Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 1/7
|
[ 33 bài ] |
|
[Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 3
Quy Tắc Bẫy Tập Thể
Nguồn cv: Tàng thư viện
Số chương: 53 + 1 phiên ngoại
Edit: younnatmt
Web: http://younnatmt.wordpress.com/
Giới thiệu:
Nói ngắn gọn thì đây là một câu chuyện với môtip khá quen thuộc , Tiểu Bạch thỏ PK Đại Sói xám để dẫn tới kết cục Happy ending .
(Thật sự thì mình muốn gọi là Chuyện tình bánh đậu xanh cơ)
|
| 06.06.2012, 22:51 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: valsk
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương 961: Ta không 1phải Nhuận 9Thổ
Thời 4điểm mà 41đồng chí 8cKỷ Hoài 1gọi điện 8dthoại tới cb, ta đang 5ở thư viện dcùng Đường 5dDuy Cầm cthân thân 91thiết thiết 8, cho nên 6hi có cảm 9iác được bđiện thoại 5ủa mình 5ung, trong fòng ta thật d4à không 7ehoải mái, bhưng là bừa thấy 3áo hiệu 74rên màn 9ình, trong eeòng ta lại 1à thiên 8eđại ai 2án.
“Tô 4huận! Con 88au về nhà, 9ó chuyện b0ốt đây!”
Mỗi cần đồng 4chí Kỷ Hoài 2dọi điện b5hoại đều ciống như ăn co rửng mỡ 2, phải gọi eà trung khí 8ười phần, 3hế cho nên, 97ù chỉ nói 1huyện qua efđiện thoại 2ủa ta nhưng f3đã có rất 2hiều người 0ghe được 9, ta xấu eaổ cười c3ười với d8ạn học 64ung quanh 2, sau đó 0hỏ giọng a4ói với 32Đường cuy Cầm , 4b“Cậu biết 9ên làm như 4ahế nào 21ồi chứ?”
Đường eeuy Cầm dùng 8àm răng 9crắng noãn 5hỏ xinh 8ủa cậu 63ấy , cắn 4ắn cái dôi thắm fàu son kia 1, sau đó bbhẹ nhàng 3bà gật đầu, 8đứng dậy eướng về 69hía mọi 06gười cúi 8đầu ba 78ái , miệng bđọc thuộc a3òng , “Thực 8fin lỗi, 61uấy rầy dfác bạn.”
Ta eaán dương bdhìn Đường 6uy Cầm, 0aỗ vỗ cái fdông của 5ậu ta, rồi 5ười cười.
Đường 54uy cầm lập 9ức đỏ 8ặt , rất cà đáng 8êu.
Ngay deau đó nghe 82được rất chiều tiếng 7hở dài f. Ta tung 0ái nhìn 1em thường eca , lôi kéo 6Đường cuy Cầm ngồi ceuống , ngọt 95gào cười eười nói f7ới cậu 6bấy , “Duy 1ầm ca ca, 2iữa trưa 1húng ta đi 5făn cái gì 1đi.”
Sống cưng của 7Đường 6uy Cầm đột f7hiên cứng adđơ lại, 8ái mặt 2iểu bạch biểm kia 6ại trắng 1ehêm vài 8hần, khóe eiệng còn fcó chút run aẩy.
Ta aạnh mặt 6fại , vừa a4định hỏi 44ậu ta đây aà có ý fdứ gì , 0hợt nghe 6fđến trong dđiện thoại 3cđồng chí aeỷ Hoài 0ống lên 31ột tiếng, 2“Tô Nhuận! e4òn không 8aau về nhà, fđợi ngày 47ai rồi lại acheo con rể dahân thiết biếp !”
Đường 4uy Cầm mặt cđỏ thêm aột chút c, bạn học 8ung quanh 0đều phi cột ít ánh 85ắt hâm 7ộ lại d7hen tị đến 49, ta mặt d7hông đổi 4fắc liếc dcđoàn người d0ia một cái, bau đó hướng b8ề phía cđiện thoại c2ười ngọt 3gào , mềm 3ại nói, 20“Mẫu hậu 41đại nhân, 4biểu nữ sẽ 39ề nhà ngay 1ập tức e4, ha ha a…”
Chỉ 10ghe thấy bdrong điện 2hoại tiếng 74ủa đồng 5fhí Kỷ Hoài 7ống lên 09ới đồng ahí Tô Thức ”Hôm 7day Tô Nhuận 5a ngoài , 5ông chưa 2ho nó uống a3huốc có 3hải không? 32!”
Ta 9fại nghe 6hấy đồng a5hí Tô Thức 6ở bên kia 55húm núm 9, “Bà xãà 1, con gái cbđã vài 7gày chưa 1fề nhà rồi 15.”
Ta 06hanh chóng bfắt điện 2ehoại , đồng 7hí Kỷ 0oài gọi e9điện thoại b9à nói có 2huyện tốt 56hì khẳng 5fđịnh chính 3à chuyện 9ehông tốt, fbhưng cũng 9hông thể cchông về. 8 © DiendanLeQuyDon.comAi bảo Kỷ deoài là mẹ 7a , Tô Thức 58à cha ta 08đây ?
“Duy bầm, tôi aó việc 0ề nhà trước f8. Cậu đọc 8ách một 75ình đi, 9đừng quên, fuổi chiều 64ó tiết 3ủa giáo fư Lưu aạy Hán 1gữ cổ 1, cậu đi 61ghe giảng 67iúp tôi, 1đừng quên 0hi bài lại 28đấy.”
Đường 90uy Cầm gật f0ật đầu, 3cộ dáng 0hu thuận 5hư cô con a9âu .
Ta 23hịn không 4được nở 19ụ cười, fhéo nhéo fehuôn mặt cậu ta , 02ặt cậu fda lại hồng 23đến tận 91ổ, thấp 2iọng nói: a“Tô Nhuận 1đừng như 64ậy. Nhiều 76gười đang fhìn chúng 5a đấy.”
Ta 1hông cho fdà đúng, 18đứng lên 5ọn dẹp 09đồ đạc rồi 8bđi , thuận 3biện tiếp b0hận lấy e9ánh mắt eaung tợn a4ủa mọi 0gười.
Nhà bhúng ta cùng 9dhà họ Đường 96à quen biết abâu năm, 28Đường 45uy Cầm cùng 50a cũng tự 8dhiên trở efhành thanh 8ai trúc mã, f2ắt đầu fbừ nhà trẻ 3, chúng ta 4ẫn luôn dọc cùng 1cới nhau, 6uan hệ vốn 9guyên bản 73huần khiết, 52đến năm 2hứ hai đại aọc liền 09ị phá vỡ 6.
Tựa cồ chính eà trong nháy ddắt, nữ sinh feên người 1Đường 5uy Cầm đưa 6dhư tình dới như ong b5ỡ tổ , 40au đó cậu 2a biến hóa 15hanh chóng 7hay thế fho cựu hội 3rưởng hội 0inh viên 14rở thành fội trưởng d5hính thức ec. Sau khi 3fghe ngóng 21được tin 8ức ta mới 52iết được, 27ăm đó vị 83ọc trưởng 2fai phong kia 2fhuận lợi 0ốt nghiệp a, chức vụ 2ày liền dừng ở 5rên đầu 2Đường auy Cầm .
Điều 4fày làm cho 6a cuống 8ết cả aông lên, 66ho nên ở ddgay buổi 3ối ngày 0ôm sau , 1a liền đem b8Đường 5buy Cầm gọi 57ào trong 8ừng cây 1fhỏ , mạnh 03ẽ bức eách trở 6hành bạn 57ái cậu 46a.
Đương dhiên, ta dhông làm e6ái chuyện cì thương 61hiên hại 9í đối aới cậu 4a , ta bất 20uá chỉ cđe dọa bậu ta vài ecâu, thế 65à cậu ta b1iền đi 4heo ta luôn 2.
Vì 73hế, ta đã fị vạn 49ẻ xem 1chường, 88àm cho ta 36ảm giác dbâu sắc b7được rằng 6, tư vị a8ị ghen tị thật 2bà tốt!
Trở 6fại ta mới 84iết được, 5đồng chí 3ỷ Hoài 24o lắng bảo b8a trở về 4à vì người bán hàng 01rong nhà 8chạy mất ea, bà không 6aó người cán hàng ea, thế mới 7hớ tới dòn có một 8cđứa con eái như ta b.
‘Cuộc acống an nhàn’ 9dà cửa hàng 1à mẹ ta 3cở , mặt 50iền hơn 7dười met 1uông , trang 5oàng là bbhông Đông 7hông Tây, 8hẳng ra 2ái gì cả 6, bốn cái eàn, vài 27ái ghế 5. Cửa hàng 5ày mở ra 64rước cả dhi ta được 9inh ra , từ 9úc ta có 1rí nhớ e2ới nay, c3hính là efộ dáng f4ửa chết 0ửa sống 3fhư thế 0ày .
Kỳ f9ích là mấy dăm nay cũng 2hông có 9đóng cửa.
Người afán hàng thôi bfiệc cũng 79à có thể 9bđoán được ba , ta thập 34hần hiểu, cẹ ta là 21ột người 45đối với 45iền vô 7aùng cẩn ehận , sẽ 3frăm phương 6ghìn kế 37đi tính 7coán người d0hác .
Trước e9uầy đặt d3ai cái túi eu lịch , 1ên cạnh eà hai vị 3bhụ mẫu 6ủa ta. Ta cửng sốt, 83ập tức coay người, bừa mới 87huẩn bị c5hanh chân cỏ chạy, 7ẹ ta liền 97éo lấy 6áy áo của 2a , dùng a3ức túm 3ột cái, 71a đã bị 8đá đến 6erong quầy, eea kinh hồn 01hưa tỉnh, aiền thấy da mẹ ta 53éo túi du 2ịch đi 97ướng ra 5goài, chỉ 61ứt cho ta 69ột câu, e6“Điểm 88âm mẹ làm 1ất nhiều f, để tại c9hòng bếp, cfrong vòng dột tuần a4ày bán hết dđi! Mẹ aới cha mày aeđi Lệ Giang 4!”
“Ai! eAi ai ai ai…” 1fa kêu nửa 96gày, cuối a8ùng chỉ có thể nói 6aột câu, aai u mẹ cba nha, mẹ 29ũng thật cđủ khôn 9héo a!
Đến dbhòng bếp 9em, đối 9fới đống bbđiểm tâm 04ày ta bắt 2đầu cảm dahấy phát 30ầu, thật 2à một đống 6ớn, đồng 7hí Kỷ Hoài 36ũng thật eaó tin tưởng 9ào tay nghề 4ủa mình, 10định làm bho ta bán d9rong vòng 3ột tuần 8ao? Chỉ 5ợ là để 7ới hết 7ạn cũng cán không bết ất ehứ .
Tay bghề của 76ẹ ta ta 6iết, việc 8buôn bán 6bủa cửa d5àng này 6ùng tay nghề 55ủa mẹ 2ià là hoàn 9oàn tỷ 4ệ thuận, 5ao nhiêu aăm rồi, dđến đây eđể mua 9điểm tâm 4ũng chỉ 1ó láng giềng 1à hàng xóm, c7ọn họ 3fđến cũng 3ađều bởi 9ì ở chung 27ới nhau fâu, không 9ua thì hơi 2gượng ngùng 4.
Nói 6ađến thì e8hà chúng 4a cũng là 3òng dõi 6hư hương 27, cứ nhìn 78ái tên mà công nội 9đặt cho aha ta là 5hấy, Tô d2hức a, đại 92ăn hào đó ada, ông nội 0ủa ta hy dọng cha 0a có thể 4rở thành 3ột thành dhần trí ahức. Nhưng 8eha ta lại 8ứt khoát 8iên quyết 35ỏ qua danh 80ào văn nhược cdhư sinh 61ia, dấn eahân vào 9àng ngũ fdửa xe .
Cái b1hà ở góc 1đường b6ia có thể b4đem xe hơi 13ửa chữa ehành xe lam, eó thể đem bae lam sửa bfhữa thành 4e đạp, 95ó thể đem 34e đạp sửa 32hữa thành 8e lăn , chính fà do cha 5a mở đó 72a .
Nói 4eđến như 1hế thì 06ha mẹ ta 7ũng coi như a7à một đôi trời 11inh .
Thời 52điểm ta a8inh ra , cũng edà mang theo b8y vọng của crong nhà 5, nhà họ 7aô chúng 10a đơn truyền 0hín đời 6, bà nội d3a liền hy 3ọng ta là bdđứa con e8rai, nhưng 60à mẹ ta 4eở trong 15ệnh viện e2hấn đấu eột đêm e6hì sinh ra f2a một đứa 8aon gái , 11úc ấy bà 56ội ta chỉ 78ận không 4hể chui abào trong 6ụng của bcẹ ta, tìm 8em trên bgười ta 44ó phải bhiếu một 5aiếng thịt 4ia hay không 8e.
Cơ 41ồ là bắt 11đầu từ 56hi đó , 5ảm tình fẹ chồng càng dâu bauống dốc ahông phanh, 5ahiếu chút c8ữa thành 54ả đời ahông qua fại với 28hau. Mà ta 37ựu thành 25đứa trẻ 4hó coi , ddhế cho nên fc, đợi đến 2úc người 5a đến chứng 8hực hộ 4hẩu, cha bẹ ta mới 7hớ ra , ca còn không 3ó tên.
Ngày e7đó, cha eba không biết 4à đầu bóc sai lầm f2hư thế 85ào rồi, cađột nhiên bdừ toilet 1ủa nhà Đường 9uy Cầm cầm 8ột quyển bbách trở 8ề, vậy a7ì sao lại fđi đến 23hà của 8uy Cầm ?
Thật 94ự là bởi 96ì, lão Đường 7à thành 61hần tri bhức không bdơn không 94ém, luôn 5hích đọc fách ở trong 1oilet, tất 1ả tàng d8hư của c4ông ấy 9eđều đặt d5ở trong 93oilet, mỗi 1ahi không 92ó việc cì liền 4gồi ở 1cên trong dem cả buổi eáng.
Có 52hời điểm, 0ehi không 6ó giấy 88ệ sinh, 63úc bà xã 0dủa ông a9ấy đi toilet, 1iền thuận cay xé một 2dờ đến 5ùng. Thế 1ho nên, mỗi 46ần ông cấy đọc 92ách đều dảm thấy, 4hông thấy 37hần đang f2đọc dở 54đâu cả.
Quyển cách kia vừa dặn dừng 78ở bài 83ố hương fủa Lỗ dfấn , ánh 3ắt sắc 88én của dha ta lập 30ức thấy abđược cái aên Nhuận f4hổ , nhất dhời xúc 56động. Vì ahế lập bdức đi khoa 4ộ tịch f1, nói con cái nhà bọn dọ kêu Tô 8huận Thổ.
Lúc 2ấy người euản lý bộ khẩu cà mẹ của 2cĐường 0auy Cầm , liền 3hạy nhanh 10hư chớp b5đến nhà 2dhúng ta, 1fcũng không cbiết là 5khóc hay 2là cười ahướng về 7ephía mẹ 9dta kêu, “Thật 17sự đó c0! Cô bé 7nhà các 1người kêu 2là Nhuận 74Thổ a! Oa 37ha ha ha…”
Mẹ 3bta lúc ấy 8dvừa nghe fliền bốc 8fhỏa, mang 1theo hai cái 1dao phay to 51đi tìm cha 0ta .
Cha 37ta lúc ấy ecđều tái ccả mặt drồi, đầu 3elưỡi đều dbắt đầu b8thắt lại c4, “Lão 4bà a, chuyện 74gì cũng 3phải từ 8từ!”
Mẹ 31ta ném một d6dao cho ông 0ý , mặt 9ekhác đặt bmột cái 9btrên cổ 53mình, ngón út dnhếch lên, 8đỏ hốc 03mắt , “Tô abThức! Tôi 7nói cho ông 6ebiết , nếu adông dám 4đặt tên 8cho con gái 2tôi là Nhuận bThổ, tôi 72liền đồng 5bquy vu tận 7fvới ông!
Cha 53ta lúc ấy dcho rằng cfcái tên 2Nhuận Thổ này fthật hay, 44xem trên bsách mà f3xem , bạn 4fcủa Lỗ 49Tấn cũng 4kêu tên 5fnày, Lỗ edTấn là aai a, đại 3văn học 38gia a, bằng dhữu của 8công ấy 5có thể 54không tiền 4đồ sao?
Mẹ 7ata vừa nghe, 4tiến lên 6mà bắt 1cđầu đấm 89đánh cha e9ta , cha ta 05đương nhiên 6ckhông phải bđối thủ f9của mẹ 4ata , mắt f7thấy tôn enghiêm nam 2tính đã 30bị giẫm 40lên đều 4dkhông còn 9đáng một 1xu, ba ta fchô to một a5tiếng, “Kêu 67lão Đường ađến phân 3xử!”
Mẹ 6dcủa Đường 0Duy Cầm eađem chuyện cđã trải 0qua nói cho clão Đường 1một lần, 8flão Đường 31thở dài, fcuối cùng anói: “Bé 8gái xinh cxắn như 4cvậy , hãy cbkêu Tô Nhuận ađi, đừng 23Nhuận Thổ 4fnữa!”
Việc 2này là mẹ 18của Đường 3Duy Cầm ckể cho Đường 39Duy Cầm 2, sau đó 3Đường 81Duy Cầm clại nói 26lại cho 3dta, ta làm 7người từ cnhỏ liền d5biết tri 1ân báo đáp, cchú Đường e6ta không 6có biện dpháp cảm 76tạ, ta đây cechỉ có 0thể cảm cetạ qua Đường 7Duy Cầm f, từ đó 0trở về 66sau, chuyện fblớn chuyện 0nhỏ đều clà ta giúp dccậu ta ra 23mặt, bao 5bgồm việc 50trên đường 1cậu ta đến atrường cc, mẹ cậu 2ata vụng 0trộm nhét fcho cậu a0ta mấy cái 4kẹo, cuối dcùng đều ablà rơi vào 4miệng của 0ta , ta làm bngười thiện 6lương, ta ebchỉ sợ 9cậu ta ăn 2ngọt nhiều 24sẽ đau 2răng thôi.
Căn edcứ vào blàm việc tốt ackhông lưu 8edanh, ta vẫn 92không để 2cho Đường 9cDuy Cầm b7nói cho người 7khác, ta f4giúp cậu eta nhiều 3việc như 4bvậy . Mà 0Đường 1Duy Cầm cacũng vô 97cùng nghe 67lời , một 12mực yên 2flặng cun becút đi theo ephía sau dta , làm 0một con fbúp bê tinh b0xảo , chính 33là vào một 83ngày nào 8đó ta thình 40lình quay d4đầu lại f3thì con búp 7bê cần ffta bảo vệ 2kia , đã 4cao hơn ta f0cả nửa 92cái đầu, fđã bắt 6đầu trổ emã đẹp cdđẽ.
Thế 25cho nên khi 0ta trưởng 5fthành, ở 5trước khi eĐường 5Duy Cầm d1trở thành 90bạn trai data , ta đều 9hay trừng 71mắt con f5búp bê bằng 7dsứ kia hận 9không thể 55tiến lênvéo 61vào mặt 09cậu ta, 54đấm đánh d6vào ngực 48cậu ta , 1khóc trời 6kêu đất 69: Ai cho cậu 2lớn lên 10lại đẹp ehơn tôi cahả!”
Chương 572: An thiếu dbgia từ trên 2ctrời rớt 8xuống
“Tô 00Nhuận a! 5Lại về 9giúp mẹ d7cháu bán 8xà phòng ea!”
Ta 91mới đi 03từ ngõ 1nhỏ ra thì anghe đến 0abà Vương 2ở cách 2vách chào 94hỏi với 39ta , cụ 69già lớn dtuổi , nếp 0nhăn đầy 95mặt , khi c1cười trông 8thật hiền d2lành.
Ta d5xoay người blại , cười bbcười bà 2bVương , 5sửa lại 2cho đúng b: ” Bà 9cVương a, 57mẹ cháu 3dbán là điểm 8tâm! Điểm 05tâm có thể eăn a.”
Bà 7bVương vốn 0nghễnh ngãng 2cho nên lại 3fnghiêng nghiêng 6tai, “Cái 2gì? Mẹ 8cháu bán exà phòng 9fcó thể 6ăn? Không c6thể ăn 6fđược a! 8Sẽ gây 3tai nạn dchết người bea!”
Ta 97vô cùng 5bất đắc ddĩ, chỉ 83có thể dchào tạm dbiệt bà 3lão , sau 2đó quay bvào trong bcửa hàng 4, nhìn đống 3cbánh đậu a5xanh mẹ 4dta để lại bmà phát 09sầu, trông 7kỹ thì dbcó điểm agiống xà 7dphòng. Ta c3chần chờ d9hồi lâu, 0nghĩ xem 9dcó nên thử 38một khối 94điểm tâm 83bị bà Vương c3xưng là 9xà phòng 4kia hay không, 1nhưng cuối 5ecùng ta vẫn 6ecòn là nhịn bxuống .
Không 5dbiết vì bcsao, một edkhắc kia 74trong đầu 3ta chợt 2nghĩ tới bliệt sĩ 85cách mạng 1cĐổng Tồn 50Thụy , ta 25chỉ sợ 4lòng hiếu dkỳ này 2sẽ hại bdchết chính 3mình mà 9thôi .
Lắc e2lắc đầu, 49đuổi đi anhững suy 52nghĩ miên 5aman này, bmoi lấy 07một quyển 5sách, ghé bvào trên 92quầy bắt d9đầu xem. 2 © DiendanLeQuyDon.comSách này d2là từ chỗ 5aba của Đường 12Duy Cầm fflấy đến, fchính là 31ta đang xem 6đến đoạn 64mấu chốt 2thì phát 47hiện thiếu 57thiếu vài 68tờ, ngửi 9ngửi quyển 0sách này, fhình như 9fcó hương dfvị toilel b5thì phải a9, xem ra nhiều năm 41trôi qua, 0mẹ của 2Đường fDuy Cầm 7avẫn không 03bỏ được f2tật xấu 54xé sách 7như cũ .
Xem 8btrong chốc c0lát mà hai admí mắt 6cao thấp 98đã bắt dđầu đánh cnhau, bởi b9vì cha mẹ ckhông ở, 8ta cũng trở 8lên lớn 6gan, liền 7bcứ như 74vậy mà d1ghé vào e2trên quầy cngủ luôn 8, dù sao 4thì cũng 56sẽ không 3dcó người 95đến mua eđiểm tâm 65.
Chỉ 4cần ở 56trước khi 2hai vị lão 9gia bọn fhọ từ caLệ Giang 5atrở về 3e, đem hết f5đống điểm 33tâm này 55cưỡng bức 99lợi dụng d4mà bán cho fdĐường 93Duy Cầm 5dthì sẽ 6không xảy 3ra nhiễu floạn gì 65cả .
“Cô 32gái, tôi 0muốn mua b9bánh đậu e0xanh.”
Ta 1nhất định 4là đang 07nằm mơ, 4egiọng nam 32dễ nghe 3như thế b, giống fnhư tiếng 81chuông gió 10bị làn e3gió lướt f2qua phát 0ra thanh âm 3thanh thúy elại khàn fkhàn .
“Cô 3gái, tôi 8muốn mua 18bánh đậu exanh!”
Ta dkhẳng định 10là đang 7nằm mơ, 0dlàm sao có 7thể có 01người xa elạ đến 5amua bánh fbđậu xanh 6của mẹ e3ta được 08cơ chứ 3?
Bộp c3, có người vỗ 5mạnh ở c7trên quầy 64một cái, dfrống lên 9một tiếng, d5“Cô gái!”
Cùng e5lúc đó, 4một đạo dsét điện 8xẹt qua, cbtrong nháy 03mắt xé 42rách bầu 0trời , sau cđó một 4etiếng sấm cvang lên 3răng rắc. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa cả kinh, cfcả người cthanh tỉnh blại ngồi engay ngắn, b6khóe miệng 3còn chảy 7nước miếng etrông rất 8chướng 8atai gai mắt 6, sau đó elung tung elau lau một 6chút, kinh echoảng hỏi: ec“Cô gái fnào? Làm 5sao làm sao? 7Chúng ta 21nhưng là 6người làm 5ăn đứng 6đắn!”
“Tôi 9cmuốn mua 8bánh đậu 7xanh.”
Trên 0đỉnh đầu 51có cái thanh 5câm thổi bqua .
Ta bfmau miệng af, trực tiếp 4dhỏi: “Anh 47không bị 4bệnh đấy 9chứ ? !”
Người bnọ sửng 73sốt , lại ddgõ gõ vào ddquầy, “Nơi cnày chẳng 7lẽ không 92phải là f8cửa hàng 12bán điểm 6tâm sao? b1Cửa hàng 5bán điểm actâm , mua 5bánh đậu d5xanh là phạm 21pháp?”
Ta fthế mới 3từ trong abmộng tỉnh flại , thấy crõ người 3etới, vừa 9bnhìn một 7cái liền c3phải há 7hốc mồm 2trợn to 52mắt ra , ata càng thêm axác định 2, nam nhân enày có bệnh ab!
Bằng akhông, một 36người nam anhân đẹp 6đẽ như ethế, làm 0dsao có thể 26đến nhà 8chúng ta emà mua điểm 51tâm cơ chứ? 50Hơn nữa 95vẫn là 71mua cái loại ebánh đậu 3cxanh giống 29như xà phòng 18này.
Ta f2liếc liếc e6mắt nhìn ecbên ngoài, 4sét đánh 1sáng lóa 51, nghĩ rằng cchẳng lẽ b5là ông trời ccũng hiểu ffđược, 6fcửa hàng fđiểm tâm 97của mẹ 61ta không banên tiếp a6tục làm 4hại nhân egian nữa d. Ta nhanh 5chóng liếc 43mắt một dcái, muốn 9nhìn một 7chút xem 57trong cửa 9bhàng có fcái gì có 5thể bán era tiền, 60ta phải 2cầm ngay c8lấy mà 15chạy, ít bnhất cũng aphải giữ 79lại cho 8mẹ ta một 03chút tài 4sản cuối 4cùng .
Nhưng 3là ta nhìn feđến nhìn c5đi, ánh 9mắt liền bdừng lại 2dtrên người 4nam nhân ctrước mắt 91, phỏng ffchừng trong 6cửa hàng c1này cũng 4fchỉ có canh ta là a8đáng giá 7nhất . Bộ b6dạng của 0canh ta phải 3gọi một a1tiếng Bao 42Tự, thật 3giống Đát 6Kỷ. Ta lúc 33ấy cũng 1chỉ kém 7ôm lấy f7đùi anh 1ata mà hô 2to một tiếng, 6người đâu cmau tới 34a, ta bắt 8được hồ 6bly tinh a!
Ta 7vẫn nghĩ deđến, Đường 2Duy Cầm c8là người cfcon trai đẹp 1trai nhất 4trên thế 4giới này 2f, nhưng là c5hôm nay người 8đàn ông f6này lại f8làm cho ta 11cảm thấy, c8Đường a9Duy Cầm 7ebị nguy f6hiểm , không dbiết vì 7csao trong dđầu ta 14đột nhiên 5nảy ra một 9ecái ý tưởng, 7nếu là 1người đàn dông này c2đứng cùng 31một chỗ 8avới Duy 74Cầm nhà 1ta thì là 50một bức abtranh phong 43cảnh nhân a4văn đẹp 9đến cỡ 40nào a!
Người 45đàn ông ekia chú ý 5tới ánh dmắt của 9ta, nhất 0cthời lui 6về phía dsau mấy 2bước, biểu 20tình kia 73quả thực 3dgiống như 3clà ta muốn 0alàm cái 5gì đó đốivới 6anh ta vậy.
Lỗ d4mũi của fbta hừ một 6tiếng có 0chút khinh ethường, 2ta tốt xấu edcũng là 51một cô 26nương a, 3cho dù ta fmuốn làm f5cái gì thì 1ta cũng phải 4hạ chút 59mê dược etrước a! fdBằng không, 3eta làm sao ceđánh thắng 41được anh b2ta .
Người 45đàn ông 2kia run lên chỏi: “Có dcà phê nóng 6không?”
Mí fmắt của 9fta cũng không 9thèm nâng cmột cái, 36thuận miệng 70đáp, “Mùa a2này chỉ 16bán đồ 8uống lạnh.”
Anh 6ta nhíu mày, 1“Có thể 94làm chút dđồ uống 6nóng không?”
Ta 8lắc lắc 10đầu, căn 7fbản là 23không nghĩ cftới sẽ 0có người 1atới mua 50hàng , ta 7dlàm sao có 3ethể đi bnấu nước 6trước được 3?
Anh 9ta tựa hồ ccó chút btức giận, b“Cái gì 5đều không 5có sao còn 5mở tiệm? 0!”
Ta 4blàm người 4clà hướng btới thích 02mềm không 0asợ cứng 8a, cũng vỗ a5xuống quầy, 4“Ai nói 86với anh dccái gì đều 26không có dthì sẽ akhông thể bmở được 66cửa hàng e9?Anh không 6nghĩ mua 79đồ thì fmau biến f2ngay! Không 4dcó người 64lưu anh lại 22ăn cơm!”
Người 1đàn ông c0đó tức 4giận nhìn 0ta trong chốc 3lát, sau ađó tìm e9vị trí 9ngồi xuống, 2cởi ra áo 81khoác của dmình .
Ta ekinh ngạc 1emột chút, afanh ta liếc 0nhìn ta một 9cái khóe 0môi hơi chơi giơ clên, biểu 23tình kia 4tuyệt đối 8alà đang 3acười nhạo dta, cô chưa 16từng ăn 5thịt lợn 4thì cũng fphải thấy 6qua lợn 6chạy chứ, ecô xem bộ 3dáng khiếp ecsợ của acô đi.
Anh 9ta đem áo 9fkhoác dùng dsức vắt ffmột cái, 2vắt ra một 59bãi nước fe, tích tóc fbrơi trên camặt đất. d0 © DiendanLeQuyDon.comSau đó dùng fsức rũ 8quần áo, cphơi vào dctrên ghế 8, lại cởi 6ctiếp chiếc 57khuy chiếc 5áo trong d.
Ta 8tiến lên một fbước, đè elại tay 0eanh ta nói: 8“Cô nam cquả nữ sống 07chung một 0cphòng ! Anh f6không thể 76cởi thêm 85nữa!”
Anh cfta cũng nhìn 04ta sửng 9sốt, nói: d“Cô nghĩ 4ecái gì thế 53? Tôi chỉ 68là thả 3lỏng caravat a5mà thôi.”
Ta avừa nghe, 3chính mình 5kinh ngạc b, trong lòng dlại càng 2không thoải abmái. Anh a9với tôi, ccmột cô 3enương như 27hoa như ngọc f0sống chung fmột phòng 8e, bên ngoài 46còn sấm drung chớp 33giật , danh còn không f0có một dchút ý nghĩ 7abiến thái, 1anh vẫn clà đàn công sao? 4e!
Bỗng 01nhiên ta 3bị ý tưởng cbưu hãn f1này khiến bdcho hoảng e6sợ , mặt 07không đỏ 8tim không cgiật chỉ bvào một ebãi nước b2trên đất 2dkia nói: d“Anh làm 0bẩn nhà etôi rồi 8!”
Anh 6ta liếc 9mắt nhìn 48ta một cái 3bthật sâu c9, ta không cfbiết ánh bamắt kia bcó nên dùng 41khát vọng fđến hình 1dung hay không, 1anh ta nói 5: “Đi làm 9cho tôi chút 5dđồ ăn 1cùng đồ 24uống đến.”
Ta 5trừng anh ata một cái, 4tức giận abất bình 31xoay người 3đi lấy fbbánh đậu 5xanh cùng 40một ly nước cchanh , thời 51điểm đổ 3nước chanh 3eta còn hỏi 0, “Thêm 1đá không?”
Răng 0nanh của eanh ta đều fđang run 56lên, có a2thể thấy 6được là brất lạnh. 6a © DiendanLeQuyDon.comAnh ta chắc 28là bị mưa 82to xối vào, ecbằng không 1cũng sẽ e7không trốn b9đến cửa 2bhàng của 8eta đây, cchính là eta có chút 4kỳ quái, fngười này 9mặc áo ccmũ chỉnh d0tề , chạy 2đến nơi eeđây làm 8cái gì vậy?
Bưng 0fđồ ăn 6cho anh ta 7xong , ta blại ngồi 4trước quầy 6fđọc sách, acngẫu nhiên angẩng đầu 2liếc nhìn 63anh ta một becái, đầu f1của anh 3eta vẫn chảy ffvài giọt 95nước xuống, 4ta làm người 1btừ nhỏ 38vốn đã 1thiện lương, 6ccứ nhìn 29cái cách 2ta đối afđãi với 8dĐường 5eDuy Cầm deliền hiểu 8, nếu không c4phải ta, a6cậu ấy 0ccó thể bdthon thả bnhư vậy dkhông ? Tùy d7tay ném một 5chiếc khăn a3cho anh ta ed, “Lau đi!”
“Cám 2ơn.”
Anh aata nói xong 5bắt đầu 0lau tóc, 5dkhông chút 15để ý nhìn 1ngoài cửa 2sổ đang 9mưa to, thế 5nhưng đã clớn đến 34thấy không 3arõ cảnh 22vật bên 7ngoài .
Ta b3bật đèn 46lên, rõ 70ràng phát 8hiện chiếc 28khăn trong 0tay anh ta 6nhìn rất 2quen mắt 77, ngay sau 9đó ta chợt 9nghe thấy emột tiếng dthét chói 1tai, hỗn 5loạn thanh 7egâu gâu 5gâu.
“Ngân 2ephiếu! Mày era đây !” fTa hô to 6một tiếng.
Một 9con chó nhỏ 73trắng như ftuyết không a4tình nguyện ahướng ta 5đi tới 2b, miệng ccnó dẩu 53lên nhìn 0cái khăn 0mà ta vừa 68đưa cho 8người đàn 2ông kia.
Người fđàn ông a4kia sửa 6sang lại 0quần áo d7của mình, 3căm tức 3nhìn chó 9của ta rồi blại quay 93sang nhìn bnhìn ta.
Ta 1cười làm 1elành, “Ngân ephiếu thấy 1anh thật 07là vui mừng c.”
Anh 1cta hít sâu favào một dhơi, ngồi 17xuống trên bghế , đại 2ckhái là 49đã đói 6bụng , cầm 2một khối 7bánh đậu 08xanh đặt eở miệng, 93dùng sức 7ccắn một d6cái, bánh 22đậu xanh fmột chút 0cũng không 30nhúc nhích, danh ta lại 0cdùng cắn 0cắn, lặp fdlại sự eép buộc a.
Ta 08xem quả 6fthật muốn facười, lại b6không thể 8dkhông sùng 7abái mẹ 9ta , mẹ fa, rốt cuộc 4ngài cho 0cái gì vào 3bánh đậu 40xanh vậy!
Thật 9vất vả b2lắm anh 83ta mới ăn 7xong một 6miếng bánh 0c, đại khái 0achắc là 32bị nghẹn, 3acầm lấy bcốc nước echanh tu hết c8một nửa, nhìn 02về phía bta như cười aenhư không 52nói: “Khu 0đất này dsắp phải 0phá bỏ 4và rời fđi nơi khác 5b, nhà các 9cô có thể 94cùng đội eethi công 2thương lượng 93một chút, 4đội thi 9công cũng dckhông cần 3emua gạch 8egì cả , d3tôi thấy 1được bánh 9dđậu xanh 05nhà các aecô rất fetốt, so 8dvới gạch eacòn tốt 3hơn nhiều.”
Ta 96vừa nghe, 5ccảm thấy bbcái này 9cũng là 0cái có thể 1cbuôn bán, enhưng nghĩ 16lại , anh 84ta vừa rồi 49nói phá 5bỏ và rời 5đi nơi khác? 0Mau mồm 2mau miệng 4hỏi lại 7, “Anh là fai? Cái gì a8mà phá bỏ bvà rời 53đi nơi khác? 2Chỗ này 24sắp bị 58phá đi sao 6?”
Anh 2ta cười 3cười nói, 67“Tôi là 07thuận miệng 57nói thôi, 4đừng để eý.”
Ta 91nhìn đầy 0xem thường, 3c“Loại 04chuyện này 17không thể 8enói năng 1etùy tiện 4!”
Đây falà căn nhà a1được phân, 2hàng xóm e8láng giềng 0ở trong 14này đã cchơn nửa athế kỷ a, nếu thật 7bsự là phải b4phá bỏ f0và rời 5eđi nơi khác b4, ai nỡ fđược?
“A!” 7cAnh ta lại 5thét chói b7tai một 4etiếng.
Ta 54nhịn không 43được nhíu 85mày, chẳng 84lẽ đầu 6anăm nay đàn b7ông đẹp 38trai một 42chút đều 7blà gối bthêu hoa? 4Động một 2cái lại 0thét chói f1tai, còn 6không để d6cho phụ 5enữ chúng cta giả vờ 9yếu ớt 0nữa sao 5?
“Lại blàm sao thế?”
“Cô 4..cô cô! bCô vừa 4brồi đưa f4cho tôi lau cbtóc , rốt 5cuộc là 43cái gì vậy?” 01Anh ta giơ elên một 28bàn tay, 77chính là acái tay mới 98vừa rồi 3cầm qua 4khăn mặt d, vẻ mặt b5ghét bỏ 9b.
Ta 55cười khan 9vài tiếng, 4“Tiên sinh, achúng tôi 5muốn đóng 86cửa , ngài f1lần khác b1lại đến ađi.”
Anh 7ta đặt dtay ở trước fmũi ngửi 45ngửi , lại 4là một 3ftiếng thét 4chói tai, 36“Cô thế 0nhưng dám celấy đồ 9mà chó dùng 1qua cho tôi 8flau tóc sao 9? !”
Ta 54vừa định e3giải thích 64vài câu, 56ngân phiếu eở bên cạnh 8mắt bắt bfđầu lộ bra hung quang, b2ngoác mồm 6kêu to đối 2với anh bata , được clắm , bây 2cgiờ thì dchứng cớ fcàng vô a3cùng xác athực .
Anh 4ta tức đến 8trợn tròn 38hai mắt 7, vừa mới 1chuẩn bị 7amắng ta 0vài câu, 5chợt nghe 3đến bụng 4kêu lên 04một tiếng 8, vẻ mặt fanh ta quẫn bdbách , hỏi 2dta: “Toilet a5ở nơi nào? 42!”
Ta 2chỉ chỉ d, anh ta nhanh fchóng vọt 0đi vào.
Hơn 67mười phút 0dsau, quay 14trở lại d2trước mặt 9fta , há miệng 5thở dốc, 7phỏng chừng d6là muốn 50tiến hành a3một chút 09giáo dục 6về chủ cnghĩa nhân 84đạo cho ata, cũng 9không ngờ 6bụng lại e2bắt đầu fquấy phá.
Như 40thế lặp alại chạy 48mất hơn 62mười lần fa, mặt anh 0ta xanh xao cnhư tầu clá chuối 96, cuối cùng 8cở một c4lần đi d1ra, trừng bmắt nhìn 1eta một cái 6nói: “Đồ f0ăn của 99cô có vấn 90đề!”
Ta e0gật gật 33đầu, “Anh 80không nên 4ăn, tôi 3dngăn không dđược.”
Anh 0ta miễn 02cưỡng liếm aliếm môi, 6nhưng vẫn 4như cũ ctái nhợt, eta thật f4muốn chết 9ehay sao mà flại cảm 4bthấy động 1tác này 6của anh 1ta còn rất 53gợi cảm.Anh 4ta nói: “Đưa e8tôi đi bệnh 7viện!”
Ta 78lắc lắc 3đầu, “Trên 41người tôi 8không có btiền.”
Anh 8ta chịu a0đựng tức dgiận, mềm cnhũn nói: 01“Tôi có!”
Ta f5nhất thời famặt mày cfhớn hở, 89tiến lên 9dìu anh ta d8, thuận 61tiện lục 3atúi tiền 89của anh ecta , anh ta 2ccòn muốn fgiãy dụa, 73chính là bcả người b6không có 6hơi sức d, đụng 7tới ta liền 9xụi lơ 2ở trên 9người ta e, ta lúc aấy chỉ 5lo tìm tiền, ccăn bản ekhông để 08ý đến 63môi anh ta 1dphát ra âm 67thanh .
Người e2này cũng 42thật có etiền, đều 3là những 1tờ tiền 8lớn màu 7đỏ , ngay 9cả tờ 9màu xanh bđều không dcó, ta đành 7dđi ra hòm 4thu ngân b5cầm lấy fesáu mươi 10đồng nhét f8vào ví của 0anh ta , đột 63nhiên phát fhiện danh 05thiếp màu 2vàng trong 0eví tiền c5, An Tùy 0Dụ, tên 6anày vô cùng 29quen thuộc.
Chiếc dđầu nhỏ dcủa ta nghĩ 4tới nghĩ alui, rốt 8cục nghĩ e7ra, nhất 0thời vỗ 6vỗ vào b3khuôn mặt e1của anh fdta , “Học 1trưởng 4nổi tiếng b0a! Cuối c8cùng làm 8cho tôi bắt fgặp được aanh rồi!”
Đây 15là chính 6alà kẻ đầu asỏ làm 6cho Duy Cầm dfnhà chúng 7ta trở thành cbtrở thành behội trưởng 3a!
“Anh 6nói anh tốt 03nghiệp sớm enhư vậy c7làm cái egì a? Nếu 2không phải 9anh tốt 91nghiệp thì 1dDuy Cầm denhà chúng 50tôi cũng dkhông cần 7phải đi 2làm cái 8gì hội 0btrưởng, bcậu ấy 7không phải 0hội trưởng c8thì sẽ 50không có e0nhiều nữ 1sinh thích 6cậu ấy 9như vậy!”
Ta 7chính đang 6bthao thao 00bất tuyệt 5e, chợt nghe d4anh ta vô 9lực nói một bcâu, “Nếu ecô không c5đưa tôi 2ađi bệnh 9aviện, tôi 5liền tố 0cáo cô!”
|
| 06.06.2012, 22:52 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương 13: Hầu hạ
Con angười của 0ta không 6sợ nhất bchính là cuy hiếp, 12trước kia dthời điểm 04mà ta cùng 0cĐường e2Duy Cầm 69như keo như fsơn , không 6biết có 3ao nhiêu 3bữ sinh đến fy hiếp ta, 5ô mà còn f4ây dưa Duy c9ầm, chúng 08ôi liền 2hông khách d0hí .
Đối c7ới ta từ 0hỏ đến cfớn vốn 73ghe được 9cô số lần 54y hiếp mà 9ói, uy hiếp eủa An Tùy 2ụ này căn 4cản không 72ính là cái 0ì, hoàn 5foàn chỉ 59à một bữa 7dăn sáng 7ới dưa 71uối.
Ta 9ĩu môi, 9aừa định 70hát biểu 8ột chút 9egôn luận 2hông sợ chế lực 31ác. Chợt 1ghe thấy 05iọng nói 24uy yếu của 81An Tùy Cụ c: “Tôi auốn gọi 2điện cho 38ục an toàn 4hực phẩm, aôi muốn ehản ánh 61ác người.”
Vừa 3ghe đến 0ục an toàn 59ào đó, bđầu óc eủa ta nhất fhời liền 6arống không 6ột mảnh 1. Sau đó 97uất hiện eình ảnh a7ửa hàng 2‘Cuộc 1ống an nhàn’ 40ởi vì thực fhẩm không 1fhù hợp 3iêu chuẩn ad, gây ra fai nạn chết 66gười mà 91hải đóng 94ửa , hình bcảnh tiếp d7heo là mẹ 7a cầm con beao phay mà e7ăm đó từng fđuổi giết ba 0a đến đuổi 4iết ta, 32ựa theo sức 5chiến đấu cdiện tại 12ủa ta, hiển 9hiên là 1fđấu không 4aại với 5cẹ ta .
Cho 2ên lúc này ba liền xông 5ới ôm chặt 1ấy An Tùy d7ụ , hô fo một tiếng, 63“An công 8ử , 84anh không 28hể chết a!”
An 6bùy Dụ tựa aồ nhìn 2a xem thường, 5aau đó trực 5iếp hôn 12ê bất tỉnh, f0ức nặng 8ả người bđặt ở trên dhân ta.
Về 7au, An Tùy 4ụ nói cho 5a biết, e5úc ấy một fiếng An 2aông tử 2dủa ta làm 6ho anh ta 59hiếu chút 19ữa run rẩy 7, anh ta hoàn 8oàn không dghĩ tới 0a có thiên 61hú Quỳnh aao như vậy e.
Thật a5ất vả 5đem An Tùy e2ụ đưa c0ới bệnh biện, bác cĩ rửa sạch 11uột cho 8anh ta xong, 2au đó sắp bếp một aian phòng 34ệnh nằm eại. An Tùy 18ụ còn đang e0gủ, ta là 94gười gây 1ea họa cũng dhông thể 12ời đi, b6a chỉ sợ 98anh ta tỉnh 50ại thật 69ự sẽ đi fố cáo nhà 0húng ta. 7 © DiendanLeQuyDon.comì thế ngồi 97ở trước 3fiường bệnh fủa anh ta 9b, hai tay 2hống cằm, 04gửa đầu f3em chất 67ỏng trong bái bình 1druyền dịch 8í tách chảy f3uống .
Nhìn 69hìn, ta thế 96hưng mệt 27ã rời ngủ 97uôn , trong 22úc ngủ 7ơ, đột 2ahiên có 2gười vỗ 8ỗ bả vai 33ủa ta, ở bên 5ai ta hô bột tiếng, f5“Y tá! dệnh nhân f9iường số dốn chảy b1áu !”
Ta dả kinh, dỉnh lại, 59An Tùy Dụ cũng vừa 84ới tỉnh f3ại, nhìn aay mình cùng 38ới cái 7úi truyền ccịch của 27anh ta , nhíu 3ahíu mày, 9ồi tự 97ình rút 3im tiêm ra.
Y 0á khoan thai 9ừ từ bước 4đến , nói 97guyên một 87âu tiêu ffhuẩn tiếng 7hổ thông aở Thiên 2ân , “Ai 15ố mười 4( là ) bốn?”
Phòng d7ệnh này e5ủa chúng da có tổng 3ộng tám 2hiếc giường, 93ho nên cũng dhông có 2ố mười 9ốn, cho 7ên một 59đoàn người chúng ta đều 0aờ mịt 6ắc lắc ebđầu.
Y 1á trừng 7ắt nhìn 2dđống người 6ột cái, 8“Linh tinh!”
Cái 5oại này 5a tá nhỏ c5ở trong 2ệnh viện 85, nhất là 1rong phòng cbệnh , đều 5à ánh mắt 0céo đến 6rên đỉnh 7eđầu , cứ c3iệc chính cản thân eình cũng 9fhông được 0dốt lắm, 3hưng là 7ại hay xem 6hường người e3ên ngoài, chái độ ahục vụ bà kém có biếng .
Y 37á đi rồi, f7ệnh nhân 8rong phòng baắt đầu dhỏ giọng 2hiển trách, 2cói thái 3ađộ người eày quá kém 52inh tinh linh 34inh , còn 9aói mấy ebgày nay gặp ađược một ddít tiểu 9dát quái 4ề y tá.
Ta 17ở một 0ên nghe ngon 40ành , đột e9hiên nghe eđược có dgười kêu 0a, “Tôi 23hát nước e, cô đi fua giúp tôi efhút nước 8ề.”
Ta 0uay đầu aại liếc 7ắt nhìn 57An Tùy Dụ fột cái, 6dhỉ chỉ 7ào cái mũi 24ủa mình, f“Anh làm 2bho tôi đi?”
An 5ùy Dụ gật 60ật đầu, 96“Hãy mua 2boại Evian, 7hắc là 6rong siêu 3chị có bán.”
“Cái fì?” Tôi 9ghiêng lỗ 1ai đi qua.
Bộ fáng An Tùy 6ụ vốn 3eó vẻ thực 52uy yếu, b6ghe ta hỏi 17hư vậy 4biễn cưỡng 55ớn tiếng bột ít, 5“Evian.”
“Cái 7ì nha?” 26a hỏi lại 5.
“Evian!” 40An Tùy Dụ eaơ hồ là 3eét ra , bệnh b6hân bên 41ạnh lập c2ức nhìn 41ại đây, 9ghĩ đến bảy ra chuyện 4ì, có thể 4aóng hớt 2c.
Ta 3hu nhu lỗ dcai, trừng bắt nhìn 5anh ta một eeái, “Tôi 2hông phải 9ẻ điếc, 5ôi nghe được 99! Tôi là 93ỏi anh có 8ý tứ gì.”
An 7ùy Dụ vẻ 56ặt hắc 3fuyến, anh aa cũng hiểu 48được chính b9ình vừa bfồi có vẻ 10hất thố 46, vì thế 9hôi phục 8arạng thái c6âm muội 6uội , tái 93hợt nghiêm a3ặt lại 1ói: “Hoặc 59ọi là Y cân.”
Ta 58hịn không 0eđược phiên 5ái xem thường, 3iếng Trung 7uốc tốt 8đẹp thì 16hông chịu nói, a9hế nào 9ũng phải 1đú đởn 15ói tiếng 6him với d3a , thế 3hông phải 8ăn no rửng a4ỡ sao!
“Chờ e7đấy!”
Rầu 91ĩ không b4ui từ trong aahòng bệnh eđi ra, tìm 6ột y tá bỏi gần 9đây có dfiêu thị 9ay không ff, lại dựa cheo lời 2 tá nói 07, tìm được 0ột cái.
Vòng 73o vài vòng, dới tìm 7bđược cái 92oại nước ahoáng Y Vân mà 9An Tùy Dụ bói , một 4ọ rất 9chỏ , bé bhư cái mắt 0euỗi vậy. f2 © DiendanLeQuyDon.comrong lòng ea nghĩ, người 8ày thật aà có tật 84ấu, nước cfuối ngọt 8dgào bình 75hường thì 3hông chịu fống, cứ 4ằng nặc 8đòi uống fhứ như 79ậy . Căn aứ vào tâm aình hèn bfọn , thuận fay cầm lấy eốn lọ , 5òng đến 7hu thực 8hẩm , thuận b9iện mua efhút gì đó bho anh ta 3ăn .
Dù aao anh ta ecgộ độc 0hức ăn aà vì điểm 74âm của b7ẹ ta , tiêu 1hảy mất 5ước cũng 8cất đáng 9hương , 34òng ta mềm 15hũn, mua 4ột đống fớn đồ faăn vặt, bhính là d9hời điểm 1đi tính biền trợn eròn mắt, 1hững hơn 15ột trăm 0fđồng !
Ta e7ực độ 39oài nghi 51à nhân viên 1ahu ngân bị 2út gân tay dính sai tiền fho ta , vội càng hỏi b4ại, “Cô 68ác định 3hông đấy e? Tôi mua 94ái gì mà b6hiều tiền 0ahư vậy 4?”
Nhân 3biên thu ngân 1ười đến 16gọt như 54đường 5, “Đúng 7ậy thưa 7ô, một arăm bốn 55ươi chín fđồng năm 9ào.”
“Điều adđó không 19hể có khả 04ăng!” Vẻ 0ặt ta khó 1ó thể tin.
Từ 0ahỏ đến 3ớn, mẹ c2a đã dạy 97a cần phải 1ó tính tiết 5iệm, thời 31điểm ta 8đi siêu a7hị tiêu 6hí chưa 5cừng có e5đến con dbố thứ eca .
Lúc 9ày người 35ếp hàng 9đằng sau bbđã có một ehút sốt auột, ta e1hông thể ddhậm trễ eđược nữa 24, cắn răng b5ậm chân 8fột cái e, ném một 44răm năm 10ươi đồng bbho cô ta, 9aòng đầy aăm phẫn 43ói câu, 9c“Không 34ần thối c6ại!”
Sau 93đó ôm lấy aột đống 7ớn đồ băn vặt 2ời khỏi 9diêu thị, 2hời điểm 87hìn đến 9fhiếu thanh 68oán , ta 5ận không 3hể cắn 79hết An Tùy 4ụ , một 97ọ nước 6hoáng tận 1ai mươi 6eăm đồng a! 5ày làm sao 2à uống 1aước a, 3ahế này 05uả thực aà uống fáu của 0a a!
Ta 6hề, ta lúc fấy nếu 7fó trứng, cba tuyệt 6đối bị eeđau trứng!
Trở c1ại bệnh 9eiện, đem 5ước khoáng 24ứt cho An 83ùy Dụ, 1ự mình eôm lấy 05đồ ăn 5ặt buồn 2ehông thèm deé răng mà a3ăn .
An 4ùy Dụ dựa b6ào trên cối đầu 5, ngửa đầu 7aống nước 1ong, môi 7ơi có một ehút ít huyết 7ắc, anh 8a nhìn ta eột cái, 3ự nhiên 3à chỉ chỉ 6đồ ăn bặt mà ta 2ôm trong a0òng , hỏi: 4“Mua cái 3ì thế ?”
Ta bheo bản 2ăng ôm chặt 8cấy, muốn bói một 7fâu, bà đây f8hông phải 56ua cho nhà 5gươi , ngươi 20đi uống 3ái thứ b5ước hai 85ươi lăm 3đồng của bgươi đi 8hôi! Nhưng 8à lo lắng 98hì lo lắng, b0rên tay vị cAn thiếu fbia này vẫn 4eòn đang bắm giữ 1ái mạng afhỏ của 82a , vì thế ea cười c4ười với 0anh ta , “Cũng 7ehông phải 8à cái gì a2gon lành 54.”
An a9ùy Dụ nhìn cfa, tựa hồ 7un lên một 03hút, sau 0đó nói: e6“Không cbó việc 82ì , tôi cđói bụng 8a, sẽ không 2chê bai.”
Phỉ 0hổ vào a8! Nhưng bà c8đây ghét 5ỏ ngươi, 72hê bai ngươi 9a!
Lại 48hông tình 0fguyện, cũng 0fhỉ có thể 6đem một 1đống đồ 73ăn vặt ddày đưa bho anh ta 9, không nghĩ b4ới, An thiếu edia lục lọi dong nói một c5âu, “Quả fhiên không 1ehải là cái gì ngon 8ành , sao ffô lại ăn bhứ như ehế này 7a.”
Ở cbrong lòng 26a hung hăng 16đem anh ta dhửi bới 27ột lần, 4hưng là b9rên mặt cại không 2ó biểu 67iện ra ngoài, 04hính là 7ười khan d1ài tiếng.
An f5hiếu gia 70ằm xuống, dhắm mắt 3fại, ngay 3ại thời 6điểm ta 5ghĩ rằng fanh ta đang fgủ thì 0aanh ta đột chiên lên 8iếng, “Cô 6òn không bó ăn cơm ahải không?”
Ta 9ó chút vui 1ướng, nghĩ a9ằng người 3ày ít ra 1òn biết 65ói tiếng 94gười sao?
“Đi bcua cơm về f9đi, tôi b2đói bụng.”
Hả! c5ại là ta 28đi! Tâm dình của 1da lập tức 8iền từ 06rên đám 3aây té ngã auống đáy 3ốc, than 0hở một eâu, “Bên f2goài đang 94ưa to, trời 0ại tối 6, tôi một 51gười nữ 2inh không 6ó an toàn.”
An fhiếu gia ciển nhiên fà nghe được, fbhìn nhìn 1ca có chút fhâm ý, sau 0đó nói: c“Tôi có ebin tưởng 3cđối với 5ô ! Đi thôi!”
Khỉ 79ì thế! 96ái gì kêu 33ó tin tưởng 50đối với 87a ? Người caa tốt xấu 7fì thì cũng 2fó bạn trai 82à hội trưởng 0cia kìa! Người 70a làm sao 26à kém? Trong 5òng ta kêu 9ột tiếng a0ận a, hôm day gặp gỡ aAn Tùy Dụ eoi như ta 64hông hay 74o a, bước 5hân ra cửa 2hông xem 94oàng lịch 3a! Tâm tình 37ủa ta nhất 84hời từ c4đáy cốc 25é ngã xuống 9địa ngục, 47ại còn bà tầng f0hứ mười 7cám .
Nhưng 5à đối 9ới người 3đang nắm 53ấy nhược 15điểm của 52ình, còn 45hải miễn 9fưỡng cười dui, ta coi 48hư hiểu aađược sự 82ực khổ 49ủa kỹ aữ thời b4ổ đại.
“Ngài 5hờ đó 5!”
“Mua cchút gì 8nhẹ nhẹ 67trở về, 87tốt nhất 6là cháo.” 9An Tùy Dụ e7lại dặn dcmột câu.
Ta 82chỉ có 9thể kiên cftrì nói: 7e“Tốt.”
Trong 9lòng lại 1đang điên 6acuồng gào cthét, anh 0đòi ăn 4cháo, giờ fnày đã ahơn nửa ađêm tôi 35đi chỗ 5nào mua cháo fcho anh hả? b!
Đi 03hết ba con 44phố, rốt 8acục ở 8atrong một bcái ngõ dnhỏ tìm deđược quán 4cháo , mua bhai chén 3cháo trứng 1với thịt fnạc, lại 3vội vàng 2mau chóng b7chạy trở 47về, trên 7đường 67mấy lần 4asuýt vấp fngã ta liền 56không thể 6không ở d1trong lòng 6đem An Tùy 5Dụ mắng 1thành máu 40chó đầy ađầu .
Kỳ 7thật, ta aelàm người fvốn không 2aphải rất a4thích mắng 9chửi người 71khác , ta c7chỉ có cfchút đau 1lòng , tiền eđối với 35ta mà nói d0là cái gì 2đó xa xỉ 5, từ nhỏ 91mẹ ta quản 23giáo rất 7nghiêm đối 6với ta cùng 7ba ta , không b8cho phép 1trên người 7fchúng ta acó xuất 0ahiện nhân adân tệ 01có khuôn abmặt lớn. 4 © DiendanLeQuyDon.comMà ngày 1nay , An Tùy 61Dụ cơ hồ falà đã tiêu 2dhết tiền 11tiết kiệm 7trong một ctuần của e3ta , ta tự 36nhiên là 49tức giận b.
Thời bađiểm đi bbđến cửa cphòng bệnh 67, xuyên qua 0kính thủy 7tinh, thấy 2An Tùy Dụ 0đang gọi c6điện thoại, ata đi vào 0vừa vặn 0enghe được banh ta nói, 64“Vâng, 9fdì yên tâm, bah, cô ấy 14đã trở f4về. Được, 3để cháu 0chuyển cho 4cô ấy.”
Thấy cta trở về, 31An Tùy Dụ 56ngẩng đầu eeliếc mắt f7nhìn ta một 6ecái, sau 79đó đem e2di động 3đưa cho 29ta.
Ta 8sửng sốt, 6nghĩ rằng, 78tiểu tử ccnày đưa 5cái di động acho ta làm 4cgì? Anh muốn 27đưa phải 4đưa cái b9xịn xịn emột tí, 9lại còn 3đưa cái b5Sony secondhand cnữa chứ 80, tối thiểu 8cũng không dfthể mua 5một cái 4Sony Ericsson bmới cóng 6ftặng người 5a! Nhưng 1là nhìn 25kỹ lại cc, di động 9này không cdphải là 9của ta sao?
Ta 3akéo dài 6ecổ chờ 49đợi đáp 53án của 1anh ta , An eTùy Dụ 9nói giống 6như không b1có việc dgì : “Điện dthoại của 49cô rơi ở 3trên giường 2, vừa vặn 29có cuộc 7gọi đến e, vang thật 88lâu, tôi bliền giúp dcô nghe .”
Trong đầu 0ta nhất 9thời ong 84một tiếng, dhỏi: “Ai bgọi đến?”
“Mẹ 91cô.”
Ta hít 85một ngụm c3hơi lạnh, 2dmiễn cưỡng 10trấn định 1sau lại 50hỏi tiếp, 7“Bà ấy 6nói cái eegì với 1anh ? Anh 7cùng bà 4ấy nói b6cái gì ?”
An 3Tùy Dụ 0dlắc lắc 63đầu, “Không 4nói cái 41gì cả , 0bà chỉ dahỏi tôi 0là ai, bảo 28tôi mau đem 0điện thoại actrả lại d4cho Tô Nhuận, 28bằng không fcbà ấy liền 9báo cảnh 82sát.”
Ta 7vỗ vỗ a6ngực, mẹ c9ta thật 02không hổ 82là mẹ ta, fkhẳng định alà cho rằng 29điện thoại 1dcủa ta bị ccướp mất 81, loại thời 92điểm này e9mà mẹ ta 6còn có thể f0nhớ tới 0dùng báo aacảnh sát d0để hù dddọa người, f2đúng thật 5là vì tiền e2mà ngay cả dsai lầm 6ecấp thấp ađều có 25thể phạm afvào.
“Cô 2tên là Tô eNhuận phải 0dkhông .” 6bAn Tùy Dụ 9cười cười, 8tựa hồ b7có chút 9thâm ý.
Ta a8phải giải 1thích ngay 3erằng, “Không 68phải là 3dNhuận trong 26Nhuận Thổ 4, mà là 04Nhuận trong e3dễ chịu c!”
Từ d2nhỏ đến 95lớn ta chỉ 3sợ có người aliên hệ ta 1ecùng với 0Nhuận Thổ e0, thời điểm học fdcấp hai 3, ở tiết 8ngữ văn, c8học đến a9bài Cố 39hương kia, e2làm cô giáo 3ethì thầm 1cphi thường 22diễn cảm 3: tuy rằng cta vừa thấy afliền biết fđó là Nhuận 4Thổ, nhưng ecũng không ephải Nhuận 1Thổ trong 5trí nhớ b8của ta !
Ánh emắt của c5tất cả d2bạn học dtrong lớp cliền xoát adxoát hướng cta bắn phá, 6hiển nhiên 0a, từ Nhuận 1Thổ làm 8bọn họ 3aliên tưởng ffngay tới 86Tô Nhuận 1. Đường 4Duy Cầm d8lúc ấy 9đặc biệt e7dũng cảm 9đứng lên 6nói : “Các 8bcậu đừng anhìn Tô 8Nhuận, bạn 4ấy mới 48không phải 19Nhuận Thổ, a0bạn ấy dkhông gọi 48là Nhuận 85Thổ!”
Lúc fấy ta đối 66Đường 9Duy Vầm, 87thật sự clà hận fa! Ai cho 91cậu nói dnhư thế b? !
An 3aTùy Dụ b0nhìn đến 4biểu tình 8ccủa ta, 0trong con 6ngươi càng cđậm ý bcười ,” 46Cô nhắc 27đến làm 3tôi mới 60nghĩ đến 65nhân vật 6eNhuận Thổ 5cnày .”
Hả? 3dKhông ngờ 6rằng chính 1ta thức 48tỉnh lại trí c6nhớ thời f0cấp hai 27của anh 6ta sao?
Ta 4cắn răng, 28hỏi tiếp 6: “Thế mẹ 7tôi còn 99nói gì nữa 3không ?”
“Thực 20không có 6gì, tôi fnói đúng fasự thật 3blà tôi với ecô đang eở bệnh dviện , sau 8đó mẹ 01cô nói rằng, 5bà lập 2tức sẽ btrở lại.”
Lạch dcạch lạch acạch, ta 49tựa hồ 4nghe đến a4thanh âm 2trái tim dnhỏ bé 66của ta đang 5fvỡ vụn bdra, thực dhận không fthể xông 38lên nắm 3lấy bả 8vai của 2An Tùy Dụ c5dùng sức 5lắc cho 74mấy cái ab, sau đó ddrít gào 8với anh 6ta : vì sao a6? vì sao f6? vì sao fcanh lại 0đối với 3tôi như dvậy!
Phản 5aứng đầu 13tiên của dta là, An 71Tùy Dụ 24khẳng định ccó chuyện 6gạt ta, 4ví dụ như 7fanh ta đã bmuốn nói, d9ta làm cho 4anh ta bị 0ngộ độc 8thức ăn 72phải vào d9bệnh viện 8linh tinh 9linh tinh 4gì đó. 0e © DiendanLeQuyDon.comNếu quả 7cthật là 8như vậy, mẹ 60ta mà trở f3lại, ta cdchưa biết dchừng sẽ dkhông hay 5ho . Trong 1elòng thật fhận a! An aTùy Dụ 6cũng quá 04ác độc 2.
Nhưng 58là nghĩ a4lại , mẹ 41ta nói lập f2tức quay 5về , đó 00không thể elà sự thật 89, bảy ngày e8du lịch 43Lệ Giang, 03tiền đều a7đã giao b1, bà ấy bkhông có 2ckhả năng a2lãng phí, b0chỉ cần 1tại trong bbvòng bảy 49ngày , ta ethu phục 1được An 2thiếu gia 98, chờ mẹ 4ta trở về, f1An thiếu 25gia không 9nói là bị 02ngộ độc cthức ăn, 1như vậy bgiai đại a4vui mừng, d2chúc mừng d3phát tài fa !
“An 7công tử, 2ngài còn fcó cái gì cmuốn ăn 5fkhông ? Cơm 4bchiều đã fmuốn mua 9về cho ngài frồi .” 93Ta ha ha cười fkhan vài detiếng, đem 9echáo trứng 43thịt nạc 3đặt ở 3trên bàn.
Khóe 8miệng của 0An Tùy Dụ 90lại có 1xu thế run 24rẩy , yên 3elặng bưng dlên bát 50cháo bắt 4đầu uống, 0ngay cả 5bát cháo 0acủa ta cũng bkhông lưu 6tình chút cnào xử ealý hết 0! Giống 5anhư bát flộ đại 0fquân năm 0đó đánh 8địch vậy! 3Tốt lắm!
Chương f4: Hai đồng 6tiền vạn d5năng
Bởi 9vì ta là c0người trực 9tiếp làm 2cho An Tùy fDụ chịu 2hại , cho 98nên ta bị 45anh ta bắt 80ở lại 3trong bệnh 1cviện, nghe 9danh ta sai 6sử, còn bphải chịu 1đựng mệt 9nhọc.
Đối bvới một fngười từ e9nhỏ vốn bthuần khiết ebmà nói, f8sống chung 75một phòng b1với người 58như An d1Tùy Dụ ac, không khác a7gì cùng 4sói nhảy 3múa, ta mở 5eto hai mắt 4nhìn nhìn 9chằm chằm 1fAn Tùy Dụ, 2sợ vừa dnhắm mắt 8lại , anh 4ta liền 83ngao một 1tiếng hóa 23thân làm asói.
Ta 6ckhông phải c4đang nói 8cchuyện giật egân, dù 4sao, trừ ebbỏ trước 3kia anh ta b6là học 1etrưởng 9phong vân f(nổi tiếng) f6ở trường f5học ta là e6hoàn toàn 7không biết 7gì về anh 3ta cả, trên c5cơ bản b6tương đương d7như người 5xa lạ, đối 8với anh 5ta có chút 4acảnh giác 3là theo lẽ 9athường 9cphải làm a1.
An dfTùy Dụ 6ăn uống e7no đủ , engủ coi 6như có hương a9vị ngọt 68ngào, sợi 2etóc đen c9thùi đặt a9trên gối 1eđầu , ta 6chỉ nói 2một câu 13là đặt, clà vì tóc 18anh ta cắt 7thực ngắn, 1giống như 34mấy tên 3phạm nhân aamới chui 5từ trong 68ngục ra 1vậy. Nhưng 13chính cái d2kiểu tóc 4ekhông có 5tí hấp 9ddẫn nàyvẫn dcòn có thể 3làm cho An 94công tử f9mê hoặc demột đống fetiểu y tá, 4làm cho tiểu 2fy tá cứ edcách nửa a7giờ sẽ 24ghé qua phòng c7một lần, 52có thể a9thấy được d1mị lực 25của An công c6tử vẫn f1là có.
An 37công tử 4có một 94đôi mắt e6đẹp , đôi 17mày kiếm 98anh tuấn, ckhông giống 47như mấy 84yêu nam hiện 1bnay , cũng 4không hiểu 5vì sao, những 62kẻ này 3có thể 77tồn tại ea, các đại 1lão gia đem 7mình chải f4chuốt còn bquyến rũ bfhơn so cvới bạn a5gái của 7achính mình, bthế này 1không phải cfkhiến cho d0bạn gái 3cảm thấy etự ti sao! dCái thứ 6nam nhân egiống nữ 6nhân này fthật sự 8ađáng sợ.
An acông tử 0có cặp 26lông mi khá 9cdài, hơn d2nữa còn 19cong, ánh 9mắt của 4anh ta là dhẹp dài 4, thời điểm mở 5to giống 29như con hồ 0ly , thời f3điểm nhắm f6lại có 6achút hương 7vị giống 10công tử 25ca .
Ta 9trừng mắt 76nhìn An công 6ftử, anh 4dta đột 94nhiên tỉnh elại, sau 7dkhi chống belại ánh 8mắt của fta , thân 2thể run 3clên một 5cái ,sau 26khi thoáng a2bình phục 2hỏi ta: e“Hơn nửa fđêm , cô 5enhìn tôi 53làm gì? 20!”
Ta 6ekéo kéo 5bhai bên khóe ecmiệng, cười 7khan vài 6tiếng nói: 9“Không 95có việc fgì …”
Nếu 07thực không 5fcó việc bagì như trong 87lời nói, dta đem đầu chái xuống, 2làm băng 0fvệ sinh 5cho anh ta 1cdùng!
Hậu dquả trực 5tiếp của 5achuyện này 96chính là, 1ngày hôm a7sau đi học eta đỉnh d4một đôi bmắt gấu amèo vô cùng 0ecực đại, fakhông thể 3không bùng f2học tiết cbuổi trưa 37, ở ký 6ctúc xá ngủ 79bù.
“Ai eai ai! Ăn 4cơm nào a…” Bạn 9dcùng phòng cfBối Quả 7Quả dùng bfchân đạp 68ta vài cái fbđầy ngoan bfđộc.
Vốn 21định bịt 5kín chăn 5tiếp tục 8ngủ , ai 9ngờ nàng 2liên tiếp 8đá ta, “Ngày bhôm qua cậu 4bắt Đường 5Duy Cầm 8acùng làm c1chuyện mờ 7aám hả ? 6Nhìn xem c3vẻ mặt 9muốn tìm 7bất mãn 54của cậu 3này , chậc dchậc, sa d9đọa nha!”
Ta cvẫn thực 1buồn bực, 1ta rõ ràng 1là ngủ cở trên 3bgiường b0, thời điểm 7dmà mỗi elần bạn a8Bối Quả 3Quả muốn 0dạy dỗ 1ta , đều 7clà ngồi bxổm ở 27trên giường 66của ta, 6dùng chân 52đá đá a, tay cậu ebấy dài a3như thế ebrốt cuộc elà để 9blàm gì?
“Bà 8eđây chính 6là muốn 65tìm bất c9mãn! Tôi 4chính là banhư thế 0!” Ta nóng cnảy, cãi 4lại vài 6câu.
Bối 1Quả Quả 2vừa nghe 67cũng nóng adnảy, ngồi 5xuống bên fngười ta 2c, hỏi : 9“A Nhuận 1làm sao vậy? cAi chọc 0giận cậu 8?”
Ta cnước miếng 0atung bay đem 68chuyện liên fquan tới 01An Tùy Dụ 58nói cho cậu 12ấy , thuận a6tiện cũng 0nói chuyện 18làm ta giận d1sôi người 6ebuối sáng cngày hôm 24nay.
Ta 9amột đêm 3không ngủ 0, rửa d4mặt xong 56, sau đó 2dvừa nhấc 6đầu đột 4nhiên thấy 0khuôn mặt 8của An Tùy 6cDụ trong a1gương , emặt anh 0ata âm trầm 7hỏi , “Cô 09định đi 44đâu ?”
“Đi 0ahọc! Tôi 85vẫn còn 71đang là 9sinh viên 2b.” Một 6đêm không 3ngủ, tâm 3tình tự 1nhiên không 6atốt được 5e.
An fTùy Dụ 86à một tiếng, 2“Mua đồ băn sáng 08rồi hãyđến 65trường dhọc đi! 6eCòn có, 0buổi chiều 26thời điểm fccô tan học ctrở về e6, cũng đừng 62quên mua 34cơm.”
Bối 1Quả Quả 3fnghe xong b8sự lên c7án của d9ta , cầm 79lấy tay 8của ta, 8ehai mắt etỏa sáng, ee“Cậu nói 4ai? ! An Tùy 5Dụ? Thật 6sự sao? 09!”
Ta 3ngốc lăng 17gật đầu.
“A 0Nhuận! Cậu c6buôn bán 0lời a! Học 4trưởng 5phong vân 7ađó a! Đó 02là tình enhân trong d7mộng của ebao nhiêu 5cnữ sinh 5không có 6dnão trong 6trường c5này a! 9Cậu chừng 7anào thì 80dẫm phải 6dcứt chó 7f, cậu nhặt bdđược vận e1cứt chó 71săn a!”
Ta 5hừ một 6etiếng.
Bối 06Quả Quả 5đột nhiên 4nhíu mi, abiến sắc 03mặt , lắc 5lắc đầu, 77“A Nhuận, anói như 0vậy đêm 1qua là cậu 53theo An Tùy 27Dụ làm 5chuyện mờ aeám hả ? 5Vậy Duy 0Cầm nhà 7bcác người 30làm sao bây 0giờ?”
Duy 73Cầm? ! Đầu 94ta nóng lên, 7echạy nhanh bgọi điện b9cho Đường 72Duy Cầm 0, “Buổi achiều tôi 5có một 78tiết Triết! bfGiáo sư f8điểm danh, 3cậu đừng 2quên thét 3lên giúp 8tôi ! Hết 2tiết thuận 0tiện mua bchút cơm f3đến cho 4tôi, loại băn nhẹ 3ý .”
Tắt 6điện thoại 8, Bối Quả f8Quả mang 5theo vẻ 82mặt hèn 4mọn chỉa c3vào cái amũi của 59ta , “Cậu fnhìn cậu 62xem , vừa 6bmới cùng 5tiểu tân 7dhoan ngươi 07nông ta nông 2cả đêm, d4lúc này dliền gọi 9điện cho c2tiểu người a7yêu cũ để bsai khiến b6làm này 60làm kia, 1lương tâm bdcủa cậu dfvứt cho 4chó ăn hả 0? Bất quá, f6tôi còn d0phải nhắc 22nhở cậu, fchuyện mà acậu cùng 6An Tùy Dụ c2có một d2chân trăm 0fngàn phải dgiữ bí 94mật, bằng 65không cậu b2về sau bước 4ra cửa liền 0thảm .”
“Vì 0sao? Anh ta 89đã tốt d1nghiệp rồi, 1còn có thể 06trở về ckích động fđoàn người equần ẩu 44tôi được fsao ?”
“Anh 92ta không accần kích ađộng, trường 66học này eecó bao nhiêu 4fan của eanh ta cậu b6biết không? dfCó bao nhiêu fdfan của feĐường cfDuy Cầm ccậu biết 5bkhông? Nếu alàm cho bọn 0dhọ biết, cmặt hàng cnhư cậu ecó thể 6dthu được cchai tiểu efmỹ nhân, fcậu còn bcó mạng esống để 88đi ra ngoài dsao ? Cậu 5lại chả 2asớm bị 4giẫm nát 40bét ý chứ 4!”
Ta 33không cho 5là đúng, 07“Cậu đang 13nói chuyện 9giật gân 0à ? Tôi 7cùng An Tùy 05Dụ rất 0thuần khiết 4c!”
Bối 0Quả Quả ecắt một dtiếng, “Chờ 44các người 91không thuần 9thì lại 4nói cho tôi abiết đi.”
Buổi fachiều tan dhọc , Đường 8fDuy Cầm 4quả nhiên 22vội đưa 08cơm tới echo ta . Cậu e6ta đứng 0dưới ánh 65mặt trời, ethời điểm 3đưa hộp ccơm cho ta, 5ánh sáng b0phản chiếu 98nhìn thật atốt đẹp.
Ta cnở nụ bcười, ánh cmắt cong acong , bên b5trái gương 2mặt có 0bmột cái 65núm đồng 40tiền nho f2nhỏ , ta bđứng ở 4nơi đó, bthoáng thấp 9đầu, cắn 2môi dưới, 9ánh mắt 7nhìn xuống 34mũi chân a0của cậu 9bta.
Sau 5fmột lát beyên tĩnh, 5fĐường e8Duy Cầm f9mở miệng 4nói: “Tô 03Nhuận , 0miệng của 1ecậu bị 0rút gân basao? Muốn 8tôi đưa 75cậu đi 9phòng y tế 0hay không 5?”
“Cái 1gì? ! Cậu 22nói cái 7gì?” Ta 0ngẩng đầu c3trừng cậu 5ta, “Cậu 6mới bị drút gân 84! Tôi đi 37đây!”
Cầm b4hộp cơm anổi giận bđùng đùng 9etiêu sái 2mà đi , 6ecậu ta thực anghe lời 9achưa có dfđuổi theo 6ta, người 6này có đôi bkhi não thật 4là óc bã fđậu , ta alà nói không 0bcho phép 7ađi theo ta, 0nhưng cậu 1ta cũng phải 8nghĩ một 4bchút mà 3mạnh mẽ cagiữ chặt 81ta, sau đó 78cường ôm a3cường hôn 43cái gì, 64ta còn có 47thể phản 52kháng cậu 8ta chắc a? !
Thời 9điểm đi cfvào phòng abệnh , bên 7ctrong cơ ahồ có thể 07nói là chật 4fkín người af, vài cô c7y tá vây 7quanh giường 04bệnh của 6An Tùy Dụ, clàm cho phòng 76bệnh nguyên b2bản vốn 6chật chội 68càng trở 3nên đầy 21ứ . Các 75cô y tá b2cười nói emột ít 8bchuyện thú 0dvị , An 4Tùy Dụ 8nghe xong e3phần lớn 7không lên atiếng, ngẫu fanhiên cũng 4cchỉ là dừ một f6tiếng, hoặc 0là nói, 3enhư vậy da.
Cứ dcviệc An 4eTùy Dụ 2lãnh đạm 1như thế 5, mấy cô cy tá này 9vẫn là 09thập phần 27nhiệt tình.
Ta eở vòng 4ngoài đứng f4một lúc a3lâu, các 9vị y tá 2đem phòng ftuyến bố 2trí thật a3tốt quá, 1eta căn bản bkhông thể 5bđột phá 4đi vào, 3chỉ có 67thể ở 5phía sau 30giương mắt 2mà nhìn.
“Tô eNhuận? Cô 50đã đến 3frồi.” 01An Tùy Dụ adphát hiện a4ra ta, đối 71với ta nhướng 2mày cười.
Các 3cô y tá 16phát ra thanh 74âm sợ hãi 8, biểu 67tình này bcủa anh 71ta thật bfsự là đẹp dmắt, khuôn bbmặt tinh 4xảo của engười đàn 5ông hơi 7điểm chút dmỏi mệt, 7lại còn 14đối với d6cô cười ebgiống như 2ánh nắng bmùa xuân 2.
Ta e6đem ánh 1mắt dời 91đi , xuyên b4qua đám 8người, 4đem cơm 1ađặt ở f3trên bàn, 6f“Ăn cơm 5thôi !”
Các 7vị tiểu 1y tá lưu fluyến không drời rời c4đi, An Tùy 3cDụ thủy achung cũng d5không nói a4cái gì, deanh ta yên 3lặng ăn a1cơm, ta xem 4mà một 2bụng tức, a8mùa hè nóng 43nực như b9vậy , ta c0ở bên ngoài 9chạy tới echạy lui, 6anh ta thì 7cùng mấy d8tiểu cô dnương tâm 01sự thật 6vui , thế anày không cphải cho cta xem ngột 6dngạt sao!
“Anh b5nhưng thật 0có vẻ thích 0ý nhỉ ? 4bTrò chuyện bbvới nhau drất vui 3dsao!”
An c0Tùy Dụ 14ngẩng đầu bcnhìn ta một 5dcái, hàm 8nghĩa thâm fhậu. Ta 7cchỉ cảm d6thấy, cái a6liếc mắt 6này của a3An thiếu 3dgia thật 90không đơn fgiản, vì d1thế không 94thèm nhắc 0lại, hiện b9tại anh 2ta thân là 7đại gia 55của ta , 0ta vừa rồi 7là có điểm aclỗ mãng b5, hẳn là 2ccăn cứ 1mọi sự f5thuận theo 3thái độ.
“Lại 29đây xem 8bạn trai 1fa!” ông b3chú giường 71bên cạnh 80chào hỏi eta.
Ta axua xua tay, 37“Không d1không không! 32Anh ta cũng 62không phải f7là bạn 5trai của cdcháu!”
Ông fchú cười 9ecười, “À 4à à, đó 7là tôi lầm 8f, vợ chồng 8son cảm e1tình cũng aethật tốt.”
Đang 1ăn cơm An 1công tử bđột nhiên edngẩng đầu 8lên, nhìn 4ông chú 8kia một 9cái, ta nhìn 62chằm chằm blấy An công 3etử, sợ e9anh ta tức 1bgiận , dù dsao anh ta 21ở trường 6học của 13chúng ta dcũng coi 84như là danh d6nhân, là d6danh nhân 6liền đều 3fsợ có chuyện 0xấu. Nhưng a0mà, An công 6tử chỉ f0là cười 1ecười, tiếp 13tục cúi ccđầu ăn 7cơm.
Ta eavỗ vỗ 2ngực, lo e4lắng hơi 45chút thả clỏng . Nhưng 5là bỗng 7nhiên, ta a9lại bắt fđầu thấy 8căm tức, bcó ý tứ 3gì a, 0bà đây 44với nhà 1eanh có chút 0chuyện xấu bmà anh còn e4không vui 7sao!
Không ebao lâu, 0y tá lại 3etới nữa, 7dlúc này 12đây thì 1akhông phải eekiểm tra b9phòng.
“An 3tiên sinh 24, phòng bệnh dbên kia đã 92được chuẩn 7bị tốt 5brồi , anh 7có thể bđổi qua.”
An 3Tùy Dụ 7gật gật 6cđầu, tiếp f0tục mặt 17than nói 3một câu, b8“Cám ơn.”
” e7Cái gì a? d! ! !” Ta eevừa nghe blập tức 8dgiật mình 5một cái 3enhảy bổ lên, fvọt tới 6trước mặt dy tá, “Cô bnói ai muốn dđổi phòng 0abệnh? Đổi bnhư thế 0nào ?”
Tiểu 6cy tá lui 2về phía eesau nửa bbước, nơm 9nớp lo sợ 7nói: “An… 40An an tiên esinh buổi 51sáng có 4enói muốn 9eđổi đến fphòng bệnh 7cao cấp.”
“Phòng 9ebệnh cao 1cấp? ! Cũng e0không phải 47ở cữ, 96còn định 69chiều chuộng 0như vậy 3sao !” Ta anhất thời bfnhe răng 97nhếch mép, e9vừa đau 9athịt lại 7đau lòng, 9dviện phí dthế này fsẽ tăng cfnhiều lắm a1a, ta nào c6có nhiều 2enhư vậy atiền cho 8anh ta tiêu dxài?
Sớm 1bnhìn ra đến cAn công tử ddlà thân 37người nhưng 3fdạng cẩu b0, hoặc là 6cái kẻ bachỉ biết 20hưởng thụ a2, hoặc là 4dcái kẻ 98bị người 5bbao dưỡng bdđể hưởng dthụ , ta 8chạm vào 71liền không fdhay ho thế 8bnày đây.
Ta c8chính đang 6thì thào 4etự nói, ebvừa quay 3bđầu lại 5thấy được edAn thiếu 5fgia nhăn 3nhó khuôn 03mặt, giống 2enhư cái 2bánh kếp e8vậy.
“Phí c2nằm viện etôi trả 8b.” An thiếu e8gia theo hàm drăng bài a6trừ ra những 9elời này, 0có thể f4thấy được eanh ta có 9bao nhiêu 7phẫn nộ.
Ta frất muốn 5nói cho anh 84ta , tức b2giận không f8tốt, sẽ 95thương tổn 1eđến gan 83a, chính e8là ta vừa 3nghe đến dcâu anh ta f3tự mình 3gánh vác 92phí dụng, f1liền lập 32tức tươi ecười rạng arỡ, nói 3dvới y tá 1: “Vậy b0nhanh đổi 0ea! Trước bđổi anh fta đi chỗ fnào ? Cô dnói đi !”
Tọa 3dlạc hướng 12bắc nam, 0phòng bệnh dmới củaAan fcông tử thập 9aphần thoải 8mái, có 10cửa sổ 5ato sát đất, a3có thể 63xem tới 98được hoa bviên, cảnh csắc lịch 6sự tao nhã b. An công atử sắc 7mặt có achút tái c8nhợt, môi 2ethoáng có a3nhan sắc, thời f6điểm anh 31ta nói chuyện fcũng nhìn cra được 2cmôi hồng 8răng trắng.
An dcông tử enhìn ra ngoài 1cửa sổ ahình như chút 8suy nghĩ, b5ta cúi đầu 30như có chút 1suy nghĩ, 02tuy rằng 5trong lòng bfta là đang 25đối với e6anh ta khinh 3fbỉ, nhưng 0là ta không dthể không fvì cửa 8hàng nhà emình mà 68đi lấy 8flòng anh ata , ngay 1cả ta có emột vạn 2cái không 0muốn cũng dkhông thể 45nói ra , 6còn phải 38cười cười 16đối mặt, 8dđây chính 7alà cuộc 3sống nha!
“Tô 0cNhuận.” 4An Tùy Dụ 2đột nhiên f2gọi ta.
Ta c4lập tức 6lấy lại 1tinh thần, fmỉm cười 7ngọt ngào c9, “An công 4tử có gì 80phân phó dnha?”
“Đi amua giúp 4btôi mấy 11quyển sách 9về đi.”
Ta 4fgật gật eđầu, suy enghĩ một 0chút lại 0quyết định fcchụp vài 77câu mông 74ngựa, “An fcông tử 0quả nhiên dbác học 2đa tài! bBệnh nguy 34kịch còn e2không quên 2đọc sách 3a! Quả thật 5clà nhân atài quốc 0gia a!”
Chỉ a2thấy khóe a8miệng An 8Tùy Dụ 69run rẩy 63vài cái, fhung hăng 14trừng mắt 9fnhìn ta một dcái.
Mua 4asách cũng elà một 2môn học 6cvấn, cửa 8ahàng sách 52thì tốt 8nhưng là 3dđắt a, 9cmấy quán d8nhỏ lề 6đường 88thì chất clượng không d1ổn, ngẫu fnhiên có bsai chữ 4, nhưng là 5giá cả fkhá tiện 28nghi, những 54năm gần cđây, ta 7một bên 0thì vô cùng ecthống hận 33sách lậu d, một bên b6lại chẳng 18biết xấu ehổ đi mua asách lậu, 6trong lòng 94biết đây d0là cử chỉ 83bất nghĩa c, nhưng cũng 3không có 9ebiện pháp, b7trong túi 5không no 5đủ a.
Ra 3bệnh viện, 1có mấy 7cái ngõ 1fnhỏ , ban 69ngày rất alà náo nhiệt, e2các loại b9đồ ăn 96vặt, đồ atạp hóa, crực rỡ 74muôn màu, etự nhiên 3cũng sẽ 5có sạp 3bán sách. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐi không 2bao lâu liền b2thấy một e4cái quán 5csách , ông b9chủ là 4một người 7đàn ông 9ctrung niên, 9trong tay aacầm một 7quyển không 40biết là 2sách gì 8đang đọc đầy 6cngon lành.
Trên 1emặt đất c7trải một 2tấm vải 57trắng , fcác quyển 4fsách liền e4đặt tại 57trên mặt c, khá lộn 90xộn . Ta 8ngồi xổm 2trước mặt cchọn trong dchốc lát, btrừ bỏ 2bmột tay ftro bụi 71lại không 2chỗ nào 8tìm được, 0liền hỏi: 7” Ông chủ, 8dcó Kim bình 2mai * không?”
Ông a9chủ đầu cegiương lên benhưng mắt 75không ngẩng 2theo , bthuận tay 0từ trong e0đống sách 5đào ra một 6bquyển, ném b2cho ta, ta 44vừa thấy c9thì đúng 0là Kim bình 8mai , không 39khỏi bội 33phục ông 0chủ quán 12, thật sự 9là lợi 38hại! Phải 7atu luyện 4bao nhiêu fnăm mới 9có thể móc 2sách nhanh 0mà chuẩn a5như vậy d4a?
An 62Tùy Dụ c5sai ta tới 15mua sách, 7fkỳ thật 50ta biết, enếu không a0phải trong 73phòng bệnh akhông có 5đầu DVD, 9phỏng chừng 0đã kêu 90ta mua đĩa 0, lũ đàn f4ông, có fthể lý dgiải!
“Bao 9nhiêu tiền 9một quyển 21a?” Ta hỏi.
“Hai 29đồng!”
“Mua!”
Hào 7phóng đưa fqua hai đồng 33tiền, sau 99khi tay cầm flấy sách, lại a8nghĩ, An 2công tử e0vạn nhất b0xem tẩu chỏa nhập 9ma thì làm 0dsao bây giờ? 0Ta phải e3cứu lại 1anh ta a!
Vì 45thế lại 5fhỏi: “Ông 0chủ có 17Đạo đức ekinh không?”
Ông 4chủ nguyên 5bản ánh c0mắt vẫn 0chôn ở 78trong sách, 15rốt cục a9nhìn ta liếc c1mắt một 9ccái, lộ 6bra thần bsắc kinh engạc , đại dekhái là bchưa từng 2gặp gỡ ai 98như ta vậy 27, mua sách eđều có 5giới hạn.
Lần 39này ông 3elục hồi c8lâu mới a6tìm ra một 2quyển Đạo 8cđức kinh 9acũ kỹ đưa 8dcho ta, ta 2ở trong ftay lắc 4lắc, hỏi: 1d“Bao nhiêu 20tiền a?”
“Cũng 66hai đồng!”
Ta e9nhất thời chấn 22động toàn 7thân ! Giá ftốt! Hai eđồng vạn 8năng a !
* 75Sach Kim Bình 3Mai : Câu 14chuyện Kim 1Bình Mai fvốn được 4phát triển etừ một fsố tình 3ftiết trong 1tác phẩm 2Thủy Hử bcủa Thi ecNại Am. a0 © DiendanLeQuyDon.comTrong Thủy 9Hử, tên 05cường hào f8Tây Môn 6bKhánh (西门庆) 71thông dâm 6với vợ 1của Võ 42Đại Lang blà Phan Kim 0Liên nên 06đã lập 50mưu giết 5cchết Võ 59Đại Lang. f8 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 9em của Võ 1Đại Lang 9là Võ Tòng 0giết cả 2hai để 54báo thù afcho anh. Trong 6aKim Bình cMai, những 3diễn biến 33liên quan 59tới cuộc d5sống của cTây Môn 4fKhánh và f7những thê e9thiếp, trong cđó có ba dnhân vật 54nữ kể btrên, được amiêu tả 74phong phú. 04 © DiendanLeQuyDon.comNhiều cảnh 7miêu tả 04cuộc sống 45hưởng lạc 9đồi trụy 7bcủa Tây 46Môn Khánh 9sống động 5đến từng 1chi tiết akhiến cho 14cuốn tiểu 8thuyết này ffbị coi là f2sách khiêu 3dâm và bị bcấm.
|
| 06.06.2012, 22:54 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương c5: Bán nữ 66cầu vinh
Ôm 3hai bản 05sách hay etuyệt thế 88kia vào trong 0clòng , cắp 1mông chạy như dbay về bệnh 1viện.
Trên 2bđường 0đi ta đều 9suy nghĩ, cnếu An công 0ử nhìn chấy ta am 1aiểu ý người 05à mua sách eday cho anh 1a như vậy ehẳng định 7aẽ đương 6drường cảm 6dđộng mà 2hóc rống cbhảy nước c2ắt, sau 1bđó đối b9ới chuyện 5ửa hàng 34hà ta gây 15guy hại ceho anh ta e8ứt ra sau 6đầu.
Ý dfứ của cAn công tử c1, ta cũng f7iểu được, f1ằm bẹp 8í trong bệnh aiện xác fhực rất 52hàm chán, 11ần tìm bdiệc gì 3eđó vui vui 57à làm , d2em một chút 3ách như 3fim bình mai buả thật fừa vặn 0hích hợp cf! Giảm bớt 8áp lực 34ị nhồi 4dén , thêm aào đó, 24rong quyển cách này 4iết đều bà tinh hoa, 4ảo bối aủa nền 3ăn học 9fước nhà bđó a!
“An bông tử! 2ôi mang về cho 51anh thứ 69ốt đây!” 0a thật kích cbđộng lôi aa từ trong 7òng hai quyển eách này a, ném lên 40iường của 40An công tử 36, mặt trên a5ình như eòn mang theo 5hiệt độ 73ơ thể của 77a.
An 7ùy Dụ vốn f0đang chợp 2ắt, bị b0a dựng tỉnh, f7híu nhíu 30đầu lông 4ày , sau fhi nhìn đến 53ấy quyển cách ta ném bfa , nhất 9hời trừng b2ớn hai mắt, 4ận không 10hể xuyên 5hủng mấy c2ái lỗ trên cặt của 1a , thanh aâm vẫn 0rầm thấp 41ia cũng có cehút phập ehồng, chỉ 6ào bản 4im bình mai 6fia hỏi: 36“Đây là 7ái gì? !”
Ta 3fơi kinh hãi, d“Anh không fiết chữ 4ao? Thế 80ao không fdói sớm a3a, để tôi daua bản tranh 60ẽ !”
Bàn baay của An 84ùy Dụ chỉ aào bộ sách 60rong nháy baắt biến bfhành nắm 5fđấm, nói fhuyện cũng dcó chút hương 3cị nghiến dăng nghiến 6ợi .
Chỉ 5ciếc, lúc eấy ta lại 8hông thấy 2a, còn thập c9hần nịnh 6ọt thấu ceặt qua, db“An công 30ử , nếu 5hông tôi 4đọc cho 06gài nghe 1há ?”
“Tô! ahuận!” 64An Tùy Dụ 1ắn răng, 7hát ra từng 5hữ từng 6hữ một 1.
Ta a6ả kinh, 28“Làm… 0àm… Làm 77ao vậy ?”
“Ai 37ho cô mua 8doại sách 9fày đến 9ho tôi xem 37? Ai cho phép eaả ? !”
An 4ùy Dụ trừng bfa, giống 57hư một 81on sư tử sắp 7ổi điên d9, ta có chút 04ghi hoặc, 8hẳng lẽ 6à ta hiểu 7ai ý ?
Ta d0àm người bc, hướng 71ới là đánh fhết cũng 74hông chịu bhận sai f, dù cho 7ai lầm rồi 9ũng không dhể nói 75à ta sai 1ầm rồi. 26 © DiendanLeQuyDon.comì thế, e5a đem cái 73hăn của 2anh ta xốc d2ên một fhút, ngồi 3hoanh chân 5ếp bằng 8fở trên 97iường , 6hỉ vào euyển Kim 9ình mai nói: 49“An công aử anh không 1ần hiểu 8ai , đây 64à nghệ 1huật! Nghệ f7huật anh 2ó hiểu 4hông a? Anh bđừng đem 3hứ này frở thành dái gì đó 6hông tốt, c4đây là 4dột loại efư tưởng, e5ên trong 1ó những f5iải thích 5ao siêu của bổ nhân e. Anh không 9ần đáng f2hinh như 5bậy được cehông. Hơn fữa, tôi 21hông phải 8òn mua thêm 0ột quyển b7Đạo đức 8inh cho anh c9ữa sao?”
Đột 48hiên, có 8gười hô eo cổ họng, 0a“Tô Nhuận! 9ày là cái fđồ nha dađầu chết c8iệt , xem 8ao có đánh 7chết mày 35ay không! 85à đây nuôi 9ày lớn f3đến như 20ậy, thế d2à mày dám 1ùng đàn d1ông chạy 8đến nơi 2ày thuê chòng a! Mày 3òn dám giấu 9biếm ! Bà dđây muốn 14ử lý mày!”
Điều 74ày không 43hua gì so 1ới sấm 2ậy đất eằng, thế 1fho nên An bông tử 04ũng ngây agẩn cả 7fgười, hai eẻ chúng 9ca hai mặt 22hìn nhau. e © DiendanLeQuyDon.comAn công tử 86ừa muốn 42uay đầu 23ại , ta 2iền giữ 2hặt lấy 8aặt của 96anh ta , nháy 0cháy mắt 6ới anh ta.
Đừng 0hìn a, hai 3da là trong cạch a, trong dạch a! Trăm 4gàn đừng 61àn tới fdhuyện ngộ ceđộc thức 8băn a! Trăm 5gàn miễn bàn!
An 3ông tử 60hìn ta sửng 5ốt một 01úc, không 6iết có ciểu được 98ý tứ của 9a hay không 94ữa.
Ta dhật sự 43à nằm mơ 22ũng không ahể tưởng 8được, 10đồng chí 5ỷ Hoài 47hật sự lại 3fuay trở 02ề, điều ffày hoàn 38oàn không 1hù hợp eới cá tính 2ính toán 97hi li của 6à ấy . 6 © DiendanLeQuyDon.comho nên ta 03inh ngạc, 6coảng sợ, 8au đó chột 3ạ .
“Tô 39huận! Mày…” 7hanh âm của 80ỷ Hoài d8đề cao e5đến độ bám, chỉ fảm thấy 9ỗ tai đều 3ng ong vang faên .
Ta f5oay người eaại, miệng begoác ra cười aười, “Ba f5ẹ, hai người f0ũng đến 8dệnh viện? 3hực khéo 52a!”
Ngón 3ay của Kỷ 1oài chỉa 42ào người 47a rung rung aột chút, 4bau đó làm b7a một chuyện 37hiến cho fđoàn người 7húng ta đều 4hiếp sợ 1d. Nói đến 4cúc ấy, 9hiếc cằm a3ủa ta còn chải rơi 9uống đất d1, An công 9dử thì trợn 0ắt há hốc bbồm , biểu 5iện của fha ta còn acình thường 4cột ít, fơi hơi nhắm e0ại hai mắt b, tựa hồ 1đang phải chịu 6được điều bhống khổ 80ất lớn 7.
“Tô 2huận mày afà đồi aiểu tạp 7fhủng a! fbà đem mày e6uôi lớn 5hư vậy, 91hính là 8để mày 9ung cấp fho đàn ông 24ao ? ! Tao 3ới cha mày 2ới đi được aài hôm, d4ày liền 6ùng đàn b4ông đến 5ệnh viện, 49ụng mà 20ớn tướng 5a mày bảo fao về sau 25àm sao nhìn 0được mặt 1fgười khác 2aa! Hàng xóm aáng giềng 3bđều đã bfiết, mày 7àm Tô gia 27ao có thể e3ặp người ea! Không 07uốn sống 3bữa a!”
Kỷ 7boài kêu 98rời gọi 5đất , làm eba nghe không fiểu ra sao, 8bđây là 16iên quan 9iểu gì da? Ta cùng 4aAn công tử? aớn bụng?
An e3ùy Dụ nghe 8ong những aời này eủa mẹ ca , thật b1hà chất 1ehác liếc 9ắt nhìn a3a một cái, 5fau đó ánh daắt dừng dại trên 05ụng của 11a, theo bản 2ăng ta liền 5aưng kín 3ụng mình db, trừng 2ắt nhìn cdanh ta , một 91ước xa 9ông lên 0hía trước ecđỡ lấy 0ẹ ta.
“Đây 91à bịa đặt! dAi mang thai 7! Ai mang edhai a ? Mẹ aaặp qua phụ bữ có thai cdà còn xinh 5eđẹp thuần fhiết như 0on chưa? 5!”
Kỷ b9oài nguyên 04ản đang 5 y nha nha c8êu khóc e6, trông rất 59ó dáng vẻ 7, không hổ 0à người fbê diễn 3ịch , khi cà ấy nghe e6được ta f8ói như thế ed, tạm dừng 3ột hai giây, bánh mắt 67iống như X bbuang quét 5đến trên 5gười An 91ùy Dụ, b0“Chẳng 0ẽ là cậu fa có?”
Nhất 5hời An Tùy 2eụ vẻ mặt b4ắc tuyến, 3ắc mặt 4àng ngày eàng đen 9.
Ta d1iền thấy e0đây là 51điềm báo eức giận của An công 1ử , lấy 90á tính kiêu bgạo của d1anh ta khẳng 4định là 83hông thể 7chẫn nhịn cổi điều d5ày, vạn 0hất mà 21anh ta tức 1iận, sẽ 1đem chuyện bgộ độc dfhức ăn dcia khui ra, adhế thì eeửa hàng 7hà chúng 25a không phải aẽ xong đời 94ồi sao.
Cho 6ên lúc ấy 6ì tránh 9ho thảm eịch này a4hát sinh, 23a thực không 0hách khí 0đánh gãy 59ý nghĩ của f4ỷ Hoài, c4“Mẹ nói dậy bạ 41ì đó ! 75Đàn ông 7àm gì có d4ái công băng kia? 95Anh ta dùng 2ái gì để 57ang thai!”
Sắc cặt An công 8ử lại 3cđen thêm 9aài phần, 1cánh mắt 9eiống như sát 5hủ đảo caua toàn thân 7a , làm cho 1a không khỏi bảm giác 83au lưng có 10ió lạnh 0ừng trận.
Mới 0ừa rồi eđồng chí 9ỷ Hoài 3iển nhiên aà bị phẫn 91ộ che lấp 2bất ý nghĩ, 7úc này cũng cchản ứng 35ại một 36huyện thật e1ằng An Tùy 4ụ là đàn fông , nhưng e2à bà lại 4đột nhiên 04đem ánh dfắt chuyển 79ướng về dchía ta, ngay 6au đó giống 18hư Thiên c2ương một 7ay cầm Bảo 39háp một 1ay chống 4ào eo , một c8ái bàn tay aiền vươn 65đến, ta 74inh cơ vừa 7động, trốn eagay đến 1chía của 78An Tùy Dụ.
“Mày dòn dám chạy? 7a!”
“Bình b1ĩnh a!”
Kỷ 35oài không b8iểu móc abở đâu 3a một cái 3ậy phang c3ới , An 0ông tử đang bcệnh tật 8bđầy mình aiển nhiên 7aà không 5ó dự đoán 7ađược mẹ 95a lại hung 0ãn như thế, 3ết quả fà trúng aan một quyền e7ày , đương dcrường máu 39ươi phun 66a ba thước, 35hết ngất 90uôn .
Mẹ dca vừa thấy erợn tròn 7ắt, lắp 14ắp nói: 9“Đứa d0hỏ này 7ao lại không fiết trốn 18đi a?”
Ba ffa vừa thấy, eung hăng 23hở dài, 4“Bà đem fon rể đánh 8fhết , tiểu fhuận của 7húng ta không b3hải sẽ 81hủ tiết c? !”
Kỷ coài than bhở một 6bâu, “Kia ffhông phải fòn có tiểu 8bử Đường 8uy Cầm kia 75ao! Không 2ần sợ d!”
Cừ 2ehật! Tư dưởng này 7fủa mẹ c1a cũng thật 0hông thoáng!
Ta 9ừa nhìn 4ại An công 03ử, nhất 8hời đỏ eắt , lập e0ức vồ 3ên, dùng e7ức lay động 2hân thể edanh ta , “An 4ông tử aanh không 6hể chết 13a! Anh mà ahết, tôi 9hải làm 95ao bây giờ 9a!”
Đồng 1hí Kỷ Hoài 72ừa nghe dhấy , lập eeức tiến ađến gõ 08ào cái đầu 09ủa ta , 8“Mày xem 51em, hai đứa dẫn là không dó chuyện b4ì sao?”
Cái d0ũi của 7An công tử 17ợ là không f3ảo đảm d, bộ dáng beáu chảy 81hành sông chư thế f3ày làm cho c1a ngây ngốc 67á hốc mồm chìn trừng 03rừng, nhìn aề ngoài 3ất cường 9dráng , chẳng c6ẽ thực 12hất là 32hu nhược fiống Đường auy Cầm sao? e2hẳng lẽ 9đây là 9dên ngoài 9ô vàng nạm 8gọc mà 7fên trong 4hì thối 45ữa?
Đồng chí Kỷ Hoài 4đại khái dà nhìn đến 78rên giường còn có một 3uyển Đạo b0đức kinh cfính máu 6, thuận 5bay cầm lấy 09đối với 3a chỉ trỏ, 92“Mày làm 83huyện bại 6foại môn 3fhong , định feghĩ xem Đạo bđức kinh 4ó thể tu 1hành chính euả sao ? 2dao phỉ nhổ b3ào a! Mày fcói một 7chút xem về 2au còn lập 3dia đình f4hư thế cào? Nhà 3cão Đường 7ên kia phải 7drả lời c3hư thế 81ào đây? 52Đứa nhỏ 96uy Cầm kia 74rừ bỏ 5hu nhược c0hông giống đàn a3ông thì 5ũng không 77ó khuyết b0điểm gì 9, làm sao 53ày lại 1ahông biết 3uý trọng cả?”
Ta 5ười nghe 5à ấy thao 2hao bất 6uyệt, đẩy 8ai vị lão 32ia ra.
“Tô ehức! Ông 3hìn đứa 9don gái ngoan của ông 83em, tôi là e8ẹ ruột 5ó, nó cũng 1hông chịu d1để ý đến bôi!” Mẹ 7ea khóc lóc 0dể kể.
Ba 73ta giận 61giữ, “Tiểu 0bNhuận, sao aecó thể 8đẩy mẹ decon hả, 7đẩy bố 93một cái alà được 4!”
“Con fcầu hai 6avị lão 7gia các người ba ! Vị An 86công tử này 5nếu mà 6chết, một 00nhà chúng 6ta đều 3dkhông hay cho! Chờ 9bcon quay lại rồi ccnói sau!” 07Ta vội vàng 3hấp tấp 6chạy ra 3ngoài.
Hai 0vị đồng fchí Kỷ 8Hoài cùng 0fTô Thức 1vẻ mặt 2nghi hoặc, 97“Tiểu 7tử này 0bcòn có bối 89cảnh sao?”
Gọi 4bác sĩ tới, 7nhanh chóng 0akiểm tra 4ccho An Tùy fdDụ một 7blần, sau 2eđó ông 5ta có chút 6suy nghĩ bnói: “Ai 72u, hình như d4là não bị fchấn động 3a!”
“Không fcó khả 2năng!” edTa lập tức 5trừng mắt, 0“Tuyệt dđối không fphải chấn a3động não 9, cũng không fcần chụp d4CT não đâu.”
Nói 00đùa sao 1e, cái thứ 4bđồ chơi 3kia biết f2bao nhiêu dftiền không 1?
Cô 78y tá bên 1bcạnh này 5đại khái 0là cũng 5coi trọng 8vẻ mỹ 3mạo của aAn công tử, 3trừng mắt e1nhìn ta vài ecái, phỏng cchừng ở dtrong lòng, 50cô ta đã 0bđem mình 87trở thành 23cái gì đó 3của An công ftử , 66mà ta chính e7là một 2enhân vật aác độc 06như phù 51thủy.
Tiễn 6abước bác 7sĩ cùng 4y tá, ta 05đem ngọn 57nguồn của 14việc này 1thành thật b1công đạo efcho ba mẹ bmột lần, 08biểu tình 09trên mặt 5mẹ ta từ e5lúc đầu 7akinh ngạc, 04đến kinh 0fngạc, sau 3eđó là khó 9ecó thể 19tin, cuối 7cùng là 3ethất bại.
Lời 4kịch vẫn 2là, “Cái 1gì? Không becó khả 2năng! Mày 8lừa mẹ amày sao? fVậy phải clàm sao bây 07giờ?”
Ta clại đem 38chuyện hai b7ngày nay 65An công tử atra tấn 7ta thêm mắm dthêm muối emà kể lể cra , cùng 1lúc là thêm bvào than d9thở khóc 26lóc, thất 4ethanh khóc 3rống, biểu 5lộ thật ecsâu sắc 5rằng, vì 37cửa hàng 2ecủa cả 6dnhà, ta ở 9cchỗ An công 8tử đã 7phải ăn abiết bao bnhiêu khổ.
Đồng 22chí Kỷ 3Hoài ôm 4lấy bả f4vai của 6ta, vỗ vỗ 2lưng ta, d6vẻ mặt 4fđau thương, ata nghĩ rằng, 27tối thiểu 50thì bà ấy acũng sẽ 25nói, đứa 1con bảo afbối của 1ta thật c7vĩ đại, 7vì nhà chúng 0ta mà con d2phải chịu 3khổ , mẹ c6quyết định bađem tiêu cphí mấy 1ngày nay 6bù lại d1cho con, đồng fthời còn 00cho con thêm catiền tiêu 46vặt. Nếu 4không thì b5bà cũng 20có thể afnói, con c8ngoan, con e8chịu khổ 53rồi.
Nhưng belà, tư duy 24của đồng 7chí Kỷ 6Hoài lại 4khác thường 2so với người fta , chỉ 9flăng lăng 7nói một 7câu, “Vậy 5mày liền 30vì nhà chúng bta , tiếp etục ở 7tại chỗ dnày chiếu 4bcố An Tùy 7Dụ đi, dtrăm ngàn 20phải nhớ 45kỹ a, không 5thể để ccho cậu 38ta đi tố dcáo chúng f5ta, nếu b3cậu ta đi 8tố cáo 0chúng ta, 2bà đây 47sẽ cho mày bbbiết tay!”
Hả? 8! Ta chỉ 10cảm thấy 7rằng hạnh 11phúc trên fcthế giới 9này đồng c3loạt im 0bặt dừng balại, tất 5cả oan khuất 6trên thế 38giới này acđều hướng fta mà phi 6tới , hắc f5ám ngoắc angoắc tay c3với ta.
Ngay 5tại thời 7cđiểm ta 9còn đang 5kinh ngạc a, mẹ ta a2đã muốn c1lôi kéo 0bba ta chạy 09đi , ta chạy e9nhanh ôm 2cổ bà ấy, 38“Mẹ! Sao fmẹ có thể 1enhư vậy ca!”
Mẹ d9ta một bên 7đẩy ta 33ra một bên c1nói: “Mày ahầu hạ bccậu ta cho 2tốt thì 69cả nhà 8chúng ta fđều sẽ 84tốt!”
Tiếp 11theo ta khóc 7ekêu, “Mẹ! aNhưng con aclà cô nương 40hoa cúc a! aChuyện này dnếu truyền 92ra ngoài, 5Duy Cầm 4sẽ nghĩ bcon như thế e4nào a? Nếu 3không chịu 5dkết hôn 9bvới con 51thì phải 7làm sao bây cgiờ a? !”
Mẹ 6ta thay đổi bdùng chân bđá ta, “Duy 9Cầm không bphải người 3như vậy! 9Hơn nữa, 3nếu nó athật sự fkhông dám 0cưới mày 1, mẹ liền egiúp mày 7cđánh nó 7a!”
“Mẹ! dCon kiều 6xinh nhu nhược 17như vậy 44, mẹ cứ 08yên tâm 56đem con đặt 7cùng một cechỗ với bAn công tử fsao? Đây 1là cô nam 8cquả nữ? 6!”
“An 9dTùy Dụ 0không phải 4người như 89vậy! Mẹ 84yên tâm! bCậu ta sẽ 9akhông làm 5gì mày ! 5cMau mau buông 37tay!” Mẹ 7ta vừa nói f7vừa đá 7vào trên ebắp chân fdnhỏ xinh 3của ta, 7eta lảo đảo 76bị ngã 4ngửa lên cdtrên người 7của An công aatử, đành bphải trơ 3fmắt nhìn 80ba mẹ ta nhanh e2chóng rời b8đi , cứ 03như là chân aebôi mỡ 1cvậy.
Cái 79gì mà kêu 81Đường cDuy Cầm a4không phải fngười như 7vậy, cái cdgì mà kêu fbAn Tùy Dụ 4không phải b7là người 4dnhư vậy, 1thế chẳng b7lẽ ta 8là người 3như vậy?
Ta 4enhất thời 34muốn tru f7lên một 1tiếng như 1sói, mạng ccủa ta sao dblại khổ 9dnhư vậy da!
“Sao? 16Để cô cở lại 0fcô còn không 0muốn sao 5?” An công cctử vẫn d6giả chết 8từ từ tỉnh 5lại, ôn 1hoà nói cmột câu.
Ta 7lập tức 5ngẩng đầu b3lên, hai e8mắt tỏa 43sáng, ôm elấy khuôn fmặt anh 82ta nói eađầy vui 3sướng : 32“An công 7tử , anh 13không chết fa!”
An 39Tùy Dụ dnhíu mày, 4“Buông f2tay ra! Còn bfcó cô cũng aeđứng lên 19cho tôi , 21cô định 56đè chết btôi sao ? 7!”
Ta 30cúi đầu 9nhìn nhìn 3tư thế 6có chút 26ái muội 9của chúng d4ta, ta chính 9là đang 5ghé vào c6trên ngực 92anh ta , khoảng ccách từ 0mặt ta đến 5fmặt của c5anh ta không 7quá 10cm. ba © DiendanLeQuyDon.comTa ngượng 90ngùng cười 0cười, đứng 2thẳng lên, clấy ngón e7tay chọc 6bchọc vào fngực anh 1ta , thực a6nịnh nọt amà nói một câu, 9a” Cơ ngực 6của An công d4tử thật 9bkhông kém, ccỡ 34C (đại d1bưởi?) 9à ?”
An fcông tử fkhông thể 2nề hà đành 9phải nhắm 4c | |