Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 4001
Được thanks: 2529 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12

Ch 60ương 29: 2bNhà có tiểu aác ma

Sáng 8etinh mơ, 2Tần Tiểu edBảo bị cmẹ mình bđánh thức. 2e © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu 71Nghiêu đứng 44dậm chân ftại chỗ: a"Trời aơi, muộn 25ồi muộn 9ồi!"

Lâu 71ghiêu Nghiêu ffấp đến 3độ vò cđầu bứt 0ai, ngồi fổm trước 7ủ quần 9áo, một 05ên vừa 54ầm quần aeáo ném ra, 8ột bên 2án giận 0ói với 3aông xã: d5"Tần dchí, sao muộn 2hế này 2bới gọi 01m dậy!"

"Anh bó gọi em, 0fhưng là a8m không chịu 94ậy!" 2ần Chí 3ai tay ôm 56gực nhìn 9aô luống 7uống tay ahân tìm 0uần áo, diếc mắt 3dhấy đứa 7é ngủ trên 1iường đã 11ỉnh, liền 8đi qua, ngồi 1ổm xuống 7trước giường emà nhéo 0nhéo cái 3cằm của 1acậu: "Tiểu 3bảo, có a3phải bị 6mẹ đánh athức hay 2không?"

Tần c1Tiểu Bảo 0nhũ danh 5tiểu bảo, 6đại danh 4Tần Dật. 7 © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba b0gọi, Tần 1fTiểu Bảo avẻ mặt 2mơ màng, b9chớp chớp 92đôi mắt 4to trong veo 4như nước, 90sau đó cầm elấy bàn 33tay ba ba 8bđặt lên 51hai má, nhắm 8chai mắt 2lại.

Tần cChí trong 5lòng liền 7amềm nhũn 21thành một 7mảnh.

Lâu 1bNghiêu Nghiêu 4frốt cục 5acũng tìm fđược quần 06áo, hai ba a8lượt liền 0mặc xong, absau đó đem 91quần áo 9cần mặc 5cho cục fcưng đặt 0ở trên 99giường, 4bnói với 8eTần Chí 6c: "Anh flát nữa bfgiúp cục 1cưng thay 4xong quần 0áo, rồi 5đưa đến achỗ mẹ 9eđi, em đi 7học trước a4đây."

"Anh 48đưa em đi." dcTần Chí brút ra cánh f6tay bị Tần 3Tiểu Bảo 8bnắm, đứng edậy nói.

"Không fcần, em 4tự mình 01đón xe đi, 5danh buổi cchiều đến 66đón em là 7bđược."

Xách 2lên chiếc ctúi đựng 4bữa sáng f7mà Tần baChí đã 5chuẩn bị 3giúp cô, 2cLâu Nghiêu 69Nghiêu vọt 2tới trước 4giường cđứa bé, chôn một bcái lên 98mặt Tần 45Tiểu Bảo, 5aliền giống 20như có lửa 41đốt mông 74mà chạy 4ađi học.

Tần fdTiểu Bảo 00bị hôn 1một cái, fhài lòng 1evuốt khuôn 8mặt nhỏ bnhắn của emình, lại 7phát hiện fmẹ đã 8xoay người 7dbước đi, 14nhất thời a9đứng lên, bxoay người 16bước xuống d9giường, 5ađôi chân bnho nhỏ 9bhướng cửa 1chạy đuổi 8etheo, miệng debập bẹ 2chô lên: 0d"Mẹ... a © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ ccon chân 6ngắn, dĩ 33nhiên là f3đuổi không 91kịp, vừa amới đứng clên, Lâu 6aNghiêu Nghiêu 8cũng đã 88không thấy.

Tần 5eChí đem cbé bế lên fôm vào trong fngực, Tần b2Tiểu Bảo a1ủy khuất 8nhìn ba ba 3nhà mình: 00"Mẹ..."

"Mẹ 50đi học, fdcục cưng 9fngoan, ba 8ba thay quần 7áo cho con 56được không." abTần Chí 1đem Tần 9bTiểu Bảo 9thả lại 1ftrên giường 3anhỏ, sau eđó cầm dlấy bộ efquần áo aLâu Nghiêu aNghiêu đặt 06trên giường, 7giúp Tần 45Tiểu Bảo 2mặc.

Tần 3Tiểu Bảo 1lập tức b7đem mẹ aquên ngay, 70đi tới 24đi lui, không fdcho ba ba cathay quần 0báo. Tần 3Chí thật f7vất vả 2mới bắt f6lại được 76con khỉ 2ccon kia, kết equả Tần 8Tiểu Bảo blui co rút 0dlại thành amột khối, 28không chịu emà kháng 4cự , làm 8cho Tần eChí không fcởi quần a5áo được, b8Tần Chí 5sợ làm f3đau bé, fdcăn bản 6fkhông dám 0dùng sức 0quá, cha 2bcon hai người 28giằng co d2hơn nửa 1fngày, quần 24áo cũng fchưa thay 9bxong.

Tần 7Chí rốt 7cục cũng 3biết vì 0sao mỗi 91lần giúp d6Tần Tiểu 5Bảo thay 7fquần áo, 10Lâu Nghiêu 34Nghiêu sẽ 0biến thành 5sư tử cái, 7rít gào 0fkhông ngừng, 3bình thường 7nhìn rất 8thú vị 06, hiện tại bngười rít 48gào đổi 6thành mình, 03liền hoàn 8etoàn không ddthú vị!

Tần 1Chí lau mồ dhôi, đem d4quần áo 10quăng đến 4emột bên, 12phụng phịu 4giả bộ 0tức giận 44: "Tần 19Dật, con dcòn bướng, eba sẽ không 5mặc giúp 1ccon."

Tần 5Tiểu Bảo fcngồi ở 9chỗ kia a6vươn đầu 46nhìn ba ba ahơn nữa 9ngày, sau 41đó nheo 7flại ánh emắt, ngây 47ngô cười 1"ha... 2 © DiendanLeQuyDon.comha...", 5sau đó nhặt 53lên bộ 0quần áo b3nằm bên 09cạnh, đưa 87tới trước amặt ba ba, enũng nịu 20kêu: "Ba... 0 © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần dChí rất fmuốn tiếp dtục làm 5mặt lạnh, 81nhưng thấy 0cậu nhóc enày nhìn 5mình làm cra vẻ đáng d2thương, 51cuối cùng f1vẫn không 1duy trì được 0lâu mà đầu f3hàng, kết 6equả tiếp 7anhận quần cáo, Tần f7Tiểu Bảo 3flại không 2dchịu mặc, e3ở trên egiường 4sung sướng 70lăn qua lăn 4lại.

Mặc f1quần áo 33cho bé, tựa 1như đánh bcgiặc vậy, 76Tần Chí 0rốt cục 89hiểu được bvì sao Lâu 8Nghiêu Nghiêu 5hiện tại ccàng ngày 2càng ồn a5ào!

Thật 08vất vả b3đợi Tần 9Tiểu Bảo achơi mệt 80mỏi mới c0cho anh thay dxong quần c9áo. Lúc 3mang giày b3tiểu tử 53này vẫn 3không nghiêm dtúc như 96cũ, chân 7nhỏ đưa 9qua đưa dlại, khi 8mặt Tần 7Chí bị dđá vài 8cchân, cậu btựa hồ 5cảm thấy a1như vậy 0erất thú 38vị, hai e4chân nhỏ dbcàng không fngừng hướng 9trên mặt aba ba mà 2dđá.

Loay ehoay gần bnửa giờ f3mới làm 44xong này d8hết thảy, 3cTần Chí 8mặt đã cđen như 16đáy nồi, 6anh luôn d5tự hào 9về sức dfnhẫn nại ebcủa mình, 0nhưng đối 16với đứa 29con trước 47mặt này 02lại không 9kiềm chế fđược.

Mang dgiày xong 7cliền đói bbbụng, lần 08này Tần e6Tiểu Bảo 7không có 0nghịch nữa, b5thực ngoan bngoãn uống 6xong một fbình sữa ebnhỏ, không 1giống như 93bình thường, 9Lâu Nghiêu 0Nghiêu phải 57dỗ hơn 27nửa ngày, fcuối cùng 66tức giận 68đến phát 9hỏa, nhóc 2mới uống.

Ôm 8lấy bé 8con đã ăn 52uống no ecnê, Tần 48Chí lấy d3chìa khoá b4lên xe, chuẩn 56bị đem 72nhóc đến canhà cha mẹ 5ở đối adiện.

Hai 79vợ chồng 3ban ngày 8đều có b3bận công 44việc, cho 68nên ban ngày 3Tần Tiểu cBảo bình 53thường dđều được 05mẹ Tần 5Chí chăm fsóc, buổi 3ctối lại dđón về.

Mẹ dTần Chí ctuy rằng 7đã hơn 6năm mươi 35tuổi, nhưng 9nhờ giữ 1gìn tốt, 1nhìn qua a9chỉ mới 31hơn ba mươi, athấy Tần 7Chí ôm cháu e4lại, nhất d6thời cười 57đến mắt chíp lại 9thành một c4đường 0thẳng, nếu dhỏi trong anhà ai yêu fTần Tiểu 7Bảo nhất, 91chắc chắn 5người đó 54là mẹ Tần

"Nghiêu dfNghiêu đâu?"

"Hôm c3nay cô ấy 1có cuộc 7thi nên đến 1ftrường 7rồi. Mẹ, 0ehôm nay lại 6phiền mẹ dftrông Tần 8dDật giúp."

"Phiền btoái gì, femẹ trông 4dcháu nội cbảo bối bacủa mình, csao gọi 7là phiền 3toái được, ctiểu bảo 1đến đây 9bà nội 8ôm nào!"

Tần 8Tiểu Bảo 04ôm chặt 83cổ Tần fChí không 4achịu buông ftay, mẹ 9eTần gỡ b5như thế e2nào cũng 8không thả era, cuối eccùng khi 4gỡ ra được, 41nhóc con 2lại khóc a4lớn lên, cgiãy dụa dđòi Tần bChí ôm lại.

Mẹ 1Tần nghe acháu khóc 4emà đau lòng, ađành phải ehỏi Tần dChí: "Con cehôm nay phải 77đi làm sao?"

"Buổi asáng phải 38đi đến 2fcông ty, dbất quá afđưa nó 3đi cũng 2được." 4Tần Chí 9nghe khóc ccũng có 4cchút đau 6alòng.

Tần bTiểu Bảo 8khóc một 45hồi, thấy c7không có 8agì hiệu 22quả, lại 3đá loạn btrong lòng 9mẹ Tần, 6kết quả 1dạo qua 2fmột vòng, fbé cũng dđược như 2ý mà trở 4lại chỗ cbba ba.

Kỳ 87thật nhóc efcon này rất dcgiỏi nhìn 22sắc mặt, 4người nào 03có thể bekhóc được, 8người nào 4akhóc lại 5không được, 8nhóc biết c3rất rõ.

Cuối 1fcùng, tiểu 1ác ma này 95bị Tần 0Chí cột fevào ghế fbphụ, mang 10theo đi làm 5. Đến công 28ty, nhân 0viên thấy bbông chủ côm đứa 6cnhỏ, đều c7cảm thấy 67thực mới 8mẻ, nhưng dckhông ai 09nghĩ là dcon trai chỉ 6nghĩ rằng 50đó là con 0của bạn 9anh, bởi 4vì Tần 99Chí nhìn 4qua rất etrẻ, tuyệt 9fkhông giống a2người đã 78kết hôn, 82lại còn 2ecó con trai.

Tần dChí vào 46văn phòng fdliền đem 2đồ chơi 3trẻ con 14mà mẹ đưa 02cho Tần 3Tiểu Bảo, 7thấy bé 3không khóc 27không nháo 9dmới đi c6làm việc

Tần eaTiểu Bảo 45lúc này 1cthực thức bthời, thành a4thành thật f8thật chơi fcđồ chơi, 7nhìn ba ba 6đi rồi, bfliền bỏ 24lại món 4đồ chơi, 59liền chạy 7xung quanh f6tìm đồ 5chơi khác.

Chơi cđược một belúc, cửa fcphòng đột 5nhiên mở 0ra, hai nữ 0nhân rón bra rón rén eeđi đến.

Tần 1fTiểu Bảo fmở to hai 2emắt tò 55mò nhìn 22các cô.

Tần 1Tiểu Bảo fđã hơn 6amột tuổi, angày thường dtròn trịa 6fmũm mĩm, 2khuôn mặt 8nhỏ nhắn 4phấn nộn, 92thật làm 4cho người 7ta muốn 1acắn một engụm, một 2đôi mắt fto sáng trông 3suốt di 7truyền từ 0Lâu Nghiêu 75Nghiêu, thêm aahàng lông c3mi đen nhánh cbchớp chớp, f8làm cho ai f1thấy cũng fđộng tâm.

Hai 76nữ thư bký liền dcbị hút amất hồn 8ctừ một 6cái chớp 8mắt kia. bc © DiendanLeQuyDon.comHai người 2eđi lại 0gần, thư ffkí thứ 4nhất hỏi: 26"Anh 7bạn nhỏ, econ đang flàm cái 8egì thế?"

Tần d5Tiểu Bảo 4tất nhiên e3không trả 20lời cô, 4echỉ chớp 02chớp mắt 9nhìn.

"Thật 7đáng yêu." cThư ký thứ 09hai sầm 5mặt, sau 3đó nói: f" Anh 45bạn nhỏ, dba con là 3ai vậy?"

Tần 0cTiểu Bảo 48rốt cục 0dcó phản dbứng , nghiêng fđầu giống 9như tự dhỏi: "Ba..." ccSau đó lại bfhưng phấn 8fmà nói: 2"Ba, 7bổn! Bổn!"

Hai dfthư ký nhìn 7nhau, không 2bbiết Tần eTiểu Bảo 31là có ý 2ctứ gì, 81chẳng lẽ 5bé là đang 0cnói ba nó 74là "Bổn 99bổn" b9?

Hai 0angười lại 96hỏi mẹ 4nhóc là 0bai, kết dquả Tần 9Tiểu Bảo dlại nói e"Đến ftrường", 9hai người 80lại kẻ 2tung người cehứng tìm edhiểu tin aatức Tần aChí, Tần 0Tiểu Bảo 5fcơ bản 1chính là 2mở to hai 1mắt nghe, engẫu nhiên 3nói vài 4chữ không 9rõ ràng, 99nhưng đều blà ông nói 2cgà bà nói 8vịt.

Thời c6điểm Tần 8Chí trở 5về liền 4dthấy hai athư ký vốn 6nên ở đi 59làm việc 76lại vây cbquanh con 7mình nói 02chuyện, 8Tần Tiểu efBảo thấy 90ba ba nhà famình, lập ftức chạy btới ôm 59lấy đùi 78anh, miệng 3la hét "Bổn 78bổn", 5cTần Chí a0đem con ôm bclên, nghiêm 0amặt nói avới hai ethư ký: 24"Ở 6btrong này 5làm cái d5gì? còn 4không quay d0lại làm 70việc."

"Vâng." caHai cô thư bký nhỏ 5khúm núm 7đáp, ánh 60mắt lại 4akhông ngừng bbắn về 0phía Tần 95Chí.

Nhưng d4Tần Chí ablại không 53thèm liếc 83mắt một bcái, ôm d4Tần Tiểu dBảo đi 1ra ngoài, 6nghe thấy 6ccon kêu mình fbổn bổn, 35liền nhéo 5nhéo cái 1mũi nhỏ: 96"Gọi flà ba ba."

"Bổn 0bổn!" 52(Ngốc, ngốc)

"Kêu fba ba!"

Hai 28cha con không dcoi ai ra b1gì mà đấu 99khẩu với 58nhau, hai 7tiểu thư 3ký bỗng ecảm thấy f8đau lòng, 28ba ba? Bọn 99họ không 2có nghe sai d7chứ? Ông 38chủ này 6cnhìn qua 7fchỉ mới 7hai mươi 3mấy tuổi, bvậy mà f9đã có một 54đứa con 74hơn một ftuổi? Có 3ethật không 8bđây?

Việc 39này làm 14sao mà cho 73người ta 3sống cho 31được? 1Vì sao hiện 1ctại nam 6nhân tốt bkhông phải 7đã kết b6hôn thì 00chính là 86đang chuẩn cfbị kết 8hôn!

Công eviệc ở 45công ty cũng c5không có 6fgì nhiều, b1thời gian 4trước Nguyễn bTư Nam vừa 4kết hôn, 9hiện tại 6eđang hưởng 4atuần trăng 8mật, ở fcông ty không ecó Nguyễn 70Tư Nam ép 3buộc, công ctác nháy c0mắt thanh b8nhàn vô 0cùng, Tần 2Chí ôm con ebdạo qua 52một vòng, 20cũng liền 4đi trở 5về.

Khi fTần Tiểu 1Bảo tám atháng bắt feđầu bi bbô tập 62nói, học fatrước hết 1được không 0phải mẹ ecũng không aphải ba bba, mà là d6bổn bổn 7(ngốc, ngốc), ccó lẽ là 6Lâu Nghiêu e5Nghiêu nói 9aTần Chí 45là ngu ngốc 4enhiều quá, e8bị đứa 7nhỏ học c5đi, hiện etại Tần ecTiểu Bảo eacó đôi ckhi kêu Tần f5Chí ba ba, 60có đôi d5khi gọi 8anh ngốc, engốc, điều b3này làm fcho Tần 0Chí phi thường f3bất đắc 6edĩ.

Giữa 5btrưa, Tần 83Chí nấu 5cháo cho d9Tần Tiểu 5eBảo ăn, 88mẹ Tần 53hiếm khi bkhông giữ 4cháu, đã 2fsớm hẹn 3bạn đi 5achơi .

Tần fTiểu Bảo 0vừa mới 68bắt đầu d7học dùng 5fthìa, cầm 3echiếc thìa 8plastic nhỏ 56múc cháo a4ăn, trong 2ađó một 3nửa ăn fđến trên fcmũi, Tần 0Chí phải eđi vào nhà bdbếp lấy 78hạt tiêu, 0khi quay lại a2liền thấy 3bTần Tiểu 48Bảo hai 4tay đặt b1ở trong 06bát, cầm elấy cháo 8ăn, thấy 4Tần Chí a8đi qua, liền 8cười ngây ebngô, sau cbđó lại 2tiếp tục 4dùng tay 0cầm cháo 7ăn.

Nhìn dtrên người, 3dtrên mặt, dtrên đầu 65con tất 1cả đều 46là cháo, 7Tần Chí 1có trong 85nháy mắt 2không biết 4nói gì, 84sau đó cảm dthấy vô 0cùng may 6mắn khi 81bà xã không decó ở nhà, 23nếu không 07lại rít 56gào .

Ăn 1xong cơm e0trưa, Tần 6Chí đem fTần Tiểu bcBảo tắm erửa, Tần dTiểu Bảo 2tất nhiên bclà không 4ban phận, 0dmột chuyện dtắm rửa dlại mất 6hơn một 5tiếng đồng 0hồ, còn dlàm ướt 4hết quần aáo của aTần Chí, aatắm rửa cxong xuôi, c8nhóc con 76kia mệt fnhọc, tự a5giác trở clại giường 59nhỏ ngủ 3trưa , để 91ba ba nhà dmình ở c6lại thu 2thập tàn e8cục.

Nhìn 83phòng tắm 58bị biến fthành một 7đống hỗn ađộn, Tần c9Chí từ c5trong nước 8bước ra, 65rốt cục 6nhận thức 3được rằng 6tiểu ác fma này có 11bao nhiêu fđáng sợ, 06khó trách 5tính tình 9bà xã càng 87ngày càng c1kém, trước 4đây rõ 00ràng thật a4đáng yêu!

Tần 8Tiểu Bảo 7ngủ thẳng 1tới bốn a1giờ chiều, 80kết quả abởi vì bngủ lâu equá mà đái e7dầm ...

Ngày 8hôm nay đối 13với Tần 6Chí mà nói 1đúng là 0một ngày 56đầy bi dkịch, chỉ 3vì buổi 4sáng nhất 9thời mềm felòng...

Chơi 7cùng con 6một giờ, 13xương sống d0thắt lưng bTần Chí bđều đau, abắt đầu fblái xe đón 18bà xã tan cbhọc.

Lúc eđến trường, abLâu Nghiêu dNghiêu còn 42chưa ra, 1trường 40học lại e4cấm xe ở 2ngoài chạy 6vào, hai 8cha con đành 20phải chờ dở bên ngoài, 3Tần Tiểu aaBảo ở 66trong xe không 8dchịu ngồi faim, xoay qua 3xoay lại, f8cuối cùng 5Tần Chí bđành phải bmang cậu 2xuống xe, dđể cậu 8eđứng trên 2bãi cỏ.

Trước becổng trường 8bđại học, 75mỗi ngày 4bđều có 8bngười đứng 11đợi ở 60ngoài, thanh cniên, trung aniên, lão beniên đều 7có đủ 33cả, nhưng 9một người 1bdẫn theo 79trẻ con 4đi đón e7như thế 07này cũng 5blà rất 1ít gặp.

Tần cChí mỏi f6lưng, dựa clên chiếc exe thể thao 45màu bạc, 4vốn là 9adiện mạo 45không tầm ethường, 26bộ dáng 53này lại flàm cho anh 05nhìn qua 8tăng thêm 8gợi cảm 0vài phần, dTần Tiểu 8aBảo ôm 8đùi ba ba 6nhà mình, b7nhìn người 64đi đường 94qua lại 5chung quanh, 3bnếu thấy anữ nhân 3giống Lâu 2dNghiêu Nghiêu, 2asẽ cao hứng bchạy đi 6lên, nhưng 1là đi vài 0bước sẽ 9phát hiện 26người kia c9không phải femẹ, liền arụt đầu clùi về f0bên người 33ba ba, tiếp 5tục ôm cđùi ba ba ađợi mẹ.

Những anữ sinh 8ftừ trong 05trường 19đi ra, liền 0bị thu hút 7bởi cặp cbcha con này. 9 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 3có người b6còn muốn cđến gần!

Bất 8quá cũng 1có người 44không bị 21hút hồn, eehoài nghi 2nam nhân fnày là cố cbý mang theo 11trẻ con dđến tranh 8thủ lòng dthương hại 4của người ctrong lòng, 9hoặc căn cbản chính alà cố ý fở trong 8này dựa 8theo bé nhóc f2con này mà 9atán gái f!

Cha 6econ hai người 8ebị nhìn dngó, dò 7xét nửa 1ngày, rốt d6cục đợi cđược Lâu 9Nghiêu Nghiêu, 1Tần Tiểu fBảo hưng 7phấn chạy 9đi lên, 97ôm lấy eđùi Lâu 62Nghiêu Nghiêu, cLâu Nghiêu 0Nghiêu nhấc fchân, phát c9hiện Tần dTiểu Bảo 0ôm thật 3cchặt, hoàn 0toàn chính d3là dính aftrên đùi 7cô, nhất bdthời liền 85nghiêm mặt f8lại: "Tần 99Tiểu Bảo, 63buông tay!"

"Mẹ!" 1Tần Tiểu fBảo vô 8fcùng đáng 94thương ngẩng feđầu nhìn bcmẹ mình.

"Buông 51tay!" 7Lâu Nghiêu 1dNghiêu không fecó nửa 4điểm mềm 0lòng.

Tần 26Tiểu Bảo 46đành phải fủy khuất 68buông tay, 26nhìn về 4phía ba ba dcầu cứu, 6lại phát 5hiện ba 8bba nhà mình fquay đầu, 4làm bộ 7như không cecó thấy 11cậu cầu 91cứu.

Đón denhận túi exách trong a8tay Lâu Nghiêu 7Nghiêu, Tần 80Chí nghĩ, 7quả nhiên bmỗi vật 6đều có dmột vật 4trị, cả 3nhà đều 4cưng chiều aTần Tiểu 1Bảo, duy cachỉ có 2Lâu Nghiêu dfNghiêu có f7thể làm 1mặt lạnh, 1fbất quá, 0mặc dù 31Lâu Nghiêu 09Nghiêu hung 95hăng với ecậu như 8vậy, Tần 1Tiểu Bảo 8lại thích 1cnhất là 3fkề cận emẹ.

Ngồi 6vào trong dexe, Tần 1Tiểu Bảo 8cvốn dĩ bgiống như 7chú khỉ 3ccon vẫn 03không nhúc 92nhích nằm 6trong lòng 2bmẹ, Tần 6bChí thấy 5vậy rất 1muốn cười.

Bất 0cquá, một 1nhà ba người 46này không 8biết là 0vô số cô 59gái đứng 6fnhìn bọn chọ rời a8đi kia, có 9bbiết bao 52người tan fcnát cõi 3alòng! Quả 9nhiên, gặp 8nam nhân 01tốt, chộp etới kết 4ehôn sớm damột chút, 0esinh tiểu aehài tử 03mới là fvương đạo 7a!

Khi 58đi ngang aqua một ecửa hàng 0fbánh ngọt, 5fLâu Nghiêu 2Nghiêu bảo 3Tần Chí 6ngừng ở 4ven đường 0một chút, 7bôm Tần 5Tiểu Bảo 6cbước xuống dxe.

Nói 2đến cũng 0flà kì diệu, 1fcư nhiên eở trên 7đường 8gặp Trần eHạo, Trần eHạo nhìn 6thấy hai 7emẹ con, 7vừa lộ ara nụ cười 3tươi muốn fbắt chuyện, 90kết quả b1cùng Lâu aNghiêu Nghiêu 8gặp thoáng d7qua, cô giống enhư không 6có thấy f3anh, ôm Tần 16Tiểu Bảo 8nhìn không 80chớp mắt 00đi qua.

Vẻ 7mặt tươi 6bcười của 05Trần Hạo 4cứng ngắc cquay đầu alại, liền 93thấy Lâu 7Nghiêu Nghiêu dcùng Tần 0eTiểu Bảo 1dhai người 55ngồi xổm 23trước tủ 5kính của 64cửa hàng e4bánh ngọt, 11một lớn 8một nhỏ ccđột nhiên dquay đầu, 7hai đôi f6mắt giống a8nhau đều 4mở thật 2lớn trông 29như con mèo enhỏ.

Trần 1Hạo nghĩ dcrằng họ c2nhìn mình, 6liền điều c9chỉnh nở 6một nụ cdcười cực akỳ hoàn b1mỹ, nhấc 0chân đi 7đến hướng 2bbên kia, 72lại phát 4hiện có 4người ở f8bên cạnh 3cũng đi 6qua đó giống 75mình.

Tần 9Chí đi đến 8bên người b6bà xã cùng 5con trai, adxoay người chỏi: "Chọn 5được rồi 78chứ?"

"Cái 0này!" 51Lâu Nghiêu 42Nghiêu chỉ 9vào một 39cái bánh cngọt chocolate 0dtrong tủ e2kính.

Tần 8eTiểu Bảo a8lại chỉ 4một cái e7bánh dâu 1tây khác, 42nước miếng 5ađều muốn 1chảy ra 9.

"Rốt 5bcuộc là ddcái nào?"

Lâu 5Nghiêu Nghiêu dtrừng mắt, d9hung dữ fnói: "Đương 7nhiên là fcái mà em 95nói!"

Nữ 6nhân này eđúng là dkhông nhường 3nhịn nha, c0lại không 1bbiết xấu a4hổ tranh 9giành cùng 5con!

Cuối fccùng, Tần e3Chí đem 72hai loại abánh ngọt 9trong tủ 4bđều mua b4một phần, 3Tần Tiểu cBảo tự danhiên không 91biết đã 2mua, bám 2dính lấy 3tủ kính ckhông chịu 6đi, Lâu 4Nghiêu Nghiêu aliền bắt fanh ôm đi, 35Tần Tiểu 3eBảo liền 69khóc.

Kết b4quả khóc 67một hồi 8bphát hiện d6mẹ không 9để ý tới a7cậu, liền b4rúc đầu 2vào lòng amẹ hờn 6dỗi.

Tần c3Chí thấy 06một màn 31như vậy 2dkhông khỏi 6abuồn cười, 72quả nhiên, 8dtiểu ác 9ma lại có bđại ác 1ama đến atrị! Đối 58với tiểu 8ác ma này, 2phải có 21lòng dạ 6sắt đá!

Một 58nhà ba người 9đi qua bên 69người Trần fHạo, từ eeđầu tới 26cuối, giống bnhư căn 6bản không 23có nhìn athấy anh. 74 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 8trong lòng 9cvắng lặng, deđứng ở 3tại chỗ 51thật lâu, 7thật lâu.

Ch ffương 30: dTừ nay về 1sau chính 2clà người 9lạ

Bất atri bất 1giác, lại 6fđi đến 44nơi này

3chỉ là c5muốn tìm 18một chỗ 5để giải b4sầu, cũng 2không chỉ emột lần 08lại trở dvề chỗ 9này.

Lâu 45Thanh Thanh 6bắt đầu 5vuốt ve 95hàng rào 8màu trắng, f5vây quanh blà biệt ecthự ba tầng cquen thuộc, baánh mắt 85có chút 3hoài niệm, btính kĩ 4lại, cô 1đã hơn 6một năm 0không về 3chỗ này

Quên 3mất là ecmột ngày fkia, đột dnhiên muốn 5về thăm 7dnhà một dbchút, lại 2phát hiện 55, chìa khóa fcô cầm c5cũng không 90mở được 89cửa

35thất kinh fgọi điện 88cho ba ba, 0emới biết 59rằng ông 9bđã chuyển 0ra ngoài 33ở, nếu e8như cô muốn 7blấy cái 4dgì, phải 9fđi tìm Phương bHi Lôi, bởi c3vì chìa 6khóa của 56cô với 8eLâu Nghiêu 2Nghiêu ở 6ctrong tay cc

9hỏi: Vì 1sao?

Lâu 5Viễn Chí bnói: Ba với ffdì Phương 59của con eđã ly hôn 0rồi

Lâu 5Viễn Chí 1dlà một 8người đàn d0ông kiêu 6ngạo, dây 71dưa không 5muốn để 7chuyện như 9vậy, với 3tính cách fdcủa ông, 40tuyệt đối dkhông thể dalàm chuyện bmất mặt bnhư vậy, 60Phương Hi c7Lôi không b6muốn mở 0miệng nhiều, 4ông đương 4nhiên cũng 5sẽ không 4đi để clàm mất fmặt mình, 6cho nên tin c5tức bọn 4họ ly hôn, 1cũng không f1có nhiều f1người biết eđến

Ly 6hôn? Một 82khắc đó 0khiến Lâu b3Thanh Thanh a1thật sự esợ ngây 0người, 93cô chưa 8từng nghĩ 8atới ba ba 7đơn giản 00như thế 36lại cùng f4với Phương 9Hi Lôi ly 1hôn, cô 1nghe mẹ amình kể e6lại rằng, c7vốn dĩ cba mẹ cô 5là phi thường 45yêu nhau, 10nhưng đột cnhiên lại 61xuất hiện dthiên kim 5tiểu thư 6bnhà giàu 09Phương Hi cLôi cũng 67yêu baba c0cô, vì thế 76dùng mọi 1loại thủ 7dđoạn ác 89độc muốn 15cướp ba 56ba cô, thậm 69chí lấy 9cả tiền eđồ của e5ông để 0uy hiếp, ctuy rằng 1như thế, 8eba ba vẫn 6lựa chọn 77mẹ cô, f6nhưng mẹ 30cô không 6muốn làm 3bba cô khó 76xử, cuối 3cùng rời dakhỏi khỏi 6ba cô, lại 7không nghĩ fcrằng, chính dmình đã 5có bầu

Sau fkhi biết afmẹ bị 4ung thư giai 25đoạn cuối, efcô bị đưa 5đến nhà 0của ba ba, 78lại phát 8fhiện sự 76tình tựa 4hồ không 6giống như atrong tưởng 66tượng, cPhương Hi 97Lôi nhìn 68qua cùng dkhông giống edlà yêu ba 0ba, nữ nhân 6này thậm 8dchí có thể dnói là người 3lạnh lùng, cnhưng mẹ f9tuyệt đối 6sẽ không e7lừa cô, 20nhất định 9clà lỗi 8của người f7phụ nữ dnày!

Nhưng alà vì sao, d9từng hao f7tổn tâm 2cơ mới 22có được 6cuộc hôn 0nhân này, 07giờ phút enày lại 4cđơn giản 88như vậy bbliền buông 84tay?

Lâu fbThanh Thanh 61nghĩ mãi 5cũng không e

Kinh dengạc đi 8qua chính elà sung sướng, bsau đó mới 4ecảm thấy b7tiếc hận, 3blàm sao lại cở căn phòng fnhỏ này

Ba 6ba thật 1là thiện a8lương, đã 8đem toàn 4cbộ biệt f5thự sang 9trọng này 27tặng cho amẹ con họ

Nghĩ 4đến ý 09tưởng ngây e6thơ khi đó, 6Lâu Thanh fThanh không ckhỏi cười 5bkhổ, mẹ dcô đã sống cvới sự 8lừa dối 47hơn hai mươi 53năm, kết 1quả đến 9khi phát chiện sự e0thật bị a7phát hiện 8cảm thấy 2rất đáng 5sợ

8dđột nhiên alại nghĩ 0đến Lâu aNghiêu Nghiêu, 8cô từng 4nghĩ đến 48cả đời 1sẽ không 2dđụng chạm 3bđến nữ fenhân này, 4Lâu Nghiêu 17Nghiêu kết bbhôn, mọi angười ở 51bên ngoài 99nghĩ sau 2lại đột 9nhiên nhanh 8như vậy, 9sau đó rất d7nhanh lại bcó con trai, 0fnghe nói fcô ấy hiện 2giờ sống a2rất hạnh 0phúc

1đã mấy 1etháng không f6cùng Lâu b0Nghiêu Nghiêu cnói chuyện, 46từng đứng frất xa nhìn, 39từng gặp cthoáng qua, c8cảm giác 43rất xa lạ 2giống như 8các cô không c9quen biết 4bnhau.

Thì 2ra, không dcó baba liên bhệ, các 5cô chẳng 0qua chỉ 6là những 5người xa f5lạ thôi

Nói 4fkhông rõ 7là cảm 64giác gì, fcnhưng có 25một chút 5cmất mát. 90 © DiendanLeQuyDon.comCô từng 77trở về 9nơi này 8evô số lần, 0ctựa hồ 1muốn tìm amột chút 3chồi ức dngày xưa

Tám dnăm trước, 30cô chính 98tại nơi eđây, lần 2đầu tiên 48nhìn thấy aLâu Nghiêu 6Nghiêu, cô 3ấy đứng bở phía 5sau Phương 5Hi Lôi, nháy dđôi mắt 9eto tò mò 10nhìn về 94phía cô, flúc đó 1Lâu Thanh cThanh cảm 9thấy rất 58khó chịu, d3lúc ấy emẹ cô quỳ 5trên mặt 98đất khẩn 9cầu Phương 0Hi Lôi, cô dxấu hổ atrừng mắt bnhìn Lâu aNghiêu Nghiêu, flại không 7bnghĩ rằng, 87Lâu Nghiêu 2bNghiêu lại 0nhìn cô 87lộ ra một 3nụ cười esáng lạn

Đại 9khái chính 3alà khi đó, 3cô bắt 1đầu hận 5eLâu Nghiêu 22Nghiêu

f4ấy cười 5vui khiến echo cô ở 6trong lòng 6bcảm thấy e6bi thương, b6cho nên ngay 0từ lúc 7đó, cô bliền chán 29ghét Lâu 3Nghiêu Nghiêu, 3cô càng elúc càng 1chán ghét 3bđối với dfcô ấy! 5Phi thường abchán ghét!

Khi 19đó chính cmình thật e1là ngây 2thơ

Lâu daThanh Thanh d9lưu luyến aanhìn thoáng equa chỗ dfnày , đây 9không còn 56là giấc 1amộng của 4cô nữa, 3cliền xoay 9người rời 8đi

Một 7cngười mờ bmịt tiêu csái ở trên f4con đường 1cái, không 47biết đi 69con đường dnào để etrở về a8nhà? Nhà 8ecủa cô 4ở nơi nào 9? Ba ba hiện 0etại đang 5ở nhà trọ egần trung 4tâm , phòng 2ở của dnữ chủ 21nhân rất bcnhanh đã 81đem cho thuê, 7đến lúc 3đó cô lại 94bị người bbta bỏ rơi.

Huống 3bhồ, ba ba f2từng đối 8fvới cô 2dtrăm thuận 80, hiện tại 1lại xem anhư cũng b7không muốn 53gặp cô

Lâu 0Viễn Chí 6hiện tại 5đã không 56làm tổng acgiám đốc 8ở công fty thiết 7kế trang c9phục của 9bPhương gia, 10công ty năm 92nay đã đề 6bạt tổng 1giám đốc cemới có c3năng lực 28hơn hẳn 8ông, thân 05phận chồng 8fcủa tổng egiám đốc 67này đã 8không còn 3flại chiếc a4ô dù che 4chở cho 6aông nữa, dhơn nữa 1tin tức 48ông cùng dvới Phương 1Hi Lôi đã b8bị mọi fngười đào 9móc ra, có 27rất nhiều calời đồn d5đãi, có 79những ánh amắt nhìn b2ông khiến 80ông không bchịu được 8nên ông 9xin từ chức

Lại 2ckhông nghĩ erằng, đây 38chính là 6bắt đầu f7của bi kịch, b9không có 0dcông ty nào 1chịu thuê dông, ông bcũng đã ahơn năm 4mươi tuổi, e2hơn nữa 6ckinh doanh 2luẩn quẩn 8dchỉ có 08như vậy, 82không bao e2lâu sau mọi cbngười đều a0biết, ông ftrở thành emột truyện ccười trong 91thương giới

Đã 8từng mạnh a0mẽ muốn bhưởng cuộc 2sống an 3nhàn nhưng 66bây giờ elại không 01còn, trong 12lúc nhất 8fthời, ông 7lại không 2biết đi 79con đường 3nào

Một 78khi mọi 1chuyện đã f5xảy ra, 3fcác loại f7cảm xúc 1thi nhau ùa 8dđến, ông dbbắt đầu 0hối hận bsao lúc ấy 36lại đồng 2ý cùng với d3Phương Hi 14Lôi ly hôn, 6ông bắt 87đầu hối echận vì 7thanh cao f7mà không 7ftranh đoạt 18gia tài với 3Phương Hi 56Lôi, bắt f5đầu hối 1ehận rất 2enhiều sự 13việc, ông 6bắt đầu 3lại tưởng 3fniệm mọi 0aviệc

Nếu a2như không 7có Lâu Thanh 83Thanh, có 9thể sau 71này sẽ 2không có a7nhiều chuyện fxảy ra, 4dnếu như 5không có 41cô, ông 4vẫn có 98một cuộc 4sống xa 6hoa như cũ, 78an nhàn sung 6sướng vẫn dlà tổng 1egiám đốc beLâu

Nhưng 4quay đầu 09sao? Ông 3có đường 34quay lại dsau? Trừ 0phi ông không 1ngại chính ebmình bị dmọi người 88cười nhạo

Từng d5trở thành 3bngười bị cba ba oán 0hận, Lâu 63Thanh Thanh 0đã đau 2lòng đến 6chết lặng

81tri vô giác fkhông biết 66đi bao lâu 4drồi, rốt f9cục thấy amột kiến 1trúc quen 2thuộc, là 4một quán d2bar, từng 0cùng với cLâu Nghiêu 78Nghiêu và bbạn bè 1của cô bcùng nhau 3tới, bảo 81vệ tại 90cửa tựa b7hồ muốn 0ngăn cô, 7cnhưng lại eabị một 87bảo vệ e3khác ngăn btrở, có 7lẽ hắn 96còn nhận cabiết nàng.

Bây dgiờ còn 95là hoàng 8chôn, quán 3bar vẫn fecòn rất fvắng , lúc 3này một cngười khách 8cũng không bcó, Lâu bThanh Thanh 9ngồi vào 5fquầy bar 0, người 7pha chế e5rượu hỏi edcô “ Muốn 9fuống gì”

“Tùy 3tiện”

Lâu 4aThanh Thanh dngồi ở 1chỗ kia 77đã phát dngốc rồi, 7không biết 78khi nào thì cacó người ađã ngồi 03cạnh cô

Người 0anọ nhận 4arượu, liền cfbắt đầu cuống

Lâu 24Thanh Thanh 0nghiêng đầu 5nhìn thoáng aaquá , kinh 76ngạc nói: 22“ Trần 79Hạo”

“Lâu eThanh Thanh”

dEm sao lại 8bở trong 02này?”

Hai cngười đồng bthời hỏi cdra những alời này, 4dsau đó cùng 4nhau trầm 0mặc, cô 5so với trước 66kia hấp 11dẫn hơn, fnhưng thần 0sắc khó 96nén nét e8ưu sầu, a4anh vẫn 62anh tuấn 8như trước, 24nhưng vẻ d0mặt tiều 4tụy, hai 5người thất 3thần giống 34nhau cũng 89không nói 40

Cuối ecùng Lâu bThanh Thanh fmở miệng 0hỏi trước 12: “Anh gần 07đây như 0thế nào?”

Trần e6Hạo lắc 5đầu , tựa 5hồ cũng 8bkhông muốn enói tình 88hình gần 54đây, lại c4hỏi ngược 4lại : “ b6Em gần đây dbận cái cgì vậy, 82hình như 82lâu rồi 3không gặp 2em”

Lâu bThanh Thanh 52cũng không dbbiết nên 6nói với d5anh cái gì, ccanh cũng fkhông truy 11vấn, vốn 1là chẳng 4qua là khách a5sáo. Lại 14nói tiếp 5abọn họ 7lâu rồi 6fkhông gặp 47mặt

Trong 1trí nhớ 1anh là chủ 8tịch hội 5học sinh 3trung học, 79ôn nhu lại 7săn sóc, 8bcô lén lút athầm mếm 6aanh rất enhiều năm, 52bởi vì ekhông tự 7tin dám nói ccho bất a3luận người enào, cho 99đến khi 6aphát hiện e7Lâu Nghiêu 2Nghiêu cũng 4thích anh, fcô mới 9có dũng fckhí cùng 5eLâu Nghiêu 8Nghiêu cạnh 4etranh

Nhưng, 7dần dần 5phát hiện 1aanh cũng 9akhông giống fcnhư trông 5tưởng tượng, 2cảm tình 79dần dần 1phai nhạt, 0dchỉ còn 84lại có f2một ý niệm 4aở trong 5đầu là 9phải cùng 8Lâu Nghiêu 83Nghiêu tranh 45giành

Đối 2với tình 6fhình Trần edHạo gần 9đây, Lâu 8eThanh Thanh 2cũng biết cdđược, 7acông ty tài 32chính nhà c7bọn họn 8agặp vấn fđề lớn, 1đang vay atiền ở 00nhiều nơi, bnhưng không 1ai có thiện d1chí viện atrợ, cuối 7cùng phải d0cùng Lâm 4egia đáo bứng vay 3tiền, điều 8kiện là 8fphải kết 34hôn với dLâm Phỉ.

Kỳ a3thật anh deta rất hạnh 6phúc, có dmột người 41con gái yêu 1eanh ta như f2vậy, một 0Lâu Nghiêu 0Nghiêu thứ 9hai

Nghĩ f5đến Lâu 36Thanh Thanh 74trào phúng 3ecười, cô 64đại khái 63là một 1cô gái trong dsố ít cô d5gái thấy arõ con người 28Trần Hạo, f6kỳ thật 31ngay từ 7đầu Lâm 1Phỉ bất b6quá chỉ 3dlà bắt cchước Lâu cNghiêu Nghiêu, dđáng tiếc angười bắt 88chước còn ekém xa

Trần bHạo không 4bbằng Tần 5fChí, ngay c6cả tìm 5nữ nhân dcũng không 2bằng

Nhưng elà, cho dù 7như vậy, dLâm Phỉ ecũng yêu 1Trần Hạo, adso với các c9cô yêu nhiều c1hơn rất 4nhiều, yêu a4đến mức 4có thể 13hy sinh mạng easống, cho bcnên, Trần 0Hạo còn 9có cái gì 24không biết 3đủ chứ? 3cLâu Thanh e5Thanh hỏi e1chính mình, 6cô thấy 04đủ sao?

Đương cnhiên không bfđủ, cho 6nên cô hiện d1tại đang 9do dự, rốt dcục có 2muốn cùng ebạn trai 2fhiện tại 34cùng nhau e9rời khỏi 32thành phố cehay không 29này, anh 9ấy thực fasự yêu e3cô, đối a7với cô 2tốt lắm, elần này dkhông thể 3nghi ngờ, 7nhưng là 28trước đó 36không lâu 6amới biết, 9người kia 09tự xưng 1blà vợ trước 26của anh cta lại nói b4cho cô biết, 00anh ta chẳng bqua chỉ 2đang trong dkhoảng thời 8gian theo cđuổi yêu 7fcực say 32đắm, sau 58khi quen biết c9hiểu nhau 45rồi mến 67nhau, rồi 7đi đến 92hôn nhân 5ngọt ngào, 2cuối cùng 2anh ta sẽ 16ra đi mang 21theo hôn bcnhân tan 6bvỡ cùng 0oán hận 3với vợ 1trước, dtiếp theo 02đi tìm những edcuộc tình 50mới

Người 8phụ nữ akia nhìn ecô với 2ánh mắt, 3evừa trào 2bphúng lại d4thương tình

Lâu 29Thanh Thanh c1không biết 2có phải alà sự thật 8fhay không, 0cô thậm 2echí không 9cdám hỏi, dbởi vì eecô luyến d7tiếc cuộc etình này

Hai acon người 2với những 7nỗi buồn ariêng bắt 57đầu uống frượu, chìm 4đắm trong 8bthế giới 1của mình, 6từng có 4amột cái atên “ Lâu dNghiêu Nghiêu” 43, đem bọn 40họ kết ebnối cùng 11nhau, nhưng 87mà bọn d3họ đều a6đắm chìm 6cở trong ađó, vô e1số kế 8dhoạch chờ acthời điểm 01để thực 5thi, người 5bcon gái tên 3cLâu Nghiêu eNghiêu đó alại đột enhiên rời 9khỏi

Trăm a6phương ngàn 2kế, bày fmưu lâu 82như vậy, cgiờ lại 1công cốc, ethật là 24tức đến 3nổi điên

Lâu 3eThanh Thanh 1uống uống, 5fđột nhiên 7aliền khóc c8lớn, cô 80nói: “ 73Trần Hạo, edem hối hận”

Anh 6nghiêm mặt d6xem cô, không 43hề có chút cý định cmuốn biết.

dcứ khóc 09đến thương 7btâm muốn 7chết như evậy, giống ddnhư muốn 8eđem ủy 3ckhuất cả 8fđời khóc 88ra

bhối hận cquá muộn 9, đã muốn aquay đầu 0lại nhưng 6không có 4ecơ hội, dcô vô số dlần mơ d6thấy quá 9khứ, cõi 5lòng đầy 9vui sướng cđến khi 4tỉnh lại 4bmới phát 3ehiện đó 0cchỉ là emột giấc fmơ, cứ emãi như b1thế, từng 7nghĩ đến bkhông thèm f7để ý đến 1hết thảy bfmọi chuyện, b6phát hiện 9đối phương dcso với chính 31mình lại 14càng không cthèm để 4ý, sau mới e8hậu tri 8hậu giác 57phát hiện, 4thì ra bản 3thân mình 7vẫn để f1ý mọi chuyện

Nhưng e0là, cô không 6thể trở cvề được

Trần 9Hạo cứ 3lẳng lặng 6nhìn Lâu d6Thanh Thanh 9dkhóc, không 1chề lên 5tiếng hỏi 5fcô có chuyện 0gì, cũng 1không nghĩ 34đến sẽ 3phải an 9ủi cô như 07thế nào, 9hắn cũng 9eđã mệt 47chết đi a7rồi, không d1có tâm tư eđể quản 24sống chết aecủa nữ 7dnhân này

Bọn d3họ hai người f2đều là 3người thất e3bại, và 3những người 29chiến thắng, 67đã bỏ 76bọn họ 0ra đi càng 11lúc càng 6xa bọn họ 55vẫn ở 1lại tại 7bchỗ, chỉ ccó thể 5nhìn bóng 50dáng bọn fhọ ngày bcàng xa

Hai 2người không 6biết ngồi 83ở quán ebar bao lâu 1f, thẳng 27đến khi 9eLâu Thanh fcThanh rốt c1cục khóc 7fkhông ra 4một giọt c1nước mắt 5nào, cô 79đứng lên fd, nói: “ 03Trần Hạo 4chẹn gặp 39lại”

5Hẹn gặp 3elại”. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 8không trả 8flời

Sau 0đó không 13bao giờ 0dgặp lại 9nữa

Rời 3khỏi quán abbar, Lâu dThanh Thanh 7fmột mình 42đi vào chợ 86đêm. Đột cnhiên nghe ebthấy âm dcthanh quen 17thuộc, cô 7quay đầu cnhìn thoáng 8qua, sau đó 0nở nụ 0ccười

0Chị chị”

Từ 5này về 68sau, chính blà người 2flạ

95Chương cuối: 3Trừ phi 8anh không 71thể yêu 8em được enữa

Tình byêu có ba 2điều khổ: faCầu mà 3ekhông thể, 7buông nhưng 3không được, 8mất mà dkhông tiếc.

Ba 17điều khổ 95ấy, Tần e5Chí chiếm 31hai điều, aanh đối 27với Lâu cNghiêu Nghiêu, bcũng là 25cầu mà 5không thể, 71lại còn 8là buông 2nhưng không eđược.

Tần 7Chí là người cluôn xác 5định mục 55tiêu rõ c2ràng, biết 6bản thân 2fmuốn cái 5egì, biết ebản thân 87nên làm 12cái gì, c2chỉ riêng 43đối với 2fLâu Nghiêu 4Nghiêu anh a5lại không a9có một bfchút biện 4pháp.

Bởi cvì, anh thật e1sự quá 4yêu cô gái bngốc này.

Anh 5từng nghĩ, f6anh cùng e3Lâu Nghiêu bNghiêu chỉ 88có thể ecduy trì như 7vậy cho 19đến khi 6chết, trừ 9phi anh chịu 8buông tay.

Bỗng f6nhiên xuất 8hiện một bbất ngờ.

Nhận 63được tin 4nhắn người 6cấy viết 2f"Em chờ fanh trở 47về - Nghiêu e7Nghiêu", 84Lâu Nghiêu 2Nghiêu vĩnh 52viễn không 17biết được, fanh lúc ấy eacó bao nhiêu f8sao kinh ngạc ebcùng kinh 2ahỉ, nhưng 2cảm thấy 25nghi hoặc d2nhiều hơn, 01khi anh phục 47hồi tinh f3thần lại 46đã là một 32lúc lâu 1csau, anh bối 8arối gửi 6dlại tin 5nhắn cho a1Lâu Nghiêu 5Nghiêu, vì 6vội quá 3nên chỉ dcó một d1từ "Được" 2liền gửi 4eđi, thậm dcchí ngay bcả một 9cái ký hiệu 7cũng không 82có, lát d6sau anh liền 5fhối hận 9mình gửi 6tin ngắn 3quá, có 7thể hay cekhông làm 5cho Lâu Nghiêu 3eNghiêu hiểu 7lầm anh 5ekhông coi f2trọng cô, a3càng nghĩ 5anh càng 2ctự giễu 11mình, có dlẽ cô căn 9bản là 1không để aeở trong 6lòng, gửi 07cho anh tin d1nhắn này d0cũng chỉ 9do nhất 47thời hưng 6dphấn.

9một tin 7nhắn của 5Lâu Nghiêu 9bNghiêu mà f7anh kích 1động giống 9như một c2đứa ngốc. ff © DiendanLeQuyDon.comMặc dù bbbiết như evậy, nhưng c2anh vẫn c6giống như 3kẻ ngốc demà mất angủ. Khi 4trở về b2vào ngày 0ehôm sau, d3tâm tình 7không kiềm cdchế được camà vui vẻ, 0fthậm chí cdcòn vui vẻ evới thư dký mà mình f5không thích 9ckia, chỉ ecần nghĩ 2đến Lâu eNghiêu Nghiêu 19đang đợi fanh, trong 5lòng liền c4tràn ngập 6cảm giác 9hạnh phúc, 3enhư thế 6nào lại 4không nhịn fđược cười, 6anh thật 0cdễ dàng 06thỏa mãn.

Nhưng 2mộng đẹp 4drất nhanh 5liền tan 43biến, Lâu cNghiêu Nghiêu 5cũng không dccó chờ 0anh, thậm 2chí biết 87rõ anh hôm 36nay trở 5về, lại c2còn cùng 58Trần Hạo edđi chơi.

Chờ cmong càng c3nhiều, thất 5vọng càng 33lớn, biết frõ là Lâu cNghiêu Nghiêu dnhất thời dhứng chí, cachưa chắc 5là thực, a6anh lại 7cố tình 2exem như là 40thực, sự 6thật được 41phơi bày bnày làm c7anh cảm 8thấy mệt bchết đi, f7tâm càng 8mệt mỏi.

Khi b6nhận được edđiện thoại 1fcủa cô, fanh là có 30chút không 22muốn bắt 1amáy, nhưng 6bhành động dso với suy 83nghĩ lại dnhanh hơn 2fmột bước, batrong điện cthoại, cô avẫn kiêu 1căng tùy 5hứng như acũ, trước ftiên chính 4là trách 2người khác, dnhưng anh 5lại một c6điểm cũng 15không chán 9ghét, thật fsự chính 76anh cũng 19thấy mình 23đúng là bhết thuốc 9chữa.

Anh 7cứ nghĩ fcô sẽ nói 79huyên thuyên 5fkhông ngừng, 3sau đó lại 5đặt ra 7yêu cầu, 1không nghĩ 7tới cô 2lại nói 1một câu 9đơn giản: cf"Tần fChí, ngày fmai chúng 0ta hẹn hò 7đi!"

Chính aelà một 3câu đơn agiản như evậy, làm 47cho anh hoảng 9hồn, nửa 42ngày cũng 24không có 13phản ứng 3lại kịp, 2anh cố gắng 6dùng giọng 3avui đùa atrả lời 4ccô: "Tốt, 2canh đương 05nhiên không 1thành vấn 6fđề, bất dquá chỉ a2sợ lúc 2dđó em cho 5eanh leo cây 33thôi."

Đây e5đâu phải 2clà lời atrong lòng 11anh muốn e5nói.

e8tự nhiên 81nói sẽ 78không, anh elại từ 6chối cho eý kiến, 7chỉ là bvội vàng 3ecắt đứt 4điện thoại.

Bị 43gián đoạn f4như vậy, 3anh làm sao 8còn có tâm ctình họp, 2bất tri 6bất giác 72lại lái 3xe đến a5dưới nhà 7họ Lâu, 3hai năm nay, 0mỗi khi 9tâm tình fkhông tốt, 95anh liền 28thích lái c0xe tới nơi 6cnày ngẩn c6người, 09bất quá 0Lâu Nghiêu ffNghiêu vẫn 4không hề dphát hiện 1ra.

Anh ekhông khỏi 0cnhớ tới 94đề nghị chẹn hò d9của cô, aangày mai 0là ngày bgì, Lâu baNghiêu Nghiêu 5khi trước 01vẫn luôn b4nhắc đến, 7cho dù anh 2không muốn aacũng phải 18nhớ, ngày 9cmai là sinh anhật Trần 59Hạo.

Anh e4là nên cảm 1dthấy cao d5hứng, cô 22gái anh yêu d0rốt cục 2bđã trưởng 3thành, đã 6cbiết dùng dcách thân 68cận với fnam nhân ekhác để 7làm cho người 46mình thích 4ghen.

Nguyễn c2Tư Nam từng 45nói, tình d4cảm của f8anh và Lâu aNghiêu Nghiêu 98sở dĩ thành 09như thế 5này là do 62anh quá thông eeminh, thành 8fra anh ngốc 1nghếch, 92cố kỵ 8từng chút 9một, nếu 16giống như 5Lăng Đầu b9Thanh, nhiệt 4btình theo 56đuổi tình dyêu, anh 2evà Lâu Nghiêu 42Nghiêu chưa 0chắc đã 0tới bước 4này.

Tuy d8rằng biết drõ Nguyễn 8Tư Nam nói 1blà đúng, 4nhưng Tần 71Chí không 1cách nào 5làm được, f9bởi vì 29anh không ethể bỏ 7qua, nếu 9anh làm rõ 08hết thảy, 97sau này chỉ f1có thể 98cùng Lâu 7cNghiêu Nghiêu fetrở thành 45người xa 4lạ, điều cdnay anh không bdlàm được.

Tính datình Lâu 54Nghiêu Nghiêu, 39anh quá rõ 2ràng, cô 3cho tới bbây giờ e4đều là 1nói một akhông nói fhai, chấp fnhận hay d6cự tuyệt, 02chỉ chọn 7một cái, a4không chừa c7lối thoát.

Tần f9Chí là quen 6thuộc Lâu 3Nghiêu Nghiêu f4nhất, cho 7nên anh có bathể phát a8hiện cô eđã thay bđổi, khi 2ngày hôm 2sau nhìn e0thấy cô, 61thần sắc f3của cô fmang theo 1kinh hỉ, e4tựa hồ fđã thật alâu không 7có nhìn bthấy anh.

Sau cđó Lâu 62Nghiêu Nghiêu 8lại muốn a8cưỡi xe d1đạp ra 27ngoài hẹn 15hò, anh biết 45chắc đã 1có chuyện dgì đó xảy 4ra mới khiến 04cô lạ lùng fnhư thế.

Anh fdắt xe ra 1khỏi gara e2liền thấy 4Lâu Nghiêu 2fNghiêu đang 90cùng Trần 0Hạo cùng 9với Lâm 3Phỉ giằng 5co, anh không 24biết mình 6có nhìn 25nhầm hay 6không, nhưng canh cảm 2thấy một c0khắc đó, 12ánh mắt c1Lâu Nghiêu eNghiêu nhìn 9dhai người 51lạnh băng 1giống như dblà đang anhìn kẻ a2thù.

72nắm chặt atay lại athành quyền, emóng tay 7cắm sâu 4fvào da thịt, 1anh nhìn 3thấy mà 1đau lòng, 88chỉ có 0thể cầm 1tay cô, nhẹ fnhàng giúp 0acô gỡ ra, a3tay cô thực 2lạnh, làm c5cho tâm anh 4cũng lạnh 5etheo.

Anh c4cũng không c2nghĩ nhiều, efliền nắm 3tay cô kéo ara khỏi dccái nơi 0ấy, đưa 6cô đến 2emột nơi fyên tĩnh 5mà không 4bị ai quấy 74rầy.

a1giống như 9mới trước 3đây vậy, fngồi ở 9sau xe đạp, 5cđem hai má ffdán lên 7alưng anh, bhai tay gắt bbgao ôm thắt 7dlưng anh.

Cho 78dù đã lâu 56rồi, cô 2vẫn giống 71như đứa ctrẻ bốc eđồng, lấy 3việc làm 04cho anh xấu 5mặt mà 51vui vẻ, cthích nhìn banh tức 2giận, thích fnhìn anh dphát điên, fanh biết, bcho nên vì 6không cho ccô thực fhiện được, fanh càng 4ngày càng 5eít tức 5giận, kỳ 5dthật đã 2lâu rồi 3anh không 2fphát giận, 3fhiện tại 27tức giận 61với cô, 4bất quá 3là giả 0ebộ để f5làm cho cô 1dcao hứng 3dthôi.

d8giống như 1người đi 6atìm hồi 92ức, bước aechân thong c5thả mà 2xem xét nhân 1sinh.

Lâu 0Nghiêu Nghiêu, 8em có biết 1hay không, 94khi em khóc 6nói với 4anh: "Làm 59sao bây giờ? 9Em đi không 6được ."

Khi 23đó, anh bthật khổ e5sở.

Nhưng dcho dù khổ 8sở thế 7nào, anh cvẫn sẽ bctỏ ra mạnh 9mẽ mà nói 0với em, bb"Anh 91sẽ đi cùng 5em."

Lúc 4đó em không 0biết đâu, d0anh rất 9muốn tức aagiận với 5em, rất amuốn để c4em lại một 7mình, rất bbmuốn bỏ 8đi để 6cem tìm không 20thấy. Sau 70đó, em có 95thể có 3một ngày e2đột nhiên f1lại nghĩ 7tới anh 2hay không?

Thật 6asự rất 6muốn... 47 © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, fnhưng vì 7asao em luôn 07khóc, em 9dvừa khóc 2vừa nói, 04làm anh không 98biết phải 96làm gì với 0fem đây.

Nhưng 09mà những adlời này, f8Tần Chí 32lại chỉ 6có thể enói ở trong flòng, nếu ecó một 1ngày anh 8buông cô 45ra, có lẽ b4lúc đó f7là lúc anh 5không thể 61yêu cô nữa.

1rất thích b2nói những 59lời làm 6cho người 21ta tưởng 00là thật, ecô nói cô 16trưởng 2thành muốn dgả cho anh, 4cô phải 94làm một decon sâu gạo, 29cho nên anh bphải cố 8gắng kiếm 6tiền nuôi aecô, cô từng 9nói thật 43nhiều thật 3nhiều, nhưng ccuối cùng 4cô lại 3etoàn bộ cdkhông nhớ frõ.

Biết fbrõ là gạt 99người, 7vì sao anh d6luôn nhịn 6không được fmà tin tưởng?

Đại 4akhái là 5cô gạt bngười quá btài.

Sau dfkhi mọi c9việc xảy b7ra, bọn 9họ cũng d1xác định 8bquan hệ 4với nhau, etốc độ anhanh đến echóng mặt.

Kỳ 07thật anh 9ccó rất 7dnhiều điều 0khó hiểu, f5tỷ như elần đó 6khi cô uống 32rượu say, 9sao lại 0bắt anh 37nói sẽ fkhông đợi 8cô, tỷ cnhư khi cô 66nói có người 97luôn đợi 0fcô, đó 4elà ai, tỷ e3như vì sao 2cô lại 1dđột nhiên 81không hề cthích Trần bbHạo, cùng dvới, vì 69sao cô lại 86đột nhiên flựa chọn 0bcùng một 6chỗ với 8anh, những 49bí ẩn đó 5vẫn làm 9anh rối 16rắm.

Khi c6nghe Lâu eNghiêu Nghiêu 0nói cô đã 0bmang thai, 12Tần Chí 25không có 1cảm thấy 0vui sướng, 9mà chỉ 3cảm thấy b0mất mát, 04bởi vì 68anh không bbiết Lâu fNghiêu Nghiêu 1có giữ 2lại đứa 1trẻ này 5không, kết fdquả sự 63thật chứng b7minh, anh choàn toàn dnghĩ sai brồi, Lâu 10Nghiêu Nghiêu 3ckhông chỉ 8egiữ lại 3bđứa bé e4này, lại 0bcòn muốn dcùng anh 61kết hôn.

Điều 4này nói flên cái e2gì? Đó e9chính là eccô gái này 55nguyện ý 61sống cả 02đời với danh.

Một 7khắc kia, 5anh cảm 4ethấy thật 4cchoáng váng.

Nếu 00như một 6cô gái đáp 49ứng lời bcầu hôn 58của ngươi, b2nguyện ý 6sinh đứa 51nhỏ cho 4ngươi, vậy 3dcòn nghi 47hoặc gì 51nữa, giữ 9dchặt cô, 05hãy sống bthật tốt 3ađi.

Sau 54một trăm 6lần cầu 40hôn, Lâu 43Nghiêu Nghiêu 5rốt cục 28gả cho anh, 9nói thật, 6một trăm 9lần có 63chút mệt, bbất quá 3bchỉ cần 3bcô cao hứng, 3cho dù là 8một trăm b0lần, một d6nghìn lần, csao lại 1không làm? bcDù sao hôn 3nhân cả 8eđời cũng 0chỉ có 0một lần.

Làm 2cmột đôi 4dvợ chồng 85mới cưới, 16còn kiêm ccả chức ccha mẹ tương alai, hai người d9thật sự ekhông biết 1cphải làm csao, dẫn cđến rất fnhiều chuyện bdở khóc cdở cười, 82ngày đó 2hai người 49căng thẳng 1atựa như bdây đàn, 31hoảng sợ cchiến đấu.

0người nói, 1vợ chồng 6trẻ tuổi 12thường 78không ổn 4định, bởi 0hôn nhân e7của họ 3dlà do tình 2yêu nhất 57thời mà 8thành, nếu dtình yêu 6bị hôn danhân dập dtắt, như 7vậy mọi f1thứ liền 61đổ vỡ.

Tần 03Chí có đôi 65khi nghĩ 9ngợi, Lâu 94Nghiêu Nghiêu ccó thể 3chịu đựng 51được cuộc 0sống hôn anhân sao?

Thời bđiểm ý 79tưởng này 38xuất hiện, 4fLâu Nghiêu d3Nghiêu đang 7bắt Tần 56Dật lại 52đánh đòn, 7ethằng nhóc anghịch ngợm 19này lại 82đi nghịch 44bùn trong 2vườn, không b8chỉ có 2như thế, 64lại còn eclàm cho đứa c4trẻ nhà 0fbên cạnh c8mặt đầy 2bùn đất, e0lừa cho 8nó ăn vài 1miếng, thằng 7nhóc này b8thật sự 7dlà càng 67ngày càng 70quậy phá!

Thời f3gian thật a2sự có thể a6thay đổi 3hết thảy, flúc trước 6còn là cô 8bé con bốc 56đồng, hiện ctại càng 8ngày càng 2fgiống bà 6fthím dữ f1dằn, rõ efràng là c2một cô ebgái hơn 1hai mươi atuổi, nhưng 0etính tình 34lại càng ecngày càng dnóng nảy, 2càng ngày 06càng thích atính toán 4chi li, chỉ bmột việc f0nhỏ liền arít gào 4cnửa ngày, 72cả ngày cđều la 75mắng đứa 4con, một c8hồi thì cboán giận 7acon chó nhà a3hàng xóm 4quá ầm cbỹ, một 05hồi oán 8cgiận trong 7nhà lại f7không có 24muối, khiến 4mọi người 3trong nhà 4emỗi lần 3enghe thấy d7liền vội 0bịt tai blại.

Nhìn 95Lâu Nghiêu bNghiêu không 5hề giữ 1hình tượng f4la mắng 6ađứa nhỏ, 9Tần Chí 0nâng chung a3trà lên a2nhịn không eđược bật 8cười ra 50tiếng. Kết dquả bị 6Lâu Nghiêu 3Nghiêu nghe afthấy được, f4Lâu Nghiêu aNghiêu trừng 59mắt: "Nhìn 93cái gì vậy, ffcòn không d7mau đi làm dfcơm!"

"Được, 0lập tức 0đi làm." eaTần Chí c7lập tức 4đáp ứng, 3eánh mắt 32lấy lòng 20nhìn bà fxã đại c7nhân.

Lâu 16Nghiêu Nghiêu 0vừa lòng bdhất hất c3cằm, xách 68tiểu mập 0mạp một bthân đầy 98bùn đi tắm 5rửa, vừa cđi còn vừa 2răn dạy 7tiểu mập 9mạp.

Chẳng bqua, tuy rằng 3fmiệng cô 8đầy hung a5ngôn ác cngữ, trên damặt, cũng 22là mang theo 5ý cười 2.

Hôm 89nay chính 6alà kỷ niệm 0bbọn họ e8năm năm 2bkết hôn.

Buổi d1tối cô 3dnằm ở c4trong lòng banh, mỏi 65mệt một bngày, ngủ 6erất nhanh.

91ở trong 3lòng anh e0lộ ra nụ b1cười ngọt 5ngào đầy f6hạnh phúc, d3giống như 0nhau thật danhiều năm 04trước, 4đến giờ 9vẫn chưa bbbao giờ 21thay đổi.

3bchán ghét 5sao? Đương 0dnhiên là fkhông, tuy 5rằng ở d1mặt ngoài b1cô tựa 1hồ thực a3phiền chán, cnhưng kỳ 6thật là 7thích thú.

Anh echán ghét 77sao? Đương fnhiên là 2ckhông, trong 8lòng anh 79đang ôm 9toàn bộ bthế giới, 55làm sao có 47thể chán 3ghét.

Cửa 1phòng bị 20đẩy ra, 23một cái ađầu nho 2nhỏ ngấp 2nghé nhìn, 0fTần Chí dcười, vẫy 32vẫy tay.

Tiểu 15mập mạp 83lập tức e7đẩy cửa 72ra chạy 2vào, trèo 5lên giường, bchui vào 1giữa hai 8fngười, crất nhanh 9liền đã 7ngủ khò 3khò.

Đem 9hai mẹ con efôm vào trong dlòng, Tần 54Chí mang 2theo cảm 4giác thỏa 6mãn đi vào cgiấc ngủ.

Tay c1trái anh 2avẫn luôn 8ađeo chuỗi ahạt đơn 3giản kia, 7kỳ thật fchuỗi hạt 9này có một 93bí mật 94mà ngay ngày 8dđầu tiên 5đeo nó anh 4liền phát ffhiện ra.

Đưa 6era ánh sáng, cecó thể 89thấy một fhạt châu acó một ahàng chữ eđược in 9bằng dạ adquang "Lâu 06Nghiêu Nghiêu 69vĩnh viễn d2yêu Tần 30Chí"

Hạt 7bchâu không 5lớn, lại 6có chút 4mơ hồ, 6cchỉ có f9thể đoán, 69vì đeo đã e0mấy năm c1nay, dạ e8quang trên cbhạt châu 2đã gần 66mất tác edụng.

Anh dekhông có 6enói cho Lâu 1Nghiêu Nghiêu drằng anh 4abiết bí dmật này, f8chỉ là fdvẫn đeo 1không hề a3bỏ xuống, 94Lâu Nghiêu 20Nghiêu cũng 7không hỏi 99tới, nhưng e3trong lòng 7đều ngầm c9hiểu nhau.

Kỳ 33thật, hạnh 1phúc chân 44chính là c7có người enguyện ý 17sống cùng 77mình từ 34hai mươi 4tuổi đến cdtám mươi 8ctuổi, không 33hề oán 0bthán, từ 9bà xã biến 3thành lão 2bà bà.

Tần a9Chí cảm 8thấy chính 1emình thực dmay mắn, 0bgặp gỡ eđược người 1nguyện ý b4cùng mình 28sống tới agià.

Trong 24lòng anh 76vẫn có 6rất nhiều bbí ẩn, 3nhưng anh ftin tưởng, d0sẽ có một 8bngày, cô 46sẽ nói 8bcho anh biết, fđợi khi 64cô biến bthành bà d5lão, sẽ 39nhịn không bđược mà anói huyên c3thuyên thôi. d5 © DiendanLeQuyDon.comCho nên, deanh một bfchút cũng 22không gấp, acanh có thời 2gian cả cfđời, cô 7fcũng sẽ 1chậm rãi 6giải thích 5nghi hoặc 0cho anh.

Lâu b3Nghiêu Nghiêu, 8enếu muốn f8anh buông 4em ra, trừ ephi anh không d5thể yêu 3em.

Anh 0kiên trì, 8rốt cục 7dđổi lấy f0cô quay đầu.

Cảm 2ơn em, đã 4quay lại c8nhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 15 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 583 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
fflà lửa, 70ưa thích flàm chủ 3không thích 37bị động.
Anh 9alà không bbkhí , không 6chỉ là 3không khí 11, anh là 05ô xi để 5luôn bảo 7vệ và nuôi 4dưỡng ngọn e1ửa ấy. 23 © DiendanLeQuyDon.comù cho ô eai là anh adó cháy hết a, anh vẫn 0ỉm cười 0đủ niềm fin vào cô 8ó thể sống aột mình 95rên đời 6aà không a2ần anh . b4 © DiendanLeQuyDon.comiống như 5aô đã bất abhuất không e7hèm để bbý không 2ehèm rung ceđộng gì ađến anh 10, giống 4fhư cô có 0hể tự c6o yêu cái 08ình yêu 9đầu đời fgây thơ c1à mạnh 8ẽ khi tuyên 6ố quyền 6àm chủ 5eới anh lúc 82hỉ là bé fái hạt 26iêu phải 2ái gan to 19á đaọ
Hình d6ảnh đáng 9êu ấy đã dvô tình 85chiếm được 77anh , thật 0dra tưởng 75nhỏ mà 78không nhỏ 2, Nghiêu b1Nghiêu là 6cô gái thông 01minh bản 4lĩnh hơn 4những gì bmình biết anhưng chỉ 92cần vài 19khúc quanh 94nhỏ số 1aphận và d2vài bàn d2tay cố ý 39của ai đó 68dưới sự f4bao dung nhẫn c1nhịn của 5một người 8đã có thể 8tạo nên fmột thay 5đổi quá 6elớn với cai đó và b0với nhiều 3người.
Hoàn 42cảnh xuyên ekhông của a5câu chuyện 8ekhông phải 0chỉ mang 4bý nghĩa 0giải pháp d8mà đó là fcách mà 3số phận 88của nhiều 37người có 7thể xoay 32chiều như athế nào d0trong những 8tình huống 5tưởng là fHE. Đó là f6người cha 7của Nghiêu 3Nghiêu , 0ông ta sẽ 3akhông li 6ddị với 79vợ nếu 6không có 0chuyện kết 6hôn bất 3ngờ của 6aNN. Cô chị blọ lem ngụy 30tạo cũng 2akhông từ 1giã Trần d1Hạo mà dbsa chân vào f6người đàn 90ông khác 73cũng y như 4vậy.
Một 31NN tiểu 6athư cành a4vàng lá 8ngọc sẽ 8bkhông trở 6cnên điêu 1ngoa tùy c2hứng nếu 0bkhông có 55chất xúc 9tác và sự 81xuât hiện 23của người e8cha vô sản datư tưởng aý nghĩ thấp bfkém sống 3đời sống 98tinh thần 6người máy cvô cảm, 0avà cô bé 2gái tội fnghiệp Lâu 2TT luôn tin dtưởng mẹ 3mình nhưng blại trở 9fthành công 4cụ vinh ehoa của 4mẹ mình.
Nhưng dfcô đã may bmắn thừa 09hưởng bản 38lĩnh độc dlập Kiên aquyét của 8mẹ. Và 3ađủ dũng ecảm quay 5đầu lại, 35khi vẫn 48còn kịp, 9để cứu 1TC khỏi 2tù tội. c © DiendanLeQuyDon.comViệc bị 71tai nạn 85là điều bfkhôn thể 2aphòng trước 4được. 87 © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât cthì cô đã 3hy sinh để 15làm một 6điều gì f4đó để 8lại cho 9dTC. Mình 2ethích xét ccâu chuyện 95này trên 3thực tế 8hơn vì cuộc cesống sẽ ckhông bao 6giờ có 6athẻ làm 62lại từ 1đầu theo cbcách thần 47kỳ như 0vậy.
Nhưng cfmình cũng e7tự hỏi 58liệu tinh c9yêu có đến avới họ 2sớm hơn 4akhông một 3khi "anh adbớt yêu 8em hơn và cem yêu anh 7nhiều hơn, ceyêu nhau dcũng phải 4dành phần a5cho nhau chứ 2nhỉ :)))
Cốt btruyện viết b1rất Triết elý tâm lý 96và sâu sắc, 8mình thích 42cả NN và 5TC giống 2anhư chính c5câu chuyện 4đời thực fcủa tác egiả Cuốn 9theo chiều 3bgió và chồng czậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 548
Được thanks: 293 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 48 lần
Điểm: 4.98
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
tudiemto
tudiemto
Thi Ca
Thi Ca
HoaHoaTựVũ
HoaHoaTựVũ

Cua Rang Me: má: vâng
tudiemto: hôm bữa má đăng ký bên box của Q, link má gởi í
tudiemto: box này tuyển lung tung quá, má không biết
Cua Rang Me: má ơi, cái này viewtopic.php?style=2&p=1946398#p1946398 thì có giong tmod k?
Cua Rang Me: vâng má
tudiemto: cua: vào xem các đơn đã gởi tham khảo ghi như thế nào nha
Cua Rang Me: vậy cái link má gửi.... cua ghi mod hay tmod???
Tiểuhàn: Chỉ có ta và ss wenny thôi. Ak nhưng ss wen ko thấy lên nên của vào làm tmod đi a
Cua Rang Me: hàn: vâng
Tiểuhàn: Ko phải đâu ta đăng ký cái ta gửi đệ ý phải làm trong 5 tháng cơ. Ta làm mod gì ý quên rôi. Cua theo chỉ dẫn của má ý
Cua Rang Me: mà Hàn hàn ơi, sao 2 tmod kia cua k thấy gì hết á?!?
Tiểuhàn: Uk vào của má là có box ta đó
Cua Rang Me: haizz... hại não nha.......
Tiểuhàn: Ak cái ý khác ak thôi cua theo chỉ dẫn của má nha
Cua Rang Me: vĩ: thấy mail rùi
Cua Rang Me: viewtopic.php?style=6&f=6&t=318358&style=6&style=2
cái này đwwojc k má, ngay topic TGT LQ luôn
tudiemto: cua: con gởi đơn ở topic này nè
dienvi2011: check mail đi cua!
Cua Rang Me: tiểu hàn bảo con dki làm tmod bên TGT LQ
Cua Rang Me: má: là sao má
tudiemto: thôi chị qua TQ ở với suongsuong cho khỏi lạc đạn :D
Tiểuhàn: Pa sương ta sẽ xử huynh đó nha
tudiemto: cua: ở đây nè viewtopic.php?f=84&t=308992
lazy_lazy: =))))) đi theo nhìn e cũng cho lạc đạn trúng =)))))
Tiểuhàn: Ưk
sư huynh ta sẽ đánh  sư huynh để sư huynh ko động dục đc nữa a
tudiemto: thôi, VC nhà này bạo lựic quá, không chơi đâu, chỉ đi theo nhìn thôi :)
lazy_lazy: Vk iu iu chúng ta sắp có nhẫn cưới rùi kakakaka
Cua Rang Me: Hàn: chưa gửi. cái hàn gửi là mod á @@
lazy_lazy: Ừ đúng rùi ta tính làm thế đó =))) ta đâu có nói sẽ xé áo ta a~~~~~~ =))))
Nminhngoc1012: Ox ah, phải là sang xé áo tuột quần sunnie để xin lỗi chứ :))


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.