Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Gấu dã man trong lòng giảo hồ - Nguyên Viện

 
Có bài mới 29.09.2012, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76111 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Gấu dã man trong lòng giảo hồ - Nguyên Viện - Điểm: 9
Gấu dã man trong lòng giảo hồ


images


Tên gốc: Dã man hùng trong lòng giảo hồ

Tác giả: Nguyên Viện

Convert: meoconlunar (tàng thư viện)

Edit: tiểu Mạc Tử

Beta: Fany

Rating: H

Nguồn: http://thiendiepcung.wordpress.com

Giới thiệu:

Ô…… Nàng thật sự là tiền mất tật mang!

Đều là bởi vì không quen nhìn với ánh mắt nhạo báng

Nghĩ đến cái ra oai phủ đầu ── mà “Cường hôn” hắn

Khi a nương  “Khi dễ” a cha, a cha thường làm vậy!

Như thế nào đến khi nàng làm, sự tình lại hoàn toàn thay đổi  hết?!

Hơn nữa cá tính hỏa bạo của nàng khiến mọi việc tiến triển theo tình huống xấu

Hắn rõ ràng mới là người có lỗi, vậy mà trong mắt người đời, nàng vĩnh viễn là dã man nữ!

Thật vất vả mới có cơ hội, muốn phá hư việc hôn nhân của hắn để trả thù

Không nghĩ tới kế hoạch không có thành công, chính mình liền mạc danh kỳ diệu bị ăn tới xương cốt cũng không còn!

Ai! Nàng làm sao có thể quên chính mình vĩnh viễn chơi không thắng con hồ ly này a?

Nàng yên lặng “Nuốt nhẫn” vì sự thật tàn khốc là thất thân!

Không sao lường trước được thủ đoạn của con hồ ly giảo hoạt kia, nhưng bốn bề kêu la  nói là nàng “Cường” hắn……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: ThượngQuanPhiHoa, antunhi
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.09.2012, 00:06
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76111 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gấu dã man trong lòng giảo hồ - Nguyên Viện - Điểm: 11
Mở đầu

Hoan Hỉ thành có hai đại thực phường, nhất là Long Đằng Tửu Lâu, do  thủ phủ Hạ gia khai mở, nơi này lấy món ăn quý và lạ, cùng với loại rượu nổi tiếng vào năm xưa làm chiêu bài của mình, nếu không phải là quan to, kẻ quyền thế là vào không được môn.

Mà Long Đằng tửu lâu đối diện, còn lại là Vân Hương khách sạn.

Bất đồng với Long Đằng tửu lâu, nơi này thanh lịch cao quý, Vân Hương khách sạn gần như là một thực phường nho nhỏ, lấy lục trúc (tre) làm thành, từng cái bàn bên trong cũng là lục trúc cấu thành.

Nếu nói Long Đằng tửu lâu là nơi quan to, quý nhân thường tới dùng bữa thì Vân Hương khách sạn chính là nơi bình dân dành cho dân chúng nơi này.

Vật mĩ giới liêm, làm người cũng không nên hy vọng xa vời, Vân Hương Khách sạn cũng chính là một lựa chọn đúng.

Bất quá, đó chỉ là suy nghĩ của người trong thành, còn “Nhị” thực phường, tuy rằng hai nhà, bất đồng giai cấp, cũng không đến nổi đối địch với nhau, nhưng lại chẳng bao giờ lui tới với nhau, càng không dùng lời nói chào hỏi qua lại.

Nhưng là, hai nhà tự biết đối phương tồn tại là được rồi, sâu xa hơn thì không muốn nghĩ thêm

Năm ấy, Nguyên Tiêu lên tám, ngồi ở trên bậc thang trước khách sạn nhà mình, miệng đang ăn bánh bao thịt, nhưng cũng lập tức phải dừng lại động tác ăn, nhìn một thiếu niên xuất hiện từ trong cỗ kiệu.

Thiếu niên một thân cẩm y xanh nhạt , khuôn mặt khôi ngô tuấn tú bộ dáng quý khí, tuy rằng năm ấy mười ba, bốn tuổi, nhưng lại tuấn mỹ tao nhã dẫn đến người người phải dòm ngó.

Liếc mắt nhìn Nguyên Tiêu, chỉ là thản nhiên liếc qua một cái theo thói quen khóe miệng nhếch lên như khinh miệt, rồi thu hồi ánh mắt ── xem như người không quan trọng, nên không muốn để ý tới!

Mọi người cũng không bỏ qua cơ hội bàn tán.

“Ngươi xem! Ngươi xem!  Đó là Hạ gia đại thiếu gia, bộ dạng nhỏ nhắn, tuấn tú, so sánh với kia Nguyên gia cô nương đã có thể……”

Nói tới đây mọi người đều đưa ánh mắt đáng tiếc về phía Nguyên tiêu

Mặc dù mới tám tuổi, Nguyên Tiêu lại như gấu cường tráng, xem nàng thật chẳng có chút nào đáng yêu giống một tiểu cô nương, mà giống một con gấu con[hùng ở đây là gấu nha] (Tức là mỗ nữ của chúng ta so với mỗ nam hơi to con =)) )

“Nghe nói, Nguyên gia cô nương, mỗi lần ăn cũng đều ăn tới hai thùng cơm cũng còn ….” (Nguyên văn: Hai dũngcơm,[mà dũng ở đây là thùng] mỗ nữ nhà ta thật khủng)

“Nhưng lại nghe nói, nàng còn nhỏ mà rất mạnh, không chỉ lớn lên dũng mãnh như gấu, khí lực bình thường cũng giống như gấu, có sức bật, tuổi còn nhỏ mà một tay có thể nhấc lên được đứa trẻ mười cân”

“Ai! So sánh với Hạ gia thiếu gia thì y còn có vẻ giốngcô nương thanh tú hơn……”

“Là nha! Là nha! Cũng là! Mỗi người cũng đều sống trong phú quý, nhưng tảng đá như thế nào mà cùng ngọc thạch so sánh được……”

Thanh âm tinh tế nho nhỏ, lại toàn rơi vào tại của Nguyên Tiêu cùng Hạ Ngự Đường

Thật chói tai! Nguyên Tiêu không thế nào cao hứng trừng lên đôi mắt gấu, nhìn chằm chằm Hạ gia thiếu gia thoạt nhìn không có mấy trọng lượng, kia ngũ quan tuấn tú, thân thể cao gầy, hơn nữa so sánh chính mình một loại vóc dáng như gấu

Được rồi, nàng thua.

Không thú vị thu hồi ánh mắt, Nguyên Tiêu rất tự mình hiểu lấy, tiếp tục ăn bánh bao thịt trên tay coi như  không nghe, không thấy.

Nàng không chỉ lớn lên giống gấu, nhưng cũng có tấm lòng như gấu , rất thấu tình đạt lý. (í nói mỗ nữ là người rộng lượng nha)

Nâng mắt lên, mâu quang lóe sáng, chống lại ánh mắt khẽ cười của thiếu niên

Ánh cười, có cười nhạo, khinh thị cùng với kiêu ngạo, bộ dáng làm ra vẻ cao cao tại thượng, mà nàng….giống như thủ hạ bị bại dưới trướng của hắn?

Lửa giận của Nguyên Tiêu lập tức bị khơi dậy.

Nàng thân thể cao to, nhưng thực không khéo là trí tuệ hạn hẹp, lửa hận rực cháy, không thể nào ngăn cản được.

Bị ánh mắt của mọi người nhìn lấy, lửa giận dần dần bị dấy lên vì ánh nhìn cười nhạo của mọi người, đứng phắt lên, rất nhanh cắn xong miếng bánh bao còn lại, sải chân đi tới hướng thiếu niên.

Nhất thời, yên tĩnh bao vây bốn phía, mọi người đều tò mò nhìn hành động của nàng.

Hạ Ngự Đường cũng nhướn mi lên, con ngươi xinh đẹp nhìn lấy nàng.

Nguyên Tiêu đi đến trước mặt hắn, mặt mày hung tợn, ra sức kéo lấy cổ áo của hắn.

Mọi người đều phát ra kinh hô, nghĩ đến Nguyên gia cô nương muốn đánh Hạ gia thiếu gia!

Ai ngờ được nàng lại….dùng đôi môi hồng nhuận của mình dán lên cánh môi nho nhỏ của Hạ Ngự Đường (=)) first kiss)

Mọi người đều bị hành động này của nàng dọa cho khiếp vía.

Hừ hừ! Mỗi khi a nương chọc a cha tức giận, a cha đều đã dùng chiêu này xử phạt a nương, tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng Nguyên Tiêu vẫn là học theo.

“Tử Nguyên Tiêu! Đang làm cái gì hả” Nguyên lão cha vừa ra khỏi cửa chỉ thấy nữ nhi nhà mình đối với kẻ khác cường thân, sinh ra một mất một còn, mặt mày đỏ chóe, liền chạy nhanh ra cửa.

“A cha……” thấy cha Nguyên Tiêu quay đầu, lộ ra ý cười, còn chưa làm rõ ràng mọi tình huống, đầu đã bị Nguyên lão cha hung hăng ký lên.

“Oa! Đau quá! A cha ngươi làm sao đánh ta?” đau tới nhăn mặt, Nguyên Tiêu thực ủy khuất, rất tức giận hỏi Nguyên lão cha.

A, nàng đối với đối thủ một mất một còn! A cha như thế nào không khen ngợi nàng, ngược lại đánh nàng? (Ngây thơ quá =)) )

“Ngươi…… Ngươi còn dám hỏi!” Nguyên lão cha tức giận đến phát run, nhìn lại ánh mắt náo nhiệt của mọi người, ông nhìn cảm thấy mất mặt.

“Đến! Theo ta trở về!”  dùng tay kéo lấy nữ nhi đang oa oa khóc to, không còn mặt mũi gặp người, Nguyên lão cha chạy nhanh đem nữ nhi của mình tha về nhà.

“Oa! A cha, ngươi vì cái gì mà tức giận?” bị Nguyên lão cha giận dữ, thì Nguyên Tiêu không hiểu nguyên nhân, liền hỏi, rồi liếc nhìn Hạ Ngự Đường như thể không hiểu chuyện gì xảy ra.

Con ngươi đen tà ác, trừng mắt nhìn nàng, hận không thể giết chết nàng, nhưng nàng cũng thực không sợ không khách khí trừng mắt nhìn lại hắn.

Kết quả, bởi vì này sự kiện, hại nàng bị a cha đánh một trận…tiểu mông tới giờ vẫn còn đau đớn khôn xiết.

Đều là bởi vì Hạ Ngự Đường, nàng mới có thể bị a cha đánh, nàng hận chết hắn.

Từ nay về sau, chuyện Nguyên gia cô nương ‘cường hôn’ Hạ gia thiếu gia bị lưu truyền rất lâu trong thành, mà Nguyên, Hạ hai nhà: tiểu chủ nhân, cũng từ đó kết thành thù!

Giảo hồ trong lòng dã man hùng 1

Rõ ràng là không cần

Lại nhớ ở trong lòng

Đây là loại ma pháp gì a…..


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: ThượngQuanPhiHoa, antunhi
Có bài mới 29.09.2012, 00:06
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76111 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gấu dã man trong lòng giảo hồ - Nguyên Viện - Điểm: 11
Chương 1

“Tiểu hầu, đem lục hương cần xuất tống xuất đi” (Tống xuất = đi ra)


Một thân nam trang, thanh âm vẫn còn non nớt trong trẻo nghe như một cô nương, đối với bên ngoài kêu to


Mày thanh mi tú, cả người mang theo một cỗ anh khí, cánh môi hồng nhuận thoáng dày và rộng, lại mang theo một tia dụ ý, khiến cho mọi người không khỏi muốn âu yếm


Nhưng mà lại nghĩ tới nàng chính là Nguyên Tiêu cô nương của Vân Hương khách sạb, ở trong Hỉ Hoan thành tuyệt đối không có bất kỳ loại nam nhân nào dám đối với nàng trêu chọc


Tuy rằng, hiện tại nàng chính là một mảnh mai cô nương, nhưng nàng lại có sức mạnh phi thường


Một tay cầm lấy chảo to, một tay cầm đại xẻng, không cần dùng hết sức, bộ dáng thoải mái tự nhiên, làm cho nam nhân cũng cảm thấy không bằng


Nàng có thói quen mặc nam trang, mái tóc dài luôn được buộc kỹ và bao trong bố khăn, một thân vải thô, nếu không nói rõ, người ta còn tưởng rằng là cái tiểu tử


Bộ dạng không hề giống với tiểu thơ con nhà khuê cách, ngay cả tính tình cùng khí lực cũng không giống người bình thường làm cho người ta không dám chống đỡ, bởi vậy tuy rằng mười chín tuổi, còn là không ai dám nhắc tới thành thân với nàng


Cũng không có ai muốn kết hôn với cọp mẹ!


Đối với Nguyên Tiêu là không sao cả! Nàng đối với việc lập gia đình không có gì hứng thú gì, cho dù là cả đời gả không ra đi, cả đời canh giữ ở Vân Hương trong khách sạn, nàng cũng rất sẵn lòng


Mục tiêu cả đời của nàng chỉ có một, đó chính là đả bại Long Đằng tửu lâu đối diện, chính xác mà nói, là đả bại Hạ Ngự Đường


Cừu nàng cùng hắn kết năm tám tuổi, nàng vẫn nhớ rõ! (Cừu = thù)


Tuy rằng sau này mới biết, hành động khi đó của nàng có bao nhiêu kinh thế hãi tục, cũng khó trách a cha đánh nàng, ngay cả khi hồi tưởng lại, nàng cũng cảm thấy thật mất mặt.


Nhưng này không phải trọng điểm. Trọng điểm là, sau khi hôn nhau, nàng cùng Hạ Ngự Đường liền kết thành thù!


Cả hai người cũng đều không xem đối phương vừa mắt, dù có chết cũng muốn đấu tới đối phương suy sụp mới thôi


Cho nên, năm năm trước a cha đem vị trí đầu bếp giao cho nàng, cũng là đem sự sống chết của Vân Hương khách sạn giao cho nàng quản lý, mỗi ngày nàng đều nghiên cứu các loại tửu thực, cố gắng khai phá mỹ vị thực thiện, muốn hấp dẫn thực khách đến


Mọi ngày nàng đều cố gắng, nấu món ngon hơn danh trù của Long Đằng tửu lâu, mà sự thật chứng minh, nàng thành công!


Vân Hương khách sạn mỗi ngày đều đông khách, làm cho nàng mỗi ngày đều bận bù đầu bù cổ, làm việc trong bếp


Nhưng mà việc làm ăn của Long Đằng tửu lâu vẫn tốt lắm, tuyệt không bại bởi Vân Hương khách sạn.


Chính là điểm ấy làm cho Nguyên Tiêu càng hận, như thế nào mà không lấy hết khách nhân của hắn?


Mím chặt môi cánh hoa, Nguyên Tiêu rất nhanh bỏ tỏi vào chảo, phi cho thơm, rồi thêm hạt tiêu, bỏ thịt gà đã được nêm gia vị sẵn, dùng đại hỏa, tung chảo, thuần thục dùng cái xẻng xào, lại để vào một hương liệu khác, một bên suy tư, tay vẫn không quên động tác, thành thục mà xào.


“Lão, lão bản……” một gã tiểu nhị bộ dạng giống một thiếu niên, thở hồng hộc chạy tiến trù phòng, khẩn trương kêu nàng


“Làm sao?” Nguyên Tiêu tức giận lên tiếng trả lời, đem thịt gà đã xào tốt vớt lên dĩa “Tốt lắm, đem tỏi hương thịt gà đoan……”


“Lão bản, có người đến làm loạn, muốn ăn quỵt……” thiếu niên thở dồn dập đánh gãy lời nói của Nguyên Tiêu.


Nguyên Tiêu ngừng động tác, đôi ngươi nheo lại. “Ăn quỵt?”


Kì thật ở trong thành còn không có người nào dám ở Vân Hương khách sạn làm như vậy


Người trong thành đều biết, Nguyên Tiêu không chỉ trù nghệ hảo, quyền đầu càng cứng rắn, tuyệt không dám ở Vân Hương trong khách sạn làm loạn, lại càng không ăn quỵt!


“Đúng, họ chính là những người nơi khác đến” thiếu niên chạy nhanh gật đầu, tuy rằng khẩn trương, nhưng lại cũng thực hưng phấn.


Lão bản nhà hắn, là một nữ trung anh hào, tuy hắn là một tiểu hầu, nhưng đối với nàng sùng bái không ít, xem ra lần này bọn người không có mắt kia chết chắc rồi!


“Tốt lắm.” Nguyên Tiêu nhoẻn môi cười lạnh, đem đĩa thịt gà đưa cho tiểu hầu ở kế bên “Đem ra cho khách nhân” Nói xong, cũng bước nhanh ra khỏi trù phòng.


Vừa ra trù phòng, chỉ thấy mấy tên côn đồ đối với chưởng quầy lão Lí gào thét: “Cái gì? Bảo chúng ta trả tiền? Lão nhân, ngươi thật không có mắt, có biết lão đại nhà chúng ta là ai không?”


Nguyên Tiêu nheo ngươi lại, hướng mắt liếc nhìn bọn lưu manh du côn một cái, liền bẻ tay, các đốt xưng tay bị đạo lực nhồi nhét, vang ra thanh âm thuần thúy “Răng rắc”


Mặc dù có du côn đến làm loạn, nhưng người trong khách điếm vẫn an tọa như cũ, hoàn toàn không có ai khinh hoảng đào tẩu; Thậm chí, đối với việc thấyNguyên Tiêu muốn xuất thủ, thì mọi người càng hưng phấn, dán mắt đến người Nguyên Tiêu


“Các vị nhân huynh, thật xấu hổ, nếu có gì không vừa ý thỉnh tự chịu, cũng thỉnh không cần phải ăn quỵt” Nguyên Tiêu nhếch môi cười, ôn tồn nói


“Thúi lắm, các người cho lưu lão đại ta đây ăn cái gì, mà cái xú tiểu tử ngươi dán can đảm nói chúng ta ăn quỵt, muốn chết!” một gã cuồn cuộn hướng lên ói ra khẩu đàm, nắm tay muốn đánh Nguyên Tiêu.


Nguyên Tiêu ngắm liếc người trước mặt, cánh môi nhoẻn lên, liền tặng đối phương một quyền, tặng hết quyền này, nàng hung tợn đá cho đối phương một cước


“Cho các ngươi mặt không biết xấu hổ, dám đến ăn quỵt tiệm của cô nãi nãi, ta xem các ngươi muốn chết!” hừ lạnh, Nguyên Tiêu khinh thường dẫm lên tay tên du côn bị nàng đánh ngã trên mặt đất, lần nữa dùng sức mạnh hung hăng chuyển qua, nhất thời thanh âm như khóc thét từ trong miệng tên du côn phát ra.


“Nguyên lai là cái thối đàn bà, lên!” du côn còn lại thấy huynh đệ của chính mình bị đánh, nhanh chóng xông lên phía trước, vây quanh Nguyên Tiêu


Nguyên Tiêu khinh thị liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rất nhanh đối với bọn họ xuất thủ, đá một cái, khủy tay theo đó mà xuất ra, thượng thêm mấy quyền nữa, dễ dàng cùng bọn họ đánh nhau.


Mà khách nhân khác ngồi tại một bên, vỗ tay trầm trồ khen ngợi.


Vào thời điểm hỗn loạn, một chiếc xe ngựa vừa vặn đi tới trước của Long Đằng tửu lâu tiền, một bóng dáng thon dài bước xuống xe ngựa.


Hắn mặc y phục gấm vóc màu xanh , tóc dài được thắt bằng bạch ngọc , khuôn mặt đã khôi ngô nay lại càng tuấn mỹ  thói quen nhếch lên một chút  cười nhạt, trên tay là một thanh bạch ngọc chiết phiến.


Kia bộ dáng tuấn nhã, tuyệt không giống thương nhân giàu có, giống cái thư sinh tuấn tú, vừa xuất hiện liền sặc sỡ loá mắt dẫn tới ánh mắt của mọi người


Mà con ngươi đen hẹp dài, đương nhiên nhìn sang Vân Hương khách sạn đang náo nhiệt,   lạnh nhạt liếc mắt một cái thu hồi tầm mắt, xoay người tao nhã, tỏ ra hữu lễ, nắm lấy tay của hồng y cô nương giúp nàng xuống ngựa.


Nguyên Tiêu trừng mắt, đối với nam nhân có ánh mắt lạnh nhạt cảm thấy không vui, tuy rằng hắn chỉ thản nhiên liếc mắt ngắm một cái, nhưng ánh mắt của hai người bọn vẫn là chống lại nhau


Mà nàng cũng không bỏ sót nam nhân trong mắt cười nhạo, kia khinh mạt cười nhạo, làm cho nàng cả người lửa giận bốc lên .


“A! Lão bản……” Đột nhiên, tiểu hầu khẩn trương kêu to


Du côn lão đại bị đả bại, không phục, cởi ra dài y, hung tợn hướng tới Nguyên Tiêu mà đánh “Xú bà nương, đi chết đi……”


Màn này xảy ra, làm cho mọi người đều kinh hô, cũng khiến cho người ở đối diện chú ý tới


Nguyên Tiêu nhanh chóng ra quyền, “Phanh!” một tiếng, nắm tay đem ghế dựa dài đánh vỡ một mảng, chính giữa mặt du côn


“Tiểu hầu, vơ vét tiền trên người bọn họ, rồi đem người ra bên ngoài cho ta” Chậm rãi thu hồi quyền đầu, Nguyên Tiêu lạnh giọng nói xong, mắt đẹp vẫn đang trừng mắt với nam nhạn đối diện.


“Trời ơi! Thật đáng sợ, như thế nào dã man như vậy……” Y phục màu hồng cô nương nhu nhược vỗ về ngực, nũng nịu trong ngực nam nhân


Hạ Ngự Đường cười cười, con ngươi đen không dấu vết ngắm Nguyên Tiêu liếc mắt một cái, giọng điệu ôn nhã, lại mang theo một tia khiêu khích. “Trần tiểu thư có điều không biết, Nguyên Tiêu cô nương ở trong thành, cậy mạnh nổi tiếng, cũng khó trách sẽ làm ngươi sợ”


“Nguyên lai nàng chính là Nguyên Tiêu nha……” Y phục màu hồng nữ tử không phân cao thấp liếc mắt ngắm Nguyên Tiêu một cái, trong mắt mang theo một chút khinh trào. “Nghe nói, Hạ công tử trước đây bị nàng cường hôn qua?”


Hạ Ngự Đường khiêu lên mày nhỏ, tuấn nhan có kinh ngạc. “Không nghĩ tới chuyện lâu như vậy, Trần tiểu thư cũng nghe quá, ai! Chuyện này đối ta thật sự là cái thương tổn.”


Nói xong, hắn ra vẻ chán nản liễm mâu, bạc môi lại ẩn ẩn gợi lên


Đối diện với bạo hỏa nữ nhân như chú hổ kia, hẳn là nhẫn không được bao lâu đi?


Quả nhiên, vẫn đứng ở tại chỗ, Nguyên Tiêu đã nghe không nổi nữa, hai tay chống nạnh ở thắt lưng, rống giận: “Hạ Ngự Đường, ngươi nói đủ chưa?”


Vương bát đản! Nàng không hé răng, coi như nàng dễ khi dễ a?


Bị chỉ tên nói họ, Hạ Ngự Đường nâng con ngươi đen lên, tiêu sái phe phẩy chiết phiến, tuấn nhan giơ lên một chút cười “Nguyên Tiêu, ta đương nhiên cũng không muốn nói, nhưng là năm đó bị ngươi chà đạp thảm như vậy, ấn tượng của ta thật sự khắc quá sâu, tưởng quên cũng quên không được.”


“Thúi tiểu tử! Ai chà đạp ngươi a?” Nguyên Tiêu thở phì phì xông lên trước, thân thủ thô bạo đẩy ra nữ nhân tựa chim sẻ dựa vào lồng ngực của hắn đi ra


Nhìn đến liền chướng mắt!


Nàng thân thủ thô lỗ bắt lấy áo của hắn, hung tợn cảnh cáo: “Nói cho ngươi nghe, chuyện năm đó, tốt nhất ngươi không nên nhắc lại.”


Cái chuyện cũ mất mặt tới cực điểm, nàng ước gì quên sạch sẽ!


Vừa thấy đến hắn, nàng đã nghĩ đứng lên, hơn nữa người ở bốn phía còn thường xuyên cố ý vô tình lấy lời này đề tán gẫu


Mà hắn, đối với việc này liền làm ra bộ dạng đáng thương, càng khiến cho người bên ngoài đồng tình, mà nàng Nguyên Tiêu vĩnh viễn là cái người xấu


Đồ hồ ly dối trá, chỉ biết dùng này khuôn mặt tuấn mỹ hời hợt gạt người


“Nguyên Tiêu, người nói ra việc này không phải ta nha!” Hạ Ngự Đường vẻ mặt vô tội, cho tới nay người nhắc lại chuyện cũ không phải hắn, mà là người bên cạnh, hắn chính là phụ họa vài câu mà thôi


“Ngươi!” Nguyên Tiêu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, quyền đầu cũng đang ngứa, hận không thể đấm một cú khuôn mặt anh tuấn của hắn


Lửa giận làm cho nàng nắm chặt lấy vạt áo của hắn, mà Hạ Ngự Đường cũng rất phối hợp theo đó mà hạ người xuống.


Mặt hai hai người dựa vào có điểm gần……


“Nữ nhân này, lại muốn đối Hạ công tử làm cái gì?” Trần tiểu thơ bị đẩy ra liền mất hứng  mà nói, gặp hai người mặt dựa vào gần như vậy, gấp đến độ bính ra một câu. “Ngươi có phải hay không lại muốn cường hôn Hạ công tử?”


“Cái gì?” Nguyên Tiêu sửng sốt, “Ai mà……”


Lời còn chưa dứt, nàng mới phát hiện mặt hai người dựa vào có điểm gần, mà tay nàng cầm lấy vạt áo của hắn, theo tình tình bấy giờ, cứ như là nàng vừa muốn cường hôn hắn.


“Nguyên Tiêu, ngươi muốn ôn lại hình ảnh trước đây sao?” Hạ Ngự Đường thanh âm rất nhẹ, khinh đến chỉ có bọn họ hai người nghe được đến


“A?” Nguyên Tiêu lại là ngẩn ra, ngắm đến ánh mắt giảo hoạt của hắn, lại cảm thấy cả kinh, muốn buông tay rời xa hắn.


Nhưng không còn kịp rồi! Ngay sau khi tại nàng lui, hắn dùng mũi chân đá chân của nàng, làm cho chân nàng đứng không vững, tay vô thức, bắt lấy vạt áo của chống đỡ, mà hắn cũng thuận thế cúi đầu (Anh này thật biết lợi dụng)


Nàng vừa vặn nâng mặt lên,  môi hai người vừa vặn dán vào nhau!


Đồng dạng hình ảnh, đồng dạng địa điểm, đồng dạng đám đông vây quanh, ôn lại hình ảnh Nguyên Tiêu lúc tám tuổi……


“A…… Hạ Ngự Đường! Ngươi này hỗn trướng, khốn khiếp……”


Tiếng giận dữ gầm lên, vang tận mây xanh, Nguyên Tiêu dậm chân tại chỗ, thở phì phì đi qua đi lại, vừa đi vừa tức giận mắng, lửa giận trong lòng theo đó mà tràn đầy.


Cái kia khốn khiếp dám tính kế nàng, hại nàng ở trong thành lại thêm một lần mất mặt!


Nguyên gia cô nương cường hôn Hạ gia thiếu gia lại diễn ra một lần, ở trong thành lại truyền miệng nhau, còn nàng mất hết mặt mũi


Khi hai người dán môi vào nhau, nàng tinh tường nhìn ra trong ánh mắt hắn lộ ra ý cười, tức giận đến nàng đưa hắn một quyền, nổi giận đùng đùng hồi khách sạn


Không nghĩ tới ngay cả người trong khách điếm cũng dùng ánh mắt ái muội nhìn nàng, nói nàng ái mộ Hạ Ngự Đường thật lâu, mới có thể dùng kế trước đây, cùng cử chỉ, lại lần nữa cường hôn hắn.


Thí! Nàng là bị hắn chơi xấu!


Nhưng là căn bản không có người nghe nàng nói chuyện, mỗi người đều nhận định là nàng cường hôn hắn, hại nàng hết đường chối cãi, chỉ có thể chấp nhận


Mười một năm qua, luôn như vậy, nàng hoàn toàn bị Hạ Ngự Đường vui đùa mà ngoạn, con hồ ly kia, chỉ biết dùng khuôn mặt kia gạt người, giả bộ vô tội lại bộ dáng thiện lương


Mà nàng, thô lỗ lại dã man, cho nên đương nhiên, kẻ luôn bị mọi người coi là sai, liền là nàng!


Không có người biết đến diện mục thật sự của Hạ Ngự Đường, chỉ có nàng biết được, nhưng là nói ra cũng không có người tin tưởng, bởi vì nàng đối Hạ Ngự Đường chán ghét  đến độ, mỗi người đều nhìn ra được.


Đáng giận!


“Hoa Hỉ Nhi, ngươi làm sao có thể có được một vương bát đại ca?” Vỗ cái bàn, Nguyên Tiêu giận đỏ mặt, đối với Hoa Hỉ Nhi đang uống trà, rống to


Hoa Hỉ Nhi chậm rãi uống một ngụm trà, mà lỗ tai vẫn nhận hết tiếng rống to mà giận dữ, làm cho nàng chịu không nổi ngoáy ngoáy lỗ tai đáng thương của mình


“Nguyên Tiêu, sự tình đều đã xảy ra, ngươi tức giận như thế nào cũng vô dụng đi?” Hoa Hỉ Nhi nhẹ nhàng nhíu mày, khoan khoái nói


Nguyên Tiêu cường hôn đại ca nhà nàng là chuyện náo nhiệt ở trong thành được truyền tới nhiều ngày, xem ra muốn cho lời đồn đãi biến mất còn khó hơn lên trời!


“Ngươi bảo ta có thể không tức giận sao? Ai muốn cường hôn con hồ ly kia, rõ ràng hắn đá ta chân, ta đứng không vững nên mới có thể……”


Nguyên Tiêu không ngừng giải thích, mình nàng tràn đầy ủy khuất bất mãn, cũng không có người tin tưởng nàng, cũng không có người muốn nghe nàng nói, trừ bỏ Hoa Hỉ Nhi.


Bất đắc dĩ là, nàng cũng chỉ có thể tìm Hoa Hỉ Nhi trút bầu tâm sự, tuy rằng cùng Hạ Ngự Đường không hợp, bất quá nàng lại cùng Hoa Hỉ Nhi rất quen.


“Ngươi nói cho ta nghe cũng vô dụng, sự tình đều đã tạo thành.” Hoa Hỉ Nhi đồng tình ngắm Nguyên Tiêu liếc mắt một cái, Nguyên Tiêu cùng nàng đại ca đấu hơn mười một năm, có thể nói là lũ thắng lũ bại.


Ai! Nha đầu ngốc nghếch mắt hổ, như thế nào có thể đấu lại đại ca lão hồ li? Đương nhiên là bị thiệt thòi


“Đáng giận, ta thật sự là xui quẩy tám đời mới có thể quen biết Hạ Ngự Đường.” Nguyên Tiêu thở phì phì cầm lấy chén trà, uống xong mồm to mà nói


“Ai kêu ngươi không có việc gì đứng trước mặt đại ca ta? Ngươi sao không cách xa hắn một chút!” Hoa Hỉ Nhi dùng ánh mắt ngạo nghễ, liếc Nguyên Tiêu liếc một cái.


Lại nói tiếp, Nguyên Tiêu cũng rất quái lạ, rõ ràng chán ghét đại ca nàng, cố tình vừa thấy đến đại ca liền xông lên trước, nhất định phải đấu một trận, hơn nữa biết rõ lần nào đấu đều thua, mà lại không từ bỏ ý định.


“Ta cũng tưởng cách hắn rất xa nha!” Nguyên Tiêu tức giận nói: “Làm ơn, ngươi đã cho ta thích cùng hắn đấu sao?”


Nguyên Tiêu –nàng mới nhàn rỗi như vậy mà đi kiếm hắn sinh sự!


Chính là mỗi lần vừa thấy Hạ Ngự Đường đến, tâm tình của nàng sẽ không tốt, con ngươi đen đùa cợt của hắn nhìn tới nàng, của nàng cơn tức liền bay lên, không biết như thế nào, chính là khống chế không được chính mình, sau đó sẽ vọt tới trước mặt hắn, lửa giận hừng hực cùng hắn đấu sống đấu chết!


Cho nên, người trong thành nhân đều cảm thấy là nàng tự tìm phiền toái


“Có thể nói đời trước các người đã là oan gia, đời này mới có thể đấu thành như vậy” đôi mâu đảo liên, Hoa Hỉ Nhi khẽ nhếch môi cười


Nguyên Tiêu lập tức run run cả người, tức giận đối với Hoa Hỉ Nhi mà trừng mắt “Làm ơn! Cùng con hồ ly kia là oan gia, ta mới không hay ho như vậy.”


Oan gia? Phi! Nàng mới không cùng Hạ Ngự Đường thân như vậy


“Không được, thù này không báo, ta nuốt không trôi cục tức này” Nắm quyền, Nguyên Tiêu càng nhớ càng phát hỏa, mỗi một lần đều bị Hạ Ngự Đường vui đùa ngoạn, làm cho nàng cực kỳ không cam lòng.


“Ngươi muốn báo thù?” Nhìn Nguyên Tiêu, Hoa Hỉ Nhi muốn cho nàng đánh mất ý niệm trong đầu.


“Nguyên Tiêu, ngươi là đấu không lại đại ca của ta.”


Hơn nữa, chỉ sợ con gấu nàng sẽ bị hồ ly đại nuốt vào bụng, ăn cả xương cốt cũng không thừa.


“Ta không tin ta vĩnh viễn đấu không lại hắn.” Nguyên Tiêu hừ lạnh, không chịu thua nâng lên cằm.“Hỉ Nhi, giúp ta nghĩ biện pháp, như thế nào mới có thể thắng Hạ Ngự Đường?”


“Này……” Hoa Hỉ Nhi suy nghĩ nói “Ta nhớ rõ gần đây đại ca cùng Trần gia bàn bạc việc làm ăn về hương liệu, cho nên mới cùng Trần gia tiểu thư như hình với bóng”


Trần gia tiểu thư? Nguyên Tiêu sửng sốt một chút, nghĩ đến cái y phục màu hồng cô nương kia


“Ngươi là nói, đại ca nhà ngươi, có thể thượng thú Trần tiểu thư?”


Nghĩ đến cái Trần tiểu thư ôn nhu nhược nhược, bộ dáng lúc nàng rúc vào trong ngực Hạ Ngự Đường, mà Hạ Ngự Đường cũng không đẩy nàng ra, hai người thoạt nhìn thực vô cùng thân thiết.


Bộ đáng thân mật kia, làm cho nàng cảm thấy cô nương kia thực chướng mắt, cảm thấy thật chán ghét.


Cảm giác kỳ quái làm cho Nguyên Tiêu sửng sốt, nhu nhu ngực, cảm thấy tâm tình có chút là lạ…… Mạc danh kỳ diệu ( …….Không giải thích được )


Bĩu môi, không để ý tới loại cảm giác kỳ dị này, hiện tại có thể trả thù Hạ Ngự Đường mới là trọng điểm


“Ân!” Hoa Hỉ Nhi gật đầu. “Là rất có khả năng này”


“Tốt lắm.” Nguyên Tiêu gật đầu, cánh môi giơ lên.


“Nguyên Tiêu, ngươi muốn làm sao?” Hoa Hỉ Nhi nhíu mày.


“Hừ! Ta muốn phá hư, làm cho hắn không đến thú Trần tiểu thư, cũng không bàn được việc làm ăn!” Nguyên Tiêu nắm tay thề

Lần này, nàng tuyệt đối muốn đấu thắng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: ThượngQuanPhiHoa, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: casandra23, Daothuu, Hotmitthai, KhoaiTaybo, lucia pham, mikilovely, mlenguyen, Nga Lê, Nguyễn Thị Yến, Phuong Dang và 695 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

tiểu phấn: á á á
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 190 điểm để mua Giường thỏ đen
Gins: Có ai biết cáh tắt qc k giúp t vs. Dạo ni trang bị sao ấy qc k tắt đc đã thế còn che hêta màn hình nên chẳg đọc truyện đc
Shop - Đấu giá: Peiria vừa đặt giá 473 điểm để mua Cung Sư Tử
Đường Thất Công Tử: "王, 王妃看上一男人, 想收. . . . . . 后宫. =))) nương ơi giúp yy
Đường Thất Công Tử: nhầm icon =)))))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: cười gian phết :no2:
Đường Thất Công Tử: con đâu có troll ai đâu, cải tà quy chánh rầu rẩu :D2
Ngọc Nguyệt: "Có qua có lại"
Đường Thất Công Tử: học thêm tí kinh nghiệm
Đường Thất Công Tử: ta thích được người khác troll chứ không thích "bị" :)) troll xong troll lại cho sướng
Ngọc Nguyệt: "Và cũng thích bị người khác troll".
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: nẩu nẩu, con trai ta thích nhất là troll người khác -_-
Đường Thất Công Tử: oan uổng quá :lol:
Ngọc Nguyệt: Cái đó gọi là gặp đúng người nhưng không đúng lúc.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: chúng ta troll nhau sao :chair: hú xong lặn :chair:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bảy công :))
Đường Thất Công Tử: nương =))
Ngọc Nguyệt: ...
Đường Thất Công Tử: nương :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặng đâu, còn trôi nổi đây :(
Đường Thất Công Tử: lặn hết rồi :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: thiên, giống kiếm hiệp phết :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tiểu cú thích ngồi ca :hug:
A Kỳ: Tủi thân :(
Độc Bá Thiên: em iu hóa thành tro anh vẫn nhớ em iu :kiss:
Đào Sindy: có nhớ em ko?
Đào Sindy: anh yêu
Độc Bá Thiên: huúu....à hù :P5
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bỗng nhiên muốn hú :(

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.