Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng - Lục Hoàng

 
Có bài mới 11.03.2012, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.09.2011, 20:33
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 384
Được thanks: 637 lần
Điểm: 5.15
Có bài mới [Cổ đại] Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng - Lục Hoàng - Điểm: 10
NÀNG PHI YÊU TIỀN CỦA TÀ HOÀNG


Tác giả : Lục Quang


Thể loại: Ngôn tình cổ đại, hài, HE.


Tình trạng bản gốc : Hoàn

Nguồn conver : meoconlunar ( tàng thư viện )



Edit: pyluoi.wordpress.com



Giới thiệu :


Một người là  nữ nhân yêu tiền như mạng, nữ phẫn nam giả trang thành thái giám, cùng hắn xưng huynh gọi đệ.


Một người mang bệnh cực kỳ đa nghi, kỳ thật là một hoàng đế cô đơn, chỉ muốn tìm một người có thể cùng hắn chuyện trò, ngắm trăng.


Hoàng cung, canh ba, thời điểm Hoàng đế dùng ngọ thiện, một người là chủ tử cùng nô tài không phân rõ ràng là ngây ngốc hay ngu ngốc


"Hắn" còn cảm thấy thật sự là đã kết giao được một hảo huynh đệ là tiểu sai*của phòng ngự trù. Có người huynh đệ như vậy, "hắn" có thể ỷ lại được ăn ngon rồi còn có thể tố khổ, còn có thể bức… Ách, khuyên đối phương đưa phí bảo hộ.

(tiểu sai: chân sai vặt trong nhà bếp)


Tuy rằng lần trước, có lần trước mặt "hắn" nói xấu Hoàng đế khiến cho mặt của người nào đó có điểm thối… Nhưng xét trên tổng thể mà nói, tên "tiểu đệ" kia  thật sự rất tốt !


Trừ bỏ, gần đây có chút vấn đề nhỏ. Hắn càng ngày càng thường xuyên đối viwsi "hắn" thân ái mà ôm một cái, làm cho "hắn"  thực hoài nghi hắn … đoạn tụ chi phích!*


(đoạn tụ chi phích: cái này ai cũng bik hết a! ^^)


Ngày đó bởi có người mắt kém, nhìn không ra thâm sắc áo choàng Thượng Long Văn*,  nhận hắn làm tiểu đệ.


( Áo choàng Thượng Long Văn: áo có thêu/in hình rồng)


Đêm đó bởi có người say rượu, một bên kêu nóng, một bên cởi ra y bào, hắn đã biết “ hắn ” là nàng.


Nàng luôn chân thành ở bên hắn, cùng hắn sẻ chia làm thế nào để lợi dụng đặc quyền thu nhận hối lộ. Như thế nào lợi dụng lỗ hổng của hoàng cung, chuồn ra ngoài cung ngoạn nhạc, thậm chí còn đặt cho hắn một cái nhũ danh. Nàng gọi hắn là “ Tiểu Song Tử ”, còn hứa với hắn sau này sẽ không để hắn cô đơn nữa.


Để lưu nàng lại, hắn đã tìm được một phương pháp….



Đã sửa bởi Âu Dương Nhan lúc 07.05.2012, 13:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Âu Dương Nhan về bài viết trên: Tiêu Linh, Tocdothuhut, chumnhoxanh, m.truyen, meyuu, raincloudsmoke, valsk
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.03.2012, 19:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.09.2011, 20:33
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 384
Được thanks: 637 lần
Điểm: 5.15
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng. - Lục Hoàng - Điểm: 10
Chương 1


Theo cổng Nam Định là sẽ vào thẳng hoàng cung, cung Thiên Phố nối liền với cánh cổng đến Định Thiên cung , trong cung tráng lệ, nguy nga và có chút bí hiểm. Phía
Bắc cung được ngăn cách bởi hậu cung được phân chia một cách trật tự, ở phía đông cung Định Thiên là Văn Đức điện, phía Tây chính là Vũ Tu Điện.

Một giọng nói buồn bực, trầm thấp của nam tử vang lên từ phía sau cánh cửa theo hướng Kính sự phòng truyền đến, trên
người nam tử là chất liệu may mặc tốt nhất đang lo lắng chạy tới.

" Hậu cung cũng giống với cung Thiên Phốrất dễ ra vào cung điện của các tần phi, hoàng đế không ưa thích tửu sắc nên ở đây rất ít phi tần cư ngụ nhưng sớm muộn gì cũng sẽ tìm được ngươi…”

Nhìn qua cánh cửa sổ ở Kính sự phòng, có thể dễ dàng trông thấy một bóng dáng nhỏ bé, tiêm nhược hình như đang mặc vào áo
khoác.

“Chiêu Hỉ, ngươi còn bình tĩnh ngồi ở trong phòng làm cái gì?”

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng gọi to của tên thái giám muốn bảo Chiêu Hỉ nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề vào,Chiêu Hỉ ở trong phòng   thuận tay đem thắt lưng buộc chặt trên eo nhỏ của mình, sau đó chỉnh lại vạt áo màu đen cho
tươm tất,  ở bên ngoài thái giám với đường thêu màu xanh thẳm trên cánh tay tố giác thân phận của hắn, bộ dáng hốt hoảng chờ đợi.

“Mau đến đây, không phải ngươi vội vã muốn đến đây.” Nguyễn Chiêu Hỉ cố ý đè thấp tiếng nói, cửa vừa mở ra, lộ ra một khuôn mặt thanh tú trẻ con, tóc đen được bới gọn gàng, phía trên đầu đội chiếc mũ
nhỏ màu đen dành cho thái giám tập sự.


“Mau …đi mau, đã qua hai canh giờ, ngươi cũng đã lấy của ta hết năm văn tiền, đáp ứng chuyện của ta nhất định là làm được.”


Vạn Tài gấp đến độ mau bốc hỏa, nắm tay hắn một phen lôi ra bên ngoài cửa, đem lồng đèn đặt vào trên tay của Chiêu Hỉ.

“Thật là, xem ngươi sợ hãi a!” Nguyễn Chiêu Hỉ không khỏi thở dài.

“Bất quá chỉ là một tòa cung điện nguy nga, tráng lệ có đáng giá đến nỗi dọa người thành ra như
vậy?”

“Ngươi không hiểu, ngươi tiến cung chưa được bao lâu, làm sao biết sự tình trong cung có chuyện gì? Đi nhanh, đi.. đi!”  Vạn Tài chạy nhanh lôi kéo hắn rời đi khỏi phòng, đi dọc hành lang ra bên ngoài Kính Sự phòng.

Nguyễn Chiêu Hỉ tức giận quay đầu mắng hắn một tiếng. Hắn như thế nào lại không biết trong cung
có chuyện gì? Gần đây bởi vì tháng trước Lệ phi bị độc chết, thái tử rơi xuống mất tích, hậu cung cơ hồ bị náo loạn. Binh lính tìm kiếm khắp
ngõ ngách trong cung vẫn không tìm thấy bóng dáng thái tử, hậu cung tràn ngập không khí u ám bao trùm, cung nhân không ai là không đề cao cảnh giác. Gần đây lại có người bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ nói điện Lê Bình có quỷ làm nháo hoàng cung
náo loạn hết cả lên, chỉ một cơn gió thoảng nhẹ nhàng cũng khiến người khác run rẩy, sợ hãi.


Mà Kính Sự phòng nằm đối diện hậu cung thông ra Thiên Phố, theo Thiên Phố đi về  phía trước chính là điện Lê Bình, nói gần không gần, nói xa cũng chẳng xa lắm, có thể trong vài bước là có thể đến nơi.

Gấp gáp cái gì?!  Đón gió lạnh, Nguyễn Chiêu Hỉ phe phẩy đầu, cầm đèn lồng phía trước hướng Thiên
Phố mà đi. Cung Thiên Phố được lát bằng những phiến đá lớn, những cây cột trụ được chạm trổ những đường nét hoa văn tinh tế, Nguyễn Chiêu Hỉ không ngừng trầm trồ, ngắm nhìn nhưng sự thật là hắn đang để
tâm tìm kiếm một thứ gì đó.

Nhìn đi nhìn lại, dò xét, kiểm tra, chậm rãi ra khỏi cung Thiên Phố đi tới trước, nhìn quanh tả hữu hai bên trái phải đi qua lần lượt các điện, qua cả khu vực ngự uyển, mọi thứ có vẻ rất kì lạ, hình như thay đổi
hết thảy. Nguyễn Chiêu Hỉ bắt đầu khám phá từ phía đông là Hồng Mai điện của hoàng hậu nương nương rồi đến điện phía Tây của Đức phi, đi thêm xuống nữa là Ngọc Lan điện của Trang phi, bên cạnh là điện Phù Dung của Thục phi, điện nằm ở
phía đông thứ ba là của Dung phi gọi là Thuỳ Anh  điện. Phía tây tam điện….chính là nơi Lệ phi tự sát, hắn nhanh chân đi khỏi, không muốn
gặp phải tình cảnh thê lương trước mắt.


Bỗng dưng, trước mắt xuất hiện một đôi giầy thêu với họa tiết con công được thêu tinh xảo màu hồng cánh sen. Hắn lập tức cười tà mị, đôi mắt khẽ cong lên như vạt
trăng lưỡi liềm, nhanh nhanh cung nghênh thần tài đến. “Đây không phải giầy thêu của Như Hoa tỷ
tỷ sao?”


Hắn mở to mắt nhìn về phía cung
nữ Như Hoa của Phù Dung điện, ánh mắt tà mị cười cợt trêu đùa.


“Tiểu Chiêu Hỉ ánh mắt ngươi thiệt là rất lợi hại.” Như Hoa diện mạo tú lệ, hướng hắn đi tới vẻ mặt tươi cười.


“Đương nhiên, giầy thêu tinh xảo như vậy ngoài của Như Hoa tỷ tỷ ra thì còn có thể là
của ai nha.” Hắn ha ha cười.

Không phải hắn khoe khoang, hắn thị lực rất tốt, trí nhớ siêu cường, ai cho hắn ngân lượng, đương
nhiên hắn là nhớ rất rõ hình dáng giọng nói của người đó.“Không biết Như Hoa tỷ tỷ hôm nay lại đến đây là có cái gì phân phó?”

“Này, Thục phi nương nương cấp thưởng cho ngươi, sự tình sắp xếp ổn thỏa rồi chứ.” Như Hoa lấy từ bên trong túi thêu ra một thỏi vàng nhét vào trong tay Nguyễn Chiêu Hỉ, không quên nựng nịu non mịn hai
má hắn một phen.

“Yên tâm, Chiêu Hỉ hành sự lúc nào mà không làm thỏa đáng?” Hắn danh tiếng nổi trội, trong hoàng cung có ai mà không biết tiếng, huống hồ Thục phi nương nương
hướng đến nhờ vả hắn là lẽ thường, theo năng lực trong phạm vi hoạt động của hắn đương nhiên là có thể giúp tháo gỡ khó khăn.

Kính Sự phòng là nơi phụ trách lựa chọn phi tử nào sẽ hầu hạ hoàng đế, vì vậy ai cho hắn nhiều ngân lượng, hắn liền thay hoàng đế làm chủ tác thành ý nguyện, làm cho bệ hạ sủng ái vị phi tần đó.


Gần đây Hoàng Thượng vì việc Thái tử biến mất đột ngột, không biết sống chết ra sao, hậu cung phi tần ai cũng nôn nóng nghĩ cách làm cho bệ hạ sủng ái chính
mình để có thể một bước dựa vào mẫu bằng tử quý mà hưởng lợi, vì nguyên nhân này hắn mới ở Kính Sự phòng thập thò bố trí, hắn tí tởn vui vẻ ra mặt.

Sau hắn liền giả bộ thở dài đưa tiễn thần tài về điện Phù Dung, sau đó Nguyễn Chiêu Hỉ nhịn không được cầm lấy nho nhỏ thỏi
vàng thân thiết hôn vừa khẽ vỗ về.“Bảo bối, ta chân ái yêu thích ngươi nha!”

Đem thỏi vàng cẩn thận bỏ vào hà bao ở bên hông, hắn lại tiếp tục hướng phía trước tìm kiếm . Không phải hắn trời sinh yêu tiền, mà là
ông trời cho hắn bụng dạ rộng rãi, phóng khoáng, vì vậy hắn yêu tiền thành thói quen, nghĩ ra biết bao biện pháp để vào phủ Tể tướng làm việc, hơn nữa còn phụng mệnh Tể tướng đi làm nhiệm vụ quan trọng, tất cả đều là vì hắn muốn đổi lấy thù lao hậu đãi. Nói đến việc thâm nhập vào cung giả thái giám làm nhiệm vụ, mọi người trong phủ Tể tướng có ai so với hắn giả trang thái
giám được đâu? Hắn da thịt mềm mại, mi thanh mục tú, lại thêm hắn cố sức chớp lấy cơ hội, nên nhiệm vụ liền rơi vào trong tay hắn, mà vào cung sau đó lại có đương kim hoàng hậu, thiên kim tiểu thư của Tể tướng
đương triều làm chỗ dựa cho hắn, khiến cho hắn ở trong cung lại như cá gặp nước, hành động tùy thích, không cần phải xem sắc mặt người. Mà chủ tử hắn chính là Tể tướng, không chỉ là nguyên lão phụng sự qua hai đời vua, trước khi Hoàng Thượng đăng cơ vốn là thiếu phó của thái tử, nay lại là nhạc phụ
của Hoàng Thượng, này thân phận chính là dưới một người trên vạn người. Có Tể tướng là chỗ dựa vững chắc, hắn có thể hay không ở trong cung hoành hành ngang
ngược?

Đợi cho hắn giúp chủ tử tìm được túi thơm sau đó nhận lãnh thưởng…… Ông trời, hắn chỉ là nghĩ đến liền cảm thấy khoái hoạt muốn bay lên trời, làm gì có tâm lực mà sợ hãi chuyện điện Lê Bình có ma quái, đang đồn thổi trong cung, thậm chí là tháng trước ở đó Lệ phi nương nương vừa mới bị độc
chết đâu?

Muốn cướp nguyên bảo của Nguyễn Chiêu Hỉ hắn ư ? Chỉ sợ ngay cả quỷ thần đều phải tránh lui sang một bên cho hắn kiếm
chác!


Đi qua điện vừa mới xảy ra án mạng, nghe nói có người bay qua bay lại trong không trung, mấy nô tì trong cung to nhỏ với hắn rằng ở phía sau núi giả kia là ma quỷ ở
điện Lê Bình. Ban đêm tuần tra hậu cung cũng không thuộc loại chức trách của hắn nhưng vì tiền
hắn căn bản không thể chối từ.

“Ai nha –” Thỏi vàng mới vừa cho vào túi, hắn cười tươi vui vẻ, Nguyễn Chiêu Hỉ không lưu ý dưới chân té ngã một cái oạch còn làm rớt
luôn cái lồng đèn xuống đất, hắn gượng đứng lên vội vàng lập tức kiểm tra thỏi vàng có còn trong túi hay không.

Tay không ngừng sờ soạng, thỏi vàng vẫn an ổn ở bên hông, hắn lúc này mới an tâm thở phào nhẹ nhõm. Sau đó mới quay sang tìm kiếm thứ hung khí hại hắn ngã chổng vó
xuống đất.

Quay đầu, hắn nhíu mắt lại chăm chăm nhìn xuống nền thì thấy bên chân là một quả cầu nho nhỏ ánh vàng lấp lánh. Thấy vậy hắn
liền vội vàng nhặt lên xem xét cẩn thận, đầu tiên là thưởng thức đường nét hoa văn
được chạm trổ trên bề mặt, sau lại há mồm khẽ cắn, kiểm tra vật trên tay có phải là vàng thật hay không. Vết cắn không lớn lại mập mờ, bất quá chạm trổ rất tinh xảo, tuy rằng không phải do vàng tạo ra, nhưng dù sao xuất phát từ trong cung, khẳng định có không ít người sẽ
thích. Hắn nhanh chóng đem tiểu cầu cất vào bên dưới quần áo, chờ lần khác ra cung sẽ mang theo, lúc đó đem nó đến hiệu cầm đồ bán, có thể sẽ kiếm được một mớ kha khá.


Đứng dậy nhìn lồng đèn đã tắt lửa, hắn đứng lặng âm thầm tính toán, sau lại quyết định trở về , bất chợt nghe thấy một vài tiếng vang nhỏ. Không có đèn lồng thắp sáng, chỉ dựa vào ánh trăng le lói chiếu vào, hắn mơ hồ nhìn thấy trong điện Lê Bình, ở lương đình tựa hồ có bóng dáng ai đó.


Quỷ ư?

Cố mở mắt to hết cỡ nhìn về phía có tiếng động, nhưng là hắn không có dừng bước hướng lương đình mà đi đến. Hắn lá gan không nhỏ, nhưng cũng không phải thật sự không sợ trời không sợ đất chính là hắn ngửi thấy mùi vị đồ ăn rất thơm……


Hắn cho đến nay hương vị của
thức ăn không bao giờ nhận sai, đây chính là mùi vị của món chân giò, càng ngửi  bụng hắn không ngừng đánh trống kêu to, chính là vì quá đói bụng nên ngay cả tôn nghiêm bản thân cũng bị hắn gạt hết sang
một bên.

“Ai?”

Nguyễn Chiêu Hỉ đến gần vài bước,
bên trong đình liền truyền đến trầm thấp tiếng vang.


“ … Ngươi là ai?”


Hắn đè thấp tiếng hỏi, chậm rãi đi về phía trước, thấy người nọ một thân cẩm bào màu đen, không có
đáp lại hắn, trên cánh tay cũng không có đường chỉ thiêu nào cả.


Bách Định vương triều hoàng cung có quy định, tất cả thái giám trong cung ở trên cánh tay đều có thiêu thêm hoa văn riêng thể hiện chức vụ trong cung, giống như thân phận của các thái giám phủ nội vụ là
cao nhất trong cung, đứng đầu là đại tổng quản thì đường thêu trên bán cánh tay là màu đỏ sẫm may mắn, mười hai giám bốn vụ tám cục các tổng quản sẽ có đường thêu tím sẫm, theo xuống nữa các cấp độ của
thái giám ở trên cánh cánh tay sẽ là đường thêu màu xanh thẫm, mà vừa mới tiến cung, thì đương nhiên sẽ không có cấp bậc đường chỉ thiêu, chỉ có thể mặc cẩm bào màu đen bình thường.



Hắn là vì Tể tướng có chủ ý riêng nên đưa hắn vào cung đặt ở vị trí Kính Sự phòng, vì làm cho hắn có thể ở trong hậu cung dễ dàng đi lại, cho nên hắn chức phẩm cũng vào bậc trung tầng thái giám. Đối với hắn
sai vặt một vài tiểu thái giám cũng không khó khăn gì mấy.



Ngồi ở đình nội là một bóng dáng cao lớn, đôi mắt thâm thúy, sâu hút phát ra tinh quang sáng ngời, nhìn chăm chú thật lâu hình như đang xem xét biểu tình của hắn.


Không có ánh sáng của lồng đèn, chỉ có ánh trăng hắt vào, bên trong vẫn là một mảng tối đen khiến người khác không thể nhìn thấy rõ. Sợ người đối diện không thấy rõ đường hoa văn chỉ thêu trên cánh tay
mình, cho nên Nguyễn Chiêu Hỉ giơ lên vạt áo cánh tay ở đình ngoại động đậy hai ba
lượt rồi mới hạ tay xuống bước vào đình nội.

“Ngươi là tiểu thái giám mới tiến cung ?” Nguyễn Chiêu Hỉ thực tự nhiên đặt mông ngồi ở vị trí đối diện đối phương.

“Chủ tử của ngươi là  ai? Lúc này mà còn làm gì ở Lê Bình điện? Oa, ngươi rốt cuộc vì sao đến đây? Cư
nhiên có thể một mình một người ở trong này bình thản uống rượu lại có rất nhiều món ngon bày ra trên bàn".

Nguyễn Chiêu Hỉ không thể tin nổi, không khỏi khống chế tầm mắt chính mình liếc trộm. Nam nhân không trả lời, chăm chú xem xét hắn, chỉ lẳng lặng nghe hắn đối chính mình
nói không ngừng. Mà ánh mắt hắn giờ chỉ tập trung hết vào các món  mỹ thực trên bàn, nước miếng đều rất nhanh đã muốn chảy xuống.


Trừng mắt nhìn một bàn toàn là món ngon trước, Nguyễn Chiêu Hỉ nhịn không được vụng trộm nuốt xuống từng ngụm nước
miếng. Sau mới mở miệng quát tháo: “Ngươi thật to gan, dám trốn ở chỗ
này ăn vụng thức ăn mà ngự thiện phòng chuẩn bị cho Hoàng Thượng.”

Nam nhân lặng im không nói, đem chiếc đũa còn sạch đưa cho hắn.


“…… Ngươi muốn hối lộ ta? Muốn đem ta biến thành đồng phạm?” Nguyễn Chiêu Hỉ vẻ mặt bông đùa hí hửng, nhanh tay tiếp lấy đôi đũa, hướng tới chiếc dĩa trước mắt tỏa
ra hương thơm nghi ngút, gắp một miếng thịt đặt vào trong miệng, vẻ mặt thỏa thê thưởng thức, hắn còn giả bộ cố gắng nghiêm túc nói chuyện


.“Không quan hệ, ngươi vừa mới tiến cung, không hiểu hết quy củ, ta nghĩ Hoàng Thượng cũng sẽ
không rất làm khó dễ ngươi.”

“…… Ngươi xác định như vậy?” Nam nhân miễn cưỡng giương lên mày rậm, đôi con ngươi đen tối xuyên qua ánh trăng chăm
chú nhìn ngắm thật kĩ ngũ quan xuất sắc của hắn.

“Đương nhiên, Hoàng Thượng là huynh đệ bái kết của ta, có ta ở đây chống đỡ trước mặt hoàng thượng, ngươi làm sao có thể xảy ra việc?” Hắn vội vàng ăn, khóe miệng cũng động đậy liên tục, đồ ăn này thật là mỹ vị, tuyệt hảo, hắn thật muốn gói lại một phần mang về cho nương ăn.


“Ngươi với Hoàng Thượng có quan hệ thân thiết?”


“Oàm!” Ăn rất hùng hổ, miệng đầy thịt không kịp nuốt xuống, nghẹn ở yết hầu, Nguyễn Chiêu Hỉ  lấy tay vỗ nhẹ lên ngực, tầm mắt thoáng thấy người đối diện đưa tới một ly trà, hắn không cần nghĩ ngợi gì tiếp
nhận, một ngụm uống cạn……

“Oa, đây là rượu!” Cứu mạng a! Vì bị nghẹn, hắn nước mắt nước mũi nhanh chóng chảy thành hàng dài ! Hắn kéo tay áo vội lau nước mắt, thuận tiện vụng trộm lau nước mũi, làm cho chính mình thoạt nhìn có vẻ đứng đắn, uy nghiêm, ai biết hắn lau rất dùng sức, hai mắt, cái
mũi đều trở nên hồng nhuận, ngược lại hành động của hắn giống thỏ con yếu thế rất đáng yêu.


“…… Sao vậy ? Không được sao?” Giọng nói trầm bổng khẽ vang lên.


“Không sao, không quan trọng.” Ho khan vài tiếng, Nguyễn Chiêu Hỉ phất phất tay, cảm thấy đầu có điểm choáng váng, mặt cũng dần nóng lên nhưng vẫn không muốn buông
tay đồ ăn ngon trước mắt.

Tuy nói ở trong cung ăn ngon mặc sướng, nhưng không có nghĩa là ăn no, bởi vì hắn là đem rất nhiều thức ăn của mình bán cho những người ăn chưa thấy no, còn chính mình tùy tiện lấy vài cái bánh bao bỏ bụng.
Mà mấy cái bánh bao ấy làm sao sánh bằng cơm ngon mỹ vị thức ăn, làm sao có thể giống trước mắt như vậy ăn được thức ăn nóng sốt, lại có nhiều món ăn phong phú, cao cấp?


Nam nhân cũng là không ngăn cản hắn, chính là lẳng lặng nhìn hắn cả người xanh xao gầy yếu.


May mắn ăn được nhiều thức ăn ngon, Nguyễn Chiêu Hỉ cảm thấy mỹ mãn vô cùng. Sau mới buông chiếc đũa xuống, dưới ánh trăng sáng không mặt nhỏ nhắn hồng nhuận mãn nguyện tươi cười, vẻ mặt
dịu dàng đầy cảm động, khiến nam nhân kia không khỏi xúc động, càng thêm chú ý đến hắn vài phần.


“Không phải sợ, trời có sập cũng còn có ta đỡ.”Sau khi  Ăn xong, Nguyễn Chiêu Hỉ còn không có quên khi nãy thuận miệng bịa  chuyện


.“Chính là ta mong chờ lần sau còn
có dịp như vậy thưởng thức thức ăn ngon một bàn, nhất định lần sau nếu có thì phải nhắn ta một tiếng, ta cùng ngươi dùng.”


Nam nhân từ chối cho ý kiến nhướng mày. “Đúng rồi, ngươi làm ở ngự thiện phòng sao?”

Nam nhân có vẻ miễn cưỡng khẽ gật đầu.


“Khó trách ngươi lấy được nhiều sơn trân hải vị.” Hắn bóp cổ tay, nguyên bản nghĩ đến ở Kính Sự phòng là chức quan béo bở, không thể tưởng được ngự thiện phòng
mới là chuyện tốt

.“Không quan hệ, dù sao
lấy một chút thức ăn, Hoàng Thượng cũng sẽ không phát hiện huống hồ chúng ta vất vả như vậy Hoàng Thượng khao thưởng
chúng ta cũng là đương nhiên thôi.”

“Phải không?” Đối phương tựa tiếu phi tiếu hỏi lại.


“Yên tâm, không cần sợ, đã nói, Hoàng Thượng với ta có kết bái, có chuyện ta sẽ tìm hắn nói, khẳng định việc nhỏ hóa  không.”


Che miệng đánh cái ắt xì, Nguyễn
Chiêu Hỉ cười hớn hở ngồi vào bên cạnh hắn, một phen ôm lấy tay nam nhân lắc nhẹ.“Không có việc gì, có ta ở đây.”


Nam nhân trầm ngâm chăm chú xem xét hành động rất đỗi tự nhiên của hắn. Như thể hai người gần gũi, thân thiết với nhau đã lâu, cũng đồng thời hắn cảm giác được đối phương so với  thái giám bình thường còn muốn gầy gò hơn, trên người tản mác đôi chút phong vị của một tiểu cô nương.


Nghĩ đến đây hắn không khỏi khẽ nhếch mi, đánh giá khuôn mặt thanh tú, môi xinh hồng nhuận, cùng cái cổ tuyết trắng mịn màng trước mắt.


“Này, ngươi tên là gì?” Nguyễn Chiêu Hỉ đột
hỏi.

“…… Cô.”


“Cô” Hắn mạnh mẽ liếc trừng.“Cha mẹ của ngươi bị làm sao vậy? Như thế nào cho ngươi một cái tên xui xẻo”


“Xui xẻo?”


“Còn không xui xẻo sao? Lẻ loi hiu quạnh, một người cô đơn, cô chính là một thân một mình, cô chính là cô độc, trơ trọi ……”

Hắn quang quác niệm, một chuỗi ý tứ ai oán.“Tên này quá kém, theo ta thấy, ngươi nếu vào cung, coi như là trùng sinh, sau này ta thấy ngươi, sẽ gọi ngươi là Song đi!”


“Song?”


“Đúng rồi, Song Song đúng đúng, song túc song phi, song hỷ lâm môn, song tinh báo hỷ…… Nghe tên Song liền một chút cũng không cô đơn.”
Nguyễn Chiêu Hỉ đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng hắn
cười : “Quyết định như vậy, sau này ta gọi ngươi Tiểu Song Tử!”

“…… Tiểu Song Tử?” Nam nhân cúi người cười nhẹ.


“Nghe qua thật tốt, đúng không? Đã là người thì luôn luôn phải có bạn bè.” Nguyễn Chiêu Hỉ vô tâm thành thật nói.


“Ngươi thực hiểu biết.”


“Hoàn hảo, ta không đến trường nghe lão sư giảng bài, chính là đệ đệ của ta có đi học, cho nên hắn đi đọc sách trở về sẽ dạy lại ta.” Cố gắng học, học như vậy cũng đủ
dùng.

“Vì sao ngươi không đến trường học?”


Nguyễn Chiêu Hỉ có chút choáng váng đầu, hắn ngả dựa lên vai của đối phương đáp lời: "Bởi vì đệ đệ ta có vẻ thông minh, để cho hắn đi đọc sách có vẻ tốt ra, còn về phần ta
cũng chỉ có thể giúp đỡ hắn một chút việc, cũng là làm cho nương ta an tâm là đủ rồi.”  Cho nên, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp kiếm rất nhiều tiền, làm cho Tòng Thiện sau này có thể chuyên tâm đọc sách,
mong hắn tương lai có thể đỗ đạt thành tài.


“Cho nên, ngươi như vậy mới tiến cung?”


“Đúng vậy.” Hắn cực khổ kiếm mỗi một văn tiền, đều là vì muốn ứng phó chi tiêu trong nhà.“Ai bảo cha ta chết sớm, trong nhà không có chỗ dựa, ta còn phải nuôi người
thân, chăm sóc cho nương và đệ đệ……Nói đến vấn đề này, ta muốn tiến cung là vì để kiếm tiền, ta như thế nào muốn trở thành
cô nhi đâu!  Nghĩ đến lại thấy đau lòng a ……”


Nghĩ đến nương của hắn, hắn vừa mới nghĩ đã muốn khóc, mỗi lần đều là hắn liều mình kiếm tiền, còn nương hắn chính là liều mình tiêu tiền, hắn tay phải nhận thù lao, nương tay trái sẽ đem tiền quăng
đi……

“Phải không?” Nam nhân trầm ngâm, giống như không chút để ý nhìn về phía xa xa có một bóng dáng đang đến gần, nhẹ nhàng làm
ra bộ dáng xua tay ý bảo đối phương dừng
bước.


“Ngươi ở đâu? Nhà của ngươi cha mẹ còn ai không?”


“…… Cũng không còn ai cả.”


Nguyễn Chiêu Hỉ trừng mắt nhìn.“Huynh đệ tỷ muội đâu?”


“Đều không có.”

“A…… Thì ra là thế.” Hắn coi như là khôbg có gì vướng bận, cho nên tiến cung cũng là lựa chọn không sai, chính là —

“…… A, ngươi nhớ nhà, đúng không?” Hắn bất ngờ nói.

Nam nhân trầm ngâm một chút.“Vì sao ngươi lại  nghĩ như vậy?”

“Bởi vì ngươi biểu tình thật trầm lắng, u buồn.” Nguyễn Chiêu Hỉ thẳng thắn nói.“Ta không u sầu, nhưng là ta nghĩ ta rất nhớ nhà.” Hắn chưa từng rời nhà lâu như vậy, tuy nói nhà hắn rất nhỏ, xập xệ tại thành Bắc ngoài cung, bề ngoài có điểm cũ nát, nhưng bên trong đều là người nhà mà hắn quý trọng nhất.

Nam nhân rũ mắt xem xét hắn mi cong thanh tú, cái mũi nhỏ nhắn phía dưới cánh mô đỏ tươi mềm mại, cả người toát lên dung nhan mỹ mạo của một vị cô nương xinh đẹp tuyệt trần, trong người lại có khí
phách dũng cảm của một vị nam tử hán.

“Được!” Nguyễn Chiêu Hỉ đột nhiên vỗ tay hoan nghênh, đưa mặt hướng về phía hắn cười.

Nam nhân còn đang bất ngờ nhìn nụ cười tươi như gió xuân kia, thì chỉ nghe hắn nói:“Quyết định xong! Nếu chúng ta hữu duyên gặp nhau ở Lê Bình điện như vậy chúng ta thật sự có duyên phận, từ nay về
sau, ở trong cung ta che chở cho ngươi.” Nguyễn Chiêu Hỉ nói chuyện thật hào sảng, đối phương còn lại chính là không chuyển dời tầm mắt khỏi người hắn. “Còn  có, ngày mai……” Như là nghĩ đến
cái gì, Nguyễn Chiêu Hỉ vội vàng sửa
miệng.“Ngày mai không được, ngày kia chúng ta vào thời gian này ngay tại đây ngươi đến gặp ta, ta lập cái ước hẹn, chúng ta ký kết thỏa đáng, sau này ở trong cung có việc, tìm ta là được rồi.” Ở ngự thiện phòng ăn vụng không ngờ lại có thể kết bái huynh đệ, sau này hắn sẽ rất
tốt đây, sẽ không sợ đói a!


Hắn đứng dậy, cước bộ lảo đảo, lập tức cười đến có chút ngây dại.“Ha ha, hình như ta say rồi … Ta còn có việc  phải làm, nên đi trước, nhớ kỹ, ngày kia … ngày kia nhất định ngươi phải đến nơi này nha, không cần thiết phải đem thức ăn  nhưng nếu có thì mang đến một chút cũng tốt, nếu
có liền thật rất tốt.”


Nói xong, hắn nhẹ nhàng từ rời đi. Nhìn hắn cước bộ xiêu vẹo, nam nhân không khỏi lo lắng thấp giọng hỏi:“Ngươi tên là gì?”


Hắn quay đầu, cười ha  ha đáp :“Chiêu Hỉ, ta gọi là Nguyễn Chiêu Hỉ, nhớ kỹ, Tiểu Song Tử.”

Dứt lời, dùng sức vẫy vẫy tay, lại tiếp tục oai phong xoay hướng ngoài điện đi mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Âu Dương Nhan về bài viết trên: chumnhoxanh, m.truyen, raincloudsmoke, trankim
Có bài mới 12.03.2012, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.09.2011, 20:33
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 384
Được thanks: 637 lần
Điểm: 5.15
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng. - Lục Hoàng - Điểm: 10
Chương 2.

Đợi cho hắn đi xa, bóng dáng nãy giờ canh giữ ngoài điện mới chậm rãi tiến vào, chưa kịp mở miệng nói gì đã nghe thấy nam nhân ở trong đình kia trầm ngâm hỏi: “ Quan Ngọc, trẫm thoạt nhìn giống thái giám sao ? ”

Vương triều Bách Định vốn có tiền lệ hiếm muộn người nối dõi, vì để phòng ngừa hậu họa mai sau cho nên hậu cung thường khá đông đảo. Nhưng là từ sau khi tân hoàng
đăng cơ, số lượng nữ nhân trong hậu cung liền giảm mạnh. Số vị phi tần cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, càng tệ hơn là tân
hoàng dường như không mặn mà với
chuyện sủng hạnh phi tần. Trong cung vì thế nổi lên nhiều tin đồn, có
tin cho rằng là tân hoàng không vui chuyện cá nước thân mật có lẽ là do ngài đoạn tụ chi phích. Có một tin đồn khác cũng đáng chú ý không kém đó là việc tân hoàng có chướng ngại trong chuyện ấy, vì vậy nên trong thái y viện, ngự y mới chuẩn bị nhiều thuốc hành phòng bí dược, đáng tiếc tân hoàng vì không muốn người ta biết ngài việc ấy không khỏe nên không hề đụng đến
một chút. Hơn nữa tân hoàng chưa bao giờ đặc biệt sủng ái bất cứ vị phi tử nào, ngay đến Lệ phi mới qua đời tháng trước cũng chẳng được ngài yêu mến sủng hạnh gì nhiều.


Nhưng là do Lệ phi vì ngài mà hạ sinh được một hoàng tử nối dõi cho nên mẫu quý bằng tử mà thôi.

Nghe nói từ sau khi Lệ phi hạ sinh hoàng tử, tân hoàng đối với chuyện sủng hạnh phi tần càng thêm lạnh nhạt. Mỗi lần đều viện cớ lấy chuyện quốc sự làm trọng mà cự tuyệt việc triệu phi tử thị tẩm.

Từ lúc đăng cơ tới nay cũng chưa từng tuyển qua tú nữ. Nhưng là giờ đây khi mà Lệ phi bất hạnh
qua đời, vị hoàng tử duy nhất mà tân hoàng có lại đang mất tích, sống chết không rõ tung tích cho nên Kính sự phòng như thường lệ an bài chuyện triệu phi thị tẩm cho Hoàng đế.


Chiếu theo quy định, bảy ngày một lần hành phòng, nếu Hoàng đế hứng
thú muốn nhiều hơn cũng chẳng sao, thậm chí nếu cần đến bí dược trợ hứng, bọn họ cũng có thể lặng lẽ an bài.


“ Chiêu Hỉ, hôm nay Hoàng thượng muốn sủng hạnh vị nào ? ” Trong Nội vụ phủ, đại tổng quản Thường Lạc Thủy chễm trệ ngồi trên ghế, rủ mắt nhìn xuống người đang quỳ
dưới chân, Nguyễn Chiêu Hỉ.

“ Hồi tổng quản, là Thục phi của Phù Dung điện ạ. ” Nguyễn Chiêu Hỉ liễm liễm cười, nhưng là nét mặt thoạt nhìn giống như đang cố nén cười, giáo nhân nhìn liền cảm thấy
thoải mái.

“ Lại là Thục phi ? ” Thường Lạc Thủy khẽ nhếch khởi mi tâm dài, điểm điểm bạc.

“ Hồi tổng quản, Hoàng Thượng tựa hồ có hứng thú với Thục phi, lần trước khi hành phòng, ngài lưu lại Phù Dung điện nhiều hơn một khắc. ” Những lời nói dối của hắn
thoạt nghe thập phần là có đạo lí, hắn thầm khen mình nhanh trí, lí do như vậy mà cũng nghĩ ra được.


Không có biện pháp, hắn không thể không nói dối, vàng  cũng đã nhận rồi, sao có thể không làm việc
người ta giao. Người làm ăn thì phải chú trọng chữ tín, có như vậy mới có thể kiếm tiền lâu dài được.

“ Phải không ? ” Thường Lạc Thủy cũng không phát giác lời nói dối của hắn, người kia dẫu sao cũng là người mà Tể tướng phái tiến cung, mà hiện tại hắn với Hoàng hậu giao tình cũng khá tốt, chỉ cần Chiêu Hỉ hắn không phạm phải lỗi lầm nào quá lớn, hắn liền có thể mắt nhắm mắt mở mà cho
qua.


“ Nô tài không dám lừa gạt đại tổng quản. ” Nguyễn Chiêu Hỉ cười khan hai tiếng, tiếp tục trắng trợn nói dối không chớp mắt. Dù sao Tể tướng cùng Hoàng Hậu cũng là người một nhà, Thường tổng quản lại thường cùng bọn họ qua lại. cho dù biết
hắn ở dưới giở trò, chỉ cần không quá phận, tin tưởng Thường tổng quản hắn cũng sẽ không truy vấn.

“ Chỉ là Thái tử mất tích không rõ sống chết thế nào, hoàng tự lại là vấn đề trọng đại, dù sao cũng phải để cho Hoàng Thượng “ mưa
móc cùng dính ” mới có thể có thêm nhiều hoàng tự. ”


Thường Lạc Thủy là muốn nói, muốn kiếm lợi không phải không thể, nhưng phải thật cẩn thận, như thế mới có thể vừa quảng kết thiện duyên, lại vừa được tài nguyên quảng tiến. Dù sao những
phi tần trong hậu cung đều muốn nhân dịp này hoài hạ long thai.

“ Nô tài hiểu rõ. ” Nguyễn Chiêu Hỉ cúi đầu, làm như đã sáng tỏ hết ý tứ trong câu nói trên.


“ Cũng đã đến giờ rồi, đi hầu hạ Hoàng Thượng chọn thẻ bài thị tẩm đi. ” Từ đáy lòng mình, Thường Lạc Thủy thích tiểu tử thông minh, lanh lẹ này, vì thế mỉm cười
dặn dò: “ Nhớ kĩ, đây là lần đầu ngươi tiếp kiến người, trừ phi Hoàng Thượng muốn ngươi ngẩng đầu, còn không thì đừng có tùy tiện ngẩng đầu nhìn ngó lung tung. Lúc này chắc Hoàng Thượng vẫn đang ở điện Càn Nguyên phê duyệt tấu chương, chờ người phê duyệt, tắm rửa xong ngươi mới được
yết kiến, biết chưa ? ”


“ Nô tài đã hiểu, nô tài lập tức đi ngay. ” Cúi đầu lĩnh mệnh xong Nguyễn Chiêu Hỉ nhanh chóng từ phủ nội vụ đến thẳng tẩm điện của Hoàng thượng – Lộ Anh điện. Phía nam của Định Thiên cung là Kiền
Nguyên cung nơi Hoàng Thượng chuyên phê duyệt tấu sớ, mà tẩm điện của người tức Lộ Anh điện lại nằm phía bắc của Phất Nguyệt điện, nơi các quý nhân đã từng
được sủng hạnh ở.


Ở trong Lộ Anh điện có một ôn trì chuyên dành cho hoàng đế tắm
rửa. Vậy nên Nguyễn Chiêu Hỉ liền đem theo một ít thái giám đến trước Lộ Anh điện, chờ bên ngoài đợi thị vệ vào thông tri.


“ Tâu Hoàng thượng, có người của Kính Sự phòng đến. ” Thái giám bên người Hoàng đế – Quan Ngọc đi vào trong Kiền Nguyên cung bẩm báo.


“ Kêu bọn hắn về đi. ” Bách Định Vương Thanh Vũ, tóc dài thúc quan, một thân long bào chỉnh tề, oai nghiêm, phượng mâu màu đồng thâm thúy chuyên chú xem xét tấu
chương trên Long án: “ Nói với bọn hắn, phía Nam đang lụt lội thế
kia, trẫm không có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện triệu phi tần thị tẩm. ”

Quan Ngọc, khuôn mặt tuấn tú trời sinh băng lãnh, y cúi đầu nghĩ ngợi một hồi sau thong thả nói: “ Bẩm, người Hoàng Thượng muốn tìm, Nguyễn Chiêu Hỉ hiện tại hắn
đang ở ngoài điện chờ. ” Nghe đến đây Thanh Vũ chậm rãi giương
mắt nhìn lên, nói: “ Hắn là thái giám của Kính Sự phòng ? ”

“ Hồi Hoàng Thượng, đúng vậy. ” Thanh Vũ ngũ quan tuấn mị có hình, trời sinh đã mang trên mình khí chất của một bậc vương giả càng khiến hắn khi cười thập phần tôn quý lại thêm mấy phần tà mị. Nhớ tới tiểu thái giám lớn mật đêm qua, hắn không ngăn được mình mà khẽ nhếch
khởi khóe môi.


Ngang nhiên xông vào Lê Bình điện mà lại không biết chủ tử là ai, còn muốn cùng hắn bái kết. Chuyện này theo lý là phải luận tội, nhưng là hắn lại không muốn làm như vậy. Chỉ vì khuôn mặt tươi cười của tiểu thái
giám kia rất thẳng thắn. Không biết đã bao lâu hắn chưa được thấy
lại nụ cười rạng rỡ, chân thành như vậy.


Một nụ cười không hề vụ lợi, chỉ đơn thuần xuất phát từ sự vui vẻ.

"Hoàng Thượng không phải là muốn trị tội hắn ? ”

Đi theo bên người chủ tử nhiều
năm song Quan Ngọc vẫn không dám tùy tiện đoán định suy nghĩ của hắn, nhưng là đem Hoàng Thượng nhận lầm thành thái
giám … Người này còn có thể giữ được cái mạng nhỏ của mình hay sao?? ?

“ Trước cứ để vậy xem sao đã. ” Nguyễn Chiêu Hỉ quả thực là có vài điểm kì quái, miệng đầy những lời hồ ngôn loạn ngữ thực nên phòng, nhưng là nhớ đến khuôn mặt tươi cười thanh sảng kia, hắn lại
cảm thấy không cần phải nóng vội xử trí người kia.

“ Vậy thì … Hoàng thượng, người muốn ra ngoài gặp hắn sao ? ”

“ … Cũng tốt. ” Hắn cũng thực tò mò muốn biết, gặp hắn rồi, tiểu thái giám kia lại đối hắn nói ra những lời nói dối như thế nào đây.


Bên ngoài Lộ Anh điện. Khuôn mặt tươi cười của Nguyễn Chiêu Hỉ
sớm đã trở nên cứng ngắc, nụ cười rạng rỡ cũng vì cái lạnh của ban đêm mà trở nên méo mó vô cùng khó coi.

Có lầm không a ? Bọn hắn chờ ở ngoài này dễ cũng đến một canh giờ rồi. Sớm đã qua cả thời gian dùng bữa, nếu đã không được ăn chút gì đó thì ít nhất cũng nên để bọn
hắn được đứng vào trong hành lang tránh gió chứ!

Một đám người bọn hắn đứng ngoài hành lang được gió trời quạt cho, hai
hàm răng sớm đã va vào nhau lập cập. Vị hoàng đế này cũng thật là không tâm lí a! Nguyễn Chiêu Hỉ trong lòng liên tục thầm mắng cái tên hoàng đế chết tiệt chậm chạp
lề mề mãi không chịu xuất hiện kia.


“ Hoàng Thượng giá lâm.


” Ước chừng cũng phải một lúc lâu, sau khi nghe được tiếng hô của tiểu thái giám trước điện, Nguyễn Chiêu Hỉ mới khẽ thở hắt ra cố gắng nở một nụ cười tươi tắn,
cung kính cúi đầu đứng chờ, thẳng đến khi một đôi ô lí [ hài của nam ] tinh xảo xuất hiện ở trước mắt.


“ Hoàng thượng vạn phúc. ” Nhớ như in quy củ trong cung, Nguyễn Chiêu Hỉ lập tức quỳ rạp trên mặt đất hô nhỏ.

“ Bình thân. ” Thanh Vũ rủ mắt nhìn đến tiểu thái giám vận một thân huyền bào với dải trầm lam bán cánh tay đang quỳ dưới đất.


Nguyễn Chiêu Hỉ thầm cảm thấy âm thanh trầm thấp này khá quen thuộc nhưng là hắn cũng chẳng có can đảm mà ngẩng đầu nhìn xem chủ nhân giọng nói ấy, dung mạo như
thế nào. Sau khi đứng dậy, thật lâu sau hắn vẫn thủy chung giữ nguyên một tư thế cúi gằm đầu xuống. Hướng thái giám ở đằng
sau hô to: “ Bãi giá Phù Dung điện. ”

“ Phù Dung điện ? ” Thanh Vũ thấp giọng hỏi: “ Không phải trẫm lần trước mới ghé qua sao ? ”


Tim thoáng đập “ thịch ” một cái, Nguyễn Chiêu Hỉ nhanh nhảu tươi cười nói: “ Hồi Hoàng Thượng, lần trước người lưu lại ở Phù Dung điện lâu hơn mọi khi tầm một khắc, thần trộm nghĩ người nhìn trúng Thục
phi nương nương, vậy nên lần này liền an bài Hoàng thượng di giá Phù Dung điện. ”


“ Ngươi dựa vào điều gì liền nghĩ có thể đoán trúng tâm tư trẫm ? ” Thanh Vũ lười biếng hỏi. Nhiều hơn một khắc ? Hắn nửa điểm cũng
chẳng có chút ấn tượng, chỉ e đây cũng là những lời nói dối lung tung của người kia mà thôi.

“ Nô tài không dám, thỉnh Hoàng thượng thứ tội. ” Nguyễn Chiêu Hỉ không nói hai lời, một lời vừa nói ra liền quỳ sụp xuống. Đây là điều mà Thường tổng quản đã dạy qua. Nếu quan sát thấy sắc mặt, ngữ điệu,
thanh âm của chủ tử có điểm khác thường liền mau chóng quỳ là được rồi.


“ Trẫm bảo ngươi quỳ ? ”


Trừng mắt nhìn những phiến đá dưới chân, Nguyễn Chiêu Hỉ cúi đầu càng sâu, nói: “ Nô tài làm bậy, khiến Hoàng thượng không
vui, như thế nào lại không quỳ nhận lỗi ? Chỉ mong Hoàng thượng khai ân, thứ cho nô tài tội vô lễ vừa rồi. ” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, chỉ cần có thể khiến Hoàng thượng bước chân vào Phù Dung điện, muốn hắn quỳ đến hừng đông cũng
được.


Phượng mâu khẽ nhắm hờ lại, Thanh Vũ tổng cảm thấy hắn so với đêm qua thái độ hoàn toàn khác biệt. Tối hôm qua người kia có mắt không tròng, to gan lớn mật làm càn là vậy, hôm nay lại mồm miệng trơn tru, ngoan ngoãn cúi đầu hầu hạ khiến trong lòng hắn chẳng hiểu sao
lại bừng lên một cỗ lửa giận không rõ nguyên do.


“ Một khi đã như vậy trẫm liền thành toàn cho ngươi. Nghe đây, không có ý chỉ của trẫm, thái giám kia cứ quỳ ở đấy, không được phép đứng lên. ” Dứt lời hắn khoát tay rời đi, những thái giám liên can vội vã chạy theo sau lưng hầu hạ. Chỉ trong thoáng chốc ngoài điện chỉ còn lại
mỗi Nguyễn Chiêu Hỉ đang quỳ rạp dưới đất.


Trừng trừng mắt nhìn chăm chăm mặt đất, tình cảnh này khiến hắn cảm thấy thực, khóc không ra nước mắt. Hoàng thượng, người thực sự muốn hắn phải phải quỳ ở nơi này sao ? Mà trước khi rời đi người còn không nói rõ hắn phải quỳ
đến bao giờ nữa ! Ngoài này thực rất lạnh a ! Ít nhất  cũng nên để hắn quỳ ở bên góc khuất đằng kia tránh gió chứ ! Sớm biết Hoàng đế ngài khó thân cận như vậy, hắn
sẽ không bao giờ ham hố đi nghênh giá như thế này nữa. Đáng giận, đúng là gần vua như gần cọp.


Sau này nếu muốn an an ổn ổn sống những ngày tháng an nhàn, yên ổn, vẫn là nên tránh xa xa Hoàng đế ra một chút …


Đợi cho Thanh Vũ từ Phù Dung điện hồi Lộ Anh điện, thoáng nhìn tiểu thái giám vẫn ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất giống lúc
trước, lập tức lạnh giọng trách mắng: “ Nô tài lớn mật, thấy trẫm mà không hành lễ ? ”


“ … ” Nguyễn Chiêu Hỉ quỳ rạp trên mặt đất, không chút phản ứng. Thanh Vũ khẽ nhếch khởi mi, Quan Ngọc đi phía sau lập tức hiểu ý tiến lên phía trước xem xét. “ Tỉnh lại đi ! ” Nguyễn Chiêu Hỉ giật mình ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngái ngủ ngốc lăng nhìn Quan Ngọc trước mắt. “ Vị huynh đài  này là … ” Oa, lạnh quá đi mất, đây rốt cuộc là làm sao a?


Thần trí còn chưa kịp tỉnh táo lại, hắn đã vô tư vươn tay, duỗi mình, ngáp một cái.

“ … ”

" Hoàng thượng, hắn mới rồi là đang ngủ ạ". Quan Ngọc sắc mặt không đổi, quay đầu bẩm báo.


Ngủ ? Thanh Vũ lười biếng nhấc mi, hứng thú nhìn người đang quỳ dưới đất.

Vừa nghe thấy hai chữ Hoàng thượng, thầntrí Nguyễn Chiêu Hỉ lập tức thanh tỉnh, một lần nữa cúi rạp xuống trên đất, trong lòng âm thầm gào thét. Trời ạ, hắn cư nhiên lại
ngủ gục trong lúc bị phạt quỳ a ! Còn có thể có biện pháp nào khác ? Hắn vì tiền tài quảng tiến mà thay mọi người gánh chịu không biết bao nhiêu công việc khó khăn, công việc lại quá bề bộn khiến hắn thường xuyên bị thiếu ngủ. Chính vì bị thiếu
ngủ nên hắn tùy thời, tùy nơi đều muốn lăn ra ngủ, không nghĩ tới hôm nay lại có thể ở ngoài Lộ Anh điện lạnh như vậy ngủ say sưa, đã vậy lại còn ngủ thẳng đến khi bị
Hoàng đế phát hiện …


  Mọi chuyện tớinước này bảo hắn phải làm sao a ? Ông trời là muốn chỉnh hắn ư ?

" Hoàng thượng thứ tội. ” Hắn nha nha nói. Thấy thân mình tiểu thái giám kia co rút lại thành một khối, cả mười ngón tay sớm đã bị đông cứng mà thâm ngắt, cơn giận trong
người Thanh Vũ cũng liền lặng lẽ tiêu thất.


“ Ngẩng đầu lên. ” Hắn ra lệnh. “


"Bẩm Hoàng thượng, là nô tài mắc tội lớn, không dám tiếp tục mạo phạm mặt rồng. ”
Đầu càng cúi sâu, Nguyễn Chiêu Hỉ quyết tâm sẽ không ngẩng đầu. Thường tổng quản từng răn dạy qua, nếu vô tình chọc tức chủ tử thì tuyệt không được ngửa mặt lên. Nếu tâm tình chủ tử không tốt, thuận miệng ban mình một án tử là chuyện bình thường. Nương ở nhà vẫn còn đang chờ hắn hiếu kính, mà túi hương hắn vẫn còn chưa tìm
được, ngân lượng còn chưa kiếm đủ, hắn nào có thể chết ở chỗ này ? “


Vậy thì cứ tiếp tục quỳ đi. ”

Di ? Nghe tiếng bước chân ngày một xa dần, mặt hắn tràn ngập một vẻ tang thương. Hôm nay thực sự không phải là một ngày tốt đối với hắn


… Thanh Vũ trở vào Kiền Nguyên cung phê duyệt nốt đống tấu chương, đột nhiên nghe đến bên ngoài có tiếng ầm ỹ, sóng mắt khẽ
lưu chuyển, hắn theo bản năng lên tiếng. “ Quan Ngọc ! ”

“ Có nô tài. ” Quan Ngọc đứng bên dưới bước sang, cúi đầu đợi lệnh.

"Bảo  hắn trở về đi. ”


Quan Ngọc tròn mắt nhìn theo bóng dáng chủ tử mình, song rất nhanh thu liễm ánh mắt cùng biểu tình trên mặt. “ Nô tài tuân chỉ!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Âu Dương Nhan về bài viết trên: chumnhoxanh, raincloudsmoke, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoathang2, mê ngôn tình, Nguyenbaotrang, xxx20xx và 415 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.