Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 4703
Được thanks: 3173 lần
Điểm: 8.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12

Ch d5ương 29: 78Nhà có tiểu 28ác ma

Sáng ctinh mơ, 39Tần Tiểu 6cBảo bị c6mẹ mình 9đánh thức. 6d © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu 72Nghiêu đứng 4dậm chân 7tại chỗ: f6"Trời 21ơi, muộn d8ồi muộn 81ồi!"

Lâu 9dghiêu Nghiêu 55ấp đến 38độ vò cđầu bứt 2ai, ngồi dbổm trước e4ủ quần báo, một aên vừa 0cầm quần báo ném ra, fột bên bán giận edói với 41ông xã: b"Tần chí, sao muộn 8hế này dfới gọi 30m dậy!"

"Anh 4ó gọi em, e4hưng là bm không chịu 4aậy!" 5ần Chí dai tay ôm 45gực nhìn 7aô luống 8uống tay 4hân tìm 78uần áo, 8iếc mắt 8hấy đứa 21é ngủ trên biường đã f5ỉnh, liền fđi qua, ngồi 4eổm xuống 1trước giường 8emà nhéo 28nhéo cái 26cằm của 9cậu: "Tiểu 0bảo, có dphải bị dmẹ đánh 30thức hay 3không?"

Tần 33Tiểu Bảo cnhũ danh 8tiểu bảo, bđại danh 8Tần Dật. f © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba 8egọi, Tần 8Tiểu Bảo 9vẻ mặt 71mơ màng, ddchớp chớp 9cđôi mắt 9to trong veo dnhư nước, f7sau đó cầm dlấy bàn d7tay ba ba dđặt lên 9hai má, nhắm 97hai mắt 0lại.

Tần 2Chí trong falòng liền 07mềm nhũn 5thành một f7mảnh.

Lâu aNghiêu Nghiêu 77rốt cục 6cũng tìm 2bđược quần 8cáo, hai ba f3lượt liền fmặc xong, 1sau đó đem 3quần áo 9cần mặc 4fcho cục acưng đặt a0ở trên 53giường, dnói với 6Tần Chí 04: "Anh dclát nữa c9giúp cục dbcưng thay 4bxong quần dáo, rồi bđưa đến 81chỗ mẹ efđi, em đi 6ahọc trước ađây."

"Anh 46đưa em đi." eeTần Chí 30rút ra cánh 0tay bị Tần e4Tiểu Bảo 31nắm, đứng cdậy nói.

"Không 47cần, em f5tự mình 08đón xe đi, 4anh buổi 8chiều đến f0đón em là 89được."

Xách 8flên chiếc 22túi đựng 13bữa sáng 5mà Tần 5Chí đã 05chuẩn bị 9giúp cô, 0Lâu Nghiêu faNghiêu vọt 7tới trước 3giường 9đứa bé, 5bhôn một a6cái lên emặt Tần fTiểu Bảo, 3liền giống 61như có lửa cđốt mông d7mà chạy 9đi học.

Tần 7Tiểu Bảo a3bị hôn amột cái, 52hài lòng d5vuốt khuôn amặt nhỏ 4nhắn của 23mình, lại 05phát hiện cmẹ đã 9dxoay người 3fbước đi, 8nhất thời 6eđứng lên, 82xoay người 79bước xuống a1giường, 1đôi chân dnho nhỏ b3hướng cửa 14chạy đuổi btheo, miệng 07bập bẹ fhô lên: af"Mẹ... 0 © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ 60con chân cngắn, dĩ 7nhiên là 85đuổi không 3kịp, vừa dmới đứng 8lên, Lâu 6Nghiêu Nghiêu 9dcũng đã bkhông thấy.

Tần 9dChí đem 7bé bế lên 0aôm vào trong c7ngực, Tần 83Tiểu Bảo 6ủy khuất 77nhìn ba ba 43nhà mình: d"Mẹ..."

"Mẹ 1đi học, dcục cưng 4ngoan, ba a7ba thay quần aáo cho con fđược không." 3Tần Chí 5đem Tần 22Tiểu Bảo 1thả lại 8trên giường 9cnhỏ, sau 5đó cầm alấy bộ 73quần áo 10Lâu Nghiêu 06Nghiêu đặt 5trên giường, 6giúp Tần faTiểu Bảo 5mặc.

Tần c2Tiểu Bảo 7lập tức 70đem mẹ 67quên ngay, afđi tới 37đi lui, không 41cho ba ba 4ethay quần 48áo. Tần 51Chí thật 1cvất vả 9mới bắt 82lại được 8con khỉ econ kia, kết f8quả Tần 45Tiểu Bảo 44lui co rút 9lại thành 9một khối, 6dkhông chịu 45mà kháng 2cự , làm bcho Tần 5Chí không 77cởi quần 7áo được, 17Tần Chí d7sợ làm 1đau bé, 36căn bản 27không dám bdùng sức dquá, cha d4con hai người f4giằng co 59hơn nửa 6bngày, quần 12áo cũng 03chưa thay 3xong.

Tần 1Chí rốt 9ccục cũng 5biết vì 4sao mỗi flần giúp 5Tần Tiểu 68Bảo thay f0quần áo, bLâu Nghiêu 9Nghiêu sẽ a5biến thành absư tử cái, 16rít gào 2không ngừng, 6bình thường d9nhìn rất ethú vị f, hiện tại 4người rít a0gào đổi e4thành mình, edliền hoàn fatoàn không bfthú vị!

Tần 12Chí lau mồ 0hôi, đem 45quần áo 47quăng đến 7một bên, 25phụng phịu 5giả bộ 0tức giận 9: "Tần 1Dật, con fcòn bướng, d3ba sẽ không emặc giúp a4con."

Tần afTiểu Bảo a9ngồi ở 83chỗ kia 4vươn đầu 5nhìn ba ba 7hơn nữa dngày, sau 4đó nheo 7lại ánh 2mắt, ngây 14ngô cười ce"ha... 9 © DiendanLeQuyDon.comha...", 0sau đó nhặt flên bộ 01quần áo 3nằm bên fcạnh, đưa 40tới trước 6mặt ba ba, ddnũng nịu 4kêu: "Ba... a9 © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần aChí rất b7muốn tiếp batục làm fmặt lạnh, enhưng thấy 9cậu nhóc 3này nhìn c9mình làm 80ra vẻ đáng 1thương, 5cuối cùng e6vẫn không a3duy trì được 71lâu mà đầu 73hàng, kết 1quả tiếp 0nhận quần d4áo, Tần 8aTiểu Bảo 3lại không edchịu mặc, 2cở trên 0giường 3asung sướng 6dlăn qua lăn 1lại.

Mặc 33quần áo ccho bé, tựa 1enhư đánh 2giặc vậy, a3Tần Chí 1rốt cục 6hiểu được e5vì sao Lâu 53Nghiêu Nghiêu bhiện tại bdcàng ngày b8càng ồn 5ào!

Thật evất vả cdđợi Tần 41Tiểu Bảo 4chơi mệt 6mỏi mới 9cho anh thay 9cxong quần 8áo. Lúc 4mang giày ctiểu tử afnày vẫn akhông nghiêm 4túc như aecũ, chân enhỏ đưa 8qua đưa 19lại, khi 60mặt Tần edChí bị eđá vài 3chân, cậu dtựa hồ e3cảm thấy 8fnhư vậy 61rất thú 7vị, hai 40chân nhỏ 83càng không 7fngừng hướng 64trên mặt 91ba ba mà 70đá.

Loay 3hoay gần 7nửa giờ b5mới làm 7xong này 16hết thảy, 76Tần Chí fdmặt đã 57đen như b0đáy nồi, aanh luôn 77tự hào e1về sức 20nhẫn nại 0của mình, 8nhưng đối bvới đứa 44con trước 5mặt này alại không c2kiềm chế 1được.

Mang 2giày xong fliền đói e2bụng, lần 53này Tần 1Tiểu Bảo ekhông có 9nghịch nữa, 5thực ngoan cngoãn uống a4xong một 8bình sữa 1nhỏ, không 38giống như ecbình thường, 4Lâu Nghiêu 26Nghiêu phải b0dỗ hơn b0nửa ngày, 5cuối cùng btức giận c3đến phát 25hỏa, nhóc f4mới uống.

Ôm bblấy bé 19con đã ăn 6uống no 75nê, Tần dbChí lấy fchìa khoá flên xe, chuẩn 4bị đem d9nhóc đến bnhà cha mẹ 7eở đối 7bdiện.

Hai 9vợ chồng 8ban ngày 72đều có 62bận công 7việc, cho 20nên ban ngày 09Tần Tiểu 4Bảo bình 6dthường 4đều được 5mẹ Tần 2aChí chăm 32sóc, buổi d6tối lại b4đón về.

Mẹ 8fTần Chí 97tuy rằng 2dđã hơn 87năm mươi 1btuổi, nhưng d5nhờ giữ 8gìn tốt, 81nhìn qua 5chỉ mới 6hơn ba mươi, 21thấy Tần bdChí ôm cháu 09lại, nhất dthời cười 5eđến mắt fhíp lại cthành một 17đường 8thẳng, nếu 85hỏi trong a5nhà ai yêu b0Tần Tiểu dBảo nhất, c0chắc chắn 0người đó e9là mẹ Tần

"Nghiêu dcNghiêu đâu?"

"Hôm 6cnay cô ấy 4có cuộc 9thi nên đến 8trường 9rồi. Mẹ, dhôm nay lại aphiền mẹ 0trông Tần 4Dật giúp."

"Phiền 3toái gì, 00mẹ trông fccháu nội 4bảo bối b9của mình, dsao gọi 8là phiền ftoái được, btiểu bảo 2đến đây cbà nội eôm nào!"

Tần cTiểu Bảo 50ôm chặt ecổ Tần cChí không 3chịu buông aatay, mẹ f9Tần gỡ 4fnhư thế 5nào cũng 6không thả a9ra, cuối 0cùng khi 0agỡ ra được, 58nhóc con elại khóc 7lớn lên, 7giãy dụa 34đòi Tần a6Chí ôm lại.

Mẹ 1bTần nghe 83cháu khóc 8mà đau lòng, bdđành phải 5ehỏi Tần 8Chí: "Con 3hôm nay phải cđi làm sao?"

"Buổi eesáng phải 2ađi đến e7công ty, dbất quá b6đưa nó 45đi cũng 9được." 57Tần Chí 97nghe khóc 95cũng có dchút đau clòng.

Tần 0Tiểu Bảo 26khóc một ehồi, thấy ekhông có d0gì hiệu efquả, lại 17đá loạn f3trong lòng a5mẹ Tần, 75kết quả 2dạo qua 3một vòng, 8bé cũng 2eđược như edý mà trở elại chỗ fba ba.

Kỳ athật nhóc acon này rất 90giỏi nhìn e7sắc mặt, 2người nào a2có thể 3khóc được, 99người nào 2khóc lại ekhông được, 4nhóc biết 90rất rõ.

Cuối c0cùng, tiểu 1ác ma này 83bị Tần daChí cột bvào ghế bphụ, mang 7etheo đi làm 8e. Đến công bcty, nhân 79viên thấy 79ông chủ 13ôm đứa cnhỏ, đều 3cảm thấy 2cthực mới 2mẻ, nhưng 34không ai 1nghĩ là acon trai chỉ bdnghĩ rằng cđó là con d1của bạn 07anh, bởi avì Tần 5dChí nhìn 5qua rất btrẻ, tuyệt 0không giống dngười đã bkết hôn, 6flại còn ccó con trai.

Tần 3cChí vào 0bvăn phòng fliền đem dađồ chơi 9trẻ con 1mà mẹ đưa 9cho Tần 9bTiểu Bảo, 06thấy bé 4không khóc 9không nháo 14mới đi eclàm việc

Tần d5Tiểu Bảo 7clúc này 99thực thức 88thời, thành 5thành thật cethật chơi 8đồ chơi, bnhìn ba ba 99đi rồi, 24liền bỏ fblại món 8đồ chơi, fbliền chạy 4dxung quanh 75tìm đồ d3chơi khác.

Chơi cđược một 09lúc, cửa 08phòng đột cnhiên mở 4ra, hai nữ 5nhân rón 8ra rón rén a5đi đến.

Tần 5eTiểu Bảo 39mở to hai 7mắt tò 33mò nhìn a4các cô.

Tần e9Tiểu Bảo 0ađã hơn 40một tuổi, 68ngày thường etròn trịa amũm mĩm, 02khuôn mặt 1enhỏ nhắn 1phấn nộn, fethật làm echo người 1ta muốn 74cắn một 4ngụm, một 84đôi mắt 9to sáng trông b6suốt di 94truyền từ dLâu Nghiêu 6fNghiêu, thêm f6hàng lông 2mi đen nhánh 6chớp chớp, 84làm cho ai dthấy cũng fađộng tâm.

Hai cbnữ thư bký liền 6bị hút 0mất hồn 5từ một efcái chớp f3mắt kia. cd © DiendanLeQuyDon.comHai người 4đi lại dcgần, thư 1kí thứ 82nhất hỏi: a3"Anh 6bạn nhỏ, fcon đang 2blàm cái 39gì thế?"

Tần 01Tiểu Bảo 9tất nhiên 18không trả flời cô, 5chỉ chớp 4chớp mắt bnhìn.

"Thật fđáng yêu." cThư ký thứ 6hai sầm 3fmặt, sau 85đó nói: 4c" Anh 9bạn nhỏ, cba con là 7ai vậy?"

Tần b7Tiểu Bảo 4brốt cục 1bcó phản fcứng , nghiêng 30đầu giống 1như tự chỏi: "Ba..." 6Sau đó lại fbhưng phấn dfmà nói: 0"Ba, 94bổn! Bổn!"

Hai bdthư ký nhìn fnhau, không 0cbiết Tần 2Tiểu Bảo 9elà có ý 11tứ gì, dfchẳng lẽ 6bé là đang 1nói ba nó a1là "Bổn 6bổn" ae?

Hai 4người lại 57hỏi mẹ cnhóc là 6ai, kết acquả Tần 5Tiểu Bảo b9lại nói e8"Đến 7trường", 8hai người 4blại kẻ 5tung người dahứng tìm 01hiểu tin bbtức Tần f3Chí, Tần 0Tiểu Bảo f7cơ bản 0cchính là 9cmở to hai 0mắt nghe, 6ngẫu nhiên 7fnói vài 3chữ không a9rõ ràng, f2nhưng đều 4là ông nói begà bà nói evịt.

Thời eđiểm Tần 9Chí trở d1về liền 13thấy hai 73thư ký vốn e5nên ở đi 65làm việc 88lại vây 32quanh con 59mình nói 7chuyện, 2Tần Tiểu 8Bảo thấy 6ba ba nhà damình, lập ctức chạy 4tới ôm 5blấy đùi acanh, miệng ala hét "Bổn dbổn", 6Tần Chí e6đem con ôm 4clên, nghiêm emặt nói 1avới hai 03thư ký: e9"Ở 8trong này 5elàm cái 9gì? còn 4không quay f9lại làm 35việc."

"Vâng." 02Hai cô thư 40ký nhỏ 9khúm núm bđáp, ánh 1amắt lại bkhông ngừng 08bắn về b2phía Tần 4cChí.

Nhưng ffTần Chí 46lại không cdthèm liếc 08mắt một abcái, ôm 08Tần Tiểu cdBảo đi 03ra ngoài, 8nghe thấy 5con kêu mình 93bổn bổn, bliền nhéo 8anhéo cái 6mũi nhỏ: 5"Gọi flà ba ba."

"Bổn 2bổn!" 3(Ngốc, ngốc)

"Kêu 9eba ba!"

Hai 9bcha con không 9coi ai ra cgì mà đấu 80khẩu với 1anhau, hai a9tiểu thư 0ký bỗng 5dcảm thấy 2đau lòng, 1ba ba? Bọn 06họ không 6có nghe sai 2echứ? Ông d7chủ này fnhìn qua b7chỉ mới 2hai mươi f2mấy tuổi, 1vậy mà bđã có một ađứa con b0hơn một 35tuổi? Có fathật không 9đây?

Việc 48này làm 5sao mà cho angười ta 57sống cho 8được? bfVì sao hiện 07tại nam 7nhân tốt bdkhông phải fbđã kết 22hôn thì 1chính là bađang chuẩn 9bị kết 1hôn!

Công 9việc ở 8công ty cũng cbkhông có egì nhiều, fthời gian 7trước Nguyễn 4Tư Nam vừa 59kết hôn, 3hiện tại 7cđang hưởng 65tuần trăng 69mật, ở 91công ty không 61có Nguyễn 2Tư Nam ép 1buộc, công 6tác nháy 0bmắt thanh 7nhàn vô fcùng, Tần 05Chí ôm con 9dạo qua 4một vòng, 01cũng liền 55đi trở 39về.

Khi 70Tần Tiểu cBảo tám 34tháng bắt 16đầu bi b7bô tập 9nói, học 4trước hết 9fđược không 8phải mẹ 9cũng không ebphải ba d6ba, mà là 45bổn bổn 4d(ngốc, ngốc), acó lẽ là f9Lâu Nghiêu 56Nghiêu nói dTần Chí 43là ngu ngốc 0nhiều quá, 19bị đứa 70nhỏ học 53đi, hiện 3tại Tần dTiểu Bảo acó đôi e6khi kêu Tần eChí ba ba, b4có đôi d1khi gọi c1anh ngốc, 74ngốc, điều f0này làm becho Tần 9Chí phi thường fbất đắc 9dĩ.

Giữa d5trưa, Tần 2Chí nấu abcháo cho ccTần Tiểu 1Bảo ăn, 34mẹ Tần 2hiếm khi 80không giữ 7cháu, đã 3dsớm hẹn f4bạn đi 1chơi .

Tần 32Tiểu Bảo dbvừa mới 7bắt đầu 3học dùng 9thìa, cầm adchiếc thìa abplastic nhỏ 34múc cháo 4ăn, trong f7đó một 89nửa ăn f9đến trên f9mũi, Tần cChí phải eđi vào nhà cbếp lấy 55hạt tiêu, 22khi quay lại aliền thấy eeTần Tiểu 15Bảo hai fftay đặt fở trong abát, cầm elấy cháo 6ăn, thấy cTần Chí dđi qua, liền fcười ngây engô, sau 3đó lại 0tiếp tục efdùng tay 36cầm cháo a8ăn.

Nhìn atrên người, f1trên mặt, 44trên đầu 0con tất b4cả đều 6là cháo, cTần Chí 34có trong 60nháy mắt 0không biết enói gì, 34sau đó cảm 0thấy vô ecùng may 6mắn khi 12bà xã không 8bcó ở nhà, 66nếu không 33lại rít c0gào .

Ăn 8axong cơm 3trưa, Tần dbChí đem aTần Tiểu eBảo tắm 5rửa, Tần bTiểu Bảo 7ctất nhiên felà không 9fan phận, e8một chuyện 7btắm rửa 4lại mất 9hơn một aatiếng đồng 2hồ, còn c2làm ướt 66hết quần 97áo của bTần Chí, 62tắm rửa 8xong xuôi, 46nhóc con 89kia mệt 8nhọc, tự 9giác trở c5lại giường dnhỏ ngủ 4trưa , để 6eba ba nhà 4mình ở 7lại thu 8thập tàn 4cục.

Nhìn 8aphòng tắm 5bị biến 43thành một 4đống hỗn ebđộn, Tần aChí từ 0trong nước cbước ra, 46rốt cục b0nhận thức 47được rằng aatiểu ác 6ma này có 8bbao nhiêu 89đáng sợ, cckhó trách 5tính tình 25bà xã càng 17ngày càng 4kém, trước 5đây rõ a2ràng thật dđáng yêu!

Tần 9Tiểu Bảo angủ thẳng 3ctới bốn 4agiờ chiều, 49kết quả dbbởi vì 15ngủ lâu d8quá mà đái 4fdầm ...

Ngày 1hôm nay đối 16với Tần 8bChí mà nói 55đúng là cmột ngày dcđầy bi 6kịch, chỉ 1vì buổi fsáng nhất ethời mềm clòng...

Chơi 1cùng con 66một giờ, 1xương sống fathắt lưng c3Tần Chí 48đều đau, 7ebắt đầu alái xe đón 71bà xã tan 6học.

Lúc fđến trường, a9Lâu Nghiêu 49Nghiêu còn 9chưa ra, etrường 9dhọc lại 2cấm xe ở 2ngoài chạy 0vào, hai 55cha con đành 9phải chờ eở bên ngoài, 6Tần Tiểu 0Bảo ở d2trong xe không f9chịu ngồi 0im, xoay qua 0xoay lại, 68cuối cùng 5cTần Chí 39đành phải 81mang cậu fcxuống xe, bđể cậu ađứng trên e3bãi cỏ.

Trước 6cổng trường 3eđại học, cmỗi ngày 8ađều có 08người đứng 8cđợi ở 0fngoài, thanh 0niên, trung eniên, lão 1eniên đều 2có đủ 2cả, nhưng 7một người cdẫn theo 0btrẻ con d1đi đón benhư thế 7fnày cũng 2là rất 70ít gặp.

Tần eChí mỏi b6lưng, dựa 68lên chiếc 2xe thể thao bmàu bạc, c3vốn là 2cdiện mạo 5không tầm 9thường, 6bộ dáng 5này lại f4làm cho anh fcnhìn qua 2etăng thêm 1gợi cảm 57vài phần, cTần Tiểu 7cBảo ôm 74đùi ba ba 8fnhà mình, 1cnhìn người 3dđi đường a2qua lại c3chung quanh, 2enếu thấy bcnữ nhân dgiống Lâu 6Nghiêu Nghiêu, 3bsẽ cao hứng 9chạy đi alên, nhưng blà đi vài 6bước sẽ 13phát hiện a4người kia b4không phải fmẹ, liền 0rụt đầu 79lùi về 9bên người a3ba ba, tiếp 6etục ôm 2đùi ba ba 7fđợi mẹ.

Những 2nữ sinh 7từ trong 34trường 8đi ra, liền 3bị thu hút bbbởi cặp 49cha con này. b © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 1có người 5bcòn muốn 2đến gần!

Bất equá cũng 4có người bkhông bị fchút hồn, cbhoài nghi 64nam nhân a8này là cố bý mang theo 33trẻ con ffđến tranh 94thủ lòng fthương hại ecủa người 2trong lòng, 9hoặc căn 4abản chính elà cố ý cở trong 34này dựa dbtheo bé nhóc 37con này mà 9atán gái b9!

Cha adcon hai người dabị nhìn 0fngó, dò 09xét nửa 1fngày, rốt 1cục đợi bđược Lâu 03Nghiêu Nghiêu, 9Tần Tiểu 18Bảo hưng 88phấn chạy 5ađi lên, fôm lấy f6đùi Lâu 7Nghiêu Nghiêu, b8Lâu Nghiêu cNghiêu nhấc bchân, phát 8hiện Tần 0cTiểu Bảo 0ôm thật 4chặt, hoàn 30toàn chính alà dính a1trên đùi acô, nhất 2dthời liền 8nghiêm mặt 3alại: "Tần 44Tiểu Bảo, 9dbuông tay!"

"Mẹ!" 03Tần Tiểu cBảo vô 8cùng đáng 3ethương ngẩng 8đầu nhìn 0amẹ mình.

"Buông 62tay!" fLâu Nghiêu 90Nghiêu không 97có nửa 85điểm mềm 72lòng.

Tần 87Tiểu Bảo e4đành phải 78ủy khuất ebuông tay, 30nhìn về 13phía ba ba f9cầu cứu, alại phát 6hiện ba 1eba nhà mình 12quay đầu, 9làm bộ cnhư không facó thấy 3cậu cầu 48cứu.

Đón fnhận túi 19xách trong 1tay Lâu Nghiêu 2eNghiêu, Tần 5Chí nghĩ, 06quả nhiên 3mỗi vật 99đều có dmột vật 42trị, cả 9nhà đều 4bcưng chiều dTần Tiểu b2Bảo, duy 9chỉ có 16Lâu Nghiêu b2Nghiêu có 0thể làm 8mặt lạnh, 97bất quá, fmặc dù 9Lâu Nghiêu eNghiêu hung 3ehăng với c4cậu như 1evậy, Tần 8Tiểu Bảo 3alại thích b1nhất là d7kề cận 5mẹ.

Ngồi 79vào trong 7xe, Tần a3Tiểu Bảo 5vốn dĩ dgiống như 6chú khỉ 9bcon vẫn a4không nhúc 0nhích nằm e1trong lòng dcmẹ, Tần bdChí thấy 58vậy rất 1muốn cười.

Bất 6equá, một 0nhà ba người 57này không 53biết là 63vô số cô cgái đứng 2dnhìn bọn 01họ rời 2fđi kia, có a2biết bao f9người tan 50nát cõi eclòng! Quả 9nhiên, gặp fnam nhân atốt, chộp ctới kết dhôn sớm c7một chút, fsinh tiểu 6hài tử 89mới là evương đạo fa!

Khi 0dđi ngang 06qua một acửa hàng 3bánh ngọt, 8Lâu Nghiêu 7Nghiêu bảo aTần Chí 2ngừng ở bven đường e3một chút, a5ôm Tần 73Tiểu Bảo 8ebước xuống axe.

Nói ađến cũng clà kì diệu, acư nhiên bở trên 9đường 3gặp Trần 1cHạo, Trần dHạo nhìn 8dthấy hai 4amẹ con, 97vừa lộ 4ra nụ cười 9tươi muốn abắt chuyện, 39kết quả 9cùng Lâu dNghiêu Nghiêu 15gặp thoáng 8equa, cô giống 3bnhư không 9có thấy canh, ôm Tần 6Tiểu Bảo 1nhìn không 0chớp mắt 9đi qua.

Vẻ 97mặt tươi 0cười của ceTrần Hạo d8cứng ngắc equay đầu dlại, liền c4thấy Lâu 6Nghiêu Nghiêu fdcùng Tần 55Tiểu Bảo dhai người 97ngồi xổm ftrước tủ 2akính của 2cửa hàng fbbánh ngọt, cmột lớn 30một nhỏ fđột nhiên 1quay đầu, 66hai đôi 1mắt giống anhau đều 5bmở thật 3lớn trông 5như con mèo fnhỏ.

Trần 0fHạo nghĩ aerằng họ 3nhìn mình, 0liền điều 53chỉnh nở bmột nụ d6cười cực b9kỳ hoàn emỹ, nhấc d9chân đi 0đến hướng e2bên kia, blại phát 1ehiện có bngười ở cbên cạnh c9cũng đi aqua đó giống cmình.

Tần 9Chí đi đến 6dbên người d1bà xã cùng 2dcon trai, dcxoay người c4hỏi: "Chọn 36được rồi 6dchứ?"

"Cái 1này!" 6dLâu Nghiêu 3cNghiêu chỉ d1vào một 4cái bánh 88ngọt chocolate 2trong tủ 66kính.

Tần eeTiểu Bảo 1lại chỉ 06một cái 1bánh dâu 33tây khác, 5bnước miếng f1đều muốn 70chảy ra 76.

"Rốt 11cuộc là c1cái nào?"

Lâu 6Nghiêu Nghiêu 1trừng mắt, dahung dữ 0nói: "Đương 15nhiên là f5cái mà em 3nói!"

Nữ 1nhân này 7đúng là 1không nhường d1nhịn nha, 6blại không 32biết xấu 64hổ tranh f4giành cùng a1con!

Cuối 99cùng, Tần eaChí đem 6hai loại dbánh ngọt 51trong tủ 1đều mua bmột phần, 0Tần Tiểu d4Bảo tự fnhiên không ebiết đã emua, bám 7dính lấy 43tủ kính 9không chịu 98đi, Lâu 6Nghiêu Nghiêu 2liền bắt 18anh ôm đi, 8Tần Tiểu 7Bảo liền akhóc.

Kết 18quả khóc 85một hồi 1phát hiện 4mẹ không 99để ý tới 8fcậu, liền acrúc đầu bavào lòng 03mẹ hờn 30dỗi.

Tần 2Chí thấy 0một màn 41như vậy 9ckhông khỏi cbuồn cười, cquả nhiên, 0tiểu ác 6ma lại có 0dđại ác 39ma đến 3ctrị! Đối 7dvới tiểu 9ác ma này, bphải có f1lòng dạ 85sắt đá!

Một anhà ba người ađi qua bên d2người Trần 7Hạo, từ eđầu tới 9cuối, giống 5như căn ebản không 4có nhìn 58thấy anh. 5d © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo ftrong lòng 9vắng lặng, cđứng ở 3tại chỗ 9thật lâu, 5bthật lâu.

Ch 56ương 30: 12Từ nay về 3sau chính flà người 2clạ

Bất atri bất 7agiác, lại 7đi đến fnơi này

bdchỉ là 27muốn tìm 3bmột chỗ bđể giải 2sầu, cũng 1không chỉ 1một lần 4lại trở a3về chỗ 76này.

Lâu adThanh Thanh e6bắt đầu eevuốt ve chàng rào emàu trắng, cvây quanh 06là biệt 1thự ba tầng 9quen thuộc, 9ánh mắt 6có chút 92hoài niệm, 02tính kĩ dlại, cô 6đã hơn bmột năm 57không về 7chỗ này

Quên f1mất là 3một ngày a3kia, đột 57nhiên muốn evề thăm eenhà một 8chút, lại 0fphát hiện 0, chìa khóa 9cô cầm decũng không cmở được dcửa

6thất kinh egọi điện 75cho ba ba, 87mới biết 5rằng ông 5đã chuyển 70ra ngoài 20ở, nếu 8như cô muốn 31lấy cái 33gì, phải 7đi tìm Phương c9Hi Lôi, bởi fvì chìa akhóa của 2cô với 53Lâu Nghiêu e3Nghiêu ở ctrong tay ca

3dhỏi: Vì 4sao?

Lâu 48Viễn Chí fnói: Ba với 31dì Phương 40của con 6ađã ly hôn arồi

Lâu cViễn Chí 6là một 7người đàn dông kiêu 50ngạo, dây f5dưa không emuốn để d7chuyện như 0vậy, với 6tính cách 0ccủa ông, 2tuyệt đối 9bkhông thể flàm chuyện ffmất mặt 31như vậy, d7Phương Hi eLôi không 98muốn mở 6miệng nhiều, 1ông đương 1anhiên cũng b2sẽ không ceđi để 9làm mất 2mặt mình, 55cho nên tin 8tức bọn 77họ ly hôn, 9cũng không ccó nhiều dngười biết 97đến

Ly 61hôn? Một 1khắc đó 9khiến Lâu f1Thanh Thanh athật sự 8asợ ngây 03người, 9ccô chưa d1từng nghĩ 0tới ba ba deđơn giản 93như thế 14lại cùng 79với Phương 1Hi Lôi ly c2hôn, cô bfnghe mẹ 5mình kể flại rằng, 64vốn dĩ 3ba mẹ cô blà phi thường 6yêu nhau, 3nhưng đột cnhiên lại 27xuất hiện 5thiên kim btiểu thư dnhà giàu 9Phương Hi cLôi cũng d3yêu baba e9cô, vì thế 6fdùng mọi 3loại thủ 3đoạn ác 3fđộc muốn 40cướp ba c8ba cô, thậm 1cchí lấy dcả tiền e2đồ của 4ông để bduy hiếp, 3tuy rằng 5như thế, 3aba ba vẫn 2lựa chọn cbmẹ cô, 8nhưng mẹ 88cô không bmuốn làm 8fba cô khó 9xử, cuối 3cùng rời 5bkhỏi khỏi 5ba cô, lại 5không nghĩ arằng, chính 3mình đã 3có bầu

Sau 4khi biết 2mẹ bị e9ung thư giai 47đoạn cuối, 2bcô bị đưa 7đến nhà 7fcủa ba ba, 8clại phát ahiện sự 97tình tựa 30hồ không 07giống như atrong tưởng 45tượng, 9Phương Hi b4Lôi nhìn abqua cùng 4không giống a4là yêu ba eba, nữ nhân 79này thậm 8fchí có thể 5nói là người clạnh lùng, 1nhưng mẹ ctuyệt đối 0sẽ không dclừa cô, 2dnhất định alà lỗi 79của người edphụ nữ 3enày!

Nhưng clà vì sao, 6btừng hao ctổn tâm 73cơ mới 38có được b7cuộc hôn 4bnhân này, 3fgiờ phút c3này lại 77đơn giản f1như vậy cliền buông ftay?

Lâu 73Thanh Thanh 64nghĩ mãi 8bcũng không 71

Kinh 6ngạc đi 15qua chính dlà sung sướng, 3sau đó mới 54cảm thấy 4tiếc hận, 7làm sao lại 8ở căn phòng 5fnhỏ này

Ba a3ba thật 29là thiện flương, đã 12đem toàn 30bộ biệt 3athự sang dftrọng này cctặng cho 7mẹ con họ

Nghĩ f3đến ý 20tưởng ngây a2thơ khi đó, 6Lâu Thanh 2Thanh không 02khỏi cười 7akhổ, mẹ 4cô đã sống b7với sự fdlừa dối 6hơn hai mươi afnăm, kết 1quả đến 7khi phát c7hiện sự dcthật bị 3phát hiện fcảm thấy b2rất đáng 8sợ

5đột nhiên 8lại nghĩ 9đến Lâu baNghiêu Nghiêu, ccô từng a8nghĩ đến acả đời e5sẽ không fđụng chạm 5đến nữ 0nhân này, 20Lâu Nghiêu bNghiêu kết 36hôn, mọi 15người ở 90bên ngoài 1cnghĩ sau 6lại đột d5nhiên nhanh 6như vậy, 4sau đó rất b3nhanh lại cccó con trai, fnghe nói 4dcô ấy hiện 1giờ sống 1rất hạnh 1phúc

eđã mấy ftháng không ccùng Lâu cfNghiêu Nghiêu 08nói chuyện, atừng đứng 1rất xa nhìn, 18từng gặp 59thoáng qua, dbcảm giác arất xa lạ 71giống như 3các cô không aquen biết 53nhau.

Thì 9ra, không 57có baba liên 8hệ, các 36cô chẳng fqua chỉ e3là những 5người xa 85lạ thôi

Nói 56không rõ 9là cảm 7giác gì, f9nhưng có famột chút dmất mát. e0 © DiendanLeQuyDon.comCô từng 5trở về 36nơi này 9vô số lần, 4tựa hồ 4muốn tìm 01một chút 70hồi ức 6ngày xưa

Tám 46năm trước, e6cô chính eftại nơi a2đây, lần bađầu tiên anhìn thấy 0Lâu Nghiêu 69Nghiêu, cô 19ấy đứng 42ở phía 2sau Phương bHi Lôi, nháy 7đôi mắt 7to tò mò cfnhìn về 69phía cô, elúc đó 35Lâu Thanh 6Thanh cảm a1thấy rất 7khó chịu, alúc ấy 4mẹ cô quỳ 60trên mặt eđất khẩn 0cầu Phương eHi Lôi, cô 50xấu hổ 0trừng mắt 95nhìn Lâu 93Nghiêu Nghiêu, 4dlại không b9nghĩ rằng, 6Lâu Nghiêu 7cNghiêu lại fnhìn cô 80lộ ra một 75nụ cười d5sáng lạn

Đại 9khái chính 81là khi đó, fcô bắt 61đầu hận d2Lâu Nghiêu 0Nghiêu

6ấy cười a1vui khiến edcho cô ở f8trong lòng d3cảm thấy bbi thương, dcho nên ngay ctừ lúc bđó, cô 7liền chán 78ghét Lâu 5Nghiêu Nghiêu, acô càng flúc càng cchán ghét 4ađối với 54cô ấy! 2Phi thường 7bchán ghét!

Khi ađó chính 79mình thật 14là ngây 9thơ

Lâu 21Thanh Thanh 2alưu luyến 2cnhìn thoáng aaqua chỗ f0này , đây dkhông còn c2là giấc 35mộng của 65cô nữa, 8fliền xoay angười rời 11đi

Một b1người mờ dmịt tiêu 7bsái ở trên 3con đường dcái, không 3bbiết đi 16con đường 9nào để 9trở về 2nhà? Nhà 1của cô e3ở nơi nào 80? Ba ba hiện b5tại đang 4dở nhà trọ 3gần trung 9tâm , phòng abở của 49nữ chủ 8nhân rất b1nhanh đã 26đem cho thuê, ceđến lúc 5đó cô lại 96bị người 5ta bỏ rơi.

Huống 2bhồ, ba ba 9từng đối 7với cô e2trăm thuận 4, hiện tại 5lại xem bnhư cũng 5không muốn 01gặp cô

Lâu 93Viễn Chí 0hiện tại cđã không 51làm tổng 20giám đốc 1aở công ety thiết 4kế trang ephục của d6Phương gia, 59công ty năm anay đã đề abạt tổng 94giám đốc 9amới có anăng lực 8hơn hẳn 2ông, thân 0phận chồng fcủa tổng a0giám đốc 3này đã 8fkhông còn 9lại chiếc 9ô dù che cchở cho 5ông nữa, a6hơn nữa 81tin tức fông cùng 0với Phương 44Hi Lôi đã 5bị mọi 2người đào 25móc ra, có 72rất nhiều dlời đồn 1đãi, có canhững ánh f9mắt nhìn 9ông khiến 0ông không 2chịu được 5nên ông ffxin từ chức

Lại 9không nghĩ erằng, đây 3chính là cbắt đầu 80của bi kịch, a3không có 30công ty nào fchịu thuê eeông, ông 6cũng đã cahơn năm 3mươi tuổi, dhơn nữa 57kinh doanh aluẩn quẩn echỉ có 31như vậy, 6không bao flâu sau mọi a5người đều 1biết, ông 7trở thành 0bmột truyện 85cười trong d8thương giới

Đã 1atừng mạnh 22mẽ muốn 0hưởng cuộc asống an bnhàn nhưng ebây giờ dlại không 6còn, trong a6lúc nhất bthời, ông fclại không 9biết đi bcon đường 51nào

Một ckhi mọi fdchuyện đã c9xảy ra, f7các loại 74cảm xúc cthi nhau ùa a1đến, ông 3bbắt đầu 8chối hận 1asao lúc ấy 5lại đồng 1ý cùng với 27Phương Hi 2Lôi ly hôn, 12ông bắt 4đầu hối f4hận vì a8thanh cao 39mà không 00tranh đoạt dgia tài với 6ePhương Hi 21Lôi, bắt 45đầu hối chận rất b1nhiều sự aviệc, ông 9bắt đầu a1lại tưởng 66niệm mọi 5bviệc

Nếu anhư không 3có Lâu Thanh 7Thanh, có 43thể sau 8này sẽ b2không có 7bnhiều chuyện bxảy ra, danếu như f7không có e5cô, ông advẫn có 5một cuộc desống xa 2bhoa như cũ, 5an nhàn sung asướng vẫn 8là tổng dgiám đốc 2Lâu

Nhưng 8quay đầu f5sao? Ông 86có đường 1fquay lại a6sau? Trừ f4phi ông không cngại chính cmình bị 78mọi người 82cười nhạo

Từng 5trở thành 00người bị 7ba ba oán ehận, Lâu 4Thanh Thanh fđã đau blòng đến 6bchết lặng

51tri vô giác 6không biết 33đi bao lâu adrồi, rốt 4cục thấy 9amột kiến b0trúc quen a1thuộc, là 2fmột quán cdbar, từng 1cùng với 37Lâu Nghiêu 6Nghiêu và 1bạn bè 0acủa cô 96cùng nhau 29tới, bảo 06vệ tại dcửa tựa bhồ muốn 7ngăn cô, c5nhưng lại ebbị một f9bảo vệ efkhác ngăn 7trở, có 52lẽ hắn 6còn nhận fbiết nàng.

Bây 2giờ còn elà hoàng 51hôn, quán 72bar vẫn 3ccòn rất 87vắng , lúc 7này một c1người khách 0dcũng không 05có, Lâu dThanh Thanh abngồi vào 4bquầy bar b, người 18pha chế 9rượu hỏi 5cô “ Muốn 8uống gì”

“Tùy 42tiện”

Lâu 51Thanh Thanh e0ngồi ở 3chỗ kia d1đã phát 5ngốc rồi, 40không biết cekhi nào thì 4có người 9đã ngồi d4cạnh cô

Người 39nọ nhận 3rượu, liền 6bắt đầu c1uống

Lâu 1Thanh Thanh 5nghiêng đầu 4nhìn thoáng 1bquá , kinh 76ngạc nói: 5“ Trần eHạo”

“Lâu dcThanh Thanh”

fEm sao lại 43ở trong 4fnày?”

Hai 3người đồng 3thời hỏi a4ra những 2lời này, 4asau đó cùng 44nhau trầm 0mặc, cô b6so với trước 14kia hấp ddẫn hơn, 4anhưng thần 28sắc khó 58nén nét bưu sầu, aanh vẫn 58anh tuấn c7như trước, 75nhưng vẻ 1mặt tiều 9tụy, hai e2người thất 9thần giống fnhau cũng d5không nói c1

Cuối 61cùng Lâu 2Thanh Thanh 8mở miệng chỏi trước 1: “Anh gần fcđây như 0athế nào?”

Trần 1cHạo lắc bđầu , tựa 18hồ cũng 17không muốn 4nói tình 0dhình gần 5đây, lại 5hỏi ngược 1lại : “ aEm gần đây 7bận cái 3gì vậy, 6hình như 2lâu rồi bkhông gặp d8em”

Lâu 5Thanh Thanh ecũng không 1biết nên 9dnói với 5anh cái gì, 9anh cũng ekhông truy bvấn, vốn flà chẳng fbqua là khách 5sáo. Lại enói tiếp 36bọn họ 7lâu rồi akhông gặp 0mặt

Trong abtrí nhớ 8anh là chủ 3ctịch hội 2ehọc sinh 9trung học, 01ôn nhu lại 1săn sóc, e0cô lén lút 1thầm mếm 6anh rất fanhiều năm, 2bởi vì 7akhông tự a8tin dám nói d6cho bất 9aluận người 2nào, cho dđến khi cphát hiện 37Lâu Nghiêu 6Nghiêu cũng f8thích anh, ddcô mới 34có dũng 26khí cùng cLâu Nghiêu b9Nghiêu cạnh 6tranh

Nhưng, fcdần dần 4phát hiện 8anh cũng 34không giống 95như trông 3dtưởng tượng, 6cảm tình 89dần dần 9phai nhạt, 3chỉ còn 65lại có bfmột ý niệm cở trong fđầu là 1phải cùng a7Lâu Nghiêu eNghiêu tranh c7giành

Đối 9evới tình c0hình Trần 5Hạo gần 74đây, Lâu 45Thanh Thanh 29cũng biết 6được, fcông ty tài fchính nhà 9ebọn họn 90gặp vấn 02đề lớn, 75đang vay 4ftiền ở anhiều nơi, 19nhưng không 0ai có thiện d3chí viện bctrợ, cuối ecùng phải 8cùng Lâm 5gia đáo 62ứng vay 9ftiền, điều 86kiện là 9phải kết 1hôn với d0Lâm Phỉ.

Kỳ 6thật anh 6ta rất hạnh b0phúc, có f4một người dcon gái yêu 2anh ta như f4vậy, một 63Lâu Nghiêu 2Nghiêu thứ 32hai

Nghĩ fđến Lâu 49Thanh Thanh dftrào phúng acười, cô 74đại khái bclà một 9cô gái trong c9số ít cô agái thấy erõ con người b9Trần Hạo, 05kỳ thật 6ngay từ 8đầu Lâm dPhỉ bất 6quá chỉ elà bắt 88chước Lâu 0Nghiêu Nghiêu, 7đáng tiếc bngười bắt achước còn 53kém xa

Trần 8Hạo không 4bằng Tần 3Chí, ngay 0cả tìm bnữ nhân 5cũng không 19bằng

Nhưng 4flà, cho dù 45như vậy, 1fLâm Phỉ 4cũng yêu 6cTrần Hạo, fso với các c4cô yêu nhiều 59hơn rất 70nhiều, yêu 65đến mức 3có thể ehy sinh mạng 13sống, cho 69nên, Trần 4Hạo còn 22có cái gì 7không biết 3dđủ chứ? 0Lâu Thanh baThanh hỏi 02chính mình, 7cô thấy 4đủ sao?

Đương 3nhiên không 9ađủ, cho 9nên cô hiện ctại đang f2do dự, rốt 1cục có 7muốn cùng fbạn trai d8hiện tại 27cùng nhau 6drời khỏi cthành phố 5hay không dnày, anh 66ấy thực 2sự yêu 71cô, đối 7với cô 5tốt lắm, clần này ekhông thể ccnghi ngờ, 09nhưng là 0ctrước đó akhông lâu bmới biết, 9người kia c4tự xưng alà vợ trước 13của anh 26ta lại nói 7cho cô biết, 42anh ta chẳng 9qua chỉ 5đang trong 61khoảng thời 3gian theo 05đuổi yêu 1cực say cđắm, sau eakhi quen biết 7hiểu nhau acrồi mến 3nhau, rồi 28đi đến 74hôn nhân dngọt ngào, 0fcuối cùng danh ta sẽ 4ra đi mang ctheo hôn 7enhân tan avỡ cùng c3oán hận 0với vợ 12trước, 7tiếp theo 8đi tìm những 01cuộc tình ffmới

Người aphụ nữ 4kia nhìn 4dcô với aánh mắt, bevừa trào 7phúng lại cfthương tình

Lâu 84Thanh Thanh ckhông biết d9có phải 1là sự thật 4hay không, 1acô thậm 0chí không bdám hỏi, 3bởi vì fcô luyến 8tiếc cuộc eftình này

Hai 98con người b8với những 8cnỗi buồn 2riêng bắt cđầu uống 7rượu, chìm a3đắm trong d6thế giới 4của mình, 3từng có bcmột cái ctên “ Lâu 3fNghiêu Nghiêu” 8, đem bọn 05họ kết d1nối cùng cnhau, nhưng 2bmà bọn 79họ đều cđắm chìm cbở trong a4đó, vô 56số kế choạch chờ 3athời điểm fđể thực 8thi, người 2fcon gái tên d3Lâu Nghiêu 4Nghiêu đó 5lại đột 3nhiên rời bkhỏi

Trăm 6phương ngàn 5kế, bày cmưu lâu bnhư vậy, 07giờ lại 7công cốc, ddthật là 16tức đến 42nổi điên

Lâu b2Thanh Thanh 9uống uống, d4đột nhiên 85liền khóc 9lớn, cô 8nói: “ e8Trần Hạo, dem hối hận”

Anh b0nghiêm mặt 41xem cô, không 4ahề có chút 80ý định 92muốn biết.

6ecứ khóc 91đến thương ctâm muốn a6chết như 3vậy, giống 84như muốn a6đem ủy 7akhuất cả 6đời khóc 2era

5ahối hận cquá muộn 2, đã muốn f7quay đầu 6lại nhưng 7không có fcơ hội, 1acô vô số 6lần mơ 0thấy quá 6ckhứ, cõi eflòng đầy 8vui sướng fađến khi ftỉnh lại 5mới phát 37hiện đó aachỉ là f0một giấc emơ, cứ 27mãi như 58thế, từng 54nghĩ đến 57không thèm 3để ý đến e2hết thảy cmọi chuyện, fdphát hiện 9đối phương 7cso với chính d8mình lại 89càng không 1thèm để 35ý, sau mới dhậu tri 43hậu giác edphát hiện, 8thì ra bản 66thân mình acvẫn để 17ý mọi chuyện

Nhưng 14là, cô không 9thể trở fvề được

Trần eHạo cứ clẳng lặng cnhìn Lâu 5Thanh Thanh 2khóc, không 24hề lên 34tiếng hỏi 1cô có chuyện 96gì, cũng 7không nghĩ 8đến sẽ e4phải an eủi cô như 9thế nào, f4hắn cũng 1đã mệt 9chết đi 7drồi, không 0có tâm tư 1để quản 74sống chết acủa nữ dnhân này

Bọn d9họ hai người eđều là 55người thất 4ebại, và 8những người a6chiến thắng, 65đã bỏ cbọn họ 3fra đi càng a3lúc càng 3xa bọn họ 80vẫn ở flại tại 1dchỗ, chỉ 85có thể bbnhìn bóng a1dáng bọn 8chọ ngày 02càng xa

Hai angười không abiết ngồi 3ở quán 2bar bao lâu 6, thẳng 2đến khi 7eLâu Thanh bThanh rốt afcục khóc 0không ra emột giọt 21nước mắt danào, cô 58đứng lên ba, nói: “ 4Trần Hạo 25hẹn gặp 9lại”

eHẹn gặp 83lại”. e © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 9fkhông trả 75lời

Sau bđó không febao giờ f8gặp lại 3nữa

Rời 8khỏi quán 6bar, Lâu 5Thanh Thanh 3một mình 8cđi vào chợ eđêm. Đột bcnhiên nghe ethấy âm bthanh quen 6thuộc, cô fquay đầu enhìn thoáng 0qua, sau đó 2nở nụ ecười

aaChị chị”

Từ bnày về 1sau, chính 83là người blạ

3Chương cuối: e7Trừ phi eanh không 4thể yêu 8em được 4nữa

Tình 54yêu có ba 60điều khổ: eCầu mà 4không thể, 5buông nhưng 3không được, 94mất mà b2không tiếc.

Ba 33điều khổ 0cấy, Tần 3Chí chiếm 5hai điều, 0anh đối 83với Lâu fNghiêu Nghiêu, c6cũng là fcầu mà ckhông thể, 15lại còn 9là buông enhưng không 1được.

Tần 9Chí là người ealuôn xác cđịnh mục 4ftiêu rõ fdràng, biết 4bản thân 1dmuốn cái 43gì, biết 6bản thân bnên làm facái gì, achỉ riêng 0đối với 3Lâu Nghiêu 9Nghiêu anh 8lại không 6bcó một 57chút biện 6fpháp.

Bởi 9vì, anh thật 3sự quá c5yêu cô gái 1fngốc này.

Anh 9atừng nghĩ, 2danh cùng 3Lâu Nghiêu beNghiêu chỉ dcó thể 22duy trì như 1vậy cho 4đến khi 11chết, trừ ffphi anh chịu aebuông tay.

Bỗng 0cnhiên xuất 66hiện một ebất ngờ.

Nhận 7được tin 4fnhắn người 6ấy viết 14"Em chờ 8aanh trở fvề - Nghiêu 1Nghiêu", 66Lâu Nghiêu 11Nghiêu vĩnh 11viễn không 3fbiết được, 1anh lúc ấy abcó bao nhiêu 5csao kinh ngạc 96cùng kinh 4hỉ, nhưng 1cảm thấy e7nghi hoặc 46nhiều hơn, 6khi anh phục dhồi tinh 5thần lại 7đã là một 5blúc lâu 82sau, anh bối 9frối gửi d5lại tin fnhắn cho d6Lâu Nghiêu cNghiêu, vì 62vội quá 7nên chỉ fcó một 9từ "Được" 61liền gửi 58đi, thậm cdchí ngay 6cả một 6cái ký hiệu 94cũng không 23có, lát 0sau anh liền ehối hận bmình gửi 8tin ngắn 3quá, có fthể hay 3không làm 2cho Lâu Nghiêu aNghiêu hiểu 16lầm anh abkhông coi 7dtrọng cô, 4càng nghĩ 9fanh càng 6tự giễu 78mình, có 13lẽ cô căn 64bản là dkhông để 03ở trong 55lòng, gửi 0cho anh tin 9bnhắn này 92cũng chỉ 7fdo nhất cthời hưng 6phấn.

2một tin 7nhắn của 1Lâu Nghiêu 0Nghiêu mà 06anh kích c2động giống 15như một 1đứa ngốc. 3 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 1biết như ebvậy, nhưng eanh vẫn 74giống như akẻ ngốc e9mà mất 84ngủ. Khi 3dtrở về c2vào ngày 8hôm sau, b8tâm tình fkhông kiềm 9chế được 6bmà vui vẻ, 1dthậm chí 8còn vui vẻ 0với thư 8ký mà mình fkhông thích 97kia, chỉ 2cần nghĩ 6đến Lâu 61Nghiêu Nghiêu d6đang đợi 7danh, trong dlòng liền 4tràn ngập 2cảm giác bhạnh phúc, 72như thế 4nào lại akhông nhịn 0được cười, 4anh thật fcdễ dàng 12thỏa mãn.

Nhưng dcmộng đẹp 4rất nhanh 6liền tan 1biến, Lâu 2Nghiêu Nghiêu bcũng không 58có chờ c9anh, thậm 4chí biết 4rõ anh hôm 0nay trở 1fvề, lại 10còn cùng 20Trần Hạo 8đi chơi.

Chờ 9fmong càng 5enhiều, thất 0vọng càng 62lớn, biết 0rõ là Lâu 71Nghiêu Nghiêu bnhất thời 3hứng chí, 06chưa chắc 6clà thực, 9anh lại 0ccố tình 2xem như là 74thực, sự 3thật được 19phơi bày 36này làm a3anh cảm 6thấy mệt b7chết đi, 4ctâm càng 8mệt mỏi.

Khi 33nhận được 5điện thoại 1của cô, acanh là có 2chút không 66muốn bắt 9máy, nhưng 3hành động 3so với suy 0nghĩ lại b6nhanh hơn 96một bước, 03trong điện 9thoại, cô 1vẫn kiêu 7căng tùy fhứng như 8cũ, trước etiên chính c7là trách angười khác, c7nhưng anh 1lại một 3điểm cũng 5không chán 3ghét, thật c2sự chính 7eanh cũng 93thấy mình 2bđúng là 93hết thuốc 0chữa.

Anh 87cứ nghĩ acô sẽ nói e3huyên thuyên 00không ngừng, dsau đó lại 4ađặt ra 0yêu cầu, 2không nghĩ 3tới cô clại nói 4dmột câu bđơn giản: a"Tần 42Chí, ngày 5dmai chúng 0ta hẹn hò f5đi!"

Chính 1là một a7câu đơn dgiản như 9vậy, làm 9dcho anh hoảng f9hồn, nửa 5bngày cũng 2không có 18phản ứng 06lại kịp, 5anh cố gắng 8dùng giọng fvui đùa bbtrả lời 3fcô: "Tốt, 3anh đương 0nhiên không 7thành vấn ađề, bất 30quá chỉ 72sợ lúc eđó em cho danh leo cây bthôi."

Đây dđâu phải dlà lời 15trong lòng 3danh muốn 6nói.

atự nhiên 7anói sẽ ckhông, anh 1blại từ 6chối cho 9ý kiến, 4chỉ là ffvội vàng b2cắt đứt 2dđiện thoại.

Bị 8gián đoạn 8như vậy, 26anh làm sao bcòn có tâm 76tình họp, 5dbất tri cebất giác clại lái 31xe đến 1dưới nhà bhọ Lâu, 67hai năm nay, 7mỗi khi 42tâm tình 69không tốt, 2anh liền 3fthích lái fxe tới nơi 1này ngẩn 68người, bdbất quá bLâu Nghiêu aNghiêu vẫn 71không hề 34phát hiện 03ra.

Anh f1không khỏi 8nhớ tới 8đề nghị ahẹn hò dfcủa cô, e2ngày mai clà ngày 24gì, Lâu fNghiêu Nghiêu 6akhi trước e7vẫn luôn bnhắc đến, c5cho dù anh 92không muốn 09cũng phải 4nhớ, ngày 7mai là sinh d9nhật Trần fHạo.

Anh 45là nên cảm 0thấy cao 9fhứng, cô 2gái anh yêu 1rốt cục bđã trưởng 29thành, đã cfbiết dùng 18cách thân 76cận với 64nam nhân 26khác để 5elàm cho người 66mình thích 66ghen.

Nguyễn 28Tư Nam từng 90nói, tình 0cảm của 7aanh và Lâu 91Nghiêu Nghiêu 9sở dĩ thành 2như thế d3này là do canh quá thông beminh, thành 8ra anh ngốc 7nghếch, afcố kỵ 8từng chút 57một, nếu e0giống như eLăng Đầu 2Thanh, nhiệt etình theo a7đuổi tình 33yêu, anh 6và Lâu Nghiêu ddNghiêu chưa 4chắc đã 0tới bước fnày.

Tuy frằng biết 7rõ Nguyễn 71Tư Nam nói aflà đúng, e6nhưng Tần 1cChí không dcách nào f9làm được, a7bởi vì 1anh không 5dthể bỏ 3equa, nếu fanh làm rõ 6hết thảy, d1sau này chỉ ccó thể c6cùng Lâu d2Nghiêu Nghiêu ectrở thành angười xa 1lạ, điều 0nay anh không b1làm được.

Tính 8dtình Lâu 9Nghiêu Nghiêu, banh quá rõ bràng, cô 3cho tới b6bây giờ e7đều là 71nói một ekhông nói 06hai, chấp dnhận hay 4bcự tuyệt, cbchỉ chọn 87một cái, bkhông chừa d2lối thoát.

Tần feChí là quen bthuộc Lâu bdNghiêu Nghiêu b0nhất, cho 63nên anh có ddthể phát 23hiện cô 0đã thay d0đổi, khi 9ngày hôm csau nhìn 1thấy cô, 8athần sắc fcủa cô 95mang theo 1kinh hỉ, 8tựa hồ 46đã thật 4clâu không dbcó nhìn athấy anh.

Sau 5đó Lâu b5Nghiêu Nghiêu 81lại muốn 2cưỡi xe a3đạp ra 28ngoài hẹn 9hò, anh biết 1chắc đã ccó chuyện b9gì đó xảy 0ra mới khiến fcô lạ lùng 6như thế.

Anh 2dắt xe ra 62khỏi gara 8liền thấy dLâu Nghiêu bNghiêu đang dcùng Trần 7Hạo cùng efvới Lâm 0Phỉ giằng edco, anh không 5biết mình ccó nhìn bnhầm hay 8dkhông, nhưng 2fanh cảm 0thấy một aekhắc đó, 2ánh mắt 18Lâu Nghiêu 83Nghiêu nhìn 57hai người dlạnh băng 13giống như 11là đang 8anhìn kẻ fthù.

1dnắm chặt 6tay lại 45thành quyền, 84móng tay 7ccắm sâu 2vào da thịt, 94anh nhìn 8thấy mà 8eđau lòng, 6chỉ có 0thể cầm 5etay cô, nhẹ 6nhàng giúp 4bcô gỡ ra, dtay cô thực 13lạnh, làm 23cho tâm anh 4cũng lạnh 70theo.

Anh 0cũng không 2nghĩ nhiều, e1liền nắm 51tay cô kéo 89ra khỏi 32cái nơi 5cấy, đưa eccô đến 7một nơi 1yên tĩnh amà không 8fbị ai quấy abrầy.

5fgiống như 38mới trước 7ađây vậy, 6fngồi ở dsau xe đạp, 8đem hai má ddán lên b4lưng anh, f6hai tay gắt e7gao ôm thắt 76lưng anh.

Cho bdù đã lâu 57rồi, cô e8vẫn giống 3bnhư đứa ftrẻ bốc 9đồng, lấy 1việc làm e0cho anh xấu 5mặt mà 5dvui vẻ, 22thích nhìn banh tức 6bgiận, thích 5cnhìn anh 7phát điên, 69anh biết, 07cho nên vì c8không cho 51cô thực 5hiện được, 7anh càng 6ngày càng eít tức 01giận, kỳ d5thật đã 5lâu rồi 6anh không afphát giận, d7hiện tại 7tức giận 0dvới cô, 76bất quá 6là giả ebộ để 99làm cho cô a9cao hứng 8thôi.

begiống như 6người đi ctìm hồi bbức, bước 66chân thong dthả mà bbxem xét nhân dsinh.

Lâu 5eNghiêu Nghiêu, e5em có biết 6hay không, dkhi em khóc 8nói với 3aanh: "Làm 5fsao bây giờ? 10Em đi không d3được ."

Khi 8đó, anh 5thật khổ 7sở.

Nhưng 3echo dù khổ 5sở thế 09nào, anh 32vẫn sẽ 6tỏ ra mạnh 7mẽ mà nói 61với em, 47"Anh 0asẽ đi cùng 44em."

Lúc bđó em không 0biết đâu, 3anh rất bmuốn tức cgiận với f4em, rất cmuốn để b1em lại một 6emình, rất 4muốn bỏ 9đi để 0em tìm không 7athấy. Sau 1đó, em có 03thể có 5một ngày 43đột nhiên alại nghĩ b4tới anh f3hay không?

Thật 7sự rất amuốn... 8 © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, a7nhưng vì a3sao em luôn ddkhóc, em bbvừa khóc cvừa nói, 6làm anh không 2biết phải flàm gì với 4bem đây.

Nhưng 0mà những 7lời này, 8fTần Chí 67lại chỉ 3có thể 8bnói ở trong 2clòng, nếu bcó một 6bngày anh 7buông cô bra, có lẽ f3lúc đó 91là lúc anh 2không thể 9yêu cô nữa.

frất thích a2nói những 6elời làm echo người a7ta tưởng 5là thật, 7cô nói cô 9trưởng 5thành muốn 57gả cho anh, cccô phải 7làm một cbcon sâu gạo, d7cho nên anh 4phải cố bbgắng kiếm cctiền nuôi dcô, cô từng 97nói thật bfnhiều thật 7nhiều, nhưng 6cuối cùng ecô lại 86toàn bộ 4không nhớ 21rõ.

Biết 51rõ là gạt dngười, 17vì sao anh 15luôn nhịn akhông được 94mà tin tưởng?

Đại 4khái là c9cô gạt 5người quá eetài.

Sau 3khi mọi 6việc xảy e7ra, bọn 3chọ cũng 8xác định a7quan hệ 3bvới nhau, 6tốc độ 01nhanh đến 1fchóng mặt.

Kỳ 01thật anh dbcó rất 7bnhiều điều 83khó hiểu, atỷ như 7dlần đó e9khi cô uống brượu say, 5sao lại f8bắt anh cnói sẽ 6không đợi 5cô, tỷ 86như khi cô 7nói có người 9luôn đợi c0cô, đó clà ai, tỷ 58như vì sao a4cô lại 87đột nhiên 2không hề 7thích Trần fHạo, cùng 0fvới, vì csao cô lại aeđột nhiên dlựa chọn 5cùng một 4chỗ với 30anh, những 0bí ẩn đó 16vẫn làm e0anh rối 4rắm.

Khi 66nghe Lâu ebNghiêu Nghiêu 8nói cô đã 04mang thai, 6Tần Chí fkhông có 31cảm thấy e3vui sướng, 2mà chỉ 7cảm thấy 16mất mát, 90bởi vì 0anh không b0biết Lâu e3Nghiêu Nghiêu ccó giữ 0lại đứa 0trẻ này 20không, kết 33quả sự 2thật chứng 05minh, anh 7hoàn toàn 21nghĩ sai eerồi, Lâu efNghiêu Nghiêu 2không chỉ 0giữ lại f8đứa bé enày, lại 5còn muốn 38cùng anh dkết hôn.

Điều 8này nói a3lên cái fgì? Đó 90chính là ecô gái này 5nguyện ý 7asống cả 9đời với 5anh.

Một e4khắc kia, 6anh cảm dthấy thật echoáng váng.

Nếu 4như một 7cô gái đáp a5ứng lời c0cầu hôn 5của ngươi, f3nguyện ý cdsinh đứa 3nhỏ cho bengươi, vậy 9còn nghi efhoặc gì 9nữa, giữ a1chặt cô, b0hãy sống f3thật tốt 07đi.

Sau 31một trăm 82lần cầu dhôn, Lâu 2Nghiêu Nghiêu crốt cục 51gả cho anh, 50nói thật, 09một trăm 3lần có 2chút mệt, 0bất quá 0achỉ cần 75cô cao hứng, 3cho dù là emột trăm 3lần, một 0nghìn lần, 9sao lại 4không làm? 9dDù sao hôn 0anhân cả 86đời cũng achỉ có 2một lần.

Làm 2một đôi f5vợ chồng 8mới cưới, cecòn kiêm 2cả chức 9cha mẹ tương 0lai, hai người bthật sự bkhông biết 6phải làm 7csao, dẫn 3đến rất 5nhiều chuyện 07dở khóc 55dở cười, 5ngày đó b8hai người dcăng thẳng 8tựa như cdây đàn, 5hoảng sợ 0chiến đấu.

cngười nói, 89vợ chồng ftrẻ tuổi 5fthường 0không ổn 4định, bởi afhôn nhân f6của họ f6là do tình 2yêu nhất 70thời mà athành, nếu etình yêu 4bị hôn e5nhân dập ctắt, như 0vậy mọi 9thứ liền 18đổ vỡ.

Tần 36Chí có đôi 8khi nghĩ angợi, Lâu aNghiêu Nghiêu 7có thể 11chịu đựng 02được cuộc 8sống hôn 9nhân sao?

Thời 0fđiểm ý 4tưởng này 4xuất hiện, d1Lâu Nghiêu fNghiêu đang 4bắt Tần 88Dật lại cđánh đòn, 61thằng nhóc bnghịch ngợm 8này lại 7đi nghịch 1bùn trong 80vườn, không 0fchỉ có dnhư thế, dblại còn 3làm cho đứa 13trẻ nhà 7bên cạnh amặt đầy 3bùn đất, clừa cho 8nó ăn vài 7miếng, thằng 7nhóc này 3thật sự 2là càng cngày càng bdquậy phá!

Thời fgian thật 7sự có thể b9thay đổi fhết thảy, a4lúc trước 1còn là cô 8fbé con bốc bdđồng, hiện ectại càng 5fngày càng afgiống bà 6thím dữ 2dằn, rõ 6ràng là 1một cô bgái hơn 0hai mươi dtuổi, nhưng 12tính tình 7lại càng 2ngày càng a4nóng nảy, 9càng ngày 3càng thích 8tính toán 2dchi li, chỉ 4một việc 65nhỏ liền 2rít gào 1enửa ngày, efcả ngày 95đều la b3mắng đứa 1con, một 42hồi thì 2oán giận bcon chó nhà 9hàng xóm 5equá ầm bỹ, một 69hồi oán 5giận trong 41nhà lại cakhông có 87muối, khiến 6bmọi người 3atrong nhà emỗi lần 7nghe thấy d2liền vội 7bịt tai cclại.

Nhìn 3Lâu Nghiêu 2Nghiêu không 98hề giữ 2hình tượng 9dla mắng 1ađứa nhỏ, 69Tần Chí 9nâng chung atrà lên d1nhịn không 51được bật d4cười ra 8tiếng. Kết f7quả bị 93Lâu Nghiêu 09Nghiêu nghe ecthấy được, 6Lâu Nghiêu a5Nghiêu trừng bmắt: "Nhìn c6cái gì vậy, fcòn không fmau đi làm ccơm!"

"Được, 2lập tức e2đi làm." 3Tần Chí 4lập tức 0đáp ứng, fánh mắt 4lấy lòng 3nhìn bà axã đại 6fnhân.

Lâu b6Nghiêu Nghiêu 2vừa lòng cfhất hất fbcằm, xách ctiểu mập bdmạp một c1thân đầy acbùn đi tắm 4rửa, vừa 4ađi còn vừa 16răn dạy 7tiểu mập 1mạp.

Chẳng bqua, tuy rằng 09miệng cô 33đầy hung 06ngôn ác 9ngữ, trên 0mặt, cũng elà mang theo d2ý cười 7d.

Hôm dnay chính 0là kỷ niệm c3bọn họ anăm năm d9kết hôn.

Buổi a1tối cô 9nằm ở 97trong lòng danh, mỏi 6bmệt một 42ngày, ngủ drất nhanh.

94ở trong 5lòng anh blộ ra nụ bcười ngọt engào đầy c5hạnh phúc, dgiống như 25nhau thật 5fnhiều năm 5trước, a1đến giờ 8vẫn chưa 81bao giờ 72thay đổi.

7chán ghét 0bsao? Đương f7nhiên là 4không, tuy 2rằng ở 49mặt ngoài 99cô tựa 8hồ thực 11phiền chán, adnhưng kỳ 7thật là dthích thú.

Anh 2echán ghét d1sao? Đương 4cnhiên là ekhông, trong 8elòng anh 3đang ôm 0ctoàn bộ 0cthế giới, alàm sao có bthể chán 6ghét.

Cửa 9fphòng bị ađẩy ra, 39một cái 21đầu nho 2nhỏ ngấp 1nghé nhìn, eTần Chí acười, vẫy 8vẫy tay.

Tiểu 9mập mạp 7lập tức e9đẩy cửa 4dra chạy 8evào, trèo eclên giường, 4chui vào 3giữa hai 0người, 5crất nhanh bliền đã cngủ khò dkhò.

Đem 0hai mẹ con 9ôm vào trong dlòng, Tần 7Chí mang d3theo cảm 79giác thỏa 55mãn đi vào 0agiấc ngủ.

Tay 74trái anh 2vẫn luôn 4đeo chuỗi 9hạt đơn agiản kia, c7kỳ thật 7chuỗi hạt 3này có một 0dbí mật 6mà ngay ngày 0đầu tiên b5đeo nó anh 52liền phát 01hiện ra.

Đưa 41ra ánh sáng, 6có thể d1thấy một 9hạt châu 22có một 8hàng chữ cđược in 7bằng dạ 9quang "Lâu 6Nghiêu Nghiêu 3dvĩnh viễn byêu Tần fbChí"

Hạt d8châu không 4lớn, lại bcó chút 5fmơ hồ, 8chỉ có 4thể đoán, 2vì đeo đã 3mấy năm 58nay, dạ 38quang trên 2hạt châu 00đã gần 33mất tác 9dụng.

Anh 6không có 00nói cho Lâu 2Nghiêu Nghiêu 5erằng anh dbiết bí 95mật này, 71chỉ là c3vẫn đeo 5không hề 9bỏ xuống, 3Lâu Nghiêu 0Nghiêu cũng 8không hỏi 45tới, nhưng e1trong lòng feđều ngầm 6hiểu nhau.

Kỳ 1dthật, hạnh dphúc chân aachính là 9có người 7nguyện ý 7sống cùng emình từ 4hai mươi 8tuổi đến 80tám mươi a7tuổi, không c7hề oán 60thán, từ abà xã biến bthành lão dbà bà.

Tần 2Chí cảm cthấy chính 1mình thực f8may mắn, b6gặp gỡ 6bđược người 0anguyện ý 7cùng mình 6sống tới 8già.

Trong 5lòng anh cvẫn có 82rất nhiều 8bí ẩn, 3bnhưng anh 94tin tưởng, d1sẽ có một c2ngày, cô 9sẽ nói 91cho anh biết, 0đợi khi fbcô biến ethành bà 71lão, sẽ 36nhịn không fđược mà e7nói huyên d2thuyên thôi. 9 © DiendanLeQuyDon.comCho nên, feanh một 6chút cũng b1không gấp, 5anh có thời 1gian cả 95đời, cô 0fcũng sẽ 4chậm rãi 1giải thích 92nghi hoặc 7cho anh.

Lâu f8Nghiêu Nghiêu, 9anếu muốn 22anh buông fem ra, trừ acphi anh không bcthể yêu 5em.

Anh 5bkiên trì, a4rốt cục c7đổi lấy 8cô quay đầu.

Cảm 0ơn em, đã 44quay lại enhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 15 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 585 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
6là lửa, 93ưa thích 8làm chủ 8không thích bbị động.
Anh e9là không 86khí , không bchỉ là 49không khí e, anh là f2ô xi để 69luôn bảo d4vệ và nuôi 5cdưỡng ngọn 0ửa ấy. 4 © DiendanLeQuyDon.comù cho ô 7bi là anh 2ó cháy hết 3b, anh vẫn cỉm cười bđủ niềm 59in vào cô 63ó thể sống 1ột mình brên đời 7cà không eần anh . fd © DiendanLeQuyDon.comiống như fbô đã bất 3bhuất không 7hèm để 54ý không 1hèm rung f3động gì ađến anh d, giống ahư cô có 00hể tự 04o yêu cái fình yêu ađầu đời 08gây thơ eà mạnh baẽ khi tuyên eố quyền 1àm chủ 50ới anh lúc 40hỉ là bé c1ái hạt aiêu phải d1ái gan to aá đaọ
Hình 2ảnh đáng 8dêu ấy đã evô tình 1chiếm được 7anh , thật 9ra tưởng 2nhỏ mà 58không nhỏ 95, Nghiêu cNghiêu là 32cô gái thông a2minh bản e0lĩnh hơn anhững gì 9mình biết 61nhưng chỉ fcần vài 0khúc quanh 97nhỏ số b6phận và 5dvài bàn 1tay cố ý a0của ai đó e9dưới sự a9bao dung nhẫn ffnhịn của ddmột người 39đã có thể atạo nên 00một thay 4đổi quá 00lớn với 7ai đó và b7với nhiều 0người.
Hoàn decảnh xuyên bkhông của 00câu chuyện b7không phải b2chỉ mang eý nghĩa 9giải pháp 03mà đó là 1cách mà 3số phận b1của nhiều 63người có 7thể xoay 02chiều như 0thế nào 3trong những 9tình huống 3tưởng là aHE. Đó là 60người cha efcủa Nghiêu 5Nghiêu , 3ông ta sẽ fkhông li 74dị với 3vợ nếu fbkhông có 3chuyện kết 0hôn bất engờ của 2aNN. Cô chị dclọ lem ngụy 18tạo cũng 0không từ 0giã Trần 8Hạo mà dsa chân vào edngười đàn d5ông khác 0cũng y như b9vậy.
Một 15NN tiểu dathư cành f7vàng lá 7fngọc sẽ akhông trở 3nên điêu 9ngoa tùy ehứng nếu 5ekhông có dchất xúc etác và sự 6exuât hiện 44của người acha vô sản 31tư tưởng 75ý nghĩ thấp 0kém sống d1đời sống 29tinh thần 3cngười máy a1vô cảm, avà cô bé 49gái tội 11nghiệp Lâu 7TT luôn tin 0ftưởng mẹ 2cmình nhưng 3flại trở e1thành công 4cụ vinh 3ahoa của demẹ mình.
Nhưng 6dcô đã may 95mắn thừa 92hưởng bản aclĩnh độc 5blập Kiên 19quyét của 78mẹ. Và aađủ dũng ccảm quay 47đầu lại, 6khi vẫn 5còn kịp, 5fđể cứu cTC khỏi 81tù tội. 74 © DiendanLeQuyDon.comViệc bị dtai nạn 09là điều akhôn thể ephòng trước fđược. af © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât e9thì cô đã 3bhy sinh để elàm một 87điều gì ccđó để 7lại cho 5TC. Mình 4thích xét ccâu chuyện b8này trên 0thực tế bhơn vì cuộc 36sống sẽ cekhông bao c0giờ có 1thẻ làm 54lại từ 16đầu theo ecách thần akỳ như cvậy.
Nhưng bmình cũng 8tự hỏi 2dliệu tinh d2yêu có đến 6với họ e9sớm hơn 6không một f9khi "anh 73bớt yêu 9cem hơn và 04em yêu anh 0nhiều hơn, 0yêu nhau cbcũng phải 00dành phần 2cho nhau chứ 8nhỉ :)))
Cốt 9truyện viết 7rất Triết eelý tâm lý 1avà sâu sắc, 6amình thích e6cả NN và feTC giống 08như chính 2câu chuyện ađời thực 8của tác 8giả Cuốn atheo chiều 6bgió và chồng f8zậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 572
Được thanks: 311 lần
Điểm: 0.65
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 49 lần
Điểm: 4.98
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
tudiemto
tudiemto
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

linh ỉn: máy tôi lại lag rồi
dienvi2011: tui cũng đi ngủ mà! Quà j mà quà...điểm bà kiếm dc kia kfa!
linh ỉn: Máy ta lại lag rồi, nên ta đi ngủ đây, pái pai, làm việc mộtminhf nha vi, mai nhớ có quà cho ta đấy
dienvi2011: chả biết cái topic này có lên top dc k nhj??
dienvi2011: @ỉn xấu....tin cưng bọn chj hết biến thái roài!
linh ỉn: bài hát, nhưng tôi k xuống dòng
dienvi2011: mà bà post cái quái j vậy???
dienvi2011: tui vs bà sang 33 rồi dốc!
linh ỉn: viewtopic.php?style=2&f=20&t=322662&p=2058492#p2058492 link đây mèo
linh ỉn: ta pót nhiều rồi mà vẫn 32
dienvi2011: vào diễn dsàn, ở box tình yêu, bài mới nhất đó! Têntui học ỉn là thấy liền!
linh ỉn: mèo đừng giả ngây nha, ta nói mèo đánh ta nên bị muỗi đốt đấy
dienvi2011: tui cũng ở trọ nhưng mà k cómuỗi a! Sao nà k mua lấy cái vợt muỗi á! Có phải đỡ mệt hơn k??
~mèo xinh~: ủn ỉn: báo có quả hả. . báo đực à?
~mèo xinh~: sang cái gì a? cho mèo xinh link đi ~~  
ủn ỉn: gọi hồn ai nha?
linh ỉn: yaaa quả báo dây mèo xing
~mèo xinh~: tiểu vivi: mèo ở phòng trọ, nhiều muỗi, đốt nhang muỗi, ko đeo kính, đạp phải, chân lủng một lỗ.
dienvi2011: chả hiểu.....tui post mỏi tay mà mãi k sang trang mới đó! Hồi trước nhanh sang trang mới lắm mà!
linh ỉn: mèo gọi hồn đó
dienvi2011: tui đi gọi cưú hoả 120 cho nha!
linh ỉn: sao mãi mới lên 32 vậy a
dienvi2011: bà dùng nhanh muỗi lm j??? Mà đập phải thj bjlmsao mà kjnh vậy??? Đi đêm k bật đènchứ j???
linh ỉn: mèo xấu ta đi báo cảnh sát 114 đúng k?
linh ỉn: aaaaa...mèo ám sát ta...
~mèo xinh~: tiểu vivi: ăn trái ớt đi, có vẻ rẻ.
~mèo xinh~: ỉn: *bóp cổ* ma đã tốt a, ma thì không có chân, không có chân sẽ không đạp phải nhang muỗi . . *gào thét*. .
dienvi2011: tui k thjch...h tui chj muốn ăn hoa quả thôi nhưng mà hoa quả ở đây đắt quá!
dienvi2011: đang kiếm điểm...bay đi đâu mà bay!
linh ỉn: mèo xinh hiện ra như ma
linh ỉn: ờ ha, ăn mì tôm đi a


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.