Nội quy chuyên mục

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

[Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34087
Được thanks: 20662 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 341

Edit f: VyVy

Triệu fVị Xuyên 4cười khổ, 7anh cũng cchợt nhớ btới từng 6có một clần, ngày 8mừng đại 2thọ của eDiệp lão 3tướng quân, 7eanh và ba 6đi tới 8inh Sơn chúc 3họ.Lúc 50đó tự ehiên lại 54ặp Diệp 8ĩ Trinh, 8rước nay e6anh cũng a9hỉ nghe d5iệp lão cbói qua, chứ dũng chưa cặp mặt 88ói chuyện 1hư lần 58đó.

Trong a2hòng yên fĩnh, hai 1gười ngồi c5ên cạnh, e2iệp Dĩ 02rinh nhẹ eiọng hỏi:”Cháu e3iết Ôn aahiễm?”

Anh ainh ngạc:”Dạ a5iết.”

“Rất 9uen thân bao?”

“Không 0uen thân.”Anh 0ười,”Nhưng 3à trong nhà cfđều rất 8i vọng tụi fháu có thể aiến thêm 0ột bước.”

Diệp e6iáo sư cũng b1ỉm cười, 52au đó thản ahiên nói:”Bây aiờ ngang 74đó cũng 2à tốt rồi.”

“Dạ?”Anh 83hông hiểu 6ấy, mà 85iệp Dĩ 0rinh cũng chỉ mỉm dười.Sau 2ày anh mới 07iết, thì 0a khi đó 2iệp Dĩ 7rinh đang 97âm thầm 33iêu diệt aình địch.Người 5a nói tình fêu sẽ làm 9ho chỉ số 0hông minh 16ụt giảm, 2hưng mà bgười này 2ao lại không.

Thứ 0ư là ngày 6họ bảy 21ươi tám 5uổi của 3ông nội, aÔn Nhiễm c4ắp xếp ađể cùng 4Ôn phu nhân 1đến thành d3hố B.

Ngày 92uất phát, 3Ôn Nhiễm bời giường 2ớm hơn 8ahường lệ, ddọn dẹp dua rồi làm 8ữa sáng.Nhưng 9à cô ngồi 20rên bàn 50hờ đã edâu cũng 0hông thấy 7ẹ đi ra.Ôn afhiễm bước 7ội đến 3hòng mẹ 8õ cửa, 1dau đó đẩy 68ửa mà vào.Mẹ 3đang đứng 6rước gương, 8ừa thấy 42ô đã vẫy 1ới.

“Sao 2ậy mẹ?”

Ôn 34hu nhân bực 4ội:”Mau 32ới chọn 27iúp mẹ eài bộ quần 4áo, mẹ e2hông biết 1aặc cái 1dì nữa.”

Ôn 6hiễm cúi 5fđầu nhìn acđống quần cáo ngổn 7gang trên 30iường, f4ười xòa:”Mẹ, b9ình như 7ẹ đang 8ao lắng lắm 5hải không?”

Ôn 0hu nhân đánh 28ô một cái, ahẹn thùng:”Con 6à dám chê 5bười mẹ 5ả, đáng 46đánh.”

Ôn 08hiễm liên 9ục xin tha, 9họn một 82ộ quần eáo đưa 6bho mẹ thay.Bà ahay xong đứng 0rước gương 7bại để 09ý đến 4ái tóc quá 30à hỗn độn.Vội c9ỏi cô:”Đã 2dđược chưa?”Vừa d1ỏi vừa 73ôi lôi kéo 22éo vạt f1áo.

Ôn 0hiễm nhìn c3ẹ tràn 3gập chờ f4ong, trong 3òng càng 6hua xót, 0dô dựa lên c3ai bà, nhìn d3ào gương:”Đẹp ddắm mẹ 12à, mẹ của dbon là người bđẹp nhất.”

“Đúng 92à con bé 0gốc mà, 51ó ai lại 1hen mẹ như 88hế.”Ôn bfhu nhân bật 9ười, nhìn bô con gái c8ó khuôn 42ặt giống 1ệt như a2a nó.Bà 50hẽ thở c7ài:”Nếu cfa con còn b8ống, nhất 9eđịnh ông 63ấy sẽ aà người eui nhất.”

Ôn 5hiễm cảm eehận được bbự buồn 8bã trong lời efẹ, cô hít 0ột hơi, d0an ủi bà:”Chắc 94hắn mà, 21hắc chắn 79a sẽ biết.”

Ôn 21hu nhân cười 9ười, xoa 4cặt cô.

Đến d0Ôn trạch, e7Ôn Nhiễm 1ô cùng bất 87gờ khi thấy de của Triệu 7ị Xuyên b2goài cửa, e4í mắt giật eiật, Ôn 9hiễm không 42ự chủ 13à hét lên 2ột tiếng.

Ôn dhu nhân dừng aaước nhìn f5ô:”Làm a4ao vậy?”

Ôn 69hiễm chỉ chỉ chiếc b3e màu đen:”Triệu 89ị Xuyên fao cũng tới”

Ôn 83hu nhân nhìn 72heo, rồi 3dhở dài.Ôn chiễm tìm 3riệu Vị euyên giả 3ờ đóng 1dịch bà 8ũng biết, b9úc trước 20à nhất 16uyết không 06đồng ý.Thứ 47hất bà 80ghe cũng 1òn thấy a7uồn cười 6ữa là, bhứ hai, 8à biết, bgười mà 7on gái bà 2hực sự dchích là 08ai.Chuyện cình cảm 5đôi khi 16hông hoàn foàn là thật, 5hưng cũng bhông thể f0à cho có eệ, nếu 7fhế chuyện eai người 90ũng không 76đến được f4đâu.

“Nhiễm 4hiễm.”

“Dạ?”

“Tiểu aiệp, đã d3ề sao?”

“Vâng.”

Ôn ahu nhân chỉ chuận miệng 23ỏi, không 8gờ Ôn Nhiễm aại cho bà 3đáp án 4hắc chắn a3hư thế, bfà dừng 6ước nhìn 1ang con, xác 31hận lại 6ột lần 8ữa:”Thực fự đã trở 34ại?”

“Đã f1ề rồi.”Ôn chiễm cười caười, có 9fhút miễn 39ưỡng:”Mẹ 10ôm nay không 2ói chuyện 5ày nữa, 8ình vào 2đi thôi.”

“Được 2dồi.”

Bác 1ái Kiều 4ũ Phân đã ađứng trong 0ân chờ 9bai người, ddđứng bên fạnh bà eũng chính 6eà Triệu 2fị Xuyên.Triệu 64hiếu tá b8ôm nay mặc 0hường phục b2hế mà phong 76hái nhìn 7ua cũng không b2iảm đi eà mấy.

Thấy ceai người 95ước vào, 4iều Vũ 55hân cười dươi nghênh 0đón:”Em 3âu đến 7dồi.”

Ôn 90hu nhân cười:”Vâng, 0đã lâu 89hông gặp.”

Ngày 1eang Ôn Nhiễm 3đến đây 5ồi nhận d0ột cái 60át, bà cũng 8hông quay 6rở lại a9hêm lần fcào nữa.Tuy 63uộc sống 40há bần d1àn, nhưng 82à là người 9đã tốt 80ghiệp ở 1ột trường fđại học 5ốt, tự abhiên cũng 7ẽ có một fòng tự 65rọng nhất 5fđịnh.

Nhân 4úc mẹ và 7ác gái đang b7đứng trước 3ửa hàn 41uyên, Ôn 34hiễm kéo 8eriệu Vị 8uyên sang:”Sao eanh lại 83ở đây?”

Triệu 2hiếu ta 37ô tội nhún c9ai:”Ba anh 68ạ mệnh 0ệnh, nói 6anh phải 09đến mừng 7họ với 8ông.”

“Đơn 13iản vậy 4ehôi sao?”Ôn 91hiễm không 6in.

“Nếu 07hông thì 62hế nào?”Triệu 35ị Xuyên 09ười cười,”Chẳng e8ẽ em nghĩ 4bằng anh 7đến với 84ư cách bạn c5rai em?”

09uả thực 7aghĩ như 9aậy.Nhưng 0fà Ôn Nhiễm f1đương nhiên 6ẽ không 2ói ra, chỉ 6rừng mắt 5hìn anh ta 1hêm lần dữa.

Tiếng fười của 09iều Vũ 4dhân vọng 9ới:”Em e2em, Ôn Nhiễm 4à Triệu aị Xuyên acình cảm 9hật tốt, 0ừa thấy dfặt đã 23hông muốn 94uông tay 05ồi.”

Nói b1ong tầm 20ắt bà dừng f1ại nơi aaay Ôn Nhiễm cđang kéo 7áo Triệu deị Xuyên, eô đỏ mặt 1ên, thả 59a.

Triệu eị Xuyên 6búi đầu cdhào Ôn phu 7hân, bà 48hỉ cười 0hẹ, cũng 1hông hỏi f4an thêm gì.

Lúc acào phòng 71hách Ôn fhiễm lên 61đỡ ông 57uống lầu, 4hấy cô e5ội vã như 76hế ông 9u cũng đồng eý để cô a1àm.Ôn Nhiễm 7iểu ý gật 34đầu, đi 64heo ông nội 4ào nhà ăn.

Sinh 4hật Ôn 1eão gia lần 72ày cũng fít người.Những erưởng tôn 75à chú út 1iờ đang 2ở nước fgoài không a2đến được, 7òn lại ađều có 92ặt đông 3dđủ.Có 2hể nói a2ần sinh chật này fũng khá cà đơn điệu, f2ông cũng aauốn chỉ 13ổ chức drong nhà acà thôi.

Nhà?Ôn c6hiễm ngẩng e7đầu nhìn 82riệu Vị 1euyên ngồi fđối diện, cà Triệu 74hiếu tá 17hì lại b6ấy vẻ 09ặt ” mọi 9huyện không 57iên quan eđến tôi a1” để 4hìn cô.

Xì, 2Ôn Nhiễm 3hẽ cười 59hành tiếng, 63iệc này d5rên bàn abơm của 1Ôn gia là bột hành f4i không đúng 3uy củ.

Ôn fhu nhân ngầm 9iếc Ôn 3hiễm một fái, đưa c1ột hộp b7uà tặng 8ho ông nội, 7dở ra bên 4rong là một 52ộ đồ 3dống trà 97ủa Anh.

Ôn chu nhân cười 6ói:”Đây 5à lần công cfác năm ngoài aon mua về.Ông 8bđã dùng cuen thứ 7ốt, con 41ũng không f1iết đây faó phải fàng tốt 0ay không, f8hỉ biết 1ông thích b7ống trà f4ên con mới c9ang bộ này 5fđến đây.”

Ông 5ội gật dfđầu, giọng 5fhàn khàn:”Không 1aao.”

Mặc fù chỉ là ehững câu 7dói rất 2gắn gọn 7ehưng Ôn d6hiễm cũng 5ehấy mẹ 34à ông đã 9ó những abước tiến 16đáng kể.Họ 5rước kia 1úc nào cũng 5đối chọi 5ay gắt, aự làm cho 48ối quan bệ này phức b4ạp đi.Nếu 0ớm giống ahư bây giờ, 9ói không 1bhừng ba c4ũng sẽ 3ùng mọi a3gười ở 2đây lúc 65ày.

Chỉ dghỉ đến dđó thôi, 0ốc mắt 83ô ngập fước, nhìn cào ánh mắt b5hư đang 1fỏi của 6riệu Vị euyên, Ôn c3hiễm mỉm c5ười lắc 6cđầu.

Sau ahi ăn xong 4ông nội dhư thường 1ệ sẽ đi 7gủ.

Mọi 8gười đang bcói chuyện 7cưới lầu, 56Ôn phu nhân 7ới kéo f4Ôn Nhiễm ecào phòng d2ủa Ôn Viễn crên lầu.

“Sao 8ậy mẹ?”Ôn 58hiễm ngạc 7bhiên.

Ôn e9hu nhân kéo eay cô ngồi fauống:”Mẹ feỏi con, fon có thích 4driệu Vị 54uyên không?”

Ôn 5hiễm giật fình:”Sao e4ẹ lại 3ỏi chuyện b5ày làm gì?”

Ôn ehu nhân càng 8ốt ruột:”Con 3bhật là 0gốc, đến 9ây giờ aòn chưa 5fiểu ý ông 3ội con sao?Hôm 6ay mừng bhọ, rõ 5àng Triệu 4ị Xuyên dà người 3egoài, ông 25ội con còn 0eói là tiệc 7ia đình, 8ý này không b2hải quá 06õ rồi sao?Lần 07ày chúng 07a đến đây 9hông phải 9hỉ để aham gia một dữa tiệc ecình thường 6hư thế, 8hông chừng 81át nữa, 80ông sẽ cọi hai đứa deđến nói ehuyện.”

Ôn chiễm không 5ề nghĩ 9bđến điều 7ày, lắp c3ắp kinh c2ãi .

Ôn ahu nhân cầm 2ay cô:”Nhiễm 98hiễm nói cho mẹ biết.”

Ôn 0hiễm nhìn bà, khó có 9hể nói ca.Ngoài cửa 30ổ ánh tà 6ương sáng 3ạn, không 5iết bao 5âu sau cô 7fới hạ 55iọng:”Mẹ, dẹ đều 8iết cả 0ồi.”

Ôn 34hu nhân nhìn 3ô:”Nhiễm dhiễm, muốn bghe ý kiến 4ủa mẹ 6hông?”

“Dạ, 5ẹ nói đi.”

“Triệu beị Xuyên bà một đứa 3rẻ tốt, aaẹ nhìn 6a được.”Ôn e9hu nhân nói 6iếp,”Nhưng 7eà Nhiễm 3ahiễm thích a4ai mẹ cũng 0iết rõ 6eàng.”

Ôn dhiễm ngẩng eđầu nhìn 2à, có chút 2hó hiểu.

Ôn 60hu nhân thở 7ài:”Chỉ eà Nhiễm 3dhiễm à, dấn đề feà nếu con f7ự tuyệt 7riệu Vị 4fuyên xong, 2hì con sẽ 12hế nào?Tiểu 2iệp, Tiểu 0iệp với 01on có thể feđến với bhau không?”

Ôn chiễm bị b4ỏi thì 0gây ngẩn dả người.

c7hưa từng 7o lắng đến 23ấy vấn 3đề này, 2cếu là lúc 4ột người 4dđàn ông 9heo đuổi 5cình cô sẽ 5heo bản 2ăng mà cự 0uyệt, lảng 73ránh.Nhưng dô cũng chưa 3aừng nghĩ, 8ừ chối c8gười này, 7ô và anh 6ẽ ra sao.

“Mẹ, aon chưa nghĩ 87ới.”Ôn 8bhiễm nói,”Nhưng e9à, người 1rong lòng 0on, chỉ 94ó mình anh 4ấy.”Dù 1à bây giờ, aẫn luôn bfhư vậy.

Ôn 4hu nhân cũng eciết trước eết quả cày, con của 7à cũng rất 44iống ba 0ó, quật 9ường như 4ậy.Nhưng 9à nó còn 4ũng cảm dơn ông nhiều.

Hạnh 2húc đôi chi cần nhất ehính là fòng dũng c5ảm như 17hế.

Ôn 71hu nhân vuốt 34óc con:”Mẹ 0eiết rồi.”

Quả 3hiên ông 0ội tỉnh 49ậy liền dọi mẹ dào phòng.

Ôn fehiễm không 0euốn xuống bđối mặt cới sự chảo vấn của Kiều 64ũ Phân cho 54ên gọi 6Ôn Viễn efên phòng 26nói chuyện, ccùng lên 3với nó 2còn có Triệu 0Vị Xuyên.

Thấy eanh ta cầm 08chìa khóa ebxe, Ôn Nhiễm 10hỏi:”Anh 5chuẩn bị f7về sao?”

“Ừ, a6lên nói dvới em một ftiếng.”Triệu 4Vị Xuyên cnói,”Thời 5agian nghỉ f0của anh ađã hết, 5mai lại 3về đơn 4vị.”

“À.Vậy 22tạm biệt danh.”

Triệu eVị Xuyên 4bcười cười 5rồi đột d2nhiên thở fcdài:”Anh 0cthấy có b2lẽ ngày 88nào đó b8còn phải fevề nữa bbđây.”

Ôn 8Nhiễm tức egiận trừng 17mắt liếc feanh.

Triệu edVị Xuyên 4cười, chăm 4chú nhìn c1cô:”Ôn 54Nhiễm, có 98nhớ khi 8đến tìm d8anh giúp 27em, anh đã e8nói gì không?”

“Nhớ.”Anh 4ta hỏi, 4nếu nói 8ddối mà d5có rắc 60rối thì esẽ thế 9nào?

“Nhớ f0rõ thì tốt.”Anh fnói tiếp,”Nếu 7ckhông giải 6dquyết được, canh nói là 7nếu, anh 1sẽ không 8egiải quyết.”

“Sao?”Cô cbkhông hiểu.

Triệu 3Vị Xuyên d6cười cười:”Anh 7sẽ biến efđiều đó a6thành sự d3thật.”

Ôn f7Nhiễm ngẩn f6ra, hiểu 36ra ý của 03anh lại f9có chút f7cảm động.

“Ai, aTriệu thiếu 6ftá thật 1là người b8tốt nha.”Chờ bdÔn Nhiễm dđóng cửa 10xong, Ôn b0Viễn đã 97nằm trên agiường c0thở dài.

Ôn 8Nhiễm liếc bnó một edcái, cũng anằm xuống etheo, nhìn 29chằm chằm etrần nhà 5ctới mức 66thất thần.Chợt 01Ôn Viễn 4quay lại, atúm lấy bdcô:”Chị, 28chị sao b6lại không 6cùng Triệu 4eVị Xuyên 0một chỗ?Tốt fnhư vậy 69mà?”

5biết Ôn bNhiễm và 9Triệu Vị 8eXuyên kết 9bgiao là do 6ý của mẹ 7ecô.

Ôn 4Nhiễm nhích 39người, 7cthấp giọng:”Chị 5có người f8trong lòng 60rồi.”

“Là 8thầy giáo 4kia?”

“Ừ, b0sao em biết?”Ôn fdNhiễm nhớ 44mình chưa cbao giờ 5nhắc qua ddtrước mặt 3nó mà.

“Em 99lén nghe 74mẹ và ba 0fnói chuyện.”Ôn 3Viễn nháy 6mắt mấy 49cái.

Ôn 9Nhiễm ngỡ 3ngàng:”Bác actrai cũng ebiết?”

Ôn 6Viễn kéo ecô nằm 9xuống:”Chị acá, giấu cgiấu giếm 0dgiếm, nhưng 7cmà chị 7yên tâm ceđi, ba và 02mẹ sẽ 1không nói 76với ông ađâu, ông 5mà tức 89lên thì 7ra sao chứ, 77cho nên trong 0nhà ai cũng 7sẽ không 19nói.

Ôn cNhiễm nghe athế mới enhẹ lòng c4nằm xuống.Ôn eViễn quấn fquýt lấy 69cô:”Chị, 4kể cho em cnghe chuyện 7hai người dđi.”

Ôn 3Nhiễm liếc 5bmắt nhìn fnó:”Không 09rảnh.”

“Nói 2cđi mà.”Ôn dViễn tiếp ftúc mè nheo.

Ôn daNhiễm chán 2fnản:”Không 35có gì để anói.”

Ôn 51Viễn không a4tin:”Chị 0không cần 22nói dối, dem có chuyện 5gì đều 4nói cho chị, bmà chị 1clại cứ 96gạt em.”Nói c9xong quay b1lưng đi, 4không thèm cđể ý đến 5cô nữa.

Con 9bé này, 2fcòn giận 9dỗi?

Ôn 7Nhiễm bật 53cười:”Được brồi, thực 0ra không 0có gì đáng 2kể, anh 95ấy, em cũng 8biết.”

“Em cbiết?”Ôn 0Viễn nhanh 6chóng xoay 6dngười lại, fakinh ngạc 8nhìn cô.

“Anh 4bấy là giáo 58sư của 2cchị, cũng alà đồng 1nghiệp của 78chú út.”

“Tên 8clà gì?”

“Diệp 1cDĩ Trinh.”Ôn dbNhiễm chần achừ một eachút rồi 59nói, quả 21nhiên nghe d0xong Ôn Viễn 6trầm mặc 26ba giây rồi ahét lên.

“Chú 4Diệp?”

Ôn 3Nhiễm vội cebịt miệng ddnó lại:”Nhỏ egiọng chút bđi, muốn abị ông 16nghe thấy 1sao.”

Ôn bViễn lập 49tức lắc ađầu, chờ c7cho cô buông 53tay ra mới ecảm thán:”Đúng cclà sự kì 0diệu của 7duyên phận cmà.”

Duyên e3phận sao?

Ôn 00Nhiễm quay cđầu cười 2khổ, chợt 22nhớ ra gì 0ađó, cô dexoay người 23hỏi Ôn 35Viễn:”Này, 6sao chú út fbhôm nay không 4tới.”

Ôn 8Viễn thở 1dài một 1hơi:”Không 79biết.”

“Không bbiết?”Đáp 16án này Ôn 0Nhiễm càng e8không tin,”Sao 6thế, không d8phải là fangười thân 77thiết nhất 10với chú 76út sao?”

“Nhầm earồi.”Ôn 3Viễn than cfthở,”Trên 0thực tế ftừ lâu 0em đã không fcòn gần 4với chú fút nữa. 19 © DiendanLeQuyDon.comtừ hồi 4tai nạn 28xe cộ, thì 1bkhông gặp ccchú nữa, 2chắc đã 3bốn năm 00rồi.”

“Này, cbnày…”Ôn 3dNhiễm lắp 4dbắp

“Sao bạ?”Cô 86bé nghiêng 1đầu nhìn 3cô.

Ôn 1Nhiễm vội 0lắc đầu:”Không d4có gì.”

Chỉ 04là cảm cthấy, hai echị em nhà 19cô, thật 80giống nhau e2mà.

Hai 8người cùng 3cnhau trầm dmặc.

Ngay d2khi Ôn Nhiễm 59đang mở 8màng ngủ, bbỗng nhiên 0anghe một 05tiếng ầm f4thật lớn, 8hình như 4là từ phòng 83bên cạnh e5truyền sang.Cô 0fcuống quýt 2dđứng dậy, achạy sang fthư  phòng.

Cửa 1phòng mở 44lớn, Kiều 0Vũ Phân 2chạy sang atrước cô, 8ngăn không 7cho cô vào.

“Nhiễm faNhiễm, đừng 8vào, đừng evào…”

“Xảy e7ra chuyện e3gì?Bác để dcháu vào”

“NhiễmNhiễm…”

“Cho benó vào.”Giọng 9aông nội detừ trong 3truyền ra, 9Kiều Vũ aPhân khi bđó mới 74không ngăn 07cản cô 8nữa.

Vừa 23bước vào 75phòng, Ôn 1eNhiễm đã 4bị tình dcảnh bên 66trong làm 2cho hoảng bsợ.Trên 05người mẹ 11từng giọt bnước trà 74từ từ 3nhỏ xuống, aabên dưới 9là mảnh 9vỡ của 9dly tách.Ôn 8cNhiễm hoảng 76sợ chạy 7fvề phía 7cmẹ.

Ôn 1phu nhân 31một tay 3che ngực, 2bcũng giống cnhư cô, 4angỡ ngàng 5nhìn mấy b2mảnh nhỏ cddưới chân.

Ông 25nội chỉ 37vào mặt emẹ, tức 2giận hét 8flên:”Cô 67cô nói lại 6dnhững lời 0elúc nãy 5một lần dnữa xem.”

Mặt c2bà đã trắng bra, như không 3còn chút 3khí.Ôn Nhiễm 6định đỡ 2lấy mẹ, clại bị e2bà đẩy 8ra:”Tôi fnói, con d1tôi không emuốn, dù ecó chết 49tôi cũng 6không ép 1buộc nó.”

“Vậy b6cô muốn 2nó rập 4khuôn theo dbước của acô phải 0dkhông.Tìm e6một nhà 1không môn dfđăng hộ 67đối để 9hối hận bfcả đời.”Ông 3fhét lên.”Cô 01hủy đời 9con ta, giờ acòn muốn 54hủy đứa 33con gái duy 8nhất của 3enó, ta nói 1ccho cô biết, c0cô đừng ehòng.”

“Là 5bai hủy?Nếu d2không phải 1ông bảo 2bthủ, chúng ddtôi đã 0có thể 1sống cùng 3cnhau.”Ôn e7phu nhân 3bkhông còn 22chút sức, 2giọng yếu 4dần,”Anh 65ấy cũng d6sẽ không 59chết, sẽ 7còn sống 27rất tốt….”

“Cô!”Ông d3nội tức bfgiận nhấc 37tay lên, elại từ atừ hạ 54xuống, trợn bmắt nhìn 0tay mình 9bị ÔnNhiễm 8nắm lấy.

Vẻ 1mặt cô 1avẫn kinh 3hoàng nhưng c6đôi mắt 0lại rất 33đỏ:”Ông 7nội, kết d8hôn hay không 6dhay là lấy 1ai, mẹ con ekhông thể 86thay con quyết 2fđịnh.”

Ông 4nội bớt f3tức giận 98hơn:”Vậy 25nghe ta.”

Ôn 2Nhiễm nhìn 0aông rồi 35cười:”Ông, 9cũng không 2thể thay 6con quyết 9định.”Mắt 9eông như d5phát hỏa, f2Ôn Nhiễm dblặp lại 33lần nữa:”Con 93đã trưởng 5thành, sẽ 5không trơ e8mắt đứng 4cnhìn ông 5một lần 2nữa đánh 0acon hay mẹ dcon.Dù là e3vô tình 34hay cố ý, a9con cũng b2sẽ không 1để ông e6gây ra vết eethương nào dcho mẹ con 6acon nữa.”

Câu dnói đầy 29khí thế dnày, giờ 1ckhông còn 80khiến cô ađau lòng 3nữa, giọng 2khàn khàn:”Ông e1nội, Triệu 0Vị Xuyên cekhông hợp 5bvới con, 8chúng con ađã ở cạnh 84nhau một 5khoảng thời c5gian rồi 3nên hiểu 1crõ.Cho nên, 1ông từ 60bỏ đi.”

Ôn elão gia mở 5to mắt nhìn 9cô, trong 0eánh mắt bbừng lên 0ngọn lửa 2giận dữ.Ôn 1Nhiễm đã d9từng rất 6sợ ánh 9mắt này, d6đó là người 5đã gây ccho cô nhiều 22thống khổ.Nhưng 65mà giờ 2bcô mới b5biết, những d6đau khổ 2đó hai người 3không nhất 5thiết phải cnhận thấy, ccchỉ cần 8mình làm 49cho mình 3cvui là được.

Ôn 38Nhiễm quay ađầu nói devới mẹ:”Mẹ, 1mình về.”

Ánh fbmắt bà 2ẩm ướt 03nhìn con:”Ừ.”

Cuối 7cùng cũng ceđến được cthành phố 3aT, Ôn Nhiễm avà mẹ cũng 4gần như 0kiệt sức.Nhưng emà cô vẫn 0dphải dìu aamẹ về 27sô pha, bưng 81một chậu 8nước ấm 4rửa chân 3cho bà.Mẹ 6bcô hôm nay 18đặc biệt 0mang giày 97cao gót, 0mệt nhọc 8dcả ngày, 0achắc giờ 7khó chịu 79lắm.

Ôn 86phu nhâm d5mở mắt fnhìn con, 30xoa xoa đầu.

Ôn b0Nhiễm vừa 53rửa vừa 2hít một 68hơi, ghìm 0avị chua adxót nới e5sống mũi.Động 5tác của 60mẹ càng fcdịu dàng dhơn, cô 02lại càng 2không nhịn 7được, bnước mắt acứ thế 2frơi xuống bacổ chân b0bà.

“Nhiễm 5Nhiễm đừng 5khóc, mẹ 32không có 0việc gì.”

“Dạ.”Cô a7lên tiếng,”Con b7không khóc, 6fchỉ là a1bị cảm, 1mũi không 0cthoải mái 5mà thôi.”

“Đươc berồi.”Ôn fdphu nhân 6bcười,”Hôm 4nay thời betiết hơi dlạnh, mẹ bbcũng bị d3cảm, con 50dìu mẹ 41vào phòng d9nằm được 4dkhông?”

“Vâng.”

Ôn 8Nhiễm lau ekhô chân 61cho bà, đỡ f1bà vào phòng, fphủ giường 4chiếu lại.

“Mẹ bnằm nghỉ dmột lát, 34con đi nấu bnước gừng 3dnóng, uống cfnước nóng fsẽ đỡ 5hơn.”

“Ừ.”Ôn 9phu nhân 2cười cười, anhìn Ôn 83Nhiễm đóng 1cửa đi 7ra ngoài.


06.08.2012, 03:12
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34087
Được thanks: 20662 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 542

Edit: 62VyVy

Trong fnhà không 4còn gừng, d9Ôn Nhiễm 5suy nghĩ c9một lát 6arồi cầm 20ví tiền ađi ra khu 6hoa quả d0mua.Khi về 85nhà, vừa bmở cửa cfa chợt nghe 7hấy tiếng 5ức nở 8ất nhỏ 8ủa mẹ 04ừ trong 5hòng phát 0da, rất yếu 4ớt, nhưng cô lại nghe a0được rõ fàng.

Ôn 2hiễm vội 0chạy vào, bdđịnh mở caửa ra nhưng aaại phát cdiện bên 84rong khóa 7crái.

7dự nói với ffình không 8được hoảng e8ốt, chỉ 4ần đi tìm 4hìa khóa 1à được, 8hưng mà a6ìm mãi cũng 3hông tìm 59được chìa 0hóa phòng bẹ đâu, 2ô rối loạn 4đến cực 2điểm.

49a sức đập 7ửa:”Mẹ, 20ẹ ơi, mẹ 7cở cửa 5a cho con, 5eở cửa baa đi mẹ.”

Người f3ên trong 9dẫn không 4ó trả lời, 91Ôn Nhiễm 0dội đi tìm 29đồ để bdhá cửa, eeừa phá dừa khóc:”Mẹ, bẹ mở cửa 7a đi, làm 2ơn.”

Càng 2êu càng 08ợ hãi, 2iếng khóc 99ủa mẹ 9àng ngày dàng nhỏ, 4àng lúc 5àng mỏng 23anh.Một 50hứ sợ 4ãi chưa 1ao giờ có 6en lỏi trong 32im.

Mãi 6đến khi a3i động 5brong túi a1ang lên, dfô giống 5fhư bắt 69được cứu einh, màn f3ình điện d7hoại không 9gừng nhấp 38háy hai chữ:”Lão ciệp.”

Bệnh 1iện.

Đợi 3đã được 1aột giờ, 5hòng cấp 3ứu cuối 33ùng cũng aở ra.

Bác e3ĩ mở khẩu 0rang, nói fới người 40đàn ông 15ẫn đang dhờ ngoài 70ửa:”Không 3ao rồi, eệnh nhân 39ị cao huyết 52áp, não e8hất thời 2ị thiếu 8ưỡng khí, 7ại còn 76hát sốt.Đã 8iến hành bhở nhân 58ạo, giảm abốt, cho 26ên tạm d4hời không dđáng ngại 9ữa.

Người cđàn ông chở ra, cười 1ahẹ:”Cám 3ơn bác sĩ.”

Vị 36ác sĩ cười f5ười rồi 9đi.Anh vẫn bđứng nguyên aahỗ cũ nhìn c2hiếc ghế dài cách 76đó không 0a.Ôn Nhiễm 6đang ngồi f0ở đó.Nhìn 6a thì có dẻ không 42húc nhích chưng đến 70ần sẽ 3hấy cả 0bgười cô 38đang run 6ên.Diệp a3ĩ Trinh cúi 84đầu nhìn 3ô chăm chú, 1au đó mới aươn tay 2ắm lấy 5ả vai cô:”Ôn 73hiễm bác ddái không 3ao rồi.”

Nói 32ong, Ôn Nhiễm 9ừ từ ngẩng ađầu, không a5ề chớp 0ắt nhìn aanh, giống adhư không d6ề nghe được afâm thanh fì cả.

Diệp aĩ Trinh lặp 01ại lần 05ữa lời bừa nói:”Bác 3ái không 4ao rồi, bam có muốn dđi xem không?”

Ôn e1hiễm như 8chục hồi 77ại tinh 8hần, vội ccđứng lên 1đẩy anh 69a:”Tôi, 4ôi đi xem.”

“Được 3ồi.”Diệp dĩ Trinh khẽ 12ười, nhìn 07ô rời đi.

Bước 9hân Ôn Nhiễm 9fó phần cảo đảo, 7chưng anh 7ại không 3eám đi theo, 5chỉ sợ 2àng làm 86ô kích động.Cho aên tốt f7hất là 7dên đứng 5dđây chờ aô ra.

Diệp cĩ Trinh ngồi 4uống ghế 1ài, nhớ 3ađến lúc e8ừa rồi 02hạy vội 2đến nhà fô nhìn thấy c1ảnh tượng 7ấy.Người a4on gái nước cắt dàn d1ụa đang 06a sức đập 1úa vào cửa, dcrên mặt 17đầy vẻ 82inh hoàng, 0anh nhìn ffũng còn 9ahấy sợ.

Anh c4hạy lại 6ấy búa 1ừ trong 2ay cô, chỉ 7ột phát 3đã mở eđược cửa 3a.Ôn phu 94hân nằm 38rên giường dôn mê bất d4ỉnh.Anh fũng không 51ịp nghĩ bhiều, ôm a8ấy bà đưa egay vào bệnh 63iện.

Giờ 81anh chỉ 54ó thể cảm 6ơn sự may 9ắn đó, bếu không 9hải xe anh 1bừa lúc bbđi ngang 1ua nhà cô, 2bhắc sẽ 2hông kịp 93ất.Anh nhìn 64ô lúc đó 0hắc cũng fậy, nếu danh đến 26rễ một ciây, chắc bbô cũng không 1cống nổi.

Phục 7aồi tinh ehần lại 53iệp Dĩ 9rinh thấy 15Ôn Nhiễm 7đang chạy d1ội đến d5hỗ anh.

“Mẹ 6ôi, sao còn aehưa thấy eỉnh?”Tình b6hế vô cùng 0ấp bách 00ô túm lấy 02ay áo anh 5à lay.

Diệp 04ĩ Trinh dịu b2àng nói:”Bà 3uá mệt 88ỏi nên fđang ngủ.”

“Nhưng c1ôi thấy 3ẹ còn đang 23ốt.”

“Chỉ 6ừa mới d7ùng thuốc, fhờ một 75át mới 35hát huy tác 6ụng.”Anh 5iên nhẫn 4iải thích.

Ôn bhiễm yên a4òng, buông 7ay anh ra.Lòng eủa Diệp 0dĩ Trinh khẽ cbhấn động, dột lần 4ữa nắm fhặt lấy aay cô.

“Anh c6uốn gì?”Ôn 1bhiễm đề 3hòng nhìn aanh, cố 8cắng rút 9ay ra thì 7anh lại 6àng dùng 3ực.

Diệp 1ĩ Trinh mỉm 67ười:”Tay d7m bị thương, eên dán băng 58á nhân vào.”Nói d9ong anh lấy ca một cái băng cá nhân.

Anh chẹ nhàng 50hổi miệng f5ết thương, aiống như 8rước đây 2úc cô nghịch d2gợm làm 78ình chảy 0áu, ba cũng acẽ như thế.Sau cđó một 1ay anh nắm abấy tay cô, b8ay kia xe 7aăng ra dán cên miệng beết thương.Ba 91ô nói, dán e7ào sẽ không feđau nữa, dây giờ 0cũng là một 6oại băng 3fán cá nhân 6đó chăm 6óc cho cô, 9ũi cô lại aay xè.

Diệp c8ĩ Trinh phát 3iện mắt b7ô lại đỏ d3ên, hốt 7oảng:”Làm 40đau em à?”

Ôn 86hiễm lẩm 69ẩm:”Anh feất đáng 4hét.”

Anh 8gẩn ra, fhư chưa 8fghe rõ.

“Tôi fói anh rất bđáng ghét!”Ôn 84hiễm lau 6ước mắt, 2đẩy anh eaa rồi hét 0ớn lên:”Trên aađời này 69gười tôi bfhét nhất 85hính là 4anh.”

Diệp cĩ Trinh cứ bm lặng như f4ậy đứng fhìn cô, 5để cô 80hát tiết diận dữ.

“Dựa 6ào cái gì cà kì nghỉ a8đông của b3anh lại b8éo dài đến 64 tháng?Ai eho phép anh 5éo dài ngày 9ghỉ?Dựa 38ào cái gì 31anh trêu d8học tôi 5aồi thời 4dđiểm tôi 75ần anh nhất f1ại không 8hấy anh 0đâu?Vì fao tôi lại bahải thích aeanh như thế, 71goài anh 2a ai cũng 0hông muốn 6ả?Vì cái 5aì mà bởi 7fì anh, tôi 3ại làm 4ẹ phải a2hương tâm 17hổ sơ?”Cô 99ứ lên án 10ừng thứ 62ột,”Ông eội sắp 28hận mẹ, 6ếu tôi 19đáp ứng, 4hấp nhận dgười mà 0eông chọn, 4ông sẽ 06hận mẹ, 10ẹ cũng ahông phải 4hó xử.Vậy 3à vì sao aúc đó tôi 5òn nghĩ ađến anh.Tại 01ao anh lại 7đáng ghét 54đến như ahế.”

Nói 1ong câu cuối bùng cô cũng c1hông nhịn 4aơn được 7eữa, òa 3hóc.Như fà một đứa 5rẻ mất e8đi thứ 34đồ chơi 70êu thích 54hất, khóc cđến đau 68òng.

Diệp 4ĩ Trinh đứng 3ại chỗ 2à trố mắt a9gỡ ngàng, a5ãi lúc sau c6anh mới 2hậm rãi acươn tay 8a, ôm lấy 8ô.Dù cô bó giãy dụa 1anh cũng ahông buông 1a nữa.

Cũng 3iống như 37ột lần 4bở bệnh 5iện trước a5đây, mẹ eô nằm trên 5iường bênh, 2anh đứng 5ở ngã rẽ 1ầu thang, 7bruyền cho 5bô một cái côm ấm áp 6hư thế.Giờ 2đây, anh 08ũng lại ean ủi cô f5hư cách 4an đầu.

“ÔnNhiễm.”Diệp 8cĩ Trinh nhẹ a2hàng nói,”Là 11anh không dốt.”

“Hu  hu….”

Anh 0bau nước bắt cho cô:”Đừng 4fhóc nữa 6được không?”

“Hu cu…”

“Chờ ebác gái ra 6iện, mình 8ói chuyện 3fới nhau 1dđược không.”

“Hu eu…”

“Anh 5ẽ nói hết, 0ất cả 9bđều nói eết với fm.”

Ôn fhu nhân ở 9ệnh viện 5ĩnh dưỡng 7ai ngày, dÔn Nhiễm 30iên trì 2uốn bà 0ở lại 3heo dõi thêm 5ột thời 84ian nữa.

Ôn c6hu nhân cười d2ười:”Bệnh 44ẹ không 8ặng, chỉ 7à nhất fhời bộc 7hát thôi.Ở 0ệnh viện 9âu không chừng còn 1ang thêm a2ệnh nữa 6ấy chứ.”

Không 0ay chuyển 80được mẹ, f2Ôn Nhiễm 6đành làm 2hủ tục b4uất viện.

Khi 2ẹ tỉnh cại có hỏi bdô là ai b8đưa đến e2ệnh viện, 30Ôn Nhiễm 2ấp úng 4hưa trả 6ời.Nhìn 4ộ dạng afđó của 9ô bà cũng 0đoán ra 0ồi.Cười cbho qua, không 6ỏi nữa.

Mẹ 77ằm viện acai ngày Diệp aĩ Trinh cũng 84hông hề 0uất hiện, 9hỉ nhắn 9ột tin, 90ói là trường 59ọc có một 6àng mục, 4ẹn cô vài agày nữa 3bặp lại.

Đừng d4hấy mặt 44à tốt nhất.

Ôn fhiễm cắn 3ôi, không f9hịu thừa a8hận cảm 9iác mất 1át trong 0òng đang 6âng lên.

Mẹ 6uất viện fdong Ôn Nhiễm 5ũng xin phép eghỉ chăm aẹ vài ngày 1ồi mới 5fđi làm.

Hôm eay đi làm f4ề trễ, dÔn phu nhân dfói cho cô 0úc chiều 40âm Sanh có 7ọi điện fìm, còn 8ói điện d3hoại di 8động cô 5dhông gọi fđược, b1Ôn Nhiễm 93ấy điện e2hoại ra 0ới biết d9ị hư rồi, 33ô vội lấy 19điện thoại beàn gọi 71ại cho bạn.

Vừa 9hông máy, 5âm Sanh không d6hút nể fặt mà mắng cô té tát, 99ô tự biết a4ình sai vội 22iểm điểm:”Được 3ồi cô Lâm, chông phải a4ình cố 9fý mà.”

Dỗ fành vài 9âu Lâm Sanh b6hẽ hừ ebột tiếng, 2hông buồn 62ùng cô so f3đo:”Nếu aà cậu thành b9âm như vậy, bgày mai gặp c9ình ở thành 1hố B, tự f2ình bồi 1ội đi.”

Ôn 7hiễm líu 5cưỡi:”Nhiều 08huyện như fậy?”

“Nhiều 4huyện?”Lâm f2anh cao giọng,”Mai 0à ngày họp dfớp, cậu baòn nói là bhiều chuyện.Các bạn học 51đều đến e8ả, cậu bduên à?Đến 9gay đi.”

Nói 0ong không cđể cho 5ô cơ hội bừ chối 26iền tắt eáy.Ôn Nhiễm 6hìn điện 8bhoại cười 4hổ.

bhông quên, eũng không 20hải không buốn đi, eà là không fám.Cô vẫn 7uốn gặp canh, nhưng 5eặp rồi 7ại không 1ám chất 1ấn người a7đã bỏ 5đi lâu như 0ehế, cô ebợ nghe được b2guyên nhân 6dàm mình 4hất vọng, eanh nói sẽ f2ói cho cô acết thảy, 7eô chờ mong 8hưng lại f5àng lo lắng.

Hôm a9au Ôn Nhiễm 2ẫn đến 02hành phố 2, nhìn thấy dâm Sanh là 26 như rằng 2biếp tục 54uở trách.

Tốt 7ghiệp xong 93âm Sanh được 6iữ lại e2rường làm 6iáo viên, 6aiờ chỉ 65ới làm 5rợ giáo.Ôn afhiễm nhìn 04ộ dạng dủa bạn 0hì bị chấn 0động dữ 3ội, trong 5đầu chỉ c3ó thể nghĩ 8a mấy chữ:”Diệt 9uyệt sư chái thứ 40ai.”

Lâm 90anh chậc fài tiếng:”Sư 5hái cũng 32ết hôn 7aồi, giờ 8òn đang 4auôi con, a7uộc sống b4ất hạnh 2húc đó 18ha.”

Sau c0hi kết thúc 0ữa cơm 1bới bạn 9cũ, Lâm Sanh 8uổi chiều e4òn có việc 0ở trường c0ho nên chỉ b8òn lại fình Ôn Nhiễm 1đi dạo euanh.

Đi 7aừng bước 81ột cảm 26úc nào đó 6ại dâng 2ên trong 1òng, mới afđi mấy dbháng thôi, 3ảm giác 92ơi này đã 9hác xưa 21đến thế, 2chư là không 1ehân thuộc.Khoảng 0ách và thời 3dian, đúng ecà rất vô 3ình.

Quản 42iện của efrường được 47rang hoàng eộng lẫy, 9aheo cách 0dói của a6inh viên dđại học 9a là vì quản fiện có 5fiền.Ôn ahiễm đứng frước lầu 50hớ về 14gày hai năm 2rước, ngày dgày có tiết 6ọc, kí bức đó 90ẫn còn ahắc sâu 5rong lòng.

dứ bước 9ề phía d3trước, 56đi đến 2fnơi in dấu ftrong tim, 2thế mà 6trong lòng cecứ bất 2an.Anh sẽ 4fkhông ở 44đây chứ?Hôm b1qua cô còn 5thấy anh baở thành 1phố T…

Bước 23chân nhất 9thời dừng 6elại, anh eở đây.

Ôn 5Nhiễm không 1biết là 2mình vui 5vẻ hay sao 45nữa, cửa 6vẫn đóng 8kín như 5thế, anh 12thích vậy, fcbởi vì 9bkhông muốn 2dthông khí.

Anh 4mặc chiếc 10áo sơ mi 1trắng bên 5trong, tay 2fxăn đến 97khuỷu, còn 5có một fđôi găng 4tay màu tím 7trong túi 77áo, anh đang 3ccùng học 46trò nói 9dchuyện, ebvẻ mặt f0vẫn luôn 97ôn hòa như 61thế.Cô 5bcòn chưa 75kịp xoay 9cngười đi 6danh đã ngẩng 73đầu lên, 1tầm mắt bdvừa vặn 75chạm vào 0mắt cô.Vẻ dmặt anh, 59nhất thời adcó kinh ngạc, 2kinh ngạc 5erồi đến 7vui mừng.

Ôn aNhiễm vội bevã xoay người 8nghe thấy fanh trầm degiọng gọi 4tên cô:”ÔnNhiễm.”

“….”

“Chúng 9ta nói chuyện 67một lát.”

Lần 9này không 7phải là 6hỏi, mà f4là một 65giọng điệu achân thực 7đến đáng adtin.

Khách dsạn Giang bbHoài.

Đứng 2btrước cửa 1anhìn tấm 1bảng hiệu, d9Ôn Nhiễm c4hơi hoảng 17hốt.Đến ekhi Diệp bDĩ Trinh 3fdừng xe cxong bước 2tới bên, aecô mới fgiật mình.

79nhìn anh, ckhông biểu a2hiện sự 83tức giận, 6bhỏi:”Sao 18lại đến ađây ăn 2cơm?”

Anh 1à một tiếng, 18rồi đi 2về phía 8trước, 4akhóe miệng 9âm thầm 2nhếch lên.Anh cbiết cô 55nghĩ gì, 0abởi vì 25anh cô tình 47muốn cô 9nhớ lại 3những ngày fetháng đó, 1fnhững chuyện d2cô không cmuốn làm.

Thực 74ra Ôn Nhiễm flúc này 0lại đang 6ảo não a3không thôi 4vì mình adễ thỏa 4hiệp đến cthế, giống 8dnhư vừa frồi.Anh 4đuổi học 1asinh đi, 08kí tên một eacái rồi b8thuận miệng cchỏi:”Ăn e9cơm chưa?”

“Ăn crồi.”Cô 01đáp, giọng 7điệu không dđược tốt 65lắm.

Anh ccũng không 61thèm để eý, chỉ 1mỉm cười:”Đến 3dđây ăn 7một chút enhé?”

fhơi bực dmình:”Tôi făn rồi.”

Tay 14anh lơ đãng dxoa bụng, 20giọng vẫn 84rất ôn f0hòa:”Vậy 2giúp anh 1ăn một 2chút.”

Kết fbquả cuối 2cùng chính 5alà… cô 56thỏa hiệp.

Bồi 39bàn mang 53thực đơn e3lên, anh 2tùy tiện 3fchọn vài 6món, sau cđó nhìn 6cô:”Em 3ăn cháo 04nhé?”

Ôn caNhiễm trừng 7mắt một 2cái, tầm demắt nhìn bthấy bình 9rượu đặt 7trên bàn, a4liền nói:”Tôi 98muốn uống 00rượu.”

Diệp 5eDĩ Trinh c5chau mày:”Không 2dđược.”Tửu alượng của 1cô anh thật 06không còn 4bý kiến, 0ba chén đã f8gục.

“Vậy 5tôi đi tìm 59chỗ uống.”Nói 8xong Ôn Nhiễm 7cầm túi dcđứng lên, acánh tay 1flập tức 09bị nắm 6lấy, cô a1giảo hoạt bcnhìn vào 02ánh mắt a7bất đắc 4dĩ của 6anh.Không e1có cách 97nào khác, bgiờ trong 2lòng cô aeanh đã phạm 9tội tày a8trời, nếu ekhông thuận 5ftheo, hậu f1quả, thật 3không dám 66nghĩ…

Anh cnhìn bồi d3bàn, định b0nói gì đó eđã bị 2Ôn Nhiễm 9cướp lời:”Không f9được chọn 84rượu hoa 03quả.”Nói 1xong đắc bý nhìn.Anh 4không kìm 8được cười 2thành tiếng.

b3thế, bàn aăn của 5họ rất 0là đặc 6biệt.Người bđàn ông 3chậm rãi 8ăn cơm, fccòn cô gái eđối diện 1anói một 79câu lại 0auống rượu, 2rót vào ffchén nhỏ 9nhất, sắc 5mặt từ 9từ hồng 32lên.

Rốt 8bcục Diệp a4Dĩ Trinh 6cũng ăn dxong, anh 4đặt đũa 0xuống, im 4clặng nhìn 3Ôn Nhiễm.

Bỗng bnhiên cô 8nói:”Chúng 12ra lại ăn 3cơm ở khách e4sạn này.”Uống fthêm một a5chén, cô 0bgiống như 2một đứa 48trẻ, cười ekhanh khách:”Khi eđó tất fccả giáo 5csư đều dở đây, 1Ngô lão 0nói, đây 62là truyền ethống của 9đại học 2B, làm giáo 2bviên là d0phải đến 25nơi này.”

Diệp bDĩ Trinh 2dngẩn ra, 52không nghĩ 03lời dạo 4dđầu lại 01như thế.

“Ngô 8lão còn 3tiếc nuối, ftoàn bộ dảnh tốt anghiệp đều c6không có f6anh.”

Diệp 8Dĩ Trinh c1từ từ evươn tay aara, muốn 58cầm lấy 5bàn tay mềm bmại của 05cô, cô cũng d3phản ứng arất nhanh, 8rút tay ra, 1hỏi thẳng:”Nói, etrong khoảng 67thời gian 9này anh đi 6đâu?”Giọng 0điệu cực fclớn làm 31mọi người 1toàn khách 6sạn đều 08nghe thấy, b5anh lại fgiống như bkhông, giờ 3ephút này, e9trong anh c5chỉ có 9amột cảm 69xúc cực 9bkì mãnh 2liệt.

euống rượu, 3so với khi 3tỉnh làm 92anh đau lòng fhơn rất 8nhiều lần.

82Bởi vì 3cô uống 30rượu, Diệp 42Dĩ Trinh 0cũng không 9muốn lái fxe, anh gọi 95điện cho 65tợi lý 4evừa lúc 1ở thành c6phố B đến bđây lái.Người e3trợ lý 12vừa đến c4thấy boss 8bnhà mình ađang ôm 3dmột cô f5gái ngồi 15ghế sau, 15hai con mắt 53muốn rớt 02ra ngoài.Cô 44chỉ mới clàm việc 3với Diệp 3Dĩ Trinh, 8acho nên cô 44không biết 2đến Ôn aaNhiễm.

“Diệp btiên sinh, f7đây là?”

Môi 4anh khẽ c5nhếch lên, ebtrả lời erất bất 88đắc dĩ:”Là bfoan gia của 3ctôi.”

Người atrợ lý 1ahá miệng 1arồi vội 98chạy lên 73lái xe.

Ôn a7Nhiễm uống e0rượu xong f2luôn rất 2im lặng, 5fchỉ cần 75cho cô nằm, 2fcô sẽ từ btừ ngủ.Trợ 9lý láy xe 2cố gắng 58giữ ổn cđịnh, cho bnên ÔnNhiễm a7càng ngủ 5eyên hơn, detúm lấy 7áo khoác 5ccủa Diệp 21Dĩ Trinh.

Oan dfgia.

Diệp 65Dĩ Trinh ekhẽ cười, fnhớ tới 6ekhi mới c1ở khách 0sạn, cô abuống rượu, 6dnằm trên cbàn thì 79thào rất 5lâu, mà 2anh ngồi eđối diện, 76chăm chú 12lắng nghe.

“Anh 2ebiết không?Lúc 2em tham gia bccuộc thi 2CPA, rất 25khó khăn, f8tới khi 1gần tốt 0dnghiệp, 3sơ yếu a8lí lịch cccủa em cũng 66thiếu nhiều, 5dtất cả c1công sức 95như chìm e7trong đáy 6biển.”

“Mẹ cem nói, không 77sao cả, 0bà nuôi 1em…”Cô abỗng nhiên 7nở nụ f8cười,”Anh 2dnói xem, 8hai mươi 85hai tuổi dđầu sao 3còn để a9mẹ nuôi 5kia chứ.”

Anh anghe, tay a6khẽ đưa 6ra vuốt acmái tóc c9cô, không dngờ cô 1fđột nhiên bngồi thẳng 0đầy, lấy 3tay vỗ vỗ 1mặt mình, cvừa nói:”Không dtiền đồ, brất là dkhông tiền 1đồ…”

Diệp 11Dĩ Trinh 7rốt cục bekhông nghe 8nổi nữa, evội bước 8sang chỗ 14cô ôm lấy.Ôn 35Nhiễm kinh echoàng, hai 29tay vô tình 68vòng qua 18cổ anh:”Em efkhông say.”

“Anh 7abiết.”Anh ffôn nhu nói.

“Em ckhông uống 27say, không 6cho anh ôm.”

Nắm 1lấy cánh 54tay đang 6hất lung 4tung của 0cô, anh cúi 4đầu dựa 09vào trán aecô:”Anh 8không ôm c0em, anh muốn 87đưa em về ccnhà.”

Ôn 4dNhiễm thấy bamình như 6đang mơ, 4cô nhớ 4lại những cdngày còn 7sống vô 22tư lự, e9cô có ba, 0acó mẹ.Có cmột ngày fba mang cô 3bvề thành 6phố B, trời feđầy tuyết, aba đặt 3fcô giữa cmột đám 8người xa 54lạ, cô fnghe ba nói:”Nhiễm b6Nhiễm, đây a5là ông nội, 93là bác trai 37bác gái 01của con, a5cô bé này 9là con gái ecủa bác 9mới sinh 2ra, chào 91họ đi con.”Rồi 8esau đó chợt 5bmột ánh asáng lóe 7blên, cô 7lại ở 2giữa trời 6đầy tuyết, 93nhưng không 9còn ba nữa, 2elà mẹ, e7mẹ cùng 1cô đứng b0ngoài cánh 00cửa cao eđó.Trời d2đông giá 3rét, mũi f8của cô fcũng hồng, 2mẹ dỗ 86dành:”Nhiễm 4Nhiễm, chờ 5một chút 7nữa thôi, 1sẽ có người a8ra mở cửa.”

Khi 75ngủ nước 19mắt cô 0vẫn rơi, 5không vì d4cái gì khác, 3chỉ là b3vì nhớ 9lại, vì 9đau lòng.Cô 83sống chưa 16nhiều năm, 01nhưng đã 66rất mệt 3amỏi rồi, 0người có 6thể mở 0rộng vòng 49tay ôm cô, 0thế mà fetừng bước 6từng bước f1rời xa cô, 8cô không 3biết làm asao cả.Giống 3fnhư người 4bị phán btù chung cthân, không desao cứu bđược.

Bỗng 80nhiên Ôn f4Nhiễm thấy 4bcó người c1đang lo lắng, 8một cái 2gì đó nóng dnóng đặt e0lên trán, brất hư 7ảo.Cô không 7dám mở 8mặt, chỉ acàng nắm 6chặt tay, aakhông nhúc b1nhích.

“Ôn c0Nhiễm.”Một d5người gọi 3etên cô,”Chỉ dblà ác mộng 3cthôi, đổi d2tư thế 1ngủ được bckhông?”Sau acđó có một cbàn tay nâng 28đầu cô 00lên, cô 6rơi vào 9emột vòng 5côm rất 8ấm, ấm 9quá.

Trong e1bóng tối b3Diệp Dĩ bTrinh gác e5tay lên đầu, alẳng lặng 69nằm bên 2esườn giường, 8che chở 8cho cô, không a2để cô b3rơi xuống.

9fngủ không 8fngon, anh 6biết.Cô fgặp ác ecmộng, trong f9mở còn 7khóc nức 3nở, anh canhìn không 6được, fachỉ biết 8dùng khăn 4nóng thay 0cô lau đi.

Thực 4ra cô rất 9giận, lúc 4trở về 8ánh mắt ecô nhìn e3anh, anh biết 75cô rất edgiận.Cô 76không muốn denói chuyện, 43anh cũng 54nhân nhượng 9cô, không 16muốn để 4cô phát 7hỏa.Anh 86chờ cô 9bình tĩnh 63lại, anh 2sẽ nói chết cả 20cho cô.

Nhưng 9mà giống 1như cô muốn 59quấy rồi, 18cứ khi xây 57dừng được d2không khí, 5cô bé này 24lại không fphối hợp, 47anh cũng d7không còn 2dcách nào, 33chỉ biết 1echờ thời efcơ.

“Chờ 5một chút 1nữa thôi.”Anh 0hôn trán bcô, ôm cô 6ngủ.

Ôn d3Nhiễm ngủ 04rất lâu, 8rất lâu


06.08.2012, 03:13
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34087
Được thanks: 20662 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 8d43

Edit: fbVyVy



Khi 4cô mở mắt 22ra cũng đã 97là sáng 7sớm ngày f9hôm sau.Ôn 1Nhiễm vỗ 6bvỗ cái adtrán đau 82nhức, mắt e9đảo quanh 7fbốn phía, fnhìn ngắm 3cong trong 4đầu cô d2ại reo lên afồi chuông fảnh báo.

5aị người 39đó mang 0ađi.

Nhìn f6đến bên 2aiường, 9ột ly nước bóng đã 1được chuẩn a4ị ngay bên adạnh, cô 9ưng lên, 4ehìn chăm fhú một f7át rồi 81ống một 4gụm, là 83rà mật, cđộ ấm aaất vừa dhải.

“Tỉnh dbồi sao?”Giọng a1ói trầm 22hấp vang cên khiến efÔn Nhiễm 31ốt hoảng, ey nước frong tay suýt 17ơi ra ngoài, 18ay mắn là 6ó người dào đó nhanh d5ay lẹ mắt 94ắm chặt 3ay cô, một 9ảm giác dô cùng ấm c0áp.

Hơi 18hở của 1anh phả eên tai cô, 4bim đập 9àng lúc dàng nhanh.

“Nước 05hông nóng 8aữa để fanh đổi 2ho em ly khác.”

“Không 0ần.”Cô abập tức d9êu lên.

Diệp cĩ Trinh ngừng 76ại:”Cũng 3được, cm rửa mặt cdrước đi 6aồi ra ăn, ffđồ ăn c6áng anh chuẩn 64ị xong rồi.”

“Không 1ần.”Cô eúi đầu, 24ối qua say faượu, cả c6gười đã cể oải 4ắm rồi, 2iờ cô chẳng 0òn sức 6ực mà cầm 9ái gì nữa euống chi e7à tức giận:”Mai b1ôi phải eđi làm, c4ôm nay sẽ 2aề thành 50hố T, nếu 4hông về, 2ẹ sẽ lo 9ắng.”

“Anh 7đưa em đi.”

“Không 3ần.”Cô 44ại cự 5uyệt rồi ceước thẳng 2a cửa, chuẩn e4ị rời c8đi.

“ÔnNhiễm.”Anh b0hấp giọng d5ọi cô, bô nhìn thoáng da sau có 8hể thấy ecanh đứng 9gay sau lưng fô:”Đừng f0đi được 89hông.”

Anh eứ như thế dfắm lấy day cô, có 3dhút bướng abỉnh.Ôn 11hiễm nhìn 0danh:”Tôi, 4dôi vì sao ahải nghe 7eời anh?”

Diệp 3cĩ Trinh chăm 9hú nhìn 6ô:”Em đã dđồng ý aói chuyện 61ới anh, 3eiờ là thời 6điểm tốt f3hất.”

Ôn 8hiễm nghe 8ong càng 8uốn đi 48ơn:”Xin aỏi anh muốn 5ùng tôi 5dói chuyện 34ì?Không 7fhải cái e5ì muốn 5đều đã 48ói hết 3ồi sao?Kéo fài tới 31ây giờ 18hông phải 5à không 60uốn cho 09ôi biết 5à?”Lời 19ừa nói 9a cô như 92ị rút hết 2fức lực, 8ựa vào 6ánh cửa chía trước,”Anh cem tôi là 3on nít à, cbho là tôi f8hông hiểu 5uộc đời 1aao?Tôi trước e9ia đúng 9à không 4ciểu, nhưng 00à bây giờ, dfôi hiểu 76ất rõ ràng, bình yêu 1ì đó đều 7à lừa gạt 3gười ta dcả, tất 3ả mọi b7hứ đều 1hông đáng ein.”

Anh 6dghe cô phát 8iết xong 4ũng chỉ abười:”Được 6ồi, nói ahư thế ebm đã thật 1ự trưởng e2hành rồi.”

Ôn 6hiễm trừng 28anh một 39ái rồi coay người aeđịnh đi.”

“Anh 2ahông phải 9ói đùa.”Anh eắm lấy 5ay cô, thật 35ình nói,”Em 5fhực sự 35hông muốn 4ghe?”

Anh 89hìn cô chờ 4đợi.Như c2anh nghĩ 32óng dáng 5hía trước e5đã có chút eao động.

“Nếu 5dhông muốn 22ghe cũng 49ơm nước 9ửa mặt 5đã rồi bđi, em cứ chư vậy a8à ra ngoài 9ẽ dọa c5gười ta eeđấy.”Tóc bai lội xộn, 30iền mắt aũng đen b0ữa.

Rốt 2aục Ôn Nhiễm 18ho anh một eái liếc 0hật dài 6dồi bước 1ào phòng 6ửa mặt, 62au đó ngồi 61uống bàn 67ăn cơm.Hai agười mới 3dăn được 1ột chút cô đã đặt 0hìa xuống, 6aày ra vẻ baặt ” anh fà không 3ói tôi sẽ d6đi đấy” 20a.Thế mà 02gười nào 6bđó vẫn 8hậm rãi aăn như cũ, 43ơm nước fong còn mang 4hén bát 2đi rửa.

“Ôn 85hiễm.”Ngay 66hi cô tức 10iận định 2đi, Diệp 8eĩ Trinh lại 4aọi cô:”Em 1òn nhớ 2buổi cuối 29ùng chúng 2fa gặp nhau 65hông?”

“Không 3ahớ.”Miệng 7dô cứng 9bắn.

Làm 62ao mà không 63hớ rõ chứ, 22hi đó cô 9đã thu dọn 82đồ đạc 1aong chờ 0fanh tới ađón.Đợi bđến khi 0chận được 3điện thoại 19ủa anh, 39anh đang f4òn lái xe afđến, là aừ thành 9hố T về 5hành phố e.

Ôn ahiễm dở 5hóc dở 0ười:”Sao banh không 1ói, em tự a6ình về ffó phải 5ốt hơn achông, chỉ 3bất nửa 41iếng thôi 07à.”

Anh 99ỉm cười, 05ất hành 1í của cô 83ên xe rồi 1đưa cô ffề nhà.Lúc 2đi anh còn 10đòi phúc 8cợi năm 4ới nhưng bà lại bị 89ô cự tuyệt.

Nhớ aanh khi đó 5ừa bất cđắc dĩ a7ại nuông 85hiều cô, 0để lại 19ột câu 7ăm mới cui vẻ rồi faái xe đi.

“Năm 7bới vui vẻ.”Câu 37ói cuối 2ùng của c3anh.Và cũng 67ừ đó, 2Ôn Nhiễm 1hưa bao giờ 96ui vẻ được 76ữa, anh 5fhông nhận bđiện thoại, 40ũng không 2bìm thấy 3eanh.

Về 6erường cô 57hạy ngay 6đến sở 5bọc viện, b8ỏi mọi c1gười, ngay b8ả Ngô lão 9ũng không 8dai biết 6anh ở đâu.

Một bgày sau, 7ô lấy hết 41ũng khí 4ađến Kinh 9ơn, về 8diệp Trạch.

Diệp 8ĩ Trinh như 8đoán được 8âu trả c2ời của b7ô, anh chăm 9hú lau sạch 8eẽ cái bát 17ừa rửa, bói:”Anh faó một người 0ạn, anh 03a lấy nột 40ô gái nhỏ 1cơn rất dhiều tuổi, 9auộc sống 69ũng không 8hải là 6ạnh phúc.Bởi 0dì cô gái 35đó không 9êu thương 9anh ta, gả 05đi cũng 19hỉ vì anh 9a như là b1hao cứu a9inh cuối dùng của 0ô.Cô cần f0ự bảo 9ộ của 0aanh ta chứ bchông cần 11ình yêu.Về c0au cô ta 77hó sinh mà 6ua đời, 4ạn của 5anh đến 07ây giờ d9ẫn còn 7độc thân.”

“Người fđó yêu fô ta sao?”Ôn 1chiễm bất 23iác hỏi, 13ũng quên 1eất mình 3ì sao lại euốn nghe 8âu chuyện 15ủa anh.

“Tình a2ảm của fcanh ta cũng 34ất phức b7ạp, anh bũng không 37õ lắm, 4aanh chỉ 5iết, ba 61anh không f0hích em cũng 3hỉ bởi 9ì sợ anh 29ẽ đi vào 2on đường aủa người c4đó.”Nói c4ong anh cười cdhổ:”Ông 3hực không 9iểu anh.”

Ôn 62hiễm hiểu 8ca, khẽ nở eụ cười:”Bởi 7ì ba anh 84hông thích dbho nên anh bũng không 7hích?”

“Không 4có chuyện cđó.”Anh 26hẳng định ahắc chắn.

Cũng 3ởi vì không deó khả năng 1đó, cho 3ên ông mới 2báp dụng 3hính sách deuyết đoán 3ới anh, a0gày đầu 6fiên về 6dhà đã nhốt 5anh lại.

“Ông 0ũng thật 5ađộc ác.”Nhớ 7aại mọi 1huyện, Diệp bĩ Trinh bất 7đắc dĩ 4eười.

Ôn bhiễm nghẹn eọng nhìn d4anh, không cin nổi những b3ì mình đang 98ghe.

“Sau 7đó, anh 2dà ba có f5ói chuyện.”

“Kết 99uả chính fà như bây diờ sao?”Ôn 5hiễm cảm 4hấy buồn 41ười.

“Không.”Diệp daĩ Trinh quay edđầu, tự 74iễu cợt:”Ba 5anh vào viện, 6à vì anh 34học tức.”

Ôn bhiễm trầm baặc vài 51iây, sau 3eđó mới 4aói:”Vậy chái độ 56uối cùng efủa Diệp c2ão là gì?”Cô ffẫn ôm chút 8i vọng nhỏ 50hoi.

“Ông 66ẫn không 1đồng ý 93ới anh.”Nói bong anh cũng 8bau cái bát 9duối cùng,”Nhưng 7à cái đó 3aũng không efuan trọng 4ắm.”

“Vậy 1à như thế c2ào?”

“Bởi 2ì ông cũng 84ẽ không 5hản đối dữa.”Anh 5ỉm cười 40rả lời, 18Ôn Nhiễm 37ị anh làm 4ho hỗn loạn.

“Ông 68ói không 15đồng ý dhế sao lại 4hông phản 8đối?”

“Là a0ì anh không bhuyết phục 9được, chưng lại 33òn một 5gười khác.”

“Ai?”

“Em.”

“Tôi?!”Ôn chiễm hỏi 2ại.

Anh b8đi tới, fầm lấy d6ay cô chỉ 4ào chóp 8ũi chính bhủ:”Anh 3hông có 50ở đây 8ó phải 79m đã qua a5inh Sơn một 89ần?”

dgẩn ra rồi aội quay 68đầu sang ehỗ khác, 8fhất quyết 1hông trả f5ời.

Anh 37úi đầu 5bhăm chú 7bhìn cô, 5iên nhẫn 2hờ đợi 6ho bằng eeđược đáp a1án.

Cuối bùng cô vẫn 9bhông thắng 89được anh.

“Tôi, 5bôi chỉ 98ó đi qua 58ột lần.”Cô 3ói, chua e4ót cười:”Tôi 3hông biết 8anh có ở eđó hay không, d1hỉ là muốn a0em…”

“Sau fcđó thì 85ao?”Anh 4ầm tay cô 83àng chặt.

“Sau eđó, sau d8đó tôi 1chấy thím 7bề đi ra, 2hím nói 3anh và Diệp 3ão đều 7fhông ở 9hà.”Cô 20ó hỏi thím 89ề hai người f8ọ rốt 12ục là đi 2đâu, câu 5rả lời bô nhận 1được vẫn 1hỉ là hai 11hữ:”không 18iết.”Cô 66hi đó mới 95hận ra có 4điểm không 6hích hợp.Cô fhông tìm eđược một 40ai để hỏi, b0hím Tề 4hông chịu 0ói, chú 74út thì không 7diên lạc 08được, fô giống 8hư đi lạc 60đường, càng lúc 85àng bấn 5oạn, giống 0hư chỉ a5ó thể đập 62đầu vào dường mới fừng lại 4được.

May 6fà có Lâm 47anh.

Khi 7đó cũng 27đang lúc beốt nghiệp, 4fô nộp rất fehiều hồ 0ơ, phản bồi cũng cdó, cô lại 80ham gia vài b5uộc phỏng c3ấn, điều eiện cũng 06hông phải 34à hoàn hảo, 1ồi cô lại 9o dự, công 8iệc cứ 4hế mà trì baoãn.Sau đó, ahôi đừng b6ói đến abữa.

Mãi 6fđến khi 2âm Sanh đưa dột tờ 93uyển dụng 28ho cô, là 5ột công 1by cỡ trung f7ở thành d9hố T tuyển 37hân viên 9ài vụ, 8ađãi ngộ a7ũng hậu fcĩnh.Cô cầm aờ giấy 8rong tay, 9ại bắt 0eđầu do 5ự, cuối 14ùng cũng 6uyết định 74ề thành 31hố T làm.

“Quyết 77định rồi 6ao?”Đưa 2ô tới nhà 9da, Lâm Sanh 6ỏi cô một afần nữa.

Ôn 8hiễm gật fđầu, nhìn 5đám người 7uôi ngược, cchấp giọng:”Mình 1ghĩ đó 16à cần thiết.”

Như 1ậy mới 93hông nhớ c6đến anh 1ữa.

Lấy 6ại tinh 3fhần, cô 53hìn anh đề 4hòng:”Anh eỏi cái cày để 3àm gì?”

Anh f8ười cười:”Anh 8hỉ muốn ahắc lại, 51âu em nói 1hi đó cũng 9hính là 5điều anh 4cuốn nói.”

3gẩn người, b7hất thời ddhông nhớ e2a mình đã 5ói cái gì eữa.

Khi e4đó ở Diệp 5rạch, cô 5ỏi không 6bđược nơi c9anh đến, 5auối cùng ffđành đứng 7ậy ra về.

Đến 8ửa chính fô đột 6gột xoay 4ại giữ 4ấy cửa, dhìn thìm 4fề:”Nếu b5hím có tin 91ức gì của 47anh ấy, 2fó thể nói 2iúp cháu 63ột câu, aói là cháu 3đang chờ 1anh.Còn nữa, 71ói là, cháu 5êu anh ấy.”

Nhớ 30ới ngày 67ấy lòng 50ô lại càng bđau, những cđau khổ 7boại này 64uôn có một 91hời gian 2ủ bệnh, 8ệnh sẽ a7ặng dần 0ên, hôm 4ay rốt cục 17ũng tìm 5được người 87để giải 7ỏa ra ngoài, fhông ngăn fại được f4ữa.

“Tôi 0dây giờ 4hông còn ebêu anh nữa.”Cô ccđánh vào 30áo anh”Tôi 64hét anh, 3dất rất 90hét anh, 8ôi chờ 9điện thoại 33ủa anh, 6ỗi ngày beđều chờ, b3ỗi ngày ađều ngẩn b2gười nhìn 3ađiện thoại bdàm tôi phát 8gán anh biết 77hông?”

Diệp 4cĩ Trinh vội 6eôm cô vào e0òng, tùy 5ý để nước 6ắt thấm 2ướt áo 5anh.Anh vuốt 8e tóc cô, 0eịu giọng:”Nhiễm 8hiễm, anh 2xin lỗi…”

Anh 9đã vô số alần mở c5di động 6ra, cũng 2vô số lần 6đóng lại.

Anh 9lo lắng 9fcho cô bé 4của anh, 3bnhưng lại 86tin tưởng 38cô sẽ luôn 22là của f4anh.

0chờ anh, acô yêu anh.

———

Thứ f6ba là ngày 19kiểm tra e8sức khỏe c5định kì 5của Ôn 46phu nhân.

Ôn d1Nhiễm vốn 2eđịnh thu 13xếp rồi 3cùng đi e4với bà b8nhưng Ôn 5aphu nhân alại không e0đồng ý.

Ôn f0phu nhân fdcười khổ:”Mẹ 5có thể eetự đi, 9con cứ đi ablàm, trong 7khoảng thời fgian này axin phép bnghỉ nhiều bbrồi, coi e9chừng ông 6chủ đuổi 13việc con 0bđấy.”

Ôn 1Nhiễm nói 6bkhông sao, 0nhưng mà bmẹ cứ d6nhất quyết 5không cho, 4ecô cũng cbđành ăn 66sáng qua eerồi đến fcông ty.

Bệnh 5viện hơi 3xa, Ôn phu 39nhân quyết a9định bắt 3taxi đi.Thế 23mà vừa 64mới ra đầu 13phố đã bathấy một e6chiếc xe 40hơi màu 74đen đậu b0ngay trước 4mặt, Ôn 7phu nhân fadừng lại 7nhìn cho 22rõ người fbtrong xe thì dkhông giấu fđược vẻ bkinh ngạc.

2Diệp Dĩ 22Trinh.

Anh 50đương nhiên 9cũng thấy 3được bà, 9vội mở 87cửa xuống fxe, chào 4hỏi:”Bác bcgái.”

Đây 6cũng xem bnhư là lần 3fđầu tiên chai người 7gặp lại 0nhau.Ôn phu 79nhân cũng ckhông rõ 4con gái bà d8và người 6này bây 55giờ quan 78hệ ra sao, d3cho nên không 9ephát biểu 4ý kiến, fchỉ gật 55đầu chào:”Cháu 97tới gặp 0Nhiễm Nhiễm dsao?Nó hôm 3cnay đi làm, 3chỉ sợ…”

“Không 0phải, cháu atới để fcgặp bác.”Diệp 96Dĩ Trinh 8nói,”Hôm f5nay là ngày 7kiểm tra 35lại của cdbác, cháu 78đưa bác 6đi.”

Ôn fbphu nhân 76ngẩn ra:”Cháu f4bận như 1fvậy, không 5cần phiền 4fphức thế.”

Diệp 29Dĩ Trinh 7nhanh tay 6mở cửa fxe cho bà:”Không f9sao, hôm c8nay cháu 1có thời 08gian.”

Trên dthực tế 5asau khi Ôn 6phu nhân 03xuất viện 5anh đã đặc 4biệt đến d7bệnh viện 1lần nữa, abhỏi bác 8sĩ điều ftrị tình a1hình cũng 6abiết hôm 56nay là ngày 5tái khám 2ccho nên mới cbảo trợ cblý không 95sắp xếp bfcông việc.”

efbởi vì 0aanh muốn 9bthấy cô.

Hôm 52đó ở nhà 25anh, cô khóc elớn một 6hồi, khóc 9exong lại 1trấn định 51ngay.Anh cũng 6ebiết lòng 1cô có nhiều fbuất ức, 06cũng biết 77cô không 6có khả 5dnăng tha 2dthứ ngay bcho anh, cho 00nên anh cũng dkhông ép ebuộc.

Khi 48anh định 63đưa cô 0về, bạn 6nhỏ Ôn bthế mà 44nghiêm mặt ftừ chối.

abé còn có 7bbài hẳn bdhoi:”Anh cfbây giờ 34đang ở b0kì sát hạch, bckhông được dyêu cầu.”

dthế Diệp 2bgiáo sư 7dđành đưa 1cô đến bnhà ga, lấy avé cho cô.Khi 1bđứng trên 4fhàng soát 4vé, cô nhất 1thời quay 2eđầu nhìn 3anh đang c0đứng cách 5đó không 7xa, chỉ d1một ánh 0mắt thôi e9là làm lòng 6anh tan chảy.Chốc 9elát, bạn 0dnhỏ Ôn 9lại không athèm quan atâm anh nữa.

Thật 5là… rất 7đáng yêu 9mà.

Phục 5chồi lại 48tinh thần, 12anh nhìn eÔn phu nhân cđang ngồi 6ghế sau c8qua gương acchiếu hậu, ftầm mắt 6dchạm nhau, f5bà gật 3đầu với baanh:”Lần atrước lại 77phiền cháu.”

“Bác b4đừng khách 0khí.Ôn Nhiễm 6cũng rất 24lo lắng 1cho sức 7khỏe của c7bác.”Vừa dchuyển hướng 44xe, Diệp bdDĩ Trinh 5fnói.

Ôn a0phu nhân 9bcười:”Ngày f6đó nó đã fcrất sợ.”Bà elại hỏi:”Là 9fnó gọi 4điện thoại 6cho cháu?”

Bàn c6tay cầm 0vô lăng dbnắm chặt, ddDiệp Dĩ 89Trinh lắc fđầu:”Không 1phải, là 6cháu gọi fcho cô ấy.”

Ngày d1đó vừa 9mới ăn 9xong bữa bcơm xe tình ccờ đi ngang 6qua nhà cô.Không 4biết mà 73xui quỷ 1khiến thế fnào anh tự c4nhiên lại dmuốn nhìn fthấy cô 82quá, cho 7nên gọi e9điện thoại.Không 46nghĩ đến 5evừa nhấc 48máy đầu eegiây là atiếng khóc 4đến nghẹn 0ngào của a4cô:”Mẹ, bmẹ em…”Cách 6nói năng blộn xộn 2dđó càng 3làm anh lo 8flắng hơn, 9vội tắt 2dmáy chạy 89đến nhà d8cô ngay.

Ôn 0phu nhân 3nghe xong fbình tĩnh 3fchớp mắt, 1cười hổ 1thẹn:”Cơ 6thể của abác không a4tốt, lại dlàm hại 52đến nó.”

Diệp feDĩ Trinh 0fmỉm cười, 7dừng xe atrước bệnh fdviện, cùng 6Ôn phu nhân 36bước vào.

Bác 7asĩ điều 2trị làm e3vài xét enghiệm toàn 46diện, kiểm eetra xong thấy 3ecác kết cdquả đều 96bình thường.Nhưng 54mà huyết 7eáp Ôn phu 1nhân lại 12hay thay đổi, c2bác sĩ vẫn 8khuyên bà enên nghỉ c3ngơi nhiều dhơn.

Ôn 5dphu nhân 6elàm việc eở ngân 6hàng.Yêu 7cầu công 3việc đòi 15hỏi tư 4cduy sáng csuốt, cho 6nên tinh 93thần luôn 07ở trong 81trạng thái aecăng thẳng.Đối 9với sức 7khỏe của f0bà nhất 59định cũng bcó ảnh 0hưởng.

Nghe 5xong lời e9dặn của 7bác sĩ, 5Diệp Dĩ abTrinh đột c1nhiên nói:”Bác dagái, bác ccó nghĩ 26nên đổi 5ecông việc 0fkhông?”

Ôn 9phu nhân 1không hiểu:”Tại 08sao lại bđổi?”

Anh 6dcười giải 4thích:”Sức 4khỏe bác dkhông thích 48hợp là 11công việc cnày, sao 57bác không 71thử một 2việc thoải 19mái hơn.”

“À, 9thì ra là 5thế.”Ôn aphu nhân 8dtrầm ngâm,”Bác e2trước kia d4cũng không 1elo lắng 9chuyện đó 4dmấy, nhưng a7mà nghe cháu 45nói vậy 1cũng khiến 4bác bận ftâm”

Trước 5kia bà còn d1phải chăm blo gia đình, 73bây giờ 4con gái đã 8có việc 9làm, cuộc 8csống cũng 8ổn định, 9abà cũng 5không cần e3phải vất advả như evậy.”

“Bác 46nên lấy acthân thể 2elàm trọng, dcông việc bekhông phải clà chủ 9byếu.”

“Cháu 7bnói vậy bcũng giống 4Nhiễm Nhiễm 78nói với 6bác mấy 99ngày trước.”Ôn 7phu nhân 85cười cười,”Nó 82nói giờ 3nó sẽ kiếm 9tiền nuôi b2bác, không 3muốn bác 7cđi làm nữa.Con 55bé thật 1là.”

Nhớ aatới vẻ cmặt cô 4khi nói mấy 1lời này, 8Diệp Dĩ 35Trinh trầm atĩnh nhưng 0đôi mắt 28lại có 00ý cười:”Cô 5aấy nói fđúng mà.”

“Tiểu 2Diệp.”

“Dạ?”

Ôn 39phu nhân f3nhìn anh, 22nghiêm túc:”Tìm 1amột nơi, 3bác muốn aenói chuyện evới con.”

Diệp 8Dĩ Trinh bhơi giật cmình:”Dạ.”

——-

0Buổi sáng 92Ôn Nhiễm fđến công 4aty liền 27cảm thấy 9không khí ecó chút 3kì lạ.Mọi 3dngười ai bacũng cười, e9trên mặt 1đầy vẻ dvui sướng, 0cô không 3khỏi tò fmò, vội ftúm lấy b1Tiểu Hứa 3để hỏi.

“Boss 5bên GP nói 5hạng mục eđược chấp a6nhận, hợp 7fđồng cũng edkí rồi, e0hai ngày dnữa còn 4ecó thể 38ăn mừng, 0fÔn Nhiễm ebcậu có 52đi không?”

Ôn 51Nhiễm mím 28môi, định atừ chối.Thế amà Tiểu eHứa căn 11bản không cccho cô trả 22lời, vung 23tay lên:”Không 5cần hỏi, bđi, cậu fnhất định 79phải đi, b7chúng ta 3có thể 6kí được 03hạng mục dbnày cậu 4fcũng không 5thể không 18vui mừng a2đúng không?”

ecòn có thể 7nói gì sao?Chỉ abbiết cười 75khổ một 95tiếng.Giữa 4trưa Tiểu bHứa còn fkéo cô đến 4cửa hàng bbgần bên 0chọn lễ bphục.

0vốn không 8ham mê áo 1quần cho clắm, cho fnên quần 44áo khi nào 9cũng rộng f0thùng thình 3fcho thoải 7mái, lễ b0phục dạ 95hội linh 13tinh lại 01càng ít ebmặc, trừ 0ekhi là trường 0hợp bắt fbuộc.Chọn 0dlựa nửa 09tiếng cô 5quyết định cflấy một 4bộ dạ cehội màu 9bđen, da cô 91trắng nên 2emặc vào dnhất định e3sẽ hợp.

Tiểu 8Hứa thì 87không chọn 7đơn giản 04như thế, 43bên tay trái 81một bộ, 6tay phải 6ehai bộ, b2hết thử 2bộ này 0etới bộ 1ekia, mãi dkhông chọn fđược bèn 6fhỏi ý kiến 53của Ôn 92Nhiễm.

Ôn 5Nhiễm uống 0ngụm nước, 3cười nói:”Mình 52thấy bộ d0nào cũng 9đẹp, chọn ccái nào 8cũng được 15cả.”

Tiểu 9Hứa nhăn a6mặt:”Sao fcó thể 1ftùy tiện enhư thế.Cậu eakhông biết 3nha, lần 4bnày có cả 0đối tác ftham gia, 89người bên 4GP cũng tới, 16nghe nói dnam nhân btài tuấn aeđộc thân 5rất nhiều, 0phải biết 3nhân cơ dhội này efmà lao tới.”

Ôn 1Nhiễm suýt d9chút nữa 8cphun ngụm cnước ra 0ngoài, Tiểu 2Hứa vội dthu bộ lễ d3phục ra bsau:”Sao 8thế?”

Ôn 8dNhiễm ho 6khan:”Cậu ebnói, người dbên GP cũng 3dtới?”

Tiểu 3Hứa không 71hiểu, cô 2đương nhiên 9dkhông hề 3cbiết toàn d5bộ câu b0chuyện, c9ngỡ là aÔn Nhiễm 7vui sướng c9quá:”Đúng edmà, là boss 42cố ý mời, 42cậu phải fcbiết tăng bdcường quan ehệ chứ.”

Vậy, eanh sẽ tới acsao?Ôn Nhiễm 07cắn môi a3suy nghĩ.

edbây giờ d3đang cực b7kì mâu thuẫn, 5muốn thấy 3banh, lại a8không kìm 1được mà 0fbối rối, 8fkhông muốn cnghĩ đến 1nhưng lại 22không thể 8ckhông thừa 6anhận lòng 8emình rất e0chờ mong.

Rốt d6cuộc thế enào mới e9tốt đây?

Thở 18dài một 4hơi, Ôn bNhiễm quyết 9định tạm 6thời không b6nghĩ nữa.

Tới 0giờ tan 1tầm, cô 17và Tiểu 3bHứa tạm 89biệt trước b2cửa công fty, hai người 5chai hướng, 3cô chậm 9rãi đi về 3fphía trạm 2xe điện bngầm.Nhưng 1emà chưa 8dđược bao cxa đã nhìn adthấy một 3achiếc xe 0màu đen aCayenne trước emặt.

Ôn cNhiễm nhíu 6mày nhìn bachướng 1engại đáng 4fghét đó.

Diệp cDĩ Trinh c8với tay 0equa thay cô 8fmở cửa 8xe, nhìn 14mặt mày 32nhăn nhó 63của cô, bccười nói:”Lên 10xe đi.”

Ôn 4Nhiễm vòng 85hai tay lại:”Nếu 56tôi không e1muốn?”

Diệp 26Dĩ Trinh 21ra vẻ buồn 0rầu suy 15tư một elúc:”Nếu 4vậy anh 77cũng không fcó cách afnào, chỉ acòn một bbiện pháp fduy nhất.”

“Biện ddpháp gì?”Cô e0cảnh giác e7nhìn.

“Bây bgiờ đang blà giờ 1etan tầm, a7lui tới 0cđều là 86đồng nghiệp 55của em, 0danh muốn dthân thiết cvới em một 14chút, thấy 85thế nào?”Nói dxong anh tính d9đi sang thật.

Bạn 79học Ôn advội vàng 6chạy đến a8nơi an toàn, ctrợn mắt fnhìn anh 65đầy căm 8dtức.

Diệp 2Dĩ Trinh d8nhìn cô 92mỉm cười, f9không đùa dnữa:”Đi 1lên xe đi, 9anh đưa 1em tới một a9nơi.”

Ôn dNhiễm mím 3dmôi bước a8lên.

Ngồi 0xong, người b1nào đó 32vẫn không cfchịu lái.

Ôn 2Nhiễm khó 44hiểu nhìn 4sang:”Sao 4achưa đi?”

Diệp a7Dĩ Trinh 07không nói 77gì chỉ clà tự nhiên eđổ người e7sang, Ôn 0Nhiễm cứng 5cả người 93theo bản a5năng đứng 9fbật dậy, adthế là edcả đầu 8dđập ngay 8vào đỉnh b1xe, đau đến 1choáng váng.

Diệp fdgiáo sư bfdở khóc 32dở cười, 20xoa xoa đầu 77cô:”Em 6lo cái gì?Anh 4cchỉ thay 50em thắt dbdây an toàn 29thôi mà.”

Ôn 5aNhiễm mắt c2ướt ướt, ađang định ađưa tay 0lên đầu, 5Diệp Dĩ e1Trinh lại enắm lấy:”Em 5nghĩ là 41anh muốn 1hôn em?”

Bạn bhọc Ôn 2Nhiễm thẹn 3quá hóa bgiận liếc e9anh một 75cái:”Đừng fecó mơ, anh, 04anh bây giờ 73còn đang 5ở kì sát ehạch, không 8được yêu 8bcầu đãi angộ.”

Diệp 2Dĩ Trinh 4bật cười, 5quay người 5lại nghiêm 5túc lái dexe.

Anh 12mang cô đi bdkhá xa, xung 8fquanh đèn 51đường b5cũng ít, cnhìn rất cu ám.Ôn a1Nhiễm tò 5mò không d7thôi, người 0này tính d9đưa cô 90đi đâu, 74qua một bbkhúc quẹo, 18phía trước 2bđèn sáng 6rực lên 2Ôn Nhiễm 3đã lập 7tức hiểu 2ra.

Anh 7mang cô tới 75Kinh Sơn, fDiệp trạch.

Lúc 7exuống xe, 1Ôn Nhiễm f7cố chấp:”Tôi fkhông đi.”

Diệp ebDĩ Trinh ccũng không 70ép buộc 1cô, chỉ 87thay cô mở 42cửa đúng 6emột bên 4cười dài.

“Anh 4sao lại 59không nói 3trước với b1tôi một 60tiếng, tôi 7không xuống 5xe đâu.”Cô acó chút 4uể oải, 6bởi vì c7trong kí dfức mỗi 25lần đến 99đây đều ckhông mấy bcvui vẻ, 4mà anh không 1dnói gì lại 5tự ý đưa 9cô đi, cô 0dthật sự 90chưa được b5chuẩn bị, 8tức giận 8cũng là 53đương nhiên.

Diệp 4Dĩ Trinh 8thở dài femột hơi, 0đưa tay 1vuốt lấy emái tóc 5cô:”Anh c3mà nói trước 3,em có chịu 16đi không?”

“Không, 8dù sao tôi e8cũng không bxuống.”Cô dquay mặt 01đi chỗ 1khác.

Diệp 6giáo sư 3bất lực 8thở dài 1lần nữa:”Vậy edđược rồi, aanh giờ 6cđang là 5ctội nhân, 32ba anh cũng fdthế, anh 7gọi ông a4ra gặp em 21vậy.”Nói 1xong quay 9người định 2đi.

“Như 40vậy không 12được!”Ôn 1Nhiễm kinh 24hãi nắm 5chặt tay 3anh, sau thấy e2được vẻ bmặt tươi a4cười của b0người nào 8đó mới cphát hiện cra mình lại bbị lừa.

Người 1này luôn fđáng ghét 1như thế.

c6mím môi, 3ccuối cùng 2avẫn phải 11theo anh xuống 0xe.

Đường 8gập ghềnh 4không dễ ađi, anh đưa 9tay cho cô c8nắm rồi a7đi phía 38trước dẫn 85đường.

Người 6ra mở cửa 90là thím 4Tề.

bThấy bà, fÔn Nhiễm d9không khỏi acó chút 9cxấu hổ, 0cthế mà f1thím Tề 9lại cười 7ađến híp 82mắt:”Dĩ 21Trinh đã afvề rồi eà, còn mang ctheo cô bé 8này về 45nữa, mau, 97mau vào đi, 02ông chờ dbên trong 3lâu rồi.”

Diệp 6Dĩ Trinh 7ccười cười 20quay đầu anhìn Ôn eaNhiễm, cô a3bé này giờ 7đang bận d7mở to mắt 4ngỡ ngàng, 50không tin eđược.

“Đứng dengốc ra cđó làm ddgì, ba đang 2achờ chúng 1ta đấy.”

Nói dxong lại 6kéo cô vào 71bên trong.

Vừa 50vào nhà 1thứ đầu ectiên cô e7nhìn thấy 8elà một 1bàn cơm aađầy món 6ngon ở nhà b5ăn, ba của 06anh và chị 1Diệp Vận c5Đồng cũng 99đang ngồi 7trên bàn 14ăn chờ b6đợi.

begiật mình 03quay lại, eeDiệp Dĩ 7Trinh vẫn 9cười dịu adàng nhìn d6cô, đôi 7fmắt như acó ánh sáng 3etỏa ra, esáng đến ddlạ thường.

Ngồi bở chính 6bgiữa là 4Diệp lão, 0ông ho khan 09hai tiếng 2dmới khiến 5cô định 34thần lại 79được.

“Chào 86bác.”Ôn d4Nhiễm câu 16nệ chào 2hỏi.

Diệp 9Tán ừ một 32tiếng, có 8vẻ không 5tự nhiên 4nhưng lại 2không dám 1để cô eathấy.

“Đứng 1đó làm 3gì nữa, a4mau ngồi 33đi.”

Ôn 39Nhiễm khẽ c5dạ rồi 11ngồi xuống, 0Diệp Dĩ cTrinh nhìn 93qua hai người 60rồi cũng 40vào bàn.

Diệp 8Vận Đồng 3gắp cho 78cô ít đồ 9ăn:”Không ebiết em 0bthích cái 0gì cho nên 0mỗi thứ 22nấu một d7ít, nếm 5thử đi, 48có hợp fkhẩu vị c1em không?”

Ôn 06Nhiễm cầm d0đũa lên 8ecắn một 6miếng, rất 0nhanh lại eemỉm cười:”Ngon 48lắm ạ.”

Diệp b7Vận Đồng cnghe xong 4rất vui dvẻ:”Vậy căn nhiều 8một chút.”

Diệp 6flão bỗng dnhiên ho 17nhẹ một 04tiếng, Diệp 5bDĩ Trinh 6nhíu mày fdò xét ông 6một cái, 6thế mà b2lão gia chẳng 1thèm để bdý tới anh:”Ăn 5mà hợp 7khẩu vị 6là tốt, 0không nên 95gầy như 49vậy, ăn 4nhiều một 4chút mới 1tốt cho f0cơ thể.”

Ôn 51Nhiễm ngỡ 0engàng không 58thôi, mà 8aDiệp Vận f2Đồng lại 9ccòn cười 16ha hả, gắp 8tiếp cho 2cô vài món bnữa.Thái eđộ của 00Diệp lão 0gia thay đổi 9bnhư thế 0cũng làm 84cho Ôn Nhiễm a7không thích 1ứng kịp.Chẳng 7lẽ, ngày eđó cô không 52nản lòng, 26câu nói b8khi ấy lại 6có tác dụng 71đến vậy?

Bữa 1tiệc cơm d3này cuối d4cùng Ôn 39Nhiễm cũng 2eăn xong.

Cơm 5nước xong 8lão gia lại efmuốn đi 44dạo trong bvườn, còn 98ngỏ ý muốn fÔn Nhiễm 8fđi cùng 2anữa.Diệp egiáo sư fnhất quyết 8không chịu, 9ông mới 48liếc nhìn 9anh:”Ta 80chỉ đi 8trong sân 08vườn, không 0quăng người 26của con 0bđi được.”

Đã 4bị ba liếc 8háy qua lại, c2còn bị 5fcả bạn 86học Ôn 3nhìn bằng eánh mắt 1ađầy xem 03thường, 0Diệp giáo 0sư mới 3dđành đáp 54ứng.

Trời d8đã sắp 7vào hạ 31rồi.

Kinh 5dSơn cũng ckhông nóng b1lắm, vào 8đêm vẫn ecòn nghe 57thấy tiếng fcôn trùng dckêu vang, b4mặc dù f0ở đây 0rất sáng 0đèn thì 4dđúng là 6một điều 96kì thú.Ôn 7bNhiễm cẩn f7thận đi 3cùng Diệp 2lão gia.

“Cô 3bé.”

“Dạ?”

“Có b4phải bây 33giờ cháu avẫn tức 8giận với 00Dĩ Trinh bdkhông?”

Ôn b4Nhiễm ngẩn 10người, 1clưỡng lự 14rồi nói:”Không d4ạ, không fcó.”

Diệp 7clão gia thoải 76mái cười:”Đừng 32giấu ta.Cô 9bé, là ta 6không tốt, 6cháu có 6phải ghét 0ông già fbnày lắm fdđúng không?”

“Không e6có!”Ôn cNhiễm vội 4vàng phủ 8enhận.

“Diệp 1lão gia vỗ 50vỗ tay cô, dquay đầu, dhòa ái nhìn d2cô:”Lời bccháu nói 9với ta ngày ađó, giờ bcòn hiệu 8lực không?”

Ngày b6đó, câu 9cô nói với d0thím Tề adsao?

Ôn 5Nhiễm ngượng 2ngùng cúi 7đầu, dùng f2thanh âm b4cực thấp 2anói:”Còn 7ạ.”

Diệp 9clão gật 8đầu, đứng ftrầm mặc 4nhìn ánh 2trăng chốc 1clát.Ôn Nhiễm 8đứng sau 1lưng ông, a3cũng không 82nói gì.Mãi 9lúc sau, cfông khẽ 81thở dài 5quay đầu d6lại, đưa b1tay cho cô:”Cô bbé, dìu 9ta về đi.”

“Dạ.”

Ôn 58Nhiễm biết, b7tuy là ông 8không nói cgì thêm, f7nhưng thái 5ađộ đó ecô hiểu 3được.Cô dachỉ thắc 06mắc là, 0công tại 4sao còn thở badài như 3thế.

Diệp aDĩ Trinh 7vừa lái 8bxe đưa cô evề nhà avừa nghe 0cô nói, 7bnghe xong, f6anh mỉm 97cười:”Nói d0không chừng edchắc ba 9ehối hận 7vì đã cấm 9đoán anh.”

Bạn aahọc Ôn 0bkinh thường 2hừ một 7tiếng:”Anh cfkhông có 77tư cách 6nói xen vào 5đâu.”

Diệp 7cDĩ Trinh 5cũng không ftức giận, 92sau khi dừng 2xe an toàn 8trước khu acnhà của 53cô, không bđể Ôn eNhiễm phản 1ứng đã 1giữ chặt egáy cô, 06cúi người e0áp sát vào f8bờ môi fbmềm mại.

Ôn 76Nhiễm bị fddọa sững d3người, edmở to mắt 23tùy ý anh.

Anh acắn môi d7cô, Ôn Nhiễm abị đau 2mà kêu lên, 0lại để c9anh nhân ecơ hội ctiến vào, c0quấn quýt 06lấy lưỡi fcô, dây fdưa không 3dứt.Cô bbị hôn 02đến choáng 62váng mơ fehồ, tay 1theo bản dnăng vòng fsau cổ anh, 7mãi đến 53khi anh buông 3fcô ra mới 4phát hiện bbthấy, ngượng 55ngịu thả btay xuống.

“Anh alàm gì thế?”Cô avừa gắng 78hít thở 30vừa giả 3bộ hung dtợn hỏi 2anh, đáng 7tiếc là 28chẳng có 18tác dụng 1dgì cả, e7ở khoảng 0cách gần 21như thế, 0lời của bacô càng cmềm mại, bkhông hề b1có chút 9uy lực.

Diệp c1giáo sư 37vừa vô 00tội lại 1vừa vô 5elại nói:”Em e6không cho e2anh nói, 03anh chỉ e0có thể 8dlàm thôi.”Rồi dblại định f4hôn cô lần 18nữa, Ôn acNhiễm nhanh btay đẩy c8ra.

“Lưu dmanh.”

f2bé thẹn 7quá hóa bgiận bỏ 7alại một 5câu rồi 1nhảy xuống 7xe, người 95nào đó 06nhìn bóng c2dáng chạy 1etrối chết 6fcủa cô fkhông nhịn 85được thoải cmái nở enụ cười.

Diệp bDĩ Trinh 3agiáo sư 37lần đầu atiên bị dbgọi là blưu mạnh d2cảm giác 8còn tốt 76như vậy 8eđấy.


06.08.2012, 03:13
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34087
Được thanks: 20662 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 844 : kết

Edit: 0Bảo Vy



Buổi atiệc với 4GP sẽ được ftổ chức 7bvào tối 4thứ sáu.

Buổi aasáng Ôn bNhiễm mang ctheo cả 4dlễ phục 6dạ hội 6fđi làm, 40iữa trưa 69hi mới cùng 29iểu Hứa f8ăn cơm về e6ảo vệ 6ưới lầu 8ọi cô lại 4í nhận bhuyển phát.

Ôn cbhiễm mở a9a, là một 9ộ lễ phục 96ạ hội.Màu 54hung đen, e9rước ngực 70òn đính fhững hạt 47rang sức 0fàu vàng d0ấp lánh, 06đặc biệt 57ơn cả là 4cột chiếc 3fáo choàng cđi kèm.

Loại 53rang phục 83ảo thủ cày còn có b4hể của 70ai chứ?Ôn chiễm cắn eôi, oán 4hầm: người aày, nhất dđịnh là 9ố ý.

Tránh dị Tiểu 6ứa truy dấn, Ôn 90hiễm đi 4ào khu pha dước, gọi dđiện thoại fho Diệp 5ciáo sư.Bên 3dia bắt máy cất nhanh:”Nhận e8được quần 0áo chưa?”

Bạn aaọc Ôn nghiến 42ăng nghiến 6aợi:”Lấy bề đi.”

“À, d4được rồi, 1uổi tối f8m mặc đi cđã.”Diệp 85ĩ Trinh đang 1aí một vài 19ăn kiện, 1ấy ngày eay gần nghỉ 9è, anh hay e7hải đến 73hành phố b xử lí ciệc của a5P.

“Không eần”.Ôn 52hiễm không d6ghĩ ngợi 0ừ chối ahẳng,”Tôi 7đã chuẩn eị rồi.”

“Bộ 5đó lộ fbgực, không cđược mặc.”Kí eong bản 3auối cùng, 9iệp Dĩ 5rinh bước c6ới bên 0ửa sổ, 85ưởng tượng 2ộ dạng a0he răng nhếch 60iệng của b2ô bạn nhỏ, d4anh khẽ 6ười nói ciếp:”Cho eù mặc cũng cchỉ được fđể anh dem.”

“Anh bơ đi.”Ôn chiễm than ehở,”Anh dối nay sẽ 83đến sao?”

“Ừ, 0ong anh à?”

Ôn bdhiễm:”…”

Diệp fcĩ Trinh cúi 2eđầu cười:”Được 2ồi, anh 15em nếu có 29hời gian cẽ đi.”

Ôn cahiễm hừ 5eột tiếng, aắt điện fhoại đi 27ũng đúng 10ột giờ 1ưỡi, giờ bàm việc.Còn 39hưa kịp d9a khỏi khu 2ha nước, a1điện thoại 2ại reo, dÔn Nhiễm fúi đầu 8ehìn, là 6Ôn Viễn.

“Viễn f2iễn có eiệc gì 19ao?”Giọng d1điệu cô a9hông tự 34iác mà cao eơn, cô có 9ảm giác 3ó chuyện dì đó không 2ui.

Ôn 58iễn ấp 0úng:”Chị, 6m hôm nay bhấy chú 65út.”

“Hả, 00ở đâu 7ơ?”

“Ở 0chà.”

“Chú 8út về nhà 28ồi?Thế 90m còn mất 8ứng gì fhứ?”Ôn 57hiễm cười 72rêu ghẹo.

“Không 7ehải là cdì vậy.”Ôn 35iễn vội 13ói,”Em 5ới giúp 10hú dọn 71đồ, tình 4ờ thấy cột bệnh 82án tiếng 1Anh.”

“Của 5hú út sao?Chú acị bệnh fằm viện 1à?”Ôn cchiễm vừa 27ỏi vừa 0đi về văn 40hòng.

“Nếu d9à chú út f9m sẽ không a2ọi điện fho chị.”Ôn 94hiễm thở 9ài,”Là, 6hú Diệp.”

8dừng lại, 7ắm chặt d5điện thoại 9arong tay, cỏi lại 6ột lần 5fữa:”Em a4ói cái gì?”

….

Buổi 9cối sáu 3iờ, Ôn 2ahiễm cùng aiểu Hứa b1gồi xe đến 2eữa tiệc.

Mặc 91ộ lễ phục 7anh đưa eđến, bên 8goài còn ehoác thêm 05áo.Thế 2cà giữa a5hời tiết 2háng sáu 3cÔn Nhiễm 4ại cảm bbhấy lạnh 4un người.

“Cậu bhông sao 12hứ?Sắc 2ặt trắng 6ết cả 6fhế?”Tiểu eứa lo lắng feỏi.

“Không dao.”Ôn chiễm lắc b6đầu, kéo 0aáo sát hơn.

Hội c7rường được arang hoàng 8aất lộng 3ẫy, Tiểu 2cứa nhìn 3eua rồi chậc cưỡi vài a7iếng:”Ông 2fhủ lần 0ày đầu 73ư không 5ít, cậu 5ghĩ GP có 3ung cấp 7hút đỉnh 9hông, người 2ọn họ dũng đến 9ăn mà.”

Ôn ahiễm bật 0ười, đẩy 2ạn vào 4drong.

Mọi 83gười đã 1ới đông 4ađúc.

Ôn 0hiễm nhìn ecuanh, nữ dđồng nghiệp 85ông ty đều edăn mặc fbất cầu eì, tay cầm c0y rượu cắt đảo 6ung tung, 1hưa gì đã 26hấy ý đồ 6dủa mấy 8dàng rồi.Xem ea, đầu edăm nay người f6uốn gả c6đi không 9dít.

f1ũng lấy 04ột ly sâm 51anh, nhấp ccột chút, 7ị ngọt dbràn qua vị 2iác.

Lát f3au Đại 0aoss cũng 1ađến, một 5ộ tây trang 38àu đen, 1át người.Ôn 0hiễm vào 6ông ty không 80âu, sự 92ích về 4oss nghe qua 3bhông ít, 1ghe nói người 4ày là con dbhủ tịch 4ông ty bất 87động sản bhành phố 3f, công ty 2ở thành 2hố T này 7hỉ là giải 8rí.

Tiểu 12ứa với 9ain đồn 2ày lại 50ỏ ra rất 1inh thường:”Mọi 7gười đứng bói mà không f9hấy đau 1ahắt lưng c3à, nếu bà giải cdrí, chúng 5a có phải 1ất vả 8đi tìm nhà 1đầu tư fao?Trực ciếp lấy 2iền từ 7hành phố 0 không phải 2ốt à?”

Thực 6a công ty fbũng không fhải là fhi nhánh ccủa công 5dy ở thành 8hố B, bọn 3ọ không cựa vào 9gười nhà 2fà luôn tin daào thực 4dực của 6ahính mình, eboss cũng 36hế, giám d1đốc cũng f4hế.

Nghĩ bđến đây, c0Ôn Nhiễm eại lơ đãng 0hìn quanh cột vòng, ehông tìm 29hấy bóng 7cáng thon 84ầy cao ngất bbđó.Cô vô 1ehức cắn dôi, tay cầm efy rượu bứ run lên.

aại nghĩ a4ới cuộc 2fđiện thoại 4úc giữa 8drưa của 1cÔn Viễn, 79ó nói, bệnh 7án ghi rằng fanh từng bhẫu thuật dở Luân 7Đôn một 0ần, còn dđiều trị eai lần nữa.

Mất 3a tháng, 6ậy mà khi 1ề cũng e5hông nói bfới cô một 29í.

Anh 9ốt cục 1fiấu giếm fô bao nhiêu 56ữa.

Càng aghĩ cô lại 0àng khủng 7oảng, sợ bãi.

“Sao 63hông sang 62ói chuyện 8ới mọi degười?”Không 3iết từ 7bhi nào, Sở 2ận bưng 2fy rượu 1gồi cạnh 1ô.

Ôn 4hiễm phục e8ồi lại ainh thần 5ấu hổ 3ói:”À, côi không 5iết khiêu eaũ, vào sàn 0hảy lại f2àm mọi 4agười mất 09ứng í chứ.”

Sở fận khẽ 3ười:”Vậy dà, khéo ahật, tôi b6ũng không 2iết, không 1cằng chúng 05a ngồi trò 0huyện vậy?”

Ơ?Ôn 74hiễm sửng 4eốt, cười 7ười:”Có 6hể, nhưng 9eà tán gẫu 25ái gì đây?”

Sở bận đột 91hiên quay cđầu lại, 7hăm chú fhìn cô vài fiây:”Ôn 3hiễm, em 6ó phải 4ó chút sợ 03ôi?”

“Hả?”Ôn d6hiễm ngạc 47hiên,”Sở 2ổng giám 2iểu lầm d3ồi, tôi…”Cô b9đứng bật 24ậy.

Sở feận cười, e4ỗ vỗ bả 0bai cô:”Đừng bhẩn trương, eôi chỉ b2đùa chút ehôi.”

Xem ca tổng giám 4eđốc Sở 0đúng là 3âm tình eất tốt baha, còn có 61hời gian 11ùng cô nói 0iỡn nữa.

Ôn d3hiễm hơi a2ấu hổ, 89gồi xuống, echưng mà c0ô làm sao b5iết được 72uy nghĩ thật aự của 7cgười bên 2ạnh.

Sở 01ận còn bbhớ rõ lần ađầu tiên 7ehấy Ôn 5hiễm, khi 6đó phòng 2hân sự dó thông fáo tuyển 40ụng, mọi 7fgười đang 8eìm một egười tiến 8ành tuyển 43họn, bởi 3ì việc dày rất fuan trọng a4ới công 3y, cho nên b3anh tự mình abđảm nhận.

Ngày 9đó tuyển bụng không 6ấy thành 21ông, không 4ciết phải 8êu cầu 01ủa anh quá 42ao hay không b3à không 2họn được 6ồ sơ nào, frời cũng 75ắp tối, 31hi đó thì 6Ôn Nhiễm 8đến.

44ặc một 2fộ đồ a1ông sở b5iêu chuẩn, bdình dáng c0ên ngoài c3ất chỉnh 9ehu, ngồi e8uống trước 23ặt ban giám d1hảo, vẻ 3ặt vẫn 05ạnh lùng 0fhư thế.

Anh 7hìn hồ 3ơ hỏi cô dột vài 2ấn đề, 6ô trả lời c7ô cùng tốt.Anh 96ỏi xong, ađồng nghiệp 9hòng nhân fự cũng 7ỏi câu cỏi cuối 7ùng.

“Ôn 2iểu thư, 0ô tốt nghiệp 14ghiên cứu 2inh đại c7ọc trong 3cước, đối cbới tiêu cchuẩn công eiệc có c0êu cầu eì không?”

17ó vẻ hơi 5ửng sốt, bau đó nhẹ 6iọng đáp:”Tôi 09hông có e6iêu chuẩn 79ì, chỉ 38uốn tự f5ình làm c3iệc, tự dình có một 17hởi đầu feới.”

Đó 9hông phải 18à đáp án 97ốt nhất, 65hưng lại 8àm cho anh a3gạc nhiên, 3ì thế chọn 0ô.

Một fiếng reo cò nhỏ làm 5anh trấn 7ĩnh lại, 04anh vừa egẩng đầu 32đã thấy 4cột người b7đàn ông 9ịch lãm cđi vào.Anh 0a mặc rất 49đơn giản, báo gió màu 61đen, bên 8drong là áo baơ mi trắng, 54ổ tay là adhiếc găng fay len màu 6aím đó.Anh dhấy chiếc 7ăng tay này e3ũng khá 1hiều lần, 95đó chắc 04hải là 69ột vật aất quan 86rọng, cho 2aên người d8đó mới 3uôn mang 0aên cạnh.

Diệp 5ĩ Trinh, eanh thầm ehắc tên 2fgười đàn công đó, 7à người 20ào đó uống 6ượu đến 9hoáng váng, 8anh nhìn dang thấy dô vì quá 92inh hoàng 0à làm đổ fchế, còn 90gã trật 84ót chân.

Sở 4cận vội a5đỡ lấy 2ô, thấp fiọng hỏi:”Có f8ao không?”

Ôn 7hiễm nhịn 32đau lắc d6đầu, từ 54hối sự 6iúp đỡ 89ủa Sở f6ận, vừa c6oa xoa mắt 7á.Lúc này 70ô có thể dảm nhận 0được tầm e2ắt của 1anh đang cướng đến, 39àng khiến aô đứng 2gồi không e3ên.

2đứng thẳng 9ậy, nhìn 3hấy anh 99đang nhướng 34ày, đi về fchía cô.Không 00gờ lại 8ị đại f0oss ngăn 8ại, dẫn cề phía 33ân khấu.Ôn c3hiễm nhìn fanh, lạnh 7ùng nở bụ cười, 7đặt ly 9ượu xuống.

Hội 1rường đông f5ghịt càng 9hiến cô 6ahông hít chở nổi, 2ô muốn 10đi ra ngoài aột lát, 6ũng không a4uốn Sở 78ận đi cùng, 29hậm rãi 81a phía cửa.

Vừa 73ới vô ý 8ống hơi 49hiều rượu, 47Ôn Nhiễm 6a tới cửa ađã thấy 0ả đầu dỗn độn, 6hông nghĩ 40được gì 4fữa.

dười xòa.

Một 1dđồng nghiệp 12rong công 6y thấy bộ dạng này 6ủa cô, cới tiến cfđến hỏi 2ó cần gọi 2iúp một c5hiếc xe 15hông, Ôn f2hiễm lắc 3đầu, lảo 6đảo đi dề phía 5brước.

Khi ceô suýt trượt ahân, một bánh tay mạnh cfẽ vừa 7úc đỡ 69ấy, cô 9inh hoàng 3uay đầu 4aại nhất 9hời sững egười.

Anh 7ehăn mày, 7rong tay là 59hiếc áo 79hoác không ciết cô bbđã ném f9đi từ khi 3ào, ngửi fhấy mùi a7ượu ngập derời trên agười cô, 9anh cáu:”Uống 53đến thế 3ồi còn 6hạy loạn 0à?”

crố mắt 0hìn, sau cđó hất 5ánh tay anh a6a, tiếp cục đi về ahía trước.

Lập 7ức cô bị 54ôm ngang c3ấy.Ôn Nhiễm 37ổn hển 1bẫy vùng:”Anh aàm gì thế?”

“Em 4hế này 2òn muốn 6đi đâu?”Anh 35híu mày, 9cấy áo khoác 3ọc cô lại.

Ôn 0hiễm không 64hể động ceđậy, tức b2iận hét 5ên:”Buông.”Cô aauốn rống aên, nhưng bdà khi uống 2bượu khí 3hế lại 3ehông lên 36được, bhanh âm mềm 6hũn, tay c1hân cũng 11hông dùng 0được.

Anh 74uốt bộ cây trang 5ị cô làm 2ho biến 9cạng, bộ fạng chưa bao giờ chật 3vật đến cathế, nhưng bmà anh cũng 4echẳng ngại, eenhìn cô 05một lát d2rồi cười.

“Nhiễm 7cNhiễm, sao 1thế?”Ạnh 1quay đầu 2ccô lại,”Chẳng 00lẽ là vì e1anh không eecho em mặc aebộ lễ 6phục kia cmà tức d9giận à?”

“Tôi fkhông ngây 62thơ như 1thế?”Cô 7phản bác, 5tự nhiên 19cảm thấy brất mệt 5mỏi,”Hay 72theo ý anh, 2tôi vẫn dluôn như 94thế phải 7không?”

Không 42lớn lên, dlúc nào 0cũng ngây 6thơ như a3con nít.Cho fnên chuyện 6gì cũng 8không nói 9cho cô, gặp e7phiền phức 1ccũng gạt 8cô, thậm c8chí trốn 5ccô.

“Lại 20sao thế?”Diệp 41Dĩ Trinh enghiêm túc, 0anh biết, dbây giờ e7cô không 65phải đang 9nói giỡn.

Ôn b7Nhiễm nhìn b7anh rất 0flâu mới fmở miệng:”Anh 44bị phẫu 55thuật, có 09thấy sợ bkhông?”

Những 58lời này fkhiến cho ađồng tử 8của anh bco rút lại, 8bàn tay ôm cdlấy thắt 34lưng cô dkhông tự 42giác mà 7càng chặt.

Chỉ dcần hai bđộng tác 2đó thôi 32cô cũng 6ađã xác 78minh hết 66thảy.

“Đồ 09lừa đảo, 1lưu manh, 4vô lại!” 3Cô đánh 0đánh vào 2atay anh.

Diệp cDĩ Trinh 9cúi mi nhìn 19cô, hồi 2lâu không 57nhúc nhích, 61tùy cô phát a7tiết.Rốt 63cục cũng fcđợi đến b4khi Ôn Nhiễm 6không còn bchút sức aflực nào e6nữa, Diệp 7fDĩ Trinh bgiữ chặt egáy cô, 79thấp giọng 6hỏi:”Là cai nói cho cbem?”

“Sao, anếu tôi 4không biết 0anh sẽ tiếp ddtục giấu 60tôi phải 6không?”Cô