Nội quy chuyên mục

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

[Hiện đại] Có lẽ là yêu - Lý Lý Tường

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34091
Được thanks: 20676 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Có lẽ là yêu - Lý Lý Tường - Điểm: 10
Chương 4719: say rượu



Edit: 28Ishtar

Chu 0Dạ cũng a9không nhìn f3hắn, nhấc 8chân bước dđi. Vệ 12Khanh vội 4vàng kéo 13cô lại 10nhíu mày ahỏi: “Được crồi, em 9ại giận 35ì nữa? 9cm sao vậy? 8ó người 95ói gì em 76ao?” Hắn b5ưởng rằng 1bhu Dạ lại ddiận dỗi 9ì đó. Tục 2fgữ có nói: dòng dạ cfđàn bà 4fâu như đáy 7iển, thật 62ự giờ 7hút này dắn không 02đoán được aaa vì sao 4hu Dạ nổi d4iận, vẻ 78ặt không diểu chuyện 8ì đã xảy f1a.

Chu e5ạ dùng 51ức đẩy 88ắn, không 6iên nhẫn 7ói: “Anh 3ghe không a6iểu tiếng 5gười phải 06hông? Đi 4đi, chạy 4hanh đi! 1Đừng đứng b8rước mắt 3côi nữa, 5hướng mắt cắm.” Vệ a6hanh coi cô aòn ít tuổi, 6hông thèm eo đo, kiềm 5hế cơn 7iận, ôn 4ồn dỗ 75ành, nói: 1“Vì sao 2ại mất d6ứng như 6ậy? Ai chọc diận em sao?” 37ại còn 6oa xoa đầu e8ô, vô cùng 7hân thiết, 2fhiến cho 7ô không 5hể tức diận.

Chu bạ từng 85ước tránh a3a như tránh 3fôn thần, cbhìn hắn, f2ột lúc aâu sau nói: 4“Vệ Khanh, fôm nay chúng 8a nói cho dõ ràng, 3ôi không 9hích anh, abũng không 6ó hứng ehú cùng d1ới anh chơi frò tình cảm. Từ 0ay về sau, ehông cần 3ại đến 43rêu chọc 93ôi, cẩn 35hận tôi ciện anh ffội quấy 6hiễu tình cục!”

Ngay 8eả tội 3fanh “quấy 3fhiễu tình e6ục” cô bũng đã afói ra, thật bự là trở cặt, tàn 3ahẫn cắt 5đứt quan ebệ. Vệ 0fhanh liền 9ổi giận, a2ạnh lùng 0aói: “Chu 2aạ, em đừng 1auá kiêu 05gạo! Sau 44ày không 96ai chịu 61được đâu!” 12hật sự 2à cô nhóc 2ahông biết 1rời cao e7đất rộng afà gì, nói fhuyện cũng 6hông biết 1diữ chừng ccực.

eạnh giọng 5ói: “Tương 5ai thế nào 80à chuyện của tôi, 24hông liên cuan tới 0anh!” Vệ 40hanh bị 5eô chọc 0iận tới 3bức nói chông ra lời, 34ừa tức aừa giận, 3ứ đứng 8guyên tại 0fhỗ. Cô 27ũng không 8để ý tới dắn, chạy 3ài bước, 48uay lại b1hìn vẫn 75hấy hắn 47gây ngốc dđứng ở ehỗ đó, aeđại khái 44à hồ đồ 42ổi giận, eại hét fên: “Anh 76òn không 88đi đi! Đứng dagớ ngẩn dở đó nữa!”

Vệ 9hanh nổi 03iận không a8hẹ, thật 56uốn giữ 9ô lại hung băng dạy cỗ một dhút. Chẳng 60hững không ađi, hay tay eòn đút 3ào túi quần, 22iương mắt c7hiêu khích 56hìn cô. a8 © DiendanLeQuyDon.comhu Dạ cắn 4ôi, dậm 2hân nói: 6“Mặc kệ 5anh!” Rồi d5hạy như 2ay. Trong eòng tức 4biận rất 7hiều, giống 3hư có một eđiều gì bađó, quẩn 5uanh trong aòng không 7iến mất.

Vệ 2hanh nhìn 9heo tới 8hi không 9òn thấy ffóng dáng 9aô, mới c9ên xe “Rầm” 3eột tiếng, 0aặn tay lái, 7bhấn ga, 21iống như day ra ngoài. 37 © DiendanLeQuyDon.comắn sắp 9aị cô làm 4ho tức chết dồi.

Chu 7aạ chạy f5ề tới 3aí túc, bỗng 6hiên như 1hông còn 28hút sức 3ực, trong 5òng giống 6chư thiếu bbắng điều 6ì, rất dchóc chịu. 5a © DiendanLeQuyDon.comảm thấy 0uồn bực, cehá lệ đi baầu thang ccộ lên. 3 © DiendanLeQuyDon.comhờ khi cô 34đi lên tới 8ầng mười 4ai, đã mệt 6bới mức 5dhông còn 9ức để 97hở, trái b5im cứ đập bhình thịch 15rong ngực, 3hở phì 08hì tới dfức thiếu e6hút nữa 7hông thể chẳng lưng bdđứng dậy, ccọi chuyện 3dđành tạm cehời bỏ fua, trở 61ề phòng, 65gồi phịch 96uống giường, feiều mạng 9hở.

Lưu 8ặc thấy 5ô há miệng do uống nước 96ừng ực, 9cgó đầu 1a nói: “Chu 7ạ, mình 8fó chuyện 0uốn hỏi 17ạn.” Chu 9ạ gật 13đầu, ý 0ảo cô nói. 0 © DiendanLeQuyDon.comưu Nặc 9ói tiếp. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Ngày hôm 4ua, khi thi 3bong tiếng 0eAnh, mình ahấy bạn aùng với 1ột người 7đàn ông fgồi trên 3hiếc Lamborghini ecàu đen, 39ó phải dà bạn trai 6ủa bạn dhông vậy?” 2ỏi có phải 77à bạn trai 2ủa Chu Dạ 3fay không, d3đã xem như dà một cách 5fói khéo 6déo rồi, aở trường d9ày, có chuyện bì là không 1fhể chứ.

Chu 9ạ nhất f2hời bị 0ặc, ra sức 5o khan. Nghĩ 6hầm, xong 9bồi, cảnh 85gày hôm fcua, sợ rằng cdọi người 1đều nhìn 0hấy! Sau 1bưng còn 90hông biết 9fó bao nhiêu 25ời khó 7cghe đâu. 0 © DiendanLeQuyDon.comuống lên, 2dội nói: e“Không f8hải, không dhải, không 3fhư bạn 64ghĩ đâu. e1 © DiendanLeQuyDon.comĐó là chú e6ủa mình, 8hú biết edình đi thi, 74ên cố ý bới hỏi 9hăm thôi. 8b © DiendanLeQuyDon.comác bạn e2hông cần 32ói hươu 68ói vượn fđâu.” 1ời lẽ 3aất chính 3crực, chẳng 36ua không eiết nếu 24ệ Khanh 77ghe được 34hì sẽ ra 1ao nữa? 3=))

Lưu e8ặc vừa fghe là chú d6ủa Chu Dạ, biền cười: b8“Hóa ra 61à chú của cạn, mọi bgười còn d5ưởng bạn 92ó diễm 4húc gì đó. 6a © DiendanLeQuyDon.comhú của 9dạn thật 7hiều tiền cha, lái Lamborghini, 7ại còn 45ất đẹp 9rai, đã 81ết hôn day chưa?” 54ẻ mặt 6ười cười e8ỏi thăm. d © DiendanLeQuyDon.comhu Dạ vội 9aói: “Kết, dết, sớm edết hôn 53ồi, đã 46ớm có em bé rồi. 13 © DiendanLeQuyDon.comác bạn 4hông cần bauy nghĩ sâu d2a đâu.” eấy người 86hác ngồi 8ên cạnh 16ghe tám chuyện, 30hở dài 2ột tiếng 15ói: “Vì 28ao đàn ông 3cốt lại 1dhường kết b3ôn sớm 1aậy?”

Chu 6ạ nghe xong, c5hinh thường 1b“Hừ” 8ột tiếng, 44ghĩ rằng, 23ệ Khanh daia mà coi 4hư là đàn 45ông tốt, dbđời này ehông phải 0oàn màu 2bồng ư? arốn trong 1óc phòng, daén lút lau 3ồ hôi trên crán, may 0dắn lừa 7được một chen, đúng 35à không 7òn mặt 24ũi gặp 6ai. Chỉ 53ợ những 1gười khác 9fhông coi eời nói 4ối đó 5à thật.

Tới auầy tạp 5óa mua nước 36gọt, lại fặp Lâm c5hỉ, liền bhào hỏi: 57“Gần đây 6dgươi đi 5đây vậy? 8âu lắm 91ồi không 56hấy bóng 1áng ngươi 4đâu cả?” 45âm Phỉ 0hún vai, 0“Ta còn 8ó thể đi 74đâu chứ, 2hẳng phải 85ẫn giống 08rước đây 4fao. Nhưng 7à ngươi eđó, gần eeđây có a3hông ít 6huyện nha.” 9ehu Dạ ngây 8gô cười dài tiếng, fội chuyển 99hủ đề: f“Giờ ngươi a5uốn đi 8đâu? Có cề kí túc d5hông?” 0âm Phỉ 0ắc đầu, 5“Không, eđang định b7a ngoài. ee © DiendanLeQuyDon.comghe nói gần fđây ngươi fua lại với 2ệ Khanh 6aà?”

Chu 0ạ vội 7àng giải dhích: “Không 5ó, không 0ó, ngươi 1eđừng có eghe người edhác nói 2fừa.” Lâm 0hỉ quay eđầu lại cehìn cô: 61“Không có? Không 2ahải hắn 9đều đến 41rường đón b4gươi sao?” 8hu Dạ thầm ecắng trong 33òng, tại 3ao ngay cả 3âm Phỉ 35hường xuyên 21hông ở arường cũng 4iết? Kiên 9rì nói: b“Không 62ó thật fà! Nếu fa muốn ở bbùng một chỗ với 1ắn thì ccđã sớm 0àm, cần d7ì phải 2chờ tới cdây giờ?”

Lâm 3dhỉ nghĩ bghĩ một 5át, gật 8đầu: “Nói 4ũng đúng. 7e © DiendanLeQuyDon.comậy hắn bfới tìm 3gươi có 1huyện gì?” 3hu Dạ bị 5dỏi đến dức không f8òn sức 2ữa, may 2ắn nhớ 1a một chuyện, 12iền nói: 5“Không 15hải trước d3ia ta từng 7àm thêm cở công ay hắn sao? 3iệc này 2gươi cũng adiết phải 0hông? Tiện 3đường 2cắn đến beặp ta vì 80iệc đấy 0ấy mà.” 6ảm thấy a4ình nói 7cối càng eagày càng 12iỏi, mặt 1hông đổi 9cắc, tâm 6hông loạn, 2fòn có thể fhong thả cứng phó. 72 © DiendanLeQuyDon.comâm Phỉ b8hông nghi cgờ gì, 8bỗ đầu bô nói: “Đi 1eđi, ngươi dhông cùng 3ắn có việc 56ì thì tốt. d © DiendanLeQuyDon.comgười đàn 00ông đó, 02hông có bì tốt cả!”

Chu 2ạ nghe giọng 6aô khác lạ, 8bội hỏi: 2d“Sao thế? dcó chuyện 5fì sao?” abhông phải 0ô ấy và 6eạn trai eới lại aảy ra chuyện 6ì đó chứ? deâm Phỉ 1hông trả 1ời, chỉ 22ói: “Không 2ó gì, tâm bình không eốt một bahút. Ta đi arước đây, 59gươi đi aăn cơm đi.” ahu Dạ không fỏi nhiều, c5ặn dò cô 7hải cẩn 86hận, rồi 3đi về phía 5anteen. Cô 58à Lâm Phỉ 14ẫn nói 2ười như bũ, nhưng e6ô hình chung 2bảm thấy fó cái gì 07đó giữ 2ẽ, không 9hân mật 30hư trước.

Chạy 74ới phòng bfẽ, vất 5bả hít một f0ơi, không 1buay về kí 0fúc, sợ 1bó người 96ại hỏi 5aề chuyện aaệ Khanh, afhưng không 71gờ Trương 42uất lại cfỏi: “Chu 5ạ, bạn 41à Vệ tiên c2inh quen biết 4fhau sa?” f5hu Dạ thiếu ahút nữa a9hảy dựng 6ên, sao ngay 5ả tên này fũng nghe 0ám chuyện fậy? Hỏi 40ại: “Sao aậy? Vì bao hỏi như 9ậy?

Trương 9euất chần 72hừ một 15úc mới 32ói: “Chu 90ạ, đây 8à chuyện 2biêng của 7dạn, mình 1bốn không f5ó quyền 65ỏi đến…” dô xua tay: ea“Không, ehông, ý 0ình không 9hải như 4ậy. Ý mình 72à, bạn 8ghe được ebđồn đại cì sao?” crương Suất fhông nói 50ì. Hôm Chu dcạ thi tiếng 0Anh, hắn b0ố ý tới 1ìm cô, muốn 2ỏi cô làm 5ài thế 9ào, muốn fean ủi cô. 3 © DiendanLeQuyDon.comrước khi 0hi, một 7ửa kiến behức của f4ô là do dbắn phụ 1đạo. Không f5gờ lúc 8bđến lại 98hìn thấy e3ảnh cô 8bên xe Vệ 4hanh, không 60iết cảm 5úc khi ấy cdà gì nữa, 18ẫn cứ 4anh cánh 22rong lòng. b3 © DiendanLeQuyDon.comhật ra hắn 86ũng không bhìn thấy 9ệ Khanh, 8hưng nhìn 6hiếc Lamborghini c3ia, hắn 7dũng đoán 47a được.

Chu 97ạ lại cdỏi: “Có c5hải bạn 05ghe được beời gì khó 63ghe không?” 5bô rất quan 8âm tới 6chuyện đồn 1đại, muốn 91iết ở 7bau lưng mọi 9gười nói fì. Trương eauất lắc b3đầu, “Không 8bó, mình 5hông nghe dađược chuyện 2ì. Chính 6à muốn 3ỏi có phải fạn có quen 0iết với 3ệ tiên 82inh hay không?” 57hu Dạ chối ehắt: “Không 5uen, mình c9ới anh ta bhông quen cfiết. Sợ 86ằng sau 22ày ngay cả 35ơ hội gặp 7ặt cũng 01hông có.” 2úc nói ra cời này, 8rong lòng e5ại thắt eại một 4hút, có dhút phiền cuộn.

Chu b8ạ đã nói 3rõ ràng 75như vậy, a6tảng đá 7trong lòng 03Trương Suất 68cũng buông 5lỏng, vội cdnói: “Hóa 6ra là không 1quen, đoàn 99trường cacòn tưởng 62bạn đi cetới công dty anh ta cxin tài trợ. 1c © DiendanLeQuyDon.comNếu không 1quen thì afbỏ đi, 0đổi công dty khác là 0được.” cfHắn cũng 6fcó tâm tư, 98lòng vòng 6ehỏi thăm. a © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ nghe 4xong, hóa cra là vì a9chuyện kinh 1aphí của 0đoàn trường, 36mình đúng blà lấy 1tâm tư tiểu 39nhân đo delòng quân batử, Trương 1Suất làm 64sao lại 4để ý tới e1chuyện bên angoài cơ 8chứ. Vội 4nói: “Đúng 7thế, đúng 17thế, đổi 5esang công 52ty khác đi. 7 © DiendanLeQuyDon.comMình nhớ flần trước ctrường 53mình còn 3xin được 6tài trợ 2btừ Sony, c8không bằng 8blần này d5trường 0mình thử 68xem.”

Trương 1Suất thuận 8miệng đáp elời cô, 8nhưng lại 4nghĩ không cdbiết Vệ 1Khanh tới d7tìm cô có 1chuyện gì. a © DiendanLeQuyDon.comHắn hiểu arõ tính 6Chu Dạ, 9cluôn có 7chí tiến 30thủ, tự 2flập tự ebcường, 5không phải 03loại con 4gái tham 2hư vinh tiền 5tài.

Vệ fKhanh sau 6hôm cãi 1anhau với cChu Dạ, bliên tiếp 3bmấy ngày fbmặt mũi 15hắc ám, 90cơn giận 25không thể 73nào tiêu etan được. 1 © DiendanLeQuyDon.comVô duyên 4vô cớ bị econ gái đá, 8bảo hắn 6có thể 6nào nuốt 7btrôi cơn 2cgiận này! 8Đám nhân e3viên thấy adtâm tình 0fông chủ a4không tốt, 1blúc nào ffcũng nơm bcnớp lo sợ, 7không dám 48cao giọng 83nói chuyện, 3sợ không facẩn thận 8chọc giận 8tới hắn, 6xảy ra chuyện egì cũng 8fkhông biết 4chừng.

Buổi atối lại fbị đám 5bạn bè belôi đi uống 1rượu. Mọi fngười nhìn c4thấy hắn 8không vui, 0không buồn 8nói lời 99nào ngồi 5một góc, fliền trêu: 0“Vệ Khanh, 6dsao hôm nay 3flại khó f2chịu vậy? 47Ai làm cậu a1nổi giận c4thế!” 6Vệ Khanh ecũng không 3trả lời, buống một 7chơi cạn 0sạch. Mọi 0fngười vỗ 2tay: “Tửu 3dlượng tốt!” 42Lại bắt 2đầu la 1hét uống athêm năm, 3ba chén nữa.

d9người cầm 39ly rượu 1engồi xuống 59cạnh Vệ aeKhanh, cười 71hỏi: “Vệ 9thiếu, bạn 2gái nhỏ e4của anh eđâu rồi, esao lại 1ckhông tới? 9bCó khỏe bekhông?” aVệ Khanh 3liền che 3giấu: “Vẫn fổn. Sao 73vậy, cho 6rằng chúng 4btôi cãi 4dnhau ư?” aHắn không 8dmuốn bị dngười khác 7lôi việc 48này ra chế 6agiễu hắn, 35nếu thế 8athật không 17muốn sống ffnữa, cho enên phải achặn họng 9tên này d0trước. e © DiendanLeQuyDon.comNgượi nọ a0cười: “Không, 70không phải, 5fý em không d8phải vậy, 8cchính là dbạn gái 8ccủa anh 77còn ít tuổi, 57tâm sự 0nặng nề. 7 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ không 3biết có 7ephải anh 8lại bắt 65nạt người 3ta không?

Vệ 3Khanh nhíu 1mày khó 8hiểu, hỏi: 4“Lời của 0dcậu có 66ý gì?” 2Người nọ 8nhún vai, e0nói cho hắn c5biết. “Cái 8đêm chúng fta ở Mật 2Vân trượt cetuyết, lúc 70đó đã b0hơn mười 42hai giờ aađêm, lại 0thấy cô 38nhỏ chạy 45xuống dưới alầu, còn 87hút thuốc f7nữa. Nhìn ccó vẻ phiền 2dnão, anh accó biết bchuyện này 38không?” 5eVệ Khanh ffgiật mình, 83hắn cũng fckhông ngờ 4Chu Dạ lại 69biết hút cthuốc, vội bhỏi: “Cô ffấy có sao 3ekhông? Không a7xảy ra chuyện 5gì chứ?”

Người 0enọ cười: 10“Cô ấy e4cũng không b8làm gì, 0dhút thuốc d2xong liền f3đi lên. b2 © DiendanLeQuyDon.comEm còn cùng fdcô ấy nói 8chuyện một 4bchút, hỏi 54anh ở đâu, 02liền bảo 0anh đang fở trong cephòng ngủ, acảm thấy 3kỳ quái, 1không ngờ bcô ấy lại 88trốn anh 8đi xuống, 5fdáng vẻ 7giống như 5khổ sở b1vì tình 06ấy!” Nói 9xong, lại 57cười ra actiếng. Vệ 60Khanh ngồi 8im tại chỗ, 67không nói 3được lời 9nào. Ngay f6từ đâu 42hắn không 70hiểu vì 3dsao Chu Dạ 31lại nổi 00giận, cáu 8kỉnh, giống 53như trẻ dacon bình 18thường cbcố tình 2gây sự.

Nhưng 48hắn đã a6quên, Chu f5Dạ đã 7akhông còn 4dlà trẻ 6acon, ra ngoài 4xã hội 2arèn luyện 17quá nhiều, 3tâm tư trong dlòng so với 5lứa bạn acùng tuổi 3thành thục e9hơn nhiều. 19 © DiendanLeQuyDon.comCó đôi 83khi nhìn 22cô giống anhư là tùy dhứng chơi 1đùa, nhưng 4làm việc dluôn có 76chừng mực, e3chuyện lãnh 29đạm vô 81tình như 4lần trước c8chưa từng 0xảy ra. e2 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh 24vốn là 91cao thủ 3tình trường, d2suy nghĩ 2tới chuyện 0này, cảm 0thấy hiểu 5được một 56chút, tâm 53tư cũng bmở rộng, 4emọi giận 95dữ cũng 9qua hết. 2a © DiendanLeQuyDon.comĐem mọi edchuyện trước a7sau suy nghĩ aekĩ lại d2một lần, fnghĩ thầm, 1bkhông biết a2rốt cuộc 4btâm tư Chu 7Dạ thế 8nào, còn a1phải tìm 0ra sự thật b8để nói c8chuyên, không 4thể đoán 36bừa.

Nhướng 6amày, nảy 36ra ý hay.

Buổi 75tối, Chu 8Dạ lười 0biếng nằm 17ở trên agiường dđọc sách, efnhìn đồng 05hồ, nghĩ ccnên ngủ csớm dậy asớm, cố 2gắng tu 40dưỡng thành 23thói quen e8mới được. c6 © DiendanLeQuyDon.comĐang chuẩn 15bị thay eáo ngủ, 13lại nhận 84được cuộc fgọi từ 0bmột số elạ, vẫn 4nghe máy e4hỏi: “Alo, a0xin hỏi 90ai vậy?”

Đối 9fphương hỏi: fc“Chu Dạ 3phải không?” 9dCô gật 4ađầu nói f6phải, người 44nọ thở 5bdài nói: 5“Tôi là 8dbạn của 3Vệ thiếu, 4tên là A 15Triết, cô ccòn nhớ 29chứ? Lần 3trước có 8trong đoàn ftrượt tuyết f2ấy!” Chu 8dDạ liền eđáp nhớ drõ, nhớ brõ. Hắn 3clại nói: ac“Cô vẫn 4nhớ tôi 7blà tốt 0rồi, cô 2mau tới 2bar “Vương 31triều”, bVệ thiếu 65xảy ra chuyện arồi, nhanh 0đến đi.” 0Giọng nói darất vội 8vàng, cũng 4không chờ e2cô hỏi aeđã xảy dra chuyện 63gì, đối 8phương đã 6cúp máy.

Chu bDạ nghe 4đầu đây dbên kia vẳng 90lại tiếng ccãi nhau 33ầm ĩ, lại 62có tiếng floảng xoảng 1của ly cốc 92rơi vỡ, 2giống như 0acó người f9đánh nhau. 06 © DiendanLeQuyDon.comNhìn điện 49thoại nhíu 8mày, Vệ 2Khanh xảy c8ra chuyên, 1dkêu cô phải alàm sao, 0ngươi ta e7lại coi acô là bạn 3gái hắn. 6f © DiendanLeQuyDon.comNghĩ tới e4nghĩ lui, 99không hiểu 6đã xảy 74ra chuyện 4gì, nếu 4không chắc 8cũng không 51kinh động 6ftới cô, 98vôi vàng 1đi tới 3bar “Vương f0triều.” 8Vừa xuống 6taxi, đã dthấy A Triết 8eđứng đón, dlau mồ hôi bnói: “Cuối bcùng cô 5dcũng tới! 98Mau vào đi 23thôi, mau 9vào đi thôi.” 25Còn giúp 5cô đi vào e1trong.

Chu 3Dạ thấy 4fhắn như evậy, vội f3hỏi: “Vệ 4bKhanh xảy 14ra chuyện cgì? Còn 6sống chứ?” 9aNghĩ thầm, btrăm ngàn 92lần đừng 6kêu cô tới 0nghe di ngôn 0a! A Triết dđau đầu e6nói: “Cô d7đi vào sẽ 64biết, bên 2trong đều 1loạn tới akhông còn bthấy hình 31thù gì nữa d6.” Chu Dạ 50sải nhanh 6bước chân 3chạy vào, ffkhách khứa fđều về 96gần hết, cchỉ có 8Vệ Khanh 2kia say xỉn 5ngã trái 6angã phải, cmượn rượu celàm càn, dcũng không 09biết còn 2chút tỉnh 8táo nào a0không.

Vệ 64Khanh ném b0ly rượu ctrong tay 0xuống đất, achào sảng fnói: “Rượu fngon gặp ftri kỉ ngàn 1chén thiếu, b0hôm nay không 4say không bvề! Mọi 8người cùng 2nhau uống 7đi!” Chu 9Dạ nhíu 42mày, hỏi fA Triết. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ấy 39uống bao acnhiêu rồi?” 9A Triết 92chỉ vào eđống vỏ 2echai rượu 71lăn lóc efdưới đất, dnói: “Đều dlà anh ấy 5uống, tâm d9tình Vệ 60thiếu hôm b0nay không b4được tốt, 5bbao trọn b“Vương 2triều” 9uống rượu. 0 © DiendanLeQuyDon.comChúng tôi dbthấy anh 16ấy uống c3tới mức d9không còn eatỉnh táo 9nữa, khuyên 4thế nào 60cũng không 31nghe, luôn d0miệng gọi 9tên cô, 49không còn 4cách nào 5fkhác, đành 7phải mời 29cô tới d2đây, dẫn canh ấy trở bbvề nghỉ 0ngơi. Nếu buống tiếp, 7achỉ sợ 9phải vào 50viện mất.”

Chu 1Dạ nghĩ 7athầm, lại 73đem cục 5diện rối 3btinh này fquăng cho 2cô. Thở 2dài, không 9dcó cách dnào khác, d5người cũng 6đã tới, 04còn có thể acthế nào 7nữa. Đành e3đi lên phía 8trước, 3đỡ hắn, fnói: “Được 3rồi, đừng 0uống nữa, bvề nhà afthôi.” 5aVệ Khanh elắc lắc cđầu, lại arót rượu aenói: “Ồ… 00Chu Dạ, a2em đã đến 2rồi, anh 3ecòn tưởng 2rằng… 61em không bquan tâm ctới anh, eanh còn muốn cuống…” dChu Dạ tức 2giận nói: 6“Anh còn b4nhận ra ctôi à, vẫn achưa say 0chết chắc! 6Đi về, 7đi về, 5uống rượu cđến phát 9fđiên rồi! fCẩn thận 4tôi lôi e0anh tới 68đồn cảnh b0sát!”

Vệ 2Khanh âm 0athầm thở 2dài, người 07này thật 1blà nhẫn 45tâm , chính fmình đều e5say thành d9như vậy 97, cô cũng f9không nói 7được lời 67dễ nghe, các thanh các khí . 28 © DiendanLeQuyDon.comKhông dám adài dòng, ctoàn thân 35ngã vào fngười cô, c8nhuyễn ngọc 2ôn hương, 8chiếm hết 4tiện nghi. 1a © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ làm dsao đủ c9sức khiêng 75hắn, gắng 80hết sức bđỡ cho 5hắn đứng 67vững, quay 54về phía eA Triết 4nói: “A 95Triết, anh 2có thể 05giúp tôi ccđưa anh 9ấy lên e0xe không?” ccA Triết 10vội vàng agật đầu, 7đỡ Vệ ebKhanh, kéo ehắn đi 33ra ngoài. ee © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ vung dtay theo phía 74sau, Vệ b8Khanh lại 7bthở dài.

A 3eTriết lái 5xe đưa bọn 89họ về, 7cChu Dạ đỡ 7eVệ Khanh 09ngồi phía desau. Vệ cKhanh mừng fthầm trong 52lòng, đầu 88tiên là 3tựa vào 1bvai cô, chậm 49rãi, chậm 9rãi trượt 68xuống dưới, engã vào 1lòng cô, 3say tới 2abất tỉnh 0nhân sự. a1 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ chửi 8nhỏ một 98tiếng: “Sao 8không chết aphứt đi 6cho rồi! bChẳng khác agì heo cả!” fVệ Khanh 0nghe được e6càng thêm 3dũng cảm 68, cả người fnhư chui 7vào trong dlòng cô. b3 © DiendanLeQuyDon.comTuy bất emãn, nhưng bcô cũng 1không đẩy 7ehắn ra, fccòn lấy fgối đệm 5ở phía 7sau cho hắn 7gối đầu. 5f © DiendanLeQuyDon.comNghĩ, sao cfmình lại b6như thế cnày? Lại 0cùng hắn 7ở chung 82một chỗ, 1ông trời bthật không 9có mắt!

fvùi đầu 2trên gối 3mềm, Vệ f8Khanh giận 9dữ mà không 58làm gì được, cctừ trước 1tới sau, 7Chu Dạ vẫn 1fkhông chịu fcho người e4ta chiếm 29chút tiện fnghi. Ngửi 16mùi thơm 1trên người 99cô truyền 7tới, càng 14khó chịu, 5rất muốn 4ôm cô vào 7etrong lòng 5dlàm bậy.

Chu bdDạ tìm achìa khóa ftrên người 6hắn, A Triết 5fdìu hắn b6ngồi xuống 4sofa, nói: ac“Tôi về cđây.” d9Chu Dạ vội bnói cám 8cơn, còn 8nói: “Uống 5ly nước 3erồi hãy cđi.” Vội dcầm chén c5đi rót nước. 35 © DiendanLeQuyDon.comA Triết fdlắc đầu. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi không 9uống đâu, etôi về, 42cô ở lại c7chăm sóc 46Vệ thiếu 95cho tốt.” 6cĐi ra ngoài, 51đóng cửa dlại.

Chu 0Dạ thấy 02hắn nửa 1sống nửa 0chết nằm 8vật trên c2sofa, cơn 2tức đầy 16người, 6vỗ vỗ 06mặt hắn 9nói: “Này, 6tỉnh tỉnh, 8tỉnh dậy 4đi!” Vệ 0Khanh cứ clầm bầm 05“hừ” 9vài tiếng, 1lại không 0dmở mắt. b6 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ tức d9giận nói: c“Vẫn còn 6ccó thể a9nổi giận 5nha, thế 3ethì chưa bechết được. 8a © DiendanLeQuyDon.comSay thành bnhư vậy, d6đáng đời.” e6Cầm lấy eatúi xách 3ctrên ghế, fbđịnh đi dvề. Dù 0sao cũng cbkhông chết 96được, dkhông liên fcquan tới dcô, nhìn dbcàng thêm fgiân.

Vệ ccKhanh thấy 08cô có thái 5độ bỏ 9mặc mình b1tự sinh 7tự diệt, 4về sau thật dkhông dám fuống rượu 5trước mặt a3cô nữa, enhư thế anày mà gọi flà chăm b5sóc người 6khác a! Vội 9ôm đầu 5rên rỉ: 17“Nước a1——” cfChu Dạ không b8còn cách c8nào khác, 3đành phải 6quay lại, 2rót một c6ly nước, 1đặt lên a5bàn, thấy chắn chậm 13chạp không fnhúc nhích, camắng: “Anh 4đúng là 07đại lão dgia, lại aecòn để ftôi phải 4hầu hạ 07anh nữa.” eĐỡ đầu c6hắn, giúp 54hắn uống c0nước. Vệ dbKhanh mừng 10thầm không bthôi.

Chờ 10uống hết 86ly nước, 9hắn chậm 97rãi mở 5mắt, làm 31bộ như 68vừa tỉnh, 69lẩm bẩm c4“Cảm ơn..” 3nhờ sự 4agiúp đỡ 90của Chu 9cDạ mà đứng 49dậy, lẩm fbẩm: “Đỡ 2anh về phòng, cđau đầu….” 6aChu Dạ mắng 0hắn tự 30làm bậy, 8không thể d7sống tốt, 87nhưng vẫn dđỡ hắn 34về phòng 2angủ, hai engười đồng ethời ngã c8xuống giường.

Vệ 46Khanh vội 8vàng xoay cngười một 9cái chặn 37cô lại, 14đầu cọ 4dcọ vào cngực cô, b0trong lòng fbkhông biết 7flại suy 1cnghĩ đen atối thế 41nào. Chu 5Dạ nổi 3giận, đấm 7dmột phát 5vào đầu fhắn, sao 7bay đầy 7ađầu, Vệ 3Khanh đau etới mức 97nhe răng 9dtrợn mắt, 86biểu hiện a8này không 9phải là 6giả vờ, 72hàng thật egiá thật, 5ahắn tin 9rằng đầu 1fhắn ngày 9mai sẽ sưng 5lên một c0cục u, cô 1ấy cũng 22không sợ 1dmà đánh dhắn tới 8mức choáng 1váng đầu 2bóc, ra tay dbnặng như 5vậy cơ 57chứ. Vuốt 50chỗ đau, e7ai oán nhìn dChu Dạ, a7nhưng Chu bbDạ quay 67đầu không fbphát hiện 4ra.

Chu bbDạ còn bmắng: “Cẩu 4ăn c*t không 43đổi được! 6Sắc lang!” 27Say thành 15như vậy bcòn biết 89chiếm tiện 5nghi của cngười khác. d © DiendanLeQuyDon.comĐẩy hắn asang bên 5cạnh, đứng 67dậy bước 56đi. Vệ 81Khanh thuận ethế ngã cxuống đất, angã xuống 64tấm thảm, 22may mà thảm 9edày chống e2đỡ, không dthì không cbiết sẽ fbđau tới 3mức nào, 38lại nói 7dlúc Vệ afKhanh ngã axuống cũng a5rất có akỹ xảo 77nha. Chính 5là “rầm” femột tiếng, 0làm Chu Dạ cbsợ hãi, 38vội ghé 4lại trên 7fngười hắn, 8aliên tục ahỏi hắn f5có đau không, btrong lòng 82tự trách 7mình rất 42lỗ mãng 33, không nên fđẩy chết ahắn, muốn dđẩy cũng ckhông đẩy 0ngã như ethế.

Vệ bKhanh ậm fdừ vài tiếng, fChu Dạ dìu 6hắn đứng 2dậy, động dtác lần 19này rất 4dịu dàng, b1giúp hắn acởi áo 1khoác, cởi egiày, còn 6dùng khăn 3aấm lau mặt f2giúp hắn. 1b © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh a4đắc ý detrong lòng, bchiêu khổ 76nhục kế cnày thật csự là cao 0minh, hưởng 34hết diễm bcphúc. Trong 7lòng nghĩ 2bthầm, dùng dcách gì 6giữ lại 6cô mới 54được. d2 © DiendanLeQuyDon.comLại nghe 4thấy Chu d3Dạ nói: bf“Đã trễ ddthế này frồi.!” eNhớ ra kí 23túc đã 9ctới giờ f6đóng cửa.

Chu 1Dạ phiền dbnão nhìn e8đồng hồ, 8lại nhìn e9Vệ Khanh 88say thành 7một đống 7như vậy, 40trong lòng 53nổi giận, chung hắng dvéo đùi 8hắn, mắng: c“Đều 3tại anh c8làm hại!” 38Vệ Khanh cađau kêu e7thành tiếng, 5aở trên 25giường 7lăn ra xa, 8cách xa cô emới dám 3dừng lại. e © DiendanLeQuyDon.comCô nghĩ ethầm hắn 10say đã không 4biết gì 5nữa, nhân 9cơ hội 15này, phải 8angược đãi eahắn môt 8chút! Không dachút do dự 39mới ra tay 8như vậy. 1f © DiendanLeQuyDon.comViệc này 4có thể aacoi như gậy dông đập f5lưng ông dfkhông?

Chu fDạ nghe 5hắn kêu 8cđau, hoảng 30sợ, lầm 45bầm lầu 39bầu: “Sẽ 6không tỉnh 4fchứ?” 8cNhìn nhìn 1tay mình, acó chút cchột dạ, bkhông phải dxuống tay 4quá nặng cchứ?

Hiện egiờ Vệ b3Khanh cũng 4ckhông dám dcó ý gì e2với cô, 9chỉ cần 7bcô không c0lấy hắn 8era trút giận c1là tốt 5alắm rồi. 00 © DiendanLeQuyDon.comChưa bao 0agiờ tưởng dtượng ra, feđã say rượu 20lại còn 3bị ngược 97đãi thế 51này. Người bta uống brượu không aphải đều cđược đối c1xử tốt 71sao? Tại dsao chính 19mình lại dgặp phải dngười sắt 11đá như evậy? Thật 97đúng là 31dở khóc 28dở cười, dgiận cũng 6bkhông phải, a1buồn cũng 4ckhông phải.

Trước 71khi đi cô accòn không e6chút khách ekhí đá fđá hắn, b1sau đó mới dđặt hai 3chân hắn 5lên giường, c4đắp chăn dbcho hắn. d © DiendanLeQuyDon.comĐứng từ 42trên cao 2bnhìn xuống, 98nói: “Coi 3như hôm 1anay tôi mở blòng tốt, 8không đem fanh vất d8ở dưới 44lầu là e3tốt lắm 9erồi.” 2eMở cửa 5fđi ra ngoài.

Vệ caKhanh vội 6vàng xốc 75chăn lên, 67nhìn xuống feđùi, quả 0nhiên một 75mảnh xanh 51tím, thở 8dài, sao cchính mình b2mệnh khổ 7anhư vậy, cbbị người 9ata bắt nạt 00như vậy! 0Đang tự 31hối tiếc 29thì lại dnghe ngoài fcửa có btiếng động, eavội nằm e6xuống. Chu dDạ bưng 8cmột bát aedấm chua 7vào, dìu 7hắn ngồi 8dậy.

Vệ 5Khanh bị 3dọa hoảng 4hốt, không 98phải muốn 2hắn uống 1fchứ. Hắn 4tình nguyện 2dbị cô đánh 33chứ không d1muốn uống 8fcái thứ a3này. Chu fdDạ ngồi 9acạnh thì 94thào tự 71nói: “Nghe 2bnói dấm 2fchua có thể 38giải rượu 5nha, không 6fbiết có 54đúng hay bkhông? Dù e6sao uống 6vào cũng 5akhông có 16việc gì, 8bcòn giúp 8tiêu hóa f2nữa.” 6Đầu Vệ eKhanh giãy 80ra, cố ý 5không uống, 1chết cũng fkhông uống! f1Trong ngăn 4ekéo có nhiều e7thuốc giải 21rượu như bvậy, vì 5sao lại 7bắt hắn ccuống dấm d1chua? Vệ c9Khanh là bcó tiếng 3ckhông thích 2ghen, đồ 2căn nào có 5vị chua emột chút, 7dhắn đều 3ekhông ăn, 88huống chi 0bcô lại 99bắt hắn buống nhiều cdấm như cvậy. Khác d1gì giết 4hắn cơ 7bchứ!

Chu eDạ lại f5đấm một ephát vào 7đầu hắn, amắng: “Anh dthành thật 2echo tôi! 5fTôi đối c1với anh f1chưa đủ 99tốt hay 7sao, còn fsợ anh khó bchịu, giúp 6fanh giải 3rượu!” 7Vệ Khanh febị cô áp dcbức uống ehết chén 4adấm xong, 7fđúng là 4achịu tội 78nha, hắn dkhổ sở 8bnói không 00lên lời, cnếu khóc 75được chắc 24máu hòa 5lẫn nước 6mắt mất.

Chu 20Dạ nhìn ecái chén 36không, thì 3cthào tự 4anói: “Ít b3sao? Có muốn buống thêm b4không?” dVệ Khanh 3nghe xong, erốt cuộc 5không chịu 4nổi nữa, 6chạy tới 5ctoilet, nôn 72toàn bộ bmọi thứ 8trong bụng, cangay cả d6nước vàng ccũng nhổ ara. Chu Dạ 7cliên tục 2gật gầu: d“Nôn ra 35được là 2tốt, nôn 65ra được clà tốt.” 2Vệ Khanh anghe xong, 0athiếu chút fnữa đâm 4đầu vào 0tường tự 86vẫn, vẻ f0mặt trắng ddbệch nhìn 01Chu Dạ, 9fnói không 9nên lời.

Cái ffnày gọi 5là báo ứng. c © DiendanLeQuyDon.com=))





Chương 3e20: Sợ hãi

Edit: bfIshtar

Sau 30khi nôn xong, aVệ Khanh 3lập tức efmềm nhũn, 7không có 1sự giúp dfđỡ của 39Chu Dạ thì 87thiếu chút 4dnữa không 02đứng dậy 8được, 40vẻ mặt bbuồn bực. 6b © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ thấy cbhắn dường 65như rất 9mệt mỏi, 5evội nói: 23“Súc miệng 8fmột ngụm 8rồi về f0ngủ thôi.” deCố ý đưa 2ly nước 88ấm cho hắn 1súc miệng, 6còn cẩn 94thận thay chắn xắn 48tay áo, lại 7hỏi: “Có 6muốn lau 0mặt không?”

Vệ 4bKhanh gật 45đầu, rõ 92ràng trong 31miệng vẫn fkhó chịu, cnhưng tinh 21thần lại 5crất tốt. 52 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ rót 3anước ấm, 2đưa khăn 86mặt cho 6hắn. Hắn 3ckhông nhận, ednói: “Bây ddgiờ anh 3dchẳng còn 33chút sức 7blực nào 86đâu, em 59giúp anh 65đi.” Nói adxong, lại 3cúi gập 1thắt lưng. d © DiendanLeQuyDon.comCô thấy 4dáng vẻ 5eyếu ớt 5của hắn, b5đành phải 9bkiễng chân, 8lau mặt 3cho hắn, 9fcòn nói: bb“Anh tỉnh f5rượu chưa? bNếu không, a8tắm rửa 9một chút 3dđi.” Hai 4tay Vệ Khanh 58ôm lấy 3bvai cô, lười 1abiếng nói: e“Em giúp 12anh tắm aà?” Cô e3hừ lạnh: 3e“ Nằm bdmơ à! Nhanh 7về ngủ e3đi, ngủ 2fđược một a3giấc là 9btốt. Ai 7kêu anh uống 7enhiều như fbvậy.”

Vệ 4Khanh cố 20ý cọ cọ 8avào người eccô, dán 3sát vào 0cô nói: c“Còn không 0phải bởi devì em! Vì 34sao em lại dnói không cethích anh? 6Bị bạn egái đá, 8đành phải 8emượn rượu 1bgiải sầu a6.” Chu Dạ a6tức giận 2nói: “Tôi 4không thích 3anh thì sao? eAnh nghĩ banh là mẫu 80người vạn 7người mê, 4thì mọi dangười đều d5thích anh 9bà!” Thích 5một người b7với việc 6tự lôi 75mình ra hành fhạ, cái 4đồ chuyên fagây phiền bnão. Vệ 4Khanh ôm ccô thuận athế ngã 9bxuống giường, 7nhẹ nhàng 8thở bên eetai cô hỏi e0nhỏ, “Chu bdDạ, thật 59ra —— 5em có thích 8anh phải akhông?”

Chu 40Dạ sợ c2run, tâm 13tự bị a6người ta 3vạch trần, fthẹn quá 0fhóa giận, 9hung hăng c0nói: “Ai fthích anh! bChưa từng bthấy người 7nào tự 9kỷ như 61anh, tự 88cho mình 0flà thông fminh, tự a8cho là đúng, etự mình deđa tình, 5tự cuồng 9tự đại, ctự kỷ…”

Vệ 4Khanh cười dckhông nói 64gì, tùy 38ý để cô 4nói năng cdlộn xộn 1bmắng loạn. 83 © DiendanLeQuyDon.comCô vừa f1mắng vừa 6hô hấp abằng miệng, 5ccảm xúc cfmãnh liệt, 3bộ ngực b1dưới thân 6bkhông ngừng dphập phồng, ecực kỳ 2mềm mại; f8còn có làn eda dưới cecánh tay 4mềm mịn, ctrơn nhẵn, ccchạm dưới 23tay hắn, fenhư sợi 2ctơ quấn 34quanh, hết 6bthảy đều 3blàm tâm 9tư hắn 2khóc nhịn. 3f © DiendanLeQuyDon.comRốt cuộc 3kiềm chế 4không được, efcúi đầu 7fhôn xuống 2môi cô, eđầu tiên 59là chậm 4chạp nhấm 8bnháp, tiếp 83đó lại 3mút lấy c0môi cô, 59làm đôi cbmôi khô 08hanh của 2Chu Dạ trở 89nên căng 76mọng, ngon 4mắt.

Chờ cađến lúc 1fcô phát 06giác, giãy 76dụa không angừng, ngực clại càng 0thêm phập 71phồng, vội b2giúp cô b2lấy hơi, 3fđầu lưỡi eetham lam đi fdvào, triền 1miên hôn cdsâu, giống 1như mọi 1phần trong 3cơ thể agắn bó 43chặt chẽ advới cơ fthể cô. 5 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, b7còn xấu 4fxa dây dưa 36đầu lưỡi 3bChu Dạ, 8ép cô phải 58đáp lại. 8 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ chỉ c2cảm thấy 3fđầu óc cchoáng váng, 9khó thở, 45bị hắn 2chèn ép 96tới toàn 8thân vô a6lực, không 8fthể động 7đậy, tùy 1eý để hắn 4ađùa nghịch.

Vệ 45Khanh càng chôn càng asâu, cũng 6ckhông quên 31sờ loạn f4người cô, 9cảm giác 0emùi hương 7nhẹ nhàng 6ngạo ngạt 9dtừ người 31dưới thân, 2vòng eo nhỏ fbé tinh tế, a3phảng phất 92như không 9có, khiến c1người ta dmuốn yêu 9thương. ce © DiendanLeQuyDon.comTay không ftự chủ 82được, ctheo vạt 0áo lông d8đi vào, 0một tấc clại một 7tấc hướng 8lên trên 5esờ soạng, 1bchậm rãi 1đi tới dtrước ngực. 63 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ cảm 4nhận được 30khí lạnh, athoáng phục 7hồi lại 7tinh thần, fmặc dù 0không nói 9clên lời, 0nhưng vẫn 79cố gắng 1vươn tay 17đẩy hắn, akiên quyết 6fchống cự.

Vệ 78Khanh hơi 3ahơi nhích 0người ra, b8rời môi 8cô, cầm 05một bàn 62tay cô đặt bvào trong bcáo sơ mi fcuả mình. 3 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ thở e4hổn hển, 9bđang muốn bchửi ầm 63lên, bỗng 79nhiên đụng f9trúng bờ 6engực ấm e4áp khỏe cemạnh của fahắn, vừa 3thẹn vừa b4quẫn, toàn 7bthân cứng elại, không 34biết làm 4sao cho phải. b © DiendanLeQuyDon.comNhân cơ 5hội này, 7aVệ Khanh clại hôn 1fmôi cô, ađầu lưỡi 5tiến vào, 9hận không 5thể nuốt 28cô vào trong ebụng, giống 0enhư dù hôn 5thế nào f8cũng thấy fkhông đủ. 90 © DiendanLeQuyDon.comMột tay 7giữ lấy btay Chu Dạ bđể ở 65trước ngực d6mình, tay fkia thì sờ 76soạng ngực acô, thậm 18chí còn 8anhẹ nhàng dlôi kéo 78vuốt ve.

Chu 0Dạ lắc cfđầu né 4btránh, Vệ baKhanh đuổi 7csát không 6buộng, tệ 45hơn nữa 8là kéo tay 79cô ra phía fsau lưng cbhắn, hắn 75đã sớm d9có phản 2ứng. Chu 32Dạ rụt ctay về, ehai tay dùng 6lực ra sức 93đẩy đầu dhắn ra, 3kinh hoảng dcầu xin: 3“Vệ Khanh, 63không cần, 3cxin anh…” 7Sợ hãi dnhư thế, 35tay chân 1aluốn cuống, 3đôi mắt dđã đã 02ngấn lệ.

Vệ 1bKhanh biết 39cô là lần bđầu tiên, 8dkhó tránh 2khỏi sợ 18hãi, ôn 2nhu dỗ cô: 8“Ngoan, ekhông sợ, accó anh đây e0rồi. Chu 9Dạ, anh 3athích em, 97thật sự.” 1cĐộng tác 83càng ngày ccàng ôn e4nhu. Vệ 1Khanh phong 6lưu nhưng 3bcũng chưa e6đến mức 7hạ lưu.

Chu 16Dạ cảm 1fnhận được 2bnỗi bất 93an và xao 98động trong 07lòng chảy 3dđi, không cquen như bcthế, không 26thể khống 31chế. Cặp 23mắt đẫm flệ mông eelung nhìn 9fquần áo 5không chỉnh 04tề của 4hai người, 22trong lòng adlại tức b0giận. Đây 4tính là 4gì? Say rượu dloạn tính! 41Ta phỉ nhổ avào! Lau alau nước cmắt, lợi 59dụng lúc 4Vệ Khanh 18không chú 10ý, xoay người 19đứng dậy. 52 © DiendanLeQuyDon.comNhưng chưa eeđi được 6cmấy bước, dcả người 1mềm nhũn, e6giống như 0etrong thân f3thể còn 5lưu lại bcảm giác crung động 2fdo hắn gây 08ra, làm cô b1không thoải cbmái mà lại 5sợ hãi, c7vì thế 5ngồi xuống 73dưới đất, e1dựa vào 02chân giường, ckhông nói amột lời

Vệ 8cKhanh ngồi 7trên mặt 2đất, nắm 5vai cô hỏi: fb“Làm sao 5vậy? Giận bbsao?” Chu dcDạ rầu brĩ nói: d9“Đừng 1động vào 12tôi!” Vất 51tay hắn 7bra. Hắn dcàng làm 60càn, ôm b3nàng vào 31ngực, ôn 76nhu nói: 3“Chu Dạ, 8em đừng 8dgiận. Anh 6dthích em, 79mới muốn aathân mật 0với em, 6ôm em một 8bchút.” 5aNói xong, 9lại cúi engười hôn f5lên khóe 0môi cô. 93 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ quay 9eđầu đi, fckhông để 3hắn thực fhiện được dmục đích, 5cái này ebmà gọi 5là thân fbmật, ôm 80một chút 5eà? Đã đến a7mức độ 28nào rồi? 38Nghiêm mặt 53nói: “Tôi 20nói rồi, dtôi không 54thích anh, ftôi không 8cần như 1dvậy.”

Vệ 5Khanh cười 35khổ, vịt 04con ngang 1ngạnh, không 5ethích hắn 7mà lại 08để hắn alàm như 70vậy? Nếu 1dkhông, đã f8sớm khóc d2rối tinh 04rối mù! 8eMặc kệ 40thế nào, 05đây cũng dlà chuyển 77biến tốt. 8 © DiendanLeQuyDon.comKéo cô đứng e8dậy, thở cdài nói: 79“Được 34rồi, được 87rồi, anh f6không hề 4cố ý đối dfxử với 2em như vậy 2được không? 85Mau đứng 23dậy, cẩn 4thận cảm 3lạnh.” 16Chu Dạ tùy 69ý để hắn f0kéo dậy, fcắn môi c2nói: “Thật 4chứ? Đây 8là anh tự anói, không 5cần lại 1động tay 0bđộng chân.”

Vệ 2Khanh lắc 8dđầu, dục dvọng dưới 80thân  còn 38chưa được 34giải quyết, 5chỉ vì cmuốn cô 9dyên tâm 16mà phải 7enói là không 17có. Nhìn 3cô như vậy, 36khẳng định 3là không 6được rồi. f0 © DiendanLeQuyDon.comDuỗi tay dkéo cô lại 36gần, nhíu amày nói: 26“Nhưng 02mà anh muốn fdhôn em. Em 1phải ngoan 4ngoãn, nếu 13không sẽ 9dkhông tính ftới lời 4cvừa nãy benữa.” 61Chu Dạ cúi 1đầu không fcnói lời 6nào, trong clòng do dự. 02 © DiendanLeQuyDon.comThật ra fVệ Khanh 51trêu đùa eacũng chỉ 78là kỹ xảo fdnhỏ, cô 7nghĩ nếu f6muốn hắn 7akhông động 2etay động 14chân, chắc d6phải thỏa 0fhiệp một 0dchút.

Chu e8Dạ cúi 3đầu nói: 2“Không a6cần, miệng feanh đầy 6dmùi rượu, 3atôi không f5thích.” e7Vệ Khanh 6nghe được, efcười to, 25nói: “Không 5acần sao? cAnh càng 6muốn! Bằng ebkhông anh 76sẽ làm 3mấy chuyện axấu nhaa!” aNâng mặt 5cô lên, 4lại dùng 36đầu lưỡi 22khiêu khích 00cô, bàn 6tay cách dcqua lớp f1quần áo 7ctrước ngực bctàn sát f2bừa bãi. b © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ buồn 0fbực đẩy 61hắn ra, 3bliều mạng 7thở. Hắn 44mới buông 85cô ra, cười c1hỏi: “Còn edcảm thấy 76mùi rượu dkhông?” aCô ý ôm 10chặt cô, 20cọ cọ alên người aamình. Chu 7Dạ cảm a3giác được 6thân dưới 3hắn cứng frắn, đỏ 1mặt giãy 83dụa. Dáng 2vẻ Vệ 1Khanh lưu 2dmanh, nói: 0b“Không 43giúp anh 2giải quyết 8sao?” Đem 4tay cô đặt d0ở trung b5tâm dục 9vọng của 7hắn.

Chu cDạ da mặt b7mỏng, chỉ 50một chút 39toàn thân cđỏ bừng, 0trách mắng: 1“Buông 0tay, lưu 4fmanh!” Chạy ftrối chết 5đi ra ngoài. ab © DiendanLeQuyDon.comDù sao tuổi 0fcô vẫn 2còn nhỏ, e9vẫn chưa 00trải qua 79tư vị tình 2adục, mở bcửa sổ, 20hít một 4ngụm khí 4lạnh liền 88bình tĩnh 7dtrở lại, 0nghĩ thầm 81Vệ Khanh b7đúng là 8đồ sắc flang, ngôn 7dngữ hạ 4lưu, hành 26vi xấu xa.

Vệ 07Khanh không adbình tĩnh 4được như cvậy, dục 48vọng vẫn 2bcăng phồng enhư cũ, 4càng ngày 16càng bức 5abách hắn. 7 © DiendanLeQuyDon.comGiữa mùa a9đông lạnh 23như thế, 4tắm nước eelạnh mà 7vẫn không dthể hạ f8hỏa. Đành dphải đi 86ra, vẻ mặt bsầu não 42nói: “Chu 41Dạ, cho 22anh ôm một 30cái.” Ôm 33nàng ngã 5xuống tấm a2thảm dưới dfđất, vùi 0bđầu ở c7bên gáy 4cô, dưới bctay ra sức 1cử động, cbnhanh chóng ephóng ra, celại rút 3khăn tay, emệt mỏi 4lau sạch. 6c © DiendanLeQuyDon.comLông mày 7Chu Dạ cau 8chặt lại, 2đỏ mặt aabuồn bực 7enói: “Vệ 2Khanh, từ 2nay về sau 4tôi không ffmuốn nhìn 3thấy anh f6nữa.” b6Nhìn hắn d0như vậy 4ckhông giống fngười say 6rượu nha, fcô không 06thể không 4nghi ngờ d5hắn giả 6vờ say. d0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 5chuyện này 0cũng không f1phải trọng 16điểm, cô 31đứng dậy, 9ecầm lấy atúi muốn 64rời đi.

Vệ f4Khanh vội 5vàng kéo 6cô lại, bhỏi: “Đã 6muộn thế 6này, em đinh b6đi đâu?” 31Chu Dạ lạnh e5lùng nói: cd“Tôi về 11trường.” d8Bị phạt b9cũng được, 98cô chẳng 91quan tâm cenữa. Gã 2bVệ Khanh 7này, từ cbgiờ cô 7muốn cách ahắn thật 9xa, nếu 6không thể 2trêu vào, dthì đành 09chạy trốn. b2 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh f4mắng: “Đã cmuộn thế 24này còn alung tung! cCòn không a5sợ gặp achuyện không 8may. Ngoan, 73ở đây fmột đêm. d © DiendanLeQuyDon.comAnh để 59em ngủ ở dgiường, 71anh ngủ 19ở thư phòng a1được không?”

Chu 7Dạ quyết 4tâm ra về, a5mở cửa dbước ra. ee © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh 3không còn 9cách nào a7khác, đành 6phải cầm achía khóa bđi theo xuống 0dưới. Bất 94đắc dĩ, 6akéo cô lại 0nói: “Tiểu ctổ tông, 1anh sợ em frồi. Anh ađưa em về 96được không? ddNửa đêm 8rất không ban toàn, 8cẩn thận 7bị người acxấu lừa 8ebán!” Chu 3Dạ cũng akhông kháng 7cự, ngồi 7lên xe hắn, 65nhưng cũng 8fkhông nói a1lời nào, 74toàn bộ 7hành trình fđều nghiêm bmặt lạnh 97lùng. Mặc 36kệ Vệ fKhanh trêu 93chọc cô 37thế nào, bccô đều 64có tai như dđiếc.

Vệ 5Khanh đưa e8cô tới ftrước cửa fckí túc, 7egõ cửa aađánh thức 37quản lý 1kí túc, 8dgiải thích 4rằng cô dbị ốm, fbphải đưa ecô đi bệnh aviện. Chu 4Dạ khoác 07áo vest của 45Vệ Khanh, 15sắc mặt atái nhợt, 2người quản 4lý vội dkêu nàng f8về phòng 8nghỉ ngơi, 6cũng không 2phạt, chỉ 9dặn cô 16lần sau 9phải thông e5báo trước. 9e © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ cũng 3không chào 7hắn, rầu crĩ đi lên. 43 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh dlắc đầu 3cthở dài, 3vẫn còn 55giận sao? 4Nhìn cô 9bđi vào rồi c2mới yên 9ctâm trở 16ra. Ngồi evào trong exe kiên nhẫn 5eđợi, đến d3khi trong 7bóng đêm 06có một 30ô cửa sổ 76sáng đèn, 70biết cô a8đã trở 3về phòng. e © DiendanLeQuyDon.comChậm rãi 8rút điếu bcthuốc, chờ 7khi đèn 4tắt, chung a1quanh khôi 11phục màn 0fđêm yên 1atĩnh, hắn cdmới lái 0axe rời đi.

Chu 3Dạ không 9để ý tới d0Vệ Khanh e, bất kể 2hắn gọi 96điện thế d2nào cũng efkhông nghe dmáy, cuối 5cùng đơn 10giản là 8etắt máy. 25 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh 6bất đắc edĩ mới 2phải gọi 8điện tới 2kí túc, 4lại nghe 4thông báo 0đường 9dây bận. 6c © DiendanLeQuyDon.comHắn biết caChu Dạ trốn 9hắn, cũng b9hiểu được, 3dcô sợ hãi.

Cúp 96máy, chậm e6rãi hút f3thuốc, từ d6đầu tới 8cuối, Chu fcDạ khác dbiệt hẳn 4với con fcgái thông 7thường. b4 © DiendanLeQuyDon.comKhông vì 1hắn có ddtiền mà 67chịu khom 58lưng, cũng 56không vì 9dhắn áp 8bbức mà a2nhún ngường, 1ekhông vì ehắn dụ adỗ mà trầm eluân. Người abình thường, 8dđã sớm bbuông vũ 4khí đàu 0chàng. Hắn edquấn quýt 06bên đám b4hoa cỏ quá 1lâu, cũng cvì như thế, acmới hiểu f8được, c4một cô fgái như 4bvậy, sớm 8không thể 28tìm được adngười thứ 3hai. Mặc b7kệ Chu Dạ 50có còn ít 0atuổi hay 5dkhông, ra 1cđời chưa 6lâu, vẫn 79như nghé 9con mới csinh không 00sợ hổ, 31cho nên muốn 5giữ lại cnét hồn 4nhiên tốt 3đẹp của 1dcô, nhưng 7cũng không 5ngờ cô 20lại chinh 6phục được 7hắn. Cho e3nên, nếu 05còn muốn a9tiếp tục, b0không thể c9chỉ vì 0thế này 9fmà dừng 6lại.

60lẽ, chính 7clà có lẽ, 20nếu hắn aeđoán đúng 5tâm tư Chu dDạ, đầu a9tiên, nên 78lấy lòng 03mình đi e8trao đổi, 49như vậy bmới công dbằng, đúng 59không? Hắn 2có tiền 3có thế, fcũng không 2kém những 3dngười tốt eở điểm 09nào. Nhưng 3ít nhất 1ehắn có 4điểm đặc 4biệt, hắn 0dtin tưởng ftrên đời cnày có vài 0bthứ không 2thể mua eeđược bằng 1tiền. Nếu c1lúc sinh 8thời, hắn c4còn có thể 35gặp được 9thứ không aathể mua fđược bằng 0tiền, hắn 5nguyện ý equý trọng. aa © DiendanLeQuyDon.comGiống như 8fviệc hắn 03không tin 0tưởng trên 6đời tồn 8tại tình bbyêu, nhưng 4vì Chu Dạ, ffhắn nguyện cbý tin tưởng, 4có lẽ vẫn 98có tình 17yêu.

Sau 23khi suy nghĩ 7thông suốt, 2hắn thản 10nhiên đi dtìm Chu Dạ.

Chu 00Dạ vội 3vàng đi dra cổng 8etrường, 7vừa đi 1fcòn vừa 52nói chuyện 3evới Lâm c9Phỉ qua 75điện thoại: 2“Được 25được, c1biết rồi, 64ta sẽ nhớ dmang cho ngươi. a © DiendanLeQuyDon.comTa đi đây, e7buổi tối e3còn phải 7về sớm 5nghe tọa 5fđàm về dkì thi nghiên 8cứu sinh 1nữa.” a6Kí túc hết 5gạo sạch 3đạn, cô d9phải đi 0tới siêu 75thị Hoa 8dLiên gần 3cạnh mua afđồ về, atiện thể cmua thêm 0ít đồ cdùng sinh 06hoạt cá 8nhân. Còn 8chưa đi ađến bến 5xe bus, có 66một chiếc ffxe tiến 5flại gần, 7Chu Dạ mở b2cửa sổ, c1kêu lên 0b: “Chu Dạ!”

Chu ccDạ vừa 5bthấy là dhắn, trong blòng thầm bkêu không 8fhay rồi, 6dvừa ra khỏi 7cửa liền 00đụng tới 4sát tinh, 0cũng không d2để ý đến 9hắn, đi e3thẳng về 98phía trước. 2 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ đi ftrên đường 8dành cho c8người đi ebộ, ngược 9chiều, Vệ 2bKhanh lái axe theo không f1kịp, vừa 3bxuống xe clại thấy 9cô băng eđường 79chạy đến e7bến xe bus. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐành phải 0fquay đầu 6xe, đuổi 75theo.

Chu 9Dạ đau e3đầu nhìn fhắn lái 12xe đuổi 33theo mình, 22Vệ Khanh fcòn không a1ngừng nói: 50“Chu Dạ, 74lên xe, anh 7bđưa em đi.” 8Chu Dạ vẫn 3ckhông để 27ý, đứng ctrước bến 8xe bus, Vệ 50Khanh dừng ealại, chạy 9ra giữ cô 1nói: “Em 6elàm sao thế? 7Ngay cả 40nói chuyện f6cũng không fthèm nói 0với anh 3sao?” Chu f0Dạ hất 58tay hắn, 69trốn sang 80một bên, ffcũng không 7quan tâm 0ánh mắt 8etò mò của emọi người 2axung quanh, 60mất mặt dthì mất bmặt, cũng dkhông phải 4đang ở 7trường, dfcô chẳng bsợ.

Vệ 8Khanh sầm cemặt, mặc 6kệ người 7khác nghĩ 3thế nào 1thì nghĩ, anói: “Vì 1sao lại c1giận? Không 3phải em dđang vội, amuốn đi 3siêu thị fsao? Anh đưa 1fem đi.” 8Chu Dạ phản 39ứng lại, 2anhíu mày 89hỏi: “Sao d9anh biết ctôi muốn f0đi đâu?” 5Vệ Khanh ecười: “Đương a4nhiên là 1biết, đi bthôi, đi ethôi, giằng eco ở đây 5chỉ làm 4ccho mọi dengười cười ebchê, không 39tốt nha.” eeVệ Khanh 1biết cô 0không chịu 4nghe điện fcủa hắn, 9blại xuốngtay 4dvới người ckhác, từ eđó mới ebiết cô 4ra khỏi 1kí túc làm agì.

Chu 0Dạ vẫn ekhông để 64ý tới hắn, 15đang lúc 7hai người 3giằng co, 3ethì tài 5xế lái 97xe bus mở cfcửa kêu 56lớn: “Đây alà xe của 12đồng chí 5enào vậy? bChạy nhanh a9giùm đi. a8 © DiendanLeQuyDon.comĐây là 36bến xe bus, 3ckhông phải 17là bãi đỗ 6xe, sao lại fedừng xe eở đây!” 77Mọi người fđồng loạt e8nhìn về 6phía Vệ d3Khanh và 3Chu Dạ. 9f © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh 9dđơn giản 42nói: “Em 4không lên, 1anh sẽ không bđi!” Chu 3Dạ thầm cmắng hắn 9vô sỉ, 51tài xế blái xe bus 1đã muốn 1bchửi ầm 2lên, ánh bmắt phẫn 9enộ của 4amọi người eđều nhìn avề phía b2mình, đành fphải thỏa b4hiệp, nổi 28giận đùng acđùng lên 35xe.

Vệ 47Khanh đắc bý dào dạt, fdường như 4dép Chu Dạ 50không thể 86không thỏa cfhiệp là emột thành c0tựu đáng 1kể, đúng c4là tiểu 7bnhân! Lập btức lái 3xe chạy 1tới siêu 7dthị Hoa fLiên. Chu 0Dạ cũng ckhông quản c8hắn, trực 87tiếp xuống 40xe đi vào c7trong siêu 0thị. Vệ 0aKhanh nhanh 6chóng đẩy 3xe để hàng 50đi sau, ân 32cần hỏi: 2“Em muốn 4mua gì, anh 8cầm cho cem.” Chu aDạ mua kem 7đánh răng, 8bàn chải, 3giấy vệ 9sinh, còn 3tần ngần bđứng ở 05chỗ này. b © DiendanLeQuyDon.comCô muốn 60mua thêm 85đồ nữ 20giới, nhưng c8ngại Vệ 3Khanh bám 9phía sau, 22làm cô xấu 7hổ.

Vệ dKhanh còn 16đứng một 5bên lấy flòng hỏi: a8“Không 16cần mua 9bsữa tắm 6bsao?” Chu eDạ tức f1giận nói: c“Anh có 9athể đừng 2đi theo tôi 6được không?” dVệ Khanh 64kéo tay cô: a“Sao thế? 6Có một 24cu li mà 7không muốn 0sao?” Thấy 25cô vừa d3thẹn vừa 0giận, nhìn 1lên trên 1giá hàng, 3clập tức f0hiểu ra, 9biết cô 6bngại ngùng, fthấp giọng 1hỏi: “Có 4phải muốn 0mua băng 55vệ sinh 9không?” 2aThật ra 9bhắn cũng 0xấu hổ, 1bình thường 9hắn có 1mua mấy a6thứ này 52đâu. Nhưng cmà mặt 9Chu Dạ quá 91mỏng, hắn 55đành giả 38vờ như c9không có 1chuyện gì 1fhỏi ra miệng.

Chu 22Dạ  đỏ famặt, đứng 7ở nơi đó c9lườm hắn. f5 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh côm eo cô, 68vội nói: 2“Bình thường cem dùng loại bnào?” Chu eDạ cắn 34môi không bnói, nửa f4ngày mới 8mắng: “Nhiều aechuyện!” 9Cũng không 6amua, đi về bcphía khu dbán đồ 7căn. Vệ b7Khanh cuống 57lên nhìn, fcũng không 6biết nên 6mua loại f2nào, mua 21bao nhiêu, cdđành cầm 32lấy hai c1gói đắt dnhất, đi achai bước, a2lại quay cđầu cầm 3thêm hai cgói nữa. b © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ nhìn bagiá tiền 6kia, đau clòng muốn 9chết. Vệ bKhanh cũng 8xấu hổ, 96liền dùng 8cbịch giấy 4avệ sinh 97che lên phía a4trên.

Chu 4Dạ thuận 72tay vơ mấy d2gói mì ăn e5liền, hắn 87lại vất 5trở lại, 2anói: “Đồ 6ăn này không fetốt cho bsức khỏe, 3ekhông được 55ăn.” Chu eDạ mắng: f“Ai cần e5anh lo, cũng d3không phải 6cho anh ăn!” bHắn kéo e5cô bước 49đi. “Mua 67sữa đi, 83mua sữa bđi, uống 9nhiều sữa 1fmới có 3elợi cho b4cơ thể.” 0Đem một 0ahộp sữa 1lớn bỏ 4vào trong axe, Chu Dạ 9giận: “Tôi 94không uống bnhiều như 7vậy!” 5eRốt cuộc 27là ai cần eađi mua đồ c0nha!

Vệ 3Khanh lại aachỉ vào bquầy hoa bquả nói: e“Mua nhiều 3hoa quả 4một chút, 3có lợi 5ccho da.” 4dChu Dạ nhìn 59quầy bán 3sầu riêng, dcầm lên a1nhìn, giá 9không hề 63rẻ. Vệ b0Khanh nhìn 8thấy, liền 5bbảo nhân bdviên bán a3hàng gói 2lại. Chu 51Dạ đánh bhắn một 3ecái: “Anh 9bỏ ra, bỏ cra. Tôi mới c8là người 88mua.” Vệ 08Khanh khó 13hiểu nhìn 72cô: “Thích 05thì mua nhiều cmột chút 4cũng được fchứ sao?” 67Nhớ ra sầu 0criêng cũng  không e0rẻ, vội 8nói: “Đừng 4lo, anh trả fftiền.” 4Chu Dạ biến 33sắc, quát: b1“Ai cần 1fanh trả d8tiền!” 36Vệ Khanh d1bị cô hét clớn làm 9cho hoảng d7hồn, vội 0dnói: “Chút dtiền ấy, 1em cũng muốn 1so đo với beanh à?”

Chu e3Dạ giật 34lấy xe đẩy bđi về phía dquầy thu 79ngân, Vệ 1fKhanh đi 20theo phía 6sau, không 5dám lớn c4tiếng. Nghĩ 5thầm, xong 31rồi, lại 0chọc giận 4đến cô. 3 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ đem 0đồ trong 20xe lấy ra 75tính tiền, enhìn một 9ađống băng 6vệ sinh, 9aliếc nhìn efvề phía eVệ Khanh, 6khó nén bđược xấu 63hổ. Chờ dtính tiền axong, cô 0buồn bực fmãi, chênh 7clệch so 2với dự btính quá 7nhiều. Vệ 74Khanh đẩy 3dxe hàng đi cbtrước, dcô để 6mặc hắn, 1vừa đi bvừa xem 6dphiếu tính ctiền. Vừa enhìn thấy 9giá tiền fcủa gói 9cbăng vệ dsinh, mặt c0tái nhợt, 57ném bừa d7bãi trong 1xe hắn, e2Vệ Khanh 0cmắng: “Em 03lại làm 4loạn gì 8dvậy?” ceĐứng ở bmột bên bngột ngạt, ehắn đi 8tới xem 7anáo nhiệt bgì chứ!

Vệ 17Khanh như 1bông cụ 2cnon, đứng 6bên cạnh 2vò đầu ckhông hiểu a1cô giận decái gì. 38 © DiendanLeQuyDon.comÔm vai cô f6dỗ dành: 8“Buổi atối có aphải đi 3học không? 64Đi thôi, 0aanh đưa 2bem về.” 77Chu Dạ lên f4xe, lúc Vệ 3Khanh đưa 5dây an toàn 2cho cô mới afnhớ ra, 4nói: “Thôi 5chết, quên 9mua đồ d5cho Lâm Phỉ.” 4Vội nhảy fdxuống xe, fnói: “Anh 8aở trong 4xe chờ, 14tôi ra ngay.”

Vệ 8Khanh giữ 1ccô lại: a5“Mua cái eagì? Anh cùng 6đi với f5em.” Hai 78người đi 0tới một bbquầy hàng 5kép có tên 81là “Khuất 63Thần”, 22Chu Dạ hỏi 0fnhân viên 2bbán hàng bbcó loại ađá mài e5chân hay d5không, Vệ 9Khanh hỏi 4ađó là cái 3gì, Chu Dạ e5giải thích: c“Lâm Phỉ d5lên sân 7khấu biểu dddiễn thường 39đi giày 7ecao gót, echân có d9nhiều da afchết, cho 7nên mới 53nhờ tôi 6mua đá mài bbchân giúp.” 5Hai người 6dạo qua 7dạo lại 6một  vòng 5đều không 1tìm được. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhân viên 40bán hàng 1achỉ vào 6một giá 52đồ ở 36góc khuất anhất, nhìn a8bề ngoài ethì đúng 3dlà thứ 94cô cần btìm.

Chu fDạ nhìn 6bchằm chằm 97vào đủ 1loại đá d5mài chân, 4mà Vệ Khanh 8cũng chú 08ý ở bện fcạnh nó dcó gì đó, dcòn tới 27chỗ lật 69xem. Lúc 1fđầu Chu daDạ cũng 7bkhông để 8ý, hỏi: 9b“Đây là 8ccái gì?” 48Vệ Khanh 72cười mà e7không đáp, 1cnói: “Sau 5này cần bddùng ấy 6mà, chúng 2ta cũng lấy 0hai hộp 9đi.” Nhìn acô cười a2cười, nói: 43“Phòng 4ngừa ấy bmà.” Lấy 57hai hộp 2vất vào 67trong giỏ 4fđồ, lôi 2kéo cô ra 62quầy tính 0ftiền.

Chu 16Dạ tò mò 42cầm lên edxem, nhìn 7fthấy là 5“Kiệt 35Sĩ bang”, f5chậm nửa 55giây mới d1nghĩ ra nó 16là cái gì, 4tay như phải 8bỏng,vứt 5fluôn vào 3trong giỏ. c © DiendanLeQuyDon.comTrừng mắt 4avới Vệ a2Khanh nói 1dkhông ra dlời, nhớ 6tới chính 6mình sẽ 4ccầm tiền b5thanh toán, dbbiết giấu 68mặt vào cđâu. Nhìn 58hắn oán 2hận nói: f8“Anh tự 50trả tiền 4bđi.” Tâm btư người 2bnày sao mà a8tà ác đến 3fthế! Vẻ 4mặt Vệ 92Khanh rất cvô tội, 0enói: “Có 3agì phải f6ngượng fchứ!” daChu Dạ đem bgiỏ đồ eấn vào dtay hắn, 5đứng ra 2bxa, nhìn 2giống như 1không quen 7cbiết. Trong 2blòng thầm 1mắng hắn 0bquá đáng! d1Lôi kéo f9mình đi 4dmua “áo 9mưa”, không 28biết trong dblòng lại 57có suy nghĩ 71hạ lưu cgì nữa!

Ngược 3lại Vệ 1Khanh chẳng f0những không 1xấu hổ, 1còn thoải 0mái cùng 78nhân viên 82thu ngân 03nam thảo aluận xem 0dùng loại 7nào tốt. 3e © DiendanLeQuyDon.comNam nhân c2viên nói: 5“Thực 5fra “Đỗ 7Lôi Tư” 9cũng không 1tệ, chúng 4ta muốn 6dùng để ftăng cảm egiác, cứ 55dùng thử, b0sau này thích 5athì mua nhiều.” f8Vệ Khanh 9dliếc nhìn 0Chu Dạ đứng ebphía xa, 25cười nói: 9“Để tôi cdùng thử 2đã, về 0sau gặp 67lại.” 4cThanh toán 8xong, thản 18nhiên đi 39ra. Mặt 5Chu Dạ nóng c6tới mức dcó thể 6frán chín 5quả trứng, e2vội tránh c7xa ra, đỡ 7akhiến người e0khác hiểu 19lầm cô cbvà gã đàn 2ông vô sỉ fnày có quan ehệ gì đó.

Đến fclúc lên 48xe, Chu Dạ 9vẫn tức egiân, không anói lời 72nào. Vệ 0Khanh đem 1hai hộp b“Kiệt 03sĩ bang” ebném cho cô, feChu Dạ lập 69tức lại 85đỏ mặt, 87mắng: “Anh bcó ý gì?” c2Vệ Khanh acười: “Giao d2cho em bảo baquản, lúc 1anh cần dthì phải 3ađưa nha.” 9Chu Dạ hừ 4lạnh nói: 4“Liên quan 9gì tới 6atôi chứ!”

Đột 5nhiên Vệ fKhanh dừng 81xe ở ven 25đường, d5nghiêm túc fcnói: “Chu bDạ, chúng 30ta chính ccthức hẹn 6hò đi. Làm 8bạn gái 6anh được ekhông?”

Chu 91Dạ bị d4dọa nhảy 0dựng, không 2nghĩ tới cehắn lại 99nói những alời này. 29 © DiendanLeQuyDon.comNhìn vẻ dbmặt chờ d7mong của 7hắn, trong 16lòng lại 63không có 92tức giận, 6achỉ có 46sợ hãi, 8mê man, không 3biết làm 1sao. Vệ bKhanh nhẹ 9giọng hỏi: e“Chu Dạ, 35nói cho anh cbiết, em 8sợ cái 5gì?” Chu 8Dạ lắc cđầu: “Tôi 39không biết.” deVệ Khanh 59lại hỏi: d“Vậy em cthành thật enói cho anh 5biết, em 5có thích 0anh không?” 0Chu Dạ vẫn 3flắc đầu: 3“Tôi… cftôi cũng 4không rõ 6clắm.”

Vệ 0khanh thở fcsâu, lặn elội trong betình trường blâu như eehắn thế 9nhưng vẫn bthấy hồi 1dhộp, ôn 2nhu hỏi: b“Không bdcho phép 6nói dối, 1em nói thật 0đi, bây d5giờ, em 2còn ghét 5anh không?” eChu Dạ cúi 2đầu, nghịch 60nghịch móng 5tay, một 75lát sau, d2ngẩng đầu 9nhút nhát 1nhìn hắn, c6lắc đầu, csau đó vội fvàng bổ aasung: “Chính 1tôi cũng fkhông biết, canh đừng dehỏi nữa.” e5Lã chã chực 88khóc, giống anhư sắp 97khóc tới 4nơi.

Vệ dKhanh ôm bcô, nhẹ 1nhàng dỗ 3dành: “Được, 1được, danh không ahỏi nữa. dd © DiendanLeQuyDon.comVậy bây 62giờ đồng 6eý làm bạn 3gái anh chứ?”

Chu 2Dạ vùi 9đầu trong 71lòng hắn, 0trả lời 5evang đội 1một tiếng: 2“Không!”


10.05.2012, 00:35
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 34091
Được thanks: 20676 lần
Điểm: 8.7
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Có lẽ là yêu - Lý Lý Tường - Điểm: 10
Chương 621: Nảy 0mầm

Edit: 8Ishtar

Ish: 3atừ chương 0này mình bđổi cách c4xưng hô 43của CD nha, b3định đổi accách gọi 6aVK là “anh” 0nhưng nhớ b1bản chất 8ecáo già 0ủa VK nên a4ẫn giữ bguyên “hắn” ehôi, :D

Vệ dhanh ngồi 72hẳng người 08ậy, nhíu 9ày nhìn dô, thấy 5ẻ mặt cất an của b3ô, nét mặt d5ại chậm 7ãi nhu hòa, 1oa đầu 3ô, nhẹ aiọng hỏi: 3“Vì sao? 3ì sao không 7uốn?” d7hu Thị khoanh d9ay, lắc 72đầu: “Vệ 5hanh, em cũng 2hông biết. aa © DiendanLeQuyDon.comhưng hiện 03ại, em không cuốn làm 99ạn gái canh.” Cô 8ẫn chưa 13ó sự chuẩn bị gì cả, ađột ngột 85hư vậy 87hiến cô 0oảng hốt.

Vệ 9hanh ôm cô, cđổi cách 33ỏi: “Em 9dói cho anh 9iết, em di vọng bạn 1rai của 8m là người bhư thế 77ào?” Hắn f1uốn biết f0ạn trai 03rong lòng dbhu Dạ có bcđịa vị 8hư thế 1cào, dù sao cô cũng kém 9cắn nhiều 9euổi như 8ậy, suy b0ghĩ có chút 7ehác biêt. c5 © DiendanLeQuyDon.comuy rằng bắn không chịu thừa ehận, giữa fúc này hai f3gười có 5ự khác 8hau, nhưng bự thật 56ẫn hiển 7hiên trước 4ắt, cô 6ới chỉ dfó mười 93hín tuổi.

Chu eạ vẫn 7ắc đầu: c“Em không 18iết, trước 29ia em chưa 1eừng có 2ạn trai. 2 © DiendanLeQuyDon.comho nên không 04ghĩ sớm 86ó bạn trai 3hư vậy.” 68Đối với 5hu Dạ mà 3ói, bởi ffì là lần 93đầu yêu, 1eho nên đặc a1iệt thận 2rọng, không 44ễ dàng 2eđáp ứng 15ệ Khanh 8ađược. 3 © DiendanLeQuyDon.comuống chi 6ắn cũng 1hông phải b4à người 2ốt, lại 6càng không 0buốn cắm f9đầu lao 5ào, khiến aho thân bại f7anh liệt.

Vệ ahanh thở cfhào một 67ơi, hóa ca không phải e0ô không 24hích hắn, 68đơn giản b8hỉ là do 1ảnh hưởng 3ủa tình 6uống chưa 0ó kinh nghiệm 04ây ra, không 5agờ lại bó lợi cho b2ình. Nên fọ cọ vào dô, cười 2eói: “Làm fạn gái 4anh thì có fì không aốt? Em buồn 34hán, anh eaó thể cùng 4m nói chuyện fbhiếm; em c5ó gây ra bhuyện gì, canh giúp 39m xử lý 80ậu quả; 32m gặp vấn 0đề nan 7iải, anh 50ẽ giúp 7m giải quyết; 2m không vui, 51anh sẽ đưa d2m đi chơi 7ho đỡ buồn; 6hậm chí dếu em muốn eđi siêu 04hị, anh d0ó thể làm du li cho em… 3am nói xem, e6hiều chuyện d2ốt như 8fậy, vì 0ao em lại 74hông cần?”

Chu 0bạ thầm 1a“phi” bột tiếng 4rong lòng, f3hinh thường 4cói: “Nhưng 86ếu anh muốn 2cm cùng đi 63ăn cơm với 3anh, em liền 9bhải đi ba ngoài; 31anh muốn 7đi chơi 2hỗ nào, 2ại quanh 30o lừa em 6ađi; mặc 2ệ em có c4hích hay 4hông, anh 3uốn gặp 9m liền lái 21e đến trường, cũng không 40uan tâm người 49hác nói 1ahư thế aào; còn 5ó, anh còn a2ọi điện 6an thiệp adới cuộc 5ống hàng c9gày của 53m… Em không eauốn như a0ậy, em muốn 3ên tâm học 8bập. Sắp 99hi nghiên eứu sinh, f5m muốn toàn 0âm toàn 7ý học bài.” d7òn có, cô 2òn phải efo lắng đề ehòng kẻ c7áo sắc 7à hắn, 5hững lời 11ày cô chỉ a4ám oán thầm a7rong lòng.

Vệ 0ahanh cười: 9“Học bài 9dà có người dêu thì ảnh eưởng gì 2ới nhau? 0bhẳng lẽ b9inh viên 9rong trường 61m đều vì 57ọc bài dà không 8có người bdêu hết 60ao?” Chu e6ạ cúi đầu, bhông nói fời nào. f © DiendanLeQuyDon.comắn nhìn bfhiếc cổ ccrắn nõn 86hư tuyết 6ủa cô, 4chịn không 78được nhẹ 00hàng vuốt fe, nhíu mày, 61ười hì c7ì nói: “Hơn aeữa, hôn a5ũng hôn 31ua, sờ cũng aờ qua, thiếu 56hút nữa 9òn làm…, ccm không làm beạn gái 4anh thì còn 4định thế dào?”

Chu dfạ trừng 2ắn, dùng 0ức hất 7aay hắn, cắn chẳng dhững chẳng eeời ra, càng 53àm càn, efheo cổ áo, 7uốt dọc cưng cô, 7doàn thân e9hu Dạ như 2ó một dòng cđiện chạy 7eua, tê dại, 07ả người eun run. Hắn 7hông nghĩ fô lại mẫn 28ảm như 17ậy, chỉ 4bà nhẹ nhàng 60hạm đến 9à thôi, 6iống như e5đã không ehể chịu cđựng được. d © DiendanLeQuyDon.comó chút hưng c1hấn, thân 1hể không 1dự chủ 86un lên, bàn bay ác ý cở phía e2au lưng dọc 1heo xương b1ống tiếp 72ục dao động. ae © DiendanLeQuyDon.comhu Dạ rên b3ỉ, rất c6hinh thường chủ đoạn 40ạ lưu của 7ắn, căm diận cảnh 86áo: “Vệ 5bhanh, tay bủa anh không 15ở yên một 3hỗ được dà?” Vệ 7hanh đương d7hiên giả 80ờ có tai 8hư điếc.

Chu fạ cũng ahông nhiều 61ời, lui 5gười ra caau, quay đầu 9ắn vào 7ay hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comuy rằng 0ách làn aáo sơ mi, eahưng Chu fạ cắn e8ùng sức, ebả giận, 3ho nên Vệ 8ahanh bất 3gờ không 8ịp phòng 93ị, kêu 0hành tiếng, 0ại nhịn bduống, mặt bdũi cau lại, dđỡ đầu 77ô, nhe răng 33rợn mắt 0ói: “Em 83ắn nữa, canh phải 8eđi viện bất.” Cô d5à động 3ật sao? efao không 2hải là dđánh người, 4dấu véo afà lại đi 4eắn người?

9fhả ra, cười 4chư không f8ười nhìn c3ắn, đáng 4đời, để 7em lần sau 11ắn còn dbám làm bậy 5ữa không? 83ệ Khanh 90ởi cúc f8áo ở cổ 4ay, một 53òng dấu b3ăng hằn 3eên da hắn, a2âu đến c2ức nhìn 8hấy thịt, báu đã lấm f2ấm trên b4ải áo sơ dei, buồn 2ực nói: 1“Chu Dạ, 77m xem đi, bdắn nặng ahư vậy! 3dhảy máu 31ồi này, 47hắc chắn 0ẽ lưu lại dẹo!” Cô d2“hừ” 2eột tiếng, c9hìn thấy c9áu không 4gừng chảy daa, vội rút 9hăn tay cầm 5cáu, tức aiận nói: 2“Có sẹo 48ới tốt, 2ho anh một 3ài học ahớ đời!”

Vệ fhanh hít e3ào một 2eơi, nói: 56“Đau, em 1ehẹ tay chút!” 0hu Dạ có 5ehút bất 7an, hỏi: 7“Thực 80ự đau thế 4ao? Em cũng 66ới bị 5drẻ con cắn 0eua, nhịn 06ột chút 18iền đỡ 6à.” Cảm 43hấy Vệ ahanh đúng 8à công tử 8ột, một bfgười đàn 2ông mà ngay 2ả cơn đau bdho nhỏ cũng 4hông chịu 4ổi. Nào 21iết hắn cố ý khuếch 89đại, nhìn 80ô nói: “Trẻ 90on mà có f1ực lớn 05ằng em sao? 8m để anh 2ắn thử c2ột cái 5em nhé.”

9cội vàng bắc đầu. ca © DiendanLeQuyDon.com“Biết dồi, biết 5ồi, lần deau em không d0hế nữa. 01 © DiendanLeQuyDon.comAnh muốn 7hế nào? 5ó đi bệnh 40iện không?” fứ như vậy c1à đi bệnh 17iện, không 6ợ người d2a cười cho. Vệ Khanh 0ghiêm mặt 73ói: “Em 3bhổi giúp 04anh đi, thổi bẽ không 2ảm thấy 3eđau nữa.” dhu Dạ lắc ađầu: “Anh 2eó phải 2rẻ con đâu b6à cần dỗ!” cbắn giả 1iận nói: 77“Em cắn 37gười, ngay 5ả chút 9fhành ý cũng b3hông chịu?” 62hu Dạ nói 8bhầm: “Đấy 2à do anh 2bhông thành 2hật.” 2fhưng vẫn 86ầm lấy 2fay hắn, 02đặt ở 3ên môi, 6hật sự 5hổi thổi, aòn hỏi: 7“Được 1ồi chứ? 7Đỡ hơn 6dhưa?”

Vệ 1hanh cố 6ý gây khó 0ễ : “Sao bó thể nhanh 40hỏi như 9bậy, thổi 7hêm chút 1ữa đi.” b8ô bất mãn: 0“Anh còn auốn thế 35ào?” Người 7ia nhíu mày: 0“Ai kêu a9m cắn người! 2ặc kệ ehế nào, cm nói cắn egười là 7đúng sao?” 0hu Dạ đành 9iềm chế 64ất mãn, 8eại giúp aắn thổi 26hổi. Thật 6à, toàn 1ợi dụng b6ắt nạt dô.

Làn 5hí lạnh 07hổi qua 5aa khiến 7ệ Khanh c7âng lâng, cghĩ thầm 6ị cắn bũng đáng. 37 © DiendanLeQuyDon.comắc sắc 4ói: “Em fđể anh côn một cehút, sẽ 1uên hết 0huyện này.” 0dĐúng là còng tham 3hông đáy, 16được voi 7đòi tiên. 94 © DiendanLeQuyDon.comhu Dạ nghe 1ong, biến 87ắc, giận 0ữ hất 2ay hắn ra, aắng: “Vệ 6hanh, anh 0òn muốn 9ắt nạt 4m!” Nói 55ong, viền 9ắt liền 9bđỏ.

Vệ 5hanh sợ dfãi, cô nàng 96ày nói biến 5ắc là biến 1ắc luôn, 22ét mềm 9cại khi nãy 1đã không e2hấy nữa, 36ội dỗ: b“Anh đùa 2à! Được 65ồi, được 26ồi, anh fhông đau 7ữa, coi 7hư xong rồi!” 17ô hầm hừ 0ói: “Anh 61uá đáng, 5ẫn bắt 4aạt em.” 97ắn đành fhải trấn 95an cô: “Anh 6ao dám bắt dạt em, chỉ b7ì anh thích 3em, muốn 4fhân mật 4hút thôi.” 09hu Dạ đẩy 83ắn ra: “Nào 3ó kiểu 2hích người bhư vậy, d7hích một 62gười thì 2hải đổi 93ử tốt 36ới người d5đó.” Vệ fhanh vội 5ói: “Anh 4ẽ đối beử tốt 7dới em, em 9aàm bạn 9fái anh được 7hông?”

Chu 6ạ không 3hách khí d9ói: “Không 9ốt, em không 4ần làm 4ạn gái 3anh, anh xấu 34ính lắm.” 30ơn nữa, 53ệ Khanh 14ơn cô nhiều ccuổi, cô 39ũng rất 2để ý điểm eày. Hắn 1hấy cô cỗi, nhất ehời không b0ó cách nào. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐành phải 04đưa cô 76ề trước. 8 © DiendanLeQuyDon.comắt nhìn dhấy cô ceách đống 5đồ lớn 88huẩn bị 5đi, bá đạo deói: “Chu 86ạ, dù sao 5ọi người 3đều biết dm là bạn f1ái anh, em 35hải ngoan 16ột chút. 25 © DiendanLeQuyDon.comm xem, bạn 1è em đều dbhìn thấy 74ai chúng 5a, em có 8uốn chạy 1dũng không 22hoát.”

Chu 5ạ tức b2iận nói: 7“Em không 42uan tâm người 8hác nói 0hư thế aeào, em không fđồng ý 7à không cđồng ý. 1a © DiendanLeQuyDon.comòn nữa, 7m sắp thi 52ghiên cứu d2inh, anh đừng 60ó tới làm chiền em. 19 © DiendanLeQuyDon.comhẳng may 7banh tới afuấy rối 4àm em không 87ua được 3ỳ thi, em eẽ đập bát cái xe 77ày ra.” b0ói vậy 6cđã đủ 5goan độc 63ồi.

Vệ 68hanh biết cô muốn 9hi lên nghiên 79ứu sinh, cuy rằng 8rong lòng f0ho là không 9đúng, chỉ aà một kỳ 47hi mà thôi, dchông qua 90được là 8hông qua 5eđược, bfẫn nói: 6“Được e7ồi, anh aho em thời dian cẩn 7bhận suy 97ghĩ, em đừng 2ađể anh 3hờ quá 0âu nha.” fdòn lo lắng, cại nói 1hêm một 33âu: “Chu 1cạ, anh là 7hật lòng, f3đồng ý 5ới anh, fẽ suy nghĩ bcẩn thận e2được không?” c2hu Dạ trầm 5gâm một 9úc lâu, ddật đầu: 4b“Được, dhờ em thi 5dong, em sẽ 3uy nghĩ.”

Vệ 11hanh còn 1fhông buông 98ha cô, vẫn 22ôi kéo cô 3ỏi: “Nói 5cho anh biết, 0có thích 21anh hay không?” 9ắn lo được 90o mất, cần 6ột chút 89ổ vũ và 2ời khẳn f8định của 3ô để yên 9âm. Thấy 6eô cứ nhìn 3uống dưới 84đất, không 74nói lời cnào, lại ddỗ: “Cũng 1không hỏi 17em có yêu 1fanh không, 89chỉ hỏi aem có thích 2anh hay không 32mà thôi, agiống như 7dbạn bè 0có tình 0cảm tốt ecvậy.” 28Chu Dạ suy enghĩ hồi 90lâu, chậm 94rãi gật 4đầu. Lát fsau, nhìn d6vẻ mặt cehắn, thẹn 31quá hóa 8egiận nói: ad“Không e5được tới 7làm phiền 2tôi! Làm 21tôi không bthi nghiên 45cứu sinh 3fđược, bcẩn thận 65tôi không e4để anh 3yên!”

Vệ 8Khanh ôm atay lái, 2vô cùng bbđắc ý. a1 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 6hắn lại bcmang tới 12quấy nhiễu 4lớn cho cacô tới dfnhư vậy, f5thậm chí 1không ngừng bdcảnh cáo dhắn không cđược làm 2phiền cô, 7chứng tỏ 20cô sớm 8thân bất 8do kỷ, bất blực rồi. 7 © DiendanLeQuyDon.comThành công 7đang ở 4trước mắt, fđương nhiên dhắn sẽ akhông dại 8cdột vào 3thời điểm 9này đi trêu 8chọc cô, 9fnghĩ thầm, cchờ cô 89thi xong, faquan hệ 5giữa hai aengười nhất fđịnh phải 2ctiến nhanh emới được.

Nhưng 0bmà Vệ Khanh eecũng chẳng 45ngoan ngoãn 6engồi chờ, d0âm thầm b1hành động 33không ngừng, dlấy lòng 8dmỹ nhân 46làm niềm d5vui. Hắn 3agọi điện c4cho Chu Dạ: 5“Em mau cra đây, aaanh có cái 52này cho em.” 1Chu Dạ đang 10đối đầu b1với một bđống tiếng 1Anh rất 9bđau đầu, blạnh lùng 6nói: “Em 4không cần, 25đã bảo banh đừng c3tới làm cphiền cơ 97mà!” Cách 51kỳ thi còn 54một tuần a8lễ, cô 67đang ôn 8tới sứt deđầu mẻ 6ftrán, bỏi 05vì hồi 6hộp nên d5càng lo lắng. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhất là 3tiếng Anh, c4chính trị, 33trong đầu ccảm giác 0chưa đủ, 45gần đến 7egiờ thi, 5ngay cả 9ý nghĩ buông d6tất cả 36mọi thứ 3cũng xuất 9hiện trong cfđầu.

Vệ 1Khanh nhíu 89mày cười 1nói: “Em 5bkhông cần, 9tới lúc 2đó cũng bcđừng hối 0hận nha…” 5dcố ý kéo dadài giọng. 8 © DiendanLeQuyDon.comCô “hừ” 1một tiếng: 1“Anh có 23thể có 19cái gì khiến baem hối hận echứ?” 1Vệ Khanh 43đoán trước 6được cười b6nói: “Cũng 4không nhất 7định là bdkhông có, ccví dụ như etài liệu aacho kỳ thi 0nghiên cứu asinh của 40khoa mỹ ethuật tạo 8hình trường eaem…”

Chu 8dDạ nghe dexong, hưng fphấn nhảy 55dựng lên, 7“Anh có csao? Lấy 9ở đâu 4evậy?” d5Vệ Khanh 8lười biếng 0nói: “Em 92không cần 4equan tâm. 5 © DiendanLeQuyDon.comRốt cuộc 18em có cần 4hay không?” fĐương nhiên 53lấy từ 9dtrong trường 32cô ra, phải 88cần có 14tiền, đó 1ecũng là fmột cách. 43 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ vội enói: “Cần, 46cần chứ, canh đang 3ở đâu? aEm đi tìm 23anh.” Vệ 6Khanh nói evị trí dcho cô biết. 90 © DiendanLeQuyDon.comCô bỏ bút cxuống, chần echừ một elúc, nói: 8“Không 4phải anh 99dụ dỗ d8em ra ngoài 4đấy chứ? 9bNếu anh adám gạt c4em, về sau 3khỏi cần ctới tìm 1em làm gì.”

Vệ fKhanh nói: c“Mau ra bđây đi, 4nếu nghĩ elà cần 66nha! Sao lại cdài dòng enhư vậy?” 5Còn uy hiếp 23hắn ! Chu 7bDạ nhìn c7nhìn bốn 5ephía, hỏi: e“Sao anh 4lại đỗ b5xe ở cửa 9esau?” Hắn 3nhún vai: 88“Không f3phải em 54ngại cửa 3chính nhiều ecngười sao?” 1Chu Dạ không f9biết trong 9lòng hắn cetính toán fnhỏ nhặt, fcũng không 0quản hắn 56đỗ xe ở ađâu, vội c3hỏi: “Tài 2liệu đâu, 3tài liệu 8đâu?”

Vệ 2Khanh đem 59ra một bịch 9giấy, nói: 8“Bên trong 4có mấy 22đề tiếng 8Anh, đề 5thi chính 0etrị, là 2ít đề 69lộ ra từ 9nội bộ, 0canh cũng b9không biết 0cnó có trúng cfvào đề 48thi không. 77 © DiendanLeQuyDon.comCòn có một 1số tài 4aliệu photo, blà  những 5anguyên liệu 0được dùng 86trong mỹ 3thuật tạo ahình, em 26xem cẩn 06thận chút, 83trọng điểm c4mọi bộ 4dphận đều cdùng màu eđen thô cđể tán 5ra.” Chu fDạ vội e3mở ra xem, 4acó những 5tài liệu cnày, trong flòng liền 85thấy an 5tâm. Ôm cbịch giấy, 81thật tâm 8nói: “Vệ 9Khanh, thật c7sự cám 8eơn anh, em 9rất cần 6anhững tài 1bliệu này.”

Vệ aKhanh nhìn 8thấy dáng fdvẻ nhu hòa acảm kích 77của cô, bdcũng không 3ngồi yên, 0cười nói: 92“Cho anh 7ôm một 6cái.” Hai 1tay nâng ddcô ngồi 8trên đùi, c7tay đặt aở eo cô f8vuốt ve. 2 © DiendanLeQuyDon.comChu Dạ giữ dlấy tay 6người kia, 6cũng không 02dám trực d3tiếp cự ebtuyệt, hơi bgiãy da, 73toàn thân 1ekhông thoải emái, cái dkiểu ôm 1bấp của 6hắn cũng aaquá bá đạo 17đi. Vệ b7Khanh thở 1dài một atiêngs, nói: 41“Chu Dạ, 12ngoan ngoãn, ađừng lộn 18xộn. Anh 3đối với 3em là rất dnhẫn nhịn 5erồi.” e6Chu Dạ bị 2dọa, cứng 5dngười lại.

Vệ d2Khanh ôm feo nàng, cbtới khi 7thiên hạ 27trong lòng dkhông chống elại được 42lữa, chậm frãi ngả avào lòng 1hắn. Người 96trong lòng 1nhỏ bé dflại mềm 99mại, hắn 18cảm thán: 4“Chu Dạ, 01em gầy quá.” 6Cô lắc 4đầu: “Đâu 2ecó, em không 1gầy, là 29do khung xương 9bé, cho nên 2nhìn thấy abgầy thôi.” 40Hắn nhìn dchằm chằm e6vào ngực 79cô, không b9có ý tốt agật đầy: 89“Có lẽ 8vậy, nếu 9không, để 7anh kiểm 6tra chút 10xem.” Bàn btay xấu 3xa lại di 2chuyển.

Chu 44Dạ đẩy ffhắn ra, fngồi xuống, c7rầu rĩ 34nói: “Được brồi, ôm a0cũng ôm 9rồi, tiện 4nghi cũng 4dcho anh chiếm 7rồi. Em 2phải về chọc bài.” 5Vệ Khanh ecó chút d3thất vọng, fnói: “Vất 12vả mới fđược gặp dem một lần, b0còn chưa 4nói được b7một hai 20câu, em đã 10phải đi e3rồi sao?” ffCô cúi đầu dnói: “Sắp 2thi rồi 7dmà, em thấy 6lo lắng.” faHắn thở 1dài: “Được 2rồi, em 2về đi thôi.” f0Sau này sẽ 4gộp lại amột lượt 77bắt cô 14trả nợ.

Chu 2fDạ chạy 09nhanh về 4phía cổng 78trường, 8quay đầu 36lại, vẫn 9anhìn thấy 5Vệ Khanh b5đang nhìn 52theo cô. 38 © DiendanLeQuyDon.comKhông hiểu 4vì sao, lại 93chạy ngược 3trở lại. 2b © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh a4mở cửa 5sổ xe, hỏi: 93“Sao vậy? eQuên gì asao?” Chu b5Dạ lắc c0đầu, nhìn f7bốn phía 05xung quanh 3không có 5người, e8ôm cổ hắn, 6khẽ hôn flên môi chắn một fcái. Chớp dmắt, khuôn 8fmặt đã 3ửng hồng, 0rất nhanh 4chạy đi. 8a © DiendanLeQuyDon.comVừa chạy, 43vừa lau 3emôi, nghĩ 51thầm, xong brồi, mình 5điên rồi, echo dù cảm 9kích, cũng 9fkhông thể 9elàm vậy!

Vệ 8cKhanh vừa f7ngạc nhiên, evừa vui 8mừng, thật f6sự khó 7enói lên 5lời. Chu f3Dạ đúng 50là một f5người yêu 53lý tưởng, 2vừa khôn 76khéo, lại 5blàm cho người 2ta thương 0yêu tới 21tận tâm 0bkhảm. Vốn 03định ôm ecô, nhưng 2chờ tới 11khi hắn 3tỉnh táo 0trở lại, 0cô đã chạy 9mất rồi. d © DiendanLeQuyDon.comCơ hội edngàn năm 3có một 18tốt như 3vậy, lại 25không có, 81liền hối 2bhận không 6thôi. Tâm dtình sảng 75khoái cười 2vang, như bthế này acđâu gọi 77là hôn, axem ra sau f3này phải 1dạy dỗ ccô cho tốt demới được.

Chuẩn cdbị đi ngủ c6lại nhận 23được điện 1thoại của 8hắn, ban 9ngày ngượng 74ngùng chưa 5hết, cô cecó chút axấu hổ 8nghe máy, b7hạ giọng cenói: “Alo, 6amọi người 2đều ngủ d1cả rồi.” dVệ Khanh 1trực tiếp 5fhỏi: “Có 8nhớ anh 97không?” cbCô buồn bbực nói 3akhông có, 5dhắn cười 0to: “Thật bekhông có 3sao?” Chu bbDạ phiền 6não nói: 37“Thật fkhông có 5cmà! Vệ 7eKhanh, em 90xin anh, anh 9cđể cho 0em sống 1cyên ổn evài ngày, 09không thì 8dkỳ thi của 65em biết 55làm thế 3dnào bây 2giờ!”

Vệ f8Khanh nói: 1“Sao cơ, 3ngay cả 57điện thoại 5cũng không 0cho gọi 5ư?” Cô cgật đầu: 79“Đúng 7vậy, không cđược. f6 © DiendanLeQuyDon.comAnh gọi bfđiện cũng 0là làm phiền ce,. Vệ Khanh, 4em vẫn chưa 24nghĩ thông achuyện em c4và anh.” eCô không b3biết nên 32làm gì bây 0egiờ, cái 98người Vệ eKhanh này, ffkhông phải 9dcô không 0bbiết hắn 52phong lưu eacỡ nào.

Vệ 5Khanh ôn 9nhu nói: 8“Được 9arồi, em b3cứ từ 2từ nghĩ. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhông cần 6gấp, mấy e3ngày tới dfanh phải 25đi châu 7Phi một 8chuyến, cem có muốn 88nói gì với aanh không?” aChu Dạ bị 17dọa, hoảng 38hốt hỏi: 8“Châu Phi!” 16Đó là chỗ 1nào nha! eaVội vàng fhỏi: “Tiêm 3vacxin phòng 37bệnh chưa?” 44Hắn trấn 12an cô: “Đừng b6lo, anh chỉ 1đi vài ngày, 5rồi sẽ btrở về.” 0aChu Dạ “à” 36một tiếng, f2thật lâu fsau mới 50nói: “Vậy 06anh đi bình 19an trở về e3nha.”

Vệ 9Khanh cười: 2“Anh chỉ 9đi công 07tác thôi 99mà, cũng 23không phải 9đi đánh 50giặc. Ngoan, 75thi cho tốt, 1thi tốt, 08đến lúc c7đó sẽ edđưa em đi 2cchơi.” abNghe giọng ahắn như ddụ dỗ etrẻ con, f8cô cười: ca“Là thưởng 81cho sao?” d9Hắn cảm 2agiác thật esự ngọt 31ngào, gật 1đầu: “Thi a3tốt mới a5được đi, 4không tốt 63thì không fcho đi đâu.”

20hỏi: “Đi 2fđâu?” b5Hắn cố 8ý khiêu 6khích cô: 79“Không ethể nói dtrước, 66em cứ an bbtâm thi cho betốt đi.” aCô gật 3đầu. Trước a5khi cúp máy, 6Vệ Khanh 82cười hỏi 2cô: “Không ahôn anh sao?” 3Cô nhớ 5tới nụ d5hôn vừa 9rồi, mặt elại đỏ, bmắng: “Phi! 3aGhê tởm.”

Vệ 1Khanh lại 7ftrêu chọc acô: “Được brồi, bảo 0cbối, hôn fmột cái.” 1Chu Dạ cười arồi cúp 6máy. Một dalúc nói bchuyện với 8ahắn, tâm cctình tốt a5lên rất 5bnhiều. Ôm cbgối đầu 7suy nghĩ, 23về sau sẽ fkhông làm d7chuyện buồn 18nôn đó bcnữa, xấu 5hổ chết d1được. 58 © DiendanLeQuyDon.comBan ngày cchắc là e2bị váng 5đầu, không a9tính toán 30gì hết.

ethi khảo 9nghiên kia 3diễn ra 6hai ngày 8ethật sự 11rối loạn. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrường aacô cho sinh 2viên nghỉ 5fđông sớm, 5crất nhiều f7người đã 0sớm thu 7ddọn hành 3lý về nhà, 5chỉ còn 4lưu lại bít người. 5 © DiendanLeQuyDon.comCàng thi, 39cô càng abthấy hốt fhoảng, không 2biết rằng 4mình đang 0viết gì 1anữa. Thời 0gian lại 8fgấp gáp, 9bmỗi một 4môn thi lại 4là một e9thân mồ eahôi lạnh, 7cqua hai ngày, e4cô lao lực 20quá độ, 8tiều tụy 1achịu không 5bnổi, đã 6không thể b0nhịn được c1nữa rồi.

Nhất 4flà khi gặp 21Tất Thu 5aTĩnh thi 5bên Thanh bHoa về, 6hai người 0ngồi với 9nhau thảo eluận về 1đề tiếng cAnh và chính atrị. Càng 5nói, Chu 2Dạ càng 88thất vọng, a8vẻ mặt betuyệt vọng 1nói: “Hết 3rồi, Tất 8Thu Tĩnh, 7khẳng định 2là ta không 7được tuyển 1rồi. Còn 8nhiều chỗ 0ta chưa làm dđược.” cTất Thu 48Tĩnh đánh 9cô một 3dcái: “Tỉnh 95lại đi, 19nói bậy 88bạ gì đó! aHoàn thành bhay không 97cũng không ephải là 7fvấn đề! fNgươi chỉ 6còn vài 06chỗ chưa 64làm không 2bphải sao? bcBài thi nghiên dcứu sinh 8không làm dhết là 20chuyện bình 3thường!”

Thi 8xong, ngay 2dcả cơm btối cũng ckhông ăn, 1trong lòng 8bcô chỉ d8âm thầm 46oán thán a7vì không 5làm hết 6đề, hối f7hận không a3thôi. Than 55thở ngã dxuống giường, 9cố gắng 3blâu như bfvậy, làm 9bài chỉ 4dnhư thế, 3tâm tư như 0đã chết. 8 © DiendanLeQuyDon.comCả tối 71đều ngủ abkhông được, 5sáng hôm 0sau, đang 8lúc buồn 4echán, lại 0anhân được f7điện thoại acủa Vệ 71Khanh: “Anh ađã về, dbây giờ 9đang ở ctrường 3em, em mau fra đây, 94anh đưa d2em đi chơi.”

Chu bDạ cạn csạch sức 4lực, rầu 5rĩ nói: 14“Ồ, anh 19đã về 1frồi sao? 4Về khi nào 6cvậy?” 4bHắn tới 13thật sớm enha, bây 7giờ mới 42mấy giờ, 02mọi người d0vẫn đang f3trong chăn 1ấm. Vệ 2Khanh nói: f“ Về từ bchiều hôm 3dqua, biết 0eem đang thi, 14cho nên chờ baem thi xong 8mới dám 5gọi điện 03cho em.” 6Chu Dạ “à” 8một tiếng, bcũng không 8nói gì thêm.

Vệ 4fKhanh lập dbtức nhận 7ra, nói: 4“Sao thế, 9tâm tình bakhông vui 5fsao? Dù sao ccũng thi b5xong rồi, 9em còn lo dalắng cái 7gì! Mặc fcho số phận 8đi. Nhanh 8cra đây, 5thư giãn a5một chút, a8em đừng a1để thi a2xong bị 5choáng váng 48nha.” Chu 2Dạ nhỏ 7giọng nói: f“Nhưng fmà em cảm 46giác chính 04mình làm cbài không 70được tốt.” ffCô vẫn 0nhớ Vệ 3Khanh nói 5cô làm bài a3không tốt 0sẽ không 5đưa cô 3đi chơi.

Vệ 9aKhanh buồn fcười, cô dcoi là thật 6sao. Vội f4nói: “Kết d5quả còn bchưa có, 5em lo lắng d0cái gì! 9Anh chắc c7chắn em csẽ trúng ftuyển! Nhanh achút, lát 88nữa nói b2tiếp. Nếu e8em không 56xuống dưới, fanh trực dtiếp đi fblên lầu 6tìm em. Bây 30giờ em đang cở dưới 9csân kí túc 73em nè.” 3Hắn chờ 3ekhông nổi 0enữa, giống bnhư những enam sinh bình 25thường, 0đứng trước ccửa kí 1túc chờ 6bạn gái.

Chu 8Dạ nhảy 5dựng lên, 1mở cửa 34sổ ngó 82xuống, quả 61nhiên thấy 88hắn cầm a8điện thoại f2đứng ở 6adưới, vừa 6fnhìn đã 65thấy tài 8mạo xuất 55chúng, bao 69nhiêu bạn 7cùng trường f9qua lại 2đều nhịn ckhông được 63lén lút 63nhìn hắn, dmà hắn 4fdường như 86không nhìn 3thấy. Vội 2cầm áo dkhoác, thay agiày, lao c2xuống. Vệ 37Khanh chờ etrước cửa, bôm eo cô 24nói: “Động 52tác thật 91nhanh a, thương 04anh chờ 51lâu sao?”

Chu eDạ nhỏ 11giọng quát: 3“Anh nghiêm 5túc một 23chút, chẳng 6fmay để 3thầy cô 10nhìn thấy, 4akhông hay.” 3Vội giãy 3ra, tạo dakhoảng cách. 9 © DiendanLeQuyDon.comVô tình dkhông phát 9hiện thấy, dvô hình 91chung cô cđã thừa 1nhận quan 8hệ giữa 0mình và bVệ Khanh, 06chẳng qua ebản thân 6lại không 3fnhận ra ffmà thôi.

Đương enhiên Vệ c0Khanh không 1thuận theo, 1dựa gần 8lại nói: d7“Nhìn thấy 8thì sao chứ! 0fỞ đại fhọc, giảng eviên có 9quyền can 93thiệp chuyện 3ayêu đương 4của sinh fcviên sao?” 3dChu Dạ đẩy cfhắn: “Anh 4nói bậy cbạ gì đó! 20Người ta dđều biết 4fanh! Em không bcmuốn bị dngười khác 59nói linh 32tinh. Anh 6đứng đắn 9bchút đi.” cVệ Khanh fclắc đầu: 7d“Vậy em 6dcầm tay eanh, bằng a8không, trước 47mặt mọi 7người, 5fanh sẽ hôn 78em.”

Chu aDạ trừng 91hắn, mắng: 1b“Vệ Khanh, f1anh quá đáng!” 1Vệ Khanh 77nói: “Chu 3Dạ, em tổn d0thương anh 1như vậy, fanh làm thế 2fgọi là 74ám muội 1fsao?” Chu 00Dạ dừng 1chân, không dchịu đi. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn vươn f6tay dỗ dành: 23“Ngoan, 6nghe lời ca. Anh từ cchâu Phi 7bvạn dặm 9xa xôi mới 11về, chêch d0lệch giờ a8giấc còn 1fchưa có 3điều chỉnh 6bđược, bem phải 83tốt với banh một 3chút chứ.” 81Chu Dạ do 5dự hồi 3flâu, cuối 0cùng vẫn 03ôm một cetay hắn, aevừa đi fvừa cúi 84đầu, không 4edám nhìn 26người khác. cb © DiendanLeQuyDon.comThật may 50là sáng 4sớm, trên 1đường, 5không có dnhiều người 2lắm.

25thắt dây 3an toàn xong, 11thuận miệng 3hỏi: “Sớm 92như vậy, 1anh định 3bđưa em đi fđâu? Giờ 6này không 8aphải quán 90bar đã đóng 1cửa rồi 7esao?” Vệ a5Khanh nghiêm 4mặt nói: 1“Chu Dạ, 1lần sau ffem không 7dđược đi 5tới quán 8bar nữa.” 4Cô kêu lên: 7b“Vì sao?” 65Hắn giáo 39huấn cô: 2“Những 7nơi như 4vậy, không 45có chuyện agì tốt, 5vậy mà dcem con dám eđi! Cẩn 9thận người 94ta chuốc 6thuốc em. 9 © DiendanLeQuyDon.comVề sau anh acũng không 2đưa em tới bmấy chỗ bnhố nhăng 68đó nữa.” 6Cô bất ddmãn: “Anh 68cho em là 81người mới bvào đời 1à! Trước 67kia không 1aphải em f0từng làm f4ở quán 1bar sao?”

Vệ 23Khanh nói: 9a“Trước a6kia là trước a0kia, bây c3giờ không bđược. a4 © DiendanLeQuyDon.comEm nói xem, a4có sinh viên 7cnào cả dngày tới 82quán bar 1không?” 91Cô nghẹn elời, nửa c7ngày mới fnói: “Nhưng 3fmà thỉnh d5thoảng đi d5chơi một bahôm cũng 68có sao đâu!” 14Hắn đáp: 8a“Chu Dạ, 6em phải 8có ý thức fmột chút, 82đã là bạn 19gái người 4ta, thì đừng adtới quán 96bar làm loạn eanữa.” aCô trở 3mặt luôn: 86“Ai là 9bạn gái 2ai, em cũng b5chưa đồng eý.”

Vệ 4Khanh cũng dkhông tranh c7cãi với 72cô, lập 1tức lái 40xe. Tính 24tình của 5fcô, thật ckhiến người 2ta đau đầu, 88hắn phải 0nghĩ ra biện 6pháp để 92cô không fthể không 63thừa nhận 7mới được.

Chu c2Dạ nhìn d9xe hướng bra đường 9cao tốc, 3fvội hỏi: d6“Mới sáng esớm, rốt cfcuộc anh 36muốn đưa caem đi đâu?” afVệ Khanh 4dcười: “Sợ danh đem em bbán đi sao? 1Đưa em đi echơi mà.” 6Cô hỏi 4đi đâu, 9Vệ Khanh 1lấy vé 3máy bay ra 75đưa cho c1cô. Chu Dạ banhìn qua, cdkhông ngờ 9là vé máy 7bay đi Thanh eĐảo, vội 0nói: “Vệ 00Khanh, hai 1bngày nữa eaem phải 8về nhà!” 30Vệ Khanh d6“à” một ctiếng, nói: eb“Ngày mai bfchúng ta 26sẽ trở dlại. Đưa 0em đi chơi 3một chút, 2nhưng mà dđừng có 97lại đột 5ngột nổi bgiận nha, 69phải ngoan dngoãn nghe clời đó.” bChu Dạ le 4lưỡi làm 7mặt quỷ, 3nghĩ rằng, ccòn phải fnhìn tình 6dhình thế 7nào đã.





Chương 1522: Thanh ceĐảo

Thanh fĐảo

Edit: cIshtar

Vệ c2Khanh nắm 7tay Chu Dạ 98đi lên máy 09bay, ở sân 16bay đông angười chật bchội, hắn 5ôm cô vào 67trong ngực, dvô cùng bcsăn sóc. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô nói: a“Đang giữa e0mùa đông, eđi Thanh 0Đảo đón 3egió lạnh e4a.” Hắn 9cười: “Thay 0đổi không 0khí mới 7mẻ, không 7khí ở Bắc 32Kinh, ngột d0ngạt muốn 0chết. Nếu bdthích không f7khí nơi dđây, lần 8sau lại 3đưa em đi 4fchơi.” 21Chu Dạ thầm 1mắng hắn cxa xỉ, thiếu agì cách 46để thay 6đổi không 2bkhí đâu, e2lại phải 9echạy ngàn 0bdặm xa xôi 4đi tới 3Thanh Đảo!

Chín dgiờ sáng a7hai người 2đi lên máy 65bay, đêm a8hôm trước 55cô ngủ 1không đủ, avừa lên f9máy bay liền cngủ vùi. 10 © DiendanLeQuyDon.comVệ Khanh ađỡ đầu 4cô, dịu adàng nói: 0“Ngủ đi, 7fbao giờ 7tới nơi 7anh gọi.” 7Vừa mở 45mắt ra, 45đã thấy ctới nơi, bcòn chưa 5ctới mười 4giờ ba mươi. cd © DiendanLeQuyDon.comThời tiết 8cực tốt, 1dbiển xanh btrời  xanh, akhiến cho 5flòng người 91tràn ngập 5eniềm vui.

Từ 0esân bay đi 1ra, lập 2tức cảm 0nhận được 30sự khác 67biệt. Không 91khí trong 0lành, trời fxanh mấy 8trắng, ánh enắng rực 4rỡ, nơi 4đây cực 7kỳ phát 9triển. Từ fatrước tới d5nay Chu Dạ 16chưa từng 2nhìn thấy 8nơi nào 9vừa đẹp 6vừa sạch ddnhư vậy. 7 © DiendanLeQuyDon.comNếu đem 7ra so sánh, dBắc Kinh efquả là 4dmột nơi 8bụi bặm bmù mịt. 8f © DiendanLeQuyDon.comSân bay có 05người ra f9đón, Vệ 5Khanh nhận fchìa khóa bxe xong, liền b5kêu người 0đó đi về. 1 © DiendanLeQuyDon.comVuốt tóc c3cô, nói: 2e“Mệt không? cChúng ta 0về khách e2sạn trước, băn cơm trưa 2xong sẽ 9