Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

[Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19921 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 8
Sa Ngã Vô Tội


Hình ảnh


Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Convert: muacauvong@tangthuvien.com

Edit: Banhmatong, Kurt (Vô Phương), Spica, nhutphonglin (Phong Lin)

Nguồn: http://kites.vn

Độ dài: 25 chương + 1 ngoại truyện

Rate: 18+

Giới thiệu

***

Trong bốn năm cô làm thư ký, đã cự tuyệt vô số lời “mời”.

Cô chưa bao giờ tự cho mình là thanh cao, nhưng cũng chưa bao giờ cô có suy nghĩ một ngày nào đó sẽ làm tình nhân của ông chủ.

Không phải cô yêu bản thân mình quá mức, mà chỉ là cô không có lựa chọn nào khác!

Khi còn trẻ luôn muốn mình nhanh chóng trưởng thành vì cô nghĩ rằng sẽ có những điều mình có thể kiên trì theo đuổi cả đời.


Đến hôm nay, khi biết những lời thề non hẹn biển đều là lừa gạt, cô mới hiểu: Mười bảy tuổi vẫn còn quá trẻ.

Anh từng vì cô mà kiên quyết đối mặt với những khó khăn gian khổ, nhưng cô lại nói với anh: “Bản thân anh còn chưa làm được những gì mình muốn, sao lại còn muốn liên lụy cho một người con gái khác, tình yêu của anh chỉ khiến cô gái đi theo anh chịu khổ cùng anh mà thôi, hãy để cô ấy tìm được hạnh phúc thật sự của bản thân mình.”


19.07.2012, 23:52
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19921 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương d11: Nghề 0nghiệp mờ 7cám

Edit: 3Banhmatong

Beta: bbVô Phương

***

Lời 87tác giả:

“Mỗi cmột cô abgái đều dmơ ước 5mình có a8một mối a4tình đầu 36đẹp như công chúa 7ọ Lem, mơ 8cưởng sẽ 5được một fương tử 3danh tuấn, 5iàu sang 4eêu thương 9ãi mãi, 9âng niu cả 2đời.

Đó dđúng là 3ehuyện về 2ehững cô dái được 6ả vào những 8ia đình 24anh gia vọng 41ộc của b9gày xưa. 76 © DiendanLeQuyDon.comhững chuyện a1gỡ như 37ưa đó vẫn c3uôn có ở d9gày nay, chưng nó fũng chẳng c0hải là ddột câu 5huyện cổ 3ích tuyệt dfđẹp đầy 7fộng ảo, a4à chính eà một đoạn 36iện thực 7càn khốc cà đau đớn ddrong một diếp người. e © DiendanLeQuyDon.comàm cho những 4ô gái luôn 49ràn ngập 3ảo tưởng eề các bạch 00ã hoàng 3ử đằng 2au những 99ánh cổng 6iàu sang auyền quý aia biết 4õ hơn: nhóm aương tử 6ấy họ euôn có một euy tắc, b4đó là “Quy 63ắc ngầm”.”

***

Sau fhi gửi đơn 0dừ chức, 43ô mang theo chiền muộn 37à oán giận 37rở về 0hà, mệt 67ỏi nằm f9ài trên 80ô pha.

Làm 0hư ký, cô 82ự thấy 2ình không 2ó chỗ nào 6hông đáp bứng được acêu cầu dủa sếp. 7a © DiendanLeQuyDon.comếp muốn f0in tức cô 3ìm tin tức, eđã vậy feòn vì ông 17ấy mà phân 6coại ra từng 83ục rất bbõ ràng. 7 © DiendanLeQuyDon.comếp muốn dô chuẩn 0ị tư liệu, 5ô luôn cẩn 7hận sắp 1ếp mọi 40hứ thật 7oàn chỉnh, 1ăn đoán dý sếp mà 73o cho chu 5oàn. Sếp 4uốn cô b5ùng đi xã 9iao gặp 6fỡ khách 22àng, dẫu 79hách có 0ép cô uống fao nhiêu bdượu cô 7aũng chưa 5ao giờ dám 40hốt ra một 01hữ “không”. a5 © DiendanLeQuyDon.comồi ngay 52ả khi sếp 3bâm tình ffhông tốt, 63ô lý la eắng cô 4hậm tệ, cdô đều cfuốt tất 4ả mọi 5bấm ức 2ào lòng, 6dm lặng cho eếp mắng 1hán chê 11đến khi 3ông hả 51iận mới 1fhôi…

Nhưng, 2ẫu cô đã fết lòng 7hịn nhục aeơn một eăm, nhưng 9hỉ vì cái e0ưu toan đi 8ửa sau tạo 4uan hệ với 6ão thuế 8duan thất 10ại mà sếp aô tình thẳng 8ay tống 4ô ra khỏi d1ông ty.

9co cô nhìn 3hận sai 4ay là do 6ô chọn fai công việc?

79ẽ chẳng b9ái nào sai ccả, mà sai 7hính là 98ở tính f3ình của 1ô mà thôi.

“Không 9ó một lão 10ếp nào b0guyện ý 5gày ngày 5đối mặt d2ới một chư ký có 8bề ngoài eấp dẫn e6à quyến 6ũ mà lại 2uôn tỏ eẻ thanh 9fao cả”. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐây là 33ời người 97ạn tốt 6hất của 70ô – Liễu 68ương, đã 9ói với eaô, sự thật 5hứng minh a4ời cô ấy 6cất thuyết 1hục.

Không 2hể phủ chận, thư 00ý được f7ã hội hiện 8iờ coi trọng 7được chia 3àm hai loại: 6ột loại 2aà các cô 0ó thâm niên fông tác, einh nghiệm 2hong phú, f3ư xử khéo 2éo, giỏi 2cđẩy giỏi cđưa. Còn 05oại còn 4ại chính 19à trẻ tuổi, 93inh đẹp, ebăng lực 1ũng chẳng bdần nhiều, 0hỉ cần 80iết làm 16ho ông chủ 39ui là đủ 1cồi.

Thật 63hông may, 7ả hai loại 4eấy cô đều ahông phải. c © DiendanLeQuyDon.comhỉ mới 64àm thư ký 2được bốn afăm, thời 4ian chưa 2ài, kinh 3ghiệm còn aít, đã 1ậy còn 4bhông thể 9dhiến cho cếp được 2ui vẻ, nếu 0fhư không 5ị tống 4ổ khỏi 53ông ty thì 1dhật xin fỗi cho cái 29anh “nữ 67hư ký” bày. Nhưng 0ẫu sau mười băm, hai mươi 2ăm, ba mươi faăm cũng f3hỉ là tình 88hân của 8aẻ khác dhì lại 0àng muốn a0in lỗi bản e0hân mình 6ơn…

Hai 5ươi mốt 27uổi, khi 32ô hiểu 2fđược kiểu fdđối xử 0ất công, 73èn mọn 2ia mà căm 5cận tận cương tủy, cđể lại 5đơn từ 92hức rồi 47ỏ đi. Bây 90iờ cô đã 4ai mươi 8aăm, đối 1ới những 1ời yêu 6ầu vô lễ 53hư thế 9ađã trở 86hành quen 68huộc. Cô 3fđã học 9được cách 4ự tuyệt c8héo léo, 03ọc được a3ách đối b1hó với 9aão sếp, 0hẫn nhịn f1hu toàn công aaiệc, nhẫn 3hịn đến 2bức không ehể nhịn 81ơn được dữa mới ahôi…

Lần eày thất 8ghiệp khiến 5dho cô hoàn 8oàn nhìn 9hấu một fiệc, không 0hỉ có lòng 90gười dễ 0hay đổi, f9à mối quan 36ệ giữa 52gười với 5gười trong 3ông việc fdày cũng c8ất dễ 6hay đổi. 8 © DiendanLeQuyDon.comhông bằng 1ô đổi cbang một c7ghề khác ehông còn 6fẻ “ái 15uội” như 9ày thử coi sao.

Quẳng 61đi sự mất 20át trong 74òng, cũng 7uẳng luôn c8hững muộn 4hiền oán 1iận hoàn 28oàn vô nghĩa, 6ô rót một 5y đầy nước 4rái cây 5át lạnh, a4gồi ngã 6ưng thoải 9ái trên 8ô pha chăm 25hú xem vài 34in tức tuyển adụng trên aờ báo mới 03ua.

Làm 74hiên dịch 2iên chuyên f3ghiệp? Nếu 34hỉ giao 3iếp bình chường với 6hách nước agoài thì 2ô hoàn toàn 9ó thể nhưng 5à phiên dbịch viên f9huyên nghiệp 5ehì e là bdhông được.

Kế c7oán? Bán d3àng?…

Những 2ông việc dfđó cô căn 5ản không 5àm được, 74ì cô mới faốt nghiệp 3dđại học 0ađược bốn făm, kinh 1ghiệm làm ciệc cũng ehỉ giới 0ạn ở chức 51ụ thư ký d8à thôi.

Nghe 32được tiếng 8fhìa khóa bfách cách 4cở cửa, 7ô biết fiễu Dương f6đã về, e4oa xoa cánh 8ay mỏi rụng 42ời đứng 5eên giúp eeô ấy mở 1ửa.

Nhìn 98hấy Liễu 4ương tươi eười như 1uân sớm, fhững lo 77ắng trong 2òng cô cũng chanh chóng f2an biến d7ết.

Liễu 6ương nhìn 6hấy cô 8ở nhà liền 72ó chút ngạc 80hiên: “Băng 2cũ, hôm nay aan ca sớm 7hế?”

“Tớ fỏ việc!” 3ô bình thản fbói, đơn 51iản cứ 2hư là việc făn một f8ữa cơm e4ậy.

“Ừ!”

Liễu 65ương dường 6hư chẳng 09ó chút phản 79ứng gì, a4rong vòng 9ốn năm 34ô đã thất f2ghiệp mười eần, nếu 60ô ấy còn cbó chút phản aứng khoa 9rương nào 7hì mới 0hực là 5hông bình 4hường.

Liễu 00ương với bô là bạn eeđã nhiều 5ăm, cô ấy aó dáng người 42ong dỏng, 4àn da ngăm 2găm khỏe 9hoắn và edột mái 9óc ngắn 6fọn gàng bùng với 1gũ quan tương 84ứng có 6eẻ thiếu 8fột chút 71ít sự quyến cũ nhưng 32ại tăng chêm phần 3hôn khéo, 1iỏi giang.

Còn 7ahớ năm 8cgoái, khi 47iễu Dương 7cắt phăng 44đi mái tóc 7ài bao nhiêu 80ăm của 5ô ấy, cô 27ũng vuốt 4uốt mái 48óc dài của f9ình, thật 0buốn tống 22iễn những 36hiền não dđi theo ba 2gàn sợi 1óc trên cđầu mình b5uôn.

Liễu 8ương nói: ea“Cậu tha 3aho mái tóc 2dđi, nó vô e5ội mà … 90uống chi e3ậu có một 6áng người edê hồn, 3hêm làm bda bóng loáng 3on mềm, dại còn 1hêm đôi 8dắt trong buốt như 3ước ấy 2ữa. Chỉ 88ần cậu cầy đi một 2hút thôi 6à đã đủ 95đắm say aòng người bắm rồi… eơn nữa, 5ậu định càm một 9à cô già 58ao? Lại b8òn là một c2à cô già erinh tiết 8ữa chứ. 9f © DiendanLeQuyDon.comứ như thế 6hì lão sếp dào dám mang 9aậu ra ngoài 87hoe với 5gười ta dhứ hả?

c4hông nói aeì, sao cứ a7hất định 5hải cho fằng vận beệnh thê bfương của fgười phụ 5ữ thì thường 2ắn liền 99ới nhan dắc mê hoặc 28gười cơ 4fhứ, vậy eên với b7ái tóc quăn 6fài này càng 9hông có fhút quan 0ệ nào. ba © DiendanLeQuyDon.comuốn thay 9đổi hết dhảy, thì 7rước tiên 0bhải thay 5đổi công ciệc thôi.

Thư 9ý? Cô lúc frước như 90hế nào eại lựa ehọn cái 3ghề nghiệp bđáng buồn dày chứ!

Lúc 3ô đang ngây b3gười suy baghĩ thì 3iễu Dương 8đã ngồi duống sô 5ha, cầm 2ấy ly nước arái cây c6ủa cô mà 9ống từng a5gụm.

Hai d1gười các 2ô đều 37hích hương 93ị ngọt b2gọt chua 4hua của d8ước trái cây, mỗi 3ần cùng 1bhau ngồi 0hưởng thức, d7ô đều a6ảm nhận 4được: fị chua thanh 69hanh, vị 8gọt đậm ccđà.

“Không 1uốn làm 22hư ký nữa 1ao?” Liễu 7fương thấy aô lần lượt 6ạch bỏ 1eác vị trí 4auyển dụng dhư ký trên f5áo theo mỗi 56đầu bút 1uớt qua, eiền thân 7hiết hỏi.

“Đúng 1eậy, cậu fhông phải 2ói tớ thường 7gày thích 2a vẻ thanh abao nên không fhích hợp 01àm công 64iệc này c5ao?”

“Cậu 4à quá thanh bao.”

7đáp lại c5iễu Dương 3fằng một aiếng cười 62hẽ khàng, 6ô đặc 4aiệt thích 3ách nói 44huyện thẳng 4hắn của c1iễu Dương, 2hi ở chung bbới nhau b8ách nói 7ehuyện này 7àm cho cô 7ó cảm giác c3hân thật, 2ần gũi.

Một 8òng hứng 5hú tràn 2gập tìm eiệc trên eáo của 5ô tan thành 6fây khói, aô đem tờ 94áo quảng 62áo sau khi 6đã nghiền 18đi ngẫm 30ại đến 2a lần quăng f5ua một bên, d6hất vọng 9ràn trề: ea“Hình như 0ehẳng có 3iệc gì e4ớ làm được…”

Liễu 89ương dường 8bhư nhớ 4a việc gì 8eđó mà đôi 97ắt chợt aáng lên, 1đặt ly 6ước trái 05ây lên bàn: e“Đúng fồi, tớ 3ghe Uyển 8eyển nói, 4ông ty cậu 38ấy đang fuyển trợ 44ý thư ký, ffay cậu tới 3hử xem.”

Phải chông? Lẽ eào ông chủ 54ủa cậu eấy – ‘người eađàn ông 4ất bình 8ehường’ 9đó muốn cdìm trợ eý thư ký aeư?” Cô fó chút động bâm, đương 4hiên không 97hải vì bgười đàn b9ông bất bình thường d7đó, mà 26à vì chức 1ụ trợ 9bý kia rồi.

“Ừ, cgày hôm fua nói chuyện 34hiếm với 2yển Uyển, ebô ấy nhắc 5đến.” 1aiễu Dương aahấy cô 44ó chút động b1òng liền 8ói thêm: 16“Nếu không c8ậu đi xem c7hử, biết 4đâu chừng bbần này fẽ đánh 0ban mấy cái eaý niệm cục nát drong cái dđầu heo e9ủa cậu 7đấy.”

Uyển 9yển tên dđầy đủ 07à Đường 7yển, là 8đồng nghiệp brước đây b3ủa Liễu c7ương, vừa aới chuyển 8dua chỗ làm cdới không 2ao lâu nhưng 98uôn miệng e4hen ông chủ caủa cô ấy ahính là a0ột người 9đàn ông feoàn mỹ 5dhất thế ediới.

6ống một 7agụm nước 7rái cây 7hua chua ngọt 6bgọt, từ 23ừ nhớ 51ại những 1dời ca ngợi 7ủa Uyển 2yển mấy 3gày trước.

Anh 1a là Lâm 2Quân Dật, 3là người 3Hoa lớn 8alên tại 20Mỹ, vừa 8mới lấy 2được bằng bthạc sĩ f3kinh tế 16đại học 1Harvard liền fbtrở về 7nước mở 00công ty. 5 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta ngoài egia cảnh 1avô cùng 9etốt, năng flực làm 7việc cực aasiêu, lại acòn đẹp 15trai đến 6đòi mạng, d2nhưng cũng eelạnh lùng 33đến chết bngười a.

Anh dlà người 5chính trực, ffcông ra công 3tư ra tư, 00chưa bao 1giờ có 4bmối quan 8fhệ mập 2mờ với 8bất kỳ 2nhân viên 2dnữ nào 7trong công aety, thậm a5chí cũng 6chưa ai gặp aqua anh sánh 12đôi với fmột người 7phụ nữ d7nào.

Càng 7không thể 31tin được 89là… anh bđối với 02tình yêu ablà nhất 68mực chung c4thủy, tuy 8rằng đã 68có vị hôn e1thê đính fước được 74tám năm ctại Mỹ, 30nhưng anh 6cvẫn giữ ethân như ffngọc, đối e2với những e4ánh mắt 07yêu thương, cangưỡng 0mộ, thèm 03muốn của 2các mỹ 4enữ ngay 6acả liếc f7mắt một 6cái anh cũng 6chẳng buồn…

61nghe Uyển 4dUyển huyên 3thuyên về 23Lâm Quân eDật, cứ cngỡ rằng e8cô ấy nói 5ađùa. Sau 68đó, nhìn 36thấy biểu 3bhiện của c2cô ấy thật 8sự nghiêm 14túc, cô 3mới miễn 3bcưỡng tin b4rằng trong 3thế giới fhiện đại 20muôn màu 1muôn sắc 3fnày lại 1tồn tại dcmột ‘người c8đàn ông 0không bình 9thường’ 14như vậy.

Thời 3buổi bây 7giờ tìm 48việc rất fkhó khăn, bnếu có fbbất cứ dcơ hội 23nào thì 33nên nắm 6bất lấy.

Sáng 2sớm hôm 9sau, cô liền 9mang hồ 2sơ đưa 75cho Uyển 67Uyển, nhờ 5fcô ấy nộp 4cho bộ phận 44nhân sự 68nhân tiện 54thay cô thám 2ethính chút 4tin tức 8nội bộ. e © DiendanLeQuyDon.comCô vốn benghĩ rằng 5phải đợi 1vài ngày 80nữa mới 7dcó tin tức, 9ckhông ngờ 72chỉ đến 33 giờ chiều 74cô đã nhận ađược điện 52thoại của edphòng nhân 9sự công 4ty bất động 8sản Quân 8Dật mời dbcô đến f0phỏng vấn.

Lòng 16cô tràn 7eđầy hưng 2phấn khi 4anghĩ tới 2công ty này 1làm việc 7rất hiệu 63quả, mới 76nhận hồ 92sơ qua nửa b3ngày đã dgọi đến 8phỏng vấn. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhông còn 9athời gian bđể nghĩ 85đến chuyện 6egì khác, e8cô ghi lại 99địa chỉ 15của họ, ctrang điểm a4sơ qua một d0chút, liền 57vội vàng 1đi.

Công 6ty bất động c2sản Quân f9Dật nằm acnơi trung 4tâm phồn cbhoa nhất 6thành phố, 9kế bên 25quảng trường flớn, san 93sát nó lại 1clà mấy ckhách sạn e5năm sao cao 3fcấp, cho 31nên nó được 1thiết kế 2vô cùng 71sang trọng, fhết mực 96sa hoa.

Lên 74đến tầng d116, vừa 6ra khỏi 3thang máy, f7trước mắt 8cô bất 6ngờ sáng 2lóa. Nơi 6fnày không 2có những 4bức tường 9vàng sáng 4chói và b2ánh đèn arực rỡ athường ethấy mà 0cthay vào 2fđó là màu 17trắng xanh a5thanh nhã, emát mẻ 8như có hương 6hoa nhài 7cnhẹ nhàng 4phảng phất.

Một 2nữ tiếp 0tân xinh a5đẹp sau 6khi chào 7liền hỏi 82rõ mục 2eđích cô cđến đây, b1rồi nhanh 5chóng bấm 30số điện 5thoại của 6phòng nhân a1sự bằng c8một tốc beđộ khiến 6cô cảm 7thấy xấu e9hổ.

“Cô 38Diêu, mời f7cô trở 0era, rẽ phải 8phòng thứ cba là phòng 01Nhân sự.”

“Cảm 4dơn!” Cô blịch sự 20mỉm cười. 07 © DiendanLeQuyDon.comCô thích a8cười duyên 02dáng trước demặt mọi 4angười vì 9cô cảm 9thấy điều anày sẽ 13dễ dàng 6có được c7thiện chí 4của người 30khác. Mặc 4dù cuộc bfsống của e4cô không acó gì đáng c4để cười, dthậm chí 1có khóc d2ba ngày ba 56đêm cũng 1không gọi elà quá nữa 87là.

Bước 2cvào phòng 1Nhân sự, bkhông gian 9làm việc 4gọn gàng 65của mỗi 0fngười được 44ngăn cách 2bằng các d9tấm chắn 4thủy tinh 19màu xanh 94nước biển, dtất cả 4mọi người 71đều bận e0rộn với c7công việc 0fcủa mình, cdkhông gian 8thực im 4lặng. Cô 6còn đang 0ahơi do dự d5sợ lên 9ftiếng sẽ 3quấy nhiễu 4công việc 9ecủa người 55khác, thì f4một phụ 26nữ khoảng 1bốn mươi c6tuổi, ăn 1fmặc trang f1nghiêm từ etrong phòng bđi ra, cười e6thật lịch esự với 4fcô rồi chỏi: “Cô elà Diêu a9Băng Vũ!”

“Vâng. 6 © DiendanLeQuyDon.comBà là bà a5Lý?” Cô eđang muốn d1đáp lại ebà bằng e5một nụ cfcười lịch fsự thì 24bên người 4fcó những 2luồng ánh bmắt sắc b3bén liếc 9về phía 2cô, làm bdcho cô thấy 80lạnh nơi 7xương sống, 20nụ cười 1hơi hơi ecứng lại.

evô thức 03cúi xuống 7kiểm tra 5cbộ váy cmàu nâu 4có chút 4bảo thủ 5dài đến 3đầu gối, 63đôi vớ a7bọc kín 38hết hai 2chân không 3một kẽ 78hở, hẳn 7là không 24có vấn 24đề gì?

7nhớ mình fđã để 6ý qua mái ftóc quăn 55dài của 91mình rồi 5mà, cho dù 6có chút 1rối thì 78cũng không 88đến mức fhỗn độn bfchứ.

Hay 1chẳng lẽ 6ado cô ăn d3mặc đơn 9giản quá c3nên nhìn dcó vẻ không ara dáng người 98có năng 1lực làm dviệc…

f4lẽ là cô 2đã quá c1nhạy cảm 2thôi. Cô edtự mình 92an ủi.

“Đi f8theo tôi, 67tổng giám fđốc muốn f3gặp cô.” 2Giọng nói 0của bà 2ta lộ rõ cevẻ uy nghiêm 8khiến cho 3người khác aekhông thể 37phản bác.

4nhìn xung 2quanh cảm athấy ngạc 0nhiên, dường 4như không 0bcó ai đến 4phỏng vấn 5cả.

Một fcông ty lớn cnhư vậy 8mà chẳng 7alẽ không ccó một 17hệ thống fthông báo adtuyển dụng fdsao? Không 85theo một anguyên tắc e5làm việc 4có trình 87tự nào a9hết mà cđã trực etiếp gặp cngay tổng 2giám đốc, 7và cô lại 7là người 55duy nhất 7đến phỏng fvấn, dựa 09vào kinh 8nghiệm bao 81nhiêu năm dcủa mình, d3điều này 1tuyệt đối e4không phải 5là một fđiều may 83mắn.

Đi 3theo bà Lý 77vào trong 2athang máy, 3cô không 24nhịn được b4liền hỏi: 1“Chỉ có b8một mình f3tôi thôi 64sao?”

“Tổng 05giám đốc 7sau khi đọc 3hồ sơ của a2cô thì bảo 5tôi thông 33báo cho cô, 74còn những fngười khác 2aông ấy 2không nhắc 9đến.” 83Bà ta cẩn 23thận nhìn 31cô rồi 8fđánh giá. e7 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 7của bà 5avà những 6người ở 59phòng nhân 2dsự đều 0sắc bén 8như nhau, ctràn ngập 1vẻ nghiên 15cứu, kỹ 6lưỡng dò f4xét người ephụ nữ 08được chính 80tay tổng b0giám đốc 55chọn.

Ngoài 1mặt cô ecòn có thể fbcố gắng 4duy trì một bnụ cười 96hết sức f0bình tĩnh 82nhưng trong 3lòng đã 5bắt đầu ecó chút abối rối.

Xem ara không bphải cô eanhạy cảm.

Điều f2này tuyệt 76tối không 9atheo trình 1tự bình 0thường, 0nếu không aphải cô cdđến nhầm c2công ty, 86hoặc công 54ty đổi 6chủ, vậy 67chính là 99cô có điểm 2fnào đó 7thu hút anh a9ta.

45cố gắng 0suy nghĩ 3bxem hồ sơ 12của mình b2có điều 04gì đặc abiệt. Kinh 5nghiệm làm aviệc bình ecthường 4đến không 5thể bình 1thường 5hơn, chỉ 1là công 0việc thư 2ký, còn 4ảnh là e0ảnh chụp 7từ hồi 68cô mới etốt nghiệp ebđại học, banhìn rất b8trong sáng, 45thanh thuần.

7bbắt đầu 69nghi ngờ 6lời nói 9của Uyển a1Uyển có f2bao nhiêu 00phần là cdthật, bao dnhiêu phần celà giả.

“Anh 3dấy coi trọng 0năng lực 1cá nhân, 3còn đối 09với vẻ acngoài của 5bphụ nữ 39không bao 8giờ quan a5tâm đến!”

Diêu 0Băng Vũ elạc quan 4btin tưởng, 5có lẽ anh fta thực 9sự đánh 29giá cao năng dlực của eecô!

……………………………

Lên 5đến tầng 719, qua một cdhành lang 5dài đầy 69mùi sơn cvà các cánh 89cửa màu 10trắng, bà bfLý dừng 89lại trước fmột căn 0phòng bên 12ngoài trang ftrí đơn dgiản mà fthanh nhã. 2 © DiendanLeQuyDon.comBên ngoài 8trống trơn 54không có 8cgì, bên atrong phòng 8là một 0ecô gái tuổi 2chừng hơn 13hai mươi, 5khuôn mặt d0trái xoan, a6đôi môi 3tô son đỏ 0bmọng, làm 12sáng bừng elên vẻ 8kiều diễm 0mà ướt 7át, mắt 97đánh một blớp phấn 4màu tím denhẹ càng 1nổi bật cbvẻ mê hoặc cquyến rũ acủa cô 8egái. Cô 0ấy mặc 8một bộ 87váy ngắn 9màu đỏ, 5fcổ khoét csâu, tôn a6lên dáng 9hình đầy e2gợi cảm. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhìn lại 6chính mình 6là một 3nữ thư fký mang phong 43cách cổ e1điển, muốn 40cho người 34ta mơ mộng 65còn khó ahơn lên atrời.

7ấy vừa 9athấy hai 72người bước 86vào cửa, 48ngay lập 81tức thuần ethục nhấc 69điện thoại 3gọi vào 15phòng tổng 90giám đốc, 71giọng nói 7ngọt ngào ddkhiến Băng 7Vũ cũng b6có chút 03mềm lòng: 1d“Lâm tổng, atrưởng aephòng Lý 1và cô Diêu 88đã đến, 7fngài có demuốn gặp bkhông?”

Băng cVũ mơ hồ 2nghe thấy f6thanh âm b2bên trong dđiện thoại fvang lên 6“ừ” 30một tiếng eliền dập emáy.

Rất flạnh lùng! a8Hoàn toàn edđúng với 3mô tả của bUyển Uyển.

“Cô 2Diêu, cô 2có thể 8vào.” Ánh 26mắt khinh 3thường c6không đồng 0nhất với 86lời nói 1lịch sự 24của cô b2ấy, xem c6ra đây là 4một yếu 04tố được 4luyện tập 0fkhá bài 92bản đối 2dvới một 4thư ký.

f0thầm nghĩ 4trong bụng: 98Nếu phỏng 1vấn đạt 79rồi sau 6đó làm 41trợ lý fdcho cô ta, 0kết cục 2nhất định 7brất bi thảm 2da.

Haizzz! 4Có thể 3trúng tuyển 5chay không 86còn chưa c4chắc chắn, b4xem ra cô dasuy nghĩ 99quá nhiều erồi!

Thu a1hồi ảo etưởng, 23cô gõ nhẹ ahai tiếng e7vào cửa, dnghe thấy bgiọng nói dtinh tế 3từ bên 9trong truyền 7đến: “Mời 4vào!”, aacô đẩy 40cửa đi fvào.

Gian fephòng rộng 4rãi, màu eachủ đạo 9là màu trắng. 84 © DiendanLeQuyDon.comTường trắng, bsô pha trắng, c1giá sách 8cũng trắng…

Chỉ aacó bàn làm 2việc và fghế bọc 5da là màu 90đen làm 5cnổi bật 22tính cách e2chủ nhân 6căn phòng d0này.

Kế 38bên giá 3sách có 98một cánh b1cửa, chắc 4elà phòng adùng để 7bnghỉ ngơi.

Cách 0bày trí 32này thường b0được những 0bông chủ edmột là dlười biếng, 5thích hưởng e2thụ, nhất 2clà ở tại bnơi làm fviệc che 1dấu chút achuyện mờ f5ám của 8ebản thân. 8c © DiendanLeQuyDon.comHai là mẫu engười cuồng 71công việc, 83thường b6xuyên làm 09việc qua 25đêm.

Loại 2athứ nhất 6thì Băng 8Vũ mỗi 9ngày đều ethấy, loại 5cthứ hai 9thì lại fchưa bao 1giờ gặp dqua, không 2biết trên 0thế giới fnày có còn 2tồn tại f3hay không.

05đảo mắt flên chiếc 0dbàn làm 3bviệc màu fđen có một a2chồng tài 6liệu sắp 6xếp gọn 8gàng, ngăn 6fnắp và 5ehai cái máy 11tính xách 93tay.

Người dđàn ông 41ngồi trên 4ghế xoay amặc bộ d7tây âu được 5ecắt may dtỉ mỉ 9fcùng với 7giày da, 0anh ta đang 8bnhìn ra bầu 62trời xanh 4ngoài cửa f3sổ, lưu blại cho 5cô một 5hình bóng 6với khí fchất phi b2phàm, tây 5trang vừa b0khít trên 63người anh dlàm nổi 21bật ra những 8eđường fcong cao ngất.

d4nhẹ nhàng 9chào: “Tổng f7giám đốc 86Lâm”.

Anh 4ta xoay người f8lại, cô evừa trông ethấy gương 9mặt anh…

Gương amặt giống cTrần Lăng fnhư đúc!

Ngay dclúc đó, dtrong đầu ecô vang lên 84một tiếng dbnổ lớn, afnếu hai dchân cô dfkhông phải 1là bủn e1rủn, tê e4dại, không 37còn một c7chút sức flực nào dthì trong 56nháy mắt 06Băng Vũ a6đã sớm 4chạy ra d0khỏi cửa.

“Mời 0ngồi!” 7dGiọng nói e6lãnh đạm 91vang lên 2làm nguội 5dần dòng 98máu đang 0sục sôi 6trong cô b1và tiếng 3dvang trong dđầu cô ccũng tạm cathời lắng 1exuống.

c1bình tĩnh 8lại, cố 37gắng nhớ balại những 7clời miêu atả của cdUyển Uyển: 64Lâm Quân bDật, người 0Mỹ gốc fHoa, sinh era trong một 3gia đình 20quý tộc, 4học kinh ctế ở Mỹ a4mười năm, 0vừa về anước liền 3bỏ ra một csố tiền 95lớn thành 2clập công 8aty bất động esản…

1Trần Lăng 1là một 46đứa trẻ 39mồ côi 5sống cùng dfcô trong 3cô nhi viện, 2bhọc cùng 34trường 7bsơ trung 46với cô, 18ngay cả 8cao trung b(*) anh cũng 4dchưa được 7học tiếp, 1ehơn nữa 8acô và anh 01mới chia 6tay được d9bốn năm… cQuan trọng acnhất là, 82Trần Lăng 9khi nhìn 9dthấy cô 9tuyệt đối 2sẽ không 5bình tĩnh 5anhư vậy, d6anh hẳn asẽ cho cô 73một bạt 7tai, ngay 3sau đó sẽ 6mắng cô a2một trận 43rồi tống f9cổ cô ra 0khỏi công 43ty ngay lập dtức!

(*) b4Sơ trung: 4tương đương dTHCS ở Việt 3Nam, Cao trung: 1tương đương 8THPT ở Việt 79Nam

Anh ata dường cenhư là chờ 89đợi cô 9fnói chuyện, bnhưng bắt 6gặp cô 5đã sửng esốt ước 9chừng cũng 76đã một 42phút đồng 39hồ rồi, 4eanh không f3thể không 2dùng thanh 8fâm lạnh 4như băng ddđể gọi 1thần trí 7cô quay về.

“Ngồi!” dcAnh hướng 1etay về chiếc c3ghế dựa 6đối diện, era hiệu 85cho cô ngồi exuống.

“Ah!” ccCô ý thức c9được mình deđang thất 14thố, liền e3cố nén 86sự kinh 4ngạc trong flòng và 1ngồi xuống 4chiếc ghế 2ebên cạnh.

Không ethể phủ f0nhận gương 5cmặt người 48đàn ông 5này và Trần 06Lăng có bđến mười 5cphần tương 22tự, nhưng 1càng nhìn 3kỹ cô càng dphát hiện 3fra bọn họ fkhông giống b0nhau.

Anh cta và Trần f9Lăng khác f6nhau về ckhí chất 4dvà thần 2thái.

Trần 2Lăng là ddcô nhi, luôn a8mang theo acmột chút 7cmặc cảm dthân phận 4hèn kém e8không dễ 38phát hiện, 5nên tính 9cách của 47anh rất fôn hòa và 0ddễ gần fgũi. Mà bngười đàn 0ông trước fmặt cô 0đây lại 0là một ddđại thiếu a6gia con nhà 7giàu có ckhả năng f‘cả vú fdlập miệng 75em’(*), 40toàn thân 84đều thể chiện ra a3vẻ ưu việt 8hơn người. 5a © DiendanLeQuyDon.comNhững điều 1cnày thì a7chỉ trong 5vòng bốn 01năm ngắn cngủi Trần 0bLăng không 19thể nào c6có được.

(*) 43Cả vú lấp 23miệng em: 9dnhằm hàm achỉ một c3thói xấu 47của người 6đời là bhay ỷ vào 8thế lực, esức mạnh 4để chèn 3ép, lấn 98át người 2kém mình b8về thế 05lực và bfđịa vị bctrong cuộc 72sống.

Nhìn 5kỹ lại b7thì gương fmặt của f5anh ta so 95với Trần 6Lăng có 91phần trội 4hơn một 9echút, đường d0nét góc 7cạnh rõ 8ràng nhìn e9qua rất 3lạnh lùng. 3 © DiendanLeQuyDon.comMà nét mặt b4Trần Lăng 3thì luôn 90luôn ôn 09hòa khi tươi 4cười lại a5rất nhẹ 3nhàng.

Lâm 1Quân Dật cbcó làn da emàu đồng 5rất nam b0tính còn aTrần Lăng athì trắng dhơn anh ta 6một chút.

Đôi 9mắt của 0bọn họ d5trông qua 6cũng rất 0dgiống nhau, 87nhưng ánh f4mắt Lâm bQuân Dật calà kiểu dsắc bén, akhôn khéo 2có thể 9anhìn thấu 72tâm hồn cfngười khác; 45ngược lại 46ánh mắt cacủa Trần 41Lăng lại anhẹ nhàng 7lóe sáng c4như tia nắng 6emặt trời 8ấm áp.

Đôi bmôi của dhai người cgiống nhau 88nhất, mỏng 8nhưng rất 7đẹp. Lâm 5cQuân Dật bsở hữu a4một làn emôi mỏng ekhi nhếch 29lên toát 7ra hương e8vị nhạo 7báng đầy 43thách thức; fxong môi 53Trần Lăng 4clại luôn 1luôn có 40một nụ 16cười tỏa 2nắng…

Thấy 6fnét trào c4phúng trên 9ckhóe môi 9Lâm Quân aDật ngày a8càng đậm, 1cô vội 4vàng thu 30lại ánh 3nhìn.

Thật 7là, người 1ta chỉ là 3nhìn lướt fqua thôi, ecái nhìn 9ấy cũng 99chỉ dừng 8lại trên afngười cô 0không đến 1evài giây 7anữa, còn ccô lại 10giống như 1một đứa bcon gái háo 9sắc cứ b6chằm chằm 7nhìn anh 2ta không 8rời.

“Tôi…” 80cô xấu bchổ nhìn 9alên, thấy 54nụ cười 5cợt nhả 1trên môi 6anh ta, tim c8liền loạn 3enhịp. Hít e7sâu hai lần eliền, cô 9run run nói: a“Tôi tên 0là… Diêu cBăng Vũ”

Anh e2ta nhếch ekhóe miệng 03một cách f9lạnh lùng, brời ánh 06mắt khinh 1thường akhỏi người 14cô, dường c6như chỉ 5liếc nhìn 1fcô một c1cái cũng 12không muốn.

Nhất 23thiết phải 2biểu hiện 65rõ ràng 7như vậy 9không! Băng e5Vũ tuy có 9chút thất 7thố nhưng 3anh ta cũng 4không cần 2mang hết 51thái độ 4dphản cảm 4cùng khinh 2bmiệt trưng 6bày rõ ràng 54trên mặt e0như vậy 0bchứ. Không 75ai nói cho 3anh ta biết bvẻ mặt e3như thế f5nào mới 6được gọi 1là phong cđộ hay 8fsao?

Tuy 48nhiên, sự 9cao ngạo 98của anh 9cta làm cho c5cô phát 73run, tâm cbtình bị 2kích động fmới dần 2bình tĩnh 08hơn, và 12tin chắc d8rằng người 5ađàn ông 0atrước mặt 43không phải flà Trần bLăng, và crất nhanh dcô cũng 5ađem những eahoài niệm 4trong đầu 2cuốn trôi fbsạch sẽ.

Trần dLăng, cô 0đã không ccòn muốn 4nhớ tới 9người đó, 1fcô và anh 1đã chấm f4dứt hoàn 51toàn, không bbao giờ e5có thể a9gặp lại!

Đối 3mặt với 67một cuộc b5phỏng vấn ethất thố 2như thế 0dnày, lời ftự giới ethiệu cô 8vốn đã echuẩn bị 8rất tốt 5lúc này dlại có 3chút không 26thể mở calời: “Tổng 5giám đốc 06Lâm… tôi 1eđến theo 0lời mời…”

Anh 5ta không 9kiên nhẫn cngắt lời dcô: “Vì a5sao bỏ công 4fviệc trước dkia?”

Đây belà câu hỏi 5aquá quen dathuộc trong c8các buổi 6phỏng vấn 97nhưng là 24câu mà cô 40khó trả 3lời nhất.

ccười miễn d8cưỡng: 5“Vì vấn 3đề cá fnhân”.

“Tôi a6không muốn cdcô rời 6khỏi công 4ty của tôi eccũng là cvì vấn eđề cá 60nhân.”

Lời eanói của 7anh ta càng 3sắc bén, 7lại vô c8cùng rõ 2aràng càng celàm cho cô 25khó trả 2lời hơn. 0c © DiendanLeQuyDon.comCô suy nghĩ 5mơ hồ rồi 7giải thích 0thêm: “Tình eahình chung ethường 45là do tôi 77bị từ 43chối…”

Anh 5ta dường 52như hiểu 30ra ý của 3Băng Vũ, fanở một c7nụ cười 4bý vị sâu 46xa, gõ gõ 97mấy ngón bctay lên hồ 78sơ của 3ccô, tầm 5amắt cũng 0dừng lại 79thật lâu d5trên gương 8bmặt…

bnhìn vào fvị trí dengón tay 2eanh ta đang c0gõ, đó dlà dòng 7‘tình trạng 1hôn nhân’.

banhớ cô 9cđiền là: c‘Đã kết fahôn’.

Băng beVũ hay dùng 8cái cách 7này với 6mấy ông achủ trước fbđây nhưng 22dường như 20không có 7dtác dụng 2nhiều lắm, c7căn bản alà không 2thể ngăn b9được những 24suy nghĩ f1xấu xa đang 3nảy sinh bftrong đầu bcủa họ. 2 © DiendanLeQuyDon.comCô có thói 91quen viết d2như vậy, 97hy vọng acác ông 43chủ đối 14với phụ 8nữ có gia 80đình sẽ 8dập tắt 6đi dục 1niệm, nhưng aethực tế 8achứng minh, 8cô đã sai.

Băng eVũ còn đang a7đoán xem 2chút mẹo 95vặt lần 35này có phải ahay không 8đã có chút 8phát huy 8tác dụng, 1ethì chợt fnghe anh ta dnói: “Cô 0blà người ephụ nữ eđầy quyến 0frũ và hấp adẫn, nên 9để đàn 4ông cất 2giấu trong 0nhà, ra đời blàm một 3thư ký, 5muốn không ephát sinh 9những chuyện 0riêng tư b5cũng khó.”

Lời 06nói của 00anh ta thật e2là chói 9tai, nếu 1không phải 8tại thời 2điểm này 84tìm kiếm becông việc 9rất khó 87khăn, nếu b8không phải 41cô đã sớm f8bị cuộc 9dsống rèn 5fgiũa đi 1enhững nét 3agóc cạnh ftrong tính 94cách, Băng 6bVũ hẳn 27sẽ lập dctức xoay 3người bỏ dfđi.

“Tôi 92nghĩ…” 67Cô kìm nén dcảm giác d1nhục nhã 10lại trong 8lòng, cố 9tìm lời 53khen anh ta: 0a“Không dphải người 3đàn ông dnào cũng a9may mắn d5như tổng 58giám đốc fLâm đây fecó sự nghiệp 77thành công c9như vậy.”

“Câu 0enói này 8dtôi có thể 25hiểu là: 48chồng cô a3so với tôi 83kém rất fxa không?”

Ngay ekhi nói ra 65những lời bnày, ánh 0mắt anh 00ta dao động 56từ trên bkhuôn mặt 5lướt xuống 3cơ thể 1cô mang theo baý niệm e1chiếm hữu.

Băng eVũ cố gắng eđè nén 63phẫn nộ 0bởi nhục 7nhã trong 7elòng lại, aecười nói: b1“Thật 8axin lỗi, c6tôi đã 3clỡ lời, 7ctôi không acó ý này.”

“Phải 2không?” 4Anh ta tỏ 54vẻ nghiền 2ngẫm, vuốt fvuốt cằm 70lộ ra điệu 69bộ của fmột kẻ 9đào hoa, b8tươi cười 51nói: “Tôi 46xác thực f1so với chồng abcô biết 5fthương hoa ftiếc ngọc 0ahơn nhiều.”

Đây 2là người eđàn ông 0được Uyển 7Uyển chỉ 7cdùng một 7lời khen 7đã đưa 3anh ta đến 1ftận mây 69xanh sao? 3Kinh nghiệm fcâu dẫn 7phụ nữ b2của anh 43ta tuyệt 47đối không 12hề thua 5kém với 5lão sếp 3fcũ của bcô mà.

fđứng phắt blên, đè 39nén cảm 3xúc muốn 03cho anh ta fmột bạt data, cố gắng feduy trì vẻ alịch sự 77nói: “Tôi 7nghĩ tôi 5không phù dhợp làm 4trợ lý 29thư ký của b3ngài, so 3bvới tiêu b1chuẩn ngài 06đang lựa 5chọn tôi 82nhất định 1có khoảng 59cách rất bblớn.”

Lâm 0Quân Dật 56ngả lưng ebvào ghế 8amột cách 6tao nhã. b © DiendanLeQuyDon.com“Tôi luôn fkhông thích a4có quan hệ eakhông rõ f3ràng với cnữ nhân 40viên của 1mình, không flẽ cô cho 9rằng ngay 1cả điều 2enày cô cũng bckhông làm 74được?”

“…” 68Cô không 6nói nên clời. Tính 1dcách của 42người đàn 41ông này d6thực là 18quái lạ, 06là cái kiểu 2người Băng b2Vũ ghét 7nhất, rõ 1eràng là 8vô sỉ mà ecòn tỏ 7ra là một 7chính nhân equân tử, dfvì sao vừa 0rồi cô 1còn nghĩ 98anh ta là 2Trần Lăng 5kia chứ?

Nhất dđịnh là 4Băng Vũ 1quá nhớ 6eTrần Lăng 4và rất bmuốn gặp 2lại người dđàn ông etừng bị 4ecô ruồng dabỏ.

Không. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô không 87muốn gặp elại anh, alại càng b9không muốn 6nhìn thấy angười đàn eông ngay 8trước mặt 26này!

66điều chỉnh 50lại hơi e1thở: “Tổng 51giám đốc ffLâm, tôi 78xin lỗi 1vì làm phiền 8ngài lâu 9như vậy, ftôi nghĩ fbtôi khó 2fcó thể blàm việc 61cùng ngài.”

Vừa d0đi đến 3cửa, cô 8enghe thấy agiọng Lâm aQuân Dật 2vang lên fmột cách 24nghiêm túc: a“Phản cứng của 6cô khiến 9tôi rất 6hài lòng… 48Tôi hy vọng 5cô có thể 09đảm nhiệm 4công việc 1trợ lý 35thư ký này d9thật tốt, f5và lọai 84bỏ những 1ảo tưởng afkhông thực 1tế đi. 72 © DiendanLeQuyDon.comNhớ kỹ, 90tôi luôn 28không thích 1tình công fsở, nhất 51là những 3giao dịch bmờ ám… 21Tiền lương e1bốn ngàn brưỡi, cô bcó hài lòng 19không?”

5erất muốn 74thản nhiên fcbước đến e7trước mặt aanh ta nói: 2a“Tôi đối 1với thái 4độ của 7ngài quả 5thật không bhài lòng 0một chút 7nào.”

Nhưng a6Băng Vũ 28đã không anói, bởi 5vì cô rất ccvừa lòng 8evới mức 7alương anh ata đưa ra.

Làm b9người có 2thể có dkhí chất eriêng của emình, nhưng 9làm một 8thư ký thì 8cần phải ddbiết bỏ 8qua một 8chút tôn 7dnghiêm!

e9vậy Băng c4Vũ hít một dhơi thật asâu, nén 1bchặt bất emãn trong 64lòng, bỏ 4đi chút 8tôn nghiêm, 9quay đầu 76lại, nở 7emột nụ 1cười vô f2cùng khiêm dtốn, diễn e5ra một bộ ddạng hết bfmực động a7lòng người btrong mắt 6anh ta, nhẹ 9nhàng nói: d0“Tôi rất 5ehài lòng, 7cảm ơn 8ngài”


20.07.2012, 00:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tiểu Mễ, trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19921 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương a2: Sương fkhói mênh 0bmông

Edit: b5Spica

Beta: 7Vô Phương

***

Về cđến nhà, ffcô kiệt bsức nằm 3fbẹp trên dfgiường, 4mắt đăm b2đăm nhìn 6atrần nhà 2oàn một dàu trắng, 2aước mắt f1ềm nén 7ấy lâu 97hực trào e5a khoé mắt…

dũng hy vọng có một người 18đàn ông 66ó thể yêu duý, trân 3arọng mình 98à cất giấu 7ình ở nhà 0hư một f5áu vật, 93ột người 0dô có thể cương tựa 45à toàn tâm dhăm sóc 7aon gái cô.

4ũng đâu 63uốn sống 6ưới sự 50oi mói của 8gười đời, 46ỗi khi bị 29gười ta 93hìn cô đều 12ảm thấy bhục nhã.

07ũng căm 7hét những c0ời khiêu 3hích như a3ôm nay, quả ahực ghê 67ởm đến fức buồn b3ôn.

Đối aới bản 3hân, cô 6hông có dauyền được 6ựa chọn…

Vào fhòng chứa bađồ lấy e1a một cái fộp đầy 3ụi bặm, aở hộp 38a, bụi bay 35hắp nơi, 6hững kí eức cũng 7heo đó chợt cùa về.

Lấy faừ trong 0ộp ra tấm 2aảnh tốt 8ghiệp sơ 1rung bám bđầy bụi, 50ô khẽ chạm 51hững ngón day trắng f3đến tái 61hợt lên dhuôn mặt 8drần Lăng.

Mặc 2ù bức ảnh e3hụp đã 1ắp phai 52àu, nhưng 4ình ảnh của anh vẫn 7ất rõ ràng.

Anh bhật sự bất đẹp c2rai, mỗi 51ần có trận e6óng rổ a1ào đó, dẫu dưới crời nắng b9ay gắt, e6hì mỗi 20hi anh dẫn bóng lao về f4ổ đối ahương đều a3hiến các a8ữ sinh bên 16ạnh cô 1điên cuồng 0bào thét 04ên anh.

Kỳ dhực vào c8úc đó, 5ô cũng đã adất muốn 0bét lên: 26m yêu anh!

Nhưng 9ô lại không 41ó đủ dũng 79hí.

Những 5fô gái ở 79uổi mơ d3ộng yêu 75đương là 1ãng mạn b3hất, quyển ehật ký 6ủa cô tràn 0bgập những 4âu ‘kiếp 3dày’ kiên 4uyết: Cả aađời chỉ cêu một 9ình anh.

Những adô gái ở 93uổi yêu fđương mơ 2ộng cũng dà không 68hực tế 0hất, luôn dghĩ tình edêu là thiên 6erường địa aửu, song 35ại không eượt qua afỗi sóng 1ió.

“Chia c1ay”, khi 41hính miệng dô nói ra 4ai từ này 5fhì hình 49ảnh của 8anh trong cô cũng như a8ấm ảnh 9ia… đã 21hai nhạt a6heo những cời thề e5ước…

9iên quyết 4dước ra 7hỏi cuộc 33đời anh, ahông phải dì cô không c4êu anh…

Haiz! 2arần Lăng, aô yêu anh 9fa…

Nhưng 93anh ta không 2aên cùng 4ô hẹn thề 0on sắt đời 35đời kiếp 8iếp, rồi a8ại vụng drộm cùng 35ột cô gái 1fhác.

Nhìn 9ên đồng aồ thấy 8đã 17h30 5ồi, đã 4eđến lúc 1fhải đi fđón Tư dfư tan học. a © DiendanLeQuyDon.comô cất lại 3hững bức 6ảnh vào 9ộp, một dần nữa dất nó vào bột góc eà cô không 6ehể dễ 3àng để a1ý đến.

Hiện 1hực dù eaao cũng không 87hải là 2ột câu e9huyện cổ 60ích, đoạn 38ình yêu 99âu sắc ađẹp đẽ 4ưa kia cũng e0hẳng lãng 9ạn như 6hững gì bđược kết fdinh trong cfiểu thuyết. b © DiendanLeQuyDon.comhững thăng 3rầm trong auộc sống 1à một bà 29ẹ đơn 7hân phải 59rải qua, 1hì một 0hữ “khổ” 2đơn giản f5đó làm 0ao có thể dình dung c8ết được.

Nhưng 2cô chưa bao diờ hối e4ận, ít 8hất thì a0ô cũng đã b3ừng có a7được tình 83êu thật cự, ít nhất dô vẫn còn 5ó Tư Tư, cđáng giá 2để cho aô chống 8đỡ lại efết thảy.

Vốn 35gỡ rằng 1ái cuộc 81ống một 19àu trắng 9coá này của 7ô vẫn tiếp 14ục kéo dài, không 15ghĩ rằng fông việc 4ới này 0bẽ làm thay b0đổi cuộc 10đời cô…

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Đi dàm ngày 8đầu tiên, d2hân lúc 0ghỉ trưa, 83ô đến 3chòng tài 38ụ để cảm ơn Uyển 2ayển.

Uyển 20yển đang 54ùng đồng 6ghiệp nói 0huyện phiếm, 8erên khuôn 4ặt tròn dà đôi mắt 2fo hồn nhiên, 63ái tóc xoăn 0huộm nâu 89àng, cùng afới chiếc ecáy viền f9oa hợp dáng egười, trông 6đáng yêu 12hư búp bê 5ậy.

“Uyển 5yển…!” a3ô gõ cửa 9ăn phòng 7để mọi 7gười chú c8ý.

Uyển byển nghiêng 7ađầu nhìn beề phía 3cửa, vừa ehìn thấy 6ô lập tức f8iềm nở 6ôi kéo: 8“Băng Vũ, d4ại đây fgồi…”

Băng aũ bị cô 2àng nắm eay kéo vào 7ăn phòng, 8ọi người 22đều gật 26đầu mỉm 15ười, cô 0ịch sự 8ói: “Xin 4bhào mọi 55gười!”

“Tôi dđã nói 7à cô ấy a4ất xinh 7đẹp rồi 1eà, bây giờ 1bọi người 5in rồi chứ?” 21ói rồi 2yển Uyển f3hớp chớp 5đôi mi khiến 1ô cảm thấy chư sắp 7ơi xuống 6dực sâu. 0 © DiendanLeQuyDon.comùng lúc ađó, cô 3ũng nhận 5a rằng mọi adhân viên 3rong công 37y đều rất 6ò mò về 7rợ lý thư aý mới của cbổng giám 5đốc. Xem bda về sau fdô càng phải 2hêm cẩn 1hận mới b5được, ccuyệt đối 8hông thể 52ó hành vi aất cẩn 5ào để 60ọ phải 8àn tán.

4âm thầm 4déo áo Uyển dbyển, cảm 7chận được d6ốc độ a0an truyền d1ủa lời 3đồn đãi 3hông qua fánh mắt 32ò xét của dác cô nàng 47ung quanh.

Uyển cyển giới 6hiệu mọi 54gười với 7aăng Vũ: fhị Trần, behị Vương…

Băng 3ũ cố gắng 0hi nhớ những abương mặt 7aa lạ này, 69đem những 6ương mặt aấy so với c9anh sách aố chỗ agồi của chân viên f2úc sáng 7ới được 9em.

Giới ahiệu xong, eyển Uyển b0ới quay 2ang hỏi: 7“Băng Vũ, cìm tớ có 75iệc gì cà?”

“Tớ 2đến cảm fơn cậu cđã giới 5hiệu cho 2cớ một 4ông việc 2ất tốt. 8 © DiendanLeQuyDon.comuổi tối có rảnh 87hì đến 3hà tớ ăn 15ơm nhé.”

“Tốt 6uá! Lâu 47ồi tớ 7hưa được 5ăn những dcón ngon do 2dậu nấu.” 6yển Uyển 71ui vẻ ôm 47hầm lấy 7ăng Vũ, 9au đó ra c1ẻ chị 3ả hỏi: e“Thế nào, c6ông việc b5ứng phó ađược chứ?”

“Rất eốt…!” 83áng nay cô cđã đọc 6ua một lần fết các 2ư liệu, 7dũng hiểu 5được vì 2ao Lâm Quân 0cật lại 9ội vã tuyển 9rợ lý thư 92ý mới như bậy. Anh ba từ Mỹ 9dề, khuynh 4ướng quản d7ý cũng theo 0hong cách ffỹ. Anh ta 6huyên tâm chú trọng 61ào công ciệc của 9ình, còn bông việc f9ậu cần 3erong công 6y đều giao acết cho tổng 01hư ký điều 2động xuống dbưới. Riêng 9đối với driệu Thi adgữ, anh a5a cố tình diao cho cô 76a làm công 1ác “hình f8hức xã 63iao”, chỉ 5ần làm cròn bổn 1hận được 7iao đó là dđưa đẩy, 0huyện trò bàm vui lòng các ‘sếp’ 7ên đối 9ác là được 99ồi, bởi f8hững chuyện 7đó anh ta 2cuyệt đối 1hông đụng 6eay đến.

“Tổng biám đốc dâm chuyện 3eì cũng đòi 8ỏi rất bao, cô cũng 3ên chú ý, aẩn thận bột chút!” 1hị Trần, ddớn hơn căng Vũ vài duổi, lên dfiếng nhắc b8hở: “Mấy 4ôm trước, 0âm tổng 8aảo Triệu bhi Ngữ đến 2ộ phận adhân sự dấy dữ 1iệu về các nhân ciên trong 7bông ty. Sau 22hi xem xong 80ó vẻ không bài lòng, a1ập tức 51ọi trưởng 1hòng Lý aộ phận 3bhân sự 14đến. Ngài aấy nói 05à muốn 7iết trình 44độ, kiến 4hức, kinh a2ghiệm quản 6ý, biểu diện công eác của 3ất cả e0ác nhân d5iên… nhưng e1rong tư liệu dại toàn dhững thông 3in cơ bản 97hẳng có 3iá trị dì cả. Cho f5ên yêu cầu crưởng phòng 66ý mau chóng aung cấp c8hông tin 3fhính xác 15à cũng tìm 97ho thư ký 9ủa ngài 3ấy một 43rợ lý ngay 0bập tức.”

“Wow, 7ợi hại 8bậy sao?” făng Vũ từ 6aận đáy 4òng cảm 54hán: “Khó 4arách công 8y chỉ mới 5fhành lập ffđược ba c4háng, mà 9eọi thứ fđều được 9ắp xếp a2đâu vào 6đấy.”

Chị 94ương nhiệt caình trả a9ời: “Tổng 15iám đốc 31hông chỉ d6ọc Kinh 17ế mười 36ăm ở Mỹ, 90à mấy năm 99ay còn giúp 1ông nội 3uản lý aciệc kinh fboanh nữa 8ha…..”

A! 2Điển hình 2ủa loại 7‘dùng thực diễn chứng 78inh lý thuyết’ 69đây mà, 0fhó trách 8hí chất 7hác hẳn 7ới lão cếp cũ của dô đến 8hế.

“Nhưng d1ại sao Tổng caiám đốc dại còn bề nước 35ập công 4by riêng?”

“Đầu cbăm nay, kinh ceoanh bất fđộng sản 2à dễ kiếm daiền nhất fha!” Uyển byển nói.

“Cũng 21hải, người 0bó năng lực 2ahư Tổng diám đốc, 1ại còn eẻ bề ngoài cađẹp trai, e2hong độ 64hư vậy 95hực sự 31à không 2hiều.”

“…”

Nhắc 1ới mấy aừ “đẹp arai”, “phong f6độ” đó, 1hông một ceô nàng nào có thể cự 2uyệt được, 7ác cô không 9hể ngừng 0ại nổi fà cứ tiếp ebục, càng 6ói càng 00hái quá.

Một 5ô gái vờ 82hư vô tình 53uét mắt diếc qua 50ăng Vũ một 1cái, hỏi 5ác đồng b9ghiệp: “Các aô nói xem 0ổng giám 28đốc có f2hật sự bêu vị hôn d6hê của 6anh ấy không? 92riệu Thi 73gữ quyến 89ũ như thế b1à cũng không 59hể làm c4ho anh ấy dfđi vào khuôn 35hổ sao?” d(*)

(*) 79hữ ‘khuôn 8hổ’  ở 8đây ý nói 27ề mối 53uan hệ giữa 8ác sếp 2à thư ký fủa mình, bó đã trở b7hành ‘thông f9ệ’, luật 8ất thành 5eăn rồi efấy.

a0ột người cắc đầu: 2“Khó mà e3ói.”

Uyển 7yển thần 6í từ từ cạ giọng 83ói: “Nghe 38ói có một 52ần, Triệu chi Ngữ lợi 2ụng say 26ỉn bày 1ỏ sự yêu 5dhương nhung d8hớ, nào bgờ bị 5dổng giám 8eđốc quẳng dại giữa ceđường dớn…”

“Không 38hể nào? cAnh ta có 1hải là 13đàn ông 2hông vậy?”

Tốc 5độ lan 4ruyền tin 7ức của deánh phụ e6ữ so với 7in tức của 01ột ông 6oàng nào dbđó ban ra fòn nhanh fơn, nhưng 8eề độ 98hính xác 4hì còn phải 79ghiên cứu 0ehêm.

Nhưng 7ăng Vũ tin f0ột điều a3ằng, loại 9cđàn ông 3dừa có thân 5fhế vừa 4bó năng lực 9hư Lâm Quân eật tuyệt 94đối sẽ ahông lấy bột người 85ợ chỉ 8ó vẻ bề 74goài. Một 2aoanh nhân 7hành đạt ahố Wall fcđã nói 42ằng: Theo f4óc độ 3hà kinh doanh, danh có tiền 72ức là tăng 44hêm giá frị tài aản, còn 44ắc đẹp e0ủa phụ 43ữ là thứ 8ẽ giảm 7ần giá f1rị, đối 1ới những 6ahứ dễ 8ị giảm 74iá trị c0hư vậy, 4huê đương chiên có bdời hơn 1dua rất nhiều. 0 © DiendanLeQuyDon.comhàm là người alàm ăn khôn 9khéo đều 5fbiết chỉ 0nên kết f5giao qua lại 1với phụ 8nữ đẹp 60chứ không 6nên kết bhôn với e2phụ nữ 2đẹp. Cho d5nên những eengười phụ 46nữ lợi 4dụng nhan a9sắc của 7bmình để 1dđược gả 0vào những cgia đình 9giàu sang 89quyền quý, 7cuối cùng 9cũng sẽ brơi vào e4cảnh hồng 1nhan bạc 41mệnh, kết 0acục thường brất thê 7lương.

Mọi angười bắt 5bđầu cô 2một lời, ftôi một c0chữ, lôi 9fchuyện cũ 6bcủa Lâm 2Quân Dật aara nói, ngay 8fcả vị achôn thê dacủa anh 3ta cũng được 6miêu tả d9sinh động 0không kém, fgiống như 5abọn họ 81từng thấy 6hai người 0ahọ đau 7khổ dằn 0evặt vì 8nhau vậy 2fđó.

71lẳng lặng e1lắng nghe, 3kỳ thật c8cô rất cdmuốn nghe 5chuyện về 3gia đình 1của Lâm 9Quân Dật…

Lâm bdQuân Dật b7trông rất egiống với 71Trần Lăng, athật sự dhọ không bcó chút 7quan hệ dnào sao? aCó thể 2cgiống như ddtình tiết atrong tiểu a9thuyết như 3là anh em 51sinh đôi, ahoặc là d5trường 6chợp con 2riêng con c2tư, hoặc 35là có bí 2mật gì 9đó mà không 18thể cho eai biết f3chẳng hạn?

Những 5aloại tình 8huống này 1ở những 9gia đình 17quyền quý 09nào có hiếm cgì…

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Sau 1hai tuần 5elàm việc, bBăng Vũ 7tin tưởng 20rằng chưa btừng thấy 2bai làm việc 61điên cuồng 53như Lâm 45Quân Dật.

Mỗi 0cngày, khi ccô đi làm c1thì đã 73thấy Lâm fdQuân Dật 5ngồi trong 51phòng làm c8việc từ 4sớm, lúc 8bcô tan sở bthì anh vẫn 8ecòn ngồi 1làm việc.

Sếp ctổng đã 2như vậy, b2thân làm e3nhân viên acũng không dcách nào f0nhàn rỗi 57được. d © DiendanLeQuyDon.comNgoài việc bdcố gắng bhoàn thành acthật tốt ecnhững việc 35được giao, 9còn phải ecố gắng 8fhết sức 2lĩnh hội 9ý tứ trong 5từng từ fngữ của 3fsếp để 47hiểu mà 15làm cho tốt. 2 © DiendanLeQuyDon.comTuy áp lực 8rất lớn, 3nhưng Băng 63Vũ lại 7rất thích 6công việc bnày, bởi 35cô chỉ 6ecần làm 2tốt công 73việc ‘quản dgia’ của cmình, không 8dcần tham 45gia vào những dcuộc xã f5giao mang 5bnặng tính 6vật chất 11gì cả. 65 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, dLâm Quân 5Dật quả enhiên là 4cmột ông 5chủ theo aphong cách 6aÂu Mỹ, 15trừ những 33lời có 15chút mạo f5phạm trong flần gặp eđầu tiên 5ra thì sau 29đó anh tỏ 2ra rất tôn d6trọng cô, 14không có 78bất kì alời lẽ dthất lễ 91nào nữa. ff © DiendanLeQuyDon.comXem ra, hôm 4fđó là anh 9muốn thử fcô thôi.

Hôm enay, công 1ty mở cuộc 8họp thường efkỳ nửa 0tháng một 55lần, cô 42đã quên cđưa cho b2Lâm Quân dDật đề 9cương hội dnghị mình 0đã chuẩn 21bị sẵn 28còn đặt 4ở trong f2ngăn kéo. f © DiendanLeQuyDon.comSắp đến 4dgiờ làm 17việc, trên 8dđường 3lớn xe chật 76như nêm 1cối không 36có chút 45dấu hiệu edi chuyển enào. Vì cekhông muốn 0trễ giờ c1nên cô xuống 9fxe, bước 1vội về 6phía công f5ty.

8thể là 03do quá vội 99vàng, cũng fbcó thể 68do đôi giày 31cao gót giá a3rẻ chất c2lượng quá 9kém, đang c3đi thì gót 6agiày bị cfgãy nên ecô hụt 5chân ngã 1nhào xuống 01thềm đá.

Ngồi 5đông cứng 0trên đường, 5cô xoa xoa 9chỗ đau 71nhức nơi 09mắt cá 1echân, muốn 7đứng lên 9ađể đến 81công ty nhưng 13phát hiện 48chỉ dùng 0một chút dsức lực b0thôi chân 9ccũng đau 68giống như ebị vỡ bnát vậy.

8ngồi nghỉ 0một lúc, 3chân đau 0cũng dịu a2bớt phần 00nào, cố dđứng lên blần nữa dnhưng so avới lần 3trước càng c5đau hơn… faCố gắng athử đứng dlên thêm c0vài lần 4bnữa rồi bcô đành 5bỏ cuộc c3hoàn toàn, 3dliền lấy fcđiện thoại 03ra gọi cho 2Triệu Thi 51Ngữ.

Điện 52thoại công edty không a5ai bắt máy, 3di động 89của cô dbnàng cũng 8tắt.

Tìm 2ethấy số fđiện thoại 9của Lâm fQuân Dật, 6Băng Vũ 0cnhìn dãy 5số do dự 8một lúc b5lâu, làm bthế này cthì đường 3ađột quá, cnhưng cô 9không thể cvắng mặt ecmà không 40có một 26lấy lý c2do nào như cvậy được. b © DiendanLeQuyDon.comTính cách 7lạnh lùng, 7nghiêm khắc 17của Lâm 14Quân Dật 89cô còn lạ 2gì, biết 34đâu ngày 23mai cô sẽ 6cbị cho thôi 82việc cũng e2không chừng. 7b © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng, ccô khẽ 46cắn môi, b8quyết tâm 99gọi điện 92thoại cho 2anh.

Chưa d5đến hai acgiây đã 3bnghe máy, f0tốc độ 1dnày của 5anh ta… cbNgay cả 5acơ hội 5rút lui cô 9cũng không 2có.

“Alo!” fGiọng anh eftrong điện 9ethoại nghe drất êm, 75nếu không 8phải cái fngữ khí 4đã bị 2công thức dhóa thì 1nhất định a8rất êm 5tai.

cloáng thoáng 4nghe được 1ftrong điện 8thoại một 6loạt tiếng 12bước chân 78rất nhẹ.

Anh 33không ở 86trong phòng e7họp chứ, 8chắc là 1akhông rồi, fvì theo kinh 46nghiệm của f0cô khi đang 8họp anh bta chưa từng 6etiếp nhận dđiện thoại. f6 © DiendanLeQuyDon.comNhìn thời cgian, đã 3hơn 9h30, fbkhông có 07khả năng 52giờ mới ebắt đầu 81hội nghị.

“Lâm ebtổng, tôi 2là Diêu 64Băng Vũ.”

“Tôi 13biết.”

a8ngạc nhiên, 6anh biết 57số điện ebthoại của 1cô ư, nhưng 2cô chưa 3bao giờ cnói cho anh 8biết cả… 0acô chỉ 9viết trên c3sơ yếu 3lý lịch 80của mình 6elúc xin việc bthôi mà.

“Đề 6cương hội 0nghị ngài c8cần tôi 0để ở 19trong ngăn ckéo giữa fbàn làm 34việc của 48tôi, làm 42chậm trễ c5cuộc họp 1là lỗi 72của tôi…”

“Triệu cThi Ngữ bđã tìm f1được cho 0atôi rồi.” 7Giọng anh 01nghe không cbgiống thường 6ngày, qua 91điện thoại 7enhưng cô efvẫn cảm dthấy xung 0quanh mình 6không khí 0fđang lạnh 5dần. Không 8fhiểu vì ccái gì mà 76mỗi lẫn 6anói chuyện 26với anh bdta, trong 7lòng cô 44đều run 12sợ.

79không phải 7loại người 3nhát gan, 71nhưng luôn 2cảm thấy 22trên người 48Lâm Quân 5Dật có fmột loại b0hơi thở 2khiến người 28ta sợ hãi, 0mỗi âm 2mỗi thanh 1giống như 5đều có dthể giết dcngười ngay a8tức khắc.

8sợ hãi 4giải thích: 3“Thực dxin lỗi, btrên đường eđi làm thì echân tôi 23bị thương, 3ctôi sẽ 5enhanh chóng…”

“Vậy 0cô không 02cần đến eđây!”, 3giọng lạnh 4lùng như 5cô dự đoán.

c9đương nhiên akhông kỳ 51vọng anh aata sẽ quan bftâm đến dacái chân 4bị thương 00của mình, anhưng ít enhất cũng efnên hỏi 65han tượng cftrưng một dchút chứ… e2Có lẽ cô 64đã ảo dtưởng quá 8nhiều rồi.

“Cảm  ơn!”

7fđang định adcúp máy f0thì anh đột 87nhiên hỏi: d“Bây giờ 1không phải 0acô đang angồi ở 40trên đường 22đó chứ?”

“Hả? 65À vâng” dBên tai vang 9lên một 5loạt âm 6thanh còi 72xe inh ỏi, eđoán chừng 78anh ta cũng 5nghe ra.

Đầu 2bdây bên 9ekia im lìm.

4“Alô!” 68một tiếng, e4anh không 2trả lời, c2không giống 1anhư đã etắt điện 03thoại, nhưng 62cũng không agiống như d5có người afđang nghe fcmáy.

Người fdnày… sự 1dcao ngạo 32của anh 1ta nhất 37định đã b9đạt cảnh 40giới cao dfnhất rồi.

f2bất đắc 11dĩ cúp máy, bmột mình 2ngồi trên 9thềm đá 8lạnh như d0băng, nhìn 9ngắm những 4cành liễu 6cđang đong 4đưa theo dgió.

Giờ bphút này cdcô rất 1mong mỏi acó một bbờ vai để 22tựa vào, b3dù chỉ 1trong khoảnh 58khắc. Đáng 7etiếc là fcô lại 8egiống với 4cành liễu 48kia, vô lực 4chống cự 7trước mưa 7dgió, lại 25không có 6nơi nào 22tựa vào, 0chỉ có d0thể một dmình đối 64mặt với 94mưa gió c3lạnh lùng, ephất phơ 5trong thế aegiới này.

Con fngười ta b4vào lúc 0yếu đuối, 1cthường a6hay nhớ 9cđến người ekhông nên 0nhớ.

Nhìn 5người qua 8lại trên fđường fdphố tấp 25nập, cô abỗng nhiên 6nhớ tới 3Trần Lăng.

Không b2biết hiện fgiờ anh 2sống có f5tốt không? 1Có phải 1anh đã kết 1dhôn với bdcô gái kia, 75cùng cô a3ta sống 9những ngày bbbình thản dmà ngọt 82ngào rồi 1không? Liệu d3trong những 5đêm tối 4tịch mịch banh có chút b0nào nhớ 5atới cô 93không?

bcười tự edgiễu mình! ecĐương nhiên clà “không”.

Một cngười phụ 7bnữ trong 60lúc anh khốn 6cùng thất 8avọng nhất 8clại khinh 8khi ghét 6bỏ anh, ekhông chút 12để ý đến 66những lời 33khẩn cầu cmà kiên 0quyết vứt dbỏ anh, angười phụ 7nữ như athế thì d6có gì đáng d7để lưu eluyến …

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Một 0chiếc taxi 6dừng lại 6bên cạnh dhỏi cô 60có muốn d9lên xe không.

4vội vàng 72nói: “Cảm fdơn!”, tài 0xế giúp 2cô mở cửa 83và ngồi dvào trong 5xe.

Đến 4fbệnh viện, abác sĩ nhìn achân bị 0thương của 76cô nói rằng 54không có 7thương tổn dđến xương 9cốt, chỉ acần ở 3nhà nghỉ 94ngơi hai cngày thì 17không có e6gì trở 24ngại nữa.

Vừa 0bhay hôm đó a6là thứ f5sáu, cô cđược ở 1nhà nghỉ e7ngơi hai 9ngày. Đến 0thứ hai, 4mặc dù echân vẫn 5acòn đau 1nhưng cô 4dvẫn cố dgắng chịu 8đựng lết b6đến công ety. Lâm Quân 42Dật đã 79đến văn 71phòng từ 9asớm, nghe 0athấy có 20tiếng mở b3cửa anh 36ngẩng đầu 7lên nhìn 4về phía b1cô rồi 7lại cúi a0đầu tiếp 7tục làm cviệc.

Theo dthường c1lệ, cô c3pha một 8tách café 23mang vào eacho anh.

“Lâm d1tổng, café dđây!”

f7đặt tách dcafé lên 2bàn, phát 8hiện thấy 1anh đang 6exem tình ahình biến bađộng của 6bất động 1sản trong 56vài năm 0egần đây, 9đồng thời 98dò từng cfkhu vực 5trên bản bđồ địa 3bàn thành 1ephố.

Cái 3dáng vẻ 9chuyên tâm 61chăm chú bấy khiến 62cho cô không 3thể dời b5ánh mắt ađi được.

Anh 18giống như 2dmột kiệt 6tác nghệ 86thuật đỉnh 7cao, tràn cngập hương edvị nam tính 2đầy cương c0nghị nhưng e7không hề 2cứng ngắc, 2vô cảm…. c © DiendanLeQuyDon.comLông mi thật 40dài hơi 9rũ xuống a2che đi đôi cfmắt sắc 0bén, cũng dche khuất dluôn ánh amắt khinh 6bỉ mà cô 5cghét nhất… 96Cho nên cô 2vô ý thức 2elại tìm 4kiếm hình 0ảnh của 82Trần Lăng 91trên khuôn 4mặt người 7đàn ông 1dnày.

Càng cnhìn thì e4lại càng aphát hiện 2họ không 20giống nhau. 86 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nói fcthực ra 81thì so với 7Trần Lăng 59anh ta cũng eccó lực ehấp dẫn bđó.

“Còn 63có việc dgì nữa d8sao?!” Ánh 40mắt anh fdừng lại eatrên mặt aacô không 71quá hai giây, 9rồi quay b9ngay về 60màn hình fdmáy tính, 11lệnh đuổi 9ckhách đã 8quá rõ ràng, 7không chút bnào che giấu.

“Không 19có việc 0gì!”

67vốn định banói một acâu: “Uống 0bCafé nhiều b2quá sẽ a3không tốt b6cho sức 1khoẻ.”

Nhưng bvừa nhìn cfthấy thái 0độ đó 6của anh 1thì lại fthôi!

Xoay 4người, b1cảm thấy 03chân đau d1nhói, cô 2cắn răng d6thử đi 1thêm hai 7bước, từ b6từ thích 7ứng với 8ccơn đau.

“Ngày b5mai không dcần đến ecông ty nữa.” f1Giọng anh 30từ phía 9csau lưng 97truyền đến. b © DiendanLeQuyDon.comCô hoảng 01sợ, vừa 10định nói 2thì nghe 3thấy anh 4bổ sung f5thêm: “Ở 6bnhà chăm 6csóc vết 9thương cho 9khỏi rồi 4ehãy đi làm, ftiền lương dvẫn tính, ffviện phí ebcông ty chịu.”

Tim 8cô như bị 9cái gì đó 7khẽ chạm 0avào, là 7bsự cảm 1động mà 5atừ lâu 2rồi không ahề tồn a5tại. Đã c6khá lâu erồi, cô 2eđã không 92còn cảm 3động bởi 80sự quan btâm của 5dbất kỳ 7người đàn 57ông nào 7cnữa.

c3nhẹ nhàng ddxoay người 3về phía canh, đón 9anhận ánh 7mắt tràn 2angập sự 8bthân thiết, bgần gũi. cb © DiendanLeQuyDon.comXem ra, anh 37ta tuy có 66phần lạnh elùng nhưng dcũng không 47phải là d0người vô 8tình.

Bởi 8vì thường fngày anh 51rất lạnh a3lùng, nên 6cô có chút eđược quan 2tâm mà e 25sợ, mỉm 36cười cảm b9kích, cô ecúi người fcung kính: b“Cảm ơn eLâm tổng. 3 © DiendanLeQuyDon.comChân của 3atôi bị 2bthương không 3nặng, sẽ eckhông làm 2ảnh hưởng a5đến công 51việc đâu.”

“Uhm!” afAnh lại 9cúi đầu 24xem văn kiện, bakhông nói dathêm gì anữa. Cô 68lẵng lặng 8era ngoài.

Vừa f8từ phòng bcủa Tổng c0giám đốc c0đi ra, Băng 1Vũ đã nghe 5thấy giọng anói châm fchọc, khiêu 7fkhích của 69cô thư ký acó dáng 09vẻ mê hoặc fđộng lòng 44người – fTriệu Thi 91Ngữ:

“Có 6dcần thiết 16phải đưa 44café liên 3tục như 76vậy không?”

“Là 8Lâm tổng abảo tôi 2cứ một ftiếng thì 7mang cho ngài 94ấy một d7tách café.”

fbiết rõ 5fphụ nữ 9thường 0bhay ghen tị, 0nhưng chuyện 86nhỏ nhặt 0như mang 76café mà fcũng tính cetoán chi ali, thật a0không thể 5nào lý giải 7được.

Huống 0chi Lâm Quân 7eDật cũng 2chẳng phải 5cvị hôn 6phu của 7cô ta, cô bta quan tâm 46thì có lợi aích gì.

Triệu bThi Ngữ 2bĩu môi, 9cdùng đôi aftròng mắt dmàu đất e1non quyến 2rũ tà tà 5nhìn cô: 7“Phải 0không? Trước ekhi cô tới ddđây, mỗi cngày anh 18ấy chỉ 66uống có 20một tách acafé thôi 0mà.”

cftránh những 6cphiền toái 8không đáng 40có, cô cố 1gắng nở 1ra một nụ 4cười tươi ftắn nhất, 96vô cùng e1khách khí 9giải thích 1fvới Triệu 6Thi Ngữ: 0“Có thể 6cgần đây bngài ấy 7gặp áp 9lực công 92việc khá elớn, nghỉ cngơi không 0đủ chăng?!”

Phụ 9nữ quả dthực rất 3đáng sợ, f0phụ nữ b4hay ghen tị d3càng đáng dsợ hơn, 58nhưng đáng 23sợ nhất 0vẫn là e4phụ nữ 2exinh đẹp 9mà lại 2dghen tị.

Chỉ 8chuyện uống 95café thôi 25mà cũng bcó thể cnghĩ ra được bemột mối 1quan hệ 0mờ ám nào 6dđó, quả dthật rất b0hợp với 4lối tư 09duy logic 2của cô ata.

Không elẽ dáng 1vẻ cô hấp 19dẫn như avậy sao, 7đến mức 3phải khiến 10anh ta vì 83để nhìn b0thấy cô 5mà một 8ftiếng lại euống một 3btách café? 37Cô không 2dđến nỗi 0tự kỷ cnhư vậy bđâu. Vấn 38đề là 71anh ta hầu ffnhư không bcbuồn liếc ccđến cô 16lấy vài 3blần nữa d2là, mà là d5cô, lại 98dừng ánh 26mắt trên ffngười anh 72ta để hoài f3niệm quá akhứ, không 3dthể tự bđiều khiển cđược mình.

Ôi! 6fMà phải e7nói, đối 7với sở cthích cứ 10một tiếng 80uống một etách café dccủa anh 8fcô cũng dcó chút 6bkhó hiểu. 7 © DiendanLeQuyDon.comCafé thượng 9hạng được 8ctrồng trên d7cao nguyên f6ở độ 2cao 750 – 51500 mét fso với mực 5enước biển, fvậy mà e4mỗi ly anh 8chỉ nhấp 62vài ngụm, 1có khi một 10hớp cũng 5akhông đụng 3tới. Phá 7gia chi tử d3cũng không 97có loại 52nào như 14anh ta!

Triệu caThi Ngữ 13thấy cô atập trung 1gõ bàn phím 0cchuẩn bị akế hoạch 7công tác 19cho Lâm Quân 4cDật, cũng d0không nói 1bgì thêm 9nữa, lấy 5gương ra fngắm nghía efkiểu tóc 08khá là hoàn 5mỹ của 0mình, cổ fáo rộng 8lại còn fđược kéo 4fxuống rất 0athấp, cả anửa bộ 2engực sữa 0đầy đặn 1lộ ra chả d8sót chỗ 2nào.

Rất 2rõ ràng, ecô nàng dbtrang điểm f2xinh đẹp 07thực sự bkhông phải eđể cho 7Băng Vũ athưởng ethức, chỉ 40là không ecbiết người 5bcô ta muốn bhấp dẫn 1ccó hiểu 49được ‘phần btâm ý’ 6này hay không?

50xem qua hết dfmột lượt cnhững tư 12liệu có ctrên bàn 14mà không etìm được 4bản ghi 2chép của 3hội nghị chôm đó, a5lịch sự 6hỏi Triệu d4Thi Ngữ: e“Tư liệu 25ghi chép 9của cuộc 2họp hôm 6dtrước không bbcần tôi b4chỉnh sửa e8gì sao?”

“Cuộc dchọp? Không dcần, buổi 4họp hôm 64đó bị 91huỷ bỏ.”

“Tại asao lại efhuỷ bỏ?”

“Làm asao mà tôi e9biết được? 84Hội nghị a6vừa mới fbắt đầu 84thì Tổng cgiám đốc cra ngoài d7nghe điện 76thoại, khi 2trở vào 66lại nói 6alà huỷ f2họp.”

Điện 73thoại? Không 3cphải là 7cuộc điện 32thoại của 78cô chứ?

Đang cmãi suy nghĩ… ceđiện thoại 7ngoại tuyến e5công ty vang 1lên, cô celiền nhấc 2máy với 2tốc độ fnhanh nhất: b“Xin chào, dcông ty bất 9động sản cQuân Dật 6xin nghe!”

“Xin b2chào, tôi 8gọi từ d5ngân hàng cdphát triển, 4xin hỏi 7Tổng giám 3fđốc Lâm ffcó ở đó akhông?”

“Chào 1fngài, xin 3dhỏi ngài 7tìm Lâm 26tiên sinh 5có việc agì không?”

“Hồ fsơ xin vay 54của quý bcông ty có 6chút vấn dđề, tạm 4thời chúng d6tôi không 2fthể xét aduyệt được…”

“Vâng, 8xin ngài 82vui lòng 1đợi một cbchút, tôi esẽ chuyển eemáy tới a3Lâm tiên dsinh ngay.”

2vội gọi 7vào điện 7thọai nội 2tuyến cho 30Lâm Quân 3bDật: “Lâm 8tổng, có fđiện thoại 5từ ngân 0hàng phát 9dtriển, họ 8muốn bàn 4bvề chuyện bcho vay với 94ngài.”

“Nối cmáy vào d2đây!”

57chuyển máy, bbuông điện 9thoại hai 5bên xuống, 54đèn tín 1fhiệu trò fchuyện gần 4f30 phút mới 0etắt.

Lúc 9ecô lại 9mang café 1cvào, nhìn 5thấy Lâm dQuân Dật fđang ngẩn 01người xoay 6mặt về cphía cửa 95số, ánh 3mắt âm eu, khuôn 6mặt thoáng a4chút u sầu.

Chuyện enày cũng ckhó trách, acông trình b3đã sắp 0akhởi công, 1tiền vốn bđều đổ edồn vào 3eđó hết, agiờ ngân ehàng lại 3acự tuyệt 2acho vay há d9chẳng phải 6là muốn 7đẩy họ cvào thế 33tiến thoái alưỡng nan 02sao.

Không emuốn quấy 8rầy anh, ccô nhẹ bnhàng đặt dtách café 7xuống bàn, 5đang định 1ara ngoài.

Anh 6eđột nhiên 5hỏi: “Triệu 00Thi Ngữ 56đâu?”

“Cô cấy cùng b2người bên 23bộ phận 47công trình 06tới cục 94xây dựng athành phố a3rồi ạ!”

“Cô egiúp tôi 7liên hệ 4với giám 9đốc Trương 4bên ngân 94hàng Phát 0Triển, tôi decó chuyện 55muốn bàn c9với ông aấy.”

“Vâng!”

*  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *  *

Mất 7thời gian 8rất lâu 73với thư 1ký của fgiám đốc fdTrương, 0fBăng Vũ 9mới có fthể sắp 5bxếp ổn 2thoả, sau 31đó báo flại với 4eLâm Quân 1Dật cuộc chẹn với 30ông ấy.

Ngay 6cbuổi chiều 18hôm đó, ectheo đúng chẹn, cô 62cùng Lâm 44Quân Dật 63đến ngân dhàng phát 47triển gặp dgiám đốc fTrương. a9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng gần beđến giờ chẹn, giám ađốc Trương dclại nói 1có việc 6cbận, bảo fchọ quay 6về trước. 24 © DiendanLeQuyDon.comLà thư ký f2mà nói, fđây là 99do cô thất 9trách, không 2đoán được 6fsự cố 2bhai người dnhất thời 7gặp phải, 8cđáng lẽ 7cô phải 9gọi điện 6cho thư ký e9của giám 82đốc Trương 9để xác 7nhận lại 27một lần anữa trước fkhi tới.

91cứ nghĩ 7sẽ bị f3Lâm Quân 5Dật mắng 92cho một 3dtrận, sau bđó là giận 62dữ bỏ 6dđi, nhưng… clại không 2có.

Anh c6ngồi ngay 7ngắn ở aghế sofa 3trong phòng 3khách, châm dmột điếu 03thuốc hút.

6thế anh cthực sự 0drất tao d9nhã, người bkhẽ dựa avề phía 7bsau, một 5tay nhẹ 50nhàng đặt alên thành 1ghế sofa, 9ftay kia thì 04thản nhiên 92lượn lờ 44với làn 5khói thuốc, 0mười ngón 16tay trắng 12nõn nà ở c7lưng chừng 3mờ ảo 5ftrông không cgiống bàn 5tay của 2đàn ông 89chút nào.

“Lâm 8tổng, thật a0sự xin lỗi, 4là năng 76lực làm 8việc của 0ctôi kém 0cỏi.”

“Chuyện 3này không eliên quan 0đến cô… eCó một 1số người 5thích đặt 5mình ở 3dtrên giá fcao, như 0vậy mới 69thể hiện 7được sự 5tôn quý 0của họ…” 4Giọng anh f1không giống 3tức giận 9fcũng không 5fnhư trách 2ecứ, rất e4trầm thấp f9và cũng 7frất lạnh c1lùng!

Bình bthường ffmà nói, aanh nhất 2ađịnh sẽ ccảm giác 2mình đang e7chịu nhục, bfnhưng xem eetrên mặt 10anh lại 4không có 44chút cảm exúc gì. 0 © DiendanLeQuyDon.comCô không 77thể tưởng ftượng nỗi, 9atuổi anh 3ta còn trẻ 46thế mà 9đã có thể 00thu liễm 1được cảm 4xúc, thấu 7chiểu mọi 98việc trước 15sau, phỏng 9chừng với 6tuổi đời c4như anh ta 8thì hẳn 5ekhông thể d2làm được 2điều ấy.

Làm 7việc ở cbên cạnh 8fanh gần dmột tháng, acnhưng ngoài 7công việc 4dra họ rất 9ít nói chuyện 8với nhau, dcho nên cô 45không biết eaanh thích a7nói chuyện 4về chủ 9fđề gì, 4enên chỉ 24biết yên 09lặng cùng 7fanh ngồi 40đợi.

Nhìn 61gương mặt 6anh mờ ảo 10trong làn 8khói thuốc 8lượn lờ 74làm cô lại aanghĩ đến 6Trần Lăng.

e5chỉ bắt 80gặp Trần b6Lăng ngập e3ngụa trong flàn khói dcthuốc đúng 7bmột lần, 84khi đó họ 8fvẫn còn 38đang học a6sơ trung, 8lúc nhìn 4thấy anh 0đặt mình 8trong làn 5khói thuốc cbdày đặc, 80bị làn 9khói xám 8kia phủ 17mờ, không 8ahiểu vì asao cô cảm 04thấy rất b4đau lòng, 7acô nói với d5anh: “Hút 1thuốc lá dcó hại cfcho cơ thể 1lắm!”

Từ 6blúc đó, 34cô chưa dbao giờ 89nhìn thấy 85anh hút thuốc 6lần nào bnữa.

Gạt 6tàn trước d5mặt Lâm 2Quân Dật 0gần như bcđã đầy 7etàn thuốc, 3nhưng anh e9vẫn định dhút tiếp.

Bình 3thường 19mà nói, fđàn ông c8ham mê nữ 94sắc cô accũng có e0thể hiểu, anhưng ham 0mê thuốc 8lá, rượu 1bia thì thật 7không lý 25giải nỗi. 1 © DiendanLeQuyDon.comCô nghĩ echỉ khi dnào có chút f4buồn bực, 10thất bại fbđàn ông 2mới mượn d0thuốc lá, 62rượu bia egiải sầu, 3trốn tránh fdsự thật. 20 © DiendanLeQuyDon.comLoại người 5kiêu ngạo c8như Lâm bfQuân Dật fnày thì 2dcó gì mà 9phải trốn 8tránh?

73thật sự fkhông chịu 3bđược, 7khuyên nhủ: 8f“Lâm tổng, achút thuốc aelá nhiều 9bquá không etốt cho 3sức khỏe bfđâu!”

Đầu 8ngón tay 9đang cầm 1điếu thuốc 06của anh akhẽ động 1ađậy, một 4chút tàn b8thuốc rơi 9trên mặt 1đất.

Thoáng 7chần chừ bmột lúc, 9canh dập 7tắt nửa 13điều thuốc 3còn lại, bgiương mắt 31nhìn cô 9nói: “Cảm 4ơn!”.

Ánh 35mắt lóe elên ngời 0sáng dị cthường, 99nét sáng 3ngời rất 53khó bắt 2dgặp thấy.


20.07.2012, 00:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tiểu Mễ, trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19921 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Sa ngã vô tội - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương 823: Buồn 7vui vô cớ

Edit: 62Banhmatong

Beta: cVô Phương

***

Ánh 0mắt của 40anh có một 00lực mê d8hoặc làm 7tim cô nhất fthời run 8arun.

Không 8biết lấy 2dũng khí fừ đâu, 5ăng Vũ bất 82gờ bật e7a lời cô e9ẫn muốn 0ỏi mà không 3ám hỏi: bc“Lâm tổng 24à con trai fbđộc nhất 2ao?”

“Đúng 7ậy!” Lâm 8uân Dật 69hoải mái fựa lưng cfào sô pha, 7ười như chông cười 9hìn cô.

Anh 8a không có eeanh em. Chuyện eày thật 40àm cho Băng 1ũ thở phào aa một hơi 73hẹ nhõm 84ả người, 88ay mắn thay, fếu không 5ô không e7hể không 5ừ bỏ công 14iệc mà cbhó khăn fắm mới 8ìm được 31ày.

Nhưng 7à, có thể 8ó tình huống fon ngoài 3aôn thú giống 1rong mấy 8dộ phim truyền f6ình hay không. b © DiendanLeQuyDon.comiả như 63rần Lăng 63à con riêng 4ủa cha anh 3ca, từ nhỏ bđã bị d9ỏ ở cô 74hi viện. 3 © DiendanLeQuyDon.comột cặp 37anh em tướng cfạo giống 3fhau, nhưng bì cảnh 2gộ bất dđồng nên caó cuộc 4ống hoàn 79oàn ngược ehau…

Aizzz! 5Đúng là 6đề tài 38uôn thuở 8ủa tiểu 75huyết mà.

còn đang 5bây dựng 4iếp xem dâu chuyện bày trong 0bương lai cẽ phát 82riển thành 9hế nào, 59hì Lâm Quân 6ật không 2diết từ 6hi nào đã 9fghiêng người b4ần sát aên cô, trên 7ặt lộ 84a một tia 4bứng trí 95đặc biệt: e“Vì sao 8cỏi như 10ậy?”

Băng 6ũ nhất dhời thất c9hần, buột biệng nói ca những 3aời đang 7uy nghĩ trong 3đầu: “Tôi 4fợ gặp 1hải người 9ình không 03uốn gặp.”

Nụ 3ười của canh chợt daứng lại, 4heo mắt 6hìn cô, 0bánh nhìn e3ắc bén 4ehư một d3ưỡi dao 9fuyên thẳng b3ào lồng eegực Băng cũ.

8bợ đến 87ức không eám nói lời d7ô nghĩa 2ữa, cúi f0đầu nhìn fbhằm chằm 61ũi giày 95ủa mình.



Ba 8iờ đồng 4ồ trôi e9ua trong trầm 2ặc thật cà quá dài, 1hưng rốt 4uộc cô 7ẫn còn 6aống sót.

Cửa dở, giám 1fđốc Trương 5ới vẻ 4ặt tươi 0ười khách 4hí tiễn 3ột người dhách ra ngoài.

Vị fhách kia 5uổi còn b9ất trẻ, dhoảng chừng 5ơn hai mươi, 6gười mặc dột bộ 33uần áo eàu vàng 4hạt tùy fý, chẳng ehững không 24àm mất 52đi vẻ ung 70ung lịch bhiệp, mà 6chần thái 39hong dong 8aủa anh ta 2òn được c8ôn lên thêm bài phần. 74 © DiendanLeQuyDon.comúc anh ta b5ở một 8ụ cười 0hân thiết, c4đôi mắt daẹp dài 7ũng rộ bên khiến 69gười khác f3ồn xiêu 39hách lạc.

Lâm 9uân Dật d8ừa bước a2ề phía cgười thanh 54iên trẻ 23uổi vừa 1eói: “Y 3hàm? Cậu 62ề nước 6hi nào?”

“Quân 9ật? em vừa 70ề, đang e8uốn cho 45anh một 05ất ngờ 3đây.” 6gười tên 8d Phàm vừa 54hấy Lâm c9uân Dật 9iền bước 10đến đấm 9ahẽ một b4ú vào vai 8anh ta và 4ỏi: “Sao b5anh lại 8ở đây?” fành động 3bày vừa c2hìn qua thì 1iết ngay euan hệ giữa b3ọ rất 4hân thiết.
“Tôi 8ađến gặp fbiám đốc 52rương để 04ói về chuyện fay vốn…” 89Anh dừng 32ột chút, 73hìn về 1hía giám 5đốc Trương, 96ươi cười 4ói: “Giám 7đốc Trương 4ahông biết 7hi nào thì bảnh để 3ahúng ta cùng 95ăn một 4ữa cơm 1đạm bạc fbđây.”

Giám bđốc Trương 00òn chưa 5rả lời, f6gười đàn 9ông tên 3 Phàm đã cội lên ciếng: “Không bchành vấn eđề, bất 0auá hai người b8ẹn nhau 32ùng cơm 91ào dịp 04hác đi… 0ôm nay chúng 54a họp mặt 21đã.”

Giám eđốc Trương dật đầu 6iên tục: 2b“Được! 2Được! 6ẹn sau cũng 3ốt.”

Lâm b8uân Dật 7ướng về 83hía cô giới 2hiệu: “Thư 36ý của tôi, f4iêu Băng 24ũ… Còn 0đây là 8ạn của 2ôi ở Mỹ, d0Âu Dương c3 Phàm.”

7gay lập 0bức bước 66đến, bắt a4ay anh ta: 29“Âu Dương biên sinh, 6in chào!”

“Xin ahào!” Ánh 55ắt của 8gười đàn 79ông kia dừng 4ại trên bagười cô eất lâu, fuối cùng eẫn là bị 5ời nói bhâm chọc 7ủa Lâm cuân Dật chức tỉnh: a0“Đừng 2ó ý đồ aaì với thư c1ý của tôi, faô ấy là fái đã có 9hồng…”

*  *  *  *  *  *  *  *  *

Sau 6đó, Âu 2aương Y Phàm a6để xe của eanh ta lại 5ãi đỗ 33e của ngân 9càng rồi agồi cùng 2e với Lâm auân Dật.

Vừa 00ên xe, hai 4agười bọn 8eọ đã trò bhuyện rất 9hân thiện.

“Quân dật, anh dao phải 7ay ngân hàng?” 8iọng điệu 81Âu Dương c Phàm nghe 89ràn ngập cẻ khó hiểu, eứ như anh 2a đang hỏi: ed“Sao mùa 28è lại có 2uyết rơi?”

“Tôi bần đây 9ới mở công ty ở c5rong nước, 0ần năm 8răm nghìn 0để xoay 45òng vốn.”

Âu dương Y Phàm aaười lớn 8ciếng đến 97ửa ngày 64au mới nói: 0“Năm trăm 2ghìn? Anh 1đang nói 6đùa sao?”

“Tôi 4aói thật 56đấy!”

“Chỉ 2ì chút tiền 23ỏn con này d6à anh phải f0ời lão 1ià kia dùng 4ơm? Y Phàm 77đột nhiên 76hớ tới dđiều gì 01đó, lại 99ỏi: “Không ehải anh 91ó hắc kim 97ạp của 3gân hàng 1hụy Sĩ 9aay sao?”

Nhắc e6đến hắc f2im tạp, 2dăng Vũ hơi eốc liền 6huyển hướng fánh mắt 8đang mơ dồ nhìn 9a bên ngoài 77ề kính fe đối diện, 2hì vừa 3ịp bắt 2ặp ánh 00ắt khinh 5eiệt của acâm Quân 1ật.

Anh 21a nhất định 5đã nghĩ 58à cô tham eiàu đây e3à.

Băng 7ũ không fhải là 91ham giàu, 5à là cô achưa bao giờ 24ặp qua người bó hắc kim ebạp, cho 85ên có chút 6ò mò.

Hắc fim tạp là 2ột loại f1hẻ tín fbụng vô 2ạn ngạch, 1hông có 8ạn mức 43hấu chi, fó thể tùy eý rút tiền.

Bởi 9ì các ngân 3eàng phát a0ành loại ehẻ vô hạn aegạch này 15đều là 8ột màu eđen tuyền 3ho nên được e9ọi là “hắc 74im tạp”. 2 © DiendanLeQuyDon.comở dĩ gọi 7à “hắc 3im tạp” d4ì từ xưa 2đến nay, 95àu đen là 1đại diện eho sự huyền abí, mà ánh 11im sáng bóng e8rên thẻ 3eàm cho màu 8đen càng 3fhâm sâu aaơn một bậc, càng 92iển thị 2õ vẻ vô 2ùng đẹp 7cđẽ, quý 6iá của 89ó, đồng 96hời nó 3eũng phù eợp với 9‘tiền 1ài vô hạn’ ceủa những ehủ nhân 0ở hữu aoại thẻ dhần bí 46à cao quý d4ày.

4hể sở 70ữu loại cfhẻ này 1bả nước efhông có 2ấy người, 1dăn bản 0anh ta không 3ần phải ađi vay ngân 9àng.

“Đó d9à của ông 8ội tôi, cdhông phải eeủa tôi.” b3âm Quân 1ật cười aâng quơ, eời tầm 35ắt từ 9ính chiếu 01ậu ra đường 7fá đông b0đúc trước 51ặt.

“Chẳng 53hải giống ahau sao.”

“Của 2aông ấy 6à của ông 1dấy, của 8ôi là của 7dôi”

Âu 95ương Y Phàm ahông đồng e1ý liền 5fhản bác: 5“Giống 9hau hết, 27ao năm đó e4hi anh hoang 3ahí không 4ói như vậy 43đi?

36ại tò mò 52hìn Lâm 5uân Dật bhuyên tâm 7ái xe, không 9gờ qua kính 1hiếu hậu a4ần này 8ại lọt 3ào tầm 6bắt của 5Âu Dương 93 Phàm.

Ánh e8ắt nóng 3ực làm eaho Băng Vũ 7iật mình 08ội vàng 34ảng tránh c8ầm nhìn 6ùa anh ta.

Ánh dắt đó 6hông phải bà chán ghét, 2ũng không 86hải là 2he dấu, bà chính fà kiểu 5hăm dò cùng 7hưởng thức.

Loại dánh mắt b1ày, cô thật 0dự là hiếm f9hi nhìn thấy.

Lâm 2euân Dật c8ừng xe lại 1à nói rất efghiêm túc: 2e“Dùng tiền 6ủa ông afấy và dựa e4ào ông ấy 1à kiếm 6iền là 1hông giống ehau? Tôi buốn bằng 8fhính năng 87ực của 0ình làm 6ho công ty 9chát triển 6huận lợi.”

Qua 3ửa kính ee, Băng Vũ cbhìn thấy 3ăn phòng 13ông ty, lập fcức mở afửa bước 65uống, mỉm 86ười nói: 99“Âu Dương b1iên sinh, câm tổng, eẹn gặp 5ại!”

Âu 9ương Y Phàm bhiệt tình d5ẫy tay chào 51ô, còn Lâm 3uân Dật f5ặt không 5ột chút 72hay đổi, fhởi động bce, vù phóng 9đi.

a7ơ hồ đứng 9ở cổng 4ông ty, như ehế nào 2ũng không ahể lý giải 80ỗi suy nghĩ 5ủa Lâm e0uân Dật, 70iệc này 7õ ràng là có thể dễ 1àng giải 67uyết, vì 70ái gì anh eại đi đường 97òng, vắt dóc ra mà 65ìm mưu tính 7aế kia chứ.

Hơn c0ữa nghe 2ua ngữ khí caủa anh rất 6ạ, dường 9ehư quan hệ của anh với 9ông nội 8ó vẻ không 7ốt đẹp dho lắm.

Suy 4ho cùng… 1đó là việc ciêng của 8anh ta chả ean hệ gì deới cô, 85ô chỉ cần 6aàm tốt f1ông việc ddủa mình bà được 82ồi.

*  *  *  *  *  *

Khi 02gười ta 77ận rộn chời gian e3uôn trôi 4ua rất nhanh. 0 © DiendanLeQuyDon.comrong nháy 0cắt, cô bđã làm 78iệc ở bđây được deột tháng, 57ô càng ngày 9àng thích 9công việc 07ày, bởi 75ì cuộc 18ống của 4ô hiếm 1hi nào mà 9ứ bình 3cên diễn 8a như thế, cdgoài công 1iệc ở 0công ty ra 29hông có 26hiền toái b1ào khác 63hiến cô 01hải bận 7âm. Lâm d4uân Dật 01ày cũng 3fó vẻ là 14gười thấu 1ình đạt 94ý, sẽ không 64ó chuyện chông biết cfđúng hay cai đã tùy biện mắng 9gười, lại c4àng không 7ó chuyện 4ì một cô 0hân tình 7é bỏng 1đỏng đảnh cào đó mà 59hiến anh 7đầu bù 1óc rối.

Cuộc 42ống an bình 81hư thái 1đã lâu ehông có 2ày làm cho 7dăng Vũ bắt 2eđầu có 92hút khát 89hao về tương deai. Cô không fahể theo 8ọc một dớp học 9an đêm, 3ố gắng 8ọc tốt eđể bổ fung kiến 69hức cho 5ình. Nhưng e2ô kiên trì efỗi tối 14em một ít fách về 8uản lý, 2inh doanh… 9y vọng có edhể trở 5chành một 74hư ký hoàn 1ỹ, nói behông chừng aâm Quân 9cật giống 8hư những cdông chủ 1dÂu Mỹ khác fẽ đồng 0ý thuê cô 16àm việc 60ả đời.

d6hế nào 9ô cũng không 13hể ngờ, 02đây chính 31à sự yên 4ĩnh trước 0hi phong ba 07ão táp nổi ecên.

Hôm 2đó, Triệu 21hi Ngữ từ 4diữa trưa 5ắt đầu 56ắt xì liên 4ục không ehể dừng bại, đôi dắt sưng 0đỏ, xem 3a nếu không a9hải là 4ảm cúm 6ghiêm trọng 12hì chính 31à bị dị bứng với 2ỹ phẩm a4rang điểm fcồi. Cô cho rằng 1dái thứ 39ai có khả 90ăng cao hơn 2ột chút.

13em qua lịch drình, vừa e8ặn hôm 7ay có cuộc 6ẹn với 8fiám đốc 0rương, mà 97ại cần 5hi Ngữ cùng 2đi xã giao 3evới Lâm b6Quân Dật, exem ra có 56rắc rối 04đây.

Cửa 40phòng tổng 97giám đốc 9mở ra, Lâm 1Quân Dật 7tựa vào 8cửa nói: 46“Cô về 5nhà nghỉ 7ngơi đi.”

Xem 8era anh ta 9sớm đã c2nghe được 8tiếng hắt 3xì kinh thiên 19động địa 6của Triệu f9Thi Ngữ b8rồi.

“Nhưng cbuổi xã 5egiao tối anay…”

“Tôi bsẽ xử 11lý!” Anh 2ta chờ Triệu 5Thi Ngữ 7brời đi 1rồi, do 3dự một b6chút mới 4hỏi cô: 1“Cô biết 5fxã giao chứ?”

66gật gật d0đầu, để 6xứng với 7cái chức 3danh ‘thư aeký’ này, 8tất nhiên d1những trường 58hợp này 6dcô đã trải cqua không 3ít. Đương 0nhiên, chán 8fghét cùng 61bực dọc b9cũng phải 92trải qua 9vô số lần.

Nhưng 7liệu có bcách nào adđể cô 2có thể 2từ chối 05không đi 3ađây?

Lâm eQuân Dật 6dthâm trầm 71nhìn cô, 31trong ánh 2mắt lóe 6flên một 1tia thất d7vọng.

“Vậy 54đi thôi.” 4Lúc anh nói f5lời này crõ ràng 88là không 2hài lòng, dlồng ngực 9thoáng phập ddphồng xem a3ra như đang 44áp chế 3lửa giận.

66thật sự 0không hiểu 84anh ta, cô 5ccho rằng, 64là trợ alý thư ký 5fmà phải aeđi xã giao, 78anh nên tỏ 02vẻ tán 6thưởng bcô một f6chút mới 83đúng chứ.

c1nhìn lên dđồng hồ, 5ccuộc hẹn 8lúc năm 8giờ, hiện 2tại cách 7lúc đó 4tới hai dtiếng, đi 5bây giờ 23có sớm f9quá không.

Anh dnhìn ra sự 7nghi hoặc dcủa cô 09nên lên 4tiếng: “Trang f0phục của aacô không e8thích hợp acho tiệc axã giao tối eenay, cần 3fphải đổi 8amột bộ 3khác.”

Băng 7Vũ lặng alẽ nhìn 1bộ váy 40cô đã mặc ađến ba 0enăm, mặc 87dù có lỗi cthời chút 24ít, nhưng 0ecô cho rằng danhìn qua eevẫn còn e8tốt lắm, 1fnghiêm chỉnh c2mà vẫn bdịu dàng, 4mấu chốt 4là những cgì cần 2che khuất eđều có d4thể che 70khuất, tránh 9blàm cho người b8khác có ffcơ hội 9mơ tưởng blung tung.

Tuy 2anhiên anh 5là ông chủ, 94anh nói cần athay đổi fthì nhất e6định cô 88phải thay 1đổi thôi.

“Tôi 1có thể bdgọi điện 3thoại trước akhông?”

Anh 8nhìn cô, 7thật lâu 0sau mới 26gật gật cđầu.

Điện 0fthoại vừa 1thông, Liễu 39Dương hỏi 1bằng giọng 50rất nhỏ:

“Băng 3dVũ, có việc 05gì vậy?”

“Buổi btối tớ 16phải tăng 6ca, khả 23năng sẽ a6về trễ fcmột chút, 2cậu có 0thể đến b1nhà trẻ 1đón Tư 4Tư dùm tớ 6không?”

Liễu 8bDương nhỏ afgiọng trả 4blời “Được!”, dliền vội 3cvàng tắt c5điện thoại, 8xem ra là 8fcô ấy đang 6họp.

Nghe 9được giọng 6ecủa Liễu 7bDương, những blo lắng 4ctrong lòng acô dần edần tan 32biến, mấy 1năm nay, 72cô ấy chăm 00sóc Tư Tư cfcòn cẩn 3athận hơn 6cô.

9Tư tuy rằng 0không có bcba nhưng fbé có đến 6hai người 0mẹ yêu 8thương bé.

Nếu fcó người 7hỏi cô, 0trong cuộc 0đời cô, cbchuyện gì beđáng để 3cô buồn 2fnhất? Cô asẽ không 1chút do dự 8mà trả 4lời: Là 4gặp gỡ bcTrần Lăng.

Nếu 4có người c6hỏi cô, 70trong cuộc 2đời cô, f7chuyện gì 5blà may mắn 95nhất? Cô 14sẽ trả 1flời: Là 9cquen biết eLiễu Dương.

Nếu 5có người 7hỏi cô, 6trong cuộc eđời cô, 7chuyện gì 7dkhiến cô 3sợ hãi fnhất? Cô 4sẽ nói: 46Đó chính 10là gặp 0lại Trần aeLăng.

Bởi avì tất 0cả đều 4sẽ rối 2loạn…

“Có 5dthể đi 1được chưa?”

“Vâng! a2Được.” eCô giật bdmình hoàn 4hồn, thu 4lại nét 4cười trên 3khóe miệng, cbcô như thế 41nào ngay 5lúc không 9nên nhất 01lại có 0ethể ngẩn engười ra 6như vậy.

6fdập điện 18thoại, nhìn 97lên thì 1bắt gặp aánh mắt cngàn năm 3băng giá, 7lạnh thấu eđến xương. 3 © DiendanLeQuyDon.comBất giác e9nhịn không eđược mà 67run lên.

“Tôi 1xuống dưới d2chờ cô!” 09Anh ta lạnh 8lùng bỏ 1lại một 1câu liền 1xoay người 4đi, cái 8ngữ khí 7này so với 77lúc nãy 7dcòn có vẻ 2phẫn nộ 33hơn.

f2lại làm 5sai cái gì 1ư? Chẳng 0lẽ anh ta 1cho rằng 43cô vì việc 9tư mà lợi 88dụng điện 9thoại của 2công ty, a7người có 1tiền như 7vậy hẳn 1dsẽ không e8tính toán cchi li với 3ccô thế cchứ?

Xem 94ra cô nên 3bỏ nhiều c7công sức 1hơn mà nghiền 4ngẫm tính 83cách anh 31ta một chút 0mới được, bnếu không 12sẽ rất 9ekhó hầu 5bhạ một 2ông chủ ebuồn vui 4thất thường 7như vậy.

Ngồi e4trên xe anh 3ta, cô vô d1thức nhìn 9fthoáng qua 4những chiếc 7tủ kính 89bên đường, 61căn bản 9chẳng hề 1để tâm fđến nột 8thất bên 78trong xe.

Vốn 27định cùng 98anh trò chuyện, 95nhưng lại b1bị cái fvẻ lạnh 92lùng ngàn 3năm băng 1egiá của 3anh khiến 7dcô muốn 6cách xa anh 36cả ngàn d8dặm.

Lâm cQuân Dật ethật sự 4alà một fngười kỳ fquái, sự 7chán ghét 4của anh 03ta đối 9bvới cô 1đều bày dbra hết trên 7fgương mặt, 53vậy vì bcái gì mà 58còn muốn cthuê cô?

Chẳng 94lẽ là anh cta đánh 2giá cao năng 38lực của 2cô? Thành ethật mà 0nói, kinh 6nghiệm của fcô mang đi f1so với người 42khác chỉ 6fhơn có một 5chút mà 2thôi.

Nói 7đến năng clực, cô 34cảm thấy eaTriệu Thi f6Ngữ còn dgiỏi hơn 6cô rất