Nội quy chuyên mục
|
Trang 2/2
|
[ 10 bài ] |
|
[Hiện đại] Yêu phải đại ma vương - Âu Tĩnh
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Yêu phải đại ma vương - Âu Tĩnh - Điểm: 11
Edit: 9Phương Nhã c9Đình
Beta: dSabj
Chương 6a5 Đến 8tháng tư, 4tiết trời b0cũng ấm 9áp dần, nơi enơi hoa nở fcxuân về Bảy 0cgiờ rưỡi btối, văn 1phòng các 97gành của 56ông ty quảng a2áo Đại d4hong vẫn 0fòn sáng 0ực. Khang 1rọng Lâm b0hiều nay 04rực tiếp 8đến nơi 95hụp ảnh 84iám sát e2iến độ 27uảng cáo 6ong sẽ không 72ề lại 66ăn phòng, 4aho nên Hoàng b3guyên Cần 89ính chuyển aiao phần bông việc cbới làm dong rồi ddan sở luôn 5c. Cô aừa đứng 7ậy thì 6ảm đấy 96đau bụng aô cùng, eồ hôi lạnh eaũng thi nhau d0úa ra. Cô ehăn mặt cahở hổn cển, nửa 02iếng trước 51ô đã cảm 4hấy bụng 92ó gì đó 9hông ổn 20ồi, nhưng 75àm nhiều 8ciệc quá aho nên cũng 8hông để 0aý, ai ngờ 3ây giờ bại đau 7uốn chết, 32ô cố gắng 34ít sâu mấy 1ơi, hy vọng 6eẽ bớt 6đau được 3ột chút. Cô 8ôm bụng bcừ từ ngồi 44uống ghế, eừa nghĩ 8ao lạ quá, 52ự nhiên 79ại đau 8ụng như baậy, hay 0à do ăn 2hải thứ dì không 94ạch sẽ? eối qua cô eó mua đại 1ấy món c8đồ nướng aen đường 4ần công 6y, chẳng 1ẽ bị ngộ bađộc thực 4hẩm? Một 07rận đau 6đớn tiếp ebục đánh 6úp lại, 0hiến cô 6uốn nghĩ 5ái gì cũng 8dhông được, f0đau đến d7ức cô nén 9hông được ciếng rên dỉ. “Cô 6ao vậy?” 74iếng nói 5ừ đâu 71đột ngột 8ang lên khiến eô nhanh chóng 43gẩng đầu, 52iền thấy dhang Trọng 27âm đang 8đứng đó. a9“A…… 7ổng giám f2đốc? Không aahải là fanh nói không 5ề văn phòng b7ao?” Khang a7rọng Lâm 7hông thèm c4để ý tới 6ời nói 9ủa cô, 6hấy cô 0ắc mặt 60rắng bệnh, 4gực không 5hỏi co rút chanh một 7hút “Cô 5ị sao vậy?” “Đau 2ụng.” aô yếu ớt 1rả lời. “Đau 7ắm à?” 57Anh nhìn eô chằm 3hằm, xem 4eô kìa, đau ađến mắt 12ũi tai miệng 88ì cũng dính 1cại thành 2ột chỗ 2c. Cô 23ật gù, 74gập ngừng e9ếu ớt 8eói: “Chắc 9à ăn phải b2hứ không c9ạch sẽ.” “Đau 0âu chưa?” 4Anh dùng eay vỗ vỗ fá cô. Cô b8inh ngạc, edhưng cơn 1đau ở bụng bfhiến cô d5hông còn 35hú ý được a9ì nữa, dđành vô b7ực: “Chắc aahoảng nửa 5iếng trước.” Con 46gươi đen e ám nhìn 0ô, sau đó aanh xoay người, ciến mất 3ô cùng nhanh 7hóng. > b4< Hoàng cguyên Cần 4ở to miệng dđầy ngạc 4chiên, không biểu sao buốn khóc! 0hông phải 10anh ta thấy aô đau bụng 2ữ dội b2ên chuồn 7ất chứ? 0uhu, sao số f9ô khổ như f7ậy, gặp 8hải một eên cấp 6crên tính 4ình không 54ốt tham 4ống sợ 7hết lại 53ay tức giận, b5đã vậy edừa nghe 0ô nói đau 9ụng, chẳng 3hững không 5hút thương 09ảm mà còn 2hẫn tâm 94ỏ cô lại c8ột mình edở văn phòng. Sau ađó Hoàng 12guyên Cần 8ếu ớt 78gồi phịch 5uống cái 8hế trước bàn làm việc, f0ừa xót 97a cho mình a5ại vừa 2guyền rủa ahang Trọng 3eâm chết 9iệt, chỉ f8hiếu điều dêu trời 7ọi đất 1ehóc lóc fòm sòm nữa 67à thôi. “Uống 4fái này đi!” b6hang Trọng dâm chẳng diểu từ 7fđâu nhảy da, còn đặt 1brên bàn 2ô một hộp 6huốc. Cô 9hớp chớp ebắt, không b4iết mình 8ó nhìn nhầm cay không 04“Không bchải anh 8ỏ đi rồi 1ao?” “Tôi 6bợ cô sẽ 5đau chết 4ại đây 8uôn, nếu d6ậy thì 18hật là e9hiền toái.” eaAnh lại 1hôi phục 32ản sắc 59độc ác 1ủa mình, nhưng 7rong giọng 3ói vẫn bhông giấu bđược sự 8cuan tâm, e0điều này chiến cô 15hó mà không f8rợn mắt 0bhìn chằm fhằm anh, cẻ mặt 54ô cùng cảm 15động. Không c5gờ anh lại ađi mua thuốc cho cô, làm 0bô chợt 79hớ đến 1aúc trước dai người 1ọn họ 8buen biết 4bũng vì cô 5eua thuốc 61ảm cho anh bfống. Anh 2ừa đưa 49ước cho faô uống 97ừa ngạo 3ghễ nhìn d3ộ dáng 8fgây ngốc 9của cô, cén không 3được mà 03hở dài: e6“Cô uống 4huốc nhanh 32ên, cứ b3ên tâm tôi 93hông bỏ bhuốc hại 8ô đâu.” Cô fũng không 4ói gì, chỉ d8gồi đó cà ngó anh.. “Uống 87au đi! Tôi 6dhông mua a3huốc lung fung đâu 9à lo, thuốc dày là do 7ược sĩ e4hỉ định 3bđó, cô 2ống thử 2em, tốt 13hất đợi 2ớt đau bụng rồi 79hì nên đi 5ới bệnh 9diện để 72hám dạ eày.” Không e4gờ anh lại b7ốt như 9ậy, lòng 70ô tràn đầy 0ảm động! Sau 5hi thấy 6ô ngoan ngoãn 2ống thuốc a1ồi, thì 8anh mới 38ực nhớ ca mà hỏi: 2“Cô rốt 9uộc đã ceăn phải 2ái gì mà 4aại đau 92ụng như 62hế?” Cô 3ghe vậy diền hơi b1oảng, lắp 0ắp nói: f2“Ặc….Cái bày, thì…..” Anh 6hăn nhó, 1đột nhiên fhát hiện 0ản thân c0ại trở f7ên tức 5iận khi 1ô không 3hăm sóc 7ốt bản fhân. Có 8điều, bây b9iờ khộng 9hải là 3úc để 4hát tiết 26ới cô. “Đi fhôi! Nếu fô còn nói 16được, bahì vẫn efó thể đi 5ổi, tôi 1ẫn cô đi 5ác sĩ.” “Không bần đâu! dôi uống 2fhuốc rồi 7cghỉ ngơi bột chút c5à được.” “Nếu 1ô còn không ahịu đi, 47hì tôi sẽ c1ế cô tới 08ệnh viện.” fhìn khuôn beặt tái d5hợt đầy 6hảm thương a2ủa cô, 7hông biết cà vì thương 2iếc hay 05đau lòng eà khắp 6ác tế bào agõ ngách erong lòng canh lại 1ì cô bị fệnh mà e6hó chịu. Cô 99oảng hốt 5“Như vậy 8hông được, fẽ bị người 3a nhìn thấy 2.” “Sao 0òn không aaau đứng 6ậy?” Anh 5dhản nhiên 9ách cái b4ặp da để 7rên bàn 6ủa cô lên. “Được dồi! Đừng a2ó giục.” 8ô vừa đứng eậy vừa 02ầm bầm 6“Rốt cuộc 17ai mới là f6ệnh nhân f5đây, sao dcại đói 58ử với fệnh nhân 4ư vậy.” Anh 51ừa tức 86iận vừa f3uồn cười 1“Cô còn e7ó thể lải 6hải như aậy, xem e9a bệnh cũng 8hông nặng eho lắm.” Cô 98iếc xéo aanh một 48ái, rồi 1doa xoa bụng 56ình, tuy 0ếu ớt 6hưng vẫn 9ất bình dĩnh “Có 83điều….bây 8iờ tôi 34uốn nôn….ọe….” bô sắp nôn 7ồi. Hơi 9oảng hốt, 0anh vội 5àng ôm lấy 5ô rồi chạy 2ào WC. ******************** Khi c0oàng Nguyên 2dần tỉnh 15ại, vừa 5bở mắt 1đã nhìn 9ahấy Khang 4rọng Lâm 0gồi cạnh eeình, vẻ 6ặt tràn 1đầy sầu 6o. “Tổng a5iám đốc?” “Cô fbỉnh rồi 1cao.” Anh ddhở phào b2hẹ nhõm.. “Tôi 4ađã ngất 3đi sao ?” eô ngơ ngác ddói, sau đó a2iền phản 22ứng “Nơi aày là bệnh a7iện sao?” dhông biết cdà do cô 89hìn lầm 5ay là đèn 77ủa bệnh 0iện không b5đủ sáng 42à thấy fét mặt 29anh lại 0ó vẻ lo 1ắng u sầu, fbhìn anh mặt 1hăn mày 9chó, ánh eắt thì 6 tối nhưng dại rất caịu dàng. 60 © DiendanLeQuyDon.comảm giác 20được người fhác quan 80âm như thế eày thật c9à tốt, 9đến nỗi 5ô còn muốn 1ôm anh một 0ái để ddảm ơn nữa! “Đúng 55ậy. Cô 39đỡ chút 0fào chưa?” 18Anh chăm 4hú quan sát 01ô, sợ rằng c9ô sẽ không 3hích, nhưng 53hìn sắc dặt cô cũng 40hông tệ 6bho lắm, f7anh cũng 33an tâm một 6hút. Cô d0hìn anh một 3ách xa xăm, d7uy nghĩ cũng 7dắt đầu 16ơ màng, 36hậm chí dòn quên 7aả chớp bắt. “Sao eậy? Có 0hải còn 90đau lắm 3hông?” 25Anh nhìn bô đầy fauan tâm. “Tôi dfhấy cô cọng hơi 72đau, đầu 1cóc có chút 9ơ hồ…..Rốt 90uộc đã 1aảy ra chuyện bì?” “Cô 04ị viêm 0ạ dạy 3ấp tính, a4ác sĩ nói cguyên nhân dà do ăn 6bhải thực 0hẩm không 27ệ sinh, 62oặc uống fước chưa 83đun kỹ, 7ũng may bác 64ĩ đã rửa 0fuột cho bô, có điều 2ông ta nói 79iêu hóa 6ủa cô không aốt lắm, 85ho nên sau 9fày không 2được ăn 7fống lung 7aung tùy tiện, 9cếu không 4ẽ tái phát.” 4Anh nhắc cại lời 7ủa bác fcĩ. “Không 50hể nào?! 9ôi chỉ băn có chút fđồ nướng bhôi mà!” feô khóc thét, 4hỉ là ăn ecđồ nướng b8en đường 2hôi mà, 4ao lại dẫn 8đến dạ 9ày không 5ốt, đã 62ậy còn e5iêm dạ 6ày cấp 4ính nữa 0hứ. “Thì bà vậy đó.” 07Anh liếc 4éo cô một 76ái, nhìn 0ô lúc này bđã bắt 26đầu hồi a0hục lại 2inh thần, 32hịn không 6bđược chọc 20hẹo: “Sao 18ần trước 6ở nhà tôi 59ô ăn được 7ái bánh 7fgọt kia 4à có sao 74đâu, vậy 8dà bây giờ 0dăn chút ađồ nướng 7ũng đau fụng thế?” Huhu, 73hật là fất mặt.” eô xấu hổ 9đưa tay d5he mặt lại. Đối 0eới hành cđộng ngây 6hơ của 2ô, anh vừa 0hấy tức 68iận lại 62ừa buồn 1fười “Cô 8ó che mặt 7hế nào 5dũng không f2iấu được 9eậu quả ebủa việc 1făn uống 73ậy bạ 8đâu.” Cô 2hanh chóng b7ốc chăn ca “Cảm 0fơn anh đã dbđưa tôi 0eới bệnh 73iện. ” “Không 31ần khách c8hí, tôi 1ao có thể f6hấy chết 6hông cứu.” a7Anh thản chiên nói. “Cảm 1bơn anh nhiều 0ắm.” Cô 59hớp chớp 54ắt, biết aanh nói vậy 7hẳng qua 2hỉ để 5ahọc cho bô vui , cô f9ũng nhịn bhông được 6ong môi mà bdười, trong 6òng cuồn 2uộn một 65oại cảm 0động.. “Có 3dhát nước 08hông? Muốn 5ống nước 9hứ?” Anh duan tâm hỏi. “Ừ.” 7eghe vậy 66anh liền a3đứng dậy dót một 2ay nước c9ồi đưa aát đến eiệng cô. 14 © DiendanLeQuyDon.comô khát quá 8ở to miệng 7ống một 7ơi sạch cuôn ly nước. “Tôi 6uốn uống d0ữa.” “Đừng 3eống một cúc nhiều 3cước như e2ậy, đợi 9hút nữa d4ồi uống bfiếp.” eAnh lo nếu aô uống 2hiều nước buá sẽ không 43ốt cho dạ 3ày, vì thế 3dhông cho 9bô uống aữa. “Được f5ồi! Tôi bòn phải b7ở đây d5ao lâu.” f6ô nhìn cổ 8aay mình đang bị truyền 40ước biển, 9ự nhiên 81hông muốn biếp tục 1ở bệnh eiện tí fào. Khang 81rọng Lâm 6eũng nhìn fbhấu tâm bư của cô 17“Cô cứ dên tâm, 70đợi truyền 79ước biển 9ong là có 1bhể về 3hà nghỉ 68gơi rồi, a2hờ một 0hút.” “Nếu 0ậy thì…… 9ổng giám 80đốc, anh bứ đi về 2rước đi, feđợi truyền 40ước biển e9ong tôi tự xuất 4eiện là 2được rồi.” dfô hơi ngượng 0gùng nói. “Không cao đâu, bôi sẽ ở a3đây với 6ô.” Ánh 34ắt anh tràn cđầy u nhã ftĩnh mịch. Cô 7dngẩn ngơ, 9bất giác f9bị ánh 57mắt đó 8fcủa anh 1hấp dẫn, 4hai người 45nhìn nhau. d4 © DiendanLeQuyDon.comCho dù xung equanh rất d9ồn ào, 0tiếng nói 83chuyện ầm 1ĩ bên tai bnhưng trong 00cái nhìn f6ngây ngốc dakia, mọi 51cảm giác 5dường như 9đều phát 4triển nhanh d5đến bất 1fbình thường. Dường 4như muốn 25bản thân 7cứng rắn 04hơn để ethoát khỏi ctình cảnh eemờ ám này, efcô đột fnhiên mặt f3dày nói 03“Tổng 7dgiám đốc, 55anh thật a8là tốt e8với tôi, d6chẳng những 1đưa tôi 58đến bệnh d4viện, mà ccòn ở đây 9trò chuyện 51trong lúc dtôi phải atruyền nước 1biển nữa, enếu anh etốt như 8fvậy thì……?” “Cô 06có ý gì 98đây?” 87Anh nhíu 8bmày. “Ngày 9mai tôi có 15thể nghỉ 82phép chứ?” “……” 42Anh tức fgiận nhìn dcô, thật d0sự……không bebiết nói bgì luôn. **************** Hôm 12sau. Khang 9dTrọng Lâm dalười biếng 52ngồi sau 34bàn làm 0việc, chuyên fdchú nhìn b8văn kiện f2trên tay, 8vừa xem bvừa dùng 9bút đỏ 42chú thích 2lại. Sau 4khi xem xong 8dmột phần, f6anh lại 76lấy ra một f0phần khác ađể kiểm 1tra, khi phát 2hiện có achỗ sai 6sót, thì d2liền bấm 8nút gọi 1cho nhân 0viên trực a5phòng. “Hoàng 6bNguyên Cần 6tiểu thư, bhãy gọi echo Diệp 2chủ nhiệm 18phụ trách 4tổng hợp 6hành chính…..” 78Còn chưa 6nói xong, 6aanh chợt enhớ hôm dnay mình 9đã cho Hoàng 0Nguyên Cần 5kia nghỉ 9aphép một fngày . Đêm 9qua, anh ở 4lại cùng 0cô, đến ekhi truyền 8bnước biển e1xong cũng cđã gần e12 giờ, bvì lo cho fsức khỏe 0của cô, 24nên cuối 1cùng anh 5cũng để 30cho cô nghỉ 6phép ngày fhôm nay. Nhưng 4vì lượng 4công việc ebình thường 9của anh 14rất nhiều, 2ccho nên cần cephải có 4một thư 9ký xử lý f6giúp một 91số việc, 4như vậy c3mới có 23thể duy 67trì tiến 01độ công baviệc, không 66bị đình b0trệ. Anh 19suy nghĩ bdmột chút, cfrồi gọi 4echo phòng 80nhân sự, 6emuốn điều 06một thư deký tạm dthời để 12giúp xử 1lý công 49việc. Khoảng 1amột lúc f7sau, thì 3bVương Yến 44Thu của 81phòng thư 33ký tới. Khang d4Trọng Lâm 6ethản nhiên e7nhìn cô 3“Cô tới c9phòng tư fliệu tìm 9agiúp tôi 2bản dự 4thảo về 9fba năm trước, 9bản tháng 2một, tháng 97năm, tháng 9bảy, tháng ctám, tháng 08mười và 66tháng mười 51một, sau 1đó liên 6lạc với 7đạo diễn 1Trần Vĩ bHoa, hỏi 8anh ta xem 10tháng sau alúc nào f3thì rảnh 3để chụp 6fquảng cáo 1gia điện……Chỗ dnày có hai akịch bản 8gốc, cô d7thử liên aclạc với canhà sản 05xuất xem 94ý họ thế a1nào? Còn 42nữa, cô d5giúp tôi 63đổi lịch 0làm việc 8một chút, 2cuộc hẹn 57trưa nay 8hủy bỏ 6đi, dời 96lại 3 ngày csau, nhân 3btiện giải 1bthích với ahọ giùm 5etôi luôn……” Khoảng 6một giờ cdsau. Lúc 8etiếng gõ d8cửa lại 3dvang lên 69thì Khang 3Trọng Lâm bcđang vôi bfvàng gọi b6điện thoại 71để sửa 8đổi lịch 3làm việc. “Mời 98vào.” Anh 2dbuông điện 4thoại, ngẩng 3đầu lên. Cửa 4fphòng mở 3bra, bước bevào là Vương 2aYến Thu 1đang ôm 71một đống 8hồ sơ đến. “Tổng f8giám đốc, 6đây là 16những thứ 9fngài cần.” bCô có chút 9khẩn trương d8“Có điều…..dự atoán của 5tháng mười 1một tôi 27tìm không 8cthấy.” Anh 6fnhíu mày bkhông nói 3gì, mặc eddù có chút cbực mình 25nhưng cũng 4không biểu aahiện ra 4angoài. “Tôi 9sẽ lập 1tức đi 86tìm.” Vương 7bYến Thu 6lắp bắp dnói. “Cô 1cứ ra ngoài fđi!” Anh 6fbiết nếu 3muốn một 9người vốn a0không quen 9với nguyên 7ftắc làm 5bviệc của damình đến 8trợ giúp, 1thì quả 28thật cần 89phải có 15một lúc 5để thích d4ứng, anh 9cũng không 0phải người 3không hiểu 5tình người, 4dnhưng mà a7đối với 5tính cách cchú trọng ehiệu quả dcông việc 2của mình, 7anh làm sao 47mà không c5buồn bực 2acho được. “Dạ?” 2Vương Yến 9Thu nghe vậy 8ehết hồn. “Khi dnào rảnh 6thì tìm bcũng được. 8c © DiendanLeQuyDon.comTí nữa 01tôi phải 9ra ngoài 8một chuyến, dcô chỉ 0cần tiếp f0điện thoại 63và sửa 3dlại hồ esơ là được.” “Dạ.” 81Vương Yến aThu âm thầm 4thở phào 47nhẹ nhõm. Sau fkhi vị thư 4ký kia đi arồi, Khang 2Trọng Lâm e2không khỏi athở dài, 4đúng là 75chỉ có bHoàng Nguyên 1Cần mới 6có thể a5phối hợp 8fvới anh, 0echo dù anh e0giao cho cô 9abao nhiêu ccông việc, 9cô đều 5ecó cách 60làm tốt 2ftất cả, dftuy tuổi 6ccòn nhỏ 55nhưng thái 3độ làm 9việc lại 0rất tốt. Vừa anghĩ đến cngười này, 88anh đột 92nhiên đứng 97dậy, gấp 3agáp cầm 4echìa khóa 8và áo khoác, desau đó rời b3khỏi văn 3phòng. ******************** Hoàng 95Nguyên Cần 6vừa sáng bsớm đã 0emở to mắt 1nằm trên d6giường clăn qua lăn 6lại đầy 0aảo não, 0mỗi lần dnghĩ đến 8chuyện ngày 1hôm qua, 7tim cô lại bđập thình 38thịch như 45trống dội. “Anh fta đối 48xử đặc acbiệt với dfmình? Thích afmình? Hay bflà vì nguyên 80tắc giúp 1người làm 1việc thiện bekia? Đối fvới ai anh efta cũng vậy 97thì sao…..” fCả buổi 0tối cô 0đều nghĩ 2bđến sự 4quan tâm cchăm sóc cmà Khang 94Trọng Lâm bfdành cho 91cô. Tại 2sao anh lại 03đối xử ctốt với 23cô như vậy, 8chẳng lẽ ethích cô asao? Haizzzz…… eHay là do 1bcô ảo tưởng 7quá mức brồi! Anh 96vừa nghiêm 7fkhắc vừa 3trọng hiệu fbquả, lần 0nào cũng 33giao cho cô 1một đống 73công việc 2, khiến 7acô chẳng 2còn thời fcgian để enghỉ ngơi. b © DiendanLeQuyDon.comNgược lại 9bản thân d9anh lại 31rất rảnh e6rỗi, lúc 06nào cũng 75muốn đấu fvõ mồm 6với cô, a6hoặc làm 8cho cô rối btung lên 2mới chịu, atrước giờ 9fcô vẫn 8cảm thấy bbọn họ bbchỉ có fquan hệ 6bcấp trên 2cấp dưới, dtất cả dnhững chuyện 5khác…..đều 6bkhông có. Nhưng…… 4Anh có đơn dagiản là bgặp chuyện 05bất bình dra tay tương 5trợ? Cô cdkhông ngờ e6lúc mình 7ngất anh a9lại bế 4cô đến dbệnh viện, 26trong ấn 5tượng của 7cô, anh sẽ 0không đối 61xử tốt dvới một 3ecấp dưới 06bình thường ecnhư vậy, 0athậm chí 3cô còn cho 1arằng anh 4dsẽ bỏ 4mặc cô 26mà đi luôn.. Nếu 8vậy thì 56tối hôm 8qua, biểu c4hiện của eanh là…..”có 27ý” với 3ccô sao? Hay cvì đó là 1tác phong alàm việc 2btrước giờ 6của anh? 03Nhưng theo 1sự tìm b5hiểu của 6cô, thì 3Khang Trọng 7Lâm vốn 4không biết 1quan tâm 30đến người 9khác, anh cchính là 8loại người 04cho mình blà nhất, bvừa kiêu 7ngạo lại atư tin, vậy dtại sao 1aanh lại 8dgiúp cô, chẳng 19những mua 72thuốc, mà 8ecòn bế 2acô tới 2bệnh viện, 7sau đó ở 87bên cạnh 77cô trong f7lúc truyền 96nước biển, 6sự dịu bdàng nhiệt 3tình này 73hoàn toàn 7không giống 5với tác bphong trước begiờ của 6aanh, trừ 83khi……..anh bthật sự f0“có ý” 3với cô…….. “Nhất định blà mình fđang mơ.” e0Cô nhịn 1ckhông được 26hét lớn 05“Tất cả 91là tại 2banh ta, làm 6mình suy anghĩ miên 3man……” Cô 8không nghĩ f4sai chứ 3f? Rốt cuộc e9phải làm athế nào 72để xác 3minh chuyện 0này đây? 5Trực tiếp dhỏi anh bfhay cứ tiếp e8tục ái fmuội như cvậy? Nhỡ 4do cô tự 4mình đa 7tình, tới dlúc đó c6nhất định 3csẽ bị fbchế nhạo 6đến không 4có đất 90để chui…..nghĩ 1đến đây, bcô lại athấy chùn ebước. Trong dagiới quảng 3cáo, anh 11chính là bcmột thiên a1chi kiêu 8tử (người 22tài đứng 0đầu) hô a9mưa gọi fgió, còn 9acô chỉ a7là một e3người bình 5dthường 10luôn cố begắng làm 29tròn bổn 1phận, trong 7mắt tất ccả mọi dngười, 36khoảng cách 55của cô 34và anh rất 1xa, thế bnhưng sự 8việc tối 8qua đã khiến 2cô bắt 14đầu có dsuy nghĩ e0không an 19phận với 7anh . Sao 3có thể 2cnhư vậy 7chứ? Suy cnghĩ một e3hồi, cô 3biết bản 6thân có 52nghĩ đến cađiên cũng 8fchẳng có 6ckết luận 3bgì, thà 8đi ra ngoài 6xác định, c8còn hơn cnằm ở 2nhà miên 2man ảo tưởng. Nghĩ 0elà làm, 3cô nhanh c6chóng nhảy 59xuống giường, 67lúc này cbụng cô 92bắt đầu fkêu to. Tối 34qua cô ăn fgì đều 2nôn ra hết, cthảo nào 86giờ lại 2thấy đói. Dù 4dsao cũng 62được nghỉ 74một ngày, ddcô quyết cđịnh cứ ftừ từ f1ăn xong bữa 8sáng, sau 9đó đến 7một số f3chỗ bình adthường c9không có 86cơ hội b9đi. Khi cô bvào bếp flàm một 4ly sữa yến 0mạch thì 1chuông cửa d8đột nhiên a3vang lên. “Ai 4vậy nhỉ?” 79Cô ngó lên 5đồng hồ 8báo thức aađược treo 6trên tường, abây giờ 27đã mười cmột giờ 90rồi, hơn 4cnữa đang clà giờ flàm việc, ffđâu có bai biết 13cô ở nhà 09? Chẳng f4lẽ đồng fnghiệp ở bcông ty tới 0thăm bệnh 7? Hay là abiết cô 10nghỉ phép 3bcho nên bạn d8bè cũ tới cthăm? Cô 8cvội vàng 64chạy tới bmở cửa, 69cửa vừa 5mở liền 4cnhìn thấy emột người fkhiến cô 0egiật mình. f“Tổng a1giám đốc? 81Sao anh lại 80tới đây?” aNgười đó 1dĩ nhiên dlà Khang 7bTrọng Lâm. Thấy 5cô thần 0athanh khí 5sảng (tâm 79tình thoải 6mái) Khang 1Trong Lâm 5mới thở 2dphào nhẹ 31nhõm, khóe d1miệng vươn 2amột nụ 0bcười nhẹ 22“Tôi đặc b0biệt đến 64xem cô có 06phải là fgiả bệnh 41hay không, 7xin nghỉ d0bệnh rồi blại chuồn 9đi chơi.” “……” dbCô hơi chột 4dạ cúi beđầu, trước 9măt anh cô 8luôn biến 27thành người 9có tâm tư f2rõ ràng dadễ đoán. 7 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 12cũng vì 5cô cúi đầu 6không dám enhìn anh, bcho nên không 3fhề biết 8cánh mắt dkinh diễm fcủa anh 42đang nhìn 8chằm chằm e2mình. Do 7avội vàng cquá cô quên cmất rằng 9mình đang 2mặc áo 3ngủ mà 9ađi ra mở 6cửa, tuy 2rằng vẫn 3dlà áo ngủ 0dài bảo 48thủ, nhưng 36do tối qua bvì trong b4người khó 6fchịu cho fnên cô đã 07cởi hết enội y để 4ngủ cho dethoải mái. Ánh amắt dị d7thường 90cổ quái 8của anh 3quét khắp 1trên dưới cngười cô, 0bất giác 7cnuốt nuốt 5nước bọt, 2giờ phút 1này cô nhất ađịnh không 05hề biết 5mình gợi bcảm thế dnào, mái 4tóc dài a3rối tung 7bsau khuôn 2amặt không c8trang điểm, dngược lại 8càng tăng 04thêm nét dtrẻ con e7đáng yêu, fcchiếc áo a8ngủ mềm 6mại nhẹ 4dnhàng càng 75làm nổi d5bật bộ 00ngực nhô 6cao đầy cđặn của 6cô, tất 2cả điều dnày đủ 10giúp cô cnhảy vọt 16lên hàng 8mỹ nữ 9nóng bỏng. Không cbngờ vóc 7fdáng của fHoàng Nguyên 2Cần lại d2đẹp như 2vậy, khiến 2anh ngay cả 6nguyên tắc c4“phi lễ 8cchớ nhìn” 7cũng bỏ 58qua mà đứng f7ngây ngốc 4anhìn chằm cchằm. Đã 7vậy bộ 91dáng của 0bcô còn ngây 0thơ trong 37sáng, càng fkhiến lòng danh rạo 3rực khó b6tả, nhưng 8anh đành 7cphải nén 7lại ngọn 9lửa dục 4dvọng nóng 64bỏng, ánh f6mắt u ám ckhông dám 7nhìn cô 14nữa mà 9edính chặt 1trên trần enhà, nghiêm c2nghị nói: 0“Hoàng 55Nguyên Cần 68tiểu thư, dcó phải 50cô nên đi c1thay đồ a3hay không? cTrông cô eblúc này 8thật là c9gợi cảm 3đấy, có 4eđiều lúc 5fnày chúng 1ta đang đứng 1bngoài cửa…….” Giờ ecphút này ebcô mới 7achợt nhận 8ra mình đang aemặc một fbộ áo ngủ 1mỏng manh bdmà không 48hề có nội e4y, mặt cô dlập tức f1đỏ rực, b2ngạc nhiên 80thét chói 3tai “Á 2á á áaaaa……” Cô 7bđỏ mặt 68chạy vào cphòng, bỏ f3mặc một 3mình anh f1đang vừa 13tức giận 8vừa xấu dhổ đứng 3ở cửa. Lúc 04nãy cô định 2mở cửa 1ccho anh vào d3đúng không? 8bVậy thì 6anh cần 7gì khách ckhí nữa. Khang bTrọng Lâm 9mở cánh 0dcửa còn 74lại ra, 3thản nhiên 43bước vào bphòng khách, acòn thoải fmái ngồi 8dbắt chéo 11chân trên 4sô pha. Chỗ e6Hoàng Nguyên 0Cần ở 7alà một 9nhà trọ, 4cho nên diện 16tích cũng 9không lớn 25lắm, chỉ 6có bàn trà fbđơn giản, 5ti vi và bemột chiếc 9sô pha thì agần như ffđã chiếm 30hết phong 13khách, có 0điều được 4cái rất 7dsạch sẽ 3angăn nắp. Anh 73nhìn chăm 92chú cái c0chén không f1biết là bacháo hay 7sữa ở 38trên bàn, 3nhíu mày bbĩu môi, 95cô gái này aehình như 40có thói 5quen ăn uống dlung tung 6thì phải, frõ ràng 4ctối hôm 66qua vừa 17mới phải 10nhập viện 3dvì bệnh bviêm dạ ddày cấp 5tính, vậy 8mà giờ 4clại tiếp 4tục ăn e3lung tung enữa rồi, 6dđúng là 4engốc nghếch 1mà. Một a2lát sau, dHoàng Nguyên 34Cần mặc d5một chiếc aáo màu lam dcùng quần 45dài bước 29ra, nhưng 3không được bdtự nhiên cbcho lắm. 1 © DiendanLeQuyDon.comLúc cô phát 7ehiện anh 8đã ngồi d9an tọa ở 61chiếc sô fpha đơn 28trong phòng 43khách, thì 7liền đi atới ngồi ađối diện 48anh….trên 0một cái 9bghế đẩu cnhỏ. Hừm, cchiếc sô 9pha kia luôn 00là chỗ 6của cô, b3vậy mà a0giờ lại 29bị anh chiếm fmất, cô bkhông đẩy 02anh ra thì 54ngồi lên dđùi anh 15chắc! “Tổng fgiám đốc… 3Xin hỏi 86ngài tới c8đây có 2echuyện gì 7khộng ?” fChẳng lẽ 2là anh đặc 98biệt tới d6thăm cô? “Không b4có việc 1gì.” Anh dflạnh lạnh 6nói. Môi 4cô hơi run, ecô bắt b6đầu cảm fbthấy bản athân quá 6ngu ngốc, 5lại tự 4mình đa 04tình. Anh 24mỉm cười, ckhông biết 0tại sao fmỗi khi f6nhìn thấy 51bộ dáng 9fmuốn trừng anhưng không 43dám trừng, 7tức giận 4nhưng không badám biểu 6lộ của d5cô thì tâm 04trạng của danh lại 9rất tốt, adáp lực 2công việc b0cả sáng dnay như biến 1mất hết, a2còn hiệu cbquả hơn 4bcả thuốc 5an thần. Không e7thèm nhìn 96nét mặt 5bđầy ai a4oán của fcô, anh khoái betrá, thản 6enhiên đổi 8sang kiểu 6ngồi lười 01biếng “Đúng e9rồi, cũng 73gần trưa, 42cô có muốn 3cmời tôi 1đi ăn hay fkhông?” “Hả?” 6Cô ngạc a8nhiên, nét f1mặt quái 7dị “Tai 4sao tôi phải 3cmời anh eđi ăn chứ?” a2Anh nhìn 2cô một b4cách khoái 2ctrá “Không dphải cô d2đã quên b2ân tình 05tối qua frồi chứ.” “Tôi aasẽ trả 2aơn anh bằng fcách khác.” bCô gục dđầu xuống 42đầy bất 5blực. Cô 9dsớm biết 99bản thân 6tự mình bđa tình 5cmà, thì 82ra tổng 1fgiám đốc 8chính là 7người như eethế, giúp 9cô vốn akhông phải evì thích 9cô. “Không 9cần phiền ctoái như 5vậy đâu, 1chỉ cần fmời tôi 72một bữa 1là được 2arồi.” 7Anh nhàn cnhã nói. “Tôi 64không thích.” 7cCô cố gắng b1che dấu 6fcảm giác 22giận dỗi 2trong lòng. “Thì 71ra cô hẹp 7ahòi như 4vậy.” aAnh buồn 13cười nhìn 97cô phồng 43mang trợ 12má, trong 45lòng càng ccvui vẻ “Hơn 5bnữa, nhìn 03đồ ăn 6trên bàn 9ecô kìa, fchẳng có achút màu 2mè, chắc a2cô cũng 79không muốn 99ăn, chi bằng 4adứt khoát emột chút amời tôi b9đi ăn?” Cô 5nhìn ly sữa 7yến mạch btrên bàn, 9bực mình 0vì những 4lời nói 11của anh, b5Chẳng lẽ 3aanh không 2muốn cô 6ăn thứ enày cho nên cmới nói aevậy? Nếu 11là thế, 8cô phải 0làm sao đây? “Được 85rồi! Anh 32muốn ăn abgì?” Cô c3suy nghĩ 80một hồi, 1cuối cùng 2quyết định 4có phong 31độ mời caanh đi ăn a9trưa. “Lẩu 24cay. ‘’ 5Anh khoái d2trá tuyên 1bố khiến 51cô há hốc dcvì ngạc 6nhiên, không dbkhỏi trừng 6to hai mắt chét lớn fb: “Tối 40qua tôi vừa 6mới nhập 3cviện vì 2cbệnh viêm f3dạ dày c5cấp tính 9eđấy!” eĐến giờ 00bụng cô 00vẫn còn 37hơi yếu 3fnày. Muốn 6giết người e7chắc ! Có 4bphải anh 9ta cố ý d4muốn tra 8tấn cô dkhông ? Anh benhìn cô 5không chớp 0emắt, bên aetrong tràn 2ngập ý bcười “Hay dya…..tôi 2nói giỡn 2dthôi mà fb, hài hước 2dmột chút!”
Cô 0nhịn không dđược nghiến 71răng nghiến blợi,“Nếu 0đem anh thả dvào nồi 32nước để 4làm lẩu, 1tôi cho dù 18tiêu chảy fcũng sẽ 46đi ăn lẩu 0cay!” Đến 32lúc đó, 56cô sẽ hung 4hăng cắn 8miếng thịt 1anh! Anh nhìn amột chút, 6ecất tiếng 6cười to.
Sau ađó, anh e9bắt lấy 01tay cô, con dngươi đen echăm chú 36nhìn cô. 7 © DiendanLeQuyDon.comCô cúi đầu fbnhìn chằm 6chằm bàn 1tay bị anh dnắm, tim 0bđập thình a1thịch, cảm 4cthấy trong 86lòng bàn 45tay truyền 04đến nhiệt c6độ cơ 7thể anh, 79không khỏi 5vừa sợ 4vừa vui.
“Hoàng 2bNguyên Cần, dblàm bạn dgái tôi 04đi!”
“……” 59Đột nhiên dvang lên fmột tiếng fsấm, đầu 6cô nháy 0mắt trống brỗng.
|
| 07.08.2012, 22:59 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Yêu phải đại ma vương - Âu Tĩnh - Điểm: 11
Chương 526
Rate: b18+ (để 98rate roài 52nhá, hem b5có được 5la lối zề 26hít đóa)
[Hot edtêm cho Lệ 8eLâm, cấm 6etranh!!!! 09*trừng mắt* 98ai tranh ta cnguyền rủa!!!]
“Hẳn f4à em cũng aó thể rõ 7àng cảm fhận được aâm ý của 4anh. Anh nghĩ… fảm giác dủa em đối 3bới anh cũng 8dhông khác.” 86Anh đưa 0ay nhẹ nhàng 25ỗ về cánh 7aôi khẽ 3hếch lên cì kinh ngạc 7ủa cô, 2“Làm bạn 73ái của 88anh đi!”
Lại fột tiếng 5ét đánh eới, khiến 3fho đầu 5óc của 4ô quay cuồng.
“Tôi…” deết hầu 10ủa cô như fị tắc edghẽn, muốn 8ói lại bfhông nói dđược gì.
Tiếp 3heo anh mỉm 3ười, ôm a5hân thể 0ứng đờ cdủa cô vào aòng mình, cúi đầu fbhiếm lấy 9ờ môi đỏ baọng của 4ô.
“Khoan…”
Cô 3hỉ kịp 4hát ra một c3đơn âm 4eếu đuối, 9iếp theo dfđôi môi eđã bị f2anh gắt 9ao phủ chụp, 7ị anh hôn 2ới đầu 5bóc trống 22ỗng, chỉ c6ó thể theo 04ản năng f7đáp lại 9ự trêu 37học nhiệt 9ình của 4bôi lưỡi 2anh, ngoan 0goãn xụi 75ơ trong lòng 61anh, hưởng e8hụ nụ e3ôn nhiệt 0ình sâu 7ắc.
Nhìn a9ô bị hôn 5đến nỗi e8hở gấp e9áp, dáng ebẻ vô tội bại ngây d6gô, khiến ddho bản tính c1à ác muốn bổi lên 7uấy phá 9heo cấp 0bố nhân, eanh cố ý 93ao phủ lấy 80đôi môi 2ăng mọng 6ủa cô, 06au đó dùng 20ăng nhẹ 7hàng căn c6ôi dưới 36ủa cô, 2hiến cho 10ô không 4hỏi bật fa tiếng 58ên rỉ.
Vốn aĩ cô không 7ciết bản fbhân mình 1đang làm adì, chỉ 2ó thể bất 90ực nương eeheo sự trêu 15học của c0anh, khi thở c8ốc rên eỉ, sau đó dehần trí 5ỗn loạn, 7ụi lơ trong aòng tay của 7aanh.
“Anh 9uốn em ngay aây giờ, 40hông thể 96hờ.” Anh 72ỉ non nói 5hỏ bên 8ai cô.
Cô 5đột nhiên 53oàn hồn brong giây 7át, mặt 9ửng hồng, 4au đó dùng aức đẩy 5anh ra, đứng behẳng người fgười.
“Làm baao vậy?” eaẻ mặt 5anh khó hiểu, bô gái xinh bđẹp đột c7hiên rời b1hỏi vòng 2ôm của 5anh khiến f2anh hơi chút dất hứng.
“Cái b0ì mà làm 4aao vậy?” b4ô cố gắng 1ít thở 9aình thường 31ại, lấy 5ại lý trí dũng như 0ũng khí, 49“Tôi, tôi 1chông chấp c0hận.”
“Em 27hông chấp 2hận?” 8Anh nhếch ciệng cười, 05ảo trá 8hìn cô, 2“Nếu vậy 1banh làm bạn crai của 90m cũng được.” 4ù sao chỉ 6ần cô thuộc 76ề anh, như b7hế nào 4ũng được.
“Không 6được!” dô nhịn ehông được 8uốn dậm 25hân xuống 5đất, rất 54hanh liếc 0arộm anh 12ột cái eồi cự 7ự nói lại, 3“Tôi, tôi dhông chấp 1hận làm 3ạn gái 0ủa anh.”
Anh c7m lặng không eđộng, chỉ ehìn cô đầy 86ái muội.
Thừa 1ịp trước 9hi dũng khí c5ủa mình 63iến mất, adô dùng tốc 3độ sét 60đánh mà 7ói hết dcọi lời, 95“Anh thích 7ói giỡn 5ay thích 5fđùa dai 17ũng nên 79iết kiềm fhế một c0hút, tuy 5ằng anh 1cà thủ trưởng bcủa tôi, aehưng cũng b7hông cần 2cói năng 5ùy tiện 8hư vậy, 2ẽ khiến agười khác eiểu lầm.”
“Anh ahông nói 2iỡn, cũng 1ahông tính b9đùa dai.”
“Tuy 1ằng tôi 88iết những 54ời này 3dđều là… 36ái gì?” acô kinh ngạc 6hìn anh.
Anh 7ỉm cười, 6đối với 16iệc mình aở trạng 1hái chiếm 1hế thượng 3hong có vẻ 7ất hài 9òng, “Anh 6bhông nói 50iỡn, em 8àm bạn 2ái của 5anh đi. Anh bũng có thể dàm bạn crai của 96m!”
“Tôi 9hông muốn.”
“Em 6ói cái gì?” 8anh híp mắt 5bại, lại 38ần cô.
“À, 9chông phải, 1ý của tôi d2à… anh c5à ông chủ, 54òn tôi là 72hư ký…” eĐôi mắt aô vừa toát 1aa ánh sáng arong suốt 3ừa tỏ 09ẻ nghi hoặc chìn anh, fdố gắng eình tĩnh 7bỏi lại 04anh, “Tức 3à hoàn cảnh ahông phù f1ợp cho lắm, beù sao trong 5ehuyện tình 4ảm cũng 6ó nhiều 76rạng thái chác nhau… 5rời ạ, c0ý của tôi 33à, sao lại c2à tôi?”
Giờ e7hút này fai gò má 5ủa cô nóng 9ên, vừa 0inh sợ vừa b3ghi hoặc, cũng không bhỏi tự 4ỏi lòng: 4aì sao anh 37a muốn làm dcgười yêu cô? Cô làm a2hư ký đã ffửa năm, 9uôn tuân d1hủ theo d9ổn phận, 2ũng không 5ó cư xử 79uá giới 67ận với 4fanh ta, thậm f5hí có chút dảo tưởng 2ũng vì lượng bông việc 92uá lớn 8à bị gạt 57ỏ.
Vậy fà từ khi c5ào, anh ta cfó ý với 45ô? Lại 9fòn mở miệng cỏi cô có dauốn làm 5ạn gái 5dủa anh ta…
Vấn 8đề cô c9đưa ra không 0ađầu không 10đuôi, nhưng 7anh lại fiết suy bfghĩ của c6ô, anh mỉm 45ười, chỉ 36ói, “Bằng 2fảm giác.”
“Cái 4ì gọi là 83ảm giác?” 7hững lời 5aày nói ra 3ghe thật e5hẹ nhàng, 2fó chút tò c9ò, nhưng 4óm lại feẫn khiến 4ho cô không 5õ ràng.
“Ý 75ủa anh là 3anh cũng 0hông biết.” Anh 63hún vai thành 9hực, vẻ 4fặt cũng 51ràn đầy aoang mang, 9fhớp mắt 7ấy cái, 28“Thật 5a anh cũng 3ất hoài 8ghi. Theo fhực tế, 1ặt của 9m đạt tiêu 0huẩn 2, 4áng người 9hì được fiêu chuẩn f3, nhìn qua 6ahì bình 74hường, 4ổng hợp f6ại miễn dưỡng cũng 51oi là đáp eứng được f3 tiêu chuẩn aủa anh, d2ình thường dhì anh sẽ 2hông phá 61ỡ quy tắc b2ủa mình, 4hưng mà, cột ngày 6ọ anh bỗng 27hiên phát d0iện từ 9búc nào mắt cình cứ 5õi theo em, 4fuốn bắt 4ạt em, trêu abhọc em, 7ho nên anh 85uốn em là 9ạn gái c4ủa anh.”
Khóe 4iệng Hoàng f8guyên Cần 6aun rẩy, bôi sục baửa giận, 1ẻ ngoài 02ười mà ccên trong 9hì không, 0“Tôi theo 6iêu chuẩn 73 của tôi 5ói cho anh diết, mẹ dôi sinh tôi 4ba bình thường dhính là 6hư vậy, b1hông đến 0fượt một eên như anh b5rêu chọc bday bắt nạt, e2iêu chuẩn 48ủa anh cao 6chư vậy, edự mà tìm 92ho mình người bđạt tiêu fbhuẩn đi, b1ho nên… 32Anh đi mà 8ìm đối 99ượng khác!”
Cái 7bên chết 2fằm này, 4ù có băm bắn ra thành 5ừng mảnh chỏ thả 0ho cá dưới bông ăn cũng 3hông khiến 25ô hết tức 22iận!
Anh chông khỏi 2uốn cười, dhông ngờ 02ột thư 27ý bình thường 6iền lành 27hu mỳ lại dó lúc tức aiận tới cức vươn 1ết cả 2óng vuốt 1a. Tiếp 2ađó, anh buỗi bàn eay, không 75để ý tới dự giãy 76ụa của d4ô kéo cô cfề phía bhuỷu tay caình, cười ei hi nói: 5“Không 7ịp nữa efồi.”
Cô 17rợn tròn 2eắt nhìn ahằm chằm: b9“Gặp quỷ 83ới không 8ịp…”
Anh 50úi đầu 4ôn lên đôi 16ôi đỏ eọng đang 00ấp máy abủa cô, cđem lời 87ói của 4aô nuốt 11ết vào e2rong miệng, fdđầu lưỡi 9inh hoạt 9đảo quanh dhoang miệng của cô, frêu trọc 6fam muốn 4ình dục 06rong cô.
Hoàn doàn bị aây hãm trong 0dráng thái 2ị động c9hiến cô 2hất thời 9hỉ biết 5rợn mắt aá hốc mồm, bcđầu óc crống rỗng, 8hỉ có thể 1gơ ngác dé mở đôi 2aôi, để 53ho đầu 6ưỡi của 4anh tự tung 69ự tác tiến aâu vào, cđồng thời d0hiến cho 8fai đôi môi 5agày càng 31ép chặt 6ào nhau.
“Bốp!” b1Âm thanh 3đột ngột ddắt ngang chông khí a9ái muội.
Cánh 07ay đánh cgười của aô dừng 5iữa không 4erung, ánh 8ắt kinh ffgạc mở 00ớn, hơi 6hở dồn 0aập, lại 9ó phần fợ hãi cũng 1hư mắc 6ỡ, “Xin eỗi, không dahải tôi f7ố ý…”
“Thật 9àm mất 53ui.” Anh 9hông giận 2à cười, eaau đi vệt 4eẩm ướt c8ên khóe e7iệng, “Anh 7ảm thấy 9ất thích ahú khi hôn, fanh cứ tưởng am giống b9hư anh, rất fứng thú 8ưởng thụ 5eụ hôn này.”
“Ai 07ảo anh không d8hịu nghe a9ôi nói.” 6ặt cô hồng eồng, nhưng 4ại không 49hịn được bức giận, f1“Mặt khác 6eanh nên tìm bagười khác fbàm đối 2ượng để fanh hôn hít, 12hông cần 52gười không eđủ ba tiêu fhuẩn như 4ôi.”
Anh 70hông thôi efhép miệng 5ặc lưỡi, dhông ngừng 82hớ lại 71đôi môi cềm mại dủa cô, 5hưng mà 24gười trước fdắt không edhịu khuất 0hục, nếu dứ tiếp 4ục mạo bchạm thể 47ào cũng 4ị cô giáng 6ho vài tát.
“Em 5hông hiểu 3bao?” tay dbủa anh không 5uốn ngừng 50iệc xoa cên hai má 4ô, “Mặc aệ em đủ 91 tiêu chuẩn, 02 tiêu chuẩn 3ay 3 tiêu 1huẩn hay aà bao nhiêu a4iêu chuẩn bđi chăng 00ữa, anh 56hỉ có cảm 8iác với 0m, chỉ có 11m, không 3ó cô gái bbào khác.”
Mặt d7ủa cô nóng c9uá, thật 39ự nóng, 0đầu ầm 4ầm như a7động cơ 6hạy, không cói nổi 6fâu nào.
Anh 2ươn hai 8ay ôm lấy b7huôn mặt cô, bàn tay bhạm vào 35a thịt non 1ềm của 4fô yêu thích 45hông muốn 7fời, “Anh d1in rằng 9m cũng có dhút cảm faiác với 95anh, em chấp ehận làm f9ạn gái eủa anh đi.”
Tâm frí cô hoàn 9oàn cuồng 5oạn đành 7bđể mặt 4aanh tiếp fận, chạm cdào cô, hơn ehở của 65anh phủ fuống mặt 1ô, khiến 38ho cô không ahể suy tư, f6àng không chể bận 94âm đến 2ấn đề 3ủa cô.
“Gật cđầu đồng b5ý đi!” 8Anh nghiêng 1gười thì fhầm bên cai cô, dùng făng nanh aắn nhẹ 74ên vành 8ai của cô, 2iọng nói 5ràn ngập 3hiêu khích 3à dụ dỗ.
Cả 2gười cô 64hát run, 8hần trí can rã, khó cfhăn nuốt 8uốt nước b1iếng, hai 2aròng mắt 0ất lực dhỉ có thể 2hất thần e8hìn đôi 9ôi khêu 0ợi của 21anh, ngay 5ả việc 8ình đang c9ở đâu d2ũng không 1ảnh mà 58ận tâm, 17ảm quan 2boàn thân 9hỉ tập ecrung vào 9đôi môi 8đang dao 5động tạo bên thanh 2bâm nỉ non 1ia.
“Tiểu dần…” 8Anh cúi đầu 3ười. Cô 16ỗng nhiên f2inh hãi, 0uy rằng danh đã từng eêu tên cô 6chư vậy aaấy vạn 24ần, nhưng fiếng gọi fhì thầm 9ỉ non lúc 6ày mới 63àm cô kinh f3oàng nhận 69a giọng 9ói của banh đầy 4a lực, khiến e1ho tim cô ehông khỏi dđập nhanh 1ơn.
“Được 2hông?” 66rước tiên 36anh ở bên 8ai cô thở 8hẹ, sau 7bđó dùng 5ũi chạm 89hẹ lên 75ũi cô, con 4gươi đen ccđối diện 9ới đôi eắt nâu 1ủa cô, 0fanh chậm eãi thở a3hẹ một 9ơi, vô cùng 6ung sướng dhi phát hiện e9ô đang thất 45hần trừng 8ắt nhìn 49mắt anh.
“Cho 4nên, từ 1giờ phút fnày, chúng 27ta chính 5thức bên fnhau nhé!”
“Ừ.” 6Không thể 2echống chọi 7lại sự 4edụ dỗ acủa anh, 4dtrong khoảng 6thời gian angắn những cđiều muốn bbnói đều eđã quên, 3echỉ có 2thể theo fbản năng 01mà gật 1đầu. Anh 5dsung sướng 25nhếch môi dnở nụ 64cười.
Cô aacúi đầu, acả người 5alại chìm ftrong sự 66hoảng hốt. ec © DiendanLeQuyDon.comVẻ mặt eửng hồng.
Anh 0nhìn thấy 3vậy lại bcàng yêu 90thích, nâng c3lên gương 90mặt của 0cô, đường ccnét gương 3mặt cô 9tinh tế b9đoan trang, 8bị nhìn 1khiến lòng 67cô càng fhỗn loạn, bfnhịp hô 2fhấp ngày 16một ngắn bclại.
“Đừng 8nhìn em như 5vậy.” 48Cô nhẹ 68nhàng đẩy 1anh ra, xoay 9người muốn 0bỏ trốn.
Anh 9ở phía 3fsau nhẹ cnhàng ôm a4lấy eo cô, 1khiến cho 36cô trực etiếp đối d9mặt với a0anh, sau đó 2nhanh như f1sét đánh 76mà lại 7một lần bnữa hôn elên đôi 4môi đỏ 50mọng của a3cô.
Cô 7cảm thấy fđôi môi cnóng bỏng 5ccủa anh 1lại một 8lần nữa 2hôn lên 9môi mình, 0không khỏi f5“ưm” aclên một 4tiếng, hai bchân như 42nhũn ra.
“Anh 8vẫn luôn 6cmuốn làm 8như vậy 4với em.” 8Anh vươn 53tay ôm chặt elấy cô, 3hôn cô đến 0mất đi 4lý trí. Đầu 74lưỡi linh 3choạt của 31anh khai mở e4đôi môi 3bvà hàm răng 82của cô, 11dịu dàng 0dtrêu đùa 4cái lưỡi b1thơm tho efcủa cô.
Ngực aacô ép chặt 7lên lồng 5ngực anh, 7hô hấp 7dồn dập bkhiến cho fbộ ngực 75đầy đặn 7fphập phồng afkhông ngừng, 24cô chìm dđắm trong amùi vị 8fnụ hôn cdtuyện vời 0ccủa anh, 25không tự 7chủ được dmà nhiệt 2tình đáp aelại.
Dục 2dvọng của f1hai người edần dần 06tăng lên 5giữa nụ b0hôn nồng 5nhiệt, anh 66biết cô 2đã không 6còn sức falực phản 9kháng, càng 2thêm ác 0ý trêu đùa 3cô, môi 4dlưỡi càn aquét trong 8cái miệng 1dnhỏ nhắn 25của cô, 9khiến cho fcô bị hôn 88đến tứ cchi nhũn 99ra, bị đẩy f7ngã xuống ctấm thảm.
Cô 76bám lấy 54anh, đầu 41óc trống 3rỗng, hồn 5nhiên mà 42không hề 6biết đôi 20môi mọng 38của mình cbđã bị 0hôn đến a4đỏ hồng 4toàn bộ.
Tay cephải của fanh to gan 5cách một elớp quần báo vuốt 6ve nụ hoa abtrước ngực 95cô.
Nơi 6trên cô bthể của 7cô chưa 9từng có 8người khác dfchạm đến 1bỗng truyền dftới cảm 90giác ngứa 3engáy, cô 4không kìm 5chế được 3mà rên rỉ 38thành tiếng, etrong lòng 80có chút 9sợ hãi 8nhưng lại 34không ngăn bcản được 5cảm giác a6khoái cảm c9mới lạ 0ekhông ngừng 8tuôn trào, 4cả người 4không tự 6chủ được d3mà vặn 3vẹo không 8ngừng.
Anh cnằm trên ecơ thể 7cô không 2ngừng nồng 62nhiệt hôn, 20đầu lưỡi 4dao động 21bên bờ 1fmôi cô liếm 6lép, sau 9bkhi dụ dỗ 69được tiếng 4rên rỉ 61của cô, cngón tay 92anh vụng d8trộm cởi 35bỏ nút dcáo của 63cô, bàn e0tay trườn evào bên 0trong luồn 34qua bra, ôm 8trọn bầu 68ngực căng b6tròn của ecô.
Tứ 8fchị của 27cô xụi fblơ nằm btrên thảm, 4không ngừng 2ethở gấp 1chào đón 5sự trêu 5chọc nhẹ c8nhàng của 74anh. Bàn 2tay lớn 8của anh b0nắm lấy 7bầu ngực 2cô, lúc 4fxoa lúc bóp, atay còn lại ftiếp tục 90linh hoạt acởi bỏ bnhững nút 42áo còn lại.
“Anh…” 82Cô giữ achặt hai etay của banh, vừa 0lo lắng c6vừa hưng 5phấn.
“Đừng bblo lắng.” 27anh nằm 42nghiêng bên cngười cô, 27nhẹ nhàng fôm cô, vẻ 0bmặt đầy 8fyêu thương 6mà hôn lên chai má cô.
Cô f5xấu hổ 7vùi khuôn 93mặt vào 7lồng ngực d0rộng của 1anh, hai má 7bất giác 1chạm qua 4hai điểm 2nhỏ hưng 89phấn trước 95ngực anh.
“A…” 7aAnh không 32khỏi hưng d4phấn mà 2rên thành ftiếng.
Cô e8mở to đôi 85mắt mờ e1hơi sương 3bnhìn anh, 0vẻ mặt dckhó hiểu.
“Chạm 3vào anh.” 0Anh nắm blấy tay 26cô, khiến d6cho cô chạm c2vào đầu 41ngực mẩn acảm của 7chính mình 8qua lớp bquần áo.
“Chạm 13thế này e1sao?” cô 9nhẹ nhàng eexoa bóp đầu 29ngực của e4anh, thấy 3anh rên rỉ 7vì hưng cphấn, khóe 2miệng nhếch 3lên, cố 9ý dùng lực cnhéo.
“A…” 0Anh nhìn axuống cô, 71vẻ mặt b3đầy ý fcười, “Em 2làm vậy 9không có 3khiến anh a7đau mà càng 01khiến cho 4anh hưng fephấn.”
“Như 9vậy thì 5sao?” Cô 6dùng chút 1lực kéo 2đầu ngực 05mẫn cảm 4của anh.
“Như 7vậy thật 2thoải mái…” cAnh híp mắt acảm thấy 32dục vọng e8ngày càng 9dâng lên amãnh liệt, 5bdục vọng 8ở nửa cdphía dưới 8cơ thể dcũng tăng 5mạnh. (Kat: 0bợn không chiểu, sao dbcảnh này 9có vẻ ngược 1ngược thế 5nèo áh =.=!)
Không 0để cho 7dcô một 0dmình hưởng 10cảnh đẹp, 74anh lại c6một lẫn 6nữa vươn etay không 4kiềm chế 12được mà b8vuốt ve 76bầu ngực 18căng tròn 99của cô. 0 © DiendanLeQuyDon.comGiữa tiếng f8rên rỉ 9đứt quãng 20của cô, 6aanh cũng bbắt chước aacô mà cố cdý dùng ngón 21cái và ngón 6trỏ kẹp 24lấy nụ ahoa mẫn dcảm của 02cô, cảm agiác được dnụ hoa khả 5ái đã sớm a4hưng phấn 7mà cương 2cứng nổi 98thẳng lên.
“Khó 2chịu, dừng 0etay.” Cô edkhông tự echủ được cđưa tay 1etóm lấy a2bàn tay trêu 89đùa của 97anh.
Nhưng canh không b4để ý tới 83cái đẩy 3tay của e5cô, khi thì e4vuốt ve 62ngực cô, 14khi thì chà axát lôi c1kéo nụ 0hoa đến 79lúc cả 2người cô c9run run.
Khi 6tay phải 0anh trêu 7chọc cô 2thì đồng fthời tay 3atrái cũng akhông nhàn 4rỗi, thuận ealợi cởi 7bỏ áo của 8cô, lộ 97ra da thịt 34trắng ngần 5và phần a7bra xộc 5xệch. Bầu 5ngực mềm 41mại của 25cô từ lúc 5dbị anh vuốt 1fve đã muốn 32bật ra khỏi 6bra, nụ 7bhoa đỏ 0bừng và 16bầu ngực 2btrắng ngần 7kia khiến 4anh nhìn 50không chuyển 5mắt.
“Không 1cần nhìn 5em như vậy.” 06Cô ngượng b3ngùng lấy 26tay che ngực, bkhông ngờ 6flại làm f0cho bầu fngực vun 79cao hơn, 68anh nuốt cbnuốt nước d4miếng, đôi 7mắt tham 5lam nhìn 39ngắm phong 6acảnh tuyệt bđẹp trước 1ngực cô, csau đó cởi ebỏ áo của 2ccô, kéo f5xuống cái 6fbra đã sớm b0không che 83lấp được a3gì, khiến dcho bộ ngực dcxinh đẹp 5acủa cô bhiện rõ 13ra trước 4fmắt.
Hai dbầu ngực 85của cô 6đầy đặn c6tròm mềm, cchẳng những 3trắng nõn ccòn căng 6tràn co dãn, 1nụ hoa phía 9trước lộ 1cra sắc hồng ebphấn, đã dsớm nổi 4hẳn lên.
Trước 30mắt ánh c3chăm chút 9ađậm đặc 8dục vọng 97của anh, ddrốt cục 0ccô không 56cầm giữ fđược là b4khẽ rên 6hừ lên 6một tiếng.
Trước 84tiếng rên 6tỉ khoái 31hoạt của 2cô, anh bỗng 8enhiên cúi 2ađầu ngậm 3blấy nụ 9ahoa đang fdnổi lên, 4đưa lưỡi ddliếm nụ cehoa đang 4bvươn lên.
“A… fKhông…” 0Cả người 9cô run run, e9lại không 4athể chóng cchọi với a4sự đụng d7chạm nhẹ 27nhàng này. f6 © DiendanLeQuyDon.comAnh lại 2dùng răng dnanh nhẹ 1dnhàng cắn a9nụ hoa phấn 5hồng, thừa 6dịp cô 6văn vẹo ethân thể 43mềm mại 5mà lôi kéo a7thân mình 96theo, đụng echạm thân c9thiết như cthế khiến acho cô vừa 21hưng phấn 58lại thẹn eethùng.
“Ai dda… nhẹ 36một chút…” 86Cô đã vui 78sướng đến a6nỗi không 2rõ thần 7trí, híp cmắt thừa bfnhận sự 93bài bố 98của anh. b © DiendanLeQuyDon.comAnh vừa bngậm lấy 48nụ hoa trước 87ngực cô, 6evừa nhanh 2chóng cởi 92bỏ quần 33dài của 68cô.
Giờ c4phút này, ccô ngồi 8aphịch trên 6athảm, trên afngười chỉ ccòn duy nhất 1fmột chiếc 8quần lót, 43đáy quần 9rõ ràng 7có chút 8cẩm ướt 90thấm ra 2ngoài. Anh 2dùng hai bfngón tay 15tìm tòi c6đến đó 1nhấn một d1cái, quả anhiên dính 1vào một cfchút dịch 9trắng mịn, cdục vọng 5ađã sớm 1tố cáo 1khiến cô 5không có efchỗ trốn.
“Không fnên cử 5động.” c0anh nhẹ d6nhàng chặn 2xuống bụng cacủa cô.
Tiếp 69theo, ngón ddtay của 05anh thuận 54lợi lách 6aqua khe quần 28lót, xâm 5fnhập ngọn dnguồn ẩm 5ướt bên 8trong đùi. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrong khoảng 24thời gian 8ngắn trong dcđầu cô 90là một 8cmảng mơ fhồ, hơn 2nữa toàn 9thân truyền 2eđến khoái 3cảm chưa 43từng trải aaqua trong ddĩ vãng, bkhiến cho c6cô chỉ fcó thể 14thở hổn 4hển, thân d2thể mềm fyếu mặc fanh giữ 3lấy.
Cô 5erã rời 11tay chân a4nằm trên 34thảm, trước bsự trêu 4bchọc của e7anh chỉ 6có thể cabất lực 50thốt ra 75những tiếng fvô nghĩa, 2“A… Ư…” 44Anh không 4fngừng mút 06liếm ngực ecô, hai tay bthong thả eccởi bỏ equần áo 2của mình, 35sau đó cởi dluôn cái equần lót 05nhỏ trên 5người cô, d8trong chớp c4mắt cả 1dhai đều bdkhông mảnh 4vải che dathân mà 5ôm lấy 8nhau.
Một 7lần nữa aanh hôn lên 9cánh môi danh đào 7của cô, 33một tay cnâng đùi ecô gác lên emông mình, fmột tay 4nhẹ nhàng 3âu yếm dvuốt ve 51đùi của 9ccô. Cô không c9tự giác 3vặn vẹo dmông, phát 3hiện hạ 3thể đang 4chảy ra 0dòng chất 03lỏng ấm 89áp.
Anh 5đem dục d0vọng chính 1mình đối fdiện lối e3vào ướt bát của 55cô, trước 7sự trêu 6chọc của c6anh, cô không 6tự chủ a2được nhẹ c9nhàng vặn 3vẹo mông, aanh đã kích 4phát được cdục vọng 2trong cô 88phát tác d2ra.
Miệng blại cố 26ý hỏi: 89“Như vậy bcó thoải emái không?”
Cô 5emím miệng bthở khó 7nhọc, hay a1tay ôm chặt 6lấy cổ 2anh.
“Không 7cnói anh sẽ 16ngừng đó.” efAnh cúi đầu bcắn khóe 62môi của 6cô, một 55tay kìm giữa e3phía trên dccánh hoa 76ướt át 3của cô.
“Đừng e6có ngừng…”
“Vậy c8em gọi tên eanh nhẹ 24nhàng một d4tiếng đi.”
“Trọng aLâm.” Cô e8ngoan ngoãn enhẹ giọng 77gọi.
Anh cfvừa lòng c5đem phần bdục vọng 4ađã sớm 2kiên đĩnh 83của mình 99tiếp cận 6cửa vào ehoa huyệt 8hồng phấn, cdkhẽ ma sát faqua lại, favì không 6cho cô lui 2abước, còn dthử chạm afrãi tiến 0nhẹ vào fbên trong 9choa huyệt.
Giờ 3phút này, b8cô chỉ 51cảm thấy 5trong cơ a3thể trở 6nên mềm 8dyếu lại 33có cảm 63giác ngứa d1ngáy khó c0chịu, không 9tự chủ 8được mà 6văn vẹo 81mông, trong bmiệng không ffngừng gọi 9tên anh.
Hai 33tay anh nắm 8dchặt bầu cengực của 74cô, vuốt 9eve nụ hoa 1nổi lên 86phía trước, bthừa dịp b9cô không fchú ý đem 9dục võng bkiên đĩnh e3của mình enhanh chóng cvọt vào choa huyệt c8ấm áp của a5cô.
“A… 2đau quá!” 5Cô la lên dmột tiếng 5sau đó lập 3ftức nhíu achặt mày, 4bkhông cũng bfcòn vặn aevẹo nữa.
Anh 1fthở phì 66phò, tạm fdừng trong a3chốc lát dđể cô 60có thời 43gian quen aevới sự 7tồn tại 36của anh, 04đồng thời, b1anh cúi đầu 30ngậm lấy 9bờ môi 4cô, đầu 0lưỡi linh d0hoạt lủi 0vào trong d6miệng cô 70giao triền, 6cũng thừa ddịp cô 2thấp giọng f2bật ra tiếng eyêu kiều blại lần efnữa cửa bđộng thắt 4lưng đẩy ccmạnh về 7phía trước.
Thân 6thể cô c4văn vẹo, cmuốn ngăn 05cản động 8atác của 54anh, nhưng 14không thể angăn cản 0được sữ 74xâm chiếm ecmãnh liệt 5của anh, 2rốt cục 86anh đem dục 7vọng nam 49tính kiên ecđĩnh của a2mình hoàn 20toàn tiến 5vào thật 5csâu hoa tâm 6bcủa cô.
“Em a5cảm thấy 0là lạ, c6không thoải b4mái lắm…” 82Cô nhíu amày.
“Thật 0xin lỗi… 6fLập tức 0sẽ hết 0thôi, em 89yêu.” Anh dthật sự 8cảm thấy 1ccó lỗi, 4ftrìu mến 2cvuốt ve 6khuôn mặt d8của cô.
“Ai 35là em yêu 89của anh, eanh chỉ 2biết bắt 00nạt em.” 44Đôi mắt 9đẹp trên 76gương mặt 0eđỏ của ecô khẽ 2liếc anh, 9thân mình 53cũng không dtự chủ 5cmà bắt 4đầu vặn f9vẹo.
Dáng fvẻ hờn 74dỗi của 10cô khiến 92cho anh bật 4cười, nhịn 53không được f0chiếm lấy ecđôi môi 53đỏ mọng ecủa cô. 6 © DiendanLeQuyDon.comCô cũng 0bthật tự 2động vươn eđầu lưỡi 8đáp lại cfanh, để bacho anh tận 68tình khuấy fđảo môi 4dlưỡi của 6cô.
“Tiểu 2cCần, lấy 2hai chân 2em ôm lấy 71thắt lưng aanh.” Anh c8ở bên tai 2bcô dụ dỗ. 0 © DiendanLeQuyDon.comCô ngoan 3ngoãn nâng 9hai chân 8côm lấy 5cthắt lưng banh, hai tay becũng leo eclên ôm lấy 6ccổ anh.
Không a8biết khi 3nào thì fbắt đầu, bdục vọng fkiên đĩnh echậm rãi fđưa đẩy ctrong cơ 1ethể của c9cô, biểu btình khó 0chịu trên 8gương mặt banh đã biến 2mất, ngay 0sau đó hạ ethể truyền dđến khoái 4cảm ồ 6ạt khiến 2trên gương 18mặt cô acdần dần e6lộ ra biểu 9cảm sung esướng thõa 5mãn.
“A…” 6bCô sung sướng 7hừ nhẹ. 1e © DiendanLeQuyDon.comGiữa tiếng frên rỉ atuyệt vời 7acủa cô, e5anh đong 80đưa thân 6bthể nhanh ddần rồi atăng tốc echơn. Lần dđầu tiên etrải nghiệm, 7không ngờ frằng thể d3nghiệm tình caái lại 33tuyệt vời 0như vậy, fhai tròng fmắt cô d0mênh mang enhìn anh d9thâm tình.
Anh 62cúi đầu akhông ngừng f8hôn đôi 74môi hồng 27của cô, 2hôn lên ehai má và d8cái cổ ctrắng nõn, acô cảm 6fnhận được e6anh rất 4dịu dàng 71và săn sóc bđối với 6cô, hai tay edcàng ôm 1anh chặt 9hơn.
Cô 1asung sướng 9nghênh đón 3anh, từ 70sâu trong fhoa huyệt 90không ngừng 1tuôn trào 4cdịch mật 0trơn bóng bkết hợp alẫn nhau, 6khiến cho 9động tác 3của anh 8càng thông 4bthuận. Trong 3dlúc anh rong 2aruổi có 72thể cảm danhận được 0dục vọng f4nóng bỏng acủa mình 26càng lúc 2ecàng nhanh dbị hoa huyệt 20bao chặt e2lấy, khiến d6cho anh nhịn 3ekhông được 8bcàng thêm ehưng phấn.
Ghé 51mắt nhìn 19chăm chú 8biểu cảm 8trên mặt 8cô, cảm ddgiác tận 5sâu trong 72hoa huyệt 0đang dần adần rung 6fđộng, không 13ngừng tiết 2cra mật dịch, 4ctrên mặt 3cô cũng ckhông ngừng 0toát ra biểu 9fcảm kiều cadiễm.
“A…” 27Cô thở 80hổn hễn 4dồn dập.
“Tiểu 6Cần…” d9Anh cúi đầu 5chăm chú 71nhìn dục 4dvọng kiên 1fđĩnh của 60chính mình 1dra ra vào 9avào ở hoa ahuyệt ấm 5fáp, lúc 2bnông lúc 5sâu, lúc 30mạnh lúc b3nhẹ, mỗi amột lần d4ra vào lại 90phát ra thanh 5âm dâm mĩ.
“Chậm 24một chút… bKhông….” ecCô rên la 0thành tiếng, ecảm giác bdịch mật dđang chảy 7ra dọc theo ađùi. Giữa 4dtiếng kêu 7đứt quãng 85của cô, frốt cục a5anh cũng 85không thể 1tiếp tục 2nhẹ nhàng, 3amãnh liệt e0cử động 3thắt lưng, 9mãnh mẽ 93sát nhập 8ngày một 4mạnh bạo.
“Chậm ffmột chút…” a8Cô chỉ 9có thể ethở hổn echển nhẹ bgiọng cầu 5xin.
Anh 2dừng động ectác lạ, aadục vọng 09nam tính b5vẫn nóng d3cứng vững bvàng bên 0trong hoa fhuyệt.
Anh 56cúi đầu ahôn nhẹ 7lên vành 1tai cô, nhẹ 1giọng hỏi, ca“Em có 5khỏe không?” fToàn thân 9cô mệt bmỏi, cánh 0ftay chỉ c2có thể abníu chặt 0lấy anh, 2hé miệng 9muốn nói elại nhất athời không 01thể phát 3ra tiếng 0cnào.
Anh cđể cho 68nghỉ ngơi c1một tí, 1ethắt lưng a1lại lặng blẽ cử 2động, dục 7vọng nam 7tính cứng 8rắn lại 9bất đầu 9ma sát bên atrong sâu fcơ thể c9cô. Anh lo bhoa huyệt e0của cô 9fnhất thời 7không thể f3lập tức 8thừa nhận 03sự công 5kích của d2anh, nên 25lại dịu 4dàng chăm 0sóc điều 5chỉnh tốc 4độ, hai f1tay cũng 10nhẹ nhàng fvuốt ve engực bụng 7cô, dời f3lực chú a3ý của cô.
Tiếp 1bđó, anh 46thô bạo acử động 01dục vọng 6của mình fkhông chút a8lưu tình 2ra vào hoa 0huyệt mềm 9dmại nhẵn 6nhụi của 26cô, cô uốn f9cong người, 7fkhông tự echủ hóp 8cbụng lại, frướn về e2phía anh 5đang nhiệt atình xâm c4lược.
Tốc c5độ của 0anh lúc nhanh 6lúc chậm aecàng khiến 4cô chìm bsâu vào 54dục vọng, 56chẵng những 3tự chủ b2động rướn 5cngười về b0phía anh, emở rộng echân mà 4acòn không bctự giác cthúc giục 1ftốc độ 59của anh 73nhanh hơn.
“A… 7Mau một dchút… A…” 40Anh ngây c1ngất rống c8lên một e6tiếng, cảm 62thấy hoa 63huyệt ấm 2áp của 5cô ngày 9càng tiếp bfnhận nghênh ađón anh. 4a © DiendanLeQuyDon.comAnh không 1thể ngừng 75bản thân 2lại được, cchỉ có 2thể càng 0alúc càng 1đem dục bvọng vào 3dsâu vào 8trung tâm 2hoa huyệt fdấm áp.
Từng e8hồi run 3rẩy ùa ađến, dục 05vọng trong 4anh bỗng 1tăng vọt, f2rốt cục fbước vào 6một bước 97quan trọng.
Trong 2chớp mắt, bbcô chỉ 8cảm thấy bdục vọng 1nam tính d3trong hoa aahuyệt bỗng b0nhiên như 01một thiết 8bổng nóng 6như lửa, bkhông ngừng 59bành trướng b3ma sát lấy dfcô khiến 94cho cô hưng b6phấn bất dgiác phối bhợp với 49anh.
“Không 5bđược… 3A…” cô 70đột nhiên b9hừ lên 5fthành tiếng.
Khoái fdcảm ào 9ạt đánh 5vào toàn 8thân, cô 8không thừa 8nhận nổi cfsự tiến c2công của cdục vọng 92của anh, ehoa tâm mãnh bliệt co 5erút, rốt ccục bị achạm tới 8đỉnh điểm.
Tiếng 6rên rỉ c6của cô 1hầu như 57lấy mạng 4của anh, 52lưng của 3anh run rẩy, 4đem toàn 05bộ mầm 9móng của a5mình phun 9bra, toàn f0bộ phóng 2thích vào bctận sâu ethân thể 3cô, khiến 3cho cô rã 5rời cả 5cơ thể, fchỉ có 2thể đầu a8hàng nghênh b5đón anh, 84đồng thời cecùng anh 0đạt tới 4ađỉnh điểm 04của dục 16vọng.
Sau bdđó, hai 59người cảm 0thấy mỹ 29mãn, vô 61cùng thân 3cthiết ôm 6dhôn, khó acó thể fchia cách.
Hôm asau, Hoàng 86Nguyên Cần 99tinh thần esảng khoái etrở lại 1công ty đi 9làm, phát fhiện cô 9đang tìm bbkiếm giấy dtờ công cviệc, đều 02là công 5việc một bngày bị 2lưu lại, f7hiển nhiên f3là quản clý thư ký 6sẽ không 8để yên 56chuyện việc 56của phòng 14tổng giám 7fđốc bị dtrễ nải, 3vì thế 1cô đành aphải cố 0sức mà 8fhoàn thành 14công tác.
Làm 14việc được e81 lúc, cô 5lại xoa 0bóp bờ 34vai đau nhức 89do ngồi 5quá lâu, 4lúc này 0đột nhiên dđiện thoại etrên bàn 0vang lên, bcô lập 7tức nhấc 9máy.
“Văn 1phòng tổng dcgiám đốc… aXin chào 16Trần chủ e7nhiệm, đúng 40vậy, hiện 6tại tổng agiám đốc 5không có 5ở đây… fNgài không 6ecần lo lắng, cuy tín của 9của tổng 3giám đốc 9bmọi người c1trong giới c9đều biết, engày ấy 35không bao 7giờ quên 0fhẹn, ngài cbcứ yên 8tâm, đợi clát nữa cngày ấy 0trở về 8ctôi nhất 59định nhắc bnhở ngài aấy tới 2quý công a6ty họp cho 3lần quảng 99cáo này… fCái gì? 0Đến quý 3công ty làm 4việc… 9ngài quá 84đề cao d2tôi rồi, ftôi rất 0thích công eviệc hiện 1etại, trước amắt không 3fcó ý muốn 5đổi…” ccgọi điện 6cthoại đến celà Trần bchủ nhiệm 72của công bty mỹ phẩm blần trước d0muốn tiếp d5cận cô, chắn ta vẫn d8không để aý tới khí 6ethế của aHoàng Nguyên 4Cần mà d7muốn cô 0đi ăn máng 42khác.
Khi 75cô vừa 6khách khí ftừ chối 49đối phương, 22một cuộc cđiện thoại 6khác lại 8fvang lên, f2cô mời 18đối phương 0chờ, lấy fvai phải 9giữa lấy 4tai nghe, a5sau đó vươn 07tay tiếp ađiện thoại b1kia.
“Văn 0phòng tổng 08giám đốc… ecĐúng vậy, 0bTằng tổ 12trưởng, 1tôi lập 6ftức mang fftư liệu fdự bị 90qua, mong 6ngài chờ 7tôi vài aphút.” 14Cô nhấn 6nút màn 59hình, tìm emột hồ bsơ trong 0file quản 3lý, sau đó 6in ra rồi 4quay lại dvới cuộc cđối thoại 9lúc trước.
“Trần a6chủ nhiệm, 82cảm ơn 82sự cất 6nhắc và 05ưu ái của cngài, tôi dthật sự 3không có akế hoạch 3thay đổi 1fcông việc, 7nhưng mà 07nếu quả 60thật tôi 3ccó ý định 0đổi công 7aviệc thì 10người đầu ftiên tôi 0aliên lạc 4sẽ là ngài… cĐương nhiên, fmỗi một acô gái đều 58muốn xinh 5đẹp, nếu acó thể cblàm việc 5atại quý ccông ty thì 18đó là vinh chạnh của 4tôi… thật cngại, mong 0ngài đợi 4ftôi một 26chút.” 13Cô lấy 56tài liệu 3vừa được 13in, sau đó blại tiếp amáy cuộc 38điện thoại 2nội bộ, 25“Tằng 0tổ trưởng, a5tôi sẽ 2mang tài aliệu tới 0fcho ngài. e6 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 6tôi sẽ 8nói với ctổng giám dđốc, vâng, 68gặp lại 5sau.”
Cúp 3cmáy, cô 3lại tiếp 8tục tiếp 8cuộc điện d5thoại dang 3dở, “Trần 74chủ nhiệm, 2để cho 3ngài đợi d7lâu… A, b6ăn cơm?” 9Thanh âm acủa cô cđột nhiên aecao lên, fesau đó hít bmột hơi 3mới tiếp dtục nói, b“Tôi… etôi có việc dbận vào 59buổi tối 3rồi! Hơn 7nữa gần a9đây công dty rất bận b0bịu, buổi 5tối tôi 9thường ephải tăng 9cca, có thể 8fcả tuần e4sau đều e7bận…. 19 © DiendanLeQuyDon.comvâng, chúng 7dta hẹn lần 2esau đi.”
Mãi 2tới khi 4cúp máy, 75cô mới 9thở dài 0một hơi. a © DiendanLeQuyDon.comKhông nghĩ 29tới Trần 3chủ nhiệm 7của công 1ty mỹ phẩm 2flại mời 7cô đi ăn e3cơm, hại 9cô không cnghĩ ra cớ e1gì từ chối, 4đành phải 6nói là phải 1dtăng ca mới 1tránh được 58kiếp nạn.
“Cái 58tên tiểu 2bạch kiểm 7dkia mời 5em đi ăn b2cơm?” một b8giọng nói 41trầm thấp 3sau lưng 5ecô vang lên.
Hoàng 8bNguyên Cần 1mở trừng dcmắt, nhảy ddựng trên 3chính ghế cmình, quay 1bngười thì 78đã thấy 9Khang Trọng 6dLâm đứng 1ở sau lưng 8bmình từ 75lúc nào, 17sắc mặt 17khó đoán 6trừng mắt 48với cô.
“Anh f1đã trở 9lại.”
“Cái fbtên tiểu b2bạch kiểm 2achết tiệt 92kia, thời 7gian đi làm 4mà cũng 0dám dụ 7dỗi người aphụ nữ cecủa ta.” 10giọng nói acủa anh 9tràn ngập dfý chiếm c3hữu.
“Cái 6gì, tiểu bbạch kiểm 2fcái gì?” cfLà chỉ fTrần chủ 8nhiệm à?
“Là 1tên tiểu cdbạch kiểm clần trước ngay 2trước mặt fcanh tán tỉnh 8em.” Khang 4Trọng Lâm fchua giọng bmà nói, f“Em bị 2khuôn mặt btrắng của fhắn hấp bdẫn à?”
“Tướng 5mạo của 9Trần chủ 26nhiệm rất 2ưa nhìn, fanhưng anh 5eta tán tỉnh eem chỉ là 3chuyện đùa bthôi!” 7Mời cơm 26thì có thể 0là thật, fchứ muốn 4tiếp cận 02cô thì chỉ 11nói cho có 69cớ. Cô eecũng không a9phải là cđồ ngốc, 8fvẫn có b5thể nhật a1ra ai nói 4thật, ai 1nói đùa.
“Em 5dlại có 0thể cho 7rằng loại 4bnhư hắn bdta ưa nhìn b3à?” sắc admặt anh d5trầm lại: f“Chẳng 1lẽ em không 8fbiết cái 40gì gọi 4flà ngoài d1thì tô vàng 3nạm ngọc, 1trong thì ecthối rữa d2sao? Theo 7anh thấy, f5hắn ta chính 70là cái loại 3tiểu bạch e5kiểm chỉ 05trông vào 9dạ mặt 14để kiếm 39cơm mà thôi.” f7Cô nhún dvai.
“Ngay acả một 1chút khả 2enăng nhìn 77người em 0acũng không cecó sao?” 1aanh nhíu 9mày cố 3gắng áp 0chế lửa 9fgiận.
“Anh 9tức giận 4à?” Cô 4fngây ngốc 2nhìn gương 6mặt hung 7ác của 5anh, kiên 2trì ăn ngay dfnói thật, b“Thì anh 00ta đạt atiêu chuẩn b3mà, gương e8mặt ưu 6ftú, hơn cnữa, vẻ ebề ngoài dlại phù f4hợp với f1công việc, 7chuyện này echả có 66gì không dctốt. Giống adnhư anh vậy, 9tướng mạo fcũng rất d8đẹp, cho 20nên khiến 9cho anh được 0nhiều người 2chú ý, cho 3fnên mới 53được gọi 2là Kim Đồng fcủa giới 2quảng cáo.”
“Em ccó thể 09so ngang anh 7với cái dtên tiểu 9bạch kiểm 4kia à?” 43Anh đến 93gần cô, 7cúi đầu fnhìn hai 39gò má trắng ehồng mượt 8mà của b4cô, có cảm agiác muốn abóp chết 8cô ngay lập 00tức.
“A… 38Không phải!” 8Cô không 17tự chủ 1eđược khua ftay phủ 57nhận, tiện 45đà cười 34gượng vài etiếng, gió 9chiều nào 0cphải theo 0chiều đó; f“Theo em 63thấy, vẻ 1bề ngoài 70của anh 68rất đẹp, bhơn nữa a7rất thu 0hút, hàm 1chứ nét 9cthông tuệ.”
“Em 7thật sự f0cho rằng 15anh rất 6cđẹp trai?”
“Đương 4nhiên, đương 61nhiên.” 7Cô cố gắng c5tăng mạnh 1agiọng điệu ekhi gật c6đầu, nhanh 8dchóng bày 2ra cho anh dmột nụ cccười cổ cdvũ, “Nếu akhông phải banh đã có 0công việc bnày, đã 06sớm làm 5minh tinh 8ftỏa sáng 4drồi, Vương 3Lực Hoành, 85La Chí Tường, b7Trần Quan 2Hi có là 7gì, ngay dacả Lương aHướng Vĩ, 1Mã Anh Cửu, 29Tương Hữu 86Bách cũng 9còn kém 0anh.”
“Anh 2còn chưa fđến ba 1mươi, Lương 9Hướng Vĩ ađã năm 2amươi, Mã 0Anh Cửu a4cũng gần 8esáu mươi 00rồi, em eso sánh như fvậy hơi fathái quá.” a2Anh lạnh 98lùng liếc 34cô.
“Ừ 45ha.” Cô 5nháy mắt 5mấy cái, 2ethông minh aứng tiếp, 98“Nhưng 21mà mị lực 6nam tính d7của anh etương đồng 3cvới họ.” bAnh nhướn e8mắt, đột f9nhiên muốn 9cười. Ai 2nói chỉ c9có phụ 7nữ thích 7fnghe lời 38ngon ngọt, f7ngay cả 8cđàn ông ccũng thích 09được ca 32ngợi.
Cô dđứng ở 34một bên 56nhìn sắc cmặt của 75anh, nhanh 9achóng đổi 44sang chuyện 6chính sự, 0c“Tổng egiám đốc, ekhế ước 0hợp đồng 9quảng cáo 8của công c1ty mỹ phẩm 7eđã được 6một nửa, emấy ngày 4tới có dnên hẹn 9một cuộc 7hẹn để f0đàm phán 1tiếp?” 6Hy vọng aanh lấy 22sự nghiệp 3dlàm trọng, 7sẽ không 9như lần a3trước bỗng banhiên nửa a5chừng thay 9đổi thời 5dgian.
Anh ecâm trầm 2cchình chằm c8chằm cô 4amột hồi 80lâu sau đó a2mới gật 03đầu, “Mấy 26ngày tới 6fcó vẻ rảnh, 0csắp đặt dmột ngày 09hẹn đi.” fĐến lúc 07đó nhất a5định anh c0phải “xử” acái tên btiểu bạch 4kiểm kia ctử tế.
“Tốt.” aaCô cảm 1thấy thật bvui vì mình c6lại hoàn e6thành một 2cmục tiêu.
“Còn a1nữa, lần 21sau cái tên 6tiểu bạch 4kiểm kia 96lại gọi aetới, em 2cứ chuyển 0trực tiếp 5cho anh.” 86Anh không 07hề che dấu 8sát khí 5trong giọng 7nói.
“….A, a0vâng.” a3Tuy rằng 0bkhông hiểu 3tại sao, 3cnhưng cô 2avẫn gật cdđầu.
“Còn 2anữa, em 9vào văn 6phòng anh 35một chút.”
“Vâng.”
|
| 07.08.2012, 23:03 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Yêu phải đại ma vương - Âu Tĩnh - Điểm: 11
Edit: bcKat
Rate: 918+ (đề 8nghị cân 93nhắc kỹ atrước khi 8dđọc)
TEM 0dCHO LỆ LÂM 8(cấm tranh, f*vác dao b1rình chặt 8tay ai tranh 0btem*)
. Chương 187
Hoàng b6guyên Cần 43uồn bực 91đi theo Khang 81rọng Lâm cào văn phòng, 0hông nghĩ 79ới cánh 5aửa văn d2hòng vừa ahép lại, 8anh đột 2hiên xoay 4cgười áp 2ô lên tường, 6ai tay bắt f8đầu du 8ành trên 3hân thể aô.
“Làm 85ì vậy? b6ây giờ a9đang là 4fhời gian 8àm việc!” eô gắt giọng.
“Là 1m cố ý 6học tức 40anh.” Anh 0iếm mặt 83ủa cô, f“Trăm ngàn 0ần em cũng b7đừng mong 2đi chỗ dhác.”
“Em 2hông dám.” cẻ mặt fô vô tôi, 1ai tay muốn dđẩy anh c9a, nhưng cại đối dới sự 74hủ động 9iếp cận 0ủa anh có ehần vui 8eừng.
“Đồng f3ý với anh, 7ần sau không 0hận điện dhoại của 4bên tiểu cạch kiểm 0eia nữa.” 9àn tay tà 54ác của canh lướt 4rới trước dgực của fbô, ôm lấy dầu ngực.
“Được fhôi!” Trái e7im cô nện 6ạnh từng 43hịp, trong 5úc anh nhẹ chàng vỗ fdể trêu e1đùa khiến 0fho cô nhất 5ehời mất 2cđi sức 8ehống cự, a2oàn thân brở nên 7fgày càng 88ềm yếu.
Anh f5ừa hôn 46đôi môi fađỏ mọng adủa cô, 7ột tay thì aách lớp cuần áo 0uốt ve bầu b7gực trắng e0oãn, một 7day còn lại 9crượt xuống 3ên hông 8ô sờ soạng. d5 © DiendanLeQuyDon.coma thịt non bềm khiến 7ho anh lưu b6uyến không 03uốn buông.
Cô 27ị anh sờ 24oạng đến cgứa ngáy 8dhó chịu, 89hịn không 33được mà b4un nhè nhẹ. b © DiendanLeQuyDon.comhỉ chốc 3át sau, tay a0ủa anh đã 4ôi áo cô 0uột ra tìm 38được khóa 15éo của 3fhiếc váy 1gắn, giữa 26úc cô còn 3fđang mơ 35àng, lập 0ức cở fỏ nút thắt cà khóa kép, e7hẹ nhàng c0ởi váy dgắn của bbô ra.
Anh c6ê mẩn nhìn 93hân thể 24uyệt đẹp ebủa cô, 0eúc này nửa f1hân dưới 16ủa cô đã d0ị anh lột 6ất chiếc bcáy, chỉ 2còn lại 8hiếc quần 42ót mỏng 67anh, gần e3hư trong 4euốt, mơ 31ồ có thể ehìn thấy 0hu vườn 2ồng đậm 0ở chốn e8ư mật xinh 0đẹp kia.
“Thật 2đẹp…” 17Anh không 0iềm chế cđược vươn 9gón tay, fhẹ nhàng 4hạm đến d7ơi bí mật f0ủa cô.
Cô 84ở to hai aắt mê mang, cahìn chăm 54hút vào 6on ngươi c9âu thẳm feủa anh, 5hân thể crần trụi 9ưới cái e7hìn nhiệt 2ình của 2anh mà nóng cên, bỗng 8eảm thấy 3hẹn thùng 65à đưa tay 92he mặt.
“Em cướt rồi…” 06Đầu ngón aay anh truyền 7đến cảm 57iác ướt e7át, hô hấp bũng trở d2ên dồn cập hơn.
Cô b2hắm mắt 09ại, cảm 1iác từ 27rong sâu 13hẳm cơ a6hể dưới 7eự trêu e4học của f1gón tay anh 9à tràn ra 3eột lượng fdớn chất 62ỏng, hơi e5hở ngày 71ột thêm c0ăng, cũng fbhông kiềm bhế được 6à lộ ra 7eẻ mặt c6uyến rũ.
Yết 95ầu khô 9ehốc làm 10anh nhịn 6chông được ecuốt nuốt 1ước miếng, aiếp theo, banh kéo quần 5ót của eô xuống, 9hiến cho f1ơi tư mật của cô lộ 40a không còn 0aót lại ebì.
“Phản 72ứng của bm thật thành 57hật.” 8Anh không 97hỏi mỉm 9ười, lại 60ột nữa 5ươn ngón 57ay trêu chọc 7fđóa hoa 63ơi cây cối 8bm tùm kia.
“A…” 3dảm giác 8ấm ám mềm ebhẵn đến 1uyệt với 3rực tiếp 3ruyền tới 2ừ bên dưới c4ơ thể khiến aô không 2hỏi rên bỉ thành 2aiếng.
Anh d7úi đầu 60hăm chú 7hìn cảnh 3agón tay mình brêu chọc 8đóa hoa 0ẫn cảm a1ủa cô, 5iữa tiếng 92ên rỉ yêu 7iều của d1ô, một 3gón tay khác bũng gia nhập ceuộc chiến, 22ai ngón tay 19ùng nhau chát động 9hế tấn 6ông, trực 5iếp nhu 62ộng đóa coa sắc phấn 21ồng của b6ô. Chỉ 0rong chốc fát, anh phát 7iác lòng 6dàn tay mình 5ruyền đến 7ảm giác dbấm nóng, 3óa ra là 1rong cơ thể dủa cô đã 8dràn dịch eỏng ra khắp bàn tay anh.
“Nhẹ 7ột chút…” 3aô nhắm 29ắt lại 5ả người 5un run.
Anh 9bhở dốc 9ồn dập, 1iếp đó 2gồi xổm 53uống cúi a9gười liếm 6eên hoa viên 5í mật của b1ô.
Cảm e0iác khoái 7dảm run rẩy 0bừ hạ thể 0ủa cô nhanh b1hóng truyền d3đến toàn 99hân, khiên 1ô run rẩy 11ãnh liệt, 9ở to mắt 86ới phát d7iện anh bđanh liếm 7aáp lên đóa e4oa mẫn cảm của cô.
“Không 3ên…” 72ô hoảng 82ợ, theo 9ản năng 3eđẩy anh 8aa.
Anh 34hặt chẽ adiềm trụ 91hắt lưng 71ủa cô, 8để cho 51ô ngồi 0ững trên 9àn làm việc, eđầu lưỡi ainh hoạt c0iếm mạnh 55ên bề mặt e0đóa hoa, 8úc mạnh 15úc nhẹ, 9hiến cho 81ô không chỏi uốn 1ong thân cình thét chói tai. 1 © DiendanLeQuyDon.com(Kat: phòng 2ổng giám deđốc chắc d4ách âm tốt dắm!!! *độc 16iả ném 7đá Kat vì bội sát bhong cảnh*)
Ngoài bdđầu lưỡi c7uấy phá, 7anh lại dòn duỗi c0gón trỏ 77à nhẹ nhàng c8hạm vào 12hụy hoa 9đang căng 4ên ở phía drước, khiến fcô kinh ngạc 8eở to mắt, 5cảm thấy 1oàn thân d6un rủn, 69hông tự 0biác đong cđưa cái 8ông.
“Không… 9A….” cô d7ặn vẹo ehân mình, 9hưng lại dahông tự eiác phát 2a những b4âm thanh f4ưng phấn.
“Ngoan, 7đừng nhúc 1hích….” 6ột tay anh 4iềm trụ 4o nhỏ của ecô, chẳng 0hững vẫn 2ươn đầu 5ưỡi đảo 5iếm, lại 63àng vươn agón tay trêu 8ahọc đóa 64oa đỏ tươi.
Trong fúc côn yêu diều rên ecỉ, ngón arỏ của f1anh đột dfhiên tiến 37ào hoa huyệt 6ướt át, 1ahậm rãi 86ấp máy abđi vào, b5hiến cô e9ật ra tiếng ahét chói 8ay, ngón 7frỏ tiến 7âu vào rất ehanh khiến 37ho hoa huyệt 9o thắt, a0đầu lưỡi 1dũng thừa 17ịp đảo eduanh vách 5ường mềm dại.
Cô 3àm sao chịu 26được sự bbrêu chọc 8hân mật 1hư thế, 5eun rẩy đùi 4càng lúc c1àng rên 25ỉ nhiều 03ơn. Chất 3ỏng trong baơ thể tràn 9a ngày một 67hiều, sâu 2rong hoa huyệt cruyền đến f3ừng cơn 1fo thắt rất fhanh, cả c0gười cô bun run, đầu 6óc trống 7ỗng.
Tiếng dên rỉ của bfô rốt cục 1àm anh không 38hịu nổi 05ục vọng 8đang tích 5ụ ở hạ 4hể, chậm fải đứng 87ên, nhìn 7hật sâu dào người 1on gái đang dchở dồn 65ập phía crước, sau 7đó thong aong cởi fauần áo 9aoàn thân, 08au đó lại 4đem áo sơ d2i và Bra 24rên người b4ô cởi sạch.
Hai 4hân thể crần trụi 2đối diện bới nhau, 6ình dục 3cóng bỏng 3àm cho hơi fhở cả fai ngày càng 0eăng. Anh 3cúi xuống f2ôm lấy 7oàn bộ 65hân thể 86ềm mại cấm nóng 5ủa cô, eô cũng vươn 3ánh tay, 1iết chặt fấy anh.
“Anh 8bêu… Nhanh 84ên…” 62ô nhấc a9đùi, ôm f8ấy phần do của anh.
Anh eaại đem fục vọng 32am tính của 7ình dừng dehía trước 10oa huyệt, 8ẩn thận 68ọ xát lên 76đóa hoa. c1 © DiendanLeQuyDon.comảm giác 6gứa ngáy 3ê dại làm 30ho cô lại aên rỉ một 5ần nữa, 2ehông tự fdiác mà đong f7đưa mông dy vọng có 48hể tiếp ehận anh aiến vào.
“Chờ 9ột chút…” a0Anh cắn 13hặt răng eức chế a4ại khoái 6ảm mãnh 4iệt, chỉ ađể cho 4ục vọng ađã sớm e3ưng nóng 98ủa mình 8iếp tục 47án phía drước hoa 81âm khiêu 2hích cô, 96ô lay động 3dông ý đó 96hiến cho 89ục vọng 87iên đĩnh 2ia sâu nhập aào, nhưng danh lại 5ố tình drong lúc aô rướn eới lại fchoái lui, 94hiến cho eô khó chịu, 4ên rỉ ở 8cên tai anh.
“Anh dêu, nhanh 4eên…” 23ô thở gấp, bhiếu chút 9fữa nói 6hông thành aiếng.
“Như ehế nào?” d7Anh cắn 3ăng, dường chư không 0hể thừa 2ehận giọng 8ói mềm 0hẹ dụ 4eỗ của 7fô.
“Tiến 01ào… Nhanh 18ên…” cô ôm chặt 1eấy thắt 08ưng anh, 7dột tay vuốt e8e đầu ngực 7ủa anh khiến eaho dục vọng fủa anh bùng 2ên đến 9ột đỉnh.
Giữa 32hanh âm yêu 25iều của 3ô, anh cử cđộng thắt fưng, đem 31ục vọng 6ciên đĩnh 3iến vào aoa huyệt 9ấm áp ướt cát của 1ô.
“A….” 4hoái cảm 7aô cùng phong 8hú khiến f2ho cô phát 2a thanh âm 2hỏa mãn.
Anh 48ử động 79iếp túc 32đưa dục 70ọng bừng c3ừng phấn b3hấn của 4ình xâm 7hập hoa auyệt, tiến ahẳng vào coa tâm, tứ ahi của cô 3aôm chặt 87ấy anh, 5hông ngừng dêu kiều 9hát ra những 1ời vô nghĩa.
“Thoải b6ái sao?” faAnh đong 4eđưa mông.
“Thích.” 4aô ôm lấy 7anh, nhẹ ahàng nói.
Cô 6bụi lơi a1rên bàn, dứ chi cuốn 01ấy anh, caanh cúi người 8ôm lấy a0ông cô, 1đem dục 6cọng kiên d9định thâm 46hập thật b4âu vào trong 9oa tâm của 5cô.
“A… ehật thoải 30ái… sâu b7ột chút…” 37ô lại rên 3ĩ, nhẹ 36hàng ưm 1hành tiếng 3ễ nghe, a2hiến cho 38động tác 9ủa anh càng eịch liệt, 1uật động 1chông ngừng e4rong cơ thể 9ô.
Giữa 5ao trào, e6anh đột 1hiên dừng 9ại, dịu 9àng lật 46gười cô 0dại, để eho cô ghé 23gười lên drên bàn.
“Làm 2fao vậy?” 45ẻ mặt 93ô hoang mang, 1ai mắt mơ 8àng không 10iểu quay fại nhìn edanh.
“Chúng 2a đổi tư 8hế, sẽ 3ó khoái 3ảm mới 56ạ.” Vừa b1ói xong, 45anh lại afấy dục 88ọng kiên 81đĩnh của 9ình nhắm 74gay hoa huyệt c0ủa cô, 84hâm nhập 6bhật sâu 21ào trong.
“A…” 8hanh âm rên 53ĩ của cô 9egày một 1cao, đã quên fết ngượng 2gùng, chỉ b4òn rên rỉ 8heo bản 89ăng.
Hoa cuyệt ướt b5át mà ấm fbáp làm cho e0ục vọng 2ủa anh càng 4ehêm điên 4uồng, phần 5hân nam tính f1hông ngừng 24o thắt. fc © DiendanLeQuyDon.comAnh cảm chấy dục 2ọng của e6ản thân fàng lúc 6àng bị 88oa huyệt bciết lấy, bhiến cho 87anh gầm 5ên đầy ahoải mái.
Anh 8aãnh liệt cđong đưa aông, hai 50ay xiết dấy thắt 9ưng của dô, đồng 4hời ưỡn băng thắt 4ưng của fản thân f6ề phía 6ô, khiến 78ho dục vọng 1hông ngừng 6bhẳng tiến 8âu vào trong 71oa huyệt.
Âm 28hanh va chạm 9ủa thân 00hể làm eho hai người fhìm đắm 3rong khoái 5ảm, cô 6ahông biết b7được đầu 6eóc mình a7rống rỗng 0dao nhiêu f8âu, cuối eùng chỉ 5cảm thấy 5hía dưới d1ơ thể đang 1fhảy ra không 2biết bao ddnhiêu mật 8dịch.
“Không 0được… 44A…” Sau 5abao triền e4miên, cảm 9giác khoái 2cảm cuồng 7bảo thổi bdquét đến, 89rốt cục aanh chịu 8dkhông được, 8engang tàn acđem dục c0vọng cắm 4sâu vào 6trong hoa btâm, sau 6đó đem 8mầm móng bdục vọng 0etrực tiếp bbphóng thích 2vào trong 85cơ thể e6cô.
“A…” 6bCả người 2cô run rẩy, fcũng theo 1atiếng rống 6của anh 56mà phát e4ra những 2tiếng rên crỉ thật 1ddài.
Một flúc sau, ehai tay anh e4chống lên bbbàn, vô 62lực dựa 0cvào trên 0lưng của acô, tuy rằng 9hô hấp 0bdồn dập, 0cthở phì 67hò, nhưng alại vô 5cùng nhẹ 82nhàng vui 60vẻ, toàn 0thân sảng 3khoái.
Sau 8đó, anh 73đứng lên, fôm lấy d1cô đang 45mềm nhũn afngồi trên 88bàn, giúp c7cô đứng 5adậy đối 97mặt với 63anh.
“Có 8khỏe không?” dAnh ôm lấy fdhai gò má e5cô, cẩn 6ethận hỏi.
“Ừm.” 75Cô thở 8hắt ra, 9chỉ có 9cthể tựa 0fvào người 4eanh.
Nhìn 8dáng vẻ 01thẹn thùng 60của cô, 49anh dịu 5dàng lau 11đi mồ hôi c5trên trán 5ecô, cũng abnâng cằm 1acủa cô felên, lưu 39luyến hôn 4lên môi f7cô. Cô chủ eđộng vươn d5đầu lưỡi 46phối hợp 96với anh, 0fhai tay ôm 1chặt thắt 46lưng của aanh.
Ôm 7nhau vô cùng c8thân thiết amột hồi, 7fanh buông 41cô ra, để 7mặc thân 79mình trần c2trụi thu fnhặt văn 3kiện trên 5mặt đất. be © DiendanLeQuyDon.comCô nhảy dkhỏi cái 2bàn, cầm dlấy quần 2áo của dchính mình 63mặc vào, 3khi phất ahiện anh b3bình thản 2ethu nhặt a7văn kiện, 1cảm thấy berất buồn dcười, nhịn 5không được bmà cười 02thành tiếng.
“Cười bcái gì?” 5Vẻ mặt 5anh hồ nghi.
“Không 0fcó… Em 14chỉ cảm 0thấy nhìn f7anh như vậy c0rất… tốt.”
Sau ekhi hiểu 6cô cười cgì, lòng 4canh lại fmanh động, acố ý tà fác vặn 3fcổ và thắt 33lưng, khiến eecho phần 3dục vọng 9bên dưới 9cũng vì 89vậy là 24lay động, cbiến hóa.
“Anh cbđừng có 76lộn xộn, b7mau mặc 2quần cáo ebvào nhanh e2lên.” Mặc 29dù có hơi cxấu hổ, 30nhưng cô 46vẫn không d1thể thôi 5fnhiệt tình dnhìn anh.
Nhìn ccô cố tỏ 6evẻ thản 4enhiên, dục 3dvọng của 0anh lại 7fbùng lên, d6thuận tay 4vất bỏ eavăn kiện, 8dbước tới 54hôn lên 46đôi môi 7căng mọng 4aướt át 9của cô.
“Ưm.” 3dMôi của 9ecô lại 94một lần 13nữa bị 93anh hôn liếm.
Vừa d2hôn cô, bftay anh lại 2tiếp tục 5trêu chọc ebầu ngực 57trắng noãn.
“Buông c0ra, đừng avậy nữa, 0như vậy 84chúng ta 43không biết 5bkhi nào có 0cthể kết 5thúc.” d1Cô ngượng engùng đẩy 89anh ra.”
“Tại 0em lại dụ 2dỗ anh…” 6Anh chế 65trụ cánh 44tay của 61cô, thấp 6giọng nói.
“Em 8đâu có!” eCô đỏ 5mặt ngập dngừng nói.
Anh 4cũng không 2dtrả lời, dmà cũng 02không chịu 5buông tha, bôm chặt 2lấy cô, 53hay tai lại 6di động 8trên thân 41thể trần ctrụi của acô.
Anh dfôm chầm 9lấy thắt 09lưng của 6fcô, lồng 8ngực dày 8rộng ép 99chặt lên 46ngực cô, 5hai tay dùng 0sức vuốt b2ve mông cô, 6rồi lại 74trở nên cnhẹ nhàng.
Cô ckhông cự ftuyệt dự adịu dàng fdcủa anh, 0toàn thân 77dán lên 80người anh, 3không ngừng arên rỉ. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhìn thấy 78cô ngoan 0ngoãn bám 2lấy anh, 6anh được 1một tấc 8lại muốn 6tiến một athước, bngón tay 3cdi chuyể 77về phía btrước, 8ngón trỏ 8và ngón dgiữa lại etrêu trọc cđóa hoa 4fướt át 8fbên dưới.
“A….” fbDấu vết 3ehoan ái ban 4nãy vẫn 0còn nên fđóa hoa 0đã trơn 38trượt ẩm 8aướt sẵn, 0dưới sự dbtrêu đùa 8của anh, 67cô không 03nhịn được bđong đưa cthân mình.
Anh 1dịu dàng 5dnhìn vẻ 4dmặt quyến 4erũ của c1cô, bầu 0ngực cô 2thật căng 7btròn, nụ f3hoa phía 42trước nở bcăng, tựa adnhư một 4fđóa hoa eđang bừng 1fnở. Anh 8đưa tay 45vuốt ve 0nụ hoa căn 1atràn đó, b3nhìn chăm 55chú nó đang 2ddần dần f1sưng lên, 6ftiếp theo 0dùng ngón 2fcái và ngón b0trỏ vuốt a7ve nó, khiến b2cho nụ hoa 18càng lúc 50càng sưng 3fto lên.
Không f9để cho fanh độc fadiễn một 7mình, cô bhít một 67hơi thật bdsâu, cầm 0lấy vật 60đàn ông 51thô to của 5canh.
“Sờ 37anh…” fAnh chụp 24lấy tay f7cô, dụ 5bdỗ cô xoa e4bóp.
“Như dfvậy sao?”Taycô fcnhẹ nhàng cxoa bóp tùng 8chút một ffgây nên 7cảm giác bkhoái cảm 37mạnh mẽ, 5dtim ngày 80càng đập 2emạnh hơn.
“Ừm… 4dThật thoải 4mái, dùng f4sức một 6chút….” aDục vọng ccủa anh e4dưới sự 46vuốt ve 6của cô angày càng bcứng rắn, f0uy vũ.
“Liếm 6anh đi…” 2cAnh ấn cô 91ngồi xồm 0xuống, đem 59dục vọng ađến trước 0mặt cô, acố ý đưa 8đẩy mông, cý muốn a4cô liếm 88lấy dục 9vọng của amình.
Lúc danh dịu fdàng dụ 26dỗ, cô 06chần chừ ché miệng, cevươn đầu b7lưỡi liếm 3amột chút eedục vọng cnóng bỏng 2dkia.
Toàn 5thân anh erun lên, ephát ra tiếng 46rên rỉ c3nghẹn ngào.
Tiếp 22theo, cô dđột nhiên 3ngậm lấy 5toàn bộ d9dục vọng 1ccủa anh dvào miệng, 13anh run lên, e1khoái cảm 1ướt át 01ấm áp khiến ccho toàn 22thân anh 91mềm yếu, 7hơn nữa ekhi cúi đầu 3nhìn thấy 6đôi môi dđỏ mọng decủa cô ceđang ngậm 83lấy dục 94vọng của 6chính mình, 9dục vọng bfgiống đực 11trong anh 02bùng lên 3dữ dội, dngày càng atích tụ, 4càng thêm ccứng rắn.
Cô c7vừa mút 5dvừa liếm 16dục vọng 5của anh, 5fkhiến cho ftoàn thân canh mềm 99yếu, sắp fkhông thể 1thừa nhận c8khoái cảm 9bcự hạn 45này.
“Không 45được.” 3Anh nhắm b2mắt lại, 45chờ đợi a1từng cơn cbão khoái bcảm thổi 96quét qua cetoàn thân
Sau 5đó, anh dbkéo cô đang 1angồi đến 7ebên cạnh 6csô pha gần 2dbàn làm 0việc, đặt bcô nằm 9xuống ghế 55dài. Tiếp bdtheo, không 2hề báo btrước, 4anh nâng 54hai chân a1cô lên, 1quỳ gối ectrên sô 5dpha, trực ftiếp lấy 7dục vọng 4kiên đĩnh 3của mình 6fvọt vào 62trong hoa dehuyệt ấm a4áp ướt c5át của 5cô.
“A…” 8Thân mình 4ecô cong lên, 7đầu ngửa 9về sau, 28thét chói atai, tứ a6chi quấn 08lấy cơ 3thể anh.
Anh 7nhìn thấy 8sự chủ 0động của 15cô, cũng 2không hề 73do dự, lại 5ấn mạnh fmông, đem 3toàn bộ c9dục vọng 07sâu nhập 91vào trong 96hoa huyệt.
“A, 3ôi…” 79Cô thở 8dốc, rên 9drỉ thành 29tiếng.
Dục 99vọng bị 52hoa huyệt c9vây trụ athật sâu 0abên trong dkhiến anh ckhông khỏi 4hít sâu 0fmột hơi, 7cảm thụ fđược chính bdục vọng 4từ bản c1thân cô, 2anh lại 6cử động 2thắt lưng, 0khiến cho 9ddục vọng 2cchạm thẳng c8vào sâu 31hoa tâm, akhiến cho 8tim cô đập 8gia tốc dvì cảm 5giác tình 0dục khó ecnhịn.
“Thật 6btuyệt…. 8 © DiendanLeQuyDon.comAnh vừa 9vừa thôi…” dCô trợn 41tròn hai e0mắt, nhịn 02không được 0kêu lớn.
Hai a3tay anh ôm alấy hai 1dbầu ngực 34cô, không 9tự chủ c4được đong eđưa mông. d © DiendanLeQuyDon.comHoa huyệt 55của cô faấm áp lại 62ẩm ướt, 8anh không 82gấp rút 9di chuyển abmà ngược 8dlại vẫn bnhẹ nhàng 7chậm rãi cđến co cthắt. Dường bnhư là muốn 8ftra tấn 0cô, anh chỉ 28lui ra, rồi clại tiến bbvào, động 9tác thong bthả dị b2thường.
“Nhanh 0elên…” 47Chất lỏng 3từ trong 2hoa huyệt 4fngày càng ctuôn trào 97một nhiều, 8làm cho hạ dthể của 28cô khó chịu, 9khiến cho 3không khỏi 90cử động 0dđón lấy 7dcơ thể beanh, hy vọng 3động tác 48của anh cnhanh lên.
Lúc 3nghe thấy 41tiếng rên 66rỉ mềm fcmại đáng f2yêu của 9cô, anh không fphụ mong damuốn của 9ccô, thay 4đổi tốc fđộ rất 9nhanh, thoắt 8ra thoắt 83vào, khiến acho cô không dtự chủ 8fđược mà athét lên 0những thanh 98âm vô nghĩa, 8ahai tay hai 2chân tóm 15chặt lấy 94anh.
Ngực 5danh phập 4phồng, cơ cathể căng 37thẳng, mông 69không ngừng a9động, cảm 8giác được b9 | |
|