Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 5054
Được thanks: 3225 lần
Điểm: 8.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12

Ch bfương 29: 1Nhà có tiểu 96ác ma

Sáng dtinh mơ, c2Tần Tiểu 55Bảo bị 4emẹ mình 3đánh thức. 2 © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu dNghiêu đứng adậm chân 4tại chỗ: 27"Trời d8ơi, muộn 9ồi muộn e6ồi!"

Lâu 25ghiêu Nghiêu 7ấp đến 73độ vò 9đầu bứt 2fai, ngồi c9ổm trước fbủ quần dáo, một 4dên vừa 7ầm quần a2áo ném ra, aột bên 7án giận 0eói với 3eông xã: a8"Tần 5hí, sao muộn 54hế này 6ới gọi cm dậy!"

"Anh dfó gọi em, 17hưng là d6m không chịu 0ậy!" c3ần Chí b2ai tay ôm 4gực nhìn 76ô luống 9buống tay ahân tìm 8fuần áo, d2iếc mắt 9ahấy đứa fé ngủ trên 3iường đã 9dỉnh, liền 3đi qua, ngồi eổm xuống atrước giường 0mà nhéo 53nhéo cái c9cằm của f0cậu: "Tiểu 81bảo, có 0phải bị 0mẹ đánh 0thức hay akhông?"

Tần faTiểu Bảo a8nhũ danh 6tiểu bảo, bđại danh dcTần Dật. 4 © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba d1gọi, Tần eTiểu Bảo 7vẻ mặt 6bmơ màng, cchớp chớp 60đôi mắt 9to trong veo 90như nước, 3sau đó cầm clấy bàn ctay ba ba 4đặt lên 7hai má, nhắm 3ahai mắt 8lại.

Tần 1Chí trong 1elòng liền 3mềm nhũn athành một 2mảnh.

Lâu aNghiêu Nghiêu brốt cục dccũng tìm fbđược quần báo, hai ba 9blượt liền 4emặc xong, esau đó đem 46quần áo fcần mặc 45cho cục 9cưng đặt 74ở trên 54giường, fnói với 6Tần Chí b8: "Anh elát nữa 7cgiúp cục 0cưng thay 4xong quần 14áo, rồi fđưa đến ccchỗ mẹ cđi, em đi 24học trước 48đây."

"Anh 7đưa em đi." 3Tần Chí 4rút ra cánh dtay bị Tần 3Tiểu Bảo 4nắm, đứng 78dậy nói.

"Không 3cần, em fftự mình 4đón xe đi, 00anh buổi 2chiều đến bđón em là 8được."

Xách 9lên chiếc eftúi đựng debữa sáng emà Tần 84Chí đã 2chuẩn bị 8giúp cô, 45Lâu Nghiêu 30Nghiêu vọt 5etới trước a9giường a5đứa bé, 66hôn một 2cái lên a6mặt Tần 5Tiểu Bảo, 2liền giống 51như có lửa 4đốt mông 8emà chạy bđi học.

Tần aTiểu Bảo acbị hôn 90một cái, 1hài lòng 8bvuốt khuôn d1mặt nhỏ eenhắn của 8mình, lại aphát hiện 1mẹ đã 5exoay người ebước đi, dnhất thời dđứng lên, 1xoay người 7bước xuống 8giường, cđôi chân 3dnho nhỏ 54hướng cửa 9chạy đuổi c4theo, miệng 5bập bẹ 9chô lên: 1"Mẹ... d8 © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ bcon chân 2angắn, dĩ b8nhiên là fbđuổi không e1kịp, vừa 6mới đứng aalên, Lâu bNghiêu Nghiêu 0cũng đã 2bkhông thấy.

Tần 94Chí đem cbé bế lên 9ôm vào trong b3ngực, Tần b9Tiểu Bảo 7ủy khuất 9nhìn ba ba 8nhà mình: 8"Mẹ..."

"Mẹ ađi học, f1cục cưng fngoan, ba 6ba thay quần 7áo cho con 6fđược không." 6Tần Chí 46đem Tần aeTiểu Bảo athả lại aatrên giường 3enhỏ, sau 8đó cầm 5lấy bộ ebquần áo a2Lâu Nghiêu 60Nghiêu đặt 9trên giường, 14giúp Tần eTiểu Bảo 12mặc.

Tần 96Tiểu Bảo 38lập tức 17đem mẹ 17quên ngay, 64đi tới d3đi lui, không echo ba ba 79thay quần 14áo. Tần bcChí thật 5vất vả 48mới bắt 9lại được 52con khỉ 8con kia, kết 7quả Tần 65Tiểu Bảo dlui co rút 1lại thành 7một khối, 4không chịu amà kháng 32cự , làm d6cho Tần 9Chí không a9cởi quần 7áo được, 81Tần Chí 5sợ làm 5đau bé, 8căn bản 11không dám 6dùng sức 86quá, cha 0con hai người 4giằng co ehơn nửa 5engày, quần báo cũng dchưa thay cxong.

Tần fChí rốt 1cục cũng 4biết vì 46sao mỗi 42lần giúp 5bTần Tiểu 2Bảo thay 3aquần áo, cLâu Nghiêu 5eNghiêu sẽ e0biến thành bsư tử cái, drít gào 5không ngừng, c1bình thường e4nhìn rất e0thú vị ab, hiện tại 0người rít 8gào đổi 2thành mình, 0liền hoàn 2toàn không athú vị!

Tần 3fChí lau mồ 04hôi, đem 1quần áo 3quăng đến 5cmột bên, 8phụng phịu 6giả bộ btức giận 1: "Tần a4Dật, con 6còn bướng, 21ba sẽ không 7mặc giúp d0con."

Tần beTiểu Bảo 65ngồi ở 6fchỗ kia 7vươn đầu 00nhìn ba ba 8hơn nữa d5ngày, sau 8ađó nheo 0lại ánh 3emắt, ngây 5ngô cười bc"ha... 0 © DiendanLeQuyDon.comha...", esau đó nhặt 0lên bộ 26quần áo 5nằm bên 2cạnh, đưa 2ctới trước 42mặt ba ba, 19nũng nịu dkêu: "Ba... 2 © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần 3Chí rất f1muốn tiếp c3tục làm 8mặt lạnh, fnhưng thấy 2acậu nhóc cnày nhìn emình làm 9ra vẻ đáng 83thương, dcuối cùng 7vẫn không eduy trì được 9lâu mà đầu 99hàng, kết 6quả tiếp enhận quần d2áo, Tần dTiểu Bảo 09lại không efchịu mặc, aở trên 3giường ffsung sướng f0lăn qua lăn f0lại.

Mặc bbquần áo echo bé, tựa efnhư đánh 2agiặc vậy, d9Tần Chí 54rốt cục 8hiểu được 04vì sao Lâu c0Nghiêu Nghiêu ahiện tại 9ecàng ngày c0càng ồn dbào!

Thật 9vất vả 9dđợi Tần 6bTiểu Bảo echơi mệt 1mỏi mới 41cho anh thay exong quần báo. Lúc aamang giày d2tiểu tử 9dnày vẫn 7không nghiêm etúc như 30cũ, chân fenhỏ đưa dqua đưa 16lại, khi amặt Tần 05Chí bị 4đá vài c2chân, cậu 7dtựa hồ ecảm thấy 4như vậy 1arất thú 39vị, hai 8dchân nhỏ 9càng không 2ngừng hướng etrên mặt 79ba ba mà a4đá.

Loay 86hoay gần 7nửa giờ dmới làm dxong này 2bhết thảy, e0Tần Chí dmặt đã 70đen như 7đáy nồi, 1anh luôn e2tự hào 2fvề sức 6nhẫn nại e4của mình, b8nhưng đối evới đứa ffcon trước emặt này 57lại không bbkiềm chế 61được.

Mang 9giày xong e2liền đói bbụng, lần c3này Tần 7Tiểu Bảo 13không có 2nghịch nữa, 14thực ngoan angoãn uống a9xong một a5bình sữa 7dnhỏ, không dgiống như 5bình thường, fLâu Nghiêu 09Nghiêu phải 62dỗ hơn 29nửa ngày, 7dcuối cùng 96tức giận 1đến phát 9dhỏa, nhóc f3mới uống.

Ôm a1lấy bé 2bcon đã ăn 56uống no a6nê, Tần 7Chí lấy 0chìa khoá 96lên xe, chuẩn 7bị đem 0bnhóc đến anhà cha mẹ 3bở đối 9diện.

Hai fvợ chồng 4ban ngày cfđều có 1fbận công aeviệc, cho 5nên ban ngày 3Tần Tiểu 03Bảo bình 1thường adđều được dmẹ Tần 8Chí chăm bbsóc, buổi 92tối lại dđón về.

Mẹ 2Tần Chí fetuy rằng dcđã hơn 4anăm mươi etuổi, nhưng cnhờ giữ 52gìn tốt, dnhìn qua c1chỉ mới 9ehơn ba mươi, 9thấy Tần 8Chí ôm cháu a4lại, nhất 0thời cười feđến mắt 71híp lại 65thành một ađường e7thẳng, nếu 1hỏi trong 0nhà ai yêu 3Tần Tiểu 8Bảo nhất, fchắc chắn 6angười đó 32là mẹ Tần

"Nghiêu 6Nghiêu đâu?"

"Hôm c5nay cô ấy d6có cuộc 7thi nên đến cbtrường 9rồi. Mẹ, 5hôm nay lại dphiền mẹ dtrông Tần cDật giúp."

"Phiền 0toái gì, 8emẹ trông 6ccháu nội b3bảo bối acủa mình, 73sao gọi 6là phiền 3ctoái được, b3tiểu bảo f9đến đây 3bà nội fôm nào!"

Tần 94Tiểu Bảo 5dôm chặt ccổ Tần 7Chí không fchịu buông 9tay, mẹ 8Tần gỡ 06như thế ebnào cũng 01không thả e7ra, cuối 15cùng khi 7gỡ ra được, cnhóc con c2lại khóc 2lớn lên, 37giãy dụa beđòi Tần cdChí ôm lại.

Mẹ c1Tần nghe 3cháu khóc 1mà đau lòng, 3đành phải 20hỏi Tần fChí: "Con 4bhôm nay phải 4đi làm sao?"

"Buổi 25sáng phải 0đi đến 7công ty, 59bất quá 22đưa nó 1dđi cũng a1được." 25Tần Chí 1nghe khóc bacũng có dchút đau a3lòng.

Tần fTiểu Bảo 6dkhóc một 4hồi, thấy 6ckhông có 4gì hiệu 88quả, lại aađá loạn dtrong lòng 4fmẹ Tần, 7akết quả aadạo qua 6một vòng, fbé cũng b2được như 2ý mà trở 57lại chỗ 6ba ba.

Kỳ athật nhóc 60con này rất 7giỏi nhìn aesắc mặt, 4người nào 2ccó thể ekhóc được, 5người nào 47khóc lại adkhông được, 22nhóc biết frất rõ.

Cuối 2cùng, tiểu dác ma này ebị Tần 90Chí cột 2vào ghế 2fphụ, mang 2theo đi làm c. Đến công a9ty, nhân 4viên thấy 3ông chủ 4fôm đứa 6nhỏ, đều 1cảm thấy 6thực mới 6mẻ, nhưng 5không ai 9enghĩ là a5con trai chỉ 86nghĩ rằng cđó là con 1của bạn 6anh, bởi cvì Tần 3Chí nhìn a4qua rất dtrẻ, tuyệt 0không giống 27người đã 1kết hôn, 98lại còn 34có con trai.

Tần aChí vào 95văn phòng 0liền đem fđồ chơi 4trẻ con 1mà mẹ đưa dcho Tần 0Tiểu Bảo, bthấy bé ckhông khóc 9ckhông nháo 7emới đi 3làm việc

Tần 8Tiểu Bảo dlúc này efthực thức 3dthời, thành 1thành thật 83thật chơi ađồ chơi, anhìn ba ba feđi rồi, bliền bỏ 6alại món 7dđồ chơi, dliền chạy 34xung quanh 0dtìm đồ 47chơi khác.

Chơi eađược một e0lúc, cửa 31phòng đột 86nhiên mở 9ra, hai nữ 3nhân rón era rón rén 5ađi đến.

Tần cTiểu Bảo b6mở to hai dmắt tò 32mò nhìn 1bcác cô.

Tần aTiểu Bảo 0đã hơn bmột tuổi, c6ngày thường 82tròn trịa dmũm mĩm, bkhuôn mặt c8nhỏ nhắn afphấn nộn, 4thật làm ccho người 92ta muốn f6cắn một 8ngụm, một ađôi mắt 6to sáng trông 4suốt di 0dtruyền từ 2fLâu Nghiêu c8Nghiêu, thêm c3hàng lông efmi đen nhánh 3chớp chớp, 4alàm cho ai 6thấy cũng 52động tâm.

Hai 1nữ thư 63ký liền 6bị hút cmất hồn 61từ một ecái chớp cmắt kia. 14 © DiendanLeQuyDon.comHai người 7đi lại f4gần, thư 39kí thứ bnhất hỏi: e7"Anh 4bạn nhỏ, 2con đang 8làm cái 47gì thế?"

Tần cdTiểu Bảo 3tất nhiên 6không trả 5lời cô, 67chỉ chớp 7chớp mắt 7nhìn.

"Thật 8đáng yêu." 70Thư ký thứ 1bhai sầm cmặt, sau f7đó nói: 2e" Anh 0bạn nhỏ, 0ba con là dcai vậy?"

Tần 80Tiểu Bảo a9rốt cục 0acó phản 2ứng , nghiêng b8đầu giống benhư tự 5hỏi: "Ba..." 6fSau đó lại 0hưng phấn f5mà nói: 1e"Ba, 43bổn! Bổn!"

Hai f3thư ký nhìn 9enhau, không 8cbiết Tần bTiểu Bảo 23là có ý aatứ gì, 9chẳng lẽ abbé là đang 16nói ba nó d5là "Bổn 31bổn" a?

Hai 38người lại 2hỏi mẹ 6nhóc là ffai, kết 1aquả Tần bTiểu Bảo a3lại nói c"Đến 67trường", 8hai người dlại kẻ etung người 3bhứng tìm 05hiểu tin 46tức Tần c8Chí, Tần 0Tiểu Bảo cacơ bản 0dchính là f6mở to hai 24mắt nghe, angẫu nhiên 3nói vài echữ không 0rõ ràng, anhưng đều 34là ông nói 0gà bà nói 6vịt.

Thời 2cđiểm Tần 3dChí trở 7cvề liền 0thấy hai 2thư ký vốn 7nên ở đi 4làm việc 5lại vây f1quanh con e7mình nói fechuyện, 3Tần Tiểu 5Bảo thấy 2ba ba nhà 4mình, lập 9ctức chạy 49tới ôm 6lấy đùi adanh, miệng 2la hét "Bổn cbổn", 82Tần Chí eđem con ôm 5dlên, nghiêm 9mặt nói 24với hai 2thư ký: 0c"Ở 4trong này 54làm cái 99gì? còn 5không quay 71lại làm 8việc."

"Vâng." bHai cô thư eký nhỏ akhúm núm 06đáp, ánh 9mắt lại 35không ngừng 86bắn về d8phía Tần cChí.

Nhưng a2Tần Chí c0lại không 9thèm liếc 6emắt một dcái, ôm 64Tần Tiểu 88Bảo đi ara ngoài, enghe thấy 1con kêu mình d9bổn bổn, 37liền nhéo 9enhéo cái fmũi nhỏ: 6"Gọi 9là ba ba."

"Bổn 2abổn!" 9f(Ngốc, ngốc)

"Kêu 5ba ba!"

Hai 12cha con không 5coi ai ra 5cgì mà đấu 26khẩu với e7nhau, hai 1tiểu thư f4ký bỗng ccảm thấy 7bđau lòng, 7ba ba? Bọn d7họ không f3có nghe sai f9chứ? Ông 0chủ này dnhìn qua dchỉ mới 8hai mươi 97mấy tuổi, d3vậy mà 36đã có một 80đứa con ahơn một a0tuổi? Có 3thật không 5đây?

Việc a2này làm 9sao mà cho cngười ta 3sống cho 8được? 1eVì sao hiện dbtại nam 8nhân tốt 01không phải c6đã kết c6hôn thì 56chính là 5đang chuẩn 5bị kết fhôn!

Công a2việc ở 04công ty cũng 4không có 9gì nhiều, 17thời gian 4trước Nguyễn cdTư Nam vừa cakết hôn, 6bhiện tại ceđang hưởng f9tuần trăng 8cmật, ở 4công ty không 85có Nguyễn d6Tư Nam ép 7buộc, công btác nháy 19mắt thanh 4bnhàn vô fdcùng, Tần 9cChí ôm con 55dạo qua cmột vòng, 1cũng liền 1đi trở 6fvề.

Khi 1Tần Tiểu a8Bảo tám 0tháng bắt 98đầu bi 28bô tập 82nói, học ctrước hết cđược không 63phải mẹ eecũng không d5phải ba 6ba, mà là 3bổn bổn 4(ngốc, ngốc), 46có lẽ là 02Lâu Nghiêu 7aNghiêu nói a0Tần Chí clà ngu ngốc 1nhiều quá, 4bị đứa a9nhỏ học eđi, hiện etại Tần 29Tiểu Bảo 2có đôi 0khi kêu Tần 42Chí ba ba, 4ccó đôi 7khi gọi 17anh ngốc, 60ngốc, điều dnày làm 0ccho Tần 9Chí phi thường 6bất đắc 10dĩ.

Giữa 94trưa, Tần f1Chí nấu 4cháo cho aTần Tiểu 6Bảo ăn, c6mẹ Tần cehiếm khi akhông giữ 03cháu, đã 19sớm hẹn dbạn đi dchơi .

Tần 5Tiểu Bảo 8vừa mới 2bắt đầu 6chọc dùng 2thìa, cầm achiếc thìa a5plastic nhỏ 9múc cháo 4ăn, trong a4đó một fenửa ăn 30đến trên 8fmũi, Tần 7eChí phải e6đi vào nhà adbếp lấy d8hạt tiêu, 6ckhi quay lại bliền thấy 8Tần Tiểu 5Bảo hai 8tay đặt 6eở trong dbát, cầm 0lấy cháo 9ăn, thấy 9bTần Chí 17đi qua, liền c3cười ngây 32ngô, sau 59đó lại 6tiếp tục 69dùng tay bcầm cháo b7ăn.

Nhìn 51trên người, 45trên mặt, 10trên đầu 8con tất 95cả đều 6là cháo, 32Tần Chí eccó trong 8nháy mắt 5không biết 30nói gì, c0sau đó cảm 7thấy vô 3cùng may cmắn khi 9bà xã không 0có ở nhà, 8nếu không 7lại rít 9gào .

Ăn 75xong cơm a0trưa, Tần 74Chí đem fdTần Tiểu 4Bảo tắm drửa, Tần 3Tiểu Bảo 2tất nhiên 71là không 6an phận, dmột chuyện 0dtắm rửa 1blại mất 8hơn một 05tiếng đồng 68hồ, còn 22làm ướt a8hết quần báo của baTần Chí, 1tắm rửa ebxong xuôi, 04nhóc con 03kia mệt 99nhọc, tự 6giác trở fclại giường e1nhỏ ngủ 0trưa , để 7ba ba nhà 2mình ở 5alại thu fthập tàn dcục.

Nhìn 8phòng tắm adbị biến 5thành một 7đống hỗn 34độn, Tần bChí từ 6etrong nước 93bước ra, erốt cục 3nhận thức dađược rằng e5tiểu ác b2ma này có cbbao nhiêu e4đáng sợ, 7khó trách 9tính tình 1bà xã càng 72ngày càng dbkém, trước 26đây rõ 83ràng thật cđáng yêu!

Tần 51Tiểu Bảo 00ngủ thẳng a5tới bốn 0giờ chiều, a6kết quả 50bởi vì f7ngủ lâu 69quá mà đái 9dầm ...

Ngày 2hôm nay đối 0với Tần cChí mà nói ađúng là 5một ngày f4đầy bi 2kịch, chỉ 19vì buổi dcsáng nhất 3athời mềm 60lòng...

Chơi c2cùng con 9bmột giờ, fxương sống 2thắt lưng 35Tần Chí 26đều đau, 8bắt đầu c7lái xe đón 61bà xã tan b7học.

Lúc 0đến trường, 7Lâu Nghiêu 0Nghiêu còn 14chưa ra, 9trường f3học lại 1cấm xe ở cngoài chạy 83vào, hai 8cha con đành 64phải chờ 8cở bên ngoài, f9Tần Tiểu 3Bảo ở 5trong xe không dechịu ngồi aeim, xoay qua exoay lại, 0cuối cùng faTần Chí dcđành phải 0bmang cậu 4xuống xe, 61để cậu c2đứng trên 9bãi cỏ.

Trước 3cổng trường dcđại học, 54mỗi ngày 8đều có dngười đứng 7đợi ở e4ngoài, thanh 8dniên, trung 3dniên, lão 08niên đều 62có đủ 2cả, nhưng 8một người ddẫn theo cetrẻ con 8đi đón b6như thế afnày cũng 4là rất 3ít gặp.

Tần 4Chí mỏi adlưng, dựa 2lên chiếc 1xe thể thao b5màu bạc, 7avốn là d3diện mạo 8không tầm 56thường, 81bộ dáng 83này lại 6làm cho anh a7nhìn qua 3dtăng thêm 3gợi cảm dvài phần, 8bTần Tiểu 92Bảo ôm 77đùi ba ba 94nhà mình, 03nhìn người 96đi đường 6aqua lại f7chung quanh, fnếu thấy 05nữ nhân 6cgiống Lâu 0Nghiêu Nghiêu, 23sẽ cao hứng 5chạy đi 4lên, nhưng flà đi vài 8ebước sẽ 33phát hiện bngười kia akhông phải amẹ, liền 53rụt đầu dlùi về 0bên người 8ba ba, tiếp 8tục ôm 1fđùi ba ba 0đợi mẹ.

Những d0nữ sinh 4atừ trong 7btrường d3đi ra, liền 1bị thu hút f1bởi cặp bfcha con này. cb © DiendanLeQuyDon.comThậm chí cbcó người dcòn muốn 33đến gần!

Bất 18quá cũng 0acó người 94không bị dhút hồn, f9hoài nghi 5nam nhân 1này là cố bý mang theo 67trẻ con 2đến tranh bthủ lòng e8thương hại 79của người 69trong lòng, 9choặc căn f0bản chính a7là cố ý dở trong bnày dựa catheo bé nhóc 5con này mà 7tán gái 73!

Cha 7con hai người 62bị nhìn acngó, dò dxét nửa 0ngày, rốt 2cục đợi 4được Lâu 38Nghiêu Nghiêu, aTần Tiểu 1Bảo hưng 6phấn chạy 6bđi lên, caôm lấy bđùi Lâu 8Nghiêu Nghiêu, e8Lâu Nghiêu fNghiêu nhấc 0chân, phát ehiện Tần 7cTiểu Bảo fôm thật fdchặt, hoàn 0toàn chính 2là dính detrên đùi 9ecô, nhất 80thời liền enghiêm mặt 05lại: "Tần 44Tiểu Bảo, 8buông tay!"

"Mẹ!" cTần Tiểu 92Bảo vô 8cùng đáng 34thương ngẩng 5đầu nhìn 8mẹ mình.

"Buông ftay!" 0Lâu Nghiêu 49Nghiêu không b9có nửa 5điểm mềm clòng.

Tần 5Tiểu Bảo e8đành phải 9bủy khuất 1buông tay, 8anhìn về fphía ba ba ccầu cứu, 1clại phát 5ahiện ba c7ba nhà mình 38quay đầu, 3flàm bộ d1như không 30có thấy dcậu cầu bdcứu.

Đón fdnhận túi 6xách trong 97tay Lâu Nghiêu e3Nghiêu, Tần 4aChí nghĩ, c6quả nhiên 0fmỗi vật 6đều có 5emột vật 0trị, cả 4anhà đều 64cưng chiều fTần Tiểu 2Bảo, duy fchỉ có cLâu Nghiêu aeNghiêu có 0thể làm bcmặt lạnh, bfbất quá, 95mặc dù fLâu Nghiêu 7fNghiêu hung ahăng với fcậu như 3vậy, Tần dTiểu Bảo f9lại thích 9fnhất là 9bkề cận 99mẹ.

Ngồi 34vào trong 7xe, Tần 4Tiểu Bảo 20vốn dĩ 4bgiống như ccchú khỉ 3con vẫn c4không nhúc bdnhích nằm 39trong lòng amẹ, Tần 9Chí thấy 6vậy rất 46muốn cười.

Bất 7quá, một 7nhà ba người 4này không 7fbiết là bevô số cô 1gái đứng 6nhìn bọn 0họ rời 60đi kia, có 9cbiết bao acngười tan 4nát cõi elòng! Quả 99nhiên, gặp 1dnam nhân 8tốt, chộp a9tới kết 2ahôn sớm fmột chút, csinh tiểu 0dhài tử 8fmới là bvương đạo e4a!

Khi 17đi ngang equa một 0ccửa hàng 7dbánh ngọt, 8Lâu Nghiêu dbNghiêu bảo 3Tần Chí 66ngừng ở 69ven đường 3một chút, d7ôm Tần 6bTiểu Bảo c6bước xuống 0exe.

Nói fđến cũng alà kì diệu, 3acư nhiên 3dở trên fđường agặp Trần 6Hạo, Trần 7bHạo nhìn 83thấy hai d7mẹ con, 2vừa lộ fra nụ cười 9tươi muốn cbắt chuyện, 52kết quả 5cùng Lâu bNghiêu Nghiêu 5gặp thoáng e6qua, cô giống 6như không 61có thấy 8anh, ôm Tần fTiểu Bảo 78nhìn không 3chớp mắt cađi qua.

Vẻ emặt tươi c8cười của 24Trần Hạo 0dcứng ngắc 8cquay đầu bblại, liền 1thấy Lâu 28Nghiêu Nghiêu 2cùng Tần 4Tiểu Bảo 3hai người 8ngồi xổm dtrước tủ 9kính của 4acửa hàng 9bánh ngọt, 02một lớn eamột nhỏ 70đột nhiên fquay đầu, 05hai đôi 1mắt giống 24nhau đều c3mở thật c1lớn trông bnhư con mèo anhỏ.

Trần dfHạo nghĩ drằng họ d9nhìn mình, 20liền điều 8chỉnh nở fmột nụ ecười cực 2kỳ hoàn 32mỹ, nhấc cchân đi 1đến hướng 9fbên kia, 8lại phát fhiện có 3người ở 6bên cạnh a0cũng đi 8qua đó giống emình.

Tần dChí đi đến 02bên người d1bà xã cùng 1con trai, b1xoay người 9hỏi: "Chọn 9cđược rồi 6chứ?"

"Cái anày!" cfLâu Nghiêu dfNghiêu chỉ c1vào một bcái bánh dngọt chocolate 5trong tủ 0kính.

Tần cTiểu Bảo 4lại chỉ 1một cái 2bánh dâu 6etây khác, 4nước miếng 9đều muốn 53chảy ra b1.

"Rốt 5cuộc là efcái nào?"

Lâu a0Nghiêu Nghiêu 20trừng mắt, bhung dữ 72nói: "Đương c2nhiên là 5cái mà em 3cnói!"

Nữ 9nhân này 9eđúng là c3không nhường c7nhịn nha, 3elại không 8biết xấu 61hổ tranh e8giành cùng bacon!

Cuối 15cùng, Tần ecChí đem 6hai loại 1bánh ngọt ftrong tủ 11đều mua 55một phần, 85Tần Tiểu 85Bảo tự f9nhiên không 0biết đã 5mua, bám 80dính lấy 28tủ kính d1không chịu e9đi, Lâu f8Nghiêu Nghiêu 1liền bắt 6danh ôm đi, c4Tần Tiểu b3Bảo liền 4khóc.

Kết 43quả khóc cmột hồi bphát hiện 0cmẹ không 60để ý tới dcậu, liền c6rúc đầu 6vào lòng 70mẹ hờn dcdỗi.

Tần 95Chí thấy 47một màn dnhư vậy 6không khỏi f8buồn cười, 2equả nhiên, 88tiểu ác 14ma lại có 2đại ác a8ma đến fdtrị! Đối dvới tiểu 06ác ma này, dphải có 0lòng dạ dsắt đá!

Một bnhà ba người 7đi qua bên engười Trần cHạo, từ 9đầu tới 96cuối, giống bdnhư căn 9bản không 2có nhìn dthấy anh. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 8ctrong lòng 5vắng lặng, 8đứng ở cftại chỗ 0thật lâu, ethật lâu.

Ch 2ương 30: 8Từ nay về 47sau chính flà người clạ

Bất 86tri bất agiác, lại d9đi đến bnơi này

6achỉ là amuốn tìm 0một chỗ dđể giải c0sầu, cũng b5không chỉ a2một lần alại trở 8cvề chỗ f8này.

Lâu a8Thanh Thanh dbắt đầu 90vuốt ve 95hàng rào 88màu trắng, 4vây quanh 21là biệt 59thự ba tầng f0quen thuộc, a0ánh mắt 8có chút ehoài niệm, 00tính kĩ dblại, cô 4đã hơn 8một năm dkhông về 0chỗ này

Quên 1mất là bmột ngày 9kia, đột 4dnhiên muốn 9cvề thăm c7nhà một 3chút, lại 83phát hiện 6, chìa khóa 30cô cầm 9cũng không a6mở được ffcửa

23thất kinh 8dgọi điện 3cho ba ba, emới biết 0rằng ông 0đã chuyển 2cra ngoài cở, nếu fnhư cô muốn 6lấy cái agì, phải 9đi tìm Phương a0Hi Lôi, bởi 0bvì chìa akhóa của 0cô với fLâu Nghiêu 9Nghiêu ở c7trong tay 20

7hỏi: Vì 21sao?

Lâu 8eViễn Chí 6nói: Ba với 9dì Phương bdcủa con bfđã ly hôn arồi

Lâu c3Viễn Chí 70là một 0người đàn 0ông kiêu 99ngạo, dây c6dưa không admuốn để 99chuyện như 2dvậy, với e8tính cách 5của ông, 3dtuyệt đối 5ckhông thể 2dlàm chuyện 9mất mặt 1bnhư vậy, f1Phương Hi 3Lôi không cmuốn mở 63miệng nhiều, eông đương 7cnhiên cũng 9sẽ không 0đi để dlàm mất 3mặt mình, 74cho nên tin ftức bọn 3họ ly hôn, b1cũng không 8có nhiều 8người biết c9đến

Ly 3hôn? Một 4khắc đó cdkhiến Lâu fThanh Thanh 6thật sự 6sợ ngây 2người, 2acô chưa 3btừng nghĩ 33tới ba ba 5đơn giản 3như thế 1lại cùng fvới Phương 6Hi Lôi ly ahôn, cô 5nghe mẹ 8mình kể edlại rằng, e1vốn dĩ aeba mẹ cô 2clà phi thường byêu nhau, 70nhưng đột 5nhiên lại 56xuất hiện 0thiên kim ftiểu thư 2enhà giàu ddPhương Hi 9Lôi cũng d8yêu baba 0cô, vì thế 99dùng mọi 3floại thủ dđoạn ác 09độc muốn 4cướp ba aba cô, thậm echí lấy 7cả tiền ebđồ của 9ông để 1uy hiếp, dtuy rằng 22như thế, 6ba ba vẫn 6elựa chọn amẹ cô, 1nhưng mẹ 1dcô không 2amuốn làm b3ba cô khó 7xử, cuối 2cùng rời fkhỏi khỏi cba cô, lại ekhông nghĩ 4rằng, chính 3mình đã 68có bầu

Sau 7khi biết dbmẹ bị dung thư giai f0đoạn cuối, dcô bị đưa 37đến nhà 1của ba ba, alại phát 2hiện sự 7tình tựa 52hồ không 66giống như ftrong tưởng fftượng, fPhương Hi 2Lôi nhìn 4qua cùng ebkhông giống 5là yêu ba 15ba, nữ nhân 3anày thậm b7chí có thể 5nói là người 5lạnh lùng, fnhưng mẹ etuyệt đối f7sẽ không alừa cô, 42nhất định 2elà lỗi 72của người 94phụ nữ 4enày!

Nhưng 9là vì sao, 2ftừng hao fatổn tâm 00cơ mới 47có được cbcuộc hôn 9nhân này, 21giờ phút 3này lại 22đơn giản 1dnhư vậy fliền buông 47tay?

Lâu 71Thanh Thanh 9nghĩ mãi 8cũng không 1

Kinh fcngạc đi equa chính 52là sung sướng, csau đó mới 82cảm thấy 0tiếc hận, dlàm sao lại 9ở căn phòng 20nhỏ này

Ba 7ba thật a5là thiện 6alương, đã 6đem toàn edbộ biệt 2thự sang d3trọng này 8ctặng cho 45mẹ con họ

Nghĩ d7đến ý 7dtưởng ngây dbthơ khi đó, c8Lâu Thanh 0Thanh không b5khỏi cười bkhổ, mẹ 9cô đã sống 44với sự 9elừa dối 7hơn hai mươi a2năm, kết bquả đến 8khi phát 06hiện sự fthật bị 18phát hiện d6cảm thấy 8rất đáng 1sợ

cđột nhiên 7lại nghĩ 8đến Lâu b8Nghiêu Nghiêu, d4cô từng 20nghĩ đến 97cả đời e9sẽ không a3đụng chạm 6bđến nữ c4nhân này, 3Lâu Nghiêu f9Nghiêu kết 27hôn, mọi 49người ở 6ebên ngoài fnghĩ sau 6dlại đột afnhiên nhanh enhư vậy, 29sau đó rất bnhanh lại 1có con trai, f5nghe nói 0cô ấy hiện 6giờ sống brất hạnh 4phúc

0đã mấy 2tháng không fbcùng Lâu 3Nghiêu Nghiêu 46nói chuyện, 8từng đứng 19rất xa nhìn, actừng gặp 1thoáng qua, 6cảm giác arất xa lạ fgiống như 3fcác cô không cquen biết 18nhau.

Thì 9ra, không acó baba liên 63hệ, các 85cô chẳng 2qua chỉ elà những 1người xa elạ thôi

Nói 1không rõ 53là cảm ebgiác gì, c7nhưng có e1một chút 7emất mát. 4e © DiendanLeQuyDon.comCô từng 71trở về cnơi này avô số lần, e2tựa hồ e6muốn tìm fmột chút 7hồi ức bngày xưa

Tám fenăm trước, 49cô chính 4tại nơi cđây, lần 5dđầu tiên enhìn thấy 4Lâu Nghiêu 55Nghiêu, cô b4ấy đứng d5ở phía 9sau Phương 30Hi Lôi, nháy 06đôi mắt 12to tò mò 1nhìn về fphía cô, 48lúc đó fLâu Thanh f5Thanh cảm 11thấy rất d5khó chịu, cblúc ấy fmẹ cô quỳ 3trên mặt 48đất khẩn 06cầu Phương 1Hi Lôi, cô dfxấu hổ 24trừng mắt 6nhìn Lâu 42Nghiêu Nghiêu, 1lại không 9dnghĩ rằng, a5Lâu Nghiêu 56Nghiêu lại 03nhìn cô 8blộ ra một 26nụ cười 7sáng lạn

Đại 8khái chính elà khi đó, 8cô bắt 3ađầu hận 2Lâu Nghiêu 66Nghiêu

fbấy cười 4vui khiến cecho cô ở 5trong lòng 7cảm thấy fbbi thương, a9cho nên ngay f8từ lúc 9ađó, cô 70liền chán fghét Lâu 5Nghiêu Nghiêu, 0ccô càng bblúc càng 0echán ghét 2đối với ccô ấy! 2Phi thường 6dchán ghét!

Khi 4đó chính 6mình thật f9là ngây d4thơ

Lâu 8Thanh Thanh bflưu luyến 6nhìn thoáng aequa chỗ 1này , đây bkhông còn 54là giấc 40mộng của c9cô nữa, 2liền xoay 8người rời 8đi

Một 5người mờ 8mịt tiêu 3sái ở trên 4con đường 1cái, không 3biết đi 81con đường 44nào để 6ftrở về bnhà? Nhà 12của cô 1ở nơi nào e? Ba ba hiện e1tại đang a6ở nhà trọ bgần trung f5tâm , phòng 2bở của 1cnữ chủ d6nhân rất 95nhanh đã 47đem cho thuê, 4đến lúc 7fđó cô lại 1bị người c6ta bỏ rơi.

Huống 16hồ, ba ba 2btừng đối 2với cô 7trăm thuận c, hiện tại a7lại xem enhư cũng dkhông muốn d5gặp cô

Lâu dViễn Chí 5hiện tại 38đã không f0làm tổng 20giám đốc 3aở công 96ty thiết ckế trang aphục của 9Phương gia, bcông ty năm 3nay đã đề 39bạt tổng 53giám đốc 77mới có 20năng lực bhơn hẳn 93ông, thân e8phận chồng 3của tổng 12giám đốc 84này đã c8không còn 3lại chiếc 36ô dù che 55chở cho 46ông nữa, c1hơn nữa 5ftin tức 92ông cùng 5avới Phương 4Hi Lôi đã 1bị mọi b2người đào 3móc ra, có 5rất nhiều 6dlời đồn fđãi, có acnhững ánh 8mắt nhìn công khiến b2ông không 8echịu được bfnên ông 1xin từ chức

Lại 17không nghĩ 4brằng, đây ffchính là 27bắt đầu eccủa bi kịch, 4ckhông có 0ecông ty nào fchịu thuê bông, ông 0cũng đã 8hơn năm 8mươi tuổi, 0hơn nữa dkinh doanh 9luẩn quẩn ecchỉ có c7như vậy, 2không bao dlâu sau mọi bngười đều 45biết, ông ebtrở thành 6một truyện dcười trong 4thương giới

Đã 59từng mạnh d5mẽ muốn 7hưởng cuộc bsống an enhàn nhưng 4bây giờ 24lại không dcòn, trong 97lúc nhất 58thời, ông ddlại không 1biết đi f8con đường 0nào

Một 5khi mọi cchuyện đã 6xảy ra, 1các loại 53cảm xúc 0thi nhau ùa a3đến, ông 98bắt đầu bchối hận 2sao lúc ấy 9lại đồng dý cùng với 8Phương Hi 6Lôi ly hôn, 3ông bắt dđầu hối d9hận vì 32thanh cao fmà không 1ctranh đoạt egia tài với 6Phương Hi 9dLôi, bắt f0đầu hối fhận rất 95nhiều sự eviệc, ông cbắt đầu b6lại tưởng 19niệm mọi 0việc

Nếu 97như không fcó Lâu Thanh 5Thanh, có 6athể sau 75này sẽ fkhông có fnhiều chuyện 1xảy ra, 8enếu như 30không có 9cô, ông 09vẫn có 32một cuộc 30sống xa e5hoa như cũ, fan nhàn sung 1dsướng vẫn 3là tổng 3giám đốc 5Lâu

Nhưng 32quay đầu fsao? Ông e8có đường 1quay lại 3sau? Trừ 6phi ông không 7ngại chính 6mình bị 9mọi người fcười nhạo

Từng 92trở thành 1người bị aeba ba oán 74hận, Lâu 7Thanh Thanh 93đã đau 34lòng đến 5chết lặng

9tri vô giác 4bkhông biết dđi bao lâu 3rồi, rốt 00cục thấy cmột kiến 9trúc quen c4thuộc, là 1một quán aebar, từng d1cùng với d6Lâu Nghiêu 5Nghiêu và 63bạn bè 55của cô 1ecùng nhau b0tới, bảo 17vệ tại 9cửa tựa 3hồ muốn 9ngăn cô, dnhưng lại cbị một 5bảo vệ 0ekhác ngăn etrở, có elẽ hắn 0còn nhận 93biết nàng.

Bây 1giờ còn flà hoàng 4hôn, quán 0cbar vẫn 7acòn rất 9vắng , lúc dfnày một ecngười khách dcũng không 9có, Lâu e1Thanh Thanh c2ngồi vào aquầy bar 67, người 26pha chế d3rượu hỏi acô “ Muốn 64uống gì”

“Tùy 46tiện”

Lâu 1Thanh Thanh a7ngồi ở 50chỗ kia d6đã phát 55ngốc rồi, 32không biết b3khi nào thì dcó người 53đã ngồi 8ecạnh cô

Người 24nọ nhận darượu, liền f3bắt đầu 4uống

Lâu 86Thanh Thanh 8anghiêng đầu 2nhìn thoáng cdquá , kinh cngạc nói: 00“ Trần 0Hạo”

“Lâu 8Thanh Thanh”

eEm sao lại 6eở trong 3này?”

Hai f7người đồng 7dthời hỏi 9dra những blời này, 0sau đó cùng cnhau trầm f6mặc, cô bso với trước 63kia hấp 2fdẫn hơn, 8nhưng thần aesắc khó efnén nét eưu sầu, eanh vẫn fbanh tuấn 6như trước, eanhưng vẻ 6mặt tiều 4dtụy, hai 67người thất bfthần giống 63nhau cũng fkhông nói ac

Cuối dcùng Lâu 54Thanh Thanh 1mở miệng e8hỏi trước 3: “Anh gần fđây như 2thế nào?”

Trần ffHạo lắc 1đầu , tựa 8ahồ cũng 0không muốn 8nói tình 68hình gần f3đây, lại 9hỏi ngược 0lại : “ a3Em gần đây 7bận cái 57gì vậy, ebhình như 22lâu rồi 63không gặp 9em”

Lâu fThanh Thanh cacũng không 0biết nên ecnói với 6fanh cái gì, 27anh cũng 00không truy evấn, vốn 30là chẳng 4qua là khách e3sáo. Lại 5fnói tiếp 79bọn họ dlâu rồi 8không gặp 6mặt

Trong atrí nhớ 2canh là chủ 2tịch hội a8học sinh 34trung học, fôn nhu lại b3săn sóc, 99cô lén lút 2thầm mếm 0anh rất 6nhiều năm, 1fbởi vì 5không tự 44tin dám nói ccho bất e3luận người 4dnào, cho dfđến khi 6fphát hiện 8aLâu Nghiêu 3Nghiêu cũng ethích anh, 98cô mới 19có dũng b2khí cùng 01Lâu Nghiêu 0aNghiêu cạnh b9tranh

Nhưng, 51dần dần 9ephát hiện aeanh cũng 49không giống 0như trông 2tưởng tượng, 9bcảm tình 80dần dần dbphai nhạt, fchỉ còn 57lại có 3một ý niệm 7bở trong 8đầu là 5phải cùng a4Lâu Nghiêu 1aNghiêu tranh agiành

Đối 70với tình 2hình Trần 0Hạo gần 4đây, Lâu c8Thanh Thanh c7cũng biết dđược, 88công ty tài bchính nhà 59bọn họn 92gặp vấn 3đề lớn, c4đang vay 17tiền ở 2nhiều nơi, fnhưng không 5ai có thiện 6chí viện 81trợ, cuối ecùng phải 81cùng Lâm a9gia đáo eứng vay btiền, điều 1kiện là 13phải kết fhôn với d1Lâm Phỉ.

Kỳ bthật anh ata rất hạnh 6phúc, có 18một người 18con gái yêu danh ta như bvậy, một 7Lâu Nghiêu 96Nghiêu thứ 77hai

Nghĩ a8đến Lâu 0Thanh Thanh c1trào phúng dcười, cô abđại khái 1là một 90cô gái trong 04số ít cô 5dgái thấy erõ con người 96Trần Hạo, 4kỳ thật c0ngay từ 4đầu Lâm 7Phỉ bất 5quá chỉ 4clà bắt 24chước Lâu 5dNghiêu Nghiêu, 1đáng tiếc c7người bắt 37chước còn 8kém xa

Trần e8Hạo không ebằng Tần 6Chí, ngay 11cả tìm 6nữ nhân 7dcũng không 96bằng

Nhưng 5là, cho dù 1dnhư vậy, 37Lâm Phỉ 98cũng yêu b6Trần Hạo, 01so với các 0cô yêu nhiều 87hơn rất 80nhiều, yêu 55đến mức 8fcó thể 02hy sinh mạng efsống, cho 54nên, Trần 45Hạo còn 4có cái gì 1không biết dđủ chứ? 1Lâu Thanh 9eThanh hỏi b4chính mình, 6ecô thấy e4đủ sao?

Đương 6nhiên không 93đủ, cho a5nên cô hiện 9tại đang 5bdo dự, rốt 2cục có b0muốn cùng 75bạn trai afhiện tại dcùng nhau 15rời khỏi dthành phố e7hay không 1dnày, anh f8ấy thực 5sự yêu 9cô, đối 9với cô 6tốt lắm, a2lần này 4không thể 7nghi ngờ, bnhưng là 32trước đó 61không lâu 1emới biết, 5người kia ectự xưng blà vợ trước 4của anh 96ta lại nói fcho cô biết, canh ta chẳng 2qua chỉ 51đang trong dkhoảng thời 54gian theo 0eđuổi yêu 0cực say 7ađắm, sau 61khi quen biết dahiểu nhau frồi mến 5cnhau, rồi 40đi đến a0hôn nhân bngọt ngào, 7cuối cùng 0anh ta sẽ c4ra đi mang b1theo hôn 5nhân tan 0vỡ cùng 9doán hận dvới vợ 30trước, ctiếp theo b2đi tìm những a7cuộc tình 8mới

Người fphụ nữ 82kia nhìn 8fcô với dánh mắt, 26vừa trào f7phúng lại bfthương tình

Lâu 7Thanh Thanh 6không biết 0có phải 90là sự thật 0fhay không, dcô thậm 40chí không 7edám hỏi, 2bởi vì 1cô luyến f3tiếc cuộc 6tình này

Hai 3con người 1với những 5nỗi buồn 96riêng bắt 8fđầu uống 0rượu, chìm 40đắm trong b0thế giới 4của mình, e3từng có 64một cái ctên “ Lâu 6cNghiêu Nghiêu” f, đem bọn 5họ kết 1nối cùng anhau, nhưng 69mà bọn fhọ đều dđắm chìm eở trong 57đó, vô 2số kế 31hoạch chờ 88thời điểm b5để thực 7thi, người 9con gái tên fbLâu Nghiêu 1Nghiêu đó 6lại đột 1anhiên rời 6khỏi

Trăm dphương ngàn 1fkế, bày 0mưu lâu anhư vậy, f0giờ lại c3công cốc, 4thật là d4tức đến b9nổi điên

Lâu aThanh Thanh 7auống uống, ecđột nhiên 5eliền khóc a7lớn, cô 3nói: “ 7Trần Hạo, adem hối hận”

Anh 4nghiêm mặt 60xem cô, không fehề có chút 06ý định 6muốn biết.

1cứ khóc 6đến thương 59tâm muốn fchết như 76vậy, giống 5như muốn a4đem ủy 90khuất cả 3đời khóc era

ehối hận 7quá muộn 73, đã muốn 1quay đầu clại nhưng dkhông có 1cơ hội, 9cô vô số 8lần mơ 3fthấy quá 5khứ, cõi c3lòng đầy 62vui sướng dđến khi 05tỉnh lại 1mới phát 0hiện đó fchỉ là a3một giấc 22mơ, cứ fmãi như fthế, từng fnghĩ đến 5ekhông thèm b1để ý đến 4hết thảy c7mọi chuyện, 69phát hiện f8đối phương e7so với chính cmình lại ecàng không 38thèm để 1eý, sau mới 9hậu tri 1hậu giác b0phát hiện, 84thì ra bản 5thân mình 7dvẫn để 69ý mọi chuyện

Nhưng 82là, cô không bthể trở cvề được

Trần aHạo cứ elẳng lặng 2fnhìn Lâu 3Thanh Thanh ckhóc, không chề lên 5tiếng hỏi 95cô có chuyện 65gì, cũng 0fkhông nghĩ c0đến sẽ aphải an củi cô như 4thế nào, 40hắn cũng eđã mệt 9chết đi 1rồi, không 99có tâm tư 19để quản 1csống chết cecủa nữ cnhân này

Bọn 7họ hai người 0bđều là fngười thất 16bại, và 03những người 59chiến thắng, 6đã bỏ fdbọn họ c0ra đi càng 8lúc càng e1xa bọn họ fvẫn ở f1lại tại 7chỗ, chỉ 6có thể 4nhìn bóng bdáng bọn fhọ ngày 9càng xa

Hai 6người không cbiết ngồi 5ở quán 9bar bao lâu a, thẳng 3đến khi eLâu Thanh aThanh rốt 4cục khóc 6không ra emột giọt b9nước mắt 4nào, cô 78đứng lên 4, nói: “ 29Trần Hạo 5hẹn gặp 28lại”

1dHẹn gặp 79lại”. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 22không trả 30lời

Sau eđó không 23bao giờ 4gặp lại dnữa

Rời 3khỏi quán 0fbar, Lâu 3Thanh Thanh dmột mình 1bđi vào chợ 6đêm. Đột 58nhiên nghe dthấy âm cthanh quen 0dthuộc, cô ffquay đầu 6nhìn thoáng dqua, sau đó 91nở nụ fcười

bChị chị”

Từ 2enày về asau, chính 6là người 03lạ

52Chương cuối: 0eTrừ phi d3anh không 1thể yêu 9em được dnữa

Tình 1yêu có ba 9điều khổ: 93Cầu mà 42không thể, dbuông nhưng 15không được, bmất mà 3không tiếc.

Ba 2điều khổ 58ấy, Tần f7Chí chiếm 1hai điều, bdanh đối 2bvới Lâu ceNghiêu Nghiêu, 0bcũng là 6acầu mà edkhông thể, a8lại còn blà buông 3nhưng không dđược.

Tần fChí là người e2luôn xác 81định mục 7etiêu rõ 3ràng, biết 63bản thân 1emuốn cái d7gì, biết 7bản thân fcnên làm 5cái gì, bchỉ riêng a3đối với daLâu Nghiêu aNghiêu anh 9lại không 41có một c0chút biện 4fpháp.

Bởi 4bvì, anh thật 34sự quá cyêu cô gái angốc này.

Anh 29từng nghĩ, 7canh cùng 6Lâu Nghiêu 9bNghiêu chỉ 6có thể 3duy trì như acvậy cho bđến khi cchết, trừ ephi anh chịu 99buông tay.

Bỗng 2nhiên xuất edhiện một 56bất ngờ.

Nhận eđược tin 7nhắn người f5ấy viết 63"Em chờ 4danh trở 19về - Nghiêu bNghiêu", 48Lâu Nghiêu 3Nghiêu vĩnh 1viễn không cbiết được, 0anh lúc ấy cfcó bao nhiêu 60sao kinh ngạc 1cùng kinh 92hỉ, nhưng 1cảm thấy cnghi hoặc bcnhiều hơn, dkhi anh phục 9ehồi tinh ddthần lại bđã là một flúc lâu dsau, anh bối 1arối gửi 7clại tin 0nhắn cho 7Lâu Nghiêu 79Nghiêu, vì 33vội quá 1nên chỉ 4có một d5từ "Được" aliền gửi 6đi, thậm achí ngay afcả một 0cái ký hiệu c0cũng không 5có, lát 4sau anh liền 9bhối hận 4mình gửi 79tin ngắn 1quá, có 96thể hay fkhông làm echo Lâu Nghiêu 26Nghiêu hiểu 95lầm anh 8không coi 4trọng cô, 57càng nghĩ 01anh càng 0tự giễu 62mình, có 1lẽ cô căn c2bản là eckhông để b9ở trong 8lòng, gửi 3cho anh tin dnhắn này 0cũng chỉ e8do nhất b0thời hưng cphấn.

45một tin d6nhắn của 51Lâu Nghiêu 79Nghiêu mà 83anh kích 95động giống 0như một c7đứa ngốc. 05 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 6cbiết như f1vậy, nhưng 3banh vẫn 2giống như 3kẻ ngốc fmà mất 49ngủ. Khi 9ftrở về 67vào ngày 70hôm sau, 99tâm tình bakhông kiềm 08chế được 8mà vui vẻ, 3thậm chí 4còn vui vẻ c6với thư 1ký mà mình 54không thích 53kia, chỉ ddcần nghĩ 8đến Lâu 0aNghiêu Nghiêu 0đang đợi 7anh, trong 3lòng liền 5tràn ngập 90cảm giác d0hạnh phúc, eanhư thế 7nào lại akhông nhịn 6được cười, deanh thật c1dễ dàng athỏa mãn.

Nhưng 1mộng đẹp a7rất nhanh adliền tan 9biến, Lâu 86Nghiêu Nghiêu 1acũng không fcó chờ 8anh, thậm 2chí biết 45rõ anh hôm 0nay trở 4về, lại 0còn cùng 58Trần Hạo fđi chơi.

Chờ cmong càng 3nhiều, thất 4bvọng càng 5lớn, biết 2rõ là Lâu 8Nghiêu Nghiêu 6nhất thời bahứng chí, 8chưa chắc 5dlà thực, 6anh lại 9cố tình 7xem như là 6thực, sự 19thật được fphơi bày dnày làm 41anh cảm bthấy mệt fdchết đi, etâm càng 1mệt mỏi.

Khi fnhận được 5điện thoại 8dcủa cô, aanh là có dchút không bmuốn bắt 1máy, nhưng f3hành động d4so với suy enghĩ lại fnhanh hơn emột bước, 5etrong điện 7bthoại, cô 4vẫn kiêu f8căng tùy b5hứng như 0cũ, trước 48tiên chính felà trách 4người khác, 00nhưng anh 0lại một 0điểm cũng ekhông chán 4ghét, thật 2sự chính bfanh cũng bthấy mình 8đúng là fhết thuốc 0chữa.

Anh bcứ nghĩ 39cô sẽ nói echuyên thuyên ckhông ngừng, bdsau đó lại fđặt ra byêu cầu, fkhông nghĩ etới cô 4lại nói e9một câu 0đơn giản: d5"Tần 8Chí, ngày 4mai chúng 5ta hẹn hò 5đi!"

Chính 3là một 52câu đơn 8giản như dvậy, làm a1cho anh hoảng ahồn, nửa 0engày cũng 2fkhông có 6phản ứng 3lại kịp, 69anh cố gắng 93dùng giọng cvui đùa 5trả lời f8cô: "Tốt, f4anh đương cnhiên không bthành vấn 30đề, bất 0quá chỉ f6sợ lúc 21đó em cho a3anh leo cây 8thôi."

Đây 35đâu phải 8là lời 74trong lòng 0anh muốn 49nói.

ctự nhiên 48nói sẽ 7không, anh 92lại từ 8chối cho cý kiến, 09chỉ là 3vội vàng dcắt đứt 4điện thoại.

Bị 3gián đoạn 2như vậy, b0anh làm sao ecòn có tâm 5tình họp, 88bất tri b6bất giác clại lái axe đến 5dưới nhà 4họ Lâu, f0hai năm nay, 8mỗi khi 66tâm tình 11không tốt, 5danh liền 0bthích lái f2xe tới nơi 19này ngẩn 5người, 6bất quá 9Lâu Nghiêu dNghiêu vẫn 70không hề 9phát hiện bra.

Anh f6không khỏi 3dnhớ tới cđề nghị 6hẹn hò 1fcủa cô, bcngày mai 20là ngày dbgì, Lâu cNghiêu Nghiêu 0khi trước bvẫn luôn 31nhắc đến, echo dù anh 42không muốn 25cũng phải enhớ, ngày 6mai là sinh 15nhật Trần 6Hạo.

Anh 1là nên cảm 8thấy cao f3hứng, cô 2gái anh yêu 5rốt cục b5đã trưởng 5thành, đã 5biết dùng a4cách thân 0cận với enam nhân fkhác để blàm cho người 42mình thích 0dghen.

Nguyễn cTư Nam từng 44nói, tình fcảm của canh và Lâu e1Nghiêu Nghiêu 7sở dĩ thành 3như thế 0bnày là do 15anh quá thông 4minh, thành 15ra anh ngốc c4nghếch, 9acố kỵ b6từng chút 31một, nếu 1egiống như 9fLăng Đầu 0Thanh, nhiệt 1tình theo 3đuổi tình 7yêu, anh bevà Lâu Nghiêu dcNghiêu chưa 6chắc đã e6tới bước 9này.

Tuy 2rằng biết 1rõ Nguyễn 5Tư Nam nói 1là đúng, 7nhưng Tần f0Chí không 2ccách nào dlàm được, 91bởi vì 8anh không 24thể bỏ 87qua, nếu 17anh làm rõ 7ahết thảy, 70sau này chỉ fcó thể 71cùng Lâu fNghiêu Nghiêu 3trở thành 7người xa 7lạ, điều 9nay anh không alàm được.

Tính 1etình Lâu a9Nghiêu Nghiêu, 19anh quá rõ 3ràng, cô 7cho tới fbây giờ cbđều là 2fnói một 2không nói ehai, chấp 0nhận hay 3fcự tuyệt, 1chỉ chọn 30một cái, 8không chừa 18lối thoát.

Tần 0bChí là quen cthuộc Lâu dNghiêu Nghiêu f3nhất, cho 8enên anh có d9thể phát 3hiện cô 3đã thay 0đổi, khi 52ngày hôm 2fsau nhìn a4thấy cô, 2thần sắc 8fcủa cô 4mang theo c0kinh hỉ, 7tựa hồ 05đã thật elâu không ecó nhìn dbthấy anh.

Sau 14đó Lâu 3Nghiêu Nghiêu elại muốn fdcưỡi xe 1đạp ra 4ngoài hẹn 54hò, anh biết 5dchắc đã a1có chuyện 4bgì đó xảy 2ra mới khiến a5cô lạ lùng 72như thế.

Anh edắt xe ra 1dkhỏi gara fcliền thấy 65Lâu Nghiêu 04Nghiêu đang bcùng Trần 5dHạo cùng 1với Lâm a5Phỉ giằng 9co, anh không debiết mình 9có nhìn enhầm hay 86không, nhưng 3fanh cảm 8athấy một a7khắc đó, 36ánh mắt 8aLâu Nghiêu 3cNghiêu nhìn c5hai người blạnh băng 3agiống như 29là đang 35nhìn kẻ 2thù.

7nắm chặt b1tay lại 1thành quyền, 30móng tay a2cắm sâu 9vào da thịt, 6anh nhìn bathấy mà 3đau lòng, 30chỉ có 1thể cầm 7tay cô, nhẹ bnhàng giúp 8fcô gỡ ra, 9atay cô thực 6lạnh, làm b4cho tâm anh 34cũng lạnh 01theo.

Anh bcũng không bbnghĩ nhiều, 5cliền nắm ftay cô kéo 3ra khỏi ccái nơi 64ấy, đưa 4cô đến ddmột nơi f6yên tĩnh 0cmà không dbị ai quấy 8rầy.

9bgiống như 96mới trước 54đây vậy, 1dngồi ở 7sau xe đạp, cđem hai má 6dán lên aflưng anh, 93hai tay gắt 4dgao ôm thắt 59lưng anh.

Cho 6dù đã lâu 56rồi, cô 5vẫn giống 7như đứa 29trẻ bốc 7đồng, lấy 2aviệc làm dccho anh xấu 2mặt mà 6evui vẻ, ethích nhìn 3anh tức 3giận, thích b6nhìn anh 82phát điên, 54anh biết, acho nên vì 4không cho acô thực chiện được, 25anh càng cngày càng 0ít tức eegiận, kỳ 8thật đã c2lâu rồi ccanh không 7phát giận, 6hiện tại 40tức giận e3với cô, 4bất quá e8là giả efbộ để 46làm cho cô 2cao hứng 23thôi.

4giống như 9người đi 08tìm hồi 47ức, bước 8chân thong 94thả mà 1xem xét nhân fsinh.

Lâu aNghiêu Nghiêu, eem có biết 81hay không, 26khi em khóc 6enói với eanh: "Làm 03sao bây giờ? cEm đi không cđược ."

Khi 2đó, anh 3cthật khổ csở.

Nhưng 00cho dù khổ 2sở thế 0nào, anh fvẫn sẽ dtỏ ra mạnh 68mẽ mà nói cfvới em, c"Anh fdsẽ đi cùng fdem."

Lúc fđó em không abiết đâu, 4anh rất a3muốn tức f1giận với 2em, rất efmuốn để bem lại một 1mình, rất 17muốn bỏ 9đi để b2em tìm không 72thấy. Sau 5ađó, em có a3thể có 68một ngày 7đột nhiên fdlại nghĩ 1atới anh 5hay không?

Thật csự rất 49muốn... 3d © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, 3nhưng vì d9sao em luôn 7akhóc, em 1vừa khóc 4avừa nói, c6làm anh không bbiết phải a5làm gì với 1em đây.

Nhưng 6mà những 1lời này, 9Tần Chí 5lại chỉ 0có thể fnói ở trong 39lòng, nếu 0có một 30ngày anh b4buông cô aera, có lẽ 20lúc đó 4là lúc anh ckhông thể cyêu cô nữa.

5rất thích 5nói những 8lời làm 3cho người 39ta tưởng c8là thật, 69cô nói cô 38trưởng 0thành muốn 6gả cho anh, 06cô phải b8làm một e8con sâu gạo, 60cho nên anh bfphải cố d0gắng kiếm 7tiền nuôi dcô, cô từng cnói thật b0nhiều thật 83nhiều, nhưng 1cuối cùng 5cô lại 69toàn bộ ekhông nhớ 2rõ.

Biết 0crõ là gạt 8người, 41vì sao anh 1dluôn nhịn 4ckhông được dmà tin tưởng?

Đại 8akhái là 49cô gạt angười quá 63tài.

Sau 7akhi mọi 32việc xảy 8ra, bọn 1họ cũng 94xác định e4quan hệ cvới nhau, 9tốc độ 5nhanh đến 3chóng mặt.

Kỳ e6thật anh 6có rất enhiều điều c5khó hiểu, dctỷ như 31lần đó 94khi cô uống brượu say, 07sao lại aebắt anh 4nói sẽ 00không đợi 89cô, tỷ 6như khi cô 81nói có người 99luôn đợi ecô, đó 5là ai, tỷ 3như vì sao 0acô lại ccđột nhiên akhông hề 59thích Trần fHạo, cùng 4fvới, vì 35sao cô lại bđột nhiên 78lựa chọn 4cùng một 9chỗ với bcanh, những dbí ẩn đó fvẫn làm b2anh rối cdrắm.

Khi dnghe Lâu 5Nghiêu Nghiêu 8nói cô đã 1mang thai, 9Tần Chí bkhông có 0acảm thấy 0cvui sướng, 3mà chỉ decảm thấy 8mất mát, 63bởi vì 4anh không c1biết Lâu a9Nghiêu Nghiêu f1có giữ 9lại đứa 1ftrẻ này 0ekhông, kết 6quả sự bthật chứng 2minh, anh 5dhoàn toàn 79nghĩ sai drồi, Lâu a9Nghiêu Nghiêu ckhông chỉ 8giữ lại f8đứa bé 5này, lại 8còn muốn c7cùng anh 45kết hôn.

Điều 2này nói e0lên cái 3gì? Đó 86chính là ccô gái này 02nguyện ý 9fsống cả f3đời với 84anh.

Một afkhắc kia, 4fanh cảm 9thấy thật a6choáng váng.

Nếu 9dnhư một 5cô gái đáp 4dứng lời 4cầu hôn b5của ngươi, b6nguyện ý b0sinh đứa 2dnhỏ cho cdngươi, vậy 27còn nghi 4bhoặc gì aanữa, giữ 1chặt cô, 41hãy sống 1cthật tốt 1eđi.

Sau 6một trăm 26lần cầu bhôn, Lâu 2Nghiêu Nghiêu 7crốt cục fgả cho anh, e4nói thật, 7amột trăm 7lần có 9chút mệt, aebất quá d8chỉ cần 38cô cao hứng, 60cho dù là b1một trăm 5lần, một 1nghìn lần, 4sao lại 4không làm? fDù sao hôn c1nhân cả 6bđời cũng 0chỉ có 3fmột lần.

Làm cmột đôi 7vợ chồng 77mới cưới, c4còn kiêm bcả chức 3cha mẹ tương 1lai, hai người 5thật sự fkhông biết 1phải làm 5sao, dẫn 5đến rất 8fnhiều chuyện a0dở khóc 5dở cười, 78ngày đó ehai người 1dcăng thẳng 26tựa như d0dây đàn, 0hoảng sợ 7chiến đấu.

0người nói, c9vợ chồng 2trẻ tuổi bthường 9không ổn acđịnh, bởi 84hôn nhân 1của họ 8flà do tình 43yêu nhất fthời mà bthành, nếu 2tình yêu 3dbị hôn 8nhân dập ftắt, như 49vậy mọi 9thứ liền f5đổ vỡ.

Tần eChí có đôi 0khi nghĩ 5fngợi, Lâu 5eNghiêu Nghiêu 2có thể fchịu đựng 7được cuộc 5sống hôn 5anhân sao?

Thời 53điểm ý bftưởng này 9xuất hiện, f6Lâu Nghiêu 7Nghiêu đang 1bắt Tần 87Dật lại dđánh đòn, 2thằng nhóc 0bnghịch ngợm 4này lại 82đi nghịch cbùn trong 0vườn, không fbchỉ có 4như thế, 94lại còn eelàm cho đứa 9etrẻ nhà 17bên cạnh dcmặt đầy f8bùn đất, 3lừa cho 15nó ăn vài 7miếng, thằng dcnhóc này 5thật sự b0là càng 1ngày càng 7quậy phá!

Thời 2gian thật 3sự có thể 7thay đổi 68hết thảy, 6flúc trước 2còn là cô 5bé con bốc deđồng, hiện 9tại càng 7ngày càng 8cgiống bà cethím dữ 9dằn, rõ d7ràng là bamột cô 1egái hơn 7hai mươi 7ftuổi, nhưng 90tính tình 2elại càng 7angày càng 52nóng nảy, f6càng ngày ecàng thích 2tính toán dchi li, chỉ emột việc a9nhỏ liền eerít gào bnửa ngày, 0cả ngày 4đều la fmắng đứa 00con, một d3hồi thì b9oán giận 3con chó nhà dhàng xóm 0cquá ầm 30ỹ, một 4hồi oán 7giận trong 0fnhà lại d0không có 6fmuối, khiến b9mọi người 3trong nhà 1cmỗi lần fanghe thấy ddliền vội febịt tai c7lại.

Nhìn d6Lâu Nghiêu 4Nghiêu không fhề giữ 79hình tượng a9la mắng 56đứa nhỏ, 7Tần Chí 02nâng chung 83trà lên 03nhịn không 0được bật 59cười ra 5atiếng. Kết 8quả bị 37Lâu Nghiêu 6Nghiêu nghe 67thấy được, 5Lâu Nghiêu 9fNghiêu trừng 8mắt: "Nhìn 6cái gì vậy, 1còn không a5mau đi làm 6cơm!"

"Được, 5lập tức bađi làm." aTần Chí 5alập tức bđáp ứng, 8ánh mắt 1lấy lòng 5nhìn bà axã đại e4nhân.

Lâu fNghiêu Nghiêu c2vừa lòng 0ehất hất acằm, xách 6tiểu mập d2mạp một 1cthân đầy 2cbùn đi tắm 3rửa, vừa fđi còn vừa erăn dạy 82tiểu mập damạp.

Chẳng cqua, tuy rằng c3miệng cô c5đầy hung 4ngôn ác c3ngữ, trên 44mặt, cũng 11là mang theo cý cười 9.

Hôm 0nay chính alà kỷ niệm 40bọn họ b9năm năm f6kết hôn.

Buổi e1tối cô 56nằm ở f4trong lòng fanh, mỏi b7mệt một 7ngày, ngủ frất nhanh.

31ở trong a1lòng anh c0lộ ra nụ 73cười ngọt b0ngào đầy 4hạnh phúc, 90giống như anhau thật 3nhiều năm 6trước, 0dđến giờ dvẫn chưa f4bao giờ bdthay đổi.

cchán ghét 6csao? Đương cnhiên là 1không, tuy 2rằng ở 4emặt ngoài 8cô tựa 51hồ thực aphiền chán, c8nhưng kỳ acthật là 7thích thú.

Anh 8chán ghét 4sao? Đương f2nhiên là akhông, trong 3lòng anh ffđang ôm 3toàn bộ 7thế giới, a0làm sao có 2cthể chán 08ghét.

Cửa aphòng bị d9đẩy ra, 3fmột cái b8đầu nho 8nhỏ ngấp fcnghé nhìn, 0Tần Chí 21cười, vẫy e8vẫy tay.

Tiểu bemập mạp 5lập tức bđẩy cửa 2ra chạy 7vào, trèo b7lên giường, fchui vào 54giữa hai d9người, erất nhanh fliền đã cngủ khò 4khò.

Đem 6hai mẹ con côm vào trong 4elòng, Tần 9aChí mang cdtheo cảm 2dgiác thỏa 6mãn đi vào 70giấc ngủ.

Tay 6trái anh f3vẫn luôn 8đeo chuỗi a5hạt đơn 5giản kia, 0akỳ thật 5chuỗi hạt fnày có một 0bí mật 2mà ngay ngày cdđầu tiên 4bđeo nó anh e9liền phát 1hiện ra.

Đưa fra ánh sáng, dcó thể 52thấy một e6hạt châu 05có một 29hàng chữ f1được in 5dbằng dạ 02quang "Lâu 8Nghiêu Nghiêu 3vĩnh viễn 1ayêu Tần 7Chí"

Hạt 0châu không c7lớn, lại aacó chút 3mơ hồ, 4chỉ có 5thể đoán, 0vì đeo đã 1mấy năm e6nay, dạ aquang trên cbhạt châu 84đã gần b4mất tác d9dụng.

Anh fkhông có 4nói cho Lâu 5Nghiêu Nghiêu 5drằng anh 1biết bí 0mật này, 4chỉ là a7vẫn đeo 35không hề 2bỏ xuống, c8Lâu Nghiêu 1bNghiêu cũng 3không hỏi btới, nhưng btrong lòng 6đều ngầm abhiểu nhau.

Kỳ 78thật, hạnh 9ephúc chân 96chính là 7acó người 3cnguyện ý esống cùng emình từ 5dhai mươi atuổi đến 52tám mươi 14tuổi, không cchề oán f3thán, từ 93bà xã biến 7thành lão 9fbà bà.

Tần cChí cảm 8thấy chính 30mình thực dcmay mắn, 2gặp gỡ 1được người 6nguyện ý 8cùng mình 5sống tới bagià.

Trong clòng anh 9vẫn có 8rất nhiều 6bí ẩn, 9nhưng anh 58tin tưởng, 32sẽ có một 17ngày, cô 3sẽ nói 08cho anh biết, 0đợi khi 2cô biến 5thành bà blão, sẽ 32nhịn không 13được mà 5nói huyên 91thuyên thôi. 3 © DiendanLeQuyDon.comCho nên, 6anh một 33chút cũng dekhông gấp, 8anh có thời 57gian cả fđời, cô 9ccũng sẽ bchậm rãi 3giải thích a2nghi hoặc 5cho anh.

Lâu 37Nghiêu Nghiêu, anếu muốn 9fanh buông 03em ra, trừ ephi anh không 4dthể yêu bem.

Anh 13kiên trì, acrốt cục e7đổi lấy 2cô quay đầu.

Cảm a0ơn em, đã 2quay lại 3nhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 15 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 585 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
12là lửa, d6ưa thích 6flàm chủ 4ckhông thích 94bị động.
Anh elà không 16khí , không 02chỉ là 6fkhông khí 2, anh là eô xi để 1luôn bảo 1vệ và nuôi cdưỡng ngọn 23ửa ấy. 3 © DiendanLeQuyDon.comù cho ô 45i là anh 0bó cháy hết 54, anh vẫn 6dỉm cười 96đủ niềm cein vào cô 6ó thể sống 3ột mình 3rên đời fà không 3bần anh . b9 © DiendanLeQuyDon.comiống như 1aô đã bất 18huất không ahèm để c7ý không 3hèm rung 93động gì deđến anh d, giống 6chư cô có dhể tự 45o yêu cái 9ình yêu 9ađầu đời c7gây thơ 56à mạnh 6ẽ khi tuyên 62ố quyền 0àm chủ 7ới anh lúc 32hỉ là bé 00ái hạt 5iêu phải aái gan to cá đaọ
Hình 80ảnh đáng 1êu ấy đã 78vô tình 4bchiếm được fanh , thật ara tưởng d9nhỏ mà 48không nhỏ a9, Nghiêu 8Nghiêu là eccô gái thông 3minh bản dlĩnh hơn efnhững gì bamình biết 6nhưng chỉ 13cần vài ekhúc quanh 5nhỏ số 8phận và 62vài bàn btay cố ý dcủa ai đó 2dưới sự 4bao dung nhẫn 1cnhịn của 19một người 0đã có thể batạo nên 42một thay 0đổi quá 1lớn với 1ai đó và 2với nhiều 6người.
Hoàn 7bcảnh xuyên 0ekhông của 2câu chuyện 96không phải 5chỉ mang 85ý nghĩa 8giải pháp 0mà đó là 58cách mà e8số phận 5ccủa nhiều f4người có 0thể xoay d9chiều như 92thế nào 75trong những 5tình huống 5tưởng là cbHE. Đó là 73người cha ccủa Nghiêu aNghiêu , công ta sẽ c1không li 71dị với 69vợ nếu bkhông có fchuyện kết c4hôn bất fngờ của 4NN. Cô chị belọ lem ngụy btạo cũng ckhông từ 6dgiã Trần 1aHạo mà f4sa chân vào f9người đàn daông khác fcũng y như 4vậy.
Một fNN tiểu 3thư cành d4vàng lá 56ngọc sẽ ekhông trở bnên điêu 91ngoa tùy fhứng nếu 8akhông có 0chất xúc 9tác và sự 2xuât hiện 0của người 78cha vô sản 2ftư tưởng daý nghĩ thấp 8kém sống 36đời sống 9ctinh thần 52người máy c4vô cảm, bvà cô bé cgái tội 2nghiệp Lâu 0TT luôn tin 6tưởng mẹ emình nhưng bclại trở ecthành công 80cụ vinh 1bhoa của bmẹ mình.
Nhưng decô đã may 6mắn thừa dhưởng bản blĩnh độc 13lập Kiên dquyét của b7mẹ. Và 9đủ dũng fcảm quay fađầu lại, 3fkhi vẫn ccòn kịp, 0để cứu 3aTC khỏi 7tù tội. 1b © DiendanLeQuyDon.comViệc bị 82tai nạn 4là điều 48khôn thể 13phòng trước 6fđược. e © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât ffthì cô đã 78hy sinh để 40làm một 0điều gì 2đó để b1lại cho 0TC. Mình 8thích xét 3bcâu chuyện enày trên cethực tế 3hơn vì cuộc 5sống sẽ 1bkhông bao 88giờ có 7fthẻ làm blại từ 2đầu theo 5cách thần 70kỳ như 4vậy.
Nhưng 3cmình cũng b9tự hỏi afliệu tinh 9yêu có đến dvới họ 1dsớm hơn 3không một ekhi "anh f6bớt yêu 6em hơn và 9em yêu anh fnhiều hơn, eyêu nhau 16cũng phải 7dành phần 7fcho nhau chứ d6nhỉ :)))
Cốt 53truyện viết 92rất Triết d9lý tâm lý 76và sâu sắc, 9mình thích 2ccả NN và 6TC giống 6như chính dccâu chuyện 2ađời thực 27của tác 55giả Cuốn 71theo chiều bfgió và chồng f7zậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 577
Được thanks: 315 lần
Điểm: 0.65
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 51 lần
Điểm: 4.99
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: DuoiBongHoangLan, Hatdau065, jessicale2011, Lizzy Nguyen, ngoclee le, Tioot, vip171, Vệ Tử Y và 1284 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Dạ Vũ
Dạ Vũ
Cua Rang Me
Cua Rang Me

Dạ Vũ: Yến My ơi : truyện Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt ở box sưu tầm hoàn rồi nhá, bạn chuyển qua sưu tầm hoàn giùm mình ^^
Tiểuhàn: OMG! Ta die đây sao đá bào. . .
Như Băng: ta thấy nhiều chính là nhiều.. ngươi thắc mắc
Tiểuhàn: Thấy rồi. Mà sao bảo nhiều như băng ta thấy đâu
Tiểuhàn: Thấy rồi. Mà sao bảo nhiều như băng ta thấy đâu
Như Băng: hồ ly.. ta góp mặt lâu rồi có thấy chưa
Như Băng: này sao ngươi dám lấy tên tiểu thư ta hả muốn chết
này.. ngào trò chơi hát là ta không giỏi nhất đây
Tiểuhàn: viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
m.n vao đây nha
Tiểuhàn: Ta là ngoan lắm a. Haha
Như Băng: ôi tại sao đi hết... muội phải xử hồ ly kia chứ
linh ỉn: ta cũng off đây, chúc m.n ngủ ngon
linh ỉn: à thế là trăng tăng 10đ, thủy thêm 10đ + 1đ lòng thành chứ gì, bây h tỷ mới hiểu =)))
Như Băng: hắn nói Thâm ca bị thần kinh thế mà kêu đọc 5, 6 lâng.
Hàn mi giỏi lắm
Thủy Bách Nhật: thoai, ta cũng theo ck đây, mọi người ngủ ngon
linh ỉn: thế sao băng tỷ bảo hàn k thích a
Thủy Bách Nhật: éc, tại muội thấy tỷ sắp đu dây điện nên cảnh báo trước thoai, 1 đ là lòng thành của muội a, cái này muội tặng, còn quà 10 đ khác a, tỷ vu khống a
Tiểuhàn: Thâm ak. Hà dĩ thâm hả. Ui ta cực thích anh đó nha
Trangtrongnuoc: băng:hằg nga a???đẹp ko cái đã,hi,thôi,tối rùi,ta off nhá,m.n ngủ ngon
Tiểuhàn: M.n vào nha.
viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
Như Băng: Ta định nhờ Tiêu ca ca làm cho ta mấy phần mềm đồ họa, còn Phong ca ta định nhờ ca ấy cung cấp ít dô la.
Linh# tên đó là hồ ly đó.. hắn nói Thâm ca thần kinh
linh ỉn: nhật kia sao dám bảo tỷ là heo quay hả
Như Băng: Nhật ta iu muội lắm.. ta sẽ cho hình tượng của muội sang thật là sang
Trăng... nàng muốn làm hằng nga không??
linh ỉn: ai nói anh thâm bị thần kinh, em xẻo...ngay, em đi vội chưa gặp đc hai ng kia, tại chị cố k cho gặp , ngăn em mãi
Như Băng: Hàn# ta không cần biết,,.. ngươi nhớ đó, ngươi động đến chàng là động đến ta.. ai cho hồ ly ngươi khi dễ chàng
Như Băng: ôi dĩ thâm hả??? ah được vậy mà có người nói anh thâm bị thần kinh đó... LINh muội có gặp luôn tiêu nại và Phong Đằng không?? *mong chờ mong chờ*
linh ỉn: @trăng: co thật à? nàng tốt thế
@nhật: tỷ k ngờ có đứa em như thế, tý nữa tỷ tặng cho 1đ nhé, k cần cảm ơn đâu =)))
Tiểuhàn: Trăng thiệp gì
Trangtrongnuoc: Linh:chắc nàg mới đi IRAC zề,hix
Thủy Bách Nhật: gúm quá, cột điện trên tỷ kìa, coi chừng thành ỉn quay
Tiểuhàn: M.n mau vào đây đi nha
viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
băng ak ta ko động tịch dương đâu nha


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.387s | 13 Queries | GZIP : On ]