Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Không thể nói - Sơ Vân

 
Có bài mới 10.04.2012, 03:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37087
Được thanks: 79325 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Không thể nói - Sơ Vân - Điểm: 5
KHÔNG THỂ NÓI – 不可说


Tên gốc: Bất khả thuyết

Tác giả: Sơ Vân

Thể loại: Cổ đại, nam cường nữ cường, đoản văn

Edit: Linh Linh

Nguồn: http://nhaclinhsan.wordpress.com/

Giới thiệu:

Ngọc Diện công tử nổi danh phong lưu, ngạo mạn chốn giang hồ không ngờ lại là một nữ nhân? Nói ra ai cũng phải cười vỡ bụng.

Ấy thế mà chuyện này lại bị Phượng Tiêu phát hiện.

Làm sao bây giờ?

Nói ra ư? Hừ, ngươi nghĩ ta ngốc lắm sao!

Mỹ nhân ngay trước mắt đương nhiên phải lừa gạt, độc chiếm một mình. Dù cho mỹ nhân có chút khó chịu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, lan trần, rubyixora
     

Có bài mới 10.04.2012, 03:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37087
Được thanks: 79325 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Không thể nói - Sơ Vân - Điểm: 10
Chương 1:  Tiểu đệ bên đây cũng có lễ vật.

Edit: LinhLinh

Beta: Tử khí


Giang sơn có người tài xuất chúng.
Trên giang hồ hiện nay, nói đến những nhân vật nổi danh nhất, chính là hai người. Người thứ nhất là Phượng Tiêu, Nhị công tử  của  Tê Phượng sơn trang, hắn ba tuổi học võ, mười tuổi đứng đầu các đệ tử sơn trang, có thể nói là thiên tài võ học, mười lăm tuổi đã nổi danh giang hồ dưới tên Phụng Tiêu Thanh Động, mười sáu tuổi luyện thành võ công vô địch, từ đó trên giang hồ không còn đối thủ.

Sanh tiêu sanh tiêu, có tiêu sao lại không có sanh, người thứ hai tên là Ngọc Sanh, người đời thường gọi hắn là Ngọc Diện công tử. Địa vị của hắn cũng không hề tầm thường. Nói về thân phận, hắn là thiếu chủ Ngọc gia, người đứng đầu chín đại gia tộc ở Thượng Hải, cha hắn chính là Yên Ngọc công tử, danh vang khắp thiên hạ. Nói về tướng mạo, người nhà họ Ngọc không ai không tuấn tú phi thường. Ngọc Sanh cũng không ngoại lệ, mọi người đều nói, vẻ đẹp của Ngọc Sanh đủ khiến nữ  nhân trong thiên hạ đều yêu mến, nam nhân trong thiên hạ đều ghen tị. Nói về phong lưu, trong thiên hạ nếu hắn là số hai thì không ai dám xưng số một, tình yêu của hắn như sao trên trời, nhiều không đếm xuể. Chỉ có điều, Ngọc Sanh dù có phong lưu, đa tình nhưng lại không hề háo sắc. Năm đó thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Kim Thiên Thiên trước mặt hắn trút bỏ xiêm y, hắn cũng không mảy may liếc nhìn lấy một lần. Một đấng nam nhi như vậy có thể nào không khiến nữ nhi khắp thiên hạ phải chao đảo, ngả nghiêng?

Nơi nào có Ngọc Sanh, nơi đó đầy ắp bóng mỹ nhân.

Đại thọ 60 của Tề lão gia, “Thần quyền vô địch” danh chấn thiên hạ, người trong giang hồ ai nấy đều tấp nập mang quà đến chúc thọ. Đương nhiên một dịp như vậy không thể thiếu Ngọc Sanh. Nữ nhân giang hồ nghe tin đều tức tốc lên đường tới Tân Hương thành, chỉ hi vọng có thể “Không hẹn mà gặp” Ngọc Sanh.

Chỉ nhìn con đường tới Tân Hương thành ngựa xe như nước, đa phần là đều là những cô nương trẻ đẹp là biết sức quyến rũ của Ngọc Sanh lớn tới mức nào.

Một cỗ xe ngựa cao sang đi lẫn trong đám đông, nhưng muốn tiến một bước cũng khó.

Bên ngoài thấp thoáng có tiếng hai cô nương đi đường nói chuyện với nhau “ Tỷ tỷ, chẳng biết Ngọc Diện công tử có anh tuấn như lời đồn đại hay không?”

Một cô nương khác nói với giọng thẹn thùng “Ta từng gặp qua Ngọc Diện công tử ở đại hội võ lâm, từ dung mạo đến phong thái của chàng … Ai, chỉ cần nhìn thấy một lần thì suốt đời khó lòng quên được”.

“Ta cũng nghe nói Phượng Tiêu công tử  cũng vô cùng khôi ngô tuấn tú”. Nghe thế tấm rèm bên xe ngựa khẽ vén lên.

Cô nương lớn tuổi hơn cười khúc khích, lên tiếng phản đối “Sao có thể so sánh được chứ, hai người đó quả thực khác nhau một trời một vực!”

Người ngồi trong xe tức giận, lạnh lùng buông rèm xuống.

Thư đồng Trưng Vũ thấy chủ nhân tức tối vì bị so bì với Ngọc Sanh công tử thì không nhịn được cười nói. “Công tử cần gì phải tức giận như thế”.

“Tên Ngọc Sanh này thật là đáng ghét”. Phượng Tiêu nhắm mắt dựa vào thành xe nghỉ ngơi, dung mạo anh tuấn, trầm tĩnh như ánh trăng, trong trẻo nhưng ấm áp.

“Dưới cơ kẻ khác quả thực khó chịu, chỉ cần gặp Ngọc Diện công tử là biết ngay ai cao ai thấp”

Phượng Tiêu nghe xong quay đi, không nói một lời. Hắn từ nhỏ đã nổi danh, đối với bản thân cực kì đắc ý. Nào ngờ trên đời không dưng lại mọc ra một kẻ tên gọi Ngọc Sanh, từ đó mọi việc đều không thuận lợi, đi đâu cũng gặp trở ngại, ngay cả đi trên đường hắn cũng bị tiểu cô nương không rõ danh tính coi khinh. Mối hận này, hắn quyết phải hoàn trả bằng được.

Cơ hội đó cuối cùng cũng tới …

Khách khứa khắp nơi đổ về đông chật Tề phủ, lễ vật nối liền không dứt, ngay cả nhân vật nổi danh nhất trong thành ngày hôm nay cũng tới. Bỗng nghe tiếng hô vang từ ngoài cửa vào” Phượng Tiêu công tử tới”. Tiếng nói cười ồn ào trong sảnh phút chốc im bặt.

Phượng Tiêu tóc vấn gọn gàng, chân bước thong dong, tà áo bay bay, ánh mắt thâm sâu, toàn thân hiện lên vẻ oai nghiêm khiến người ngoài phải nể sợ. Người người trong sảnh thấy đó lòng đều thầm cảm phục.

Phượng Tiêu liếc mắt về phía hai cô nương, chính là hai người vừa nhắc đến hắn trên đường, ánh mắt đó khiến cho hai người tim đập thình thịch, kích động không thôi.

“Phượng hiền chất” Tề lão gia đứng dậy chào mừng hắn, trong lòng thầm khen ngợi,  ngày thường nghe nói hắn là trang tuấn kiệt, mà nay thấy hắn bước đi gót giày không nhiễm bụi, có thể thấy được người này nội công tuyệt đỉnh.

Phượng Tiêu mỉm cười, ý bảo Trưng Vũ đem lễ vật trình lên. Trưng Vũ liền dâng một chiếc hộp lên trước mặt Tề lão gia, “Nhân ngày đại thọ của tiền bối, gia phụ đặc biệt sai vãn bối đưa tới chúc mừng. Chỉ là chút lễ mọn để tỏ lòng tôn kính”. Hắn đưa tay mở chiếc hộp, cả sảnh bốn phía phút chốc sáng bừng lên, là một viên Dạ Minh Châu lớn bằng nắm tay.

Mọi người ai nấy đều phải sững sờ, thầm khen Phượng sơn trang quả nhiên gia thế vĩ đại. Phương Tiêu trong lòng đắc ý vô cùng

Tề lão gia thấy món quà quý trong lòng hoan hỉ không thôi, vội sai người nhận, “Phượng Trang chủ khách khí quá…”

Nhưng hai người chưa nói xong, ngoài cửa lại có người xướng lên: “Ngọc Diện công tử tới”

Tiếng hô vừa dứt, cả sảnh không một tiếng động, tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi Ngọc Diện công tử tiến vào. Phượng Tiêu nheo mắt, tập trung tinh thần đề phòng, sẵn sàng đón kình địch.

Chốc lát, trong sảnh bỗng nhiên phảng phất hương thơm lạ kỳ, cuốn hút tựa như hương hoa Nhài lại như hương cỏ Chi, cỏ Lan thơm mát. Sau đó lại thấy trước thềm hiện lên bóng dáng mỏng manh như tuyết trắng, một người mặc đồ trắng xuất hiện, tay phe phấy quạt khoan thai bước vào. Trong giây lát mọi người đứng im như tượng chỉ có đôi mắt vẫn đưa theo từng nhịp bước chân người kia.

Thế gian lại có người đẹp đến vậy sao!. Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Phượng Tiêu. Hắn không thể không thừa nhận, so với Ngọc Sanh, hắn thua kém không chỉ một điểm. Nhưng Ngọc Sanh rốt cuộc hơn điểm nào, hắn lại không thể nói bằng lời, chỉ có thể nói tất cả đều quá mức hoàn mỹ!

Cảm giác thất bại kéo tới khiến sắc mặt Phượng Tiêu thật khó coi. Hắn thầm nghĩ, đã là nam tử thì chữ tài mới là quan trọng, bộ dạng giống đàn bà thì có gì là vui vẻ, có giỏi thì so kiếm pháp với ta xem!

Trong lúc Phượng Tiêu mải suy nghĩ, Ngọc Sanh đã bước vào sảnh chính, hắn cung kính khom người cúi chào Tề lão gia “ Tiền bối, Ngọc Sanh đến chậm.”. Thái độ vô cùng khiêm tốn, không có chút nào kiêu ngạo.

Tề lão gia mặc dù nhiều năm xông pha trong giang hồ, nhưng lúc này mặt cũng đỏ lên “ Hiền chất không cần đa lễ, mau ngồi xuống”.

Ngọc Sanh lấy ra một vật từ trong tay áo, trình lên Tề lão gia “Tiền bối đức cao vọng trọng, vãn bối không biết tặng vật gì, suy nghĩ mãi , thấy duy chỉ có Huyền Thiết đoản đao này là phù hợp hơn cả, kính mong tiền bối nhận cho.”

Tề lão gia đưa tay tiếp nhận, cẩn thận quan sát, đó là một con dao găm được làm khá giản dị, mặt ngoài không trạm trổ gì. Ông chậm rãi rút dao, nhưng không cẩn thận chạm phải một lọn tóc rối, bỗng nhiên vài sợi tóc đen rơi lả tả xuống đất. Người ngồi gần đó thấy, lên tiếng khen ngợi “ Lọn tóc bay qua liền đứt đoạn, quả thật là đao quý”

Tề lão gia suy cho cùng cũng là người trong giang hồ, đã từng một thời cầm đao xông pha tứ xứ. Dạ minh châu dù quý báu, nhưng để có thể cứu tính mệnh trong lúc nguy nan thì đoản đao hợp lòng Tề lão gia hơn. Trận đầu Phượng Tiêu thua cuộc.

Lúc này Ngọc Sanh quay đầu, một đôi mắt trong như màn đêm, đầy hứng thú nhìn Phượng Tiêu “Vị này là ?”

Phượng Tiêu bị đoạt danh tiếng trong lòng chán nản, chỉ kiêu căng vái chào “Tại hạ Phượng Tiêu của Tê Phượng sơn trang.”

Ngọc Sanh cũng không giận, trong đôi mắt ý cười càng đậm, “Thì ra là Phượng Tiêu công tử, tiểu đệ ngưỡng mộ đại danh đã lâu”

“Hừ, không dám!” Phượng Tiêu phẩy áo một cái, lạnh lùng ngồi xuống.

Ngọc Sanh không biết Phương Tiêu vì sao để bụng, tự dưng bực bội, trong lòng có chút khúc mắc, nhưng vẫn cười nhạt ngồi xuống. Hai người ngồi bên cạnh nhau..

Lúc này tề lão gia thấy người đã đến đông đủ, liền cao giọng nói lớn: “Các vị, hôm nay lão phu tổ chức lễ mừng thọ, được sự coi trọng của các bằng hữu trên giang hồ, tới bản phủ uống ly rượu nhạt. Lão phu trước tiên kính các vị một chén!”

Mọi người ầm ầm khen ngợi, cũng đều tự uống một chén..

Tề lão gia nói tiếp: “Lão phu có một đứa con gái, năm nay vừa tròn mười tám, nhân dịp hôm nay các vị anh hùng hào kiệt đều có ở đây, lão phu muốn tìm cho nó một mối lương duyên”. Tề lão gia vừa nói, ánh mắt lại nhìn về phía Phượng, Ngọc.

Có người nói:”Nghe nói Tề tiểu thư xinh đẹp như hoa, chẳng hay có thể nhìn nàng một lần”.

Tề lão gia cười lớn “ Nhanh đi mời tiểu thư tới!” Rồi quay đầu nói :”Giang hồ có phép tắc, hôm nay ta muốn tỉ võ kén rể. Nhưng chỉ có điều, tiểu nữ mặc dù kém cỏi, cũng không muốn làm thiếp. Nếu vị anh hùng nào có ý, xin hãy bước lên thử một lần.”

Nói đến đây, Tề tiểu thư khoan thai bước tới. đôi lông mày ấy đẹp tựa trăng rằm, đôi mắt trong như nước hồ thu, sống mũi thanh tú, đôi má ửng hồng thẹn thùng, quả là một mỹ nhân, khác hẳn với tướng mạo oai hùng của cha nàng. Tề tiểu thư dịu dàng quỳ gối “Tiểu nữ Tề Linh Nhi, xin ra mắt các vị anh hùng”.Giọng nói như tiếng chim Vàng Anh, vô cùng trong trẻo.

Vừa thấy nàng những anh hùng chưa cưới vợ đã rục rịch. Chỉ chốc lát đã có mấy người muốn lên sân tỷ thí.

Lại nhìn hai người Phượng – Ngọc, Phượng Tiêu vẻ mặt không mang hứng thú, chỉ chuyên tâm uống rượu, Ngọc Sanh thì lại chăm chú nhìn lên võ đài xem đấu võ, không hề có ý định lên đài.

Bỗng nhiên Ngọc Sanh nói nhỏ :” Phượng huynh thấy Tề tiểu thư thế nào?” Lỗ tai của mọi người lập tức dựng thẳng lên. Vừa muốn xem trận tỷ thí vừa muốn tập trung nghe trộm, thật đúng là hao tâm tốn sức.

Phượng Tiêu liếc Tề tiểu thư một cái, rồi ra vẻ nghiền ngẫm tươi cười nói :” Quả cũng là một mỹ nhân. Thế nào, Ngọc huynh cũng muốn lên tỷ thí một phen sao?”

“Ta? Xưa nay khó nhất là báo đáp ân tình của mỹ nhân, tiểu đệ chỉ sợ hôm nay không có được cái may mắn ấy.”

Phượng Tiêu nghĩ trong đầu, đây có thể là một cơ hội tốt để thắng Ngọc Sanh, liền cười nói:” Vậy thì thật là đáng tiếc, huynh đang định lên tham gia thử một lần.”

Ngọc Sanh đôi mắt ý cười đã bớt đi rất nhiều, “Xin cứ tự nhiên.”

Phượng Tiêu bỗng nhiên bật ra một nụ cười là lạ, ngấm ngầm vận lực vào trong tay, thừa lúc Ngọc Sanh không để ý dùng lực đẩy hắn lên võ đài. Mà Ngọc Sanh do nhất thời không để ý, suýt bị đẩy ngã, nhưng nhanh chóng phản ứng, không để lộ chút hoảng sợ nào.

Phượng Tiêu cùng luc đó cũng hạ xuống đối diện với Ngọc Sanh, bình tĩnh nói “Ngọc huynh, xin chỉ giáo”. Nói rồi tung ra một chưởng.

Song Ngọc Sanh chỉ khẽ chau mày, nhanh như cắt bay lên tránh né chưởng phong đánh tới, động tác uyển chuyển, bay bổng như thiên tiên. Phượng Tiêu đánh một lần không trúng, lại phi thân tiến tới, hắn sợ những kẻ khác trên võ đài cản trở, liền tung vài chưởng đẩy lùi bọn họ. Cuối cùng, trên võ đài  chỉ còn lại hai người Phượng và Ngọc.

Lúc này Ngọc Sanh muốn tránh cũng không được, đành phải tiếp chiêu với hắn. Mọi người chỉ thấy lờ mờ hình dáng hai người đang giao đấu, không thể phân biệt người nào chiếm thế thượng phong, chỉ có những vị tiền bối công lực thâm hậu mới có thể nhìn ra võ công thực sự của từng người, quả thực là hậu sinh khả úy.

Lại nói Ngọc Sanh bản tính vốn không ham chiến, nhưng lần này đấu với Phượng Tiêu quả thực có muốn thoát cũng không thoát ra được. Công phu của người này quả thật là trên hắn một bậc.

Bỗng nhiên trong đầu như nghĩ ra được kế sách gì đó. Chỉ thấy hắn ngẩng mặt lên, nhìn thẳng đôi mắt lạnh lùng của Phượng Tiêu, khuôn mặt rạng rỡ nở nụ cười, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Phượng Tiêu dù khả năng trấn tĩnh cực tốt, nhưng trước nụ cười kia, trong giây phút cũng phải sững sờ. Ngọc Sanh bất ngờ đá mạnh lui trở ra, chắp tay cười vang nói :” Ta thua.”

Tề lão gia lúc này mới hết kinh ngạc, từ từ bình tĩnh trở lại, mừng rỡ tiến về phía Phượng Tiêu hô lên một tiếng “ Con rể”

Phượng Tiêu nhưng giống như không nghe thấy, tâm trí giờ đã bay lên chín tầng mây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, hienheo2406, lan trần, rubyixora
Có bài mới 10.04.2012, 03:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37087
Được thanks: 79325 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Không thể nói - Sơ Vân - Điểm: 10
Chương 2: Thì ra ngươi là con gái.

Edit: LinhLinh

Beta: Tử khí


Phượng Tiêu đấu võ thắng, giành được mỹ nhân về tay lẽ ra phải mừng mới đúng. Thế nhưng khuôn mặt hắn lại tối sầm lại, khiến những người tới chúc mừng một loạt quay đầu bỏ chạy. Trưng Vũ nhìn vị khách thứ 107 bị công tử đã hù dọa chạy mất thì lắc đầu thở dài. Vị chủ nhân này thật khó hầu hạ …

Đúng lúc này, một hương thơm quen thuộc lan tỏa khắp phòng, Ngọc Sanh xuất hiện ở cửa, tay mang một hộp gấm nói cười vui vẻ “Phượng huynh, ta tới để chúc mừng huynh.”

Phượng Tiêu vừa thấy hắn, cơn tức giận lại dâng lên tới đỉnh điểm, chỉ vào Ngọc Sanh nói “Hừ, tất cả chuyện tốt này đều là nhờ ngươi cả”

Ngọc Sanh ra vẻ không bận tâm “Chẳng hay ý của Phượng huynh là gì?”

“Ngươi cố ý nhường ta, tưởng ta không biết sao? Ngươi tính cái gì! Bố thí? Ta đường đường là Phượng Tiêu công tử mà lại cần ngươi bố thí vậy sao?”

Ngọc Sanh vẫn tươi cười, “Phượng huynh nói vậy là sai rồi. Tiểu đệ cũng không phải cố ý khiêm nhường mà là công lực của huynh vốn cao hơn đệ một bậc. Nếu như chúng ta đánh tiếp, đến 100 chiêu ai cao ai thấp mọi người đều biết, vậy nên cớ sao lại không chịu thua trước. Huống chi, đệ không hề có ý gì với Tề tiểu thư, thì cần gì phải cản trở chuyện tốt của người khác”.

Ngọc Sanh nhanh mồm nhanh miệng nói một thôi một hồi khiến Phượng Tiêu  không thể cãi lại câu nào, không thể làm gì ngoài ngồi đó mà bực tức.

Ngọc sanh lại lấy hộp gấm ra, “Phượng huynh chớ có buồn, tiểu đệ có mang quà mừng cho huynh đây”. Nói rồi mở hộp ra, bên trong là một cây tiêu ngọc bích. Chỉ cần nhìn thôi, những  người am hiểu đều có thể biết được cây tiêu được làm từ thứ ngọc hảo hạng, huống chi đây là cả một khối ngọc được trạm trổ công phu, quả là đồ tinh xảo hiếm có. Ngọc Sanh đem ngọc tiêu tới trước mắt Phượng Tiêu “ Mời Phượng huynh xem qua.”

Phượng Tiêu thấy cây tiêu ngọc trước mắt sáng ngời, hắn vốn là người rất thích và am hiểu về tiêu, biết vật đó cực kỳ quý giá, thế nhưng vừa nhìn vào khuôn mặt vô cùng thanh tú trước mắt, lại bắt đầu liên tưởng bản thân từng vì nụ cười của đối phương mà ngơ ngẩn, không khỏi lửa giận dâng trào. Phượng Tiêu cười lạnh lấy ngọc tiêu ra, chợt thấy phía đuôi một chuỗi ngọc bích buông xuống, mặt trên dùng dây kết thành bốn chữ “Trăm năm hạnh phúc” hắn nhẹ nhàng vuốt nhẹ hàng chữ, buồn bã nói:”Quả nhiên là món quà ý nghĩa, Ngọc huynh có lòng tốt thật. Nếu vật ấy đã tặng cho ta, vậy là của ta phải không?”

Ngọc Sanh không hiểu ngầm ý của Phượng Tiêu, chỉ đáp :”Đương nhiên”

Phượng Tiêu bên môi nở nụ cười kì lạ, trông rất đẹp mắt, “Vậy là ta có thể dùng tùy ý phải không?”.

Ngọc Sanh tưởng rằng Phượng Tiêu muốn thổi một khúc, cười nói: “Xin cứ tự nhiên.”

Phượng Tiêu cười nhạt, lời nói mang theo sự tàn nhẫn, “Vậy ta đây …”. Chỉ nghe “Choang” một tiếng, ngọc tiêu trong tay hắn rơi trên mặt đất, vỡ vụn ra từng mảnh. “Dù cho quẳng nó đi thì cũng là chuyện của ta. Được rồi Ngọc huynh, quà cũng đã tặng rồi, mau mời trở về cho.”

Ngọc Sanh thấy vẻ mặt Phượng Tiêu vẫn thản nhiên mà cười, không kìm được tức giận, đôi hàng mi dựng thẳng lên, nhưng dù có tức giận, hắn trông vẫn thật đẹp mắt. “Ngươi… ngươi… quả thực là không thể nói lý được”. Bỏ lại câu này, Ngọc Sanh không muốn nói thêm lời nào với hắn nữa, dưới chân như có gió, nhanh chóng biến mất.

Đợi Ngọc Sanh đi rồi, Phượng Tiêu dần dần bình tĩnh lại. Hắn cuối cùng cũng trả được mối thù, nhưng lại không cảm thấy một chút đắc thắng hay vui sướng gì, trái lại có cảm giác áy náy trong đầu…

Trưng Vũ đứng nép một bên, tất cả sự việc đều trông rõ ràng, cũng cảm thấy cậu chủ làm vậy cũng có chút quá đáng nhưng lại không dám nói câu gì, chỉ cầm chổi định quét những mảnh vỡ ra ngoài.

“Khoan đã” Phượng Tiêu hai mắt không chớp, trầm giọng nói: “Đem những mảnh vỡ mang vào thư phòng cho ta. Nhớ kỹ không được thiếu dù chỉ một mảnh!” Dứt lời, hắn phất áo quay đi.

Trưng Vũ thở dài than vãn: “Ôi, ta đúng thật là số khổ mà”

Mặc cho ngày thành thân sắp đến, tân lang Phượng Tiêu không vội mà lo học lễ nghi, cũng chẳng lo may hỉ phục, trái lại mỗi ngày đều tự nhốt mình trong thư phòng không ra ngoài nửa bước, cũng không ai biết hắn đang làm cái gì trong đó.

Ngày hôm đó, trong bữa cơm trưa, Phượng lão phu nhân thấy Phượng Tiêu bưng bát cầm đũa động tác có chút là lạ, liền cầm tay hắn nhẹ nhàng hỏi han: “Tiêu nhi, con làm sao vậy?”

Ai ngờ Phượng Tiêu kêu đau một tiếng, sắc mặt cũng trở nên lúng túng, rụt tay lại “ Hài nhi không sao”

Không ngờ đại công tử Phượng Sách nhanh mắt nhìn ra, vươn tay bắt lấy tay hắn, nhìn thì thấy chi chít những vết thương nhỏ li ti, “Thế này là sao?”

Phương Tiêu thu tay lại, dùng tay áo che giấu đi, vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên nói: “Không có chuyện gì, chỉ là vài vết thương nhỏ, sau hai ngày sẽ khỏi thôi.” Thấy người trong nhà vẫn còn bán tin bán nghi, hắn dứt khoát buông bát xuống, tự ý đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng  Phượng Tiêu, Phượng lão phu nhân không khỏi thở dài một tiếng “ Thằng bé này…”

Ai ngờ Phượng trang chủ lên tiếng: “Tiêu nhi đã lớn rồi, hãy để mặc nó đi, chúng ta không thể quản nó mãi được. Ăn thôi!”. Trong phòng cũng không ai nói thêm lời nào nữa.

Phượng Tiêu trở lại thư phòng, mở ngăn kéo, thận trọng lấy cây tiêu vỡ ra. Hắn phải mất mấy ngày không ngủ kỳ công chữa lại, dĩ nhiên thanh ngọc tiêu cơ bản đã phục hồi như cũ. Tuy rằng ngọc tiêu mặt ngoài vẫn còn chút vết tích nhưng dù xấu dù đẹp thì cũng là do hắn mất bao công sức sửa lại.

Hắn nhìn cây tiêu ngọc, khẽ mỉm cười, rồi như giật mình mà kinh ngạc một chút, sắc mặt trở về trạng thái lạnh lùng. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà sắc mặt hắn thay đổi mấy lần, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Một lát sau, Phượng Tiêu tỉ mỉ cầm cái kẹp ghép từng mảnh vỡ cuối vào, cuối cùng thì công việc tu sửa cũng đã xong. Hắn thở phảo nhẹ nhõm, nghĩ thầm cuối cùng tối nay hắn cũng được ngủ một giấc ngon lành…

Màn đêm buông xuống, yên ắng không một bóng người…

Mặc dù được ngủ sớm nhưng Phượng Tiêu cứ lật qua lật lại, trằn trọc mãi không ngủ. Hắn mấy ngày trước đều mệt lả mới được ngủ, vừa đặt người xuống là ngủ luôn, nhưng hôm nay cứ nhắm mắt là hình ảnh của người kia như hiện ra trước mắt, bóng dáng khi lần đầu gặp mặt, khi nhanh nhẹn cười nói, khi tức giận… Phượng Tiêu chỉ cảm thấy mình như phát điên rồi! Không được, không thể như vậy, nhất định phải làm cái gì đó. Hắn nghĩ tới những hoa khôi xinh đẹp chốn thanh lâu, hay Tề tiểu thư thùy mị động lòng người… Nhưng tất cả đều là uổng công vô ích, bởi dù có nghĩ đến ai, sau cùng đều không thể thay thế được hình bóng của Ngọc Sanh. Hắn thậm chí bắt đầu tưởng tượng hình ảnh Ngọc Sanh mặc trang phục nữ giới..

Phượng Tiêu ngồi bật dậy, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ ta là kẻ mê luyến nam nhân?” Suy nghĩ đáng sợ cứ thế sinh sôi nảy nở trong đầu hắn, Phượng Tiêu bất giác rùng mình, bỗng nhiên hắn nghĩ đến cây ngọc tiêu kia… Hắn nghĩ: có thể dạo này ta quá say mê sửa lại ngọc tiêu, cho nên mới luôn nghĩ tới chủ nhân của vật đó. Không bằng sớm đem thứ đó đi trả lại, cắt đứt hết thảy những niệm tưởng. Đúng rồi, phải làm ngay mới được!

Nghĩ vậy Phượng Tiêu từ trên giường nhảy dựng lên, mặc xong quần áo, nhanh chóng tới thư phòng rồi trèo qua cửa sổ nhằm hướng nam mà đi…Ngọc phủ cách Tê Phượng sơn trang cũng không quá xa..

Phượng Tiêu dựa vào khinh công, rất nhanh đã tới trước cổng Ngọc phủ. Nhưng tới đây, hắn lại có chút do dự: đường đường là Phượng Tiêu công tử nhưng lại trèo tường vào đây, nói ra thế nào cũng bị người ta cười nhạo. Huống chi, Ngọc Sanh chắc cũng sớm đi ngủ rồi. Cứ do dự như thế, mắt đã thấy trăng đã treo cao giữa trời. Phượng Tiêu tim đập thình thịch, nghĩ không lẽ đã tới rồi mà không vào một chuyến, ta chỉ tới để trả cây tiêu chứ đâu phải trộm cướp, có gì phải sợ chứ ? Vừa lo lắng vừa đánh bạo, Phượng Tiêu rất nhanh leo tường mà vào, từ vườn hoa tìm đường tới phòng ngủ của Ngọc Sanh.

Chỉ thấy mặt đông căn gác có ánh đèn le lói, một bóng hình xinh đẹp chiếu qua cửa sổ, chính là dáng dấp của Ngọc Sanh.

Phượng Tiêu mừng rỡ, dùng khinh công Nhất Phi Trùng Thiên, rồi xoay người phá cửa sổ vào..

“Ai!” Ngọc Sanh đang ngồi trầm ngâm suy nghĩ trên bàn, bị khách không mời mà tới làm cho vô cùng hoảng sợ..

Mà bản thân Phượng Tiêu còn khiếp sợ hơn nữa. Lúc này ngọn đèn tuy mờ tối, nhưng vẫn nhìn ra Ngọc Sanh dáng người yểu điệu qua lớp áo mỏng vừa vặn trên mình, hơn nữa mái tóc đen lại xõa tung sau người, càng có vẻ quyến rũ vô cùng, khiến nam nhân nào nhìn thấy mạch máu đều bị giãn nở, miên man không ngừng… Chờ một chút! Sao Ngọc Diện công tử lại nhìn như một cô gái thế này! “Ngươi, ngươi…” Phượng Tiêu cứng họng, mặt đỏ tới mang tai, nhưng đôi mắt gian tà vẫn nhìn chằm chằm Ngọc Sanh không tha. Hóa ra Ngọc Diện công tử người mà mỹ nhân vây quanh tứ phía, phong lưu phi phàm lại là một nữ nhân, khó trách hắn đến bây giờ còn chưa thành thân.

Ngọc Sanh thở hổn hển, “Ngươi cái gì mà ngươi…Dâm tặc!” Câu này đúng là mang đầy sắc thái của một tiêủ cô nương, nàng quả nhiên là một nữ nhân. Ngọc Sanh dĩ nhiên không thể để hắn nhìn, vội vàng dùng áo khoác che người lại những đường cong mĩ miều trên thân thể.

Nhưng Phượng Tiêu rõ ràng đã nhìn thấy, tới lúc này hắn mới định thần lại, cuống quýt quay mặt ra chỗ khác, lắp bắp nói:” Ta không biết ngươi là…Ta tới là để trả lại ngọc tiêu cho ngươi.” Nói rồi liền đem ngọc tiêu đã chữa lại đặt lên bàn, nhanh như cắt phi thân đi ra. Thật là đến cũng vội mà đi lại càng vội. Chỉ là khi hắn tới thì mặt mày ủ dột, mây che xám xịt, tới lúc đi thì mặt mày rạng rỡ, cười khúc khích không ngừng, chẳng khác chi vừa bắt được món hời. Đêm nay lại là một đêm hắn mất ngủ …

Sau khi hình bóng của Phượng Tiêu biến mất ngoài cửa sổ, Ngọc Sanh mới chạy đi đóng ngay cửa lại, thở phào một hơi. Quay người lại, thấy cây ngọc tiêu trên bàn, tuy rằng không thể dùng được nữa, nhưng có thể nhìn ra được người sửa lại cũng đã phải mất một phen hao tâm tổn sức.

Ngọc Sanh vuốt ve ngọc tiêu, khóe miệng hơi nhếch lên, “Người này tuy rằng là một kẻ kiêu căng, háo sắc, nhưng không ngờ vẫn có chút đáng yêu.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, hienheo2406, lan trần, rubyixora
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alice.0.1.6, Cuon, lê nguyễn, neyuq, nhóc đen, seeseewon, Tuyết Nữ Kine và 595 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.