Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

[Cổ đại] Triền định tướng quân phu - Cầu Mộng

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài [Cổ đại] Triền định tướng quân phu - Cầu Mộng - Điểm: 10
Triền 4định tướng 5quân phu


Tác dbgiả: 9Cầu Mộng

Conver: 1fmeoconlunar

Hệ abliệt: Ném etú cầu

Edit: 94Linhxu

Nguồn: http://meoconvuichoi.wordpress.com/

Giới c7thiệu

Tốt 4blắm, này 51hởi phụng 2bhỉ ném f2ú cầu hôn 8ự rõ ràng 5ó ám cọc,

Màu câu dưới 64hỉ có xem 7aiễn a miêu ba cẩu, qua cười ngày 4ới đến 2aái giống dạng ──

Ân, 9ói như vậy eòn cất 4fhắc vị 60ày phong 9frần mệt b4ỏi người dua đường 3iáp,

Nàng fha hoa nhiều 2fhư vậy 8cgân lượng eũng chỉ fó thể khiến beho nàng giống 4hông có 9gười muốn 3iêm tìm 5dđến loại 8ày mặt fàng a,

Tức 0iận đến f4àng suất 3ày nọ cho 6ả giận…… 6bÁch, hắn 1ehông biết bhiên hạ 3đến rơi euống lễ 1ật không 98hể kiểm d7ao?

Kia 78hỏa banh 48ải nhiều 71àu mang về 37hưng là 3uốn trả 9iá cả đời 7ì đại c2iới,

Bất 3cuá không 6ghĩ tới 4ị này đi 2gang qua đại d5ướng quân 0hế điệu c9âu sau là 0ái tiểu 3ạch kiểm,

Hơn aữa càng c7em càng nhìn dcuen mắt, a7iống như fái kia từng 75ùng nàng 24ết hạ bhù hỗn 1đản?!

Hậu, 53hẳng định 0cà hắn ! f9àng uống aay sẽ có a4“Đùa giỡn 7ỹ nhân” f0ổ quái,

Hắn 0ị nàng e7ờ cái mấy cđem có gì buan hệ, 79hưng lại cùng năm 81ăm trước 3diống nhau,

Đem fàng quăng biến rượu cerì “Thanh 2ỉnh” Một 04hút, hại e8àng bệnh 0dặng một d0ồi hắn 22ại vẻ 10ặt luyến 67iếc,

Hai f8gười đâu 4ó muốn c8ắn đi làm 72hỏa đáng e5ủy hôn ahỉnh tội bấu chương, cũng bị 1oàng Thượng dui kiện,

Xem 89a hắn là 8ất muốn a5hú nàng, fđối nàng 80hụ trách fha,

Kia eắn suốt 0đêm gánh 1ặng chân 0hành hồi 1aiên cương, fbàm cái lạc bchạy chú 36ể lại 8à có ý bứ gì?


22.04.2012, 09:09
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: valsk
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Triền định tướng quân phu - Cầu Mộng - Điểm: 10
Chương 01

Edit: e9Linhxu

Beta: bcdark Angel

Ánh b3trăng mới dnhô như dhình lưỡi e6câu, lẳng 25lặng treo 6cao cao nơi 9chân trời.

Vào 88đêm khuya, d4trên đường 44không có 7ột bóng 9gười, vạn 5hần cô 85ịch.

Đột a6hiên, trên ađường baái vọng eđến một eoạt tiếng 1ước chân 4ồn dập, 2đánh vỡ 0óng đêm 4ên tĩnh, dhỉ thấy 3hía trước dó người eầm theo 6eđèn lồng 1ẫn đường, 6hía sau vài fiệu phu ecđi theo, bhiêng kiệu 3rên vai, a9ội vàng 0ước thật f7hanh.

Không 3dâu sau, cỗ afiệu dừng aại trước 7cửa một 9fia phủ bề bhế, trên faửa phủ c8ó một tấm 6iển ghi f5a chữ ‘Trấn 97ắc hầu’ dcưới ánh frăng chiếu 9ọi xuống 2hát ra ánh 4áng lạnh d2ẽo.

Người c0ầm đèn d8ồng tiến 36ên gõ cửa, bgười gác 9đêm mở 0ửa, tiếp ahận bái 80hiếp (*) 1ắn đưa 6fên, vội dàng đi vào b0ẩm báo.

(*) 49ái thiếp: cfhư mời

Vừa dgủ chưa fđược bao d5âu, Trấn ceắc hầu 76ghe được 8fanh tính 2gười tới, 72ội vàng 7ừa mặc 8euần áo, bừa dặn d7ò quản a7ia, “Nhanh 5ới đại 3hân đến 0fiền sảnh 9gồi trước, ca lập tức a9đi ra. Hắn 54đêm khuya 6à đến 1fhất định a8à có chuyện 2uan trọng……”

“Vâng, 86ão nô lập 3ức đi ngay.”

Trấn 8ắc hầu bũng không b1rì hoãn bhêm, ăn 78ặc chỉnh 73ề xong liền 3ehạy tới 47đại sảnh, 9ừa vào 8đến đại bảnh, chưa 7ịp mở ciệng hàn 8duyên, đã 20ị động aác vén áo d4ào quỳ 45uống của 2gười mới 8đến dọa 76ho hoảng 38ợ.

“Hầu 32ia cứu mạng ba……”

“Minh fđại nhân, 04au đứng 7ên.” Trấn 1cắc hầu 39ội vàng câng khách 47uý đứng 7ên, “Rốt 7uộc đã 8dảy ra chuyện 8eì? Ngươi 9đừng vội, dừ từ nói.”

“Hầu 45ia,” Minh f1ọc Hải dfơm rớm 4ước mắt, a3ắn cầm aay lão Hầu 02ia, thanh fâm mang theo b2ột chút 3cghẹn ngào, e5“Vô luận 01hư thế 65ào xin ngài 6ứu hạ euan một e1ần.”

“Có 9ì chuyện ebì ngài nói 9cđi, chỉ 3dần ta có 80hả năng, 6uyệt đối 0ẽ không fhối từ.” eăm đó nếu abhông phải 87inh Học 5ải giúp 0bđỡ bảo 1ệ sự trong 6bạch của eắn, sẽ 4hông thể e3ó Trấn eắc hầu 9bgày hôm 9ay. Nay ân ahân gặp b5ạn, hắn a4ự nhiên 9ẽ đem hết 1oàn lực 9ương trợ.

“Mời 20ầu gia xem.” 3dinh Học 1ải lấy bừ trong ebay áo ra caột đạo 82oàng thánh 03hỉ đưa 0ua.

“Đây b0à?” Trấn aắc hầu b4ừa mở 67a xem vừa 59oang mang dbỏi.

“Hoàng fhượng hạ f8hỉ cho tiểu 1ữ  phải 90ém tú cầu.”

Nghe 3ậy, hắn 0ại càng 5hông hiểu aeổi, phụng 05hỉ kiếm don rể rõ bàng là việc 98ui, tại 8cao Minh ngự 4bử lại 29ợ hãi như 46đại họa 7ơi xuống dđầu, liên 7ục kêu 0ứu mạng bdđây? Hại 4ắn tưởng 00ằng có 0huyện kinh 57hiên động 69địa gì 7fđó cơ. cf © DiendanLeQuyDon.com“Đây là 89iệc vui 6a, ta còn a7uốn nói aời chúc 1ừng với 30gươi đây.”

Trong 3dinh thành aai không 8iết chuyện dđau đầu chất đối 0ới ba vị cdgự Sử 3đại nhân dchính là d3rong nhà 9ó nữ nhi b3hưa gả 83được, 2ay hoàng 1ehượng hạ 8bhỉ, ba người 50àm cha bọn 2ọ rốt 5ục cũng 21ó thể thành a2ông lên 3ấp làm d9hạc phụ cđại nhân, 63ẳn phải 7à vui vẻ 0iệc vui 1hất với fột người 5ha đi.

“Hầu 7ia, ngài a2đừng vội 5dhúc mừng 3a.” Minh 1ọc Hải 39ẻ mặt 3bđau khổ f8hìn hắn. 3 © DiendanLeQuyDon.com“Đây là 98ém tú cầu 4a, vạn nhất 31ại là a 8diêu a cẩu 2ì đó, hạnh 5húc cả 5đời tiểu cữ sẽ hoàn 1oàn bị aủy.”

Trấn cắc hầu dhướng mày, 6“Nhưng 13hánh chỉ b7đã xuống, 2hất định 4ẽ không 66hu hồi được.”

Minh fọc Hải 54hở dài, 8“Cho nên 6ạ quan mới 0bđến xin 72ầu gia giúp 3đỡ.” 9bắn cắn 85hặt răng, 30ói ra ý 0bđịnh tương daai, “Ngài 74ãy cho tiểu 05ầu gia cưới a9iểu nữ ađi.”

“A?” 3rấn Bắc 1ầu há hốc 00ồm.

“Hạ 0buan cũng fciết như 9aậy sẽ aất ức diểu Hầu 6ia, nhưng cạ quan thật 7ự là không 3dòn cách ebào khác.” 02ắn thật 46ự không 8hể ngồi 2aên đem nữ 31hi gả cho 0ột nam nhân 62a lạ được, 1đành phải 1ự thân c1uất mã 32(*) bàn chuyện 3ôn sự.

(*)tự 8hân xuất 6ã: tự mình

Trấn e5ắc hầu aó chút khó f1ử, “Tiểu f5hi lúc này 39ũng không c7ở kinh thành.” ebỞ ngoài 2uan ải xa bạn dặm, fơn nữa, 5eiệc hôn 3fhân này a4hưng là 08hải ném 9bú cầu, 0fiệt nhi 7ẽ chịu edđi cùng fgười ta 4ranh một 5uả banh 8ải nhiều eàu sao?

“Hạ 6euan cũng 4đã cùng e0ai vị Ngự 8cử đại 01hân thương cghị qua, 7húng ta sẽ 76àm hết 3ức để 53éo dài tiến 07độ xây eựng Thải 9âu, trước 3iên Hầu f7ia hãy nghĩ fách làm 5ho tiểu 7ầu gia trở 3ề kinh một 8huyến, sau c9đó từ cừ thuyết 5fhục hắn eũng được.” fắn cố 2cắng mặt 39ày thỉnh ebầu.

“Hai dị Ngự 79ử khác 3dũng lĩnh 9hánh chỉ 9hư vậy?” 5rấn Bắc 4ầu hỏi.

“Đúng fậy.” Minh fọc Hải cại một 6ần nữa e7âm thầm e9án giận brong lòng, boàng Thượng 1hật sự d1à không 81ghĩ đến 6aình nghĩa 92uân thần, 60õ ràng để 93ho ba người eọn họ dơi vào tình 7rạng nước bfôi lửa c7ỏng mà.

Xem 5a lần này 42oàng Thượng a1ác thực 24đã nảy dinh chủ 7ý ác độc, 7rấn Bắc 1aầu lập 8ức liên aưởng đến, d7au khi thanh 0oán tam gia 5gự Sử 4hiên kim dfẽ đến 7hiên hậu b4ung kim chi 4gọc diệp…… 2Ai, nghĩ 66đến đứa don vĩ đại eủa mình, f0đến lúc cđó nhất 2định sẽ frở thành 0gười đứng 3đầu trong duộc tuyển 5họn Phò 44ã, nghĩ cađến mấy 8ị công 3húa kia…… 0crấn Bắc 80ầu không c4hịn được 7ắc lắc eeđầu.

Mặc cệ như thế 61ào, ân nhân eđã mở e8iệng, mối 5hân tình 89ày nhất 26định phải 3áo. Hắn 7ất nhanh 7a quyết e6định, “Được, 3àm như vậy 4đi, ta sẽ e9âng tấu b6áo ốm xin 4aoàng Thượng 2ho Kiệt 6dhi dùng tốc cđộ nhanh 6fhất hồi c0inh.”

“Đa 27ạ Hầu 3ia.”

“Không faần khách 2hí, vào 0úc này ngài ehông cần c6hách sáo 4hư vậy.”

“Đêm 43đã khuya 84ồi, hạ 4uan sẽ không 4uấy rầy f0ầu gia nghỉ 7gơi.” Mọi diệc cứ 9ạm thời 5uyết định bhư vậy a1đã, hắn f4hoáng an 0aâm.

“Không cội. Chúng 9fa đã nhiều f5gày không c4ặp nhau, 1hông bằng 2đối ẩm 7dấy chén 79đi.”

“Hầu fia nâng đỡ, 6aạ quan xin 2àm phiền.”

Trời 24đang tờ dờ sáng, 8dinh Học cbải đang 27định lén e5út trốn 9ào quý phủ 55ại bị 1gười ta 1đẩy ngã barước cửa e5au.

Nhìn 31ữ nhi đang b3đứng chống bay ngang hông, 16ắt xếch bdrừng lên, 1finh đẹp 7hư hoa nhưng 96ại hung f5ãn giống 6ahư tiểu dão hổ, 7dắn nhịn 20hông được 2rong lòng dại tiếp 5ục oán 4fiận hoàng 6đế bệ 2cạ.

Đang 3êm đẹp 0ại hạ 51hánh chỉ 0eàm gì thế, cắt hắn 99đi xây dựng 5hải Lâu 96ì đó khiến 2dho nữ nhi 9ahải ném 5ú cầu kén 8ể. Ngày 05ôm qua lúc dắn từ 5rong triều c1rở về, 2ghe hạ nhân 4ói nữ nhi a3ống say 3èm, hắn bbem như tránh 0được một biếp, hôm f6ay không dđợi hắn aó thời 6ian chạy, dữ nhi tỉnh aượu nghe bdđược tin bức liền 0ìm hắn 4ính toán 27ổ sách, 4hật sự 8à hết sức 73guy hiểm.

“Liễu dhi,” Minh 5ọc Hải fchanh chóng 1ười bồi, 03“Tại sao bôm nay lại b6ậy sớm 3hư vậy 1a, sắc trời b8òn sớm, 2on nên ngủ ahiều thêm 45ột chút.”

Minh fương Liễu 4fười ngọt bgào, rồi 3au đó ý 7ười trầm cuống, cắn 36ăng nói: 9f“Ngủ tiếp c7hỉ sợ 36ị người 6da đem đi 4án, con cũng 8ehông biết!”

Hắn 97ười gượng 13gập, “Làm fao có thể 2hứ, con 6à nữ nhi d9ảo bối cbủa ta a.”

“Phải 2chông?” a0hanh âm tràn 4gập cảm 7iác áp bách 38ô hình. 14 © DiendanLeQuyDon.com“Vậy tại 16ao lại quan 9ệ đến ediệc hôn 7bhân đại 61ự của 0on, phụ 1hân cũng b4hông chịu 0dói cho con 7iết?” cửa giận arong mắt 84ắt đầu 6uồng thiêu, 9ập tức d9ợp lại 2hành một 4iển lửa 2ênh mông.

Mồ 6aôi lạnh 39hông ngừng eoát ra trên erán Minh 1ọc Hải, bđừng thấy 6ữ nhi mang 5ộ dáng e3iêm tiêm fdếu nhược d0(*), kỳ 8hật nhưng ceà một lò f1ỏa di động, 8động một bbhút liền bchát hỏa.

(*)tiêm 25iêm yếu 84hược: nhỏ 10hắn, yếu cđuối

“Liễu a8hi a……” 2ên nói như 06hế nào 8đây?

“Hiện 6ại mới dauốn nói d3hông phải e7à đã quá 9uộn sao?” 64àng trào f7húng nói.

“Nói 8eóm lại 4à thân làm c2hần tử fdhực bất c9đắc dĩ f3a.” Thiên 1gôn vạn 3gữ thốt 5a một lời dâm huyết, 6uân muốn 52hần tử, 4hần bất aử bất drung a.( ta cghĩ chỗ 05ỳ ai kũng 1iểu nên 2để nguyên 6ho hay nha f^^)

Hắn abói xong lại 2hớ đến fhánh chỉ e0ia còn giữ e0ở trong 5ay áo, vội 65àng lấy 9a, “Con 11ự mình 8em đi.”

Minh 48ương Liễu 81iếp nhận, ehanh chóng dem xong, kinh dgạc hỏi: 1“Các nàng 1ũng phải 7hụng chỉ 0cém tú cầu?”

“Ừ, fữ nhi, con 3ẽ tuyệt 4hông cô 1đơn đâu.” 6inh Học cải tưởng 41đã làm 2ịu đi được e6ơn tức 9iận của 0ữ nhi một 40hút.

Nàng 2egoài cười 1chưng trong e7hông cười e1đáp lại, d“Phụ thân 6ũng không 7ô đơn đâu.”

Hắn fhột dạ eất mặt 22ờ sờ mũi, 54gậm miệng cại, ít 59hất cũng 82à không 6ai.

“Thời 90ian không bbòn sớm fữa, cha 1hanh nhanh f4ào triều 9đi thôi.”

Hắn 0inh ngạc bhìn nàng c6ột cái, 8ất quá 1hông hỏi 5ahêm, vội 0àng kéo 9eáo bước 2bhỏi cửa. 8 © DiendanLeQuyDon.comặc kệ b1ữ nhi là 7buyết định a0uông tha 8ắn vì nguyên 0hân gì, e1iờ phút 2ày không 40đi chính 8à kẻ ngốc.

Minh 02ương Liễu 1ầm thánh 8hỉ trong 48ay, mặt 5bhông đổi 6ắc tiêu cái trở 21ề phòng. d4 © DiendanLeQuyDon.comĐạo thánh cehỉ này a5hật sự 5eà phiền 1doái lớn!

Tâm 69ình ngày 2àng kém, 1dàng đi nhanh 1đến phòng 90thu chi, tìm cđược quản 4sự Tề 43bá.

“Tề 6abá, đem cđạo thánh bchỉ này 4bcất đi.”

Cũng 83không đợi 5hắn tiếp 2nhận, liền dchán ghét d6tùy ý để 24lại trên ebàn.

Tề a6bá không cbiết nói 2thêm cái b7gì, cung e9kính đáp fứng, “Vâng, 23tiểu thư.”

Chần 2chờ một 2chút, nàng 20cuối cùng e2vẫn hỏi, d“Tề bá, cta ngày hôm 5qua uống 7rượu say 0có làm chuyện egì không?”

Hắn 7mặt không 8đổi sắc ctrả lời: 5“Không 6acó.”

“Ừ, c8vậy là 1btốt rồi.” 4bNàng gật 2gật đầu, 51chuẩn bị etrở về 8fphòng nghỉ 3ngơi một bchút, cảm 63giác choáng 29váng sau adkhi say rượu 97vẫn chưa 97hoàn toàn dbiến mất.

Đi 2qua chỗ 3rẽ trên 34hành lang 2gấp khúc, 0chạm mặt 8một tỳ fcnữ, chỉ 6nghe đối 4phương thét 0lên một ftiếng chói 6tai, nhanh 78chóng chạy 9đi.

Minh 2Dương Liễu ctrừng mắt canhìn, bừng ftỉnh đại 7ngộ thở 1dài, “…… dbTề bá, 0ngươi lại 6gạt ta, 8vì sao ta 6abị lừa 3bnhiều như 59vậy lần cvẫn còn ecó thể 55tiếp tục 1tin tưởng a2ngươi……”

Dùng 5lược gỗ 20chải mái 0tóc đen 1emượt xuống, ecảm giác ebóng mượt 3bmềm mại. dd © DiendanLeQuyDon.comNhư Xuân 4thật sự 4yêu chết 9đi được 5fmái tóc 32của tiểu 6thư nhà 48nàng, mỗi 6bkhi nhìn e0thấy mái etóc dài eở trong 1tay mình 0biến thành 9búi tóc fduyên dáng, 51trong lòng 9nàng tràn fđầy cảm 6giác thành 7tựu không bthể nói 0bthành lời.

Đem 0etóc dài 3fvấn xong, 3cánh mắt 58lướt qua 2hộp trang 2sức. Sau 10đó chọn d3lấy một 4ecây phượng e1trâm, chầm 97chậm cài 15vào trong 1búi tóc d1đen mượt 9kia, từ 85trong miệng 9phượng bnhả ra một 0chuỗi trân 5châu trong 5csuốt trơn 25bóng rơi 28xuống trên bvai tiểu 92thư, ngoài bcửa sổ 8ánh mặt betrời chiếu drọi tản era ánh sáng dnhu hòa, 7khiến cho 2fdung nhan 55xinh đẹp atỏa ra ánh 4sáng thản 3enhiên.

Như fXuân kinh 67ngạc nhìn 5chủ tử, 8thất thần 08một lát. 4 © DiendanLeQuyDon.comTiểu thư 32thật xinh bdđẹp, giống 3như tiên 6enữ. (ekek atỳ nữ 5anỳ háo 3sắc quá!!!!)

“Vẫn c3chưa xong 5sao?”

Nghe fđược thanh 66âm có chút 39phiền chán 1của chủ b6tử, Như 1Xuân vội cvàng lấy ealại tinh 7thần, “Xong 11ngay đây.”

Lấy 2ra một dải f9lụa hồng cbuộc lên 28mái tóc 58tiểu thư, 8trên lưng 7ftóc dài 3xõa ra, sau 29đó lui ra 3phía sau bkhoanh tay 2đứng nhìn, 6“Tốt lắm, f3tiểu thư.”

“Chúng fbta xuống 1lầu đi.”

“Vâng.”

“Đúng frồi, hôm 11nay lấy a4một ít 4chỉ thêu 53mang theo dđi.”

“Ơ?” cNhư Xuân 7akinh ngạc alên tiếng, 70“Tiểu 0thư hôm 7nay muốn 93thêu hoa?” 50Không phải 29đã đọc 4sách vài 0ngày rồi 3sao? Tại a0sao đột 2nhiên lại 2muốn thêu 4hoa đây?

“Phát c8tiết cảm 15xúc một 0fchút mà 6thôi.”

Như f4Xuân làm 27ra vẻ mặt d‘thì ra 5alà thế’. 4 © DiendanLeQuyDon.comNàng đã 3nói rồi, ctiểu thư cblàm sao có ethể đột 8nhiên trở 4thành hiền 2lương thục 6nữ chứ.

Nói fđến chủ 74tử của cenàng, trước 8kia khi chưa 8evào phủ c8được nghe dphong thanh 4khuê bình e(*) của 4enàng, kém 5đến nỗi 28người người ffoán trách. 34 © DiendanLeQuyDon.comSau khi vào fphủ, lại 16được bọn 11nô tỳ khác 99bàn luận eđến biến esắc, đến 72tận khi dnàng trở aethành nha 28hoàn bên 0người chủ 2tử mới a8hiểu được, 3clời đồn 0cđãi bên 4ngoài thái 4quá đến ctrình độ 06nào.

(*)phong dthanh khuê 3bình: thanh bdanh

Khụ, 35đương nhiên, 3trừ bỏ 2có khuyết 05điểm hạng 6nhất thật 6là không c3tốt lắm, e1chủ tử a4kỳ thật acũng coi 2như là đủ dtư cách d2làm tiểu cathư khuê 81các.

“Như f6Xuân, ngươi 71lôi lôi e1kéo kéo 40trên lầu clàm cái 1gì đó?”

Dưới 5lầu truyền 6đến tiếng agọi to của b9chủ tử, edlàm cho nàng bcđang đứng ctại chỗ angẩn người bchồi lâu, 4vội vàng 3dtrả lời 04nói: “Đến 9ngay đây.”

Như 3Xuân lập 55tức chạy 8vội xuống, flại vấp bephải váy fcủa chính a5mình, vẫn 0may nhờ 5có chủ 2tử đưa b5tay ra đỡ 6mới đứng evững, không bkhỏi sợ b7hãi, “Nô 4tỳ lại c3làm sai, e1tiểu thư……”

Chủ 3tớ hai người 6đến nhà 68ăn, lại 3chỉ nhìn 76thấy Tề 4bá đang ffkhoanh tay 76đứng cùng 9vài phó e9dịch, không cthấy thân 3ảnh phụ cthân đâu.

“Cha cta đâu?” aNàng đặt 96mông ngồi baxuống ghế, 7nhìn bàn 6đầy thức 6aăn lại akhông có ddkhẩu vị.

“Lão bgia đã đi 5fra ngoài dcrồi.” 4eTề bá trả 56lời.

“Lại e0đi ra ngoài?” 6Nàng nhịn 8không được 71cất cao a2thanh âm 7lên mấy 4độ, liên 1btục mười 1ngày, từ akhi bắt 02đầu dựng elên Thải 80Lâu, cha 8nàng liền 7mỗi ngày dsớm đi bvề trễ, fluôn phi 4thường 46‘đúng 0dịp’ tránh 6fmặt nàng

Hừ! 17Như thế 4rõ ràng 0blà trốn etránh, nàng e9có ngốc 37cũng biết asự việc 4không đơn 00thuần như 8vậy.

Mười f5ngày, suốt bmười ngày, 0phía trước 6Thải Lâu dcủa nàng 2sạch sẽ 5giống như a0lá mùa thu, 24hoàn toàn 4ckhông có f6một ai. 3 © DiendanLeQuyDon.com(ách, chị 1cnỳ còn f“nổi tiếng” 7hơn hai chị 1kia nữa^^!!)

Luận ftướng mạo, d3nàng mặc 8fdù không ddám tự bxưng quốc 9sắc thiên 7bhương, nhân 28gian tuyệt 7sắc, nhưng dlà tuyệt a4đối sẽ 2làm ánh 8mắt nam 4nhân nhìn cthấy đều acsáng ngời, 78cùng hai f6vị Ngự 6Sử thiên cdkim kia có 73thể nói eamỗi người dmỗi vẻ.

Nếu adkhông nói ađến dung 7mạo, đan 4fchỉ phong bbình, nàng c6ở trong 56ba người 8bcũng tính 46là thứ fehai, mà cho d6dù là danh ctiếng ác cliệt như aCát Phi Hoa 05phía trước 86Thải Lâu cacủa nàng 9ta vẫn còn 0có người dđứng ở abxa xa đàm 70luận, nhưng 4bcủa nàng 5ngay cả 17một người 27đứng xem bcũng không b5có, điều d7này quả 7dthực không 09hợp lẽ e1thường.

Nàng 3nghĩ đến 2ngày hôm 02trước trong a7lúc vô ý, canghe được 1tiểu nhị d3phòng thu 06chi bàn luận, 73cha nàng 6bnói ra một 73món bạc 37rất lớn, 12hơn nữa emấy ngày 52liền thấy 2trước Thải 1bLâu gặp dtình cảnh 23không hợp 9tình hợp 59lý, khiến dnàng suy fnghĩ rất 6nhiều, trong c5này nhất 6định có dvấn đề.

Phát 4bhiện sắc amặt của 9dnàng càng 65ngày càng 2không tốt, b4Tề bá thức 68thời mở cmiệng, “Tiểu 6bthư, cháo 1bnguội sẽ 8không thơm, d0có việc 7gì cơm nước 8xong rồi 86nói sau.”

“Tề 4bá,” Minh 2Dương Liễu 59gọn gàng 1dứt khoát fhỏi: “Cha 2cta rốt cuộc 1lấy khoản atiền kia f1làm cái egì?”

Lời 6này vừa 1hỏi ra, 4bTề bá lập 60tức ngậm 93miệng lại, 3nàng hiểu cdbiết cá btính Tề 9ebá, biết 4sẽ không 9hỏi được 3gì từ hắn, 70ánh mắt 5fnàng đảo 8fqua những dngười khác, 7“Các ngươi 60ai biết?”

Mỗi ebhạ nhân 75bị chỉ 3ađến đều cnhanh chóng a5cúi đầu, 3nhất tề 6lấy đại 0cquản gia 8của bọn 76họ làm 71chuẩn, bảo 17trì im lặng.

“Lương ftháng tăng 1dthêm một 4flượng.”

Im 6ắng.

“Thêm 4hai lượng.”

Yên 60tĩnh không 5tiếng động.

“Thêm 29ba lượng.”

5kẻ bắt 7đầu di bcđộng.

Minh eeDương Liễu fnắm chặt atay, tốt 23lắm, nàng 6ít nhất amuốn làm 7crõ ràng 1một sự 9kiện, khoản 0tiền kia 0chắc chắn 1có một 71phần bịt 61miệng hạ 13nhân trong 0cphủ lại.

Người 1ađời nói dkinh thành 50ba vị Ngự 9Sử thiên a4kim phá sản 41thành tánh, 4khuê dự 91hỗn độn, eakhông có cai biết, d0kẻ phá asản chính 4alà các quan b4thanh thanh 36liêm, chiến 97tích văn 87hoa – phụ dthân của 8bọn họ.

Những 5bnén bạc f1bóng loáng 1này là nàng 5vất vả 0alàm việc, 65mở tiệm abuôn bán 76kiếm được, f8thế nhưng dcứ như 1dvậy bị 84cha dễ dàng d7phung phí……

Nàng ecảm thấy 7huyệt thái dfdương bắt 3fđầu đau, 6phụ thân bflà Ngự fSử đại e4nhân sở b3dĩ thanh 4liêm vô 5ctư, là bởi bcvì bọn 15họ chưa 1bao giờ 87phải lo clắng cuộc 7csống khốn 61đốn, mà 8phía sau 80hắn tài 8lực cường 4đại chính 48là của 47nữ nhi đáng 3thương a.

Hít 29sâu một dhơi, miễn 3cưỡng dồn fnén cảm 0xúc xuống fdưới, đồ 0aăn sáng 21cũng không 9có tâm trạng 93dùng, nàng 2đứng dậy, 93“Như Xuân, 29chúng ta 0ra ngoài.”

Hôm enay, nàng eenhất định 7phải thêu 9bxong bức 9bằng trát 1mãn châm 2akhổng, nếu 9không khó 1dcó thể etiêu mối fhận trong 0elòng nàng!

Mang e2tâm tình 2phẫn uất 0dnhư vậy, 9Minh Dương 98Liễu đúng 9bthời gian 71quy định bbđi lên Thải aLâu, bắt 3đầu vẽ 7một đóa 38mẫu đơn 9trên khung 9thêu.

Như 1Xuân ở 27bên cạnh 4enhìn nàng, cvẻ mặt elo lắng.

Tâm f5tình tiểu 97thư phi thường 3phi thường f0không tốt!

Cứ 8tiếp tục bnhư vậy, 96hôm nay nàng 5lấy đến a8ba quận bchỉ thêu, f8cũng không e8đủ để 04cho tiểu f4thư hả 1dgiận.

Đối 4mặt chủ 1tử sắp ebị làm 5cho phát 7eđiên bên 9ccạnh, lại 7cdặn mọi angười nói 2năng phải 15thận trọng, e7Như Xuân 2đương nhiên dcũng không 0ngoại lệ, 8bđành phải 7ở một 84đầu khác 01của Thải fdLâu làm fmột món d6trang sức, 45lúc không 7có người eđể ý liền 6thưởng 8phong thưởng dcảnh.

Thời 6gian nhanh 5fchóng đi 9đến giữa 31trưa.

“Cộp……….”

Tiếng bngựa hí 92thình lình 84vang lên 0làm Minh cbDương Liễu ađang chăm 7chú thêu 88nhảy dựng bflên, hại 93nàng không 8cẩn thận 4fđâm kim 3vào tay, eeđau đến bnỗi nàng f1mày liễu 2bnhăn lại athành một dhàng.

Đem dngón trỏ 25tay trái 4cho vào miệng d4hút, ngẩng eeđầu nhìn 5xuống phía 3dưới Thải 82Lâu.

Đó 3là một 2nam nhân 1có vẻ phong e2trần mệt 08mỏi, vẻ b0mặt mệt 7mỏi, hắn e5cùng con edngựa lặn 6lội đường 0exa đã sớm akhông nhìn 5thấy rõ 0diện mạo, b5cả người 16chỉ là cfmàu bụi 4xám trắng.

Ân aaVõ Kiệt 5có chút f0khiếp sợ f0nhìn cô 34gái trên 66lầu, không 71phải bởi 0vì nàng a1xinh đẹp, bmà là giống d8như có cảm 14giác đã d3từng quen 5athuộc.

Hai 9người ánh cmắt nhìn 3enhau.

Minh d9Dương Liễu 89phi thường 4không thích aánh mắt 44đối phương, 83mạc danh bkỳ diệu 9f(*) , người c9này làm d3cho nàng d7nhớ đến dcvài năm etrước có 4một kẻ d9phi thường 05đáng giận, 9btuy rằng 2enàng căn 58bản cũng 6ckhông nhớ 0rõ diện 9cmạo người 9nọ.

(*) 8cmạc danh 6kỳ diệu: 5không hiểu 2fvì sao

Hơn 61nữa hắn bfvừa mới f2dọa đến 7nàng, thành bfáp tử lạc 22đà cuối 2cùng một cdcây đạo 25thảo (*) 22làm cho cơn 0tức của 6nàng mấy 22ngày nay a3không có achỗ phát 2tiết, giờ e4đây giống dnhư núi 1flửa phun 1trào, thấy 3bkhung thêu fbên cạnh 6không làm bgì được, 8cnàng tức 2giận đến 0cầm lấy 34vật gì d5đó bên 2người, 44cũng không 6thèm nhìn 5xem đó là 82cái gì hướng dngười dưới e2lầu dùng 5sức ném eđi.

(*) 6athành áp 0ctử lạc 0đà cuối 7cùng một bcây đạo dfthảo: tức 2nước vỡ 0ebờ

Namnhân dtheo bản 2năng phản 2ứng, dùng betay bắt 0dlấy.

Sau bdđó, hình 16ảnh dừng 8clại.

Như 8Xuân hoan 3ehô, “Tiểu 4thư, ném dftrúng, ném 8trúng!” eCám ơn trời fđất, tú becầu của 4tiểu thư erốt cục 0cũng tung 4fđi.

Minh 7Dương Liễu 8hoàn hồn, 6fkinh hoảng 31không thôi, 0ebước vài 4bbước đến cbên cạnh 35lầu, hướng ectới nam 9enhân hô 2dto, “Đem ftú cầu 6trả lại 0cho ta!”

Ân 9Võ Kiệt 6ngây ngốc 0nhìn tú acầu sặc 4sỡ trong 8tay, trong bđầu chậm 28nửa nhịp fetiếp thu 62được một 43tin tức d9– hắn 33nhận được c2tú cầu 59!

Đây f– là ý a7tứ gì?

Nhìn enhững nô cbộc vây 58quanh ngựa 2alàm hắn 77hoàn hồn, ađang định 93đem tú cầu 2trả về, 3chỉ thấy 1một thân e0ảnh màu 4vàng chạy 21tới.

“Chúc 8mừng, chúc ffmừng, chúc 2dmừng công c6tử tiếp 6được tú 40cầu.” ceCông công 1phụ trách 1giám sát 63việc này, 91đợi mười dngày, rốt 7cục cũng e1thấy có 7người đến 5Thải Lâu b0này, còn 9vừa mới 5nhận được 84tú cầu, 5hắn rốt 41cục có 3thể trở 0về báo 0ccáo kết ecquả công e4tác.

Trong anháy mắt 2này, hắn bđột nhiên 9nhớ tới, 27vì sao lại 91có cảm 6giác quen cthuộc khó 1hiểu đối 4với nàng, 55bởi vì 3nàng đúng 40là năm năm 09trước khi 5hắn rời 9kinh sư một fđêm, là 1fnhân vật dfngoài ý 6cmuốn một 9lần.

Vốn a5hắn căn ebản sẽ bkhông đi dngang qua 8nơi này, 9nhưng vì 42đường btrở về fphủ mạc 0danh kỳ ediệu không ethể đi aqua, hắn cbất đắc fdĩ mới 72phải đi d9vòng qua 5enơi này, f7ai ngờ – 9clại nhận e1được tú bcầu này.

Tên a7thái giám d5kia không 41biết phải 6làm sao, 31tiếng chúc amừng the athé làm 3echo lòng fhắn run c1lên, hắn 52nghĩ ràng, 9từ trước 5tới giờ 1hắn là 0một người b9tốt số a6a.

Trèo 8lên lưng 2ngựa, hắn 8akhông nói c1một lời, echân dùng 5sức kẹp dmột cái, 0cgiục ngựa 24chạy như 4điên mà 5đi.

Như dXuân há 34hốc mồm.

Thái agiám há 4hốc mồm.

Minh 96Dương Liễu dahoàn toàn dbùng nổ, 3“Chết 6tiệt xú denam nhân, 4ngươi trở bvề cho lão 0nương!”

4tử rống 53phát điên e2với âm f0lượng kinh 3người khuếch 9tán khắp 1nơi, dân 90cư ở vùng 3phụ cận ađều bị 98ù tai, liên 3tục vỗ 0ngực.

“Tiểu 48thư……” 1Như Xuân 7rất muốn 84nhắc nhở 5fchủ tử 6bchú ý một 8bchút hình e5tượng.

Minh 8Dương Liễu 3ecơn giận eccòn sót d2lại chưa achết quay 6eđầu quát: e9“Hắn làm 62sao có thể a6đi, ít nhất eccũng phải dlưu tú cầu e6lại cho 4lão nương!”

Như 4Xuân im miệng, fche lỗ tai. f7 © DiendanLeQuyDon.comÔ ô, tiểu fdthư có phải 66hay không 3bvụng trộm bhọc quá fcông phu 82sư tử rống, 91uy lực kinh dengười.

Vốn fetừ sáng 8sớm tiểu 7athư đã f5muốn phát 55hỏa, nam 89nhân kia 8còn ôm cầu 7abỏ chạy, 1quả là c6muốn tự 0tử a.

“Minh 38tiểu thư dkhông cần 8clo lắng, 14trong cung 4đã có người 7đi theo hắn.” 9Thái giám 04dưới lầu 15vội vàng 46báo cho nàng 27biết. Hay 5nói giỡn, cbthật vất cvả đợi 23mười ngày 66mới bắt 77được một 9người, 7món ngon 5trước mắt fanày, hắn 4cũng không c5muốn phải bđợi mười angày nữa 6nha!

“Ngậm 6ecái miệng 8thối của b9ngươi lại!”

Nói axong, nàng e6vớ lấy bmột khung bthêu quăng 0xuống dưới 58lầu, này fthái giám 4không kịp e3tránh, rõ eràng bị 8cném trúng, btrên đầu 2lập tức 7bsưng lên 11một cục.

Ai, 5giống nhau 05đều là 32đồ vật aném từ 86trên lầu 94xuống, người ablại có bmột  đoạn 97nhân duyên 28ngự ban, emà hắn afđâu, nói 2ađược một bctá rượu fthuốc cũng 28không sai……….. 7 © DiendanLeQuyDon.com(ặc ặc, 99ngươi là 0cthái giám 9fmà, nhân 3dduyên cái 77nỗi gì dchứ!!!!!!!!!)


22.04.2012, 09:14
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Triền định tướng quân phu - Cầu Mộng - Điểm: 10
Chương f72

Edit: daLinhxu

Beta: 2dark Angel

Tuấn 4bmã phi nước ffđại đến ftrước phủ 34Trấn Bắc ffhầu thì adừng lại, cbngười trên bngựa vừa 5nhảy xuống b4liền tùy 9ay đem cương 8gựa ném dho người eác cổng, 73ứ thế 05đi thẳng 5fào trong 1hủ.

“Dắt 62gựa đến fậu viện, 9bho ăn cỏ 0hô sau đó aọ rửa 8ột chút.”

Gác 9cổng kinh 0gạc nhìn 03ắn:” NGƯƠI—“

34gay cả chủ 8ử ngươi cbũng không 7hận ra sao?”

Gác cổng chớp 4ahớp mắt, fbắn……. 9 © DiendanLeQuyDon.comhông phải fà tiểu 0ầu gia rời chà đã năm 3ăm sao?
Việc cfày không bdhể trách bắn. Lúc 41ày tiểu eầu gia mang 4ột bộ 42áng phong bương đầy 46ặt, thật chác xa dung 6dạo thật 33ả vạn aặm, có 0uỷ mới 3bhận ra nha.

Ân 4õ Kiệt 49rực tiếp 69hạy thẳng eeđến phòng 0bhụ thân. 8 © DiendanLeQuyDon.comòng hắn 8óng như 6dửa đốt, 7ắn nghe 2được tin 4hụ thân aệnh nặng caiền chạy fdột mạch aề kinh thành d8hông ngại 7ió sương. 36 © DiendanLeQuyDon.comoàng thượng f8ân chuẩn 4ho hắn về afinh gặp 4ha, nào biết b5ằng lại f8được chứng 9iến cảnh c9ượng khiến fắn phải d4á hốc mồm, fbắc mặt dfũng trầm beuống.

Phụ bhân bệnh 57ặng của 8ắn lẽ f3a phải nằm 72rên giường, bahưng giờ 32hút này 0ại đang 7inh thần fbhấn chấn 64đứng ở 4oa viên múa 5hương (trong 8V là “đùa 32iỡn” nhá).

“Cha, 19in hỏi người 8ehông nằm e1rên giường 84ưỡng bệnh, 8fở ngoài 1aày làm gì?”

“A, 1iệt nhi, 01on đã trở 6ại.” Trấn 9ắc hầu fchí định 1hần nhà 5ehu thương ccại, tươi beười nhìn bề phía ffđứa con 07ảo bối, 7ột chút 0hột dạ 5ùng ngượng 7gùng cũng chông có.

“Là b1on hoa mắt dao? Tại e5ao con lại 6hấy thân 6hể người 6hi thường fốt nhỉ?” 2ắn sắc 91ặt âm u 0ỏi.

“Kiệt bhi a.”Lão c7ầu gia hít 12hí một 5hút, đi 39ua chụp eấy một 8ái khiên, d”Cha con 5húng ta đã 56ơn năm năm ehưa gặp 3hau, chẳng 8ẽ con thật beự hi vọng bặp lại daha già chỉ 1cuốt ngày 4dằm triền d1iên trên 7iường bệnh 0dao?”

Ân 8fõ Kiệt d6rong lòng 3hấn động, 8hìn phụ a4hân gần dhư đang 0hát ra ánh 2báng trầm 3ặc. Từ 92ưa trung adiếu nan d6ưỡng toàn 55(*), làm 7hần tử 3cắn đã 2ận trung. a3 © DiendanLeQuyDon.comàm con, có 0bhể hầu f1ạ dưới cối mới 1cà tận hiếu.

(* 41)trung hiếu 1an lưỡng 14oàn: trung ciếu khó 5oàn vẹn 28ả hai bên

“Con fất hiếu.” bhất thời cửa giận 1ị dập eắt, chỉ 7òn lại 9ảm giác 7áy náy với 9hụ thân.

“Trở 0ề là tốt 13ồi, dọc 5đường 6ệt mỏi 1dồi. Con eề phòng 6ắm rửa d7rước đi, aghỉ ngơi dột chút.” d2ếu không 96hải hắn f2hủ động 79ói chuyện 5ão hầu 3aia thật dự cũng 5ehông nhận 03a nam nhân 1rước mắt 8fhính là aon mình.

“Con 11iết rồi.” do dự một f1hút, hắn 28uối cùng a1ũng không c7ở miệng cỏi mục 36đích phụ 5hân cáo 6ốm lừa 5ình trở 1ề kinh, eoay người e6ời đi.

Hắn erở về 40hòng, nhìn 5bhấy sai 2ặt trong 0hủ đã dang hành b3ý trên ngựa f5ào, còn 1ó cả tú fbầu vừa bới nhận 96được trên 64đường 6ahiến hắn 9ại thêm dđau đầu.

Hắn eừa rời 88đi, quản 9ia trong phủ 2ội vàng 8hạy đến 3oa viên, 8dề tai lão 5fầu gia báo 9in tức vừa ahận được.

Trấn dắc hầu 0ô cùng vui 3ừng nói: f“Hắn thật 5ự nhận e0được tú 71ầu?” Đúng acà ông trời 5eũng giúp eắn nha, 7fắn đang 0hiền não 4hông biết 6ên nói với fcon thế nào, 66”Chắc 9hắn là 5cú cầu của cdinh gia tiểu 7hư?” Lão 5ầu gia không 77hịn được 71ỏi lại c9ột lần bữa, sợ feằng có 21hể mình 2fghe nhầm.

“Xác 9định.”
0fhật tốt 5uá.” Hắn 2ỗ ngực, 0ốt cuộc 63ũng bỏ 1được tảng 6đá lớn 4rong lòng d0uống.

“Nhưng 3à Hầu gia, 02inh gia tiểu 17hư thật 5ự thích 5eợp với dhiếu gia dao?” lão cduả gia không b3hịn được 78ỏi.

“Ai….” 4rấn Bắc ffầu ra vẻ fuồn rầu 2ahở dài, 1“Thánh 72ệnh khó 84ãi a, ai 6ảo Kiệt ahi bắt tú f1ầu của bgười ta.” 9dhưng khóe 6fiệng đã 68âng lên 1iết lộ fcoàn bộ dâm tình bắn.

Cùng cúc đó, 7inh Học dcải cũng b1hập phần 7aui sướng, 98ôn sự của eeữ nhi rốt 5ục cũng dìm được c9hỗ tốt.

Bất c0uá, hắn d6ũng không 52hịn được d6ùng mình 7ột cái, 3hải làm 23ao để giải 7dhích cho 70ữ nhi về 17hoản tiền dia đây?

Ai, 02ó nữ nhi 44hông minh 4uá nhiều 4ehi cũng thật 1hiền toái 5a.

Đó e1à một cái 7hùy nhỏ 9héo léo, 82inh xảo cỏa ra hào e0uang màu 7foàng kim.

Giờ 4hút này eó đang bị cbột cánh 49ay xinh đẹp 1hư bạch 7gọc cầm erong tay, 91ung hăng 1đập vào fừng quả, 58ừng quả 0ạch đào.

“Tiểu 1hư, đã 7ác định a9được người beọ là Tịnh 1iên tướng 12uân.”

Như 67uân cẩn 5hận đứng dách xa chủ eử mười 56ước mở aiệng. Nàng 0dũng không fuốn động 4fào miệng fúi lửa 1a.

9dAi?” Âm 33ượng khó d1in đề cao, 8inh Dương e0iễu ngừng dđộng tác cđập hạnh bđào lại.

ceịnh Biên 26ướng quân.” 6bhư Xuân 99ặp lại a2ần nữa.

“Làm 5dao có thể” eeàng không 29in, nàng f2ghe nói qua 61am nhân kia dduổi còn fất trẻ, d1àng năm 20đều đóng 2ở biên 58uan, nhiều 6eăm nay chưa 5fừng hồi 8inh, làm 1eao có thể 8đột nhiên 15rở về, 0ại còn c8uất hiện brước Thải 97âu của c0àng chứ?

“Là b7hật.” d0hư Xuân fũng hiểu 31iệc này 6hật không aòn gì để 53ói, nam nhân f4hong sương 1ghèo túng 0rước Thải eâu kia, làm 1aao có thể 4à phong độ aất phàm, 07uấn mỹ bhiêu dật, dbó “nho fướng“ 93ỹ danh Tịnh e4iên tướng duân mà người a3a vẫn đồn eđại.

Minh b6ương Liễu chíu mày aại tiếp 77ục đập cạch đào. 43 © DiendanLeQuyDon.comàng có dự 8ảm không 7ốt lắm, 9ùy tiện 31hặt nhân 5cạch đào 9cang một 4ên, tiếp 5ục đăm adhiêu mỏ 5iệng hoi: 6d“Cha ta c1đâu?”

“Lão 22ia chưa hồi 55hủ.”

“Như e4uân, ra tiền biện chờ, bhi nào cha 67a hồi phủ 58ói cho ta aiết.”

“Nô bỳ đi ngay.” 6rước khi 32đi, Như 60uân rốt c2ục không d9hịn được abđem vấn 69đề thắc 09ắc trong 0òng hỏi:” 53iểu thư, egười đập 0hiều hạch ađào như e3ậy làm eì?”

“Ta ahông phải 5đang đập 89ạch đào.”

“Sao 6ại không 2ea?” Như 30uân khó aiểu.

“Đây 8à đầu 31ủa xú nam b8hân kia!” 2inh Dương 3aiễu oán cfận nói.

Như buân lập feức rụt fổ lại, 94hức thời ahạy nhanh 4đến tiền 6biện chờ a3ão gia.

Minh b7ương Liểu d9iếp tục 6iệc đang 8àm dở, 7rong tiểu faiện chỉ fòn những fâm thanh 3hiến cho bgười nghe 5hải kinh d9ồn bạt 41ía không 3gừng phát 59a.

Minh cbọc Hải 1ừa bước 52ào tiểu eciện đến frước phòng 28ữ nhi, nghe 9hấy âm dhanh đáng fợ này làm 2ho hắn đã 3ước vào 1ột bước c4ại muốn 64hạy ngay 87a ngoài.

Nhưng 6hông còn afịp rồi, aữ nhi đã 79hìn thấy 8ắn. Hắn e6đành phải 78ự mình arấn định, c4ôn hòa mỉm 6ười đi aào.

“Liễu chi, muốn 1ăn hạch 7cđào sao ehông bảo 3eạ nhân d0àm cho con, 3iệc gì 6hải tự 4àm?”

Kim 8hùy tinh c8ảo chậm cãi buông a7uống, Minh 81ương Liễu 1gẩng đầu, 4ai phiến aôi anh đào 2đỏ như 4on hé ra, 0goài cười b1rong không bười nói: af“Cha, ngài 1uối cùng 22ũng xuất beiện a.”

Khụ…… 07inh Học 6ải nhất f7hời ngừng chở. Nhìn 0bhấy nữ 8ahi mang bộ 9áng cười 1ắc như 5ao, hắn cdó phải 3đã đụng 4ào núi lửa 65đang phun 49rào hay không? fha đầu aahư Xuân cày thế 9à không 30áo trước beới lão 8ột tiếng.

“Gần bđây phụ fhân bận 7ất nhiều 6aiệc, cho 0ên cha con d0húng ta mới fít được bặp mặt 9hôi.” Hắn e1hật sự 0à bề bộn chiều việc, 7dhông phải 35ói dối d6a.

c1ận bịu 3hát tán 5ài sản 7ao?” Minh 19ương Liễu 9fđè thấp 4iọng châm cchọc nói.

Quả 0fhiên vẫn 7ị phát 26iện, Minh bọc Hải 0ánh mắt 7óe ra, cố 0ắng áp ehế tư tưởng b0uốn bỏ f4hạy.

“Nói. 3f © DiendanLeQuyDon.comì chuyện a7ì?”

“Nữ 4hi a, cha ddũng không 7hải lần bđầu tiên 7iêu tiền 2ahư vậy, bon cố ý 0ruy cứu 06àm gì?” 84ắn tránh 3ặng tìm 53hẹ nói.

“Con a5ũng chỉ 11uốn biết 7ần này. 7 © DiendanLeQuyDon.comha cần gì b2hải giấu 9biếm.” b1ha càng không fói càng c6hứng minh 9ó âm mưu, 6àng càng 2hải biết fó chuyện fì xảy ra.

Minh 2ọc Hải b4ất đắc 0ĩ nói: “Liễu c9hi, cha biết 19ần này 36hụng chỉ bém tú cầu c6on ngàn vạn feần không 40uốn, cho aên cha đã 07ghĩ, nếu 1iêu tiền ecó thể giải e8uyết vấn 2đề, thì 4iền này 9iêu cũng eđáng giá, 3eho nên…. 8 © DiendanLeQuyDon.comùng tiền 8để ngăn 70hông cho 2fgười ta 63đến gần ahải lâu.”

Nàng b8ũng nghĩ bfậy. Bằng 0hông Thải 43âu của 2àng sẽ 8chông rơi eào tình 4rạng mười 68gày mới 3hỉ có một 0am nhân đi fdua.

“Cho fcù có người bbđến trước eehải Lâu 4ehì thế eào. Chỉ 2ần con không 67ém là được 4ồi.” Nàng 7aẫn không fin.

“Thánh cệnh nan 4i (*) a, Liễu 57hi.” Hoàng 2hượng đã 6ehái rất c9hiều công bông hiểu 0iệc đến 1iám sát, eếu thật c1ự có người 77đến, tú a2ầu này eaắt buộc bchải ném. c © DiendanLeQuyDon.comiệc này 4hật khiến ci phụ lo 11ắng.” 1Đánh chết 2dắn cũng b6hông nhận 4ai. Nữ nhi 5hát hỏa cehật đáng 0dợ nha.

(*) 32an vi: khó 14ãi

“Chỉ fợ điều c0hiến cha 48o lắng không dhỉ có vậy ađi?” Nàng 8hong thả 5ói, ánh aắt nhìn fbhằm chằm 10ào mặt 8hụ thân, 0chông muốn f7ỏ qua bất 1ỳ biểu 4ình nào 90ủa hắn.

Minh aọc Hải 9aó chút chột 1ạ, nhưng 65rên mặt 22lại vẫn bacố gắng 4bảo trì 95vẻ thong bdong trấn 62định, cười 2nói:” Làm 5fsao có thể 6vậy a?” cNữ nhi đang 5dụ hắn 4nói ra, cho e7nên hắn atuyệt đối 0ekhông thể 7lộ ra bất 8kỳ sơ hở e1nào.

Minh 0Dương Liễu cekhẽ hừ f5nhẹ một 1dtiếng, trong 0lòng nghĩ, 67phụ thân 0đừng tưởng 70rằng không e2nói thì cta không 0tìm ra được. 3 © DiendanLeQuyDon.comKhông sao, 6chúng ta 74cùng ngồi exem kịch. a1 © DiendanLeQuyDon.comChờ xem!

Hai dcha con đều emang  tâm f2tư riêng, 4cười đến 9bvô cùng ephụ từ a8nữ hiếu.

Theo 2như Như 36Xuân vừa 4nói, nàng 1đã tìm 1ra manh mối, 7nàng thử dhỏi: “Cha, b8ta nhớ ngài 55cùng Trấn 2Bắc hầu 7có quan hệ 29không tệ 6a.” nàng 6cười đến cthực ôn fnhu.

“Hình e4như là thế.” 3eHắn ba phải dcái gì cũng 4nói được.

“Nếu 6đã là như 6vậy,” 1Ý cười dtrên mặt 78càng thêm fbsáng lạng, 0nàng đứng clên, “Vậy fđành phiền 53toái phụ e6thân đi 9elàm một 61việc ân ebtình thôi.”

Minh d8Học Hải 37đương nhiên 8ehiểu được 1ý tứ của 94nữ nhi, f0nhưng hắn 1làm sao có 1bthể đồng 60ý với nữ 68nhi đi giải dtrừ hôn a6ước được.

Hắn 4ra vẻ khó fxử nói: 7d“Nhưng 0mà, con là 2aphụng chỉ ffném tú cầu, 0cho dù người e0ta có đem ftú cầu 3dtrả về. 17 © DiendanLeQuyDon.comChưa chắc b8Hoàng thượng 9dđã đồng 24ý đâu.”

Minh 76Dương Liễu bnhướng 3hai mắt 6xinh đẹp blên, cười 9enhư không bcười nói:” aMọi người b1đều biết 5chuyện này fesẽ không 7ccần nữ 22nhi nói lần 4thứ hai 9bđâu cha. 00 © DiendanLeQuyDon.comTâm tư Hoàng 00thượng bai chẳng 91biết a, d1giữ laị 20trong triều 4vài văn 0thần võ b7tướng tài 7mạo song atoàn, chẳng fphải để 3cho dám công ddchúa bảo 9cbối của 35hắn lựa bbchọn sao” 66Từ hôn c3để thành 1toàn cho dcông chúa, 7Hoàng thượng 5cầu còn ekhông được 90đâu.

Cuối 6ecùng, cái 6người được bgọi là 0f“ cha” 53kia không 44chịu được 5uy hiếp. 5 © DiendanLeQuyDon.comMinh Học 7fHải quyết 84định không 4chạm vào 6sư tử Hà 86Đông: “Nhưng c9mà, nếu 05Hầu gia 3không đồng 24ý cha cũng 7đành bó 05tay nha.”

“Không 00đâu, chỉ 3cần cha dcnghĩ xem 7nên giải fbthích với 9cHoàng thượng 7cthế nào dalà được 0brồi.” d7Nàng tự 5tin nói.

“Nữ c8nhi a, thế 23sự thường 4thường 5ckhó liệu 6a(*) a.”

(*) 08thường 0thường 21khó liệu: 2lòng người 2càng khó 3liệu.

Cuối ecùng, Minh 9Học Hải 6bđành phải 80đáp ứng f3trước, 4nếu không 0muốn phải f4đi thư phòng 5viết tấu dechương thỉnh 7tội. Hắn 97đây là bvì ai vất 91vả a?

Ngoại 70bào màu 2ethiên thanh, 0etóc dài 35được buộc dtùy ý bằng emột đoạn 9fgấm, bờ 79môi ngọc 7diện, mắt 9sáng như 0sao, cho dù 2chỉ thoáng 3anhìn cũng 5khiến người 49ta dễ dàng 2như lâm 52vào bên 39trong ngân ehà (ý nói e1bị đắm bchìm vào 6dmắt anh 4fý ấy), ffkhông thể 7tự kềm 7achế.

Hai 68tay chắp 18ở phía esau, bình 26tĩnh tự 4nhiên đứng c6dưới thềm 7ađá, mang f3một vẻ 9uy nghiêm 2vô hình, bbnhưng nguyên 6fbản lại cmang chất dthư sinh 9yếu nhược, 3tướng mạo 68tuyệt trần, 2có một 12đôi mắt 1sáng như 06sao vậy, dlại thêm 5đôi mày 8kiếm, lập ftức hơn 6bảy phần eanh khí, a6làm cho hắn 55cả người b8dương cương 3suất khí.

Hắn bđứng ở 1trước cửa 72Minh phủ, 2khiến cho 7ánh mắt 5engười đi 25đường e2không hẹn 5mà cùng engừng lại 1trên người fhắn.

Ba 9vị Ngự bSử thiên 7kim “nổi 9cdanh” khắp f9kinh thành 5không hẹn fmà cùng 2dở cùng 3emột ngày 5atạp (*) 7tú cầu 60trong tay…… afĐúng vậy, dlà tạp!

(*) btạp: đập

Phàm 2là những 4bngười chính dfmắt thấy cetình huống 6lúc ấy 4đều vô bcùng khẳng fađịnh, các 46nàng chỉ 38dùng tú a6cầu để b‘tạp’ 1mà không 7phải ‘ném’ 7, mà ba vị d2đều là ecnhững mĩ 27nam tử tài 90danh nhưng a2xấu số 1bị tạp d6trúng.

Một 8bvị công eftử dáng dvẻ phi phàm dcnhư vậy a6vì sao lại b5ở thời cđiểm mẫn 8cảm như 6thế đăng bdmôn bái cfphỏng? Đây blà nghi hoặc 78của mọi 3người, 9bgặp chuyện 4tốt người 25qua đường achâu đầu 51ghé tai khe 0khẽ nói 27nhỏ.

“Tướng 66quân, tiểu cthư nhà 2chúng ta c4mời ngài dđi vào.”

“Minh 16đại nhân 14không có 10trong quý d7phủ sao?” 1Hắn có 83chút kinh 82ngạc.

“Đại 36nhân nhà 6chúng ta ađã nhiều b7ngày chưa 3từng trở 6về nhà.”
Người 4dgác cổng fthành thực 3trả lời.

Ân 31Võ Kiệt 80nghe vậy 11giật mình, f1khóe miệng afgiật giật bfcười có 04chút cứng fngắc, “Làm 8asao có thể 95chưa từng 0trở về acnhà đâu?”

“Điều 82này tiểu 1nhân cũng 0không biết, e6tiểu thư 5nhà ta vì 38thế cũng 14rất là 0lo lắng.” 2Tiểu thư 0dquả thực fsắp phát 0cđiên rồi, f4hại bọn 3họ mấy 6ngày nay 99đều tận 5lực tránh cđi nơi tiểu 1thư có khả 85năng xuất 0hiện.

“Chỉ 5có tiểu d1thư ở phủ, fdtại hạ feđến thăm fasợ là có b3chút mạo 5muội, ngày 17khác lại 31đến bái 22phỏng Minh 4đại nhân cccũng được.”

“Tướng 79quân, xin 1fdừng bước.” 2Thanh âm c5Tề bá vang alên, hắn 32tự mình dbđi ra nghênh b1đón. “Tiểu 8thư nhà 4ta cho mời.”

“Này…… 9Không ổn eđi.” Nguyên 29nhân hắn 9hôm nay tới 70chơi chỉ 9asợ sẽ b5làm nàng b1rất khó f2kham, chỉ 36sợ sẽ 2flà tan rã 3trong cục ddiện không 97vui.

“Tướng 1quân, mặc ffkệ ngài 57muốn nói 7bcái gì, b3vẫn là 4trước hết ddmời đi dvào rồi anói sau.” c3Tề bá âm 2điệu nhẹ bnhàng nhưng 91rất kiên 9định, ánh amắt không fcchịu chấp anhận cự 55tuyệt nhìn 08thẳng hắn.

Ân 60Võ Kiệt ctrầm ngâm 20hồi lâu 5frồi nói bcnói “Xin 8emời dẫn 9dđường.”  Đúng ethế, là 0phúc không 3phải họa, clà họa 5tránh không 3bkhỏi, một 3khi đã như fvậy, gặp bnàng một 05chút cũng 6không sao.

18khi hắn 8một bước 8fbước vào 33đại sảnh cminh phủ, 07không hề 69được báo ctrước, 75bị cảnh 9ctrước mặt addọa cho eehoảng sợ.

Minh cdDương Liễu 22mái tóc 7dài ướt 7fsũng đang 0cđược nha 3hoàn dùng b1khăn chà d2lau tóc, 9chủ tớ b7hai người e6xem ra thập b9phần tự 56tại, giống 3anhư hoàn btoàn không 1để khách 9nhân vào 95mắt.

“Minh etiểu thư.” ecHắn lễ bphép lên 2tiếng, nhắc fnhở chủ 0nhân là 3khách nhân cbtồn tại.

“Mời 0ngồi a.” 9Nàng tự 8nhiên hào dcphóng nói, 02ngay cả 6đầu cũng 7akhông ngẩng 21lên.

Hắn 7vững vàng, 1bngồi xuống 5một bên. d5 © DiendanLeQuyDon.com“Không dbiết tiểu c1thư nhất 1định phải fcgặp tại 85hạ, là 44có chuyện 5gì?”

“Nếu cta lường c0trước không 3csai, ý đồ 4của ngài 3ađến đây 61cùng tâm cfý của ta 1hẳn là bagiống nhau.” dfMinh Dương 42Liễu vẫy ctay đuổi 34nha hoàn, 0eđem mái dtóc ẩm aướt hất 05ra phía sau, 9lúc này 4amới quay dđầu cùng 7hắn mặt 77đối mặt.

Hai 6người đều a3giật mình.

Trước a2mắt đúng b4là kiều 0nhan năm 1dnăm trước, 5nay thoạt 3nhìn càng 5bphát kiều 0diễm hơn, dfthời gian 2agiống như 21một vị athần thần 54kỳ làm fcho nàng 3nở rộ 64ra bộ dáng 5đẹp nhất.

8hoa kham chiết 5thẳng tu 89chiết, đừng 9đãi vô 7hoa không 6chiết chi 0(*) — thình alình hắn 8btrong đầu 9bnổi lên enhững lời benày, trước a0mắt là f7một đóa e7tuyệt sắc, 4cđang chờ d4hắn hái……(ặc feặc, sắc c1lang……..)

(*) bCó hoa kham fcchiết thẳng ftu chiết, fđừng đãi b5vô hoa không 7chiết chi: 84đây là 541 câu thơ enhưng mình 7không biết 1nghĩa T.T

Hắn a5là ngày 2đó mang 5avẻ mặt aehồ tra, 22phong trần a5đầy người.

Sau f4khi trút dbỏ một f2thân bão 5cát, diện f0mạo thật 1sự của e9hắn là bcnhư vậy…… dcKhông hổ fbdanh xưng 64‘nho tướng’ 6dmỹ nam tử 68mà thiên 0hạ vẫn b1đồn đại, 43nếu không 8phải hôm 7nay nhìn c8thấy, nàng 6còn tưởng 2drằng nghe cđồn không athể tẫn 38tín (*), 37rõ ràng 8ngày đó f6hắn thoạt fnhìn chính 1là một ebnhân sĩ ecgiang hồ 5avừa trải 8fqua bão sương, dcùng từ 0nho nhã gì a9đó không 7có nửa cđiểm giống 0nhau.

(*) 65tẫn tín b0: lời đồn 26không thể 3atin

Quả anhiên, phật aamuốn kim 0trang nhân fmuốn xiêm 4y (*), mặc 2cho ngươi 5flà thiên 1ahương quốc fsắc hay 6là tuấn 5mỹ vô song, 3cchỉ cần f1nhiễm phong 7sương, giống 38như mĩ ngọc 8bị long fđong, bình 1cyên thất 61sắc.

(*) 7kim trang 1nhân muốn 0xiêm y: người 81đẹp vì clụa, lúa 7tốt vì 5phân

“Tiểu 9thư biết 79ý đồ của 52ta?” Ân 69Võ Kiệt cthu liễm b6tâm thần a0hỏi.

“Tướng ecquân chẳng elẽ không ffphải muốn a1tới trả 57ta tú cầu?” anàng không 5fđáp hỏi 9lại, trên eamặt lộ fdcười ý 00trong suốt ayếu ớt.

“Tiểu 1thư tại 59sao lại bnhận định f9như thế?” 3Nàng tự 8tin như vậy elà từ đâu 4đến, hắn 5phi thường bcảm thấy 0hứng thú.

“Ha.” e8Nàng vuốt 52vuốt mái bftóc dài, 0cầm lấy b1một khăn 6ở bên cạnh b6không chút cđể ý lau detóc, “Nếu ffvì không 4fmuốn bị bta đoán e7trung tâm 7tư tâm ý c3thật sự 71của mình 4mà chối 9bỏ thì ađó chuyện c6ngu xuẩn 13nhất, tướng 5quân.”

Tiếng 4nói cuối bacùng thanh edthúy mềm 0mại cố 2eý đè thấp cvài phần, 0nghe qua như 9là yêu ngữ 9etình nhân e5nỉ non đến 7tai Ân Võ b1Kiệt khiến ahắn không b6nhịn được drung động.

“Tiểu f6thư làm 3thế nào 4để khẳng 9dđịnh cái 9gì mới 8là tâm ý a4chân thật 76của ta?” 6bHắn mặt febất động 8thanh sắc 6hỏi lại.

“Được 5rồi, cho 4fdù ta cái 5gì cũng 1chưa nói, ddxin hỏi 4tướng quân a0tìm gia phụ 6fcó chuyện 3gì?”

“Minh 2đại nhân ccũng không efở phủ.” fNgụ ý việc 2này không 19cần nói 0cùng nàng, 8“Nhưng bthật ra 0tiểu thư 2cố ý muốn egặp ta, dkhông biết f7có chuyện egì?”

Minh 6Dương Liễu 7ý vị thâm 0ftrường fliếc hắn amột cái, 0cười yếu 0ớt như eacũ, “Rất ađơn giản, dliền như 87lời ta vừa 7nói, ta hy 1dvọng ngươi bcó thể 79trả lại 41tú cầu.” 7Vài lời 6qua lại, 8nàng đã 8hiểu được 7nam nhân a2này không ethích cho e3người khác cnắm cục 34diện trong 3tay, không dsao cả, 2nàng tiểu anữ tử fco được 3dãn được, 3fvì chung b5thân hạnh 87phúc, tư 92thái tuyệt b3đối có fthể hạ d8thấp.

“Tiểu 9thư đây b9là phụng d3chỉ kén 59chồng, ta elàm sao có 31thể từ 4chối đây?” fHắn không 98hoang mang b3hỏi.

Nàng 9tiếp tục bnhẫn, được, fhắn thích 2giả ngu, 04nàng liền 7phụng bồi. f © DiendanLeQuyDon.com“Nói như cvậy, tướng 5quân hôm cnay tới bdcửa là 93muốn cùng 8gia phụ athương thảo 9chuyện văn 6chương?”

Hắn b5sửng sốt 5một chút, 4không dự f8đoán được aanàng lại f7nói trực 24tiếp như 4vậy. Trong 8dlòng biết aanữ tử atrước mắt 51không phải 8người ngốc 12nghếch, 8quyết định bkhông tiếp 1tục cùng 7anàng luẩn 2quẩn nữa. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Tiểu 6thư hiểu 9lầm , ta 21quả thật blà tới ccùng Minh 9đại nhân 6thương lượng 9về chuyện 8atú cầu.”

“Đơn 5dgiản như 7bvậy?” 7Thấy hắn 1nói vậy, 7nàng cuối 2cùng cũng bfnở nụ c4cười.

Hắn 70không cho 72là đúng bhỏi, “Tiểu 0thư làm 7sao có thể 5cho rằng 8fviệc này 13đơn giản?”

“Ngươi 5không tình 75nguyện, 02ta không 8cam lòng 6fnguyện, 5Hoàng Thượng e3lại càng akhông thích, dfviệc này btự nhiên btrở nên athập phần bđơn giản.”

“Hoàng adthượng c7hạ chỉ echo nàng e7dựng Thải 2Lâu ném 7tú cầu, dnay nàng 9tuân chỉ 3ném tú cầu, 3hắn làm desao có thể a7không thích?” eHắn khó 8hiểu hỏi.

Nàng 6kinh ngạc 4nhìn về aphía hắn, 7cẩn thận 8equan sát 20thần sắc 33hắn, chẳng 6lẽ hắn fakhông biết 7tâm tư Hoàng 7Thượng? 8e“Ngươi ethật sự 12không rõ?”

“Mong 3ctiểu thư 8cho biết.”

Nàng 7sờ sờ 1cằm, có 7fchút hoài 87nghi.

“Tiểu 6thư không athể giải 7thích.”

“Tướng c8quân có fthể có 0dngười trong 38lòng?”

Ân bdVõ Kiệt f6thành thực a2lắc đầu.

“Ta dđây trước btiên là c7nói lời fchúc mừng dtướng quân” 2Không có 13người trong 9alòng, như 9evậy cưới 8công chúa 6nói không 23chừng sẽ 74là một cmối nhân 02duyên mỹ bmãn

“Lời 1bchúc mừng 0cnày có chút 96mạc danh bkỳ diệu 9(*) .” Làm 0cho hắn 8có một 0edự cảm 5không tốt.

(*) 6emạc danh cbkỳ diệu: 6dkhó hiểu, 60bí ẩn

Minh 90Dương Liễu fcười ngọt 5angào, không bcnghĩ sẽ 98nói rõ ràng. e © DiendanLeQuyDon.com“Này tướng cquân không adcần để 13ý tới, e1tóm lại 36đối với 0tướng quân 3sẽ là chuyện btốt. Hiện 4tại chúng eta đến 0dthảo luận 15như thế 08nào giúp 4ta viết 1etấu chương ctừ hôn 99đi.”

“Tấu 1echương từ b4hôn?” hắn 8lại lộ 52ra vẻ mặt 4kinh ngạc.

Nói 8fđến đây denàng liền dphát hỏa, ccha nàng fengày đó d4nói muốn 34tiến cung 34dâng tấu, 1kết quả 1giống như 20hoàng hạc 97vừa đi 7không trở elại, làm dcho nàng 9phát điên 9lại không 9biết chỗ 5tìm người, 3cũng không 1thể vọt e6vào hoàng ccung bắt 13người đi?

Ân 8fVõ Kiệt fđánh giá cavẻ mặt 70biến hóa 1dcủa nàng. 2 © DiendanLeQuyDon.comRõ ràng 60bề ngoài 62thoạt nhìn ffgiống một 5dđóa hoa 07ôn nhu, đáng 9tiếc người 0vừa nói elại chính 2là một 2ađóa hoa 3hồng dại 76lắm gai, ddlàm cho người 9dta chỉ có 3thể đứng 08xa thưởng 58thức, sợ 39chạm vào d0sẽ bị 25gai đâm 7chảy máu.

“Nguyên 7bản cha 2dta đã muốn a9viết một 6bản, nhưng 90từ ba ngày c0trước hắn 01nói muốn bfđi dâng 3tấu vẫn 3không hồi 45phủ, hôm efnay đúng 9dịp gặp 3được tướng 73quân cao 67quý người 44thật hàng 6thật đến bphủ, vừa 31vặn làm 88ơn ngài 6giúp ta việc fnày, dù 2sao chuyện 8dnày đối 5với ngài femà nói sẽ clà đại ekết quả ađáng vui 2emừng.” bMinh Dương fLiễu cố 21gắng làm 21cho biểu 6ctình của 88mình thoạt 92nhìn thực cthành khẩn, 16nhưng trong e5lòng lại 6âm thầm cbồn chồn, cfnàng đối cmặt với 0vị tướng 68quân chinh 81chiến sa btrường, c1túc trí cđa mưu a, a4nhất định 47phải cẩn 3thận cẩn 6thận.

Nàng a9càng nói 21như vậy, 6fÂn Võ Kiệt b1càng cảm 00thấy có 2dvấn đề. e © DiendanLeQuyDon.comCứ xem việc anàng thực 1ethành khẩn, 58thực trấn d8định, nhưng ehắn lại ecảm thấy 9fnàng quá amức vội cvàng.

Nếu 5cnói tiếp 1tú cầu f4ngày đó fhắn một bthân phong 63sương, hình 2dáng chật 4vật, làm 33cho nàng 2sinh tâm 9bài xích, bnhưng hôm 5anay hắn dtẩy sạch 2vẻ phong 5btrần, vô 30luận thấy 4dthế nào 26đều là 67vị hôn 70phu hàng 34đầu của etất cả 97mọi người, d2những nữ d1tử bình 65thường 1ai cũng sẽ 7quá đỗi 9evui mừng, 8tuyệt sẽ 53không có atư tưởng 56cự hôn, erốt cuộc 7etại sao 04nàng vẫn 7bài xích, c9tất có 0nội tình.

Hắn 4cnổi lên atâm ý tò 8mò, thừa bnhận chính 7mình đối 0nàng có bhứng thú, 0hơn nữa ednăm năm 3trước nàng b9đã để 1clại cho 6hắn một 9ấn tượng bsâu đậm, chôn sự 99này, hắn 02không có eakhả năng edễ dàng 0buông tha.

Minh 0Dương Liễu b9không biết bhắn đang 57suy nghĩ fcái gì, 6enhưng thấy bvẻ mặt 1của hắn, 4không biết fhắn đang 11suy tư về 6cái gì, 25điều này 8làm cho nàng c7đột nhiên dcó một ctia bất 0an.

Cẩn fathận quan e0sát vẻ bmặt biến 5bhóa của 57hắn, nàng 58bỗng nhiên 8phát hiện 4một sự e7kiện ― cbên trong 6vẻ tuấn 35dật nho 2nhã lộ 1ra ra  hương 1vị dương 0cương giống 3như một 19nam tử nàng 9đã từng 38quen biết!

Việc 94này thật 89sự không f7đạo lý, b2người giống dhắn nhân 37phẩm xuất 99chúng, khí 06chất bất 01phàm nhân, fnàng nếu 08gặp qua 1nhất định 4nhớ rõ, 3làm sao có 33thể có a4loại cảm 8giác mơ bahồ thế anày chứ? a2Trong đầu 6rất nhanh dtìm tòi d8lại trong e7trí nhớ, 51hy vọng 85tìm được 0dấu vết ađể lại.

“Đây 58là một 4chuyện đáng 9avui mừng 28a……” 26Khóe môi ehơi hơi cgiơ lên, 3dÂn Võ Kiệt 4ý vị thâm 4trường 8bnhìn nàng c9một cái.

“Đương 8nhiên, đương 6dnhiên.” aNàng vội 0vàng gật 41đầu.

Bên 1mắt hiện 66lên một d4nếp nhăn f0khi cười, 6bsự vội dcvàng của 42nàng là e3hàng thật fgiá thật, 8acũng không 09phải hắn 9ađa nghi, 2mà nguyên 6nhân thật 3sự trong anày rất 34đáng nghiền cngẫm. “Vậy cfđược rồi.” 5Hắn gật 2dđầu như 37nàng mong 76muốn.

“Như 9Xuân, đi 5lấy văn b2phòng tứ 1bảo đến.” 45Nàng nhanh c3chóng bỏ ađi hoang 2mang trong 6clòng, quay 1cđầu dăn 9dò nha hoàn 0dsau đó hướng 7hắn thản 8nhiên cười, 8“Vậy phiền 0toái tướng 0quân.”

“Đây 3là một cbchuyện đáng 60vui mừng, e1tại sao ephiền toái 8chứ.” fHắn cũng b8cười.

“Đúng, bđúng, là dcta lỡ lời.” 73Nàng thầm b7nghĩ nguy e7hiểm thật, c4suýt chút b4nữa bị d1hắn phát 88giác không eeđúng, “Tướng 6quân uống 1btrà, đây 73là trà mới 7năm nay, 0tư vị tuyệt bdhảo.”

“Được.” 3Nàng rốt e3cục cũng 3bnhớ tới 66việc cho 5hắn uống c2trà. Hắn ctrong lòng 6cười thầm 68không thôi, 8từ lúc dhắn bắt eđầu vào bcửa, nàng b4liền vẫn 6nghĩ cách dlàm cho hắn 3phối hợp d3cùng nàng, 34hoàn toàn 6quên thân b7là chủ aanhân phải 1ccó đạo ađãi khách.

Không d0lâu sau, cNhư Xuân 4liền đang 39cầm văn 8ephòng tứ 5bảo trở 6lại tiền 1sảnh.

Nhìn 8nàng thân 2thiện giúp ebđỡ nha 75hoàn trải 6agiấy mài 4emực, hắn 10liền biết dfhôm nay nếu c1không viết d2bản tấu 8chương này, 10chỉ sợ 7không thể ara khỏi ecửa lớn 3minh phủ. e © DiendanLeQuyDon.comMột cỗ cý cười b1nhịn không c3được lồng 4ngực hắn eftrào ra, 0hắn đột 50nhiên cảm 5thấy nàng 2thực đáng ayêu.

Nghĩ 5đến đây, fhắn không 7khỏi nhíu dmày. Hắn 69thế nhưng e6lại cảm 3thấy một aenữ nhân 9khuê dự 5dbừa bãi, 9ngôn hành c4cử chỉ 3ckhí thế 94bức người a0đáng yêu, cdđây là e5ảo giác 4đi?

Minh d3Dương Liễu 39lưu ý đến 9vẻ mặt 2của hắn. d © DiendanLeQuyDon.com“Tướng 92quân, làm 9sao vậy?”

“Không 09có gì.”

“Ta 22còn nghĩ 7đến tướng 3quân cảm dthấy có 3chỗ không 7thoải mái 08đây, không ecó là tốt 1rồi.”

Ân 8aVõ Kiệt bthu liễm 5tâm thần, 67thoăn thoắt, 0rất nhanh 0eđã viết 0bxong tấu dchương.

“Tiểu 2athư nhìn 16xem, hay không b2có chỗ b0không thỏa 1đáng.” ddHắn đem ebản tấu 7đưa cho 6nàng.

Minh 64Dương Liễu 30tiếp nhận bbản tấu, 4nhìn một 1alần, cười 4nói: “Tướng d9quân chọn 9từ thực 85thích hợp.” c9Không kiêu bngạo không 4siểm nịnh, 8có tiến 7fcó lui, lời 0nói làm 9cho chủ athượng devừa lòng, 23cũng thể 69hiện mong 6cmuốn của cchính mình, 4bởi vậy 53có thể cthấy được adanh xưng 06‘nho tướng’ 13là danh phù bkỳ thực.

“Nếu 9tiểu thư 03cảm thấy 5không có 11vấn đề, 0ta đây sẽ beđem trình dlên đi lên.”

“Phiền 7etoái tướng 3bquân.”

“Khách bekhí.”

“Tướng 0equân muốn 88sau bao lâu asẽ trình balên?” Không dphải nàng 3sốt ruột, 20mà là rất csợ phụ 0thân ngầm 8giở trò 2quỷ, cái 8gọi là fađêm dài edlắm mộng, 5cvẫn là 2mau chóng 19đem việc 0này làm 85thỏa đáng fnàng mới ccó thể 5an tâm.

Hắn anở nụ ecười, “Ngày d8mai ta vào f5cung diện 6athánh sẽ 4trình lên.”

“Như 4thế rất 2tốt.”

“Vậy 49tại hạ dliền cáo 9từ.”

“Tướng 01quân đi 8thong thả.”

Đi eđến đại 9sảnh cửa, 16Ân Võ Kiệt edừng lại, bquay đầu f1nhìn thoáng bqua.

Hai angười ánh 19mắt bất 4ngẫu nhiên 1đụng vào 8enhau, đều 05là ngẩn acra.

Đứng 5trước bức 1ebích họa 1enàng tựa 9như tiên btử trong 2tranh duyên cdáng yêu 72kiều, giống 4như chờ 42một cơn agió thổi 47qua sẽ thuận 5theo gió 4cmà bay đi.

Hắn 8hơi giương 11môi lên, 7bmột nét 2dcười trong c4sáng hiện 7blên trên 3emặt, sau 36đó quay 34đầu đi anhanh.

Hắn d9cười như devậy là dcó ý tứ 9gì? Minh d4Dương Liễu 60không hiểu 89ra sao nhìn btheo hắn 28đi càng 1lúc càng 3exa.


22.04.2012, 09:15
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Triền định tướng quân phu - Cầu Mộng - Điểm: 10
Chương ef3

Edit: 2Linhxu

Beta: cdark Angel

Ánh c4nến hơi 2hơi lay động, abchiếu ra 0một ánh 2sáng mờ 37nhạt, bóng 4nến dừng 8ở trên 1bbàn, chiếu edvào một 1bức tấu 2bhương.

Ân 90õ Kiệt 9fhoanh tay f7đứng trước dửa sổ, dgẩng đầu 8hìn ánh b6răng sắp 6àn trên 9ầu trời, b8uy nghĩ ngổn 6gang.

Sau 60hi từ Minh achủ trở 9ề, hắn 4iền ở 85hư phòng, ehìn tấu 55hương ngẩn cgười.

Cùng 8càng gặp 96hau hoàn 4oàn khác 1rong tưởng bượng của fắn, nàng 4à một nữ 2ử trí tuệ 85inh đẹp, chông giống 4hư trong 4fời đồn bđại không 40hịu nổi, 66hẳng lẽ ehật sự 6dà miệng 8hiều người 8ói có thể aói chảy 57àng, biến 71hông thành 3ó? Mà chuyện 6dđêm năm ađó, lại 2ên giải e6hích như 7hế nào?

Hôm c4ay xuất aôn nghe thiên eạ bàn luận f5ỗi chuyện bđều rất 9hú vị, bfrạng Nguyên 9ia bị tạp a8ãy hai đoạn 4fương sườn 9đăng môn 3ý luận, 9ị bắt 2ào phòng. b © DiendanLeQuyDon.comòn có Bách ba vương 03ị tạp 4rúng nằm e2rên giường, 6dghi ngờ bị nội c4hương……

Khụ 3hụ, điều d7ỳ quái ehất chính 4à về chính cắn, lại 7ó lời đồn 50đãi nói 71ắn vì muốn efhoát khỏi 1inh gia tiểu f2hư, phái aeột tiểu 51ạch kiểm 3(*) đi sắc 35ụ nàng 3― ân, giống 4hư tiểu f6ạch kiểm 9ày chính 8à hắn hôm ffay đi đến cehăm Minh 2hủ đi.

(*) 0iểu bạch 2iểm: đây fý chỉ là 25ĩ nam nhân, deùng mỹ dfam kế

Nghĩ 6đến đây e9ắn không e4hỏi cười ecên tiếng, ddắc dụ? a1ếu thực dự như người 3fa nói, không 2iết ai bị 1cai sắc dụ 2đâu, nàng eà nữ tử b1iễm lệ fô song, trí 72uệ hơn agười, giảo dcoạt lại 00ảo trá, 58ác thực dó bản chất 9eị hoặc 19am nhân.

Ân 2õ Kiệt 76ay phải eoa bệ cửa 3ổ, ngón d0ái cùng 16gón trỏ 35õ gõ bệ 3fửa sổ, aơi trầm d6gâm .

Chỉ b4à tùy ý 17đi lại 8rên đường, 7hợt nghe ađược rất 28hiều lời 4đồn đãi, ddrong đó 8ấu chốt 6ahất một 1in tức đó fbà lần này 6am gia Ngự bử thiên 5fim ném tú 0cầu là chuyện 9hứ nhất, 5đây chính cà một nước f8ờ vì công 49húa xuất 10iá mà đi, efế tiếp 75huyện hay chính là 84ông chúa 8uyển Phò 36ã.

Hắn fày kiếm 44hông tự b1iác nhăn dại, kim cahi ngọc 4iệp hoàng 6ia công chúa 83được chiều 61huộng, chỉ b7ợ cũng 09hông phải 4aà thê tử bhư nhiều cgười mong 7uốn đi. f © DiendanLeQuyDon.comếu hôn dfự giữa 8fắn cùng finh gia bất b0hành, khó 6ảo toàn 5coàng Thượng 0ẽ không ađem chủ 1ý đánh eới trên 5gười hắn……

Trước b7ắt bỗng 0ưng hiện 86ên khuôn eặt xinh ffđẹp xuất 76rần, hắn 6iống như bghĩ thông 3uốt cái eì đó, khóe faiệng nâng c1ên càng 2dao, hôm nay e5ý tứ nàng 3uốn ám 3hỉ, đại 0hái chính 3iệc này 95đi?

Theo b9ần này bbặp xem ra 7am gia thiên 94im chỉ sợ 4hịu quá e9hiều lời e0đồn đãi 03àm cho mệt eỏi, mà d2em ra trong ađó khả a8ăng là có caột phần f8o các nàng 30hủ động c5hối hợp.

“Minh 82ương Liễu, 9dái tên thực 62ất khác 7aiệt, tên 5dùng người 23iống nhau.” f2iống như bdiên tử bhiêu tán arong gió 67đêm.

Suy 5ghĩ một e7ồi, nhìn cuống tấu 1chương trên 6àn, đôi 4ôi cương c6ghị mím 55ại, mày 36iếm giương 0ên. Kỳ ahật đáp 6ứng giúp dàng viết 30ản tấu 0bia xong một 63hắc hắn f3iền hối 3ận, nhưng 3à nam tử 88án đại 28rượng phu, 9ời nói dca miệng fàm sao có 2hể dễ 62àng thu hồi, 05ũng đành 6hải làm fheo.

Đi 8rở về eeên cạnh 23àn, cầm 55ấy bản cbấu, trong 67ắt hiện fên một cánh sáng 13hác thường. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐược rồi, aếu nàng d1y vọng đem eể hiền fày đá đến 5ột bên, 64ô luận 6hư thế 87ào hắn 6aũng phải 7hối hợp 33ột chút c2ới được.

Hắn 4bhất định a7ẽ có thiện 4ý góp lời cbới Hoàng cbhượng cái 58ì gọi là 1a‘Quân vô 66í ngôn’ ae(*) , thiên c9ử phải 5àm gương 5eho vạn dân fhiên hạ. 6 © DiendanLeQuyDon.comghĩ đến 2đây ý cười 8rên mặt cắn càng 7âu sắc. 24 © DiendanLeQuyDon.comĐó gọi dà mưu sự 6ại nhân, 6hành sự 63ại  ‘thiên’ cbắn nhất d3định sẽ 12uân thủ bứa hẹn, d9ề phần 4dết quả…… 9ẽ xem ‘thiên’ bbý như thế c4ào .

(*) 4uân vô hí a0gôn: vua 5chông nói ahơi

“Thiếu 3ia, đêm 4bđã khuya, 1ghỉ sớm faột chút bfđi.” Ngoài dửa truyền ađến thanh a3âm thân 5ehiết của 1ão quản 2ia.

“Giúp 4fa pha một b3ách trà 19ại đây, 1ea muốn đọc 3ách.”

“Vâng.”

Vỗ 5ỗ bản 8ấu trong bay, hắn c6ươi cười 8để sang 8ột bên, 41út từ giá 72ách ra một 7uyển binh 3hư bắt cđầu đọc.

Chỉ bhốc lát 22au, lão quản 4ia đem trà 6fóng tiến 26ào. “Thiếu 7ia, trà.”

“Để 09rên bàn 4đi.”Taygiở 1inh thư, 8ắn đầu 31ũng không 56âng.

Lão 1uản gia 5ui ra một e9hút, vẫn 3à quyết cđịnh nói 0b“Thiếu 46ia, ngươi chực sự auốn kết 3ôn với aainh tiểu 0hư sao?”

“Có 2ấn đề bì sao?”

“Sự cbình chẳng 7eẽ thật 67ự không 5fòn cách 0ào sao?” 8ắn thật 0aự không e3hích thiếu b6ia cưới finh gia tiểu 9bhư thanh b6anh bừa 9bãi kia a.

Ân 8õ Kiệt 70he khẽ thở 7ài, buông 7einh thư trong 2day, ngẩng 0fđầu nhìn 4ắn, “Vua dcó lệnh, 93hần nào 18ám không c6heo, Minh 9iểu thư chính là 63hụng chỉ fém tú cầu.”

Lão 1uản gia 20ghe vậy 8án giận aên tiếng 66“Nhưng a1iệc này fất uất 71ức cho thiếu d2ia.”

Ủy ebhuất sao?  Cũng d9hông nhất eđịnh.

Hắn 3fột lần 6bữa cầm aeấy binh 2hư, đem 7ảm xúc f4iấu trong còng, nhưng 7hóe miệng buôn nhếch 7bên đã tiết eộ tâm tư 6hủ nhân……

Cùng eúc đó, b1inh Dương ceiễu cũng 9hông ngủ 3được.

Như fuân nhìn edẻ mặt 4chủ tử eó chút đăm 99hiêu, ở crong phòng dhông ngừng 82đi qua đi 6ại, ánh 74ắt thủy chung nhìn 1hằm chằm 4ái bầu 02ượu bị 8iểu thư 5cầm trong 3ay, tâm đều 20reo ở giữa 53hông trung. 09 © DiendanLeQuyDon.comĐêm nay ciểu thư 2ẽ không duốn uống b4ượu đi?

Minh 5ương Liễu 75ay nâng lên 4ồi lại 6uông xuống, fbuông xuống d9ại nâng 1ên, làm 33ho lòng Như buân cũng 3ất ổn bcheo, khẩn c8rương bất fan.

“Tiểu 6bhư rốt cuộc là 3ống hay eà không eống?” fốt cục, 4àng không 97hể nhịn 2được nữa 6bỏi, âm 7ượng không 30ự giác 6aất cao.

Minh 8ương Liễu fơi kinh ngạc 89hìn nàng 4ột cái, ehó hiểu ahớp chớp a6ắt, “Uống 21ái gì?” 49ha, lá gan 9hư Xuân c6uả là rất cớn, dám bớn tiếng 0ới nàng.

“Rượu 2ca!” Lần bày là hàng 4hật giá aehật rống 7aên.

Nàng 5đột nhiên 5iểu ra nhìn f2ề phía 28ầu rượu arong tay, 4ở nụ cười a8“Này a.”

“Đương ehiên là 1dái đó.”

“Trong 75ày không 7ó rượu.” 9dàng cầm c8ầu rượu 1ắc lắc 7cho Như Xuân 9em, thực c5ô tội trừng 3ắt nhìn.

“Tiểu 27hư—-” chư Xuân 28ẻ mặt 72iận dữ, d“Tiểu achư làm sao 7ó thể như 91ậy?”

“Như ehế nào?” 4hấy nàng 0iận ra mặt, dinh Dương bbiễu phiền 5hán suy nghĩ, feắt đầu d1hông có abâm tình dùng nàng 7ranh cãi.

“Nô 89ỳ còn tưởng 3eằng tiểu 3hư vừa 52uốn uống 9aượu đây.”

“Ta 2ại không cbhích uống 6ượu.”

Mắt 3ehấy chủ 2ử nói với e2ẻ mặt chắc như eđinh đóng 6ột, biểu 2ình vô cùng c2ghiêm túc, a4hư Xuân 53ại nhịn 8dhông được eiếc mắt cem thường. 5 © DiendanLeQuyDon.comiểu thư 47ói nàng 15hông thích ccống rượu? 52ếu không 2hải nàng dãng tai, f6hính là fiểu thư 3cđã muốn cay đến 5cắt đầu cói hưu nói d7ượn.

“Ta 6ôm nay tựa 4ồ đã làm aột chuyện 3gu xuẩn.” a7Ánh mắt 2âu kín nhìn eahía ngoài cửa sổ, 2inh Dương b5iễu vẻ eặt mênh a2ang.

Như 1uân kinh 1gạc trợn 51ròn mắt. 7 © DiendanLeQuyDon.comhuyện ngu 0uẩn? Tiểu 4hư tuy rằng 8hường thường 65àm chút 1dử chỉ 32hác người, 0hưng chưa eao giờ có b6ai dám nói 1uá tiểu f6hư đã làm 18huyện ngu b0uẩn đâu, diểu thư 6eì sao muốn c6ói chính 4aình như 5ậy?

“Hắn 93õ ràng là eột trượng 28hu trong mơ 6ủa nhiều 6gười.” feiếp tục dhì thào 0cự nói.

Như euân thông 0inh bảo erì trầm 5cặc, hai 18ai có xu ebướng biến 9bhành tai f7hỏ.

“Nhưng 25ì sao ta 9dại có rất 5ảm giác 44uái dị? aa thật ra baào lúc nào, 8ở chỗ 1ào gặp 0ua hắn……”

“A, 0hực phiền!” aghĩ nửa 7gày vẫn 4à không 2aa Minh Dương a8iễu hét 0ớn một 3biếng cho fả giận, 5ọa nha hoàn dbên người 1gây ngốc.

“Tiểu 3chư, hiện 15ại đã dhuya lắm 86ồi, muốn 3ba ngoài thì bgày mai đi 5ũng được, dđi ngủ 92ớm một 1hút đi.”

Nàng 79ghe vậy eại nhíu 2híu mày 88ất là phức aạp nhìn 4hư Xuân 0ỏi, “Nếu 8fgủ không 81được thì càm sao bây e4iờ?”

“Nô 5ỳ không c7iết.” dhư Xuân 1hành thật brả lời.

Nàng aiết căn 9ản không 8bhể trông 4ậy vào 8hư Xuân ađưa ra được 2áng kiến dì.

“Không eiết thì ađừng suy bghĩ, cũng bhông cần 1ở chỗ 37ày kêu gào 4a, đi xuống 6gủ đi.” 75em nàng rõ 4aàng hai mí 6ắt đều 0fđã không 9bở ra được, dòn cứng 70ắn chống 0đỡ. Minh 7ương Liễu 5chông kiên 88hẫn vẫy c1ẫy tay, fho nàng đi 7gủ.

“Tiểu ehư không dgủ, nô 9ỳ như thế 0eào có thể 1gủ.” Tiểu 59ha đầu ehập phần 1ố chấp.

“Bảo 0dgươi đi 7gủ thì 5gươi phải 3đi ngủ, 7a cũng không 2uốn ngày 17ai phải 4hìn thấy 1eột khuôn 0ặt tiều 3ụy mất 3cgủ, tiểu 8hư nhà ngươi cũng không fhải tự agược.”

“Vâng, aậy tiểu 06hư cũng 5đi ngủ 7ớm một 57hút.” Thấy 7hủ tử eó dấu hiệu 4hun hỏa, e5hư Xuân 2dáng suốt 9ba lựa chọn.

Trong 1hòng rất fahanh chỉ fòn lại cình Minh b4ương Liễu, 3àng bỏ 9cbầu rượi 2rỗng trên e9tay xuống, aaxoay người 6eđi vào nội 7thất.

Chỉ 98chốc lát 8sau, nàng a6từ một efthiên kim 8etiểu thư 8nũng nịu, fxinh đẹp 48xuất chúng 4fbiến thành 42một mĩ bthiếu niên 9aphong độ, 8fkhí chất dâm nhu, tay 3cầm một a6phen cây e2quạt bằng 4eđàn ngọc, btrên cán aquạt là 2một miếng 6ngọc bội 5màu thiển 27tử khắc 2hoa.

Đêm 43nay nhất 5định là dbkhông thể aan ổn đi cvào giấc 4ngủ, đại ckhái chỉ b2có thể 0đợi đến engày mai 11nhận được ctin tức 1xác thực 5dtừ Ân Võ eKiệt nàng 33mới có bthể an giấc, 99một khi 2đã như acvậy, nàng eđơn giản fgiả trang 9bđi bộ một echút, lại fnói tiếp 5từ sau khi 21Hoàng Thượng 56hạ chỉ 4bắt nàng 1ném tú cầu 9kén rể, 83nàng cũng crất lâu dkhông có 5thể cải 7trang ra ngoài 5đi giải fsầu.

Đêm 5càng về fkhuya, bên 81trong phủ dhạ nhân 27đều đã 8fđi nghỉ, 7aMinh Dương f3Liễu cước 4bộ nhẹ 77nhàng đi f0qua hành 18lang, ngay 13tại thời cđiểm sắp 02tiếp cận 86cửa hông, 22một thân 3aảnh phút ddchốc bay 5tới bên 3cạnh nàng.

“Tiểu 3thư, lúc 16này vẫn 3nên cân b2nhắc rồi ehãy quyết a7định đi.”

Nàng 8akhông hề 5chuẩn bị 9tâm lý bị 5dọa cho 0sợ hãi, 6dvỗ nhẹ dvào ngực 4dmình, “Tề 7bá, có ngày chù chết 6người a, 7trái tim 8này của 7ta thiếu dcchút nữa 8đã nhảy ara ngoài earồi.”

“Lão 03nô thất 01lễ.” Tề e3bá vẫn a6giữ vẻ 7mặt nghiêm 96túc như atrước, cdnhưng không 25có tính c1thối lui.

“Ta b5chỉ là 6eđi ra ngoài 6thay đổi 8akhông khí, 2có liên 65quan gì với dviệc đó?” 7Nàng không ccho là đúng.

“Nay 24việc phụng 7chỉ ném 7tú cầu 4fvẫn chưa 8kết thúc, 4tiểu thư 8cần phải 46giấu tài, 4lấy tĩnh 5cchế động.”

“Ta f0thừa nhận 7ngươi nói 02có đạo b8lý, nhưng 0blà, chuyện btú cầu 6ahẳn là etính đã bfkết thúc 8arồi đi? 4Về phần 5kết quả…… 6Ngày mai 5nhất định 7có thể f4thấy được.”

“Vậy 1tiểu thư f5cũng không 27nên đêm 81nay đi ra dngoài giải 18sầu đi?” 1eTề bá âm 4dđiệu không 6ethoải mái bkhông nhanh 0không chậm f7hỏi lại, 13cũng là f2đánh đâu 3trúng đó, 26đâm trúng fvào tâm 3ftư tiểu 95chủ tử.

Lạ 3nha, rõ ràng 3việc này 1song phương 5đều đã bgiáp mặt fđàm luận 8fổn thỏa, 35vì sao nàng ccòn có thể 76cảm thấy 0bất an? 0eChính là 3vì nỗi 0bất an cùng 2hoang mang bclàm cho nàng 66không thể 00ngủ say, d9tâm phiền 6ý loạn 44mới muốn 78ra phủ giải 71sầu.

Xem a3tiểu thư 1avẻ mặt e2trầm ngâm ekhông nói, afTề bá đoán 9rằng tiểu 6thư trong 5lòng nhất 7định còn accó vấn e0đề không bbgiải thích 5được, f5nếu không 94người trầm 2aổn như a0nàng sẽ fkhông ra fngoài cửa 6clang thang e2vào thời 07gian này

Ngày 24đó, tiểu 2thư phụng 1chỉ lên fdThải Lâu 2ném tú cầu, b7xuất đầu dlộ diện 44cho trước 6công chúng, 74việc nàng 77nữ phẫn 77nam trang 4trong quá 95khứ có 1lẽ không 9ai có thể 0nhận ra, 9nay chỉ 70sợ vị etất. Nhưng 2fthật ra 5aCát gia tiểu dethư mới 3bthật là c6chu đáo, 78từ lúc alên đài 68liền vẫn 9đội mũ fsa che đi 5dung mạo.

“Ta edvẫn muốn c5đi.” Minh caDương Liễu 91hơi lộ a6ra thần 9esắc buồn 9rầu, trong egiọng nói ackhông tự fcchủ được 54dẫn theo 70một tia 24bất đắc edĩ. So với ceở nhà u 9bsầu, không 7bằng cho 1nàng đi ara ngoài 0đi dạo, c2có lẽ sau 7khi ra ngoài dý nghĩ của 77nàng ngược 9lại sẽ drõ ràng dhơn chút.

Tề 3bá liếc 7mắt nhìn ctiểu thư 4nhà mình ecmột cái 3thật sâu, asau đó yên flặng đứng esang bên a2cạnh.

Minh 03Dương Liễu 2mắt lộ 94ra ý cười, 4bay nhanh equa cửa 63hông.

“Tiểu b6thư, đi 3sớm về 4sớm.” e0Nếu ngăn 56cản không a2được, 9Tề bá đành bphải dặn b3như thế.

“Đã dbiết.”

Đêm 82khuya ở 1ngoài đường, 8gió đêm 1lạnh lẽo d2thổi phù 4phù, làm 1cho những 20sợi tóc 1của nàng 5dbay lên trong cgió.

Mấy bcngày nữa b1là đến bmười lăm, 6trăng tròn etrên bầu 49trời tựa 4hồ như 6bị thiên ecẩu cắn dmột miếng, 9mang theo a2chút không 47trọn vẹn, etựa như 01trên đời 7việc luôn c6khó có thể a0viên mãn.

8trong nhà 69tâm tình c9phiền chán cbuồn bực, bra phủ lại 6bbị gió 25đêm thổi. 12 © DiendanLeQuyDon.comLòng dạ 06giống như 8có chút 56trống trải, c5sự tối atăm trong 8lòng cũng 21dường như 5phai nhạt 36rất nhiều,

Phát dra một âm ethanh hờn eedỗi, Minh fDương Liễu 72không tao dnhã lắm 0dchống tay 0ở thắt 3lưng, ở 9thời gian 1cđêm khuya 8cnhư thế, 3cho dù động 3tác của e6nàng có 69thô tục 66cũng sẽ 6không có 4bngười nhìn 74thấy, nàng dyên tâm 7dthật sự.

Ai 4ngờ —-

“Thật 4fsự là thật 88khéo a, Minh c7công tử.” b9Một thanh 8âm hàm chứa 3ý cười 6cùng một 02chút trêu 6chọc thản a8nhiên vang 5lên bên abtrái nàng. a © DiendanLeQuyDon.comNàng mạnh d8mẽ xoay bdngười, 76khó nén 1cvẻ mặt 10kinh ngạc.

Chẳng 6lẽ mất c7ngủ là 97bệnh truyền 0dnhiễm hay esao, nếu 12không làm bsao có thể fkhéo như 6cthế chứ, 3mọi người dđều chạy 0ra đường 9cái hóng emát?

Nhìn d8thấy nàng 4đang chấn c7kinh, ý cười 1trong mắt 06Ân Võ Kiệt 9càng sâu c4sắc, chậm c0rãi đứng 2fthẳng người, 8từ chỗ 5tối bước 8ra (anh ý 4đang đứng b8dựa vào c4cây ý mừ).

“Thực a6khéo!” 5dHai chữ 9này nàng fbđặc biệt 4fdùng sức, 6dcó cảm 0giác nghiến 38răng nghiến 1lợi.

“Lạ c1nha, gặp flại tức 28là hữu d4duyên, có 02muốn làm cbạn đồng 6hành hay 6không?”

“Tướng 8quân làm 6sao mà biết 3chúng ta acó cùng 8đường 3hay không, 1nếu không 18phải cùng eeđường, d3thì làm 2sao có thể bđồng hành?” 66Nàng không cphải không 6ccó chọn 7fbạn mà 9nói, vừa 30mới tiêu 12tán được f8vài phần a2buồn bực bcùng tâm 8fhoả trong 1phút chốc enhìn thấy 3hắn lại 11giống như dbcủi khô cgặp lửa, b9không thể ckhắc chế.

“À.” cbHắn hơi detrầm ngâm, 6không dấu 49vết lướt 80qua vẻ mặt c5khó nén 95căm tức 2của nàng, fsau đó câu 3môi cười 0byếu ớt.

“Vậy 9dsửa thành dccùng đường 5là được.”

Minh a0Dương Liễu b4nhất thời 3chán nản 8không nói 0gì,

“Không bphản bác, 42là ngầm 2đồng ý, e5một khi 05đã như 93vậy, chúng 5ta đi thôi.”

Nàng cchỉ có 7thể tiếp btục trừng 0mắt nhìn bhắn.

“Minh dcông tử dcó gì muốn 5nói?” Hắn 9kinh ngạc b3nhíu mày, 4“Có chuyện 5thì hãy 9nói ra, tại 0hạ cũng ckhông phải d2hạng người 0dthích ép 6buộc.”

Tốt 6lắm, nàng fhiện tại 6có thể 77khẳng định 9bnam nhân 50này đang 4trêu chọc d8mình, môi eanh đào 7mím lại dcthành mội bđường 62thẳng, phát 3ra một tiếng 8cười khẽ, exoát một 6btiếng mở 9ra cây quạt 57trong tay, e0che đậy 51kiều nhan, 3“Tướng 9quân một 80khi đã hạ 2mình như bvậy, ta 2fnếu không 4cđáp ứng, 2bthì thật cđúng là 55không biết fphân biệt anặng nhẹ.”

“Công ftử quả 83là người 7hiểu biết.” 49Hắn vui blòng ca ngợi.

“Đâu ffdám.” Chờ 6chuyện tú 22cầu có d8kết quả, 6sẽ quay bblại tính 00toán sổ dsách với 20ngươi cũng 98chưa muộn.

“Vậy 68đi thôi.”

“Đi d8chỗ nào?”

Ân baVõ Kiệt dngẩng đầu 2nhìn về 8phía chân 94trời xa 30xôi tối 69đen như 26mực. Mỉm b3cười nói: f3“Hôm nay ffnguyệt ẩn 5sao dời, f6đêm khuya 2gió thổi 6chiu hiu, uống emột chút 6drượu nhất 92định sẽ 3có tư vị c3khác.”

Hai f7chữ uống 0rượu chui cvào trong 6bđầu nàng, 1nàng không 8khỏi thầm 0kêu một 8tiếng “Chết arồi!” 8, biểu tình 22cũng cứng 1engắc, “Uống 0brượu a……” 95Thật sự 0flà đòi 6amạng, tại e6sao lại 10muốn uống 1rượu.

Nghiền 3ngẫm nhìn 3biểu tình 9biến hóa fcủa nàng, 4btrong lòng ehắn có 5một ý niệm famơ hồ. e9 © DiendanLeQuyDon.com“Minh công 2tử là không 3nguyện ý 5dcùng tại 1hạ kết 79giao đi?” 27Hắn mày 3fkiếm nhăn clại, vô 6hình trung d6tản mát 2fra một cỗ e5uy nghiêm.

Hãnh e0diện? Nàng 01là đang f3sợ nếu 6elộ bộ 6dmặt thật 4ra, hắn 8cvô phúc d2nhìn thấy…… 3Đợi chút, 1dnghĩ lại 8dý tưởng 31này cũng 51là một 5chủ ý không 6atồi nha, acó lẽ có cthể nhanh d8chóng chấm cdứt sự b7kiện hoang 4cđường d1ném sai tú 9cầu này 2không chừng……

Còn b1có, nam nhân 1này rõ ràng 67là rất cnham hiểm, dbề ngoài d6xem ra tao enhã, phong 1độ, kì 6thực bên 4dtrong hoàn 49toàn không 45phải như abvậy.

“Tướng 1quân đã fmời, ta 9sao dám cự btuyệt, không 49biết đêm dkhuya như 54thế, liệu 9bsẽ còn 52có quán 0erượu nào 03chưa đóng fcửa?” b2Nàng trong 1lòng cười 4bthầm: Ngươi a9nhiều năm 06không ở 2kinh sư, 1bnhất định 13không biết 2tửu lâu 5dnhà ai còn 3mở cửa 34đón khách 0vào giờ 9này đi.

Không engờ Ân aVõ Kiệt 8lại tươi a8cười thong 4bdong trả f6lời “Tại chạ rời dkinh nhiều 5năm, không 6quen thuộc abkinh sư bằng 7Minh công 5tử, việc cnày tất ecphải nhờ fcông tử 2dẫn đường.”

Không 2hổ là ngôi 1fsao sáng 5chói, tướng bsoái bách 5chiến bách 22thắng ngoài 2biên ải, a4nhẹ nhàng 67bâng quơ, 22không dấu 7vết đã a7đem bóng ccao su đá 88trả lại 59cho nàng, cđiều này alàm cho Minh 3Dương Liễu 4btức giận 2trong lòng edlại không 23thể phát 7tác, chỉ 7có thể 8âm thầm 9nhắc nhở 06chính mình, 4ứng đối 32với người 1trước mặt 45nhất định a9phải cẩn dthận gấp abội.

“Nhưng e2…” nàng cmày liễu 35nhăn lại, fbờ môi 9hơi nhếch 6lên, không f0tự giác dgiữa dòng f4lộ ra một e8chút quyến 2rũ phong atình, “Ta 2emặc dù 2hàng năm 7ở lại akinh sư, 45cũng là 9ít khi ra 9akhỏi phủ, 7thật ra 63đối với bđường 6xá tại 70kinh thành 8fchưa chắc 73đã quen 2fthuộc bằng 5tướng quân, 5acho nên đối 6avới đề 3nghị của atướng quân 2thật sự 3elà hết 6đường 64xoay xở fba.”

Đem 25vẻ nữ 1nhi kiều c4thái bị dnàng lơ 9đãng làm 9lộ ra thu 8vào trong e6lòng, hắn 7khẽ cười 0amột tiếng, 7d“A, đây blà ta sơ 1suất.” dNếu nàng cthật sự 3cít khi ra b0khỏi phủ, fnăm đó 3nàng và 46ta lại là 7cnhư thế bnào gặp d8nhau?

“Nếu d1chúng ta c5cũng không dbiết được 3clúc này fcòn có rượu 1aphường cnhà ai mở 2fcửa buôn fbán, không dabằng liền btự tan, 7bquay lại cbgia môn đi.” 3bNàng ra vẻ 25tiếc hận 04nói.

Đối 92thủ quá 6mức lợi dhại, không c3có mười dphân phần 48thắng, vẫn blà phải 76từng bước ecẩn thận, 7dvạn nhất d‘hãnh diện’ dbxong lại 1không thể 6giải quyết dbhậu quả 45thì không 4fxong, đó 5là chính 2là tự tìm 5cho mình 8kẻ thù, ddcó lẽ còn a3có thể 7dliên luỵ 0fphụ thân, d1cả công d8lẫn tư, a6nàng đối 5với đề 4cnghị uống 79rượu của 8hắn tránh eđược nên 5tránh.

Ân 33Võ Kiệt 4cười yếu 4ớt, “Ngày 5tốt cảnh bđẹp như 2thế này, fnếu đã 1cmuốn đi bdra ngoài, 35lại vô dcớ trở 8fvề, chẳng 79lẽ không aphải quá 2amức đáng cftiếc.”

Minh 54Dương Liễu 5nắm chặt etay trong 1ftay áo càng 6lúc càng bchặt, trên 45mặt dấu 0diếm thanh e1sắc, thản 8nhiên nói: f“Tướng cquân nếu 9ccảm thấy 0atrở về 7như vậy 15là không 7đúng lắm, 0không ngại 62xin mời 7ctự nhàn 9bước giải 1dsầu đi.”

“Vậy 0còn công 9tử?” Hắn 5dnhìn nàng, 1etựa tiếu 2phi tiếu 3(*).

(*) 9atựa tiếu 7ephi tiếu: 89không cười e8mà như cười

Nàng 5dvẻ mặt f5bất đắc 8dĩ, “Ta atất nhiên 2clà hồi 00phủ, ngủ 06yên trên 7giường.”

“Cái 92gọi là 41tướng thỉnh ekhông bằng 42ngẫu ngộ e0(*), nếu 6đã gặp 6gỡ, Minh 2công tử 0xoay người 0bước đi 9như thế 7chẳng lẽ cbkhông phải a4mất hứng f2sao?”

(*) 8tướng thỉnh fkhông bằng 6ngẫu ngộ: 3bmời không 2cbằng gặp fmặt ngẫu dnhiên

Hắn 6là muốn dcùng nàng 9aphân cao 2thấp? Minh fDương Liễu 6phượng 0mâu híp elại, “Vậy 92ý tướng 4quân là 0như thế fnào?”

“Một ecâu tướng dbquân hai 34câu tướng 98quân, thật 60sự quá 76mức khách 4sáo, công 4ctử vẫn 9nên đổi b3cách xưng 5chô, công 70tử thoải 8mái, ta cũng 3thoải mái 7một chút.” 02Nàng trái bmột tiếng 5tướng quân 3phải một etiếng tướng ffquân, khiến 6hắn trong 11lòng có 3chút không f6thoải mái, a3cảm thấy e6nàng giống 27như đang 5cố ý kéo 0agiãn khoảng 5cách giữa 3ehai người.

“Lễ 66không thể