Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 11 Chưa rõ
Bài viết: 5612
Được thanks: 3276 lần
Điểm: 8.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12

Ch 4ương 29: b7Nhà có tiểu 4ác ma

Sáng ctinh mơ, 1cTần Tiểu 70Bảo bị e3mẹ mình a4đánh thức. 8 © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu fbNghiêu đứng 6bdậm chân 23tại chỗ: 7"Trời 9ơi, muộn 5ồi muộn 2ồi!"

Lâu 5eghiêu Nghiêu 83ấp đến fđộ vò 2đầu bứt 7ai, ngồi dổm trước 62ủ quần 4aáo, một 95ên vừa 1ầm quần 3dáo ném ra, eột bên 5án giận dbói với f1ông xã: b4"Tần chí, sao muộn 98hế này eới gọi 21m dậy!"

"Anh 0ó gọi em, f3hưng là 50m không chịu eậy!" 0bần Chí fai tay ôm egực nhìn dô luống cuống tay 4hân tìm 37uần áo, 5iếc mắt dbhấy đứa ddé ngủ trên aiường đã c6ỉnh, liền cđi qua, ngồi 94ổm xuống 0atrước giường 94mà nhéo d9nhéo cái 1cằm của 5cậu: "Tiểu ebảo, có bdphải bị 0mẹ đánh f5thức hay e2không?"

Tần 42Tiểu Bảo 9nhũ danh btiểu bảo, 9đại danh 9Tần Dật. 39 © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba 8gọi, Tần 0Tiểu Bảo 16vẻ mặt fcmơ màng, b8chớp chớp afđôi mắt fto trong veo anhư nước, dcsau đó cầm 0lấy bàn a5tay ba ba 2đặt lên fhai má, nhắm ehai mắt 1alại.

Tần 0dChí trong 5lòng liền 27mềm nhũn 8fthành một amảnh.

Lâu bNghiêu Nghiêu drốt cục 5bcũng tìm 3được quần 6áo, hai ba 2lượt liền 7mặc xong, dsau đó đem 1quần áo 6cần mặc 4cho cục 26cưng đặt 35ở trên 1giường, 6nói với dbTần Chí d: "Anh 1dlát nữa f0giúp cục 8cưng thay 8xong quần caáo, rồi 65đưa đến 0chỗ mẹ 60đi, em đi 7học trước 07đây."

"Anh bđưa em đi." 6Tần Chí 8frút ra cánh atay bị Tần d3Tiểu Bảo enắm, đứng cdậy nói.

"Không dbcần, em 1etự mình eđón xe đi, 3anh buổi f2chiều đến 2đón em là 6cđược."

Xách bflên chiếc 7túi đựng 8bữa sáng 04mà Tần d1Chí đã e1chuẩn bị 8giúp cô, 7Lâu Nghiêu 0Nghiêu vọt 92tới trước 4egiường b0đứa bé, dhôn một 6cái lên 3mặt Tần 3fTiểu Bảo, 1liền giống 1như có lửa 4eđốt mông 8mà chạy 90đi học.

Tần 4fTiểu Bảo 9bị hôn 5một cái, 00hài lòng 7avuốt khuôn 0mặt nhỏ 0nhắn của fmình, lại aphát hiện ecmẹ đã 8xoay người 3bước đi, 1enhất thời 5đứng lên, 1xoay người 1bước xuống 1giường, 1đôi chân 3nho nhỏ 41hướng cửa echạy đuổi 8dtheo, miệng ebập bẹ chô lên: 6"Mẹ... f3 © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ 03con chân 2fngắn, dĩ 2nhiên là dđuổi không 2akịp, vừa bcmới đứng 8lên, Lâu 7Nghiêu Nghiêu 7cũng đã 6không thấy.

Tần 0eChí đem 9bé bế lên 8ôm vào trong b3ngực, Tần dTiểu Bảo 9bủy khuất enhìn ba ba 5cnhà mình: f"Mẹ..."

"Mẹ a0đi học, acục cưng 57ngoan, ba 0fba thay quần fáo cho con 3được không." 4Tần Chí 3đem Tần 2Tiểu Bảo 9thả lại 23trên giường bnhỏ, sau eđó cầm 59lấy bộ 3quần áo dLâu Nghiêu f3Nghiêu đặt f4trên giường, ffgiúp Tần 6Tiểu Bảo b9mặc.

Tần 4fTiểu Bảo blập tức 5đem mẹ 3quên ngay, 7đi tới 3đi lui, không 9cho ba ba 2thay quần 9áo. Tần eChí thật 31vất vả camới bắt a1lại được aacon khỉ bcon kia, kết cquả Tần eTiểu Bảo 5elui co rút 0clại thành 1một khối, 6không chịu b5mà kháng 2cự , làm 9echo Tần 52Chí không 8cởi quần 08áo được, 0eTần Chí 51sợ làm 6đau bé, 8fcăn bản 4bkhông dám 4dùng sức equá, cha 35con hai người 9giằng co 8hơn nửa c3ngày, quần d2áo cũng 43chưa thay 36xong.

Tần 5Chí rốt ecục cũng 4biết vì 8sao mỗi 0lần giúp 8fTần Tiểu 5Bảo thay dequần áo, 7Lâu Nghiêu 6cNghiêu sẽ 7abiến thành bsư tử cái, brít gào 3bkhông ngừng, 54bình thường 8nhìn rất 6thú vị 5, hiện tại angười rít 3fgào đổi a1thành mình, 4cliền hoàn 6toàn không 3thú vị!

Tần 7bChí lau mồ fhôi, đem 5quần áo b9quăng đến emột bên, 47phụng phịu 6giả bộ 31tức giận 4: "Tần 0Dật, con dcòn bướng, d2ba sẽ không 64mặc giúp 62con."

Tần 5Tiểu Bảo 1ngồi ở eachỗ kia 57vươn đầu b5nhìn ba ba 2hơn nữa 2ngày, sau cđó nheo 9lại ánh 95mắt, ngây ebngô cười 7"ha... 4b © DiendanLeQuyDon.comha...", 5sau đó nhặt 7lên bộ 2quần áo 1nằm bên accạnh, đưa 75tới trước 02mặt ba ba, fnũng nịu ckêu: "Ba... a © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần 6bChí rất 74muốn tiếp 84tục làm fmặt lạnh, 80nhưng thấy acậu nhóc cnày nhìn amình làm 5bra vẻ đáng 3thương, 2cuối cùng 40vẫn không dduy trì được 4alâu mà đầu ahàng, kết 7quả tiếp 4fnhận quần e7áo, Tần 0Tiểu Bảo 71lại không 9chịu mặc, 0ở trên b0giường asung sướng 18lăn qua lăn e0lại.

Mặc fquần áo echo bé, tựa anhư đánh 3giặc vậy, fTần Chí drốt cục dahiểu được 9vì sao Lâu 27Nghiêu Nghiêu 73hiện tại 6càng ngày 0càng ồn cdào!

Thật 11vất vả 03đợi Tần d0Tiểu Bảo 80chơi mệt 0amỏi mới 34cho anh thay bbxong quần 9áo. Lúc 8mang giày 2tiểu tử cnày vẫn 62không nghiêm 65túc như a1cũ, chân 3nhỏ đưa fqua đưa 1lại, khi 4mặt Tần 6Chí bị bđá vài 0chân, cậu 2tựa hồ c9cảm thấy 4bnhư vậy 58rất thú 0vị, hai 7chân nhỏ a2càng không 5ngừng hướng datrên mặt 7ba ba mà 5đá.

Loay 1hoay gần a4nửa giờ 4mới làm 14xong này d3hết thảy, 8Tần Chí ecmặt đã dađen như 47đáy nồi, banh luôn 1tự hào 5về sức enhẫn nại c7của mình, 50nhưng đối bvới đứa cacon trước 8mặt này alại không 94kiềm chế dđược.

Mang 95giày xong caliền đói 6bụng, lần 7này Tần 32Tiểu Bảo 8không có 87nghịch nữa, dthực ngoan 6ngoãn uống 9xong một 6bình sữa dbnhỏ, không 6giống như 6ebình thường, caLâu Nghiêu 5Nghiêu phải ecdỗ hơn enửa ngày, bfcuối cùng ftức giận 5eđến phát 80hỏa, nhóc 6mới uống.

Ôm a2lấy bé 8bcon đã ăn fuống no 5nê, Tần bChí lấy 58chìa khoá dblên xe, chuẩn 00bị đem 01nhóc đến anhà cha mẹ 25ở đối 4diện.

Hai 6vợ chồng 0ban ngày 7đều có aabận công dviệc, cho bdnên ban ngày deTần Tiểu 7Bảo bình 45thường 8đều được 8dmẹ Tần 7cChí chăm esóc, buổi 1atối lại 6eđón về.

Mẹ 2Tần Chí 7tuy rằng bđã hơn 1năm mươi 48tuổi, nhưng 62nhờ giữ 27gìn tốt, bdnhìn qua echỉ mới 4hơn ba mươi, 43thấy Tần 97Chí ôm cháu d1lại, nhất 9ethời cười 7đến mắt 9bhíp lại ethành một eđường 8thẳng, nếu 2hỏi trong 6nhà ai yêu 9aTần Tiểu cBảo nhất, 79chắc chắn 6engười đó 7là mẹ Tần

"Nghiêu 1Nghiêu đâu?"

"Hôm enay cô ấy 48có cuộc cthi nên đến 56trường 8frồi. Mẹ, bhôm nay lại fphiền mẹ b2trông Tần 6Dật giúp."

"Phiền 13toái gì, bemẹ trông 77cháu nội 82bảo bối 2của mình, afsao gọi dclà phiền 3toái được, 43tiểu bảo 11đến đây 6bà nội 00ôm nào!"

Tần aTiểu Bảo 18ôm chặt 8cổ Tần 8Chí không 28chịu buông 3ctay, mẹ 8Tần gỡ 65như thế 6nào cũng akhông thả ara, cuối acùng khi 0gỡ ra được, 6fnhóc con dlại khóc 82lớn lên, 1bgiãy dụa 2đòi Tần 80Chí ôm lại.

Mẹ aTần nghe fcháu khóc 5mà đau lòng, 1ađành phải 70hỏi Tần 3Chí: "Con bdhôm nay phải 9đi làm sao?"

"Buổi 4sáng phải dđi đến 5acông ty, dbất quá 7đưa nó 6eđi cũng 2được." aTần Chí a5nghe khóc ecũng có 9chút đau blòng.

Tần bTiểu Bảo 1khóc một 7hồi, thấy 57không có 4gì hiệu 52quả, lại bđá loạn 4trong lòng ddmẹ Tần, c9kết quả adạo qua 9một vòng, bbé cũng 60được như 83ý mà trở elại chỗ a5ba ba.

Kỳ 3thật nhóc 65con này rất 8bgiỏi nhìn 84sắc mặt, adngười nào fcó thể akhóc được, 4người nào f4khóc lại eakhông được, 44nhóc biết 3rất rõ.

Cuối 5cùng, tiểu 1ác ma này 60bị Tần d1Chí cột 9vào ghế 0phụ, mang 0theo đi làm 8. Đến công 9ty, nhân 8viên thấy 5ông chủ 31ôm đứa efnhỏ, đều 9ccảm thấy cbthực mới 7mẻ, nhưng 09không ai 7nghĩ là f3con trai chỉ 6nghĩ rằng 18đó là con c9của bạn 3anh, bởi c9vì Tần bdChí nhìn 7aqua rất btrẻ, tuyệt c8không giống 28người đã f5kết hôn, 8lại còn dccó con trai.

Tần f7Chí vào 2văn phòng 8liền đem 3đồ chơi 33trẻ con 8mà mẹ đưa 0cho Tần 9eTiểu Bảo, c9thấy bé 6ckhông khóc dakhông nháo 86mới đi 1làm việc

Tần 2Tiểu Bảo 5lúc này 3thực thức 6thời, thành fbthành thật 99thật chơi fđồ chơi, 9nhìn ba ba dđi rồi, 7dliền bỏ 05lại món 0đồ chơi, 27liền chạy aaxung quanh 06tìm đồ achơi khác.

Chơi 19được một 4lúc, cửa 0phòng đột 00nhiên mở 88ra, hai nữ 34nhân rón 2ra rón rén dđi đến.

Tần 3Tiểu Bảo 2mở to hai 7mắt tò a3mò nhìn bbcác cô.

Tần e4Tiểu Bảo 4đã hơn amột tuổi, 50ngày thường ctròn trịa 1dmũm mĩm, 84khuôn mặt bnhỏ nhắn 6phấn nộn, 4thật làm 4cho người 1bta muốn acắn một 2angụm, một 0đôi mắt dato sáng trông 2suốt di 73truyền từ 91Lâu Nghiêu cdNghiêu, thêm fehàng lông 71mi đen nhánh echớp chớp, 1làm cho ai 3thấy cũng 0động tâm.

Hai anữ thư 13ký liền cbị hút 0amất hồn 2ctừ một 8fcái chớp 2mắt kia. 6 © DiendanLeQuyDon.comHai người 35đi lại 1gần, thư 60kí thứ 0enhất hỏi: 8f"Anh 8bbạn nhỏ, 0con đang 8làm cái 3gì thế?"

Tần bTiểu Bảo 2tất nhiên 8không trả dlời cô, fchỉ chớp 22chớp mắt 7nhìn.

"Thật 25đáng yêu." cThư ký thứ fhai sầm 8mặt, sau ađó nói: 5" Anh e1bạn nhỏ, 5ba con là 6ai vậy?"

Tần 9Tiểu Bảo 9rốt cục ccó phản 8cứng , nghiêng abđầu giống 8như tự ehỏi: "Ba..." aSau đó lại chưng phấn 4emà nói: 11"Ba, 19bổn! Bổn!"

Hai 21thư ký nhìn 6nhau, không b8biết Tần f7Tiểu Bảo 07là có ý 6tứ gì, dchẳng lẽ c7bé là đang 0bnói ba nó 4là "Bổn 8bổn" a8?

Hai 56người lại dhỏi mẹ 8dnhóc là eai, kết 2cquả Tần 59Tiểu Bảo 45lại nói 2"Đến 6trường", 8hai người d4lại kẻ 04tung người 1hứng tìm fhiểu tin 6tức Tần 14Chí, Tần d5Tiểu Bảo 7ecơ bản 7chính là 0mở to hai 0bmắt nghe, 89ngẫu nhiên anói vài achữ không 6rõ ràng, 45nhưng đều blà ông nói c8gà bà nói 27vịt.

Thời 4cđiểm Tần bChí trở evề liền 7thấy hai athư ký vốn cnên ở đi 2làm việc 8lại vây 52quanh con 7mình nói a8chuyện, 7Tần Tiểu 1Bảo thấy 4dba ba nhà 69mình, lập 67tức chạy btới ôm 8lấy đùi 1aanh, miệng cla hét "Bổn eabổn", bTần Chí 9đem con ôm 6lên, nghiêm c0mặt nói fvới hai ethư ký: c"Ở 3etrong này flàm cái cgì? còn 33không quay c5lại làm aviệc."

"Vâng." 6bHai cô thư d9ký nhỏ 13khúm núm 2đáp, ánh 7mắt lại 7bkhông ngừng dbắn về 1phía Tần bChí.

Nhưng 0Tần Chí 7lại không 0ethèm liếc e5mắt một 0cái, ôm 6bTần Tiểu c7Bảo đi 29ra ngoài, eenghe thấy 3con kêu mình dbổn bổn, 9bliền nhéo cnhéo cái 8mũi nhỏ: 05"Gọi a4là ba ba."

"Bổn 5bổn!" f3(Ngốc, ngốc)

"Kêu bba ba!"

Hai 0cha con không 61coi ai ra 8cgì mà đấu f8khẩu với anhau, hai 25tiểu thư 55ký bỗng fcảm thấy 72đau lòng, 8ba ba? Bọn 95họ không 6bcó nghe sai c6chứ? Ông 6chủ này b1nhìn qua 9chỉ mới bhai mươi 1cmấy tuổi, 8vậy mà fađã có một ađứa con a2hơn một adtuổi? Có 49thật không eđây?

Việc 5anày làm 7sao mà cho ecngười ta absống cho 40được? 2Vì sao hiện 2tại nam 2anhân tốt 34không phải 1đã kết ahôn thì c7chính là cdđang chuẩn ebị kết 97hôn!

Công b2việc ở 25công ty cũng 2không có cgì nhiều, abthời gian 3trước Nguyễn eTư Nam vừa 99kết hôn, 57hiện tại d0đang hưởng ftuần trăng 6mật, ở ccông ty không 5có Nguyễn bTư Nam ép 9buộc, công 23tác nháy acmắt thanh bnhàn vô 20cùng, Tần cChí ôm con bdạo qua dmột vòng, 23cũng liền 9đi trở 9về.

Khi 14Tần Tiểu 5Bảo tám dtháng bắt c3đầu bi 89bô tập 92nói, học 3trước hết c1được không 1phải mẹ 0fcũng không 5phải ba eba, mà là 1bổn bổn 58(ngốc, ngốc), b0có lẽ là 9Lâu Nghiêu 27Nghiêu nói 69Tần Chí alà ngu ngốc 0nhiều quá, 1ebị đứa bnhỏ học fđi, hiện a4tại Tần 2bTiểu Bảo fcó đôi ekhi kêu Tần 31Chí ba ba, 98có đôi 65khi gọi f3anh ngốc, 10ngốc, điều 8này làm 74cho Tần 3dChí phi thường 33bất đắc b8dĩ.

Giữa 90trưa, Tần bChí nấu 8cháo cho 7Tần Tiểu 9eBảo ăn, 98mẹ Tần aehiếm khi 2akhông giữ 8cháu, đã 8dsớm hẹn eabạn đi b9chơi .

Tần 87Tiểu Bảo 58vừa mới fabắt đầu 96học dùng e6thìa, cầm 0chiếc thìa 30plastic nhỏ 9amúc cháo 29ăn, trong 3đó một 6nửa ăn ađến trên c2mũi, Tần b0Chí phải 86đi vào nhà 0bbếp lấy c3hạt tiêu, 7bkhi quay lại 4liền thấy 74Tần Tiểu c5Bảo hai 08tay đặt 9bở trong dbát, cầm 7lấy cháo 8ăn, thấy 7Tần Chí 5eđi qua, liền b5cười ngây 19ngô, sau e6đó lại btiếp tục bedùng tay f2cầm cháo căn.

Nhìn 04trên người, 4atrên mặt, 36trên đầu 1con tất 0cả đều d6là cháo, 6Tần Chí 9có trong dnháy mắt bkhông biết 3nói gì, 6fsau đó cảm 9cthấy vô 9cùng may dmắn khi aebà xã không cacó ở nhà, cnếu không aalại rít 57gào .

Ăn fxong cơm 92trưa, Tần 1Chí đem 0Tần Tiểu ccBảo tắm brửa, Tần eTiểu Bảo 08tất nhiên 2blà không ban phận, 4một chuyện 68tắm rửa 5lại mất dhơn một d6tiếng đồng 6hồ, còn clàm ướt 9hết quần 21áo của 1aTần Chí, 4tắm rửa 80xong xuôi, dnhóc con a7kia mệt 2nhọc, tự 4bgiác trở alại giường 5enhỏ ngủ 3trưa , để 02ba ba nhà 0mình ở 9blại thu 3thập tàn 74cục.

Nhìn 3cphòng tắm fbị biến ddthành một 02đống hỗn 07độn, Tần c5Chí từ 74trong nước c1bước ra, drốt cục 4nhận thức fđược rằng c2tiểu ác 1bma này có bbao nhiêu eđáng sợ, 5khó trách ftính tình 8ebà xã càng 1ngày càng akém, trước dađây rõ 50ràng thật cđáng yêu!

Tần 2Tiểu Bảo f9ngủ thẳng 2ftới bốn 1giờ chiều, 4kết quả babởi vì angủ lâu 16quá mà đái ddầm ...

Ngày 0ehôm nay đối 8fvới Tần c0Chí mà nói 3đúng là 23một ngày 47đầy bi dkịch, chỉ 3vì buổi 6sáng nhất 6thời mềm f2lòng...

Chơi 6cùng con 6một giờ, 5cxương sống 2thắt lưng 2Tần Chí f0đều đau, 28bắt đầu clái xe đón a9bà xã tan 33học.

Lúc bđến trường, 59Lâu Nghiêu eNghiêu còn dechưa ra, 5trường 76học lại 34cấm xe ở 3dngoài chạy dvào, hai 1fcha con đành 4phải chờ 7ở bên ngoài, fbTần Tiểu eBảo ở 66trong xe không a4chịu ngồi 18im, xoay qua 8xoay lại, 3cuối cùng fTần Chí cđành phải bmang cậu 6xuống xe, 1để cậu cđứng trên dbãi cỏ.

Trước edcổng trường 37đại học, 5mỗi ngày 1cđều có d8người đứng 9đợi ở 46ngoài, thanh 7niên, trung 8niên, lão eniên đều 6ecó đủ dcả, nhưng 7một người 1dẫn theo 20trẻ con 1đi đón denhư thế 19này cũng 8là rất 5ít gặp.

Tần fChí mỏi 4lưng, dựa 0flên chiếc 08xe thể thao 9fmàu bạc, 6vốn là adiện mạo 9không tầm dthường, 4bộ dáng 4fnày lại 6làm cho anh 2nhìn qua ftăng thêm 2gợi cảm 8vài phần, 6Tần Tiểu 5Bảo ôm 00đùi ba ba 3bnhà mình, 2nhìn người 8đi đường 0qua lại 72chung quanh, a5nếu thấy e5nữ nhân afgiống Lâu 1bNghiêu Nghiêu, fsẽ cao hứng 67chạy đi b8lên, nhưng 7clà đi vài 8bước sẽ 16phát hiện c6người kia bkhông phải 8dmẹ, liền frụt đầu 1lùi về fbên người cba ba, tiếp 4tục ôm eđùi ba ba cađợi mẹ.

Những fnữ sinh 43từ trong 0trường c6đi ra, liền f4bị thu hút ddbởi cặp b6cha con này. b3 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí dcó người 26còn muốn ađến gần!

Bất 91quá cũng a2có người 96không bị 6dhút hồn, 9hoài nghi c0nam nhân 48này là cố fý mang theo 6trẻ con 5bđến tranh dfthủ lòng 3athương hại 60của người 6btrong lòng, 9choặc căn 1bản chính flà cố ý 3eở trong 0này dựa c0theo bé nhóc 5con này mà ftán gái 3!

Cha econ hai người 2bbị nhìn 0ngó, dò a1xét nửa f5ngày, rốt 13cục đợi 9được Lâu 2bNghiêu Nghiêu, cTần Tiểu 3Bảo hưng dphấn chạy 3bđi lên, b0ôm lấy 7fđùi Lâu 3Nghiêu Nghiêu, afLâu Nghiêu 26Nghiêu nhấc 02chân, phát efhiện Tần 6bTiểu Bảo 2fôm thật a6chặt, hoàn e9toàn chính 4là dính 7trên đùi 4cô, nhất b0thời liền c6nghiêm mặt 41lại: "Tần 19Tiểu Bảo, fbuông tay!"

"Mẹ!" 6Tần Tiểu dBảo vô e5cùng đáng 7thương ngẩng cđầu nhìn 5mẹ mình.

"Buông 0tay!" 9bLâu Nghiêu 0Nghiêu không acó nửa 90điểm mềm 37lòng.

Tần f9Tiểu Bảo d8đành phải 0củy khuất debuông tay, 4nhìn về 4phía ba ba 7cầu cứu, 84lại phát 71hiện ba 9ba nhà mình 6quay đầu, d4làm bộ 7như không 77có thấy 5cậu cầu 1acứu.

Đón fnhận túi 3exách trong 1btay Lâu Nghiêu 4Nghiêu, Tần aChí nghĩ, 7quả nhiên 1amỗi vật cfđều có d3một vật 6dtrị, cả efnhà đều fcưng chiều 3dTần Tiểu 41Bảo, duy 5chỉ có 6cLâu Nghiêu 2Nghiêu có 51thể làm 37mặt lạnh, cbất quá, 5mặc dù 1Lâu Nghiêu 6Nghiêu hung ehăng với ecậu như 06vậy, Tần 9Tiểu Bảo 6lại thích 30nhất là 2kề cận 8mẹ.

Ngồi dvào trong 5cxe, Tần 2eTiểu Bảo 94vốn dĩ 4giống như 1chú khỉ econ vẫn 1không nhúc dfnhích nằm 7btrong lòng 7mẹ, Tần 03Chí thấy avậy rất afmuốn cười.

Bất 94quá, một 5bnhà ba người 58này không 3biết là 1vô số cô 9gái đứng d1nhìn bọn 72họ rời 2đi kia, có e7biết bao 7bngười tan f5nát cõi 4lòng! Quả 03nhiên, gặp bnam nhân 7tốt, chộp f2tới kết 35hôn sớm f0một chút, csinh tiểu 78hài tử 7bmới là 5evương đạo fa!

Khi 9đi ngang 8qua một ecửa hàng 4bánh ngọt, 4Lâu Nghiêu 4bNghiêu bảo ccTần Chí 9ngừng ở 5ven đường 94một chút, 0ôm Tần 6Tiểu Bảo 7abước xuống 33xe.

Nói 0đến cũng 8là kì diệu, 5cư nhiên 2cở trên 9đường 43gặp Trần 44Hạo, Trần 1Hạo nhìn 39thấy hai 97mẹ con, 8vừa lộ bra nụ cười ctươi muốn 21bắt chuyện, 77kết quả 87cùng Lâu 16Nghiêu Nghiêu 30gặp thoáng 8qua, cô giống c8như không 81có thấy 8eanh, ôm Tần ffTiểu Bảo 8nhìn không e0chớp mắt e2đi qua.

Vẻ 2mặt tươi dcười của 4Trần Hạo 3cứng ngắc 3quay đầu 8blại, liền 6thấy Lâu 21Nghiêu Nghiêu 2cùng Tần 47Tiểu Bảo d0hai người 1ngồi xổm 77trước tủ f7kính của 4cửa hàng ebánh ngọt, bmột lớn 1một nhỏ d8đột nhiên 0quay đầu, 7dhai đôi 41mắt giống 5nhau đều 61mở thật 2lớn trông 5cnhư con mèo 9nhỏ.

Trần aHạo nghĩ drằng họ 5nhìn mình, bliền điều 41chỉnh nở 3amột nụ 2bcười cực b2kỳ hoàn 2bmỹ, nhấc 9chân đi 0đến hướng 0bên kia, aalại phát 3hiện có 3người ở 3bên cạnh 8cũng đi 4qua đó giống 7mình.

Tần aChí đi đến 7bên người 5bà xã cùng 57con trai, 09xoay người cchỏi: "Chọn 4cđược rồi 3chứ?"

"Cái 88này!" e2Lâu Nghiêu 4eNghiêu chỉ ffvào một acái bánh 8ngọt chocolate 0trong tủ 8ckính.

Tần b8Tiểu Bảo 98lại chỉ 9một cái 5bánh dâu d9tây khác, enước miếng 72đều muốn 5achảy ra 7.

"Rốt dcuộc là f4cái nào?"

Lâu dNghiêu Nghiêu ctrừng mắt, 4hung dữ 6nói: "Đương 4fnhiên là bcái mà em 56nói!"

Nữ d6nhân này d4đúng là bkhông nhường 84nhịn nha, 2dlại không 85biết xấu dhổ tranh 85giành cùng a3con!

Cuối e8cùng, Tần aChí đem 51hai loại 08bánh ngọt 6btrong tủ 54đều mua 8một phần, fTần Tiểu 5Bảo tự 38nhiên không 1fbiết đã amua, bám ddính lấy 9atủ kính 8không chịu 8đi, Lâu 6fNghiêu Nghiêu eliền bắt 0danh ôm đi, b1Tần Tiểu 08Bảo liền fkhóc.

Kết 03quả khóc e7một hồi 31phát hiện dmẹ không bđể ý tới edcậu, liền 4rúc đầu devào lòng c1mẹ hờn fdỗi.

Tần e9Chí thấy 3một màn enhư vậy 2akhông khỏi ebuồn cười, equả nhiên, 8tiểu ác 4ma lại có 28đại ác e6ma đến ctrị! Đối 38với tiểu 0ác ma này, 5phải có flòng dạ bsắt đá!

Một dnhà ba người 57đi qua bên 4người Trần dcHạo, từ 0đầu tới 29cuối, giống 1bnhư căn debản không 7fcó nhìn 8bthấy anh. 87 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 7etrong lòng bvắng lặng, 8đứng ở ftại chỗ 1thật lâu, ethật lâu.

Ch 59ương 30: 88Từ nay về 54sau chính 0là người 7lạ

Bất 08tri bất 46giác, lại bđi đến 76nơi này

f1chỉ là b2muốn tìm e3một chỗ 26để giải 82sầu, cũng fkhông chỉ 1emột lần alại trở 1bvề chỗ 76này.

Lâu 9Thanh Thanh 8cbắt đầu bbvuốt ve bhàng rào 6emàu trắng, 9vây quanh 2elà biệt 2thự ba tầng 6quen thuộc, 32ánh mắt 1ecó chút 56hoài niệm, 12tính kĩ 8lại, cô 02đã hơn 4một năm ekhông về afchỗ này

Quên emất là bmột ngày 8kia, đột 3nhiên muốn 8về thăm 8nhà một 3chút, lại a6phát hiện ac, chìa khóa fdcô cầm 7cũng không fmở được acửa

52thất kinh 3fgọi điện bcho ba ba, 47mới biết 6arằng ông e4đã chuyển 7ra ngoài 7ở, nếu 3như cô muốn 2lấy cái 8gì, phải 59đi tìm Phương bHi Lôi, bởi cvì chìa fdkhóa của 3cô với 2aLâu Nghiêu 39Nghiêu ở datrong tay cc

82hỏi: Vì asao?

Lâu 50Viễn Chí 23nói: Ba với 81dì Phương 37của con 23đã ly hôn 0rồi

Lâu 7dViễn Chí 07là một dngười đàn 7công kiêu c2ngạo, dây 7edưa không f7muốn để 25chuyện như 1cvậy, với 4tính cách dcủa ông, f2tuyệt đối 1ekhông thể clàm chuyện 4mất mặt afnhư vậy, b5Phương Hi 33Lôi không 3muốn mở 3miệng nhiều, caông đương 48nhiên cũng a5sẽ không 35đi để 61làm mất 71mặt mình, 4cho nên tin dtức bọn edhọ ly hôn, 3cũng không fcó nhiều fngười biết 1đến

Ly 57hôn? Một 2khắc đó 0khiến Lâu 3fThanh Thanh dthật sự 1fsợ ngây adngười, 19cô chưa datừng nghĩ atới ba ba 17đơn giản 56như thế 1lại cùng f6với Phương 7eHi Lôi ly 5ehôn, cô 1nghe mẹ d3mình kể 2blại rằng, afvốn dĩ 1fba mẹ cô a6là phi thường c7yêu nhau, 4nhưng đột 66nhiên lại 3cxuất hiện b5thiên kim ftiểu thư 72nhà giàu bPhương Hi c1Lôi cũng 6yêu baba d2cô, vì thế 33dùng mọi 8loại thủ 10đoạn ác 3độc muốn 0cướp ba 11ba cô, thậm echí lấy dcả tiền a0đồ của afông để duy hiếp, c7tuy rằng anhư thế, cba ba vẫn flựa chọn 8mẹ cô, 82nhưng mẹ 1cô không amuốn làm 2ba cô khó fxử, cuối bcùng rời 13khỏi khỏi 64ba cô, lại 91không nghĩ 16rằng, chính d1mình đã 3ecó bầu

Sau 0khi biết 1mẹ bị baung thư giai 6đoạn cuối, ccô bị đưa 4cđến nhà bcủa ba ba, dlại phát 3hiện sự 5tình tựa 4hồ không 04giống như 1trong tưởng ftượng, 5Phương Hi 1Lôi nhìn 40qua cùng f8không giống 4là yêu ba eba, nữ nhân dnày thậm 5chí có thể cenói là người e4lạnh lùng, 0enhưng mẹ 0tuyệt đối dsẽ không 21lừa cô, d5nhất định 2blà lỗi 9ccủa người 5phụ nữ 63này!

Nhưng alà vì sao, ftừng hao ftổn tâm dacơ mới 40có được 2cuộc hôn 6nhân này, 3giờ phút bnày lại 80đơn giản f4như vậy bliền buông b6tay?

Lâu a2Thanh Thanh 6bnghĩ mãi ebcũng không 2

Kinh dngạc đi 38qua chính 84là sung sướng, 91sau đó mới 82cảm thấy 7tiếc hận, aelàm sao lại 5ở căn phòng 2nhỏ này

Ba 3cba thật 19là thiện 9lương, đã fđem toàn 56bộ biệt dthự sang f3trọng này ftặng cho 5mẹ con họ

Nghĩ 5đến ý 8tưởng ngây 0thơ khi đó, 2Lâu Thanh e7Thanh không bkhỏi cười 5khổ, mẹ e3cô đã sống 1với sự 18lừa dối 14hơn hai mươi 4năm, kết 2quả đến bkhi phát 9hiện sự fthật bị 97phát hiện dbcảm thấy frất đáng b4sợ

7ađột nhiên 30lại nghĩ ađến Lâu eNghiêu Nghiêu, acô từng dnghĩ đến 70cả đời 71sẽ không bđụng chạm ađến nữ dnhân này, 6Lâu Nghiêu 5dNghiêu kết chôn, mọi 9người ở 8bên ngoài eenghĩ sau 5lại đột dnhiên nhanh 0như vậy, d3sau đó rất 13nhanh lại ccó con trai, 5nghe nói cccô ấy hiện cgiờ sống 9rất hạnh b5phúc

0đã mấy 4tháng không ccùng Lâu 6Nghiêu Nghiêu 82nói chuyện, 9từng đứng f1rất xa nhìn, 0ctừng gặp 16thoáng qua, aecảm giác 0rất xa lạ a1giống như 95các cô không 2quen biết fnhau.

Thì 23ra, không ecó baba liên dhệ, các d7cô chẳng 1qua chỉ 66là những 08người xa dlạ thôi

Nói a7không rõ alà cảm 1egiác gì, 6enhưng có 6một chút dbmất mát. b7 © DiendanLeQuyDon.comCô từng 7trở về 4enơi này 0dvô số lần, ctựa hồ 8muốn tìm 7một chút d4hồi ức 22ngày xưa

Tám 2năm trước, 0cô chính 4tại nơi 53đây, lần 3fđầu tiên f9nhìn thấy 1Lâu Nghiêu 6Nghiêu, cô faấy đứng 9dở phía 06sau Phương 9Hi Lôi, nháy 9fđôi mắt bto tò mò aenhìn về 8ephía cô, 9lúc đó 5Lâu Thanh 4Thanh cảm bdthấy rất 8khó chịu, dlúc ấy 3mẹ cô quỳ dtrên mặt 0fđất khẩn 76cầu Phương 2Hi Lôi, cô 0xấu hổ ectrừng mắt fnhìn Lâu 28Nghiêu Nghiêu, 01lại không 9nghĩ rằng, 6Lâu Nghiêu 31Nghiêu lại enhìn cô 7clộ ra một 86nụ cười 9sáng lạn

Đại e2khái chính 93là khi đó, 4ecô bắt 9đầu hận bdLâu Nghiêu aaNghiêu

4ấy cười 90vui khiến 3acho cô ở btrong lòng 9cảm thấy 49bi thương, 1cho nên ngay 1ftừ lúc ebđó, cô 0liền chán bghét Lâu 87Nghiêu Nghiêu, ccô càng 4lúc càng 1chán ghét cđối với 9cô ấy! 2Phi thường achán ghét!

Khi bđó chính 3amình thật 86là ngây b5thơ

Lâu 1Thanh Thanh 2flưu luyến 17nhìn thoáng c5qua chỗ eanày , đây 55không còn 28là giấc 5mộng của 1cô nữa, 9liền xoay 3fngười rời f2đi

Một angười mờ 13mịt tiêu csái ở trên fcon đường accái, không 54biết đi 9con đường 9nào để btrở về enhà? Nhà 0của cô 5ở nơi nào ba? Ba ba hiện 7tại đang a4ở nhà trọ agần trung 6atâm , phòng 9ở của 6nữ chủ c0nhân rất 7anhanh đã bđem cho thuê, 0đến lúc 1ađó cô lại 51bị người 5fta bỏ rơi.

Huống fchồ, ba ba 4từng đối 6fvới cô 29trăm thuận 4e, hiện tại 4lại xem 0dnhư cũng akhông muốn dgặp cô

Lâu fViễn Chí 3fhiện tại 80đã không e5làm tổng 3dgiám đốc 38ở công a2ty thiết b4kế trang 8phục của 7aPhương gia, b3công ty năm 7dnay đã đề 04bạt tổng 5giám đốc 7fmới có 12năng lực 9hơn hẳn 2eông, thân cphận chồng ccủa tổng fgiám đốc 1bnày đã 4không còn 73lại chiếc 7ô dù che fchở cho 8ông nữa, 9hơn nữa etin tức b9ông cùng 1với Phương 9Hi Lôi đã 7bị mọi 1người đào 35móc ra, có c3rất nhiều alời đồn 1đãi, có e0những ánh 8emắt nhìn 8ông khiến b5ông không echịu được a9nên ông 2fxin từ chức

Lại 0không nghĩ f9rằng, đây 55chính là 8bắt đầu 8của bi kịch, e8không có 19công ty nào efchịu thuê 1ông, ông dbcũng đã 73hơn năm emươi tuổi, f6hơn nữa 89kinh doanh eluẩn quẩn bchỉ có 30như vậy, 41không bao felâu sau mọi 7dngười đều e5biết, ông 2trở thành amột truyện ccười trong 9thương giới

Đã 50từng mạnh 38mẽ muốn bdhưởng cuộc dfsống an 5nhàn nhưng 9bây giờ 9lại không ecòn, trong 1lúc nhất 3thời, ông 8lại không 0biết đi 8fcon đường cnào

Một c5khi mọi 5chuyện đã 4xảy ra, a0các loại 8cảm xúc 47thi nhau ùa fđến, ông 8bắt đầu ahối hận esao lúc ấy 5clại đồng b0ý cùng với 45Phương Hi 4eLôi ly hôn, 89ông bắt e2đầu hối 21hận vì dthanh cao cbmà không 33tranh đoạt b6gia tài với dePhương Hi 6aLôi, bắt 9đầu hối dhận rất d4nhiều sự 3aviệc, ông 33bắt đầu 9alại tưởng b2niệm mọi bviệc

Nếu dnhư không 56có Lâu Thanh 52Thanh, có athể sau 35này sẽ ekhông có 16nhiều chuyện 7xảy ra, fnếu như 2fkhông có 2cô, ông e9vẫn có c6một cuộc 95sống xa 5hoa như cũ, dan nhàn sung 9sướng vẫn 89là tổng e1giám đốc 3Lâu

Nhưng a2quay đầu 0sao? Ông 0có đường 4quay lại 28sau? Trừ e6phi ông không engại chính bmình bị 7cmọi người ccười nhạo

Từng 8trở thành 7người bị aeba ba oán ahận, Lâu c3Thanh Thanh e9đã đau alòng đến 9chết lặng

atri vô giác 93không biết 5đi bao lâu e0rồi, rốt 1cục thấy 7amột kiến 2trúc quen 0thuộc, là dmột quán b5bar, từng 2cùng với dLâu Nghiêu a2Nghiêu và dbạn bè f1của cô ecùng nhau 92tới, bảo 5evệ tại 1acửa tựa ahồ muốn cngăn cô, 18nhưng lại 1bị một 79bảo vệ 3khác ngăn dtrở, có falẽ hắn dcòn nhận 0biết nàng.

Bây 0dgiờ còn 6là hoàng 8fhôn, quán 7cbar vẫn a3còn rất 9vắng , lúc 6này một b3người khách edcũng không fcó, Lâu 0Thanh Thanh 3ngồi vào equầy bar 8, người adpha chế 35rượu hỏi 8bcô “ Muốn 99uống gì”

“Tùy 4etiện”

Lâu 9Thanh Thanh cngồi ở 38chỗ kia 9đã phát bengốc rồi, e3không biết dkhi nào thì d3có người 9đã ngồi dcạnh cô

Người aanọ nhận crượu, liền 7bắt đầu c3uống

Lâu dThanh Thanh bnghiêng đầu 8nhìn thoáng 46quá , kinh 9ngạc nói: a“ Trần 2Hạo”

“Lâu eaThanh Thanh”

43Em sao lại 09ở trong 4bnày?”

Hai cngười đồng 9thời hỏi 0bra những 7lời này, 97sau đó cùng 4enhau trầm bmặc, cô aso với trước a3kia hấp bbdẫn hơn, 4nhưng thần 76sắc khó enén nét 4cưu sầu, 22anh vẫn 92anh tuấn e0như trước, 30nhưng vẻ f5mặt tiều 8tụy, hai bngười thất 6thần giống a1nhau cũng 17không nói c

Cuối aecùng Lâu 2cThanh Thanh 6mở miệng f2hỏi trước 61: “Anh gần e5đây như 8cthế nào?”

Trần 57Hạo lắc 4dđầu , tựa 96hồ cũng dbkhông muốn a0nói tình 5hình gần 1đây, lại 49hỏi ngược dlại : “ 1cEm gần đây b7bận cái 5gì vậy, 8ahình như 3dlâu rồi 6không gặp 6em”

Lâu c6Thanh Thanh 9ecũng không 6biết nên c0nói với 6anh cái gì, 30anh cũng 3không truy 2dvấn, vốn 74là chẳng eequa là khách a1sáo. Lại b6nói tiếp 88bọn họ 4lâu rồi a0không gặp cmặt

Trong 6trí nhớ 7anh là chủ ftịch hội bhọc sinh b0trung học, 9ôn nhu lại csăn sóc, a9cô lén lút 1thầm mếm 6anh rất 1nhiều năm, 6cbởi vì 99không tự 1dtin dám nói 8cho bất 58luận người c4nào, cho 1đến khi cdphát hiện cLâu Nghiêu 2Nghiêu cũng 01thích anh, 72cô mới eacó dũng ckhí cùng 3aLâu Nghiêu 20Nghiêu cạnh 03tranh

Nhưng, 52dần dần 4phát hiện 8anh cũng 4bkhông giống 4dnhư trông 6tưởng tượng, 9cảm tình afdần dần dphai nhạt, 4bchỉ còn aalại có 1một ý niệm fở trong ađầu là 9aphải cùng 3Lâu Nghiêu aNghiêu tranh 0agiành

Đối 8với tình dahình Trần 71Hạo gần 87đây, Lâu 1Thanh Thanh 1cũng biết ffđược, 68công ty tài 6chính nhà bbọn họn 7bgặp vấn fdđề lớn, 8cđang vay dtiền ở 04nhiều nơi, acnhưng không 26ai có thiện b1chí viện ectrợ, cuối 86cùng phải 1cùng Lâm 9gia đáo 4ứng vay btiền, điều ekiện là 7phải kết 44hôn với fLâm Phỉ.

Kỳ 4thật anh 1ta rất hạnh 8aphúc, có dfmột người c7con gái yêu 45anh ta như cvậy, một 07Lâu Nghiêu eNghiêu thứ 3hai

Nghĩ 4fđến Lâu c2Thanh Thanh 4trào phúng 07cười, cô 04đại khái 3là một 2dcô gái trong 3số ít cô 9gái thấy 3rõ con người 88Trần Hạo, 6kỳ thật 71ngay từ 1đầu Lâm fPhỉ bất 4quá chỉ 4là bắt 77chước Lâu e3Nghiêu Nghiêu, dđáng tiếc 15người bắt 3chước còn 0ekém xa

Trần 91Hạo không 0abằng Tần 8Chí, ngay 9cả tìm 2nữ nhân ccũng không 6bằng

Nhưng 6alà, cho dù eanhư vậy, 1Lâm Phỉ 4cũng yêu a4Trần Hạo, 99so với các 7cô yêu nhiều 6hơn rất 07nhiều, yêu bđến mức 1dcó thể 3ahy sinh mạng 35sống, cho bnên, Trần cHạo còn 3fcó cái gì akhông biết f3đủ chứ? 4Lâu Thanh a8Thanh hỏi ebchính mình, acô thấy 9đủ sao?

Đương 18nhiên không 8eđủ, cho bnên cô hiện 1tại đang cdo dự, rốt 0bcục có 74muốn cùng 1bạn trai a3hiện tại fdcùng nhau 4rời khỏi cthành phố dfhay không 1này, anh eấy thực 27sự yêu 5bcô, đối 4evới cô 4tốt lắm, 41lần này 0ckhông thể cnghi ngờ, 6nhưng là atrước đó 0không lâu 5mới biết, fngười kia 1tự xưng flà vợ trước 09của anh 5cta lại nói 4echo cô biết, baanh ta chẳng 54qua chỉ 6đang trong 61khoảng thời 19gian theo 08đuổi yêu 7acực say 6cđắm, sau 52khi quen biết 2hiểu nhau 31rồi mến 0nhau, rồi 24đi đến c0hôn nhân 2dngọt ngào, 6cuối cùng banh ta sẽ b5ra đi mang ftheo hôn 8nhân tan 4vỡ cùng 37oán hận f2với vợ 86trước, 8ctiếp theo a1đi tìm những d7cuộc tình emới

Người 4fphụ nữ d5kia nhìn 2ccô với beánh mắt, 0vừa trào dfphúng lại athương tình

Lâu 28Thanh Thanh 64không biết 9bcó phải 66là sự thật 2hay không, 9cô thậm bbchí không edám hỏi, 93bởi vì a6cô luyến 08tiếc cuộc dctình này

Hai acon người 0với những 8nỗi buồn criêng bắt 56đầu uống 2rượu, chìm bcđắm trong 41thế giới 67của mình, 1ftừng có 0một cái cetên “ Lâu e4Nghiêu Nghiêu” bd, đem bọn 3họ kết fcnối cùng dnhau, nhưng fmà bọn 5họ đều 5đắm chìm 34ở trong dfđó, vô 4asố kế 6ahoạch chờ b9thời điểm 66để thực 6thi, người 20con gái tên 93Lâu Nghiêu fNghiêu đó dflại đột dnhiên rời dkhỏi

Trăm ephương ngàn 9ckế, bày a3mưu lâu 7như vậy, aagiờ lại bcông cốc, 48thật là ctức đến enổi điên

Lâu 3Thanh Thanh 3uống uống, 8fđột nhiên 04liền khóc aelớn, cô cnói: “ 8Trần Hạo, 93em hối hận”

Anh 2fnghiêm mặt 7cxem cô, không 96hề có chút 7aý định 47muốn biết.

84cứ khóc b4đến thương 1tâm muốn 5chết như 2vậy, giống 78như muốn c4đem ủy 5khuất cả ađời khóc b6ra

9ehối hận equá muộn 0, đã muốn dquay đầu 7lại nhưng fkhông có e8cơ hội, 10cô vô số a4lần mơ ethấy quá 8bkhứ, cõi 11lòng đầy 85vui sướng 3đến khi 7tỉnh lại 7fmới phát 3hiện đó 30chỉ là amột giấc fmơ, cứ 8mãi như 1thế, từng 70nghĩ đến b3không thèm e0để ý đến 17hết thảy 28mọi chuyện, 8phát hiện eđối phương 0dso với chính 31mình lại dcàng không f3thèm để bý, sau mới ahậu tri a6hậu giác c7phát hiện, 8athì ra bản 0thân mình bavẫn để dý mọi chuyện

Nhưng 9là, cô không cthể trở 2về được

Trần 7Hạo cứ 6lẳng lặng 5nhìn Lâu a5Thanh Thanh 1khóc, không 2hề lên 2tiếng hỏi 9cô có chuyện bgì, cũng 4không nghĩ 8đến sẽ 1aphải an 28ủi cô như 9fthế nào, 0hắn cũng 8đã mệt d8chết đi frồi, không 94có tâm tư 2để quản afsống chết e6của nữ 0nhân này

Bọn 36họ hai người c6đều là cngười thất ebại, và f8những người 8chiến thắng, 9đã bỏ 2bọn họ 72ra đi càng 4lúc càng 0xa bọn họ acvẫn ở c2lại tại adchỗ, chỉ bcó thể 4nhìn bóng 85dáng bọn 97họ ngày 8càng xa

Hai b9người không b9biết ngồi 76ở quán 53bar bao lâu 62, thẳng d8đến khi bLâu Thanh 6Thanh rốt 1cục khóc 0không ra emột giọt c3nước mắt ecnào, cô efđứng lên a5, nói: “ 3Trần Hạo ahẹn gặp 08lại”

bcHẹn gặp 97lại”. b9 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 1ckhông trả 5lời

Sau 2dđó không e5bao giờ 5egặp lại 54nữa

Rời 91khỏi quán abar, Lâu c6Thanh Thanh 4một mình 1dđi vào chợ bdđêm. Đột 9nhiên nghe 1ethấy âm 10thanh quen e0thuộc, cô 4quay đầu 2cnhìn thoáng 9qua, sau đó 1nở nụ 1cười

d2Chị chị”

Từ bnày về 8sau, chính 3elà người 26lạ

14Chương cuối: 61Trừ phi danh không 63thể yêu acem được cnữa

Tình 33yêu có ba 86điều khổ: 75Cầu mà 2ekhông thể, ebuông nhưng 6không được, 02mất mà dkhông tiếc.

Ba 6điều khổ 6aấy, Tần 9bChí chiếm 6hai điều, 8anh đối 0cvới Lâu bbNghiêu Nghiêu, 2cũng là c2cầu mà a5không thể, elại còn 8là buông 9nhưng không fđược.

Tần 35Chí là người 48luôn xác 5định mục e7tiêu rõ dfràng, biết 4bản thân cmuốn cái 9gì, biết d9bản thân 20nên làm 30cái gì, 17chỉ riêng 7đối với 5Lâu Nghiêu 0bNghiêu anh 5lại không 64có một achút biện epháp.

Bởi evì, anh thật 38sự quá 57yêu cô gái 8ngốc này.

Anh 2từng nghĩ, e3anh cùng 3eLâu Nghiêu 5Nghiêu chỉ 4có thể 2duy trì như 4vậy cho 4đến khi 6dchết, trừ f8phi anh chịu 0bbuông tay.

Bỗng c5nhiên xuất 5hiện một 2dbất ngờ.

Nhận 2được tin bnhắn người aấy viết e"Em chờ 2anh trở f9về - Nghiêu dNghiêu", d2Lâu Nghiêu 81Nghiêu vĩnh 9eviễn không fbiết được, 9anh lúc ấy 2có bao nhiêu csao kinh ngạc ecùng kinh ahỉ, nhưng a8cảm thấy a0nghi hoặc 1nhiều hơn, 17khi anh phục 9hồi tinh 7thần lại bdđã là một a3lúc lâu b3sau, anh bối 9rối gửi f7lại tin c4nhắn cho 73Lâu Nghiêu b5Nghiêu, vì 74vội quá ffnên chỉ 1ccó một 1từ "Được" bbliền gửi 4cđi, thậm 7chí ngay 1fcả một 72cái ký hiệu b0cũng không c4có, lát esau anh liền bhối hận 3mình gửi atin ngắn 5quá, có 8dthể hay 6bkhông làm 1acho Lâu Nghiêu 0Nghiêu hiểu 7lầm anh 2ckhông coi aftrọng cô, b3càng nghĩ 3banh càng 3tự giễu 0emình, có flẽ cô căn 5dbản là dkhông để 34ở trong a0lòng, gửi a6cho anh tin 8nhắn này 39cũng chỉ 41do nhất 8thời hưng 5phấn.

6một tin dnhắn của 7aLâu Nghiêu fNghiêu mà 7anh kích 2động giống 4anhư một bđứa ngốc. 7 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 08biết như fvậy, nhưng 1anh vẫn a3giống như 57kẻ ngốc f1mà mất f4ngủ. Khi 2trở về fvào ngày chôm sau, 5tâm tình a8không kiềm 4chế được b8mà vui vẻ, 2thậm chí dcòn vui vẻ bvới thư fký mà mình dckhông thích 2kia, chỉ 0cần nghĩ 5eđến Lâu 19Nghiêu Nghiêu cđang đợi a1anh, trong 8lòng liền 4tràn ngập fcảm giác 3hạnh phúc, 97như thế cnào lại 48không nhịn 4fđược cười, deanh thật 8dễ dàng dthỏa mãn.

Nhưng 2mộng đẹp 00rất nhanh 5liền tan aabiến, Lâu bNghiêu Nghiêu 9cũng không 04có chờ 5anh, thậm 7chí biết crõ anh hôm d9nay trở evề, lại 6còn cùng 37Trần Hạo f3đi chơi.

Chờ 4fmong càng cnhiều, thất 0vọng càng 4lớn, biết 63rõ là Lâu 51Nghiêu Nghiêu 6nhất thời bfhứng chí, 2chưa chắc elà thực, 0anh lại 17cố tình 3xem như là b8thực, sự 8athật được 40phơi bày 8anày làm 8anh cảm cthấy mệt 57chết đi, 0etâm càng 5dmệt mỏi.

Khi 29nhận được 1điện thoại 8bcủa cô, 9anh là có e2chút không 4muốn bắt d9máy, nhưng 86hành động 8so với suy 03nghĩ lại d4nhanh hơn 4một bước, 33trong điện e2thoại, cô avẫn kiêu 81căng tùy 63hứng như 37cũ, trước etiên chính dlà trách 2người khác, 0nhưng anh clại một 2điểm cũng 1dkhông chán afghét, thật 91sự chính 44anh cũng 94thấy mình dđúng là 9dhết thuốc dchữa.

Anh 5cứ nghĩ 55cô sẽ nói 9chuyên thuyên fkhông ngừng, f9sau đó lại 8đặt ra 3cyêu cầu, 0không nghĩ 4etới cô b7lại nói fmột câu 65đơn giản: b6"Tần 4Chí, ngày 7mai chúng ata hẹn hò 8bđi!"

Chính 16là một 7câu đơn 5agiản như 8vậy, làm b9cho anh hoảng 39hồn, nửa engày cũng 3không có cphản ứng 56lại kịp, d8anh cố gắng 54dùng giọng evui đùa 6trả lời bcô: "Tốt, aanh đương d8nhiên không a1thành vấn 9đề, bất 4quá chỉ 6sợ lúc 17đó em cho 3anh leo cây 6thôi."

Đây ađâu phải 1alà lời 9trong lòng 1anh muốn cnói.

8tự nhiên bnói sẽ f7không, anh d0lại từ 2chối cho eý kiến, d4chỉ là 6vội vàng ccắt đứt 6điện thoại.

Bị 74gián đoạn 7như vậy, b3anh làm sao 5còn có tâm c2tình họp, 06bất tri a0bất giác 37lại lái fxe đến 9dưới nhà 68họ Lâu, 4dhai năm nay, 6mỗi khi 0tâm tình 04không tốt, 64anh liền 32thích lái a5xe tới nơi 0này ngẩn 3người, 0dbất quá cLâu Nghiêu 34Nghiêu vẫn ckhông hề 1phát hiện 74ra.

Anh b1không khỏi 86nhớ tới 12đề nghị dhẹn hò 4ecủa cô, 3ngày mai 6elà ngày 8gì, Lâu 5bNghiêu Nghiêu 3khi trước a2vẫn luôn a2nhắc đến, 8cho dù anh 20không muốn 3cũng phải 7enhớ, ngày 2bmai là sinh 7nhật Trần d5Hạo.

Anh 18là nên cảm fthấy cao 3hứng, cô 5gái anh yêu 35rốt cục 5đã trưởng 0athành, đã 9biết dùng ccách thân bcận với fcnam nhân e8khác để 6làm cho người dmình thích 5bghen.

Nguyễn c4Tư Nam từng 3nói, tình 32cảm của fanh và Lâu 8Nghiêu Nghiêu e5sở dĩ thành 4như thế 7enày là do 0anh quá thông 8minh, thành cra anh ngốc 3nghếch, bcố kỵ 3dtừng chút 25một, nếu 00giống như 8Lăng Đầu eThanh, nhiệt 5tình theo cđuổi tình 4yêu, anh b4và Lâu Nghiêu 9Nghiêu chưa c2chắc đã 9tới bước 0enày.

Tuy 2crằng biết crõ Nguyễn 42Tư Nam nói balà đúng, 11nhưng Tần 4Chí không 9cách nào 0clàm được, e5bởi vì 7anh không f5thể bỏ e9qua, nếu f4anh làm rõ chết thảy, 47sau này chỉ b3có thể 6cùng Lâu cNghiêu Nghiêu 6trở thành bengười xa c3lạ, điều dnay anh không 17làm được.

Tính atình Lâu 6fNghiêu Nghiêu, 85anh quá rõ aràng, cô 38cho tới abây giờ dđều là 4dnói một 85không nói eehai, chấp 8nhận hay b7cự tuyệt, 19chỉ chọn 5cmột cái, fkhông chừa 2blối thoát.

Tần c8Chí là quen 63thuộc Lâu 2Nghiêu Nghiêu 78nhất, cho d2nên anh có 08thể phát d8hiện cô eđã thay f0đổi, khi 1ngày hôm dcsau nhìn 3athấy cô, 3thần sắc ecủa cô ebmang theo fkinh hỉ, 88tựa hồ f4đã thật 7lâu không d7có nhìn fthấy anh.

Sau eđó Lâu 91Nghiêu Nghiêu flại muốn 3cưỡi xe eđạp ra bngoài hẹn bhò, anh biết 8chắc đã ecó chuyện b3gì đó xảy 92ra mới khiến 93cô lạ lùng 79như thế.

Anh 5dắt xe ra 4ckhỏi gara 41liền thấy bLâu Nghiêu bNghiêu đang 0cùng Trần 07Hạo cùng avới Lâm a5Phỉ giằng 3co, anh không dbiết mình ecó nhìn 7nhầm hay 0akhông, nhưng canh cảm dthấy một 88khắc đó, 07ánh mắt 0Lâu Nghiêu 0aNghiêu nhìn 9hai người 52lạnh băng 8giống như 75là đang b3nhìn kẻ bcthù.

2nắm chặt atay lại 7athành quyền, fmóng tay ecắm sâu 37vào da thịt, fanh nhìn 53thấy mà 6đau lòng, 5fchỉ có ethể cầm f2tay cô, nhẹ dnhàng giúp 94cô gỡ ra, 6tay cô thực 72lạnh, làm 1cho tâm anh 9cũng lạnh 6theo.

Anh 8fcũng không e1nghĩ nhiều, 5liền nắm 7tay cô kéo 72ra khỏi 2cái nơi 5ấy, đưa ddcô đến dmột nơi 91yên tĩnh 2dmà không ebị ai quấy 2rầy.

17giống như 2mới trước a2đây vậy, 5ngồi ở csau xe đạp, eđem hai má adán lên 4lưng anh, 1hai tay gắt 0gao ôm thắt 89lưng anh.

Cho 11dù đã lâu 56rồi, cô c0vẫn giống 5như đứa d3trẻ bốc cđồng, lấy 3việc làm 42cho anh xấu 6emặt mà dvui vẻ, athích nhìn 2anh tức d6giận, thích 87nhìn anh 5phát điên, deanh biết, 12cho nên vì ckhông cho facô thực 5bhiện được, 7anh càng 6ngày càng bít tức c7giận, kỳ 6thật đã 3lâu rồi 3danh không 53phát giận, ahiện tại atức giận 63với cô, 59bất quá dlà giả fbộ để 4làm cho cô ccao hứng bthôi.

95giống như dngười đi btìm hồi 3eức, bước 1dchân thong 2thả mà cxem xét nhân 65sinh.

Lâu 78Nghiêu Nghiêu, 1em có biết chay không, 8dkhi em khóc 52nói với b8anh: "Làm c2sao bây giờ? dEm đi không 5được ."

Khi d4đó, anh cthật khổ 20sở.

Nhưng 9cho dù khổ 8sở thế 2nào, anh avẫn sẽ btỏ ra mạnh 3mẽ mà nói evới em, c3"Anh bsẽ đi cùng 0em."

Lúc 8đó em không 74biết đâu, a1anh rất 6fmuốn tức 68giận với d1em, rất 89muốn để aem lại một e6mình, rất 62muốn bỏ cđi để 41em tìm không 6thấy. Sau 23đó, em có 9thể có 5bmột ngày 2đột nhiên dlại nghĩ 79tới anh 0hay không?

Thật 3sự rất emuốn... 1b © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, e5nhưng vì 92sao em luôn 0khóc, em bvừa khóc 6vừa nói, clàm anh không 7biết phải flàm gì với 0em đây.

Nhưng bcmà những 7lời này, aTần Chí 62lại chỉ 03có thể enói ở trong 1flòng, nếu 9có một cngày anh 5buông cô dra, có lẽ clúc đó 70là lúc anh aakhông thể 7yêu cô nữa.

1rất thích d6nói những 87lời làm 7cho người 60ta tưởng 4là thật, b9cô nói cô 9atrưởng 0thành muốn a8gả cho anh, 4cô phải e8làm một 8econ sâu gạo, 07cho nên anh fphải cố 83gắng kiếm 1tiền nuôi a1cô, cô từng 02nói thật 5nhiều thật anhiều, nhưng acuối cùng 1cô lại 7toàn bộ 8dkhông nhớ drõ.

Biết 8rõ là gạt 59người, 1vì sao anh 48luôn nhịn d7không được 45mà tin tưởng?

Đại 0khái là 2ecô gạt 39người quá 3atài.

Sau 2khi mọi 87việc xảy cra, bọn ehọ cũng ecxác định 6dquan hệ 3avới nhau, b5tốc độ 3nhanh đến 60chóng mặt.

Kỳ 3thật anh d1có rất anhiều điều 0dkhó hiểu, 9tỷ như blần đó f2khi cô uống 5rượu say, 3sao lại bbắt anh 2nói sẽ 74không đợi 3cô, tỷ bnhư khi cô 0nói có người 85luôn đợi 7dcô, đó 2alà ai, tỷ 4cnhư vì sao 0cô lại 4đột nhiên c0không hề b3thích Trần f7Hạo, cùng f3với, vì 5sao cô lại b0đột nhiên 97lựa chọn fccùng một dechỗ với 4anh, những 93bí ẩn đó 1vẫn làm 04anh rối d3rắm.

Khi 1nghe Lâu 2Nghiêu Nghiêu 2nói cô đã cmang thai, 7Tần Chí 4ckhông có bcảm thấy 08vui sướng, fmà chỉ d4cảm thấy 6mất mát, 34bởi vì 0aanh không 0biết Lâu 8Nghiêu Nghiêu 4dcó giữ 04lại đứa d6trẻ này 9dkhông, kết bquả sự f7thật chứng 26minh, anh 32hoàn toàn 0nghĩ sai frồi, Lâu 74Nghiêu Nghiêu 79không chỉ 03giữ lại 5dđứa bé f8này, lại 83còn muốn 0fcùng anh 61kết hôn.

Điều 9này nói 78lên cái bgì? Đó 2chính là 88cô gái này 1nguyện ý 8sống cả ddđời với 7anh.

Một 9akhắc kia, aanh cảm e5thấy thật acchoáng váng.

Nếu fbnhư một e2cô gái đáp 4ứng lời 3cầu hôn ccủa ngươi, 9nguyện ý 5sinh đứa ednhỏ cho b1ngươi, vậy accòn nghi 03hoặc gì 6dnữa, giữ bchặt cô, chãy sống 2thật tốt 0đi.

Sau 7một trăm blần cầu dhôn, Lâu 0Nghiêu Nghiêu 9brốt cục a4gả cho anh, 9anói thật, 86một trăm 0clần có 4chút mệt, 6abất quá 4dchỉ cần dcô cao hứng, cccho dù là emột trăm cflần, một 2anghìn lần, a2sao lại 16không làm? 6Dù sao hôn efnhân cả 7đời cũng aechỉ có cmột lần.

Làm fmột đôi 2vợ chồng 6dmới cưới, acòn kiêm e5cả chức 2cha mẹ tương blai, hai người 3thật sự ckhông biết dphải làm d2sao, dẫn 76đến rất 2anhiều chuyện e7dở khóc d4dở cười, 19ngày đó 5hai người fcăng thẳng 84tựa như eedây đàn, edhoảng sợ dchiến đấu.

18người nói, 6vợ chồng 90trẻ tuổi 3thường 02không ổn 5định, bởi 9dhôn nhân 22của họ 4là do tình f8yêu nhất 2thời mà bthành, nếu 8dtình yêu 88bị hôn 8nhân dập dbtắt, như 31vậy mọi f1thứ liền 89đổ vỡ.

Tần 08Chí có đôi 1khi nghĩ 08ngợi, Lâu fcNghiêu Nghiêu 5có thể 4chịu đựng 29được cuộc esống hôn 4nhân sao?

Thời 35điểm ý 86tưởng này 0dxuất hiện, bLâu Nghiêu 0Nghiêu đang 5bắt Tần 0dDật lại 6đánh đòn, 2thằng nhóc 9nghịch ngợm 9này lại 65đi nghịch ebùn trong 31vườn, không 75chỉ có 37như thế, fblại còn blàm cho đứa fftrẻ nhà edbên cạnh 5mặt đầy 1bùn đất, 6blừa cho c8nó ăn vài amiếng, thằng bnhóc này ffthật sự 77là càng fngày càng dquậy phá!

Thời 0dgian thật csự có thể 85thay đổi f8hết thảy, 8alúc trước ccòn là cô f8bé con bốc b8đồng, hiện d8tại càng 7ngày càng 8giống bà 7thím dữ fdằn, rõ 0ràng là a5một cô 8gái hơn 1hai mươi etuổi, nhưng b8tính tình 1alại càng f4ngày càng enóng nảy, accàng ngày 86càng thích 9tính toán fchi li, chỉ 56một việc c1nhỏ liền 2erít gào fnửa ngày, 9cả ngày c1đều la fmắng đứa fcon, một fhồi thì 13oán giận 2con chó nhà f0hàng xóm equá ầm aỹ, một e3hồi oán fgiận trong a7nhà lại 2bkhông có 6muối, khiến 5mọi người 8trong nhà emỗi lần ffnghe thấy 2cliền vội f4bịt tai 3lại.

Nhìn f6Lâu Nghiêu c8Nghiêu không dhề giữ 3dhình tượng 4la mắng bđứa nhỏ, bTần Chí c4nâng chung 8trà lên cnhịn không 1được bật 0cười ra cdtiếng. Kết 9quả bị 43Lâu Nghiêu baNghiêu nghe 6thấy được, 85Lâu Nghiêu 64Nghiêu trừng 9mắt: "Nhìn 06cái gì vậy, 8còn không 32mau đi làm a1cơm!"

"Được, 18lập tức 46đi làm." e4Tần Chí 8lập tức 8đáp ứng, 9ánh mắt 9elấy lòng b2nhìn bà 4xã đại 6nhân.

Lâu eNghiêu Nghiêu 7vừa lòng 0hất hất 5dcằm, xách 85tiểu mập 3mạp một eethân đầy fbùn đi tắm a9rửa, vừa e9đi còn vừa 0răn dạy 8tiểu mập 66mạp.

Chẳng 1qua, tuy rằng d1miệng cô 3bđầy hung 1cngôn ác cngữ, trên e6mặt, cũng a2là mang theo 79ý cười f8.

Hôm 14nay chính e6là kỷ niệm fbọn họ 5năm năm 0kết hôn.

Buổi 9tối cô 9nằm ở 9trong lòng 6eanh, mỏi cbmệt một 9ngày, ngủ crất nhanh.

efở trong eelòng anh 6lộ ra nụ 5cười ngọt 8ngào đầy 58hạnh phúc, 23giống như 91nhau thật 8enhiều năm 5trước, fđến giờ 22vẫn chưa fbao giờ 4thay đổi.

0chán ghét 92sao? Đương 7fnhiên là 0không, tuy 8erằng ở bdmặt ngoài bcô tựa 5chồ thực 48phiền chán, c5nhưng kỳ 7thật là 2cthích thú.

Anh 1dchán ghét 6sao? Đương 9nhiên là e7không, trong 4lòng anh 0eđang ôm 9ftoàn bộ 2athế giới, blàm sao có bthể chán cghét.

Cửa ebphòng bị 23đẩy ra, 97một cái 2đầu nho cnhỏ ngấp cnghé nhìn, 5Tần Chí ecười, vẫy 5avẫy tay.

Tiểu 32mập mạp 50lập tức b0đẩy cửa 8ra chạy 5vào, trèo 5lên giường, 1dchui vào agiữa hai fengười, 4rất nhanh 0liền đã fngủ khò d4khò.

Đem 8dhai mẹ con 1ôm vào trong 9elòng, Tần cChí mang 9atheo cảm 2giác thỏa 1cmãn đi vào edgiấc ngủ.

Tay 2trái anh 0vẫn luôn fđeo chuỗi 9hạt đơn 7giản kia, 09kỳ thật 13chuỗi hạt 93này có một 4fbí mật 9emà ngay ngày 2đầu tiên 3đeo nó anh 5liền phát bhiện ra.

Đưa 27ra ánh sáng, 72có thể athấy một ahạt châu dcó một 74hàng chữ 2bđược in 5bằng dạ 86quang "Lâu 4Nghiêu Nghiêu eavĩnh viễn a4yêu Tần aChí"

Hạt f7châu không 25lớn, lại dfcó chút 7mơ hồ, 13chỉ có 3athể đoán, e5vì đeo đã 6mấy năm dnay, dạ e1quang trên fhạt châu efđã gần 62mất tác edụng.

Anh 46không có b3nói cho Lâu a8Nghiêu Nghiêu f0rằng anh 82biết bí 2mật này, 8bchỉ là 8fvẫn đeo 1không hề 3bỏ xuống, dLâu Nghiêu 5Nghiêu cũng a1không hỏi etới, nhưng btrong lòng eeđều ngầm 4fhiểu nhau.

Kỳ fthật, hạnh 78phúc chân 1chính là 4có người e1nguyện ý bsống cùng d1mình từ 7bhai mươi 5tuổi đến 82tám mươi 90tuổi, không 7hề oán dthán, từ dfbà xã biến 5thành lão bbà bà.

Tần 5Chí cảm 91thấy chính 0mình thực fbmay mắn, 4egặp gỡ a3được người 2nguyện ý 9fcùng mình 6sống tới dgià.

Trong 97lòng anh a4vẫn có drất nhiều d8bí ẩn, 4nhưng anh 8tin tưởng, 8dsẽ có một cngày, cô dsẽ nói 31cho anh biết, edđợi khi 63cô biến cthành bà bflão, sẽ 50nhịn không 04được mà 29nói huyên 1thuyên thôi. 4b © DiendanLeQuyDon.comCho nên, 44anh một 9chút cũng 71không gấp, banh có thời 56gian cả eđời, cô 1cũng sẽ 1achậm rãi d0giải thích dnghi hoặc 8cho anh.

Lâu aNghiêu Nghiêu, 88nếu muốn d3anh buông 7aem ra, trừ 9phi anh không bthể yêu c6em.

Anh 4kiên trì, b0rốt cục 2fđổi lấy 7cô quay đầu.

Cảm 68ơn em, đã 89quay lại 07nhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 15 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 586 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
elà lửa, 6ưa thích f5làm chủ b3không thích ebị động.
Anh elà không 54khí , không 5chỉ là 0không khí 51, anh là 2ô xi để bdluôn bảo aevệ và nuôi a4dưỡng ngọn 15ửa ấy. d5 © DiendanLeQuyDon.comù cho ô bi là anh 9ó cháy hết a2, anh vẫn dỉm cười cađủ niềm a7in vào cô 6ó thể sống d3ột mình brên đời 6eà không cần anh . 2 © DiendanLeQuyDon.comiống như 5ô đã bất 6huất không bchèm để bý không f7hèm rung 29động gì fđến anh 7, giống bhư cô có dahể tự eo yêu cái 2cình yêu a9đầu đời 86gây thơ cfà mạnh dẽ khi tuyên acố quyền 91àm chủ 3eới anh lúc fhỉ là bé 3eái hạt diêu phải 07ái gan to 84á đaọ
Hình 95ảnh đáng 3êu ấy đã fvô tình 9chiếm được 14anh , thật 7bra tưởng dnhỏ mà akhông nhỏ 3, Nghiêu 1Nghiêu là 9cô gái thông caminh bản 9lĩnh hơn fnhững gì 1mình biết 5fnhưng chỉ 14cần vài 6khúc quanh 7nhỏ số bdphận và evài bàn 5tay cố ý b6của ai đó 0fdưới sự 2bbao dung nhẫn anhịn của 6amột người ceđã có thể 2btạo nên 5emột thay a0đổi quá 0lớn với a0ai đó và 2với nhiều 2người.
Hoàn 93cảnh xuyên 2không của e0câu chuyện cakhông phải 89chỉ mang 3ý nghĩa a7giải pháp 57mà đó là bcách mà 8số phận 2của nhiều 97người có bdthể xoay 1cchiều như 2dthế nào 0trong những e0tình huống 0ctưởng là bHE. Đó là 6người cha bccủa Nghiêu aNghiêu , 1ông ta sẽ akhông li 35dị với 68vợ nếu 4fkhông có 71chuyện kết 6hôn bất cangờ của 4NN. Cô chị bdlọ lem ngụy 18tạo cũng 0không từ 10giã Trần 7aHạo mà dasa chân vào dangười đàn 1aông khác 3cũng y như 3vậy.
Một eNN tiểu bdthư cành f8vàng lá 2ngọc sẽ 5không trở dnên điêu 0ngoa tùy dhứng nếu 3không có f9chất xúc 0tác và sự dxuât hiện bcủa người 0cha vô sản 2tư tưởng cý nghĩ thấp dekém sống cđời sống ftinh thần 1angười máy 4fvô cảm, 9evà cô bé 5gái tội f6nghiệp Lâu 9TT luôn tin 0tưởng mẹ 4mình nhưng 4lại trở 72thành công 15cụ vinh 9ehoa của fmẹ mình.
Nhưng 22cô đã may 44mắn thừa 2hưởng bản 1lĩnh độc a3lập Kiên fquyét của cmẹ. Và 0đủ dũng 14cảm quay 2đầu lại, 6bkhi vẫn 81còn kịp, 2để cứu 6TC khỏi 9tù tội. 81 © DiendanLeQuyDon.comViệc bị atai nạn 9là điều 29khôn thể 4phòng trước dđược. 7d © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât 7fthì cô đã 0hy sinh để 5làm một efđiều gì 5đó để 0lại cho 1TC. Mình 4thích xét decâu chuyện 55này trên 8cthực tế b4hơn vì cuộc 2bsống sẽ ckhông bao egiờ có 1ethẻ làm blại từ 32đầu theo 24cách thần 08kỳ như avậy.
Nhưng bmình cũng 79tự hỏi ddliệu tinh 2yêu có đến cvới họ 2sớm hơn fkhông một 5khi "anh 07bớt yêu eaem hơn và 51em yêu anh 32nhiều hơn, 5byêu nhau 3cũng phải aedành phần 87cho nhau chứ dnhỉ :)))
Cốt ectruyện viết 59rất Triết flý tâm lý 17và sâu sắc, 29mình thích acả NN và 3TC giống anhư chính 0câu chuyện 9đời thực 8của tác 2giả Cuốn btheo chiều dgió và chồng 55zậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 617
Được thanks: 343 lần
Điểm: 0.65
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 53 lần
Điểm: 4.91
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Nhu nha tieu thu
Nhu nha tieu thu
tudiemto
tudiemto

Yến My: yes bé nai :kiss5:
nhó bảo kê bé yến nha
lazy_lazy: bé Yến dể hơm có dc xoá nha =))
lazy_lazy: ôi ta yêu bé Yến mất ròi =))
Tuyết Huệ: ss My, từ bà bà,lão nai :  cho xin ý kiến,nhìn nó cứ ết ết sao ấy
Yến My: xong :)2
lazy_lazy: bé Yến cho nó đứng yên đi =))
tudiemto: vậy bé nai cũng phải để là: thân thể của bé nai (lazy) là của bé yến (my)
có vậy mới công bằng chứ
Tuyết Huệ: oimeoi,cái bìa thảm họa.huhu
lazy_lazy: bé Nai (lazy_lazy) =))))) để mn đều biết bé nai là ta hahahhaaha
lazy_lazy: bé Yến để là: thân của bé Yến là của bé Nai
Yến My: viêt như thế nào?
lazy_lazy: để bé nai chỉ cho =)) dô bảng thiết lập cá nhân =>> phần lý lịch =>>> thay đổi chữ ký
Yến My: ta giả nai đâu nè. *nháy mắt*
tudiemto: bé từ chỉ theo chụp lén quay lén rồi rồi đem bán lấy $ :))
lazy_lazy: Bé Yến giả nai =)))
Yến My: làm sao để chũ ký
lazy_lazy: =))) bé Yến lừa tềnh bé nai rùi hơm chịu đâu =)) *túm quần kéo lên*
tudiemto: để công bằng thì bé yến và bé nai cùng để chữ ký đi
Yến My: @nai: ng tình bí mật mà, đóng dấu ng ta biết :)2
Yến My: 3p kg bé từ :))
lazy_lazy: bé Yến chưa đóng dấu trong chữ ký nha =)))
Yến My: chưa gì tụt quần rồi, chưa có hot :)2
tudiemto: *chụp hinh* quay cờ líp* :)2
Yến My: @nai: hâm nóng dạo đầu trc đi
lazy_lazy: *tụt áo tụt quần* phe thăn* bé Yến đến đây đi =))
ngansieunhann: Hoa hậu manga <~~ Tham gia có điểm. Bầu chọn nhanh tay, rước điểm ngay về :D
Yến My: *sờ... sờ * bé nai
Yến My: now luôn.
lazy_lazy: Bé Yến mún chơi gì ta cũng chìu hết =))))) mần liền ngay và lập tức đi a~~~ =))
Yến My: ta kg chơi SM đâu, chơi kiểu nhẹ nhẹ thôi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.387s | 12 Queries | GZIP : On ]