỏi, 7eánh mắt 47lạnh lẽo 6như dao bén 6quét một fvòng từ 32trên xuống 6dưới nhìn 2hai người.

“Ta?” a9Chỉ chỉ 1vào mình, d9Hoa Đan Phong 2ngạo nghễ 2alớn tiếng d0báo danh 3btính, “Hoa fĐan Phong!”

“Hoa 20Diệu Điệp!” d3Tiểu cô fnương xinh dđẹp bên 89cạnh, thân 20là sư muội c4cũng không 63cam chịu 5ctịch mịch, b3ưỡn ngực 60thông báo.

Hoa 9Đan Phong? 0eHoa Diệu 8Điệp?

Cấp 94tốc tra exét một 4vòng trong 7cđầu, nam 4cnhân gầy 80nhẵng xác 03định bản cthân chưa d2từng nghe 0qua danh hiệu 7của hai 87người này, 4nhận định 5bọn chúng 4flà đám c5vô danh tiểu dtốt không ecbiết từ fbchỗ nào 4fchui ra, không ađáng sợ, 1bèn cười 00lạnh đe f5dọa, “Thức 08thời thì 66mau chóng afcút đi, 3bđừng thò 6tay vào chuyện 2arỗi hơi, fbbằng không 2cả cái 66mạng nhỏ ecũng không 3giữ được.”

Thấy b7gã uy hiếp 1ekhông chút 32khách sáo, 00Hoa Đan Phong 5ftuổi trẻ dkiêu ngạo dnghe thấy ethế thì fkhông vui 9chút nào, 79bĩu môi, 1quyết định elàm một 2tên không 64biết thức 3thời, cố d8tình giả dbộ kinh 74ngạc quay 5asang trưng 0cầu ý kiến 13của sư emuội: “Sư b3muội, muội 8anói sao?”

Không d1thẹn là 23cùng lớn elên với bnhau, Hoa 91Diệu Điệp ebmười phần a2ăn ý cười 2ađáp: “Sư 81huynh, từ 6nhỏ huynh 5đã không 6biết thức 67thời rồi!”

“Nghe fthấy chưa? a1Sư muội 06ta nói ta 0không thức bathời!” eHoa Đan Phong e3bất lực 8nhún nhún 1vai nhưng ebđuôi mày 6akhóe mắt 5lại tràn dngập ý 1cười nhạo.

“Hay 5cho bọn 1bay rượu 7mời không 6uống muốn 2uống rượu dphạt!” 76Nhìn hai 5kẻ không 1biết từ 8đâu chui 0ra này rõ 67ràng là 5muốn cùng delàm việc 4axấu, nam 84nhân gầy cnhom lộ a7ra sát ý, 2hung tợn 0quát lớn, 96“Lên!”

Chỉ 22thấy gã aphất tay, 47nói chưa 1dứt lời, 02hơn mười atên hắc 5y nhân từ 16sau lưng a0lập tức eehuy kiếm bồ ạt xông 1lên.

92Hoa Đan Phong, e4Hoa Diệu 84Điệp đúng 4blà ứng 2với câu 5etục ngữ 3b“Nghé con c1mới sinh 33không sợ 1fcọp”, bakhông mảy 7may sợ hãi 75đám hắc 85y nhân người eđông thế 1mạnh lập d7tức ứng ecchiến. Hai 83bóng người cthong dong 0qua lại 8như con thoi fgiữa màn 9dđao quang 3kiếm ảnh, 6cứ thấy 83chỗ sơ 4hở là xuất d8thủ điểm 4huyệt chế 6dtrụ một ftên hắc e2y nhân rồi elại một catên, rõ 5ràng rất 6ađiêu luyện.

Phía 5sau, nam tử 7trẻ tuổi 78toàn thân 6đầy máu f5cực kỳ ackinh ngạc 77nhìn  đôi 4sư huynh 6muội xa 81lạ giúp femình ngăn 4cản hắc dy nhân truy 0sát. Tuy 69rằng biến 65đổi trước fmắt khiến 8y hết sức f8khó hiểu 18nhưng không 13thể phủ 3fnhận, vốn 75dĩ y khó 1emà thoát abđược kiếp 6này, đột 16nhiên được 8cứu giúp, 08tâm thần 1căng thẳng 4cnhất thời 3giãn ra. 43 © DiendanLeQuyDon.comVết thương 2đầy người 3flàm y không 1chịu đựng 46thêm được 2enữa, trước 5mắt tối 8sầm, bước 6chân loạng fchoạng…

“Cẩn f4thận!” f7Không biết bTrầm Đãi 48Quân lẳng 8lặng đến a6cạnh nam 1nhân đầy 8máu này 2atừ lúc 2nào, ngay 2elúc y loạng 9choạng không d1vững, nhẹ 32nhàng đưa 3tay ra đỡ, egiúp y chầm 5chậm ngồi d2dựa vào fmột gốc 1fcây.

“Cô…” c2Ngơ ngẩn 47nhìn gương fmặt xa lạ a9thứ ba đột 7nhiên xuất 6hiện bên bcạnh, mất 6cmáu quá 5nhiều làm 3suy nghĩ abcủa y trở cnên trì c3trệ, phản 3ứng có d2phần chậm dchạp.

Tựa a8hồ biết 70được y 1fđang nghi angờ điều 4gì, Trầm 7fĐãi Quân bmỉm cười 4nhìn sư dfđệ muội 0đang đánh 80nhau hăng fsay, thản 70nhiên giải 1thích, “Cùng 3bđến!”

Gật 20đầu đã 87hiểu, nam 9atử miễn c8cưỡng nở e8nụ cười 3a“Đa… 7ađa tạ.” d3trong lúc 57thần trí c7dần dần 8amơ hồ.

Thu dehồi ánh 4cmắt hiền 2hòa nhìn 9dhai sư đệ a6muội, Trầm f9Đãi Quân 24chăm chú cdnhìn khí 6sắc xám 2ngoét, đôi 4bmôi tím 8dtái của bnam tử, 1mày liễu 5tinh tế 1ehơi nhíu 3lại, vừa 6định mở ddmiệng hỏi, 0thình lình

“Cẩn fthận!” f8Nam tử kinh 9hoàng rống 14lên cảnh cbáo, định fđẩy nàng 4ra, khổ fnổi một bchút sức 5lực còn flại sớm 89đã tiêu 02tan trong 2btrận chiến f5trước đó, 7cả cánh atay nhuộm f9máu không elàm nàng 7di động 0được một 3phân.

Nghe 30cảnh báo, 1cTrầm Đãi 31Quân theo 9bản năng fngẩng đầu 20nhìn, thấy c0trong đám cfhắc y nhân f1đang chiến 61đấu kịch fliệt với 7sư đệ 1muội nhà d7mình có 1hai ba tên 22lại đánh bgiá tình chình, dùng 6khí thế a9như sét 49đánh bất 76ngờ xông c0thẳng về ephía nàng!

Sát 56khí cuồn 76cuộn mãnh 32liệt, cực 4kỳ ác liệt 4bức người, 1fchẳng trách 96nam tử kia ela hoảng e7như vậy, bcvội vàng deđẩy nàng era sợ nàng 96bị ảnh 1fhưởng. 0 © DiendanLeQuyDon.comCó điều…

Nàng 1dễ bị 2aức hiếp 98vậy sao?

Trong dđôi mắt 38lạnh nhạt d9lóe lên 2một tia a5lạ lùng, 69Trầm Đãi fQuân cười 4nhạt, ống b0tay áo tao bnhã phất 9nhẹ, phá a1không mà 8đi, mấy dftia chớp d7bạc bắn 3ra. Kế đó, 1trong nháy 9cmắt hai, 8ba tên hắc 9y nhân ngã 4xuống đất 64lăn lộn 8đau đớn, fatiếng kêu 84thê thảm f0xé trời, 75làm tất eacả những b2kẻ đang 75chiến đấu bdkinh động, a4không hẹn 9mà cùng cdừng lại, 79ánh mắt 2kinh dị 9ồ ạt đổ 8flên người 1nàng. Ngay 8cả ánh 35mắt nam 8tử đầy bmáu kia cũng 8tràn đầy bngạc nhiên, 7bcăn bản 4không hiểu ddrốt cuộc 93nàng đã a4làm gì mà 3cthành ra 08kết quả 1thế này.

May fmắn, giữa ađám người 1btại đương 0trường eecó hai tên fhiểu rõ 5nội tình, cnhảy ra egiải đáp.

“Muốn 2ức hiếp 6sư tỷ ta?” ceHoa Đan Phong 3nhanh nhẹn 2bphi tới, 41lúc lướt fqua đám 7hắc y nhân d9đang lăn alộn kêu d7la thảm 2ethiết còn 3không quên b1giậu đổ 5cbìm leo tặng e8cho một 55tên trong ebọn một fcước, căm 87giận mắn: b“Nếm mùi 0ngân châm dacủa sư etỷ ta chưa?”

Hừ! 3Thật đáng ahận, dám fthừa dịp 32hắn không 1bchú ý định 3khi dễ sư ctỷ, chịu egiáo huấn 3là đáng ckiếp.

“Đúng 6fđó! Đúng eeđó!” Nhảy 3dnhót tới 1trước mặt 0esư tỷ, 41Hoa Diệu 69Điệp gật fđầu cật 8lực phụ 0họa “Lãng 4phí ngân 8châm của 9csư tỷ, fcho bọn cchúng đau abđớn, đáng 69đời!”

“Ai edạy các 92ngươi đánh d2lén sư tỷ 9fta… ai kêu abcác ngươi 30muốn đánh 6lén sư tỷ 4fta…” Mỗi f4tên ăn một bcước còn 78chưa đủ a0giải hận, 3nghĩ đến 0ckhả năng 51sư tỷ bị 5mấy tên 2hắc y nhân enày đánh 8lén thành e9công, tim 0Hoa Đan Phong 67không kềm 91được giật 3ethót, không f6nhịn được 2lại nghiến 3răng nghiến 99lợi vung 2dthêm mấy 3cước trút 8hận. Lúc 39này mới 98oán hận 4quay lại 30bên mình 13sư tỷ, 84trưng bộ 0mặt lấy 8flòng ra kêu: 9“Sư tỷ 4đừng sợ, f9Phong nhi 3bảo hộ 0tỷ!”

Nghe exong, Trầm 0Đãi Quân b5cảm thấy fấm lòng, 92không tự 9chủ nở 9nụ cười bkhẽ.

Cũng flúc này, 60hắc y nhân 1gầy nhom 27đã mau chóng aexem xét mấy 0tên thuộc 9bhạ còn 48đang kêu 0gào thảm d0thiết, rút atừ trên 4fngười bọn ecchúng ra 3mấy cây 9dngân châm 8sáng lóa, e2vẻ mặt dccực kỳ 55khó coi.

“Dùng bám khí?” cNam nhân a7gầy nhom 7ehừ lạnh, f“Thật 5là quang e1minh chính eđại nhỉ!”

“Ỷ 8đông hiếp bbyếu?” 07Tà nghễ cliếc mắt, fHoa Đan Phong dbắt chước b7giọng điệu 0acủa hắn b8đáp lại, 13“Thật 4flà công 99bằng chính 95nghĩa nhỉ!”

Lời 3vừa dứt, 6Hoa Diệu 1Điệp phì 72cười ngay dtại chỗ.

Tên 5gầy nhom 30đó bị 6bchọc tức 7không nhẹ, cmặt tái 98xanh, giận 0quá hóa 61cười, “Giỏi! e0Giỏi! Quả fdnhiên Trường 5Giang sóng 0sau đè sóng b1trước! dbNgay cả 65một tên 3tiểu tử 7còn chưa 5mọc râu 3như ngươi 71cũng dám fquản chuyện 47đâu đâu f8của Hắc aPhong Bảo bta!” Đặc 2bbiệt báo 9ra thế lực eeđứng sau, 18định lấy 8đó uy hiếp 5để bọn bhọ biết 26khó mà rút blui.

Nào 0engờ vừa dbvặn đụng 0phải ba fsư tỷ đệ 0đồng môn 25vừa hạ 40sơn, hoàn 43toàn không 2fhiểu biết 3thế lực 6btrên giang 5hồ, càng fđừng nói 0là hiểu 32biết ý fnghĩa ba 7echữ Hắc c4Phong Bảo 9anày đại e1biểu cho 3acái gì. 89 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy bmới sinh 7ra đoạn 3đối thoại 0bị cho là 2lăng nhục b7sau.

“Hắc 70Phong Bảo elà cái gì? 5fSư tỷ, 1ctỷ biết edkhông?” 28Đối mặt 67với thắc 2mắc, Hoa a3Đan Phong 5theo thói 0quen ngay 8elập tức 04quay qua tìm 6sư tỷ giải eđáp.

“Không, btỷ không 5biết!” 4Trầm Đãi dQuân lắc 19đầu, suy 27đoán: “Đại 5khái chắc 25là bang phái d8trên giang 9fhồ!”

“Giang 4ehồ? Hiện 7tại chúng eta đang ở 0giang hồ asao?” Hoa 52Diệu Điệp 07hứng phấn 0hỏi tới.

“Đại 1khái vậy!” 2Sờ sờ acằm, xem dqua rất 3nhiều tiểu d9thuyết nghĩa 9hiệp Hoa bĐan Phong acvỗ tay tổng 1kết, “Chỗ 4bcó người 8là có giang 1hồ, không 3sai đâu!”

24hà, nguyên 9elai bọn 3chọ đang 47ở giang aahồ, còn 3evừa khéo 2tham dự 4tiết mục cngười giang 6ehồ truy 2sát nữa, 6quá thú 6vị nha!

Mắt cthấy ba 9bngười tỉnh 00bơ nói chuyện, 9thậm chí 7còn dùng alời lẽ e6miệt thị d8“Hắc Phong 6Bảo là ccái gì”, 56nam nhân 98gầy tức d3giận quát alớn, “Câm 8miệng! Rốt e6cuộc các angười có ađể Hắc 9Phong Bảo bvào trong 3cmắt không?”

“Để 1cthì thế 5nào? Không 51để thì fanhư thế dbnào?” Bực 27mình liếc b5gã, Hoa Đan a3Phong cực dkỳ bất 9mãn việc 70sư môn ba 61người trao 3đổi lại b3bị ngắt afngang, rõ 92là muốn 91đối đầu 7với hắn.

Nghe fvậy, nam 90nhân gầy 1nhom nhìn 66nhìn thuộc f1hạ, trừ 6ba người f8bị trúng 2angân châm, 2acòn mấy 2tên bị 6fđiểm huyệt 21không cử 78động được, 4ftrong lòng e7thầm kinh 0angạc đồng d6thời cũng 9fhiểu rõ dràng, ba 5kẻ trước dmặt tuyệt 69không bình ethường, 9dnếu tiếp 9ftục đánh, fđám người 4mình có 1lẽ sẽ 2chịu thiệt 1lớn bèn 0quyết định

“Hay 61cho tên tiểu 06tử không 24biết trời 44cao đất bdày, dám f5can đảm 7nhúng tay avào chuyện c2của Hắc 5dPhong Bảo, e6ngày sau ephải bắt 6bcác ngươi fftrả giá!” cMạnh mồm ethổi phồng 6dxong, hắn cphất tay, 8aquát một etiếng “đi”, a0đám hắc 1dy nhân kể 3cả những c7tên bị 3thương được 80đồng bọn fedìu trong fnháy mắt 9biến mất 68sạch sẽ.

“Ớ… ccứ vậy 8dđi sao?” e4Nhìn trừng 8trừng khoảng b0rừng đột 4fnhiên trống 80trơn, Hoa 9fĐan Phong 45bực bội egãi đầu.

Quái celạ! Sao 9mới khắc btrước còn 5hung thần 9fác sát đe 9cdọa, giây 20sau đã chuồn 0asạch trơn 6rồi? Người cbên ngoài 3thật sự 3là sờ không 22tới đáy d1mà!

“Đúng bđó! Người a6ta đánh 41còn chưa ecđã mà!” aHoa Diệu 1Điệp một dbên oán 8giận, một 9bên lầu 8bầu.

“Chắc 15chắn là b7sợ chúng dfta!” Hoa 06Đan Phong 9dương dương 2đắc ý, 7ưỡn ngực 2dvênh váo.

“Tự b9khen vậy 7còn không 17biết xấu 0hổ?” Trầm d6Đãi Quân belắc đầu 4bật cười, d9âm thầm 5than thở, dnàng có 9aphần bất 2lực đối 14với sư 77đệ muội d7đi quản 1chuyện không f3đâu gây bcthù chuốc foán còn 73không biết 22tự giác bnhà mình.

“Sư 27tỷ, tỷ ebiết sư 0huynh xưa 0nay không abbiết ngượng ccmà!” Thấy 9ckhe hở là 76cắm kim 50vào, Hoa 6Diệu Điệp e4cười hi 24hi thừa 9cơ châm bfchọc.

Không bcam chịu 0bị chọc, 8Hoa Đan Phong 45đang định 3ăn miếng 9trả miếng, 0một giọng b5nói yếu eaớt khàn 5ckhàn đột 58ngột vang elên

“Đa… 5đa tạ ba 7avị…”

Nghe 2xong, ba người dđồng loạt ecúi nhìn 6cnam nhân 3fđầy máu, ethấy y nỗ alực chống fngười đứng bbdậy nhưng 20không làm ccnổi, sau 6dcùng chỉ 90đành hé 5ra một nụ 9ecười yếu 13ớt

“Không… 9không biết 8quý… quý 5tính đại 20danh của 75ba vị… 94ngày sau 8tại hạ 9tất báo…” 4Bịch! Nói 5chưa xong, fđầu đã 2ngoẹo sang bmột bên, 82trực tiếp bhôn mê bất a9tỉnh.

“Sư 0tỷ?” Kinh adngạc kêu 91lên, Hoa 9Đan Phong, 8Hoa Diệu 0Điệp trợn 40mắt há bmồm nhìn 5ngân châm c8còn thò 7ra một nửa eetrên huyệt c9bách hội ecủa nam fftử, hiểu c2rõ nguyên 1nhân y đột enhiên hôn 2mê.

“Trúng d8độc.” 9dThong thả 91rút tay về, eTrầm Đãi 0eQuân đơn dgiản dùng e9hai chữ 6agiải thích e3hết thảy.

Nàng esớm nhận 3ra người ccnày trúng bkịch độc, 3nếu không fdùng kim 2châm trước 10tiên tạm 8thời ngăn cchận độc 54tính, để 5y tiếp tục d4rên rên fbrỉ rỉ 04như vậy, 73chỉ e không 4tới nửa 14canh giờ bdlại phải 3rầy rà eftranh giành 2với quỷ 5eđầu trâu 8cmặt ngựa 2một phen.

Hóa cbra là thế!

Tỉnh aengộ gật 7đầu, Hoa 12Đan Phong 25đỡ nam 4tử dậy cđi ra ngoài 9rừng, miệng 7cười hi fhi nói: “Coi 55như số 0ey may mắn, 3đụng phải ddsư tỷ nhà 2chúng ta, 94mặc kệ 3y trúng độc 49gì cũng f9không chết 14được!”

“Đúng ecthế! Đúng 5thế!” 9Gật đầu eliên tiếp, d9Hoa Diệu 2Điệp tung 44tăng bám 0dtheo sau hắn, 7dvui vẻ cười 75toe: “Y 0thuật của fsư tỷ lợi bhại nhất, b7không giống 91chúng ta 3xem sách cathuốc một 5lát đã e1mệt, một 8chút thiên 5bphú cũng 9không có. 9a © DiendanLeQuyDon.comSau cùng 05sư phụ eeđành bất 0lực quăng dchúng ta d8ra luyện 1võ…”

“Không 6dhề gì! 2Chúng ta 85không biết c2y thuật 79cũng không 7asao, mặc 28kệ bệnh fclớn bệnh cnhỏ gì 23cũng đều 3fcó sư tỷ ffở đây!” eGương mặt 9trẻ trung ftuấn lãng f4tươi cười dđầy ỷ bdlại.

Thong 2athả đi bđằng sau, ecTrầm Đãi 1Quân nghe f5sư đệ 7muội vô 6tư cười 86nói, trong cfmắt thoáng 7lên một btia mù mịt.

4nàng ở 0dđó sai? 5Dựa vào e9đâu tin 3chắc nàng besẽ luôn 9ở bên cạnh bbọn họ? 0Thiên hạ 6dkhông có bbuổi tiệc fbnào không 4etàn…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:56
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17893 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương 892-1

“Sư a8tỷ, xin 64lỗi…” 4Bé trai vóc 1dáng đã 71lờ mờ fhiện ra 3dthân hình 5của thiếu 8niên chột 9dạ cúi fcđầu, vẻ ddmặt áy 9náy ấp aúng nói 23in lỗi.

“Vì faao lại xin 1ỗi? Đệ aàm chuyện 31ì có lỗi 15ới tỷ cao?” Lấy aàm lạ hỏi cại, thiếu 3aữ hoàn 79oàn không 12iểu.

Tiếp 0fục cúi ffhấp đầu, 1bé trai ấp 1a ấp úng 38hai nhận”Vì… 34ì mấy ngày 1frước đệ eói sẽ làm c8ột con diều eaặng cho cư tỷ…”

“Vậy 7bhì sao?” 2ẫn chưa b7iểu.

“Mới bồi sư muội 7dhìn thấy eất thích, dên giành arước rồi…” 8àng nói bàng nhỏ, 6é trai bất 79an đưa mắt 1iếc trộm 1hiếu nữ, 9“Sư tỷ, 05ỷ có trách b1Phong nhi dkhông?”Trách 6cậu vì 5con diều dvốn tặng 2cho sư tỷ blại đưa 3acho sư muội 58trước.

Hóa 6ra là đưa 5cho sư muội ctrước à…

Thiếu 4bnữ hơi 57rùng mình, a9không biểu 5lộ tâm atình gì 9dịu dàng 59mỉm cười, 52“Không 3bsao, tỷ 1không trách 5đệ đâu.”

“Sư a0tỷ tốt 67quá!” La 19hét hoan bbhô, nhào ftới ôm c7sư tỷ, dbé trai nguyên 45bản áy 0náy trong 67nháy mắt 8fphấn chấn 70hẳn lên, 9toàn bộ atâm tư chuyển 56sang chơi eđùa lúc 2bnãy, “Đệ 6muốn đi 3thả diều b2với sư 6muội…” 6Nói chưa 3dứt, người 2eđã bon bon 1chạy mất.

Nàng 7đương nhiên dkhông trách, 70chỉ có 44chút mất 13mát… đúng 6thế! Chỉ 9elà có hơi emất mát emà thôi…

“Sư chuynh, huynh 7fnói khi nào 6người này 3mới tỉnh? eHôn mê ddaxmaays 9bngày rồi…”

“Ai 6biết được? 5Ta cũng không 0dphải sư 3tỷ, không anắm chắc…”

“Sư dtỷ, tỷ banói…”

“Cũng 28gần tỉnh 6brồi…”

Ý fthức mơ 7fhồ, hình 0như Du Tử d7Nam nghe loáng 7thoáng có 8tiếng người anói chuyện 8bên tai, 2đợi chọc a8thủng được b5bóng tối ađã vây ahãm y khá 42lâu, nỗ 6lực nhấc f8hàng mi nặng ctựa ngàn 0cân lên, 75tầm mắt fmơ hồ chậm 32rãi ngưng 84tụ tiêu eecự, nhìn c1thấy những 4gương mặt 9xa lạ bên 00giường, b5y khó nén cđược hoang 8amang, mê a0hoặc…

“Đây… 0là đâu?”

“Oa, 1tỉnh rồi! 1Tỉnh rồi! 90Y tỉnh rồi…”

“Hì 85hì… quả anhiên vẫn fblà sư tỷ 0lợi hại, 3dnói tỉnh cblà tỉnh aliền…”

Tiếp btheo tiếng bcười nói, 42hai cái đầu e7đột nhiên 0vắt ngang betrước mắt, 7làm Du Tử 1Nam hoảng 7hồn, yếu fớt quát 1lên: “Các cfngười là dfai?”

Đột d9nhiên, câu dhỏi vừa 5ra khỏi e4miệng, ký 4ức cuối 0cùng trước 9fkhi hôn mê 5lướt qua 75óc, y định c4thần nhìn dhai gương dmặt tươi ffcười không b8chút ác bbý trước f3mặt, tâm 4tình căng dthẳng không a2tự giác 00buông lỏng 2“Là các 4dngười…”

Phải 9rồi! Bọn 23họ là ân 9nhân giải acứu hắn 1bkhỏi tay bthuộc hạ ecủa Hắc e4Phong Bảo.

“Đúng 0rồi! Là 35chúng ta!” 5cThẳng thắn bcgật đầu, 4Hoa Đan Phong 3cười híp 29mắt: “Ta 97là Hoa Đan 1bPhong, bên 69cạnh là fsư muội 2ta Hoa Diệu 78Điệp…”

Tiếp 2đó chỉ 38tay về sư ctỷ nhà c6mình đứng 0đằng sau, 7“Đây là 2bsư tỷ ta eTrầm Đãi aQuân.”

“Tại b9hạ Du Tử baNam, đa tạ cba vị ra 9tay tương 0trợ. Đại cbân đại fđức này, 5fngày sau bDu mỗ nhất…” dbNgọ nguậy bamuốn đứng adậy cảm adtạ, song 88từ ngữ fabáo ân lại 32bị cắt 8ngang lần dnữa.

“Nên cuống thuốc 35rồi!” 94Giọng nói 8enhỏ nhẹ dbmang theo d2chút lạnh 34lùng cất 2elên, Trầm 9Đãi Quân 9bkhông biết 56đến cạnh 44giường clúc nào, 24tay cầm d1một chén dthuốc sớm 4đã chuẩn dbị kỹ, bmột tay 23thuận thế 64đỡ hắn 1ngồi ổn 16định.

“Đa dtạ Trầm 4cô nương!” caĐón lấy 80chén thuốc, bDu Tử Nam fliên tục 7cám ơn, 96mắt nhìn 5nữ tử 9vẻ mặt 5hững hờ 4akhông nóng fkhông lạnh, d3khác hẳn fdvới hai dvị sư đệ 7muội nhiệt 1tình, trong 2lòng nhạy 7bén phát ehiện hình fanhư nàng 4dta không 8vui vì bản cbthân y mà cba người b9họ kết ecthù với 9Hắc Phong ddBảo, làm fhắn cảm 9giác có 1chút quẫn ebách.

Nhẹ 5nhàng gật 9đầu, Trầm 2Đãi Quân ckhông nhiều 58lời lui 2flại một 7bên.

Ngược 7flại, Hoa 30Đan Phong, 76Hoa Diệu 0cĐiệp hai engười chớp 1chớp đôi 8fmắt to hiếu 47kỳ, chăm 46hăm nhìn 95y chòng chọc, 02nhìn đến 0nỗi y phát ccngượng, 5mặt ửng bađỏ cầm 35chén thuốc 57lên uống bhết, lúc f2này mới 59lịch sự efmở miệng 4hỏi.

“Đây 92là đâu?” 34Quan sát 7khung cảnh 6flạ lẫm 40chung quanh, 1fy vẫn chưa 6cbiết bản cthân đang d5ở chỗ 79nào.

“Là 04khách sạn 28ở thành 1trấn gần 24cánh rừng fkia!” Hoa ccĐan Phong a1híp mắt 6ecười đáp.

“Phải efđó! Chúng b3ta ở khách 44sạn này 9eđã mấy cfngày rồi, 60khó khăn 6flắm mới b3chờ được bngươi tỉnh e6lại.” 9aGật đầu a0phụ họa, 7Hoa Diệu 5Điệp tò 5amò hỏi: b4“Du công fdtử, Hắc 9Phong Bảo 99là cái gì? 53Uy phong lắm 1ehả?”

Nghe d4vậy, đôi dmắt đẹp cacủa Du Tử 0Nam trở dnên ảm 74đạm, gương 8mặt vốn edĩ đã không ddcó chút cemáu nào 71càng trở 35nên tái d0nhợt.

“Hắc 6Phong Bảo 2là thế 7lực bang 7bphái hùng 7emạnh nhất b4giang hồ 9hiện này, b9hành sự feđộc ác, 9tàn bạo 99có tiếng, cechỉ cần 1hơi đắc dtội hoặc 5akhông thuận 12theo bọn fcchúng liền 7bbị chúng a2truy sát. db © DiendanLeQuyDon.comThế nên 8người trên 58giang hồ 66ai có thể 4tránh được 5là tránh, 62không ai dmuốn đụng 3vào. Cũng evì thế 5emà bọn f0chúng càng 4hoành hành 0bá đạo 2dhơn.”

Hai 64sư huynh 3muội nào d2đó nghe c5xong cảm 25thấy hứng athú liếc 8nhau, không fmảy may b2lo lắng 85vì bản athân chọc fphải bang 9phái cùng 38hung cực 8ác.

Chỉ d8có Trầm afĐãi Quân 5nghe mà chau dmày, thiếu ađiều bưng 1trán than 8thở.

fcảm giác enhư được 4nghe người 0đọc sách 16kể chuyện 8exưa, Hoa 5Đan Phong 2nghe mà hưng 06phấn dạt afdào, hai 9mắt tỏa bsáng, lòng 4hiếu kỳ ctràn trề c7toàn bộ 2bị bóc e0ra. “Nói e7vậy là fngươi đắc 77tội với 0Hắc Phong 47Bảo nên 9mới bị d1truy sát 12sao?”

Cười 48khổ một 4tiếng, Du 4Tử Nam căm 6phẫn nói: f“Thiếu 7chủ Hắc 7Phong Bảo 5kia nhìn 30trúng muội fmuội ta, 7dsai người eđến cầu 46thân. Nhưng eDu gia ta 73sao có thể dđẩy con 00gái vào ecái bang 6aphái tà f7môn, hành f4sự bất 9chính kia 0fđược? 4fThế nên ffcha ta đã euyển chuyển d9cự tuyệt 5rồi.”

“Nhưng 1cũng vì 4vậy, Hắc 0Phong Bảo 67lại cho 1drằng Du 2gia chúng 6ta không 7biết phải eatrái, nhìn 3chúng ta 8không vừa 08mắt, mấy 7blần tìm 2bta gây rắc 14rối. May 5mà cơ nghiệp 9Du gia ta 8dvững chắc, etrên giang 0bhồ cũng 47có thể 60xem là có 92chút danh 24tiếng mới 6không đến 3nỗi chịu dthiệt. Nhưng dalần này 80ta vì đến fcho kịp 3lễ chúc 4thọ một 7vị thế e3bá, lộ ctrình vội e0vã nhất c2thời dọc 42đường 8sơ sẩy bamới bị 6eHắc Phong d5Bảo lập dmưu hạ 3dđộc, chặn 3giết…” aPhẫn nộ 11ngừng lại, 8y đột nhiên 7cnghĩ đến 6trước lúc chôn mê rõ 41ràng đã f5bị Hắc 1fPhong Bảo 7hạ độc 1nhưng hiện 27giờ, ngoại ftrừ vết 28thương da 50thịt ra dkhông có 7gì trở cngại nữa.

Y fâm thầm bvận nội dlực, quả 88nhiên thông cfthuận không 7trở ngại, 6trong lòng 82không nén fđược kinh 50ngạc, đáy dmắt hiện 1cra vẻ kinh 87ngạc, khó 3hiểu.

Nhìn 7ra tâm tư fcủa y, Hoa 81Diệu Điệp 7cphì cười, 3ađồng thời 78hảo tâm e7giải thích 1thắc mắc acủa y, “Ngươi ephải cảm 2dtạ sư tỷ deta sở hữu 9một thân dy thuật btài hoa mới 5có thể ddùng phương b6pháp kim cbchâm độ 24huyệt giúp 02ngươi bức f9độc trong aemấy ngày dngươi hôn 10mê. Nói bra thì ngươi 6cũng không 7tính thiệt 9thòi, độc 3trên ngân achâm của 82sư tỷ ta 85lại khiến cbọn người aHắc Phong dBảo đó 1đau đến 2dba ngày ba 63đêm mới ehết nha!”

“Đúng! e3Đúng! Sư 11tỷ ta là clợi hại 2dnhất” dcGật đầu a6liên tiếp, 8giọng Hoa 0Đan Phong beđầy kiêu 55ngạo sùng 5bái, ánh 04mắt cũng 78không tự 2chủ dời 3đến trên 3người sư 8tỷ, nhận 1được nụ d5cười nhàn 3fnhạt của bnàng lập 0tức vui evẻ toét 1miệng cười 3tươi rói.

Hóa 79ra là thế! 4Chẳng trách 55cơ thể 3fhắn không 17có tí dư 9độc nào.

Du 7Tử Nam tỉnh dngộ, nhận era cái mạng 80nhỏ của d4mình được 8bọn họ fcứu những fbhai lần, 7ecảm kích fcàng thêm 35sâu, vội evàng vòng 2tay cảm eftạ, “Trầm 7cô nương 4cy thuật dcao siêu, 2ân tình 1alần này 8btại hạ cfnhất định bcghi khắc 1trong lòng bkhông dám caquên. Sau dnày nếu ecó chỗ dcần tới e3Du gia xin fcứ tận 9lực phân 4phó, Du gia 5ta cho dù 1enhảy vào a8nước sôi clửa bỏng 3cũng không 1dám chối atừ.”

Y 5nói khảng 2khái hiên 18ngang, nhiệt chuyết sôi 23trào, Trầm 9Đãi Quân 8lại chỉ eclạnh nhạt f“ừ” 1một tiếng, 77không biết belà đang 38suy nghĩ cđiều gì.

Ngược aflại, Hoa 18Đan Phong 0nghe thấy 5thế thì 3bmặt mày edhớn hở, b4cực kỳ dctự hào 4evề sư tỷ 9nhà hắn, 4nhưng nhắc c1tới Hắc d2Phong Bảo flại nhịn cakhông được 11bĩu môi.

“Nói 58mới nhớ, dHắc Phong 8Bảo quá 2ekhông biết bxấu hổ, 30cầu thân 5ckhông thành dlại sử 0ám chiêu, cvô sỉ!” 48Nói cho cùng, 6hắn vẫn dlà thiếu 98niên trẻ 7tuổi hào 7khí, tự 49nhiên là 41xem thường 69thủ đoạn 9âm hiểm cacủa Hắc fPhong Bảo.

“Đúng 1rồi!” 6Lại gật 1đầu phụ bhọa, Hoa 9Diệu Điệp 8dcũng cảm 8thấy đám f3Hắc Phong 1eBảo này 4dthật không 9có phẩm 7hạnh. “Lần 19sau nếu 88để bọn e8ta gặp được, agặp một 3tên đánh cmột tên, ddiệt sạch 0uy phong của 88bọn chúng. 3 © DiendanLeQuyDon.comSư huynh, b6huynh nói fđúng không?”

“Không 22sai! Đánh cfcho bọn b6chúng hoa frơi nước eachảy, để echo bọn 91chúng khỏi 1tưởng ai 14cũng dễ bức hiếp.” 24Hoa Đan Phong fhết sức btán thành.

“Ngàn fvạn lần 68không thể!” 4Vội vã celên tiếng fdcan ngăn, 59Du Tử Nam 7ctuy cực 27kỳ cảm 9động đối 5avới hành feđộng trượng 60nghĩa khảng 6khái của 7bọn họ enhưng trong 8lòng vẫn 76có cố kỵ. 45 © DiendanLeQuyDon.com“Hắc Phong dBảo tuyệt fkhông dễ echọc, các fvị vì cứu 50ta đã đắc 7tội với e9bọn chúng 8rồi, ta d3sợ bọn 91chúng sẽ ftìm các 2ngươi gây d9rối, ngày 4esau nếu 69gặp phải bchúng, có 15thể tránh cđược thì 1nên tránh 99đi!”

Đương 3nhiên, y 4sẽ tìm 5cơ hội efgiải thích crõ ràng 0với Hắc 2Phong Bảo, f8muốn bọn 3bchúng oan fcó đầu, 4nợ có chủ, 8cmuốn tìm f0rắc rối e7thì cứ e7tìm y, đừng 1có sai đối 1ctượng tìm 0cngười xui 9cxẻo.

“Chẳng dlẽ chúng 0dta còn phải fdsợ họ 00sao?” Hoa 6Đan Phong a2đúng là 93nghé sơ f3sinh không esợ cọp, ackhông cảm 60thấy Hắc cPhong Bảo 1dcó cái gì chay ho.

“Sư 5đệ, nói e0hươu nói 9vượn gì bđó?” Hừ 8khẽ một btiếng, Trầm 2Đãi Quân 8cả nửa 8ngày không a8hé răng 0ecuối cùng 86cũng lên 6tiếng, “Du 5công tử danói đúng, fchúng ta ddxuất môn 3dđi du lịch 4enon nước, 0không phải 99đi tìm kẻ 7địch gây baphiền phức.”

Ngừng f3một lát, 2cnàng nhìn bdDu Tử Nam 7bnằm trên a3giường, angôn ngữ 66khách sáo 7lại có bmấy phần 0xa cách, 0d“Du công bftử, chất beđộc trong 7cơ thể 8ngươi đã bhết rồi, 2vết thương c8trên người fcũng không dđáng ngại, 4echỉ cần 45uống thuốc, fđiều dưỡng 1vài ngày 2là thuyên 3giảm. Ta ccùng sư 3đệ muội fecũng không 3tiện quấy 77rầy thêm, 2nên từ 9fbiệt tại 49đây.”

Nói 5xong, nàng 3móc ra một 27bình Ngọc 4tuyết cao fmình đặc b3biệt nghiên 20cứu điều 3chế, có 8thể mọc 1da thêm thịt, fdcực kỳ 9hữu hiệu 7đối với etrị liệu 3fngoại thương, 2cho rằng bnhư thế f2là hết edtình hết 60nghĩa rồi.

Trên 78thực tế, cvết thương 3trên người d5y vốn sâu 2tới xương afcốt, có athể khôi dphục tới 9bảy tám bcphần chỉ btrong thời egian ngắn 3enhư thế 2ahoàn toàn 70là nhờ d0có Ngọc d6tuyết cao 1mà ra.

“Trầm d7cô nương, 0dđa tạ!” 7Nhận lấy 2cao thuốc, 52Du Tử Nam 3biết nàng fbkhông muốn aesư môn ba engười họ bvì liên f9quan đến 6ay mà rước 4lấy phiền 19phức không 8đâu vào 7thân, cho 6fdù y rất 69có hảo 9ccảm, có bdý muốn bkết giao 9với ba vị caân nhân 2cứu mạng 84trước mắt, 9y cũng không e2đến nỗi fkhông biết adxấu hổ 1mà nhiều c6lời nữa.

Hoa 7Đan Phong f8đứng một a0bên tuy cảm 2thấy sư ctỷ có vẻ dcự người 3ngoài xa angàn dặm enhưng vì 5Du Tử Nam fevới bọn 46họ cũng 69chỉ là 60bình thủy 9tương phùng. b7 © DiendanLeQuyDon.comDù ấn tượng 99dành cho 9y không tệ bnhưng nếu 3sư tỷ đã bkhông thích cqua lại 7với người 0cngoài, vậy 3ethì từ dbiệt ở cbđây cũng aekhông sao. 69 © DiendanLeQuyDon.comNgược lại eHoa Diệu 2Điệp vểnh 7môi lên, 5dkhông suy 7nghĩ gì dchết ồn 2ào lên

“Sư 3tỷ, sao ablại đi? 6Tục ngữ 32nói tiễn 1Phật tiễn cađến tây 03thiên. Thương 37thế của 1bDu công tử 4còn chưa f3lành, chúng 5ta bỏ y 67một mình 0ở đây, acnếu người becủa Hắc 0Phong Bảo flại đến 0không phải 8là rất 0nguy hiểm b6sao?” Hoàn 6toàn không ebiết tâm 3tư của a1sư tỷ nhà e0nàng, nàng 0lắc đầu fkêu to: “Nếu blà như vậy, b9chúng ta dfxuất thủ 9tương cứu 66lần này acoi như uổng 5bcông rồi!”

Cho 9dù đã rước balấy phiền 9phức, lại 1nguy hiểm, 31lúc này acàng phải 3cật lực dvạch ranh 57giới sớm, efđừng có 3dây dưa 05vào nữa 60mới đúng 5chứ!

Gặp a8phải sư efmuội ngốc 0nghếch nhiệt 8huyết trượng anghĩa lại f7không biết cphòng thân 5như thế, 6Trầm Đãi 28Quân thật 12sự muốn 7than trời. d © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 6đồ ngu 7không chỉ b1có một cđứa! Hoa 8Đan Phong 64nghe lời alẽ chính 4nghĩa lẫm aliệt như 3thế, cũng 4bcảm thấy 35có chút 6đạo lý

“Sư e7muội nói 7đúng!” 5eLiên tục c5gật đầu 73tán đồng, 2chắn lại 5đưa thêm clý do “Sư dtỷ không 9adễ dàng bgì cứu 3được người, 83không thể cvì thế 77mà phí công 0vô ích, c5lãng phí 7cbao nhiêu elà thuốc 0được.”

Đừng dnói những athứ khác, dchỉ riêng dNgọc tuyết dcao này thôi fkhông biết 2sư tỷ đã bmất bao 77nhiêu tâm a0tư, tìm f4kiếm bao 9nhiêu dược b4thảo thượng 25đẳng mới 8achế thành, c6mấy ngày bnay dùng ftrên người dDu Tử Nam akhông biết abao nhiêu fanữa!

dsao nàng 3lại có 8hai đứa cbsư đệ d3muội ngu 52như vầy 44nè?

Trầm 14Đãi Quân 61đau đầu a7vuốt trán, 51không biết 02nói sao, fâm thầm bsuy nghĩ a6xem nên dùng 3ccách khéo fléo nào eđể thuyết dfphục hai 93cái đầu angốc kia athì, người 96bị thương 5trên giường 0hơi khó 9khăn mở b4miệng

“Nhờ 30có ba vị 1ân nhân d3tương trợ, a5tại hạ 54thật không 5fdám làm 3phiền nữa. e © DiendanLeQuyDon.comCó điều d9không biết 4có thể dthỉnh giáo, deba vị có 74ý định 5sắp tới a9sẽ đi đâu ckhông? Hay dlà có chỗ 39đặc biệt 62nào đó 20chưa?”

“Đều 47chưa có!” 6Thành thật 94lắc đầu, dbHoa Đan Phong 6cười nói: 80“Chẳng ddqua đọc 5asách thấy 13nói “Trên b1có thiên 2đường, 1bdưới có 2Tô Hàng”. 88 © DiendanLeQuyDon.comCho nên chúng eta đại 14khái định d5một đường f6xuôi nam, 7mở mang ckiến thức 6một phen, 79xem như là f5đọc ngàn a1vạn sách, b7đi vạn 5dặm đường.”

“Vậy 17thì tốt 21quá!” Đúng c1với ý nguyện, d5Du Tử Nam 8kích động 2dvỗ tay hét alớn, kế 0dđó thấy 53ba người c1ngạc nhiên 7nhìn mình, bmặt y đỏ d1lên, xấu 9hổ cười 2trừ giải 6thích, “Tại ahạ chính alà định dđến Hàng 4Châu chúc 7thọ. Nếu 32mục đích 2của chúng 5dta giống enhau, vậy 1ekhông bằng 67kết bạn eeđồng hành, 6không biết eý ba vị 6thế nào?”

Tuy 0dbiết vị 0Trầm cô 6nương này 3không vui 36khi dính 72dáng tới 6y, nhưng dthật sự 4fy cực kỳ 0chảo cảm 7dvới ba người 3họ, vốn 2chỉ muốn 5dgiao du mật dthiết hơn, dsau cùng cvẫn cứ 5bmặt dày 0chủ động 0bắt chuyện 4hỏi thăm.

Không adè lại 75khiến y 9chớp được 0cơ may, đôi cbên đều f7có mục dđích giống 3bnhau, y quá 8mừng rỡ 78không nói 2hai lời 9lập tức 4đề nghi 38đồng hành.

“Ui echa, thật 3không ngờ 8lại trùng 11hợp vậy!” 7Thích thú 9cười tươi, 20Hoa Diệu e2Điệp rất 38vui vẻ.

“Sư 18tỷ, tỷ 95thấy sao?” 09Hai mắt 0sáng rỡ 65nhìn sư 9atỷ nhà cmình, Hoa 0Đan Phong 3dcực kỳ 09mong đợi. 2 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 34tới lớn, f7trừ sư ftỷ và sư 08muội ra, 8hắn chưa 8từng có 9bằng hữu ecùng tuổi, dhôm nay không e0dễ gì quen 59biết với fngười nhìn 0được mắt enhư thế, 7dkỳ thật 0dhắn có 4chút lưu 22luyến nếu fphải mỗi 9người đi 3dmột ngả dnhư thế 3nhưng tất 2cả đều 8do sư tỷ bflàm chủ.

“Này…” edTrầm Đãi feQuân do dự.

Nàng 34không biết 0suy nghĩ 8fcủa sư ffđệ muội, ealại cảm 0thấy vì 49một người aquen biết cesơ sơ mà 3dkết oán d0với bang 7phái giang 3hồ thế 94lực lớn 51mạnh như e1vậy thực 1sự là không fkhôn ngoan 4chút nào. 6 © DiendanLeQuyDon.comTuy nói mấy 86ngày trước 17ra tay cứu fngười thì 2đã kết fethù rồi canhưng mất 61bò mới 4lo làm chuồng 12vẫn chưa dquá muộn, 2có thể 1ekịp thời 5bthoát thân d0mới là 9ađúng đắn.

“Trầm ecô nương, e9vị thế 9bá mà tại 3hạ muốn 3dđến chúc 0thọ trên bgiang hồ eechuyên hòa 8giải các 9vụ phân 5dtranh nên 30được mọi 5fngười kính 97trọng tôn 9axưng là 6Vũ Trọng aTài, các 6đại môn 8phái đều 9phải nể 26mặt ông 81ta đôi ba 4phần.” 2dHiểu được 8phân vân 5dcủa nàng, 6Du Tử Nam fluôn miệng 9nói không bdứt: “Các 4vị đã ccứu ta, asợ là Hắc 3fPhong Bảo 88đã ghi thù evới các 51vị. Không 1bằng chúng 7fta cùng nhau 6đến tham 9gia thọ cyến, đến 1lúc đó a3lại giải 2thích tất 6cả cho thế d1bá, xin ông 8ấy hòa aagiải giúp, 67để Hắc cdPhong Bảo 6đừng làm 2ckhó mọi bdngười. cd © DiendanLeQuyDon.comTất thảy 9oan có đầu, enợ có chủ, b6ân oán giữa 8fDu gia và 4Hắc Phong 37Bảo tuyệt ekhông liên 5can đến 3người ngoài.” 5Y nói rất 66hợp tình a9hợp lý, 6ehết sức ecchân thành, 25cộng thêm ceviệc y chỉ 6rõ, cho dù dcó thế fanào bọn 34họ cũng akhông bị fliên lụy anữa, nếu f1không chỉ 4với chuyện 23ra tay giúp 34y đã đủ fđể Hắc 9Phong Bảo eetìm đến 8bọn họ 4rồi.

Trầm 7Đãi Quân 7nghĩ nghĩ, fcảm thấy 43y nói rất ecó lý. Nếu 1có thể 5được cái 7người Vũ d6Trọng Tài 3gì đó đứng 5ra hòa giải, 1để Hắc 5fPhong Bảo b2đừng tìm cbọn họ a6gây chuyện 93vậy cũng atốt. Vì 3thế nàng 65gật đầu, 15xem như đáp ebứng.

Thấy enàng gật 8dđầu, Hoa 5Đan Phong 49cùng Hoa 8Diệu Điệp 4lập tức 4la hét hoan 3hô như trẻ fnít. Mà afDu Tử Nam 3ecũng thở bbra nhẹ nhõm, 28kế đó 7lại bi ai 5nghĩ, lúc banào thì 90trên giang 6bhồ cũng 5được xem 38là thanh aniên tài 84tuấn, chiếm a7được tâm 9hồn các 48cô nương bcnhư y lại 1ephải ăn f8nói khép 9enép cầu 1angười ta akết bạn b0đồng hành c8như thế 7bnày?

Cảm bfgiác… có 54chút chua 18chát.

Không 6bbiết suy 9fnghĩ của 62y, Trầm bĐãi Quân 1chỉ nhàn 4bnhạt nói 3angắn gọn: cc“Vậy làm aphiền Du 8acông tử 0rồi.”

“Nào 35có!” Vội bavàng mỉm 6fcười đáp clời, “Là achuyện ta 65phải làm emà.”

Cũng 8không bắt 6bẻ, Trầm b2Đãi Quân 6gật đầu 9lần nữa, 0quay lại 5cnhìn sư 3đệ muội 37đang líu 5alo chúc mừng 5có đồng 13bạn mới, ekhông nhịn 3ađược thở ddài, “Muộn 57rồi, đừng 13quấy rầy dDu công tử 24nghỉ ngơi 02nữa, về 0dphòng ngủ 8fthôi!”

“Dạ!” 75Cười hi 9hi vọt tới b8bên cạnh 31sư tỷ, 28Hoa Đan Phong 95vừa kéo 3nàng ra ngoài 3vừa nói: 96“Sư tỷ 6achắc chắn 1bmệt mỏi arồi? Đi, 9chúng ta b4mau về phòng 12nghỉ ngơi…”

“Hì ahì hì… 6sư huynh, 7bhuynh a dua dnịnh hót 2quá…” 6Nhảy tung 20tăng đến 89bên cạnh 0sư tỷ, 62lôi kéo 3cánh tay 7còn lại 34của nàng, 9Hoa Diệu b6Điệp không bchịu kém dcạnh một 0bên công 0fkích, một 9bên nịnh 4nọt: “Sư 1dtỷ, mấy 9ngày nay etoàn do tỷ fchiếu cố 0bĐường 1Vũ Tân, b7chắc chắn e0là mệt bchết rồi, 6dđợi lát e0nữa muội 00giúp tỷ 7ấn ấn 9dvai…”

“Sư cmuội, muội ffcòn nói 1ta nữa! cMuội căn dbản là 8tên nịnh 6thần…”

“Được ebrồi! Xem 0ta là hoàng 6cthái hậu b8sao…”

Tiếng ccười nói, ctiếng nịnh 0nọt đi axa dần. a2 © DiendanLeQuyDon.comTrên giường, 21Du Tử Nam 89cảm thấy c7sư môn ba cngười này 3thật thú evị.

Xét fđến thương 1thế của 47Du Tử Nam, b0Trầm Đãi 4Quân quyết 8định nghỉ 5ở khách 2sạn thêm 3mấy ngày, 3athẳng đến fkhi vết 74thương trên 69người y 3đã lành 5tới tám 9chín phần, bemột đoàn abốn người 6mới lên 07xe ngựa b8chậm rãi 4flên đường.

May 1cmà nơi này 99cách Hàng 3Châu không 3exa, đại 7khái chừng 6ba bốn ngày 5đường 5emà thôi. 8 © DiendanLeQuyDon.comThêm vào 43đó lễ 88thọ của e1vị Vũ Trọng 0fTài nào c6đó sau bảy, 1dtám ngày d2nữa, thế adnên bọn bhọ cũng 0không gấp crút lên 1đường, 78cứ thong cdthả từ 4từ mà đi.

Ngày 40hôm đó, d2tiết trời fnóng nực, 14lại gần 5tới giữa 3trưa, cả 4đoàn người 88quyết định d7dừng bên dmột khe csuối nghỉ 8chân.

Xe 35ngựa vừa 6mới dừng, 0cHoa Diệu c1Điệp không 2kịp chờ 59đã nhảy aphóc xuống, c7ba chân bốn ddcẳng chạy c2tới cạnh 5akhe suối 9bvốc nước 9lên vỗ 2vào hai má 0đỏ bừng 9vì nóng bdbức, cảm dthụ nước 6bsuối mát 20lạnh thấm 89vào tận dtim. Loại fbỏ nóng 4cbức xong, dfnàng hả 0lòng hả 1dạ thở 3nhẹ, sau cđó vô tư e4ngoắc tay 0với ba người cdđứng bên 1exe ngựa.

“Sư 80tỷ, sư 21huynh, Du 9acông tử, amọi người dmau đến 6đây! Nước 3này lạnh 5blạnh mát 5dmát, dễ 50chịu lắm 8luôn!”

Thấy e6nàng không 6ngớt vẫy bbtay hô hào, dbba người 32không tự 8achủ bước 88nhanh hơn. 16 © DiendanLeQuyDon.comMỗi người 7tự mình 9lấy nước 11suối rửa eráy một afphen xong, 8dTrầm Đãi eQuân trực 77tiếp trốn 02dưới một f3tán đại 7thụ rậm 8crạp hóng 3mát. Vết a5thương trên 0người Du bdTử Nam gần 95như đã 95lành lặn, 9dưới sự 6hô hào nhiệt 22tình của e3Hoa Diệu dĐiệp, hai 0engười đứng 8trên tảng 2fđá giữa b6khe suối evừa nói davừa cười, 2chuẩn bị dtrổ hết 6ftài năng 21đi bắt 0ccá làm bữa 8trưa.




Chương e2-2

Trái 77lại hiếm 9khi thấy 6Hoa Đan Phong 14không tham 3cgia náo nhiệt, 1ngược lại 5cđến ngồi 9cạnh sư 95tỷ nhà 1mình.

“Sao 6cvậy? Hiếm ekhi thấy 3chôm nay đệ 4không cùng csư muội cfnghịch nước 99bắt cá.” 22Không thẹn 1là cùng 2alớn lên 3ctừ nhỏ, 3Trầm Đãi 3Quân hiểu 28biết hắn 5fhết sức 5asâu sắc, d0vừa nhìn 90mặt hắn 0liền hiểu 6hắn chắc 9chắn khó 8chịu gì 0đó với asư muội.

“Không 39đi đâu!” 2Bất mãn dtrợn mắt, b3Hoa Đan Phong e4bĩu môi 59hừ hừ: c“Sư muội cchỉ gọi 2Du công tử, 14không có 4kêu đệ, 06đệ đi 2làm gì?”

Nghe 2xong, Trầm eĐãi Quân b4khẽ giật 4fmình, kế 8đó bật b9cười “Đệ fghen tị 5fsao?”

Ừ… 9nói thật, cvị Du công btử này 5tướng mạo 93đường dđường, blàm người c0lại khiêm 3ctốn nhã 6nhặn, nói ebnăng tao 7enhã. Suốt fdọc đường cađến Hàng bChâu, y đối 7đãi với 68ba người ebọn họ e0rất chân 0thành, lại 57có lòng 8amuốn kết 2giao với f6họ. Thế 2nên hai sư 8đệ muội bliền quen 3thuộc với 14y, ba người 15tán gẫu 2athường 5cxuyên, cực 1kỳ hòa 4hợp.

Nhất 99là sư muội, a3tính hiếu 6bkỳ rất ednặng, luôn d0thích truy 45hỏi những 6chuyện giang 9ahồ, cộng dthêm y cũng 43vui lòng e3cho biết, 7toàn đem 6những chuyện 5thú vị 8ra kể, chọc 6sư muội 3cười ha 1fha, ấn tượng 29với y càng dctốt. Vì 3vậy mấy b2ngày nay c2bất kể 6là làm chuyện 65gì cũng 6ckêu y đầu 3tiên, ai angờ lại 7làm sư đệ 70vì thế fmà bất cmãn.

“Ai, cai ghen tị 0chứ? Không 8có!” Tức 4tối phủ b8nhận, Hoa 5Đan Phong 5giận dỗi: aa“Đệ chỉ… 0chỉ…”

“Chỉ dlàm sao?” 7Nhướng 2mày.

“Chỉ c3cảm thấy 9bsư muội 2không biết 8nghĩ! Mấy 4ngày nay ccmuội ấy fchơi cái 5gì vui cũng 6fgọi Du công btử trước 7btiên.” 7Rầu rĩ 7trề môi, btuy Hoa Đan 8aPhong cũng c3rất thích 9Du Tử Nam 72nhưng còn 0fcó chút bbất mãn 5evì bị cướp 8cmất bạn 1chơi.

“Còn 2nói là không efghen nữa!” 6Trầm Đãi fQuân vô e0lực lắc 77đầu.

“Đã a0nói là không 43có mà! Sư 3tỷ, tỷ 4đừng nói dbậy.” adThở phì 29phò phủ ccnhận, Hoa 0Đan Phong bnhất quyết akhông nhận bbản thân 3bđang ghen ctị.

Thấy 1hắn giận cbdỗi, Trầm 92Đãi Quân b7cười khẽ, 76đang định 6lên tiếng a6an ủi, một egiọng nói b4ngọt ngào 10trong trẻo dftừ bờ 24suối cất 9lên.

“Sư dhuynh, huynh b0gian trá 7dquá, lại 56núp dưới 24bóng cây? 76Người ta avới Du công 91tử bắt 9được mấy 1con rồi, 11huynh còn 5không lại 49giúp thì dđừng trách 93muội lát 0nữa không b6chia phần 4cho huynh dnha.”

“Coi, ffsư muội 3fkêu đệ arồi, còn 5không mau ađi!” Nhìn 53bóng người 9nhỏ nhắn cxinh đẹp 3cđang đứng 93trên tảng cđá cười dtươi tắn, 4Trầm Đãi f5Quân mỉm 0bcười thúc 9giục.

Sau 21cùng sư 7emuội cũng 5không có 4quên sư 5ehuynh hắn.

Bị 0giọng nói dhờn dỗi 1kia réo gọi, 8fHoa Đan Phong bfhài lòng 5gật đầu, 3mới nãy d3còn không 86vui, oán 0giận giờ 8đã quăng 0sạch sẽ, 57cao hứng d5nhổm mông d3đứng dậy, 4avui vẻ nhảy bqua bắt 0cá kiêm 1nghịch nước.

Dưới e9bóng râm, dkhóe môi 9Trầm Đãi 45Quân ẩn 7bhiện nụ decười nhạt, f7đáy mắt cmang theo c4chút chua 6exót rất dakhó phát 66hiện nhìn 3ba người 1bvừa đùa egiỡn vừa 6bắt cá. 89 © DiendanLeQuyDon.comMột lúc 32sau, Du Tử 6Nam cầm 4mấy con edcá đã xử blý xong đi 5đến chỗ 4nàng thì 98nàng mới 3thu lại cfvẻ mặt 80nao nao, khôi 3phục lại 1vẻ trầm 4tĩnh đạm efmạc.

“Trầm 4cô nương, 5btrưa nay 87chúng ta 9nướng cá 75ăn đi!” dĐến dưới 6gốc cây, cmặt Du Tử 4Nam tươi 1cười đưa ecá trong cdtay cho nàng, 9lại nói: 3“Ta đi 94chung quanh 9kiếm củi a4đốt lửa e9trước, fmấy con acá này làm ddphiền cô 83nương.”

“Ừ!” cĐều đều 86không gợn 3sóng đáp cdlại một 8tiếng, Trầm 98Đãi Quân 2nhìn y đi a2rồi lấy f0mấy nhánh 3cây xâu 4cá lại.

Rất 90nhanh, Du b9Tử Nam đã 5ôm một 78đống củi 2khô về, 78đồng thời c3nhóm lửa 8bắt đầu 52nướng cá.

Hai 6người không 8ai nói chuyện, 5fbên khe suối dloáng thoáng cctiếng cười 2đùa, bọn fhọ ở bên anày lại 9ngượng 1ngùng, trầm 03mặc.

Sở cdĩ như vậy bchủ yếu 6elà do tính 89cách trầm btĩnh, nội 37liễm của 8dTrầm Đãi 2Quân. Đối dvới người dngoài, không dthân quen, e9nàng hoàn 94toàn không 88thích chuyện 3ftrò. Du Tử 9Nam lại 0càng minh 0bạch nàng 1akhông giống c1với sư c4đệ muội 9enhiệt tình 17hào sảng, 7cư xử với 92nàng luôn 7akhách khí 3lễ độ clại xa cách, 0thế nên cftrong nhất 41thời chẳng 08biết nên fcnói gì mới 0aphải.

Một 4hồi lâu 5sau, trong 91ánh lửa 98nhảy múa, 2y đột nhiên 35thốt lên, dd“Trầm 2bcô nương, 0cô rất 36ghét ta thì 44phải?”

Tựa 1hồ không 8dngờ y đột dngột hỏi 4vấn đề 70như vậy, 5Trầm Đãi dQuân ngơ engẩn, ánh 2mắt ngạc b0nhiên đối bdiện với 7một đôi 9mắt chân dthành thản 8nhiên “Vì 6sao lại 1hỏi vậy?”

“Ta 3cũng không 06phải kẻ 3bngốc!” 1Lễ độ 3cười, Du fTử Nam khéo bléo đáp.

Suốt ecdọc đường, c2nàng luôn c1lạnh nhạt 79với y. Mấy 73lần y thử e8tìm cách cebắt chuyện, cbộc lộ 35thiện ý e0nhưng đều a3bị nàng 7dùng giọng 6điệu lành blạnh, năm fcâu ba chữ 5là chấm 11dứt đề c7tài, làm 1hắn đành 65bất lực 1athu giáo 0avề.

Nghe a5thế, Trầm 4Đãi Quân 97khẽ mỉm 0acười, trầm 8ngâm một fblát mới dchậm rãi c7cất lời, 18“Cũng không bethể nói eelà chán d4ghét…”

“Vậy 7dlà…” e6Há miệng 6ahấp tấp 6hỏi nguyên c3nhân.

“Chỉ 4là cảm 5thấy phiền 8toái!” 4Lạnh nhạt 10cắt ngang, cTrầm Đãi 4cQuân bình 70tĩnh nhìn b4y, vẻ mặt 3nghiêm túc, b3“Vì ngươi, 19ba người 9chúng ta cchọc phái 53bang phái 08mà người 5khác tránh 39né còn không 1kịp. Cái 9bnày đúng clà tai bay 5fvạ gió, 04không phải esao?”

Vốn edĩ nàng ecòn hy vọng 72chuyến hạ 4bsơn du ngoạn 6này có thể 9bình bình 6an an, không bccó nguy hiểm cagì. Ai biết 58nửa đường 55nhảy ra a3một tên cTrình Giảo 1cKim, vì cái f7tên ngoại 70lai y, bọn chọ vô duyên 3vô cớ kết bbthù với aaHắc Phong 3Bảo, thật 74sự không ađáng!

“Trầm 6cô nương, 36xin cô cứ 14yên tâm! f1Ta nhất 6định thỉnh fcầu thế a6bá hòa giải 7vụ này, ccquyết không 8bđể Hắc 7cPhong Bảo blàm khó ccác vị!” bLời lẽ d4đanh thép 2cam đoan 0với Trầm 58Đãi Quân, a8Du Tử Nam ecảm thấy fcra cớ sự 62này quả 69thật là 3cdo bản thân 54liên lụy 2bọn họ, bftrong lòng 9không khỏi 90áy náy.

Thấy 4y nghiêm c0túc, vẻ a9mặt lại 4hổ thẹn, 3Trầm Đãi 3Quân ngược c8lại bật 9cười “Du 75công tử, 2bhuynh thật 2sự là chính a1nhân quân 6tử!”

“Hả” 6dNgây ngốc 01giương mắt, ekhông rõ e0ý nàng.

“Nói cthật. huynh 03không hề 67cầu chúng 3ta ra tay dgiúp đỡ, 93là chúng 9ta chủ động. 29 © DiendanLeQuyDon.comNếu thật 1sự kết a6oán với 4Hắc Phong 8Bảo thì 1cũng không 4trách được aai nhưng 9mấy ngày anay ta vì f3thế mà 1tức giận 7huynh. Huynh akhông những e1không để 8ebụng, còn 1áy náy tự 2ftrạc, cam cđoan nghĩ d0biện pháp e3nhờ người 2giúp chúng 7ta hòa giải, bfđể Hắc 6Phong Bảo 6dkhông làm 79khó chúng d0ta…” Hơi bcngừng lại, 40nàng mím 4fmôi cười 26nói tiếp, 0“Du công 6dtử quả 8dnhiên là 9chính nhân 2quân tử, eso với huynh, 7ata hẹp hòi 8rồi.”

Không c6ngờ nàng cdlại thẳng 7thắn khen 1ngợi mình 2cnhư vậy, b8Du Tử Nam 8cđỏ mặt, dliên tục d1lắc đầu: aa“Trầm fcô nương 4ngàn vạn 3lần đừng e6nói như f6vậy! Nếu 93không vì dcứu ta, 37sao các vị d6đắc tội b3với Hắc 43Phong Bảo 4được? a6Có dùng fthiên ngôn 5vạn ngữ fbcũng không 8diễn tả 1hết được 5cảm kích 7atrong lòng 1tại hạ. 7 © DiendanLeQuyDon.comVả lại, 6ân oán của 55Du gia và bHắc Phong 66Bảo do hai fbbên chúng fta tự giải 61quyết, đương anhiên không 8thể liên 53quan đến 4người bên 18cạnh, bằng 7dkhông ta 24làm sao an 6tâm cho được?”

Nói 85xong, y ngượng bbnghịu cười, c9ánh mắt 08kiên định, 5quả nhiên fcó chính 53khí.

Trầm aĐãi Quân cenghe xong, 0dcho dù nguyên 8bản trong 07lòng có 86chút tức egiận, cuối 7dcùng cũng eđành thở b1dài.

Ôi… 8người ta 3đã nói 7thế rồi, 01nếu nàng 9tiếp tục 78tức giận 1fthì thật casự là bụng 20dạ hẹp 96hòi, nhỏ enhen quá.

Nghĩ 46vậy, nàng 93vô lực d0lắc đầu, c3chậm rãi 55ngước mắt 1alên, lại 0đối diện avới ánh amắt chân 0thành, chính ftrực của fy. Nhất bthời hai 53người nhìn 9enhau không 0chớp mắt dethật lâu, 2cuối cùng 9fkhông hẹn fmà cùng 5nở nụ 22cười. Nụ 1acười này 26có mấy f9phần ăn dý không 9cần nói 43rõ của echữu hảo.

Nhờ 3dcó cuộc bchuyện trò fbnày, Trầm 09Đãi Quân 3cbuông bỏ f0thành kiến, 0cũng không 86cư xử lạnh b4nhạt nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comLại thêm f0Du Tử Nam bôn hòa lễ 54độ, nói 4năng tao 6nhã, nói 8eđến những bchuyện mắt cthấy tai dnghe về aphong tục 0một số cnơi có phần 60hấp dẫn, 6angược lại fkhơi gợi chứng thú 5của nàng, a8không nhịn 13được lại 87hỏi thêm bnhiều câu.

Càng 35tán gẫu dacàng lâu, chai người 1ecá tính 7trầm ổn, b2nội liễm c0thế này 6bmới bất 6fngờ phát fhiện đôi 8bên nói ffchuyện khá 7ăn ý, nói 3nói cười dbcười không fcòn xa lạ 2như mấy dcngày vừa brồi nữa.

Bên 8anày, hai d8người nói acười vui 6cvẻ. Bên 7kia, Hoa Diệu 64Điệp dường 99như phát 48hiện bí cmật gì ađó, đột 8nhiên cười 77trộm, “Sư ehuynh… sư d2huynh…” ebLén lút 8chọc chọc ckhuỷu tay d1sư huynh b6nhà mình.

“Sao dbvậy?” dcLơ đãng 9đáp lại, aHoa Đan Phong dcđang lùng 6cá trong 2khe.

“Huynh dmau nhìn 8bên kia kìa!” 13Nhỏ giọng c0nhắc nhở, dkêu hắn 25mau nhìn.

Nghe 5giọng nói bcủa nàng f9có chút ehưng phấn, 6aHoa Đan Phong a2dõi mắt fbtheo ngón 32tay nàng 58chỉ, kết 0quả lại 2fkinh ngạc cphát hiện 40sư tỷ vốn 71dĩ một 0emực lạnh 25lùng với 69Du Tử Nam 6fkhông biết 74từ khi nào elại bắt c2đầu nói 3cười với 1y, trông 4arất vui 3vẻ!

Hơ… 7trong lúc 30hắn đi 4nghịch nước c9bắt cá 14đã xảy efra chuyện agì mà hắn 19không biết? c0Rõ ràng 2emới trước cađó sư tỷ 8còn rất bflạnh nhạt bvới Du Tử 64Nam, sao bây cgiờ lại 1tán gẫu c8có vẻ rất advui?

Đột 9nhiên, không 94hiểu sao 94Hoa Đan Phong dccó cảm d3giác không 2vui lắm.

Không 9phát giác d2tâm trạng 77vui vẻ của 2bhắn đột 2anhiên tan 4biến, hai 33mắt Hoa 4Diệu Điệp 3ephát sáng, 09vui hớn bhở nói: e“Vốn cứ 7tưởng sư actỷ ghét 8Du công tử, 5dkết quả f3hoàn toàn 7không có dchuyện này 23nha! Xem, c3sư tỷ với 5Du công tử ctrò chuyện e3vui vẻ hòa dhợp như efvậy, xem 1ra rất xứng 62đôi!”

Xứng d2đôi? Sao 3sư tỷ lại 47xứng đôi 1với người ckhác được?

“Nói 4bậy bạ f7gì đó? 1Sư muội, a9muội tư 2xuân hả? 9Trong đầu 6toàn nghĩ admấy chuyện 8anày thôi!” a2Hừ mũi 4ebác bỏ, baHoa Đan Phong 7không nhịn 2được trợn 50mắt khinh bebỉ.

“Ai, 9ai tư xuân efchứ? Huynh dmới tư bxuân!” 7Hoa Diệu 46Điệp đỏ 4mặt bẻ clại, lại 18không nén c1được tâm 5tư hoài bbxuân của 03thiếu nữ ebđương tuổi 76dậy thì, 36thần thần bebí bí nói: ce“Sư huynh, 50huynh xem! 4aTrước giờ d5sư tỷ chưa c3bao giờ f5tử tế 7với người bngoài như 8vậy, nói ekhông chừng 14bọn họ 8rất hợp 6nhau!”

“Hợp 04nhau?” Hoa bĐan Phong d7tức khắc 2dbĩu môi, 11cau mày la elên: “Hôm 5dtrước, 02sư tỷ còn 3dkhông để 8ý gì đến c1Du công tử, f5không nói 7chuyện với by quá một 6câu, vậy 3dcũng gọi 15là hợp?”

“Nói 3vậy cũng 3đúng, nhưng…”

“Không dcó nhưng 5fnhị gì bhết!” 19Thẳng thừng 6cắt lời 6bnàng, Hoa 1bĐan Phong 3ekhông biết dtức giận 6chuyện gì, 42thở phì abphò: “Sư dtỷ là sư etỷ, là c1sư tỷ của 89chúng ta, e0không có 02chuyện xứng 9bhay không 1cxứng, hợp e5hay không ahợp gì 8cđó với cngười ngoài.”

Tuy bdmấy ngày 4fnay ấn tượng d2của hắn b3dành cho 1Du Tử Nam 7rất tốt, 5tán gẫu 4ccũng vui 7vẻ. Mấy 7hôm trước 09vì sư tỷ 2flạnh nhạt, 79xa lạ với 1y mà còn flo lắng, esợ lúc 19nào đó 4esư tỷ đột 0dnhiên đổi 78ý, quyết ađịnh đôi 0bên mỗi cngười đi aemột ngả a4sẽ làm e9hắn mất 1đi bằng 1hữu mới fkết giao.

Không 2ngờ, sư 97tỷ lại c7dỡ bỏ 4athành kiến, bkhông bực 3bội nữa. 41 © DiendanLeQuyDon.comThấy bộ 5dạng bọn ahọ cười dbnói, ngược a2lại hắn fkhông vui, 2bmơ hồ có 4cảm giác f6buồn rầu 44vì sư tỷ 40sắp bị 6giành mất.

6quái liếc 96hắn một bcái, Hoa 2dDiệu Điệp 6dhùng hồn afnói: “Ai 7anói? Lúc ftrước sư d9phụ thường 1enói nam lớn 2lấy vợ, d4nữ lớn agả chồng. d © DiendanLeQuyDon.comKhông chừng 7lần này 05hạ sơn, 03sư tỷ tình 22cờ gặp 6được nam 9nhân thích b3hợp, tìm 3được nơi fbchung thân 4suốt đời.”

Nghe 5nàng nhắc 83tới lời 0sư phụ, 69Hoa Đan Phong atự nhiên acảm thấy a0ngột ngạt, 7cố ý lườm e9nàng giễu acợt, “Sư dtỷ có thể 49tìm được 9bnơi chung 3ethân hay 2không ta 5không biết, 6có điều acả đầu 49muội chỉ 06nghĩ tới 3bchuyện gả b7cho người bta, không 9biết xấu 9chổ à?”

“Muội 3nào có? 9Sư huynh, b8huynh nói cbậy!” bMặt mày fđỏ bừng, 64Hoa Diệu 3fĐiệp giận 7dỗi kêu clên.

“Còn adnói không 30có?” Giả e6làm mặt 29quỷ, hắn 7dvạch rõ c4ràng “Vừa erồi có 6người nói 3frõ rành frành, nam 4lớn lấy 3vợ, nữ clớn gả c5chồng, lần 1này hạ 9bsơn có thể 9tìm được 50nơi chung 0thân thôi!”

“Muội fkhông có 0nói muội…” 1Thẹn quá 2hóa giận, c3tức tối 1đuổi đánh.

“Ha d3ha ha… bị b9nói trúng 9rồi… bị 7nói trúng frồi…” 6Cười lớn ebchạy trốn.

Nhất 1thời, chỉ fthấy hai 8người đuổi b8đuổi đánh c3đánh, tiếng 62la hét giận 1dỗi cùng etiếng cười echọc ghẹo ftheo gió fbay đi, hết 6sức ầm b0ĩ, làm hai 16người ngồi 8adưới bóng 3cây cũng bekhông tự 84chủ được 2chăm chú 4dõi theo. b © DiendanLeQuyDon.comKế đó, 50giọng nói 8cnhẹ nhàng 61nhã nhặn 4mang theo 8cý cười f2cất lên

“Sư 0fđệ, sư 1cmuội, trời 6nóng đừng fđùa nữa. 6 © DiendanLeQuyDon.comCá nướng 1echín rồi, 40mau lại 5ađây ăn 12đi!”

Nghe fthấy thế, bchai sư huynh f2muội đang bbđuổi đánh 44ồn ào mới avứt bỏ 3“ân oán”, 54cầm lấy f9cá bắt 3bđược đi 19vào dưới 4bóng cây. e3 © DiendanLeQuyDon.comMà Hoa Đan ecPhong thì 4bchui ngay 7cvào ngồi 1giữa Trầm 2Đãi Quân 94và Du Tử acNam, ý đồ 0tách hai 76người ra.

Hứ! 8Sư tỷ là 3sư tỷ của 1hắn, còn 9lâu mới d9để người ebkhác lại 6cgần!

Nhớ 4đến mấy d6câu ban nãy dcủa sư 21muội, Hoa 3Đan Phong 24không vui, b5len lén bĩu bmôi, âm 45thầm quyết 7định cách 89ly bọn họ 0không để dlại dấu 1vết.

“Xem 1hai ngươi c1kìa, chơi 5ađến đầu 42đầy mồ chôi!” Không bchú ý đến 4tâm tư của cfhắn, Trầm 98Đãi Quân 07nhìn mặt 51hai người f1đẫm mồ 2hôi, bất 12đắc dĩ 1mắng nhỏ: d“Nắng 36chói chang 56như vậy, 7mệt hai cfngười các 3ngươi còn 1có hứng 3athú rượt 4đuổi ngoài 0trời, chẳng 0khác gì 92đứa nhỏ 5dchưa lớn 55hết!”

“Sư 3tỷ nói 7cđúng, sư 5chuynh trẻ eecon ghê!” aÔm giận aabáo thù, 6Hoa Diệu 1cĐiệp nũng ednịu chỉ 5ctrích.

“Chỉ 6nói ra? Sư fmuội không bdphải cũng 10vậy?” 1aHoa Đan Phong 9không chịu 9kém thế cphản bác.

Lần 9này, hai 1người lại betrợn tròn dmắt trừng bnhau, chuẩn adbị bão 00táp lần 2nữa.

Trầm 06Đãi Quân d8thấy thế, 32không nói cecâu nào dlập tức acầm hai accon cá đã 6nướng vàng 10ươm thơm b3nức đưa 29cho mỗi 1người một 8con, “Đừng b8ồn, mau dăn đi!” 6Nhàn nhạt fra lệnh, 29thần sắc 5etuy hòa nhã fnhưng lờ 8mờ có mấy b5phần uy benghiêm.

Thấy 88vẻ mặt 84nàng như 88vậy, Hoa bĐan Phong, cHoa Diệu 21Điệp hai 7người biết 1không thể btiếp tục 2fầm ỹ, 99liền ngoan 2ngoãn gục 3dđầu ăn 4cá nướng, 65không dám f7nói thêm.

“Du 48công tử, 7để huynh 79chê cười 0rồi!” ccThấy hai eangười an 2phận rồi, blúc này 9Trầm Đãi 65Quân mới enhìn Du Tử 8Nam, mỉm 0cười nhã cdnhặn xin 0lỗi.

“Đâu b9có!” Liên 33tục lắc beđầu, Du 2Tử Nam cười ecnói: “Sư 1ftỷ đệ aTrầm cô 6nương tình anghĩa sâu 31nặng, cảm atình hòa 5hợp, tại dhạ hâm d3mộ còn 6dkhông hết anữa!”

Trầm 48Đãi Quân f4nghe thế bmỉm cười, 92ngược lại e2Hoa Đan Phong dethấy nàng f1cười với 66“người 8khác”, ftrong lòng 45khó chịu b2buồn bực, 8dcá nướng 82vốn thơm fengon ăn vào 4miệng chẳng 4còn thấy cmùi vị 5bgì nữa.

Hứ… 1vì sao sư 84tỷ lại 65xứng đôi 26với nam 53nhân không 13rõ ở đâu 9ra chứ? caSư tỷ, 0bsư muội 06và hắn 6ba người e3vĩnh viễn 0ở chung 16cả đời 6không tốt asao?

Ô… 13cảm giác 3rất chán 96ghét nha!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2013, 18:58
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 22792
Được thanks: 17893 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đãi Quân – Thủ Quân - Trạm Lượng - Điểm: 10
Chương b3-1



“Sư 1huynh, nhanh flên… nhanh fchút nữa… 83sắp rớt 4cxuống rồi…”

“Làm 1gì rớt 5dễ vậy? fSư muội, 25xem lợi dhại của 6fsư huynh dnè…”

Sườn ccúi, thiếu 7iên thiếu 6ữ nô đùa 2hả diều, fiếng nói cười đùa 6iỡn lọt aaào tai hai f3ẹ con thiếu 50ữ đang e1gồi trong 28ăn nhà trúc b9hía trước.

“Sao cahông đi 79hơi với fĐan Phong, 0iệu Điệp?” 0bió nhẹ 7hất qua, 9dỹ phụ 2hẹ nhàng 7én tóc mai cên má, ánh 0ắt mang dý cười 1ịu dàng 0hăm chú bbhìn cô con c9ái tính c9ình trầm 0dĩnh.

Không 5ó câu trả cbời, thiếu 7bữ thanh 0ú chỉ lắc 2bđầu nhè bfhẹ, đăm 81đăm nhìn cfhiếu niên, fchiếu nữ d2đang nô 7đùa bên csườn núi, d3trong mắt 2ethiếu nữ 16có mấy 3phần hâm 1mộ nhưng d0lại không ecó ý định 8tham gia.

“Đứa ebnhỏ này f3thật là 1cố chấp, aegiống hệt dcha con…” dMỹ phụ 4flẩm bẩm afthan thở.

Giống acha sao…

Thiếu 6nữ thanh f6tú ngơ ngẩn 9suy nghĩ. 09 © DiendanLeQuyDon.comNàng chưa 0thấy mặt 9cha, cũng f1không cảm 0ethấy mình ebướng bỉnh. 4a © DiendanLeQuyDon.comChỉ là… 54nàng đang cchờ con 4diều của 84riêng nàng, fchờ đã 1hai năm nay 6rồi, đáng btiếc sư b6đệ đã ddquên làm 8tặng nàng…

agia trang a4tiếng tăm 7lừng lẫy 26trên giang 8fhồ gần eđây chăng fdđèn kết 84hoa, dào 9dạt không 8dkhí vui mừng. 4 © DiendanLeQuyDon.comCòn có hai 0ngày nữa 2là lễ mừng 3thọ, các 3môn các 3dphái đến 8chúc thọ 3lục tục bkéo đến 48cho kịp fngày, nô f0bộc vội 3bvội vàng 4vàng ra vào 8atiếp đãi, 63toàn trang 7từ trên 16xuống dưới 18bộn bề, ahết sức enhộn nhịp.

Ngày 1fhôm đó, a7vị trang 2chủ của 14Vũ gia trang e8Vũ Trọng 1bLiên, xưa 90nay kết 4giao lắm 0bbạn bè, 4chưa từng 9kết oán 7với người 1khác, lại 1thêm hành 0bxử công 2achính, chuyên 2hòa giải c8các vụ 30phân tranh 50trên giang 0hồ nên 0ađược mọi a8người kính d6trọng, tôn 0xưng là 7Vũ Trọng 7Tài vừa esai hạ nhân 76đưa một 18vị khách 0cđi đến 50phòng dành e5cho khách 0khứa nghỉ dngơi, ngoài 5sảnh chính 6lại truyền f4đến tiếng 7báo danh 9vang dội

“Thiếu 96chủ Tùng 9Nguyệt sơn 1trang Du thiếu 0hiệp và bbằng hữu 82đến!”

Nghe 4thấy giọng 8điệu kéo 99dài đó, 9fmặt mày eeVũ Trọng dLiên tươi 51cười hớn fhở đi ra 41cửa đại esảnh, lại acthấy Du 6Tử Nam và 8ba nam nữ 88trẻ tuổi 63không quen 5bước vào, 7tuy trong 17lòng lão 1có chút benghi hoặc 8nhưng mặt 1cvẫn vui 16mừng nghênh 8đón như abcũ, “Ha 49ha ha… thế 3chất, lâu 7quá không 8gặp, cha 7fcháu gần 75đây có 26khỏe không?”

“Thế ebbá, cha cháu brất khỏe. 9 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 88trong nhà fcó chút 45rắc rối 33nên không 00thể tự bethân đến b2chúc thọ, 9trước khi dlên đường 71còn dặn 33cháu cáo alỗi với cethế bá 3đây!” eVòng tay b8đáp lễ, 5Du Tử Nam 5ứng đối 02lễ độ, 0cử chỉ b0phù hợp, ddkhông hổ 96là con cháu 4danh gia.

“Cáo elỗi cái 0gì? Cha cháu 63nói thế 7blà quá xa 82lạ rồi!” 7Lắc đầu 9không để 49ý, Vũ Trọng 33Liên lại fcười nói: 3c“Không 62lẽ thế 3chất phong 8dtrần mệt 5mỏi tới 95đây giúp 3bthế bá 8dự náo 2nhiệt, phải afở lại 4mấy ngày 53mới được.”

“Đương 30nhiên rồi cạ!” Du 5Tử Nam trả 8lời không 11ngớt, lại 65lôi từ 4trong túi 9ra một hộp cgấm, mở 2ra, bên trong 8alà một d4pho tượng 1equan âm bằng 8ngọc xanh 8biếc trong 22veo, dâng 7lên.

“Thế 62bá, đây e7là lễ vật a4cha cháu eđặc biệt fchuẩn bị, 5chỉ là 7một món 14đồ nho e8nhỏ tỏ 32lòng thành 2kính.” 3Tuy miệng ay khiêm tốn dnói là món 1đồ nho 5fnhỏ nhưng 62chỉ cần 4người có 61mắt nhìn d7đều biết 90pho ngọc 5quan âm này 9màu sắc 80trong suốt, 89không chút btỳ vết, ftuyệt đối e9là vật 76giá trị ecliên thành.

e1Trọng Liên 0sưu tầm 80không ít cavật trân d4bảo cũng c2không khỏi engấm ngầm 3khen ngợi, 0lòng càng 99thêm yêu afthích.

“Cha acháu vẫn 4bnhớ thói 4sưu tầm ekỳ trân bdị bảo 2của ta!” 6Lão cười 7lớn nhận 4clấy quà ftặng, kế 34đó ánh 2mắt sáng 2lóe lúc 77này mới 7chuyển đến f8ba thiếu dniên nam 7anữ xa lạ.

“Thế 8chất, ba evị đây 0là?”

Nghe 9alão hỏi, 4aDu Tử Nam fcvội giới c5thiệu đôi abên với anhau: “Thế 95bá, các ebvị đây elà Trầm 6Đãi Quân 5cô nương, 7Hoa Đan Phong cbcông tử 6fvà Hoa Diệu d8Điệp cô 1nương. Ba 2vị, vị dnày là Vũ bcthế bá, e9được người a0giang hồ bkính trọng, 6etôn xưng alà Vũ Trọng fTài!”

“Bái a8kiến Vũ 1trang chủ! bfThân là fasư tỷ, 29Trầm Đãi 40Quân đại 5bdiện sư 71môn thong 0thả hành 61lễ, mỉm e0cười nhàn dbnhạt, áy 6náy nói: 5Không mời emà đến, 4akhông chuẩn 99bị quà 96mừng, mong 7aVũ trang 9chủ thông 06cảm!”

Trầm 72Đãi Quân? 6Hoa Đan Phong? 0Hoa Diệu 5Điệp?

c1Trọng Liên 60không để 8lộ dấu 4vết lại 4nhanh chóng fđảo mắt 31nhìn ba người a1một lần, 7exác định 8bản thân e6quả thực 5chưa từng 24gặp ho, ffcũng không 7nghe tên 1ba người adlần nào. fa © DiendanLeQuyDon.comTuy nghi ngờ e5lai lịch 26cả ba nhưng d7ngoài mặt ddvẫn tươi 8cười đáp 1dlễ: “Đâu 6có! Ba vị 6anguyện ý 7đến tham 80gia thọ ayến của 3Vũ mỗ là 1anể mặt 7mũi Vũ mỗ 31lắm rồi, 99hoan nghênh d1còn không 8ckịp, cái 3anày gọi 20là có bằng 4chữu từ 8phương xa d2đến, vui 2mừng không 3ahết.”

Tuy flời lẽ 2rõ ràng d6là khách 16sáo nhưng 50lão nói 6ân cần 84thành khẩn dvô cùng, 01ngược lại 42rơi vào ctai người 93nghe cảm 68thấy rất 0dễ chịu.

Xưa 3anay Hoa Đan ebPhong, Hoa eaDiệu Điệp 77luôn cởi emở thẳng e5thắn, nghe 26thế nháy 3bmắt mặt 0dmày rạng crỡ hẳn, 5không cố 3kỵ nữa, 6trước mặt 5Vũ Trọng 72Liên liền 0lách cha cdlách chách 8ầm ĩ lên

“Sư bctỷ, Vũ e4trang chủ 34đúng là fngười tốt. 3f © DiendanLeQuyDon.comDu công tử bnói không ccsai chút anào…” a5Hoa Diệu d8Điệp ngây 01thơ tán ftụng.

“Đúng 6đó!” Gật ađầu phụ 50họa, Hoa e7Đan Phong 8ecũng rất 3vui mừng 3“Bây giờ a3thì sư tỷ 2không cần 5lo lắng angười ta dđến gây esự với 48chúng ta cnữa rồi, 79Vũ trang 60chủ nhất 3định đồng 5ý giúp chúng bta.”

“Chuyện 82gì vậy?” 8Vũ Trọng 5Liên là c8người từng btrải, lập 54tức nhận ara trong lời 1nói của 8Hoa Đan Phong 5có điểm ekỳ lạ, 2theo trực 5giác hỏi 7dò: “Có 6chỗ nào 81cần Vũ efmỗ giúp dsao?”

Lão f2vừa nói 8ra, ba cặp 0mắt, sáu efcon mắt aăn ý mười 9phần đồng bloạt ngó cDu Tử Nam.

Y drất tự a1giác, chủ 2động đứng dera giải 4thích, “Thế fdbá, không 8adám giấu 02người. 76 © DiendanLeQuyDon.comTrên đường d2cháu mang dquà đến 4đây từng 3bị Hắc 9Phong Bảo 51tập kích, 7nếu không ccnhờ ba người 1Trầm cô 91nương ra dtay giúp b7đỡ chỉ 1e đã gặp 5ebất trắc erồi.”

“Có a7chuyện này 5sao?” Vũ 8Trọng Liên c8kinh ngạc, b1nghĩ đến a9chuyện gì 4eđó liền 2dhiểu ra, 23hỏi tiếp: 17“Có phải b3là vì cầu cathân không 2thành hay 3ekhông?”

Sự 14thật thì, fchuyện Hắc ePhong Bảo 9cầu thân aTùng Nguyệt b0sơn trang 4bị khước 55từ đã 22lặng lẽ flan truyền 4trên giang 3hồ, lão 39cũng nghe dphong phanh, 9fchỉ là akhông ngờ 08vì thế 11mà Hắc dPhong Bảo 3lại ghi 7hận, tìm c6Du gia gây dsự khắp 9nơi.

Du 9Tử Nam cười ckhổ, không 7e dè gật 2đầu thừa 1nhận, song 7lại phấn 5echấn tinh 6dthần cao 8giọng nói: aa“Vì liên 2quan đến 7cháu, ba 3người Trầm 20cô nương dcoi như đắc dftội Hắc 5Phong Bảo 7nhưng oan b5có đầu, b3nợ có chủ, 7