Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương

 
Gởi bài 24.03.2012, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39255
Được thanks: 34040 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử


Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: Nothing_ nhh

Edit: Ishtar

Nguồn: http://ishtar23.wordpress.com/

Giới thiệu:

Tam Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành.

Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết.

Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng.

Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa.

Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp…

Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp…

Nhưng cuối cùng…

Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối  Mạnh Khê…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 24.03.2012, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39255
Được thanks: 34040 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 021: Ta muốn abtới Nhân e1giới quyến 7rũ hắn 5. . .

Edit: cfIshtar

Không 3biết bắt 48đầu từ 41khi nào, anhững người 4đi ngang c9qua sông 34Vong Xuyên 1đều gọi 8a là đá 4am Sinh. Kể 4ừ đó, 65ó người 1hinh bỉ eba, có người b1ay nắm tay 7ới người 75ó duyên e7iếp trước a3rước mắt b6a, có người daại gào 0hóc thất 2hanh trước 8ặt ta.

aa chỉ là adột tảng 25đá bên 6dờ Vong Xuyên, ehông buồn ehổ, không 3ui mừng.

Ta fhản nhiên 7ở bên cạnh 10ờ Vong Xuyên 2dgàn năm, buối cùng 6óa thành 7inh linh.

Vạn bfật sinh bainh, đều 2hải trải dua lịch eiếp.

Còn fa lại yên 3ổn sống ceua trăm năm cau, cho tới 2hi gặp…

Tình 36kiếp.

Một flão đạo 1drâu bạc 20trắng đi angang qua 6Vong Xuyên fexem tướng c3giúp ta. 16 © DiendanLeQuyDon.comRung đùi 61đắc ý 7đoán trước fkiếp số 49của ta.

Ta flại cho 1rằng lão 5fnói dối.

Chân 6thân của 5ta là đá 91Tam Sinh, 81ta là linh eehồn của ddtảng đá, dclà trái 4btim của aftảng đá. f © DiendanLeQuyDon.comÂm khí ngàn 1năm không btiêu tan 1bên bờ 55Vong Xuyên d0càng hun 8đúc lòng cdạ ta thêm 78cứng rắn.

Khi 86đó, ta nghĩ clà như vậy.

Nhưng, 57lại xảy 5ra chuyện 81ngoài ý 48muốn.

Một cbuổi chiều 5bu ám ở e6Minh giới, 7theo thói dquen tản ebộ bên 93bờ Vong e4Xuyên từ b2ngàn năm 41qua chưa ctừng thay e4đổi, lúc 1ta trở về, 8bngẩng đầu 26nhìn xung 5quanh. Trong 9lúc lơ đãng, 7cảm giác anhư ánh 9fmặt trời b4của Nhân bgiới phá etan tầng 1fsương mù, eánh nắng fvàng rực 5rỡ chiếu brọi trên 61con đường cHoàng Tuyền b9trải đầy 51Bỉ Ngạn 00hoa[1].

Nam 3tử kia nhanh 4nhẹn đi 9ctới.

Bỗng 14nhiên ta e8nhớ lại, bnhiều năm 9ftrước đây, 8có một bdnữ tử 40phàm nhân 2đi ngang 5qua người 16ta có thì ebthầm một 7câu: “Hữu b8phỉ quân 16tử, như adthiết như cbtha, như dtrác như 90ma[2].”

Cả 0fngàn năm 5trôi qua, 0eđây là a5lần đầu 0tiên trái f9tim đá nhỏ 5bé của 8ta rung động.

Hắn 8chậm rãi 9đến gần, 2đương nhiên 2không phải 0tới tìm fta, đơn 38giản vì 49sau lưng 6ta chính 8là cầu c4Nại Hà a3đi sang Minh 5giới. Ta 9cảm thấy e4thật vất 47vả mới 84gặp được fmột người 2ftuyệt vời 46như vậy, 9phải giữ 5chắc cơ a2hội khi 1gặp một cngười tuyệt 44vời như 1hắn.

Ta 6tiến tới, e4nhỏ giọng 22gọi: “Công b7tử.” Ta 13muốn hành blễ với 8ehắn giống 0như các 9tiểu thư 67phàm nhân ecó lễ giáo 06trong sách. 50 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà eở trong 32đó chỉ 3viết là d2nhẹ nhàng 60chào hỏi 1mà thôi, acũng không enói rõ cho 5eta biết 8phải có fđộng tác 5bvà tư thế 0như thế 73nào.

Ta 44suy nghĩ c2một chút, 4lại bắt 91chước dáng c2vẻ lũ u c7hồn suốt cngày khóc 1lóc kêu bgào trước 59mặt Diêm c4Vương, hai efđầu gối aaquỳ “phịch” a5xuống, mạnh 7fmẽ dập 56đầu ba 80cái trước 53mặt hắn, 7“Công tử, 1xin hỏi a3quý danh 7của huynh 1là gì?”

Đám ctiểu quỷ 7xung quanh b4hít sâu c3hai ngụm 86khí lạnh, c7còn hắn 1ngơ ngác 5đứng đó, 2ánh mắt 88kinh ngạc, 61trong chốc dlát không 0trả lời 00được câu dchỏi của 9ta.

Đối fnhân xử 0thế phải fcó thành 5ý, Hắc cBạch Vô 9Thường 9rất hay 3nói câu d4“Có thành f5ý thì mới 7làm tốt 2dcông việc.” dCho nên, 4lần nào 60bọn họ 9cũng có 9thể dắt flinh hồn fngoan ngoãn ftrở về.

Ta 53không thấy 75hắn trả 4lời, suy enghĩ một flúc, có 1lẽ đập 79đầu không 8có tiếng cvang, chưa 27bộc lộ 51đủ thành 4ý, vì thế 87vừa quỳ avừa lê 1về phía 9trước ba 01bước, cũng f8không tiếc 6dùng sức, 7dập đầu f5ba cái thật 55mạnh.

Dường 5như ba cái dbdập đầu 4dcủa ta tạo d6ra ba rung bchấn lớn. b © DiendanLeQuyDon.comKhiến đám 2tiểu quỷ 55quanh mình cgấp rút dbhút không 1khí. Chắc 1đã sợ 5amất hồn.

Ta 3ngẩng đầu aelên, khuôn 6mặt đầm 3đìa máu 1btươi nhìn cbhắn: “Quý c2danh của 24công tử?”

f4lẽ vẻ cmặt đau 38thương đầy 6dmáu này 2khiến hắn 5giật mình, 1hắn vẫn 8cim lặng.

Ta 0vội vàng 8lau mặt, balòng bàn c5tay đều 1ươn ướt. ef © DiendanLeQuyDon.comTa không 0cbiết vì d3sao mình 0lại để 5fchảy nhiều c9máu như bvậy, cũng 0bhiểu được 0dvì sao hắn flại đờ dbđẫn như bevậy.

Ta 2hoảng sợ, 9luống cuống 73tay chân 88lau mặt, d6kết quả 57biến toàn 6thân mình abê bết fmáu.

Ta 8ngẩng đầu, 97bất đắc fddĩ nhìn 02hắn.

Trong 1đôi mắt 6cđẹp của 5ahắn có cbbóng dáng dta, rồi 28đột nhiên 6clấp lánh eý cười.

Mặc 37dù không cfhiểu hắn avui vẻ điều dgì, nhưng 8bthấy hắn 13vui vẻ, 24ta cũng thể bhiện tình ehữu hảo 67bằng cách ckhoe ra hàm 70răng trắng 0bóc. Không 3ngờ ta càng 97cười, máu dlại càng 19chảy đầm 4đìa thấm 0người.

Tiểu dquỷ Giáp bbên cạnh bekhông khỏi 2lo lắng, 8kéo sát fta vào bên eangười hắn, bta cũng không fchịu đứng bdậy. Hắn 58thở gấp, 77nhỏ giọng 00nói: “Bà 2ccô Tam Sinh e8của ta ơi! 39Người bày 2ra cái bộ dcmặt lệ 5quỷ này 3là muốn 1dọa ai? 8dNgười có 48biết hắn fflà ai không?”

Ta 7là linh vật fở Minh giới, 9pháp lực 8không quá 2cao thâm, danhưng cũng c1là người c4có vai vế, ccđám tiểu cquỷ đều 9cung kính 96với ta, fekiểu nói dchuyện như cvậy vô 3cùng hiếm 1thấy, ta cnhíu mày, 0ekhông hiểu cahỏi lại, 4a“Đương 1nhiên ta 9không biết 9chắn là 3ai, không cphải ta 2ađang hỏi 60đấy sao?”

Dáng b1vẻ tiểu 2quỷ Ất 5như hận akhông thể a1chết ngay 08tại chỗ, a6“Bà cô f4ơi! Đây 29là thiên 03thượng…” e5Hắn còn 6chưa nói 98xong, đã 1bị một 3giọng nói 17trầm nhẹ 59cắt ngang…

“Tên 41ta là Mạch 9Khê!”

Hắn bdvươn tay, 7bta cũng tự 5nhiên đặt 3atay vào lòng febàn tay hắn, 0hắn lật 60tay, giữ 8achặt cổ atay ta.

Cổ 6tay là mệnh 09môn của c3ta, hiện 2dgiờ hắn ecchỉ hơi 22dùng lực amột chút, bta sẽ chết 9vô cùng 7khó coi. 5 © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt ctiểu quỷ 97Ất đã 5tái lại 5càng thêm b1tái, Giáp bvội cầu 9cxin: “Đại e2nhân! Đại c8nhân! Tam 7Sinh cô nương acả đời 0sống bên cbờ Vong 6Xuyên, Minh 7phủ là anơi tầm 7thường, 7cô nương 4không hiểu ccquy củ lễ a7tiết nơi dđây, xin 5đại nhân blượng thứ.”

“Tam 93Sinh ư? Cái 8ftên kỳ bdlạ nhưng 2cũng rất ecó ý nghĩa.”

Ta cvẫn nhìn 9hắn, trong 1lòng cũng 7không sợ 11hãi, bởi d3vì trong 17mắt hắn 1không có 56sát khí.

Hắn 5acẩn thận bquan sát f8ta một lượt, 6abuông cổ 9tay rồi akéo ta lại agần: “Tảng 07đá ở Minh 22giới có 96thể hóa fthành tinh dlinh, đúng f0là một echuyện lạ. 43 © DiendanLeQuyDon.comNgươi không bbiết ta alà ai, vì c9sao lại 5ehành đại blễ với 92ta?”

Ta 6hiểu rồi. 1c © DiendanLeQuyDon.comHóa ra vừa crồi không bphải là 6ta không a5đủ thành eý, mà là 75thành ý 4quá mức. 6 © DiendanLeQuyDon.comTa thật 6thà nói: c“Huynh rất dđẹp, ta 67muốn…” 77Ta không 0dgiỏi sử 70dụng từ 03ngữ, trong 01lúc cuống aquýt ta tùy 3tiện dùng 60một từ bfkhông biết 3tại sao c9lại xuất 3hiện trong bdđầu, “Ta 3muốn quyến 2rũ huynh…”

Tiểu ebquỷ Giáp 48dùng ánh 2mắt hết 0thuốc chữa 2nhìn ta…

Hắn f9cười, “Đúng 3là một 09linh vật bctrong sáng.”

Ta 9bnghĩ đó alà một 1flời khen, 7trong lòng 9vui mừng 2fkhông thôi, ccvội hỏi: 9a“Vậy ta 3dcó thể aquyến rũ 3huynh ư?”

Hắn 3lặng lẽ 8nói: “Lần anày ta tới 6đây vì 64lịch kiếp, 07sẽ không aở lại b9Minh phủ 9quá lâu.”

Nghĩa 2là không 3thể rồi. d © DiendanLeQuyDon.comTa cúi đầu, 72có chút a7thất vọng.

“Từ 2trước tới 1bnay người 6eđều ở 20bên bờ 1eVong Xuyên 6ư?” Đột 1nhiên hắn 8hỏi.

Ta 64gật đầu.

“Có fmuốn đi 06ra ngoài 10chơi không?”

Ánh 5mắt sáng e6ngời, ta 9hăng hái 2fgật đầu.

Hắn 9cười nhạt, 4vỗ vỗ ađỉnh đầu 4ta, “Lần 8cnày ta bị 75ngươi dập a9vỡ đầu cmấy lạy, 2không thể 7để ngươi 31lạy vô bích được. f2 © DiendanLeQuyDon.comNgươi đã 2cmuốn ra bkhỏi Minh 0phủ chơi emột chút, b9ta sẽ để 9Tam Sinh ngươi 6được tự 3do một lúc. 2 © DiendanLeQuyDon.comLịch kiếp bcủa ta là eba kiếp, 6cũng có c0nghĩa là 6ngươi được 8tự do ba ckiếp, sau a3khi ta lịch 3kiếp trở e0về, ngươi cfcũng ngoan 6ngoãn trở 90về bên 63bờ Vong 4Xuyên, được cbchứ?”

Không cdphải là 8evụ mua bán blỗ vốn, 3ta gật đầu cechấp nhận.

Hắn 9tạo một 11kim ấn ở 61cổ tay ta: 7“Là linh 15vật, phải a8thông minh bfmột chút, 6dsau này phải 3tự bảo a2vệ chính 4emình.” 1Hắn nói, 8“Không c3phải kẻ 62mạnh nào 4cũng lương a4thiện như 2ta đâu.”

Vẻ 2dmặt tiểu 6equỷ Giáp d8Ất run rẩy 02hộ tống efhắn rời a3đi. Ta sờ f8sờ kim ấn d5trên cổ actay.

“Mạch 8Khê.” Ta 52cao giọng eegọi.

Đứng a6trước cầu e6Nại Hà, 5hắn đang 1bưng bát 46canh Mạnh 72bà, quay 8đầu lại 6nhìn ta.

“Ta 49có thể 18tới Nhân 93giới quyến 8rũ huynh dsao?” Ta 7hỏi nghiêm etúc như 4vậy, khiến 9bMạnh bà 0đang múc bcanh cười 7cngặt nghẽo.

Hắn enhếch môi, a1“Nếu có a7thể tìm 28được, 6thì cứ 1quyến rũ 73đi.” Dứt 9lời, uống 6cạn bát 5canh Mạnh cbà.

Hắn 12cũng không 96quay đầu b4lại, đi 29vào sâu bbên trong 0Mạnh phủ, 96ta vẫn nhìn 9ftheo hướng 5hắn rời 5cđi, tận 6tới khi abkhông còn 25trông thấy 4fnữa vẫn 60không thể 9cchuyển tầm 84mắt. Tiểu 8cquỷ Ất fđi từ cầu a4Nại Hà f6trở về, abàn tay xanh 28lét gầy 11gò quơ quơ 7trước mặt 0ta, “Tam 67Sinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không bphải Tam 5dSinh cô nương 0bđộng lòng c7với hắn 2drồi đấy bchứ?”

Ta 2còn thật 2dthà quay edđầu nhìn 8Tiểu Ất, d0hỏi: “Như dthế nào dgọi là d0động lòng?”

Ất 3gãi đầu fbnghĩ nghĩ, ca“Giống cnhư những 07tranh minh 51họa nam 0anữ mà người 1bvẫn xem 5hàng ngày 41ấy, đó 8bgọi là 65động lòng.”

Ta 4nghĩ nghĩ 7cmột lát, 4anhững quyển 5sách ta xem fahàng ngày, 81công tử 83gặp tiểu 3thư, tiểu ethư đáp 00lễ, hai 5người đối 58thoại hai 9ba câu xong ebắt đầu 5không thể 0fkiềm chế, 1vận động 8dư ư a a. 83 © DiendanLeQuyDon.comTa không 5có ý muốn 52vận động fư ư a a f2như vậy 99với Mạnh 0Khê, chắc dekhông phải 8dlà động 2lòng rồi.

Ta 5kiên định c9lắc lắc fđầu: “Không bhề động f9lòng.”

Ất 1thở dài, blầm bầm 7lầu bầu 93thì thào: e“Cũng đúng, 3blà tảng 6đá thì blàm sao có 5bthể động 6lòng được echứ, là 3ta nghĩ quá bnhiều rồi.” a8Rồi lại 9enhìn ta chằm 27chằm, “Tóm e6lại, không 6động lòng b1vẫn tốt 7hơn! Hỏi adthế gian, 1engoài tình 05ái thì còn 7thứ gì 3có thể eép buộc b8con người. 5 © DiendanLeQuyDon.comCũng không 32phải nói b5là Tam Sinh 5cô nương 28chắc chắn bkhông thể 4thích ai. 25 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Mạch 4Khê Thần dQuân là bbngười duy 6nhất trong fdtrời đất c6này không 9thích hợp clàm người atrong mộng bccủa nữ ctử.”

“Tại b4sao? Ta thấy 2etừ dáng b4vẻ đến 98khí chất, 75đều thấy 6hắn là 98người tốt 60nhất.” 76Ta dừng 6một chút, d“Lúc nói 4chuyện, cfgiọng nói acũng rất 5dễ nghe.”

“Bởi cvì hắn 8quá hoàn 5fmỹ, nên btuyệt đối bckhông thể 5ađộng lòng 2với hắn. 32 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê bbThần Quân 4là Cửu 2Thiên Chiến 6Thần, lên 7trời xuống 1đất, không bcgì không 4làm được, 2trong tim eachỉ có 5bthiên hạ. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 92ngực là 09muôn dân d7bá tính, d9làm sao còn achứa nổi 33tư tình 29nhi nữ cơ 94chứ.”

Ta bcảm thấy 0trong lòng 2Mạch Khê 8không chứa f8nổi tâm f9tình nhi 2nữ cũng fkhông liên 98quan nhiều 11lắm tới 7ta, nhưng 6anửa câu 5đầu của 23Ất lại 6khiến ta 93ngẩn người, b“Chiến 7Thần là 9những vị 0thần đằng 4đằng sát 2akhí, sao 59hắn có 4thể làm 2chứ? Rõ 35ràng hắn d0là một 42người lương 4thiện.”

Suýt 4chút nữa e2Ất phun 75ra một ngụm 2fmáu: “Lương dfthiện ư? cTam Sinh cô enương tin 6flà như vậy bsao?” Thấy 4ta gật đầu, 55Ất yếu f2ớt lắc 33đầu, nói: 54“Trước ckia có lần faMa tộc phạm 2thượng, 37mang mười cdvạn ma binh dlên Thiên 83giới. Mạch a8Khê Thần a8Quân dẫn 1ba vạn thiên 19binh giết 2sạch đại 1aquân Ma tộc, a9lấy ít cthắng nhiều 4ekhông nói, 6sau đó còn c2chỉ huy fquân đội f1tiến thẳng 7vào Cửu 24U ma đô, egiết toàn 3bộ, Ma vực bmáu chảy bthành sông, c4mười năm 03không nghe 0thấy Ma 1âm, Ma tộc 5từ ba tuổi 9trở lên 58đều bị 52giết sạch.”

Việc 8này ta cũng 3có biết 76một chút, 4athời gian 0cđó Minh dphủ vô 15cùng chật fchội, lúc anào cũng adnghe thấy 1tiếng khóc 79lóc văng 37vẳng trong 2điện Diêm c6Vương. Cầu 0Nại Hà 0dnhanh chóng fbị sập. d4 © DiendanLeQuyDon.comTuy Ma tộc 60đều chết 4edưới tay 60Mạch Khê, cnhưng lúc 61chiến tranh, 68ngươi sống 1ta chết d1là chuyện 8bình thường, 88Mạch Khê 5thân là 0Chiến Thần, edùng võ 12lực chấn 23áp phản f0loạn là 0trách nhiệm 5của hắn, 4hắn trung 3thành với 5tộc mình, 09trong lúc 0chiến đấu, 69lạnh lùng 2btàn nhẫn 4ccũng là 0điều đương b9nhiên.

Ta 7vỗ vỗ 7vai Ất: 8“Cảm ơn 8bngươi nói 2dcho ta biết d2việc này, 7dta về trong 66tảng đá 4chuẩn bị 0amột chút.”

Ất 0ngẩn ngơ: 83“Cô nương 1bmuốn đi bbđâu?”

Ta dcười: “Ta 3emuốn tới 5Nhân giới 8quyến rũ 92hắn.”

[1] 39Bỉ Ngạn 2fhoa có 3 eemàu chính: 9Trắng, đỏ 3và vàng. 6 © DiendanLeQuyDon.comBỉ Ngạn dHoa màu trắng fgọi là eMạn Đà 8La Hoa (mandarava), eBỉ Ngạn ebHoa màu đỏ fcgọi là 0aMạn Châu 5Sa Hoa (Manjusaka).

images


Tương 0truyền loài 9choa này nở 46nơi Hoàng 78Tuyền, đa asố đều 6cho rằng fBỉ Ngạn bhoa nở bên aecạnh bờ 1fVong Xuyên fở Minh giới. 69 © DiendanLeQuyDon.comHoa có màu 0bđỏ rực 59rỡ như bmáu, phủ dđầy trên 9con đường 93thông đến 7địa ngục, 6mà có hoa 51thì không 5có lá, đây a7là loài ahoa duy nhất 5của Minh 5giới. Theo d3truyền thuyết ahương hoa 4có ma lực, 9có thể 52gọi về 85kí ức lúc a2còn sống eacủa người 00chết. Trên e3con đường 1Hoàng Tuyền 1nở rất a1nhiều loài fahoa này, 4nhìn từ 5xa như một a1tấm thảm edphủ đầy 1máu, màu 5eđỏ đó 6như là ánh 97lửa nên 0gọi là 80“hỏa chiếu d9chi lộ”, 5eđây cũng b2là loài 11hoa duy nhất 74mọc trên c8con đường 9aHoàng Tuyền, 5bvà cũng ealà phong c7cảnh, màu e4sắc duy 8nhất ở f2nơi đấy. b0 © DiendanLeQuyDon.comKhi linh hồn afđi qua Vong b5Xuyên, sẽ equên hết e8tất cả f7những gì 4khi còn sống, 7dtất cả c2mọi thứ 7dđều lưu d8lại nơi cbỉ ngạn, 8bước theo bfsự chỉ 3dẫn của 6dloài hoa 0này mà đi 2đến địa 1ngục của adu linh. => dNguồn

[2] 8Thi vân: fchiêm bỉ cckỳ úc, 7lục trúc b3y y, hữu 1phỉ quân 4dtử, như 8thiết như etha, như eatrác như bma, sắt 81hề giản 52hề, hích 4hề, huyền f8hề, hữu 7phỉ quân eetử, chung 0dbất khả fahuyên hề, 0dnhư thiết 18như tha giả, 8đạo học 6edã; như 41trác như bma giả, b6tự tu dã; bsắt hề, 7dgiản hề 93giả, tuận e3lật dã; 58hích hề, 32huyến hề egiả, uy e3nghi dã; 2hữu phỉ 69quân tử, 4achung bất 8bkhả huyên 7ahề giả, 7đạo thịnh 8đức chí 6thiện; dân echi bất eanăng vong 1edã.

Dịch 52nghĩa: Kinh 9Thi nói rằng: 21“Trông 08kìa trên ckhúc quanh 16của sông 0Kì, tre xanh 6tốt rườm 5drà, [Nước 4Vệ] có fngười quân 4etử thanh btao, như 5cắt như dgiũa thật 44chăm chỉ, d7như dùi b7như mài cthật tinh 4tế. Trang ctrọng nghiêm e7túc, xiết 1abao uy nghi. 3e © DiendanLeQuyDon.comVinh diệu d7rạng rỡ 0bthay! [Nước a7Vệ], có 4dngười quân 04tử, mọi cngười mãi 0mãi không 3quên”. 2 © DiendanLeQuyDon.comCâu “như 3cắt như cgiũa” là 7fnói việc adhọc của cngười quân 3tử. Câu 77“như dùi 30như mài” 0là nói việc 22trau dồi 92phẩm chất. a © DiendanLeQuyDon.com“Trang trọng 57nghiêm túc” 02là nói trong 6lòng người 21quân tử 21cung kính f5sợ sệt; 7“Vinh diệu 0rạng rỡ” 58là nói dáng 34vẻ người 6fquân tử farất mực 5euy nghiêm, 0có người abquân tử, 9amọi người 34mãi mãi bkhông quên” 4blà nói thịnh 75đức chí 7thiện, thì adân chúng 8không bao 2agiờ quên. 55 © DiendanLeQuyDon.com(Thi. Vệ 55phong. Kì 4úc, chương 891, câu 1-9).

Đoạn atrích trong 2thiên Kỳ 50cú 淇 澳 3, là thiên 7đầu tiên 3athuộc Vệ 0cPhong 衛 b5風 , Quốc fPhong. ngợi 8ca phong độ 6đẹp đẽ 33và đức etốt của abVũ Công efnước Vệ.

Tóm 0lại, câu 5thơ này ccó nghĩa a1là: Người d5quân tử 3phải chú 7ý tu thân, 1achăm chỉ bgiống như 21người thợ blàm ngọc 6“như cắt 9như giũa”, 4“như dùi enhư mài”.





Chương 032: Ngươi 4fgọi ta một etiếng “nương b5tử” đi…

Edit: e8Ishtar

Sau 7khi ta sắp c7xếp xong 9xuôi các 36công việc 6ở Minh phủ, 8Diêm Vương 7tự mình 8ấn vào 2gáy ta ba 5ấn, mỗi dmột ấn 12là một b6kiếp sống 98ở nhân 3gian. Khi ednào cả 9ba cái ấn 65đều biến 09mất, ta 78phải trở 4về Minh ephủ, trông 79coi Vong Xuyên.

Dưới 12ánh mắt 4ngưỡng 2mộ của 6các linh a0vật, ta 9một thân 8bạch y đi 7dtới Nhân 7giới.

Những 8câu chuyện b2ở nhân 78gian được 1miêu tả 4trong sách f3còn náo 1anhiệt, còn 1thú vị, 5còn… nguy fchiểm hơn ffso với những b9gì ta tưởng etượng.

Ngày e6thứ ba ở 36Nhân gian, 3btrên đường cđi tìm Mạch 6Khê, ta đi 3ngang qua amột ngôi fmiếu, trong 7aánh nắng 7chói mắt, 6ta nhìn thấy a2miếu thờ dcĐịa Tạng 1Bồ Tát, 5tôi cũng 64lễ phép 28đi vào lạy, f3vừa quỳ 8xuống, đầu dcòn chưa dchạm đất, bđột nhiên 1ecó một 29hòa thượng 20lớn tuổi 7đầu bóng dalưỡng cầm 7ddao cạo 5đi ra. Hắn e9mỉm cười a5từ ái với eta, “A di cđà Phật, 4ethí chủ 0lầm đường cđã biết b7quay lại, 7aquy y cửa 5Phật, đúng clà một 99việc thiện.”

Ta bngẩn người, 39còn chưa cbkịp hiểu 9ra hắn nói d2vậy là dcó ý gì, 3cthì dao cạo eetrên tay 47hắn đã 56trực tiếp 89“chăm sóc” b3mái tóc ftrên đầu 2ta.

Ta 0là tảng 8đá, là 0đá Tam Sinh, 9từ trên 89xuống dưới, dechỗ không aedễ dàng aephát triển efnhất chính 7là tóc, d4chờ nó edài suốt angàn năm cmới thấy bbổn ổn 43một chút, 4thế mà alão lừa 3ngốc này edám đối 95xử với 1bta như thế! dTrong lòng 7giận dữ, 00xoay người 9eđạp hắn. 3 © DiendanLeQuyDon.comkhông ngờ 10hắn lại 3là kẻ luyện 30công, dễ 1cdàng tránh 4bđược một 6ccú đạp 1của ta.

Nụ 4cười hiền 96lành trên 6gương mặt 7hắn đã 77biến mất: 1“Thí chủ 5có ý gì?”

Ta 1dngạc nhiên f9hỏi lại: 54“Con lừa 3ngốc ngươi 40có ý gì?”

Hắn 3hừ lạnh 83một tiếng: 5“Ta còn f6tưởng yêu fvật ngươi 1thật tâm 1muốn tới 8quy y cửa 5Phật, chuộc 2atội ác 69nghiệt, 4fhóa ra đúng f8là ngươi etới khiêu b0khích!”

“Yêu davật? Ngươi 5enhầm rồi, f7ta không 9phải…”

“Hừ, 0âm khí trên 87người ngươi, btừ lúc 95còn cách 7cba dặm ta 8đã cảm dfnhận được, e4còn dám 8enói dối!”

Ta 5ngửi trái 9ngửi phải, 62thật sự 8cũng không 4bbiết âm 0ckhí trên 94người mình 0nặng bao 94nhiêu nữa, eâm khí của fcon cá giữa 4sông Vong fXuyên còn 73nặng hơn 0ta gấp trăm 7lần kìa. 05 © DiendanLeQuyDon.comMà lão hòa 5thượng 29kia cũng bekhông nghe d1ta giải 80thích, cứ a9vung dao cạo 5về phía 1bta, sát tâm 09ta vừa nổi 6lên lại 4dnhớ ra mình eblà người dcõi âm, 97Diêm Vương dfđã dặn 7đi dặn 0lại, tuyệt bđối không 4ethể làm chại tính cmạng con 1người.

Ta 8ethu chiêu, axoay đầu, 6bỏ chạy. 3 © DiendanLeQuyDon.comHòa thượng beđuổi theo 35ta trọn fmột vòng angọn núi 5lớn. Trong 68lúc kiệt esức vì d3chạy trốn, 20ta thầm b9nghĩ sẽ dđập cho 7con lừa 8fngốc kia 1một đòn, 1cho hắn fngủ bất 93tỉnh nhân 32sự luôn.

Bỗng bnhiên, một 4cmùi thơm b3lạ lùng 7lướt qua 1mũi, ở 2Minh phủ, 1chưa bao cgiờ ta ngửi 8thấy một 64mùi thơm 3tuyệt vời 48như thế, 6bị mùi ethơm dẫn b4dắt đi 4theo. Càng 28chạy càng egần, một d6biển hoa 4mờ ảo 5xuất hiện dtrước mặt 1ata.

Bây 91giờ là 8thời điểm 50con người 66gọi là eMùa Đông, f9mà vật 32thể trong bsuốt bao 9cphủ trên ecnhững đóa choa màu đỏ dđược gọi flà tuyết. 7a © DiendanLeQuyDon.comNhưng ta 5không biết 25loài hoa 8này tên 31là gì. Đi 4xuyên qua 1vườn hoa bkỳ hương 65này, thấy dbmột tiểu 7viện tĩnh 40lặng tọa e9lạc bên c5trong.

Ta 8tò mò, đẩy 1cửa tiểu 77viện rồi 1đi vào. 72 © DiendanLeQuyDon.comVừa bước 2một bước, 4bỗng nhiên akim ấn Mạch 5Khê lưu 50lại trên 3bcổ tay ta 8chợt lóe, 8trong lòng cta giật cmình, đến b2gần đại edsảnh, chợt 8nghe thấy edmột thanh 20âm dịu fadàng của 2nữ tử, f0“Ngoan nha, d5ngoan nha.”

Ta 4đẩy nhẹ 9dcánh cửa 8lộ ra một 18khe hở, 34lặng lẽ dnhìn vào 5bên trong, 1có một 83thiếu phụ adngồi bên fgiường, etrong lòng 0ôm một 7đứa trẻ 6sơ sinh. 2 © DiendanLeQuyDon.comTa tinh tế 87quan sát, 1cnụ cười 8này, khuôn 4mặt này, 4emũi môi c7này, đứa f6bé đúng bdlà bản 0sao của 44Mạch Khê.

Đúng 7là không a3mất công a8sức lại 43có được[1]!

Nhưng 7hiện giờ 1hắn chỉ dlà đứa 7bé, đã 9quên chuyện 0kiếp trước, felại không b0thể nhận 9biết người 3fkhác, ta 05quyến rũ 3hắn bằng 45cách nào 0chứ? Không ebthì ta sẽ 7ở bên cạnh 3hắn, che 6chở cho 94hắn lớn 0lên, không 9thể để 96nữ tử 9choặc nam fetử khác 5nhân lúc 0hắn còn cnhỏ nẫng 1tay trên fcủa ta được.

Ta 1bđang suy e9nghĩ, đột cnhiên phía b4sau có tiếng 9hét lớn, 3“Yêu nghiệt, engươi trốn 8chỗ nào?”

Ta c9giật mình, anghiêng về 4bên trái, emở cửa b6phòng “cạch” fmột tiếng, 5ngã vào 1trong nhà. f © DiendanLeQuyDon.comDao cạo c4xẹt qua, cta chỉ nhìn 04thấy một dnhúm tóc 5đen trước batrán đứt f2lả tả.

Nằm 1chán nản, 59ánh mắt 2ta trống 5crỗng nhìn a1nhúm tóc 0đen dưới cfđất.

“Á!” efTiếng thét 36chói tai 9của thiếu 2phụ kia 98sao lại dxa xăm như 83thế, mà 5lời Diêm 2Vương thiên f9đinh vạn 86chúc[2] lại 3càng mờ 35ảo như 3mây bay.

Ta 5đứng bật 08dậy, linh 1blực ngưng etụ trong 2blòng bàn 90tay, mang 17theo âm khí cVong Xuyên 9dngàn năm 86đánh về dphía lão 7hòa thượng, aemắt nhìn 9cthấy một 4cchưởng 52này sẽ e8đánh hắn 9vỡ óc, 2thì đột fbnhiên tiếng etrẻ sơ 7sinh khóc bthét khiến elý trí ta d3tỉnh táo 1ftrở lại.

Ta fdi chuyển c5chưởng b6lực, đánh edlên xà nhà, cetoàn bộ 3căn nhà 16gỗ bị d3chấn động. f © DiendanLeQuyDon.comTa lộn người d9một vòng 72nhảy ra 1ngoài. Dường 6như con lừa a4ngốc kia 83đã bị 9chưởng f8lực của ffta dọa mất 41hồn, mãi ebmột lúc 77sau mới 87hồi phục bftinh thần, dhắn nhìn 6ta, lại 0nhìn bản 0sao bé của 30Mạch Khê, 7đột nhiên 3nói với a1thiếu phụ 5đang hoảng 50sợ kia, f“Ấn đường cbchu sa, hài d7tử của 2ngươi không ephải là bngười thường, 0mới sinh 6đã gặp 4yêu nghiệt, 9esau này nhất 0định sẽ 3khắc người 69nào ở gần.”

Lời fnày nói cra, khiến 1thiếu phụ aakia sợ hãi 7tới mức amặt cắt dakhông còn 4giọt máu, edôm đứa 6abé, không 5biết phải c8làm thế 8dnào.

Ta 8giận dữ, fd“Lừa ngốc 6đừng nói a2bậy.” 37Ở Nhân 2agiới, con 9người rất 2etin mất 4lời tiên 28đoán của 66hòa thượng 03đạo sĩ, b1hắn nói 1như thế, 5đã hủy cehoại cả 5ckiếp này e9của Mạch 4Khê.

“Hừ! afYêu nghiệt, 5cvừa rồi 3ngươi nhân edlúc ta chưa bchuẩn bị ađã đánh 44lén ta, lần enày nhất 9định lão 6fnạp phải 1thu phục 16ngươi!”

Dao f7cạo trong ctay hòa thượng 85lóe sáng 8kim quang, dhóa thành 7thiền trượng, 1bđánh về ephía ta, blão hòa 7thượng 2đó đạo efhạnh không 0cao, nhưng 6btrên thiền ctrượng eecó phật bequang làm fta không 0dám nhìn 70thẳng. Địa dphủ âm 9bu, sợ nhất d7chính là 4thánh quang 7của Phật 38tổ tây c5phương. ea © DiendanLeQuyDon.comTa không cchịu nổi, 7liên tục 00lui ra phía dsau.

Ta 77cứ nghĩ cbrằng, ta 9cvà lão hòa b1thượng fađó đánh fdcũng không cbao lâu, c5ta là tảng bđá, định 11tính là b6tốt nhất, 11đợi khi 91lão hòa 9thượng 4đó đánh 6nhau với 3dta mệt mỏi, d9thì sẽ 47dừng lại, 06tới lúc 38đó, ta trở cvề chờ 8cMạch Khê 55lớn lên 4là được. f9 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 29lão hòa d3thượng 24còn bướng 4bỉnh hơn 35ta ba phần, 3coi trảm 01yêu trừ 50ma là sứ 0mệnh cả 5đời. Lại dcho rằng d7ta là “yêu 5quái” lợi cfhại nhất f2mà hắn 83gặp trong 5cuộc đời 2này, cho 43nên hắn 08coi việc 1bdiệt ta 6dchính là 6nhiệm vụ 8btrừ ma vệ fđạo cuối 4cùng trong cfđời.

Ta 9đấu với 0chắn một 9trận, kéo 23dài suốt b1chín năm c7ở Nhân 51giới.

Chín 6năm!

Cuối cecùng, cũng fkhông phải 8là hắn dbuông tha 6akhông giết 2ta, mà là 6bị người equen của cta – Hắc 1Bạch Vô 67Thường ahuynh đệ c3tới câu 5hồn hắn 63đi…

Lúc 05nhìn thấy 60người quen, d1ta đang trốn 1trong núi 1sâu, dáng 78vẻ chật fvật, nhìn ethấy bọn 2họ câu dhồn con 67lừa ngốc 9đó, ta vui fmừng ôm 4hai gã lắm alời đó 5khóc ầm 7lên. Nhân ctiện còn 1dặn bọn 8họ phải 8nói với 6Mạnh bà, 2dặn bà 6dmúc nhiều 1dcanh cho lão 10hòa thượng d6ấy một e2chút, để f4kiếp sau 62hắn cả a5đời ngây b0ngốc ngu f9si, cả đời eđau khổ.

Xử 4lý lão hòa 4cthượng dxong, ta sửa e8soạn lại 79dung nhan achín năm b5qua không 1cđược chăm 22sóc một alượt, bay 6qua ngàn 8rừng núi 9sông mới 80tìm lại 60được tiểu 19viện lần 88trước gặp 10Mạch Khê.

fNhân giới echín năm, 4ta cũng biết 6được loại bhoa màu đỏ fkỳ hương 60ấy tên 9là hoa Mai.

Nhưng 3ta lại không bbiết, thời 2gian chín enăm có thể 7biến một 7vườn mai dtươi đẹp 54thành một 5vùng héo 97úa như vậy.

Ta b0chậm rãi 3atới gần 59tiểu viện dkia, kim ấn dtrên cổ 1tay lại 2lóe sáng. 8 © DiendanLeQuyDon.comCòn chưa d2bước vào 58trong viện, d4đã thấy 6một đứa 61bé nhếch 09nhác cầm 41một cái 51chổi còn ecao hơn hắn 7frất nhiều 7quét dọn bkhoảng sân 39hoang vu. 7 © DiendanLeQuyDon.comThanh âm 2“sàn sạt” cfnghe qua thật 87thê lương.

Dường 12như cũng bdcảm nhận f3được có 1người đi 7vào, tiểu 87hài tử 2dquay đầu 0lại.

Ta ddnhìn thấy 08một đôi amắt trogn 7suốt, và bbmột dấu e3chu sa đỏ 1tươi ở bcấn đường. 8 © DiendanLeQuyDon.comLòng ta thêm 9căng thẳng, 9tay hơi run frẩy, kẹo bđường fmua cho Mạch aKhê rơi 7xuống đất.

“Ngươi 6clà ai?” 33Hắn đi 5tới trước 9emặt ta.

Ta cngồi xổm 43xuống nhìn ehắn, thấy ebóng dáng 5emình hiện e2lên trong 4đôi mắt atrong veo f5của hắn, 8cta dùng ống 79tay áo lau cvết bẩn atrên mặt 4hắn, “Ta 7là Tam Sinh, 5tới để equyến rũ 3ngươi.”

Hắn 3nhìn ta chằm 7chằm, không a2nói gì, c7để mặc 1ccho ta lau 81mặt hắn 6fsạch sẽ. 4f © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn quần 9áo trên cngười hắn 4drách tung 8tóe, trên f6cổ tay hắn dcòn có vết d6bầm xanh 99tím, nhớ 43lại dáng 5fvẻ của bmẫu thân(mẹ) 11hắn chín 4năm trước, 8bcũng không 1giống là 40người nghèo edkhổ, sao 3dlại nuôi 3hắn thành aanhư vậy, f“Nương 3(mẹ) ngươi b1đâu?” aTa hỏi.

“Đã d3chết.”

Hắn 6btrả lời 9thản nhiên 96như vậy adkhiến ta c9ngẩn người, 4không phải 6con người 6đều rất 0để ý chuyện d1sống chết 5asao? Hắn… 2Có lẽ vì 8còn quá 9nhỏ, nên dkhông hiểu esống chết 3là gì. Ta 1chỉ có 3fthể tự 7giải thích ecnhư vậy.

“Nương dngươi đã 8tạ thế, 06từ nay ngươi f8phải tự 8mình làm 7chủ cuộc 5đời, ngươi 85phải nhớ 45kỹ, từ cbhôm nay trở 10đi, coi như 6cta quyến 05rũ ngươi.”

Hắn c9vẫn không 1trả lời 5ta như trước. 4 © DiendanLeQuyDon.comTa gãi đầu, a6cảm thấy 0bnói chuyện dvới một 58đứa trẻ 04thật khó 8khăn, mà 5đứa trẻ f3này lại 6ccô độc, 3không giỏi f1ăn nói, 7ta quyết eđịnh dùng angôn ngữ 0đơn giản 9giải thích 64với hắn.

“Nói 6cách khác, edtừ hôm c6nay ta sẽ cblà nương btử (vợ) cbcủa ngươi, 1theo quy củ 7của con dngười, 4ta coi như 3dlà con dâu 0nuôi từ 53bé của 3ngươi. Nhưng 3điều đó 78không quan ftrọng. Quang 26trong là c3từ nay về 2sau có ta 0bở đây, 9ckhông ai 5có thể 9dbắt nạt bngươi.” a3Đôi mắt b5hắn hơi 9hơi lóe dsáng, ta exoa xoa đầu 89hắn, “Ngươi bgọi ta một dftiếng ‘nương 00tử’ nghe 48chút đi.”

Im 4clặng trong echốc lát. fc © DiendanLeQuyDon.com“Tam Sinh.” dHắn gọi a6như thế.

“Là 34nương tử.”

“Tam 3cSinh.”

“Nương 5tử!”

“Tam bSinh.”

“… c0Được rồi.” 2Ta chịu c4thua, “Vậy dagọi Tam ebSinh đi.”

“Tam 76Sinh.”

“Ừ.”

Ta a7vĩnh viễn anhớ rõ, 0ngày nào dhắn cũng 85gọi tên 83ta vô số 2lần, mỗi 1lần cũng 2chờ ta trả 3lời xong 46mới bỏ 48qua. Mãi 7sau này, dta mới biết 88được, bhắn làm dnhư vậy 25là có lý 41do, là từng 8có một 8ngày, hắn 01cũng gọi 6tên mẫu aathân hắn 8vô số lần, 3nhưng lại 1không nghe 8dthấy tiếng 98trả lời.

Mạch dbKhê vốn 38là Chiến c9Thần Thiên 7giới, tuy 7bây giờ 6hắn hạ 1phàm lịch 8kiếp, là 9một người 42bình thường, 95nhưng vẫn c8phải có 6cử chỉ 1tao nhã như bcon người, 60cho nên ta 62nghĩ đưa 2hắn tới 81trường 8dhọc bài.

Cách 8nơi chúng 34ta ở không bxa có một dtrấn nhỏ, 5trên trấn 9có một 3ngôi trường, afnhưng đám bcphu tử(thầy f6giáo) trong 05trường cbiết được 8trước đây btừng có fmột lão 81hòa thượng 9tiên đoán 50số mệnh 3Mạch Khê, 25biết hắn 7sẽ khắc 7người nào 1ở gần, 1cho nên không 2chịu nhận 0hắn.

Ta 0đưa cho 3Mạch Khê 4cầm một dthỏi vàng cddạo qua 9btrường 34một vòng, 8bcuối cùng 8phu tử cũng c4nhận hắn.

Ngày 2cđưa hắn 7tới trường, e3ta giúp hắn b3búi tóc, 7gương mặt 42hắn phản 46chiếu trên 47gương đồng, atrong ánh emắt có f6mấy phần 60lo lắng. 19 © DiendanLeQuyDon.comTa dịu dàng f1nói, “Ngươi 3còn sống cfở nhân 3gian này 3mấy chục 4năm nữa, athì đi học e7cũng không aphải thời abgian quá a4lâu, ta có 7thể bảo 7vệ ngươi c6bình an cả 5eđời, nhưng acta càng hi f5vọng ngươi atrở thành fbngười có 1trách nhiệm, 15để cả 6dđời này e7có thể 86nở mày 2nở mặt. 0c © DiendanLeQuyDon.comĐọc sách 1là chuyện 2cần thiết. d © DiendanLeQuyDon.comVào trường 65nghe lời b7phu tử, e5dù bọn 7ahọ không cphải thánh 3anhân, nhưng f1trước mặt 4đệ tử, 7etốt xấu 15gì cũng dsẽ giả 9fbộ kiêu 92ngạo dạng 0chó hình 6người. dd © DiendanLeQuyDon.comHãy học 1ccho tốt.”

Mạch edKhê gật aeđầu.

Buổi aftối, khi d6hắn trở 0về, trên 31mặt có f3vết thương, dtím bầm 9emột bên. 2d © DiendanLeQuyDon.comTa hỏi hắn, 4“Bị bắt 0anạt?”

Hắn 9gật đầu.

“Có ađánh lại 4không?”

Hắn e2lắc đầu.

Ta echăm sóc 02vết thương 0acho hắn 3axong, lại 8hỏi: “Kẻ ebắt nạt 36ngươi ở bđâu?”

Tiểu bVương mập amạp là 7con một acđịa chủ dctrong trấn, 90nhà hắn adgiàu có, c4hậu viện 89cũng rất 76lớn. Ta crất vui 01vẻ, sai 2ma trơi đốt 79sài phòng 4c(phòng chứa 43củi) nhà 53hắn, sau 3eđó thổi bmột trận fgió nam, 4càng làm 0lửa cháy 09to. Toàn c8bộ bầu 8trời quanh ctrấn nhỏ fđều đỏ drực.

Ta bcảm thấy 4bcảnh này 8rất hoành 3atráng, dẫn eMạch Khê e0đi ngắm 1cảnh xung 4quanh, chỉ fvào ngọn 89lửa đang 32đốt cháy 7enhà Tiểu 60Vương mập bmạp nói: a6“Cười 81thoải mái 5đi.”

Mạc 7Khê im lặng, 7dhắn nhìn 1ta, “Tam 0Sinh, phu detử nói 0bphải lấy 3ân báo oán[3].”

“Mạch fKhê, lúc 71học phải 97biết phân 75biệt rõ 34ràng. Phu 9btử dạy 7như vậy 3là nói dối blừa ngươi 19mà thôi. 69 © DiendanLeQuyDon.comNghe qua là 1bđược rồi, 9bkhông cần alàm theo.”

Mạch bKhê nghe 1lời ta nói 8xong, đột benhiên cười 09lớn.

Thời 3gian ở Nhân 2giới trôi 31qua cực 5dnhanh, chớp 0mắt một acái, Mạch aKhê đã e4tới tuổi 5ctrưởng bthành.

Dưới 4fsự dạy 5edỗ tỉ 3emỉ của 04ta, Mạch 18Khê trưởng 35thành trở bthành một 8fquân tử 39ôn nhuận dnhư ngọc 72không ngoài 0dự đoán 3của ta. eb © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ bcủa hắn 2elúc này akhông kém 9fgì thân fhình ta gặp 75ở Minh phủ, c8người có e6dáng dấp 1như thế 01cực kỳ 9hiếm thấy 0ở Nhân 0giới, lại 9thêm Mạch 3Khê có trí dtuệ phi 34thương, etrở thành 44một người 9enổi tiếng fdxa gần đều 3ebiết.

Nhưng, 9người sợ 79nổi danh 1heo sợ béo, 3atục ngữ cnày có thể 93lưu truyền 9anhư vậy, fđương nhiên aecó cái lý 4của nó.

Đó 2elà một f2buổi sáng 5sớm trời 3atrong nắng 33ấm, ta đang 3cnằm trên 0anhuyễn tháp 6(giường d8êm) đọc 24sách, đang 00tới đoạn 1tài tử bvà giai nhân 0sau khi trải 07qua một 6bhồi đau 2akhổ, bắt 8đầu tiến 01hành vận 6dđộng ư 12ư a a. Ta fđang xem 8ftới đoạn c1“động 4lòng” thì f1Mạch Khê e7đi từ bên 2ngoài vào, 39hắn nhặt 1áo gió và daáo lót ta 9tiện tay 0vất dưới 62đất lên 6xếp gọn, 0rồi lại crót cho ta 1một chén 8nước nói: 88“Nằm mãi e7trong phòng e1cũng không a4tốt, Tam aSinh nên 1dra ngoài 0phơi nắng d3đi.”

Ta 88đón cái 2chén, ánh 79mắt vẫn 1không rời 0khỏi trang 82sách, trả dlời cho c1có lệ, b5“Mặt trời 3là độc fedược với 2ta, không 34tốt cho e2sức khỏe 0của ta.”

Hắn d3cũng không 3tin lời c2ta: “Sáng 0nay tuyết 3vừa rơi, 67trong viện, 0hoa mai đã 5cnở, đi 6xem đi.” 9Ta nhìn hắn, 7bthấy trong 4mắt hắn b9lóe lên 4tia sáng 0kỳ lạ, 47ta đành b5bỏ dở ddđoạn ư ba kia, vui 7evẻ nói: 6“Được 1rồi, đi cchơi với 78ngươi một 9echút.”

Hắn f3cười nhẹ, 6rất là d4vui sướng.

Ta 3bám tay hắn 7dạo bước 1trong Mai 3eLâm (vườn 35mai), đúng c5là hắn 4không gạt 1ta, hôm nay c7hoa Mai nở 35rất đẹp.

“Mạch 1Khê, ngươi 70biết ta a9thích ngắm 64nhìn hoa 13mai đỏ cnở trong 6engày tuyết, 8bnhưng có 19biết vì c9sao không?”

Hắn 2anghĩ nghĩ, 80“Có lẽ 7ctính tình cTam Sinh cũng cgiống Mai d3này đi.” 9Ta dừng 19bước, nhìn 40hắn lắc belắc đầu, 8amỉm cười akhông nói.

Hắn bkhông hiểu, dccũng mặc b0cho ta nhìn, 67dần dần 12mặt đỏ e5lên, “Tam eSinh thích anhìn ta à?”

“Thích.” 3Ta lấy to 22đo khoảng ecách đầu 3hắn với 08đỉnh đầu 0ta, hắn 94đã cao hơn 71ta một cái b2đầu, ta 8nghiêng đầu cnghĩ nghĩ, c“Mạch ebKhê, gọi 2amột tiếng 6‘nương 36tử’ nghe 7fchút đi.”

Tai 3hắn đỏ fửng.

Ta 5fnói: “Ngươi a2cũng đã ftrưởng 1fthành, ta 08nghĩ ta làm 46con dâu nuôi 87từ bé nhiều 7năm như fvậy, cũng a7nên phù 2cchính[4]. f © DiendanLeQuyDon.comNgươi xem dfngày nào eđược thì 9thành thân 7với ta đi.”

Màu 9đỏ lan fftỏa từ etai lan tràn bađến hai d8má hắn, f6yết hầu f3giật giật, 0một lúc 1alâu sau, 4đôi mắt 0ehiện ra 75mấy phần fảo não, bf“Tam Sinh, 7bngươi, ngươi 3luôn…” aCòn chưa e5nói xong, bta nghe thấy 7bên ngoài 0dMai Lâm có 2angười nói c3chuyện. 2a © DiendanLeQuyDon.comTừ khi Mạch 9Khê có chút 36danh tiếng, 0thường 0bxuyên có 0cngười tới 5tìm hắn, 0lúc bình eathường e4ta cũng không dfnói gì, 2nhưng hôm f2nay bọn e5họ cắt 8ngang việc b9đàm luận 4hôn sự fbcủa ta, easắc mặt bta khó coi, 2rất bực 41mình.

Tiếng 8nói chuyện bcàng ngày 18càng lớn, 4Mạch Khê ccũng nghe 10thấy, “Tam 0Sinh, hình 1enhư có người 7đến, ngươi 8về phòng btrước đi.”

Ta 4ừ một 00tiếng, xoay 3người trở cvề phòng f5mình, về fđọc nốt c8đoạn truyện 82dở dang. 8 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 4đi ra đại 2sảnh đón 2ckhách.

Tới ftrưa, cuối 90cùng Mạch bbKhê cũng eftiễn khách, 0lại trở 8vào phòng 2ta. Hắn 2ngồi yên 3không nói 6lời nào, 16ta cũng không 8nói lời 5nào. Tính 4kiên nhẫn 97của ta từ 6xưa tới 6cnay không dkém, cuối 0cùng hắn 24cũng không 79thể đọ 14với ta được.

“Tam 45Sinh.”

“Hmm.”

“Hôm 0nay người d1đến là ftuần phủ ecđại nhân.”

“Ừm.”

“Ông 9ta… Ông 7ta muốn 70ta tới kinh f2thành làm bfquan.”

“Ừ.”

Vẻ 0lạnh nhạt 55của ta khiến d7Mạch Khê 59có chút 3băn khoăn 9fkhông biết 2theo ai, hắn 12thận trọng 3cquan sát 83vẻ mặt 09ta, giống 62như hạ 88quyết tâm 84nói, “Ta 4muốn đi.”

Ta 6lẳng lặng 24lật trang 7sách đọc 2tờ cuối 0cùng, kết 0thúc câu 1chuyện, bftài tử 6và giai nhân 6làm lễ 1ethành thân, ckết thúc 3viên mãn fbên người 4mình yêu. 2a © DiendanLeQuyDon.comLúc này dta mới quay 6đầu nhìn fvề phía bMạch Khê, 9bchỉ thấy d6hắn trầm 5tĩnh nhìn 88ta. Ta thở d9dài nói, a3“Nam nhân 52chí ở bốn cphương, c5ngươi muốn flàm quan, b1cũng không 7phải muốn e1đi đánh b7cướp… 2À, tuy rằng 21tính chất bbtrách nhiệm 3của hai avị trí enày không 00khác nhau blà bao. Nhưng fở trong 66triều đình, 20cũng là 09một nơi cphát huy 65hoài bão, 61ta vẫn hi 14vọng ngươi 0có thể b9trở thành bmột nam 0tử hán 6đỉnh thiên 02lập địa[5]. b © DiendanLeQuyDon.comTới tận 6ebây giờ 83ngươi mới 9có cơ hội. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐại sự delà quan trọng, dcòn nhìn 15ta làm gì?”

Mạch fKhê lắc 48lắc đầu: 63“Làm quan fdcũng không dphải khát evọng của 13ta…” Má 4hắn ửng 3đỏ, “Nàng cbcũng nói 2ta đã trưởng d9thành, ta b1cũng luôn 05suy nghĩ atới lúc 9fta thành ethân với aenàng.”

Ta 5đang cầm 0chén trà, engẩn người.

Hắn d5có chút 5bất đắc b7dĩ cười: b“Nhưng, 03Tam Sinh, dnàng luôn 3nhanh chân 7hơn ta một 2bước.” 8Hắn nói, 33“Ta muốn 76cùng nàng bxây dựng 8gia đình, 5nhưng ta 5elà một dnam tử, 5không thể 5acứ để 11nàng nuôi 9dcả đời. cf © DiendanLeQuyDon.comTa muốn e3dùng chính bnăng lực 3của mình eecho nàng 68cuộc sống 0chạnh phúc 0mĩ mãn.”

“Tam bSinh, nàng 38có đồng f5ý chờ ta 6hai năm không? cChờ tới 9ngày ta đại 3dcông cáo 6thành, sẽ 80trở về cfthành thân d5với nàng.”

Ta ekhông nói f0lên lời.

Trong 36khoảnh khắc 5đó, ta thật 3dsự cam lòng 96làm một fnữ tử a9bình thường, f3chấp nhận 1ccô đơn dphòng trống 2chờ hắn c1trở về 40sẽ nhẹ bnhàng gọi 1ta một tiếng 40“Tam Sinh.”

Nhưng cemà hắn 0emuốn chờ 6thêm hai 0dnăm, dù fmột tảng 93đá như 77ta kiên nhẫn 8btới mức cenào cũng ekhông thể cchịu nổi.

Một 8đêm trằn ftrọc mãi 29không ngủ f9được, 78bỗng nhiên fta ngồi bbật dậy 5gọi: “Mạch 7Khê.” Ta 60biết rõ fhắn không 70có ở đây, e5nhưng vẫn fdmuốn gọi 6atên hắn, 9cgiống như eagọi như 3vậy, hắn 3esẽ lại 0bxuất hiện 83trước mặt 0fta.

“Mạch dKhê.”

Ta 9bcứ gọi 1tên hắn 4như thế dba lần, 97ngoài tiếng dgió bên c9ngoài phòng, ata không 3hề nghe 7thấy tiếng 0gì khác. 65 © DiendanLeQuyDon.comTa lại không 33ngủ được, 9dứt khoát 2exoay người 0xuống giường, 34chẳng thu edọn cái 5gì, mặc 1một thân 3abạch y đi 76ra ngoài, 8trực tiếp edtới kinh 9thành tìm 6ehôn phu của 2ta.

[1] 0Nguyên văn: 1踏破铁鞋无觅处, 09得来全不费工夫  Đạp 64phá thiết e9hài vô mịch 9fxứ, đắc flai toàn 7bất phí 3công phu. 80 © DiendanLeQuyDon.comNghĩa là: bvới việc 9đang nôn 11nóng tìm 4kiếm một e4thứ gì a3đó, mất ddbao nhiêu 4công sức 9cũng không cethấy, lại evô tình 4có được.

[2] eThiên đinh 9vạn chúc: 8dặn đi 42dặn lại.

[3] bĐức Phật 4dạy rằng: 54“Lấy đức 6báo oán, doán ấy f5tiêu tan. 8a © DiendanLeQuyDon.comLấy oán 0cbáo oán, foán ấy 88điệp trùng.”

[4] 9dPhù chính: 6thời xưa 4là từ thiếp flên vợ.

[5] 39Đỉnh thiên blập địa: a3đứng ở 86đất, đầu 78chạm trời. c © DiendanLeQuyDon.comcó thể 58hiểu là e5“đầu 61đội trời, 9chân đạp 50đất.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 24.03.2012, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39255
Được thanks: 34040 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 983: Ngoài fbTam Sinh, fkhông ai axứng với 8ta…

Edit: aIshtar

Kinh 6thành, đối 6với ta cũng cakhông xa 10lạ gì.

Ta 67từng bị blão hòa bthượng eđuổi mấy aòng kinh ehành trong 2buốt mấy bháng liền, 2ên đã đi aua rất nhiều 96ơi, cũng 56hông có dì đáng dgạc nhiên.

Ta 42ốt ruột 66đi tìm Mạch 9hê, lại 4hông muốn 65ho hắn biết 1ea nhớ mong 21ắn như bậy, nên 2hông dám euang minh fhính đại 9đi tìm hắn. a © DiendanLeQuyDon.comắn mới 7được tiến 31ử vào quan d5rường, 1úc đầu 30hắc vô 5dùng vất 56ả, lại 6hông phải baà người 15ổi danh. d © DiendanLeQuyDon.comỏi trên 7đường, fũng không 8ai biết. 3b © DiendanLeQuyDon.comài lần 6fmuốn vào 3trong hoàng 4cung tìm ckiế,, nhưng 7xung quanh 8hoàng cung 4atràn ngập 9long khí 54cuồn cuộn, c1ép ta không cathở nổi, 2ađành phải 2từ bỏ.

Suy 8nghĩ một dhồi, ta 71quyết định 7ban ngày a0ở trên 0chường cachờ vận 6may, buổi atối sẽ 8dtới nhà 43các quan 14đại thần 0tìm kiếm 02tung tích cMạch Khê.

Ta 47cứ tưởng 8rằng tự cmình cố 1gắng đi c8tìm, tỷ 9lệ may mắn 6gặp được 3Mạch Khê 4esẽ lớn 2một chút, 6akhông ngờ 7rằng vận cmay của cta lại vô e5cùng tốt.

Ngày 40ấy, dưới 12ánh nắng 8chan hòa, 1ta đang cầm 4một củ fhành tây. 7 © DiendanLeQuyDon.comVừa đập ddđập vào 1quyển sách[1], 87vừa nhàn dtản dạo 3ephố. Chợt d6nghe phía 1trước có atiếng ồn 3ào, dân 2cchúng lục 92tục vây b0quanh. Ta 6tò mò nổi c1lên, cất 6sách, hành dctây vào 59trong tay 3áo. Chạy 0tới xem dnáo nhiệt.

Đúng 81là một 3tiết mục 2đặc sắc. d9 © DiendanLeQuyDon.comChính xác 8là tiết 29mục bạc btình, hoa crơi cố a1ý, nước 5bchảy vô 6tình.

87cái người fnước chảy bvô tình dkia lại 32chính là 49vị hôn 1fphu Mạch eKhê của 0bta, còn hoa d5rơi cố 3ý, nếu 8ta không 87nhận nhầm, 2thì chính alà tiểu 98nữ nhi được f6yêu thương fanhất của 4đại tướng 1cquân đương 6triều, Thi c0Sảnh Sảnh.

2sao ta lại bbiết? À, 5đại khái alà trang fsức trong 3khuê phòng 8fcủa nàng 6cũng không aatồi, mấy 0ngày nay 7ta bán được 01nhiều trang f1sức như 3vậy, cũng dđược khá bnhiều tiền.

Bỗng 2fnhiên Thi 65Sảnh Sảnh 03ngã xuống a2đất, giống enhư đau 34chân, đôi 21mắt hoa 5đào ưu asầu nhìn a7Mạch Khê. a8 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 8thờ ơ liếc efmắt nhìn 9nàng một 70cái, xoay 2người rời f6đi. Thi Sảnh 7aSảnh vội 51bổ nhào f9về phía d0trước muốn c8nắm lấy 0vạt áo 8Mạch Khê, 6không ngờ a7Mạch Khê eetránh được, ekhiến nàng f8ngã nhào 00xuống đất cfbẩn hết 68mặt mũi.

Đám 0người vây 48xem hít một 72hơi, Thi 7Sảnh Sảnh 2echật vật cfnằm úp amặt dưới 8đất, lại cequật cường 85cắn môi, 9dhốc mắt 3đỏ sậm, 09thân hình 0mảnh mai, 84khiến ta 82cũng thấy 5thương cảm.

7Mạch Khê alại lạnh elùng nghiêm 61mặt, ngay 9cả một 1cái liếc emắt cũng 2bkhông có, cbước nhanh 7đi xa.

Hmm, 5ta xoa xoa 1cằm nghĩ, 8từ năm achín tuổi, 6elà ta chăm 0sóc Mạch 3Khê, chưa 0fbao giờ c2hắn biểu 0hiện với b9ta như vậy. 87 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ achắn ở fbên ngoài 74lại là 1emột quân 78tử lạnh blùng.

Tiểu fcô nương a0rất quật ecường, aMạch Khê 8ađi rồi, 1bcó người btới đỡ 6nàng, nàng b2cũng không 1cần, tự aemình đứng 9edậy. Ta 6fnghĩ, nữ 8tử nhìn 12trúng Mạch c3Khê cũng c4là một 90nữ tử d6có tâm địa d1thiện lương ccphân rõ ecphải trái, 4vì thế 8thi triển 7pháp thuật, 8chữa trị 78vết thương ctrên chân ednàng. Cũng 64không quan 6tâm vẻ 5hoảng hốt 9của nàng, e0ta xoay người 44đi theo Mạch 1Khê.

Mạch 4bKhê đi vào bmột tửu 8quán nhỏ. 7 © DiendanLeQuyDon.comTa đứng e9cạnh một cegốc liễu 47dưới lầu, 53không thể 46tới gần 6một tấc. 46 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì d4tửu quán 87này hôm 33nay biến 98thành một 24tửu quán a2không bình 9thường. 52 © DiendanLeQuyDon.comNó tỏa 88ra khí thế cfcuồn cuộn b1giống hoàng 1dcung. Ta ngẩng 1đầu nhìn 2lên trên d3gác, có dmột nam 54tử mặc d6lam y đang edựa cửa 5csổ ngồi 4uống rượu cmột mình.

Hoàng 9đế.

Hoàng 0đế Nhân 27giới khá dsáng suốt. 7 © DiendanLeQuyDon.comMà nay bốn 36biển thái abình, quốc edthái dân eean. Là một cthời đại 74không tồi. 3e © DiendanLeQuyDon.comChỉ tiếc clà đại 0atướng quân 7nắm quyền, b7khiến cuộc fsống hàng f7ngày của aahoàng đế 5btrẻ tuổi 7khó có thể 9ebình an, 86lúc này bachắc đang 2nghĩ tới 15làm cách fnào có thể bđoạt lại 7quyền lực 1fđã mất btrên tay 29tướng quân.

Mạch 4dKhê vừa 76tới kinh 1thành không 9clâu đã 79có thể ffgặp riêng 7hoàng đế, 2có lẽ hắn 6acó cách cegiúp hoàng fđế trừ c6bỏ mối 59họa lớn 4trong lòng.

Ta ađang thầm 9ckhen Mạch fKhê thông 7minh, đột 4cnhiên có emột người fmặc áo 9đạo sĩ 64đi ra từ bhẻm nhỏ fbên cạnh etửu quán.

Đại 4quốc sư. b © DiendanLeQuyDon.comThiên hạ 97này đạo 2fsĩ là người flợi hại 0nhất. Ta 98nhận ra 9hắn, trước c0kia bị lão dhòa thượng 0đuổi bắt, 6lão hòa e3thượng 0còn năn 9nỉ người 9này đến 4giúp đỡ 1để thu 7bphục ta.

Hôm 8nay thấy fahắn, chắc 5chắn không e7thể thiếu 28một phen 4btranh đấu. 3 © DiendanLeQuyDon.comTa đang than 1thở mình damệnh khổ. c5 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ dđạo sĩ ekia vừa cenhìn thấy fta, lại 4fxoay người 4rời đi. b0 © DiendanLeQuyDon.comTa đang thắc amắc, đột 11nhiên nghe 5thấy một ctiếng gọi 12nhỏ từ 5fgác trên 8btửu quán: 75“Tam Sinh.”

Đúng 01là Mạch 4dKhê ngồi bbên cửa 5fsổ đã bnhìn thấy dcta.

Không 8tránh được, 2fta mỉm cười davới hắn, d6nói to: “Lúc enào ta cũng 74nhớ chàng, ckhông chịu 5anổi đêm eadài tịch cmịch, nên 86tới tìm cechàng. Chúng 12ta vẫn nên csớm thành 0thân đi.”

Lời anày vừa 98nói ra, toàn 1bộ đường 7cái yên 2btĩnh. Mạch 1Khê đáng 3ethương đỏ debừng hai b6má.

“Ha 2ha ha.” 1Sau lưng ebhắn truyền d6tới tiếng 0cười sang 04sảng của bbhoàng đế, 8“Một gia 3nhân to gan 2lớn mật 5nha. Mạch aKhê, ngươi 17đúng là 2angười có 32diễm phúc!”

Mạch 1Khê hành 99lễ với 56hoàng đế 8một cái 0rồi vội 2vàng chạy 4xuống lầu. 79 © DiendanLeQuyDon.comTa cười atủm tỉm b1nhìn hắn. 58 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê cđi tới, 8cnhư cố b0gắng đè d9nén niềm fvui sướng, anhướng 29mày hỏi: c“Sao lại 4ftìm tới 6đây nhanh 0enhư vậy? dTa còn tưởng 72rằng phải achờ thêm 4nửa năm ddnữa cơ ađấy. Một 27mình nàng a3tới đây 71có vất 93vả lắm dkhông? Có 5gặp phiền aphức gì 0không? Có a3đói không? 3aMuốn nghỉ 82ngơi không?”

Ta a7chỉ nhìn 1hắn cười.

Mạnh 8Khê quan 1sát ta cẩn dthận, lại 3nói: “Là 3ta đã lo dlắng quá 1nhiều, làm a0sao Tam Sinh 1cđể mình f1chịu thiệt 83được. 60 © DiendanLeQuyDon.comSao nàng 4lại tìm abđược ta.”

“Vừa drồi nhìn dthấy ở 6bngoài đường.”

Mạch 0Khê đang 21cười, hơi 59hơi cứng 9đờ, vội bvàng giải dthích với 9eta: “Tam 9Sinh, đó flà…”

“Ừ, 1cô nương cbấy thích cchàng.”

Hắn 2cẩn thận 07quan sát c6sắc mặt 5ta. Ta nói: e“Khuôn bdmặt không 5tệ, vóc 0dáng hơi f5thấp một 9chút, không fgiống như 4eta đây xứng 04với chàng.”

“Điều 27đó là tất 7nhiên” cMạch Khê 06nghe ta nói fxong, mỉm 5cười, “Ngoài 7Tam Sinh ra, fkhông ai 0xứng với 2ta…”

Ta e8vui vẻ vỗ evỗ vai hắn, 60“Hiểu 9được là 7tốt rồi.”

“Ta celên chào eftạm biệt 13với bằng 7ehữu, rồi 9sẽ đưa 1nàng về 8nghỉ ngơi.”

“Được.”

Hóa fra Mạch 7dKhên không 1ở trong 0choàng cung, fcũng không f6sống nhờ 2dnhà vị e6đại thần 89nào, mà ftự mua một 3ecăn nhà 0nhỏ đơn 39giản tĩnh 7dmịch. Bài ftrí trong cnhà, cũng 99không khác 7gì Mai uyển dbnơi ta và 2hắn sống 54cùng nhau.

Ăn 7tối xong, 89ta kéo Mạch 6Khê đi tản 0bộ trong 1tiểu viện.

“Kinh athành khác 0trấn nhỏ 0echúng ta d8quen ở rất 6lớn, một 34mình chàng deở đây bacó gì không 3thoải mái bakhông?”

“Cũng 8không có 2egì không 4thoải mái, 9chẳng qua 8sáng sớm ckhông thấy 4dnàng dọn fbát đũa ccho ta, về dmuộn cũng 3không có 5eai châm đèn acrót trà dcho ta. Lại flo nàng ở 24nhà một f4mình, không abiết có e9chịu chăm asóc bản fthân hay 8không, cảm 40thấy hơi abuồn.”

Lòng 13ta vui sướng acười thầm. 0 © DiendanLeQuyDon.comNắm tay 52hắn, nhìn 3ánh trăng 8trên đỉnh d6đầu, chậm 7rãi bước 8từng bước, bblắc lư: e8“Mạch 4aKhê.”

“Ừ.”

“Mạch 0Khê.”

“Hử?”

“Mạch 6Khê.”

“Chuyện a0gì?”

“Chỉ 0muốn gọi 5dtên mà thôi.” bTa nói, “Mỗi 4lần gọi 78tên chàng, 94đều có bethể nghe 58thấy tiếng 80chàng trả 3dlời. Đột e5nhiên ta 4ccảm thấy, f2đây là d5chuyện hạnh 2phúc nhất.

Mạch eKhê mỉm ebcười. Ta 2lại nói f7tiếp, “Công 56việc ở 1ekinh thành 8có vất avả lắm c0không?”

Mạch 5Khê im lặng 03một lát, 2anói: “Có fthể dùng 17năng lực 8fchính mình 69giúp người ekhác, có cthể dựa b9vào hai tay 4fchính mình elàm việc 9emình mong bmuốn, có 2người vì 0việc làm 3của ta mà fvui vẻ, 54tuy rằng c3nội bộ f3triều đình dlục đục 65cũng không bphiền lòng clắm, nhưng 3aquyền lực 4ta đạt 83được nếu 8có thể 39giúp đỡ b3dân chúng… 66Tam Sinh, 69nàng có 2hiểu được bcảm giác 0cthỏa mãn 77đến thế 00nào không?”

Lòng dta khẽ run, 6ngẩng đầu 49nhìn hắn, btrong ánh a6mắt hắn 4lóe lên cetia sáng eđã lâu 68rồi ta không 5nhìn thấy.

Trong 89nháy mắt, 4ta cảm giác anhư mình egặp lại aCửu Thiên 8Chiến Thần 7ở Minh phủ e6năm nào.

Mạch dfKhê như avậy, mới 09là Mạch 0cKhê chân 92chính. Đột 4nhiên ta 50nhớ tới clời tiểu aquỷ Giáp 6bnói với 1ta năm đó: d4“Mạch cKhê Thần 0cQuân là 50Chiến Thần 2Thiên giới, celên trời axuống đất 1ckhông có 3gì không 37làm được, 6nhưng trong 8tâm hắn dfchỉ có 2thiên hạ. 3c © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 4engực có 8muôn dân ebá tánh, f1làm sao chứa 1nổi tư betình nữ cnhi.”

Lúc 7đó ta không 6dđể tâm btới những 88lời này, 5nhưng hôm 02nay nhìn 7vào mắt e6Mạch Khê, 4ta mới hiểu 3được, cTiểu quỷ 7Giáp, một 99người quan aesát tỉ fmỉ đã 9ftiên đoán 35đúng.

Trong 93tim Mạch eKhê chỉ 66có muôn ddân, mặc 8kệ hắn ebiến thành 3fgì đi nữa…

Hôm besau, Mạch 64Khê vào 7cung. Ta vẫn 8ở trong aphòng đọc 1dsách như 0bthường e1lệ.

Còn 6chưa đọc 55được hai ftrang, nghe d4thấy bên b9ngoài sân dcó những 1tiếng bước 5chân bước dđều. Quan f1binh ư? Từ ablúc ta có blinh thức 9ccho đến 1nay, chưa acbao giờ f2tuân theo equy củ. 5e © DiendanLeQuyDon.comTa từng 7bị quỷ btóm, bị 1Diêm Vương 8gia mắng, 5cbị hòa bthượng 5truy đuổi, 19bị đạo 99sĩ đánh. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cho atới bây 59giờ vẫn 40không bị daquan binh 0fbao vây như 75thế này.

Đây 74là lần dađầu tiên ftrong đời 1gặp phải, 4ta có chút a6kích động.

Ta 2vẫn chờ 5bọn họ 4fđồng loạt 41xông vào, avây quanh 4ta, để 80ta xem rốt ccuộc đám 9quan binh 04này có trận fpháp thế 3nào. Không 2ngờ đợi 29nửa ngày 2lại có 8tiếng đập 00cửa rất c8quy củ, cbta hơi thất f6vọng. Chỉ bcó thể ara mở cửa.

dlẽ đám aaquan binh 10đã trốn cvào một 71góc nào 5fđó. Trước 8bcửa chỉ fcó một 8tiểu cô 76nương thanh 9btú. Ta nhìn canàng nửa 8cngày mới 6anhận ra, eđây không 3bphải chính 56là Thi Sảnh aSảnh bị d3Mạch Khê 6bỏ mặc 9trên đường 4angày hôm 69qua đây d6sao?

Nàng c2thấy ta 1mở cửa, f1vẻ mặt cfgiống như 3bị sét 9đánh ngang ectai, thì 30thào tự dnói: “Thật 9sự có nữ f3nhân sao, 7bsao hắn 6có thể 8dẫn một dnữ nhân 86về nhà.”

Thích 2là một achuyện, 81nhưng dây 6edưa tới 8cửa lại d4là chuyện 7ckhác, lòng cta không d6bao dung được afđến thế, 1cảm tình 8bớt đi arất nhiều, 4liền khoanh 7hai tay ở atrước ngực, 56thản nhiên 46dựa ở 22cạnh cửa dnói: “Không b6sai, ta là b4nữ nhân 9của hắn, 5tử nhỏ cđã ngủ 2bên cạnh 8hắn. Ngươi fcó muốn 81nói gì nữa 9không?”

Định 3blực của 50tiểu cô 36nương vẫn ecòn kém 0lắm, bị 4ta nói như 3vậy, sắc d5mặt trắng 6bệch, lảo 6đảo ra asau hai bước, 1csuýt ngã 9dưới đất. e1 © DiendanLeQuyDon.comTa nhíu mày 84nhìn nàng, ctrong lòng 0bcảm thấy b0không đành elòng nhưng flại thấy 8có chút 2bthoải mái.

Lúc 5này có một 0phụ nhân 9trung niên 4đột nhiên c2từ bên 2cạnh xông bara, chỉ 07vào mặt 0ta quát mắng: e6“Đừng 1hòng bắt 58nạt tiểu 3bthư nhà bta! Đừng cđể ngôn 6ngữ ô uế 9của ngươi 13làm bẩn 29lỗ tai tiểu a7thư nhà cdta!”

Ta avô tội efhỏi lại. 3e © DiendanLeQuyDon.com“Nàng hỏi, b3ta đáp, 0trả lời 9thật, sao d1lại dơ 5cbẩn?”

Sắc 7mặt Thi dSảnh Sảnh 19càng trắng 15nhợt. Phụ 6nhân kia e2mắng: “Yêu 8phụ lớn 32mật! Dám cvô lễ với 00tiểu thư! f0Người đâu, e7bắt ả!”

Ta 55bất đắc 43dĩ day day 91trán, rõ a9ràng phụ 10nhân này ccố tình 8gây sự amới đúng. 71 © DiendanLeQuyDon.comTa còn muốn 2nói lý với cnàng một 3chút, thì 35chớp mắt 5một cái ceđã thấy dmột đám fquan binh a0bên canhm

Hai 45mắt ta sáng balên, hưng dcphấn “A!” ffmột tiếng. e © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân akia cũng 4bhét lớn: 61“Ả muốn efdùng ám cekhí! Bảo 21vệ tiểu 73thư!”

Khoảng 49khắc tiếng 2kiếm rút 1khỏi vỏ 80khiến tóc d2gáy ta dựng 4đứng.

Ta ahá miệng 99thở dốc, 2chưa kịp anói bốn 95chữ “dĩ 7hòa vi quý”, 6amột cây 8đại đao bđã bổ 7tới trên fđầu ta. 7b © DiendanLeQuyDon.comTrải qua ftôi luyện aở nhân 71gian, tính 6dtình ta đã 00kiềm chế 49rất nhiều, f2nhưng cũng c7không thể 0bdễ dàng fđể người fbkhác bắt dnạt. Mắt 0cta nhìn trừng 0ctrừng vào abgã lính 17đầu tiên f3xông tới.

Không f3tu luyện edpháp thuật, c7phàm nhân 95này bị 3cta dùng âm afsát trừng, 3nháy mắt dchân mềm 5nhũn, “bịch” emột tiếng 97quỳ xuống elạy ta một 21lạy.

Đám 54người phía esau lại ffkhông thông 2minh, như bong vỡ tổ 93đánh về 7cphía ta.

Ta c9niệm một acái quyết, ecánh tay dnhẹ nhàng evung lên, b2toàn bộ fđám lính 36bao vây ta eabị đánh 0ebay. Ta giận 19dữ nói: 90“Làm người 0phải làm 21chú ý quan 2sát, xem 3xét thời f3thế.”

Thi 4cSảnh Sảnh 64và phụ 2nhân kia bfbị âm khí 9quét qua, 7dngã xuống 7đất, giật 0cmình sợ fahãi nhìn a5ta. Ta tiến 73lên, vươn 11tay kéo phụ 5bnhân kia 0ađứng dậy, 5nàng quát dto một tiếng, 53yêu quái, cdrồi ù té 79chạy. Ta 1đành phải 6quay lại cfđỡ Thi 7Sảnh Sảnh.

Nàng 6lại ngoan d7ngoãn để dta kéo lên, ata phủi 9abụi trên 58mặt nàng 9nói: “Thích emột người, dacũng phải 7agiữ được 5tôn nghiêm 7chính mình. 81 © DiendanLeQuyDon.comTừ nay về 80sau đừng 0tìm tới 9cửa tra 1hỏi nữa. 6 © DiendanLeQuyDon.comMất mặt 46không nói 24làm gì, 4dcố sức 9acũng không balấy lòng 8được. ff © DiendanLeQuyDon.comÀ, còn nữa, eba kiếp dcủa Mạch dKhê đều 9thuộc về ata. Nếu 38ngươi thật 5lòng muốn c3quyến rũ dehắn, chờ dhết ba kiếp 3crồi hãy 7tới.”

Ta 1nói những 5lời này bđều là 67sự thật, 55nhưng không 91ngờ lọt f8vào trong catai nàng clại có ffcảm giác 71khác. Hốc eamắt nàng cđỏ lên, 26rơm rớm dchực khóc, b7quay đầu cabỏ chạy.

Ta 3fdọn dẹp 0cửa nhà 93xong xuôi, 1lại bình 58tĩnh trở 32về phòng 9đọc sách. 80 © DiendanLeQuyDon.comTa nhớ là 2vừa rồi dđọc tới fđoạn tài e7tử gặp amặt giai 8anhân, giai enhân vừa 5cưỡng hôn 0tài tử. 2b © DiendanLeQuyDon.comTrò này ađúng là 1dkhông tầm ethường.

[1] 5Sách mà bbTam Sinh xem fđược gọi f0là thoại 5bản: là 2emột hình 0thức tiểu 5thuyết Bạch 4thoại phát bftriển từ 95thời Tống, 46chủ yếu 1kể chuyện 1lịch sử 07và đời 0asống xã bbhội đương 4thơi, thường 9dùng làm 18cốt truyện 88cho các nghệ 3enhân sau 59này.





Chương 94: Mạch b8Khê, cả 5bđời trường 9an…

Edit: b8Ishtar

Sẩm 77tối, Mạch c1Khê vội 38vã trở 89về.

Ta bdựa trên 93nhuyễn tháp, 3liếc mắt 1nhìn hắn 1một cái b8rồi lại 19tiếp tục bđọc sách 96của ta. 94 © DiendanLeQuyDon.comHắn đứng 1eở cửa fmột lúc, f9cẩn thận 2lại gần 9ta. Hắn 80ngồi xuống ebên cạnh 9giường, 2ngập ngừng 10một lúc 5clâu mới 0nói: “Ta f0nghe nói, 0hôm nay có 2quan binh bctới.”

“Ừ.”

“Tam e8Sinh…”

Ta eném sách 0sang một abên, ngồi 03thẳng người 55dậy, nhìn 36hắn: “Chàng 1dmuốn hỏi bagì?”

Hắn b1mấp máy bmôi nhưng 3cvẫn không enói được 6gì.

Ta bfnói: “Quan d6binh bị 8ta đuổi, c7Thi Sảnh bSảnh cũng 7cbị ta đuổi dđi.”

Hắn 3nhìn ta một alát, có e3chút bất dfđắc dĩ, 56bật cười.

Ta c4nhíu mày, 5“Sao nào? 9Hóa ra chàng amuốn kết a5hôn với 89thiên kim e5tiểu thư enhà đại a3tướng quân, 5à, hóa ra dta đến 1không đúng 36lúc, làm 4hỏng mối abnhân duyên 2của chàng. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 2fchàng không 89đành lòng, 1để ta tìm 9fcô nương d2ấy về, 2cta thấy 2tình cảm cnàng ấy bdành cho 4fchàng rất afsâu đậm.” ddNói xong, 8fđứng dậy fbđi ra bên 0ngoài.

Hắn fkéo ta lại, 3emặt hơi bhơi đỏ 5elên: “Tam 7bSinh, nàng cbiết rõ 9ý ta không bbphải như cavậy. Nàng… 90Lần này fnàng có athể vì 5bta mà ăn f1giấm chua, 9ethật ra 4trong lòng 27ta rất vui. bb © DiendanLeQuyDon.comNhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám 5aquan binh 1nói nàng 9là yêu quái, 58ngày mai 8muốn mời d0Đại quốc 0sư tới fđây trừ 9yêu.”

“Đại dquốc sư 06ư?” Ta 2dnghĩ tới 8lão đạo 6có khuôn 1mặt nghiêm enghị mà 5bhôm trước 26gặp trong 79ngõ nhỏ 1ekia.

Mạch 0Khê nhíu ebmày, gật bbgật đầu: 3“Tam Sinh, 5nàng có b7muốn tránh 7cđi chỗ ebkhác không?”

“Tránh?” 6Ta ngạc anhiên hỏi 7lại, “Vì 2sao phải 2tránh? Ta b9không phải b6yêu quái.” 91Nhưng nhìn 1vẻ mặt elo lắng 8của Mạch 8Khê, ta chợt 0ehiểu, “Mạch 10Khê, chàng 3vẫn luôn 81cho rằng fta là yêu 0quái sao? daChàng bảo 5ta tránh, elà sợ Đại aquốc sư fephát hiện 39ra thân phận fd‘yêu quái’ 5ccủa ta?”

Mạch 56Khê nhíu d7mày.

Ta ecgật gật 6đầu lẩm 9abẩm: “Cũng 9đúng, ta 3ở bên chàng 3nhiều năm fdnhư vậy, 9dung mạo 1không hề 4thay đổi. 97 © DiendanLeQuyDon.comLúc muốn 01nhóm lửa c0có thể 5nhóm lửa, bemuốn có 02gió sẽ 7có thể 8tạo gió, 84chàng cho bdrằng ta 6là yêu quái ecũng là 6điều đương 99nhiên. Hiện 7bgiờ chàng dsợ ta sao?”

Nghe 88ta nói xong, 7esắc mặt f0Mạch Khê bthay đổi, 78rõ ràng clà tức 31giận: “Vì fsao ta phải 98sợ nàng? fNàng là e9yêu quái 1thì sao chứ, c5ta chỉ biết f0Tam Sinh của 2ta chưa bao b6giờ làm 4hại ta, 57ta cũng không 45phải là 93người vô 1etâm, trên cthế gian bfnày ai đối 62xử với 12ta như thế 47nào ta đều 6biết. Mà 5cTam Sinh nàng accũng không 52phải là f7yêu quái elàm nhiều 7aviệc ác, 59dù nàng 37có yêu quái, 50thì cả 9cuộc đời 5này của 5dta chỉ yêu 79thương một amình yêu d7quái như cnàng!”

Hai 5chữ “yêu ethương” 1khiến ta 26rất vui, 6akhóe miệng 9không kiềm cđược khẽ a2cong lên.

Tính 5tình Mạch 0Khê rất e6tốt, đối 2bvới ta lại 46càng dịu bdàng, chẳng ffbao giờ 6ethấy hắn fagiận dữ dnhư vậy, bta cũng cảm 9thấy rất cngạc nhiên, 8d“Vậy chàng 1sợ cái 11gì?”

Sắc 2mặt hắn 5dcứng đờ, 4ebị ta nói 3thẳng tâm ctình khiến 7hắn hơi clúng túng, ctrầm mặc f7một lát, camới khẽ cthở dài, 6e“Tam Sinh, 8bta sợ nàng 2abị bắt f3nạt.”

Ta fnghe xong acảm thấy 7buồn cười, 68hỏi lại: b9“Chàng 7vẫn còn 3nhớ hậu 9cviện nhà dTiểu Vương 2mập mạp f0chứ?”

Hắn clườm ta efmột cái, 3“Một cây 1cỏ cũng 29không còn.”

Ta 8ehài lòng 65gật gật b1đầu: “Bị 3abắt nạt 3cũng không 15sao, chỉ acần đánh 55lại là cđược. 9 © DiendanLeQuyDon.comLà nương etử của 97chàng, cái egì ta cũng 7có thể acchịu được, 7nhưng không 9chịu được 8bị ức 26hiếp. Chàng bkhông cần 7phải lo 04lắng chuyện 3này thay 7ta nữa.

Mạch a8Khê bị 3ta trêu chọc, eamỉm cười. 3 © DiendanLeQuyDon.comKhông nói agì nữa.

Đến bflúc rửa 27mặt, ta 0thấy trên bống tay aáo hắn 6có một 89vết rách 0không lớn flắm, thắc 31mắc, “Làm 4sao vậy?”

Mạch aKhê dấu bống tay 1áo ra sai: f8“Không 9ecó gì, hôm a8nay xích 6mích với 7amột vài 8ctên lính, 6xảy ra xô 38xát nhỏ dbấy mà.”

Ta 3vươn tay: c5“Cởi áo 4ra, ta khâu b7giúp chàng.”

Đốt 6nến, ta e2ngồi khâu 92lại vết 8rách kia, fMạch Khê 4ngồi bên 0cạnh, nghiêng 1đầu nhìn 7ta khâu áo 3giúp hắn, 12trên môi 6thường dtrực nụ ccười, dường 37như đây 93là một 2việc dễ cdàng khiến 0người ta fthỏa mãn.

“Xong 27rồi.” aTa đưa áo 35cho hắn, d9thấy trên 86mặt hắn etràn đầy cthỏa mãn, bđột nhiên 9ata hỏi: 9b“Đương b3kim hoàng bđế là 1một minh aquân phải 87không?”

Mạch 7bKhê nhận 5áo, nói: 2“Là thánh 9quân.”

Ta bgật đầu, 5“Vậy còn d9Đại tướng a0quân đang 2nắm binh cquyền, là 6một tướng 99quân tốt 8chứ?”

Mạch cKhê nhíu 0mày, “Nếu a5luận về b2cầm binh 93đánh giặc, fdđúng là 93một nhân fftài, nhưng 1bình trị 52thiên hạ, dtrị vì cquốc gia 2thì lại 3không cần 7tâm huyết 9sa trường 8fcủa ông d7ta.”

Ta 3lại gật 2đầu: “Diệt 2ông ta, cuộc basống dân d0chúng sẽ csống tốt 8hơn?”

“Bỏ bđi sự kiềm fhãm của 73Đại tướng 4quân, Hoàng cdthượng cacó thể a3thuận lợi e9đưa ra cải dcách, cuộc c6sống của bdân chúng csẽ tốt 6hơn nhiều.” 97Mạch Khê 01khó hiểu fanhìn ta: e“Sao tự d7nhiên Tam aSinh lại c5có hứng cthú với 0chuyện này?”

“Nếu 1chàng có fcthể giúp 4dân chúng 18trừ bỏ bĐại tướng 6equân, chàng 7sẽ vui chứ?”

Ánh f2mắt Mạch 2cKhê sáng erực, rồi 6lập tức 5cúi mắt 17che đi tia 8sáng ấy, 4d“Tất nhiên.”

Ta 5gật đầu: a4“Đêm đã akhuya, ngày 5mai chàng c0có phải 7làm việc, 66mau đi ngủ 2đi.”

Khi 9Mạch Khê 7thổi tắt c5ánh nến 60trong phòng, fcta vẫn ngồi 0ở mép giường 4như cũ, 09mở to mắt 3nhìn ánh 8trăng ngoài a1cửa sổ.

Làm 40sao Mạch 25Khê có thể b3vô cớ xích 5mích với 6fngười khác. 46 © DiendanLeQuyDon.comTa gộp tất 5cả mọi 1dchuyện xảy 65ra trong ngày chôm nay nghĩ 1lại, trong 5dlòng cũng ehiểu được, 22chắc chắn 8clà hắn enghe thấy 3có người 7nói ta là 1yêu quái, b6lại nghe 8athấy ngày 4mai Đại c7quốc sư 6tới đây 1bắt yêu, 88nhất thời 0không kiềm 86chế được 92mà xô xát 4với người eta.

Mạch aKhê là người ftrầm tĩnh, f5mà hắn 9làm quan 7không lâu, edù được 39hoàng đế dtin dùng, anhưng ngay acả một 5nơi ở, 14hoàng đế 64cũng không 79ban cho hắn, b1có thể 4thấy được 7địa vị 1hiện nay 7của hắn 0trong triều f3vẫn rất 58yếu kém.

e6sáng nay 33ta ra tay f4với phủ 5Tướng quân, 0lại càng 7khiến Mạch cKhê phải eđứng mũi 01chịu sào.

Đúng 4là ta không 9fgiống với 7bngười thường. e © DiendanLeQuyDon.comNgày mai 1Đại quốc 85sư tới, 6nếu hắn 4nói mấy fccâu đại 0loại như 9d“Âm khí bbquá nặng.”, b4“Không 54phải là 05con người.”, 7thì Mạch 6fKhê cũng esẽ không 7ecó tương 8flai trong f5chốn quan 13trường…

ddthế nào 7đi nữa, 0bcũng không 45thể làm 54liên lụy dtới hắn.

Ta 1nhớ tới 9ánh mắt a6sáng như bfngọc của 3Mạch Khê 4ekhi nhắc atới lý 8tưởng sống 3bcủa hắn. 0 © DiendanLeQuyDon.comNiệm thuật dẩn thân, 4đi vào phòng 8Mạch Khê. e © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn gương 4cmặt đang 6bsay ngủ dcủa hắn, c5nói: “Nói 06cho cùng, 4ba kiếp fnày cũng 52là chàng bdhứa cho 65ta. Dùng 4nửa đời a2còn lại c9thay chàng dfchắn kiếp c7cũng không a6sao. Huống d9hồ kiếp 1này ta còn clà nương b7tử của 0chàng, chuyện dtướng công 1muốn làm, 0bta sẽ dùng 8toàn lực dgiúp sức.”

Ta 88ngồi bên 2bmép giường 6hắn, cúi 6cxuống, nhẹ 9nhàng đặt 5clên môi 5hắn một 3nụ hôn: 39“Mạch 0Khê, cả cđời trường 0an.”

Sáng 3csớm ngày 1hôm sau, 00có thánh 9chỉ triệu 3eMạch Khê 7vào cung 1gấp, trước ackhi rời 3đi, hắn bddặn dò cta một hồi, 9nếu có fdĐại quốc 13sư tới 90đây, nhất 0định phải d9kéo dài 66thời gian 7chờ hắn b5trở về. 0 © DiendanLeQuyDon.comTa thuận c1miệng hứa.

Hắn 8vừa đi 0bkhông lâu, fmột đạo b5sĩ ăn mặc 2acó chút 08tiên phong 8cđạo cốt[1] 6đến. Quốc 1sư này, 3nhìn bề 73ngoài rất ftrẻ.

“Ngươi 31thật to 8gan, giết 2Không Trần 3đại sư 2xong vẫn 19dám vào e9kinh.”

Đây elà câu đầu 4tiên mà a9Đại quốc dsư nói với 57ta, ta ngẩn 0ngơ một 2lúc lâu bmới nhớ 3ra, Không 1Trần đại 6sư mà hắn 8bnhắc tới 3echính là clão hòa 3thượng ađuổi bắt ata suốt ccchín năm, 7c“Không 3dđúng, là c4hắn chết 7bgià, chẳng 1liên quan 94gì tới 5ta. Ta không acphải yêu 4quái, càng 37không giết 8người.”

Quốc 32sư cười dlạnh, “Âm c0khí bức 9người, enếu không 25phải yêu, 80thì ngươi 2có thể 3bnói ngươi 9là vật 5agì?”

Nếu 30ta nói chân 5thân của 8fta là đá c0Tam Sinh bên 3bờ Vong fdXuyên, sợ 84rằng hắn 04càng nói 4ta là quỷ aquái. Ta 9cân nhắc fmột lát, bnói: “Ngươi 24định làm 21thế nào a5để khẳng 21định ta alà yêu quái.”

“Đúng 5hay sai, thử b8Tam muội achân hỏa 2của ta là 1biết.”

Ta 8nghĩ nghĩ, 4gật đầu a1đồng ý: c0“Được, 51nhưng ngươi fphải sắp 4xếp một b3nơi có nhiều 8người, adựng một 24giàn hỏa 45thiêu để 4thiêu ta. 9b © DiendanLeQuyDon.comCho toàn aethể dân e1chúng chứng 20kiến, sau 7khi đốt 1exong, chứng 71minh được 67ta không ephải yêu 7quái, ngươi 1phải dùng 8ethân phận 3bĐại quốc 99sư của e7ngươi tuyên 08cáo với athiên hạ, 8dlà ngươi 47giết nhầm 38người.”

Hắn 81ngây người achấn động, dsửng sốt ccmột lúc 6lâu sau mới 5enói: “Đừng 87hòng giở 8quỷ kế!”

“Haiz. 3 © DiendanLeQuyDon.comNgươi là 17một người 3atu đạo, 9sao tâm tư 72lại không 0thuần khiết 7fvậy. Thôi, 77ta cũng đang d7vội, bây 73giờ, ngươi b5nhanh chóng 1thiêu ta 0đi.”

Ta eebước nhanh bra ngoài c9cửa, còn d5hắn lại fgiật mình 2đứng trong f5phòng, ta bkhó hiểu 69nhíu mày, aquay lại f4kéo cánh 02tay hắn, 0d“Sao lại e1giống đàn 89bà như vậy, cblần trước 93lúc ngươi 2và lão hòa 28thượng bkia đuổi 5bgiết ta, 92cũng đâu 0ccó do dự 30như vậy.”

Đi 8tới chợ 8bbán thức b1ăn, đã 42có quân 2elính dựng bmột giàn dhỏa thiêu, 1ta nhìn thấy 1mấy tên 6elính này drất quen 0mặt, nhớ 75ra chính 4dlà đám dlính trong 9phủ Tướng 3quân. Bọn 5bchúng thấy 0ta bình an 14kéo Quốc casư tới 5đây, đều 55choáng váng. 43 © DiendanLeQuyDon.comTa xoay người 4nhảy lên 3giàn hỏa 9thiêu, thân 3hình phóng 7akhoáng thoải cmái nhìn 9adân chúng 71vây quanh.

Ta dtự dùng 4dây thừng 6trói mình 67qua loa, lao 5xuống vẫy 4evẫy Quốc fsư: “Haiz, d3xong rồi, 19xong rồi.”

Đến 8lúc này f8Đại quốc 0sư vẫn dfchưa ra tay, chắn nhíu a6mày nhìn 6ta. Ta cũng 4anhìn lại e5hắn.

Đột 9nhiên, từ 0bên cạnh dcó một 3phụ nhân 4lao ra, chính 5alà nữ nhân 06đi cùng 4fThi Sảnh cSảnh tới 45cửa khiêu 2dkhích ta angày đó.

Nàng 4dvừa nhìn 1thấy ta dđã rống 2to: “Chính 55là ả! Ả 2flà yêu quái! 9Ả mê hoặc 9thần chí 7quan Thượng 6thư, ra tay 3hạ độc 68thủ tiểu bethư nhà 0fta, khiến 5tiểu thư cnhà ta đến bbây giờ 38vẫn bất 75tỉnh. Quốc 68sư, Đại 5quốc sư, 4fngài nhất 38định phải e8trừ bỏ 9yêu nghiệt dnày giúp 11chúng ta, fdiệt trừ 22hậu hoạn!” 1aNàng giữ cchặt tay dfáo Quốc e2sư khóc 5lớn, màn 6dkhóc lóc 5này khiến 54người nghe arơi lệ, dnghe thấy arất thương 3tâm. Nếu 65người mà 3enàng chỉ 6thẳng vào 6emặt mắng 22mỏ không 3phải là edta, e là 2ata cũng sẽ ađứng về 3phía nàng.

Ánh emắt Quốc 3sư lạnh 4lẽo, khẽ dphất tay b8áo đẩy 9nàng ra, 8blạnh lùng dhỏi ta: a“Ngươi 73còn gì để 8nói nữa ckhông.”

Ta dthở dài: 1“Ta không 13phải yêu 5quái.”

Một 9bquả trứng 8gà ném vào a1quần ta, 63một đứa 9bé ăn mặc 87cao quý từ c4trong đám 9cngười chui 81ra, nhấc 73tay ném một d0quả nữa c9vào người 7ata: “Ngươi 0bắt nạt 9atỷ tỷ! 8Ngươi là angười xấu! afNgươi cướp efngười trong 1lòng của 71tỷ tỷ! eRõ ràng 5Mạch Khê fca ca thích fetỷ tỷ, 06đều là 5ctại ngươi!”

Nhìn 4hai quả 63trứng dính 6ctrên quần dáo, ta cau 88mày, mà 7bđiều khiến 9ta tức giận 6hơn  nữa, 5achính là 1dhai câu cuối 14cùng của 41nó. Ta cười elạnh một 0tiếng, cử 1động đầu fngón tay, 5thằng nhóc a9đó bị 9bta nâng lên 5egiữa không 7trung: “Tiểu cbtử, tỷ 3tỷ ngươi 4thích hắn, 1dnhưng mà ehắn lại 46thích ta.”

Thằng 7nhóc giãy b2dụa giữa 08không trung. f © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân 2etrung niên b1đang khóc 3lớn, càng 5gào thất bthanh: “Yêu d4nữ, đừng 0fhãm hại d8tiểu thiếu bfgia nhà ta.” 5Dân chúng 1xung quanh anhao nhao abbình phẩm.

“Không 8được làm 51hại người 5akhác.” 8bQuốc sư equát lớn, 34ta chỉ cảm c7thấy dây 2thừng trói fetrên người bxiết chặt, c9ngón tay 6yếu ớt, 3thằng nhóc 57kia từ giữa 5không trung a6rơi xuống, 84phụ nhân 41kia nhanh 9chóng đỡ 76được.

Ngay 9sau đó cả 18người sáng erực, một emồi lửa 95từ dưới dblòng bàn 7chân dấy 40lên.

Tam 9muội chân 3chỏa.

Đúng 84là phàm cnhân này adluyện được 69Tam muội 5chân hỏa, 7fkhông dễ 55dàng a.

Thực 75ra ta rất a5sợ lửa, elinh vật 2ở Minh giới 90không có dmấy ai không dsợ lửa. 71 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu 0muốn phân 93biệt yêu a3quái và 7các linh 71vật khác, fbdùng lửa f3chính là 3phương pháp 5thích hợp 8cnhất. Bởi e5vì yêu quái 3ekhi bị thiêu f1cháy sẽ fđể lại 8nội đan, 3mà linh vật dchoặc con 0người khi cbị thiêu 9cháy lại 9không để e7lại cái 2dgì.

Ta c5cũng không a0sợ chết, ddbởi vì 1xét theo 2amột góc 7eđộ nào ađó, cho 9tới bây 0agiờ ta vẫn 56chưa từng 0sống. Con 3đường 1Hoàng Tuyền, 4fsông Vong 6Xuyên là 9cố hương b0của ta.

Ta 67vốn sinh 7cra ở vùng 19đất chết.

Lửa a6cháy khiến 1cả người 03ta đau nhức, 9trong lúc 82hoảng hốt, 3bta lại gặp 47người quen. 28 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 0đứng ở 2giữa không 8trung nhìn 5fta bị lửa 1thiêu cháy. 48 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn fchào hỏi aabọn họ, dnhưng lại cbđau tới 63mức không cthể làm 6gì được.

Không 51biết qua 9bao lâu, 34cơn đau 0etrong người 79ta giảm 0dần, Hắc d0Bạch Vô 5Thường 5vừa chuyển ctay, ta đã 6tới bên bfngười bọn 34họ. Đã 9lâu rồi 7cthân mình fkhông nhẹ banhàng như 77vậy.

“Ha 8ha.” Hắc 0Vô Thường 6vỗ vai ta d3cười lớn: b3“Đã nhìn 7thấy nhiều 2kẻ chết 0kiểu này, 9fnhưng Tam 7eSinh à, dáng 43vẻ bị athiêu của 07ngươi khiến 76hai ca ca 44đều chấn 5bđộng.”

Vẻ ccmặt hắn bvui mừng 23như thế, 69khiến ta 36cũng không fbiết nói bgì cho phải, bcchỉ có bathể chắp dtay khách 80sao nói với a6bọn họ 62vài câu, cquay đầu c6nhìn xuống. b © DiendanLeQuyDon.comDân chúng 6xung quanh cvà phụ 4nhân kia 0đều vui cmừng không fngớt, reo 8hò gọi 7tên Đại bfquốc sư. e © DiendanLeQuyDon.comMà quốc 3sư kia một 9mình đi 9lên đài 27cao, hai mắt 4fnhìn chằm 56chằm đống 6dtro tàn một 29hồi, sắc 64mắc dần 5dần tái b9nhợt.

“Đi 4bthôi, trở favề kể 33chuyện với a0hai ca ca 3xem, cuộc 8fđời này 71của ngươi e7trải qua 4thế nào.”

“Đợi fmột chút, chai huynh c5đứng đây 91chờ ta một clát, ta… fTa còn chút 5cviệc chưa 3xong.”

Hai engười bọn behọ liếc 7nhau, Bạch bVô Thường 54nói: “Chiến athần?”

Ta egật đầu.

“Nhanh alên.”

Long dkhí hoàng 65gia vẫn ddcuồn cuộn 6như trước, cccũng may 0bhiện giờ 0dta đã thành 9linh thể, 5đi vào cũng bbdễ dàng chơn nhiều.

Lúc fdta nhìn thấy eMạch Khê, bfhắn đang 4đứng đối 1ddiện án 8dthư của 7hoàng đế.

Hắn 2khom người 7nói, “Xin bhoàng thượng 8có thể dbảo vệ 24thê tử 77của thần fbình an.”

Hoàng 3đế nhấp e9một ngụm ctrà nói: 9a“Chẳng 49qua chỉ dlà một 7nữ tử 42mà thôi.”

“Hoàng fethượng, 8Tam Sinh chính 4là mạng 51sống của 29thần.”

Lòng ata chấn 4động, tràn 5đầy ấm fáp. Dừng b8lại bên 0người hắn, 97vòng tay aôm hắn e2từ phía 22sau: “Mạch 91Khê, có 8thể gặp 9bđược chàng, 23tam sinh hữu 1bhạnh[2].”

Mạch 3Khê cứng 1người, f8hắn mạnh ecmẽ quay 8phắt về 5phía sau. c © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt a1xuyên qua bfthân thể ata, không f1biết dừng fở nơi nào.

Dường 75như cảm 6nhận được edđiều gì, 2đột nhiên 7Mạch Khê 99chạy ra 4bên ngoài.

“To fbgan!” Thái 4egiám bên 4người hoàng 3fđế quát. 9 © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế 7giơ tay ngăn bcản thái agiám. Mạch 9Khê đi ra c2khỏi đại 4điện, chạy 5gấp ra khỏi d7hoàng cung.

Ta alẳng lặng 7đi theo hắn.

Trước dtiên hắn 77trở về cnha, thấy dtrong phòng 8trống rỗng 8bkhông bóng bengười, 5sắc mặt dtrắng bệch. c © DiendanLeQuyDon.comĐứng yên 3atrong chốc 8lát, lại cchạy vội afra ngoài, dở trên fđường 0hắn hỏi 3fthăm không d4ít người, 3ecuối cùng 92cũng lảo 83đảo chạy fetới chợ.

Lúc 6eđó Đại 66quốc sư 1adang đứng 6trên đài 81cao, tay cầm 0một vốc 8tro, nghiêm 41trang nói: da“Ta lấy 30danh nghĩa 8Đại quốc fcsư, làm fesáng tỏ 81thân phận acủa Tam 8Sinh, nàng d3không phải 6là yêu quái.”

Lúc 81này, dường 82như những dtiếng ồn abào bên tai bđều biến 2mất, ta 3dchỉ nhìn 69thấy ánh dmắt trống 3rỗng của 5cMạch Khê, a7lảo đảo 59lùi hai bước.

Ta cmuốn tiến 1tới đỡ 6hắn, nhưng dtay lại 2xuyên qua bthân thể 44hắn.

Ta fkhẽ thở 80dài.

“Tam 3Sinh…” 1Hắn khẽ agọi tên b8ta, chất 5chứa nỗi 65đau không 1cnói được 5thành lời.

Ta b6đáp: “Ừ.” eaLại giật 08mình nhớ 4ra, bây giờ 5hắn đã 3không còn f2nghe được ctiếng ta, b0cũng không 6thể nhìn 5thấy ta 90nữa.

“Tam 51Sinh.”

“Ta f2đây.”

ftrong mắt 31hắn, ta 26đã qua đời.

Trong e4cuộc đời 7Mạch Khê, 0Tam Sinh đã 6bkhông còn bdtồn tại.

[1] 0Tiên phong 42đạo cốt: 1dcó phong 7cách của 1cngười tu btiên.

[2] 3Tam sinh hữu 7hạnh: Hạnh 30phúc ba sinh: 8bNay được 6hạnh phúc 56là vì đã ctu được 5fba kiếp ddrồi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 24.03.2012, 06:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39255
Được thanks: 34040 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương c5: Là hắn 9đang bảo 6vệ ngươi 65đó…

Edit: f8Ishtar

Vừa 83bước vào 6Minh phủ, easau gáy ta 45hơi nóng 45nóng một bchút. Là 92một trong 8ba dấu ấn 2mà Diêm 4ương tạo da sau gáy da đã biến 29ất, điều dày chứng 64ỏ ba kiếp 3dà Mạch dhê hứa c7ho ta đã 2ó một kiếp 95uân hồi.

Từ 5hi trở về 43inh phủ, ca không còn 2fhích tản 2eộ một bình bên 5bờ Vong Xuyên cữa, bởi 8ì chỉ có 3ột mình 16a.

Ngày fgày ta dựa 87ào bên tảng 0đá chờ 6ạch Khê 5ại nhập 03uân hồi, 6đến lúc 2eđó ta sẽ 86ùng hắn fới Nhân aian trải ceua lịch beiếp.

Thời 7ian ở Minh 0bhủ trôi a7ua rất nhanh, 18hi ta nhìn chấy một 8bóng người 1quen thuộc, 6fta biết 3ở Nhân c7giới đã a1trải qua 0ahơn bốn 8mươi năm 7arồi.

Ta 8mỉm cười 1nhìn hắn, aehắn cũng c5thấy ta, cegiật mình 64sửng sốt, 47hơn nửa 5ngày mới bhồi phục dtinh thần: ac“Là ngươi?”

“Đại 54quốc sư, 2đã lâu 17không gặp. c © DiendanLeQuyDon.comVẻ ngoài 8của ngươi 7không thay 3cđổi nhiều 2lắm.”

Hắn 34cũng không 2bđể ý tới 5alời trêu 1ghẹo của 1ta, nhíu cmày: “Vì 92sao chưa 3nhập luân 1hồi?”

“Ta 19chờ người.”

Ta ffnói lời 1này rất 8tự nhiên, belại khiến ffhắn ngây 88người. 85 © DiendanLeQuyDon.comHắn im lặng 7một lúc elâu, mới dthở dài: c“Là ta fhại các 6ngươi âm 7dương cách d8biệt[1].”

Ta 1khoát tay, bđang muốn 0nói tất 3cả đều 8là kiếp dbsố trời fđịnh, hắn 33lại nói: e“Ngươi 3ở dưới 1này đợi 4bhắn cả 1đời, hắn d4ở Nhân 9bgian vì ngươi 9giữ mình 34cả đời, ffchặt đứt celương duyên d6kiếp này 2fcủa hai 33người, 8là lỗi ccủa ta.” 4dHắn ngừng fmột chút, 2giống như 86đang nghĩ 6fgì đó, 3kiên định 1nói: “ 8dNhân quả 3luân hồi, 6kiếp này 53ta nợ các fengươi, kiếp 0asau nhất fđịnh sẽ dtrả nợ.”

“Không 4cần, không dcần.” 36Ta vội nói, a“Đây là 39chuyện của dta và Mạch 0fKhê, không 6cần người bngoài xen 0vào.”

Hắn fphất tay dáo, lắc 8đầu thở bddài, nhanh 98nhẹn rời 41đi.

Ta 0đã sống 25quá lâu, ffkhó tránh 0khỏi có 5athói xấu 8dùng quan bbđiểm của 2fbản thân 2để đo fflường tâm 2tư kẻ khác.

Kiếp anày hắn clà một fquốc sư ddđạo pháp 68cao thâm, auống một cfbát canh 95Mạnh bà, devượt qua e8cầu Nại c3Hà, nhảy 78xuống vòng 1luân hồi, f1thì tất dcả những bcchuyện cũ cesẽ đều bquên hết.

Cho e6nên kiếp 1sau vĩnh 0fviễn không fthể bù 9lại được 4fsai lầm ckiếp trước.

Sau 6khi Quốc 6sư đầu 6fthai, ta đoán 8Mạch Khê 21cũng sắp 5tới Minh 25phủ, mỗi 3ngày đều c9dùng nước asông Vong 4Xuyên gội 5đầu rửa amặt, dường d5như việc 73bản thân 33gọn gàng esạch sẽ 8như vậy dlại có 5bchút không 93phù hợp bvới Địa 9cphủ âm 80trầm. Những 4dlúc rảnh 29rối, sẽ 5bắt chước 1người phàm, 49nhặt một 83nhành cây 7vẽ vẽ anhững vòng 7tròn, miệng 67lẩm bẩm: fc“Mạch bKhê mau xuống 3dđi, Mạch 8Khê mau xuống e2đi.”

1lẽ thành 23ý của ta 80cảm động ftới trời 37xanh, ngày e8ấy ta vừa 92trang điểm fxong xuôi, 31vừa mới 3đứng trên 8atảng đá, ađã thấy 2bMạch Khê agiẫm lên e8Bỉ Ngạn 63hoa trên 17đường 8Hoàng Tuyền, 74nổi giận 52hầm hầm c7bước tới.

Đúng b2vậy, hắn 3đang giận 2bdữ.

Ta 72còn đang 9dgiật mình, b5một luồng b8lửa chói 2lọi nóng adrực hỗn d0loạn bén 71tới bên 0chân ta, b0ta vội vàng c9nhảy dựng, 38tránh sang cmột bên.

Đám 6linh vật 30và tiểu 3quỷ đứng 8xung quanh 5xem trò vui, 1vừa nhìn 30thấy lửa 0lập tức echạy mất.

Ta 67không hiểu 9nên nhìn afvề phía a1Mạch Khê, dtướng mạo 66của hắn afgiống hệt clúc ta gặp 6hắn lần 4đầu tiên 66– thiên 5nhân chi 4btư[2].

Nhưng chôm nay người 7dnày giận d7dữ như avậy, đúng 8là khiến c9ta không 0hiểu chuyện 1gì đang 9exảy ra nữa.

Trong b6lòng ta cảm ecthấy tủi 7thân, đợi 2blâu như 3vậy mới 6chờ được 75hắn tới e0đây. Vừa bgặp mặt 7cũng không bnói một 77câu, trực 7ctiếp ra 2tay với d9ta, thật f8sự khiến 06ta tổn thương, b6tổn thương 57nặng nề!

Khi dhắn tiến d7lại gần, 2vươn tay 3muốn cầm 2ecổ tay ta, 82ta che mệnh 2dmôn tránh 7sang bên 82cạnh, tránh akhỏi móng 8vuốt của 1dhắn.

Hắn 8hừ lạnh: e3“Cũng biết 6tránh, cũng 3biết sợ ddhãi, sao a0không để 6ata bắt, 3dđể ta thiêu 2fcháy? Biết e9có được dmạng sống 9là không 6dễ dàng, bkhông nỡ fđánh mất 93ư?”

Ta 0dngẫm nghĩ 86từng lời 9bhắn nói: 3“Mạch 6Khê, chàng dgiận ta 8sao?”

“Giận?” 8Hắn “hừ” emột tiếng, 7“Ta giận f5làm gì. 27 © DiendanLeQuyDon.comNàng bảo 85vệ ta cả 3đời, lại clấy thân 96làm lá chắn, d0thay ta chắn 2kiếp, ta adcảm ơn a8còn chưa d9hết, nào 1dám giận fnàng.”

Ta 0mấp máy emôi, muốn 8cnói ta thật 3sự không 80biết hắn fcđang tức 3bgiận cái 9gì, muốn c0nói hành fđộng và 7lời nói 6của hắn 4ekhông phù ahợp với b0nhau. Nhưng 4thấy hắn 70cau mày, clửa giận acuồn cuộn, e7ta vẫn ngậm eamiệng nhịn 8xuống. Trong elòng càng 8thêm tủi athân.

Thấy c0vẻ mặt 39oan ức của beta như vậy, 1đôi mắt dđẫm lệ emông lung 9nhìn hắn, asắc mặt bhắn cứng 33lại, gượng agạo nói: 2“Không 7được khóc.”

Ta 94vẫn như 62cũ, dùng e4ánh mắt 4ngập nước dnhìn hắn.

Trán fhắn nổi 9gân xanh, ccuối cùng 0ethở dài 67nói: “Thôi.” ceÁnh mắt cehắn mềm dlại, vươn f7tay vỗ nhẹ 15đỉnh đầu 31ta, bất 8bđắc dĩ 87cười nói: ce“Dù sao 70cũng là 79lỗi của ccta…” Ngay e3sau đó, c4sắc mặt 4hắn hầm c7hầm trầm 3xuống: “Vì 4sao âm khí eatrên người enàng lại 98nặng như dvậy?”

Ta 72xấu hổ e9che mặt: 7“Bởi vì aanghĩ chàng d1sắp tới, 7cho nên ngày bngày ta đều 0dùng nước 7sông rửa 0mặt chải a5đầu, chàng fnhìn thấy 25ta như vậy, 6có thích 4không?”

Mạch eaKhê trầm cmặc một 27lúc lâu.

Ta 6nói: “Ngày 0engày ta đều a1trang điểm bthật đẹp, 43chờ chàng 18xuống dưới. b © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê, abao giờ fchàng đi 91đầu thai, ceta sẽ đi 3cùng chàng.”

Hắn 0nhíu mày: 65“Cùng đi?”

“Đương 3bnhiên.”

Cổ 8tay hắn 4lật lại, 09một kim 2ấn đánh 62vào trên 9người ta: e6“Trong vòng anăm mươi 1năm, nàng 50không thể 8ra khỏi a4Minh phủ.”

Ta 16hoảng hốt: 05“Tại sao? bcChàng đã 9hứa cho 1ta sống 10ở Nhân 5gian ba kiếp dkia mà.”

“Đúng dvậy, nhưng alần này bsẽ để 8nàng đi 75muộn năm efmươi năm.”

“Nhưng 5achàng cũng ehứa cho 47ta đi quyến 0rũ chàng.”

“Năm 63mươi năm fsau nàng 4vẫn có 5athể quyến 38rũ được.”

“Khi 8dđó chàng 7dcó lẽ đã bflà một 2eông lão 6gần đất exa trời, 98ta có tìm 4được chàng ebthì thời 2cgian ở bên 2nhau cũng crất ít.”

“Thế dthì đừng ctìm nữa.”

Nói 5xong, hắn fdcất bước 39đi về cầu faNại Hà. 4 © DiendanLeQuyDon.comTa tức giận 2dbốc một c8nắm bùn 9dném vào 3sau gáy hắn.

Hắn 85quay lưng 7về phía 7ta, ta không 15biết vẻ 8mặt hắn bbthế nào, 8enhưng đột 4nhiên Mạnh bbà quỳ 4exuống, dập cdđầu thật 08mạnh nói: 4b“Xin Thần 64Quân thứ 43tội.”

Lúc 4này ta mới 8nhớ ra, 1bùn đất 1ở Hoàng 2Tuyền bị 5vạn quỷ 14giẫm lên, alà thứ bdơ bẩn enhất trong 31tam giới, fviệc ta 58ném thứ 3bùn đất 8này lên 0fđầu một fThần Quân a3Thiên giới 2chính là 9làm nhục 44Thiên giới.

Hắn bquay mặt 50lại, lạnh 89lùng nói: 68“Ta không 61muốn nàng 3trở thành bekiếp số dcủa ta.”

Lời bnói khó 9bhiểu như 13vậy, ta 24nhất thời cckhông thể e0giải thích eeđược, c7chỉ thấy chắn cũng c9không quay 19đầu lại, 7uống bát fcanh Mạnh cbbà xong liền ađi vào vòng dluân hồi.

5lẽ hắn 86trách ta dxen vào việc 86của người 52khác, không cbmuốn ở 1bên ta. Ý 9nghĩ ấy 14khiến ta 9cảm thấy d7vô cùng 65đau đớn, 65vùi đầu b0bước vào etrong tảng beđá, khóc elớn.

Nếu 74người khác 07bắt nạt 3ta, chắc 26chắn ta e4sẽ đòi 6blại gấp d0mười, nhưng 3Mạch Khê 3bắt nạt 3ta… Hắn 56bắt nạt adta, ta chỉ 94thể dể 2echo hắn fbắt nạt, acó đánh 8cũng không eathắng, nhưng c8lại không 19buông tay 4được.

Không cebiết khóc a1bao lâu, 1bên ngoài 0tảng đá ccó tiếng 0bgọi: “Tam f5Sinh cô nương, 2ôi, bà cô ffTam Sinh của cta ơi, đừng bkhóc, đừng c5khóc nữa!”

Ta 3ló đầu d4ra khỏi 98tàng đá, 92ánh mắt cđỏ ngầu a5nhìn ra ngoài: 3“Giáp, d0có chuyện 3gì?”

Tiểu 1dquỷ Giáp d1vuốt trán elắc đầu 96thở dài: b“Nước 4mắt của 2dngươi mấy 2ngày nay 6từ trong e7tảng đá ftràn ra khiến 7bsông Vong dXuyên dâng dlên mấy 5thước. be © DiendanLeQuyDon.comMột tảng 4đá mà khóc 0lớn như 1vậy thật 2csự rất adkỳ cục, bđám hồn 1cphách đi 81qua cầu 9Nại Hà ađều sợ 7bhãi đến c9mất hồn, 8cDiêm Vương 1đặc biệt 7sai ta tới 0gọi ngươi, dmuốn khơi 19thông tâm 7elý giúp 4ngươi.”

Ta 20gật gật 08đầu, chán 4chường 3theo Giáp 69đi Diêm e8vương Điện.

Tuy 58dáng người eaDiêm Vương 06gày gò, 3nhưng lại alà kẻ tham 7ăn. Lúc cagặp Diêm 99Vương, ta 7thấy hắn 8cđang ăn bthịt, cắn 47một tảng 29chân giò 16rất sung 0sướng.

Ta 5gật gật aeđầu chào 8hắn: “Diêm d6vương.”

“A, 5Tam Sinh tới deđây.” 4Hắn vung 1ctay, tiểu 9fquỷ bên 07cạnh dâng dmột cái 9chân giò 5cho ta, cái 1bchân giò 0đầy mỡ e4khiến ta d9buồn nôn, ephất tay 5áo cho tiểu 7equỷ lui e0ra.

Diêm 2fVương nhìn 5ta một cái, 6nói: “Nghe 1nói mấy 3ngày nay e4ngươi đau f5lòng vì 2bMạch Khê cThần Quân.”

Nghe 35thấy tên e2Mạch Khê, bmũi ta đau 5xót, lại a3lã chã chực dkhóc.

“Đừng, 5đừng, đừng!” 64Hắn liên 6thanh ngăn ecản ta, c0“Hôm nay 2ta gọi ngươi b2tới là bmuốn thay a5ngươi giải 5tỏa khúc 08mắc này, a7nếu ngươi 0lại tiếp 7tục khóc, cchỉ sợ 2nước sông 1Vong Xuyên d7sẽ tràn b3ra ngoài 7mất.

Diêm 4cVương lau ecmiệng nói: 9“Tam Sinh, fngươi có c0biết vì fsao lần ddnày Mạch 1Khê Thần 9Quân xuống 9hạ giới f7phải trải fqua ba kiếp 1dkhông?”

Ta 93lắc đầu 7enói không c0biết.

“Xa dcngười mình 5athương, 72gần người 4amình ghét, 33muốn mà 68không được[3].  Ba d8kiếp này 20chính là 6eba thứ khổ 40trong tám dthứ khổ d9mà Phật b9gia nói. 91 © DiendanLeQuyDon.comKiếp thứ fnhất của 65Thần Quân 13chính là 8axa người 4mình thương. 30 © DiendanLeQuyDon.comTrong sổ fdmệnh cách 9dcủa Ti Mệnh 6Tinh Quân f5vốn việt elà, Mạch 0eKhê Thần abQuân và 0nữ nhi của 0fĐại tướng 7quân Thi cSảnh Sảnh 0fthương yêu 92lẫn nhau, dnhưng lại ebị ngăn fcách, cả 85đời cách 44biệt, là a3nỗi khổ c4xa người d4mình thương. 6 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mệnh 61cách của e8hắn lại 7bị sự 96xuất hiện 4của ngươi 42phá tan, d0số hắn alẽ ra phải 0cơ khổ 2cả đời, 41nhưng vì 3fgặp ngươi, fở gần 6ngươi nhiều 81năm, nảy 1sinh tình 36cảm. Ngươi 12muốn thay 63hắn chắn 29kiếp, lấy 4ecái chết fgiúp đường 6quan trường 1fcủa hắn brộng mở. bd © DiendanLeQuyDon.comCả đời 6hắn nhớ 38thương ngươi, 6cũng là e3nỗi khổ fdxa người 84mình thương. 8c © DiendanLeQuyDon.comNgươi âm 90kém dương 0sai[4], coi f7như hoàn cfthành kiếp d5số của e4hắn.”

Diêm 0Vương ngừng elại một 3chút, giận e0dữ nói, 4e“Ngươi 5không đứng 3ở trước dthế kính 2nhìn dáng 17vẻ Mạch eKhê ở Nhân 07giới, chẹp d6chẹp, vốn 4là một 0người hiền 2fhòa như d6thế, chỉ 9vì ngươi, elại tàn bnhẫn ép 8hoàng đế 8ctru di cửu 32tộc[5] nhà aĐại tướng 1quân. Không 4ngờ hắn 6lại tình fthâm nghĩa 0dnặng với 01ngươi, cả 92đời không 6lập gia d2thất. Sau 2khi trở e6lại Minh 1agiới, nhớ 5alại những 10chuyện trước f7kia, theo 02lý mà nói, 0hắn là 98Thần Quân 5Thiên giới, 4là người 09thanh tâm 7quả dục[6], 3lẽ ra không 6nên cố d2tình qua 1blại. Nhưng 26hắn vẫn 0đối xử efvới ngươi 7enhư trước 06đây, à,… a2Có thể 05thấy được 9là vẫn 6chưa dứt 3tình. Bây dgiờ Thần dQuân nhốt 3cngươi ở bphủ năm 0mươi năm, ađơn giản 04là muốn 29sửa đổi e4thời gian 4ngươi tới aNhân giới cvới hắn. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn không d4muốn ngươi alại biến athành kiếp dsố của 98hắn.”

Diêm 18Vương nói: c“Hắn đang 2bảo vệ 9ngươi đấy.”

Ta 5nghe xong, d0giật mình.

“Đám 0cthần tiên cdThiên giới 8đều coi d6thường 9dngười Minh fgiới chúng 8ata, Tam Sinh, 8ngươi cố bfgắng lên, ddquyến rũ c4Mạch Khê 16Thần Quân ccthành công, fMinh phủ aechúng ta… 83ha ha ha ha, e0ngươi hiểu f6chứ?”

Tiếng cdcười điên dcuồng của c1Diêm Vương 0eở bên tai 92ta mà sao f0lại xa xôi dđến vậy, 0trong đầu 0ta chỉ còn 3lại một d6câu nói: 0“Hắn đang debảo vệ fngươi đấy.”

[1] 6Nguyên văn f9là: Thiên c6nhân vĩnh 23cách : chia e7ly bởi sống 7achết.

[2] 5aThiên nhân 0chi tư: có 7tư thế 1của người bdnhà trời.

[3] acNguyên văn: 87Ái biệt 69ly, oán tăng 93hội, cầu ebất đắc, 0được nhắc 1ftới trong 0Đạo Phật.

[4] dÂm kém dương 95sai (âm soa 51dương thác): bcó lệch 92lạc về 95thời gian, dfđịa điểm, 4acon người, bctrong văn: 8“không 2bbiết vì dsao lại”

[5] 75Tru di cửu 1tộc: chém 1cả chín 4đời.

[6] 0cThanh tâm 1quả dục: 14ngăn ham 6bmuốn, tâm f5