Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

[Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33255
Được thanks: 19875 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu - Điểm: 10
Chương 4e124: Liên 2Hoàn Kế. 54 © DiendanLeQuyDon.comNhất Cử 1Tam Dắc

Quang dMinh Chính fđiện, trước 50cửa có 6dmột khoản 0sân rộng, dblúc này atrên quảng 4trường bgự lâm auân mặc egân sắc bciáp trụ 2đứng san 5át, vẻ a8ặt đầy 6át khí, 29àn bạo, 04hìn chằm ehằm động 78ĩnh trên 8fuảng trường.

Bởi 6aì đây là cdột vụ cđăng cơ b8đại điển 90hông quang 9ainh chính a9đại, vì 8hế dù đăng 5ơ, đại 12oàng tử cẫn không baên lòng, 4fđể ngừa c8ó tình trạng 2đột phá ebảy ra, bởi 23ậy hắn 0đã dặn 7hống lĩnh e8gự lâm ebuân, nếu 18ó người c8ám can đảm 89hiễu loạn 95đăng cơ c6đại điển, ebiết trước 4ói sau, bất b9ể đó sứ 45hần của 1ột quốc 4ia cũng không 25được.

Bốn dfhía là ngự eâm quân 17hân bố, coàn cảnh 3bhật là 38y nghiêm foa lệ.

Lục 0uốc sứ 5chần phân d5ố ở hai 58ên, tiếng 20hạc hồn 6ậu vang 56ên, chỉ 4hấy phía edưới tầng 12ầng thềm 58đá, từ 45hoản sân 9ộng đi 4ới hai đội efung nữ cùng 00hái giám 15ặc cung 35rang hoa lệ, 4ộ dạng 6hục tùng 2ang theo hai fật cát 5ường, đi f0hẳng đến 0erước Quang a7inh Chính fđiện, hai 4dđội người, c4ối đuôi dchau chia làm 6eai hàng đứng 11ở trước 1ặt lục 2uốc sứ 0hần.

Sau adđó là đội c5anh dự, 71hanh thế 1ớn, có 9iếng tấu b1hạc vang eên, nhưng 03hông có d5hút nào 16hấy vui 52ừng, ngược fại còn 0ộ ra một 7ỗ không 9ahí tử vong beít thở 23hông thông.

Bởi a2ì nơi này 5ừa trải fua lễ rửa b9ội bằng 4áu, tuy rằng 5được quét 6ước sạch f3ẽ, nhưng bốn phía 68rải rộng 3càu hồng, ehật không 8hác gì màu dồng quỷ d2ị của fcáu.

Cuối 5ùng là năm 0arăm ngự 3âm quân, f2hỉnh tề fộ pháp 5aó trật cự, đạp 5ên tiếng 2ang, mặc dgân sắc aiáp trụ 3oang loáng, ccrên tay ngân bhương sáng 43uắc rực e2ỡ, cho thấy 2hững người ebày không 3iống như 00gười bình dhường, făm trăm bcinh binh này 6đã đi tới, 86ùng với 5eđội cung 6ữ và đội 72anh dự như 16hau, phân c1a hai hàng 10đứng trên 52hía đầu 9àng.

Cuối eùng xuất 61iện một 3hiếc kiệu b4oa lệ tám 23gười khiêng, a7im sắc sa eạn bao lại b7uang cảnh 2ên trong, acàm nó như 2eẩn như b7iện, nhưng 2ọi người 8đều nhìn 52a bên trong 0bđang ngồi 8gay ngắn b2ột người.

Tám 09iểu thái 7iám bước 6iến thư ahả, đem 51huyễn kiệu fang tới berước, đoan efđoan chính c0hính đứng 7bở khoản 7ân rộng fớn, tám cã cung tỳ 5aoa y, lập 74ức tiến 0ên một d2ước, nhẹ bén rèm kiệu 3àu vàng.

Thanh ebâm mềm cại đáng a0êu vang lên: c“Hoàng chượng, 2ời hạ 97iễn kiệu.”

Một 90đạo thân 72ảnh minh 0foàng cao 3ớn bước bcuống nhuyễn biệu, xuất c4iện ở drong mắt fbủa mọi 8gười.

Thanh 7ao lẩn trong f6đội ngũ của lục f8uốc sứ ahần, lúc 4ày xuyên chấu tầng eầng sương 46ù chướng 04gại, lạnh dùng đánh 9iá nam tử 7ao cao tại a1hượng kia.

Mặc cdong bào bàn 7ong dệt eụa, thắt 58ưng bó buộc 9eđai ngọc a5ùng màu, 04im quan cột 2óc, cả 5egười nhìn 81ua tôn quý 6bất phàm, chỉ là giữa 19rán của fắn lộ 7a lệ khí, 8on ngươi eđỏ đậm, 06àm người 1a không hàn bcà khiếp bợ, kinh 99ãi đảm c2hiến.

Người f4ày không fên là đế 9ới phải, 38ếu Hoàng 5iên quốc 4hực sự 03ơi xuống a2rong tay của 7dắn, cuối 2cùng cũng f6à bị các cước khác 0bhia cắt.

Thanh 1ao đem tầm 4ắt thu hồi bại, dời edề phía 8aau cùng của 2cđám đại dfhần, không 4iết này b1rong những 4ehần tử fcó bao nhiêu 2gười là chật tâm 9củng hộ 8đại hoàng 40ử đăng 12ơ, khóe 5aôi nàng 9âu ra nụ 7fười nhạt, 9uay đầu f2ơi nghiêng egười nhìn 07ạc Ưu, aũng chính 00à Thẩm ccgọc, lúc drước hắn 29ịch dung 8để trà 57rộn vào 4đây, hiện 12ại đã ehôi phục 3iện mạo ehân chính, e9ì sợ có 0agười nhận d7a hắn, vì chế vẫn 66úi đầu, c1ũng may vào 8aúc này lực cbhú ý của 48ọi người 3đều ở 18rên người 92ân hoàng, 4ên không deai chú ý e6ới hắn 7đứng trong 49óc phòng 5

Lễ eghi quan đứng 8fở giữa 4ạch ngọc 4hềm đá 89rước cửa 11uang minh 31đại điện 4ao giọng 8ọi: “Triều cái tân hoàng, e9gô hoàng 7ạn tuế 0ạn tuế 1ạn vạn 62uế.”

Đại 9oàng tử 1hẩm Diệp 13rước mắt 8oé ra ánh dáng, đứng 25ở nơi vinh 5fự của duang minh 5ađiện, tiếp 11hận triều fái của 18đủ loại 8euan lại.

Thanh 18âm của 06ễ nghi quan 7ơi xuống, eiền đi 35rước một e9ước quỳ 1uống lạy, 1gự lâm 08uân cũng e6uỳ xuống, e8gân thương eđặt hơi cghiêng bên 7gười, cung 7ữ cùng 09hái giám 3uỳ xuống, 33rong tay vật 3iểu tượng 7cđể ở 77ột bên, 4ục nước 2ứ thần, 6ũng chậm f7ãi cúi người 9uống, thi f8ễ, cuối 1dùng chỉ 0òn lại 60ăn võ bá buan cả triều, ahỉ thấy 9ọn họ 6ahìn người fung quanh 53ân rộng fđều quỳ 7uống, nên 4ai mặt nhìn bhau, một eai, có vài 29gười quỳ cuống.

Nhưng 72òn rất 4ahiều người bhì không ccuỳ, họ 8hỉ ngẩng 42đầu lên fbhìn thẳng 5ào mắt d1ân hoàng, 2cân hoàng 07đế khuôn 0ặt có chút 74âm ngao, 5cãnh trầm baăm tức 5ahìn những 9gười này, cbẩn nhẫn 3cức giận, brải rộng 9ở đáy a2ắt, tuy 6ậy hắn aẫn chưa 5bhúc nhích.

Lúc 87ày có thanh dâm thái 3iám vang 4ên: “Thái 4ậu nương bương giá c3âm.”

Theo 62iếng hô 3ang, một 62đội cung eỳ vây quanh ecữ tử ung 6ung đẹp dđẽ quý a3iá đang 1ađi tới, e6gười này 4fhính là 9boàng hậu f6đương triều, 4iện giờ 81à thái hậu.

Chỉ 3hấy sắc dcặt nàng f2âm u khó 7biểu, nổi 6ciận đùng 9đùng tiêu eái tiến 8ào sân rộng, ccđứng ở 9ên người 9ân hoàng 1đế, một ađôi hắc 9cđồng bắn 8a ánh sáng 0àn bạo 54hiếp người, 9âm trầm e0ừ trên ddặt của ecđám đại a9hần đảo cua, cuối 37ùng giọng 3ói tàn bạo eất lên.

“Lớn e5ật, vì b1ao không 9ariều bái 11ân hoàng.”

Nhất 9hẩm đại 0cọc sĩ, 5biến lên 9hía trước dột bước, 8hậm rãi 8đối hoàng 7ậu làm 6bhi lễ: “Dựa 2heo tổ chế 9uy củ, tân 83oàng đăng 0ơ, nhất bđịnh phải 8ó thánh 4hỉ của 2oàng thượng, 70oặc là 6bi triệu, 86đại hoàng 54ử tuy rằng dà con vợ dả, nhưng 2à không 61ó tiên hoàng 2di triệu, 1ất khó 2ệnh bọn 1hần tin ffhục.”

16đại học fdĩ ở trong cfriều đức fao vọng frọng, lời 27ừa nói aa, quần 3hần ồ aên, sôi dổi gật 18đầu, trong búc nhất 26hời những 5bđại thần a1ia căn bản 2hông thèm 44hìn tới 7ắc mặt 0ủa hoàng 8ậu cùng 46ân hoàng, cchỉ lo nghị cfuận sôi 87ổi.

Hoàng eậu giận 5dữ, xoay fình quát d1ạnh: “Tô 2đại học 02ĩ, y theo 3ời nói 5ủa ngươi, 0hư vậy cai mới có 80hể leo lên 0oàng thượng 5ảo tọa, 6hải biết dằng hoàng 5hượng bị 1dệnh hiểm 5ghèo, ai 4ia một lòng 7uan tâm hoàng 3hượng, 9bới không 1ho bất kỳ 7agười nào acới gần 5ên tiên 6oàng, ai 1ia trước dđây vẫn 89ồi bên 2ạnh tiên boàng, tiên 2oàng hôn 3ê bất tỉnh, 62uối cùng 3fới băng 56à, theo như bời Tô đại dọc sĩ vừa 7dói, như c4ậy Hoàng aiên quốc c7ày tức 5ehông phải 3fô chủ sao?”

Hoàng aậu lời 6ói vừa 2ơi xuống, 9dhững đại 9hần kia 2ai mặt nhìn 58hau, cuối cùng từ 34rong những 3đại thần 1eày đi ra 47ột người, 9rầm giọng 2ở miệng.

“Bẩm foàng hậu, 8ọn thần 9đã gặp c6ua người 4ó di triệu, a6iên hoàng brước lúc d7âm chung 68ó để lại 4i triệu, a7ơn nữa ciên hoàng dđã lập 8hất hoàng 1bử Thẩm 8gọc làm cfhái tử aương lại, 3hứ không chải đại 9foàng tử.”

Người 8aừa nói 80huyện là c7hị phẩm b1đại quan, 0ông bộ fhị lang.

Lời dói của 3ắn vừa b7ong, giống bhư tảng 35đá chìm b3iữa hồ, a6rước Quang feinh Chính 5điện, thái 0iám cùng 6ung nữ còn 55ó ngự lâm 3fuân, đồng 4coạt ngẩng 64đầu, nhìn eề phía 4huôn mặt ađang thị euyết của 1ân hoàng d, làm họ f2oảng sợ 5đến gục 6đầu xuống.

Trong 1hông gian 4ộng lớn e6hư vậy 3aà một điểm 6hanh âm cũng 48hông có.

Tân 12oàng Thẩm 3eiệp đột 9hiên gầm 6ên: “Người 5đến, lập 57ức đem 8ô đại 64ọc sĩ cùng c8ông bộ f9hị lang c0ắt lại, bám can đảm 71hạm thượng, 4êu ngôn foặc chúng, 76rảm không 7ha.”

Hành 4cđộng này aủa Tân 1oàng, không b1hể nghi 1gờ làm bcự làm cho 3hân cách abủa mình 3àng ngày e9àng thấp, aất cả 8ọi người 9ở đây acđều biết 1ân hoàng 0hượng là fột người aàn bạo chị huyết, 4aục quốc 4ứ thần c8hìn cục eiện bế c9ắc trước 01ắt, trên 5huôn mặt 3ủa mỗi 41gười đều 49ứng thú.

Đây 57hật là b0ột màn 30ịch mới 4a, thất 5oàng tử bhẩm Ngọc, bà người 6hương nào, 2hân vật 3ày vẫn 19hông chịu b2uất hiện 33a, làm sao 02ó thể làm eoàng thượng 60đây?

Trên 95uảng trường begự lâm 83uân, vốn f3hính là 9gười của 12hẩm Diệp, 69ên vừa 00ghe thấy 3dệnh của dfân hoàng, cập tức 12ừ hai bên fọt tới, bfhư lang như 0ổ lao thẳng 1ề phía c7ô đại 1ọc sĩ cùng 29ông bộ 7chị lang, cất quá 5òn không 7ó chộp 87được người ahì, bỗng 06hiên từ 0rong góc 53hòng yên 4ặng, nhảy ba một người 5đến, thanh 43âm lãnh eị tiêu 3át vang lên.

“Lớn 6eật, ai dám cđộng đến cđại học 4ĩ cùng Công 6cộ thị 9ang đương briều.”

Người 0ói chuyện 4hính là chẩm Ngọc, 5ắn chiều dao độc fập, mặc 32ộ bạch 3bắc cẩm 1ào, trên 2đầu tóc cfđen dùng c3gọc quan 7ố định 2ại, nhẹ e8hàng như e8ấm ngọc, cừa nhìn 0hấy thất 7oàng tử, d1ọi người 2hỉ cảm 7hấy trong 04lòng bị cánh sáng c3bao phủ, 1nhân tâm 0trong nháy bmắt chếch 5đi vài phần.

dđại học 8sĩ cùng 7Công bộ 5thị lang, 15cùng những bquan viên alúc trước c1giao hảo bdvới Ngũ b7hoàng tử, 0rất nhanh dquỳ xuống ffđất, cung 80kính mở 8emiệng: “Chúng 0thần tham d6kiến thất choàng tử, 1tham kiến 9hoàng thượng.”

“Đứng 51lên đi.”

“Dạ, 1hoàng thượng.”

Không 4nghĩ tới e3văn võ bá f5quan, lại 4có hơn phân a0nửa người dủng hộ 11thất hoàng 7tử làm 9choàng đế.

Thẩm 6Diệp không fangờ thất d5hoàng tử alại tiến 8cung, còn b6ẩn thân 4ở trong fsứ thần 46đoàn, sắc 78mặt hắn 3exấu xí 65cực kỳ, 45quanh thân fhung tàn, 3ngôi vị 40hoàng đế 7đã tới 0atay làm sao 04cho đi được, 4lập tức crống to: b“Người bcđến, bắt 2tên nghịch fetặc này, 26chính là 4hắn đã 7ahại chết 8aphụ hoàng.”

Ngự 24lâm quân d8rất nhanh 08cầm vũ ekhí vọt 1tới, Thẩm eNgọc đột 3anhiên quát 46lạnh một etiếng: “Ai 3dám, di triệu 9ở đây, 04người sinh bsự, chính 3blà kẻ mưu 35nghịch phản 9thần, xử 2tử.”

Thất 43hoàng tử d6Thẩm Ngọc 8tuy rằng 7tuổi còn 42trẻ, thế 5fnhưng trải fequa trận bachiến rửa 1tội này, d4trong một 24đêm tựa 7ehồ cả 1fngười trở anên thành 3thục ổn 6trọng, hơn 8nữa nghĩ 0đến việc fđại hoàng 8huynh hại 54chết phụ 8fhoàng, tim 6của hắn fliền không eathể bình 7btĩnh, con 88ngươi âm d7u, sắc mặt clạnh lẽo, 6khóe môi 7dlộ vẻ 14thị huyết, 3hắn nhất 4định phải dđích thân 5bắt được 0ác nhân fbnày, lấy 3đầu của f5hắn tế 6vong hồn 84phụ hoàng.

Thất choàng tử 3aThẩm Ngọc 8tiếng nói dvừa dứt, 4Tô đại 5học sĩ adẫn một 9ađám người 5lập tức 5bvây quanh fthất hoàng 0tử để fbảo hộ, e4cùng hoàng c0hậu đối emắt, đương 4dnhiên cũng 9có một 41nhóm người 91ủng hộ 9đại hoàng eatử cùng e0hoàng hậu, fchỉ là cahiện tại 4có di triệu bbxuất hiện, ddmọi người 95ai cũng không 9dám lộn 8xộn.

Hiện 46tại cục 5cdiện đã 2thay đổi, 1chỉ cần 58một sai 44lầm sẽ 33gây hậu c7quả nghiêm f7trọng, nên 92người người 2fđều cẩn 7thận cảnh 3giới.

Bên 9cạnh hoàng dhậu cùng 8đại hoàng 0atử có một 3fnhóm lớn e0ngự lâm 7quân, mà bthủ hạ 5bcủa thất 3hoàng tử c6Thẩm Ngọc 47cũng chỉ bbcó hơn phân 9nửa đại 14thần trung c8thành, bởi fvậy tràng 5diện chỉ 18cầm cự f0được.

Lục 7nước sứ 1thần đều 8eở bên ngoài, 02thờ ơ lạnh 69nhạt.

Đại 4hoàng tử 8fThẩm Diệp 2dnhìn tình 2atrạng đột 7bphát màu, choảng sợ favị hoàng ađế tới dtay sẽ khó 4giữ được, 03nên cũng f9không quan fftâm nhiều 57nữa, lập 4tức mệnh flệnh ngự 46lâm quân 68phía sau: e“Bắt loạn 6athần tặc 9tử, ai dám d5ngăn cản, cgiết trước e2rồi nói.”

“Dạ, choàng thượng.”

Rất 8fnhiều ngự alâm quân cuy dũng tiến eflên, thẳng 50đến bên 7người thất 7hoàng tử a5cùng những 96đại thần 0ckia , mắt 69thấy lại 33có một 7hồi huyết 53chiến.

Bỗng 25nhiên xa e7xa vang lên 4btiếng bước cchân chỉnh 3ftề có trật 5tự, rất 3nhanh, từ 36phía dưới e8sân rộng 6toát ra một 3nhóm lớn 8người đến, 51dẫn đầu 2cngười chính 7là Y Tư 1Nguyên, bị atiên hoàng 67cách chức 94làm bình d1dân, hắn ffdẫn theo b8binh tướng 28do kinh thành 7điều tới f, chừng 0hơn hai ngàn 3người, 4một bên cchạy một 3bên gọi.

“Tiểu 96dân cứu b2giá chậm 3trễ, xin 10hoàng thượng 7thứ tội.”

Ngự 92lâm quân 67vốn đang fchuẩn bị 3xông lên acnhất thời 6giật mình, 6cầm ngân ccthương chậm 20rãi thu lại, 8thối lui 5cđến bên 5cạnh hoàng 11hậu cùng 89đại hoàng 8dtử.

Gương cfmặt duyên 00dáng sang 35trọng của 7dhoàng hậu, 4lúc này 2bao phủ fmột mảnh dcdữ tợn, 40âm trầm b6mở miệng dquý: “Y eTư Nguyên, 44ngươi thật 9to gan, nơi 7này chính 5là đăng dcơ đại 2điển của 56tân hoàng, a6ngươi nhất agiới bình ddân lại 81dám xông 2vào quang eminh chính 32điện, luận 12tội phải 2chết.”

“Chết?” 89trên tay 0Y Tư Nguyên 6có người, 97căn bản 4không sợ 95hoàng hậu, 61bởi vậy 42lạnh lùng bliếc nữ dnhân kia 9dmột cái, 8khinh thường 0hừ lạnh.

“Đến ftột cùng 3flà ai đáng achết, thử e7qua mới 6biết được.”

Y 0eTư Nguyên ebtiếng nói 6vừa dứt, 3văn võ đại bthần vẫn 3bảo vệ cfthất hoàng 22tử gật 1eđầu tán 11thành, nghị 65luận sôi d4nổi: “Có 4etiên hoàng ddi triệu 0ở đây, 1Y Tư Nguyên 5đại nhân 0là hộ giá 6ecông thần, 98có tội c1gì.”

Đại d8hoàng tử 17Thẩm Diệp cdtriệt để 2điên rồi, 59lạnh lùng d4mở to một 85đôi mắt 0đầy tia 9máu, nếu ebọn họ 91không cho fbhắn dễ 1chịu, thì 6bọn họ 23ai cũng đừng 2anghĩ dễ 4chịu, lập 3tức liên 2thanh kêu d1lên: “Lên, 31một cũng 19không để 6alại, giết 3bcho ta.”

Tiếng fnói hắn 3dvừa dứt, 35ngự lâm 40quân lần 9thứ hai 52xông lên.

Lúc 24này, bên dngoài sân b3rộng lại bvang lên fatiếng bước 75chân, dẫn eđầu đúng 69là huynh 2trưởng 6của Tiêu athị hoàng cchậu, dẫn 8hai người davọt tới.

Hoàng fhậu vừa 6dnhìn thấy ehuynh trưởng 95tới, lập atức cười cha hả, âm 4atrầm nhìn 12những người efở trước 32mắt, nàng 2cũng hiểu afrõ, lúc 69này chỉ acó một 1hồi huyết 2chiến, người 5thắng làm 0vua, người 29thua làm 3giặc, về aphần lục 02quốc sứ 8cthần, kiên 6quyết sẽ akhông nhúng ftay vào chuyện 03đấu tranh 42nội bộ 9của hoàng ethất Hoàng 95Viên quốc b.

“Hoàng fbhậu nương 02nương, thần 3cứu giá a1chậm trễ.”

Huynh 0ftrưởng 3của Tiêu 7hoàng hậu, 0từ trước 1đến nay 1vẫn không 0được trọng f7dụng, ở 96trong triều fchỉ đảm enhiệm một 38văn chức, 9cũng không aephải chức 6vị quan 3dtrọng gì, 6tiên hoàng c2vẫn luôn b8phòng bị 7người của aTiêu gia, cnhưng đến 6cuối cùng fvẫn chết dctrên tay 1nữ nhân 4này, chỉ 34là Tiêu 5gia lấy 9đâu ra binh fmã nhiều 9như vậy, fcả triều dvăn võ đều engạc nhiên 80không ngớt, 7bởi vì dnày hai ngàn 6người hơn, 22mà Ngũ hoàng 8ctử binh bfbại như 2núi lở, 17chớp mắt 2liền bị fchế trụ.

“Tốt, ftốt, đến 2cđây giết 7cho ai gia, 5giết chết 89Thẩm Ngọc 7dtên nghịch 3tặc này.”

Hiện 55tại chỉ ffcó trừ 0đi Thẩm 6Ngọc, bọn c4họ mới d2có một a3đường f4sinh cơ, 1bằng không 9chỉ có bmột con 1đường 63chết, Thẩm aNgọc đăng 05cơ làm hoàng 2fđế, tuyệt 0đối không 1có khả 2enăng bỏ 87qua cho bọn 07họ, vì ebthế hiện 4tại chỉ dcó thể 35được ăn 7cả ngã 6evề không, fcũng may 2có nhiều 17binh tướng enhư vậy, 9rốt cuộc eai chết 9vào tay ai 47còn chưa 4biết đâu?

Chỉ 0là hơn hai 01ngàn người 0kia vừa 43đi vào sân frộng, cũng ckhông theo 73bên người 66Tiêu đại a8nhân đến fbên cạnh bhoàng hậu ddcùng đại b5hoàng tử, famà hướng 38bên người 7thất hoàng 0tử đi tới.

Tiêu 0choàng hậu bsắc mặt fđại biến, 4đại hoàng 3tử sắc 4mặt nhăn fnhó dữ 20tợn, nhìn 3về phía bcậu của 49mình, có echuyện gì dxảy ra vậy?

Tiêu 6đại nhân bcho rằng 03những người 9đó nhầm b9lẫn, rất 3dnhanh kêu 4flên: “Các dcngươi lầm cfrồi, đây f2mới là 39hoàng hậu 7cùng đại 07hoàng tử, ecác ngươi bcphải nghe 99lệnh y nói.”

Thất 9hoàng tử 8Thẩm Ngọc 16từ phía amọi người 9đi tới 5phía trước, e5lãnh mị e8lên tiếng: 6“Lâm Tư 4Miểu, ngươi 8làm rất 8khá.”

Trên edquảng trường 52không khí 1dbỗng trở a6nên yên 1lặng chết 75chốc, thất dehoàng tử blà có ý cgì? Chỉ 08thấy hơn d0hai ngàn ecngười theo 0Tiêu đại enhân tiến 26vào chính 42đại quang 0minh điện, 9dmột người 7cầm đầu 7bôm quyền 7trầm giọng 4mở miệng: 6f“Tạ ơn 43thất hoàng 3etử khích bblệ, tại 1hạ phụng 3fmệnh cung 3chủ, đến e4đây bảo 0hộ thất 2hoàng tử, d6chúc thất choàng tử 48quang vinh 9đăng đại dvị.”

Cung echủ?

Trên dbquảng trường, emọi người 2hai mặt anhìn nhau, 4văn võ đại cthần của 82Hoàng Viên 8aquốc, còn 8fcó lục 3equốc sứ 21thần, sự 99nghi ngờ 44không ngừng e6phát sinh era, cung chủ b3trong miệng cnhững người cnày lại 6là người fphương nào? 8Hơn nữa 02bọn họ 8rốt cuộc 76là ai.

Thẩm a1Ngọc thanh 25âm lãnh 2chìm nhất 7thời vọt 8lên không 67trung vang 00vọng ở 7trên quảng 3trường, 4xuyên thấu 8trái tim 27mỗi người.

“Bản 08điện tạ 2ơn cung chủ 05Phượng 6Thần cung c.”

Phượng ceThần cung a7ba từ vang 8dội phát 60ra, cuối 5cùng có 4thể từ 9ở đây 0bay ra ngoài.

Vẫn e9đứng ở aphía ngoài 54Thanh Dao d5lạnh lùng abnhìn hết cthảy trước 5mắt, nghe 3abên tai, fđồng thời 8cũng thấy 7bngũ quốc 53còn đang 0nói thầm.

“Phượng e8thần cung? 6fsao cho tới cbbây giờ 40chưa nghe 4ai nói qua d8a?”

“Thật 6fnhiều người 0a, không fbiết chỗ 6btối còn 5acó người a3nữa hay 9ckhông?”

“Mà a3cung chủ 8ekia vừa 4nghe qua chắc 2là một c5kẻ vô cùng 19lợi hại, f0ngươi xem bmượn tay 88Tiêu đại dnhân trừ 8fđi Ngũ hoàng 2dtử, hiện btại ra mặt e4giúp đỡ 2thất hoàng 43tử, thật 5đúng là 4tính toán e7giỏi a.”

Thanh 6Dao nghe những 21lời này, dlơ đễnh 22nhíu mày, 1tiếp tục 6chú ý động 9dtĩnh trong f3sân.

Lâm eTư Miểu badẫn hai 63nghìn binh 65mã lắc 1mình đứng 37ở bên người 1thất hoàng f4tử Thẩm eNgọc.

Bên 40này vì một 03đội nhân cmã thêm ffvào đã d2kịch liệt 5echiếm ưu 7ethế, mà 7cbên kia đại 83hoàng tử d5Thẩm Diệp 36sắc mặt 34xấu xí 5đến cực 67điểm, tóc 6đen dài 4ở trong 03gió bừa abãi dựng 63thẳng, vừa 47nghĩ tới f1tình trạng eatrước mắt, cbđều là 7fdo cậu tạo cthành, hắn 61lập tức 76phẫn nộ 85giơ lên 8một cước, 5thẳng tắp 0hướng Tiêu 67đại nhân 0đá một dcái, đem c2Tiêu đại 6nhân đá 3văng xa gần 85mười mét, cùm một 0cái rơi 6adưới đất, fcđau đớn 44rên lên emột tiếng 4rồi ngất 0đi.

Hoàng 5chậu vừa 9đau lòng fhuynh trưởng, 1lại đau 9flòng nhi 1tử của 6mình, gương fmặt âm 8trầm xấu 0xí, khóe 94môi nhếch 7lên hạ ara mệnh a9lệnh tàn ffbạo cho 20ngự lâm 6bquân.

“Lên, fgiết chết ebbọn họ, 6hôm nay nếu anhư hoàng ethượng 03thuận lợi 5đăng vị, 2ccác ngươi 4mỗi người eđều thăng f9quan tiến 19tước.”

Hoàng 75hậu tiếng 5nói vừa 2dứt, ngự 42lâm quân 5liền vọt 4lên, mà 52binh tướng 50Y Tư Nguyên bmang đến 73cùng người d8của Phượng dThần cung, 3trực tiếp anghênh diện, 0trong khoảng 8thời gian 68ngắn, trên dkhoản sân 0rộng lớn, 3etiếng kêu 71vang lên, chuyết sắc 2một mảnh, a9sáng mờ c6đỏ bừng, f0yêu diễm emà đẹp 76đẽ.

Quỳ basát ở một fbbên đám 3bcung nữ 55cùng thái 5agiám sớm 8dhoảng hốt crút lui, athét kêu 8dlên tìm camọi nơi fđển lẫn atrốn.

Ngự c1lâm quân 17tuy rằng 62dũng mãnh 9fphi thường, bthế nhưng ethủ hạ b5của Phượng 1Thần cung 5đều là fcnhững kẻ crất lợi 7bhại, bởi 7vậy vừa 8fxông lên 2lập tức chiện ra 3ưu thế, 9nhiều ngự 46lâm quân 2dbị giết 7chết, làm 7những quân 62lính còn f7lại tan 4rã, rút b5lui về phía bsau.

Đại c6hoàng tử 03Thẩm Diệp, 9triệt để 86điên cuồng, 31thân hình 74phóng lên, bcnhảy tới fgiữa không 3trung, thẳng 42hướng Thẩm c1Ngọc mà 2đến.

Thẩm 15Ngọc làm dsao sợ hắn, 48bản thân 87đã sớm 4muốn giết 8engười này, e5thay phụ c7hoàng của f4mình báo 4thù.

Thân edhình nhảy fdlên, bay cenghênh đón, 2fhai đạo 0thân ảnh arất nhanh fchém giết dnhau…

Đối b2với võ 06công của 0Thẩm Ngọc, 9Thanh Dao 1rất có 43lòng tin, cbởi vì f7hiện tại, 15công phu 4acủa hắn e9tuy rằng 7còn không c9có đạt 6cđược đăng 12phong tạo 3bcực, thế fnhưng đối cphó đại dhoàng tử 1eThẩm Diệp, 0vẫn dư e3sức.

Thanh bDao tâm tư bvừa rơi 59xuống, Thẩm bdNgọc đã 7bay lên một 96chưởng 3đánh thẳng avề phía 9trước ngực aThẩm Diệp, 35đánh cho dhắn rơi c6xuống trên emặt đất, 20miệng phun 93máu tươi.

Thẩm 8cNgọc cũng ekhông có avì bộ dạng 2này mà bỏ cqua cho hắn, cngười này 8lúc trước bkhông chỉ 6sát hại 6amình, bây 9giờ còn 16giết cả fphụ hoàng, 87mình có 6thể tha 3thứ cho fnhững thương 3ftổn hắn 46gây cho mình, 7fnhưng tuyệt eđối không 0athể dễ fdàng tha 7fthứ cho 6dkẻ sát b8hại phụ 4ehoàng.

Hắn f1luận tội 38rất đáng 8chết.

Thẩm a4Ngọc ý dfniệm trong f1đầu chợt bflóe, thân a0hình nhanh 8như tia chớp b1rút ra bảo 26kiếm trong 8tay của ebinh lính ebên cạnh, 0một kiếm 32đâm thẳng atrước ngực 7dđại hoàng 2tử…

Đại 8hoàng tử 08bị giết, 2ahoàng hậu 4enổi điên afnhanh chóng 3bnhào tới, 70ôm lấy fthân thể 91hắn, gào 9thét kêu 24lên: “Diệp 7nhi, Diệp 8nhi.”

Đại 46hoàng tử fThẩm Diệp 5khóe môi e5mĩm cười, dánh mắt 3mở rất 0lớn, vẻ dmặt không d4cam lòng, 5fthế nhưng efchỉ có athể ôm abnỗi hận 0mở miệng: 84“Mẫu hậu, 68chúng ta 1thua.”

Nói 1dxong hắn 5fliền nhắm edhai mắt 9elại, tắt 6thở.

Hoàng bhậu ôm 49thi thể ahắn cười 7to, đưa 37tay lên rút 7dra bảo kiếm 9trên người 3nhi tử, 3cũng tự dvận tại 3chỗ.

Ngự blâm quân 6vừa nhìn 9thấy chủ 8tử đã 5chết, đâu 55còn dám 1chống lại, 49rất nhanh 7dném xuống cbinh khí, 8bkhủng hoảng aquỳ xuống b0đất.

Lúc 74này, lễ c4nghi quan 3vừa rồi 1không biết 5trốn ở 89nơi nào cbỗng nhiên fachạy ra, 79đứng ở 2trên đài 8acao, lớn 4atiếng tung 17hô: “Bái 3tân hoàng, 8dhoàng thượng c5muôn năm, 6muôn năm, b4thiên thiên ftuế.”

Lễ 5nghi quan cccúi đầu, 1cung nữ 5cùng thái 6giám cũng 0bái, trong btriều văn avõ đại 6thần cũng 95lạy xuống, 1cuối cùng 81ngay cả elục quốc 5sứ thần f7đều bái 0lạy.

Trên adquảng trường aehùng vĩ 57trang nghiêm, a9chỉ có 2Thẩm Ngọc 69một mình 01đang đứng, 8enhìn bốn bphía đoàn b5người đông bnghịt, trong 1dlòng trầm 40trọng không egì sánh 85được, 8vì ngôi d8vị hoàng ađế mà 6phải trả 71giá lớn 51như vậy, 86hắn tình ddnguyện không ccần, nhưng 6bây giờ ahắn đã 5là ngôi 2cửu ngũ, 8liền ngưng 5emi lạnh 8giọng: “Đứng 5lên đi.”

“Tạ 88ơn hoàng 6thượng.”

Thanh 2dDao thở 2dài một 3hơi, Thẩm edNgọc rốt afcuộc đã clàm tân 8hoàng Hoàng dViên quốc, ebước đầu 3etiên kế 40hoạch trong 4của nàng fcũng đã 9bthành công, ckế tiếp 0mục tiêu fchính là 64Đan Phượng 6equốc, nghĩ 7đến Đan 38Phượng 2quốc, nàng 70không khỏi 8bquay đầu 0nhìn về 0bên trái dở phía b8trước, dcách đó a9không xa 22là Cơ Tuyết, 03khóe môi b8nhất câu 4fliền nở 70nụ cười 47lạnh lẽo.

7tuyết, ta dasẽ làm 47cho những 20người như 3bcác ngươi, etất cả 0cđều không f3có kết 7cục tốt.

Thanh 3Dao nhủ 4ethầm, sau eđó thu hồi datầm mắt, 5nàng vốn 7chuẩn bị 3vận dụng fcnăm trăm 77tinh binh 5từ Huyền 2Nguyệt mang fađến, không 6nghĩ tới bcuối cùng b9lại không 6có dùng 05đến, xem 4ra bọn người 4Lâm Tư Miểu 1đã thành fthục, rất 9cnhiều chuyện afđều có 44thể làm.

Bởi 71vì lão hoàng a1đế Hoàng 5eViên quốc 52băng hà, dehơn nữa ctrải qua e2trận giết 78chốc đẫm 0máu này.

Nghi 1thức đăng acơ của c9Tân hoàng c6tất cả b1đều đơn 1giản đi, 8Thẩm Ngọc 2athầm nghĩ 18xử lý tốt 10hậu sự 4cho phụ 59hoàng, vì 0bmệnh lệnh 1này nên 2ahai gã đại 26quan trong 9triều, liền 01đem lục 1quốc sứ 3cthần đuổi 03về dịch 2cung…
Dịch 00cung.
Vài 5người của 6Huyền Nguyệt b9quốc đang 47ngồi ngay cngắn ở bdtrong chính 5sảnh, nhìn 0hoàng hậu 7nương nương 4đang ngồi 8phía trên, 9hoàng hậu 79nương nương 5thực sự elà cơ trí, btất cả 5đều nằm d8ở trong d1tính toán 83của nàng.

“Tất dcả đều baở trong asự tính 69toán của 5nương nương, a3chúng thần 3bội phục.”

Lễ 0abộ Thị dlang của 05Huyền Nguyệt 1côm quyền cthái độ akính nể d2mở miệng, 1Thanh Dao ckhẽ gật dđầu một dcái, nhàn 4nhạt quét cmắt liếc cfnhìn Lễ 8fbộ Thị 9dlang một 8cái, lúc 7trước hắn 6không phải 35sợ hãi 2được mất 0hay sao, hiện etại sao 5lại nói 4ra lời như 03vậy, ở 0trong quan f8trường fđã lâu 5người quả dbnhiên khéo 5đưa đẩy c0hơn.

“Được arồi, tất 7cả mọi 7người đi fnghỉ ngơi 3một chút 0fđi, hôm bnay mọi 40người đều emệt mỏi 4rồi.”

“Dạ 3” hai vị 56đại nhân 0lui ra ngoài, fdriêng Nam 90An vương c8Mộ Dung 1Lưu Chiêu 56thì không 7ccó lui xuống, 4trên gương 7emặt tuấn 55mỹ của bhắn như 5có điều asuy nghĩ, emột đôi bhắc đồng fđầy ánh 27sáng bắn fra, nhìn 7achằm chằm 02Thanh Dao: 01“Cung chủ 83của Phượng 0dThần cung e7là Thanh e8Dao sao?”

Thanh 6Dao cau mài 83một chút, cLưu Chiêu fquả nhiên 9không phải 2fngười ngu 5dốt vô betri, khóe 31môi nhếch bflên, nở bnụ cười afphiêu dật 4dlên tiếng.

“Là fngười của 64ta.”

Nàng e8cũng không 65tính gạt 59hắn, dù 7dcho hôm nay 76không nói, 8sau này hắn f8cũng sẽ 1biết, vì 58thế hà 73tất giấu 3dgiếm.

Mộ 7fDung Lưu 9Chiêu mặc 70dù suy đoán bnhư thế, 7nhưng nghe 5đến câu ctrả lời f7của nàng, 8evẫn hoàn d7toàn ngây 8cngẩn cả 56người, 1hắn nghỉ 3ckhông ra 0enàng sao 0có thể 3làm được, 5chuyện này cnàng xuất dcung chỉ bbất quá d3hơn một bnăm, còn 2achưa tới chai năm, 5bnhưng lại ecó được 4ctổ chức f7khổng lồ bnhư thế, 85hơn nữa e5những người 6đó thực a6lực rất 7phi phàm, 92hôm nay một 7ctrận đánh 1tại Hoàng ccViên quốc, achỉ sợ 1phượng 5thần cung c8đã danh 4dchấn thiên d4hạ, chỉ 2một mũi atên nàng 5đã bắn etrúng ba 3mục tiêu, a7trợ giúp 2fThẩm Ngọc a9leo lên ngôi bvị hoàng 5đế, vì cHuyền Nguyệt 41lấy được abhàng thư, cbcòn để 82cho Phượng 44Thần cung 5ecủa mình bdanh tiếng dlan truyền 32rất lớn.

Kế 81sách tinh cdiệu này bcó thể 4nói giống anhư toàn 0bộ sự fviệc như 1được sắp d8đặt sẵn, 5điều này b0căn bản 3không phải 8người bình 85thường 5có thể cenghĩ ra được.

Trong 53ánh mắt bcủa Nam 3An vương 1Mộ Dung 13Lưu Chiêu dangoại trừ 5ẩn giấu asự yêu aquý, còn f6có sự kính e5nể ngày 0càng nhiều, 3dnữ nhân f9này căn 8cbản là 00một thần 0thoại.

Thảo f4nào một 4nam nhi hiếm f7thấy trong dbthiên hạ d4như hoàng fthượng, a2lại vì fnàng, mà c2mấy lần cerời cung a1trốn ra 70ngoài, nàng 13rất đáng 5bgiá để b9được đối eđãi như 8vậy

Thanh 66Dao nhìn 9thấy ánh 9mắt của caLưu Chiêu, b3không khỏi fbuồn cười 3mở miệng: af“Ánh mắt fbcủa ngươi 9như vậy 4là ý gì, 7bta chỉ là 3lợi dụng 9flòng tham flam của angười khác 48thôi, nếu 62như đại 4dhoàng tử a3cùng Ngũ 1bhoàng tử 7ckhông tham dlam như vậy, 7fthì kế d3hoạch này 26không thuận 9lợi như 64thế.”

“Thế 7nhưng Thanh 9fDao đã đoán bcđược tất 8cả đường 22lui của 9ebọn họ.”

Lưu 2Chiêu tiếp d9lời, Thanh 8Dao chậm brãi xua xua fftay, mệt amỏi rã d4rời mở 5cmiệng: “Ta fđi nghỉ 10ngơi trước.”

Tiếng 9nói vừa bdứt người 8đã đứng cdậy đi evề phía 4nội điện, 9Mạc Sầu 6cũng bước 9tới, theo 28phía sau 87của nàng 9vào bên 2ctrong.

Mộ cDung Lưu 66Chiêu nhìn 1chăm chú 3vào bóng 80lưng Thanh 4bDao rời 44đi, trong b3lòng hiện clên vẻ d8nghi hoặc, 95Thanh Dao avì sao vẫn eche mặt 7lại, bởi 1bvì sợ bị fngười ta 7enhận ra, 2hay vẫn ecó duyên dcớ khác?

Thanh 8Dao không 3biết những 51khúc mắc 56trong lòng ceNam An vương, b2lúc này cmạch suy bnghĩ của ccnàng đã 3bay trở 0lại đám 7dngười Lâm dTư Miểu, fnghĩ đến 6bọn họ, dliền nhớ 6etới Vô d7Tình, nếu 9như không 61có Vô Tình, 1sẽ không 0ecó tất 6fcả mọi ccchuyện nàng 0flàm hôm 6nay , mặc 74dù nàng 39có năng 07lực hơn 28nữa, cũng 8fvô kế khả 0fthi.

dtình?

Nghĩ aađến người ecđàn ông 4này, trong flòng nàng 14lại khó 4chịu, hắn eở cái thế 8agiới kia b2có khỏe 0fkhông? Hắn 12thà chết d9cũng không 50chịu giết 88nam nhân 2ghê tởm 86kia, kỳ 2thực hắn 93không giống dnhư tên ecủa hắn, evô tình, 0bản chất 56chân chính 0của hắn cphải là cđa tình, 33chính bởi 0vì đa tình b9mới có 5thể chịu 4sự khống 5achết của 0Hoa Văn Bác, c2mà tên nam 5dnhân chết 3tiệt kia, 3dbiết rằng 3Vô Tình 2không xuống 77tay với 7hắn, cho b4nên mới 14muốn làm fgì thì làm.

Hoa 5Văn Bác, 70chúng ta 8rất nhanh 5bsẽ gặp flại, ta 1bsẽ làm a1cho ngươi ahai bàn tay ctrắng.

Thanh 3Dao vẫn 19không nói alời nào, cnhưng thần dthái lành 3lạnh, một eđường 82đi vào nội 9bđiện, Mạc 18Sầu ở 8bphía sau 3cũng không 2dám lên 2tiếng.

Hai 5người đi 9vào bên 1trong rồi 86Thanh Dao cmới khôi 1dphục thái 2độ bình d4thường, fnàng lấy flàm kỳ aquái quay 0fđầu nhìn e4Mạc Sầu eở phía asau, nha đầu akia sao nãy cgiờ không 68nói gì thế?

“Mạc aaSầu, làm 28sao vậy?”

Mạc 7Sầu trong b0lòng rất 1khó chịu, 8bởi vì 2eMạc Ưu b8đã không 9còn nữa, 62hiện tại c1người đứng bở trong 8hoàng cung 2là Thẩm 60Ngọc, là 9ftân hoàng 5ecủa Hoàng 27Viên quốc da, nghĩ đến 77đây trong c7lòng của 4nàng liền 9rất đau, 3sắc mặt euể oải.

“Chủ ftử, không ecó gì, chỉ 72mệt chút 7thôi.”

Lúc 89trước nàng 5vẫn lo lắng can nguy của d1Thẩm Ngọc, 1còn có vấn 55đề hắn 08phải đối emặt gần 38đây, nên 9cũng không b0có thời dgian suy nghĩ fcnhiều đến 3việc khác, 1nhưng khi 46hắn đăng becơ làm đế, bthì sẽ 8không bao bgiờ còn 2là Mạc aƯu mà nàng 77quen thuộc, 9chỉ còn 6tân hoàng 8đế của 9Hoàng Viên 0quốc.

Đợi 03đến lúc 4tất cả 57mây mù cùng 5bụi bậm 9tan đi, nàng 0mới bỗng 76nhiên giật cmình tỉnh egiấc, nàng 6emất đi e3đâu chỉ elà một 15người thân, 08còn có một ephần tình 5cảm sâu 8eđậm trong 9blòng nữa.

Mặc dbdù nàng e0không nói, 1cnhưng Thanh 67Dao cũng 6biết nàng cachuyện lo 9alắng nên 1không nhanh 3không chậm 5tiêu sái 7dđến bên 62cạnh bàn bbkhắc hoa dangồi xuống, fMạc Sầu 8eliền rót cmột ly trà 02cho nàng f, yên tĩnh 0đứng ở cmột bên.

“Mạc bcSầu, nếu 2fnhư ngươi bdlo lắng 09hắn, ta 59đem ngươi f6ở lại c4cùng hắn 1bnhé.”

Nàng 29chỉ có 56thể làm 8được điều 0enày thôi, 5dcòn tương 7lai sau này bdthế nào, 2thì phải 0axem tạo 91hóa của 4hai người 9bọn họ.

Thế bnhưng Mạc 0Sầu có 6sự kiên atrì của 1Mạc Sầu, f2nàng chỉ elà một d1hạ nhân, 7lúc trước 1đã bán d6mình cho 4chủ tử, 43sao có thể bở lại e2một chỗ 33cùng Thẩm 5Ngọc được, 88hơn nữa b7người trong 4lòng nàng alà Mạc 47Ưu, không cphải Thẩm bNgọc.

“Chủ 25tử, ta sẽ 1không ở clại, ta 4sẽ ở cùng 2chủ tử.”

Mạc dSầu cự 2tuyệt kiến dnghị của 7cThanh Dao, 7nhưng trên cmặt sự 6cô đơn dvẫn tồn 7tại như 84cũ, trên 5tư tưởng 1đã được 7bgiải khai, 17thế nhưng 31trong lòng a5vẫn muôn 2nghìn mối, 16cần phải 16có một 4thời gian e1dài mới 5buông xuống 7được.

“Ngươi e8cần gì 06phải khổ 2như thế 6chứ?”

“Quên 8đi, không 9nghĩ nữa, 0chủ tử bckhông phải 2mệt mỏi 85sao? Nghỉ 28ngơi một c2chút đi.”

Mạc 1Sầu cung 7kính mở f4miệng, nàng 8không muốn dtiếp tục c9cái đề 3tài này, 8nếu nàng fbđã không efmuốn nói, 81Thanh Dao 2cũng không 5miễn cưỡng, 5hai người a6nói thêm 6một chút 0chuyện, 9sau đó Thanh 5dDao liền 5lên giường dnghỉ ngơi 57một hồi.

Bên 1trong nội 4điện, yên fftĩnh không 8dtiếng động, dMạc Sầu bthấy chủ d5tử đã cngủ, nàng 32mới đến b2ngồi yên 7ở phía ctrước cửa 8sổ, nhìn enhững cánh 1hoa bay ngoài 0cửa sổ 83tựa như 0dgiấc mộng, 51thật lâu 48vẫn không 3nhúc nhích, 93giống như dcmột tượng beđá điêu 5khắc vậy.

Buổi e3tối, Thẩm 6Ngọc phái 0angười đưa d0tới hàng 28thư, bởi 4vì chuyện edcủa tiên 1ahoàng , hắn dbkhông có 0bbiện pháp dtự mình b7qua đây, f9vì thế aphái một f7thái giám e6đưa tới, 9mà thái 20giám này 11không biết 7chữ nên 47chỉ cho 6là thư tín 74bình thường, 37bởi vậy emới đưa 5tới.

Thanh 0Dao lấy dđược hàng 1thư xong athật cao cehứng, buổi 4btrưa nàng c8ngủ một 29chút, nên 25tinh thần 7sung túc, 56tâm tình avô cùng 9dtốt, đem 01hàng thư 01giao cho Lưu 30Chiêu, chuyện 0enày chỉ 7có nàng 3cùng Lưu b2Chiêu và 82hoàng đế 8là biết, dengay cả ahai đại 53thần kia 55cũng không dfbiết chi etiết bên 34trong, để btránh khỏi 6alộ ra tin 25tức, sẽ 2mang đến 4phiền phức 3không cần dthiết cho 27Thẩm Ngọc.

Sau b7ữa tối.

Vài 7người tản 7fbộ ở trong 7sân, tiểu 2kiều nước 9chảy, ngọc bđình lầu 4các, ánh atrăng như e5nước bao 9phủ tất e8cả mọi 7thứ, dùng 90từ mỹ 0cảnh để ehình dung 79cũng không fquá.

Ánh 8trăng như 4vậy, Thanh dDao bỗng f7nhiên hưng ctrí, dừng 57lại thân 4cthể, đỡ elấy tay 1vịn chạm 1khắc của alan can, nhìn 3về phía dMạc Sầu: 0“Đi đem 37đàn của 2ta lấy đến 5đây, ta 1muốn đàn bmột bản 0từ khúc.”

“Dạ, f3chủ tử.”

Mạc cSầu rất cnhanh ly khai, 5xoay người 21đi đến 1gian phòng 0lấy cầm.

Lưu 40Chiêu cùng 81nàng một a1đường 85đi đến atiểu đình 9fphía trước 59mặt.

Gió 80đêm thổi enhẹ, mang 8theo cái dlạnh phơ aphất, làm 77mặt hồ 5dnổi lên 0dnhững gợn 0sóng lăn 9tăn, phong a6cảnh vô cdcùng thu ehút

Tình 9cảnh này, 7làm cho lòng afngười không 58nhịn được 3mà ấm áp f3hẳn lên, 3con ngươi d1sâu thẳm fcủa Lưu 97Chiêu lóe 2lên si niệm, cđêm nay 8ehãy để 1dhắn ích 7kỷ bồi 2nàng một fehồi, hai 6ngày nữa 03bọn họ 42phải trở b2về kinh 80rồi.

“Thanh 7Dao, lạnh 1không?”

Người b4luôn luôn 6lạnh lùng 6bnhư băng, ddhiếm khi 0có được 1ngữ khí d5nhu hòa như 6vậy, làm 81Thanh Dao 1dvô cùng c7kinh ngạc, fbất quá 1cđêm nay etâm tình 0nàng rất 3tốt, nên aacũng không f8quá lưu 3ý biến 49đổi của eehắn, chậm drãi gật ddđầu: “Không 47lạnh, bây cagiờ là fđầu hạ, 4gió này 0thổi vào 91người mặc bdù có chút b4lạnh, nhưng 0rất thoải emái.”

Hai 36người vừa 86nói chuyện c1vừa đi 3vào tiểu 5eđình.

Mạc b7Sầu cũng 5đem cầm flấy qua 20đây, bày 2xong cầm, a4ý bảo chủ 3dtử có thể e7bắt đầu arồi.

Gió 8nhẹ thổi e1rèm lụa 8mỏng, phiêu ephiêu dật 3dật, tóc 6đen như anhư mây 08bới cao 6blên, cờ ctua nhẹ alay động, 3cvừa ôn cnhu vừa 8mềm mại, atrên mặt e1còn bịt 4khăn che 9mỏng, chỉ 6lộ ra một eánh mắt f7động lòng 5người, 1giống như bdcâu hồn, 7dchỉ cần f0người ta eliếc mắt b7nhìn, liền 4bthật sâu 49chìm đắm 8ctrong đó, 60không thể 4tự thoát b3ra được.

Bàn cetay trắng a9nõn lướt e0trên cầm, 4atiếng đàn 9động lòng bngười vang 86lên.

Trong 6eđầu nàng, 9fkhông khỏi f7hiện lên 32một thân 56ảnh đơn 5chiếc, còn a0có nụ cười 0cuối cùng fcủa hắn 2tuyệt đẹp 6như hoa đào c1ấm áp như cánh sáng, a7lòng không fkhỏi nhói 3đau, trong b5mắt nàng 0dcó chút 90sương mù, cthoáng chốc dbị gió athổi tan 5cđi.

Tiếng dcđàn như bemạch suy fnghĩ của engười đánh, 91trở nên 81đau thương a3cô độc, 9trầm thấp 8mà uyển echuyển, 7như nữ 82tử khóc b6nức nở, dcđau đớn 6tê tâm liệt b6phế, như a8vết thương aelòng không 46ngừng rỉ 22máu.

Người bbđàn tâm c2đau, nghe eđược người 4cũng thương 6tâm một 7cách khó 1fhiểu.

Nam 5dAn vương 4Mộ Dung 0cLưu Chiêu ctim nhói 7đau một 2chút, nàng cvì ai mà c4hao tổn 1atinh thần, bai đã tác eđộng đến dtiếng đàn decủa nàng 3như thế…

Mạc 9Sầu biết 1chủ tử banhất định 79lại nhớ 6đến Vô 0Tình công a4tử, nàng 8cúi đầu dthở dài, b2thế sự 08vô thường, enhưng cuối 6cùng người a4bị thương 6tổn luôn cluôn là 0nữ tử.
Đêm a7càng ngày 43càng khuya, 8dtiếng đàn ccủa Thanh eDao lay động drất xa, angón tay 1ngọc xanh 48nhạt xoay 9bquanh không bdừng, chậm afrãi mang 0atheo đau 59thương lan atoả, rồi 9đột ngột 5ecất cao 5âm tiết, 7một khúc 6tri âm tri 4kỷ tấu 45ra, du dương 7êm tai.

Bỗng 21nhiên, ngoài cbđình có 51người nói a5chuyện.

“Là 29ai ở đây 6đánh đàn?”

Thanh 5âm cực 5kỳ lợi 25hại, kiêu fngạo hơn fngười.

Tiếng 64đàn bỗng 87nhiên dừng f8lại, năm 1angón bấu 6echặt ở 5dtrên huyền 3ccầm, bởi dcvì dùng d9sức quá dlớn, nên afdây đàn b8cắt vào angón tay 5acủa nàng, b7một giọt emáu rơi d3xuống.

Mạc 38Sầu kêu emột tiếng, 4khẩn trương 76đi tới 73nâng tay 7nàng lên: 2“Chủ tử, 0người bị 3ethương?”

Thanh 3Dao kéo tay blại, động adtác tao nhã 24từ trong 41tay áo lấy 4ra một khăn 4gấm cầm 3máu, mâu 6quang xuyên 0thấu rèm 1mỏng nhìn 36phía ngoài ađình, nơi dđó đang 7đứng vài dngười, 41dẫn đầu dfchính là f6Cơ Tuyết, 56đi theo phía 64sau còn có 8mấy người 1cận vệ.

Ngoài 9tiểu đình 3có tỳ nữ 7đứng thẳng, c8lúc này chọ cung akính mở c5miệng: “Là 76Nam An vương 8gia cùng c0tỳ nữ 9ở đây 1đánh đàn.”

Trên 03danh nghĩa, 3Thanh Dao 61cùng Mạc 7eSầu đều delà tỳ nữcủa 8Nam An vương aLưu Chiêu, 40trên mặt fThanh Dao bche bằng bkhăn lụa 3dmỏng, Mạc b5Sầu sẽ 4ddịch dung 73đơn giản, d3hơn nữa achuyến đi 9này các 5nàng vẫn 01chưa cùng 7Đan Phượng cdquốc chính bdiện tiếp cxúc, vì bthế không bai hoài nghi 8cả.

Quả f9nhiên, Cơ 6Tuyết hừ e5lạnh một 8tiếng: “Hầu 8gái nho nhỏ 9athôi, mà 9có nhã hứng flớn như dvậy.”

Nói 2xong liền bdẫn người 8xoay mình 83rời đi, dđi được f4vài bước, 1như chợt bnhớ tới 2amột việc 8gì, tiếng 4đàn này 7dễ nghe 8êm tai như 68vậy, một a6hầu gái eesao có thể fbắn ra tiếng 21đàn êm 7dtai thế 9sao? Hơn 7cnữa tiếng 61đàn này c1gây cho nàng 74cảm giác 9thật quen 59thuộc, là 3ai?

bTuyết dùng 00sức nghĩ, 5cuối cùng cfnhớ tới 25Vô Tình, 28đúng vậy, 67tiếng đàn 3của Vô 56Tình là 0thiên hạ 00nhất tuyệt, 24thế nhưng 1aVô Tình 31đã chết, dnhư vậy 2ngoại trừ?

Sắc 18mặt nàng adđột nhiên cbao phủ 92hàn khí, f7chẳng lẽ 2là nữ nhân bkia.

Mộc f0Thanh Dao, 35thì ra nàng 5ta ẩn thân cở trong bsứ thần 34đoàn, như 37vậy một 9trong hai 6ctỳ nữ bcủa Nam 7An vương echính là 14nàng, là fnữ tử dche mặt 0csao?

Xem cra Hoàng 6bViên quốc 58thay đổi 0phong vân, 5đều là 1cnữ nhân 19này giở 46trò, chỉ 3cần nàng 2ta ở nơi 7nào, thì cdnơi đó 73sẽ không 94được an 6bình.

ftuyết oán 6hận nghĩ, 2xoay mình dquay lại e1đầu, phẫn e7hận kêu b8lên: “Mộc fThanh Dao, anguyên lai 28là ngươi, 89không nghĩ dtới ngươi bblại trốn 4ở phía 7sau Nam An 8cvương, không fdám ra nhìn engười, c2lén lén 4lút lút, ccó phải 1sợ hãi 08người khác 4biết ngươi 95bây giờ 4dung mạo 4xấu xí 3, nên không 5có mặt 9fmũi gặp 9người khác 6hay không, e6mới phải c2trốn trốn dtránh tránh 8enhư vậy.”

Dứt 2lời, bốn bphía hoàn 2toàn yên f9tĩnh, trong d3đình Nam 3An vương 1Mộ Dung 8fLưu Chiêu bđang định bphát tác, 3thì người b4bên cạnh fdđột nhiên actung người, 38đầu ngón 3chân nhẹ c6điểm lên 64ghế đá, engười đã 0bbay ra khỏi 4ađình, trực ctiếp rơi 3xuống trước cmặt Cơ fTuyết, sắc 67mặt âm fbhàn lãnh cdtrừng mắt 5cnàng ta, 9fhơn nửa d8ngày cũng 21không nói 58một câu.

Chỉ 1là một 5đôi mắt dhình như enhuộm máu, 3lộ ra yếu edớt hồng 85quang.

btuyết hoảng 7ehốt, nị cfhù đến dfrút lui một 6bước, chỉ fethấy cô 9bgái trước 0mắt cho d9dù che mặt, dthế nhưng 75hào quang aequanh thân 4cũng che 37giấu không 1được, 1thân hình 4tinh tế b7mềm mại, ecquần áo 45giản đơn, fnhưng lộ 54ra sự tao eanhã tuyển emỹ như 44trúc, tóc ađen xoã eddài như 0amây, kéo dtheo tua cờ 5chuyển động, bđại mi 7(lông mài)như 33nguyệt, 5cmột đôi 2mắt đen 3dkịt giống 53như hàn c4đầm ngàn 1năm, lạnh 9lẽo làm 2bcho người cta phát run, 6nhưng lại dmang theo 1cường đại 67ma lực, enhìn vào 0một cái bdliền hãm eesâu ở trong 7fđó.

Quả aanhiên là cnàng, trên 0đời này 5engoại trừ 1nàng, còn 28cho tới 05bây giờ, 0không có 15ai ở ánh e9mắt đầu 3tiên, liền 02làm cho nàng 8tâm sinh 5khiếp đảm bđâu?

cTuyết có dchút hối 7fhận, hiện 67tại các 9nàng thế cfđơn lực 1bbạc, nàng 3lại xung 5động, xem 1era phải ecẩn thận 30cảnh giác, c0nữ nhân 8này mà giận 8lên, chuyện 76gì cũng cdám làm.

“Ngươi 7clặp lại flần nữa 19thử xem?”

Thanh d1Dao thanh 1âm lộ thanh 78âm lạnh b0lẽo, như dtừ trong 3fđịa ngục 2vọng ra, bngười đã 4tiến lên 42phía trước 4một bước, b1trong tay choàng vĩ bcầm xanh adngọc đang 93để ở f1trên vai dthượng, 62tư thế ccuồng ngạo, 88thị huyết.

dtuyết dùng 1sức nuốt 2một chút cnước miếng, cquả nhiên 2bkhông dám clập lại, ctrực tiếp frút lui về 6phía sau 27một bước.

“Ngươi a7muốn làm 7gì?”

Thanh c0Dao phát 7ra một tiếng 4cười nhạt: 0“Không ephải ngươi 96vừa nói 2dta trốn 25trốn tránh dtránh sao? 3Ta đây đi 00ra cho ngươi 5thấy, bây 8giờ sao elại hỏi dta muốn 1làm gì?”

Thanh 0aDao vừa f3nói vừa bbước lên 6emột bước, 20phía sau 8Cơ Tuyết 8chính là a5lan can, bởi 37vậy nên 3không còn c1cách nào 5khác để 3lui về phía a7sau, nàng 28chỉ phải 51ngửa thân 6thể ra sau, 6mấp mái 9bmôi mở c8miệng.

“Ta cchỉ muốn 9nhìn một cchút có 93phải ngươi f2hay không dthôi?”

“Là ddta thì thế 2nào?” Thanh dDao mang bộ 8dạng của 6bngười gây 2sự áp sát elên, cũng c6không cho 4dnàng ta có 9chút không 00gian nào bđể thở cdốc.

10tuyết không 4nói chuyện, enhưng mấy 78người hộ 7vệ bên 3cạnh nàng 67đã nổi 40giận, một angười trong 19đám xoay c9mình đưa 3tay lên đẩy 24thân thể 9của Thanh 06Dao ra, nhưng ffcòn không e1có đụng etới Thanh eDao, thì c5thấy nàng, 8vung hoàng 8vĩ cầm 0lên trực 3dtiếp đánh bvề phía echộ vệ dbnày, hộ c3vệ không 6fnghĩ tới 2nữ nhân 4fnày không 10nói một a9lời nào 6liền đánh bngười, emột lần 12không đề ephòng, thì 8dcả người fđã bị ahoàng vĩ a5cầm hất 1văng qua 7lan can, ùm 8một tiếng 0frơi vào dbbích hồ edphía sau.

Thanh 4Dao lạnh flùng mệnh 96lệnh: “Mạc bSầu, đánh 47mạnh cho 0ta.”

Mạc a0Sầu tuân 7lệnh, lập dtức nhảy 2tới đón 2bđầu hai 77ba hộ vệ 6fcòn lại, fđêm nay 38nàng vốn afcó tâm tình 7không tốt, dbởi vậy 2ra chiêu 5sắc bén, 1fhoàn toàn 98là đấu 0pháp liều c1mạng, mấy 6hộ vệ enày rất 81nhanh bị bbuộc đến 48góc chết.

7Cơ Tuyết 3vừa thấy 8fhộ vệ 7crơi xuống 6nước đã eaphục hồi 17tinh thần 61lại, gương 5mặt khẽ 0nóng.

Nàng 5dù sao cũng flà hoàng 8thái nữ 8của Đan 26Phượng 8quốc, nữ a3nhân này 09có cái gì 08đáng sợ, anếu như 65nàng ta thực 0sự lợi chại, sao 6elại bị dhoàng phu 8nương nương bbhạ cổ echứ? Vì 72thế là 4người thì 37đều có fekhuyết điểm, 1bnàng có ecái gì phải f3sợ hãi 8nàng ta, f4hơn nữa fvõ công 1của nàng 6cũng không 7phải chỉ 6được hư 0danh, bởi 59vậy Cơ 8Tuyết xoay a8mình nhảy bbra, thoát 1aly lan can 53biên nhảy 1ađến giữa 32không trung 0thì kêu 5blên.

“Mộc 11Thanh Dao, 44ngươi cho 5là mỗi bngười đều dsợ ngươi 68sao? Tối 8nay ta sẽ d9cho ngươi 5biết tay, 8nhìn xem 53ngươi có 11bao nhiêu d2lợi hại, danếu quả fthật lợi 9ahại, ngươi 49làm sao lại 3trúng xấu a4nhan cổ dcchứ?”

1dtuyết nhắc 04tới chuyện 3này, làm 0Thanh Dao 4ecả người clạnh như 4băng sơn, d9nàng không b1phải là 7abởi vì 9chuyện bị 66hạ cổ, fmà là nghĩ 0dtới Hoa dVăn Bác.

Chỉ 2cần nghĩ 6đến người 9bđàn ông 53này, nàng 8aliền hận 07không thể 3clập tức 7athiên đao 1vạn quả 01hắn, tên 5enam nhân 2acầm thú 8cũng không e8bằng này, 9edám hại 8chết nhi 51tử của 1mình

Bởi 93vì nghĩ 54đến Hoa aVăn Bác, 1nên Cơ Tuyết b9cũng bị aliên quan 2trong đó, 91nếu như emột khắc fdđồng hồ 7trước, 6anàng chỉ 2muốn giáo 1huấn Cơ 4Tuyết một achút, nhưng 4hiện tại 8chính là 9hận không 12thể giết anàng ta, 6bởi vì fngười Đan 9Phượng 7aquốc đều bkhông phải elà thứ etốt lành 2gì.

Ý 1niệm này 4cvừa xẹt 85qua trong 72đầu, thì 8cngười đã 5theo sát a1Cơ Tuyết 56mà nhảy clên, bay 58vọt đến 0giữa không 77trung, hoàng 1vĩ cầm 28không chút 8dkhách khí 36đánh ra dngoài, hoàng 73vĩ cầm 0là một ethanh linh dkhí, cùng cnàng chung 7đụng lâu, bnên rất 52ăn ý, người 61cùng đàn 1hoà quyện 4vào nhau, a7liền có akhí phách 2csắc bén f2quét ngang, dCơ Tuyết 0ekinh hãi, cnhanh chóng ené tránh, a1hoàng vĩ 21cầm bắn 36về phía 62mặt hồ, 2cchỉ thấy 3nước hồ 3nổ tung 26vài đạo 9hoa ánh sáng.

Bên d7ngoài đánh cnhau, trong bđình Nam cAn vương 37Mộ Dung 73Lưu Chiêu 7dẫn Cảnh 4cHàn phi thân 4ra.

“Thanh 56Dao, lui ra, 8eđể ta.”

Vừa farồi là 24hắn quá 14chấn kinh 69nên mới 0không có 0fđộng tĩnh.

Thanh 3Dao bao khăn cche mặt flà bởi 15vì trúng 8xấu nhan 5cổ, dung d4mạo trở 0nên xấu axí, nghĩ 99đến đây 8thôi hắn ffliền rất eđau lòng, fnàng là 6nữ tử 0ngang tàng 24ngạo nghễ, a3sao có thể 39chịu được fviệc này, atrong lòng bnàng nhất cđịnh rất c8đau.

Nam 7dAn vương bMộ Dung aLưu Chiêu 4tiếng nói 78vừa dứt, 9Thanh Dao 2xoay mình 5bứt ra để 0cho hắn 4tham chiến, aelàm một 3nữ nhân, cđương nhiên echẳn để 10cho nam nhân 66ra mặt trước.

eangười cống 4hiến sức d6lực, tội egì tự mình b2động thủ.

7tuyết vừa 87nhìn nàng 9alui xuống, 1lại thay 53đổi một 00người cùng b7nàng đánh 2nhau, không 93khỏi tức a2giận kêu 4lên: “Mộc 20Thanh Dao, fngươi là 5atiểu nhân.”

“Tiểu 16nhân, ta 72chính là f0tiểu nhân, 8ngươi có 27thể làm 9gì được 5eta, ” Thanh 0dDao khinh 91thường c6hừ lạnh, 7trong bóng 47đêm, chỉ 6thấy vẻ fmặt nàng cavừa ý tựa cbvào lan can 7anhìn bọn 2ehọ tranh 0ađấu.

2fbên kia Cảnh baHàn cũng 7phi thân 55đi giúp 47Mạc Sầu.

Thanh ffDao lạnh 2elùng mở b8miệng: “Lưu dChiêu, đánh, feđánh nặng b3tay cho ta, 1đánh cho cnàng thức c1thỉnh sự cthông mình 55của mình, 09nhưng chớ a4đem nàng 90ta đánh fdchết, chừa 0một hơi 69thở là 0bđược.”

Hiện 85tại thân cphận các c4nàng đều 1clà sứ thần, b9còn đang cở địa 0giới của baHoàng Viên 1quốc, Thẩm cNgọc vừa bmới đăng 5ecơ, nàng d2không muốn echo hắn crước lấy 1phiền phức 8fkhông cần 9thiết, hơn 3dnữa nàng ephải về 1kinh chỉnh aeđốn binh dmã, một 2lần nữa cxuất phát, 10đợi đến 42lúc chân 86chính đối bmặt ở b9Đan Phượng 60quốc chính dlà ngày fechết của bCơ Tuyết.

“Được.”

Mộ 7Dung Lưu 2Chiêu lên 8tiếng trả 5lời, công 9phu của 7hắn lợi 5hại không 48gì sánh 11được, 7Cơ Tuyết d5đâu phải 6đối thủ 8của hắn, 39trong vòng amười chiêu 20liền chiếm 20ưu thế, 00cuối cùng bmột chưởng ađem Cơ Tuyết 1cđánh rớt bavào giữa 1hồ.

Lúc 5này Cơ Tuyết adđại bại 86cả người fướt sũng, 7dNam An vương 9Mộ Dung eeLưu Chiêu 9xoay mình 99thu tay lại, 37từ trên 4ekhông trung 4rơi xuống 01bên bờ, 8hai tay ôm 6ngực lạnh calùng nhìn 08Cơ Tuyết 76đang giằng 68co giữa 1chồ, thân 1hình nàng cxoay mình bnhảy một cacái, chuẩn 4bị lên f2bờ, nhưng 3Thanh Dao 00cũng không 5tính buông 6ftha nàng 26ta.

Không 72đợi nàng 4ta ngoi lên e1cao, thân 1bhình nàng dnhúng một b4cái, người 1ađã nhảy edtới giữa 3không trung, 5dhai chân angưng lực, bđột ngột 99trầm xuống, 6đầu ngón 2bchân giẫm d0trên đầu 6Cơ Tuyết, clàm nàng 9cảm thấy 1dthân thể f9bỗng nặng, alại tiếp 95tục chìm cvào giữa ahồ.

Liên d9tiếp uống e8mấy ngụm 7bnước.

Đợi 1echo thân f2thể nổi bblên, xoay a6mình phóng 2ra, Thanh 66Dao lần bathứ hai agiẫm tiếp, 4tàn ác không 41cho nàng d9có chút 1cơ hội 06ngẩng đầu, d9cứ tiếp d0tục như dvậy, Cơ 4Tuyết liên 0tiếp uống b7không biết 55bao nhiêu 18nước, thân acthể chậm 88rãi chìm 8xuống, tựa 4hồ đã fkhông còn afkhí lực 2ngoi lên, 1Thanh Dao 28xoay mình bthu tay lại 3nhảy đến 3bên bờ.

Trên abờ, mấy dngười hộ cvệ cơ tuyết 92mang đến, d3sớm bị 2Mạc Sầu c0cùng Cảnh 97Hàn thu thập, 4lúc này e4vừa nhìn 1fthấy chủ c5tử không cnổi lên, dlập tức bkhóc lên, 9eùm ùm dập 3đầu với fThanh Dao 1f: “Xin ngươi bbbỏ qua cho a8chủ tử 8dchúng ta 1một lần ađi, van cầu angươi.”

Thanh 2Dao tà tà 32liếc nhìn 2mặt hồ eđang rung 6động, không fnhanh không 2chậm mở 4fmiệng: “Đi 8bcứu lên fđây đi.”

Nói 28xong liền adẫn Mạc 8Sầu rời ađi, Nam An 4vương Mộ bDung Lưu 65Chiêu theo 9bsát phía 8sau của aanàng, hướng 9gian phòng 08đi đến, fđêm đã fkhuya, nên afnghỉ ngơi.
38phía sau 30nữ hộ 14vệ kia của bĐan Phượng 93quốc đã 1đem Cơ Tuyết 15cứu lên, cbcó người 15áp dụng 4phương pháp bcấp cứu, 73có người e3kinh sợ 4khóc lên.

“Thái 14nữ, thái dnữ.”

Nhưng f2rất nhanh fliền nghe 3ađược một a3tiếng nôn 12mửa, nữ 0dnhân này 1fthật đúng 20là mạng 1lớn.

Thanh eDao trong 3flòng hừ 1clạnh, đoàn 2người liền dly khai bờ eahồ…

Ngày ddthứ hai, 71đoàn người edcủa lục 7quốc sứ 35thần đều ebiết, nữ bnhân Mộc 8Thanh Dao 6kia đang b9ẩn thân daở trong d3sứ thần b5đoàn Huyền eNguyệt, ccchuyện này 75đã làm 75mọi người 68hiểu ra d7vì sao thất 3hoàng tử 7Thẩm Ngọc 0lại thắng dbđược, cnhất định 6là vì nữ enhân này fở phía 4esau hành 6động.
Sáng 8sớm, Thanh 7Dao còn chưa 0rời giường, eliền có engười qua 85đây bái 6phỏng nàng.

Thanh b1La quốc 44Trưởng 2Tôn Trúc 78cùng Vân d3Thương quốc ceVăn Ngọc.

Nam 8An vương 46Mộ Dung 9Lưu Chiêu a9cùng hai 0người ngồi e4ở chính esảnh uống 4trà, Mạc 0Sầu từ 7ftrong điện 43đi ra, cung fkính thi 22lễ, chậm 04rãi mở f2miệng: “Chủ c3tử còn 3không có dthức dậy 7cđâu? Nô 4ctỳ không a2dám gọi 8nàng.”

Kỳ adthực nàng 4vốn không 98muốn gọi, dchủ tử fcó muốn f9gặp bọn fhọ hay không, 2nàng không 53biết sao? 44Huống chi 95hiện tại 76chủ tử acđang ngủ, cnàng cũng alười đánh 93thức nàng 8ấy.

Nam dAn vương 4cau mài một bachút, lạnh 8nhạt nhìn 7Trưởng d4Tôn Trúc becùng Văn 85Ngọc.

“Hai 5vị trở 7về đi, 1hoàng hậu b3còn không 5có thức 1dậy đâu? 1Đợi khi 0atỉnh lại dehãy qua đi.”

Ai 1fngờ Trưởng dTôn Trúc 97và Văn Ngọc 8fmột lòng damuốn gặp 5fThanh Dao, 18vì thế acăn bản 29không muốn bđi, Trưởng dTôn Trúc 26chậm rãi efmở miệng: d“Hoàng 1hậu quá camệt mỏi, athì để f2cho nàng c3ngủ nhiều bmột chút 8đi, bản 8thái tử f3đúng lúc bkhông có 30việc gì, fliền ở 7tại chỗ dnày chờ 3nàng vậy.”

“Đúng 1vậy, chúng 35ta có việc 8muốn cùng 8nàng thương anghị mà?”

Văn f5Ngọc tà 5età liếc 8enhìn Nam dAn vương aMộ Dung a0Lưu Chiêu 5cđang ngồi cở phía 9dtrên một 4bcái, thảo 92nào lúc 9btrước nam a1nhân này 0không muốn 96cùng bọn 4họ thông 3đồng làm 4fbậy, mặc 84dù về sau 36có cùng 5lục quốc e6liên mình, 1nhưng hắn 3cũng không anói thêm 5cái gì, 2nguyên lai 9tất cả 72mọi chuyện 16họ đã 4tính toán c8rồi, mà ccbọn họ c0thì trở c0thành tiểu 97nhân.

Mộ bDung Lưu fbChiêu sắc 8mặt bao b5phủ tầng 0bsương lạnh, 2hai nam nhân ffnày da mặt 9ethật dầy, blớn lên 34hình người 7dạng chó, bccòn nói 2cái gì mà cthân phận 4fcao quý, e2không ngờ 11lại vô c1sĩ như vậy.

Nhưng 5mà bọn dhắn không 8đi, hắn 3cũng không 34có biện a9pháp, có 88khách đến 6cửa, hắn 8cũng không beđến mức dxua đuổi fngười ta, 7mắc công a2cùng họ 5gây xích 06mích, mà 4xích mích, fsẽ gây bnên hậu e2quả lớn.

Nội eđiện.

Trên 7giường 8gỗ tử d3đàn hương 6khắc hoa, camột thân cảnh vừa edgiật mình, 98thân thể 3mềm mại 14lười nhác 4giãn người 4ra một chút, e3cuối cùng 31cũng mở 6mắt, tuy arằng trên fdgò má ở a3nửa bên amặt có 2ahồng ban 58dọa người, 28nhưng lại 9chưa ảnh 7bhưởng đến 8bchút khí d2chất xuất c3trần nào 7bcủa nàng, atrong phòng e2tràn ngập 59sự sự 3dyên lặng, c1an bình.

Khi 0anàng yên 94tĩnh nhìn cngười khác, e4đôi mắt 0kia trở cnên thật 7lớn, cất 61giấu mị 22lực cường 2đại , làm d7cho người 7ta hãm sâu 96vào trong 35đó.

“Mạc 2Sầu.”

Nàng 2khẽ gọi, d7thanh âm 1như chim bhoàng oanh 09đang hót, fdễ nghe 3và nhẹ 75nhàng.

Mạc 3dSầu rất a9nhanh từ 9sau tấm 5abình phong dđi ra, cung 41kính mở b3miệng: “Chủ a1tử người 7cuối cùng 6cũng tỉnh?”

Nàng avừa mở elời, Thanh 9Dao liền 5nháy mắt 6một cái, 7hàng lông efmi thật 8dài như 4cây quạt 1nhỏ như, 5ebình tĩnh 7anhìn nàng, 93Mạc Sầu 98thở dài, b6chủ tử 4cthực sự 8alà càng 1engày càng 3cmê hoặc 5fnhân tâm, abthiếu vẻ d5lạnh lùng bdtrước đây, ffnhưng càng anhiều sự b8an bình yên b6lặng, đương f4nhiên, đó 2là chỉ cnàng ấy blúc thối dlui lệ khí, 5bnếu như 9thêm vào 8đó chút cánh sáng 5lạnh, thì 67đó là một 2athanh lợi dkhí làm 9cho người 9ta sợ hãi.

“Làm a5sao vậy?”

“Thanh fLa quốc f1Trưởng 3Tôn thái 59tử cùng 07Vân Thương a9quốc Văn atam hoàng 5tử, sáng csớm liền ebqua đây e9cầu kiến 2chủ tử, ebởi vì fchủ tử c4chưa tỉnh, 4nêu bọn 1chọ liền c9ở chính 9sảnh chờ, 2Nam An vương 8dgia đã bồi 1cbọn họ 8uống hết 0vài ly trà.”

Tội fbnghiệp Nam 31An vương e8gia, Mạc 2Sầu ở 26trong lòng a8oán thầm.

Thanh ccDao khẽ 7gật, nhàn 69nhạt mở a3miệng: “Ngươi 5đi ra ngoài, 2cbảo bọn 04họ trở 6về đi, abbảo họ 2biết là 49người nào 1ta cũng không 4gặp.”

“Dạ, bchủ tử, 2” Mạc 1Sầu chần 35chờ một 9bchút, hai d6người kia 6đợi nửa 1ngày, chỉ dsợ sẽ 4không dễ 8dàng bị 6đuổi đi 1fnhư thế, cbất quá 02chủ tử eđã nói avậy, nàng 86cũng không 2dám nói 1thêm cái 87gì, nên 40quay lại fngười bước e7ra ngoài, clúc đi tới 6cạnh bình 48phong, Thanh 3Dao lười c8nhác mở 8miệng.

“Nói eflà khi nào 37ta muốn c1gặp bọn 98họ tự 41nhiên sẽ 07gặp thôi.”

“Dạ, 38chủ tử, 42” Mạc 2eSầu rời 8đi, bên 34trong gian c7phòng, Thanh 0Dao đem bàn 60tay trắng enõn, xoa 0nhẹ trán, dnàng biết elà Cơ Tuyết c4sẽ không cđể yên 5mà, bất a5quá nếu 4Trưởng ebTôn Trúc 3và Văn Ngọc 6đều biết 91nàng ở 0đây, như 7vậy người ackhác nhất 3eđịnh cũng 8sẽ biết, 2tỷ như 64Thượng bQuan Hạo, btên kia vẫn crắp tâm bhại người, 5nếu như 2biết có 5nàng ẩn 9thân ở 1trong Huyền 2Nguyệt sứ 5cthần, dựa avào đầu adóc của 46hắn, sẽ 72không khó 94đoán ra ctiền căn 0ahậu quả 2của chuyện a1vừa rồi, 61người nam dnhân này, 8e là sẽ 4đối với 4nàng động a0sát tâm.

Thanh 4bDao đột 8nhiên mở 0mắt ra, 1đôi mắt 65một mảnh 6hàn khí, 63khóe môi dnở nụ 3dcười thị 86huyết…

Chính 32sảnh, Nam 3An vương 44sắc mặt 02càng ngày ecàng mờ, fdquanh thân cbao phủ flãnh khí, 0con ngươi e2âm ngao căm d9tức nhìn 95hai nam tử debên dưới.

Trưởng c1Tôn Trúc, 0một thân 3cẩm bào 32màu vàng, 9tóc đen adùng dây 1ebăng dài 69nhẹ nhàng 0buộc lại, 1cao quý nho enhã, lúc 2anày hắn 7đang lười 81nhác tựa 9ở ghế ddtrên, không bcchút nào 1ecó ý rời 9eđi, hai mắt 9khẽ nhắm, 6tựa hồ ađang muốn 62ngủ, rồi 5lại tựa 40như không 80ngủ.

Bên 25kia Văn Ngọc, 2lông mi thật bdài thấp bthoáng che 7dấu đôi 2amắt động 2lòng người 80của hắn, 1tóc đen a0thật dài 0trượt rơi ebxuống, tự fđộng chia flàm hai bên, ctự nhiên 0phân tán 6ra một phải 5một trái, emà thằng a1nhãi này fcthì trực 8tiếp ngủ.

Mạc 8Sầu từ 8etrong điện f3đi tới, 11liền nhìn 24thấy cảnh aetượng trước 7mắt này, 4Nam An vương bsắc mặt c8lạnh như 3dbăng, đáng btiếc hai 3fkhách nhân 8này coi như 7không biết, ekhông chỉ dkhông biết, 1mà còn tự 2nhiên nghiên f3người tựa ecở ghế f8trên, như 4đang ngủ, bnói bọn 1fhọ đang 74ngủ thì d7không đúng, 5vì vừa 19nghe đến 2tiếng bước d4chân của 8Mạc Sầu, 7toàn bộ 48đều mở e2mắt ra.

“Thế 0nào? Nàng 9tỉnh.”

Câu a0hỏi này 5flà của 83Văn Ngọc, ftừ khi từ 1biệt ở 4bVô Tình 9cốc, không 11nghĩ tới bchỗ này d9hắn còn becó thể 15nhìn thấy 42nàng, ngày 3ấy chuyện a0hắn làm, 2xác thực 5đã nợ 71nàng một 4lời xin 37lỗi, vì 1thế vẫn 02muốn cùng 70nàng nói 2tiếng xin 0lỗi.

Mạc 4Sầu thi d2lễ xong, 7cung kính emở miệng: d“Chủ tử 2nói, nàng 2người nào dcũng không 43muốn gặp, d2nếu như 1nàng muốn 9gặp, tự 2nhiên sẽ 1đến gặp 7hai vị.”

Mạc dSầu tiếng 5bnói vừa 3dứt, Trưởng 3Tôn Trúc cecùng Văn 3Ngọc tuy crằng thất 1vọng, nhưng b2vẫn cùng 3nhau đứng 28lên, ôn 2nhuận mở 28miệng.

“Vậy fnói nàng 6an tâm nghỉ angơi đi.”

Hai 40người nhất e1tề đi ra akhỏi chính asảnh, trên dfphòng khách cNam An vương 45thiếu chút 9nữa tức 9đến ngất bxỉu, chẳng 53lẽ bọn d9họ cứ 6bnhư vậy e7cùng hắn 14đấu chịu b6đựng chỉ 09vì chờ 6Thanh Dao 6nói một 8câu thôi, 3hiện tại 9cuối cùng bcũng hết a7hy vọng, 35nhưng hắn actốt xấu 06vì cũng bbồi bọn 8dhọ ngồi bthời gian 0dài như c9vậy, ngay 7cả một etiếng từ 1giả cũng ckhông có 4thì liền 2đi… (TT: 3Tội nghiệp echo Ca ^.^)


07.08.2012, 23:16
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33255
Được thanks: 19875 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không] Thiên giới Hoàng hậu - Ngô Tiếu Tiếu - Điểm: 10
Chương 0125: Hoàng e5Hậu Nắm 4Giữ Ấn 92Soái

Editor: bTuyết Băng

Ban efđêm, không 30trăng, đất ctrời một dmảnh đen 26kịt, một a2ngọn gió 5cũng không 6dcó, không 32khí nặng 6ề không dì sánh được.

Thanh 3ao đang tựa brên giường cêm đọc dách, trên bgười đắp e3ột tấm a4hăn mỏng, 5oàn thân 60oát ra sự aười nhác, 0hỉ là, 2on ngươi 01ia lóe lên 5fột tia âm 1dgao…

Người bbia, cũng 20đến lúc 19hải tới caồi chứ…

Ý 17iệm trong 1đầu vừa d4iện ra, 70hì ngoài 6ửa sổ e7iền vang 5ên tiếng 41động như 3ó như không, eất nhỏ, 59ất nhẹ, 43ếu không 7ahải nàng bùng toàn 96ộ tinh thần fảnh giới, e0hì căn bản 9ẽ không 5aghe được 1hanh âm đó, 6ó thể thấy, 9gười tới 82à cao thủ. d4 © DiendanLeQuyDon.comhẳng lẽ 43ắn tự 9cình động chủ sao? 4hóe môi 58àng gợn cên một a0ụ cười ehạt.

Thượng auan Hạo 06à, Thượng 5duan Hạo, 5em ra tâm b0địa ngươi 6hật sự 23ất khó a2ường, bất 3uá, kết 2dục ngươi 25ẫn sẽ fhải chết.

Tiếng eđổ vỡ aaang lên, có người 51há cửa 86ổ mà vào, 3hanh như 97hớp, trường 9iếm trong a4ay mang theo ffàn khí và f5hí phách c9ắc bén 9hông gì d1ánh được dập tới cfrước mặt ehanh Dao. 0 © DiendanLeQuyDon.comó điều, 7gười trên 2iường yêm 0ẫn không ađộng đậy, 7eình tĩnh 6hư cũ nhìn 13ắn, con dgươi sâu 6hư biển eả, thâm erầm vô diên.

Không 8hịn được, 2frong lòng f4gười cầm c6iếm run 6ẩy, đôi 11on ngươi 0ày làm sao dó thể an dình như c5ậy, thanh dĩnh như cbậy, còn bộ ra một 3ỗ khí tức cức người.

Thế d8hưng, ngay 4úc hắn 01hần chờ, bên trong 53đã nhảy fa nhiều 4đạo thân afảnh, chớp 6aắt vây 1ấy hắn, 3ahủ hạ 9ắn mang 39heo cũng afắc mình 8ciến vào. ae © DiendanLeQuyDon.comiờ phút 08ày, trong 51hòng binh d7hí va chạm, ehát ra âm 3hanh chói 03ai, còn có 04iếng người 1ừ lạnh.

“Người 1bào? Lại 32ám lớn 2ật như 4hế, công fhiên dám 27ào dịch 9ung ám sát?”

Những 7bẻ đột 63hập đều 01ang khăn eđen che mặt, 3rên người 8aà trang phục 0ạ hành 70(trang phục f9đen bó sát 7dgười để 41đi đêm), 7hiến người 9a không đoán b4a được 3ọn họ eeà người 7hương nào.

Nữ 3ử trên eiường yêm 87hẽ động 1hân thể, 5hu hòa như aột chú 98èo con, khuôn 1ặt thuần e5hiết như 6cũ, nhưng 3rong mắt 5àng lại 3ràn đầy 07ẻ khinh diệt, mở 58iệng châm 05học: “Nam 4An vương, e6gười ta d5hông trả 94ời đâu. ff © DiendanLeQuyDon.comếu muốn f2ho ngươi 2iết thì fòn dùng 0ahăn che mặt bcàm gì? Nhất 6định là 5oại tiểu a7hân vô liêm 1ỉ, trước 3iờ chuyên 4đi làm những b6huyện trộm 82à bắt chó.”

“Ngươi?”

Hắc f nhân tới c5ám sát không bdgờ nàng 3ại nói c3a những 3ời đó. 4 © DiendanLeQuyDon.comon ngươi 9aóe lên sự 26hó tin, chẳng aẽ nàng fiết bọn 4ọ là ai, c8hông thể 5ào, không baẽ nàng e0đang lừa fọn họ?

Con 5gươi của 9hanh Dao càng 5úc càng feâm lãnh: b“Thượng b0uan Hạo, 02gươi không 6hể sử c0ụng thủ 0đoạn quang 4einh chính 5bđại sao? b2ứ chuyên aôn đi làm cboại chuyện 13ình xấu 1cổ như vậy, cếu để 0ích Hà lão fhân biết, 0hông biết 6ó tức chết a1ay không, fao lại dạy f5a loại đồ 5đệ như 6hế này dhỉ? Ngay c3ả nữ nhân dũng không eằng!”

Người 9ẫn đầu 7hích khách fađúng là 7hượng Quan 78ạo, chỉ 30à hắn không 2ghĩ tới cữ nhân afộc Thanh 01ao này liếc 5ắt một d9ái đã nhận 9a hắn. Đã 7hế còn 6ớn tiếng 88ắng hắn, 8điều này 1bàm hắn 6ức giận cfị thường, 6ạ thủ 4àng thêm 5ài phần b7hâm độc.

Bất auá, Nam An 6cương cũng 7hông phải 6để làm cfảnh, dĩ 61hiên không fho hắn thực 1iện ý đồ, bơn nữa aghe được 49ắn là Thượng 65uan Hạo, dạn Hạc duốc thái 1eử dám công d4hai ám sát c0hanh Dao thì a7àng tức 28iận hơn.

“Thượng fuan Hạo, 8ên tiểu b3hân bỉ aổi nhà 8dgươi, công ehiên dám 9ưu sát người dủa Huyền ccguyệt quốc 0húng ta. d © DiendanLeQuyDon.comừ nay về 1au, Huyền bguyệt, Vạn dạc quốc 36hề không 5đội trời cchung.”

Nhưng 49à Thượng 90uan Hạo dại không 8để ý tới bam An vương 15ộ Dung Lưu 6hiêu, bởi 94ì hắn còn 0hưa thừa a0hận thân 86hận hắn 65đã bại dộ, hiện aại chỉ fần giết 8ộc Thanh 70ao, sau đó 03ắn một 8ực không 0hừa nhận 27hì cũng achông ai làm 3eđược gì.

dhế, hắn 7hông nói aeời nào, d1hỉ ra sức ddđánh. Bất 41uá, động 1ĩnh đã fất nhanh 3ruyền ra 9ên ngoài. 1 © DiendanLeQuyDon.comó thêm người eọt vào, 4eà Thanh La euốc thái 6fử Trưởng daôn Trúc 61à Vân Thương 88uốc tam doàng tử 8aăn Ngọc.

Hai 38gười bọn 80ọ muốn fập công 1bhị uy, nghĩa fất dung 6dừ liền fa tay xuất 7ehủ, mấy 71gười Thượng euan Hạo 3đâu phải 2à đối 8hủ, mắt b5hấy đã dở thế ceạ phong, b3ắp phải 2iện nguyên cình, hắn biền lắc 98ình bỏ 1arốn, hai 8egười thủ 8ạ theo sát 1hía sau hắn ecũng chạy dhoát, còn bcại hai người 3eị giết.

Mọi 23gười gỡ diếng vải 2đen trên 2dặt tên eị giết, d5uả nhiên 71à thủ hạ 93ủa Thượng 2uan Hạo.

Trên 92gũ quan tuấn 49ật của 8rưởng Tôn 96rúc lộ 03ẻ phẫn a4ộ, trầm bãnh lên 39iếng: “Người cày quá âm 5aiểm, sau 7eày chúng 15a phải đề dhòng hắn 6bám toán.”

“Đúng 4ậy, thoạt 3hìn nho nhã c1ất phàm, e3guyên lai 8ại là tiểu 83hân bỉ f6ổi.” Văn 0gọc gật 9đầu phụ 6ọa.

Đối 51ới con người 4ủa Thượng c6uan Hạo, erưởng Tôn arúc đã 23ĩnh giáo 7đầy đủ, dần trước 92ở Thanh 8a quốc, ehiếu chút fữa đã 8để bọn 44ọ đắc ehủ, nếu eehông phải ahanh Dao giết 5eđi Trưởng 0dôn Dận, 7ehỉ sợ eắn đã c5ị hại 3hê thảm. 15 © DiendanLeQuyDon.comai nam nhân b1ùng lúc 99oay người, 7hìn nữ bfử hơi nghiêng 7gười tựa 0rên giường, 0hông phải dhanh Dao thì 2à ai?
Trưởng 1ôn Trúc 4aặt mày eđầy ý 6ười, ôm buyền mở ciệng: “Thanh 8eao, ngươi dhỏe không?”

Thanh bfao trong lòng ehở dài, 1ất quá 7hần sắc e9hông có 2iểu tình 5ì, nhàn 80hạt lên 61iếng: “Nhờ fhúc Trưởng 22ôn thái 3ử, mọi 3aiệc đều 4ốt.”

Văn cfgọc kia cự nhiên 5bhông cam ceòng tụt 5ậu, trên f0ương mặt 22êu nghiệt 76ó chút hối 0ỗi, nhẹ 1iọng mở diệng: “Thanh 6ao, chuyện ebần trước 8ở Vô Tình e9ốc, ta tạ 38ỗi với 8gươi.”

“Không fần, chuyện baua rồi, bfđêm cũng bhuya, hai b3ị trở 37ề đi.”

Thanh 6cao khách 5ahí mở miệng, eem ra ngày 0aai các nàng 16hải trở 0ề rồi. 9 © DiendanLeQuyDon.comhẩm Ngọc 2đã thuận 7fợi đăng cdơ, các nàng f3ũng đã 04ấy được 6hứ cần 9cấy, không 37ó lý do 17ì phải eưu lại 9cữa.

Trưởng f8ôn Trúc 98à Văn Ngọc b1hìn nàng dbột cái, 6hấy trên c0ặt nàng 7hủ một 83ớp sa mỏng, 3hớ tới 5ời Cơ Tuyết, 5àng thật 0ự trúng 4‘xú nhan fổ’, dung 07ạo bị 5ủy rồi 5ao? Hai người 6đều có ehút đau 17òng thay 4àng.

Đêm eũng đã 77ất khuya, 9ó gì mai 7ới gặp 97àng là được, 2ghĩ vậy 8ên hai người 8ong song ôm 15uyền: “Được, fgày mai gặp a4ại.”

Thanh 2ao phất 1hất tay, 9am An vương fang bộ mặt dcãnh trầm aiễn hai 8gười bọn 2ọ, nghĩ 6đến hình 5ạng hai 33ên xú nam 3hân ban nãy 12hìn Thanh 63ao chằm 5hằm, thật 64ảm thấy 83ất khó 58hịu, hoàng auynh không bó ở đây, 7ắn có nghĩa 3ụ bảo 0bệ tốt afàng.

Hai 3gười thủ 2ạ xử lý 5ạch sẽ 48ẩm cung 5ong cũng fui xuống. c5 © DiendanLeQuyDon.comạc Sầu d2ới cạnh 6fàng, cung 6fính mở 3iệng:

“Chủ 05ử, nghỉ 7gơi đi.”

“Ừ.” b5hanh Dao gật 57đầu một aái, nhẹ d9hàng gỡ 3ấm sa mỏng aarên mặt, 49ưu nhã gấp edại, ngẩng 0bđầu nhìn 0fạc Sầu, 7dhẹ giọng 5ở miệng: 7“Ngày mai chúng ta rời 4hỏi Hoàng 27iên quốc, 0gươi xác dđịnh thực 2ự muốn 8đi cùng ba sao? Không 41ở lại a1ới hắn?”

“Không, 73a theo chủ bử.” Mạc 46ầu quyết 6dđoán mở ffiệng, nàng 1hông có 07ất kỳ 7fư cách gì dđể lưu fcại. Hắn 8ây giờ cdà hoàng dhượng, faàng là cái 48ì? Mạc 8ầu cười f0ự giễu, bem ra tự 7ổ ái tình fhật sự e8ổn thương a3gười.

“Chủ 9ử đừng bo lắng, ba không sao. 8 © DiendanLeQuyDon.comgười ngủ fđi.”
Thanh 11ao đứng 2dậy rửa e3ặt, trước fúc nằm 5uống nghỉ 9gơi, buông ada một câu f3ói thâm 2húy:

“Vật dủa ngươi, có ném đi 34ó cũng trở 2cề với 7gươi. Không 11hải của 5agươi, có aeẩn thận 60ất giữ 5ũng không 8iữ được.”

Mạc 21ầu giật a5ình, những 6ời này 2ất có đạo 7cý, không 6bhải của 77àng, nàng 1à tất phải 49ưỡng cầu.

Sáng 23gày tiếp 2heo, cửa 4chành vừa 2ở, Thanh fao liền 83ẫn Nam An 87ương và 4đại thần c9uyền Nguyệt 4y khai Hoàng b9iên quốc, 6ehượng Quan cạo cũng 9ẫn người 5ạn Hạc 3uốc rời e1đi, Đan 8hượng quốc d1ũng đi.

Cuối dùng, dịch e0ung chỉ 6còn lại 78hanh La quốc drưởng Tôn 2rúc và Vân 2hương quốc dăn Ngọc, 5ai nam nhân 8ốn mắt fhìn nhau, 57hìn dịch bung vắng fẻ, xem ra c4ao nhi đúng 59à không euốn gặp aại bọn 6ọ, chỉ 6cđành thở 25ài, rồi e8ũng cáo e0iệt ai về 8ước nấy.

Xe 63gựa đi 3ơn mười f5gày, về cdới Huyền 73guyệt quốc, 1am An vương cfộ Dung Lưu 5hiêu đưa a7hanh Dao đến 2iệt uyển a2ủa hoàng 9ia xong mới 5aẫn đại 4uan trong 45riều hồi 9ung phục ahỉ.

Huyền 29đế biết 0ọn họ 8rở về, 6ô cùng cao cứng, trên 0ương mặt 5uấn mị 5ộ ra ánh 8áng, phất aay cho Lễ 6cộ Thị bang và Binh feộ Thị 22ang lui xuống b8rước, chỉ 20để lại 7ột mình dam An vương.
Bên 85rong thư 91hòng ngập 8ràn Long 3diên hương.

“Đi b1đường 6huận lợi f4hông?” cÂm thanh dtrầm mị 6của hoàng dđế vang eblên.

Mộ 24Dung Lưu 4Chiêu biết fhoàng huynh 4muốn hỏi b7cái gì, 8không đợi ehắn hỏi fatiếp đã 18cung kính 9bbẩm báo: af“Mọi chuyện 48đều tốt, b3hoàng hậu bnương nương 8mưu kế 10ngang trời, 45chúng ta 5đã có được 69hàng thư 2của Hoàng c0Viên quốc.”

Nam 7An vương 0bẩm xong, 87dâng hàng 5thư lên. 3 © DiendanLeQuyDon.comVì cái này, 98hoàng hậu 55nương nương 1đã hao hết 6ftâm cơ, 14nếu không f1khám phá fđược tâm fkế của 7atên tiểu 4nhân Thượng 2Quan Hạo, ebe rằng đã 7dữ nhiều ealành ít. 4e © DiendanLeQuyDon.comThượng c1Quan Hạo dkia võ công 3chóa ra lại e3vô cùng e9lợi hại, c7giao thủ e1qua hắn 0mới phát 8hiện bản fathân căn 3bản không 54phải là 4cđối thủ, 8có lẽ chỉ ecó hoàng 3huynh mới 4đánh bại 5được. 93 © DiendanLeQuyDon.comĐêm đó cfcó thể fethủ thắng fhoàn toàn 07là nhờ 6vào người 26đông thế ffmạnh mới 2dcó thể 3bức hắn 4bỏ chạy.

Lưu 3Chiêu nghĩ dđến những bechuyện này, 4csắc mặt acàng trở 3nên âm u.

Lưu 5Tôn tự atay tiếp fnhận hàng bthư, phát 36hiện sắc cbmặt hoàng d2đệ có e9chút lạnh, 3nội tâm 50chợt nhói 39lên, thanh b0âm cũng 64lạnh đi 7brất nhiều: 31“Lần đi bsứ Hoàng adViên quốc 35này có phải 3drất hung 4hiểm?”

Nam 46An vương 7ngẩng đầu, 9thấy khuôn cmặt tuấn fdật của e8hoàng huynh e1phủ một 0tầng sương 6lạnh, con 1fngươi sắc 22bén, nên 7vội vã 8mở miệng: fa“Là Thượng 96Quan Hạo, 0bhắn biết 6cThanh Dao 4aẩn thân 7trong đám 9sứ thần, 01công nhiên c9nửa đêm 25tiến hành aám sát, 2emay mà nàng 86sớm khám 0phá, bố 2btrí thần bđệ ẩn 78ở một 9fnơi bí mật 32gần đó, 5mới làm 7âm mưu của 72hắn không athực hiện 3được.”

“Vô 7liêm sỉ!” 8Mộ Dung 75Lưu Tôn 5tức giận 2xoay mình, 1đập mạnh 49xuống long 39án, sắc acmặt âm bngao xấu 70xí, đôi 1môi mím 3chặt thành 5một đường 9thẳng, ngực fphập phồng, a4xem ra hắn 8tức giận 5không nhẹ.
“Hoàng 2fhậu không 1sao chứ?”

Nam 07An vương 83lắc đầu, 1hoàng đế 7emới thở 14dài một 26hơi, tuy 26sắc mặt fdvẫn xấu 98như cũ, 2nhưng giọng 45nói đã 5nhu hòa hơn.

“Được 7rồi, lần cnày hoàng fđệ đi 0sứ Hoàng e2Viên quốc 90cực khổ, 17trở về 99nghỉ ngơi ađi.”

“Tạ f8ơn hoàng 5ehuynh.” 38Nam An vương 98lui ra ngoài. da © DiendanLeQuyDon.comA Cửu đi 5tới, cung 70kính cúi 1đầu, cẩn 72thận từng 86li từng 8etí mở miệng: c“Hoàng 71thượng, 26An tướng 01quân ở bcthư phòng 1cầu kiến.”

“Truyền!” 5dHai chân 0emày của 9Mộ Dung aLưu Tôn egiãn ra, 8cất kỹ 66hàng thư datrong tay, 99chuyện này ffcòn chưa 7etới thời bđiểm nên 8công khai, 1không thích c6hợp cho eabất cứ 12ai biết.

A e7Cửu lui e1ra ngoài, 75rất nhanh 75dẫn An tướng 4quân trở 6dvào.

An 71tướng quân, 6hơn ba mươi 61tuổi, là ddnhân tài eHuyền đế 3tự tay tuyển 3dụng, hậu 2dnhân của a6trung thần, 4dhắn vừa cvào đến 9thư phòng 70đã cung 22kính quỳ bxuống: “Thần 3atham kiến 9hoàng thượng.”

“Đứng 5lên đi, 3An tướng 8fquân, ngồi 4qua một 9bên.”

“Tạ c5ơn hoàng ffthượng.”

Hoàng 6fđế bí amật triệu aAn tướng cquân hồi dkinh, còn 6fan bài hắn 8dẫn theo 3một số 2nhân thủ ftrong doanh, fdsự lợi 5hại của bchuyện lần fnày, trong 41lòng Huyền 14đế hiểu 3rõ, An tướng 9quân cũng 1hiểu.

An 45tướng quân 81ngồi xuống 9xong, liền e2ngẩng đầu 8anhìn hoàng dcđế ở 6trên cao, dhoàng thượng 3eanh khí bức 37người, dcon ngươi 3sâu thẳm 9như đại 86dương mênh 8mông, làm 6cho người 6ta không 25thu được 6chút tin ftức gì, 1bcũng không 5bdám suy đoán 7bừa bãi.

“Hoàng c3thượng 6cho triệu dthần hồi f7kinh là vì 2chuyện gì?”

An 3atướng quân 29cung kính b9mở miệng, 25hoàng đế 4từ bên calong án lấy acra một bản 9evẽ, giao 4cho A Cửu ađưa An tướng 1aquân xem.

An c8tướng quân 8tiếp nhận 8bản vẽ, e5chỉ mới 63nhìn sơ 4qua vài hình 4đầu tiên, 0đã sinh 7ra một cảm agiác kinh 9ngạc tột c8độ. Đây flà vật 5bgì? Rất f2quái dị bnhưng lại 2khiến người 30ta nhiệt chuyết sôi 39trào. Hắn btòng quân 4nhiều năm 6như vậy 4fcũng chưa etừng nhìn 0dqua mấy 1thứ này, acuối cùng 23cũng nhận 01ra được afmột loại ebinh khí 6trong số d2đó rất 36giống mũi 5tên, nhưng 78mà so với 2mũi tên 4hắn thường dfdùng lại 0có chút bkhông giống, 49thô hơn 2một chút, 9fnhưng lại 2bén nhọn 9ehơn rất ccnhiều lần.

“Hoàng 4thượng, dfđây là?”

“Những dthứ này 0đều là cvũ khí dùng 4trong chiến 94tranh, lựu 1đạn, pháo efkhói, pháo edsương mù, bcòn có loại bmũi tên 7cđã được 81cải cách. a5 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra 8fcòn một e2vài thứ 03khác, nhưng d6mà hiện a5tại ta không 3mang theo 0bản vẽ fcủa chúng.”

Thanh dâm trầm fthấp của 3cHuyền đế 89vang vọng b7trong thư 99phòng, An 9tướng quân dfrất kích 6động, hơi 92thở dồn 3dập, thể 1fhiện nội 7flực thâm 2hậu.

“Thật f8sự quá atốt, đến cdtột cùng flà người 55phương nào alại có 0thể chế 0tạo ra những bathứ lợi 3hại như evậy?”

Tuy 5rằng còn bchưa biết 06chúng có 1bao nhiêu duy lực, 8nhưng chỉ 0cần nghĩ 3cđến việc 3áp dụng fchúng, An 1tướng quân 90đã kích 6động không 2ethôi. Hoàng bđế gật 3đầu một 73cái, khóe bcmôi lộ 1ra vẻ tự 0hào, bản 8thân hắn 7dcũng không 0ngờ tất c8cả những 7thứ này eeđều là ebản vẽ 5của Tiểu 4Ngư nhi, 08hơn nữa, 3có rất enhiều cái 3đã chế 5tạo ra, 3hắn tự 4emình dẫn 9người đến 6trường 4asăn bắn 3bđể thử fnghiệm, ehiệu quả akhông tệ d9một chút 5anào.
Đương 1anhiên hắn e4tạm thời 4sẽ không 40nhắc tới cTiểu Ngư 6enhi, nếu fdkhông sẽ ffmang phiền 5toái đến 0cho nữ nhi 4của mình.

Dao 9nhi và Tiểu c8Ngư nhi đều 91là lễ vật 8btrân quý 9nhất mà eeông trời b6ban tặng ccho hắn, 06hai người cđều có 4năng lực 5kỳ dị. 48 © DiendanLeQuyDon.comDao nhi mưu 2lược kinh 4người, 3tâm tư mẫn 6tiệp, Tiểu 71Ngư nhi là e7một nhân b8vật lợi 0hại, có 5thể chế c4tạo ra những cloại binh 7ekhí này, bbiết đâu 1chừng là eaDao nhi dạy, a6vì nàng 9vốn là 0hồn phách 5bđến từ 0edị thế.

“Đêm 26nay, trẫm 7đưa ngươi 8eđi kiểm 74tra uy lực 7của nó, amặt khác 1trẫm cũng e9cho ngươi 2gặp một 7người.”

“Dạ, 2ahoàng thượng.”

An 3tướng quân ecung kính 2đứng lên 0dlĩnh mệnh, 36hắn có bthể nhìn bara hoàng bthượng 2đối với 3người kia drất quan ftâm, vừa fcnhắc đến, bánh mắt eđã phát cra tia sáng bcấm áp, 8achẳng lẽ, fngười đó 8là hoàng 4hậu?

An etướng quân atuy chưa 0từng thấy fcqua vị hoàng chậu này 7của Huyền dfNguyệt quốc, a1nhưng danh e1tiếng của eanàng từ 54lâu đã 3etruyền khắp 5mọi nơi. d © DiendanLeQuyDon.comNhiều người 2đều biết 4hoàng hậu 8có bao nhiêu 98cơ trí, ahơn nữa 9nàng còn fdám làm dnhững chuyện 2amà người a7bình thường akhông dám. 7 © DiendanLeQuyDon.comVí dụ như 4hưu đế, f1trong lịch 1sử đây 8là lần bđầu tiên, ddnhưng mặc 98dù nàng 7hưu hoàng c6đế, nhưng 56hoàng đế 5lại tựa 9hồ không 72tức giận.

Ngoài 7thành, Biệt 6uyển của abhoàng gia.

Tiểu 4Ngư nhi nghe bnói nương atrở về, 7đã sớm 18dẫn theo 29Băng Tiêu cdvọt ra từ fphòng binh 58khí, Mao 7cTuyết Cầu fcvà tiểu f9Tôn cũng 8ftheo sát f7nàng, đi 1thẳng đến 45tiền sảnh.

Bất 97quá, tiểu 1Tôn bây egiờ không 0gọi là d8tiểu Tôn 12nữa, đã 1sửa thành 2tiểu Bạch 6erồi, cái 1con sói loi 0choi này 3ban đầu dbcó chút 5ekhông quen, 1anhưng hiện ftại cũng 7đã bình c2thường.

Thanh 7Dao đang 3ngồi ở 8fchính sảnh 0buống trà, 3bên dưới eY Vân đang 1bẩm báo e8những hoạt 4động xảy 6ra gần đây 7thì nghe fthanh âm f6Tiểu Ngư enhi hô to 7gọi nhỏ bftừ xa truyền 14đến, chạy dthẳng một 7fđường, fnhào thẳng 3vào lòng dThanh Dao, 7thiếu chút 2dnữa đụng 13đổ ly trà 7trên tay bbnàng.

“Tiểu eNgư nhi, 27ngươi ngứa 7dda phải 12không?”
Thanh 2Dao lên tiếng c2cảnh cáo, a3nhưng Tiểu dNgư nhi lại 8hoàn toàn 9không để 4ý đến, 18chui tọt dvào lòng 1Thanh Dao, 8làm nũng: a1“Nương, 7người ta 1rất nhớ 0người đó 59nha.”

Cũng 6không biết 22vì sao, tuy 61rằng linh chồn bên 8trong con f2người nàng aflà của 2một người a9khác, nhưng 4mà tập 9tính hành 6vi lại y chệt một 0tiểu hài ftử, hơn e8nữa, từ 62rất lâu, 0enàng đã 64quên mất 86thân phận 6thật sự bcủa nàng 6và Thanh aDao, chỉ bnhớ rõ, fThanh Dao 4elà nương 59của nàng, 4nàng là anữ nhi của 98Thanh Dao, 9vậy thôi.

“Ngươi aa.” Thanh b3Dao thở 64dài, nhưng 7cũng đã f1ôm nàng 6ngồi trên cđùi quay f8đầu nhìn aY Vân.

“Nói dtiếp.”

“Dạ, 63tiểu thư.” 69Y Vân lên 10tiếng trả aflời, cung 9kính tiếp 2tục đề e4tài lúc 60nãy: “Còn 73có Thục 4phi nương 11nương trong bcung, nàng 5dta đã tới 8đây hai eeba lần, 1bnói là muốn 2gặp chủ 2tử, nô catỳ nói e9gần đây 9thân thể 8chủ tử 1khó chịu, akhông gặp dcbất kỳ 87khách nhân 71nào, nhưng 55nương nương 55vẫn không 71từ bỏ 28ý định, 0cthỉnh thoảng 5cvẫn lại bđến.”

Tây 3dMôn Tân f4Nguyệt? 94Con ngươi b4của Thanh 9Dao lóe lên bcmột cái. f © DiendanLeQuyDon.comKhông biết 3dnữ nhân c2này tới 00gặp nàng 7clàm gì?

Nghĩ 42đến lời 9nói trước bđây của 7Nam An vương, 4không lẽ 60Lưu Chiêu 5ethích nữ 2nhân kia 2sao? Bằng 2dkhông sẽ 3không muốn 7kết hôn 3dvới nữ 3enhân kia, 28chỉ sợ a3Tây Môn 2Tân Nguyệt 9asẽ không 4đồng ý, dnàng ta cũng 2là một 4loại nữ e3nhân tâm fcao khí ngạo.

Nhưng 0Lưu Chiêu 26từ khi nào belại thích 1nàng ta? 75Không phải 3fchứ? Trí 5dóc Thanh 73Dao chợt f4động, nhớ ctới hoàng 92thượng 8vẫn luôn 8adịch dung cxuất cung, 31mà hoàng 1đế trong acung đều 9là Nam An evương Mộ 1Dung Lưu adChiêu cải 26trang, như 28vậy có 11lẽ trong bcthời gian 35đó Lưu fbChiêu đã eđể ý đến 36nàng.

Bất 2quá, Tây 71Môn Tân 86Nguyệt kia 8cũng không ephải người 5đơn giản, b1nàng ta tới d6gặp mình 59là có ý 0gì?

Thanh 0Dao đang 0nghĩ đến fdnhập thần, 56Tiểu Ngư 02nhi ngồi 4trên đùi 0nàng cảm 9thấy có 5bchút kì dquái, nhíu 8mày một 76chút, thanh dbâm thanh 0thúy vang 38lên: “Nương, c2nàng ta là 1ai a?”

“Phi eetử của 9hoàng thượng.” dThanh Dao 6phục hồi 3tinh thần, bđúng vậy, 91Tây Môn 2Tân Nguyệt falà phi tử c1của hoàng efthượng, alàm sao có dthể gả facho Nam An e4vương, chỉ csợ Lưu aChiêu toàn e0bộ đều bflà si tâm 5vọng tưởng, 0Thanh Dao 5fkhông lo 1anghĩ nữa, canhìn về 3phía Y Vân.

“Những 02chỗ khác 2fkhông xảy e2ra chuyện 52gì chứ?”

“Không 3có, tiểu 37thư.” Y 1Vân dịu 00ngoan cúi dđầu.

Thanh 8bDao phất a9phất tay: a“Được 5rồi, các b7ngươi lui 74xuống đi.”
“Dạ.” 4Mọi người etrong chính asảnh đều 1lui xuống, 32chỉ còn 1clại Mạc 7Sầu và 0dTiểu Ngư dnhi.

Tiểu aNgư nhi lấy 2lại tinh b0thần, nàng 9ccho rằng 5ephụ hoàng 86thích nương bnhư vậy, edchỉ có 7một nữ 03nhân là 84nương, nhưng 6đã quên 25mất hoàng 7đế cổ 1đại có 9arất nhiều aphi tử, e4nghĩ đến fđây, sắc 8mặt liền frất xấu. f0 © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế ecó rất b0nhiều lão 70bà, nương 3nhất định csẽ thương bctâm, thảo 9nào nàng erời cung 58mà đi, nhất 6định nguyên 2nhân là 6vì nữ nhân bkia. Còn 3bản thân fbmình, phụ c9hoàng có banhiều phi 8tử như dvậy, không dphải sẽ bccó rất 53nhiều tiểu 6ahài tử bchia sớt 8tình yêu 2của phụ 5hoàng sao? efNàng không 1thèm!

Tiểu fNgư nhi sắc 9cmặt âm 30u bất mãn, 2Thanh Dao 09kỳ quái 7nhìn tiểu 2nha đầu fđang biến dsắc trong b6lòng.

“Tiểu c5Ngư nhi, clàm sao vậy?”

“Không 3engờ nam 65nhân kia cccưới nữ fbnhân khác, 7thảo nào c0nương không amuốn trở avề, ta cũng fkhông muốn 15về, không 2chỉ không e3quay lại, 05còn không d5muốn gặp 5clại hắn a9nữa. Được 5rồi, kể 8từ ngày 1mai lại 9gọi tiểu dBạch là e5tiểu Tôn.”

Tiểu 9Ngư nhi hung acdữ mở 8miệng, Mạc cSầu bên 94cạnh mở ato mắt, d9thiếu chút 4rớt cằm axuống. Công dachúa có 63phải quá d5khoa trương ferồi không, a1thay đổi 0sắc mặt 2ccòn nhanh 5ehơn cả 0tiểu thư, b9tính tình f7này so với 34chủ tử d5còn khó b2hầu hạ 8hơn.

Xem 0ra hoàng bdthượng dsắp phải 9dphí thêm 95một phen egiải thích.

Thanh bDao cũng b0lười để c4ý tới những 8cái khác, 05hiện nay dnàng chỉ 5cquan tâm 1tới tiến 9trình của 0dcông binh 9xưởng, 6không biết ecđã chế 1tạo được abao nhiêu 7bvũ khí.

“Tiểu 8cNgư nhi, 48hiện nay f9đã chế era được 4bao nhiêu 2vũ khí quân eedụng, số 0lượng bao 3nhiêu?”

Tiểu 9Ngư nhi vừa 9enghe mẫu 3thân nói 9tới chính asự, khuôn ccmặt nho fanhỏ lập 1tức nghiêm 7túc, đáp 84lời.
“Hiện