Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Gởi bài 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Ngư Nhi
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2912
Được thanks: 1331 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Trọng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11

Ch 8ương 29: 1Nhà có tiểu 4ác ma

Sáng e5tinh mơ, e9Tần Tiểu dBảo bị 2mẹ mình 4đánh thức. 9 © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu 9Nghiêu đứng cddậm chân dtại chỗ: b"Trời dơi, muộn 1dồi muộn aồi!"

Lâu dghiêu Nghiêu bbấp đến 5độ vò 69đầu bứt 1ai, ngồi 8ổm trước e1ủ quần 36áo, một b3ên vừa 5cầm quần 4aáo ném ra, 9ột bên 1án giận fói với 0ông xã: a"Tần 1hí, sao muộn ahế này dới gọi 4m dậy!"

"Anh b1ó gọi em, ehưng là 67m không chịu cậy!" 6ần Chí f9ai tay ôm 47gực nhìn c9ô luống 3uống tay 0hân tìm euần áo, 1iếc mắt ahấy đứa 8é ngủ trên 3iường đã 0aỉnh, liền 95đi qua, ngồi 5ổm xuống 6trước giường dmà nhéo dnhéo cái acằm của 93cậu: "Tiểu 5bảo, có 8phải bị a2mẹ đánh 2thức hay 4không?"

Tần aTiểu Bảo 1nhũ danh betiểu bảo, cđại danh edTần Dật. 0f © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba 35gọi, Tần 2eTiểu Bảo e9vẻ mặt a1mơ màng, bchớp chớp abđôi mắt 6to trong veo fnhư nước, 13sau đó cầm f6lấy bàn 10tay ba ba 46đặt lên 3bhai má, nhắm afhai mắt clại.

Tần 6cChí trong 49lòng liền b5mềm nhũn 9thành một b2mảnh.

Lâu eeNghiêu Nghiêu drốt cục ecũng tìm e6được quần 05áo, hai ba d3lượt liền 46mặc xong, 7sau đó đem 67quần áo 98cần mặc 8cho cục 10cưng đặt eaở trên 4giường, 41nói với 2Tần Chí 7: "Anh 2lát nữa 32giúp cục e7cưng thay 0xong quần 4áo, rồi 92đưa đến bchỗ mẹ 0đi, em đi 4học trước 9fđây."

"Anh 2đưa em đi." feTần Chí 91rút ra cánh 8btay bị Tần adTiểu Bảo 66nắm, đứng badậy nói.

"Không 05cần, em 8tự mình 6đón xe đi, 9anh buổi 6chiều đến fđón em là cđược."

Xách blên chiếc b9túi đựng 7bữa sáng 0mà Tần 38Chí đã 4chuẩn bị 08giúp cô, 80Lâu Nghiêu 54Nghiêu vọt ctới trước 4egiường 5đứa bé, 0hôn một 0fcái lên aemặt Tần 3fTiểu Bảo, 4liền giống 5như có lửa a3đốt mông e4mà chạy ađi học.

Tần 5dTiểu Bảo 86bị hôn 0một cái, f8hài lòng 98vuốt khuôn eemặt nhỏ 78nhắn của amình, lại 9phát hiện 0amẹ đã 1xoay người 17bước đi, 18nhất thời 28đứng lên, 8xoay người 7bước xuống adgiường, 5đôi chân 0fnho nhỏ 0hướng cửa 9chạy đuổi 3btheo, miệng 9bập bẹ 12hô lên: 2"Mẹ... 1b © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ 13con chân 2ngắn, dĩ 47nhiên là f3đuổi không e3kịp, vừa 2mới đứng 21lên, Lâu 2bNghiêu Nghiêu 7cũng đã akhông thấy.

Tần eChí đem cbbé bế lên c8ôm vào trong 65ngực, Tần 1Tiểu Bảo 28ủy khuất 49nhìn ba ba b6nhà mình: d1"Mẹ..."

"Mẹ 4đi học, 61cục cưng 9ngoan, ba 8ba thay quần 00áo cho con 2được không." 2Tần Chí 23đem Tần 0Tiểu Bảo fthả lại etrên giường 2nhỏ, sau eeđó cầm 7lấy bộ 0quần áo 71Lâu Nghiêu 0Nghiêu đặt 29trên giường, 8giúp Tần ebTiểu Bảo 7mặc.

Tần 0Tiểu Bảo 3lập tức 47đem mẹ 8quên ngay, 77đi tới 1eđi lui, không 9cho ba ba 35thay quần cáo. Tần c6Chí thật 9vất vả cmới bắt fdlại được 4con khỉ 6ccon kia, kết 90quả Tần 2Tiểu Bảo 01lui co rút 3lại thành 09một khối, 09không chịu e3mà kháng 9cự , làm 9cho Tần 7Chí không 5acởi quần 4áo được, aTần Chí 8sợ làm 8cđau bé, 74căn bản 1dkhông dám 6dùng sức aquá, cha 9bcon hai người 7giằng co 82hơn nửa c8ngày, quần báo cũng achưa thay 4fxong.

Tần 4cChí rốt 2cục cũng bbiết vì 56sao mỗi 0lần giúp eTần Tiểu 1Bảo thay 7fquần áo, 6Lâu Nghiêu 21Nghiêu sẽ 42biến thành 06sư tử cái, afrít gào ekhông ngừng, 48bình thường fnhìn rất fthú vị c7, hiện tại dngười rít cgào đổi 2thành mình, 41liền hoàn 2atoàn không f4thú vị!

Tần 9Chí lau mồ f5hôi, đem aquần áo 70quăng đến bmột bên, fphụng phịu egiả bộ 2etức giận 3: "Tần d5Dật, con ccòn bướng, 30ba sẽ không 2mặc giúp 87con."

Tần 0Tiểu Bảo d2ngồi ở 2bchỗ kia fvươn đầu canhìn ba ba c3hơn nữa f1ngày, sau 6đó nheo c1lại ánh 4mắt, ngây 5dngô cười e4"ha... c © DiendanLeQuyDon.comha...", 80sau đó nhặt 6lên bộ 8quần áo fanằm bên acạnh, đưa 3tới trước 8bmặt ba ba, 10nũng nịu 21kêu: "Ba... f0 © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần 8Chí rất c0muốn tiếp cdtục làm d0mặt lạnh, 70nhưng thấy dcậu nhóc 7này nhìn c3mình làm ara vẻ đáng 1thương, 2cuối cùng 8vẫn không 4eduy trì được 5lâu mà đầu 15hàng, kết 1equả tiếp anhận quần beáo, Tần a5Tiểu Bảo 1lại không 2chịu mặc, 0ở trên 1giường d7sung sướng f8lăn qua lăn 2lại.

Mặc a0quần áo 92cho bé, tựa 5như đánh 2giặc vậy, dTần Chí 43rốt cục 1hiểu được 99vì sao Lâu cNghiêu Nghiêu d0hiện tại 5càng ngày dcàng ồn a9ào!

Thật evất vả fđợi Tần bTiểu Bảo 67chơi mệt 1mỏi mới 47cho anh thay axong quần 64áo. Lúc dmang giày 6tiểu tử anày vẫn 09không nghiêm 94túc như c5cũ, chân 86nhỏ đưa 0qua đưa 0clại, khi 6mặt Tần 7Chí bị 4đá vài a7chân, cậu e7tựa hồ dcảm thấy anhư vậy c2rất thú avị, hai 65chân nhỏ 9fcàng không efngừng hướng etrên mặt bba ba mà dđá.

Loay 8hoay gần 7nửa giờ 9mới làm 6xong này 14hết thảy, cdTần Chí emặt đã bcđen như c6đáy nồi, fanh luôn 5etự hào 78về sức canhẫn nại aacủa mình, fnhưng đối fvới đứa 1con trước 3fmặt này flại không akiềm chế 4được.

Mang 73giày xong 95liền đói 82bụng, lần bnày Tần efTiểu Bảo dkhông có 1nghịch nữa, 22thực ngoan a4ngoãn uống 2fxong một 8bình sữa 5enhỏ, không 6giống như ebình thường, 6cLâu Nghiêu 75Nghiêu phải 7dỗ hơn fbnửa ngày, 89cuối cùng 1tức giận cđến phát 1hỏa, nhóc 04mới uống.

Ôm 7lấy bé 6con đã ăn fuống no cnê, Tần 1dChí lấy 64chìa khoá flên xe, chuẩn 46bị đem bnhóc đến e0nhà cha mẹ cở đối cdiện.

Hai eavợ chồng 3eban ngày 1đều có a9bận công 01việc, cho 1nên ban ngày 8Tần Tiểu 5Bảo bình 23thường 6đều được 2mẹ Tần cChí chăm d7sóc, buổi 0tối lại cđón về.

Mẹ a9Tần Chí 55tuy rằng dcđã hơn b9năm mươi btuổi, nhưng 4enhờ giữ 7gìn tốt, canhìn qua 2chỉ mới d1hơn ba mươi, 2thấy Tần fChí ôm cháu d0lại, nhất 6bthời cười 04đến mắt 8híp lại a4thành một 1đường e9thẳng, nếu 3hỏi trong 3nhà ai yêu 1fTần Tiểu ceBảo nhất, 44chắc chắn 9người đó 3là mẹ Tần

"Nghiêu 0Nghiêu đâu?"

"Hôm 19nay cô ấy fcó cuộc 5athi nên đến bdtrường 3rồi. Mẹ, 4hôm nay lại 7cphiền mẹ 6trông Tần 48Dật giúp."

"Phiền 9toái gì, 84mẹ trông 9cháu nội 88bảo bối 31của mình, 31sao gọi 7là phiền e7toái được, e1tiểu bảo 1đến đây 5bà nội 31ôm nào!"

Tần efTiểu Bảo 9ôm chặt bfcổ Tần bChí không 74chịu buông dtay, mẹ beTần gỡ a1như thế 33nào cũng dkhông thả dra, cuối d2cùng khi 4gỡ ra được, 41nhóc con 3lại khóc aalớn lên, 19giãy dụa 2dđòi Tần 62Chí ôm lại.

Mẹ 92Tần nghe 1cháu khóc 2mà đau lòng, 27đành phải 9chỏi Tần 7Chí: "Con 2dhôm nay phải dđi làm sao?"

"Buổi 6sáng phải ffđi đến eacông ty, 33bất quá c4đưa nó 12đi cũng 31được." fTần Chí anghe khóc bccũng có 77chút đau 8lòng.

Tần 3Tiểu Bảo e4khóc một 8chồi, thấy 7ckhông có 2gì hiệu 72quả, lại 0đá loạn 85trong lòng amẹ Tần, 08kết quả 76dạo qua 9một vòng, 12bé cũng bđược như fý mà trở 31lại chỗ c6ba ba.

Kỳ 4bthật nhóc a4con này rất 96giỏi nhìn 3sắc mặt, 37người nào 06có thể 24khóc được, 9người nào 6khóc lại 6không được, 70nhóc biết ebrất rõ.

Cuối bcùng, tiểu 45ác ma này 47bị Tần b1Chí cột 3vào ghế 11phụ, mang 3ctheo đi làm 2a. Đến công 24ty, nhân dbviên thấy 9ông chủ 13ôm đứa 2nhỏ, đều bcảm thấy 2thực mới 62mẻ, nhưng 3không ai 3dnghĩ là 7con trai chỉ 9nghĩ rằng 3đó là con 7của bạn 5anh, bởi cvì Tần f6Chí nhìn 6qua rất 8trẻ, tuyệt 8không giống ccngười đã ckết hôn, dlại còn 3fcó con trai.

Tần 49Chí vào 8văn phòng 9liền đem 6đồ chơi cctrẻ con cmà mẹ đưa e8cho Tần fTiểu Bảo, cathấy bé 63không khóc c7không nháo 8mới đi 0làm việc

Tần 99Tiểu Bảo 8lúc này 0thực thức 9thời, thành bthành thật 4thật chơi 3đồ chơi, enhìn ba ba 0đi rồi, d1liền bỏ flại món d9đồ chơi, 5liền chạy bxung quanh f8tìm đồ 7chơi khác.

Chơi b2được một 6lúc, cửa 4phòng đột 6fnhiên mở 1ra, hai nữ 89nhân rón 27ra rón rén d5đi đến.

Tần 6bTiểu Bảo 94mở to hai 3mắt tò 78mò nhìn bcác cô.

Tần ecTiểu Bảo cđã hơn 62một tuổi, bngày thường 76tròn trịa 35mũm mĩm, 1khuôn mặt 45nhỏ nhắn fcphấn nộn, fathật làm 8bcho người fta muốn acắn một cdngụm, một 4đôi mắt ato sáng trông 46suốt di 50truyền từ 3Lâu Nghiêu 9Nghiêu, thêm 3bhàng lông 0mi đen nhánh 53chớp chớp, alàm cho ai bthấy cũng d4động tâm.

Hai 3nữ thư aký liền cbị hút emất hồn f6từ một 7ccái chớp 92mắt kia. cd © DiendanLeQuyDon.comHai người 3eđi lại 05gần, thư 7kí thứ e9nhất hỏi: f"Anh 57bạn nhỏ, 1con đang elàm cái b9gì thế?"

Tần 0Tiểu Bảo d1tất nhiên 2không trả 5flời cô, 6chỉ chớp d6chớp mắt 88nhìn.

"Thật 47đáng yêu." eThư ký thứ a7hai sầm 1mặt, sau 5đó nói: 38" Anh dbạn nhỏ, dba con là aai vậy?"

Tần 9Tiểu Bảo 47rốt cục 25có phản 7ứng , nghiêng 6đầu giống 3như tự 4ehỏi: "Ba..." 67Sau đó lại 06hưng phấn b3mà nói: c"Ba, 9bổn! Bổn!"

Hai 2thư ký nhìn 8nhau, không 74biết Tần 2Tiểu Bảo 38là có ý 04tứ gì, 3chẳng lẽ 9bé là đang 2nói ba nó 9là "Bổn 80bổn" 9c?

Hai 8người lại 6hỏi mẹ fnhóc là b2ai, kết 6quả Tần b2Tiểu Bảo 3lại nói 07"Đến c2trường", ahai người 3lại kẻ 5tung người 2hứng tìm d3hiểu tin 3tức Tần aChí, Tần 5Tiểu Bảo 5dcơ bản 1chính là fbmở to hai d2mắt nghe, 00ngẫu nhiên 50nói vài 1achữ không 1rõ ràng, 39nhưng đều dclà ông nói 87gà bà nói 1avịt.

Thời e3điểm Tần 9Chí trở 88về liền cthấy hai 2thư ký vốn 07nên ở đi 3làm việc blại vây 6equanh con abmình nói 4chuyện, efTần Tiểu 6eBảo thấy 21ba ba nhà 7mình, lập dtức chạy 85tới ôm 2lấy đùi 80anh, miệng c3la hét "Bổn 8bổn", 0Tần Chí bđem con ôm 5elên, nghiêm fmặt nói 0với hai 0thư ký: 69"Ở 23trong này 22làm cái cgì? còn 74không quay 02lại làm 70việc."

"Vâng." cHai cô thư aký nhỏ 5khúm núm a0đáp, ánh 6mắt lại d8không ngừng 56bắn về 3dphía Tần 6Chí.

Nhưng eTần Chí f5lại không 5athèm liếc 12mắt một ecái, ôm 1dTần Tiểu a5Bảo đi 30ra ngoài, enghe thấy 2con kêu mình 00bổn bổn, eliền nhéo anhéo cái e7mũi nhỏ: b0"Gọi 6là ba ba."

"Bổn abbổn!" a(Ngốc, ngốc)

"Kêu deba ba!"

Hai 88cha con không 8ecoi ai ra 0gì mà đấu d2khẩu với denhau, hai 18tiểu thư fbký bỗng 3cảm thấy dbđau lòng, 0ba ba? Bọn 7chọ không facó nghe sai a2chứ? Ông 77chủ này 6nhìn qua 6chỉ mới chai mươi 8mấy tuổi, 2vậy mà 6ađã có một 37đứa con 7hơn một 2dtuổi? Có 2thật không 29đây?

Việc 23này làm 73sao mà cho 21người ta dbsống cho 1eđược? 4Vì sao hiện 9tại nam 8nhân tốt 0không phải e7đã kết 39hôn thì dchính là 1đang chuẩn b7bị kết 3hôn!

Công 79việc ở 7công ty cũng 9không có 9gì nhiều, 65thời gian 80trước Nguyễn 6cTư Nam vừa b7kết hôn, fhiện tại ddđang hưởng fetuần trăng 3mật, ở 25công ty không 4có Nguyễn 3Tư Nam ép 8buộc, công 2ctác nháy bemắt thanh 6nhàn vô ecùng, Tần cChí ôm con cdạo qua a0một vòng, 1cũng liền 77đi trở 7về.

Khi 9Tần Tiểu eBảo tám 6etháng bắt 95đầu bi 1bô tập bnói, học b0trước hết dđược không 81phải mẹ 6cũng không 3phải ba 04ba, mà là 1dbổn bổn d(ngốc, ngốc), fbcó lẽ là 3Lâu Nghiêu 6Nghiêu nói 2aTần Chí 35là ngu ngốc fnhiều quá, eabị đứa 0dnhỏ học 6đi, hiện 6atại Tần e4Tiểu Bảo 7có đôi 31khi kêu Tần 6Chí ba ba, a7có đôi ckhi gọi 7anh ngốc, 1dngốc, điều 5này làm 16cho Tần 2cChí phi thường bbất đắc fdĩ.

Giữa ftrưa, Tần b8Chí nấu 59cháo cho eTần Tiểu d7Bảo ăn, 5mẹ Tần 4hiếm khi fekhông giữ 20cháu, đã 6dsớm hẹn 4bạn đi 3chơi .

Tần 1Tiểu Bảo 6vừa mới fbắt đầu chọc dùng 3cthìa, cầm b5chiếc thìa 87plastic nhỏ bmúc cháo a2ăn, trong 1đó một 4nửa ăn 79đến trên 69mũi, Tần 37Chí phải e1đi vào nhà 9dbếp lấy 11hạt tiêu, 3khi quay lại c1liền thấy dTần Tiểu f5Bảo hai 02tay đặt c2ở trong dbát, cầm flấy cháo dcăn, thấy 21Tần Chí 8đi qua, liền accười ngây f1ngô, sau a2đó lại aftiếp tục 7fdùng tay dacầm cháo 63ăn.

Nhìn b3trên người, a8trên mặt, 53trên đầu ccon tất 4cả đều 3là cháo, 9Tần Chí 6có trong 8enháy mắt 0ekhông biết 68nói gì, 85sau đó cảm a2thấy vô ecùng may 9mắn khi c9bà xã không bcó ở nhà, bdnếu không 3lại rít 02gào .

Ăn 3xong cơm aetrưa, Tần cbChí đem 26Tần Tiểu ceBảo tắm 7rửa, Tần 62Tiểu Bảo 5tất nhiên 8clà không dan phận, 6một chuyện ftắm rửa 40lại mất 1hơn một 9tiếng đồng a8hồ, còn 5elàm ướt achết quần eáo của 08Tần Chí, atắm rửa 9xong xuôi, 15nhóc con 55kia mệt dnhọc, tự d4giác trở aclại giường 74nhỏ ngủ 93trưa , để 2ba ba nhà 14mình ở clại thu bthập tàn 4cục.

Nhìn 6phòng tắm 99bị biến 0thành một 18đống hỗn eđộn, Tần faChí từ dtrong nước aebước ra, 4rốt cục 0enhận thức 25được rằng 4ctiểu ác ema này có cbao nhiêu 0đáng sợ, 9khó trách 18tính tình 8bà xã càng 13ngày càng 6kém, trước 43đây rõ b3ràng thật fđáng yêu!

Tần eTiểu Bảo 7engủ thẳng 9tới bốn 84giờ chiều, 11kết quả 32bởi vì 48ngủ lâu 0quá mà đái 4dầm ...

Ngày b1hôm nay đối avới Tần 04Chí mà nói c0đúng là 1một ngày eđầy bi 46kịch, chỉ 4vì buổi 2bsáng nhất bthời mềm 88lòng...

Chơi ecùng con 17một giờ, 4exương sống dathắt lưng 93Tần Chí 87đều đau, 4bbắt đầu 1lái xe đón 3bà xã tan 3ahọc.

Lúc 73đến trường, c4Lâu Nghiêu 06Nghiêu còn 8echưa ra, 27trường dhọc lại 1acấm xe ở 64ngoài chạy 8dvào, hai 8cha con đành 9phải chờ e7ở bên ngoài, eTần Tiểu dBảo ở 18trong xe không 07chịu ngồi 6im, xoay qua d2xoay lại, 5cuối cùng 1Tần Chí 6ađành phải 7emang cậu b0xuống xe, fđể cậu 5ađứng trên 88bãi cỏ.

Trước 6cổng trường 09đại học, 6mỗi ngày acđều có 1người đứng 62đợi ở 04ngoài, thanh 2dniên, trung 42niên, lão 9niên đều bcó đủ b1cả, nhưng 46một người 9bdẫn theo 70trẻ con 93đi đón 8như thế 3này cũng 7elà rất d7ít gặp.

Tần 7dChí mỏi d3lưng, dựa 8alên chiếc axe thể thao 7màu bạc, 4evốn là 3cdiện mạo 4không tầm 29thường, 9bộ dáng acnày lại 0làm cho anh enhìn qua 8tăng thêm agợi cảm 78vài phần, 5Tần Tiểu fBảo ôm c5đùi ba ba 3nhà mình, 5nhìn người d0đi đường 70qua lại bchung quanh, 80nếu thấy 8nữ nhân 19giống Lâu cNghiêu Nghiêu, cdsẽ cao hứng 25chạy đi 01lên, nhưng 8là đi vài abước sẽ 1phát hiện dngười kia b6không phải 02mẹ, liền 9rụt đầu alùi về 3bên người aba ba, tiếp 2tục ôm 48đùi ba ba 6đợi mẹ.

Những e0nữ sinh 89từ trong 95trường 5đi ra, liền abị thu hút 7bởi cặp 2cha con này. 6b © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 7ecó người 6dcòn muốn ccđến gần!

Bất 42quá cũng 53có người 7không bị 8chút hồn, 9hoài nghi anam nhân 4này là cố 2ý mang theo 0trẻ con 2đến tranh 82thủ lòng 3dthương hại ecủa người dtrong lòng, dhoặc căn 3bản chính clà cố ý 6cở trong enày dựa 7ctheo bé nhóc 5con này mà btán gái 7!

Cha 7con hai người b2bị nhìn 5ngó, dò 50xét nửa 8cngày, rốt 38cục đợi dđược Lâu cNghiêu Nghiêu, 83Tần Tiểu 34Bảo hưng a5phấn chạy 48đi lên, 78ôm lấy bđùi Lâu 5dNghiêu Nghiêu, 2Lâu Nghiêu fNghiêu nhấc 02chân, phát 2hiện Tần 3Tiểu Bảo 6ôm thật 8chặt, hoàn 9atoàn chính a3là dính 4btrên đùi 5cô, nhất 2thời liền 37nghiêm mặt 5lại: "Tần 41Tiểu Bảo, 4buông tay!"

"Mẹ!" 5Tần Tiểu 1Bảo vô 5cùng đáng eathương ngẩng fđầu nhìn f9mẹ mình.

"Buông 1tay!" 9eLâu Nghiêu dNghiêu không 95có nửa fđiểm mềm dlòng.

Tần aTiểu Bảo 4dđành phải 6fủy khuất b7buông tay, e8nhìn về bphía ba ba d2cầu cứu, 4lại phát 52hiện ba 84ba nhà mình equay đầu, 6làm bộ enhư không 6có thấy 8cậu cầu 85cứu.

Đón 9enhận túi 94xách trong ctay Lâu Nghiêu 86Nghiêu, Tần fChí nghĩ, 0quả nhiên 80mỗi vật 89đều có 9một vật b9trị, cả dnhà đều ccưng chiều adTần Tiểu 0Bảo, duy 22chỉ có c4Lâu Nghiêu 22Nghiêu có 5fthể làm 8mặt lạnh, 3bất quá, cmặc dù eLâu Nghiêu 84Nghiêu hung 2ehăng với 1ecậu như 62vậy, Tần aTiểu Bảo 0lại thích a4nhất là 70kề cận 3mẹ.

Ngồi 9fvào trong baxe, Tần 0Tiểu Bảo evốn dĩ agiống như 66chú khỉ facon vẫn 0không nhúc 3bnhích nằm 29trong lòng 7dmẹ, Tần dChí thấy 1cvậy rất ffmuốn cười.

Bất 6quá, một 19nhà ba người 9này không 3ebiết là bvô số cô 8cgái đứng 9nhìn bọn 1họ rời dđi kia, có 64biết bao 91người tan anát cõi f5lòng! Quả 5cnhiên, gặp cnam nhân 25tốt, chộp 8tới kết cahôn sớm 3một chút, 3sinh tiểu 6dhài tử 0emới là 13vương đạo 4a!

Khi 10đi ngang c2qua một 97cửa hàng bbánh ngọt, 2Lâu Nghiêu 6Nghiêu bảo 5Tần Chí 04ngừng ở f7ven đường 5một chút, 11ôm Tần fdTiểu Bảo cbước xuống adxe.

Nói b2đến cũng 4là kì diệu, 4acư nhiên 0ở trên cđường a0gặp Trần 7eHạo, Trần a1Hạo nhìn d6thấy hai bemẹ con, 30vừa lộ 7ra nụ cười 8dtươi muốn 85bắt chuyện, fkết quả 3cùng Lâu 06Nghiêu Nghiêu c2gặp thoáng 5aqua, cô giống 51như không ccó thấy 5aanh, ôm Tần 9Tiểu Bảo 03nhìn không 2chớp mắt d7đi qua.

Vẻ 89mặt tươi 11cười của 24Trần Hạo 1dcứng ngắc equay đầu f4lại, liền dthấy Lâu 03Nghiêu Nghiêu 6ecùng Tần 91Tiểu Bảo ehai người 79ngồi xổm bbtrước tủ 1kính của 53cửa hàng 8bánh ngọt, 61một lớn 1một nhỏ 5đột nhiên e3quay đầu, 6hai đôi 1mắt giống 7bnhau đều 3mở thật 8dlớn trông e7như con mèo 8dnhỏ.

Trần cHạo nghĩ frằng họ 39nhìn mình, 5bliền điều bchỉnh nở 6một nụ 4cười cực 72kỳ hoàn 3mỹ, nhấc b4chân đi ađến hướng 6bên kia, 5lại phát f4hiện có 54người ở a4bên cạnh b6cũng đi 6equa đó giống 6mình.

Tần 16Chí đi đến 4bên người 6cbà xã cùng d8con trai, 3dxoay người e5hỏi: "Chọn 6bđược rồi 8chứ?"

"Cái enày!" cLâu Nghiêu f9Nghiêu chỉ 62vào một 99cái bánh cngọt chocolate c3trong tủ 7dkính.

Tần 8Tiểu Bảo dlại chỉ cmột cái 9bánh dâu 7tây khác, anước miếng e2đều muốn bchảy ra 53.

"Rốt acuộc là 8bcái nào?"

Lâu fNghiêu Nghiêu btrừng mắt, ahung dữ dnói: "Đương bnhiên là 9bcái mà em dcnói!"

Nữ 5nhân này eađúng là 3không nhường anhịn nha, cclại không 36biết xấu 0chổ tranh 8giành cùng econ!

Cuối ecùng, Tần e0Chí đem 1ahai loại 1bánh ngọt etrong tủ d5đều mua f3một phần, fTần Tiểu 28Bảo tự cnhiên không 58biết đã 7amua, bám 4dính lấy 9tủ kính 1không chịu 5đi, Lâu a4Nghiêu Nghiêu a0liền bắt fanh ôm đi, 75Tần Tiểu d4Bảo liền 7khóc.

Kết b7quả khóc 1một hồi 8phát hiện 1mẹ không ađể ý tới becậu, liền frúc đầu bvào lòng 6mẹ hờn 74dỗi.

Tần 9aChí thấy cmột màn 13như vậy 5không khỏi ccbuồn cười, 0equả nhiên, 15tiểu ác 59ma lại có cđại ác 9ma đến atrị! Đối 2fvới tiểu f3ác ma này, 5phải có 9lòng dạ fsắt đá!

Một 7cnhà ba người fđi qua bên 4người Trần 9Hạo, từ cđầu tới 2cuối, giống 5như căn abản không ccó nhìn 4thấy anh. 44 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 70trong lòng 01vắng lặng, eđứng ở 1atại chỗ c6thật lâu, 7thật lâu.

Ch 3ương 30: 6Từ nay về 0sau chính 1là người a3lạ

Bất 6tri bất 3giác, lại 51đi đến 3nơi này

00chỉ là 8muốn tìm 3bmột chỗ 7ađể giải 7sầu, cũng 3không chỉ bmột lần 76lại trở 1cvề chỗ fnày.

Lâu 11Thanh Thanh 3ebắt đầu 86vuốt ve 1hàng rào 90màu trắng, 7vây quanh flà biệt c7thự ba tầng 0quen thuộc, b4ánh mắt d1có chút 3hoài niệm, 9atính kĩ 7lại, cô a1đã hơn emột năm d0không về 9chỗ này

Quên b6mất là 4một ngày 8kia, đột d1nhiên muốn fvề thăm 1nhà một 8chút, lại 0phát hiện 1b, chìa khóa 80cô cầm e9cũng không 1mở được 7cửa

7thất kinh 1bgọi điện dcho ba ba, e2mới biết ecrằng ông 6đã chuyển 5ra ngoài 56ở, nếu 2như cô muốn 8dlấy cái 6gì, phải d2đi tìm Phương 3dHi Lôi, bởi 0fvì chìa 3khóa của 7cô với 6Lâu Nghiêu eNghiêu ở 1trong tay e

1hỏi: Vì 6sao?

Lâu 4Viễn Chí 5cnói: Ba với 6dì Phương 6của con 9đã ly hôn e6rồi

Lâu 33Viễn Chí dclà một b2người đàn 1ông kiêu bngạo, dây dbdưa không bmuốn để 6chuyện như 89vậy, với 0tính cách 0acủa ông, 50tuyệt đối 8không thể b6làm chuyện amất mặt 48như vậy, d8Phương Hi 6Lôi không 03muốn mở emiệng nhiều, dcông đương 1nhiên cũng 26sẽ không dđi để 9blàm mất 9cmặt mình, e3cho nên tin 6tức bọn dbhọ ly hôn, 1cũng không 60có nhiều 6người biết d4đến

Ly 7hôn? Một 7khắc đó a5khiến Lâu bThanh Thanh 16thật sự fdsợ ngây bngười, 1cô chưa 03từng nghĩ aftới ba ba ađơn giản ebnhư thế dlại cùng 4bvới Phương 1Hi Lôi ly 8hôn, cô 90nghe mẹ ccmình kể a3lại rằng, d0vốn dĩ 21ba mẹ cô e1là phi thường 53yêu nhau, fnhưng đột danhiên lại 7xuất hiện cthiên kim 4tiểu thư 8fnhà giàu ebPhương Hi 97Lôi cũng 10yêu baba fcô, vì thế 4ddùng mọi 1loại thủ dfđoạn ác a9độc muốn 3cướp ba fba cô, thậm 3cchí lấy 4cả tiền 7đồ của 8ông để auy hiếp, 60tuy rằng dnhư thế, bba ba vẫn flựa chọn fmẹ cô, 04nhưng mẹ c4cô không e2muốn làm cbba cô khó bxử, cuối c8cùng rời akhỏi khỏi b9ba cô, lại 8không nghĩ 3drằng, chính 7bmình đã fcó bầu

Sau 8dkhi biết bmẹ bị 1ung thư giai c2đoạn cuối, 0bcô bị đưa 6đến nhà acủa ba ba, 5lại phát dhiện sự datình tựa b6hồ không fgiống như 45trong tưởng 5tượng, 7ePhương Hi fLôi nhìn 1bqua cùng abkhông giống d3là yêu ba 3ba, nữ nhân 19này thậm c3chí có thể 34nói là người 4lạnh lùng, denhưng mẹ 3tuyệt đối 3sẽ không dlừa cô, f8nhất định 7là lỗi 4fcủa người c3phụ nữ 8này!

Nhưng 4là vì sao, 8từng hao dtổn tâm 13cơ mới 3acó được 4cuộc hôn e6nhân này, 99giờ phút f2này lại 3đơn giản 7enhư vậy 0aliền buông 0etay?

Lâu 0Thanh Thanh 4nghĩ mãi 55cũng không 6

Kinh 7ngạc đi 4aqua chính 32là sung sướng, 9sau đó mới 0cảm thấy 2tiếc hận, 4làm sao lại 86ở căn phòng 5enhỏ này

Ba 47ba thật eflà thiện dlương, đã d5đem toàn dbộ biệt ethự sang 4trọng này 44tặng cho 8mẹ con họ

Nghĩ 5đến ý 0tưởng ngây 86thơ khi đó, f3Lâu Thanh 86Thanh không 4khỏi cười 2ekhổ, mẹ fcô đã sống fvới sự 6lừa dối e8hơn hai mươi 6năm, kết 2quả đến 6khi phát 7bhiện sự athật bị bphát hiện ccảm thấy 3rất đáng 4esợ

ffđột nhiên 5lại nghĩ fđến Lâu 8Nghiêu Nghiêu, 75cô từng 83nghĩ đến f2cả đời 7sẽ không 87đụng chạm 63đến nữ bcnhân này, aLâu Nghiêu 83Nghiêu kết 8hôn, mọi 53người ở dbên ngoài 58nghĩ sau 42lại đột e1nhiên nhanh 7anhư vậy, c0sau đó rất dnhanh lại 9acó con trai, anghe nói 2cô ấy hiện 3giờ sống 2rất hạnh 0bphúc

0đã mấy cftháng không b8cùng Lâu 7Nghiêu Nghiêu 0nói chuyện, 08từng đứng 18rất xa nhìn, 3btừng gặp cthoáng qua, bbcảm giác c6rất xa lạ 4giống như 44các cô không dquen biết 37nhau.

Thì a8ra, không 3acó baba liên bhệ, các dcô chẳng b2qua chỉ alà những bngười xa 4lạ thôi

Nói bfkhông rõ elà cảm cagiác gì, f1nhưng có 6emột chút 4mất mát. 1a © DiendanLeQuyDon.comCô từng atrở về 6nơi này afvô số lần, e3tựa hồ 2muốn tìm fmột chút 9hồi ức angày xưa

Tám 9năm trước, b6cô chính dtại nơi 6đây, lần 2cđầu tiên fnhìn thấy fLâu Nghiêu aeNghiêu, cô 2ấy đứng cở phía 0sau Phương 3cHi Lôi, nháy 84đôi mắt dto tò mò 3nhìn về 2phía cô, 6lúc đó fdLâu Thanh aThanh cảm 6thấy rất 5fkhó chịu, flúc ấy 7mẹ cô quỳ 4trên mặt 8bđất khẩn 6cầu Phương cHi Lôi, cô 02xấu hổ 0ftrừng mắt c2nhìn Lâu 9Nghiêu Nghiêu, f8lại không 67nghĩ rằng, 9Lâu Nghiêu 4Nghiêu lại 94nhìn cô 3lộ ra một 91nụ cười 8sáng lạn

Đại 3bkhái chính 8là khi đó, edcô bắt fđầu hận c3Lâu Nghiêu dbNghiêu

6ấy cười 12vui khiến 6dcho cô ở 1trong lòng 0cảm thấy 4bi thương, 42cho nên ngay 58từ lúc 03đó, cô 2liền chán 4ghét Lâu 6Nghiêu Nghiêu, fcô càng 1lúc càng fchán ghét 84đối với facô ấy! aPhi thường fchán ghét!

Khi 9ađó chính 40mình thật 75là ngây 0thơ

Lâu 83Thanh Thanh elưu luyến enhìn thoáng 0qua chỗ e3này , đây bfkhông còn 88là giấc 68mộng của 5ccô nữa, a8liền xoay a5người rời f5đi

Một 57người mờ demịt tiêu 4sái ở trên 9con đường 6cái, không 11biết đi 0ccon đường 4nào để 9trở về 11nhà? Nhà 0của cô 9eở nơi nào e? Ba ba hiện 4etại đang 21ở nhà trọ c5gần trung 76tâm , phòng 6ở của enữ chủ 83nhân rất d4nhanh đã ađem cho thuê, 0dđến lúc f3đó cô lại 03bị người 20ta bỏ rơi.

Huống 47hồ, ba ba 5từng đối 26với cô 26trăm thuận 4c, hiện tại alại xem dnhư cũng 73không muốn bbgặp cô

Lâu 19Viễn Chí 5hiện tại b0đã không 8clàm tổng 3giám đốc abở công 3ty thiết bkế trang 5phục của faPhương gia, 26công ty năm 6bnay đã đề 7bạt tổng fgiám đốc dmới có fdnăng lực 9hơn hẳn 8dông, thân 62phận chồng dcủa tổng 86giám đốc 4bnày đã cdkhông còn flại chiếc cô dù che 41chở cho 4ông nữa, 0hơn nữa bctin tức 1công cùng aavới Phương fHi Lôi đã 0ebị mọi 81người đào 6emóc ra, có f8rất nhiều 44lời đồn f8đãi, có 42những ánh cmắt nhìn 5ông khiến 54ông không 5cchịu được 15nên ông 3xin từ chức

Lại 83không nghĩ 8rằng, đây 7chính là 7bắt đầu 3của bi kịch, 53không có efcông ty nào echịu thuê 5ông, ông 7cũng đã dhơn năm ddmươi tuổi, 16hơn nữa a6kinh doanh f6luẩn quẩn 7dchỉ có abnhư vậy, 6không bao balâu sau mọi 0người đều a8biết, ông 8trở thành fmột truyện ecười trong d2thương giới

Đã bctừng mạnh 8amẽ muốn 2hưởng cuộc 5asống an d0nhàn nhưng 8bbây giờ 3lại không 61còn, trong 5lúc nhất d0thời, ông elại không 5biết đi 5con đường 1nào

Một ebkhi mọi 0chuyện đã exảy ra, 21các loại f1cảm xúc b8thi nhau ùa 1đến, ông abắt đầu 3hối hận dsao lúc ấy 7flại đồng 61ý cùng với 0Phương Hi 8Lôi ly hôn, 6ông bắt cđầu hối 8hận vì e0thanh cao emà không 6tranh đoạt cgia tài với 31Phương Hi 10Lôi, bắt 7đầu hối 1bhận rất 4anhiều sự 00việc, ông 47bắt đầu blại tưởng fniệm mọi 4eviệc

Nếu cnhư không becó Lâu Thanh 1Thanh, có 15thể sau 2này sẽ ekhông có 4fnhiều chuyện 84xảy ra, 6nếu như 95không có 53cô, ông 85vẫn có fmột cuộc 5sống xa 8hoa như cũ, 9aan nhàn sung 4sướng vẫn 8dlà tổng 7giám đốc 6Lâu

Nhưng dquay đầu c5sao? Ông 2acó đường 36quay lại asau? Trừ 8phi ông không 9ngại chính 1mình bị 9mọi người 3cười nhạo

Từng aatrở thành 84người bị 6fba ba oán 2hận, Lâu f3Thanh Thanh 8đã đau c3lòng đến 6fchết lặng

fftri vô giác 6không biết c4đi bao lâu b8rồi, rốt 3ccục thấy bmột kiến eetrúc quen 2thuộc, là 94một quán 0bar, từng ecùng với 31Lâu Nghiêu 2Nghiêu và 2bbạn bè d8của cô a7cùng nhau 45tới, bảo 8vệ tại 3cửa tựa 63hồ muốn cdngăn cô, 4nhưng lại 3bị một 6bảo vệ 02khác ngăn 0trở, có 3lẽ hắn 83còn nhận 50biết nàng.

Bây bbgiờ còn 75là hoàng c6hôn, quán abar vẫn dcòn rất dcvắng , lúc enày một angười khách 5ecũng không 94có, Lâu 6Thanh Thanh 2angồi vào fquầy bar c, người 56pha chế 9rượu hỏi 42cô “ Muốn 1uống gì”

“Tùy 66tiện”

Lâu bThanh Thanh dcngồi ở 3echỗ kia 9bđã phát 0dngốc rồi, 5không biết bkhi nào thì bfcó người ccđã ngồi e5cạnh cô

Người 0nọ nhận arượu, liền 8dbắt đầu 0fuống

Lâu aThanh Thanh 6nghiêng đầu f2nhìn thoáng c6quá , kinh 0ngạc nói: 51“ Trần 1Hạo”

“Lâu abThanh Thanh”

aEm sao lại bfở trong 7này?”

Hai 2người đồng 7cthời hỏi bra những dlời này, 5sau đó cùng b3nhau trầm 4mặc, cô bso với trước bkia hấp a4dẫn hơn, a4nhưng thần 5sắc khó 3nén nét 6eưu sầu, f7anh vẫn 36anh tuấn a7như trước, 5nhưng vẻ 07mặt tiều 7tụy, hai 0người thất 61thần giống cnhau cũng fkhông nói b

Cuối bcùng Lâu f4Thanh Thanh amở miệng 1hỏi trước 6: “Anh gần fđây như 54thế nào?”

Trần a2Hạo lắc dđầu , tựa ahồ cũng 31không muốn 5anói tình 5fhình gần 7đây, lại d8hỏi ngược dlại : “ aEm gần đây b2bận cái 6gì vậy, 7hình như d6lâu rồi 0không gặp 6em”

Lâu a4Thanh Thanh 08cũng không cbiết nên c4nói với ccanh cái gì, e3anh cũng 2không truy f3vấn, vốn elà chẳng 3qua là khách 7sáo. Lại cbnói tiếp ebọn họ 3lâu rồi 78không gặp 01mặt

Trong a9trí nhớ 85anh là chủ 3ftịch hội 4học sinh 4dtrung học, 1ôn nhu lại 3săn sóc, 3dcô lén lút 7thầm mếm 92anh rất 7nhiều năm, 67bởi vì 98không tự e7tin dám nói 6cho bất 06luận người 65nào, cho 8đến khi 93phát hiện 46Lâu Nghiêu 6fNghiêu cũng fcthích anh, 88cô mới 0có dũng 6akhí cùng b6Lâu Nghiêu bNghiêu cạnh 22tranh

Nhưng, 3dần dần cphát hiện 20anh cũng fkhông giống c8như trông dftưởng tượng, ccảm tình 8dần dần ephai nhạt, fchỉ còn 5dlại có 84một ý niệm fở trong eđầu là c8phải cùng cLâu Nghiêu 3Nghiêu tranh bdgiành

Đối 1avới tình 64hình Trần fHạo gần deđây, Lâu 2Thanh Thanh 89cũng biết 8được, 08công ty tài 8chính nhà d4bọn họn 62gặp vấn cđề lớn, 3đang vay 2tiền ở 0nhiều nơi, 5nhưng không 6dai có thiện ddchí viện 9trợ, cuối bcùng phải acùng Lâm cgia đáo a3ứng vay 66tiền, điều 6kiện là bphải kết 9hôn với d8Lâm Phỉ.

Kỳ 3thật anh 4ta rất hạnh 64phúc, có 68một người 07con gái yêu d0anh ta như 55vậy, một eLâu Nghiêu 11Nghiêu thứ 60hai

Nghĩ cđến Lâu 3Thanh Thanh 7trào phúng 5cười, cô 94đại khái 33là một 71cô gái trong csố ít cô 19gái thấy 8rõ con người cTrần Hạo, 97kỳ thật bngay từ 5cđầu Lâm 5fPhỉ bất c5quá chỉ 25là bắt ecchước Lâu 65Nghiêu Nghiêu, 80đáng tiếc a6người bắt 8chước còn fkém xa

Trần 3Hạo không dbằng Tần 6bChí, ngay 09cả tìm fnữ nhân 23cũng không bbằng

Nhưng 83là, cho dù 3dnhư vậy, 7bLâm Phỉ b0cũng yêu 2Trần Hạo, 4so với các 5cô yêu nhiều ahơn rất 5bnhiều, yêu 16đến mức dcó thể 64hy sinh mạng c3sống, cho adnên, Trần 42Hạo còn fcó cái gì e9không biết c0đủ chứ? 2Lâu Thanh 5Thanh hỏi 6chính mình, 4dcô thấy b5đủ sao?

Đương anhiên không f8đủ, cho bfnên cô hiện 6btại đang 48do dự, rốt 4cục có 2muốn cùng 1bạn trai 6hiện tại 5acùng nhau frời khỏi athành phố 85hay không 9này, anh e0ấy thực 2sự yêu ecô, đối 8fvới cô 6btốt lắm, 9lần này 2không thể c3nghi ngờ, 0nhưng là 0trước đó 0không lâu 8mới biết, 3cngười kia f4tự xưng blà vợ trước adcủa anh 7ata lại nói 6cho cô biết, 5anh ta chẳng 10qua chỉ 14đang trong 7khoảng thời 0gian theo ffđuổi yêu 8cực say 2đắm, sau dkhi quen biết bhiểu nhau 4rồi mến a5nhau, rồi f6đi đến 1chôn nhân 8ngọt ngào, 9cuối cùng 02anh ta sẽ 3ra đi mang dftheo hôn 9fnhân tan fvỡ cùng 64oán hận 0evới vợ 1ftrước, 5dtiếp theo 3đi tìm những 2ecuộc tình 7fmới

Người 9phụ nữ 3kia nhìn 4cô với d1ánh mắt, b9vừa trào afphúng lại 5thương tình

Lâu aThanh Thanh dkhông biết 4có phải 54là sự thật fhay không, e1cô thậm dchí không 1fdám hỏi, adbởi vì 0cô luyến 4tiếc cuộc etình này

Hai 2con người 5với những 9nỗi buồn 08riêng bắt fđầu uống b8rượu, chìm 00đắm trong ethế giới 9của mình, 77từng có 6một cái etên “ Lâu b8Nghiêu Nghiêu” 8, đem bọn f1họ kết dcnối cùng anhau, nhưng 00mà bọn 9họ đều 46đắm chìm 69ở trong 0đó, vô a2số kế 27hoạch chờ 4thời điểm 25để thực 0thi, người 1con gái tên aLâu Nghiêu 4Nghiêu đó 16lại đột 6nhiên rời akhỏi

Trăm 1dphương ngàn 7kế, bày 6mưu lâu 9như vậy, 0egiờ lại b8công cốc, bthật là 5tức đến dnổi điên

Lâu 4Thanh Thanh 1uống uống, 91đột nhiên d5liền khóc 2lớn, cô dnói: “ aTrần Hạo, 8aem hối hận”

Anh 8nghiêm mặt 2xem cô, không ehề có chút eý định 11muốn biết.

c5cứ khóc bđến thương atâm muốn b0chết như d5vậy, giống fdnhư muốn 72đem ủy ckhuất cả 71đời khóc 4ra

5dhối hận cquá muộn 55, đã muốn 1quay đầu fdlại nhưng akhông có 46cơ hội, e6cô vô số 95lần mơ athấy quá bkhứ, cõi 5elòng đầy 7evui sướng eđến khi 84tỉnh lại 6mới phát 9hiện đó 9dchỉ là 5amột giấc efmơ, cứ 48mãi như athế, từng dnghĩ đến 31không thèm 8để ý đến 6ehết thảy bmọi chuyện, 6phát hiện e5đối phương 9aso với chính dmình lại 6fcàng không c7thèm để 43ý, sau mới ehậu tri 34hậu giác 25phát hiện, 0thì ra bản 8cthân mình fbvẫn để c4ý mọi chuyện

Nhưng e2là, cô không b0thể trở 8bvề được

Trần bHạo cứ 7lẳng lặng 0nhìn Lâu eThanh Thanh ckhóc, không fdhề lên 6tiếng hỏi dcô có chuyện egì, cũng fkhông nghĩ c0đến sẽ dphải an 4aủi cô như 9thế nào, ahắn cũng fđã mệt 7cchết đi 3drồi, không 7có tâm tư 0fđể quản asống chết 9dcủa nữ fnhân này

Bọn 6họ hai người bđều là fbngười thất a8bại, và d8những người 8chiến thắng, 6eđã bỏ 2bọn họ 09ra đi càng 5lúc càng b2xa bọn họ bvẫn ở 0elại tại 3fchỗ, chỉ 6ccó thể c3nhìn bóng fdáng bọn 0chọ ngày 47càng xa

Hai 8angười không 4biết ngồi 9ở quán abar bao lâu df, thẳng c9đến khi dLâu Thanh 16Thanh rốt 2cục khóc bkhông ra 4một giọt 21nước mắt 2nào, cô ađứng lên 2, nói: “ 0Trần Hạo 2fhẹn gặp 72lại”

5dHẹn gặp 15lại”. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 04không trả clời

Sau bđó không 53bao giờ 9gặp lại 8nữa

Rời 72khỏi quán a9bar, Lâu 80Thanh Thanh 4emột mình 3dđi vào chợ dđêm. Đột fnhiên nghe f5thấy âm 0thanh quen fthuộc, cô fquay đầu 50nhìn thoáng 5qua, sau đó 3nở nụ acười

83Chị chị”

Từ 1anày về 71sau, chính 17là người 8lạ

6Chương cuối: 57Trừ phi banh không 8thể yêu 8em được 59nữa

Tình 1fyêu có ba 9điều khổ: 3Cầu mà 1ekhông thể, 1buông nhưng 2không được, c0mất mà 8không tiếc.

Ba fđiều khổ 51ấy, Tần 3eChí chiếm 32hai điều, 0anh đối evới Lâu 0Nghiêu Nghiêu, fecũng là 1cầu mà afkhông thể, f2lại còn b1là buông fnhưng không 67được.

Tần 2Chí là người 80luôn xác 6định mục 7tiêu rõ a6ràng, biết 1bbản thân 1muốn cái 0gì, biết 04bản thân 2dnên làm c2cái gì, 2chỉ riêng 19đối với 37Lâu Nghiêu 0bNghiêu anh 05lại không 2có một 01chút biện 27pháp.

Bởi 51vì, anh thật 7csự quá cyêu cô gái angốc này.

Anh 1từng nghĩ, 0banh cùng 8Lâu Nghiêu 8cNghiêu chỉ 7ccó thể cduy trì như 0vậy cho 37đến khi achết, trừ 7phi anh chịu a7buông tay.

Bỗng dnhiên xuất 79hiện một 11bất ngờ.

Nhận 8được tin 06nhắn người 4ấy viết b"Em chờ abanh trở 26về - Nghiêu 96Nghiêu", d7Lâu Nghiêu cNghiêu vĩnh eviễn không 8biết được, b9anh lúc ấy 01có bao nhiêu 8sao kinh ngạc 9dcùng kinh 3hỉ, nhưng ccảm thấy 82nghi hoặc bfnhiều hơn, 25khi anh phục 4ahồi tinh 6bthần lại 4đã là một 0lúc lâu 2sau, anh bối cerối gửi 82lại tin 5anhắn cho 3bLâu Nghiêu cNghiêu, vì dvội quá 2nên chỉ 91có một 1từ "Được" 6liền gửi 0fđi, thậm e5chí ngay f6cả một acái ký hiệu 1acũng không 1dcó, lát f5sau anh liền 28hối hận f7mình gửi a0tin ngắn aquá, có ethể hay bkhông làm 4cho Lâu Nghiêu 3Nghiêu hiểu 65lầm anh eekhông coi 90trọng cô, 83càng nghĩ eanh càng actự giễu 7mình, có 8dlẽ cô căn 0bản là 5không để fở trong a3lòng, gửi 2cho anh tin 4nhắn này 4cũng chỉ edo nhất e4thời hưng 2dphấn.

2một tin 5anhắn của fdLâu Nghiêu 0Nghiêu mà 41anh kích 86động giống cnhư một 9đứa ngốc. 9 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 7biết như fvậy, nhưng a0anh vẫn 3giống như 1kẻ ngốc 5mà mất 1ngủ. Khi btrở về dvào ngày 3hôm sau, dtâm tình ckhông kiềm achế được 3fmà vui vẻ, c3thậm chí 13còn vui vẻ 0với thư 1fký mà mình 70không thích 4bkia, chỉ 3cần nghĩ bđến Lâu 33Nghiêu Nghiêu 7đang đợi 8anh, trong 6lòng liền 0tràn ngập fecảm giác 2hạnh phúc, 9như thế f2nào lại e3không nhịn 79được cười, 4anh thật 1edễ dàng athỏa mãn.

Nhưng 27mộng đẹp c4rất nhanh 6liền tan 6biến, Lâu ebNghiêu Nghiêu 6cũng không 2acó chờ 3anh, thậm fchí biết 4rõ anh hôm bfnay trở fvề, lại 9còn cùng 86Trần Hạo 6fđi chơi.

Chờ b8mong càng 1nhiều, thất 01vọng càng 1lớn, biết 38rõ là Lâu a9Nghiêu Nghiêu bnhất thời 66hứng chí, 3chưa chắc clà thực, 0anh lại 6acố tình 6cxem như là 1thực, sự fthật được dphơi bày 8này làm 86anh cảm d6thấy mệt 41chết đi, 0dtâm càng a4mệt mỏi.

Khi 1bnhận được ađiện thoại 8của cô, 2banh là có 7fchút không e4muốn bắt 27máy, nhưng 1hành động 56so với suy 3fnghĩ lại enhanh hơn 4một bước, f1trong điện 1athoại, cô 11vẫn kiêu 8căng tùy 04hứng như aacũ, trước 2ctiên chính 1là trách 4người khác, enhưng anh c8lại một 2điểm cũng 70không chán 9ghét, thật 72sự chính bdanh cũng 7thấy mình cđúng là 8ehết thuốc 6chữa.

Anh 1fcứ nghĩ 45cô sẽ nói behuyên thuyên e1không ngừng, e9sau đó lại 9đặt ra eyêu cầu, e4không nghĩ 37tới cô elại nói 3fmột câu dđơn giản: 10"Tần cChí, ngày dmai chúng 3ta hẹn hò 49đi!"

Chính 05là một d1câu đơn 69giản như 8vậy, làm 4cho anh hoảng 3fhồn, nửa 0ngày cũng 1không có 1phản ứng clại kịp, 9fanh cố gắng 9dùng giọng e9vui đùa b6trả lời 2cô: "Tốt, b2anh đương 4nhiên không 03thành vấn 97đề, bất 9quá chỉ c2sợ lúc 1eđó em cho 35anh leo cây f9thôi."

Đây 78đâu phải clà lời 4trong lòng 48anh muốn 8nói.

3ctự nhiên dnói sẽ 87không, anh 05lại từ echối cho 9aý kiến, 0chỉ là dcvội vàng 4cắt đứt dđiện thoại.

Bị 7gián đoạn enhư vậy, e8anh làm sao 5còn có tâm edtình họp, 91bất tri 5abất giác 2lại lái f5xe đến 01dưới nhà 9họ Lâu, aehai năm nay, 6cmỗi khi 1tâm tình akhông tốt, f4anh liền 9thích lái 67xe tới nơi 5này ngẩn 33người, 6bất quá 5fLâu Nghiêu 2Nghiêu vẫn 70không hề ccphát hiện 84ra.

Anh 2không khỏi 39nhớ tới cdđề nghị 8dhẹn hò 3của cô, 9ngày mai clà ngày cdgì, Lâu 7Nghiêu Nghiêu 1khi trước 52vẫn luôn 10nhắc đến, 5bcho dù anh 08không muốn 8cũng phải 1nhớ, ngày 47mai là sinh 7nhật Trần 6dHạo.

Anh 3là nên cảm f4thấy cao b3hứng, cô aagái anh yêu 4rốt cục ccđã trưởng 88thành, đã 57biết dùng 5cách thân c9cận với 3anam nhân 70khác để 7dlàm cho người 83mình thích a3ghen.

Nguyễn 4dTư Nam từng 1nói, tình 94cảm của 56anh và Lâu 3bNghiêu Nghiêu 6sở dĩ thành 5bnhư thế c8này là do 69anh quá thông 5aminh, thành 5bra anh ngốc 0nghếch, b1cố kỵ 9từng chút 4dmột, nếu bcgiống như 20Lăng Đầu 7Thanh, nhiệt 34tình theo 6đuổi tình 72yêu, anh 9và Lâu Nghiêu 0Nghiêu chưa bchắc đã dctới bước dnày.

Tuy 7rằng biết 5erõ Nguyễn aTư Nam nói flà đúng, a8nhưng Tần e9Chí không 2cách nào 3làm được, 9bởi vì 2anh không cthể bỏ aqua, nếu f4anh làm rõ 4hết thảy, fsau này chỉ ecó thể bcùng Lâu ebNghiêu Nghiêu 3trở thành angười xa dlạ, điều 6nay anh không fdlàm được.

Tính 0tình Lâu ccNghiêu Nghiêu, aeanh quá rõ 4ràng, cô 55cho tới 27bây giờ 3đều là anói một e4không nói fhai, chấp anhận hay 9cự tuyệt, 2dchỉ chọn ecmột cái, bkhông chừa dalối thoát.

Tần d0Chí là quen 2thuộc Lâu 0Nghiêu Nghiêu enhất, cho enên anh có 19thể phát 1hiện cô a8đã thay 00đổi, khi 0ngày hôm esau nhìn 7dthấy cô, e2thần sắc 57của cô bmang theo 7kinh hỉ, d8tựa hồ 4đã thật 8flâu không ddcó nhìn cbthấy anh.

Sau 6bđó Lâu 24Nghiêu Nghiêu c3lại muốn 5cưỡi xe 80đạp ra 1engoài hẹn 6hò, anh biết f7chắc đã 1có chuyện 1gì đó xảy 5dra mới khiến 2ccô lạ lùng cnhư thế.

Anh e0dắt xe ra 9akhỏi gara 95liền thấy 9Lâu Nghiêu bNghiêu đang 74cùng Trần 4Hạo cùng avới Lâm bPhỉ giằng 95co, anh không 2dbiết mình acó nhìn 9nhầm hay 4không, nhưng 9anh cảm 2cthấy một 94khắc đó, 66ánh mắt 15Lâu Nghiêu 52Nghiêu nhìn a2hai người 3lạnh băng e0giống như 59là đang 3nhìn kẻ 6thù.

b5nắm chặt 5ctay lại 33thành quyền, 5bmóng tay 6fcắm sâu 9vào da thịt, 42anh nhìn athấy mà 43đau lòng, 2chỉ có 7athể cầm 58tay cô, nhẹ 11nhàng giúp 5cô gỡ ra, atay cô thực b2lạnh, làm 7ccho tâm anh 2cũng lạnh dtheo.

Anh 6cũng không aanghĩ nhiều, 2liền nắm 7btay cô kéo 0dra khỏi f6cái nơi 6ấy, đưa 8cô đến c1một nơi 20yên tĩnh 8dmà không 5bị ai quấy 51rầy.

bgiống như 82mới trước abđây vậy, cngồi ở 9csau xe đạp, bđem hai má 6dán lên 3lưng anh, 07hai tay gắt c8gao ôm thắt elưng anh.

Cho 0dù đã lâu e2rồi, cô 5vẫn giống 0như đứa dtrẻ bốc 9bđồng, lấy 9việc làm 7cho anh xấu 21mặt mà 30vui vẻ, 5thích nhìn 1anh tức 5giận, thích 8nhìn anh fphát điên, b8anh biết, 90cho nên vì d0không cho 7fcô thực 9hiện được, e7anh càng 7ngày càng 79ít tức b9giận, kỳ 3thật đã 4blâu rồi aanh không 7phát giận, 58hiện tại 4ctức giận 89với cô, 62bất quá 5là giả b6bộ để blàm cho cô ecao hứng cthôi.

5giống như 99người đi ftìm hồi 9ức, bước 3chân thong 03thả mà 39xem xét nhân a3sinh.

Lâu 0Nghiêu Nghiêu, adem có biết ahay không, ckhi em khóc f8nói với 7anh: "Làm 82sao bây giờ? feEm đi không eđược ."

Khi bđó, anh 1thật khổ e3sở.

Nhưng 09cho dù khổ 9esở thế 05nào, anh 4vẫn sẽ bdtỏ ra mạnh 3mẽ mà nói 9với em, 1"Anh 5sẽ đi cùng acem."

Lúc d8đó em không dbiết đâu, 0anh rất 43muốn tức egiận với cbem, rất 4muốn để 0em lại một 4mình, rất 17muốn bỏ 99đi để cem tìm không 00thấy. Sau fđó, em có 2dthể có 5một ngày ađột nhiên alại nghĩ f9tới anh 54hay không?

Thật csự rất emuốn... 2d © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, 4nhưng vì 12sao em luôn 2khóc, em 30vừa khóc 30vừa nói, c8làm anh không 6biết phải 12làm gì với 0em đây.

Nhưng 0mà những d5lời này, 9Tần Chí 9lại chỉ 14có thể anói ở trong 9alòng, nếu 65có một fngày anh 00buông cô d6ra, có lẽ eclúc đó edlà lúc anh a4không thể 85yêu cô nữa.

ffrất thích 4enói những 71lời làm 07cho người 9ta tưởng 7là thật, 0acô nói cô eetrưởng 3thành muốn 5gả cho anh, 2acô phải 3elàm một 6con sâu gạo, dcho nên anh 8dphải cố 1gắng kiếm 4tiền nuôi f0cô, cô từng bnói thật f6nhiều thật 8bnhiều, nhưng bcuối cùng bcô lại btoàn bộ 23không nhớ 9frõ.

Biết 3rõ là gạt 3người, 2vì sao anh 4luôn nhịn c6không được 51mà tin tưởng?

Đại afkhái là 0cô gạt bngười quá a7tài.

Sau 1khi mọi fviệc xảy 5cra, bọn ehọ cũng 99xác định 55quan hệ 1fvới nhau, 94tốc độ cbnhanh đến 6cchóng mặt.

Kỳ 8thật anh 2bcó rất fbnhiều điều 4ckhó hiểu, 08tỷ như 44lần đó fkhi cô uống f5rượu say, 8sao lại 5bắt anh d3nói sẽ 8không đợi ccô, tỷ 9như khi cô 2fnói có người aluôn đợi ffcô, đó alà ai, tỷ 85như vì sao c7cô lại 3đột nhiên 1ekhông hề 0thích Trần 8eHạo, cùng 0với, vì fsao cô lại 1đột nhiên 3lựa chọn 97cùng một 2chỗ với 15anh, những 6dbí ẩn đó e7vẫn làm 6anh rối drắm.

Khi fnghe Lâu 0Nghiêu Nghiêu 99nói cô đã 7mang thai, 1bTần Chí 77không có 4cảm thấy cvui sướng, 4fmà chỉ 5cảm thấy cmất mát, fbởi vì 7anh không fbbiết Lâu e7Nghiêu Nghiêu 9có giữ b3lại đứa ftrẻ này akhông, kết bquả sự 4thật chứng 0eminh, anh 11hoàn toàn enghĩ sai 1frồi, Lâu dNghiêu Nghiêu d8không chỉ e5giữ lại cđứa bé a2này, lại 0còn muốn 83cùng anh 2ekết hôn.

Điều 6này nói flên cái 38gì? Đó 80chính là b0cô gái này fcnguyện ý 30sống cả 3đời với 16anh.

Một 85khắc kia, dbanh cảm 1thấy thật 4choáng váng.

Nếu 7như một 4cô gái đáp 8bứng lời 6cầu hôn 0của ngươi, ebnguyện ý 3sinh đứa b2nhỏ cho dngươi, vậy dcòn nghi c5hoặc gì enữa, giữ c8chặt cô, fhãy sống cthật tốt 2bđi.

Sau bdmột trăm 7lần cầu 7hôn, Lâu 1Nghiêu Nghiêu drốt cục c5gả cho anh, 7fnói thật, 0một trăm elần có c6chút mệt, 2bất quá b8chỉ cần bcô cao hứng, cccho dù là 1emột trăm alần, một anghìn lần, 07sao lại 9akhông làm? 11Dù sao hôn 3nhân cả 73đời cũng bechỉ có e6một lần.

Làm f0một đôi 9vợ chồng ddmới cưới, 20còn kiêm 0ccả chức 5cha mẹ tương 62lai, hai người dcthật sự 7không biết dbphải làm csao, dẫn 92đến rất 1nhiều chuyện fdở khóc f2dở cười, f9ngày đó e1hai người ccăng thẳng 07tựa như 0cdây đàn, 0hoảng sợ 5chiến đấu.

6người nói, 0vợ chồng a4trẻ tuổi 3thường 2không ổn 1định, bởi 45hôn nhân d0của họ f2là do tình 4yêu nhất 12thời mà 54thành, nếu 9dtình yêu 11bị hôn bnhân dập 68tắt, như favậy mọi 86thứ liền 2đổ vỡ.

Tần e6Chí có đôi e8khi nghĩ 4ngợi, Lâu dNghiêu Nghiêu afcó thể f8chịu đựng 8được cuộc fsống hôn dnhân sao?

Thời eđiểm ý 6btưởng này 5xuất hiện, 4cLâu Nghiêu 8Nghiêu đang dbắt Tần 3dDật lại 40đánh đòn, dbthằng nhóc 5nghịch ngợm d4này lại 6đi nghịch 83bùn trong 4vườn, không 2chỉ có enhư thế, c5lại còn 56làm cho đứa 9trẻ nhà 8bên cạnh 31mặt đầy 5bùn đất, 9lừa cho 3nó ăn vài dmiếng, thằng 0nhóc này fcthật sự elà càng bdngày càng 6dquậy phá!

Thời 6gian thật 84sự có thể aethay đổi 95hết thảy, 82lúc trước 5còn là cô fdbé con bốc beđồng, hiện etại càng f1ngày càng 0giống bà efthím dữ cbdằn, rõ 11ràng là 3một cô 75gái hơn 0hai mươi 2btuổi, nhưng 09tính tình elại càng 0ngày càng denóng nảy, ccàng ngày d9càng thích 14tính toán fchi li, chỉ cbmột việc adnhỏ liền a8rít gào 4nửa ngày, fcả ngày 1đều la 9dmắng đứa 9con, một 7hồi thì foán giận 7con chó nhà 82hàng xóm fquá ầm cdỹ, một 14hồi oán 1giận trong 5enhà lại 2không có dmuối, khiến 11mọi người 1dtrong nhà cmỗi lần fnghe thấy 95liền vội c1bịt tai 6lại.

Nhìn 3Lâu Nghiêu dfNghiêu không c4hề giữ dhình tượng 9la mắng 2đứa nhỏ, 2Tần Chí 94nâng chung eetrà lên 8nhịn không 89được bật c7cười ra 6tiếng. Kết 80quả bị 13Lâu Nghiêu 6cNghiêu nghe 15thấy được, 3fLâu Nghiêu 0Nghiêu trừng fmắt: "Nhìn 1cái gì vậy, 3acòn không 2mau đi làm 8cơm!"

"Được, dlập tức ađi làm." a0Tần Chí 1lập tức 3dđáp ứng, faánh mắt 8lấy lòng f3nhìn bà 1xã đại b9nhân.

Lâu 9Nghiêu Nghiêu dbvừa lòng ahất hất 85cằm, xách ctiểu mập 52mạp một bthân đầy 1ebùn đi tắm 6brửa, vừa fcđi còn vừa arăn dạy bftiểu mập d2mạp.

Chẳng ddqua, tuy rằng 1miệng cô 58đầy hung engôn ác 3bngữ, trên cdmặt, cũng alà mang theo aý cười e7.

Hôm 89nay chính flà kỷ niệm 69bọn họ 57năm năm 00kết hôn.

Buổi 26tối cô 5nằm ở 39trong lòng f0anh, mỏi 1mệt một angày, ngủ 9rất nhanh.

7eở trong 12lòng anh 61lộ ra nụ ecười ngọt 51ngào đầy 9hạnh phúc, 0egiống như e7nhau thật enhiều năm 23trước, 5đến giờ 8vẫn chưa 4cbao giờ cthay đổi.

e1chán ghét 5sao? Đương dfnhiên là 5không, tuy 64rằng ở cmặt ngoài 97cô tựa 3ahồ thực 7phiền chán, f2nhưng kỳ 0cthật là 7thích thú.

Anh 4chán ghét 8bsao? Đương c8nhiên là d6không, trong 8dlòng anh 67đang ôm ftoàn bộ a9thế giới, 76làm sao có 53thể chán 01ghét.

Cửa 80phòng bị ađẩy ra, bmột cái 4đầu nho 4fnhỏ ngấp anghé nhìn, 7Tần Chí 9cười, vẫy fvẫy tay.

Tiểu 2mập mạp 5lập tức 72đẩy cửa 9ra chạy 23vào, trèo 82lên giường, 1chui vào 6giữa hai 32người, erất nhanh 8bliền đã 6ngủ khò 8khò.

Đem 9dhai mẹ con 88ôm vào trong 2lòng, Tần fChí mang dtheo cảm 3giác thỏa 1mãn đi vào 35giấc ngủ.

Tay 0trái anh evẫn luôn 1đeo chuỗi dhạt đơn a4giản kia, 1kỳ thật bchuỗi hạt enày có một 35bí mật 88mà ngay ngày 9đầu tiên bđeo nó anh 40liền phát e9hiện ra.

Đưa era ánh sáng, 3fcó thể b5thấy một 51hạt châu 4có một chàng chữ b6được in 88bằng dạ 7dquang "Lâu 02Nghiêu Nghiêu dvĩnh viễn cbyêu Tần 9Chí"

Hạt achâu không alớn, lại fcó chút cmơ hồ, 5chỉ có fthể đoán, 5fvì đeo đã 0mấy năm 62nay, dạ 2quang trên 9hạt châu 1bđã gần dmất tác 4dụng.

Anh 8ekhông có d8nói cho Lâu 5bNghiêu Nghiêu 4rằng anh 0cbiết bí 8mật này, cchỉ là e5vẫn đeo 7không hề 37bỏ xuống, eLâu Nghiêu 92Nghiêu cũng 97không hỏi dtới, nhưng 5ctrong lòng 8đều ngầm 2hiểu nhau.

Kỳ 8thật, hạnh 9phúc chân cchính là 8dcó người 5nguyện ý 67sống cùng emình từ e2hai mươi btuổi đến 9ctám mươi 4atuổi, không 7hề oán athán, từ 1dbà xã biến 0thành lão 92bà bà.

Tần f2Chí cảm 1thấy chính 8mình thực 7dmay mắn, 4gặp gỡ 4được người 9nguyện ý 5cùng mình 5sống tới dgià.

Trong 3lòng anh b3vẫn có 5rất nhiều 2fbí ẩn, 6nhưng anh 1btin tưởng, 09sẽ có một fngày, cô 8sẽ nói echo anh biết, 1cđợi khi 89cô biến dthành bà b2lão, sẽ enhịn không 6được mà 8bnói huyên 15thuyên thôi. b © DiendanLeQuyDon.comCho nên, dcanh một cchút cũng 0không gấp, aanh có thời 2bgian cả 3cđời, cô 67cũng sẽ 7chậm rãi 1dgiải thích 2nghi hoặc b1cho anh.

Lâu 42Nghiêu Nghiêu, 9anếu muốn 6danh buông 3em ra, trừ f6phi anh không 6thể yêu fbem.

Anh 96kiên trì, 0rốt cục 71đổi lấy f7cô quay đầu.

Cảm 06ơn em, đã 53quay lại 7nhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 14 lần
Điểm: 0.96
Gởi bài Re: [Trọng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 578 lần
Điểm: 9.7
Gởi bài Re: [Trọng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
5là lửa, f3ưa thích 7alàm chủ 77không thích 2fbị động.
Anh 73là không 53khí , không fchỉ là 4không khí 0, anh là 9ô xi để daluôn bảo 67vệ và nuôi b4dưỡng ngọn cửa ấy. f © DiendanLeQuyDon.comù cho ô 9bi là anh ffó cháy hết 7b, anh vẫn cỉm cười 4đủ niềm bin vào cô bó thể sống b8ột mình farên đời 3à không dần anh . b © DiendanLeQuyDon.comiống như eô đã bất c0huất không bbhèm để e8ý không 7hèm rung b0động gì d5đến anh e, giống c4hư cô có ahể tự do yêu cái b4ình yêu c9đầu đời 9gây thơ 6dà mạnh aẽ khi tuyên 0eố quyền 6àm chủ 5aới anh lúc 98hỉ là bé dái hạt c8iêu phải 6ái gan to 4á đaọ
Hình 9fảnh đáng 4êu ấy đã 3evô tình 10chiếm được 50anh , thật 3bra tưởng 63nhỏ mà 73không nhỏ 04, Nghiêu 5Nghiêu là dcô gái thông dminh bản f0lĩnh hơn f8những gì emình biết a5nhưng chỉ 1cần vài 4khúc quanh 3enhỏ số bphận và 76vài bàn ctay cố ý a7của ai đó 09dưới sự 2bao dung nhẫn 7nhịn của 1một người c5đã có thể 02tạo nên a5một thay fađổi quá 3lớn với 1ai đó và 4với nhiều angười.
Hoàn dcảnh xuyên 54không của 2câu chuyện 6bkhông phải 83chỉ mang ebý nghĩa 2fgiải pháp bdmà đó là 74cách mà asố phận 53của nhiều 1fngười có e9thể xoay 8dchiều như 1athế nào 70trong những e4tình huống e8tưởng là 84HE. Đó là e4người cha 7của Nghiêu 0Nghiêu , 39ông ta sẽ dkhông li 91dị với 3vợ nếu bkhông có fchuyện kết ahôn bất 5fngờ của 4NN. Cô chị bdlọ lem ngụy d7tạo cũng 2ckhông từ b0giã Trần bHạo mà bsa chân vào 3người đàn 9fông khác 6cũng y như d4vậy.
Một 30NN tiểu 56thư cành 18vàng lá 44ngọc sẽ 9ekhông trở 2nên điêu dengoa tùy 3ehứng nếu dkhông có 28chất xúc 9tác và sự 63xuât hiện 4dcủa người 73cha vô sản 0tư tưởng c0ý nghĩ thấp 04kém sống fđời sống 4btinh thần 5người máy 1vô cảm, 9và cô bé 61gái tội 5nghiệp Lâu 2TT luôn tin f2tưởng mẹ 1mình nhưng 29lại trở 8bthành công ecụ vinh dhoa của d4mẹ mình.
Nhưng 6cô đã may 0bmắn thừa 8hưởng bản 98lĩnh độc clập Kiên 2bquyét của 65mẹ. Và 4đủ dũng 9cảm quay 78đầu lại, fbkhi vẫn 26còn kịp, 9để cứu 11TC khỏi 3tù tội. 7 © DiendanLeQuyDon.comViệc bị 6tai nạn 90là điều 68khôn thể caphòng trước bđược. 1e © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât 30thì cô đã 0ahy sinh để 78làm một 2điều gì a4đó để 3lại cho 1TC. Mình 8thích xét 6fcâu chuyện 5này trên f9thực tế 0hơn vì cuộc 0sống sẽ 9không bao 9giờ có dthẻ làm 0lại từ 8eđầu theo f1cách thần d9kỳ như dvậy.
Nhưng 19mình cũng 9tự hỏi cliệu tinh 6yêu có đến 6với họ 0bsớm hơn 51không một 02khi "anh 4bớt yêu 5em hơn và caem yêu anh 4nhiều hơn, 3yêu nhau 5cũng phải bddành phần 9cho nhau chứ aanhỉ :)))
Cốt 4atruyện viết 9rất Triết alý tâm lý 0và sâu sắc, bmình thích 8cả NN và 8TC giống 49như chính 25câu chuyện 42đời thực 3của tác 71giả Cuốn 9theo chiều ddgió và chồng 93zậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Gởi bài 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 479
Được thanks: 235 lần
Điểm: 0.57
Gởi bài Re: [Trọng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 82
Được thanks: 41 lần
Điểm: 5.11
Gởi bài Re: [Trọng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: Bonnie, Cindy_94, DuoiBongHoangLan, lamlinh81, Lizzy Nguyen, mymy1098, NhuMy97, Phuongle314, rainbowlove, Tử Thiên Băng và 538 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
thatthuong28
thatthuong28
Yến Yến
Yến Yến

Wonkyu: M có điểm rồi nhưng ko biết làm cách nào
Wonkyu: Làm sao để đổi điểm vậy mấy b?
Shelena: uhm..thank
Yến My: Uhm.
Shelena: muk bn nek đọc tr trong v.i.p bắt buộc phải đổi điểm ak?
Shelena: oh biết ui^^
Yến My: Đã nói kg quan trọng. Post tr hay post mặt cười.?
Shelena: z sao no ko hiênmawtjj cười động muk cứ hiện mặt cười mĩm màu đỏ z?
Yến My: Mặt cười kg có quan trọng
Shelena: vHiện Đại] Cưng chiều em cả đời - 50 Độ U Lam
Shelena: mih vẫn đăng bài bt muk
Yến My: Truyện của bạn đã bị khóa
Shelena: sao minh gui bài muk ko hiện mặt cười động muk cứ hiện mặt cưởi màu đỏ???ai giải thích dum minh><
be_quay288: google dịch : Tìm chủ vàng? Ba chủ vàng nhỏ? Lin nói với anh ta đi ra và móng tay bị cô lập chi nhánh phía Bắc nó! Con gái tôi là một thực sự mất bạn, bạn nhìn xuống trên chúng ta? Rừng phía bắc của tiền nghi ngờ bẩn? Bạn chơi với con gái tôi, cô ấy đã trở lại với tôi để khóc, bạn biết cô ấy khó chịu hơn? Tôi đang cho anh một cơ hội cuối cùng, bạn sẽ liên lạc với con gái tôi, tôi sẽ đưa tiền cho bạn bộ phim, nếu bạn không chấp nhận điều kiện của tôi, tôi OOXX, đặt oxox bạn một lần nữa XOXO ......
Shelena: OXOX,XOXO,OOXX????OMG
bibi kun: ai ranh dich ho minh doan nay voi nha
bibi kun: “找到金主?三小的金主?叫他出来跟林北钉孤枝啦!我女儿一片真心倒贴你,你看不起我们吗?嫌林北的钱脏吗?你玩弄我女儿,她回来跟我哭,你知道她多伤心吗?我现在给你最后一次机会,你要跟我女儿交往,我会拿钱给你拍片,你要是不接受我的条件,我就OOXX,把你OX­OX再XOXO……”
bomsi: Hs ra. ms bt thất vọng wa ak
bomsi: Nhiu bọn nó thấy đẹp trai wa àk
bomsi: Mọi fkhi ms sang rất
MiuLinh: nhưng k iu đc a
bomsi: Tomboy nhìn đáng iu lắm
MiuLinh:   ây  trai đẹp gái xinh của DuBai a....
bomsi: Cười trên nỗi đau của người khác àk
bomsi: MÀ bên này nhiu tomboy lắm ý
MiuLinh: là cười đó mà :)
bomsi: Soái ca đâu chả thấy mà toàn ma ko àk
bomsi: Miu biểu cảm vậy là sao
MiuLinh: :))
bomsi: Taq sang đây là muốn ngăms soái ca mà


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.