Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 11/11
|
[ 55 bài ] |
|
[Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 11
Eidt&Beta:BachLien
Chương 4c100 Điều 25kiện của 2fThính Hồ
Y 69Vân hít 9một hơi cthật sâu, etrong giây dphút này, canàng bỗng 45nhiên hiểu 3ra tên Ma 29Quân mà 47mọi người 0rong kinh 2ahành bàn 97án gần 2đây là 7ai, là hắn, 4à người fừng là 22hương Dung 62đại ca………..Long eehi.
Hàn 46ý bức bách 1dừ người 6ong Phi truyền ađến, làm e Vân không e3ìm được abun lên bần 0ật, chậm 9ãi lui về chía sau từng 16ước.
“Như 9hế nào? bdợ ta?” 3ong Phi nhìn b5hằm chằm c1ào khuôn c0ặt trắng 99õn nhỏ bdhắn của 2e Vân, hơi d3ơi cười 13hẽ, “Vân b1hi, ngươi 1ẫn xinh 0đẹp mê e5gười như aậy, chẳng 88rách cả 7ạc và Quân 4ăng Thiên 2bđều thích e8gươi, nhưng 2à đáng ceiếc nha, 11ọn họ 8hông ai có 3hể chiếm 55được ngươi!”
Hắn chậm rãi 8ói, mỗi 85ột câu fbột chữ 8cđều mang bdheo sát khí 2ạnh mẽ.
Đôi 69ay thon dài của hắn bơi nâng c4ên, nhẹ 17hàng chạm 7ào gương 70ặt tái 5hợt của 7 Vân.
Y fân gạt e8đi bàn tay f6ủa Long f5hi, vội 6àng lui về 63hía sau vài 1ước. Đầu 15gón tay của 1ong Phi vừa 7hạm vào 4eàng thì 1fột luồng 1àn ý lạnh a1ẽo liền 1hấm qua 6fàn da, lạnh 2ới trong 4òng.
Long 2hi chẳng ehác nào eột người 4ăng.
“Vân 61hi, ngươi aợ cái gì? 9bhúng ta đã 0ái đường, 22gươi quên 0ồi sao? 1rong lòng ca, người dĩnh viễn 2à nữ nhân 1dủa ta, cho 10ù ta chết, aũng sẽ 58ang ngươi 9heo.”
Long 5hi thản 63hiên nói, 8bừa nói 0ừa bước 30ới trước 2ặt Y Vân.
“Ngươi dfuốn làm 53ì?” Thanh 68âm Y Vân 0hẽ run.
“Ta cuốn ngươi bđi theo ta!” 9ự hung ác 4rong mắt 3ắn từ fừ hiện 5a, thật ccâu trong 3đấy là 14ự khác chao sâu đậm, 66ắn nhìn cào trong bađôi mắt 7frong suốt dủa Y Vân, 5“Ta muốn eong Mạc, 07ho dù có 3được thiên 6ạ, cũng 6chông có bfđược nữ 78hân mà hắn 1êu thương ahất. Theo b5a đi, ở 0bùng với ca, được 52hứ? Khiến 1ạc đau bhổ cả 01đời!” 9ong Phi gần 1hư điên efuồng nói.
Y abân lắc 5đầu liên e5ục, cơ 72hể không 4agừng lui 12ề phía a5au, Long Phi 4hư vậy b8hông còn 7à Thương bung đại 09a mà nàng buen biết.
“Ta 55ẽ không 51đi với 8gươi, Long 84hi, ngươi 79ì sao cho 1đến lúc 7ày vẫn 7fhông chịu a3ỉnh ngộ? aong Mạc 54đau khổ f4hì ngươi eó thể sống fễ chịu 4ao? Hắn 90à huynh đệ 8của ngươi 4ha, chẳng 1ẽ giữa 11ác ngươi 2hông có 2ột chút 5ình huynh 0đệ hay 9ao?”
“Tình 73uynh đệ? 5eếu đã 52uan tâm đến 6ình huynh 9đệ thì 8dắn còn 15ướp đi 9gôi vị 0oàng đế 5ủa ta sao?” 19ong Phi âm 51 lạnh lẽo efói.
Y 7ân chưa 95ừng nghĩ, 6đến lúc 49ày rồi b7à Long Phi dẫn còn dgoan cố d5hư vậy.
“Long 4hi, phụ 8oàng của d5gười bị c7gười khác ecắt đi, 65gươi không 1ìm cách aứu người, bbgược lại 35òn chiếm 4fđoạt ngôi edị hoàng e8đế của 6fhụ hoàng, cgươi có 54được thiên cdạ như vậy fà trái với 6đạo nghĩa, 9gươi còn dho người bám sát phụ b2oàng và 22oàng đệ bủa ngươi, 63hư vậy eao có thể eà một vị 2doàng đế 30ốt!” Ánh c8ắt Y Vân fbịu dàng 4à kiên định, 43hầm than 30ột tiếng, 8ong Phi, hắn bòn có thể bứu chữa 4ay không?
“Đạo 1aghĩa, con 0egười sao có thể bị bhứ đạo 68đức ấy dàng buộc! cehắng làm f0ua, thua làm 6iặc! Đây 29hính là d0đạo nghĩa. 5 © DiendanLeQuyDon.comòn ngươi, 5da sẽ không baừ một 4hủ đoạn 8ào ép ngươi 1hải vĩnh bciễn ở 7ên cạnh 57a, đây chính 4dà tình yêu 8ủa ta.”
Long 2hi nói, hàn 1uang trong cắt chợt 7óe, đầu 8gón tay của 74ắn, chẳng 5iết lúc f2ào xuất c0iện một căng châm 19hật dài.
Băng 71hâm kia, 90ước chừng bbơn một 4ấc, vô 0ùng trong ebuốt, loé 09a ánh sáng b8ạnh lẽo.
Hắn 0ắm bàn dbay trắng cịn của f1 Vân.
“Ngươi 7dđang làm 95ái gì?” 43ột loại 1aảm giác 3ợ hãi trước 1đây chưa 6ừng có 5druyền đến, aăng Thiên fbũng từng 2ành hạ 96àng, nhưng ahưa bao giờ 23hiến nàng 9fợ hãi như 2hấm vào 33rong xương ecuỷ như 7hế này.
“Không 1cđược cử 5dđộng!” a4ong Phi dịu dàng nói, 4ắt gao nắm 7hặt cổ 13ay của Y 9aân, làm 7 Vân không 7hể nhúc 7hích, sau 3đó đem 87ăng châm cia từ từ eđâm vào 5đầu ngón bay của Y 6ân.
Trong e4háy mắt 9ột luồng 5àn ý lạnh 2hư băng bfừ đầu 48gón tay truyền dcđến khắp a6oàn thân.
“Ta 3cuốn ngươi 2ũng trở 0ên lạnh ciống như 10a.” Long dhi từ từ 56ói.
“Ta 9hông muốn! b7gươi vô f4ỉ, đê 5iện!” c8 Vân gần a1hư suy sụp, 5ố nhịn 0để không cơi nước 4cắt, căm fdận nói.
Ánh 7ắt của b6àng sắc 8én mà kiên 8fđịnh, trong 7i thương fang theo sự 2uật cường 3hông thể 99ay động. a © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 46ia khiến 8ong Phi có e8ảm giác d1ho dù là e9ắn giết càng, cũng b2ẽ không aàm nàng 56huất phục.
Hắn 88 sầu cười eói, “Ta a3ô sỉ?” a8rên đầu 67gón tay lại fuất hiện dhêm một 9ăng châm.
Đầu 0óc Y Vân 78uay cuồng, d0àng không b2hể cứ b1gồi chờ dchết như 2ậy, đứa 5aon trong bụng, fàm sao có bdhể chống 9ại sự 60âm nhập c4ủa hàn 8cý.
Y acân bỗng 14hiên ngồi 1ổm xuống, dhe ngực, ebđau thương 0ói: “Thương 7ung đại 05a, ngực 0ân nhi rất 6ạnh, chỉ 70ợ ngươi 0òn tiếp dcục đâm 5uống, ta 2ẽ bị đông 52ứng mất.”
Long 03hi sau khi 10ghe một 78iếng Thương d5ung đại b2a, trong mắt abhư có những daơn sóng bhỏ lan toả.
Hắn c4ạ tay xuống, 02ịu dàng f7ói: “Ngươi f7ói rất 43đúng, sợ cằng ngươi 1chông thể 4fập tức 9iếp nhận. 5b © DiendanLeQuyDon.comhúng ta còn 3ất nhiều fhời gian.”
Nói e8ong lạnh 1ùng cười, 9ahậm rãi 0fđi ra cửa ecđộng, nhìn edề phía 7dđỉnh núi fuyết phủ ađến xuất dhần.
Thật 8aâu sau, khi 8ong Phi muốn 08uay lại 83rong động 89hì phát 4iện hắn 8cại không 96ào được.
Nơi eđó rõ ràng 33à cửa động, 7uy nhiên 91ại có một eớp mây 9ù ma quái b1ao phủ. 16 © DiendanLeQuyDon.comĐã bước 1ề phía 7crước, nhưng 23ẫn không dhể nào cađến được bbửa.
Trận cháp! Y Vân 96đem mình 8diam trong 8động.
“Nhan 4 Vân! Ngươi 3bđi ra cho 52a! Mau thu 2ại trận 1bháp, ngươi 0fhông ra, 4chải không? 7ậy thì 79gươi cứ 4ở trong 1dđó chờ a9hết đi, 9ớm muộn 6ì cũng vì bđói vì 0aạnh mà 8hết.” fong Phi vô 1ùng đáng 0hinh nói.
Khi a8uân Lăng 49hiên và 1ong Mạc 30hìn thấy b4ong Phi cũng 5bà lúc hắn 4đang đứng 32ất động 05ở ngoài 4ửa động, 8ánh mắt 6ắc bén 2à sâu sa.
Long 0hi nhìn hai egười này 76ừ trên 9rời bay duống, trong 9fhút chốc 8hông kịp e8hản ứng, 54hanh như 6ậy bọn 7dọ đã tìm 1được đến 32ơi này sao? 94ai người eọn họ, 59hông phải aà kẻ thù 16ủa nhau cao? Tại eao lại kề 8ai đến ađây?
Long 6ạc bạch 7b tung bay, 53gọc thụ cdâm phong, cuấn tú 64hi phàm.
Lăng b2hiên hắc 6e khẽ động, b6iệt xuất 29iên ngang, 2anh tuấn 7auất trần.
Nhưng 1à sắc mặt cbả hai người 4bđều không fốt, vô aùng lạnh dùng.
“Long abhi! Y Vân 7đâu?” ecuân Lăng bhiên hỏi, 97 phục bay eday, ánh mắt d1ắc bén, 2fhí thế 96ức người.
Sự 6àn nhẫn, càn bạo 2rong mắt 2ong Phi càng 1gày càng 7dâu, hắn dfạnh lùng 8ười, ngay 81ả không 9hí cũng 10rở nên 7 ám.
“Nếu 96uốn thấy 5aàng, trừ 5hi đánh 82ại ta!”
Hàn 1uang trong 7ắt Quân 4ăng Thiên fổ tung, d4ắn giơ 0ay lên, ống cay áo màu 29đen theo bướng gió abở rộng, 3ỗng nhiên 57ung tay lên, 29ột nguồn eực như 61ời núi 0eấp biển 7cướng Long bhi đánh f2ới. Nguồn 16ực cuồn 77uộn kia 82ổi lên 41rên mặt 58đất phủ 01uyết, tựa 8bhư một 8ơn gió lốc.
Quân 0ăng Thiên 66hẫn nộ, 55ho nên vừa ba tay đã aà sát chiêu 54ạnh mẽ.
Long dhi vì cảm c9hấy bản 17hân cũng 8ahông còn a1ưu luyến 75ới thế 1ian này, cên vừa 7a tay cũng dhứa sát c0hí muốn f5há huỷ 7ất cả.
Mái 6óc đen của 1ắn bị eột chưởng của Lăng 7hiên đánh 30ựng thẳng 4eên, cổ 8ay xoay nhanh, beột loạt 3ăng châu auyết châm, 7fấp lánh 08ờ ảo, 9ang theo hơi 8ạnh thấu 1ương, tựa 89hư muốn 3dđông cứng 64ọi thứ 9rên thế aian này, 5ướng về 6hía Lăng 30hiên.
Ống 5fay áo Lăng 1hiên mở aộng, vô 3ố băng dhâu tuyết e2hâm bị bút vào trong 2ay áo, mang 6heo khí thế 8ắc bén, fbàm ống aay áo của 2ăng Thiên dị xé nát.
Lăng 8hiên kinh 01oảng, không 7gờ tà công b0âm hàn của 45ong Phi thật 6ự không 82hể xem thường.
Hắn 8út lấy 23ảo kiếm 14rong tay, f7ánh nắng 2au giờ ngọ 0hản nhiên 8hiếu rọi 19ên gương c1ặt lạnh e0ùng của 8ắn, mái fóc rối d4ung, phần dhật tung 1cay.
Hai 42gười yên 6cặng đối 89iện, băng c2uyết trên 2dđỉnh núi 3dường như d9ũng biến 3đổi, ngay 4ả không 4chí chung buanh tựa 92hư cũng eắt đầu bgưng kết. d © DiendanLeQuyDon.comai người 5ẫn không ehúc nhích, ceột khi đã aùng nổ, 16hì không 7iết sẽ crở nên 31rời long 8đất lở ahư thế 77ào.
Long e6ạc bỗng c4hiên trầm 15iọng nói: 2“Đại 3a, không 2ần phải 81iếp tục 4 mê không 0aỉnh ngộ! 62gươi đem b1ân nhi giấu d4ở nơi nào?”
Long 6dhi quay đầu, 3ười lạnh 4ói: “Mạc, ba trước 92ết xử aý hắn, cfrong một 0át sẽ tới afgươi! Vân e0hi, nàng 4fớm muộn 8ì cũng là 0ủa ta.”
Đôi e1ày Long Mạc 8gưng đọng, fay áo giương daên nói: 59“Đại 1a, đừng f0rách tiểu 5bđệ không 5dhách khí!”
Long 5ạc chưa c7ừng nghĩ, 5ó một ngày 4eắn và Quân edăng Thiên 3ùng liên 11hủ đối 2dhó với a2đại ca aủa mình, eahưng mà 0fắn không eòn lựa 3họn nào 3bkhác, Long c7Phi rõ ràng ađã trở fdnên u mê, d0chỉ sợ 8bkhông kìm 18hãm được 57hắn, không 88biết sẽ 79còn bao nhiêu 3người vô 8tội phải 0gặp nạn. 5d © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, fY Vân còn fở trong eatay của 96hắn, chưa bbbiết sống 0chết thế 0nào.
Cầm 7fkiếm nơi 8tay, trong 51lúc này, eftrên đỉnh 58Ô Mi Sơn, e5ba người a6chiến đấu akịch liệt 7dvới nhau.
Bọn 7thị vệ d0đi theo, 50ánh mắt 3hỗn loạn 10nhìn chằm 12chằm vào 29thân ảnh 5ccủa bọn 7họ, thầm fthan nhẹ, 4trong mấy fbnăm gần dđây, đây d0có thể 98là trận 8quyết chiến fdữ dội dnhất trên 2giang hồ.
Ba 5người đấu btrên trăm 4hiệp, Long adPhi dần 68dần chống 72đỡ hết 7nổi, hắn 37không thể 24ngờ rằng 43mười mấy aenăm luyện 41tà công 2âm hàn cuối 0cùng vẫn 9bkhông làm 12được gì. c © DiendanLeQuyDon.comHắn vẫn 5không hiểu 8bđược đạo 4lý, tà không 74thể thắng fchính.
Lăng 3Thiên và 9Long Mạc bbcùng tiến 4công, Long 71Phi bị đánh febại, ngã 10xuống đất, abị kiếm 3của Long dMạc chỉa e9vào ngực.
Lăng 9Thiên bay 9cnhanh chạy e2về phía 6dcửa động, 34lại phát 2ehiện hắn 6không thể c8vào trong chang động. 92 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà b4hắn có 1fthể xác 6nhận, tuyệt 3dđối là e0Y Vân đang 6cở bên trong. 4 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì dtrước cửa d3động rõ 2bràng là c7được bày 3bmột trận dpháp, cũng 8chỉ có 2dY Vân mới 8có thể 9abày trận.
“Vân 53nhi, nàng f0có ở bên btrong không? eMau thu lại 02trận pháp.”
Trong 91động lặng byên không 8dmột tiếng f8động, Lăng 4Thiên gấp dđến độ d3xoay tròn, csau này nhất 6định phải ehọc được 1etrận pháp 2này, bằng ckhông nếu 5bị vây bở ngoài 84trận, hoặc 0bị nhốt 1ở trong ctrận, thì 46thật lại f1vô ích hắn 9một thân ebtuyệt thế 0võ công.
Thật edlâu sau, btrong động etruyền đến 6thanh âm clạnh lùng acmềm mại 3ccủa Y Vân, 1“Ngươi 8đi đi, ta ekhông muốn 0gặp ngươi, 6ta phải 1ở chỗ dnày với bcon của a5ta.”
“Con 80làm sao vậy? 1Vân nhi, 72nàng đừng 9như vậy, ađừng làm 8ta sợ, mau 6mau thu hồi 8trận pháp eđi.”
Long 6bMạc nghe c2thấy lời 3nói của 8Lăng Thiên, 14trong lòng cbỗng nhiên 3kinh hãi, 2bàn tay run 57lên nhè 5dnhẹ.
Thu 69trận? Chẳng f7lẽ, Vân 4enhi đem mình agiam ở trong cftrận sao?
Con? bChẳng lẽ, cVân nhi đã acó con với 0Quân Lăng 0eThiên?
Nghĩ 49đến đây, 43trong đầu 7một mảnh 7mê muội, d3thiếu chút f0nữa mất 25đi tri giác, 8fđôi tay b4gần như engay cả 2kiếm cũng 3fcầm không 5vững.
Hắn abỗng nhiên c8hiểu rõ 3ngày đó eở trong 4bhôn lễ, 92phụ hoàng edvì sao nhìn 5thấy Y Vân 45có nét giống fvới Nguyệt 06Như Thuỷ 3flại xúc 7động đến 4ngất đi.
Nếu acnhư nữ 7fnhân yêu 54quý mà không 73yêu thương 7mình, không ddsao cả, 5hắn còn 87có thể fecố gắng 2tranh thủ, 3mãi cho đến 03khi có được 9trái tim ccủa nàng.
Nhưng 5fnếu như b9nữ nhân 9dyêu quý delại có 4econ với b0người khác, 3vậy hắn f2làm sao có c8thể tiếp 6tục cố agắng? Còn 7như thế 6nào tranh 9thủ?
Long ePhi nhìn aethấy dáng 4vẻ Long 7Mạc hồn 1bay phách 8lạc, sát 6khí tràn 9angập trong 58mắt, từ 8trên mặt fđất chồm 9ddậy, hàn 7quang loé asáng trên 4đầu ngón 1atay, là một 4băng châm 5dài hơn d3một thước, emang theo 65nguồn lực bsắc bén, ehướng về 18phía ngực edLong Mạc.
Khoảng dcách giữa 2hai người equá gần, elần biến ehoá này elại bất 6thình lình, cthị vệ 3bên cạnh bfhô lên một dtiếng, nhưng 2lại không 5dthể ngăn 2cản. Lần 1tập kích ecnày nếu 54thực hiện 0được, fchỉ sợ 5Long Mạc 2bsẽ khó c6giữ được 5tính mạng.
Khoảng 50khắc ngàn 41cân treo 9dsợi tóc, 55một tấm 0lụa trắng datựa như dtia chớp 72lướt đến, 4lực nơi ebăng châm, b9toàn bộ 6ebị mảnh 7lụa ngăn 53cản, khí f1thế giảm b3đi rất f4nhiều. Nhờ 1vào sự 27tấn công fcủa mảnh 2clụa, giúp 9dLong Mạc acó đủ 60thời gian, 4ephi thân ectránh khỏi f8băng châm.
Sau bfmột hồi 0nguy hiểm, fdvài tên 25thị vệ 2cuống quít echạy đến, 40bắt lấy 94Long Phi.
Long fphi ha ha becười lạnh, 8trong tiếng 7cười vẫn fkhông ngăn bđược sự atuyệt vọng.
Sắc acmặt Long 8Mạc lạnh alùng, hắn 5cthật không b0thể tưởng fđược, bđại ca 78của hắn 78càng lúc 6càng hết 30thuốc chữa.
Long 95Mạc ngẩng 0eđầu, nhìn e0về phía 7ân nhân c7cứu mạng.
Chỉ 82thấy hơn 7một trượng 3phía trước, 3một thiếu cnữ lục 25y đang đứng 3blặng yên.
Mái 90tóc đen 1vấn một 9kiểu tóc etao nhã mà adxinh đẹp, 8thân mình e2một màu 94xanh nhạt 8cyên lặng 4đứng trong 54gió, có bamột sự dkiều diễm 33thướt tha bnói không 2nên lời. 1d © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 24sáng rõ 7long lanh, 08cười như 3ekhông cười 09nhìn hắn.
Mảnh 33lụa trắng 1ở trong 1tay, trên 2đầu kia bcủa mảnh b3lụa còn 4flưu lại 84những băng 4echâm chưa 8kịp tan 15chảy.
Là dbcông chúa 08Nhật Hi 7Quốc Nhan 9aThính Hồ!
Chính dlà Nhan Thính aHồ ở trên 9fchiến trường d7liên tiếp f7bại trận e9dưới tay 6fhắn.
Lúc anày lại amột thân 0y phục nữ 16nhi, nhìn 42qua cũng fcrất phóng 0khoáng mỹ clệ.
Nhưng 68mà vì sao cnàng lại 09xuất hiện 6ở nơi này?
“Long 8aMạc! Ngươi 0thiếu ta b2một mạng!” 2Đôi môi dđỏ mọng 8ecủa Thính 3Hồ khẽ emở, chậm drãi nói, 9thanh âm 5aêm tai.
Long 2Mạc cười alạnh một betiếng, nói: e9“Bổn vương 5dtạ ơn Thính 93Hồ công 82chúa đã 8ra tay giúp beđỡ! Ngày a1khác nhất 17định sẽ ehậu tạ.” cVừa dứt 5elời, xoay 3người đi e6đến cửa 2động.
Trước bcửa là 5một khoảng esương mù 9lờ mờ, c1căn bản cblà tìm không 7thấy đường dvào.
Đây 05rõ ràng c4là một a0trận pháp 06vô cùng 9lợi hại.
Long 7eMạc tuy 2rằng cũng 1atừng đọc 1equa binh pháp, 08đối với 1fkỳ môn 02độn pháp acũng có 1chút hiểu 3abiết, nhưng b2lại không 9tinh thâm, 94hơn nữa 92cũng chưa 52từng thấy bequa loại 7dtrận pháp dquái lạ 7athế này.
Lăng b0Thiên đứng 8bất động 62ở cửa c2động, từng 3tiếng gọi dtên Y Vân, 55khiến người 3nghe muốn etan nát cõi 9lòng.
“Vân 62nhi, nàng eera đây đi, 6tha thứ 2cho ta được 91không, Vân 2nhi ta van 7dxin nàng 2xuất hiện dđi. Nàng 5có phải 3ccòn giận 82ta! Nàng 89cho ta một 2fcơ hội cđể chuộc etội nha!”
“Vân 9bnhi, nàng 2vì sao lại 92giam mình bfở bên trong?” fLong Mạc 0nắm lấy 5cổ áo của 2Lăng Thiên, d7hỏi.
“Là 9lỗi của 5ta, ta tưởng 0ađứa trẻ dtrong bụng 0là của bngươi!” e7Vẻ mặt 5eLăng Thiên e7buồn bả 0nói.
Long eMạc nghe c6vậy, sự 88đau xót e8và giận 39giữ ở dtrong mắt 89hoà lẫn 56vào nhau, 6dhắn một fquyền đánh dlên ngực 44của Lăng 6Thiên, nói: 20“Ngươi 0ekhốn kiếp! 3fBản thân 03ta ước 86gì kia chính fdlà con của 8ta, đáng edtiếc lại 0không phải, 0btrong trái 3tim của 81nàng hoàn datoàn chỉ anhớ đến 4bngươi, vậy 3mà ngươi 0lại tổn 1thương nàng.”
“Còn 06nói ta, đều alà tại 6ngươi, ngươi 07vì sao phải 5cướp đi 51Vân nhi của dta?” Hàn eý trong mắt 4Lăng Thiên 7chợt hiện, e9tức giận f9nói.
“Hai 2người các 1ngươi, rốt ecuộc thì bcó muốn 45cứu nàng 79hay không?” 31Một thanh 1âm trong 7veo vang lên.
Hai b2nam tử nóng bnảy đến 3đỏ cả d0mắt, bỗng 6nhiên quay 45đầu, nhìn bthấy Thính a1Hồ đang 8đứng phía 52sau bọn 9chọ, nét a6mặt không d6chịu nổi.
Quân 78Lăng Thiên 2hình như 67mới phát 40hiện sự 1tồn tại 1của Thính eHồ, hắn b6nắm chặt 4cổ tay nàng, c8nói: “Thính 1Hồ sao ngươi 90lại tới 7đây? Ngươi 0có thể 32cứu nàng d8phải không! d7Các ngươi 4clà tỷ muội, 1ngươi cũng 7có thể 5bày trận, 70có đúng 4hay không?”
Thính a6Hồ mỉm a5cười nói: 87“Quân đại 1ca, đây 0là lần 33đầu tiên 1ta thấy 05ngươi thất ethố như 92vậy nha!”
Thính 67Hồ ở trước acửa động fđi qua vài 06vòng, xem 2xét tình bdhình một clát, hơi adhơi gục 2gặt nói: a3“Đây là bThập Nhị cTinh Túc eTrận, là 4trận pháp ddo cha ta 1nghĩ ra. 62 © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ phụ 8thân đã achỉ lại 7cho Nguyệt 32di, Nguyệt 8di lại dạy 40cho Vân nhi.”
“Vậy 95ngươi mau 7thu hồi 1trận đi?” 92Lăng Thiên 7cvà Long Mạc 1cùng đồng 1thanh.
Thính a1Hồ nhìn 4hai gương fdmặt anh b4tuấn không d7giống nhau, 99nhưng lại 86có cùng cbiểu cảm 47lo lắng.
Khẽ 55thở dài 6một hơi, 6Vân nhi nha, 2ngươi thật 2là vô cùng cmay mắn. e © DiendanLeQuyDon.comCó điều 97lần này 8ctỷ tỷ 79cần phải 89lợi dụng 1angươi một blần, đây b1có lẽ là 6bcơ hội 9duy nhất 6ccủa ta. 8 © DiendanLeQuyDon.comVân nhi! 4dNgươi nhất e0định phải bdráng chịu 9đựng nha.
Thính d0Hồ bỗng d8nhiên cười 5rạng rỡ: b4“Ta sẽ 3cứu nàng, cnhưng có 2một điều 21kiện!” 9aXoay người 4nhìn về 7cphía Long 00Mạc, nói, 0“Ngươi ecó thể 0đáp ứng ekhông?”
Long cMạc ngẩn c7ra, “Nói eđi!”
Thính eHồ mỉm 56cười yếu 5ớt nói: d1“Ta muốn 19ngươi lấy 59ta làm Hậu!”
Long c6Mạc ngẩn 0dngười, 3ftâm đột a1nhiên kinh b8hoàng, trăm ctriệu lần fcũng không 40tưởng tượng ađược rằng 5nàng sẽ 96nói như 65vậy, tực dgiận nói: 48“Nhan Thính 15Hồ, người 2bị nhốt 86bên trong f0là muội a3muội của b0ngươi, ngươi blại đem 15điều kiện 30như vậy 95uy hiếp 9ta? Ta không 88tin ngươi 51thấy chết 2mà không 89cứu!”
“Ngươi 3akhông đồng 8ý sao? Ta bcđi đây. 4 © DiendanLeQuyDon.comDù sao nàng 1cũng không 82phải là fmuội muội 18ruột thịt 8bcủa ta.” dThính Hồ 4xoay người achậm rãi 6đi xuống echân núi.
Lăng 5fThiên mặc 5edù lo lắng 34trong lòng, 9cnhưng nghĩ adnếu như 08Long Mạc 34đồng ý, ethì sẽ akhông tiếp 5tục dây 69dưa với aeVân nhi, 5“Long Mạc, 9ngươi mau d3đồng ý 8đi, Vân 36nhi, không 0bbiết nàng 6ở bên trong 68đã xảy 9ra chuyện 1fgì.”
Sắc emặt Long c8mạc tái 71nhợt như 1tuyết, hắn anhắm mắt 4clại, hắn 1ta muốn e7hắn cả 1đời không 91có được dVân nhi, 07Vân nhi đã cmang trong 8người cốt 8nhục của aLăng Thiên. 9e © DiendanLeQuyDon.comBất đắc ddĩ thở ddài một 8tiếng, hắn 19không thể e4để Vân 96nhi tiếp ebtục chịu 90giày vò 30ở bên trong.
Nhìn 3thấy thân 1ảnh thướt 0dtha của faThính Hồ ccàng ngày 3càng xa, dfLong Mạc 5nhẹ nói, 7b“Được 92rồi, ta 95đồng ý 2với ngươi.”
Thính cHồ vui sướng 5chạy vội b0trở về, 84đôi mắt 2bsáng linh 9hoạt, cả 6akhuôn mặt bsáng bừng 96rực rỡ, 5“Quân tử f1nhất ngôn, 9btứ mã nan 1truy, vỗ 4atay làm lời bthệ.” 80Nói xong, abmột chưởng eđánh lên cbàn tay Long 7Mạc.
Long 5Mạc đã 94đáp ứng 1rồi, mặc 2dù vì Y 4aVân mà đồng 92ý, nhưng 9chỉ cần ccho nàng 5cơ hội ceyêu hắn, fnàng tin 4ftưởng không 12lâu sau trong a9lòng của 43hắn nhất 5định sẽ 8có chỗ becho nàng.
Tiếp 8theo, thân e1ảnh Thính 8dHồ chợt 4loé, liền 3không thấy cđâu, nàng 0csớm đã dđi vào trong 5trận. Nàng d2cũng rất 7lo lắng f3cho Y Vân.
Chỉ 5bmột lát 0sau, trận 0pháp được cthu hồi.
Lăng 54Thiên và 82Long Mạc bdcùng đi fcvào, thấy 6được Y 42Vân đang dcnằm trên 05mặt đất.
Hơi 95nước trong 68động lượn 9lờ, ánh 7tà dương baxuyên vào 12trong cửa 67động, hoá 1thành những cdvệt sáng 14nhàn nhạt, a6lặng lẽ f5chiếu lên 86khuôn mặt 4tái nhợt fcủa Y Vân.
Hai 2mắt nàng 0nhắm nghiền, 9không biết blà đang 3hôn mê hay 7là không 2dmuốn mở b9mắt. Cả bngười của 9nàng tựa 01như nhành 6dliễu đung 32đưa trong fgió, bất 28cứ lúc 5fnào cũng 6ecó thể 01bị thổi 0cbay đi.
Lăng e1Thiên chậm 43rãi quỳ 4gối trước 0người Y a3Vân, dịu 3dàng nói: b5“Vân nhi!”
Y 47Vân từ 7ftừ mở 2to hai mắt, 91nhìn thấy 11Lăng Thiên, f7thì thào fanói: “Các 2ngươi đi 2cđi, con của 02ta đã không bcòn, ta muốn 23vĩnh viễn 4ở đây 4với nó.”
“Ai b6nói con của 87nàng không ecòn?” Lăng dThiên vốn 7biết thân 03mình Y Vân 2rất yếu, 8nên đã 8mang theo 3thầy thuốc 93trong y quán 98đến, lúc 81này đang 1bắt mạch 04cho Y Vân.
Chương 60101 Đại ddkết thúc
Vị bthầy thuốc 6kia xem mạch fexong, nhíu famày trầm 67ngâm một 5lát nói 14:”Đứa 51nhỏ tạm cthời không 6ecó việc 0egì, nhưng 3mà………Trong 59cơ thể d9nàng còn 20có một 62luồng hàn 22khí kì lạ, bcần nhanh 06chóng loại a8trừ, nếu cdđể thời cbgian lâu, 2chỉ sợ 4sẽ ảnh ehướng đến 9đứa bé.”
“Ngươi 9nói đứa bnhỏ của 2eta là không a0có việc bgì? Mới 89vừa rồi 20trong bụng 7ta đau đớn, dcòn tưởng 5rằng đứa 87bé không 51còn?” Y 0Vân chuyển 8buồn thành 5vui.
“Nhưng, ctrong cơ e9thể ngươi ccó một cluồng khí e0lạnh vô 44cùng kì c6lạ, lão e4phu làm nghề ay đã nhiều 1năm, chưa ebao giờ cthấy qua, ckhông dám 9ctuỳ ý kê b6đơn, các 8ngươi nên 03tìm một avị cao minh 7khác đi!” 1Lão thầy 52thuốc lắc 6đầu thở efdài.
“Vân 2nhi, trong 8cơ thể cnàng có 2hàn khí felà sao? Chẳng 9lẽ là Long 2Phi?” Thanh bâm Lăng 2Thiên khẽ arun hỏi.
Y 5dVân cúi 95đầu im blặng, thật dlâu sau nâng c3lên ánh 1mắt đầy felệ, nhẹ e8giọng nói: 20“Hắn dùng 00băng châm 8đâm lên 3cđầu ngón 4tay của 9dta, đưa 18hàn độc 0vào, nếu 0ta không b8đem mình d6vây trong 96trận, chỉ 0sợ hắn…”
Quân 8eLăng Thiên aanghe vậy, 4hàn ý trong 10mắt loé 4bra, sát ý adần dần 9lan tràn.
Hắn 3chậm rãi 2ôm lấy b1Y Vân, toàn 8tâm che chở 39cho nàng, 4ddịu dàng 72nói: “Nàng fyên tâm, 5ta sẽ không 4ftiếc bất ccứ thứ 4gì để f6có thể 6cứu nàng 8và con.”
Y 8Vân nhìn f3vào đôi a8mắt tràn 3ngập sự c8tự trách 8của hắn, b8cười khổ 43nói: “Chàng ctin tưởng 3ta sao? Tin e1rằng đứa 7bé là của achàng sao?”
Lăng 9aThiên vươn 8tay, vuốt 4blên mái 6tóc rối 22bời của 3Y Vân, nhỏ 5dgiọng nói: 37“Giống f7như lời fnàng nói, 8là ta đáng 0chết, ta 0chồ đồ, amới không 44tin nàng, 5bVân nhi, 4bnàng mắng c1ta đi!”
Y 3Vân xoay 87đầu, nhắm 48mắt lại, 42dựa vào 2vai hắn, 6hiện tại 0nàng cái 87gì cũng 4không muốn 8nhìn, cái 9gì cũng 7không muốn e9nghe, chỉ 13muốn tựa ddđầu chôn bsâu vào atrong lòng 55ngực của f6hắn, nhẹ 34nhàng ngửi 8lấy mùi bhương nhàn ffnhạt từ btrên người 0bcủa hắn.
Nàng bakhông trách c5hắn, nhưng bbnếu như beđứa trẻ a1không còn, 5nàng sẽ f1vô cùng b8thương tâm, bnàng không 1biết khi 88đó nàng 13có còn chấp fnhận hắn 8không.
Long 9Mạc và bThính Hồ 3theo sát a4phía sau 4ebọn họ, 1Long Mạc fmắt thấy ffY Vân rút eeđầu vào dtrong vòng 4atay Lăng cThiên, trong 7flòng vô 2cùng buồn c6bả mất cmát, hốt 7ahoảng, không efhề phát aegiác Thính eHồ đang 79khoác lên 8cánh tay b9của hắn, 14đôi mắt 39sáng như anước chăm achú nhìn 81hắn, trong 53ánh mắt 6flà tình 5bcảm chân 81thành.
Đi c7ra ngoài 73động, Lăng aThiên nhìn bathấy thị fvệ đang báp giải 7Long Phi, fhàng quang 36loé sáng, 6ccười lạnh fnói,” Long 86Phi, ngươi 2thật là 0nhẫn tâm, 4ađến cả 4bVân nhi cũng 59hại. Nếu 51như Vân 0bnhi có xảy 5ra chuyện 7gì, ta nhất 4định sẽ aabâm ngươi 63ra thành 3dtrăm mảnh. 8b © DiendanLeQuyDon.comPhong Hành, 1Tật Vũ, 05trước tiên ddbắt lấy c4hắn.”
Long 1Mạc nghe 7vậy, nói: ef“Long Phi 2vẫn là 1enên để 33ta xử lý!”
“Không ađược, 0ta sẽ không 5bỏ qua cho 2chắn.” 50Thanh âm 5dcủa Lăng 4Thiên tràn angập hàn 02ý, cùng 0với sự bdquyết đoán 1không cho 4dngười khác 51cự tuyệt.
Long aPhi sớm 2dđã cảm 41thấy không 2thể cứu 1vãn, lại e5thấy Y Vân a0rút đầu 14vào trong e2lòng của 6eLăng Thiên, 0fđáy lòng enổi lên edsự chua cxót vô tận.
Hắn dlạnh lùng 4cười, cổ 83tay khẽ ađộng, hàn 8quang hiện bra trên đầu dengón tay, 00liền đâm 87thẳng vào eetrong ngực d5của mình: 4“Các ngươi ecai cũng không 8ecần tranh, 81ta sẽ không 60chết ở 97trong tay 74các ngươi. 9 © DiendanLeQuyDon.comVân nhi, 4ahi vọng asau này ngươi ecó thể 0đến âm 99phủ tìm 40ta. Ta biết, fngươi chưa 5bao giờ 7thích ta, 2nhưng mà………Ta 27lại thích 3dngươi, thật 4sự thích 52ngươi.”
Đến 9lúc chết, 41Long Phi mới 2bỗng nhiên 5dcảm thấy 1được, 7hắn sống d9cả một a6đời, gần 0như không adhề có ý 7nghĩa, âm bmưu giả cfbệnh mười fmấy năm, elàm hoàng eđế được 4mấy ngày, chắn cũng 3không nếm 1ađược sự dvui thích ckhi có quyền 34lực trong atay, nhưng 11mà lại 8biết được 38thế nào 06lại mùi 3vị thê 6lương không 1chịu được, 92trong đầu 6hắn lúc 8nào cũng 76hiện lên 0hình ảnh 49tiểu nha 87đầu Hoàng 3dNhan có đôi d8má lúm đồng etiền mê angười, 5cbên tai luôn aquanh quẩn 9tiếng gọi 51Thương Dung 5ađại ca 58lanh lảnh 6êm tai.
Nếu ccó kiếp cesau, hắn 1nhất định 9sẽ không atừ bỏ 49nàng.
Ngực, 23máu tươi fchảy ra, 8đau đớn 4truyền đến, 5cLong Phi khó bkhăn nói: 2“Vân nhi, cngươi………ngươi………..có 6thể gọi 93ta một tiếng 6fThương Dung 6đại ca 4không?”
Trong cblòng Y Vân 2đau xót, 13nhẹ giọng 9gọi: “Thương 78Dung đại f5ca!”
Trước 54mắt một 6mảnh mờ fnhạt, trước 26đi bóng 93đêm kéo 66đến, Long a2Phi nhìn e7thấy đôi amắt trong csuốt của 5Y Vân nhìn 56chăm chú 67vào hắn, 7dnghe thấy 2tiếng gọi e0Thương Dung 2đại ca 00say lòng a3người.
Hắn fthoả mãn 0nhắm mắt 3elại, vĩnh e2viễn ngủ 9thiếp đi.
Đường 1xuống núi f8lại dài 57như vậy, 8ehàn khí dtrong cơ 9thể Y Vân 87kéo đến, 1dđầu óc a4trở nên 86mê muội, cnàng nặng anề rơi 99vào giấc 86mộng.
Tả 9bTuyết Viện bf– Nguyệt 0Phủ
Từng bđợt hương 7hoa nhẹ 12nhàng lượn 5elờ quanh dmũi, Y Vân 20mở ra đôi e4mắt mơ dmàng, phát 9hiện mình 98đang nằm fatrong khuê fbphòng của aemẫu thân fở Tả Tuyết bViện, trên 4người đang 14đắp một 34chiếc chăn 7dthật dày.
Bên 2ngoài màn 8cửa bằng clụa mỏng, agốc cây 1quế đã bnở đầy 0ahoa.
Những 50đoá hoa 00quế màu 70vàng nhạt 1chụm đầu bvào nhau, 6không như 4mẫu đơn, 11hoa cúc xinh a2tươi mê 58người, 9nhưng lại f3có mùi hương 37thanh nhã dnhàn nhạt eađặc trưng e4của nó.
Hương 67thơm theo 8gió đưa 8vào bên 6trong, cả dcăn phòng aliền ngập 76chìm trong 25hương hoa.
Long 12Phi chết! 3cThương Dung 6ađại ca dbcủa nàng 82đã mất.
Y 25Vân nhớ dđến câu fnói trước 6elúc chết bcủa Long e4Phi, trong 35lòng bất 7dgiác có adcảm giác d9bi thương, 31nàng không aebiết, thì cara Long Phi 8cũng thích 8nàng.
Long 4dphi, Thương eDung đại dca của nàng, 56nếu như bcó kiếp csau, hi vọng 0hắn có d7thể sinh 7ra trong một 57gia đình 84bình thường, e0trôi qua 03những ngày etháng yên bbình, không dephải vì 0tranh giành 1quyền lực 45mà sức 1cùng lực b4kiệt, mà 70là, sống 8một cuộc 7csống vui 0vẻ.
Y dVân đang anhìn hoa 83quế đến 0exuất thần.
Chiếc 7drèm thuỷ 15tinh khẽ 7động, một cdáng người 68không thể 7ngờ đang 9bước đến.
Áo 7quần bằng 6tơ trắng, 9bdịu dàng 22đoan trang, 62trong tay 0abê một achén thuốc, 3thong dong 6bước đến.
Đúng 0flà mẫu 3thân của ebY Vân Nguyệt 6Như Thủy.
“Nương, esao người 49lại ở 5đây?” 5Y Vân bất 3chợt nhìn 7thấy mẫu 0thân, bi 58thương trong 4lòng trỗi 97dậy, dòng 3cnước mắt 19từ trên 46gương mặt 5agầy yếu 5ccủa nàng 3elăn xuống.
Nguyệt 0Như Thủy 2ngồi xuống 5dbên giường, d3đem chén f7thuốc trong 0tay đặt 12trên bàn, a4đưa tay clau đi giọt dnước mắt ccủa Y Vân, 4dịu dàng fanói, “Vân dnhi, ngươi eđã chịu dkhổ, lúc fnày cảm ethấy thế f5nào, có 3còn lạnh bkhông?”
Y 15Vân hiện 3tại mới 8phát hiện anàng không fcòn lạnh 79nữa, còn 6có chút acảm giác abnóng, liền 6fvội vén 81tấm chăn 6bông trên d6người ra, 58nói: “Nương, 0Vân nhi cảm f1thấy tốt edhơn rất 2nhiều. Có echuyện gì fvậy, vị a3thầy thuốc 4ekia chẳng ffphải nói 2hàn độc 7trong người 0Vân nhi rất 22khó loại dftrừ mà? ffĐứa bé akhông có csao chứ?”
Nguyệt 9Như Thủy 31khẽ mĩm dcười nói: c“Ngươi 9dđã quên 9mẫu thân 8là thần 3y sao? Đứa cbé vô cùng 5khoẻ mạnh.”
Y 93Vân khẽ 85cười, nói: e“Nương, 35người tới 41khi nào? 3Làm sao lại 4biết Vân 6fnhi bị bệnh?”
“Ta 2acùng đi cđến với 85Thính Hồ, fphát hiện 2ngươi đem 7ahai tiểu 38nha hoàn 72vây ở trong 0trận, ta 7dliền cứu 8các nàng 4cra, từ trong 24miệng các 2cnàng biết 5được ngươi bachạy trốn, 7ta đoán 07là ngươi bđi tìm Lăng f5Thiên. Sau 8lại nghe 1dthấy Long 7cMạc và e3Lăng Thiên bđi đến 2Ô Mi Sơn, cta nghĩ có flẽ ngươi 9fcũng ở aađó, cho 2nên để 17Thính Hồ 8vội vàng 89đi tới dbÔ Mi Sơn. 3 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 6ngươi lại d4trúng hàn 8độc, hôm 3bqua được fbọn họ f0cứu về, 6Long Mạc abđã cho gọi 5hơn mười 5ngự y để 2khử độc 37cho ngươi, 6bbởi vì dngươi đang bmang thai, 13nên các fngự y này 9đều không 6fdám dùng 46thuốc, may d2mắn là 2có mẫu a4thân, mới d1có thể 7giải quyết 7hàn độc 7trong người 8ngươi.”
Nguyệt 2Như Thủy 0cthan nhẹ 98một tiếng, 6enói :”Long 93Mạc, hắn 6đối với 54ngươi là 9tình thâm ceý trọng, ebhy vọng c2hắn có cthể sớm 9cbuông tay.”
Y 2Vân nhớ eđến Long 6Mạc, trong a6lòng lại btựa như 7bngũ vị 22bị xáo btrộn, cảm 4giác rối 97bời.
“Nương, 3bọn họ 4hiện đang dở đâu? eVì sao không 7athấy bóng eadáng?” 9Không thấy 08Lăng Thiên 0và Long Mạc, 60Y Vân có fchút kinh 46ngạc.
Nguyệt bNhư Thủy 7đứng dậy, 1trầm mặc 45thật lâu, dnói :”Vân 62nhi, hai người 2bọn họ 8đi luận evõ!”
Y 7Vân kinh 2ehãi, thân 94mình khẽ 31run, “Nương, 0người nói abbọn họ 6đi luận 33võ sao? Ở 10nơi nào? eVân nhi muốn 0đi ngăn 1dcản bọn 7dhọ!”
Nguyệt 1Như Thủy fxoay người 8lại giữ cchặt lấy 2Y Vân, lắc 2đầu nói: 81“Vân nhi, engươi cũng f7đừng có 34quan tâm, dhãy để adcho bọn chọ tự 4giải quyết 3với nhau 5đi, đây dlà ân oán 9cgiữa bọn 51họ, cũng dđã đến 8lúc kết 06thúc, hai 8người bọn chọ đều d1là người 5ưu tú như 8fvậy, ta 33nghị bọn 2họ sẽ 1không dễ 6dàng từ 5bỏ đâu. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgươi không 8cần lo lắng, cphải kiên ffnhẫn chờ 70đợi.”
Chờ bđợi, cảm 4giác này 2khó chịu 06đến nhường 4enào!
Nguyệt fNhư Thủy 5đưa thuốc fđến bên camôi Y Vân, 9Y Vân uống 5thuốc xong, eliền đứng 1bất động c6ở cửa dsổ, nhìn 13hoa thơm 2nở đầy 82trong viện, 99chờ đợi fhai người 4trở về.
Nguyệt 7fNhư Thủy 4blặng lẽ alui ra ngoài, bnàng hiểu 3ađược tâm 3tình hiện 4tại của 2Y Vân, bởi ddvì nàng fccũng từng 78như vậy.
Sự 7yên tĩnh 0của một dbuổi chiều d7thu, ánh 0nắng ngoài 9phòng nhàn 1nhạt, hoa 2cúc ở trong 5sân lay động 1theo làn 2gió, sinh 2ađộng mà 3rực rỡ f9như vậy.
Sắc cfmặt Y Vân 8bình tĩnh dvô cùng, 57nàng tin 3tưởng hai 9engười bọn 88họ sẽ 5không xảy 6cra chuyện dgì, nàng 14tin tưởng ehọ sẽ dbtrở lại. 06 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì, betrong hai 2engười bọn 3họ cho dù 4là ai bị 8athương, 3nàng đều 91đau lòng.
Thật 39lâu sau, esắc trời 7dần chìm 06sau hướng 1tây, cửa cbTả Tuyết f1Viện nhẹ 43nhàng mở 8cra, một 52bóng người 5đón lấy 1bánh tà dương 6chậm rãi 4đi đến.
Hắn 4xuyên qua 87bụi hoa, a2một thân 6bạch y như 95tuyết, theo 31gió tung 44bay, ánh 6dtà dương fchiếu rọi, 34gương mặt cngọc sáng 37rỡ, cả engười hắn 7tuấn mỹ asiêu phàm, 6phóng khoáng 60đến xuất b5thần.
Là eLong Mạc!
Đôi 16mắt Y Vân fnhìn chăm 08chú vào 5cửa viện, 9không thấy 7có ai nữa f8bước vào.
Tâm e4tư bắt 2đầu bồn 5fchồn.
Lăng aThiên vì 76sao chưa 89trở về? c2Chẳng lẽ….?
Sẽ d3không!
Y 09Vân chậm f5rãi xoay 68người lại, 3đôi mắt 7btrong suốt ccủa nàng 9hướng về cphía Long e5Mạc vừa 2bước vào.
Mặt amũi của dnàng thanh f3lệ như e0nước, ánh 8mắt sâu 4thẳm như 49hồ nước 9sâu, khí dbchất thanh bkhiết như 15hoa lan.
Trái dtim Long Mạc 7lại không 8ngừng đau enhói.
Vân 6nhi, hắn 9evẫn phải 4etừ bỏ b9nàng sao? cfChẳng lẽ fông trời 6là đang 7trừng phạt 93hắn vì 2tội lỗi 8trước kia csao?
Trong 5lòng tuy 30rằng không 2cam lòng, c2nhưng mà, 0chỉ cần 6nàng có cdthể hạnh ephúc, hắn 66tình nguyện 9buông tay.
Hắn 8không muốn 6eđi trên 2vết xe đổ 8của phụ 8hoàng, cầm atù Nguyệt 8eNhư Thủy 6fmười mấy 92năm, cuối 7cùng cũng 2là một 8mình ôm 2buồn bã.
“Đại 20ca ca, hắn dđâu?”
Y ddVân bước cđến, dịu 7fdàng hỏi, 0trong giọng 35nói lộ 3ra sự run e8rẩy không ethể che dgiấu.
Long dbMạc giương 3mắt nhìn 5Y Vân, đôi amắt hắn 4tối đen 3như mực, 4cưu tư ở etrong lòng bcũng như 29áng mây cctrắng bay 2trên bầu 2trời.
Hắn cluôn luôn 83dịu dàng ctao nhã, dhắn luôn 6luôn điềm 2dtĩnh lạnh 03lùng, nhưng bfmà, lúc 8này hắn 59vẫn không 2ekìm được 7ctâm tình 63bất ổn.
Vân 7nhi, trong cblòng chỉ dnhớ tới 2bhắn sao?
“Vân 1nhi, ngươi 4có yêu ta 3không? Trả 1lời ta!” 9Hắn hỏi.
Y 7Vân ngẩn 9ra, nhiều dnăm trước 34ở Lăng e5Hà, vị bethiếu niên etuấn mỹ 3mà ưu nhã 56kia, một 5thân bạch cdy thanh thuần, 5ngồi ở 3mũi thuyền, 2bdáng vẻ cfthoải mái ethổi sáo, b0dần hiện 9lên trong elòng.
Tiếng 85sáo du dương ckia, như athổi vào 1đáy lòng 4bthiếu nữ 1của nàng.
Nàng 39nhẹ gật 2đầu, nói: a“Có yêu!” 24Thanh âm 8rất thấp, 4nhưng giọng d6điệu vô bcùng kiên 1định, “Ta 0dtừng mỗi 3fngày đều cnhớ tới 1ngươi, khi 0đó, ngươi cchính là 58giấc mộng 6fđẹp nhất 8trong lòng a7ta, giúp 6ta trôi qua 7những ngày 48tháng cô aquạnh. Ta 45thích mặc 1bạch y, 46bởi vì dngươi thích dmặc, ta 6thích đánh 55đàn thổi 4esáo, cũng 2bởi vì dcngươi thích 3nghe. Nhưng 5mà Lăng 9Thiên lại 6giống như 8một cơn 6gió ngỗ 7angược, cthổi tan fgiấc mộng afcủa ta, elúc đó afta mới biết, 8athật ra c6ta đã………”
“Được b1rồi.” aeLong Mạc dcắt đứt 0lời nói 9của Y Vân.
Hắn 21đã mãn 5nguyện.
Hắn abiết, hắn 9elà giấc f0mộng của 3một thiếu cnữ ngây 2thơ, Lăng dbThiên mới 91là người 9cnàng thật 8esự yêu 7thương.
Nhưng c3mà hắn 6hiểu rõ, fY Vân không 3aphải là 5giấc mộng 3trong lòng 31hắn mà 6là người chắn yêu 54thương sâu 4sắc.
“Đại 82ca ca,” 0Y Vân gọi cLong Mạc, a“Vân nhi, evĩnh viễn 5sẽ không 08bao giờ 81quên ngươi!”
Long 8Mạc quay 9fđầu mỉm f5cười, trong 5một khắc 35này, có fánh mặt 6trời loé 6dra trong đôi 9cmắt hắn.
“Thính 1Hồ là một 45cô nương dbtốt.” d4Y Vân nhẹ 4nhàng nói.
Long e4Mạc gật cđầu, hắn bbiết, nhưng 4mà lòng 1hắn đã 8bị Y Vân achiếm giữ, 27hắn không 1biết liệu c9có còn chỗ 1cho nữ tử 4kia không.
Long dMạc xoay 4người chậm 4rãi rời 9đi.
Y 9Vân nhìn 5ebóng lưng cfLong Mạc f2thầm than e5nhẹ, chỉ cmong, Thính cHồ có thể 93xoa dịu 0nỗi đau 5trong lòng bcĐại ca 1ca.
Nàng 8ngồi lại 72bên cửa 7asở, nhẹ cnhàng trải 73ra mảnh 8giấy Tuyên 2Thành, mài 05mực, bắt dbđầu tỉ 9mỉ hoạ flên.
Ánh a7tà dương 0cuối ngày 1chiếu lên 54cổ tay của 96nàng, làm 9cho những 04ngón tay bnhỏ nhắn anhư ngọc bdcủa nàng ephủ thêm 0một tầng dánh sáng 9vàng nhạt.
Nàng 9nhập tâm 6vào bức ftranh, mãi 6fđến khi 4ánh mặt 8trời chìm 3sâu, mãi eđến khi 1bên ngoài ecửa sổ 90vầng trăng 3sáng rõ bbmọc lên.
Ánh 5trăng nhàn d5nhạt bao dphủ đất ftrời, bức 2etranh của 5Y Vân cuối ccùng cũng bhoàn thành, 52Quân Lăng b8Thiên một ethân tử 9by.
Bầu ftrời xanh 93thẳm, thảo ccnguyên bát 8ngát, Lăng 04Thiên tay 16giữ dây 2cương, phía 9sau là một fdhắc mã canh dũng.
Tử 6y ở trong 93gió tung 78bay, mái d9tóc đen bcũng theo 1fđó lay động, 2ahắn anh cftuấn phi cphàm, tiêu bfsái xuất 1trần.
Y efVân lặng 1yên bên 4bức hoạ a0Lăng Thiên, 7tâm tư như bhoàn toàn 9đắm chìm 6trong bức 37tranh.
Hắn 9vì sao vẫn 9dchưa trở a9lại, nàng 8biết ân 0oán giữa 9bọn họ b2đã chấm fdứt. Toàn 0bộ thù 64hận đã 17được bỏ 9xuống, hắn d3nên trở 63lại nha.
Bỗng 16nhiên có d5một hồi 2tiêu từ bngoài cửa c4sổ truyền 2đến trong 7vành tai.
Y 5Vân mỉm 3cười, đôi 1mắt sáng 9trở nên 9dđong đầy atình cảm.
Nàng b2buông bức fhoạ trong 2tay, vén 4lên bức 01màn cửa 94sổ bằng f9lụa mỏng.
Hoa 13thơm đang 5tràn ngập 5trong sân, 4một nam dtử mặc 5tử y đứng 1fbất động 9nơi bụi d1hoa.
Ánh 2trăng đổ 8exuống, gió 6thu khẽ 8fkhàng, ánh 08trăng như enước vẩy aflên người 3hắn, ánh bsáng nhàn 2nhạt như 1cbao phủ 37lấy hắn, dtôn lên adsự anh tuấn bbkiệt xuất.
Ống 5tiêu đặt 09ngang bên 3môi, đang 50ung dung thổi 2lên.
Ống 2tiêu kia dche đi một 74phần gương b8mặt hắn, dnhưng đôi 8mắt thâm 0csâu lại d9không chút 93kiêng kị 96nhìn thẳng avào khuôn 8bmặt như dhoa của fY Vân, trong 25ánh mắt 4dlà tình 8cảm dịu 6dàng như 6dòng nước fmát lạnh, dthâm tình 1bvô cùng.
Tiếng etiêu kia 75du dương 8vui vẻ, e4Y Vân thật ckhông biết e0ống tiêu 1cũng có 73thể thổi 32ra một khúc 8nhạc rộn dràng như 5bvậy.
Y 8fVân nhìn b8hắn, trong 6lòng bỗng 57nhiên nhớ fađến dáng evẻ của 88hắn khi 7lần đầu ecgặp mặt, 89khi đó hắn c8một thân 3hắc y, bộ 5dạng cưỡi eetrên hắc 91mã, thổi 06tiêu lại elạnh lùng fenhư vậy, dánh mắt e4chỉ có edsự rét dlạnh, tiếng 84tiêu lại d1u oán.
Ánh 4mắt sắc 6cbén đó acủa hắn 2đã khiến c8nàng làm b8đứt một 4rồi lại 21thêm một 7adây đàn, 68cũng chưa 0từng nghĩ, 4ccó lẽ từ f0khi đó, 1dây đàn 8dtrong lòng dnàng đã 89bị hắn dgẩy lên.
Trong d9cuộc sống 0sau này, dhắn xảo 0quyệt, hắn 54bá đạo, 7ahắn tà c3ma, hắn 0đùa cợt, 9hắn hờ 19hững, hắn d5anh tuấn, 0hắn ngạo 9mạn, hắn 02nho nhã, cchắn dịu 93dàng, hắn 5atự cao tự 7đại, hắn 48thâm tình 9vô hạn, 5ddáng vẻ 7hắn biếng 71nhác cười 4tà, còn 2có đôi 0mắt sâu ethẳm như bmặt biển 8ekia, tất 9cả đã adkhiến cho 5lòng nàng 6trong lúc 90vô tình 48đã rơi 63vào tay giặc, a8mãi cho đến 2khi bị chìm 6asâu vào detrong đó, 00không bao bgiờ…….có 54thể tự c2mình thoát cckhỏi.
Nhìn 3hắn, trong 5clòng liền arung động, 5có một eloại cảm 88giác từ 11trong lòng fnhẹ dâng 46lên, Y Vân 4biết, loại bcảm giác 0enày được 3cgọi là 03hạnh phúc.
Y deVân nhẹ 68cười, trở 5vào trong 8phòng, ngồi 6fở trước 82chiếc đàn 9ngọc của 8dmẫu thân, 0chỉ khẽ 7gẩy, một 0tiếng đàn 3dthanh nhã 0liền từ 1đó vang 3ra.
Tiếng enhạc dịu 24dàng, trong 6suốt, vui 47tươi.
Giống 0như lời dthầm thì 0của đôi 5tình nhân, d7lại như 4tiếng nước 1chảy róc drách.
Tiếng 23đàn cùng 4tiếng tiêu 1hoà vào 0nhau, trong fkhông gian a5bóng đêm 2dyên tĩnh, a1đặc biệt alàm say lòng 3người.
Tiếng 78tiêu càng 1lúc càng d6gần, đột 2anhiên ngừng 8lại.
Một 78đôi tay amạnh mẽ bôm lấy adY Vân từ 3phía sau, chơi thở 9riêng biệt 4của Lăng 7Thiên bao 93phủ xung 8quanh, mang 13theo hơi c7ấm lan toả.
Thanh 1âm trầm 9thấp dịu 7dàng, nhẹ 1dgọi ở abên tai Y 86Vân: “Vân 06nhi, Vân 69nhi…”
Chiếc fcằm của 51hắn đặt 6lên mái 89tóc của 39nàng, nhẹ ednhàng dụi a1vào.
Gương 3mặt Y Vân cblại trở anên lạnh 8lùng, chậm edrãi xoay 78người, 81nhìn vào 9đôi mắt 3thâm sâu 0chân thành aacủa hắn, 77có chút doán trách 8nói: “Chàng 8đi đi!”
Lăng 02Thiên hoảng 9csợ, dè fdặt nói: 3“Vân nhi, a6đừng tức 6giận, ta 23là tên ngốc, 5alà tên khốn 7kiếp, thật cbra ta sớm 8bđã tin tưởng e0nàng, chỉ a5tại ta hồ 20đồ.”
“Chàng 5có tin hay 7không ta 7ađây không 1quan tâm.” abY Vân nghiêm b5giọng nói: 8“Chàng 7tin ta, nhưng amà ta còn cchưa tin c8chàng nha.”
“Vân 4nhi, ta đâu dcó làm chuyện 1gì sai.” dfDáng vẻ 9Lăng Thiên a1tội nghiệp 98nói.
“Ta chỏi chàng, dctúi hương 0em bé cưỡi 20cá ta đưa 6sao lại 1ở trong 0tay Hồng 1fĐiệp, nàng fnói đó 8là tín vật e2đính ước eachàng đưa acho nàng, a4có phải 6hay không?”
Cái emiệng nhỏ cnhắn của 1Y Vân cong 4alên, lạnh agiọng nói.
Lăng 35Thiên nhìn 18vào gương bmặt như angọc của 9Y Vân đang facứng lại, cnghe thấy 0giọng nói clạnh lùng 2như băng 1của nàng, 97khuôn mặt aanh tuấn aliền bị 49hù đến d9trắng bêch.
“Vân 1nhi, lời cenói của dbnữ nhân 4dác độc 84kia nàng b8cũng tin dsao? Ta mất 5cđi nàng, bbđã đau flòng muốn c4chết, sao ccòn có thể bquan tâm bđến nữ 4nhân khác. fb © DiendanLeQuyDon.comTúi hương 0kia là Hồng 85Điệp thừa 04lúc ta say bdrượu trộm 6đi.”
Y 5Vân cong 8miệng lên, 4hờn dỗi 2fnói: “Ta ckhông tin, e3chàng say fdrượu, người fkhác sẽ 65lợi dụng 14gần gũi bvới thân 93thể của 7fchàng?”
“Ta ctưởng……….tưởng cdđó là nàng, 58nhưng mà d3ta rất nhanh fđã nhận f9ra mình nhầm 7alẫn. Vân 3nhi, ta với 08nàng ấy 5ethật sự adkhông có c3gì! Nếu 5fnàng không c3tin, chúng cdta lập tức 0đi tìm Hồng 59Điệp đối 71chất.” 3Lăng Thiên 6nói xong 45giữ chặt a7lấy bàn 4ctay nhỏ dbé của dY Vân định abước ra dngoài.
Y 9aVân “Phì” cmột tiếng bbật cười.
Lăng daThiên quay 15lại, nhìn 4thấy đôi amá lúm đồng fdtiền như ahoa cùng 8với ánh 8mắt ranh 8mãnh của b4Y Vân, mới 7biết mình aavừa bị 5cđùa cợt.
Hắn 1ôm chặt 1lấy Y Vân, cđầu ngón ftay điểm 7nhẹ lên echóp mũi e9của nàng, 56tức giận a7nói: “Tiểu a0ma nữ này, 01nàng nói 1xem, ta nên f4trừng phạt a7nàng thế cfnào đây!”
Cúi 9đầu, hướng a0về phía 7đôi môi 6anh đào 37của nàng 6mà in một 0dnụ hôn 2thật sâu.
Y 32Vân đỏ e3mặt, đẩy dhắn ra, ehỏi: “Hồng 30Điệp đâu?”
“Ta ecđã phế 7võ công 7fcủa nàng, dthả nàng 8fđi rồi. e © DiendanLeQuyDon.comHy vọng 54sau này nàng 6có thể b9tự chăm 50sóc bản 68thân thật 5tốt. Mới cvừa rồi 90ta cũng đã 7giải tán a5toàn bộ 0thuộc hạ. b9 © DiendanLeQuyDon.comCho nên mới 39trở vể 57muộn như 5vậy.”
“Thật d6sao?”
“Đúng 3avậy, ta 2không muốn c3tiếp tục 0trải qua aacuộc sống 7đánh đánh 1giết giết, d8hy vọng f6bọn họ dfcũng có 9cthể có 0những ngày 5tháng bình 6dthường, 47chỉ là 1abọn họ 8không muốn brời khỏi e6ta, đều 5theo ta trở 0về Trường 58Thành chăn 85dê, ta nghĩ bcái thôn 2nhỏ của fchúng ta c1sẽ trở 3nên náo 38nhiệt hơn.”
“Chàng asẽ không debao giờ 5báo thù fnữa sao?”
“Không, 7trải qua f4chuyện lần 02này, ta cảm 6thấy không 6fthể không b3có nàng, 1giữ lấy 56thù hận 9cũng chẳng 4có ý nghĩa 62gì. Huống dchi, ta nhìn d6thấy kết 0cuộc của 4Long Phi, bta không 9muốn cả bđời phải csống trong 3thù hận. 11 © DiendanLeQuyDon.comLong Phi chết 29đối với 87Long Đằng 5đã là một 8bđả kích 4erất lớn, 7ehắn sắp ddthoái vị. 19 © DiendanLeQuyDon.comTa tin rằng 40sự cô độc adquạnh quẽ 12sẽ theo 3hắn suốt 19quãng đời 15còn lại, 4hắn sẽ 1không sống 0một cách 1dễ chịu. 4 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, cbLong Mạc 48cũng đã drất day adứt, ta 9tin hắn dsẽ là một 7vị hoàng 92đế tốt.” aLăng Thiên 1trầm giọng e3nói.
“Vân enhi,” Hắn 6bỗng nhiên bquay đầu, 00ánh mắt f0tha thiết 6enhìn Y Vân 5nói, “Ngày 14mai, chúng 6ta cùng nhau 6quay về 20Trường 78Thành được dkhông?”
“Ta avì sao phải ađi theo chàng? fVẫn phải f4làm nha hoàn dcủa chàng 61sao?” Y cVân hắng 6dgiọng một c2cái, học 7theo giọng 9nói thong a5dong mà lười fbiếng ngày 1có của e8Lăng Thiên, 6nói, “Nói echo ngươi 1biết, làm 3nha hoàn bcủa ta, 1cũng không 4phải là 5chuyện dễ 6fdàng!
Khi 9ta khát nước d5ngươi phải 2cvì ta mà 9bưng trà 18dâng nước;
Khi 24ta dùng cơm 2engươi phải 9vì ta mà 5drót rượu cgắp thức f0ăn;
Khi 1bta nghỉ 6ngơi ngươi 1phải vì fta mà cởi efáo nới bdây lưng;
Khi 1ta tắm rửa cngươi phải bvì ta mà 7chà vai lau c6lưng;
Khi 7ta buồn 7dchán ngươi eephải vì abta mà đánh 33đàn ca hát;
Khi 2ta buồn 1cphiền thì 79ngươi không ađược vui 7cvẻ, phải 16thay ta giải c9sầu;
Khi 2ta vui vẻ 9thì ngươi akhông được 7buồn phiền, c5phải cùng 41ta chung vui;
Khi fmùa đông f4rét lạnh cngươi phải evì ta mà 6ủ ấm giường;
Khi fngày hè 7bóng bức dngươi phải 4vì ta mà 2quạt gió akhua muỗi;
Hừ, 1ta đây mới c2mặc kệ?”
Lăng 21Thiên nhìn a9dáng vẻ 9xinh đẹp 8ccủa Y Vân, dtươi cười, 64đó là nụ 9cười hạnh 1phúc từ etận đáy 68lòng, “Không 7bphải nàng 3làm nha hoàn 4dcủa ta, 72mà ta sẽ 4làm nô bộc 9cho nàng, e4được không? c8Nô bộc 63cả đời, 5vì phu nhân 82nàng mà 14bưng trà 5brót nước, 88trải giường 4xếp chăn, e5khua muỗi, 9làm ấm 5giường, echà vai lau flưng, được e3chứ?”
“Cái cdnày cũng 5được nha!” 98Y Vân mỉm 5cười nói.
“Nhưng 6nàng phải 9eđồng ý bvới ta một c3việc!” b6Đôi mi Lăng 3aThiên bỗng 0nhiên đông d3lại, nói.
“Chuyện f4gì?” Y 83Vân kinh 7ngạc nhìn fnét mặt fngưng đọng 2ccủa hắn.
“Sau 56này không 39cho phép 11nàng tiếp 5etục đem cmình vây a5trong trận, e4làm ta lo 23lắng chết 6dđược, 20ta cũng sẽ 36rất đau 8lòng.” 32Lăng Thiên fnhớ đến 06hôm nay Y 2cVân bị 2giày vò 3ở trong 85sơn động, 2dmà bản eathân lại 0thúc thủ dvô sách, 60trong lòng 8liền buồn d8bực.
“Sẽ 3không!”
Y bVân nhìn 3thấy dáng 4dvẻ lo lắng adcủa Lăng 7Thiên, có bchút đau blòng nói.
Nàng bfđồng ý ebrất sảng ebkhoái, nhưng 18trong lòng 7lại thầm 5nghĩ: Ta 1không đem 8mình vây dtrong trận, 8nhưng nếu 0achàng chọc 6ta tức giận, 6ta sẽ đem d0chàng vây btrong trận.
“Vân 3nhi, người 7trong bức 38tranh chính 7là ta nha!”
Lăng 41Thiên nhìn ethấy bức 6ahoạ trên fbàn của daY Vân, ánh banắng nồng 0ấm nói.
“Nhưng 2mà, chỉ 1có ta sao elại không f3có nàng!”
Lăng 5Thiên vừa fnói vừa 10nhấc bút, 9bnhẹ nhàng 8múa bút, 57ở bên cạnh bthân mình dcủa hắn d0vẽ thêm b1một nữ 1tử. Một e7thân bạch 9y thuần 0khiết, đôi 0emắt đẹp a0linh hoạt, bmỉm cười 1nhẹ nhàng, 2chính là 7Y Vân.
Y 1Vân không 2ngờ khả 7năng hội 77hoạ của 6cLăng Thiên 7cũng không 0tầm thường, 0luôn miệng 6nói: “Không dctệ! Vẽ 95rất giống 90nha!”
Hai 3người tựa fvào nhau 81cũng đã 6atrở thành cmột bức 91tranh tuyệt emỹ.
“Vân anhi, nàng 5fxem bức 82tranh này d0chính là e2cuộc sống bsau này của 3cchúng ta. 23 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 6bức hoạ 3evẫn còn achưa xong.”
Lăng 41Thiên liếc 5nhìn lên 1bụng của 0Y Vân nói: a0“Còn phải d1thêm vào 8cmột người, ehai người, 8dba, bốn…..”
“Đâu 5ra nhiều 6người như dcvậy?”
Lăng eThiên khẽ 99vuốt lên d1bụng của 0Y Vân nói, c“Tất nhiên 1là con của 0achúng ta, 7còn có con 4của con achúng ta.”
Nói 0bxong, tha 47thiết ôm 9clấy Y Vân.
Bên 52ngoài cửa 97sổ, gió 6nhẹ phe bcphẩy, hương 70hoa nồng 17đậm, ánh 27trăng xinh 8đẹp.
Bên 69trong cửa fsổ, thân e7người tựa 0vào nhau, btình ý nồng fấm.
Lạc 0ahoa dĩ tác e0phong tiền cvũ, cừu 1hận dĩ 1hóa hoàng 7hôn vũ.
Ân 5cần hoa 0dhạ đồng efhuề thủ, ccanh tẫn 6bôi trung 0tửu.
Y 8nhân bất bdụng liễm 14nga mi, ngã 6diệc đa dtình sách 1mã bôn.
*Hoa 5rơi bay múa 8trong gió. 24 © DiendanLeQuyDon.comThù hận 29hoá thành 88cơn mưa 2đưa tiễn 55hoàng hôn
Dưới 55hoa ân cần denắm tay 4bnhau. Càng 2thêm tình d3ý tràn đầy 6cùng nâng 3ly rượu
Người 6ấy không dcần thu f6lại ánh 01nhìn, ta 1cũng đa d3tình thúc engựa bôn*
Hết b2trọn bộ.
|
| 10.05.2012, 00:07 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: muatuon
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 29.04.2012, 15:36 Bài viết: 36 Được thanks: 19 lần Điểm: 1.81
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 1
hi hi  truyện của Nguyệt Xuất Vân lúc nào cũng hay  cảm ơn Ami 
|
| 11.05.2012, 13:11 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lee HaEun về bài viết trên: ngocquynh520
|
 |
|
Học sinh mới
Ngày tham gia: 11.05.2012, 14:31 Bài viết: 2 Được thanks: 0 lần Điểm: 0.5
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 1
có thể giúp mình không? gần đây mình cop truyện từ diễn đàn về máy đều không đọc được, trước đây không bị như thế. mình không biết làm thế nào cả. cảm ơn nhiều!
|
| 11.05.2012, 15:38 |
|
 |
|
Học sinh mới
Ngày tham gia: 23.05.2012, 01:22 Bài viết: 1 Được thanks: 3 lần Điểm: 30
|
 Re: Vân Thường tiểu nha hoàn - Điểm: 10
Mình 71lúc đầu 3ađọc văn bán, đã dcó ác cảm 83với nam 5chính Long 68Mạc!Nhưng 7rồi đến 2bkhi đọc, d4Mình cảm enhận được 1cái tình c8của nữ 0chính! Được drái tim mù 8uáng u mê 04ủa Long eạc!Hắn 14a lánh nàng, 55ói những cời làm 3ổn thương 3đến nàng, 55ạnh lùng 81hông thèm 73hìn mặt 53àng, chỉ aì một lý bo duy nhất! 7ắn sợ 9ự rung động 5rong trái 66im của hắn 8ành cho nàng, cợ tình 2eảm chân 4hành suốt a6áu năm của 87ắn bị a2àng cướp afất, sợ f6hụ tấm 9òng của 9bhiếu nữ 3dăm xưa. b © DiendanLeQuyDon.comắn sợ, 4ợ trái 21im hắn ko cfòn dành 7ho nữ tử ceăm xưa. Long 2ạc không f1iểu hắn eì sao cứ aỗi lần 7hìn thấy 2àng thì 9uôn nói 4eời châm f8học, kỳ 6fhật hắn e0iết thật 6a trong lòng aũng không chải muốn 2hư vậy. 5 © DiendanLeQuyDon.comó lẽ là 06ợ, sợ fhính hắn 7ũng sẽ fị nàng 1ê hoặc.Nhưng 5rái tim hắn cẫn ko ngừng 6đập lên 4ên nhìn 13hấy nàng. f9 © DiendanLeQuyDon.comắn yêu 4àng bằng 8fả trái 5im, bằng 4hính con 3gười nàng.Sự 4hật được 6ehơi bày. |  |  |  | Trích 32ẫn: Là 04a lấy từ 2rong tay Y e5ân." 5ahanh âm Nguyệt 47ạ Hương 2aất nhẹ, bhi nghe vào 2erong lòng 7ong Mạc, 1ừng lời 09ừng chữ 4hư một 9ũi tên nhọn, b5đâm vào 2im của hắn. 98 © DiendanLeQuyDon.comắn cả 9gười run fẩy, trước 0aắt tối a5ầm, đầu c0ối nhũn aa, liền 6gã ngồi 4rên thuyền.Long dạc cảm 4hấy linh 41ồn hắn 89hư bị rút 6bđi, trước 8ắt một 7ảnh mờ 6dịt, tri f0iác dường 8ahư cũng e3ất hết! 3rong nháy 2ắt, gương d3ặt Y Vân 1dhư hoa dần 83ần hiện 2bên trước cặt hắn 5ong Mạc 67ít một 79ơi, tâm co rút đau 7đớn, hung e2ăng quất 39ên ngựa…..Long 2dạc cũng afhông biết 1aắn đã d9hạy bao 92âu, trên caặt sông 5ẫn như 5ũ không 7ó bóng dáng chiếc thuyền cdớn, thuyền 5dia không 7ghĩ lại 13hanh như 9ậy. Lãnh eguyệt dần 2ần giăng 4ên, đem 7ánh sáng c5rong trẻo, 58ạnh lùng boi rõ mặt 0đất…..Ánh 2erăng mang 9fheo hàn ý, fió đêm 6uyên qua cdàng cây, f3á cây rào 3bạt rung 9động, ngay 9ả lãnh 7eguyệt, ngay 8aả gió dường 2fhư cũng 4ười nhạo 6bắn, chế biễu Long cạc hắn, 81ừ khi nào 32ại ngu muội c4hư vậy…..Chẳng aiết từ eúc nào, bột giọt 55ệ trong 9uốt từ 9hoé mắt 4ong Mạc 8hảy xuống, 8ắn từ bhỏ đến 93ớn, cho 1bù đã trải b3ua bao nhiêu 0đả kích, 67ắn cũng 65hưa bao giờ 9hóc…..Hắn eảm thấy aột loại 55rống vắng, dô độc a4rước nay chưa từng 21ó, một d4oại cảm 1diác yếu 0cđuối chầm a8hậm hiện eeên trong 5òng. Hắn 1ất đi nàng 6ao? Không! bắn nhất fđịnh phải 4aứu nàng 6rở về, 6au đó hảo aảo yêu 6fàng, nàng 0ĩnh viễn 6à của hắn.Long 6ạc cứ 0hư vậy 87đánh ngựa 0hạy như ađiên, từ 4oàng hôn 0ho đến 25hi bóng đêm 3hâm trầm 65ao phủ, 8ại từ d9đêm chạy eãi cho đến 0hi tia nắng 65an mai đầu diên vừa 7ộ, cứ chế cho đến 01hi sắc trời 6ừa đúng 9gọ. Nhưng c8à hắn vẫn efhông tìm 2hấy nàng, 97ặt sông ccrắng xoá, 78hông thấy cột chút 4óng dáng 95on thuyền 55ia. Không aiết từ d3úc nào, 7ầu trời 93ổi lên caột cơn 9ưa. Mưa 2ùa xuân, 21ói không 98ớn nhưng 2fũng không 8hải là 95hỏ. Hạt 5ưa bao phủ 3eả trời dđất. Đánh 80ào Long Mạc, 1dũng đánh 94ào tâm hắn, f5hưng hắn 2ẫn không eó một chút 41hản ứng…… ….Long 0ạc còn auốn chạy 4cđi, nhưng 57gựa lại 5đột nhiên agã xuống 8đất, cuối 0aùng vẫn fà không 67được. 4 © DiendanLeQuyDon.comrong rừng ccây dường f8hư xuất 8biện bóng 8cáng của 5àng, Long d0ạc nhào 31ới, gió baay cây động, aá rơi hoa 4ay, cái gì b9ũng không 3fó. Long 7ạc loạng 9hoạng chạy 34ội tới 0ờ sông, 68rong nước cuất hiện 0óng dáng 1ủa nàng, 56àng trong 9ước, nhẹ 7hàng cười, 35ong Mạc eêu to Vân 9hi, nhào 5ới. Bọt fdước văng 1ên, hắn a6gã vào trong 2ước. |  |  |  |  |
Ai cảo thế 73ian yêu là ahổ! Mình 55ó lẽ đã bhóc, khóc 42rong lòng.Giây 0hút này, eọi thứ 9ung quanh, 8ehông chỉ f5hân vật, dả chính 94ình nữa, mọi ehứ như 1chết lặng.Lý 4rí hắn 2ehước từ 16ự hiện 69iện của 5fàng, nhưng 2đó cũng f6à lúc trái 4im hắn không dgừng gọi 24ên nàng. 56 © DiendanLeQuyDon.comĐể rồi 6đến khi 6dý trí và fon tim hợp d1hất thì f8đã quá 8uộn để 7hận ra nàng 5uôn bên bạnh hắn!Suốt 5áu năm, 1dàng vẫn dđợi hắn. 9f © DiendanLeQuyDon.comuốt sáu băm nàng 2ẫn yêu bắn. Và 0ồi nàng 6ehật không 8gờ, người 1bàng đang 2ố gắng 37ác thành a3ho tiểu dehư, chính 7à hắn! 4à kẻ nàng 0guyện suốt 4cđời yêu 6hương, mãi 84hung nhớ.Trong 39ội hoa xuân 21gày đó, bcắn nắm 2day nàng rời 2đi, bỏ edại khung 81ảnh huyên 1áo phía 8au.Hình aảnh sáu 42ăm về trước 6hưa từng 4hải nhạt 00rong nàng e0à trong hắn.
Những 76ời nói e4ăm xưa hắn 7hưa từng cuên, còn a1àng vẫn 84uôn khắc 4hi. |  |  |  | Trích 80ẫn: Suy aghĩ sáu 4ăm, nhớ 3chung sáu 6ăm, mộng 07áu năm, 54hông nghĩ 8aới thực 6bòn có ngày c2ặp lại. b © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt bàng trong 0uốt nhìn 8ắn, thời 3ian dường 9hư lắng 8đọng. Y 1aân tiếp 75hận sáo egọc, học 0heo giọng 3hiếu niên, e5hì thào 7ói: “Đến 6fúc đó, a5a nhất định f8ặng cho 9dgươi một c1hiếc sáo 1iễu làm 05ừ bạch bagọc, để bgươi đeo c4rên cổ, 98ừa làm 4rang sức 8ừa có thể 25ạo ra âm cắc....."Y 7ân ngẩng fđầu, đôi 6ắt đong 1đầy lệ, 3hư nước d2ồ sau cơn 02ưa. |  |  |  |  |
Bị 6ên ác ma f9ắt đi, 7àng tìm 58ách trốn 5hỏi ác 8a. Nàng sợ 4ắn đụng 3fđến nàng, 9ợ làm bẩn 4đi tấm 2aòng trong bạch nàng 25hỉ dành 9ặng riêng 7ho Đại 0a ca. Nàng e4ận ác ma, eàng căm 12hù hắn.Mình 38đã cười, 4ười hạnh b1húc, thực eự lúc đó 77rái tim mình 5dđạp mạnh, 8ahông biết 04ại sao nhưng 5ình như dóa thân 0ào nhân 62ật vậy. 6 © DiendanLeQuyDon.comình cười, c4iờ nghĩ d6ình vẫn dười, có b5ẽ là cười dcgọt ngào 0^-^ !Sáu b7ăm tìm.Sáu 15ăm chờ.Cuối 0ùng hắn 0cũng tìm 6chấy nàng. 6c © DiendanLeQuyDon.comình yêu chân thành d7à sâu nặng.Lời 53ước hẹn 65àng cùng 1dắn trọn 8đời trọn 2iếp. Khung 8dảnh ấy 5egọt ngào, 1đằm thắm 2à cũng thật 0hứa chan 7ự chân 2bhành.  |  |  |  | Trích f1ẫn: Vân 1hi, đồng 7ý với ta, bđược chứ? 9hông cần 0hải lo lắng d3uá nhiều, 36guyệt Hạ 8dương không 8dấy ta mới eó thể tìm ahấy được 25ạnh phúc dchật sự c4ủa nàng 5ấy. Vân b3hi, gả cho 1fa, để ta 39êu thương 5àng cả cbđời, sủng dái nàng 3aả đời, fbhe chở cho d4àng hết a5ả cuộc fđời này, d4được chứ?" Trái 87im Y Vân 1dhư dây đàn, 8un rẩy không 1gừng, Y fân như lạc 81ào trong 1ộng, gật 7đầu, nhẹ 61ói, "Được, a0a đồng dcý." |  |  |  |  |
Chính 3iây phút bấy:Hình 7ảnh này 1hật đẹp, dà có lẽ 5fó đã vượt 03ua cả tình b7êu trong a7ộng. Mọi dhứ như c8ơ, chỉ 5bó hai người, 7hưng dường 78hư xuyên 0fuốt theo bbó là một 7ình cảm bâu đậm 8ãi mãi không c4uên.Vì 41iên ải 0ó chinh chiến, 9eong Mạc fị ép phải 1ea chiến 3rận. Y vân f9uốn theo aắn, muốn auốt đời 6aheo hắn, 58hưng mẫu 9hân nàng 87ẫn bị 4iam lỏng, dàng sao nỡ ađành lòng 7ỏ đi được.Nhìn 8ong Mạc 09ời bước, 15hút gì mất 6bát hiện d0ên trong 46òng nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comhính lúc 2đó vị 4iểu thư aùng nàng 43ớn lên 11uất hiện.Niềm 75tin của 67nàng kiên ađịnh dành 6echo hắn. 16 © DiendanLeQuyDon.comHắn khiến 6emọi nữ 4nhân đa 5btình đều 0say mê hắn, 70nhưng nàng e4vẫn tin 6tưởng hắn. 3a © DiendanLeQuyDon.comNàng tin 6vào trực 8giác của 3mình, vào csự chân 32thành của 34Đại ca aaca dành cho 84nàng.Quả 84thật là 0evậy, một 7tiểu thư 91xinh đẹp 2enăng động 7cở bên hắn, e8hắn ko mảy 7bmay động dlòng. Một 17nữ tướng 41xinh đẹp, 5tốt bụng, 5nhìn đến 6động lòng e9người, f6nhưng trong 9lòng hắn 6vẫn chỉ 5có một dmình nàng_Y 16Vân mà thôi!Thời a4gian trôi 8dđi, chỉ bdsau hơn một 64tháng không b1nhìn gặp 92nàng. Trái 4atim Y Vân 6đã hoàn f4toàn trao 5acho người 4khác.Sáu 9năm trước, 6hắn nguyện acó thể elàm kẻ 9dân thường eeáo vải acùng nàng csống trong 6bình yên.Sáu 0năm trước, 0vì gặp dhắn mà 2bnàng si ngốc athủy chung 9một mối ftình.Sáu 8năm không 9phải một 5thời gian c8ngắn, vậy 0mà không 0bằng thời c4gian hai thắng c6kia, nàng b1đã toàn 1btâm toàn 1ý yêu một 8người con 74trai khác. Chả 6phải b9sao?Chả 3phải lúc 05bị Quân 2Lăng Thiên fbắt, nàng e5từng lạnh 0lùng quả 9fquyết: Những 12lời nói 0enày, cảm 46xúc này, 5mối tình d2này, tuyệt 1đối không 6phải si 2mê thoáng 0chốc, mà dlà khắc cacốt ghi 02tâm, tình 1ý sâu đậm. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng tác 0giả lại cđể đó f9trở thành 3dmột giấc 8fmộng đẹp 1của một 2angười con 4gái trong e7sáng.Mình 9thích Long bMạc, và 4akhá có thành 8bkiến với 8Quân Lăng 4Thiên.Vì 6avậy ở fđiểm này, dMình tự 07thấy mình a4ko có cái 72nhìn tổng aquan trong 23phần này febởi Y Vân 7yêu Quân 01Lăng Thiên avì cảm 4nhận được e2tình yêu bsâu đậm 7dành cho f2nàng, nhưng c5Mình cũng 8trách sao e3Y Vân ko 2cảm nhận 94hết cái b5tình của 7cLong Mạc a1để rồi b1trao lời 9hẹn cho 4hắn hy vọng f9lại khiến 2hắn rơi 2vào tuyệt f7vọng.Chẳng 9lẽ hắn 9ở nơi sa 57trường cakhông lo 7lắng, không 15nhớ nhung 6nàng sao?Biết btin nàng 59bị Quân 5Lăng Thiên 0bắt đi, aabiết hắn 96yêu nàng, 8vậy mà c5lúc gặp flại nàng, 21hắn vẫn 5một mực byêu thương 8tin tưởng 8anàng. Chả 3lẽ hắn 7ko sợ trái ftim nàng 49sẽ bị aecướp mất 8sao?Vì 91hắn tin 93tưởng nàng! e5Một mực 78tin vào cảm 00giác chân dthành nàng e8dành cho ehắn!Trong 4thời gian 37nửa tháng 9ctheo Mạc 4Long về athành, tác 7giả vẫn c3để Y vân e1còn yêu 2hắn, vẫn 3còn tình 1cảm dành dcho hắn. 2 © DiendanLeQuyDon.comVậy mà btác giả dlại tả 9blướt qua b8như gió 5dthoảng mây 79trôi >.<! b0Y Vân một amực nhớ 6đến Quân dLăng Thiên.Chả 22lẽ trong athời gian bbvề thành, f4họ ko dừng 67chân đâu 9ư? Long Mạc 67ko đem nàng 8cđi chơi 8cùng hắn b3ư? Dù nàng 7có muốn 8từ chối, 9nhưng khi enhìn thấy 9thâm tình 38của Long 3Mạc, nàng 7nỡ từ 7fchối sao?Trước, dbnàng kịch 8liệt cự 7tuyệt Quân e9Lăng Thiên, 4ghét hắn, dhận hắn, emột mực 58nhớ đến 9Đại ca 6cca, vậy 3emà thoáng 8chốc đã aachỉ còn 4fcó Quân bLăng Thiên.Có 9dlẽ, ngay 9từ đầu, a9tác giả c3muốn viết 4emột câu cchuyện về 3mối tình bcđầu đẹp fcđẽ như 49thủy tinh fepha lê nhưng 9clại vô ecùng dễ 4cvỡ. Và 5rồi họ cnhận ra 87tình yêu 6thật sự 7chưa hẳn alà mối 9tình đầu fnhư mộng cakia mà là 6tình yêu 3sâu sắc bdcảm nhận 1ctừ trái btim. Nhưng bcó lẽ phần 1này, mình 6ako hoàn toàn 2ađồng ý bvới tác 08giả. Theo 3thời tình eyêu tưởng aanhư vĩnh a9viễn kia 8có thể cđổi thay, 63sao không ethể một 4dlần nữa 59cùng thời dgian mà thay 6đổi?Là 5Y Vân yêu 2Quân Lăng 4Thiên, nhưng 5nàng cũng 9vẫn nhớ 2đến Long 3bMạc, vẫn ayêu Long aMạc cơ bmà?Giây 3phút nhìn 3thất Y Vân 26lén bỏ 67thuốc vào ely rượu. Hắn 0biết nàng 1blàm vậy b9vì Quân dLăng Thiên.Đó flà rượu 8độc sao? 4Suy nghĩ 8thoáng qua, 81nhưng lòng ehắn vẫn 24tin, nàng 1tuyệt đối 1bkhông hại 2hắn.Cái 9cảm giác 9cđau đớn 03chết đi, dhuyết quản eengưng lại.Hắn 2vẫn si tình, 5nắm chặt 5đôi tay 5nàng:Long 8Mạc yêu 9Y Vân sâu bsắc như 7vậy! Một 9btình yêu 58sâu đậm 5như vậy! 34Hắn nỡ 0lòng buông 1tay sao?Để 89nàng không 4đau khổ. Để 9nàng không 1day dứt?Bằng 98lòng để 1nàng bên 5cạnh Quân 7Lăng Thiên 4dkia sao?Vậy 73mà hắn 54dám làm ađấy! Hắn achỉ cần 3biết một dđiều, chỉ dquan tâm a6đến một 51điều mà 2thôi.Trong 27giây phút 47ấy, đứng abgiữa sự fdlựa chọn 9ấy, hắn dđã hỏi f0nàng.Có alẽ đây 6dcũng là 25hình ảnh 8eđẹp nhất b9trong truyện, 6chắn nhìn aenàng dưới 3bánh tà dương. e9 © DiendanLeQuyDon.comĐó cũng eclà lúc đôi e6mắt mình 1mờ đi. |  |  |  | Trích 60dẫn: ....sắc 93trời dần f9chìm sau f3hướng tây, 0fcửa Tả 42Mình Viện e6nhẹ nhàng amở ra, một 52bóng người 7đón lấy 9eánh tà dương 29chậm rãi fđi đến. 8c © DiendanLeQuyDon.comHắn xuyên 1equa bụi 0hoa, một 1thân bạch c9y như tuyết, ftheo gió 3tung bay, baánh tà dương 5chiếu rọi, 7gương mặt angọc sáng erỡ, cả 25người hắn 90tuấn mỹ bcsiêu phàm, 6ephóng khoáng cđến xuất e9thần…..Trái ctim Long Mạc clại không 20ngừng đau enhói. Vân 5cnhi, hắn aevẫn phải b7từ bỏ 4nàng sao? a2Chẳng lẽ eông trời 3là đang 8ftrừng phạt ehắn vì 6tội lỗi 40trước kia esao? Trong 5clòng tuy 18rằng không 66cam lòng, 31nhưng mà, 8chỉ cần 4nàng có ccthể hạnh 4phúc, hắn etình nguyện c3buông tay…....Long 3Mạc giương 59mắt nhìn eY Vân, đôi 5mắt hắn 4tối đen anhư mực, 2ưu tư ở 7atrong lòng 0cũng như 8áng mây e1trắng bay 4trên bầu 9ctrời. Hắn d9luôn luôn 6dịu dàng bftao nhã, e0hắn luôn fluôn điềm 0tĩnh lạnh dlùng, nhưng 4mà, lúc dnày hắn 9vẫn không ekìm được a7tâm tình 4bất ổn."Vân anhi, nàng ecó yêu ta 0không? Hãy 70trả lời 72ta đi!" |  |  |  |  |
Giờ ckhắc ấy, 43hình ảnh 8sáu năm 8về trước 16hiện về 4tâm trí 0cnàng, chưa 01chưa từng 78nhạt phai. Nó 86vẫn ở cđây, trong 0etâm trí 6nàng, và 2trong trái dctim nàng. |  |  |  | Trích f2dẫn: Y b4Vân ngẩn ara, nhiều cdnăm trước 8ở Lăng 40Hà, vị 69thiếu niên 3ctuấn mỹ 8mà ưu nhã 4fkia, một 38thân bạch by thanh thuần, bngồi ở 06mũi thuyền, fdáng vẻ 9bthoải mái 9fthổi sáo, f4dần hiện 8lên trong 3lòng. Tiếng e1sáo du dương fakia, như a3thổi vào d6đáy lòng e7thiếu nữ 9bcủa nàng. Nàng 47nhẹ gật 7đầu, nói: 0a"Có 0yêu!" Thanh 7âm rất 2thấp, nhưng 1giọng điệu c5vô cùng 9kiên định, 2"Ta từng 46mỗi ngày ceđều nhớ dftới ngươi, 1khi đó, a3ngươi chính alà giấc 9mộng đẹp f7nhất trong e9lòng ta, egiúp ta trôi 73qua những 79ngày tháng 77cô quạnh. 19 © DiendanLeQuyDon.comTa thích f6mặc bạch fy, bởi vì 3ngươi thích c5mặc, ta 9thích đánh 77đàn thổi e7sáo, cũng 0cbởi vì 40ngươi thích 8nghe. Nhưng 9mà Lăng 5Thiên lại 96giống như 7dmột cơn 52gió ngỗ 1ngược, 37thổi tan 73giấc mộng 8của ta, aflúc đó bta mới biết, 2thật ra 66ta đã.........""Được 43rồi." 98Long Mạc 1cắt đứt 1lời nói 25của Y Vân.Hắn 8đã mãn 2nguyện. 5e © DiendanLeQuyDon.comHắn biết, 82hắn là 25giấc mộng 94của một 5thiếu nữ 8bngây thơ, faLăng Thiên 01mới là 45người nàng b6thật sự 2yêu thương. Nhưng 3cmà hắn 4ahiểu rõ, a0Y Vân không dcphải là 75giấc mộng etrong lòng 0fhắn mà 07là người e3hắn yêu 2dthương sâu 6sắc."Đại 4ca ca," dY Vân gọi eLong Mạc, 4"Vân 4nhi, vĩnh dviễn sẽ 1dkhông bao cgiờ quên 4ngươi!" Long cMạc quay 9bđầu mỉm afcười, trong 9một khắc bnày, có 68ánh mặt 8trời loé 56ra trong đôi 5bmắt hắn….” |  |  |  |  |
Phải 9cchăng đôi camắt hắn elóe ánh e4lệ? Hắn 61phải buông 71tay. Buông 1btay, hắn 4akhông nỡ. Nhưng e0chỉ cần cfnàng hạnh dphúc, hắn 4adám làm!------------------- Dù 4có thành fkiến với dQuân Lăng 50Thiên, nhưng 4đây là e0bài viết, fnhằm nói 44lên cảm 10nhận của e7Mình về 68cuốn truyện 69này, thì 2hình ảnh 8Quân Lăng c1Thiên cũng f1là không 3thể thiếu.Quân 18Lăng Thiên dctừ nhỏ d4chứng kiến 14cảnh mất e5nước, nhà e1tan cửa fnát, nỗi 7thù hận ftrong lòng 5ehắn không 4flúc nào 37nguôi. Cả 92người con e8gái luôn 64si mê hắn, 8bằng lòng 92theo hắn, 59đến chỗ 46thanh lâu, dlàm đệ 1nhất hoa 6khôi chốn 5thanh lâu. 6 © DiendanLeQuyDon.comVậy mà 2ahắn cũng 4chả để 7tâm, chả efthương sót, 12coi đó như 0một quân 8cờ.Chỉ 1đến khi 9gặp nàng_người 0đầu tiên ftrốn thoát dkhỏi tay 9hắn.đầu 2tiên dám dthẳng thắn 7nói chuyện d9với hắn.Người 4đầu tiên 0adám chọc 8tức hắn cđến vậy.Tất ccả những alần đầu 6tiên ấy echỉ qua fmột đêm cthôi sao?Hắn 7nhìn nàng cthoát đi, e7khắc ghi elấy tên 7nàng.Cảm 8agiác hứng c4thú trỗi bdậy trong 9bhắn. Khát 26vọng chiếm 02lấy nàng 4dần hình 92thành trong ahắn.Lần ebthứ hai ccó nàng 6trong tay, fbhắn không 7ngừng trêu 5đùa nàng.Tìm 8mọi cách 4khiến nàng cnghĩ đến 4hắn. Hắn b7càng cao bngạo, càng 9muốn chiếm 8ađoạt nàng.Cả 88khi khiến 23nàng sợ 04hắn, khiến 82nàng hận 9hắn.Nhưng a8hắn lạiGiây 1phút nàng adchuẩn bị dbtrốn khoát 96khỏi tay 81hắn, hắn cnghe thấy 6tiếng nói 2nửa cười 66của nàng. Hắn 9dnhư nhận 7ra mình đã b3yêu nàng blúc nào 4không hay, 61tham vọng 2chiếm đoạt fenàng đã esong hành a6cùng tình 12yêu hắn cfdành cho 0nàng.Nàng d4bị hắn 20cưỡng hôn. 6a © DiendanLeQuyDon.comNàng nhớ 2đến Long 06Mạc. Nàng 0từng thế 9vĩnh viễn 70không rơi 5lệ trước 78mặt tên 24ác ma kia, 1nhưng lúc 36này đây csao nàng dkhông thể bkiểm chế cđược những 7fgiọt nước 9mắt kia 5cứ nối 4dài không 65dứt?Hắn eđau lòng, 8hắn bối 86rối? Trước 29nàng?Nàng 18giận dữ, 63nàng khóc, 22nàng vô anăng, nàng bbmệt mỏi 8phải chạy 6trốn trước chắn, mệt amỏi vì alúc nào cccũng phải 8nơm nớp 7elo sợ. Có 1lẽ đây 7flà hình 9ảnh nàng 0yếu đuối 9fnhất, bất 5lực và etuyệt vọng! |  |  |  | Trích 8dẫn: "Ngươi emuốn như 9thế nào 12mới bằng 93lòng buông 23tha ta?""Ta 19muốn tâm 6của ngươi! 6fNgươi sẽ fcho ta sao?""Điều 4dđó không 1ecó khả 6bnăng, chẳng 7thà để d2cho ta chết!""Vậy 6sao? Tốt 2lắm, nếu 62muốn ta 1thả ngươi 6tự do, cũng 96trừ phi dta chết!". 55 © DiendanLeQuyDon.comTrong đôi 8mắt tà cdmì hiện 7alên vẻ bdthất vọng, bQuân Lăng 28Thiên lạnh 6lùng nói. "Ngươi, 7vì sao không 1thể buông 95tha ta?""Ta 84nói rồi, 5thả ngươi 9cthì có thể, f6nhưng, trừ 14phi ta chết."Giây 7dphút biết 0nàng bị 0rơi xuống 02biển. Mọi a6thứ mờ 6fnhạt trong 6hắn, chỉ 71có nàng 3và nàng 1mà thôi. 01 © DiendanLeQuyDon.comHắn nhảy bxuống Quân 0Lăng Thiên 6nổi lên 0bmặt nước, 53ánh mắt 7fchỉ có 23thể nhìn dthấy hơn 7một trượng. Trái 8dtim hắn fnhư bị cflấy đi, ctrống rỗng, 79lại giống 0như bị dai đó xé 60rách, đau ađớn vô 9cùng. "Vân cnhi, Vân 16nhi, ngươi 78ở đâu?" acThanh âm fkhàn khàn 3thê lương."Nhan 9Y Vân, ngươi 7cở đâu? abMau ra đây 24cho ta!" 30Quân Lăng 0Thiên ngang 3ngược rít e1lên."Ta 2ở trong d8này!"Trong 89bóng đêm, dmột vòng bbtay nóng 0bỏng rộng 8lớn ôm alấy nàng 49từ phía 98sau, rất ekỳ quái, 5rõ ràng clà dòng 95nước lạnh 2như băng, e0nhưng Y Vân c3lại cảm fnhận vòng 1ngực kia 3nóng hổi 8như lửa.Hắn 3nhìn nàng 1thật lâu, 6lâu đến 9nỗi Y Vân 32gần như ctưởng rằng, 29thế gian ffnày cơ hồ cđã hoàn 6toàn biến 8bmất, mà 4fđôi mắt fbkia vẫn 5mải miết 2nhìn nàng, 8đến tận 7sâu tâm 0bhồn nàng. |  |  |  |  |
Bị b0nàng phải 98bội. Hắn cbbị bắt, d4bị xiềng 2xích.Được 0Hồng Điệp f6và Loan Nguyệt 9cứu, họ 6cnói dối 2hắn, khuyên a3hắn hãy daquên kẻ 1cphải bội anhư nàng. fd © DiendanLeQuyDon.comNói nàng 0đang bên cLong Mạc, 7gậy sự 74hiểu lầm atrong lòng bahắn.Nhưng 5ehắn không 1tin, hắn 9yêu nàng. ba © DiendanLeQuyDon.comNàng không 9dthể nhanh fenhư vậy 17liền rơi 7vào tay kẻ dkhác đượcHắn 60đi tìm nàng. 3b © DiendanLeQuyDon.comHắn tin 9vào cảm 6nhận của f1mình, vào 1tấm chân 9tình hắn a2dành cho fnàng. Gặp 0dlại nàng, 3hắn tức 2giận, hắn edlàm nhục 4fnàng. Khiến d3nàng hận 73hắn, giận 54hắn, nhốt 6mình trong 4ebăng động.Hắn 2đứng bất eđộng ở 4fcửa động:Vì enàng, hắn 6bằng lòng 8vứt bỏ f5thù hận, 9fbằng lòng 5cùng nàng 4sống cuộc 12sống thanh fnhàn vô bftư tự tại. Có 3lẽ đây 9elà cái kết 1tác giả 68chọn, chỉ 3akhi Y Vân 3ở bên Quân dLăng Thiên, c4mới không 6có chiến 40tranh vô 10nghĩa. Hắn 02cùng nàng bsống cuộc 3sống thanh 4bình. |  |  |  | Trích fdẫn: Bỗng d8nhiên có amột hồi 88tiêu từ 4ngoài cửa c4sổ truyền 5fđến trong abvành tai. d © DiendanLeQuyDon.comY Vân mỉm bcười, đôi 7amắt sáng 03trở nên 2đong đầy btình cảm. b © DiendanLeQuyDon.comNàng buông 1bức hoạ 8trong tay, 44vén lên d9bức màn dcửa sổ 3dbằng lụa 1bmỏng.Hoa aathơm đang 1tràn ngập 2trong sân, aemột nam 4ftử mặc eatử y đứng dbất động 92nơi bụi f5hoa. Ánh 9trăng đổ 8xuống, gió 6athu khẽ 82khàng, ánh ftrăng như 6nước vẩy elên người chắn, ánh 2sáng nhàn 6nhạt như 5bao phủ elấy hắn, 6tôn lên asự anh tuấn 5kiệt xuất. Ống f0tiêu đặt 1ngang bên 85môi, đang 92ung dung thổi 79lên.Ống 9tiêu kia 77che đi một e2phần gương 86mặt hắn, 9fnhưng đôi cemắt thâm 1sâu lại 9không chút 24kiêng kị 86nhìn thẳng evào khuôn 7dmặt như 1choa của eY Vân, trong 1ánh mắt 5là tình f6cảm dịu 7dàng như 84dòng nước 4mát lạnh, fthâm tình fvô cùng.Y b1Vân nhìn 99hắn, trong 2blòng bỗng cnhiên nhớ 2eđến dáng 1vẻ của 4hắn khi 9lần đầu 83gặp mặt, 00khi đó hắn ccmột thân 4dhắc y, bộ c7dạng cưỡi 54trên hắc 1mã, thổi ctiêu lại d4lạnh lùng 8như vậy, 33ánh mắt 5achỉ có fsự rét 63lạnh, tiếng fftiêu lại fu oán.Ánh 9mắt sắc 28bén đó 67của hắn 9đã khiến b5nàng làm 2eđứt một e9rồi lại 0bthêm một 93dây đàn, dcũng chưa atừng nghĩ, 8có lẽ từ 1khi đó, 7dây đàn 2trong lòng 38nàng đã ccbị hắn fdgảy lên….….Y 0bVân nhẹ 0cười, trở 92vào trong 5phòng, ngồi 3ở trước 56chiếc đàn 0ngọc của 25mẫu thân, dchỉ khẽ 2fgảy, một 5tiếng đàn c3thanh nhã fliền từ 9đó vang cra. |  |  |  |  |
Hình aảnh cuối ectruyện, . -------------- Y d1Vân vốn 06là nhân cvật được 3tác giả bdmiêu tả 61cảm xúc btheo cốt 59truyện, 7tính cách dckhông cố 07định. Nên 1athực Mình 5không thể cnêu lên 4ecảm nhận 9về nhân 7vật này.Nếu 5có thì có b6lẽ là trách 6hơn là thương.Trong fctruyện hình 9ảnh Long f7Phi vốn bnhạt nhòa ffhơn các d8nhân vật 7trọng yếu 8nhưng lại achính là 7fcầu nối a7hóa giải d3mọi khúc 7mắc. Đây 8là một 5enhân vật 8có thể ccoi là phản ediện nhưng 2dlại khiến f2câu truyện edần bước fđến những 2đoạn cao 35trào.Chi 3tiết cuối 57về sự axuất hiện 9của hắn 16có lẽ là 2rõ nét nhất. Nếu chắn ko bắt bY Vân đi, 3anút thắt 4giữa Long 5fMạc và 2Quân Lăng 7Thiên không afthể gỡ 9cbỏ.Cũng 52chính ở 4Ô Mi Sơn, 8không chỉ 1Long Mạc, bQuân Lăng 4Thiên mà 2ccòn có Long 9Phi nhận 8fra được 17tình cảm bsâc sắc 1đối với 7Y Vân.Nếu 4không phải e8thấy tình a4cảm chân f2thành của cQuân Lăng dThiên và 80sự suy sụp 19của Y Vân, 0ccó lẽ Long 66Mạc sẽ ckhông đành fclòng buông atay.Mọi 4thứ kết 1cthúc khi 7công chúa 5Nhật Hy eQuốc Nhan 2bThính Hồ f0yêu cầu 42làm hậu eccủa hắn.Để 9acứu nàng, 1fhắn bằng 74lòng chấp 3nhận điều 6ekiện đó!Nhưng 2ahắn chỉ 5buông tay, 2khi giây ephút đó, ccâu hỏi a3này, hắn cđã biết. Chỉ 4cần trong 9lòng nàng 6có chỗ 4cho hắn, 33với hắn e8thế là 1đủ rồi.Long bdPhi yêu Y 2Vân, một 9atình yêu 5dthầm lặng 5mà đau đớn. d3 © DiendanLeQuyDon.comThời khắc 3đứng trước 8cánh cửa 3tử thần, dhắn hướng 1về nàng: |  |  |  | Trích c1dẫn: “…Vân 2nhi, hi vọng bsau này ngươi 9dcó thể 69đến âm 00phủ tìm dta. Ta biết, 9ngươi chưa 55bao giờ dthích ta, 38nhưng mà.........Ta 2clại thích 12ngươi, thật 9esự thích d3ngươi." …trong 6đầu hắn 0lúc nào bcũng hiện blên hình aảnh tiểu 6nha đầu d9Hoàng Nhan a3có đôi 1má lúm đồng 9tiền mê 4người, bbên tai luôn 60quanh quẩn e9tiếng gọi 4bThương Dung bđại ca 3lanh lảnh 2êm tai. Nếu 85có kiếp 35sau, hắn 9nhất định 4sẽ không 1từ bỏ 9nàng. Ngực, a7máu tươi d3chảy ra, eđau đớn 84truyền đến, 0Long Phi khó 2khăn nói: 61"Vân anhi, ngươi.........ngươi...........có 00thể gọi 0fta một tiếng 2Thương Dung 94đại ca bkhông?" "Thương eDung đại 8aca!" Trước bmắt một emảnh mờ b5nhạt, trước e0khi bóng 64đêm kéo 4đến, Long 3Phi nhìn dthấy đôi 78mắt trong a8suốt của 1dY Vân nhìn 2cchăm chú dvào hắn, 7cnghe thấy 3tiếng gọi 0Thương Dung 20đại ca 7say lòng 59người. 05Hắn thoả cmãn nhắm bmắt lại, 8avĩnh viễn a6ngủ thiếp c5đi.
|  |  |  |  |
Mình 26đã thức 2dtrắng đêm 7đọc truyện 5với hy vọng 1có một 2chi tiết enào đó akhiến Y bVân trở 44về bên b1Long Mạc.Nhưng amảy may 2dkhông có.Trước cmặt Mình bbMạn La nàng 9ftừng nói: Trước 87Quân Lăng aeThiên: | |