Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 1/3
|
[ 11 bài ] |
|
[Hiện đại] Nam nhan họa thủy - Kí Thu
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 [Hiện đại] Nam nhan họa thủy - Kí Thu - Điểm: 10
NAM 36NHAN HỌA fTHỦY
« 9Trong khác 1loại gia 12tộc hệ 5liệt»
Tác 2agiả : 2dKí Thu
Convert: 69meoconlunar 0bTTV
Edit: 8iếu ngu 9gốc
Nguồn: http://tieungungoc.wordpress.com
Giới 1ahiệu:
Quét 93ác, giặt euần áo, a9ắt chuột, 1uối cùng 2ượng hắn 11ảo:“Thuận aiện nướng 7con gà.”
A efa ~ không 9eên nhiều 5huận tiện 78hư vậy! 3cắn chịu ehông nổi cboại sinh 6oạt này 6a.
Trong f8hà đàn fý sinh trùng 92ày cả ngày 57“Động 29hẩu không 35động thủ” bàm cho hắn 69ó ý muốn 17ời nhà frốn đi 49đâu!
Thế 9iới bên 8goài rất chiều điều 4hú vị, d4hông cần cỏi mắt 6bhờ lâu eiền có a8ên côn đồ 0ám đến 5đùa giỡn 0dắn.
Hắn e7hân phận 0“mỹ nhân” 16ày còn chưa 4ó kêu cứu 3fạng, lại bó sẵn một b0ỹ nữ tỷ 6aỷ đến fứu giúp.
Đại eân đại 95đức này cắn nhất 70định phải fấy thân 27áo đáp, 6ỗi ngày 6uổi tối 49ung cấp 0hân thể 43àm gối 66ôm cho nàng 2bôm.
Làm 91gười hầu 4ạn năng d5ủa nàng, 29hiếu cố e3hà với 6ạ dày của b7àng.
Lại 1bheo tới 8ông ty làm 1rợ lý đặc afiệt nơi 4đang sắp fửa chuẩn bị phá sản, eừ nhân 3ciên tạp 8ụ đến 26ọi công fác tất efả đều 2ao.
Còn 68iễn tiết eục thật 8ưng phấn fa, nhảy 26đoạn khúc 7“Quạ đen 3cơi vào sông” 7để nàng 1iải trí 6.
Bất e2uá?? Tỷ c3ỷ làm chi 4cỏi nửa 6đêm vì e9ao có cái fì đó cứng 3ắn cứng cắn đứng aững chọc 8ào nàng?
Quýnh, b6hẳng lẽ 6ắn không b8ói cho nàng, eắn là một eỹ nam tử bđể tóc 5ài sao?
Ai eha, hại 4ai người b6ọn họ 6cị hiểu 8ầm là lỗi 5của hắn.
Hắn 74guyện ý 3hụ trách, aắm tay nàng 90ùng nhau 86đi đến dađoạn đường bỷ đệ cuyến ái……
|
| 29.06.2012, 23:59 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Nam nhan họa thủy - Kí Thu - Điểm: 11
Chương 11
Mệt.
Mệt 3chết đi.
Phi fthường 9mệt.
Giang 8Thùy Tuyết 7cảm thấy 98mệt đến 7nỗi không 4thể nâng ehai vai, buông cetrán xuống, 2mỹ nhân 9enhăn mi nhíu eày cố gắng dhanh chóng 6doàn thành mọi ciệc, cước 7ộ nặng 63ề thui thủi 1ột mình, ebóng dáng 8ịch mịch 9éo dài phía 32au, tăng dhêm vẻ 2ệt mỏi.
Đồ 4rang sức 2rang nhã dang trên dgười như 52uốn cực 8ực che giấu ccự chua xót 33rong lòng, eon mắt vốn 2aĩ luôn ánh 0ên những deia sáng trong 9drẻo nay 3ô cùng ảm a3đạm, khiến 9ho nàng một 51hiếu nữ 8ới hai mươi eaư tuổi d5iống như 7ụ già đã 2ảy mươi.
Nàng d3ó một biệt 9hự riêng 0dộng ba trăm cét vuông, 8e thể thao 3errari màu 3fạc kiểu 7áng mới bhất trong a5ara xa hoa, bàng là tổng 55iám đốc f4ủa công fy châu báu 63& phục 6fức, trong 9ổ tài khoản aại ngân 9àng lên dcđến hàng 5riệu nguyên, c5heo lý mà 0ói nàng 4eác thực 62ăng hái, 0àm nữ cường c9hân tự 4in, ngẩng 0đầu mà 07ước đi, c3ui vẻ được 0ọi người 4rầm trồ, 0ước ao.
Nhưng 66à……
Ai! 4fghĩ nhiều 98àm chi hãy abém hết 8hảy đi.
Nhìn d5đèn nê 4ông lóe 3a lúc sáng cúc tối, ehững tia 07áng chớp e6động quang 6eang, Giang bhùy Tuyết bại một eần nữa 17đạt được 7hắng lợi f9hưng lại 8hông cảm 44hấy một 7hút thoải 23ái, chỉ dfảm giác bàng ngày 2àng mệt cỏi nặng 43ề, một 2rận lại c5ột trận 3đánh úp c4ại.
Chưa 3ừng nghĩ 39ới một 1dgày kia, crên vai phải eánh vác 1uộc sống 2aơn trăm 1dgười, buông 5ha cho sở 6hích hội 21ọa, cùng 49ột đám d1ão già trên chương trường 2hư đám 4á đối 7gười chém da giết.
Suy c2ho cùng cũng 2fhông phải 9gày một 4gày hai nhưng 1dạo này 1dông tác 5aất vất aả, nhất eà không c9hận được 6aự ủng 74ộ của a9hóm cổ dđông, một 8hân một 69ình nàng eôn ba lao 18ực cắn ehặt răng, adừng bước dột cố 0fắng xây aựng thành d5ích, khiến 5cho bọn họ 4in tưởng dàng có năng 60ực điều 4ành công 8y.
Ngay 15ừ ngày dđầu nàng adhật sự 96hực vất b0ả, cơ hồ dà ngày tiếp 5ối đêm, chông ngừng c7ghỉ, một 99gày hai mươi 7ư giờ thì cbười sáu 0iờ vật 17ộn ở trong 3ông ty, không 64ó một chút 43hời gian e1iêng tư, 9ở mắt ehắm mắt 28ất cả 5đều là 2huyện của 8ông ty, thể 3aực thiêu 5cđốt hầu ahư không 0òn.
Thật 2ất vả f6ơi có chút 3chành quả, dốn tưởng 46ằng có b2hể thở 7hào nhẹ 8hõm, cố fình “Người 5hà”vốn d8ĩ nàng không 1ần phải 53o lắng lại 2ó buộc 70ột chân 6eau của nàng, d6àm cho nàng 6cgay cả một 7ehắc cũng 29hông dám c8ơi lỏng.
Thật eự mệt 67ỏi quá 38ha! Nàng f1ắp sửa 4hống đỡ ahông nổi 8ữa, gân 8ốt toàn 01hân đang a4eo hò kháng 8ghị, nàng 76iết mình 5đã đến 75iới hạn, fgọn nến b2đang cháy bắp sửa 2ụi tàn, c7ốc hơi 89hư khói 6bụi, nàng e5ệt quá cfhật sự 1hông muốn 1ghĩ nhiều.
Mẹ! 56Đây là aục diện ffối rắm 87à người 2ém cho ta 9cao? Lúc trước 05gười vì cao phải ciều lĩnh 4fàm như vậy, 5ứng rắn 9ừ trong 7bay một nữ 4hân khác 25ướp đi 98am nhân của 5àng ta, khiến aho báo ứng dơi vào trên 3gười con a2háu đâu?
Trời 0ao không b9ói gì, bóng e5đêm bao dhủ che đi dbánh sáng fủa những 42ì sao lấp aaánh, xa xa 27hỉ có đèn de tới tới 4fui lui vụt 36ua, cùng 0ới vầng 7răng khuyết 1hê lương.
“Giang 0iểu thư, 60ua đây thăm aậu.”
Người dđi đến d4à một vị eác sĩ trẻ 9auổi mặc eáo bloose 49rắng, khuôn 7ặt búp c4ê tràn đầy 0ý cười 07hật sự ahông hợp 17ới tuổi 91ác a, phảng 87hất thế 83iới này 5ột màu 9áng rực, e1ràn ngập fánh sáng 37ặt trời 1ùng hy vọng.
“Vâng! e2ậu tôi, 1ắn có khỏe 5hông?” berên gương 1fặt tươi ccười miễn 30ưỡng, Giang fhùy Tuyết c0ộ ra sự 4dệt mỏi.
“Cũng 8hông tệ dắm, chính 27à sức ăn e6ít, khẩu 6ị không c9ốt lắm.” 81Đối với 98ệnh nhân 4eắn bó với c7ệnh viện 0hời gian 4ất dài 5bhì cảm bdhấy ẩm 5hực trong ciện phiền 8bhán là chuyện 1hường.
“Tôi 31iểu được, c9ôi sẽ khuyên f5ắn ăn nhiều d0ột chút, b9ám ơn bác 5aĩ Hứa chiếu 5ố.” Nàng chách sáo 45ói lời 1ảm tạ.
“Không 5ần khách 9hí, đi xem 5ậu cô một 6hút đi, b0ua thời cian tiếp 9chách sẽ 5hông tốt 6cắm.”
Ngắn fọn nói 77huyện với ehau vài câu, 7eai người 9iền tản 40a, tự đi 8ề hai hướng 2dủa hành 5ang.
Thật 4ự mà nói, 6ậu nhỏ 7eạ Hạo bhong cùng caàng không dém mấy e8uổi, lại 6fem như là 1hân nhân 7“Duy nhất” 62ủa nàng, 09ho dù nàng 1bó hai anh fhị cùng 7uyết thống 6chác, nhưng 54hân chính 4bđể ý nàng, ecuan tâm nàng, 4o lắng cho 3dàng, cũng 3hỉ có cậu 16hỏ nhiều 7căm thân 6hể yếu ahược nhiều 4ệnh mà 39hôi.
Ba 1eươi mốt 0uổi, Hạ 31ạo Phong d2à thiên bài thông 23inh tuyệt eđỉnh, tuy fhiên do không 7đủ tháng 0hải sinh 5on, thể 3hất yếu a4ớt này 73hiến cho 95gười ta aghĩ đến 30ắn không f5ống lâu, e2ác sĩ phán 52đoán hắn 29ống không 9uá ba tuổi.
Thể 6frọng quá 08ếu, tim 74an không a1được tốt, 43uanh co trong 05ự sống 1ái chết, 35uả thật 1ất mong banh, một 5fần lại daột lần ea vào bệnh 64iện cùng 3ử thần 1éo co, tạo 82a vô số 1ần kỳ 10ích.
Hắn 9uá thông ainh, thông e4inh đến 4ức làm 20ho người 7a cảm thấy 8đáng sợ, 5fột đôi eắt tối 2ăm thâm b1âu giống 0hư có thể f2hìn thấu 37òng người, 1eại bất dđộng thanh 3ắc âm thầm 5uan sát, fchờ đợi 2hời cơ cốt nhất 45a tay.
“Còn 9hông tiến 42ào, đứng 2ên ngoài d7àm gì? Đừng 32àm cho sàn c8hà người f5a móp méo.”
Hơi 1hở yếu 4ớt, thanh d4âm không b7ớn không 4ahỏ bay ra bbgoài cửa, 8eẻ mặt e4ệt mỏi 41ủa Giang 2hùy Tuyết aeùng phấn frang điểm 74he đi, thoạt 3hìn qua cũng 6ó tinh thần.
Nàng 05hẹ nhàng 85đẩy cửa 27a, lọt vào frong tầm aắt là sắc d3rắng không 74ao giờ đổi 5hay, nam tử aarên giường 4ửa nằm 5eửa ngồi, 7hăn đệm 0rắng noãn 17he từ thắt fbưng, lộ aa khuôn ngực bầy.
“Ngưu 74iểu thư 6hông có 8ở đây 9fao?” Có achút xấu 3fổ dời 9eầm mắt, 2àng thoáng 56hìn qua phòng d0ắm, sợ 9uấy rầy 8huyện tốt 78ủa nhà f0gười ta.
“Ngươi 9à đến 88em ta hay 5à xem họ 1gưu kia?” e9ạ Hạo dhong tức 8iận hừ aạnh.
“Cậu bhỏ, ngươi 7ùng Ngưu 7iểu thư bòn chưa faó hòa thuận 9a? Đừng 7hiến cho 66gười ta f9ức giận bdà bỏ đi 0ha.” Thật 60à, hệt chư con nít, 0ehích hơn 4hua.
“Ta ceàm chi giận fàng, nàng 40à gì của 84a, bất quá 24hỉ là một 5ha đầu e3ính tình 88goan cố, 4hiến cho c1gười ta d0hiền lòng.” dĐối với ceột kẻ ahông có 49gày mai mà 4eói, cảm ffình dư thừa c5đều là 4ãng phí 62inh mệnh.
Nàng feười cười 55iúp hắn 4đem chăn a3éo cao. “Đừng dạnh miệng, b8hó được 92ó ai mà 75ó thể chịu fđược cá cính của b2gươi âm 0ình bất 04định, ngươi fó nên che dehăn cười 41rộm, cảm dcạ ông trời 9đem nàng 66đưa đến 12ên cạnh cbgươi.”
Người b6ị bệnh 2bó rất nhiều 66đặc quyền, fao gồm tùy 1ứng cùng 84ố tình abây sự, 99hất là 6gười mà 64ùng tử 2bhần thi cdhạy, mỗi b4ột khắc c1đều vô dùng trân auý.
“Ngươi 7ẽ không 4dho rằng 5a cùng nàng cà một đôi cđi?” Hắn b3ười nhạo.
“Không 9chải nghĩ 2đến mà d4à nhận bdđịnh, Ngưu biểu thư 5ất có dáng f9ẻ mợ nhỏ.” 3dàng hy vọng f9ọn họ 61ó thể đi ađến cuối 2ùng.
“Kia ddũng muốn dếu ta có c2hể sống……” 5ắn hiện 0ại không eó tư cách 31ho nữ nhân 89ạnh phúc 2ột đời.
“Cậu f0hỏ ──” 02iang Thùy 0euyết khuôn 8ặt nhẹ 0hiển trách.
“Được, 3được, dđược, 67hông nói, 4hông nói, eem ngươi 5rừng mắt 1eìa, một 8âu nói đùa 4ũng không 5ahể, con egười đến aột ngày 70ào đó sẽ 37hết, tứ fbhi duỗi ea xong hết 2ọi chuyện.” cĐỡ phải d3ại sống 5bhịu khổ 0hư vậy.
Sống 4rên đời 98ai mươi cấy năm 03ắn cũng a0hấy rõ 60àng, nhân 93inh trên 62đời không bhải chỉ cgắn ngủn 8ấy lần 4ủa mười 9ăm, những ahuyện hư dhối hắn eũng đều bfặp qua, bbòn có cái b8ì chưa nhìn 9hấy a, thời bađiểm vừa 80đến hóa e5hành ngọn c4ió, nhẹ bhàng bay dđi.
“Ngươi edẽ không 36hết, ngươi ahất định a4ẽ khỏe 4ạnh……” 3àng có chút 6ghẹn ngào, 0ehông nghĩ 8bhi đối 3ặt với 4fắn sẽ 4ói về chuyện 22ày.
Nhẹ 6hàng thở 4ài, Hạ bạo Phong 5ười khổ. 6b © DiendanLeQuyDon.com“Tiểu 9uyết, phải 3ũng cảm 7iên cường dột chút, 6a không thể 2ùng ngươi 5ả đời.”
“Cậu 1ahỏ……” 9ột chút 5ầu não 6dừ đáy 62òng tràn 0ên.
“Ngươi 04ớm muộn 09ì cũng phải a4ập gia đình 53hôi! Chẳng e8ẽ muốn 7ủa hồi 94ôn của 57ậu nhỏ, 55rên giường c3ớn ba người 0hen chúc, b0ắt trợn 4o thấy ngươi 9bị một 8agười nam 9hân đặt b5ở dưới 4dhân, sau 3đó không 2iết làm 56ao nên cứu agươi hay 94à hô to eố lên, 4ớm sinh cbuý tử.” bắn còn 1ố ý nháy 9ắt quấy 6ối.
Giang 1hùy Tuyết aừa nghe, eập tức chở phì cbhì nắm 3uyền đầu. 93 © DiendanLeQuyDon.com“ Cậu 2bhỏ, ngươi bó thể đứng a8đắn một d3hút hay không? dĐừng luôn 9ai hi ha ha 29huôn mặt c5ười khẩy cự cho là f6ài hước, 8gươi chính 1à như vậy 36gưu tiểu 65hư mới 9ehông để 0ý tới ngươi.”
“Ngươi 5hông nên 4ơi một aí liền 00éo tới 1huyện của bđầu Ngưu 9ia, ta cùng 28àng thật 3ự một c1hút quan c3ệ cũng 8ehông có, 1gươi đừng 29ọc Kiều dhái thú 7àn tay làm 2ối loạn 3bkhúc nhạc 2uyên ương.” 6Hắn chỉ d8sợ có nhiều dngười ở eabên tai lải cnhải lẩm 7bẩm, khi 2dhắn không 5nghe lời cquản thúc.
“Rõ 0ràng nhìn 92thấy các e4ngươi ở 0trên giường e3lăn qua lăn 68lại, ngươi a9muốn không 9chịu trách 1nhiệm sao?” fNàng híp 5bmắt, cảnh fccáo hắn cmơ tưởng 4bội tình 31bạc nghĩa.
Hắn 6trợn mắt fcnói nói cadối: “Ngươi 3không hiểu e2được đó cblà bài tập 3do chi hội 6của nàng 6phụ đạo esao? Để fcxác định acthể xác cvà tinh thần 65của ta không 9có vấn 40đề, không 1có lòng 09dạ nào bđể ý đến 54bệnh tật.”
Ngưu atiểu thư 0atrong miệng 08hai người 3làm công b2tác xã hội, d3công tác 1của nàng flà thường 31xuyên đi 3tới đi 1alui bệnh 65viện, cùng dmột ít etrọng chứng a7giả [?] b8, tới phòng 7dbệnh cùng 87bệnh nhân 9dtiến hành 4câu thông, 76muốn hiểu 1biết bọn 3chọ trong blòng suy anghĩ cái dgì hoặc 1cần cái 7gì, giúp 1bbọn họ 50giải tỏa abât mãn 8cùng khủng fhoảng trong f9nội tâm.
Mà 97Hạ Hạo 1cPhong là 98một trong anhững người f5bệnh do 08Ngưu Tiểu 5dphụ trách, 7nàng vừa 4mới tốt 62nghiệp, fkinh nghiệm fkhông nhiều, 8fcùng hắn 62nói chuyện 44với nhau evài lần, csau đó thế 1nhưng lại 8bắt đầu 17phát sinh 0ftình yêu, 8bkhi chưa dxác định 2đối phương 3có yêu nàng 0hay không dcũng có fhôn nhẹ 1qua, ôm cũng 83ôm qua, chỉ f8là chưa 12xác thực, 29quan hệ avẫn còn 7mập mò.
Mặc 2dù trong 4mắt người 3engoài, hai 7người bọn e3họ thoạt 4nhìn như blà một 9đôi tình cblữ gắn ebó khăng 3fkhít, nhưng bbHạ Hạo ePhong chưa 3bao giờ 50thừa nhận 46nàng là 9bạn gái 5của hắn, 20thậm chí f2chưa từng 9chủ động 07gọi điện athoại cho bnàng.
Ngưu 30Tiểu Mĩ 04thực sự 1angốc nghếch, 89nhưng có dngười nữ enhân nào dkhi yêu không 1ngốc đâu? 8Nàng căn c6bản nhìn 1không ra 84hắn chính 5dlà lợi 7bdụng tình 3yêu của 3anàng, đối 4với nàng 91ta cần ta 5cứ lấy, 6đáy mắt 48lạnh như 7dbăng không 9fcó một 22tia tình 35ý.
“Ngươi……” 7dVới Giang 6dThùy Tuyết 7fmà nói cũng 08không phải 8là vì bất 3công cộng 5với tổn e7thương của 8Ngưu tiểu e3thư mà biến 32đổi sắc amặt, không 0bằng nói 3là tức 1giận vì 09cậu nhỏ 41thờ ơ với 6sinh mệnh 4acủa chính 2mình, mới c4không thể e9sinh ra cảm 3tình đối 5với người 76bên ngoài.
“Tiểu 5Tuyết, đừng 77vì chuyện 03râu ria này dsinh khí, 6ehọ Tống 99kia một 2nhà lại 8ctìm ngươi f1phiền toái 2là đi?” 5Nhắc tới 4họ Tống, 62ánh mắt chắn nhất 0thời lạnh lẽo, e4mũi nhọn ephóng ra.
Giật amình, nàng 8nhẹ cười. 2f © DiendanLeQuyDon.com“Không 84phải là a0vì tiền, bđưa cho 0nàng thì 47tốt rồi.”
Tiền 20tài sống 5akhông mang 80theo, chết 97không thể 9đêm đi ecùng, lưu alại cũng e0vô dụng.
“Hừ! fTống Ánh adTừ kia con cgà mái già fkhẩu vị 66cũng thật 34lớn, muốn 7một lần 1flại một dclần, nàng 34thực cho 2rằng không 86có người 0trị được anàng sao?” 3Chọc giận 20hắn, [không 7elàm thì b0thôi, đã elàm thì flàm đến a3cùng] đến f1cái lưu e1loát, hoàn a2toàn giải bquyết cái 02tai họa 42kia.
“Cậu 0nhỏ, ngươi 90an tâm dưỡng 0bệnh, đừng 9có mà có 0chủ ý muốn 8hại người c8ta, có việc 65ta sẽ xử 60lý.” Hắn 6thân thể 14không xong, acòn nghĩ a7vì nàng 1xuất đầu 0lộ diện, 5củng cố 0địa vị 16của nàng.
“Vạn 6nhất ngươi c8xử lý không c4được đâu?” 6Nàng không f3đủ quả 7quyết, rất edễ dàng 73mềm lòng.
“Ta……” 1Nàng biểu batình lâm a7vào buồn 36bã, mâu fathuẫn.
Cha ebnàng từng 3aquen bạn 4gái trước 8fkhi kết ehôn, đối 37phương lại 5đang mang 8fthai, béo e5tròn, ít engày nữa 1lại sinh efra kết tinh atình yêu 1hai người.
Khi cmẫu thân bdùng thủ 0đoạn ti eftiện quá 5fchén phụ 2cthân, phát 53sinh quan 83hệ, an bài b5đêm khuya 6để cho 9cha mẹ hai 56bên bắt ckẻ thông ddâm tại eagiường, fkhiến cho a7hai nhà đính 8hạ hôn 6ước, thuận 4lợi dắt 5btay vào lễ 84đường.
Không 19bao lâu, cbạn gái f4trước kia 95sinh hạ 74một người 03con, cha nàng 0đã kết bhôn cũng 47có quý tử ftrong lòng, 7thế nhưng 4dtrong lúc 90đó lại 84lén lui tới 2cùng hai 61nữ nhân, cđồng thời fcôn nhu trấn 6an các nàng.
Mẫu d4thân thủy 1fchung chẳng adhay biết f0gì, cho đến 1có một 1ngày nàng d5đi bệnh 4fviện khoa dsản khám 0fđịnh kì, 6nhưng lại 76ngoài ý 7muốn phát 09hiện trượng 7ephu cùng dbạn gái 6trước dẫu 7chia lìa ecnhưng vẫn 4ccòn quấn cquýt, hơn 7enữa bọn 2fhọ đứa 1nhỏ thứ 8hai cũng b8sắp chào dđời.
Nàng 3bđương nhiên 82chịu đả 6ckích thật elớn, ý 5đồ muốn 9bphá vỡ 42phá hôn 16nhân của 20bên thứ 8ba, lại achẳng may 74bị phụ b6thân đẩy 3ngã, hài 78nhi trong 6ebụng ba 3atháng cứ 3thể sinh 17non.
Phụ 4thân hối 8hận không 4thôi, một 3lòng khẩn 6cầu thê btử tha thứ, a7chủ động 61chặt đứt a8quan hệ b2với nữ 3nhân bên 49ngoài, nhưng 91mà mẫu 8thân lại 7lạnh lùng, eftâm lạnh 7đã chết, bekhông còn 1như khi xưa btình cảm fnồng nhiệt 1cuồng yêu, 3ctình cảm 82vợ chồng 70đóng băng 4quá sâu, 9cơ hồ đến 2quyết liệt 3cbộ.
Một 1chồi tai denạn xe cộ 85cứu vãn 2lại cảm ctình hai cangười, 5tuy rằng 4không giống 82trước kia cnùng tình 65mật ý ( e0nồng nhiệt, fngọt ngào a), nhưng eở chung 4chòa hợp, ebcho nên mới 2ecó nàng.
Bất 41quá, mẫu d8thân khi 8nàng mười 0etuổi bị abệnh qua 7đời, mất feđi mẫu bthân phụ c7thân lúc d3này mới fsáng tỏ dhắn có 8bao nhiêu bsao yêu thê 07tử, nữ 4nhân khác dkhông thể 00so được.
Lúc enày bạn 6gái trước 9kia lại 9lần nữa 4btìm tới 3ccửa, trong 4lòng mang 18theo một dđôi hài c4tử, quá 83rõ ràng anữ nhân 3enày tới 6cửa không 1có ý gì 7tốt lành, 9trong tâm 87phụ thân 18đã phụ 86một nữ 4fnhân, không 73nghĩ thêm 8một người 3bkhác, liền 88để lại ecbọn họ 5mẫu tử 6ba người 5lưu lại, fmà ở trong c3một lần esay rượu 0sau, hắn bbđồng ý byêu cầu a4của nàng, bchính thức 59cho nàng edanh phận, etrở thành 32mẹ kế 0của Giang 6aThùy Tuyết e4nàng.
“Tiểu 78Tuyết, lòng 6mềm yếu 8dlà thành 8không được achuyện, acó đôi 76khi phải cvững tâm bmột chút, 1khi người afkhác dồn 9ngươi vào 8cùng đường, dngươi cũng 04không cần 19phải lưu 5lại một 8fchút tình 8cảm làm 46gì, ngươi 9nếu không 54nhẫn tâm 7bvậy để 2cho cậu 81nhỏ ra tay 6giải quyết 6c.” Hạ dHạo Phong 3trên mặt 0toát ra một 1ctầng lạnh b3lẽo.
Những 1ckẻ đả 9thương hãm f0hại con 29cháu Hạ 94gia bọn 7họ, hắn 95tuyệt không btha, hắn asẽ dùng asinh mệnh ebảo vệ fđứa nhỏ dcủa tỷ 6tỷ.
Đây f6là nguyên anhân hắn fkhông thể 01chết được.
Giang bThùy Tuyết 5ftức giận b2liếc mắt 8emột cái. 3 © DiendanLeQuyDon.com“Cậu nhỏ, 7ngươi muốn 5ta ngay cả 05thân nhân eduy nhất 5đều mất ađi sao? Ta 85chỉ còn 60lại ngươi, c8chỉ còn 7lại có 7bngươi mà 8thôi, ngươi canên bảo 3ctrọng thân cbthể chính a3mình, cái 6bkhác ngươi 2không cần 0lo lắng.”
Không cacó hắn, 5nàng không 68biết vì 1sao muốn 8cố gắng, 47nàng cô 32độc căn 4bản không bcần nai aalưng đeo 17gánh nặng 2này, đó 55là của 1hắn.
Hạ dHạo Phong fdsắc mặt 1fhòa hoãn 6vỗ về 1eđỉnh đầu f1của nàng. 3 © DiendanLeQuyDon.com“Đứa 0ngốc, ngươi 47là bảo 9dbối quan 3trọng nhất 12của cậu 33nhỏ, ta 6clà đau lòng 68ngươi, không f5hy vọng fngươi bị 6người ta c1khi dễ.
“Cậu 1dnhỏ……” 8Nàng hốc f2mắt phiếm 4ahồng, cảm fcđộng nói akhông nên 1elời.
Bọn 9bhọ là thân 6dnhân duy f0nhất trên 5đời, không 70ai so với 7bọn hắn 0fhiểu được 51vì bọn 9ehọ lo lắng, 73vì muốn 0tốt cho 71đối phương, 1bthống khổ 8bgì cũng eđều có 6thể chịu 23được.
“Hạ 91lão đại 2kén chọn, cbta nấu cháo fbcá, ngươi ffnhanh thừa fedịp nóng 2mà ăn đi…… 7Ách, Giang c8tiểu thư, 0ngươi cũng 2ở đây 3fnha! Có muốn efăn chút bcháo hay 6không……” 17Nhìn lên athấy Giang caThùy Tuyết 19dung mạo 24thanh lệ, 0Ngưu Tiểu 45Mĩ diện 1mạo bình ethường 8có chút 5không được 32tự nhiên.
“Không 4eđược, ata vừa vặn 26phải đi, cHạ lão cđại liền 65phiền toái b2ngươi chiếu dcố.” Giang ecThùy Tuyết 2cười đi dera ngoài 6cửa, dựa 18vào tường 4nhẹ thở fmột hơi.
Cái 5bnàng không fmong muốn fnhất chính blà đối bmặt tử avong, trong e2phòng bệnh d0truyền ra c1tiếng cười 1bto vui vẻ ecủa nữ 9tử, lập 17tức chuyển 1thành tán 92tỉnh, sau 1đó là tiếng cerên rỉ 87nhẹ nhàng df……
Lúc 4này, nàng 3cảm thấy 28cô đơn, fkhoanh tay 0ctrước ngực 4elặng lẽ 98bước đi 56dưới ánh fftrăng, trong 6lòng khát 7fvọng có 2người làm 75bạn bên 7bcạnh.
Hôm 3nay Đường e8gia thực 9yên bình 2tĩnh lặng, 9phi thường 4yên tĩnh, 8hương hoa enhẹ dịu, 73gió nhẹ 3athoảng qua, b2cảm giác 83mát rượi 2làm cho người cta cảm thấy erất vui 04thích thỏi 4amái cực d2kỳ.
Thu 36đến, khí dehậu xác a6thực vô b0cùng mát 3mẻ, quản 3hắn có 14phải là 34do ở trong 7dhiệu ứng 3nhà ấm chưởng thụ 45hay không, cctrên cành dcây quýt 6chín mọng 9fmời gọi, e3cùng một 4vườn hoa cađào nở brộ xinh 9đẹp, cánh bahoa đỗ d1quyên trải 94đỏ thắm 9phủ đầy 4trên khắp 4cđỉnh núi, acảnh trí c4thật khiến 2lòng người 6csay mê.
Nhưng dkhông gian 08yên tĩnh 1vô ba này 0như thường elệ cũng 3cchẳng có 9khả năng 0duy trì được alâu lắm!
“Lão fTam, mọi 24thứ tốt bkhông? Đừng fckéo dài enữa, kẻo ecả khu vườn 53đều trở athành ao 0bhồ bây 6giờ, ta ecòn phải 9mở phiên 4ftoà.”
Cô dcô ma ngủ c6trong người fcòn chưa 6akịp thối fclui bất a9chợt xuất bhiện rồi 5phun ra một dfcâu nói 1cnhư thế d9đấy, còn 3không quên 8ở trên fdngười đứa 1cháu trai b6khốn khổ 70đá một acước, nhằm e9lấy lại adquyền uy.
“Lão 51Tam, bữa 97sáng làm 39tốt chưa? eNếu khiến ccho đại b5tỉ ngươi 3đói chết, 31cẩn thận 8ta gặm cái 2bmóng giò 5heo của 6nhà ngươi.”
Một cthân y phục 3gọn gàng, 95âm điệu 1ethấp nhưng a4uy lực ác 8enữ đại 7btỉ ở trên 3cánh mũi 3Đường feNghênh Hy elà một 47cặp kính 7mắt cân f1xứng với dbộ mặt e9kia, nhắm 0thẳng hướng a7trên cái bbót của 2hắn thưởng 3một cái 99tát, muốn 2hắn tuân 7thủ nghiêm 50ngặt “Bổn 6phận”, 17không được ephép nhàn 4hạ.
“Lão dfTam, máy 08hút bụi eaâm thanh 6quá lớn, bcnếu đánh 3thức vị 49lão đại 2hắc đạo fđang ngủ 6đông kia, 7tự gánh clấy hậu b4quả.”
Thoạt 4nhìn ngủ 6không đủ 98giấc, yêu d2nữ Đường e5Lộng Thự 3mang theo 2đôi mắt 31đen phủ 63lớp phấn c8hồng, dưới dchân là 94đôi dép bclê hình 36thỏ cục 1cưng, vừa 46đánh ngáp 2vừa bước 9đi ra, vừa 75nhìn thấy eliền biết 1đêm qua 95làm cái a0chuyện xấu d8gì, trên 94gáy vùng 0ngực dấu 4hôn ngân brõ ràng 1có thể c3rành rành dthấy được.
Thật 2sự thực 2bình thường, 83đây là engười Đường 39gia, ngày 67-1 âm lịch 82một ngày 9bmới lại fcbắt đầu, 0cuộc sống 27nhân sinh 0lại xuất 2hiện sự 03biến hóa, c6ong thợ e0như người bđầy tớ 6btừ khi ông afmặt trời bnhấp nháy 34đôi mắt 9ngáy ngủ 2liền phải bvất vả fecần cù flao động, 3không bao 57giờ có 4cơ hội 7ngủ lười, 6ftrừ phi 79là ngày anghỉ lễ, 5khi toàn 7bộ người dclàm trong 2nhà trong 41tình trạng cdngủ như 5chết mà 2thôi.
Ở 3trong một d5nơi mà xung 7quanh được cenhững nữ dnhân tà 87ác vây quanh, 1hắn đứa 2bé trai duy 4nhất trong 88Đường 9gia này còn 5có thể enói câu 6eoán hận 4gì nữa 5bây giờ, 1btình thế 8ép buộc anha! Không ctiếp thu 2cũng không 1được, 31từ công 5dviệc nặng cnhọc đến 3bnhững việc 66bé tí ti 7của nữ 17hài tử c9khiến người 9bnhìn thấy bdcũng đủ d9đỏ mặt c1đều rơi 4dxuống đầu 3bhắn, hắn cđương nhiên 69“Nghĩa 2bất dung ftừ” ( 1không thể 6fthoái thác d) gánh vác bmọi trách 85nhiệm vào 23người.
Trời 39mới biết 9csinh vật 9anữ tính fatrong Đường 8gia này, cdmột người cbso với một a2người dũng 8fmãnh hơn, 87một kẻ 35so với một fkẻ càng 7xảo quyệt 4mãnh liệt a9nhiều, không 3có bề ngoài 0fnhỏ nhắn c4xinh đẹp fmềm mại, bmột đám bgiống như 7sài lang ahổ báo, 1cnhững kẻ 81ăn thịt c5người bộ adáng hung 5eác vô cùng, f7ai dám giẫm 5lên hố bbom mìn các 40nàng, chuẩn abị sẵn 9tinh thần 5c‘oanh’ 2một tiếng fhài cốt c5không còn 8đi.
Nguyên c1bản nghĩ 4đến khi 1ctrong ngôi d6nhà có dượng, ftrên vai 3bhắn gánh 0nặng sẽ 3giảm bớt 69một chút 42ít, không e0nghĩ tới 1trời sinh f3trên người emang mệnh 8nô tài chưa a1có cơ hội 2eđược cải 4fthiện, bao bgồm phạm 4vi quản 01trách của 3đại tỉ fphu cùng 9nhị tỉ 2phu tương 5lai đều a5nhét vào 7người hắn, 71mạng của 3ahắn còn e8có thể 98không khổ fhay sao?
“Ca, 0y phục vận dđộng của ccta đâu? 59Ngươi để c8đâu vậy, 16còn có dưới 7sàng của cta có chuột, 3phiền toái 4ngươi đem enó bầm 3thây vạn 4đoạn đi.”
Một 2cô gái tóc 0cngắn xinh c9đẹp từ 5trên thang 0lầu nhảy 2đi xuống, 1lộn ngược 5bhai vòng ehoàn mỹ 9ra sau, sau c3đó rơi 86xuống đất b4vô cùng e8hoàn mỹ, d5nhẹ nhàng 5như một 9tiểu Bạch 1amiêu kiêu 3ngạo.
Nàng ccũng không 5khác gì avới miêu, 9giống nhau 3không chịu 6ràng buộc, 5luôn cùng dcthổ ty đánh 9vạn ván cdcờ, một 56tay vớ lấy 77túi lạc, 1tay còn lại ecào một ely sữa “Vô 9chủ” hiên 1ngang mà bdùng, một a0bên dùng 59chân lật 89trang báo 1ngó nghía c0một bên d1hưởng dụng cbữa sáng.
“Là 76y phục của e1ngươi đâu ccó chuyện 7cgì liên aquan tới ata, ta cũng 84không lão 7mụ tử f8( mụ già 3) chuyên fgiúp ngươi 3thu đông f2nhặt tây, a6còn có con 3bchuột kia adngươi dùng 1bmột quyền bliền biến bbthành đống b1thịt nát, dđại sư 20nhu đạo 25hãy tự 9mình xuất cdmã.” Giết fgà thì dùng fđao mỗ 54trâu, không 1biết người 9biết của.
“Dương 0fca ca, ngươi 9không thích fta có phải 2hay không?” 6Thân là 3clão út Đường 7Phá Hiểu 32nhấp nháy 8emắt cặp 51mắt to trong 4veo như nước ekia lập d3tức khiến 3người nào 6đó bại dctrận.
“Được 3được được, 25ta giúp ngươi, 6không cần 0lại tức 1fgiận gọi 6ta là Dương 2ca ca.” 8Hắn da gà eada vịt đều abđứng lên, 3trong tình 35trạng duyệt d1binh.
Thực 2bất đắc 9dĩ, quả 74thực tựa d1như bị 9kìm hãm, 35thói quen 0khi bị sai ebsử, chỉ bcần một agia nữ họ 5aĐường 7mở miệng, ffhắn không 0ethể cự 52tuyệt đường 36sống của 3bcác nàng, 88cờ trắng e2còn không 50kịp nâng elên phải 55tuyên bố 55đầu hàng 94trước rồi.
Tới 0trước ban 0công thu bgom quần 25áo, lại dcmất 10 phút 6dgiải quyết 49một con 8chuột so 5với con a4chó nhỏ c1còn lớn 64hơn rất c7rất nhiều, 5Đường c2Thần Dương 54xấu số amột bên ckéo, trên 32lưng khiêng, 83còn phải 45phân tâm 6chú ý món b1thịt kho b2trong phòng 2abếp có 6tốt hay f5không.
Ngươi 2cnói xem việc 64học tập 04có nặng b4hay không, afnói nhẹ 18không nhẹ, cdnhưng tìm cctòi tra cứu f4cơ hội ekhông ít, d3hơn nữa 2đối với e7một thiên 6atài thành 2tích nổi e2trội xuất 6sắc từ 7lúc nhỏ 75mà nói, 7một học fkỳ có thể 1dghé ngang 23qua trường 4học một d3(vài ) vòng 4sẽ không 8sai đi, các dfsư phụ ayên tĩnh d4liếc mắt 1bmột cái, 1fchỉ cần chắn nhớ drõ tham gia a4kỳ thi là 91tốt rồi.
Cho 8nên thời 0gian của 98hắn rất 4nhiều, nhiều 4đến nỗi b2không giống c2một vị abhọc trò, 5cả ngày 1lội tới 1đi thoảng f9qua, làm 44cho người 6ta nhìn xem aphi thường 2đỏ mắt, c1rất muốn 5tìm hắn fgây phiền atoái.
“Tiểu bdDương, bóng cađèn có 30đổi chưa?”
“Đổi dfrồi, cô 2cô, sáng enay ngươi a4mở phiên 0toà đừng dđến muộn.” 7dĐi mau, đi 9mau, đừng ehại hắn 20phải lo 9lắng đề 8phòng, tùy f3thời bị 10vây trong 30trạng thái 9fcảnh giới.
“Tiểu 7Dương, trong 8phòng bồn a5cầu của 5ta có sạch fkhông? Nếu bcó một 10con gián 2nào bén fmảng chạy 4đến, ta 12sẽ vặn bađầu của cbngươi dùng 8làm khăn 0lau.
“Sạch, 6sạch, đại 1btỉ sai bảo 3sao dám không 26làm, ngươi 5mau trở clại trên 18giường 4an ủi an 9phụ, đại 33tỉ phu mỗi 56đêm luôn 3luôn cần 1ngươi an 25ủi…… a4A! Dám…… eaDùng tượng 2ađiêu khắc c1gỗ Thái eLan quăng 78ta……” fTrời ạ! 5Đau……
“Cái 56gì an ủi 8an phụ, fngươi hôm 0fnay rời 6giường eđã quên 55đánh răng 7đi!” Muốn 5tìm chết e8không sợ fbvất vưởng 6alàm quỷ dkhông nhà.
Ô…… fÔ…… Hắn dlà nam đinh 53duy nhất 23của Đường 9gia, về 40sau còn phải 4lưu truyền 9dhương khói, dlà độc 42đinh dòng ebtộc Đường aegia nha! Vì 2sao vận 9mệnh của 0hắn lại a4quái đản 2như vậy, 50không được 8sủng ái 2cchút nào.
Hừ!
Hắn 8acũng không fcần làm enam sinh, 44toàn gia 7đều là 9nữ sinh, 7hắn muốn b3phẫn thành fbmỹ nhân 62xinh đẹp, 7vận âu b6phục sắc 3đỏ phiêu 2bdật xinh dđẹp a, 54kháng nghị 3các nàng ađối đãi 0không công 4bằng.
“Thối, 6ngươi chắn 1fdường làm 5egì, ta muốn 5ngươi sửa f8lại giáo 40trình ngươi dsửa lại atốt chưa? 4Muốn kéo bdài muốn 5kéo dài 1tới bao 9elâu nữa.” 16Ta a! Ngay 2bcả pha cà 8phê đều 6drất đắng, 36hắn pha 70như thế 2nào ngon e5như vậy b3a?
Tự 43dưng bị emột chiếc 5dép lê từ 6cphía sau ađập vào 0đầu một fcái đau 6eđiếng, amột chiêu 1khiến Đường 4Thần Dương 5đi phía 7trước choáng 9váng ngay 87lập tức cnằm úp a5xuống sàn ddthẳng đơ 0ra, đầu 92rạp xuống 3đất bị 19người giẫm 10trên lưng b7mà đi qua.
“Nhị…… 8cNhị tỉ, edmưu sát ebngười là afcó tội, ffngươi…… 7A ~ tay đầu 98ngón tay 3của ta, 33ngươi…… 3Ngươi đừng bcgiẫm lên, 4là ta sai frồi, ngươi 29làm rất cbđúng, ngàn 8asai vạn 60sai là do 6ctiểu đệ bkhông phải, 5cho ta một 5giờ, giáo 0trình ngay 0lập tức 8đưa đến.” 4Quả nhiên a3độc nhất aphụ nhân 4dtâm, ngay 2cả đệ đệ cruột thịt 42đều có 53thể hạ 5độc thủ dbđược.
“Nửa ebgiờ.”
“À! 8fNửa…… e6nửa giờ……” baNàng đem e9hắn làm 67thành thần 4cthánh hay 23sao, nào 77có khả 12năng a!
“Có c2vấn đề?” 4Vừa xếp 2exong mớ 23sách khoa ehệ giáo 50dục trẻ 5aem Đường 52Lộng Thự 2anhẹ nhướng 27mày, đầu 1ngón tay 4thon dài 3như ngọc 4ađiểm nhẹ d2cánh môi.
Hắn eelập tức 7mỉm cười 70mạnh mẽ eelắc đầu. 4a © DiendanLeQuyDon.com“Không 28thành vấn ađề, không e2thành vấn fđề, toàn d6bộ ta sẽ 0làm xong, 9cnhị tỉ 41cứ việc 0yên tâm f5ngủ dậy 15sẽ thấy, 55thông đồng 2bvới địch 1abán nước.”
“Ừ, 6ngươi nói 7acái gì?” 6Nàng nâng cmắt, cười fđến nỗi 2cực kỳ 2xinh đẹp.
“Không 1có gì, không 66có gì, giặc d3Oa…… Ách, dNhật Bản 0là đại c4ca không bphải địch enhân, trong e0những ngày 84chiến tranh 29đã sớm b0đánh xong!” 2fHắn bày 2ra sắc mặt fnịnh nọt, fcực lực 54lấy lòng.
“Ừ 5ahừ!”
Đường 4dLộng Thự 0uốn éo 51đầu đi 4vào phòng, efĐường 7Thần Dương f9mới nhẹ 6nhàng há 84mồm to thở 5hơi ra, mồ 0dhôi lạnh 43bốc lên e9tầng tầng 1lớp lớp, f3xoa xoa chỗ 8achịu đủ atàn phá 10đau nhức.
“Ca, 60ngươi thật 7esự thực 9evô dụng 90nha! Không 71hề có khí 14khái nam aatử.”
Hắn ecắn răng acười gượng, 9trừng mắt. 0 © DiendanLeQuyDon.com“Ta muốn 2có khí khái 5dnam tử gì 1đó mà dùng, 67trong nhà bnam nhân dbà còn chưa dđủ nhiều 8esao?”
“Nha 2bnha! Họa 9là từ ở b6trong miệng 36mà ra, ngươi 9dxong rồi.” dMà nàng 0dkhông chút 14nào đồng 4tình.
Đường 4Phá Hiểu 1buông chén fkhông ra, 9anhanh như dbchớp chỉ elưu lại 29tiếng cọ 10xát khi mang 3hài.
“Cái 0dgì xong rồi……” 37Dọa! Một 38trận cảm 83giác mát 7lạnh từ 17gáy sau phất 0phới bay 2đến, lạnh 2buốt.
“Ai flà nam nhân f4bà nha!”
“Là cfnha! Chúng 03ta rất muốn 5biết trong 84miệng ngươi 8nam nhân 4bà là chỉ 73ai.”
“Ngoan, 97Tiểu Dương, 8fngươi đã dtrưởng 98thành, khiến 27cho người eta rất vui fmừng, cổ dnhân nói emuốn thành ebđại sự 66trước phải f6khổ tâm bnày, lao c3động này 3gân cốt 1này, ngươi 4fmuốn nhịn 7một chút 7ba! Ăn khổ 5đắng cay, ffmới là 2người bề 7trên.”
“Uống! efĐại tỉ, e1nhị tỉ…… 5fCòn có…… 4eCô cô……” 30Cứu mạng 7nha! Hắn 15còn không 6muốn chết.
Da 9đầu run 58lên Đường 2Thần Dương 3không nói e4hai lời 4liền nhanh 7chân bỏ 7achạy, phảng 13phất phía 5sau như có dmột đám fác quỷ 3ăn thịt 2người, 0hắn nếu 4cđộng tác 7quá chậm 2chạp thật 23sự sẽ 0không có 5dthể đào 14thoát đúng 4elúc, chỉ 0dsợ chỉ 18còn mỗi 25hài cốt ebmà thôi.
Đáng 6tiếc hắn 1khiến cho 74nhiều người dtức giận, bcăn bản 2atrốn không 03được hai e7bước, không 05biết nên cekéo dài 5chân hắn 6ra thêm một 2chút, hắn d5lại một bblần nữa 4rơi vào 5tình cảnh 9mặt mũi 86bầm dập, asau đó sữa 1tươi, bột e9mì, bột 25yến mạch 8cùng ba bốn 6dnăm hủ 4eđâu phụ 9thối, toàn dbộ hạ 4axuống người 4hắn mà 3đổ.
Lúc 8anày, một 86đạo nam 68âm vui sướng 8akhi người 6gặp họa 8dtừ trên 1đầu giội 0xuống.
“Ai 27vậy đợi 0gia làm thịt 4heo a, như dthế nào făn một f0miệng hôi 71thiu như 0avầy, khẩu 0cvị thật c8tốt nha!”
“Đại…… 3Đại tỉ 2phu……” a5Kéo ta một 6aphen đi!
Không 4nhìn cánh 0tay đang evươn ra ccrun rẩy f3kia, biểu dtình lãnh 93đạm Hàng 5Túng Thiên dbôm lấy 7tiểu tình enhân, vượt 3aqua “thi 6thể” đi 79ra ngoài.
“Tiểu 9dđệ, không 9cần rất 4ftham ăn, 2đều đả 4là người eclớn rồi, 2còn giống 61tiểu hài 8tử ham ăn 6bnhư thế.” 2Đã định etrước là fbkhông có 1tiền đồ barồi.
“Nhị…… 3Nhị tỉ 4ephu……” 1Không cần 1anhìn như 8không thấy bnha!
Phong aGian Húc 91Nhị gãi bgãi đầu, 4bị bạn b1gái thân 2ái của ahắn kéo 4trở về b7phòng, hành 4vi chà đạp 6của tên ekia cực 8akỳ không dcó đạo ađức, hắn dphi thường b“Thống 2khổ” kêu dhô liên 2tục, thẳng 66hô luôn 48miệng nói ekhông cần, 14không cần…… 6Ngừng……
“Tiểu 7Dương, ngươi 45ngã đau ffđi?” Phạm 8Đan Đề efnhìn không fdđược thân 4thủ lôi 22kéo, thấy 32trên mặt 38của hắn 8có chút eđồng tình 7khó mà gặp 4được.
“Dượng……” fdHắn hai 01con mắt a2ứa lệ, a8cảm động 4vạn phần, 49quả nhiên ectuổi càng 59nhiều càng 0có tình d1có nghĩa.
Đường aeThần Dương 83cao hứng b3quá sớm, 60hắn mới 4vừa đứng afổn một 4chút, một 0cây lau nhà 5liền phi 77vào trong 30lòng hắn.
“Nhớ erõ đem dọn dasạch sẽ, 6ta trước 1đưa cô 8fcô ngươi 79đi pháp eaviện, cơm 04chiều nấu 50sớm một 6bchút, để 7cô cô ngươi 7không bị 6đói, nướng 87cá, cà tím, 52kho thêm 2đậu hủ 07thịt, đồ 6ăn nhất ađịnh phải ccchuẩn bị 92sẵn trước 7đi, thuận 2tiện nướng 6agà, đừng 7nhiều mỡ 8fquá……”
Thuận aatiện nướng 01con gà, thuận 1tiện nướng econ gà, thuận ftiện…… 14Không nên 09thuận tiện 0enhiều như c6vậy, hắn 0không biết fdnướng gà fcnên phải 2bđi tới a4hơn mười 6km đi ra aangoài chợ 0mua nha, sau 17đó còn fphải giết 7gà nhỏ 96sạch long 9lá, quay 2lửa nhỏ, eblấy trình 4độ kén 9chọn của 41nữ nhân 3fĐường fegia, muốn 96tìm gà ngon 4để ăn 4cũng không bphải là 2bchuyện phi 8thường cdễ dàng 63nha, thế 0mà dượng chắn cư 8dnhiên không 4biết xấu f1hổ nói 0thuận tiện?
Ba d7ký sinh trùng 91chỉ biết căn cơm nhà d1Đường acgia bọn 86họ, ở dtrong phòng beĐường 4gia bọn 30họ, ngủ bcùng với 44nữ nhân 3Đường 2gia bọn ehọ, vì d9sao ngay cả 9fcon trai độc dnhất Đường 8gia cũng 6bthuận tay 16sai sử như cvậy, chẳng 2lẽ trên 7mặt hắn 9viết hai 65chữ nô 85tài?
A 0── hắn 6bất mãn, 29hắn muốn 29phát ra lửa 9giận hừng 93hực, lúc enày đây 3hắn nhất 59định phải 0làm cho bọn fdhọ hiểu eađược hắn 0không phải fdễ khi dễ, fhắn muốn……
Bỏ bnhà ra đi 80──
|
| 30.06.2012, 00:01 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Nam nhan họa thủy - Kí Thu - Điểm: 11
Chương 52
“Các angươi…… 9bÔ…… Không fcần…… eKhông cần blại đây…… 03Ta phải 4sợ…… 41Phải sợ…… 27Ô……” 8Không cần 0fdựa vào 6thân cận 5quá như 7ậy, thật 49ự làm người 0a rất sợ aãi.
Đêm 7huya vắng, 1ước chừng 6ười một 8biờ không 6ơn không 0ém, một 4fị nữ tử 08óc dài một 1dhân một 66ình vừa d6ới từ arong siêu bhị đi ra, 7bở ngã tư 4đường 5gười đi 6hưa dần, ebrong lòng 8đang thở 54ài thở 7gắn vì 28òng người fễ thay đổi, eòng người d4a xưa a.
Trên feay bánh mỳ 6ơ với sữa 5đều còn ehưa mở bea đâu, ba 6ốn thoạt fhìn qua giống 9hư chặn 9dgang đường 27đi, ngay 6au đó một 4am tử vẻ 72ặt tươi f0ười dâm 4đãng từ bau bọc đánh cới, chặn 2ối này.
Tuy 6ằng đêm 0huya có vài 93gười qua 11ại, nhưng 88hông có 6bgười chịu fa tay giúp 6bđỡ, có 19gười khi 9hìn phát b6iện có a0gười gây 6ự ngược bại vội 22àng đi nhanh 1ua, cước aộ không cám tạm 2eừng, sợ aaiên quan 2ới mình.
Xã 5aội rất 3bạnh mạc d( lãnh đạm, ddhờ ơ), 9dgay cả đánh 4ột cuộc 8điện thoại f5áo nguy cũng 71hông thèm 96àm, khó 16rách “nữ 0ử” bị 7frở thành fon mồi sợ 1ới mức f1ắc mặt 3rắng bệch, 30ả người 4fun run, vẫn chối lui 5bề sau, thối 1ui đến 7gõ hẹp 4ối đen 29à không 47ai lui tới 9ên trong.
Thật 66à hoàn cảnh 0fốt để fuống tay 5ha! Mặc dệ thét fhói tai như 0hế nào 4ũng sẽ a0hông có 0agười nào 1để ý tới, ecuốn gian 8uốn giết 0ặc cho người bâm lược, aai cũng sẽ d6hông để 29hú ý tới ahuyện be 09ối phát 90inh trong 4gõ nhỏ edày, thật eự là quá 5dốt.
“Đem 06í tiền fduăng lại cđây, đừng edhiến cho 05húng ta động 24hủ.” Lắc 07ắc hồ 15điệp đao 81óe sáng, f7én nhọn fắc bén ba.
“Ta…… 1a ví không ecó tiền……” 2ehỉ có mấy eẻ quẹt boàng kim, 1ô giá nha.
“Đừng dó rầy rà, d3hông muốn dhúng ta ở e5rên khuôn bbặt xinh 0đẹp của 9gươi khắc 17ấy đóa 0oa chứ, agươi tốt chất ngoan 5goãn nghe 5ời.” Một bam hài một 4đầu tóc 9ồng lớn 0diếng đe fọa, tay 62ầm dao nhỏ 9eướng tới earên gương b6ặt kia làm 7ấy cái 07động tác b9ắt nhẹ 36hàng.
“Được 2ồi, được 40ồi! Các f5gươi cảm dhấy ta rất ađẹp, ta 74iền đem 8biền cho 1ác ngươi.” càm như muốn fhưởng khi 04được khen 7gợi.
Ngực b9ớn…… 11Ách, không bó ngực aì, nhưng 06đồng dạng 9ỹ nữ ngốc 42ghếch thật e6ự đem tiền 1rong túi 23V quăng cho 6ọn hắn, 2rong mắt b8óe ra vài diọt lệ 1eướt át 8ợ hãi, 2hẽ cắn f4gón trỏ.
“ 4× một trăm 7fa mươi hai e8hối, ngươi a8à quỷ đầu 2ahai sao nha! b8hất cái co với ngươi 1òn có tiền 69ơn.” Cướp 3được một 2on ngựa 8buè, trông 09được nhưng 2ại không ceùng được.
“Ta…… 5da sớm nói 29ua không fó gì tiền, 12à các ngươi 56hông tin 0fhôi.” Làm a5gười thành 8hực, không 4hể nói eối.
“Hắc 6bắc! Không bdó tiền 7hông quan 4ệ, dùng chân thể eủa ngươi 02đến bồi dhường, aây giờ 2ất ít khi fhìn thấy 4fon nhóc nào 3ciống ngươi 9dhư vậy.” 4am hài tóc 8ồng nháy bắt một 0ái, những e9gười khác c2ảm thấy 4hư đang fhìn phải 2ình cảnh 39on ruồi aọ có cái 1đầu màu 1ồng vo ve a0hích ý muốn 3u lên đám 9ehân, cười eđến sỗ 6eàng xoa xoa aai bàn tay.
“Con 6hóc?” Mỹ 2fữ tóc dài 63ột thân bcựa như 1ảo mộng 7hản nhiên f7ười, mày ehẹ dương 2bao. “Ta bợ các ngươi eẽ thất 10ọng.”
“Phải 38hông? Như bậy ngươi 0đợi một 8át nữa 7fãy kêu lãng 86( phóng túng df)một chút, edàm cho anh 11m chúng ta bảo hảo 0ui sướng 4ột phen.” 0àn da non e6ớt, nõn dbà xinh đẹp ahư từ trong bồ tiên deước ra.
“Ai 72ha! Nhân bia sẽ không 93êu! Nhân 04ia còn không 9ó cái loại 9einh nghiệm fày……” 1ảo chán c1hét nha! 4iểu thí 83hí rất f3ròn chật 7dẹp vênh dòn không 1ó người e9ử dụng aua, bọn e3ọ thật e9ự rất 88óng vội. d © DiendanLeQuyDon.com[TNN: sao 4am9 trong 9hà ta BT 2hư vầy 38ha~ khóc 07hét]
“Cái dì, lần 6đầu tiên……” eam hài tóc e7ồng phút chốc hai 4ắt sáng eên, ham muốn 8à người 29àm đầu 2iên. “Đại 60ô, da lông 6gắn, ta 4bđến thượng frước.”
“Vì cao ngươi duốn thượng frước? Nữ 07ông lần 8rước kia bũng là ngươi 6chượng trước, 7aợi lộc 6hư thế 6ần này 1eên đến 6ượt nhóm 6a đi?” eaỗi lần 51đều để 3dho hắn giành 1rước, bọn 09ọ ngoạn bahông đủ 2cận hứng.
“Ta 1à lão đại, fđương nhiên fà ta trước, 02a trước eeđem nàng 3ọn dẹp, 02au đó các bgươi mới 2hượng tốt.” eũng không bhải không ehân chia bho bọn họ, 8ấp cái 1ì!
“Ai dói ngươi eà lão đại, 2húng ta là 6dho ngươi 7àm đầu bbĩnh nha! ahông cần 2ỗi một fần có chuyện 4ốt lại 5ghĩ muốn fhiếm đoạt, cần này fbên thay đổi 09gười làm 24ão đại bồi.” Bọn 09ọ cũng 1uốn nếm 2hử tư vị 2ử nữ. b © DiendanLeQuyDon.com[TNN: oh my 03od...xử a8am BT a]
“Đúng eậy, đúng f3ậy, ngươi 7hơi đùa c3ữ nhân băn bản a2ũng không 41hải lần 8đầu, sau 5iền làm 1ho người 5da không thể ehúc nhích 1iến thành 2on cá chết, aegười bị c4gươi ngoạn 8hết khiếp, 8ahúng ta còn 8goạn cái c3ì?” Nhặt bđược thừa eđồ ăn fơm thừa f3ăn cũng 33hiến cho bàm răng 5ất mãn.
Mỹ 8ữ nâng 68ằm, thờ bbơ lạnh 1ehạt nhìn 49ột người 32ột tên 05ôn đồ 28ắt đầu bội chiến, 9ồng nhan 04đều là 58hởi nguồn 18ho hỗn loạn, 1chìn đi nhìn 5đi, nhưng a6ũng hiểu 10được không 1hú vị, 0uốc sắc bhiên hương 4bở trước 1ắt còn ehông như c5ang sói bụng 06đói bổ dbhào vào 20ừu non đi, 6duả thực eà một chuyện 8đại nhục 1hã.
“Các 8bgươi không 7ần ầm 2ỹ, ai làm 5ão đại 9hông phải ađều như bhau, dù sao 97a một người b8ũng thỏa dãn không 1được các 57gươi nhiều 2gười như bậy, không 76ằng liền 5uên đi, 14đỡ cho 20ác ngươi dhải bức dbé rách, drở mặt 1hành thù……”
Xem! e1hật là 4ó lương 1bâm nha, người 13ị hại 52òn hướng e1ẻ làm hại 90rần thuật, 2ey vọng mọi 90gười dĩ cbòa vi quý, dhông sinh feiềm khích.
“Không f8được.”
Vừa b6hấy thịt c2éo tới day, tuy khổ 29ở phân 3hia nhưng dđám tiểu bưu manh thật c4a ăn ý mười dhần, tâm 4chí đang cuy tư cấu b5é thử ai b4được thượng 3rước kịp 1hời ngăn 78ản mỹ 9fhân lại, 5hông để 9ho cực phẩm bhượng đẳng 0ừ trong 60ay trốn fhoát.
“Không aeần nha! eác ngươi 4hông nên 9đụng ta…… acÔ! Ta rất aợ hãi, 4răm ngàn 1hông nên eép ta…… 45hân gia còn aduốn lưu 8rữ trong dbạch thanh 0anh để eó thể nhìn 1ặt cha mẹ 7ở dưới 69ia nha…… dhông cần…… 18Ô……”
Nàng…… dên nói là 2ắn. Sợ 52hải phạm 1aội giết 9gười, làm 23ổ tiên f7ổ thẹn.
Trước 4ắt đại 1ỹ nhân a9hơm tho, 3gon miệng bhông phải 6bà người 3ào khác, 2hính là lão 4bứ Đường ahần Dương 62Đường d0ia lần thứ 2 “rời ehà trốn 6dđi”, hắn cdại đem 6hính mình 4iả thành 47ộ dạng eỹ nhân dhư hoa như 9gọc, bén 4eảng khắp 7ơi trêu c3oa ghẹo afguyệt, câu 6ẫn, khuynh 8đảo không 19ít nam nhân adị bộ dáng 50hong tình 4eê người 19ủa hắn bừa gạt.
Cái 47ọi là sắc ahông mê e5gười tự 56ê người, 9fuản trên 1đầu hắn b5ó bả đao 2ay không, 7gười người 8hường chỉ 6guyện ý 1dhìn thấy 0dhuyện chính 2ình muốn 7hìn, giới cính nam nữ 79ũng mơ 38ồ, gặp dúi gặp 5iển đều 3à phản 88ứng suy aghĩ trong 6òng.
“Không 78hạm vào 3gươi chúng 8a còn thích 6ái gì, mau 87đem toàn 5ộ quần ffáo thoát 91a, chúng 2a cùng tiến e5ên!”
Tóc 6ồng nam ccài một b5iếng uống, b3ập tức 39đạt được 8ự đồng 6aình của afhững kẻ dđồng lõa 8hác, mọi 0gười đồng 23oạt cùng 0hau tiến 8ới gần 3aỹ nữ “hoa cung thất 3cắc”, đem dgừoi bức 0đến góc dường chuẩn 67ị phát 19uy thú tính.
Khu 7ực này aị gây loạn cađã lâu 7aũng không d1hấy có fbgười nào 3a mặt ngăn 39ản, mặc 54ệ tiểu 3ang phái cfoành hành 0gang ngược, e9àm xằng 78àm bậy, bợ phiền 8dhức cho dên lão bản 63hững cửa 63àng quanh 2đây chỉ 6ó thể nhẫn 6hịn, dùng 2fiền có bchể giải 4uyết thì 66ọi chuyện 5đều là 7iệc nhỏ, 2hỉ cần 6hông đến 40uấy rối d0ọa khách chân bỏ f5đi là tốt 0ồi.
Bất e1uá xem ra 5ọn họ auả thật bchông hay 5o, vừa vặn 8đụng tới 9iểu ác 1ba Đường 1ia một bụng 6dhí không ahỗ nào dhát tán, 8ắn mị 3hãn rất 2iêu nhân, 19áy dài vàng ehạt chậm 4cãi đi trên 9ường, lộ ea một đôi 64đùi đẹp e3hon dài làm 87gười ta dhèm nhỏ 07ãi không dbhôi.
Quốc dương xuống 1úi đến c0điểm duyệt cinh, nên 5điểm người 8ào thì tốt 75đây? A! 6iền cái 4bia đi! Nam 6aài tử có e1điểm ngu 34gốc, khố ceạ như vậy, ađỉnh đầu 32hẳng định 8bhống khổ……
“Các c3gươi đang càm cái gì, 6Đài Loan 1hông có 9uật pháp 5ay sao?”
Luật 62Đài Loan 12ác thực bhông có aiện pháp 5cào khác, acô cô lưu 3anh nhà hắn 2fái kia thị fhi chẳng 3ehân biệt 4được, 3đại biểu 6ư pháp đã 27hết, lòng 5gười rơi 5uống trầm ccuân, đầu 9ăm nay chỉ 17ó kẻ có 1ciền mới 5ó thể bước ddào đàm 67hán thâm feình cùng 1uan tòa, 5ân chúng 3đành phải 7eàm oan đừng 9ong biện 6ạch, một ehán tử, 06ai phán ở bcù chung thân, 6a phán vĩnh 0iễn không 2ahấy mặt 4drời.
“Tỷ dcỷ, ta sợ 4ãi nha! Bọn aọ nói muốn ehi dễ ta, 2fhoát quần dáo của fa, ngươi ehất định 03hải cứu 5ứu ta.”
Đường 93hần Dương ehu hồi nhanh aái chân 0đang vận aeức chờ 1fphát động fvô địch d1sét đánh 9kia, vẻ 3mặt hoảng 1sợ không 64thôi, đôi 06mắt ngập 1nước nhìn 80đám nam 94nhân cực 7kỳ cường 6tráng mà 4ngu ngốc 7ekia, không 1dấu vết fbđấm vào ecái bụng eerùa của 37hắn khiến 4hắn suýt dechút nữa a8thì ngã 39chổng vó 1ra đât, bclại một d6bộ thập 5ephần e ngại eanhanh nhẹn 4kéo mạnh d4cái đầu aftóc hồng fdcuồn cuộn 08của hắn 4trở lại, 8vô cùng 0bối rối 1ôm lấy 0fnữ anh hùng 0anh dũng b0ra tay cứu 7evớt.
Đầu d8năm nay kẻ angu ngốc dkhông sợ fchết …… eÁch, làm c8sao có thể b5hình dung 0ân nhân b1cứu mạng d7anh dũng 1của hắn dnhư vậy 13đâu? Hẳn elà tâm Bồ cTát cứu 8dkhổ cứu b7nạn bây bgiờ còn agặp không cnhiều lắm, bkhông tốt e8hảo bảo 66bảo hộ 9nàng sao eđược, afkề cận 82sinh vật 76tuyệt chủng 7có thể 0nào không 8ngay lập 4btức nghĩ 55cách chăm aesóc, tuy cdrằng hành 48vi của nàng 4tuyệt không bcđáng khen 3ngợi.
Bất 6quá, thân bhình này 3eấm áp mềm bmại ôm 7đến còn erất thoải 4mái mà, 8thản nhiên ddmang theo 7ahương hoa 47mai hợp 1lòng người, 5hắn nếu dkhông cẩn 5thận mê 4say tuyệt 5đối không 5dphải là 5cái sai của 44hắn, nàng 7toàn thân 5ehương thơm a5ngào ngạt, ebkích thích e7đến tính 0khí giống deđực của 7hắn, thật a1kích thích!
Ai! 3Thật tốt, 49ít nhất 8là cỡ ba b9mươi bốn 6bD đi, thỏa dcmãn một 53chút cảm equan thị 31giác của e4hắn, nụ 9hoa đầy 3đặn như 3ẩn như b7hiện ra 19no đủ, dxinh đẹp, 81đẫy đà, 87nở nang b8rất ư là e6có tính fdụ dỗ 2đại sói 52hoang tham 3eăn a.
Nhịn 4xuống, nhịn 66xuống, mười balăm trăng 9tròn chưa 4đến, không athể phát 4cra tiếng csói tru cơ ekhát, hắn 1còn muốn 65bảo trì 60hình tượng b5tao nhã, d7chiếm tiện 2nghi nhiều 02một chút drồi nói 2fsau, hi!
“Không 1sợ, không 6sợ, tỷ 0tỷ sẽ akhông để 92cho bọn 9họ khi dễ b4ngươi…… dÁch, ngươi a6cao bao nhiêu?” 0Tình cảnh 0chim nhỏ d9nép vào 8dngười của 3nàng tựa ahồ có điểm 20quá mức…… 07Trầm trọng.
“1m e72, hơn nữa bdgiày cao 9gót vừa fvặn 1m 80, 4ngươi xem, 45ta là không abphải thướt f5tha mang theo 22dáng vẻ ftưạ như fbtiên nữ dbhạ phàm 8csao nha?” e2Đường 5Thần Dương 1làm mẫu 4dạo qua 13một vòng, a5rất ư là b8có hứng fthú bày bra dáng người 54hoàn hảo.
Trên 6mặt ân 6nhân cứu dcmạng đột 4nhiên xuất dhiện ba adđường 1hắc tuyến, 3ctrong lòng 1đang suy 9nghĩ nàng 02kia có phải bbtâm lý có dtật xấu cbgì hay không. d © DiendanLeQuyDon.com“Đêm đã fkhuya, ngươi 7mau trở 06về, đừng 02lưu lại fbên ngoài.”
“Tỷ ctỷ xinh 91đẹp như 2vậy, nhất 7định không cthể đi 8đêm ngoài 3đường, b7hiện tại 0người xấu 3thật sự f5nhiều lắm, 9ta bảo hộ cngươi.” fÔm nhiều e3một lát, 52ôn hương a0mềm mại e8nha làm tan 6chảy xươong a2cốt của 6hắn.
“Ngươi 8bảo hộ 85ta?” Giang cThùy Tuyết abật cười, 6dmuốn rớt 4ra cánh tay 79đang ra sức fôm chặt 53chính mình, 6blại ngoài 8ý muốn 5phát hiện 4lực cánh 76tay của 83nàng mạnh 35mẽ kinh bngười.
Kỳ 5thật nàng 2ckhông nghĩ cchõ mõm favào, mới btừ công 80ty rời đi 3nàng mệt 91đến nỗi 05thầm nghĩ f1chạy nhanh fmột chút 1ftrở lại dtrên giường 4dmà nghỉ 0ngơi, không 80nghĩ khi dvừa mới ctới ngã 42tư đường a8chờ đèn 8đỏ nhưng 5clại mơ 03hồ nghe fthấy có fathanh âm 9kêu cứu 04của người 2nào đó, 36theo tiếng 0fkêu nhìn 8qua quả 54nhiên nhìn 94thấy cách fđó không 84xa trong nhõ 7bhẹp tối 3có vài thân dảnh, nàng 75vốn dĩ dmuốn xem 76như nhìn c8không thấy 2rời đi, c2nhưng mà 2một tiếng b9kêu “Không 2cần” này 10chui vào 7lòng của d4nàng, đèn cxanh bật csáng, đi 8được một 9trăm mét arồi sau 9lại do dự c5mãi, nhịn 9không được 1sự trách dmóc nặng 8nề của 4lương tâm alại đành c3phải quay c0đầu.
Thành 79thị lạnh 9lùng không 1phải từ 94nàng bắt bđầu, nhưng 8muốn nàng 07thấy chết 0mà không ecứu lại 4rất khó dkhăn, ý 8niệm này 59một khi eđã quyết ađịnh xong felại có bchút hối 9hận, chuyện cdlàm đều 7đã làm b0rồi, thời a0gian không 63có khả 66năng quay 14lại.
“Ngươi 11phải tin 90tưởng ta, e1tuy rằng b2ta trông 3aqua thoạt 6bnhìn rất d1yếu đuối, 25nhưng so a4với ngươi ebkhí lực 5dlại rất eelớn, một 27bữa cơm făn năm chén aacơm, đẩy 1ngã một 8đầu voi 1ecũng không 8thành vấn dđề.” 5Đường 66Thần Dương 0chốc lát 7ehai tròng 71mắt tràn a2ngập lệ bquang, một bbộ dáng 8dcực kỳ 0nhu thuận.
“Ta…… 1bÁch, ngươi 44phát dục 39thật tốt.” 3Nàng một 49ngày đều dăn không 0fhết năm 02chén cơm, 4fhuống chi 1là một 2fbữa a.
Hé 4dra khuôn 10mặt tươi 08cười biểu 8tình giả 15bộ thẹn ccthùng, che 7cmiệng cười e7khẽ. “Tỷ dtỷ thực 4là biết a3nói chuyện, 6bngười ta 1thật vui 56vẻ nha!” d8[TNN: da gà 0ada vịt thi 44nhau quật 4dậy]
“Ta 3bchưa nói 9cái gì đi?” 9Nhìn trước 0bmũi ngón 30tay như hoa fsen lay động, b5Giang Thùy 6Tuyết biết 32mình đã decứu lầm eangười rồi.
Hắn f“làm nũng” felà nhất 87than ôi, f8“Ngươi 66nói người 6ta phát dục 65tốt nhất! bĐây là 3từ ca ngợi d9tốt nhất 6đối với 57ta nha.”
“Á?” 60Nàng giật 57mình .
“Tỷ 8tỷ không 6cần lo lắng 0bnuôi không dnổi ta, b1ta giống 8như thùng 8drác cái egì đều d8ăn, cái 1egì đến dcũng không 7cự tuyệt, 0cá muối, a6vây cá, 6cốc khô 0cho đến c8món tráng 8fmiệng, canh 08gà nhân c7sâm, sò fbhuyết, canh f8tuyết liên 9hầm ta cũng 1đều hoan cnghênh, trăm c1ngàn lần fdkhông cần a6vì ta thay 29đổi thói 2quen ẩm fthực của c2ngươi ……”
Hắn benhìn qua acảm thấy 16người này e9thực hiền 7hoà, tuyệt 94đối là bmột người 8ở chung 1arất tốt.
“Chờ 89một chút, angươi rốt f4cuộc đang 4nói cái edgì? Ta hoàn 14toàn nghe a1không hiểu.” 8Mơ hồ nghe 77thấy cái bgì nuôi fbkhông nổi, 0anàng “thon 7bdài” như eevậy……, dbhẳn là 03sẽ không 1bị ba mẹ 89bỏ mà không 2bnuôi dưỡng……
Khư! caNàng ở 7đây miên 35man suy nghĩ 0cái gì, 5người cũng 2ckhông phải e3miêu khuyển, 3cái gì ba fmẹ nuôi 22dưỡng hay 9không nuôi bddưỡng, 58khẳng định alà ban ngày 4gặp nhiều 6chuyện lắm, 17thần kinh 54não bộ b3liên quan 22đều trở 7nên hồ 56đồ.
Đường 1Thần Dương b6biến sắc 1emặt cực c6nhanh, ngấn b5lệ. “Tỷ 44tỷ là người 9tốt, nhất 3định sẽ bkhông hờ fbhững với a6ta, ngươi 0nếu sợ 5ta ăn nhiều, fmột bữa 94ta chỉ ăn 47nửa chén 4cơm cũng 0không sao 8cả, ta sẽ bthực ngoan 8ở một 29góc, tuyệt 0sẽ không 3fquấy rầy 31gây phiền eephức cho 6ngươi.”
“Đợi 25chút! Ý edcủa ngươi blà muốn 7ta thu lưu dngươi?” eHy vọng 6là nàng 8ađã đoán 7sai đi.
Bất 1fquá, vận 6akhí của 3nàng luôn eluôn xui 0fxẻo.
Đột 9nhiên, hai 38tròng mắt 5lệ quanh btròng như 8năm trăm 5ngọn đèn ctỏa sáng. 21 © DiendanLeQuyDon.com“Ta chỉ ebiết tỷ 4atỷ là quan bâm chuyển 7fthế, hạ 0trần ra 13tay phổ edđộ chúng 5sinh, tỷ e4tỷ ân huệ 0cao ngất, 2so với biển dcàng rộng 5hơn, Tiểu aDương định eflấy thân fbáo đáp, f1dùng cả 21đời này 58báo đáp 0lại ân batình của 9ngươi.”
Giang d9Thùy Tuyết 7anghe vậy 4egiống như 5cđã bị 2kinh hách 5athật lớn, f0trợn mắt 70giọng hạ d1thấp. “Ngươi…… cNgươi trước 5buông tay, 0ngươi ôm ethật chặt, 8ta không dthể hô 90hấp.”
Chính 71xác mà nói 2clà nàng 1bị vây 15trong nỗi c6kinh sợ, dkhó có thể 8dtự hỏi.
“Nhưng dlà nhân f9gia thật 4fsợ…… 3Ngươi xem, 1dngươi xem, 8angười xấu 5dlại tới bnữa, bọn 14họ muốn clăng nhục 2thân thể 13thuần khiết 0fcủa ta, 22định bức 05ta làm nô 7lệ của fbọn họ.” f8Đừng nói 02giỡn, thật bvất vả 7mới có 2người để 5làm gối e0ôm mà ôm 3cũng thật btốt lắm, b7hắn mới 30sẽ không a2ngốc mà eđi buông etay a.
“Tính…… nô 3alệ?” Nàng 4như thế 70nào có loại a4cảm giác 67choáng váng f6đầu, giống 8như nàng 3bị mỗ aphiền toái fcuốn vào ffbên trong 22lốc xoáy.
Giang cThùy Tuyết bcbình thường 4thần trí 2thập phần crõ ràng, deđối với cengười đối 4avới mọi 2chuyện đều 84có thể 0adùng lý 9trí phán eđoán, nàng 6biết chính 27mình không 2acó khả 08năng dựa 79vào người cta, lúc nào 0ccũng phải 2bảo trì 65khôn khéo 2mới có fthể đưa fcra quyết 9sách.
Nhưng 8là lúc này 5dđụng tới 02cô gái kia c7lại làm 0cho nàng 68một cái fđầu hai 65cái đầu 5xoay xoay afxung quanh, dnàng không 2thể tự 8dhỏi tựa 94hồ như 42bị người akhác xoay dvòng quanh, 2lia trái 61ném phải, aakhông tự 50giác bị e0nắm mũi dcđi.
Thực 8cloạn, thực a1sự lẫn 66lộn, nàng 21nhìn qua fgiống như dcả người 9cô gái phát 3cra nhiệt dlực cùng 3hào quang, 28lại ẩn eẩn lộ dera trong hơi 0dthở một 98tia tà ác, b6làm cho người a6ta cảm thấy 7anguy hiểm 31lại không f6thể kháng 5cự, giống bnhư bị 8hồn ma đánh fcắp linh 7hồn.
“Các 2ngươi đừng f5nghĩ đi, 3fhai tiểu c1mỹ nhân 3vừa vặn b7xuất hiện 1khi huynh 22đệ chúng 1ta ăn khuya, 8fchúng ta 44đói bụng b3thật lâu cthật lâu…… cA! Ngươi 5đang làm ecái gì, 1đừng gõ…… 1Đừng đánh…… 57Oa? Ta đổ 0máu, ngươi dfđánh vỡ 51đầu ta……”
Nam ehài tóc 92hồng bày 7ra gương 61mặt hung 4ác nói chuyện d5rất hăng csay, hoàn 98toàn không cdự đoán 3được mỹ dbnữ tóc 6dài lúc 80trước ô fô khóc nỉ bnon thế c4nhưng có 6alại có acan đảm bcphản kích, 6cởi chiếc egiày cao 4egót dưới cchân lên 5cliền ân 3cần thăm 66hỏi đầu, 8cùng ngực 1dcủa hắn.
“Đánh cchết ngươi, e1đánh chết 57ngươi, người 46xấu, người e2xấu, nữ cenhân cũng f3không phải flà dễ khi 4dễ, ngươi cclại phá a1hư nha! Lại 7ephá hư, 70ta đánh 6chết, thay a7xã hội ftrừ bỏ 1một cái 2tai họa, bngươi chết a7đi …… 4Đi tìm chết, 9xem tuyệt 9kỹ gót 1giầy của 9ata, đầu 6bnở hoa……” 0Hẳn là 8trúng phải 0ftuyệt chiêu c9này ắt 6phải chết.
Đường 6Thần Dương 3bộ dáng bhung ác thật 0cđúng là 8dọa người, 2Giang Thùy 3Tuyết nhìn e1xem lồng 9ngực cực 9akỳ kinh d0hoàng, nàng 2sợ là nháo 0mà gây ra ctai nạn fdchết người 4nên kéo f6hắn ra, 1liều mạng 0lôi kéo 4hắn thoát 6khỏi hiện 3trường c7có khả 82năng diễn 73ra án mạng.
Nàng fbkhông nghĩ clàm hung dthủ đồng c3lõa giết 2fngười nha! 83Cô gái này fchành vi căn c8bản là 7muốn đẩy engười ta 9vào chỗ bchết, rất…… 32Rất khủng 4bố.
Chạy, a5chạy, nàng f7đột nhiên cecười ra atiếng, đã dlâu không 3bnhư vậy 7buông chính 8cmình như bvậy, giống 5như đứa 54nhỏ chơi 9trò đùa 0dai, đáy 2alòng cảm 2thấy vui 93sướng không efgì sánh 1kịp.
“Cái 74gì, rời 56nhà trốn 06đi?”
Tẩy fađi phấn 25trang hé dfra khuôn emặt làm 4echo Giang e8Thùy Tuyết 64vô cùng bkinh ngạc, c7kia không 0phải khuôn 94mặt của 7nữ hài 7tử, quá 99mức kiên 9cường đi, cnhưng khi 31cùng so sánh 22với nam 07hài 8clại quá 4mức âm 6nhu, vẻ ađẹp kiểu c3trung tính dnày xen kẻ c4vào nhau blàm cho người 6ta có một 5cloại ma 68tính dụ 8bhoặc.
Không 0cthể nói 1erõ là cái e5cảm giác 50gì, đối evới gương bmặt khó d6phân biệt 1cnhư vậy, 9nàng thế 49nhưng tim elại đập 3thình thịch, 2dngực giống 3bnhư có cái dgì hòa tan, 1ẩn ẩn d5lưu động 33một dạng 2tình cảm aeái muội.
Thế 7nhưng trong dsuy nghĩ dcủa nàng 2lại cho 20rằng hai 72người lý 4ra cùng giới fftính nên 31nàng thật asự không 15nên có cảm 52giác rung 75động kỳ 1lạ này afchứ, huống 3chi nàng 5kia ước dchừng còn 31nhỏ chính a4mình năm 22tuổi, là 99tiểu muội 42muội vừa b9từ trong 1tay ác sói 6cđào thoát 8được a.
Nghĩ fvậy, Giang cThùy Tuyết cmi cong cong e7ý cười 3tràn ra, 5esức lực bcủa nàng bfxác thực 7khỏe như 6trâu, mới 6btùy tiện d9gõ vài cái 3aliền làm 85cho tên côn 62đồ kia fđầu rơi dmáu chảy, c4ai ai kêu 7ato chạy aetrối chết, 24cái này 0dgọi là 59suốt ngày 7eđánh đá enhư con chim c4nhạn, chung cquy cuối 5cùng cũng 6bị con nhạn 3bkhác mổ 53mù hai mắt.
Phục a3hồi tinh 2thần lại 09quay sang 6nhìn đến 3ccái người ctrước mắt 8đáng thương dhề hề ddhệt như 04“Con chó cdnhỏ” kia, bGiang Thùy a0Tuyết ngay 0cả cười 4cũng cười f5không nổi, 9biểu tình 04nhất thời 2bnhư quả 03mướp đắng 3mặt nhăn 1thành một cđoàn, không 4dbiết nên 9mở miệng 0như thế 97nào để 2đánh mất 0đi ý niệm 1trong đầu 2của nàng.
“…… caTa thật 63sự thực 9engoan, thực 9cnghe lời, 7fsẽ không 14tùy tiện b4tìm chỗ phóng 62uế, ngủ exong sẽ 1xếp chăn 4lại thật 11ngăn nắp, 4ddùng qua bchén bát 93nhất định 7sẽ tẩy 7drửa sạch 6sẽ, ta sẽ 8ckhông đùa flửa cùng 0thè lưỡi 3elàm xấu 44dọa người, 14ngươi muốn 8ata trần btruồng cũng 1tuyệt không 24nói hai lời, 12ta là con 8chó nhỏ 0trôi giạt 4khắp nơi 8bhôm nay đây 18mai đó, dthu lưu ta 6tuyệt đối a6không có 7chỗ hại, 2ta cam đoan 5sáng sớm btinh mơ sẽ 0thay ngươi eđem tạp 4fchí ở ngoài c6thùng thư 7fvào nhà, 82thuận tiện 0giao tận a5nơi.
Ha 3ha a! Bắt 0tay lại 1fđổi tay, 0nằm úp 1tại chỗ avòng vòng 4lại nằm 8sấp xuống, bhôn nhẹ ccái miệng 6anhỏ nhắn 17của chủ c7nhân …… aA nha! Đánh 37con chó nhỏ, 69nàng ngược 34đãi động 8vật.
Đường 17Thần Dương d7ai oán liếm 9fliếm mu 8bàn tay phiếm 45hồng, giống bmột cái 0cẩu nhi 36bị người 55vứt bỏ, 1enức nở 2fghé vào 9trước tủ 9tivi quỹ balàm ra vẻ bmặt bị 8thương.
“Đường…… aMuội…… 64Tiểu thư…… cĐường 74Thần…… 4Ách, Đường……” 4Muốn hét elên trước 35mặt nàng, e4lại chẳng 8biết thế 9có tốt chay không a4nữa? Cảm agiác cũng 8rất không 8thích hợp.
“Tiểu 1Dương.” aHắn hùng 0dũng oai 4vệ như 55vậy, khí aephách hiên fngang, đường dđường 71là nam tử 7hán, nàng 4bcòn không c2mau bổ nhào 3clại đây 3dăn hắn, 8để cho 8hắn có dthể lấy 6thân báo 1đáp.
“Được 44rồi! Tiểu cfDương.” 29Giang Thùy 3Tuyết hít 7thở thật 52sâu, vẻ 3dmặt nghiêm 6túc, khẽ 62mở cánh amôi anh đào, 8e“Ta không 6thể thu 93lưu ngươi, b8ngươi hẳn 92là có nhà 93có thể 60trở về.”
Hắn e5phất cái 9đầu, một e7bộ dáng fhờn dỗi cegiống như dđang lên fán sự tàn f9khốc của bnàng, cứu 29người lại f6chỉ cứu dmột nửa 2fsau lại 6để cho 86người ta 3tự sinh c6tự diệt.
“Không 50cần dùng 31cái loại 98ánh mắt 6này nhìn 7ta, cùng c2người nhà dcãi nhau 43liền bỏ d4nhà trốn 2đi là hành avi không 74đúng, hôm 5dnay ta nếu 0elưu ngươi 0lại tương 3fđương với echuyện hại 3ngươi, ta b7là vì muốn 0tốt cho 72ngươi, ngươi eckhông nên 8oán trách 0ta.”
Hắn fbvẫn là 8không để bý tới nàng, 0cúi đầu 57liếm hôn 1căn bản ebtính toán akhiến cho d1nàng cảm c8thấy gây anên thương 50tổn cho 81hắn, cắn esưng nhẹ 2làm cho đôi cmôi đỏ 4flên, tư fdthái khêu 4gợi khiến 89cho nàng 1tim đập 0‘thình 5cthịch’ dkhông thể 5khống chế 3mình, miệng 8fđắng lưỡi fkhô mãnh 9liệt muốn 70uống trà 88để khiến 1mình bình 8ctĩnh lại, 56nhìn đi e9hình ảnh akia quả 50thật rất 6mê người 4d.
“Ta c7ngay cả 8chính mình ađều chiếu 9cố không 2tốt, như 16thế nào 62có thể 1chiếu cố fđược ngươi? 1Ta là một 01người bận 58rộn, công 2cviệc bận 09tối mắt bctối mũi ckhuya khoắt 42còn chưa 3có giải 19quyết xong, 81căn bản 34không có d8biện pháp bbbận tâm 09người nào 9ftrong nhà.” 2Gia đình ấm 3áp là cái edtư vị gì, 51nàng đã 1dsớm quên f4sạch sẽ aatừ lâu arồi.
Giang f2Thùy Tuyết a0là người 5sợ hãi d8tịch mịch, 7nhưng càng 10sợ một f1khi có người 24ở bên cạnh, c5rồi đột 2nhiên một 27ngày nào 1đó lại alần nữa a1phải một f8mình đối 6mặt với b6tịch mịch, 1khi đó nàng 7echắc chắn a5không thể 08tiếp nhận 0sự thật.
Từ 1esau khi kế 1mẫu ( mẹ akế ) vào 7cửa, nàng 1ebị bắt 1phải lớn 24lên, người acha vĩ đại 1mà luôn 6fsùng bái dlại là 00một nam 26nhân bắt b2cá hai tay 0phụ tình, cgia đình 94trong trí e8nhớ cũng b6dần dần 6bmơ hồ, enàng từng dhận cha d8làm cho nàng 5đau xót, enhưng sau e0khi hắn 7achết đi 22nàng lại ecảm nhận 93được hắn dlà do bất 7đắc dĩ, 8hắn cả cđời phụ 9lòng hai 7nữ nhân a0thương yêu d2hắn, khiến 30cho các nàng 26sống trong 8bvực sâu 7thống khổ, 9mệt mỏi 6không thể 8bthoát ra 0được.
Sự abthật trước dmắt khiến echo nàng 8ekhông bao 3giờ dễ 36dàng tin 22tưởng bất d8luận người 5nào nữa, 0cho dù là 9người bên 5cạnh thân 72cận nhất 12cũng sẽ 4phản bội 2chính mình, ddcòn có ai 3bcó thể c4tin cậy?
Vì 0thế, nàng clựa chọn 66làm bạn 5cùng tịch dmịch, sẽ bfkhông cần 9phải đi 62để ý bị cthương tổn 52hay không, cđiều này d7cũng là 7do kế mẫu 5của nàng e5dạy nàng, fnàng vĩnh 1viễn sẽ 70luôn nhớ f0kỹ trong 85lòng.
“Ta 7csẽ chiếu 2cố ngươi, 3Tiểu Tuyết.” 4Nàng cần 1amột người f8bảo mẫu d9chuyên trách f0bên người, 2chăm sóc 97cuộc sống eáo cơm hàng fngày của a4nàng.
Vừa anghe nàng 1fkêu mình 6là Tiểu bTuyết, Giang 1Thùy Tuyết 21cuộn tờ 7tạp chí 5clên gõ cái 0eót của 8dnàng, “Gọi a2tỷ tỷ, 18phải có bflễ phép.”
“Nha! 0cTiểu Tuyết 0thật ngoan abác, ngươi 1nếu đem bta đánh 45thành ngu 30ngốc, ngươi 9phải nuôi dta cả đời.” eThực xui 6xẻo a, ở 2nhà khi chiếu 9ba bữa cũng ecó nhgười “hầu 07hạ”, không cnghĩ tới kim 7chủ này 2cũng có e2khuynh hướng 9bạo lực, 5cả đời f0của hắn 1thật thê flương như ddvậy sao.
“Ta 5đây sẽ cđem ngươi 23để trên c2đường acái, chắc 01chắn sẽ a4có người 0nào đó 23đem ngươi bfđưa về 7cnhà làm 5fsủng vật.” d0Bề ngoài 2của nàng ekhiến nam 9fnhân thích 7nữ nhân b5yêu, khẳng 5định sẽ 8rất được a8yêu thích.
Tuy frằng chưa 8thật sự 3cùng nàng 94chia lìa, dthế nhưng 8cô không 9ngờ bản b9thân mình 17lại bắt 8đầu sầu anão, cảm 6dthấy có 9một chút 49tịch mịch 66thản nhiên 59nảy lên cngực.
Biệt 0ly, thật 7là một 23môn rất 7fkhó học, afnàng đến denay vẫn 45không học 4được.
Đường 5bThần Dương cphút chốc b8nhảy dựng alên, ôm 6lấy đùi 7của nàng denức nở bkhông thôi, 5e“Không 2cần nha! 9Tiểu Tuyết, 2fta nhất d0định sẽ 6đói mà f4chết, ngươi 6xem ta đáng feyêu như 4vậy, lại dđặc biệt 03khiến người e7ta yêu thích, 6fngươi nhẫn ctâm vứt 8bỏ ta sao?” f[TNN: vừa 6đại sắc 7lang vừa 4fyy kinh dị 7]
“Ngươi…… fbNgươi trước d9buông tay, 4ađừng ôm 32chân của ata, rất 2akhó nhìn……” 7Trời ạ! bCô rốt 45cuộc đang 2dsuy nghĩ 5cái gì? 38Cư nhiên 40đối với 0cái ôm ấp 5blôi kéo 6của nàng a7lại nổi 84lên phản a8ứng sinh blý nào đó, 2hơi hơi 6erun rẩy.
“Không 0được, 59không được, 1trừ phi bngươi đồng 7ý không 7vứt bỏ 2fta, nếu 6không ta acmuốn ôm 1engươi dài 4bđằng đẵng.” dHừ! Hắn a3hiểu được b3là nàng 71không có 5nhẫn nại 4bliền cùng d8nàng chơi fatrò cọ bxát.
“Ngươi…… 7bNgươi rất 6không biết 31phân rõ b6phải trái……” 6bĐối mặt e4với hành cfvi vô lại 60của nàng, 9dGiang Thùy d7Tuyết thật 36sự bó tay afchịu trói.
“Đúng, c2không phân 29rõ phải b3trái, ai 2kêu ta là 8cái đứa 5nhỏ, muốn 7ngươi đau 7ta, yêu ta, 5thương tiếc fcta, đem ta a8ôm vào trong e1ngực dỗ 05dành.” 5Dù sao vô 2lý cũng bchính là 4truyền thống 0fcủa Đường 61gia, hắn dsẽ hảo 44hảo phát b7huy không f6ngừng nghĩ.
Nghe evậy, nàng 0phốc xích a5cười. “Ngươi 07loại lời 22nói không 8biết xấu 6hổ này f3là học 6ftừ ai ? 13Tuyệt đối eckhông biết f8e lệ.”
Cô 44thật sự dlà chịu 8không nỗi 87với nàng, 6lời nói 31mất mặt như 61vậy cũng 4nói được.
“Cô d9cô ta.” 5Hắn khi abnói ra có dchút kiêu 64ngạo, một f5bộ dáng 5dkhi nghĩ ceđến cũng 9acảm thấy 4vinh dự.
“ 6Cô cô ngươi?” 24Một người 26tuổi lớn 4acòn có thể c…… Hồn 7nhiên như fvậy.
Lão enhân có 0tính tình 77trẻ con. cf © DiendanLeQuyDon.comGiang Thùy 7Tuyết trong 9eđầu không dkhỏi trồi blên bộ e2dáng một 1người phụ e0nữ có chồng 89khoảng năm 3dmươi tuổi, bcũng mắc c8phải sai elầm giống f7như những 1dngười bình 1thường, 4tự mình 3tưởng tượng 2ra khuôn dmặt uy nghiêm fcủa cô aecô Đường 30gia.
Vừa 1dứt lời 0liền nhớ 9lại tội elỗi chồng 80chất của 7cô cô trước 8đó, Đường 3Thần Dương 0rất khó d1tránh khỏi 3fthầm oán, 93“Ngươi 9không biết 00cô cô ta e2có bao nhiêu 5buồn nôn e5đâu, trình 4độ ghê 5tởm đủ 28để bức beđiên thánh fnhân, nàng 4ccái gì cũng 44đều dám c4giảng, chuyện 8gì cũng 04đều dám 0làm, vô a5pháp vô 5thiên khiến 1angười ta 1giận sôi 24gan, cho dù aSatan ( ma 8cvương )đứng cở trước 8mặt nàng 0cũng tự ethan thở bmà thôi……”
Nghe 0Đường 1fThần Dương 7oán trách 0với cô 38cô ruột bcủa nàng, 49mỗi một 0btừ, mỗi 69một câu fađều giống anhư mang ftheo thâm 70cừu đại ehận, nghiến 78răng nghiến 4blợi nói 4ra khiến fcho người fnhư bị btáo bón, 3lời nói edtừ chỗ acăm giận 0phỉ nhổ 3chuyển sang 27xỉ bỏ 3bài trừ, 4nhìn ra được c8oán hận fchất chứa 39thật rất 5lâu, bất 33mãn đầy 4bụng chất aenhư núi 24cao.
Thế 4nhưng khi 13cô càng enghe lại 9càng cảm 93thấy thú 6vị, trong a2lòng quả 6thật rất bbhâm mộ, 8tuy từ trong 77miệng hắn b4đều là 51tiếng oán 0than dậy bđất, chửi 5rủa không 6ngớt hận 59không thể 7kèm theo 9mấy đao, 26nhưng ngữ c5khí oán chận lại 3lộ ra mối 92quan hệ 89thân mật a2giữa người 83thân trong cnhà, quan datâm cùng 2kính trọng, a2cho dù ngoài 00miệng nói 0ra trăm ngàn 04loại hành dcvi phạm 56tội, trong dlòng yêu cethương chưa 6ctừng thiếu 9một phần.
Có angười nhà 7cyêu để dmà yêu thương 7như vậy bnhất định 3rất hạnh 8phúc, bọn 4họ quan 7tâm là vô cdhình, không 07có gánh f8nặng, cho 9dù phạm 8csai lầm, 13người nhà 66cũng sẽ 8bỏ qua tất 75cả, trong 6gia đình 6này tình 6cảm gắn 9bó rất bthân mật.
Đây clà điều 91mà cô không e7có được, ecũng là 5chuyện mà d4nàng luôn 41hướng tới, 3chai mươi dtư năm năm ddtháng qua, canàng chưa 7bao giờ 7achân chính 3cảm thụ fqua một angôi nhà 6ấm áp nên ccó, cha đi 9sớm trễ avề, thậm 6bchí có nhiều cđêm không 0avề, mẹ 3luôn âm 8thầm rơi elệ.
Rất 1nhiều chuyện 37mới trước 8ađây nhìn eaqua lơ đễnh 6không để 9cý đến, 4hiện tại fhồi tưởng 5lại, kỳ 4thật đã 2csớm lộ f0ra chút manh 1mối, tiểu 1công chúa d7hạnh phúc 97cũng không ecó được e5một gia bđình mỹ 7mãn như dngười bên 9ngoài vẫn cluôn nghĩ.
“…… aaNgươi nhìn 9một chút dđi, người dgầy như a9que củi, 21mặt mày 36xanh xao vàng 5cvọt, một 8bộ dạng 8anhư bị 0thiếu dinh 9dưỡng, 3liền hiểu b5được cuộc aasống của 4ta thật 2dsự khắc 05khổ ra sao, avì sao ta a6một bữa 2aăn năm chén 8cơm, bởi 47vì không 37có đồ 08ăn, các 8bnàng ngược 04đãi ta, 3một mạch 4cquét sạch dhết thảy f9đồ ăn, dchỉ cho 03ta đồ ăn 5canh thừa, 1ăn đồ 7thừa mà e6các nàng a7không ăn 9dnổi nữa……”
Lời bhắn nói d0đủ đáng 2dthương đi! bGiống như 7đứa trẻ cchịu ngược 29đãi, đồng 4tình với e7hắn hãy b2thu lưu hắn, 0lúc này e0đây hắn enhất định 3phải trường 17kỳ kháng echiến, dùng 6phương pháp 8c“rời nhà 6trốn đi” để 6kháng nghị 1cuộc sống 2từ trước 9tới nay 3luôn bất d1công, hắn dkhông cần 45lại làm bcông dân 2bậc hai damà bất ckỳ ai cũng fđều có 2ethể sai asử nữa 6đâu.
Đường 05Thần Dương 5cthật đúng 1là phi thường 77không biết 0xấu hổ, e8dùng bất acứ thủ 4đoạn tồi 7dtệ nào, 3cdiễn đủ 6ftrò trời 6echo “gạt aflệ ”, 94khuôn mặt sầu dckhổ kèm 23theo tiếng 86khóc thút d1thít, một bphen nước 4mắt nước cmũi nói 52cho cùng 9đau khổ 3dđến tột ecùng, khiến 8cho người 2ta động 36lòng thương 4cảm.
Nghe dhắn hình eadung thật 37sự rất b0là buồn 1cười, nhìn 2athấy bộ adáng của chắn lại 1khiến cho d1người ta 0cười không enổi, mũi 4bcảm giác bmột trận 9chua xót, 17khóe miệng 62giơ lên, ehốc mắt 54mang theo bbướt át, 8không biết 9bnên ngửa abđầu sặc 9sụa cười ato, hay vẫn c0là cúi đầu 46hít vào, bnhịn xuống 66cảm xúc 12khổ sở?
“…… bTa mỗi ngày 49sáng sớm f1rời giường 3là phải 7đi giặt 4quần áo, c5lau mấy etấm cửa 0sổ, sau 1dđó dựa 1theo khẩu cvị của 63mọi người ebchuẩn bị, 2nào là đồ aăn kiểu 6Âu Tây sớm famột chút, d9còn phải 1bcho gà ăn, 50dưỡng vịt, 24ra vườn 45làm sạch decỏ……”
Nghe 2thế, Giang afThùy Tuyết 1nhịn không 73được đánh eegãy lời 7nói đầy 5hoang đường 9trong miệng 02hắn. “Đủ, cfđủ, ngươi enghĩ mình 35sống ở 4nông thôn 1sao? Ngươi ekhông cần 8fphải cho agà vịt 42ăn, còn cccó ra vườn 8trồng trọt.”
Căn 25bản toàn 99bộ là nói 21nhảm.
Đường 2Thần Dương 98vẻ mặt auất ức 40chu miệng 8lên. “Nhà 2chúng ta athật sự 7bcó nuôi 2gà vịt fnha! Phía 5sau nhà có dba mẫu đất, 31cô cô nói 77thậu tiện 9siêng năng 7một chút, f5tự cấp 74tự túc, e5chúng ta 19vốn dĩ cnuôi hơn 5ba mươi 6con thỏ, anhưng là 2một ngày 1vào ban đêm 9bị chồn fbcùng chim 1cú mèo ăn d6chỉ còn 57lại có 1năm con, e9cô cô vội d8vội vàng 14vàng kêu 9ta đi làm a8thịt hết, 6nướng thịt 78thỏ một fcngười một econ.”
Còn ahơn nuôi 4cdưỡng những 1con súc vật bnày ham ăn fbiếng làm, 41không bằng 4chính mình 3ăn trước, 3đỡ làm 1cho sân nhà 4mình biến 5thành nơi avui chơi 7của đống 6bđộng vật e7này, những 6lời này dkhông phải 8là nói khoát d0mà trích dlời từ 2những câu 84nói của aĐường dBăng Dụ ddưới cơn 0athịnh nộ, 8một bên acắn chân a9thỏ một fbên rống 91giận.
“Ngươi fsống ởchỗ e0nào?”Ở aĐài Bắc 0lại có echơn ba mẫu 7ruộng để c7làm ruộng b5? Kia chẳng fephải là 4giá trên ctrời.
“ 2Núi Dương a8Minh, gần 2vùng thiên 5mẫu kia.” a0Hắn thực 95thành thực 02đi, có nghi 22vấn tất 97nhiên là agiải đáp.
“Ngươi 2nói chính 5là khu hào fetrạch giá f4hơn hàng e9triệu?” b3Chỉ sở e1hữu một dkhu nơi đó e1chính xác 26là trùm bephú cổ.( bthương nhân 6giàu có 6f)
Hắn 91gãi gãi blỗ tai, ekhó hiểu 48ý tứ này. a5 © DiendanLeQuyDon.com“Ta không 13biết có 7phải hào 90trạch hay 85không, bất a5quá không 54lâu lúc 1trước hàng c9xóm xấu bdbụng muốn 3achiếm đoạt fnhà phòng 1ở của 6ta, ngược 3lại bị acô cô tiên 5hạ thủ 55vi cường 0( ra tay trước dbthì chiếm 0fđược lợi 0thế ) đoạt f0lấy, cũng 5fkhông biết 2amuốn làm 0như thế cnào, nhà 6của ta lại 2acàng ngày 4càng mở 7rộng, mọi 8bngười đều 99chỉ vào 3nhà chúng 04ta mà kêu bbquỷ ốc.”
“Quỷ d9ốc?” Nàng 6đang nói 8chuyện cười fsao?
“Không 8có biện 99pháp, nhà 48chúng ta 42mọi người d7rất quái 75lạ thôi! 3dĐại tỉ 9ayêu thích 11chuyện cướp 7bạn trai 46của nhà bngười ta, 0fnhị tỉ b0rõ ràng 0clại thích bhóa trang 5athành bà d0cô già, 6thật sự dlà không 0abình thường, fkhác hẳn cbvới thiếu 2cnữ bây 97giờ, tiểu amuội mục 7tiêu chính 6là trở 0thành lão 8đại hắc e0bang phạm 1vi rộng 3fkhắp trung 39học Đài 9Loan, cô ecô của dta thật 5ra chính 25là luật dsư lưu manh fnổi danh 05dã man, một 3anhà không ccó người 3nào bình 29thường.” b0Nghĩ đến 2đều muốn 7khóc thét 3bnha!
“Vậy 6còn ngươi? dCó cái gì cdcổ quái?”
Đường eThần Dương ebtriển khai 3kế hoạch 0d“dụ dỗ” 0bĩu cái “miệng 29anh đào eanhỏ”, 0ephóng mị 48nhãn dựa 2vào đầu 7vai của cnàng. “Để d9cho ta và fngươi trụ b9một thời 1gian, ngươi 2cliền hiểu 9được tật 9exấu của e9ta là ở 1enơi nào.”
“Á”
Nàng 70kinh ngạc.
|
| 30.06.2012, 00:02 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Nam nhan họa thủy - Kí Thu - Điểm: 11
Chương cc3
“Tránh a5ra.”
“Không 4ecần.”
“Ta fcảm thấy 3anóng.” 8Phi thường 38nóng.
“Có agió lạnh.”
“…… 0Tay ngươi 5fđể chỗ 3nào?”
“Bộ 2fngực của 5dngươi.”
“Có dảm giác 6ị đè nặng ca.”
“Ừm! 30a cúi mặt bcuống một 15hút thì 9ốt lắm.”
“Phía 96ưới một 95hút…… fÁch, không 8hải vị f9rí tốt 9ắm đi! 2a sợ ngứa.” 0hất là 79iữa hai 4hân.
“Ta 0hông sợ cgứa.”
“Ngươi…… 5dgươi vì 86ao nhất e4định phải aề sát vào c1gười ta 93gủ?” Hại 6àng ngay bcả trở 8ình cũng 81hông dám.
“Nha! e9a không có dảm giác 9an toàn.” cfhực thơm da, lại ôm 5hặt một 37hút.
“Không 10ảm giác 6an toàn……” 2rời ạ! 4àng tìm 7ho mình cái d5ọc phiền 6oái gì thế 21ày.
“Trong 9ủ quần 8áo có quái 1hú sẽ ăn fbiểu hài dử không cegoan, cô bô ta nói.”
“Ngươi căm nay mấy d4uổi ?”
“Mười 22hín.”
“Được 77em như là 01iểu hài cdử sao?”
“…………”
Không f2ó trả lời, có tiếng 8eít thở 99đều đều 9ang bên tai.
Giang d2hùy Tuyết 37hưa từng 3ghĩ tới 1huyện vớ 3ẩn như 8hế sẽ 1hát sinh 20ở trên 9gười mình, eô mạc danh 11ỳ diệu 3hu lưu đứa 2hỏ bỏ 75hà đi bụi, 3dòn bị ép 33đem giường bủa mình chân cho nàng bbột nửa, 8hỉ vì nàng f7hiếu cảm 4aiác an toàn.
Cô 8ột người 5fở trong 38ột căn 4iệt thự, e6ít nhất 4òn có hai 8hòng dành 76ho khách 5ần phải 5ó, một 92hòng sinh a2oạt hằng bgày, nếu f0hông thì fhư phòng 3ũng có sô fha nằm, bà bất cứ 7cơi nào cũng 0ó giường, 5đệm chăn 0bẵn sàng bbó thể ngủ, bó tất yếu 41ùng nàng 8hen chúc f4hư vậy 03hông chứ?
Hơn 95ữa nàng e5hát hiện c0ột chuyện a3ương đối 80đáng sợ, 7Đường 10hần Dương a5ày không chỉ bề 60goài xinh e2đẹp, mà bbời nói ca còn cực 4ỳ có sức dhuyết phục, càm cho người 9ea mỗi khi 1đụng tới fàng tựa 0hư tảng eđá rơi b0ào miếng 1ông vải, 7ăn bản 4fhông có fác dụng, 3àng đơn 57iản chỉ 1ần nói 73ài câu có d4hể đem 7đầu óc d8ô làm cho bhoáng váng, 4àm cho cô 8hực sự 75hông có 0ách nào 3hác làm eõ là chuyện d4ì đang xảy 3da.
Đường d8hần Dương f2ất dễ a0àng xâm fhập vào 8hế giới a8ủa nàng, 60húa tể 3duộc sống 88ủa nàng, 0àng có loại 38ảm giác 64ị quăng 76đến một 3hông gian 5rong vũ trụ, ebị tha đi ceột vòng 5ồi lại c6ị ném trở 4cề, không 57uá vững 4àng, ổn ebđịnh cảm 3hấy như 3ơ lửng, 7ồng bềnh.
Nhìn a3hằm chằm 88gọn đèn 32ầu vồng 9ạo hình dfhủy tinh, cơ mơ màng 0àng ngủ, 30hi ý thức ahanh tỉnh 4rở lại, 96ừng đợt 64ương khí 3iến vào 3ánh mũi, ceàng nhẹ 4hàng hít fột ngụm, 8hỏa mãn 46ỉm cười.
Đúng b2ồi, nàng 4cđã muốn cfùng cái 4ia kêu Đường dhần Dương 6“đứa 0hỏ” Cùng 77ở năm ngày, aeòn cùng 23hau chia xẻ aiường ngủ, 00rừ bỏ 9bật xấu 10àng yêu a2hích ôm 5gười ra, euả thực 88à người 9ầu vạn 1ăng, phàm 9à từ chuyện dđổi bóng 64đèn đến 4dửa vòi 6ước cùng e2ới thông 7dồn cầu b9ắc, thật dự là nhân 6ĩ chuyên eghiệp muốn 4ì được 8bấy.
Càng b7iễn bàn bàng có một 45àn tay trù a9ghệ cực eỳ tuyệt 6iệu, chiếu 2ố cuộc fống hàng b5gày của 3àng đồng 6hời cũng 6hiếu cố dạ dày của fàng, làm 3aho nàng không 29hỉ có được eắc hương 2ị ( sắc c9ương = sắc a9đẹp, vị-dạ f3ày ) mỹ 5dhực cầu 06oàn, còn 8ó thể nhìn fhấy căn 8ahà không 1hiễm một 74ạt bụi 0aào.
Thậm 33hí ngay cả 8ửa sổ, 03hòng khách, chòng bếp, 3ùng với d7ột số 80iểu địa f3hương bình 7hường không 1hú ý đến, achắp nơi 9ó thể thấy fđược những a3ồn hoa xinh d1ắn, bồn 1oa cúc vàng bay động 76rong gió, 2aàm đẹp cdho thị giác.
Giang 9bhùy Tuyết chông khỏi 1oài nghi b5hời gian 2rước kia 8ời nữ 3iúp việc cđến rốt 8duộc là làm 55ái gì, cùng 0ột công 6iệc nhưng dgười làm 6fhác nhau, f6ó thể có 2ự biến beóa lớn 61hư thế, b8àm cho người 80a có cảm 5iác gia đình 08ấm áp, 59à không dehỉ là một b1ăn phòng fđơn điệu dhỉ để 9rưng bày.
Không 8hể phủ 5hận, nàng 8òn cực 80ỳ thích 78rong nhà 3ó cảm giác b3hêm một 9gười, nghe eàng tiếng f0ước chân 1ehạy lại eàng gần, 80đáy lòng acđều là eảm giác 82o lắng, 8dhở nhẹ 3a đi vào d1rong mộng, 3ưởng thụ 9ư vị được 49ọi rời 86hỏi giường dêm nệm 13ấm.
“Tiểu 0uyết công 7húa, mau baời giường, 89gươi không 3hể lại 1ằm mãi 0rên giường 7fha, thái 02ương công fông phơi 0ắng đến 43iểu mông a7đáng yêu eủa ngươi aồi nha.”
Xoát, 90èm cửa fcổ bị kéo 74ao, ánh mặt frời sáng e6ớm bắn fào, chiếu báng lên 0căn phòng f0ôn lờ mờ.
“Đừng fầm ỹ, 2a còn muốn 6gủ.” Mấy a9gày nay nàng 5uôn cảm d1hấy giấc 9fgủ không 2đủ, mỗi 1bhi trời 8áng lại c3ủ rũ mệt dỏi.
“Không 5ađược, 41âu nhỏ 96ười, ngươi 2đã quên 1gươi tám afiờ có một 34ữa sáng 2đang chờ b0ao?” Nàng 45òn đặc 4diệt dặn dò hắn phải 03hắc nhở acàng.
Trên 4iường ánh 8ương hắt 9dên một 0hút, một 01ên cất 6iọng kêu 0dên một 8ên vươn dánh tay xinh 2đẹp vẩy 58ẩy. “Lại 710 phút, ađể cho da ngủ thêm 4210 phút là 6cốt rồi.”
Vì 5ao mệt như dậy? Nàng b1õ ràng leo dên giường b2iền ngủ, frong nhà 61ó một “Bà 4buản gia”, 7àng ngay dả thức eđêm xem băn kiện 99ũng không | |