Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

[Cổ đại] Thiên hạ đệ nhất gả - Điển Tâm

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33303
Được thanks: 19898 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Thiên hạ đệ nhất gả - Điển Tâm - Điểm: 10
Chương a24

Đêm clạnh như 54nước, ngân f0nguyệt nhô 8lên cao.

Công cTôn Minh 0Đức đứng 53dưới trăng 92sáng, chắp 8tay mà đứng, 4dnhìn dị d4vật của 1tường biên. 6f © DiendanLeQuyDon.comMông phấn bềm mại, 91ưới lớp cơ tằm mỏng 6anh, độ 7ung mê người, 8heo bên trong 09ường xem 6fa, phong cảnh 33ó thể nói 2đẹp không 83ao tả xiết.

Hắn ehìn lớp 11ơ tằm uyển ebhuyển lên cuống, âm fhầm đoán 11ằng nàng 2ẳn là kẹt 5rong lỗ dhó là nguyên chân chính 8ếu.

Hắc 3ắc nhìn 8brên váy 2ơ tằm, f2ùng kim tuyến 4hêu hoa cảnh; eình dáng 1foa văn trên 9ồng hài c8hêu như 5ý, vớ lót fcên trong 5rắng như dauyết. Kiểu 8áng như 36ậy không 01hỉ hoa lệ 59hưng lại 36hìn rất 7uen mắt.

Mấy d8gày này, 10ắn chỉ 76hấy qua 1ột vị 4ô nương, făn mặc 81áy như vậy d1— trên bhực tế, 7ắn biết 38ô nương, aũng chỉ 9ó một vị aaẽ làm ra aoại chuyện dđiên rồ 68ày.

Cho 0ên nói, 2ắn tuyệt 2hông cảm 8hấy kinh 14gạc.

Đột bchiên trong 5úc đó, 9eàng lại 9i chuyển.

Một 2hân rớt d3iày thêu, 39iãy dụa bbrên mặt cđất, mông 6hấn che 7ởi váy bơ tằm cũng 3ắng sức 07ắc lư. 54 © DiendanLeQuyDon.comàng đầu diên là thử a3hui về phía 7brước, sau 1ađó lại 6hử lui về 9bau, sau khi ahử nhiều 0ần, mệt 1hì ngừng 7ại.

Long fô Song ở 0goài tường, 1ệt đến 7hở dốc, f8rong miệng bfẫn thỉnh 8hoảng phát 7a tiếng 9hửi mắng. 3 © DiendanLeQuyDon.comông Tôn 2inh Đức 4aó thể nghe b3hấy, tục 6fanh và quan fàm của aắn bị 6ửa thê 0ahảm, thỉnh 94hoảng lại 40hen lẫn eở trong 3đó, chỉ fà giọng 0ói so với 9úc nãy càng 54ó chút yếu 75ớt.

Hắn 4híu mi,, 4ánh mắt 9hông có fai chuyển.

Nữ e9hân này bhực sự 5à quật 9aường!

Từ ehi hắn phát biện nàng 7ẹt ở chỗ 0ày, ít nhất aũng có một 71hắc* đồng d5ồ rồi; 7aắn có thể 7ết luận 8hời gian aàng kẹt 2eở chỗ cày rõ ràng eo với một 9hắc đồng aồ càng aâu. Thế 9hưng , nàng 7ừ đầu b0ới đuôi e6hỉ không 3gừng thấp ciọng chửi 13ắng chính 9à chưa từng 6ên tiếng 1êu cứu.

(*) fột khắc 4= 1/4 giờ cc= 15 phút.

Nếu 89hư, nàng 5gay từ đầu afiền không 7ể mặt cớn tiếng 06êu cứu, achẳng định 01ẽ không 1ệt chặt 57đến như 6ậy.

Mắt 24hấy nàng 8dại lần b1ữa giãy 71ụa lên, 0hông một 5hút nào 8eừ bỏ, 0ắn mới 65ỏ cảnh 9bđẹp ý 83ui này, chậm 8ãi mở miệng.

“Vô adong cô nương.”

Cái 5ông nhỏ f9ắc lư kẹt 2ở ngoài 9ỗ trong fháy mắt b1ứng lại.

Bạc 2ôi khẽ 9hếch, lộ 7a một mạt 3iếu ý*. d7 © DiendanLeQuyDon.comắn mở 27iệng lại daói: “Không f2iết phong 5eảnh bên 7goài hay bhông?”

(*) eạt tiếu 6ý: nụ cười achâm biếm.

Nàng 3ghiến răng 9cghiến lợi, 63hưng vẫn 1hống đỡ a6ự tôn còn 6ót lại, 4ùng ngữ 32hí bình eĩnh trả 72ời.

“Tinh 9đấu* đầy 8rời, ánh 0arăng như 5uyết, cũng 9hông tệ cắm.”

(*) 4inh đấu: 5dao.

“Nghe 6à không 94ệ.” Song 2hưởng của 31ắn vòng 3rước ngực, 4iếu ý bên c3ạc môi b2hông giảm. 5f © DiendanLeQuyDon.com“Tại hạ 5hông biết, aô Song cô eeương người 0òn có sở 71hích nửa 2cđêm chui 1eỗ chó.”

“Hừ, 42huyện ngươi 3fhông biết c9òn nhiều fắm!”

“Hoàn e2oàn chính 3ác. Nhưng 6à, cảnh 7đêm đường 37hố bây aiờ là tĩnh e7ịch, nhưng aau khi hừng 0đông, khi 6fgười đến 7gười đi a5iữa đường dhố, có 9ẽ là một bfảnh vật 9ahác, người 1dói sao?”

“Công eeôn Minh Đức, dgươi — 90úc! Đau b6uá!” Nàng adức giận 92đến muốn 7aở miệng cdắng chửi egười, nhưng 06ới khẽ 2dđộng, hông 8à thắt eưng liền 1đụng phải e7ường, đau bđến nàng 9ập tức e9goan ngoãn 4han, không 12ám làm bừa.

“Thắt 9eưng cô nương 3ị thương 81ao?”

Tiếng 2fói nồng 5đậm từ 5fhía sau lại 3ần. Âm 25hanh kia càng 4ần, gần 2đến ngay 5hía sau nàng, 3ần đến 6càng không 96ự chủ 2được tưởng 9ượng, nam 1hân đáng d8ận này b6đang xem 9ủa nàng 4— của 0àng –

Đỏ 3ặt nóng adên, trong 87háy mắt 8aốc lên 6á phấn, 7àng cắn e8ôi, cố 4ắng duy 3frì bình 83ĩnh.

“Nói 4hừa.”

Sau 9đó nàng 3iền phát 09iện, hông bcà thắt c3ưng của b4ình có thêm 5ột bàn 9ay to ấm 5áp.

“Thất 4cễ rồi.” a0iếng nói 7ồng đậm 7ần càng 7hêm gần 03ơn.

3hấn càng 0ồng càng 73óng, nàng dên tiếng 8ợ hãi: 60“Này, ngươi 0àm cái gì?”

3ô nương d6ốt nhất fà khép miệng 8ại.” Họ eông Tôn bở miệng 5ảnh cáo 0ói, bàn 5ay to tiếp c6ục hướng 9eông thắt d7ưng của aàng, cùng 8ái lỗ trên feường khe 6dhen vào.

“A, 82gươi sờ 2bhỗ nào, fcđừng sờ 9eoạn, sẽ 57gứa –”Mặt 3àng càng 1ồng, không f3hịu nghe 8ời cảnh bbáo, vẫn fhư cũ dưới 26ay hắn giãy 13ụa lung 5ung. “A a8a, đáng 5hét, đau 37uá ngươi dđừng sờ fữa, buông e0a ra, họ 3ông Tôn 5inh — khụ 3hụ khụ 1ahụ –”

Một 0ơn bụi 3át đập 9ào mặt, 1ấn công caàng, mặt 5iệng đầy 5đều là.

Sau 9eđó, một 4ực đạo bôn hòa lại 76ứng rắn 3eôm lấy 23hân thể bủa nàng, cễ dàng fàm cho nàng 5hoát khỏi dái lỗ chó 3hết tiệt aia.

“Ngươi 0ày — khụ 39hụ khụ f— Vương 2át đản e— đừng a9hạm ta — c0uông ra, 1fuông ra –” afàng giữa 86ụi cát 4o khụ khụ, d3ột bên 1hủi hắn.

Công f4ôn Minh Đức a3ghe vậy, 38ập tức 8uân mệnh 6àm theo.

Chỉ 9à, mũi chân dới chạm 1đất, mắt cá chân bị adrật, cùng 42hắt lưng 2fị thương 6iền một c0rận đau 99hức, nàng 0đau đến ca oa kêu 01o, tay nhỏ 8é vội vàng 8fại bám 9ấy cần 3ổ hắn.

“A! dfA! Đau quá, 2đau quá f–”

Hắn 1ặt không dhút thay 7đổi, khoan f8ay ngồi 12hìn nàng; efàng là vừa 6ức vừa bcuẫn, không ehịu thua 0rừng mắt. 4 © DiendanLeQuyDon.comuy rằng 6ầu không 24hí xấu faổ, nhưng 0fàng kiên 5uyết không 9hịu buông 55ay, chỉ 0ợ chân 6ột khi chạm d6đất lại 1iên tiếp cbđau nhức 7erở lại 6brên lưng.

Trong 33đêm tối, 7ai người 3iền như 9ậy tại 16hỗ, bụi 86ặm bốn 1hía bay ra 36ần dần 9dơi xuống 6dđất. Tư 06hế chật a8ật của f7ong Vô Song, d6úc này mới 7cất ngờ 5hát hiện, 86ỗ chó nho 00hỏ kia lại 5rở nên dớn hơn 4hiều.

Nàng a2hoáng ngẩn a2gơ, cúi bđầu nhìn, baại phát e7iện năm f2gón tay bên 31hải của 83ông Tôn 2inh Đức, a8oàn bố 9đầy bụi 2cặm.

Lão fhiên, người e9ày có thể 5cay không 19óp nát viên 6ạch sao?

Không, 9àng mới dhông tin!

Thế 2ehưng, nếu bchư hắn ahông phải 13ấy tay, aới vừa dồi là bất 0fuận cái 0ì vật gì 1àm vỡ vụn 31ặt tường aia? Trên 9ay hắn căn b2ản không 64ó bất cứ 25ật gì nha!

Namnhân aeày có thể 84ay không f7đá vụn, 54hông phải biêu biểu fắn –

“Ngươi b0iết võ?” a9àng trừng f5ớn mắt 30ỏi.

Hắn 4hàn nhạt c9ở miệng.

“Biết 50ơ sơ.”

Biết 7ơ sơ?

Hừ, 5iết sơ 1ơ cái quỷ e9á!

Biết 8dơ sơ là 9ó thể tay bhông đá 13ụn? Hắn 75hậm chí 4bhông phải 3đánh, hoặc 41ùng nội 9fực phá 2fỡ, bởi 94ì nàng căn 5ản không f5ị gạch 2ỡ đánh b8ới.Namnhân 4eày chỉ 3ùng ngón cay để bóp 3át viên 78ạch!

Trong choảng thời 80ian ngắn, 1fông tơ trên 3cổ nàng aựng thẳng fbên. Nhưng edrong nháy 3ắt, một eái ý niệm dchác trong dcđầu lại cbhiến nàng 7ức giận 49đến đã 6uên sợ 9ãi.

“Ngươi, 3ương bát 6đản này. c © DiendanLeQuyDon.comuổi tối f9đó, hắc 6 nhân tới 44ắt ta chính cà – ai 48ha!” Nàng 7ắm chặt 67ạt áo của 5ắn, thở c4ồng hộc 0ố cáo, bhưng đã 4auên bản c5hân chân 5ị thương, c2hân vừa 6hạm đất 6àng liền ađau đến 2ần thứ dai yếu ớt a6ội vàng d1ại bám 9fại trên 3gười hắn.

“Vô 8ong cô nương, 0fần giúp 1đỡ sao?” 3ắn mặt efhông chút 2hay đổi, 8hách khí deở miệng.

Nói chừa, ngươi eà mắt mù 5cao?

Nàng 2eở trong 82òng mắng, 76hìn thấy 28rong mắt 19ắn hiện 2ên tiếu 2ý, trong ahoảng thời 9dian ngắn bhật đúng 6à muốn 24ắn chặt fàm răng, 1uông tay.

Hết 4eần này 1ới lần 7hác, lý edrí và đau fđớn đều acđang nhắc 12hở nàng, eghìn vạn 3ần khi đừng aở chỗ 1ày đừng 8ành động cheo cảm 4eính. Trước aắt chỉ fó người 4ày có thể 2iúp nàng, 5ếu như edắn buông 5ay mặc kệ, 5dđem nàng 1ém ở chỗ 1bày, nàng 27ợ là ngay 2dả cũng 5cò không 44được.

Từ ahỏ đến 6ớn, nàng dăn sơn trân 4ải vị, ciết nhất c9hông có 7hể ăn gì, 32hính là 5ahiệt thòi frước mắt.

Tốt, 7eàng nhẫn!

Long 4cô Song hít 3âu một 4fơi, mở biệng cười bì tiếu 99hục: “Tướng 5ia, có thể ain ngươi 7iơ cao đánh 96hẽ, giúp 9a một việc 1hông?”

Công 0ôn Minh Đức 9búc này mới 5eiơ tay lên, a5hặn ngang 9co muốn ôm aấy nàng. 7 © DiendanLeQuyDon.comhỉ là, 98àn tay to 1ừa mới e5hạm thắt 2ưng của 0àng, nàng ebđau đến daô to gọi ahỏ.

“A, cđau quá 12đau quá….” 25àng đau 4đến hốc 1ắt rưng eưng. ” chẹ chút, 9hẹ chút!”

“Chuyện 51ì xảy ra?”

“Sưng f1ên rồi!” dàng vừa 3fhẹn vừa ciận trợn 5dắt nói.

Hỉ cộ từ trước 7đến nay 4chông hiện 6ên sắc 45ặt hắn, 6ẻ mặt 3ộ ra bất 9hả tư nghị 1ciếm có.

“Cô 61ương rốt 46uộc kẹt 62ở nơi này dđã bao lâu?”

Vẻ feặt nàng acđỏ bừng 9dhếch môi, 4bhính là bhông chịu crả lời.

Trong bháy mắt, b2iếu ý trên 8on ngươi b1đen gần 73hư muốn 5hể hiện e0a. Hắn chịu 8đựng không bười, cũng bhông truy 27ấn nữa, f9àn tay to 8ày rộng 9dâng mông e4hấn, giống 08hư ôm hài cử, đem fàng ôm lên.

Trong e0óng đêm, 8aặt cười 93ủa Long 38ô Song không ceị khống b2hế ửng 0đỏ thành 5ột mảnh.

Ngay 29ả nói kinh b5ãi thế 9ào, chung 31uy là một e9ô nương, 5ơn nữa 49nàng thân 2thế đặc 3bbiệt, tính 21cách ngang fngược đáng ayêu, tuy 4drằng mỹ 93thì mỹ, a3nam nhân acó chút 9gan dạ sáng 5suốt chỉ f4dám rất 5xa nhìn nàng, 66nếu như 4nam nhân 1nhát gan 32một chút 6thì ngay dcả nhìn 5ecũng không 3adám liếc a9nhìn nàng 8một cái.

Sau c9khi cập 7kê, không 0fcó nam nhân 5cgặp mặt 7qua nàng 4một cái b2càng không 0cnói đến 9là đang a7ôm mông 3của nàng, a7thân thể 8dán lấy 0ôm vào lòng, eôm vô cùng 4thân thiết adnhư vậy 9dđi đi lại bblại.

Hắn 8đi mỗi amột bước, 9nàng là 8có thể 37cảm thụ 94được, b3cánh tay c1hữu lực bcủa hắn 4bao bọc 6lấy nàng.

Gần bCông Tôn dMinh Đức 2như vậy, 99nàng mới f8phát giác, 7ehắn có 0bao nhiêu 1cao to rắn b0chắc, thân 9thể dưới 2áo bào tro 23kiên cường f0giống như e7thiết chú*, fthân thể 3nhìn như 8yếu ớt akia chỉ 6clà bề ngoài 5do áo bào btro rộng 9thùng thình b4gây ra, hơn 3nữa đêm a2đó, cùng e4với mới cavừa rồi, 4hai tay lộ 2ra của hắn 3cxem ra, võ a8nghệ của fhăn khẳng fđịnh không dbthua mặt 0đen.

(*) d3thiết chú: casắt đúc.

Nam f9nhân này 5quả nhiên dclão gian b8rất xảo etrá, thảo 4nào nàng 9luôn thua a6bởi trên 5btay hắn.

Hừ, d7quả là 6chết tiệt e

ahắc xì!”

Trong 1lòng mới b6chửi mắng emột nửa, 3fnàng liền 6cảm thấy fchóp mũi 2angứa ngáy, cenhịn không 9được hắt 54hơi.

“Vô 58Song cô nương bexin bảo 6trọng.” cGiọng nói 4fcủa hắn 4bình ổn. a5 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu cô dnương có e1sơ xuất 35gì, Minh 53Đức sợ dlà gánh 5không nổi.”

7xuất?

Toàn 2bộ sơ xuất 28bây giờ 70của nàng, 2ecòn không 8phải do e6hắn làm fhại!

“Gánh 0không nổi?” 6bNàng hiếng 09mắt, mặc 4dù trong f5lòng biết dekhông thể 74tại đây aliền phát 6dhỏa, trong a0miệng vẫn 0nhịn không 97được châm 39biếm hắn. 3a © DiendanLeQuyDon.com“Lời này fcủa tướng 95gia có thể 3cnói là khách a2khí rồi, 4ngươi ngay f7cả người f2cũng dám dtrói lại, 86hôm nay còn 1bcó chuyện e8gì là tướng 2egia gánh cbkhông nổi?”

“Thả dcô nương 5bra ngoài 6đi đoạt 31gạo cống e0phẩm, liên c2lụy đến 5người vô 5tội.” 9eHắn ôm 5trong lòng 9cô nương bđược chiều 1chuộng nhất 43khắp thiên dhạ, nhưng 2cũng bốc bđồng nhất 55này một 2mạch hướng fsương phòng 93nàng ở etạm, mặt 1không chút b6thay đổi 26trả lời. 78 © DiendanLeQuyDon.com“Chuyện dnày, ta liền agánh không 9nổi.”

“Họ 97Công Tôn 6Minh — ai d9a!” Nàng ddthẳng thắt b2lưng muốn 6mắng chửi fbngười, cdchỉ là aenói mới 2ra khỏi d8miệng thì cđau đến 1lại lùi 2về bám btrên vai 8hắn. Ngay 5ecả khóe 4mắt cũng dđau đến 7achảy lệ, 2nàng vẫn 8nghiến răng 52giọng căm 0hận nói: a“Ngươi, b3đồ chết btiệt này, 91tốt nhất 6cầu khấn 1ekhông nên dngày nào 6đó ở trong 6dtay ta!”

“Làm 8phiền Vô 9Song cô nương 72nhắc nhở, 8dtại hạ 6nhất định 7sẽ đem 6lời của 5cô luôn 5dluôn nhớ akỹ trong 0dlòng.”

“Công f9Tôn Minh fĐức, ngươi 40ít đắc 0ý đi!”

“Tại 76hạ không cdám.” Hắn f1đi qua hành alang uốn 5khúc, băng 1fqua cổng etròn, khí 61định thần 04nhàn trả 2blời: “Gia 3phụ có 27huấn, người 3kiêu tất 4bại, người 5dbại tất 92vong*, Minh eĐức một d3ngày không cdám quên.”

(*) 49người kiêu 21tất bại, angười bại btất vong: c3người kiêu 3cằn sẽ dcthất bại, e1người thất e2bại sẽ 29chết.

Nàng 2nghe được 7cnghiến răng 7anghiến lợi, 13hận không cthể hé bmiệng, cắn 5một miếng 61thịt trên 0bả vai hắn. 1b © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà, 1một trận 0gió đêm f5kéo tới, 3thổi trúng 3dmôi nàng 9lạnh run, 8vội vàng 63đem miệng fngặm lại.

Kỳ 54lạ chính dlà, gió 3dkia tuy là dlạnh, thân athể của 20hắn cũng 4ấm áp.

Nàng 3vô cùng 0kinh ngạc 4ccúi đầu, 2dmới phát 06hiện, Công 01Tôn Minh bĐức dùng 05ống tay 4áo rộng bthùng thình 23che chở 0nàng. Tình 3fcảm ấm 1áp từng c3đợt từ dlòng bàn 3ctay dày rộng 2của hắn, 91cách lớp cquần áo etừ lưng 1atruyền đến, c2hơi nóng edtheo gân 6mạch đi 23toàn thân, c0làm ấm dethân thể 5của nàng.

Thậm dchí tay chân 6nàng cũng 7bấm áp.

Tình 9cảm ấm 6dáp kia xuất ahiện trong 9elòng, hơi 2thở bên 8bmép nói, 5clại mắc 6ekẹt ở 4cổ họng, 0ccũng nói 81không nên 9lời nữa. 75 © DiendanLeQuyDon.comNàng chỉ ccảm thấy evừa tức 3vừa giận, 8lại không 19chỗ phát ctiết, chỉ 5ecó thể 8bám trên cđầu vai ahắn, nhếch f5môi đỏ 2mọng âm f2thầm bực 51mình.

Trăng 53thu treo cao 0đỉnh đầu, 0ánh trăng e1nhàn nhạt 1tản xuống, fbốn phía 2bỗng dưng dlại tĩnh emịch.

Bình e3thường 25thiên hạ 2trong lòng csắc bén dđột nhiên 95ngừng nói, cdtrở nên c0lặng lẽ fakhông lên atiếng. Công 7Tôn Minh 6Đức còn dtưởng rằng 0nàng tức 7fgiận đến f0nói không 1era lời, 3bkhông nhịn 72được cúi 3đầu xuống, 24liếc nàng 2bmột cái.

Chỉ ethấy dưới 06ánh trăng, 94má lúm đồng 7tiền tinh 12xảo tuyệt bmỹ kia mở cra, hiện 77ra bóng loáng. 85 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mi thanh d9tú cong cong, 8môi đỏ abmọng nhuận anhuận, quai 1chàm kiên 3quyết chọc 4angười tâm 6thương xót, c7mà lông 37mi mắt thật 9dài chưa 5khô còn 3dính lệ 2khi bị thương, cgiống như b7nhẹ nhàng 9nháy mắt cgiọt lệ fkia sẽ rơi 55xuống.

Hai f1người tuy 93rằng nhiều 4năm hỗ ađấu, thế c1nhưng hắn 4chưa bao 43giờ từng 2nhìn gần ddqua nàng e3như vậy.

Long d9Vô Song dưới 5ánh trăng, f6đẹp đến 1khiến người 4ta khó có 3thể di chuyển 3ánh mắt.

Công c0Tôn Minh 4Đức trong 8lòng rùng 6mình, nhanh d4chóng thu 40hồi ánh 9mắt, trấn fđịnh tâm ftrạng, nhắc 5nhở bản 1thân, nữ 84tử này 8cchính là 9amột tai 67họa vô epháp vô fcthiên. Chỉ a4là, hương 4fthơm vẫn ftrận trận 0bvương vấn b9hắn; tay 7hắn cũng 5acó thể 9cách quần 07áo hơi mỏng 5cảm thụ 5được sự d1mềm mại dcủa nàng a3

(Yan: d7Minh Đức d6ca ca, dám e7ăn đậu 97hủ Song 26tỷ nè!!! 7Mụi méc 1cho coi!!! 89// Minh Đức: 4c*giơ tay, dbóp vụn 1fviên gạch* a// Yan: *ớn dclạnh, rùng 7mình* Minh 03Đức ca 8ca cứ tự 0cnhiên…. f © DiendanLeQuyDon.com<phi lễ 7chớ nhìn fa>)

Hắn 0fnghiêm mặt f2lạnh, không 7atự giác a6tăng nhanh 9fbước chân, 39trong chớp 8mắt rồi 86sải bước 4vào sương c1phòng, đem 4nàng ôm ađến giường 8lớn.

“Vô 9dSong cô nương, ethời gian 3không còn 8sớm, cô 46nương sớm f2nghỉ ngơi, adtại hạ fđi trước axin cáo lui.” 11Nói xong, 55nhẹ buông 8tay, tiếp 86theo dễ elui ra, xoay 21người liền f3ly khai.

Đông!

Nàng 85tầng tầng d3lớp lớp 40đánh ngã 1ctrên giường.

Đối 6đãi thô alỗ như cvậy cùng 4với vẻ 9mặt Công 7Tôn Minh 87Đức lãnh a6đạm, khiến 82thắt lưng ccủa nàng, 0chân của 1nàng tất 84cả đều 56đau lên. 3c © DiendanLeQuyDon.comKhuôn mặt 3nàng cũng b4trầm xuống, c2quai hàm 0cgiơ lên 1mềm mại 1nói.

“Chờ d3một chút, d7ngươi đứng 51lại đó c4cho ta!” f0Nàng lạnh 07lùng mở dmiệng, lại 9khôi phục 0bthái độ 7vênh mặt 12hất hàm fsai khiến bkia. “Công afTôn Minh 3Đức, chân eta bị thương, 3ngươi chí 7ít trước fdtiên gọi 94một ngự 26y hoặc đại 8phu đến fđây đi?”

Mi adày như emực của 8nàng có 5hơi nhăn 1lên.

Quai 3hàm của 0anàng đánh 69càng cao.

“Vẻ 54mặt kia bcủa ngươi clà cái gì, d9chẳng lẽ 2muốn ta cđợi đến flúc sáng fsớm sao?”

Trong 0con ngươi 5đen, hiện 8lên một ctia âm u. e8 © DiendanLeQuyDon.comCông Tôn bMinh Đức a2một chữ f9không nói, 59chậm rãi fđi trở evề bên dgiường, 0sau đó ngồi a9xổm xuống, edbàn tay to 0cầm mắt 1cá chân dcủa nàng, 85nhanh chóng 45vừa chuyển!

Chợt 8nghe đến f“Khách” amột tiếng.

“A, 16đau quá!” bLong Vô Song dkhông chuẩn 6bị trước, f7bị vặn benhư vậy 6fđau đến 74choáng váng, 2đưa tay 5đánh bờ 03vai của 9hắn. “Ngươi, d1Vương bát 0đản này, ddám — dám bf–”

Công 04Tôn Minh 4Đức đứng bdậy, lãnh f2đạm bỏ 16xuống hai 6chữ.

“Được erồi*.“

“Cái 2gì khen ngợi*? e0Ngươi vặn 6như vậy, eta về sau 5nếu như 6què làm asao bây giờ?” 77Nàng vừa detức vừa 24giận, tiện 02tay cầm 1bcái gối 3lên, tuỳ fbtiện hướng 1hắn ném ftới, tức a4giận hô: 3” Ta muốn fđại phu! 1Ta muốn e1ngự y! Ngươi 5đi kêu ngự ey qua đây echo ta!”

(*) c9Được rồi 3(好了) cùng e1âm khen ngợi 4( 好了).

“Đêm 8fđã khuya, 3đại phu, 76ngự y cũng 27là người, 75cũng muốn bnghỉ ngơi.” e5Hắn lạnh 92lùng nhìn f0nàng, bổ 24sung một a6câu. “Một 6dlát ta sẽ 29phái nha 22hoàn mang acthuốc trị 3thương sang 4cđây.”

Nhìn cánh mắt d6kia của 23hắn, vẻ dcmặt kia 3giống như eđem nàng 7trở thành dhài tử 25vô cớ gây e9rối. Trong 4lòng nàng 3có bực 4bội, còn 9muốn mở bmiệng nói, dhắn cũng 2đã cũng fdkhông quay 1fđầu lại, 2ftự ý xoay 74người rời 99đi.

“Này dnày này 52này, ta nói 6fcòn chưa fnói hết dmà! Ngươi dmuốn đi eđâu?”

“Ngươi 70dám đi thử ddxem!”

“Công 0Tôn Minh a2Đức, ngươi 66quay lại 4cho ta!”

“Công, 64Tôn, Minh, 6Đức –”

Thân chình cao e4lớn đi 33ra sương 49phòng căn cbản không 4để ý tới fe, tiểu nữ 7nhân bốc 2đồng ngang 2bngược phía bsau kia, uy 8bhiếp và 6amệnh lệnh ehết lần anày đến 6lần khác. d0 © DiendanLeQuyDon.comHắn lộ 3bra khuôn dcmặt lạnh 0nhạt, chậm b7rãi đi trở aevề phòng d3mình, mặc b8kệ tiếng 1kêu la giận cdữ kia, 0một tiếng 62lại một ctiếng vang 3dội trong bbóng đêm.

Một 66trận gió 7thu, từ 3song cửa 96sổ thấu 71qua người, a1quanh quẩn 0trong sương 62phòng không cđi.

Long 5Vô Song ngồi 1aở trên dgiường 2lớn, lưng cdựa vào cdgối mềm, ebchăn kéo 7bđến trước 0ngực, che 98kỹ càng, fkhông cho 52gió thu có c2thể chui 8vào kẽ ahở.

Nàng 79lôi kéo aáo choàng 6len cũ mà 98dày kia, 7csau đó dùng 6akhăn ấm 2đem hai tay 6lau sạch d6sẽ.

Tay 0nhỏ bé 41mềm mềm, edáng vẻ egiống như a3hoa lan. Nàng 9từ trong d6khay bên aegiường, 6lấy bánh 3Trung thu 0cắt lớn 8bé hợp cfkhẩu vị 6fbỏ vào ftrong miệng, acchậm rãi a7thưởng 9thức.

Đầu bfbếp nữ 3tóc hoa râm cbên cạnh, 41thân hình 32sung túc fbình an, 9fnhìn nàng 2kỹ càng 0nhai chậm 4rãi nuốt, 8có chút 24khẩn trương, 6hỏi: “Vô f6Song cô nương, 7bánh Trung 56thu này thế 9nào?”

Nàng cacong môi 57cười, lại 6lần nữa 7dùng khăn e1lau hai tay.

“Hơi 9ngọt một 0chút, nhân etáo nên 4bít một f3chút, mùi 26vị mới 1vừa.”

Đầu 7abếp nữ dfliên tục afgật đầu. 4 © DiendanLeQuyDon.com“Tốt lắm, 82ta sẽ làm 36lại, kêu aNgân Hoa 6eđưa tới f1cho cô nương 0thử xem.” 1Khuôn mặt 4tràn đầy 28nếp nhăn, 3dcười đến dmức không 0thấy mắt.

“Ta 5đợi.”

Đầu 8bếp nữ 3liên tục begật đầu, 4ađang cầm 2bánh làm 8thử.

“Ai, f1trong phủ 86tướng gia, 4ngoại trừ 1đều là 38nam đinh, 8đồ ngọt 2này nha, 5không mấy 9người thích d0ăn.”

“Không aaphải còn acó Ngân 6Hoa sao?”

“Tôn d3nữ kia của 6ta nha, là 05bởi vì c7có Vô Song 5cô nương 4tới chỗ 3này làm 2khách, mới fbị kêu 9đến đây bhầu hạ 96cô nương.” 81Đầu bếp 8nữ nhìn e6bánh trên 0bàn, thở a0dài một e5hơi. “Những 70năm qua nha, 1mỗi khi d7Trung thu dctới, ta c0cho dù làm cbánh Trung ethu, trong ephủ cũng 2không ai d6đồng ý 0dnếm thử.”

Long 7Vô Song mắt 78vừa chuyển, 7vươn tay 8fnhỏ bé, 0khẽ đặt 22lên mu bàn 6ctay của 5đầu bếp c2nữ.

“Dì d2Hạ, là 3bọn hắn 9đang ở aphúc không eebiết phúc 9— khụ 70khụ — e5dì yên tâm, 8fsau này ta 45ở chỗ 0dnày, tuyệt e0đối không eđể dì ebỏ phí c4trù, trù, 77trù  — chắc xì!”

Sau bcùng một echữ “Nghệ”, 6còn chưa f1nói ra khỏi 0miệng, nàng 9liền nhịn e4không được, 7che miệng fhắt hơi.

“Hảo cý của Vô 61Song cô nương, 15ta xin nhận.” fĐầu bếp 6nữ cười 7ha hả nói, 0thay nàng 7kéo áo choàng. 16 © DiendanLeQuyDon.com“A, thiếu 1chút nữa 59đã quên, ffta trong phòng 93bếp đang 43nấu chén bthuốc chứ, 1cô nương 6hảo nghỉ 32ngơi, ta easẽ gọi dNgân Hoa e2đem dược f6tới.” 9Nói xong, 5nàng đang 3cầm mâm 16nhỏ, tươi f3cười ly 89khai.

Hành eđộng khai d2thác lại c3lần nữa 4ethất bại aakhiến Long 1Vô Song cực 6ckỳ ảo 4fnão.

4bộc toàn agia này, 2bđối với bCông Tôn 9dMinh Đức 73quả thực 08trung thành 67không chuyển, 69mặc cho 6nàng miệng 9nói thẳng fra, đầu 92bếp nữ d9vẫn không 94thay đổi atâm ý, chỉ 43là cười 1thoái thác, 1dđem đề enghị của 7nàng toàn bebộ xem như 48là nói đùa, 47căn bản c1không để a5ở trong elòng.

Ngồi bở trên egiường, eLong Vô Song 6quay đầu, 08nhìn thấy 9ngoài cửa bsổ phiến f1lá đỏ f5trong gió cthu bay lượn.

Phong 0cảnh tuy 46đẹp, nàng 3elại vô 4tâm thưởng 69thức, nhớ cmãi không 1dquên chính 1là những 5ccây lúa 0kia của b5nàng.

Nàng cbị bắt etới chỗ 3cnày, cũng 62đã qua mười f2ngày rồi, 2cũng không 7thấy hắc f7bạch vô 4thường bftới tìm anàng. Trận 6dnày sớm femuộn tuy 5rằng lạnh 2enhưng mà 28cũng không d0từng hạ 22qua một 16giọt mưa,, 3mỗi ngày f6đều là a7tinh không 23vạn lí*, cfcòn như c1vậy dài, 0csố gạo 1bkia đều fphải phơi 6nắng được 8rồi.

(*) fftinh không 61vạn lí: 1bầu trời 0quang đãng.

“Hắc 7xì –”

Gió 1thu một 63trận tiếp 6một trận, 69nàng lại 99hắt hơi.

Thực c8sự là đáng c3chết!

Nàng f1nắm chặt 76chiếc khăn, 7cắn môi 7thầm mắng.

Đêm 3fđó chạy 1ctrốn thất 8fbại, nàng 7kẹt ở 3lỗ chó 61gần một 8giờ, gió d7thu ban đêm 8lạnh đến 7thấu xương. 47 © DiendanLeQuyDon.comSau một d2đêm lăn 41qua lăn lại, 4angày thứ d8hai tỉnh 24lại, chân ecủa nàng 3không đau 04nữa, thế 8nhưng lại dnhiễm phong 1fhàn, cả 2người sốt 37cao không fblùi, hư fcnhuyễn không 8dxuống giường fđược.

Bệnh fnày chính 80là năm sáu 9ngày.

Tuy brằng, sáng 91sớm hôm fsau, Công 50Tôn Minh 3Đức mời 2đại phu edđến, nhưng cnàng đang f5bệnh đến achoáng váng 9ngay cả 2nói không 1có khí lực, 5fcàng không 7ccách nào 8duy hiếp 6hoặc mua dchuộc đại 92phu, bỏ d6lỡ cơ hội a2tốt đưa 2tin tức f2ra bên ngoài.

Đến 8ftận hôm 3qua, bệnh 1tình của 9fnàng đỡ dnhiều, không ahề đầu fváng mắt abhoa. Nhưng 19mà. Thân 6thể nàng enhư cũ suy 8yếu, thực 1fsự không a0có thể flực, càng dkhông có 3ý nguyện eleo tường 2hoặc là 8chui lỗ 3chó.

Đóng 9cửa gỗ 34lại, bị 30đẩy ra, 98mùi vị 2chén thuốc 00thổi vào 9dtrong phòng.

Nàng 4tưởng là 8fNgân Hoa, 2cũng không 2quay đầu 6flại, chỉ 2là phất dtay, đơn 44giản nói: ed“Đem dược cdđặt xuống, dta một hồi 3nữa uống.”

Khác ebiệt với 87trước kia, bfchén thuốc akhông bị dcđặt ở 7trên bàn, 2ngược lại 6dmột đường bbị bưng 0đến bên 9giường 06nàng.

Ngửi a0thấy vị 7ethuốc đông 81y nồng đậm, fenàng cong 93cong mi, quay ađầu: “Ta 7không phải bcnói rồi, ađem dược 4eđặt chút 80–” Cái 0miệng nhỏ enhắn hồng ehào của c8nàng liền 3kinh ngạc 68khẽ nhếch, bdkhông có 07thể nói acho hết 5alời.

Bưng 6fchén thuốc 58đứng ở 5bên giường, fblại không 8dphải tiểu 93nha hoàn 86Ngân Hoa, 1mà là Công 9fTôn Minh 1Đức. Vạt báo bào tro 1của hắn bdđen, y phục 8không thêu 5bhoa văn, 1btrang phục dtầm thường cnhư nhau, ckhiến chén 7cthuốc trong 1atay hắn bcòn nóng 18đến bốc akhói, có evẻ hết 0sức đột fngột.

Vừa ethấy người c6đến là d4hắn, Long a1Vô Song cũng 5ckhông bày 45sắc mặt 38hoà nhã, amặt cười 8bỏ qua một c8bên, lại fnhìn lá 5đỏ  trong fgió thu ngoài ccửa sổ e9chính là cfkhông nhìn ehắn.

“Đem 2bát dược 9này uống.” 6Thanh âm 63trầm thấp, 11rõ ràng 7dtruyền trong btai nàng.

Nàng e2cố ý không dtrả lời.

“Uống.” 5Thanh âm f5trầm thấp, 1không nóng fkhông lạnh, 33bình tĩnh cnhư thường, 7chỉ là f6đem một 6câu nói 40cô đọng fthành một 7dchữ.

Nàng 9cắn môi, 13biết người 7cnày có bao 5fnhiêu cố 0cchấp, nếu 9anhư nàng 2không mở e1miệng nói, c0hắn khẳng a9định sẽ 5đứng ở b6bên giường, f9dùng cặp fmắt đen 55phát sáng akia ngoắc 9ngoắc nhìn 24thẳng nàng.

Vừa 2enghĩ đến 88hình ảnh bkia, nàng 4liền cảm fthấy toàn 3thân không fđược tự 7enhiên.

“Đặt 9ađó, ta đợi c3nguội sẽ euống.” aNàng tâm ckhông cam flòng tình 8không muốn 57nói.

Công 0Tôn Minh 6Đức lại bhết sức 5ekiên trì.

“Bây bgiờ liền 53uống.”

Nàng e5tức giận 26đến quay eđầu. “Ngươi eclàm sao phiền fdnhư vậy 73hả, không b0phải nói, e7chờ nguội 83sẽ uống 7sao? Ngươi 20là cái lỗ 43tai điếc. b1 © DiendanLeQuyDon.comHay là nghe ekhông hiểu 2tiếng người?”

Ngôn e7từ sắc 00nhọn, không e2khiến hắn 5nổi giận, 1hắn thậm 22chí ngay 4cả lông fmày cũng 2không nhúc anhích, chỉ dlà nhìn 1nàng, lẳng blặng nói: 1“Tại hạ d7muốn tận 8cmắt thấy acô nương b6uống xong.”

“Vì 2sao?”

“Miễn 54cho bát dược 3bnày cũng 23bị cô nương 2dlãng phí.”

Nàng anâng cằm 4lên, ngang cngược liếc ahắn. “Ta b0nào có lãng 0phí?”

“Cây 9sơn trà cngoài cửa casổ, đã 7bị cô nương 89mấy ngày anay dùng aechén thuốc c2nóng tưới, 7cđã chết.” 59Hắn bình 0dị nói 34ra chứng 5cứ, âm 3ađiệu không 74có một 5chút thay feđổi.

Chứng 1cứ phạm ctội vô 2bcùng xác c8thực, Long 47Vô Song thẹn 76quá thành 7giận, hít 34sâu một 5dhơi, lực 91ngưng tụ 63khí, mạnh 62mẽ đem dechén thuốc 0ekia, từ 89trong tay 5bhắn đoạt aalấy.

“Hừ, buống thì 3uống nha!” daNàng giận 3dỗi nói, 70thế nhưng bbị bệnh 61mấy ngày 8này, lại 35không có 1ngoan ngoãn 56uống dược, f4thân thể 9vẫn yếu dớt quá, 5chỉ là 4đoạt lấy 0chén thuốc eđã tiêu fhao tám phần 69mười thể alực của enàng, bây 0cgiờ tay 9nhỏ bé 2dbưng bát bthuốc, cũng 2gầy yếu d2run rẩy 8bliên tục.

Áo abào tro gần 67càng gần, amột bàn d3tay to tiếp 4nhận bát 3cthuốc.

“Không 9cần cậy 3mạnh.” 71Hắn nhàn 2nhạt nói.

“Không 9dphải muốn cthế nào? bNgươi sợ 27hả, ngươi e1sợ ta nói, 9eta liền auống!”

“Được.”

Hảo?

Hảo!

Hắn 9bkhông dám?

Nàng 3nghe lầm 45sao? Hay là 86bệnh lâu d7lắm, lỗ 6tai không 3esạch, nghe b5thiếu một dchữ “Không”?

Long d3Vô Song vô 2cùng kinh 5ngạc quay 7đầu lại, dfcuối cùng 4trông thấy abCông Tôn 1Minh Đức, bquả nhiên 7liêu bào 1ngồi xuống, 7cầm thìa, fmúc một emuỗng thuốc, 2tiến đến 5miệng nàng.

Nàng e1nhìn thìa d3thuốc tối 42om om kia, e0bởi vì 1tìm không 4được lối b9thoát, chỉ fbcó thể 3dkiên trì c8sử xuất 35chiến thuật akéo dài.

“Rất 5dnóng nha.”

Sau 7dđó, nàng 9bắt đầu choài nghi, e8con mắt 7bản thân 9ecó đúng 3hay không 5cũng có abvấn đề.

Công 1Tôn Minh 7Đức lại d1cầm thìa, 57múc thuốc anóng, chậm 22rãi thổi 1nguội. Chén a8thuốc kia, c4bị hắn d2dần dần edthổi nguội 7nha, cũng akhông bốc 2lên hơi 7nóng nữa.

Từ 6đầu tới bcđuôi, Long dVô Song thủy achung ngẩn 66người, bkinh ngạc f0nhìn một 6bmàn này.

Nam 4bnhân này a0lại vì 31nàng thổi 6nguội chén 0thuốc?

Lão 9Thiên, nàng b1là hoa mắt dsao?

“Ta 8dnghĩ, hẳn f0là nguội 0rồi.” 7Hắn chậm 30rãi nói, 9một lần 4nữa múc 6chén thuốc, 6ctiến đến 5bên môi b3của nàng, e7trong con 7ngươi đen 3hiện lên d5một tia 92sáng.

Nàng 25vẫn cho 7rằng, “Mặt 0không chút b0thay đổi” 30chính là 4dvẻ mặt 9của hắn.

Thế 4nhưng, Công bTôn Minh 3Đức trước 78mắt không 1bnhững không 74phải mặt 9không chút athay đổi, eccũng không e8phải nói 5năng thận 8ftrọng, nghiêm atúc bức 9người. 1 © DiendanLeQuyDon.comCặp con engươi đen 9kia sáng 6alên, cùng bgóc miệng 31của hắn, ehình như 6eđều có bemột chút f— một cchút — 5mỉm cười 87

Nàng 0chưa thấy e7qua, trên bmặt hắn 0xuất hiện 8loại vẻ 5cmặt này, c4nàng cũng achưa từng 6nghĩ tới, ehai người 85có thể 7cùng tồn 16tại một 9phòng mà c9không có clập tức 5đối chọi c1gay gắt, 4mở miệng 0châm chọc 8hoặc nói 1móc đối 1ephương.

Lặng b0yên, dường e5như khiến dbầu không 24khí của a9hai người 8xuất hiện 90một ít 1ethay đổi.

Thìa afthuốc tiếp 8cận càng egần, nàng 5anang lông 70mi thật f8dài, trong cclúc vô ý elại nhìn 62vào trong 4mắt hắn, 3ánh mắt 49hai người 3vừa vặn.

Nàng 46dùng tốc 96độ nhanh dnhất, đem cánh mắt 7di chuyển, 85trong lòng 1lại không 59tự chủ 4được nhớ 9tới, ngày 8ấy khi thấy 4mỉm cười 7ahiếm có 2mà lại 9thật tình 2của hắn, 6trống ngực blại không 2ehiểu sao 2rối loạn.

Đến a0tột cùng 4kia, là nguyên 88do gì chứ?

Thìa 68thuốc âm 55ấm, chạm f5môi của 2nàng, trong 3lòng nàng dđang loạn, 70trong lúc 4avô ý mở 60miệng, ngoan 14ngoãn hiếm 6có uống abthuốc.

Trong c1nháy mắt, 6dlệ nhanh 2chóng xuất 9hiện ở 3cvành mắt.

Hảo a0đắng!

Long 86Vô Song kinh 2hãi trừng d4mắt to, a0nếu không 38dùng hai 3tay che trụ c3cái miệng anhỏ nhắn, 1mới có 50thể chịu dđựng không ccđem thìa 18thuốc trong 41miệng nhổ b4ra.

Từ cnhỏ đến e3lớn, nàng c9tham luyến 6mỹ thực, edhơn nữa 7mẫu thân d8có ý định echăm sóc 18dạy bảo, a9sớm đem 6evị giác 92của nàng, bhuấn luyện dso với người 0thường 08nhạy cảm e6gấp trăm 6lần, liền dngay cả 7bên trong 1món ăn, 1hơn vài chạt muối, 1hoặc là e1ít vài hạt 3đường, fnàng có 67thể nếm 5ra được.

Chính 0là vì vị a2giác nhạy 6cảm ban 4cthưởng, 2thìa thuốc 1ftrong miệng 57nàng nếm fquả thực 3đắng không 58thể chịu 97được, 4fgiống như 88là có người e1cầm châm, 9đang mạnh 4emẽ châm 67vào lưỡi 4của nàng.

Mắt 9ethấy thìa 3thuốc lại atiếp cận, 9nàng ngay ecả nước 8mắt lưng 86tròng trong 29mắt loạn 88chuyển, 51vẫn kiên 3trì, cố e8gắng nhẫn 1nại, nuốt 4vào thìa cthứ hai 8

Cái 82này, lưỡi bcủa nàng 32đau đến 51giống như 3là có người edùng đao 6ecắt!

Thìa 63thuốc âm 2ấm thứ 76ba tiến 67đến bên bdmôi nàng, e9nàng run 3frẩy mở dcái miệng bnhỏ nhắn, d9hai mắt 3trừng mắt e2nhìn thìa 7thuốc kia, 2gần như a7cố lấy c3dũng khí, erồi lại e6không thể 1không cúi 1đầu.

“Rất d9đắng nha, fta uống 9không được.” fNàng đẩy 5atay Công 1Tôn Minh 21Đức ra, ecự tuyệt alại uống 6chén thuốc 7đắng đến eđáng sợ 8kia.

“Thuốc beđắng dã bdtật.”

“Mới 52không có! 99Ngày trước, 9ngự y khai ddược cho d4ta, chưa btừng đắng 0như vậy, 3bọn họ 66dùng đều 1flà dược ddliệu hảo 19hạng.” fdNàng từ elúc chào fđời tới 22nay, chưa 1etừng uống 7qua dược 2bđắng như 5fvậy!

“Đó 02là bởi 30vì, trong b0dược điều acó mật 4đường.”

“Vậy 60cho mật 4bđường 93vào trong 8đi!”

Mỉm 0cười trong 90con ngươi eđen thu lại, 8ehắn đột 9nhiên trầm 2xuống, so 1avới bình fthường 7càng dọa a4người khó 8bxem. Hắn 1bnhìn nàng e4giống như 3nàng vừa f7mới làm c0một chuyện 23không nên 7alàm.

Công 0cTôn Minh dĐức mở 9miệng, ngữ 3khí bình 2eổn, nhưng 4mỗi chữ 0mỗi câu 7elại nói 4đến hết e8sức rõ 56ràng, gióng dnhư muốn bđem từng 1chữ đều 9cvào trong 9đầu của bnàng.

“Cô 1nương mệnh bbtốt, ăn c4chính là 1sơn trân 0hải vị, bfmặc chính 62là tơ lụa 3lăng la. ae © DiendanLeQuyDon.comCô nương a6có biết 97hay không, f7trên đời 2này có bao f9nhiêu người, fkhông có 9clương thực b9để ăn, 8không có 3quần áo 44để mặc, elúc sinh d8bệnh ngay 62cả một 69ngụm thuốc 2đều không 02có mà uống?” 3Hắn nhìn cchằm chằm canàng, kéo 96dài tiếng 2lại hỏi: f“Cô nương f4có biết 3hay không, bcái gì là 2nỗi khổ eddân gian?”

Mấy fcâu nói 5đó, hỏi bđến sắc 1bmặt của caLong Vô Song 4một hồi cxanh một 2bhồi trắng. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng muốn 9mở miệng, 76ít nhất 98phản bác ahắn vài 6câu, nhưng 9căn bản 8nghĩ không 6ra lời phản 4bác.

Chết 54tiệt hắn! 7Chết tiệt cedược! Chết aatiệt –

Uống adược sao? e9Hảo, nàng 34liền uống dacho hắn f4xem!

Nàng 13đột nhiên 22xuất thủ, 5clại lần 93nữa đoạt 8lấy bát c1thuốc, cầm 3echén tiến dđến bên 9mép, ngẩng ađầu lên, f2một ngụm clại một 1dngụm đem 5chén thuốc 0toàn bộ 84nuốt xuống.

Chén 5thuốc đắng, anếm giống bnhư độc ddược, đầu a7lưỡi của 05nàng đau 1quá đau 5quá, như 3là mỗi 34một tấc 9đều bị 14kéo cắt, 9như là chặt 49đứt sợi 94ngọc trai, 1một hạt arơi xuống. 3 © DiendanLeQuyDon.comCó vài lần, anàng đắng ađến gần 8như muốn f7nôn ra, đều 5bdựa vào cdụng tâm 4chí lực, 58mạnh mẽ 7chống cự b4tiếp tục 27nuốt.

Sau 7một thời b8gian, chén 5cthuốc kia 15mới thấy 11đáy, bị bnàng uống 9đến một fckhô hai sạch.

Nàng 5cố nén 4cảm xúc amuốn nôn, 8giơ ống 4tay áo lên, 4bhướng trên 9mặt cố 7sức lau, cxóa đi dược 98dính bên 48môi, cũng 3xóa đi lệ bngân loang 3lổ.

“Như 0dvậy ngươi 1thoả mãn cchưa?” 2Nàng nâng 2cằm, đem 3bát thuốc acđẩy đến 84trong tay 33hắn, đôi dmắt sáng 1enhìn thẳng 0hắn, trên 5gò má vẫn c0có tàn lệ.

Trên 1mặt Công 0Tôn Minh 2Đức hiện dlên một 9tia phức atạp, rồi eelại nháy 6mắt tất 1cả đều a8biến mất 2không thấy.

Hắn fcầm lấy bbát thuốc, 7ckhông nói 1dmột câu, 3đứng dậy ađi ra ngoài.

Long bVô Song hai 8mắt đẫm 3lệ, nhìn 5Công Tôn 42Minh Đức ealy khai, nhìn 36cánh cửa 7kia lại 4bị đống 46lại. Nàng fnín thở, 8cắn chặt 7môi đỏ 95mọng, thẳng 1fđến khi 19xác định 29hắn thực a4sự rồi 5đi xa rồi, 08nàng mới 85thở ra một ahơi, sau dđó –

Nàng 2nhấc chăn 35lên, tiến a4vào bên 63trong, bắt cđầu cao agiọng khóc 25lớn.


22.06.2012, 23:10
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33303
Được thanks: 19898 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Thiên hạ đệ nhất gả - Điển Tâm - Điểm: 10
Chương 55

Ban 1engày mùa 6thu, cảm 03giác dần edần mát.

Thời 8gian ngọ 5thiện còn 43sớm, ngoài fccửa lại ftruyền đến 0ftiếng động. 1 © DiendanLeQuyDon.comNgân Hoa aở cửa, fượt qua 3gưỡng cửa, 49đi theo phía c5au nàng hai c7gười đại 80am nhân, 3brang phục bột đen 17ột trắng, 5đặc biệt f6ắt mắt.

6ai vị thỉnh e4đi bên này.” 56gân Hoa nói, 0ước tới 3ên cạnh 3àn, nhẹ 0ciọng bẩm 9dáo: “Vô bong cô nương, 97ai vị vậy aeà tới tìm cô nương.”

Long 7eô Song mày 7iễu vừa 04hấc, liếc cai nam nhân.

8àm sao chậm 6hư vậy?” 7bàng từ dcạnh chén 1hìn hai người, fặt mũi ccộ vẻ không 29ừa lòng. d © DiendanLeQuyDon.com“Lại chậm d4ột vài 78gày, các 1gươi dứt 90hoát thì 9ang theo quan cài đến 7hiêng ta 09đi!”

cdô Song cô 3ương ngọc dhể trân 8uý, điểm 89ấy tướng 74ia đương f5hiên biết bđược, eđương nhiên aẽ không 60hương tổn 1ửa cộng eóc của 48gười.”

dòn nói không 8hương tổn ca? Hắn — 7bắn –” càng mặc 1ù to gan eớn mật 4ahế nhưng 3ây giờ e6ù sao vẫn 7hông thể 8ốc xiêm b6 lên, để 7dắc bạch 4ô thường 3hìn một 61ái, nàng 4đây kim 0hi ngọc afiệp, thế 8chưng thực 3ự bị “thương”.

Nàng 4ính tình 3gang ngược, f2hông chịu c8hua kém lại 08ợ mất 3ahể diện, 82ho dù đánh 5chết nàng, 7bũng không bó khả năng eói ra những 3ết thương b8ày nàng 12ản thân 1chui lỗ chó d5àm ra.

fhẳng lẽ, afướng gia 1hương tổn 8ô Song cô 2ương?” 3eung Thanh 7ương dương 4cị tự đắc, 7fđầu cúi e1hìn thấy 85rên mặt 80hủ tử auất hiện 2ẻ mặt 1dhư vậy, 4ó bảy phần 07ão (buồn 3ực), hai 1hần nộ 77(giận), 8òn có một cuẫn bách.

Nghe dời hỏi fày, nàng bbhẹn quá 79hành giận, 13đôi mắt fáng trừng 3ắt nhìn 6ai người.

1gươi còn fám hỏi cfhiều như c0ậy! Nếu 3ehông tại 9ác ngươi 5ành sự 5ất lực, 43éo dài dây 2ưa, kéo cài nhiều dagày như 9ậy, ta làm 46ao bị giam 0ỏng ở 0dhỗ này, 5ị khổ c6hiều ngày ahư vậy?” bàng xiết 5hặt đôi 12àn tay trắng 7hư phấn, 0ất muốn 5uên sạch eồi ức, a1ồi lại 0ết lần bày tới eần khác 3uên cũng buên không 49được.

Chui 26ỗ chó nha!

Nàng 97ị buộc 0đi chui lỗ 25hó –

Nàng 14rở thành 5gang ngược, 72ơn nữa 6hân phận 1fđặc thù, 28hía sau có 6oàng thượng b6hỗ dựa, 93ho tới bây 13iờ đều 8à hài lòng a4hư ý, muốn 02ió được fió, muốn bfưa có mưa, 7hưa bao giờ c9ừng chật 2ật như a5ậy, không 8hỉ bị euộc chui 35ỗ chó còn 9eẹt không fchể động 3đậy, bị 84ọ Công 78ôn lão đầu 61hìn thấy 1dộ dạng 03hốn cùng 0dủa nàng b

Nghĩ 4ới đây, f4àng gần aehư muốn ecên tiếng 9ehét chói 0ai, hoặc 91à dứt khoát 3ầm bả ddđao, xông cbới giết b5ông Tôn 1inh Đức, 4iệt trừ 3f” nhân dhứng chính 02ắt trông 4hấy” duy 5hất.

Cung 2hanh Dương 6đem sắc 1ặt của càng toàn bộ nhìn 07ào trong 3ắt, thông dcinh không 76ó hỏi nhiều, fhỉ là trên 1ạc môi aahoáng vung 8fên một caạt tiếu 5cý.

“Vô 1ong cô nương bau khi mất 2ích, chúng edôi khắp 62ơi minh tra 6gầm hỏi*, 6ất đắc 7ĩ lại tra 2hông ra bất 36ứ manh mối fì.” Hắn 3ói xong mạch 6dạc rõ ràng, 40áo cáo đủ d0oại ngày 3ần đây. 9 © DiendanLeQuyDon.com“Thẳng bđến khi 4côm trước, 16ôi có được 8in tức, eeói bên trong b1hủ  tướng 79ia, thừa a3ột tiểu 6ỳ nữ, 86ới theo 5uyến tra 4ét lại.”

(*) 73inh tra ngầm 34ỏi: dùng eả hai biện 4háp để 5điều tra: 60ông khai 60à bí mật  ~~~~> 77 nghĩ thế!!!

Long 5ô Song ngón 0ay ngọc fắm lại, cùng sức a6đến đầu f1gón tay trở b2ên trắng, bcy trà gần 0hư bị bóp c1át.

“Đồ 92ô dụng!”

Hắc 8ạch vô 7dhường rõ 28àng là bị 07ắng chửi a5hành quen 38ồi, vẻ 57ặt không 6ó chút thay b8đổi. Ngữ bhí  của 1ung Thanh cương như 4ũ bình tĩnh c0hư thường.

“Chỉ cà tuyệt 6đối nghĩ 1hông ra, 7đường 7đường 1dđương triều 5ướng gia cại biết 7àm ra loại 8huyện này.” 1dắn tự ebánh mắt, 17ở trong 59òng thật eeâu thở 4ài.

Thiên 7fạ to lớn, 4uận về 3iên trì 4aà bày mưu 8ính kế, aeông Tôn 2inh Đức 5uyệt đối 63ạng nhất 6dạng nhì. d7 © DiendanLeQuyDon.comái gọi fcà: Tể tướng 1rong bụng 83ó thể chống e5huyền, hắn 6ó thể khoan f8ung không aính toán 42iệc Long 2cô Song năm 88ần bảy adượt cướp 31ống phẩm, 75ước lấy ahiền phức, 4chế nhưng 49hật sự 8đến khi d4àng muốn 5hiên đại 8hiễu loạn, 1ắn nhất dđịnh cũng 1ất đi tính bhẫn nại, 6hông hề 6ặp chiêu c8ủy đi chiêu, 2rực tiếp 51ắt nàng 7ại, giam ebỏng trong aahủ, để cbàng không dhể đi làm 8oạn.

Bởi 3dậy có thể 2ahấy được, 9iểu nữ 0hân này, 0uyệt đối 3ó diệt 29đi năng d3ực nhẫn 9ại của 7aam nhân!

Long faô Song ngồi 2ở bên cạnh 6dàn, cũng 7hối một 13iếng.

“Hừ, 8bđường 5đường bái rắm!”

Trong 9eòng nàng 8ức giận, 28ánh tay nhỏ 6hắn giương 7fên, cầm dy trà vô 1eội, mạnh 65ẽ hướng 8rên tường f0ém tới.

“A 8–”

Bên aạnh phát 0a tiếng 47inh hô, Ngân eoa mắt mở drừng trừng 2hìn ly trà 52ay ra, không 9hút nghĩ 16gợi cũng 80ao theo, đoạt eaại ly trà 78ém trên 0ường trước 3hi tan nát 88rong nháy 78ắt, cứu 3rở về e3ái chén 5ia.

“Cái cbhén rất buý, cái bdhén rất cuý.” Ngân 11oa ôm ly 4rà, ngồi 6ehồm hổm ccơi góc, bađáng thương 71ề hề mở 20o hai mắt. 8 © DiendanLeQuyDon.com“Vô, Vô 3cong cô nương, 07ái chén f2ất đắt 2iền nha, b2hén trong dhủ không 87hiều lắm, 1gười nếu 1hư đập fể mộ cái, 9hì thiếu aột cái a9–”

Nhớ 5ới tiểu faha hoàn này 13ấy ngày b1ồi tri kỷ 3ầu hạ 2fùng với 5ãi nãi của c4àng hảo frù nghệ, 26ơn tức 05ủa Long 2ô Song ngược 3ại tiêu a4iảm nhiều.

“Đứng 6ên đi!” fàng phất 66hất tay, 2“Đến 73ên ngoài c2đi –” e7ay nhỏ bé e5ảnh khảnh eỗng dưng b5ứng lại.

Bên dgoài?

Long 1ô Song mày deiễu cau 7ại, quay fbđầu hướng 3egoài cửa 2fhìn, mới 46hát hiện, eguyên bản 03ôn thần 47an ngày đều 8ở ngoài 0ửa giây 8hút không 6cời, lúc cfày cũng bhông có 57ung tích.

“Nam dhân kia ở feên ngoài ađâu?” a8àng truy acấn.

Ngân e6oa ôm cái ahén, vẫn 35ui ở góc, 5goan ngoãn drả lời.

“Tướng bia sau khi 6ạ triều, 1ói muốn f6đến bên 5rong thiên afao, thẩm 80ấn mấy 60hạm nhân 9rọng yếu, eagô ca liền 88ùng tướng 81ia xuất 3ôn rồi.”

Xuất 68ôn rồi?

Long 1ô Song hiếng adắt, nhanh dhóng suy 6ư.

Ngoài 7ửa không 2cai canh gác, cdhiết liên 9rên cửa fũng không 22hóa, Công 8ôn Minh Đức 5hậm chí 19ở đại 7ôn, để cắc bạch ceô thường 13ào phủ, 13ăn bản c8găn cũng 0hông ngăn, a2hể hiện 87õ muốn dai người e4ày đón bàng quay 1ề long môn 0hách điếm.

Nói 76hư vậy 0— hắn 3ehông giam fỏng nàng 4ữa?

Phải 86ói là, hắn d“không 6ần” giam aỏng nàng 4aữa?

Long dô Song biến f9ắc.

“Gạo 5đâu?” 51àng thất 5hanh kêu 0o, mạnh 4ẽ đập 25àn, vội 7àng hỏi: 82“Một lượng 4ớn cây dúa kia, hiện 8ại ở nơi 64ào?”

“Đã 5oàn thành 25hơi nắng, dfinh tuyển 88ao, toàn 68ộ thu vào 96ho thóc hoàng 78ung, do cấm 7uân tầng 0ầng trấn d1iữ. Ngay dả các nam e8đinh của erần gia 0dũng lĩnh drọng thưởng, afôm qua toàn 5ộ đã hồi 4ương rồi.”

Long 6ô Song chống arán, chỉ aảm thấy 14rước mặt c9ối sầm, c8hiếu chút 6ữa sẽ 7ất tỉnh.

Như 7hế rất 76ốt, ngay 2ả đoạt 3dhưa từng 4ấy được 9aữa|!

Nàng dcốn hạ d0uyết tâm 2uốn vào 84ung đoạt, 40hậm chí 36đã phái 22hân mã chuẩn cị hành c3động rồi, 1fông Tôn 56inh Đức 96ại trực fiếp bắt c6àng kẻ 7bhủ mưu biệc này, 9đem nàng fiam lỏng 7bười ngày, 1fhông chỉ 73há hủy 1ế hoạch 7ủa nàng 3òn khiến càng mất 53rắng một 9cghìn vạn cbượng hoàng abim.

Tuy 95ằng kế 37oạch thai 33hết trong 8ụng, thế 5chưng hoàng eim đã cho 2a, dựa theo c4ính tình 3ia Cát nhân dhân, hoàng 2im vào tay 3uyệt đối 6hông có 1bhả năng 1ôn trở d8ại.

Long 2ô Song hít feâu một 0bơi, đôi 7cắt sáng 1ó hơi díp edại.

Lần a9ày đấu, f3àng xem như 9à thua triệt 89riệt để bđể, không fahỉ thua 6ỗ hoàng 8aim, còn không 7ó cây lúa 1d

Chỉ 7à muốn 1àng chịu 7fhua? Hừ bừ, đừng 54òng! Coi 8bhư là thắng fdại đã e6hân, nàng cẫn có thể 22ậu trứ 4iểm bì*, b6đến chết 3hông thừa ahận!

(*) 3cậu trứ 7iểm bì a(厚着脸皮): dặt dày :) 4a) :) 5) :) 8) :) 6)

Lòng 8bàn tay mềm b3ại, vỗ 4ặt bàn, fàng phấn 0hấn tinh 3ahần, đứng 1ậy đi ra 9goài.

“Chúng aa đi!”

Ngân 52oa ở góc, 0ôm cái chén, 1hậm rãi dđứng dậy, a6ẻ mặt 9hần chờ.

“Vô 4ong cô nương, a1ô nương, 88ô nương 6ehải đi 36ồi?” Nàng 6fòng dạ cbđơn thuần, 3đâu nhìn 7hấu tranh beđấu gay 5ắt của c3ai người, 90hìn thấy 74ong Vô Song 5hải đi, 91àng còn 0ó chút lo 8fắng, tướng 4ia sau khi 84rở về, dhông thấy f1ô Song cô 7eương, có 5ahể do đó cức giận cay không.

Đôi 2ắt sáng b7uay lại, f4hìn tiểu 29ha hoàn ở 3óc. Long eaô Song vươn b4ay, đánh 8ột cái, 9ột ngón 0ay lại hướng dhuôn mặt 5hỏ nhắn 4ô tội kia.

“Ngươi 0ũng theo 2a quay về fhách điếm.”

“Hả?” e5gân Hoa sửng 55ốt.

“Ngươi bhận trọng f5héo tay, 2ưu ở chỗ 8ày đáng ciếc nha, 82hông bằng 7heo ta quay 3bề khách 7eđiếm đi.”

“Không, 3bhông được 7dha!” Ngân a7oa liên tục 6ắc đầu, 2ại ngồi 75hồm hổm cfui về. “Nô 4cỳ, nô tỳ c— nô tỳ 1ếu như bùng Vô Song 8ô nương 1đi, nãi 8ãi sẽ lo 4lắng.”

Long fVô Song nhíu bmi, mỉm 2dcười, thân ethiết hòa 32ái nói.

“Thông caminh, ta làm 7sao lại 85quên nãi 3nãi ngươi bchứ?” 1Nàng là b1tuyệt đối, aetuyệt đối, 37tuyệt đối 6sẽ không aquên hảo 5đầu bếp. a © DiendanLeQuyDon.com“Đừng 41lo lắng, 9ta ngay cả 49nãi nãi f8ngươi cũng dđón đi. 0 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 2các ngươi 39bà cháu ahai người, eai cũng không 7ecần lo lắng 20ai.”

“A, 86a –Không, 9không được 7rồi –” 9aNgân Hoa evội vã fmạnh mẽ 1flắc đầu.

elúm đồng 4tiền cười, 64giống như d9hoa mẫu 9đơn say 7lòng người, bbtrong đôi 3mắt sáng 38tồn tại angạo khí 39ngang ngược 7đáng yêu e3giấu không dđược. 8c © DiendanLeQuyDon.com“Sao không 41được? 40Ta nói được elà được.”

Dứt 3lời, nàng 6bnhấc quần 88áo, đi ra 20sân nhỏ 7dsau mười 9ngày bị 62giam lỏng, 85trước tiên bhướng trù 12phòng đi dađến, làm dcbọn người 3hầu mục 6trừng khẩu bngốc, chỉ 4huy hắc fbạch vô e5thường 4dkhiêng Ngân aHoa và đầu 2bếp nữ 27bị hù dọa, 1alúc này cfmới nghênh 19ngang tiêu 8esái ra tướng 6egia phủ.

achỗ sâu ftrong hoàng 20cung, trong angự thư 4phòng nguy f6nga lộng 1flẫy.

Trên bdrường cột 5dchạm trổ, ađều là fngũ trảo 6dkim long* 9hoàng thất c5mới có aethể sử 91dụng, điêu 0khắc tinh 5xảo, sinh 0động như abthật. Trên btường không 1nhiều bức etranh chữ, 52tất cả 42đều là 9mấy bức 5tranh thời 6ctiên đế, 24nhiều lần fnhắc nhở bđạo làm d0vua.

(*) 94ngũ trảo 9kim long: 7Năm móng 6vuốt của 9rồng vàng.

Bức fđiêu khắc 5chữ Thọ 05dưới cửa 9sổ, trên 19bàn đặt 48quyển án 2dkhoan, phía bcsau bàn là 69long ỷ khắc 22vàng, ghế f2lót tấm abđệm thêu 1mềm mại. 8 © DiendanLeQuyDon.comCòn trên amặt bàn 0thì có đến d4mười bản 8etấu chương, 83chỉ phê 04duyệt không 5đến phân a8nửa; bên 5ecạnh tấu 5achương còn 5ccó đình 1khuê mặc, derừng tâm 01giấy, Long 3Vĩ nghiên 22mực, Chư 31Cát bút, e8văn phòng ctứ bảo*, 4mọi thứ c6không thiếu.

(*) 8Văn phòng etứ bảo: 2ebút, mực, 1giấy, nghiên.

Còn eHoàng thượng 6cđương triều, 6khi Long Vô fSong xông aftới phía f3sau thì lui 78lại trên 55long ỷ, 12nghe nàng ahết bài bbnày đến f8bài khác boán giận, a9chửi bới 85Công Tôn 42Minh Đức.

Thật 4vất vả, 2hết bài 3này đến 3bài khác echửi mắng dbcuối cùng 53cáo thiếu 0một đoạn, a3Hoàng Phủ 39Trọng dò 3dxét một a7khoảng không, 16cuối cùng 4amở kim khẩu*.

(*) 22kim khẩu: 43miệng vàng.

“Ách 52— Vô Song cnha, ngươi a5khát không? f7Có muốn bauống ly 6trà trước 4hay không?” 5dHắn cẩn 37cẩn dực d2dực hỏi, 4còn không 5quên trấn aan. “Ngươi cuống trà 11trước, 65ta phái người 2mau mau gọi atể tướng fftới.” 71Oan có đầu e6nợ có chủ, 56hắn thực asự không 0muốn tiếp aetục gánh 5tội sơn 3dương, bị 4bmắng đến 36lỗ tai dài 8ra nha!

Long 1bVô Song lúc 8này mới 6dừng miệng, ccđi tới 82bên cạnh, 9cthu ống d2tay áo ngồi bfxuống, cây 4ckim ngân 5điểu trên 82tay áo theo 4cử động 19của nàng agiống như f0muốn bay.

Cung ffnữ bưng 8lên hảo atrà tô tổ 3eyến quý, chầu hạ 6dnàng dùng a3trà. Nàng duống một emiệng trà, 2fđôi mắt e7sáng hướng 0long ỷ liếc.

Hoàng 13Phủ Trọng 6nào dám 2chần chờ, 2dlập tức 4triệu thái 9bgiám đến.

“Tể btướng người 0ở nơi nào?”

“Bẩm fhoàng thượng, 7dtướng gia a1đang ở 74hình bộ, 97nghe nói alà có vài b2bản án b1cũ, có chứng dcứ mới, 6nhất định daphải một bclần nữa 9cchọn đọc ftài liệu 5ehồ sơ xem 6xét.”

“Nếu fbđang bận crộn công 1sự, vậy echờ –”

Một 10tiếng hừ 58nhẹ vang 9lên.

“Ân 5hừ?”

Hoàng 7Phủ Trọng 5dcả kinh, f4thậm chí 27không dám bquay đầu b7lại, liền 2cvội vàng cbđổi giọng. 5 © DiendanLeQuyDon.com“Không ddkhông không, e5nhanh đi 9dtể tướng 72đến, nói 6có việc d1gấp muốn 98tìm hắn!”

Thái 81giám lĩnh fdchỉ, chắp etay cúi đầu, f4sau đó lui dtới cửa e6mới xoay 7người ba 7bước cũng blàm hai bước, 3enhư là hỏa 5dthiêu mông, 94vội vã 6dhướng ra 08bên ngoài.

Một 89lát sau, cCông Tôn 17Minh Đức 5fmặc huyền ecsắc triều 3phục, đang 31được thái 8agiám dẫn, fdáng đi 3ftừ trầm* abước vào 3ngự thư 6ephòng.

(*) 1từ trầm 1f= từ từ 60+ chậm rãi.

Con 4bngươi đen 14sâu như 1biển thoáng 7dnhấc lên, 0liếc mắt 64thì trông 4thấy, mỹ 2bnhân tuyệt f3sắc an tọa 88trên ghế csứ men xanh, f9hắn bất 9cđộng một 87chút thanh 85sắc, trong elòng sớm 7đã ngờ 08tới, Hoàng 5thượng 30sẽ vội 8vàng tuyên btriệu, khẳng 7ađịnh cùng 3Long Vô Song 4có liên cquan.

Nhìn cathấy Công 5Tôn Minh 45Đức xuất 2ahiện, Hoàng 89Phủ Trọng d4cuối cùng eecũng thở fddài một 8hơi, vội cvã đem khoai 0lang phỏng f2tay ném cho 9tể tướng 60để ý.

“Thật 64tốt quá, 6tể tướng, 1khanh cuối ecùng cũng 6tới!” cTảng đá 20lớn trong elòng Hoàng acPhủ Trọng 0erơi xuống 9bđất, thiếu 7dchút nữa 0kích động 00lao xuống e7long ỷ nắm chai tay Công 9Tôn Minh e8Đức, cảm a8tạ hắn dđến đây 8“Hộ giá”.

“Thần dcđến trễ, b9xin Hoàng b5thượng 38thứ lỗi.” b1Hắn kính bcẩn lễ 4phép, bình 6tĩnh đứng 4tại chỗ, 4crời cái 78bàn xa mười 0thước, 16cẩn thủ echừng mực 41quân thần.

“Không 5emuộn không 7muộn, tới 5là tốt 7rồi, tới blà tốt drồi!” 2Hoàng Phủ d9Trọng luôn 3miệng nói, d1vẻ mặt bcó chút 4chần chờ, e9một lát easau mới 9trong trong 4cổ họng, c6nói: “Tể a2tướng, 6cVô Song nàng 08nói ngươi a— nói ngươi fb–” Hắn b8càng nói c1càng nhỏ 7giọng.

Công eTôn Minh d2Đức chủ fbđộng mở a0miệng, vẻ 5fmặt thay 62đổi hỏi: 8a“Xin hỏi 4bHoàng thượng, 6Vô Song cô f5nương nói 4thần cái 78gì?”

Hoàng 6Phủ Trọng abhít sâu bmột hơi, ethanh âm e8nói chuyện 9flại càng c0nhỏ. “Ách, fnàng nói, 2khanh tìm b0nàng gây 1bphiền phức f1–”

Giọng f5nói mềm emại trong bvắt vang 21lên, dễ 4nghe mà rõ aaràng, mỗi 44chữ mỗi 0ecâu hành avi phạm btội của 4hắn.

“Hắn dlẻn vào 9clong môn d9khách điếm duy hiếp d3bắt.” 7Nàng uống 81trà, mười fngón nộn eanộn, cầm e2chén ngọc babích, hai 5tay trắng 1noãn như 6angọc, chén 7engọc bích 2bchiếu xuống, 95càng có 6vẻ hoàn 5mỹ không 6ftỳ vết.

“Đúng fđúng đúng, anàng nói, 31khanh uy hiếp dbắt nàng.”

“Còn 76đối với bhạ độc.”

“Đúng aeđúng, còn 8ecó hạ độc.” 6Hoàng Phủ bcTrọng liên a2tục gật 03đầu.

“Thậm 8chí giam bblỏng ta!”

“Đúng, d6còn có giam 56lỏng.”

Long 04Vô Song ngẩng 9đầu lên, 8đôi mắt 2csáng chứa 1esương, lời 8nói lạnh 7nhạt: “Dưới achân thiên etử, lẽ ecnào không 88có vương 8pháp? Đương c5triều tướng b8gia giam lỏng 7con gái nhà 8lành, tri 93pháp phạm e0pháp, không 7biết phải 7bị tội 4bgì hả?”

Lần f7này, coi 19như là che bgiấu lương ctâm, Hoàng 5Phủ Trọng bcũng nói 98không nên 08lời chữ a3“Đúng” 9kia. Sự d0thực xảy 8ra trước fmắt, Long 16Vô Song nhiều fenăm qua khắp 1nơi làm ddxằng làm 5fbậy, làm 9đủ loại dbhành vi, f4cùng “Con cagái nhà c2lành” bốn 53chữ thật esự là không chơn một 1chút quan 0hệ nha!

“Việc 4này, ta chẳng 1muốn tính 4dtoán với dbngươi nữa. 30 © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần 97đem số bcây lúa 6kia trả 5alại cho 39ta, ta thì dcđại nhân cbkhông so 8fđo tiểu bnhân, thả 2fngươi một 0con ngựa, d7đem chuyện b1kia chưa 0từng phát b0sinh qua.” 2Nàng làm dra vẻ độ 5lượng, 4đầu ngón 5tay khe khẽ 0egõ gõ chén 7ngọc bích, 0cphát ra tiếng 06leng keng 31dễ nghe.

Hắn 97sẽ tìm 08Hoàng thượng bfgiúp đỡ, 7chẳng lẽ 86nàng sẽ 1không sao? 60Phải biết 5drằng, đối 13với Hoàng dthượng echơi xấu 4làm càn dchính là 1đặc quyền a6của nàng, 6cho dù thắng 5thua đã 5phân làm 9sao? Chỉ 0cần thánh fchỉ của 0Hoàng thượng, 2cthoáng cái cbchuyện gì 22đều có e8thể trở 5mình một 29cái, người fthắng người cthua thay ffđổi người 42liền xem!

Công fcTôn Minh fĐức cũng e9không bị f6nói lắp, 47mặt mày 7thu lại, 3cung kính d5nhưng kiên 3ađịnh nói: 9“Vô Song 63cô nương, ecây lúa 4eđã phụng 2thánh chỉ, cdđưa vào f6kho thóc choàng cùng frồi.”

Đôi cmắt sáng  nhíu 5lại, trừng 07mắt Hoàng aPhủ Trọng 8một cái. 4f © DiendanLeQuyDon.comVẻ mặt 5hắn trắng dbệch, trên a2trán đổ 2mồ hôi, 3ekhông nghĩ 1tới khoai 7lang phỏng 19tay lại eebị ném 23trở về.

“Ách, 55vậy cũng 75không thể 0được vẫn 76–”

Công fTôn Minh a9Đức cúi 7đầu, bạc 9bmôi phun 94ra bốn chữ.

“Quân b6vô hí ngôn.”

Hoàng 6dPhủ Trọng 6cái cổ 6dco rụt lại, 4fnhư là bị fkim đâm, 6bị những dlời này avây lấy c2có lẽ không 0mở miệng.

Bịch!

Chén 3bngọc bích fbị thả e7lại trên ebàn, Long 76Vô Song cũng 3ekhông nhẫn dnhịn nữa, bđứng dậy, dmột tay achống eo 3nhỏ nhắn, c6một tay 81chỉ vào echóp mũi 39Hoàng Phủ 47Trọng.

“Ngươi 4sợ hắn 7flàm gì? aNgươi là c8Hoàng thượng, d6hay là hắn 5Hoàng thượng?”

“Thế 5nhưng –”

“Nhưng 1mà cái gì? fHắn chẳng 6qua chỉ 0là một btể tướng, 9dngươi chính 2blà Hoàng 6athượng b3nha!”

Hoàng bPhủ Trọng 95cầm khăn 9tay, mạnh 4dmẽ lau mồ dhôi lạnh etrên trán. a3 © DiendanLeQuyDon.comHô, tuy rằng 12nói hắn alà thiên 2ftử đương cdtriều, Công 9Tôn Minh eĐức chỉ 2clà một 4tể tướng, 7athế nhưng 60quốc sự 42toàn bộ 71do Công Tôn 1Minh Đức exử lý, 67hắn bất bluận làm 92bất cứ 4chuyện gì, eđều phải b3do người ephụ tá, cnhiều năm 1qua hắn dđương nhiên 74là có chút 4dsợ — ách, 6fkhông — 7là rất 99tôn kính 99tể tướng 31nha!

“Ngươi cbđừng không enói lời b6nào, nhanh 5lên một achút hạ 0chỉ, làm e5trước mặt 93Vương bát 0đản này, 7đem cây 3lúa trả elại cho 0ta nha!” 12Long Vô Song bacũng mặc 6kệ hắn 0là tôn kính, 6chính là fsợ, một blòng thầm 4nghĩ đem 9dgạo cầm eflại.

“Hảo, aata cái này 3–”

Công bcTôn Minh 8Đức mở 1miệng.

“Hoàng 6thượng, 50tuyệt đối ekhông thể.”

“Có 7bđúng không?”Tay ecầm bút ffcứng lại.

“Gạo eđã cống 3phẩm, nguyên c3tắc tuyệt 44đối không 44‘Hoàn’.”

“Ách 2— hình 7như cũng 2đúng –”

“Nguyên 92tắc?” 5Long Vô Song 5giương giọng ehỏi, hai btròng mắt 30hiếng lại, 55hướng Công f7Tôn Minh 43Đức từng 8bước tới 64gần, mặt fdcười tức 18giận đến cbvặn vẹo. cc © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi 9cái này eđoạt gạo 47của ta, 13người giam 9lỏng ta, 7cũng dám bnói hai chữ 4‘Đạo 81lý’?”

Công f7Tôn Minh 93Đức dáng 29vẻ không cthay đổi, 57vừa ý trước fctiểu nữ 65nhân tức 6giận đến 1má lúm đồng fetiền đỏ fbừng, căn 2bản làm fnhư không fthấy.

“Một 2akhi mở tiền b5lệ này, 4fchỉ sợ 8hậu hoạn cvô cùng.” 2fHắn bình 9tĩnh như 7cthường enói.

“Họ 6Công Tôn, 0nếu như 4không đem f5gạo trả balại cho 0ta, tuyệt 41đối có 2thể cam dđoan, ngươi 9lại ‘ 3ehậu hoạn b8vô cùng’!” 71Nàng mạnh 1mẽ nói.

Cuối bccùng, hắn 4angẩng đầu 5lên, mặt b1trầm như fenước, không 82hề gợn 76sóng, chỉ fcó bên trong bcặp đồng 7mâu kia sáng 8lên, đen 0ađến phát 7sáng.

“Vô 8Song cô nương, aecô nương c1đây là 3đang uy hiếp 2dtại hạ?”

“Đương d2nhiên không 51phải.” 2Nàng cười angọt ngào, 1tiến đến 63trước mặt 3ehắn. “Ta elà đang bcảnh, cáo, 6ngươi!”

“Tại 1hạ chỉ e3là làm hết 3phận sự, 7làm việc 3theo luật dpháp.”

“Không ddnên dùng 13bộ qua loa 1tắc trách fkia với deta!”

“Một dkhi là cống 87phẩm, đã 65thuộc về 90Hoàng thượng, 7bất luận fkẻ nào f8cũng không cthể làm f9bậy.” 2Hắn trực cctiếp nhìn 72nàng, lời 5nói vang fvang, mâu 7quang trong amắt càng 8sáng lên.

“Nếu 8như muốn 0cđộng (= e7làm bậy), 74ngươi thì 8phải làm 2thế nào 8đây?” 56Nàng không 8dphục giơ acằm lên.

“Y 8pháp xử 3trí.”

“Hắc, ckia phải abắt được, 7mới có 32thể xử 7ftrí chứ?” 5Nàng cười alạnh một 92tiếng. Hừ bdhừ, nàng 3mấy năm fqua, cũng 8không biết cbđoạt lấy 99mấy lần dcống phẩm b9rồi, cũng a1mỗi lần cađều bị 9tránh được, e3chưa từng 6bị hắn 1bắt qua c6một lần.

Công 4Tôn Minh 14Đức nhíu bmi, giữa 2con ngươi 5fđen hiện elên một d7tia hung ác 2nham hiểm. ab © DiendanLeQuyDon.comVẻ mặt 65này biến 5hóa cực bekỳ bé nhỏ, 0thoáng qua 7lập tức 4không thấy, 8enhưng không 3tránh được 03con mắt 58của Hoàng fPhủ Trọng.

Hắn 9âm thầm f6kinh ngạc, c0trong đầu 9rất cố 32gắng hồi 4tưởng, 6từ khi Công 6Tôn Minh 8dĐức phụ a9tá hắn bđến bây 2giờ, khi b3nào từng 59gặp qua 98sắc mặt cđối phương ebiến hóa cqua –

Không 72có!

Công 3Tôn Minh d5Đức là dflương đống 3chi tài, b5hộ quốc 9lương tướng, 1dbất luận bnháo phỉ* 09Giang Nam 42năm đó, 99hoặc là 0fnổi loạn 41của man btộc sau 7đó, hắn 7dđều có athể bất 1động như e0núi , cũng bkhông tiết 25lộ mảy emay tâm tình, 2emãi mãi 0thong dong fagìn giữ fethiên hạ fdthái bình.

(*) 28nháo phỉ: 9cường đạo 7làm loạn.

Hôm fnay, nam nhân fnày vì Long c9Vô Song, ddĩ nhiên 7a

Tranh dcãi còn fdđang tiếp 5tục.

“Là 1dtại hạ 5bnăng lực 9không đủ, flần tới 5nếu kẻ 1cắp dám 5cả gan tái 82phạm, tại dhạ không adám chắc 0dốc hết 0toàn lực, 54tróc nã bkẻ cắp ebáo án, 06giao cho Hoàng 8thượng 07xử trí.”

Giao 1cho hắn?

Hoàng 3Phủ Trọng bmãnh liệt 3lắc đầu.

Ác, 1không không 8bkhông, nghìn 0vạn lần 7không nên 14giao cho hắn! dCho dù giao 0bcho hắn, 8bhắn cũng 68không biết enên lấy 2fkẻ cắp 69kia — kia 75— kia làm 67sao bây giờ e3

Hắn 62thấp thỏm 16nhìn Long 00Vô Song, 0equả nhiên 7nhìn thấy 56nàng tức 29giận đến fmặt cười 5trắng bệch, 2nắm chặt 0đôi bàn b6tay trắng 7như phấn b1giống như 24trong nháy 0mắt sẽ 7nhào đầu 7về phía btrước, btóm áo của 8Công Tôn 3Minh Đức, 3đánh đến 6đau nhức 97tầng tầng dlớp lớp.

“Ta 4mặc kệ! 1Trên sách 52không phải 3nói, dân blàm trọng 05xã tắc 31thứ chi, baquân vi khinh. 2e © DiendanLeQuyDon.comTa chính 39là dân, 3ddân nha! 5Ta lớn nhất 1enha, đem 93gạo trả 23lại cho 6ta!” Nàng absử xuất dtuyệt chiêu, 63lại đem 1ra ngụy e7biện, bắt bcđầu chơi 0xấu.

“Thứ 62khó tòng 0amệnh.”

“Ngươi 39làm quan 97này, lại ecó thể ccùng dân etranh gạo? 3Chẳng lẽ a2là chê bổng 3lộc của eetriều đình fecấp không ađủ?” d5Nàng nổi agiận đùng 64đùng quay 98đầu lại, 8hướng Hoàng 8Phủ Trọng 5hô: “Ngươi 3mau cấp 4cho hắn 01nhiều bạc, 5kêu hắn 7không nên 23lại theo 65ta đối 7nghịch!”

“Hảo dhảo hảo.”

“Bẩm aaHoàng thượng, 9fbổng lộc 7của thần 10đủ để 58ăn.” Hắn 7trả lời 0vô cùng 7cung kính. a © DiendanLeQuyDon.com“Tróc nã a5kẻ cắp, 8fchẳng qua 7là thuộc fbổn phận 32của ti chức.”

Long e0Vô Song gần 55như muốn 1lên tiếng fthét chói dtai.

“Ngươi bdám mắng 45ta là kẻ 0cắp?”

“Thần 9chỉ nói 0anhững người atrộm cống ephẩm kia.”

“Ngươi, engươi ngươi 7fngươi ngươi 97–”

“Vô 6Song cô nương bcó gì chỉ 7cgiáo?”

“Ngươi d8thật to 4gan!”

“Đa dtạ Vô Song ecô nương 82khen ngợi.”

Hai 0người có 93qua có lại, aetrái một 66lời phải f8một lời, fai cũng không 5dchịu nhượng 4bộ, Hoàng 9Phủ Trọng 9dnhìn không 6bchuyển mắt, 2dđầu chuyển 9qua đây 0lại chuyển cqua kia, cổ dxoay chuyển 5dđến đau dcnhức, lại 17vẫn tiếc 23rẻ vở 9kịch hay bnày, buộc 9blòng phải f9nhu nhu cổ, 56tiếp tục 4xem tiếp e7nữa.

“Hoàng 8Phủ Trọng!” 6Long Vô Song 14hô, sửa 4lại đối 2atượng, 8thay đổi 65người khai 0đao. “Ta 1mặc kệ, dengươi cho dta câu trả 0clời là atốt rồi, csố gạo bkia có đúng 1hay không 1cthuộc về b9ta?”

Đột 2nhiên từ 21những người 72đứng xem 1dbị kéo 3vào bên 5atrong, Hoàng d9Phủ Trọng 0anhất thời e8kinh hoảng, 58trong đầu f3trống rỗng, 89đầu cũng 93đau theo. 1 © DiendanLeQuyDon.comMỗi một 4quay về, echỉ cần 1Long Vô Song 7chạy ào dvào hoàng 4cung, đâm 18đâm như bvậy kêu 7hắn, hắn 5bắt đầu bđau đầu 61không thôi.

“Ách, 9cái kia –”

Tiếng 69nói trầm 5dthấp lại 55lần nữa e7vang lên. fc © DiendanLeQuyDon.com“Hô thẳng 1tục danh ffcủa Hoàng 1thượng 77tội đại abất kính.”

Nghe 9được Công 96Tôn Minh 1Đức thay 8mình nói, 21Hoàng Phủ 8Trọng liên 98tục gật ađầu.

“Đúng dvậy đúng dvậy.”

“Là dcái gì đúng? 60Lẽ nào 71ngươi muốn 9trị tội cta?” Long cVô Song nhướng 5ami.

“Ách 97–”

“Ngươi avẫn còn enhớ hứa b4hẹn khi a1đó hay không?”

Hoàng aPhủ Trọng 74đau đầu cbmuốn rên 0erỉ. “Việc 7này –”

“Vô 48Song cô nương, 7quân thần 2chi lễ không 33thể bỏ, 9uy hiếp 3fHoàng thượng 5càng tội 6clớn, vả 9lại ván bđã đóng 4thuyền, 77chuyện đã eđịnh cục, ecây lúa 91là không bcó khả 4năng trả 5lại.” aCông Tôn 62Minh Đức 3thận trọng banhắc lại, 43ngữ khí 6cung kính cnhư thường, 13con ngươi 5đen lại 5nhìn phía c9Hoàng Phủ 6dTrọng, giữa 14mâu quang b4có vẻ vững 09chắc.

Bị b1ánh mắt 8fkhông giận 9fmà uy kia dnhìn lên, 3Hoàng Phủ caTrọng vội fvã gật 2đầu.

“Đúng 1vậy đúng 0fvậy!”

Long 97Vô Song tức cgiận đến damuốn đem 9eđầu của 7chắn bẻ axuống.

“Là 0cái gì đúng? 7Gạo kia 9vốn là 2của ta!” 6Dứt lời 29nàng cũng a8nhìn về 8phía Hoàng 7Phủ Trọng.

Lần 53này, đầu 01của Hoàng 84Phủ Trọng, 8dgật càng cdùng sức.

“Cũng 0đúng cũng 29đúng.”

“Bất dluận gạo 18là người fbphương nào btoàn bộ 0dHà gia, đã 4cđược khâm 0điểm làm 50cống phẩm, 31sẽ không 7có thể d8trở lại.” 6Công Tôn 83Minh Đức 8bmỗi chữ 2mỗi câu cnhấn mạnh.

“Có 1lý có lý.” dHoàng Phủ d6Trọng lại e8lần nữa 4gật đầu.

“Coi e8như là ta 8muốn, cũng 90không được?”

“Ừ 4nha, chẳng 12lẽ ngay 08cả Vô Song 9muốn cũng dkhông được?” e0Đầu của aHoàng Phủ 7aTrọng chuyển fetới bên 7etrái.

“Không cđược.” 9eCông Tôn fMinh Đức 3ftrả lời 6như đinh fđóng cột.

“A, 9fđúng vậy, 4tể tướng 64đều nói 5không được.” 2Đầu của 34Hoàng Phủ 22Trọng chuyển b9tới bên 4fphải.

“Ta 99đây đưa cebạc, cùng 1dhoàng gia 18mua.”

“Đúng 4đúng đúng, fnàng đưa 8bạc mua, 72như vậy fthì –” b5Đầu của cHoàng Phủ 93Trọng lại 99lần nữa 02chuyển tới 13bên trái.

Đáp 05án như cũ.

“Không cđược.”

“Ác, 8cũng là b7cũng là, 8etể tướng 06nói, không 9thể dùng 6bạc mua 3c–” Đầu ffcủa Hoàng 43Phủ Trọng dalại lần anữa chuyển c6tới bên 3trái

“Không 3cthể cũng e7không có 0thể mua, 0vậy thưởng 3bcho ta, được e6rồi chứ?” 3Nàng đưa b0một ngón cctay. “Hoàng 72Phủ Trọng, 6bngươi thưởng 47cho ta!”

“Hảo, bphần thưởng 8này, phần 93thưởng 6anày, lập 2tức liền e–”

“Hoàng 4thượng!” fKhuôn mặt 76của Công 9eTôn Minh 15Đức trầm c0xuống, nhắc d8nhở Hoàng 9thượng, 4nhưng đôi 5mắt lại evẫn ngoắc 6ngoắc thẳng 2mà nhìn fchằm chằm f7Long Vô Song, a5lạnh giọng 1mở miệng: 84“Muốn 6thưởng, 0cũng phải acó công, dmới có 19thể bàn 47về công bđược thưởng. 6 © DiendanLeQuyDon.comXin hỏi, fVô Song cô 5bnương có 3công trạng 0gì?”

“Ta bf— ta — fta –”  Câu ahỏi này aLong Vô Song 81á khẩu b8không trả 8lời được.

“Đúng 0vậy, Vô c3Song có công ctrạng gì 54chứ? Đoạt dbcống phẩm? 4Không, đây 7không tính 1công trạng.” 2Hoàng Phủ fTrọng thì cethào tự 8bnói, còn 41cúi đầu, 3vắt hết eóc cố gắng 9suy nghĩ.

Chỉ 69là, lúc 6này, hai cngười đang 34tranh cãi, 1bỗng dưng e5đều im 1lặng, đồng ethời quay f1đầu tới, 3enhìn Hoàng 60Phủ Trọng 71phía sau 6cbàn, bên 7trong ngự 29thư phòng f4đột nhiên 1từ tranh d0cãi ầm 9ĩ chuyển absang yên 38tĩnh.

Nhận 0ethấy được dsự lặng 7yên của 7hai người, d7hắn vội 9bvàng ngẩng ađầu lên.

“A, 8các ngươi d5có thể ftiếp tục 43thảo luận, 3atiếp tục a3thảo luận 8nha, ta đang cdnghe! Đang 3anghe!” Hắn 7rất cố 95sức gật 2đầu, biểu bđạt đối 3với chuyện a4tham gia nhấn f1mạnh bản 70thân nghe 5được đặc e7biệt chuyên bbtâm.

Long 9bVô Song vung 9tay áo, đi detới trước ccái bàn, 22hai tay nắm 0khắc hình 84rồng bên ccạnh bàn, 5cách văn 7phòng tứ b9bảo và 54tấu chương, cfthẳng tắp 3trừng mắt 6nhìn Hoàng 3Phủ trọng.

“Nghe 27cái gì? 5Ngươi là f9Hoàng thượng fanha! Phải 2nghĩ biện cfpháp nha!”

Hoàng 7cPhủ Trọng cvội vàng dlui phía c3sau.

“Hảo, 8cta nghĩ ta 1nghĩ –”

“Mau 0bnha!”

“Đang a0suy nghĩ 29đang suy bnghĩ.”

“Nghĩ 5không có?”

“Nhanh b3nhanh.” 0Hắn nhanh aachóng lui 0đến bàn fthêm.

“Nhanh 1lên một a2chút! Ngươi 78rốt cuộc acó muốn 07hay không 7fđem gạo 5ctrả lại fcho ta?” 8Long Vô Song 9bdồn ép.

“Việc 2này –”

“Hoàng 0thượng, 47quân vô 0hí ngôn.” e5Công Tôn 1Minh Đức d1nhắc nhở 7nói.

“Việc 27ấy –”

Đau fđầu và 2kinh hoảng, 7đồng thời f0giày vò 5Hoàng Phủ 37Trọng, hắn 96lui đến b3trên long cỷ, mắt c6mở trừng btrừng nhìn 6hai người 4từng bước 66một câu c3đến gần, 60rồi lại 3không chỗ 5có thể etrốn.

Ô,, 1abọn họ cemuốn ầm 89ĩ thì bản 00thân đi bầm ĩ nha, 5vì sao muốn 7liên lụy 9người vô ctội?

Hắn ehai tay chống e0trán.

“Hoàng cPhủ Trọng a–”

“Hoàng 42thượng 9–”

Một 6tia sáng 0ebất ngờ 51hiện lên 0trong đầu 7cHoàng Phủ 5eTrọng.

Tam 73công cửu fkhanh cả fdtriều, có 7người nào btrị được 0Vô Song cô a8nương?

Những 3lời này fnhư là trời 4nắng sét 28đánh, chém e9thẳng vào atrong não a3hắn. Trong 6anháy mắt, 5đau đầu 6dữ dội 5cđình chỉ, e3hắn cuối 9cùng trông 97thấy một 5dtia bình 97minh, cả bngười sáng btỏ thông 6suốt.

Đúng 00vậy, tam 6công cửu 5khanh cả 1dtriều có 13người nào 1trị được 7Long Vô Song?

Hoàng cPhủ Trọng b4ngẩng đầu 1lên, nhìn 2Công Tôn 6Minh Đức. 20 © DiendanLeQuyDon.comLúc đầu, 57khi hai người 3thảo luận, 5dnên đem c0Long Vô Song 06đẩy đi dchỗ nào 54hòa thân, 2hoặc là 0giao cho quan 9đại thần e8nào, Công 4Tôn Minh cĐức từng 6hỏi lại anhư vậy dd

Tam 0ecông cửu 6khanh cả 08triều, có a5người nào c6trị được 2bVô Song cô enương?

Khi 28đó, Hoàng 9Phủ Trọng 4còn á khẩu 9không trả f5lời được, 7nghĩ không 9ra người 5nào. Thế 8nhưng, giờ a4này khắc 1này, đáp 1fán đúng d1là rất f6rõ ràng afnếu vén flên! Người 90được chọn 6crất thích 35hợp, không d2phải xa 30cuối chân 62trời mà alà gần 8dngay trước 9amắt nha!

Ánh 3mắt của 2hắn sáng celên có chút 0không tầm 4athường, 21lần lượt 79nhìn hai dngười.

“Hoàng 76Phủ Trọng.”

“Hoàng 69thượng.”

“Hoàng 0Phủ Trọng!”

“Hoàng 5thượng!”

Đột 98nhiên, Hoàng bPhủ Trọng 9mạnh mẽ c2đứng dậy, c3một tay 9fchụp lại 1bở trên bbàn.

“Toàn 3cbộ câm 0miệng cho 52trẫm!”

Long 7aVô Song mắt 0hạnh trừng abtrừng. “Ngươi 9dnói cái a4–”

“Câm 69miệng –”

Hai c3chữ này, 2nói xong ethanh sắc dnghiêm túc, dnàng từ b0nhỏ đến 2lớn, chưa 04thấy qua 90Hoàng Phủ e3Trọng phát e5hỏa, bày c3ra uy nghi. 31 © DiendanLeQuyDon.comBị hù dọa 12như vậy, anàng thật 99đúng là 3ngậm miệng.

Hoàng 5Phủ Trọng bbhiếng hai ecmắt, như 7là người dthay đổi, avẻ mặt 82ôn hòa trên f0khuôn mặt 6ftuấn tú 2tất cả a2đều hễ 80quét là 5sạch, trở 1thành là 94khí phách 4uy nghiêm.

“Trẫm b7nghĩ đến 3biện pháp.”

Long b6Vô Song nhíu 8mi, Công 1Tôn Minh 36Đức hé 36miệng, hai engười đều 8không nói 50nhìn chằm cechằm, chờ.

Hoàng aPhủ Trọng 7chắp tay 9mà đứng, 4ekim khẩu 8mở ra, nói 9ra hai chữ.

“Thành dthân.”

Đây c9là biện ecpháp tốt 9nhất! Đem 1bVô Song khoai elang phỏng 53tay này, e4ném cho Công c0Tôn Minh bĐức phiền 6não, sau ckhi thành ethân, bọn 4họ muốn eầm ĩ muốn 0fồn ào, 3đều là 6việc nhà, ehắn có cthể ngồi 0yên mặc 7fkệ.

Thật 9tốt quá, 37từ nay về 3bsau, bên e4tai hắn 3fcó thể d0thanh tĩnh erồi!

Lời 5fnày vừa dnói ra, hai 2người trước cdbàn như 4clà bị điểm 8huyệt đạo, 91trong nháy 7mắt đồng 3thời cứng 1đờ, gần enhư trăm a9miệng một flời mở dmiệng: “Thành athân?”

“Đúng.” 78Hoàng Phủ 5aTrọng vươn fngón trỏ 0khâm điểm 50hai người 5cứng ngắc 91giống hệt 89đầu gỗ e1trước mặt, 0fkhông được 3chất vấn, 73mở miệng 1ctruyền lệnh: 0c“Các ngươi a6hai người, 9tùy ý thành abthân!”

Hai 7người căn 9bản nghĩ dkhông ra, 13phải nhận dbđược đáp cdán như vậy.

Vẻ 9fmặt Công 5dTôn Minh ddĐức là f3tái nhợt 0trước nay 6chưa có, 4cái đầu 46thông minh fcó thể abày mưu 3nghĩ kế, 89xử lý đại 02sự thiên d2hạ, hiếm 7thấy không 1có một f6chút chủ 9fý. Hắn 2khôi phục 4lại trước 2dtiên, vừa 4muốn mở 63miệng, Hoàng 22Phủ Trọng 3dlại vươn ctay, làm 88một động 99tác tay ‘ 96dừng’, a2khí thế a0bức người.

“Tể 27tướng, c2ngươi không f7phải nói, 4bquân vô 4hí ngôn.”

Cái f8miệng của 1Long Vô Song, aađóng mở 0vài lần, a7thật vất evả mới 7tìm lại ffâm thanh 1của bản a0thân. “Này, cngươi đang 5nói cái 25gì chuyện dhoang đường? 9Ta tuyệt 1đối sẽ b8không –”

Khuôn 3mặt tuấn e0tú đóng 75băng, con 7ngươi đen a7nhìn chăm 75chú vào 8nàng. “Vô fSong, đương 5dkim hoàng 3thượng 7thiên hạ, 6ta là Hoàng 32thượng, 1hay là ngươi 9là Hoàng athượng?”

Chẳng fbao giờ 9phát uy thiên dtử, phát duy mức độ ccao nhất ethì kinh a7sợ hai người 65nói không ara lời. 0c © DiendanLeQuyDon.comHoàng Phủ cTrọng quay dđầu lại, aanhìn bên dftrái, đối 2với mặt cxám như a8tro tàn của 1fCông Tôn 07Minh Đức 6nói.

“Tể 2tướng, 37ngươi nếu f1như ngay 8cả một 7tiểu nữ fnhân cũng 2không trị eeđược, 1acòn nói 67chuyện gì ctrị quốc 5bình thiên 18hạ?”

Tiếp betheo hắn bquay đầu, 59lại nhìn 04bên phải, 7đối với f5đôi mội 53khẽ nhếch 08của Long cVô Song nói: c3“Vô Song, 2cngươi nếu 1như xoay 5chuyển một dngười nam 6nhân cũng 9làm không 55được, d9chẳng phải 3là uổng 50phí nương angươi, trông 5mong ngươi b0trở thành 3thiên hạ a7Vô Song?”

Hai 0người ngây afra như phỗng.

“Được 87rồi, liền bxử lý như cthế, đợi c8lát nữa e2trẫm liền 2viết chiếu 8chỉ, thông 05cáo thiên 9fhạ, cho f1hai ngươi 7tùy ý thành 71thân.” 3Hắn tự 7ý tuyên 4bố, nâng 1clong bào, 50bỏ lại 8hai người fngây người 3trước bàn, 9bthong dong 9xoay người 1arời khỏi 4ngự thư bphòng.

Sự fyên lặng 6phía sau, eliên tiếp f7lan ra từ 7từ hình 93thành cảm 7giác áp 3bách đáng bsợ.

Hoàng 61Phủ Trọng 2từng bước 6dmột, đi era khỏi 25ngự thư 85phòng, vẻ fmặt uy nghiêm 4cũng không 9nhịn được 08nữa, mới 3cđi đến 9aphía sau 6ecửa, hắn cbắt đầu f1mạnh mẽ d1chống đỡ 9không được, 7echân nhuyễn 2athiếu chút fanữa quỳ 2xuống.

Thái egiám trốn 40ở một cbên lánh 9nạn, vội 4vàng xông 3blên giúp 4đỡ.

“Hoàng 59thượng! 9eHoàng thượng, f3người có 2khỏe không?”

Hoàng 4Phủ Trọng 5suy yếu eegật đầu, 0cchỉ cảm 8thấy toàn 5thân hư fdnhược, buy nghiêm dmạnh mẽ 84chống đỡ 9tất cả a0đều thở ephì phò bbay đi.

Nha. 95 © DiendanLeQuyDon.com“Hắn, cbọn họ 4–” Hắn dchỉ vào dngự thư 5phòng, đè fthấp giọng 6hát hỏi.

Thái egiám thò 2cđầu, cẩn 1dcẩn dực 0dực nhìn bmột chút, 7mới vội cfvã bẩm dbáo: “Bọn 6họ — hình bbnhư đi –”

Hoàng aPhủ Trọng f0thở hổn d9hển một 11hơi, nắm 3chặt tay 7dáo của 36thái giám, 6kích động 3hỏi thẳng: 9“Thế nào? 63Ngươi thấy bđược không? f2Ta biểu d5hiện ra dlàm sao? a9Có hay không 9euy nghiêm acủa Hoàng 4thượng? 64

“Có 3có có có!” 4Thái giám eliên tục bgật đầu, 0fcảm động afđến mau 7rơi lệ, 55đối với c5biểu hiện b0hôm nay của f8Hoàng thượng, 5cảm thấy 7có chỗ a4quang vinh. ab © DiendanLeQuyDon.com“Chỉ là, 83Hoàng thượng, f2sau khi ban 8chỉ thông c6cáo thiên 5hạ, người 3tính — celàm như 1thế nào?” 3Hắn càng banói càng 7dnhỏ giọng.

Hoàng e6Phủ Trọng a7trầm liễu 55một hồi.

Trước ekhi gạo 19còn không eacó nấu 6thành cơm, ckinh thành 2dchỉ sợ 0còn có thể f8không yên 32một trận. 6 © DiendanLeQuyDon.comNếu hắn 2là người akhởi xướng, 5hai người 7kia nói không 3chừng sẽ 9mất đi 78lý trí, cbđã quên 5hắn là fthiên tử, cgiận dữ 8achạy tới fccùng hắn 3tính toán 5sổ sách.

Kế 40bây giờ, 42hắn phải 4rời khỏi d9kinh thành, 46càng xa càng btốt!

“Chúng cta đến 25nghỉ mát 3ở Hạ cung b3đi!”

“Hoàng 7thượng, d5hiện tại 22là mùa thu.” 8Nói đi nghỉ f0mát, có 72thể quá bkhiên cưỡng d2hay không?

“Vậy e3— tránh 6bđông được darồi.” cdTránh cái 3dgì không 5trọng yếu, 59tránh hai f6người tranh 43đấu gay 33gắt, đừng 18bị kéo 1cvào trong dnữa, đây 3mới là etrọng điểm! e2“Ngươi bbhiện tại 77phải đi fchuẩn bị.”

“Hả?” fdThái giám c0nhất thời 2mới phản 3eứng.

Tâm 64của Hoàng a1Phủ Trọng 8cũng đã dlà ‘rời cxa’ giống 6như tên.

9Nhanh đi 8chuẩn bị 1cchuẩn bị, bachúng ta e5lập tức ckhởi hành!”


22.06.2012, 23:10
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33303
Được thanks: 19898 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Thiên hạ đệ nhất gả - Điển Tâm - Điểm: 10
Chương c16

Phụng cathiên thừa 3vận hoàng fđế chiếu 0viết: Trẫm e5đăng cơ bfnhiều năm, eecảm động 2etể tướng 25Công Tôn 54Minh Đức d4vất vả 7cực nhọc e8phụ tá, bì nước cì dân, đến 0ức thiên feạ rất 54ót thương. c © DiendanLeQuyDon.comay đem thứ 5ữ tiên a6oàng Vô 59ong gả cho 1ể tướng, d6ào giờ aành ngày 8ai mươi 99áu tháng 6fám thành 0fôn.

Khâm dhử.

Giữa dgày, bên 0rong Long baôn khách bđiếm không 8òn chỗ 8agồi.

Tuy ddằng, mỹ 6hực tinh f8oa của khách 30điếm bị 7há hủy, 1ù sao vẫn 3ó thể hấp deẫn vô số f1hao khách aới cửa. a0 © DiendanLeQuyDon.comhưng, tình 8uống hôm 0day, lại 94hông phải c0o với bình chường, 0hông chỉ 9ó bàn bàn bđầy ngập 7hách, không 10ó nửa chỗ drống, ngoài 7fửa có không cít người 11đang thò 94đầu ra 0hìn, vẻ 7ặt hiếu 1ỳ, không 9aiống như 4à đến b2ưởng dụng f1ỹ thực, cgược lại 35à đến 0iúp vui.

Trên 37đường 8aái Huyền 5ũ, đỉnh 4ahuyễn kiệu 3inh xảo 6hậm rãi 0à đến. 4 © DiendanLeQuyDon.comước chân 16ủa kiệu 37hu nhẹ ổn 0định, như 6à sợ chấn 3động phá aaủy thiên ddạ bên trong 7ciệu.

Nhuyễn 47iệu đi 57ới trước fdong Môn khách 8dđiếm, nha 90oàn xốc a5iêm kiệu dên, đỡ 78ên trong bea kiệu. 18 © DiendanLeQuyDon.comhỉ thấy fột mỹ 7bhân mài 81gọc, mặc 4f phục lụa 4arắng, trên 95áo trắng 4bợi thêu d4oa mẫu đơn, fểu điệu 36ô cùng, 1inh đẹp 36hư tiên 0ữ.

Trong d8đám người 1ấy lên deột trận 72he khẽ nói 1hì thầm.

aA, là đại biểu thư 1aĐại Phong 8Đường 8a gia.” 6Đại Phong 6Đường ca gia làm 6hính là 2inh ý tiêu 52ục, cùng 31ong Môn khách 64điếm giao 47ình không 5hải đơn 1iản.

56a Mộng? d3Đó chính 0aà bị dâm dfặc phá 19ủy danh c7iết –”

6aư! Nói chuyện bdẩn thận 1hút.” Người eọ vội 6ội vàng fàng che lại 72iệng đồng bạn. “Nếu 7hư bị người 9Đại Phong 05Đường c2ghe được, c8hông cắt fđầu lưỡi 3ủa ngươi d6hông được 20–”

Một abgười khác 3hỏ giọng eở miệng. d © DiendanLeQuyDon.com“Tiểu 9hư La gia efđến Long e1ôn khách 76điếm làm 6ái gì nha?”

10gươi có 81điều không c9iết, La cộng cùng bô song tình 5ảm rất 0ốt mà.”

63Ác, lẽ 4ào, La Mộng eà trước 5hi khăn tay* f4ả đi, tới 7hăm một 2ần?”

(*) 89ý chỉ một 4egười bạn 44hân thiết 1iống như 61hiếc khăn 9ay luôn mang aên mình.

“Đây 8ũng là nhân 5hi thường bdình* nha!”

(*) 0chân chi thường 9ình: chuyện 3à lẽ thường 2ình.

Người 60ị bịt 5m miệng, 6fhật vất bả mới 96ở tay bạn fốt. “Nói 8ahư vậy, 3oàng bảng fdiết dán aerên tường b5hành chính aà thực fự?”

Lời cfừa hỏi 09ày lại c8đưa tới 73ự xem thường 1ủa mọi 0gười.

“Hoàng eeảng còn aiả được e0ả?”

Giữa f2úc mọi bgười thảo euận sôi fổi, La Mộng 7ước lên 8ậc thềm, 7ưới sự 6cầu hạ dủa nha hoàn bđi vào Long c4ôn khách eđiếm. Ánh 59ắt của dọi người 54ựa như 3ị dính fahặt, nhìn 7hằm chằm bhân ảnh 2ểu điệu d4ia, lộ ra euyến tiếc 5ehìn một chút mỹ dắc cho đến fhi thân ảnh 9fhỏ bé màu 4crắng biến 73ất sau chỗ 93uẹo của fường cột ehạm trổ.

Rời fa tiếng a3ầm ĩ xôn aeao bên trong 27hách điếm, 9ca Mộng đi eào phía 3au sân nhỏ, 8ăng qua bên 08rong đình 6iện, gốc 1ây bạch 1uả xơ xác 1à chưa ngã 8ia, hướng 34hỗ sâu fhất trong 9đình viện, 21òa Liên 92oa các rất 5inh xảo 7ia.

Cánh 4ửa của aiên Hoa các d3hưa đóng, 2hỉ là buông 50uống một 6ầng sa liêm* 0inh tế, 6uyên qua 1ció thu hiu 0iu, sa liêm 9heo gió mát 0hẹ nhàng 39hất phới.

(*) 77a liêm: bức 6ành bằng 3a (1 loại c1àng dệt).

Nha 1oàn kéo 7ở sa liêm, 2để La Mộng 05đi vào Liên 89oa các.

Vừa 8eới vào 18ửa, liền 9hìn thấy 7aưới cửa feổ khắc 7oa, dời 4ađến một 3ái bàn hắc bđàn khảm erai, trên 8àn có văn dhòng tứ 11ảo còn eó một thiếp 3ời dầy fhư hồng 48hung, chế a4ác tinh xảo, 1erên mặt 1bủa thiếp fời có hình 6ẽ hoa mẫu 88đơn phú b3uý.

Long 57ô Song an b1ị trước 1dàn, đang cầm trong 2ay bút lông 0ồ Châu, 64hấm mực 4Đình Khuê, caở mặt 63au của hồng edhiếp, viết 2arên đó 1ahững nét 31út đẹp 5đẽ.

“Không d1ghĩ tới foàng bảng baiết chính dà thực d3ự.” La bộng nhợt 2ahạt cười, 6hặt lên 2ồng thiếp a3hưa viết. 43 © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi 5iết thiếp 2ả của 4ản thân 8ả?”

Long dô Song mày diễu dương b0ên, lạnh 41ùng nhìn 5cạn tốt d1ột cái.

“Nói 95đùa này 52uyệt không 0uồn cười!”

La eộng lại 5à cười.

“Như 1cậy người 25đang viết 7hiếp mời aì?”

40hao Thiết 7fến.”

“Gạo diành được 2ao?”

Ngòi 34út ngừng 4ột lát, dẻ mặt frên má lúm 4đồng tiền f4ơi đổi.

“Không aeó.”

“Đã 3hông có, 8ậy ngươi a6iết những 25hiếp mời 07ày, chẳng 0hải là b3ổng phí 6ông sức?”

“Bây f2iờ là không 6ó, nhưng eà cũng nhanh 09hôi!” Long 9aô Song cãi 8ại.

“Như 42ậy, chuyện 81rên hoàng 6ảng chiêu eaáo, ngươi 1ự định càm sao bây 6iờ? Khi 1ào muốn c9àm của dbồi môn? ahi nào muốn dhọn giá fd? Có muốn 8a đi chọn 0ũ phượng 1đẹp nhất 4ay không, 8đưa cho fgươi coi ahư trang 8cđiểm thêm?”

“Phi 5hi phi, ai 7buốn gả 31ả?” Nhớ d0ới Hoàng 2chủ Trọng 8a ‘ Ý kiến 18ay’, nàng 80iền một 02ụng hỏa. dc © DiendanLeQuyDon.comuai hàm nhọn, 93gang ngược 8đánh lên 3bao, một dfáng dấp abhà chết 4hông ‘gả’.

Nàng bdđời này deha, suy nghĩ agạc nhiên bỳ dị nào 41đều muốn 4ua, chính 36à chưa từng a0ghĩ tới 9uốn ‘Thành 17hân’!

La 9ộng ngồi cuống bên eạnh bàn, 4đặt thiếp 7cời, nhẹ e0iọng hỏi: 8c“Ý của 4fgươi là 28ói, ngươi 5hông lấy bbhồng?”

“Không 7ấy chồng! 9ea không lấy 8hồng, ta f8uyệt đối fẽ không 0ả cho Công deôn lão đầu abia.”

“Lão abđầu?” 0a Mộng nhíu 0i, “Tướng a7ia già chỗ 3eào? Hắn 0ới có ba 7ươi ba, 1ũng hơn 3gươi tám a6uổi, còn 75hông gọi 9à lão đầu.”

Long 4fô Song thiếu 3hút nữa 6gã xuống caái ghế.

“Ba daươi ba?” 1àng không 9ám tin kêu 90o, vốn còn c7ưởng rằng, 3ên kia ít 0hất cao dơn bốn 76ươi.

“Đúng bfậy, tướng 62ia chỉ là cbính cách 00hững chạc, 0ẩn thận dừng trải, 28hoạt nhìn 8