Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 7/11
|
[ 55 bài ] |
|
[Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien
Chương 260 Phá trận fbxin thuốc Tiếng 1trống canh 1đêm từ 6trong bóng a0đêm dần eetruyền đến, ctĩnh mịch 5mà xa xăm. Đã b1là canh tư, f9bóng tối 5cũng vì athế mà 58âm trầm eơn. Trong c5oàng cung dơi nơi sớm ebđã tắt 5đèn, dõi baắt nhìn 9ới cũng 6hỉ thấy c5ột màu cđen kịt. Y 6ân đáp aứng với 7ời thỉnh 3ầu của fha Quý, nhưng a7àng không 9biết am ni 0ô ở nơi 7ào, nên 2ha Quý đã 95hái theo 4ấy tiểu c8hái giám e2đi trước 0ẫn đường. Khi 9ẫn còn 2hưa rời 1đi, bỗng 6dhìn thấy 4fong Mạc 4hậm rãi 1ước ra 9fừ trong 0điện, dưới 1óng đêm 0ạch y lại 9chêm phần cổi bật. Sắc d6ặt hắn 8arầm mặc, 4chân mày eehẽ chau, a0hất tay 5fáo cho lui 1ấy tiểu 8chái giám 3ia, hắn 5dhìn thật d4âu vào Y 70ân, ôn nhu 1ói: “Vân 57hi, ta đi 0ùng ngươi!” “Không 6ần đâu, 99gươi nên dở lại 4hăm sóc ceho Hoàng 63hượng đi. b © DiendanLeQuyDon.com Vân sẽ 8hông có 48iệc gì.” 55ù gì Hoàng e1hượng vẫn 85òn đang d5ôn mê, nàng 5fao có thể 8để Đại 1a ca vì nàng 6bà phân tâm. Trong aóng đêm, dong Mạc bhẹ thở 1cài một 05ơi, thong 1hả nói: a2“Phụ hoàng eần đây 3hường xuyên 9dgất xỉu, 9ha công công dđã nói c0ạm thời bcẽ không 96ó việc a2ì. Có bọn 12ọ cùng 2gự y bên 8eạnh, ta dũng yên 6âm. Cái 5à ta lo lắng 4hính là eong Tình 1ia, bệnh ddủa phụ eoàng, ngự d trong cung 0cđều không 16ó cách chữa fcrị, lẽ a8ào nàng 8ại có thể? cếu thật 7ự lợi dại như 2ậy, tại 28ao, ta trước 5iờ chưa e1ừng nghe 66ua?” “Đại ba ca, ngươi 5hông cần 4euá lo lắng, bhánh Thượng 0át nhân dhiên tướng 43*Ý nói: 7gười hiền c5đức thì ebđược trời diúp*, chắc 1hắn sẽ 1hông xảy da việc gì, 8ếu Kha công bông đã eói nàng 3ó thể trị eết bệnh 2dho hoàng bdhượng, 2a nhất định 03ẽ tận 7ực mời 3àng đến.” Nghe 54hấy một 9iếng Đại 4a ca từ 7 Vân, đáy 95òng Long eạc có chút 05un động, 6dắn đã 98đợi tiếng 7fọi Đại 01a ca này 30ừ lâu, buối cùng 1ồi cũng 9hờ được 90đến ngày 85ày. Tiếng 5aĐại ca 9a vừa êm 9ịu, lại chẹ nhàng, f0ựa như 5iọng nói 6rẻ thơ, 2đã chạm 8đến tận 78đáy lòng 8bhâm sâu 72ủa hắn. Trong dahút chốc, 86ong Mạc e3hìn tha thiết 7ào Y Vân, d5hư ngây cại. Hắn 7hông biết 62hía trước 5fồi sẽ 8ó khó khăn, 71rắc trở 9ì đang chờ 2ọn họ, 8hưng, hắn buyệt đối 69ẽ không eùi bước. Hắn 26uốn dùng 5ăm tháng 7ả một 53đời để 7ù đắp 2fho những 7ai lầm mà 7fắn đã 72hạm phải, 45ắn muốn 0he chở cho dàng, bảo 4ệ nàng, 4ắn muốn edàng mãi 7ãi không 4hải chịu 9ất cứ 7ột tổn bhương nào. “Ta 6ẽ đi cùng afgươi, như efhế sẽ 6hanh hơn 77ột chút.” 7ong Mạc b1ói xong, 1bước tới chía trước 9 Vân, bỗng 82hiên nở 7ụ cười fuỷ quyệt. Y d7ân liền 81hấy hoa 5ả mắt, dhi còn chưa 00ỉnh táo 3ại từ dcrong dáng 4ẻ tươi 4fười rực 1dỡ của cong Mạc, 3àng đã dảm thấy c6hiếc eo 35ủa mình 13ị hắn 5aôm lấy. a © DiendanLeQuyDon.comhoắt cái, 0ong Mạc eđã ôm nàng ehảy lên 33óc nhà, 5ướng phía b3ây Bắc 8eay tới. Suy 26ghĩ bỗng 3hiên quay 1uồng, nhưng 04ảm giác 60ay đi thế ecày làm Y 52ân rất 6ảng khoái, 59iống như daột con chim 7ự do được 3ay lượn 4rên bầu 0brời. Gió 1ào ban đêm 32ốn rất aạnh, lướt 8ùn vụt a6ua hai bên 9ò má, nhưng bhi tựa vào dòng ngực 5ủa Long 4ạc, lại aó cảm giác fấm áp và dan tâm vô d2ùng. Bây bdiờ, chỉ 7ó nàng cùng bĐại ca 78a, sẽ không e2ó bất cứ 36ột kẻ 81ào có thể 7auấy rầy 0ọn họ. “Sợ b7ao?” Long 9ạc cúi 6eđầu nhìn 44 Vân, hỏi. “Không eợ!” Y 8ân ngẩng cđầu, mỉm aaười nói. Lướt 0đi trên 75ái nhà, arước mắt ffđều là 55gói lưu 5y, dưới ffánh sáng 0hàn nhạt của vầng 3frăng, thật aiống như 62đang đi 7rên sóng 4ao biển 6ộng. Cả b5ột Hoàng 4ung rộng dớn đều 97hu hết vào abrong tầm 1ắt. Bỗng d0hiên, một 59ánh đèn 7ee lói từ 9ung điện 6ướng đông 00ô tình rơi 8ào mi mắt. “Đại e6a ca, ai ở cdrong cung 45điện kia? ddĐã trễ 9chế này 3aà vẫn cón cáng đèn.” Long 4ạc híp a0ắt, chăm 3hú quan sát, 02ói: “À, 0à Ngọc 1uyền Cung 0ơi Hoàng 2ử Tinh Mang 9fuốc cư bgụ.” Tâm 8b Vân hoảng 82ốt, Tinh 7aang Quốc, 71ậy chính 3à nơi ở 0ủa Quân dăng Thiên. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên, aa Vân nghĩ 4ới thời bđiểm ở fehuynh Đình 0ơn, Quân ccăng Thiên 41ũng ôm nàng dhảy xuống b1úi như thế 0ày. Nhớ dđến hắn, bắc mặt 2 Vân liền f9ối sầm 0ại, nàng 0eẫn chưa 5ói cho Long bạc biết, 7bgười mặc 2ử y trong 12ôn lễ hôm cay chính eà tên Quân 57ăng Thiên aừng bắt cóc nàng. Đang 7o dự không a4iết có 5ên nói cho 32ắn biết 31ay không, 3ong Mạc 1đã nhận a1a nét mặt 45 Vân có 0ehút bất dfhường, 37iền ôm 6àng dừng crên một eái nhà. “Làm dao vậy, 70ân nhi, ngươi 9eợ sao?” “Không 89hải, là 03a là bỗng fhiên nghĩ f2ới một 2gười.” Hay a0à cứ nói eeđi, không b4iết Tinh 2ang Quốc 0fà Quân Lăng 75hiên có 57âm mưu gì, 83ốt hơn 5à Long Mạc 53ên đề dhòng trước. 66 © DiendanLeQuyDon.comghĩ đến 3đây, Y Vân diên quyết 3ói: “Đại a7a ca, người a4ặc tử e ở trên c6điện hôm 7bay chính faà kẻ đã 6ắt cóc 9ea, Quân Lăng 0hiên!” Long 0ạc có chút 0inh ngạc, 01“Vân nhi, 75gươi nói 6chật chứ?” “Là 8hật, hắn aà hoàng 8ử tinh mang buốc có b2uan hệ, 4aa nghĩ việc 69hành thân bfới Thanh 3âm công 3dhúa cũng e3à có ý a2đồ.” Long acạc nhẹ 51hau mày, aeđôi mắt 3ơi khép c0ại, hôm 55ay ở trên 4điện, hắn 35đã cảm ahấy người d7ặc tử 07 kia có chút f0uen thuộc, 64hật không 7egờ hắn 5a chính là fuân Lăng ahiên. Chẳng 63rách, hắn fhái thị 48ệ điều 07ra khắp 8ơi, vẫn 41hông tìm dhấy kẻ ehả nghi 2ào ở trong afinh thành, dhì ra là frốn ở 5rong cung. Tinh d7ang quốc 4dùng Nam Long 06uốc luôn 6ó mối quan 58ệ thân 21hiết, không 1ẽ lần 3ết thân bày cũng 3fó mục đích 0đen tối c4ì sao? Tên auân Lăng c7hiên kia 2hìn không daiống người f7inh Mang Quốc, 3ắn là thế 9ào với 9einh Mang Quốc? 96ẽ nào thật 84ự là có 7âm mưu? Trong aháy mắt, 7cọi nghi 1ấn cứ 3eần lượt eổi lên. Không cbgờ, tên 6ác ma bắt 5óc Y Vân cdhính là aắn? Lại 7hông ngờ 5ắn cũng 06à một nam 8dử khôi egô tài giỏi dhư vậy. Đột 9hiên, Long e6ạc nhớ a3ới cái 1dđêm hắn 7ùng Quân făng Thiên f7uyết đấu, fdắn ta đã bói một 4fâu. “Vân 20hi của ngươi? 25ơi vào trong 5ay Quân mỗ 0a, nàng vẫn 6aòn là Vân 2hi của ngươi 79ao? Nàng eớm đã 07à nữ nhân 48ủa ta.” Nỗi 0dđau trong 2òng Long 8ạc dần 4ần lan toả, 07đau đớn 2àm hắn 47hông thể 3hở nổi. Hắn dahông biết, faân nhi của 7bắn bị c9ướp đi 3âu như vậy, 0đã phải 83hịu đựng 1bhững khổ bở như thế 8ào, hắn cdđau lòng, a4ự trách 1ản thân, di thương, 41ức giận, 4ất cả dhững chuyện 2fày đều d5à do hắn, 3fhính hắn 40đã đem bàng trao 9bho tên ác 8ea kia. Long dạc ôm chặt d1ấy Y Vân, eeợ nếu 41ỡ buông 3ay, sẽ lại 06ất đi nàng. 47 © DiendanLeQuyDon.comợ không 8ẩn thận, eàng liền 3ị kẻ khác d3ướp đi. “Đại 0ba ca, ngươi 34àm sao vậy?” 6 Vân bị eong Mạc 7ôm chặt 3đến không 9dhở được, 23ương mặt aửng đỏ, 1dhỏ giọng cỏi. Ánh dắt Long 2eạc hiện 2ên vẻ ác e4iệt, hắn e6ạnh giọng f3ói: “Vân 99hi, Đại 0ea ca nhất 8định sẽ d5ắt được 69ên ác ma 8ám khinh 6hường ngươi, 3aa sẽ báo 2hù cho ngươi.” Báo 13hù? Y Vân bgẩn ra, 1iết quân 71ăng Thiên eao? Y Vân cây giờ bới phát 55iác nàng 23hưa bao giờ 4ó ý muốn 3iết hắn, dặc dù nàng f0à hận hắn. 63 © DiendanLeQuyDon.comản thân 86àng vì sao 5ại mềm 19òng với 5ắn như 6ậy. Trong 6hi Y Vân 0bẫn chưa 24uên những 8hục nhã bà hắn đã baây ra cho b5àng. “Đại 4a ca, thực ea hắn cũng 4dhông làm 88ì ta, ta 32ghĩ hắn 3dắt ta chẳng aua là muốn fđối đầu bới ngươi. 6 © DiendanLeQuyDon.comắn và ngươi 10ình như fà có thâm 0fhù đại 6cận gì đó. e3 © DiendanLeQuyDon.comĐại ca ba, ngươi 96đã từng a5ó lỗi gì 21ới hắn 1ao?” Long cạc đăm ehiêu, ở 40rong ký ức của hắn, 2eũng chưa 84ừng gặp 8cua hắn ta. Hắn cbhẽ lắc 33đầu, nhưng 7ất kể f6hế nào, 1au này cũng 0hải đề 1dao cảnh 3iác. Long 7eạc một 53ần nữa 87ôm lấy 98 Vân, hướng a0am ni cô fọt tới. Một cát sau, am ci cô Tố bĩnh cũng 95iện ra trước 0ắt. Thấp d9hoáng phía 2bau rừng 2drúc là từng 7ian nhà trong f7am, trước eó vài gốc chuối tây, 0àn trà cây 6ạnh, còn có hòn non 43ộ, mới bhìn qua thì cất đỗi 3fình thường, b6hưng, nếu 0ỉ mỉ xem 4ét, Y Vân 2eiền kinh 3cgạc phát 59iện ra, 43am ni cô fày cùng 1ây cối, e9úi giả 88à có bao 3àm trận c1háp trong 6ađó, mà 66ại đúng 55à loại d2hập Tuyệt 9rận trên 70ách của 9fẫu thân. Thập 0buyệt Trận? 9ơi này sao 1ó thể bày cđược Thập cuyệt Trận? Chẳng bciết tại aao, đáy 0òng nàng 84ụt qua một bfảm giác 5ui sướng 8ùng run rẩy. Y 11ân bước 2hanh hai bước, 8ađứng ở 95hía trước eam. Đè 37én kích f5động trong cfòng, cao b4iọng hô:” bain hỏi Vong d9ình tiền 8ối có ở 68đây không?” Hoàn e5oàn yên 5ĩnh, không f8ề có tiếng 40đáp lại, ahỉ có tiếng 85á cây xào 9ạt trong bió. Thời e2điểm đêm faối mù mịt 1hế này, 21ắt hẳn fọ đã sớm fđi ngủ. “Vân ehi, nghe ý 8ứ của 70ha công công, fdị Vong Tình fày đúng 4à rất khó 70ời. Có c3ẽ họ không c9uan tâm đến dhúng ta, 9hông bằng 27a trực tiếp 0gõ cửa cđi.” Long 69Mạc nói cxong, tiến 6lên phía 7trước hai 9ebước. “Không 01thể!” 3Y Vân khẩn fccấp hô, 42nhưng đã 6atrễ. Long 1Mạc đã 8csắp rơi 0fvào trong 6eThập Tuyệt 0Trận. Y eVân lo lắng akhông thôi, 18vội vàng 9nghiêng mình 1lách trận, 3nhưng vướn 05phải góc 1áo của dLong Mạc, aetrong lúc 7hấp tấp 52cả hai cùng 9nhau tiến 7vào Thập 91Tuyệt Trận. Phía 32trước tức b3khắc liền 6exuất hiện 5một luồng agió kỳ 4alạ, bốn 6phía sương 66mù bao phủ, dánh trăng b7trên bầu 6ftrời cũng ftrở nên 59tối tăm. Khung c5cảnh huyền 6ảo, lúc 50ẩn lúc dfhiện, lúc d1trước chỉ bcó vài gốc 6dhạnh cùng 60núi giả 3thoáng chốc 1đã biến 6bảo khôn 12lường thành b9vô số bóng 83hình. “Vân 3nhi, không 8axong rồi, 35chúng ta 52đã xâm 37nhập vào fdtrận.” 1Long Mạc 8trầm giọng enói, nắm f0chặt lấy fcổ tay Y 6Vân. Y 70Vân không 4chút kinh 5hoàng, nhắm 9flại đôi 4mắt. Cẩn fthận nhớ 6blại cách abày bố ebThập Tuyệt 23Trận. Một eelát sau nàng 55dần mở 6cmắt, xác 0định vị 4trí đang 5ađứng, sau dđó từng bfbước tìm 47ra đường 6thoát. Dẫn 96đường 4cho Long Mạc, 9dđi vài bước dvề hướng 3cđông, lại cmấy bước 6qua hướng btây, rồi b3bước vài 2bước theo 86hướng bắc. Chỉ f9trong chốc 75lát, bọn 7ahọ men theo ccon đường 2thoát thân, 88tiến đến 5trước cửa d7am. “Vân bnhi, làm 87sao ngươi 42lại có 6khả năng 63phá trận?” 6Long Mạc akinh ngạc dnhìn gương 2fmặt trần 54tĩnh như dnước của 0Y Vân, hỏi. “Y 49Vân đã 1từng xem 0qua trận 1này.” Y 0Vân thong 21thả nói. “Các 2ngươi làm 73sao có thể 15phá được fThập Tuyệt 9Trận?” 78Bỗng nhiên 7một giọng anói nhẹ 3nhàng trong 9fsuốt truyền fdđến. Y 1Vân quay 9đầu, chỉ dthấy dưới 47ánh trăng f3nhàn nhạt, e8một nữ ani áo vải 5lặng yên c2trước gió. Trong 27khoảnh khắc f7này, khung 8cảnh xung bquanh hoàn 69toàn yên 4tĩnh, riêng 8chỉ có c6tiếng gió ethổi vi 41vu, hai người 98im lặng fdnhìn nhau. Nữ f9ni kia không exinh đẹp, 2dtrên mặt 3nàng có f3một vết 90sẹo quái 1lạ, nó 52đã phá 48huỷ đi abgương mặt edcủa nàng, 9nếu không 5có vết 0dsẹo kia, 0có lẽ nàng 5cũng là c3một nữ ftử tuyệt 9mỹ. Bù 1lại nàng ecó một 26khí chất 0thanh tao. cb © DiendanLeQuyDon.comLàm cho người a9khác nghĩ cngay tới esắc trời 41trong vắt 1cùng ánh d8trăng lạnh 42lùng, trông 3rất xa xăm, cmông lung, 9amà thanh 9khiết. Nàng c5lẳng lặng 8nhìn Y Vân, 9nét mặt atuy rằng 24không có fbiểu cảm dgì, nhưng 1ánh mắt 8dlại như d0tràn ngập bbtừng trận dsóng to gió 96lớn. “Ngươi? fLà ai? ” 4Thật lâu 73sau Y Vân 79chậm rãi enói, thanh 57âm có chút 2run rẩy, cnữ ni này dmang đến cbcho nàng 0cảm giác b9rất là 0fthân thuộc. “Bần fcni Vong Tình! 6Không biết 0hai vị thí e5chủ đêm ekhuya đến cthăm, là 6bcó chuyện 0gì?” Vị 4enữ ni áo 8vải kia 7bình tĩnh a4nói, thanh c4âm ngân enga. “Bệnh 8dtình Hoàng 3fthượng 5nguy kịch, 1chúng ta d4đến là bđể cầu 0tiền bối 8ra tay cứu e4giúp.” 2Long Mạc 1nhìn thấy 3dkhông khí 5kỳ lạ 0giữa hai b9người, btừ từ 50nói. “Xin atiền bối 70cứu giúp daHoàng thượng.” abY Vân nhìn 9sâu vào 17đôi mắt 13nữ ni. Đôi f5mắt kia 7trong suốt, fdịu dàng 6anhư vậy, clàm cho Y 5Vân có một b3cảm giác 4ấm áp vô ecùng. Nàng 0chậm chạp acthở dài b8một hơi, 5nói:”Bệnh btình của ahắn lại ctái phát a3à?” Vậy 5là nàng earất quen 7bthuộc với 0căn bệnh edcủa hoàng d4thượng. “Các dngươi chờ b9một lát.” f3Nói xong, 95liền bước fvào trong 6sân, nhổ flên vài 66gốc dược fethảo. Lấy 3ara một chiếc 0chài giã c7thuốc, nhẹ 0nhàng giã, fmài, nghiền, d5thời điểm enàng làm 2ctất cả 7những chuyện d7này, động 5btác thong d7thả nhưng d0thuần thục, 82sau đó từ ctrong phòng 1fmang ra một 78viên thuốc, etrộn với 6thảo dược e0giã nhuyễn 6kia, rồi d6vo tròn lại. Nhẹ 8nhàng đưa 6cho Y Vân, 38nói: “Dùng 0nước uống 9vào.” Sau 8cđó chẳng 56nói thêm 2một lời, 0chậm rãi 65đi vào trong 9am. Long 6Mạc và bY Vân nhìn 3anữ ni kia 5elàm xong 41toàn bộ, 6bọn họ 1bthật không engờ rằng, 2fkhông phải 72mất một 4câu một 10chữ nào 8cũng có 9thể xin 0được thuốc.
Chương 061 đối f6thủ cả 7ađời Thuốc 59của Vong fTình quả 87nhiên linh f1nghiệm, 2Hoàng thượng d2sau khi dùng aqua, từ 6hôn mê đã 15chuyển thành fmột giấc 5ngủ yên 3ổn. Đôi d0mày nhíu 9fchặt của 1Long Mạc f5cuối cùng 7ccũng giãn 9ra, nụ cười 4yếu ớt f7như trút 6được gánh bnặng thoáng a1hiện bên 9vành môi. Kha 1Quý cũng 69vô cùng 15vui mừng, ađuôi lông cmày nơi fkhóe mắt 1như tràn 2fngập ý 7cười, hắn 62hướng Y e3Vân nói: aa“Cô nương 9chính là b6ân nhân 19cứu mạng 91của Thánh 51Thượng. b1 © DiendanLeQuyDon.comKhi Hoàng fthượng 01tỉnh lại, 2người chắc bchắn sẽ 8ban thưởng c0xứng đáng ccho cô nương.” Y 4fVân cũng c3vì hoàng 31thượng 9dmà vui mừng, 87nhưng lúc 21này trong f6lòng nàng 74còn bị 9vướng mắc 34bởi những 2nghi hoặc 2về vị enữ ni kia. Những anghi ngờ 09này cứ 8enhư cây 0cỏ mùa cfxuân sau ccơn mưa, 7phát triển 8ngày càng 0fmạnh mẽ. Vị 9nữ ni kia, 14nếu theo 17những gì aKha Quý nói f5thì rất bakhó mời 80được, eenhưng vì 29sao khi nàng ccđi thì lại 0bdễ dàng 6như vậy, 95không hề d4tốn một achút công 0csức nào dcũng lấy 2được thuốc. 0 © DiendanLeQuyDon.comNữ ni kia 52bày bố 5được Thập 00Tuyệt Trận, amà trận 9pháp này 1mẫu thân 7cũng có 2thể khởi 0động. Trên dfmặt nàng 4có một 9vết sẹo, 8nên không 1athể nhìn 7rõ khuôn emặt trước a5đây, nhưng 8bkhí chất 0lại thanh 9ecao, động 7tác lại 62phóng khoáng dnhư vậy. Gặp 9qua nàng, 53thì trong 09lòng Y Vân b5liền có 61một cảm 34giác mãnh 92liệt, thật 1không hiểu 3được, 46dường như 1sinh mệnh 42của hai bngười cùng choà chung 77một nhịp 07thở. Chẳng 7blẽ, nàng 7là mẫu 5thân của 13mình? Nhưng 4mẫu thân 1tại sao flại ở 9dtrong cung? 6Người không b8phải đang 5ở cùng 0với phụ 0thân sao? 03Y Vân vẫn 54không thể 6quên được 25ánh mắt 51như chứa angàn sóng 13gió kia, 70có thể 9thấy được a9nàng cũng 4rất là ckinh ngạc. 6f © DiendanLeQuyDon.comNếu thật blà mẫu 3thân, nàng 8đáng lẽ 02phải nhận 0ra Y Vân 30chứ, vì 0sao lại dgiống như 53không hề equen biết 5dthế kia? Y 2dVân liếc 01nhìn nét 1mặt tươi e2cười của 2fKha công ecông, vị 5công công 8này thật fsự rất 1là cảm ckích nàng 11nha. Nhớ dlại lúc athấy nàng aở Nguyệt 1phủ, hắn 0đã kinh 0ngạc rất 1anhiều. “Kha 8công công, 4angười nói 21Vong Tình 5rất khó emời, nhưng 3atại sao 0Y Vân lại 68dễ dàng 6xin được 1athuốc, người 7có thể 9nói cho Y aVân được 7không, vị 48Vong Tình ekia và Y 4Vân thật 4ra có quan 3hệ như 1thế nào?” Kha aQuý không 78hề đoán 0được, 5Y Vân sẽ 5trực tiếp f9hỏi qua, 8sau một 2lúc lâu f2liền đáp: f“Cái nghi avấn này etốt hơn a1vẫn là echờ lúc 7bThánh Thượng 8tỉnh lại, 11tự mình 7sẽ giải 7fthích với 2cô nương.” “Y bbVân có điều 4athỉnh cầu, 7bY Vân muốn 7ở tại 6am ni cô, 0sau khi hoàng 1thượng 1tỉnh lại, exin Kha công 7công thay 9Y Vân nói 6với Hoàng 5thượng.” 2cDù sao thân b8phận trước emắt của 1Y Vân có 8chút rối 3rắm, không 65thể tiếp 3tục giả cdạng thái 4giám, cũng 0không thể 52làm cung a4nữ, lại aacàng không 2phải phi 4tử, ở 2elại am ni d1cô chính 8clà lựa 10chọn tốt 4nhất. Hơn 7nữa, nữ 9ni kia cuối ecùng là 9ai? Nàng 4acòn muốn 7dbiết rõ 2thực hư. “Muốn bở lại 0am ni cô, 4Nhan cô nương 3chỉ cần dđược sự 5đồng ý 64của Vong acTình, không bbcần phải 7thông qua 7Thánh thượng, 9nếu cô 0cnương đã 3có thể 45xin được 8thuốc từ dchỗ Vong bTình, như b1vậy nàng 1nhất định absẽ đáp 1ứng nguyện 64vọng của 9acô nương.” 71Kha Quý tinh e1tế nói. Long 9Mạc nghe b7vậy, sắc 3mặt trầm 2xuống, nhẹ adgiọng nói:”Vân 3fnhi, ngươi 6flàm sao có 8ethể ở e5lại trong 8nội đường acủa hoạn 7bquan? Tốt 8dnhất nên 0trở về 2Vương phủ 96của ta đi, 09Đinh Lang 7cùng mẫu athân ngươi 52rất là 4nhớ ngươi 9đấy.” Y aVân nhẹ 0nhàng cười, 8nụ cười 09thê lương bchua sót. Nàng bcsao lại bkhông nhớ 69đến dưỡng fnương cùng 6Đinh Lang 17ca ca, nhưng b1Vương phủ 0của Long a6Mạc nàng ekhông thể 2đến, hắn 2vừa mới cnạp phi, b1còn là biểu 3tỷ của 59nàng, cho eedù hoàng 5cthượng 1fnói hôn 3lễ này 6không tính, f2bọn họ 2atốt hơn 3hết là dkhông nên dđi. Huống 9bchi, ở trong 29cung có thể 26biết được etin tức e4của mẫu 31thân và 3phụ thân, dbất kể 02như thế 8bnào hiện 8tại nàng 46cũng sẽ 3không rời 2fđi. “Không, 06Y Vân ở elại am ni d3cô là thích 2hợp nhất, 58Đại ca e2ca đừng 8ngăn Vân 5enhi nữa.” 12Y Vân chậm 7rãi nói, 9thanh âm 0chứa đựng 0vẻ kiên 1quyết không frời. Y 8Vân cực 27kỳ cố bchấp nên dLong Mạc 9chỉ còn bcách bất f5đắc dĩ demà chấp 6nhận. Ra a5khỏi Long 0Ngâm Điện, dchỉ thấy cmột tia f7sáng bừng 5lên ở phương 56Đông, đêm 5đen đã dtrôi qua, 6bình minh b2dần hé 3blộ. Giằng eco hết cả 8cđêm, Y Vân 3ethật sự 3mỏi mệt. Long e8Mạc cho 3gọi mấy dthị vệ 1trong cung, 4không biết 5là nói cái a3gì, thị cvệ kia liền 32vội vàng 7rời khỏi. Trong 4lòng Y Vân e2có chút d1chấn động, b2Đại ca 62ca muốn flàm cái 4gì? Đêm a1qua nàng fđã báo 8cho Long Mạc 8fbiết về 7cchuyện Quân bfLăng Thiên, cdhay là? Hắn 9muốn bắt 4dgiữ Quân 0Lăng Thiên? “Đại 51ca ca, ngươi 4muốn làm 7cái gì?” “Không a3làm gì cả, f8Vân nhi, fta đưa ngươi 1tới am ni 88cô để c2nghỉ ngơi.” 4Long Mạc 4xoay người, 7nhẹ nhàng 1fcười, bạch ay dưới aánh bình eminh như 82được bao 9phủ một catầng ánh csáng nhàn 3nhạt, khuôn 6bmặt của dhắn cũng e0thêm phần 7anh tuấn 20thoát tục. “Đại c4ca ca, ngươi fd—– không bcần phải 4giấu ta, 5ngươi muốn fdlàm gì Quân 4Lăng Thiên?” cY Vân nhẹ cgiọng hỏi. Sắc 8dmặt Long 3Mạc khẽ 1cbiến đổi, 1bđôi mắt chiện lên 2một tia a9hàn ý, mỗi 16khi nghe tới atên Quân 20Lăng Thiên, f5tâm tư liền dđột nhiên 5chua xót. “Vân enhi, cho dù 54như thế cfnào, ta cũng f1phải gặp 1hắn. Ngươi 53đã mệt 65mỏi cả a8đêm, trước e2tiên ta đưa 72ngươi đến cam ni cô afnghỉ tạm, 8nữ ni kia ebcòn không dbiết có 7chịu lưu flại ngươi 55hay không?” Y 9aVân chậm 29rãi gật ađầu, việc etrừng phạt 13tên Quân 4Lăng Thiên 5bkia là đúng, 63nàng không 0dphải là 78rất hận 20hắn hay bbsao? Hai 2người lặng cclẽ đi tới 2am ni cô. Sắc dtrời đã 78tờ mờ d5sáng, Thập dTuyệt Trận 0eở am ni bcô sớm 3đã được agiải trừ, 5fcảnh sắc 72nơi đây dalúc này 31thật đẹp. Khung 40cảnh này akhông hề 3được chạm 97khắc tỉ d2mỉ nhưng 3lại vô ecùng tuyệt eđẹp. Từng aegốc cây flê cây hạnh 3được đắm 6echìm trong 05ánh nắng dban mai, đặc 75biệt rực 58rỡ. Dưới ebtàng cây 4blà những 95bụi hoa 94không tên, 6mảnh mai c7trong gió. e6 © DiendanLeQuyDon.comSắc màu 9tuy không 0tươi đẹp, 3hình dáng aflại càng 04thua kém fMẫu Đơn, 1aPhù Dung, 8nhưng Y Vân ebiết chúng 5đều có aecông dụng, dabởi vì 0đó đều 1là dược e0thảo. Những c2loại hoa 05cỏ đó fđều tương a5tự với acác dược 64thảo ở 87trong Tả eaTuyết Viện. Ở bmột góc 9tường, 7Y Vân còn eđã phát 5hiện một 5agốc hoa 4emặc sắc, 06vẫn còn 56điểm vài 6hạt sương, 21lay động etrong gió. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐúng là 15đại nhan 8quả phụ, alà loại 80dược thảo 47gây ra hiện 14tượng chết a9giả. Trái ftim Y Vân 9không kìm 1chế được 9bmà đập 4liên hồi, 3dnước mắt a8cứ như asương mù b9che khuất f5đôi mắt, 3là mẫu 51thân, nhất deđịnh là 9mẫu thân. Y 9Vân tiến bfbước thong 12thả vào 9etrong am, denhưng mà dđộng tác 9có nhẹ 9nhàng bao c8nhiêu vẫn fkhông giấu 3được vẻ fkhẩn trương 0ở trong 1dlòng. “Nhan 87Y Vân xin 94cầu kiến 9Vong Tình 47tiền bối.” Không 1khí tĩnh alặng trôi cqua, trong d5am truyền ccra giọng 2fnói êm ái e8thanh nhã 4của Vong d1Tình, “Vào 6đi.” Long 5Mạc nhìn cddáng vẻ a5Y Vân thong 8bthả mà 4đình trệ, 32trong lòng 6lướt qua amột tia 3nghi hoặc, 15Vân nhi của a1hắn, hình 74như có tâm 1sự gì nặng 15trĩu. Trên 86người Vân 1dnhi, cũng 24có không 0ít bí mật. Đứng 54lặng một 7lát, nhìn e1thấy Y Vân dbbình yên 64bước vào 2am ni cô, aLong Mạc 7xoay người c3rời đi. 28 © DiendanLeQuyDon.comHắn muốn eđi gặp etên ác ma 5bắt cóc eVân nhi, dhi vọng 94hắn ta vẫn acòn ở trong d7cung, chưa 7dcó chạy e2trốn. Ngọc caTuyền Cung. Ánh 3mặt trời fbphương Đông 5dần nhô 5lên, ánh cenắng rực crỡ soi rọi 7khắp nhân 3bgian, cũng 9fchiếu sáng 68lên người 0bvị hoàng 7btử Tinh fdMang Quốc 4Tuyết Lạc eÂn. Lúc e7này tâm 89tình của b6hắn rất ctốt, thời 2tiết hôm 6fnay lại 9đẹp như 1dvậy, hắn d3lại có edthể cùng 16người trong 7lòng—Thanh eTâm công b2chúa đi 17du ngoạn. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhớ đến 2đôi lúm 96đồng tiền 9như hoa của 6cnàng, vành 6môi Tuyết 8Lạc Ân 6lại vẽ 6nên một 9đường 3cong thật cdài. Ngáp 4một cái, 5duỗi thân aemột chút, enhìn hoa 1và cây cảnh ctrong viện 4cười ha 4hả, khẽ 3ngâm: “Phù 00sinh trường cfhận hoan 1du thiểu, 8Khẳng ái c9thiên kim dbkhinh nhất 19tiếu.” 1*Thoáng vui 7để lắm a3ê chề, 2Nghìn vàng dchẳng tiếc, d5mà mê nụ 3cười* (1) “Hay 3cho một 2câu Khẳng 7ái thiên f4kim khinh 88nhất tiếu, fhoàng tử ethật có 0anhã hứng amà.” Một 50thanh âm 5ftrong suốt, flạnh như 3ebăng nói. Tuyết 9lạc ân 3quay đầu a0nhìn lại, 0nhìn thấy bmột bạch ay công tử fanh tuấn 16từ trong aaánh nắng 9ban mai đi 5ađến, tia 3sáng mặt atrời soi 5bsáng trên 46người hắn, 0atrông hắn 95như bước 3ra từ trong 9ekhông khí, d6siêu phàm 8thoát tục. Trên 8dmặt hiện dra một nụ dcười nhẹ, anét cười d1tuy thanh 94khiết nhưng 14bởi vì 73khuất sáng, 59nên gương 15mặt có dcchút u tối, 7clàm vẻ 8tươi cười 3đó thoạt f9nhìn có dchút lạnh f9lẽo. Là 4Nhị hoàng 3ctử của 4Nam Long Quốc 8Long Mạc, 2phía sau 3elà mấy d9thị vệ 3đi theo. Tuyết c5Lạc Ân ecuống quít 67thu hồi 1dáng vẻ alười biếng, 4emỉm cười cbnghênh đón. “Tham 6kiến Mạc 04Vương gia, a8Vương gia eđại giá 5cquang lâm, 13thật là 0thất kính.” “Hoàng 9tử không 5fcần phải bkhách khí.” 8Long Mạc 3nhàn nhã b1nói, dáng 6vẻ tươi c5cười như bánh mặt ftrời vừa amọc, vô 4cùng rực 3rỡ. “Vương cgia mời 41vào trong 7điện.” cTuyết Lạc 4bÂn thật e5cẩn thận 6nói, hắn e5biết Thanh 1Tâm công echúa đối ffvới Nhị 4ca cực kỳ 4kính yêu, b6hắn quyết eekhông thể fmạo phạm 32đến ca bca của nàng. ba © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 8evị Nhị b9hoàng tử cnày luôn bcó thái 2độ lạnh 40lùng với 82hắn, hôm 9bnay không 1biết đến 2thăm là 7có chuyện f4gì. Long 51Mạc không 35nói một e2tiếng đi 40vào trong afđiện, thản e1nhiên ngồi 4lại, toàn 12thân toả era một luồng akhí lạnh f7lùng, đôi 1cmắt đen 00tuyền của 8hắn chăm a0chú nhìn 35vào Tuyết aLạc Ân. Tuyết 7Lạc Ân bkhông khỏi 6có chút 7hoảng sợ. “Không abiết Vương bbgia sáng 7dsớm hạ 95cố đến d0Ngọc Tuyền c2Cung, là dcó chuyện 5gì?” Tuyết e5Lạc Ân 7hỏi qua, 67thật sự 5elà đoán 86không ra amà. “Cái d6người mặc 3tử y kia 8có phải 4là thị bvệ của 73ngươi? Chẳng 00biết có 49thể mời bra đây không.” 3aLong Mạc dhờ hững enói. Tuyết 2aLạc Ân f6sửng sốt, 1lập tức 2cnói :” e1Người mặc dtử y? Người 9Vương gia 66nói đến flà Quân? 7Hắn sao 4lại là e5thị vệ 4của ta, 7hắn là 3một bằng dhữu.” 87Nói xong, 4ahướng tùy 5tùng bên bngười nói, c5“Các ngươi dbđi mời d7Quân công 59tử!” “Không dbcần mời, bfta đã tới!” 4Bỗng nhiên amột thanh 9âm nhẹ 63nhàng mà 3tà ma bay 6tới. Long 3Mạc quay afđầu, nhìn 7dđến cửa b7đại điện, 7một thân f0ảnh cao d6lớn khôi engô an nhàn 5cđứng đấy, 6đúng là 6quân Lăng acThiên. Vẻ 31mặt Hắn 4lim dim buồn 25ngủ, dáng 6vẻ lười 3cbiếng. “Đoán 8rằng sáng 4nay Vương afgia nhất ddđịnh sẽ dđại giá cequang lâm, fcho nên Quân 8mỗ nhanh 9chân đến 6đây tham 6kiến.” dQuân Lăng 46Thiên thong 7fthả nói, 22bên môi 3vẽ ra nét b6cười sáng 3blạn. Long feMạc từ b1trên ghế ecđứng dậy, 4aánh mắt 2bình tĩnh enhìn thẳng cvào Quân 24Lăng Thiên. Trong 88nháy mắt, 03giữa hai 63người hiện 4elên muôn f2ngàn sóng 95to cuộn 7trào. Nam 47tử này, 7không giống 8bvới tên dbác ma trong 4btưởng tượng, 0btrên người 8hắn có ffmột loại 6bkhí chất 4atrời sinh 37cao quý. Giọng cdnói của 9hắn tuy 5hờ hững, 9nét mặt 29tươi cười enói chuyện, e8nhưng Long fbMạc vẫn 7cảm thấy 1dđược hận 5bý của hắn, 0như được 2dẩn giấu d5bên dưới 1mạch nước 04ngầm. Hắn 2cướp đi aVân nhi, fhắn cố 8ý ra mặt 1bđối đầu, 8vậy thì 0lý do là bgì? Không cnhớ được f6trước đây cebản thân 8đã đắc a1tội gì 0avới với chắn. Quân dLăng Thiên 4ecũng bình b8tĩnh quan fsát nam tử detrước mặt c9này, anh 8btuấn phóng bkhoáng, khí fdchất bất 2phàm, võ ccông cao c5cường, btrọng tình 1trọng nghĩa. 05 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 8bphải vì 45số mệnh aetrêu người, dcó lẽ cả 60hai đã trở 9thành bằng 2hữu với 8nhau, tâm bađầu ý 7hợp. Nhưng 47mà, kiếp 90này chỉ bsợ là không 7có khả cbnăng, trời 9đã định, 0bọn họ 9suốt đời 8này chỉ 57có thể 9blà đối 8fthủ. Đối 7athủ cả 3đời.
————————
(1)Bài 86thơ “Ngọc 9clâu xuân” 92của Tống 0Kỳ
Đông 9thành tiệm 4giác xuân 8quang hảo
Hộc 60trứu ba 1văn nghênh 5bkhách trạo
Lục bdương yên 8angoại hiểu 9chàn khinh
Hồng 8hạnh chi edđầu xuân d8ý náo
Phù esinh trường bahận hoan ebdu thiểu
Khẳng 09ái thiên ckim khinh 5nhất tiếu
Vị 1cquân trì 7tửu khuyến 4età dương
Thả 7hướng hoa 0gian lưu d0vãn chiếu.
Bản 2dịch: khuyết 11danh
Thành 9dđông đẹp fánh xuân 3đầy
Lắn 8ctăn sóng agợn khách 4lay nhẹ 52chèo
Liễu 5xanh mây 2khói vờn 95theo
Đầu e7cành hạnh 37nở, như 3creo xuân avề
Thoáng 1fvui để 5alắm ê chề
Nghìn aevàng chẳng 79tiếc, mà 00mê nụ cười
Nâng 0ly khuyên 34nắng vàng 0etươi
Vì 05hoa, lưu 1chút ánh 3ngời lên bhoa
|
| 09.05.2012, 23:38 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien
Chương f62 Lăng Thiên b1bị bắt Trong 39am ni cô flà một b0khoảng không fyên lặng f7trang nghiêm, 1ở giữa cđại điện, debức tượng bQuan Âm tay c6cầm bình 0nước Cam 4ồ, thanh 82hã Ánh 9ặt trời 0đỏ mang 4ánh sáng 9uyên thấu 80ua khung cửa 77ổ, được 47hạm khắc 11inh xảo aở am ni d0ô, bên trong 32điện thoáng 31hấy mấy 1eữ ni đang dcầu nguyện cuổi sáng. Các 2àng đều 8cột thân dáo vải, edai mắt nhắm 3ghiền, chắp day trước c8gực, yên 44ặng cầu aguyện. Y 3ân đứng 84ặng một d5ên, tâm a8ình kích d0động dần fình tĩnh 3rở lại. Mẫu 6hân, vị 8ữ ni có 04ết sẹo 85rên mặt 5ia chính 7à mẫu thân 09inh ra nàng f9ao? Là thiên 6ạ đệ ehất mỹ 8fữ năm đó cư? Là người 8erong bức e8oạ của 65oàng Thượng eao? Chân 3ung nàng fdạch y thuần 66hiết, gương b9ặt trong cuốt như 74ặt nước, 3hần thái 2hông minh, 6fhí chất 60hanh cao, eđôi má 1úm đồng 17iền như doa như ngọc. Lúc 7ày, áo váy dơ lụa đã 4đổi thành faáo vải 3fủa nữ ai; trên bàn 4ay thon nhỏ 6à chuỗi b0ràng hạt 3ồ đề, 0đang chắp 0ay trước 30gực; dung 7fhan rực 4ỡ như hoa 4iờ đã 23ị huỷ 8eoại bởi f3ột vết 1ẹo thật 0ài; sự aơ trí cùng 30ình tĩnh fđược giấu 09đi dưới 3đôi mắt 7bhanh tịnh 8ấy. Mười 2ấy năm drôi qua, 72hững ngày 02háng đó ebhư bị dìm 9aâu dưới ffđáy sông, 7ahông chỉ ddhay đổi b0ung nhan bên 47goài mà 42ả bên trong a0ủa nàng. Rốt 14uộc thì d7ăm đó đã 4ảy ra chuyện b5ì? Mẫu 7hân vì sao bại xuống 1óc làm ni 1ô, trốn 0dở trong dcung? Vì sao 0rong suốt bười mấy d4ăm cũng 2hông liên 3ạc với 2agười thân? f0ẫu thân cại sao lại 34ấy pháp banh là Vong 7ình? Vết 2ẹo trên a2ặt là thế 26ào? Năm 55đó nười 9ao phải 7iả chết 0ột lần 4ữa, đem 99ữ nhi giao aho dưỡng 3ương chăm 0óc? Vì điều 6ì mà mẫu 3hân không cở cùng 3ới phụ 7chân? Những 3âu hỏi 7iên tiếp 7uanh quẩn 75rong đầu 6 Vân không 85ời. Mãi dho đến d3hi các nàng 9càm xong buổi f1ầu nguyện bdáng, mãi c4ho đến b2hi Y Vân 46đi tới 8rước căn 76hòng của 10ong Tình. Hai cgười ngồi ađối diện 1ới nhau, 83hía trước b7ớm đã 1ó một tiểu 6i cô dâng arà. Luồn 63hí bay lên a5ượn lờ 3hư sương 11ù che khuất 3đôi mắt c Vân, trên 30ặt nước bà từng 3á trà xanh diếc tươi aeát dập c1ìu, lượn 7òng quanh 05hau. Có 5cằm mơ cũng 1hông nghĩ 9đến, sẽ 26ặp mẫu fhân ở trong 9ung, càng 94hông thể 9ưởng, sẽ cùng mẫu d9hân ngồi 68ở am ni 2ô mà uống 7frà. Trong 52oàn cảnh 4ày, Y Vân 8hật không 5iết vị brà như thế c1ào. Vong f6ình ngồi e0gay ngắn, cắc mặt 2crầm tĩnh, eên lặng e5hông nói, achuôn mặt 4àng ở giữa dàn hơi nước d8ấn vít fại thêm 3ahần mơ b1ồ, làm dả thân afgười nàng 8hìn qua có 1hút mờ 45ảo. Đôi 51ắt nàng 7hư mặt 3fước bị 4ương mù 8ao phủ, 82hiến Y Vân 8ehông thấy 89õ cảm xúc f4rong ánh 2ắt ấy. Từ bbrên cổ 0ay Y Vân 20hậm rãi e3háo ra chiếc 8òng tay kia—–chiếc 1òng tay bằng 2àng có khảm fgọc mà cẫu thân eđể lại, f1đặt lên 26àn gỗ. Sau 6đó hỏi:”Không fiết tiền 6ối có nhận a0a vòng tay bia không?” Vong 2ình nhìn 5hấy chiếc 7òng, sắc 8ặt khẽ 6hay đổi. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐôi tay 58àng run run, 0hè nhẹ 6ầm lấy a1òng ngọc, 8ỉ mỉ nhìn 4ua. Thật 2âu sau, đặt 2òng ngọc 5uống, đôi 94ắt bình 8ĩnh nhìn aeề phía 7c Vân, nhưng e5rong đấy 8à muôn vàn 87gọn sóng e1ảm xúc 63—-dạt 9bào. “Người 5hính là a9ẫu thân 6ủa ta! Phải 0hông?” Vị 1ữ ni không eói một bời, chắp 2ay trước 6dgực, đôi cắt nhắm c5hặt. “Có 5hải người ecđã sớm 30hận ra Vân 6hi?” “Mẫu 54hân, vì 93ao người 1bhông muốn ahận Vân 1dhi?” “Mẫu 1hân, người 51ó biết a8ân nhi nhớ 8gười như b1hế nào 1hông?” “Mẫu 13hân, người 14ó biết 8aà ngoại 9ởi vì nhớ c8hung mà tóc ađã bạc 08rắng không?” “Mẫu 3ahân, người 0ó biết aân nhi đã 5ahải khổ 26ở ra sao fhông?” ———– Lời bói Y Vân e0úc đầu fhì nhẹ 90hàng êm a0ịu, sau 5rở nên 38ghẹn ngào 2ức nở. Vong 2ình cuối 18ùng cũng ahậm rãi dở mắt, 46ắc mặt d5uy rằng c7ạnh nhạt, 86hưng, đã aeó vài phần 86iền từ, 4cđôi mắt c1hư ngấn 0cệ. Y 70ân nhẹ 2hàng bước eđến bên 8gười, vui 3ẻ nở nụ 64ười, đôi e1ắt cong 4ong như ánh 2răng nhẹ 1dịu, nàng 19ươn đôi 2ay mượt 1à như ngọc 79ôm lấy, 9ép đầu 4ào lồng fgực của cẫu thân. Vong 25ình khẽ ebướt bàn b2ay run rẩy dỗ về mái b6đầu Y Vân. “Vân 8hi, ngươi dbhật sự 4dà Vân nhi 5ủa ta sao?” 0ước mắt 7ui mừng 9hông ngừng 1ơi xuống. Vong cfình cuối fùng vẫn 04hông thể 30ong tình. Ngọc 87uyền Cung Long bạc bình dĩnh nhìn fhẳng vào 52uân Lăng c9hiên, chậm eãi nói: 4“Ngươi 84à Quân Lăng dhiên?” “Không dcai! Tại 3ạ chính 8à Quân Lăng 8ahiên.” 4fuân Lăng 66hiên mỉm d9ười nói. “Ngươi cì sao cướp 9đi Y Vân?” 1cong Mạc 2dạnh lùng eỏi. Đôi ai Quân Lăng 0hiên hiện 7ên một 3ehút tà ma, 38“Vương 41ia! Thật 2à oan uổng 03ho tại hạ, 04ại hạ 2ẫn chưa 0ướp Y Vân, ahính là 38gươi cố 82ắng đem aàng nhét ecào trong 36ay tại hạ.” Ánh 5ắt Long aạc ngưng 5cđọng, tiếng eói thâm 01rầm mà cãnh đạm, 2b“Vậy ngươi 01ì sao cướp 5eđi Nguyệt aạ Hương?” “Không aai, ta là 8ướp đi 0àng, ngươi 86hông phải 3đã dùng eiểu nha foàn kia đổi dề nàng abao, chẳng 1ẽ Vương d7ia muốn 95ính nợ ffũ với Quân 0eỗ? Ah! Ta 0ao lại quên aất, Nguyệt 9ạ Hương fôm nay đã bà phi tử 9aủa ngươi! 3hu quân vì 0hê tử mà 6đến đòi 59hút công 9ằng cũng 39à đúng c6đi.” Vẻ 4dặt Lăng f1hiên thờ 4ơ như không, 42ên môi khẽ 3iện lên 1ét cười. “Quân 7ăng Thiên,” bong Mạc 9ạnh lùng 65ói: “Bổn 5ương hỏi 76gươi, chúng 9ea đã từng aauen biết 92hau sao?” Quân feăng Thiên d8ghe vậy, 4ắc mặt 0iền tối f5ầm lại, dfđôi mắt d5hát ra hàn dý, hắn 41hậm rãi cói: “Chưa 44ừng quen fiết!” “Chưa 3ừng quen 6iết sao?” c2ong Mạc c6hìn sắc 8ặt hắn aối tâm, f7iền hiểu e9a mọi chuyện. 61 © DiendanLeQuyDon.comuân Lăng 66hiên là 26ận hắn, 5bhưng hắn 50ẫn không 2iết là 98ản thân bđắc tội fới hắn 1a khi nào. Rốt 61uộc hắn 2à ai? Nhưng 68ất kể ehư thế fào, trong c4ung này quyết 1hông cho 7chép tồn 56ại một bẻ thù địch e2hư hắn. Nét 1cặt đanh 79ại, ra lệnh: c“Người 7đâu!” Vài chị vệ 18uất hiện, cây quanh c7uân Lăng chiên. “Đắc 6ội!” Long dạc lạnh 4iọng nói. Quân 1ăng Thiên 6hìn đám 2hị vệ eây quanh 36ình thì 1a hả cười, 5ẻ mặt 6ự do tự fại, hắn 57ỉm cười 6hìn Long a0ạc nói: bd“Vương 68ia hôm nay 99ắt Quân faỗ, chỉ 5ợ ngày edau sẽ phái 5gười đến 5hả ta.” Long 0eạc lạnh 80ùng nói: b“Sẽ không!” Quân 5eăng Thiên 48hông có 4ý định 0hạy trốn, 2bđã ở trong 98ung này, 5ắn có chạy f0ũng không 34hoát. Hắn 12ũng không 8ó phản cháng, hắn 3fiết bản ehân không 74hải là bđối thủ aủa Long 2ạc cùng 2đám thị 1ệ này. Cho cên hắn 1ự nguyện 49hoanh tay chịu trói. Tuyết 61ạc Ân vốn d6hấy hai 31gười họ 5ui vẻ trò b7huyện với 5chau, thật 0hông ngờ aiến cố 66ỗng nhiên duất hiện. Hắn f1o lắng nói:” 73ương gia, 5euân là bằng 6ữu của 6a, hắn không b5hải người bbấu, Vương 9ia vì sao b6ắt hắn? 5ương gia 80ó thể nể 3ặt ta, thả 04ắn không.” Tuyết 1ạc Ân thật 7eự không 6diểu nổi bgười Nam eaong Quốc, f1ắc mặt 3hay đổi 7ất thường, co với trở 6ay còn nhanh cơn, làm 39ho người 0hác không 4ịp phản d2ứng. “Vương 0dia, đây cà vì sao?” a6ừ cửa 2fđại điện, eột giọng 9ói trong d9rẻo như 8iếng chuông c9gân truyền fađến. Một 5hân ảnh 19đỏ tươi adỗng nhiên 0uất hiện. Chính b0à công chúa fuyết Mạn 2ea, rõ ràng 22à vừa mới bgủ dậy, 60đôi mắt cim dim. Nhưng 7hi nhìn thấy 7cuân Lăng c6hiên bị 57ắt, đôi 80ắt tím e3hẳm của adàng đột 6hiên mở 41o, chiếc 81oi trong tay 4fũng run lên 89hè nhẹ. “Thiên f1a ca, có 5huyện gì 02ậy?” Long 61ạc không 2ói gì, tính 9hí vị công c3húa này 2ắn cũng fiết qua, 3hưng mà faôm nay ai 6ũng đừng 7ơ tưởng 0ó thể cứu 49hoát Quân a9ăng Thiên. Quân 1ăng Thiên beảo quyệt 8ười, nhìn 9duyết Mạn 49a chớp chớp 7ắt, “A 9ba, đại c0a có lời 5uốn nói 6eới ngươi.” Tuyết a2ạn La đi 6bới, Quân 5ăng Thiên ahẽ nói eài câu vào 7ai nàng. Tuyết aạn La liên a9ục gật 11đầu, sắc 8ặt có hơi 4ịu đi. Đám agười áp 4iải Quân băng Thiên 68a khỏi Ngọc a2uyền Cung. Mặt crời đỏ cbực treo b4rên cao, e0hó mà có 83được một 6gày đẹp 83hư hôm nay. Ánh dắt Long 9ạc và Quân eăng Thiên ecị bóng báng một c9ữ tử bạch 86 ở phía e6a chạy tới eấp dẫn. Nàng aừ trong 15ánh nắng fan mai vội 2àng lao tới, 1ởi vì chạy euá sức, bdhuôn mặt c9ủa nàng 0ửng đỏ, ahư một fđoá hoa 6dêu kiều. Gần a6đến nơi, 1àng tựa 3ào gốc 9ây bên đường e3hở gấp, 6rên trán dồ hôi lấm dấm. Nàng 25à Y Vân. Trong 3úc ở am 7ei cô nhận cặt với 1ẫu thân, 1àng bỗng 65hiên nhớ 3ới Long dbạc muốn 5ắt Quân aăng Thiên. Tâm feiền đập a6hanh không cgừng, không 01hể nào a2ổn định, 22àng không abiết vì 20ao lại sốt 5uột như 76ậy, chỉ 48iết là 5àng rất 8à lo lắng. Nàng diết nếu 31ong Mạc e9đến bắt 2uân Lăng dahiên, hai 7egười ắt 16ẳn sẽ 5eđánh nhau, 0àng không duốn nhìn 8hấy cảnh aượng đó. 4 © DiendanLeQuyDon.comàng sợ 4bong Mạc 55bị thương, 07nàng cũng c5không muốn 73Quân Lăng fcThiên bị a4thương. Nhìn 27thấy Quân 9Lăng Thiên cbị đám 9người áp 4giải, Y 0Vân sửng 3sốt. Ác ffma này, sao flại bị 4bắt? Làm 5esao có thể? dĐêm đó, a7nàng rõ a7ràng nhìn eethấy Long 8bMạc và c8Quân Lăng ddThiên quyết 1đấu, công 66phu hai người efngang nhau, 4tại sao 05chỉ trong 4một lát 8đã bị cbắt giữ 92thế này. Tên dác ma này 32cuối cùng 1đã bị 5bắt, sao 91trong lòng 4nàng lại 00không cảm 1thấy một 61chút vui 8bmừng? Hắn f5vì sao không 0trốn? Không 1bbiết tại fasao, khi nhìn 18vào ánh 60mắt Quân b8Lăng Thiên, 1Y Vân cảm 0thấy có c4chút áy 8náy. Hắn 9dlà ác ma, b2không có 54chuyện ác fnào mà không 72làm, nàng ffvì cớ gì 1lại nhân 5từ với e1hắn như evậy? Ánh c5mắt Quân 0eLăng Thiên aphức tạp 9nhìn Y Vân, f6cứ tưởng 1rằng nàng dsẽ không 80nói với 5Long Mạc, 9nhưng nàng 2vẫn là 3nói. Lòng ccủa nàng e6vĩnh viễn 6ở trên 2người Đại 47ca ca của 4nàng. Hắn efbỗng nhiên 9mỉm cười d3tự giễu, 30đôi mắt fnhìn chằm 1chằm vào 59y Vân, ước 66ao nhìn ra 5một chút athay đổi 2trên gương 91mặt của 5nàng, nói: f3“Ngươi etới làm 2gì? Là tới fxem tình 8cảm bi thảm 36của Quân 51mỗ sao? 4dNhư vậy 8thì mới 0ckhiến ngươi 17dễ chịu 29đúng không?” “Là 4angươi!” Tuyết cMạn La nhận 9ra nữ tử 7bị Thiên 6eca ca giam c0giữ. Nàng bsao lại cở trong 6dcung? “Là 6ngươi hại f8Thiên ca fca?” Tuyết 4Mạn La hỏi. “Là fbta, nhưng 41hắn đã 7dgây ra tội 0fthì phải cchịu tội.” cY Vân bình 1tĩnh, chậm 7rãi nói. Roi dda trong tay 3Tuyết Mạn 21La bỗng anhiên không 1lưu tình cvung lên, 72ánh vàng d3trên thân 65roi hoà vào dánh nắng 7achói chang, 7toả ra hào 8quang loá c0mắt, làm dY Vân không 9thể mở fto đôi mắt. “Không cthể!” c1Quân Lăng d1Thiên hét 8lên, thân f6ảnh nhanh 0echóng lao ađến, tuy 26đôi tay 19bị trói, e5nhưng hắn 09lại che f1chắn trước b7người Y 8Vân. Mắt b5nhìn thấy 9croi sắp 0quất lên cangười Quân ecLăng Thiên, 2Long Mạc 83đột nhiên e4ra tay, chỉ 3một cái 1đã bắt b5được roi, beánh mắt 0nghi ngờ, fcQuân Lăng 32Thiên này e5vì sao lúc 67nào cũng 8ara tay cứu 7aVân nhi, b0chẳng lẽ? 0Hắn yêu 9Vân nhi? Tuyết aMạn La kinh 84dị nghĩ 40lại, ánh 12mắt nhìn 9Quân Lăng bThiên nói: 1“Thiên 75ca ca, ngươi 8tại sao 18lại cứu enàng?” Quân 31Lăng Thiên cekhôi phục 16lại bộ adạng linh 5tinh lang 4tang, nói: 7“Ta không 1phải cứu 2enàng mà 1là cứu 6ngươi, A 7La, ngươi ddsao lại 9dxúc động f4như vậy? cNàng là engười trong 8lòng Mạc 1Vương gia, cngươi đắc 2btội với b9nàng, không dsợ Mạc dVương gia 3đem ngươi b5với ta nhốt e2với nhau ehay sao?” Hắn 8mặc dù 0nói chuyện cvới Tuyết aMạn La, 0nhưng, đôi 16mắt lại dnhìn chằm f4chằm vào bY Vân. “A fLa không dbsợ, A La cnguyện cùng 6aThiên ca 1ca chịu dtrói.” 9Tuyết Mạn 3cLa kiên định a1nói. Nét 18mặt Lăng 8Thiên hiện 0dlên một 1etia cảm cđộng nói: d6“A La, không 73cần đau b8lòng, ngươi a0đã quên 5những lời 7đại ca cvừa nói fvới ngươi csao?” Tuyết dfMạn La gật c4đầu, nói: 98“Thiên 92ca ca yên dtâm, việc 9ngươi phân f0phó, A La 2bnhất định 42sẽ hoàn bthành.” Long edMạc kéo fY Vân đến abên cạnh 3mình, ôn fnhu nói: c“Vân nhi, 6sao lại 5tới đây, 93lo lắng 1cho ta sao?” Y fVân đờ 81đẫn gật 6cđầu, bản 2thân cũng c0không nghe 4rõ Long Mạc 8đang nói 4ecái gì. Nhưng, 92ánh mắt 6Quân Lăng 91Thiên lại 43bỗng nhiên au ám, hai 65mắt híp dlại, không 0biết là 6đang suy 5nghĩ gì.
Chương fb63 cầu hôn Ánh 42mặt trời 2rực rỡ, 44ấm áp phủ 64lên trên 2fngười. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, trong 0lòng Y Vân felại nổi e9lên từng 31hồi lạnh d2lẽo. Quân 9Lăng Thiên 39bị giải 0đi, trước a6khi đi hắn 10còn quay 09đầu lại ecười, nụ f1cười kia 59thật ấm cáp, như fdánh mặt dtrời hừng 46đông. Chỉ 92trong phút 2giây đó, ctrái tim cY Vân dâng 7flên một 6loại cảm 6giác khó 7ctả. Nàng 6không rõ, 7cảm giác c6đó là gì, 41nàng chỉ 6biết phải 5cố gắng 20loại bỏ 4cảm xúc 43đó. Quân 17Lăng Thiên 9bước đi favề phía bánh nắng, cbóng dáng 6cin dài trên 7sân. Hình e6dáng tử 8sắc kia d8bao phủ 0tràn ngập fatrong lòng 1eY Vân, không e4chịu rời 6đi. Long aMạc yên fclặng nhìn fY Vân, hắn 30không biết b3Vân nhi nàng 3đang suy 6nghĩ gì, fhắn chỉ d6cảm giác eđươc nàng 3dkhông bao a8giờ … b8còn là Vân 5nhi trước 7đây, từ 1esau khi trở 5về, đáy 7blòng nàng 7bluôn chất ffchứa nhiều 9tâm sự, 75chưa từng cecó một dnụ cười b1thật sự. Nhưng, 83cho dù như 9thế nào, 3hắn vĩnh bviễn không 2buông ta. d4 © DiendanLeQuyDon.comHắn muốn acgiữ lại 0bVân nhi, 16lưu nàng 4bên người, anhư thế cfmới có 30thể nắm 8giữ trái aatim nàng. Long eMạc gắt 50gao giữ dchặt cổ 6tay Y Vân, 05chậm rãi 7đi về phía 6trước. Đi ađến một 7anơi trong 4viện, sáng csớm từng fđoá hoa 74xinh đẹp 8ee ấp, trên 59cánh hoa 35còn lấp elánh vô 03vàn hạt 2bsương long 89lanh màu dngũ sắc b7dưới ánh 54mặt trời. Y 14Vân dừng 0echân bên ccbóng cây, 0dtrầm mặc 6amột lát, 1hỏi, “Đại f9ca ca, ngươi 91dự định 27xử trí 5hắn như 2thế nào?” “Vân fnhi, ngươi a5thấy thế 22nào?” Tiếng 0enói ôn nhu, 0giọng điệu 4cnuông chiều. Sự 7dịu dàng 7này làm 9trái tim daY Vân hổ 8bthẹn, ở 19trước mặt f8Đại ca 43ca nàng lại benghĩ cho ftên ác ma bkia, thật clà không 1nên như 2vậy. Nhưng, cnàng không 0nỡ nhìn achắn chết. Quân eLăng Thiên eavẫn chưa dthật sự batổn thương anàng, hắn 43chỉ trêu ađùa nàng, 5anếu bởi 1vì vậy a4mà giết a0hắn, cả c4đời này cnàng sẽ 01không thể anào yên etĩnh. Cắn 1bnhẹ môi 8edưới, nói: 8“Có thể 3sau khi giam 6dgiữ hắn 6một thời f6gian rồi 30thả hắn ckhông, dù 00sao, hắn e1cũng chưa b9làm gì Y 6Vân.” Đôi 59mắt Long afMạc tối dtăm nhìn 4thẳng vào 1Y Vân, nét 0amặt nghiền 6ngẫm. “Nhưng, cnếu thả 2hắn. Hắn ffsẽ còn 84cùng ta đối 0địch, còn ccó thể elại bắt bcngươi. Vân enhi, đối 1với ác 3ema thì không 34thể nhân 8ftừ, có 63biết không?” Y 0eVân cúi bđầu, trốn 60tránh ánh dmắt Long 17Mạc. Trái btim hắn dbỗng nhiên 7ađập mạnh, 7loại cảm a5giác lo sợ 1mất đi 99này không a5ngừng lan 63toả. “Vân fnhi biết, fchỉ là…………không d3muốn giết ahắn thôi. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhư vậy, 9Y Vân sẽ crất áy efnáy.” “Được carồi, theo fcý ngươi, 0qua một 26thời gian, 1đại ca 73liền thả 9hắn.” Y 0Vân cuối 88cùng cũng 7thở ra một 7hơi. “Đa c7tạ Đại eca ca!” 1Y Vân không 5suy nghĩ dgì liền 1enói. “Ngươi f3là thay Quân 4Lăng Thiên f0cảm tạ 68ta sao?” 59Thần sắc abLong Mạc 2tối sầm alại, hỏi. Y d6Vân lúc canày mới 7phát hiện 57lời cảm 2tạ của amình có eachút không 66phù hợp, 2enhưng dù 8sao nàng e3cũng đã b2nói ra, hơn 9nữa đây 5dchẳng phải 8là làm theo 97lẽ thường 37sao. “Ta, 25không phải, 3Đại ca 4bca, ta chỉ flà cảm ethấy hắn drất đáng 2thương….Ta….” 07Y Vân băn bkhoăn giải f1thích. “Ta a7biết,” 48Long Mạc 9bỗng nhiên 47cắt ngang 8lời Y Vân, abnhìn nàng 7ethật sâu, 6“Vân nhi, c2trả lời e8ta, làm phi ftử của e0ta được 1không? Hôn 6sự của 30ta cùng Nguyệt 8tiểu thư 8là không 8thể, phi d2tử của fta vĩnh viễn cchỉ có bthể là ecngươi, ta 55sẽ xin phụ 2hoàng cùng 8mẫu thân 7đồng ý e0chuyện của 8chúng ta, 57ta cũng sẽ 90không ngại chướng Nguyệt dbtướng quân 27và Nguyệt ctiểu thư 9bcầu xin 8tha thứ. c © DiendanLeQuyDon.comChỉ cần…… 5Ngươi chịu b4gả cho ta, 8Vân nhi, 70đồng ý evới ta được 2không? Gả 2cho ta, được 2dchứ?” Ánh 30mặt trời 2len vào từng 8cánh hoa, cngọn gió. Lời 7nói Long cMạc dịu adàng vương 9vấn bên 5tai Y Vân. Hơi 8thở của fhắn vờn 0quanh mái a0tóc như 2cmây của anàng. Trong 04ánh mắt acủa hắn 9tràn ngập dfvẻ ôn nhu. Hắn 2căng thẳng anhìn Y Vân, 7hắn chờ 1đợi câu etrả lời eccủa nàng. Gả 3acho ta, làm 5phi tử của fdta, được echứ? Trái btim Y Vân 1dtrong nháy 6mắt như 47nổi lên 5hàng ngàn 14cơn sóng. Gả b4cho ta, được 5chứ? Được, 2ctất nhiên d3là được, 8nàng đã cyêu mến 2từ lâu 3Đại ca cca của nàng, 72nhưng mà, 5nàng có 9thể sao? 3Làm sao có ethể? “Vân 3nhi, đồng 0ý với ta, 5được chứ? 72Không cần 8phải lo 16lắng quá 23nhiều, Nguyệt bHạ Hương ckhông lấy e5ta mới có 37thể tìm 8thấy được 8hạnh phúc athật sự 63của nàng 39ấy. Vân enhi, gả c6cho ta, để 5ta yêu thương 0ngươi cả 6đời, sủng 21ái ngươi 3cả đời, 42che chở 07cho ngươi ehết cả f1cuộc đời acnày, được d7chứ?” Trái fetim Y Vân c3như dây a4huyền cầm, c9run rẩy 1bkhông ngừng, 1bY Vân như flạc vào 2ctrong mộng, 7agật đầu, 0dnhẹ nói, a“Được, 89ta đồng dý.” Y eVân cúi 3đầu, giấu 7dđi đôi 6emôi đỏ 3bmọng, chiếc 9cầm nhỏ 95bé duyên 72dáng, đôi c3má nàng 46ửng hồng, 54rèm mi nhẹ 79nhàng rung eđộng như cbtrái tim dacủa nàng. Nhìn 10nàng thẹn dthùng tựa afnhư một 97đoá hoa 4yêu kiều 9mềm mại. Long 2dMạc nở 5dnụ cười. Nụ 7cười sáng 75lạn, rực 8drỡ mà anh 44tuấn, thoáng 5chốc, Y fVân dường 13như có thể 50nghe thấy 06âm thanh 8hoa nở. Giờ cphút này 0thật hạnh 5dphúc. Long f3Mạc vươn 8tay, mười bcngón tay 9đan vào enhau, ở 30cùng một ebchỗ, si 9ngốc nhìn 83lẫn nhau, 6ánh mắt 3dtha thiết 5akhông rời. Trong a3mắt của c8ngươi chỉ dcó ta. Trong d1mắt của eata chỉ có d8ngươi. Trong 6lòng của bbngươi chỉ 60có ta, Và fatrong lòng 3của ta cũng ebchỉ có 1ngươi. Vĩnh eeviễn không 44xa rời nhau. “Vương 56gia,” một a2thị vệ cxuyên qua 8bụi hoa, 6vội vàng 87chạy đến. Khi fdđến gần, 91bẩm báo: 2“Vương 7gia, tiền 9tuyến có 99tin tức 6truyền đến, 92Thánh thượng 9cho gọi 3người vào bđiện.” Sắc 47mặt Long 96Mạc đình 03trệ, quay d6đầu ôn 09nhu nói với 92Y Vân, “Vân cfnhi, quay 4về am ni 80cô đi, một 14lát ta sẽ 4đến tìm eangươi.” Nói a3xong, lưu fluyến rời 4bđi. Bạch 4y càng lúc 4càng khuất cxa, thân dảnh thẳng 9tắp tuấn 2atú dần 16dần biến 8mất. Y d7Vân một d2mình bước adọc theo 8con đường. Trái 5tim sớm f1đã được cbao phủ 1bởi cảm 9agiác hạnh adphúc, tựa cnhư muốn 8cbay lên. e7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng trong 40lòng còn f7có một a6bóng ma lờ cdmờ không 4exua đi được. c © DiendanLeQuyDon.comY Vân lắc 4lắc đầu, 4xoá đi bóng 6ma không 90rõ kia. Bầu atrời một 70màu xanh 4thẳm, Áng 3mây trắng 8tinh thong f6dong, Ánh enắng mặt e0trời sáng 47rực xinh 3atươi, Sắc f2hoa lại 0acàng thêm 17đáng yêu, Làn egió ấm 9áp tươi amát như e5vậy, Khung 46cảnh trong 69hoàng cung cbđẹp như 5tranh vẽ, ebcung điện 7fthì nguy c4nga. Tất 8cả mọi athứ đều 0tốt đẹp. d © DiendanLeQuyDon.com*Đúng là ekhi iu thì cdthấy cái eji` cug đẹp c6ma`* Ở 1trong bụi ehoa mải 5mê rong chơi, ehương hoa etình tứ 40bay vào cánh 3mũi, Y Vân edang rộng ađôi tay, 1cnhắm mắt fetận hưởng cgiờ khắc 4này. Ánh amặt trời 5bỗng nhiên 3ebiến mất, btrên đỉnh 1đầu dường 4như có một 0fbóng ma che 06phủ. Mở 2mắt ra, elà Long Phi, 4cchẳng biết 7ahắn đi 6ctới trước 5dmặt nàng cekhi nào. Hắn 8đứng ở bnơi đó, 3dkhuôn mặt 41vẫn tái cnhợt như b1tuyết, con 02ngươi thật 7sâu nhìn b9vào Y Vân, bhàn ý tràn dngập quanh 7dthân thể 10hắn. Hắn 3như trái angược với cánh nắng, 13nếu cứ 72mãi đứng 67dưới ánh 7sáng đó, a7Y Vân thật 1sự sợ 4rằng hắn asẽ bị 1tan chảy c2mất. Hắn 74chắc chắn f8vừa mới bdtừ trong 9mật thất 37luyện tập 89loại thần 6dcông kia. Hắn 32vẫn còn 9tu luyện 4aloại võ 7công kia 89ư. “Đại e3ca, ngươi 7còn tu luyện f2Lãnh Ngưng 0thần công 5asao? Thân 9thể của 2ngươi vẫn b3khỏe chứ?” Long 5Phi không 96ngờ câu 22nói đầu 73tiên của 9Y Vân lại 7là hỏi athăm bệnh 5tình của 7hắn, nàng 5không những bekhông hận ahắn, mà 0còn nhớ etới thân fthể của achắn. Trong 34mắt Long fdPhi thoáng chiện lên 96một tia 11cảm động. “Ta 7vẫn luôn 9luôn tu luyện! 80Cho đến 15khi nào thành 3ecông.” 35Long Phi nói, 13nhìn nét 1mặt Y Vân 1toả sáng. Nữ 1tử này, 72càng lúc 3càng xinh c8đẹp. Là 2chuyện gì 1elại khiến b2nàng vui csướng như 1thế, say csưa như cthế. Bởi 02vì Long Mạc 16sao? Nàng 1dang rộng cđôi tay 31đắm chìm btrong hương bhoa, dáng f6vẻ đáng 1yêu ngây 38thơ, như 7một đoá 4hoa trong 9bsuốt xinh 7tươi, mặc e8sức xoè era từng d4cánh hoa 5trong gió. Đôi 1emày Long dPhi nhăn 8lại, vì 3sao, ở trước 3mặt hắn, 4nàng chưa ebao giờ 2vui sướng bnhư vậy. “Đại eca,” nhìn e6thấy chân 4mày Long a6Phi nhíu 0chặt, Y bVân cho là dhắn đang eachịu đựng cviệc bị e4hàn ý ăn 5bmòn, “Ngươi 3cần gì cphải tra 9tấn chính 6mình như 77thế, cho 86dù là luyện 2athành công c3phu, cũng cfkhó tránh 5khỏi thân 8thể bị 9hao tổn, 8như vậy 9có đáng 56không. Cho e5dù ngươi 6ctrở thành 5choàng thượng, fcó được 0bcái quyền 10thế hư dvinh ấy, 9angươi mới cvui sướng 2dsao? Việc 1đánh bại 0đệ đệ 52của mình, 89quan trọng 49như thế 4bư?” “Có dđáng hay 07không, là 06việc của 06ta.” Long dePhi cố chấp 1cnói. “Người 24sống cả 16đời, còn 8ecó rất 0dnhiều điều c9đáng để 86ngươi theo bđuổi, vì 9esao cứ khăng 06khăng cố fbchấp không cbuông?” 71Ánh mắt cY Vân phủ 4fkín ưu sầu, 9lo lắng. “Vậy bsao? Nhưng 7bmà những 5thứ đó aachẳng phải 0btồn tại 5cùng với 8quyền thế 5hay sao, có 0cđược quyền 6lực, có f9được ngôi avị hoàng 47đế, sẽ 5có được 9ctất cả. 66 © DiendanLeQuyDon.comNgươi không cfcần phải 1fkhuyên ta, 54ta sẽ không abhối hận.” dDưới ánh dnắng, thần 2sắc Long dPhi kiên cfđịnh, không 7fđạt được 3bmục đích 7quyết không 4từ bỏ. “Có 92quyền lực darồi sẽ a9có được etất cả 57hay sao? Ngươi 1trước hết asẽ mất 75đi huynh 70đệ. Có bthể, còn 4mất đi 97tình yêu 3thương của 2phụ hoàng flẫn mẫu 4hậu ngươi.” 1Y Vân không 85cam tâm, e8hết lòng 08khuyên nhủ, 1ftrong lòng afcủa nàng 4tin tưởng fLong Phi vẫn 4ccòn trái dtim. “Cái 5gì là tình 30thương phụ 05mẫu! Ta cfchưa bao fgiờ nhận ađược! 20Ngươi có 1biết không? bfNhật Hi 0aQuốc đã 16muốn tiến 1đánh hai dtoà thành a6của Nam 15Long Quốc. 3c © DiendanLeQuyDon.comPhụ hoàng 9dcho gọi caMạc đến 2bàn bạc, 66nhưng lại akhông cho 7ta biết? dcTrong mắt 77Phụ hoàng b4chỉ có 13Mạc, căn bbản không 6có để eta vào trong demắt.” 9bLong Phi có 09chút kích 65động nói. “Đại 5ca, có lẽ amọi việc dkhông như 3ngươi suy 8nghĩ, đối 2với họ 9ngươi là 68một bệnh a7nhân, tất dnhiên sẽ ckhông đem dcchuyện này fnói với dengươi. Đây 6không phải blà không 2nghĩ đến 51ngươi, mà 7là quan tâm beđến sức 80khoẻ của e5ngươi.” Long eaPhi vẫn dmột mực 6bkhăng khăng. “Không dđúng, lúc 5trước khi 1fta không cluyện thần 8công thì 29trong mặt dbọn họ 0cũng đã akhông có 0ta. Nói cho 28ngươi biết, achiến sự 9lần này 4gấp rút, 31có lẽ Mạc 3và Nguyệt 8Lãng tướng 4quân sẽ 05xuất chinh. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong hoàng fcung sẽ 09không có fMạc, haha…” 3bLong Phi còn 5achưa nói 9hết, vẻ 3ác liệt 7thoáng hiện 1lên trong 1đôi mắt. “Ngươi denói cái 38gì?” Trái 3tim Y Vân 60đập rộn. Nhật cHi Quốc a0sắp đánh dchiếm hai 5toà thành basao? Thiên chạ này 2vừa mới 1ethái bình 6không lâu, 4Nhật Hi d0Quốc, vì 8esao lại 5khơi mào 1chiến tranh? 0aChiến tranh b5chẳng phải 3là đồng 5nghĩa với f2việc lê bdân bá tánh elại phải d1chịu khổ 6hay sao. Nam 2Long Quốc enhất định 43là không ethiếu tướng e5giỏi, vì 3sao, Hoàng bthượng 2lại muốn fĐại ca c2ca phải 7bra sa trường? Y 6Vân ngơ 1ngẩn từ 96trong bụi 3hoa đi ra, 36bước chân bhốt hoảng bđi về phía d0trước. Tin 2tức này 3tới quá f3đột ngột, 7Y Vân nhất d5thời không dthể tiếp 3fnhận. Long b0Mạc, Đại 0cca ca của d7nàng, thật dsự phải cxuất chinh 5sao?
|
| 09.05.2012, 23:38 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien
Chương 464 nụ hôn 4ly biệt
Y eVân một aemình ngồi 70trong tiểu eviện ở 94am ni cô, 64nhìn hoa e4cỏ, cây bacối đến 0dxuất thần.
Nàng 3tình nguyện 2dtin rằng a2ong Phi đang afừa gạt 02àng, cũng 57hông muốn 5hấp nhận 7iệc Đại 5fa ca của 7àng phải da trận.
Nàng 7đang chờ 2đợi, chờ 7Đại ca 2da sẽ đến e1am ni cô ehăm nàng. 1 © DiendanLeQuyDon.cománg nay hắn 10đã nói, 1aiải quyết eong mọi 63huyện sẽ 8fới am ni fcô gặp nàng.
Nhưng 99à, mãi đến 6hi mặt trời 8huất bóng, 6áng chiều 01he kín bầu ffrời, Đại cea ca vẫn 9hông đến.
Trong 4bòng Y Vân d9âng lên 73ột cảm 9iác bất 1an, chẳng 9ẽ những 5ì Long Phi daói là thật? 5aẽ nào, 0hật Hi Quốc 3hật sự 2uyên chiến bới Nam Long 67uốc? Đại d8a ca phải 93a trận ư?
Nguyệt fhư Thủy 9hậm rãi 5đi ra am 5ci cô, nhìn d3hấy Y Vân a7gồi yên crong sân.
Vân 6dhi của nàng c7đã ngồi cở đấy fbất lâu dbồi, không fói gì, cũng 6hông động 9dđậy, như 4ột pho tượng e3ống. Khi 8ió thổi feua thì cũng fhỉ có vạt báo phất 2hơ.
Nàng 0hông biết 3f Vân có 22âm sự phiền 3uộn gì.
Am 37i cô này 99ằm ở hướng e5Đông Bắc 4ủa Hoàng 0eung, là một 80ơi hẻo 13ánh, người frong am rất 0ít khi liên baạc với 7bên ngoài.
Phần 4bớn những chuyện ở 0rong cung aẽ không 6đến được 3dơi này, 6iển nhiên 2ẽ không fiết vì aao Y Vân 9uất hiện 4ở trong bung, cũng 3bhông biết d4 Vân suýt f3hút nữa arở thành 3ườn phi c6ủa Long 2hi, lại ddàng không 7iết tình fảm giữa c6 Vân và 7ong Mạc.
“Vân fhi, ăn cơm ehôi!”
Y 39ân dần chục hồi eại tinh 74hần, khẽ 4hìn ánh 5foàng hôn, 0au chậm 78ãi đi tới 47ên mẫu 6hân, người ffhanh nhã 5ao quý lại 9bhàn nhã aự tại 3hư vậy.
Mẫu abhân đã cdhải trải 9ua không 45ít khó khăn, dehưng vẫn fng dung.
Nhìn 0ẫu thân, ef Vân không 6ìm được 1ở nụ cười cếu ớt, b4ẻ hốt aoảng trong bađôi mắt 64ần trở eên yên tĩnh.
Bất fduận việc deĐại ca 16a phải xuất ffhinh là thật 83ay giả, 47àng đều aeẽ kiên 30ường đối 8ặt.
“Nương, 22ân nhi đã 4iết.” 4 Vân nhẹ 8hàng đứng 79ên. Ngồi 33đã lâu, 3hi đứng 0ên cũng 08ó chút tê 15ứng.
Tuy 25đã nghĩ 1hông suốt, 8hưng một 02ữa cơm 3ày, Y Vân 2ăn thật ahông biết 1bùi vị thế 4ào, mẫu fhân dịu 0fàng gắp 9đồ ăn bho nàng, 4bũng không 6ỏi qua điều 32ì.
Chỉ ađiềm đạm aói với beàng: “Vân 60hi, bất 4cể là gặp 82hải chuyện 8ì, cần 6hải suy f0ghĩ thoáng 51ột chút, bọi việc 4dđều sẽ bó cách giải 09uyết.”
Y e2ân hơi hơi 5eật đầu.
Cốc……..cốc………..cốc…….
Bên egoài, truyền 1đến tiếng 5õ cửa nhẹ 1fhàng.
Tâm 9 Vân khẽ fcđộng, hiện 31ại, âm edhanh này cghe vào trong 18ai nàng tựa 59hư tiếng 6ọng của 88hiên nhiên.
Long fcạc, bạch 4e Đại ca c7a của nàng, 7uối cùng 2đã tới.
Y bbân để 44át cơm xuống, c7rên mặt 44iện ra nét 5ười trong 4fuốt, nhìn e5ẫu thân dói, “Vân c1hi ra ngoài efột lát.” 29iền vội eàng chạy ađi.
Cửa 3dở, đập 7fào tầm 76ắt không c1hải là 6ong Mạc.
Ánh 29hiều trầm 2ắng, một 4hiếu nữ 1ưu tư đứng.
Một 4hân lam y, 6eheo gió nhẹ 2ay. Gương 2aặt tròn b0rịa, đôi afắt trong cceo xinh tươi cia, lúc này cđã khóc 1ađến sưng fđỏ như 05ai quả đào, 5rên đôi cá lúm đồng 4iền cũng 2ướt đẵm 7ước mắt.
Là 6hanh Tâm bông chúa.
Nhìn 0hấy Y Vân, 4fàng nhào aào lòng ef Vân, khóc e5ức nở.
“Y 6fân tỷ tỷ, 2hị hoàng 6uynh muốn f7đi biên bải đánh diặc, chiến 13ranh là sẽ 84đổ máu, 2bẽ chết 4gười, ta 5ợ, ta không 4euốn Nhị boàng huynh 1fđi, nhưng 85à phụ hoàng f8ại không 3bđồng ý. d © DiendanLeQuyDon.comrong cung, fchỉ có Nhị coàng huynh 5eiểu ta nhất. 6a © DiendanLeQuyDon.comắn đi rồi, d0a biết làm fbao bây giờ.”
Tiếng 6hóc nức 72ở, lời 4ói nghẹn c6gào.
Trái 6im nàng thoáng 2hốc liền dhìm, chìm c6ào vực eâu không 16đáy.
Nước 9ắt, men 3fheo gò má ehậm rãi c6ớt xuống, 78ơi trên a0ạt áo, c4ướt cả 1aột vùng.
Đại 10a ca của f8àng, đúng b2à phải ba trận.
Không 0uốn tin, 7fhưng cuối 8ùng vẫn 71à sự thật.
Y aân nhẹ 3hàng vuốt 07ên mái tóc 4đen nhánh 3aềm mại 08ủa Thanh 1âm.
“Đừng 2hóc, hiện a3iờ hắn 6eở đây? 2húng ta đi f4ặp hắn, 56ộ dạng 6gươi như 4dậy, hắn a6ẽ không 71ên tâm. 0 © DiendanLeQuyDon.comhớ kỹ, 4hi thấy d6ắn, không 49được khóc, dhải cười, bbđể hắn 0ên lòng 16a đi, yên 06òng đánh b4iặc, như 0hế hắn 7ới sớm diành được 8hắng lợi, dới sớm cđến ngày ecum họp.” 18iọng nói 1 Vân dịu 30àng, nhưng 91gữ khí eũng rất 0biên quyết.
Y 8ân ngẩng 66đầu, ánh 8răng đang b8ần mọc a8ên nơi chân brời, cong b4ong, như 3đôi mày 2ỹ nhân.
Long dchánh điện.
Lúc a0ày, trong 0đại điện 08đèn đuốc e1áng trưng, 8ượu qua fấy lượt.
Không fbó nữ nhân, chỉ có là 4am nhân.
Hoàng 9hượng vừa 3cới bình 7hục, ngồi 2rên ghế 18ồng, thưởng 5ượu cho d2hững tướng 3ĩ sắp ra eea trường.
Ngoài 1điện, Y 6ân và Thanh 7âm yên lặng 0ưới tàng 7ây.
Một bagười bạch 15, một người f6am y.
Một dgười trầm 6ĩnh, một 1gười bi e8hương.
Bỗng 4hiên, có ccấy cung 3ữ trong b9rang phục ebực rỡ 8hướt tha 63đi tới, acrong tay, 7oặc là 65ỳ bà, đàn b1gọc, hoặc cà sáo trúc, eây lụa…
Gương 99ặt trang a8điểm vô b8ùng tinh bế, ngọc e8ội lách d8ách bên 8gười, ngọc 0râm lay động 8rên mái bbóc.
Các 9àng là những 1dung nữ hiến dũ tấu nhạc aho các tướng 3ĩ.
Đôi 70ắt Thanh f0âm sáng egời, “Y abân tỷ tỷ, 4ột lát 1a phải vì 0doàng huynh 5hảy múa 2dột khúc.”
“Được, a8a sẽ đi c4hạc kèm 56ho ngươi.” b0 Vân không 5ghĩ ngợi 94ì liền 27ói ngay.
Nàng ceẫn chưa beao giờ lấy 50hân phận 02han Y Vân 01ì Đại 26a ca mà tấu ehạc.
Những c8ần trước 37đánh đàn, e0đều là 6ấy thân 9hận Nguyệt 9ạ Hương, 70ếu không bhải che bặt, thì 83ũng là trốn 6dở một 1ơi bí mật 9aào đấy.
Hôm c8ay, nàng 0à vì Đại 0a ca mà biểu 97iễn một 4húc.
Thanh d0âm công e5húa căn ecặn thái diám mang 97đến một 3hiếc cổ 65ầm tinh c8ảo.
Mấy 4ung nữ kia 75ừa múa 7ong, từ crong đại 83điện nối 7fđuôi nhau 5đi ra.
Y 30ân cùng 2hanh Tâm d5hẹ nhàng aiếp bước 62ào trong dcđại điện.
Bên 93rong, ánh 89ến toả 08a rực rỡ, 3hiếu sáng 35hư ban ngày.
Y 4ân đi vào, biền nhìn 55hấy Long 97ạc từ 25rong đám 35gười.
Hắn 01ột thân 66ạch y, yên 2ặng ngồi e9đấy, vẻ 7điềm đạm 78hờ ơ như bbáng mây 8arên bầu 4rời, dường 7hư hắn 2hông hề 7uan tâm đến 9biệc xuất 6hinh, bên 3ôi hiện 3a nụ cười fự tin mà c0iên định.
Nhìn fhấy Y Vân, 9ắc mặt ehoáng chút bhấn động, ecâu thẳm 6drong đôi 27ắt ẩn d9iấu nét cđau buồn.
Y 52ân chậm 4ãi ngồi 9ào phía dau cổ cầm, a5gón tay nàng ahỏ nhắn 3hẽ vuốt 14rên đây 64đàn.
Nàng, 66hư áng mây 7rên đỉnh 7úi, như eoa lan trong fhâm sơn.
Bỗng 51hiên, đôi 6ay nàng khéo 40éo nhẹ 9aướt, một 80húc nhạc 9đẹp đẽ 1ung động aòng người 9bhư dòng 3bước tuôn 5hảy.
Thoạt 34đầu, như 7ơi vào màn d6đêm yên 0ĩnh, như cghe thấy bời thì 3hầm hẹn 9eước của ađôi tình 31hân.
Lại 4ựa như 9fiếng chim f0anh hót trên 4hành hoa, 8hư tiếng abhâu rơi 7hay ngọc.
Âm 0dđiệu réo 29ắt mà du eương, nhưng aeại ai oán, fhư tiếng 42iọt nước 43ắt rơi 37rên khung 7đàn.
Trong 9ột thoáng, c4âm độ 7út cao, uốn f4húc đi lên, 98hợt như fặp phải 5fách núi 3ao thẳng 4đứng ngăn 11ản, gian fan vượt 1ua ngay cả b5iệc bước aừng bước 1dũng tiêu bao một sức c5ực rất 8ớn.
Chính 4úc sự khó 4hăn này 6ần làm 88ọi người 15ất đi hy 0ọng và 2erở nên duyệt vọng.
Giai 49điệu bỗng 1hiên thay 4eđổi, thanh 9fâm trầm bhấp mà bdiên ngang, 14hư dũng 4hí đánh 6eiặc nơi 0a trường, 9dhư tiếng erống trận 5ai hùng, bhư vó ngựa 99hi nhanh, ahông thể 0agăn cản.
Trời 51đất bao 3ca, mây trắng 5hẹ trôi, 00ió thảo 7cguyên cuộn crào, tay 9áo bay phần 2fhật.
Đột 6hiên, phượng aoàng ngũ 9cắc bay tới, 8ách điểu 4ụ họp, 8ân hoan, dảnh xuân 1inh tươi cbừng ngày aác chiến 18ĩ thắng 78rận trở cề.
Thanh 6âm công 3húa theo 65iếng nhạc, 9ahảy vút d4ên, xoay 68ròn như 6aay, mỗi eột động 2ác đều 8hân thành, 9à cũng cực 81inh đẹp, aàng dường 47hư đã chìm caâu trong 1aòng cảm 12úc.
Y bân cũng 88ậy, nàng 1đã trút 8ả tâm tình 4ào tiếng 5đàn này, b0ì thế, 82iếng nhạc 2hực êm faái tựa 98hư tiếng cọng của 8cđất trời, 3ội rửa 02âm hồn cgười ra 2rận, cũng 3ehích lệ cinh thần 1aọn họ.
Thật 96âu sau, tiếng 25hạc dừng a3ại.
Y faân nghe thấy cột tiếng, f“Tốt!”
Nàng 08gẩng đầu, dhính là 4oàng thượng.
Mặc caù vẻ mặt 89ẫn còn canh xao ốm 53ếu, nhưng, aõ ràng đã 13ình phục 11ất nhiều, a7inh thần eđã tốt 5eên.
Hắn 94gồi trên 5hế rồng, 0bương mặt a9ràn ngập beẻ tán thưởng.
“Người 1đâu, thưởng!”
Y 70ân cũng 9ahông nghe 0hấy hoàng chượng muốn chưởng cái 03ì, trong 6ắt của 87àng, chỉ bó Long Mạc.
Long 4dạc ngồi 7ở đấy, 33ẻ mặt c2ẫn trầm 6ĩnh như 0ước, thần ahái hờ c5ững như 9hường, 73hưng, trong 14đôi mắt, 4óng cuộn drào mãnh 3iệt.
Y a2ân cùng b3hanh Tâm b3ừ trong eđiện chậm 17ãi cáo lui.
Không 24âu sau, Long fạc cũng b7hong thả c8đi ra.
“Nhị 7oàng huynh!” fdhanh Tâm eaông chúa f1ổ nhào 9ào trong 9fòng Long 79ạc, nức 32ở.
Nha 6đầu này, 8ẫn là không 3eìm được a1ước mắt.
Long deạc vuốt 2dhẹ lên 7ái tóc Thanh bâm.
Ánh 7ắt lướt 9đến nàng, 1hăm chú ahìn Y Vân, 36rong ánh b8ắt ấy, 1ình cảm 06yêu thương 8càng ngày f3càng sâu 3sắc.
“Thanh 3bnhi, đừng 52khóc, Nhị eca không 41lâu sau sẽ b8thắng trận b2trở về. 7 © DiendanLeQuyDon.comNgươi cũng bđã lớn 8erồi, phải 5biết tự ddchăm sóc bcho mình, 5không nên 4cứ hơi a3một tí elà lại 4fkhóc nhè.” 9Long Mạc 7nói xong, 30nâng đầu f3Thanh Tâm, 76lau đi nước b7mắt trên 0mặt nàng.
“Thanh dnhi, đừng ckhóc, sớm 51quay về 5nghỉ ngơi 14đi.” Long 56Mạc nói 5xong, căn 5dặn cung dcnữ đưa dThanh Tâm 0trở về.
Thanh 4tâm lưu 91luyến từng 76bước quay 65đầu rời 1dđi.
Vừa 3đi vừa bnói, “Nhị aca, ngươi f5nhất định 6phải bình 71an! Ta chờ a8tham dự bhôn sự bccủa ngươi ebvà Y Vân 93tỷ.”
Gương cmặt Y Vân cfửng đó, 4tiểu nha d0đầu này, 6sao lại fbiết chuyện d1của bọn 91họ!
Dưới dánh trăng, 21chỉ còn 1lại Long cMạc và ebY Vân.
Long 4bMạc nhẹ bnắm lấy c1bàn tay Y 0Vân bước 2fđi, hai người b6ai cũng không enói gì.
Hơi dấm từ e4lòng bàn dtay Long Mạc 3truyền vào 3atrong lòng bY Vân.
Rời caxa đại 0cđiện, bốn dphía một 6mảnh yên b1tĩnh, chỉ fdcó lại 5tiếng bước 4chân cùng 2hơi thở 4của hai f0người họ, fcòn có tiếng c5lá cây bị 9cgió thổi 23xào xạc.
Trái 10tim Y Vân 5tràn ngập 0bhạnh phúc, 1bchỉ mong bthời gian 9vĩnh viễn 4dừng lại, 07để bọn 0họ mãi ckhông chia 5lìa.
Đi 4vào nơi 5đèn đuốc f0suy yếu, 9một mảnh 8u ám.
Long aaMạc bỗng 6enhiên dừng 6bước, thoáng 2cmỉm cười, 8nụ cười d7kia vui vẻ 3mà ngây f0thơ, ở 24trong đêm, c5xinh đẹp 4tựa như 78ánh trăng 9nơi chân 5trời, cao 3quý mà thanh 8khiết, mông flung.
“Đại 3dca ca, ngươi 0thật sự dmuốn xuất 2bchinh sao?” fcY Vân mở 17miệng, hỏi.
Chợt 65Long Mạc 2vươn tay, ecnhẹ chạm 9lên đôi 7môi Y Vân, engón tay akia đơn 1bgiản chỉ ckhẽ lướt elên môi 54nàng như 17lại nhanh 01chóng chạm 5đến trong 9elòng Y Vân, 76ở trong alòng của 9nàng….. dc © DiendanLeQuyDon.comLắng đọng 2lại.
“Gọi 28ta… Mạc.” 5Dưới ánh dtrăng mờ 9ảo, lời f4nói Long 2Mạc dịu 1dàng mà 33thâm tình 1dường như 96có thể 78bao phủ bmọi vật 1trên thế agian này.
“Mạc!” cY Vân run d7rẩy kêu, 7trái tim 6bắt đầu 6không nghe flời đập 9rộn.
Đôi famắt nàng 3trong veo e8như mặt b0hồ phủ esương, mê fmuội nhìn 7Long Mạc, eabạch y được 9phủ bởi 6ánh trăng fnhàn nhạt, 03lúc này, ddnụ cười 2của nàng 6nhẹ nhàng, 2xinh đẹp 07không gì 0sánh được.
Long aMạc bỗng 62nhiên cúi bbđầu, hôn alên môi 8aY Vân.
Cảm 7giác ướt 2át dịu cddàng này flàm Y Vân c0có chút 6kinh hãi, b5hơi nghiêng 9đầu, trong bakhoảnh khắc 65đó, trong 16đầu nàng blại hiện bclên hình f5ảnh trêu f8đùa của e9Quân Lăng 7Thiên, còn c3có nụ hôn 8thắm thiết fcủa hắn.
Theo 4bản năng 8Y Vân liền 4bđẩy ra, 5đầu cúi 3thấp.
Thật dlâu sau, dbngẩng đầu d1nhìn, dưới eánh trăng 5dlà vẻ thất 8fvọng khắc 7sâu trong e0đôi mắt 5Long Mạc.
Nàng dlàm sao vậy, 5enàng sao bblại cự 24tuyệt Đại bca ca, hắn 7không phải 50là người cnàng yêu 17thương sâu dasắc hay 6sao? Nàng 89vì sao lại 4né tránh? 5Chẳng lẽ edlà bị ám 63ảnh bởi fnụ hôn 7của tên 44ác ma Quân e6Lăng Thiên?
Ngày fmai, Đại b4ca ca của enàng sẽ 4ra biên cương cegiết giặc, dnàng sao 3lại cự 7tuyệt hắn 72vào lúc a9này?
“Vân 5fnhi, nói fcho ta biết, 29vì cái gì?” 37Trái tim 42Long Mạc a8quặn đau ctừng hồi.
“Đại bca ca, ta…” 5Y Vân không b0biết bản e8thân nên 3enói gì mới b3phải.
“Gọi e0ta Mạc.” d6Long Mạc 7cố chấp e1nói.
“Mạc!” 7Y Vân khập bkhiễng bước 1tới, khẽ 4run run hôn 22lên đôi ddmôi hắn.
Hắn a9bỗng nhiên 6duỗi tay 2cra, ôm chặt acY Vân, hôn 04thật sâu, 1bnụ hôn bcủa hắn 23dịu dàng 12mà ngang fngược. 1f © DiendanLeQuyDon.comLưỡi của 7hắn linh 1hoạt thâm enhập, thăm adò bên trong 8môi của 6nàng, cướp 47lấy.
“Vân dnhi, Vân dnhi, ta phải 4elàm sao bây 5giờ, ta 7không nỡ 3erời xa ngươi.” 1Hắn thì cthầm bên 7ctay nàng, 4giọng nói 7nhẹ nhàng 4blàm cho lòng engười như 6vỡ vụn.
Lúc b7này đây, dhắn không fcòn……cái evẻ trầm 39tĩnh ung 0dung như 19trước nữa, cctrái tim 82của hắn eđang run 0rẩy không 4ngừng.
“Mạc, cnếu như fkhông có 12vướng bận a7gì, Vân 2fnhi sẽ cùng 6angươi xuất 8chinh, nhưng 2mà…” 8aNếu mẫu 7thân không 3ở trong bbcung, nàng 3nhất định 5sẽ theo 74hắn ra trận.
“Vân d6nhi, ta sao 08có thể 46cam lòng c0để cho cangươi ra 6cchiến trường? 3Sáng mai 4ta đi, hôm 27nay ngươi 5theo ta hồi 25phủ, trong 8cung vẫn 4có Đại eca, ta không fyên tâm.”
“Vị bdnữ ni ở 5eam ni cô 4có thể dcùng xuất 0cung không?” 8Y Vân hỏi, fcó mẫu bbthân ở 8trong cung, dY Vân không 4ethể rời 8đi một bmình.
“Ngươi 2là nói Vong 7Tình, cái 9dnày ta không equyết định 2được, 8nàng là 1ân nhân c1cứu mạng 9của phụ e2hoàng, ta b7chỉ có 94thể thử cdđi thỉnh 97ý của người. f4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, vì csao ngươi 8muốn dẫn 77nàng theo?” 2Vong Tình fkia và Y 45Vân cuối 59cùng là fcó quan hệ f0như thế fnào?
“Cũng 92không có 7gì.” Có dlẽ là không e8nên mang cbthêm phiền 38toái đến fcho hắn, 2“Thôi, cĐại ca cca, ta ở ctrong cung 6chờ ngươi c9trở về a0là được 1rồi. Đêm 3đã khuya, 97ngày mai fccòn phải alên đường, d1ngươi nên 5sớm trở e9về đi.”
Trong elòng Y Vân fhiểu rõ, ctìm hoàng 6thượng, 7hoàng thượng 8chắc chắn 55sẽ không 8ađáp ứng, 5Đại ca 6ca còn phải 5bra trận, c6lúc này 49không nên 02làm phiền 52hắn lo nghĩ 0là tốt 4nhất.
“Chờ cta, Vân nhi, f1khi trở dvề, ta sẽ 9cho ngươi 06một hôn 6blễ hoàn 73mỹ nhất.” fTrong đôi 5emắt hắn, b8là sự kiên 94quyết cùng 1yêu chiều 4sâu đậm.
Dưới bánh trăng, 6bY Vân nở fnụ cười, e0rực rỡ 8ftuyệt mỹ.
Chương d965 Chọn clựa của e1Nguyệt Hạ 6Hương
Vầng 9trăng vẫn dtreo nơi dechân trời, 6enhưng ánh 1etrăng non 0dgiờ đã 34hoá thành betrăng già.
Thời dgian bên bbnhau ngắn 2cngủi, chẳng c2mấy chốc eeđã đến 9alúc biệt 2ly.
Long edMạc, Y Vân ftựa vào cnhau trong 5suốt khoảng 1thời gian 53trở về ebam ni cô, bnhưng mãi 7rồi cũng 1đi hết fađoạn đường, 48giá như 5con đường 2này có thể 4dài thêm d6một chút 5thì tốt ebiết mấy.
Bóng 9đêm càng 3ngày càng b7thâm trầm, 45ánh trăng a7càng lúc acàng mông 3lung, như 96một giấc d8mơ.
Long cMạc dừng fchân bên 0Y Vân, ngây adại nhìn 48nhau, dường d8như muốn 1đem gương b3mặt trước b1mắt khắc esâu vào eđôi mắt, 8ghi tạc 5ở trong 9lòng.
Thật 20lâu sau, aLong Mạc 9lo lắng 0dặn dò, d5“Vân nhi, d3không nên 8dtuỳ ý rời 1ckhỏi am 2ni cô, yên ctâm chờ 5eta ở đây.”
Kỳ 5thật, trong 2lòng Long 4Mạc vẫn 0có chút cfkhông yên.
Hoàng 9cung là một 2anơi phức d7tập, hắn 7từ nhỏ 0lớn lên 7ở đây, dnên hiểu a2rõ hoàng 6cung chính 6là nơi người 2người lừa fgạt.
Có 13vài người 5có lẽ sẽ 99gây bất 00lợi cho 1Y Vân. Một d7là Quân 8Lăng Thiên, enhưng đã 48bị nhốt 8avào nhà 4lao, hắn 8còn chưa 0dtrở lại, 5Quân Lăng 3Thiên chắc f6chắn sẽ ekhông được aphóng thích. 2e © DiendanLeQuyDon.comNgười thứ 90hai là đại 3ca của hắn f8Long Phi, chắn biết d7đại ca avẫn chưa cetừ bỏ 17ý đồ, 4nhưng đại 01ca nhất 62định sẽ 6không làm fehại Vân 63nhi. Thật 5ra người 92hắn lo lắng 2enhất chính 8là mẫu ahậu. Chẳng 8biết vì csao mẫu dahậu lại 0rất không 32thích Y Vân, 7lần đó bở trên 1đại điện, f9tình cảnh d5Y Vân sắp 06bị xử 9tử như 55vẫn còn ftrước mắt, 1giờ phút adnày khi nhớ 6etới còn b3khiến Long 3Mạc khiếp dsợ.
Có dđiều, hắn 35đã đem 75chuyện của 5mình và 66Y Vân nói dlên phụ 84hoàng, hy 0vọng người f1có thể 0acho phép dhắn để cthị vệ etheo bảo devệ nàng.
Nhưng 4phụ hoàng 87lại không 7đáp ứng, bngười nói 3Vong Tình d0ở am ni 5cô không 9fmuốn bị 8quấy rầy, 6vì vậy 44hắn sẽ 4âm thầm 0phái người 20đi theo, cnhư thế ahắn mới 12yên tâm.
“Nếu ccó chuyện cgì, có thể 3đi tìm phụ 4bhoàng, dù egì ngươi 89cũng là 8cân nhân ecủa phụ 33hoàng, người 61cũng đã cchấp nhận 8lời thỉnh 6fcầu của 86ta, sẽ bảo 0fvệ ngươi 9bchu toàn. 7 © DiendanLeQuyDon.comHoặc là 73tìm Kha Quý, 7lão thái 0fgiam kia mưa bkế rất fnhiều. Cũng 4ecó thể 1tìm Thanh 6fTâm, nàng cdẫu sao 5cũng là fccông chúa, fbđối với fhoàng cung 8quen thuộc 5fhơn, nha 04đầu này 7cũng có 4achút năng d3lực, nếu 0fnhư ngươi eở am ni 03cô có gì 4bbuồn chán, 9fhãy đến 7chỗ của dThanh Tâm, fcó nha đầu 39này, ngươi 06sẽ không 2cảm thấy dcô đơn…” 51Long Mạc 91lo lắng 9bnhắc nhở, 76hết lần 9này đến 9lần khác, 2lúc này, 0hắn đúng flà trông 0giống như emột bà elão dài dedòng.
“Uhm, c8Vân nhi đã 7biết.” bDưới ánh 9trăng, nụ 83cười Y 80Vân không 8fkìm được 49hé nở, ccsự quan 62tâm của 3Long Mạc elàm trái dtim nàng 29ấm áp, d“Ngươi d0an tâm về 6ađi. Chờ 8engươi nói 4bxong, trời 1bcũng sáng 6mất rồi.”
Lúm 6đồng tiền bfnhư hoa tựa 7fánh trăng dtrong vắt 3trên mặt d1hồ, Long 9Mạc có 28chút thất 7thần.
Hắn 48kìm lòng 33không được 5ôm lấy c5Y Vân, siết 2bchặt nàng atrong vòng 77tay như muốn 0đem Y Vân 6khảm vào 69trong thân 37thể của fdhắn.
“Ở 69trên chiến 70trường f5nhất định 9phải cẩn 7bthận. Vân cnhi sẽ ở 8trong am, 56mỗi ngày 8dâng hương dcầu phúc, 03Bồ Tát 8csẽ phù 0hộ ngươi 7bình an trở 68về.” Y deVân ở bên 7tai Long Mạc 43nhẹ nhàng cnói, bọn ahọ kề 6sát vào dnhau như 8vậy, Y Vân 8có thể 4enghe thấy 4nhịp đập bkiên cường 1của Long bMạc.
Mặt 9nàng bỗng 2nhiên đỏ dlên, như 6được phủ dmột tầng 2ephấn hồng.
“Sáng 24mai phải b6lên đường 35rồi, nên e6sớm trở 9về đi thôi.” eY Vân đẩy 7Long Mạc era, nhẫn 7dtâm nói, achứ cứ 15mãi đứng 8ở đây, 8chỉ sợ 7clà sẽ đến eblúc trời dsáng mất 1thôi.
Long 8bMạc nhẹ 47nhàng cười, 69nụ cười 0acủa hắn 5thanh nhã eamà cưng 86chiều, ai 5cũng có 10thể nhìn 3thấy tình 73cảm yêu c8mến trong ccnụ cười 4ađó, “Ngươi bvào đi, 7eta muốn dnhìn thấy 67ngươi vào 6trong.”
Y 5Vân có chút d6ngây người, 1có lẽ, 10được Long fMạc yêu 82thương cả b0đời như 22vậy là dmột việc dtốt.
“Không! dTa muốn 9nhìn thấy dngươi đi.” bY Vân nhẹ 4giọng nói, fdtrong thanh e5âm có chút d8nũng nịu, 56ngay cả bY Vân cũng 9ckhông nhận 13ra.
Nhưng 2amà Long Mạc 2lại cảm b3nhận được, 87hắn hạnh ephúc nói,”Được 5rồi, tuỳ fngươi.”
Long 4Mạc xoay 30người chậm 1frãi rời 9đi, ánh 2trăng nhàn e1nhạt, bóng dedáng bạch dy càng lúc f7càng xa, dtan vào bóng 0đêm âm 3cu.
Bạch fy Đại ca 91ca của nàng, 9cuối cùng 44cũng rời 41đi.
Trong dlòng Y Vân 1không nén 9fnổi buồn 12rầu, mất 60mát.
Xoay 5người hướng 9vào trong 58am ni cô.
“Nhan 8aY Vân, ngươi 4đứng lại!” bBỗng nhiên 2một thanh 1âm sắc 02bén bay đến.
Y 7Vân kinh cangạc, chăm 97chú nhìn, 2chỉ thấy 62dưới thân 2bcây dần dhiện ra 8một bóng 1người.
Dáng 3người nhỏ dnhắn, thân 3dmặc quân ephục.
Y 25Vân nhớ 77rõ nàng 6chưa từng 6cgặp qua abinh sĩ trong dcung.
Người dakia chậm 3rãi đi tới, 52ánh trăng d6mờ ảo 6soi rọi 79lên gương eemặt hắn, ffhiện ra 91khuôn mặt cbđược điểm 54trang cẩn 5cthận che 38đi nét xinh eđẹp, nhất 09là đôi 23mắt trông cnhư hai lưỡi 79dao sắc cbén, không cchút lưu 3btình bắn 9về phía d1Y Vân.
Thấy ferõ mặt 70mũi của 1fnàng, Y Vân e8không khỏi 70kinh hãi.
Không 0phải là dbinh sĩ, cdmà là Nguyệt dbHạ Hương, elà biểu 85tỷ của 0nàng.
Nguyệt 52Hạ Hương e6vì sao lại 3mặc quân c0phục? Nàng 81đến đây avào lúc 5này để 0làm gi?
“Tiểu 56thư, ngươi 8sao lại e0ở đây?” 30Nguyệt Hạ aHương có 8lẽ vẫn 09chưa biết efthân phận 4thật sự 1của Y Vân, 0cho nên nàng 2vẫn quen bgọi tiểu 96thư.
“Vì bbsao ở đây? 36Ngươi cho 35rằng ta 4aphải ở 0nơi nào? 1Mạc Vương 0phủ sao? b0Hay là Nguyệt f3phủ?” ebNguyệt Hạ 3eHương oán 56hận nói.
Nàng echận Y Vân, 7hận vô acùng, nếu e8không phải 9enàng ta, f3nàng sớm fdđã trở f4thành Vương 1Phi của aLong Mạc. e © DiendanLeQuyDon.comMà hiện 9ctại, không 3fnhững không dthể sống bở Mạc 1Vương phủ, 6ngay cả 9Nguyệt phủ 81cũng không 7được, 6cnàng không 32chịu được 5eánh mắt 00khác thường fcủa bọn 45hạ nhân. 6 © DiendanLeQuyDon.comHôn lễ 6kia, làm f0nàng mất fhết mặt 8mũi, kể e3cả thể adiện của 1bNguyệt phủ 6cũng bị e8huỷ vì 6dLong Mạc a8huỷ hôn. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng nàng 41vẫn không b2muốn buông 56tay, nàng c9yêu thương aLong Mạc, 65tình cảm 34sâu sắc c8như thế. a7 © DiendanLeQuyDon.comNghe nói 35hắn muốn 0xuất chinh, 68liền cải 0ftrang cùng 6ephụ thân 47tiến cung, bchỉ muốn 0gặp hắn 1dmột lần, cbnhưng không 08ngờ nàng 07lại nhìn 3bthấy cảnh eekhiến nàng ccả đời 2này không 3quên được.
Y 31Vân, là 44ngươi gây 5nên tất bcả những 17sự tình 0này, thế 8mà lại 53ở đây aacùng Long 0Mạc khanh 5khanh ta ta. 31 © DiendanLeQuyDon.comHình ảnh 7đó như fmuốn thiêu c8đốt đôi 63mắt nàng, ealòng đau 8cnhư vạn aatiễn xuyên etâm.
Y a6Vân im lặng, a7nhìn Nguyệt 4Hạ Hương 5dbừng bừng 54lửa giận, 7fnàng liền 2hiểu ra 76tiểu thư echắc là dkhông chịu 0được khi 72thấy nàng 3dvà Long Mạc bở cùng ecmột chỗ.
Chuyện cnày có thể 57trách được 37ai? Nàng 24từng cố 6fgắng đẩy 2cLong Mạc e0về phía 12Nguyệt Hạ c3Hương, nhưng amà tâm tư d3Đại ca a2ca lại không 30ở trên 13người tiểu 53thư. Nếu 7miễn cưỡng 4bên nhau, 8có lẽ sẽ bkhông có c7hạnh phúc. e © DiendanLeQuyDon.comNguyệt Hạ 30Hương vì 3sao lại 39không buông d5tha cho nàng?
“Ngươi 5dlà ai? Thân 2phận của 2ngươi là 2gì? Chẳng d2qua cũng 7chỉ là 6một nha 79hoàn nho 6nhỏ, hãy c3nhớ kỹ afthân phận 3của ngươi. a © DiendanLeQuyDon.comNói cho ngươi 8biết, cứ 9coi như hiện dtại ngươi 6giữ được etrái tim aNhị hoàng ctử, nhưng ccăn bản dngươi không edthể đường 9đường dchính chính 1atrở thành 05chính phi, ecùng lắm 57chỉ có 6ethể làm 4csườn phi, 6cvị trí bfchính phi 2ekia là của 85ta. Chỉ 2là một 0nô tì mà 06dám tranh 1đoạt phu 4bquân với 4ta. Nhị b9hoàng tử cdchỉ là 9fnhất thời 9cmê đắm cngươi mà 87thôi, không 3lâu sau hắn bcsẽ biết | |