Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực

 
Có bài mới 23.02.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 09:33
Tuổi: 75 Chưa rõ
Bài viết: 3771
Được thanks: 2008 lần
Điểm: 9.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 12

Ch 1ương 29: 2bNhà có tiểu bác ma

Sáng 48tinh mơ, fTần Tiểu 1Bảo bị 13mẹ mình ađánh thức. 5 © DiendanLeQuyDon.comLâu Nghiêu 7Nghiêu đứng 5edậm chân btại chỗ: c"Trời 9ơi, muộn aồi muộn bbồi!"

Lâu 92ghiêu Nghiêu 78ấp đến bđộ vò 04đầu bứt 08ai, ngồi aổm trước bủ quần 5áo, một 1ên vừa 2aầm quần cáo ném ra, dột bên 33án giận 1ói với dông xã: 7"Tần cehí, sao muộn 7hế này 7aới gọi dm dậy!"

"Anh eó gọi em, 57hưng là 76m không chịu d7ậy!" 42ần Chí 7dai tay ôm dgực nhìn dô luống 1fuống tay 65hân tìm 2uần áo, 7iếc mắt fdhấy đứa a2é ngủ trên 0iường đã eỉnh, liền fcđi qua, ngồi 26ổm xuống 5ctrước giường bmà nhéo 42nhéo cái b6cằm của 2cậu: "Tiểu 14bảo, có 9phải bị 54mẹ đánh e1thức hay 07không?"

Tần 48Tiểu Bảo dnhũ danh c5tiểu bảo, 35đại danh cTần Dật. 2e © DiendanLeQuyDon.comNghe ba ba adgọi, Tần 2Tiểu Bảo 9vẻ mặt 3mơ màng, b9chớp chớp 1đôi mắt 5to trong veo 8như nước, acsau đó cầm 89lấy bàn 50tay ba ba 2đặt lên 1hai má, nhắm 6chai mắt 8lại.

Tần 2Chí trong 51lòng liền 86mềm nhũn 03thành một 0mảnh.

Lâu dNghiêu Nghiêu 4rốt cục 3cũng tìm 50được quần 4aáo, hai ba 5lượt liền amặc xong, e6sau đó đem 7quần áo 9cần mặc 7cho cục fcưng đặt 4ở trên 2giường, b4nói với c0Tần Chí 28: "Anh elát nữa 1giúp cục 3cưng thay baxong quần 1áo, rồi 7đưa đến dchỗ mẹ cđi, em đi 8học trước 73đây."

"Anh d2đưa em đi." 4Tần Chí c8rút ra cánh 64tay bị Tần 69Tiểu Bảo 1dnắm, đứng fcdậy nói.

"Không 74cần, em 43tự mình fcđón xe đi, 7aanh buổi cchiều đến eđón em là 2được."

Xách 4lên chiếc detúi đựng 6cbữa sáng cdmà Tần 9Chí đã 64chuẩn bị 5bgiúp cô, 5eLâu Nghiêu 3Nghiêu vọt ctới trước a4giường cđứa bé, 1hôn một 3acái lên d1mặt Tần 4Tiểu Bảo, e0liền giống 5như có lửa dđốt mông 3mà chạy cađi học.

Tần 8Tiểu Bảo 39bị hôn dmột cái, f7hài lòng 84vuốt khuôn 07mặt nhỏ 6nhắn của fbmình, lại 20phát hiện bmẹ đã 4exoay người 15bước đi, enhất thời 5đứng lên, dxoay người 6ebước xuống a4giường, ađôi chân 1bnho nhỏ b2hướng cửa 1chạy đuổi 52theo, miệng 0ebập bẹ 2ehô lên: 4"Mẹ... d © DiendanLeQuyDon.comMẹ..."

Trẻ d4con chân 59ngắn, dĩ 7nhiên là bđuổi không d6kịp, vừa 8mới đứng b2lên, Lâu 4Nghiêu Nghiêu 7cũng đã 5fkhông thấy.

Tần dChí đem 92bé bế lên 2ôm vào trong 8ngực, Tần 7Tiểu Bảo 9bủy khuất 7nhìn ba ba c4nhà mình: 6"Mẹ..."

"Mẹ 79đi học, 7cục cưng 02ngoan, ba b8ba thay quần 50áo cho con abđược không." d7Tần Chí b0đem Tần 7bTiểu Bảo 8thả lại 5trên giường c9nhỏ, sau ecđó cầm e5lấy bộ 67quần áo 1Lâu Nghiêu 99Nghiêu đặt 51trên giường, 57giúp Tần 2Tiểu Bảo 36mặc.

Tần bTiểu Bảo a1lập tức ađem mẹ f2quên ngay, afđi tới cđi lui, không bccho ba ba 17thay quần a5áo. Tần 0fChí thật 20vất vả 01mới bắt 0lại được 92con khỉ 4con kia, kết b4quả Tần 0Tiểu Bảo 6lui co rút 68lại thành 0cmột khối, bdkhông chịu emà kháng 21cự , làm acho Tần f6Chí không a7cởi quần 0áo được, 4fTần Chí fsợ làm edđau bé, 7căn bản 78không dám f5dùng sức 72quá, cha 5con hai người 3giằng co 5ehơn nửa 3engày, quần bbáo cũng dachưa thay bbxong.

Tần 2Chí rốt 1cục cũng 9biết vì bsao mỗi dalần giúp 15Tần Tiểu fBảo thay dquần áo, b9Lâu Nghiêu 8Nghiêu sẽ 08biến thành esư tử cái, brít gào 7không ngừng, 0bình thường fnhìn rất ethú vị a, hiện tại cngười rít e4gào đổi 4fthành mình, 4liền hoàn 2ftoàn không athú vị!

Tần dChí lau mồ 6hôi, đem fquần áo bquăng đến fmột bên, 7phụng phịu 37giả bộ 2tức giận 9f: "Tần 4Dật, con 2còn bướng, fba sẽ không 9mặc giúp bccon."

Tần 3Tiểu Bảo dngồi ở a7chỗ kia cbvươn đầu 1nhìn ba ba 7hơn nữa fbngày, sau 2đó nheo 5lại ánh 27mắt, ngây 73ngô cười 20"ha... 6 © DiendanLeQuyDon.comha...", f5sau đó nhặt c5lên bộ 0bquần áo 38nằm bên 10cạnh, đưa b1tới trước 4mặt ba ba, 67nũng nịu 5ekêu: "Ba... bf © DiendanLeQuyDon.comBa..."

Tần 3dChí rất 3muốn tiếp fctục làm 3mặt lạnh, 4nhưng thấy 7cậu nhóc 16này nhìn emình làm 12ra vẻ đáng dthương, b7cuối cùng d6vẫn không 8bduy trì được 7dlâu mà đầu bhàng, kết f1quả tiếp 82nhận quần 0áo, Tần 1Tiểu Bảo 7lại không 66chịu mặc, 48ở trên 6giường csung sướng 8lăn qua lăn 6lại.

Mặc 1quần áo 9dcho bé, tựa 4như đánh 24giặc vậy, 0Tần Chí cfrốt cục 6hiểu được 1bvì sao Lâu eNghiêu Nghiêu bbhiện tại e6càng ngày 5càng ồn 61ào!

Thật 7vất vả a5đợi Tần 1Tiểu Bảo c5chơi mệt 5mỏi mới 3cho anh thay 40xong quần fáo. Lúc 5amang giày 64tiểu tử b4này vẫn 3fkhông nghiêm 4túc như 8cũ, chân 71nhỏ đưa 9qua đưa b8lại, khi 7dmặt Tần adChí bị 3đá vài fchân, cậu b1tựa hồ 39cảm thấy ffnhư vậy 90rất thú 1vị, hai bchân nhỏ acàng không 1ngừng hướng 20trên mặt 6ba ba mà feđá.

Loay 3hoay gần 1cnửa giờ a3mới làm ddxong này 35hết thảy, dTần Chí b2mặt đã cđen như 38đáy nồi, 70anh luôn dtự hào 52về sức 23nhẫn nại 7của mình, 9dnhưng đối 3avới đứa dcon trước 51mặt này 0lại không 6kiềm chế 0ađược.

Mang 0giày xong aliền đói 1bụng, lần 3này Tần bTiểu Bảo fdkhông có c5nghịch nữa, 99thực ngoan 1ngoãn uống 8bxong một a7bình sữa b4nhỏ, không cgiống như cfbình thường, fLâu Nghiêu 61Nghiêu phải 4adỗ hơn 21nửa ngày, bcuối cùng ftức giận dđến phát 1hỏa, nhóc 6mới uống.

Ôm 6lấy bé 7fcon đã ăn f1uống no 5nê, Tần 36Chí lấy 7chìa khoá dlên xe, chuẩn 91bị đem enhóc đến 7dnhà cha mẹ f4ở đối 3diện.

Hai 3avợ chồng 0ban ngày 68đều có c3bận công 9việc, cho 8nên ban ngày beTần Tiểu 23Bảo bình ddthường ađều được 20mẹ Tần 8Chí chăm a9sóc, buổi ctối lại 88đón về.

Mẹ 6bTần Chí 9dtuy rằng 6đã hơn dnăm mươi 10tuổi, nhưng 70nhờ giữ e3gìn tốt, anhìn qua cchỉ mới 7hơn ba mươi, 6thấy Tần 1eChí ôm cháu 1lại, nhất 3thời cười 2fđến mắt 60híp lại 81thành một 26đường 75thẳng, nếu ahỏi trong c8nhà ai yêu 1Tần Tiểu 41Bảo nhất, achắc chắn 0người đó 1là mẹ Tần

"Nghiêu c9Nghiêu đâu?"

"Hôm 3dnay cô ấy 6có cuộc ethi nên đến 2atrường arồi. Mẹ, ahôm nay lại 7cphiền mẹ dtrông Tần 16Dật giúp."

"Phiền c0toái gì, 3mẹ trông c6cháu nội 1bảo bối b4của mình, 9sao gọi 8là phiền 7toái được, 2ctiểu bảo 1đến đây 95bà nội dfôm nào!"

Tần 2bTiểu Bảo a0ôm chặt 58cổ Tần 4Chí không 89chịu buông 4tay, mẹ 0Tần gỡ 1như thế 9cnào cũng 69không thả abra, cuối 27cùng khi cgỡ ra được, 2nhóc con elại khóc 6lớn lên, edgiãy dụa 05đòi Tần dChí ôm lại.

Mẹ bTần nghe d6cháu khóc 77mà đau lòng, 08đành phải 7hỏi Tần bcChí: "Con 9bhôm nay phải 12đi làm sao?"

"Buổi 6asáng phải ađi đến 23công ty, a1bất quá 06đưa nó 00đi cũng 3được." 2eTần Chí 81nghe khóc 36cũng có 1chút đau 89lòng.

Tần fTiểu Bảo 9khóc một 4hồi, thấy 24không có fdgì hiệu 97quả, lại deđá loạn btrong lòng 37mẹ Tần, 8kết quả 30dạo qua 4một vòng, 11bé cũng 9được như c9ý mà trở 9clại chỗ 5ba ba.

Kỳ a3thật nhóc fcon này rất 65giỏi nhìn b9sắc mặt, 7người nào 3ecó thể a5khóc được, edngười nào 7ckhóc lại 8dkhông được, 3nhóc biết brất rõ.

Cuối 9cùng, tiểu 8ác ma này 66bị Tần 4Chí cột cvào ghế 58phụ, mang a4theo đi làm 3. Đến công 9ty, nhân e6viên thấy fông chủ 3ôm đứa 41nhỏ, đều 9cảm thấy 0ethực mới dmẻ, nhưng 0không ai 3nghĩ là cccon trai chỉ 2nghĩ rằng 2ađó là con 4của bạn 4anh, bởi 6avì Tần 21Chí nhìn 9bqua rất 2btrẻ, tuyệt 1không giống acngười đã 2kết hôn, 08lại còn 2có con trai.

Tần fChí vào b3văn phòng 4liền đem acđồ chơi c1trẻ con 98mà mẹ đưa acho Tần eTiểu Bảo, 5ethấy bé 4không khóc 0bkhông nháo 9emới đi 29làm việc

Tần 0cTiểu Bảo 14lúc này fthực thức 8athời, thành 7thành thật 2thật chơi ađồ chơi, a6nhìn ba ba 82đi rồi, 7aliền bỏ 83lại món dđồ chơi, 91liền chạy c9xung quanh 17tìm đồ edchơi khác.

Chơi 5được một a7lúc, cửa 91phòng đột enhiên mở dbra, hai nữ 33nhân rón 1ra rón rén bđi đến.

Tần 4Tiểu Bảo efmở to hai 95mắt tò 46mò nhìn 1các cô.

Tần a5Tiểu Bảo 0đã hơn amột tuổi, dngày thường ctròn trịa 0mũm mĩm, dkhuôn mặt enhỏ nhắn 0phấn nộn, f7thật làm 9ccho người 8ta muốn acắn một 9ngụm, một 81đôi mắt 6fto sáng trông 21suốt di 71truyền từ c6Lâu Nghiêu 6Nghiêu, thêm ahàng lông 5mi đen nhánh 1fchớp chớp, 5làm cho ai 2thấy cũng 2động tâm.

Hai cnữ thư 50ký liền 7bị hút bmất hồn 09từ một 5cái chớp 54mắt kia. 7 © DiendanLeQuyDon.comHai người eđi lại f8gần, thư dckí thứ 72nhất hỏi: 3a"Anh ddbạn nhỏ, 9con đang flàm cái 99gì thế?"

Tần 8eTiểu Bảo dtất nhiên ekhông trả 7alời cô, achỉ chớp 7chớp mắt 2nhìn.

"Thật 57đáng yêu." c9Thư ký thứ 2bhai sầm 8mặt, sau 9đó nói: 7" Anh ddbạn nhỏ, 5ba con là fai vậy?"

Tần 0Tiểu Bảo brốt cục 8ecó phản cdứng , nghiêng 9đầu giống 4như tự ehỏi: "Ba..." 6Sau đó lại 35hưng phấn dmà nói: 76"Ba, 95bổn! Bổn!"

Hai 93thư ký nhìn ednhau, không 4dbiết Tần fTiểu Bảo blà có ý 4tứ gì, 6bchẳng lẽ 8bé là đang 1cnói ba nó falà "Bổn 2bổn" d7?

Hai 40người lại 68hỏi mẹ 0cnhóc là 3ai, kết aquả Tần c1Tiểu Bảo 5lại nói 2"Đến etrường", aahai người a8lại kẻ 3etung người ehứng tìm d3hiểu tin 01tức Tần 82Chí, Tần a6Tiểu Bảo ccơ bản cchính là 88mở to hai 78mắt nghe, 3ngẫu nhiên d8nói vài c0chữ không 4rõ ràng, 40nhưng đều 64là ông nói 3gà bà nói 1vịt.

Thời 9điểm Tần 32Chí trở f2về liền eathấy hai 6thư ký vốn 6nên ở đi 1làm việc 0alại vây f9quanh con 0fmình nói 4chuyện, afTần Tiểu 7Bảo thấy 35ba ba nhà e5mình, lập dtức chạy 7ftới ôm 11lấy đùi fanh, miệng 5la hét "Bổn ebổn", 5Tần Chí 33đem con ôm b3lên, nghiêm 6amặt nói 3với hai ethư ký: 3"Ở 6trong này elàm cái 8bgì? còn c0không quay dlại làm 54việc."

"Vâng." 83Hai cô thư 6ký nhỏ 7khúm núm 9dđáp, ánh fbmắt lại 6không ngừng 8dbắn về cphía Tần fChí.

Nhưng 23Tần Chí blại không 05thèm liếc 6mắt một 09cái, ôm 5aTần Tiểu 43Bảo đi 3ra ngoài, bnghe thấy aacon kêu mình 1bổn bổn, bliền nhéo 3nhéo cái 3mũi nhỏ: 8"Gọi alà ba ba."

"Bổn 67bổn!" 8c(Ngốc, ngốc)

"Kêu 9eba ba!"

Hai accha con không 5acoi ai ra 1gì mà đấu 98khẩu với 1nhau, hai fctiểu thư 8aký bỗng fcảm thấy dđau lòng, 8ba ba? Bọn 5chọ không fcó nghe sai 2chứ? Ông 2chủ này 87nhìn qua 02chỉ mới ahai mươi 8cmấy tuổi, 59vậy mà e9đã có một 10đứa con ahơn một 3ctuổi? Có fthật không bđây?

Việc 63này làm 75sao mà cho dngười ta 5sống cho 71được? 5Vì sao hiện 0tại nam 0nhân tốt fkhông phải 80đã kết 5hôn thì 8chính là 88đang chuẩn b6bị kết 0hôn!

Công 09việc ở 8công ty cũng 0không có 4gì nhiều, c5thời gian atrước Nguyễn cTư Nam vừa ckết hôn, ahiện tại bđang hưởng 2tuần trăng dmật, ở 26công ty không 2có Nguyễn f7Tư Nam ép 4abuộc, công 22tác nháy emắt thanh 6nhàn vô 8cùng, Tần 7Chí ôm con 7dạo qua 6một vòng, 33cũng liền 49đi trở cvề.

Khi 8Tần Tiểu 69Bảo tám 5ftháng bắt c7đầu bi ecbô tập 7nói, học atrước hết beđược không cphải mẹ 5dcũng không 65phải ba 8eba, mà là 56bổn bổn f(ngốc, ngốc), 65có lẽ là 6dLâu Nghiêu 24Nghiêu nói 3Tần Chí 1là ngu ngốc 0nhiều quá, 81bị đứa anhỏ học 77đi, hiện 38tại Tần e9Tiểu Bảo 7có đôi 3dkhi kêu Tần 2Chí ba ba, 3ecó đôi 2ckhi gọi aaanh ngốc, 6ngốc, điều f0này làm echo Tần 09Chí phi thường b2bất đắc 7dĩ.

Giữa etrưa, Tần 3Chí nấu acháo cho f6Tần Tiểu 2fBảo ăn, 9mẹ Tần chiếm khi 5không giữ 3cháu, đã csớm hẹn 8dbạn đi achơi .

Tần edTiểu Bảo a9vừa mới 0bắt đầu 6học dùng 4thìa, cầm echiếc thìa 07plastic nhỏ 7múc cháo 0băn, trong abđó một enửa ăn feđến trên 2bmũi, Tần f4Chí phải 94đi vào nhà 0abếp lấy e3hạt tiêu, 9khi quay lại a2liền thấy d8Tần Tiểu c0Bảo hai f6tay đặt b6ở trong 89bát, cầm 3blấy cháo 5ăn, thấy 5Tần Chí 5fđi qua, liền 78cười ngây dngô, sau 2đó lại ftiếp tục 4dùng tay 1cầm cháo 53ăn.

Nhìn dtrên người, 6trên mặt, 0trên đầu 99con tất 2dcả đều b6là cháo, feTần Chí a8có trong fnháy mắt bckhông biết e5nói gì, 5sau đó cảm 9thấy vô 4cùng may 28mắn khi 6bà xã không 9có ở nhà, bnếu không dlại rít 9bgào .

Ăn 98xong cơm 47trưa, Tần eChí đem fTần Tiểu 3Bảo tắm 7rửa, Tần 21Tiểu Bảo 9tất nhiên f6là không fan phận, bmột chuyện 2tắm rửa 1lại mất fhơn một 8tiếng đồng fhồ, còn 8làm ướt chết quần eáo của 09Tần Chí, atắm rửa 4xong xuôi, enhóc con 33kia mệt 5nhọc, tự 6giác trở 1lại giường 1nhỏ ngủ edtrưa , để fba ba nhà bamình ở 9clại thu eathập tàn 97cục.

Nhìn 1phòng tắm bbị biến 0thành một c1đống hỗn 7độn, Tần c7Chí từ 65trong nước 79bước ra, 3rốt cục 7nhận thức ceđược rằng 0tiểu ác 11ma này có f2bao nhiêu 35đáng sợ, 96khó trách d8tính tình c5bà xã càng 1ngày càng e8kém, trước 7đây rõ cràng thật 9đáng yêu!

Tần dTiểu Bảo 9ngủ thẳng 5ftới bốn egiờ chiều, 01kết quả 5bởi vì fngủ lâu 4quá mà đái 63dầm ...

Ngày 3hôm nay đối 6với Tần 22Chí mà nói 4đúng là 1một ngày 1đầy bi 88kịch, chỉ 7fvì buổi 06sáng nhất athời mềm 05lòng...

Chơi 8cùng con 6bmột giờ, cxương sống bthắt lưng 6Tần Chí 70đều đau, 1bbắt đầu cblái xe đón 71bà xã tan 9học.

Lúc 52đến trường, eLâu Nghiêu bNghiêu còn 5chưa ra, d3trường 7học lại 2bcấm xe ở 3cngoài chạy dvào, hai 31cha con đành 7phải chờ 8ở bên ngoài, e1Tần Tiểu cBảo ở b1trong xe không 9chịu ngồi fim, xoay qua 16xoay lại, 96cuối cùng bTần Chí 25đành phải 5mang cậu b7xuống xe, 6để cậu 0đứng trên 34bãi cỏ.

Trước 0ecổng trường fđại học, bmỗi ngày ccđều có 09người đứng 37đợi ở angoài, thanh 6dniên, trung 4niên, lão 0fniên đều 5có đủ ecả, nhưng 1một người 0dẫn theo f9trẻ con fcđi đón 2như thế 4này cũng elà rất 9ít gặp.

Tần 3Chí mỏi 35lưng, dựa 7lên chiếc cdxe thể thao 23màu bạc, cvốn là 7bdiện mạo e8không tầm 8thường, 2bộ dáng 63này lại 90làm cho anh 65nhìn qua d3tăng thêm 04gợi cảm 5fvài phần, f3Tần Tiểu b1Bảo ôm dđùi ba ba 00nhà mình, 4nhìn người 9bđi đường 58qua lại a9chung quanh, 3nếu thấy fnữ nhân 76giống Lâu 00Nghiêu Nghiêu, 7sẽ cao hứng 86chạy đi blên, nhưng aclà đi vài ebước sẽ 9phát hiện 8fngười kia 2fkhông phải 5mẹ, liền 1rụt đầu f7lùi về e9bên người e4ba ba, tiếp a5tục ôm 12đùi ba ba 85đợi mẹ.

Những 1fnữ sinh bftừ trong 0trường fdđi ra, liền dcbị thu hút 98bởi cặp 3echa con này. b4 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 6có người a1còn muốn 63đến gần!

Bất 5bquá cũng 79có người e8không bị 3ehút hồn, 69hoài nghi 9nam nhân 5anày là cố a6ý mang theo bdtrẻ con 2fđến tranh d4thủ lòng 7thương hại 1của người 30trong lòng, 0ahoặc căn 1bản chính flà cố ý 0ở trong 8này dựa 5theo bé nhóc ccon này mà 9tán gái c1!

Cha 8con hai người c1bị nhìn 0angó, dò bxét nửa 18ngày, rốt ccục đợi 0cđược Lâu c3Nghiêu Nghiêu, 2Tần Tiểu 3Bảo hưng b2phấn chạy cđi lên, f5ôm lấy 0fđùi Lâu 7Nghiêu Nghiêu, fLâu Nghiêu 98Nghiêu nhấc b7chân, phát f9hiện Tần cTiểu Bảo 8bôm thật 24chặt, hoàn ftoàn chính ddlà dính 3trên đùi 76cô, nhất 94thời liền 6nghiêm mặt fclại: "Tần 6Tiểu Bảo, 8buông tay!"

"Mẹ!" 2Tần Tiểu 0Bảo vô 02cùng đáng e9thương ngẩng c6đầu nhìn 1emẹ mình.

"Buông atay!" 12Lâu Nghiêu 3Nghiêu không a8có nửa 7dđiểm mềm 9alòng.

Tần 4Tiểu Bảo 5đành phải 9eủy khuất abuông tay, 5nhìn về ephía ba ba 9cầu cứu, blại phát chiện ba 3cba nhà mình e9quay đầu, 1làm bộ fnhư không dcó thấy 9cậu cầu 47cứu.

Đón 89nhận túi 0xách trong etay Lâu Nghiêu 5aNghiêu, Tần 2Chí nghĩ, 9quả nhiên dmỗi vật 4đều có dbmột vật atrị, cả 75nhà đều ccưng chiều 1Tần Tiểu c4Bảo, duy cchỉ có 92Lâu Nghiêu 2Nghiêu có 2thể làm amặt lạnh, 2bất quá, 15mặc dù 4Lâu Nghiêu 3Nghiêu hung 5hăng với d0cậu như 5fvậy, Tần dTiểu Bảo 6dlại thích ebnhất là akề cận a6mẹ.

Ngồi 6bvào trong 0xe, Tần 9cTiểu Bảo ddvốn dĩ 83giống như echú khỉ dacon vẫn 8dkhông nhúc a7nhích nằm 00trong lòng 61mẹ, Tần d7Chí thấy 02vậy rất 1muốn cười.

Bất 6quá, một 5nhà ba người 41này không 29biết là b8vô số cô 7gái đứng 45nhìn bọn f5họ rời 2eđi kia, có 4dbiết bao 05người tan 33nát cõi 5flòng! Quả fnhiên, gặp benam nhân d8tốt, chộp 5tới kết 3hôn sớm 6một chút, 42sinh tiểu 7hài tử 9mới là 40vương đạo 92a!

Khi c8đi ngang equa một fcửa hàng abánh ngọt, 13Lâu Nghiêu 4Nghiêu bảo 63Tần Chí cbngừng ở aven đường 37một chút, bôm Tần 1Tiểu Bảo 8bước xuống 0cxe.

Nói ddđến cũng alà kì diệu, 61cư nhiên daở trên 1đường 9gặp Trần 40Hạo, Trần 0Hạo nhìn 6thấy hai 6mẹ con, 1vừa lộ dfra nụ cười 5tươi muốn fbắt chuyện, ffkết quả 1cùng Lâu eNghiêu Nghiêu 1fgặp thoáng 3bqua, cô giống b0như không ffcó thấy eaanh, ôm Tần beTiểu Bảo f7nhìn không 9chớp mắt 0fđi qua.

Vẻ 8mặt tươi dcười của e1Trần Hạo 4cứng ngắc equay đầu 3lại, liền 6thấy Lâu 06Nghiêu Nghiêu 3cùng Tần fTiểu Bảo 8hai người 3ngồi xổm etrước tủ 8kính của 3fcửa hàng 7bánh ngọt, 01một lớn 8một nhỏ bđột nhiên 0quay đầu, bhai đôi 8mắt giống 1fnhau đều 9mở thật 2lớn trông bnhư con mèo 9nhỏ.

Trần 3Hạo nghĩ 39rằng họ b9nhìn mình, 4liền điều achỉnh nở 7một nụ d3cười cực dkỳ hoàn 9bmỹ, nhấc 6chân đi 0đến hướng 0bên kia, cclại phát 3hiện có bngười ở 9bên cạnh ccũng đi 2aqua đó giống bmình.

Tần a9Chí đi đến cebên người 2bà xã cùng 0con trai, 56xoay người 6hỏi: "Chọn 3được rồi achứ?"

"Cái 3này!" 5dLâu Nghiêu cNghiêu chỉ 2vào một 7cái bánh 7ngọt chocolate 18trong tủ 13kính.

Tần fTiểu Bảo f6lại chỉ a1một cái fbbánh dâu 3btây khác, a5nước miếng 43đều muốn 38chảy ra 3.

"Rốt dcuộc là 4cái nào?"

Lâu bNghiêu Nghiêu dtrừng mắt, fbhung dữ 38nói: "Đương 71nhiên là ecái mà em ddnói!"

Nữ 9nhân này 8đúng là 7không nhường enhịn nha, alại không 48biết xấu 28hổ tranh a7giành cùng 01con!

Cuối 5cùng, Tần 6dChí đem 08hai loại 7abánh ngọt 0trong tủ 9đều mua cmột phần, 51Tần Tiểu 7Bảo tự 9nhiên không 32biết đã 5mua, bám 7dính lấy 2tủ kính 7ckhông chịu 4đi, Lâu 63Nghiêu Nghiêu 36liền bắt 0anh ôm đi, 09Tần Tiểu 9Bảo liền 69khóc.

Kết 0quả khóc 7cmột hồi aaphát hiện 8mẹ không 42để ý tới 2acậu, liền earúc đầu bvào lòng dmẹ hờn cdỗi.

Tần fChí thấy dmột màn anhư vậy 8không khỏi 7buồn cười, aquả nhiên, 0tiểu ác 1ma lại có 5đại ác 29ma đến 2trị! Đối bvới tiểu 2ác ma này, 7cphải có 6lòng dạ cbsắt đá!

Một cnhà ba người 4bđi qua bên 5người Trần 80Hạo, từ eđầu tới 9cuối, giống 6như căn bbbản không 0dcó nhìn 5thấy anh. e © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 4btrong lòng d4vắng lặng, cđứng ở 66tại chỗ 75thật lâu, acthật lâu.

Ch 0ương 30: 88Từ nay về 9sau chính 6là người alạ

Bất a6tri bất 2giác, lại ddđi đến 8nơi này

8chỉ là 88muốn tìm a2một chỗ 15để giải 03sầu, cũng 0không chỉ 62một lần 0lại trở fdvề chỗ 9này.

Lâu 73Thanh Thanh 7bắt đầu 4fvuốt ve 54hàng rào cmàu trắng, 10vây quanh 1dlà biệt b0thự ba tầng bquen thuộc, 5bánh mắt 59có chút 1ehoài niệm, 7tính kĩ 87lại, cô ecđã hơn 8một năm 8không về achỗ này

Quên 5amất là eemột ngày 30kia, đột dfnhiên muốn f8về thăm b5nhà một cchút, lại 68phát hiện b, chìa khóa fecô cầm bcũng không 4mở được 7ecửa

1thất kinh 4fgọi điện 0cho ba ba, 3mới biết arằng ông fđã chuyển bara ngoài dbở, nếu cbnhư cô muốn 9lấy cái 4agì, phải eđi tìm Phương 6Hi Lôi, bởi dvì chìa b6khóa của 87cô với dLâu Nghiêu a9Nghiêu ở 7trong tay 50

efhỏi: Vì 9sao?

Lâu c0Viễn Chí 66nói: Ba với cdì Phương 4của con 8đã ly hôn 3rồi

Lâu 3eViễn Chí 0là một fngười đàn 33ông kiêu dngạo, dây fdưa không c6muốn để bchuyện như advậy, với etính cách 6fcủa ông, etuyệt đối fkhông thể celàm chuyện 3amất mặt d3như vậy, f2Phương Hi bLôi không bmuốn mở 8miệng nhiều, bông đương 3nhiên cũng 43sẽ không 0đi để flàm mất dmặt mình, 46cho nên tin a2tức bọn fhọ ly hôn, 49cũng không 7có nhiều cngười biết bbđến

Ly edhôn? Một a7khắc đó 4khiến Lâu 17Thanh Thanh 9ethật sự 9fsợ ngây 2bngười, 67cô chưa 3từng nghĩ 08tới ba ba 8đơn giản 8như thế 1lại cùng 1với Phương 1bHi Lôi ly 2hôn, cô 85nghe mẹ 89mình kể 8flại rằng, 3vốn dĩ 24ba mẹ cô blà phi thường f8yêu nhau, 7nhưng đột acnhiên lại 4xuất hiện 6thiên kim 12tiểu thư b8nhà giàu 4Phương Hi 75Lôi cũng 4yêu baba 0cô, vì thế bdùng mọi 7loại thủ dđoạn ác 1độc muốn b2cướp ba adba cô, thậm ebchí lấy d7cả tiền 95đồ của 67ông để 9uy hiếp, btuy rằng 1như thế, 24ba ba vẫn 5clựa chọn 0mẹ cô, enhưng mẹ 2cô không 9muốn làm cba cô khó bxử, cuối 08cùng rời 65khỏi khỏi cba cô, lại c4không nghĩ 2rằng, chính 26mình đã 9có bầu

Sau fkhi biết eamẹ bị 8ung thư giai f8đoạn cuối, 7cô bị đưa fđến nhà 1của ba ba, 89lại phát 2hiện sự 3tình tựa 79hồ không 6cgiống như 4trong tưởng 0etượng, 0Phương Hi 47Lôi nhìn cqua cùng 0không giống d4là yêu ba 60ba, nữ nhân 9này thậm 90chí có thể danói là người 9dlạnh lùng, 1nhưng mẹ 9tuyệt đối 0sẽ không 4lừa cô, 9enhất định 80là lỗi ccủa người bphụ nữ bnày!

Nhưng 0là vì sao, f0từng hao 93tổn tâm 3cơ mới 8ccó được 7cuộc hôn fnhân này, 2giờ phút 8này lại 1đơn giản 93như vậy dliền buông 79tay?

Lâu 05Thanh Thanh 63nghĩ mãi fbcũng không 3

Kinh 21ngạc đi 9qua chính 7là sung sướng, 3csau đó mới 91cảm thấy dtiếc hận, 6elàm sao lại 3ở căn phòng 3nhỏ này

Ba 3cba thật 1là thiện 3flương, đã dđem toàn dbộ biệt 6thự sang 4ctrọng này 0tặng cho 4bmẹ con họ

Nghĩ 91đến ý 1tưởng ngây ethơ khi đó, 35Lâu Thanh 73Thanh không 94khỏi cười c4khổ, mẹ 45cô đã sống 3cvới sự 84lừa dối bhơn hai mươi fnăm, kết fquả đến 70khi phát fhiện sự fthật bị 68phát hiện 9cảm thấy f8rất đáng 55sợ

37đột nhiên dlại nghĩ 30đến Lâu 57Nghiêu Nghiêu, 24cô từng dnghĩ đến 4cả đời 2fsẽ không 81đụng chạm dađến nữ aenhân này, ecLâu Nghiêu 99Nghiêu kết 80hôn, mọi engười ở fbên ngoài 2nghĩ sau 87lại đột 1nhiên nhanh 7bnhư vậy, csau đó rất fnhanh lại 3bcó con trai, d5nghe nói bcô ấy hiện 6giờ sống crất hạnh 5phúc

76đã mấy 45tháng không b2cùng Lâu eNghiêu Nghiêu 6nói chuyện, dtừng đứng drất xa nhìn, 1từng gặp e8thoáng qua, 7cảm giác erất xa lạ 15giống như 2các cô không fquen biết 35nhau.

Thì ara, không 6có baba liên 53hệ, các fcô chẳng b4qua chỉ clà những 68người xa clạ thôi

Nói 00không rõ aelà cảm 89giác gì, 4nhưng có 5một chút 2mất mát. e © DiendanLeQuyDon.comCô từng 1trở về 6nơi này avô số lần, etựa hồ bmuốn tìm 90một chút 1hồi ức 56ngày xưa

Tám b4năm trước, cccô chính atại nơi eđây, lần bbđầu tiên f3nhìn thấy 4cLâu Nghiêu eNghiêu, cô 5ấy đứng 3ở phía 4sau Phương f6Hi Lôi, nháy cđôi mắt 87to tò mò enhìn về c2phía cô, elúc đó 2bLâu Thanh 83Thanh cảm 31thấy rất 36khó chịu, 9blúc ấy d5mẹ cô quỳ 8trên mặt dđất khẩn 6bcầu Phương 30Hi Lôi, cô 12xấu hổ 0trừng mắt 1anhìn Lâu 22Nghiêu Nghiêu, 2lại không 4nghĩ rằng, cLâu Nghiêu eeNghiêu lại 77nhìn cô 7lộ ra một 9anụ cười 2sáng lạn

Đại b3khái chính 07là khi đó, f0cô bắt b8đầu hận aLâu Nghiêu 6Nghiêu

beấy cười 51vui khiến dcho cô ở 9trong lòng 0cảm thấy dbi thương, 3cho nên ngay 0từ lúc 10đó, cô aliền chán 7ghét Lâu 8Nghiêu Nghiêu, 30cô càng 6dlúc càng 9chán ghét 7đối với efcô ấy! c5Phi thường c3chán ghét!

Khi 8đó chính fmình thật 07là ngây fthơ

Lâu bThanh Thanh 0clưu luyến 8nhìn thoáng 8qua chỗ cnày , đây 5không còn 0alà giấc fmộng của bacô nữa, 99liền xoay dengười rời e0đi

Một f6người mờ 4mịt tiêu 7sái ở trên fcon đường ecái, không 3biết đi 3con đường 3nào để 66trở về 40nhà? Nhà e9của cô cở nơi nào 4d? Ba ba hiện etại đang 21ở nhà trọ 5gần trung etâm , phòng 0ở của enữ chủ 35nhân rất f1nhanh đã 0eđem cho thuê, 9cđến lúc 0cđó cô lại 18bị người fta bỏ rơi.

Huống 3ehồ, ba ba c0từng đối bvới cô 43trăm thuận 02, hiện tại edlại xem 9như cũng 49không muốn 91gặp cô

Lâu bViễn Chí ahiện tại 6đã không 84làm tổng cgiám đốc bfở công 58ty thiết dkế trang 6phục của 6Phương gia, bacông ty năm 4bnay đã đề 07bạt tổng fgiám đốc emới có 8bnăng lực d9hơn hẳn 52ông, thân b8phận chồng 4của tổng egiám đốc fnày đã 2không còn b7lại chiếc e1ô dù che 41chở cho c1ông nữa, 86hơn nữa btin tức 1ông cùng 4bvới Phương 5Hi Lôi đã 4bbị mọi cdngười đào f9móc ra, có ecrất nhiều 3flời đồn 88đãi, có 5những ánh 8mắt nhìn 1ông khiến f2ông không achịu được 4dnên ông f5xin từ chức

Lại a6không nghĩ 0brằng, đây 03chính là ebắt đầu ccủa bi kịch, 19không có accông ty nào dchịu thuê dcông, ông 8cũng đã e7hơn năm 60mươi tuổi, 6hơn nữa 6kinh doanh f4luẩn quẩn 3cchỉ có 6anhư vậy, 66không bao 1lâu sau mọi fngười đều abiết, ông 8trở thành 8một truyện a4cười trong athương giới

Đã d5từng mạnh 8bmẽ muốn fhưởng cuộc 87sống an 3anhàn nhưng abây giờ 6lại không acòn, trong b4lúc nhất dthời, ông 7lại không 42biết đi 2dcon đường 9nào

Một bkhi mọi 9dchuyện đã cxảy ra, fecác loại 65cảm xúc 4thi nhau ùa 67đến, ông 9cbắt đầu 8hối hận 8esao lúc ấy e7lại đồng eý cùng với 9Phương Hi ebLôi ly hôn, 2ông bắt dđầu hối 4hận vì 9thanh cao 71mà không dtranh đoạt d7gia tài với 17Phương Hi 6Lôi, bắt 64đầu hối 13hận rất 6nhiều sự 3bviệc, ông ebắt đầu 71lại tưởng 98niệm mọi 2việc

Nếu fenhư không 2có Lâu Thanh ceThanh, có 3thể sau 5bnày sẽ 9bkhông có 64nhiều chuyện 4xảy ra, 7nếu như ckhông có ccô, ông 3dvẫn có 0một cuộc 5sống xa afhoa như cũ, eaan nhàn sung esướng vẫn d4là tổng 9bgiám đốc 0fLâu

Nhưng 5quay đầu 77sao? Ông 9ccó đường 7quay lại 09sau? Trừ b8phi ông không 18ngại chính 66mình bị 7amọi người 5cười nhạo

Từng 6trở thành fngười bị dba ba oán 06hận, Lâu 51Thanh Thanh fđã đau dlòng đến 3chết lặng

3ftri vô giác 7không biết c5đi bao lâu earồi, rốt 1fcục thấy f2một kiến 4trúc quen 4fthuộc, là c0một quán 5bar, từng 7cùng với 5Lâu Nghiêu 4Nghiêu và afbạn bè 2của cô 5cùng nhau 70tới, bảo 8dvệ tại ecửa tựa 20hồ muốn 8ngăn cô, 93nhưng lại 9bị một c9bảo vệ ckhác ngăn 9trở, có 5lẽ hắn bcòn nhận f6biết nàng.

Bây 3cgiờ còn 0là hoàng bahôn, quán bfbar vẫn f1còn rất 1vắng , lúc a5này một 2người khách 7dcũng không dcó, Lâu 51Thanh Thanh 4cngồi vào equầy bar 37, người bpha chế 1drượu hỏi fcô “ Muốn auống gì”

“Tùy 77tiện”

Lâu 1Thanh Thanh 8ngồi ở achỗ kia c2đã phát 6ngốc rồi, dkhông biết ekhi nào thì acó người fđã ngồi 94cạnh cô

Người c8nọ nhận 2frượu, liền 5abắt đầu 7uống

Lâu 57Thanh Thanh dnghiêng đầu 8enhìn thoáng cquá , kinh bngạc nói: ab“ Trần 1Hạo”

“Lâu 4Thanh Thanh”

2Em sao lại 58ở trong 8này?”

Hai 6người đồng fcthời hỏi d8ra những cdlời này, 2sau đó cùng 47nhau trầm 9mặc, cô 20so với trước 1kia hấp 8dẫn hơn, 2nhưng thần fsắc khó 0nén nét bưu sầu, 56anh vẫn 9anh tuấn enhư trước, e6nhưng vẻ cemặt tiều 1tụy, hai 08người thất 9fthần giống 6nhau cũng 84không nói 0

Cuối adcùng Lâu 5bThanh Thanh 14mở miệng bhỏi trước 96: “Anh gần 5đây như a9thế nào?”

Trần 6Hạo lắc 5đầu , tựa 0ahồ cũng fkhông muốn 3nói tình fhình gần 4đây, lại 7hỏi ngược 4lại : “ 63Em gần đây eabận cái edgì vậy, bchình như dblâu rồi ckhông gặp 95em”

Lâu fThanh Thanh 8acũng không 8biết nên 30nói với e5anh cái gì, 54anh cũng 4không truy 83vấn, vốn 3clà chẳng 0equa là khách 0sáo. Lại 38nói tiếp cbọn họ 2lâu rồi 3không gặp fmặt

Trong 4trí nhớ banh là chủ e0tịch hội 92học sinh 55trung học, a0ôn nhu lại a8săn sóc, 48cô lén lút 2thầm mếm canh rất e9nhiều năm, 9bởi vì 7không tự 01tin dám nói 1ccho bất 7cluận người benào, cho f9đến khi 8phát hiện 79Lâu Nghiêu e8Nghiêu cũng 4thích anh, 28cô mới 80có dũng 1khí cùng f2Lâu Nghiêu c3Nghiêu cạnh 70tranh

Nhưng, e1dần dần b1phát hiện 5anh cũng 14không giống 1như trông 4tưởng tượng, 47cảm tình 15dần dần 8phai nhạt, 82chỉ còn 0alại có 6một ý niệm 0ở trong bcđầu là 2phải cùng aLâu Nghiêu 3dNghiêu tranh 8giành

Đối 16với tình bahình Trần 1Hạo gần 70đây, Lâu ffThanh Thanh 49cũng biết 1được, cccông ty tài 91chính nhà 5dbọn họn 94gặp vấn 7ađề lớn, 7đang vay aftiền ở 2nhiều nơi, bnhưng không fai có thiện f2chí viện 5trợ, cuối 57cùng phải 76cùng Lâm bgia đáo 83ứng vay 99tiền, điều 2kiện là 92phải kết d2hôn với f1Lâm Phỉ.

Kỳ 2ethật anh fta rất hạnh e1phúc, có c4một người fcon gái yêu b5anh ta như 1fvậy, một faLâu Nghiêu 5Nghiêu thứ 46hai

Nghĩ cđến Lâu fThanh Thanh c9trào phúng 19cười, cô 50đại khái cblà một 4cô gái trong dsố ít cô 3gái thấy crõ con người 06Trần Hạo, 2kỳ thật 9ngay từ 1bđầu Lâm 5Phỉ bất 9quá chỉ 06là bắt 8chước Lâu 5Nghiêu Nghiêu, 71đáng tiếc 1fngười bắt 1dchước còn bkém xa

Trần 6Hạo không 9abằng Tần cfChí, ngay ccả tìm 04nữ nhân edcũng không ecbằng

Nhưng 45là, cho dù 32như vậy, dcLâm Phỉ 2cũng yêu 2fTrần Hạo, 8so với các 0cô yêu nhiều 3hơn rất 8enhiều, yêu 18đến mức 1có thể dhy sinh mạng 7sống, cho afnên, Trần 3Hạo còn dcó cái gì 9không biết 2đủ chứ? 64Lâu Thanh cThanh hỏi 9chính mình, b5cô thấy cađủ sao?

Đương 2nhiên không eđủ, cho 70nên cô hiện 7tại đang bdo dự, rốt acục có 5muốn cùng 23bạn trai 5hiện tại 6dcùng nhau frời khỏi fthành phố 64hay không 7này, anh 06ấy thực 1sự yêu 5cô, đối 3với cô a8tốt lắm, falần này abkhông thể 2bnghi ngờ, 12nhưng là 34trước đó 6không lâu 67mới biết, bngười kia ctự xưng f8là vợ trước 95của anh bta lại nói ccho cô biết, canh ta chẳng 1qua chỉ 24đang trong 5bkhoảng thời 14gian theo e4đuổi yêu 8dcực say 7đắm, sau a0khi quen biết 8dhiểu nhau erồi mến bnhau, rồi 6đi đến chôn nhân 54ngọt ngào, 67cuối cùng 68anh ta sẽ dara đi mang 8theo hôn 2nhân tan 01vỡ cùng 62oán hận 9dvới vợ ctrước, 9tiếp theo 13đi tìm những 1dcuộc tình 7fmới

Người e7phụ nữ 24kia nhìn 6cô với 6ánh mắt, 9vừa trào cphúng lại bcthương tình

Lâu 9Thanh Thanh 9không biết 8ecó phải 09là sự thật 0hay không, 60cô thậm 3fchí không 1adám hỏi, 6bởi vì 3cô luyến 8ftiếc cuộc e5tình này

Hai b7con người 24với những e1nỗi buồn e7riêng bắt 0đầu uống b2rượu, chìm 2ađắm trong ecthế giới 58của mình, 7từng có 0một cái etên “ Lâu 4Nghiêu Nghiêu” 7b, đem bọn 3họ kết f2nối cùng fenhau, nhưng emà bọn 64họ đều eđắm chìm 5aở trong cđó, vô 43số kế 8hoạch chờ 9thời điểm 57để thực 03thi, người 9con gái tên cdLâu Nghiêu 5Nghiêu đó a0lại đột enhiên rời akhỏi

Trăm 8phương ngàn 1ckế, bày dcmưu lâu 9như vậy, 4giờ lại abcông cốc, 1thật là cftức đến 4nổi điên

Lâu 77Thanh Thanh bcuống uống, 5đột nhiên 7fliền khóc a3lớn, cô 2nói: “ 9Trần Hạo, d5em hối hận”

Anh 90nghiêm mặt 8dxem cô, không 5hề có chút bý định 7muốn biết.

4ecứ khóc 7bđến thương 8tâm muốn 8chết như 8vậy, giống c6như muốn 3đem ủy abkhuất cả 04đời khóc 28ra

ehối hận 4quá muộn 5, đã muốn cquay đầu 9lại nhưng 3ckhông có 43cơ hội, 65cô vô số 6lần mơ b2thấy quá 44khứ, cõi 7lòng đầy devui sướng 3đến khi atỉnh lại dmới phát 1hiện đó b6chỉ là bmột giấc 2mơ, cứ 2mãi như 5thế, từng 9nghĩ đến 92không thèm 3ađể ý đến 6hết thảy 6mọi chuyện, 3dphát hiện 9đối phương 9so với chính bmình lại 06càng không 8thèm để 65ý, sau mới dehậu tri 83hậu giác 7phát hiện, athì ra bản fathân mình 69vẫn để a9ý mọi chuyện

Nhưng 2là, cô không 9cthể trở 47về được

Trần 7Hạo cứ 9lẳng lặng 2nhìn Lâu 4cThanh Thanh 8khóc, không 7hề lên 7ftiếng hỏi e8cô có chuyện 23gì, cũng 6không nghĩ 60đến sẽ 79phải an 5ủi cô như 8bthế nào, 0hắn cũng 65đã mệt 1achết đi 6rồi, không 5có tâm tư 0để quản 46sống chết 30của nữ 1nhân này

Bọn 0họ hai người 4đều là afngười thất d2bại, và cnhững người dchiến thắng, 3đã bỏ bebọn họ 54ra đi càng 6blúc càng b7xa bọn họ 2vẫn ở 6lại tại 35chỗ, chỉ 14có thể 8nhìn bóng 6dáng bọn c2họ ngày 5càng xa

Hai 1người không 7biết ngồi 8ở quán bebar bao lâu 57, thẳng 3cđến khi 34Lâu Thanh 6Thanh rốt acục khóc a9không ra 45một giọt fenước mắt c3nào, cô 8đứng lên d, nói: “ 0Trần Hạo 58hẹn gặp f9lại”

0Hẹn gặp a2lại”. f © DiendanLeQuyDon.comTrần Hạo 1không trả dclời

Sau 23đó không 1bao giờ ecgặp lại 22nữa

Rời cdkhỏi quán 9bbar, Lâu aThanh Thanh 5cmột mình 00đi vào chợ c4đêm. Đột 3nhiên nghe dthấy âm 3thanh quen 0thuộc, cô 19quay đầu fdnhìn thoáng 5equa, sau đó 7enở nụ 9cười

eChị chị”

Từ bcnày về 8sau, chính 1là người 2elạ

61Chương cuối: 5fTrừ phi aanh không 86thể yêu 7em được c5nữa

Tình eyêu có ba 25điều khổ: 74Cầu mà akhông thể, 78buông nhưng 8không được, emất mà 37không tiếc.

Ba 3điều khổ 92ấy, Tần 2Chí chiếm e5hai điều, 9anh đối bvới Lâu aNghiêu Nghiêu, 65cũng là 3cầu mà 8không thể, 7lại còn 94là buông d7nhưng không ađược.

Tần 7Chí là người 8luôn xác 47định mục aetiêu rõ f3ràng, biết d4bản thân 2muốn cái 9bgì, biết 34bản thân 5nên làm 0cái gì, bchỉ riêng d1đối với 5Lâu Nghiêu 2cNghiêu anh elại không c7có một e9chút biện bpháp.

Bởi 0vì, anh thật 6dsự quá fyêu cô gái 7ngốc này.

Anh 3từng nghĩ, 13anh cùng 9Lâu Nghiêu 4Nghiêu chỉ 5có thể cduy trì như c6vậy cho 9đến khi b0chết, trừ e3phi anh chịu 7buông tay.

Bỗng 64nhiên xuất d1hiện một cbất ngờ.

Nhận c2được tin e9nhắn người 9ấy viết 78"Em chờ aanh trở 2về - Nghiêu 97Nghiêu", 2fLâu Nghiêu 7Nghiêu vĩnh dviễn không b9biết được, danh lúc ấy 4có bao nhiêu 1asao kinh ngạc 4fcùng kinh eehỉ, nhưng 63cảm thấy fnghi hoặc bnhiều hơn, fkhi anh phục 2hồi tinh 2thần lại 9đã là một 7clúc lâu 6asau, anh bối 5rối gửi 4lại tin 4anhắn cho 64Lâu Nghiêu 2Nghiêu, vì 1vội quá anên chỉ ecó một edtừ "Được" 50liền gửi 3đi, thậm e5chí ngay 52cả một 5cái ký hiệu 67cũng không fecó, lát asau anh liền 4bhối hận 6fmình gửi 7tin ngắn 8quá, có 53thể hay ekhông làm 0cho Lâu Nghiêu e8Nghiêu hiểu 83lầm anh 32không coi 15trọng cô, 0fcàng nghĩ 0anh càng atự giễu 4mình, có 9lẽ cô căn 71bản là 64không để 35ở trong blòng, gửi f0cho anh tin fnhắn này 3fcũng chỉ 7do nhất b6thời hưng dphấn.

36một tin cbnhắn của 42Lâu Nghiêu 18Nghiêu mà 9anh kích dađộng giống anhư một 77đứa ngốc. bf © DiendanLeQuyDon.comMặc dù abiết như 6vậy, nhưng 0anh vẫn 3giống như b0kẻ ngốc e7mà mất 68ngủ. Khi 4trở về 0vào ngày fhôm sau, 9ftâm tình 5không kiềm 9chế được bmà vui vẻ, f2thậm chí 38còn vui vẻ 3với thư 5eký mà mình 0ekhông thích 00kia, chỉ 5cần nghĩ 8đến Lâu ceNghiêu Nghiêu 6đang đợi 2anh, trong 95lòng liền e6tràn ngập 45cảm giác ehạnh phúc, bcnhư thế cfnào lại bkhông nhịn eđược cười, a1anh thật 22dễ dàng 1thỏa mãn.

Nhưng cmộng đẹp 2rất nhanh 9fliền tan 9biến, Lâu eNghiêu Nghiêu f3cũng không 38có chờ c4anh, thậm 3dchí biết edrõ anh hôm 83nay trở 69về, lại 6ccòn cùng 83Trần Hạo 86đi chơi.

Chờ 1mong càng anhiều, thất 45vọng càng 99lớn, biết 6rõ là Lâu 4Nghiêu Nghiêu adnhất thời ehứng chí, 53chưa chắc fflà thực, 2anh lại 75cố tình dxem như là ethực, sự 40thật được 60phơi bày b5này làm 52anh cảm ethấy mệt 45chết đi, c0tâm càng 15mệt mỏi.

Khi ccnhận được 0điện thoại 3của cô, eanh là có 3chút không amuốn bắt 9emáy, nhưng ahành động 84so với suy a2nghĩ lại fdnhanh hơn 7một bước, 8etrong điện ddthoại, cô a1vẫn kiêu c7căng tùy 7hứng như 04cũ, trước btiên chính 0elà trách dngười khác, f1nhưng anh 25lại một 5điểm cũng 2không chán cghét, thật 30sự chính eanh cũng b6thấy mình 2đúng là chết thuốc aechữa.

Anh 7cứ nghĩ 31cô sẽ nói fahuyên thuyên 24không ngừng, a0sau đó lại 0fđặt ra ffyêu cầu, 3không nghĩ atới cô 7flại nói 05một câu dđơn giản: 8"Tần 8Chí, ngày a6mai chúng 1ta hẹn hò 14đi!"

Chính clà một 2fcâu đơn 37giản như 4evậy, làm 65cho anh hoảng bhồn, nửa 4dngày cũng 99không có dphản ứng balại kịp, 11anh cố gắng d9dùng giọng dvui đùa 0trả lời 2cô: "Tốt, 0anh đương 5nhiên không b7thành vấn 1đề, bất b8quá chỉ fsợ lúc 63đó em cho 4banh leo cây 9thôi."

Đây dđâu phải 6là lời 6atrong lòng 5anh muốn bfnói.

atự nhiên 3nói sẽ e7không, anh 8elại từ 2chối cho 2ý kiến, fchỉ là devội vàng f3cắt đứt d0điện thoại.

Bị 9fgián đoạn a1như vậy, 4anh làm sao 6còn có tâm e2tình họp, b2bất tri 9bbất giác 8lại lái 9xe đến cfdưới nhà 6họ Lâu, ehai năm nay, f2mỗi khi a1tâm tình 0bkhông tốt, 6anh liền bthích lái exe tới nơi 04này ngẩn 7người, b1bất quá 45Lâu Nghiêu dNghiêu vẫn fkhông hề 8phát hiện 3ara.

Anh bkhông khỏi cbnhớ tới 0đề nghị chẹn hò 61của cô, fcngày mai a7là ngày cgì, Lâu 3Nghiêu Nghiêu 4khi trước 0vẫn luôn 2nhắc đến, 18cho dù anh ckhông muốn 09cũng phải 85nhớ, ngày 82mai là sinh 43nhật Trần 4Hạo.

Anh dlà nên cảm bthấy cao e5hứng, cô 98gái anh yêu arốt cục 3đã trưởng 7thành, đã 1bbiết dùng 8fcách thân ecận với 89nam nhân 0khác để 44làm cho người 20mình thích 0ghen.

Nguyễn 99Tư Nam từng 4bnói, tình 21cảm của 6anh và Lâu 6Nghiêu Nghiêu 68sở dĩ thành 8anhư thế 2này là do 39anh quá thông 4minh, thành era anh ngốc 3nghếch, ccố kỵ 60từng chút 7một, nếu egiống như d6Lăng Đầu 08Thanh, nhiệt 7tình theo c0đuổi tình f4yêu, anh 9dvà Lâu Nghiêu 8Nghiêu chưa bchắc đã 9tới bước 7này.

Tuy 5rằng biết erõ Nguyễn 5Tư Nam nói 7là đúng, 94nhưng Tần 40Chí không ecách nào flàm được, 3bởi vì 7anh không 7bthể bỏ afqua, nếu 19anh làm rõ 5hết thảy, 4sau này chỉ c0có thể 74cùng Lâu eNghiêu Nghiêu 04trở thành 67người xa 09lạ, điều bnay anh không 77làm được.

Tính 2tình Lâu aNghiêu Nghiêu, 3anh quá rõ 5ràng, cô 3cho tới ebây giờ bđều là e7nói một 29không nói 9hai, chấp 81nhận hay 47cự tuyệt, 7chỉ chọn 32một cái, 9bkhông chừa 88lối thoát.

Tần 44Chí là quen ethuộc Lâu cNghiêu Nghiêu 2nhất, cho 2nên anh có aathể phát 8hiện cô 4đã thay 0ađổi, khi 0angày hôm csau nhìn 8thấy cô, 1thần sắc f0của cô 9mang theo aekinh hỉ, 3tựa hồ b0đã thật flâu không d8có nhìn 3thấy anh.

Sau 1đó Lâu e1Nghiêu Nghiêu clại muốn 55cưỡi xe 71đạp ra c0ngoài hẹn 19hò, anh biết cchắc đã 7có chuyện 0bgì đó xảy 5fra mới khiến 4dcô lạ lùng bnhư thế.

Anh 6adắt xe ra dkhỏi gara 6eliền thấy 0Lâu Nghiêu 8Nghiêu đang 18cùng Trần fHạo cùng 63với Lâm 97Phỉ giằng eco, anh không 01biết mình bcó nhìn 27nhầm hay dkhông, nhưng 6anh cảm fthấy một 71khắc đó, 8ánh mắt 8eLâu Nghiêu e4Nghiêu nhìn d1hai người 34lạnh băng 41giống như eblà đang fnhìn kẻ 8thù.

94nắm chặt 4ftay lại 67thành quyền, emóng tay eacắm sâu 13vào da thịt, 2anh nhìn 7thấy mà 4đau lòng, 6chỉ có 7thể cầm 3tay cô, nhẹ 00nhàng giúp 9cô gỡ ra, 96tay cô thực 76lạnh, làm 5cho tâm anh cdcũng lạnh 5btheo.

Anh dcũng không 55nghĩ nhiều, aliền nắm ctay cô kéo 1bra khỏi 4cái nơi 4ấy, đưa fcô đến amột nơi 9byên tĩnh 9mà không 9bị ai quấy 41rầy.

5giống như bmới trước 1eđây vậy, 3ngồi ở bcsau xe đạp, 86đem hai má adán lên 34lưng anh, 6bhai tay gắt 6gao ôm thắt alưng anh.

Cho bdù đã lâu 44rồi, cô 4vẫn giống 1như đứa fetrẻ bốc 3đồng, lấy 3việc làm 0cho anh xấu 9mặt mà 10vui vẻ, 7thích nhìn 3anh tức a1giận, thích 45nhìn anh fphát điên, 6anh biết, dcho nên vì 4ekhông cho fcô thực 9fhiện được, 6anh càng 9ngày càng 0ít tức d7giận, kỳ 3thật đã 6dlâu rồi 86anh không 14phát giận, 2hiện tại a2tức giận bvới cô, 64bất quá 4là giả 0bộ để 2blàm cho cô 8cao hứng 39thôi.

0giống như 8người đi 9btìm hồi fức, bước dchân thong 7thả mà exem xét nhân 5sinh.

Lâu 0Nghiêu Nghiêu, d3em có biết 3ehay không, b3khi em khóc 2bnói với banh: "Làm 5sao bây giờ? 9Em đi không 0được ."

Khi 6bđó, anh 4thật khổ esở.

Nhưng 9cho dù khổ a2sở thế bnào, anh 76vẫn sẽ 6tỏ ra mạnh 0mẽ mà nói 64với em, ab"Anh bsẽ đi cùng 1em."

Lúc 32đó em không 1bbiết đâu, b4anh rất 40muốn tức bgiận với 0em, rất bmuốn để eem lại một 0mình, rất 6muốn bỏ b8đi để 2eem tìm không 01thấy. Sau a7đó, em có 3thể có b7một ngày c9đột nhiên blại nghĩ dtới anh 39hay không?

Thật b1sự rất 7muốn... 0 © DiendanLeQuyDon.comrất muốn, 33nhưng vì esao em luôn a3khóc, em dvừa khóc 1vừa nói, elàm anh không 74biết phải flàm gì với aem đây.

Nhưng a4mà những dlời này, 6eTần Chí 00lại chỉ 3fcó thể 5nói ở trong a4lòng, nếu bcó một bngày anh 75buông cô f0ra, có lẽ 3lúc đó dclà lúc anh akhông thể 7yêu cô nữa.

42rất thích cnói những 58lời làm acho người 6ta tưởng dflà thật, ccô nói cô 9trưởng 17thành muốn fgả cho anh, 97cô phải flàm một 37con sâu gạo, 3cho nên anh 4bphải cố a5gắng kiếm atiền nuôi a2cô, cô từng f5nói thật fnhiều thật 3nhiều, nhưng 19cuối cùng 2cô lại etoàn bộ e8không nhớ 35rõ.

Biết brõ là gạt 6người, evì sao anh aluôn nhịn c7không được 29mà tin tưởng?

Đại 9dkhái là dccô gạt dcngười quá d8tài.

Sau dkhi mọi eviệc xảy era, bọn 9họ cũng cxác định 5quan hệ edvới nhau, 26tốc độ 9nhanh đến 23chóng mặt.

Kỳ 1thật anh 91có rất efnhiều điều 51khó hiểu, dtỷ như 0lần đó 88khi cô uống c1rượu say, esao lại 07bắt anh dnói sẽ 3không đợi a4cô, tỷ f2như khi cô 4nói có người 95luôn đợi cccô, đó dlà ai, tỷ anhư vì sao 7ecô lại 4cđột nhiên fkhông hề fthích Trần 42Hạo, cùng fvới, vì 83sao cô lại 2bđột nhiên 72lựa chọn aecùng một 7chỗ với 6anh, những dabí ẩn đó 6vẫn làm fdanh rối frắm.

Khi 9nghe Lâu cNghiêu Nghiêu 78nói cô đã amang thai, 3Tần Chí 5không có 2cảm thấy 43vui sướng, cmà chỉ 0cảm thấy 4emất mát, 6bởi vì 19anh không 3biết Lâu c9Nghiêu Nghiêu 40có giữ 36lại đứa d8trẻ này 11không, kết 0quả sự 6thật chứng c6minh, anh 15hoàn toàn cnghĩ sai 2brồi, Lâu 1Nghiêu Nghiêu e0không chỉ dgiữ lại fađứa bé fanày, lại 8acòn muốn 1cùng anh 0kết hôn.

Điều fnày nói 04lên cái 3gì? Đó achính là ebcô gái này 2enguyện ý 3sống cả f1đời với danh.

Một ddkhắc kia, canh cảm 5thấy thật 54choáng váng.

Nếu dnhư một 68cô gái đáp 2ứng lời 1cầu hôn 62của ngươi, bnguyện ý 42sinh đứa 65nhỏ cho 5ngươi, vậy 2còn nghi 0fhoặc gì b9nữa, giữ 5chặt cô, edhãy sống bthật tốt fđi.

Sau emột trăm f8lần cầu 2hôn, Lâu 51Nghiêu Nghiêu drốt cục 79gả cho anh, b1nói thật, bbmột trăm 1alần có 9bchút mệt, 17bất quá 0chỉ cần 91cô cao hứng, 2cho dù là 5một trăm 0lần, một 5nghìn lần, 0sao lại 7không làm? eDù sao hôn e0nhân cả ađời cũng d1chỉ có fmột lần.

Làm damột đôi 0avợ chồng amới cưới, 86còn kiêm 3cả chức 4fcha mẹ tương 23lai, hai người cbthật sự 1không biết 0phải làm 8esao, dẫn 0đến rất 5dnhiều chuyện 7edở khóc 5fdở cười, 18ngày đó 70hai người 2căng thẳng 22tựa như fdây đàn, 5hoảng sợ 38chiến đấu.

7người nói, evợ chồng btrẻ tuổi 0thường 4không ổn eđịnh, bởi b2hôn nhân bccủa họ 96là do tình dyêu nhất 15thời mà athành, nếu 4tình yêu abị hôn bnhân dập 82tắt, như 22vậy mọi 43thứ liền e5đổ vỡ.

Tần 9bChí có đôi 7bkhi nghĩ ffngợi, Lâu 5Nghiêu Nghiêu 6dcó thể 9chịu đựng 89được cuộc cfsống hôn e7nhân sao?

Thời 0điểm ý 3tưởng này 6axuất hiện, 8Lâu Nghiêu 7dNghiêu đang 3bắt Tần 73Dật lại 3bđánh đòn, f4thằng nhóc b4nghịch ngợm 9này lại fđi nghịch c6bùn trong 2vườn, không 60chỉ có anhư thế, elại còn 66làm cho đứa etrẻ nhà 7bbên cạnh 8mặt đầy 76bùn đất, 50lừa cho bnó ăn vài fbmiếng, thằng ccnhóc này b6thật sự 7clà càng cngày càng aquậy phá!

Thời 3gian thật 9sự có thể fthay đổi f8hết thảy, 9lúc trước b3còn là cô 0dbé con bốc 3đồng, hiện 0atại càng fcngày càng 6giống bà 0cthím dữ b5dằn, rõ 3dràng là emột cô egái hơn ahai mươi 8tuổi, nhưng 4tính tình 2lại càng b6ngày càng 4bnóng nảy, dccàng ngày 0càng thích 8tính toán bchi li, chỉ 4một việc banhỏ liền b8rít gào 49nửa ngày, 4bcả ngày a7đều la 4emắng đứa 2econ, một 6hồi thì 2oán giận 8dcon chó nhà 6hàng xóm 8fquá ầm dỹ, một bhồi oán egiận trong bnhà lại 1không có 1muối, khiến 7mọi người 7trong nhà 81mỗi lần 4bnghe thấy 28liền vội 03bịt tai 3clại.

Nhìn eeLâu Nghiêu 45Nghiêu không bhề giữ ffhình tượng 2la mắng 67đứa nhỏ, 58Tần Chí 6nâng chung etrà lên 4dnhịn không 10được bật 6cười ra 09tiếng. Kết e3quả bị 7cLâu Nghiêu 9Nghiêu nghe 5thấy được, 8Lâu Nghiêu cNghiêu trừng 2mắt: "Nhìn 9cái gì vậy, 43còn không 07mau đi làm 8dcơm!"

"Được, bdlập tức b2đi làm." dTần Chí elập tức 2đáp ứng, fánh mắt f6lấy lòng 9nhìn bà 0xã đại 8nhân.

Lâu aNghiêu Nghiêu cavừa lòng 6chất hất 0cằm, xách 94tiểu mập d7mạp một 5bthân đầy e7bùn đi tắm arửa, vừa a7đi còn vừa acrăn dạy 67tiểu mập 3mạp.

Chẳng 5qua, tuy rằng amiệng cô 31đầy hung aangôn ác 74ngữ, trên 4mặt, cũng alà mang theo 00ý cười 9.

Hôm dnay chính 8là kỷ niệm cabọn họ 4năm năm d7kết hôn.

Buổi b5tối cô enằm ở 7trong lòng 4anh, mỏi 5mệt một 1ngày, ngủ 4rất nhanh.

dở trong elòng anh 8lộ ra nụ 3ecười ngọt 1ngào đầy 8hạnh phúc, 4giống như 85nhau thật 5nhiều năm 8ftrước, a7đến giờ 59vẫn chưa 1bao giờ 7bthay đổi.

b2chán ghét e7sao? Đương 6nhiên là 5bkhông, tuy 5rằng ở fmặt ngoài 08cô tựa bhồ thực dphiền chán, 7nhưng kỳ 1thật là b4thích thú.

Anh 8chán ghét 0sao? Đương ebnhiên là bkhông, trong 38lòng anh cđang ôm 6toàn bộ fthế giới, 77làm sao có cthể chán fghét.

Cửa fbphòng bị 22đẩy ra, 6cmột cái bđầu nho 75nhỏ ngấp b3nghé nhìn, 33Tần Chí 8cười, vẫy e0vẫy tay.

Tiểu dmập mạp blập tức 1đẩy cửa e0ra chạy fvào, trèo 7lên giường, 7chui vào 41giữa hai fngười, a7rất nhanh 4cliền đã 6ngủ khò e7khò.

Đem 68hai mẹ con 6ôm vào trong alòng, Tần 9Chí mang 7theo cảm 2giác thỏa cdmãn đi vào d0giấc ngủ.

Tay 0trái anh 3vẫn luôn fđeo chuỗi fhạt đơn 9giản kia, 7kỳ thật a2chuỗi hạt 1này có một 3bí mật 8mà ngay ngày a1đầu tiên 6đeo nó anh 3liền phát fhiện ra.

Đưa 7ra ánh sáng, 8có thể 9thấy một ahạt châu d1có một 75hàng chữ eđược in 54bằng dạ a1quang "Lâu 2eNghiêu Nghiêu 1vĩnh viễn 8yêu Tần cChí"

Hạt 8cchâu không 99lớn, lại 9có chút 2amơ hồ, a9chỉ có 91thể đoán, dvì đeo đã 5mấy năm 5nay, dạ fbquang trên e5hạt châu 9đã gần 2amất tác 23dụng.

Anh 23không có 6nói cho Lâu b8Nghiêu Nghiêu crằng anh 54biết bí 68mật này, 7chỉ là 3vẫn đeo 9fkhông hề 7bỏ xuống, fdLâu Nghiêu 48Nghiêu cũng c9không hỏi 39tới, nhưng 07trong lòng 8đều ngầm ahiểu nhau.

Kỳ 1bthật, hạnh e3phúc chân 5chính là 2có người cnguyện ý bsống cùng 41mình từ chai mươi 3tuổi đến ftám mươi etuổi, không ehề oán 5thán, từ abà xã biến 2thành lão 73bà bà.

Tần 66Chí cảm 2thấy chính 5mình thực 3may mắn, 66gặp gỡ 9được người 5nguyện ý 5acùng mình csống tới 72già.

Trong e5lòng anh 7vẫn có 6rất nhiều 7bí ẩn, dnhưng anh 25tin tưởng, 8sẽ có một 4cngày, cô 33sẽ nói a2cho anh biết, 4đợi khi bcô biến fthành bà 8lão, sẽ b1nhịn không 8được mà e3nói huyên athuyên thôi. 5 © DiendanLeQuyDon.comCho nên, 7danh một 0achút cũng 4không gấp, 38anh có thời f3gian cả 4đời, cô 1cũng sẽ 4chậm rãi 5cgiải thích 9enghi hoặc echo anh.

Lâu c8Nghiêu Nghiêu, 7nếu muốn eanh buông 5em ra, trừ dbphi anh không 1bthể yêu 5dem.

Anh cfkiên trì, arốt cục 36đổi lấy ccô quay đầu.

Cảm fơn em, đã 41quay lại 2nhìn anh.

----------oOo----------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.10.2012, 15:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 15 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
hay quá chừng luôn á, tks nàng đã post ^^  <3<3<3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2013, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 17.06.2012, 22:01
Bài viết: 414
Được thanks: 583 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 11
5clà lửa, 59ưa thích 4alàm chủ a4không thích d8bị động.
Anh 56là không 99khí , không 8chỉ là bkhông khí 6, anh là 31ô xi để 7luôn bảo 4bvệ và nuôi 8fdưỡng ngọn 2dửa ấy. 69 © DiendanLeQuyDon.comù cho ô 65i là anh 3eó cháy hết b, anh vẫn bcỉm cười 33đủ niềm 99in vào cô 0có thể sống 8cột mình aarên đời 4à không d5ần anh . 91 © DiendanLeQuyDon.comiống như 66ô đã bất c4huất không 15hèm để f6ý không 2hèm rung 5động gì fđến anh a, giống ebhư cô có 8hể tự 4ao yêu cái 47ình yêu 25đầu đời 7gây thơ f7à mạnh 5ẽ khi tuyên faố quyền 9àm chủ fới anh lúc fhỉ là bé 61ái hạt abiêu phải d8ái gan to 3á đaọ
Hình c7ảnh đáng f8êu ấy đã e4vô tình abchiếm được 53anh , thật 8ra tưởng 9nhỏ mà 69không nhỏ 8c, Nghiêu eNghiêu là 31cô gái thông aminh bản 42lĩnh hơn 8những gì 21mình biết 6nhưng chỉ dcần vài akhúc quanh 6anhỏ số ephận và 1cvài bàn 2atay cố ý a1của ai đó a6dưới sự ebao dung nhẫn e1nhịn của 2một người 7bđã có thể atạo nên emột thay 22đổi quá 7lớn với cai đó và 92với nhiều 9bngười.
Hoàn dcảnh xuyên 4không của 6câu chuyện 25không phải 58chỉ mang 65ý nghĩa 58giải pháp 79mà đó là 28cách mà 7số phận ecủa nhiều 09người có 42thể xoay 0fchiều như 1fthế nào ftrong những 8atình huống 6btưởng là fHE. Đó là c7người cha 62của Nghiêu fNghiêu , e4ông ta sẽ 7không li 98dị với dvợ nếu cekhông có dbchuyện kết 26hôn bất 34ngờ của f3NN. Cô chị alọ lem ngụy batạo cũng fakhông từ a0giã Trần fdHạo mà 64sa chân vào 7người đàn 0ông khác b8cũng y như cavậy.
Một f6NN tiểu bethư cành evàng lá bngọc sẽ 39không trở 1nên điêu 7ngoa tùy c5hứng nếu 2không có echất xúc 8etác và sự abxuât hiện 02của người dbcha vô sản dctư tưởng 27ý nghĩ thấp 6kém sống 3đời sống 3tinh thần 62người máy 22vô cảm, 1và cô bé 2gái tội cnghiệp Lâu 5TT luôn tin 0tưởng mẹ emình nhưng 7lại trở ethành công 3cụ vinh 2hoa của cemẹ mình.
Nhưng 9cô đã may 61mắn thừa 5hưởng bản flĩnh độc 87lập Kiên efquyét của 0amẹ. Và 37đủ dũng 96cảm quay dđầu lại, 6khi vẫn 0ecòn kịp, 3để cứu 2TC khỏi b2tù tội. fc © DiendanLeQuyDon.comViệc bị ftai nạn dlà điều 98khôn thể aphòng trước 56được. 08 © DiendanLeQuyDon.comÍt nhât cthì cô đã chy sinh để c6làm một 4điều gì 1đó để 19lại cho 5cTC. Mình b3thích xét fcâu chuyện cbnày trên 5thực tế e2hơn vì cuộc 60sống sẽ 47không bao egiờ có bthẻ làm 5lại từ d8đầu theo 6cách thần f1kỳ như 40vậy.
Nhưng 0mình cũng 0tự hỏi 5liệu tinh 91yêu có đến dvới họ 1sớm hơn 7không một 9khi "anh 71bớt yêu a0em hơn và 5em yêu anh 69nhiều hơn, 9yêu nhau fcũng phải bedành phần c7cho nhau chứ 9nhỉ :)))
Cốt 30truyện viết erất Triết 8dlý tâm lý 8bvà sâu sắc, fcmình thích 2cả NN và c9TC giống 65như chính ccâu chuyện ebđời thực ccủa tác ecgiả Cuốn 3theo chiều agió và chồng d7zậy


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 28.03.2013, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 547
Được thanks: 292 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực
cám ơn bộ truyện này bạn đã làm, xem cảm động lắm


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2013, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 12.12.2012, 10:49
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 48 lần
Điểm: 4.98
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cám ơn em đã quay lại nhìn anh - Nhược Minh Dực - Điểm: 7
Truyện mặc dù có kịch bản hơi khác 1 chút n giọng điệu nhàn nhạt mang lại cho ng đọc cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. K đi sâu phân tích nữ chính đã trải qua mưu mô thủ đoạn thế nào, cũng k phải miêu tả nam phụ đã chờ đợi và chung tình ra sao để cuối cùng lại thành nam chính trong lòng cô gái mình yêu. 2 ng từng bỏ qua cơ hội để hiểu rõ đối phương, nữ chính đã được nhận thêm 1 cơ hội để mang đ' cơ hội cho ng con trai thật sự yêu thương cô ấy. Nam chính đã từng hoài nghi cô ấy đ' với mình chỉ là chút nông nổi n họ yêu nên họ nhận ra đối phương cũng yêu. Đã có cái kết cho hạnh phúc viên mãn rồi. Chúc cho mỗi ng trong cuộc đời của mình, cuối cùng cũng tìm được 1 hạnh phúc như vậy!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
lazy_lazy
lazy_lazy
Bỉ Ngạn Hoa
Bỉ Ngạn Hoa

mèohoanglạcbước: plè...
Thiên Phong: bye ngủ đây
Thiên Phong: mèo hãy đợi đó
Thiên Phong: dạ để con xem lại
mèohoanglạcbước: thấy cái khỉ
mèohoanglạcbước: thui Mèo cũg i ngủ đây pp cả nhà
Cua Rang Me: giờ là con có chú Tiểu han và cô Hảumi ròi
Thiên Phong: baba chừng nèo có
Thiên Phong: rùi lúc đó mèo sẽ thấy
Cua Rang Me: phong: nhớ ghé lễ để xem bà con nha
Thiên Phong: bye nhá cả nhà, ngủ ngon nhá papa,mama
linh ỉn: mèo là mèo tinh k sợ cún đâu phong ạ
Thiên Phong: muốn biết xin liên hệ Mia Leo
Thiên Phong: hôm nay tạm thời để 2 ng tung hứng vs nhau zy
Thiên Phong: Chào, ở lại zui zẻ. mai ta khỏe 2 mi sẽ thấy trình độ chém gió thành bão của ta
mèohoanglạcbước: khỏi ta sẽ giẫm con cún của mi
linh ỉn: eo gió sắp chảy ns kìa
Thiên Phong: ngủ ngon nhá
Thiên Phong: mai đi, hôm nay ta mệt, mới mắc mưa hùi chiều
mèohoanglạcbước: truyện ma hả ??
Thiên Phong: mèo cần mang cún ra dí ko nhỉ
linh ỉn: cứ kể đi? ta muốn nghe truyện đêm khuya a
Thiên Phong: nói chung là họ ko xuất hiện, đang bùn * rưng rưng *
tudiemto: ta đi rồi đừng níu kéo =))
mèohoanglạcbước: não nhỏ ta còn nguyên à chưa biến đc
linh ỉn: má mi trg lầu xanh a
Thiên Phong: à ko nên kể, vì ng bị hại ko ở đây
linh ỉn: lịch sử gì ế? kể đi a
mèohoanglạcbước: dd này má từ nhìu con lắm ai cũg kêu má
tudiemto: May quá


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.