Nội quy chuyên mục

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

[Hiện đại] Quân hôn bí mật - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34089
Được thanks: 20674 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quân hôn bí mật - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 11
Chương cc39

Edit 4c: chucuoiyeu

Huấn 96luyện bộ dđội vẫn cliên tục 78diễn ra 81đến 29 0tháng chạp. fb © DiendanLeQuyDon.comNgày 30 cuối 0năm hôm 7bnay các đơn 3dvị ở sư dđoàn A rời efiường luyện 0ập, ăn daua điểm 7câm sau đó 3dắt đầu dfổng vệ c1inh, nhiệt 8dình mười 77hần nghênh 3fđón ngày 0bết âm lịch 1bđang đến 2ần. Nơi 9ơi đều e9à không 72hí vui mừng 7ân hoan, bhất khu 3gười nhà 3cở chúc 5iện.

Năm 93ay khu nhà 1ciành cho b1gười nhà 04ủa quân 73hân ở sư 5đonà A có 58hiều người 8ơn so với 8fhững năm 3hác, vợ 8ủa Lưu 2ướng Đông 6eà Sở Dao 8ũng cười 31ói cùng 0dghiêm Chân, 2ăm nay tập a9ợp thành eột đoàn, 3dem ra là e5áo nhiệt 84ơn rất 5bhiều.

Nghiêm d9hân cười bười, sửa 3ang lại c7hăn quàng bô đi theo 3ở Dao đi 44ề phía d3ăn tin của 26ư bộ. Bởi 0ì năm nay 42ó nhiều c6gười chị aâu cùng 9đến đây feho nên trong 70ư bộ liền eeổ chức 3egười nhà aùng quan 52inh đón 2ăm mới 61ùng nhau.

Trên 38đường e5đi, có mấy 1gười lính cứ nhìn 2hìn vào 8ghiêm Chân 4hiến cho dước bộ 1ủa cô cũng 4fắt đầu 22oạn lên. b © DiendanLeQuyDon.comhớ tới cchuyện đã 96ảy ra đêm 62ôm đó, 5ô vẫn nhịn 0hông được 74à cảm thấy 8ấu hổ. 3 © DiendanLeQuyDon.comhưng những 1iệc như 5hế, phần 2bgọt ngào 40ơi đáy 3òng vẫn cà không 4hể bỏ 4ua, cô nhìn 39hìn chung dduanh thế 3iới thuộc eề anh ấy 9ở đây, 8ô rút cuộc 4ũng đi vào 9cơn nữa 1à anh mở bộng cửa 74à đón cô 2đi vào.

Sở bfao đối dới chuyện cađêm đó 26ũng có nghe 7ua, nhưng a4huyện này 44ũng chỉ 0à truyền 4ơ hồ, chỉ 0ói là vợ 0ủa tham 72ưu trưởng day rượu 56ùng tham 4ưu trưởng a5ầm ỹ một 82rận, phỏng ahừng còn 17ất kịch 0iệt, viết 5hương ngoài 8iệng kia a5hông phải 3bõ ràng sao? 8ề phần 6chư thế 3aào thì mọi 4agười đều biểu trong 3òng là không 5ên hỏi.

“Tiểu 8fhân, em là 49ần đầu 5iên đến 85ộ đội c3đón năm f0ới sao?”

3ửng sốt eaột chút, 9ađem bánh d3rẻo dồn eại một fchỗ, đủ 2ác loại 6ình dạng 4finh đẹp 85hác nhau ceồi cười ahẽ, “Không 7hải.”

Thời e7điểm Nghiêm 1hân chín 9uổi mới 73ời khỏi 9ộ đội, c3òn trước fia mỗi đêm e30 hàng năm e6ô đều 0ùng ba của bình cùng 6fhau đến edăn tin trong foanh trại 0fùng những 39gười lính 2hác đón băm mới. ed © DiendanLeQuyDon.comái loại a6ầu không bbhí náo nhiệt d7đó cô vĩnh cfiễn đều 5ẽ không f5uên, bởi 9ì mỗi lúc 97đó trên 17ặt ba cô 9uô có nụ 0ười sáng 4ạn nhất.

Sở 20ao cảm thán, f“Ba em cũng bà quân nhân 95ao? Em cũng ehật có 6uyên phận 8bđi theo quân dđội nha. 6 © DiendanLeQuyDon.comiểu Vĩ aehà chị făm nay sẽ 79hi vào trường 26ao đẳng 9đại học, euyết tâm 1hi vào trường a8uân đội eữa, chị 9ói cái gì f4đều kéo 8hông được 9ý định 60ủa nó. 83 © DiendanLeQuyDon.comm nói xem, 5a của nó dả đời 69đều kính c0âng cho bộ 00đội rồi, fếu đưa bó vào nữa 4hì chị e3àm thế cào chịu 8ađược chứ…”

dghe xong cũng 41ười cười, eb“Chị dâu, 19ếu cháu 6ó muốn eđăng ký 2hi vào thì 5hị cứ 4để cho 40háu nó thi 4đi, người drẻ tuổi a9uôn có lý 9ưởng của 3eình mà.”

Nói 95ong, còn dhưa đợi eở Dao mở 6iệng thì eeạn nhỏ 9ố Gia Minh dđã nắm 1ấy tay Sở 3ao mà ồn eào lên, 3c“Dì ơi, 87háu trưởng f4hành cũng 02uốn tham 2cia quân ngũ.”

Đây 1eà đội 5gũ cách 00ạng đang c4ướng về 3ặt trời adủa mình, 3ương truyền 9à kế thừa 68ho những 7on người f5ó phẩm 0ehất tốt.

Hai 96gười lớn 48đứng đó 8eà không ebự chủ 7dđược đều 1ở nụ cười.

Bánh 6rẻo vừa 1càm xong còn 2ehưa có nấu fhín thì 2ư trưởng a1ưu Hướng 2Đông cùng c8hính ủy e0ao Tường 4iền đi 59đến, lãnh 9dđạo có a8hói quen 7hời điểm 4eđón năm 9ới hằng 32ăm đều efđến cơ 92ở cùng cfhững người 3ính chung 3ui, tất dả đều 34ất náo fdhiệt.

Cố 2oài Việt 4ũng đi theo 30hía sau, 5ầm mắt a8ừng ở 36rên người 4ghiêm Chân 4ồi mỉm 7ười. Nghiêm b1hân cúi 3fđầu, Sở 54ao ở sau 37ưng đẩy c7ô thì cô 81ới hé ra 5bhuôn mặt 4đỏ bừng ceđi đến e4ên cạnh 3anh.

“Em 9ạnh sao?”

Nói 12ong anh cầm a7ay cô, Nghiêm 2ahân lắc 3fắc đầu 8hưng thật 7a tay của 3fanh rất 7fạnh, cô 4heo bản 2ăng nắm 5bhặt lấy 28ay anh.

Lưu 43ướng Đông 2hom người ehìn bạn d4hỏ Gia Minh 12đang chơi 46hỉ đến eahắt lưng 3ủa mình, 3iểu tử 6ày hắn c7àng nhìn 77àng thích, 0ắn ung dung 2cuốt ve khuôn 1ặt của d1ạn nhỏ c6ào đó, 1“Gia Minh, b6háu đang 96àm cái gì bậy? Bác f7hìn thế 9ào cũng 7iống chiếc be thiết 3iáp ở trong 8ho nha?”  Đây dfà hắn đang c7ha trò, khuôn 5dặt kia đã bị hắn 5uốt ve đến c8éo mó.

Tiểu 28ia hảo kia 6ciơ tay lên 3ột chút, 6ỗi môi 4à nói, “Bác 3ưu, đây 7à xe tăng 3hông phải 0e thiết 4iáp.”

Lưu d4ướng Đồng ffhìn chằm chằm đồ 5hơi kia cả 62ửa ngày, 3fuối cùng 7hoải mái 8ười, nhìn 2ố Hoài 80iệt nói, 3b“Tiểu 1bia hỏa nhà 67ậu cũng 2hông tệ.”

Tiểu 3eia hỏa Cố 2fia Minh chu 1iệng cọ 3ađến trước 4ặt Cố ahủ trưởng, fột đôi 5ắt lợi bdại ở trước 2ặt hai người 1ớn này 9uét tới ceuét lui.

Tiểu 6ia hỏa Cố d6ia Minh sẽ 36ở lại dhà Tịch ahiếu Phong b6ả một efđêm rồi 6ay sẽ trở 87ề nhà, 33hông thú 5ị gì cả. ce © DiendanLeQuyDon.comai người aháu của f0à nội Chung 71ia căn bản e1à không baùng lý tưởng 9ới cậu aé, cả ngày 9fỳ kèo chỉ d1iết xem bđồng thoại 7ay nghe kể 60huyện xưa.

Thời 3điểm tiểu 6ử kia bị fdrục xuất 0ề nhà liền f7ảm giác bđược có 71điểm không bhích hợp. 39 © DiendanLeQuyDon.comậu bé đeo 7eúi sách 2rên lưng fđứng ở aửa, chỉ bdào môi người cca đang mở aửa cho mình aà hỏi, 9“Thủ trưởng, 64a như thế 3dào mà lại 7để bị 8hương?”

Cố 2oài Việt b4í mắt nhìn 0on trai một 1ái, bất 1đắc dĩ 3dđêm đó f7hông ngủ 95gon nên lực d6y hiếp không 7auá lớn. 27 © DiendanLeQuyDon.comau đó gõ afên đầu 1iểu tử 88ia một cái 8ồi nắm 4áo của f7iểu tử c4ia mà lôi 46ào nhà.

Đợi d3ho Cố Hoài 7iệt ăn cua điểm aâm rồi 9đi ra khỏi b2ửa thì 9ột mình fghiêm Chân 74ập tức ceắt đầu 0đối mặt cới sự 19hảo vấn 4ác liệt 5eủa tổ bhức. Nghiêm 01ạ sĩ có 65ột đôi bắt khóc 44đến sưng 33ên như quả 2ạch đào, 5hông biết dên nói cái b4ì đó. Nhưng 5eàm cho hắn a7iày vò nhiều 07ần như 4dậy, chút eaậm hực drong lòng cũng nhanh 4hóng đảo 75ua hết.

Tiểu dia hỏa kia 9hìn bộ cbạng ấp aa ấp úng b3ủa cô, 2ẫu môi f: hai người dày khẳng 91định có 4eiêu ngấy.

(Miêu 9gấy: từ d3ày không 6hể giải 9chích rõ 48àng được, 86hưng hiểu bôm na là 9ó gian tình, bbó điều 55ập mờ.)

Tiểu cia hỏa kia fbiếp tục 0hu miệng, 24gẩng đầu 86hìn hai vị 9đại nhân 6ào đó, e“cô giáo 0ần đây bfũng không fùng con chơi 2ữa… Cô f4iáo… cô 5aiáo lấy bbớn khi nhỏ, d8òn ba cũng 90hông có 36hìn đến c0on nữa… d9a..” Càng eói càng 57ức giận.

Nghiêm 57hân bị fiểu quỷ 9ày dõng 4ạc lên 26án thì cúi aeđầu, khóe biệng cũng diện lên 2ụ cười.

Cố 81oài Việt cfúi người 6uống, gõ cđầu tiểu 1uỷ này d5ột phát, bhìn khuôn f6ặt bánh 4ao của tiểu 10uỷ nào fđó rồi c6ười nói, a“Ai có 57hể không 7hìn con, 3áng đến 3ỗi có thể 3oi sáng cả f50 viên ngói 2ia kìa.”

Tiểu 5eia hỏa lập dức căm 9fức ba mình, 1gười ở d7đây nghe fđến câu 69đối thoại 0fủa hai người cđều bị bhọc cười, a7ũng đều aười lớn 53ên. Nghiêm 0ehân sợ 1un một chút, ahi phản daứng lại eđược thì 2fđỏ mặt e5à quay đầu d7đi.

Qua b9rong chốc 9fát bánh erẻo được 92ưng lên, 29ưu Hướng b0Đông cùng e4ai người bia cũng nên ceđi, nên 33đi một 4fòng đến 23ác đơn 8aị cùng 7băn tin trong 51ư bộ xem 0ác chiến 06ĩ cùng người 0hà một a2hút.

Nghiêm 4ehân túm 1ay Cố Hoài diệt đang beđi ở phía 9rước, dặn 74anh, “Anh 32ống ít 5fhôi.”

Cố b1oài Việt d2ười nhẹ, 9héo nhéo 0eay cô, nói d0ề nhà chờ 1anh sau đó 00iền đi 06a ngoài.

Nhìn e6óng dáng 90ủa anh, 3ghiêm Chân 3đứng phát 3gốc trong 73hốc lát 34ho đến d8hi tiểu 1cử kia túm aấy góc 4áo của 64ô, cô mới b2hục hồi 2cại tinh aehần cùng ciểu quỷ 6ày ăn bánh d9rẻo đón dcăm mới.

ahư thế 1aào lại b1uên, còn cfó cái bóng 2đèn nhỏ a7ày cần e9hải dỗ chứ.

Ăn 6ong cơm tất 08iên Nghiêm 1hân kéo 6ạn nhỏ fố Gia Minh 21ề nhà, e0gồi ở a0rên ghế 71ofa gọi 6eđiện thoại c7ho bà nội 68ở Cố viên. 7 © DiendanLeQuyDon.comặc kệ 1ho gia đình 8ó quyền 84hế như 78hế nào 20đi nữa c5hì đều bô cùng náo 8fhiệt, có cbẻ như chỉ fó hai người 0ọn họ 2ô đơn tịch f8ịch thôi.

4ội ở đầu cia điện d0hoại dặn 56ô, “Đã eua năm mới 4eồi nên c6ở đây 0ất vui.”

Lão 7dhân gia nghe fô nói Cố 2ham mưu trưởng eđêm 30 rồi 4à cũng không 1ở nhà, 9dghĩ đến 8ô không a6ui liền b2iảng giải 1ho cô. Nghiêm 86hân ngẩn bgười, cô 8ó chỗ nào 7ếu ớt ahư vậy 1hứ, hỡn fữa cũng 91hông phải bà trước 57ia. Nhưng 38ời muốn 2ói lại 12àng không 1ứt, cô bgoan ngoãn 9ên tiếng, dfắt đứt ađiện thoại.

Ngoài 5ửa sổ 44hông biết 3hi nào lại 3ắt đầu 3fó những 4ông tuyết c2òi, độ 09ấm vào 5an đêm cũng 3ực kỳ 3hấp nhưng bđứng ở ehỗ này eô lại không 3ó chút cảm eiác nào. bc © DiendanLeQuyDon.comĐã từng 80rải qua afhiều đêm 28ét lạnh fhư vậy eau đó lại 4ưởng thụ 9ự ấm áp f1hì cũng foi như là dột chuyện 1ay mắn đi, bghiêm Chân 1ứ nghĩ 6hư vậy e0à sống f4tiếp.

Đến 6ctầm 11h c2đêm, Nghiêm 2Chân đem 2Cố Gia Minh 0dĩ nhiên 5đã ngủ bbsay mà ôm ctrở về 9phòng của dcậu bé. 58 © DiendanLeQuyDon.comTiểu gia bhỏa này c8chơi mệt arồi, nói b3là phải d9đợi ba 9atrở về dcùng nhau 9đón giao bathừa nhưng dchưa tới e59h liền fenằm úp dsấp trên ađùi của fcô mà ngủ. 4 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 5trong lòng 23mặc niệm 27tiểu trứng athôi, ngủ 63sớm như 53vậy, cô f8còn chưa 3kịp nói cchúc mừng 8cnăm mới cđâu, tiểu ftử này cbnặng cũng 1không khiến fcô cơ hồ côm cũng 03khó, qua 0hôm nay thì 6tiểu quỷ enày cũng cđã lớn 25thêm một ftuổi rồi.

Thuận etiện đắp 9dtấm chăn 2elên cho cậu 5cbé, Nghiêm 0Chân vừa 3đắp chăn d5lên cho cậu 3bé rồi ftắt đèn 68đi ra ngoài, f7chợt nghe edtiếng chìa bkhóa lạch 4cạch ngoài cacửa nhưng 2là đã nửa e9ngày rồi 8mà cũng 1không thấy canh vào cửa. 47 © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy uống 8nhiều lắm 01sao?

Nghiêm fChân xoa 4xoa mắt, dđi ra mở 3acửa. Cô 3vừa mở 1cửa, quả bnhiên vị 5thủ trưởng b8nào đó 3đang cúi 5đầu cầm 0chìa khóa d4xem chiếc cchìa khóa 0nào có thể 90giúp anh 8dmở cửa b2vào nhà ffđây. Bỗng 4nhiên có c2bóng người e5hiện dưới 5ánh sáng 90của ngọn 0ađèn trong dphòng hắt 8ra khiến ecanh sợ run e1một chút, 5ngẩng đầu, 8anh thấy 3đứng đối 4diện với fmình là 4bmột người aphụ nữ 3xinh đẹp, a1thản nhiên 7nở nụ 4bcười.

Cố 6Hoài Việt 9ccó tửu flượng cũng ddkhông nhỏ anhưng đây 98là ở bộ eađội, hơn 8nữa lại 8vào đúng 1vào dịp 98qua năm mới, bcsẵn dịp dqua năm mới 4sẽ có diễn dtập cho 4enên ai còn 8cnhớ rõ 56là ai mang cfquân hàm 9gì nữa, 1chỉ một 8acâu… chiến b3hữu tình fthâm, giải 8tỏa hết 1bbuồn bực. 6 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù d1là Cố Hoài aViệt nhưng d4cũng bị d9chuốc không 11ít rượu.

Nghĩ ađến vậy 8Cố tham emưu trưởng bmắng một dtiếng, “Hỗn aftiểu tử.”

Nghiêm f5Chân nâng 9mắt chăm 0chú nhìn d0anh cả nửa 5ngày, không c3tự chủ 7được mà 2nở nụ afcười, chạy 5fnhanh đến 2fkéo anh vào c3nhà, không 02cho người 8này đứng 0ở cửa 99mà làm loạn.

Sau bkhi vào nhà 5dcô đi đến e8phòng bếp flàm một 1cốc nước 9mật ong, 6độ ấm avừa phải 1để cho 29anh uống.

Cố cHoài Việt dchính là ctựa trên eghế sofa, 6nhắm mắt 92dưỡng thần. e © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 3đưa nước emật ong 63cho anh, anh 18nhận lấy, 36uống một d8ngụm liền 5cúi đầu cthưởng 42thức cốc 3fnước. Nghiêm 7Chân ngồi 59xuống ở 60bên người 87anh, thúc 3giục anh aduống nhanh 5lên.

Anh 8cười cười, 88quay đầu f2lại rồi 1cầm lấy c5tay cô, “Anh f9chỉ là 8fvừa nhớ 85tới một 9chuyện thôi.”

“Chuyện egì vậy?”

“Anh 8nhớ rõ 1năm trước 5có một 94lần, anh 8ccùng Hoài 63Ninh cùng 5đi uống 46rượu. Hoài dNinh uống 9không ít, 3anh lái xe 43đưa chú dấy về 5anhà, anh 93dìu chú 97ấy vào 1acửa thì cthấy Lương 1Hòa lập 6ctức vọt bfvào phòng 15bếp làm a5một ly nước 8mật ong. 6c © DiendanLeQuyDon.comEm có biết 0bkhi đó anh 85suy nghĩ 1cái gì không?” 0bAnh dừng 06lại rồi fnhìn cô, 79sau đó nói, 7“Anh nghĩ brằng có cdvợ thật 7dlà tốt.”

Nghiêm 6Chân sửng 3sốt một 4dchút, rồi a9sau đó thấp 4giọng hỏi fanh, “Anh 39không nói 6Hòa Hòa dlàm cho anh 85một ly nước asao, cứ 3anhư vậy 81mà lái xe 18trở về 9sao?”

“Có 4tài xế 7cơ quan đưa 4aanh về.” 9Anh cười 49nói.

“Cái 05này không a8quan trọng.”

Cố 4tham mưu ctrưởng fnhắm mắt 6dựa vào e8tấm đệm btrên ghế 9sofa, giọng c3nói có chút 1mệt mỏi, b“Kỳ thật 4cô em dâu 93này một 10khi bị nhìn b5tới rồi bthì sượng bmặt. Không aphải người 4khác thì 5không có a7chỗ nào eakhông thể 6nói nổi, 88đã biết a9như thế drồi làm 3sao còn nói 0fnổi nữa.” 28Thay lời cbngười khác fbnói, một ađại nam cnhân như 81thế nào bbkhông biết 4exấu hổ 35mà nói em c5dâu mình arụt rè 7bđi làm nước 5cho mình 93uống chứ.

Nghiêm bChân bỗng 1dưng cảm 4agiác được actrong lòng 1mình có 5ccảm giác a1đau đớn fnhư kim châm a9vậy. Cô 1đau lòng 0cho anh, một bngười đàn a0ông như bvậy, có fclẽ chỉ 6bkhi uống 4rượu vào 69thần trí 8mơ hồ mới 86có thể fcho phép dchính mình cbthể hiện 30rõ sự yếu dớt như 77vậy, đây eclà chuyện 5nghĩ đến 8emà còn không a1dám nghĩ. 03 © DiendanLeQuyDon.comTrở về dđau đầu athì ngủ f5một giấc, 3sau đó lại 8mở mắt 7ra, lại fflà một dngười đao 35thương bất 89nhập, luyện 9mãi thành ethép.

“Về 4bsau không 0được như 2bvậy nữa.” 2Nghiêm Chân 0nhẹ giọng aeoán trách bdanh một 00câu.

Không 4nghĩ tới 22vị thủ ctrưởng 12nào đó c0rất phối 4hợp, nắm 2chặt lấy 7ftay cô, rồi dlên tiếng. b7 © DiendanLeQuyDon.comAnh nói về 9asau sẽ không 0như thế 5nữa, lại 89còn nhẹ 6giọng than 3thở một 1câu, “Dù 49sao anh cũng dbcó em rồi 45mà.”

29cười cười, bcầm lấy 6tay anh. Cô a3phát hiện, 8canh uống 7rượu rất 8dtốt, uống brượu vào bsẽ không enhư ngày 29thường, c5đối với 22tất cả cfmọi thứ 2đều thản cnhiên, còn 95có thể cphát hiện 1được cô 8xem như là 3tốt lắm derồi, rất ctốt nữa elà đằng dkhác.

Nghiêm cChân hãy e2còn vui sướng, a2không chú fý tới đôi c9mắt thâm 65thúy của 3anh luôn 8nhìn chằm 7chằm vào 6cô, đợi 64đến khi 6cô phát 8hiện ra 4thì ánh emắt kia dđã tràn beđầy ý f5cười.

“Làm 73sao vậy?” 8fCô cam đoan 7amặt của 9dcô bây giờ 2brất đỏ.

“Không 8có gì, anh 31phát hiện atrên tóc aem có dính 0một thứ athôi.” 1Nói xong 4anh đưa fdtay lên lấy a9xuống một 9fchiếc lông efvịt đưa 2cho cô. Nghiêm 6dChân nhận 4lấy, không bnghĩ tới 9nhất thời 8etrời long 36đất lỡ, 8cô bị anh dfôm chặt 5trong cái 4ôm ấp đầy a0ấm áp của 6danh, còn 9echưa kịp 4đợi cô afphản ứng 53lại thì d6anh nụ hôn a1của anh 6đã ép xuống dmôi cô.

Anh edđã hôn 8cô không bphải là cblần đầu ctiên nữa, 0lần đâu 2tiên là 9trò đùa 2dai của 3tiểu quỷ 6kia, chỉ elà chuồn 7chuồn lướt bnước, lần bthứ hai 1alà khi anh 0btức giận, 1hôn bằng 5tất cả e4sự tức cgiận của 3anh, lần 50thứ ba…

Lần 2thứ ba Nghiêm 4Chân chỉ 45có loại 6acảm giác fnóng chảy d1cùng hít 0thở không dthông, điều aenày làm 5cho cô cơ bfhồ có chút 86chống đỡ 7không nổi, 3cthất kinh 25mà ôm lấy fcổ của banh.

Cố fHoài Việt 39đẩy mái ftóc dài bdcủa cô dra, hương 27thơm nhàn e2nhạt làm 55cho anh không 0tự chủ f8được mà 2fhôn sâu c6hơn, không 2dbiết vì 7sao anh bỗng 6fnhiên muốn 1hôn cô, 95nhưng chỉ 41hôn một dchút là b3tốt rồi b8nhưng vừa ehôn cô thì 3liền ngừng f7không được. 3f © DiendanLeQuyDon.comLý trí của 3anh bây giờ 2ekhông có b2được bao d5nhiêu,thẳng dđến khi b8đáy mắt 5của cô amênh mông 33một tầng 04nước thì eCố Hoài eViệt mới 7buông cô 0ra, đầu f3cụng lên cetrán cô 0để bình 1fphục lại 12hơi thở. ca © DiendanLeQuyDon.comCô có chút 3khẩn trương, 6danh nhìn dara được 23cho nên đành 8phải buông 9cô ra.

“Em efđi nghỉ d8ngơi đi.”

Nghiêm 7Chân nhất 4thời ngẩng 9đầu nhìn e1anh, nhưng efvẫn đang 7còn thở 25phì phò, 52nói không bra lời. 0 © DiendanLeQuyDon.comAnh mỉm 0cười, nhưng d2cũng cười 86khổ.

“Anh cuống nhiều.” 9Thật lâu 5dsa, Nghiêm cChân buồn 88bực nói 47một câu.

“Uh, 7anh biết.” ceAnh nói, dbởi vì 3uống nhiều 6cho nên anh 53mới dễ 2dàng xúc 86động như 0vậy, khó a8mà ngăn 6được.

“Nhưng elà em không e5có say.” 24Cô nhanh bchóng nói, e“Cho nên cdem rất rõ 9ràng.”

“Sao?” e4Anh nhíu 5dmày nhìn 9cô.

Nghiêm dChân cơ 86hồ là vùi bđầu vào 0trong lòng 54của anh, 0e“Em nói alà có thể, 0Hoài Việt.”

Cố 6Hoài Việt 1fgiật mình 3fsửng sốt, clập tức 5làm cho cô 0ngẩng đầu clên nhìn cmình. Anh 3nỗ lực dnhìn sâu 9cvào trong 3mắt của dccô, mới 4phát hiện 0ra trong đôi 25mắt của edcô tràn 96ngập sự c3ngượng fngừng, khuôn 5mặt đỏ frực càng 5esáng rực ekhông gì afsánh được. a © DiendanLeQuyDon.comAnh đứng acdậy ôm 4lấy cô, 8Nghiêm Chân 5hầu như 3là vô ý c7thức ôm 8lấy cổ 5anh để 6dkhông bị 96ngã.

“Nghiêm 0Chân”

“Sao 2ạ?”

“Chúng d5ta vào phòng cthôi.”

Anh 7đặt cô 0lên trên agiường, 5còn chưa 5đợi Nghiêm 4Chân bình aaổn lại 2thì nụ 9hôn của 93Cố Hoài 1Việt đã e4rơi xuống, 3những lời 4lẽ khác eđều bị 5nuốt lại 4trong đôi 9môi mềm 2mại ấy, 32tùy ý để acho anh chọc 7eghẹo đùa 9giỡn mà 20cô không 9thể nào 3ckhông đón cnhận lấy.

Cho 6tới khi 91Nghiêm Chân c9tưởng chừng anhư sắp fhít thở dkhông thông 7nữa thì a3Cố Hoài 7Việt buông 44lỏng cô 4ra, nhẹ 5nhàng cắn 9một chút b6lên đôi 5môi hồng 3của cô. 7 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 54thử hôn d3lại anh, 1chỉ là 92tiếp xúc 6một chút e5thôi liền ffcảm nhận 70được vết 35thương bị 4cô gây nên c6từ mấy 5hôm trước.

6dmở con mắt dđang bao 14phủ mới 1một tầng dsương mù, enghĩ muốn dcnhìn anh e7thế nhưng ebàn tay của 76cô đã bị fanh chế 8trụ sau 7bđó để 5elên trên 76bờ vai của b4anh, Nghiêm ceChân thuận d9thế liền aôm lấy 2vai anh. Cô 28nhắm mắt b9đón nhận 3nụ hôn fdcủa anh arơi xuống eatrên mũi a4cô, cằm f5rồi cổ…

Nghiêm 2Chân bị 2khiêu khích 2đến như cvậy khiến b1cho cô mơ d3hồ cảm 0giác được dsự động 1tình của 2bmình. Nghiêm 5Chân cảm 0fgiác được f0một bàn e5tay dọc 5theo thắt aalưng của 2cô đang 56chậm rãi 84đi lên, 5khẽ xoa abbóp nơi 85nào đó bdcủa cô fkhiến cho 5acả người 26cô run rẩy akhông ngừng, bmuốn thân 7mật đến 8nỗi không cekhống chế 1eđược.

“Hoài daViệt.” fCô vô ý 2thức gọi 5etên của e8anh, giống b4như đang 8tìm sự 59che chở fenơi anh vậy.

9dCố Hoài 7eViệt đáp 10lại chính 6là thả d7chậm tốc f6độ, khẽ 42hôn lên fcmũi của 5dcô. Thân fthể của b4cô có vẻ 9mẫn cảm, 6anh khiêu bkhích một 1chút như 0vậy đã 26khiến cô 1sợ run rồi, 65“Chúng 7ta từ từ a3sẽ đến, bđược không d9em?”

“Vâng…” 2Cô mơ mơ bhồ hồ detrả lời eanh, lập 8tức cảm fbgiác được 0chiếc áo 9ngực đang b4mặc trên edngười bị 88anh tháo ara, sau đó dngay cả fmột chút c8đồ phòng 8cngực còn 33lại có cvẻ bé nhỏ 2ekhông đáng c6kể. Cố f1Hoài Việt 66rất nhanh 1tháo dỡ b0chướng 03ngại vật aở nửa 7người trên ecủa cô, 03dùng ôn 16nhu lưu luyến 4với việc 3dlàm hết 71sức có cthể để 2vuốt ve c0an ủi Nghiêm 32Chân, để ffcho cô thích 2ứng dần 2đồng thời 37khiến cô 9bthả lỏng dthân thẻ.

Hiệu aquả tự e1nhiên là fatốt, Nghiêm dChân hầu d8như cảm cgiác được 7sự động ctình của 6chính bản ethân mình, dcmặc kệ 0là về mặt 8esinh lý hay ctâm lý cô bđều không fthể chống f8cứ, như 7dây cung 3đã được ecăng cứng 6lên, phát 10ra tiếng 9rên rỉ fmê người. 0 © DiendanLeQuyDon.comCàng làm 5cho cô xấu 3ehổ chính clà tay của 5anh lúc này bđang bắt a7đầu đi ddần xuống 0hạ thể 4của cô, 75cảm giác 4có cái gì 7ađó tiến 69vào khiến 3cho cô nhịn a3không được e4mà kinh hô 24một tiếng, ecả người evì đau đớn emà run rẩy abliên tục.

“Thả 6elỏng…” 9Anh nói xong 0lại bắt 1đầu hôn 5bcô, khiến 98cho những 8hờn dỗi ccùng thanh edâm nức 06nở đều 8nuốt hết 27vào nụ 47hôn đó. f6 © DiendanLeQuyDon.comNhư vậy 5không có dchỗ phát 8tiết nên 64chỉ có dthể để dkhoái hoạt 0trong cơ 3cthể cô angày càng 6mãnh liệt, e5cô hầu 5như là đã achịu không 8cnổi mà 71khóc lên.

“Nghiêm 49Chân?” 4Anh thử 2gọi tên 2của cô.

“Anh… 63anh… anh bđừng bắt dnạt em…” 6Mặc dù 3toàn thân 28đều bị 02quản chế anhưng cô egiáo Nghiêm f7vẫn rõ eràng là 74đang lên 1án anh, bất 4đắc dĩ f2mà nói toàn 5ethân cô 1không còn b6chút sức b3lực nào, 52lời nói 7ra cũng không 9có uy lực, bfgiống như 8là đang 0làm nũng e5vậy…

Anh 89không thể 4dnghe cô nói cchuyện như 3evậy, chỉ 13giống như bchú mèo anhở đang 6anức nở 6khiến anh 3càng muốn 97bắt nạt bcô. Cố ceHoài Việt 7cụng đầu 72trên cái 7atrán của 4cô rồi 32cười nói, 52“Vậy hiện a2tại dừng 7lại hay 7là để aem bắt nạt 6anh đây..” fcAnh hôn lấy 0vành tai 9dcủa cô, ađộng tác 3aở tay không avì thế b6mà dừng 6lại, ngược elại còn cnhanh hơn. 1 © DiendanLeQuyDon.comCô chỉ 62cảm thấy 37thân thể dmột trận 95co rút, muốn d7khép chặt dhai chân 25lại nhưng 6dlại bị 0anh tách fra, trong 3nháy mắt 4cô cảm 71giá được 3dục vọng bcủa anh 8alớn đến 5thế nào.

Nghe fdnói lần dđầu tiên 9đều rất eđau, cô 7vô ý thức 4ôm lấy 9bbờ vai của 6anh, nỗ flực tìm 9dkiếm sự 5bchống đỡ. 7d © DiendanLeQuyDon.comToàn thân 7fnhư muốt 7phát tiết 4dục vọng 1của bản 8thân nên 94càng khó 4chịu hơn, acô hầu 3như vô ý 94thức ôm e3lấy người f6anh, thế 1nhưng Cố f2Hoài Việt 7cũng cảm 06thấy không 33nên hành dđộng thiếu 6suy nghĩ, achỉ có e2thể chậm 42rãi thử 3thăm dò 35ở nơi cô, d“Có thể 5chứ em?”

Nghiêm 4Chân gối dđầu lên 95đầu vai 22của anh, 6không biết 5là nên gật ađầu hay 7blắc đầu, 33chỉ cảm 42thấy đau 8đớn hòa fcùng sự 68khoái cảm fnhư đang dxé rách 44cô ra, càng etới cực 5hạn thì 7ccô càng 9fyếu mềm ecdễ tan vỡ. 32 © DiendanLeQuyDon.comCô biết b7sự chịu 4đựng của 2danh đã không ccòn được 22nhiều nữa, 70từ sự d7tiếp cận 65ôn nhu nhưng ccũng vồ 3avập của 9anh khiến 06cô cảm 98nhận sự 32nóng rực ccủa anh, dthế nhưng 2anh sợ cô bbđau nên dvẫn kiên 5trù như efcũ mà chầm 2chậm tiến 21hành từng 0bước…Suy ccnghĩ một d5chút, Nghiêm 4Chân khẽ acắn cằm dcủa anh fmột chút, 7bnghe anh kêu 27lên một c0tiếng đau dđớn, tiếp btheo đó 61thân thể 0dnhỏ bé 5của cô 2bị anh tiến fvào, cảm 7giá đau 9bđớn khiến 20cô run rẩy 8không ngừng, 6ccô vô ý ddthức mà 3cắn chặt 3fmôi.

Đôi fmắt của aCố Hoài 7eViệt nhìn alên khuôn 8mặt nhỏ 79nhắn có ccchút đau bđớn lẫn 1quấn quýt dcủa cô, fvương tay 0khiến cho ecô buông b0cánh môi dbđang bị 82cắn ra, 19sau đó hôn 8lên đó. 0 © DiendanLeQuyDon.comBất luận alà vì gì 95đi nữa 1anh vẫn 87muốn hôn 0flên đôi dmôi ấy, fgiống như 0tất cả cdục vọng 3của anh 38đều gắn f4bó trong 0lúc đó, 67thẳng cho 22đến khi 2canh tiến cvào hoàn 9toàn, giữ a8lấy được fthân thể f0của cô.

5thể cô 9eđau đớn 0như bị 4xé rách f9làm đôi 85khiến cho 5cô không 6nắm chặt 56được bờ 0vai của danh nữa, 7nhưng cô dvẫn ý thức d9được anh 1đang chậm erãi đi vào c9hạ thân ccủa cô, 8thẳng đớn fdkhi cảm 7bgiác đau 7eđớn trở 6nên yếu cớt, khoái 73hoạt lan 0tràn toàn 0thân. Anh 00buông đôi 09môi của dcô ra, để fbcô thả 2lỏng.

Anh 7nhịn không dđược mà dkêu tên 0fcủa cô, a6sợ đánh b5thức tiểu 5ftử đang cngủ ở 0ephòng bên 1kia…

Kỳ 1thực đó b9chỉ là 08cái cớ, eaanh sợ khi bnghe xong 4thanh âm dbcủa cô 7ethì càng afthêm khống 98chế không dđược nhưng chiện tại 7bây giờ eđã lún ecàng sâu.

Kỳ 3athực là 26anh đã mất fađi khống fchế, liên ctục xông a7tới mà 5giữ lấy 0thân thể 0của cô, 19giống như d6muốn nhập 0cvào cơ thể 01của cô 13một cách 8nhanh nhất c4vậy,không 3ađể cho 3cô thời fgian có thời 1gian nghĩ 7bngơi. Tiếng crên rỉ 19của cô 9vang lên fbên tai của e4anh, anh không 1thể chịu bđựng được dsự khoái d3cảm mà 6cô mang lại 0cho anh, liên a9tục hôn 4acô. Sự 98giao hòa fcủa hai 3người trong aalúc này dkhiến cơ 22thể của fdNghiêm Chân fkhông tự 9chủ được 68mà rút chặt, dbthế nhưng 4động tác ecủa anh 70không thong ethả chút fnào, nhanh 1chóng cướp 2đoạt đi 5bthần trí f1còn sót 1lại của dbcô.

Cho eđến khi 8anh tiến 83quân thần 60tốc khiến cthân thể 4acủa cô fco rúm không 6ngớt, Cố 7Hoài Việt dmới thả 52lỏng thần 0atrí, thuận celợi đưa fcô và anh d2đến cao 9trào.

Sau 9đó anh chậm 7rãi bình 3lại hô bhấp của 4mình, rồi 8gọi cô 6e, “Nghiêm 7Chân.”

5cả người eecô không acòn chút 6asức lực ebnào, chỉ d2có thể 66mở to đôi 6emắt phủ e7một lớp 5esương mù f0mà nhìn 1anh, còn anổi lên 7amột màng 1bnước càng alộ vẻ 6eđáng thương 6ehơn. Cố 1Hoài Việt 02thuận lợi 6vén mái 46tóc dài bcủa cô, eđộng tác 07mềm nhẹ 81như trấn dan cô. Mà 6eNghiêm Chân cfchậm rãi 85nhắm mắt blại, lẳng 46lặng cảm 3fthụ sự  ôn 5nhu lúc này dcủa anh.






Chương 7d40

Edit 8: chucuoiyeu

Lễ ecđón năm 8mới ở 6bộ đội 2trải qua a0rất nhanh. 7 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 8việc ngày 6mùng 1 đầu b7năm, trong 27đơn vị fsáng sớm 9avẫn có ddloa thổi 9lên, tiếp 3theo còn 7có tiếng 22người ồn 8ào ở sân 7thể dục 5truyền đến.

Nghiêm e6Chân rời edgiường, dsau đó có 8chút giật e7mình ngạc enhiên, thân 84thể vô 6fý thức 5dgiật giật, cbỗng nhiên bvọt tới 9sự đau 7đớn khiến 9cô hoàn etoàn tỉnh 54lại, ngồi 1ở trên 1giường f6không dám bfđộng.

Cửa aphòng bị 4bđẩy ra, 9ftiểu tử 02Cố Gia Minh dmặc bộ b9đồ mới bchắp tay 80ở say lưng c1từ phòng 53khách đi 3bvào, vẻ emặt rất 65chi là nghiêm 25túc.

Nghiêm dChân liếc 6mắt nhìn 6cậu bé fmột cái, 7thật là 8ccó điểm fchột dạ 13nha.

“Cô a2giáo Nghiêm, 2buổi sáng 2ngày đầu 8năm mới d2mà cô còn d7ngủ lười 9nữa. Cô ethật không fehơn người 3eta được 0cái gì.” 7Cố tiểu etư lệnh 2bchỉ tiếc ferèn sắt bkhông thành 91thép.

Người 8họ Nghiêm 8nào đó ahiểu biết ccít nên đành ahá miệng fathở dốc, 0nhưng cũng 61rất thông fminh dời 7đi đề 7tài, “Gia 1Minh, bên 0dngoài sao 1lại ầm 01ỹ như vậy?”

Tiểu egia hỏa ekia một d0bên lấy a9quả tạo 4dvừa ăn 3vừa nói 7nhưng cũng 1mơ hồ không erõ, “Em 6enghe ba nói elà ở trước 29cửa nhà acó cử hành 1hoạt động dgì đó, 02em đứng a4ở cửa e5sổ ngắm 94vài lần, c8giống như 2đại hội 6fvỗ lâm 74vậy. Nếu bnhư không 5phải chờ c3cô dậy 2ăn cơm, 91em cũng sớm 2đi xem náo 73nhiệt rồi.” ffTiểu gia 9hỏa kia b9nói xong ccòn hé ra 3khuôn mặt 7ebị xị ebnhư cái abánh bao.

Nghiêm 12Chân càng 6chột dạ, 82còn giả 4bộ không ccó việc egì, xuống 6giường 6rửa mặt. b © DiendanLeQuyDon.comTừ cửa 52sổ nhìn 4thoáng qua dbên ngoài, 2mới biết a8được cái 38mà tiểu abtử kia nói dalà đại 2hội võ 4flâm là một 66đám binh 53ở sân thể 6bdục của ddsư bộ tiến 0hành trận 8đấu quân 2sự về 7các kỹ 6năng, chúc fmừng tân 7xuân. Một 5đám chiến 0sĩ đều 8thật sự 0edũng mãnh, d2qua năm cửa cải chém cbsáu tướng, 6coi như là 43một cách 00huấn luyện 68khác đi.

(Qua 9năm cửa fải, chém 4asáu tướng f: Dựa theo 34tích Quan 4Vũ khi rời 81bỏ Tào 1dTháo tìm 7Lưu Bị 3etừng vượt cfqua năm cửa 4fải và chém 4đầu sáu aaviên tướng, 96uy danh lừng aalẫy. Ngụ b5ỵ vượt dqua muôn 3cvàn khó a9khăn)

Nghiêm bChân kéo 8bước chân 0đi đến 4trước bàn f4ăn, thấy ctờ giấy 64mà Cố Hoài 6Việt lưu elại. Trên dtờ giấy ehé ra một 5adòng chữ 38của anh ehữu lực, 3ccứng cáp: fbhôm nay anh 1có trách 5nhiệm ở 45sư bộ, e2em rời giường 0anhớ rõ 8phải chịu c6khó ăn chút 0fđiểm tâm.

57yên lặng fđọc xong, akhóe miệng 7nhếch lên 5fthành nụ 6acười.

eđem bánh 30trẻo ngày ehôm qua nấu 2kỹ lại, dgọi tiểu 4tử kia ra 6cùng ăn 23điểm tâm, a7“Gia Minh, ctrước kia 4ở bộ đội 2ađón năm 9fmới có 78vui vẻ không?”

Cố 5Gia Minh vừa 2nhét một 0bmiệng bánh 7trẻo vừa dnói, “Không acó gì thú 3vị cả.”

“Sao cthế?” b3Cô đánh 3một dấu 7chấm hỏi 75thật lớn.

“Không 3có, thủ fetrưởng d8luôn có 80việc nên fbcũng chưa etừng chơi 91cùng với fem bao giờ.” 0Bạn nhỏ 3nào đó b9bắt đầu 2oán niệm, f“Ngoài 81hoạt động 3dduy nhất 8là đi tảo bmộ thì c3không còn 2gì thú vị cnữa.”

Nghiêm aChân ngẩn 7người, 44“Tảo mộ?”

Tiểu 76gia hỏa bkia cũng bý thức 3được mình 42lỡ miệng, cnhanh chóng 4che miệng 7lại, còn 18không quên băn thêm 1vài cái 9bánh trẻo e0nữa.

cbbị hành 3động của bcậu bé 36làm cho bật 5cười, “Được erồi, ăn 25nhanh đi.”

Tiểu 8gia hỏa 71kia nghe cô anói thế 7thì sáp d6lại bên 2cđĩa bánh 0trẻo còn 4Nghiêm Chân cthì nhìn b7mấy cái 7bánh trẻo ftrong bát 07mà bắt ddđầu ngẩn 29người.

Đối 35với Lâm 6Kha, cô không 9để ý hoàn f5toàn là 33chuyện không 6ecó khả d3năng.

Nhưng f0cô cũng 5abiết, yêu 3cầu anh cquên cũng flà chuyện ekhông có 0khả năng. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐó là một 5abức tường cđã dựng 9đứng lên 83ở trong 20lòng anh, emặc dù dkhông phải 9dlà yêu nhưng 2acũng có bthua thiệt, ecũng có ebtiếc nuối. 23 © DiendanLeQuyDon.comCô sẽ không 7như vậy, 02cũng không 76có khả 43năng yêu 7cầu anh 9blàm chuyện aanhư vậy.

8dduy nhất 7ccó thể e6làm chính 11là làm cho 2chính mình 45không cần elại nhớ 08mãi không cquên như 3fvậy, Tâm 7tính bất bbình cùng 8dễ dàng 1ghen tỵ bcủa cô 6mà cô không 8nghĩ lại 1đi ghen tỵ 55với một 2người đã b9chết để 57cô được 5hạnh phúc.

Náo fnhiệt đầu b1năm mới 5cũng qua cđi, bộ 83đội lại eabắt đầu cvào việc 27huấn luyện 5khẩn trương.

Khi 00Nghiêm Chân 43đang ngủ 6athường 7cxuyên nghe 5bthấy tiếng 8tập hợp 9dkhẩn cấp evang lên, 2cùng với d0thanh âm 9của xe tăng 0drồi xe thiết 26giáp nghiền 39qua, còn 96có tiếng 8động rất 4bnhỏ phát a6ra khi anh erời giường amặc quần a0áo rồi brửa mặt. 1a © DiendanLeQuyDon.comKhông chỉ 7fvì cô ngủ 6ekhông sâu 7mà là vì canh vừa 40đi thì một 2phần ấm e5áp bên người 0cũng đã ckhông còn.

Gia 0đình của 3aSở Dao cũng cđược xếp 1vào gia đình 7bộ đội 0elâu năm, 3đối với efviệc người 3đàn ông e5có nhiều 24việc phải flàm như c9vậy cũng 4fđã thấy anhưng không athể trách, d5“Chị nói a3cho em hay, 5mỗi lần c4chị đến, athời gian felão Lưu 8nhà chị 0ở cùng 2với chị 29đếm trên 85đầu ngón atay, gộp 3lại còn f7không đủ 2một ngày fđâu.”

Nghiêm 0Chân ở emột bên 9đưa cho 24cô ấy cuộn e5lên một 2bên tò mò, c3“Lão Lưu, danh ấy đều 9không trở 6về nhà 01nghỉ ngơi b6sao?”

Sở bDao lại a6trợn trắng cmắt, “Về 60chứ, ngủ c5giống như 70lợn chết 6bvậy, nới 0cmười câu 9có thể eanghe thấy dông ấy 3hừ một 33tiếng là cbđã tốt 8alắm rồi.”

dấy vừa 3dứt lời 7dthì chợt 5nghe ngoài 66cửa một 8ctrận tiếng fcười lớn, 5tiếp theo 2elà Lão Lưu ađặc biệt 65hắng giọng 4nói lớn, 6b“Anh nói fnày vợ, 9fđây là cđang hội d6họp để 2phê phán 67những ông 9achồng đấy 2hả? Anh 8đây phải e2mặc kẹ 37sự nghiệp 3cách mạng 3sao?”

Sở 77Dao trừng f4mắt liếc 4nhìn hắn 01một cái, 5“Hôm nay bmọi người btrở về 66sớm vậy?”

Lão d6Lưu cười, 76“Nếu không 2ftrở lại 4em không fcthể kể cmãi cuộc bcách mạng 83của anh b2à.”

Gặp 7ehai người 4thật vất efvả mới 8dcó thời cgian trò 6cchuyện, eNghiêm Chân 40đứng dậy 0cáo từ, 98còn chưa a4đi đến bcửa nơi 3chàng hiền 21thì liền 2cthấy Cố 98Hoài Việt 6cũng đang dđi tới.

Cố bHoài Việt fmặc một 2dthân huấn 12phục, toàn 1thân đều 38phảng phất 3giống như 9lộ ra hơi athổ mang 2theo mùi 5thuốc súng, cgiống như 4anh vừa 0mới từ 35trên chiến 1trường 2trở về, femà không dphải từ 8csân huấn cluyện.

Anh 4vừa đi 33vừa tháo 71mũ xuống, 7agảy mái 2tóc, vẻ dmặt có 2chút không 81để ý. be © DiendanLeQuyDon.comAnh ngẩng 5đầu, tầm 6emắt hai cngười gặp 7nhau khiến 4cả hai đều 0fgiật mình esửng sốt d1một chút.

Đến 3fcùng vẫn 78là Nghiêm 9Chân nhịn dckhông được, 49xì một 5tiếng bật 3ecười.

Anh ccũng cười dcười.

Về 75đến nhà, 1dtiểu tử ebkia đang 38ngồi trước 2bàn chép 0fthành nghĩ, c8đừng hỏi 0chắc chắn 67là phạm 8sai lầm f8nữa rồi. fd © DiendanLeQuyDon.comNhưng bất 7đồng là flúc này cngười phạt bcậu bé 06là cô giáo aNghiêm luôn dbao che khuyết 44điểm cho 8tiểu tử dnày.

Buổi 53sáng hôm anay Nghiêm f2Chân dẫn 6theo tuổi 5fgia hỏa fanày đến bchúc tết 37Tịch Thiếu cPhong cùng 1dChung Lê 19Anh, vừa 2bvặn hai e8đứa nhỏ bkia cũng 8bđã ở đó. 97 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 0để cho 9Gia Minh đi e4chơi cùng 4hai đứa 93trẻ kia, 3kết quả b1trong chốc 14lát liền d7chọc cho 6người ta c9khóc lên. 0d © DiendanLeQuyDon.comKhi cô hỏi cbnguyên nhân 1thì biết 87được hai 63đứa trẻ 6kia thích 64súng của 6etiểu quỷ f5này, muốn 58lấy chơi 39một chút 00nhưng Cố 4tiểu tư a0lệnh sống 3chết cũng 3không cho.

“Ba 3tớ nói, akhông thể 4bảo quản a8được vũ d1khí của bmình thì 6người lính 6ađó không 4còn là một fngười lính 6tốt nữa, 11ngay cả 4một người 1lính mà 9còn không 47đảm đương fbđược thì 57làm như fthế nào 5để trở 03thành một 6vị tướng 6equân nha.”

Lời 64nói rơi 7fxuống khiến 9Tịch Thiếu 7Phong đang 0đọc báo 84ở phòng 2khách cũng 3abật cười 4ha ha, tiểu dbtử này f1có chí khí. 0 © DiendanLeQuyDon.comChung Lê 72Anh cùng 5mẹ của 2hai đứa eetrẻ kia 3bđều tỏ 81vẻ không 9có việc fgì nhưng 8bdù sao vẫn 39là Cố Gia eMinh bắt 98nạt hai a0đứa trẻ 4kia, Nghiêm 50Chân như dbthế nào 03cũng phải ddchút ý tứ 8nên quyết ddđịnh khi 2nào trở 17về thì abắt tiểu 70quỷ này 6chép thành e5nghĩ.

Không 96nghĩ tới 00mới vào 10cửa, tiểu 93tử kia lắc 06lắc mông 3liền nằm a3úp sấp c3trên bàn 3bắt đầu echép thành 75ngữ.

Nghiêm 8dChân nhìn bcậu bé, ctránh không dđược muốn 92thở dài. 71 © DiendanLeQuyDon.comCô vẫn edlà mềm 0lòng nha, 0dkhông giống 9dCố thủ btrưởng, d3trực tiếp echo tiểu 0quỷ này f2chép trường aca.

Cố 8cHoài Việt denhìn con 2trai, sau akhi nghe chuyện aethì cũng 7nói, “Nên 2phạt.”

Tiểu 8cgia hỏa akia đối 98với sự d“nuông 6chiều dung dtúng” này 47của Cố 8bthủ trưởng 27đối với 07hành vi của 54cô giáo 2Nghiêm thì 9thật sự 0là phẫn 8nộ rồi, e4quay đầu 6dlại lấy afgiấy ghi 51lên đó 1một câu dthành ngữ: bfCấu kết 84với nhau f0làm việc 7xấu.

Mặc afmột thân eequần áo 4không được ehợp thời, 5ctrước khi 8giờ ăn 7cơm chiều bdCố Hoài 04Việt muốn 4tắm rửa amột chút.

Hôm 6nay, trước eakhi huấn 5luyện Lưu dHướng Đông 81có nghe một ecuộc điện 24thoại quân e1tuyến, chủ 57ý từ chính f4ủy liên 9equan đến 0việc điều 3động người 00nào tham 47sư diễn 1tập năm 0fsau là cả 9một vấn 4đề có dsự khác 8bnhau rất 2xa so với 2quyết định f1của sư 1bộ, dù 7sao danh sách fasố người 86trong lần bquân diễn e1này không 38chỉ có 1riêng mình 3anh, người 03có năng 4lực ở 24trong sư aabộ cũng ekhông phải a1chỉ có e0anh.

Lưu eaHướng Đông 85tự nhiên 6cũng biết, 21ngắt điện 7cthoại sầu dclo vạn phần.

Cố e3Hoài Việt 26an ủi hắn, ecoi như là d7cuộc huấn 5aluyện dã dngoại lớn 1đi, nhưng 31không vì 11việc chuẩn 51bị cho quân 44diễn mà 4việc huấn dluyện của 11bộ đội 1acũng không 5dthể hạ d7xuống được, chơn nữa ftrong lòng b3bọn họ 03rõ ràng c1nhất, Thẩm 18Mạnh Xuyên 8là đang 2dcó chủ daý gì.

“Cậu 8muốn rời 6đi như vậy 86sao?” Lưu 3cHướng Đông 6trêu chọc bfanh, “Hoài 9Việt, nói 12thật tôi 5không có 30gì trông 5cậy vào, e5tôi chỉ 7là một cngười thô 21kệch xuất 1ethân từ 36miền quê efnghèo, hương 06khói phần 9mộ tổ 86tiên cũng 6đã phù 0ahộ cho tôi 33đến bước 76này rồi. b © DiendanLeQuyDon.comNhưng cậu acthì khác, 5ccậu còn atrẻ, đang 6ở cấp ctham mưu 4atrưởng dcủa sư 4đoàn, cậu csẽ không 8enghĩ tới 9việc tiến c1thêm một 90bước lên 74phía trước 7sao?”

Không 0phải chỉ c6một người 1cùng anh b9nói qua vấn 2đề này, alão nhân 0trong nhà dcũng ám bchỉ qua 5dcho anh… 7nhưng…

Cố cHoài Việt 2buông bút, 48“Lão Lưu, 17anh cũng 1fbiết quan 4hệ của d7em cùng Thẩm 51Mạnh Xuyên, 5chỉ cần 07hai người ceở trên 06cùng một abàn thì 6sẽ đối echọi gay 70gắt như 33thế nào a9rồi.”

Lão baLưu thấy 6nhưng không fthể trách, 6fnơi những 52con người ekiêu ngạo becùng tụ 5tập thì 5ai có thể 8chịu phục 5eai đây.

“Đây 0có thể a3là một dcơ hội 0aquan trọng fđối với fhắn.” 3Cố Hoài 52Việt nói, 39“Về sau 2fcho dù là 60châm chọc 32đối đầu, 4fcũng phải e6tìm được 87đối thủ 88ngang tài 29ngang lực.”

Anh 1nói xong ddlời này 5cũng khiến eclão Lưu 05tâm khục 2ckhẩu phục. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐừng nói, c9con người 8fnày có đôi 1dkhi kiêu 1dngạo muốn 67chết.

Phục 6hồi lại 9tinh thần, 6Cố Hoài bdViệt nhanh 35chóng tắm 3crửa xong, a0rồi đi bra ngoài.

Nghiêm 6Chân đã a3dọn cơm 0blên, thuận 39tiện còn elàm trước bmón trứng e0gà với fđường d0mà tiểu dtử kia thích 1ăn nhất. 5e © DiendanLeQuyDon.comCố tiểu etư lệnh fđói bụng etừ trưa ađến giờ, 4vùa nhìn b7thấy đồ 1ăn thì thâm bcừu đại 2hận gì 2đều quên 09hết. Dáng 3făn này khiến fdCố thủ 5trưởng 5cảm thấy bbrất khó 5nhìn liền 6gõ lên đầu 8con, ý bảo 9elà ăn từ atừ thôi.

Cơm b9dọn xong, 64Nghiêm Chân eangồi xuống 60bỗng nhiên a0nghĩ tới 9một vấn 0cđề. Còn cvài ngày 7fnữa Gia 2aMinh sẽ 7khai giảng, 27mà anh bây 37giờ còn 1không có 3nói đến bchuyện muốn eđi tảo c1mộ cho Lâm d6Kha, chẳng alẽ duyên 5cớ là bởi 6fvì cô sao?”

Nghiêm 61Chân không 4khỏi buông dđôi đũa 81xuống rồi c8thử hỏi, 5“Hoài Việt, 3năm nay không 82đi tảo 8mộ sao?” 41Có thể 53nói ra, cô 1có biết 1bao nhiêu flà gian nan b1rồi.

Cố 3Hoài Việt 3ddừng đôi 29đũa trong 37tay, có chút c3kinh ngạc 1dnhìn cô.

Nghiêm 0fChân cố bgắng làm 7dcho chính 4mình trưng 9la một cái 63mỉm cười 58đầy tiêu 3chuẩn, “Em 9nghe Gia Minh 0anói, hai 58người hằng 9năm đều 4phải đi 2tảo mộ 3cLâm Kha. 0 © DiendanLeQuyDon.comNăm nay không 4ccó đi sao?”

“Đi.” 64Thật lâu 54sau Cố Hoài cViệt mới 31nói.

Nghiêm fChân ừ emột tiếng, bccúi đầu 4dăn cơm, 20một chút 63cơm ăn vào 7fcũng cảm 9thấy vô 7vị.

Thời bcđiểm rửa 8chén, cô e4liền mắng dchính mình, 95lại không 78biết chọn 3thời gian cnhưng nghi 9hoặc trong 4lòng cùng 4fsự nóng 2lòng làm c9cho cô có 54chút bất 5chấp. Nghĩ 5bvậy, tay 8của cô dbỗng nhiên cbuông lỏng, c9đang lúc 7rửa chén 59thì có người ftiếp nhận 2lấy. Cô flắp bắp 2kinh hãi, 5cxoay người 5lại, vừa 53vặn nhìn e0thấy Cố 12Hoài Việt.

Nhaanh bthời trong 39lòng buông flỏng, cô b3nói, “Anh a1làm em giật dccả mình, 40em còn tưởng 4rằng mình bblàm rơi 22chén nữa brồi chứ.”

Anh a4mỉm cười cnghe cô oán 60trách, “Đó 54là do em bkhông chăm e9chú mà đang 9nghĩ đến 2chuyện khác athôi.”

Bị fcnói trung 2tâm sự 8btrong lòng fnên Nghiêm 0Chân không 0có lên tiếng.

Trong 17lúc nhất bathời chỉ a0có thể 4cnghe thấy 5ctiếng nước aào ào, một clát sau Cố 5Hoài Vỡ d6đánh vỡ f8trầm mặc 38này, “Em 9đừng suy 9nghĩ nữa.”

“…”

“Chúng 3ta cùng đi.”

“Sao 7ạ?” Lúc 4này đến bephiên cô 15kinh ngạc.

Anh 8rửa tay, 75lau khô sau 52đó nắm clấy bả 59vai của bcô, “Anh akhông nghĩ 86để cho 7em có một 67khúc mắc 0nào.”

Anh 2dkhông nghĩ 15khi anh mang 2theo Gia Minh 56đi tảo 8mộ Lâm cKha mà cô 22ở nhà nghĩ dđông nghĩ 30tây, anh ekhông cô 5dmiên man 22suy nghĩ, 6bkhông muốn 29làm cho cô ccó cảm 1giác không 0vui vẻ như fvậy, hắn dsẽ không 0cho cô phải 50suy nghĩ ablung tung, 5anh sẽ tự ctay giúp e2cô cởi 86bỏ khúc b2mắc này.

Cái f7gọi là 82ai buộc 3echuông thì 90người đó acđi cởi ecchuông. Cái 0này anh biết.

Nghiêm 8Chân hơi b8hơi cảm 86động, trên c3mặt thản a5nhiên nợ 1nụ cười, 8d“Được.”


21.09.2012, 02:50
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34089
Được thanks: 20674 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quân hôn bí mật - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 11
Chương 841

Edit 46: chucuoiyeu

Mộ aacủa Lâm 7bKha nằm c5ở một cdkhu vườn 00ở Kinh Sơn-  ngoại 6bthành của 3athành phố 3B, đường elái xe đi 9lên cũng 5không được 5tốt cho 0cắm. Cố 8oài Việt 9đơn giản 4đem xe dừng 7bở chân 9fúi, rồi 00ùng nhau 9đi bộ lên.

Ngôi 0ộ lập e4ên ở đây 1ũng không 0ớn, liếc 2ắt một cái là có 9hể nhìn 3hấy bia d6ộ được 08ắp xếp fehư thế a2ào. Nghiêm 1hân cùng 6ố Gia Minh b6đi theo phía 96au Cố Hoài c3iệt, trong 95ay tiểu 9aử kia là bfó hoa bách 0bợp, hé 2a khuôn mặt fhỏ nhắn 6hó có được 55ẻ nghiêm eúc này.

Không 5ó người aó người 85ào có thể eđứng ở 3eđây mà 39hoải mái d3ho được, 62ghiêm Chân 0ũng như 91hế. Tuy 2ằng cô e4ùng người ebày không d7ó quan hệ 1dem thế nào 8fđi nữa 3hì cung không bbhân thiết 06ì.

Vẫn bhải nói 8à cô lần 04đầu tiên dhấy bộ 7ạng của 4aâm Kha.

Cố 3oài Việt c0ói cô ấy e9à tiểu e9ông chúa 5được người fa sủng ái a9hương yêu, 8ghĩ đến 79ô ấy như e4ậy, cô feấy nên aà ánh mặt 1rời sáng 67ạn, thanh 1uân dạt b3ào, cho dù 6fười đến diêu căng aũng sẽ 1hông làm 4agười ta 62ái ngại, 1ựa như fehẩm Mạnh ddiều vậy. 1e © DiendanLeQuyDon.comuất thân 1ốt, gia cchế tốt, 5hất định 91à được ffọi người 7bủng ái 47hương yêu.

Nhưng c2hi thấy 73được thì 6bại không aciống như 3bảm nhận. 94 © DiendanLeQuyDon.comrên ảnh ahụp cô a5ấy có chút 5ầu bi rất cõ ràng, 4ô cơ hồ 47hông có 09iện pháp 0ào có thể 86hìn tới ađược.

5ó chút kỳ euái nhớ f8ới chính 4dình, khi 9òn bé khi d7ô còn ngồi 74ở trên 6đầu vai 8ủa ba mình f7ười giống ebhư một eđứa trẻ 4fgốc, thế 5à trong nháy 0ắt liền feẩm đến aột ảnh d2hụp rất 89ghiêm chỉnh, eà nội nói e5ới cô đó 1bà di ảnh. 7 © DiendanLeQuyDon.comgười đã 67ua đời, bảnh chụp 52ia mới có 9dhể xem là 8i ảnh.

Thế 36ian này cho 38ới bây 3iờ cũng f4hông thiếu 67gười nào 3huyện long 8rời lở ađất gì, auan trọng 2à mình có 1ahể chống 9cđỡ và 3ánh vác f7được hay 8hông. Cô eà một người 18ánh vác 5rách nhiệm 05rên lưng, bhưng còn 5gười phụ 66ữ này thì 4ao? Cô tìm aaột người 9dhông minh ahất sớm 0ối cùng f5ô ấy ở 4bùng nhau. c © DiendanLeQuyDon.comĐiều này aàm cho cô 24hông biết 83à nên có dư vị gì… 29ại có chút 5bâm mộ.

Cố foài Việt 91đứng thẳng 7ở trước d7ia mộ, cũng 5ên lặng dhìn ảnh a3hụp trên 2ia mộ.Trên 30ảnh chụp 73ặp mắt dfô ấy trầm fbĩnh như faước, thản 23hiên tươi a9ười, sâu 49i nồng đậm.

Kỳ 96hật cô e4ấy cười a7ộ lên nhìn eới đẹp, f7hưng là ccđối với fanh thì cô 44ấy không ahường xuyên eười bao 1iờ.

Anh fiết cô dấy thường 20uyên nhìn aeua anh để bfhìn tới 7dột người bhác, bởi 3ì ánh mắt 4ủa cô ấy chìn anh là 4aánh mắt 56rống rỗng, 5eênh mang cen lẫn sự 8ù mịt trong 28đó, như efđể đuổi a2heo một cóng dáng 59ào đó, d8đôi mắt 4ô ấy nhìn 8hông ra cái 56hần thái 79ì.

Anh f4ỳ thật 94ó chút không 9iểu, lúc 10anh còn trẻ 9eà người feượt qua 2ọi thứ 0fằng sự 65iêu ngạo 1ủa mình, 52anh không 63iểu vì 4cao cô ấy fại nhìn 35ua anh để cđi tìm bóng 0ình của 24ột người 9fhác, lòng 72iêu ngạo aủa anh đã 8aị khiêu 2hiến.

Sau 79ày thật 1âu anh mới eiểu được, 2eọn họ 43đều yêu 3hương cô e4ấy, nhưng 50à người 4ới người fất đồng, 2fgay cả sự 6êu thương 7eũng thể 3diện không 0aiống nhau.

Nhưng 24anh hiểu 6được thì 24ũng quá fuộn, mọi 8hứ cũng 51đều không 1ó ý nghĩa fữa.

Anh eùng Hoài cinh quả 2hật là a6ất đồng. c1 © DiendanLeQuyDon.comoài Ninh 7đối với 24ô ấy chính 7rân trọng, 6ì điều 1fđó mà buông eay rời khỏi, 00hông thương 07iền không 7ho cô ấy fi vọng gì.

2hương thức e9anh trân drọng cô eấy chính 4à cùng cô 9eấy kết eôn, thương 4aô ấy sủng 0dô ấy làm bho cô ấy 3ó cuộc 7ống hạnh dhúc giống 0chư trước eeia, thẳng 72đến một fgày cô ấy 8eói cho anh 6biết đó 1ehông phải 1fà yêu.

Điều b3ày làm cho 12anh không e5iết là 1ên khóc 11ay nên cười, 34đồng thời bũng làm 59ho anh rất 09ê mang.

“Ba dơi.” Giọng 4aói thanh ahúy của 7ciểu tử 36ia gọi thần erí anh trở b3ề, Cố d6oài Việt fcoay người b0ang chỗ fdhác, sờ 40ờ đầu 2on trai, tiếp ahận bóa 27oa bách hợp.

Anh 9oay người, 6eđặt bó daoa trên mặt 9đất, trước 1ia mộ. Anh bđứng dậy, 64ại làm 9ột cái 33uân lễ 9iêu chuẩn.

Trên 22đường 5bđi xuống 24đường 1ớn nơi 41để xe, f5iểu tử 50ố Gia Minh 7đi ở phía 6crước, thường 1uyên quay ađầu lại 6ướng bọn 3cọ mà ngoắc a6goắc. Trẻ 23on thì ưu 7cầu luôn egắn ngủi, 3ời khỏi cahì một e0hần giữ 0ại còn 293 phần mang 4heo, trên 12ặt cũng aeưu lại 41hút tình 5bảm đối eới người 6bẹ đã khuất 1ia.

Cố 2foài Việt 7hìn bóng 6dáng của c9on trai, cười 50ười nói, bb“Nghiêm 54hân, anh c8ó đôi khi 6dghĩ rằng 3àng năm 8ang Gia Minh bới nơi aeày có phải 9à không cốt lắm f2ay không?”

Nhiêm 18hân mới dừ khung 97ảnh ngôi beộ kia mà 50hục hồi 34ại tinh 43hần, đang 4đứng đó 3ên lặng egẩn người, 0ghe được 7hững lời f5ày của 9anh thì sửng 6dốt một dhút, “vì 4ao?”

“Anh 3đều cảm 9hấy thực 62ay mắn vì fia Minh là 9ột đứa 8rẻ hoạt 8át sáng 5ủa, về dẹ của 13ó thì nó dahông có 9ấn tượng 5ì cho nên 2eũng sẽ 21hông cảm 8hấy khổ c5ở. Mà anh 4ại luôn 4àm cho thằng aaé nhớ tới e6ẹ nó như 0ậy, có 8ahể là không 0bđược tốt 4đối với cahằng bé 7ay không?”

Anh 88uay đầu ahìn cô, frưng cầu 7eý kiến 8của vị ehủ nhiệm 8ớp cũ này 6dem thế nào.

Nghiêm 6hân muốn 3ói với 3anh rằng, edô làm cô 8diáo nhưng 9ỳ thật 8ũng chỉ 2à một người 9ân bình ehường, 0ư cách giáo 5diên còn 47hưa có khảo 0ghiệm hết, 9ạy bảo 3ột đứa b5hỏ kỳ 7hật cũng dhính là e0án đi sự dhen ty của 6ình mà thôi. b2 © DiendanLeQuyDon.comuan trọng e8ơn là vấn 8dđề này aaô không 8ehể cho anh 5ột cái c5đáp án 8hách quan. 8 © DiendanLeQuyDon.comâm tư của fhững đứa crẻ so với fegười lớn 38àng dễ 5àng hiểu fđược hơn, 5đạo lý fày cô vẫn 2iểu được.

Cố 8oài Việt 27đương nhiên 82ũng hiểu c7được, b2ũng hiều 96được sự 99hần chờ 80ủa cô. 2 © DiendanLeQuyDon.comiết vấn 3đề của 3ình làm 09ô khó xử, 3anh cũng 2hông hỏi, 1ầm lấy 6àn tay của 94ô đang để crong túi 9áo, cảm biác ấm 8áp làm cho 1anh nhịn 9hông được 3à nắm chặt 50ấy, “Anh 8đã biết, 8ề sau sẽ 2hông hỏi 4ại nữa.”

Nghiêm dhân còn 5hông nghĩ fbới anh nhanh 64hư vậy 6đã phải ađưa ra đáp 0an, túm lấy 8ay của anh c8à nói, “Kỳ 53hật phương fháp dân 2hủ là trước 23đó nên brưng cầu fý kiến 9ủa tiểu 1dử kia một ehút.”

Anh 2ửng sốt 79ột chút e0ồi nói, 28“Lúc ấy 68ỏa táng 8âm Kha xong echì người 64rong nhà 3ũng hỏi canh là hỏa 80áng cô ấy 3ở nơi nào? 0Anh nói là 90anh đã chọn 8được nơi 21đặt mộ 7ho cô ấy 90ốt lắm 4ồi. Nhưng 90au anh lại 90òn mang cô e2ấy tới 9ơi này, 35anh nghĩ, fduống mồ b4ũng yên eeổn, vẫn 48hông để 82ho cô ấy 7ó cảm giác 3ịch mịch e8à được aồi. Sau 06ày anh thường c3uyên mang 7ia Minh tới 29đây gặp 5ô ấy, tiểu 83ử kia lúc 9aòn rất 69hỏ cũng 7hông nghe cời như d0ậy, khóc 2háo không 6uốn tới.”

Nói 1ong anh đi fuống từng 1ậc thang, e6đứng ở 0hía trước 2hờ giúp fô đi qua, cf“Hiện 7ại anh hiểu 30được, aaỳ thật 8hằng bé 9chong có sai 7à là anh 64ai.Cảm tình e4ì đi nữa, 0fao gồm cả 3ưởng niệm 5đều không 7dên bị cưỡng c0hế.”

Đây 5fà vấn đề b8à vừa rồi 1anh đứng 0rước bia 86ộ của f7âm Kha anh c0ới hiểu c7được.

fhể bởi 9ì tình yêu 15à một điều feí ẩn lớn 4hất, nhất d1à đối cới một 7gười quân fbhân có thói auen tư duy f9ột cách 01hẳng thắn 1aăn khớp 22hư anh, cho 6ên anh cần 50hải tìm 6iếm đáp dan. Nhưng 24anh bỗng fhiên nghĩ eên thả caòng mình bột chút, 7đối với 61gười khác d6à cũng đối 5ới chính 0ình.

Nghiêm f6hân bởi 28ì những 9ời nói a9ày của 3anh mà đứng bững sờ 19ở nơi đó, 8ahẳng đến 5hi thấy bõ bàn tay 3anh đưa 5ới, với bdhuôn mặt bình thản 86ươi cười. 50 © DiendanLeQuyDon.comô đột 0hiên cảm d5hấy vui 51ẻ, đưa 7ay nắm lấy 4aàn tay của bố Hoài b6iệt.

9aanh sử dụng cực đem bcô ôm vào arong lòng, 6bhuận thế 32ôm lấy eô, nói ở 3ên tai cô c2ai chữ, 2f“Cảm ơn.”

2hính là 1iật mình 6ửng sốt 15ột chút, e7ồi sau đó 42àm như đáp 5bại bình 1hường, 2úi đầu acào trong 8òng của 10anh.

…………….

………………………..

Đây aà giai đoạn bhương tâm 0ủa tiểu 2ử Cố Gia 0inh.

Không 26iêng gì ehuyện bởi 5fì sắp khai ciảng mà 0hải rời fdhỏi ba trở f8ề thành fdhố C mà eà vì cậu 1é phát hiện 8bai người f0ớn trong 4ahà này càng agày càng aấy cậu 51é làm bóng 9đèn rồi, 0hỗ nào e4hấy cậu 4é cũng đều 5fgại chướng 9ắt.

Nghĩ 28hư vậy, 4iểu tử fố Gia Minh 5đang chơi dúng ở một 5ên lại f5rợn mắt 6hìn Nghiêm c1hân mà Nghiêm bhân đang 3ở một 51ên thu dọn 9àng lý cũng 5àm như không 29hấy.

Kỳ 9hật sự 6ình là như fahế này, cố tham mưu 7arưởng có 6ấy lần 6cuổi tối cerở về 02hật sự e5rễ, tiểu 70ử Cố Gia dinh đương d8hiên là e7huyển chăn fđến ngủ 3dùng cô giáo aghiêm của 5ình.

Kết 58uả làm 0gười ta deiận sôi 18à, mỗi fáng tỉnh fại cậu 4é sẽ phát 0iện mình 1ại nằm ecrên chiếc b1iường nhỏ bbuen thuộc. 5 © DiendanLeQuyDon.comỗi ngày 9ỗi sáng dđều như 1ậy, không 48ó ngoại 60ệ.

Trái 2tim của 8bạn nhỏ 5Cố Gia Minh 92rất chi 5là lạnh 0mà ngồi 9ở trên 2bàn xử 5lý trứng egà, rầu b8rĩ ăn không 68vui.

Nghiêm 7Chân ở 6abên cạnh 5đánh giả 2tiểu quỷ enày hồi dlâu rồi 2mới thử ehỏi, “Gia 94Minh, nghe aba em nói, 2tối 15 trong ccviện sẽ 08bắn pháo fhoa. Em có 9muốn đi 8dxem hay không?”

Bạn b4nhỏ nào a4đó dẫu cbmôi, “Cô 1dlại không 7cùng em đi 20chơi nữa 6achứ gì.”

“Lần 92này cô cam e7đoan sẽ bdđi.” Cô 8giáo Nghiêm 7fgiơ tay, 59nói lời e3thề son csắt.

Một ebđôi mắt d8lợi hại 1của tiểu 6tử kia đang 6nhìn cô, 80bộ dạng clo lắng 4enày phản 02chiếu lên 9amặt sau athì trừ ccbỏ gian e9tà thì theo 7bchính nghĩa 8của người 9binh có thể 2bhỏi là 6fcó thể 6tin tưởng cđược hay 5fkhông. Không 60bao lâu sau, eđem miếng 2trứng gà dacuối cùng d7nhét vào 6miệng, Cố 7tiểu tư 60lệnh đã fcó đáp 41án, “Đi.”

Hôm dnay sư đoàn 63A quả thật 9drất náo d2nhiệt, 15 1tháng giêng 3hàng năm ccác đơn edvị đều 6tổ chức 45hoạt động 1văn nghệ dtrong buổi 2ftiệc tối 27giống như 81một bữa 09tiệc cung 1eđình, rồi esau đó tùy 66ý làm gì 92đó một drồi, trở 6về ký túc cxa ngủ, cbbuổi sáng 7fngày hôm 7sau tỉnh bdậy lại e5tiếp tục 04huấn luyện. 3c © DiendanLeQuyDon.comNăm nay lại 9dkhác, sư 8ađoàn trường 5đã vung a0tay nói rằng 83tối 15 chúng 65ta đốt 82pháo hoa, enhưng lại dkhông thể fthiếu được 4sự đặc aasắc trong 5quân đội, 2engay cả b8việc phương 4hướng bắn 3pháo hoa dccũng được cthống nhất.

Nghiêm eChân nhìn 2mà cảm 5thán không bthôi.

Sở  Dao bhuých vào cngười cô, f“Chị nghe 2lão Lưu 4nói hai người dngày mai 9bsẽ trở avề.”

Nghiêm 63Chân gật 30gật đầu, c7“Gia Minh 1fsắp khai 39giảng rồi, 77em cũng phải ađi làm.”

Sở 6cDao thở adài, “Người 44nhà chúng 14ta chính 8blà có điểm c8không tốt 9đó, không e2tùy quân f5mà phải 95ở riêng bhai nơi.” aNói xong 8chị ấy 06như nhớ cbtới cái 3dgì, hỏi 6thẳng Nghiêm cChân, “Chị 3nói này, 45Hoài Việt 2đã sớm 8bđủ điều 4kiện, như 5fthế nào 86mà các em 07còn chưa 2tùy quân 0bvậy. Tuy d7rằng điều 1kiện của 72chúng ta 64bên này 3ehơi kém, anhưng là 5dthành phố c0B so với 0thành phố 94C thì vẫn 62tốt hơn. 77 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa e7người nhà 30bộ đội ađược an bbài chính dsách là 6eở nơi nào, can bài cho 30hai người 32cũng không 44thành vấn 17đề.”

(  tùy 17quân : ở 4đây được 61hiểu là 1các cấp 99lãnh đạo ađủ điều 3kiện, hoặc anhững người 6clính đủ 1điều kiện 9có thể bđược cấp 78trên cho f3phép đưa 95gia đình 4ftới nơi d2quân doanh c8sống cùng.)

Nghiêm bChân vội 27nói, “Chúng 6em còn không e1có lo lắng 2nhiều như cvậy.”

“Nên 6lo lắng 1cđi thôi.” 8Sở Dao nói 0như trảm bđinh tiệt cthiết, “Dù 9sao thời d9gian về 3sau cũng ecòn dài.”

Nghiêm 9dChân cười 35nhẹ. Đúng d2vậy, cũng anên lo lắng 12đi thôi.

Pháo bhoa này cũng crất được. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng đẹp b8thì đẹp 7thật, bay e1lên trời 0rồi sáng 1được mấy 1echục giây alại biến e7thành tro f2tàn nên 3cô không ethích, cô 00thích là fthật dài 1thật lâu, 0cứ như 07thế này 4thì nghe 3aqua có chút 5xa xỉ.

Điện d8thoại để 9ở trong 5túi giờ 2phút này 56bỗng nhiên fon gong vang 2lên hai tiếng, 29đánh gãy casuy nghĩ 0bmiên man acủa cô, bNghiêm Chân 19cầm lên efnghe điện.

“ở atrong viện 0xem pháo bhoa sao?”

“Vâng.” 8Cô khẽ a9lên tiếng.

Đầu 0kia trầm e8mặc vài begiây rồi b0hỏi, “Có 95đẹp không?”

“Vẫn eđang còn.” 9Cô cười 4đáp, lập c8tức nhớ 2tới điều 0cgì nên hỏi, 4“Anh đang b0ở đâu?” d5Có chút 3gấp nhưng 33có vẻ như 0là cô không 79biết được.

“A, 15anh vừa favề nhà.” bBiểu chiều cbhôm nay sư 25bộ tổ a8chức họp, 0anh cũng ckhông đi 7dra sân huấn eluyện, hội fnghị chấm cbdứt thì fanh liền f6trở về bbnhà…anh 1lại nghĩ 80tới căn 0nhà của 53mình ở 3thành phố adC. Nhà ở c0trống rỗng bdcho nên anh 9theo bản 57năng gọi 18điện thoại 30cho cô, “Em 46chưa về 2sao?”

“Gia 5Minh còn d1ở nơi này 4bchơi, em 2đáp ứng 77là sẽ ở 5acùng thằng 0bé rồi.” eCô nếu dphản bội c5tổ chức e2thì Cố 8tiểu tư 0lệnh sẽ 10không tha atội phản 1bội tổ bchức này e2cho cô đâu.

Cố fHoài Việt 3trầm ngâm 5một lát 8erồi nói, 7“Anh gọi a5điện cho 45cậu thông 7tin viên 77Tiểu Mã 7vậy.”

“Sao bạ?”

“Để 1cho Tiểu 06Mã sắp 3xếp một 1người ở dlại cùng 8thằng bé 7elà được.”

Nghiêm 2Chân xì fcười một 7etiếng, nhanh 87chóng ngắt 9điện thoại. b © DiendanLeQuyDon.comNhìn tiểu 8tử kia còn 57đang chơi 71ở trong 1cđám người, ecô tìm đúng fphương hướng 3brồi rời a1đi.





Chương 3142

Edit b: chucuoiyeu

Ngày 3brời khỏi 0thành phố 1B thì thời 6tiết bỗng 6nhiên sáng 4lại.

Bạn 11nhỏ Cố 6Gia Minh mang 4túi sách fnhỏ trên f4lưng đứng a9ủ rũ ở 5bên chân ecô. Nghiêm 3dChân còn 70tưởng rằng 8sáng sớm atiểu tử enày thấy e0cô khẳng cbđịnh sẽ 34rất tức 58giận, kết 91quả lại 6không phát 2dhỏa mà 43còn ngoan 1ngoan ăn bđiểm tâm esáng, thu ccdọn túi 7sách nhỏ 3của mình.

Nghiêm cChân thật 85là kinh ngạc, 8Tiểu Mã efở một 55bên đem 9dhành lý 98bỏ vào 6trong xe một abên vừa a2cười rồi e0giải thích bcho cô. Thì ara là tối chôm qua bạn 6nhỏ Cố 36Gia Minh cùng 2vài đứa 48trẻ khác 1trong viện d5chơi rất fvui vẻ, 34thẳng đến d3buổi tối 812h mới 6abị Tiểu dMã đưa bvề nhà. b7 © DiendanLeQuyDon.comBa của cậu abé liền 9giáo huấn 38cậu bé, 5bnói lần 0sau lại 0còn về 1trễ như 6fvậy thì 1liền cấm 8ecậu bé a5đi chơi. f © DiendanLeQuyDon.comBạn nhỏ 71này nhất 4ethời liền dủ rũ. Buổi 4sáng dậy 5thấy Nghiêm bChân thì 77trong lòng b4còn đánh 8trổng lảng 98nữa chứ, 9nghĩ đến bcô giáo 1dNghiêm tối 4dhôm qua tìm 50không ra eacậu bé 6fnên tức dgiận một 2mình đi 57về nhà 4trước.

Nghiêm 2Chân nghe 82xọng nhịn cakhông được 11xì cười 3một tiếng, 1liếc mắt ednhìn tiểu e8tử Cố 51Gia Minh đang 4dcười lấy 5elòng với 0cô, đưa btay nhéo 56nhéo khuôn b9mặt nhỏ dnhắn xinh 3xắn của 2ecậu bé. d3 © DiendanLeQuyDon.comHai người 4bọn họ dđều là fngười mang 86ý xấu, fccô so với ccậu bé 7này cũng b9tốt không 8hơn được 9điểm nào. 5 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 3người có 82bụng dạ 6đen tối 8nhất ở dđây là fai? Đương 7nhiên là…. 26 © DiendanLeQuyDon.comCố Hoài b3Việt Cố 5tham mưu 1trưởng.

Cố d3tham mưu 83trưởng fphúc hắc 0nhận lấy 3chìa khóa 3xe từ trong e0tay Tiểu 6Mã, trực dtiếp lái 7xe đưa bọn 97họ ra sân abay. Buổi 0sáng 11h 1là bay mà 8hiện tại 5mới 9h sáng, 3fthời gian fbcoi như là frộng thùng 25thình rồi, 8anh cũng fbthả chậm etốc độ 6của xe.

Nghiêm  Chân angồi ở bbên ghế bblái phụ, 0ngẫu nhìn 7dùng ánh dmắt để 7đánh giá 55anh. Buổi 2chiều hôm 86nay Cố Hoài ddViệt còn 7có một 8bcuộc hội, 1là về kế ehoạch huấn 8luyện tiếp 1theo của 0fbộ đội 6bhàng năm 4để chuẩn 9abị chiến 5eđầu, anh 2dcó thể drút ra thời 1gian đưa 7bọn họ cra sân bây 7đã là không 5dễ dàng 90gì. Nhưng  Nghiêm 3aChân không 52nghĩ cũng 7bsẽ không b3oán giận, 4bbởi vì 18cô biết c5anh cũng 29là chồng 39của cô, e6lại là 3bmột người 5quân nhân. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô đã có f6thói quen f7trở thành 0fvợ của 17một người 8quân nhân, 0thói quen 8với cảnh 8ftượng ly 8biệt như 7thế này.

Xe 00vững vàng b8dừng lại 6trong bãi 9fđỗ xe, fCố Hoài bdViệt từ 4cốp xe lấy c1hành lý 45ra, xoay người 7cnhìn thấy daNghiêm Chân decùng tiểu 96tai hoa kia 17hai người f8được vây 6trong chiếc 1fkhăn quàng 1cổ cùng 67bao tay giống 16nhau, lẳng alặng đứng 19ở phía 64sau anh.

Anh b5bỗng nhiên 8ý thức 16được lần 20đưa tiễn 7này không 0fgiống với 1fnhững lần 3trước, bbởi vì 6đây là 1lần đầu 5tiên anh 82ra sân bay ctiễn vợ 5cùng con cftrai của 66mình.

Cố 8bHoài Việt b7giật mình 15sửng sốt, 1xoa đầu 3Gia Minh rồi e1nói, “Đi bthôi.”

Xếp 9hàng đăng 8ký xong, 7ba người 68đứng ở eđại sảnh dsân bay. bb © DiendanLeQuyDon.comCố Hoài 80Việt cúi b2đầu dặn f0Cố tiểu 1ftư lệnh 2ở trên bmáy bay phải 42nghe lời c9NGhiêm Chân, 2tiểu tử 6kia chỉ 1ủ rũ cúi dđầu. Cố 4Hoài Việt 1nhìn bộ fcdạng này dbcủa con, 4ddừng lại 4trên mái 5dđầu màu a2hạt dẻ 6dcủa con 7fthì tâm 1ftình cũng 0trở nên 60mềm nhẹ 3hơn.

Tiểu 3dgia hỏa 46này lớn a5như vậy cfrồi nhưng 7không thích 3nhất chính cblà ly biệt.

Anh 3ngẩng đầu bnhìn Nghiêm eChân, đem a9vé máy bay d7giao cho cô.

Nghiêm c8Chân vội aenói. “Anh 6có việc 12thì đi về 5trước đi, 4em sẽ mang btheo thằng eabé về nhà 55an toàn.”

Cố 3fHoài Việt 6cười cười, 8chỉnh lại dcvành mũ, 8c“Về nhà 70nhớ gọi 46điện thoại 4ccho anh.”

“Vâng.” bNghiêm Chân egật đầu, 4cố gắng 7tươi cười.

acAnh chính 1là đang cđỡ lấy 0abả vai của 84cô, muốn 73nói gì nhưng 9lại nuốt 31trở vào, c2“Anh đi 2trước đây.” bTừ nơi dnày trở 0cvề sư bộ 4ít nhất 8fcũng phải 7mất một 9giờ đồng bhồ, trở 2avề ăn một ebữa cơm 9rồi còn e8đi họp, 91anh quả 96thật là 5có việc.

Anh 1eôm lấy 35tiểu tử 29kia, cũng bdôm cô một c5chút, độ a8mạnh yếu 7khống chế b2không tốt 2mà còn thực 8ngắn ngủi, 37không đợi 6cô có cảm 75giác được esự ấm 3báp của 5ccái ôm này athì anh đã d5xoay người crời đi.

Nhìn 6bóng dáng 9của anh, a1tiểu gia 0hảo kia 3nhịn không 7dđược mà 6fnhỏ giọng bnói thầm, 0“Như thế 12nào lại 7acảm giác 9được thủ b3trưởng a5hôm nay có 9điểm không d8giống với 93mọi lần.”

Nghe b1xong những 8lời này, bNghiêm Chân 1cbỗng nhiên 2cảm thấy 15trong đầu ffgiống như 9bị ai túm cchặt lấy, 7ẩn nhẫn c6đau đớn.

4cười cười, 3dmột tay 72cầm lấy 7Cố tiểu cctư lệnh d8chuẩn bị dkiểm phiếu 8cđăng ký, 2cố gắng 8không chế 99chính mình ekhông quay blại phía 52sau nhìn, 8không cần 94đi tìm bóng 62dáng của 0anh nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng không 2bao lâu sau, 72cô không e5khống chế eđược mà a0quay đầu 24lại, thấy 3anh đứng 2cách bọn 9hộ một eđoạn không 1ctính là 19quá xa, đang 21nhìn bọn b6họ rời d1đi.

Thấy fcô nhìn aclại, Cố 85Hoài Việt 3ccười cười, 0đem tay phải 21nâng lên, 0fchậm rãi 9làm một bcái quân b7lễ. Đó 8là sự tôn ekính cao 64nhất mà 0người quân 5nhân có 52thể biểu fbđạt ra, adanh đã cho ccô.

dNghiêm Chân clúc này 7nhanh chóng aquay đầu, enháy mắt 09nước mắt crơi như fdmưa.

………………..

…………………………..

Mùa eđông ở aathành phố 8C so với 2fthành phố bB thì cũng eekhông ấp 5ám hơn là 42bao nhiêu, 6dchính là d8trên phố 4lớn ngõ 3dnhỏ vẫn 91còn lại 5hơi thở 8vui mừng f0của ngày alễ đón a8năm mới dkhiến cho 0cô cảm fgiác được 3năm mới 1còn chưa d5có đi xa. a © DiendanLeQuyDon.comLương Hòa 9cùng Lý 4dUyển liền d4cười cô, 7cnói là thời 6gian ở bộ c9đội được 6thắt chặt, 43làm cho thần 1ckinh con người fta cũng khẩn 15trương theo, e5hoàn toàn 6cý thức 6không được 5đây là ethời kỳ 6nghỉ để 71đón năm 3bmới.

Nghiêm 0Chân nghĩ 51lại, cảm ethấy rất adcó đạo 1dlý.

Cho 4tới bây 4giờ nhớ f0tới cái d2liếc mắt c4cuối cùng 01nhìn anh f3trước khi 8eanh rời 0khỏi sân 7bay, Nghiêm 4Chân còn 95cảm thấy 40ngực hốt ahoảng, về 3nhà liền dgọi điện c4thoại cho 46anh, là thông 08tín viên 2Tiểu Mã enhận điện athoại, nói 45rằng tham 2mưu trưởng fđang họp, 25nhờ chuyển 0dlời tới f0cho anh biết 68là bọn 6họ đã c7về nhà b3an toàn nên 8banh hãy an 8tâm.

Nay 05trở về e6đã ba này, 1trừ bỏ acuộc điện ethoại ngày dđầu tiên cthì vài fengày sau 3này vì bề 5bộn nhiều 1cviệc ở 1ngoài, mới d3gọi điện 06thoại qua 7bthì lại e2là Tiểu eMã nhận cđiện thoại.

Tất 7cả giống 4như về 6chỗ cũ 58của nó. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trong 5alòng Nghiêm cChân rõ 6dràng, có 71vài thứ 4ađã không e3còn như 6cũ, cô nhớ a4ở trong 9lòng là 0tốt rồi.

Bỗng 6dnhiên một a5trận gào d5to vang đến, 5c“Cô giáo eNghiêm, cô a2xem sôi lên a8rồi kìa, 2chín rồi.”

Nhìn exem, còn 67muốn suy 4nghĩ một c2chút về 51vài vấn a3đề cũng e2không được, 0ccòn có cái ađứa nhỏ bkhông hay e2ho này cần căn nữa. 5 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 9chạy nhanh ddtới tắt 67bếp lửa, a9đem trứng 53gà cùng 8sữa đã f0được làm bấm tốt 0đưa ra, delàm cho Cố 4tiểu tư d9lệnh một 6bữa điểm atâm sáng 61để bắt b2đầu cho 61một ngày 6đi học.

Bọn 6dhọ hiện 5tại ở f0căn nhà accủa Cố adHoài Việt faở nội 1thành của 27thành phố 1C, ở đây d9tới trường a9học gần bahơn khi ở dCố Viên, abọn họ 87đi lại 6cũng tiện.

Nghiêm edChân cùng b5bạn học fbCố Gia Minh 7ddừng lại dở cổng etrường, 0ftiểu tử 82kia nghiêng 7cái mũ, emang túi asách ở b6trên lưng bvênh váo c8đi về phía 6phòng học. 2 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân dnhìn bóng 1bdáng của 01cậu bé 20mà nhịn 7ckhông được 58muốn cười, fdtiểu tử dfkia lại 9dkhôi phục 3lại khí cthế của 68hồng quân 7tư lênh, 8đã không ccòn là cậu 0bé vì rời 8khỏi ba 9mà uể oải cnữa rồi. a3 © DiendanLeQuyDon.comMà cô ngay 9cả việc cagiống như emột đứa 11trẻ kia ecũng không 56làm được, 6ađây là 9làm sao chứ? f7Cô giáo 3Nghiêm cảm 9thấy cả 07inh, nhanh achóng điều dchỉnh trạng bthái của c4mình.

Đồng 44nghiệp Vương 0eDĩnh vẫn 2crất ngạc b0nhiên vì 2quan hệ d4của Nghiêm fChân và 5bạn nhỏ 73Cố Gia Minh. 5 © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân e5hàm hồ 5giải thích 5dvài câu cvới cô bấy cho qua f4loa tắc 8atrách đi, 7exoay người 1lại bị amột vấn 6fđề làm 8dcho tâm tình b0phức tạp d2lên, cô 6bvì sao không 31nói sự bthật chứ?

“Chị 7Nghiêm, chị 7Nghiêm.” c0Một đôi 1tay quơ quơ 5ở trước c5mặt cô, 82Nghiêm Chân d3chợt phục 6hồi lại 63tinh thần, 83lại thấy bánh mắt 0tò mò của 22Tiểu Lưu 0ở đối b5diện.

Tiểu dLưu hỏi 0cô, “Chị c9Nghiệm, 1chị không 2có việc 12gì chứ?”

Nghiêm 8Chân lắc clắc đầu, 2buộc tóc blại rồi 9thay quần 7áo bắt c8đầu làm caviệc.

Tiểu 6aLưu thấy acô không 3có việc 96gì, cũng 60yên tâm a0hơn, “Thường fchủ nhiệm 3nói, khi c9nào chị 5btới thì 1vào văn bephòng của 5thầy ấy fbmột chuyến.”

Tay 65Nghiêm Chân 9bđang gài 4fnút áo cũng cngừng lại 08một chút, 1“Chủ nhiệm 94không nói 9là có chuyện dcgì sao?”

Tiểu 9Lưu lắc 7đầu, cái 4này thực bsự thì dcô cũng 31không biết.

Nghiêm f5Chân nghĩ fnghĩ, xoay engười đi cra ngoài.

Thường flão là một 89người hay dviết chữ, 7dông ấy dnói rằng 58trước đây d0khi học b5ở trường 53tư thục 89thì bị 38thầy giáo aluyện mà 3thành, trên ftường trong athư viện 83treo một e5loạt các 68thành ngữ, 6dtoàn bộ 8đều là b9bút pháp ccủa Thường 1lão viết 3crồi treo blên. Thời dđiểm Nghiêm eChân gõ 7cửa mà 1dvào, Thường blão chính 74là cúi người 8đưa từng 0nét bút 93trên giấy bđể viết fchữ. Cô 4thấy thế bkhông có 2aquẫy nhiễu, 0mà ở bên 2kiên nhẫn 1fchờ cho 4ông ấy 41viết xong.

“Tiểu dNghiêm à, fmau tới 51nhìn giúp abthầy bốn 98chữ này cđi.” Thường eLão quay 2đầu kêu ecô.

Nghiêm 9Chân có cchút kinh 98ngạc nhìn 61Thường 44lão hưng fphấn như cvậy, nhưng avẫn tiếp enhận tờ 8giấy từ 7eông ấy, fbđọc từng 24chữ, “Thao 1d– Quang 4– Dưỡng 9– Hối.”

(Thao 8quang dưỡng 2hối : Dấu fnăng lực 6và chờ ađợi thời 57gian )

“Viết 8thế nào?” eLão nhân 5ecười cười 10vuốt cằm, 0lại có emột chòm 17râu trắng dgiống như 04lão tiên a8sinh của 94một trường ctư thục 0xưa.

9dcười cười, 23đâu có.

Hai 67mắt lão 9Thường csáng ngời, 4thoái mái 1mà nói, 3“Vậy tặng b7cho em.”

“Sao eạ?” Nghiêm 59Chân tự 29nhiên có fchút kinh 7ngạc.

Thường a2lão ngồi exuống trước 37bàn làm dviệc, đưa ftách trà abở một b2bên lên 3uống một fbên chỉ 98vào Nghiêm bChân mà bnói, “Em 1nha, em đó enha… hồ 7sơ của d8em ở nơi dcnào?”

“Ở 73kho chứa 7hồ sơ.” 5Cô thất 8thần nói, b0rồi sau 7bđó lại a3cười, “Em b5tới chỗ 3này lâu 46như vậy, acthầy mới 2fnhớ tới b6chuyện xem 5hồ sơ của e2em sao?” 94Kỳ thật 97nói lên dđiều này 9Nghiêm Chân 32có chút cblo lắng, 4blúc trước 1bdù sao cũng 86là dựa advào quan fhệ của fdđàn chị f3khóa trên 0fmà vào được 7trường, d3thủ tục etrong trường 55đều chỉ 5là trình 2tự cho có, fmang hồ 0sơ trực 9btiếp đưa ađến kho 2chứa hồ esơ mà để 7thôi, có 3cai khó tính 07đến mức 87lật lại dmà xem đâu 8chứ.

“Thầy 77mới lười 3xem cái đó.” bThường 9clão lại 8bvung tay lên, b“Thầy 7chỉ hỏi 34em, em tốt 01nghiệp trường 37nào?”

“Hả?” efNghiêm Chân bsửng sốt, 63mà vẻ mặt 4Thường fflão vẫn 45như trước 9hiền hòa 7tươi cười cenhìn cô. 5c © DiendanLeQuyDon.comNghiêm Chân 1cúi đầu, eathấp giọng cnói, “Em f4tốt nghiệp 7fhọc viện cdZ ạ.”

“Em 6có phải chọc chuyên dngành quản alý không?” aNgười đứng c9trước mắt 7anày bình 6tĩnh nhìn 24cô, lúc 4anày Nghiêm 4Chân hoàn 86toàn ngây 8cngẩn cả 4người.

Thường 1flão buông 2tách trà 13xuống. “Nha b9đầu em 0thật kín 4ctiếng nha.”

“Vậy… 00thầy làm 4dsao mà biết 69được?”

Thường 7lão ha ha 6dcười, tỉ 3mỉ nói erõ. Vợ bcủa Thường 5elão là giảng 78viên dạy 81học ở 64đại học e9Z, năm kia 8vừa mới c1nghỉ hưu, 0dgiữa trưa 31ngày hôm 7qua đến ftrường 2học ăn 1ecơm cùng bvới Thường 93lão, trùng e4hợp thấy 0Nghiêm Chân, denhưng Nghiêm 86Chân đi 94quá nhanh cnên không agọi lại cđược. e © DiendanLeQuyDon.comKhiến cho 97bà vợ này dgấp đến e2độ trở 70về nhà b3liền nhanh 0bchóng bức 9cung Thường e3lão.

Nghiêm d2Chân nghe 4axong có chút b7kích động 08lại có achút ngượng 5ngùng, “Cái 3anày thật 3sự là quá fkhéo.”

Vợ 14của Thường d5lão là giáo 1sư Lý, là e7giáo sư abđược học eaviện của b7cô mời 4về giảng 1dạy, đức 4cao vọng ftrọng, rất bđược nhiều 0người tôn 2kính.

“Còn a9nói nữa esao, bà ấy 62tối hôm b4qua ở bên 99tai thầy 46đây vẫn 5ecòn nhắc 31tới, nói b2thế nào 01mà sinh viên 31học viện bdZ lại về f4làm cấp 4bdưới của f8thầy thế? 1Nói thẳng 7ra là thầy e6đây lãng abphí nhân btài.” Thường aalão cười 8khổ.

“vậy fbthầy sẽ 8ckhông phải 5cvì như vậy 0mà đuổi 10em đi chứ?” 67Nghiêm Chân dnói giỡn fmột câu, 7amà Thường f3lão cư nhiên 8thật đúng 2là gật 0gật đầu.

“Vợ ethầy yêu 97cầu thầy, fem nói xem afthầy có 01thể không dcho sao?” e2Thường 0lão còn fthật sự fnhìn cô.”

Nghiêm 9Chân nghẹn amột chút 5rồi hỏi, 3a“Muốn bem làm cái agì ạ?”

“Bà b6ấy nói flà ở đại ahọc C đang alàm một ccái hạng eemục, rất 4ít người 0dcó tay nghề 77chuyên môn, 0bên trong btuy là đã dthông báo 23tuyển dụng 2nhưng cũng d7không đủ 9người, dliền ủy 9thác cho 9bà vợ của 2athầy tìm amột người 4athích hợp 9dđến hỗ 2atrợ, làm 0tốt có 8thể lưu c9lại làm egiáo viên etrợ giảng.”

Nghiêm dChân cơ 7hồ không 3hề nghĩ 0ngợi liền btheo bản 6fnăng cự c8tuyệt, “Em… 9em không 2clàm được.”

“Được 16hay không 79được là 98do người 4ta định 0đoạt,, e8còn phải 6phỏng vấn 26chứ không 2ftính đi 26cửa sau.” 3fTrình lão bvung tay lên denói rõ ràng, 2uống một chớp trà, 35lại ý vị 85thâm trường 7mà thêm dmột câu, 9“Em nên cnghĩ cho 40kỹ đi, 6là trợ a3giảng của 3một trường 5fđại học. 4a © DiendanLeQuyDon.comSo với công 2dviệc này 8của em thì a6tốt hơn d1nhiều.”

“Em abiết.” aCô cúi đầu, 2cô đương bnhiên hiểu 6được điều 5fnày, sỡ 08dĩ không 3thể lập 0tức hạ 55quyết tâm flà vì cô 53còn có chút 10băn khoăn.

“Nghiêm 1fChân, thầy 4đưa cho 7em bốn chữ 8này cũng fckhông phải e1là tặng b1không.” aThường bblão có ý dbnói tới bmấy chữ 88vừa lúc 5nãy đã 2tặng cô, 78“Em giấu 88tài đủ 0rồi, bây dcgiờ phải 08cho người 1ta thấy 5tài năng 7của mình cđi chứ.”

Kỳ 3athật Thường clão thật 9dđúng là 03đang cất cbnhắc cô, 57cô không dphải là 6giấu tài, afcô bất 8tài nên 4chỉ muốn ftìm một 97công việc 01đơn giản b1nuôi sống abản thân 08mà thôi.

Nghiêm d9Chân trầm 3mặc một 23lát rồi 3mới nói, 9“Em sẽ 6nghĩ, chờ cem quyết 41định được c6thì sẽ 9cho thầy 40một câu 62trả lời 02chính xác.”

Buổi 2tối Nghiêm 14Chân cùng bbạn nhỏ aCố Gia Minh 4cùng nhau avề nhà, d2mấy ngày 6bnay thành 3phố C lại acó tuyết 0rơi lớn, a3Nghiêm Chân 69thật sự 1không dám 8dđi xe đưa 70Gia Minh đi 0ehọc nên b1hai người 31quyết định 6ngồi xe dbus công 8cộng.

Còn 90khoảng 2 2trạm nữa 7là về đến 86nhà thì 9cNghiêm Chân 4ecùng tiểu 8dtử cùng 1nhau xuống 24xe, đi vào 4fsiêu thị bmua vài thứ 20về làm dcơm chiều. 2e © DiendanLeQuyDon.comTiểu gia ahỏa đưa f4tay túm lấy dbtay của cNghiêm Chân, dmột bên ffăn kẹo 3hồ lô một 67bên nghe 0bNghiêm Chân 17giáo huấn.

“Bạn 5học Cố cGia Minh, 5tối hôm dqua cô đã bnói với 2em như thế 90nào?”

Miệng ddtiểu tử ckia đang 44ăn này nọ 7nên hàm 4chồ nói. 08 © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói dvới em, bở trong 9lớp không e8thể tùy 2ftiện cùng e0người khác 5đánh nhau.”

Nhớ crất rõ f3ràng đấy 1thôi.

“Thế 9hôm nay như b2thế nào 8mà có người 90nói cho cô 99biết là eem lại đánh 8nhau, vẫn 6elà cùng 5Lâm Tử 8đánh nhau 8sao?”  Hai 15tiểu trứng 50thối này e8hiện tại 3lại phá dvỡ mối 9đồng mình emới hình 02thành rồi.

“Ai 7nói cậu 1áy vừa 5mới chuyển 7đến luôn 7bắt nạt aLâm Tiểu 2cTiểu, phải 2đánh cậu 1fấy.” Tiểu dgia hỏa a9kia nghiên 79răng nghiến 9blợi mà 5nói.

Nghiêm 9dChân bật fcười nhìn 55cậu bé, 3cảm tình 2tiểu tử f5này cũng 7biết chiêu 7anh hùng accứu mỹ dnhân rồi. 56 © DiendanLeQuyDon.comCô thở 6dài rồi 0bnói, “Vậy 95cùng nói 9cho hắn 42biết là 7bđược rồi.” 7eCô nghĩ 2bmột chút 4rồi lại dthêm một 6câu, “Chỉ 0dùng miệng dnói, không bthể dùng 1fquyền đấu 3mà nói được.”

Tiểu 06quỷ này 2cũng giả evờ giả 3vịt thở 7dài, “Ôi 9edào, phụ anữ các 9cô thực 2phiền toái, d0chỉ biết bcáo trạng 1acùng khóc 1athôi.”

Nghiêm 01Chân, “….”

Tiểu 0trứng thối bnày phá 8hư hình 6dtượng của 5cô, cư nhiên 9bắt đầu 7nói cả ccchuyện này…

Khụ 2Khụ, Nghiêm 7dChân vội 0nói, “Bạn fhọc Cố 4bGia Minh, 8cô không bở cùng 3trường 6học với fem nữa thì 8aem còn ngại 45phiền toái 5không?”

Tiểu 3gia hỏa 30kia nghe tới 7lời này 6thì dừng 4cước bộ 0lại, gương bmặt như 3dmuốn dò eehỏi còn 9môi thì 7dẫu lên, 9c“cô giáo, ccô muốn d6đi đâu f0nữa thế?”

Nghiêm 76Chân cũng fdừng lại, e“Cô nói 4là nếu 9…”

Tiểu egia hỏa adgật đầu 0rồi nói, 1“Ngại, 0dù sao cũng 7dluôn có 8bngười cáo 9ctrạng cho dcô biết 22mà.” Sau 0đó có ai 4bđó lại d7tận lực 0mà giáo chuấn cậu 5bé.

2bbật cười, 1xoa xoa cái 3đầu của 1ftiểu quỷ 7kia.

Đúng 8flúc này 9phía sau 17truyền đến e3tiếng còi 8xe, Nghiêm c8Chân nghiêng 3đường, ethấy có 4một chiếc 93xe việt 73dã ngừng bcở ven đường, acó lẽ là exe có giấy fphép của 28bộ đội f9rồi. Mà ccòn có người 3cở bên trong bdò xét nhìn ara, Nghiêm 5aChân liếc fmắt một 8acái cũng 7nhận ra ahắn.

Thẩm dMạnh Xuyên. cb © DiendanLeQuyDon.comCô theo bản adnăng đọc fra tên của c4hắn.


21.09.2012, 02:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34089
Được thanks: 20674 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quân hôn bí mật - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 11
Chương 3543

Edit 1: chucuoiyeu

Thẩm 7eMạnh Xuyên cxuống xe, 60một tay 62cầm cái 0emũ quân 2nhân còn 9dmột tay 6ethì chỉnh 0elại mái e5tóc, tác a6phong và ckỷ luật 3ũng không e1được tốt, 4uân dung 1ũng rất 7aùy ý.

Hắn 49đúng ở eerước mặt 03ghiêm Chân 9ùng tiểu 19ử kia, gặp beai người 64hìn chằm 3hằm vào 0ình hắn 8ũng liền ahẩn trương e1đội mũ dên.

“Lại dặp mặt 2ồi.”

Nghiêm a0hân không fghĩ sẽ 3ùng hắn bhắc lại 89huyện xưa, 66ũng không 28uốn cùng a0ắn cãi 3dọ, gật 2ật đầu 37ồi muốn fđi.

Thẩm cạnh Xuyên 3ại lấy 9fũ xuống 17ồi chỉnh 25ái tóc, dđi theo phía 8au bọn họ aà đề nghị, 7f“Tôi đưa 88ai người 65ề nhé? 6buyết rơi 5hiều như chế này dcđường 1bất khó ađi.”

Hắn b1ừa dứt d7ời, tiểu 3ử Cố Gia dfinh kia liền 49ị trượt 4hân, sau ehi đứng 4ên thì cậu 84é nhanh chóng 5cuay đầu b1rừng mắt f2hìn cái dgười có 1iệng quạ 5đen kia một 1ái.

Miệng 9uạ đen b7hẩm Mạnh 2uyên bị 36ánh mắt 49rừng trừng 01ủa cậu e3é mà nở aụ cười, 03a bước 8dũng làm 4hành hai 8ước mà bđuổi kịp 98ai người 8ọn họ.

Nghiêm 9hân một 89ên thay Gia 7inh phủi 6ađi lớp f7uyết bám 2rên người, 3ột bên 7ói với 4hẩm Mạnh 2cuyên, “Nhà 55ủa chúng eôi ở phía 65rước rồi, 3hông cần dahiền anh 92đưa chúng 4ôi về nữa d4đâu. Cảm aeơn.”

“Tôi 8ang chứng e4hận sĩ 4auan.”

Nghiêm bhân dừng c5động tác cột chút, b8oay người 3ại nghi 5aoặc nhìn 4ắn.

06hế Thẩm eạnh Xuyên 1eại thu đầu ahát của 3ắn lại, 6đây là cđộng tác 4hỏ mỗi 3hi hắn phiền c2hán hoặc 00hẩn trương, 08“Ý tứ dfôi là người 5cốt thôi 63à.”

Nghiêm 6hân bật 96ười, “Uh c4đúng, anh 4à người 33ốt.”

Tiểu 2ia hỏa kia fdũng tận 1ụng mọi 4hứ, “Không fđược đục 1hoét nền 5ảng.”

Một 4ớn một 86hỏ châm 4học khiêu f5hích làm 7ho Thẩm adạnh Xuyên bdũng phải 4ửng sốt, dehừa dịp 1ắn còn 4gây người 3hì hai người 48ia đã đi 13a. Thẩm dạnh Xuyên bhục hồi 4ại tinh 7hần, đối abới bóng c3áng xinh cdđẹp gầy 3ếu kia mà 5ói vọng 19ới, “Tôi 2ai rồi.”

Nghiêm 7hân ngẩn bgười, rút 9cuộc quay 30đầu lại 17hìn hắn.

Thẩm f7ạnh Xuyên 76ình như b4ũng không dó thói quen 7ói những 0ời này, dừa lau mặt 4ừa nói, 1“Tôi nói 18à tôi sai 65ồi, tôi 7hông nên 8rực tiếp 09ang hai người 2đó đến abhà cô. Tôi 5ẳn là trước ađó nên dọi điện 0bhoại cho 6ô, tôi không 81ên… không cên ôm chế 6iễu ở derong lòng.” a5ắn một 37ên gật 2ađầu khẳng 2định mà edói, “Hơn 2ữa…. hơn e5ữa… tóm bại là tôi eai rồi.”

Hắn 2ói xong, d4hẳng tắp 3hìn Nghiêm 55hân như 6cà thỉnh cầu tha thứ.

e7ghiêm Chân b0ớm bị ahững câu 7ói này của 65ắn làm b0ho choáng 24áng cả bđầu óc, dơn nửa 2gày mới 8fhản ứng 2ại được, cfật cười, c“Thẩm 13ạnh Xuyên, 4hông cần fehải xin fỗi tôi.” 5ô nói rằng, cc“Tôi hiện e7ại đã b9uốn làm 4ết sức 5ình để d7ho bản thân d8hông cùng 03ột người duân nhân 12hư anh so 0đo rồi, 3uộc sống dhư vậy d6uá mệt 2fỏi.”

“Tôi 02iết, nhưng 7ôi vẫn 87uốn nói 9din lỗi với 4ô, nói xin 5eỗi xong 1hì trong 7òng tôi cảm thấy 5hoải mái.” 3hẩm Mạnh 7uyên nói 9e như là 6ột người cđang bắn c6úng vậy.

Nghiêm achân nói, 3“Tôi đây 2đã nhận, 5danh có thể 12đi được 0bồi.”

“Nhưng eôi còn chưa 3ói xong lời 0in lỗi với 1ô.” Hắn b9ói.

Nghiêm 2hân đành 84hải trừng 3ắn.

Thẩm fạnh Xuyên 4fhìn cô rồi eười cười, 5“Đúng, aô không aiết vậy 7eô cho tôi e3 phút, tôi cẽ kể cho 82ô một câu chuyện xưa c7ậy. Có 0eột mùa 2è của một d0ăm đó tôi 5đi nghỉ 9è ở nhà 1eà nội, 4ô ấy cũng e8ở một 5ái thị crấn nhỏ 81ần đó, cđúng là 9ột quân 6fđoàn pháo a1inh đóng buân ở một 1hị trị ahỏ. Có b5ột lần aaôi mang theo bột đám 59rẻ con cùng cđi chơi, bùng những 4hứ đồ d1hơi thô 74ệch, chúng 44ôi buộc a5hững đồ cđó trên 6dhững cành bây, kết 8buả trong 5ột lần fhông cẩn ehận thì 89ấy thứ ađó đánh 3rúng cổ 08ủa một 1dé gái, khiến dho cổ của 2ô ấy sưng 6ên. Tôi cẫn đã auên nói 68ời xin lỗi a1ùng cô bé 5ia, nhưng cà không 24đợi cho 61ôi nói thì a9ộ đội eở đó đã 46huyển đi 4ồi, chuyển 77đến một 31hành phố 6eớn hơn. be © DiendanLeQuyDon.comhờ đến 3hi tôi đi 8hì đã tìm ahông thấy 7ô bé đó 7ữa, không, 7aó lẽ tìm cđược rồi f8hưng … f5hưng chúng 0a không nói 1ađược một f9âu.”

Nghiêm 84hân dừng 8ánh mắt 5ở trên 5