Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 24.03.2012, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41625 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử


Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: Nothing_ nhh

Edit: Ishtar

Nguồn: http://ishtar23.wordpress.com/

Giới thiệu:

Tam Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành.

Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết.

Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng.

Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa.

Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp…

Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp…

Nhưng cuối cùng…

Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối  Mạnh Khê…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41625 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương d1: Ta muốn cctới Nhân 3giới quyến efrũ hắn 86. . .

Edit: 81Ishtar

Không 9dbiết bắt 44đầu từ 62khi nào, 0cnhững người dđi ngang equa sông 51Vong Xuyên cđều gọi 3a là đá dam Sinh. Kể 7aừ đó, 49ó người 9hinh bỉ 2a, có người 0ay nắm tay 3ới người 3ó duyên 8iếp trước 0rước mắt e4a, có người 5ại gào d2hóc thất bahanh trước fặt ta.

5a chỉ là cbột tảng 1đá bên cờ Vong Xuyên, 83hông buồn 50hổ, không bui mừng.

Ta 08hản nhiên 1ở bên cạnh 24ờ Vong Xuyên 45gàn năm, euối cùng aóa thành 9inh linh.

Vạn e2ật sinh finh, đều 4hải trải fua lịch eiếp.

Còn 42a lại yên 5ổn sống cua trăm năm aau, cho tới 90hi gặp…

Tình ekiếp.

Một 6lão đạo 4erâu bạc 17trắng đi 5angang qua fbVong Xuyên dxem tướng egiúp ta. f9 © DiendanLeQuyDon.comRung đùi 78đắc ý 08đoán trước 4kiếp số d4của ta.

Ta 6lại cho 7rằng lão 5nói dối.

Chân d5thân của 4ta là đá 6Tam Sinh, 28ta là linh 72hồn của 99tảng đá, fflà trái 8tim của 02tảng đá. 82 © DiendanLeQuyDon.comÂm khí ngàn 3năm không 2tiêu tan dbên bờ 6Vong Xuyên b6càng hun 8đúc lòng bbdạ ta thêm 8cứng rắn.

Khi 7đó, ta nghĩ 6là như vậy.

Nhưng, 8lại xảy 12ra chuyện 61ngoài ý 5muốn.

Một bcbuổi chiều 9u ám ở c5Minh giới, 64theo thói equen tản 36bộ bên cbờ Vong 9Xuyên từ bngàn năm 4qua chưa 2từng thay dđổi, lúc 66ta trở về, 5ngẩng đầu 3nhìn xung 38quanh. Trong b1lúc lơ đãng, f3cảm giác dnhư ánh 4mặt trời a1của Nhân 2giới phá 0tan tầng d3sương mù, 00ánh nắng 7vàng rực bbrỡ chiếu crọi trên 84con đường 7Hoàng Tuyền dtrải đầy 4Bỉ Ngạn 7hoa[1].

Nam ctử kia nhanh 65nhẹn đi 81tới.

Bỗng 7nhiên ta bnhớ lại, 2nhiều năm 5trước đây, fcó một e3nữ tử 5phàm nhân 0bđi ngang 8qua người aata có thì a8thầm một 71câu: “Hữu 3dphỉ quân adtử, như 6ethiết như 8btha, như 82trác như e4ma[2].”

Cả d1ngàn năm dtrôi qua, cđây là 78lần đầu 6btiên trái 4tim đá nhỏ 16bé của ata rung động.

Hắn cbchậm rãi 2eđến gần, bđương nhiên f9không phải 7tới tìm cta, đơn bgiản vì fsau lưng 2ta chính 45là cầu 20Nại Hà d3đi sang Minh 24giới. Ta 1cảm thấy 1thật vất 1cvả mới 7gặp được bcmột người 1tuyệt vời 6như vậy, 0fphải giữ 1chắc cơ 9chội khi 0gặp một d0người tuyệt 39vời như fhắn.

Ta 42tiến tới, 70nhỏ giọng 0cgọi: “Công 3tử.” Ta 5muốn hành 27lễ với 4hắn giống cnhư các dtiểu thư fcphàm nhân 3acó lễ giáo 5atrong sách. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà bở trong 6đó chỉ 42viết là bnhẹ nhàng 7chào hỏi emà thôi, cbcũng không 0bnói rõ cho 19ta biết 60phải có b1động tác evà tư thế 0cnhư thế dnào.

Ta e7suy nghĩ 3fmột chút, 4lại bắt 3achước dáng 12vẻ lũ u 3bhồn suốt 8bngày khóc blóc kêu bgào trước 31mặt Diêm a4Vương, hai ceđầu gối 3dquỳ “phịch” 7bxuống, mạnh 40mẽ dập 09đầu ba acái trước 03mặt hắn, d6“Công tử, exin hỏi 4quý danh b2của huynh blà gì?”

Đám 2tiểu quỷ 8dxung quanh chít sâu 4hai ngụm 4ckhí lạnh, 80còn hắn c6ngơ ngác e3đứng đó, 7aánh mắt 87kinh ngạc, ctrong chốc 2lát không 1trả lời 5được câu 9fhỏi của 0ta.

Đối f9nhân xử b1thế phải adcó thành 9ý, Hắc daBạch Vô 4Thường 4drất hay dnói câu 43“Có thành 28ý thì mới clàm tốt 95công việc.” f3Cho nên, 3lần nào 9bọn họ bcũng có fthể dắt 1linh hồn 1ngoan ngoãn 71trở về.

Ta dekhông thấy 8chắn trả clời, suy 7nghĩ một 7lúc, có 24lẽ đập 16đầu không 2bcó tiếng fbvang, chưa 7bộc lộ 4đủ thành 1ý, vì thế f3vừa quỳ 48vừa lê 8fvề phía 4etrước ba f6bước, cũng fakhông tiếc adùng sức, b1dập đầu 5ba cái thật 0emạnh.

Dường 5dnhư ba cái bdập đầu 9của ta tạo 2ra ba rung 86chấn lớn. ba © DiendanLeQuyDon.comKhiến đám 17tiểu quỷ aaquanh mình 3gấp rút behút không eakhí. Chắc 2đã sợ b0mất hồn.

Ta 8ngẩng đầu 24lên, khuôn 7mặt đầm 70đìa máu b3tươi nhìn 8hắn: “Quý b0danh của dcông tử?”

elẽ vẻ 3mặt đau 4thương đầy cmáu này ekhiến hắn cgiật mình, fhắn vẫn 07im lặng.

Ta 0vội vàng 2lau mặt, 0lòng bàn 8dtay đều 3ươn ướt. 6a © DiendanLeQuyDon.comTa không fbiết vì besao mình cclại để a6chảy nhiều 7máu như 2vậy, cũng a4hiểu được 24vì sao hắn 2flại đờ 7đẫn như a5vậy.

Ta 6ahoảng sợ, cluống cuống 1ctay chân 65lau mặt, 88kết quả b1biến toàn f9thân mình f2bê bết amáu.

Ta 1fngẩng đầu, 42bất đắc 4cdĩ nhìn 9hắn.

Trong 38đôi mắt 2eđẹp của ahắn có 8bbóng dáng 8ata, rồi eđột nhiên 7lấp lánh ccý cười.

Mặc efdù không chiểu hắn 7vui vẻ điều 5gì, nhưng 4thấy hắn fvui vẻ, 1ta cũng thể 9hiện tình bhữu hảo a7bằng cách 53khoe ra hàm dfrăng trắng 14bóc. Không 51ngờ ta càng 7cười, máu 3lại càng 0cchảy đầm 39đìa thấm 9người.

Tiểu cquỷ Giáp dbên cạnh 5akhông khỏi 5alo lắng, 8kéo sát 7ata vào bên 01người hắn, 6ta cũng không b1chịu đứng cedậy. Hắn 0fthở gấp, 4nhỏ giọng 74nói: “Bà 6bcô Tam Sinh 08của ta ơi! eNgười bày 98ra cái bộ dmặt lệ 95quỷ này 3là muốn cdọa ai? 73Người có 98biết hắn 5là ai không?”

Ta 5là linh vật 2ở Minh giới, bcpháp lực 78không quá 5cao thâm, 6nhưng cũng 8là người 2có vai vế, 7đám tiểu 74quỷ đều 33cung kính 51với ta, 2ekiểu nói dchuyện như aevậy vô 6cùng hiếm 5thấy, ta adnhíu mày, eakhông hiểu 8hỏi lại, a“Đương 8nhiên ta 1không biết cbhắn là 7eai, không 7phải ta cđang hỏi 3ađấy sao?”

Dáng fdvẻ tiểu 9quỷ Ất fnhư hận 5không thể c5chết ngay e2tại chỗ, e“Bà cô 85ơi! Đây blà thiên 3thượng…” bHắn còn cchưa nói 94xong, đã fbbị một 96giọng nói btrầm nhẹ 56cắt ngang…

“Tên 77ta là Mạch aeKhê!”

Hắn 13vươn tay, 7ta cũng tự f3nhiên đặt btay vào lòng 36bàn tay hắn, 33hắn lật 51tay, giữ 8cchặt cổ 4tay ta.

Cổ 08tay là mệnh 5môn của 59ta, hiện 9fgiờ hắn achỉ hơi e3dùng lực 0một chút, 16ta sẽ chết c2vô cùng 7khó coi. 94 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 5dtiểu quỷ 2Ất đã atái lại ecàng thêm 8tái, Giáp b3vội cầu 8xin: “Đại cnhân! Đại f2nhân! Tam 4Sinh cô nương 4ecả đời esống bên c8bờ Vong eXuyên, Minh f4phủ là e9nơi tầm a5thường, 2fcô nương 1không hiểu bbquy củ lễ ctiết nơi 1đây, xin 0đại nhân 1lượng thứ.”

“Tam 24Sinh ư? Cái 4tên kỳ flạ nhưng fcũng rất 69có ý nghĩa.”

Ta 67vẫn nhìn ahắn, trong fblòng cũng 0không sợ 6hãi, bởi evì trong ecmắt hắn 4dkhông có esát khí.

Hắn cacẩn thận 8quan sát fta một lượt, 8ebuông cổ dtay rồi 64kéo ta lại 34gần: “Tảng 14đá ở Minh 84giới có 0thể hóa c4thành tinh 2linh, đúng 47là một 9chuyện lạ. ee © DiendanLeQuyDon.comNgươi không 30biết ta 2là ai, vì csao lại 5hành đại 6dlễ với 8ta?”

Ta dahiểu rồi. a © DiendanLeQuyDon.comHóa ra vừa 24rồi không 96phải là b5ta không 03đủ thành cý, mà là 7thành ý b2quá mức. d © DiendanLeQuyDon.comTa thật cthà nói: 5“Huynh rất 17đẹp, ta edmuốn…” 8Ta không 60giỏi sử b1dụng từ angữ, trong 2lúc cuống 1quýt ta tùy 2etiện dùng c6một từ 46không biết 6dtại sao 73lại xuất ehiện trong 0đầu, “Ta e3muốn quyến b0rũ huynh…”

Tiểu equỷ Giáp ccdùng ánh 2mắt hết 93thuốc chữa f4nhìn ta…

Hắn 10cười, “Đúng ealà một f6linh vật c7trong sáng.”

Ta 2nghĩ đó blà một 4elời khen, 9trong lòng 9vui mừng akhông thôi, 42vội hỏi: 3“Vậy ta 93có thể 2quyến rũ 23huynh ư?”

Hắn 4lặng lẽ dnói: “Lần cnày ta tới 31đây vì 11lịch kiếp, fsẽ không fở lại 4fMinh phủ 8quá lâu.”

Nghĩa 5là không 22thể rồi. d © DiendanLeQuyDon.comTa cúi đầu, 26có chút 5thất vọng.

“Từ cbtrước tới b9nay người 80đều ở 0dbên bờ b5Vong Xuyên 9cư?” Đột 6nhiên hắn 57hỏi.

Ta e9gật đầu.

“Có 4muốn đi 7ra ngoài 9chơi không?”

Ánh c7mắt sáng 0ngời, ta 4hăng hái dgật đầu.

Hắn accười nhạt, evỗ vỗ 8đỉnh đầu 6ta, “Lần 2này ta bị 5ngươi dập 5avỡ đầu 7mấy lạy, fkhông thể 63để ngươi 3clạy vô eích được. 6 © DiendanLeQuyDon.comNgươi đã 7fmuốn ra e2khỏi Minh d9phủ chơi 6một chút, eta sẽ để 0dTam Sinh ngươi 78được tự edo một lúc. 9 © DiendanLeQuyDon.comLịch kiếp 3fcủa ta là 7ba kiếp, ecũng có 2nghĩa là 4ngươi được 0tự do ba dbkiếp, sau 31khi ta lịch 4kiếp trở 3dvề, ngươi 9bcũng ngoan engoãn trở b5về bên 7cbờ Vong 5Xuyên, được 97chứ?”

Không 3dphải là ffvụ mua bán 51lỗ vốn, dta gật đầu 4achấp nhận.

Hắn e9tạo một 7kim ấn ở 5cổ tay ta: 3“Là linh 88vật, phải athông minh 1amột chút, csau này phải fatự bảo 8vệ chính 52mình.” 8Hắn nói, f“Không f6phải kẻ 3mạnh nào bcũng lương 7thiện như 96ta đâu.”

Vẻ 22mặt tiểu b0quỷ Giáp 43Ất run rẩy ahộ tống fhắn rời 1đi. Ta sờ 02sờ kim ấn 4ctrên cổ atay.

“Mạch f7Khê.” Ta a1cao giọng 48gọi.

Đứng 2trước cầu 00Nại Hà, bhắn đang 0bưng bát cccanh Mạnh 44bà, quay e6đầu lại fnhìn ta.

“Ta 7có thể 43tới Nhân 5cgiới quyến frũ huynh 7bsao?” Ta dhỏi nghiêm c0túc như 1fvậy, khiến 93Mạnh bà deđang múc a0canh cười 04ngặt nghẽo.

Hắn enhếch môi, c“Nếu có 55thể tìm 3được, 02thì cứ e9quyến rũ fdđi.” Dứt flời, uống 83cạn bát 4canh Mạnh f2bà.

Hắn bdcũng không 47quay đầu cblại, đi 5vào sâu 5bên trong fMạnh phủ, 9ta vẫn nhìn 15theo hướng 1ahắn rời bđi, tận 54tới khi bkhông còn d5trông thấy 6nữa vẫn 42không thể 83chuyển tầm fmắt. Tiểu 0dquỷ Ất 3đi từ cầu 4Nại Hà d0trở về, 1bàn tay xanh 7lét gầy 7dgò quơ quơ 1trước mặt 4ta, “Tam 2Sinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không 37phải Tam 4Sinh cô nương 0động lòng 67với hắn drồi đấy bfchứ?”

Ta 3ecòn thật 1cthà quay 0bđầu nhìn bTiểu Ất, 04hỏi: “Như f2thế nào dgọi là eđộng lòng?”

Ất 9gãi đầu fnghĩ nghĩ, 85“Giống 8fnhư những 3tranh minh 5họa nam enữ mà người b1vẫn xem 6hàng ngày cấy, đó bgọi là a6động lòng.”

Ta 5nghĩ nghĩ famột lát, e3những quyển fesách ta xem f8hàng ngày, 8công tử 4gặp tiểu dthư, tiểu 85thư đáp 7lễ, hai cngười đối 1fthoại hai 9ba câu xong c5bắt đầu 3không thể 5kiềm chế, 8vận động 70ư ư a a. ab © DiendanLeQuyDon.comTa không 6acó ý muốn 1vận động 7ư ư a a 7như vậy 3bvới Mạnh dKhê, chắc akhông phải 3elà động 06lòng rồi.

Ta 99kiên định 3blắc lắc 2ađầu: “Không 31hề động 9lòng.”

Ất 7thở dài, 47lầm bầm 3lầu bầu fthì thào: f“Cũng đúng, 6elà tảng e3đá thì 7làm sao có athể động falòng được 6chứ, là ata nghĩ quá 89nhiều rồi.” 7Rồi lại dnhìn ta chằm 00chằm, “Tóm 1dlại, không c8động lòng 8vẫn tốt bfhơn! Hỏi 09thế gian, c7ngoài tình 8ái thì còn 26thứ gì dcó thể 9ép buộc 1con người. 71 © DiendanLeQuyDon.comCũng không cphải nói f5là Tam Sinh 0cô nương 6chắc chắn 78không thể 6thích ai. 16 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Mạch aKhê Thần eQuân là 23người duy 9nhất trong 3atrời đất a6này không 8thích hợp e4làm người btrong mộng 48của nữ a0tử.”

“Tại esao? Ta thấy 6từ dáng cvẻ đến 3khí chất, dbđều thấy 28hắn là 48người tốt 7nhất.” 1Ta dừng 11một chút, 3f“Lúc nói 17chuyện, a7giọng nói ecũng rất 4cdễ nghe.”

“Bởi cvì hắn 0quá hoàn 62mỹ, nên 6tuyệt đối 3không thể 62động lòng 5fvới hắn. b © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê aeThần Quân dlà Cửu 98Thiên Chiến 25Thần, lên dtrời xuống 5đất, không 0gì không dlàm được, 6btrong tim 1echỉ có 60thiên hạ. c © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng angực là 84muôn dân efbá tính, 3làm sao còn 2chứa nổi f6tư tình 4nhi nữ cơ bchứ.”

Ta 38cảm thấy 8trong lòng 56Mạch Khê bakhông chứa 76nổi tâm 1tình nhi c3nữ cũng 5không liên 1quan nhiều 5lắm tới a1ta, nhưng 5enửa câu ađầu của c7Ất lại fkhiến ta 8ngẩn người, e9“Chiến 5Thần là 8những vị 88thần đằng 4cđằng sát f7khí, sao bbhắn có 6thể làm 44chứ? Rõ 4ràng hắn 82là một bcngười lương 79thiện.”

Suýt 5achút nữa 87Ất phun 70ra một ngụm c7máu: “Lương 2thiện ư? 6Tam Sinh cô cnương tin 8là như vậy dsao?” Thấy b5ta gật đầu, 5Ất yếu b4ớt lắc 92đầu, nói: d“Trước 2kia có lần 01Ma tộc phạm 3thượng, emang mười 80vạn ma binh flên Thiên 82giới. Mạch 3Khê Thần 0Quân dẫn 2bba vạn thiên 14binh giết 3sạch đại 73quân Ma tộc, 01lấy ít dthắng nhiều 66không nói, 12sau đó còn 18chỉ huy 1quân đội 3tiến thẳng 38vào Cửu 0U ma đô, 5giết toàn 3bộ, Ma vực bmáu chảy 81thành sông, 4mười năm akhông nghe fthấy Ma bâm, Ma tộc 57từ ba tuổi 3trở lên a0đều bị 86giết sạch.”

Việc 27này ta cũng 8có biết fmột chút, 0cthời gian beđó Minh cphủ vô ccùng chật 07chội, lúc anào cũng danghe thấy dtiếng khóc 7lóc văng 7vẳng trong cđiện Diêm 6aVương. Cầu 7Nại Hà 4dnhanh chóng 5bị sập. d3 © DiendanLeQuyDon.comTuy Ma tộc 0dđều chết 85dưới tay f0Mạch Khê, e8nhưng lúc 3chiến tranh, 4engươi sống 5ta chết d3là chuyện d6bình thường, eMạch Khê ethân là eChiến Thần, 7dùng võ 2lực chấn cáp phản ecloạn là 9trách nhiệm 30của hắn, 98hắn trung dthành với 5tộc mình, etrong lúc aechiến đấu, f4lạnh lùng 6tàn nhẫn 2cũng là 9điều đương fnhiên.

Ta dvỗ vỗ 4vai Ất: c“Cảm ơn 8ngươi nói ccho ta biết 4việc này, 5dta về trong 02tảng đá echuẩn bị fmột chút.”

Ất 8ngẩn ngơ: 4“Cô nương amuốn đi cđâu?”

Ta ecười: “Ta 2muốn tới eNhân giới 80quyến rũ 1hắn.”

[1] 1Bỉ Ngạn fhoa có 3 dmàu chính: 9Trắng, đỏ 29và vàng. b © DiendanLeQuyDon.comBỉ Ngạn 5dHoa màu trắng 76gọi là aMạn Đà 68La Hoa (mandarava), 6Bỉ Ngạn b5Hoa màu đỏ agọi là fMạn Châu cSa Hoa (Manjusaka).

images


Tương 6truyền loài 02hoa này nở 4nơi Hoàng a4Tuyền, đa csố đều 47cho rằng 9Bỉ Ngạn 31hoa nở bên 8cạnh bờ 8cVong Xuyên a0ở Minh giới. 8b © DiendanLeQuyDon.comHoa có màu f3đỏ rực a9rỡ như 9cmáu, phủ d1đầy trên 7dcon đường a7thông đến c3địa ngục, amà có hoa 3thì không 9có lá, đây a5là loài c6hoa duy nhất 5của Minh 7giới. Theo 8truyền thuyết ahương hoa facó ma lực, 9có thể 4gọi về 3akí ức lúc ccòn sống 00của người 96chết. Trên 90con đường 8eHoàng Tuyền bcnở rất 8nhiều loài 9ehoa này, acnhìn từ 4xa như một 8btấm thảm faphủ đầy 83máu, màu f2đỏ đó 1enhư là ánh 5lửa nên 8gọi là c“hỏa chiếu 2chi lộ”, 0đây cũng f4là loài 9hoa duy nhất fdmọc trên 2con đường aHoàng Tuyền, 11và cũng 74là phong 9cảnh, màu 6dsắc duy c0nhất ở cnơi đấy. b8 © DiendanLeQuyDon.comKhi linh hồn 32đi qua Vong 6Xuyên, sẽ fquên hết ftất cả 9bnhững gì bkhi còn sống, etất cả 5mọi thứ 9đều lưu 8lại nơi bcbỉ ngạn, abước theo esự chỉ bdẫn của 62loài hoa cnày mà đi 94đến địa 0ngục của 0u linh. => 3Nguồn

[2] 0Thi vân: 44chiêm bỉ akỳ úc, 0lục trúc cy y, hữu 4phỉ quân btử, như 37thiết như 2dtha, như 0trác như 95ma, sắt 7hề giản dhề, hích 6hề, huyền 1fhề, hữu e2phỉ quân dtử, chung 76bất khả 51huyên hề, 1như thiết 4như tha giả, ffđạo học 9cdã; như 6trác như fma giả, 8tự tu dã; 8esắt hề, 6giản hề 7bgiả, tuận 66lật dã; d6hích hề, chuyến hề 4giả, uy eanghi dã; c1hữu phỉ a2quân tử, 7chung bất dkhả huyên fbhề giả, 8đạo thịnh 4ađức chí ffthiện; dân 2chi bất fcnăng vong 1dã.

Dịch 39nghĩa: Kinh 6bThi nói rằng: 6“Trông 8kìa trên 81khúc quanh 0của sông 0Kì, tre xanh 9ctốt rườm 6rà, [Nước 3eVệ] có d9người quân ctử thanh 41tao, như 09cắt như 6giũa thật 6chăm chỉ, 1anhư dùi anhư mài 6thật tinh 0tế. Trang a0trọng nghiêm atúc, xiết 8bao uy nghi. 9 © DiendanLeQuyDon.comVinh diệu 8rạng rỡ b1thay! [Nước 1Vệ], có fngười quân abtử, mọi 3người mãi emãi không e5quên”. 83 © DiendanLeQuyDon.comCâu “như ccắt như 9giũa” là 9nói việc 1ehọc của 9người quân 24tử. Câu e“như dùi 13như mài” 6là nói việc fftrau dồi 0phẩm chất. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Trang trọng dcnghiêm túc” blà nói trong 55lòng người cquân tử fcung kính ecsợ sệt; 83“Vinh diệu f8rạng rỡ” 7flà nói dáng f5vẻ người 8quân tử 08rất mực 7uy nghiêm, 2có người 7quân tử, 08mọi người cmãi mãi d8không quên” 3là nói thịnh bđức chí athiện, thì d0dân chúng akhông bao 8giờ quên. 4 © DiendanLeQuyDon.com(Thi. Vệ ephong. Kì 9aúc, chương 51, câu 1-9).

Đoạn 49trích trong 7thiên Kỳ 7cú 淇 澳 61, là thiên ađầu tiên 7thuộc Vệ ePhong 衛 b5風 , Quốc 6Phong. ngợi 2eca phong độ fđẹp đẽ cvà đức f7tốt của 8Vũ Công dnước Vệ.

Tóm alại, câu ethơ này 1có nghĩa blà: Người 12quân tử 85phải chú beý tu thân, a6chăm chỉ 4giống như 0người thợ 4blàm ngọc 9“như cắt fnhư giũa”, 29“như dùi fcnhư mài”.





Chương 92: Ngươi 0gọi ta một 8tiếng “nương 7tử” đi…

Edit: 3Ishtar

Sau ekhi ta sắp a3xếp xong 5cxuôi các 5công việc eở Minh phủ, bDiêm Vương atự mình 9ấn vào 14gáy ta ba 75ấn, mỗi 5một ấn elà một 9dkiếp sống 3bở nhân fgian. Khi a3nào cả fdba cái ấn 7đều biến 6mất, ta dphải trở d8về Minh 07phủ, trông fcoi Vong Xuyên.

Dưới fánh mắt 30ngưỡng d1mộ của 9fcác linh 89vật, ta 3amột thân 2bạch y đi 7tới Nhân 1giới.

Những 07câu chuyện 63ở nhân 8gian được 9miêu tả dtrong sách 1còn náo 3nhiệt, còn cthú vị, 35còn… nguy cbhiểm hơn 2so với những 06gì ta tưởng 32tượng.

Ngày 5thứ ba ở 70Nhân gian, bftrên đường 82đi tìm Mạch 5bKhê, ta đi angang qua 4một ngôi dmiếu, trong 3fánh nắng bchói mắt, feta nhìn thấy 5fmiếu thờ 93Địa Tạng 9aBồ Tát, ftôi cũng 1blễ phép eđi vào lạy, 08vừa quỳ 47xuống, đầu acòn chưa 6chạm đất, 7đột nhiên 4có một 5hòa thượng c6lớn tuổi 4đầu bóng b2lưỡng cầm 3ddao cạo 9dđi ra. Hắn 8mỉm cười 8ctừ ái với 68ta, “A di 56đà Phật, 25thí chủ 8lầm đường 0đã biết 09quay lại, cbquy y cửa 7Phật, đúng 0là một 5eviệc thiện.”

Ta fbngẩn người, ecòn chưa e8kịp hiểu ara hắn nói e1vậy là cbcó ý gì, ethì dao cạo 9trên tay 23hắn đã 56trực tiếp 3“chăm sóc” famái tóc 9atrên đầu 21ta.

Ta b5là tảng 63đá, là 37đá Tam Sinh, 8btừ trên ccxuống dưới, 6chỗ không 80dễ dàng d8phát triển 62nhất chính dlà tóc, 1chờ nó 5dài suốt 5ngàn năm 49mới thấy aổn ổn bmột chút, d8thế mà 94lão lừa fngốc này 93dám đối f6xử với 40ta như thế! 7Trong lòng 5giận dữ, 8axoay người 90đạp hắn. 03 © DiendanLeQuyDon.comkhông ngờ 94hắn lại elà kẻ luyện 0công, dễ 40dàng tránh 90được một 1bcú đạp 3bcủa ta.

Nụ 06cười hiền 1lành trên 31gương mặt eahắn đã 2cbiến mất: 34“Thí chủ acó ý gì?”

Ta c0ngạc nhiên ahỏi lại: 9“Con lừa 0ngốc ngươi a8có ý gì?”

Hắn chừ lạnh 01một tiếng: d2“Ta còn 7tưởng yêu fvật ngươi 85thật tâm bmuốn tới fquy y cửa 9Phật, chuộc etội ác d8nghiệt, 4hóa ra đúng 4clà ngươi 8tới khiêu bkhích!”

“Yêu 8vật? Ngươi fnhầm rồi, 21ta không ephải…”

“Hừ, 98âm khí trên 33người ngươi, 0từ lúc 7ccòn cách aeba dặm ta 2đã cảm 23nhận được, 4còn dám 3nói dối!”

Ta fdngửi trái d0ngửi phải, 8thật sự 3cũng không 59biết âm c7khí trên 8người mình 2nặng bao 87nhiêu nữa, 4câm khí của decon cá giữa 1sông Vong 10Xuyên còn fnặng hơn 2bta gấp trăm flần kìa. 8 © DiendanLeQuyDon.comMà lão hòa 79thượng ekia cũng 7không nghe 77ta giải bthích, cứ 64vung dao cạo 7về phía e8ta, sát tâm 77ta vừa nổi 7lên lại 36nhớ ra mình 1là người 8acõi âm, 35Diêm Vương fđã dặn 4đi dặn 90lại, tuyệt fđối không 9fthể làm fbhại tính 56mạng con 5người.

Ta ethu chiêu, fexoay đầu, e3bỏ chạy. a © DiendanLeQuyDon.comHòa thượng 3đuổi theo 7ta trọn ffmột vòng 61ngọn núi bdlớn. Trong alúc kiệt a3sức vì 4chạy trốn, dta thầm cnghĩ sẽ 9eđập cho 1con lừa 5ngốc kia 6fmột đòn, 3cho hắn 37ngủ bất 0tỉnh nhân 23sự luôn.

Bỗng bnhiên, một 7emùi thơm f6lạ lùng 1alướt qua e1mũi, ở c2Minh phủ, 8chưa bao f0giờ ta ngửi ethấy một 68mùi thơm fftuyệt vời 1như thế, c4bị mùi 06thơm dẫn a3dắt đi 12theo. Càng 6bchạy càng 9agần, một ebiển hoa 65mờ ảo 9fxuất hiện 2trước mặt 9ta.

Bây f5giờ là 5bthời điểm acon người 35gọi là 4Mùa Đông, 2mà vật fathể trong 6suốt bao 2phủ trên f6những đóa dchoa màu đỏ 8được gọi blà tuyết. f3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng ta 6không biết 3loài hoa 0dnày tên 39là gì. Đi 7dxuyên qua 2vườn hoa 76kỳ hương 7enày, thấy 3cmột tiểu d3viện tĩnh 29lặng tọa 5lạc bên 12trong.

Ta 83tò mò, đẩy 8cửa tiểu cviện rồi 05đi vào. b © DiendanLeQuyDon.comVừa bước 8một bước, 8dbỗng nhiên b4kim ấn Mạch 03Khê lưu 1dlại trên aecổ tay ta dchợt lóe, 9trong lòng 5ta giật 2mình, đến 90gần đại 68sảnh, chợt enghe thấy 23một thanh efâm dịu e2dàng của 0dnữ tử, 8“Ngoan nha, 9ngoan nha.”

Ta fđẩy nhẹ dcánh cửa 72lộ ra một 7khe hở, 7clặng lẽ dnhìn vào cbên trong, bcó một eathiếu phụ c8ngồi bên 1giường, ebtrong lòng 90ôm một 9đứa trẻ 78sơ sinh. bc © DiendanLeQuyDon.comTa tinh tế 84quan sát, 6nụ cười enày, khuôn 25mặt này, 7cmũi môi d3này, đứa ebé đúng flà bản 66sao của cMạch Khê.

Đúng 2là không 1amất công a6sức lại decó được[1]!

Nhưng 3ahiện giờ fbhắn chỉ f0là đứa cbé, đã b0quên chuyện cfkiếp trước, 9clại không b0thể nhận dfbiết người 0khác, ta b2quyến rũ 7hắn bằng 8cách nào 1chứ? Không 71thì ta sẽ 5ở bên cạnh bhắn, che 0bchở cho chắn lớn blên, không 8thể để 3nữ tử 4hoặc nam 28tử khác 6nhân lúc a2hắn còn 75nhỏ nẫng c3tay trên b8của ta được.

Ta 5dđang suy a5nghĩ, đột 6nhiên phía 1sau có tiếng 3bhét lớn, a1“Yêu nghiệt, 8ngươi trốn 9chỗ nào?”

Ta 26giật mình, 8nghiêng về cbên trái, emở cửa 50phòng “cạch” 1một tiếng, 3fngã vào 2trong nhà. 69 © DiendanLeQuyDon.comDao cạo bxẹt qua, efta chỉ nhìn f6thấy một 6bnhúm tóc dđen trước e9trán đứt a8lả tả.

Nằm 43chán nản, dánh mắt 90ta trống 3rỗng nhìn bnhúm tóc dđen dưới c8đất.

“Á!” aTiếng thét 1chói tai fdcủa thiếu d9phụ kia 8fsao lại 0dxa xăm như athế, mà ealời Diêm aVương thiên 05đinh vạn dechúc[2] lại 9càng mờ b8ảo như a0mây bay.

Ta 2eđứng bật e9dậy, linh 3lực ngưng 1dtụ trong eelòng bàn c4tay, mang 9theo âm khí 3Vong Xuyên 5dngàn năm 75đánh về 3phía lão chòa thượng, 1amắt nhìn athấy một 2echưởng 9này sẽ bfđánh hắn 5vỡ óc, bbthì đột 03nhiên tiếng eatrẻ sơ 18sinh khóc 9thét khiến 6lý trí ta 3atỉnh táo btrở lại.

Ta d4di chuyển 5chưởng dlực, đánh elên xà nhà, 0toàn bộ 5căn nhà 3egỗ bị 4cchấn động. b © DiendanLeQuyDon.comTa lộn người 12một vòng 2nhảy ra 21ngoài. Dường 48như con lừa 41ngốc kia 6đã bị fbchưởng flực của 2eta dọa mất dhồn, mãi cmột lúc 7fsau mới cchồi phục 9dtinh thần, 0hắn nhìn e7ta, lại 1dnhìn bản 7sao bé của 8fMạch Khê, 38đột nhiên 9anói với 67thiếu phụ 4đang hoảng 8sợ kia, a“Ấn đường 1chu sa, hài 8tử của 7ngươi không c2phải là engười thường, 4bmới sinh e7đã gặp 10yêu nghiệt, f7sau này nhất d3định sẽ 16khắc người anào ở gần.”

Lời dnày nói fra, khiến bthiếu phụ 0kia sợ hãi ftới mức 38mặt cắt 2fkhông còn 4cgiọt máu, 2bôm đứa cbé, không 0cbiết phải 0blàm thế 7nào.

Ta fgiận dữ, c9“Lừa ngốc 92đừng nói e9bậy.” dỞ Nhân 4giới, con dngười rất 1tin mất dblời tiên 0đoán của 6ehòa thượng fđạo sĩ, 9ehắn nói 3như thế, b3đã hủy 8hoại cả 9ekiếp này fcủa Mạch d3Khê.

“Hừ! aYêu nghiệt, davừa rồi 9engươi nhân 9clúc ta chưa a9chuẩn bị 91đã đánh 3clén ta, lần 7enày nhất 52định lão 8fnạp phải e9thu phục 5ngươi!”

Dao fcạo trong 63tay hòa thượng blóe sáng 6kim quang, 0hóa thành 1dthiền trượng, 61đánh về 29phía ta, 0lão hòa 27thượng c5đó đạo e4hạnh không 6cao, nhưng 2trên thiền 2trượng 1fcó phật 48quang làm dbta không 81dám nhìn 1thẳng. Địa 7cphủ âm dau, sợ nhất 92chính là 6thánh quang 1fcủa Phật c0tổ tây a1phương. e © DiendanLeQuyDon.comTa không 9chịu nổi, aliên tục flui ra phía bsau.

Ta ecứ nghĩ 50rằng, ta 30và lão hòa 1thượng 8cđó đánh 39cũng không 2bao lâu, 2ata là tảng 8đá, định 38tính là d3tốt nhất, 9đợi khi 06lão hòa cthượng 4đó đánh 28nhau với 3ta mệt mỏi, 3thì sẽ bdừng lại, ctới lúc cđó, ta trở c3về chờ 63Mạch Khê f2lớn lên d3là được. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 3lão hòa cthượng 44còn bướng 3bỉnh hơn ata ba phần, 1coi trảm 0yêu trừ dma là sứ 0mệnh cả 5dđời. Lại 7cho rằng beta là “yêu 7fquái” lợi 8hại nhất 10mà hắn 9gặp trong b5cuộc đời a0này, cho 2nên hắn 8acoi việc 00diệt ta 2chính là 1cnhiệm vụ b0trừ ma vệ cdđạo cuối 8cùng trong 8đời.

Ta eđấu với bhắn một c8trận, kéo ddài suốt 4chín năm 9ở Nhân a1giới.

Chín 89năm!

Cuối bcùng, cũng 2ckhông phải blà hắn 17buông tha bkhông giết 7ata, mà là 5bị người fdquen của f8ta – Hắc e2Bạch Vô dThường 1huynh đệ atới câu b0hồn hắn 00đi…

Lúc 6enhìn thấy 5cngười quen, 00ta đang trốn 3trong núi asâu, dáng dvẻ chật 4vật, nhìn 98thấy bọn 5họ câu 55hồn con blừa ngốc eđó, ta vui aemừng ôm 1ehai gã lắm e6lời đó a7khóc ầm 2lên. Nhân 7tiện còn 6cdặn bọn c3họ phải 7nói với 9Mạnh bà, 2dặn bà 1múc nhiều 82canh cho lão 1ehòa thượng 8dấy một 69chút, để e7kiếp sau 89hắn cả 34đời ngây 4ngốc ngu 8dsi, cả đời ffđau khổ.

Xử 47lý lão hòa 5cthượng a3xong, ta sửa c8soạn lại fdung nhan 4chín năm b6qua không 1được chăm d3sóc một b0lượt, bay a2qua ngàn frừng núi 71sông mới 0tìm lại ađược tiểu 4viện lần cftrước gặp 90Mạch Khê.

56Nhân giới 84chín năm, 1ta cũng biết bđược loại 66hoa màu đỏ 23kỳ hương 98ấy tên 52là hoa Mai.

Nhưng 6dta lại không dbiết, thời 5gian chín fnăm có thể 7biến một 9vườn mai 5tươi đẹp 4thành một 7cvùng héo eúa như vậy.

Ta 73chậm rãi f5tới gần 08tiểu viện 7kia, kim ấn 31trên cổ bbtay lại 0lóe sáng. c6 © DiendanLeQuyDon.comCòn chưa c3bước vào 36trong viện, 5đã thấy emột đứa abé nhếch 3nhác cầm 23một cái 89chổi còn 4cao hơn hắn drất nhiều 8quét dọn 3khoảng sân choang vu. ce © DiendanLeQuyDon.comThanh âm 53“sàn sạt” d1nghe qua thật fthê lương.

Dường 67như cũng 9fcảm nhận 1được có 83người đi evào, tiểu 09hài tử 87quay đầu 3lại.

Ta 4nhìn thấy b3một đôi 35mắt trogn 9suốt, và 6emột dấu 2dchu sa đỏ 1tươi ở 6fấn đường. 74 © DiendanLeQuyDon.comLòng ta thêm 0căng thẳng, ddtay hơi run bdrẩy, kẹo ccđường 4fmua cho Mạch 8Khê rơi 1dxuống đất.

“Ngươi c3là ai?” 29Hắn đi 05tới trước 19mặt ta.

Ta 2ngồi xổm 9xuống nhìn 6hắn, thấy e6bóng dáng 4mình hiện dlên trong 7đôi mắt 67trong veo 7của hắn, dta dùng ống f7tay áo lau 3vết bẩn 4trên mặt 9hắn, “Ta 5clà Tam Sinh, fdtới để fquyến rũ bbngươi.”

Hắn 6nhìn ta chằm cchằm, không 66nói gì, 16để mặc dccho ta lau 0mặt hắn fdsạch sẽ. 6a © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn quần 5áo trên 76người hắn drách tung 8tóe, trên f3cổ tay hắn ccòn có vết 2bầm xanh 9atím, nhớ 0lại dáng 7vẻ của 2mẫu thân(mẹ) chắn chín dnăm trước, 71cũng không 6giống là 1người nghèo 79khổ, sao clại nuôi 97hắn thành 99như vậy, 47“Nương e0(mẹ) ngươi fđâu?” eTa hỏi.

“Đã cechết.”

Hắn 82trả lời 6ethản nhiên 67như vậy f1khiến ta 7ngẩn người, 7không phải f9con người 7đều rất 7dđể ý chuyện 0sống chết 1csao? Hắn… 64Có lẽ vì 9còn quá 4fnhỏ, nên 5không hiểu ecsống chết 9là gì. Ta 36chỉ có fthể tự 4giải thích 4như vậy.

“Nương 11ngươi đã 0ftạ thế, 6ftừ nay ngươi 0phải tự 0mình làm a0chủ cuộc d9đời, ngươi ephải nhớ 86kỹ, từ a5hôm nay trở 9đi, coi như 6ta quyến arũ ngươi.”

Hắn 0bvẫn không 0dtrả lời 6ta như trước. c © DiendanLeQuyDon.comTa gãi đầu, 9cảm thấy 4nói chuyện fvới một ađứa trẻ 05thật khó fkhăn, mà 3đứa trẻ 85này lại 5cô độc, e0không giỏi 97ăn nói, fta quyết 51định dùng b5ngôn ngữ 6đơn giản bgiải thích avới hắn.

“Nói f2cách khác, 1từ hôm 44nay ta sẽ 7là nương 1atử (vợ) 92của ngươi, a5theo quy củ f3của con acngười, 0ta coi như dlà con dâu e1nuôi từ 7cbé của 0ngươi. Nhưng eađiều đó 0không quan 9atrọng. Quang 8trong là 3btừ nay về 8sau có ta aở đây, 8không ai 7có thể 2cbắt nạt 49ngươi.” 7Đôi mắt d2hắn hơi 0hơi lóe e8sáng, ta axoa xoa đầu 4hắn, “Ngươi 5gọi ta một ctiếng ‘nương 86tử’ nghe c7chút đi.”

Im 42lặng trong f6chốc lát. 62 © DiendanLeQuyDon.com“Tam Sinh.” 4Hắn gọi 02như thế.

“Là 4nương tử.”

“Tam 15Sinh.”

“Nương btử!”

“Tam eSinh.”

“… eĐược rồi.” 19Ta chịu e6thua, “Vậy cgọi Tam 07Sinh đi.”

“Tam abSinh.”

“Ừ.”

Ta fvĩnh viễn 1enhớ rõ, adngày nào 9hắn cũng 3gọi tên 4cta vô số 4lần, mỗi 8flần cũng bdchờ ta trả 4lời xong 18mới bỏ b3qua. Mãi 3bsau này, e7ta mới biết d0được, c5hắn làm 0như vậy 2là có lý 30do, là từng 17có một 54ngày, hắn 9bcũng gọi 1tên mẫu 8cthân hắn f2vô số lần, 2anhưng lại fkhông nghe athấy tiếng 82trả lời.

Mạch 1Khê vốn clà Chiến edThần Thiên 7giới, tuy 44bây giờ 9hắn hạ 1phàm lịch ekiếp, là amột người 6fbình thường, d5nhưng vẫn 05phải có ccử chỉ d7tao nhã như 2con người, 86cho nên ta 7bnghĩ đưa chắn tới 7etrường 8học bài.

Cách anơi chúng 8ta ở không 9xa có một atrấn nhỏ, e1trên trấn 34có một 64ngôi trường, 7bnhưng đám dbphu tử(thầy 1giáo) trong 8trường 74biết được 67trước đây 05từng có 6dmột lão 5chòa thượng 5tiên đoán ebsố mệnh eMạch Khê, 9biết hắn 16sẽ khắc efngười nào 3dở gần, 6cho nên không cchịu nhận 54hắn.

Ta b3đưa cho fcMạch Khê bcầm một 4athỏi vàng 71dạo qua 98trường 61một vòng, fcuối cùng bcphu tử cũng dnhận hắn.

Ngày fđưa hắn ftới trường, 40ta giúp hắn dcbúi tóc, 82gương mặt f6hắn phản 5chiếu trên cgương đồng, aftrong ánh 73mắt có d6mấy phần alo lắng. d4 © DiendanLeQuyDon.comTa dịu dàng 18nói, “Ngươi 6còn sống 0ở nhân agian này 54mấy chục 1năm nữa, 31thì đi học 4cũng không 9bphải thời 43gian quá 4dlâu, ta có fcthể bảo 0vệ ngươi 9bình an cả 05đời, nhưng 3dta càng hi evọng ngươi dftrở thành 9người có f7trách nhiệm, 27để cả 91đời này 1có thể b6nở mày 7nở mặt. ca © DiendanLeQuyDon.comĐọc sách falà chuyện 90cần thiết. 43 © DiendanLeQuyDon.comVào trường dnghe lời 2phu tử, 3cdù bọn 2họ không 19phải thánh fnhân, nhưng 61trước mặt 4đệ tử, b3tốt xấu 4gì cũng asẽ giả 7bộ kiêu 0ngạo dạng 0chó hình engười. f0 © DiendanLeQuyDon.comHãy học fccho tốt.”

Mạch 4Khê gật 78đầu.

Buổi d1tối, khi 7ahắn trở abvề, trên eamặt có 38vết thương, e0tím bầm cmột bên. b7 © DiendanLeQuyDon.comTa hỏi hắn, 89“Bị bắt 93nạt?”

Hắn cgật đầu.

“Có 2bđánh lại 1không?”

Hắn 4flắc đầu.

Ta echăm sóc 8vết thương fcho hắn cxong, lại 75hỏi: “Kẻ ffbắt nạt 7engươi ở 8eđâu?”

Tiểu f6Vương mập 1cmạp là e0con một 9địa chủ atrong trấn, 99nhà hắn fcgiàu có, 7hậu viện 9cũng rất a7lớn. Ta b5rất vui 8vẻ, sai 3ma trơi đốt 53sài phòng f9(phòng chứa ccủi) nhà 6dhắn, sau 23đó thổi bmột trận 12gió nam, acàng làm e6lửa cháy fto. Toàn ffbộ bầu 4trời quanh ctrấn nhỏ 2đều đỏ 5erực.

Ta e4cảm thấy 7cảnh này bfrất hoành 9tráng, dẫn baMạch Khê bađi ngắm 9acảnh xung 1quanh, chỉ 79vào ngọn 9lửa đang 4đốt cháy 6nhà Tiểu cVương mập 4fmạp nói: 8“Cười 04thoải mái 9đi.”

Mạc e2Khê im lặng, 57hắn nhìn 6dta, “Tam 7bSinh, phu 81tử nói c7phải lấy 2fân báo oán[3].”

“Mạch bKhê, lúc ehọc phải 5biết phân a1biệt rõ aràng. Phu catử dạy fcnhư vậy 9là nói dối f3lừa ngươi 0mà thôi. e © DiendanLeQuyDon.comNghe qua là 4được rồi, 3không cần fblàm theo.”

Mạch f4Khê nghe 7alời ta nói 62xong, đột 5nhiên cười 88lớn.

Thời e3gian ở Nhân egiới trôi 30qua cực cnhanh, chớp dmắt một eacái, Mạch 9Khê đã 7tới tuổi 4trưởng athành.

Dưới asự dạy 97dỗ tỉ 1mỉ của 5ta, Mạch 74Khê trưởng 2thành trở athành một 8cquân tử 2ôn nhuận 31như ngọc 6không ngoài cdự đoán 8fcủa ta. 9 © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ acủa hắn c6lúc này 78không kém 4gì thân 35hình ta gặp 34ở Minh phủ, 2người có 35dáng dấp c2như thế a2cực kỳ b5hiếm thấy 4ở Nhân 84giới, lại 4bthêm Mạch 8cKhê có trí batuệ phi 0thương, 62trở thành 8một người 5nổi tiếng 1xa gần đều 87biết.

Nhưng, f0người sợ f8nổi danh 28heo sợ béo, ctục ngữ 7cnày có thể alưu truyền 07như vậy, e6đương nhiên 02có cái lý d1của nó.

Đó f2là một 26buổi sáng 3sớm trời 4trong nắng aấm, ta đang enằm trên 1nhuyễn tháp 0f(giường cêm) đọc c1sách, đang 4tới đoạn e9tài tử 1cvà giai nhân 9sau khi trải dqua một 10hồi đau bkhổ, bắt 39đầu tiến ahành vận 5eđộng ư 4ư a a. Ta a5đang xem dtới đoạn 48“động aelòng” thì 9eMạch Khê 6đi từ bên angoài vào, 19hắn nhặt aáo gió và 9cáo lót ta 36tiện tay 7vất dưới 3đất lên 4dxếp gọn, arồi lại 7rót cho ta 0một chén 1nước nói: 06“Nằm mãi 3trong phòng 1cũng không a8tốt, Tam cSinh nên 64ra ngoài dphơi nắng 6đi.”

Ta 84đón cái 3chén, ánh 1mắt vẫn 23không rời bkhỏi trang 8dsách, trả 5lời cho f4có lệ, 25“Mặt trời 7clà độc 56dược với fta, không btốt cho 30sức khỏe 52của ta.”

Hắn 3dcũng không 28tin lời 3ta: “Sáng 15nay tuyết 4vừa rơi, 1trong viện, 5hoa mai đã c8nở, đi exem đi.” 0Ta nhìn hắn, 0thấy trong dfmắt hắn 62lóe lên 0tia sáng d9kỳ lạ, 74ta đành 30bỏ dở 8đoạn ư 2a kia, vui a6vẻ nói: f2“Được d9rồi, đi a9chơi với ebngươi một 3chút.”

Hắn 2dcười nhẹ, erất là dvui sướng.

Ta 8bám tay hắn cddạo bước f4trong Mai 1cLâm (vườn 9mai), đúng f5là hắn b8không gạt 5ta, hôm nay 6hoa Mai nở frất đẹp.

“Mạch cKhê, ngươi eabiết ta 3athích ngắm 22nhìn hoa 15mai đỏ 3fnở trong dngày tuyết, enhưng có efbiết vì bsao không?”

Hắn b0nghĩ nghĩ, 8“Có lẽ ctính tình fTam Sinh cũng egiống Mai bnày đi.” bTa dừng 0bước, nhìn 5hắn lắc c1lắc đầu, 00mỉm cười ckhông nói.

Hắn 3ckhông hiểu, 75cũng mặc 23cho ta nhìn, bedần dần 5mặt đỏ flên, “Tam f3Sinh thích fnhìn ta à?”

“Thích.” e4Ta lấy to fđo khoảng 1cách đầu bhắn với 2đỉnh đầu cta, hắn bđã cao hơn 3ta một cái 49đầu, ta 9bnghiêng đầu 8nghĩ nghĩ, 2“Mạch 6fKhê, gọi 1một tiếng d‘nương 1tử’ nghe 4chút đi.”

Tai 8ehắn đỏ 2ửng.

Ta enói: “Ngươi 8cũng đã 62trưởng 1thành, ta bdnghĩ ta làm 25con dâu nuôi 10từ bé nhiều 6bnăm như 39vậy, cũng bnên phù 9chính[4]. 2 © DiendanLeQuyDon.comNgươi xem 43ngày nào deđược thì 7thành thân 0với ta đi.”

Màu cđỏ lan 13tỏa từ 81tai lan tràn 7eđến hai 6cmá hắn, 2dyết hầu cegiật giật, bmột lúc d4lâu sau, 4fđôi mắt 0hiện ra 0mấy phần 6eảo não, 2“Tam Sinh, 3ngươi, ngươi 99luôn…” afCòn chưa 7dnói xong, 0ta nghe thấy 3bên ngoài 10Mai Lâm có 0người nói 6echuyện. 5f © DiendanLeQuyDon.comTừ khi Mạch e1Khê có chút e0danh tiếng, 6thường 8xuyên có 04người tới b9tìm hắn, 5elúc bình 6cthường 44ta cũng không 1nói gì, 9anhưng hôm f8nay bọn 2họ cắt 0ngang việc b6đàm luận 13hôn sự fcủa ta, 2sắc mặt bta khó coi, 8rất bực 43mình.

Tiếng 2nói chuyện acàng ngày 54càng lớn, baMạch Khê 99cũng nghe 5thấy, “Tam 4Sinh, hình 6như có người feđến, ngươi avề phòng 5trước đi.”

Ta 4ừ một atiếng, xoay f2người trở fdvề phòng bmình, về 2cđọc nốt 1bđoạn truyện 3ddở dang. cf © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 9đi ra đại c4sảnh đón 9khách.

Tới fctrưa, cuối 1ccùng Mạch 9cKhê cũng 4tiễn khách, 66lại trở bvào phòng aeta. Hắn 09ngồi yên a3không nói 6lời nào, 67ta cũng không 2nói lời bnào. Tính e8kiên nhẫn 7của ta từ 4fxưa tới 4nay không 9kém, cuối acùng hắn ccũng không 73thể đọ 6với ta được.

“Tam c9Sinh.”

“Hmm.”

“Hôm cfnay người bđến là etuần phủ fđại nhân.”

“Ừm.”

“Ông b7ta… Ông cta muốn 32ta tới kinh 4thành làm 55quan.”

“Ừ.”

Vẻ 6lạnh nhạt 22của ta khiến d9Mạch Khê 1có chút 94băn khoăn 9không biết btheo ai, hắn 3cthận trọng cquan sát 73vẻ mặt 43ta, giống 31như hạ 9quyết tâm 9nói, “Ta 9muốn đi.”

Ta 8lẳng lặng 9lật trang 2bsách đọc 39tờ cuối 26cùng, kết athúc câu 2bchuyện, 1atài tử aevà giai nhân 5làm lễ 67thành thân, 9bkết thúc e8viên mãn c1bên người 24mình yêu. 5 © DiendanLeQuyDon.comLúc này f1ta mới quay 6đầu nhìn b6về phía 61Mạch Khê, 16chỉ thấy 30hắn trầm 93tĩnh nhìn 9ta. Ta thở 3dài nói, de“Nam nhân 68chí ở bốn 16phương, 8angươi muốn 7làm quan, 2cũng không cephải muốn bđi đánh 15cướp… 2À, tuy rằng atính chất 2trách nhiệm 1của hai 0bvị trí anày không 97khác nhau c4là bao. Nhưng 4ở trong 9ctriều đình, e6cũng là 5một nơi fphát huy dhoài bão, 43ta vẫn hi 7dvọng ngươi 9có thể 3trở thành 85một nam 5tử hán 4đỉnh thiên 0lập địa[5]. a © DiendanLeQuyDon.comTới tận 43bây giờ 5dngươi mới 0có cơ hội. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐại sự alà quan trọng, 6fcòn nhìn eta làm gì?”

Mạch cKhê lắc f3lắc đầu: 6“Làm quan bccũng không aphải khát bvọng của 8ta…” Má 58hắn ửng fđỏ, “Nàng 5cũng nói 0ta đã trưởng athành, ta 25cũng luôn f2suy nghĩ 3tới lúc 4ta thành 0thân với bfnàng.”

Ta dđang cầm 55chén trà, dngẩn người.

Hắn acó chút 5bất đắc 0dĩ cười: 0“Nhưng, 9dTam Sinh, bcnàng luôn 84nhanh chân 5hơn ta một 4dbước.” aHắn nói, 9“Ta muốn 53cùng nàng faxây dựng 00gia đình, f0nhưng ta c0là một 94nam tử, 76không thể 7cứ để enàng nuôi 6cả đời. b1 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 7dùng chính fcnăng lực d5của mình 1cho nàng efcuộc sống 80hạnh phúc 79mĩ mãn.”

“Tam 2Sinh, nàng 8có đồng 5ý chờ ta 6hai năm không? 1Chờ tới a1ngày ta đại 67công cáo e0thành, sẽ 05trở về 15thành thân 7với nàng.”

Ta ckhông nói 2alên lời.

Trong e3khoảnh khắc cđó, ta thật 57sự cam lòng 1làm một 74nữ tử 28bình thường, 6echấp nhận 62cô đơn 9phòng trống 4chờ hắn b1trở về fsẽ nhẹ 0bnhàng gọi 3ta một tiếng 4“Tam Sinh.”

Nhưng amà hắn e2muốn chờ 40thêm hai 9năm, dù 60một tảng 8dđá như a9ta kiên nhẫn 7tới mức 2cnào cũng f6không thể 5chịu nổi.

Một 7cđêm trằn 4btrọc mãi 52không ngủ 75được, 7bỗng nhiên 2fta ngồi 93bật dậy 69gọi: “Mạch bKhê.” Ta 4biết rõ bhắn không f5có ở đây, 4dnhưng vẫn femuốn gọi datên hắn, dgiống như 5gọi như 6fvậy, hắn 0esẽ lại exuất hiện 6trước mặt 7ta.

“Mạch 8Khê.”

Ta 6cứ gọi a0tên hắn 5như thế 54ba lần, fdngoài tiếng cgió bên 10ngoài phòng, 0dta không bhề nghe 5thấy tiếng edgì khác. 9b © DiendanLeQuyDon.comTa lại không 3ngủ được, adứt khoát 3xoay người 49xuống giường, cchẳng thu 6edọn cái fgì, mặc emột thân 6fbạch y đi 26ra ngoài, ctrực tiếp 3tới kinh cfthành tìm dhôn phu của dcta.

[1] 0Nguyên văn: 71踏破铁鞋无觅处, 32得来全不费工夫  Đạp 6phá thiết bhài vô mịch 1xứ, đắc dlai toàn c3bất phí fecông phu. ca © DiendanLeQuyDon.comNghĩa là: 58với việc 7đang nôn 2enóng tìm e7kiếm một 9thứ gì c2đó, mất 35bao nhiêu ddcông sức 3cũng không 1ethấy, lại 06vô tình dcó được.

[2] dThiên đinh 1vạn chúc: 6fdặn đi adặn lại.

[3] 9Đức Phật c9dạy rằng: 4“Lấy đức 9báo oán, 8oán ấy 83tiêu tan. 9 © DiendanLeQuyDon.comLấy oán 3báo oán, 33oán ấy 13điệp trùng.”

[4] 2aPhù chính: 1thời xưa a5là từ thiếp f2lên vợ.

[5] 25Đỉnh thiên aflập địa: a6đứng ở ađất, đầu d8chạm trời. c © DiendanLeQuyDon.comcó thể 4hiểu là d“đầu b1đội trời, 8chân đạp 13đất.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41625 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 523: Ngoài 4Tam Sinh, 22không ai 33xứng với c8ta…

Edit: aIshtar

Kinh cathành, đối 4với ta cũng c4không xa 6dlạ gì.

Ta c1từng bị 20lão hòa 61thượng dđuổi mấy 2òng kinh dahành trong 06uốt mấy eháng liền, 2aên đã đi 93ua rất nhiều 6cơi, cũng b2hông có 4cì đáng 5bgạc nhiên.

Ta 3ốt ruột c3đi tìm Mạch 3hê, lại fhông muốn 1ho hắn biết 6a nhớ mong 4bắn như 2ậy, nên bfhông dám e8uang minh ahính đại d9đi tìm hắn. 67 © DiendanLeQuyDon.comắn mới 5fđược tiến c8ử vào quan 8rường, abúc đầu 62hắc vô 7ùng vất cả, lại dhông phải e2à người 3fổi danh. 8 © DiendanLeQuyDon.comỏi trên bđường, 2ũng không 8ai biết. 9 © DiendanLeQuyDon.comài lần 0muốn vào fctrong hoàng 08cung tìm 8kiế,, nhưng f4xung quanh dhoàng cung etràn ngập 9long khí 1cuồn cuộn, 00ép ta không 9thở nổi, 0đành phải 7từ bỏ.

Suy anghĩ một 3ehồi, ta 27quyết định 8ban ngày 8ở trên 33chường 5bchờ vận 2may, buổi 6tối sẽ 8tới nhà ecác quan 9đại thần 8tìm kiếm 43tung tích 3Mạch Khê.

Ta 2ecứ tưởng arằng tự 4mình cố 3egắng đi 1tìm, tỷ 5lệ may mắn fgặp được 4Mạch Khê 79sẽ lớn cmột chút, 61không ngờ 40rằng vận 57may của 2ta lại vô 91cùng tốt.

Ngày eấy, dưới 9fánh nắng echan hòa, 6ta đang cầm 0cmột củ 11hành tây. 5c © DiendanLeQuyDon.comVừa đập 69đập vào 0quyển sách[1], 15vừa nhàn 6tản dạo c2phố. Chợt anghe phía etrước có dtiếng ồn 6ào, dân bchúng lục bbtục vây eaquanh. Ta 97tò mò nổi dlên, cất 2sách, hành b2tây vào a2trong tay báo. Chạy btới xem 07náo nhiệt.

Đúng 4là một dtiết mục 6đặc sắc. 4 © DiendanLeQuyDon.comChính xác bclà tiết 8mục bạc etình, hoa d2rơi cố 43ý, nước 9chảy vô betình.

3bcái người 9nước chảy 6bvô tình 5kia lại 63chính là fvị hôn 3phu Mạch 7Khê của 7ta, còn hoa b3rơi cố eaý, nếu 6ta không 4nhận nhầm, cathì chính 9là tiểu 9nữ nhi được 99yêu thương eenhất của 61đại tướng cquân đương 3btriều, Thi e0Sảnh Sảnh.

64sao ta lại 65biết? À, 57đại khái dlà trang bsức trong cdkhuê phòng 71của nàng 5dcũng không ctồi, mấy angày nay 3ata bán được 0cnhiều trang 37sức như 3avậy, cũng bđược khá 24nhiều tiền.

Bỗng 8nhiên Thi aSảnh Sảnh engã xuống 4đất, giống 1như đau 7chân, đôi bmắt hoa dđào ưu 4sầu nhìn cMạch Khê. f4 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 98thờ ơ liếc 29mắt nhìn 41nàng một bccái, xoay 05người rời 0ađi. Thi Sảnh 3Sảnh vội 71bổ nhào 6về phía btrước muốn 3nắm lấy 3fvạt áo 3Mạch Khê, 5không ngờ 62Mạch Khê e2tránh được, 90khiến nàng bngã nhào 5xuống đất bbẩn hết 8cmặt mũi.

Đám c6người vây axem hít một 8hơi, Thi bfSảnh Sảnh fchật vật 32nằm úp c3mặt dưới 02đất, lại 7equật cường 3cắn môi, bhốc mắt 0đỏ sậm, 10thân hình 95mảnh mai, ekhiến ta dcũng thấy 0athương cảm.

3Mạch Khê 4blại lạnh 85lùng nghiêm emặt, ngay 0cả một 03cái liếc 3emắt cũng bekhông có, ebước nhanh cfđi xa.

Hmm, 3ta xoa xoa 05cằm nghĩ, 8từ năm 02chín tuổi, clà ta chăm edsóc Mạch 7Khê, chưa 2cbao giờ 7hắn biểu 6hiện với 3ta như vậy. d4 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 01hắn ở e8bên ngoài cblại là 0một quân 64tử lạnh 61lùng.

Tiểu dacô nương 3rất quật ccường, 38Mạch Khê 86đi rồi, 7ecó người eftới đỡ 2fnàng, nàng 8cũng không 2cần, tự 8mình đứng 8bdậy. Ta enghĩ, nữ 0tử nhìn ctrúng Mạch 92Khê cũng dlà một c6nữ tử dcó tâm địa a0thiện lương e5phân rõ afphải trái, avì thế 1thi triển apháp thuật, d3chữa trị 79vết thương 5trên chân 9fnàng. Cũng 5akhông quan dtâm vẻ b2hoảng hốt 05của nàng, 45ta xoay người 1fđi theo Mạch 4Khê.

Mạch 3Khê đi vào 7bmột tửu 2quán nhỏ. ac © DiendanLeQuyDon.comTa đứng 0cạnh một 3gốc liễu edưới lầu, dkhông thể f8tới gần dmột tấc. 40 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 7tửu quán cnày hôm 1nay biến adthành một 7tửu quán 59không bình cthường. 9 © DiendanLeQuyDon.comNó tỏa f5ra khí thế fcuồn cuộn aagiống hoàng 2cung. Ta ngẩng fđầu nhìn 2lên trên b3gác, có 8một nam 3tử mặc 3lam y đang 51dựa cửa esổ ngồi a3uống rượu 1một mình.

Hoàng 2dđế.

Hoàng 0đế Nhân fgiới khá 60sáng suốt. 0 © DiendanLeQuyDon.comMà nay bốn b3biển thái 4bình, quốc 9thái dân 9an. Là một 0athời đại 48không tồi. 41 © DiendanLeQuyDon.comChỉ tiếc blà đại 28tướng quân fnắm quyền, ekhiến cuộc 9sống hàng 40ngày của 4choàng đế 2btrẻ tuổi 4khó có thể 5bình an, 7dlúc này 58chắc đang 55nghĩ tới calàm cách 5nào có thể 8đoạt lại 94quyền lực c2đã mất atrên tay 6tướng quân.

Mạch bKhê vừa 60tới kinh 0thành không celâu đã 79có thể bgặp riêng 7hoàng đế, 7có lẽ hắn acó cách 3giúp hoàng 7đế trừ 3bỏ mối 9họa lớn dtrong lòng.

Ta f6đang thầm 8khen Mạch 63Khê thông dminh, đột 52nhiên có 8một người cmặc áo 8cđạo sĩ 8cđi ra từ 5ahẻm nhỏ 4abên cạnh 25tửu quán.

Đại 8quốc sư. 8 © DiendanLeQuyDon.comThiên hạ 10này đạo d1sĩ là người 54lợi hại ddnhất. Ta 9nhận ra chắn, trước 8bkia bị lão 70hòa thượng 7đuổi bắt, 8dlão hòa bthượng 1còn năn 93nỉ người 35này đến cgiúp đỡ 1ađể thu e6phục ta.

Hôm anay thấy chắn, chắc cchắn không 0thể thiếu amột phen 66tranh đấu. 45 © DiendanLeQuyDon.comTa đang than cfthở mình 6mệnh khổ. aa © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ eđạo sĩ 6akia vừa 0bnhìn thấy 5ta, lại 4xoay người 8erời đi. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa đang thắc 73mắc, đột a6nhiên nghe 7thấy một 84tiếng gọi 72nhỏ từ 6gác trên 5tửu quán: e“Tam Sinh.”

Đúng 22là Mạch 8cKhê ngồi f4bên cửa f1sổ đã cnhìn thấy 9eta.

Không 8tránh được, 4ta mỉm cười avới hắn, c4nói to: “Lúc 7nào ta cũng bnhớ chàng, b9không chịu 3bnổi đêm fedài tịch amịch, nên fatới tìm 84chàng. Chúng 1ta vẫn nên 9sớm thành 1thân đi.”

Lời dnày vừa 7nói ra, toàn bbộ đường 98cái yên 94tĩnh. Mạch 6Khê đáng 9athương đỏ 7bừng hai 16má.

“Ha dha ha.” eaSau lưng 2chắn truyền 69tới tiếng 92cười sang 7sảng của 2ahoàng đế, e9“Một gia 1nhân to gan blớn mật cnha. Mạch 9Khê, ngươi a8đúng là 68người có 3diễm phúc!”

Mạch 3Khê hành flễ với 27hoàng đế 7một cái 6rồi vội 1dvàng chạy 2xuống lầu. a © DiendanLeQuyDon.comTa cười 52tủm tỉm 0nhìn hắn. 09 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê d4đi tới, 7như cố 2gắng đè 76nén niềm 05vui sướng, 1cnhướng 6bmày hỏi: 3“Sao lại 3tìm tới 5bđây nhanh 7như vậy? 86Ta còn tưởng frằng phải 9chờ thêm e6nửa năm 9nữa cơ eđấy. Một 2bmình nàng c8tới đây 7có vất 0vả lắm 5ekhông? Có e7gặp phiền 3ephức gì fkhông? Có c4đói không? b3Muốn nghỉ 2ngơi không?”

Ta b5chỉ nhìn a6hắn cười.

Mạnh c3Khê quan 5sát ta cẩn 50thận, lại 0enói: “Là 0ta đã lo dlắng quá 0nhiều, làm 2sao Tam Sinh 53để mình 74chịu thiệt 33được. 1 © DiendanLeQuyDon.comSao nàng 7elại tìm dbđược ta.”

“Vừa 22rồi nhìn 00thấy ở cengoài đường.”

Mạch 8Khê đang 86cười, hơi fhơi cứng ađờ, vội fbvàng giải a2thích với 35ta: “Tam 61Sinh, đó flà…”

“Ừ, acô nương b7ấy thích 6chàng.”

Hắn 3cẩn thận fdquan sát e3sắc mặt 4ta. Ta nói: 75“Khuôn 2emặt không 7tệ, vóc 8dáng hơi 3thấp một cchút, không cgiống như 74ta đây xứng 8với chàng.”

“Điều eađó là tất 2nhiên” 8Mạch Khê 28nghe ta nói bxong, mỉm 87cười, “Ngoài 2Tam Sinh ra, ekhông ai fxứng với d3ta…”

Ta 95vui vẻ vỗ a4vỗ vai hắn, 06“Hiểu 71được là e7tốt rồi.”

“Ta blên chào ftạm biệt avới bằng 5hữu, rồi 8sẽ đưa b4nàng về 2nghỉ ngơi.”

“Được.”

Hóa 0ra Mạch fbKhên không caở trong fhoàng cung, c6cũng không csống nhờ 2nhà vị 4đại thần enào, mà ftự mua một 7căn nhà 5nhỏ đơn 9dgiản tĩnh 6mịch. Bài datrí trong 00nhà, cũng a6không khác 7cgì Mai uyển 8nơi ta và 1hắn sống afcùng nhau.

Ăn 4tối xong, 5ta kéo Mạch 4Khê đi tản 42bộ trong ctiểu viện.

“Kinh e1thành khác e8trấn nhỏ 9chúng ta 7bquen ở rất 3lớn, một 1mình chàng 52ở đây b1có gì không 27thoải mái akhông?”

“Cũng 54không có 5gì không 40thoải mái, e7chẳng qua 4sáng sớm b9không thấy bnàng dọn 80bát đũa a5cho ta, về demuộn cũng 5ckhông có c2ai châm đèn b2rót trà fcho ta. Lại flo nàng ở 2nhà một 01mình, không 6biết có fachịu chăm 66sóc bản 9athân hay 23không, cảm b2thấy hơi ebuồn.”

Lòng d6ta vui sướng ccười thầm. 7 © DiendanLeQuyDon.comNắm tay 0hắn, nhìn dánh trăng 6trên đỉnh c3đầu, chậm 1rãi bước ftừng bước, 29lắc lư: d6“Mạch 9dKhê.”

“Ừ.”

“Mạch 04Khê.”

“Hử?”

“Mạch 2Khê.”

“Chuyện 0egì?”

“Chỉ 2muốn gọi 77tên mà thôi.” bTa nói, “Mỗi 83lần gọi f7tên chàng, 4fđều có 3thể nghe fthấy tiếng a5chàng trả 5elời. Đột 3anhiên ta f9cảm thấy, 34đây là b7chuyện hạnh 3phúc nhất.

Mạch 2Khê mỉm acười. Ta dblại nói actiếp, “Công eviệc ở fkinh thành 85có vất 97vả lắm 5không?”

Mạch c7Khê im lặng 7một lát, 7nói: “Có 2thể dùng fnăng lực bcchính mình dgiúp người 32khác, có b8thể dựa e2vào hai tay 6chính mình 3làm việc 1bmình mong 23muốn, có 3angười vì 10việc làm 37của ta mà fvui vẻ, btuy rằng bnội bộ 7triều đình 1lục đục ecũng không 59phiền lòng 2lắm, nhưng a9quyền lực 8ta đạt 8được nếu bcó thể agiúp đỡ bdân chúng… 3eTam Sinh, 6nàng có 2ahiểu được e7cảm giác cdthỏa mãn 3đến thế 2nào không?”

Lòng eta khẽ run, afngẩng đầu 30nhìn hắn, 1trong ánh dmắt hắn dlóe lên etia sáng eđã lâu brồi ta không 9nhìn thấy.

Trong abnháy mắt, 39ta cảm giác 4như mình 4gặp lại faCửu Thiên 0fChiến Thần 50ở Minh phủ 23năm nào.

Mạch 7Khê như 81vậy, mới 4alà Mạch 4Khê chân 9chính. Đột 37nhiên ta 98nhớ tới 25lời tiểu 8quỷ Giáp bnói với 5ta năm đó: 8“Mạch 7dKhê Thần 8fQuân là ebChiến Thần deThiên giới, 65lên trời 13xuống đất 4không có 1gì không 8làm được, 93nhưng trong 7tâm hắn fechỉ có dthiên hạ. e8 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 5ngực có b9muôn dân 7bá tánh, flàm sao chứa enổi tư btình nữ ffnhi.”

Lúc 9đó ta không e2để tâm 04tới những clời này, cnhưng hôm 7nay nhìn 3vào mắt b1Mạch Khê, 50ta mới hiểu 07được, 36Tiểu quỷ 6bGiáp, một 3người quan 96sát tỉ 1mỉ đã 6tiên đoán 72đúng.

Trong 2tim Mạch cKhê chỉ 70có muôn cdân, mặc 2kệ hắn 2biến thành 4gì đi nữa…

Hôm 72sau, Mạch 34Khê vào 47cung. Ta vẫn bdở trong ephòng đọc esách như 88thường 8elệ.

Còn echưa đọc 1dđược hai dtrang, nghe e2thấy bên 6ngoài sân 63có những atiếng bước 6chân bước 21đều. Quan 2abinh ư? Từ 55lúc ta có flinh thức 61cho đến 1nay, chưa 89bao giờ 5tuân theo 0quy củ. fb © DiendanLeQuyDon.comTa từng fbị quỷ 80tóm, bị 49Diêm Vương 8gia mắng, dbị hòa 3bthượng 87truy đuổi, 2dbị đạo csĩ đánh. bf © DiendanLeQuyDon.comNhưng cho 8atới bây 19giờ vẫn d7không bị 7quan binh bbao vây như 9athế này.

Đây dalà lần 8đầu tiên 40trong đời cgặp phải, bta có chút 28kích động.

Ta 42vẫn chờ ebọn họ 47đồng loạt 84xông vào, 48vây quanh bta, để b6ta xem rốt a3cuộc đám 93quan binh dnày có trận 7pháp thế 89nào. Không 0ngờ đợi 1nửa ngày blại có fbtiếng đập 1cửa rất 8fquy củ, 1ta hơi thất evọng. Chỉ 3có thể 3ra mở cửa.

2lẽ đám cquan binh 49đã trốn 6vào một fgóc nào 37đó. Trước 30cửa chỉ 1dcó một 4ctiểu cô 0nương thanh 5tú. Ta nhìn 9nàng nửa 6ngày mới 8nhận ra, eđây không 0phải chính adlà Thi Sảnh eSảnh bị bcMạch Khê 97bỏ mặc 2trên đường b6ngày hôm dqua đây esao?

Nàng c3thấy ta fmở cửa, cvẻ mặt 9giống như 3bị sét 4đánh ngang 84tai, thì 1dthào tự 72nói: “Thật 15sự có nữ fnhân sao, 75sao hắn 8có thể 7dẫn một anữ nhân 0fvề nhà.”

Thích 0là một echuyện, 4nhưng dây a9dưa tới ecửa lại 63là chuyện b1khác, lòng 72ta không 63bao dung được 5eđến thế, ccảm tình 32bớt đi 59rất nhiều, ccliền khoanh ehai tay ở 2trước ngực, 1thản nhiên 7dựa ở 6acạnh cửa 94nói: “Không esai, ta là fnữ nhân 68của hắn, d9tử nhỏ dđã ngủ 9bên cạnh 79hắn. Ngươi ccó muốn 9nói gì nữa ckhông?”

Định blực của 2tiểu cô 2nương vẫn 57còn kém b1lắm, bị 9ta nói như a7vậy, sắc 2amặt trắng 33bệch, lảo 7đảo ra 0csau hai bước, 96suýt ngã ddưới đất. f0 © DiendanLeQuyDon.comTa nhíu mày 6bnhìn nàng, dtrong lòng 4cảm thấy 1không đành 4lòng nhưng 35lại thấy 6có chút c3thoải mái.

Lúc cnày có một 3phụ nhân etrung niên eđột nhiên 99từ bên 2cạnh xông b2ra, chỉ 49vào mặt eta quát mắng: 4“Đừng 20hòng bắt cnạt tiểu ethư nhà b9ta! Đừng eđể ngôn 30ngữ ô uế ccủa ngươi 7làm bẩn 6dlỗ tai tiểu dthư nhà c5ta!”

Ta 9vô tội 34hỏi lại. 7f © DiendanLeQuyDon.com“Nàng hỏi, 0cta đáp, 72trả lời 5thật, sao 78lại dơ c8bẩn?”

Sắc efmặt Thi 40Sảnh Sảnh b4càng trắng 69nhợt. Phụ b7nhân kia 9amắng: “Yêu 5phụ lớn 75mật! Dám 6vô lễ với 60tiểu thư! 19Người đâu, 7cbắt ả!”

Ta 3bất đắc 50dĩ day day 6trán, rõ 4ràng phụ c2nhân này a8cố tình acgây sự 3mới đúng. 26 © DiendanLeQuyDon.comTa còn muốn 5enói lý với dnàng một echút, thì fcchớp mắt 89một cái 6đã thấy dmột đám d2quan binh fdbên canhm

Hai emắt ta sáng 9lên, hưng e4phấn “A!” 07một tiếng. c © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân dkia cũng 14hét lớn: 24“Ả muốn 16dùng ám 9khí! Bảo 9vệ tiểu 65thư!”

Khoảng 6dkhắc tiếng 2kiếm rút 3khỏi vỏ 60khiến tóc 2gáy ta dựng 71đứng.

Ta 6há miệng 5fthở dốc, 62chưa kịp 97nói bốn bchữ “dĩ 7dhòa vi quý”, 9một cây 5cđại đao 6cđã bổ 1tới trên 0đầu ta. 37 © DiendanLeQuyDon.comTrải qua 3tôi luyện 5ở nhân fgian, tính 9tình ta đã fkiềm chế 9rất nhiều, enhưng cũng 49không thể 5adễ dàng 8dđể người 4fkhác bắt 6nạt. Mắt eta nhìn trừng 19trừng vào 16gã lính eđầu tiên f8xông tới.

Không 0tu luyện 42pháp thuật, cphàm nhân b5này bị 7ta dùng âm dsát trừng, e0nháy mắt 6chân mềm 78nhũn, “bịch” 33một tiếng 4aquỳ xuống 2lạy ta một blạy.

Đám 91người phía easau lại 1không thông eminh, như fbong vỡ tổ 2đánh về 2phía ta.

Ta a1niệm một 3cái quyết, fcánh tay 8nhẹ nhàng 9vung lên, 2toàn bộ cđám lính 0bao vây ta f3bị đánh ccbay. Ta giận 2dữ nói: 66“Làm người 9phải làm a7chú ý quan 86sát, xem 4xét thời fthế.”

Thi 22Sảnh Sảnh 2và phụ fnhân kia fabị âm khí 18quét qua, 55ngã xuống 2đất, giật cfmình sợ 8hãi nhìn ata. Ta tiến 21lên, vươn 2dtay kéo phụ 0nhân kia 3đứng dậy, enàng quát f2to một tiếng, 8yêu quái, 2rồi ù té 6fchạy. Ta eđành phải 10quay lại 3đỡ Thi 22Sảnh Sảnh.

Nàng 47lại ngoan b6ngoãn để ffta kéo lên, 37ta phủi a9bụi trên 0dmặt nàng fdnói: “Thích 9một người, 78cũng phải 35giữ được 0ctôn nghiêm 7chính mình. 6 © DiendanLeQuyDon.comTừ nay về b6sau đừng ctìm tới 47cửa tra cehỏi nữa. 64 © DiendanLeQuyDon.comMất mặt 86không nói blàm gì, 22cố sức 76cũng không 71lấy lòng 6được. 42 © DiendanLeQuyDon.comÀ, còn nữa, daba kiếp 2của Mạch a4Khê đều 52thuộc về dbta. Nếu 7ngươi thật d8lòng muốn ddquyến rũ 18hắn, chờ 6hết ba kiếp erồi hãy 3tới.”

Ta d8nói những 04lời này eđều là fsự thật, 2nhưng không fngờ lọt 60vào trong 2tai nàng 5lại có 28cảm giác akhác. Hốc fmắt nàng 8bđỏ lên, 89rơm rớm 4chực khóc, 07quay đầu 3bỏ chạy.

Ta dadọn dẹp 0ecửa nhà 0xong xuôi, 5lại bình bdtĩnh trở 2về phòng 1bđọc sách. 4 © DiendanLeQuyDon.comTa nhớ là fcvừa rồi 2đọc tới 4cđoạn tài 0atử gặp 8mặt giai a4nhân, giai b2nhân vừa dcưỡng hôn 4btài tử. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrò này 3eđúng là 5không tầm 3thường.

[1] aSách mà 7Tam Sinh xem bđược gọi 7là thoại 6bản: là famột hình 85thức tiểu 32thuyết Bạch a0thoại phát 3triển từ 62thời Tống, bchủ yếu c5kể chuyện c1lịch sử aevà đời 72sống xã 18hội đương 1cthơi, thường 22dùng làm dcốt truyện dcho các nghệ 6nhân sau 6fnày.





Chương fd4: Mạch feKhê, cả 0đời trường 0an…

Edit: 50Ishtar

Sẩm 0tối, Mạch 31Khê vội davã trở 1về.

Ta 1dựa trên 1nhuyễn tháp, 3liếc mắt 61nhìn hắn 7một cái bfrồi lại 83tiếp tục 7đọc sách fcủa ta. 69 © DiendanLeQuyDon.comHắn đứng 3ở cửa bmột lúc, 1cẩn thận 5elại gần 6ta. Hắn engồi xuống b9bên cạnh 9giường, bngập ngừng 3một lúc 1lâu mới 74nói: “Ta 6dnghe nói, chôm nay có eequan binh 9tới.”

“Ừ.”

“Tam 6Sinh…”

Ta a8ném sách 03sang một 86bên, ngồi 1thẳng người 8dậy, nhìn fhắn: “Chàng eemuốn hỏi 5fgì?”

Hắn bmấp máy 7môi nhưng 4vẫn không 1anói được 5bgì.

Ta 75nói: “Quan 4binh bị 8ta đuổi, f2Thi Sảnh 6Sảnh cũng abị ta đuổi 4cđi.”

Hắn 6nhìn ta một 04lát, có a3chút bất 3đắc dĩ, f1bật cười.

Ta 2nhíu mày, fa“Sao nào? cHóa ra chàng amuốn kết 4hôn với bthiên kim 96tiểu thư 3dnhà đại 0tướng quân, 8aà, hóa ra ata đến f1không đúng c3lúc, làm 8hỏng mối 00nhân duyên 20của chàng. be © DiendanLeQuyDon.comNếu như 6achàng không 0đành lòng, eđể ta tìm 66cô nương bfấy về, c6ta thấy 8ctình cảm fnàng ấy bdành cho f5chàng rất 9sâu đậm.” 74Nói xong, 77đứng dậy 02đi ra bên dngoài.

Hắn 79kéo ta lại, cmặt hơi 8bhơi đỏ dlên: “Tam 2Sinh, nàng 8fbiết rõ eý ta không 40phải như 14vậy. Nàng… dLần này 42nàng có 8thể vì a5ta mà ăn a0giấm chua, d6thật ra etrong lòng c0ta rất vui. c © DiendanLeQuyDon.comNhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám equan binh 8nói nàng blà yêu quái, 62ngày mai 9muốn mời cĐại quốc 97sư tới 4đây trừ cdyêu.”

“Đại 3quốc sư cư?” Ta 9nghĩ tới 17lão đạo edcó khuôn aemặt nghiêm ddnghị mà 73hôm trước dgặp trong 08ngõ nhỏ dckia.

Mạch 91Khê nhíu bbmày, gật egật đầu: 4“Tam Sinh, a1nàng có bemuốn tránh 11đi chỗ 1khác không?”

“Tránh?” 23Ta ngạc dnhiên hỏi e7lại, “Vì f8sao phải 31tránh? Ta a3không phải dyêu quái.” 1Nhưng nhìn bvẻ mặt 4elo lắng 42của Mạch 14Khê, ta chợt 2hiểu, “Mạch 9Khê, chàng 2vẫn luôn 3acho rằng 2bta là yêu dquái sao? 32Chàng bảo afta tránh, f2là sợ Đại 86quốc sư 2cphát hiện 6ra thân phận e‘yêu quái’ 7của ta?”

Mạch 7Khê nhíu 4mày.

Ta 14gật gật 0đầu lẩm 24bẩm: “Cũng 3bđúng, ta cở bên chàng 7nhiều năm enhư vậy, 0dung mạo 43không hề dthay đổi. a7 © DiendanLeQuyDon.comLúc muốn 57nhóm lửa 57có thể 3nhóm lửa, amuốn có egió sẽ 6có thể 3tạo gió, 7cchàng cho 2brằng ta 7là yêu quái 24cũng là 9cđiều đương 5nhiên. Hiện 5giờ chàng 8sợ ta sao?”

Nghe c8ta nói xong, c2sắc mặt cdMạch Khê 8ethay đổi, 4rõ ràng elà tức 4agiận: “Vì 3sao ta phải 7sợ nàng? baNàng là 09yêu quái 96thì sao chứ, 12ta chỉ biết edTam Sinh của a2ta chưa bao 6giờ làm 4ahại ta, 65ta cũng không 31phải là bngười vô f3tâm, trên 12thế gian 07này ai đối cxử với 6fta như thế 2nào ta đều d3biết. Mà 9Tam Sinh nàng b4cũng không 5phải là 79yêu quái ddlàm nhiều cviệc ác, adù nàng bfcó yêu quái, 13thì cả dcuộc đời 00này của 16ta chỉ yêu athương một 8cmình yêu 9quái như 08nàng!”

Hai 1achữ “yêu 6thương” 7khiến ta 6rất vui, bckhóe miệng 1không kiềm dđược khẽ 6cong lên.

Tính batình Mạch b9Khê rất btốt, đối avới ta lại 4càng dịu adàng, chẳng d8bao giờ 1ethấy hắn 1giận dữ 39như vậy, 7ta cũng cảm 1thấy rất cngạc nhiên, 1d“Vậy chàng 08sợ cái c2gì?”

Sắc 7mặt hắn a4cứng đờ, 7bị ta nói 7dthẳng tâm 49tình khiến 7hắn hơi 0lúng túng, 6dtrầm mặc e9một lát, edmới khẽ 8athở dài, 25“Tam Sinh, 9ta sợ nàng 9ebị bắt 9nạt.”

Ta b6nghe xong d0cảm thấy e7buồn cười, bhỏi lại: 5“Chàng avẫn còn 92nhớ hậu dcviện nhà b6Tiểu Vương a7mập mạp 12chứ?”

Hắn 4lườm ta emột cái, 79“Một cây 5cỏ cũng efkhông còn.”

Ta 0hài lòng 4gật gật fcđầu: “Bị 6bắt nạt 2cũng không 5sao, chỉ 6cần đánh d2lại là 05được. 94 © DiendanLeQuyDon.comLà nương 18tử của echàng, cái c5gì ta cũng 1acó thể d5chịu được, enhưng không 0chịu được 2bị ức dhiếp. Chàng 1không cần 3phải lo 1lắng chuyện 3này thay dta nữa.

Mạch bKhê bị ata trêu chọc, c2mỉm cười. 3 © DiendanLeQuyDon.comKhông nói d1gì nữa.

Đến 1lúc rửa f2mặt, ta e8thấy trên 6aống tay 8fáo hắn ccó một c6vết rách 06không lớn a6lắm, thắc 39mắc, “Làm csao vậy?”

Mạch 5Khê dấu cống tay 98áo ra sai: 25“Không adcó gì, hôm 4fnay xích 4mích với 5emột vài etên lính, 3xảy ra xô 09xát nhỏ 7ấy mà.”

Ta bvươn tay: 6“Cởi áo 31ra, ta khâu 1giúp chàng.”

Đốt 8nến, ta 51ngồi khâu elại vết f9rách kia, 45Mạch Khê cngồi bên 1cạnh, nghiêng d2đầu nhìn 2ta khâu áo fdgiúp hắn, 5trên môi 89thường dtrực nụ dcười, dường 5enhư đây calà một 4aviệc dễ d7dàng khiến c1người ta 6thỏa mãn.

“Xong arồi.” 87Ta đưa áo bcho hắn, 51thấy trên a9mặt hắn 2tràn đầy c5thỏa mãn, 9đột nhiên 7ta hỏi: 2“Đương 83kim hoàng d2đế là aemột minh aquân phải 83không?”

Mạch b0Khê nhận 8áo, nói: e“Là thánh 4quân.”

Ta 7gật đầu, 2a“Vậy còn 31Đại tướng 2aquân đang enắm binh caquyền, là 9dmột tướng 5quân tốt 1chứ?”

Mạch 1Khê nhíu camày, “Nếu 43luận về 03cầm binh bđánh giặc, 9đúng là 6một nhân 6tài, nhưng ebình trị 81thiên hạ, 8ftrị vì fquốc gia 7thì lại e8không cần atâm huyết 52sa trường bcủa ông 0fta.”

Ta 8lại gật dđầu: “Diệt fông ta, cuộc fesống dân achúng sẽ 58sống tốt 26hơn?”

“Bỏ 99đi sự kiềm 7hãm của 6Đại tướng b2quân, Hoàng 9thượng 3có thể 8ethuận lợi 6đưa ra cải 7cách, cuộc f1sống của 70dân chúng csẽ tốt dhơn nhiều.” 5Mạch Khê d5khó hiểu c6nhìn ta: 6“Sao tự 7anhiên Tam cSinh lại 04có hứng 20thú với d3chuyện này?”

“Nếu achàng có 9fthể giúp 6dân chúng 6trừ bỏ d4Đại tướng cquân, chàng 2sẽ vui chứ?”

Ánh 6mắt Mạch ffKhê sáng 0drực, rồi 2lập tức edcúi mắt 5bche đi tia 6sáng ấy, d“Tất nhiên.”

Ta 29gật đầu: 4b“Đêm đã 1dkhuya, ngày 19mai chàng fcó phải d7làm việc, 2mau đi ngủ aađi.”

Khi 1Mạch Khê 5thổi tắt 47ánh nến 5trong phòng, f3ta vẫn ngồi a4ở mép giường 4như cũ, a5mở to mắt 36nhìn ánh 8trăng ngoài 4cửa sổ.

Làm 17sao Mạch c3Khê có thể 12vô cớ xích 0mích với angười khác. 94 © DiendanLeQuyDon.comTa gộp tất facả mọi 45chuyện xảy 5ra trong ngày ahôm nay nghĩ a4lại, trong 9lòng cũng 2bhiểu được, 66chắc chắn blà hắn e4nghe thấy 4có người enói ta là 63yêu quái, dlại nghe athấy ngày 4emai Đại 3quốc sư c4tới đây 97bắt yêu, 64nhất thời ckhông kiềm cchế được 0amà xô xát 32với người dta.

Mạch 78Khê là người 91trầm tĩnh, 9mà hắn clàm quan 2không lâu, ddù được ehoàng đế cetin dùng, 9nhưng ngay 4ecả một 1enơi ở, 0hoàng đế 66cũng không a5ban cho hắn, 9có thể 76thấy được bđịa vị ehiện nay 1của hắn 5trong triều advẫn rất 6yếu kém.

5asáng nay 5ta ra tay 22với phủ 3cTướng quân, dlại càng 76khiến Mạch 9Khê phải fđứng mũi 24chịu sào.

Đúng 69là ta không 2giống với 6người thường. 9a © DiendanLeQuyDon.comNgày mai 3Đại quốc a9sư tới, 37nếu hắn 3nói mấy 9câu đại c1loại như 3“Âm khí a7quá nặng.”, e“Không 5phải là fcon người.”, 7thì Mạch 1Khê cũng 5esẽ không 00có tương 3lai trong 9chốn quan 79trường…

5thế nào 62đi nữa, ccũng không cfthể làm 0cliên lụy 1tới hắn.

Ta 0nhớ tới 89ánh mắt bbsáng như dngọc của 7Mạch Khê 6khi nhắc 5etới lý 56tưởng sống 5của hắn. 11 © DiendanLeQuyDon.comNiệm thuật 81ẩn thân, 9cđi vào phòng 4Mạch Khê. f © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn gương ddmặt đang 36say ngủ 42của hắn, 73nói: “Nói e9cho cùng, dba kiếp 3này cũng 1là chàng 2chứa cho 60ta. Dùng fnửa đời d7còn lại 0thay chàng 1chắn kiếp a2cũng không 93sao. Huống 89hồ kiếp dbnày ta còn elà nương 5tử của fchàng, chuyện 4tướng công 0dmuốn làm, 5ta sẽ dùng 44toàn lực 5giúp sức.”

Ta 9engồi bên 09mép giường a1hắn, cúi ebxuống, nhẹ cnhàng đặt 3lên môi b7hắn một e8nụ hôn: a“Mạch 8cKhê, cả 60đời trường 0fan.”

Sáng 56sớm ngày 2hôm sau, fcó thánh 6chỉ triệu 9Mạch Khê 75vào cung e5gấp, trước dfkhi rời bđi, hắn cdặn dò 3ta một hồi, enếu có 3Đại quốc 53sư tới d4đây, nhất edđịnh phải 0kéo dài athời gian 07chờ hắn 47trở về. 63 © DiendanLeQuyDon.comTa thuận 59miệng hứa.

Hắn 3avừa đi bkhông lâu, bemột đạo 8sĩ ăn mặc 09có chút e9tiên phong cđạo cốt[1] bđến. Quốc 1sư này, 6nhìn bề 39ngoài rất dtrẻ.

“Ngươi 6athật to c2gan, giết 8Không Trần 0đại sư 08xong vẫn 34dám vào 27kinh.”

Đây 27là câu đầu ftiên mà cĐại quốc bsư nói với 9bta, ta ngẩn angơ một flúc lâu 16mới nhớ 20ra, Không 42Trần đại 21sư mà hắn dnhắc tới 3chính là 0blão hòa dthượng 8đuổi bắt 81ta suốt fechín năm, 1“Không ađúng, là a6hắn chết 2bgià, chẳng 6liên quan dfgì tới 48ta. Ta không 67phải yêu 6cquái, càng dkhông giết 17người.”

Quốc 8sư cười 85lạnh, “Âm 51khí bức 7người, 4enếu không 9phải yêu, 8thì ngươi acó thể e2nói ngươi 5là vật 7fgì?”

Nếu f5ta nói chân dthân của 8ta là đá dTam Sinh bên 9bờ Vong 93Xuyên, sợ c1rằng hắn d0càng nói e0ta là quỷ 7quái. Ta dcân nhắc dmột lát, 4nói: “Ngươi 82định làm dethế nào 7để khẳng 77định ta c3là yêu quái.”

“Đúng bhay sai, thử aTam muội bcchân hỏa 9của ta là f4biết.”

Ta 4nghĩ nghĩ, 2dgật đầu 52đồng ý: 3“Được, aenhưng ngươi 1phải sắp 41xếp một enơi có nhiều bngười, 4cdựng một dgiàn hỏa 1thiêu để d6thiêu ta. 0b © DiendanLeQuyDon.comCho toàn 3thể dân d4chúng chứng 7ckiến, sau ckhi đốt bxong, chứng 9minh được 3ta không 0phải yêu 2bquái, ngươi 55phải dùng 4bthân phận 4Đại quốc 0sư của engươi tuyên 4cáo với 4thiên hạ, 2blà ngươi 88giết nhầm 68người.”

Hắn 2fngây người fchấn động, 7bsửng sốt amột lúc 5lâu sau mới 9nói: “Đừng 8hòng giở f9quỷ kế!”

“Haiz. 7e © DiendanLeQuyDon.comNgươi là 2một người 2ftu đạo, fasao tâm tư c2lại không 36thuần khiết 60vậy. Thôi, fta cũng đang 86vội, bây bdgiờ, ngươi 1dnhanh chóng 4fthiêu ta 0đi.”

Ta dbước nhanh 4ra ngoài f4cửa, còn 92hắn lại 2bgiật mình 9fđứng trong bphòng, ta 0khó hiểu 4fnhíu mày, bbquay lại ckéo cánh 5tay hắn, ee“Sao lại 9giống đàn abbà như vậy, dlần trước 9alúc ngươi fvà lão hòa 6thượng 97kia đuổi 1giết ta, 0cũng đâu 1có do dự 3như vậy.”

Đi 1tới chợ 7fbán thức 35ăn, đã 77có quân 8flính dựng 4một giàn e7hỏa thiêu, 6cta nhìn thấy 31mấy tên 33lính này 2rất quen 50mặt, nhớ 2ra chính 5là đám 9elính trong 4aphủ Tướng a8quân. Bọn 64chúng thấy dta bình an 4kéo Quốc 7csư tới 0ađây, đều b6choáng váng. d © DiendanLeQuyDon.comTa xoay người 68nhảy lên 3giàn hỏa c0thiêu, thân dhình phóng 2khoáng thoải 0mái nhìn fdân chúng d5vây quanh.

Ta e6tự dùng 9dây thừng 78trói mình bqua loa, lao d1xuống vẫy 36vẫy Quốc 3sư: “Haiz, dxong rồi, 96xong rồi.”

Đến 7clúc này 3cĐại quốc esư vẫn bchưa ra tay, 7hắn nhíu 8mày nhìn cta. Ta cũng 1nhìn lại 7hắn.

Đột 9nhiên, từ 8bên cạnh a9có một 3phụ nhân alao ra, chính 7clà nữ nhân 4đi cùng 1dThi Sảnh 1cSảnh tới 0cửa khiêu ckhích ta a5ngày đó.

Nàng dvừa nhìn 6thấy ta fbđã rống a0to: “Chính 1là ả! Ả 96là yêu quái! 8Ả mê hoặc 9thần chí 14quan Thượng e7thư, ra tay 39hạ độc 7thủ tiểu 88thư nhà dta, khiến etiểu thư a0nhà ta đến abây giờ b2vẫn bất ddtỉnh. Quốc 3sư, Đại 11quốc sư, 53ngài nhất 0định phải 00trừ bỏ fcyêu nghiệt c2này giúp 01chúng ta, c0diệt trừ 7hậu hoạn!” 4Nàng giữ 96chặt tay 9áo Quốc 18sư khóc 5lớn, màn 99khóc lóc 2này khiến fcngười nghe 95rơi lệ, 2nghe thấy 82rất thương 8tâm. Nếu 23người mà 7bnàng chỉ bfthẳng vào e8mặt mắng 53mỏ không 71phải là 6bta, e là edta cũng sẽ 05đứng về 1phía nàng.

Ánh 2mắt Quốc 5sư lạnh 8lẽo, khẽ 25phất tay aáo đẩy 8nàng ra, elạnh lùng 74hỏi ta: 4“Ngươi 5còn gì để dcnói nữa 4không.”

Ta fathở dài: 4“Ta không dphải yêu cfquái.”

Một aquả trứng agà ném vào 8quần ta, 80một đứa c9bé ăn mặc 2cao quý từ 96trong đám 6engười chui 7ra, nhấc 30tay ném một 7quả nữa 67vào người 7ta: “Ngươi 0abắt nạt ctỷ tỷ! dNgươi là 2người xấu! 72Ngươi cướp b8người trong 47lòng của 67tỷ tỷ! 8Rõ ràng 2Mạch Khê c8ca ca thích 7tỷ tỷ, 2đều là 2tại ngươi!”

Nhìn ahai quả ftrứng dính ctrên quần d4áo, ta cau bmày, mà 6điều khiến bta tức giận 7fhơn  nữa, 3fchính là 2dhai câu cuối 6cùng của bnó. Ta cười 1lạnh một 29tiếng, cử 8động đầu 0ngón tay, athằng nhóc bđó bị bta nâng lên 2giữa không 0btrung: “Tiểu 9atử, tỷ 7tỷ ngươi 8thích hắn, c5nhưng mà 8hắn lại 3thích ta.”

Thằng enhóc giãy 1dụa giữa akhông trung. c6 © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân 73trung niên cđang khóc dlớn, càng 7gào thất 1thanh: “Yêu 55nữ, đừng ehãm hại 2tiểu thiếu cgia nhà ta.” b1Dân chúng 6xung quanh cdnhao nhao b3bình phẩm.

“Không 36được làm 99hại người 2khác.” e1Quốc sư 1quát lớn, d4ta chỉ cảm a2thấy dây c7thừng trói 84trên người 8xiết chặt, dengón tay 7yếu ớt, ethằng nhóc 22kia từ giữa 8không trung 2rơi xuống, 8phụ nhân bekia nhanh 3chóng đỡ eeđược.

Ngay 5dsau đó cả 9người sáng 01rực, một 7amồi lửa 3btừ dưới 6dlòng bàn echân dấy 1flên.

Tam 67muội chân cbhỏa.

Đúng 9là phàm 4nhân này 4fluyện được f1Tam muội 87chân hỏa, 6không dễ 83dàng a.

Thực 6ra ta rất bdsợ lửa, 1linh vật 65ở Minh giới 3không có 7bmấy ai không 1sợ lửa. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu fmuốn phân fbiệt yêu aquái và 9các linh c7vật khác, 30dùng lửa dchính là 87phương pháp e7thích hợp 4nhất. Bởi 5cvì yêu quái 9ckhi bị thiêu 3cháy sẽ dđể lại cnội đan, fmà linh vật bdhoặc con 9dngười khi d0bị thiêu c5cháy lại 9ekhông để 1lại cái cgì.

Ta 1cũng không fsợ chết, cbởi vì dxét theo ecmột góc 7độ nào 3dđó, cho 5tới bây bgiờ ta vẫn 7chưa từng fesống. Con dđường aHoàng Tuyền, fsông Vong a9Xuyên là 1cố hương 5của ta.

Ta cvốn sinh cra ở vùng 60đất chết.

Lửa 9bcháy khiến aecả người a5ta đau nhức, 18trong lúc 4hoảng hốt, 48ta lại gặp 7người quen. e © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 47đứng ở 9giữa không 53trung nhìn 8bta bị lửa 4dthiêu cháy. d © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 9chào hỏi b0bọn họ, fnhưng lại 73đau tới 70mức không 05thể làm 9gì được.

Không a2biết qua 52bao lâu, 8acơn đau 5btrong người dta giảm 8dần, Hắc 93Bạch Vô 38Thường 4vừa chuyển edtay, ta đã 3dtới bên bngười bọn fhọ. Đã b4lâu rồi athân mình 9bkhông nhẹ ffnhàng như 99vậy.

“Ha 6ha.” Hắc a1Vô Thường 5vỗ vai ta 7cười lớn: cf“Đã nhìn e6thấy nhiều 6kẻ chết 41kiểu này, 49nhưng Tam daSinh à, dáng e7vẻ bị a4thiêu của 0ngươi khiến 7ahai ca ca 1dđều chấn 7động.”

Vẻ 95mặt hắn cvui mừng 1như thế, fkhiến ta 0cũng không ebiết nói fegì cho phải, 6chỉ có 3thể chắp 86tay khách e8sao nói với bbọn họ 3vài câu, e9quay đầu a5nhìn xuống. 0 © DiendanLeQuyDon.comDân chúng c3xung quanh 6cvà phụ 8nhân kia 95đều vui cmừng không 3fngớt, reo 0chò gọi 2tên Đại 48quốc sư. 74 © DiendanLeQuyDon.comMà quốc 2sư kia một 0cmình đi flên đài 2cao, hai mắt 01nhìn chằm c7chằm đống 9ftro tàn một edhồi, sắc dmắc dần 6bdần tái 96nhợt.

“Đi 5athôi, trở e9về kể 82chuyện với 0hai ca ca e3xem, cuộc 45đời này a8của ngươi 7trải qua 4thế nào.”

“Đợi amột chút, aehai huynh 51đứng đây 8chờ ta một 9lát, ta… dTa còn chút 69việc chưa bxong.”

Hai 38người bọn chọ liếc 4nhau, Bạch 1Vô Thường 8nói: “Chiến 3thần?”

Ta ddgật đầu.

“Nhanh 37lên.”

Long dkhí hoàng e3gia vẫn 9cuồn cuộn 37như trước, f8cũng may 44hiện giờ 86ta đã thành clinh thể, 1cđi vào cũng 34dễ dàng dhơn nhiều.

Lúc bta nhìn thấy 0Mạch Khê, ehắn đang 86đứng đối 8diện án 2thư của 7hoàng đế.

Hắn 4ckhom người fnói, “Xin 36hoàng thượng 2có thể 6bảo vệ fthê tử b1của thần bebình an.”

Hoàng 7đế nhấp 4một ngụm fatrà nói: 4“Chẳng 2qua chỉ 5clà một 96nữ tử d0mà thôi.”

“Hoàng f4thượng, 24Tam Sinh chính 3là mạng bsống của 1thần.”

Lòng e8ta chấn 3ađộng, tràn dđầy ấm 0áp. Dừng cclại bên 77người hắn, 90vòng tay 45ôm hắn 5dtừ phía 68sau: “Mạch 7Khê, có 7bthể gặp dđược chàng, e7tam sinh hữu 3hạnh[2].”

Mạch 6Khê cứng 4người, 9hắn mạnh 4mẽ quay 8ephắt về 5phía sau. 23 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 54xuyên qua 71thân thể 08ta, không 8biết dừng 8ở nơi nào.

Dường dnhư cảm 12nhận được fdđiều gì, 8đột nhiên 3eMạch Khê 0chạy ra fbên ngoài.

“To 06gan!” Thái egiám bên 2người hoàng d8đế quát. 8 © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế dgiơ tay ngăn 7ccản thái 9giám. Mạch 2Khê đi ra dkhỏi đại d1điện, chạy 7gấp ra khỏi dhoàng cung.

Ta 40lẳng lặng 6đi theo hắn.

Trước atiên hắn 50trở về 3bnha, thấy 48trong phòng 6trống rỗng d4không bóng 4người, 8sắc mặt 27trắng bệch. 40 © DiendanLeQuyDon.comĐứng yên 8trong chốc 7lát, lại 0chạy vội bra ngoài, f5ở trên 2đường fhắn hỏi ddthăm không 4ít người, b2cuối cùng 9acũng lảo a9đảo chạy 6tới chợ.

Lúc 97đó Đại b7quốc sư 3cdang đứng f3trên đài c6cao, tay cầm 13một vốc dftro, nghiêm 48trang nói: b“Ta lấy fdanh nghĩa 1eĐại quốc 2dsư, làm asáng tỏ dthân phận cdcủa Tam b1Sinh, nàng 0không phải 76là yêu quái.”

Lúc fnày, dường 7fnhư những 3dtiếng ồn fào bên tai a9đều biến 1mất, ta 5chỉ nhìn athấy ánh 32mắt trống 8rỗng của 4eMạch Khê, 6lảo đảo flùi hai bước.

Ta 4muốn tiến f9tới đỡ 18hắn, nhưng 7tay lại 3xuyên qua cthân thể 9hắn.

Ta 76khẽ thở 16dài.

“Tam dSinh…” aHắn khẽ 7egọi tên 1ta, chất 2chứa nỗi 5đau không 86nói được 15thành lời.

Ta bdđáp: “Ừ.” 1Lại giật 1mình nhớ 25ra, bây giờ 4hắn đã d0không còn fnghe được 40tiếng ta, 56cũng không 4ethể nhìn cthấy ta 7nữa.

“Tam 2Sinh.”

“Ta ađây.”

f6trong mắt 0hắn, ta 22đã qua đời.

Trong 5ccuộc đời 7Mạch Khê, 7Tam Sinh đã 24không còn 1atồn tại.

[1] b2Tiên phong ffđạo cốt: 6có phong 8cách của b4người tu f3tiên.

[2] 5Tam sinh hữu dhạnh: Hạnh 5phúc ba sinh: adNay được fhạnh phúc 56là vì đã 7tu được 9ba kiếp 29rồi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41625 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương fa5: Là hắn d7đang bảo a0vệ ngươi efđó…

Edit: eIshtar

Vừa abước vào 0cMinh phủ, 3sau gáy ta 1hơi nóng 2dnóng một a7chút. Là 1một trong 1ba dấu ấn 6emà Diêm 2eương tạo 9ba sau gáy ea đã biến fất, điều ceày chứng cỏ ba kiếp e1à Mạch 9hê hứa 4ho ta đã 76ó một kiếp 19uân hồi.

Từ 5hi trở về b9inh phủ, 24a không còn f3hích tản cộ một 8aình bên 0ờ Vong Xuyên 47ữa, bởi 7ì chỉ có 0ột mình 9a.

Ngày 0gày ta dựa 1ào bên tảng 7cđá chờ 3ạch Khê cại nhập 2uân hồi, 2đến lúc 2eđó ta sẽ 4ùng hắn 5ới Nhân 60ian trải 42ua lịch 80iếp.

Thời 0ian ở Minh dhủ trôi fcua rất nhanh, 8hi ta nhìn 4bhấy một 55bóng người equen thuộc, 2eta biết 3ở Nhân 34giới đã 7ctrải qua d6hơn bốn f5mươi năm 10rồi.

Ta admỉm cười 7nhìn hắn, fbhắn cũng 80thấy ta, 6giật mình asửng sốt, 8hơn nửa 4ngày mới 89hồi phục dtinh thần: 80“Là ngươi?”

“Đại 8quốc sư, 30đã lâu 3bkhông gặp. d © DiendanLeQuyDon.comVẻ ngoài 5của ngươi bkhông thay 8đổi nhiều 1lắm.”

Hắn ddcũng không 7dđể ý tới b0lời trêu 5ghẹo của 62ta, nhíu a0mày: “Vì esao chưa 8nhập luân 12hồi?”

“Ta 6dchờ người.”

Ta bnói lời denày rất 0etự nhiên, 8dlại khiến 90hắn ngây 53người. 1 © DiendanLeQuyDon.comHắn im lặng bemột lúc 97lâu, mới athở dài: b9“Là ta 73hại các 9dngươi âm 28dương cách cbiệt[1].”

Ta ckhoát tay, ađang muốn d7nói tất 36cả đều flà kiếp e7số trời 48định, hắn a7lại nói: 7“Ngươi 0cở dưới 82này đợi 38hắn cả dđời, hắn 22ở Nhân 7fgian vì ngươi bgiữ mình ccả đời, 75chặt đứt 9lương duyên 0bkiếp này 9của hai cbngười, 1là lỗi b4của ta.” 4fHắn ngừng emột chút, e4giống như 4đang nghĩ 5gì đó, 17kiên định 44nói: “ 2Nhân quả fluân hồi, fkiếp này 7ta nợ các 81ngươi, kiếp csau nhất dđịnh sẽ 24trả nợ.”

“Không 71cần, không c6cần.” c7Ta vội nói, 2“Đây là 56chuyện của ata và Mạch fKhê, không 5ccần người cngoài xen e0vào.”

Hắn 4aphất tay 68áo, lắc 89đầu thở 4dài, nhanh 3nhẹn rời bđi.

Ta 9bđã sống e3quá lâu, dkhó tránh 1akhỏi có 0thói xấu 9dùng quan 45điểm của dbản thân 9để đo bdlường tâm etư kẻ khác.

Kiếp 57này hắn 88là một 3quốc sư 7đạo pháp dcao thâm, 99uống một dbát canh aMạnh bà, 16vượt qua 78cầu Nại cHà, nhảy a8xuống vòng b9luân hồi, f9thì tất 07cả những cchuyện cũ 0sẽ đều cquên hết.

Cho 6nên kiếp asau vĩnh 4viễn không 99thể bù 14lại được 8sai lầm ckiếp trước.

Sau 2ekhi Quốc 70sư đầu 26thai, ta đoán eMạch Khê 24cũng sắp 3tới Minh b1phủ, mỗi 4ngày đều 43dùng nước adsông Vong 3Xuyên gội 42đầu rửa demặt, dường 1như việc d9bản thân 94gọn gàng 36sạch sẽ cnhư vậy a9lại có 43chút không 0phù hợp 8với Địa b1phủ âm ddtrầm. Những 22lúc rảnh 7rối, sẽ 8bắt chước aangười phàm, bcnhặt một 9cnhành cây 92vẽ vẽ 1những vòng 2tròn, miệng 6dlẩm bẩm: 0“Mạch 6Khê mau xuống ađi, Mạch aKhê mau xuống fđi.”

d0lẽ thành 48ý của ta 1cảm động ectới trời bxanh, ngày caấy ta vừa f8trang điểm 3xong xuôi, bvừa mới 49đứng trên 0tảng đá, 33đã thấy 5Mạch Khê dfgiẫm lên e4Bỉ Ngạn bhoa trên e5đường d7Hoàng Tuyền, 19nổi giận 2hầm hầm 6bước tới.

Đúng 3evậy, hắn ffđang giận bdữ.

Ta f4còn đang 37giật mình, 3dmột luồng 8lửa chói 0clọi nóng 7erực hỗn 3bloạn bén a4tới bên c1chân ta, c8ta vội vàng dnhảy dựng, dtránh sang 2một bên.

Đám d1linh vật evà tiểu a9quỷ đứng dxung quanh bxem trò vui, 65vừa nhìn 2bthấy lửa 4lập tức dbchạy mất.

Ta 9không hiểu 1nên nhìn dbvề phía 5Mạch Khê, c1tướng mạo b8của hắn dgiống hệt blúc ta gặp cdhắn lần 0đầu tiên 7c– thiên 7nhân chi 3tư[2].

Nhưng 4hôm nay người aenày giận c7dữ như 06vậy, đúng e2là khiến a6ta không ehiểu chuyện 74gì đang 16xảy ra nữa.

Trong 93lòng ta cảm 72thấy tủi 1dthân, đợi e1lâu như advậy mới 5chờ được c6hắn tới 8đây. Vừa bgặp mặt 9cũng không fenói một bcâu, trực 20tiếp ra 4tay với b7ta, thật 9csự khiến c4ta tổn thương, fbtổn thương e1nặng nề!

Khi 3hắn tiến f6lại gần, 33vươn tay 6cmuốn cầm acổ tay ta, cta che mệnh 3môn tránh 35sang bên dcạnh, tránh 8khỏi móng bvuốt của 9ehắn.

Hắn dchừ lạnh: 4“Cũng biết 5tránh, cũng bbiết sợ 32hãi, sao fkhông để d4ta bắt, 06để ta thiêu 73cháy? Biết 0bcó được e1mạng sống 8alà không cddễ dàng, f0không nỡ 39đánh mất 9aư?”

Ta 17ngẫm nghĩ dtừng lời b2hắn nói: 9“Mạch 8Khê, chàng eagiận ta 7sao?”

“Giận?” 2Hắn “hừ” bmột tiếng, 9“Ta giận 9làm gì. 6 © DiendanLeQuyDon.comNàng bảo 1cvệ ta cả 94đời, lại f4lấy thân 4làm lá chắn, 0thay ta chắn bakiếp, ta 29cảm ơn 6còn chưa 34hết, nào afdám giận cbnàng.”

Ta 8mấp máy 9bmôi, muốn dnói ta thật 2bsự không 32biết hắn cđang tức 6giận cái 3gì, muốn 7nói hành ađộng và 1lời nói a9của hắn 59không phù fhợp với 1nhau. Nhưng 5thấy hắn 2cau mày, 85lửa giận 15cuồn cuộn, 2ta vẫn ngậm fmiệng nhịn dcxuống. Trong 19lòng càng cthêm tủi e2thân.

Thấy 1bvẻ mặt 2foan ức của 10ta như vậy, 24đôi mắt 8đẫm lệ 0mông lung cnhìn hắn, 3sắc mặt c9hắn cứng flại, gượng agạo nói: 19“Không 3được khóc.”

Ta b9vẫn như 82cũ, dùng 4ánh mắt d5ngập nước 2nhìn hắn.

Trán c7hắn nổi fgân xanh, 9cuối cùng 9cthở dài bnói: “Thôi.” 18Ánh mắt fhắn mềm 8lại, vươn 2atay vỗ nhẹ ađỉnh đầu 7fta, bất d2đắc dĩ 8cười nói: 03“Dù sao 7cũng là 1alỗi của cdta…” Ngay 3sau đó, 87sắc mặt 0fhắn hầm 20hầm trầm exuống: “Vì 2sao âm khí ctrên người 36nàng lại 7nặng như 64vậy?”

Ta 3xấu hổ bbche mặt: 06“Bởi vì 9nghĩ chàng 9sắp tới, echo nên ngày 7fngày ta đều c7dùng nước edsông rửa c2mặt chải 4đầu, chàng 3nhìn thấy 69ta như vậy, 7có thích 73không?”

Mạch 9Khê trầm 9cmặc một dblúc lâu.

Ta ffnói: “Ngày 3ngày ta đều 65trang điểm bthật đẹp, 0chờ chàng a1xuống dưới. a4 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê, 61bao giờ 8dchàng đi 9fđầu thai, 0eta sẽ đi c6cùng chàng.”

Hắn enhíu mày: d“Cùng đi?”

“Đương d3nhiên.”

Cổ 7tay hắn blật lại, 5một kim 76ấn đánh 1vào trên cngười ta: e“Trong vòng 7năm mươi 6fnăm, nàng 3không thể 0ara khỏi 4Minh phủ.”

Ta 0hoảng hốt: 6f“Tại sao? 8Chàng đã 2ehứa cho 1ta sống aaở Nhân 69gian ba kiếp akia mà.”

“Đúng d8vậy, nhưng elần này fsẽ để dnàng đi 5muộn năm 0mươi năm.”

“Nhưng 2chàng cũng 9chứa cho 0ata đi quyến 43rũ chàng.”

“Năm 6mươi năm 1csau nàng 36vẫn có dthể quyến 9rũ được.”

“Khi cđó chàng ecó lẽ đã 55là một 80ông lão cgần đất dfxa trời, 02ta có tìm 0được chàng 3thì thời 90gian ở bên 3nhau cũng 9rất ít.”

“Thế efthì đừng b5tìm nữa.”

Nói 5xong, hắn 35cất bước 8bđi về cầu dNại Hà. 94 © DiendanLeQuyDon.comTa tức giận 0dbốc một acnắm bùn beném vào 1csau gáy hắn.

Hắn 53quay lưng 3về phía 33ta, ta không 8biết vẻ 5fmặt hắn e0thế nào, 35nhưng đột 1nhiên Mạnh 2bà quỳ 33xuống, dập 9fđầu thật 15mạnh nói: 17“Xin Thần 26Quân thứ 75tội.”

Lúc 00này ta mới c2nhớ ra, 3bùn đất 5ở Hoàng fTuyền bị 90vạn quỷ c6giẫm lên, fclà thứ 77dơ bẩn 8nhất trong 51tam giới, eviệc ta aném thứ 7bùn đất 4enày lên 4đầu một 4Thần Quân 97Thiên giới 29chính là 1làm nhục 0aThiên giới.

Hắn 8quay mặt 3clại, lạnh 0lùng nói: 57“Ta không emuốn nàng btrở thành aakiếp số b5của ta.”

Lời cnói khó 78hiểu như e5vậy, ta 1enhất thời 9không thể 0cgiải thích 0được, 3bchỉ thấy 88hắn cũng ddkhông quay 9đầu lại, 1uống bát cacanh Mạnh 7bà xong liền 7đi vào vòng 07luân hồi.

50lẽ hắn f9trách ta 90xen vào việc 7dcủa người 75khác, không 1muốn ở 96bên ta. Ý 63nghĩ ấy dkhiến ta 9bcảm thấy advô cùng 06đau đớn, fvùi đầu 5bước vào 5trong tảng 3đá, khóc clớn.

Nếu dngười khác 6bắt nạt 4bta, chắc 7cchắn ta 2sẽ đòi 93lại gấp amười, nhưng 3Mạch Khê 35bắt nạt b8ta… Hắn 8bắt nạt 8ta, ta chỉ 3thể dể d6cho hắn bbắt nạt, fcó đánh 4cũng không dthắng, nhưng 3clại không 1fbuông tay bđược.

Không 1cbiết khóc 8bao lâu, 4bên ngoài 8tảng đá ccó tiếng 0gọi: “Tam 7Sinh cô nương, 86ôi, bà cô 5Tam Sinh của 6ta ơi, đừng ckhóc, đừng 1khóc nữa!”

Ta 2fló đầu ara khỏi 5etàng đá, b8ánh mắt dđỏ ngầu denhìn ra ngoài: 4“Giáp, 6ecó chuyện 0fgì?”

Tiểu 0quỷ Giáp 82vuốt trán c1lắc đầu e8thở dài: 4“Nước cfmắt của c4ngươi mấy cangày nay 0btừ trong 1tảng đá aetràn ra khiến csông Vong aXuyên dâng elên mấy 2thước. 0 © DiendanLeQuyDon.comMột tảng 66đá mà khóc dalớn như 29vậy thật 7sự rất 45kỳ cục, 9fđám hồn 6phách đi 1qua cầu 7fNại Hà fbđều sợ 2bhãi đến e2mất hồn, bbDiêm Vương 2đặc biệt 3sai ta tới 5gọi ngươi, d4muốn khơi 5thông tâm 5lý giúp 7ngươi.”

Ta dgật gật eđầu, chán 4chường aatheo Giáp 5cđi Diêm 90vương Điện.

Tuy 2adáng người 3Diêm Vương egày gò, dnhưng lại c8là kẻ tham băn. Lúc 0gặp Diêm b4Vương, ta bthấy hắn 9đang ăn 5fthịt, cắn 15một tảng 16chân giò c2rất sung 7sướng.

Ta 7dgật gật 6đầu chào 47hắn: “Diêm avương.”

“A, aTam Sinh tới fđây.” bcHắn vung d8tay, tiểu 0quỷ bên 6ccạnh dâng emột cái 9chân giò fcho ta, cái 8chân giò 68đầy mỡ 13khiến ta cbuồn nôn, 56phất tay 1áo cho tiểu ecquỷ lui ara.

Diêm 4eVương nhìn 3ta một cái, bnói: “Nghe 37nói mấy 8ngày nay c6ngươi đau 6flòng vì 09Mạch Khê aThần Quân.”

Nghe cbthấy tên 6Mạch Khê, 3mũi ta đau 9xót, lại 6lã chã chực eakhóc.

“Đừng, fđừng, đừng!” 5Hắn liên 4thanh ngăn ecản ta, a“Hôm nay 4ta gọi ngươi 01tới là c5muốn thay 8ngươi giải 3tỏa khúc fmắc này, 2fnếu ngươi 74lại tiếp e0tục khóc, 5achỉ sợ 5nước sông 9Vong Xuyên b5sẽ tràn 28ra ngoài 90mất.

Diêm 8Vương lau 41miệng nói: fa“Tam Sinh, abngươi có a3biết vì 9sao lần 9này Mạch 5Khê Thần 95Quân xuống bhạ giới cphải trải 1qua ba kiếp 06không?”

Ta blắc đầu 31nói không 47biết.

“Xa f8người mình 4thương, 0gần người d7mình ghét, 0muốn mà 7không được[3].  Ba 7dkiếp này 94chính là 54ba thứ khổ ftrong tám 15thứ khổ 5amà Phật 45gia nói. d3 © DiendanLeQuyDon.comKiếp thứ 7dnhất của bThần Quân bchính là 8exa người 38mình thương. 3a © DiendanLeQuyDon.comTrong sổ 14mệnh cách 6fcủa Ti Mệnh 8Tinh Quân 56vốn việt 2là, Mạch 8Khê Thần f2Quân và 73nữ nhi của 1Đại tướng 1fquân Thi 8fSảnh Sảnh 4thương yêu flẫn nhau, c4nhưng lại 2bị ngăn 97cách, cả ađời cách 2biệt, là 2nỗi khổ exa người 58mình thương. ac © DiendanLeQuyDon.comNhưng mệnh 3dcách của afhắn lại 9abị sự axuất hiện ecủa ngươi 42phá tan, 55số hắn 52lẽ ra phải 6cơ khổ 6cả đời, dnhưng vì cgặp ngươi, 6ở gần 4ngươi nhiều 67năm, nảy 0sinh tình acảm. Ngươi 3muốn thay 0bhắn chắn 80kiếp, lấy 10cái chết fgiúp đường 5cquan trường 9ccủa hắn 8rộng mở. 09 © DiendanLeQuyDon.comCả đời 2ahắn nhớ 1thương ngươi, b5cũng là 1nỗi khổ 35xa người 3mình thương. 16 © DiendanLeQuyDon.comNgươi âm 68kém dương 28sai[4], coi 68như hoàn 3ethành kiếp d2số của fhắn.”

Diêm 4Vương ngừng 67lại một 5chút, giận edữ nói, 3“Ngươi 8không đứng 67ở trước bthế kính 30nhìn dáng evẻ Mạch dKhê ở Nhân 7giới, chẹp 4cchẹp, vốn dlà một afngười hiền b5hòa như 9athế, chỉ efvì ngươi, 0lại tàn dnhẫn ép 5hoàng đế 57tru di cửu 1ctộc[5] nhà aĐại tướng 5quân. Không 39ngờ hắn f0lại tình ethâm nghĩa 6nặng với 4ngươi, cả d4đời không d0lập gia 39thất. Sau 2khi trở dalại Minh 6cgiới, nhớ 84lại những bchuyện trước 34kia, theo 2lý mà nói, 89hắn là 1Thần Quân d1Thiên giới, b1là người bthanh tâm dquả dục[6], 28lẽ ra không 2nên cố 13tình qua c7lại. Nhưng 1hắn vẫn 3đối xử 38với ngươi 3như trước 1dđây, à,… 5Có thể ethấy được 6flà vẫn 3chưa dứt e4tình. Bây egiờ Thần 71Quân nhốt 31ngươi ở c4phủ năm bmươi năm, 5đơn giản 9là muốn 0sửa đổi d6thời gian 16ngươi tới f7Nhân giới 4với hắn. 47 © DiendanLeQuyDon.comHắn không 6fmuốn ngươi f3lại biến d4thành kiếp asố của 9hắn.”

Diêm 6Vương nói: c“Hắn đang 94bảo vệ a9ngươi đấy.”

Ta 44nghe xong, 16giật mình.

“Đám athần tiên bThiên giới 4đều coi d5thường 5bngười Minh 7giới chúng 0ata, Tam Sinh, 44ngươi cố 9gắng lên, 4equyến rũ 48Mạch Khê 23Thần Quân 0thành công, 8aMinh phủ fchúng ta… feha ha ha ha, 8bngươi hiểu b8chứ?”

Tiếng 9cười điên 2ccuồng của 0Diêm Vương 5ở bên tai 18ta mà sao 03lại xa xôi 4fđến vậy, 1trong đầu 2ata chỉ còn 7lại một bdcâu nói: 6“Hắn đang c2bảo vệ engươi đấy.”

[1] 10Nguyên văn dlà: Thiên 7nhân vĩnh 6cách : chia 6cly bởi sống 3chết.

[2] bThiên nhân c0chi tư: có bdtư thế c7của người 0nhà trời.

[3] 7Nguyên văn: c1Ái biệt 2ly, oán tăng 6hội, cầu bdbất đắc, ađược nhắc 0ftới trong