Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

[Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu

 
Người gởi Nội dung
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 1299
Được thanks: 920 lần
Điểm: 8.83
Gởi bài Re: [Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu - Điểm: 11
Chương ba147 (tiếp)



Trong a2không khí cnhư thế 8bnày, Tiểu 5Ngư nhi đã 17tìm cơ hội 64để chạy 1ra ngoài, 85hiện tại 93hai người bở trên bđiện hai 30ánh mắt ađang giao 55hau, đầy 3hâm tình 47hân thành, 2ả đôi 6ắt như bchứa đầy 18ánh sáng, 7ai người bđều đang bdhìm đắm 7rong đôi 37ắt của 74đối phương, c9đâu còn 6hứa được 5ehứ gì khác, 4ì thế nếu 0àng ở đây cẽ trở 9hành cái 4óng đèn fdhật lớn ca, nên vẫn 69hanh chóng 4a ngoài thôi, dúc nàng 2đi tới 1ạnh cửa 7fiện thể 1đem luôn 5ạc Sầu eđi ra xa, 5ai người 91ác nàng 85iền ở 38rên thềm eađá ngoại 92ạch ngọc b9rước cửa 5điện yên 28ĩnh, sau 5đó thì 1rò chuyện 9để giết efhời gian.



Bất buá chỉ bột canh 3iờ sau, 1am An vương 3ùng tả aướng, và 94An tướng 1uân liền 3iến cung, c1ó thể thấy dđược mọi 4gười đều 0cấp tốc fhạy tới.



Đoàn 3cgười vào 60đại điện, 1ọi người 28đến gặp 0rước hoàng 1dhượng và 7oàng hậu.



Sau fhi tiếng 6ói của f4uyền đế a2ừa dứt, 6a người 4aở bên dưới abhân ra để bgồi, Tiểu 0gư nhi thì aự động bđi tới 8đứng bên 7ạnh phụ 5doàng cùng 2ẫu hậu, dfồi nhìn 0aục diện 52úc này.


“Thục ahi trước 49hi chết, 54ói là đã 7ạ độc 31oa  hướng 6ương cho 7hượng Quan 59ạo, vì 2hế lúc 1ày Thượng 5uan Hạo 4hất định 4ở trong 1eỹ viện c1, đêm nay 3chúng ta nhất 1định phải 3ắt được 5ắn, không 7hể tiếp 15ục để 85ho hắn đi 7a ngoài làm 1ại người cchác.



Huyền 00đế vừa 6bói xong, ađám người 2đều bên f7ưới vẻ bặt đều 2bộ ra vui 2ừng, còn crong lòng b0hì thở eài một 3ơi, điều aày thật 26ự là quá 9ốt, chỉ 7ần bắt 5được Thượng 6uan Hạo, cất cả e5ọi chuyện 7biền giải 41uyết dễ 80àng.



Nam 6An vương cạnh lẽo 7dđứng lên, bung kính 72ở miệng: 9e“Thần 1đệ sẽ 3bhái người aaục soát 4aác nhà kỹ 79iện, kỹ ciện ở a3âm An thành 50ày nói nhiều ahông nhiều 51ói ít không 0ít, khoản 2ahừng hai 28a chục nhà, 1húng ta cần a0hải nhanh a3hóng trước 6danh ba bắt bho được d7hượng Quan 7ạo, bằng 8hông hắn ahất định 3ẽ lại 4diết người b9ung tung.”



Hộ 34uốc tướng cduân An Định 9chong cũng c6đứng lên, d8rầm ổn fội liễm bở miệng: d7“Thần 71ẽ cùng cdam An vương 5ahân công 7hau hành 8ađộng.”



Tả 13ướng Mộc 38gân cũng acđứng lên, 8a người aùng nhau 34hìn hoàng bchượng đang 7gồi ở 1brên cao, 8rên ngũ 04uan tuấn cật của 44oàng thượng, 25đang hiện 8ên sự sắc 79én lạnh 47ẽo, ánh 59ắt thì dhư vực eeâu vạn 28rượng, 93iận dữ 15hư muốn 49ìm người 19a vào đáy b6ực đó, 5ắn bỗng d6hiên giơ day lên, ý 24ảo Nam An 2ương cùng 1ộ quốc aướng quân aan tâm một 1hút chớ 6óng lòng.



“Các fị ái khanh 1dhông cần aaóng ruột, 1iện tại fdrẫm đã 9ó kế thượng ddách, công 8ahúa đã 7aiến một 3ế, mà trẫm aho rằng c5đó là kế 5dhượng sách.”



“Công 15húa?”



Những f8ánh mắt 06rên đại bđiện song c7ong nhìn bề phía 61iểu Ngư 2hi, Nam An cương cùng 7An Định 3hong đã bặp qua dị făng khác 4dgười của biểu Ngư 08hi, vì thế dên chẳng 97hấy lạ, 6fắc mặt 2ũng không 0ó thay đổi, f4ọ chỉ 39uan tâm công ehúa đã 1đưa ra kế 4hượng sách 6dì, mà không abhỉ hoàng a5hượng, 8gay cả hoàng fdậu cũng 02đều tán 4hành.



Tả 4ướng Mộc ddgân, bởi 3bì không diểu rõ 59háu gái edủa mình c7ắm, cho 3ên đối 8fới lời ecói của a8oàng thượng cắn có chút e9hông dám 3in, nhưng bà cũng không 67ỏ vẻ gì, 81ả ba người 2iền trầm 3iọng mở 17iệng.



“Là 7hượng sách 4aì?”



“Công 9húa có một 2con bạch 2ói, rất 3ó linh tính, 1có thể tra c7a Thượng 92uan Hạo aở nơi nào? 27ối nay, 92am An vương 9dùng An tướng 1uân, các 9fĩnh hai mươi e8ên thiếp 8hân thủ dạ, hộ a2ống trẫm bùng nhau 0ruy bắt 8hượng Quan adạo.”



“Hoàng fhượng, eiệc này?”



Ba 3gười hai fbặt nhìn 7hau, hoàng 0hượng sao dó thể đi 59ạo hiểm 0ehứ? Hơn cữa nếu b1hượng Quan 5ạo sử 02ụng quỷ 13ế, thì 6ẽ không 6àm thương 5aổn đến 8oàng thượng, daên tả tướng f2ộc Ngân 2ập tức 51hảy ra trước eột bước: 2“Hoàng 63hượng, 8răm triệu cần không 9hể, việc 8ày phái 7inh binh đi 31ây bắt 7gười này 1à được, eoàng thượng ahông thể b8đưa mình 15ào hiểm deảnh như fhế?”



Thanh 7ao vẫn ngồi 7fở bên cạnh e6oàng thượng, cđôi mắt 2hanh lệ 91uét nhìn 3ột vòng, 26ói thật 71a, nàng cũng 4hông muốn cđể cho cưu Tôn đi 8ạo hiểm, 12hế nhưng 6frong lòng 39àng hiểu fất rõ ràng, d3đây là 9cghiệt duyên diữa hoàng bhượng cùng 40hượng Quan d8ạo, hơn e5ữa dù cho e5điều ra 1hiều tinh 0einh, nếu 8ahư không 8fhể trong 78ột lần eà bắt được ehượng Quan 98ạo, tất d2hiên hắn ffẽ thương cổn thêm a7hiều  quan 8iên của briều đình, cđến lúc cđó chỉ 0ợ mọi ehuyện càng 26rầm trọng 5ahêm.



“Lòng 1rẫm đã 8fuyết.”



Huyền 5ađế lãnh dhìm mở 52iệng mệnh 8ệnh, chuyện 56ày hắn eđã quyết eđịnh, đây 5eà chuyện 7iữa hắn 6fùng Thượng c7uan Hạo, 73hưng đã 07iên lụy 9cđến quốc 3dia, liên bụy đến 22hiều người, bruy cứu aăn cũng eaà bắt nguồn 40ừ những 56ối rắm 87iữa bọn 6bọ, cho nên 59iện tại 5fắn phải 63riệt để 05iải quyết 07ong chuyện 58ày mới 56được.



“Nếu ehư hoàng f4hượng đã 7uyết định, dehì cứ làm 0hư thế cđi, các 30gươi nhất ađịnh phải 3fảo vệ 1ốt hoàng chượng.”



Trong 76đại điện fcừa mới can định b4ại, thì 87ăng Tiêu a3đã mang 52heo một 3don sói  thân 31hể tuyết abrắng cao 3o uy mãnh b9đi đến, faiểu Ngư ehi vừa nhìn 7hấy Tiểu 96ạch, đã 79ớm từ 1hỗ ngồi 7rên cao nhảy e8uống, lấy 8ốc độ 4cấm sét bhông kịp 4he tai vọt d3ới, mà ciểu bạch 9fói vốn 47ó linh tính, 8úc này vừa 2hìn thấy 9eiểu chủ e3ử chạy cới, nó ađã sớm 13iật khỏi day Băng Tiêu d1ổ nhào 1ua, nhất 9ói một 7gười ôm 2hặt nhau 0aùng một 4hỗ thân bhiết không dbì sánh được, 05iểu Ngư 35hi quả thật 5eất nhớ 4fiểu Bạch ccói, nên 9ột bên 3ôm nó cổ, 2ột bên 23hà đạp cađầu của dó, vậy 01à Tiểu cạch sói bcẫn dịu ffgoan dựa 31ào bên người fủa nàng.



Hình 2aảnh này 3ở giữa 31điện vừa b0ấm áp vừa 6ị thường, 96ất quá chi con sói fia ngước eâu quang d0ên nhìn, 1fhì bên trong 30đôi mắt 4cđó lại 7ản mát 18a sát khí 65hị huyết, 22ồi cái e1iệng đột dfhiên mở, eaộ ra một fàm răng 5anh, Nam An 0ương cùng 38An Định 8hong là người bó võ công bao cường, aên cũng dhông phải 4f ngại, nhưng 6ả tướng 94ộc Ngân, 6hì trong 3òng không 2gừng sợ 8ãi, hắn bghỉ mãi 8fhông ra cháu 6eái này của 68ắn vì sao eại có sự 6hiên phú 96ày, nhưng 8bà những 16huyện phát e0inh ở trên 2gười  mẹ 8on các nàng 4uả thực 15đều ly 2ỳ, tả dướng nghĩ 3hư vậy, fbên cũng 1ố thản 52hiên mà d7hống đỡ.



Mọi 9gười thương 8ghị kế 11ách xong, 6hỉ chờ ddhi trời cối liền 7ành động.



Nam 0An vương 9ùng An Định fhong cáo dừ trở 9ề, hai người 7dọn họ d3đều tự 98họn người 4để lấy 8a hai mươi 7inh binh, 03òn tả tướng 2eộc Ngân 3ở lại 33rong cung, fởi vì hắn 4à quan văn. 6 © DiendanLeQuyDon.comơn nữa 3ành động 73đêm nay, 8ắn sẽ 76hông tham b2ự, nhưng e1à hoàng 3hượng đã aùng hắn fđi đến 1gự thư 5hòng để ceử lý chính 4ụ, gần f5đây trong f2ung công 1iệc rất 5aề bộn, ccì vừa mới 0hống nhất 7hất quốc 9ại xảy d1a chuyện 52hượng Quan 5ạo, nên 58rên long 4án tấu 97hương đã eahất thành 8aúi, Mộ 44ung Lưu Tôn 8fđem tấu 77hương giao eho tả tướng, bđể cho cắn xem trước 1ột chút, 3ó tấu chương c7ào hắn 2fần phải aỏi mình 5hì tự đưa 6đến, như 2ậy công 1iệc cũng c0đơn giản fơn nhiều.



Buổi d1ối đã 1ới, không 4hỉ hoàng 26ung, mà toàn 4ộ Lâm An 2hành đều 87ao phủ một 9fầng sương aaạnh lẽo, 9ù đã đầu 2cạ nhưng 5ũng không 4ó mang đến 1ho mọi người 9hút tình 7ảm ấm d0áp nào, agược lại ehỉ có lạnh 2ẽo thêm, 9uy rằng 07gười mà bhượng Quan cfạo động 94hủ đối 05hó chính 7fà đại 4uan của friều đình, 3hế nhưng 64ũng không bảo đảm 9đến cuối aaùng hắn bó đem mâu 9huẫn nhắm 9cgay bình 3cân bách 0ính hay không, bởi vậy 5oàn bộ 0eâm An thành, 70òng người 5aàng hoàng, b4hố lớn dfgõ nhỏ 8dắng vẻ 91hông tiếng 5bđộng.



Lúc 1ày, một 6đội tinh eeinh đồng 9oạt xuất bhát, khoản 1hừng ba aốn chục dgười, nhưng 03ỗi người 22đều có 5õ công cao, 0fơn nữa  trong 11on ngươi c8inh quang a4ắn ra bốn 9hía, nhanh dahẹn như 5ột cái dcóng, dung 40oà ở dưới 5fàn đêm, ffởi vì sợ 5inh động 0ađến Thượng cuan Hạo, 7ên mọi 2gười không feưỡi ngựa, 7hỉ sử e6ụng cước 3ộ.



Đoàn 5gười theo 16iểu Bạch aói, rất behanh đi đến 4chố yên 4ua, mọi egười men 9cheo một 3ên bờ sông 5à đi, Tiểu 55ạch sói c5ột đường 85uồn cuộn 29éo mọi 38gười về 52hía trước, 3oàn toàn 36hông có fính toán cừng lại, 14rên thân 58ó cõng theo 01ột người, dhư thân 36hể vẫn 3hẹ như fến, trong 37đêm tối, 7đôi mắt 9ói phát 27a ánh sáng cdanh, làm 5ho người fa sợ hãi 26hấn kinh.



Một 9fúc lâu sau, aòng tin mọi 3gười có ehút lung 0ay, khi mắt 1hấy thời 7ian đã trôi dua rất nhiều, 02ơn nữa 9ánh trăng 3đã ngã bề tây, 8óng đêm aàng ngày 4àng sâu, 0ehượng Quan 8Hạo thật 3giống như 1cmột dã b6thú cuồng 4tính giữa 67đêm khuya, f5nếu như 98hắn nổi d5lên thú 6tính lần 2thứ hai, 54chỉ sợ e4lại có 67nhiều nhà 00lọt vào 3bđộc thủ acủa hắn.



Nhưng 5eTiểu Ngư b7nhi thì ngược 3lại với dmọi người, 1enàng có 2elòng tin 1mười phần, aengồi ở e4trên lưng b7Tiểu Bạch 3csói, nàng afvuốt đầu 88của nó, a0thì thào 8tự nói: 0b“Tiểu bBạch, nhất f1định phải 86giúp tỷ 5dtỷ tìm 32được tên 1ckia nga, bằng adkhông sẽ 52có rất 2fnhiều người 57không may, 10Tiểu Bạch f2của chúng a0ta là đứa 95trẻ thiện dlương mà.”



Con 82sói kia nghe 7cvậy liền 6dngửa đầu 8kêu một 3ftiếng, tiếp 56theo lần 9bthứ hai 5echạy như 4điên, Mộ 1Dung Lưu 5fTôn vung 77tay lên ý 21bảo mọi 7người theo 16sau.



Bất 9quá lúc anày nó đã dkhông để 43cho mọi 6người chờ d9bao lâu, 9aTiểu Bạch e2cuối cùng 2đã ngừng 67lại, quả 7nhiên là cmột nhà adkỹ viện, 1Ba chữ lớn dYên Vũ lâu 9bắt mắt 6này được cviết thật 1bto ở trên 4chiêu bài, 8ftrong bóng 9tối cạnh 37bờ sông, 06son phấn 6phiêu hương, 5cmười dặm 03bờ sông, 7hằng hà asa số thanh 8lâu đang 7làm ăn, dvà đều cphi thường aanáo nhiệt, dbchỉ có amột nhà, 3ở trước c8cửa vắng 1ngắt, ngay 5dcả tú bà 67cũng không 39có, trên 6athềm đá 54vắng vẻ achỉ một 0emảnh yên dalặng.



Tiểu 4bNgư nhi quay e1đầu nhìn cdđám người ephía sau, 9nhếch môi 8mà cười, c1nụ cười 2hiện lên 42lãnh ý.



“Phụ 6ahoàng, ở 3nơi này.”



Nàng 76nói xong, aquay đầu 28sờ sờ bđầu Tiểu 5fBạch sói, 1bchậm rãi 2emở miệng: 0“Tiểu 16Bạch, hiện 6tại mang ffchúng ta 85đi tìm hắn.”



Tiểu 8aBạch gật 6đầu, thân d2hình phóng 4tới, chỉ 33thấy trước cmắt ngân aquang hiện edlên, thì 4bóng sói 46đã không f7còn, phía 60sau, Mộ cDung Lưu 3Tôn thân dfhình càng 4fnhanh như 3tia chớp, 16bám sát fkhông rời 25khỏi thân athể của 69Tiểu Bạch, 0bbên trong 4Yên Vũ Lâu cehành lang 70gấp khúc 6fuyển chuyển, 3ngọn đèn 88mê ảnh, 8có vài tên a6quy nô đang 3bở trước 19cửa chụm  đầu d3nói chuyện 4dtrời đất, 3vì sao Yên c2Vũ Lâu lại 4quạnh quẽ bcnhư vậy, clà bởi 0vì bị một fkẻ có tiền 09bao cả toà 8lầu này, e0tất cả 0bcác cô nương damặc dù fchỉ hầu ehạ một bcmình hắn, 6cnhưng không 64nghĩ tới bnam nhân 6ekia đúng 4là thân 6thể kim 7cương không 1ngã, một 6đêm mười 88lần, làm f6cho các cô 5nương trong 6lòng mừng 9rỡ vì hắn 2có tiền, etướng mạo 32lại tốt, cnên cũng 1fkhông có 9cchiêu đãi 3dkhách nhân 6ekhác, hơn eenữa cũng f6không có 91quan to hiển f7quý gì qua 70đây, bởi 7vậy nơi 5đây mới 94đặc biệt 5quạnh quẽ.



Mấy 7dngười quy enô đang 0dnói chuyện bsôi nổi, 02chợt thấy amột trận 2fgió cuồn 6cuộn nổi 1blên, bụi 50bặm mê e3mắt, đợi dcho đến b7khi lau mắt fxong, huyệt ecvị trên b4người đã ebị người 4ta chế trụ, c2chỉ có b3thể chuyển 6động hai 0tròng mắt, dngốc lăng 79lăng nhìn 97đoàn người 9bhọ xông 7vào Yên 77Vũ lâu, achạy thẳng 9đến gian aphòng ở 4elầu hai, 7chớp mắt 2liền dừng 8fở trước 3cửa phòng 3một gian b7phòng ấm 9áp, đây a9chính là ephòng khách 9nhân kia deđã bao, d6quy nô nọi fmuốn kêu 7lên nhưng 7blại không 9được, 0cchỉ có 26thể trơ abmắt nhìn 27tất cả.



Cái 4fmiệng nhỏ anhắn của 2aTiểu Ngư e7nhi vừa b4nhếch lên, cthì tiếng fnói đã eđi ra: “Chính 6là ở căn 4fphòng giữa 3này.”



Nam 6An vương f3liền xông dlên trước, 7dưới hành 48lang hắn cdũng mãnh 0hét lên, fmột cước eđạp tới, 1cánh cửa abkhắc hoa eliền vang 92lên một 6cái rồi 4sập xuống, f9Mộ Dung 6bLưu Tôn 3vọt đi efvào trước a2tiên, lúc c0này bên ftrong phòng 3dmột đạo c3kình phong 31bỗng bắn 90ra, hắn e6liền lấy 49áo choàng e8màu đen 2quét tới, 2dhai luồng 3cnội lực 1cva chạm e8làm bể d1rất nhiều 1vật trong 4phòng.



Mộ eDung Lưu eTôn vừa f4nhìn thế atới hung ehãn liền 9phản ứng, d5không cần bnghĩ cũng 4biết là 6người phương 3nào, nên d8hắn hét 9lớn một 4tiếng: “Thượng 2aQuan Hạo, 4nhìn xem cdngươi còn 6trốn ở 6chỗ nào?”



Thân 8hình Mộ 1Dung Lưu f5Tôn lao thẳng 6ctới trước, 6bdẫn đầu 6xông lên 7ngăn trở 13lối đi, dthân ảnh emàu tím 8ngạo nghễ 5cđứng thẳng acở trước 8song cửa f5sổ, lúc 5này cái 2tên đang 9định chuồn 0ra cửa sổ, 7exoay mình c2thu tay lại, 9lui trở 0về trong a0phòng. Bỗng 9enhiên, trường 66bào của 8hắn rơi 0cxuống đất, 93mọi người beliền nhìn cthấy rõ 4ahình ảnh 22trước mặt, 25dưới ánh 95đèn sáng 5ngời, có 2bmột nam 7ctử một 1thân y phục 4phong lưu 28đang đứng 9dthẳng ở etrong phòng, 9fkhuôn mặt ccủa hắn c1tuấn tú, 4nhưng cũng 23không phải 8là khuôn 95của Thượng 84Quan Hạo e4mà bọn ehọ quen 04thuộc, như 0vậy rất 2hiển nhiên 4là hắn d7đã dịch 9dung, với 3cthuật dịch 0dung như fbvậy, cho f3dù hắn 18có đi qua 7trước mặt, 3fbọn họ cacũng sẽ 48không nhận 0ra, bất 83quá lúc 35này có hoàng 15thượng 1ở đây, 1sao có thể d0để hắn 3cchạy trốn 3được.



Thượng cQuan Hạo 9không nghĩ 4tới Mộ baDung Lưu 3Tôn lại 6tự thân 1xuất mã, 44ý niệm 59loé lên 1đầu tiên 6trong đầu 74là muốn 14chạy trốn, bcnhưng vừa 44cử động 3một cái, 8acả người ađột nhiên delui lại, frơi xuống ctrước giường f0lớn khắc 5hoa, bàn dtay to của 89hắn vừa enhấc lên, 21liền bắt 29lấy nữ 2nhân hoa fdung thất 1sắc nằm 6ở trên 4giường 2dđang dùng dftấm chăn 84quấn chặt 8dthân thể, dnữ nhân d2kia ngước e9mắt nhìn 8vào đôi amắt khát 72máu của 8bThượng 3Quan Hạo, 2nước mắt 77của nàng bkhông ngừng 22được mà 01tuôn rơi, brun rẩy 5hét toáng calên.


Một 4tiếng hừ e4lạnh thô d7bạo vang f8lên: “Im 6miệng.”

Tiếp b9theo bàn dtay của 8hắn dùng 0sức nắm 7chặt, chỉ 0nghe rắc dmột tiếng, edcái cổ cbđang ngay 77ngắn chỉnh f1tề kia bị 9gảy lìa, 1nàng nọ 9liền mở 8cto mắt chết ackhông nhắm 2amắt, có flẽ nàng afta không 8ngờ một f6khắc trước 3họ còn 8hoan ái không agì sánh ađược, ccgiờ khắc 1anày liền 36nhẫn tâm 9bra tay giết 0mình, nguyên alai trên 56đời này 3còn có người 2fhung ác như d5vậy, so 9với lang 31sói không 8kém bao nhiêu.



Trong d1căn phòng amàu đỏ, 9một mảnh ddày đặc 2mùi tanh 3ccủa máu.



Mộ 4aDung Lưu d1Tôn không 5nghĩ tới cbchỉ chớp bbmắt một ffcái hắn dlại giết dđi một 97người, 42mạng người 2trong mắt 9dhắn thật 8không bằng 6cỏ rác, b6tim của  Mộ bDung Lưu 38Tôn trong 9nháy mắt 1bị khơi e0mào ma tính, 1thị huyết 3etàn hận, 1ánh mắt ethì tàn edbạo đầy 7sát khí fmà nhìn ffhắn ta, 0Mộ Dung 7Lưu Tôn acắn răng 54mở miệng 9bgằng từng b5chữ một: f“Thượng dQuan Hạo, 9tên tiểu 1bnhân này, c7hôm nay sẽ 5là ngày 9chết của engươi.”



Dứt 13lời, hắn 0không nói athêm một 3câu nào c0nữa, phi cthân lên 6ctấn công 1Thượng 08Quan Hạo, cblúc này athân hình b6của Nam 2dAn vương adi chuyển cđịnh xông 1lên tiếp 6ứng, Mộ afDung Lưu 5Tôn xoay cbmình quát bfmột tiếng: 6“Lui ra.”



Hôm 5nay hắn bamuốn chính etay bắt elấy tên 79này, thiên b1đao vạn f6quả hắn fta, mới c2có thể 44làm yên 2ổn những 0vong hồn 3bị chết 20dưới cơn fakhát máu e2của hắn.



Tấm cáo choàng 5đen bị 9dkình phong 29thổi qua fnên đường 7hoàng mở 6rộng, quanh 69thân cương 6khí bể fera, mà Thượng 9Quan Hạo 62định tiến 3lên đánh f6trả, nhưng 3ccăn bản 9chưa đụng 6chạm vào 2được thân 1athể của dMộ Dung fLưu Tôn, eđã bị 82cương khí 07trên người 93hắn đánh 3văng ra, 50phải rút 5blui vài bước, 97tâm trạng 6bỗng nhiên 44hoảng hốt, ebkhông nghĩ 03tới bây 1egiờ võ 88công của bMộ Dung 72Lưu Tôn 4lại càng 8lợi hại 87hơn trước, 1tối nay a1nếu muốn cdtoàn thân 5trở ra thì 2không thể fmạnh mẽ dchiến đấu, 0chỉ có 46thể dùng 3trí.



Thượng 0eQuan Hạo a1vừa chuyển 2động tâm 7tư, thì aMộ Dung 7Lưu Tôn 0làm sao mà 9không biết atrong lòng chắn đang 2csuy nghĩ 61gì, khóe 9fmôi nhếch flên nụ bdcười lạnh clẻo hủy 96thiên diệt 07địa, hắn fnhanh chóng 6tấn công 88tới tấp.



Hắn 2sẽ không 75để cho 9tên này e7có bất 6luận một echút cơ 0bhội nào d3nữa.



Tối 0dnay nhất fđịnh phải b9bắt được e6hắn ta, eebằng không 69lại không 2biết có dcbao nhiêu fangười sẽ 2chết nữa.



14thế sát 60khí tràn 9ngập khắp 0enơi, Mộ fDung Lưu fTôn tiến 5công càng c7mạnh mẽ 7tàn ác.



Thượng dQuan Hạo 0fthấy vậy efcũng không e6dám khinh 2thường, 3chắn ngưng 1thần toàn 4lực mà achống đỡ, 70nội lực 6của Mộ d0Dung Lưu 63Tôn tựa ehồ so với 6trước càng 64lợi hại f5hơn. Nếu anhư hắn 1aphân tâm bbmột chút d3thôi, chỉ 4sợ rất 8dnhanh liền bbị thương dở trong 20tay của 55hắn ta, 97nghĩ đến 0chỗ này, 7khóe môi d2của Thượng 5Quan Hạo 7câu ra nụ bcười: “Sư 6đệ chẳng f9lẽ ngươi 3thực sự 26muốn giết cdta sao?”



Người dvô liêm 5sỉ như evậy, quả 9thật hiếm 0có trong fthiên hạ, eđám người ccanh giữ 85trước cửa 0phòng, tất 52cả đều 6nhìn hắn e1khinh thường, 1cmà người 9không khách 1akhí như edTiểu Ngư cnhi thì trực 78tiếp ói 3luôn, nàng d8thật là 7chịu không enổi nữa.



“Câm bmiệng.”



Mộ 4Dung Lưu 2Tôn quát 3một tiếng f0chói tai, dkhí lực 9dưới chưởng 9ccàng đánh 23mạnh hơn, 6ra chiêu 5nhanh hơn d3lợi hại 38hơn, căn 95bản là bfkhông vì 13lời nói 9của Thượng 33Quan Hạo 00mà bị rối caloạn chiêu 8thức, ánh 66mắt của 0cThượng 3Quan Hạo 6trở nên 3u ám, chẳng 3lẽ tối 8nay chính f0là ngày c3chết của fhắn. Không 93được, fnếu như 94rơi vào 34tay của c2Mộ Dung aLưu Tôn, 7fchỉ sợ 5sẽ chết crất thảm, ebnếu đã akhông thể 4sống, thì 2dù chết, 8dmình cũng 67không muốn 4để cho 4Mộ Dung 8Lưu Tôn 3dễ chịu,



Ý bniệm vừa 3chợt lóe, 1bthân thể 4xoay mình 5cmang theo b4hơi thở 00tử vong 1cùng thị dhuyết sát 6khí đánh ctới, đây alà chiêu 26đồng vu 4quy tận, 81hắn không 4btin, Mộ baDung Lưu 6Tôn không a8muốn sống?



Thượng 4Quan Hạo 81vừa tung 1ra chiêu 3thức, thì 6ecùng lúc 6đó Mộ 1Dung Lưu 4cTôn xoay 4cmình lui 08về phía 0sau một 9bước, lộ 98ra một khoản 19trống, thấy bdvậy Thượng 9Quan Hạo 52không tự achủ được 6mà nở nụ a9cười, đây belà  cho 47mình cơ 87hội không ephải sao?



Thân 09hình của achắn bỗng 42nhanh như 0thiểm điện 6lủi ra cửa emà chạy 08đi, những 3bngười gác d2cửa căn dbbản ngăn 47không được 99hắn, vì 6quanh thân fhắn bỗng dnhiên dâng 2dlên luồng 82khí mạnh 5mẽ, nên 18người khác bfkhông thể 0đụng chạm 6được hắn. 8 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 81lúc này, 67ở phía 99sau bỗng 5truyền đến 14hàn ý lành 9lạnh thấu 7axương, Mộ 5Dung Lưu 0Tôn không 1đánh trước 1mặt, mà abcương khí decủa hắn c0thì lại ahướng về ccphía chính 5diện, cho 13nên một 30chiêu này acủa Mộ dDung Lưu aTôn hắn 8chẳng bao dgiờ nghĩ b4tới, vì e3thế lúc d3này nội dtâm đại 1biến, sự 96khủng hoảng dthoáng cái 7che mất d9lý trí của 1hắn, việc 6này chỉ f0diễn ra 7trong thời bgian nháy 2mắt.



Chỉ bthấy ngũ ebchỉ của aMộ Dung d7Lưu Tôn 89biến thành 7móc sắt, deđánh thẳng cvào trên 3lưng của cdThượng 0Quan Hạo, carồi đột 6nhiên nắm fechặt, sau ađó dùng 1dsức ấn 0xuống, chỉ 52nghe thanh e2âm răng brắc không engừng vang e9lên, như d9tiếng đầu 6khớp xương fbị gãy flìa, nhiều 0tiếng thanh abthúy liên btiếp.



Thượng 28Quan Hạo 7thân thể 0dmềm nhũn, acnhưng trong 6alòng thì 8lạnh lẽo, 8hắn biết 2cột sống 5etrên lưng e0đã răng d2rắc gãy b6lìa, không 5còn là một 2thể, một dachiêu này a1của Mộ 2Dung Lưu 4Tôn đã 4hủy đi 7cột sống 8của hắn, 91trong nháy d9mắt đau 8đớn bao 93quanh người, 1cả thân ethể mất 6thăng bằng, 8ngã xuống fctrên mặt e5đất rồi 1co quắp 8lại, hắn 1cũng không 2dám chần 22chừ, liền 0enhấc bàn 7tay to lên 8hướng về 34huyệt thiên a6linh cái 15đánh một 4chưởng.



Nhưng c6Mộ Dung eeLưu Tôn cđâu cho d1hắn chết 7dễ dàng fethế, như dvậy sẽ dkhông có ecách nào 2atrả lời 0với người 5trong thiên 63hạ, không 78có cách 49nào giao 73phó với cngười đã cbchết.



Nên cthân thể 2Mộ Dung aLưu Tôn  nhanh 7nhẹ như a6kinh hồng, 9ađưa tay 7lên đem 4etrường 7kiếm trong c8tay Nam An 5vương rút 47ra, nó như 9hóa thành 9ngân long 8chớp mắt 28đã cắt cđứt gân 6tay gân chân 8của Thượng cQuan Hạo, bdlàm cho hai f9mắt của 1ahắn ta trợn c2to, kinh hãi f7không gì a1sánh được, 0nhưng rốt dcuộc cũng 0akhông động cđậy được 0chút nào, 0từng giọt 0mồ hôi b6lớn rơi 38xuống đất, emặt mày 7thì xám 2như tro tàn, echỉ còn eflại tàn cmệnh bị 3kéo dài fmà thôi.



“Ngươi b6giết ta cđi.”



Hắn 8kêu lên, 5fMộ Dung 5Lưu Tôn 70xoay mình 2thu tay lại, 8đi tới 3gần Thượng cfQuan Hạo, 0esau đó vung e0tay lên, 8lột bỏ a6chiếc mặt f4nạ ở trên bmặt của ahắn xuống, 6alộ ra diện 8dmạo cũ, 6quả nhiên 8là Thượng 4Quan Hạo, 16cái tên 75lòng dạ 7ác độc fkia.



“Giết, 6thì nhất 38định phải 9giết, nhưng 38ta muốn 12cho người 96trong thiên 7hạ một 1công đạo, 5những người 16có người 1thân chết 4bởi tay 05ngươi, sẽ 6ctận mắt 2nhìn thấy 07trẫm làm bfnhư thế c5nào để atrừng phạt b2ngươi.”



“Lưu fTôn.” Lúc cnày, Thượng 0fQuan Hạo 8ađột nhiên 70rơi lệ, 3đáng tiếc 91không ai eđồng tình evới hắn, dtất cả dađều khinh fbthường 82trừng mắt 3bnhìn hắn, fhổ lang 8tuy ghê tởm, 31nhưng ít 3nhất bọn 2chúng không 3có trái 2tim, Thế d8nhưng người bnày, so với ahổ lang 47còn ác độc 4gấp mười 4lần.



Mộ 67Dung Lưu a1Tôn không 75hề nhìn b1Thượng baQuan Hạo cnữa, hắn 2quay đầu 2cnhìn Nam 86An vương a8Mộ Dung 0Lưu Chiêu 1cùng An Định 65Phong đang ađứng trước 0ccửa phòng: 6“Đem hắn fmang về, 6giao cho Hình 50bộ, ba ngày 0sau dạo fphố thị 4dchúng, buổi 2trưa của baba ngày nữa 15giải đến 27hình tràng 85chịu hình d4thiên đao 8vạn quả.”



Lời bevừa nói 38ra, Thượng 00Quan Hạo 3không chịu cdđựng nổi 8nữa, đông amột tiếng 19liền ngất aađi.



Mộ 9Dung Lưu 7cChiêu cùng 6An Định dPhong vung 95tay lên, ccliền có 11thủ hạ 1avọt tới, fmột lôi 9một nắm 69kéo hắn f0đi. Lúc 0này thân cthể của 4fhắn mềm 5dmại, tựa bnhư một 22con tôm không dbcó xương, 2ecòn gân 2atay gân chân 78thì bị 4fđứt, cột 1sống trên 41lưng cũng 3bị đánh 87gãy, hiện ctại chỉ 5còn chờ 3chết mà 2thôi.



Mọi 5người cùng 2đi ra ngoài, 3vì bên trong 72gian phòng 28hiện giờ bbđang tràn bngập mùi 6emáu tanh, 02Nam An vương 4cùng An Định 54Phong nhìn bvề hướng 8của hoàng 37thượng, 00lúc này eở phía c4sau lưng 1hai người 26đã ướt 5đẩm, vừa 37rồi gì aquá tập 4trung chú cý. Nên đã b5khẩn trương 67đến toàn 2thân đều b6là mồ hôi 9clạnh, hiện 6tại khi 10bị gió 74thổi qua 8khiến cả 25hai phải c8rùng mình.



“Đi fthôi, tất fcả đều cđã tốt.”



Mộ 1aDung Lưu 3Tôn nặng cnề mở 27miệng, đúng fvậy, tất ecả đều eđã tốt 2rồi, nhưng 0dmà bọn 6hắn lại 8trả giá b6quá cao…



Bên 49trong Phượng 15Loan cung, afThanh Dao 34vẫn không cbthể ngủ 2dyên, cứ 8ở trên 2đại điện 78đi qua đi blại không 8ngừng, lúc d0này Mạc 6dSầu đứng 26ở sau lưng 2ecủa nàng c2để trấn d0an nàng: 0“Nương anương, không 2có việc ecgì, người byên tâm 4fđi.”



Đáng 0tiếc trong 4lòng Thanh fDao tựa 4như một 0đoàn lửa 5nhỏ, sớm 5biết như 2dvậy thì 6nàng sẽ 3bkiên trì 0đi theo bọn 3họ, đỡ 4phải ở dđây nóng 4ruột nóng 2bgan như vậy, 6bhọ chính 1là hai người 6mà nàng fequan tâm 7anhất a! 3Thanh Dao 5fcàng nghĩ 0càng phiền. a5 © DiendanLeQuyDon.comLúc này atừ bên 8ngoài cửa ađiện vang fclên thanh 05âm của 6dthái giám 60“Hoàng dthượng bgiá lâm.”



Nghe 9thấy vậy 9bMạc Sầu 6lập tức benở nụ b6cười: “Nương 10nương, nô 9tỳ đã 1nói không ccó việc 5egì, người clại không cbtin, xem đi, 04hoàng thượng fđã trở 9về rồi.”



Thanh eeDao cũng 60không để dý tới lời a0nói của 6nàng, thân dhình di chuyển 6một cái b5trực tiếp 6đi ra ngoài cđón, trước 0cửa đại a7điện thân 3thể nho enhỏ của deTiểu Ngư 2nhi đã chạy 2vội vào ftrước, 4sau đó là fthân ảnh 1fcao lớn 45của Lưu f4Tôn, thấy ahai người 2bình yên 6evô sự, btrong lòng 90của nàng 1cũng nhẹ 7nhõm hơn, 9dlúc này 2dnàng mới aebiết quanh 3thân đã 12đổ mồ 46hôi lạnh, 34cả người 0mềm yếu 3dvô lực, 5thiếu chút 0cnữa đã d6ngã xuống 9trên mặt bđất, Lưu ffTôn nhanh 8chóng đi 5dlên trước 2một bước 40đỡ lấy 12nàng, ôn 1nhu mở miệng: 3“Đã không 73có việc 94gì.”



Nguyên delai chờ 85đợi so 7với hành 12quân chiến d6tranh càng fadày vò lòng 4người hơn.



“Vậy 0flà tốt crồi.”



“Nương, 10tên kia đã 44bị bắt eeđược, 52bị phụ 8hoàng bắt bđó, cột 16sống cũng 85bị hủy f1đi, gân eftay gân chân 62thì bị dcắt đứt, d3hiện tại 48hắn muốn detrốn, so 3với lên d0trời còn f4khó hơn.”



“Tốt 9arồi, cuối 9ccùng cũng cbắt được bhắn.” cfThanh Dao 46thở phào 01nhẹ nhõm, 71nàng khom 6lưng ôm elấy Tiểu aNgư nhi, 0sau đó sờ csờ đầu ecủa tiểu 75nha đầu 77này, hiện 40tại nàng 5rất cảm ctạ trời 1xanh đã 95để cho 9nàng ấy 4sống lại 7làm con gái 7của nàng: 5“Tiểu bNgư nhi, a4cám ơn ngươi.”



“Nương.”



Tiểu d3Ngư nhi cười 20rộ lên, 4drất vui d3vẻ, nàng 33đã nghe 27ra được, f4câu nói cnày của anương bao 41hàm bao nhiêu 01cảm tình d8bên trong, 5nàng rốt a0cuộc cũng 1làm cho nàng 6ấy thừa enhận mình, 7tận đáy c8lòng đã cchân chính 3dđón nhận 69mình: “Nương, b2ta mệt mỏi, 0đi nghỉ 4ngơi trước.” 2Nói xong 39còn hướng 33về phía 5phụ thân 78chớp chớp 54mắt, sau fđó dẫn fMạc Sầu 67nhanh chóng f6đi ra ngoài 9làm cho đại 3fđiện an cctĩnh lại.



Mộ a2Dung Lưu 3Tôn đem efbàn tay nhấc bdlên ôm lấy anàng đi 3vào bên 0trong, con 7ngươi chói 98mắt chứa ccđầy thâm dtình, như 9cvững vàng 79bao phủ 09lấy nàng: fb“Dao nhi, 0sau này mọi achuyện sẽ ftốt.”



“Uh, cmọi chuyện c3rồi sẽ 8atốt.”



Nàng 5đem đầu 51tựa ở 8trên vai 2của hắn, anghe tiếng ctim của 41hắn đập c0mạnh mẽ chữu lực, 5chỉ mong 3fsau này con 08đường 76tương lai 8không có bemưa gió 81chỉ có 7cầu vòng, e4bất quá 2mặc kệ 3đó là cái bgì, thì 8bọn họ 3cũng cùng 5nhau nắm 48tay để 2đối mặt.



Cuộc 54đời này, c6bất ly bất fkhí.



Lâm c1An thành, 2lần thứ dhai lại 06náo nhiệt bvô cùng. 97 © DiendanLeQuyDon.comNhưng lần 6náo nhiệt 79này không 0egiống với abtrước đây, 1lúc này 8mỗi người 1đều phẫn 1hận không 11gì sánh ađược, 5hai bên đường cphố đầy f8ấp người, eatửu lâu bcquán trà a1càng đông bngười hết 36chỗ, lúc 0này trên 4mặt người f1người đều blà chán a3ghét, con 91ngươi thì 64đằng đằng 30sát khí, 4dnghiến răng 6nghiến lợi.



Trên a3đường aphố, có d1một đội a5quan binh 1mặc huyền 1y, áp giải fmột chiếc 2exe chở tù, 7eđi dọc 08theo đường cphố, đi 8đến chỗ b3nào cũng 5đều có brất nhiều 4dngười dùng 6etrứng gà 63cục đá 6fhay những 2dvật nặng dmà ném qua, 87trong lúc 9nhất thời 7chỉ nghe ftiếng bốp 0dbốp. Tuy 2rằng người 74ở trong dxe chở tù 9lúc này fđã thê acthảm không 05gì sánh e6được, 5thế nhưng achận ý trong 85lòng mọi 0người cũng 75không có 2chút nào 69giảm thiểu, ddngược lại 62họ chỉ 43cảm thấy 6như được 3giải hận.



Trong 4dđám người ađó còn 8athỉnh thoảng c0phát ra tiếng 5kêu phẫn 0nộ: “Đánh 54chết tên abại hoại 2này đi, 5đánh chết ckẻ bại 4hoại này, cbthật quá 8fxấu xa mà.”



“Cần 94phải đem fhắn ngũ 3mã phân 5thây.”



“Bầm athây vạn e8đoạn.”



Đây 2là tù nhân 19làm cho người 6ta phẫn 0hận nhất atừ trước e6đến nay, 30ý thức ecủa người 9ở trong 1xe tù có fchút mê dman, nghe 0ebên tai có 8btiếng quát 04tháo, rồi 7có cái gì bđó ném 79vào trên dngười hắn, c8nhưng hắn eđã không becó cảm 33giác đau 0đớn nữa, 61bởi vì etoàn bộ 2thân thể 7hiện tại 17đều cứng angắc. Lúc 51này một 6cái trứng 2thối chuẩn 68xác không 9gì sánh f7được ném adtới, đập dvào trên amặt của b1hắn, lòng ftrắng trứng 7thúi chảy exuống trên 1gương mặt, eánh mắt d3của hắn 60lúc này f2hoang mang 3bmê muội, 3hiện tại 52tất cả 4dmọi chuyện 64đều đã 43không còn 28quan trọng bnữa.



Dạo 6phố ba ngày, c0ba ngày sau d1ở ngọ 3môn chịu a9hình thiên dbđao vạn a2quả.



Ánh 8nắng mùa 61hạ chói 89chang chiếu dlên trên d4đài cao b3vừa được 1avựng, bách ectính vây f4quanh chật fnhư nêm ddcối, thời cgian vừa 1đến, thì 1dngười phụ a1trách giám 0etrảm, là dhộ quốc 3đại tướng f3quân An Định ePhong, dẫn 37một đội c0tinh binh 4leo lên đài ecao, đi theo cphía sau e6họ là xe 2chở tù, 6chậm rãi f3bị quân 0lính đẩy a1ra, cuối 2cùng có cngười đem chình phạt f0của Thượng 9eQuan Hạo f0đọc ra echo mọi 6người được fbiết, trải aqua ba ngày ddằn vặt, 6cả người 56hắn đã 5hấp hối. d8 © DiendanLeQuyDon.comBất quá 09để hắn 8ghi nhớ cfnhững tội 32lỗi của 56mình, nên edù hắn 2phải chết, c8cũng không 16thể thản 15nhiên chết 9như vậy, dftất nhiên 5fphải chịu 88hình phạt 34thiên đao 5vạn quả erối mới 54chết.



“Canh dgiờ đến.”



Lệnh 40bài vừa 1rơi xuống, f4hai tên đao 4phủ đang d4cầm đao b2nhọn đi a6ra, mang theo ehàn quang dsáng quắc c8của đao 7enhọn.



Hình 5phạt thiên 4đao vạn 4quả, là 64một cực 1hình cực 59kỳ tàn 3khốc, cũng 8là một 8loạt hình 8pháp bị eccấm sử e4dụng, không 5nghĩ tới 13hôm nay lần 3thứ hai 6phát huy 2công dụng.



Một bnghìn đao c1để dồn 3người ta 6vào tử fđịa, nên 0fdù là chỉ 4có chín 9trăm chín 7dmươi chín 8đao, cũng 80không thể 6làm cho hắn 4chết, chỉ aakhi đúng 3một nghìn 1đao, nó dchuẩn xác 4không gì fsánh được cđâm vào 4ctrái tim, 2thì hắn fmới chân dchính tử 8vong.



Từng 22tiếng thét ebbén nhọn b1thống khổ 32vang lên, 07người kia f3vốn đang eahấp hối 2dnhưng cũng d8không chịu 7nổi mà 3cthét lên, 01cái đau fdlan tràn e6đến quanh b8thân, mặc d9dù có đầu 46thai bao nhiêu 34kiếp, chỉ esợ cũng 2sẽ nhớ 7akỹ nổi d0đau thấu 9ctim này.



Trong 1cđám người 19đông đúc 25vắng vẻ 03không tiếng 93động, người dbngười trợn 65to hai tròng c2mắt nhìn 84người thụ 4hình trên 6đài đang 57vặn vẹo a4cơ thể athành một ađoàn, mọi fngười cũng 86tự nhắc fnhở mình c4cùng con 3echáu đời c5sau, sống 3trên đời 23không nên elàm chuyện 86xấu, quả dbáo không 2phải là 4không báo, bbmà thời 7gian chưa b0tới thôi, 9nhưng cái 0ađáng sợ 1nhất vẫn ealà chịu 65hình thiên 6đao vạn abquả a…



Ba detháng trôi 9qua, Lâm 8An thành bcuối cùng 3cũng khôi adphục lại 49sự phồn a3vinh ngày 0trước, 1abóng ma lúc eđầu đã 26không còn 9tồn tại 3nữa.



Mộ fDung Lưu d9Tôn một 80lần nữa 8lại trọng 4ddụng một 1fnhóm triều 9thần, có a2thể nói adnhư rót f4một dòng 8máu mới decho Huyền eNguyệt, 55nên càng 3thêm hưng 2vượng phồn e9thịnh, dù 9đối với ccquân sự, 4hay việc cađồng áng 9hoặc buôn 8bán, tân 6hoàng hậu ađã chế b0định rất 53nhiều chính dsách, khiến bcho Huyền 19Nguyệt ngày 2càng phát 0triển lên 0cao.



An 3Định Phong amột lần dbnữa lại 1chấp chưởng 36binh quyền, dNam An vương 9dthì chưởng 84quản bộ bbinh, còn atả tướng 57Mộc Ngân 0đã quan dphục nguyên f7chức, ngay bcả trưởng 8tử của 53Thái Phó a3tự khanh dTriệu gia, 3Triệu Tùng 1dVân cũng 4đã thay 3fthế chức bvị của 6phụ thân, 0etiến vào 57triều làm 83quan, để 88trừ đi 1csự trong ddlòng tiếc bbnuối tiên cphụ.


Phượng daLoan cung, 9điểu ngữ 16mùi hoa, 67nơi hậu fdhoa viên 95hoàng hậu 4đang cùng dtỷ muội 2nhà mình dlà Mộc aThanh Châu 55cùng Mộc 60Thanh Hương d9tán gẫu.



“Đã 5làm phiền 3dhai vị tỷ a8tỷ tiến 9dcung với 86muội muội.”



Trong 7ba tháng 6này Thanh 8Dao sắc 0mặt đẫy 34đà rất 0nhiều, da aethịt càng 8phát ra mịn 20màn, nàng 7fmặc bộ 5quần áo adài sắc c1thu, làm 0cho nàng 8tựa như 1Dao Trì tiên 5etử, từ actrong vạn 0bụi hoa 5nhẹ nhàng 4mà đến.



“Hoàng 9hậu thật 4làm tổn 1thọ chúng 1ta.”



Mộc 0dThanh Châu 0đưa tay 4fvỗ về 55bụng, nàng 9sắp sinh 65rồi, lúc 6này trên 7gương mặt 1diễm lệ, 0không còn a9vẻ kiêu 0ngạo ương cngạnh lúc 6trước, eechỉ còn 2ánh sáng 96mẫu tính 8rực rỡ, ebao phủ dcả người 9nàng.



Mộc bdThanh Châu 84giống như canhớ tới acái gì đo 1liền quay fđầu nhìn 56Tiểu Ngư dnhi đang 54đi theo phía 8sau các nàng: d“Công chúa, 61dì có thể 5fhỏi ngươi f4một việc 48không?”



Tiểu 96Ngư nhi không eenói lời 6fnào, chỉ 9cmở to hai bamắt nhìn 31nàng ta, 5ckhông biết 0fnữ nhân 27này lại 4bmuốn thế 9nào?



Mộc 7Thanh Châu acười dịu 16dàng mở 5miệng: “Ngươi 7nói xem trong 11bụng  di 3nương là 16đệ đệ 63hay là muội 3muội vậy?”



Nàng 38vừa nói 0xong, ánh 6mắt của dmọi người bđều rơi 1vào trên 5fngười của eTiểu Ngư enhi, Tiểu dNgư nhi mắt 7trợn trắng, 1thật ấu detrĩ a, đây 8ckhông phải clà vấn 8đề quá 9ngu ngốc 92hay sao? Sinh 07nam sinh nữ bfcũng không 42phải do 9cnàng quyết 2dđịnh, bất a8quá ngẫm 32lại cuộc 19sống sau 5này của 32nàng khá 10tịch mịch 09, nên không atự chủ 6ađược mở cmiệng.



“Vẫn elà sinh một 4dmuội muội 3etốt hơn, aacòn có thể 49theo ta đi 5achơi.”



“Tốt, dngờ công 1chúa phúc, 5dhy vọng 4sẽ là một 1athiên kim.”



Mộc 2Thanh Châu 1cười rộ b4lên, mặt emày mang 89theo xuân 6ý ấm áp, cbnghĩ đến 0đây nàng 3bcảm thấy 1mỹ mãn 2nên lần 4thứ hai 07sờ sờ 2bụng của 0mình, lúc 17này Thanh 4Dao vẫn 2đi tuốt 3ở đàng 2trước bỗng 43nhiên dừng clại thân 44thể, rồi e6quay đầu 6nhìn phía beMộc Thanh 11Hương ở 9dbên trái: b“Nhị tỷ bđã có người a5vừa ý hay bkhông, chỉ bcần ngươi 9bthích, cứ 71nói cho ta 14biết, muội 4muội nhất 7định sẽ 2bảo hoàng 59thượng f6tứ hôn fcho ngươi.”



Tiếng enói của cThanh Dao 5vừa dứt, c5Mộc Thanh bHương bỗng 6giật mình, 5ccuối cùng 81liền cười ebtạ ơn ý dftốt của d6Thanh Dao.



“Hoàng dhậu nương 51nương đừng bdquan tâm, 4eta không 39sao.”



Thanh dDao cũng akhông nói 6gì thêm, 6nàng biết c6trong lòng 4eMộc Thanh 7bHương còn f0có bóng 7ma, nàng aấy tựa ahồ đã 5quyết định 06chủ ý sẽ ckhông lập 2gia đình, 06cả đời esống cùng 5phụ mẫu.



Đoàn 53người đi 3bdạo được 48nửa ngày, 2thì thân 0thể của bfThanh Dao 67có chút f7yếu, dù f1đã cuối ehè nhưng 43ánh nắng b7vẫn còn 4arất nóng, 79trên mặt 9bnàng đã 3thấm ra 7rịn mồ fhôi, sau 53đó dần fdần choáng 8cváng, nàng agiơ tay lên fdnhư muốn 2cho Mạc 0Sầu đỡ 2lấy, thế dnhưng lời 4ecòn chưa 5nói ra khỏi 12miệng, thì f9trước mắt 9một mảnh a6tối đen, d3thân thể alung lay hai d2cái, làm 1cho mấy 4người ờ 14phía sau 1bị hù doạ 59đến sắc b4đại biến, 68song song dkêu lên.



“Nương 4anương!”



Mạc 9Sầu nhanh echóng cướp 91trước một bbước đến fđỡ Thanh abDao, Tiểu 7Ngư nhi thì 4echạy đến cdbên người a4của nàng, 3khẩn trương a3mở miệng: c“Mẫu hậu blàm sao vậy?”



Thanh cDao vịnh c9lấy Mạc b7Sầu, ôn f4nhu mở miệng: a1“Không cbiết vì 9sao, đã 8nhiều ngày 2nay thân a6thể có d5chút yếu, 8cũng không ecó muốn 0ăn uống 8gì cả.”



“Không 9phải sinh 0bệnh chứ.” cMộc Thanh 9Châu cùng 3eMộc Thanh eHương lập 15tức có fchút khẩn 7trương, 6nên vội 3fvàng mệnh flệnh Mạc dSầu đang b8đỡ nương 9nương : aa“Nhanh, c1đem nương 2dnương dìu e0về Phượng d3Loan cung dđi, lập 0ftức truyền angự y.”



“Dạ.”



Đoàn 7người cấp 6tốc trở d1về Phượng e3Loan cung, 36Mạc Sầu ccphân phó 9người đi 02mời ngự f5y, còn phái 7thái giám fekhác đi d6bẩm báo 8với hoàng 8thượng.



Ngự 3y rất nhanh c6chạy tới, 3kiểm tra a0một lần, ecuối cùng 57vẻ mặt b3cười cười 6với Thanh 81Dao: “Chúc 67mừng nương 6nương, là bdhỉ mạch.”



“Hỉ 7emạch?”



Thanh 7Dao sửng bbsốt một 2bchút, nàng 7lại mang 70thai sao? c2Ngẫm lại, 28nguyệt sự aquả thật ecđã lâu 8không có ftới, chắc fagần hai 5ctháng, mà 3nàng thì 2bởi vì c9gần đây 7bận rộn, cnên đã 7đem chuyện 58này quên 9emất.



Bên 6trong tẩm 24cung, mọi 4người nghe 24ngự y nói d9xong, đã bsớm cao ahứng hẳn b5lên, song 41song chúc bmừng nàng: 7“Chúc mừng a8nương nương.”



“Uh, 5đi xuống ctrước đi.”



Thanh 7Dao phất cphất tay, bbngự y kia cliền lĩnh 6mệnh lui 80ra bên ngoài, 69bất quá 2cuối cùng b5thì dừng b9lại, cung 83kính mở 0miệng: “Nương 5nương nên fcẩn thận 7etĩnh dưỡng, 72thường dxuyên mệt 8nhọc đối 44thai nhi sẽ a6không tốt.”



“Uh, 59” Thanh c1Dao gật 3dđầu, trên 8dmặt hiện 17lên ánh 0sáng mẫu 87tính, một 0bàn tay trắng a2nõn không 64tự chủ cđược mà 2xoa bụng 2ccủa mình, 9cđây lần 67thứ hai fcó đứa cnhỏ của 8nàng cùng 3Lưu Tôn, fthật sự 27là quá tốt.



Ngự c8y vừa rời akhỏi thì 24hoàng thượng 9tới, Mộc 74Thanh Châu 2cùng Mộc dThanh Hương 16vừa nhìn 4thấy hoàng 73thượng etới, liền 3vội vàng acáo an lui 6ra ngoài, 2Tiểu Ngư 41nhi cũng amượn cơ 6hội ly khai, etrong lúc 6cnày nàng cđương nhiên 55sẽ không 5làm bóng dađèn.



Hoàng 7thượng 91còn không 1biết chuyện e8Thanh Dao 2mang thai, 5nhìn thấy 7cnàng miễn acưỡng tựa engười ở 87trên giường f8êm, trên 58mặt hắn 20hiện lên 7lo âu, trong 25con ngươi 95đầy lo 1lắng dày f5đặc như ffnước biển.



“Dao 15nhi, nàng 0sinh bệnh?”



Thanh fDao mím môi fcười, ấm 09áp như mộc axuân phong, 5rồi nhẹ 8nhàng mở 8cmiệng: “Không acó việc 4gì, là hỉ 9amạch.”



“Hỉ 4mạch?” 56Huyền đế 8ngây ra một 9lúc, bất equá rất fnhanh liền 72kịp phản cứng, trên 1mặt hắn 1như bao phủ 7ahào quang, 5bàn tay to cnhấc lên 6nắm chặt a8đôi tay 3mềm mại 0của Thanh a8Dao, kích a5động truy d3vấn: “Dao 4nhi mang hài dtử của 58trẫm.”



“Dạ, 8fhoàng thượng.”



Thanh bdDao buồn 0acười nhìn 61hắn vừa 35kích động 4vừa có 9bbộ dạng 1khó tin, cfnàng chỉ 10chậm rãi ccgật đầu, 3Huyền đế 8thoáng cái bcao hứng alên, ôm achầm Thanh 29Dao, thanh 9âm từ tính 43vang lên: 11“Lúc này 5đây, trẫm 7dsẽ không 2flại bỏ 2sót cái 00gì, nhất f8định sẽ 9ở bên cạnh a2nàng.”



Thanh 86Dao biết bhắn nói 6đến thời 2fgian khi nàng 2mang thai 9Tiểu Ngư d8nhi, từ 7đầu tới ađuôi hắn 62cũng không 2acó ở bên 18cạnh mình, fcvì thế e6vẫn cứ cáy náy lòng cfcó, cũng 38áy náy với 90cả Tiểu 3Ngư nhi..



Kỳ bthực nàng 2không trách 9fquá hắn, eccũng không 1oán giận, debởi vì 69đó là sự b2lựa chọn c0của  nàng.



“Hiện btại triều 6đình đã 8rất ổn fđịnh, văn dcó tả tướng, evõ thì có ahoàng đệ, c8sau này trẫm 0sẽ thường 6dxuyên ở bcùng với anàng” Mộ eDung Lưu bTôn ôm Thanh d1Dao, thỏa 5mãn mở 15miệng, hiện 0ctại hắn 0có cảm e4giác cuộc 7đời chưa 3từng được dtrôi qua f3viên mãn 29như thế, 48từ lúc a8mẫu phi c6qua đời, fhắn vẫn bphong bế e8tim mình, 42không nghĩ 16tới hắn 5cũng có 1lúc thật 27tình tiếp 7nhận người 7khác, hơn cnữa chỉ 8ecần nhìn anàng ở 9dbên cạnh 2mình, thì 4hắn đã ahoàn toàn chài lòng 67thỏa mãn.



"Uh.”



Thanh fDao gật beđầu, tựa 68vào trước 0angực của f0hắn, nghe eftiếng tim 5hắn đập 70hữu lực 03, cảm giác 58hạnh phúc 1như tràn 6ra…



Bên fftrong Thượng athư phòng, 7Huyền đế 6tuấn mỹ 0bức người 4đang mặc 6minh hoàng 22Long bào, 2trong đôi a5mắt nhu 47hoà như flại cuồn cfcuộn như ebiển mây, 30tiêu điểm 5của tầm 1emắt cũng a0không ở 2tấu chương 0trên long 8án,, mà 7là rơi vào btrong không 3bgian hư vô 5mờ mịt.



Thiếp 7thân thái 2giám Nghiêu bfAn, thở 0mạnh cũng akhông dám, 78hắn đang 5cẩn thận 93từng li ftừng tí 8suy đoán cxem hoàng 3thượng c2đang suy 9nghĩ gì, 4cvì hoàng efthượng f9luôn luôn edbí hiểm, 47hơn nữa atâm tư lại ccàng không aphải người 7thường 3acó thể 9đoán được, fbất quá 3avừa rồi 9hoàng thượng 19hình như b5đã ra lệnh engười ta 39đi tuyên 1công chúa.



Nghiêu aAn đang nghĩ 10đến nhập 1thần, thì dengoài cửa avang lên 04thanh âm c1của tiểu 1thái giám 3: “Hoàng 0dthượng, ccông chúa 7tới.”



Huyền 18đế lập 53tức phục 1hồi tinh 7fthần lại, 96trầm ổn emở miệng: 27“Tuyên.”



“Dạ, 56hoàng thượng.” b8Tiểu thái a6giám dẫn 6dtheo Tiểu 2aNgư nhi xinh 86đẹp như 07hồ điệp 9dđi tới, c8hiện tại dnàng không 7còn gọi f8là Mộc eTiểu Ngư 01nữa, hoàng 21thượng 20đã ban tên 4cho nàng alà Mộ Dung 62Thấm Ngư, cTrường c7Nhạc công 9fchúa của cdHuyền Nguyệt.



“Tham 6kiến phụ 6hoàng.”



Tiểu 67Ngư nhi hành alễ xong, 9thì ánh 7mắt của 5Huyền đế 40hiện lên aánh sáng 6ôn nhuận 5chói mắt, 1hắn phất 6tay làm cho cthái giám 4bên trong 10thư phòng 7lui xuống 9cả không 91gian to như acvậy, chỉ 67có phụ 2tử hai người e6nhìn nhau 18trong chốc 4lát, Tiểu 71Ngư nhi nở anụ cười etươi đẹp 7rồi mở 86miệng: “Phụ 38hoàng có 1phải là 45có chuyện d7gì muốn 84tìm ta hay 8không a?”



Lưu c5Tôn cũng cnở nụ b2cười, Tiểu 24Ngư nhi càng 57ngày càng 56thông minh, 52hắn đúng 3là có chuyện 39muốn tìm 4fnàng, chẳng 13qua nhất 0thời không 10biết phải 36mở miệng 5như thế 78nào, lúc enày vừa a6nghe nàng 7hỏi thế dliền nở 77nụ cười: f“Qua đây 6ngồi xuống 5đi, phụ 6hoàng có fchuyện muốn 33ngươi hỗ etrợ.”



Tiểu d3Ngư nhi ngồi 36vào bên ccạnh phụ b8hoàng, rồi fchớp đôi 35mắt trong 1trẻo mọng 7nước nhìn cflại, phụ 2hoàng luôn 4cluôn trầm 3eổn khí f5phách, sao 33lúc này 7dtựa hồ a3như có chút 8do dự, trong 3ánh mắt 9còn có chút edkích động, btựa hồ 2như đang 9quyết định 61đại sự 0gì đó, 22Tiểu Ngư 3cnhi thấy 9vậy liền 9fhiếu kỳ 83truy vấn.



“Phụ 5ahoàng, là c1chuyện gì?”



“Tiểu 5Ngư nhi, 69ngươi có f2thể giúp 46phụ hoàng 61một chuyện 81không?”



Mộ c8Dung Lưu bTôn vươn dbàn tay to fdcầm lấy 1bàn tay nhỏ 3bé của dnàng, thần 9thái chăm a5chú đến 4hiếm thấy, c2cả khuôn 5mặt như dhiện lên bánh sáng 0của lưu 1tinh truy fnguyệt.



“Phụ 7ahoàng mời bnói.”



Lòng 59hiếu kỳ 82của Tiểu 4fNgư nhi không 9khỏi như 6cbị thiêu 15đốt, đôi 8mắt to không 5chớp không enháy chờ 9phụ hoàng c7nói.



Thanh 1âm của 8Mộ Dung 42Lưu Tôn bbỗng trầm 84thấp xuống, 6như tản 0mát ra mùi eerượu thanh 2thuần, hắn aeôn hòa mở 90miệng: “Tiểu 8cNgư nhi, 52phụ hoàng 1muốn một elần nữa f4tổ chức 5một hôn 7lễ long 3trọng cho 9mẫu hậu 83ngươi, ngươi 41có thể bfgiúp phụ ahoàng tìm chiểu một 86chút, xem 6mẫu hậu 1muốn dạng e6hôn lễ bnhư thế 9nào?”


Tiếng cdnói của f8Mộ Dung d2Lưu Tôn 8vừa dứt, 10Tiểu Ngư 88nhi lập 9tức chớp cchớp mắt, 41trong đáy 1mắt khó 53nén hưng 3phấn, kỳ bbthực nàng 6vẫn tiếc 6nuối không 5được nhìn 1thấy hôn 2lễ của dmẫu thân, 6dnếu như 49phụ hoàng f5đã có tâm 05nguyện này, f4cớ sao mà 03không làm 3achứ? Đối cvới hôn d8lễ lý tưởng f8trong cảm 9nhận của bTô Trần, ethì nàng ahiểu rõ 8như lòng 5bàn tay.



Tiểu ceNgư nhi ngẩn ađầu lên 5ftrên khuôn 3mặt lập 2atức nở 1cra một nụ bcười tươi 7như đoá 8dhoa.



“Phụ 6hoàng, chuyện 3này người 56tìm ta là f2đúng rồi, 7ta có nghe dmẫu hậu 1nói qua chuyện 2này, có e3một lần dcmẫu hậu fatừng nằm 9mơ, mơ thấy amột hôn c1lễ xa hoa, dnên sau khi 6tỉnh lại f0rất là e5ước ao 86có một 51hôn lễ 8anhư vậy?”



Tiếng 8nói của a0Tiểu Ngư d2nhi vừa d8dứt, Mộ baDung Lưu fTôn lập btức liền 9hứng thú, b0hắn biết aagiấc mộng 0đó kỳ 2thực đều dlà thật, cnhất định 56là Thanh 7Dao muốn a8loại hôn 11lễ giống 0dnhư ở thế 3dgiới của 9nàng, dù afsao hắn e8đã muốn c4bù đắp acho nàng 32một hôn 39lễ long 4ftrọng, để 03cho thế d6nhân vĩnh d6viễn nhớ 00kỹ nhớ 5đến hình fảnh này, 0Huyền Nguyệt 7ehoàng hậu 4có bao nhiêu 8phong hoa atuyệt đại, 69hôn lễ dlần trước 29là lúc nàng 49tâm không ccam lòng 3không nguyện cemà cử hành, d9mà lúc đó 8người hắn 5cưới là 0nữ nhi của d9tả tướng 3Mộc Thanh 9Dao, nhưng 65hiện tại 0hắn chỉ dmuốn kết a1hôn với eaTô Trần 29mà hắn 3biết, là 63kỳ nữ fctử đã 2cvượt qua c6ngàn năm, 0đi tới 3bên cạnh 1hắn.


Tiểu 76Ngư nhi lập 45tức tiến 7đến bên ftai Mộ Dung 99Lưu Tôn, 31nhỏ giọng efnói thầm, 1vẻ mặt 8drạng rỡ ecàng thêm 87động lòng 2người, 8gương mặt 6đó cùng bvới Mộ a5Dung Lưu 65Tôn không 40có gì khác 68biệt, thật f4giống như 7một khuôn 41đúc ra, 9cũng đồng 2dạng mang etheo khí fphách, đồng bdạng bộc falộ tài e4năng.



Hàng elông mài ehẹp dài 3trên ngũ 9quan tuấn 5dật của cMộ Dung 5Lưu Tôn 8hơi cau lại, a5nhưng ánh asáng trong c3đôi mắt 4càng lúc 3càng lớn, 0cuối cùng 4thở nhẹ fera một cái.



“Thực d5sự như 0vậy phải 5không?”



“Phụ c6hoàng, sao 7ta lại lừa 4người được, 9thật là, cngười ta 5fcó hảo 8tâm muốn 08giúp người 39mà?”



Tiểu 72Ngư nhi không 9hài lòng, 5chớp ánh 9mắt với 43đôi mi như 94hai cây quạt 00nhỏ, cố eelấy mồm 6dkháng nghị, e7Huyền đế 7lập tức 6vươn tay 64yêu thương 0xoa đầu accủa nàng: 34“Được 0crồi, phụ eahoàng tin 8engươi, chỉ 3là áo cưới 03mà ngươi 1nói, thì 1ai sẽ làm 0đây?”



“Ngươi 8đã thấy 70qua loại a8áo cưới c0này sao?”



Mộ e3Dung Lưu 0aTôn chỉ 19nghĩ rằng c1Thanh Dao 5từng vẽ e8một bức 5tranh áo ecưới này, 0vì thế fTiểu Ngư 8nhi mới 2có thể 1anhìn thấy, bngoài ra 9hắn hoàn dtoàn không ccách nào alý giải 6được điều 2này, Tiểu 4Ngư nhi nghe 8thấy thì 48sửng sốt admột chút, 8sau đó lập 92tức che 33giấu nụ acười định 29cười, rồi 3tự mình 8chơi đùa avới ngón 72tay, lơ đãng 01mở miệng: 5“Mẫu hậu 2đã từng 83vẽ ra bức ftranh này, eta sẽ đem 4bức tranh 3đó ra, sau 2đó phân 4phó ngự ftài trong 18cung mau chóng 94làm ra, phụ e7hoàng yên 3tâm đi.”



“Tốt, bfchuyện này b0liền giao 17cho ngươi bđi làm.”



“Dạ!” 96Phụ tử 15hai người c1liền nắm 5tay, rồi fmang vẻ 0mặt thần f5bí, chuyện c9này phải begiấu Mộc 7bThanh Dao 55mới được.



Tiểu dNgư nhi ly ekhai khỏi 5thượng 80thư phòng, 3nhanh chóng 5fhồi cung eđể vẽ etranh, niềm 48mơ ước bclớn nhất 59của nữ dnhân sinh 6sống ở 9ehiện đại, 1chính là e7mặc áo 41cưới xinh 04đẹp nhất, a6cùng người 14mình yêu fdưới sự 4dchứng kiến 4của mọi 2người, 20trở thành d6một đôi 73vợ chồng 9thân mật 2khăng khít bbầu bạn 4bvới nhau 51suốt đời.



Mười 81ngày sau, 6btrời trong anắng ấm, e4ánh mặt ctrời chiếu fevào trong  hậu 6hoa viên 0acủa Phượng 76Loan cung.



Trên 89chiếc ghế 9quý phi, dmột  mỹ 1nhân như 5ngọc đang 0clười biếng 94nằm trên 8đó, tóc 1mai của adnàng loà 1xoà như a3nước xoã dxuống, mái atóc đó feđen bóng 3trơn truột 4như tơ lụa, elộ ra một 5khuôn mặt 4hoàn mỹ 3không tỳ 13vết, làn afda trắng bbmịn ở 1dưới ánh 3cdương quang echiếu rọi bcxuống, còn e2tản mát 5ara chút màu chồng tự anhiên, hàng 91lông mi dầy bdđặc như 3bđang che 21giấu đi 8ánh sáng 6rực rỡ 4bcủa đôi 03mắt, trên 63người nàng dchỉ mặc bemột bộ adváy mỏng 6đơn giản, bbbên dưới 42làn váy cđược thêu bkhéo léo 3những gợn 1sóng, ở 79dưới ánh 7fnắng chiếu arọi, giống anhư từng 3đợt sóng 9lăn tăn fdmà nàng 3thì tựa 8cnhư đang 1ở bên trong bmột mặt 7dhồ xanh 4thẳm, tuyệt fđẹp động 7lòng người.



“Thế 5enào, hôm a4nay sao tới 44đây sớm 6như vậy?”



Nhưng 8thật lâu a4cũng không 8dnghe được abên cạnh e9có tiếng 5trả lời, 6nên nàng fxoay mình amở mắt 4ra, ánh mắt 90nàng thanh fu giống fnhư bích b0hồ, hòa 2tan nhất 2trì xuân 9thủy.



“Ngươi elàm gì?”



Thanh 0Dao mở mắt 1ara, bị động etác của 97nam nhân 6abên cạnh a4làm cho hoảng 1sợ! Hắn 4một đời 9hoàng đế, d1lúc này 7lại chân 3thành không b7gì sánh 9được quỳ a6một gối 8xuống ở dbên cạnh b3ghế quý 74phi, trên 5ngũ quan etuấn dật 0hiện lên 7sự nghiêm betúc hiếm 9thấy, nhìn a3không thấy 36có chút enào vui đùa, 30thấy vậy 1Thanh Dao b8xoay người 34ngồi xuống, eđưa tay 68ra kéo hắn.



“Lưu 07Tôn, ngươi efđang làm 96gì?”



“Tô eTrần, nàng d4nguyện ý 3gả cho ta 3sao?”



“Lưu 25Tôn, ngươi 71làm cái 5egì vậy?”



Thanh 5Dao có chút anói lắp, 11hắn nói 9vậy là fcó ý gì, 8anàng đã 4gả cho hắn frồi mà! aLúc này fTiểu Ngư 99nhi không bbiết từ 42nơi nào 8nhô ra, ở bfmột bên bhoan hô, 76còn lấy abbàn tay nhỏ 8bé dùng 30sức lay 8lay nàng: b0“Mẫu hậu, 7fđáp ứng 64phụ hoàng 8đi! Mẫu cdhậu, người 88đáp ứng fbđi!”



“Hai 8người các 6ngươi?”



Lưu a6Tôn cũng ckhông để 16ý tới bộ 7cdạng không dcyên lòng 1của Thanh 3fDao, trên 53gương mặt 7eluôn luôn elạnh lùng 5nghiêm nghị, 8lúc này 49đang toát 30ra ngọn clửa nóng bbỏng từ 8đôi mắt cađen kịt 12tà mị, d2nó như muốn 7thiêu đốt 11cả một c2mảnh thảo 1nguyên, cứ  bình 2tĩnh như 36vậy mà 02nhìn nàng, 9bỗng nhiên 06hắn giống b2như biết 75ma thuật 4dvậy, từ bphía sau 9blưng lấy 72ra một bó 5hoa to.



“Tô c2Trần, gả fcho ta đi.”



Hoa 7này là Nguyệt e8Quý, Nguyệt 7Quý còn dcđược xưng 1là tiểu e0hoa hồng, 4vì thế 37hắn dùng 8enó để ethay thế dhoa hồng, 0bất quá c1đối với 5tất cả 50những chuyện 9fnày, trong f4lòng Thanh 5Dao hiểu 49rất rõ, cnhất định 8là Tiểu caNgư nhi nói 4cho hắn 7biết. Tuy arằng nàng d8không biết d6hắn định 6làm trò ebgì, thế c5nhưng sự 4vui sướng btừ đáy alòng rất 35nhiều như 43muốn che a2mất nàng 62luôn, không d9nghĩ tới 29ở cổ đại, fcũng có 3người hướng bnàng cầu 40hôn, mà bcòn là một 0hoàng đế 4dkhí phách, 7cuộc đời 0này của dcnàng còn 17cầu gì 9nữa chứ?



“Được!” bNàng ôn 6nhu mở miệng, 5vươn tay ara tiếp 6nhận một 8bó hoa lớn 2atrong tay d7của hắn, 15rồi ngọt 8cngào cười.



Bên eftrong bó 45hoa kia còn acó một bhộp gấm dnhỏ, Lưu 8Tôn đưa 66tay mở loại, athì ra là 71một viên b0trân châu 85đen to lớn 25trong suốt. 02 © DiendanLeQuyDon.comTrân châu 2bnày là loại 3ahiếm thấy, echơn nữa aquý báu 4không gì f4sánh được, 4bcó tiền ccũng mua 2không được, 6fvậy mà 76được mài 7thành một ddchiếc nhẫn 47khéo léo, 81xinh đẹp becực kỳ, ckhi đeo vào 7trên tay 81Thanh Dao, 8thì hắc b3bạch phân a4minh, làn 9bda nàng càng ephát ra nhẵn 7anhụi mềm 89mại, mà 59trân châu edthì càng 42trong suốt.



“Cám 0ơn ngươi.”



Thanh 69Dao cảm 1động mở 07miệng, nước bmắt như d5hạt châu 43muốn rơi 7cxuống, nhưng 6cuối cùng 80lại nhịn efđược, d7thời khắc 22vui sướng 4anhư vậy, fnàng nên adcao hứng bamới phải.



Lưu bTôn vươn ctay ra kéo 8nàng vào dngực, hiện 0tại nàng 0đã có thai fba bốn tháng frồi, nên 8mọi việc 6đều phải 3ccẩn thận.



“Ba 7ngày sau 5cchúng ta 7fsẽ đại 48hôn, trẫm ffsẽ cho nàng emột đại 8hôn lễ 8uy nghiêm.”



Tiếng 5nói của aHoàng thượng 1vừa dứt, d6Tiểu Ngư fnhi liền 5fđưa tay e6lên vỗ dmột cái, a7Mạc Sầu 3cùng Băng faTiêu cầm 0bmột bộ 96áo cưới 25màu trắng 12đi tới, báo cưới anày, lần 4đầu tiên dkhi hoàng 5bthượng 6nhìn thấy, dđã bị 3chấn động f3cực kỳ, 39cả vật b2thể màu btrắng từ 1trên xuống bcdưới, gây b5cho người 4bta một cảm 07giác thánh 26khiết, cổ 9eáo cùng felàn váy 6dthì dùng echỉ bạc alàm hoa văn 8fnước biển, 2ống tay 9áo gần f4như không dcó, thay 0vào đó 1elà một e9cái gì đó 5bmỏng mảnh 5trong suốt, 2Mộ Dung 2Lưu Tôn evừa nhìn b7thấy liền ctưởng tượng 94áo cưới 61này, nếu fnhư mặc 4ở trên bngười Dao bnhi thì không 6abiết sẽ 1phong hoa 75tuyệt đại 04đến cỡ 3nào, nhưng 41mà quá cuối 3hắn thực 64sự tưởng 7tượng không 79được, ebởi vì dcho tới f5bây giờ a1hắn còn 8chưa thấy dqua người amặc y phục 7như thế.



Thanh eDao từ trong alòng của bMộ Dung cLưu Tôn abước ra, 2đứng lên abđi đến 15áo cưới btrước mặt, 6nàng lấy b3tay nhẹ bnhàng vuốt f5ve, áo cưới b2này cùng 82cái kiếp ctrước nàng 7chọn giống enhau như ađúc, chỉ f4khác ở cchỗ có f9thêm hai 01cái tay áo, eđại khái 5là Tiểu 27Ngư nhi suy 53nghĩ đến 2việc người 5cổ đại dsẽ vô pháp atiếp thu 48việc ăn 9mặc bại 9lộ như 0cvậy, vì bthế đặc 26biệt thiết 6ckế thêm.



“Mẫu 02hậu, thích 97không?”



Tiểu 0Ngư nhi cười 8tủm tỉm 3mở miệng, 8Thanh Dao 5đưa hai 80tay nâng 3dáo cưới 7alên, áp fvào trên 7mặt của 3mình, thật 2là mềm bmại, so c7với hiện 48đại, loại evải này e0không biết b8tốt gấp dbao nhiêu 8lần, lúc anày nàng 86không biết edùng ngôn fngữ gì 38để biểu dđạt tâm 7tình của 0mình! Hiện datại, nàng 7đã có cơ 3hội mặc aáo cưới ađể gả 3cho nam nhân cmình yêu 11mến.



“Uh, 6thích.”



Trong cngự hoa fviên, một 91cơn gió athổi qua, aấm áp một bbmảnh.



Ba 0dngày sau, b1hoàng đế eahạ chiếu abthư, từ 2bnay về sau c3hậu cung 70vô phi, chỉ 78có một 1hoàng hậu.



Bởi fvì kẻ giả cmạo từng ddphế bỏ ahoàng hậu, 2nên hoàng dđế cùng ehoàng hậu cmột lần cnữa sẽ ffcử hành 9đại hôn 7lễ, cùng dadân chung 55vui, sẽ ediễu hành 1quanh phố 15phường.



Tin etức này dở Lâm An 4thành lập atức nổ 2ra như pháo 1trúc, càng fdtựa như 32nước biển 72quay cuồn, 74không ngừng 61nghênh đón f9từng đợt 0sóng, người 4người không 8ngừng bôn ctẩu đến c6kinh thành, 5vì muốn cnhìn thấy aphong tư 7của hoàng ffđế hoàng ehậu, còn 64có sự tích 0truyền kỳ 3ân ái của ecbọn họ.



Thái fdương vừa 0nhô lên f5cao chiếu 6axuống phố dlớn ngõ 19nhỏ, vô fsố đầu 65người, 6vạn người 04xếp thành 2hàng dài 9btrên đường 7phố.



Đầu 80đường 8phía trên 29người ta fdi chuyển 7như sóng 2biển cuồn c0cuộn, quả 6athật chưa aebao giờ 64có trường 3hợp náo fenhiệt như bvậy, toàn 3bộ người 1của Lâm 2aAn thành 7btựa hồ d9đều ra 1dkhỏi nhà 61nên hai bên 57đường 96phố bị 14vây chật cnhư nêm 36cối, người 0người nhón achân ngóng 9ccổ để e2được nhìn 3thấy Huyền 0dđế cùng 0dân chung fdvui! Còn 9nữa ai mà 46không muốn 28nhìn xem 1tân hoàng ahậu túc atrí đa mưu 2hiện tại, 5nàng không 1chỉ trợ 6giúp hoàng 72thượng 6thống nhất cthất quốc, 3fcòn ban bố 65tân chính, fquân sự, 2dân sự, 55thương nghiệp, 4trên mọi fphương diện, 0bđều lấy 0được hiệu c7quả rất etốt.



Đây dlà thời 8gian nhiều enăm qua từ f0khi khai quốc, 0Huyền Nguyệt 8đạt được fphồn hoa enhất uy 6thế nhất.



Nữ b3nhân này 1tựa như 4một truyền d0kỳ, một atruyền kỳ b8nữ tử ftrong mắt 00thế nhân.



6tiếng lễ c9nhạc từ 81xa xa truyền 0đến, bách bbtính điên fcuồng xô 7đẩy lẫn 9anhau, vì 05đều muốn 25nhanh một 6chút thấy 21rõ phong 39tư của ehoàng hậu 30đương triều, bebất quá c5mọi người 85cũng không 7có ôm nhiều 40hi vọng, 52bởi vì 2hoàng thượng 1bcùng hoàng 5ahậu nhất eđịnh sẽ 0ngồi ở b5trong long 75liễn, thì cai có thể bthấy rõ 70khuôn mặt fcủa nàng ađây.



Thiết akỵ của 18hoàng gia e2ùn ùn kéo equa đây, ecmột nghìn 99binh tướng amặc giáp 7trụ ngân 1sắc ở 5dphía trước abmở đường, 2asau đó là 73đội danh c8dự, đang 1thổi một bkhúc phượng 9cầu hoàng, 0fvới làn 2điệu ấm 8áp triền 6miên, ở atrên phố 3từ từ b0vang xa, làm d6cho người fdngười nghe bathấy đều 7vui vẻ thoải f3mái, phía 4csau là  một 30chiếc liễn 07xa hoa lệ.



Ngồi 29ngay ngắn 3bên trong dliễn xa 8chính là 6fhoàng thượng ecùng hoàng 90hậu đương 5triều, nhưng d8điều mọi 1người thật 08không ngờ 91chính là, 9trên liễn 98xe cẩm sa 5đã bị ebloại bỏ, 3anên lúc 59này hoàng d1thượng 72cùng hoàng 19hậu ngồi 54ngay ngắn c8ở trên cliễn xa, 3với một 7phong thái 48cùng dung 5nhan quốc 8sắc đều fhiện ra 5ở trước 29mắt mọi 51người, aánh dương 3quang như 03chiếu ra devạn đạo d1kim quang, 36bao phủ fbọn họ, emọi người 93chỉ cảm f2thấy một 6hình ảnh 16thật đẹp cmắt.


Hoàng e5hậu nương 4dnương đương ftriều, mặt enhư phù fdung xuất 65thuỷ, kiều bdiễm không 6gì sánh 83được, cnàng mặc 5dmột thân 4váy dài 15màu trắng a7uốn lượn 9thướt tha, 3mà cái váy 8bnày bọn dhắn chưa dtừng nhìn 1ethấy qua 7lần nào, 2trông mông 79lung thánh e6khiết, nó dnhư đặc edbiệt được ecắt may 0nên rất dvừa người, 5khi mặc 6vào ngực c4thì nâng ccao, vòng feo càng tế, 5dịu dàng 6như liễu, 0cnhư không b4thể bị bnắm quá 0chặt, cổ e3tay áo cùng 5cổ áo thì b1dùng sợi ftơ màu bạc 0thêu lên c1những gợn cdsóng lăn 48tăn, cánh 1tay áo được 3làm bằng 0sa mỏng, 6khi mặc fdở trên 5cánh tay, 3dường như 68lộ ra một 7chút da thịt cbnon mềm, 73rồi lại abgiống như 9bche đi tất 3cả, cả 8người phong atư tha thướt, dthánh khiết 9cao nhã, 4chỉ cần bmột sóng b2mắt lưu 5cchuyển thôi 7dđã quyến 63rũ đến d7nói không 2thành lời, 24tao nhã đến 4bất tận.



Nhìn 5lại Huyền a7đế, một 7bộ cẩm ebào màu 3tím, khoác 76bên ngoài 44thêm một 05tầng sa 9by màu trắng, 31quanh thân 99khí phách, ctùy ý khoáng 7bđạt, đâu c5đó trong feđôi mắt f3khi nhìn avề phía 6đối phương, 9hỏa diễm aedày đặt 32bay múa đầy 2trời như 8đốt ra 9tràn đầy cdtình ý.



Trong 0cđám người, 34không biết clà người 9fnào bỗng b9kêu một 4tiếng: “Hoàng 5thượng 0vạn tuế, e8hoàng hậu 5enương nương 7thiên tuế.”



Càng 1ngày càng 2anhiều tiếng 67hô, hết clớp này 9tới lớp 6khác, cuối 73cùng thì cbkhắp bầu 64trời đều 75là tiếng c1tung hô, 46mọi người 5sôi nổi 6fquỳ xuống 6đất, trên 2ađường accái đông 55nghịt một c3tầng người, 38trong nháy 57mắt lại 9lặng ngắt cnhư tờ, 8cả bầu 5không khí cnhư có dòng 1nước ấm fchảy qua, 21Thanh Dao bcười nhìn a7Lưu Tôn bbên cạnh, 95hai người 17chậm rãi 2đứng thẳng 4cdậy trên 3liễn xa, e8gió nhẹ fanhàng thổi, 6sa y trên 78đầu của b6nàng ở d3trong gió 3lay động f1giống như 40một đám aemây trôi, 1cảnh tượng 59hoa lệ này 0đọng lại c8thật lâu 99trong lòng amọi người.



Thanh 8âm từ tính a4của Huyền 9đế vang 1lên.



“Tất fccả mọi e6người đứng 6lên đi, bhôm nay cùng 69dân chung 6vui, khắp cnơi ăn mừng.”



“Ngô ehoàng vạn 96tuế, vạn c8vạn vạn 7ctuế.”



Thanh f2âm lần 7thứ hai 4dvang vội flên, như 7sấm đánh 8vào tai.



Sau 3khi liễn bxa hoa lệ 96đi qua, mọi 8người đều 1đứng dậy, 8nhìn chiếc 77xe ngựa 95đi xa, và 1hoàng đế 3hoàng hậu 34ân ái tình dtrường, 45như trở 30thành giai ethoại thiên 8cổ, đồng 9cthời hình aảnh mỹ 2lệ kia sống 3mãi ở lại 6trong trí fnhớ của amỗi người, 3dù cho thời dgian có qua 43thêm mười d3năm hai mươi 3năm nữa, benhưng lại 8thấy như ebvừa phát dbsinh hôm 96qua.



Đám 58người bên anày đứng 7flên, thì bngười bên dkia lại 9dlần nữa fquỳ xuống, 7mọi người 5như chìm ađắm trong 5esự sung eesướng hạnh 73phúc lan atràn đi dxuống, một 6đường 58đi ra rất d2xa.



Tiểu cNgư nhi ngồi 5ngay ngắn 9ở trên 92xe ngựa 6fvới Mạc 0Sầu, nhìn a4hết thảy atrước mắt, d5nước mắt dtràn đầy 5cả vành e1mắt, cuối 34cùng nàng 7cũng nhìn 51tận mắt fnàng ấy ephủ thêm b5giá y, một 9màn kích 4động lòng 00người này, 2là điều cmà nàng cvẫn mong bchờ.



Thanh 3âm của 87Mạc Sầu 5nhẹ vang 9lên: “Công fchúa?”



“Không 3có việc 6gì, ta chỉ 7thật cao 2hứng thôi.” 7Nàng ngước 56lên khuôn 4mặt tươi c3cười, hạnh 92phúc còn 3chưa kết dthúc đâu, 14chỉ có 18càng nhiều, 3ecàng đẹp dhơn mà thôi.



Liễn 95xa dọc theo c3mấy con cđường 1achính của 76Lâm An thành 9bđi một 8vòng, sau 58đó liền evề tới b0hoàng cung.



Trong 0cngự hoa bviên của bhoàng cung, 6dánh nắng bahoàng hôn a7như bao phủ 6dtoàn bộ 85ngự hoa 0viên, xá 9tử thiên 19hồng mang 6atheo hương 2ethơm ngát etừng trận…



Trong 9ehoa viên 2có vài đạo 6thân ảnh aquen thuộc, 1còn có thanh 8fâm của 47thái giám 2cùng cung 4nữ, đợi cđến khi 7hoàng đế fnắm tay 65Thanh Dao 30xuất hiện, 2thái giám 2liền hô ccmột tiếng: 7“Hoàng b8thượng choàng hậu 63nương nương 0đến.”



Mấy 9thân ảnh bđều chạy 9vội tới, 07cung kính f7thi lễ.



“Tham 8akiến hoàng a0thượng, abhoàng hậu afnương nương.”



“Hãy 3fbình thân.” 69Ánh mắt e6sâu thẳm 3dcủa Huyền 4đế quét anhìn một e8vòng, rồi 5thoả mãn 3gật đầu 47mà cười, 4trong vườn 5hoa được d6trang trí ffrất cổ a2kính, khắp bnơi là một 3emàu hồng 6loá mắt, 42hoa tươi 1thì ghép f7lại thành e8bó, làm 02cho ngự 30hoa viên 9trống trải ebỗng trở 76nên rất a7xinh đẹp, 1mà ngay chính 4giữa hoa 9viên thì d4trải một bbtấm thảm 5màu đỏ a2quý giá, 00lúc này 6ở vị trí eatrung tâm 5của hoa aviên, có 95một lễ 20nghi quan 7ecung đình beđang đứng bthẳng, còn 5trên tay aahắn thì cecầm một 15tờ giấy, ehắn đang 4dđọc tờ dbgiấy kia b2với vẻ f3mặt rối 45rắm, con bmắt thì dcứ trợn 89ngược giống fnhư bị c8táo bón fvậy, công echúa nói fcđây là 5lời chứng c9nhận hôn 11lễ, nhưng 5hắn xem f0tới xem 1lui vẫn 0cảm thấy 36nó không b3được tự cnhiên.



Thôi f3kệ, tốt c5xấu gì 4dùng trước 32rồi hãy acnói sau đi.



Hôm 7fnay hoàng 87thượng 7hoàng hậu afđại hôn, e5công chúa 73Mộ Dung 6Tinh Trúc 2acũng đã 3quay trở d3về, cộng 9thêm Mộc 3Thanh Hương 49cùng Mộc 16Thanh Châu, ctả tướng 3Mộc Ngân, ecòn có mấy 71người đại 59thần trong detriều chứng a5kiến, ngoài 9bra không 5có người 4nào khác.



Tiểu 1dNgư nhi vươn atay nắm blấy phụ 4hoàng cùng 30mẫu hậu, d2đi tới 4ctrước mặt blễ nghi 6quan, ý bảo 9hắn có 0thể bắt a4đầu rồi.



Lễ 64nghi quan 5hít một 5hơi thật a8sâu, sau 7ađó thì 44bấm bụng 49mạo hiểm dbắt đầu dfđọc diễn fbvăn với a7một phong acách riêng 9mà hắn 5chưa bao 8giờ đọc 0atrong các 4lần hôn 1lễ. Vì 85có khả 2năng bị 8mang xuống 2ađánh ba 26mươi côn b2a.



“Hôm 6nay là ngày dbđại hôn f4của hoàng 63thượng 0cùng hoàng 2hậu, xin 87các vị dftân khách 1hãy dành dcho bọn 2ahọ lời 3chúc phúc acchân thành 6enhất, chúc bccho đôi 9tân nhân 8vĩnh viễn 9dtương thân 68tương ái, 67bọn họ d9từ lúc bban đầu equen biết, f1đến gần 5gũi rồi 8fyêu nhau, 1đã trải aqua một ceđoạn đường f3không phải 09dễ dàng, 2mong từ 66nay về sau d8họ sẽ abạc đầu 41giai lão, 4vĩnh viễn 51ở trong 6bễ tình, 8etân lang, 0ngươi nguyện bý cưới ftân nương 21chứ?”



Lễ 29nghi quan 4vừa nói 40xong, bên 8dưới một 48mảnh yên fblặng, thật 5dlâu cũng 9không có amột chút 42âm hưởng 8dnào, bởi bvì lễ nghi aquan đã b1ăn bớt 12ăn xén từ 3ngữ, hoặc 4là hắn 8không có c8can đảm cbgọi tên 8fcủa tân f2lang, vì 9thế nên 9thân là etân lang 1mà Mộ Dung 9Lưu Tôn flại mang cvẻ mặt 0emờ mịt, 73không biết elà hắn 8fđang hỏi c8ai. (TT: haha)



Lễ dnghi quan c3lại hỏi 26thêm một clần nữa: 4“Tân lang 4cnguyện ý 6cưới tân 6anương chứ?”



Lần anày thanh edâm đã nhỏ 3đi rất 24nhiều, Thanh 3Dao nhìn 96về phía dnam tử đứng ebên cạnh, 87thấy hắn achỉ lo nhìn e6nàng, tựa 4hồ đã 0quên sự 22tồn tại 0ecủa lễ enghi quan, 4fnên vội 0vươn tay 43đẩy hắn.



“Uh, 0ta nguyện cý.”



Huyền 2đế cuối dcùng cũng bphản ứng e5rồi, hắn 0là một canước chi 0đế, lúc 1enào lại 98trải qua efcái chuyện 9này, nên 6hắn đâu ebiết tân 26lang trong 3miệng lễ c4nghi quan 6chính là b3mình, lúc 10này thấy aThanh Dao 8đẩy hắn f4một chút, fnên mới 57chậm rãi 87mở miệng.



Lễ 7nghi quan cthở dài cmột hơi, a6phía sau flưng của f1hắn toàn 2alà mồ hôi b7lạnh, khi 7gió thổi 3qua làm hắn farùn mình 3một cái, 88đây không e9phải là 11ngày để 7con người 8trải qua 37a, thật 41không biết aclà ai nghĩ era cái chủ 21ý này, đủ 9để làm e2giảm mười bnăm tuổi b0thọ của 55hắn.



“Tân f1nương nguyện bý gả cho btân lang 6không?”



Lúc 7này Huyền 6dđế đã 80nghe được 19rất rõ 16ràng, hai ecmắt không 1anháy không 5chớp nhìn 66chằm chằm aThanh Dao, fchỉ thấy 7anàng cúi 2fđầu cười 5fdịu dàng, dôn nhu mở 47miệng: “Ta 9nguyện ý.”



Một 69câu cuối 3cùng: “Xin 3tân lang 3hãy hôn 76tân nương.”



Đối e1với điểm 23này, Mộ 92Dung Lưu dTôn cũng 6không có ecbị hàm bbhồ, hắn flập tức 3đưa tay 5elên ôm lấy 6Thanh Dao, 72ở trước bmặt mọi 3người, 9dùng sức d1hôn Thanh 08Dao một fchút, lúc dnày hắn aehoàn toàn 31không còn ckhí phách 0của thường 2ngày mà echỉ có 09một thân 4nho nhã ôn 6bnhuận.



Thanh beDao đỏ 92mặt kháng 0enghị, đẩy 2bđẩy hắn: 1“Sắc lang, eemau buông 7ra.”



Ai 96biết hoàng eđế không ecchỉ không c1buông ra, 4ngược lại c1còn nhấc 3một tay 9lên ôm lấy 70tân nương, 3sau đó quay 55đầu nhìn c8mọi người 9erất khốc 13nói một f4câu: “Các 2vị ái khanh exin cứ tự dnhiên, trẫm 1cáo lui trước 05một lúc.”



Nói 72xong liền dôm hoàng 22hậu ly khai 6dngự hoa 9viên, bên 3trong hoa 3viên, tiếng 9cười bỗng afnhiên nổ 1ra, làm cho 2gương mặt 6cThanh Dao d7đã sớm 1thành tôm e3luộc, cứ 3phải vùi 7đầu ở 3trong ngực a8của hắn amà không cdngốc đầu clên được, b6nàng bất b6mãn kháng b9nghị, “Mộ 52Dung Lưu dTôn, ngươi 5quá sắc!”



“Nam 3nhân ai cũng 5rất sắc 30tính mà, echẳng lẽ 6fnương tử d8không biết 4sao?”



“Ngươi!” 9fcả gương 7emặt của ebThanh Dao 6đều e thẹn, 6nàng có dthể  đơn 08phương đấu 71lại những cengười khác, b5duy chỉ 6fcó đối 73với hắn 7alà nàng bvô lực, 8dcả khuôn 21mặt lúc c1này vùi a4vào trong clòng ngực 80rộng của chắn, sau 8này ngực 1của hắn 83chính là 5nhà của ecnàng.



Nam 21nhân này 1không biết 01có phải evì nàng dmang thai 18mà bị cấm 2dục quá 2lâu, hay 3bởi vì 1mỹ thiếu 1nữ xinh 6đẹp quá 2mức mị angười, 38nên câu adẫn hắn a9tính nóng atràn đầy, acả người 1có chút 14không thể 3chờ đợi e0được, 81toàn bộ 1ánh mắt fhừng hực edhoả diễm, adsự nóng 19cháy bức 79thiết trong 8đó đều 0biểu lộ dra, làm hại 9hai gò má 11trên mặt 77nàng cũng 5đốt nóng, a9bất quá bdvẫn còn 8có lý trí, bnhớ kỹ 3có đứa eanhỏ ở 60trong bụng, dbởi vậy 66nàng liền fcnhắc nhở 2hắn.



“Đứa 1nhỏ…”



“Trẫm d6đã hỏi equa ngự 19y, cẩn thận bbmột chút 58sẽ không 44thành vấn 6đề.”



Xem 08ra là sớm 74đã có dự f4mưu, nghĩ 0eđến chuyện 4hắn đường e8đường 8là một 9vị hoàng ađế, lại 3đi lấy fviệc này 85để hỏi 00người ta, 97làm cho Thanh 1Dao có cảm 7giác như 14bị đánh 6một quyền 1lần thứ 68hai, thật d2ra thì nàng aakhông biết, 4ekỳ thực dlúc đó 02hoàng thượng bcũng nhịn b6thật lâu 02mới có 6thể nói 2ra khỏi bamiệng, nhưng 1akhông nghĩ 44tới ngự 21y lại mang 1vẻ mặt 2thản nhiên, b1có lẽ người 3cta căn bản 49là tập 5bmãi thành ethói quen 2rồi.



Trong atẩm cung, 8Huyền đế clãnh chìm 59mệnh lệnh 4bmột tiếng: 4“Đều 9đi xuống 38đi.”



“Dạ, 9hoàng thượng.” 7cMọi người 7lui xuống, 8abên trong 6btẩm cung 6an tĩnh lại, c3chỉ có abgió nhẹ bthổi qua, a9làm cho sa 47trướng 81nhẹ nhàng cblay động, 4như có một f7dòng biển 4ấm đang 76chảy qua, 6Lưu Tôn bđem Thanh 9Dao đặt b4ở trên 6giường, 4ánh mắt 2esâu u nóng 45cháy nhìn cnàng, hắn 8vươn tay eôm nàng 4achậm rãi 2từng chữ etừng lời 3cmở miệng.



“Biết 7ta lúc trước 3khi nhìn abthấy nàng 4mặc áo 1bcưới này acó cảm btưởng gì 6không? Thật 65sự ta muốn fđem nàng ecgiấu đi, 3thế nhưng 6đến cuối 7cùng vẫn 4nhịn được, 0abởi vì cmặc áo 43cưới là 7giấc mộng 9bcủa nàng, bhiện tại d9nàng nên c8bồi thường adcho ta mới 6ađược?”



Tay 8hắn dường 7như mang ftheo một 18cổ ma lực, 01từ từ cvuốt ve 11đôi mày acủa nàng, 7ánh mắt, 8rồi chậm crãi đi xuống, e4cuối cùng 03hướng về 3phía bộ 6ngực nhô 00cao kia, đáy 74lòng không b6ngừng được 2ethở dài, 1cái thời fđại kia ecủa các fenàng thật cdsự mặc 8như vậy 78sao? Nữ 4tử đều 7mặc gợi 5cảm, bại 96lộ như 6vậy à? 43Vậy nam 63nhân còn asống yên 6ổn thế 27nào nữa, 0nhưng có f2đều hắn 93không biết 18là áo cưới 4dtrên người 0Thanh Dao eakỳ thực 0đã cực aakỳ bảo 4thủ rồi, 6nếu mà b2chân chính 5cbại lộ, bcó thể 6alàm cho hắn edđiên cuồng camất.



Thanh 0Dao mỉm 2cười không 0nói, nhìn a3nam tử trước fcmắt, mày 1của hắn, c5mặt của 1hắn, đều 6kiên cường 3và tuấn 3dật, thật dgiống như 28được tinh 2điêu tế ekhắc mà 6thành, một cnam nhân 8xuất chúng e9như vậy, 9cnhưng hết 63lần này 3tới lần 5khác vẫn 27rất si tình, 9nàng quả fathật là 6đã nhặt 33được bảo 1bvật.



Nên fnhững gì dfđã từng 8nỗ lực 1đều đáng 0dgiá, vì 3eđã đổi fđược chân 8tình, để f9hai người a3được bên dnhau đến c6bạc đầu.



Sa ftrướng 07bị gió 22thổi tung 5bay, thân 67ảnh cao 43to kia chậm 1rãi cúi cxuống, động 95tác mềm 2nhẹ, cẩn 77thận từng 22li từng ctí như che 6chở cho a2một báo 37vật quý egiá, bên 3nhau suốt 2fđời, vui 8dvẻ vô tận…







Mười 63năm hậu, bthời gian 3cũng không 9có làm phai d4mờ đi sự a1mãnh liệt 01của tình 36cảm, ngược 32lại tựa 09như rượu 3quý càng dlâu càng 8đậm.



Phượng 41Loan cung, 5sáng sớm fliền náo cnhiệt hẳn alên, trong 0btrong ngoài 5ngoài là 8một mảnh bthanh âm a3bận rộn, c0hôm nay là absinh nhật 85mười tuổi 72của thái ebtử, hoàng eehậu nương 62nương đã 7cmời vài 8vị khách b9nhân đến 52để chúc 6mừng cho 7thái tử, 7vì thế 0nên không 91có mở đại byến chiêu bđãi quần bathần.



Thái dtử, Mộ fdDung Lăng 70Tình mười 5ftuổi, tuy ddrằng tuổi 85còn nhỏ 50nhưng rất 47có khí phách 8bthiết huyết 2chi phong 0của cha 4hắn, lúc 3này hắn 8đang đứng 54ở một 1dgóc đại 2điện quấn 7lấy một 3thiếu nữ 1phong nhã 6hào hoa.



0gái kia mặt 9mày anh khí 12bức người, 2giở tay 81nhấc chân fmang theo asự uy nghi 6hoàng gia, 5nàng một b5thân hoa 97y màu xanh flá mạ, d5làm cả 5angười nổi ebật giống 9bnhư một dfđóa hoa athơm kiều cdiễm, khi 9nở ra sẽ 0eđầy màu 7sắc và 3bhoa lệ nhất.



Mộ 74Dung Lăng 4Tình vươn 2tay lôi kéo ccMộ Dung 5eThấm Ngư.



“Hoàng btỷ, mẫu 80hậu đâu?”



“Mẫu 68hậu a…”



Mộ 4Dung Thấm 82Ngư đang c5chuẩn bị cmở miệng 53nói, thì f2như chợt bnhớ tới 28cái gì đó, 14liền chống dtay lên eo, b3tàn bạo c4trừng mắt 1thái tử: 7“Lăng Tình, 0ngươi lại 0muốn làm 66cái gì?”



Nàng 7fvẫn chưa 5quên tên bhoàng đệ 53này rất 95là dính 4mẫu hậu, akhông lúc c1nào khắc 3nào mà không fmuốn phá 6hư chuyện 1triền miên 2dcủa mẫu bhậu cùng ephụ hoàng, 84ai cũng nghỉ 4kiếp trước 61chắc hắn 9ecó cừu ceoán với 4phụ hoàng, echo nên mới 0không thân 7dcận phụ 83hoàng, hơn 7nữa luôn e0luôn muốn 4dcướp mẫu fhậu cùng 35phụ hoàng.



“Hoàng ctỷ, hôm 9nay là sinh 6nhật của eta, ta muốn 2biết mẫu 7hậu chuẩn 9bị lễ cdvật gì 0cho ta mà.”



Mộ b3Dung Lăng d2Tình mang dvẻ mặt buất ức, dnhưng trong 33ánh mắt 6blại có 8ánh sáng 5trí tuệ eblưu chuyển,  sau ađó thì b4như bị bbịt kín 47một tầng esương mù, 1bộ dáng f0của hắn fcùng hoàng 2ahậu nương 71nương đương dtriều rất catương tự, 13đều thuộc 97về loại flạnh lẽo 99bức người, d7hôm nay là fngày sinh 4của hắn, dnên hắn 03mặc quần 44áo minh hoàng 9cẩm bào, 6tóc ở trên 7đầu dùng 96ngọc bích cftrâm để 6buộc lên, b0hé lộ ra ckhuôn mặt dnhỏ nhắn 5alãnh diễm 04bức người, acsau này trưởng 8thành chắc 8sẽ là một etên khuynh 81quốc khuynh 98thành a.



“Được c3rồi, phụ 15hoàng cùng 4mẫu hậu 2ở hậu 2hoa viên 99đó.”



Mộ fDung Thấm ddNgư vô lực emở miệng, c8nàng cũng 2không phải 47bởi vì 8bộ dạng 6fuất ức d7của Lăng b9Tình, mà 7bởi vì 7hôm nay là esinh nhật ccủa hắn, abmà hai người 2làm người fccha mẹ kia 30lại trốn 66vào một egóc đi hôn 6enhẹ, nên 1anàng có achút giận, a7vì vậy a6mới nói a4cho hoàng cđệ biết 3bọn họ d1ở địa cphương nào.



“Cám bơn hoàng 2tỷ.”



Mộ dDung Lăng 1Tình vừa bfnhận được 0btin tức, 8đã nhanh f2chóng nhắm 3hướng hậu 35hoa viên 4mà chạy 4đi, thái efgiám đi 5phía sau 13hắn vẫn 71theo sát 7bmột bên, 1còn không 82ngừng miệng 6kêu: “Thái abtử, người cfcẩn thận fmột chút, 1thái tử…”



Đáng 1etiếc tên 8kia căn bản 8không để fý tới thái a3giám phía b3sau, chạy 8enhanh như 21một trận dbgió.



Tuy arằng chỉ 0có mười 2tuổi, nhưng 3fvõ công 69của hắn 2đã không 59tệ, vì 8fđược phụ c1hoàng chân dtruyền.



Tuy 7rằng phụ 3hoàng rất 1fsủng hắn, 9thế nhưng 9hắn vẫn e0thích kề 39cận mẫu 3hậu, ở 58bên cạnh d1nàng có 3thể cảm 35nhận được edyên lòng e4cùng vui 3vẻ…



Ngự a9hoa viên, 0ccác loại 3choa xá tử abthiên hồng echập chờn 7trước gió, atrong không ekhí như fecó một 70luồng hương 1thơm ngát 6bkhông ngừng etoả ra.



Bên atrong phòng eđình ngắm bhoa bích 7ngọc, có 48hai đạo dthân ảnh 2bđang lộ 9ra, chính 5elà hoàng b3thượng 5ccùng hoàng 18hậu nương 1nương đương 0triều, thời 1gian mười 6enăm đã clấy đi 04sự ngây d1ngô của 9btuổi trẻ, ahiện tại 6chai người 7càng phát 88ra mị hoặc, 58luôn khiến 5người khác abphải chú fý.



“Dao 0nhi.”



"Uh.” dThanh Dao 16ngẩng đầu 12lên cười 0nhìn hắn, 1mười năm 0ethời gian, 62tình cảm d5mãnh liệt fcủa bọn 86họ không aecó giảm 7đi chút 5nào, mà bevẫn bền 3chặt như aalúc trước, anhư vậy 95nàng đã 37thực sự fdmãn nguyện, 0có Tiểu 74Ngư nhi, f4hiện tại 5lại có 5thái tử 2Lăng Tình, 39tất cả ceđều rất 9viên mãn.



“Chúng 4ta cùng đi 78hưởng tuần 4atrăng mật 8có được 5hay không?”



Từ 08khi hoàng 7fđế biết 8được từ 9hưởng tuần 96trăng mật anày, thì fthường 48xuyên lấy dra để dụ 2dỗ Thanh dbDao, trước 75đến giờ e6bởi vì 8Lăng Tình 3còn quá 93nhỏ, cũng brất vui 78vẻ khi kề ccận nàng, 2nên nàng 8không yên 9elòng nhi 7tử, vì 2bthế không eacó đồng 1ý với hắn, cnhưng hiện 8atại nên 39buông tay 6để cho eLăng Tình 5học cách a1độc lập, dnghĩ vậy 9bThanh Dao 2liền mỉm fbcười gật 3đầu, nụ 0acười kia dtươi đẹp 9tràn ra cả akhoé môi.



Trên 9mặt gương f8tuấn dật 79của Huyền e3đế lập 2tức đầy 7cý cười, 24ngay cả 9hàng lông 2cmày hẹp a7dài cũng 98nhuộm sự a7vui vẻ.



Hai f6người hai f7tay nắm 7bchặt nhau, 9ánh mắt 8egiao triền ccùng một ffchỗ, lúc 0này một 4cđạo thân bảnh nho 10nhỏ vọt 8vào, bỗng 3fnhiên cắt f2đứt tầm damắt nóng 98cháy của 46hai người.



“Mẫu 02hậu, mẫu dehậu.”



Thái 2tử Lăng 2cTình thở 0ahổn hển cfmở miệng, 8fhiển nhiên 9là do chạy 0avội mà 8đến, Thanh cDao vừa 8bực mình e6vừa buồn dfcười nhìn 2chắn, rồi 7vươn tay 8sờ sờ c1khuôn mặt 9phấn nộn 9ecủa hắn, bLăng Tình clớn lên bcùng nàng 5giống nhau 90như đúc, 5ngay cả 3cá tính 3cũng giống, 5xưa nay hắn 4không thích 65gần gũi fngười các, echỉ khi 8fchính mình bnguyện ý 8cũng người 95đó gần 6gũi thì efmới đến egần, bằng f6không ai 20cũng không 3fcho đến 5gần hắn.



“Làm asao vậy?”



“Lăng f9Tình muốn 63nhìn một 9chút lễ 7vật mà f6phụ hoàng bcùng mẫu 3achuẩn bị 5dcho nhi thần.”



Lăng 3Tình tự afthấy lấy fcái cớ c9này rất 3ctốt, kỳ 59thực hắn 8mới không 4gì lạ gì f7lễ vật 6đâu, thân eblà thái ftử đương 4triều, vật 00gì mà hắn 83không có 22a, hắn chỉ b3muốn gặp 0mẫu hậu, bcho nên mới 86mượn cớ, 39Thanh Dao ablàm sao không 9biết, nên enàng vươn 50tay bóp gò 3má trên 1mặt của c3hắn, thương 7yêu mở 8emiệng.



“Ngươi 9a…”



Huyền 9đế ở 4bên cạnh 8cũng không dbcó nói gì, ehôm nay tính 0tình hắn 1đặc biệt 18tốt, nên 7hướng ra dngoài đình f6kêu một d4tiếng: “Người 0dđến, đem 91lễ vật 8đưa cho a2thái tử 0trình lên ddđây.”



“Dạ, 8hoàng thượng.”



Thái 80giám đem 2lễ vật adtrình lên, cđó là một chộp gấm echoa lệ, 8fThanh Dao fliền nhận 59lấy, đích e8tay mở ra, 81là một 9cái mão aeđội đầu 0kim quan hoa b0lệ, hào 5quang ánh 94sáng bắn 48ra bốn phía, 6dsinh động 9rực rỡ, 7Thanh Dao dlấy ra, a3kéo Lăng aTình qua 4rồi đích 49thân đội fbcho hắn.



“Thích 3không?”



“Cám 6aơn phụ bhoàng cùng ccmẫu hậu.” 03Lăng Tình 52nhu thuận dmở miệng, 42hắn ở ftrước mặt 2dmẫu hậu 4luôn luôn arất nhu ethuận, không e1giống như bfở trước 3mặt người 4akhác luôn bluôn lạnh e4lẽo.



Mắt 84thấy sắc 39trời đã ckhông còn 4esớm, Thanh bDao đưa a3mắt nhìn fLưu Tôn 6một cái, fbý cười 66tràn ra cả 4akhóe môi: df“Đi thôi, ebkhách nhân 71đều đã edtới, sao 42chúng ta 07có thể fở nơi này cchứ.”



“Đi.”



Ba 2người trở 6lại Phượng 42Loan cung, 01khách nhân abquả nhiên eđã tới, 92vì các nàng c9không có 84mở yến 54tiệc lớn 65để đãi 79tân khách, 44nên chỉ 17có một b0ít người 57quen đến, 0ecông chúa 7Mộ Dung 41Tinh Trúc f0cùng phò a1mã Hoa Ly cCa, phu phụ 2eMộc Thanh 4aChâu, mà 8Mộc Thanh 0cHương cũng dđã tìm 1được giai 53tế, cuối 9cùng là eNam An vương bvà Nam An 6vương phi, 5Nam An vương 5bphi chính 54là Nguyễn 7aTiểu Liên, eđôi này, 78Thanh Dao dphải mất 21thật lớn 4dcông sức fmới làm a6cho hai người 1họ đến 32với nhau, a7hiện tại bhọ cũng arất ân 0dái, không 0enghĩ tới 5nàng cùng fbNguyễn Tiểu 2Liên còn ccó một 4dtầng quan cbhệ sâu 9xa khác, eathì ra Nguyễn 5Tiểu Liên 8chính là 10muội muội 9của minh 0chủ võ 71lâm Nguyễn aTử Hạo dở Duy Thành, c1mà phu nhân 1của Nguyễn cTử Hạo, 8lại chính 04là Tố Ca 61di nương, d8bởi vì 5tầng quan 16hệ này, fnên hai người 6acàng cảm 0dthấy thân 2athiết.



Trên 31đại điện c3rực rỡ, 9ctiếng nói 43cười không bengừng vang 0lên, mỗi 7bngười đều 9frất vui 79vẻ, trên 7emặt luôn 8lộ ý cười, 6mấy người f2lớn các 21nàng thì 0chụm lại 8fmột đám 3với nhau 39để nói 62chuyện, 97còn tiểu 7hài tử 4athì đùa 5egiởn thành 0bmột đoàn, cthái tử deLăng Tình c1hiếm khi 58lắm mới ađược cùng 2nhi tử  của 7Mộc Thanh bChâu chơi 1với nhau.



Mạc aSầu cùng 7Băng Tiêu 10cũng đều e5gả ra ngoài, d3Mạc Sầu f3thì được dphong làm 34An Bình quận cchúa gả 8ađến đất 1phong vương, cmà Băng afTiêu lại 04gả cho một 82võ tướng 19bình thường, e1bất quá acuộc sống 7cũng rất 6hạnh phúc, fthời gian 7bcó thể 1lắng lọng 07lại, làm 8bcho người 3ta khi đàn bmột khúc 34nhiệt huyết edhùng ca đều 3frung động fđến tâm 5can, ai mà 31không có 8thời thanh 4xuân tuổi 4ftrẻ, ai 4mà không 91từng có 7lòng can dđảm cùng 80nhiệt huyết, 66cùng lý 1tưởng hào chùng rung 7achuyển sơn echà…



Ngày 7athứ hai, efhoàng cung 06truyền đến dfmột tiếng c3kêu hoảng 8sợ.



“Công 27chúa, không e4xong, nương 28nương không 6thấy đâu, cechỉ để 9lại một e9phong thư.”



Mộ f4Dung Thấm 6Ngư mở f8to hai mắt 6có vẻ khó 0tin, sau đó 7frất nhanh ctiếp nhận 5ethư, trong 30thư, mẫu 48hậu ngọt enhư mật 2nhắn lại: 3“Tiểu 3Ngư nhi, 3mẫu hậu dcùng phụ 7hoàng đi 81hưởng tuần a7trăng mật, 4dngươi hảo dhảo chiếu fcố hoàng fđệ nhé, c5lúc trở 2về mẫu 4fhậu sẽ 7tặng cho d7ngươi một 96đại lễ.”



Câu 11nói cuối d9cùng, làm e4cho tóc gáy d8của Mộ fDung Thấm 08Ngư dựng 6thẳng, rùng 1mình, nàng 9nghĩ như athế nào 51cũng đều 66có cảm a6giác bất aan.



Thái 51tử Mộ 93Dung Lăng 42Tình cũng 8nhận được dtin tức, 24nên giống dcnhư một 5trận gió 0xông tới, 8hướng về 52phía Mộ 9dDung Thấm 2eNgư thét 84chói tai: b“Mẫu hậu 3đâu, mẫu 2ahậu đâu?”



Tiểu 1aNgư nhi chầm 6chậm nhìn 9lướt qua cbLăng Tình e5một cái, 3xem ra ý 3dcủa mẫu 4hậu là d8muốn để fLăng Tình ahọc cách a1độc lập, 41vì thế 8nàng không 1nhanh không 4fchậm mở 7miệng: “Bọn 83họ đi du dđãng giang a7hồ rồi, 5ngươi liền btỉnh tâm 8lại đi.”



Tiểu aNgư nhi nói exong, làm 9bộ không 1thấy được 8sắc mặt 7của đệ 9fđệ khó f5coi, nàng 4xoay người cđi ra ngoài, 41trên đại 44điện Mộ 4Dung Lăng 83Tình tức 39giận kêu 87lên: “Mẫu 4hậu!”



Trong elúc đó b4tại một fbnơi non xanh bnước biếc, ctrên lưng 1hai con tuấn 41mã toàn ethân tuyết 75trắng, là c3hai người 7thiên tư 0tuyệt sắc 1chậm rãi 07biến mất f4ở trong eaphạm vi etầm nhìn, dnhàn vân abdã hạc, 5thần tiên bbầu bạn, athỉnh thoảng atrên không a2trung còn 8truyền đến adư âm như 47có như không.



“Nàng 5nói tặng 0cho Tiểu dcNgư nhi một 06đại lễ, 5là cái gì bvậy?”



“Đến 2lúc đó e4sẽ biết.”



“Là bcái gì, c5nói cho trẫm dbiết đi?” d5Lòng hiếu f4kỳ của b3hắn đã d6hoàn toàn dbị khơi 7lên.



“Là 09một người 75nam nhân.” d2nói xong 88liền cất alên tiếng 49cười đường dhoàng không b5bị cản 5dtrở, dư 6âm biến 9fmất ở 0trong làn cfgió, và 23ánh dương fquang vẫn 3ftuyệt đẹp 8như cũ, 3trời rất 2xanh, mây brất trắng, f5cùng hạnh bphúc tràn engập ở 7ctrong không 5ekhí…



HOÀN


08.08.2012, 14:47
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: trangnee
Thủ quỹ
Thủ quỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 10.12.2011, 13:05
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 63
Được thanks: 143 lần
Điểm: 8.63
Gởi bài Re: [Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu - Điểm: 1
oh, cúi cùng cũng end chúc mừng nàng, nàng vất vả rùi : "> *tung bông*


14.08.2012, 23:40
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn trangnee về bài viết trên: cafe_chaud
Học sinh mới
Học sinh mới
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 26.07.2011, 02:41
Bài viết: 4
Được thanks: 4 lần
Điểm: 0.75
Gởi bài Re: [Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu
Truyện hay quá.  Cảm ơn các bạn đã bỏ thời giờ để dịch cho mọi người xem.


19.08.2012, 14:44
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 208 bài ]