Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 5/6
|
[ 28 bài ] |
|
[Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương c20: Là 8ctội là enghiệt
Edit: 0Banhmatong
Beta: f9Vô Phương
***
Đi 8qua vô số 4con đường, fdtìm kiếm d7khắp các 5bệnh viện, b6lướt qua 8các tiêu cđiểm trên 4cáo chí, 7dăng Vũ cũng fđã hỏi e4hăm hết e1ượt những d0đồng nghiệp 5ó thể hỏi b0ở công 6y nhưng vẫn 71hông có 26in tức gì 1dủa anh.
Người 5frên phố eehưa thớt bần, bóng 1đêm đang 17ần bao phủ 2dên mọi dẻo đường.
Không eai nói cho 9ô biết 53ệnh tình 6dủa Lâm 17uân Dật 0fhuyển biến 5ốt xấu fa sao, cũng 59hẳng ai aói cho cô f8iết anh 1đang ở bđâu, làm dhế nào aô mới tìm 6dđược anh? cô dường 37hư nhìn 9hấy cảnh 5eượng vài 14ăm trước 1đây Trần f8ăng cũng b9đã từng 89hạy khắp d9ác nẻo e5đường 3cà tìm cô, bô cảm nhận eđược sự e5ất lực 5ủa Trần 83ăng khi không 5ìm được 3aô nên chỉ 33đành biết ccđợi chờ 6rong đêm 3ối, cô 7bghe thấy 88iếng anh 3fọi cô thật eeo, thật 83hiều lần: 1“Diêu Băng 3ũ! Em trở 80ề đi!”
Đây 07uả là báo 64ứng mà, d0à nhân quả f3à, là làm 39ho cô thấu c3iểu được 50ái cảm aiác ở trong fiển người eờ mịt 3ày tìm kiếm 1ột bóng 3ình sớm 4đã rời c4a cô…
Âu 26ương Y Phàm d7ói rất 5đúng, thời ffhắc Lâm 1uân Dật aần cô nhất behì cô lại d3hông ở aên cạnh danh; những fúc cô ở 1ên cạnh 7anh thì cô a3hỉ biết aây ra cho 6aanh những 09ổn thương, 2ô chính 3à đóa hoa 7ồng trong b6òng anh, ehưng là 8ột đóa 8ồng đầy e8ai đâm vào b0im anh rỉ fáu.
Nhưng 57ăng Vũ yêu b4anh, chưa 5ao giờ thay 38đổi; và ceanh cũng 8hưa bao giờ 4gừng yêu 2ô…
Lần 92ày, hai người 6bọ tuyệt bđối sẽ dhông bỏ 2ỡ nhau lần 57ữa!
Màn 9dđêm thật 46ên tĩnh, dbăng Vũ quay 3eề công 3y, không 13ìm được 4anh, cô chỉ bó thể quay 18ại nơi 19à cô và cbanh suốt cấy tháng 3ua sớm chiều 96đều trông 85hấy nhau, cfrở về c5ơi mà cô b9hưa từng e1ưu tâm đến 4ù chỉ một 4hút một 18iây, hy vọng aó thể tìm fhấy một ehút ấm 4áp dịu e3àng.
Khi 76ăng Vũ đứng 64rước tòa 9hà của 4dông ty, cô 88hông thể 46in vào mắt 30ình, đây d9à ảo tưởng 9ehăng. Cô 7eoa xoa hai 8aắt, rõ 5àng là Lâm 58uân Dật 81ồi, khuôn 34ặt anh tiều 30ụy, hốc 85ác, đến ecằm cũng a1họn hơn 3ồi.
Lâm afuân Dật f5hông trông bhấy cô, fởi vì người cbanh đang 73ựa vào 5hiếc xe e3hể thao 7eàu trắng 9áng loáng 9à ôm hôn 7hĩ Tích…
Đã 60ao nhiêu eần Băng 7dũ tưởng 7ượng ra 9gày cô và 33rần Lăng 98ặp lại, bcao nhiêu 9cần mơ thấy 5fảnh tượng 79ương phùng 3hiến lòng b7gười không b3hịu nổi, 2ehưng ngàn 45ạn lần 1ô cũng không 4hể nào cình dung 21được thì 6a cảnh thật 9o với trong 5hững giấc daơ của cô 71àn nhẫn 2ơn rất 1hiều.
Mỗi caần Lâm 86uân Dật 1fôn cô, cô 30đều nhắm 0ắt lại ađể cho 97ả tâm hồn fdình chìm 9âu và nỗi 4đam mê, 76ởi vì cô b0ghĩ rằng 7cình dục d2ó thể chỉ 91à ham muốn bhất thời 66hông khống 16hế được, 3hưng khi 93ôi chạm 9ôi, hai đầu a6ưỡi quấn 32uýt nhau 5đó chính b3à lúc hai 3âm hồn d8òa quyện, 7ai trái tim 9òa chung 2cột nhịp 10đập…
Nụ 35ôn của 0anh làm cho f2hát vọng f2rong cô tan 0bhảy, khiến 3ho mọi phương 2ướng trong c3ô đều 9ờ mịt…
Băng 4ũ không euốn tiếp cục nhìn 7ảnh họ côn nhau ngọt 3gào ấy a9ữa, nhưng 7ầm mắt 4ô giống 46hư bị một aehứ vô hình 2ào đó giữ 9chặt, chẳng 2ách nào 3ó thể dời b2đi dù chỉ bfột chút.
Cô 8eất muốn boay người edhạy đi, cem cảnh 63ượng trước bắt như 1ột giấc 8ộng nực 16ười, nhưng 21gười cô d2hỉ loạng 8hoạng lùi eề sau được 7ài bước cồi hai chân 7hư bất c5động không fhể nào 7i chuyển b1được.
Cô 03uốn xông 2hẳng lên a3hía trước 8ói cho Lâm fuân Dật e6iết cô bhớ anh biết aao nhiêu, 3dêu anh sâu 32đậm đến 2hường nào;
Ngược 96ại cô cũng fuốn lặng 0ẽ rời 3dđi để 96ho anh tiếp bục với 0fạnh phúc 1ắp bắt 04đầu này.
Nhưng, fựa chọn 9uả thật 2bà thứ vô faùng khó 2hăn!
Nụ 34ôn ấy so 7ới dự 2ính của 2fô quả là 54gắn hơn 1ất nhiều 8hiến những e1òng suy nghĩ 03đối chọi 6điên cuồng abrong cô cũng d1hanh chóng 8aừng lại.
“Đợi 44ông trình 52ày hoàn 47hành, chúng 7a trở về 17ỹ…”
May a9ắn thay, 69âm Quân eật không a8ần điều 8bhỉnh hơi a1hở, dùng 7ột thanh 5âm thật 3hông suốt, 78hẹ nhàng 8à nói ra fâu ấy, 8ếu không dô chỉ sợ bbgay cả sức 3để đứng ecững cô 45ũng chẳng 86ó.
Anh dừng lại 8dhừng mười 43iây mới 6iếp tục 2ói: “…Kết 2ôn.”
‘Kết b8ôn!’ Tai a8ô nghe thấy cột chấn 29động thật 0eạnh, dường b6hư thế aiới đang c2ụp đổ egay bên cạnh 5ô.
Nhìn 5dhấy Lâm ehĩ Tích 4đứng sát fên người 41anh, hai tay 3ôm lấy 2hắt lưng banh, im lặng 52ật đầu, 5hững xúc 91động trong ceô vừa rồi 2oàn toàn aiến mất, 12ô ngây ngốc f9đứng như b2rời trồng.
Lâm cuân Dật cdỗ vỗ lên 3ai Nhĩ Tích, 36ịu dàng 12ỏi: “Em 9hật sự e2hông hối 6ận sao? 6am luôn luôn b3hông cảm 54ho anh như 34ậy, chẳng 7ẽ em không 3ahấy mình chiệt thòi 17ao?”
“Em 78hông hối b4ận, em tin 2ưởng dù aanh không c1êu em cũng 26ẽ làm cho eem hạnh phúc.”
“Nhĩ eích… điều a0đó hoàn 6oàn khác 2hau. Bây 9iờ em có 64hể dễ aàng chấp 5hận, không 5có nghĩa 7dà sau này 1ũng sẽ 8hư vậy, faớm hay muộn 9bũng có một 35gày em không 0hể chịu b0được một 1uộc hôn b0hân không c7ó tình yêu 9à đam mê.”
“Tình 1êu và đam 5ê có thể 5uy trì được 2eao lâu? Hôn b0hân không 6ehể chỉ 3cựa vào 90đam mê mà 44ắn bó cả b1đời, hôn ehân phải 8ựng xây c8rên sự adhấu hiểu, bảm thông, 50hia sẻ lẫn 6bhau, làm a5ạn bên dhau đến 1brọn đời, 0ình yêu 8ồng nàn 73háy bỏng d9hỉ mang 1aại đau eđớn mà dhôi, chỉ 2ó tình cảm 2hát sinh ferong lúc dehó khăn b0oạn nạn 86ới vĩnh 27iễn không d4hay đổi.”
Giọng aủa Lâm a0hĩ Tích ehật là ainh khiết chư một fòng nước edđủ sức 5uốn trôi 8aõi lòng e0gười khác.
Băng aũ lùi từng bước từng 9aước, cô f7uôn làm eanh tổn 3hương, nếu acanh có thể 2bhổ những eái gai trong 94im ra thì 5ại sao cô bòn tiếp 27ục tổn 6hương anh 79hêm nữa…
Lâm 7uân Dật 8dó chút ngượng 8gùng né 5ránh ánh aắt dò xét a5ủa Nhĩ 36ích, anh 75ừa mới bdời mắt ecề hướng fày liền 1ắt gặp 0ăng Vũ không 1eịp tìm adơi trốn ffđi.
Đôi eắt sâu 3un hút của 7anh như chợt dất động, ehợt lóe 3áng, nhưng 30ánh sáng aấy lập acức mờ ehạt chỉ 45òn lại a2ự tĩnh 4ặng và cuối cùng 28ũng khôi 4hục lại deét cười 0ợt thường 84hấy.
“Cô 70iêu đúng d4à quá quá 8ó trách 56hiệm với 4ông việc dha, khuya 3hế này 9fà vẫn còn fađến công bcy nữa sao?”
“Àh… 7ôi…” eăng Vũ nhất 99hời nghẹn 7ời, liếc 05hìn một 9âm Nhĩ Tích deốn luôn e9điềm tĩnh dhư nước 7fơ thể đột 3dhiên cứng 74ại, cô 02ới tìm dđược chút ecý trí đã 1ị kích 1động đến 2an rã: “Tôi 9đến lấy c3ít đồ aùng của 94ình.”
Lâm 16uân Dật 1heo mắt efhìn đồng eồ, cười bcạnh lùng 98à nói: “Khái 4iệm về f1hời gian 73ủa Diêu e7iểu thư 56hật là ehuẩn mực 2hỉ.”
“Àh… a6âng. Cảm dơn!”
Anh 68ấp máy b1ôi, dời 4ánh mắt fên người 7ủa Nhĩ 6ích, vỗ 81ỗ vào vai 5fô, bình 4ehản nói: d7“Không cehải em nói cà quay về 61hách sạn 2eao? Đi thôi.”
“Vâng.”
Chất 8iọng của bhĩ Tích c9ất nhẹ 0hàng, mềm aỏng đến 3aỗi tan chảy 8ả tim Băng feũ.
Băng fũ ngơ ngác 24hìn anh bước 9ên xe, qua a7ính chiếu 8ậu gương 59ặt Lâm 17uân Dật 19àng ngày c3àng xa, càng c6úc càng 5ờ nhạt, 3ho đến 0hi mọi thứ 01hản chiếu 66ại trong 8hiếc gương edấy dường 00hư chỉ 6fòn là một 5hấm nhỏ, 8cồng ngực dfo rút, tim 7bũng co rút, 15đau đớn 7đến nỗi 4ô không aahể đứng 5ững mà dgồi sụp 47uống khóc 9ahút thít…
“Em 99êu anh, Trần 24ăng. Em yêu 6banh, anh biết e8hông?”
Những eơn gió đêm 01hật lạnh bôm lấy cơ thể run c4un của Băng b5ũ, cô thà fằng vĩnh biễn mình a2hông nghe a0được những 0fời thông 33áo vừa 9ồi của 0anh.
Cô 11hông thể 38hông thừa 4hận, người 2chụ nữ của một 24âm Quân 9cật thành dđạt phải bà Lâm Nhĩ 2cích, cô 71ấy là người 8hụ nữ 2iểu được f3hế nào 6à yêu và 4cũng là người b5êu rất 8ý trí.
Nếu b5ấy năm 1bay, là Băng 19ũ ở bên 9ạnh anh, 2ehắc chắc 4anh vẫn 8à Trần 6ăng của 0gày nào, 2ột người e1đàn ông 36ất đỗi 19ình thường 8uôn vì gia fđình mà fuanh năm f5ôn ba kiếm 67ống.
Băng dũ đứng eên, mỉm fbười rồi cói với 0hính bản e5hân mình: 9agày trước 3hi buông 1bay anh ra, fô đã không 9ối hận, 32ôm nay cô 31ũng không caối tiếc 8dởi sai lầm 9bày, vì yêu 7canh nên cô 0ình nguyện 23hông để 9ho anh khó 7cử, để 02ho anh vững ebâm lựa chọn hạnh 1ehúc của dhính mình!
Mặc 9bù vào thời 4điểm đó b6ô đã cười 90hưng lệ e1rong khóe 6dắt vẫn 9hông thể f6ào ngăn 0ađược.
* * * * * * * *
Băng e2ũ lặng 1ẽ đi vào a3ăn phòng của Quân 4ật, ngồi 5ào bàn của 17anh, cô có 6hể cảm 2hận được cơi thở 5ủa anh vẫn ffuanh quẩn 1đâu đây.
Cửa 5ổ bằng f0ính ở trên eường vẫn 3arong suốt adhư vậy, 7hìn theo 1ướng ấy 49uả là vừa 49ặn có thể 1drông thấy fàn làm việc 1ủa cô…
Để 32àm gì kia ehứ? Tội c9ình gì phải 2hư vậy?
Những 2gày ấy c0ăng Vũ còn 03hưa nhận 7ea anh, nhưng 5anh lại 0chớ cô rất ecõ, đây fhải chăng 6à ‘xa tận cchân trời a5ần ngay frước mặt’, 22hật là 6uồn đến 3vô hạn! d4Khi anh nhìn 93cô, anh làm 4athế nào 34để vượt d5qua muôn 2vạn đau 8khổ dâng 11lên ở trong 26lòng…
Kéo 4bngăn tủ 3ephía bên 26phải bàn 1flàm việc c5ra.
Bên 82trong là 88sơ yếu 3lý lịch bcủa Băng 24Vũ, ảnh 5chụp bên 0btrên cô cdcười thật bblà xán lạn… 8bChặn trên 9tập sơ dcyếu lý 2alịch của 5cô là trái fftim thủy 24tinh đã 3bị vỡ, cdù được 68dán lại 29rất tỉ 33mỉ, kỹ 0ccàng nhưng 7rõ ràng 8là không 7thể dấu fđi những 0vết nứt.
Cô 32đã làm bvỡ trái 6tim ấy, 7atình cảm 0ấy, vậy fmà anh vẫn 2quý trọng 6ađến vậy, 21lại đặt 7nó ở một 89nơi mà anh 00vươn tay 5ra là có 4thể lấy eđược.
Nước 5mắt cô 32chảy dài b0trên má, 6drửa trôi d6đi những ahối hận, 30rửa trôi 9bluôn những 3acuồng dại 8ađến tột 0cùng.
Băng c8Vũ còn nhớ aerất rõ a3anh đã nói: 4“Những fviệc thế 0dnày căn e8bản có fgiải thích 77cũng không 6có tác dụng, 83giống như 3thủy tinh fnày, vỡ 5nát chính ddlà vỡ nát, 8cho dù em a4có cố gắng 1tái tạo 9dnhư thế 9nào đi chăng 3nữa nó 21cũng không 35thể nguyên b5vẹn như c8ban đầu…”
Lúc 3cấy, cô a9chỉ nghĩ 1là anh nói 1đến cái 95đêm cuồng eloạn kia. db © DiendanLeQuyDon.comGiờ này 92phút này, 69cô mới a0hiểu được ceđiều anh 6fnói chính dflà hành 76động làm 8anh tổn bthương của f9cô, anh không 5hy vọng 5cô giải 2thích gì 6cả, cũng ckhông hy avọng xa fdvời gì 9về việc 93cứu vãn 4tình cảm abđã qua. 9d © DiendanLeQuyDon.comĐiều duy 8nhất mà 1anh hy vọng b2chính là b0cô có thể 7cư xử dịu 1dàng với danh một 6chút, được d0gần gũi d3dù chỉ 8emột đêm.
Nếu 2là vài năm 84trước anh 2yêu cô say 7đắm như aevậy thì e9cô hoàn 32toàn có 8thể giải 62thích được, eanhưng đã 8qua nhiều 6anăm bị ecgiày vò 7đớn đau 4đến thế 77mà tình ayêu anh dành 5fcho cô vẫn 8không vơi 8đi một achút nào, 6thật là f6quá khổ 3tâm rồi!
Băng 20Vũ vẫn b4nghĩ lời 1thề năm 3xưa đã f2gần như a3phai nhạt a2rồi, chỉ e5có mình 0ccô là khờ bdại mà d9chưa quên 3đi, hôm cfnay bỗng cnhiên quay 5bđầu lại bthì mới 19phát hiện 2rằng anh 8fluôn đứng 50phía sau d7cô mà đợi 9cô quay đầu a2nhìn lại!
Điều eduy nhất bbBăng Vũ 31có thể bblàm cho anh 88chính là ara khỏi 0phòng làm bbviệc của 1fanh, thu dọn e3vài vật 6dụng của 2mình và f6rời khỏi 4nơi này.
Hệt denhư cô đã ednói trước 8đây, vĩnh 2viễn cũng cđừng gặp c9lại.
Ngoài 19ý muốn, 2etiếng mở d0cửa bất a6ngờ đột 6nhiên vang aalên khiến 22cho cô sợ 5run, đồ 1vật đang 11cầm trong btay rơi ngay atrên mặt cđất.
Một 0bàn tay quen fthuộc nhặt eống đựng bbút lên, c7cẩn thận cmà đặt a8lên bàn clàm việc 4của cô, 26Băng Vũ 7tại sao 84lại chưa aebao giờ 25để ý đến eabàn tay của f0anh kia chứ, e6đây rõ fràng là 5tay của 94Trần Lăng b9mà.
“Lâm…” btừ tổng 68đã nằm 5lại nơi bdcổ của 8Băng Vũ dkhông thoát bra miệng c6được, a4rõ ràng dcô đã có equyết định 3rồi mà, 4nhưng sao ckhi đối 3amặt với c4anh thì cô e0lại không bthể thốt bra bất cứ elời nào?!
Anh akhông nói 9gì, xoay 95người đẩy fcửa bước evào văn 6phòng.
Khoảng 5một phút dsau, anh quay 48ra, trong 27tay cầm b8chìa khóa exe ô tô: 3b“Tôi đưa eem về. Sau 46này nếu 3muộn như e5thế này 89thì đừng 1ađi đâu 86một mình.”
Lòng 1Băng Vũ fnóng như 50lửa đốt, 6rất muốn dhỏi anh 4cmột câu: e1‘Anh quay e1lại công 65ty là vì aeem sao?’
Càng 76muốn hơn 2ethốt ra 83một câu 98khác: ‘Trần f8Lăng, em fanhớ anh, 39em yêu anh!’
Tiếc efrằng mới fanửa giờ etrước người cđàn ông dnày vừa 74quyết định b7kết hôn 5với vị 4hôn thê ecủa mình, 3câu ‘em 4yêu anh’ 04của Băng 95Vũ nếu athốt ra c4lúc này c5ắt hẳn 8sẽ đẩy aanh vào tình f3thế ‘tiến bthoái lưỡng bnan’ thôi.
Băng dfVũ đã biết 0rõ hai người afhọ đã 3không thể 1ccứu vãn ađược nữa 7rồi, nếu d3cô còn làm cecái việc 66tự tổn 8thương mình e5và tổn 4thương anh cfnhư vậy 3cũng có 17giá trị 7gì nữa dđâu.
“Không 8cần đâu, 0em tự đón c0taxi!” Dọn 6xong vài 27món linh 0tinh, cô 94cố dấu 8cđi tâm tình 8của mình 4fmà lẳng 3lặng đi 66ra cửa.
“Em 0bỏ đi như 76vậy sao?” aAnh không dnhững không 4ngẩng đầu 15lên nhìn 8cô mà còn fcười đến evô cùng admiễn cưỡng: 5“Không d1có gì muốn 7nói với 7tôi sao?”
“Thật c5xin lỗi.” aaĐây có 4alẽ là câu 1duy nhất bmà cô đủ 0tư cách 9anói với 2anh. “Vâng, ccó, chúc 5mừng anh!”
“Vừa 26rồi tại 16sao em lại 4fkhóc…” dAnh bước 3dđến đứng 9chặn trước d0mặt cô, ftiếng đóng 42cửa đinh 0tai nhức 6cóc làm cô 9giật mình 9buông tay, 8các thứ 4trên tay 66rơi đầy axuống sàn.
Đây 01là tình 25yêu, không 8có lý trí 30nào có thể 0hiểu rõ 5kích động 70trong khoảnh 3khắc kia.
Động bdtâm có nghĩa 2clà không 5thể tìm 8được sự 3lý giải 7nào cho hợp 35lý.
Băng 4Vũ không acòn chút dcsức lực dnào, chỉ 1có thể d7cố gắng c2duy trì nụ c1cười trước c3mặt anh, 9giả vờ 9như không 2có việc 6egì mà xoay cngười đi.
Anh 27nắm lấy 6bcánh tay 99Băng Vũ, 9kéo cô đến 9trước mặt 17mà gào thật 1to: “Tại 97sao lại 23ngồi xuống 6đất mà 84khóc kiểu euất ức 9như vậy? 8Tôi tệ dbạc em sao? 7Tôi phụ dbạc em sao? 7aSao lại 6echạy đến 6trước mặt 5ctôi bày c0ra cái bộ fdạng uất 0ức như bvậy chứ?”
“Thật 20xin lỗi, 7em sai rồi! 75Em không anghĩ anh 3lại trông dthấy…”
Thân 5thể anh c1chợt cứng 3đờ, ngực banh phập 3phòng kịch 2liệt: “Diêu 9Băng Vũ, 03mọi thứ 5tôi đều 0có thể dnhìn thấu, 2avậy mà 8ftại sao 9atôi dùng 7dđến hai fmươi năm 4vẫn không 8thể nhìn ethấu trái 9tim em…”
“Em 9cũng đâu 6nhìn thấu fđược anh.” 7Băng Vũ 26cắn chặt 66môi không 2để cho 9tiếng khóc 2dcủa mình bbật ra: 3b“Anh Lâm, 34anh muốn anhư thế 65nào đây? 1Anh vừa 9mới quyết 5định cưới 6cô ấy mà!”
Ánh bmắt Lâm 09Quân Dật 9rực lửa, 49dường như 20ngọn lửa 88ấy muốn 7thiêu rụi f9cô, ngón b5tay anh xiết 65chặt cánh 1bcửa như b1cắm sâu c6vào…
“Nếu… a1Tôi nói f8cho em biết 2ctôi là Trần 8eLăng, là 3cái người 2mà cách c3đây vài c6năm từng 0bị em vứt 5bỏ… Nếu 91tôi nói: 2mấy năm b6nay không 53có lúc nào a4là tôi không 1nhớ tới fem, chúng 7ta liệu 58có thể btiếp tục 77không?”
Cô 63cắn môi, b4sợ mình c1sẽ thốt 1ra ba chữ 7b‘em yêu b8anh’, một 6khi đã nói 9ra những 6lời này 12rồi thì 57cô không 9thể rời 3ebỏ anh một 29lần nữa.
Thấy 2cvẻ mặt 58bình tĩnh dcủa Băng dVũ, bàn 86tay đang a6bám chặt 37vào cánh 6cửa của aQuân Dật 41dần dần bbbuông ra, d2ánh mắt 82từ khát 61vọng chuyển athành giận ddữ: “Biết 94rồi ư? ecHoá ra em 9đã sớm 0ebiết tôi elà ai rồi 35ư?”
“Trần 4Lăng, em dxin lỗi…” 11Nhìn anh 79cười thật 6chua xót, 9lòng cô 9cđau đến 4mất hết ecả tri giác. c © DiendanLeQuyDon.comCô chưa adbao giờ fmuốn tổn bbthương anh 13nhưng lại 0làm cho anh 2thương tích cđầy mình fanhư thế 45này.
Lâm adQuân Dật bbỏ tay Băng deVũ ra: “Tôi 5tại sao 26lại vì cbmột người aphụ nữ cbvô tình anhư em mà dbỏ đi cả 3achút tự b8trọng cuối fcùng của 3amình?”
“Thật dxin lỗi!” 0Băng Vũ fcuối cùng 83không thể 05khống chế dtình cảm 2như đê dvỡ của e4mình lúc cnày, chạy 7đến, dùng 9hết sức f2lực của f7mình ôm 28ghì lấy danh: “Trần c9Lăng… Em 3thừa nhận 8là em đã ephụ lòng 1fanh, là em 4nợ anh! f6Anh muốn c6em phải aabù đắp 5cho anh như f7thế nào 78bây giờ?”
“Vậy 2adùng cả 1đời của cem mà bù bđắp lại 28cho anh!” 3Anh ôm chặt 1lấy cô, 99hai tay anh 9nâng mặt 7acô lên, 1hung hăng 0mà hôn xuống. a © DiendanLeQuyDon.comĐam mê một 5khi đã được bchâm ngòi 3thì sẽ c6thiêu hủy 7mọi thứ, fanh tham lam edmãnh liệt, 48cô thuận 52ý hùa theo 57sự kích athích của 6aanh, liền 9cchạm đến 8khát vọng bcủa nhau 6mà bao lâu 8nay đã bị 61chôn vùi.
Nụ 8hôn của eLâm Quân 1Dật mê 8hoặc cô, dlàm cho não efbộ cô không 1thể khống 4chế hành 5động của 5chính mình, b0tất cả 9hành động 62của cô c5đều là ccvô ý mà eetự phát.
Tay 1của Băng 58Vũ không 30hiểu tại 0csao lại 2fvươn lên 4ôm lấy c6cổ anh, 47rồi cô fngẩng mặt clên thật acsát với 3mặt anh 5và nói: 1“Trần 4Lăng, em 6nhớ anh.”
Cô 2cảm nhận 2bđược cơ 98thể anh 1nhất thời 4trở nên 6cứng đờ, 54ngực anh 5phập phồng 7kịch liệt…
Băng c4Vũ nhớ eanh đã từng enói: Trên bengười anh 9acòn có một 9vết thương 76đau đến 31cùng cực dlàm cho tim bcô chợt 15co thắt alại.
Cô ccởi bỏ dfmấy khuy 7áo sơ mi 0bcủa anh, 1ccúi đầu cchôn lên a3lồng ngực 5đang phập 4phồng, nơi achứa đựng 76trái tim 1đang đập 4loạn nhịp cfcủa anh.
“Nơi 53này… Còn b5đau không 9anh?”
“Băng fVũ…”
Thanh 93âm khàn 97khàn, run arẩy nơi 3fcổ họng 87anh phát 2bra làm cho ctim Băng bVũ rối dloạn, nếu f3không phải etim cô đang feđược anh egiữ chặt fchắc nó 3đã bay ra 4bkhỏi lồng 2ngực cô 94rồi.
Cô 44cụp mi xuống, 0không dám 07nhìn thẳng b2vào đôi emắt đen dbsâu thẳm 5đang rực 16cháy lửa 5dục vọng bphía trên, 48đành phải 97nhìn xuống 3khuôn ngực 11phập phồng 40kia.
Hơi 53thở hỗn d9loạn thổi 17bay tóc trên f4trán Băng 2Vũ, cô cảm 5cnhận được 4hơi thở 1nóng rực 3ấy càng 5angày càng 8gần bên 61cô: “Em 8đừng nói 73đây không e9phải là 6em đang quyến 38rũ anh?”
“Gì 0chứ?” 14Băng Vũ 76ngơ ngẩn 80ngẩng mặt 3lên vừa evặn chạm evào đôi 5fmôi mềm 2mại của ccanh.
Nhiều 42năm xa cách 93trong nỗi abtương tư 0khổ sở, 21hôn môi 88căn bản bkhông thể dthỏa mãn 1ađược khát 4avọng trong elòng hai 9người, 78tay anh dần 9cdần di chuyển 00đến sau c3lưng cô, ckhéo léo 38mở dây 38kéo chiếc 7váy cô đang 6mặc trên bngười, 0môi của aanh lướt ddtheo làn cda thịt fnon mềm 4đang dần 8elộ ra từng dbchút một, 52lần lần 4bđi xuống 3bdưới… 1Chiếc váy 13rơi xuống, 7cô dựa 9lưng vào 6vách tường 3lạnh như 19băng làm 9fcho lửa 65nhiệt trong 07thân thể f2cô giảm cxuống được 6một chút, 84thân thể 55nhẹ tênh 0của Băng 3Vũ cuối 06cùng cũng 03tìm được 7cái gì đó dđể dựa 05vào…
“Trần 07Lăng…”
Anh fhiểu được eetiếng cô 90vừa gọi 53tên anh, 1nương theo 04ánh mắt 4emê man, cuồng aloạn của 8bcô mà áp a6sát thân 20thể cường 05tráng của aanh vào cô, enhư vậy b1hai trái f5tim liền b9gần sát ebên nhau a7không có damột chút 7khoảng cách fnào.
Sự eva chạm 1của da thịt blàm cô nhớ 0lại làn 1da anh trong ftrí nhớ 8acủa cô 04không chỉ 77là bóng efloáng trơn 1tru mà còn 44co dãn, hơn e5thế nữa dlàn da ấy 6còn nóng b2bỏng như 9lửa cháy.
Thời 57khắc này, fBăng Vũ 2bmới hiểu 6được vì 1sao Trần 0Lăng là 7nước còn c2Lâm Quân 6Dật lại alà lửa, 2sự yên 34tĩnh và b1bình thản 4của anh 40trải qua 8cbao nhiêu 89năm đợi achờ đều cđã bị 93thiêu đốt, 6tình yêu 2lâu dài 7dvà quá sâu 4đậm biến 58thành hận 62càng trở 8dnên hừng 9hực nhiệt 5khí, khi 7hai trái c4tim hòa cùng 0một nhịp 8cộng với f6da thịt acọ xát, delinh hồn eacô cũng 8như được 89hòa hợp 5dvới linh bdhồn của 4fanh, mặc ekệ cuộc c3đời như fnước xuôi 4dòng cứ 1fthế chảy dmãi.
Ngoài b5cửa sổ, 9dánh sao trời 3asáng như 6ngọc, một 3ngôi sao dbăng chợt avút qua, 7eánh sáng dnhư rơi 75xuống…
Băng f1Vũ thỏa fmãn nhắm 16chặt hai e3mắt, ngay 19cả tình 48yêu bây b4giờ có a4như ánh ddsao kia rực bsáng rồi evụt tắt 7cô cũng c1cảm thấy 04đáng giá!
Anh edkéo xuống 3mảnh vải bcuối cùng 2dcòn xót 60lại trên 9người Băng 3aVũ xuống, a0môi anh cọ cxát trên 89vành tai 6cô, thì 6dthầm: “Em bcó biết aaánh mắt 58của em dụ fddỗ người f8khác đến cthế nào e5không? Mỗi alần trông 17thấy em 4qua cửa 9sổ, anh 3đều muốn b2kéo em vào eetrong…”
“Vậy basao? Bình athường f8anh tỏ ra 47rất hờ 9hững mà.”
“Anh 19giả vờ 59không nổi, 9mỗi lần 1cđối mặt dvới em mọi flý trí trong banh đều esụp đổ… 40Anh còn không 3thể tin 0crằng ngay 23cả việc 4cưỡng hiếp 34không bằng fbcầm thú 2fnhư vậy 51mà anh cũng a9có thể c7làm được.”
“Anh 0hối hận bsao?”
“Hối a8hận, vô bcùng hối 1dhận!” 4Băng Vũ 37nhắm mắt edlại không 9nhìn thấy 75vẻ mặt 30của anh, 66chỉ nghe fcanh cười 7rất khẽ: 2“Nếu biết d9được cảm 3cgiác chiếm 56đoạt em 7lại thỏa amãn đến dtột cùng cnhư vậy, 12anh nên ra 0etay sớm 8một chút!”
Nhớ 23lại ngày 27hôm đó, 0anh tràn f1đầy thỏa fmãn mà thở cdốc, mặt 4ecô càng 7nóng lên, 5nếu ngày bfđó cô biết 0eanh là Trần fLăng thì 7cô đã không 5phản kháng 9blàm gì.
Sớm d0biết là 8anh, cô đâu 5cần phải cmâu thuẫn 2như vậy!
Nghe 1được tiếng 2động sột 83soạt của 1cquần áo 7rơi xuống 82sàn, Băng 99Vũ nhắm 38chặt đôi e0mắt, toàn 0thân căng 90cứng chờ ddđợi anh aftiến vào.
Nhưng 2banh không 75vội vàng 6như vậy, 9ckhông chỉ 7bàn tay anh 8đặt lên 82nơi nhạy 3cảm nhất 24giữa hai achân cô 8sờ soạng, 2mà môi lưỡi d9anh cũng 2bắt đầu 2liếm mút blên nơi 3ekín đáo 08tập trung 9fnhiều dây 4bthần kinh 8bmẫn cảm c6nhất trong 0nguời cô, 0loại cảm 9giác sung 4sướng này e0dường như 4không thật. 2 © DiendanLeQuyDon.comBăng Vũ 22không nhịn 34được đành b7mở mắt bra nhìn, 11trước người 7cô là khuôn 5mặt của 9Lâm Quân 13Dật với 2những đường 1nét góc bcạnh thật arõ ràng, ecương nghị, ecđôi môi 05mỏng bàng 6bạc có fchút lạnh 8lùng, đôi 3mắt đen bbsâu hun hút 1cphảng phất fvẻ thâm ftrầm mênh 2mông vô dbbờ bến…
Anh 6dđúng là 9người đàn 4ông mà Băng 8aVũ chờ 3đợi bao 77nhiêu năm a6nay sao, nhìn 8athế nào 5ecũng không a5giống lắm.
“Là c3anh thật 5sao? Em đến eabây giờ e7vẫn không 2ethể tin dđây là csự thật!”
Khóe 8môi anh cong 3lên, cười 1thật quyến 3rũ: “Hai 0người có e1thể gặp bbnhau không dchề dễ 0dàng! Anh 8đã trải 3fqua biết ddbao nhiêu ffđêm không fngủ mà echờ đợi, echờ đợi 66mãi mới c3chờ được 17ngày hôm 9nay…”
Là 0anh! Băng 0Vũ nhìn 97anh, ngoan 0fngoãn gục 87đầu lên b6vai anh để d7anh tùy ý 0tiến sâu 9avào trong a2cơ thể fcô, cũng 6như anh, 05cô cảm bfnhận sự bkích thích a8hoàn toàn ckhác biệt 4khi không adphải dùng 1ebao cao su, csự kích bthích ấy 66mang lại 35cho cả anh 54và cô sự fbhưng phấn f8đến tột 9ecùng thật 56khó cưỡng 3lại.
Anh b2dường như elại không amang theo 4thứ nên 2mang rồi.
Thói 2quen này ađến khi d9nào mới ccó thể 04sửa đây?
Haiz! 35Không mang 4theo thì ekhông dùng 9thôi, dù 79sao cô cũng b4đã có một dbé gái giống 8mình như 1dđúc, cũng dnên sinh 9thêm một 0bé trai giống 05hệt anh dđi.
Ánh 0trăng tuyệt 9đẹp cũng bkhông sánh 5bằng thân 51thể đầy 8khiêu gợi bcủa người fphụ nữ.
Ánh 9esao đêm 6flấp lánh 26cũng không 4dbằng ánh a4mắt gợi 24tình.
Đêm 3hôm ấy, 1tại văn 75phòng công ecty, tình 7byêu chôn 25vùi bao năm 7fnhư từng a9con sóng 0acuồn cuộn 48cuồn cuộn 9dâng trào…
* * * * * * * *
Khi 9Băng Vũ 4thức dậy 0thì mặt 8trời đã 86lên cao, b0ánh nắng fchiếu rọi a7lan tỏa 8khắp nơi, 0aBăng Vũ 7vươn cánh 8tay nhưng 6nhức sờ dsờ sang 5bên cạnh, banh không 3có ở đây. 84 © DiendanLeQuyDon.comXem ra anh aaở bệnh dviện tĩnh 6adưỡng sức 6khỏe phục 0hồi rất 38tốt, thuốc 60bổ truyền 3vào người banh hẳn 7là một cdlượng rất 5lớn đây, 50cả đêm 7hôm qua anh 88không ngủ 5thế mà 5csáng nay 3còn có thể 8rời đi 7sớm như 0vậy.
Băng fVũ mặc 1bquần áo, 6vừa sửa 2esơ sơ lại dmái tóc c6rối bù 52thật khó 8bcoi vừa 2nhớ lại 9ebộ dạng 2điên cuồng dfsau bao đau dkhổ bởi 83chia lìa b6của anh feđêm qua, 74ngọt ngào 7lại trỗi elên trong 40lòng cô.
Băng 57Vũ nhìn a1qua di động afđã hơn 7mười hai 6giờ trưa, 3vừa đúng cgiờ nghỉ d7trưa ở 50công ty, ccó lẽ mọi 0người đều b3ở nhà ăn 9rồi, không 3biết anh 0đang làm egì?
Cô 2đẩy cửa 04phòng nghỉ, clặng lẽ 6anhìn thoáng 7qua, thấy cLâm Quân dDật đang 6fngồi ở 5bàn làm 7việc xem bbtài liệu, 98vừa trông 0thấy anh 35trong lòng 0cô dâng d4lên một 1bniềm hạnh bphúc thật ckhó tả.
Cô 1ebước ra, 1nũng nịu 04nói với 84anh: “Em 6eđói rồi.”
Anh 43ngẩng đầu 0nhìn cô, 5mỉm cười 0có chút bkhông được e9tự nhiên: 0e“Chờ một 38chút, anh 53xong rồi 2đây.”
“Vâng!”
Lâm e0Quân Dật 2elại nhìn 4về phía 16sau lưng bcô, thản efnhiên hỏi: 23“Còn việc 5cgì nữa 58không?”
Cô 6dnghe phía 65sau có tiếng 6trả lời: 65“Áh… 0Không ạ.”
Nghe 2được giọng 90nói này, btrong đầu 4Băng Vũ a6ầm lên 76một tiếng, acô quay đầu 00nhìn lại d4sofa phía csau, là Trưởng b1phòng kinh f4doanh cùng 4dvới Triệu ecThi Ngữ 6vừa được d1điều đến 25bộ phận 1quan hệ 1xã hội eđang chăm b8chú nhìn eevào tài 1liệu, vẻ 3dmặt hai cngười họ 4không có 97gì thay đổi 6akhiến cô 76hoài nghi 8rằng họ bđã nhẫn enhịn đến d1rút gân dluôn mất 33rồi.
Cô 50quay đầu 5trừng mắt 4liếc Lâm 27Quân Dật 49một cái, 5anh nhìn b0cô cười 3cười, nụ 12cười của 0anh vô cùng e9ái muội.
Lâm d2Quân Dật achết tiệt 3kia, anh làm 1việc không 1có khái aniệm về 57thời gian fcsao, anh không f3đói bụng clà việc fcủa anh 90còn người 8bkhác vẫn ffphải ăn d8cơm mà.
Anh 80dường như 26nghe được f2tiếng nói 7kháng nghị 2trong lòng 4cô, lập ftức húng 44hắng nói: 63“Cứ như 94vậy đi, eechiều nay 34mang bảng 4báo giá 2đến cho 1ctôi, ngày 76mai điều d2chỉnh lại 1etoàn bộ 9egiá cả. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐến phòng ctài vụ canhận ba 1ftrăm nghìn, 20sau khi chi 6bcác khoản 2eở công 3trình, còn 7lại trả 1cho các chủ 04căn hộ damuốn trả 0nhà.”
Hai a2người ấy alập tức 63đứng dậy 1và rời 4bđi, Triệu 9aThi Ngữ 27khi đi đến c6cửa còn 1dquay lại bliếc cô 5một cái, c7cười lạnh 16lùng rồi 1mới ra khỏi dphòng.
Đúng 3là thảm c1rồi, căn 2ecứ vào 3tốc độ f7lan truyền 3fkinh người fccủa các 9lời đồn bđãi từ 5btrước đến 03nay thì không c7cần chờ 3ađến ngày dmai đâu, dtin tức 7bnày nội ftrong hôm bnay thôi 3chắc chắn 3ai ai cũng 90biết.
Băng eVũ bất e8mãn lườm 6kẻ chủ 25mưu chuyện bnày: “Anh 05họp sao 1không đến 1phòng họp e8hả?”
Lâm 3Quân Dật abước đến 1bên cô, bgiúp cô 75vén mấy 6lọn tóc, 80cố nén fý cười emà nói: 9“Nếu anh 6ađến phòng 70họp, em dthức dậy bmà không dbthấy anh 0thì làm 4fsao bây giờ?”
Cô 31liếc anh: 90“Nhìn biểu abhiện của canh cứ như cviệc nuôi c4tình nhân 5đáng để 54tự hào aalắm vậy 48á.”
“Có eđáng tự 3hào hay không, 73phải xem eangười cùng 28anh lên giường 1là ai mới 37biết được.” 2Anh vuốt dve khuôn 0mặt cô, fý cười 5trên khóe 4môi kéo 8dài đến dtận đáy fmắt.
“Em 0còn chưa făn cơm, banh đừng 3nói mấy 0alời ghê catởm khiến 2em buồn 3dnôn được cbkhông? Em 35xuống dưới a4chờ anh.”
Băng 0bVũ xoay người dđi, trong alòng tràn aangập sự 1fngọt ngào, 3cuối cùng ecũng không 8kiềm được 0dnụ cười.
Biết 1rõ lời b5đường e1mật của 0đàn ông dchính là 3cthuốc độc, 24Băng Vũ 51còn vui vẻ amà tin tưởng.
* * * * * * * * *
Lâm 99Quân Dật 35đưa cô 3đến một d5nhà hàng d8tây rất c8yên tĩnh, fánh đèn 0ấm áp lan 9btỏa khắp 18nơi, hai 9người chìm b3trong giai b9điệu du 29dương cùng bnhau uống drượu vang, 31cùng nhau 62thưởng 7thức bữa 7cơm đầu 6tiên sau ebkhi gặp 15lại
Rượu 0vang xoay 3tròn trong ely thủy 07tinh loáng 2qua màu đỏ d4tuyệt đẹp 5etrên thành 5cốc, hương 8vị nồng 8đượm chảy 0equa đầu eflưỡi lan etỏa đến ctận đáy 90lòng một 41cảm giác 0bsay sưa thật 7eđặc biệt…
Khóe 1amiệng anh 1clộ ra một enụ cười fmê người eanhư trước 58đây, lặng 3lẽ nhìn 9eBăng Vũ abằng ánh 7mắt thật 93thỏa mãn.
Năm bdnăm không agặp, anh 4thay đổi 6rất nhiều, 0ngay cả 6cách ăn 21uống cũng cchịu ảnh 0hưởng của 8tầng lớp bquý tộc 42trong xã f4hội thượng alưu.
Đã 2ekhông còn atìm thấy 5bóng dáng ecủa cậu 86thiếu niên 6năm xưa 7sống cùng 11Băng Vũ 1trong căn 09nhà nhỏ 4tồi tàn 8nữa rồi.
Thời 3gian đã 3khiến mọi e6thứ đều ethay đổi, aanh và cô cdường như b4không thể 26trở về 1như ngày ctrước.
“Em 15không thích dăn món Tây 3sao?” Anh 2thấy Băng acVũ không 6fđộng đến 02miếng bít e9tết trong 9đĩa liền 82hỏi cô: 88“Em muốn 88đổi sang dmột nhà 72hàng món 6Trung không?”
“Không 9phải.” aBăng Vũ 5tìm đại 0fmột đề cbtài khác 6eđể nói: 03“Em đang 34suy nghĩ btại sao 96anh lại 8dphải hoàn alại tiền 74cho khách emuốn trả 9cnhà, làm d9như vậy 8công ty sẽ erơi vào 7tình trạng debế tắc.”
Anh d9dời tầm 7dmắt nhìn 0ra xa xa, 3sâu kín dfnói: “Cái 3khách hàng e1mua không 20phải là 3những món 16hàng linh c8tinh mà chính d9là ngôi b9nhà, có 32lẽ họ 03sẽ sống 9ở đó cả eđời… 5Số tiền 87đó đối 30với anh 6bchỉ là 8vài con số 4nhưng đối fcvới người 4cmua mà nói 58đó có thể celà khoản d5tích góp f8cả đời 40mới có eđược.”
Thì era suy nghĩ 7của anh bkhông hẳn c7là đầu 9tư sinh lợi, 2blao tâm lao 6lực với 51mấy căn b3hộ như ccvậy là 29vì mơ ước fdlúc trước ccủa hai cngười bọn 6cô.
Ước 51mơ kia đã f8sớm bị f8Băng Vũ 0từ bỏ fnhưng nó 5vẫn tồn 3dtại trong aalòng anh 7từng phút 9từng giây.
“Anh amuốn mang cđến cho 74khách hàng 8một cuộc 2sống thật 5bthoải mái, 18hưởng thụ emột môi a6trường 7sống tốt 76nhất, để acho họ có dcảm giác 1bvề một fngôi nhà dđích thực 9đúng không?
“Anh c0muốn họ 4mỗi ngày 67đều nhớ 38về nhà c9của mình, 7đó là một 4aloại hạnh 3phúc.”
“Phải 6bchăng có edhạnh phúc 16và thoải f6mái thôi eacòn chưa 1đủ.”
“Đúng 9evậy, còn 42phải có cngười cùng 8chia sẻ!” dAnh bỏ dao 7nĩa xuống, b5nhìn Băng fVũ chờ 2đợi cô b0trả lời: 2“Em đồng f5ý không?”
Ngực 7Băng Vũ 30chợt nóng 71lên, cúi 88đầu ăn 0mấy miếng 17bít tết, ffcô thật alo lắng a0nếu chỉ 1cần liếc 8nhìn ánh cfmắt nóng erực của eanh thêm cbmột lần 3cnữa thôi bfthì cô ngay 82lập tức 1tiến đến 5ôm chầm 9lấy anh.
Cô f3đương nhiên fflà đồng c1ý rồi – anếu hôm 7qua anh không 72cùng với 09Lâm Nhĩ 9Tích nói 38đến chuyện ckết hôn.
“Đã 09có người e3luôn luôn 7ở bên cạnh 78anh chia sẻ 57những thành 38công với 61anh rồi 1mà.”
Nghe 6được mấy 7dlời này 73của Băng 48Vũ, giọng 6fcủa anh 24nhẹ đi 78rất nhiều: 7“Em cảm 06thấy anh 3thành công 9dsao? Không 30thể làm 67cho người fmình yêu 0tươi cười, fnhững thứ c3anh có được 2bđều là 31thất bại e4mà thôi.”
Miếng 0bít tết f2bỗng nhiên d4trở nên 5fthơm ngon dlạ thường, c0ánh đèn b5vốn đã 5ấm áp lại 6ccàng dịu 8adàng, mềm 1bmại hơn.
Cho 78dù anh đã 8thay đổi drất nhiều, c2nhưng có 01một cảm 1giác vẫn 15không hề eethay đổi, 8đó chính flà tình 5yêu!
Băng 5Vũ kiên eđịnh ngẩng ađầu, đang 48định nói 33với anh: 33Em đồng 6cý ở bên 8cạnh anh fmãi mãi.
Bài 61hát ‘Buông atay’ quen bcthuộc vang aelên từ bchiếc di 85động của 3eLâm Quân 0Dật, anh 5nhìn màn fhình điện bathoại lại 9ddo dự nhìn 6cô.
Băng 8Vũ thấy fanh muốn b5từ chối dcuộc gọi, 6cô lập 01tức hiểu bđược là 49ai đang gọi 2đến: “Em 3không sao 0đâu, anh 9nhận cuộc 0gọi đi, 85nếu không 50cô ấy sẽ 6rất lo lắng.”
Anh 9chần chừ dmột chút cbrồi nhận adcuộc gọi 63đến.
Bởi 9avì cô ngồi 2bđối diện cvới anh, 66nên cô không 74thể nghe d9được tiếng 60nói phát dbra từ điện cfthọai, mà 1chỉ nghe 9được lời 98xin lỗi 1của anh: 9“Thật 0xin lỗi… eAnh đang bcó chút 7việc, tạm adthời không c5thể đi 1ađược.”
“…”
“Được b0rồi.”
“…”
“Ba 79mươi phút e3nữa anh bđến.”
Nghe 7enhững lời 2danh nói, 4eBăng Vũ 34không thể 6một lần dnữa xem 7nhẹ nụ 4hôn đã 4khiến lòng f1cô chua xót c5mà cô đã 1chứng kiến 1engày hôm bqua, người 5phụ nữ 8dđã yên 5lặng trả agiá rất 70nhiều để fđứng bên 4ccạnh anh, 8chờ đợi 3rất lâu d5để được 1cđoàn tụ ebtrong hạnh 3phúc, cô 9mới nhớ 2ara anh chính e8là Lâm Quân 6Dật, một 7cngười đàn 5ông không 1thể nắm 16trong tay f2vận mệnh 3của chính 67mình.
Nếu 9muốn anh 1danh chính 8ngôn thuận a6mà cưới 04cô không aphải là dbkhông có f2khả năng, 0nếu bây 93giờ cô 86nói cho anh bbiết cô ecchưa lập 2gia đình, c2cô và anh 5ccòn có một 6fbé gái, 2chắc hẳn 13anh sẽ bất 79chấp mà 0ftừ bỏ eatất cả 45để ở 06bên cô. 78 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu blàm như 1fvậy anh 2phải trả cgiá những 9gì đây?
Lâm bQuân Dật 99ngắt điện 3thoại, hỏi 1cô: “Em 3đang nghĩ 2gì vậy?”
“Không 30có gì.” 5Cô đưa 2một miếng 9thịt bò 7dvào miệng, 1chậm rãi 00nhai từng 9emiếng từng emiếng: “Anh 70đi đi, đừng 80để cô 70ấy phải 14chờ.”
“Băng dVũ, chúng 12ta…”
Cô b9cố nuốt 69miếng thịt 7bò trong cmiệng, cười 78ra vẻ thật 3vô tư: “Không f3phải anh 2nói sẽ 5cùng cô 25ấy kết 68hôn sao? 1Nếu anh 87đã hứa c6thì đừng e5nên đổi 0ý.”
Anh 9không nói 81thêm một 9lời nào 9để giữ 5fcô lại, 4nếu anh 17nói thêm cbất kỳ 40một lời 9nào nữa 7bthì cô có 1lẽ dỡ bdbỏ lớp 0angụy trang 59trên gương emặt mình d6xuống…
Nếu dbBăng Vũ 7có thể dnói một 8câu cô yêu 78anh, anh có cethể ở 3lại sao? 29Cô không dlàm vậy, 91cô chỉ 6cười và c1nói với b4anh: “Anh eđi trước 6đi, em vẫn 2chưa no, dăn xong phần fbít tết bnày em sẽ cđi sau.”
Anh dkéo khăn 1ăn, đẩy cghế chậm 2rãi đứng 1lên, rồi c2chậm rãi fbrời khỏi 67nhà hàng…
Mọi cđộng tác 04của anh dađều rất 66chậm như 4đang chờ 13đợi cô 1lên tiếng 0giữ anh dlại.
Băng 8Vũ ăn hết 6thức ăn 4của mình, b0lại ăn 2nốt phần 61bít tết cecủa anh bnhưng vẫn 63cảm thấy 1trong người bbthật trống 6dtrải, như ddthế nào 72cũng không bthể thỏa emãn. Băng 9Vũ lấy 5enốt phần cbánh mì 4của anh 8mà nhét avào miệng 5mới nhận era rằng f0miếng bánh 6mì khô xốp b8trong miệng 1cô giống e9như những 71đau thương 8trong lòng 78cô lúc này 5dthật không 5thể nuốt 6ctrôi đi eđược.
Cô 5lau đi hai ehàng nước 1amắt đang 36chảy tràn ftrên gương 1mặt, tựa 0vào bàn 8mới đủ 7esức để 10đứng lên, 1athì ra bao a1dung và vị atha thật 40khó mà thực 2hiện.
Phải dbám vào ecánh cửa amới bước 6được ra 8bkhỏi nhà 0hàng, Băng ceVũ cúi đầu c1nhổ miếng ebánh mì dtrong miệng 4ra.
Cô 7nghĩ nếu 53cô buông ftay không fdùng tình 9yêu của d5cô níu kéo 69anh thì anh 42có thể 3ebước đi 57dễ dàng b3hơn một 2chút.
Cô 8không nghĩ 9tới việc 84trước mắt 9bcô đã không 4còn lối 6athoát nào…
Băng 81Vũ nhắm d2mắt lại, 7dựa vào 28vách tường 5nhớ lại abchuyện trong 7quá khứ, ctừng chuyện 34từng chuyện, 34một chút 59sức lực 9cuối cùng 34trong cơ 86thể cũng 5đã cạn 0kiệt đến ddnỗi không 9dkhóc được 14thành tiếng.
“Anh ftưởng em bcó thể egiả bộ 7ckiên cường 6lâu hơn cmột chút.” 7fMột giọng fnói bình 61thản nhưng 5ngữ điệu 6đầy chế c0nhạo ấy 2lại kích aađộng tình 19cảm trong acô.
|
| 20.07.2012, 00:24 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương 0921 : Mưa 0bụi mịt bmờ
Edit: 5fBanhmatong
Beta: 3Vô Phương
8a***
Băng 2Vũ giương 8dmắt nhìn d3lên, Lâm 8fQuân Dật bđang đứng atrước mặt 6cô.
Cô ahớp mắt 9fài cái nhìn 60õ lại, 8đúng là 9canh đang fđứng trước 75ặt cô.
“Anh 9ehông đi 8eao?”
“Em 5ghĩ rằng 51anh đưa 1m đến đây 5ồi bỏ 6m lại một a9ình hay sao?” 9dAnh bước f3đến gần 7ô hơn, lấy e7ay nâng mặt 7ô lên, khiến acô không 4hể nào 2ránh được aánh mắt 6riền miên 02ủa anh: 53“Em không 0ađịnh nói 2ì với anh f9ả?”
“Cô 90ấy rất 3ứng với f8anh, so với dm thì cô 1ấy thực 4ự hợp 63ới anh hơn.”
“Anh 2êu em!”
“A!” ebăng Vũ cúi 11đầu không 16ám nói thêm 34ời nào 9fữa.
“Em 1ẫn yêu 9anh như trước 2đây phải 46hông? Đêm 1ua, không 2hải là fcảo giác aủa anh phải dhông?”
Băng 3ũ vốn định 78ùng im lặng 36để phản 94ác lại 4dâu hỏi 98ủa anh, d3hưng nhất bahời lại cbhớ đến 2fgười đứng 2brước mặt 3ô chính fà Trần d7ăng, cô 3bập tức 4bhông thể 35iềm chế ccà lén nhìn 7huôn mặt 5ê người b2ủa anh…
Càng 8hìn càng 0hấy đẹp!
“Anh 6hật vừa 73òng với 8âu trả aời của 7fm!”
“A…” 7ăng Vũ nhất 73hời sao 87ại quên 2anh cũng ffhính là eâm Quân 6ật, một 89gười đàn 95ông có tư 2uy logic vô 2ùng mạnh fẽ trong cọi tình e7uống kia f6hứ.
“Anh ffặc kệ 14rước đây f4m vì cái cì mà rời 1a anh, lần 1ày em thử 00ời xa anh eột lần 4ữa xem, eđể xem 3anh có dám 5óp chết 5m hay không!”
Băng 5fũ có thể bàm gì bây 33iờ, theo c8đạo lý 65à nói cô adên chọn e1ho mình con 8đường 2ô tư mà f8ời xa anh, 7ahúc phúc 3ho anh với 25gười khác.
Năm eưa, Băng b0ũ đã chọn 43ựa như cậy, kết 03uả đổi 71ấy chính 43à sự hối c9ận.
Quên 2eđi, tùy danh vậy.
“Được, 6m về công d9y chờ anh… dm không bỏ 78đi nữa, 27ho dù anh 3fó kết hôn 5ới cô ấy, em cũng sẽ bở lại fên cạnh 4danh.”
Có 81anh, đoạn cbình yêu 0ày của bô đã trọn 48ẹn rồi, 7ăng Vũ không 5ần thêm 2điều gì bữa.
Là 83ội, là f0ghiệt, sa fđọa tất 8ả chỉ 70ì một câu dcủa anh: 5ai người 32ó thể gặp 19ại nhau, 5chật là 5duá khó khăn!
Quay 9ại công ay, Băng Vũ 47đến bộ 2hận tài 1ụ để 90ết toán 15ác khoản fcục, mấy dà tám ở e6đó đang 18àn luận 1đến ‘long 7rời lở dfđất’ dề quan hệ bủa cô và 0âm Quân 4ật.
“Diêu căng Vũ quả 40hật có d4ản lĩnh.”
“Hứ! 9ếp tổng 3hỉ chơi fời thôi, fó thể cưới 7aô ta sao?”
“Tôi eđã nói caừ trước 0à cô ta 7có ý đồ ffới Lâm 5ổng rồi a9à! Mấy 4gười còn 9hông tin cdđi!”
“Cô f5a chẳng f5hải đã 58ó chồng 19ồi sao, fboại đàn dà lẳng c5ơ như cô aa sớm muộn 4eì cũng bị b2áo ứng 1ahôi…”
“…”
Băng 7ũ sớm đã 9huẩn bị 2einh thần ađối mặt 46ới tin đồn dày, nhưng fừng câu d3ừng chữ f1ấy như 64ừng trận 4om ầm ĩ 5fang dội 15ào tai cô 1đau buốt.
Thế fiới này 5chính là 1hư vậy cđó, chẳng 49ai buồn fdìm hiểu 43em chuyện 3ưa cũ thực 3ư ra sao, 0hỉ dùng 75ức tưởng 1ượng của 0chính họ eồi biến 7bhành đủ 6huyện xấu 4a để mà 8êu rếu.
Aiz! daho dù họ 6hông bêu 4ếu thì 1ình yêu 4ủa cô cũng 10ó cao thượng dì đâu, 5hẳng phải 5uối cùng 6aô cũng là 1ột ả nhân a4ình đó 7hôi.
Băng 7dũ cố lấy 9ết can đảm bõ cửa nhằm 47ián đoạn 69âu chuyện 5đầy thị fehi của họ. b © DiendanLeQuyDon.com“Xin hỏi 5rưởng phòng d7ương có ceở đây 0hông? Lâm 5ổng có 4ý một vài 21hi phiếu, 4ôi đến 4đây để 05đổi thành 7iền mặt.”
Mọi 9agười ngay 2cập tức 8iả vờ 9ỏ ra bận 1ộn.
Trưởng 46hòng Dương 6hông hỏi aời nào, chìn qua những 2on số liền 1đưa tiền a6ặt cho cô, 7hi tiền 2đưa vào 75ay cô cũng 4à lúc ánh 0ắt khinh dfỉ của 61anh ta đạt 3đến cùng 8ực.
“Cảm aaơn!” Băng cbũ vờ như 1hông có abiệc gì, 1ước ra aahỏi phòng 44ài vụ, 5ô biết 9eất rõ bọn dọ sẽ xem 91iệc vừa b8ồi như 4ột bằng 6hứng sống 6cà càng bàn 58uận kịch 3iệt hơn, d4ô cũng chỉ d2ó thể làm c8hư vậy.
Là 1hính cô bựa chọn fon đường 8bày, cho dù 2ôm nay cô 44rốn tránh 3eđược thì 66au này cũng c2hông thể arốn tránh 87ãi những 1ời đồn 54hảm như 45ừa rồi.
Chưa ađến 15h b2hì Lâm Quân ffật đã 25rở lại 5ông ty, tâm 21rí rối 76ời của 7băng Vũ liền e5ên ổn rất e1hanh chóng 9hưng nhất 9hời cô 1ại không d4iết nói 8bì với anh.
Cô 9eđứng lên 9hìn anh mỉm 7ười, khách 51áo nói: 02“Lâm tổng!”
Lâm 9uân Dật dbđi đến 2eên cô: “Em 4ó mệt không?”
Bao 83hiêu buồn 30ầu trong 8òng cô lập 6fức tiêu 57an hết chỉ eì một câu 3ỏi của eanh ‘Em có mệt không?’ d2ất đáng 77iá!
“Em 2hông mệt!”
“Anh 11òn có chút 53iệc cần diải quyết!” 3câm Quân baật ghé cbát mặt 1ào tai cô 4chì thầm: 3“Chờ anh…”
Xuyên e9ua cánh cửa 22ổ bằng cính, Băng eaũ thấy 8fanh nhìn fhằm chằm 55ào màn hình 0áy tính 33đầy suy aaư, thật fà ngẫu 1ehiên tầm 9ắt của cô và anh 4chạm vào 20hau qua lớp 0aính trong 1auốt, trên 1ương mặt fanh khắc 5ọa thật 0õ nét sự 3hỏa mãn 9òn trong 2ánh mắt d0hì tràn dđầy hạnh 26húc.
Băng 4fũ cúi đầu, 2iếp tục 2àm việc, 6fao nhiêu 1ạnh phúc 95rong lòng 46đều dâng 3cràn đến ccức không 2hể chịu 7cổi…
Như e7ậy là quá 22đủ rồi!
* * * * * * * *
Không cfâu sau, Lâm euân Dật 7ay cầm áo dhoác bước 9a phỏi phòng: a“Anh đưa 1m đi đón cư Tư.”
Băng bũ nhìn đồng 74ồ, chỉ 6ới 3h30’: 6“Sao sớm 4eậy?”
“Đã 71ất muộn 5ồi!”
Tác aahong này 41uả thật f1hông giống 2ới hình a7ượng cuồng 70ông việc 7ủa anh một 3bhút nào.
Đi 5đến nhà 2rẻ, đứng 0ở trước 67ớp của f5ư Tư liền e1rông thấy efé đang cùng 18ác bạn 0hỏ gấp 79iấy, một 49é trai xinh bắn đứng d6ạnh bên 82đang cố eức kéo ccột cái 75đế cao beu, thật 30à bận rộn 1à vui vẻ.
Bé a8ừa trông 4fhấy Băng 2ũ, trên 64ương mặt dinh tươi 73iền nở 6dộ một e5ụ cười aán lạn.
“Mẹ! 3ẹ!” Khi fé nhìn thấy 7dâm Quân 3ật đang 7đứng phía baau cô, lại eở một 9eụ cười ceũng không dém phần dán lạn 71o với nụ 8ười trước 0ađó, vẻ 6ặt như 11hể hận 7hông thể 4dao ngay vào 8òng anh vậy: e“Chú!”
Băng 0ũ vừa định 4ước đến 7bế bé, Lâm 3uân Dật 96iền tranh 3ước lên ddrước, ôm 55ấy Tư Tư, 7hẹ nhàng fôn lên gương 54ặt bé.
Tư dư cười bhật tươi, 92ai mắt cũng 6iến thành d4ai đường 61ong nhỏ 6hắn, ôm 1ấy cổ 1canh, hôn chật mạnh 90ên gương aặt anh!
Đây 3ó lẽ là 5‘thiên cính phụ 7ữ’. (*)
(*) 0Ở đây 82ý chỉ Tư 4ư thích 2âm Quân ceật, nên 9ừa nhìn 4hấy anh aaà nhào tới caôm hôn. c © DiendanLeQuyDon.comói ngắn 80ọn thì: 53hấy trai 77đẹp là dcáng mắt.
Ngoài 8ửa sổ, eầu trời 54anh không 6ợn một 6bhút mây, ahững làn a0ió nhẹ 65hàng lay fcđộng mấy 6hành liễu 6ềm mại, 9fhư đang 0an ủi cành 4bá gầy yếu 4ấy.
Lâm euân Dật 27ôm chặt 8ehân thể dé nhỏ của 03ư Tư vào 2dòng, tạo 42ên một 3dức tranh 1uyệt đẹp 3hư khiến 4gười khác dơi lệ!
Trước 2aình huống bày, Băng eũ thật b9hân vân, 5hông biết 53ó nên nói 8ho anh biết 31ự thật 3ay không, d6ếu anh biết dđược Tư 39ư chính aà con gái eủa mình, 44anh sẽ phản d6ứng ra sao? fcó phải c7ũng giống ahư cha của caanh năm xưa 1ay không, 0ột mực 40iên trì 7fho con bé e9ột danh d0hận?
Cô ađang do dự 53hợt nghe 74anh nói: 7“Hôm nay 5ở bệnh 46iện anh aặp một 1é gái tầm a9uổi Tư f5ư.”
“Vậy 1ao?”
Lâm 9uân Dật aế Tư Tư 25đi đến 38ên cô, ánh 8ắt anh sắc e5én như cắt 6ào da thịt 32ô: “Cô 2é ấy luôn 1đem hai từ ae‘mẹ’… b2à ‘ba’ a5ắn chặt 1rên cửa ciệng.”
Băng dũ chột eạ, dường dfhư cô hiểu 8được ý 2eứ của 4anh. Khi cô a1ẫn chưa f3ghĩ ra được 0dhải nói 7hư thế 3ào, thì 0anh đã vươn e9ay phải efa nắm lấy 0ay của cô, 59ười ngón 20ay đan vào 41hau, một còng nhiệt 99ồng ấm 79heo tay anh 9ruyền sang 72đầu ngón 8ay cô rồi d2an tỏa đến c3ận đáy 0òng của 9eô.
Lâm 9uân Dật 8fuông tay 5ô ra, vuốt 2fe gương 61ặt nhỏ 6hắn tròn 60ròn của 61ư Tư: “Nói 3ho chú biết, aư Tư có 26a không?”
“Ba…” 6ư Tư mếu dáo, vẻ 08ặt đầy 0ét ấm ức 4úi gằm e2uống.
Lâm 6uân Dật 4ehông hỏi c9hêm nữa, 35anh thản a6hiên liếc 7ăng Vũ một 0ái, liền 12ôm Tư Tư bađi lướt cfua cô.
Cô fời tầm 8ắt ra ngoài 7ửa sổ, e6ột rặng 0ây xanh ngắt 8đang vào fùa hạ chặn eegang tầm 9cắt cô, 7ô không c8hể nhìn 9hấy đường 5dhân trời, 7hỉ thấy 6ấy áng 1ây hồng 3ho nhỏ bay 2bgang qua bầu 3rời…
Một 89ên là người 34hân của bcanh, bạn a4è của anh, 5ự nghiệp faủa anh; fột bên 74à người 0anh yêu và 9đứa con 3hỏ, bên 8ào với 4aanh sẽ quan dbrọng hơn? a4Anh sẽ lựa 5họn như 1hế nào, 05uả thật f2ô không 75iết…
Ngồi 3rên xe, anh 86ang Tư Tư 1đặt vào bòng cô, 18hâm một 3fđiếu thuốc, 4ắt hướng b5a đường c5hố rộng 8ớn phía d3rước, nói: a“Em muốn ddự mình b9ói ra sự 4dhật, hay 2để ngày e9ai anh mang 4on bé đi 44ét nghiệm cNA.”
“DNA…”
“Chiều 6ay, anh đã 1ra qua hộ 8ịch của 4m… Chưa 56ết hôn, 8ó con gái baà Diêu Tư eư, đã bốn 4uổi…”
Băng 3aũ không 29ám nhìn d1iểu hiện 3rên gương 4dặt anh, dô đoán 1chừng ánh 5ắt anh cơ 2bồ muốn 8cang cô ra eằm thành 5răm mảnh.
“Anh 40hật ngu 9dgốc, anh b6ại sao không 5cghĩ đến 5à em chưa a7ết hôn.” 9âm Quân bật điều f7hỉnh lại 0ơi thở eiếp tục 55ói: “Anh bcghĩ đến 1Tư Tư thiếu 96khuyết tình 19thương của c1ba, lại dnghĩ đến 19chồng em 3đối với 3em không 2tốt, tại 58sao anh lại 43không nghĩ 5đến con a8bé là con 6của anh dchứ…? dVì sao đã dmang thai 9con của f2anh còn muốn 7rời xa anh?”
Câu dcnói cuối 9cùng của 3eLâm Quân 3cDật gần 4như gầm elên khiến 9Tư Tư sợ 6hãi nhìn ecô: “Mẹ, amẹ…”
Lâm fQuân Dật 18đưa tay ehết sức c0nhẹ nhàng 0vuốt vuốt 1khuôn mặt 58nhỏ nhắn b5phiếm hồng 0của Tư aaTư: “Tư 0Tư ngoan.”
Nếu 7không phải cchính tai bcô nghe được, e4cô cũng 4không thể 2tin anh có d6thể thốt 6dra mấy lời fvới ngữ 92điệu khiến e7người ta c9buồn nôn 57như vậy.
Anh d1khởi động 55xe, buông ara một câu 3lạnh lùng: 8“Rảnh 3rỗi, anh 4sẽ từ 9từ tính erõ chuyện 30này với 0em!”
* * * * * * * *
Ăn 80xong bữa btối, Băng d7Vũ bế Tư 9Tư đặt c0lên giường, 8frồi nằm 9exuống bên acạnh bé, f5nhẹ nhàng 2vỗ vỗ 4vai bé, hát 51cho bé nghe 24bài đồng 98dao mà bé ethích nhất.
Lâm 2Quân Dật 3ngồi ở 97một bên 44giường efnhìn hai 86mẹ con, 14trong đôi 1mắt phản eachiếu ánh 91sáng nhàn 4nhạt của 2cngọn đèn 6thoáng có 3achút mông aflung.
Tư 0Tư rúc vào 4lòng Băng 00Vũ, hỏi 49nhỏ: “Mẹ, 73chú đang 2egiận sao?”
Băng ebVũ ngẩng 0đầu nhìn e7Lâm Quân f5Dật đang 0ngồi bên bhai mẹ con, 42cười nói: 2a“Không b4có, chú…”
“Sao 85chú lại egiận chứ?” 4Anh ngồi 7gần hơn 39một chút, 4vuốt ve 9đầu bé: 3b“Từ giờ 7Tư Tư đừng 28gọi là 2‘chú’ 8nữa, con 7gọi ‘ba’ 66có được b5không?”
Từng a3đợt sóng clo lắng f9cứ trào 9dâng trong 1lòng cô, 0cô huých 9eanh, nói 7enhỏ: “Này, 5ai nói con fbé là con f9anh chứ?”
“Không b8phải em ceđịnh chờ canh nghiêm 2hình bức 5ecung mới a3chịu thừa canhận đấy cachứ?”
“Anh…” 00Băng Vũ b1còn chưa d2kịp nói ebvài lời 33châm chọc 9danh, chợt 1bnghe Tư Tư b9khe khẽ 0nói: “Không 14được, 9bdì Dương a9nói không 3thể nhắc d5ba trước eamặt mẹ, 1mẹ sẽ dfôm quyển 13sổ cũ mà fkhóc…”
Liễu a8Dương! Sao 6cô ấy sao a1lại dạy econ bé như 8fvậy chứ.
“Dì 1bDương còn c1nói gì nữa 3ckhông?” 9Anh hỏi.
“Dì bDương nói 24ba sẽ không 9về nữa, dba không 2fcần mẹ, 6cho nên Tư eTư không 9fthể cần 7ông ấy… 4Sau này sẽ d1có chú khác 9chăm sóc 0chai mẹ con.”
Lâm 3Quân Dật fbất mãn a5trừng mắt d5nhìn cô: bc“Phụ nữ 8ecó thể enói những 8lời vô ftrách nhiệm ccnhư vậy esao?”
Lời 1của Liễu 1Dương quả 9thật có achút vô 75trách nhiệm, fcô ấy sao 16lại có eathể đem 7mấy bi kịch 39tình yêu ctrong tiểu 2cthuyết Quỳnh 7Dao mà tàn d1phá tâm d8hồn mỏng 3emanh của 1acon gái cô 9athế này fchứ. Băng 6Vũ dự định 83khi Tư Tư a0lớn hơn 48một chút bcsẽ nói 2echo bé biết: 68Ba bé yêu amột phụ fbnữ khác, 01cô đã cao c6thượng 2chúc phúc 8cho họ.
Tư 21Tư vừa 9nói xong 7thì khuôn 2emặt nhỏ fnhắn liền c9nhăn nhó, aánh mắt cbắt đầu 68phiếm hồng, frúc vào 6trong lòng 0fBăng Vũ 1không dám 9nói nữa.
“Mẹ… 66con muốn 20ba.”
Tim 7Băng Vũ 8nhói lên, 50cô cắn 64răng cố 8ngăn nước d5mắt tràn 2ra: “Tư 8Tư đừng akhóc… Dì 9Dương đùa 1con thôi, 7ba không 1aphải không 45cần chúng 2ta, là mẹ 1không đúng, f7mẹ hiểu 7lầm ba con, 95làm cho ba 29con bị tổn 7thương…” 7Dứt lời, arốt cuộc 70Băng Vũ 96cũng không 8kiềm được 68nước mắt, 6buông Tư bTư ra lao c9vào lòng banh, tham 9lam thu người brúc vào f8trong lồng engực ấm 2áp của 3anh: “Em 8sai rồi, blà em tùy 27hứng làm 21anh đau lòng, bem cũng không fchăm sóc fcon thật 1tốt, làm 7cho con bé afchịu nhiều d7ấm ức 1như vậy… 8eEm sai rồi, 4anh tha thứ 0cho em được 82không?”
Anh acôm lấy 1eBăng Vũ, ebtay nhẹ 6nhàng vỗ 80lên vai cô 60an ủi.
…………
Dỗ 9Tư Tư ngủ c5xong, cô 0avà anh cùng dfnhau ra khỏi 5phòng ngủ, eanh ngồi 3xuống ghế 0fsofa trong 62phòng khách.
“Việc bnghiêm trọng 9như vậy 72vì sao lại 6giấu anh? 66Nếu anh 82không phát ehiện ra, a5em còn định d9giấu anh 3đến khi 5cnào?” Anh 2ngưng một 50lát, giọng bnói mang 90theo âm mũi e0đặc sệt: 3“Mấy năm 40nay rốt 9fcuộc em dphải chịu bbao nhiêu a0đau khổ, 76vì sao lại 6không nói 1cho anh biết, b4em không aenên tự d0mình chịu ađựng như 9vậy… Đừng fcó làm tim 4anh sau khi 8đau thắt eđi rồi elại còn dcảm thấy 83áy náy hơn 8nữa thế 3này chứ?”
“Em 09không muốn 5anh khó xử, 2ccàng không 9muốn anh 5mất đi enhững thứ canh đang 1có.”
“Như advậy em định fechờ anh 34cưới Nhĩ 3fTích, thừa f2kế tài dsản, sau 4đó có một 9cuộc sống 49có vẻ như 1yên ổn cdvới người 2dkhác, rồi bem mới nói 49với anh calà em cao b3thượng fmà chúc 3phúc cho 9anh… Có 7phải em b6muốn nhìn 3xem anh lúc 0ađó có bị 53em làm cho 0tức đến 0hộc máu 7hay không 54phải không?”
Băng 8Vũ nghĩ 4chỉ có 6phụ nữ 62mới không a3nói đạo dlý, thì fra đàn ông dnhư anh lúc 5nói móc 93người khác bcũng sắc 76bén khôn flường.
Anh b4ở Mỹ nhiều 2năm như cvậy không 4nói tiếng aAnh sao?
Sao 61mà trình 2độ tiếng 82Trung của 1canh một 5chút cũng 1ekhông hề bbkém đi thế 7này?
“Chúng d3ta không aphải đang frất tốt f3hay sao?” 6Băng Vũ angồi sát 7bên anh, 4dựa đầu 6vào vai anh: e“Em yêu 4anh, em không 5cần danh 0ephận… 8Nếu có a4thể, em 9bmuốn làm b6thư ký cho 68anh cả đời, 3dlàm một 83người phụ 3nữ thấu 5hiểu anh bnhất!”
“Băng 31Vũ? Em đang 8enói lời ethật lòng 7fsao? Em có 9phải có 1thâm thù 3dđại hận 1cgì với 0anh hay không 99mà lại 3nghĩ ra một 4cách tra atấn anh 55sống không 78bằng chết 7như vậy fchứ?”
“Em eenghe nói b1hai người cyêu nhau fchính là e1oan gia từ cbkiếp trước, dkiếp này 5fvì báo thù f4mà dùng 8tình yêu 6ctra tấn clẫn nhau.”
Anh 7cười khổ.
Băng 89Vũ cùng 6canh yêu đương 7mười mấy bnăm, tựa 6hồ như 3vì tra tấn e2nhau mà yêu 4bnhau.
Khi e3anh yêu cô cnhiều như 8vậy, cô 0clại dùng 2một câu 55nói “không 5thích hợp” 9liền cắt eđứt tình 6cảm với canh, vài 87năm qua đi, 5cô lại ftự nhiên 0xen vào thế 74giới của canh, làm 0thư ký cho 1anh, để e8anh mỗi 01ngày trong 50thấy cô, 5nhớ đến b9cô, có khổ d9cũng không cthể nói c3bằng lời, ccó yêu cũng 7không thể bagiải bày.
Bây 57giờ anh 7muốn kết ahôn với 40người con ffgái khác, 69Băng Vũ 6lại nói avới anh b4là cô yêu 8anh, còn d7nói với 7aanh rằng anhững năm 5dgần đây 2ccô vẫn 4luôn chờ 3đợi anh, 6ngậm đắng 0nuốt cay 3mà nuôi 72con của 30hai người.
Băng 63Vũ và anh 3cuối cùng 61là thâm ebcừu đại 6bhận gì 5bđây!
Nếu 6clà có ý fđịnh trả 6thù thì 3không sắp exếp mọi 4việc tỉ c2mỉ đến anhư vậy.
“Có f6một việc e1mà nhiều 3năm qua anh fbvẫn không a5hiểu, khi d4chia tay anh 1vì sao em 0lại kiên 8equyết đến 49vậy?” 67Anh cười 68cười tự 1giễu, nói: da“Ở nhà 79hàng Tây a6hôm trước 85anh nhìn 88thấy em dcùng Ngô 0fHàng, anh 95nghĩ em phản 9bội anh, f6yêu thương fngười khác, 4lúc ấy 0anh chỉ 64hận không ethể giết 9em… Bây d5giờ nghĩ 8lại, dường 5cnhư nguyên 46nhân không 73đơn giản 0như vậy.”
“Lâm 54Nhĩ Tích 8chưa bao d4giờ nói anguyên nhân 0với anh b4sao?” Đối avới người 5như Lâm b9Quân Dật, a6căn bản 92cô không ccần phải egiải thích 94nhiều thì 7aanh cũng 5rất nhanh 03tự nhiên 3fmà hiểu 0ra.
Ánh amắt anh 9ngưng trệ 6rất lâu, 97rồi từ 7atừ trở 3nên sâu 90hun hút, 3enhìn không dthấy đáy.
Sắc 7dmặt anh 15ngày càng eu ám, so evới sắc dtrời xám 0ngoét ở eabên ngoài 6còn có phần a3u ám hơn.
“Từng… aacó một 5clần em gọi a6điện thoại 8cho Lâm Nhĩ 19Tích, cô cấy nói: 4Cô ấy là 1vị hôn 33thê của 7aanh. Chỉ b7cần em rời 3xa anh, anh e3sẽ trở 8về bên facô ấy… 2Cô ấy còn fnói: Nếu d0em thật 11lòng yêu danh thì không 14nên để 3cho anh khó 5xử.”
Lâm 91Quân Dật eecắn chặt chai hàm răng, 0ánh mắt 9anh lạnh 5đến nỗi 49làm cho trái 0tim người ckhác cũng ephải đóng eabăng.
Bỗng 19nhiên, anh 9ađứng lên, 1không nói 26lời nào 5hướng ra 2cửa mà adđi.
“Anh 0dđi đâu?” f8Băng Vũ cđuổi theo bgiữ chặt f5anh lại. 71 © DiendanLeQuyDon.com“Đều f6đã qua rồi, a1anh hãy xem 4anhư là chuyện 7cũ của 1bnhiều năm 4atrước đi…”
“Chuyện bacũ? Cô ta belừa anh 9suốt năm b4năm trời, 2đây gọi 2là chuyện 1cũ sao?”
“Có dlẽ cô ấy 6không nghĩ 9đến em 8chỉ vì c2một câu 3nói của dfcô ấy mà 0rời khỏi 24anh.”
“Cô d6ta nếu không ebiết trước 4kết quả f8sẽ không 49nói ra như 9vậy!” 6Anh dường 3như không emuốn bỏ 0qua chuyện 6ấy, nhìn c9cô: “Băng 1Vũ? Em không chiểu cô 62ta đâu, 93bụng dạ 6cô ta thâm 3csâu không 0flường được!”
“Cho 8dù năm xưa 0cô ấy có c7ý này đi d8chăng nữa, 8cũng là 9bởi vì 41cô ấy yêu bfanh… Anh 2đi tìm cô 6ấy thì 14sao? Có thể 45đòi lại eđược gì d2à?”
Bây 7cgiờ đây, bcó anh ở b0bên cô là 4bđủ rồi, 5những việc 4khác không acòn quan 59trọng nữa.
“Em cvà Tư Tư echịu nhiều eethiệt thòi 50như vậy, 2dễ dàng daquên đi 72như vậy 9asao?”
“Quên 6đi, một dngười phụ 7anữ vì bản 9thân mình 4mà tranh e3giành tình dcảm, cho aadù sai cũng 9có thể e5tha thứ… 4bBây giờ, 33em chỉ cần aanh ở lại b4bên em và eTư Tư, một 9bước cũng 61không rời.”
“Trần d5Lăng…”
Mỗi blần cô dgọi cái 84tên này, 9trong lòng cvẫn kích 65động như fxưa, vĩnh 4viễn không 3fmuốn rời 4axa…
Anh 93quay lại, fdôm chặt 79Băng Vũ, cfnói: “Được! 0fAnh không 49đi nữa!”
Đêm 5fấy, dưới 52ánh trăng e3mờ mờ, 33Tư Tư gối 78đầu lên 6cánh tay 1của Lâm 00Quân Dật e9mà ngủ 4frất ngon 01lành.
Có 2thể ngắm 09nhìn hai 08cha con bên 60nhau như fvậy, cũng 27chính là cmột hạnh cphúc.
“Sao b5em chưa ngủ?” 65Anh dùng bbtay kia lau 7đi nước f6mắt trên 0khóe mi của dBăng Vũ.
Cô f9hỏi ngược 4lại anh: c2“Sao anh 0cũng không abngủ? Anh cđang nghĩ egì vậy?”
Trong 62bóng đêm, acô nghe được 62tiếng thở c8dài của 69anh: “Nghĩ 6cxem mấy 6năm nay, 2em làm thế 9nào mà trải fqua được.”
“Em 3sống khá ftốt, Tư 0Tư rất 2hiểu chuyện, b0con bé cũng 3rất đáng b8yêu.”
“Tốt 9cđến mức 7thay đổi bmười sáu 7nơi làm 5aviệc trong 1năm năm?”
Cô 80không biết 6nói lời bnào để 3tiếp tục 45chống đỡ, 2không biết d4giả vờ 2ngủ có 3dthể lừa aanh được 47hay không.
Im aclặng một 98lúc.
Giọng fanh thật 0nhỏ, run brun: “Thật exin lỗi… 86Khi đó lòng c2anh phiền 4loạn, cho 2fnên không cđể ý đến 4tâm trạng bcủa em, 1nếu anh 6fcẩn thận d3một chút 9dthì mọi 89việc sẽ dkhông diễn bbbiến đến enông nỗi 6này.”
“Vậy dthì nó sẽ cdiễn biến 42như thế cnào đây? 9Anh có thể 2ckhông quay 5về Mỹ 03sao?”
Con 6người khi aphải đối 1amặt với ddviệc không 7athể vãn 55hồi sẽ eeluôn đặt bdra giả thuyết, 6bkỳ thật 4có đưa 2ra hàng vạn 9agiả thuyết 1thì việc fphải xảy 7ra cũng đã 2fxảy ra rồi.
“Lâm ebNhĩ Tích 9nói quả ekhông sai, 3nếu thật 2lòng yêu canh thì không dnên để c2anh khó xử. 0 © DiendanLeQuyDon.comLúc đó, dgiữa em 99và tình b5thân bất fkể là anh 3chọn bên dbnào đều eđể lại btrong anh fmột sự 13nuối tiếc. a © DiendanLeQuyDon.comEm dùng bốn c8năm chờ a3đợi để 5ađổi lấy b2ngày hôm abnay, đây f1là kết ffcục tốt e7nhất.”
Không athể phủ 44nhận: Lâm 01Quân Dật 2của ngày e1hôm nay mới 2thật sự 74là người 3bđàn ông 38chân chính, cso với Trần 7Lăng thì 21càng ra dáng 8một người 9đàn ông 8bhơn.
Băng bVũ dựa fsát vào bngười anh, c9nhiệt độ 9dhai cơ thể 5sưởi ấm 6echo nhau trong 2bóng đêm efthật ấm 13áp, tình 4yêu như e1vậy không bthể nói b5thành lời.
Anh a7không nói bthêm lời 3nào, quay a0mặt về ahướng khác, 89Băng Vũ 56cố gắng dcnhìn nét 1mặt anh 8enhưng đáng 4ctiếc màn 6đêm đã 7che đi gương 65mặt ấy.
Trải bqua một 4đêm vô fcùng ảm e0đạm.
May 4thay, ngày a9mai bình daminh cũng 33sẽ ló dạng.
* * * * * * * *
Sáng esớm Băng d5Vũ bị một 3btrận tiếng 93cười đánh 2bthức, cô 7đi đến dcửa thì 2trông thấy f6Lâm Quân 9eDật đang 8đút cho c7Tư Tư ăn 1fcái gì đó.
Áo 7sơ mi trắng 3của anh ebiến thành 1một chiếc báo vô cùng 4fsặc sỡ, 0ctrước ngực báo là màu 0đỏ của 3nước trái e2cây, cổ 0tay dính 0một mảng dkem bơ màu 58vàng, đoán 41chừng chiếc 26áo này có d1thể đem 47vứt bỏ 4là vừa 33rồi.
Tư 3Tư kéo chiếc 0váy cô mới e4mua cho bé, e9rơm rớm cnước mắt f4nói với 49anh: “Bẩn 50rồi!”
Mà 2anh thì cực 9dkỳ vui vẻ, bchẳng thèm 07để ý gì c9vẫn đút 9bánh kem fbơ cho bé. e © DiendanLeQuyDon.com“Không afsao, một 5tí nữa fba mua váy amới cho 69Tư Tư.”
Aiz! 7cTâm lý của 0anh có thể 4bình thường d7một chút 99hay không, 64sao lại 94cực đoan 06như vậy 6chứ.
Nhìn c1thấy ly 5tách chén 4đĩa bày e8ngổn ngang 5trên bàn c9ăn, Băng aVũ hoài anghi không 4lẽ hai cha 2dcon ăn hết 35thức ăn 19trong tủ 7lạnh luôn 84sao.
Vậy 2mà anh còn 8dvỗ vỗ 6lên lưng 4Tư Tư và 61hỏi: “Con 1emuốn ăn 62trái cây 7fkhông?”
Tư 9fTư còn cố 6chấp mà 2cgật đầu.
Băng 75Vũ thật dmuốn nhặt 68quả táo atrên bàn 73mà ném vào fđầu cho b7anh tỉnh 12lại đi.
Anh 07chưa từng 5nuôi con 3fgái, vậy ethì không 01cần phải 3fsử dụng 1đầu óc f0một chút edsao?
Cô 3vội vàng e7bước đến, 93giật lấy dachùm nho 75trong tay 9anh: “Anh 9muốn cho 4con bé no ddchết à?”
Anh anhẹ nhàng 11hỏi Tư bTư: “Cục a9cưng no rồi 52hả?”
Tư 8eTư nhìn 25chùm nho acăng mọng bngon lành 6mà vô cùng 1kiên định 76lắc đầu.
Băng cVũ đành 95để họ dăn cho xong.
“Con f9bé nói muốn b2lên mặt etrăng, không 35phải là 9anh sẽ đi 5bmua cả phi 0thuyền vũ bdtrụ cho econ bé luôn achứ?”
“Nếu 0như điều 2kiện an 8toàn không 0có vấn 6đề gì, 05anh cũng 86có thể 4flo liệu cđược.” 9Anh cúi đầu 3còn ra vẻ 9drất thật 7lòng mà a3hỏi Tư 9eTư: “Cục 8acưng muốn d8lên mặt 43trăng chơi 4không?”
Nhân dalúc Tư Tư 1còn chưa 3kịp gật 0đầu, cô 3đẩy đẩy aeanh, nói: 7“Anh nên 72đi làm đi, 7công ty còn 9rất nhiều faviệc chờ 6anh, em đưa 2Tư Tư đi anhà trẻ.”
Tư 34Tư vừa fnghe phải 41đi nhà trẻ, 92mặt liền 19phụng phịu, 6dcụp mi mắt axuống nghịch 89mấy ngón 9tay nhỏ 9nhắn của 2mình, rồi b6len lén liếc 1nhìn Lâm 44Quân Dật c3đang ngồi 20bên cạnh.
Lâm 5dQuân Dật d4vừa thấy aebiểu hiện 6trên gương amặt Tư 11Tư lập 0tức lấy c8lập trường 79một người 3cha chính 34nghĩa mà btuyên bố: b“Tư Tư 6nói con bé 88không muốn 1đi nhà trẻ, eanh đã gọi eđiện thoại dcho chị 06Lan rồi, bdchị ấy dsẽ sang 10trông con 1fbé ngay bây 89giờ.”
“Chị 13Lan?”
Anh 94‘hiếu dthuận’ 8avới con fgái đúng clà đã đạt 3dđến cảnh a8giới thượng cthừa rồi.
Anh 01bước qua, fđi thay một 22chiếc áo afsơ mi khác 3fvà mặc 49vào một bbộ âu phục.
Ra f1đến cửa 80còn hôn 81Băng Vũ b2và nói: a4“Anh đến 0công ty trước. d0 © DiendanLeQuyDon.comEm không bđược bỏ bbê công eaviệc, nếu 75không anh 07sẽ trừ 9lương của 7em.”
“Dạ 4biết, thưa bông chủ!”
“Ba e6ơi, tạm 1biệt!”
Tư 04Tư cười 47rất ngây b6thơ, nụ 9cười của 8anh so với 74Tư Tư còn 3ngây thơ 6hơn nữa: ec“Ba về 0dsẽ mua váy f7mới cho 2cục cưng eanha!”
Tiếng aanh đóng bcửa vang 3lên, dao ffđộng trong 8không gian frất lâu 6mới lắng fxuống…
Băng 7Vũ chợt 7nhớ đến 6fmột việc, bdTư Tư bắt b8đầu gọi 1anh là ba 80từ khi nào 8vậy?
Bé 8ecó hiểu cđược ý 2nghĩa của dtừ ‘ba’ ehay không?
Đối 0với bé c0mà nói, f3hai từ ‘chú’ 4và ‘ba’ 2đều chỉ e4là một 48cách gọi 49mà thôi, bccòn đối 2với Băng e7Vũ… đó 41là một 7từ chứa 5đựng đau 96khổ lẫn 5ehạnh phúc!
|
| 20.07.2012, 00:26 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương 322 : Gió 7thổi trên 7esông
Edit: 3Phong Lin
Beta: 3Vô Phương
***
Chị 92Lan nhìn bthấy Băng 8bVũ và Tư f1Tư thì cười 6frạng rỡ 9eđến mức d8hai mắt 17híp lại 5hành một b4đường dehẳng, giống 58hư một 1à mẹ vui 4ướng khi 2chấy gia 81đình hạnh 1húc mỹ 4ãn của d7on mình.
Băng cũ chưa bao 76iờ được 3fặp cha mẹ 1uột của 1cô, nhưng 1ô tin chắc dằng giờ cchút này 20hi thấy f2ô hạnh fhúc họ a1ũng sẽ 3ười tươi a8ãn nguyện.
Mẹ a3uôi ở thiên 8đường 9đã gặp 3bđược chồng 1à ấy, giờ 16hắc này cđây có 4ẽ họ cũng 6eđang chúc 5bhúc cho cô.
Từng eêu, từng 5fận, từng 1án… cảm eiác gì cũng 8eừng trải 3uá.
Một 8uộc tình 2eang đến 9hững nỗi 3đau, đến dbôm nay mọi c9huyện đã c9hông thể 0uay đầu 3eại.
Băng fũ có thể 5oài nghi 8ất kì ai 10hưng cô dhông thể 70oài nghi b0ình yêu 2ủa anh một bần nữa, 6boài nghi 77ự chung 7fình của 2anh một bần nữa…
Bất 4ể mọi achuyện như 8ahế nào, 0ô và anh 3ẫn còn 7ương lai, 0ẫn có thời bian để 3êu nhau một eần nữa!
* 0* * * * * 8* *
Vệ e3inh cá nhân fong, Băng 7bũ nhanh chóng 6đi đến fông ty của 44iễu Dương bdđể nói 7fho cô biết fain tức đáng aiật mình 5ày, Băng 2cũ đương 5ahiên sẽ 3hông dùng chương thức bhông báo d6ua điện f1hoại, bởi 04ì cô không 2cuốn bỏ 6dua dáng vẻ 8ủa Liễu 3ương khi afghe được 7in này.
Bước d3đi trên 7đường, 34ầu trời 92àu xanh lam, 1ây thì thuần 9rắng, mặt 9rời đỏ 1chư lửa.
Dòng 8gười lướt aua Băng Vũ 4cai cũng có 66ét mặt fươi cười, 97gay cả thanh dâm huyên 94áo trên d5đường 05hố đông 29đúc phồn doa cũng trở 4hành một 0bản hòa 2bâm tuyệt 5ời với 0căng Vũ.
Khi 4ăng Vũ xuất 3iện ở 6ăn phòng 2ủa Liễu fbương, câu dcđầu tiên 26à Liễu dương hỏi 1ô là: “Cậu 5ại bỏ eiệc à?”
“Đâu c1ó, từ giờ 2aớ chẳng a5ợ thất d8ghiệp nữa bồi, tớ 0ừa ký tên cào một 2ợp đồng 5bao động 3eô thời e7ạn.” Vừa deói khóe 89iệng Băng 2ũ không bự chủ b6được mà f9ong lên, 68ạnh phúc 2úc này với 2eô quá vẹn 5eoàn, cứ behư dòng eước chảy 73hông thể 6găn được 9ắp trào 12a.
“Cậu 3ười khủng 67ố quá đi, 1aậu biết 94hông vậy?”
“Thật c0hông?” 5ăng Vũ không bự giác ađược mà ceờ sờ mặt aình.
“Băng 7ũ… ngoại 1rừ lần 5đầu tiên 18rần Lăng 7đến trường 8ọc tìm aậu, tớ 85hưa bao giờ 73hấy cậu f2ười hạnh eahúc như 04hế…” 2iễu Dương 8ghiêm mặt 8eỏi cô: 5“Có phải aaậu đã eặp lại 5erần Lăng 0dhông?”
“Dương, cớ gặp 3rần Lăng 99ồi, anh c3ấy vẫn 19êu tớ như 0rước.”
“Cậu 9eđừng nói 28ới tớ, cậu định 5àm lại 5ừ đầu 5fới anh ta cha.”
Băng 0fũ ngồi 6uống bên 5ạnh Liễu 3ương, tay 5cới lấy bách trà eaủa cô bạn, fùi hương 2rà xanh quen dhuộc thoang 0dhoảng bay 86a.
“Tớ b0uốn ở bên cạnh 3canh ấy.”
Liễu 4ương giật 2dấy tách 0rà trên b0ay Băng Vũ, 8fhẩn trương 42ói: “Anh aa đã kết 28ôn chưa?”
“Chưa 2dđâu! Anh fấy vẫn 38êu tớ như 1rước… 72à không! cao với trước 61ia, bây giờ 7anh ấy còn f5êu tớ hơn!”
“Thật 45à!” Liễu 9ương không c1uồn để 5ý đến 3cánh mắt 5ủa những 9gười khác 80rong văn fhòng, vui 02ừng ôm 6ấy Băng aũ: “Định 0hi nào làm 7rần phu 1hân đây? 09ớ muốn 4bàm phù dâu!”
“Bọn bbớ ở bên 78hau vui vẻ 2à đã mãn 04guyện rồi, 72ết hôn 1hì tớ không 2ội…” 5iọng điệu của Băng eũ có chút 9o lắng mơ 2ồ.
Liễu f1ương cứng bgười buông 4ô ra, nhìn 96ô thật 5âu… cuối 6ùng lại aỗ vỗ mặt 92ăng Vũ: 8f“Thôi thì fặc kệ 8cọi chuyện 8đi, hiện 0aại hạnh d6húc là được bồi!”
Băng 6ũ gật gật 69đầu. Mặc 8dệ thế 02ào, quan 2rọng là 70iện nay 9ô hạnh b3húc, như 4hế là đủ fồi!
“Buổi 3ối cậu 6ó thời a4ian không?” a2ăng Vũ hỏi.
“Có!”
“Cho 51ậu gặp 6eột người.”
Liễu 00ương không 3gừng xua aay: “Tớ ceà gặp Trần 1ăng á, không 24héo nguy diểm đến cính mạng 3ất. Ngày aarước anh 90ấy nài d3ỉ cầu 2in tớ, tớ 9ũng không 0ói cho anh 6ấy biết 2ậu đi đâu. 32 © DiendanLeQuyDon.comôm nay nếu 6anh ấy biết 0ớ và cậu bở cùng aới nhau, 00hất định b1ẽ băm tớ 67răm ngàn ahát mất.”
“Không 83hải, người 4ày là sếp bủa tớ…”
“A…?” caiểu hiện 43ủa Liễu cương so 4dới tưởng efượng của faăng Vũ còn 1dhoa trương 2aơn, đoán dhừng suốt fả buổi 3bhiều nay f4ô nàng cũng 8hẳng đóan eđược Băng 96ũ rốt cuộc 3uốn nói 5aì đâu.
“Tớ 2bòn phải daàm việc, e2ó gì thì 3uổi chiều cđiện thoại 93ho tớ.”
Băng 55ũ phất 2ay cười: 71“Bye…!!!”
* f* * * * * 4* *
Băng 52ũ đến 2ông ty thì 6đã giữa erưa, bước 3aào thang acáy, cô gặp fayển Uyển 05đã lâu achông thấy b2à một nữ 3đồng nghiệp 3ữa nhưng 7rông mặt fhông quen 08ắm.
“Xin 20hào!” Băng d5ũ nhiệt aaình chào 1ỏi.
“Băng eaũ!” Uyển 14yển nhìn adđồng hồ, chó hiểu 3ỏi: “Đã 4đến giờ 31ghỉ trưa 91ồi, đừng aói giờ 3ậu mới ađi làm nhé?”
“Không… 7hông phải. e9 © DiendanLeQuyDon.comớ vừa 2cới ra ngoài bặp đối d9ác bàn công 82iệc.” 2aòn muốn eùng Uyển a6yển nói 0aài câu, 68hưng cô e3đồng nghiệp c1đi cùng 3fhang máy b0đang có 7áng vẻ 80ủa một 6ật thể 70ó thể hấp ehu một nhiệt f0ượng rất 7ớn, không 5ần phải dói lời d1ào cả cũng 3đã làm cbho Băng Vũ 8hông rét aà run, khiến dho tâm tình 3đang rất deốt của cô đều 1ay biến, 8hông thể 5ói thêm bì nữa.
Sớm 7iết mọi dhuyện thế 8ày, ngày feđó khi bước 01a khỏi phòng 75ghĩ của e3âm Quân bật cô nên 9uan sát kĩ 8ưỡng mới d9đúng.
Chỉ bột lần 8hiếu sót 2à muôn đời 5ối hận. 13 © DiendanLeQuyDon.comhật là 4đáng nha.
Thang eáy đi đến b1ầng mười 91áu, ‘vật 62hể hấp e1hiệt’ 7ia cuối 4ùng cũng 1dhịu bước 0aa, Băng Vũ ahở một bơi nhẹ 43hõm, nhìn cfyển Uyển eười nói: 77“Máy điều 9òa… hơi aạnh thì 28hải.”
Uyển 9yển hiểu b3ý Băng Vũ biền cười, 70ưỡng lự fột chút 8fới mở 3iệng hỏi 4ô: “Băng 2ũ, ở công 1y hiện nay 1đang rộ bdin đồn 5ậu và tổng bciám đốc 6đang có 96uan hệ yêu 7bđương, 30ậu có biết 16hông?”
“Àh… 8ớ có nghe 1eoáng thoáng.”
“Tớ aiết cậu adhông phải 2à người fhư vậy, fậu đừng fđể tâm 2ời người 05hác nói…”
Uyển d7yển chưa 9fói hết 6âu, tháng feáy đã đến 7ầng 17.
Cửa 2hang máy 9ở ra, ngay 9rước cửa c7hang máy 0aà cảnh aeuấn nam 4ỹ nữ, 5ẻ đẹp 61ủa họ ahiến cho 8hững nét 7áng bóng dơi đại 90ảnh phía 6au như bị dau mờ đi 9ất. Nhưng 8hi Băng Vũ 1hìn rõ họ 63à ai, tâm 6ình cô lập 5bức chìm 2ào đáy 8ể.
Lâm bcuân Dật bđang đứng 9rước cửa 8fhang máy, day anh đang 33hông ngừng 5ấn nút, 41ẻ nóng bbội hiếm ahấy xen cdẫn nét daạnh lùng 3chường ngày, 8ẻ mặt 9ao ngạo a9hiến người 9a muốn cách 1a cả ngàn fặm nhưng b9đồng thời 42ũng tỏa e9a lực hấp f7ẫn chết bgười.
Xa 6a, có vài bđồng nghiệp f9đang lộ bẻ phân eeân không 2iết là 49ên đi thang cáy hay là 25đi thang 7ộ.
Mà 23gay lúc này, bên cạnh 4aanh là một 2dô gái xinh 6đẹp tuyệt 9rần, cô 0ận một 0aộ váy trắng 4aoa lệ, gương 1ặt xinh aađẹp hiếm 1ó, khí chất 2ao quý… fĐáng tiếc, eên cạnh 8ô gái tao 43hã như vậy bbà anh lại d4hối hợp bằng một 5ộ mặt 80ết sức 47ẩn nhẫn 3ùng với a3ự bất 65ãn thấy 7õ.
Lâm cuân Dật 3hìn Băng 7ũ, sau đó 8ghiêng đầu 09hìn Lâm 5hĩ Tích… 9Anh nhất 87hời quên 3eước vào bhang máy.
Uyển fyển lặng 2ẽ đẩy 4dđẩy Băng 5ũ, nhắc 4hở cô: d“Đến 0dồi.”
Băng 85ũ nhìn gương caặt đang 67ộ vẻ nghi bgờ của 46yển Uyển, 9dau đó nhìn 18a cửa thang 70áy thì thấy aương mặt 62ác đồng 31ghiệp khác ađang lộ dõ vẻ hứng 74hú, mắt 9ăng Vũ dừng 95ại trên cbẻ mặt 6inh ngạc 5ủa Lâm ahĩ Tích… 0úc này cô c8hật hy vọng 6ửa thang 94áy đóng 8bại đi cho c1ồi.
Cố drấn định 1ại đầu 97óc, Băng 66ũ quay sang dbhìn Uyển 9yển cười: df“Đúng 5ồi, đi ehôi.”
Cô 0cà Uyển ayển cùng aước ra dbhỏi thang 3áy, vừa fghiêng người 0ước qua 5âm Quân 7fật thì 6bay cô bị 6anh nắm féo lại.
“Em fhông thấy c1anh sao?” eổ tay cô faị xiết 9hặt đau 1đớn, lúc 89ày cô mới 8hát hiện 4rong mắt danh đang 9ùng lên ccgọn lửa e6ủa sự 6bhẫn nộ, aăng Vũ thề, 2ần này 1ô tuyệt f4đối không cề trêu 1học anh.
Cục 2biện như 4hế này 40hì phải 22àm sao? Gian 6an không 3o né chẳng ceẽ còn đòi 1ột cái 4bôm nhiệt dình?
Trước 1ặt chính 7fà vị hôn 1hê danh chánh f9gôn thuận dủa anh, fếu cô nói: 7“Em rất 77hớ anh!” a7ô lập tức 8cẽ bị chết 1cđuối trong 2iển nước 7ọt mất.
“Thực 52ự xin lỗi!” 45ù gì đây 10ũng là công 10y, anh cũng 78à tổng 4iám đốc, 0có tức giận 26ì thì cũng c0hải về 9bhà rồi deính. Băng 5ũ cố gắng 70hịn xuống, bhông nhìn 95âm Nhĩ Tích d9đang đứng ddhía sau anh, 0ười cười aói: “Tổng 3iám đốc 0âm, tôi 3dhông chú eý!”
Anh a3ửng sốt 0bột chút, 7au đó lập 1cức nở bụ cười, bđây là aần đầu 14iên Băng 8ũ phát hiện 11hi cười b5âm Quân bật để 5ộ hàm răng cerắng đều 0hẳng tấp, 10ởi vì từ f1rước đến 68ay anh chưa 0cừng cười 46hoa trương 0đến vậy: 7“Giờ là f1ấy giờ 0aồi mà em b0ới đi làm? 7cm nghĩ là 1anh sẽ không 10àm gì được cm sao?”
Hiện 87ại, không 3bần nhìn dăng Vũ cũng feiết được b9hản ứng cdủa Uyển 69yển lúc 6aày.
“Tôi… 4rên đường eẹt xe!”
“Điện fhoại cũng 8hông nghe, dbanh còn nghĩ 6eem lại chạy fmất với 9gã nào khác anữa rồi 98chứ.” eLâm Quân 01Dật không 77hề để 5ý đến 2sự phản dkháng của 3Băng Vũ, eđẩy cô 7trở vào cfthang máy.
“Anh blàm gì vậy?”
Anh 4bước vào 8ftheo, nói: a“Anh chờ 5em sáng giờ, 96mười hai 22giờ rồi, 75đi thôi.”
“Đi 7đâu?”
Anh c5trừng mắt 3nhìn cô, dnhư cô là fmột đứa 7ngốc, sau 96đó lớn atiếng nhấn a5từng chữ: 80“Đăng… 80ký… kết… bhôn!”
Ngay 2lập tức c5nhiệt độ dđại sảnh 0như tăng 99lên thêm 73mười độ, 79lưng Băng 73Vũ nóng 7toát mồi ehôi, ánh 6mắt của 95những người achung quanh enhư muốn a8ăn tươi anuốt sống b3cô.
“Kết bhôn?” Băng 8Vũ khiếp 2sợ nhìn 9Lâm Nhĩ 0Tích đứng 9bên cạnh 0anh, nhìn e1lại vẻ fmặt nghiêm 5túc của a7anh, cô nuốt 8nước bọt, 8run giọng fhỏi:
“Với b7ai?”
“?!”
Không 0đợi Băng 4Vũ thức ebtỉnh khỏi 9esự mê man 5bmờ mịt, 0aLâm Quân 1Dật lập 0atức nhấn f5nút thang 8máy.
“Quân fDật!” f7Lâm Nhĩ 40Tích với 70đôi mắt 46mông lung 1bđẫm lệ 67ngước nhìn 6thẳng vào eLâm Quân 7Dật, dáng a7vẻ cô ta aclúc này 2bgiống như emột người c3phụ nữ 1cực kỳ 3enén nhịn, dnhân nhượng bvì lợi 99ích toàn 2fcục vậy.
Cửa dfthang máy 4ctừ từ fkhép lại, c4Lâm Nhĩ e3Tích khẩn a9thiết nhìn danh: “Anh 6biết anh 6dđang làm 2dgì không? 0Anh không 0dthể vì 31chính bản 5dthân mình 3mà chừa 11đường 51lui sao?”
Khi ccửa thang bmáy hoàn 56toàn khép 8lại, anh 1mạnh mẽ dôm Băng e4Vũ vào lồng bngực, chặt 3đến mức bckhiến cô 07khó thở.
Băng 7Vũ liếc cathấy phía 03trên thang 2fmáy có camera, 76cô dối 96lòng mà dfđẩy người danh ra.
Tính fcách anh adcó chút echuyên quyền 9ađộc đoán, f3nhưng không 1đến mức etrước mặt 94mọi người 7fđẩy bản dthân vào 4etình cảnh 4fvô tình bvô nghĩa, 3trừ phi danh đang 6dmuốn thông 9báo cho toàn bcông ty biết, 98anh không ecphải đang 4chơi đùa, 9mà là thật 0lòng đối cvới cô.
“Kết 36hôn… là 51anh tùy tiện ebuông lời fđấy chứ?”
Từ 7túi áo vest, 9aanh lấy 7dra một chiếc 1hộp tinh bxảo, anh 0mở chiếc 1hộp ra, 7ebên trong 5alà chiếc 83nhẫn năm c9năm trước 7fcô đã nhờ 6Liễu Dương 7trả lại 8cho anh.
“Anh…”
Không 9cđợi Băng fVũ nói, 4eanh đã nắm 2blấy bàn 8ftay của 7acô, ngay 36ở ngón 7aáp út anh 9đeo chiếc 23nhẫn vào. 01 © DiendanLeQuyDon.comAnh đang 2dùng hành fđộng để dnói cho cô 7biết anh 6bthật lòng aađến mức fnào.
“Có 2phải đã d6xảy ra chuyện a8gì không?”
“Không 0ecó việc cgì hết!” cAnh nói như fkhông có cchuyện gì.
Băng 99Vũ đã biết 2rõ câu trả alời, lúc 87này dù cho ctrời long 3đất lỡ bđi chăng 1nữa anh 3cũng sẽ e1nói với 62cô: “Không d3có việc 43gì!”
Nhưng 4bcô tin rằng, fcó thể 2làm anh đưa 2ra quyết 1định kết 0hôn đột 6ngột như 3vậy, chắc 06chắn là 83đã có chuyện 4gì đó xảy 26ra.
* 67* * * * * a* *
Nơi 2cđăng ký 59kết hôn, 1dtrên mặt 2bmỗi người 1aphụ nữ fbđiều thể 7hiện vẻ 1hạnh phúc, 48duy nhất achỉ có ecô đang 4lôi kéo 4tay áo của 2fanh, vẻ eemặt lo lắng c8hỏi: “Ông enội anh 64có biết 90chuyện chúng 4ta kết hôn e2không?”
“Không 9liên quan 9đến ông 3ấy.”
“Anh eccó muốn 2suy nghĩ 3lại một 6chút nữa dkhông?”
Anh ađưa tay acđến trước 8mặt cô: 16“Chứng 9aminh nhân 1dân!”
Xem b9ra anh không fcần suy dnghĩ nữa! 1Từ túi 25xách Băng f5Vũ lấy 34ra giấy 2chứng minh bnhân dân 98đưa cho fanh.
Nhân bviên làm dthủ tục 8đăng ký 7nhìn hộ 33chiếu của 80anh, xong 71lại giương 0fmắt nhìn 7anh: “Có agiấy chứng 20nhận độc cthân không?”
“Giấy fchứng nhận 9độc thân?” aGiọng nói 2khó tin của c7Lâm Quân 0Dật không angừng vang f7vọng trong a6đại sảnh: 0“Nếu tôi fcđã kết 4hôn rồi 0thì đến dđây làm 52gì?”
Nhân bviên công fchứng nghiêm 0bnghị ngẩng eđầu, vẻ 6mặt lộ 4rõ ý nói: b‘Anh vừa 7anói gì?’
Lâm 0Quân Dật c0nhìn những dgiấy chứng cminh trong etay người 6khác, anh 6nghiến răng 7nghiến lợi 0xiết chặt 9hộ chiếu ecđang ở 99trong tay b0mình, thật alâu sau mới deáp chế 9được cơn fnóng giận 62hỏi: “Ngoại 5trừ giấy 5bchứng nhận 9độc thân, 3tôi còn 3cần mang 78theo giấy 4tờ gì nữa 77không?”
Nhân fviên công 78chứng nói 1một chuỗi 46dài các 5giấy tờ 0cần đại 5sứ quán 0fMỹ phê eduyệt, tóm 2lại chỉ 3fcó hai từ 7để diễn ectả: ‘Phức ftạp!’
Vừa 7nghe xong f4thì biết 33ngay là không 3thể hoàn 3thành thủ 2tục kết b7hôn ngay ađược.
Lâm 2Quân Dật 9vuốt vuốt flại hộ 9chiếu bỏ c3vào trong 7túi áo: 4c“Anh phải 9đi đến 7đại sứ bquán một 0chuyến, 10em muốn 34đi cùng 44anh hay là b5ở đây 3chờ anh?”
Băng 75Vũ suy nghĩ 28rồi nói: 0“Em sẽ d5tìm một 2chỗ gần 5eđây ngồi cchờ anh cvậy.”
Anh 09dẫn cô 2đến một 4quán café, f3giúp cô 50gọi café, 17thanh toán 15xong hết f6anh mới 1rời đi.
Lúc ceanh đi, anh fnhẹ nhàng 7hôn lên 54trán cô 5nói: “Anh 90sẽ trở b7về nhanh cbthôi.”
Café 28đã trở bnên nguội 22ngắt, Băng aVũ chờ 46đến lúc 54trời đã 7asắp về cchiều mà 5cQuân Dật dccòn chưa 7quay lại.
Điện 6thoại của 4dBăng Vũ cđột nhiên | |