Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Đào yêu - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 29.03.2013, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 08:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 565 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Cổ đại] Đào yêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 6
Đào yêu


images

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: ngôn tình cổ đại, đoản văn

Số chương: 3 (hoàn)

Edit: Tử khí đông lai

Nguồn: http://tukhidonglai.wordpress.com/

Giới thiệu:

Một kẻ là môn chủ võ lâm nghèo rớt mồng tơi, còn sống nhăn răng đã bị thuộc hạ không bằng heo chó đẩy xuống hoàng tuyền.

Kẻ kia là yêu tinh hoa đào lưng đeo bạc vạn, tuy sống ngàn năm nhưng sắp chết khô chết héo.

Một đoạn tình cảm dây dưa ngoài ý muốn.

Hai người gặp nhau, ly biệt, rồi gặp lại.

Đôi lời: đọc xong thấy cảm động quá nên post cho mọi người xem ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn shisan về bài viết trên: Cổ Ngọa, Mie Mizuka, Tiểu Lam, trankim
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.03.2013, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 08:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 565 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: Đào yêu - Cửu Lộc Phi Hương - Điểm: 12
Mở đầu


Cuối tháng tư, hương xuân vừa hết, hắn từng bước bước lên đài cao, bên dưới người người vây quanh tầng tầng lớp lớp.

Xuống tay hạ sát giáo chủ ma giáo làm loạn, kể từ giờ phút này giữa chốn võ lâm không có người dám nhìn thẳng mắt hắn. Lăng Tiêu kiếm trong tay nhiễm đỏ máu tươi, hắn đứng trên vạn người, đến khi nhìn lại, chúng nhân nhìn hắn không ai không có cảm kích.

Kiếm thép chỉ thẳng trời cao, hắn ngửa mặt hô lớn, “Ma giáo đã tận!”. Âm thanh hùng hồn rắn rỏi, tựa như muốn vươn tận trời cao.

Mấy vạn người bên dưới reo hò hưởng ứng, thanh âm vang vọng một góc trời, có người vui cũng có kẻ buồn, có người cười vang sảng khoái, cũng có kẻ thần thái sững sờ.

Ba năm trước ma giáo lớn mạnh xâm lấn Trung Nguyên, khắp nơi dân chúng lầm than, nhà tan cửa nát. Cũng từ lúc đó, những người nuôi chí báo thù tập trung lại một nơi, trong đó có Thượng Quan Kỳ Hoa.

Chỉ là, hắn mang thù hận là thật, một lòng báo thù cũng là thật, nhưng hiện giờ, hắn lại muốn buông trường kiếm trong tay, rời đi khỏi nơi này ….

Đôi con ngươi sâu thẳm quét qua đám người, cách đó không xa dưới gốc cây dương lớn, nữ tử áo hồng lặng yên ngắm nhìn khung cảnh. Ánh mắt hai người gặp nhau, nàng cười tươi, lười biếng giơ ngón tay cái với hắn, mặc dù quá xa không nghe thấy, nhưng hắn cũng biết, nàng đang nói: “Được lắm, không hổ là nam nhân của ta!”

Hắn thu kiếm, trên cao ánh nắng ấm áp tràn ngập, vậy mà toàn thân hắn bị máu tươi nhiễm đỏ lại lạnh toát, “A Chước.”

Tiếng gọi rất nhỏ theo gió trôi đi xa, nữ tử dưới tán cây dương khuôn mặt tươi cười dần dần biến sắc, gió mát tháng tư lướt qua, đem theo lá cây bay xuống, nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tay áo hồng nhạt khẽ lay động, tản mát đi như sương khói.

Tan đi?

Nét cười trên môi còn chưa biến mất, con ngươi đã co rút mãnh liệt. Đám người vây quanh hắn sắc mặt phút chốc tái nhợt, chỉ thấy hắn thi triển khinh công, lướt qua vai mọi người phi thân đến gốc cây dương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn shisan về bài viết trên: Mie Mizuka, T.o.c, Tiểu Lam, trachnu, trankim
Có bài mới 29.03.2013, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 08:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 565 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: Đào yêu - Cửu Lộc Phi Hương - Điểm: 12
Trong đám đông tìm nàng



Tháng sáu năm Nguyên Vũ thứ tám.
Chân núi Lạc Đà Phong, một quán trà nhỏ nằm ven đường.

Ông lão bán trà đưa bát trà lớn tới trước mặt người mới đến, hắn mang mũ rộng vành, không nhìn rõ mặt. “Ngươi đi đường chắc mệt mỏi? Có muốn ăn gì cho đỡ đói không?”

“Không cần”.

Giọng nói người đó có chút khàn khàn, nghe như đã lâu không nói chuyện với ai. Nghĩ cũng đúng, một mình một người ra đi, làm gì có ai để nói chuyện, lão nhân nhớ tới đứa con đi làm ăn xa, trong lòng không khỏi chua xót. “Ngươi là muốn đi qua dốc Bách Lý phía trước sao?”

“Ừm”. Không nghĩ tới ông lão lại cùng hắn tiếp lời, nam tử trả lời có chút chậm chạp, xem ra ngày thường không có giao tiếp với người khác.

“Nhìn ngươi ăn mặc như người lưu lạc giang hồ, có khi nào nghe nói qua Thượng Quan Kỳ Hoa, thống lĩnh quân binh tháng trước tiêu diệt ma giáo không?

Người kia nhất thời ngừng lại, chỉ nghe hắn hờ hững xác nhận, cũng không có nói ra thân phận của mình.

Thượng Quan Kỳ Hoa lạnh nhạt trả lời, ông lão tuy vậy nhưng vẫn hăng hái nói tiếp, người đi ngang qua con đường này không có nhiều, có thể kiên nhẫn nghe lão nói chuyện lại càng ít, hôm nay gặp được một kẻ ít lời, lão cũng không quan tâm người ta có thích hay không, chỉ chăm chăm kể tường tận mọi điều cho hắn nghe.

“Hm, ngươi chắc cũng biết Thượng Quan Kỳ Hoa năm đó chỉ là thiếu môn chủ của một môn phái nhỏ, tên là La Phù Môn, môn phái đó ở ngay trên Lạc Đà Phong kia, ba năm trước, ma giáo xâm phạm Trung Nguyên võ lâm, La Phù Môn đương nhiên không tránh khỏi vận rủi, thiếu môn chủ kia may mắn được thuộc hạ tận trung cứu ra ngoài, sau đó trốn vào trong sườn núi Bách Lý Pha”.

Trung thành sao … Thượng Quan vẫn còn nhớ kĩ, lúc mới gặp A Chước, hắn đã bị chôn sống đến ngang cổ, đang chờ chết, nàng nhìn hắn nói: “Chậc chậc, nhìn mấy tên thuộc hạ không bằng heo chó kia, người chưa chết đã bị chôn. Nhưng mà không sao, như vậy lại đúng ý ta, ngươi cứ nằm yên trong đất, ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng cho ta đi!”

Hắn chưa kịp nhớ thêm điều gì, đã bị lão nhân cắt ngang, “Có người nói Thượng Quan Kỳ Hoa gặp được thần tiên, ở trong núi tròn một năm, lúc đi ra không chỉ có nhiều tiền bạc, còn học thêm được võ công tuyệt thế, những điều này, đều là truyện trên giang hồ đồn đại, nhưng nhiều người không biết chính là, lúc Thượng Quan Kỳ Hoa từ trong núi đi ra, chính ông lão ta đã từng nhìn thấy hắn.

“Khi đó vừa lúc con ta rời nhà đi làm ăn xa, ta ở nhà không có việc gì làm, liền thay hắn đến trông nom quán trà, ngày ấy ta vẫn còn nhớ rõ, chính là ngày đầu tiên ta bán quán, liền thấy hai người trẻ tuổi từ vùng cỏ hoang trong núi đi ra. Một người là Thượng Quan, còn có một tiểu cô nương, ăn vận xiêm y hồng nhạt, xem ra có vẻ thân thiết với Thượng Quan Kỳ Hoa, cô nương đó gọi thẳng tên hắn không nói, còn ồn áo nói cái gì cây không thể đi bộ, không đi được, muốn hắn cõng, cuối cùng Thượng Quan Kỳ Hoa lại nhượng bộ cõng nàng đi. Ngươi chắc không tin, thì ra Thượng Quan Kỳ Hoa yêu vợ như thế, nhưng mà cô nương đó quả thực mỹ lệ, tựa như hoa đào mùa xuân mới nở, thật là đẹp!”

Đúng vậy.

Thượng Quan còn nhớ rõ, hắn bị chôn trong đất, vừa mở mắt ra nhìn thấy A Chước, khoảnh khắc đó ánh nắng rọi trên thân thể nàng, hình ảnh đó hắn cho đến cuối đời cũng không quên được.

“Nam nhân, làm phân bón cho ta đi”.

Nàng nói, không hề kiêng kị chút gì.

A Chước không e ngại đem tình cảnh sắp sửa chết héo nói cho Thượng Quan, kèm theo sỉ vả mấy tên thuộc hạ ngu xuẩn, rồi khinh bỉ đám truy binh ma giáo nhát gan, cuối cùng nói cho hắn, ý trời bắt hắn bị chôn ở đây, việc dùng hắn làm thức ăn là bất đắc dĩ, không làm khác được …

A Chước nói rất nhanh, tựa như muốn che dấu nội tâm bất ổn của nàng. Hay chính là tự huyễn hoặc bản thân, nhất định phải nhẫn tâm hơn nữa.

Thượng Quan biết, nàng mặt dù thoạt nhìn là một yêu quái, nhưng nàng là một yêu quái tốt, không có ý xấu muốn giết người.

“Ta nghĩ có cách khác để giúp ngươi”. Thượng Quan không muốn chết, mối thù diệt môn hắn phải báo, hắn không thể vô cớ bỏ mạng ở chỗ này.

A Chước chớp mắt nhìn hắn một hồi lâu, “Nói xem thế nào”.

“Đại … Đại tiện …”. Cho dù là xấu hổ, hắn cũng cắn răng mà nói ra, “Phân bón đó rất tốt, chỉ cần ta còn sống, thì không bao giờ hết …”

A Chước híp mắt quan sát hắn một hồi. “Ngươi không được chạy đấy”.

“Trước khi ngươi chân thân khỏe trở lại, ta sẽ không chạy”.

A Chước hào sảng vung tay lên. “Được, vậy ngươi tự mình chui lên đi”.

Thượng Quan hơi cứng đờ. “Ta chân tay đều bị đất nén chặt, làm sao tự ra được?”

A Chước buông tay, “Ta cũng không có cách a, hiện giờ ngay cả một cái lá cũng không cầm lên được”. Chân thân quá suy yếu khiến A Chước chỉ có thể hiển hiện thành hình người một cách mơ hồ, cũng không thể kết lại thành thực thể, cây cỏ trên mặt đất cũng xuyên qua được. “Ngươi nhìn đi … A, được rồi”. A Chước tựa như vừa nhớ ra cái gì, “Ta có thể lấy dương khí của ngươi”.

Vừa nói xong, nàng rất nhanh cúi đầu xuống, đột ngột hôn lên môi Thượng Quan Kỳ Hoa.

Hai mắt hắn trợn trừng, cằm buông xuôi, cả người cứng ngắc, cực kì choáng váng.

A Chước nhân cơ hội đưa đầu lưỡi hướng vào trong miệng hắn, chậm rãi hút đi dương khí của hắn, cơ thể nàng vốn hơi trong suốt từ từ trở nên rắn chắc, đầu lưỡi dây dưa trong miệng hắn càng trở nên thật hơn.

Một thứ dịch ấm áp mà dinh dính bỗng nhiên chảy ra.

A Chước lùi lại, lau vết máu trên mặt, chỉ vào mũi hắn nói: “Chậc chậc, nhìn mặt ngươi mà xem, ta sống nghìn năm nay, lần đầu tiên thấy nam nhân hôn môi lại chảy máu mũi”.

Bản tính Thượng Quan Kỳ Hoa vốn trầm mặc chất phác, lúc này cũng phẫn nộ cắn môi, mặt đỏ rần, nói: “Đây là … lần đầu tiên …”

A Chước nhíu mi quan sát hắn: “Lần đầu tiên không ổn sao? Vừa rồi cũng là lần đầu tiên của ta a”.

Thượng Quan xoay đầu, nhắm mắt. “Ngươi … thắng rồi!”

A Chước xắn tay áo, giúp hắn đào đất xung quanh người lên, vừa đào vừa nói: “Người đừng có tìm cách chạy đấy, ta hút dương khí lại còn uống máu của ngươi, ngươi đi tới đâu ta cũng có thể tìm được. Từ hôm nay trở đi ngươi là người làm vườn của ta, mỗi ngày chăm bón, làm cỏ, bắt sâu cho ta! Nếu như dám lười biếng, hắc hắc, ta cũng có yêu lực, đối phó người khác thì thiếu, chứ với ngươi thì thừa đủ”.

Thượng Quan Kỳ Hoa vẫn nhớ rõ, khi nàng nói, khóe môi cùng gương mặt sáng bừng lên sức sống, mặc dù chân thân đã khô héo thành như vậy, nàng vẫn thong dong tự tại như trước …

Cả thân người rực rỡ như hòa đào …

Khuôn mặt bên dưới mũ bất giác mềm đi, hắn nhấp ngụm trà đắng: “Phải, rất đẹp”. Tuy có vẻ bình thản, chỉ là trong lời nói mang theo vài phần chua xót.

Uống xong trà, từ biệt chủ quán, Thượng Quan Kỳ Hoa cầm Lăng Tiêu kiếm hướng về Bách Lý Pha mà đi, cũng không phải đi vào trong núi, mà đi tới vùng cỏ hoang, dựa vào kí ức, chậm rãi tìm kiếm nơi đó.

Bách Lý Pha trước đây là bãi tha ma, truyện kể xưa kia khắp nơi đều là ma quỷ, nhưng Thượng Quan biết, nơi này chỉ thỉnh thoảng xuất hiện tiểu yêu dọa người, hoàn toàn không có ma quỷ.

Đi tới nơi cũ trong trí nhớ, Thượng Quan nhìn cảnh vật trước mắt, chậm rãi bỏ mũ xuống.

Cỏ dại mọc cao hơn trước, nhưng gốc đào khô héo kia không thấy bóng dáng.

Hắn nhất thời hoảng hốt, A Chước là đào yêu, cây hoa đào là bản thể của nàng, nếu như bản thể đã mất …

Ngực hắn như bị ai bóp chặt, mặt trời trên cao làm hắn chói mắt. Thượng Quan hít sâu một hơi, tiếp tục đi lên phía trước, thanh kiếm Lăng Tiêu danh chấn giang hồ bị hắn dùng như cái liềm cắt cỏ, dọn dẹp hết cỏ dại xung quanh.

Bỗng nhiên trong đám bụi rậm, một khúc gỗ khô chắn ngang tầm mắt hắn, ngẩn người, hắn đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, cảnh sắc xung quanh dường như thay đổi, một cách chậm rãi hòa hợp với khung cảnh ba năm trước, gió nóng tháng 6 phất qua mặt hắn, tiếng gió thổi nhè nhè toàn bộ biến thành tiếng gọi của nàng.

Thượng Quan Kỳ Hoa, Thượng Quan Kỳ Hoa … cứ thế liên miên không dứt.

Giống như tháng 6 năm ấy ….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn shisan về bài viết trên: Cừu Con, Mie Mizuka, T.o.c, Tiểu Lam, trachnu, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Vĩnh Tịch và 248 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 199 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
LogOut Bomb: Windwanderer -> Tiểu Linh Đang
Lý do: Chào nha
ღ_kaylee_ღ: 204 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3300261#p3300261
Đào Sindy: hay ha
Độc Bá Thiên: ảnh anh là ảnh em gái anh đó :)2 cứ nhìn e anh là suy ra ảnh
Đào Sindy: em cảm thấy chưa đủ. vả lại ảnh anh đâu.
Đào Sindy: thế ư
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 284 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Độc Bá Thiên: em có anh làm kỷ niệm rồi...nhẫn chi cho tốn kém
Đào Sindy: toàn đại gia thôi chơi ko lại. Kỷ niệm ngày cưới ko mua nổi cái nhẫn :cry2:
Đào Sindy: cầu thanks
xem thêm: viewtopic.php?t=383268&p=3300224#p3300224
Độc Bá Thiên: ơ...học bài sao cùng ca tâm sự đc :(((
Độc Bá Thiên: mụi mụi :) sao ba chấm thế
Hoàng Phong Linh: thôi, đi học đây, pp mọi người
Hoàng Phong Linh: Thiên: ....
Độc Bá Thiên: E iu đấu vật chi cho tốn điểm. Em iu tự ngắm mình là thấy đẹp nhất rồi mà :kiss:
Lãng Nhược Y: Bậy, ta có làm gì đâu *lắc đầu như cối *
Hoàng Phong Linh: Đào: Ta cx vậy, vừa vào nhưng chẳng thấy gì có thể mua T^T
Đào Sindy: Tối call nha anh. :kiss3:
Hoàng Phong Linh: nhô đào
nhô sunlia
Nhô phượng
Đào Sindy: Đồ đẹp bị ủi cướp hết r
Đào Sindy: Nay ko có vật phẩm gì đẹp nên ko mua đc.
Hoàng Phong Linh: đang định tìm ca t8m, hì hì~~
Đào Sindy: Thế à
Độc Bá Thiên: thơm thơm...nhớ ca như nào nào :">
Sunlia: đông thế
Hoàng Phong Linh: thiên ca * ôm ôm* nhớ ca quá à~~
Độc Bá Thiên: Mụi mụi tối ấm :hug:
Kim Phượng: nàng lại làm chuyện mờ ám gì sau lưng ta à  :think:
Hoàng Phong Linh: hi~ Livi-chan~

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.