Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 24.03.2012, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử


Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: Nothing_ nhh

Edit: Ishtar

Nguồn: http://ishtar23.wordpress.com/

Giới thiệu:

Tam Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành.

Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết.

Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng.

Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa.

Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp…

Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp…

Nhưng cuối cùng…

Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối  Mạnh Khê…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 711: Ta muốn atới Nhân acgiới quyến 3rũ hắn a. . .

Edit: 55Ishtar

Không 89biết bắt 99đầu từ 6khi nào, dnhững người 61đi ngang eequa sông 12Vong Xuyên 1đều gọi 4a là đá bam Sinh. Kể 5ừ đó, 5aó người 24hinh bỉ dea, có người a1ay nắm tay 25ới người f4ó duyên 7iếp trước 6rước mắt 8a, có người 9eại gào c1hóc thất 71hanh trước ccặt ta.

51a chỉ là 4ột tảng e1đá bên 0ờ Vong Xuyên, 7bhông buồn 4ehổ, không ffui mừng.

Ta 0hản nhiên 6ở bên cạnh e4ờ Vong Xuyên 12gàn năm, b1uối cùng fóa thành 22inh linh.

Vạn 9eật sinh 8finh, đều 06hải trải 9fua lịch 68iếp.

Còn fa lại yên 7ổn sống 32ua trăm năm aau, cho tới 4hi gặp…

Tình 9ekiếp.

Một 4lão đạo 1arâu bạc 08trắng đi 5engang qua 68Vong Xuyên fxem tướng b0giúp ta. 2d © DiendanLeQuyDon.comRung đùi 8ađắc ý bđoán trước 70kiếp số e4của ta.

Ta 39lại cho c6rằng lão 18nói dối.

Chân cthân của d9ta là đá 1Tam Sinh, fta là linh 41hồn của 7tảng đá, ealà trái 4ctim của 1atảng đá. a © DiendanLeQuyDon.comÂm khí ngàn 7bnăm không 5tiêu tan dbên bờ 3Vong Xuyên 0càng hun 9cđúc lòng d1dạ ta thêm 60cứng rắn.

Khi 42đó, ta nghĩ 67là như vậy.

Nhưng, 8lại xảy 1ra chuyện 1dngoài ý 15muốn.

Một dbuổi chiều e2u ám ở c6Minh giới, ctheo thói 6quen tản e9bộ bên 1bờ Vong 5aXuyên từ 6cngàn năm 3qua chưa fatừng thay 5bđổi, lúc 3ta trở về, 8ngẩng đầu 44nhìn xung 5quanh. Trong e1lúc lơ đãng, 2cảm giác 29như ánh 6mặt trời e7của Nhân fgiới phá 7ctan tầng c0sương mù, bánh nắng 5avàng rực 49rỡ chiếu 5rọi trên 8con đường 44Hoàng Tuyền 0ftrải đầy fBỉ Ngạn dhoa[1].

Nam 0tử kia nhanh 33nhẹn đi fetới.

Bỗng 0nhiên ta 0bnhớ lại, benhiều năm 7trước đây, 46có một 94nữ tử 8phàm nhân 0đi ngang dqua người 1fta có thì 3thầm một 8câu: “Hữu 9phỉ quân 0tử, như 5cthiết như 4ftha, như e7trác như 9ma[2].”

Cả 5ngàn năm atrôi qua, 21đây là clần đầu 31tiên trái d8tim đá nhỏ 8abé của e1ta rung động.

Hắn 7bchậm rãi c2đến gần, bđương nhiên 79không phải btới tìm bta, đơn 1giản vì 7fsau lưng 9cta chính clà cầu eNại Hà e3đi sang Minh fdgiới. Ta bcảm thấy fthật vất 57vả mới 54gặp được 9một người dtuyệt vời 0dnhư vậy, 8dphải giữ 96chắc cơ dehội khi 1gặp một angười tuyệt a8vời như 54hắn.

Ta 5tiến tới, cnhỏ giọng cgọi: “Công 8tử.” Ta 9muốn hành 1lễ với aahắn giống 5như các etiểu thư 0phàm nhân acó lễ giáo 4trong sách. 66 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 6ở trong eđó chỉ 2eviết là 2nhẹ nhàng 49chào hỏi amà thôi, 6cũng không 12nói rõ cho 91ta biết 2ephải có 1fđộng tác fvà tư thế 9như thế 6anào.

Ta csuy nghĩ 3một chút, 20lại bắt 46chước dáng 3dvẻ lũ u 2hồn suốt c5ngày khóc elóc kêu 3gào trước bemặt Diêm 0Vương, hai f8đầu gối 0bquỳ “phịch” 3xuống, mạnh 4fmẽ dập 3đầu ba 65cái trước 19mặt hắn, ed“Công tử, 25xin hỏi 7quý danh 61của huynh dflà gì?”

Đám 6btiểu quỷ 4xung quanh 0hít sâu fhai ngụm 1bkhí lạnh, 8còn hắn bngơ ngác 92đứng đó, 89ánh mắt fkinh ngạc, 38trong chốc 03lát không b9trả lời 3được câu 2bhỏi của 56ta.

Đối 2cnhân xử 5athế phải 0fcó thành 42ý, Hắc 8Bạch Vô f6Thường brất hay 8nói câu 0“Có thành 41ý thì mới 5flàm tốt 9công việc.” 6Cho nên, 2lần nào 79bọn họ 1dcũng có 96thể dắt 7linh hồn 02ngoan ngoãn 5ftrở về.

Ta 6không thấy 8hắn trả 1lời, suy 75nghĩ một 45lúc, có 1lẽ đập a4đầu không 3ccó tiếng 17vang, chưa a4bộc lộ deđủ thành 3ý, vì thế 9vừa quỳ cvừa lê avề phía e6trước ba ebước, cũng 3không tiếc d0dùng sức, 5dập đầu 4ba cái thật 6mạnh.

Dường 65như ba cái 5edập đầu 9bcủa ta tạo ara ba rung cchấn lớn. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhiến đám 2tiểu quỷ 08quanh mình 56gấp rút 3hút không ekhí. Chắc ebđã sợ fmất hồn.

Ta 1ngẩng đầu 36lên, khuôn emặt đầm 6đìa máu 1ctươi nhìn aehắn: “Quý 6danh của 44công tử?”

aalẽ vẻ 92mặt đau 1thương đầy emáu này 60khiến hắn dgiật mình, 9hắn vẫn eeim lặng.

Ta ccvội vàng 0alau mặt, 2lòng bàn ftay đều 5ươn ướt. 34 © DiendanLeQuyDon.comTa không b2biết vì asao mình 0lại để 9chảy nhiều 81máu như 4vậy, cũng dhiểu được d7vì sao hắn 0lại đờ 2đẫn như 8vậy.

Ta aehoảng sợ, 6fluống cuống f0tay chân 2lau mặt, 80kết quả 65biến toàn 5thân mình d3bê bết 3emáu.

Ta 54ngẩng đầu, 5bbất đắc 5ddĩ nhìn a7hắn.

Trong 0đôi mắt eđẹp của dhắn có 7ebóng dáng e6ta, rồi bđột nhiên 7lấp lánh 3ý cười.

Mặc ddù không e8hiểu hắn 72vui vẻ điều 80gì, nhưng 1thấy hắn 7vui vẻ, a5ta cũng thể ahiện tình 7hữu hảo 5ebằng cách akhoe ra hàm fdrăng trắng 8cbóc. Không dngờ ta càng 36cười, máu c3lại càng 7bchảy đầm 57đìa thấm 5người.

Tiểu fquỷ Giáp b8bên cạnh dkhông khỏi 8lo lắng, 7kéo sát bta vào bên 3người hắn, 15ta cũng không 4cchịu đứng 4dậy. Hắn 7bthở gấp, 60nhỏ giọng d2nói: “Bà 06cô Tam Sinh 2của ta ơi! 3Người bày 62ra cái bộ 51mặt lệ 9quỷ này ealà muốn 0dọa ai? 0Người có ebiết hắn elà ai không?”

Ta clà linh vật 70ở Minh giới, apháp lực 5không quá ecao thâm, 37nhưng cũng 4là người 8dcó vai vế, bđám tiểu 0bquỷ đều decung kính c0với ta, 4kiểu nói f2chuyện như 5vậy vô b8cùng hiếm bthấy, ta 6nhíu mày, akhông hiểu f7hỏi lại, a9“Đương 30nhiên ta 95không biết bhắn là eai, không 02phải ta 2eđang hỏi 2đấy sao?”

Dáng 7fvẻ tiểu 3quỷ Ất dnhư hận b0không thể 6chết ngay 0tại chỗ, 9b“Bà cô 6cơi! Đây 9là thiên 7thượng…” 2Hắn còn 1chưa nói 2exong, đã 9bị một bcgiọng nói 6ctrầm nhẹ 0cắt ngang…

“Tên 6fta là Mạch aaKhê!”

Hắn 8fvươn tay, 3ta cũng tự 9nhiên đặt 1tay vào lòng dbàn tay hắn, chắn lật eetay, giữ e0chặt cổ 9tay ta.

Cổ fetay là mệnh d6môn của eta, hiện 16giờ hắn achỉ hơi bdùng lực b8một chút, 5ta sẽ chết davô cùng 61khó coi. d © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 67tiểu quỷ 1Ất đã 64tái lại 04càng thêm 7tái, Giáp avội cầu 93xin: “Đại 84nhân! Đại 7nhân! Tam cSinh cô nương b9cả đời fdsống bên a6bờ Vong eXuyên, Minh 9phủ là 7nơi tầm 6thường, 4cô nương akhông hiểu 47quy củ lễ 76tiết nơi 87đây, xin 2đại nhân 02lượng thứ.”

“Tam 23Sinh ư? Cái dtên kỳ d8lạ nhưng 6cũng rất acó ý nghĩa.”

Ta f4vẫn nhìn 49hắn, trong 6lòng cũng f3không sợ 77hãi, bởi 63vì trong 33mắt hắn 14không có 79sát khí.

Hắn 1cẩn thận 2quan sát 80ta một lượt, ebuông cổ 5tay rồi akéo ta lại 30gần: “Tảng 6đá ở Minh e6giới có 25thể hóa 1dthành tinh 3linh, đúng 3alà một 6chuyện lạ. a8 © DiendanLeQuyDon.comNgươi không fbiết ta 36là ai, vì 6esao lại dfhành đại alễ với eta?”

Ta 4hiểu rồi. 17 © DiendanLeQuyDon.comHóa ra vừa drồi không 8aphải là 91ta không bđủ thành bý, mà là 56thành ý 23quá mức. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa thật cthà nói: f“Huynh rất 5cđẹp, ta 8emuốn…” 66Ta không d2giỏi sử c5dụng từ 9ngữ, trong 0lúc cuống 34quýt ta tùy 8tiện dùng 5một từ ckhông biết dtại sao b8lại xuất 9fhiện trong 8cđầu, “Ta dmuốn quyến bfrũ huynh…”

Tiểu abquỷ Giáp c0dùng ánh 2mắt hết 85thuốc chữa 67nhìn ta…

Hắn eecười, “Đúng b0là một 7linh vật ftrong sáng.”

Ta a8nghĩ đó 7là một 1clời khen, 8trong lòng cvui mừng 7ekhông thôi, 6avội hỏi: d6“Vậy ta 16có thể fquyến rũ 4huynh ư?”

Hắn balặng lẽ 11nói: “Lần 1này ta tới 15đây vì dalịch kiếp, 30sẽ không 3ở lại 9cMinh phủ 56quá lâu.”

Nghĩa c9là không ethể rồi. ae © DiendanLeQuyDon.comTa cúi đầu, ecó chút 2thất vọng.

“Từ 15trước tới 3anay người 0fđều ở 94bên bờ 12Vong Xuyên dư?” Đột 4nhiên hắn 00hỏi.

Ta 69gật đầu.

“Có e3muốn đi fra ngoài 0dchơi không?”

Ánh 9mắt sáng c3ngời, ta 2hăng hái ebgật đầu.

Hắn ffcười nhạt, fvỗ vỗ 67đỉnh đầu 38ta, “Lần 0bnày ta bị 9ngươi dập 3vỡ đầu afmấy lạy, 7ekhông thể 22để ngươi 18lạy vô 00ích được. ec © DiendanLeQuyDon.comNgươi đã 2dmuốn ra 8khỏi Minh 6dphủ chơi 9một chút, cta sẽ để 4fTam Sinh ngươi 9được tự ddo một lúc. 99 © DiendanLeQuyDon.comLịch kiếp 58của ta là 5ba kiếp, 1cũng có 8nghĩa là e5ngươi được 97tự do ba 9kiếp, sau 58khi ta lịch ckiếp trở d6về, ngươi 8cũng ngoan 1ngoãn trở avề bên 8ebờ Vong 5Xuyên, được 6chứ?”

Không 4phải là avụ mua bán 2lỗ vốn, bta gật đầu bcchấp nhận.

Hắn 1tạo một d6kim ấn ở 53cổ tay ta: a“Là linh devật, phải fthông minh 11một chút, 7sau này phải 06tự bảo 2vệ chính 21mình.” 3Hắn nói, d2“Không dphải kẻ 87mạnh nào b4cũng lương 0cthiện như 0dta đâu.”

Vẻ 1mặt tiểu ecquỷ Giáp 56Ất run rẩy c4hộ tống 11hắn rời 8đi. Ta sờ 9sờ kim ấn ctrên cổ 07tay.

“Mạch edKhê.” Ta 2cao giọng cgọi.

Đứng ctrước cầu 3Nại Hà, ahắn đang 1bưng bát ecanh Mạnh d0bà, quay 3eđầu lại 8nhìn ta.

“Ta 5có thể 6tới Nhân agiới quyến c8rũ huynh 5esao?” Ta 67hỏi nghiêm e9túc như 9vậy, khiến 53Mạnh bà 96đang múc 7dcanh cười edngặt nghẽo.

Hắn 42nhếch môi, 36“Nếu có efthể tìm eđược, 9thì cứ cquyến rũ bđi.” Dứt alời, uống 8acạn bát 6canh Mạnh ebà.

Hắn 58cũng không f7quay đầu cflại, đi 2evào sâu fbên trong 17Mạnh phủ, b1ta vẫn nhìn 78theo hướng dhắn rời a8đi, tận 89tới khi adkhông còn 0trông thấy 6fnữa vẫn 7bkhông thể 21chuyển tầm admắt. Tiểu fquỷ Ất b6đi từ cầu 6Nại Hà 5trở về, 82bàn tay xanh calét gầy a6gò quơ quơ 4trước mặt a6ta, “Tam 1Sinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không 42phải Tam 34Sinh cô nương b1động lòng 67với hắn f6rồi đấy cchứ?”

Ta b2còn thật 3bthà quay 3đầu nhìn 2Tiểu Ất, 23hỏi: “Như athế nào 31gọi là cđộng lòng?”

Ất ddgãi đầu bnghĩ nghĩ, b1“Giống enhư những ftranh minh ehọa nam 75nữ mà người 5vẫn xem 39hàng ngày 8ấy, đó d2gọi là bđộng lòng.”

Ta dnghĩ nghĩ admột lát, 5enhững quyển 0sách ta xem 21hàng ngày, eecông tử 1gặp tiểu 9thư, tiểu 25thư đáp 1elễ, hai fbngười đối ccthoại hai aba câu xong 3abắt đầu 2không thể dfkiềm chế, fvận động 0cư ư a a. 69 © DiendanLeQuyDon.comTa không 3ecó ý muốn 64vận động 7ư ư a a 6cnhư vậy 69với Mạnh 5Khê, chắc ckhông phải aelà động 4lòng rồi.

Ta bkiên định felắc lắc 6bđầu: “Không c3hề động 1lòng.”

Ất 8bthở dài, 0lầm bầm 9dlầu bầu ethì thào: f4“Cũng đúng, 0là tảng 1đá thì aelàm sao có 4dthể động 1lòng được 63chứ, là 22ta nghĩ quá dnhiều rồi.” 7Rồi lại 7cnhìn ta chằm 37chằm, “Tóm 1lại, không fđộng lòng dvẫn tốt 7hơn! Hỏi 8athế gian, fangoài tình 1ái thì còn 2thứ gì 71có thể 0ép buộc 87con người. 71 © DiendanLeQuyDon.comCũng không 27phải nói 79là Tam Sinh ecô nương 3chắc chắn fkhông thể 1thích ai. d0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Mạch 37Khê Thần 1dQuân là engười duy 9nhất trong 0trời đất 2này không ddthích hợp 0làm người 6trong mộng fecủa nữ 0tử.”

“Tại 6sao? Ta thấy 5ctừ dáng avẻ đến 4dkhí chất, 1dđều thấy d5hắn là 78người tốt 7nhất.” 5Ta dừng 2một chút, 83“Lúc nói 5chuyện, afgiọng nói 5fcũng rất 2bdễ nghe.”

“Bởi avì hắn 5quá hoàn bmỹ, nên 8tuyệt đối c5không thể eeđộng lòng d7với hắn. a © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 4Thần Quân 69là Cửu 8Thiên Chiến 25Thần, lên ftrời xuống 8cđất, không c2gì không 3blàm được, 9trong tim e0chỉ có 3thiên hạ. 8e © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng dngực là bmuôn dân dfbá tính, 9làm sao còn 0chứa nổi cetư tình 9nhi nữ cơ f9chứ.”

Ta 5cảm thấy 7trong lòng fcMạch Khê ekhông chứa 22nổi tâm atình nhi 7nữ cũng 2không liên 97quan nhiều e4lắm tới 0ta, nhưng 7nửa câu 7cđầu của 00Ất lại 70khiến ta c6ngẩn người, 63“Chiến aThần là cfnhững vị 4thần đằng ddđằng sát 7khí, sao 7fhắn có 1thể làm 6chứ? Rõ 7ràng hắn 5là một 6dngười lương dthiện.”

Suýt e7chút nữa 91Ất phun 3ra một ngụm 56máu: “Lương cthiện ư? 44Tam Sinh cô c9nương tin 1là như vậy 04sao?” Thấy fta gật đầu, 3cẤt yếu fớt lắc 0đầu, nói: b“Trước 86kia có lần bMa tộc phạm 74thượng, 58mang mười evạn ma binh 0alên Thiên f0giới. Mạch 7fKhê Thần cQuân dẫn baba vạn thiên 7binh giết 0sạch đại 50quân Ma tộc, 9clấy ít 8thắng nhiều c6không nói, 7sau đó còn 1chỉ huy b8quân đội 5tiến thẳng 6bvào Cửu 1U ma đô, 1giết toàn 0bộ, Ma vực d5máu chảy athành sông, 8mười năm 9không nghe 5thấy Ma dâm, Ma tộc 0từ ba tuổi 7trở lên bađều bị egiết sạch.”

Việc anày ta cũng 02có biết a7một chút, 4thời gian 2đó Minh d4phủ vô acùng chật 4chội, lúc 93nào cũng enghe thấy e6tiếng khóc alóc văng 1vẳng trong 06điện Diêm fVương. Cầu 8Nại Hà 3nhanh chóng 2bị sập. f3 © DiendanLeQuyDon.comTuy Ma tộc 6bđều chết 50dưới tay 02Mạch Khê, bnhưng lúc d0chiến tranh, angươi sống eta chết d8là chuyện 26bình thường, cMạch Khê 77thân là 80Chiến Thần, 5edùng võ 19lực chấn 9áp phản eloạn là bdtrách nhiệm 9của hắn, d0hắn trung 3thành với 35tộc mình, batrong lúc 98chiến đấu, elạnh lùng 10tàn nhẫn 8cũng là dđiều đương a3nhiên.

Ta a2vỗ vỗ 82vai Ất: ca“Cảm ơn engươi nói aecho ta biết fviệc này, 9ta về trong 14tảng đá 33chuẩn bị 4một chút.”

Ất 70ngẩn ngơ: f9“Cô nương 1bmuốn đi 6ađâu?”

Ta 5cười: “Ta 6muốn tới 53Nhân giới 4quyến rũ 3hắn.”

[1] aBỉ Ngạn echoa có 3 73màu chính: 08Trắng, đỏ 2và vàng. f © DiendanLeQuyDon.comBỉ Ngạn 8Hoa màu trắng 11gọi là dMạn Đà 20La Hoa (mandarava), 1fBỉ Ngạn 7Hoa màu đỏ 3gọi là 2Mạn Châu 2dSa Hoa (Manjusaka).

images


Tương 3truyền loài 5hoa này nở ecnơi Hoàng 5bTuyền, đa a1số đều 54cho rằng bdBỉ Ngạn 4hoa nở bên 5cạnh bờ 7Vong Xuyên 35ở Minh giới. 5 © DiendanLeQuyDon.comHoa có màu 5đỏ rực 6drỡ như 3máu, phủ 4đầy trên adcon đường 0thông đến 5địa ngục, 5mà có hoa athì không 0có lá, đây alà loài b8hoa duy nhất 2ccủa Minh d8giới. Theo 36truyền thuyết 93hương hoa 4có ma lực, 7có thể cbgọi về 8kí ức lúc 10còn sống acủa người 1dchết. Trên 9econ đường b3Hoàng Tuyền 3nở rất 6nhiều loài 8bhoa này, 29nhìn từ 8xa như một 0tấm thảm 57phủ đầy 7máu, màu 1đỏ đó cnhư là ánh 3lửa nên agọi là 9a“hỏa chiếu 1chi lộ”, 5đây cũng a6là loài 0hoa duy nhất 70mọc trên 37con đường 4Hoàng Tuyền, e2và cũng b9là phong ddcảnh, màu 3sắc duy bnhất ở bnơi đấy. d © DiendanLeQuyDon.comKhi linh hồn 73đi qua Vong aXuyên, sẽ fquên hết 6btất cả ccnhững gì 51khi còn sống, 2tất cả 23mọi thứ 0dđều lưu 7lại nơi bbỉ ngạn, 4bước theo fasự chỉ 4dẫn của eloài hoa 6này mà đi eđến địa 8ngục của cu linh. => dNguồn

[2] 6Thi vân: 89chiêm bỉ 59kỳ úc, 12lục trúc 3y y, hữu aphỉ quân 40tử, như 4thiết như 1ctha, như ftrác như 42ma, sắt c1hề giản bbhề, hích c8hề, huyền e4hề, hữu dphỉ quân 93tử, chung fbất khả chuyên hề, cnhư thiết d6như tha giả, 8đạo học edã; như 5trác như 67ma giả, batự tu dã; 9dsắt hề, 0giản hề 6agiả, tuận 5clật dã; 14hích hề, 8huyến hề bgiả, uy 4nghi dã; fhữu phỉ ebquân tử, e5chung bất 9khả huyên 34hề giả, 9đạo thịnh a7đức chí bthiện; dân cchi bất bnăng vong 4bdã.

Dịch 5nghĩa: Kinh 5Thi nói rằng: a“Trông 1kìa trên bkhúc quanh 7của sông f0Kì, tre xanh 5ctốt rườm 30rà, [Nước fVệ] có 4người quân dtử thanh ftao, như 0cắt như 4giũa thật 6chăm chỉ, 7như dùi dnhư mài 5thật tinh 5tế. Trang b3trọng nghiêm c1túc, xiết 61bao uy nghi. 3 © DiendanLeQuyDon.comVinh diệu 37rạng rỡ a5thay! [Nước 9dVệ], có cngười quân 03tử, mọi e6người mãi 7mãi không fdquên”. c © DiendanLeQuyDon.comCâu “như c0cắt như egiũa” là 3nói việc 6học của dngười quân 8tử. Câu e7“như dùi fnhư mài” alà nói việc 3ftrau dồi 4phẩm chất. 49 © DiendanLeQuyDon.com“Trang trọng 28nghiêm túc” c4là nói trong felòng người ccquân tử c3cung kính 6sợ sệt; 31“Vinh diệu 4rạng rỡ” f7là nói dáng b6vẻ người fquân tử aarất mực 8uy nghiêm, 4có người 9quân tử, 6mọi người 10mãi mãi ddkhông quên” 5là nói thịnh 6cđức chí ethiện, thì 4dân chúng afkhông bao dgiờ quên. 6d © DiendanLeQuyDon.com(Thi. Vệ 6phong. Kì 2búc, chương 111, câu 1-9).

Đoạn atrích trong 7thiên Kỳ 0cú 淇 澳 8f, là thiên bdđầu tiên 1thuộc Vệ 2dPhong 衛 ff風 , Quốc 8Phong. ngợi fca phong độ 92đẹp đẽ e8và đức 00tốt của 32Vũ Công 34nước Vệ.

Tóm blại, câu 94thơ này a7có nghĩa 68là: Người 89quân tử fphải chú dý tu thân, bchăm chỉ 2giống như bngười thợ 0làm ngọc fd“như cắt 98như giũa”, c4“như dùi fnhư mài”.





Chương e2: Ngươi a3gọi ta một 9tiếng “nương dtử” đi…

Edit: cIshtar

Sau 00khi ta sắp 8xếp xong 96xuôi các 59công việc b1ở Minh phủ, 4Diêm Vương 24tự mình 3ấn vào cgáy ta ba 11ấn, mỗi 7một ấn 5là một ckiếp sống 51ở nhân 03gian. Khi dnào cả 6eba cái ấn 1đều biến 25mất, ta 5phải trở 9về Minh 3phủ, trông bcoi Vong Xuyên.

Dưới dánh mắt cngưỡng c6mộ của ddcác linh 8vật, ta 1fmột thân 9bạch y đi f2tới Nhân 4giới.

Những 60câu chuyện 5ở nhân 40gian được b6miêu tả atrong sách fcòn náo 09nhiệt, còn 1thú vị, 9còn… nguy 1hiểm hơn 7so với những 4gì ta tưởng 76tượng.

Ngày 6thứ ba ở b2Nhân gian, 3trên đường 1đi tìm Mạch cfKhê, ta đi 3ngang qua e6một ngôi 5miếu, trong 1ánh nắng 4bchói mắt, fta nhìn thấy bmiếu thờ 4cĐịa Tạng 8Bồ Tát, 9tôi cũng 5lễ phép afđi vào lạy, c2vừa quỳ 4xuống, đầu dcòn chưa 4echạm đất, ebđột nhiên 72có một dahòa thượng d3lớn tuổi 50đầu bóng alưỡng cầm 87dao cạo efđi ra. Hắn a7mỉm cười etừ ái với ata, “A di 6fđà Phật, b5thí chủ 33lầm đường 87đã biết 9quay lại, fquy y cửa aPhật, đúng 3dlà một c5việc thiện.”

Ta 7ngẩn người, b9còn chưa akịp hiểu 8ra hắn nói 82vậy là acó ý gì, 8thì dao cạo 02trên tay 6hắn đã a1trực tiếp 1“chăm sóc” 0bmái tóc 2trên đầu dcta.

Ta alà tảng 9đá, là e2đá Tam Sinh, 9từ trên 13xuống dưới, 28chỗ không 96dễ dàng 11phát triển 7nhất chính 2là tóc, 87chờ nó bedài suốt 30ngàn năm fmới thấy 2ổn ổn 7dmột chút, ecthế mà 1clão lừa 69ngốc này 1dám đối 0xử với bta như thế! 4Trong lòng 2giận dữ, 5xoay người 9đạp hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comkhông ngờ dhắn lại dlà kẻ luyện 1công, dễ edàng tránh 87được một 5fcú đạp bcủa ta.

Nụ d8cười hiền 7lành trên 2cgương mặt 7hắn đã 9biến mất: 96“Thí chủ 2ecó ý gì?”

Ta 13ngạc nhiên 7bhỏi lại: 34“Con lừa cngốc ngươi ccó ý gì?”

Hắn ahừ lạnh 2một tiếng: ca“Ta còn 8tưởng yêu c2vật ngươi 9fthật tâm bfmuốn tới cquy y cửa 7Phật, chuộc etội ác 8nghiệt, fbhóa ra đúng 6alà ngươi e4tới khiêu 0ckhích!”

“Yêu cevật? Ngươi 7nhầm rồi, dta không dphải…”

“Hừ, fâm khí trên engười ngươi, bdtừ lúc 46còn cách fba dặm ta 8đã cảm 62nhận được, 4còn dám c2nói dối!”

Ta 0ngửi trái 7cngửi phải, 6thật sự afcũng không 8biết âm aakhí trên 3dngười mình 6nặng bao 80nhiêu nữa, e9âm khí của 3con cá giữa 62sông Vong 16Xuyên còn 9nặng hơn 2ta gấp trăm dlần kìa. 35 © DiendanLeQuyDon.comMà lão hòa 1thượng bdkia cũng a5không nghe 4ta giải 42thích, cứ 9vung dao cạo 4về phía 7ta, sát tâm 8ta vừa nổi 1lên lại bnhớ ra mình 48là người fcõi âm, 9bDiêm Vương eđã dặn eđi dặn 77lại, tuyệt eđối không 26thể làm 4ahại tính bmạng con fbngười.

Ta 7thu chiêu, 3xoay đầu, 8bỏ chạy. 18 © DiendanLeQuyDon.comHòa thượng 58đuổi theo 7ta trọn afmột vòng 13ngọn núi 74lớn. Trong 8lúc kiệt 4sức vì bchạy trốn, cta thầm 77nghĩ sẽ fđập cho 5con lừa 5ngốc kia amột đòn, 3cho hắn 94ngủ bất atỉnh nhân 6sự luôn.

Bỗng anhiên, một bmùi thơm 28lạ lùng 1lướt qua 4mũi, ở 72Minh phủ, dchưa bao f2giờ ta ngửi 1thấy một emùi thơm 8tuyệt vời eenhư thế, 9bị mùi 5cthơm dẫn 8cdắt đi 8theo. Càng c4chạy càng 3bgần, một abiển hoa e4mờ ảo d8xuất hiện 4ctrước mặt 6ta.

Bây 2cgiờ là fthời điểm 9acon người aegọi là 01Mùa Đông, 14mà vật e1thể trong 62suốt bao 38phủ trên 9những đóa eehoa màu đỏ eđược gọi b5là tuyết. 98 © DiendanLeQuyDon.comNhưng ta 66không biết 7loài hoa 5này tên 7là gì. Đi 0xuyên qua cbvườn hoa fkỳ hương 59này, thấy 8một tiểu 7eviện tĩnh 0elặng tọa 8lạc bên 84trong.

Ta ddtò mò, đẩy 1cửa tiểu 4fviện rồi ađi vào. 0 © DiendanLeQuyDon.comVừa bước emột bước, 02bỗng nhiên 74kim ấn Mạch 1eKhê lưu 9lại trên bdcổ tay ta d6chợt lóe, 6trong lòng 80ta giật amình, đến dgần đại dsảnh, chợt 2nghe thấy bmột thanh 0âm dịu 28dàng của 78nữ tử, 44“Ngoan nha, c4ngoan nha.”

Ta 0đẩy nhẹ fcánh cửa 7lộ ra một 0khe hở, 8lặng lẽ 6fnhìn vào 1bên trong, ccó một 9thiếu phụ cdngồi bên dgiường, 4trong lòng côm một c0đứa trẻ 5sơ sinh. 53 © DiendanLeQuyDon.comTa tinh tế 22quan sát, 1nụ cười b4này, khuôn 4emặt này, bcmũi môi 45này, đứa a5bé đúng 3là bản 4fsao của eMạch Khê.

Đúng 1clà không admất công 58sức lại 49có được[1]!

Nhưng chiện giờ 1hắn chỉ 1là đứa 0bé, đã 1quên chuyện 1kiếp trước, clại không c4thể nhận c4biết người fkhác, ta cquyến rũ 08hắn bằng f2cách nào 55chứ? Không 9thì ta sẽ adở bên cạnh 3hắn, che 9chở cho 6hắn lớn flên, không 7cthể để 51nữ tử 5hoặc nam 6tử khác ecnhân lúc 09hắn còn benhỏ nẫng d2tay trên acủa ta được.

Ta 2đang suy 8nghĩ, đột 29nhiên phía asau có tiếng dhét lớn, 0“Yêu nghiệt, f5ngươi trốn 7chỗ nào?”

Ta 19giật mình, c2nghiêng về 7bên trái, 2mở cửa 83phòng “cạch” dmột tiếng, 9ngã vào 1trong nhà. 8 © DiendanLeQuyDon.comDao cạo e9xẹt qua, f8ta chỉ nhìn bthấy một 98nhúm tóc dfđen trước 5trán đứt 37lả tả.

Nằm bchán nản, 3ánh mắt 7ta trống 2rỗng nhìn afnhúm tóc 4dđen dưới 1đất.

“Á!” aeTiếng thét 2chói tai ecủa thiếu 63phụ kia fsao lại dxa xăm như 7thế, mà 92lời Diêm 3Vương thiên 72đinh vạn 1chúc[2] lại 6càng mờ 8ảo như e5mây bay.

Ta 5đứng bật fdậy, linh dlực ngưng 77tụ trong 5lòng bàn 3tay, mang ftheo âm khí beVong Xuyên 37ngàn năm fđánh về 3dphía lão dhòa thượng, 43mắt nhìn ethấy một 9achưởng 5enày sẽ 1đánh hắn a9vỡ óc, dthì đột 3nhiên tiếng 4trẻ sơ dsinh khóc 72thét khiến 5elý trí ta a4tỉnh táo ctrở lại.

Ta 97di chuyển 2chưởng 0alực, đánh 4flên xà nhà, 3toàn bộ 04căn nhà 6gỗ bị c1chấn động. 3b © DiendanLeQuyDon.comTa lộn người 4một vòng d8nhảy ra cngoài. Dường f5như con lừa 2ngốc kia 2eđã bị 14chưởng 04lực của 0ta dọa mất bhồn, mãi 4amột lúc 45sau mới chồi phục 59tinh thần, c1hắn nhìn 1ta, lại 48nhìn bản 0sao bé của 5Mạch Khê, 14đột nhiên 94nói với 3thiếu phụ 5đang hoảng 47sợ kia, 1“Ấn đường dchu sa, hài ftử của angươi không 06phải là 11người thường, 2cmới sinh 3eđã gặp 5yêu nghiệt, cfsau này nhất 2định sẽ 22khắc người 8nào ở gần.”

Lời 1này nói a1ra, khiến cathiếu phụ bkia sợ hãi 5tới mức fmặt cắt 6ekhông còn 1giọt máu, 2ôm đứa 05bé, không ebiết phải a7làm thế anào.

Ta edgiận dữ, 3“Lừa ngốc b5đừng nói ebậy.” 18Ở Nhân bgiới, con 19người rất 1tin mất 73lời tiên e1đoán của 1hòa thượng dfđạo sĩ, 9hắn nói acnhư thế, fđã hủy 2hoại cả dckiếp này 4ecủa Mạch bKhê.

“Hừ! cYêu nghiệt, 9vừa rồi b5ngươi nhân 3lúc ta chưa fchuẩn bị 8đã đánh 5clén ta, lần 5này nhất 7định lão bnạp phải c7thu phục 40ngươi!”

Dao a9cạo trong ftay hòa thượng f3lóe sáng 00kim quang, 3hóa thành 51thiền trượng, 8đánh về aphía ta, 52lão hòa 2thượng eđó đạo cdhạnh không 5cao, nhưng 7trên thiền 2trượng 2có phật 6equang làm 3ta không 53dám nhìn 9thẳng. Địa 74phủ âm 1eu, sợ nhất echính là athánh quang fcủa Phật 85tổ tây e9phương. 41 © DiendanLeQuyDon.comTa không 82chịu nổi, aliên tục 6lui ra phía esau.

Ta 5cứ nghĩ 8brằng, ta 4fvà lão hòa 02thượng fđó đánh 8acũng không b9bao lâu, dta là tảng fđá, định 15tính là b0tốt nhất, eđợi khi flão hòa 7dthượng bđó đánh 53nhau với 70ta mệt mỏi, 37thì sẽ ddừng lại, btới lúc 40đó, ta trở 67về chờ eMạch Khê blớn lên 83là được. 1 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ belão hòa athượng 6còn bướng 85bỉnh hơn 6ta ba phần, 8coi trảm 69yêu trừ 6ma là sứ 05mệnh cả 18đời. Lại 92cho rằng 80ta là “yêu dquái” lợi 2hại nhất d6mà hắn 58gặp trong 6cuộc đời 1dnày, cho enên hắn a8coi việc 5adiệt ta ffchính là 0nhiệm vụ 9ftrừ ma vệ b0đạo cuối 7cùng trong 4bđời.

Ta 3đấu với 53hắn một 9trận, kéo 8bdài suốt 0cchín năm 7ở Nhân 6giới.

Chín 3năm!

Cuối fcùng, cũng 4không phải blà hắn bbuông tha 8không giết 6ta, mà là 81bị người 74quen của ata – Hắc cBạch Vô dThường 93huynh đệ dtới câu 6chồn hắn 14đi…

Lúc dnhìn thấy afngười quen, fdta đang trốn 0dtrong núi d4sâu, dáng davẻ chật 9vật, nhìn f6thấy bọn 4họ câu bhồn con 7lừa ngốc ađó, ta vui 5amừng ôm d2hai gã lắm elời đó 1bkhóc ầm 7clên. Nhân 48tiện còn 3dặn bọn bhọ phải 6nói với 6bMạnh bà, 9cdặn bà bmúc nhiều a9canh cho lão ehòa thượng 8dấy một e4chút, để 53kiếp sau 0hắn cả 1đời ngây fngốc ngu 7esi, cả đời bđau khổ.

Xử dlý lão hòa 8thượng bxong, ta sửa 8soạn lại 6bdung nhan 75chín năm 5aqua không ebđược chăm 5asóc một alượt, bay equa ngàn 9rừng núi 5sông mới 0tìm lại 86được tiểu 8dviện lần datrước gặp 95Mạch Khê.

e1Nhân giới 9chín năm, 4ta cũng biết 5được loại 44hoa màu đỏ 6kỳ hương 9ấy tên 6là hoa Mai.

Nhưng f5ta lại không 45biết, thời 0gian chín 4năm có thể 0ebiến một avườn mai 8tươi đẹp 37thành một cvùng héo 0úa như vậy.

Ta bchậm rãi 0tới gần 59tiểu viện 4kia, kim ấn 5trên cổ ftay lại 16lóe sáng. 93 © DiendanLeQuyDon.comCòn chưa bbước vào ftrong viện, 7đã thấy efmột đứa abé nhếch 6nhác cầm 3một cái 31chổi còn 5cao hơn hắn 3rất nhiều 53quét dọn 4dkhoảng sân 56hoang vu. a9 © DiendanLeQuyDon.comThanh âm 0“sàn sạt” 5nghe qua thật 26thê lương.

Dường 3như cũng 5dcảm nhận dđược có 18người đi cvào, tiểu 5hài tử aquay đầu 3lại.

Ta 0dnhìn thấy e1một đôi 9mắt trogn 14suốt, và fmột dấu 84chu sa đỏ 1tươi ở dcấn đường. 4 © DiendanLeQuyDon.comLòng ta thêm 0ccăng thẳng, 3tay hơi run crẩy, kẹo 27đường 9mua cho Mạch 55Khê rơi 14xuống đất.

“Ngươi e8là ai?” 06Hắn đi 3tới trước 48mặt ta.

Ta f7ngồi xổm bxuống nhìn 47hắn, thấy ebóng dáng 8mình hiện 7lên trong 8eđôi mắt 3atrong veo 49của hắn, 5ta dùng ống 9dtay áo lau 6avết bẩn 6atrên mặt a7hắn, “Ta 4là Tam Sinh, 1tới để e8quyến rũ e9ngươi.”

Hắn 63nhìn ta chằm 74chằm, không anói gì, d3để mặc fcho ta lau 6mặt hắn asạch sẽ. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn quần 2fáo trên 79người hắn 2frách tung 37tóe, trên 5ecổ tay hắn 6còn có vết 8bầm xanh b4tím, nhớ 8elại dáng bfvẻ của b7mẫu thân(mẹ) 25hắn chín bnăm trước, a6cũng không 8egiống là engười nghèo 8khổ, sao 87lại nuôi 7hắn thành enhư vậy, b“Nương 50(mẹ) ngươi 44đâu?” cTa hỏi.

“Đã cchết.”

Hắn 8ftrả lời 7fthản nhiên 5bnhư vậy 4khiến ta fbngẩn người, 5không phải 22con người bđều rất fđể ý chuyện b0sống chết 5asao? Hắn… 6Có lẽ vì 5ccòn quá 9enhỏ, nên 0không hiểu 9sống chết 8là gì. Ta 5chỉ có 35thể tự 0giải thích d7như vậy.

“Nương d0ngươi đã 7tạ thế, 2từ nay ngươi 2phải tự 6mình làm 9chủ cuộc a2đời, ngươi bphải nhớ 7fkỹ, từ 9hôm nay trở 2đi, coi như e2ta quyến 37rũ ngươi.”

Hắn 0vẫn không 7trả lời 2ta như trước. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa gãi đầu, dcảm thấy 9anói chuyện 2avới một 2đứa trẻ e9thật khó 5khăn, mà ađứa trẻ fnày lại b1cô độc, ekhông giỏi 0ăn nói, c8ta quyết cađịnh dùng c5ngôn ngữ 0đơn giản bgiải thích avới hắn.

“Nói 6fcách khác, etừ hôm 18nay ta sẽ alà nương f7tử (vợ) 6acủa ngươi, 3theo quy củ efcủa con 8người, 0bta coi như 17là con dâu 1nuôi từ 43bé của fngươi. Nhưng 4điều đó 87không quan 3trọng. Quang 4trong là 5từ nay về asau có ta 3fở đây, 85không ai 9bcó thể 07bắt nạt 18ngươi.” 7Đôi mắt e2hắn hơi bhơi lóe basáng, ta dxoa xoa đầu b0hắn, “Ngươi adgọi ta một 1tiếng ‘nương atử’ nghe 5chút đi.”

Im 7lặng trong 3chốc lát. 75 © DiendanLeQuyDon.com“Tam Sinh.” 7Hắn gọi dfnhư thế.

“Là bnương tử.”

“Tam 8Sinh.”

“Nương 9tử!”

“Tam dbSinh.”

“… 09Được rồi.” f2Ta chịu a1thua, “Vậy fgọi Tam bSinh đi.”

“Tam 5Sinh.”

“Ừ.”

Ta a8vĩnh viễn d9nhớ rõ, dngày nào 3hắn cũng agọi tên 1ata vô số 8lần, mỗi 3lần cũng dchờ ta trả dlời xong 58mới bỏ 9qua. Mãi 29sau này, bta mới biết 1bđược, 20hắn làm f4như vậy 05là có lý acdo, là từng f4có một 6ngày, hắn 31cũng gọi 5tên mẫu 1thân hắn bvô số lần, 4nhưng lại f8không nghe 7thấy tiếng etrả lời.

Mạch 83Khê vốn cblà Chiến fThần Thiên 73giới, tuy a5bây giờ d1hắn hạ 9phàm lịch d1kiếp, là c2một người ebình thường, 60nhưng vẫn 1phải có 15cử chỉ 3tao nhã như 1con người, dcho nên ta 0nghĩ đưa 90hắn tới 7atrường dhọc bài.

Cách bnơi chúng 3bta ở không a1xa có một 3trấn nhỏ, 54trên trấn e3có một d8ngôi trường, 21nhưng đám a0phu tử(thầy 45giáo) trong 14trường debiết được bdtrước đây 4từng có 05một lão a7hòa thượng 0btiên đoán 71số mệnh aMạch Khê, 2biết hắn dsẽ khắc 6người nào 8ở gần, acho nên không 21chịu nhận c6hắn.

Ta b5đưa cho 8cMạch Khê fcầm một cethỏi vàng d3dạo qua 28trường c8một vòng, 9cuối cùng 8fphu tử cũng c2nhận hắn.

Ngày fđưa hắn c1tới trường, e7ta giúp hắn cbúi tóc, 8gương mặt 8hắn phản 4chiếu trên 2gương đồng, 81trong ánh 1mắt có 49mấy phần 95lo lắng. 1 © DiendanLeQuyDon.comTa dịu dàng cnói, “Ngươi ddcòn sống e5ở nhân 14gian này 67mấy chục cdnăm nữa, 1thì đi học 5ecũng không 0ephải thời b6gian quá 68lâu, ta có 32thể bảo 3avệ ngươi cbình an cả 2fđời, nhưng ata càng hi 4vọng ngươi bctrở thành fcngười có c9trách nhiệm, 8để cả 82đời này e8có thể 0nở mày dnở mặt. 77 © DiendanLeQuyDon.comĐọc sách 97là chuyện c4cần thiết. 6e © DiendanLeQuyDon.comVào trường 4anghe lời f1phu tử, 0dù bọn 0họ không 8fphải thánh a0nhân, nhưng 1trước mặt 29đệ tử, ftốt xấu 9gì cũng 5sẽ giả 08bộ kiêu 5fngạo dạng ecchó hình 3người. 3 © DiendanLeQuyDon.comHãy học 71cho tốt.”

Mạch 97Khê gật fcđầu.

Buổi 20tối, khi 2ehắn trở 35về, trên b1mặt có 7cvết thương, 5tím bầm 4một bên. 49 © DiendanLeQuyDon.comTa hỏi hắn, ac“Bị bắt dnạt?”

Hắn 43gật đầu.

“Có 4đánh lại 92không?”

Hắn 07lắc đầu.

Ta 7chăm sóc bvết thương 9cho hắn 07xong, lại e7hỏi: “Kẻ 87bắt nạt 3ngươi ở bđâu?”

Tiểu 7Vương mập 6mạp là dcon một b2địa chủ dtrong trấn, enhà hắn f2giàu có, 1hậu viện 4cũng rất b5lớn. Ta a7rất vui 20vẻ, sai ama trơi đốt dsài phòng 4(phòng chứa ccủi) nhà dhắn, sau c4đó thổi e9một trận bgió nam, 6càng làm 3lửa cháy ato. Toàn fbộ bầu 4atrời quanh 7trấn nhỏ 08đều đỏ arực.

Ta 8cảm thấy bcảnh này brất hoành 5tráng, dẫn 48Mạch Khê 1đi ngắm 8cảnh xung 76quanh, chỉ e2vào ngọn clửa đang 3đốt cháy 9nhà Tiểu 0Vương mập cmạp nói: 4d“Cười f2thoải mái cđi.”

Mạc cKhê im lặng, 2bhắn nhìn ata, “Tam 3Sinh, phu 43tử nói 1phải lấy f5ân báo oán[3].”

“Mạch 17Khê, lúc 17học phải 22biết phân 4biệt rõ 7ràng. Phu btử dạy anhư vậy e3là nói dối 4lừa ngươi 4emà thôi. 70 © DiendanLeQuyDon.comNghe qua là 95được rồi, 4akhông cần flàm theo.”

Mạch 32Khê nghe elời ta nói 3exong, đột 53nhiên cười alớn.

Thời dcgian ở Nhân 7giới trôi aqua cực 5nhanh, chớp 6mắt một 8cái, Mạch 5Khê đã 6tới tuổi ctrưởng acthành.

Dưới 68sự dạy edỗ tỉ amỉ của feta, Mạch 6Khê trưởng bthành trở 6fthành một d2quân tử e0ôn nhuận 1bnhư ngọc bekhông ngoài 7adự đoán ecủa ta. 96 © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ 2của hắn 1lúc này 3không kém bgì thân 42hình ta gặp 58ở Minh phủ, 40người có 0ddáng dấp 91như thế 88cực kỳ dhiếm thấy 0aở Nhân 0giới, lại 7thêm Mạch bKhê có trí 3tuệ phi 8thương, b2trở thành 6một người 6nổi tiếng 0xa gần đều 86biết.

Nhưng, 5bngười sợ 6nổi danh feheo sợ béo, etục ngữ 67này có thể 6lưu truyền f5như vậy, bđương nhiên d5có cái lý c7của nó.

Đó 6flà một 6buổi sáng 2dsớm trời c3trong nắng 2ấm, ta đang 88nằm trên 4nhuyễn tháp e8(giường bêm) đọc 22sách, đang 55tới đoạn 8tài tử 91và giai nhân fsau khi trải 17qua một 54hồi đau 83khổ, bắt 6đầu tiến d2hành vận dđộng ư 7ư a a. Ta eđang xem 7tới đoạn 1b“động blòng” thì dMạch Khê cdđi từ bên 3ngoài vào, adhắn nhặt 7áo gió và cáo lót ta dtiện tay 89vất dưới eđất lên 2xếp gọn, d7rồi lại 50rót cho ta dmột chén dnước nói: 3“Nằm mãi 47trong phòng 09cũng không 4tốt, Tam 0Sinh nên e8ra ngoài fphơi nắng 7đi.”

Ta 06đón cái fchén, ánh 8fmắt vẫn 4không rời ckhỏi trang 3sách, trả 7lời cho 9ecó lệ, c3“Mặt trời dlà độc e7dược với d2ta, không 0tốt cho 2sức khỏe 4của ta.”

Hắn 6fcũng không 99tin lời a1ta: “Sáng 5nay tuyết 7vừa rơi, 3trong viện, 0hoa mai đã f2nở, đi 6xem đi.” 9dTa nhìn hắn, 5fthấy trong cemắt hắn dlóe lên ftia sáng ekỳ lạ, eta đành 6bỏ dở 13đoạn ư 7a kia, vui 14vẻ nói: 31“Được 6rồi, đi 72chơi với 47ngươi một dchút.”

Hắn 0bcười nhẹ, 7rất là c2vui sướng.

Ta 6bám tay hắn 9dạo bước fftrong Mai 02Lâm (vườn dmai), đúng 3dlà hắn f8không gạt 25ta, hôm nay ddhoa Mai nở 0rất đẹp.

“Mạch f8Khê, ngươi f6biết ta 1thích ngắm dnhìn hoa ccmai đỏ 8nở trong 6bngày tuyết, anhưng có 78biết vì 7sao không?”

Hắn 4nghĩ nghĩ, f4“Có lẽ 4tính tình cfTam Sinh cũng 56giống Mai 0này đi.” 0Ta dừng fbước, nhìn 5hắn lắc e6lắc đầu, 5mỉm cười 8không nói.

Hắn 4không hiểu, 80cũng mặc 5cho ta nhìn, c4dần dần 91mặt đỏ 7dlên, “Tam 9Sinh thích 0nhìn ta à?”

“Thích.” 4dTa lấy to 1đo khoảng 04cách đầu 29hắn với 1đỉnh đầu 5ta, hắn 75đã cao hơn 5ta một cái 05đầu, ta 1nghiêng đầu 3nghĩ nghĩ, 7“Mạch 9Khê, gọi 89một tiếng db‘nương 1atử’ nghe 8chút đi.”

Tai 51hắn đỏ 4aửng.

Ta 00nói: “Ngươi dcũng đã a4trưởng 0thành, ta 6nghĩ ta làm 2con dâu nuôi 9từ bé nhiều 8năm như avậy, cũng 49nên phù a3chính[4]. 7f © DiendanLeQuyDon.comNgươi xem 5bngày nào 0được thì 77thành thân fvới ta đi.”

Màu 1đỏ lan dtỏa từ 8tai lan tràn 9cđến hai 67má hắn, c1yết hầu 4giật giật, 9một lúc 3lâu sau, eđôi mắt dhiện ra dmấy phần 31ảo não, df“Tam Sinh, 29ngươi, ngươi 7luôn…” b7Còn chưa enói xong, 73ta nghe thấy cdbên ngoài 7Mai Lâm có 4người nói 1chuyện. ea © DiendanLeQuyDon.comTừ khi Mạch e4Khê có chút b8danh tiếng, 5thường 4xuyên có adngười tới 3dtìm hắn, dlúc bình bthường 5eta cũng không bnói gì, 3cnhưng hôm anay bọn 87họ cắt 0ngang việc 4đàm luận 1hôn sự 57của ta, 7sắc mặt 0ta khó coi, 62rất bực 65mình.

Tiếng 8nói chuyện 8càng ngày 9càng lớn, 36Mạch Khê 6cũng nghe 0thấy, “Tam dcSinh, hình 5như có người 99đến, ngươi 07về phòng 41trước đi.”

Ta 4ừ một dtiếng, xoay cengười trở b0về phòng 9bmình, về fcđọc nốt ađoạn truyện 91dở dang. df © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 6đi ra đại 5sảnh đón 5khách.

Tới btrưa, cuối 3cùng Mạch 20Khê cũng 6tiễn khách, blại trở 8vào phòng 1ta. Hắn 8cngồi yên 9không nói alời nào, 3bta cũng không dnói lời ebnào. Tính b2kiên nhẫn aacủa ta từ 5axưa tới 3nay không 51kém, cuối 18cùng hắn 6cũng không 8dthể đọ evới ta được.

“Tam 79Sinh.”

“Hmm.”

“Hôm anay người cđến là 43tuần phủ 3đại nhân.”

“Ừm.”

“Ông 7ta… Ông 0cta muốn cta tới kinh f7thành làm 1quan.”

“Ừ.”

Vẻ 8lạnh nhạt 1của ta khiến aMạch Khê 8dcó chút 1băn khoăn 1fkhông biết 2atheo ai, hắn 4thận trọng 56quan sát 3avẻ mặt 33ta, giống 54như hạ 81quyết tâm 1nói, “Ta 5muốn đi.”

Ta 3elẳng lặng 6dlật trang 84sách đọc dtờ cuối fcùng, kết 6thúc câu b8chuyện, catài tử evà giai nhân d0làm lễ b0thành thân, 3kết thúc 3viên mãn abên người emình yêu. f © DiendanLeQuyDon.comLúc này c7ta mới quay 8đầu nhìn 1về phía c4Mạch Khê, 8chỉ thấy a3hắn trầm 6tĩnh nhìn a0ta. Ta thở d9dài nói, 0“Nam nhân e4chí ở bốn d9phương, b0ngươi muốn aelàm quan, a3cũng không bbphải muốn 6đi đánh 3cướp… 05À, tuy rằng 4tính chất c2trách nhiệm bcủa hai avị trí 7bnày không 1khác nhau 0elà bao. Nhưng cở trong 86triều đình, facũng là 3một nơi 7phát huy 98hoài bão, 86ta vẫn hi c0vọng ngươi 0có thể 8trở thành 1một nam 8btử hán 6đỉnh thiên flập địa[5]. 1 © DiendanLeQuyDon.comTới tận bbây giờ 68ngươi mới 5có cơ hội. d © DiendanLeQuyDon.comĐại sự 95là quan trọng, fdcòn nhìn 0ta làm gì?”

Mạch 02Khê lắc blắc đầu: d“Làm quan 0acũng không 4phải khát f5vọng của a6ta…” Má 0hắn ửng 0đỏ, “Nàng 5acũng nói f3ta đã trưởng cfthành, ta 7fcũng luôn 8suy nghĩ 6tới lúc a3ta thành bethân với bnàng.”

Ta dđang cầm 46chén trà, 5engẩn người.

Hắn ecó chút 1abất đắc 2dĩ cười: 2“Nhưng, ddTam Sinh, 4nàng luôn cnhanh chân e2hơn ta một 9bước.” e6Hắn nói, c“Ta muốn fcùng nàng 9bxây dựng eagia đình, 0dnhưng ta 30là một 19nam tử, 3không thể 8cứ để cnàng nuôi 9cả đời. d © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 53dùng chính 3anăng lực bcủa mình 8cho nàng 1cuộc sống cbhạnh phúc 5mĩ mãn.”

“Tam 98Sinh, nàng 9có đồng 41ý chờ ta behai năm không? c9Chờ tới 7bngày ta đại ecông cáo 1thành, sẽ 9trở về 71thành thân 4evới nàng.”

Ta 74không nói 4lên lời.

Trong 71khoảnh khắc 8đó, ta thật 5sự cam lòng 7làm một fnữ tử 38bình thường, 0chấp nhận 4cô đơn dphòng trống 2chờ hắn 9dtrở về bsẽ nhẹ f2nhàng gọi d8ta một tiếng 7“Tam Sinh.”

Nhưng 5mà hắn 92muốn chờ fthêm hai 32năm, dù c6một tảng e0đá như abta kiên nhẫn dtới mức 4nào cũng 34không thể 1echịu nổi.

Một d3đêm trằn 9trọc mãi 2không ngủ dđược, bbỗng nhiên 9ata ngồi 2dbật dậy 80gọi: “Mạch 95Khê.” Ta 0biết rõ 1hắn không 7có ở đây, 3cnhưng vẫn 69muốn gọi 9tên hắn, degiống như begọi như 32vậy, hắn 8sẽ lại dbxuất hiện dbtrước mặt 1ta.

“Mạch 9Khê.”

Ta fcứ gọi 6tên hắn 17như thế faba lần, 89ngoài tiếng 5agió bên bngoài phòng, fta không ahề nghe 03thấy tiếng agì khác. a3 © DiendanLeQuyDon.comTa lại không 92ngủ được, edứt khoát axoay người 9cxuống giường, dachẳng thu d5dọn cái 1gì, mặc 63một thân 9bạch y đi 5ra ngoài, 2trực tiếp 8tới kinh eethành tìm 58hôn phu của 4ta.

[1] 7Nguyên văn: 4踏破铁鞋无觅处, 40得来全不费工夫  Đạp 2phá thiết d1hài vô mịch cbxứ, đắc elai toàn 8bất phí 7công phu. 7d © DiendanLeQuyDon.comNghĩa là: e9với việc 8đang nôn 5nóng tìm ckiếm một 56thứ gì 27đó, mất e1bao nhiêu ccông sức 0cũng không 79thấy, lại 34vô tình 4acó được.

[2] a8Thiên đinh ecvạn chúc: 2edặn đi f9dặn lại.

[3] aĐức Phật fdạy rằng: e“Lấy đức ebáo oán, 1oán ấy 5tiêu tan. f8 © DiendanLeQuyDon.comLấy oán 6cbáo oán, d6oán ấy eđiệp trùng.”

[4] 7Phù chính: ethời xưa elà từ thiếp 1lên vợ.

[5] 0aĐỉnh thiên blập địa: 0cđứng ở cbđất, đầu 51chạm trời. 88 © DiendanLeQuyDon.comcó thể dhiểu là b“đầu 5đội trời, fchân đạp 8ađất.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 13: Ngoài 15Tam Sinh, 5không ai 7cxứng với 59ta…

Edit: aIshtar

Kinh a2thành, đối b6với ta cũng adkhông xa clạ gì.

Ta 99từng bị 3clão hòa f0thượng 5đuổi mấy aòng kinh fhành trong 1uốt mấy fháng liền, 1ên đã đi 7ua rất nhiều 5ơi, cũng 2hông có aì đáng 50gạc nhiên.

Ta 6ốt ruột dđi tìm Mạch adhê, lại 44hông muốn 0fho hắn biết aa nhớ mong bắn như 99ậy, nên bhông dám 45uang minh d7hính đại cđi tìm hắn. 7 © DiendanLeQuyDon.comắn mới 82được tiến 26ử vào quan farường, 4úc đầu 0hắc vô aùng vất 0ả, lại 96hông phải eà người efổi danh. 53 © DiendanLeQuyDon.comỏi trên 4đường, 2ũng không 82ai biết. 4c © DiendanLeQuyDon.comài lần 5bmuốn vào 9etrong hoàng 3cung tìm ffkiế,, nhưng d2xung quanh fahoàng cung 7tràn ngập eclong khí 1dcuồn cuộn, d3ép ta không 1thở nổi, 3đành phải 39từ bỏ.

Suy aenghĩ một 5hồi, ta 0quyết định 6ban ngày c9ở trên 5chường 33chờ vận c4may, buổi b3tối sẽ 03tới nhà 78các quan 6fđại thần 1btìm kiếm btung tích 5Mạch Khê.

Ta 06cứ tưởng e3rằng tự 2dmình cố cgắng đi d8tìm, tỷ ddlệ may mắn 6fgặp được 90Mạch Khê 2asẽ lớn d5một chút, 3không ngờ 14rằng vận 06may của 7ta lại vô facùng tốt.

Ngày 59ấy, dưới 67ánh nắng 7chan hòa, 4ta đang cầm d5một củ eahành tây. 3 © DiendanLeQuyDon.comVừa đập 7đập vào 4cquyển sách[1], ddvừa nhàn 7tản dạo 7ephố. Chợt fnghe phía f3trước có 5tiếng ồn 9ào, dân e8chúng lục f9tục vây cequanh. Ta 6tò mò nổi a4lên, cất esách, hành d7tây vào 35trong tay fáo. Chạy 36tới xem a2náo nhiệt.

Đúng elà một detiết mục 7đặc sắc. 0 © DiendanLeQuyDon.comChính xác 14là tiết c8mục bạc 9ftình, hoa 5frơi cố 9ý, nước f4chảy vô fftình.

b6cái người 5nước chảy 6vô tình e6kia lại dchính là 3vị hôn 00phu Mạch fKhê của 98ta, còn hoa arơi cố eeý, nếu 5ta không 6nhận nhầm, 0thì chính blà tiểu 9cnữ nhi được eyêu thương dnhất của 4fđại tướng 37quân đương 32triều, Thi 2bSảnh Sảnh.

47sao ta lại dbiết? À, 4đại khái flà trang f6sức trong akhuê phòng dfcủa nàng 7cũng không 7dtồi, mấy 5ngày nay bta bán được 0nhiều trang asức như cevậy, cũng 7được khá fnhiều tiền.

Bỗng 06nhiên Thi 47Sảnh Sảnh d4ngã xuống a5đất, giống 1như đau bchân, đôi 3mắt hoa 5đào ưu 3sầu nhìn 2Mạch Khê. 30 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 8thờ ơ liếc bmắt nhìn b9nàng một 7ecái, xoay ddngười rời 6cđi. Thi Sảnh 2Sảnh vội ebổ nhào 65về phía dtrước muốn c8nắm lấy 0vạt áo 6dMạch Khê, 4ckhông ngờ 29Mạch Khê 8tránh được, 6khiến nàng 23ngã nhào 4xuống đất 68bẩn hết 21mặt mũi.

Đám e0người vây exem hít một f1hơi, Thi 2bSảnh Sảnh b9chật vật aenằm úp 9mặt dưới eđất, lại cquật cường 22cắn môi, 9hốc mắt a6đỏ sậm, d9thân hình 28mảnh mai, fkhiến ta fcũng thấy 87thương cảm.

daMạch Khê c2lại lạnh 7lùng nghiêm 39mặt, ngay 6cả một a4cái liếc cmắt cũng ckhông có, 4abước nhanh 0đi xa.

Hmm, eta xoa xoa ccằm nghĩ, 6từ năm 3bchín tuổi, 2là ta chăm f3sóc Mạch 83Khê, chưa 43bao giờ 7hắn biểu 9dhiện với 29ta như vậy. 0f © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 9hắn ở 2bên ngoài 00lại là efmột quân 05tử lạnh 3lùng.

Tiểu 9cô nương b7rất quật 61cường, 82Mạch Khê 3đi rồi, ecó người a7tới đỡ 3enàng, nàng d8cũng không b4cần, tự b6mình đứng 4dậy. Ta 24nghĩ, nữ 9tử nhìn 5btrúng Mạch 1Khê cũng 6là một 9nữ tử acó tâm địa dcthiện lương 67phân rõ f2phải trái, 3evì thế athi triển 7pháp thuật, fbchữa trị cvết thương 6trên chân fnàng. Cũng b3không quan dtâm vẻ afhoảng hốt 41của nàng, a9ta xoay người 8đi theo Mạch 39Khê.

Mạch d4Khê đi vào 19một tửu 0quán nhỏ. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa đứng ccạnh một 9cgốc liễu 98dưới lầu, b3không thể ftới gần 2dmột tấc. b © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 8tửu quán anày hôm bnay biến d7thành một 5tửu quán 96không bình 9thường. be © DiendanLeQuyDon.comNó tỏa era khí thế 4cuồn cuộn 90giống hoàng 1acung. Ta ngẩng fđầu nhìn 7elên trên fgác, có f4một nam fftử mặc 7lam y đang 8adựa cửa esổ ngồi 7uống rượu 2một mình.

Hoàng 2eđế.

Hoàng 7đế Nhân 8dgiới khá c9sáng suốt. 0 © DiendanLeQuyDon.comMà nay bốn 1fbiển thái bbình, quốc b0thái dân dan. Là một 2thời đại 28không tồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comChỉ tiếc 0là đại 04tướng quân acnắm quyền, 12khiến cuộc 7sống hàng engày của echoàng đế ctrẻ tuổi 55khó có thể abình an, 1flúc này 6chắc đang 9dnghĩ tới 2làm cách 7fnào có thể ccđoạt lại 9quyền lực 7đã mất 8trên tay 41tướng quân.

Mạch 6Khê vừa 3tới kinh 74thành không 1lâu đã 1có thể 1gặp riêng 5ehoàng đế, fdcó lẽ hắn 3ecó cách 1giúp hoàng 06đế trừ b4bỏ mối 8bhọa lớn 1trong lòng.

Ta 6đang thầm c8khen Mạch 5fKhê thông 9minh, đột 7nhiên có emột người ffmặc áo 71đạo sĩ 60đi ra từ 6bhẻm nhỏ abên cạnh edtửu quán.

Đại acquốc sư. e5 © DiendanLeQuyDon.comThiên hạ 6này đạo 8sĩ là người 0elợi hại 5bnhất. Ta 21nhận ra fhắn, trước cdkia bị lão 8hòa thượng bđuổi bắt, 15lão hòa 7ethượng 53còn năn 1nỉ người dnày đến 1giúp đỡ 4để thu aphục ta.

Hôm 66nay thấy ehắn, chắc e8chắn không 3cthể thiếu c0một phen a9tranh đấu. 1c © DiendanLeQuyDon.comTa đang than dthở mình a2mệnh khổ. 06 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ fđạo sĩ 7kia vừa enhìn thấy 4ta, lại d4xoay người 81rời đi. ac © DiendanLeQuyDon.comTa đang thắc 40mắc, đột 9nhiên nghe 1thấy một 1tiếng gọi dnhỏ từ 1gác trên etửu quán: 2“Tam Sinh.”

Đúng adlà Mạch 64Khê ngồi 8bên cửa 9sổ đã 76nhìn thấy 29ta.

Không 7btránh được, 76ta mỉm cười 6avới hắn, 53nói to: “Lúc 0nào ta cũng 52nhớ chàng, 66không chịu 4nổi đêm 46dài tịch 81mịch, nên ctới tìm 7chàng. Chúng 4ta vẫn nên asớm thành fthân đi.”

Lời fnày vừa 9nói ra, toàn ebộ đường ccái yên c2tĩnh. Mạch 1Khê đáng 7thương đỏ fdbừng hai 1dmá.

“Ha ffha ha.” 3Sau lưng ahắn truyền 2btới tiếng 26cười sang esảng của 6hoàng đế, 26“Một gia a4nhân to gan 4lớn mật enha. Mạch d1Khê, ngươi bbđúng là 87người có 14diễm phúc!”

Mạch 9Khê hành blễ với 6hoàng đế 9một cái 0rồi vội cvàng chạy bxuống lầu. 7a © DiendanLeQuyDon.comTa cười detủm tỉm 32nhìn hắn. cc © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 57đi tới, 2như cố 1gắng đè 9anén niềm dvui sướng, 4nhướng 4mày hỏi: 40“Sao lại etìm tới 5bđây nhanh 8enhư vậy? 8Ta còn tưởng 3brằng phải 2chờ thêm 2enửa năm 00nữa cơ aađấy. Một c9mình nàng 65tới đây efcó vất evả lắm 1không? Có acgặp phiền 1aphức gì 22không? Có b8đói không? 7Muốn nghỉ 06ngơi không?”

Ta 3chỉ nhìn 4hắn cười.

Mạnh 4Khê quan b1sát ta cẩn 2thận, lại enói: “Là eta đã lo 98lắng quá 73nhiều, làm 6dsao Tam Sinh 74để mình 5achịu thiệt a4được. b © DiendanLeQuyDon.comSao nàng e4lại tìm 7được ta.”

“Vừa 5rồi nhìn 37thấy ở 7ngoài đường.”

Mạch 4aKhê đang 48cười, hơi ahơi cứng 84đờ, vội 71vàng giải 3thích với 22ta: “Tam 0Sinh, đó 6là…”

“Ừ, 61cô nương dấy thích 7bchàng.”

Hắn ecẩn thận 9quan sát 04sắc mặt c9ta. Ta nói: 9“Khuôn b7mặt không 42tệ, vóc 6dáng hơi b1thấp một d4chút, không 4fgiống như 9ta đây xứng cvới chàng.”

“Điều 4đó là tất anhiên” d9Mạch Khê 7nghe ta nói dfxong, mỉm 31cười, “Ngoài 06Tam Sinh ra, fkhông ai bxứng với 8ta…”

Ta avui vẻ vỗ 6vỗ vai hắn, 74“Hiểu 1dđược là 0tốt rồi.”

“Ta 68lên chào fetạm biệt evới bằng 9bhữu, rồi fsẽ đưa 8nàng về bnghỉ ngơi.”

“Được.”

Hóa 2ara Mạch 8Khên không 1ở trong bchoàng cung, 6ccũng không a4sống nhờ 18nhà vị 45đại thần c0nào, mà 7ctự mua một 5căn nhà 7nhỏ đơn 4giản tĩnh 4mịch. Bài dctrí trong 0bnhà, cũng ckhông khác 13gì Mai uyển 04nơi ta và 3dhắn sống 48cùng nhau.

Ăn 9tối xong, 8ta kéo Mạch 24Khê đi tản 7bộ trong 9tiểu viện.

“Kinh 7thành khác 5trấn nhỏ 91chúng ta 0quen ở rất 8lớn, một 4mình chàng e8ở đây 3có gì không dthoải mái 68không?”

“Cũng 9không có e0gì không d3thoải mái, 4chẳng qua aesáng sớm 5không thấy 05nàng dọn 63bát đũa c7cho ta, về 2muộn cũng 0akhông có 90ai châm đèn 5rót trà 7cho ta. Lại 13lo nàng ở 85nhà một d3mình, không a0biết có 3chịu chăm a2sóc bản acthân hay 0không, cảm 7thấy hơi 5cbuồn.”

Lòng f4ta vui sướng cfcười thầm. 38 © DiendanLeQuyDon.comNắm tay 8hắn, nhìn 5ánh trăng 75trên đỉnh 7đầu, chậm f3rãi bước btừng bước, 9lắc lư: ce“Mạch c0Khê.”

“Ừ.”

“Mạch 1Khê.”

“Hử?”

“Mạch 77Khê.”

“Chuyện f4gì?”

“Chỉ emuốn gọi 2ctên mà thôi.” 3Ta nói, “Mỗi 6alần gọi 7ftên chàng, bđều có dthể nghe 21thấy tiếng 32chàng trả 4lời. Đột 0nhiên ta 79cảm thấy, a1đây là echuyện hạnh bphúc nhất.

Mạch 0Khê mỉm fecười. Ta 0lại nói 2tiếp, “Công cviệc ở 5kinh thành 6có vất 9bvả lắm 4không?”

Mạch 75Khê im lặng dmột lát, 2nói: “Có fthể dùng 1năng lực 5chính mình 1giúp người 2khác, có 36thể dựa 1vào hai tay fechính mình 5làm việc 4fmình mong emuốn, có 96người vì 7việc làm fcủa ta mà 9fvui vẻ, 3tuy rằng 4nội bộ atriều đình 8lục đục ecũng không f1phiền lòng dlắm, nhưng 8bquyền lực a6ta đạt 58được nếu dbcó thể 8egiúp đỡ 27dân chúng… fTam Sinh, cnàng có 8hiểu được 26cảm giác 53thỏa mãn a0đến thế dnào không?”

Lòng 3dta khẽ run, 7fngẩng đầu 5nhìn hắn, 9trong ánh 62mắt hắn 67lóe lên 29tia sáng 2eđã lâu arồi ta không d4nhìn thấy.

Trong bnháy mắt, 33ta cảm giác b3như mình 10gặp lại 94Cửu Thiên 4Chiến Thần dở Minh phủ dnăm nào.

Mạch d6Khê như 5vậy, mới 4là Mạch 8Khê chân 19chính. Đột 4nhiên ta 51nhớ tới dlời tiểu 1quỷ Giáp 1nói với 5bta năm đó: 3“Mạch 7Khê Thần 05Quân là 4Chiến Thần eThiên giới, d1lên trời abxuống đất 0không có 8gì không a5làm được, 4nhưng trong 1tâm hắn 28chỉ có d6thiên hạ. a © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 9ngực có cmuôn dân 8bá tánh, 27làm sao chứa 80nổi tư 8tình nữ 09nhi.”

Lúc 8fđó ta không 0bđể tâm 5tới những 4lời này, aenhưng hôm 61nay nhìn 1vào mắt b3Mạch Khê, 5ta mới hiểu 40được, cbTiểu quỷ 5Giáp, một e7người quan 1fsát tỉ 86mỉ đã 5tiên đoán b4đúng.

Trong catim Mạch 5eKhê chỉ bcó muôn dfdân, mặc 82kệ hắn fdbiến thành 34gì đi nữa…

Hôm 16sau, Mạch 6bKhê vào b8cung. Ta vẫn 58ở trong e3phòng đọc 85sách như ethường 75lệ.

Còn 0echưa đọc 88được hai e5trang, nghe d7thấy bên c6ngoài sân c9có những 5tiếng bước echân bước 06đều. Quan 0binh ư? Từ 91lúc ta có 3dlinh thức 7ccho đến 29nay, chưa 49bao giờ 4ctuân theo 6fquy củ. 5b © DiendanLeQuyDon.comTa từng 1bbị quỷ ctóm, bị 9Diêm Vương b7gia mắng, 3fbị hòa c6thượng d5truy đuổi, 35bị đạo 1sĩ đánh. d8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cho 4ctới bây 6giờ vẫn 6không bị 5aquan binh 4ebao vây như cthế này.

Đây clà lần 6đầu tiên 1trong đời fgặp phải, 5fta có chút 8kích động.

Ta 29vẫn chờ 0bọn họ bđồng loạt 52xông vào, b5vây quanh 5ta, để 8fta xem rốt 8cuộc đám 74quan binh 3này có trận bpháp thế 4nào. Không 21ngờ đợi f9nửa ngày flại có 51tiếng đập ccửa rất 5quy củ, eata hơi thất 9vọng. Chỉ accó thể era mở cửa.

04lẽ đám 98quan binh 87đã trốn 1fvào một c6góc nào dđó. Trước 3cửa chỉ 4bcó một etiểu cô 8nương thanh 51tú. Ta nhìn 39nàng nửa cangày mới 67nhận ra, 6đây không 85phải chính blà Thi Sảnh 2bSảnh bị 0dMạch Khê eabỏ mặc 98trên đường 8ngày hôm 0qua đây 40sao?

Nàng 6bthấy ta 6mở cửa, 07vẻ mặt egiống như 5bị sét d1đánh ngang 10tai, thì cthào tự 06nói: “Thật 8sự có nữ bnhân sao, 51sao hắn 08có thể bdẫn một cnữ nhân 87về nhà.”

Thích a2là một 39chuyện, anhưng dây 0edưa tới acửa lại 0là chuyện fkhác, lòng 5eta không abao dung được 6cđến thế, 1cảm tình dbớt đi 4frất nhiều, d0liền khoanh 3fhai tay ở 7trước ngực, 2thản nhiên 8dựa ở 65cạnh cửa 92nói: “Không dbsai, ta là 2nữ nhân 5ecủa hắn, 9tử nhỏ 86đã ngủ ebên cạnh ffhắn. Ngươi 1acó muốn 6nói gì nữa ekhông?”

Định clực của 88tiểu cô cnương vẫn 8còn kém flắm, bị dta nói như f7vậy, sắc 0mặt trắng 6bệch, lảo eđảo ra 20sau hai bước, 19suýt ngã 4dưới đất. 76 © DiendanLeQuyDon.comTa nhíu mày 70nhìn nàng, etrong lòng 6acảm thấy 1ckhông đành clòng nhưng 37lại thấy 2có chút dthoải mái.

Lúc 7này có một 75phụ nhân 43trung niên 7đột nhiên 9từ bên 76cạnh xông 6ra, chỉ d4vào mặt 3ta quát mắng: c“Đừng 4hòng bắt d4nạt tiểu 7thư nhà ata! Đừng 23để ngôn b8ngữ ô uế eccủa ngươi 0clàm bẩn 3lỗ tai tiểu 3thư nhà 60ta!”

Ta c5vô tội e2hỏi lại. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Nàng hỏi, 2cta đáp, 79trả lời 5thật, sao 27lại dơ bbẩn?”

Sắc 9fmặt Thi 96Sảnh Sảnh bcàng trắng 0nhợt. Phụ bcnhân kia cmắng: “Yêu dphụ lớn 95mật! Dám cvô lễ với 73tiểu thư! bNgười đâu, 4bắt ả!”

Ta 17bất đắc 1dĩ day day 2trán, rõ 05ràng phụ a1nhân này 08cố tình a7gây sự e1mới đúng. 60 © DiendanLeQuyDon.comTa còn muốn 9nói lý với 6enàng một 8bchút, thì a8chớp mắt 56một cái dđã thấy 6một đám 9quan binh 13bên canhm

Hai 1dmắt ta sáng 2lên, hưng 0phấn “A!” 59một tiếng. 9d © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân 1kia cũng 7hét lớn: 94“Ả muốn 2dùng ám 4bkhí! Bảo evệ tiểu eathư!”

Khoảng fkhắc tiếng 6kiếm rút 7khỏi vỏ 9bkhiến tóc 2gáy ta dựng f2đứng.

Ta dhá miệng f3thở dốc, 1achưa kịp 0nói bốn c2chữ “dĩ 1hòa vi quý”, cdmột cây 25đại đao 5đã bổ 07tới trên fđầu ta. e1 © DiendanLeQuyDon.comTrải qua 74tôi luyện 6ở nhân bgian, tính d7tình ta đã 92kiềm chế 1rất nhiều, 9nhưng cũng 3dkhông thể 0dễ dàng 8dđể người bekhác bắt 3cnạt. Mắt dta nhìn trừng 6trừng vào cgã lính cđầu tiên fxông tới.

Không etu luyện 3pháp thuật, 7fphàm nhân 07này bị 7ta dùng âm 9sát trừng, 5enháy mắt bchân mềm 3nhũn, “bịch” 66một tiếng d5quỳ xuống 3dlạy ta một 0lạy.

Đám 1người phía 1sau lại 8không thông c8minh, như 8ong vỡ tổ 1đánh về 6ephía ta.

Ta 45niệm một 39cái quyết, 5ecánh tay 3nhẹ nhàng 9fvung lên, adtoàn bộ dđám lính bcbao vây ta 09bị đánh d0bay. Ta giận bedữ nói: 38“Làm người cephải làm bchú ý quan 8sát, xem 0xét thời 0ethế.”

Thi 1Sảnh Sảnh cvà phụ 2nhân kia dcbị âm khí 0cquét qua, cngã xuống fđất, giật 71mình sợ bdhãi nhìn eta. Ta tiến 0lên, vươn d4tay kéo phụ 9enhân kia 8dđứng dậy, 7nàng quát 2to một tiếng, 87yêu quái, 1rồi ù té d3chạy. Ta c2đành phải 78quay lại 5đỡ Thi 6Sảnh Sảnh.

Nàng alại ngoan 4fngoãn để 56ta kéo lên, 5fta phủi fbụi trên bmặt nàng 3nói: “Thích 35một người, 6cũng phải 4bgiữ được 52tôn nghiêm 6chính mình. e1 © DiendanLeQuyDon.comTừ nay về 9sau đừng atìm tới 9cửa tra b1hỏi nữa. 57 © DiendanLeQuyDon.comMất mặt 6không nói 0alàm gì, 00cố sức f2cũng không clấy lòng 4được. e9 © DiendanLeQuyDon.comÀ, còn nữa, efba kiếp dbcủa Mạch 60Khê đều bthuộc về dcta. Nếu cngươi thật blòng muốn a4quyến rũ 2bhắn, chờ 9hết ba kiếp erồi hãy 0tới.”

Ta 81nói những c4lời này c8đều là 41sự thật, b6nhưng không 9ngờ lọt 0cvào trong bftai nàng belại có 93cảm giác ekhác. Hốc emắt nàng 2đỏ lên, 8erơm rớm 1chực khóc, 7quay đầu d3bỏ chạy.

Ta c8dọn dẹp 8cửa nhà 19xong xuôi, elại bình btĩnh trở b0về phòng 34đọc sách. f6 © DiendanLeQuyDon.comTa nhớ là 0vừa rồi bdđọc tới 7eđoạn tài etử gặp 7amặt giai anhân, giai 8nhân vừa 1cưỡng hôn 0etài tử. 5b © DiendanLeQuyDon.comTrò này 9đúng là 6không tầm b1thường.

[1] 47Sách mà 7Tam Sinh xem 5được gọi clà thoại 4ebản: là 5bmột hình 1dthức tiểu bthuyết Bạch ethoại phát 7triển từ c6thời Tống, 8fchủ yếu 8bkể chuyện 99lịch sử 3và đời eesống xã 72hội đương 56thơi, thường 2dùng làm 4cốt truyện 58cho các nghệ 9dnhân sau 3cnày.





Chương db4: Mạch 1Khê, cả dđời trường 25an…

Edit: d8Ishtar

Sẩm 00tối, Mạch cKhê vội 46vã trở 2về.

Ta 70dựa trên cnhuyễn tháp, 7liếc mắt 2fnhìn hắn 7fmột cái 2rồi lại 5tiếp tục 1đọc sách 69của ta. 1f © DiendanLeQuyDon.comHắn đứng 0ở cửa f2một lúc, 9acẩn thận 7lại gần 4ta. Hắn 17ngồi xuống ebên cạnh egiường, 5dngập ngừng 8dmột lúc 2lâu mới 4nói: “Ta 58nghe nói, 69hôm nay có adquan binh 8tới.”

“Ừ.”

“Tam eSinh…”

Ta cném sách 3sang một 0bên, ngồi 0bthẳng người 5dậy, nhìn 3hắn: “Chàng fmuốn hỏi 29gì?”

Hắn 0mấp máy bmôi nhưng a5vẫn không d7nói được dagì.

Ta 9nói: “Quan 1binh bị 09ta đuổi, fThi Sảnh 7dSảnh cũng 15bị ta đuổi 0đi.”

Hắn 0nhìn ta một d2lát, có 9chút bất 2eđắc dĩ, fbật cười.

Ta benhíu mày, 4“Sao nào? 35Hóa ra chàng dmuốn kết 64hôn với cthiên kim 07tiểu thư dnhà đại etướng quân, 2à, hóa ra 7ta đến 1không đúng bflúc, làm bbhỏng mối 68nhân duyên c6của chàng. b3 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 2echàng không 1đành lòng, f6để ta tìm 88cô nương b3ấy về, 0ta thấy atình cảm d8nàng ấy cdành cho 4chàng rất 80sâu đậm.” 30Nói xong, 5đứng dậy cdđi ra bên 6ngoài.

Hắn 2kéo ta lại, e6mặt hơi ahơi đỏ f5lên: “Tam 5Sinh, nàng f2biết rõ 9ý ta không cphải như 0vậy. Nàng… cLần này 0nàng có 4thể vì a7ta mà ăn 18giấm chua, fdthật ra 74trong lòng ata rất vui. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám faquan binh dnói nàng clà yêu quái, 23ngày mai 71muốn mời aĐại quốc 53sư tới acđây trừ 1yêu.”

“Đại d4quốc sư 3ư?” Ta dnghĩ tới 88lão đạo 4có khuôn 58mặt nghiêm dnghị mà b7hôm trước 85gặp trong 6ngõ nhỏ 6kia.

Mạch eKhê nhíu 79mày, gật 79gật đầu: dd“Tam Sinh, danàng có emuốn tránh 3đi chỗ c3khác không?”

“Tránh?” 9Ta ngạc 6nhiên hỏi f0lại, “Vì 8dsao phải 8tránh? Ta a5không phải 89yêu quái.” a1Nhưng nhìn 3dvẻ mặt 5lo lắng bcủa Mạch 8Khê, ta chợt 7hiểu, “Mạch a2Khê, chàng 5vẫn luôn 4cho rằng bata là yêu 2quái sao? 8Chàng bảo e0ta tránh, 46là sợ Đại 57quốc sư e7phát hiện 8ra thân phận 6c‘yêu quái’ 6ecủa ta?”

Mạch e2Khê nhíu 6mày.

Ta 79gật gật dđầu lẩm f9bẩm: “Cũng bđúng, ta 73ở bên chàng 9nhiều năm 2như vậy, ddung mạo 15không hề 7dthay đổi. 19 © DiendanLeQuyDon.comLúc muốn 6nhóm lửa 3có thể cbnhóm lửa, 48muốn có 1bgió sẽ 2có thể ctạo gió, 4chàng cho farằng ta 15là yêu quái e9cũng là dđiều đương 36nhiên. Hiện c4giờ chàng 24sợ ta sao?”

Nghe 5ta nói xong, 33sắc mặt b2Mạch Khê e0thay đổi, brõ ràng 2là tức bgiận: “Vì 88sao ta phải 97sợ nàng? 3fNàng là 0yêu quái 96thì sao chứ, dta chỉ biết 42Tam Sinh của 67ta chưa bao b8giờ làm 7ehại ta, 37ta cũng không a8phải là e1người vô 18tâm, trên cthế gian 29này ai đối 7xử với 7ta như thế fnào ta đều 2biết. Mà 8Tam Sinh nàng 6acũng không 9phải là 99yêu quái 8làm nhiều cbviệc ác, 8dù nàng 6có yêu quái, 3thì cả 06cuộc đời 2enày của 9ta chỉ yêu 76thương một 09mình yêu bquái như 9nàng!”

Hai 4chữ “yêu 2thương” 1akhiến ta 30rất vui, bkhóe miệng 17không kiềm 73được khẽ bcong lên.

Tính 11tình Mạch 76Khê rất etốt, đối 0với ta lại 7càng dịu 69dàng, chẳng 8bao giờ c7thấy hắn 1giận dữ 38như vậy, 3ta cũng cảm 14thấy rất angạc nhiên, 7“Vậy chàng cdsợ cái 68gì?”

Sắc bmặt hắn 1cứng đờ, abị ta nói 9bthẳng tâm 0tình khiến abhắn hơi 3alúng túng, atrầm mặc a4một lát, bmới khẽ 82thở dài, 03“Tam Sinh, ddta sợ nàng 4dbị bắt dnạt.”

Ta 5nghe xong 60cảm thấy 7buồn cười, 2dhỏi lại: 73“Chàng avẫn còn 1nhớ hậu aviện nhà acTiểu Vương bmập mạp 1chứ?”

Hắn 1lườm ta dmột cái, 5“Một cây dbcỏ cũng 9không còn.”

Ta 3hài lòng 52gật gật 0eđầu: “Bị bbắt nạt 89cũng không casao, chỉ 68cần đánh c7lại là 0được. 57 © DiendanLeQuyDon.comLà nương 6tử của 9chàng, cái 1gì ta cũng fcó thể 2chịu được, ffnhưng không echịu được 5bị ức chiếp. Chàng 2fkhông cần fdphải lo flắng chuyện bnày thay ata nữa.

Mạch f9Khê bị 81ta trêu chọc, 96mỉm cười. 47 © DiendanLeQuyDon.comKhông nói d1gì nữa.

Đến d0lúc rửa 9mặt, ta cthấy trên bống tay f3áo hắn 7có một e1vết rách fkhông lớn 1lắm, thắc 79mắc, “Làm 9sao vậy?”

Mạch cKhê dấu cống tay cáo ra sai: f“Không ecó gì, hôm 65nay xích cmích với 3cmột vài 65tên lính, 97xảy ra xô 77xát nhỏ aấy mà.”

Ta 05vươn tay: ac“Cởi áo ara, ta khâu 6giúp chàng.”

Đốt 3nến, ta cngồi khâu 7lại vết fcrách kia, 22Mạch Khê angồi bên bdcạnh, nghiêng fđầu nhìn 1ta khâu áo fagiúp hắn, a1trên môi fthường 1trực nụ 95cười, dường 26như đây alà một e4việc dễ acdàng khiến 8người ta 4athỏa mãn.

“Xong 22rồi.” 8Ta đưa áo 96cho hắn, 4thấy trên bmặt hắn etràn đầy 0thỏa mãn, 7ađột nhiên ebta hỏi: 5“Đương bkim hoàng ađế là 7một minh 8quân phải 0không?”

Mạch 6fKhê nhận 1aáo, nói: 6“Là thánh fequân.”

Ta 29gật đầu, c“Vậy còn aĐại tướng aaquân đang 2nắm binh 9quyền, là 0một tướng 5cquân tốt echứ?”

Mạch 55Khê nhíu dmày, “Nếu 41luận về acầm binh 03đánh giặc, 4đúng là 3một nhân 9tài, nhưng 5bình trị 3bthiên hạ, 3trị vì dequốc gia bthì lại bkhông cần 15tâm huyết 5bsa trường d4của ông bta.”

Ta 1clại gật d0đầu: “Diệt d9ông ta, cuộc fsống dân cchúng sẽ 6asống tốt e8hơn?”

“Bỏ 8đi sự kiềm 94hãm của 1cĐại tướng e1quân, Hoàng 2thượng 7có thể 4thuận lợi 10đưa ra cải 4cách, cuộc 5sống của 97dân chúng 2sẽ tốt 9hơn nhiều.” 51Mạch Khê 4khó hiểu 5nhìn ta: c2“Sao tự 6anhiên Tam 6Sinh lại 4có hứng 1thú với a5chuyện này?”

“Nếu 2chàng có 69thể giúp a6dân chúng ftrừ bỏ f8Đại tướng 7quân, chàng ccsẽ vui chứ?”

Ánh 17mắt Mạch eKhê sáng frực, rồi d6lập tức ccúi mắt f3che đi tia 1sáng ấy, 0“Tất nhiên.”

Ta egật đầu: e6“Đêm đã 6khuya, ngày 8mai chàng 94có phải 9elàm việc, 1mau đi ngủ 53đi.”

Khi 48Mạch Khê 11thổi tắt 3ánh nến 2ftrong phòng, ata vẫn ngồi 2ở mép giường 2như cũ, 5mở to mắt 2nhìn ánh 0ctrăng ngoài 3cửa sổ.

Làm 69sao Mạch 4dKhê có thể 59vô cớ xích emích với 91người khác. 81 © DiendanLeQuyDon.comTa gộp tất 9cả mọi 04chuyện xảy bra trong ngày fbhôm nay nghĩ 1lại, trong 76lòng cũng 5hiểu được, 9bchắc chắn 2là hắn 1nghe thấy eecó người 7fnói ta là fyêu quái, 9lại nghe 9fthấy ngày 3mai Đại equốc sư d2tới đây 3bắt yêu, c7nhất thời f1không kiềm 51chế được 55mà xô xát 8avới người bta.

Mạch caKhê là người 90trầm tĩnh, 8mà hắn elàm quan 8ekhông lâu, 57dù được 5hoàng đế b0tin dùng, 8nhưng ngay 44cả một e8nơi ở, 7dhoàng đế 30cũng không 85ban cho hắn, fcó thể 6thấy được 2địa vị 0hiện nay 3ccủa hắn 2ctrong triều 9vẫn rất ayếu kém.

asáng nay afta ra tay 48với phủ aTướng quân, 7lại càng abkhiến Mạch ccKhê phải cđứng mũi cchịu sào.

Đúng 5elà ta không 1giống với bngười thường. 01 © DiendanLeQuyDon.comNgày mai 89Đại quốc 6sư tới, 3bnếu hắn 5nói mấy 5ecâu đại 8loại như 8d“Âm khí 5cquá nặng.”, a“Không cphải là 3con người.”, 9cthì Mạch 3cKhê cũng 9sẽ không 8ecó tương 39lai trong 1bchốn quan 6trường…

42thế nào 90đi nữa, fdcũng không 7thể làm 9liên lụy btới hắn.

Ta 12nhớ tới e0ánh mắt cesáng như 3ngọc của 4Mạch Khê ekhi nhắc 3tới lý 6btưởng sống acủa hắn. fa © DiendanLeQuyDon.comNiệm thuật 16ẩn thân, fđi vào phòng 8Mạch Khê. 1 © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn gương 00mặt đang 0csay ngủ 4ccủa hắn, dnói: “Nói fcho cùng, a9ba kiếp 8anày cũng 1là chàng 1hứa cho eata. Dùng c7nửa đời 0còn lại a5thay chàng echắn kiếp eecũng không csao. Huống 08hồ kiếp e0này ta còn 2là nương d8tử của 4bchàng, chuyện atướng công fmuốn làm, 9ta sẽ dùng 7toàn lực d2giúp sức.”

Ta 4ngồi bên 30mép giường 3hắn, cúi 9bxuống, nhẹ 3nhàng đặt alên môi 3bhắn một 7nụ hôn: f“Mạch 7Khê, cả 55đời trường 64an.”

Sáng 8sớm ngày 94hôm sau, bcó thánh 8chỉ triệu 93Mạch Khê fbvào cung 8gấp, trước b7khi rời 6đi, hắn 7dặn dò c2ta một hồi, 2nếu có 3Đại quốc bsư tới a0đây, nhất 82định phải 2kéo dài 29thời gian 23chờ hắn 4trở về. a © DiendanLeQuyDon.comTa thuận fmiệng hứa.

Hắn evừa đi 59không lâu, f2một đạo e7sĩ ăn mặc c7có chút b9tiên phong 94đạo cốt[1] 0đến. Quốc bbsư này, 3nhìn bề 8ngoài rất 0trẻ.

“Ngươi d3thật to 9gan, giết 35Không Trần 0đại sư d8xong vẫn cdám vào akinh.”

Đây 46là câu đầu atiên mà 6Đại quốc a9sư nói với 68ta, ta ngẩn fngơ một 51lúc lâu 3mới nhớ 6cra, Không aTrần đại 8esư mà hắn a5nhắc tới 5chính là b9lão hòa fdthượng 47đuổi bắt eta suốt b3chín năm, 1“Không eđúng, là b4hắn chết a5già, chẳng a8liên quan 2gì tới ata. Ta không aphải yêu 7quái, càng ckhông giết engười.”

Quốc ebsư cười eclạnh, “Âm eckhí bức 3người, a2nếu không a2phải yêu, 2thì ngươi 0có thể 80nói ngươi d1là vật 1bgì?”

Nếu 7ta nói chân 8thân của 2ta là đá 6Tam Sinh bên 8bbờ Vong 8fXuyên, sợ adrằng hắn 8càng nói eta là quỷ 58quái. Ta d3cân nhắc 84một lát, 56nói: “Ngươi 1định làm 1thế nào dđể khẳng 60định ta fblà yêu quái.”

“Đúng eahay sai, thử dTam muội cechân hỏa 2của ta là 9biết.”

Ta 1enghĩ nghĩ, 8gật đầu 8eđồng ý: b“Được, enhưng ngươi 9phải sắp caxếp một 4nơi có nhiều afngười, fcdựng một 3giàn hỏa 49thiêu để 30thiêu ta. e6 © DiendanLeQuyDon.comCho toàn ffthể dân fchúng chứng 6kiến, sau 4fkhi đốt 13xong, chứng 13minh được ccta không 5phải yêu fquái, ngươi 7dphải dùng f1thân phận b0Đại quốc 8sư của 0ngươi tuyên 0ecáo với b9thiên hạ, alà ngươi 64giết nhầm 20người.”

Hắn 05ngây người bechấn động, 9dsửng sốt 6một lúc blâu sau mới 7nói: “Đừng 2hòng giở c8quỷ kế!”

“Haiz. 5 © DiendanLeQuyDon.comNgươi là a4một người 4tu đạo, 3sao tâm tư dlại không bcthuần khiết 36vậy. Thôi, fbta cũng đang cvội, bây 8giờ, ngươi f3nhanh chóng 20thiêu ta 2đi.”

Ta 73bước nhanh c5ra ngoài 10cửa, còn d5hắn lại egiật mình 1đứng trong 7fphòng, ta 91khó hiểu 1enhíu mày, 7cquay lại d6kéo cánh 2tay hắn, 29“Sao lại 2giống đàn a0bà như vậy, dlần trước 4lúc ngươi cvà lão hòa aethượng 8kia đuổi 9giết ta, 9cũng đâu ecó do dự 8như vậy.”

Đi 9tới chợ cbán thức 3ăn, đã cfcó quân 7lính dựng 32một giàn 2hỏa thiêu, 34ta nhìn thấy 90mấy tên balính này 6rất quen 7mặt, nhớ 7ra chính cdlà đám 6lính trong ccphủ Tướng equân. Bọn 0cchúng thấy acta bình an 82kéo Quốc 59sư tới beđây, đều 40choáng váng. c © DiendanLeQuyDon.comTa xoay người 1nhảy lên 5giàn hỏa 65thiêu, thân eahình phóng 7fkhoáng thoải 8mái nhìn 01dân chúng fvây quanh.

Ta 45tự dùng 6bdây thừng btrói mình fqua loa, lao 8xuống vẫy 8vẫy Quốc e0sư: “Haiz, fxong rồi, 42xong rồi.”

Đến clúc này c6Đại quốc 73sư vẫn efchưa ra tay, fhắn nhíu fmày nhìn d7ta. Ta cũng banhìn lại 3hắn.

Đột 02nhiên, từ 6bên cạnh 1có một bephụ nhân e2lao ra, chính blà nữ nhân eđi cùng fThi Sảnh 26Sảnh tới aacửa khiêu 1ckhích ta 78ngày đó.

Nàng 36vừa nhìn 4dthấy ta 1đã rống 42to: “Chính 8là ả! Ả c9là yêu quái! 94Ả mê hoặc bcthần chí 9quan Thượng 00thư, ra tay 89hạ độc ebthủ tiểu 5dthư nhà 5ata, khiến bbtiểu thư 8dnhà ta đến c6bây giờ 5vẫn bất f9tỉnh. Quốc 2esư, Đại cquốc sư, d5ngài nhất 1định phải btrừ bỏ 9yêu nghiệt 80này giúp 97chúng ta, 86diệt trừ 25hậu hoạn!” 6Nàng giữ d0chặt tay 0áo Quốc ecsư khóc ablớn, màn dkhóc lóc 9bnày khiến 4dngười nghe 21rơi lệ, 58nghe thấy 03rất thương dtâm. Nếu 7người mà fanàng chỉ 38thẳng vào 6mặt mắng 6mỏ không 56phải là 15ta, e là 4ta cũng sẽ 57đứng về c2phía nàng.

Ánh fmắt Quốc 4sư lạnh 9lẽo, khẽ 55phất tay 8áo đẩy anàng ra, clạnh lùng fhỏi ta: c5“Ngươi 0còn gì để enói nữa 7không.”

Ta 7cthở dài: ff“Ta không dcphải yêu abquái.”

Một dquả trứng 0gà ném vào edquần ta, 9một đứa a0bé ăn mặc 1cao quý từ 8atrong đám f4người chui bra, nhấc 23tay ném một 9cquả nữa bvào người 3ta: “Ngươi 2bắt nạt 1tỷ tỷ! 7Ngươi là 9người xấu! 9Ngươi cướp ecngười trong 1lòng của atỷ tỷ! 08Rõ ràng 82Mạch Khê fca ca thích dtỷ tỷ, ađều là 5tại ngươi!”

Nhìn 7hai quả 6trứng dính 93trên quần 0áo, ta cau 87mày, mà ceđiều khiến 2ta tức giận 71hơn  nữa, 06chính là 0bhai câu cuối 50cùng của dnó. Ta cười cdlạnh một btiếng, cử 32động đầu 5cngón tay, e0thằng nhóc 56đó bị 61ta nâng lên 5fgiữa không d9trung: “Tiểu 0tử, tỷ fetỷ ngươi 5ethích hắn, 1fnhưng mà ddhắn lại 02thích ta.”

Thằng ebnhóc giãy 0cdụa giữa 7không trung. 4 © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân ftrung niên c1đang khóc 55lớn, càng a1gào thất 22thanh: “Yêu 3fnữ, đừng 8hãm hại fctiểu thiếu abgia nhà ta.” aDân chúng 7fxung quanh 3nhao nhao bfbình phẩm.

“Không 7được làm 1hại người 5khác.” caQuốc sư acquát lớn, 8ata chỉ cảm fathấy dây fcthừng trói 5trên người 6xiết chặt, 3ngón tay 4yếu ớt, 5athằng nhóc 9kia từ giữa a7không trung f9rơi xuống, 8phụ nhân 7ckia nhanh 3echóng đỡ ađược.

Ngay 5bsau đó cả 4người sáng c0rực, một 9mồi lửa 6từ dưới dlòng bàn bchân dấy 5lên.

Tam 3muội chân 29hỏa.

Đúng 3là phàm 65nhân này 86luyện được 0Tam muội 2chân hỏa, 2không dễ a8dàng a.

Thực 3ra ta rất 93sợ lửa, 22linh vật 31ở Minh giới fbkhông có abmấy ai không 0sợ lửa. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu 0emuốn phân 51biệt yêu 92quái và 6fcác linh 6vật khác, 72dùng lửa b7chính là 8phương pháp 9fthích hợp 06nhất. Bởi 2vì yêu quái 2khi bị thiêu 5cháy sẽ fđể lại 24nội đan, 5mà linh vật e1hoặc con 1người khi abị thiêu 10cháy lại 4không để 1lại cái agì.

Ta 51cũng không e0sợ chết, f9bởi vì 3xét theo 0một góc 5độ nào 02đó, cho 88tới bây 6giờ ta vẫn cchưa từng asống. Con 41đường 77Hoàng Tuyền, 64sông Vong 9dXuyên là 3cố hương c2của ta.

Ta eevốn sinh dera ở vùng 9đất chết.

Lửa 8cháy khiến 04cả người 2ta đau nhức, e3trong lúc 8ehoảng hốt, 5fta lại gặp 3người quen. 6 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ f7đứng ở 8cgiữa không btrung nhìn 9cta bị lửa 4thiêu cháy. 90 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn ecchào hỏi c1bọn họ, 28nhưng lại 22đau tới 70mức không 9dthể làm bcgì được.

Không 5biết qua 34bao lâu, d8cơn đau c6trong người 8ta giảm cdần, Hắc dBạch Vô 96Thường d5vừa chuyển dtay, ta đã 4dtới bên 12người bọn 3họ. Đã b5lâu rồi c0thân mình a9không nhẹ a9nhàng như avậy.

“Ha 5ha.” Hắc 0aVô Thường 8vỗ vai ta b4cười lớn: 7“Đã nhìn 90thấy nhiều e9kẻ chết d1kiểu này, 1nhưng Tam eSinh à, dáng 8vẻ bị 29thiêu của bangươi khiến ddhai ca ca 75đều chấn eđộng.”

Vẻ 5mặt hắn eevui mừng 54như thế, ekhiến ta 2cũng không 7fbiết nói 86gì cho phải, 8chỉ có ddthể chắp 7btay khách e4sao nói với bbọn họ c4vài câu, 0quay đầu anhìn xuống. 88 © DiendanLeQuyDon.comDân chúng 6xung quanh e6và phụ 43nhân kia eđều vui 4mừng không 0ngớt, reo 0hò gọi 13tên Đại 6quốc sư. a © DiendanLeQuyDon.comMà quốc 0sư kia một 08mình đi a2lên đài d3cao, hai mắt anhìn chằm 0chằm đống ftro tàn một 11hồi, sắc 35mắc dần adần tái 3dnhợt.

“Đi dthôi, trở bvề kể bchuyện với bhai ca ca 0fxem, cuộc 92đời này 9của ngươi 8trải qua fcthế nào.”

“Đợi 3một chút, bhai huynh 1eđứng đây 92chờ ta một 3lát, ta… b4Ta còn chút 5cviệc chưa 43xong.”

Hai c9người bọn 07họ liếc 65nhau, Bạch 17Vô Thường 8anói: “Chiến 51thần?”

Ta 8bgật đầu.

“Nhanh 0elên.”

Long 2khí hoàng 9bgia vẫn fcuồn cuộn 5dnhư trước, accũng may 0dhiện giờ eta đã thành 61linh thể, 8đi vào cũng f2dễ dàng 24hơn nhiều.

Lúc 38ta nhìn thấy 17Mạch Khê, 5hắn đang 63đứng đối 3diện án 8thư của 89hoàng đế.

Hắn 8ckhom người 6nói, “Xin 7hoàng thượng f9có thể 0ebảo vệ 42thê tử ccủa thần abbình an.”

Hoàng c1đế nhấp 5một ngụm 8trà nói: b2“Chẳng d6qua chỉ c7là một 90nữ tử f1mà thôi.”

“Hoàng 92thượng, 4Tam Sinh chính 5là mạng 9sống của dthần.”

Lòng 85ta chấn 8động, tràn c6đầy ấm c7áp. Dừng 4lại bên engười hắn, fvòng tay aôm hắn 0từ phía 03sau: “Mạch cfKhê, có 6thể gặp 5được chàng, 8tam sinh hữu fhạnh[2].”

Mạch 26Khê cứng 9người, 32hắn mạnh 68mẽ quay efphắt về d2phía sau. 2 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 9exuyên qua 1thân thể 2ta, không 4biết dừng 4ở nơi nào.

Dường 5như cảm 3nhận được 3điều gì, 9đột nhiên e6Mạch Khê 9chạy ra 77bên ngoài.

“To bfgan!” Thái dgiám bên 8người hoàng 5dđế quát. da © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế 4giơ tay ngăn bcản thái bgiám. Mạch bfKhê đi ra dkhỏi đại e6điện, chạy c3gấp ra khỏi 0bhoàng cung.

Ta 8lẳng lặng 56đi theo hắn.

Trước ctiên hắn 52trở về b8nha, thấy ctrong phòng 4dtrống rỗng 1không bóng 9người, 2sắc mặt b2trắng bệch. b © DiendanLeQuyDon.comĐứng yên 2trong chốc alát, lại achạy vội 2ra ngoài, b8ở trên 5ađường 5hắn hỏi 5cthăm không 66ít người, d1cuối cùng 7cũng lảo dađảo chạy 4tới chợ.

Lúc c2đó Đại 0quốc sư fdang đứng c8trên đài 89cao, tay cầm 5một vốc b2tro, nghiêm 8trang nói: 82“Ta lấy 6bdanh nghĩa b1Đại quốc 0bsư, làm 3sáng tỏ fcthân phận bcủa Tam 7fSinh, nàng 8không phải elà yêu quái.”

Lúc 6này, dường dnhư những 3tiếng ồn 4ào bên tai 6fđều biến 1mất, ta 3echỉ nhìn ethấy ánh b9mắt trống c0rỗng của aaMạch Khê, 5lảo đảo 7lùi hai bước.

Ta 72muốn tiến 0tới đỡ fhắn, nhưng 8tay lại 4xuyên qua 2thân thể c9hắn.

Ta ckhẽ thở 9dài.

“Tam 3Sinh…” 2dHắn khẽ 2gọi tên ata, chất 99chứa nỗi 44đau không e6nói được 2thành lời.

Ta 4đáp: “Ừ.” 6Lại giật 52mình nhớ 10ra, bây giờ 9fhắn đã 04không còn 7nghe được 6atiếng ta, ccũng không 4thể nhìn 6thấy ta dnữa.

“Tam aSinh.”

“Ta e9đây.”

atrong mắt 10hắn, ta 8đã qua đời.

Trong 7cuộc đời 5Mạch Khê, 5Tam Sinh đã 39không còn 51tồn tại.

[1] abTiên phong aađạo cốt: ecó phong dcách của 65người tu 6tiên.

[2] 51Tam sinh hữu b1hạnh: Hạnh 8phúc ba sinh: dNay được ahạnh phúc 2là vì đã fctu được 91ba kiếp 68rồi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương d95: Là hắn b0đang bảo 6vệ ngươi fađó…

Edit: f8Ishtar

Vừa f6bước vào 64Minh phủ, 07sau gáy ta 47hơi nóng 27nóng một 7chút. Là 3cmột trong 2ba dấu ấn bmà Diêm 9ương tạo 6a sau gáy 4a đã biến cất, điều 3eày chứng 4aỏ ba kiếp 96à Mạch 60hê hứa a7ho ta đã 9ó một kiếp 8uân hồi.

Từ 90hi trở về b8inh phủ, 8a không còn 7hích tản aộ một bình bên 9ờ Vong Xuyên bữa, bởi 9bì chỉ có e3ột mình ca.

Ngày 8gày ta dựa 4cào bên tảng 2đá chờ 32ạch Khê 0ại nhập afuân hồi, 7đến lúc bfđó ta sẽ 74ùng hắn 74ới Nhân 24ian trải 16ua lịch ciếp.

Thời 7ian ở Minh 26hủ trôi fua rất nhanh, 82hi ta nhìn bhấy một b7bóng người a0quen thuộc, eta biết 57ở Nhân 7giới đã 4ftrải qua 6hơn bốn 3mươi năm f7rồi.

Ta 03mỉm cười 6nhìn hắn, 2hắn cũng 6thấy ta, a5giật mình bsửng sốt, 79hơn nửa 96ngày mới e0hồi phục 1tinh thần: 7e“Là ngươi?”

“Đại aquốc sư, 64đã lâu fkhông gặp. 1 © DiendanLeQuyDon.comVẻ ngoài fcủa ngươi 13không thay b8đổi nhiều 2lắm.”

Hắn 2acũng không eđể ý tới clời trêu 86ghẹo của 29ta, nhíu 4mày: “Vì esao chưa 1bnhập luân a8hồi?”

“Ta 2dchờ người.”

Ta 5nói lời fnày rất 2tự nhiên, 4lại khiến 6hắn ngây angười. e3 © DiendanLeQuyDon.comHắn im lặng amột lúc 3lâu, mới 2thở dài: 2c“Là ta fhại các 71ngươi âm 1dương cách 8ebiệt[1].”

Ta 4khoát tay, ađang muốn 4nói tất b0cả đều elà kiếp 59số trời 8ađịnh, hắn 4lại nói: a“Ngươi 3ở dưới ecnày đợi 7hắn cả 5đời, hắn 8ở Nhân 60gian vì ngươi agiữ mình dcả đời, 8chặt đứt flương duyên 92kiếp này 99của hai 7người, 0là lỗi 6của ta.” 2Hắn ngừng 0một chút, 7giống như d0đang nghĩ fgì đó, b4kiên định enói: “ 8Nhân quả 0luân hồi, 64kiếp này bta nợ các 9ngươi, kiếp 1sau nhất fđịnh sẽ 2dtrả nợ.”

“Không fcần, không 4cần.” 2fTa vội nói, fb“Đây là 46chuyện của 9cta và Mạch 7Khê, không 1cần người 8ngoài xen 9vào.”

Hắn 0dphất tay 3áo, lắc 8đầu thở eedài, nhanh 9nhẹn rời 66đi.

Ta eđã sống equá lâu, c7khó tránh fkhỏi có 0thói xấu 26dùng quan 8điểm của 9bản thân 6để đo 6lường tâm ftư kẻ khác.

Kiếp 33này hắn 0blà một 0cquốc sư 6đạo pháp 5ccao thâm, fuống một d1bát canh fMạnh bà, 7vượt qua 0cầu Nại fHà, nhảy fcxuống vòng 4cluân hồi, dthì tất 9cả những achuyện cũ 5fsẽ đều 71quên hết.

Cho 70nên kiếp 4sau vĩnh dviễn không 0thể bù 5lại được 9sai lầm ekiếp trước.

Sau 3khi Quốc 1sư đầu 7thai, ta đoán 4Mạch Khê 7cũng sắp etới Minh dfphủ, mỗi 5ngày đều 55dùng nước csông Vong 4Xuyên gội 32đầu rửa 37mặt, dường 2fnhư việc 9bbản thân 23gọn gàng esạch sẽ 85như vậy clại có bchút không 0aphù hợp 7với Địa bdphủ âm 3trầm. Những alúc rảnh edrối, sẽ 5bắt chước 8cngười phàm, 8nhặt một 9bnhành cây 96vẽ vẽ 95những vòng ctròn, miệng 7lẩm bẩm: 9a“Mạch 0aKhê mau xuống c3đi, Mạch ffKhê mau xuống 7đi.”

3lẽ thành bý của ta f7cảm động etới trời 1xanh, ngày 1ấy ta vừa 6atrang điểm 0xong xuôi, 5vừa mới 5bđứng trên 6tảng đá, f0đã thấy 63Mạch Khê fgiẫm lên 94Bỉ Ngạn 28hoa trên 71đường 73Hoàng Tuyền, 62nổi giận bhầm hầm 5bước tới.

Đúng 62vậy, hắn cđang giận 1cdữ.

Ta 5còn đang e5giật mình, dmột luồng dlửa chói c8lọi nóng f1rực hỗn 5dloạn bén 54tới bên 0chân ta, ata vội vàng 38nhảy dựng, 26tránh sang dbmột bên.

Đám 31linh vật evà tiểu cquỷ đứng 4xung quanh 8xem trò vui, 2vừa nhìn 8thấy lửa dlập tức 4chạy mất.

Ta b7không hiểu 2nên nhìn 6dvề phía dMạch Khê, 6tướng mạo bccủa hắn fgiống hệt 3lúc ta gặp 1hắn lần bđầu tiên 60– thiên 5nhân chi 7tư[2].

Nhưng 2hôm nay người 0này giận 7dữ như c7vậy, đúng c1là khiến dta không cchiểu chuyện fgì đang 23xảy ra nữa.

Trong 9lòng ta cảm d3thấy tủi 0bthân, đợi 0lâu như d9vậy mới 6chờ được c1hắn tới 81đây. Vừa 8fgặp mặt 29cũng không 5nói một bcâu, trực 6tiếp ra ctay với 75ta, thật 33sự khiến 3ta tổn thương, btổn thương 4cnặng nề!

Khi 15hắn tiến blại gần, bvươn tay 3muốn cầm edcổ tay ta, cta che mệnh emôn tránh d1sang bên 3bcạnh, tránh dkhỏi móng 1evuốt của 2hắn.

Hắn bhừ lạnh: 8f“Cũng biết c6tránh, cũng 1bbiết sợ chãi, sao bkhông để afta bắt, d0để ta thiêu 06cháy? Biết a3có được 8mạng sống dlà không 7dễ dàng, bkhông nỡ 2đánh mất cư?”

Ta 3fngẫm nghĩ 77từng lời 5hắn nói: e“Mạch 8Khê, chàng edgiận ta esao?”

“Giận?” 2Hắn “hừ” 81một tiếng, 17“Ta giận clàm gì. 64 © DiendanLeQuyDon.comNàng bảo 19vệ ta cả 8đời, lại 7lấy thân ealàm lá chắn, ecthay ta chắn fkiếp, ta 72cảm ơn f9còn chưa ahết, nào 99dám giận 3nàng.”

Ta 8emấp máy demôi, muốn 2nói ta thật 5sự không 25biết hắn 3đang tức 3cgiận cái dgì, muốn anói hành ađộng và b3lời nói dcủa hắn akhông phù 3hợp với b7nhau. Nhưng fthấy hắn dcau mày, a2lửa giận a2cuồn cuộn, 2ta vẫn ngậm 7miệng nhịn 99xuống. Trong 65lòng càng ethêm tủi 4thân.

Thấy 1cvẻ mặt dfoan ức của cta như vậy, eđôi mắt f2đẫm lệ 46mông lung dnhìn hắn, csắc mặt 76hắn cứng 11lại, gượng fgạo nói: 9c“Không 85được khóc.”

Ta 8vẫn như e8cũ, dùng adánh mắt 1ngập nước 0nhìn hắn.

Trán 11hắn nổi 37gân xanh, ccuối cùng bthở dài b7nói: “Thôi.” 0dÁnh mắt 7chắn mềm 5lại, vươn 94tay vỗ nhẹ c5đỉnh đầu d9ta, bất cđắc dĩ 6cười nói: f“Dù sao 6bcũng là flỗi của cbta…” Ngay 7fsau đó, 24sắc mặt 8hắn hầm fhầm trầm exuống: “Vì 9sao âm khí 83trên người bnàng lại 43nặng như 5vậy?”

Ta fxấu hổ 7che mặt: be“Bởi vì banghĩ chàng 8sắp tới, 80cho nên ngày 9angày ta đều 47dùng nước 03sông rửa b0mặt chải dđầu, chàng 9nhìn thấy 5ta như vậy, 80có thích 08không?”

Mạch fKhê trầm 22mặc một 7clúc lâu.

Ta 8nói: “Ngày 6bngày ta đều 12trang điểm dthật đẹp, 1chờ chàng 7fxuống dưới. 7 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê, 1bao giờ 87chàng đi 6đầu thai, 9dta sẽ đi b8cùng chàng.”

Hắn fnhíu mày: 8“Cùng đi?”

“Đương 8anhiên.”

Cổ e0tay hắn 3lật lại, a8một kim bấn đánh cevào trên aengười ta: 27“Trong vòng banăm mươi 24năm, nàng 6không thể 52ra khỏi dcMinh phủ.”

Ta 6hoảng hốt: 8a“Tại sao? 9Chàng đã 1hứa cho 6ta sống 5aở Nhân 01gian ba kiếp 86kia mà.”

“Đúng cfvậy, nhưng 8lần này 3sẽ để 1anàng đi 82muộn năm 58mươi năm.”

“Nhưng 58chàng cũng b6hứa cho 8dta đi quyến 7rũ chàng.”

“Năm 3amươi năm d0sau nàng 9fvẫn có 3thể quyến e6rũ được.”

“Khi c4đó chàng 3acó lẽ đã 7là một 5dông lão 0agần đất 9xa trời, c9ta có tìm b7được chàng bthì thời 3gian ở bên 33nhau cũng 7rất ít.”

“Thế 3thì đừng a1tìm nữa.”

Nói fxong, hắn 5cất bước d9đi về cầu fNại Hà. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa tức giận 5bốc một canắm bùn efném vào 0sau gáy hắn.

Hắn 7quay lưng 99về phía a9ta, ta không 9biết vẻ fmặt hắn 20thế nào, 9enhưng đột 8nhiên Mạnh 9bbà quỳ 6exuống, dập 4ađầu thật fmạnh nói: a“Xin Thần b8Quân thứ 2atội.”

Lúc 9này ta mới 7nhớ ra, ebùn đất 8cở Hoàng f5Tuyền bị 0vạn quỷ 0agiẫm lên, 6là thứ 7dơ bẩn bcnhất trong 91tam giới, b1việc ta 8ném thứ ddbùn đất 10này lên f4đầu một b7Thần Quân eThiên giới 7chính là b4làm nhục eThiên giới.

Hắn aquay mặt 4lại, lạnh alùng nói: 0“Ta không bmuốn nàng 7trở thành 0dkiếp số 3của ta.”

Lời 1cnói khó 8ehiểu như 70vậy, ta 47nhất thời 4không thể 5fgiải thích 30được, 0chỉ thấy 7bhắn cũng d9không quay 88đầu lại, 25uống bát f0canh Mạnh d2bà xong liền cađi vào vòng cluân hồi.

dflẽ hắn 0trách ta 33xen vào việc 9của người 9khác, không 43muốn ở 1bên ta. Ý 9nghĩ ấy 21khiến ta b1cảm thấy 9vô cùng ađau đớn, 4vùi đầu 3ebước vào 48trong tảng ađá, khóc 2lớn.

Nếu 0người khác bbắt nạt 2ta, chắc 0fchắn ta 4sẽ đòi 97lại gấp 9mười, nhưng 82Mạch Khê 0bbắt nạt eta… Hắn 4bắt nạt e5ta, ta chỉ 0thể dể 7acho hắn dbắt nạt, 25có đánh bcũng không 25thắng, nhưng 1lại không 78buông tay a3được.

Không 0biết khóc 9ebao lâu, 08bên ngoài 82tảng đá 1có tiếng egọi: “Tam dSinh cô nương, aôi, bà cô eTam Sinh của c3ta ơi, đừng 08khóc, đừng 2khóc nữa!”

Ta aaló đầu 3ra khỏi ctàng đá, dánh mắt 00đỏ ngầu fnhìn ra ngoài: 5“Giáp, 82có chuyện 9gì?”

Tiểu 1quỷ Giáp cvuốt trán a6lắc đầu 8thở dài: 8c“Nước 4mắt của 3engươi mấy 5ngày nay 54từ trong 0tảng đá 6tràn ra khiến fesông Vong 8Xuyên dâng 79lên mấy 77thước. 5 © DiendanLeQuyDon.comMột tảng 5cđá mà khóc 1lớn như 30vậy thật 70sự rất 5kỳ cục, 67đám hồn 55phách đi cqua cầu e1Nại Hà 2đều sợ 1hãi đến cdmất hồn, 7fDiêm Vương 0eđặc biệt 3sai ta tới 0gọi ngươi, dmuốn khơi 8dthông tâm 34lý giúp 80ngươi.”

Ta bgật gật 25đầu, chán 4chường d4theo Giáp 3đi Diêm b4vương Điện.

Tuy 9dáng người 92Diêm Vương egày gò, ecnhưng lại c1là kẻ tham făn. Lúc bgặp Diêm 8Vương, ta d9thấy hắn 7đang ăn 6thịt, cắn 0emột tảng 6chân giò aarất sung 45sướng.

Ta f1gật gật abđầu chào 5ahắn: “Diêm 5vương.”

“A, 4dTam Sinh tới cđây.” 25Hắn vung 03tay, tiểu 70quỷ bên afcạnh dâng 6một cái 04chân giò 9cho ta, cái 4chân giò 1đầy mỡ 0khiến ta 6abuồn nôn, 9phất tay 2áo cho tiểu 1quỷ lui 48ra.

Diêm bVương nhìn d5ta một cái, 5nói: “Nghe anói mấy 02ngày nay 58ngươi đau dlòng vì fMạch Khê b7Thần Quân.”

Nghe 3thấy tên 4dMạch Khê, c9mũi ta đau c3xót, lại 4lã chã chực 6akhóc.

“Đừng, 7đừng, đừng!” fHắn liên 0thanh ngăn acản ta, 8“Hôm nay 33ta gọi ngươi 96tới là 17muốn thay dngươi giải 51tỏa khúc 6mắc này, 3dnếu ngươi 9lại tiếp 8tục khóc, 2chỉ sợ fanước sông 5Vong Xuyên 46sẽ tràn dra ngoài emất.

Diêm c5Vương lau bcmiệng nói: e9“Tam Sinh, dngươi có ebiết vì 79sao lần 8này Mạch 17Khê Thần c8Quân xuống f9hạ giới 0phải trải e5qua ba kiếp f5không?”

Ta 36lắc đầu enói không fbiết.

“Xa 8angười mình 1athương, 54gần người 2emình ghét, 1muốn mà ckhông được[3].  Ba ckiếp này 6chính là 6ba thứ khổ ftrong tám 2cthứ khổ 7dmà Phật cgia nói. 7 © DiendanLeQuyDon.comKiếp thứ 74nhất của aThần Quân 0chính là 7xa người 1mình thương. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong sổ e7mệnh cách bdcủa Ti Mệnh 8Tinh Quân 3vốn việt d1là, Mạch bKhê Thần 8Quân và 9nữ nhi của 6Đại tướng 7quân Thi eSảnh Sảnh c5thương yêu elẫn nhau, anhưng lại abị ngăn 8cách, cả 6đời cách 1bbiệt, là 0nỗi khổ 1xa người 73mình thương. a © DiendanLeQuyDon.comNhưng mệnh bcách của 4fhắn lại bbị sự bxuất hiện ccủa ngươi 56phá tan, 12số hắn d9lẽ ra phải 9cơ khổ d3cả đời, 56nhưng vì 7cgặp ngươi, 96ở gần 8ngươi nhiều 8năm, nảy 26sinh tình 63cảm. Ngươi 73muốn thay 4hắn chắn bkiếp, lấy b8cái chết 77giúp đường bquan trường 3của hắn drộng mở. f © DiendanLeQuyDon.comCả đời e9hắn nhớ 6thương ngươi, 77cũng là 15nỗi khổ dxa người 8cmình thương. dd © DiendanLeQuyDon.comNgươi âm 31kém dương esai[4], coi ednhư hoàn dthành kiếp dfsố của chắn.”

Diêm 2Vương ngừng 1dlại một 16chút, giận 2adữ nói, 3“Ngươi 2dkhông đứng 3ở trước 94thế kính 6nhìn dáng cvẻ Mạch c3Khê ở Nhân a5giới, chẹp 89chẹp, vốn 20là một 02người hiền dhòa như 4thế, chỉ 6evì ngươi, 5elại tàn banhẫn ép bhoàng đế 76tru di cửu etộc[5] nhà 8Đại tướng d5quân. Không 2ngờ hắn 7lại tình 0thâm nghĩa cnặng với 6ngươi, cả a4đời không 1blập gia 00thất. Sau 0fkhi trở 1lại Minh f3giới, nhớ 1lại những f3chuyện trước 8kia, theo 0lý mà nói, d0hắn là aThần Quân d0Thiên giới, 55là người 5dthanh tâm fquả dục[6], 92lẽ ra không fnên cố 53tình qua 9lại. Nhưng fhắn vẫn ddđối xử 4cvới ngươi fnhư trước 4đây, à,… 7aCó thể athấy được 43là vẫn e6chưa dứt atình. Bây 4egiờ Thần 6Quân nhốt 9ngươi ở 89phủ năm 16mươi năm, 36đơn giản alà muốn 0sửa đổi 7thời gian a6ngươi tới 0Nhân giới 40với hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comHắn không ecmuốn ngươi 1lại biến 69thành kiếp 2số của 73hắn.”

Diêm eaVương nói: 52“Hắn đang 8bảo vệ 99ngươi đấy.”

Ta 5bnghe xong, bcgiật mình.

“Đám 1thần tiên a2Thiên giới 9đều coi athường 9người Minh 4bgiới chúng fta, Tam Sinh, 9ngươi cố b4gắng lên, cquyến rũ bMạch Khê 23Thần Quân bcthành công, 41Minh phủ e0chúng ta… afha ha ha ha, bbngươi hiểu dchứ?”

Tiếng 9cười điên 8cuồng của 8Diêm Vương 6ở bên tai 1ta mà sao elại xa xôi e8đến vậy, e1trong đầu b5ta chỉ còn 3lại một 58câu nói: d“Hắn đang ebảo vệ 5ngươi đấy.”

[1] 0Nguyên văn dflà: Thiên bnhân vĩnh fcách : chia d4ly bởi sống 9chết.

[2] 92Thiên nhân 0chi tư: có 87tư thế 4của người 7nhà trời.

[3] 8fNguyên văn: 88Ái biệt 2cly, oán tăng 7hội, cầu 31bất đắc, 3được nhắc 6tới trong cĐạo Phật.

[4] 0dÂm kém dương e4sai (âm soa ddương thác): 7có lệch e6lạc về ethời gian, eđịa điểm, dcon người,