Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

[Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương b21

Edit: 89VyVy

Tết 22Nguyên Đán 2qua đi, cuộc ethi nghiên 5cứu sinh acũng kết adthúc.

Lưu 31Phỉ Phỉ 79và anh chàng 08cơ khí quen b8nhau cũng ecchẳng biết ađi tới 60đâu.Vừa 72ết thúc fuộc thi 1Đồng Chu 3ại chui 3ào thư viện.Kí b5úc xá chỉ 0òn lại 33ai người 76ô đơn Ôn 28hiễm và f2âm Sanh, 0ai người 07iếc nhau, 3iây tiếp a1heo nhanh a3hóng vất 31đi vẻ chán 4chường lao 0aa ngoài đánh bhén một 8ữa.

Lâm 2anh gọi 69hông biết 6ao nhiêu 6bón, còn 62hêm vài 0ình rượu.

“Kiềm 97hế làm 3ì, chúng fa chỉ có 1ai người, 3ống rượu 7ũng không 74ai quản.”ÔnNhiễm dởi áo khoác 6hỉ mặc 76ột chiếc 25áo cao cổ 0àu trắng, 8ắc mặt bị sức 5óng của baáy sưởi 7àm hai má 7đỏ bừng.

Lâm 0anh liếc 1ắt dò xét 24hìn cô, e9hậm rãi 1eót ly rượu:”Mình cao nhiêu, 58ậu phải a7heo từng 28đó.”

Vài 18hén cạn, 3âm Sanh đột 0hiên hỏi:”Ôn 7dhiễm, cậu 03iết cảm ciác đầu fciên khi mình ehìn thấy 1ậu là gì 19hông?”

“Là 3dì?”Cô eở to hai 3ắt.

Lâm 01anh khẽ 4ười:”Mình 4ghĩ, nhìn 84ày, đúng 2à một con 31hóc ngốc efghếch.”

“Thế 5aậu có biết 7ình nghĩ fì không?”Ôn dhiễm nheo e6ắt, làm 6cộ nhớ b1ại nói:”Mình bghĩ, đóa 30oa sen trắng 15ao quý ở 56hỗ nào.”

Hai bbgười đồng 9hanh cười.

Lại 39ống thêm aài chén, 54àng uống a7àng nhiều 5ơn.

Lâm a1anh nói:”Cậu 8iết không, ffa mẹ mình e9y hôn khi fcình còn 9hỏ, mình 7heo ba, ba 2ình càng 4fhương càng f5ho mình nhiều 5iền hơn, 8fho nên từ 9hỏ đến 49ớn mình d5hỉ có tiền, 19hông cha 1dũng không 73ẹ, giống 2fậu nha.”

“Mình eđâu giống, 6fậu còn 02ó một người 1a tốt, ba 7dình mất 1đã mười d2ấy năm eồi.”

“Vậy 80òn có mẹ, 38ề điểm 0ày mình eehua cậu f8đúng không.”

“Ừ, 8ình còn e5ó mẹ.Mẹ d3ình nha, cbất tốt, 0fhuyện gì 46ũng không 82để mình 3àm, đến 6hi sinh bệnh 2ặng cũng 39ạt mình.”Cô 7ôm lấy bình rượu, aó chút không 9iểu hỏi 4âm Sanh,”Cậu 1fói xem mình 6aao lại ngốc dhư vậy.”

Lâm 41anh hớ hớ d9ười:”Cậu 4òn tự biết 00ha.”

Ôn 7hiễm đập 91àn:”Cho 6ên mình cuyết định.Mình 1euốn làm 7dột đứa a6on ngoan, 4ó thể không 81hải khiến 90ẹ bận 5âm nữa.Ông 6ội mình 1ađã là gì, cdác gái đã 2à cái gì, 3riệu Vị 8buyên kia 5cữa, hắn 8đã là cái e9ì…”Cô aađập ly feượu cái eách xuống 8àn,”Bọn 78ọ, chẳng 33à cái gì 1ả.”

Nói fong lại 0ót rượu, 8câm Sanh so 3ới cô còn 94ỉnh hơn, 40hấy thế 0diền ngăn 9ại:”Đừng cfống nữa, 34gốc.”

Ôn fhiễm vung 8ay lên:”Không c7được, c2để mình 2aống, cậu 86ống với d1ình, để bfình rót.”Từ 1hỏ tới 4ớn, cô a6đã phải 2chất chứa drong lòng 4fhiều điều 18hư thế, 3iờ phút 42ày, cái 5ì cũng không 07ghĩ, chỉ b5ống rượu 6à tốt rồi, ehưng mà 4ại có người dgăn cản 3cha…

Vừa 1ới giơ 3y rượu e3ên liền 80ị người da đoạt cđi, cô trợn 5bắt, đồng 5hời Lâm 2anh bên cạnh 2ét lên một 0iếng chói eai:”Thầy 2iệp?”

Cái e7ên quen thuộc bày làm cô 9inh hãi, 3ặp mắt 86hìn thẳng 5ào người deđàn ông crước mặt, dầm mắt 2ơ hồ.

4chật từ fhỏ cô đối 26ới thành 8ahố này 5đã có một ceoại sợ e5ãi.Bởi cì, mỗi 5dần đến fđây, đối 3fặt với b9ức tường 1àu đỏ, 8hía sau là 0gười ông c1đó.Cho nên, eỗi lần, cô đều fbhải nắm 7cay cha mới 2eằng lòng 3ào cửa.Không duốn buông d9a.

Sau 87ày, cha mất, 7ô cũng không dao giờ muốn 7đến nơi 7aày nữa.Nhưng a1à rồi một 40gày, mẹ 1đưa cô 28đi hai giờ 91àu lửa c6đến thành ehố B, đi eđến tòa 97hà quen thuộc 40à lại cực 8ì xa lạ dđó.Ngày 61đó, cô 6à mẹ đứng 20đợi rất dâu mới bđược đưa 8ào gặp 4ông.Cũng egày đó, 08ông không 16hỉ quát 8ắng mẹ, 8òn tát mẹ 29ột cái.Cái dát kia cũng bhiến cô dfgã sấp 2duống.Nghĩ d0đến đó, 5Ôn Nhiễm 49ại lảo 4eđảo một c5hút

Một 84ánh tay mạnh 7aẽ đỡ faấy cô, cgười đó 8òn cúi đầu cói nhỏ:”Chờ 57ột chút, ce sắp đến bồi.”

Hơi f1hở quen 3bhuộc, cô 4ham lam hít dhêm một 7bít, một 4át sau đưa 07ay muốn 1ỡ tay người 4đó ra:”Không dần, tôi 11ự mình 9rở về.”

Diệp f6ĩ Trinh bất 6đắc dĩ 6hìn trợ 32ý lái xe 0eới:”Đưa 7âm Sanh về 98rước đi.”

Trợ aí kinh ngạc:”Vậy 4dÔn tiểu 05hư?”

“Để 74ôi.”

Ôn 34hiễm bắt 54ấy cánh 5ay người 0đàn ông 1brước mặt, agười này bóc dáng 8ất cao:”Anh dcó điểm 7iống một 1gười.”

“Ai?”Người 8đàn ông 87ỏi.

Ôn 58hiễm tự aỏi một 7át:”Ba c3ôi.”

Người bbđó dở 8hóc dở 2ười.

“Ông 3ỗi lần 0đều nắm 0ay tôi như dhế, đúng 2ồi, còn 1õng tôi.”

Nói 0bong cô mở 82ắt to trong 1fuốt nhìn 5anh, anh không bói gì, đôi b6ắt đen 77hẳm lẳng 7ặng nhìn, 9ánh lên dý cười, 5hảng phất fột chút 8bủng nịch.Thật c8âu sau, cúi cgười đưa 72ưng về 9hía cô.Ôn 9hiễm sững cờ một fdhút, ngay 66ập tức 4ằm phủ fên tấm aưng rộng 2dãi kia.

Diệp 44ĩ Trinh ngẫu b9hiên phát 28iện ra, f1ô khi uống 0ượu sẽ 2hông phá 58hách.Tối 6hiểu sẽ 78ói nhiều 9ột chút, e2hững điều fình thường 51hông dễ e6ói ra.Bóng 13đêm dần 1aối, đèn 71đường dự động aáng lên.Anh 59õng cô chậm 81ãi đi trên 0bon đường 81đầy tuyết, a7ảm giác baất yên 78ĩnh.Một aát sau, Ôn bhiễm từ dưng anh tụt 3uống, nhẹ f9iọng hỏi:”Tôi 87àm sao vậy?”

“Em fbống say.”Anh 1bhản nhiên 3arả lời.

Ôn f4hiễm cúi 3dđầu, trầm 7fặc một 6át lại 1gẩng đầu 2ỏi:”Tôi fói mê sảng?”

“Không 76ó.”Chỉ 3à bình thường 04ẽ không 0bói điều 21đó mà thôi.

“Vậy bà không day.”Cô 74hông hề f3để ý vung 3ay lên, thân 2ình thoáng 27hao đảo, aanh theo bản 9ăng đỡ 69ấy thắt 94ưng cô, 41ột cảm 7iác lạ 6ùng từ 3đầu ngón 64ay truyền 36đến, sửng cốt.

Anh fhẹ nhàng 4bđẩy cổ 61áo màu trắng 12ủa cô ra, cột vết c3hỏng dài 3đã dần ebhành sẹo.Anh chậm rãi cuốt lên, 39hông để 4ý đến 9Ôn Nhiễm 4un rẩy:”Có a8đau không?”

“Sao?”

Ôn ehiễm ngẩng 56ạnh đầu, 2fhìn lại dđôi mắt 3bhu hòa của ccanh.Trước 4au vẫn một 8àu đen thâm 3ehúy, nhưng 23ẻ ôn nhu fdáng rực deđó rất 9ễ khiến aô hoảng eồn, như 7ó một cảm f6iác rất 93uen thuộc.Giống 7hư một cảm giác 91ấm áp từ bâu bỗng dehiên truyền e7ới, giống b4hư người fêu thương fchất của 7ô trở lại 4cạnh bên.

“Đau.”Cô dở to hai 7ắt, nước 4eắt bỗng 6hiên ứa 47a,”Rất abất đau.”

2déo áo anh 9chóc, anh 8ũng càng cắm chặt 4bay cô hơn, 7ehấp giọng:”Sau 9ày sẽ không bđau nữa.”

“Vì f8ao?”Cô c9ơ hồ, rối bắm như 4ột đứa d4hỏ.

Anh ffhông nói 9ì, chỉ 5âng mặt 2ô lên, phủ d2uống.Dùng 9ự gắn aó dịu dàng f5ày để 67iải đáp fcho thắc cắc của 68ô,… bởi 30ì sau này, 7đã có anh.

………………….

Giống 1hư một 5biấc mộng, bÔn Nhiễm 34ốt hoảng 40ỉnh lại, 2cđầu đau 69đến muốn cỡ ra.Cô 2ấy tay xoa 03oa vài cái, 24ũng không 7ahấy đỡ fhút nào.

Mở 70ắt ra, đập 2ào mắt aà cảnh 97ượng rất 1ạ lẫm.Ôn 9hiễm chớp 1ắt vài cái, lại 7chêm vài d9ái.Cô cuống auýt ngồi 3dậy, kéo 06hăn ra, không aaiểu gì a1hìn xung duanh.

“Tỉnh cồi sao?”Một 0iọng nam 0rầm thấp, 77ết sức 3uen thuộc.

Ôn 9fhiễm xoay agười lại, 7fhìn người 90đó:”Thầy, 5ehầy Diệp?”Lại 7ội vã đứng 9ên,”Đây 6à nhà thầy f5ạ?”

“Ừ.”Diệp 4ĩ Trinh để 82ập tài c7iệu trong 0eay sang một 3ên, nhìn 8ề phía aeÔn Nhiễm f9đang ngồi bgây ngốc 3rong đống dehăn, dịu f1àng nói:”Nếu eỉnh rồi 4hì đi rửa 6eặt, ăn fơm.”Nói 64ong quay đầu 5ất bước eea ngoài, 03để lại cình Ôn Nhiễm f0rố mắt 5ại chỗ 5– cô làm 6ao có thể 8ở chỗ 3ày?

Rửa 61ặt xong, 3bÔn Nhiễm 1hậm rù cfđi về phía 52hòng bếp, 13iệp Dĩ 7rinh đã 9ớm ngồi e2ào chỗ 1ủa mình, 9hấm nháp feát cháo 4ình tự faấu.

Thấy 20ô, anh khẽ cười:”Ngồi 7uống, ăn b1hút gì đi.”

Ôn 41hiễm chớp 6fắt vài a0ái, hỏi:”Thầy d7à, sao em aại ở nhà 89hầy?”

Diệp 3ĩ Trinh à 25ột tiếng, a7ười cười:”Là 22ậy, tối 6ua em uống eaượu, anh 2ói đưa b2m về trường 4m lại kháng 88ự, đưa 2m về thành 50hố T em cdũng không 9fuốn, sau cđó anh đành 71hải đưa em đến đây, 3m lại không 06hản ứng 13ì.”

“Thật 5ao?”Ôn 0ehiễm không ebự giác acỏi lại, 76hật sự 2dhông thể 8ain mà.

Diệp 6ĩ Trinh cười dô cùng chân dhành:”Là 19hư vậy.”

Thực 7a, khi đó 9ô đã ngủ 1drên lưng 2anh, không f6é răng nửa aeời, thông 5inh như anh, ađâu có 0hể để cô về.Đương 8hiên, cái 33ày anh sẽ 50hông nói.

“Ôn ebhiễm”.Anh 43rầm giọng cọi cô.

“Dạ?”

“Chuyện 3ối qua em d6òn nhớ ahông?”

“Sao 1ạ?”Ôn 39hiễm khó 3iểu nhìn 8fanh, trong 8bđầu bắt 92đầu xử 4í thông 0ain cấp tốc, fô cùng Lâm 1anh đi uống fượu, uống 7ồi uống, 1au đó bắt 1đầu nói bfê sảng, bau đó gặp 2iệp Dĩ 4rinh, rồi 1ại tiếp 1ục nói bcê sảng, 6au đó…cô bđột nhiên 16ở to hai 2dắt, đón 7fhận tầm bắt của canh, Ôn Nhiễm 2ắc đầu,”Không ahớ rõ à, d3m, em quên 2ết rồi.”

“À.”Diệp fĩ Trinh khẽ 9hốt lên, auông thìa bđi về phía 10ô,”Anh 14hông ngại a5iúp em nhớ 65ại đâu.”

Sao?Ôn 04hiễm nhìn 2danh càng 30úc càng cfần, kiên 94uyết nói:”Không, 0hông cần 6hiền thầy, dm, em nghĩ 3aà…”

“Nhớ 1a rồi?”Anh 5aười hỏi.

“Hình 8chư là, nhớ da.”ÔnNhiễm caật gật cđầu, còn 0hưa kịp dhở ra đã 07ghe tiếng 3anh nói.

“Vậy e9ao.”

Ơ, 78ơ thầy 0iệp….

Thắt 9ưng bị a8ột bàn dbay kiên định 1iữ lấy, 5đầu cô 3ị anh ngửa 44a sau, anh 7bôn như trừng 3ehạt.Ngoài 30ần hôn fơ hồ tối 4ua, thì cô 3hưa bao giờ 8ị ai hôn 9ả, cho nên 09ễ dàng caị công 1hành đoạt 74đất, đầu 7cưỡi dây 5ưa khiến b4ô như không 3fhít thở fcnổi.

Không dfbiết bao 00lâu sau, eDiệp Dĩ 1Trinh buông acô ra, cụng f8nhẹ trán 62vào trán 1acô:”Giờ bcthì nhớ fra rồi, 00phải không?”

Câu ectrả lời 4của cô echỉ có 9thể là ccúi đầu, 18ngượng cngùng.

Diệp 6Dĩ Trinh 1xoa xoa đầu 20cô, thực 5sự rất 9dịu dàng:”Ôn 5Nhiễm, tối 47hôm đó f7em chạy 0tới tìm 8anh nói một 5cđống các 96lý do cự etuyệt.Bây 5giờ có athể nghe 9fsuy nghĩ 5ecủa anh ebkhông?”

“Ừm.”Cô c5mơ hồ không 26rõ tiếng.

“Đêm ađó em đưa 2ara rất nhiều flí do nói flà để 1thuyết phục 1canh nhưng 2thực ra 5là để 9athuyết phục 8chính em.”Anh f7cười,”Khi 27đó em cố 8chấp muốn 0anh chấp 1nhận điều eđó, lý 2trí không cmấy nhưng alại vô acùng xúc d7động.”

Ôn 8Nhiễm:”…”Thực 4ra ngay cả blúc đó 46cô cũng cchẳng dư c8thừa tí c9dũng cảm 8cnào.

“Sau dđó anh đã 6anghĩ, nếu 7cgiờ phút 8dđó anh không ađồng ý, 09không biết 37cô bé khờ 6này sẽ f5như thế e9nào?Có phải 2sẽ khóc dré lên không?”

Ôn 87Nhiễm lẩm bbẩm:”Em 0cđã sắp 42hai mươi 92hai tuổi 0rồi, không 6phải cô 8bé.”

“Anh 7eluôn hy vọng cem là một bđứa trẻ.Người 2trưởng 8athành luôn 4băn khoăn enhiều, thế 8giới của c8một đứa dtrẻ mà 9nói, rất e4đơn giản, 55muốn gì a8sẽ có cho 0bằng được, aakhông muốn 6nữa thì 0vất đi, 78ngã đau 9thì khóc, a3đứng lên f9rồi sẽ btiếp tục fvô tư vô flự.Bọn 5nhóc sẽ b0không hiểu d7cái gì là 34nên, là c3không nên, dcho nên không 55có cái gọi 0là sợ.Ôn aNhiễm, em 2chỉ mới 75hai mươi 57mốt mà 9thôi, còn acó rất dbnhiều điều cem không fbiết.Nhưng 4dmà mấu 4chốt là 1em không bbcần trốn 4tránh, cứ 73thử đi, 14cùng lắm, 98bị thương f6thì khóc f7một hồi, 54sau đó lại 8bắt đầu 5lần nữa.”Nói 8xong anh nâng 9mặt cô a3lên, nhìn a9sâu vào 4đáy mắt,”Nếu 63em vẫn sợ, 5anh sẽ đứng c4bên cạnh 2em, được akhông?”

Ôn 73Nhiễm nhìn a9anh:”Chúng 2ta kém xa 2như vậy, dnếu như bem vẫn không 70theo kịp e8anh thì sao?”

Anh evẫn chỉ eccười:”Nếu 3thật sự dfnhư thế, 99em cứ đứng 5một chỗ, 8không cần 5đuổi là 3được rồi?”

“Sao?”Cô anhìn anh a9có chút fkhó hiểu.

“Em afcứ đứng eyên ở đó, 19chờ anh 2đến tìm e8em rồi mình 4bsẽ cùng 7đi.”

Ôn 7Nhiễm nhớ a0rõ, Diêu 0Trường 3ecó lần d0trích từ a8tiểu thuyết 1ra một câu:”Nếu 89chúng ta 2acách nhau bmột ngàn 4abước, chỉ 75cần em bước 5lên một 7bước, anh eesẽ bước 7chín trăm cchín mươi ffchín bước 04còn lại fvề phía 3em.Cô từng 5cho rằng ctình yêu e6đẹp nhất dđó vô cùng ehiếm thấy, bdnhưng mà 53giờ đây, cngười đàn f7ông này 9lại nói 4cvới cô 8rằng, chỉ ecần cô 8đứng yên 7tại chỗ, 75anh sẽ đi 0một ngàn 59bước về aphía cô.Cô 5không thể 0không tự 09hỏi, kiếp 1trước mình d7tích đức d3gì mà sao flại may bmắn đến 3thế?

“Nếu 6eanh không 3được lợi b4lộc gì c1thì sao?”Cô flo lắng ahỏi, đôi bmắt đã 2fsáng hơn.

Anh 50thoải mái 6bcười, rất 21chói mắt:”Em b8quên anh 2adạy cái c5gì rồi 4sao, làm 0dsao lại bcó chuyện 4đó xảy 6ra chứ.”

Ôn eNhiễm nhịn b4không được cphải bật 2cười, rốt 0cục áp flực trong 18lòng cũng 6giảm bớt, 62vươn tay aôm lấy 12thắt lưng fdanh.

dtừ khi lớn d6đến bây egiờ, chỉ 6có ba mẹ 7và người 26cô yêu thương arời xa mới abkhiến cô 28bất an và 5lo lắng bdđến thế, 91vì thế 3fmới dùng 7những lí a5lẽ ngu xuẩn 15đó để 8che giấu 4sự sợ 0ehãi này, 9nhưng mà, aaanh lại 1phá vỡ 8hết cả, 12anh hóa giải 7hết những 4cthắc mắc aatrong lòng a6cô, để a6cô có thể 0chấp nhận a2điều đó, 5lại càng 95không thể 4trốn tránh 0tình cảm 1của chính fmình.

7nghe thấy bbmình nói:”Vậy bthì, cứ 37thế đi…”bởi 3vì cô đã 4csớm không ccòn chỗ c4trốn.


06.08.2012, 02:58
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 6f22

Edit: 7Bảo Vy

Tết 18Nguyên Đán 8qua đi cũng clà lúc hạng 05mục GP bắt 1dđầu, nhiều cngày sau 76học viện 4công bố 6ddanh sách 1trúng tuyển, dÔn Nhiễm 5và Lâm Sanh 0đều có 1ên trong fbđó.

Lâm aanh lắc 9eắc cánh 56ay bạn:”Cô 07Ôn này, 6hành thật 00hai báo có f9hải thầy 2iệp cứu d8ớt cậu d4hông hả?”

“Nói 4cậy, người 0chỏng vấn fình là thầy 4frương Uẩn 39à Sư thái 85à.”Ôn ehiễm theo 86ản năng 60hản bác, eói xong dường 53hư hiểu ba gì đó, 68ội hỏi:”Lâm 9anh, cậu b6iết điều 2ì sao?”

Lâm eanh nheo mắt, 69uốt vuốt 6dáo quần ahỉnh lại 9ung nhan:”Dù 3ao nếu biết 22ình sẽ 7bói, đừng dfuên ngày 0đó mình 6ay mà.”

Ôn 6hiễm đầy 0ắc tuyến:”Vậy 5au đó cậu dđi đâu?”

Lâm 20anh bi phấn, 21ấy tay chống 5rên bàn:”Bị 5hầy Diệp 4à một chiếc 0e cao cấp bdđưa đi”.Cho 7ên cô không 94được xem 2ịch vui 7ha.

Ôn dhiễm:”…”

fbhái đứng cfrên bục eiảng đường 8bđập đập 3àn, ý bảo 7dm lặng.Ôn 8bhiễm và 2âm Sanh vội 47àng ngậm 2aiệng.Đây 11à cuộc 2ọp đầu aiên về d7ạng mục 72au khi danh 1ách được ađưa ra.Sư 64hái chủ 4rì, vô cùng cy lực.

“Lịch 0rình đại ddhái là như aậy, chiếm 40hần lớn 1hời gian 34ủa các 0em cũng là 7ất đắc aĩ, mọi begười không ffên nói chúng 0a cố tình 04ắp xếp.”Lời 4ừa nói 2bong đã gây 98ên một 91rận xôn 2ao.

Lâm 36anh:”Nghe bói lần e8ày đi máy a8ay đến euyện W là 27rường bỏ 7iền, cũng 8em như được 32u lịch một 04huyến.”

Lần 4ày đến c0uyện W chủ 4ếu là để d7hai thác 0ài nguyên 5eu lịch.Huyện f ở phía 9am, cảnh 2fắc mỹ a6ệ,cũng 1eó một công aey nổi tiếng auốn đầu 7ư trong lĩnh 38ực du lịch, 6eđang định f8ết hợp 9ùng một dông ty du 19ịch nữa.Bởi aì khoản 26iền khá 4ớn nên dP muốn đến 6hân tích 9hêm, GP cùng a9rường B f1ũng có nhiều cuan hệ nên c4ần này 9ùng nhau 4ợp tác.

Ôn 6ahiễm vừa fất sách 1ở vừa 95hìn xung e9uanh:”Sao ahông thấy 0Đồng Chu?”

Lâm 1anh vuốt e8óc, không 41để ý lắm:”À e2Đồng Chu 42hông trúng buyển.”

Ôn 2dhiễm dừng 9ại một 42hút:”Chu aehu không 4rúng sao?”Giọng 26điệu có 98ẻ không 65in, ngày ccđó gặp eĐồng Chu, 13ô ấy chuẩn 2ị nhiều ahư vậy, 8cao lại không 7arúng?

“Ừ.”Lâm 1anh lên tiếng,”Bạn ebấy thời 6ian này giống 28hư kiệt 9ức, còn ađang chuẩn 46ị cuộc 9bhi GRE lại 6eừa sang 63hỏng vấn 4P.Ngày đó 1hỏng vấn cại trúng bư thái cho d7ên đành bhịu.Nhưng 00à cũng có fđiểm lạ, b0an đầu 6ói nhận 7ai mươi 1gười, sau 0ày lại công bố eai mươi 8dốt.”

Ôn f5hiễm lúng 2úng nói:”Mình 8ao không beiết điều dđó.”

Lâm fanh cười b3ò xét:”Thế 79ới nói 6ậu ngốc 47ha.”

Trở 2ại văn 9hòng,Ôn 7dhiễm vội fàng sửa 9ang lại bài tài liệu, d3iếng di eđộng vang 99ên, cô tùy 6cay nhấc 7áy, đầu 4ây truyền c5đến tiếng 94ười trầm:”Cô 78iáo nhỏ, b3đang làm 30ì vậy?”

Tài 1diệu rất 5hiều, cô 9ắp xếp 65à muốn a9ổ tung đầu:”Sửa bang này nọ 95hôi, lộn 9ộn quá.”

“Xuống bầu đi, eanh đưa a1đi ăn cơm.”

“Anh 5ề rồi 6ao?”Diệp c4ĩ Trinh mấy 25gày nay cứ c2ang thành 1hố B rồi d1ại về dhành phố 9e, trước 48à vì chuyện d7ợp tác aủa trường 6au còn bận 35ả công bác trong 0ông ty.

Vẫn 0hiếc xe 7entley màu d7đen, đỗ 8rên đường.Ôn fhiễm hơi 7ửng sốt aồi mở bửa xe, Diệp deĩ Trinh đang f7em tài liệu d6ừa thấy 87ô liền bcỉm cười, 2bỗ vỗ sang ecị trí bên 6ạnh mình, 00ý bảo cô 92ích gần fột chút.Ôn 5hiễm mặt cađỏ lên, 9gồi cạnh canh.

Trợ 4fý Hàng đưa 83ua một ly eước ấm 1ộng thêm 67huốc, Diệp 2ĩ Trinh nhíu 3dày, đành 73hận lấy.Ôn 6hiễm không 6hải lần 33đầu thấy 6anh uống bhuốc, tò 4fò hỏi:”Thầy 70iệp, thầy bhông khỏe e7ao?”

“Không 16ao.”Lại fói ít, còn 38à một đáp 33án quá đơn 4aiản, cô 2ũng không 4hèm nói 16ại.

Mãi 40ột lát 79au, Diệp 4ĩ Trinh không 63hịu được bđành hỏi:”Sao 99hê?”

Ôn bhiễm thở 9ài,”Em ebhỉ bỗng 8hiên nhớ 37ới một e9âu nói của danh.”

“Câu 6ì?”Anh 3dứng thú cbhíu mi.

“Anh b6ói, nói 3ối sẽ fhông giấu 0được điều 3ì.”

6ừa nói 64ong, trợ 7ý Hàng không 3chịn được 2ở nụ cười.

Thầy caiệp chớp 6ắt, vài 75iây sau đành bchải đầu 1àng:”Thực 2a cũng không 4hải vấn 0đề gì 7ớn.”

“Hử?”Cô 6ở to hai 8ắt nhìn 75anh, anh xoa 27ai bên mắt, 23ghiêng đầu 66hìn cô:”Em 15ó nhớ có 37ần anh kể 6ề chuyến 2bhiêu lưu 8guy hiểm fở Seberia 9hông?”

“Đương 8hiên.”Cô 4cật đầu.

“Lần fđó mặc 21ù chạy bhoát nhưng 9à ở trong 54uyết quá eaâu cho nên danh và các 3ạn đều 9ắc bệnh?”

“Bệnh e7ì?”

“Đau 3fửa đầu”.Diệp 1ĩ Trinh nhẹ 3diọng nói, 5ó vẻ như 91hông để 2ý,”Lúc ađầu đau 8hiều hơn, e0ây giờ 08ốt hơn 51hiều rồi.”Chỉ dó những b7úc đặc aiệt mới ahế.

Nói 9ong Diệp 72ĩ Trinh nhìn eÔn Nhiễm, 39ô quả nhiên 67ại mềm 1òng, vừa ceghe anh nói d3ó bệnh 29đã bày e4a vẻ mặt fbo lắng đến chế, tuy 6à cười 14ộ lên rất 4đẹp mắt, 5hưng mà 8eộ dạng 8dốt ruột aahế này, 9gẫu nhiên 2hưởng thức 0ột chút 9ũng hay.

Ôn fhiễm mắt 4chợt sáng 5ên:”Mẹ 2m cũng bị 7dđau nửa 7cđâu, lúc 9ị tê rần 4ên luôn 4cọi em đến 4át xa, em 6àm rất feốt đấy.”Nói 4ong liền d8hực hiện agay trên a0đầu Diệp 72ĩ Trinh.

Anh 22hớp mắt a9ột cái, 5au đó bỗng 75hiên nở bfụ cười.

“Đúng 9aồi, em có 6iệc muốn f2ỏi anh.”Lúc 9eới xuống 7ầu cô thấy fì lao công 54đang dọn 3aác, thế eên lại 21hớ đến 4ự kiện 0ia.

“Ừ.”Diệp 44ĩ Trinh vừa 0bưởng thụ 3fát xa vừa ađáp.

“Em 89hớ năm 3goái chị 40rình Bắc 4iúp anh dọn 8chòng, những cbhứ không 61ần thì 72đóng hộp dang vất, 94au đó em 7chấy luận 6ăn của 14m trong đó.”Cô 58ói xong, cừng lại.

Diệp d6ĩ Trinh bỗng a8hiên mở 3o hai mắt, 23hìn Ôn Nhiễm eửa quỳ c1ên cạnh.Vẻ 28ặt cô có chút ảm 9đạm, làm 3ho cảm giác aáy náy trong 66anh càng 45ăng,”Đó 7dà lỗi của 35anh.”

Khi 63đó công 1iệc bận duá, nhiều 69ư liệu d5ên không dcó thời 9aian xem xét 2bĩ.Đến 9hi anh rảnh d6ỗi hơn 7ới phát eiện không c9hấy luận 4ăn của faô.Đúng aaúc hỏi arình Bắc 87ới biết bđược mình 1ỏ nhầm c5ào thùng 4ác, sau đó 71ô đã cầm 46đi.Trình f4ắc cũng 4cói, Ôn Nhiễm 1ứ cật 59ực giữ, 60hưng mà 0ẻ mặt 9ất mất 1aát.

Anh 51éo thắt ebưng cô lại, 6fôn lên trán:”Về aau sẽ không chế nữa.”

Ôn 00hiễm bị 5anh nhìn 75hư vậy, 7ố gắng bui vẻ, khẽ 68ở nụ cười:”Nếu 4òn tái phạm, 9hức vụ b7ủa anh e 3à khó giữ.”

…………………….

Cuối 4ọc kì công 94iệc luôn 8đặc biệt dehiều, phải 9ham dự bao 5hiêu hội 8ghị tổng 5ết, một bgày Ôn Nhiễm 7hải làm 8iệc liên fục, khi 86ề đến 3eí túc xá d8đã không 08òn chút e7ức lực.

6úc xá vẫn 2hư cũ chỉ 56ó mình Lâm 1anh, Ôn Nhiễm fừa thay 47uần áo 2aừa hỏi:”Về 7ớm vậy, dao không dật đèn 1ên?”

Lâm 4aanh trả a6ời:”Tháng 5dày điện 53ùng nhiều 7uá, bác eeái quản e0ý dưới c4ầu đi vắng, aeho nên mấy 19uổi tối d7ay đành ebhịu vậy.”

Đại 4ọc B mỗi 6ọc kì cung e8ứng một 37răm chữ 4điện, nếu duá học 6inh phải 2ự trả 0iền mua.Ôn b6hiễm chép ciệng:”Trường 4cọc thật bà…”

“Cũng 84hông phải, 1aậu ở giường 9rước, khi 05ên giường 96ồi cũng d0ên kiềm ehế chút, c4húng ta đang 98ằm trên 1ehiếc giường 2ó niên đại f4đã trăm 8ăm không cahịu nổi 7ức nặng eủa cậu a6đâu, đừng ađể cảnh c7úp điện aeồi còn 3ị dạy bcỗ.”

ÔnNhiễm 0ăm tức 24iếc bạn fột cái, fâm Sanh bình dhản nhún 4ai, kéo chăn eeên chuẩn 0ị ngủ, daòn chưa b6ịp nằm fhợt nghe b5rong bóng 1dđêm a một biếng, sau 83đó còn 6bó tiếng c7ật gì rơi 7ỡ.

Hình ahư là bị 49gã?!Lâm 1eanh xốc 41hăn lên, 90hìn xuống e1rong bóng 55đêm chỉ 2hấyÔnNhiễm 4o rúm lại 3ên giường, 2ầm đầu c7ối xuýt acoa.

“Sao 80ậy?”Cô 9eo xuống fem chân bạn.

“Đừng, 16đừng chạm 51ào.”Ôn 7hiễm run bcun nói

“Sao 2bại thế?”Lâm 4eanh với 33ấy đèn ein, nhờ 9ào thứ 5eánh sáng 5ỏng manh 2ấy, cô 91ét lên:”Sao, ccao lại có ahiều mảnh a9hủy tinh 7ậy?”

Bệnh 94iện thành chố.

Lâm 9eanh ở hành 6ang hồi bâu nghe bên d7rong truyền 5a những 7iếng đau 59đớn.Trong 23òng lo lắng 1dhông thôi, 3ội kéo 9cèm cửa 55đi vào:”Anh 1hông thể e8hẹ tay tí 8ao, anh không 78hấy cô 2ấy đau 4đến thế a5ồi à?”

Vị 1eác sĩ thực c0ập trẻ auổi mặt 7đỏ lên, 5đẩy kính 34ắt, chân 1ay luống auống cầm e0ặp trong f0ay, nhìn aô gái xinh ađẹp giận aữ trước 6ặt:”Không, cin lỗi.Nhưng 47à mảnh 45hủy tinh b2đâm quá 40âu, tôi ahải lấy dho hêt.”

Ôn 5ehiễm thở fổn hển, b6ầm chặt 5ay Lâm Sanh, 1ahì thào:”Không eao mà, để 2anh ta lấy ađi.”

Lâm 7anh khi đó bới tránh dea cho vị dác sĩ trẻ dày làm tiếp.

Mấy aảnh thủy einh lấy fda dính đầy cết máu, d8ừa tron f8óng vừa 28đỏ tươi.Lâm 98anh đứng 3bđó, lúc 3ày vẫn a8đang mặc 5aáo ngủ, f8ếu không afở đây, 4ô thực 97hông thể cưởng tượng 3a.Lâm Sanh fít một b8ơi, đi ra 2fgoài, giống ahư nhớ 28a gì đó, 7ội lôi eđiện thoại ba.

Vị 1ác sĩ này cehử trùng 5ho đầu aối Ôn Nhiễm, cfôi thuốc bồi còn 42ăng bó thật 6ày.Ôn Nhiễm 12uốn tự 7ình đứng e6ên lại 61đau đớn 2đến nhăn 75hó mặt 3dày.

Lâm fanh nói chuyện 4điện thoại 04ong quay lại 13hấyÔnNhiễm 17đang cố f1ắng lết 8ca, nhíu chặt 1ày:”Sao 52ậu lại fự mình 5ađi ra?”

“Không aao mà.”Ôn 8bhiễm thấp 51iọng.

Bác c2ĩ kia mang a6đến một 2eđống thuốc:”Tốt fbhất nên d1đến bệnh 75iện thêm 4ài lần 0ữa, đến b5khi có thể 3xác định 2an toàn thì 76thôi, ở a4nhà có thể 8ddùng thêm 2mấy loại 8thuốc này.”

Ôn f8Nhiễm vội 96vàng cảm 5ơn, nhận dclấy.

Hiện 0tại thật 5đúng là fnhư mới 19qua cơn hoạn 5nàn, trong 99bệnh viện 4đâu đâu fcũng là 1người.Ôn edNhiễm suy f5nghĩ một blúc, thấy dcũng không 9nên ở đây.Hơn denửa người 5được chống e7đỡ trên 2người Lâm 74Sanh, chậm d6rãi đi ra 81ngoài.

“Này, 7rốt cuộc 89xảy ra chuyện 5bgì?”Lâm 0Sanh khó 06hiểu:”Giường 52cậu làm dcgì có thủy ftinh ở đâu?”

Ôn 09Nhiễm lắc 62đầu, cô dbỗng nhiên dnhớ ra gì 7đó vội 46nói với aLâm Sanh:”A fSanh, chuyện 6này đừng 6nói cho ai 6cả, nhé?”

Lâm 63Sanh gật 7đầu, rồi flại nhíu 0mày:”Chân 63cậu bị 3thương vậy fsao giấu 6dgiếm được?”

Ôn 0Nhiễm cười:”Là 92chuyện của 4mình mà.”

8vừa quay 6cđầu đã ddthấy chiếc 5axe màu xám 12từ xa đi 08đến, quá 33mức quen e8thuộc, quen 3thuộc đến 9mức làm 5cô sửng 38sốt.Cô 3vội quay elại nhìn 33Lâm Sanh 0đang cố ebgắng vờ acnhư không fcó việc 38gì.

“Cậu c3thật là.”Ôn 6dNhiễm nghiến 6răng nghiến d4lợi.

Người dđó xuống 3fxe, bước 2vài bước 91đã thấy 2fcô, vội 9chạy sang.

Dưới dfánh đèn 4đường 94mờ nhạt, cdcô có thể d5thấy được 8cvẻ lo lắng 3của anh, 0theo bản f1năng rụt 33cổ lại.

Mãi d1một lúc 8anh mới 1thở dài 6một hơi:”Đứng 2eyên đó, 0bđừng nhúc anhích.”

Anh 2đi tới, 22cúi xuống 44như muốn dbế cô.Thấy athế Ôn bNhiễm vội dlùi ra sau, 8lại đụng 9ctói miệng 7vết thương, 5đau đến 91nhíu mày.

Diệp 8Dĩ Trinh 04tức giận, 70lập tức d7bế bổng 2acô lên, abkhông để d3ý đến d2kháng nghị acủa cô, 66nhìn sang cphía Lâm 9Sanh:”Có 59thể lái exe không?”

Lâm cSanh bị 33cảnh tượng 3trước mặt c1làm cho ngây ccngẩn cả cngười, 55nhìn thầy bDiệp đến 2bxuất thần, bgật gật 57đầu:”Được.”

Lâm 50Sanh đem 6xe dừng c3lại trước 55nhà trọ 03của thầy 3xong liền c6lập tức 89chạy lấy bngười,Ôn e9Nhiễm ngẩng 8eđầu nhìn abạn, xong elại nhìn bthoáng qua d2sắc mặt 87của Diệp cDĩ Trinh, 3đem lời 10muốn nói anuốt vào 67trong.

Nhà 10trọ của 3Diệp Dĩ 05Trinh có 9mười tầng, 1ecòn có thang 0máy nên fkhông cần b3tốn công 6aôm cô đi.

Ôn 0Nhiễm ngồi f9trên ghế, 64bất an nhìn 7người người 0đàn ông 4trước mặt 8đang chăm dchú xem vết adthương của d2mình.Tất aecủa cô 22vì bị vết 6thương nên 54phải cởi edra, chân ebđể ngoài 3không khí flàm lạnh 1acả người, c8lúc được 5anh nắm b6trong tay, 1cnhiệt từ 95đó truyền 9csang mới f5thoải mái e0thở ra một btiếng.

Diệp 8Dĩ Trinh c7ngẩng đầu 08nhìn vào 42ánh mắt 6của cô.Cặp 00mắt màu bdrám nắng, 6ánh mắt eađó đảo e9vài cái b3rồi lại 7cúi thấp f1xuống.Anh 18thở dài:”Có 5đau không?”

“Không 1đau.”Cô 1bcười lấy b8lòng.

Anh 5cũng lười 3dvạch trần 3lời nói 43dối sứt 3sẹo này 6của cô, 2vừa băng 3vết thương dclại, vừa f8nhẹ giọng 74hỏi:”Bạn 9học Ôn 71Nhiễm, em 9hẳn là c5có số điện 5thoại của aanh?”

“Có”.Ôn 6Nhiễm gật 4agật đầu.

“Vậy 69là tốt.”Anh 0không nhanh 4không chậm 16nói,”Anh 5không hy cvọng em 94thuộc làu 1nhưng mà 0dít nhất 27khi có chuyện 7fxảy ra, 2cũng đừng 58quên nó, 1được không 6bạn học 7Ôn Nhiễm?”

“Vâng…”Ôn 3Nhiễm lúng 7eta lúng túng 47đáp, cô 0sợ sệt degọi một cetiếng:”Thầy dDiệp.”

“Ừ?”

“Thực 48sự, cũng 8fhơi đau…”

Diệp 8Dĩ Trinh 1đang xem 5dxét miệng 3vết thương f2ngừng lại 0một chút, dkhẽ cười 4dnhưng trên 4mặt vẫn 7giữ vẻ 55đứng đắn:”Ôn 1tiểu thư, 30lần sau 2còn nói 4dối nữa, 54cẩn thận 0cchức vị 2này khó 8giữ.”


06.08.2012, 03:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương d23

Edit: 23VyVy

Đây 66đúng là 19cái gọi 3là thương 0ecân động 19cốt một 9trăm thiên, achân vừa 3bị thương aatự nhiên 5cũng muốn 4nghỉ ngơi 75vài ngày 38hàn nhã.Nhưng 9à việc c6àm cho Ôn 8dhiễm đau dđầu là, f0hông thể bđổi nơi afĩnh dưỡng dđược sao?

81ượn lờ 0uanh bốn 64hía một 72át, bao quanh 8à một sắc 15àu trầm abấm, bài 01rí đơn ffiản, đúng, 85ô đã ở ahòng của 9dhầy Diệp b5rong trường 8đại học 7f đã hai 9gày rồi.

Buổi 12áng hôm f7au khi từ 6cệnh viện 3aề, Ôn Nhiễm 4hử thăm b5ò đề nghị:”Em ehắc là 64ó thể về eý túc xá…”

Diệp 4ĩ Trinh thản 84hiên liếc 6ô một cái, a7hông buồn 5hản bác, 1hỉ hỏi aột câu:”Em 1uốn kéo dái chân 43hương tật 7đi dạo behố sao?”

Ôn ehiễm:”…”

Thực 06a Ôn Nhiễm aũng không 02hải muốn e7háng cự f2iệc” ngoài bfý muốn 13ở chung” a3hư vậy, 03ô thậm 7hí thông 10ua việc bày còn phát 7iện ra rất 3hiều công fiệc bên 03goài của 4iệp Dĩ c1rinh mà cô 28hưa biết.Trong b3hoảng thời 8ian này anh 2ì công tác beà thường 0đến thành 3hố T, nhưng 1à mỗi ngày 9drước giờ 0căn cơm chiều feanh lại cahạy về.Thời dian nghỉ egơi của 3gười này dđúng là dhông có cuy luật, dhường thường fhi Ôn Nhiễm 6ơ mơ màng 1àng tỉnh eậy có thể 94hấy đèn bhòng sách fẫn còn 9áng.Anh cũng fấu ăn rất 0gon, có thể 8ầm được c7ài loại 4háo hảo aạng, việc 1ày đối 87ới Ôn Nhiễm bà nói thực fhông có 77ách nào, a2anh đúng ccà khiêu ahiến một aữ nhân 0iềm tàng faà cô quá.Và bhông những 54hế, anh f7òn nuôi 0ả vật b5uôi trong 0ahà, một bon mèo tên 5dà Cánh gia.

Nói 25đến mèo, c8iệp Dĩ a8rinh nhẹ 41hàng bâng 29uơ:”Là 8ột người e3ạn cho, eũng đúng b4úc nhàn f4ỗi nên 8uôi ở nhà 6ho đỡ buồn.”

“Nói 4à thế, 24hưng mà 01uốn nuôi 3hành cái abộ dạng 4ày vẫn 4ao tâm tổn 5fý lắm chứ?”Cô 99ôm nó lên 4hử cân aặng, quả fhiên, nặng frịch.

“Sao?”Anh e9háo kính 6ắt xuống, 0hìn con mèo 67đang yên 87ổn nằm 1erong lòng c0ô, khẽ a2ười:”Việc duôi dưỡng 38hú cưng 2ũng cần 20hiều kiên dbhẫn.”

Ôn c7hiễm liền 25ảm thấy 2bgười này bđang ám ebhỉ gì đó, e7hỉ là khi 5ô nhìn lại, 0anh đã cầm 0ấy tài cbiệu, còn ahăm chú 4hìn, cho 98ù cô có chắc mắc, 1ũng không cám hỏi.

Thừa 96ịp Diệp 6fĩ Trinh đến 9ehành phố aa, Ôn Nhiễm 3hàm chán 8ở nhà lên 8ạng, gặp 9eại Diêu 7rường.Hỏi fan vài câu 0bình hình 48ần đây, c1iêu Trường 0đã bắt fdđầu bạo c6hát:”Tên bdgốc kia, ea làm sao 5ình tĩnh 3được hả, aba đã bảo ahải đi 8áo công 1an.Giờ là búc nào còn 4eày đặt b8hiện lương 7bhư thế.”

Đã 6câu không bưng hô thế 6eày, Ôn Nhiễm 47hịn không bbđược đầu eđầy vệt 80đen, ngón 3ay ở bán chím bấm 39hanh:”Cho efù muốn 5drả thù, fũng muốn eiết là aai nha.”

Bông c tế: Sợ duá, ngài 3òn không e7iết vị 9ấy là ai 6eha? Cậu bhông biết cới là lạ.

Ôn 8hiễm: Cũng bhông phải….Đại ffhái là biết eột chút.

6éo cái chân 10ị thương 25ề phòng 7gủ, mở earong túi a0iền lấy 2a một vật.Đó 1à một vật 7ất cứng, barước mặt 0bà thấu 97ính sáng, 61ị vỡ ở 53hía góc.Phía farong là một 66ức hình, 0hìn kĩ thực 5a chỉ là 2ột bức e6ranh hoạt d4ình.

76hớ đêm 63ô bị thương, 13rời tối eịt, một 15ình đi dọc 31heo giường 8cề phía brước, vừa bđến mép 6iường, 3eô theo thói 4uen cúi xuống 6ửa sang 3ại giường, 4đúng lúc 4fhi cô quỳ 5fối xuống cột mảnh 04hủy tinh c4ỡ ra, cắm 7ào, cảm aiác đau 9đớn bất bgờ đánh fúp lấy, 0ô thất 9inh buông fay ôm lấy 64đầu gối 3ại mất arọng tâm 6gã ngửa 3a sau.Đúng 8aúc đó Ôn 5hiễm định 2đưa tay fa vịn nhưng 1à thứ nắm 3được lại 9à khối 37hủy tinh c3ày đây, 0cũng đủ 9dho cô một fanh mối, a4ại càng 1hiến cô 39ghi hoặc.

Phục 3dồi lại 53inh thần 3Ôn Nhiễm 2ảnh báo 50iêu Trường:”Không 2được nói 50ho mẹ mình, aếu không 2ẽ cho cậu f0ối hận afđấy…”

Diêu 7rường trầm 8ặc một cát, rồi ađánh một 8iểu tình 3gán ngẩm:”Đã 93iết, đã c5iết, chúng 0a trao đổi.”

Bị a4hương đến 2egày thứ 67a cô nhận fđược điện 6fhoại của 7âm Sanh.

“Sao?”Cô 15ừa trả 65ời vừa 23ho con mèo 52hỏ ăn, dcon mèo này 3ũng rất faứng chí 2àm cô không cchỏi cười bhanh khách.

“A 64em ra cậu 28ở bên đó 11ũng tốt 7ắm nhỉ?”Lâm 3anh cười arêu chọc 5ô.

e6ừ một 9iếng, cũng 6hông muốn ahiều lời.Lát fau Lâm Sanh 0eỗng nhiên 4ở miệng eọi cô:”Ôn 1hiễm mình eình muốn 9ói cho cậu 99a sự kiện fdớn.”

“Hả?”Cô fứng thú.

“Cậu aó biết 7ổng bộ 7eP ở Anh bchông?”

“Hình ahư … có 19ghe qua.”Cô 2hớ đã 9ghe Viễn eiễn nhắc 1đến, nói 4hú út hay fay sang Anh 8ội họp, c3à chức cụ chú út 83ở GP khu 25ực châu 4Á là Tổng 96iám đốc fhì phải.

“Cậu 5iết không, aần này fạng mục 37au khi chấm aứt học 9biện sẽ ahọn một 6ọc sinh 1ó điểm 08ao, có thể 2ho vào tổng aộ GP thực 4ập.”

Ôn dhiễm nhẹ d3hàng chớp 1ắt một 1ái:”Cái 4ày, mình fhật không 2biết.”

Lâm 1banh cười:”Sự biện cuối 4ùng là, cình hôm 6ua mới phát aiện ra, e5o lắng một agày không f4iết có 4ên nói cho 8aậu không.”

“Ừ, 7ậu nói 0eđi.”

“Sáng 7bôm qua mình 23hông tìm 2ca gương fủa mình.Cậu 4ũng biết, 73ái gương 66ó hình Doraemon 2cà lúc trước 7ị các cậu 6ười nhạo 2ìa.”Giọng eủa cô rất 6è chừng.

Điều 3aày làm Ôn b7hiễm ngây agẩn cả fcgười, cô 5hìn khối 5ính đang 86ị mình c1ắm chặt 13rong lòng dàn tay, hình cdảnh có 0hút quen 3fắt, hình adhư lúc còn e5rung học bó người 12ạn hỏi aô:”Ai mà a7hông thấy băm ngón 1ay?”

Ôn cehiễm không 29đoán được, 2gười bạn 42iảo hoạt e8iết lộ:”Là, boraemon.”

63hìn lại, 9ếu quả 2hực như 3bhế, thì b2ình ảnh 9rong kính dày giống 9ình đó 8dhư đúc.

Ôn ehiễm cúi 74đầu nói b1ới Lâm 8anh:”Cậu c4ói vậy 95hông sợ 9ình hiểu dầm sao?”

Lâm 2anh mở miệng, 4iống như 1hững lời 30ói từ đáy 82òng:”Cậu fghĩ như chế nào, 67ình không feó quyền 2fỏi đến.”

Ôn 1dhiễm trầm bặc thật 8âu:”A Sanh, 4ình biết.”

Giống 0hư tâm tình eặp nhau, 7âm Sanh cười d8ười:”Tốt 2ắm, cậu eghỉ ngơi c3ho khỏe, 2ài ngày 00au xuất 3hát đi huyện 83 nhé.”

Ôn bchiễm dập 88điện thoại 0ong ôm hai 5hân thẫn 12hờ.Cô chưa ffao giờ thực 16ự suy xét 0gười bên ffạnh quá 6hiều, người c7hác đối 2ốt, cô chưa bao giờ doài nghi 93đối phương 17ó mục đích 3ấu, bởi 84ì nội tâm 7ai cũng đều 9ốt cả.Không achải cô 30gốc, chỉ 76à cô không 7uốn lo lắng f0đi đoán 7âm tư người 7fhác.

Chẳng 65ẽ cô như cậy là không ffđúng sao? 8hất định chải đối 2dới người 1đó phòng cị hơn sao?Ôn 93hiễm càng bờ mịt.

Diệp 0ĩ Trinh trở aề thấy 73gười nào 0bđó đang 93gồi trầm a1ư, nhìn 0ất buồn 8aười.Anh 28ởi áo khoác 3a, nhẹ giọng 1ỏi:”Suy cghĩ gì thế?”

Ôn afhiễm ngẩng 8đầu, chăm c2hú nhìn canh một e2át:”Em 1đang phiền f9ão chuyện 47éo cái chân e7hương tật 3cày đến 9uyện W thế 61ào đây.”

Diệp e1ĩ Trinh nhìn e5ô, cười 7ói:”Anh 5dho em một bbin không b9ốt đây.”

“Cái 9ì?”Ôn ahiễm tò 55ò.

Anh 3búi người, 7bhẹ nhàng 4uốt lên aái tóc trên 6rán cô, 4dho đến 17hi thẳng 0ại mới 4ừa lòng:”Hôm 1ay học viện a4hông báo, 0áy bay bị củy, mọi dgười phải bđi xe lửa 4đến huyện bf.”

“Sao?”Ôn 94hiễm kêu a5ên,”Trường bghèo như bậy sao?”

Diệp dĩ Trinh cười 73ói:”Cái 36ày không 83hải chính.Anh fđưa em đi, 3hế nào?”

Anh 09đưa cô 2fđi?Ôn Nhiễm 3ửng sốt, 5ội xua tay:”Không d5ần, không 63ên phiền 51hầy như 3hế.”

Động 8ác uống 0ước của e1anh ngừng 99ột chút, cắt hơi ffheo lại.Ở e7ùng người b7ày đã lâu aÔn Nhiễm ciết đây e0à dấu hiệu 1ahuyển biến dfảm xúc 0ủa thầy 4iệp, cô 2ại vội f5ói:”Ý adm là, thầy 07ận như 5hế còn 9eđưa em đi 4hông tiện.”

Diệp 4dĩ Trinh nhìn 6ô một lát 49ồi cuối 7ùng cười 35hổ:”Ôn ahiễm em 4cao luôn cảm ehấy “làm c1hiền” 14anh?” Nói 2ong nhéo 28ái mũi của 36ô,”Về d0au không 64được nữa.”

Ôn 8hiễm ngớ 84gười, không fhải vì c1điều gì ahác cả 5à chỉ vì 0dđộng tác cđó của c3anh.Anh nhất dđịnh không dciết, lúc 8òn nhỏ, eba rất hay 73héo mũi 8aô, mỗi 4eúc cô bướng 24ỉnh, không fbhịu nghe eời, ông 1bẽ đành 6hải bất 0eđắc dĩ aười rồi 1héo nhéo 9ái mũi của 3ô.Cảm giác 39ấm áp quen 3huộc này 8ừ rất 74âu rồi 2fại đột dhiên ùa 2ới, giây 4iếp theo adô đã làm 2a một hành 3eđộng mà bhính mình 56ũng không 3ưởng tượng bổi- ôm 79ấy thắt 6ưng anh.

Diệp 32ĩ Trinh ngừng 5dước, có 4hút ngỡ dgàng nhìn 94ánh tay trắng c8õn đặt 15rên eo, nói 4inh ngạc 3đương nhiên aà có, nhưng bà, điều 7aanh quan tâm fúc này là:”Làm d5ao vậy?”

“Thầy 33iệp, thầy 8iận sao?”

“Sao?Anh 66iểu hiện c3õ ràng vậy d4à?”Anh 4rêu ghẹo.

“Không 4hải?”Ôn fhiễm lắc 2đầu, nhìn 45iệp Dĩ b4rinh xoay e9gười lại, 4ó chút nói 9fhông nên d9ời,”Em 8đang chậm 4ãi thích 71ứng.”Nói 8eong cô lại 0ào cào tóc, e4uồn rầu,”Mặc 7ù không a0uen nhưng 8cà anh tin 4m, em đang a6ất cố 9bắng.”

Nhìn b9ẻ mặt eeờ mịt 5bại bất d4an của cô, 73iệp Dĩ 0rinh chỉ d8ó thể thở b6ài.Đối eaới những aố gắng d6ì mình của 96ô ngốc 33ày, anh còn 2diết yêu 3ầu gì nữa 7hứ, duỗi 94ay ra nhẹ f3hàng vuốt 6ại mái 1óc bị cô 80ào loạn, 6ười rất 00ôn hòa:”Anh efiết rồi.”

Tình 90êu, tình fêu là cái 9ì?Chính 85à cam tâm 1ình nguyện 07à chở che.

Ngày 88uất phát 3cđi huyện 47, cả đoàn 24hia làm hai f2tổ, phục atrách việc 9dkhai thác 4etìm hiểu 78các khu ở 09huyện W.Lâm 0Sanh vàÔnNhiễm 5được phân bvào tổ a2hai, tổ d6một đi 0buổi sáng, dÔn Nhiễm 1và Lâm Sanh 44cùng đi 06buổi chiều.

Trình 12Bắc thấy 57Ôn Nhiễm fkhập khiễng 91bước đi, 02không khỏi 7lắc đầu, 6đỡ lấy 62tay cô, Ôn d0Nhiễm dở 22khóc dở ccười:”Chị bTrịnh Bắc, 2đừng có 6dkhoa trương 3như vậy fdmà.”

Trình 0Bắc lắc eđầu:”Không 57được, bnhư thế enày chị 7mới thấy 8ean tâm.”An 9tâm Ôn Nhiễm, becàng an tâm 5fhọc vị 3của mình.

Từ d1thành phố 74B đến huyện 5W cũng mất bmười mấy 70giờ, phong 29cảnh trên d1đường 7đi lại d6xinh đẹp 2tuyệt trần, cakhông khiến fngười ta fchán nản.Nhưng a5mà trước cmắt, việc fkhiến cho 7cÔn Nhiễm efđau đầu a2là người b3ngồi phía 14trước cô ablại là cbgiáo sư 11Lưu Khải 1Minh.Ai mà f4đoán được 0dhắn là b2người dẫn a8đầu tổ e4buổi chiều 9này chứ.

Trình fBắc nhìn 4vẻ mặt 5không được 8tốt của 9Ôn Nhiễm, 91lắc lắc becánh tay 8cô, nhỏ agiọng:”Có ephải thầy aDiệp chưa eatới nên 45em lo lắng 1phải không?”

Ôn aNhiễm bị eTrình Bắc 1dtrêu hoài f0cũng quen, 0ảo não 5nói cho qua:”Không 68phải, chỉ a5là có người 7oan gia ngõ 9bhẹp.”

“Ai?’Trình 0Bắc đầy c4hứng thú.

Ôn aeNhiễm chỉ 5chỉ lên 3hàng ghế 3trên, Trình 1Bắc vừa 90thấy là 1fhiểu ngay:”Hắn 5eà, thật 5flà đại 80danh lừng 89lẫy, trường 7bcũ của fem có người 2như vậy 9có phải 3em mắt mù 5không sao 12lại học 24trường 4đó hả.Thế basao, em cũng 0là người 1bị hại 7hả?”

Ôn 3Nhiễm vội 5lắc đầu e0:”Là bạn cdthân của 1fem.”

Trình 54Bắc khinh a1bỉ nhìn 7cái gáy 65của Lưu 06Khải Minh:”Người dnhư thế a2đúng là b1lưu manh, e8nghe nói elúc hắn bphỏng vấn f9còn để 3lại mấy 2hồ sơ, fphỏng vấn exong liền f5gọi đến.Bây a0giờ mấy 3người trong ctổ đang 31rất hứng 47khởi, không fphải vì 4sắp tiến 91hành hạng 6mục mà clà ngồi 5đoán xem 69ai là người eđược Lưu 5cKhải Minh 0chọn vào 9bằng cửa 25sau, quả 2athực so bfvới nội 2gian còn 3dkinh khủng 2hơn.”

Ôn bcNhiễm mỉm c4cười nhìn cra ngoài 5cửa sổ.Xe 7đã vào b0huyện W, 6các học d8sinh xếp ahàng đi axuống.Ôn 8bNhiễm cũng 7cầm lấy btúi xách, cdvừa chuyển 0người đã c0thấy Trình fBắc lén e0lút lộ 7dta một tờ 2giấy nhỏ 35viết gì 7eđó, còn d9chưa kịp 4hỏi đã d3thấy chị 5đánh thằng 0dvề người 11phía trước.

“Làm 4gì thê?Đứng 2trật tự flại cho 4btôi.”Lưu a0Khải Minh 90nghiêm khắc e7nói, quay d2đầu thấy 8bộ dạng acủa Trình f8Bắc lại 1fnhẹ nhàng agiọng xuống:”Cứ 7từ từ, 08chờ một 7alát, đừng 9bcó gấp.”

Trình cdBắc gật agật đầu:”Cám eơn thầy.”

Lưu 31Khải Minh b7cười,”Không 6cần”.Ánh 2mắt trên 0người cô 1dạo một f5vòng, Trình 44Bắc chịu 65đựng sự 8ghê tởm 0dđó, quay avề Ôn Nhiễm fđang đứng 21ở sau giơ blên hai ngón btay chữ 0V, Ôn Nhiễm 89ngẩng đầu 4lên lúc 3đó mới 9nhìn rõ, 4sau lưng 76Lưu Khải 69Minh có một 67tờ giấy, 2viết bốn 8chữ:”Ta 9là lưu manh.”

Ôn 0Nhiễm không 5kìm được 9fmà cười 6phốc.

Huyện 55W có rất 4nhiều tre 71và hoa cải, 72vừa bước 3vào trong 09huyện đã 52có thể acnhìn thấy 75một mảnh bevàng ánh 2của hoa c3cải dầu, 4mùi hương 4nhẹ nhàng 9tự nhiên 9quanh quẩn 7quanh chóp dmũi.Ôn Nhiễm e1hít một 2hơi thật 7sâu, nhìn eccảnh đẹp aabên đường, 80tâm tình btrở nên erất tốt.

Trinh bBắc đi dsau lưng 4ecô, chậm d9rãi xuyên d7qua vườn cdhoa cải:”Chị 75thấy hạng 5mục này 7đúng là aflàm điều cthừa, nơi 35này đẹp 1như vậy, 8chuyển thành adphong cảnh addu lịch, 0thực chất 0chỉ để 23kiếm tiền.”

Ôn 1Nhiễm hái 4được một bđóa hoa 9ecải dầu, 2lắc lắc btrên tay:”Đây abmới là 2vẻ đẹp c7chân chính 90của địa fphương chị 0nhỉ, không abcần phải atrang trí 05gì thêm cnữa.”Nói eexong cô quay 5lai nhìn 56Trình Bắc 6cười:Chị 58Trình Bắc 7bnói đúng 5không?”

Trinh beBắc sửng csốt một 53lát, vội bngay lập 85tức lấy 5điện thoại fra chụp 7hình ảnh 8btrước mặt, dcÔn Nhiễm 8hơi đỏ cdmặt, quay 96người đi 59tiếp.

d3nơi thành d1phố T xa exôi, Diệp 97Dĩ Trinh cgiờ đang f7tiếp tục atham gia hội 32nghị tổng c6kết, điện c4thoại trong 56túi bỗng erung rung 0khiến anh 87giật mình.Anh emở ra, đập 7vào mắt 19là một cánh sáng 7nhẹ nhàng fcủa tháng 2một, lúc 6này ở huyện 47W hoa cải 2dầu đã b6bắt đầu cnở, trong 5một vùng 4hoa màu vàng 96rực rỡ, acô ấy đứng 50ở đó, 9một góc 6fvàng nhạt f6óng ánh fngay trước cmặt, cười drất tươi, cthật sự 3đẹp đến 92không nói 8cnên lời.

Không 51tự giác, d5vẻ mặt 4anh dịu dđi rất 3nhiều, thành bphố T giờ alà mùa đông 9giá rét a5cũng cảm bbnhận được 2một tia 0dấm áp.

“Diệp 5tiên sinh.”Người 97trợ lý bcó chút 85khó hiểu.”Sao 9evậy ạ?”

Anh 22khoát tay:”Không ecó việc egì.”


06.08.2012, 03:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương fd24

Edit: a7BaoVy

Sáng 5fhôm sau mới 6sáu giờ 46mặt trời 55đã mọc, 29Ôn Nhiễm 3bcũng tỉnh ddậy luôn.Cô 39và Trình 3Bắc ở 5cùng một d6phòng, Trình 2Bắc nghe 41hấy động eĩnh liền 4ở mắt 07a, mơ mơ 51àng màng 1hìn cô.

“Ôn 66hiễm em cđi giờ a1ao?”Tám fiờ mới 7aập hợp, 53ho nên lúc 7ày còn sớm dfuá.

8ặc nhanh 78uần áo f0ào, thấp 8iọng:”Ngủ 75hông được 1ên em đi 3a ngoài một d6át, chị cfrình Bắc 04gủ tiếp cfđi.”

Tổ 15ạng mục 0ở một 4hà khách afiền nam 1uyện W, 5cuy điều 57iện không 25được tốt 8dhưng mà b1hìn cảnh 1aung quanh 4ũng không 09đến nỗi cbào.Người achủ nhà ahách dậy c1ừ sớm, 01hấy cô 97ội chỉ f2ào phía aa xa nhắc 7hở:”Cô c5ái à, bên 45ia địa 3aình không 4aốt không 02ên tùy tiện 7đi qua nha.”

Ôn 5hiễm cười bật đầu, ađi dọc 3heo đường b9hính, không 8hí tươi 0át vô cùng feho nên cũng 3âm tình drở nên f8hư thái faơn nhiều.Hồi aòn nhỏ, 1ô cũng từng 1ùng cha đến 5đây một dần, cũng 41à lần duy 19hất cha e3ang theo cô 1đi công 99ác, cho nên 20ô nhớ rất 33ĩ.Chính fà ở nơi cfày, cô đi 06heo cha qua 94ườn hoa 52ải, ông 8ũng chỉ 3bề hướng 9ùng núi 0địa hình 0ehức tạp aở xa xa.Bây bfiờ, đứng fiữa lối 9cẽ Ôn Nhiễm 95ới dừng 1ước, nhìn 1ề phía 7rước không b8a cười 86hưng đầy 87hua xót, 6ại có một 63ẻ mất 8át không e8hành lời.

Mục f1đích hôm 6ay là ở biền Bắc auyện W, cìm hiểu a7ướng đầu 81ư khai phá 02ủa công 7y.Trước 5hi đi Lưu 5dhải Minh 33ập hợp dbọi người 00ại, nói 96ua một chút 8fề hành 0crình:”Tôi ahải nhắc bhở các 5ạn đại fọc B, vì 21hầy Diệp 70ó việc aên hôm nay côi sẽ dẫn 62ắt mọi 7egười hoàn bhành việc 8hân tích 4oàn cảnh.Cho aên, hy vọng 8ọi người 2uân thủ 30ỷ luất acủa tôi.”Nói 1ong hắn 2fiếc Trình 2ắc và Ôn 7hiễm một 6cái, hàm 4ý cảnh 14áo rõ ràng.

Trình eắc vụng crộm cười:”Xem 7a lão lưu 8fanh kia phát 2iện ra, 32iếc quá, 6ghe nói tên bội gian eũng bị 4óm được, 8đấy, chính c0à nữ sinh dia, vào bằng 1uan hệ cửa 4au với gã 5đó.”

Trình c1ắc chỉ bay sang, Ôn 4hiễm nhìn 97hoáng qua, aehớp mắt 9ột cái 92ấu hổ 3ười:”Chị 62rình Bắc, egười đó, b8m biết.”

“Em fiết?”Trình faắc kinh 1gạc vô bùng.

Ôn 7hiễm gật 77đầu, đó fà khi cô 0ở đại 9ọc A, hằng e8ăm đều 29ét học 7ổng quốc 55ia cho các cinh viên 44rong học f0iện, là 3ột người 76ó thành 05ích học aập thực b9uất sắc.

Lát 88au, cô quay 4ại, nhẹ 9iọng hỏi:”Chị c1rình Bắc, e1hị nói b5húng ta có 91hải có bhiều người b8âm mộ không?”

Trình b6ắc cười dói:”Đương chiên.Không 9iết sao, 4au khi kết 52húc, người 21được điểm 38ao nhất 4cẽ được 99hư giới e0hiệu của 3ổng giám ecđốc phân 21hu GP châu 3Á Ôn Hành 7dhi tiên sinh, aột tháng 6uấn huyện 9aại tổng 04ộ Anh quốc, 3hực là cột bước bên tiên, deai mà không 0ơ ước 2hứ.”

Ai 0ũng mơ ước 93ao?Ôn Nhiễm 2hìn ngoài fửa sổ, 8dẩm bẩm 9cói.

Miền 0ắc huyện 8 không giàu 0ó như phía e3am, nhất fà địa 09ình nơi 6ày không 7dốt, thứ 1ai là dân 7ư ở đây 9fó vẻ hỗn 4eạp, dân 19ộc thiểu 09ố tụ tập 70hông đồng 45hất.Nhưng 50à nơi này 09ại có nguồn 2ài nguyên c6u lịch rất 2dhong phú, 4hông nói fđến tài aguyên khác, 22hỉ nói 64đến ngọn aúi cao hùng 5dĩ kia, trên dađỉnh còn 24ó vài cái 2ồ và động ahoáng thạch.Càng bhiến cho 47gười ta 4inh ngạc 1đó là nơi aày đều aco thiên nhiên 5ình thành.Rất cbhó tưởng fượng nếu 4cột khi được f0hai phá thành 13ông, không 0eiết sẽ 2fđem bao nhiêu f0iền tài bhảy vào 40ông ty nữa.

Ôn 2dhiễm đi cheo phía 5aau Trình b4ắc có chút 4ệt mỏi.

“Ôn cdhiễm”.Trình 35ắc gọi eaô một tiếng.

Ôn ehiễm ngẩng f8đầu, lập 1ức miệng 37được nhét 1aột viên f5ô cô la 9đậu, vị bgọt nồng bđậm lan 05ỏa, Ôn 7hiễm nở edụ cười:”Cám 0ơn chị a2rình Bắc.”

Trình 35ắc cười 2hanh khách,”Không 6ó gì, đối 6ử tốt fới em cũng 4à đối 3ử tốt aeới mình 7à.”

Ôn 2ehiễm hiểu 9được ý bứ của c2rình Bắc, 4dđẩy nhẹ 9hị một e5ái, mắt 1hếch qua 2hìn thấy 63ột đứa brẻ cách 99đó không 2a.Bé trai 5ôm một d7on chó nhỏ, cđứng ngơ agác nhìn 1đám người 03ua lại, duần áo 2em cũng đơn 7iản, khuôn aặt có chút aẩn, có 18ẻ gia cảnh 0ũng không dốt.

Ôn 4hiễm nghĩ dghĩ lại 88ỗ vỗ vai 23rình Bắc:”Chị 2drình Bắc, 77òn sôcôla ceđậu nữa 4hông?”

Trình d3ắc cười:”Ăn 8ghiện rồi 7cả, còn 6ột túi 9cơ.”

Ôn 9ahiễm nháy 7ắt:”Cho fm hết được bhông?”

“Làm 86ì?”Nói 2fong Trình 40ắc đưa 4ua, Ôn Nhiễm 6ehanh cầm 1ấy, rồi 2dhạy đến ehỗ cậu adé kia.

Cậu 23é ngẩng 14đầu, khó 7iểu nhìnÔnNhiễm 14ồi lại chìn về fdhía gói a6ôcôla đậu b3o trên tay bô.Đôi mắt bàu đen lóe 63áng, lông 7ei cong cong, dbất được.

Ôn fhiễm mỉm 10ười, cúi f7gười cầm bói sô cô dea đưa ra:”Cho 7am, ăn đi.”

Con 76hó đứng c3ên cạnh 4ủa lên aai tiếng, 5ậu bé cúi 5cuống nhìn 92ồi lại 6gẩng đầu 8ahìn cô, f1uối cùng eầm mắt eừng lại 7ở gói kẹo.Do a4ự một 25ồi mới 7ươn tay 0fa, còn chưa aịp nhận fđã nghe 15iếng gọi.

“A e8húc, về fehà ăn cơm 81hôi.”

Nghe 22iếng gọi, e6ậu bé tên 0A Phúc này b9ội cuống buýt dắt b3hó chạy b6ề, ngay 0ả sôcôla dũng chưa 3ịp lấy.Ôn 8hiễm ngẩng 2đầu, thấy baách đó b8hông xa một 9à lão nhìn fề phía 9fô mỉm cười.

5ơi sửng e9ốt, sau 19đó mới aaười cười 03oay người 73đi về phía d0rước.

Hôm 5ay chủ yếu dhỉ cần 2iến hành 81hân tích 78ên trong, cựa theo 4ợi ý của 5ưu Khải binh, mọi 1gười đi 0heo đoàn 4o huyện cehái tới, 3hìn phong 7ảnh địa 8hương rồi 46rở về 8hân tích.Cuối 7ùng sẽ 3iết bản aáo cáo công dbiệc.Tất chiên không 60hể thiếu 0iệc cùng fhững người 3fđó nhậu fdột bữa.

Ôn 98hiễm trời dinh không 95hích rượu, 45ấy lý do 40hân thể 0hông khỏe 5ên thôi.Lưu fehải Minh 92hìn Trình 2ắc với 75Ôn Nhiễm 67hấy cũng 38hông vừa 7ắt nên ffũng chẳng 9uồn gượng 8ép.

Ôn 9hiễm và arình Bắc 93ở khách cạn ăn cơm.

“Theo 5ế hoạch bbhì cứ làm 1ạm bài 7hân tích 4ên trong, 0òn lại 6hờ khai 3iảng rồi d2ói sau.”Trình cắc cắn b0ắn thìa,cười 44hìn Ôn Nhiễm,”Nhiễm dhiễm em ecó kế hoạch 9cì cho ngày 27ghỉ không?”

Ôn ehiễm dùng 1hiếc đũa 8đảo đảo 6ấy hạt 3ơm cứng 8gắt trong bát, lắc aeắc đầu.Trình 55ắc nhìn 59hén cơm f6ủa cô, 1dđưa sang a5ột bát 4dháo nóng, aắt Ôn Nhiễm a3áng rực c5ên.

3”Theo chị 9ciết thầy bdằng năm chời điểm 3ày sẽ không b1ở trong cfước.”

“Vậy 66ao?”Ôn 96hiễm khó 0ciểu ngẩng cđầu.

“Mỗi feịp cuối 70ăm đều 07uất ngoại, 12ơn nữa 1hường đi fdột nước 3ố định 78à Canada.”Trình 1ắc nói,”Đại 8bhái là phải 0ặp ai đó…?”

Ôn 90hiễm à 3fột tiếng c4ồi nuốt aaột ngụm 2háo.

Trình aắc nhìn 1hản ứng 0ủa cô, 43hông khỏi 4bỏi:”Tiểu 3Ôn à, em 7ột chút 8ũng không 6hắc mắc 4hầy gặp beai sao?”Làm cho cô hao 80âm tổn 5ực đi điều 1fra như vậy 0bũng không 1ảm thấy 2hút thành 00ựu.

Ôn chiễm liếc e0ô một cái, 6hành thực cói:”Chị fbrình Bắc c1à, thực 0a, tâm tư bủa chị e1đều viết 43rên mặt fả đấy.”Tưởng fừa được 05ô ghen ai 20gờ cô lại ehông dễ 3àng mắc fưu như vậy.

Trình bắc:”…”

Sau chi cơm no 4ượu say, 2ành trình 62uổi chiều 33ại bắt bđầu.Xe 64đi qua một 2hôn trang 43hỏ rồi 94gừng lại.

Nơi e0ày cũng fạnh bên 27hu quy hoạch 3aủa công 0y.Sở dĩ dòn đang 4hân vân 07o dự là f0ì ở đây eó một thôn frang nhỏ, 5hỉ có mấy aeộ gia đình 08hưng muốn 2hai phá cũng 9aặp không 08ít khó khăn.

Ôn cfhiễm vừa 6cuống xe 7đã gặp e1ột người acất quen d9ắt, A Phúc.

A 91húc đang 6ắm xích cổ của bon chó, ngồi 92ổm dưới 6án cây, 4hấy có 80e đến ánh d4ắt mở 85hật to.

Ôn 0hiễm đi 92ua, nhìn 9cậu cười, 83àng làm 7ô ngạc 3hiên hơn a9à A Phúc 61ại chủ ccđộng nói 0huyện với bô.Cậu nói c6iọng địa 01hương rất d7ặng, trầm 9hưng nghe bào tai lại dất mềm 7eại.Đôi 9ắt to nhìn 5hẳng vào cdắt cô.

“Chị 0cà, chị 01ó phải 86đến dỡ 34hà của 1am không?”

Ôn ehiễm ngỡ 0gàng, không e0õ ý của eậu:”Không e4hải, chị b0hỉ là đến 6em thôi.”Không fiểu sao, 2hi nói những 4bời này 9ũng rất 3hó khăn.

A 23húc gật 4ật đầu 6ồi lại 2úi xuống:”Bà 59m nói, chờ be của mấy 4fgười tới fhôn em, khi 2đó nhà 1ẽ bị dỡ 1đi, sẽ 5hải chuyển abđến bên 7ia núi ở.”

Giọng của cậu 8ất buồn,Ôn cehiễm ngừng fại, không 8eiết phải aan ủi cậu eeé thế nào, 1ỗng nhiên ehớ ra trong 3úi còn gói 2ôcôla, vội 90ấy ra đưa 5eđến trước 80ặt A Phúc.

A 4bhúc nhìn 9ồi lắc dắc đầu:”Bà 36ội nói 2hông được 0cùy tiện b6ấy đồ 59ủa người f0hác.”

Ôn f6hiễm ngạc 38hiên, vừa 3ười vừa eoa đầu am, đem đồ 6ất đi.Không 9iết bà b2ội cậu a6hải tốn 1ao nhiêu 8bông sức 45ới có thể e8iáo dục cột đứa 7rẻ hiểu 1iết như 4ahế.

Buổi 0ối trong a5ian phòng 5ọp nhỏ, b1ưu Khải 2binh tổng 8ết một bgày công bác.Hắn eẩy gẩy 9ađiếu thuốc 62hàn nhã 1ói:”Hôm 05ay tôi cùng fới giáo b2ư Lý Minh fđại học 3 có trao 6bđổi một 1ehút, công 37ác của 3húng ra ở 1dđây tiến 27riển rất aeốt, rất 0huận lợi dho nên vào 2bgày kia là c5ó thể hoàn e2hành.Như 61ậy kế 2oạch trước a2ăm đã xong.”

Mọi 8engười nghe f0xong đều crất vui 6vẻ.

“Buổi d4chiều khi ađến xem 6thôn nhỏ 0akia, chúng 55ta cũng bước cbđầu có aquyết định, 5sẽ xem xét 3bcho vào phạm 9vi quy hoạch 7của công fty, bởi avì dân cư 4ở đó không fdnhiều lắm, c2hộ gia định 74cũng thiếu 4thốn, chi 70phí chuyển 7chỗ sẽ 87không cao.”Nói 90xong Lưu e5Khải Minh d4nhìn quanh a3một vòng,”Mọi 5người có ebđề nghị 8gì không?”

Không eít người 6gật đầu feđồng ý, 48nếu đem 0nơi này 7vào khai 48phá, việc dgiao thông 2cũng thuận 07tiện rất c4nhiều, có 33thể tiếc d5kiệm nhiều e1tiền.Không 4biết vì 6csao Ôn Nhiễm 13bỗng nhiên cnhớ lại 7cuộc gặp ebuổi chiều 64với cậu bbé kia, ma 7xui quỷ dkhiến giơ 6etay phản 7đối.

Lưu 10Khải Minh 2sắc bén 25nhìn cô:”Nói b2nguyên nhân.”

“Em 8dcảm thấy, 5nếu mua 44nhà cho bọn chọ, còn 6cho họ thêm 95chi phí an b4gia cũng fatốn khá 4nhiều.Mặt 82khác, điều bcđáng ngại 8nhất là 4tình cảm becủa mọi 6engười, 56ai cũng ngại edời đi, 0em nghĩ họ 1sẽ không 6cmuốn dời 41đi nơi đã ebsống lâu d4như thế.

Lưu eKhải Minh 5dđứng lên, e4từ trên 2cao nhìn fxuống cô:”Bạn ehọc sinh acnày, xin 9hỏi bạn 1ccó biết dquyết định ecủa bạn eđem chi phí 4của công a9ty tăng đến d9bao nhiêu 1không hả?Xin adùng đầu eóc mà nghĩ f7đi một dbchút.”

“Em 4đương nhiên 94biết.”Ôn 80Nhiễm vội 35nói,”Nhưng 92tiền nhất 3định là 2bvấn đề dquan trọng 9nhất sao?”

Lưu 5Khải Minh 9như đang 6fxem một fcâu chuyện 3fcười, nhìn cccô, trong 45tổ đa số 3đều là 8nghiên cứu 9sinh của 1đại học aA, là đệ 24tử Lưu 5Khải Minh 41mang theo, 40Trình Bắc aevà vài người 2đang sửa 5sang lại asố liệu, f2không ở afđây, chỉ 0có một 8mình cô 5ở chỗ 1này, không 8ai lên tiếng aủng hộ.Lưu d2Khải Minh 53cười nói:”Ôn eNhiễm, cô 91cao thượng, 6cũng phải bnhìn xuống.Hơn 3nữa cũng ephải tìm cphương pháp, 72đừng làm fcho công 7ty phải f5trả cho 90sự cao thượng fcủa cô, 3dù có thể, 1cũng không ebđáng tiền.”

Ngày drời huyện ddW, cảm xúc 6của Ôn 17Nhiễm rất 59thấp.Vừa 3đúng lúc 63Diệp Dĩ fTrinh gọi a5điện thoại 4tới, Ôn 5Nhiễm nói b2hết mọi aachuyện cho 34anh nghe, 3thầy Diệp 91nghe xong cbên kia cũng 39chỉ biết 1cúi đầu 4cười.

“Ôn 1fNhiễm”.Anh fnói,”Em 3fphải hiểu, 65theo góc fđộ thương b5mại mà 2nói, dùng b5ít kinh phí 5mà đạt 52được lợi 2nhuận lớn 5nhất mới 08là căn bản.”

Ôn 7Nhiễm nghẹn emột chút, 8ethấp giọng 4lẩm bẩm:”Ăn 0thịt người akhông chớp a0mắt đúng 8là tư bản.”

“Nhưng 9mà em cũng 5như vậy.”

“Vậy 42phải làm dsao đây?”Cô 20cẩn thận 5hỏi.

Đầu 5dây anh im c7lặng vài b1giây, sau 2eđó nói:”Để fanh nói chuyện 73với giám 9ađốc Ôn, 90chắc anh dta sẽ có 85biện pháp 73tốt.”

Ôn fNhiễm sửng 6sốt:”Ôn, c4giám đốc 4Ôn?”

Chẳng bflẽ là…?

Diệp 92Dĩ Trinh 6fkhẽ cười, côn hòa nói:”Ừ, eclà chú út d8của em, caanh ta đang 4aở bên cạnh 0eanh.”

Tắt 81điện thoại 0biểu tình 4Ôn Nhiễm 3frất phức ftạp.

“Làm dsao vậy?”Lâm 6Sanh cấu bcấu hai 4má cô, trêu 8đùa.

Ôn 52Nhiễm xoa 2xoa mặt:”Không 4có việc 0gì.”

Đôi 0mắt phượng 40xinh đẹp 70của Lâm 0Sanh liếc dsang, nâng 8cằm cô 71lên:”Nhanh, ddthành thực fkhai báo.”

Ôn eNhiễm nhăn fmặt:”Đừng cnáo nữa.”Cô 24giờ đang dchột dạ, 4căn bản 32không thể 5nhìn thẳng afvào mắt baLâm Sanh.

Khi efxe lửa vừa 71đến nhà 8ga thành 36phố B điện bbthoạiÔnNhiễm 3cũng vang 8lên, cô 5dmở ra xem a4mặt lại 1nhăn như 2abánh bao.Điện 8bthoại của cchú út:”Ôn dNhiễm sao?Buổi b8chiều cháu 2có rảnh akhông gặp 1nhau một 6lát, chú 4nói trợ e4lý đi đón 51cháu.”

“…Da, bvâng.”Như 17thế nào etrong lòng 3cô lại b3có một 97cảm giác 08như làm dchuyện xấu 00bị phát 92hiện vậy.Quá 5tệ.


06.08.2012, 03:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chuyện dũng cảm nhất - Mèo Folk Scotland - Điểm: 10
Chương 7725

Edit: 7VyVy

Quán c5cơm gia đình f2Lão Hồ.

Ôn 2dNhiễm nhắm 73mắt theo 5đuôi người b3trợ lý 5của Ôn 9Hành Chi.Nữ btrợ lý 2dáng cao bgầy che 0ckhuất đi 9ehân hình chỏ nhắn 8ủa cô, cđi thẳng 5đến phòng, 0ới nhìn aào đã thấy 6Ôn Hành 4hi ngồi chàn nhã a2rên bàn 8ống trà.Thấy 5eô anh mỉm b9ười, gật 95ật đầu.Chỉ 3ì cái cười bày cũng 6àm da đầu f2Ôn Nhiễm ehất thời ebun lên.

Sử 62ụng câu feói của 7eô bé Ôn biễn mà 6ói,”Người 5ày bình a8hường không 5dhể đoán e9iết được, 34ặt than 46đó là thái 7độ bình 4chường, 15ếu nở 1ụ cười, 7hỉ có một 8eoại khả 3ăng là có 8huyện với 1hị.”Cô ffđại khái 05ó thể hiểu 78được chú f5út vì sao a8ại gọi 66ô đến, dhưng mà 23ành động 4hanh như 4hế, cô 89òn chưa 68ề đến 7crường học 23đã bị 5riệu đến 63ồi.

“Chú 2út.”Cô a2gồi trước 3ặt, thấy dgười này 0hấc ấm 8rà lên, 9ấy một 5ái chén adráng quan bột lần a4ồi mới bót đầy fđưa sang.

“Trà d1Ô Long.”Âm b3điệu thản 94hiên.

Ôn d4hiễm bưng 2hén lên, ehấm một b1gụm, cũng 24hông nhìn 0a có chỗ 0dào đặc aiệt, nhưng 9hực ra đối c4ới cái 5ên này cũng fhấy hứng 6hú, Ô Long?Thâm derầm như ahú út, chẳng 56ẽ cũng 0uốn làm 0hơ ca sao?Ôn 9hiễm không 0hỏi rơi 27ệ, rất 7uốn gọi b5điện cho 60Ôn Viễn 81in lãnh giáo 4ột chút.

“Hôm 2aia ở huyện ab sự việc 6hú có nghe 1eĩ Trinh nói, 0fấn đề 4fày cháu 0hông cần aao lắng, 2huẩn bị 7cạng mục d3ho tốt là bcđược.”

Chú 57út bỗng d3hiên mở 8iệng nói, dcÔn Nhiễm dội gật d9ật đầu:”Cám, 08ám ơn chú.”

Ôn 6ành Chi vuốt 8e ly trà, 0eđánh giá 57gười con 8ái đối 42iện một 9chút, trầm 1iọng hỏi:”Ôn 6hiễm, cháu e8ợ chú?”

Ngụm 3frà trong aeiệng còn 43ghẹn lại 3ơi cổ họng,Ôn 7hiễm ho 0han không 29gừng, chật dật không bahịu nổi.Trong 07òng cô rất dảo não, 9ô còn chưa d1ịp phủ 23hận cũng 3đã lộ a0a hết rồi.

Ôn 0ành Chi nhếch 42hóe môi, dđưa sang eột chiếc 62hăn tay trắng:”Đừng 3hẩn trương, a0a cháu trước fehi mất có 2đến chỗ ebhú đưa 2ột phong ehư, ông fó dặn, ehi nào cháu dai mươi 6uổi thì fó thể mở 9a xem.”

Ôn 3hiễm ngừng 9động tác eeau khóe miệng, aò mò nhìn, f7hỉ thấy 6hú đưa 69a một phong 2hư, dọc 6aheo mặt aàn đầy 2đến chỗ a6ô:”Cháu b5iờ có thể 0em được fồi.”

Ôn f8hiễm cẩn dhận mở 4a, trong nháy 6ắt, nét ffhữ quen 7huộc của d8ha xuất 2ciện ngay 0erước mặt, 4ô kìm nén 7ị chua nơi ađáy mũi, aốc mắt 01hiếm hồng.Cho eđến khi 4em hết cả eức thư 9ài, nước eắt đã 95ơi đầy 9ặt.Cô bỗng dahiên rất 63ội phục 3eự đoán 0ủa Ôn Hành fhi, biết 3dô nhất 48định sẽ dahóc nên 4ới đưa fhăn tay dày bfhế.

“Chú dút à, phong 3hư này ông 3đã thấy 0ua chưa?”

“Không dó.”Ôn 7eành Chi lắc c5đầu, “Anh ccai trực 9iếp đến erường đưa 6ho chú.”

Năm 9ấy anh cũng 4hông lớn 4à bao.Đợi 8đến khi fai mươi 2uổi anh 3cới mở c4em bức thư 56ày, khi đó 1aới hiểu ceụng ý của 26anh hai.Anh e9ai tin tưởng, 2cđem con gái d7iao cho anh, 4ó một câu 5chiến anh 3hắc cốt chi tâm đến f4ây giờ:”Nếu dó thể làm 41ho ba chấp 1hận được ehiễm Nhiễm 0à mẹ nó fhì rất fcốt, nếu chông hãy 79để nó bời xa ba eột chút.Anh bhông muốn 7on gái và afợ anh lại bẫm vào 8ết xe đổ 7aủa anh, 0erải qua ehững điều 4đau khổ 0đó…”nói dfhư thế, daàm sao có 8chể cho ba bcem được?

Ôn 2ành Chi không deiết rằng, 6hỉ một eiếng “anh 32ai” của cình lại fhiến Ôn dhiễm cảm 74động không 2hôi.Cô hiểu, fha khi còn 76ống, chỉ 2dó một tâm 8guyện duy d3hất là 6uốn mẹ 0eà mình có 7ahể được 6Ôn gia tán 2dhành.

“Cám 87ơn chú, bhú út.”Cô ehấp giọng b2ói.

“Chú 6ảm thấy 91ôm nay là 5úc nên nói dbết mọi 9ahuyện với fdháu.”Anh cuông ly trà, a4hật sự 1hìn cô,”Trước 5à nói chuyện eha cháu, 48au đó là 7huyện cháu.”

“Cha 84háu…”

“Nếu 6hú nhớ fhông nhầm, frước khi d0háu đến 24rường ở b2hành phố f9, chú có 8ặp cháu bột lần, 0hi đó cháu e1ới bảy 9uổi.”

Ôn chiễm nhớ bại, ánh fdắt có chút dảm đạm, 7đó là lần aduối ba đưa d8ô về nhà 7đón năm 59ới, cô 7ặp được 1Ôn Minh và 4Ôn Viễn, 2ũng gặp 97được chú dút.Ba nói, 8chú út rất ehông minh, cfười bảy b5uổi đã 3eđược học 2ổng, đi bọc MBA ở 6ước ngoài, crong giọng 86ói rất 1bự hào, 4fại cực fì hâm mộ.

“Chú cút”.Cô 9dđột nhiên 1ở miệng.”Cháu duốn hỏi dột chút.”

“Sao?”Ôn dành Chi nhíu f1ày.

“Phong a3hư này, 2ao lại giống bbhư một 8eức di thư?”

“Không 3ó gì lạ deả.”Ôn 6ành Chi thản e4hiên nhìn 91ô, không ehanh không d2hậm nói:”Bởi 2ì đó vốn c3à một bức ci thư.”

Ôn 42hiễm không a3hỏi hoảng d3ồn, đứng baật lên, ebhút nữa e7àm rơi cả 1y trà trước 6ặt,”Nhưng 85à, ba cháu ccà bị tai 81ạn xe cộ 49rên đường daao tốc mà b2ua đời, 4dà ngoài 0aý muốn, 1eàm sao lại…” 2ói tới bđây cô a7hông khỏi 3bgẫm lại, 1ình như, 3ô khó khăn 9ỏi lại:”Ý 75ủa chú 8à, ba cháu, có ý định?”

Ôn 94ành Chi nắm 0ấy cánh aay cô, kéo 2ô ngồi 6uống:”Lúc fcấy chú c5đang ở 2rong nước, 7hận được 84điện thoại 11ừ bệnh biện thành 1hố N, khi 2đến nơi 4bẹ cháu 9eđã có mặt 0ồi, cũng 5ađã xử aí mọi thứ 73ổn thỏa.”Anh 9âng mắt aên, nhìn bô, nhẹ 34hàng nói:”Bác 3dĩ nói, anh 93ai đã dùng bột lượng 95ớn thuốc b3an thần, 22đủ để 88ột người 5âm vào trạng fahái hôn 69ê đến 3ử vong.Chính fì anh hai 6cuôn có nhiều echuyện bức f2úc, cho nên 7ếu không 3fùng lượng 2ớn như f7ậy sẽ 14hông có fiệu quả.”

“Cho 2ên, cho nên 1a cháu tự 7eây ra vụ 8ai nạn xe b8ộ?”Ôn 73hiễm ngỡ 92gàng đưa 08ay che miệng,”Chú 17út, tại 58ao ba cháu cại muốn 45ự sát?”

“Bởi efì ba cháu fhông tốt 0đẹp như 10háu nghĩ.Ba 3háu tính a4ất yếu 5đuối, cho 8ên khi không ađược gia 1đình chấp 9ahận mẹ 03háu đã 11ội mang fcà bỏ trốn.Nhưng f5à việc 4bày khiến 2anh hai nhiều 7hi suy nghĩ, aối hận.Anh 0ừ nhỏ 1fđã ỷ lại 54ia đình, 5hưng mà 40ẫn muốn 8được ba 6án thành.Chỉ 8iếc là…”Ôn 96ành Chi lưỡng d7ự, có chút 24ất đắc 4ĩ nói,”Chỉ 8à  Ôn ccão tính d9ách cũng fất kiên 56định, cuối 81ùng cũng ehông làm 9heo ý nguyện fbủa anh hai.”

dhở dốc fcì kinh ngạc, 96gực đau fđến khó fhở:”Cháu 1iểu rồi, 9ahú út.”

“Ôn 5hiễm.”Anh arầm giọng,”Chú 85hỉ muốn 44ói cho cháu d5iết, ba 9háu, như 1ậy cũng bà sự giải 8hoát.Cho a4ên, cháu 2bhông cần 8hải sống 7ãi trong 1ồi ức 0hông chịu f4uên đi như 5dhế.Huống fchi, cha cháu 1ất yêu d9ẹ con cháu, 04điều đó, b2hưa bao giờ 1anh hối 7dận.”

f1đọc thư dủa ba, ba 52ũng có nói 2hư thế:”Cả d9đời này, 22anh luôn 6ếu đuối, 1cúc nào cũng aợ không aàm được biệc gì.Nhưng 3dà chỉ một 9dhắc dũng 1ảm nắm d8ấy tình 8êu đó, 7ang chị e9âu rời 0Ôn gia.Anh a2iết, khi bđó chỉ d4ó một con abđường, 8rong cuộc 8đời cũng 3ó nhiều dúc cần 9ài phần fũng khí bhư thế, 9ới có thể 2đạt hạnh 3fhúc.Dù cho a1hông còn bđường 2ui.”

Ôn e5hiễm chớp feđôi mắt 6ẩm ướt, 6eói:”Cháu 07iểu rồi, chú út.”Nói fà như thế, 6ại kể fboàn bộ 45ự thật 34a, lấy bức dhư của 5fa mang đến cfiáo dục a1ô, cô không 6hỏi hồ 89ghi, chú 4út có bao 5iờ nói 9ehiều như fdhế, sao b0ây giờ ceại vậy?Ôn a2hiễm nâng cdắt, nhìn ehú:”Chú 7bút, chú d1iết chuyện 10ủa cháu?”Cho daên mới 5đặc biệt 4cđến đây 92huyết khách?

Ôn 37ành Chi vuốt 58e ly trà, 9iểu được d7ý cô nên 2ừ một 1fiếng:”Biết, 4ahưng chú ehông cho fhép can thiệp.”

“Vì 76ao?”Cô c6iếu kì 1ỏi.

Ôn 2ành Chi cười 5hông chút dao dự:”Vì 7gười đó 1đáng giá.”

Bước 8a khỏi quán 97ơm Ôn Nhiễm 3ừ chối 98hú đưa 2cô về trường, 59ại một dình bước 7drong hoàng b4ôn.Hôm nay 5hời tiết b5hành phố 25 rất lạnh, 4hưng mà 9rên đường fẫn không 0ất vẻ fáo nhiệt, b2àm cho cái 3aạnh kia 3ũng dần cất đi.Ôn c3hiễm kéo 0éo áo, bước 9ào trong c6đám người.

Di 3động bỗng 49hiên vang f7ên, Ôn Nhiễm 20hông thèm 6để ý liền 21ắt máy, 3à giọng 48ói ấm áp eủa anh.

“Xe b2ửa đến 0dồi sao?Anh acđến đón 4m nhé.”

7ít vào một caơi, chun 97hun cái mũi 69ị lạnh f8óng:”Vâng, 2e lửa mới 1đến, em 8dđang đứng 4crên đường 2đi bộ.”

Người 1đầu dây c7ơi bất 9egờ, cười 99hẽ:”Em 9hực có câm tình, 5bhông sợ 3cị cảm 9aao, đang 79àm gì thế?”

Hình 0hư anh không 77iết, Ôn c5hiễm thở 0hẹ một d8ơi, đá 40đá hòn 9ỏi bên 91hân:”Chú 7út mới 0ìm gặp 4m.”

“Ôn 3eành Chi?”Diệp 3ĩ Trinh nhíu caày,”Anh 6a nói gì 23ậy?”

“Nói 1cì không 40uan trọng.”Ôn b0hiễm nói,”Chỉ bà, thầy 6iệp, em fó thể nhờ 3gài một 2eiệc không?”

“Ừ.”Anh 67uông ly nước 4arong tay, c1hìn ra ngoài 0aửa sổ 6đã lên dđèn, buông 8eỏng thân 5ình, chăm fhú nghe cô 0ói.

“Ngày 1ia em muốn f8đến thành e5hố T, anh 1ếu rảnh 23ó thể đưa 0m đi được 0bhông?”Cô bói ngữ f6hí rất 6ẩn thận.

Còn 2ưởng cô 1cuốn nói 3bhuyện gì, 2hì ra là ddhế, anh bỉm cười:”Đương 1bhiên là dó thể, 86ần này fehông sợ 9hiền anh 24ữa sao?”

“Không 1ehải.”Ôn 3fhiễm phủ 6hận, do 4ự một 7át rồi 1ới mở ciệng:”Em 6uốn đem 15anh đến diới thiệu 5eho mẹ.”Dừng eột chút 08ồi nói 4hêm,”Với 08ột thân fhận khác.”

Diệp 2ĩ Trinh sững a8ờ, sau đó 9ại rất 10hanh phản ccứng lại:”Được.”Đáp 7bại không 73ề do dự, fởi vì, eanh đã đợi 2ất lâu, b8uối cùng d8ô cũng đã baiến lên 6ột bước, 6anh làm sao 4ó thể từ 55hối chứ.

Ôn fhiễm ngọt fgào cười, dtắt máy, 1bước lên 45xe điện angầm.


06.08.2012, 03:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: canhchimxa, s2kunkuns2, tôm chiên xù và 445 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
tiểu.kỳ
tiểu.kỳ
ngocquynh520
ngocquynh520
ngocthuybachdang
ngocthuybachdang

ngocquynh520: dô topic xem thì biết :D
nguyenthianluong: xong thê nào nàng
ngocquynh520: đã làm xong
nguyenthianluong: ngocquynh520:ta chọn  hình 37s.jpg cho Bất ngờ trở thành Thế tử phi và 66c729f790529822ffa97e88d7ca7bcb0846d4c3.jpg cho bộ Nguời yêu tổng giám đốc hăc đạo nhé. nàng giúp ta với. Ta cũng không biết chèn hình thế nào, xem link hưỡng dẫn xong vẫn chả bít làm híc
ngocquynh520: uh cố lên nàng ^^
cereniti: uhm dung vay bay gio ta chi uoc lam xong mau bai bao cao chu chay di chay lai sua bai tim thay co gop y met qua
ngocquynh520: oh thế bây giờ chỉ ôm 2 hố riêng 1 hố chung à... khi nào thi xong lại ôm :D
cereniti: Tu nhien nha cup dien. Nen phai onl dthoai. Ko danh chu co dau dc
cereniti: may bo cuong thu ay ta doc convert xòn thay ket cuc vo ly chang chiu duoc. nnhung ko muon phien nang convert tiep nen thoi.
ngocquynh520: @nguyenthianluong: bây giờ chưa dc, đang làm bài =]] Chọn hình nào thì báo ta để ta còn chỉnh sửa
ngocquynh520: @cereniti: năm cuối rùi à? Thôi ráng đi, vì tương lai sau này :D
Ta tính luôn bẫy tình với bộ cường thủ hôm trước nàng muốn nhận đó
nguyenthianluong: ngocquynh520. buôn bán gì ở đó thế, mau đi sửa bài ta gửi đi. cái chương 215 đó của nàng HOT chết đi được.
cereniti: mà ta còn 2 bộ hiện đại nào cơ chứ, ta nhớ đủ số con mình sinh mà
nguyenthianluong: Ai, Chu Chỉ Nhược gọi ta là yêu nữ kìa, cứ đánh cắp trái tim của nam nhân mà thành yêu nữ thì ta sắp đắc đạo tu tiên rồi ha?
cereniti: học kì này của ta tận 2/7 (ngày bảo vệ đề tài) mới két thúc
ngocquynh520: thôi cố lên, ta còn hết tuần này là xong học kỳ, mai là ngày quyết định :(
ngocquynh520: ủa ta tưởng nàng có 4 đứa con chứ (2 hiện đại, 2 xuyên không...)
ngocquynh520: ta cũng thế, mà tình hình là làm nhiều rồi, trí nhớ cũng chai bớt T___T
cereniti: mục tiêu bây giờ là phải nuôi 2 đứa con còn lại cho đến khi nào nó thật tròn mới thôi, nhưng dạo này bận bịu với bài báo cáo quá đi ><
cereniti: mỗi lần làm xong 1 bộ, luôn có cảm giác vừa vui vừa nuối tic61 khi phải nói lời chia tay với đứa con đã trưởng thành của mình ^^
ngocquynh520: đâu có cái kỷ lục nào mà ko thay đổi, nhưng giữ kỷ lục dc 1 thời là tốt rồi ^^
cereniti: dù biết rằng nó sẽ sớm bị soán ngôi, nhưng ta vẫn vui lắm :D
sumigirl: @cereniti: chúc mừng nha
sumigirl: @ : uầy ... phá kỉ lục cái gì vậy ?
ngocquynh520: @cereniti: bồ phá kỷ lục view của diễn đàn rùi đó :D
sumigirl: @: CON YÊU NỮ TRIỆU MẪN ... THÌ RA LÀ NGƯƠI ... HỨ ... NGƯƠI LÀ NGƯỜI ĐÃ ĐÁNH CẮP TRÁI TIM CỦA VÔ KỴ Ư
sumigirl: @: NGHE NÓI HUYNH ĐÃ BỊ MẤT TRÍ NHỚ
nguyenthianluong: Chao Trương công tử và Chu tiểu thư, tại hạ là Triệu Mẫn, nine to meet you
sumigirl: @ tình : VÔ KỴ HUYNH ... HUHU ... TA TÌM HUYNH MÃI ... HUYNH CÓ BIẾT LÀ TA NHỚ HUYNH LẮM KHÔNG
Ngạo Tình: Ta là Trương Vô Kỵ nè


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.