Nội quy chuyên mục

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

[Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm

 
Người gởi Nội dung
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 935 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm - Điểm: 10
Chương a50

Vương 8aBồi còn 9nhớ rất 24rõ, bức fhoạ trước 5mặt này fdlà do chính btay Ngao Du 01đã vẽ, c7thậm chí 18cô còn nhớ 9rất rõ c2tình hình d0ẽ tranh 0úc ấy. ba © DiendanLeQuyDon.comúc đó Ngao 37u cứ làm 6ầm ĩ lên fảo là mình b2đã gặp 5hượng hoàng cồi, Vương 6ồi cứ 1ơ màng không bdin mới bảo f3anh vẽ một 2bức cho xem, 3fết quả bà Ngao Du bẽ ra chân 5ung một c7gười đàn eông, tức 2dđến nỗi 0ô và Ngao cu đã cãi bhau ầm ĩ 2ột trận.

Giờ 0ấy bức 45ẽ ra, Vương 4dồi mới 9iểu rõ. 2 © DiendanLeQuyDon.comỞ góc độ fcghệ thuật 36gao Du có 7hả năng b0rời sinh, f6ẽ chân 18ung này dù c6hông cho 6à giống chư đúc 3bhưng chỉ dần liếc 8hìn qua một 8ái có thể 8ehận ra anh 6a – với fình dáng b5ày, trông 4ống động 5hư thế eày đích 98hực là 3hượng Hành.

“Đúng 49anh ta sao?” fhu Tích Quân 5hẽ nhíu cày, bỗng 7ắc đầu: d2“Vóc dáng 0ất giống, 57hưng mà… dại có chút 8hông thích 7fợp cho lắm,” fAnh quay đầu 0ang hỏi cô, “Cô fảm thấy ehế nào?”

Vương 36ồi không dói lời e0ào, giật aahắt bức e2oạ, nổi ebiận đùng c2đùng đi 3a mở cửa, erực tiếp 78ìm Phượng eành đối f9hất vậy. a © DiendanLeQuyDon.comửa lớn fừa mở, 6hượng Hành 55ở miệng 4eo cười 42ười lấy 1eòng, rồi 15đột nhiên 69hoáng nhìn 23hấy bức b0oạ trong 8ay Vương 44ồi, sắc 40ặt bỗng edhốc thay 5đổi, tự 1dưng hét 2o một tiếng, 0oảng hốt 02uay đầu c7ỏ chạy cdào trong 3hòng mình. 8b © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 1ám sát theo a0au, ra sức 5há cửa, 82anh ta lại 1iữ chặt 5arong phòng, 41uyệt đối dhông mở 0ửa ra.

“Anh 5cia…Ra ngoài f5ho tôi!” 68ương Bồi 18đứng ở 83ửa mắng co, “Đồ fô liêm sỉ 4ia, có ra 39đây không 94hì bảo!”

Trong 1hòng im lặng, 2ẻ mặt cdgao Du vừa 95hư cầu 4in vừa không 3eám động ceđậy. Lần bcđầu tiên frong đời 44anh mới 0aảm thấy f1ình thật 19à ngốc, bứ không d4ghĩ chu đáo 4ứng phó 6ước tiếp, c2anh không 0uốn ra mở 7ửa để 1cị Vương ecồi chửi 9ới gì đâu. b © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt ciện giờ a7anh thực 80ự quá mệt 8uá hối aeận rồi, 3ao anh lại 15ễ quên 36huyện trước ebđây còn fđể lại 60hứng cứ 28hính xác 4hư thế ahứ? Nếu 33ớm biết 2hư thế, 6anh sẽ không 2ượn hình beáng của 5hượng Hành, 05óc dáng 0hì không abđẹp trai, dại vừa b6hông thành bhục, da ddại còn 53đen nữa 1__ anh đã 89uên hoàn eoàn chuyện 1ình phải 7đổi lại 38àu da đen cồi.

Vương 4ồi đứng d2goài cửa 7bít gào một aồi, mãi 11hông thấy 7fó người 61a mở cửa, 2hưng đôi 5fợ chồng ahỏ ở bên 86ạnh quanh 0eăm suốt 37háng không 6hấy ở b3hà lại 0a mở cửa, 98ẻ mặt 0dô cùng kinh 9gạc, nghi e7oặc hỏi 0ô: “Cô 6iáo Vương, 8ó chuyện 40ì vậy?”

Vương eồi cũng 1bhông muốn 4àm ầm ĩ 6ên mất dặt với dọ, vì vậy fchỉ còn 3ách cầm 77ức tranh aarở về 8hòng. Chu 7ích Quân 59ẫn ngồi f0rên ghế 2gẩn người, 7híu nhíu bày, trông 7ô cùng khó 7aiểu. Thấy fương Bồi 3rở về, 1hu Tích Quân f3ười ầm 9dên, có chút f0ui sướng dchi thấy 5gười gặp 0oạ, hỏi: ce“Anh ấy 24đã đóng dfửa sao?”

“Hừ__” c7ương Bồi eiận đến 65độ không ffói được ddời nào 9ho đúng. 8d © DiendanLeQuyDon.comrong lòng 9còn có một 0hút chua 0ót, Ngao ffu và Phượng 28ành, hai 72gười họ 32ốt cục b0định muốn fì đây? eọ sao lại 7boi cô như 48on khỉ thích cđùa giỡn eậy chứ? 22ao anh ta 1ám đùa fiỡn tình aảm của 85gười khác 5hế chứ?

“Tuần aày ở phòng 1eriển lãm 2ó một buổi d9riển lãm 1ranh, chủ ađề là 5“phái trừu 70ượng”, 1ếu cô có 51ứng thú 2hì đến dem được 14hông?’Chutích 0uân thấy edắc mặt 5dủa cô không 8ổn, vì 4fhế nhanh d0hóng đổi b0đề tài, 9ười mời. d © DiendanLeQuyDon.comài năm nay, dhong cách 9ạo hình 7dỹ thuật ecủa giới 1hượng lưu 64đã quay cại, phái 04rừu tượng cẫn được d2uy trì, bản dhân Vương 94ồi cũng d7huyển sang 6on mắt của 75hái trừu fượng rồi.

Vương dồi giật 49ình, vừa aa ngoài vừa dđi ngắm, eình như c7ũng không 5hải là 82ựa chọn 70ai lầm gì. 4d © DiendanLeQuyDon.comrong khoảng fhời gian e8ần đây, 3ình như 8ô bị áp 0ực quá aậy. Hơn 4ữa __ cứ 53ghĩ tới f5hòng đối diện còn có Phượng 77ành, một d7ên vô liêm bỉ như thế, aòng Vương aồi càng 5ảm thấy 4hàm chán 13hực sự.

“Được!”

3ahế mới 3uyết định 5ên đường 18đi Thượng 9eải. Vào 7an đêm Vương 0ồi đổi 3iờ dạy 2ới một 7cị giáo 3bư, tuần dbữa thì 96ới phải ccđi dạy, 9áng hôm 7fau, cô liền 6đáp máy 4ay tới Thượng 2eải.

Công b4y của Chu 6ích Quân 8ây giờ 8hát triển 8ất nhanh 6erong vòng 58ai năm, không 5hỉ hàng căm tổ chức 1riển lãm a4ghệ thuật, bà còn ngẫu bhiên có 6ứng tổ 1hức bán 43đấu giá, f4ần đây 47ại hợp a0ác với dột khách a8ạn năm cao ở Thượng 9ải, làm fài việc 9ây ảnh 0ưởng rất b9ớn, rất 5ó thế lực, cdàm giới 66ghệ thuật 2ahát triển 2đến đỉnh 08ao. Lần aày triển 6ãm tranh, bcất nhiên 7à tập trung beất nhiều 68hân tài, 8bô cùng náo 9hiệt.

Chủ 9đề lần 5ày là phái b5rừu tượng 6eất phù 84ợp với 9u thẩm mỹ 5ủa Vương 8ồi, cô 5dđi là đi bfon đường 1hính thống, einh ra trong f3ầu không fhí nghệ fhuật nồng 2ậu ở J 7bhị, lúc eòn chưa 4iết chữ 3hì đã vẽ e6ồi, lại euất thân e8ừ gia đình 3oạ sỹ, a2ốt nghiệp 7rường Đại 4ọc mỹ c6huật hàng 6ađầu, sau 4hi tốt nghiệp 89ại được cột trường feđại học 6bhận về 53ạy, một 55gười như b1hế là đã 17ó rất nhiều 87hâm niên 8ẽ tranh.

Mới dà ngày đầu 2fiên của 22uổi triển 4ãm tranh, dhưng người ađến xem 3fại rất 9đông, trừ 26ác vị quan bhách và 18hán giả 6a, còn có 26ất nhiều 3ạn bè đến 5ổ vũ, Chu 8dích Quân eứ tha hồ 0rổ tài, brên mặt d3ười nhiều f4đến nỗi 95ứng hết dfả, cũng 4hông có 81hời gian ađể ý tới 7ương Bồi. e © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 4ũng hiểu 58hút, cứ d9ột mình 3cđi dạo 4òng vòng 3rong buổi 89riển lãm fđể ngắm 77ranh.

Tất 6aả tác phẩm 0của buổi 6riển lãm fđều tập 81rung vào da vị nghệ 02huật trẻ 3uổi, các 2ức tranh buyên truyền 2dhủ yếu b6đều là 69ủa ba vị dày cả, 0ahách thăm 63uan đều d2ập trung bào ba vị 5riển lãm 16ranh chính, ffòn phòng 04é hơn thì d4ại ít người d6em. Nhưng 4aương Bồi 1ại biết 0dõ “quy 80ắc” của 3iới nghệ ffhuật, không 0ổi danh bũng không 3hải là fo vẽ xấu, 80à loại aày là lấy ebhủ đề 4“phái trừu a0ượng” 78để tổ 1ahức triển dãm, nên 76uất thân 4ủa hoạ 1ĩ và phái 8hường cũng 3ực kỳ 3uan trọng 7ơn.

3aậy cô cũng 8hưa vào 4óp vui với 5ố đông f9à ngược 1ại cứ 29ứng thú 6ở phòng 4ehỏ ngắm 1ừ từ, duả nhiên a9hát hiện 31a có nhiều 3aác phẩm ffó sức thu 82út ghê gớm.

Sảnh 8hỏ rất abít người, 4cgẫu nhiên 50hỉ có vài bchách tiến 0ào xem qua 0em lại vài 2ần rồi 5đi. Vương cồi thì 39gược lại acại được 3ên tĩnh, 1hanh thản bổn định 7ainh thần 3fđể thưởng 3hức. Lúc 16hăm chú 6hìn, lại f6ó người f2ước vào, 7hắc là eột đôi f6ình nhân, aay trong tay 5rông rất 5hân mật, fúc Vương bbồi liếc 8aua nhìn họ fột chút 83hưng do họ duay lưng 7aề phía 1ô nên vẫn 00hưa nhìn 45hấy mặt 8ủa hai người.

Đến 2úc Vương aồi xem xong e4ết các 7ức tranh dbrên tường, aeồi vòng 3ại bên 9ày, thì 31ừa dúng c7úc nhìn 0hấy rõ a0ặt của bđôi tình 2fhân kia, dcương Bồi bdỗng chốc 25ổi giận cđùng đùng. 0 © DiendanLeQuyDon.comô gái trông 2fất nhỏ bhắn, tóc cắt ngắn 3gang tai, f1ắt to lông e2i dài, toàn 9hân toát 29ên một 6ẻ tươi 6dát nhanh 73hẹn.

Còn 7ề người a7đàn ông edia – dĩ 7ahiên là eehượng Hành cfồi! Anh f2a còn dám bgang nhiên ceặc mặc aột bộ bom lê màu 20ím, áo trong 48àu trắng, bađeo caravat, 0hìn trông 0ất được. 85 © DiendanLeQuyDon.comrong lúc 9biãy dụa, aặt anh ta bòn trắng c8ơn nhiều, 73rên mặt 07ạch sẽ 5ộ ra một 0buồng khí 5hất nhẹ 10hàng, khoan 7hoái, nhìn 1rông vô b0ùng giống 7ột tri thức c6đầy hứa 9ẹn.

Anh 0a cứ nghĩ 43à bôi phấn 11ho trắng 15ào thì cô 3hông nhận 0a anh ta chắc?

Nếu 44hông đứng aở nơi công dộng như 59hế, Vương 8ồi sợ 8ằng kiềm 69hế không 64ổi xông bfới thưởng 6ho anh ta 3ột bạt c3ai rồi. 4a © DiendanLeQuyDon.comên đàn 67ông này, 01động tác 2đúng là 66ực kỳ bbhanh, nhanh 6ới mức 9à đã đem 53on gái nhà b4gười ta aahông đồng, 5eặt trắng fđúng là eàm việc dhuận lợi fauá ha.

Vương 1ồi cứ eghĩ mà sôi dfên, đến aả chút 0âm tình 24em triển d7ãm cũng ahông còn, 4brong đầu bứ nghĩ bem có cách 2ào sửa a3ho anh chàng 33layboy này 6aột trận 2ới được. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐể không dđánh rắn 4eộng rừng, f0ương Bồi 8ứ lặng 7fẽ lẻn c1a ngoài, b0hờ ở trước eiền sảnh cđợi Phượng 71ành đi ra. 3 © DiendanLeQuyDon.comhoảng nửa 5iếng sau 5hượng Hành edới kéo 7ay cô gái cia đi ra, 4rên mặt 47ười tươi, 71rông vô fùng hưng 27hấn, làm 3ho không 89ít các cô b2ái trong 3hòng lớn 87ứ nhìn dào anh ta 7hằm chằm.

Cứ baghĩ là anh 6a sẽ đi 3a, ai ngờ 64hượng Hành a7ại kéo 74ô gái kia fcđi sang phòng a4hác…Cứ 4hư thế, 5ương Bồi bước chừng cà chờ con cồi này e3ới gần a2 tiếng ebđồng hồ, aúc đó mới 1hấy hai a0gười họ adới từ faừ đi từ 9rong phòng 4riển lãm aranh đi ra. 53 © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 8chạy nhanh 9bám sát eftheo.

Trước cacửa phòng 67triển lãm 2tranh có emột vài 1chiếc xe 2đang đỗ, b1đã chuẩn abbị sẵn 2csắp đi, 3fcòn lại 4thì số fxe khác đều ecđậu ở febãi đỗ 3xe. Phương 5fHành cũng ađang đi 4btới bãi 5cđỗ xe lấy 8xe, dọc d3đường 5eđi còn nói fnói cười 6acười với 4acô gái kia, 9lát lát 5dlại còn 5liếc mắt 1eđưa tình 53nhìn, miệng 4nói đầy fcâu tình 58tứ.

Vương 0Bồi vừa 8đi theo bên 9cạnh vừa 6mắng thầm, 3cho tới 7khi xung quanh fcô chỉ ccòn lại ecvài người ethì cô mới bnhanh chân a0chạy nhanh 25đuổi theo. 4 © DiendanLeQuyDon.comDo lấy cớ 17đi tham gia 1etriển lãm 94tranh nên ahôm nay cô 27mặc hơi enghiêm túc, fchân còn dđi giày 22cao gót, 5lúc đi cứ 2dkhập khà ekhập khiễng 1drất khó 77đi. Kết b7quả mới 1đuổi theo 27được vài ebước thì 6abỗng người 56đằng trước 8nghe thấy 3ecó âm thanh 4akhông thích 17hợp lắm dmới nhanh 7chóng xoay 87người lại.

Nhìn 2athấy là dVương Bồi, 6etrên mặt 7Phượng ddHành hiện a0lên vẻ e6vừa sợ 41vừa nghi 4choặc, định d2mở mồm 9nói chuyện 34thì đã dbị Vương 6Bồi quăng 7bmột bạt 0tai vào mặt.

“Ba__” 4một tiếng 2vang lên, 0Phượng 41Hành choáng 15váng cả cngười. 80 © DiendanLeQuyDon.comCô gái đứng cebên cạnh ecũng choáng alấy tay 1che miệng 4lại, hai f6mắt mở 3to trừng e5trừng, nhìn 4trông vừa 3cmờ mịt cvừa vô 44tội.

“Anh cđược lắm, bPhượng 5Hành! Tốc cđộ đúng clà nhanh cbha, hôm qua 4dcòn ngã batrước cửa 29nhà tôi, 5hôm nay thì bđã bỏ b5chạy bám 7theo con gái 9dnhà người 6ta rồi. 5e © DiendanLeQuyDon.comCon gái người c9ta còn nhỏ bctuổi lắm, c2xin anh hãy bthương xót 8acho người 59ta mà buông 88tha cho người 3ata đi có 5được không. e © DiendanLeQuyDon.comNgười như 93anh vậy, 6định chơi 2đùa sao 19không tìm 3người khác eđi, lại bcòn muốn cachọc gái a3nhà lành. 6 © DiendanLeQuyDon.comLúc thì dbđóng vai 20bạch mã d4hoàng tử, f8lúc thì dlại đóng 82vai tên mặt atrắng, ông 49nội nhà 8anh định 15làm diễn d3viên điện 4ảnh sao. a © DiendanLeQuyDon.comNếu không 5sao anh không f7tham gia giải  Oscar dđiện ảnh 2đi, như 6Will Smith 22thấy anh 2bcũng phải 0bái phục 75anh làm thần 5tượng ha…”

Vương dBồi trong 9đời mà ađã tức 28thì nói 92tốc độ 2ccực nhanh, 6dvề cơ bản flà làm cho 3người khác 8không thể 46chen miệng 89vào nổi. ec © DiendanLeQuyDon.comPhượng 1bHành định 3nói gì đó 74còn chưa 1kịp mở 62miệng thì bđã bị c6cô trừng e1mắt nhìn, 7buồn bực 1đến mức 50cứ lấy etay cào cào 92tóc. Còn 9cô gái kia 6lúc thì 2nhìn Vương c3Bồi, lúc dlại nhìn 5sang Phượng 2bHành một b4cái, nét dbhoài nghi 9trong mắt dngày càng 4fhiện rõ, 2aPhượng 31Hành cũng 4sắp phát 3khóc lên 82rồi!

Vương 9Bồi mắng 90một trận 4amà vẫn 0chưa hết 4giận, lại 8fcàng không 4yên tâm 86để cô 8gái kia tiếp etục ở 3bên Phượng 2hành, vì 1dthế đưa btay ra nắm 5lấy tay 2cô gái kia 7kéo lại 9bảo: “Loại 5đàn ông f8này đừng 0fcó tin, nếu 3được thì cnhanh mà 06trốn thật 18xa đi. Em b6đừng có ccùng ở 8cạnh tên 3này làm 2cgì, tôi 23đưa em trở 30về nào” acNói xong 5thì kéo 42tay cô bé 44đi mất 9cũng không aquay đầu 0lại.

Phượng 38Hành vẫn cđứng tại fchỗ giận d0đến mức 8fmắt trợn 1trừng trừng, 30định đuổi 0theo để 1giải thích 3gì đó những 6nghĩ nghĩ 40sao cũng akhông đi 82theo, chỉ anghiến răng a4nghiến lợi 5ra sức chửi dngười: 6“Ngao Du, 6eNgao Du, anh 3chết chắc e2rồi!”

Vương 2Bồi kéo bcô bé kia 07ra ngoài b7bãi đỗ 3xe, cũng 02không vội bđưa cô 1fbé về nhà. 81 © DiendanLeQuyDon.comCô sợ cô a7bé này lại 3bị Phượng 2aHành mê 4hoặc, quyết b6định tận 4tình khuyên 55bảo một 8fhồi, vì cthế mới 36tìm một d8quán cà 25phê gần e6đó ngồi fxuống.

“Tôi 73nói với bem nhé, đừng 7fcó nhìn 0bề ngoài 7bngười khác 3bđi, thực 69ra là hỏng 7rồi, chỉ 4là một 87tên rỗng a6tuếch thôi! 8Lúc theo d2đuổi thì 6lời ngon 27tiếng ngọt, 0với bao 09nhiêu thủ bbđoạn, lúc 28quay đi anh 2ta cũng sẽ 52đối với 6cô gái khác 10cũng vậy cthôi. Tối aqua anh ta 8còn áp sát favào cửa e6nhà tôi eeđể nghe 98ngóng đấy, 2em nói xem___”

“Không cthể thế dđược?” cCô gái kia 17nghi hoặc 95nhìn Vương a1Bồi, khó 1hiểu bảo: d“Tối qua 39hai chúng 1em đều 9ccùng ăn 7cơm tối cevới nhau, atới chín 5giờ anh fấy mới e4về mà” 05Nói xong b7lại đứng 6lên nghiến erăng nghiến 01lợi: “Anh cta đúng 02là có tinh ethần tốt b4ghê ha, lại cedám đi chợ 2fchết nữa”

Nhưng 9mà không f…không 9đúng nha! efVương Bồi acũng thấy fkhó hiểu, fa“Tối qua 47lúc anh ta 7áp tai nghe f0ở cửa abmới có dsáu bảy 7giờ thôi a5mà. Hơn b4nữa nhà 5của tôi d7là ở J c7thị, cho e3dù anh ta acó biết 6bay cũng 94không có ckịp ha”

Hai ebcô gái cứ c8nhìn nhau 8cả nửa 92ngày cũng 63không nói b2được câu 6nào.

“Vậy….Chị 9có nhận 4clầm người 8không đấy?” 0cô bé kia 3do dự một chồi rồi 56cẩn thận 4hỏi lại.

“Giống 1nhau như 2đúc!” 80Vương Bồi 8khẳng định 9enhư đinh cđóng cột 7vậy. Nhưng cmà, cũng ekhông thể 3nói là giống 0nhau như 8đúc được, 50ví dụ như, 5vị ở thượng 51Hải này athì da trắng 2nõn chút, 73“À này, a3không phải 6anh ta cũng 51tên là Phượng 1bHành hay b0sao?” Cho 7dù là song 89sinh đi chăng 1nữa, tên 5cũng không 3tới mức 72giống y a0như thế 9fchứ.

Đúng clà gặp bquỷ rồi!

Vương 3Bồi nghĩ 90mãi, lấy 47điện thoại 7bra gọi cho 27quản lý 2fkhu nhà, 06bảo là 17tìm Phượng 87Hành có eviệc gấp, 9cbảo anh 9ata tới gõ 7cửa nhà aPhượng 9aHành xem danh ta có 5ở nhà không. 9 © DiendanLeQuyDon.comMột lát 5sau vị quản 1flý khu nhà 2đã quay 52lại, “Cô b0giáo Vương 5à, vị soái ccca kia vẫn 81ở nhà đó. e © DiendanLeQuyDon.comSao cô không 9gọi di động bcho anh ấy…”

Vương 3Bồi cất 6điện thoại 6đi mặt 3đỏ bừng, 93đặc biệt c0ngượng 4cngùng nói 4xin lỗi b3với cô abé kia. Nhưng 7cô gái kia 87cũng rất 1rộng lượng, ecười hì 4hì bảo: 5“Đừng cevậy, thực 9ra em cũng 81định cho a4anh ấy một eftrận rồi. 21 © DiendanLeQuyDon.comBên cạnh efcòn theo cmột đống 75con gái nhà 5người ta, 9cchị nói 7xem, làm 7thế nào aamà vẫn 88cứ đối 5xử với 14người ta 1ôn nhu như c0thế chứ, eecũng chẳng 3hiểu được 5là có chuyện c5gì nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comCho xứng 8đáng!”

“Cũng 0akhông phải 4cthế…” 47Vương Bồi 9lập tức 1dthấy thân 96thiết với 18cô bé, nhịn 0dkhông được eflại chuyện 0ftrò thêm: 41“Đúng d4rồi, tôi 88tên là Vương 2Bồi, còn 1fkhông biết 09em tên gọi f0như thế fnào…”

4gái tên 0là Lỗ Phỉ, 5là một 4cảnh sát, 8khó trách d0trông khí a8chất bức 81người như dthế, nói 13chuyện thì 3sang sảng, 70hai người 1thật tâm 8đầu ý aehợp, nói 76hết chuyện 40này sang 6chuyện khác, 0dĩ nhiên cflà phải 4có rượu 5uống cùng atri kỉ mới fdcó cảm 9giác, sau fđó – hai b2người chia enhau mỗi cengười một 9fchai rượu dvang, uống csay.

Vương beBồi ở 82lại Thượng aHải hai 9fngày rồi 7trở về, 0dcô bỗng cnghĩ tới c3Phượng b9Hành, trong 88đầu lại b7càng ngày fcàng thấy 5quỷ dị 0cùng khó 4hiểu. Ngẫm 79lại kỹ 08thấy Phượng 7hành này 19thật ra bcực giống 6abức hoạ 2Ngao Du vẽ c1kia đến cmức doạ 9người, cftuấn lãng 0fnhã nhặn, bbộ dạng 0rất thành a1thục. Còn evị ở J fethị kia 97– trừ 2bộ mặt 5và dáng dngười ra, 21ánh mắt 1kia, cách 19nói ấy, 0còn có kiểu dngốc nghếch 6fkhông khác 1lắm, quả athực giống 71Ngao Du như 6đúc vậy…

Vương 7Bồi cảm 78giác như c9mình bị 0ngập vào 6ma chướng, 87trong đầu 7dcô cứ có 3những ý 8nghĩ mơ 8mơ hồ hồ 3đến mức 3khó tin, dđó quả 9flà chuyện 2– không 8thể tưởng 8tượng nổi! 0Nhất định 5là gần 1bđây cô 0được ngủ 51quá ít đi, 2cho nên mới 72sinh ra ảo 4cgiác, lúc dvề bằng amáy bay, ecVương Bồi d3cứ tự 62nói với dmình như 7vậy.

Sau dkhi về đến fnhà, Vương eBồi vẫn d0cân nhắc 0xem đi tìm 65Phượng 8Hành như 55thế nào fđể hỏi c3cho rõ ràng. 2 © DiendanLeQuyDon.comthế mà alúc cô gõ 5acửa, Phượng ddHành vẫn 37thờ ơ. f4 © DiendanLeQuyDon.comChắc chắn 6là anh ta bcgắn mắt e2mèo rồi, fcnhìn thấy 5người biết 13rõ là cô 50nên mới 91không chịu 23mở cửa. e6 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta cứ bdnghĩ làm 2như thế 07có thể 17giải quyết 0được mọi bbchuyện – 77đúng là 6equá ngây ethơ rồi.

Do 1lúc trước 9đã xin phép 12nên giờ ddạy còn 33khá nhiều, 12Vương Bồi 4vội vàng 3đi dạy 04học, một 66hai ngày 2này, thực fsự cũng 3không cố 2đi tìm Phượng 50Hành cho 9thêm phiền datoái Kết 2quả tới bngày thứ 2ba lúc cô 36trở về, 4Lỗ Phỉ 4alại gọi edđiện thoại 9tới.

“Chuyện 2dkia…Phượng bHành đã 89đem mọi eechuyện nói bhết với d7em rồi, 3banh ấy không bfcho em nói bvới chị, 0vẫn bảo 5clà Ngao Du cesẽ tự 8bmình nói 2bvới chị 70thì tốt 9hơn. Nhưng d5mà__” giọng 2Lỗ Phỉ 21nghe có vẻ b1do dự, dừng 0vài giây 9lại tiếp 92tục nhỏ 9nhẹ nói: 21“Nhưng 58mà em cảm 0thấy, chuyện cnày vẫn dkhông thể fgạt chị cđược…”

Thực 1ra từ ngữ 74Lỗ Phỉ 29rất rõ ddràng, nói 7nhấn mạnh 9dtừng từ damột, lúc bnói lại dbcực kỳ 26lôgíc, nhưng 52Vương Bồi 13vẫn vẽ drất lâu f5mới chê 6cười cô 92nàng mấy 94câu – thậm 4chí khi cúp 4điện thoại 7xong, trong dđầu cô 1dcứ trống e2rỗng như ckhông có echuyện gì 88ảnh hưởng btới vậy.

Chính 4mình cứ 41ảo tưởng, 5elại có a9người nói 4dsự thật 5cho mình 21biết thì blại là 85hai chuyện dahoàn toàn 4bkhác nhau. b © DiendanLeQuyDon.comDù sao đối 3với Vương ffBồi chỉ blà một d3giấc mộng, 8tuy không d0phải cô 1cứ kiên 54quyết theo 81thuyết vô 1cthần, nhưng 9dmà nếu 6có một 5ngày có 9một chuyện asiêu tự cdnhiên cứ 8phát sinh bftrước mặt 26mình, thì bbcũng không f2phải cứ edcho là chuyện atự nhiên 39mà chấp 9nhận nổi.

Ngao 7Du anh ấy….Sao f8lại là 5một con drồng chứ?

Nhưng a3mà, thay 2bđổi thân 95phận và akhuôn mặt d0khác xuất 4hiện trước 2mặt cô, 8thật đúng 67là chỉ 2có Ngao Du 7engốc nghếch 3này mới ealàm ra được 1đi – lại d4còn cố 58tình không cdđổi cả 5cách nói 45chuyện, acái loại 74mà đổi 6athang không 7đổi thuốc 84kia, cô suy d2nghĩ kỹ 2cảm thấy 9có chút 83thật là…

Cả 8cđêm Vương bbBồi làm 8thế nào 0fcũng không bdngủ được, c9trong đầu 9chuyện đó acứ lượn 35đi lượn 6về suốt. 7 © DiendanLeQuyDon.comVới chuyện 8yêu đương dthần tiên 11kiểu này, 94Vương Bồi ccảm thấy b4quá ly kỳ 0lại vô 7cùng khó 46hiểu, nhưng 2cô cũng 7không bài 9xích tình 18cảm. Chuyện 73đó, không faphải đã 6nói là, 8tình yêu akhông phân ecbiệt chủng 20tộc hay csao. Người 5eta là ma 4dcà rồng 18còn theo 9ma nữa kìa, 6mà Ngao Du 96tốt xấu 14gì cũng belà tiên, 1cho dù thế f7nào, nghe bequa có chút 91tự nhiên dhơn.

Lại 9nữa, dường cnhư Ngao a7Du cũng chưa dlàm chuyện 5gì có lỗi 2lớn không 8thể tha bdthứ được, 4nếu ở 1xã hội 2chiện đại, ccùng lắm dchỉ là 09chuyện say 4rượu thôi. 9 © DiendanLeQuyDon.comGiáo sư 02Vương có 8flần cũng auống nhiều, 10say nằm 2suốt hai 5ngày trên 69giường 5không dậy c6nổi, cuối 6dcùng cũng 3chỉ bị e6Thái Hậu 2véo tai rồi b8mắng mỏ 9vài câu flà xong, b8mà làm với 0Ngao Du như 9vậy nghe a5chừng cũng dkhông công a0bằng chút fenào. Nhưng a7mà cứ nghĩ 8tới một 69năm qua cô 7cđã trải c1qua kia, Vương d9Bồi vừa cehận vừa 8nghiến răng 4ngứa ngáy 6a– quyết 2fkhông thèm 2ftha thứ 66dễ dàng 4cho anh ấy 62như vậy a0đâu!

Sau fđó Vương 6Bồi làm 7fnhư chưa 2fcó chuyện 7agì phát esinh, vẫn 4tiếp tục eđi làm, 6cô cũng a6không gõ 6cửa nhà a2anh, cũng 3không hét eto về phía fanh nữa, 26thậm chí dctrên đường 64thỉnh thoảng bcó chạm 73trán cô dcũng tự dnhiên liếc 7cmắt lướt 6qua, làm enhư hoàn 43toàn không 59nhìn thấy canh vậy.

Ngao bDu bắt đầu acđứng ngồi dbkhông yên.

Trong d8lòng anh 79bắt đầu ccrối lên, 9thậm chí 9anh lại 3còn suy nghĩ 5dxem hay là f1lại thay 9đổi một bbhình mẫu akiểu mới, b2dù sao trên 9thiên giới 08hình tượng fmỹ nam cũng ecó khá nhiều 0đếm không 6hết, cho 2dù bộ dạng akhông bằng 22anh, thì cecũng vẫn 4là một fengười đàn dông bình 18thường bvậy.

Đến atháng một, 30trường 86học bắt 2đầu bước 67vào thi học 4dkì, Vương c4Bồi cũng dkhông về 7nhà, mà 85cả ngày daở lỳ trong 87nhà sách 3không về.

Nhà 5sách chính 0là nhà mà 19trước kia 3bNgao Du kinh 1cdoanh, sau e5khi anh đi, dTiểu Vũ ctìm được 68Vương Bồi, 1chuyển giấy dphép kinh ddoanh đứng 4tên cô, a7do cô phụ a3trách. Vương 4aBồi không 0còn cách 3nào đành 1phải cố 03tiếp nhận. fb © DiendanLeQuyDon.comTrải qua 1một năm, 85trên cơ fbản cô 6đã chấp anhận thân ephận mình d9là một bbbà chủ, 7còn về 5nhóm nhân bviên trừ fcTiểu Vũ bra còn biết 4nhắc đến 3hai tiếng b2Ngao Du, chứ 0nhóm nhân bfviên bình 1thường e0thì cơ bản 7cũng không b8biết rõ bNgao Du là 2thần thánh 6phương nào.

Cùng 14với mấy 9ngày này, 7Ngao Du đều cgiả vờ 1có rất 6nhiều lý fdo lượn blờ, lúc 7thì đi dạo dở trên 72lầu hai 6quan sát ctình hình 07địch – 2cVương Bồi 1nhận được 7hoa liên c9tục, ngày 4fnào cũng 7phải có 87vài loại, f0lúc thì dlà hoa hồng, 4lúc lại aelà bách 58hợp thuần 7khiết, có 9lúc lại 8clà hoa hướng a9dương, còn e8có ánh mắt fhoảng hốt 6của Ngao eeDu nhìn theo.

Nếu…Nếu 63như là anh f8mà tra ra c6người nào, 9thì đảm 6bảo anh 9sẽ nuốt cchửng người 60đó ngay. 7 © DiendanLeQuyDon.comNgao Du oán 8hận, cứ bvừa âm ethầm mắng, 2vừa quay 7lòng vòng 5xung quanh. d © DiendanLeQuyDon.comTheo tuổi 6của Vương 31Bồi, thì fngười ta 8đã gọi dlà gái già 7rồi, nói 38không chừng f8một ngày b1nào đó 4cô ấy sẽ dsốt ruột, erồi cứ 5tuỳ tiện 1mà gả cho 12người nào 26đó thì 5gay.

Trên 8lầu Vương 91Bồi hoàn 9toàn không 85nhìn thấy 00tâm tư của 2Ngao Du, vẻ 7mặt cô 2còn tươi 6dcười gọi 87điện thoại becho Chu Bách 9dĐình: “…Ôi, 0có thể 4gọi mẹ 25được sao? 7Vậy khi 7nào thì 8ccon bé biết 3cgọi mẹ dcnuôi cha fnuôi đây? 77Không được, 4tý nữa 81mình phải 19đi thăm 8con bé mới eđược, 3mình phải c3dạy nó fgọi mình 2blà mẹ nuôi…”

Đầu ebdây bên 6kia Chu Bách bĐình kinh 5fngạc, suy 3nghĩ một a1hồi lâu 9bmới hỏi 38dò: “Bồi 0Bồi à, 9hôm nay cậu 2có gì vui aasao? Sao nghe fqua thấy etâm tình 8tốt vậy bchứ? Có 86chuyện gì cvui thế, 7ekể cho mình dbcùng vui 86với nào”

Vương 2Bồi cười 22rõ to, trong 2giọng còn 6lộ ra một 3niềm vui 0sướng, 1fmiệng thì 8lại nói 92cứng: “Nào 36có chuyện 3dgì đâu, 2không phải 9mình lúc 2cnào cũng 8flạc quan 1như thế c0hay sao? Chúng 52mình là 44bạn bè ebao nhiêu 9năm vậy f4rồi, cậu 37không phải clà  biết 3tính mình 94rồi hay 3sao?”

Chính clà vậy 53mới thấy 3kỳ lạ 1chứ!

Chu 83Bách Đình eâm thầm 8oán, lại 2tiếp tục ctruy hỏi 6tiếp: “Mình fnghe nói….gần 5đây có f8người theo 0đuổi cậu 65không ít 79ha? Nhận 5được nhiều 6hoa đến dnỗi tay 8cmềm hẳn 1rồi đi?”

“Cũng 14là chuyện cbđó thôi” 2Vương Bồi 9bnói qua loa, 16“Hơn nữa, 8không phải 4thường 2bhay có chuyện 73như thế 8dxảy ra sao? daCậu xem axem, mùa cxuân đến e7rồi, ánh 6nắng tươi d6rói, tâm fbtình tự 1dưng tốt 4thôi, người 89ta tặng bhoa gì, mình accũng lười 2từ chối fbnữa”

Lời anày của 76cô thật eđúng là 1– nửa 00thật nửa 81giả, người 19theo đuổi 0cô thực 45ra không b4ít, tặng 3hoa cũng 34có thể fexếp hàng e4tiểu đội, bfnhưng cô 47lại không 1dễ dàng 7fnhận, gần 87đây….rõ b5ràng là cakhông thích b6hợp chút acnào.

“Vậy acậu có f8phải đang acó mục aatiêu hay 6không?”

“Cậu c0đừng nói 3enữa!” efNếu mà b0nói tiếp, 0chai ngày 2này đúng a7là có người 86cực phẩm 98đang theo bbđuổi cô cthật, nhớ 0ftới chuyện 4bnày làm c2cô uất 30nghẹn, “Là 5dHứa Văn 90Văn kia, 00cậu nói exem, bản b6thân cô 2ta còn không 09vui, thế 4mà lại 2cố tình akéo người 6khác xuống c0nước theo 9cô ta chịu 7khổ cực 99nữa. Tan bdtầm ngày dcđó, tự fdưng lôi fmình đi 6eăn cơm, 6fđạp thì 60đạp không 1được, 3kết quả 19là bị ngã, 6dcô ta còn e6gọi thêm 98bạn của f0cô ta đến, 3lại còn e8giới thiệu 99cho mình 1làm bạn ftrai chứ”

Chu 9Bách Đình e4bỗng chốc dnổi lên 1bhứng thú, c8trên chân a1ra sức một dchút, mới 04vất vả ađẩy được echiếc xe 90của con 6gái ra, sau 7đó lại dcầm điện 17thoại lên, b4tiếp tục 5bhỏi tiếp: 5“Sau đó 5athế nào? 6Tên đàn 58ông đó fethế nào?”

“Còn f9thế nào 6nữa!” fVương Bồi ffdở khóc 90dở cười, 4“Bạn bè 1cực phẩm 5đúng là 0cực phẩm, bdtên đàn 3ông kia, ebquả thực 2là cực 79phẩm chiến 0đấu hăng 5hái ghê 3ha. Đến 2făn cơm còn fchưa xong, 13thì đã 6bắt đầu b0nhắc tới 4gia sản 6bnhà mình 50rồi. Một e9lát lại 9cứ hỏi 0mình là 1nhà có bao dnhiêu phòng, d2một lát a5lại hỏi 3tài sản ccủa ông 7nội sau 64này có phải 4đều thuộc a1hết về 4mình không, 9rồi sau 2đó lại 9bnói gần 84đây em gái 5anh ta còn achưa tìm 96được việc 01làm, định 84dẫn cô 5ta đến 3flàm người 9bquản lý 55nhà sách 4nữa”

Ngao 47Du đang dán betai sát cửa bnghe ngóng 7fthấy vậy 5tức đến f0hộc máu, 1btrong đầu 2đã hình 9cthành kiểu 7muốn làm 77tên cực 1phẩm kia 2bị thương 47luôn.

“Sau bđó thế f8nào?” Chu 7Bách Đình bnở nụ 2cười tươi, 2fnhịn không bdđược lại etiếp tục 89hỏi, cô bcnàng tin 2chắc rằng 93kết quả ccuối cùng 4csẽ là một dtrò cười 9khôi hài.

“Sau dđó mình a0ăn luôn e5một đống 73lớn, đến d3nỗi trong 3bụng no 1cứng, chép cchép miệng frồi đứng ebdậy đi 58luôn. Không 77thèm trả btiền!” 12Nói tới 62mấy từ 91cuối cùng fdVương Bồi bmới thấy 4hết tức, f8“Cậu không anhìn thấy 1bthái độ 23cực phẩm 7của hai 5người đó 5dđâu, tiếc 0quá ha”

Chu e0Bách Đình 22dường như 81có thể 43tưởng tượng 8được hình aảnh lúc 68ấy, Hứa dcVăn Văn 1là người 0ekeo kiệt 94đến cỡ dnào ai cũng fcbiết rất 47rõ, lúc c6vừa mới b4vào dạy, 7bcác giáo 2viên tuổi 5trẻ thường 84gặp nhau 41liên tục, crồi thay 8nhau trả 88tiền, mỗi dflần đến 53phiên Hứa 58Văn Văn, 87cô nàng c5lúc thì aequên mang 0ví, hoặc 07có lúc lại bnhận cuộc 8gọi bỏ 9chạy. Khó 4được lúc 00này Vương adBồi gây cthương tích 4chút cho b8cô ta, Chu 6Bách Đình 4thấy vậy 86vui mừng 3evô cùng.

“Đúng 2arồi” Chu 4Bách Đình 4fđột nhiên 9hỏi: “Bồi 36Bồi à, 5cậu cảm fathấy anh 0bmình thế 0enào?”

“Cái 8gì?” Vương 8Bồi không 9nghĩ tới 45cô nàng 1lại hỏi 46vậy, nhắc 76tới Chu fTích Quân, b1bỗng chốc esửng sốt.

“Anh 6mình vẫn bchưa có b1bạn gái cđâu, mình 4cảm thấy banh ấy không 8phải là 1không có 75ý với cậu”

Vương eBồi cầm e6điện thoại, 6vài giây 29cũng không 3clên tiếng. 20 © DiendanLeQuyDon.comChu Tích eQuân này, 56là người d2cực kỳ 62kín đáo, 12giao tiếp 1alâu với 20anh như thế 9bnhưng cô dfvẫn không a7biết rõ canh là người 5dthế nào. 82 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cô d9lại biết, dChu Tích 98Quân đối 7với cô 6không có 3chút tình 6cảm yêu 93đương gì.

“Cậu axem xem, mặc 7kệ là học bathức hay eegia cảnh 8thì đều 5xứng cả. 50 © DiendanLeQuyDon.comAnh mình atuy không 9biết nói edlời ngon 66tiếng ngọt 8nhưng tuyệt a0đối là fngười rất 7có trách 4nhiệm” 38Chu Bách 10Đình cứ 23nói liên atục khen engợi Chu 4aTích Quân d9hết lời, aVương Bồi 7không muốn exen vào, 4chỉ cầm 47điện thoại 3bcười khổ.

Ngao 15Du kề sát 9bên ngoài, 02đã nhanh 2đem tường 1giấy cào arách mà 9không biết….


28.07.2012, 01:05
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 935 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm - Điểm: 10
Chương 7751

Đợi f1Vương Bồi 4nói xong 9điện thoại 9từ trên 1lầu đi era, vừa 2bcúi đầu 70thì đã 0nhìn thấy 9tường giấy 02bị xé nát atan tành, 2ebỗng thấy b1uồn cười cuá nhịn 37hông được 8ôm bụng a6ười ngặt 1fghẽo, sau 68đó thì 0đem thu dọn 5đống giấy 8ụn nằm 88ải rác b4hắp nơi 93ồi bảo 17iểu Vũ 08gày mai cho 7gười tới 7ehỉnh sửa 38ại.

Chiều 7aôm sau, Vương 1eồi phải d9đi coi thi, 6đã đến carường học 29ừ sớm. 4 © DiendanLeQuyDon.comhòng học 31hía nam của 3rường không 4ó máy sưởi, 7oàn bộ 7bùa đông biám thị fđúng là 1hư bị khổ 2ai vậy, 7ác vị giáo 03iên lão 0àng nếu ahấy trốn 0được là drốn luôn, a0ương Bồi 07òn ít tuổi 4hì bị nắm edàng đầu, dại là cuối cỳ nên bị cdếp vào 1anh sách, abhuyện này 8àm cô buồn 10ực mãi dbhông thôi.

Nhưng fôm nay giám cdhị lại 6ô cùng vừa 64ý, mới behát bài 18hi xong đi 7uống thì bột giám e0hị đồng 6ghiệp khác f3í mật đến eần cô nói 7bhỏ: “Chuyện 1eày, cô đã c3ghe thấy 93ì chưa? eáng nay có 9bột tin cực ccỳ nhé, d0hưng lại ffàm tôi vui 8hết lên 7được”

Vương caồi bỗng fhốc cảm 7hấy hứng 0hú. Vì thế eaai người 36rốn ra phía e9au lớp học, aứ hạ giọng 38o nhỏ nói 2huyện.

“Hứa făn Văn kia 51ô biết 3hứ? Ôi, 6áng sớm d8ay, lúc đi 52àm giám fhị, bỗng 3dưng cô nàng 5đánh một 4oạt rắm, 2ừa thối 6ại vừa 2ang rõ to, 4àm cho bọn 6ọc trò 60ai ai cũng ađều hôn 2ê cả —“ 4aô còn chưa b0ói xong, ffương Bồi acđã cười 94đến suýt 2ghẹn, che 2iệng cười 96đến đỏ 5ửng.

Lúc 6đang thi, 9rong phòng 2dọc rất 7à im lặng, fả một 35hút gió 09hổi cũng 1ghe rất 8õ. Thế 27à Hứa Văn 6ăn này __ b9hông biết auổi sáng 2ó đúng aà ăn phải 0fhoai lang 0chông nhỉ?

Bản 4hân người bdiáo viên 2aia cũng nhịn 4hông được 16ười, cười 7hông ngừng, cfđến cả aaói chuyện eũng nói dchông được 7ữa, giọng 5đứt quãng 1ừng khúc 1iếp tục 0án chuyện, dc“Mà….trong 1úc đang 84iãy chết….thì 3iệu trưởng 5Đổng ….lại d2đang đi 5iểm tra 9ới nữa…”

Ôi! 26ương Bồi 7aịt miệng 1ao vụt ra 3dhỏi phòng f3ọc, chuyện 5ày…..Sao 5ại có vẻ fbiống Côca bahế không 7iết? Toàn brường đại e3ọc J, đến 27ả lão Đổng 9úc nào cũng bghiêm khắc, 09ổ lỗ sỹ c3ia, chẳng eao giờ biết a0ười kia, 8hế mà còn 82đúng lúc 4ại bị 4aông ấy e7ắt gặp, 28hông biết 4à ông già 16ày có biết 6ười không dcữa, hay ecà vẫn không b0ười tý 44ào đây.

“Vậy….Sau 97đó thế e1ào?” Cười 69ột trận 3ỡ bụng, 5ương Bồi 66ố gắng 0ắm mới cìm nén được 74iọng, cứ 0aôm bụng a7hịn không 88được lại aỏi tiếp.

“Cô 3a còn có fhể nói dì được 7đây?” 6ị đồng 8ghiệp chế c5hạo, “Chả 7hẽ cô ta 2òn có thể fói được, 7iểu Hứa d0ha, sau này 6uổi sáng 6ăn khoai 0ang thì cũng 0eđừng có 2aghĩ chuyện f3đi làm nhé. ae © DiendanLeQuyDon.comhưng mà 0ông ấy 8ũng hơi 5uá nhé, 1ị kia làm 0aao có thể 61à người 60ình thường 95đứng yên 0bđược, 98ứ thản ahiên xoay 0gười bước 0đi. Đáng 90hương nhất 76ẫn là vị 24iám thị 5hông may 2được phân 6oi thi cùng 9ứa Văn 8ăn kia, bị 0dùi hương 46ia làm cho fhông nói ađược lại 2bị nghẹn c0ười ôm 6eụng chắc 58hết quá, abhế mà ông 05Đổng vẫn 8eđứng đó, 8dũng không 1ám cười fý nào….”

Vương 8ồi nằm d1úp sấp c4rên mặt f4àn cười 55ung cả người, 4ô nhớ lại 3dhời còn 5ọc đại aaọc cũng 46ó gặp được 82huyện này, 8aại cũng 90à thời 1điểm thi 4ử, nhưng dđó lại 3à một giáo 1iên nam, f9gười ta 2ới đánh 7ắm nho nhỏ 0hôi đã bàm cho các 6ô phải 7aười mất 2ốn năm. 1 © DiendanLeQuyDon.comhế mà Hứa e7ăn Văn này 92– chắc 5à trở nên 81ổi tiếng 4hất trong 4rường Đại bfọc J rồi, cehắc phải e1éo dài tới dười năm 6ấy chứ, 8hỉ có dài c8hông thể afgắn hơn!

Tuy faói…cười 6au lưng người 7a hình như 6ũng không bhải chuyện e6ay ho gì, aahưng mà….cũng f3ết giận aồi ha!

Cũng 8eà bởi vì fhuyện này 3aà hai tiếng 1drôi qua thật 3eau, đã nhanh 3hóng tới 6úc hết 6iờ thì diệu trưởng 1Đổng đi 7fuần sát, 4ương Bồi 4ừa nhìn behấy khuôn 2ặt trang 82ghiêm của a5ông bỗng 8dhông nhịn bđược cười, bđến mức 0ặt đỏ 54ừng, cả 2gười run 2un. Ông Đổng 3đoán chừng f2ũng biết 5aà chuyện 15ì, nên đứng aở cửa 15iếc mắt 1a xa nhìn, eồi lập 76ức bước a9đi.

Trên afđường 2aề nhà, 69ương Bồi 93ẫn còn 9ui lắm, chưng đi 6cđược một 7đoạn cô 83ới phát f6iện ra có 8chuyện không 6hích hợp 5ắm. Giữa 41rưa hôm aua, Ngao Du 1én nghe ngóng 7huyện cô d6đang oán ciận gì 14đó, hôm 02ay Hứa Văn 8căn làm trò 5ười, có 4hải chuyện 56ày xảy 2da lại khéo brùng hợp 47hế không?

cại càng aảm thấy 29hông thích 0cợp nữa, afgao Du muốn a4àm những 1ehuyện như a0ậy cũng 8bhông phải aà lần đầu, 52ần trước 3rần Cương ahông phải bà chân bị 12ãy xương fao? Anh ấy 1òn thành 05hực nhận e9ội nữa 83ìa, lại aòn đắc a2ý là tuyệt chông để dại dấu aết nào. 2d © DiendanLeQuyDon.comếu thực eà anh, vậy 3anh đối 6ới Hứa 2ăn Văn như fhế là quá 8hách sáo c4ồi – nhưng bdhắc chắn bứa Văn 0ăn lại 20hông nghĩ 24hư thế.

Cả 4uổi chiều 6ô nàng cũng ehông thấy ađi làm – 8đấy là d9o đồng 71ghiệp nói 11ậy, hơn c7ữa, nghe 5bói là mãi 0ho tới lúc bghỉ thì 7ô nàng cũng 2aẽ không 54uất hiện 3fữa. Coi 2hư cô nàng eó vận khí 7ốt còn f8rùng vào chời gian 0ghỉ, nếu 3hông thế, 8hông biết 0ahải mất 5ao lâu mới fìm chuyện 9ày xuống 50được. b © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 98ại nhịn 8hông được 40ười sung eướng một 09ồi.

Thì bea chuyện aôcacôla 98hư thế, 4ột người 5ui không 19ằng nhiều 1cgười cùng 5ui, Vương beồi lập cức liền 8ọi điện 2hoại ngay 5ho Chu Bách 09Đình báo 00in – bởi c6ì nhà cô c9àng còn 4ó đứa e4é không ehể đi làm ciám thị 2được, fghe chừng e9úc này tin 4cức vẫn dhưa tới 3đi.

Hai eahụ nữ aấu tính 0ại tiếp cục đem 61huyện Hứa 82ăn Văn ra 92ười vui 94ẻ, đợi cúc Vương 0ồi về efới nhà, 79ự dưng 15ại cảm 1hấy vừa 16ệt vừa 9fđói. Xem ba thì cười d3ái gì cũng 23à một chuyện cao tốn sức 1ực ghê bdớm.

41hứng minh 8chuyện mình 8đoán là d4đúng, Vương ddồi còn 30ỏi dò khắp 6cơi kết 81ục chuyện f2ủa tên 3đàn ông 4ia. Nhưng 18gày đó 1ô cũng không e7ên lòng, bhỉ mơ hồ chớ rõ tên 46đê tiện eia tên là 7ã Dũng gì ađó, còn eở đâu 8hì lại e1hông rõ fho lắm. 1 © DiendanLeQuyDon.comọi vài 6uộc điện 3hoại xong, aẫn không 6có tin tức 8ì. Nhưng 8hực ra lúc 6ọi điện 4hoại tự 02ưng cô lại b2hớ tới 22hu Tích Quân c2đến đây 6– Ngao Du efhắc chắn 4ẽ không 04uống tay aới anh ấy fcđâu!

4o lắng quá 9ới gọi bđiện thoại 6ho Chu Tích 59uân, biết 21áng nay trừ 9huyện anh 2ị thủng d9ăm ra thì 84ẫn mạnh 1hoẻ như 5hường. 9 © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 1búc này mới b4ó chút yên 54âm.

Tới 2ối cô làm 0ít tết, 4ăn cùng 71ới rượu 5dang, ăn uống dô cùng thích 5hú. Ăn uống a9o nê xong, dfô mới nằm e6rên sofa ccem tivi, một 0úc sau có aiếng chuông 8eửa reo.

Vương aồi tiến f8đến mắt 7èo ở cửa 5hìn ra thì 5ở nụ cười. 6 © DiendanLeQuyDon.comgao Du chính 23à đang muốn fìm manh mối, 6ăng tai ra f4ghe ngóng 1ở cửa 4aậy. Nghĩ 6gợi một 1úc vương dồi vẫn cứ mở cửa, 0agười ta d2ại đổ 78ụp xuống, 99hụng phịu c2ỏi: “Sao 2ahế?”

Ngao fu hé ra khuôn dặt đen 0ười hì 6bì, càng 73ói càng 3ười loé efáng, “À….Tôi d0ó chuyện 50uốn nói 27ùng cô”

“Nói e1đi” Vương fồi thấy 32hông đúng 0híu nhíu 14ày, đứng dhắn cửa, 8hoanh tay, 11rông bộ 9ạng không 0fiên nhẫn bhút nào.

“Tôi…chuyện 2bia…với 6cức hoạ f2ia không 75hải là 55ùng một 87gười” efgao Du khẽ 92ắn môi, 7arông rất búng túng, 4“Chúng 3ôi là sinh 94đôi! Đó 32à anh của 56ôi, cô không 6ehát hiện 4ba sao, vẫn 4bó chút không 30iống nhau”

“Vậy 8ca” Vương 26ồi có vẻ 4iểu gật cật đầu dfđồng ý, 34“Anh của 1aanh so với 5anh trắng fơn, bộ aạng đẹp cbrai hơn anh”

Ngao 43u tức đến dổ mũi, 53ghẹn họng 1hìn trân 9rân không 8ói được eaì, mãi một 6úc sau, vẻ 9ặt mới aảo não, cào cào tóc, 7“Tôi cũng diết một 2hút Ngao 9au, không bciết quan d7ệ của cô với anh 8dấy, nhưng 86anh tôi thì 1ại có vẻ ebất thân. e7 © DiendanLeQuyDon.comì thế…chuyện d6ày…tôi 25heo đuổi 23ô, không 5ó liên quan cì đến 1anh ấy hết”

“Được 6ồi, anh 2aói xong chưa?” 97ương Bồi d1hìn anh cười baười, bỗng 19ùi ra sau cài bước, 3bđóng sập 46ửa lại. 4 © DiendanLeQuyDon.comước vào 2hòng, cô 2dới ôm bụng eười bò 89ăn bò toài. d © DiendanLeQuyDon.comgao Du này 9d– sao lại 17gốc nghếch 17đến thế b9hông biết? aũng không biết là 96àm sao lại 14ống cho 2ới tận 69iờ chứ.

Nghĩ 2đến đây, dương Bồi 6ỗng như 6bhớ ra một 6bhuyện, Ngao 24u….Có được fhông? Cô buy nghĩ cẩn bhận rồi 07uối cùng dhát hiện 0a mình đem 51huyện nhỏ 09iến thành eahức tạp 7fđến mức 0hống khổ 2hư vậy 1àm gì, cứ 8đơn giản bà dẹp chuyện 6ày sang một 8ên, lôi fiấy bút bca, tiện 0ay vẽ linh binh.

Hôm eau, Vương aồi không 6bhải đi cdoi thi nên 4gủ thẳng 77ới tận 25hín giờ a1ới rời 44iường, f0ết quả 01ị tiếng 19huông điện 90hoại mà 7hu Bách Đình 4ọi tới 42ới tỉnh, e“Bồi Bồi 5cà…” Giọng 1hu Bách Đình 3ghe có vẻ f2ất nôn 8óng, lo lắng, 9“Anh mập 64hà mình 8ị tai nạn 8e rồi, mình chải chạy fcới bệnh 56iện ngay. d © DiendanLeQuyDon.comhưng ở cahà còn con fgái nữa, 29cậu có bthể giúp 2emình trông fnó một 85lúc được ekhông”

Vương 25Bồi không b4kịp nghĩ 4ngợi gì 3nhanh chân 5rời giường 4lớn tiếng 0hỏi: “Bây dgiờ thế 2nào? Đừng eccó lo quá 5nhé? Mình 4sẽ tới 41nhà cậu fngay”

“Không 4cần đâu, 6mình đã ađỗ xe dưới dalầu rồi. 09 © DiendanLeQuyDon.comCậu cứ faxuống lầu ađón con 7ebé là được”

Vương 32Bồi cả 3giầy cũng e9không kịp 0xỏ, lao avào toilet 01rửa mặt, akhoác áo engủ vào 7rồi lao ffxuống lầu. 90 © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên 2Chu Bách f5Đình cũng fđã đưa 2xe em bé 6acùng với 2một bao 3bgì đó đứng dbở dưới, d1“Đây là f9sữa nè, b4tã giấy 9bnè, một 0vài thứ 04linh tình 77nữa, còn 7có cả khăn 1ướt. Mình 2dvội quá, 7cứ vơ thật 20nhiều thứ 79như thế. b © DiendanLeQuyDon.comCậu trước etiên giúp 10mình trông dmột lúc, 9lát nữa b5mình đi 6chưa về 98được ngay, 33lại còn bphải xem 87xem anh mập 7có sao không f4nữa”

“Được drồi” Vương 00Bồi bảo, dd“Cậu vẫn 0ckhông yên 2tâm với 3mình hả” 46Tuy cô chưa csinh con nhưng ftừ lúc ecMộc Tử 32xuất hiện, 2cô cũng 2ethấy Chu 4cBách Đình a2chăm con bnhiều như 71thế nào, 2elại còn 0giúp thay 8tã, tắm 38rửa, ôm 6bế.

Chu cBách Đình 86thực sự flo cho Trần a8Quỳ ở 6trong bệnh, 26chỉ nói 3vài câu 07thì vội d2vã rời cđi. Vương aBồi ôm 28lấy xe em fbé có Mộc d4Tử bên ftrong đi fflên lầu, a7bạn nhỏ 72không biết 0có chuyện 0gì xảy era, thấy c5đến một 00chỗ mới 24lại còn 24vô cùng 6vui thích.

Lúc 4mở cửa 12thì Ngao 60Du đối 0diện cũng 3mở cửa, 5enghiêng đầu, 9mặt tò amò nhìn cMộc Tử 30chằm chằm. 57 © DiendanLeQuyDon.comVương Bồi fanghĩ ngợi axoay người 1bngoắc ngoắc 5ngón tay avới anh. c © DiendanLeQuyDon.comĐầu tiên e0là Ngao Du d2sửng sốt, 9sau đó thì alập tức 0có phản 3ứng chào 3hỏi Vương 9Bồi, rồi 0elập tức cvội vàng 46chạy lại d4gần.

“Con 55gái nuôi fcủa tôi” eeVương Bồi 3chỉ đạo d8anh, “Lát 0cnữa tôi 04sợ có nhiều e0việc làm 8fkhông xuể, 4eanh cũng 1đến giúp adđi”

“Nói 37nhiều quá!” e9Ngao Du vui amừng tới 6mức choáng 6eváng, bỗng 17chốc xoay 8fngười bế 6lấy Mộc d7Tử, tay 16kia thò ra edđẩy chiếc 7xe vào phòng. ac © DiendanLeQuyDon.comÔi đại c2lực sỹ 68này, lúc 32cần nhất 7lại có c1chỗ dùng.

Tuy 7Mộc Tử 7fcòn bé nhưng eacũng biết 12phân biết 2ađẹp xấu, a9khuôn mặt 63hiện giờ 2ccủa Ngao 76Du hơi đen cchút nhưng eđường 8anét cân 5xứng không echê được, fánh mắt f7sáng, lông bcmi dài cong, elúc cười 6lên còn 5mang theo 8vẻ đơn e3thuần ngây c4thơ, bé 9Mộc Tử 3drất là 6vui, cứ e4cười ha e7ha, tay đưa 0ra sờ sờ 8fmặt Ngao 0Du, lúc nhẹ 2lúc nặng

Từ 54lúc Mộc b7tử mới fsinh ra tới acgiờ, Vương c7Bồi lúc 1nào cũng eở bên bé 3anên cô bé 8kia vui đùa 10chuyện gì ctrong lòng d9cô rất 54rõ – không 54phải thấy f1trên cổ, 50trên mặt 56Chu Bách 93Đình kia b1đều là 0dấu vết a8của con f3nhóc này 1hay sao, hiện 20giờ cô 2cũng không 9dám mặc a6áo cổ thấp.

Quả 5nhiên, lúc 5đầu Ngao 0Du còn cười dha ha ngây 28ngô nhìn b1bé, giây adsau thì đã dbị móng cvuốt của ebbé cào cho 9thét chói atai, “A..” 7vẻ mặt 4anh đau khổ dngoái đầu 7dra xa, vừa 0không ngừng 5đưa bé 7fMộc Tử evào lòng abVương Bồi, bvừa tức 0đến mức akêu la không bngừng, “Này….Con cbé có phải 2yêu quái 0không đấy, 7fsao lại 3thích phá 4rối thế, 4còn cào acngười nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô xem xem eenày, cô cxem xem này…”

Vẻ 1mặt anh 4evừa cầu caxin, vừa a3chỉ vào 4vết máu 9dtrên mặt 7tố khổ evới Vương 45Bồi, trông 2aấm ức 3đáng thương c6vô cùng, 0“Đã chảy cmáu rồi!”

“Có cgì đâu, anhìn không 0thấy nha” cVương Bồi etrợn mặt cnói dối, 6d“Em bé b3mới có c1mấy tháng, 0đều vậy ccả. Anh dclà một 9người đàn a3ông, cho 8dù có bị d3đánh gẫy 5răng  chảy emáu thì acũng chịu d6được, blại bị bmột đứa 8bé cào một dtý mà đã efkêu đau 36ầm ĩ rồi”

Ngao 2Du lập tức eim bặt. f2 © DiendanLeQuyDon.comChẳng qua 3là vẫn 0còn ấm 88ức sờ d8sờ mặt, 6trên đời 89này anh có 2bao giờ a5bị người 5ta làm chảy 27máu đâu, e4hôm nay tự a4dưng lại abị một 2enhóc mấy 78tháng tuổi 6cào, thật 52đúng – b8quăng chết bngười ha.


28.07.2012, 01:07
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 935 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm - Điểm: 10
Chương c52

Lúc 6Chu Bách 4aĐình đưa 9bé Mộc 75Tử đến 7cchỉ có bmang theo b8xe, vào phòng, b7không thể dblàm cho cô 2bạn nhỏ angồi vào e2xe được. 4 © DiendanLeQuyDon.comCho dù Vương 68ồi thích b7hế nhưng acô bạn nhỏ aại vẫn 56ghịch ngợm. 1 © DiendanLeQuyDon.comuả nhiên 0ừa mới bgồi không a1được một bchút, cô 94hóc đã 26đưa tay 52uốn bế.

Hiện eiờ cô bạn 76hỏ quá ehừa dinh 7ưỡng, từ carên người 3aộc Tử f2ó thể nhìn 0hấy rõ, 0ô bé mới e0ó mấy tháng a7à trọng 44ượng thì 4dđã quá b7ải, Vương f2ồi mới 9ế được 3ột tý thì 3cđã mỏi aay rã rời. 7a © DiendanLeQuyDon.comgao Du thấy c3ậy cũng 2ố tránh 7hông để 4é cào, ôm 0ấy bé rất 36hanh. Vương d1ồi lúc 5ày mới 71ó thời 1ian để dđi vào toilet dđánh răng 04ửa mặt.

Đợi 57ô từ trong 4oilet đi ca, Ngao Du deđã chơi 9cđùa với 07é Mộc Tử 87ất ổn. ac © DiendanLeQuyDon.comô bạn nhỏ 98ày tuy rằng 2ẫn thích 9ấy tay ra 0ào nhưng 7gao Du lại 3ất cảnh 0biác tránh afđược, 3bại làm echo bé không aào được.

Trong 0hà có trẻ 9on cả một 0iây cũng 4ehông được 2ghỉ chút 49ào, hai người ecây quanh 7ô bé lòng 81òng, tinh 05hần bạn fehỏ Mộc 7ửrất tốt, 9được ôm 9bào trong d6gực cứ 76ụi vào 6ụi ra, Ngao 6bu có có 08hể gắng 62ức với b1ô bé được, 5hưng Vương 0bồi thì afhông, tới 5ửa giờ dau đã thấy 9ạn kiệt bức lực 7ồi – hiện aiờ cô mới caiết mẹ 4ủa bé phải 89hịu khổ 61iết nhường 22ào.

Đến choảng mười 36iờ Chu Bách dĐình gọi 1điện về, d3ảo là khả e5ăng buổi 46rưa cũng 6hưa về, 05hị Trần 2auỳ lại e1đang đi a9ông tác, 13hỉ sợ 9àm phiền 42ương Bồi 54hêm hai ba ciờ chiều aaữa.

“Lão barần không 2có việc 1ì chứ?” e2ương Bồi 2ó chút lo e3ắng, tuổi 9ẫn còn 51rẻ, nếu 75à có chuyện 3ì xảy ra 9hì bố mẹ dià, hai mẹ 4on trong nhà 2ẽ sống 00hế nào 2bđây.

“Cánh 3day gãy” 8iọng Chu dách Đình 8ó vẻ thản edhiên và 4ệt mỏi, 6“Đầu 88ị va chạm 3hút, còn 67hững chỗ a1hác đều eị trầy 25a thôi. Bác a1ỹ bảo 8hông có c8ấn đề 7eì lớn, a2hưng còn a1hải ở 2rong viện f5heo dõi một 69gày. Trong dbhà anh ấy aehông còn 4ai nên mình 4bhực ra đi 0hông được”

“Vậy 7ậu cứ ciếp tục 32hăm sóc 7ho anh ấy 3đi, Mộc d3ử tốt 0ắm” Vương aồi quay bđầu nhìn 4rong phòng 4hách một bớn một 0é vui đùa e6ầm ĩ không 3ừng thì chở phào ahẹ nhõm, 0e“Cậu yên 1âm đi, Mộc bử rất agoan, không f8ư chút nào, 91đến nhà bbình lâu 9ậy nhưng 8hông khóc ađâu”

6cạn nhỏ acày hình cehư rất 4hông minh e6đã biết eahân biệt dình cảnh, a0ương Bồi 51hớ rất eõ mỗi lần 86ương Bồi 1fđến nhà 60hu Bách Đình 7hăm Mộc 3ử, cô bạn fahỏ lúc 0ào cũng ehích làm 0ũng với dô, rồi 7òn giả eờ khóc 6óc hai ba eiếng nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comhưng thế 8ào mà hôm 1ay cô bé bại ngoan ahế, chắc cà vì không 9hìn thấy d4ẹ nên trong 22òng cũng bahấy không caổn?

Cúp b8điện thoại eong, Vương 6ồi mới 5fừ phòng 73đi ra, chợt bghe thấy c2iếng từ deộc Tử 8ruyền tới 6“Phụp 4hụp” đầu 2ciên là Ngao f7u sửng sốt, 3eau đó thì bhanh như dhớp chạy 1đặt Mộc 2ử ngồi ecuống ghế, 7òn mình ehì bịt 5aũi tránh.

Vương 9ồi lập fbức đoán 7gay ra là 08huyện gì, b4ừa giận 7ừa buồn 06ười, hét 9ên: “Anh 4àm sao thế? dĐừng làm 0ộc Tử 8ợ chứ. 9 © DiendanLeQuyDon.comrẻ con thối 40à chuyện dhường, dại không 0béo phì” 1ứt lời, 53ô lại cười 2ahỉ đạo canh: “Chuyện 2fia…Anh xem 65em…có phải 2on bé nó bdị ra không?”

“Gì?” 8fặt Ngao 79u tái xám 1dồi, “Chắc e3hắn là fbị rồi, 50ếu không d8ao thối faậy chứ!”

“Biết c3đâu đó, 39ói không f2hừng là 1hỉ đánh 8bắm thì 6cao? Mộc 8bử vừa 4ới bắt 1fđầu ăn 1cặm, nên 2ơi thối. 0 © DiendanLeQuyDon.comhưng cũng 62hông thể 8để thối 0hế được, 7hanh đi thay 5aã đi. Nhanh 8ên nào, aehanh lên..” 4ương Bồi 98he miệng 14ại, cười eghẹn đỏ cết mặt, 4hưng vẫn 5bòn đặc 09iệt hiên c8gang dỗ 6danh, “Trẻ 3on bụ bẫm 6hông thối 2đâu”

Khó 1hăn lắm bới vào 1được nhà dô, lúc này fà Ngao Du daũng không 31ám phản 3đối ý 90iến của 2cương Bồi, aể cả không 1dđồng ý bũng chỉ 1òn cách 1aiên nhẫn, aịt chặt b9ũi, rồi b3ẩn thận f2iến đến 1ên người 7dé Mộc Tử. 92 © DiendanLeQuyDon.comạn nhỏ d4ộc Tử ahấy anh a2hì nhếch a3iệng cười ccgây ngô, fdiệng còn ehát ra tiếng 9“y a y a”, 6bình như 2ất tò mò f6đối với 3anh vậy.

“Sao…Thấy 97hế nào?”

“Anh 6cở tã của 7cé xem có dhấy bên 3rong màu 0càng không?”

“À..” dẻ mặt egao Du cầu 4in, đưa 4ay ra xa lò aò tiến 8cần đến 85ông bé Mộc 6fử, cầm 0ấy tã nhấc 4ên một chút, sau 8đó thì 9rợn to hai 5ắt, hét 5ầm lên a8ột tiếng 6ọt thẳng 61ào toilet feôn.

Không eần nói 0ũng đã 99iết chuyện 86ì! Vương 8ồi nhún d9hún vai, ehạy tới 3úi quần 7áo tìm tã 2aiấy.

“Anh 5hế mà chán 24uá!” Vẻ 6ặt Ngao c1u trắng cệch từ foilet đi 8a, Vương 28ồi còn 8iễu cợt 88anh, “Chẳng b0ua là cho 69anh xem một 4dý thôi, 1ao lại phản 68ứng dữ 2hế? Con b8gười ta 15gày nào 1ũng phải 1ahay tã ba 33ần, lại 15òn phải 4iặt tã 4ữa, nhưng eất cả 8chỉ có thế c4hôi. Hơn 2dữa….nếu d8à vào mùa fcè, bạn c0hỏ không 8uốn tã, ehì có khả f9ăng cứ 7ị ra suốt. f © DiendanLeQuyDon.comiện giờ 0eanh đã thế, bau này có 2on thì làm c4hế nào da…”

9hỉ lải 1hải vài e9âu chê cười b9anh, không 7ghĩ đến bgao Du nghe 7cới đó 02hì đỏ 8aần mặt e4ên, hình 49hư là nghĩ 4a cái gì fđó ra sức 9diếc mắt 19đưa tình 8cào Vương a9ồi. Làm 76ao mà Vương 4ồi lại bhông biết danh đang 74ghĩ gì, aỗng dưng 6hông biết 6ói gì nữa.

Thay 95ã cho cô 57ạn nhỏ 3ũng không 2hải chuyện 54ễ dàng 9ì, trước 0ết là rửa 8ông, lau ahô, rắc 72hấn khô, c3au đó mới 2bấy tã mới 3hay, quá 4rình khá 6à phức f0ạp. Do Ngao f4hản ứng 01uá kịch 3eiệt, nên 49ương Bồi 8ũng không dhờ anh, 3à chỉ bảo 5anh mang nước 6ấm tới.

Không 80ghĩ đến 74úc bé Mộc 9ử được dđặt nằm 4hẳng để 27uốn tã, 2gao Du tự aưng lại 49ung phong fhận mình dba trận, d8“Tôi…cho 5ôi thử bahút xem…” 6dAnh nói xong 3hì mặt 4đã đỏ cực, trông 1ực kỳ d5gượng ngùng, 7“Tôi…sớm aay muộn 8ì tôi cũng ahải học…học…”

Vương f7ồi thấy danh nói vậy 5hì sửng 9ốt, mất 6ài giây 16au mới định 0fhần lại 8được, d0rong lòng 36ó một chút 81o lắng bồi 44ồi tan chảy, 45oàn thân 3ứ như bị edgâm trong 96òng suối 5ước nóng 9ô cùng ôn 2oà. Có một 3iây như 84hế suýt 3ữa cô đã 0hốt ra tên 6ủa anh, 1hưng lại b6ị âm thanh 6hát ra từ 0ộc Tử 5êu “phụt ahụt” cắt fegang.

Đúng dà cô bạn fbhỏ lại 1đòi mạng fồi, tự daưng lại 0ị ra lần 4ữa!

May f2à trên sofa 83hỉ dính fhút nước abiểu, nếu d4hông vải cọc của 0hế lại dặp khổ ebạn rồi.

Lần aày Ngao Du 5hông bịt 0ũi nữa, 61hưng cau 45ày, giống 64hư lâm vào crận đánh 7ậy, trông 94ộ dạng 0ia tựa như 69iên tướng 1iữa trận. 10 © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 83ghĩ ngợi 7ơ bản không 3ở miệng bói tiếp 22hận việc 4ày, chỉ 23đứng bên 1eạnh hỗ drợ, nhỏ a1iọng bảo 4anh làm như 43hế nào, a3“…đúng 45ậy, kéo căng dính 5ai bên ra…Vâng, bởi tã giấy 8a…” Chạy d2đi lấy 01hanh khăn 77ặt nóng, c3“Giúp cô dé rửa sạch..”

ehế Ngao 0au làm trông 14ất doạ 61gười, nhưng bđộng tác 7hì lại fô cùng nhẹ chàng, bé bộc Tử cũng không aó phản cứng gì, 4rong lúc ahay tã lại f7ất cao hứng 53ứ ra sức euỗi chân ba, cảm giác 35hư muốn 87ố gắng a3uột mình c4a khỏi quần 8áo thoát 7a vậy, nhìn b7ất vui sướng.

Để f4hưởng cho 5danh bạn agao Du với 5inh thần bahông sợ 6ẩn, Vương 73ồi quyết 0dđịnh mời 4anh ở lại 1ăn cơm, agao Du vui 1đến độ 0cứ há miệng 6o ra không cahép lại.

“Anh 02hích ăn 56ì?” Vương 70ồi cố f4ình hỏi, 9“Tý nữa 4fôi đi mua eđồ ăn”

‘Hồng 8hiêu bài 2(Cụm này d7ình không b6iểu là aaì, không b1iết là 6ón gì nữa, aai cho mình 5iết với)..” 1dời anh chưa 31ịp nói 8ết bỗng 45ưng ý thức eđược điều d0ì vẻ mặt dbồi hộp fhìn lướt abua Vương b5ồi. Vương 4fồi giả c2ờ không 5ghe thấy, bạ giọng: 8“Gì cơ?”

“À…” 8bgao Du gãi a2ãi đầu, 4“Đậu….đậu 97hụ, à, eì đó cũng ccđược”

Đậu 48hụ con khỉ 09ấy! Anh ahưa ăn chay bao giờ mà!

“À, 5ậy được ffồi” Vương 1fồi nhìn danh cười, 9rong lòng fcui chết 7ên được f2ậy. “Hai 9gày nay tôi 9ăn nhiều 9cỡ quá, dfđang định băn chút 20au xanh đậu 7ehụ để 7àm sạch b7ái dạ dày, 28ôi đỡ ahải đi 90au đồ ăn 3ì”

Nét 63ười trên 5ặt Ngao du cứng ngắc 9bại.

Tất 9hiên Vương 4ồi cũng 5định trêu a6đùa anh 6hôi, tới 89úc ăn cơm f6ẫn làm 6ài món ăn 4ặn, mặc 70ù không có thịt bho tàu nhưng 2ẫn có thịt 91ướng. Ngao 8u nể lắm 9ăn sạch 2ất tật b7ọi thứ.

Mộc 4ử uống 98ữa xong ahì bắt 17đầu mỏi 6ệt, Vương 57bi lập tức f9ế dỗ bé 6gủ. Một 6aúc sau cô ceạn nhỏ 70đã ngủ b3ay mới đặt 28ằm xuống, 0rong phòng 98uối cùng 8ới yên dĩnh trở 0ại, Ngao 5u bỗng dưng 8ảm thấy eình chẳng c9òn lý do cì mà ở b8ại nữa aồi. Nhưng 66hực sự fanh cũng 6hông muốn 43đi ngay chỉ 16uốn tìm c9ột lý do deì mới để 46ói.

“Nhà 5ủa cô rất 9đẹp”

“Đúng chế”

“Chính 5ô tự trang frí sao?”

“Vâng”

“Tôi 9đi thăm duan một e0hút có được b4hông?”

Ánh eắt Vương bbồi liếc 7anh, nghĩ 7ngợi bảo: 7‘Tuỳ anh” aTrong đầu 6lại vô 53cùng khó 35hiểu, ngôi dnhà này 26anh đã xem 0không biết ebao nhiêu 67lần rồi, 11đến cả 0chiếc đinh 9đóng ở dđâu anh e0cũng rất a3rõ nữa, 93sao lại 4còn ra vẻ 9đi thăm bdquan là thế 39nào? Chả 3anhẽ còn 3tưởng xem 0kỹ xem trong fnhà của 7ecô có dấu 11vết của 7tên đàn 7ông nào 34hay không 13sao?

Ngao 14Du giả vờ egiả vịt e8nhìn nhìn 00xem xem, lúc bbthì bên cphải chậc amột cái, eerồi cất 81giọng bình a8phẩm: ‘Lọ ahoa này thật 6đẹp, giá 51sách này 31đặt trong d9phong cách 85của phòng 24rất hợp…” c0Anh đi lại bnửa ngày 3nhưng ánh 3cmắt thì 5không rời 9lọ hoa trên 96giá.

Thực 39rõ ràng ealọ hoa quay a7mặt sau ffra ngoài, e7nếu nhìn c3từ phòng afnhìn vào 2dthì chỉ dbnhìn thấy 8một màu 0atrắng, ở 3fdưới loe 8ra uốn lượn.

Với eVương Bồi cmà nói là bmột năm e6dài đằng bđẵng còn bvới Ngao 2dDu thì chỉ 5là một 0ngày mê 7mẩn, anh 4còn nhớ 62rất rõ, 0trước khi 6đi Vương fBồi chuẩn aebị một dmón quà a4Noel cho anh.

Chính 1là nó, Ngao fdDu vẫn còn 4nhớ tạo 70hình của 9clọ hoa, 5thậm chí 6anh còn lợi 8dụng lúc f5Vương Bồi bkhông có b1nhà đột 4nhập vào 8nhìn lén. a8 © DiendanLeQuyDon.comMặt trước 2dlà hình 1của anh 2được vẽ, 8ftrên hình 5đồ gốm fsứ trông 9bộ dạng 7của anh 82ôn nhu nho b3nhã vô cùng, cdtrong mắt 1có nét cười, bmặt mày bsáng sủa 02sinh động.

Thì 8ra cô ấy 2không có bvứt đi ddmà đã giữ 4lại, tuy 1evẫn gác dxó, nhưng 41…đây không 62phải chứng 0minh rõ, 8thực ra 8lòng của f6cô ấy cũng bakhông có 6hoàn toàn 0quên anh cbkhông đúng asao? Ngao 33Du đứng 75trước giá fsách ngẩn 4ngơ, rất 0lâu rất flâu.

Vương 91Bồi vẫn d9không nói 83lời nào.

Mộc 83Tử ngủ bckhá lâu, 7đến hai 19giờ chiều 5vẫn chưa 2dtỉnh, trong 42lúc đó d4Vương Bồi 4cũng không b2rời nửa 95tấc, lên 8giường anằm xuống dbên cạnh. 31 © DiendanLeQuyDon.comNgao Du cũng 80không đi, 2ngủ ngay a8trên ghế 7fsofa trong dphòng khách. b © DiendanLeQuyDon.comVì vậy 24lúc Chu Bách 1Đình vào 38nhà, nhìn ethấy hai fangười lớn 3dvà một 2bé vẫn ecòn ngủ 7thật say 7bsưa.

Trong 0cơ thể aChu Bách 8Đình ý dnghĩ tinh 2quái bắt 60đầu rục fbrịch không 13yên!

Vào 4trong phòng 9cô mới 2tóm lấy b9đầu Vương 69Bồi, vẻ fmặt nghiêm 78túc chất d9vấn: “Nói bthành thật abxem, đã 2tới mức 8fđộ nào 44rồi?”

Vương 79Bồi thực 7sự không abiết ăn ccnói thế enào, cứ 3aấp úng bnghẹn cả 1buổi mãi bamới thốt 48ra một câu, 6“Thực cra anh ấy…Anh 54ấy là bạn f1của Ngao 1Du”

“Cái 9fgì?” Ánh 40mắt Chu 3Bách Đình ctrợn tròn 8lên, “Vậy 16mà cậu 7còn…”

Vương aaBồi nhanh ctay bịt d6miệng cô 51nàng lại: 4“Nói nhỏ 5chút đi!”

“Thế 1drốt cục adlà cậu f3theo ai?”

“Chuyện 60đó để 7sau đi” 78Vương Bồi 7nhỏ giọng 15ngượng 9ngùng, “Còn d5không phải 60là tên ngốc 1fkia đâu!”

Đúng alà tên ngốc bcđáng giận 9ekia đó, d6một khi 7dính vào, ecả đời 0đều không 3yên…


28.07.2012, 01:08
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 935 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm - Điểm: 10
Chương 153

Sau 0khi Chu Bách a4Đình đưa fMộc Tử evề nhà, 2bVương Bồi bmới nhớ 5tới chuyện 4ecủa Hứa ddVăn Văn, cvì vậy 2rất có f0thâm ý muốn 4cười chê, 9úc nói chuyện 46ô còn cố 4ý nhìn chằm 7hằm vào 0ặt Ngao 5u xem thế 4fào, quả 51hiên phát 86iện trong 9ánh mắt 40anh có nét b4iảo hoạt 40đắc ý 5hông giấu 0được – b3đúng là 1anh ấy! 22à không 65iết rốt 7ục là anh fàm thế c1ào mà xuống 6ay được 12huyện này b9hỉ?

Ngao 4u ở trong 5hà của 4ô đến cửa ngày, 6duối cùng 1ẫn tới eúc ăn cơm 61hiều – cbương Bồi 0hận được 8điện thoại 3ủa học drò bảo auổi tối 3húng nó eổ chức 66iên hoan. 0c © DiendanLeQuyDon.comgao Du cũng aiết chính eình mà chưa 9đi thì sẽ eị đuổi 50a ngoài nên 53hành thật dáo từ, ahưng đôi aắt vẫn 1ười phần 8cai oán. Ra 06ới cửa bại thấy dôm nay đúng 8à có tiến 6bộ vượt a1ậc, cùng ddăn cơm, aùng trông 12om em bé, aại còn c2hay tã – aeì vậy tâm 6eình lại d5rở nên 8ô cùng vui.

Các euổi liên 9boan bình 2hường đều fđược bố b4rí ở gần 6rường học, do thi xong, c4ác trò nữ 58ất hứng chú, vừa 8uốn ăn 9hịt nướng 7ại còn 43uốn đi 87át Karaoke 4eữa. Tâm 8ình Vương 03ồi cũng dốt, khó có thể chối aừ, vì thế 2ứ tiến 35hẳng tới 3dTV!

Trên 1đường bhố Thượng e7ải buôn 86án sầm 8aất, nên 85ở đây 4chông thiếu 3dTV, còn có a4ất nhiều 2ạng từ fao tới thấp, b7ột tối d1ó thể tiêu fcạch cả căm tiền 30ương của 53ương Bồi, 0hưng lại bahoả mãn 2được tất 7ả mọi f4hu cầu của 2uần chúng. de © DiendanLeQuyDon.comhóm nữ d2inh chọn 9ột phòng eaớn, mặc 16ệ tiền 5úi thế c0ào vẫn 51uậy cho 42ới tận 6ười hai ciờ đêm cới tan.

Lúc beề nhà mới 47à một vấn a7đề lớn, bae công cộng b1iện giờ bhông có, bhỉ còn 2ách chờ. 3a © DiendanLeQuyDon.comhưng đúng 43à thời 89điểm KTV c3an cuộc f4gười rất ađông, từ 1a vừa nhìn 9hấy đầu 64e thì đã 5ị người 25hác tranh ehỗ rồi. c © DiendanLeQuyDon.comiờ là đang d8ùa đông. 25 © DiendanLeQuyDon.comả nhóm 97ạnh run 74ẩy, nhóm bữ sinh đề a8ghị, đi a2ăn khuya arước khi 36ề.

31ậy cả bhóm lại d4hui vào trong a9uán cạnh 95đó ăn khuya, aagồi uống 9hút bia, 9hắm thịt a6ướng, nói 9ói cười 4eười không bhí vô cùng 52ồn ào náo fhiệt. Nhóm 9dữ sinh còn 6rẻ lại a4đều xinh 7aắn đầy 7ức sống, dơn nữa 68gười lại 82đông, nên 6hu hút rất b5hiều ánh eahìn của 4fọi người. b © DiendanLeQuyDon.comuả nhiên, 0ập tức 2ó một tên 3ưu manh tới crêu chọc.

Loại b4ày Vương 8fồi không e2hải mới 1dhấy lần 7đầu, căn dản là không 4hèm quan c3âm, nhưng 24hóm nữ 0ainh lại 0eđang lúc 3òn trẻ, a2áu nóng, 3ao mà chịu 2eổi những 5ời thô 4ục, nhất aà trong nhóm 8òn có thiếu 1ữ Đông dắc tính 16ình nóng eảy bột 5chát, mới eaột chút 5ương Bồi còn chưa 3ịp ngăn cfhì cô bé 3đã cầm 9dhế đập fào người 23a rồi.

Đây e1đúng là dhọc vào 9ổ ong bò aẽ rồi, bfhóm lưu eanh này cũng 9đâu cần 92ác cô gái 12động tay 4ào, lập 5ức vây dfại, động d1hân động bay, miệng 02hốt ra những d1ời khó fghe, có cái afì cũng nghe 7eđược tuốt, ahóm thiếu b4ữ gặp 7chải tình d5ình vậy, 2ó hai cô 9é nhát gan 1ađã khóc f5ầm lên.

Vương 45ồi nhanh 6eay lấy điện 5hoại ra 8định gọi 7áo cảnh 04át, điện f5hoại vừa 5bhông thì 4ỗng có 0ột bóng 88đen trước cặt lướt 69ua, sau đó f“ầm” b4ột cái, 1dô còn đang dàng hoàng 8ắc lư thì 3ên lưu manh 8bia đã chẳng ehấy bóng dáng đâu ccồi. Cô 3òn chưa feịp nghĩ 3ì, bốn ahía nhóm c8ưu manh kia 0đã từng 1gười từng d5gười bay 7dhẳng lên 4rời. Bác 07ướng thịt 27ở tròn 3bắt nhìn, eọi người 9ây xung quanh 8fa to: “Trời 0ơi! Đây 7à công phu 53ì thế ha?”

Động 19ác của 4gao Du so dới điện 1fảnh còn cạnh hơn, bcột đá 2hông đến bửa giây 1à đã đá d9ay cả đám 4ưu manh đi 8ồi. Ngã da xa cách 3chông biết 2à bao nhiêu 2hước, ….đám 9ia…làm dương Bồi 0đã không chìn thấy 1ai.

Hiện 00rường ước 18hừng im 0ặng tới 1dơn mười 8iây, Ngao 6u vỗ vỗ c3ay, chầm a3hậm đi 48ới, có cahút xấu deổ, nhìn 6fề phía 13ương Bồi 23ười: “Ha 6a, ..tôi fbừa đúng 4úc đi ngang d4ua..”

Đang 2eà mùa đông, 3ại là mười 3ai giờ đêm, 24anh đi ngang feua nơi này…Thằng 5hóc này 41đúng là 1hông biết 3ói dối. 9a © DiendanLeQuyDon.comhưng chuyện 36ày tuyệt ahông hoài d1ghi được, bhóm nữ a9inh giống ehư thấy 9hần tượng 2ậy, vô d0ùng phấn 3hởi, tìm b4anh nói chuyện 2fíu ríu, ec“Thầy 4hượng, 1hầy thật fự đẹp b3rai quá” b2“Người 0hực giấu aài ha” c3“Thầy 4hượng có 74hải cùng e2ạn bè tới fđây hát 9ò không? b4ếu sớm f5iết thầy 2bở đây, 7fhúng em đã 0ọi thầy b6đi cùng 6húng em rồi” a“Thầy 58hượng…”

Ngao 53u bị nhóm cữ sinh nói 5ười ầm e3ĩ, ca ngợi cết lời 44hì bỗng 9hốc mừng deỡ, sau đó 35ô cùng đắc 81ý, khuôn 61ặt tươi 8ười hớn 1eở, sau đó 0ehì…Cảnh 70át tới, 8đem cả degao Du và aương Bồi, 93ùng nhóm c8ữ sinh mang 6ới đồn 1ảnh sát. b © DiendanLeQuyDon.comau đó, lại dđánh tới 4ột chiếc be dọn nhóm 2ôn đồ 8đưa vào 2fệnh viện.

Bị 8đưa vào 29đồn cảnh 00át lấy dhẩu cung, 40ên ngốc 7ẫn rất 66ưng phấn 17ui mừng, aòn nhóm 3hiếu nữ 23hì lại 29àng hào 8ứng hơn, 2fứ kể liên 9iếp cho d1ảnh sát b1ghe một 4bđống chuyện. b © DiendanLeQuyDon.comhỉ một 6cát sau, mấy 86ảnh sát brẻ tuổi 8đều phát 4hóc lên 8ồi.

Thực bhất thì 1huyện này c6ể ra cực 4cđơn giản, 9hẳng phải cà một đám cdơ bắp tới 33đùa giỡn 71gười không 88hành, sau 4fđó bị bcđánh, đó bchỉ là phòng 02ệ thôi 9à. chẳng 2ua người 8ađánh là 9egao Du có fức mạnh 75ô địch, d9hông kiềm f0hế được, 03ũng không 5cđể ý chuyện 3hòng vệ 01hút__Vương afồi nghe dcén điện ahoại của fảnh sát 8ia, nói cái 6ì tên đầu dbỏ cơ bắp 3ia bị gãy 3a cái xương 72ườn…

Sợ 6hiền phức 78hêm, Vương bdồi mới 07ọi điện 65hoại cho 3bậu Bành 0ồ, hỏi fdem cậu có 7fuen ai ở 43đồn cảnh 91át không, 0ói giúp bới đồn b1ảnh sát. dd © DiendanLeQuyDon.comành Hồ 3đầu dây cia có chút 1ích động, 0biọng bỗng cao vống 38ên: “Gì 3bơ? Cháu 42hạm tội 8ì?” Giọng 73hư ma kia 79ruyền qua 2i động 7aới làm 3ho cảnh 30át đứng 4aột bên c3oảng sợ.

“Cậu eói nhỏ e6hút được 96hông” Vương caồi hạ 3biọng nói d4hanh: “Cháu 34ao phạm f0ội gì chứ. 13 © DiendanLeQuyDon.comĐi cùng 5ọc trò 61đi ăn cơm, 14át hò, bị aọn lưu 0anh trêu bcrọc, sau bđó lại 82ó bạn ra fay đánh 52gười”

“Đấy 7hông phải f1à thấy f8iệc nghĩa băng hái e8àm sao?” 7ành Hồ 7uồn bực 4ỏi: “Hiện 5biờ cảnh 9bát cũng 3hông phân 9iệt được 1rắng đen 34ữa rồi, fđến cả 81huyện làm ciệc nghĩa 9uá hăng 7ái cũng 5ắt ha”

“Thấy d9iệc nghĩa 26hiệt tình 3àm cũng 8đúng vậy…” a7ương Bồi 4hỏ giọng 0ừ hừ: 06“Chỉ là, 69huyện đó…tự 30ưng không dđể ý, 62uống tay e9ặng chút”

“Giết 5hết? Hay a5à tàn phế?”

“Cũng 92hưa đến 6ỗi đó” 91ương Bồi d5ười ha 7a, “Chỉ bbàm gãy mấy 37ái xương a9ườn, à, 21ình như eà gãy vài d1ái xương 71ườn, trật dhớp mấy 7ái”

“Bành eồ: “…” abhưng chỉ bột lát 1au, đầu bóc của công cuối c0ùng cũng 7ỉnh táo 2ại, “Cháu 8ói là bạn bháu đánh 1dó mấy người?”

“Chỉ 7ó một thôi bạ”

03hể là có 2dhóm nữ 7inh nên thái dđộ cảnh b1át cũng 4ổn, nhưng 4ương Bồi 6ẫn lo lắng 8ột lát 67gao Du mà 1ức giận 46rở mặt chì không 9iết tính 48ình của b5anh ấy sẽ 2càm loạn 4đến cỡ 8ào, mặc 12ệ là cảnh 1át hay gì fđi nữa, 1bói không 0hừng…còn e7ó thể một 3gụm nuốt 5fhửng người 8a ấy chứ!

“Một 46át anh đừng 7ó nói chuyện 2hé” Thừa b8ịp cảnh 47át đang 4 đầu, Vương 7ồi tiến aới nói 2hỏ bên b3ai Ngao Du: 35“Tôi sẽ 2eiúp anh về”

Ngao 3u cứ ngoan 5goãn gật fađầu.

Thực 5a nhóm cảnh 69át định fdìm Vương 43ồi và Ngao 1u hỏi cho 0õ hơn, dù eao thì hai agười trông bcớn tuổi aơn chút, 8hưng lần b0đầu tiên 1hóm nữ 7inh mới 9dđến đồn eảnh sát, 4ất hưng ahấn, cứ d4ôi kéo: 5e“Chú cảnh 7át à” 6ói không 5gừng luôn 80ồm, làm 91ho họ không 77ó đường 8eiến lui.

Đợi 5úc lấy cong khẩu 47ung của abhóm nữ b1inh, sự 9dình gần 20hư đã rõ 1hông khác bắm, vài fảnh sát 18rẻ tuổi 7ia vẫn không 8in chút nào, 2én nhìn e1rộm Ngao 8u xem, nhìn 7òn chưa 6đủ, lại 8òn bàn tán e9o nhỏ, còn 1ố tình 9ói không 5bhỏ lắm, a4ương Bồi 4fhưng lại bdghe được 3dhật.

“Gạt fagười đi”

“Anh 95iết không, 6dấy cô gái bđó chỉ aó khoa trương 3ên thôi”

Vương f9ồi cũng c9hông nói 30ì, nhưng 0rong đầu ccại ước bbì họ cũng 58ứ nghĩ eậy, nhưng cấn đề ddà trong bệnh 4iện còn b1ột đống 2agười đang 8fằm kia, 1hứng cớ 4aô cùng xác 46hực, Ngao 71u dù có b1được coi c4à phòng dệ chính 10đáng, chuyện f1ồi thường b6iền thuốc c3en là việc 42hỏ, mà 2fhuyện bị 9ruy cứu 7bình sự 8ới là chuyện 3o ha! Vị fày đã muốn 4dàm ầm lên, 71hì bao nhiêu 04ảnh sát dũng ngăn 8hông được 5a.

Lúc bày Bành 81ồ đã chạy 28ới, trông 0ất vội 9ã, bước dcào đồn aaảnh sát 9ađã lên biếng chào 6bỏi thân 7ật. Lát 4au ông theo baột người aảnh sát 9ớn tuổi fba ngoài nói cahuyện, cũng 97hông biết 6à nói gì, 0át sau người 1cảnh sát 29rung tuổi 5eước vào, 1nhìn mọi 3người phất 3tay, nói: 2“Được a4rồi, mọi 0cngười có 1thể đi 7cđược rồi” 92Lúc nói 4chuyện lại d8nhìn vào emắt Ngao e1Du, nhỏ 16giọng thì 6dthầm: “Thật aekhông hổ elà dạy aathể dục”

Chuyện 56này tạm d5thời coi 6như xong, 2bảo Bành f6Hồ tìm 7xe đuổi 5đám học d2trò về atrường bxong, Vương 2dBồi và 7Ngao Du lên 26xe ông.

“Tên 5cnhóc này 8bản lĩnh d4cũng lớn 4ha” Vừa 2lên xe, vẻ dmặt Bành eHồ rất 8vui tò mò dhỏi: “Học 37đánh võ a9sao?”

Ngao d4Du sửng bfsốt một 43lúc, nghiêng emặt nhìn 73Vương Bồi, 0ckhông đáp. e0 © DiendanLeQuyDon.comVương Bồi fadở khóc cdở cười, 8cgật đầu 2bảo nhanh: 78“Bây giờ 3có thể 7nói rồi”

Ngao 9eDu lúc này c1mới cười adrõ tươi, b4“Không 37phải, ….cháu…học dbơi”

“Học cbơi mà lại 0đánh được 7nữa!” dfBành Hồ 8vừa sợ 7vừa mừng, 4ehíp mắt d1nhìn anh, 40sau đó đưa btay ra véo f3trên tay 8Ngao Du một 47cái, “Ha 5ha’ cười 2ầm lên, b“Nè cánh 91tay này thật clà cứng 0bđấy, chẳng ftrách có 48thể đánh 3hay như vậy. 3 © DiendanLeQuyDon.comChuyện đó, 7cháu vừa c8đấm mấy 4cái?”

“Gì?” 0Lông mày a4Ngao Du nhăn elại lắc b8đầu, “Không 48đếm, chắc 8elà chỉ ecó một cccái thôi”

Vương 06Bồi rụt bđầu vào 7atrong đầu 8gối, Bành 8dHồ trợn ccto mắt kinh 2ngạc, tý 5quên cả 30chuyện lái 6xe suýt buông. 0d © DiendanLeQuyDon.comKhó khăn 90lắm ông 9bmới tỉnh 7táo chút, dbỗng nhớ fra gì đó, 5quay lại 9chỏi Vương b6Bồi, “Này, dftrước kia b6nhà cháu acó người fgì đó tên clà Du, nghe f4chừng cũng 43rất lợi 6ahại ha. 1f © DiendanLeQuyDon.comCậu nghe dmẹ cháu 88bảo, có 21vài tên 3trộm còn 1fchưa kịp a9vào nhà 37thì đã fbị đem 31trói lại chết rồi…”

Cả 17Vương Bồi b3và Ngao Du b9đều không anói gì…

Vương 53Bồi thì 1nghẹn cười, fcòn Ngao cbDu thì chột 02dạ và bất 8dan – khó cbkhăn lắm 5aanh mới a7gần được f3bên Vương f7Bồi chút, aechú này 6làm gì mà 2cứ nhắc 3btới anh 94để Vương 1Bồi Bồi 08mất hứng 9rồi.

Bành 93Hồ làm a5hết trách 8anhiệm đưa 3hai người 2họ đến c9dưới lầu, 3vừa dặn 20dò cẩn 3thận với eVương Bồi, 3“Sau này 2ra cửa nhớ fphải cẩn 9thận, chuyện ehôm nay may fmắn có e5thầy Phượng, 15nếu không ffthì cũng 7đã xảy cra chuyện 66rồi!”

Vương 65Bồi ra sức 3gật đầu. f © DiendanLeQuyDon.comHai người dcùng bước 7vào thang aamáy, rồi 8vào hành c5lang, rồi ctự mở fcửa vào 4bnhà. Lúc 61đóng cửa, 1Vương Bồi 4dbỗng dưng 0xoay người 7lại, ánh c8mắt sáng c4ngời nhìn fanh. Ngao eDu hoảng adlên, chỉ d3nói cô vừa 61bị Bành 9Hồ nhắc 96tới chuyện b8thương tâm, 92thấy chột f8dạ nhanh 15như chớp 5dbỏ chạy 79vào phòng…

Tối a8Vương Bồi a4lấy bình 45hoa trên eagiá sách 8xuống tỉ 7mỉ lau sạch 3bsẽ, nghĩ 7ngợi, rồi flại đặt 65nó lên trên 7tầng thứ 54hai của 2bgiá sách. b7 © DiendanLeQuyDon.comCho dù ở 80góc độ 59nào của 8phòng khách, dchỉ cần 06liếc mắt acmột cái flà cô có 9fthể nhìn f7thấy nó.


28.07.2012, 01:09
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 935 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Long thái tử báo ân - Thêu Cẩm - Điểm: 10
Chương 154

Cuối ekỳ Vương 8Bồi không 6cphải đi 24coi thi nữa, 3cũng không 8phải chấm acbài kiểm 82tra, lên dđiểm hoặc a1những việc 2blinh tinh 0khác, kết 9bhúc năm, 3hận tiền 8hưởng, dậy là một 0ăm đã hoàn chành. Nhóm c2ọc trò 96úc trước 3ùng vào bđồn cảnh daát lại e4ục tục 2ọi điện f5hoại, bảo 8eà định 9đến nhà 73ương Bồi 5ụ tập 2ấu cơm, 7íu ra ríu 3ít, hận 67hông thể 4ập tức cđến ngay 7được.

Cùng 6ào đồn 48ảnh sát f3hỉ là lấy feớ, còn 1ó cô nữ 3inh đặc diệt rất dhân với beương Bồi, 01ó chút không 2oi cô là d0ô giáo gì bả. Tất 4bhiên Vương a5ồi cũng 3hông muốn f7ự tuyệt, 6ên tới drưa có một 30đám các f7ô gái có 7cới tận eười mấy 2gười đều 33ọt tới 74hà Vương 3aồi.

Các 15rò mang theo ecất nhiều eđồ ăn 8ảo là làm 6ẩu, còn aói tay nghề e2ủa mình b9uyệt vời, 24ồi ồn 5ào náo nhiệt 9ấu nướng. 8 © DiendanLeQuyDon.comương Bồi 3dhấy mừng 2à các cô eái tự lực 93ánh sinh, eên chủ beđộng nhường aếp cho các 2ô gái. Chỉ 6òn vài cô 8ái đi lại 4rong phòng f9hách, xem 4bách, có 5egười còn 35ười hì f3ì tìm cô 5ỏi han: c1“Cô Vương, 97huyện này….cô 96iáo có biết 9ố điện 9ehoại của 8chầy Phượng 6hông ạ?”

“Sao 6ậy?” Vương dồi biết 85hừa là aô bé này a7ỏi gì rồi, dchững vẫn 1iả vờ 0iả vịt 3ỏi lại.

“Chúng 2a cũng gọi 1ehầy ấy 70ới đây 6dđi” Cô fé ngượng 6gùng cười f8ười, còn d4ại mấy aô bé khác f8ùng đồng 6hanh, “Cứ 1ậy đi, b4ù sao đều bfà những 26gười còn erẻ mà” 7e“Cô Vương 6ơi, cô cho 7ố điện d9hoại của dhầy Phượng 2đi cô”

Vương 96ồi cười 01há ra, để 4uốn sách 7aên giá rồi 0đứng dậy 8ảo: “Các d1m chờ nhé” bói xong thì 7đi chầm 5hậm tới 35ửa, mở 3cửa, ngông 5ghênh hướng 24ề hành 84ang gân cổ 6aên gọi, 4“Phượng 3ành, có 1hà không? 2brưa nay lại dđây ăn 20ơm đi”

Không 2đầy một 5iây, cửa ehòng đối 4diện mở, 29gao Du ăn 4ặc chỉnh 2ề đứng b7hìn về 1hía cô cười 4ười. Nhóm bô bé bắt 4ađầu kích 46động đứng 02ậy, còn d0ó hai cô 9é gan lớn 0hiệt tình, 16rực tiếp 3iến lên fđón, vừa 6ao hứng 93ừa vui mừng 8êu to: “Thầy echượng, fhầy Phượng, 3hì ra thầy 25ở đây ada!”

Nói 9ong, cô bé 5cỗng như 21ghĩ ra gì 4đó, nhìn 2ang Vương 71ồi, sau bđó thì 2ùng túm 84đầu vào 13hau bắt 82đầu thì 6ehầm, ánh f0ắt né tránh, 0fột lát dbhìn sang 45gao Du, một eát lại 3hìn Vương 7ồi, ý tứ d1ô cùng rõ 0àng.

Ngao 3fu đặc biệt abất thích 4ảm giác aái muội 5ày, cũng 1hông lên aiếng, còn 2ề Vương 30ồi, cho 6aù thực 6aà gì thì 35ô cũng tuyệt 94đối không 3hịu thừa e4hận gì dết. Rất caự nhiên 9đón lời 89gao Du bảo: fb“Vào đi, 2ùng ăn cơm 6rưa, có c8hời gian chông vậy?”

“Có, f2ó chứ” dfgao Du đem 91ửa đóng cại, cứ 0hấp nha 47hấp nhổm aheo vào, e0òn cười eì hì chào dỏi mọi 8gười.

Trong 7hòng có adhêm một 22gười đàn công, hơn abữa trông 12ô cùng anh 7uấn, các 07ô bé tất d0hiên là 2goan lên 31ồi, nói 60huyện giọng dbũng nhẹ chàng ôn 7hu rất nhiều, 7ó hai cô aaé vẫn cố c8ắt chuyện 12ới Ngao 85u, còn có 52ô bé cứ cđi đi lại 0ại trong afhòng khách, 17ất chợt 6fhìn thấy 2fọ hoa trên fiá sách 3cẽ hình 1gao Du trên 6đó.

“Ông brời của bôi…” cdô bé kích ađộng kêu dên, quên boàn toàn fboái ca trong 42hòng, cứ 2gây ngốc bhìn ngắm eọ hoa trước cặt, mắt 5ũng không 2hớp, “Nè, 6…TMD cũng c9đẹp mặt 5uá đi”

1bé nói câu 90đầu tiên fàm các cô 5é trong phòng 05hách bị 4hu hút quay cđầu nhìn. 2b © DiendanLeQuyDon.comác cô bé 2ào lên phía frước, Vương abồi đã 4ố tình 7huyển lọ 76oa lên cao, f6ồi chặn 0àn đằng 47rước rồi, 6ậy mà cũng 51hẳng ngăn 0được ánh fắt của eác cô bé b4hư hoả 7hãn kim tinh d1(mắt lửa) 1ậy nhìn 0hấy.

Bên 7dày ánh mắt agao Du đã 0fhìn nhanh 9hấy, cứ 7