Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 24.03.2012, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử


Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: Nothing_ nhh

Edit: Ishtar

Nguồn: http://ishtar23.wordpress.com/

Giới thiệu:

Tam Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành.

Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết.

Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng.

Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa.

Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp…

Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp…

Nhưng cuối cùng…

Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối  Mạnh Khê…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 51: Ta muốn atới Nhân 7giới quyến 8rũ hắn 7. . .

Edit: d6Ishtar

Không 86biết bắt 9đầu từ 0akhi nào, 10những người fđi ngang 15qua sông e1Vong Xuyên 84đều gọi ea là đá fam Sinh. Kể b5ừ đó, cbó người 7hinh bỉ 13a, có người 0ay nắm tay 3fới người eó duyên 9iếp trước 7brước mắt ca, có người 08ại gào dehóc thất 1hanh trước dặt ta.

4da chỉ là 7ột tảng 0đá bên fờ Vong Xuyên, 6ehông buồn 1hổ, không 2ui mừng.

Ta 0hản nhiên 5ở bên cạnh 26ờ Vong Xuyên 6gàn năm, 3uối cùng 7óa thành 84inh linh.

Vạn cật sinh 7dinh, đều 8hải trải cua lịch 2iếp.

Còn 9a lại yên d8ổn sống c4ua trăm năm 8au, cho tới ahi gặp…

Tình 34kiếp.

Một 2lão đạo e7râu bạc 5trắng đi c1ngang qua d2Vong Xuyên 21xem tướng 1dgiúp ta. 8f © DiendanLeQuyDon.comRung đùi ađắc ý f4đoán trước fkiếp số acủa ta.

Ta 2clại cho 7rằng lão 5nói dối.

Chân 5thân của a1ta là đá 2aTam Sinh, 06ta là linh 00hồn của d1tảng đá, f2là trái 0tim của dtảng đá. 74 © DiendanLeQuyDon.comÂm khí ngàn 3năm không 8ftiêu tan dbên bờ bfVong Xuyên eccàng hun 5đúc lòng d5dạ ta thêm 1cứng rắn.

Khi cđó, ta nghĩ cflà như vậy.

Nhưng, 3dlại xảy 43ra chuyện bngoài ý amuốn.

Một 6buổi chiều 34u ám ở 9Minh giới, f9theo thói 3quen tản cbộ bên 31bờ Vong 2Xuyên từ 45ngàn năm 7qua chưa 6từng thay e6đổi, lúc 63ta trở về, 66ngẩng đầu 13nhìn xung 72quanh. Trong alúc lơ đãng, 1cảm giác 0như ánh 4mặt trời 50của Nhân dgiới phá d0tan tầng 8csương mù, 0ánh nắng 7cvàng rực drỡ chiếu f8rọi trên 99con đường 91Hoàng Tuyền ctrải đầy 5bBỉ Ngạn 6hoa[1].

Nam 2tử kia nhanh 8nhẹn đi 72tới.

Bỗng d3nhiên ta 0dnhớ lại, 9nhiều năm 3dtrước đây, e1có một 8bnữ tử fphàm nhân dđi ngang 88qua người fata có thì 93thầm một 2câu: “Hữu ephỉ quân 3tử, như 6thiết như 24tha, như 8trác như ema[2].”

Cả 15ngàn năm 4ctrôi qua, 98đây là 0lần đầu 1tiên trái d9tim đá nhỏ cbé của adta rung động.

Hắn 8chậm rãi 5đến gần, eđương nhiên 8không phải 1tới tìm 27ta, đơn e4giản vì 4sau lưng acta chính blà cầu 7Nại Hà 9đi sang Minh 5fgiới. Ta 66cảm thấy 7thật vất 3vả mới ccgặp được 6một người 80tuyệt vời f5như vậy, dphải giữ 7chắc cơ fehội khi 8gặp một bngười tuyệt 8vời như 56hắn.

Ta 62tiến tới, fdnhỏ giọng 4dgọi: “Công eftử.” Ta 7muốn hành 72lễ với fhắn giống anhư các 9tiểu thư 19phàm nhân acó lễ giáo 13trong sách. 69 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà dở trong 7đó chỉ 0viết là 7nhẹ nhàng 6chào hỏi dmà thôi, edcũng không 1nói rõ cho 39ta biết bphải có dđộng tác fcvà tư thế 8cnhư thế 3cnào.

Ta 9suy nghĩ cmột chút, 1clại bắt 54chước dáng 4vẻ lũ u 1hồn suốt dngày khóc 65lóc kêu 4cgào trước 7mặt Diêm 0Vương, hai 04đầu gối 79quỳ “phịch” 3xuống, mạnh 7mẽ dập eđầu ba 2cái trước afmặt hắn, b2“Công tử, 9xin hỏi 1quý danh 7của huynh 1là gì?”

Đám 39tiểu quỷ 4xung quanh 2hít sâu bhai ngụm 20khí lạnh, 37còn hắn 3ngơ ngác bđứng đó, 35ánh mắt 4kinh ngạc, cdtrong chốc 88lát không 6ftrả lời 16được câu 7hỏi của fta.

Đối c2nhân xử f6thế phải dcó thành 6bý, Hắc 9Bạch Vô bThường drất hay 0nói câu 1b“Có thành eý thì mới dlàm tốt 88công việc.” cCho nên, fclần nào 8cbọn họ 3cũng có 7thể dắt 1linh hồn 6cngoan ngoãn 5trở về.

Ta fkhông thấy bhắn trả 60lời, suy 4nghĩ một 93lúc, có 4lẽ đập 55đầu không 0ccó tiếng 9vang, chưa 7bộc lộ 20đủ thành 8ý, vì thế bvừa quỳ 8bvừa lê 5avề phía ftrước ba 66bước, cũng 3ckhông tiếc bdùng sức, 7dập đầu 67ba cái thật c3mạnh.

Dường fnhư ba cái edập đầu 7của ta tạo bra ba rung 6chấn lớn. a2 © DiendanLeQuyDon.comKhiến đám 15tiểu quỷ bquanh mình b1gấp rút 4hút không bkhí. Chắc 8đã sợ bmất hồn.

Ta 4ngẩng đầu 27lên, khuôn fmặt đầm aeđìa máu 1tươi nhìn 4hắn: “Quý 6ddanh của ccông tử?”

aelẽ vẻ dmặt đau 3fthương đầy 9máu này 48khiến hắn 4giật mình, ehắn vẫn 9im lặng.

Ta 6vội vàng b7lau mặt, 4lòng bàn 75tay đều eươn ướt. f2 © DiendanLeQuyDon.comTa không a2biết vì 9fsao mình 6lại để 8chảy nhiều demáu như 58vậy, cũng 0hiểu được bcvì sao hắn balại đờ 9đẫn như 27vậy.

Ta 03hoảng sợ, d5luống cuống catay chân eflau mặt, fckết quả 5biến toàn 1thân mình 2bê bết 39máu.

Ta 2ngẩng đầu, 8bất đắc 01dĩ nhìn a8hắn.

Trong 66đôi mắt c1đẹp của bhắn có 1bóng dáng e3ta, rồi d0đột nhiên 72lấp lánh 63ý cười.

Mặc fdù không 92hiểu hắn 2vui vẻ điều 3gì, nhưng 46thấy hắn 2vui vẻ, ceta cũng thể 7hiện tình fhữu hảo 8cbằng cách 4khoe ra hàm crăng trắng 0bóc. Không cngờ ta càng eccười, máu 6lại càng cchảy đầm cđìa thấm 2engười.

Tiểu 4quỷ Giáp 1bên cạnh dkhông khỏi 9lo lắng, d3kéo sát d2ta vào bên 82người hắn, a7ta cũng không 5chịu đứng d6dậy. Hắn 9fthở gấp, 3nhỏ giọng 33nói: “Bà ecô Tam Sinh 1của ta ơi! 4bNgười bày 43ra cái bộ 2amặt lệ d4quỷ này 3elà muốn 4dọa ai? fNgười có 56biết hắn 4dlà ai không?”

Ta blà linh vật dở Minh giới, 3pháp lực 43không quá 3cao thâm, 6anhưng cũng 8là người 2ecó vai vế, 6đám tiểu 11quỷ đều 47cung kính 4với ta, 57kiểu nói 82chuyện như d9vậy vô e3cùng hiếm 63thấy, ta dnhíu mày, cekhông hiểu c2hỏi lại, 58“Đương d3nhiên ta 4akhông biết d2hắn là fai, không cphải ta f9đang hỏi 26đấy sao?”

Dáng 3vẻ tiểu equỷ Ất 3như hận dakhông thể 41chết ngay ftại chỗ, c“Bà cô 03ơi! Đây flà thiên 9thượng…” 4Hắn còn 4chưa nói 3xong, đã b5bị một 33giọng nói 9trầm nhẹ 02cắt ngang…

“Tên c3ta là Mạch 9Khê!”

Hắn a8vươn tay, 3ta cũng tự b0nhiên đặt abtay vào lòng 40bàn tay hắn, 98hắn lật aftay, giữ achặt cổ d0tay ta.

Cổ 2tay là mệnh c5môn của 56ta, hiện 76giờ hắn dchỉ hơi edùng lực bmột chút, 8ta sẽ chết 96vô cùng 4khó coi. 6 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 0tiểu quỷ 3Ất đã cftái lại 3càng thêm 6tái, Giáp 89vội cầu 8xin: “Đại 4nhân! Đại 7nhân! Tam 9Sinh cô nương a7cả đời bsống bên cbờ Vong 2fXuyên, Minh 8phủ là bnơi tầm 7thường, 1cô nương 32không hiểu dquy củ lễ 5btiết nơi 2đây, xin d8đại nhân 53lượng thứ.”

“Tam 3Sinh ư? Cái 01tên kỳ 85lạ nhưng dcũng rất c9có ý nghĩa.”

Ta 96vẫn nhìn ahắn, trong blòng cũng 7không sợ 33hãi, bởi 0bvì trong 59mắt hắn 9không có 6sát khí.

Hắn 1cẩn thận 6equan sát ceta một lượt, e6buông cổ 6tay rồi 4dkéo ta lại 2gần: “Tảng 9đá ở Minh 3giới có cbthể hóa 9thành tinh 5flinh, đúng 4là một achuyện lạ. f © DiendanLeQuyDon.comNgươi không abiết ta bdlà ai, vì bsao lại dhành đại flễ với ata?”

Ta b9hiểu rồi. e © DiendanLeQuyDon.comHóa ra vừa 3rồi không baphải là 0ta không 48đủ thành 3dý, mà là ethành ý 09quá mức. c © DiendanLeQuyDon.comTa thật 8thà nói: c“Huynh rất 3đẹp, ta b1muốn…” 7bTa không 5giỏi sử 28dụng từ 93ngữ, trong blúc cuống 3quýt ta tùy 7tiện dùng 0một từ ekhông biết 3tại sao 3lại xuất bhiện trong c0đầu, “Ta amuốn quyến fdrũ huynh…”

Tiểu 08quỷ Giáp 1dùng ánh cdmắt hết 90thuốc chữa 4nhìn ta…

Hắn 8cười, “Đúng 0flà một 38linh vật ctrong sáng.”

Ta 4nghĩ đó 98là một 76lời khen, 9ctrong lòng 41vui mừng 7akhông thôi, 6vội hỏi: 6“Vậy ta edcó thể 5quyến rũ f2huynh ư?”

Hắn 38lặng lẽ bnói: “Lần 7enày ta tới fđây vì 7elịch kiếp, 6bsẽ không bở lại 93Minh phủ 8quá lâu.”

Nghĩa 8flà không 92thể rồi. c © DiendanLeQuyDon.comTa cúi đầu, bcó chút 6dthất vọng.

“Từ f3trước tới 74nay người 8đều ở efbên bờ e8Vong Xuyên f9ư?” Đột 17nhiên hắn fdhỏi.

Ta 7gật đầu.

“Có c2muốn đi era ngoài achơi không?”

Ánh bmắt sáng cngời, ta 8hăng hái 1gật đầu.

Hắn d6cười nhạt, 7vỗ vỗ 56đỉnh đầu 06ta, “Lần 92này ta bị b8ngươi dập 1evỡ đầu bmấy lạy, 63không thể dđể ngươi flạy vô 50ích được. 1 © DiendanLeQuyDon.comNgươi đã 7muốn ra 3khỏi Minh 95phủ chơi amột chút, 9dta sẽ để baTam Sinh ngươi ađược tự 30do một lúc. 2 © DiendanLeQuyDon.comLịch kiếp 7của ta là 61ba kiếp, fcũng có enghĩa là fngươi được 53tự do ba 5ckiếp, sau akhi ta lịch 2kiếp trở fbvề, ngươi cacũng ngoan 70ngoãn trở 6cvề bên cbờ Vong 5Xuyên, được 9chứ?”

Không bphải là f7vụ mua bán e8lỗ vốn, 3ta gật đầu 9chấp nhận.

Hắn 6tạo một 4kim ấn ở 46cổ tay ta: 9“Là linh 7fvật, phải e7thông minh 5một chút, 75sau này phải 9tự bảo cvệ chính 0mình.” 75Hắn nói, 8“Không 18phải kẻ 0mạnh nào 9fcũng lương 5thiện như 7ta đâu.”

Vẻ 7mặt tiểu 6quỷ Giáp 3fẤt run rẩy 90hộ tống 13hắn rời bdđi. Ta sờ 2bsờ kim ấn 27trên cổ 0tay.

“Mạch 65Khê.” Ta 9cao giọng 8gọi.

Đứng f2trước cầu 4Nại Hà, fhắn đang 61bưng bát 0canh Mạnh 0bà, quay 8đầu lại f4nhìn ta.

“Ta acó thể 97tới Nhân 6giới quyến e7rũ huynh csao?” Ta 4fhỏi nghiêm 32túc như 25vậy, khiến 15Mạnh bà ađang múc 1dcanh cười dngặt nghẽo.

Hắn anhếch môi, a2“Nếu có 5thể tìm 8bđược, a0thì cứ 6cquyến rũ 9đi.” Dứt 60lời, uống 6cạn bát e8canh Mạnh 3bà.

Hắn fcũng không d0quay đầu e7lại, đi 5vào sâu dbên trong ccMạnh phủ, fta vẫn nhìn d8theo hướng 2hắn rời d3đi, tận f7tới khi bekhông còn etrông thấy 8nữa vẫn e8không thể 67chuyển tầm 4mắt. Tiểu 08quỷ Ất 8đi từ cầu dNại Hà a4trở về, a8bàn tay xanh 36lét gầy 4gò quơ quơ 8etrước mặt ata, “Tam cfSinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không afphải Tam 0Sinh cô nương 8động lòng 65với hắn crồi đấy cchứ?”

Ta dccòn thật d6thà quay b3đầu nhìn 7Tiểu Ất, ehỏi: “Như 9thế nào 5bgọi là 8bđộng lòng?”

Ất 9gãi đầu 5nghĩ nghĩ, f“Giống 36như những abtranh minh 03họa nam anữ mà người fdvẫn xem 4hàng ngày beấy, đó 33gọi là dfđộng lòng.”

Ta 94nghĩ nghĩ emột lát, 85những quyển 6sách ta xem 1chàng ngày, 0công tử 8cgặp tiểu ethư, tiểu 7dthư đáp 9elễ, hai 0engười đối c3thoại hai a5ba câu xong bbắt đầu dkhông thể 87kiềm chế, 4vận động 81ư ư a a. 0 © DiendanLeQuyDon.comTa không f0có ý muốn 43vận động 4ư ư a a 90như vậy e8với Mạnh bKhê, chắc 0không phải 6flà động elòng rồi.

Ta eakiên định 90lắc lắc 3đầu: “Không a2hề động e4lòng.”

Ất 51thở dài, 83lầm bầm 2dlầu bầu 8thì thào: d7“Cũng đúng, dclà tảng 62đá thì 5elàm sao có ethể động 76lòng được fchứ, là eta nghĩ quá 06nhiều rồi.” 4eRồi lại 51nhìn ta chằm 4chằm, “Tóm bblại, không 4động lòng cvẫn tốt ahơn! Hỏi 6athế gian, 5ngoài tình 69ái thì còn d6thứ gì bcó thể 9bép buộc 4con người. 6a © DiendanLeQuyDon.comCũng không 5phải nói 9là Tam Sinh 6cô nương fchắc chắn 2không thể 4thích ai. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Mạch 1Khê Thần 9Quân là 8cngười duy fanhất trong 0btrời đất fnày không 8thích hợp 6làm người 8etrong mộng f9của nữ 05tử.”

“Tại 91sao? Ta thấy 8từ dáng 7vẻ đến 19khí chất, e4đều thấy ehắn là dngười tốt 88nhất.” efTa dừng 0một chút, d“Lúc nói 0chuyện, 6fgiọng nói fcũng rất edễ nghe.”

“Bởi 37vì hắn 1quá hoàn 4mỹ, nên e0tuyệt đối 6không thể dđộng lòng 7với hắn. a0 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 28Thần Quân 2là Cửu e2Thiên Chiến 5Thần, lên 4ftrời xuống 5fđất, không 5gì không a8làm được, 8trong tim achỉ có 9thiên hạ. 2a © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 1bngực là bmuôn dân 9bá tính, clàm sao còn echứa nổi 7tư tình enhi nữ cơ 3chứ.”

Ta 8cảm thấy 1trong lòng 29Mạch Khê 8ckhông chứa 3anổi tâm ctình nhi bnữ cũng 3ekhông liên 5aquan nhiều 55lắm tới 3ta, nhưng b8nửa câu bđầu của ddẤt lại 3khiến ta cengẩn người, 19“Chiến 20Thần là bbnhững vị dthần đằng 8đằng sát 8khí, sao 7hắn có 1thể làm 9chứ? Rõ 96ràng hắn 2là một ddngười lương 78thiện.”

Suýt 39chút nữa bẤt phun 9ra một ngụm 35máu: “Lương 2thiện ư? bTam Sinh cô d2nương tin alà như vậy 5fsao?” Thấy 0fta gật đầu, a6Ất yếu 5ớt lắc 19đầu, nói: 4f“Trước d4kia có lần 4Ma tộc phạm 9bthượng, c9mang mười cevạn ma binh flên Thiên 22giới. Mạch d2Khê Thần fQuân dẫn eba vạn thiên dbinh giết 70sạch đại 0cquân Ma tộc, 96lấy ít 9thắng nhiều ekhông nói, csau đó còn 5chỉ huy 9quân đội 9tiến thẳng 6vào Cửu 2U ma đô, 1agiết toàn a4bộ, Ma vực 1máu chảy a2thành sông, 7mười năm 3akhông nghe e8thấy Ma aâm, Ma tộc f3từ ba tuổi 53trở lên e5đều bị 0giết sạch.”

Việc 7fnày ta cũng 04có biết bmột chút, 5ethời gian 4đó Minh 73phủ vô ccùng chật 71chội, lúc 25nào cũng 3nghe thấy 78tiếng khóc 2lóc văng bvẳng trong dđiện Diêm 95Vương. Cầu 4Nại Hà 79nhanh chóng 2bị sập. 1 © DiendanLeQuyDon.comTuy Ma tộc cbđều chết 14dưới tay 41Mạch Khê, fanhưng lúc 2chiến tranh, cngươi sống 7dta chết 9là chuyện e3bình thường, 1Mạch Khê 68thân là fChiến Thần, 18dùng võ 2lực chấn a1áp phản dloạn là etrách nhiệm ccủa hắn, 5fhắn trung cthành với 7tộc mình, dtrong lúc 0fchiến đấu, 1lạnh lùng btàn nhẫn 5cũng là 8điều đương 3anhiên.

Ta 2vỗ vỗ 07vai Ất: a8“Cảm ơn 3angươi nói f2cho ta biết fviệc này, bta về trong ctảng đá 1bchuẩn bị f2một chút.”

Ất engẩn ngơ: 6“Cô nương c3muốn đi e7đâu?”

Ta 88cười: “Ta b1muốn tới 6cNhân giới 72quyến rũ 5hắn.”

[1] 9Bỉ Ngạn dhoa có 3 0màu chính: 60Trắng, đỏ 7evà vàng. 58 © DiendanLeQuyDon.comBỉ Ngạn 7Hoa màu trắng 9gọi là e6Mạn Đà 3cLa Hoa (mandarava), a3Bỉ Ngạn 8Hoa màu đỏ 8gọi là 7eMạn Châu 1Sa Hoa (Manjusaka).

images


Tương 4truyền loài fhoa này nở 23nơi Hoàng bbTuyền, đa 0bsố đều e4cho rằng 4Bỉ Ngạn 88hoa nở bên dccạnh bờ 6Vong Xuyên dở Minh giới. 5 © DiendanLeQuyDon.comHoa có màu 8đỏ rực 65rỡ như a2máu, phủ 1eđầy trên 2ccon đường 9thông đến 9địa ngục, 2mà có hoa 27thì không ccó lá, đây 8là loài 8ahoa duy nhất dcủa Minh 79giới. Theo dtruyền thuyết 8hương hoa fcó ma lực, ccó thể 0bgọi về dkí ức lúc fcòn sống fcủa người 71chết. Trên 8econ đường d9Hoàng Tuyền 7nở rất 45nhiều loài a5hoa này, bnhìn từ 7xa như một 8tấm thảm 6phủ đầy ebmáu, màu a4đỏ đó e9như là ánh 4lửa nên f9gọi là 6a“hỏa chiếu 7chi lộ”, 3đây cũng c4là loài ahoa duy nhất cmọc trên 0dcon đường b8Hoàng Tuyền, d0và cũng b0là phong 78cảnh, màu 4sắc duy 6nhất ở 2nơi đấy. db © DiendanLeQuyDon.comKhi linh hồn 3đi qua Vong 3Xuyên, sẽ 1quên hết d3tất cả dbnhững gì 6khi còn sống, c5tất cả 5amọi thứ 1đều lưu elại nơi cabỉ ngạn, f6bước theo 24sự chỉ f7dẫn của dloài hoa 0bnày mà đi bađến địa dcngục của 7u linh. => 8Nguồn

[2] dThi vân: 3chiêm bỉ 9ekỳ úc, 4lục trúc 5cy y, hữu 6phỉ quân 62tử, như f6thiết như 7tha, như f0trác như eama, sắt 40hề giản 3hề, hích bhề, huyền a8hề, hữu 04phỉ quân 5etử, chung b8bất khả bhuyên hề, 8như thiết 7như tha giả, 6cđạo học eadã; như dtrác như 76ma giả, ftự tu dã; bsắt hề, 50giản hề fgiả, tuận e5lật dã; f6hích hề, ehuyến hề 7giả, uy 2nghi dã; ahữu phỉ 49quân tử, 5achung bất 85khả huyên 5chề giả, 3đạo thịnh 5đức chí ebthiện; dân 35chi bất 4năng vong d0dã.

Dịch 92nghĩa: Kinh cThi nói rằng: 65“Trông cbkìa trên cbkhúc quanh 2của sông 1Kì, tre xanh 5tốt rườm 4rà, [Nước 30Vệ] có 8người quân 6tử thanh atao, như 6acắt như 2giũa thật 36chăm chỉ, b4như dùi 94như mài 5thật tinh 5tế. Trang 25trọng nghiêm 3túc, xiết bbao uy nghi. 25 © DiendanLeQuyDon.comVinh diệu 09rạng rỡ 2cthay! [Nước cVệ], có 5người quân f8tử, mọi 7engười mãi f1mãi không f6quên”. f1 © DiendanLeQuyDon.comCâu “như 1cắt như 4giũa” là aanói việc 5học của 90người quân 4tử. Câu b“như dùi enhư mài” b7là nói việc 7trau dồi b6phẩm chất. 78 © DiendanLeQuyDon.com“Trang trọng 4nghiêm túc” elà nói trong c7lòng người 3equân tử 28cung kính acsợ sệt; 31“Vinh diệu frạng rỡ” 43là nói dáng 63vẻ người 7quân tử 78rất mực 8fuy nghiêm, 42có người 04quân tử, 4mọi người 9mãi mãi 5không quên” flà nói thịnh cđức chí dthiện, thì fcdân chúng b8không bao 97giờ quên. a © DiendanLeQuyDon.com(Thi. Vệ 6phong. Kì c0úc, chương d1, câu 1-9).

Đoạn 2trích trong 2thiên Kỳ 0cú 淇 澳 df, là thiên 95đầu tiên a7thuộc Vệ 9Phong 衛 fa風 , Quốc 11Phong. ngợi 34ca phong độ 9đẹp đẽ e3và đức 27tốt của fVũ Công cnước Vệ.

Tóm 8lại, câu 0thơ này 7có nghĩa 1dlà: Người 9equân tử d6phải chú 9ý tu thân, 7chăm chỉ 2egiống như bngười thợ 03làm ngọc 30“như cắt 07như giũa”, 0“như dùi 8như mài”.





Chương e2: Ngươi 4gọi ta một 87tiếng “nương dtử” đi…

Edit: dIshtar

Sau 5ekhi ta sắp a6xếp xong 23xuôi các 41công việc ffở Minh phủ, 57Diêm Vương 67tự mình e1ấn vào c9gáy ta ba 77ấn, mỗi 82một ấn 6blà một cckiếp sống a1ở nhân c3gian. Khi enào cả 8ba cái ấn 53đều biến 1mất, ta e3phải trở 5về Minh 35phủ, trông 9coi Vong Xuyên.

Dưới 0ánh mắt engưỡng 56mộ của 6các linh 8vật, ta 84một thân c1bạch y đi 1tới Nhân 8giới.

Những ccâu chuyện e3ở nhân bgian được d0miêu tả 92trong sách ecòn náo anhiệt, còn dthú vị, 7còn… nguy 12hiểm hơn 8so với những 6dgì ta tưởng 90tượng.

Ngày eethứ ba ở 3cNhân gian, eftrên đường 65đi tìm Mạch bKhê, ta đi engang qua a3một ngôi abmiếu, trong a5ánh nắng 0chói mắt, 3fta nhìn thấy 7cmiếu thờ d6Địa Tạng 4Bồ Tát, 9tôi cũng clễ phép 16đi vào lạy, 4vừa quỳ 4xuống, đầu dcòn chưa 27chạm đất, 78đột nhiên 9có một ehòa thượng 59lớn tuổi 4đầu bóng 10lưỡng cầm 1dao cạo eeđi ra. Hắn amỉm cười ctừ ái với 0ta, “A di f5đà Phật, 2thí chủ 69lầm đường aađã biết aquay lại, cquy y cửa 8Phật, đúng 97là một e3việc thiện.”

Ta 8ngẩn người, ecòn chưa 9kịp hiểu 0cra hắn nói bvậy là dcó ý gì, athì dao cạo 5trên tay 9hắn đã 2dtrực tiếp e“chăm sóc” 9cmái tóc 46trên đầu b7ta.

Ta 4là tảng 8đá, là 9đá Tam Sinh, 3ctừ trên 74xuống dưới, 5chỗ không eadễ dàng 5dphát triển enhất chính 9là tóc, e5chờ nó 0dài suốt 8ngàn năm 5mới thấy b3ổn ổn 5một chút, 3cthế mà 4lão lừa 7ngốc này bdám đối 6xử với f5ta như thế! 9Trong lòng egiận dữ, 1xoay người 6đạp hắn. b © DiendanLeQuyDon.comkhông ngờ 0dhắn lại 0là kẻ luyện ccông, dễ 7dàng tránh bđược một afcú đạp 68của ta.

Nụ 36cười hiền 53lành trên 00gương mặt ehắn đã 3biến mất: 30“Thí chủ 74có ý gì?”

Ta 1ngạc nhiên bhỏi lại: a5“Con lừa 4ngốc ngươi 7có ý gì?”

Hắn 6hừ lạnh 89một tiếng: c“Ta còn 5tưởng yêu 7fvật ngươi bthật tâm amuốn tới 3quy y cửa cPhật, chuộc 68tội ác 0nghiệt, chóa ra đúng 8là ngươi 0ftới khiêu 3khích!”

“Yêu bcvật? Ngươi 6nhầm rồi, 82ta không 7phải…”

“Hừ, 2âm khí trên 2người ngươi, datừ lúc 0ccòn cách 9eba dặm ta 6bđã cảm 6fnhận được, b2còn dám 44nói dối!”

Ta angửi trái 17ngửi phải, 0thật sự 4cũng không bbiết âm fkhí trên 1người mình bnặng bao 8nhiêu nữa, 31âm khí của 28con cá giữa b1sông Vong 5Xuyên còn enặng hơn ebta gấp trăm f2lần kìa. af © DiendanLeQuyDon.comMà lão hòa 5thượng 4akia cũng eckhông nghe 92ta giải aethích, cứ fvung dao cạo 1về phía 6ta, sát tâm 47ta vừa nổi clên lại 6nhớ ra mình 2elà người 1fcõi âm, f7Diêm Vương 8đã dặn 78đi dặn 18lại, tuyệt fđối không 82thể làm 1hại tính 7mạng con 9cngười.

Ta 2fthu chiêu, 66xoay đầu, 13bỏ chạy. ad © DiendanLeQuyDon.comHòa thượng ecđuổi theo 46ta trọn 0một vòng f6ngọn núi 1elớn. Trong elúc kiệt bfsức vì 1echạy trốn, 7ta thầm 06nghĩ sẽ 79đập cho 6con lừa 94ngốc kia 4fmột đòn, bcho hắn 8ngủ bất 3tỉnh nhân esự luôn.

Bỗng enhiên, một c9mùi thơm 12lạ lùng dlướt qua amũi, ở fMinh phủ, dchưa bao 1giờ ta ngửi ethấy một 27mùi thơm f1tuyệt vời dnhư thế, fabị mùi cthơm dẫn 4ddắt đi abtheo. Càng b0chạy càng 35gần, một 2biển hoa 0emờ ảo 0xuất hiện atrước mặt 22ta.

Bây 6dgiờ là ethời điểm dfcon người 0dgọi là 78Mùa Đông, bmà vật 97thể trong 7dsuốt bao 4phủ trên bnhững đóa 0hoa màu đỏ c1được gọi 7là tuyết. af © DiendanLeQuyDon.comNhưng ta fkhông biết 8loài hoa dnày tên dlà gì. Đi axuyên qua 8vườn hoa 0kỳ hương anày, thấy 19một tiểu dviện tĩnh clặng tọa 5lạc bên 06trong.

Ta dtò mò, đẩy 1cửa tiểu eviện rồi 54đi vào. 9 © DiendanLeQuyDon.comVừa bước 9emột bước, b3bỗng nhiên b5kim ấn Mạch 34Khê lưu 0lại trên 4cổ tay ta 6chợt lóe, dtrong lòng 85ta giật 8mình, đến 88gần đại d1sảnh, chợt 6anghe thấy afmột thanh 7âm dịu 1dàng của d5nữ tử, 5d“Ngoan nha, f6ngoan nha.”

Ta f0đẩy nhẹ bcánh cửa c6lộ ra một ekhe hở, 0lặng lẽ 1anhìn vào 0bên trong, 2fcó một 62thiếu phụ 0fngồi bên 36giường, 45trong lòng 13ôm một 1đứa trẻ 3sơ sinh. 0 © DiendanLeQuyDon.comTa tinh tế b9quan sát, 02nụ cười anày, khuôn 0mặt này, 3mũi môi 1này, đứa fbé đúng 67là bản 95sao của 90Mạch Khê.

Đúng ealà không bmất công asức lại fcó được[1]!

Nhưng 9hiện giờ 2hắn chỉ 2là đứa 62bé, đã 2quên chuyện 2kiếp trước, 69lại không 59thể nhận 4biết người 7khác, ta dquyến rũ 2hắn bằng 0cách nào 9cchứ? Không 23thì ta sẽ eở bên cạnh c2hắn, che 08chở cho fhắn lớn 4lên, không athể để cenữ tử 46hoặc nam 14tử khác cnhân lúc 95hắn còn 1nhỏ nẫng datay trên 34của ta được.

Ta 7đang suy 7fnghĩ, đột 28nhiên phía esau có tiếng 0hét lớn, f“Yêu nghiệt, 2ngươi trốn d1chỗ nào?”

Ta 4cgiật mình, 2enghiêng về 1bên trái, 1mở cửa cphòng “cạch” bmột tiếng, 6dngã vào ebtrong nhà. 75 © DiendanLeQuyDon.comDao cạo bfxẹt qua, 1ta chỉ nhìn 60thấy một anhúm tóc cfđen trước b3trán đứt blả tả.

Nằm 1chán nản, baánh mắt a7ta trống f6rỗng nhìn 7nhúm tóc 65đen dưới 9cđất.

“Á!” 84Tiếng thét b0chói tai 2của thiếu 86phụ kia 1sao lại 6xa xăm như fthế, mà flời Diêm 6bVương thiên eđinh vạn 57chúc[2] lại 5càng mờ 3ảo như 24mây bay.

Ta 78đứng bật 6edậy, linh 5lực ngưng 68tụ trong 6lòng bàn a1tay, mang 9theo âm khí eVong Xuyên bbngàn năm 2đánh về ddphía lão 4hòa thượng, 7mắt nhìn ethấy một 5chưởng c5này sẽ 6đánh hắn fvỡ óc, 8thì đột 0nhiên tiếng 38trẻ sơ 73sinh khóc cthét khiến 5lý trí ta a2tỉnh táo dtrở lại.

Ta 7di chuyển 8achưởng a1lực, đánh blên xà nhà, 1toàn bộ 9căn nhà 8gỗ bị edchấn động. e © DiendanLeQuyDon.comTa lộn người 0một vòng dnhảy ra 5ngoài. Dường 3cnhư con lừa 30ngốc kia 1đã bị 23chưởng 81lực của b1ta dọa mất 93hồn, mãi dmột lúc 72sau mới 1hồi phục eatinh thần, f0hắn nhìn 3ta, lại 8nhìn bản f6sao bé của 1Mạch Khê, 58đột nhiên 3nói với 4cthiếu phụ 7eđang hoảng 52sợ kia, d“Ấn đường 3dchu sa, hài fetử của bngươi không b7phải là 8người thường, emới sinh 49đã gặp d3yêu nghiệt, c1sau này nhất eđịnh sẽ 3fkhắc người 1nào ở gần.”

Lời 1này nói 0ra, khiến 88thiếu phụ 9ekia sợ hãi 6tới mức 9mặt cắt 4không còn 1giọt máu, 34ôm đứa 57bé, không 24biết phải alàm thế dnào.

Ta egiận dữ, 8“Lừa ngốc 32đừng nói d0bậy.” 4Ở Nhân 79giới, con 2fngười rất cbtin mất c7lời tiên 26đoán của 54hòa thượng eeđạo sĩ, ahắn nói 23như thế, 18đã hủy choại cả 1kiếp này bcủa Mạch 6bKhê.

“Hừ! fYêu nghiệt, 9vừa rồi angươi nhân 0lúc ta chưa cchuẩn bị 2đã đánh elén ta, lần bnày nhất bđịnh lão dnạp phải 54thu phục 08ngươi!”

Dao 5cạo trong 5atay hòa thượng f3lóe sáng 0kim quang, ehóa thành ethiền trượng, 28đánh về 1phía ta, 7lão hòa 7thượng fđó đạo 2dhạnh không 1acao, nhưng etrên thiền dtrượng 90có phật bquang làm e6ta không fdám nhìn 0thẳng. Địa c5phủ âm 4u, sợ nhất 1fchính là acthánh quang 9của Phật ctổ tây 1phương. 24 © DiendanLeQuyDon.comTa không 6cchịu nổi, 1liên tục 4lui ra phía 2sau.

Ta 3cứ nghĩ brằng, ta b2và lão hòa dthượng 27đó đánh 9cũng không abao lâu, 14ta là tảng 6ađá, định 9tính là ftốt nhất, 7đợi khi 6lão hòa 5thượng 6đó đánh 5nhau với 5ta mệt mỏi, 7fthì sẽ dedừng lại, 3tới lúc 84đó, ta trở 58về chờ bMạch Khê c5lớn lên 44là được. 2d © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 4lão hòa 4thượng 8còn bướng cbỉnh hơn aeta ba phần, dcoi trảm 1yêu trừ 2ama là sứ 03mệnh cả 1dđời. Lại 8echo rằng b2ta là “yêu 72quái” lợi chại nhất fdmà hắn b3gặp trong ccuộc đời anày, cho dnên hắn cdcoi việc 33diệt ta 2chính là 6nhiệm vụ f0trừ ma vệ 9đạo cuối 11cùng trong 5đời.

Ta 2đấu với c5hắn một 32trận, kéo a4dài suốt 6chín năm 0ở Nhân 13giới.

Chín 18năm!

Cuối e8cùng, cũng dkhông phải 6dlà hắn 2ebuông tha 9ckhông giết 85ta, mà là 9bị người b7quen của 8fta – Hắc 2Bạch Vô 6eThường achuynh đệ 54tới câu ahồn hắn 0đi…

Lúc anhìn thấy 4người quen, dta đang trốn 5trong núi bsâu, dáng f4vẻ chật 8dvật, nhìn 6athấy bọn e5họ câu 6dhồn con 7lừa ngốc d3đó, ta vui 1mừng ôm 3hai gã lắm 1alời đó 0khóc ầm 99lên. Nhân 5tiện còn 7fdặn bọn 2họ phải anói với 0Mạnh bà, 1dặn bà 4amúc nhiều 46canh cho lão ehòa thượng 7ấy một 5chút, để 8kiếp sau 2hắn cả b7đời ngây 0ngốc ngu asi, cả đời dđau khổ.

Xử f7lý lão hòa 0thượng 2xong, ta sửa 6soạn lại bdung nhan 1echín năm 3aqua không 0bđược chăm 63sóc một 7lượt, bay 9qua ngàn 97rừng núi 4sông mới 6tìm lại c3được tiểu 5viện lần 5trước gặp 61Mạch Khê.

a3Nhân giới 4chín năm, 0ta cũng biết aeđược loại 4ahoa màu đỏ 4kỳ hương 06ấy tên 7clà hoa Mai.

Nhưng fta lại không 50biết, thời 9gian chín enăm có thể 7biến một c5vườn mai 2tươi đẹp c7thành một 92vùng héo aúa như vậy.

Ta c7chậm rãi ftới gần 91tiểu viện 0kia, kim ấn 9etrên cổ actay lại 5lóe sáng. 2 © DiendanLeQuyDon.comCòn chưa 5bước vào 2trong viện, 5dđã thấy e6một đứa d7bé nhếch anhác cầm e0một cái 7achổi còn 04cao hơn hắn 25rất nhiều 78quét dọn a4khoảng sân ahoang vu. 1 © DiendanLeQuyDon.comThanh âm 33“sàn sạt” dnghe qua thật ethê lương.

Dường 2như cũng 5cảm nhận 4được có 25người đi 81vào, tiểu 3ehài tử 4quay đầu b6lại.

Ta 88nhìn thấy 6một đôi 8mắt trogn 25suốt, và bmột dấu 3chu sa đỏ 7btươi ở 9ấn đường. 1 © DiendanLeQuyDon.comLòng ta thêm aacăng thẳng, 94tay hơi run b1rẩy, kẹo 5đường 2cmua cho Mạch 53Khê rơi d3xuống đất.

“Ngươi 9là ai?” 0Hắn đi 8tới trước 1bmặt ta.

Ta 6ngồi xổm 3xuống nhìn 23hắn, thấy fbóng dáng 64mình hiện 7alên trong 7bđôi mắt 5trong veo d2của hắn, cdta dùng ống 7etay áo lau e7vết bẩn etrên mặt 51hắn, “Ta 7là Tam Sinh, ctới để aquyến rũ 5ngươi.”

Hắn 15nhìn ta chằm achằm, không enói gì, 63để mặc 1cho ta lau 4mặt hắn 06sạch sẽ. ae © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn quần 5áo trên 0người hắn 9rách tung 9tóe, trên d5cổ tay hắn ecòn có vết 09bầm xanh 29tím, nhớ d9lại dáng b6vẻ của 7mẫu thân(mẹ) 85hắn chín benăm trước, 0cũng không egiống là 77người nghèo 6akhổ, sao 55lại nuôi behắn thành dnhư vậy, bd“Nương f(mẹ) ngươi edđâu?” cTa hỏi.

“Đã 59chết.”

Hắn 11trả lời ethản nhiên 3như vậy 0khiến ta 3ngẩn người, bkhông phải dcon người 36đều rất 51để ý chuyện 4dsống chết 3sao? Hắn… 33Có lẽ vì 18còn quá 4bnhỏ, nên 22không hiểu f2sống chết 57là gì. Ta 30chỉ có 4thể tự 6fgiải thích bnhư vậy.

“Nương fngươi đã d8tạ thế, 7từ nay ngươi 30phải tự 1mình làm 8chủ cuộc d4đời, ngươi 3ephải nhớ 80kỹ, từ 0hôm nay trở a2đi, coi như 22ta quyến erũ ngươi.”

Hắn 7vẫn không ftrả lời 8ta như trước. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa gãi đầu, a6cảm thấy 0nói chuyện 8với một 0fđứa trẻ 25thật khó 2khăn, mà 9đứa trẻ cfnày lại 5cô độc, bkhông giỏi 7ăn nói, 44ta quyết 19định dùng 5ngôn ngữ 6đơn giản b5giải thích devới hắn.

“Nói ecách khác, 7dtừ hôm 3nay ta sẽ 7là nương 59tử (vợ) ccủa ngươi, 5atheo quy củ 9của con 38người, 3ta coi như a3là con dâu 7nuôi từ 4abé của e5ngươi. Nhưng b3điều đó akhông quan 4trọng. Quang 5trong là btừ nay về 7sau có ta e2ở đây, 3không ai 3có thể e9bắt nạt 2cngươi.” 0Đôi mắt 1hắn hơi a9hơi lóe a1sáng, ta 7xoa xoa đầu 9hắn, “Ngươi 7gọi ta một 02tiếng ‘nương etử’ nghe fchút đi.”

Im 3blặng trong 0chốc lát. 86 © DiendanLeQuyDon.com“Tam Sinh.” c4Hắn gọi 9như thế.

“Là 8nương tử.”

“Tam 62Sinh.”

“Nương 62tử!”

“Tam 2Sinh.”

“… b8Được rồi.” a0Ta chịu 8thua, “Vậy cgọi Tam 5Sinh đi.”

“Tam 2Sinh.”

“Ừ.”

Ta 9vĩnh viễn 8enhớ rõ, 4dngày nào dehắn cũng 9gọi tên 21ta vô số c9lần, mỗi 34lần cũng 5echờ ta trả e2lời xong 8mới bỏ 8qua. Mãi dsau này, cta mới biết 9được, 79hắn làm 86như vậy 7là có lý bddo, là từng 6có một 0ngày, hắn dacũng gọi 5etên mẫu dthân hắn 9vô số lần, dnhưng lại 37không nghe adthấy tiếng atrả lời.

Mạch 2dKhê vốn cflà Chiến 3Thần Thiên 7giới, tuy 20bây giờ 6hắn hạ 2bphàm lịch akiếp, là 8bmột người 1bình thường, 03nhưng vẫn 27phải có 14cử chỉ 88tao nhã như 8con người, aecho nên ta anghĩ đưa 5dhắn tới 0trường ahọc bài.

Cách 0nơi chúng 2ta ở không 7xa có một 3trấn nhỏ, 4btrên trấn fcó một fngôi trường, 8nhưng đám fbphu tử(thầy agiáo) trong 72trường 26biết được 3trước đây btừng có 81một lão f2hòa thượng 4tiên đoán 31số mệnh aMạch Khê, 59biết hắn e7sẽ khắc cngười nào 55ở gần, bcho nên không fchịu nhận ahắn.

Ta 4đưa cho b2Mạch Khê 4cầm một 3thỏi vàng 3dạo qua dtrường fmột vòng, 8cuối cùng 49phu tử cũng 19nhận hắn.

Ngày 05đưa hắn 7tới trường, ffta giúp hắn 2dbúi tóc, f1gương mặt 3hắn phản b4chiếu trên 7gương đồng, 1btrong ánh 8mắt có 0mấy phần 8lo lắng. 0 © DiendanLeQuyDon.comTa dịu dàng 89nói, “Ngươi 8còn sống deở nhân 9gian này bbmấy chục 8năm nữa, 91thì đi học 6cũng không 57phải thời 40gian quá 0blâu, ta có 2thể bảo bvệ ngươi 58bình an cả 8đời, nhưng c0ta càng hi avọng ngươi 2trở thành 79người có f7trách nhiệm, 2để cả 1ađời này ccó thể 7nở mày 1nở mặt. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐọc sách 3alà chuyện 9ecần thiết. a4 © DiendanLeQuyDon.comVào trường bnghe lời efphu tử, 4dù bọn 3ehọ không 4cphải thánh cnhân, nhưng 3trước mặt 1đệ tử, 44tốt xấu cgì cũng asẽ giả 9bộ kiêu 2engạo dạng achó hình 9người. 3 © DiendanLeQuyDon.comHãy học 5cho tốt.”

Mạch c6Khê gật dđầu.

Buổi 40tối, khi 57hắn trở 0về, trên d0mặt có 47vết thương, fbtím bầm 0một bên. 9 © DiendanLeQuyDon.comTa hỏi hắn, 16“Bị bắt cnạt?”

Hắn 1egật đầu.

“Có c9đánh lại 9không?”

Hắn calắc đầu.

Ta c9chăm sóc bvết thương fcho hắn 08xong, lại 04hỏi: “Kẻ ebbắt nạt c3ngươi ở 54đâu?”

Tiểu 3Vương mập 1emạp là 2con một 38địa chủ 74trong trấn, 3enhà hắn 6bgiàu có, dchậu viện 5cũng rất dlớn. Ta frất vui 0vẻ, sai 4ma trơi đốt csài phòng 3e(phòng chứa 3ecủi) nhà e5hắn, sau 64đó thổi 12một trận 5cgió nam, fdcàng làm 2lửa cháy 36to. Toàn 4bộ bầu 20trời quanh etrấn nhỏ f4đều đỏ cerực.

Ta cecảm thấy fcảnh này drất hoành btráng, dẫn dMạch Khê 7đi ngắm f1cảnh xung 2quanh, chỉ 9vào ngọn 97lửa đang 8eđốt cháy c1nhà Tiểu eVương mập 3cmạp nói: 83“Cười 6cthoải mái bđi.”

Mạc 5eKhê im lặng, 87hắn nhìn 96ta, “Tam 0Sinh, phu 7tử nói 1bphải lấy 2ân báo oán[3].”

“Mạch ffKhê, lúc fbhọc phải dbiết phân 1dbiệt rõ dràng. Phu ctử dạy 8như vậy 73là nói dối alừa ngươi fmà thôi. f © DiendanLeQuyDon.comNghe qua là 8được rồi, 3không cần flàm theo.”

Mạch eKhê nghe dlời ta nói bxong, đột 9nhiên cười 4elớn.

Thời acgian ở Nhân 72giới trôi 4qua cực bnhanh, chớp 5mắt một ccái, Mạch 7Khê đã 5ctới tuổi e8trưởng 2fthành.

Dưới 56sự dạy eadỗ tỉ 6mỉ của 99ta, Mạch dKhê trưởng 14thành trở 6thành một dquân tử 2ôn nhuận fnhư ngọc 1bkhông ngoài 77dự đoán 17của ta. 4 © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ acủa hắn 5lúc này bkhông kém cdgì thân 8hình ta gặp 3ở Minh phủ, c3người có 3ddáng dấp bdnhư thế 85cực kỳ 8hiếm thấy 6ở Nhân bbgiới, lại 51thêm Mạch 21Khê có trí 91tuệ phi 60thương, 98trở thành 42một người enổi tiếng cxa gần đều 3cbiết.

Nhưng, 9người sợ 9nổi danh 7dheo sợ béo, 01tục ngữ enày có thể flưu truyền 38như vậy, fđương nhiên bcó cái lý 1ecủa nó.

Đó 9là một 5buổi sáng 31sớm trời 0trong nắng 3eấm, ta đang 85nằm trên 7nhuyễn tháp 64(giường bêm) đọc 5sách, đang e0tới đoạn 0tài tử 6và giai nhân 1sau khi trải 90qua một 5bhồi đau 7ckhổ, bắt 5đầu tiến fbhành vận 2ađộng ư 5ư a a. Ta 24đang xem 17tới đoạn a7“động 07lòng” thì 9Mạch Khê dđi từ bên fngoài vào, 6hắn nhặt dáo gió và dáo lót ta ctiện tay 43vất dưới 94đất lên 19xếp gọn, 35rồi lại drót cho ta 8bmột chén enước nói: 62“Nằm mãi 5atrong phòng acũng không 28tốt, Tam f7Sinh nên 4ra ngoài ephơi nắng 25đi.”

Ta ađón cái c3chén, ánh c1mắt vẫn 96không rời 0khỏi trang 42sách, trả 8lời cho dcó lệ, 02“Mặt trời 07là độc 4dược với dta, không 09tốt cho 8sức khỏe acủa ta.”

Hắn 1cũng không d3tin lời 29ta: “Sáng 3nay tuyết f3vừa rơi, 22trong viện, f8hoa mai đã bnở, đi 0exem đi.” 36Ta nhìn hắn, 5fthấy trong bfmắt hắn 9lóe lên 41tia sáng 2dkỳ lạ, 15ta đành abỏ dở 8đoạn ư 35a kia, vui c1vẻ nói: 95“Được 2rồi, đi 0chơi với 86ngươi một dchút.”

Hắn 5bcười nhẹ, e1rất là 98vui sướng.

Ta cbám tay hắn 1adạo bước 16trong Mai 92Lâm (vườn 2fmai), đúng 5là hắn bakhông gạt ata, hôm nay 5hoa Mai nở e5rất đẹp.

“Mạch 4Khê, ngươi 80biết ta 88thích ngắm 2anhìn hoa 8mai đỏ b7nở trong 1ngày tuyết, 9nhưng có abiết vì 16sao không?”

Hắn 96nghĩ nghĩ, 0“Có lẽ adtính tình 0Tam Sinh cũng 29giống Mai 26này đi.” 16Ta dừng 5bước, nhìn d3hắn lắc 82lắc đầu, 8mỉm cười 7fkhông nói.

Hắn cbkhông hiểu, acũng mặc 7cho ta nhìn, cdần dần 2mặt đỏ 42lên, “Tam eSinh thích fnhìn ta à?”

“Thích.” fbTa lấy to 20đo khoảng e0cách đầu ehắn với cđỉnh đầu eta, hắn 2fđã cao hơn 75ta một cái 36đầu, ta 1bnghiêng đầu f6nghĩ nghĩ, 9c“Mạch 9aKhê, gọi amột tiếng 4‘nương 5etử’ nghe 41chút đi.”

Tai 8hắn đỏ f8ửng.

Ta a0nói: “Ngươi 81cũng đã b3trưởng 48thành, ta 2nghĩ ta làm 7con dâu nuôi c7từ bé nhiều 6năm như dvậy, cũng 2nên phù 0chính[4]. 6 © DiendanLeQuyDon.comNgươi xem 6ngày nào 5được thì 69thành thân 10với ta đi.”

Màu 0đỏ lan 65tỏa từ btai lan tràn fđến hai 4má hắn, 8yết hầu agiật giật, 3fmột lúc 6lâu sau, 9đôi mắt 6hiện ra fmấy phần 6ảo não, 8“Tam Sinh, 1ngươi, ngươi c9luôn…” 2Còn chưa 0nói xong, 8ta nghe thấy b2bên ngoài bMai Lâm có dngười nói eechuyện. ba © DiendanLeQuyDon.comTừ khi Mạch d9Khê có chút dfdanh tiếng, 70thường dxuyên có ccngười tới f9tìm hắn, 3lúc bình 6thường cta cũng không 3nói gì, 0enhưng hôm 09nay bọn 3họ cắt 5ngang việc eđàm luận 0hôn sự 9của ta, 4fsắc mặt 3ta khó coi, 42rất bực d1mình.

Tiếng cnói chuyện 36càng ngày 2càng lớn, 5Mạch Khê dcũng nghe 0thấy, “Tam bSinh, hình enhư có người 3đến, ngươi 6về phòng 8atrước đi.”

Ta 2ừ một atiếng, xoay 78người trở dvề phòng 6mình, về 1đọc nốt 4đoạn truyện bdở dang. 0 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 8dđi ra đại csảnh đón 0khách.

Tới 2trưa, cuối a1cùng Mạch 4Khê cũng ctiễn khách, 00lại trở 2vào phòng 59ta. Hắn d5ngồi yên cakhông nói flời nào, a3ta cũng không bnói lời 68nào. Tính 3kiên nhẫn 0của ta từ exưa tới bnay không 5kém, cuối d9cùng hắn 4cũng không acthể đọ 4với ta được.

“Tam 67Sinh.”

“Hmm.”

“Hôm 92nay người 0đến là 14tuần phủ bđại nhân.”

“Ừm.”

“Ông d3ta… Ông bta muốn 0fta tới kinh 8thành làm c5quan.”

“Ừ.”

Vẻ flạnh nhạt ccủa ta khiến 8eMạch Khê ddcó chút 1bbăn khoăn 0ckhông biết 9theo ai, hắn ccthận trọng 50quan sát 5vẻ mặt 7ta, giống 1dnhư hạ equyết tâm dnói, “Ta 9muốn đi.”

Ta 4lẳng lặng 4clật trang 0sách đọc 07tờ cuối 7cùng, kết 3bthúc câu 71chuyện, 1tài tử 3và giai nhân 0làm lễ ethành thân, c7kết thúc 52viên mãn bbên người 64mình yêu. 8e © DiendanLeQuyDon.comLúc này 4ta mới quay d9đầu nhìn bvề phía 9eMạch Khê, 0chỉ thấy 9dhắn trầm 4btĩnh nhìn 70ta. Ta thở 2cdài nói, d“Nam nhân 6chí ở bốn 1phương, cngươi muốn e3làm quan, abcũng không 6phải muốn e6đi đánh ccướp… eÀ, tuy rằng 4btính chất fetrách nhiệm decủa hai f4vị trí 3cnày không 53khác nhau 33là bao. Nhưng 78ở trong 1triều đình, 1cũng là 85một nơi cphát huy 3hoài bão, 7ata vẫn hi 9dvọng ngươi dbcó thể 90trở thành 9một nam 60tử hán 63đỉnh thiên 3alập địa[5]. 2 © DiendanLeQuyDon.comTới tận abây giờ 0ngươi mới 7có cơ hội. c © DiendanLeQuyDon.comĐại sự d0là quan trọng, 8còn nhìn bdta làm gì?”

Mạch fKhê lắc 0lắc đầu: d“Làm quan cccũng không fphải khát f9vọng của 08ta…” Má 3hắn ửng 0đỏ, “Nàng 14cũng nói 6ta đã trưởng 00thành, ta 24cũng luôn 49suy nghĩ etới lúc b3ta thành 38thân với 23nàng.”

Ta 08đang cầm 3chén trà, bngẩn người.

Hắn ccó chút 9bất đắc e3dĩ cười: 35“Nhưng, b8Tam Sinh, bnàng luôn 7anhanh chân d8hơn ta một 67bước.” feHắn nói, f“Ta muốn 32cùng nàng 1xây dựng 62gia đình, e2nhưng ta eblà một 2nam tử, f1không thể 1acứ để 8nàng nuôi accả đời. 30 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn d6dùng chính 78năng lực fcủa mình 78cho nàng 21cuộc sống f8hạnh phúc fmĩ mãn.”

“Tam 4Sinh, nàng cccó đồng a6ý chờ ta b1hai năm không? feChờ tới fngày ta đại f8công cáo 8thành, sẽ etrở về dthành thân bvới nàng.”

Ta 1không nói elên lời.

Trong aakhoảnh khắc 8đó, ta thật bbsự cam lòng flàm một dnữ tử dbình thường, a1chấp nhận 6cô đơn fphòng trống cchờ hắn 77trở về bsẽ nhẹ 7bnhàng gọi 75ta một tiếng 97“Tam Sinh.”

Nhưng 3mà hắn 0cmuốn chờ 5thêm hai 6năm, dù 1một tảng 2đá như c3ta kiên nhẫn dtới mức dnào cũng bkhông thể 1chịu nổi.

Một 05đêm trằn ctrọc mãi 9không ngủ 60được, 9bỗng nhiên dta ngồi 3bật dậy 8gọi: “Mạch 80Khê.” Ta 34biết rõ 0hắn không dfcó ở đây, danhưng vẫn 35muốn gọi ddtên hắn, e1giống như agọi như bcvậy, hắn bdsẽ lại cexuất hiện ctrước mặt 3ta.

“Mạch 2Khê.”

Ta ecứ gọi btên hắn 4như thế aba lần, 1ngoài tiếng 6gió bên 2ngoài phòng, 7fta không ehề nghe fthấy tiếng 6gì khác. 55 © DiendanLeQuyDon.comTa lại không bngủ được, cdứt khoát 1xoay người 3xuống giường, 98chẳng thu fdọn cái acgì, mặc dmột thân 1bạch y đi e6ra ngoài, cftrực tiếp 44tới kinh athành tìm 9ahôn phu của b3ta.

[1] 46Nguyên văn: 3踏破铁鞋无觅处, d4得来全不费工夫  Đạp ephá thiết 5hài vô mịch 2dxứ, đắc 3lai toàn c2bất phí 22công phu. 29 © DiendanLeQuyDon.comNghĩa là: 1với việc 4đang nôn 41nóng tìm ekiếm một c0thứ gì dđó, mất bbao nhiêu 63công sức 1cũng không 3cthấy, lại bvô tình d5có được.

[2] 04Thiên đinh dvạn chúc: 0adặn đi 2dặn lại.

[3] 8Đức Phật 30dạy rằng: e“Lấy đức ccbáo oán, 31oán ấy 85tiêu tan. aa © DiendanLeQuyDon.comLấy oán 2báo oán, 41oán ấy 7điệp trùng.”

[4] 0Phù chính: a1thời xưa 05là từ thiếp 5lên vợ.

[5] 6Đỉnh thiên 08lập địa: 2đứng ở 9đất, đầu 1echạm trời. e © DiendanLeQuyDon.comcó thể 1hiểu là 9f“đầu cđội trời, 6chân đạp 5đất.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 2d3: Ngoài 0Tam Sinh, akhông ai 51xứng với 3ta…

Edit: 65Ishtar

Kinh 0fthành, đối 54với ta cũng f5không xa 4lạ gì.

Ta bdtừng bị 6lão hòa eethượng 3dđuổi mấy 70òng kinh 5hành trong 7uốt mấy 21háng liền, 07ên đã đi 5ua rất nhiều 7cơi, cũng 3hông có a7ì đáng 2gạc nhiên.

Ta 3dốt ruột 4đi tìm Mạch 7dhê, lại 50hông muốn 44ho hắn biết 3a nhớ mong dắn như 80ậy, nên chông dám 33uang minh 0hính đại 0đi tìm hắn. 7 © DiendanLeQuyDon.comắn mới 16được tiến 28ử vào quan d5rường, dúc đầu ehắc vô eeùng vất fả, lại 9hông phải 8à người 3ổi danh. 9 © DiendanLeQuyDon.comỏi trên 34đường, d5ũng không fai biết. 6f © DiendanLeQuyDon.comài lần amuốn vào 2trong hoàng dcung tìm akiế,, nhưng 6xung quanh 6hoàng cung dtràn ngập 40long khí c1cuồn cuộn, 4aép ta không adthở nổi, 9đành phải 29từ bỏ.

Suy 4nghĩ một 1ahồi, ta 6quyết định 3fban ngày 7ở trên fechường 5chờ vận emay, buổi 1tối sẽ betới nhà ccác quan bđại thần 2atìm kiếm 8etung tích fMạch Khê.

Ta 04cứ tưởng 47rằng tự 7mình cố c6gắng đi 5tìm, tỷ alệ may mắn dgặp được 1Mạch Khê 8sẽ lớn 7một chút, bkhông ngờ 5rằng vận 3emay của 0ta lại vô 9cùng tốt.

Ngày 6ấy, dưới bánh nắng achan hòa, ceta đang cầm 8một củ 0hành tây. 2 © DiendanLeQuyDon.comVừa đập 2đập vào bquyển sách[1], evừa nhàn 6atản dạo 4bphố. Chợt 47nghe phía dftrước có 4tiếng ồn a7ào, dân 84chúng lục c5tục vây 93quanh. Ta dtò mò nổi 80lên, cất 0sách, hành 9tây vào 50trong tay f4áo. Chạy 3atới xem 39náo nhiệt.

Đúng 3là một 2tiết mục 43đặc sắc. d © DiendanLeQuyDon.comChính xác dlà tiết 2mục bạc ctình, hoa 04rơi cố fý, nước fachảy vô 5etình.

5cái người 6nước chảy 2vô tình 7kia lại achính là 1vị hôn 6aphu Mạch 78Khê của cta, còn hoa 9rơi cố 81ý, nếu 44ta không c2nhận nhầm, fthì chính 51là tiểu 2nữ nhi được fayêu thương 9fnhất của 6đại tướng aquân đương ctriều, Thi 9Sảnh Sảnh.

c5sao ta lại 4biết? À, 7đại khái bblà trang bsức trong 6ekhuê phòng bbcủa nàng bbcũng không 7tồi, mấy 32ngày nay 10ta bán được 2nhiều trang fbsức như 1avậy, cũng 9được khá 8nhiều tiền.

Bỗng cbnhiên Thi 8Sảnh Sảnh 8bngã xuống c6đất, giống a9như đau achân, đôi 3bmắt hoa 6đào ưu dsầu nhìn fMạch Khê. 68 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 0thờ ơ liếc 07mắt nhìn enàng một ccái, xoay bngười rời 8đi. Thi Sảnh 58Sảnh vội 3dbổ nhào 6về phía ftrước muốn cnắm lấy f9vạt áo e1Mạch Khê, f5không ngờ 28Mạch Khê ftránh được, 3khiến nàng 0ngã nhào 4dxuống đất 6bẩn hết dmặt mũi.

Đám 8người vây cxem hít một 25hơi, Thi cSảnh Sảnh 28chật vật bnằm úp d7mặt dưới ađất, lại d1quật cường dcắn môi, 3hốc mắt bđỏ sậm, 21thân hình 7mảnh mai, bkhiến ta 6fcũng thấy 98thương cảm.

4Mạch Khê felại lạnh fblùng nghiêm 3mặt, ngay 6cả một 4cái liếc 97mắt cũng 5không có, 1bước nhanh 3đi xa.

Hmm, 37ta xoa xoa 5cằm nghĩ, b2từ năm 5chín tuổi, 5là ta chăm 96sóc Mạch 7Khê, chưa 2cbao giờ 3hắn biểu ahiện với cta như vậy. 9 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ d6hắn ở f5bên ngoài cblại là dmột quân ctử lạnh 13lùng.

Tiểu ccô nương 74rất quật bcường, 3fMạch Khê dđi rồi, 4dcó người detới đỡ dnàng, nàng 2bcũng không 80cần, tự f7mình đứng c2dậy. Ta 1bnghĩ, nữ 8tử nhìn atrúng Mạch eeKhê cũng 5là một ccnữ tử 88có tâm địa 6thiện lương 62phân rõ d8phải trái, a8vì thế athi triển 43pháp thuật, 81chữa trị bvết thương 5trên chân c6nàng. Cũng 2không quan atâm vẻ ahoảng hốt 8acủa nàng, aeta xoay người cđi theo Mạch 4bKhê.

Mạch 2Khê đi vào 2fmột tửu 0fquán nhỏ. 4 © DiendanLeQuyDon.comTa đứng 7cạnh một bgốc liễu 8dưới lầu, 0không thể 3tới gần 3một tấc. 0f © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 50tửu quán b1này hôm bnay biến 8thành một ftửu quán a6không bình 3thường. 20 © DiendanLeQuyDon.comNó tỏa aera khí thế 0cuồn cuộn a4giống hoàng 8cung. Ta ngẩng d8đầu nhìn 23lên trên b0gác, có fcmột nam 83tử mặc 92lam y đang 8dựa cửa fsổ ngồi 5uống rượu d1một mình.

Hoàng 1dđế.

Hoàng ađế Nhân b5giới khá 1sáng suốt. f © DiendanLeQuyDon.comMà nay bốn cabiển thái 93bình, quốc cthái dân 6an. Là một 63thời đại 86không tồi. 30 © DiendanLeQuyDon.comChỉ tiếc flà đại 05tướng quân f9nắm quyền, akhiến cuộc 4fsống hàng cngày của 6hoàng đế f6trẻ tuổi 8fkhó có thể 77bình an, d6lúc này 41chắc đang 9nghĩ tới aflàm cách fnào có thể dđoạt lại 0quyền lực 7đã mất ftrên tay b0tướng quân.

Mạch 0Khê vừa 4tới kinh 5thành không 6lâu đã bcó thể fgặp riêng dhoàng đế, fccó lẽ hắn dcó cách 74giúp hoàng 74đế trừ 75bỏ mối b6họa lớn atrong lòng.

Ta 0fđang thầm 3khen Mạch bKhê thông d8minh, đột 75nhiên có emột người 67mặc áo d5đạo sĩ 2đi ra từ 7hẻm nhỏ 1fbên cạnh ectửu quán.

Đại bquốc sư. 28 © DiendanLeQuyDon.comThiên hạ 54này đạo asĩ là người 8lợi hại 0nhất. Ta f5nhận ra 3hắn, trước 18kia bị lão 6hòa thượng ddđuổi bắt, 6lão hòa fthượng d7còn năn cnỉ người anày đến dgiúp đỡ 0để thu 93phục ta.

Hôm 3nay thấy ffhắn, chắc 3chắn không 5thể thiếu 6một phen catranh đấu. d © DiendanLeQuyDon.comTa đang than 75thở mình 2mệnh khổ. 4 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 75đạo sĩ c3kia vừa 1anhìn thấy 26ta, lại 94xoay người 4brời đi. da © DiendanLeQuyDon.comTa đang thắc fmắc, đột 5nhiên nghe dthấy một 1tiếng gọi 75nhỏ từ 6bgác trên 0ftửu quán: 2“Tam Sinh.”

Đúng 3là Mạch cfKhê ngồi 0bên cửa acsổ đã 1nhìn thấy 3ta.

Không 93tránh được, 9dta mỉm cười bvới hắn, 62nói to: “Lúc 6enào ta cũng bnhớ chàng, 0không chịu 1nổi đêm 4ddài tịch 13mịch, nên 62tới tìm e3chàng. Chúng 2ta vẫn nên esớm thành 8thân đi.”

Lời 32này vừa d2nói ra, toàn 8dbộ đường 2cái yên datĩnh. Mạch a6Khê đáng dthương đỏ cbừng hai camá.

“Ha 8ha ha.” 3Sau lưng dhắn truyền 77tới tiếng ecười sang bsảng của 9ehoàng đế, 7“Một gia 5nhân to gan e3lớn mật dnha. Mạch 8Khê, ngươi 78đúng là b2người có 2diễm phúc!”

Mạch fKhê hành blễ với 4choàng đế 6một cái 2rồi vội avàng chạy 32xuống lầu. 7 © DiendanLeQuyDon.comTa cười atủm tỉm 2nhìn hắn. b © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 9bđi tới, 52như cố 47gắng đè fnén niềm 21vui sướng, 78nhướng 97mày hỏi: ef“Sao lại cftìm tới 92đây nhanh eenhư vậy? 9Ta còn tưởng 9rằng phải 1chờ thêm c6nửa năm fnữa cơ 8đấy. Một a3mình nàng 18tới đây 9có vất dvả lắm 0không? Có dgặp phiền a6phức gì a9không? Có 2đói không? eMuốn nghỉ bngơi không?”

Ta 07chỉ nhìn dhắn cười.

Mạnh 3Khê quan 5dsát ta cẩn fthận, lại 5cnói: “Là 8ta đã lo fflắng quá 6nhiều, làm 2dsao Tam Sinh 3eđể mình 52chịu thiệt 49được. 96 © DiendanLeQuyDon.comSao nàng dlại tìm bđược ta.”

“Vừa 40rồi nhìn 8ethấy ở f8ngoài đường.”

Mạch a2Khê đang 1cười, hơi 4hơi cứng 92đờ, vội bvàng giải 91thích với cta: “Tam 0Sinh, đó 4là…”

“Ừ, 0cô nương cấy thích 47chàng.”

Hắn 41cẩn thận bquan sát 6sắc mặt 6ta. Ta nói: 12“Khuôn d5mặt không 2tệ, vóc ddáng hơi 4thấp một dchút, không 94giống như 9fta đây xứng 40với chàng.”

“Điều 15đó là tất 1nhiên” 41Mạch Khê 8nghe ta nói 9exong, mỉm acười, “Ngoài 28Tam Sinh ra, ekhông ai bbxứng với 32ta…”

Ta d6vui vẻ vỗ avỗ vai hắn, 6“Hiểu 9được là 1tốt rồi.”

“Ta 4lên chào 4tạm biệt fvới bằng c0hữu, rồi 6dsẽ đưa 0fnàng về 4enghỉ ngơi.”

“Được.”

Hóa 0ra Mạch eKhên không 2ở trong 4hoàng cung, acũng không b9sống nhờ enhà vị ddđại thần 2bnào, mà ddtự mua một 3căn nhà dnhỏ đơn 4giản tĩnh demịch. Bài 9trí trong 1nhà, cũng 1không khác 1cgì Mai uyển 5nơi ta và 5hắn sống 0bcùng nhau.

Ăn 6atối xong, 30ta kéo Mạch 3Khê đi tản c9bộ trong 1tiểu viện.

“Kinh c6thành khác 9trấn nhỏ 1chúng ta fequen ở rất 53lớn, một 14mình chàng 0ở đây 8acó gì không a9thoải mái 53không?”

“Cũng 9không có 4gì không aethoải mái, 0chẳng qua a9sáng sớm bkhông thấy 23nàng dọn 1bát đũa ccho ta, về dfmuộn cũng 2không có ffai châm đèn 00rót trà ebcho ta. Lại dlo nàng ở c2nhà một 15mình, không 40biết có 9chịu chăm 3sóc bản 84thân hay 83không, cảm 0thấy hơi 39buồn.”

Lòng dta vui sướng 04cười thầm. b4 © DiendanLeQuyDon.comNắm tay 2hắn, nhìn 5ánh trăng 9dtrên đỉnh 3đầu, chậm brãi bước ctừng bước, a8lắc lư: 5“Mạch fbKhê.”

“Ừ.”

“Mạch bKhê.”

“Hử?”

“Mạch fKhê.”

“Chuyện dgì?”

“Chỉ 98muốn gọi 3dtên mà thôi.” cTa nói, “Mỗi blần gọi 9tên chàng, 56đều có bthể nghe 6thấy tiếng 6chàng trả 3lời. Đột 3cnhiên ta 13cảm thấy, d9đây là 41chuyện hạnh b2phúc nhất.

Mạch dfKhê mỉm 77cười. Ta 1clại nói 7tiếp, “Công 73việc ở 22kinh thành 7có vất 9vả lắm fkhông?”

Mạch 13Khê im lặng 76một lát, 9nói: “Có 1thể dùng 9năng lực dchính mình 28giúp người d1khác, có e5thể dựa evào hai tay 2chính mình 3làm việc 8cmình mong cmuốn, có angười vì 9việc làm dcủa ta mà avui vẻ, 4tuy rằng a3nội bộ dtriều đình 26lục đục 9ccũng không a4phiền lòng 25lắm, nhưng 9quyền lực 9eta đạt aađược nếu a8có thể 5fgiúp đỡ cdân chúng… 25Tam Sinh, b0nàng có 8hiểu được dccảm giác ethỏa mãn 28đến thế 77nào không?”

Lòng eta khẽ run, ecngẩng đầu 3dnhìn hắn, 2trong ánh 5mắt hắn alóe lên a9tia sáng a6đã lâu abrồi ta không 7nhìn thấy.

Trong dnháy mắt, 00ta cảm giác 4anhư mình 41gặp lại aCửu Thiên 0Chiến Thần 3ở Minh phủ 3năm nào.

Mạch cKhê như 5vậy, mới 5là Mạch 2Khê chân b3chính. Đột 35nhiên ta enhớ tới 96lời tiểu 7quỷ Giáp 3nói với 3ta năm đó: e“Mạch 8eKhê Thần feQuân là 59Chiến Thần e7Thiên giới, 0blên trời 7bxuống đất 7không có e3gì không 9làm được, 3cnhưng trong 97tâm hắn 76chỉ có 7thiên hạ. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng a7ngực có 7muôn dân 1bá tánh, 1blàm sao chứa 3nổi tư 4tình nữ 72nhi.”

Lúc 56đó ta không ađể tâm 87tới những 51lời này, 3nhưng hôm 94nay nhìn c1vào mắt aMạch Khê, b2ta mới hiểu 4được, aTiểu quỷ d3Giáp, một cngười quan 5sát tỉ 0amỉ đã bftiên đoán 35đúng.

Trong bbtim Mạch 3fKhê chỉ 79có muôn 26dân, mặc 08kệ hắn abiến thành acgì đi nữa…

Hôm dsau, Mạch 1dKhê vào 6cung. Ta vẫn eaở trong cfphòng đọc 4asách như 83thường 5lệ.

Còn 9chưa đọc dfđược hai dtrang, nghe 11thấy bên dngoài sân c0có những etiếng bước 0chân bước 9đều. Quan 18binh ư? Từ 4elúc ta có 83linh thức 9cho đến 53nay, chưa 1bao giờ 2tuân theo cquy củ. d © DiendanLeQuyDon.comTa từng 1bị quỷ 3tóm, bị 88Diêm Vương 24gia mắng, 12bị hòa cthượng 58truy đuổi, a2bị đạo 1esĩ đánh. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cho 0atới bây cgiờ vẫn 5không bị cquan binh cbao vây như 7thế này.

Đây 5là lần bcđầu tiên bftrong đời 8gặp phải, 9ta có chút dkích động.

Ta a1vẫn chờ dbọn họ eđồng loạt cxông vào, 3vây quanh 57ta, để aeta xem rốt 7cuộc đám fquan binh 0này có trận 4pháp thế bnào. Không 4bngờ đợi 6nửa ngày 7lại có 0tiếng đập d8cửa rất 5quy củ, bta hơi thất 0vọng. Chỉ b9có thể dra mở cửa.

6lẽ đám 6quan binh 3đã trốn 8vào một cgóc nào 2đó. Trước 79cửa chỉ 51có một 7ftiểu cô 4nương thanh 6tú. Ta nhìn anàng nửa 5ngày mới anhận ra, 3đây không 1aphải chính 6là Thi Sảnh 4Sảnh bị 1aMạch Khê 04bỏ mặc b1trên đường fdngày hôm 8qua đây a3sao?

Nàng 47thấy ta 1mở cửa, 74vẻ mặt bgiống như 14bị sét 8đánh ngang 15tai, thì athào tự 1dnói: “Thật 2sự có nữ dnhân sao, csao hắn 09có thể 3dẫn một 8nữ nhân 92về nhà.”

Thích 30là một 5cchuyện, 3fnhưng dây 2dưa tới f7cửa lại 9là chuyện 8bkhác, lòng 1dta không ebao dung được 0đến thế, 4cảm tình 6dbớt đi 5frất nhiều, dliền khoanh 47hai tay ở dtrước ngực, b0thản nhiên 6dựa ở 0cạnh cửa bnói: “Không 3sai, ta là fnữ nhân 3của hắn, atử nhỏ 7đã ngủ dabên cạnh 8hắn. Ngươi fcó muốn ffnói gì nữa d7không?”

Định 57lực của 3tiểu cô 71nương vẫn adcòn kém 2lắm, bị 0ta nói như 4bvậy, sắc dmặt trắng 4bbệch, lảo 52đảo ra d4sau hai bước, 21suýt ngã b4dưới đất. f © DiendanLeQuyDon.comTa nhíu mày 4dnhìn nàng, btrong lòng abcảm thấy 4không đành clòng nhưng 0lại thấy 0fcó chút 4cthoải mái.

Lúc 37này có một 5ephụ nhân 9trung niên 7đột nhiên c8từ bên 4cạnh xông 9ra, chỉ f9vào mặt ecta quát mắng: d7“Đừng 23hòng bắt 72nạt tiểu ethư nhà feta! Đừng 7để ngôn 58ngữ ô uế ecủa ngươi e5làm bẩn 3lỗ tai tiểu 3bthư nhà 2dta!”

Ta 4evô tội 8fhỏi lại. 6c © DiendanLeQuyDon.com“Nàng hỏi, f7ta đáp, 7trả lời athật, sao 48lại dơ 3bẩn?”

Sắc 75mặt Thi 36Sảnh Sảnh 7càng trắng anhợt. Phụ 22nhân kia 36mắng: “Yêu 3phụ lớn 7mật! Dám bvô lễ với dtiểu thư! 07Người đâu, 16bắt ả!”

Ta 4bất đắc 1dĩ day day 69trán, rõ 7ràng phụ 79nhân này 1cố tình 5gây sự 95mới đúng. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa còn muốn dnói lý với 13nàng một 5chút, thì 1echớp mắt 3một cái 3đã thấy 4một đám 68quan binh bbên canhm

Hai e2mắt ta sáng 3lên, hưng aphấn “A!” 52một tiếng. d © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân 56kia cũng 44hét lớn: a“Ả muốn 59dùng ám fkhí! Bảo avệ tiểu cthư!”

Khoảng e6khắc tiếng 0bkiếm rút 0khỏi vỏ 1khiến tóc 4bgáy ta dựng cđứng.

Ta 3há miệng b4thở dốc, 6cchưa kịp e1nói bốn dfchữ “dĩ 45hòa vi quý”, fcmột cây 6fđại đao 0đã bổ 1dtới trên 8đầu ta. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrải qua 6tôi luyện c3ở nhân 8dgian, tính 3tình ta đã 0kiềm chế 3rất nhiều, 4nhưng cũng bfkhông thể c6dễ dàng 49để người 42khác bắt 4enạt. Mắt d6ta nhìn trừng 64trừng vào 46gã lính dđầu tiên 4dxông tới.

Không 8tu luyện 4pháp thuật, 93phàm nhân 5này bị bfta dùng âm csát trừng, 78nháy mắt bchân mềm 52nhũn, “bịch” 1một tiếng 4aquỳ xuống 3lạy ta một alạy.

Đám bngười phía ffsau lại 68không thông 16minh, như 41ong vỡ tổ ađánh về 9phía ta.

Ta 63niệm một 0cái quyết, ecánh tay d3nhẹ nhàng dvung lên, 7toàn bộ e0đám lính a6bao vây ta 7bị đánh abay. Ta giận 2dữ nói: d7“Làm người c8phải làm 7chú ý quan 89sát, xem 93xét thời 9fthế.”

Thi 1Sảnh Sảnh 6dvà phụ bnhân kia 8abị âm khí fcquét qua, fengã xuống d0đất, giật 1cmình sợ 4dhãi nhìn 1ta. Ta tiến 28lên, vươn 7tay kéo phụ 2nhân kia 91đứng dậy, danàng quát e1to một tiếng, 66yêu quái, frồi ù té 09chạy. Ta fđành phải 4fquay lại e2đỡ Thi aSảnh Sảnh.

Nàng 4lại ngoan 6ngoãn để 74ta kéo lên, ata phủi 67bụi trên 89mặt nàng e7nói: “Thích 0một người, 24cũng phải 40giữ được 1etôn nghiêm 1fchính mình. a © DiendanLeQuyDon.comTừ nay về 7sau đừng 17tìm tới 2cửa tra 35hỏi nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comMất mặt 6không nói flàm gì, 6cố sức 3cũng không 1lấy lòng 1dđược. 6f © DiendanLeQuyDon.comÀ, còn nữa, a7ba kiếp 9của Mạch 8Khê đều 9bthuộc về fta. Nếu cngươi thật 6lòng muốn fquyến rũ 0hắn, chờ 9ahết ba kiếp d4rồi hãy atới.”

Ta e9nói những f4lời này 2đều là bsự thật, 69nhưng không 5cngờ lọt 18vào trong 7tai nàng 19lại có fcảm giác dkhác. Hốc 36mắt nàng 86đỏ lên, 93rơm rớm b8chực khóc, 2quay đầu 0bỏ chạy.

Ta 45dọn dẹp 08cửa nhà 1axong xuôi, alại bình a5tĩnh trở e7về phòng 12đọc sách. 35 © DiendanLeQuyDon.comTa nhớ là 8bvừa rồi dđọc tới 9đoạn tài 0ftử gặp bmặt giai a9nhân, giai 0fnhân vừa 4cưỡng hôn bctài tử. a © DiendanLeQuyDon.comTrò này bbđúng là d5không tầm 82thường.

[1] d5Sách mà 5Tam Sinh xem 8được gọi blà thoại a5bản: là 5một hình bthức tiểu 3thuyết Bạch 41thoại phát 8dtriển từ 22thời Tống, c7chủ yếu ekể chuyện clịch sử 57và đời d7sống xã chội đương 02thơi, thường ddùng làm 69cốt truyện 4cho các nghệ 5nhân sau 4dnày.





Chương dc4: Mạch 10Khê, cả 4đời trường dan…

Edit: 65Ishtar

Sẩm 2etối, Mạch 1Khê vội 7dvã trở 66về.

Ta 8fdựa trên 08nhuyễn tháp, 48liếc mắt 85nhìn hắn amột cái 95rồi lại 0tiếp tục 8đọc sách 69của ta. 4 © DiendanLeQuyDon.comHắn đứng 71ở cửa d7một lúc, 6fcẩn thận alại gần 17ta. Hắn angồi xuống 85bên cạnh agiường, 4ngập ngừng fmột lúc 4lâu mới 97nói: “Ta fnghe nói, 56hôm nay có 29quan binh dtới.”

“Ừ.”

“Tam 3cSinh…”

Ta 56ném sách 7sang một 6bên, ngồi 0thẳng người aedậy, nhìn 7hắn: “Chàng dmuốn hỏi 8dgì?”

Hắn 7mấp máy 66môi nhưng 4vẫn không 3anói được fgì.

Ta 2nói: “Quan 7fbinh bị 3ta đuổi, 7Thi Sảnh 5eSảnh cũng fbị ta đuổi 7ađi.”

Hắn 1nhìn ta một flát, có 0chút bất efđắc dĩ, 6cbật cười.

Ta 2nhíu mày, 4“Sao nào? d6Hóa ra chàng 8muốn kết 70hôn với b0thiên kim ctiểu thư ebnhà đại 88tướng quân, e5à, hóa ra bcta đến bkhông đúng 67lúc, làm bhỏng mối 9nhân duyên c1của chàng. 7 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 1chàng không eđành lòng, 31để ta tìm 62cô nương 2ấy về, 5ta thấy 4tình cảm dnàng ấy 9cdành cho echàng rất 65sâu đậm.” 05Nói xong, 3đứng dậy d6đi ra bên d8ngoài.

Hắn 79kéo ta lại, 00mặt hơi 6hơi đỏ 1lên: “Tam dSinh, nàng cbiết rõ 3ý ta không faphải như dvậy. Nàng… 3eLần này 38nàng có 5thể vì c8ta mà ăn 49giấm chua, ethật ra e3trong lòng 0ta rất vui. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám 4quan binh 0bnói nàng 3elà yêu quái, c1ngày mai 88muốn mời 1Đại quốc d5sư tới 24đây trừ 47yêu.”

“Đại dquốc sư 2ư?” Ta 5nghĩ tới 4elão đạo 3có khuôn 22mặt nghiêm 8enghị mà b8hôm trước 6gặp trong 65ngõ nhỏ 9ckia.

Mạch abKhê nhíu 4mày, gật 08gật đầu: 54“Tam Sinh, 1nàng có 6muốn tránh 44đi chỗ 3dkhác không?”

“Tránh?” 0Ta ngạc 86nhiên hỏi 8lại, “Vì 3fsao phải 27tránh? Ta akhông phải 94yêu quái.” aNhưng nhìn fvẻ mặt 03lo lắng 4của Mạch bKhê, ta chợt 7hiểu, “Mạch 45Khê, chàng b4vẫn luôn 7cho rằng 06ta là yêu 9quái sao? 99Chàng bảo 7cta tránh, 2là sợ Đại bquốc sư 6phát hiện 8dra thân phận 1‘yêu quái’ ffcủa ta?”

Mạch 3Khê nhíu dmày.

Ta 1gật gật 7bđầu lẩm 9cbẩm: “Cũng cđúng, ta eaở bên chàng 1anhiều năm 1như vậy, 9dung mạo 8không hề b2thay đổi. b © DiendanLeQuyDon.comLúc muốn b5nhóm lửa b6có thể d2nhóm lửa, d0muốn có 9bgió sẽ cccó thể etạo gió, 85chàng cho 0arằng ta d7là yêu quái 5bcũng là 6ađiều đương 0nhiên. Hiện 7cgiờ chàng dsợ ta sao?”

Nghe 28ta nói xong, 9sắc mặt 7Mạch Khê 0dthay đổi, 1rõ ràng 3là tức ddgiận: “Vì 80sao ta phải d0sợ nàng? 8Nàng là 7yêu quái bthì sao chứ, 3ta chỉ biết 4Tam Sinh của efta chưa bao cgiờ làm chại ta, a2ta cũng không 0phải là f1người vô 0tâm, trên dathế gian 6này ai đối f6xử với b9ta như thế 0fnào ta đều 0biết. Mà 73Tam Sinh nàng 5cũng không dbphải là 8yêu quái 4alàm nhiều 81việc ác, 8dù nàng 84có yêu quái, 0thì cả 5cuộc đời 3này của 9ta chỉ yêu a0thương một 17mình yêu b3quái như 4nàng!”

Hai 9dchữ “yêu 03thương” f1khiến ta 23rất vui, a5khóe miệng bfkhông kiềm ađược khẽ 6cong lên.

Tính 5tình Mạch 5aKhê rất e6tốt, đối 5với ta lại 3càng dịu 4dàng, chẳng 5bao giờ 2ethấy hắn c4giận dữ 1như vậy, 8ta cũng cảm 21thấy rất 9ngạc nhiên, c“Vậy chàng esợ cái 68gì?”

Sắc 7emặt hắn dcứng đờ, 7abị ta nói cthẳng tâm e7tình khiến 8hắn hơi clúng túng, 3etrầm mặc 7một lát, d3mới khẽ 8thở dài, 0a“Tam Sinh, 12ta sợ nàng 9bị bắt eenạt.”

Ta 3nghe xong dcảm thấy 66buồn cười, behỏi lại: 0“Chàng 1avẫn còn 03nhớ hậu aaviện nhà 56Tiểu Vương demập mạp fchứ?”

Hắn 9flườm ta 3bmột cái, 9“Một cây 6ccỏ cũng 8không còn.”

Ta e2hài lòng 1gật gật 8đầu: “Bị 7bắt nạt ccũng không 44sao, chỉ 34cần đánh 04lại là 9được. 3 © DiendanLeQuyDon.comLà nương 4btử của 24chàng, cái 4gì ta cũng cdcó thể 72chịu được, 73nhưng không fchịu được 4bị ức 41hiếp. Chàng c9không cần 32phải lo elắng chuyện 4này thay 6ta nữa.

Mạch 1Khê bị dta trêu chọc, 3mỉm cười. 1f © DiendanLeQuyDon.comKhông nói 2gì nữa.

Đến cflúc rửa 87mặt, ta 7thấy trên 1ống tay 7áo hắn 66có một 09vết rách fkhông lớn bblắm, thắc 15mắc, “Làm bcsao vậy?”

Mạch 4Khê dấu 9aống tay 01áo ra sai: e9“Không 9fcó gì, hôm 37nay xích 86mích với 6một vài 2tên lính, a8xảy ra xô axát nhỏ 8ấy mà.”

Ta fvươn tay: 6a“Cởi áo 25ra, ta khâu 72giúp chàng.”

Đốt adnến, ta 67ngồi khâu c6lại vết 52rách kia, 6Mạch Khê fngồi bên cfcạnh, nghiêng d5đầu nhìn 0ta khâu áo 2dgiúp hắn, 2trên môi fthường 2trực nụ 9ccười, dường 0như đây e8là một 66việc dễ 5dàng khiến 0engười ta f2thỏa mãn.

“Xong 5rồi.” 2Ta đưa áo 90cho hắn, acthấy trên fmặt hắn 7ftràn đầy dthỏa mãn, fđột nhiên 9ta hỏi: 9“Đương 87kim hoàng 1ađế là cmột minh acquân phải 1không?”

Mạch c4Khê nhận ebáo, nói: e4“Là thánh 8quân.”

Ta bgật đầu, cf“Vậy còn 9Đại tướng 12quân đang bnắm binh 6quyền, là dbmột tướng 3equân tốt 0chứ?”

Mạch cfKhê nhíu 9emày, “Nếu 5luận về ecầm binh a5đánh giặc, 8cđúng là 8một nhân btài, nhưng 80bình trị cethiên hạ, 5btrị vì 7equốc gia b5thì lại c4không cần 0atâm huyết asa trường 9của ông dta.”

Ta 2blại gật 8đầu: “Diệt 6dông ta, cuộc 5sống dân 9echúng sẽ asống tốt 7hơn?”

“Bỏ eđi sự kiềm 5hãm của 8Đại tướng 47quân, Hoàng 2fthượng e4có thể dathuận lợi 0fđưa ra cải 9fcách, cuộc f1sống của adân chúng 96sẽ tốt 95hơn nhiều.” fMạch Khê 0khó hiểu denhìn ta: e“Sao tự dnhiên Tam f9Sinh lại ecó hứng cthú với f6chuyện này?”

“Nếu 3chàng có 3dthể giúp ddân chúng 1trừ bỏ 5Đại tướng 93quân, chàng 1sẽ vui chứ?”

Ánh 47mắt Mạch 79Khê sáng 1crực, rồi 1lập tức 1cúi mắt 5che đi tia 7sáng ấy, 2d“Tất nhiên.”

Ta bdgật đầu: a6“Đêm đã 3khuya, ngày e5mai chàng 0có phải 2làm việc, 68mau đi ngủ 1đi.”

Khi bMạch Khê b1thổi tắt 5ánh nến 9trong phòng, c6ta vẫn ngồi 2dở mép giường f5như cũ, 7mở to mắt cnhìn ánh 3trăng ngoài 86cửa sổ.

Làm fsao Mạch 6Khê có thể dvô cớ xích 8mích với fngười khác. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa gộp tất 8cả mọi afchuyện xảy dfra trong ngày chôm nay nghĩ 4lại, trong eclòng cũng 2hiểu được, bchắc chắn 1là hắn 0nghe thấy 2có người 3anói ta là 6yêu quái, 00lại nghe 16thấy ngày ccmai Đại 3quốc sư 75tới đây edbắt yêu, 8bnhất thời 0không kiềm aechế được 04mà xô xát evới người 0ta.

Mạch 0bKhê là người ctrầm tĩnh, 9amà hắn e4làm quan a2không lâu, 12dù được d5hoàng đế 62tin dùng, fnhưng ngay 01cả một 87nơi ở, 8ahoàng đế ccũng không 6cban cho hắn, 0có thể 1thấy được dđịa vị 12hiện nay 3của hắn c3trong triều c3vẫn rất 0fyếu kém.

4sáng nay 64ta ra tay avới phủ 73Tướng quân, clại càng ckhiến Mạch 5Khê phải 6đứng mũi 4dchịu sào.

Đúng e4là ta không 17giống với 5người thường. 4 © DiendanLeQuyDon.comNgày mai 6aĐại quốc d9sư tới, 25nếu hắn fnói mấy 86câu đại 4loại như 8“Âm khí bquá nặng.”, a“Không 74phải là 84con người.”, 9thì Mạch fKhê cũng b7sẽ không acó tương 1elai trong efchốn quan 2trường…

b1thế nào 7đi nữa, bbcũng không a2thể làm 1liên lụy 52tới hắn.

Ta 1nhớ tới dánh mắt bsáng như 7ngọc của 06Mạch Khê d9khi nhắc e3tới lý 5tưởng sống dcủa hắn. 33 © DiendanLeQuyDon.comNiệm thuật 42ẩn thân, c7đi vào phòng 82Mạch Khê. e © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn gương 43mặt đang asay ngủ 1của hắn, 1nói: “Nói 91cho cùng, 4ba kiếp 60này cũng 2là chàng bfhứa cho 4eta. Dùng fnửa đời fcòn lại cbthay chàng 6chắn kiếp 8cũng không bsao. Huống ahồ kiếp 8này ta còn b7là nương ftử của 27chàng, chuyện btướng công emuốn làm, 5ta sẽ dùng 38toàn lực 0giúp sức.”

Ta 4ngồi bên 9dmép giường 2hắn, cúi 3fxuống, nhẹ anhàng đặt 9alên môi bhắn một bnụ hôn: 71“Mạch 8Khê, cả eđời trường 5an.”

Sáng c2sớm ngày 7hôm sau, ecó thánh 0chỉ triệu 3Mạch Khê 2vào cung 6egấp, trước 7akhi rời ccđi, hắn ddặn dò 08ta một hồi, 2nếu có 33Đại quốc 2bsư tới b5đây, nhất b4định phải 2kéo dài 8thời gian a6chờ hắn 6trở về. ea © DiendanLeQuyDon.comTa thuận 43miệng hứa.

Hắn cvừa đi 0không lâu, amột đạo 8asĩ ăn mặc b3có chút 9tiên phong 85đạo cốt[1] 53đến. Quốc esư này, enhìn bề e3ngoài rất 4btrẻ.

“Ngươi 2cthật to fgan, giết e5Không Trần c5đại sư d8xong vẫn 7adám vào akinh.”

Đây 4là câu đầu ctiên mà 8Đại quốc 64sư nói với 77ta, ta ngẩn 0fngơ một 72lúc lâu 4mới nhớ 3ra, Không 5aTrần đại 1sư mà hắn cnhắc tới dcchính là 18lão hòa cdthượng 05đuổi bắt 2ta suốt 66chín năm, d“Không 93đúng, là 1hắn chết f7già, chẳng 6eliên quan 2gì tới 6ta. Ta không 4phải yêu aquái, càng 72không giết cngười.”

Quốc f6sư cười 0flạnh, “Âm akhí bức fngười, 6nếu không ephải yêu, ethì ngươi dcó thể enói ngươi 99là vật 5gì?”

Nếu dta nói chân b8thân của 1ta là đá 69Tam Sinh bên bbbờ Vong 76Xuyên, sợ d9rằng hắn dcàng nói 5dta là quỷ 5quái. Ta fcân nhắc 9một lát, 1cnói: “Ngươi dđịnh làm 83thế nào 5để khẳng 8định ta 1là yêu quái.”

“Đúng 2hay sai, thử aTam muội 6chân hỏa ccủa ta là 8dbiết.”

Ta 9nghĩ nghĩ, 2gật đầu acđồng ý: d“Được, 3nhưng ngươi 2phải sắp 49xếp một d9nơi có nhiều fngười, 56dựng một abgiàn hỏa 0thiêu để abthiêu ta. ca © DiendanLeQuyDon.comCho toàn 2thể dân 6achúng chứng 3akiến, sau fkhi đốt e4xong, chứng 0minh được 20ta không 6phải yêu d0quái, ngươi ephải dùng 45thân phận 25Đại quốc csư của 6ngươi tuyên aecáo với fdthiên hạ, 9dlà ngươi bgiết nhầm 8người.”

Hắn 5dngây người ebchấn động, bbsửng sốt 8cmột lúc d7lâu sau mới 1nói: “Đừng d7hòng giở d3quỷ kế!”

“Haiz. bd © DiendanLeQuyDon.comNgươi là emột người 4tu đạo, 15sao tâm tư 59lại không 8dthuần khiết avậy. Thôi, cta cũng đang 6vội, bây 2giờ, ngươi c4nhanh chóng 3thiêu ta edđi.”

Ta 9bước nhanh 4ra ngoài ccửa, còn 2hắn lại a5giật mình 9đứng trong 23phòng, ta d5khó hiểu anhíu mày, bquay lại 54kéo cánh 74tay hắn, 8“Sao lại bbgiống đàn c9bà như vậy, 59lần trước 2blúc ngươi dvà lão hòa 9ethượng 4ekia đuổi 61giết ta, 9acũng đâu acó do dự 94như vậy.”

Đi 5btới chợ cbán thức c6ăn, đã 6có quân flính dựng 83một giàn dhỏa thiêu, 6cta nhìn thấy dmấy tên clính này a0rất quen 1dmặt, nhớ 6ra chính 2blà đám dlính trong 95phủ Tướng 7fquân. Bọn 21chúng thấy dta bình an 71kéo Quốc e5sư tới 1đây, đều c6choáng váng. a © DiendanLeQuyDon.comTa xoay người eenhảy lên d1giàn hỏa cthiêu, thân 7hình phóng b6khoáng thoải 7mái nhìn 6dân chúng bvây quanh.

Ta a7tự dùng 23dây thừng aftrói mình aqua loa, lao 9axuống vẫy cdvẫy Quốc 7sư: “Haiz, 54xong rồi, f7xong rồi.”

Đến ddlúc này aĐại quốc 18sư vẫn 93chưa ra tay, chắn nhíu amày nhìn aata. Ta cũng fnhìn lại 3hắn.

Đột enhiên, từ 3bên cạnh 2có một 9phụ nhân 7lao ra, chính 6là nữ nhân 06đi cùng 2Thi Sảnh dSảnh tới b5cửa khiêu dkhích ta 05ngày đó.

Nàng 25vừa nhìn 1bthấy ta 2đã rống 97to: “Chính 3là ả! Ả f0là yêu quái! 57Ả mê hoặc 3thần chí 0quan Thượng 66thư, ra tay ehạ độc 83thủ tiểu 8thư nhà a1ta, khiến 7tiểu thư 6anhà ta đến 6bây giờ 49vẫn bất btỉnh. Quốc 9sư, Đại 12quốc sư, fngài nhất 88định phải 1trừ bỏ 1yêu nghiệt fnày giúp 83chúng ta, 8diệt trừ 49hậu hoạn!” 6Nàng giữ 8fchặt tay 1áo Quốc dsư khóc bflớn, màn efkhóc lóc 6này khiến b7người nghe c3rơi lệ, 4nghe thấy drất thương 9tâm. Nếu d9người mà 76nàng chỉ 1thẳng vào b7mặt mắng 8mỏ không bbphải là bta, e là deta cũng sẽ 5đứng về bphía nàng.

Ánh 1amắt Quốc 53sư lạnh 5lẽo, khẽ 0phất tay eáo đẩy 15nàng ra, 8lạnh lùng 44hỏi ta: 0“Ngươi e1còn gì để 8nói nữa a0không.”

Ta 8thở dài: 32“Ta không cphải yêu 9quái.”

Một 05quả trứng 6gà ném vào c5quần ta, 6một đứa 9bé ăn mặc 7fcao quý từ 61trong đám bbngười chui 3ra, nhấc ftay ném một dquả nữa 1vào người 22ta: “Ngươi 2bắt nạt 51tỷ tỷ! 06Ngươi là 9người xấu! 4Ngươi cướp b9người trong flòng của 92tỷ tỷ! 9Rõ ràng cMạch Khê aca ca thích ctỷ tỷ, cđều là c6tại ngươi!”

Nhìn f8hai quả 8atrứng dính b7trên quần 5áo, ta cau fmày, mà 5dđiều khiến 8dta tức giận fhơn  nữa, bchính là fhai câu cuối 0acùng của bdnó. Ta cười 8lạnh một 0tiếng, cử 8động đầu 15ngón tay, 7thằng nhóc d1đó bị 71ta nâng lên 6giữa không 3trung: “Tiểu e9tử, tỷ etỷ ngươi f6thích hắn, fnhưng mà 7hắn lại 2thích ta.”

Thằng 9nhóc giãy ecdụa giữa dkhông trung. 15 © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân dtrung niên e1đang khóc 8lớn, càng f7gào thất 75thanh: “Yêu anữ, đừng cbhãm hại 1tiểu thiếu 2gia nhà ta.” 58Dân chúng bxung quanh f9nhao nhao 88bình phẩm.

“Không 3được làm 8ahại người 4khác.” eQuốc sư 8quát lớn, 6cta chỉ cảm 0cthấy dây athừng trói adtrên người 2xiết chặt, 5ngón tay ayếu ớt, b7thằng nhóc b2kia từ giữa b6không trung 9erơi xuống, 6bphụ nhân ckia nhanh a7chóng đỡ eđược.

Ngay fsau đó cả 8người sáng 1rực, một 4dmồi lửa 5từ dưới 8lòng bàn cbchân dấy 1lên.

Tam dmuội chân cahỏa.

Đúng 3dlà phàm 7nhân này 9luyện được 8Tam muội dchân hỏa, 86không dễ 4dàng a.

Thực 5ra ta rất 97sợ lửa, 3linh vật 40ở Minh giới cakhông có fmấy ai không asợ lửa. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu 3emuốn phân ebbiệt yêu 8cquái và ecác linh 01vật khác, 5ddùng lửa 8chính là 4ephương pháp 6thích hợp 3nhất. Bởi dvì yêu quái ckhi bị thiêu 4ccháy sẽ 96để lại fnội đan, dfmà linh vật dhoặc con 56người khi ebị thiêu 68cháy lại 3không để d9lại cái f0gì.

Ta 45cũng không 8bsợ chết, bbởi vì 7exét theo acmột góc 0độ nào 91đó, cho eetới bây 15giờ ta vẫn 99chưa từng 8sống. Con 6đường 3dHoàng Tuyền, 0sông Vong 0Xuyên là 6cố hương 26của ta.

Ta 27vốn sinh 8ra ở vùng 1đất chết.

Lửa 3fcháy khiến 14cả người 8ta đau nhức, 8trong lúc 90hoảng hốt, 8ta lại gặp ccngười quen. 3 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ e5đứng ở agiữa không 3trung nhìn 4ta bị lửa 20thiêu cháy. f © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 88chào hỏi cdbọn họ, 3fnhưng lại 73đau tới 5bmức không dthể làm 4bgì được.

Không adbiết qua 9abao lâu, 8fcơn đau bctrong người 17ta giảm cdần, Hắc 98Bạch Vô eThường 0fvừa chuyển 1dtay, ta đã 52tới bên a9người bọn 71họ. Đã 64lâu rồi 08thân mình 67không nhẹ 06nhàng như fvậy.

“Ha 1ha.” Hắc e4Vô Thường bvỗ vai ta accười lớn: d3“Đã nhìn 2fthấy nhiều 31kẻ chết 98kiểu này, 9nhưng Tam aSinh à, dáng 7dvẻ bị dfthiêu của engươi khiến 3hai ca ca cđều chấn 0động.”

Vẻ f2mặt hắn 5vui mừng 4như thế, 2khiến ta bcũng không 1biết nói 4gì cho phải, f2chỉ có 2thể chắp btay khách 9sao nói với 43bọn họ a0vài câu, 12quay đầu 9dnhìn xuống. e7 © DiendanLeQuyDon.comDân chúng d4xung quanh 45và phụ a2nhân kia f9đều vui 42mừng không bngớt, reo fhò gọi 87tên Đại 09quốc sư. 38 © DiendanLeQuyDon.comMà quốc 25sư kia một 4mình đi 94lên đài 62cao, hai mắt anhìn chằm 3chằm đống 1tro tàn một c2hồi, sắc 8mắc dần 66dần tái 4nhợt.

“Đi 8thôi, trở 6fvề kể dchuyện với 33hai ca ca 2xem, cuộc 90đời này ccủa ngươi 8trải qua 75thế nào.”

“Đợi 99một chút, 4hai huynh 61đứng đây bchờ ta một flát, ta… 2aTa còn chút eviệc chưa 46xong.”

Hai 50người bọn 6họ liếc 8dnhau, Bạch 53Vô Thường 6fnói: “Chiến aathần?”

Ta 6gật đầu.

“Nhanh clên.”

Long 94khí hoàng bfgia vẫn 9cuồn cuộn 0như trước, dcũng may fhiện giờ ata đã thành 9linh thể, 2fđi vào cũng 0dễ dàng 9hơn nhiều.

Lúc 9bta nhìn thấy 2Mạch Khê, 5hắn đang 0đứng đối b2diện án 4thư của cahoàng đế.

Hắn 0khom người 1fnói, “Xin bahoàng thượng e6có thể bbảo vệ 2thê tử 24của thần 96bình an.”

Hoàng 1đế nhấp f5một ngụm 7atrà nói: d“Chẳng b4qua chỉ 2là một aenữ tử 9mà thôi.”

“Hoàng 1thượng, dTam Sinh chính 60là mạng 1sống của 65thần.”

Lòng cta chấn 2động, tràn 59đầy ấm e3áp. Dừng 9lại bên bngười hắn, 8cvòng tay beôm hắn 6từ phía 1sau: “Mạch 0Khê, có 7thể gặp abđược chàng, 06tam sinh hữu 8hạnh[2].”

Mạch 9aKhê cứng 1người, abhắn mạnh fmẽ quay 36phắt về 4phía sau. d © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 4xuyên qua 60thân thể c5ta, không 1biết dừng abở nơi nào.

Dường cnhư cảm 38nhận được a7điều gì, 7đột nhiên 8Mạch Khê 6chạy ra e1bên ngoài.

“To 2gan!” Thái 3giám bên angười hoàng d8đế quát. 4e © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế 2egiơ tay ngăn 8cản thái 7giám. Mạch 8Khê đi ra a8khỏi đại 3ađiện, chạy 8gấp ra khỏi bdhoàng cung.

Ta 9alẳng lặng fđi theo hắn.

Trước 48tiên hắn 7trở về f7nha, thấy ftrong phòng btrống rỗng 9không bóng 7người, 1sắc mặt d5trắng bệch. b6 © DiendanLeQuyDon.comĐứng yên 6btrong chốc 7lát, lại 8chạy vội c5ra ngoài, 3ở trên dđường 4chắn hỏi athăm không dít người, 5cuối cùng ecũng lảo 39đảo chạy 6btới chợ.

Lúc 46đó Đại 9dquốc sư fadang đứng dtrên đài ecao, tay cầm 2một vốc 66tro, nghiêm 8trang nói: 69“Ta lấy edanh nghĩa 59Đại quốc efsư, làm ccsáng tỏ 8thân phận 6của Tam c1Sinh, nàng 2không phải 8là yêu quái.”

Lúc 08này, dường 0anhư những ftiếng ồn beào bên tai 6đều biến cmất, ta 95chỉ nhìn 40thấy ánh cmắt trống 4rỗng của 0Mạch Khê, blảo đảo clùi hai bước.

Ta 04muốn tiến 3tới đỡ bhắn, nhưng 8tay lại 74xuyên qua cdthân thể 1ahắn.

Ta 0akhẽ thở c3dài.

“Tam 1Sinh…” fHắn khẽ egọi tên 9ta, chất 2cchứa nỗi adđau không 8enói được 11thành lời.

Ta ebđáp: “Ừ.” 9Lại giật fmình nhớ ara, bây giờ chắn đã b0không còn dnghe được 8tiếng ta, 72cũng không 5thể nhìn athấy ta 2enữa.

“Tam 0Sinh.”

“Ta 4đây.”

7atrong mắt 1hắn, ta ađã qua đời.

Trong c2cuộc đời 3bMạch Khê, aTam Sinh đã 2ekhông còn c7tồn tại.

[1] 7Tiên phong fđạo cốt: 1có phong 0cách của 26người tu 6tiên.

[2] 3Tam sinh hữu 4fhạnh: Hạnh aphúc ba sinh: c8Nay được 10hạnh phúc 8là vì đã 7etu được 3ba kiếp 50rồi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40136 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương cc5: Là hắn 2đang bảo 45vệ ngươi e9đó…

Edit: 2Ishtar

Vừa 4fbước vào 1Minh phủ, 1sau gáy ta fehơi nóng cnóng một 6chút. Là 85một trong 8ba dấu ấn 9mà Diêm eương tạo ba sau gáy 36a đã biến 9bất, điều 85ày chứng d5ỏ ba kiếp 9à Mạch 1ahê hứa bho ta đã có một kiếp 3uân hồi.

Từ fhi trở về 0inh phủ, 7a không còn bhích tản 0ộ một d3ình bên 6ờ Vong Xuyên 78ữa, bởi 2cì chỉ có eột mình 9a.

Ngày bgày ta dựa 68ào bên tảng 0đá chờ 55ạch Khê 11ại nhập feuân hồi, f3đến lúc eđó ta sẽ 6ùng hắn 1ới Nhân 4ian trải 7ua lịch e4iếp.

Thời 6ian ở Minh 19hủ trôi fua rất nhanh, 17hi ta nhìn 2hấy một 3abóng người 4quen thuộc, 5cta biết 60ở Nhân 2giới đã 8trải qua 6hơn bốn emươi năm brồi.

Ta 13mỉm cười denhìn hắn, b7hắn cũng 31thấy ta, 18giật mình 5bsửng sốt, c7hơn nửa d5ngày mới 1dhồi phục 7tinh thần: f“Là ngươi?”

“Đại b4quốc sư, 86đã lâu bckhông gặp. c © DiendanLeQuyDon.comVẻ ngoài 5của ngươi 37không thay 1fđổi nhiều 97lắm.”

Hắn 6cũng không 8để ý tới 9blời trêu 2ghẹo của 4ta, nhíu emày: “Vì 4dsao chưa c5nhập luân 8hồi?”

“Ta 2chờ người.”

Ta 8nói lời 58này rất 24tự nhiên, 80lại khiến 5bhắn ngây 4người. 7f © DiendanLeQuyDon.comHắn im lặng 21một lúc 6lâu, mới 28thở dài: 7“Là ta 7hại các 0ngươi âm 2dương cách 1biệt[1].”

Ta f6khoát tay, eeđang muốn 7nói tất 26cả đều 29là kiếp asố trời 3định, hắn ablại nói: e“Ngươi fở dưới a7này đợi 9hắn cả 46đời, hắn cở Nhân 11gian vì ngươi 7giữ mình dcả đời, 5chặt đứt flương duyên 1kiếp này 0của hai 5người, 18là lỗi 2của ta.” f3Hắn ngừng 9một chút, c7giống như 4đang nghĩ egì đó, 28kiên định 20nói: “ 6aNhân quả 29luân hồi, bkiếp này bta nợ các 38ngươi, kiếp 95sau nhất 02định sẽ 85trả nợ.”

“Không 2cần, không eecần.” b5Ta vội nói, 1“Đây là bchuyện của 1eta và Mạch e3Khê, không 0bcần người engoài xen dvào.”

Hắn aphất tay 5báo, lắc cđầu thở 2dài, nhanh 8nhẹn rời 5đi.

Ta aađã sống 2quá lâu, 1khó tránh 6khỏi có a1thói xấu 3dùng quan 5điểm của 8bản thân eđể đo aclường tâm 6tư kẻ khác.

Kiếp bnày hắn 9alà một f2quốc sư 91đạo pháp 2cao thâm, 6uống một 9bát canh d0Mạnh bà, 69vượt qua 8bcầu Nại 12Hà, nhảy 71xuống vòng 8luân hồi, 31thì tất 3cả những b6chuyện cũ 8sẽ đều 89quên hết.

Cho 1bnên kiếp 1sau vĩnh 4viễn không 5thể bù dlại được a7sai lầm ekiếp trước.

Sau 1ckhi Quốc adsư đầu 4thai, ta đoán 9Mạch Khê dcũng sắp 3tới Minh d0phủ, mỗi cngày đều 89dùng nước e9sông Vong 2Xuyên gội bbđầu rửa 88mặt, dường 01như việc 70bản thân a5gọn gàng 1sạch sẽ 1như vậy 0lại có b6chút không 9phù hợp 7với Địa ffphủ âm 0trầm. Những 6clúc rảnh 4crối, sẽ cbắt chước 8người phàm, ddnhặt một canhành cây f2vẽ vẽ 90những vòng e2tròn, miệng 2lẩm bẩm: c“Mạch c9Khê mau xuống 29đi, Mạch 2Khê mau xuống 00đi.”

9lẽ thành dý của ta 6cảm động dtới trời 5xanh, ngày 5ấy ta vừa etrang điểm bxong xuôi, dvừa mới 5đứng trên 3tảng đá, b6đã thấy cMạch Khê 7giẫm lên efBỉ Ngạn dhoa trên cđường 8fHoàng Tuyền, 40nổi giận 3fhầm hầm 1bước tới.

Đúng 9vậy, hắn 6đang giận eddữ.

Ta 86còn đang 0giật mình, emột luồng 2elửa chói 6lọi nóng 1rực hỗn 16loạn bén 8tới bên 2chân ta, 02ta vội vàng b9nhảy dựng, 4ctránh sang 4một bên.

Đám elinh vật 46và tiểu fquỷ đứng f2xung quanh 70xem trò vui, d9vừa nhìn 0fthấy lửa 4lập tức 6chạy mất.

Ta 4không hiểu a1nên nhìn 0về phía 3Mạch Khê, 23tướng mạo e1của hắn d1giống hệt 6blúc ta gặp ehắn lần cđầu tiên 3a– thiên 6nhân chi ctư[2].

Nhưng dhôm nay người 7này giận cdữ như 99vậy, đúng flà khiến f0ta không 94hiểu chuyện f1gì đang 10xảy ra nữa.

Trong 7lòng ta cảm 1thấy tủi 91thân, đợi 9lâu như 6vậy mới 6chờ được d4hắn tới bđây. Vừa aegặp mặt dcũng không 9nói một 4câu, trực b2tiếp ra 1ctay với 8ta, thật 51sự khiến 27ta tổn thương, 4ctổn thương 6nặng nề!

Khi bhắn tiến 6lại gần, cvươn tay 27muốn cầm dcổ tay ta, eta che mệnh eemôn tránh 4sang bên 70cạnh, tránh fkhỏi móng 4vuốt của 9hắn.

Hắn 71hừ lạnh: c5“Cũng biết 8dtránh, cũng dbiết sợ 04hãi, sao 7fkhông để 2ta bắt, 6để ta thiêu 0cháy? Biết 3có được 2mạng sống 00là không bdễ dàng, 6không nỡ 28đánh mất 3bư?”

Ta e5ngẫm nghĩ b9từng lời 8hắn nói: d“Mạch 4Khê, chàng 23giận ta fsao?”

“Giận?” fHắn “hừ” 1một tiếng, b5“Ta giận 21làm gì. 95 © DiendanLeQuyDon.comNàng bảo 1vệ ta cả b4đời, lại clấy thân 7làm lá chắn, 8thay ta chắn 3kiếp, ta dcảm ơn 77còn chưa 0hết, nào f9dám giận e9nàng.”

Ta 30mấp máy 9môi, muốn e0nói ta thật 4sự không 45biết hắn 8đang tức f5giận cái 9gì, muốn 1nói hành 31động và 9elời nói c0của hắn 67không phù 6hợp với bnhau. Nhưng 48thấy hắn 0cau mày, 8flửa giận ecuồn cuộn, 7cta vẫn ngậm bemiệng nhịn 8xuống. Trong blòng càng e9thêm tủi 8cthân.

Thấy 0vẻ mặt 5coan ức của 2cta như vậy, 7đôi mắt 3đẫm lệ d9mông lung cenhìn hắn, 2fsắc mặt bhắn cứng blại, gượng 2gạo nói: 3“Không 0được khóc.”

Ta 5vẫn như 42cũ, dùng 0ánh mắt 81ngập nước 61nhìn hắn.

Trán 12hắn nổi f9gân xanh, bfcuối cùng 85thở dài 9nói: “Thôi.” 2Ánh mắt 79hắn mềm 24lại, vươn 74tay vỗ nhẹ 29đỉnh đầu 52ta, bất 53đắc dĩ b8cười nói: 0“Dù sao acũng là d9lỗi của 6fta…” Ngay 67sau đó, 6sắc mặt 9ahắn hầm 33hầm trầm dcxuống: “Vì a0sao âm khí d9trên người 6nàng lại enặng như 22vậy?”

Ta fexấu hổ 21che mặt: 3“Bởi vì f7nghĩ chàng 8bsắp tới, 1acho nên ngày cngày ta đều 5dùng nước asông rửa 2dmặt chải eđầu, chàng 4nhìn thấy 41ta như vậy, bcó thích 95không?”

Mạch e9Khê trầm 17mặc một 6lúc lâu.

Ta 4nói: “Ngày 99ngày ta đều c7trang điểm dthật đẹp, 68chờ chàng 5xuống dưới. b6 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê, 4dbao giờ c5chàng đi 7cđầu thai, b5ta sẽ đi 5cùng chàng.”

Hắn 4bnhíu mày: c1“Cùng đi?”

“Đương f3nhiên.”

Cổ 4etay hắn bblật lại, 4một kim 81ấn đánh cevào trên c8người ta: 5“Trong vòng 6năm mươi 9năm, nàng 3không thể 3ra khỏi a1Minh phủ.”

Ta fhoảng hốt: 04“Tại sao? bfChàng đã ehứa cho dta sống fở Nhân 55gian ba kiếp 81kia mà.”

“Đúng avậy, nhưng flần này c1sẽ để 7nàng đi 27muộn năm 8bmươi năm.”

“Nhưng fchàng cũng fehứa cho ata đi quyến 94rũ chàng.”

“Năm 5mươi năm dsau nàng avẫn có 11thể quyến 8arũ được.”

“Khi d8đó chàng 8có lẽ đã 7là một aông lão agần đất 6xa trời, bata có tìm dđược chàng bthì thời aegian ở bên 8nhau cũng 4rất ít.”

“Thế ethì đừng b6tìm nữa.”

Nói 2xong, hắn 52cất bước 28đi về cầu 3cNại Hà. b © DiendanLeQuyDon.comTa tức giận 37bốc một 24nắm bùn 7ném vào fsau gáy hắn.

Hắn fquay lưng 54về phía 7ta, ta không cbiết vẻ 23mặt hắn 5thế nào, 7nhưng đột 6nhiên Mạnh 9bà quỳ abxuống, dập 30đầu thật 67mạnh nói: 03“Xin Thần 2Quân thứ e6tội.”

Lúc anày ta mới 43nhớ ra, 87bùn đất 8ở Hoàng e3Tuyền bị b3vạn quỷ dgiẫm lên, 18là thứ ecdơ bẩn 09nhất trong 1tam giới, 7việc ta 82ném thứ 5dbùn đất 6này lên 6đầu một 0Thần Quân fThiên giới 10chính là alàm nhục cThiên giới.

Hắn 5bquay mặt alại, lạnh 0flùng nói: 3c“Ta không 0muốn nàng 77trở thành 7dkiếp số 39của ta.”

Lời a1nói khó 8hiểu như 1cvậy, ta 0dnhất thời 4không thể 81giải thích 7được, fchỉ thấy 28hắn cũng 0bkhông quay 41đầu lại, 5uống bát 8canh Mạnh 5bà xong liền 02đi vào vòng 4luân hồi.

elẽ hắn etrách ta 55xen vào việc bcủa người 35khác, không amuốn ở 98bên ta. Ý 1nghĩ ấy fkhiến ta cecảm thấy e8vô cùng 4đau đớn, 94vùi đầu 4bước vào 3trong tảng 1đá, khóc dlớn.

Nếu 0người khác cbắt nạt 0ta, chắc 6chắn ta 53sẽ đòi 6lại gấp 4mười, nhưng 3Mạch Khê 0bắt nạt c0ta… Hắn 7bắt nạt 0ta, ta chỉ 0thể dể acho hắn fbắt nạt, 90có đánh 07cũng không 4thắng, nhưng 58lại không 25buông tay 8được.

Không cbiết khóc 5bao lâu, 1bên ngoài 4atảng đá ccó tiếng 2gọi: “Tam eeSinh cô nương, 2ôi, bà cô 0Tam Sinh của eta ơi, đừng 4ckhóc, đừng b3khóc nữa!”

Ta 7ló đầu c9ra khỏi 6tàng đá, 76ánh mắt 0dđỏ ngầu eenhìn ra ngoài: bc“Giáp, fcó chuyện 6agì?”

Tiểu a1quỷ Giáp d4vuốt trán flắc đầu b5thở dài: 4“Nước 1mắt của 08ngươi mấy 62ngày nay fetừ trong 4tảng đá 71tràn ra khiến dsông Vong 5Xuyên dâng 7lên mấy fethước. 1b © DiendanLeQuyDon.comMột tảng 16đá mà khóc 1elớn như 54vậy thật 59sự rất 9kỳ cục, ađám hồn 00phách đi fdqua cầu 96Nại Hà 1đều sợ dahãi đến 9fmất hồn, 0Diêm Vương 23đặc biệt 14sai ta tới 50gọi ngươi, 8fmuốn khơi 14thông tâm 8lý giúp 4ngươi.”

Ta 61gật gật 65đầu, chán 74chường 11theo Giáp cđi Diêm 3vương Điện.

Tuy 0dáng người 52Diêm Vương 5gày gò, 7nhưng lại alà kẻ tham 06ăn. Lúc 9gặp Diêm 9Vương, ta 17thấy hắn 6đang ăn 8thịt, cắn 0một tảng b0chân giò 80rất sung 0sướng.

Ta a6gật gật 09đầu chào b0hắn: “Diêm fvương.”

“A, 0Tam Sinh tới deđây.” ceHắn vung 0tay, tiểu equỷ bên 8cạnh dâng 46một cái 3chân giò 5cho ta, cái 0chân giò bcđầy mỡ 7khiến ta 1buồn nôn, 7phất tay 36áo cho tiểu 7quỷ lui bra.

Diêm 8Vương nhìn 09ta một cái, cdnói: “Nghe 5nói mấy cngày nay 00ngươi đau f2lòng vì 03Mạch Khê 29Thần Quân.”

Nghe bthấy tên bMạch Khê, 6cmũi ta đau 6xót, lại dflã chã chực 02khóc.

“Đừng, 9đừng, đừng!” fHắn liên 4thanh ngăn 45cản ta, 3“Hôm nay 7ta gọi ngươi atới là 1muốn thay b8ngươi giải ftỏa khúc 84mắc này, 3nếu ngươi clại tiếp ctục khóc, 8echỉ sợ 9bnước sông 1Vong Xuyên 7sẽ tràn 5ra ngoài dfmất.

Diêm 05Vương lau 6miệng nói: 09“Tam Sinh, engươi có e7biết vì 3sao lần fbnày Mạch 8Khê Thần 21Quân xuống cfhạ giới 7phải trải 62qua ba kiếp 95không?”

Ta d0lắc đầu 5enói không aebiết.

“Xa fngười mình 7thương, 1egần người 19mình ghét, 77muốn mà d0không được[3].  Ba bekiếp này 0cchính là aba thứ khổ 67trong tám 36thứ khổ bamà Phật dgia nói. 2 © DiendanLeQuyDon.comKiếp thứ e8nhất của eThần Quân bchính là 90xa người 9mình thương. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong sổ bmệnh cách bcủa Ti Mệnh a5Tinh Quân evốn việt flà, Mạch 21Khê Thần aQuân và 66nữ nhi của 8Đại tướng d1quân Thi 2Sảnh Sảnh 2thương yêu 9lẫn nhau, e7nhưng lại 7ebị ngăn 5dcách, cả cađời cách bbiệt, là e4nỗi khổ e4xa người 5mình thương. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mệnh eacách của 78hắn lại 0bbị sự 69xuất hiện ecủa ngươi 1phá tan, 6số hắn 62lẽ ra phải 1acơ khổ a5cả đời, dbnhưng vì 82gặp ngươi, eở gần 97ngươi nhiều e0năm, nảy e7sinh tình 4cảm. Ngươi amuốn thay 1hắn chắn dkiếp, lấy 1cái chết 7giúp đường c9quan trường dcủa hắn 58rộng mở. 50 © DiendanLeQuyDon.comCả đời 98hắn nhớ 08thương ngươi, 24cũng là c8nỗi khổ exa người 7mình thương. f © DiendanLeQuyDon.comNgươi âm 23kém dương 2dsai[4], coi e6như hoàn 7thành kiếp 8asố của 1hắn.”

Diêm 85Vương ngừng 22lại một 5chút, giận 9dữ nói, 7a“Ngươi 3không đứng 1cở trước 7thế kính 5nhìn dáng fvẻ Mạch a3Khê ở Nhân 5giới, chẹp 5chẹp, vốn clà một bngười hiền 31hòa như d4thế, chỉ fvì ngươi, 8elại tàn 1nhẫn ép 2ehoàng đế 0etru di cửu 17tộc[5] nhà 62Đại tướng 7quân. Không 47ngờ hắn 07lại tình 83thâm nghĩa 9nặng với 93ngươi, cả 7đời không eblập gia 7ethất. Sau 2khi trở 47lại Minh 1giới, nhớ 6alại những 3chuyện trước efkia, theo 12lý mà nói, ehắn là 3Thần Quân e3Thiên giới, 2là người 43thanh tâm aquả dục[6], alẽ ra không 59nên cố 3tình qua a8lại. Nhưng fhắn vẫn 3đối xử 1với ngươi 7như trước 6đây, à,… 9Có thể 02thấy được flà vẫn 74chưa dứt 5tình. Bây 3giờ Thần 11Quân nhốt 1bngươi ở 42phủ năm 1mươi năm, 9đơn giản 43là muốn c1sửa đổi 1bthời gian ffngươi tới 7Nhân giới 9fvới hắn. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn không 0bmuốn ngươi clại biến 6thành kiếp 6số của 6hắn.”

Diêm 7Vương nói: 86“Hắn đang 2bảo vệ 53ngươi đấy.”

Ta b3nghe xong, egiật mình.

“Đám 44thần tiên 5eThiên giới 9fđều coi b6thường cengười Minh 95giới chúng 56ta, Tam Sinh, 86ngươi cố 7gắng lên, 5quyến rũ 5Mạch Khê 69Thần Quân b9thành công, aMinh phủ 1chúng ta… 7ha ha ha ha, bngươi hiểu dchứ?”

Tiếng 46cười điên 1cuồng của acDiêm Vương 2ở bên tai 3dta mà sao 6lại xa xôi 4ađến vậy, d1trong đầu 90ta chỉ còn 68lại một acâu nói: 37“Hắn đang b6bảo vệ 3engươi đấy.”

[1] 8Nguyên văn 46là: Thiên 63nhân vĩnh 83cách : chia dely bởi sống 5chết.

[2] 01Thiên nhân 40chi tư: có 63tư thế 5của người