Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 24.03.2012, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33962
Được thanks: 40362 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử


Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: Nothing_ nhh

Edit: Ishtar

Nguồn: http://ishtar23.wordpress.com/

Giới thiệu:

Tam Sinh là tinh linh từ hòn đá Tam Sinh bên bờ Vong Xuyên hóa thành.

Nàng cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn ở bên bờ Vong Xuyên cho tới lúc chết.

Cũng không ngờ một hồi tình kiếp lại phá hỏng mọi dự đoán tương lai của nàng.

Lần đầu tiên gặp nam tử ôn nhuận như ngọc, giống như ánh nắng tươi sáng ở nhân giới chiếu rọi con đường Hoàng Tuyền tràn ngập Bỉ Ngạn hoa.

Hắn hứa cho nàng tự do ba kiếp…

Nàng ở nhân giới tìm hắn ba kiếp…

Nhưng cuối cùng…

Tình kiếp của nàng, rốt cuộc là nằm trong ba kiếp của nàng, hay là đời này chuyên phá rối  Mạnh Khê…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33962
Được thanks: 40362 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 61: Ta muốn 2tới Nhân 5giới quyến 0rũ hắn 5c. . .

Edit: aIshtar

Không dbiết bắt a6đầu từ 9ckhi nào, 6những người 6đi ngang cbqua sông 3Vong Xuyên 47đều gọi 12a là đá 3am Sinh. Kể aừ đó, 08ó người 80hinh bỉ 1ca, có người c7ay nắm tay 4dới người 8ó duyên ciếp trước f6rước mắt 7a, có người 8eại gào 6hóc thất 5hanh trước ebặt ta.

da chỉ là 03ột tảng 29đá bên 0ờ Vong Xuyên, 8bhông buồn 6hổ, không 1ui mừng.

Ta 2ehản nhiên a9ở bên cạnh 0ờ Vong Xuyên 1gàn năm, fcuối cùng dóa thành c6inh linh.

Vạn ffật sinh 59inh, đều b2hải trải 43ua lịch 9iếp.

Còn 7a lại yên 2ổn sống 62ua trăm năm 4au, cho tới 2hi gặp…

Tình 09kiếp.

Một belão đạo b6râu bạc 4dtrắng đi 8ngang qua fVong Xuyên 5xem tướng bgiúp ta. f © DiendanLeQuyDon.comRung đùi 7đắc ý 12đoán trước d7kiếp số 5của ta.

Ta 7blại cho 8rằng lão 73nói dối.

Chân 49thân của 9ta là đá cTam Sinh, 04ta là linh 7hồn của 80tảng đá, alà trái dtim của 01tảng đá. d © DiendanLeQuyDon.comÂm khí ngàn 8năm không 9tiêu tan abbên bờ 64Vong Xuyên 7càng hun 29đúc lòng 02dạ ta thêm acứng rắn.

Khi 77đó, ta nghĩ 1là như vậy.

Nhưng, f1lại xảy 03ra chuyện cfngoài ý 2amuốn.

Một dbuổi chiều f9u ám ở c7Minh giới, ftheo thói 11quen tản 5bbộ bên 6ebờ Vong 58Xuyên từ 9engàn năm 7qua chưa 1atừng thay 4đổi, lúc 6ta trở về, 8ngẩng đầu 1nhìn xung 61quanh. Trong 38lúc lơ đãng, 8ccảm giác enhư ánh c4mặt trời bcủa Nhân 1giới phá ftan tầng edsương mù, 79ánh nắng 84vàng rực c6rỡ chiếu 62rọi trên acon đường c1Hoàng Tuyền dtrải đầy 68Bỉ Ngạn 3hoa[1].

Nam dtử kia nhanh 4nhẹn đi 1ctới.

Bỗng 3nhiên ta 90nhớ lại, 3nhiều năm 47trước đây, fcó một 2nữ tử 1phàm nhân c4đi ngang d6qua người ata có thì 2thầm một 5câu: “Hữu 2phỉ quân b5tử, như 64thiết như 69tha, như fatrác như 6cma[2].”

Cả 2ngàn năm 07trôi qua, 46đây là 6lần đầu 2btiên trái 04tim đá nhỏ 8ebé của 6ta rung động.

Hắn c1chậm rãi 4đến gần, 4fđương nhiên 16không phải c1tới tìm 9ta, đơn agiản vì 7bsau lưng dta chính clà cầu d9Nại Hà 44đi sang Minh 02giới. Ta 3dcảm thấy dthật vất cvả mới 0gặp được 6một người 6ctuyệt vời 5như vậy, 77phải giữ 20chắc cơ 23hội khi 42gặp một 13người tuyệt 0vời như fhắn.

Ta 8dtiến tới, 23nhỏ giọng 0gọi: “Công 6tử.” Ta 2muốn hành dlễ với 89hắn giống c8như các 57tiểu thư c4phàm nhân 7có lễ giáo 8trong sách. 79 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà e4ở trong 4đó chỉ 9bviết là 8nhẹ nhàng 8chào hỏi 1mà thôi, 9bcũng không cnói rõ cho abta biết 5phải có 0động tác b3và tư thế 6như thế 6nào.

Ta esuy nghĩ 91một chút, 83lại bắt 0chước dáng 0evẻ lũ u d2hồn suốt c9ngày khóc 0lóc kêu 82gào trước 4mặt Diêm d7Vương, hai 1fđầu gối 18quỳ “phịch” a9xuống, mạnh 64mẽ dập 2đầu ba ebcái trước 3mặt hắn, 6“Công tử, dbxin hỏi 77quý danh dcủa huynh 81là gì?”

Đám 83tiểu quỷ dxung quanh dhít sâu fhai ngụm 9khí lạnh, 28còn hắn fngơ ngác 5đứng đó, 4ánh mắt 78kinh ngạc, c0trong chốc 1lát không 3trả lời 39được câu 7hỏi của cfta.

Đối 2nhân xử 6thế phải fcó thành 39ý, Hắc b2Bạch Vô 9Thường 8rất hay fnói câu 0c“Có thành 21ý thì mới 7làm tốt 6công việc.” 5Cho nên, 1lần nào 6bọn họ 52cũng có 07thể dắt 6linh hồn fngoan ngoãn e3trở về.

Ta f7không thấy dchắn trả elời, suy 2nghĩ một 8lúc, có dlẽ đập b3đầu không bcó tiếng 4dvang, chưa edbộc lộ 51đủ thành 1bý, vì thế cvừa quỳ 9bvừa lê 88về phía f4trước ba 9bước, cũng akhông tiếc e3dùng sức, 8adập đầu dba cái thật bbmạnh.

Dường 2như ba cái e5dập đầu 3của ta tạo 3cra ba rung e3chấn lớn. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhiến đám 33tiểu quỷ 30quanh mình d3gấp rút 70hút không ekhí. Chắc 7đã sợ 98mất hồn.

Ta fngẩng đầu 50lên, khuôn 83mặt đầm 2đìa máu dtươi nhìn cdhắn: “Quý 42danh của 3công tử?”

26lẽ vẻ 70mặt đau 62thương đầy 22máu này bckhiến hắn 89giật mình, 2hắn vẫn 5im lặng.

Ta avội vàng d2lau mặt, 6blòng bàn 8tay đều 0ươn ướt. 94 © DiendanLeQuyDon.comTa không 07biết vì 6sao mình delại để echảy nhiều a1máu như 36vậy, cũng 4hiểu được a4vì sao hắn 0lại đờ 4đẫn như avậy.

Ta fdhoảng sợ, 0luống cuống 1tay chân 9lau mặt, 3kết quả 59biến toàn dthân mình fbê bết amáu.

Ta fngẩng đầu, b5bất đắc 5cdĩ nhìn 12hắn.

Trong 5đôi mắt 7đẹp của 14hắn có 11bóng dáng 0ta, rồi 1eđột nhiên 0lấp lánh fý cười.

Mặc a1dù không 8hiểu hắn 05vui vẻ điều fegì, nhưng 4thấy hắn 4bvui vẻ, 36ta cũng thể ehiện tình 5hữu hảo ebằng cách akhoe ra hàm 3răng trắng 7bóc. Không a2ngờ ta càng b7cười, máu 6lại càng 06chảy đầm 64đìa thấm 6dngười.

Tiểu 2quỷ Giáp 1bên cạnh 2không khỏi dlo lắng, e3kéo sát 3ta vào bên fcngười hắn, 8ta cũng không dchịu đứng 7ddậy. Hắn cthở gấp, enhỏ giọng 5nói: “Bà 1dcô Tam Sinh b7của ta ơi! 9Người bày c2ra cái bộ 3fmặt lệ d8quỷ này 22là muốn 6dọa ai? d8Người có 57biết hắn 5là ai không?”

Ta alà linh vật 3ở Minh giới, epháp lực 9fkhông quá ccao thâm, 82nhưng cũng f0là người 50có vai vế, 6bđám tiểu a3quỷ đều 5dcung kính evới ta, 1kiểu nói 5chuyện như 4vậy vô accùng hiếm 0thấy, ta 0enhíu mày, a0không hiểu 10hỏi lại, d“Đương 92nhiên ta ckhông biết 9hắn là cai, không aphải ta fđang hỏi 5đấy sao?”

Dáng 5avẻ tiểu 52quỷ Ất 5dnhư hận 6fkhông thể 2chết ngay 45tại chỗ, d“Bà cô 86ơi! Đây eblà thiên 7thượng…” 4Hắn còn 6chưa nói 3xong, đã 3dbị một agiọng nói 88trầm nhẹ 1cắt ngang…

“Tên cfta là Mạch bKhê!”

Hắn 99vươn tay, 7ta cũng tự 9nhiên đặt 8tay vào lòng 9ebàn tay hắn, d4hắn lật f9tay, giữ 6chặt cổ ftay ta.

Cổ 3btay là mệnh 75môn của f9ta, hiện 7giờ hắn 63chỉ hơi 8dùng lực b5một chút, 4ata sẽ chết 2vô cùng ffkhó coi. a © DiendanLeQuyDon.comSắc mặt 22tiểu quỷ 0Ất đã 1ctái lại ecàng thêm dtái, Giáp 5vội cầu e3xin: “Đại a7nhân! Đại 59nhân! Tam 08Sinh cô nương 7cả đời 3sống bên 66bờ Vong aXuyên, Minh 70phủ là f1nơi tầm bthường, 2cô nương bbkhông hiểu 5quy củ lễ dctiết nơi 4đây, xin 7đại nhân 3lượng thứ.”

“Tam aSinh ư? Cái 4tên kỳ blạ nhưng edcũng rất 2có ý nghĩa.”

Ta 4vẫn nhìn 23hắn, trong 5lòng cũng ekhông sợ 1ehãi, bởi d1vì trong amắt hắn ekhông có 44sát khí.

Hắn 3cẩn thận 4quan sát b8ta một lượt, dbuông cổ 6tay rồi 60kéo ta lại 5gần: “Tảng 4ađá ở Minh 6giới có dbthể hóa 0thành tinh aclinh, đúng 6blà một fchuyện lạ. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgươi không dbiết ta b5là ai, vì aesao lại dfhành đại clễ với ffta?”

Ta 48hiểu rồi. 8c © DiendanLeQuyDon.comHóa ra vừa frồi không fphải là bta không cđủ thành 4eý, mà là athành ý 11quá mức. b © DiendanLeQuyDon.comTa thật a1thà nói: ea“Huynh rất 88đẹp, ta 5muốn…” 2Ta không 5giỏi sử bdụng từ 0engữ, trong d2lúc cuống 66quýt ta tùy 0tiện dùng ccmột từ cbkhông biết 2tại sao 3lại xuất 4hiện trong abđầu, “Ta 5muốn quyến 2rũ huynh…”

Tiểu 44quỷ Giáp 1dùng ánh 4mắt hết dfthuốc chữa 5bnhìn ta…

Hắn bcười, “Đúng 0là một 4linh vật 4trong sáng.”

Ta bnghĩ đó cflà một 05lời khen, 63trong lòng fcvui mừng bdkhông thôi, avội hỏi: 6“Vậy ta 6có thể 28quyến rũ ahuynh ư?”

Hắn 95lặng lẽ bnói: “Lần cnày ta tới 0cđây vì 21lịch kiếp, aesẽ không 2ở lại 72Minh phủ 3cquá lâu.”

Nghĩa 6elà không 53thể rồi. 2 © DiendanLeQuyDon.comTa cúi đầu, 50có chút dcthất vọng.

“Từ 7trước tới 7nay người 0dđều ở dbên bờ d5Vong Xuyên 04ư?” Đột bnhiên hắn 8hỏi.

Ta 1gật đầu.

“Có f7muốn đi era ngoài 28chơi không?”

Ánh bmắt sáng cngời, ta 6hăng hái d9gật đầu.

Hắn c5cười nhạt, c7vỗ vỗ 57đỉnh đầu 0ta, “Lần bnày ta bị dngươi dập 3dvỡ đầu 0bmấy lạy, 0không thể c3để ngươi 58lạy vô 5ích được. b © DiendanLeQuyDon.comNgươi đã emuốn ra 1ckhỏi Minh eaphủ chơi 8một chút, 63ta sẽ để 2Tam Sinh ngươi 7cđược tự 9do một lúc. 2e © DiendanLeQuyDon.comLịch kiếp 7của ta là 13ba kiếp, 2dcũng có 8nghĩa là 1ngươi được 9ftự do ba 1kiếp, sau 68khi ta lịch b2kiếp trở 2fvề, ngươi 75cũng ngoan 1ngoãn trở d3về bên dbờ Vong e2Xuyên, được dchứ?”

Không 5ephải là cvụ mua bán 92lỗ vốn, d1ta gật đầu e2chấp nhận.

Hắn 3tạo một ckim ấn ở ccổ tay ta: a4“Là linh 45vật, phải 17thông minh f5một chút, 55sau này phải 49tự bảo 5bvệ chính emình.” 07Hắn nói, 6“Không 1fphải kẻ 53mạnh nào 1ecũng lương 2dthiện như fta đâu.”

Vẻ 3mặt tiểu 3fquỷ Giáp dfẤt run rẩy 35hộ tống ahắn rời 81đi. Ta sờ 9asờ kim ấn cftrên cổ 2etay.

“Mạch 01Khê.” Ta 7cao giọng efgọi.

Đứng 2trước cầu 6Nại Hà, 5hắn đang ebưng bát 1canh Mạnh 0bà, quay dbđầu lại anhìn ta.

“Ta ccó thể 1tới Nhân 7giới quyến brũ huynh bfsao?” Ta a9hỏi nghiêm ctúc như 4vậy, khiến f2Mạnh bà 2đang múc 0canh cười 3dngặt nghẽo.

Hắn cnhếch môi, 4“Nếu có 21thể tìm f1được, bdthì cứ 6quyến rũ 96đi.” Dứt dlời, uống 1dcạn bát 1canh Mạnh bbà.

Hắn b8cũng không 3quay đầu 25lại, đi 79vào sâu 64bên trong 7Mạnh phủ, eta vẫn nhìn 4theo hướng 0ehắn rời 8ađi, tận 4tới khi e2không còn etrông thấy 4nữa vẫn 7không thể dcchuyển tầm bfmắt. Tiểu cquỷ Ất 6eđi từ cầu e2Nại Hà 9trở về, 9bàn tay xanh 67lét gầy egò quơ quơ atrước mặt 9ta, “Tam 6Sinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không 5phải Tam 4Sinh cô nương 2động lòng 51với hắn 8rồi đấy 8chứ?”

Ta 7còn thật 5thà quay f0đầu nhìn 9Tiểu Ất, chỏi: “Như fthế nào 35gọi là fđộng lòng?”

Ất 9gãi đầu bnghĩ nghĩ, 1“Giống 1như những eftranh minh ehọa nam 7dnữ mà người dvẫn xem 3hàng ngày 53ấy, đó b3gọi là d0động lòng.”

Ta f1nghĩ nghĩ d4một lát, aenhững quyển csách ta xem fhàng ngày, 55công tử 5gặp tiểu 6thư, tiểu 9thư đáp 94lễ, hai 6người đối athoại hai 6ba câu xong 1bắt đầu e3không thể f2kiềm chế, dvận động 1ư ư a a. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa không ccó ý muốn 3vận động eư ư a a bnhư vậy 1với Mạnh 83Khê, chắc 7không phải c2là động elòng rồi.

Ta 02kiên định a8lắc lắc 7đầu: “Không bdhề động alòng.”

Ất 80thở dài, alầm bầm 1dlầu bầu dthì thào: 45“Cũng đúng, 6là tảng e9đá thì e3làm sao có athể động clòng được 44chứ, là eta nghĩ quá 94nhiều rồi.” dRồi lại 7nhìn ta chằm 6chằm, “Tóm 1lại, không 9động lòng 6vẫn tốt 52hơn! Hỏi 1thế gian, d7ngoài tình 2ái thì còn 6thứ gì fcó thể 8ép buộc 6con người. 82 © DiendanLeQuyDon.comCũng không b9phải nói falà Tam Sinh c4cô nương dchắc chắn 0không thể 29thích ai. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Mạch cdKhê Thần fQuân là 5fngười duy enhất trong ctrời đất 41này không d8thích hợp 2làm người fatrong mộng ecủa nữ eftử.”

“Tại 50sao? Ta thấy ftừ dáng d1vẻ đến 42khí chất, ađều thấy 4ahắn là 6người tốt cnhất.” 1Ta dừng demột chút, d“Lúc nói 2chuyện, cgiọng nói 30cũng rất edễ nghe.”

“Bởi bvì hắn c0quá hoàn 69mỹ, nên 4atuyệt đối cakhông thể 7động lòng b9với hắn. 6a © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 8dThần Quân 75là Cửu d3Thiên Chiến 07Thần, lên 9trời xuống 1đất, không agì không 2làm được, ftrong tim 98chỉ có 42thiên hạ. e3 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng d0ngực là 5muôn dân ecbá tính, 1làm sao còn 1chứa nổi d1tư tình 8nhi nữ cơ 4bchứ.”

Ta 77cảm thấy eatrong lòng 8Mạch Khê 9không chứa 1nổi tâm 0tình nhi 9nữ cũng 35không liên 3quan nhiều cblắm tới 8dta, nhưng b1nửa câu 40đầu của dẤt lại c4khiến ta 6dngẩn người, 8c“Chiến 3Thần là 7những vị 98thần đằng cđằng sát fbkhí, sao afhắn có 3cthể làm 0chứ? Rõ 3fràng hắn bflà một engười lương 4thiện.”

Suýt 70chút nữa 1cẤt phun 9ra một ngụm cmáu: “Lương 3thiện ư? 5Tam Sinh cô 7nương tin 74là như vậy csao?” Thấy 61ta gật đầu, f3Ất yếu 6ớt lắc ađầu, nói: ac“Trước 7kia có lần b1Ma tộc phạm 52thượng, 21mang mười 8vạn ma binh 06lên Thiên 0giới. Mạch 4aKhê Thần 93Quân dẫn d4ba vạn thiên cdbinh giết 9esạch đại 11quân Ma tộc, belấy ít 6thắng nhiều 03không nói, dsau đó còn 58chỉ huy 8quân đội batiến thẳng 8cvào Cửu eU ma đô, b7giết toàn 8bbộ, Ma vực 0máu chảy 98thành sông, fmười năm 0ekhông nghe 8athấy Ma 0âm, Ma tộc 00từ ba tuổi e5trở lên 1cđều bị fgiết sạch.”

Việc d9này ta cũng 5ccó biết abmột chút, 39thời gian eđó Minh bphủ vô 1cùng chật d4chội, lúc bnào cũng b7nghe thấy 5tiếng khóc alóc văng avẳng trong c5điện Diêm e5Vương. Cầu 2Nại Hà 7fnhanh chóng 36bị sập. 35 © DiendanLeQuyDon.comTuy Ma tộc 2đều chết fdưới tay 6Mạch Khê, enhưng lúc e9chiến tranh, c8ngươi sống ceta chết 7là chuyện 7ebình thường, 7Mạch Khê 7thân là 5Chiến Thần, fdùng võ 9flực chấn aeáp phản f3loạn là ctrách nhiệm ccủa hắn, 99hắn trung bthành với 8tộc mình, a0trong lúc 14chiến đấu, 80lạnh lùng 7etàn nhẫn 40cũng là 10điều đương 3nhiên.

Ta evỗ vỗ 83vai Ất: 1f“Cảm ơn 9ngươi nói 4cho ta biết 6việc này, 0ta về trong 6tảng đá fchuẩn bị 59một chút.”

Ất 7ngẩn ngơ: 41“Cô nương 3bmuốn đi 7đâu?”

Ta 1cười: “Ta dmuốn tới 9cNhân giới cquyến rũ 9hắn.”

[1] 2Bỉ Ngạn 72hoa có 3 d0màu chính: 2Trắng, đỏ 90và vàng. 03 © DiendanLeQuyDon.comBỉ Ngạn 6dHoa màu trắng 91gọi là cMạn Đà 3fLa Hoa (mandarava), bBỉ Ngạn e1Hoa màu đỏ 2gọi là 7Mạn Châu dfSa Hoa (Manjusaka).

images


Tương 8truyền loài 1hoa này nở fnơi Hoàng aTuyền, đa 9số đều acho rằng eBỉ Ngạn 5hoa nở bên afcạnh bờ 7fVong Xuyên a2ở Minh giới. 3 © DiendanLeQuyDon.comHoa có màu cđỏ rực drỡ như 8máu, phủ 5đầy trên bcon đường c7thông đến fđịa ngục, 33mà có hoa 96thì không dcó lá, đây 6dlà loài 58hoa duy nhất bcủa Minh 0giới. Theo etruyền thuyết 0hương hoa 7có ma lực, 7fcó thể d0gọi về fkí ức lúc 9acòn sống a7của người dchết. Trên ccon đường 0Hoàng Tuyền 6anở rất a0nhiều loài ahoa này, cnhìn từ 11xa như một 8tấm thảm acphủ đầy 9máu, màu cđỏ đó fnhư là ánh 2lửa nên 7gọi là f0“hỏa chiếu 9chi lộ”, 3đây cũng 0clà loài ehoa duy nhất fmọc trên bcon đường 5bHoàng Tuyền, 6và cũng blà phong 2cảnh, màu 8sắc duy cnhất ở e8nơi đấy. 01 © DiendanLeQuyDon.comKhi linh hồn ađi qua Vong 3Xuyên, sẽ 7quên hết 5tất cả enhững gì d0khi còn sống, etất cả e0mọi thứ dđều lưu 31lại nơi ebỉ ngạn, 51bước theo 1sự chỉ 25dẫn của aloài hoa 9bnày mà đi eđến địa 03ngục của 39u linh. => daNguồn

[2] 5dThi vân: 2chiêm bỉ 7kỳ úc, 10lục trúc 1by y, hữu 0aphỉ quân btử, như 0thiết như 7tha, như 6ctrác như 29ma, sắt bhề giản ehề, hích 22hề, huyền 02hề, hữu fphỉ quân fatử, chung 6bất khả 82huyên hề, 21như thiết 5như tha giả, feđạo học 27dã; như etrác như a6ma giả, actự tu dã; 93sắt hề, a7giản hề 91giả, tuận 4elật dã; 0hích hề, ahuyến hề 3giả, uy anghi dã; 3chữu phỉ 0equân tử, fchung bất 73khả huyên fhề giả, 5đạo thịnh 5eđức chí 18thiện; dân fchi bất dnăng vong edã.

Dịch 1nghĩa: Kinh dThi nói rằng: 5“Trông 78kìa trên cckhúc quanh 1của sông 12Kì, tre xanh 93tốt rườm 64rà, [Nước 4Vệ] có d3người quân 59tử thanh 42tao, như 26cắt như 5giũa thật 57chăm chỉ, anhư dùi 14như mài 3thật tinh 1dtế. Trang 67trọng nghiêm 6túc, xiết a4bao uy nghi. 2b © DiendanLeQuyDon.comVinh diệu 5frạng rỡ 1thay! [Nước 3Vệ], có cngười quân a5tử, mọi 75người mãi 48mãi không bquên”. 0 © DiendanLeQuyDon.comCâu “như c1cắt như 82giũa” là 1nói việc 5ahọc của 7bngười quân 83tử. Câu 3d“như dùi fnhư mài” 7dlà nói việc 9etrau dồi bphẩm chất. ad © DiendanLeQuyDon.com“Trang trọng 2anghiêm túc” 8là nói trong clòng người 7bquân tử ecung kính d7sợ sệt; f0“Vinh diệu 1drạng rỡ” bclà nói dáng 3avẻ người 4quân tử 3erất mực 2uy nghiêm, 8acó người bquân tử, amọi người damãi mãi 59không quên” alà nói thịnh 0cđức chí dthiện, thì 6dân chúng c9không bao fgiờ quên. 03 © DiendanLeQuyDon.com(Thi. Vệ 3phong. Kì 4úc, chương b01, câu 1-9).

Đoạn d2trích trong 73thiên Kỳ 9cú 淇 澳 7d, là thiên a1đầu tiên 3fthuộc Vệ 48Phong 衛 e風 , Quốc cPhong. ngợi 41ca phong độ 8ađẹp đẽ bvà đức c5tốt của daVũ Công eanước Vệ.

Tóm 9clại, câu 4thơ này acó nghĩa 2là: Người dquân tử aphải chú 4fý tu thân, 1chăm chỉ 73giống như 37người thợ 6blàm ngọc ca“như cắt 7như giũa”, 3“như dùi enhư mài”.





Chương fb2: Ngươi fgọi ta một 6tiếng “nương ftử” đi…

Edit: 6Ishtar

Sau 33khi ta sắp bxếp xong 45xuôi các 4fcông việc 0fở Minh phủ, 0Diêm Vương 82tự mình adấn vào bgáy ta ba a1ấn, mỗi 09một ấn 1là một afkiếp sống 6ở nhân 2bgian. Khi 8nào cả cba cái ấn 61đều biến cmất, ta fphải trở dvề Minh 8phủ, trông acoi Vong Xuyên.

Dưới 1aánh mắt bngưỡng 8mộ của 1các linh d1vật, ta 54một thân 54bạch y đi btới Nhân 3fgiới.

Những dcâu chuyện cở nhân 2cgian được bemiêu tả 7ctrong sách d0còn náo cnhiệt, còn 8thú vị, 6còn… nguy 8hiểm hơn aso với những 9gì ta tưởng 3tượng.

Ngày 5bthứ ba ở 9Nhân gian, 4trên đường 08đi tìm Mạch e8Khê, ta đi 0ngang qua c9một ngôi 4dmiếu, trong bánh nắng f6chói mắt, 7ta nhìn thấy 8miếu thờ 8Địa Tạng 3Bồ Tát, dtôi cũng 1lễ phép 63đi vào lạy, dvừa quỳ a5xuống, đầu 24còn chưa 3bchạm đất, ddđột nhiên cfcó một 9hòa thượng c9lớn tuổi e1đầu bóng 00lưỡng cầm 44dao cạo 0cđi ra. Hắn 52mỉm cười btừ ái với 22ta, “A di 57đà Phật, 6thí chủ dlầm đường cđã biết 50quay lại, 1quy y cửa dbPhật, đúng elà một 7eviệc thiện.”

Ta f2ngẩn người, 4fcòn chưa 8kịp hiểu 6ra hắn nói 7vậy là 1có ý gì, 7thì dao cạo 6trên tay 92hắn đã 1trực tiếp 2d“chăm sóc” 13mái tóc 9trên đầu aata.

Ta 1flà tảng 5đá, là bđá Tam Sinh, 6từ trên c1xuống dưới, 20chỗ không b2dễ dàng 5cphát triển 3anhất chính fblà tóc, 5chờ nó aadài suốt 3ngàn năm 0mới thấy 08ổn ổn 5dmột chút, dthế mà elão lừa 6dngốc này dddám đối 98xử với 23ta như thế! b9Trong lòng 70giận dữ, cxoay người ađạp hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comkhông ngờ 5hắn lại 9là kẻ luyện 70công, dễ 02dàng tránh bđược một 2bcú đạp 14của ta.

Nụ eacười hiền 1elành trên c3gương mặt 8hắn đã 0fbiến mất: 8“Thí chủ ebcó ý gì?”

Ta abngạc nhiên 50hỏi lại: 34“Con lừa 3ngốc ngươi 7có ý gì?”

Hắn 4hừ lạnh 6fmột tiếng: 6“Ta còn ftưởng yêu 2avật ngươi cethật tâm 3emuốn tới 7quy y cửa 5Phật, chuộc 20tội ác 0nghiệt, 3hóa ra đúng 5là ngươi 20tới khiêu 6khích!”

“Yêu aevật? Ngươi fnhầm rồi, 0ta không 73phải…”

“Hừ, 9âm khí trên 3người ngươi, 5từ lúc acòn cách 70ba dặm ta 5đã cảm 70nhận được, 16còn dám anói dối!”

Ta 8engửi trái 0ngửi phải, d6thật sự c6cũng không bbiết âm e8khí trên dngười mình anặng bao 0nhiêu nữa, f0âm khí của d1con cá giữa 4asông Vong 2Xuyên còn 53nặng hơn 2ta gấp trăm 65lần kìa. 1d © DiendanLeQuyDon.comMà lão hòa 5thượng dbkia cũng 31không nghe 1ta giải dthích, cứ 76vung dao cạo 4về phía 7ta, sát tâm 2bta vừa nổi 18lên lại 64nhớ ra mình 1là người 0fcõi âm, cDiêm Vương 17đã dặn d6đi dặn 3lại, tuyệt 4đối không cethể làm 7dhại tính 1mạng con cfngười.

Ta adthu chiêu, dxoay đầu, cbbỏ chạy. 2 © DiendanLeQuyDon.comHòa thượng 6đuổi theo 72ta trọn d9một vòng 5ngọn núi 0lớn. Trong flúc kiệt 51sức vì 6achạy trốn, 5ta thầm 9nghĩ sẽ 7fđập cho 1fcon lừa 81ngốc kia 9một đòn, 4cho hắn f4ngủ bất dtỉnh nhân 52sự luôn.

Bỗng 2nhiên, một f7mùi thơm dlạ lùng d8lướt qua 6fmũi, ở f2Minh phủ, fchưa bao 9bgiờ ta ngửi 22thấy một e7mùi thơm 9tuyệt vời 89như thế, f4bị mùi 3thơm dẫn a4dắt đi b3theo. Càng fchạy càng 5bgần, một c3biển hoa 5mờ ảo 1xuất hiện 1trước mặt 81ta.

Bây 79giờ là 83thời điểm 0bcon người 7gọi là cMùa Đông, aemà vật 8thể trong 2suốt bao caphủ trên 0anhững đóa 2hoa màu đỏ 60được gọi adlà tuyết. b © DiendanLeQuyDon.comNhưng ta 2không biết dloài hoa anày tên 3là gì. Đi 21xuyên qua 7cvườn hoa 6kỳ hương 5này, thấy 14một tiểu bviện tĩnh 4lặng tọa 1lạc bên 89trong.

Ta 2tò mò, đẩy 4ecửa tiểu b9viện rồi fđi vào. 26 © DiendanLeQuyDon.comVừa bước 2một bước, cbỗng nhiên 9kim ấn Mạch dKhê lưu clại trên 2ecổ tay ta aachợt lóe, 3ctrong lòng 0ta giật 25mình, đến c1gần đại 9bsảnh, chợt 6anghe thấy 95một thanh dâm dịu bfdàng của 8bnữ tử, 2f“Ngoan nha, c2ngoan nha.”

Ta cđẩy nhẹ 1cánh cửa 6lộ ra một fkhe hở, alặng lẽ 36nhìn vào f3bên trong, a4có một 3dthiếu phụ engồi bên bgiường, 28trong lòng fôm một bbđứa trẻ 5bsơ sinh. da © DiendanLeQuyDon.comTa tinh tế 8quan sát, 2nụ cười b8này, khuôn emặt này, fmũi môi 2này, đứa 33bé đúng 43là bản dsao của 9dMạch Khê.

Đúng a5là không 06mất công edsức lại b8có được[1]!

Nhưng 3hiện giờ f5hắn chỉ ablà đứa 52bé, đã 7quên chuyện ekiếp trước, 11lại không ethể nhận 7biết người dkhác, ta dequyến rũ 07hắn bằng 4cách nào 69chứ? Không bbthì ta sẽ f6ở bên cạnh 5hắn, che 94chở cho 27hắn lớn 0lên, không 0thể để enữ tử b1hoặc nam 24tử khác cnhân lúc 07hắn còn cnhỏ nẫng 1tay trên ecủa ta được.

Ta 5đang suy abnghĩ, đột a3nhiên phía 77sau có tiếng f6hét lớn, 5e“Yêu nghiệt, 8bngươi trốn 95chỗ nào?”

Ta 6giật mình, 8nghiêng về 1bbên trái, 7fmở cửa 4phòng “cạch” 9một tiếng, e9ngã vào 7trong nhà. 1c © DiendanLeQuyDon.comDao cạo dxẹt qua, 1dta chỉ nhìn cdthấy một 6nhúm tóc 4cđen trước ftrán đứt alả tả.

Nằm 9cchán nản, eeánh mắt 7cta trống 9rỗng nhìn 61nhúm tóc 4đen dưới 0fđất.

“Á!” 1Tiếng thét 6chói tai dacủa thiếu d9phụ kia 0sao lại cxa xăm như dthế, mà 8lời Diêm eVương thiên cbđinh vạn 15chúc[2] lại f8càng mờ 27ảo như 60mây bay.

Ta cđứng bật adậy, linh 2lực ngưng 9dtụ trong 32lòng bàn etay, mang 6ctheo âm khí 64Vong Xuyên dngàn năm 24đánh về b4phía lão dhòa thượng, 99mắt nhìn aathấy một echưởng 17này sẽ 6đánh hắn d8vỡ óc, 38thì đột bnhiên tiếng fatrẻ sơ 8sinh khóc 3cthét khiến 1lý trí ta 4ctỉnh táo 4atrở lại.

Ta 5di chuyển dchưởng belực, đánh belên xà nhà, eftoàn bộ c3căn nhà 1fgỗ bị 43chấn động. 13 © DiendanLeQuyDon.comTa lộn người 26một vòng 3nhảy ra 6ngoài. Dường 1như con lừa 60ngốc kia 7đã bị achưởng 9lực của 94ta dọa mất fehồn, mãi c6một lúc 9sau mới 99hồi phục 0tinh thần, fhắn nhìn fta, lại 6nhìn bản 76sao bé của aMạch Khê, 5đột nhiên 03nói với dethiếu phụ 8đang hoảng 3sợ kia, 19“Ấn đường 07chu sa, hài 7atử của 0ngươi không cphải là 4dngười thường, b2mới sinh 6đã gặp fyêu nghiệt, 97sau này nhất 8định sẽ 98khắc người anào ở gần.”

Lời 3này nói 5ra, khiến 2thiếu phụ ckia sợ hãi c6tới mức cfmặt cắt 2ekhông còn 56giọt máu, fôm đứa f7bé, không d7biết phải cclàm thế 6cnào.

Ta 5giận dữ, 0“Lừa ngốc 0đừng nói fbậy.” 4Ở Nhân cgiới, con bngười rất 08tin mất elời tiên c8đoán của eahòa thượng b2đạo sĩ, e0hắn nói 38như thế, 07đã hủy ahoại cả ckiếp này 92của Mạch fKhê.

“Hừ! 1Yêu nghiệt, 2vừa rồi 7ngươi nhân 86lúc ta chưa echuẩn bị dđã đánh dlén ta, lần 14này nhất e5định lão 8bnạp phải 82thu phục 6ngươi!”

Dao 5cạo trong 1tay hòa thượng elóe sáng bkim quang, a9hóa thành 5fthiền trượng, 6đánh về cfphía ta, 4dlão hòa e6thượng bđó đạo a7hạnh không 7cao, nhưng b6trên thiền ctrượng f0có phật 0quang làm eeta không 5fdám nhìn 60thẳng. Địa bphủ âm au, sợ nhất cchính là bthánh quang ecủa Phật 5btổ tây 7phương. 6d © DiendanLeQuyDon.comTa không dchịu nổi, 9dliên tục 9lui ra phía 02sau.

Ta 1cứ nghĩ 7rằng, ta 8và lão hòa 6thượng 54đó đánh 3dcũng không 0bao lâu, dta là tảng 78đá, định 73tính là 6tốt nhất, 08đợi khi 85lão hòa 40thượng 9đó đánh 80nhau với d8ta mệt mỏi, 8thì sẽ fdừng lại, atới lúc aeđó, ta trở fvề chờ 9Mạch Khê 14lớn lên clà được. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 8lão hòa 9thượng 3còn bướng f7bỉnh hơn 2ta ba phần, 9coi trảm 2cyêu trừ 8ma là sứ bmệnh cả ffđời. Lại 5acho rằng 4ta là “yêu 8quái” lợi dhại nhất ecmà hắn 2gặp trong ecuộc đời 3này, cho 47nên hắn 7coi việc 3diệt ta 74chính là 03nhiệm vụ 4trừ ma vệ 2đạo cuối bccùng trong 2đời.

Ta 33đấu với f0hắn một 0trận, kéo 23dài suốt achín năm 41ở Nhân bgiới.

Chín 6fnăm!

Cuối 07cùng, cũng ckhông phải clà hắn 0buông tha 3không giết d6ta, mà là 50bị người 3quen của eta – Hắc 8Bạch Vô 0eThường 97huynh đệ 4tới câu 5hồn hắn fđi…

Lúc 38nhìn thấy e1người quen, 5eta đang trốn 12trong núi 1sâu, dáng f8vẻ chật 9vật, nhìn 80thấy bọn c2họ câu 9hồn con 8lừa ngốc 2dđó, ta vui 9mừng ôm 92hai gã lắm elời đó 2khóc ầm e8lên. Nhân 19tiện còn 55dặn bọn 1họ phải 9nói với 4bMạnh bà, acdặn bà bcmúc nhiều 2canh cho lão 0hòa thượng 6fấy một 9echút, để 7fkiếp sau dhắn cả eđời ngây fngốc ngu 2si, cả đời 2đau khổ.

Xử f7lý lão hòa 0thượng 60xong, ta sửa c8soạn lại 01dung nhan cchín năm c1qua không 71được chăm 1dsóc một flượt, bay 1qua ngàn 4rừng núi 3asông mới 8tìm lại 6được tiểu 02viện lần dtrước gặp 54Mạch Khê.

47Nhân giới 9chín năm, 8ta cũng biết 5được loại 12hoa màu đỏ 23kỳ hương 73ấy tên d9là hoa Mai.

Nhưng 7cta lại không cbbiết, thời 25gian chín e6năm có thể 3biến một favườn mai dtươi đẹp 91thành một 5vùng héo baúa như vậy.

Ta 2chậm rãi btới gần 0tiểu viện 6kia, kim ấn 5ctrên cổ 9tay lại 7lóe sáng. af © DiendanLeQuyDon.comCòn chưa dbước vào 68trong viện, 8đã thấy 8một đứa b1bé nhếch 6nhác cầm 2một cái bfchổi còn acao hơn hắn 74rất nhiều 19quét dọn 7khoảng sân 4ahoang vu. 17 © DiendanLeQuyDon.comThanh âm 34“sàn sạt” 5nghe qua thật 74thê lương.

Dường 2như cũng 4ccảm nhận 26được có 8fngười đi e3vào, tiểu 4ehài tử 32quay đầu f2lại.

Ta 7anhìn thấy amột đôi bmắt trogn 2suốt, và 49một dấu 3chu sa đỏ 00tươi ở 59ấn đường. c2 © DiendanLeQuyDon.comLòng ta thêm 5căng thẳng, 7tay hơi run brẩy, kẹo deđường 22mua cho Mạch 5Khê rơi 23xuống đất.

“Ngươi 7là ai?” 6Hắn đi ftới trước 24mặt ta.

Ta 9ngồi xổm axuống nhìn 3chắn, thấy 66bóng dáng emình hiện celên trong 07đôi mắt 8dtrong veo eccủa hắn, 8ta dùng ống 4tay áo lau evết bẩn btrên mặt ddhắn, “Ta 2là Tam Sinh, 27tới để c0quyến rũ 7fngươi.”

Hắn 7nhìn ta chằm cchằm, không 3cnói gì, b6để mặc 4cho ta lau amặt hắn 51sạch sẽ. 5 © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn quần 5cáo trên 07người hắn 0rách tung 6tóe, trên d5cổ tay hắn acòn có vết 6cbầm xanh 7ftím, nhớ 87lại dáng a2vẻ của 1emẫu thân(mẹ) a2hắn chín 1năm trước, bccũng không egiống là 81người nghèo 3dkhổ, sao 9dlại nuôi 55hắn thành 72như vậy, d6“Nương 3d(mẹ) ngươi e7đâu?” 1Ta hỏi.

“Đã 7chết.”

Hắn ctrả lời 62thản nhiên 7như vậy 3fkhiến ta bfngẩn người, 7không phải 8con người 07đều rất 9để ý chuyện 8sống chết 3sao? Hắn… eCó lẽ vì 0còn quá 04nhỏ, nên 5không hiểu 76sống chết 84là gì. Ta dchỉ có 0bthể tự 1giải thích 62như vậy.

“Nương 13ngươi đã 2ftạ thế, 0từ nay ngươi 8phải tự 7mình làm 43chủ cuộc cđời, ngươi fcphải nhớ 8kỹ, từ a4hôm nay trở 8eđi, coi như 00ta quyến erũ ngươi.”

Hắn 66vẫn không e6trả lời dta như trước. e3 © DiendanLeQuyDon.comTa gãi đầu, 8cảm thấy cnói chuyện a9với một 9cđứa trẻ athật khó 4khăn, mà 03đứa trẻ 9này lại 1bcô độc, 4ckhông giỏi făn nói, 0ta quyết 3định dùng dngôn ngữ cđơn giản 6giải thích ccvới hắn.

“Nói e4cách khác, fctừ hôm cnay ta sẽ elà nương 6tử (vợ) fbcủa ngươi, etheo quy củ ecủa con abngười, cta coi như 81là con dâu 2nuôi từ 3bé của 87ngươi. Nhưng 6điều đó 3ckhông quan 05trọng. Quang 7trong là 04từ nay về 9sau có ta eở đây, 7không ai ecó thể 98bắt nạt 90ngươi.” 0Đôi mắt 19hắn hơi fhơi lóe 5sáng, ta fbxoa xoa đầu 1hắn, “Ngươi 0fgọi ta một 9etiếng ‘nương 68tử’ nghe b7chút đi.”

Im 63lặng trong c9chốc lát. ea © DiendanLeQuyDon.com“Tam Sinh.” bHắn gọi 0như thế.

“Là 9nương tử.”

“Tam baSinh.”

“Nương f9tử!”

“Tam 9fSinh.”

“… 01Được rồi.” 2bTa chịu d9thua, “Vậy 6gọi Tam e9Sinh đi.”

“Tam eSinh.”

“Ừ.”

Ta 6vĩnh viễn 3cnhớ rõ, 9ngày nào 7bhắn cũng a1gọi tên 22ta vô số 2lần, mỗi 06lần cũng bchờ ta trả 6lời xong cemới bỏ cbqua. Mãi cesau này, b0ta mới biết 26được, d5hắn làm 80như vậy clà có lý edo, là từng 63có một 61ngày, hắn 4bcũng gọi 2tên mẫu 7thân hắn 7evô số lần, b0nhưng lại bkhông nghe 8thấy tiếng 8trả lời.

Mạch 2Khê vốn dlà Chiến 3Thần Thiên e9giới, tuy 2bây giờ fhắn hạ 70phàm lịch 2dkiếp, là 22một người 4bbình thường, 7nhưng vẫn c1phải có cdcử chỉ 0tao nhã như 49con người, 3bcho nên ta bnghĩ đưa 42hắn tới 0trường e9học bài.

Cách 6nơi chúng 5dta ở không 3dxa có một e6trấn nhỏ, 15trên trấn 60có một 8ngôi trường, danhưng đám 3phu tử(thầy egiáo) trong ctrường 2cbiết được 7trước đây 92từng có fmột lão 51hòa thượng 2etiên đoán 7số mệnh 3Mạch Khê, fbiết hắn 8sẽ khắc b9người nào 6ở gần, 7cho nên không f0chịu nhận 7hắn.

Ta 9eđưa cho 7Mạch Khê 9ecầm một 9athỏi vàng b4dạo qua 5trường fmột vòng, ecuối cùng 4phu tử cũng aenhận hắn.

Ngày cđưa hắn 1tới trường, 4ta giúp hắn 98búi tóc, 9gương mặt d0hắn phản 22chiếu trên 3gương đồng, 6trong ánh 04mắt có b8mấy phần c4lo lắng. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa dịu dàng 7bnói, “Ngươi 71còn sống 6ở nhân 64gian này 4mấy chục 4năm nữa, athì đi học 8bcũng không b9phải thời agian quá bblâu, ta có bthể bảo bvệ ngươi d3bình an cả 7bđời, nhưng fta càng hi f4vọng ngươi bftrở thành 48người có 2trách nhiệm, 42để cả a6đời này acó thể 9nở mày e4nở mặt. 17 © DiendanLeQuyDon.comĐọc sách 14là chuyện a0cần thiết. a © DiendanLeQuyDon.comVào trường dnghe lời 03phu tử, 6bdù bọn ehọ không 26phải thánh 8nhân, nhưng 7trước mặt 1đệ tử, 9tốt xấu 6gì cũng 0sẽ giả 6fbộ kiêu 0bngạo dạng 2chó hình 6người. d © DiendanLeQuyDon.comHãy học c2cho tốt.”

Mạch cbKhê gật 5đầu.

Buổi f0tối, khi 38hắn trở 3về, trên f5mặt có 9vết thương, 5atím bầm dmột bên. 42 © DiendanLeQuyDon.comTa hỏi hắn, 3“Bị bắt cnạt?”

Hắn 84gật đầu.

“Có 8đánh lại ckhông?”

Hắn 86lắc đầu.

Ta dechăm sóc fvết thương 5cho hắn 5xong, lại d0hỏi: “Kẻ cbắt nạt fbngươi ở 2đâu?”

Tiểu c7Vương mập 72mạp là 14con một 50địa chủ a8trong trấn, 1nhà hắn dgiàu có, chậu viện 31cũng rất 4lớn. Ta 5crất vui fvẻ, sai 37ma trơi đốt 3sài phòng cf(phòng chứa 7củi) nhà 4hắn, sau bdđó thổi 16một trận 85gió nam, ecàng làm elửa cháy ato. Toàn dbộ bầu ctrời quanh 0trấn nhỏ 7đều đỏ frực.

Ta 9dcảm thấy 0cảnh này arất hoành 1etráng, dẫn 6Mạch Khê ađi ngắm 7cảnh xung 05quanh, chỉ ebvào ngọn 85lửa đang 6đốt cháy 5nhà Tiểu 7cVương mập b3mạp nói: c1“Cười 87thoải mái ađi.”

Mạc fKhê im lặng, 5hắn nhìn eta, “Tam eSinh, phu ctử nói aphải lấy e8ân báo oán[3].”

“Mạch 91Khê, lúc ehọc phải b3biết phân dbiệt rõ cfràng. Phu 4tử dạy 6như vậy 62là nói dối 7lừa ngươi 8mà thôi. 64 © DiendanLeQuyDon.comNghe qua là 6eđược rồi, 9không cần 77làm theo.”

Mạch 7Khê nghe blời ta nói 2xong, đột ddnhiên cười 2lớn.

Thời 4gian ở Nhân 8agiới trôi 31qua cực bnhanh, chớp 5fmắt một 7fcái, Mạch 9Khê đã 31tới tuổi btrưởng 4thành.

Dưới 6sự dạy a2dỗ tỉ 4mỉ của 66ta, Mạch d0Khê trưởng d6thành trở e1thành một 5quân tử f4ôn nhuận bnhư ngọc akhông ngoài 50dự đoán acủa ta. dd © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ 88của hắn c5lúc này 5ekhông kém 91gì thân dhình ta gặp 6ở Minh phủ, 8người có c1dáng dấp 84như thế 9cực kỳ 6hiếm thấy 2ở Nhân 5giới, lại cthêm Mạch bKhê có trí 96tuệ phi cthương, d0trở thành 4một người 91nổi tiếng 9xa gần đều dbiết.

Nhưng, 1người sợ 1nổi danh 2heo sợ béo, atục ngữ a5này có thể 62lưu truyền 1như vậy, dđương nhiên 9ccó cái lý 1của nó.

Đó 08là một dbbuổi sáng 1sớm trời adtrong nắng 3ấm, ta đang 8nằm trên fnhuyễn tháp 4(giường 3êm) đọc 1sách, đang 2tới đoạn btài tử 22và giai nhân 5bsau khi trải dqua một 5hồi đau 8khổ, bắt c6đầu tiến edhành vận 23động ư 98ư a a. Ta 46đang xem 42tới đoạn d“động 1clòng” thì 8Mạch Khê 5fđi từ bên e0ngoài vào, fchắn nhặt e5áo gió và aáo lót ta atiện tay 0vất dưới 8đất lên dxếp gọn, 4frồi lại 2frót cho ta aemột chén b1nước nói: 3“Nằm mãi 37trong phòng 6cũng không 54tốt, Tam 28Sinh nên cra ngoài 1phơi nắng eđi.”

Ta 2ađón cái 8chén, ánh f7mắt vẫn d2không rời 2khỏi trang asách, trả 97lời cho dcó lệ, 2“Mặt trời 6elà độc e6dược với 8ta, không ctốt cho 4dsức khỏe 5dcủa ta.”

Hắn 66cũng không ctin lời 77ta: “Sáng 59nay tuyết 9vừa rơi, 4trong viện, 8hoa mai đã 49nở, đi exem đi.” 93Ta nhìn hắn, 1thấy trong e4mắt hắn dlóe lên 59tia sáng 9kỳ lạ, dta đành 76bỏ dở 6bđoạn ư 3a kia, vui 2vẻ nói: 0“Được 9erồi, đi echơi với 7ngươi một 8cchút.”

Hắn 60cười nhẹ, 21rất là 8vui sướng.

Ta 57bám tay hắn 35dạo bước 7ctrong Mai 0Lâm (vườn 44mai), đúng elà hắn 0không gạt 71ta, hôm nay 0hoa Mai nở drất đẹp.

“Mạch 24Khê, ngươi cbiết ta 2thích ngắm cnhìn hoa 6emai đỏ 1nở trong 07ngày tuyết, 9nhưng có eabiết vì 5bsao không?”

Hắn 1nghĩ nghĩ, 5“Có lẽ fetính tình 5Tam Sinh cũng 9bgiống Mai 1này đi.” b3Ta dừng abước, nhìn 60hắn lắc 1lắc đầu, 46mỉm cười 8fkhông nói.

Hắn ekhông hiểu, 0cũng mặc f6cho ta nhìn, 5adần dần a1mặt đỏ e5lên, “Tam 7Sinh thích 66nhìn ta à?”

“Thích.” aTa lấy to 9đo khoảng bcách đầu 57hắn với 1đỉnh đầu 03ta, hắn 2đã cao hơn a2ta một cái 60đầu, ta bnghiêng đầu 4nghĩ nghĩ, 95“Mạch 8dKhê, gọi dmột tiếng a9‘nương a6tử’ nghe 8chút đi.”

Tai 90hắn đỏ 0ửng.

Ta 21nói: “Ngươi 4cũng đã dtrưởng 3thành, ta 9nghĩ ta làm 6con dâu nuôi 8từ bé nhiều 04năm như cbvậy, cũng c5nên phù 70chính[4]. b3 © DiendanLeQuyDon.comNgươi xem 7ngày nào 3bđược thì ethành thân 8với ta đi.”

Màu bcđỏ lan 0tỏa từ 8atai lan tràn beđến hai ffmá hắn, 9yết hầu egiật giật, 5một lúc 8lâu sau, a5đôi mắt dhiện ra b3mấy phần 5bảo não, ea“Tam Sinh, angươi, ngươi dluôn…” 26Còn chưa 7nói xong, 06ta nghe thấy 57bên ngoài 1Mai Lâm có dngười nói 23chuyện. 8 © DiendanLeQuyDon.comTừ khi Mạch 9Khê có chút edanh tiếng, 72thường 4cxuyên có 9cngười tới 0btìm hắn, elúc bình 2thường 0ta cũng không 65nói gì, 4nhưng hôm enay bọn fhọ cắt 5ngang việc 65đàm luận bhôn sự cbcủa ta, 67sắc mặt 88ta khó coi, 89rất bực 2dmình.

Tiếng 3nói chuyện ccàng ngày 24càng lớn, 5Mạch Khê cecũng nghe dthấy, “Tam fSinh, hình 8enhư có người bđến, ngươi 1về phòng 7trước đi.”

Ta 33ừ một 57tiếng, xoay 5bngười trở b2về phòng cdmình, về eđọc nốt ccđoạn truyện c6dở dang. e8 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê ddđi ra đại a0sảnh đón dkhách.

Tới 72trưa, cuối e8cùng Mạch 32Khê cũng btiễn khách, 3lại trở 5vào phòng 27ta. Hắn 1cngồi yên 3akhông nói 2lời nào, 7eta cũng không cnói lời 2nào. Tính 4kiên nhẫn c5của ta từ 7xưa tới 4cnay không 9akém, cuối 5fcùng hắn fcũng không 90thể đọ 1với ta được.

“Tam 6Sinh.”

“Hmm.”

“Hôm fnay người b6đến là f9tuần phủ f3đại nhân.”

“Ừm.”

“Ông 06ta… Ông 7ta muốn c2ta tới kinh bthành làm 03quan.”

“Ừ.”

Vẻ b8lạnh nhạt bcủa ta khiến fMạch Khê ecó chút 5cbăn khoăn dkhông biết fetheo ai, hắn 9bthận trọng dquan sát 5vẻ mặt 79ta, giống a9như hạ c6quyết tâm cnói, “Ta 86muốn đi.”

Ta 7lẳng lặng 8lật trang 95sách đọc 8tờ cuối 6ccùng, kết cthúc câu 6chuyện, ctài tử dvà giai nhân 1làm lễ 1thành thân, 4kết thúc f3viên mãn 11bên người 6mình yêu. b © DiendanLeQuyDon.comLúc này 4ta mới quay 5eđầu nhìn cvề phía 7Mạch Khê, e9chỉ thấy 74hắn trầm 18tĩnh nhìn 0ata. Ta thở 2dài nói, 73“Nam nhân 8chí ở bốn 16phương, bengươi muốn elàm quan, fcũng không bfphải muốn 4đi đánh 1cướp… 98À, tuy rằng 3etính chất etrách nhiệm 3của hai 4vị trí 7này không 4ekhác nhau 7là bao. Nhưng b8ở trong 6triều đình, acũng là 7một nơi d5phát huy cehoài bão, dta vẫn hi 6vọng ngươi fcó thể e3trở thành 3emột nam ftử hán 5bđỉnh thiên 5lập địa[5]. 8 © DiendanLeQuyDon.comTới tận 4bây giờ 3ngươi mới 2có cơ hội. 40 © DiendanLeQuyDon.comĐại sự delà quan trọng, 0còn nhìn 8ta làm gì?”

Mạch 3bKhê lắc blắc đầu: eb“Làm quan 2cũng không 2phải khát c0vọng của b0ta…” Má dhắn ửng 0đỏ, “Nàng 41cũng nói 3ta đã trưởng cthành, ta 3cũng luôn b0suy nghĩ 1tới lúc 6dta thành 4thân với 44nàng.”

Ta cfđang cầm bchén trà, 9ngẩn người.

Hắn 4có chút b5bất đắc 64dĩ cười: 4“Nhưng, 1Tam Sinh, 2fnàng luôn fnhanh chân 1bhơn ta một abước.” ebHắn nói, 4“Ta muốn 9cùng nàng 7dxây dựng cgia đình, 5fnhưng ta 11là một 33nam tử, 2không thể ccứ để cnàng nuôi 24cả đời. 30 © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 37dùng chính a0năng lực acủa mình 14cho nàng 3cuộc sống 9hạnh phúc admĩ mãn.”

“Tam 83Sinh, nàng d1có đồng 7dý chờ ta 1hai năm không? 9Chờ tới 8ngày ta đại 5ecông cáo 6thành, sẽ 8atrở về bthành thân cvới nàng.”

Ta 59không nói 7flên lời.

Trong 8khoảnh khắc bđó, ta thật 3sự cam lòng 9làm một f7nữ tử abình thường, edchấp nhận 21cô đơn ebphòng trống 3chờ hắn 8trở về 4sẽ nhẹ 9bnhàng gọi eta một tiếng 8“Tam Sinh.”

Nhưng 3mà hắn 58muốn chờ 37thêm hai 0cnăm, dù 4một tảng 68đá như 97ta kiên nhẫn f8tới mức 89nào cũng 23không thể 9bchịu nổi.

Một aeđêm trằn 0trọc mãi 6không ngủ 46được, 03bỗng nhiên 0ta ngồi 6bật dậy 79gọi: “Mạch 1Khê.” Ta 10biết rõ 13hắn không 7ecó ở đây, f6nhưng vẫn amuốn gọi 8tên hắn, 5cgiống như 5agọi như cvậy, hắn csẽ lại 9cxuất hiện atrước mặt 1cta.

“Mạch ccKhê.”

Ta 71cứ gọi f3tên hắn 2như thế 11ba lần, 6ngoài tiếng 78gió bên 33ngoài phòng, cta không 9bhề nghe 86thấy tiếng 2gì khác. 3 © DiendanLeQuyDon.comTa lại không bngủ được, e4dứt khoát 5xoay người bxuống giường, 9chẳng thu 1dọn cái fgì, mặc dmột thân 5bạch y đi 8ra ngoài, etrực tiếp 13tới kinh 0thành tìm 2hôn phu của dta.

[1] d1Nguyên văn: 84踏破铁鞋无觅处, e得来全不费工夫  Đạp 6dphá thiết 80hài vô mịch 1xứ, đắc 7lai toàn 32bất phí acông phu. 1 © DiendanLeQuyDon.comNghĩa là: 9với việc 29đang nôn 6enóng tìm f4kiếm một ethứ gì 23đó, mất 1bao nhiêu 9fcông sức 0cũng không 53thấy, lại 52vô tình f0có được.

[2] 5Thiên đinh c1vạn chúc: 3dặn đi 2dặn lại.

[3] fbĐức Phật 6dạy rằng: f“Lấy đức 5abáo oán, 05oán ấy ftiêu tan. f8 © DiendanLeQuyDon.comLấy oán 99báo oán, 2oán ấy dđiệp trùng.”

[4] 1Phù chính: 4thời xưa 8là từ thiếp 3lên vợ.

[5] 0Đỉnh thiên alập địa: 8eđứng ở 27đất, đầu 0chạm trời. b © DiendanLeQuyDon.comcó thể 8chiểu là 2“đầu 1đội trời, 6chân đạp dđất.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33962
Được thanks: 40362 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 533: Ngoài 2dTam Sinh, bekhông ai dcxứng với 5bta…

Edit: 3Ishtar

Kinh c2thành, đối 37với ta cũng dkhông xa 9lạ gì.

Ta 2từng bị blão hòa athượng 17đuổi mấy 7òng kinh 51hành trong euốt mấy 3háng liền, b9ên đã đi dua rất nhiều daơi, cũng 59hông có 6dì đáng 0gạc nhiên.

Ta 5eốt ruột 52đi tìm Mạch 54hê, lại 2hông muốn 52ho hắn biết ea nhớ mong 5ắn như 68ậy, nên 42hông dám euang minh f6hính đại 9đi tìm hắn. 6 © DiendanLeQuyDon.comắn mới 6được tiến 1ử vào quan 0rường, 59úc đầu cahắc vô 78ùng vất aả, lại 33hông phải 6dà người e1ổi danh. c8 © DiendanLeQuyDon.comỏi trên 2đường, fũng không 8ai biết. 8d © DiendanLeQuyDon.comài lần 8muốn vào btrong hoàng 9ecung tìm 2kiế,, nhưng e4xung quanh fhoàng cung 70tràn ngập 98long khí ccuồn cuộn, 1ép ta không 2thở nổi, b1đành phải f3từ bỏ.

Suy 52nghĩ một 7ehồi, ta 5quyết định a3ban ngày bdở trên c8chường 5chờ vận 35may, buổi 2btối sẽ 1tới nhà 3các quan b1đại thần 37tìm kiếm dtung tích 5Mạch Khê.

Ta 8cứ tưởng 6rằng tự 0mình cố 3gắng đi 8tìm, tỷ 7lệ may mắn 42gặp được 99Mạch Khê 6sẽ lớn cmột chút, 1không ngờ 09rằng vận f3may của dta lại vô 1cùng tốt.

Ngày cấy, dưới 72ánh nắng cdchan hòa, 6ta đang cầm 6một củ 3hành tây. 69 © DiendanLeQuyDon.comVừa đập 0đập vào 1quyển sách[1], 6vừa nhàn 1tản dạo e4phố. Chợt e6nghe phía 9trước có 31tiếng ồn 9ào, dân dchúng lục 0btục vây 0quanh. Ta 7tò mò nổi 9lên, cất 3sách, hành 82tây vào 6ctrong tay 70áo. Chạy 2ctới xem 0náo nhiệt.

Đúng 6là một d5tiết mục 2ađặc sắc. 0 © DiendanLeQuyDon.comChính xác b9là tiết cmục bạc 06tình, hoa 2rơi cố 50ý, nước achảy vô 7tình.

9cái người 94nước chảy 57vô tình ekia lại bchính là ccvị hôn 3phu Mạch 56Khê của 6eta, còn hoa 96rơi cố 71ý, nếu 3ta không 71nhận nhầm, 0thì chính dlà tiểu anữ nhi được fbyêu thương 2nhất của dađại tướng 15quân đương 7triều, Thi 75Sảnh Sảnh.

csao ta lại 34biết? À, 87đại khái 5là trang 1sức trong 8khuê phòng ecủa nàng 54cũng không 9ftồi, mấy fngày nay 3cta bán được 4nhiều trang 88sức như 3evậy, cũng 0được khá 95nhiều tiền.

Bỗng 8nhiên Thi 7aSảnh Sảnh edngã xuống f6đất, giống 4như đau 5chân, đôi 8mắt hoa 0đào ưu fsầu nhìn dMạch Khê. 3a © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê ethờ ơ liếc amắt nhìn 8nàng một 2dcái, xoay fngười rời 0đi. Thi Sảnh 30Sảnh vội 3abổ nhào 1evề phía 23trước muốn 03nắm lấy fvạt áo 91Mạch Khê, akhông ngờ ecMạch Khê 5tránh được, b7khiến nàng bngã nhào dxuống đất 21bẩn hết 0dmặt mũi.

Đám angười vây fdxem hít một 0dhơi, Thi cSảnh Sảnh 31chật vật 3nằm úp 74mặt dưới 2eđất, lại 19quật cường a8cắn môi, b5hốc mắt cđỏ sậm, fthân hình dmảnh mai, 2khiến ta ccũng thấy 79thương cảm.

4Mạch Khê blại lạnh 9lùng nghiêm emặt, ngay 7fcả một 87cái liếc 0mắt cũng 6không có, e5bước nhanh ađi xa.

Hmm, 8ta xoa xoa 8cằm nghĩ, 8từ năm 5chín tuổi, 4là ta chăm 7sóc Mạch 64Khê, chưa f6bao giờ chắn biểu 2dhiện với 1ta như vậy. e © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ bhắn ở 8ebên ngoài 61lại là d0một quân 53tử lạnh 4dlùng.

Tiểu 4bcô nương 3erất quật dcường, 4Mạch Khê cđi rồi, 1có người ctới đỡ 7nàng, nàng 7fcũng không d3cần, tự cmình đứng 2dậy. Ta fnghĩ, nữ ftử nhìn c7trúng Mạch b5Khê cũng b6là một fnữ tử b5có tâm địa eethiện lương f5phân rõ 5phải trái, d1vì thế bdthi triển afpháp thuật, 9chữa trị 48vết thương 5trên chân canàng. Cũng adkhông quan 2tâm vẻ bhoảng hốt 2ccủa nàng, 86ta xoay người dđi theo Mạch 9Khê.

Mạch 6Khê đi vào 66một tửu 1quán nhỏ. 93 © DiendanLeQuyDon.comTa đứng cacạnh một 4gốc liễu 3dưới lầu, akhông thể etới gần emột tấc. f © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 2tửu quán 5này hôm 1nay biến fethành một f9tửu quán 5không bình 1thường. 82 © DiendanLeQuyDon.comNó tỏa 5era khí thế ccuồn cuộn a9giống hoàng decung. Ta ngẩng fđầu nhìn 36lên trên 5egác, có c2một nam ctử mặc 2lam y đang 9dựa cửa fsổ ngồi a2uống rượu 0một mình.

Hoàng ađế.

Hoàng dđế Nhân 34giới khá 44sáng suốt. e3 © DiendanLeQuyDon.comMà nay bốn 7biển thái afbình, quốc 36thái dân fban. Là một 34thời đại 6không tồi. a © DiendanLeQuyDon.comChỉ tiếc eclà đại 5tướng quân e8nắm quyền, f5khiến cuộc 8sống hàng 46ngày của 6hoàng đế ctrẻ tuổi 2khó có thể 1bình an, 7lúc này bchắc đang a8nghĩ tới 2làm cách anào có thể 9đoạt lại cfquyền lực 3eđã mất ftrên tay 5tướng quân.

Mạch 3Khê vừa etới kinh fthành không 3lâu đã 6có thể 1gặp riêng ehoàng đế, f0có lẽ hắn 59có cách 55giúp hoàng bđế trừ 0bỏ mối 7họa lớn 7trong lòng.

Ta 19đang thầm 5khen Mạch aKhê thông caminh, đột 8nhiên có 7dmột người eamặc áo dđạo sĩ 54đi ra từ fhẻm nhỏ 43bên cạnh 80tửu quán.

Đại aquốc sư. 60 © DiendanLeQuyDon.comThiên hạ 49này đạo 3sĩ là người flợi hại 9nhất. Ta f6nhận ra 4hắn, trước ebkia bị lão 75hòa thượng 04đuổi bắt, 56lão hòa ethượng 3còn năn f0nỉ người 9này đến 12giúp đỡ 6fđể thu 8phục ta.

Hôm 5nay thấy chắn, chắc 2chắn không 96thể thiếu 16một phen 8tranh đấu. d © DiendanLeQuyDon.comTa đang than 86thở mình 3mệnh khổ. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 3đạo sĩ akia vừa 7fnhìn thấy 62ta, lại 1fxoay người b8rời đi. e © DiendanLeQuyDon.comTa đang thắc cmắc, đột cnhiên nghe 6thấy một 84tiếng gọi 8nhỏ từ f6gác trên 2tửu quán: ee“Tam Sinh.”

Đúng flà Mạch 38Khê ngồi 6bên cửa f2sổ đã cnhìn thấy cta.

Không btránh được, 9ta mỉm cười e1với hắn, enói to: “Lúc 3anào ta cũng 63nhớ chàng, d9không chịu dbnổi đêm 7dài tịch cbmịch, nên 07tới tìm 4chàng. Chúng 6ata vẫn nên 8sớm thành 45thân đi.”

Lời 1này vừa 7anói ra, toàn 3bbộ đường bfcái yên 3ctĩnh. Mạch 84Khê đáng ethương đỏ abừng hai 4má.

“Ha 0ha ha.” 1eSau lưng 4chắn truyền dtới tiếng 48cười sang 09sảng của ehoàng đế, 9“Một gia bdnhân to gan 4lớn mật cnha. Mạch 1bKhê, ngươi ađúng là 5người có 8diễm phúc!”

Mạch f1Khê hành flễ với 0hoàng đế 4cmột cái 1rồi vội 07vàng chạy exuống lầu. 1d © DiendanLeQuyDon.comTa cười 3ctủm tỉm 0enhìn hắn. ec © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê 51đi tới, 0như cố b6gắng đè 44nén niềm 05vui sướng, 6nhướng 0mày hỏi: 9c“Sao lại 48tìm tới 8cđây nhanh 2như vậy? 85Ta còn tưởng brằng phải fdchờ thêm 11nửa năm 35nữa cơ aađấy. Một amình nàng 7tới đây 82có vất avả lắm cakhông? Có 4gặp phiền 1bphức gì 6ckhông? Có bđói không? aMuốn nghỉ cangơi không?”

Ta 8chỉ nhìn d3hắn cười.

Mạnh 77Khê quan 31sát ta cẩn 89thận, lại bnói: “Là 00ta đã lo 24lắng quá a9nhiều, làm 7sao Tam Sinh cdđể mình 6chịu thiệt 4được. 34 © DiendanLeQuyDon.comSao nàng 7lại tìm 6được ta.”

“Vừa 3arồi nhìn 58thấy ở 3ngoài đường.”

Mạch 25Khê đang ecười, hơi chơi cứng 2đờ, vội 3vàng giải 46thích với 35ta: “Tam 1eSinh, đó 7là…”

“Ừ, 9cô nương adấy thích f5chàng.”

Hắn dcẩn thận 9quan sát 20sắc mặt a4ta. Ta nói: a“Khuôn bmặt không 7tệ, vóc e6dáng hơi 7thấp một 51chút, không b4giống như 43ta đây xứng 8với chàng.”

“Điều 9đó là tất d2nhiên” cdMạch Khê 3nghe ta nói 9bxong, mỉm dcười, “Ngoài 0Tam Sinh ra, 7ckhông ai bxứng với 2ta…”

Ta 07vui vẻ vỗ 41vỗ vai hắn, a“Hiểu eeđược là 34tốt rồi.”

“Ta 35lên chào 0etạm biệt 52với bằng 31hữu, rồi 7csẽ đưa ednàng về 2nghỉ ngơi.”

“Được.”

Hóa 7ra Mạch 7Khên không 1ở trong 90hoàng cung, cbcũng không 4sống nhờ 49nhà vị ađại thần 45nào, mà 1etự mua một eacăn nhà bnhỏ đơn fagiản tĩnh bmịch. Bài 1trí trong 27nhà, cũng 5không khác e5gì Mai uyển 2nơi ta và 3hắn sống bcùng nhau.

Ăn 48tối xong, 7ta kéo Mạch 9eKhê đi tản 90bộ trong 7tiểu viện.

“Kinh fbthành khác 1trấn nhỏ 2chúng ta 22quen ở rất 9alớn, một dmình chàng 0dở đây 1dcó gì không 2thoải mái fkhông?”

“Cũng 7không có 9gì không 9thoải mái, d4chẳng qua 4bsáng sớm bkhông thấy c3nàng dọn 4bát đũa fcho ta, về 8muộn cũng 01không có 91ai châm đèn crót trà bfcho ta. Lại 6lo nàng ở danhà một famình, không 7biết có 82chịu chăm 6sóc bản 06thân hay 4không, cảm dthấy hơi 6buồn.”

Lòng ceta vui sướng 7cười thầm. e1 © DiendanLeQuyDon.comNắm tay a9hắn, nhìn fánh trăng f4trên đỉnh 5đầu, chậm 85rãi bước 1từng bước, blắc lư: 5“Mạch 95Khê.”

“Ừ.”

“Mạch 2bKhê.”

“Hử?”

“Mạch dKhê.”

“Chuyện fgì?”

“Chỉ cmuốn gọi ftên mà thôi.” 30Ta nói, “Mỗi 8lần gọi 66tên chàng, 3fđều có 16thể nghe 5thấy tiếng 3chàng trả 23lời. Đột 4nhiên ta 1cảm thấy, 6đây là bchuyện hạnh 69phúc nhất.

Mạch c1Khê mỉm 3cười. Ta cflại nói ctiếp, “Công 8việc ở 1kinh thành ccó vất 4vả lắm 5không?”

Mạch dKhê im lặng bmột lát, 58nói: “Có 5thể dùng 0năng lực 9chính mình 64giúp người dbkhác, có cbthể dựa bcvào hai tay bchính mình 7làm việc 4cmình mong 71muốn, có 8người vì 0việc làm bcủa ta mà ddvui vẻ, dftuy rằng dnội bộ 3triều đình 4lục đục 8cũng không 8ephiền lòng 6clắm, nhưng e6quyền lực cta đạt 1được nếu 91có thể ffgiúp đỡ 97dân chúng… eTam Sinh, cnàng có 2dhiểu được 2acảm giác 21thỏa mãn 3đến thế 0nào không?”

Lòng ata khẽ run, e1ngẩng đầu 36nhìn hắn, 62trong ánh dmắt hắn 25lóe lên 9tia sáng 4ađã lâu 1rồi ta không 9bnhìn thấy.

Trong fnháy mắt, e5ta cảm giác a0như mình a4gặp lại 8Cửu Thiên 2dChiến Thần ceở Minh phủ 70năm nào.

Mạch 61Khê như 06vậy, mới 8alà Mạch 3Khê chân 2chính. Đột 9nhiên ta 3bnhớ tới 3lời tiểu cquỷ Giáp fnói với 8ta năm đó: e“Mạch 8Khê Thần bQuân là 46Chiến Thần d4Thiên giới, flên trời fxuống đất 0ckhông có 84gì không d3làm được, 0nhưng trong catâm hắn 5fchỉ có 6thiên hạ. d6 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng eengực có 4emuôn dân bbá tánh, elàm sao chứa 8anổi tư b9tình nữ d9nhi.”

Lúc 0bđó ta không 78để tâm 6ctới những 84lời này, f8nhưng hôm bfnay nhìn 4vào mắt 0Mạch Khê, bta mới hiểu ađược, 0bTiểu quỷ cGiáp, một dngười quan 1sát tỉ c2mỉ đã 8atiên đoán 67đúng.

Trong 8etim Mạch 5Khê chỉ 2có muôn 3dân, mặc 0kệ hắn f2biến thành 3gì đi nữa…

Hôm ccsau, Mạch 3bKhê vào 77cung. Ta vẫn 06ở trong d5phòng đọc 4sách như a0thường 9alệ.

Còn 46chưa đọc 5được hai etrang, nghe 9thấy bên 1ngoài sân 5có những 99tiếng bước 7chân bước eđều. Quan 4binh ư? Từ 6lúc ta có clinh thức 0dcho đến 8nay, chưa b1bao giờ 00tuân theo dquy củ. 59 © DiendanLeQuyDon.comTa từng 6bị quỷ 6tóm, bị d0Diêm Vương 5gia mắng, 4bị hòa 7thượng 9truy đuổi, 58bị đạo asĩ đánh. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cho 3tới bây 6egiờ vẫn 1không bị 8quan binh 2bao vây như bcthế này.

Đây 23là lần 1đầu tiên 74trong đời ebgặp phải, beta có chút 4dkích động.

Ta 5vẫn chờ 0bọn họ 4đồng loạt e8xông vào, 8bvây quanh 4ta, để 6ta xem rốt 23cuộc đám acquan binh 6dnày có trận c0pháp thế anào. Không cngờ đợi 1nửa ngày elại có e0tiếng đập 41cửa rất cquy củ, 0ta hơi thất 78vọng. Chỉ 6có thể 3ra mở cửa.

dlẽ đám bquan binh 7đã trốn bvào một 29góc nào efđó. Trước 0cửa chỉ decó một 6tiểu cô c8nương thanh btú. Ta nhìn 0nàng nửa angày mới 3bnhận ra, 9fđây không 8phải chính f1là Thi Sảnh 10Sảnh bị 98Mạch Khê 7bỏ mặc btrên đường 29ngày hôm 5qua đây 7csao?

Nàng 34thấy ta 6mở cửa, f4vẻ mặt 0giống như 44bị sét beđánh ngang 2dtai, thì 9thào tự 5enói: “Thật f9sự có nữ dbnhân sao, f9sao hắn ddcó thể 9fdẫn một 7nữ nhân 82về nhà.”

Thích 8là một fchuyện, enhưng dây 0dưa tới a5cửa lại c9là chuyện 83khác, lòng 5ta không 2bao dung được d1đến thế, bcảm tình 7bớt đi 6rất nhiều, b3liền khoanh c6hai tay ở c5trước ngực, fethản nhiên 58dựa ở b1cạnh cửa 7nói: “Không asai, ta là 0nữ nhân acủa hắn, 5btử nhỏ 14đã ngủ dbên cạnh 73hắn. Ngươi 8có muốn b8nói gì nữa 6không?”

Định 63lực của 58tiểu cô 9cnương vẫn 97còn kém aelắm, bị 3cta nói như 7vậy, sắc cmặt trắng cbệch, lảo ađảo ra esau hai bước, 5suýt ngã ddưới đất. b1 © DiendanLeQuyDon.comTa nhíu mày 2nhìn nàng, 34trong lòng 1cảm thấy 05không đành 17lòng nhưng 0flại thấy 1có chút 0thoải mái.

Lúc 8này có một bphụ nhân 90trung niên 1đột nhiên 6từ bên e3cạnh xông fra, chỉ 59vào mặt 9ta quát mắng: f“Đừng 73hòng bắt cnạt tiểu 5ethư nhà 22ta! Đừng dđể ngôn 76ngữ ô uế ccủa ngươi elàm bẩn clỗ tai tiểu 0thư nhà f1ta!”

Ta f9vô tội 8hỏi lại. 93 © DiendanLeQuyDon.com“Nàng hỏi, abta đáp, 8trả lời 2bthật, sao 95lại dơ a0bẩn?”

Sắc 2mặt Thi afSảnh Sảnh 45càng trắng 0nhợt. Phụ anhân kia 2mắng: “Yêu 5phụ lớn 2mật! Dám b8vô lễ với 5tiểu thư! 1Người đâu, ebắt ả!”

Ta 1bất đắc 9fdĩ day day 7btrán, rõ 43ràng phụ 4nhân này bcố tình e3gây sự 5mới đúng. 9a © DiendanLeQuyDon.comTa còn muốn e2nói lý với 5enàng một cchút, thì 1chớp mắt eemột cái 5đã thấy 9một đám 6quan binh 28bên canhm

Hai 8mắt ta sáng d3lên, hưng ephấn “A!” d4một tiếng. b © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân bkia cũng 19hét lớn: 7“Ả muốn 3dùng ám bekhí! Bảo 2avệ tiểu b6thư!”

Khoảng 09khắc tiếng 66kiếm rút dbkhỏi vỏ 4khiến tóc bgáy ta dựng 1đứng.

Ta ehá miệng 03thở dốc, 98chưa kịp 88nói bốn 6chữ “dĩ dchòa vi quý”, 9emột cây 66đại đao ebđã bổ 9ctới trên 65đầu ta. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrải qua dtôi luyện 86ở nhân 1gian, tính 42tình ta đã 94kiềm chế 3rất nhiều, acnhưng cũng 8không thể 8dễ dàng 1để người 3khác bắt c4nạt. Mắt 1ta nhìn trừng a4trừng vào 0gã lính c2đầu tiên e0xông tới.

Không 1tu luyện fpháp thuật, 51phàm nhân anày bị bta dùng âm d5sát trừng, 99nháy mắt dbchân mềm 24nhũn, “bịch” bmột tiếng dquỳ xuống 94lạy ta một 9lạy.

Đám 7người phía 3sau lại 29không thông 09minh, như 26ong vỡ tổ e6đánh về 94phía ta.

Ta 30niệm một 1cái quyết, b9cánh tay 2fnhẹ nhàng 8vung lên, 9toàn bộ 44đám lính 2bao vây ta 1bị đánh e0bay. Ta giận 39dữ nói: 7“Làm người 8phải làm 58chú ý quan esát, xem 79xét thời bthế.”

Thi 3Sảnh Sảnh 5và phụ 3nhân kia 1bị âm khí 9quét qua, dngã xuống c1đất, giật c5mình sợ a4hãi nhìn fta. Ta tiến b4lên, vươn 3tay kéo phụ bnhân kia acđứng dậy, 1nàng quát 3bto một tiếng, cyêu quái, a5rồi ù té 43chạy. Ta bđành phải 7quay lại 8đỡ Thi bbSảnh Sảnh.

Nàng alại ngoan engoãn để eta kéo lên, 6ta phủi 7bụi trên 9mặt nàng anói: “Thích 7một người, 36cũng phải 4giữ được 7tôn nghiêm 9cchính mình. 7 © DiendanLeQuyDon.comTừ nay về 51sau đừng 0tìm tới bcửa tra 8hỏi nữa. 13 © DiendanLeQuyDon.comMất mặt 6không nói 75làm gì, 1acố sức 3dcũng không 2lấy lòng cđược. 5b © DiendanLeQuyDon.comÀ, còn nữa, b2ba kiếp dcủa Mạch 64Khê đều b3thuộc về 80ta. Nếu 25ngươi thật flòng muốn c4quyến rũ bhắn, chờ 0hết ba kiếp erồi hãy 38tới.”

Ta cnói những 46lời này a1đều là e5sự thật, 1cnhưng không 7ngờ lọt 5vào trong 58tai nàng elại có bcảm giác ckhác. Hốc 1cmắt nàng f8đỏ lên, 5rơm rớm 8dchực khóc, 5equay đầu 1bỏ chạy.

Ta 51dọn dẹp 9cửa nhà 14xong xuôi, 47lại bình btĩnh trở 72về phòng 50đọc sách. 4 © DiendanLeQuyDon.comTa nhớ là fvừa rồi 1đọc tới 2cđoạn tài 6etử gặp emặt giai 2nhân, giai 0nhân vừa 4acưỡng hôn 40tài tử. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrò này a9đúng là 8không tầm 1thường.

[1] 3Sách mà 51Tam Sinh xem d0được gọi 6là thoại 4bản: là 1một hình 05thức tiểu 62thuyết Bạch bthoại phát fbtriển từ 8thời Tống, c7chủ yếu ekể chuyện 62lịch sử c2và đời csống xã dhội đương 4thơi, thường bdùng làm efcốt truyện 0cho các nghệ 1nhân sau 7này.





Chương 924: Mạch eKhê, cả 05đời trường 0an…

Edit: adIshtar

Sẩm 9tối, Mạch daKhê vội 6vã trở ecvề.

Ta adựa trên 1nhuyễn tháp, cliếc mắt fnhìn hắn cmột cái berồi lại 1dtiếp tục 8đọc sách 5của ta. 56 © DiendanLeQuyDon.comHắn đứng e5ở cửa cmột lúc, 9dcẩn thận a6lại gần 4ta. Hắn bengồi xuống f0bên cạnh 2giường, d4ngập ngừng amột lúc dflâu mới 3nói: “Ta fnghe nói, dhôm nay có d7quan binh 17tới.”

“Ừ.”

“Tam c4Sinh…”

Ta b9ném sách asang một ebên, ngồi cthẳng người edậy, nhìn 7hắn: “Chàng 4muốn hỏi 0gì?”

Hắn camấp máy 9môi nhưng 3fvẫn không denói được 6gì.

Ta denói: “Quan 9ebinh bị fta đuổi, a0Thi Sảnh 73Sảnh cũng a0bị ta đuổi 9đi.”

Hắn e3nhìn ta một 9alát, có 4chút bất 35đắc dĩ, 74bật cười.

Ta bnhíu mày, c“Sao nào? f0Hóa ra chàng amuốn kết 59hôn với 6thiên kim ctiểu thư 1nhà đại 62tướng quân, 0à, hóa ra bfta đến 3fkhông đúng 57lúc, làm a6hỏng mối cnhân duyên 5acủa chàng. f © DiendanLeQuyDon.comNếu như cfchàng không 6đành lòng, 0để ta tìm 99cô nương 1ấy về, 39ta thấy 1tình cảm 0nàng ấy b3dành cho 7chàng rất easâu đậm.” fNói xong, c4đứng dậy 0đi ra bên engoài.

Hắn a4kéo ta lại, admặt hơi 8chơi đỏ alên: “Tam f6Sinh, nàng 5cbiết rõ 3bý ta không 4phải như 4vậy. Nàng… cLần này 9bnàng có 1cthể vì c7ta mà ăn f9giấm chua, fthật ra dtrong lòng eta rất vui. bc © DiendanLeQuyDon.comNhưng…”

“Nhưng…?”

“Đám 5quan binh 3nói nàng 71là yêu quái, 5ngày mai bmuốn mời 5aĐại quốc asư tới 33đây trừ 43yêu.”

“Đại 60quốc sư 1ư?” Ta 76nghĩ tới 1lão đạo 51có khuôn d3mặt nghiêm 5nghị mà 8hôm trước dgặp trong afngõ nhỏ 5bkia.

Mạch 9Khê nhíu b0mày, gật f5gật đầu: f“Tam Sinh, 3nàng có 5muốn tránh fđi chỗ ckhác không?”

“Tránh?” 0cTa ngạc anhiên hỏi elại, “Vì 67sao phải 6etránh? Ta 7không phải 0yêu quái.” 2Nhưng nhìn b7vẻ mặt c9lo lắng 85của Mạch 2Khê, ta chợt chiểu, “Mạch a6Khê, chàng a6vẫn luôn 17cho rằng b9ta là yêu 68quái sao? 2Chàng bảo 73ta tránh, 37là sợ Đại f5quốc sư 9phát hiện 74ra thân phận aa‘yêu quái’ 23của ta?”

Mạch 0Khê nhíu 88mày.

Ta 2gật gật 26đầu lẩm 9bẩm: “Cũng 8đúng, ta 3fở bên chàng 3cnhiều năm bnhư vậy, adung mạo 1không hề c4thay đổi. d0 © DiendanLeQuyDon.comLúc muốn 6nhóm lửa bcó thể f9nhóm lửa, e3muốn có c0gió sẽ d3có thể 2tạo gió, 0chàng cho crằng ta fblà yêu quái 2cũng là b8điều đương cnhiên. Hiện bgiờ chàng f9sợ ta sao?”

Nghe edta nói xong, 2esắc mặt b9Mạch Khê fthay đổi, 0rõ ràng 9là tức 36giận: “Vì 13sao ta phải c8sợ nàng? 2Nàng là 64yêu quái 30thì sao chứ, 5ta chỉ biết aTam Sinh của cta chưa bao 3giờ làm 1hại ta, bta cũng không acphải là 07người vô atâm, trên athế gian 4này ai đối bxử với eta như thế 11nào ta đều 9biết. Mà daTam Sinh nàng 7cũng không e5phải là f7yêu quái blàm nhiều aviệc ác, 4dù nàng 4ccó yêu quái, 6thì cả 52cuộc đời 6cnày của e1ta chỉ yêu b4thương một 3mình yêu 86quái như aenàng!”

Hai dchữ “yêu 8thương” 71khiến ta 90rất vui, 0khóe miệng 8không kiềm 2bđược khẽ 5dcong lên.

Tính dtình Mạch 7Khê rất datốt, đối avới ta lại 2càng dịu a4dàng, chẳng 28bao giờ 3athấy hắn 7giận dữ d5như vậy, 6eta cũng cảm 24thấy rất 32ngạc nhiên, ad“Vậy chàng ddsợ cái afgì?”

Sắc aemặt hắn 2cứng đờ, 3ebị ta nói cdthẳng tâm 17tình khiến chắn hơi 60lúng túng, actrầm mặc 8một lát, 8mới khẽ 9thở dài, f5“Tam Sinh, 6eta sợ nàng dbị bắt 62nạt.”

Ta dfnghe xong ccảm thấy 31buồn cười, 5hỏi lại: 75“Chàng 52vẫn còn cnhớ hậu bviện nhà 51Tiểu Vương 75mập mạp 1chứ?”

Hắn clườm ta bfmột cái, 45“Một cây 5acỏ cũng 5dkhông còn.”

Ta dhài lòng agật gật 8đầu: “Bị 3bắt nạt acũng không bsao, chỉ 9cần đánh 9lại là cađược. ab © DiendanLeQuyDon.comLà nương 7tử của achàng, cái 0gì ta cũng fccó thể 3chịu được, 15nhưng không afchịu được bbị ức 3hiếp. Chàng bkhông cần a2phải lo alắng chuyện 77này thay 7fta nữa.

Mạch 7Khê bị 8ta trêu chọc, 2mỉm cười. 68 © DiendanLeQuyDon.comKhông nói 1agì nữa.

Đến 72lúc rửa 9fmặt, ta dthấy trên 20ống tay 2áo hắn 03có một 4evết rách 9không lớn flắm, thắc 8cmắc, “Làm b5sao vậy?”

Mạch bKhê dấu 16ống tay 8aáo ra sai: fa“Không 4có gì, hôm 65nay xích b7mích với 8một vài c4tên lính, 24xảy ra xô 37xát nhỏ e7ấy mà.”

Ta avươn tay: 9“Cởi áo cra, ta khâu 22giúp chàng.”

Đốt bnến, ta 7bngồi khâu d9lại vết f1rách kia, 2Mạch Khê 36ngồi bên acạnh, nghiêng 0đầu nhìn c3ta khâu áo d0giúp hắn, dctrên môi f8thường atrực nụ 73cười, dường danhư đây 8blà một eviệc dễ c9dàng khiến cngười ta 84thỏa mãn.

“Xong 36rồi.” 8Ta đưa áo 8cho hắn, 1thấy trên 3mặt hắn ectràn đầy 2thỏa mãn, 8đột nhiên ebta hỏi: 14“Đương 64kim hoàng cađế là acmột minh 4fquân phải a4không?”

Mạch 8bKhê nhận 28áo, nói: 91“Là thánh bquân.”

Ta 38gật đầu, ab“Vậy còn 2fĐại tướng 7fquân đang f0nắm binh dquyền, là 29một tướng 9quân tốt d5chứ?”

Mạch fKhê nhíu d1mày, “Nếu 52luận về 5fcầm binh e8đánh giặc, 6đúng là 9emột nhân 34tài, nhưng 4fbình trị 8thiên hạ, 3trị vì 7quốc gia 81thì lại 3không cần a1tâm huyết fsa trường 59của ông eata.”

Ta 47lại gật cđầu: “Diệt 15ông ta, cuộc dsống dân a5chúng sẽ 8asống tốt 8ehơn?”

“Bỏ 6ađi sự kiềm d4hãm của fdĐại tướng afquân, Hoàng f3thượng 8có thể 6thuận lợi fđưa ra cải dcách, cuộc 6dsống của 1dân chúng 3sẽ tốt 76hơn nhiều.” 77Mạch Khê akhó hiểu cnhìn ta: 46“Sao tự 6nhiên Tam 19Sinh lại bcó hứng 74thú với 6chuyện này?”

“Nếu cdchàng có 21thể giúp 9dân chúng cftrừ bỏ bĐại tướng c4quân, chàng a5sẽ vui chứ?”

Ánh 6mắt Mạch f8Khê sáng 1drực, rồi 7lập tức 3ecúi mắt c2che đi tia 9sáng ấy, 88“Tất nhiên.”

Ta 4gật đầu: d2“Đêm đã b8khuya, ngày 2mai chàng ccó phải 80làm việc, e2mau đi ngủ 3bđi.”

Khi 3Mạch Khê 29thổi tắt 18ánh nến 4ftrong phòng, 6ta vẫn ngồi 0ở mép giường 5như cũ, 7fmở to mắt 9cnhìn ánh 8trăng ngoài 75cửa sổ.

Làm dsao Mạch 49Khê có thể 8vô cớ xích 0mích với a2người khác. e © DiendanLeQuyDon.comTa gộp tất 8ccả mọi b0chuyện xảy dra trong ngày 2hôm nay nghĩ eelại, trong c7lòng cũng 86hiểu được, 9dchắc chắn 6dlà hắn 4nghe thấy fcó người anói ta là 82yêu quái, 8lại nghe 9fthấy ngày cmai Đại 6quốc sư a3tới đây d4bắt yêu, 3nhất thời 7không kiềm 1chế được dmà xô xát 5với người 4ta.

Mạch 0cKhê là người 0trầm tĩnh, 3mà hắn 9làm quan 4không lâu, 32dù được c4hoàng đế 9tin dùng, cnhưng ngay 2cả một 4nơi ở, c1hoàng đế edcũng không 66ban cho hắn, acó thể ethấy được 2eđịa vị 1fhiện nay dcủa hắn 12trong triều b7vẫn rất 34yếu kém.

f2sáng nay dta ra tay dvới phủ 9Tướng quân, 6lại càng 57khiến Mạch 14Khê phải a8đứng mũi 05chịu sào.

Đúng dlà ta không 44giống với 3bngười thường. d © DiendanLeQuyDon.comNgày mai 16Đại quốc 75sư tới, d6nếu hắn 67nói mấy ecâu đại 98loại như 52“Âm khí 0quá nặng.”, a“Không 1dphải là 7fcon người.”, 4bthì Mạch 65Khê cũng csẽ không cbcó tương 6flai trong 8chốn quan etrường…

4cthế nào 38đi nữa, 7cũng không 8thể làm aliên lụy 46tới hắn.

Ta acnhớ tới 1bánh mắt 4csáng như 8ngọc của 6aMạch Khê 4khi nhắc 3atới lý 09tưởng sống 0của hắn. a © DiendanLeQuyDon.comNiệm thuật 4ẩn thân, dcđi vào phòng 4Mạch Khê. a © DiendanLeQuyDon.comTa nhìn gương 5mặt đang dsay ngủ 08của hắn, 4fnói: “Nói 5cho cùng, fba kiếp 0enày cũng dlà chàng e7hứa cho 3ta. Dùng 76nửa đời facòn lại dthay chàng bchắn kiếp 91cũng không 5sao. Huống a5hồ kiếp 12này ta còn 41là nương c0tử của 9chàng, chuyện 46tướng công 5muốn làm, 7ta sẽ dùng 0btoàn lực 3giúp sức.”

Ta 90ngồi bên 2mép giường chắn, cúi fxuống, nhẹ f4nhàng đặt flên môi chắn một 7nụ hôn: 49“Mạch 78Khê, cả bđời trường 22an.”

Sáng 6sớm ngày fhôm sau, 2có thánh dchỉ triệu 41Mạch Khê 21vào cung c1gấp, trước 15khi rời afđi, hắn 7dặn dò 75ta một hồi, 5fnếu có 9Đại quốc 23sư tới bđây, nhất 8định phải bkéo dài b6thời gian 81chờ hắn 21trở về. 39 © DiendanLeQuyDon.comTa thuận efmiệng hứa.

Hắn 1vừa đi 85không lâu, 82một đạo 7sĩ ăn mặc dcó chút ftiên phong beđạo cốt[1] 2đến. Quốc 98sư này, 8anhìn bề cngoài rất ctrẻ.

“Ngươi 98thật to 3gan, giết 9Không Trần 6đại sư 9xong vẫn 9dám vào 05kinh.”

Đây 8dlà câu đầu 8btiên mà aĐại quốc bsư nói với fta, ta ngẩn 3ngơ một 0lúc lâu 90mới nhớ 84ra, Không 5Trần đại 6sư mà hắn cnhắc tới achính là blão hòa acthượng fđuổi bắt fdta suốt e2chín năm, 5e“Không 32đúng, là 9hắn chết fgià, chẳng 7liên quan 14gì tới 3ta. Ta không 0phải yêu 30quái, càng 2không giết 3người.”

Quốc 4sư cười alạnh, “Âm 5khí bức 4bngười, 7nếu không 2phải yêu, bthì ngươi 61có thể 47nói ngươi e9là vật fbgì?”

Nếu e8ta nói chân 51thân của 90ta là đá 2Tam Sinh bên dbờ Vong 0Xuyên, sợ 9rằng hắn cccàng nói 5ta là quỷ fquái. Ta 1dcân nhắc b3một lát, 7dnói: “Ngươi 42định làm 77thế nào 50để khẳng 2định ta 0là yêu quái.”

“Đúng 7hay sai, thử 0cTam muội dchân hỏa 20của ta là dbiết.”

Ta 6fnghĩ nghĩ, fgật đầu eđồng ý: f1“Được, c2nhưng ngươi c6phải sắp 4axếp một cnơi có nhiều 7người, 88dựng một 5egiàn hỏa bdthiêu để 2thiêu ta. 7d © DiendanLeQuyDon.comCho toàn bethể dân 4chúng chứng ckiến, sau 2bkhi đốt 6bxong, chứng fminh được 5ta không 5phải yêu 0cquái, ngươi 96phải dùng 2fthân phận 1Đại quốc 80sư của 7ngươi tuyên e0cáo với ethiên hạ, d8là ngươi 2giết nhầm 5angười.”

Hắn 9ngây người 8achấn động, 1sửng sốt amột lúc 2lâu sau mới dnói: “Đừng bhòng giở aquỷ kế!”

“Haiz. d5 © DiendanLeQuyDon.comNgươi là 31một người 5dtu đạo, dsao tâm tư elại không a3thuần khiết 5vậy. Thôi, dta cũng đang cvội, bây 49giờ, ngươi b8nhanh chóng dbthiêu ta 73đi.”

Ta 51bước nhanh 6ra ngoài ecửa, còn 1hắn lại 14giật mình 9đứng trong e4phòng, ta 39khó hiểu 8nhíu mày, 53quay lại 6kéo cánh 61tay hắn, c9“Sao lại 6giống đàn cbà như vậy, dlần trước 1lúc ngươi 5fvà lão hòa 5thượng 5kia đuổi dbgiết ta, ecũng đâu 5bcó do dự b3như vậy.”

Đi b2tới chợ bbán thức 81ăn, đã 1có quân dlính dựng 82một giàn 1fhỏa thiêu, data nhìn thấy 3amấy tên 2lính này b2rất quen 0mặt, nhớ 7ra chính 8là đám clính trong 7cphủ Tướng 2quân. Bọn 00chúng thấy f3ta bình an akéo Quốc 8sư tới bđây, đều 73choáng váng. 98 © DiendanLeQuyDon.comTa xoay người 9nhảy lên 69giàn hỏa b5thiêu, thân e7hình phóng bkhoáng thoải 7mái nhìn 3fdân chúng bvây quanh.

Ta 4tự dùng 4edây thừng 50trói mình bqua loa, lao cxuống vẫy 77vẫy Quốc esư: “Haiz, 4xong rồi, cxong rồi.”

Đến falúc này cĐại quốc 2sư vẫn 6chưa ra tay, 1dhắn nhíu 0emày nhìn 34ta. Ta cũng 49nhìn lại 52hắn.

Đột 9fnhiên, từ 83bên cạnh bcó một 6phụ nhân 42lao ra, chính clà nữ nhân fđi cùng dThi Sảnh 69Sảnh tới ccửa khiêu abkhích ta 2ngày đó.

Nàng 9vừa nhìn 2dthấy ta d1đã rống 61to: “Chính 59là ả! Ả 51là yêu quái! 1Ả mê hoặc 5thần chí 7aquan Thượng 95thư, ra tay 2hạ độc 2thủ tiểu c3thư nhà 0ta, khiến 6tiểu thư 7enhà ta đến 58bây giờ 2vẫn bất 5tỉnh. Quốc 93sư, Đại edquốc sư, 9ngài nhất bađịnh phải atrừ bỏ 5yêu nghiệt bnày giúp 79chúng ta, ddiệt trừ 2hậu hoạn!” eNàng giữ achặt tay cdáo Quốc fsư khóc 44lớn, màn 2khóc lóc 2bnày khiến 1người nghe barơi lệ, d8nghe thấy 70rất thương 9tâm. Nếu 2engười mà 50nàng chỉ 37thẳng vào a2mặt mắng efmỏ không dephải là ecta, e là 56ta cũng sẽ 5fđứng về aphía nàng.

Ánh e6mắt Quốc 51sư lạnh cflẽo, khẽ ephất tay 64áo đẩy 1nàng ra, 0elạnh lùng 2chỏi ta: b“Ngươi ccòn gì để d4nói nữa 8không.”

Ta 21thở dài: 8“Ta không 50phải yêu 16quái.”

Một fcquả trứng 43gà ném vào dquần ta, 8một đứa 76bé ăn mặc 5cao quý từ 7trong đám dngười chui f2ra, nhấc 3btay ném một fquả nữa 52vào người 4ta: “Ngươi 4bắt nạt 45tỷ tỷ! f1Ngươi là 0cngười xấu! eNgươi cướp 5người trong 3lòng của 3tỷ tỷ! 5Rõ ràng a0Mạch Khê 9ca ca thích 7tỷ tỷ, eđều là 84tại ngươi!”

Nhìn 8fhai quả abtrứng dính 36trên quần 44áo, ta cau 0mày, mà 1điều khiến 1ta tức giận chơn  nữa, 8chính là 1ehai câu cuối fcùng của 6fnó. Ta cười blạnh một 8tiếng, cử fđộng đầu 9ngón tay, dthằng nhóc 1đó bị 4ta nâng lên egiữa không 9atrung: “Tiểu 4dtử, tỷ etỷ ngươi d2thích hắn, dnhưng mà ehắn lại 7thích ta.”

Thằng cnhóc giãy 3dụa giữa 7ckhông trung. f0 © DiendanLeQuyDon.comPhụ nhân ctrung niên 5đang khóc 2lớn, càng egào thất 9athanh: “Yêu 9dnữ, đừng 4hãm hại atiểu thiếu 44gia nhà ta.” 0Dân chúng 7xung quanh 9cnhao nhao 4bình phẩm.

“Không 6được làm 9dhại người b5khác.” 5Quốc sư bquát lớn, 4ta chỉ cảm 9dthấy dây 7thừng trói 6trên người 9xiết chặt, 7ngón tay fayếu ớt, d2thằng nhóc 61kia từ giữa c3không trung 7rơi xuống, 74phụ nhân ckia nhanh 1fchóng đỡ 9được.

Ngay e5sau đó cả 9người sáng 4rực, một d8mồi lửa 6từ dưới 0lòng bàn fbchân dấy flên.

Tam 2muội chân achỏa.

Đúng 98là phàm 82nhân này 9luyện được 8Tam muội 36chân hỏa, 7không dễ 8dàng a.

Thực b7ra ta rất c9sợ lửa, flinh vật eở Minh giới 6akhông có 9mấy ai không 6csợ lửa. 6 © DiendanLeQuyDon.comNhưng nếu cmuốn phân 74biệt yêu aquái và ecác linh 3dvật khác, 6dùng lửa 8chính là dfphương pháp ethích hợp 92nhất. Bởi 40vì yêu quái 37khi bị thiêu 2cháy sẽ 2để lại 85nội đan, cmà linh vật 9hoặc con 26người khi 2bị thiêu e2cháy lại 70không để 6lại cái 4cgì.

Ta 1ccũng không 1dsợ chết, 44bởi vì 4xét theo emột góc 9bđộ nào deđó, cho dtới bây 5dgiờ ta vẫn 8chưa từng 01sống. Con 9đường f5Hoàng Tuyền, 1sông Vong 74Xuyên là 6cố hương acủa ta.

Ta bdvốn sinh 3ra ở vùng c6đất chết.

Lửa 21cháy khiến 53cả người 82ta đau nhức, 9trong lúc 2hoảng hốt, f6ta lại gặp b5người quen. 1f © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 8fđứng ở 4dgiữa không dtrung nhìn 46ta bị lửa dbthiêu cháy. d © DiendanLeQuyDon.comTa muốn 73chào hỏi 4bọn họ, 4nhưng lại 99đau tới 3bmức không 1dthể làm 4gì được.

Không 33biết qua eabao lâu, cacơn đau dbtrong người 60ta giảm f8dần, Hắc 13Bạch Vô fThường bdvừa chuyển 5tay, ta đã 36tới bên fngười bọn 7họ. Đã 2lâu rồi 77thân mình cckhông nhẹ 3enhàng như 1vậy.

“Ha 9fha.” Hắc 5Vô Thường f6vỗ vai ta fcười lớn: 20“Đã nhìn 0dthấy nhiều 5kẻ chết 6akiểu này, fanhưng Tam 9Sinh à, dáng cvẻ bị 1thiêu của d4ngươi khiến d2hai ca ca c9đều chấn f5động.”

Vẻ 0mặt hắn 2vui mừng 3như thế, 3akhiến ta fcũng không fbiết nói 9gì cho phải, 91chỉ có 7thể chắp datay khách d2sao nói với 6bọn họ fvài câu, fbquay đầu fnhìn xuống. 3c © DiendanLeQuyDon.comDân chúng 2xung quanh b1và phụ 8nhân kia 6đều vui 0mừng không 5ngớt, reo a4hò gọi b6tên Đại 0dquốc sư. 9 © DiendanLeQuyDon.comMà quốc 53sư kia một c2mình đi 81lên đài b2cao, hai mắt 6nhìn chằm cchằm đống 1tro tàn một 4hồi, sắc 28mắc dần 63dần tái 5cnhợt.

“Đi 0thôi, trở e9về kể 8chuyện với 0hai ca ca bxem, cuộc 53đời này acủa ngươi eatrải qua athế nào.”

“Đợi 1một chút, chai huynh e9đứng đây 7chờ ta một 7lát, ta… d0Ta còn chút 5việc chưa 7xong.”

Hai 91người bọn 0họ liếc 5nhau, Bạch 0Vô Thường 02nói: “Chiến athần?”

Ta 8gật đầu.

“Nhanh 06lên.”

Long 73khí hoàng fcgia vẫn 04cuồn cuộn 0như trước, 8cũng may a0hiện giờ bcta đã thành dlinh thể, 4dđi vào cũng 2dễ dàng 5hơn nhiều.

Lúc a5ta nhìn thấy 6Mạch Khê, 8hắn đang 79đứng đối adiện án d8thư của b8hoàng đế.

Hắn 6khom người 4nói, “Xin 3hoàng thượng acó thể 7bảo vệ athê tử 17của thần d7bình an.”

Hoàng e7đế nhấp 9cmột ngụm aetrà nói: 5“Chẳng aequa chỉ 0là một 3fnữ tử 50mà thôi.”

“Hoàng dthượng, fTam Sinh chính 33là mạng csống của 0thần.”

Lòng 0ta chấn 47động, tràn 36đầy ấm 17áp. Dừng 13lại bên 7người hắn, 2vòng tay 9ôm hắn 8từ phía 0bsau: “Mạch eKhê, có c2thể gặp 0được chàng, 2tam sinh hữu c2hạnh[2].”

Mạch 09Khê cứng 57người, echắn mạnh fmẽ quay 1phắt về 9phía sau. 9 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt dxuyên qua 7thân thể 1ata, không c7biết dừng 18ở nơi nào.

Dường fnhư cảm anhận được cđiều gì, 8cđột nhiên bMạch Khê 8chạy ra 9ebên ngoài.

“To d8gan!” Thái c6giám bên fngười hoàng 6đế quát. 4 © DiendanLeQuyDon.comHoàng đế 70giơ tay ngăn 5acản thái 21giám. Mạch cKhê đi ra 7khỏi đại dđiện, chạy ddgấp ra khỏi 1hoàng cung.

Ta alẳng lặng 0đi theo hắn.

Trước 4tiên hắn 5trở về 5nha, thấy ftrong phòng etrống rỗng 9ckhông bóng b7người, esắc mặt dtrắng bệch. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐứng yên 2trong chốc 3lát, lại 23chạy vội 49ra ngoài, 5fở trên 42đường 65hắn hỏi 8thăm không 26ít người, acuối cùng acũng lảo bfđảo chạy 4tới chợ.

Lúc 8đó Đại fquốc sư 6dang đứng d2trên đài 9cao, tay cầm 8một vốc etro, nghiêm 7trang nói: 77“Ta lấy ddanh nghĩa 0eĐại quốc 5sư, làm 2fsáng tỏ a0thân phận bcủa Tam cSinh, nàng 57không phải 1dlà yêu quái.”

Lúc fnày, dường 2dnhư những 5dtiếng ồn aào bên tai cđều biến 3mất, ta 6chỉ nhìn dthấy ánh 7amắt trống 8rỗng của d2Mạch Khê, flảo đảo 1lùi hai bước.

Ta 3muốn tiến dtới đỡ dhắn, nhưng eetay lại 9xuyên qua bthân thể 1ehắn.

Ta ekhẽ thở 3dài.

“Tam 3Sinh…” 5Hắn khẽ 16gọi tên 0ta, chất 73chứa nỗi eđau không 3nói được 6thành lời.

Ta 7đáp: “Ừ.” cLại giật 25mình nhớ 6bra, bây giờ 61hắn đã 8không còn 97nghe được e1tiếng ta, ccũng không 11thể nhìn 9thấy ta cenữa.

“Tam 9Sinh.”

“Ta 1bđây.”

a7trong mắt 5hắn, ta 28đã qua đời.

Trong 5cuộc đời 5Mạch Khê, 9Tam Sinh đã 7không còn etồn tại.

[1] caTiên phong 96đạo cốt: 71có phong 8cách của b0người tu dtiên.

[2] 9Tam sinh hữu 86hạnh: Hạnh 8phúc ba sinh: 6dNay được ahạnh phúc 76là vì đã 9tu được 9ba kiếp 0brồi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.03.2012, 06:34
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33962
Được thanks: 40362 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Thần tiên] Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương b45: Là hắn 0ađang bảo b8vệ ngươi 43đó…

Edit: e6Ishtar

Vừa 2dbước vào 73Minh phủ, 5sau gáy ta b0hơi nóng 09nóng một fchút. Là fmột trong 6ba dấu ấn dmà Diêm 0eương tạo 4fa sau gáy 38a đã biến d4ất, điều dcày chứng 10ỏ ba kiếp 91à Mạch 2ahê hứa 3cho ta đã 5ó một kiếp 8uân hồi.

Từ behi trở về 1inh phủ, dfa không còn 9hích tản 6ộ một 5ình bên 8ờ Vong Xuyên 0ữa, bởi 9ì chỉ có 2ột mình 3a.

Ngày 4gày ta dựa cào bên tảng d8đá chờ 0ạch Khê 46ại nhập 04uân hồi, 4đến lúc 0đó ta sẽ 19ùng hắn 5ới Nhân 8ian trải 8ua lịch e3iếp.

Thời 48ian ở Minh 5hủ trôi fua rất nhanh, achi ta nhìn 69hấy một ebóng người cfquen thuộc, 2ta biết 1ở Nhân cgiới đã dbtrải qua 05hơn bốn 03mươi năm 49rồi.

Ta 14mỉm cười 1nhìn hắn, ehắn cũng 1thấy ta, 2giật mình 94sửng sốt, 1hơn nửa 6cngày mới 97hồi phục dtinh thần: e4“Là ngươi?”

“Đại fquốc sư, cđã lâu 4không gặp. 6c © DiendanLeQuyDon.comVẻ ngoài 5fcủa ngươi 9không thay 3đổi nhiều 71lắm.”

Hắn 40cũng không ebđể ý tới blời trêu 7ghẹo của bta, nhíu fmày: “Vì fsao chưa 3nhập luân d0hồi?”

“Ta 0achờ người.”

Ta 6nói lời ednày rất 7atự nhiên, 57lại khiến 4ahắn ngây engười. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn im lặng b9một lúc d9lâu, mới 44thở dài: 0“Là ta a3hại các bengươi âm 19dương cách 88biệt[1].”

Ta 0khoát tay, 0đang muốn 2nói tất fcả đều 4blà kiếp ddsố trời 36định, hắn 0lại nói: d6“Ngươi 2ở dưới acnày đợi 4hắn cả bfđời, hắn 96ở Nhân 05gian vì ngươi d2giữ mình 55cả đời, d3chặt đứt 3lương duyên 24kiếp này 96của hai 5fngười, fblà lỗi c0của ta.” fHắn ngừng 1một chút, c6giống như b2đang nghĩ 5gì đó, bkiên định 13nói: “ 1Nhân quả dluân hồi, 1kiếp này c4ta nợ các a5ngươi, kiếp 3sau nhất 2định sẽ 0trả nợ.”

“Không dcần, không 9cần.” eTa vội nói, 1b“Đây là 9chuyện của a9ta và Mạch fKhê, không c0cần người a6ngoài xen fvào.”

Hắn 09phất tay cáo, lắc 0bđầu thở 6dài, nhanh 16nhẹn rời 4đi.

Ta 8dđã sống 0quá lâu, 4fkhó tránh 7khỏi có 8thói xấu acdùng quan 13điểm của 89bản thân dđể đo 3lường tâm 7dtư kẻ khác.

Kiếp fnày hắn 8là một bbquốc sư d3đạo pháp 9cao thâm, 5fuống một cbát canh 07Mạnh bà, d3vượt qua fcầu Nại e7Hà, nhảy 05xuống vòng 33luân hồi, 0athì tất b8cả những 5chuyện cũ e1sẽ đều 4quên hết.

Cho 2enên kiếp fcsau vĩnh cviễn không fathể bù 0lại được 1csai lầm 01kiếp trước.

Sau 5khi Quốc 1sư đầu 4fthai, ta đoán aMạch Khê 2bcũng sắp 93tới Minh 37phủ, mỗi 2ngày đều 68dùng nước 14sông Vong cXuyên gội 61đầu rửa 66mặt, dường 64như việc abản thân 7gọn gàng 6sạch sẽ 9anhư vậy 64lại có e4chút không 55phù hợp 4với Địa 25phủ âm 3trầm. Những dlúc rảnh 84rối, sẽ 6bắt chước 0người phàm, 44nhặt một 8nhành cây 8vẽ vẽ 6những vòng 43tròn, miệng 3blẩm bẩm: f“Mạch 49Khê mau xuống 8eđi, Mạch cKhê mau xuống cđi.”

2clẽ thành 7ý của ta ecảm động etới trời 0xanh, ngày 6ấy ta vừa 86trang điểm 05xong xuôi, 5vừa mới 90đứng trên etảng đá, 9ađã thấy 22Mạch Khê fgiẫm lên 02Bỉ Ngạn a1hoa trên 2đường 14Hoàng Tuyền, bnổi giận 8hầm hầm debước tới.

Đúng c3vậy, hắn feđang giận 1dữ.

Ta 44còn đang 9giật mình, a2một luồng 0lửa chói dlọi nóng 8rực hỗn floạn bén etới bên cchân ta, 6eta vội vàng dnhảy dựng, btránh sang bemột bên.

Đám 2flinh vật 3và tiểu b0quỷ đứng 7xung quanh 79xem trò vui, 40vừa nhìn 04thấy lửa d2lập tức 37chạy mất.

Ta 87không hiểu b3nên nhìn 3về phía bMạch Khê, 32tướng mạo dccủa hắn 5giống hệt dlúc ta gặp d9hắn lần 0đầu tiên b4– thiên e4nhân chi bctư[2].

Nhưng 2bhôm nay người 47này giận cdữ như 11vậy, đúng 8là khiến 0ta không 89hiểu chuyện 4bgì đang 9xảy ra nữa.

Trong 7lòng ta cảm 4thấy tủi 9thân, đợi 5lâu như a7vậy mới 7chờ được 7hắn tới bđây. Vừa 17gặp mặt 4cũng không 2nói một 41câu, trực c4tiếp ra 1tay với 3ta, thật 1sự khiến eta tổn thương, btổn thương 87nặng nề!

Khi 8hắn tiến 8lại gần, advươn tay 5muốn cầm a7cổ tay ta, 0dta che mệnh 9môn tránh afsang bên fcạnh, tránh 0khỏi móng 66vuốt của 68hắn.

Hắn 79hừ lạnh: e“Cũng biết c8tránh, cũng efbiết sợ 90hãi, sao 6không để 4ta bắt, e0để ta thiêu 0cháy? Biết dcó được 0bmạng sống delà không 8dễ dàng, 41không nỡ 31đánh mất 05ư?”

Ta 0ngẫm nghĩ etừng lời ahắn nói: b“Mạch 8cKhê, chàng 9giận ta esao?”

“Giận?” 73Hắn “hừ” 75một tiếng, 7“Ta giận 7làm gì. 28 © DiendanLeQuyDon.comNàng bảo 4bvệ ta cả eđời, lại elấy thân 48làm lá chắn, 6athay ta chắn dkiếp, ta 27cảm ơn c6còn chưa e6hết, nào 1dám giận 3nàng.”

Ta 42mấp máy 8môi, muốn 7nói ta thật 9csự không 83biết hắn fđang tức 1giận cái cgì, muốn 9nói hành 5dđộng và blời nói 4của hắn c7không phù 2hợp với 9nhau. Nhưng 2thấy hắn 0cau mày, 37lửa giận 3cuồn cuộn, 45ta vẫn ngậm 1miệng nhịn 5xuống. Trong flòng càng 48thêm tủi 0thân.

Thấy avẻ mặt 6aoan ức của 57ta như vậy, ccđôi mắt 55đẫm lệ ddmông lung anhìn hắn, csắc mặt c7hắn cứng 3lại, gượng f2gạo nói: 0“Không fađược khóc.”

Ta bevẫn như 8cũ, dùng bánh mắt 9angập nước c2nhìn hắn.

Trán 6hắn nổi 4fgân xanh, 9cuối cùng 5thở dài anói: “Thôi.” 5Ánh mắt 86hắn mềm 6lại, vươn 0tay vỗ nhẹ 9đỉnh đầu fta, bất 6đắc dĩ ccười nói: 43“Dù sao ecũng là a5lỗi của bta…” Ngay csau đó, 7asắc mặt 1ahắn hầm e2hầm trầm f6xuống: “Vì 77sao âm khí ftrên người 2nàng lại fnặng như e4vậy?”

Ta 14xấu hổ 4che mặt: 90“Bởi vì 7nghĩ chàng 55sắp tới, 9cho nên ngày 65ngày ta đều cdùng nước 34sông rửa 90mặt chải 6đầu, chàng 7nhìn thấy 3ta như vậy, 9có thích ekhông?”

Mạch 8Khê trầm fbmặc một 5lúc lâu.

Ta dnói: “Ngày 45ngày ta đều 3trang điểm bthật đẹp, achờ chàng 1xuống dưới. 55 © DiendanLeQuyDon.comMạch Khê, 03bao giờ fchàng đi 27đầu thai, 0ta sẽ đi 39cùng chàng.”

Hắn 48nhíu mày: 8“Cùng đi?”

“Đương 6nhiên.”

Cổ 0etay hắn alật lại, 70một kim eấn đánh edvào trên 3cngười ta: 1“Trong vòng 9năm mươi 53năm, nàng 72không thể 8ra khỏi 30Minh phủ.”

Ta d4hoảng hốt: a8“Tại sao? dChàng đã 8hứa cho 6ta sống fở Nhân agian ba kiếp ekia mà.”

“Đúng 6dvậy, nhưng 6lần này 65sẽ để 7nàng đi dmuộn năm 6mươi năm.”

“Nhưng e1chàng cũng 9hứa cho dta đi quyến 9frũ chàng.”

“Năm 87mươi năm 45sau nàng 0vẫn có e9thể quyến frũ được.”

“Khi 98đó chàng c7có lẽ đã dlà một 7eông lão 5gần đất 7xa trời, 49ta có tìm 4được chàng 2cthì thời agian ở bên 2nhau cũng c1rất ít.”

“Thế 32thì đừng ftìm nữa.”

Nói 2xong, hắn 34cất bước 2dđi về cầu 61Nại Hà. 81 © DiendanLeQuyDon.comTa tức giận fbốc một 9nắm bùn e0ném vào b4sau gáy hắn.

Hắn 7dquay lưng 1cvề phía 7ta, ta không 5biết vẻ cmặt hắn fthế nào, 42nhưng đột a2nhiên Mạnh ebà quỳ 61xuống, dập 3eđầu thật cmạnh nói: 3e“Xin Thần 1cQuân thứ 46tội.”

Lúc 07này ta mới 3dnhớ ra, 4dbùn đất 8ở Hoàng 78Tuyền bị 8vạn quỷ 52giẫm lên, 7là thứ 4dơ bẩn a0nhất trong etam giới, 8việc ta 7ném thứ 1bùn đất afnày lên 0đầu một 4Thần Quân 6Thiên giới a8chính là 58làm nhục dThiên giới.

Hắn aquay mặt flại, lạnh 3lùng nói: b“Ta không 00muốn nàng dtrở thành 3dkiếp số 0acủa ta.”

Lời 7nói khó 3hiểu như 54vậy, ta 93nhất thời dkhông thể c2giải thích 7được, a3chỉ thấy ahắn cũng 7không quay 8đầu lại, buống bát ccanh Mạnh 83bà xong liền 70đi vào vòng 8fluân hồi.

1lẽ hắn 1trách ta 0xen vào việc 6của người 0akhác, không 51muốn ở dbên ta. Ý 7nghĩ ấy dkhiến ta dcảm thấy 8bvô cùng 5cđau đớn, bvùi đầu 7bước vào 5trong tảng 62đá, khóc c7lớn.

Nếu 45người khác f4bắt nạt 8ta, chắc 44chắn ta dsẽ đòi a9lại gấp 4mười, nhưng cMạch Khê e5bắt nạt fta… Hắn fbắt nạt ata, ta chỉ athể dể d5cho hắn 49bắt nạt, 34có đánh 47cũng không 0fthắng, nhưng 7dlại không 5buông tay abđược.

Không fbiết khóc cbao lâu, 19bên ngoài 6ftảng đá d4có tiếng 4gọi: “Tam bbSinh cô nương, fcôi, bà cô daTam Sinh của dta ơi, đừng 0khóc, đừng 3khóc nữa!”

Ta d8ló đầu 9ra khỏi 03tàng đá, 2ánh mắt 1đỏ ngầu fnhìn ra ngoài: 37“Giáp, ecó chuyện 75gì?”

Tiểu aquỷ Giáp 20vuốt trán alắc đầu 2thở dài: 55“Nước 14mắt của b7ngươi mấy dcngày nay 9từ trong e0tảng đá dtràn ra khiến 4sông Vong dXuyên dâng a1lên mấy ddthước. cd © DiendanLeQuyDon.comMột tảng 8đá mà khóc 15lớn như eavậy thật 7sự rất 8ekỳ cục, fđám hồn 0phách đi c8qua cầu fNại Hà 03đều sợ c4hãi đến fmất hồn, 9Diêm Vương 99đặc biệt 18sai ta tới 15gọi ngươi, 5bmuốn khơi cethông tâm d4lý giúp 9ngươi.”

Ta cegật gật 63đầu, chán cchường 6theo Giáp 5đi Diêm 22vương Điện.

Tuy adáng người 0aDiêm Vương 1bgày gò, 9nhưng lại 2là kẻ tham 5făn. Lúc degặp Diêm daVương, ta a3thấy hắn 2cđang ăn 8thịt, cắn b6một tảng 6chân giò 0rất sung 90sướng.

Ta 9cgật gật 2dđầu chào 9dhắn: “Diêm 0vương.”

“A, 1Tam Sinh tới 96đây.” cHắn vung 5tay, tiểu 51quỷ bên 8cạnh dâng fmột cái dchân giò 67cho ta, cái b4chân giò cđầy mỡ akhiến ta 63buồn nôn, fbphất tay ddáo cho tiểu 89quỷ lui 5ra.

Diêm cVương nhìn 6cta một cái, 4nói: “Nghe 8nói mấy 2ngày nay b3ngươi đau blòng vì 5aMạch Khê e1Thần Quân.”

Nghe dfthấy tên ceMạch Khê, cmũi ta đau axót, lại 94lã chã chực 4khóc.

“Đừng, eeđừng, đừng!” 9Hắn liên cathanh ngăn 2cản ta, a“Hôm nay cbta gọi ngươi etới là cemuốn thay 5ngươi giải atỏa khúc 8dmắc này, 03nếu ngươi dblại tiếp aetục khóc, f2chỉ sợ 35nước sông 97Vong Xuyên b2sẽ tràn 6ra ngoài 3mất.

Diêm bVương lau 21miệng nói: 17“Tam Sinh, angươi có bbiết vì 4fsao lần e6này Mạch 4Khê Thần 73Quân xuống ahạ giới 0aphải trải dqua ba kiếp 5không?”

Ta 9lắc đầu 77nói không 6cbiết.

“Xa 64người mình 01thương, 38gần người 3mình ghét, dfmuốn mà edkhông được[3].  Ba 53kiếp này 8chính là c6ba thứ khổ etrong tám 0thứ khổ amà Phật 56gia nói. e © DiendanLeQuyDon.comKiếp thứ 9dnhất của baThần Quân d3chính là 0xa người dmình thương. d8 © DiendanLeQuyDon.comTrong sổ 88mệnh cách f0của Ti Mệnh 6Tinh Quân 4vốn việt 07là, Mạch bKhê Thần e4Quân và 3nữ nhi của 3Đại tướng a3quân Thi aSảnh Sảnh 7thương yêu dlẫn nhau, 35nhưng lại 1bị ngăn 1acách, cả 5đời cách 1dbiệt, là 0nỗi khổ 6xa người 7mình thương. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mệnh 0dcách của 7bhắn lại dbị sự 5xuất hiện ccủa ngươi 3bphá tan, 83số hắn 40lẽ ra phải 5cơ khổ 1cả đời, dnhưng vì 9gặp ngươi, 8ở gần engươi nhiều 5dnăm, nảy bcsinh tình dcảm. Ngươi 21muốn thay bhắn chắn 40kiếp, lấy 9cái chết f1giúp đường f8quan trường 57của hắn ebrộng mở. 3 © DiendanLeQuyDon.comCả đời 88hắn nhớ 3dthương ngươi, 6cũng là f2nỗi khổ 8dxa người fmình thương. 0 © DiendanLeQuyDon.comNgươi âm 0dkém dương 1sai[4], coi 8như hoàn dthành kiếp 0esố của bhắn.”

Diêm 5dVương ngừng 4lại một 9echút, giận 9dữ nói, ab“Ngươi fkhông đứng aở trước 7thế kính cnhìn dáng dvẻ Mạch 32Khê ở Nhân cgiới, chẹp c1chẹp, vốn 52là một e9người hiền c9hòa như 3thế, chỉ f0vì ngươi, 4lại tàn 0nhẫn ép 1hoàng đế 1tru di cửu c1tộc[5] nhà 34Đại tướng e6quân. Không 0ngờ hắn dlại tình 76thâm nghĩa d3nặng với 6cngươi, cả 7dđời không flập gia athất. Sau 8khi trở 3elại Minh bgiới, nhớ dlại những c0chuyện trước 7kia, theo blý mà nói, dhắn là 6Thần Quân 7Thiên giới, d1là người 1cthanh tâm bcquả dục[6], 3lẽ ra không 4nên cố 8tình qua clại. Nhưng ahắn vẫn 2đối xử 6với ngươi 91như trước f4đây, à,… 9Có thể 7thấy được c6là vẫn 60chưa dứt 6tình. Bây 2giờ Thần bQuân nhốt angươi ở 01phủ năm 4cmươi năm, cđơn giản bclà muốn b1sửa đổi 40thời gian 41ngươi tới 4bNhân giới dvới hắn. ad © DiendanLeQuyDon.comHắn không eemuốn ngươi 3lại biến 3thành kiếp 7dsố của 00hắn.”

Diêm 9Vương nói: c“Hắn đang 6cbảo vệ d8ngươi đấy.”

Ta dnghe xong, egiật mình.

“Đám 3thần tiên 14Thiên giới 9đều coi 9thường 1người Minh 12giới chúng dcta, Tam Sinh, 9ngươi cố f6gắng lên, 7quyến rũ fMạch Khê fcThần Quân 6fthành công, 20Minh phủ 73chúng ta… 2ha ha ha ha, dangươi hiểu 6dchứ?”

Tiếng 7dcười điên acuồng của 7aDiêm Vương dở bên tai 9ta mà sao e3lại xa xôi a5đến vậy, 5trong đầu 32ta chỉ còn 7lại một 5ccâu nói: c“Hắn đang 19bảo vệ c2ngươi đấy.”

[1] 57Nguyên văn 9alà: Thiên 84nhân vĩnh 9cách : chia e9ly bởi sống 9fchết.

[2] bThiên nhân ebchi tư: có 9tư thế 6của người 4nhà trời.

[3] bdNguyên văn: eaÁi biệt e4ly, oán tăng a4hội, cầu 21bất đắc, 74được nhắc 9tới trong 74Đạo Phật.

[4] 8fÂm kém dương esai (âm soa 33dương thác): fcó lệch e1lạc về 88thời gian, 0địa điểm, 9con người, fftrong văn: 09“không 4biết vì 0sao lại”

[5] 06Tru di cửu d0tộc: chém 1ccả chín c2đời.

[6] 5Thanh tâm 48quả dục: 91ngăn ham cmuốn, tâm 5trong sáng.






Chương 56: Trọng 80Hoa tôn giả

Edit: 32Ishtar

P/s: 8xin lỗi 91mọi người 1nha, chương 1này dài 61