Diễn đàn Lê Quý Đôn











Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh

 
Có bài mới 26.02.2012, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34129
Được thanks: 45131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh - Điểm: 9
Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi


images


Tác giả: Y Hinh

Converter: ngocquynh520

Edit: ss gau5555

Beta: Lana_chan + darkAngel

Nguồn: meoconvuichoi.wordpress.com

Giới thiệu vắn tắt:

Nàng, không cha không mẹ, ham tiền như mạng, tự kỷ tự đại, yêu đồ mặt dầy, thích mỹ nam, rất sợ chết, tình yêu là số lẻ, bĩ khí mười phần, nhưng nàng đã có một đôi Âm Dương Nhãn, khả bởi vì nhân phẩm quá kém, thường xuyên bị Quỷ Hồn nhóm nguyền rủa đi tìm chết,

Không nghĩ tới, ngày nào đó nguyền rủa thật sự hiển linh rồi, nàng quả nhiên đã chết, còn một cái hoa lệ xuyên qua ~~

Cái gì? Bên người nha hoàn đi trên đầu? Cái gì? Thanh lâu nữ tử so với nàng túm? Cái gì? Yêu nghiệt phu quân có thể so với quỷ?

Ta dựa vào, xem lão nương như thế nào thu thập các ngươi, cho các ngươi nhìn một cái Âm Dương Nhãn lợi hại!

Chính là, nàng chưa từng nghĩ đến, hạng nhất ‘ điệu thấp ’ nàng, thật sự, nàng thề chính mình thật sự rất bề bộn, chẳng qua là khiêu múa thoát y, làm mỹ thực, thi đấu tình thơ, điệu kẻ ngốc, diễn em gái, trộm châu báu, tróc suất quỷ mà thôi thôi!



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 27.02.2012, 01:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34129
Được thanks: 45131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh - Điểm: 11
Chương 1: Đạo trưởng

Edit: LuckyAngel

Tất cả mọi người đứng ở trong sân đang nắm chặt cánh tay lẫn nhau, bọn họ đang chờ đợi, chờ đợi cô gái ở trong phòng có ngọn đèn kia. Đúng vậy, cô bé này làđạo trưởng do bọn họ mời đến. Nơi này chuyện ma quái đã có từ lâu, mà nàng, Quan Thịnh Thịnh là một người rất nổi tiếng trong giới đạo trưởng.

Nàng mặc dù kêu Quan Thịnh Thịnh, kỳ thật nàng vốn tên là  Quan Tài. Nàng được sinh ra trong quan tài, mà theo phong kiến của địa phương thì người đã chết là người cõi âm mà nàng lại được sinh ra trong nấm mồ nên mọi người liền gọi nàng làm Quan Thịnh Thịnh

Trong phòng

Vị đạo trưởng mà mọi người đang chờ đợi giờ này khắc này không phải phải đang làm việc gì quan trọng mà lại đang cầm bút vẽ lông mày. Tiếp theo nhìn vào bàn trang điểm thoa son môi, chân mày cau lại, “Đêm nay nên dùng màu nào thì đẹp nhỉ? Ai, ta mặc là màu trắng , được rồi, quyết định dùng hồng nhạt vậy” nàng cười hì hì đối với chiếc gương bắt đầu thoa son môi hồng nhạt, không có đươc khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành , nhưng nàng lại có được gương mặt vạn phần đáng yêu. Ngay sau đó nàng bắt đầu làm cho mái tóc mình trở nên hoàn mỹ.

“Cốc cốc cốc” ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

“Thịnh thịnh cô nương, còn 1 phút là 12 giờ” bên ngoài có người run run nhắc nhở.

“Được, lập tức tới đây” nàng đem đồ trang điểm bỏ vào trong túi xách. Tiếp theo đứng dậy ở trước gương ngắm nhìn khuôn mặt mình lần cuối, khi có cảm giác thật hài lòng nàng mới thong thả bước đi.

Nàng mở cửa phòng, chậm rì rì bước ra, tiếp theo nhìn lướt qua mọi người. Tư thế này nàng đã nghiên cứu rất lâu, cũng là chiêu bài động tác của nàng! Phải biết rằng, nàng Quan Thịnh Thịnh, không chỉ muốn là mình phải luôn mới mẻ, hơn nữa, phải đẹp, phải làm một mỹ nữ đạo trưởng, nàng đương nhiên rất chú ý hình tượng của mình!

“Nhìn xem, cái bàn bắt đầu cử động” khi mười hai giờ vừa điểm cái bàn bắt đầu bay qua bên trái rồi lại bay qua bên phải. Mọi người hoảng sợ vội vàng ôm lẫn nhau, có người run run nói: “Quỷ. . . . . . Là quỷ a. . . . . .”

Quan Thịnh Thịnh không cho là đúng, chỉ thấy trong tay nàng cầm kiếm gỗ, cước bộ rất nhanh đi tới đi lui, mọi người ngưng hô hấp lại  , khẩn trương  quan sát, phải biết rằng, bọn họ đã mời rất nhiều  đạo trưởng nhưng không có trừ bỏ được vật “dơ bẩn này”.

Đúng lúc này, Quan Thịnh Thịnh đột nhiên hét lớn một tiếng, “Nay đã biết ngưoi là ai, ngươi hãy biến đi, lập tức tuân lệnh ngay” trong tay nàng  lá bùa màu vàng liền bay qua, chỉ nghe thấy bàn ‘ đông ’  một tiếng, trên mặt lập tức chảy ra một bãi nước đặc màu đen , mà cái bàn cũng đột nhiên yên tĩnh trở lại

Quan Thịnh Thịnh tư thế duyên dáng, hoa lệ xoay người, “OK!”

Mọi người thấy thế đều thở dài nhẹ nhõm, chủ nhân đi tới lôi kéo tay nàng cảm kích vạn phần “Thịnh thịnh cô nương, thật cám ơn ngươi” trên khóe mắt của hắn còn có ngấn lệ, phải biết rằng, vật dơ bẩn này đã tra tấn bọn họ quá lâu, hắn sắp trở thành người mắc  bệnh thần kinh .

Quan Thịnh Thịnh giống như  Thiên Sứ tươi cười: “Đại thúc, ngươi đừng khách khí như vậy, vì dân trừ hại là sứ mệnh của ta thôi”

Namchủ nhân nghe vậy, cảm kích gật đầu, đem tiền đặt trên tay của nàng, “Đây là năm vạn đồng, cám ơn ngươi a”

Quan Thịnh Thịnh thấy thế cũng không khách khí, trực tiếp bỏ tiền vào túi xách của mình “Kỳ thật ta thu số tiền này chính là muốn xây dựng một linh miếu, phải biết rằng, ta thu nhiều vật dơ bẩn, cũng nên tìm cho bọn họ một nơi thuộc về mình, ngươi nói xem như vậy có đúng không” nàng thở dài chua xót nói, biểu tình thật không thể nào chua xót hơn.

“Thật sự là một cô nương tốt  a” mọi người cảm khái nói.

“Sứ mệnh cũng đã hoàn thành, còn lại các ngươi hãy dọn dẹp, ta đi trước ” Quan Thịnh Thịnh nói.

“Ta lái xe đưa ngươi về, đã trễ thế này, đi trong núi buổi tối rất nguy hiểm ” chủ nhân nói.

Quan Thịnh Thịnh khoát tay, “Không có việc gì, ta là mỹ nữ đạo trưởng, không sợ , tốt lắm, các ngươi làm việc đi, ta đi trước a” nàng vẫy vẫy tay mỉm cười rời đi.

Mọi người cùng xúc động kêu lên, thật sự là một cô nương tốt a!





 Chương 2: Thiên Sứ hay là ác ma?

Edit: LuckyAngel

Ban đêm trời tối như mực, gió lạnh thổi vù vù, ánh trăng chiếu rọi xuống, một bóng dáng nhỏ bé đang đi trên con đường núi gập ghềnh, dáng vẻ cô đơn thật thê lương.

Thân ảnh nhỏ bé cô đơn như vậy có thể làm cho một người đàn ông cảm thấy rất đau lòng và nghĩ rằng sẽ bảo vệ!

Nhưng là đi chưa được bao lâu, trên đường núi gập ghềnh đột nhiên nổi lên một trận gió ma quái không bình thường, Quan Thịnh Thịnh chau mày, cước bộ cũng ngừng lại, tiếp theo, nàng đột nhiên tức giận  quay đầu, trừng mắt nhìn vào không khí.

Một giây sau, nàng vung tay lên

“Ai u ai u, đau chết ta” nghe tiếng, cái ‘ người ’ đen tuyền kia cuối cùng cũng hiện thân .

“Hừ, ngươi ngu ngốc, đêm nay chưa ăn cơm à, khi nãy ngươi không dùng hết sức? Cái bàn mới lắc lư vài cái?” Nàng hai tay chống nạnh chỉ vào vật đen tuyền lớn tiếng quát, cô nương bây giờ so với hình ảnh thiên sứ lúc đó thật khác xa vạn dặm.

“Đại tiểu thư,  thật sự ta không có ăn cơm nha, ngươi cho ta ăn ngọn nến nhưng lại còn giảm bớt, ta không có sức lực, hai tuần lễ này ta đã làm việc liên tục rồi, ngươi nên cho ta nghỉ chứ?” ‘người’ đặt mông ngồi ở trên cỏ than thở, này lão bản cũng quá bóc lột?

Quan Thịnh Thịnh nghe vậy nhếch miệng cười cười, “Bảy Đêm, ngươi nói như vậy làm bổn tiểu thư thật thương tâm , ngươi xem ngươi đẹp trai như vậy lại tức giận vì một chuyện nhỏ thư thế, đây lại là công việc chung, ngươi còn theo ta so đo, ngươi cũng thật là đàn bà quá đi, mà ta kiếm nhiều tiền như vậy ta mới có tiền mua ngọn nến cho các ngươi ăn ” con ngươi đen của nàng giảo hoạt  trong đêm tối như mắt báo âm trầm bình thường.

Bảy đêm chua sót cười cười, hắn đến tột cùng là bị cái gì mà lại theo một người ham tiền như mạng thế này?

“Dạ, như vậy đi, đêm nay kiếm được năm vạn, đợi lát nữa trở về cho ngươi ăn ngon chút,  đúng rồi, đêm mai cho Một Đêm đi làm có nghe hay không” nàng nhiều lần ra lệnh.

“Không được đâu? Một đêm bị cảm, ngươi có thể không mở cửa một ngàyđể nghỉ ngơi sao, ngươi buôn bán lời rất nhiều tiền, tiền của ngươi bây giờ cũng đủ cho ngươi mua ba cái biệt thự lớn” hắn chu miệng kháng nghị.

Quan Thịnh Thịnh nghe vậy lập tức tức giận nói “Ai u, ngươi có hiểu giá thị trường hay không a? Có ai ngại việc mình kiếm nhiều tiền? Đầu ngươi là đậu hũ? Ngươi nếu dám bãi công, ta liền đem phần mộ ngươi đào, đem ngươi cho năm con ngựa xé xác” nàng đe dọa nói.

Bảy Đêm nghe vậy, đầu lại đau , “Ai ai ai, Đại tiểu thư của ta, ta nhận thua được không?” Hắn bất đắc dĩ  thở dài, thật sự là không hay ho, hắn không nên tin tưởng con người nham hiểm này.

Một giờ sau, nàng liền dẫn Bảy Đêm về tới khu nhà cấp cao, đúng vậy, đây là một tòa nhà giá trị 700 vạn – khu nhà cấp cao, bất quá vì chuyện ma quái liền biến thành 200 vạn vì thế nàng liền có được một ngôi nhà tiện nghi, một căn phòng năm trăm thước vuông ước chừng có thể nuôi mười con quỷ.

“Tỷ tỷ đã về rồi” khóa cửa vừa vang lên, một đứa bé trai ngay tại không trung nhẹ nhàng bay lại ôm mặt của nàng ‘ bẹp ’ một ngụm.

“Tiểu tử kia, bọn họ có nghe lời hay không” nàng buông túi xách xuống cười nói.

“Một Phút rất nghe lời , nhưng những người còn lại  đều nguyền rủa ngươi” đem tình huống mới nhất báo cáo. Một bên  Bảy Đêm đen mặt, nịnh hót là việc mà bọn họ quỷ cho là thuộc loại  ‘ phản đồ ’ thế nhưng vì lấy lòng vu bà, bán đứng bọn họ, đây là việc làm cho hắn rất đau khổ cùng thất vọng!

Quan Thịnh Thịnh nghe vậy âm trầm cười cười. Lại bắt đầu nguyền rủa cho nàng chết à? Trước đi tắm rửa đợi lát nữa tìm bọn hắn tính sổ.





Chương 3: Xuyên qua

Edit: gau5555

Beta: LuckyAngel

Quan Thịnh Thịnh nằm nhàn nhã trong bồn tắm lớn.. Hắc hắc hắc, người khác nuôi chó ngao, chó Tây Tạng , nuôi mãng xà, còn nàng lại nuôi một đám quỷ, bất quá nuôi quỷ cũng thật tốt nha, có thể kiếm được tiền, có thể mua tất cả mọi thứ, nàng nằm trong phòng tắm tận hưởng sự vui vẻ một mình không biết rằng bên ngoài sớm đang đánh nhau náo loạn.

 “ Phản đồ, ngươi là đại phản đồ”. Nhiều con quỷ đang nhìn chằm chằm vào một con quỷ lớn tiếng quát, nhưng Bảy Đêm lại nằm trên ghế salon nhắm mắt dưỡng thần

Tên của bọn họ đều được đánh số, hay nói cách khác đó là thời gian thu phục một con quỷ, như Bảy Đêm là nàng mất bảy buổi tối mới thu phục được nó, cũng là con quỷ khó thu phục nhất và cũng là đẹp trai nhất. Mà Một Phút khi nàng nhìn thấy liền không cần đến 1 phút liền thu phục được, cho nên hắn cũng ngu xuẩn nhất, cũng là giỏi nịnh bợ nhất nên cũng dễ dàng đem bọn họ bán đứng

“Ta …không phải cố ý nha, dù gì  ta cũng còn nhỏ, các ngươi không biết xấu hổ mà bắt nạt ta sao?” Một Phút than thở phản kháng

“ Ta chưa từng gặp người nào không biết xấu hổ như ngươi, ngươi đều đã hơn 100 tuổi rồi còn nhỏ gì ? Còn giả làm bộ dạng như tiểu hài tử làm ta buồn nôn, ngươi thực làm xấu hổ cho  loài quỷ của chúng ta” một con quỷ mặc áo lam  mắng

“ Ta….” Một Phút vừa bị nói như thế không làm thế nào phản bác lại được

“Ai, Ba Giờ ngươi không nên nói Một Giây như thế” một con khác nói

Một Phút nghe thấy vậy liền kéo áo của hắn: “ Một Đêm ca ca cám ơn ngươi đã thông cảm cho ta”

Một Đêm gật gật đầu: “ Ta biết tâm tư của ngươi, ngươi có phảỉ thích vu bà kia , huynh đệ chúng ta sẽ tác thành cho ngươi, đúng không các huynh đệ” lời của hắn lập tức được mọi người đồng ý.

“Không….Không phải, ta không phải…..” Một Giây sợ hãi đến đỏ mặt “ đát” một tiếng liền biến thành một quỷ anh tuấn giống bọn họ, chỉ cần hắn kích động thì sẽ trở về nguyên dạng

“ Bảy đêm ca ca ngươi giúp ta giải thích đi” Một Phút bay đến bên cạnh hắn cầu xin nói

Bảy Đêm mở mắt lên nhìn hắn “ Tự gây họa không thể sống”

“Ha ha ha ha” mọi người nghe vậy đều cười ha ha, đúng lúc này, đột nhiên đất rung núi chuyển, tất cả mọi người ngây ra một lúc.

“Động đất?” Một Đêm kinh hô, hắn chính là vì động đất mà chất , vừa gặp phải động đất liền cả người run run, sợ hãi không thôi.

“Mọi người mau chạy” Bảy Đêm ra mệnh lệnh, mọi người nghe vậy liền bay ra khỏi phòng ở. Bảy Đêm ngây ra một lúc, vu bà? Một giây sau, hắn hướng trên lầu bay đi.

“Bảy đêm mặc kệ nàng đi, khiến cho nàng chết đi” một vài con quỷ rống lên nói

“Các ngươi đi trước đi” Bảy đêm ngoái đầu nhìn lại dặn dò một tiếng liền bay đi lên.

Quan Thịnh Thịnh đã biết động đất, nàng một xoay người một cái đem quần áo mặc vào trên người, một giây sau, Bảy Đêm liền bay vào, “Đi mau, động đất”, hắn liền lôi kéo tay nàng hướng ra bên ngoài .

“Không được, còn sổ tiết kiệm của ta” nàng bỏ tay hắn ra cầm lấy túi xách, tất cả tài sản đều ỏ trong này.

“Vu bà đừng lấy, phòng sắp sụp rồi” hắn lôi nàng chạy ra mặt ngoài, sắp chạy tới cửa, Quan Thịnh Thịnh lập tức bỏ tay hắn ra ” Linh Đang vật tổ truyền của ta” Nàng liền chạy vào

“Linh Đang, Linh Đang ở nơi nào” nàng rất nhanh lục tung mọi thứ, lúc này Bảy đêm lại quay trở lại , “Tìm cái gì tìm nhanh lên, phòng sắp sập, chút nữa ta sẽ giúp ngươi tìm “

“Không được, đây là di vật của mẹ ta, ta không thể làm mất” nàng đột nhiên tìm thấy được Linh Đang, vội vàng cười đem ra, “Bảy đêm, ngươi xem Linh Đang” chính là… lời của nàng vừa dứt thì  căn phòng liền sập xuống


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 27.02.2012, 01:47
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34129
Được thanks: 45131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh - Điểm: 10
Chương 4: Đây là Thần Mã

Khi nàng có ý thức được một chút, cảm thấy bản thân cả người đau nhức không thôi, nàng chậm rãi mở mắt ra, Chuyện gì vậy?Taychân nàng tại sao lại bị trói. Nàng ngoái đầu nhìn đi nhìn lại mới phát hiện ra giờ phút này nàng đang bị trói vào một cái cột, có chuyện gì xảy ra thế? Chẳng lẽ là bắt cóc ? Một giây sau nàng ngước lên nhìn rõ hết thảy mọi thứ, lại nhất thời hít vào một hơi.

Đó là Thần Mã

Quan Thịnh Thình đột nhiên trừng lớn hai mắt, đó là Thần Mã? Ở phía trước nàng nhìn thấy một cái giường lớn, màng rèm màu trắng đang tung bay theo gió, trên gường đang có một đôi nam nữ làm nàng giật mình.

Giật mình không phải là vì nữ nhân kia mà là nam nhân mặc bộ đồ màu trắng tinh khiết, tóc của hắn dày dài trải đều trên người nữ nhân.Mà nàng nhìn thấy rõ ràng hai tròng mắt của hắn  như thuỷ tinh đen mị hoặc đến chói mắt, mà trên người hắn mơ hồ lại toả ra một loại khí chất vô cùng cao quý, vừa tựa hồ ẩn chứa một tia cuồng dã làm cho nàng sợ hãi không thôi

Trên giường kia, một đôi nam nữ  đang “chơi đùa”, tuy rằng nàng thấy rõ ràng nam nhân kia không có cùng nàng ta “này nọ é í é” nhưng bọn họ là đang hôn nhau, chẳng lẽ bọn họ có vấn đề thích cho người khác xem sao?

Nhìn vài giây, Quan Thịnh Thịnh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, này…..Đây là đang chụp ảnh cổ trang sao? Người nam nhân này cũng đẹp trai quá

Không có biện pháp, bởi vì tất cả quần áo đều cổ trang, trời ạ, nàng vừa tỉnh liền cho nàng chiêm ngưỡng một màn này thật sự so với xem tivi còn kích thích hơn!

Một lát sau, người nam nhân kia đột nhiên dừng lại nhìn nàng một cái, nhất thời làm nàng bị chấn động, người nam nhân này …đẹp không giống với ngưòi bình thường, một giây này, nàng cảm thấy soái ca ở thế kỷ 21 cũng không thể so sánh được với hắn.

Người kia hé ra khuôn mặt với một nụ cười xấu xa, khoé mắt hơi giơ lên, lông mi cũng nổi lên ôn nhu gợn sóng, đặc biệt cặp mắt đen thùi thâm thuý giống như lốc xoáy, làm cho người khác không thể kiềm chế được mà nhìn sâu vào bên trong, đôi môi mỏng manh làm cho người ta muốn hung hắng cắn lên một ngụm

Quan Thịnh Thịnh nuốt từng ngụm từng ngụm nước bọt, được rồi, nàng không chỉ có tài mà cũng có một chút sắc, mà người người đàn ông này lại rất đẹp nữa chứ, trời ạ, nam nhân như vậy diễn thế này thật quá lãng phí.

“ Này, ngươi đừng diễn cùng nàng nữa, nữ nhân này xấu như vậy ngươi cũng phải diễn chung…đạo diễn trả ngươi bao nhiêu tiền, ta trả cho ngươi gấp đôi, ta muốn bao ngươi” Giờ phút này nàng mới chợt nhớ ra là mình đang bị chói chặt mà còn bị hắn, nam nhân lạnh lùng anh tuấn trước mặt hấp dẫn.

Cái gì?Namnhân kia thoáng nhíu mày, lời của nàng làm cho hắn dừng động tác lại

“Ông. . . . . . Ông. . . . . .” Lúc này nữ nhân ở phía dưói hắn đã bị hắn làm cho điên đảo hồn phách rồi, mà lúc này hắn lại đột nhiên dừng động tác khiến cho nàng vạn phần bất mãn.

“Hắn cho ngươi bao nhiêu tiền, ta cho ngươi gấp đôi, bổn tiểu thư không thiếu tiền, ta bao ngươi ” nàng sảng khoái nói.

“Ngươi nói lại một lần nữa ” nam nhân đột nhiên phát ra thanh âm âm trầm hùng hậu.

“Bổn tiểu thư, muốn bao ngươi, cho ngươi làm người tình của ta ” nàng cười một cách khinh bỉ

Chương 5 : Chuyện thật bi thảm?

Namnhân kia khóe miệng tà mị hơi hơi giơ lên, một giây sau, hắn đột nhiên vươn tay ra bóp cổ nàng , giọng nói có chút trào phúng “Mộng Ngữ Diên, ngươi thật là làm cho ta mở rộng tầm mắt , như thế nào ngươi chịu không nổi rồi phải không?”

Trời ạ, ánh mắt của hắn thật là sắc bén, rất có khí phách, “A, ngươi nhẹ  tay một chút nha, làm ta đây đau chết” nàng vội lắc lắc đầu thoát khỏi bàn tay của hắn, tiếp theo cười nói: “Ngươi diễn rất tuyệt , ngươi có phải tốt nghiệp ở trường Đại học Bắc Ảnh hay không ? Ai, ngươi là một nụ mầm tốt như vậy sao  lại có thể diễn cái này , ta bao ngươi, bảo đảm sủng ngươi” nàng xem hắn không chỉ vì hắn anh tuấn, mà  hắn anh tuấn như thế sau này có lẽ sẽ mang đến cho nàng thật nhiều tiền.

“Xem ra, ngươi còn không biết rõ tình trạng của mình?” Hắn đứng dậy, vỗ vỗ tay, một giây sau, có hai  nha hoàn đi đến đem theo một chậu nước đá đổ  lên đầu nàng , nháy mắt, nàng ướt đẫm toàn thân

“A. . . . . .” Đang muốn làm rõ tình trạng Quan Thịnh Thịnh chỉ có thể dựa vào cảm giác hét một tiếng thét chói tai

“Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút cho ta , ngươi thật vẫn nghĩ mình là Vương Phi? Nói cho ngươi biết, ngươi ở nơi này so với nha hoàn còn kém hơn , cho nên, ngươi tốt nhất đừng có mà nghĩ cách quyến rũ ta ” Nói xong, hắn đứng dậy vẫy vẫy ống tay áo cứ như vậy nghênh ngang rời đi.

Lúc này, người đàn bà kia cũng mặc quần áo xong từ từ đi lại đây, nàng  thấy nàng ta  hừ lạnh một tiếng, một giây sau, chỉ nghe thấy ‘ ba  ’  một tiếng, trên mặt Quan Thịnh Thịnh xuất hiên năm dấu tay đỏ tươi .

“Ngươi. . . . . .”

“Như thế nào? Không phục sao Đại tiểu thư của ta?” Khóe miệng nàng  trào phúng khinh thường , cố ý tăng thêm ba chữ ‘ đại tiểu thư ’

“Này phim này  ai là  đạo diễn, gọi đạo diễn ra đây cho ta, Lão Tử không diễn nữa ” Quan Thịnh Thịnh nổi cơn thịnh nộ rồi, nàng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị đánh đau, đợi lát nữa đạo diễn đến đây nàng nhất định sẽ xé hắn ra làm năm mảnh

“A, tiểu thư ôn nhu kế hoạch quyến rũ Vương gia bất thành nên tức giận rồi? Hừ, ngươi đừng nghĩ ngưoi muốn làm gì cũng được, ngươi có thể làm được gì, trừng cái gì mà trừng, bị nha hoàn đổ nước lên đầu có cảm giác gì?” Nàng ha ha cười, nói tiếp: “Ta sớm hay muộn sẽ có một ngày trở thành Vương Phi của Sở phủ  , ngươi. . . . . . Ngay cả xách giày cho ta cũng không xứng” Rồi nàng uốn éo cái mông cứ như vậy mà đi.

Grừ, xú nữ nhân này dám đánh nàng? Làm nhục nàng như vậy, nàng còn chưa bao giờ chịu khổ , điều này nàng phải nhớ kỹ, tìm được cơ hội nhất định phải hung hăng trả lại nàng một phen.

“Tiểu thư, ô ô, tiểu thư”đột nhiên, bên ngoài chạy vào một tiểu nha đầu  mặc trang phục có điểm cũ nát , nàng thấy nàng ta khóc lên, tiếp theo liền mở trói cho nàng.

“Này chỗ này là chỗ nào? Ta muốn gặp đạo diễn” Quan Thịnh Thịnh  đứng dậy lại phát hiện mình không đứng vững được , một lát sau, nha hoàn này đỡ nàng dậy “Tiểu thư cẩn thận”

“Ngươi là ai, nghe giọng nói không giống người địa phương “

“Tiểu thư ngươi đang nói cái gì?” Nha hoàn vẻ mặt khó hiểu.

“Ngươi, còn nhỏ như vậy đã nghĩ tiến vào giới văn nghệ à, ngươi không biết giới văn nghệ có quy tắc ngầm sao? Ngươi xem ngươi tướng còn  trong sáng như vậy, làm diễn viên không tốt ” Quan Thịnh Thịnh tựa hồ còn không có làm rõ tình huống mà lại còn nói đạo lý.

“Ô ô, tiểu thư ngươi bị đổ nước vào não sao? Ngươi đang nói cái gì thế, a” nha hoàn khóc lớn lên.

Quan Thịnh Thịnh ngây ra một lúc, trong lòng thấy bội phúc, cái nha đầu này rất có tiền đồ, nói khóc liền khóc a, “.. Giúp ta đi ra ngoài” vẫn  gọi nàng là tiểu thư, nàng liền cho nàng ta một cơ hội biểu diễn vậy.

Nha hoàn gật gật đầu giúp đỡ nàng đi ra ngoài, bất quá khi nàng đi ra cánh cửa này liền ngây ngẩn cả người, này. . . . . . Đây là nơi nào, vì sao lại cổ kính như vậy, hơn nữa, hành lang còn quá dài, hoa viên cũng quá lớn? Mà nàng luôn mồm hỏi đạo diễn căn bản là nhìn không thấy, bên ngoài không phải là phải có đèn, đạo cụ, tổ kịch sao?

“Tiểu thư. . . . . .”

“Nơi này là chỗ nào, ta là ai, ngươi là ai?” Nàng đột nhiên sợ hãi. sự tình tự hồ không đơn giản như nàng nghĩ sao.

“Tiểu thư ta là Tiểu Hương , ngài là Vương Phi , nơi này là Sở phủ, ngài. . . . . . Ngài làm sao vậy?” Tiểu Hương thấy thế không khỏi  run run .

Quan Thịnh Thịnh ngoái đầu nhìn lại rồi nhìn đến bộ dạng của nàng, cùng với nơi này,  phòng ở. Một lát sau, khóe miệng nàng đột nhiên run rẩy , này. . . . . . Có phải hay không ai có thể nói cho nàng biết, nàng là xuyên qua?

Chương 6 : Vừa buồn vừa vui

Nhìn phòng ở trống rỗng , trong lòng nàng lại càng sợ hãi, vì thế, nàng ngồi ở trên giường gào khóc, nàng lúc này hoàn toàn quên để ý đến vấn đề chú ý hình tượng của mình, tiền cũng không có, còn hình tượng làm cái gì.

“Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư người đừng khóc” Tiểu Hương an ủi nói, vừa thấy nàng khóc, nàng liền sốt ruột không biết nên làm cái gì bây giờ.

“Ngươi đi ra ngoài, đi ra ngoài . . . . . . Ta muốn yên tĩnh, yên tĩnh” nàng hét lên đến xé cổ.

Tiểu Hương thấy nàng kích động như thế, liền gật đầu lặng lẽ đóng cửa lại.

Quan Thịnh Thịnh ngồi ở trên giường một bên nắm lấy cái chăn úp mặt xuống, một bên lấy tay lau nước mắt, thực không hay ho, tại sao mọi việc lại như thế này?

Nhưng nàng khó chịu không phải là vì nàng trở thành Vương Phi không được sủng, cũng không phải là vì không được người nam nhân kia không quan tâm đến, mà là, túi LV của nàng, còn có ô tô, còn có biệt thự, còn có ba hòn đảo của nàng, còn có tình yêu Thánh Địa Paris của nàng , trời ạ, ai đến giết nàng đi, nàng không cần xuyên qua, nàng muốn tiền, tiền của nàng. . . . . .

‘ Đinh linh linh, đinh linh linh ’ đột nhiên, Quan Thịnh Thịnh nghe được một âm thanh quen thuộc, nàng cúi đầu rưng rưng nhìn lại, trong phút chốc, mắt nàng mở lớn, nàng túm lấy thắt lưng bên hông… Linh Đang.

“Máu. . . . . . Máu Linh Đang?” Nàng kinh hô lên một tiếng, tiếp theo Linh Đang tí tách linh linh vang lên, tiếp theo nữa chỉ nghe thấy ‘ Bành ’  một tiếng, một màu đen như sương mù toả ra, một giây sau, ngã xuống mặt đât chính là  con quỷ nàng thích nhất cũng là thủ hạ đắc lực nhất, Bảy Đêm.

Bảy Đêm xoa xoa mông, ngước mắt nói: “Vu bà ngươi. . . . . .”

“Bảy Đêm” Quan Thịnh Thịnh thấy thế đang từ trên giường liên lăn lông lốc bò dậy, chạy tới, một phen đỡ Bảy đêm lên một phen nước mắt nước mũi hướng sát ngưòi hắn.

“Ngươi. . . . . . là vu bà?” Hắn thì thào tự nói.

Quan Thịnh Thịnh buông nhẹ hắn ra nói: “Mắt của ngươi làm sao vậy. mới như vậy một hồi mà đã không nhận ra ta?” Nàng lau nước mắt nói.

“Ngươi thay đổi. . . . . .” Bảy đêm như trước giật mình nói

“Thay đổi?” Quan Thịnh Thịnh nghe vậy vội vàng vươn tay sờ mặt mình, nhỏ. . . . . . Khuôn mặt nhỏ nhắn? Một lát sau, nàng bắt đầu tìm gương, rốt cục cũng tìm được trong ngăn kéo lấy ra một cái gương đồng, nàng run run đưa lên trước mặt mình, a di đà Phật, trăm ngàn không cần quá xấu nha..

Một lúc sau, nàng thong thả  mở hai mắt ra, “A. . . . . .” Nàng lớn tiếng hét lên, này. . . . . . Đây là nàng sao? Chỉ thấy trong gương , một gươg mặt nhỏ tinh xảo, môi điểm anh, lông mày như mực bức tranh, thần Nhược Thu thủy, mềm mại đáng yêu tinh tế, trời ạ, bộ dạng này ? Quả thực là điển hình của  hồng nhan họa thủy!

“Hắc hắc hắc hắc” nàng bỏ gương xuống, cười một cách vui vẻ, làm cho Bảy đêm cả người nổi lên da gà, chỉ cần mỗi lần nàng lộ ra biểu tình giả dối như thế, nhất định là không có chuyện gì tốt.

“Ha ha, không thể tưởng được ta xuyên qua thành tuyệt thế mỹ nữ, cái này tốt lắm, không cần dựa vào người nam kia. Ưu, ta cũng có thể kiếm nhiều tiền” có thể có tất cả, nghĩ đến đã biết sử dụng khuôn mặt này như thế nào, hơn nữa nàng là người thông minh, kia Kim Ngân tài bảo còn không giống sóng cuồn cuộn nhau  mà đến a, hừ, nàng mất đi hết thảy đều phải đòi lại gấp bội , ngoại trừ cái tên yêu nghiệt nam kia !


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 27.02.2012, 01:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34129
Được thanks: 45131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh - Điểm: 10
Chương 7: Kế hoạch


“ Này Vương Phủ lớn như vậy, tại sao lại cho ta ăn thứ đồ ăn như vậy, đây không phải ngược đãi sao” nhìn trên bàn chỉ có cơm trắng và rau xanh, Quan Thịnh Thịnh tức giận nói .

“Tiểu thư, chúng ta đã ăn như thế này nửa năm nay” sau khi nàng nói mình bị mất trí nhớ , Tiểu Hương cũng không có hoài nghi, chỉ là hiện tại  tiểu thư bỗng trở nên thô lỗ táo bạo, nàng tin tưởng rằng tiểu thư nhất định là đã nhìn thấy một màn kích thích kia, tiểu thư thật đáng thương .

‘ ba ’ Một chiếc đũa của nàng rơi xuống, “Thật là không biết xấu hổ  Vân Sa được ăn uống tốt, còn chủ tử ta đây thì bị phải ăn thứ này, xem ra ta phải tìm cơ hội để dạy dỗ nàng ta” nhớ tới lần trước bị nàng ta tát một cái, trong lòng của nàng vẫn không thể cân bằng.

“Tiểu thư, Vân Sa đã không còn là nha hoàn nữa ” Tiểu Hương sợ hãi  nhắc nhở.

Ta biết, không phải cũng chỉ là dụng cụ làm ấm giường thôi sao” nàng một câu nói toạc ra.

Tiểu Hương bị những lời của nàng vừa nói ra cũng không thể tìm được lời nào để phản bác

“Ta cho ngươi biết, chính là nàng bức tử ‘ ta ’ ” không cần nghĩ nữa,  Mộng Ngữ Diên này nhất định sẽ làm cho nha hoàn này tức chết, bị hãm hại, bị vu oan, Vân Sa này cũng thật là thâm độc, thật nhìn không ra nàng lại là một đứa nha hoàn tâm cơ như vậy, xem ra, lòng của nàng ta sớm đã bị  nam nhân yêu nghiệt kia quyến rũ”

“Nhưng. . . . . . Chúng ta bị nhốt ở bên trong Cô Uyển, muốn gặp nàng ta cũng không dễ dàng” Tiểu Hương nhắc nhở , nàng cũng không hy vọng tiểu thư ở đây chịu chết .

Quan Thịnh Thịnh cười lạnh lùng nói, “Cô Uyển? Tốt lắm, bọn họ không vào, chúng ta mới có cơ hội thăm dò cấu trúc của Vương Phủ để chuẩn bị cho về sau”

“Về sau?”

“Ai nha, ngươi đừng lo lắng, ngươi trước tiên tìm cho ta một bộ nam trang đến đây” nàng ra lệnh.

“Tiểu thư ngươi muốn làm cái gì?” Tiểu Hương sợ hãi hỏi.

“Không có gì, chỉ là chuồn êm đi chơi một hồi mà thôi, ta muốn đi ra ngoài kiếm tiền, sau đó chờ kiếm được đủ  tiền, ta liền mang ngươi cao bay xa chạy ” nàng nói chắc chắn.

“A?” Tiểu Hương bị nàng làm cho sửng sốt, tiểu thư như thế nào lại không giống với lúc trước?

“Nhanh đi nhanh đi”

Tiểu Hương bị nàng thúc giục đi vào bên trong, đành phải gật đầu rồi đi tìm nam trang, nàng vừa thấy Tiểu Hương đi, liền lắc lắc Linh Đang trên người, Bảy Đêm liền từ bên trong đi ra.

“Vu bà, ngươi định làm cái gì?” Bảy đêm mặt đen như mực hỏi, khi hắn xác định chỉ có mình hắn cũng đi theo xuyên qua, khi đó  tâm tình của hắn chỉ muốn đi tìm cái chết, hắn không nên, không nên hảo tâm a! Hiện tại hắn liền bị nàng tra tấn, loại này đau đớn không cần nói cũng biết.

“Ta đâu làm gì, ta muốn ở nơi này ‘ kiếm tiền’ cho tốt, trước là đi đồ phường (chỗ cờ bạc), sau lại đi kỹ viện chơi đùa, đúng rồi, cho nên ngươi phải sử dụng con mắt của mình cho thật tốt nha” nàng nhắc nhở.

“Ngươi chẳng lẽ không biết, ở cổ đại, nếu ngươi thắng tiền, bọn họ sẽ không nghi ngờ sao?” Không phải tất cả người cổ đại đều là ngu ngốc .

Quan Thịnh Thịnh từng đợt từng đợt cười nói: “Ngươi cho ta là ngu ngốc a, ta chỉ muốn thắng một chút , thu cho thật tốt, yên tĩnh  yên tĩnh “

Bảy đêm khóe miệng vẫn run rẩy, phải không? Không, lời của nàng hoàn toàn không thể tin tưởng được, bởi vì, nàng chính là nhất tài chủ bà! !

“Ai, nhưng ta nói cho ngươi biết, hiện tại… không biết là niên đại nào, chỉ có hai người chúng ta là người thân, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cho  ngươi ăn toàn món ngon, ta đã nghĩ thông, đồng tiền không phải vạn năng , cho nên, từ giờ trở đi, ta muốn sống trong vàng son, chơi đùa vui vẻ” tiếp theo nàng nhìn nhìn Bảy Đêm, “Ngươi nên đi bái Phật, bởi vì ta  sẽ cho ngươi ăn nhang uống nhạt (ý là ăn chay), thật tốt” ân, nàng đã chết một lần rồi, nên lần này nhất định phải sống cho thật tốt, tuyệt đối không thể chết lần nữa

“Tiểu thư” Tiếng của Tiểu Hương xa xa truyền tới.

Quan Thịnh Thịnh nghe vậy, nhìn Bảy Đêm cười khinh bỉ , tiếp theo dùng tay cầm Linh Đang lắc vài cái, Bảy đêm không thể chống lại đành phải chui vào.

Chương 8: Nói dối

Nàng cẩn thận dặn dò Tiểu Hương, để nàng biết đối phó với việc ‘ ngoài ý muốn ’ xảy ra như thế nào, Tiểu Hương gật đầu giống như gà mổ thóc. Sau đó, nàng liền vụng trộm trèo qua tường chạy ra ngoài, kỳ thật cũng không cần vụng trộm, ở nơi này ngay cả chim cũng không có, ai sẽ đến a!

Ở trên đường nàng không khỏi cảm khái, tường ở cổ đại lại thấp như thế, rõ ràng chính là mời mỹ nữ như nàng trèo ra  thôi!

Bảy đêm tránh ở dưới ô, nàng đắc ý ngước mắt nhìn hắn cười nói: “Thế nào? Bổn thiếu gia trông thật đẹp phải không, ha ha, so với ngươi còn đẹp hơn” nàng đắc ý cười to.

Bảy đêm nghe nàng nói mặt đen lại như Vương bà bán dưa, thường thường hắn còn muốn nịnh hót vài câu, kỳ thật, chính hắn cũng không biết đến tột cùng là vì cái gì, vì sao chính mình lại bị lời của nàng chi phối?

“Ai, ngươi đừng làm mặt đen như thế rất xấu, ha ha” nàng đắc ý nhìn  Bảy đêm cười nói, lại phát hiện chính mình cười đến nửa ngày, hắn cũng không thèm để ý đến, vì thế nàng đành phải ho khan hai tiếng, vuốt tóc nói: “Ngươi rõ ràng thấy ta như thế ghen tị với ta” nói xong cũng không , để ý đến Bảy Đêm đang trợn mắt lên, cười hì hì  hướng trên đường đi đến.

“Wow, công tử nhà ai rất đẹp trai “

“Wow,công tử  dễ thương đi đâu đấy”

Nhiều nữ nhân nhìn nàng chỉ trỏ, nàng thấy thế cười hớ hớ tiêu sái đi đến, “Cô nương, ngươi trông thực mê người a”

“A a a” bị hắn khích lệ như thế , cô nương kia hét lên một tiếng thất thanh.

Nhìn thấy chính mình có thể khiến cho một vùng náo động, nàng càng thấy đắc ý, “Ai, ta thực đẹp trai, điều này làm cho người khác phải sống như thế nào đây”

Bảy đêm thật sự chịu không nổi nàng cứ như thế tự khen mình, đành phải nói: “Đại suất ca, ngươi muốn đi đâu?”

Nàng nhăn nhíu mặt nói: “À. . . . . . Vì biểu hiện của ta rất anh tuấn, nên ta quyết định đi kỹ viện trước”

“Ngươi lại muốn làm cho thiên hạ loạn lên phải không?”

“Ai, người thật hiểu ta Bảy Đêm” nàng không phủ nhận nói, có thể đi kỹ viện  phi phú tức quý (không giàu cũng trở nên giàu~~~> ý nói vô kỹ viện dù người nghèo hay giàu đều được đối xử như nhau), nàng nhất định phải thử  ‘ lao ’ một phen.

“Ngươi có tiền đi dạo kỹ viện sao?” Bảy Đêm châm chọc nói, nàng hiện tại  thân phận là Vương phi bị vứt bỏ, không có bổng lộc, còn muốn đi kỹ viện sao!

Quan Thịnh Thịnh nghe thấy vậy mày nhăn lại, đúng lúc này, đối diện có một đám người đi tới, những người này đang vây quanh một mỹ nữ , nàng ta bên cạnh có rất nhiều thị vệ cùng nha hoàn, xem ra thân phận của nàng không thấp, nhưng mà ánh mắt của nàng không phải vì cô gái đẹp này, mà là trên người nàng ta lộ cái hầu bao rất nặng.

“Hắc hắc hắc, trời cũng giúp ta” nói xong, nàng từ từ đi tới, thị vệ cùng bọn nha hoàn ngay lập tức đã phát hiện ra, chuẩn bị “đón tiếp” công tử tuấn tú  này.

Quan Thịnh Thịnh phe phẩy cây quạt, gấp cây dù lại, bước từng bước một tới gần bọn họ, tiểu thư này cũng đã bị “hắn” hấp dẫn, lúc này, nàng ta nói gấp: “Đừng nhúc nhích”

Mọi người ngây ngẩn cả người, sao lại thế này?

“Tiểu thư, chúng ta có phải đã từng gặp mặt?”

Mỹ nữ tiểu thư vội lắc lắc đầu, một đôi mắt như nước trong veo, ánh mắt theo dõi hắn vẫn không nhúc nhích.

“Chưa thấy qua? Nhưng là. . . . . . Nhưng là vì sao, ngươi lại luôn  xuất hiện ở trong giấc mơ cuả ta, làm ta có cảm giác như chúng ta đã biết nhau lâu rồi, nơi này, nơi này làm sao như thế có thể động tâm?” Ở khoảng cách cách nàng ta một thước, nàng liền nói dối, hơn nữa còn nói cực kỳ giống thật, thật đến nỗi chính nàng còn thấy cảm động!

Mỹ nữ tiểu thư nghe vậy, lập tức gò má và mặt đều ửng đỏ, ai dám lớn mật nói ra những lời như vậy, thật là làm cho người ta thẹn thùng .

“Tiểu thư, ta có thể tới gần nàng để nhìn kỹ hơn không?” Nàng thâm tình nói.

“Lớn mật, dám đối tiểu thư  vô lễ như vậy” thị vệ đứng đầu quát lên

Khi nhìn thấy vị tiểu thư kia đang nhìn mình chằm chằm, mặt mày đưa tình, nàng chỉ biết rằng hồi sau sẽ thành công, vì thế, nàng biểu hiện ra bộ dáng uể oải, “Ai, thế nhưng nếu tiểu thư cảm thấy không tiện, thôi quên đi” nói xong, nàng bi thương xoay người muốn rời đi.

“Một, hai. . . . . .”

“Đợi chút”

Quả nhiên đúng như nàng đã tính, nàng còn chưa đếm đến tiếng thứ ba, tiểu thư kia liền mở miệng gọi nàng lại.

Chương 9: Khiêu dê thuận lợi

Quan Thịnh Thịnh tiêu sái xoay người, mày nhẹ nhàng nhăn lại hỏi: “Tiểu thư, có chuyện gì?”

“À. . . . . . Ta thật sự thấy ngươi giống với một vị cố nhân?” Tiểu thư mỹ lệ thẹn thùng hỏi.

Quan Thịnh Thịnh nói gấp: “Đâu chỉ là giống, quả thực ta vẫn phân vân không rõ ràng cho lắm nên mới muốn đến gần tiểu thư để nhìn cho rõ dung mạo ” nàng cười nói.

“Không biết xấu hổ” cũng không biết là người tùy tùng nào nhìn không quen mắt than thở một câu.

“A Quý, không được vô lễ” vị tiểu thư này quát lớn.

Quan Thịnh Thịnh vẫn như trước mỉm cười nhìn nàng.

“Uhm. . . . . . Nếu ngươi đã nói như vật…, kia. . . . . . Vậy sang đây xem cho rõ ràng đi” nàng nói xong, liền cúi đầu thật thấp.

Quan Thịnh Thịnh nghe vậy khóe miệng hiện lên ý cười càng rõ ràng, vì thế, nàng tiêu sái cầm lấy cây dù chậm rãi  đến gần vị tiểu thư thẹn thùng này, “A. . . . . . Xác thực rất giống, bất quá. . . . . .”

“Bất quá cái gì?”

“Ông trời ơi” Quan Thịnh Thịnh đột nhiên quát to lên một tiếng, vị mỹ nữ kia còn chưa hiểu tình huống gì đang xảy ra liền nghe thấy được hai chữ ‘ Ông trời ’, làm cả người phát run, dưới tình thế cấp bách dẫm phải mép váy của mình lảo đảo đổ về phía trước. Quan Thanh Thanh xoay tròn một cái lấy tay trái khoác ở eo của nàng, tay phải chống cây dù, cứ như thế một màn duyên dáng lãng mạng

Nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Quan Thịnh Thịnh mà đã quên rằng bản thân còn nằm ở trong ngực của nàng.

“Lớn mật, còn không buông tiểu thư nhà ta” các thị vệ lớn tiếng quát .

Quan Thịnh Thịnh đỡ nàng ta đứng lên, “Ngượng ngùng, tiểu thư bị sợ hãi” nàng hắc hắc  cười, bạc bên hông nàng cũng đã tới tay.

“Không. . . . . . Không có gì” vị tiểu thư này sớm đã mặt đỏ tới mang tai.

Quan Thịnh Thịnh buồn cười, người cổ đại thật sự là hay thẹn thùng!

“Xin hỏi công tử xưng hô như thế nào?” Nàng ta hỏi tới.

“Ta. . . . . .” Không được, nàng hiện tại đã không phải là Quan Thịnh Thịnh, hơn nữa, tên này nghe thật thô tục, được rồi, từ giờ trở đi nàng sẽ kêu là Mộng Ngữ Diên, trời ạ, người đẹp còn chưa tính, ngay cả tên đều xinh đẹp làm cho người ta phải sợ hãi mà than.

“Công tử”

“Uhm, ngượng ngùng, bản nhân họ Mộng, tất cả mọi người đều gọi ta là Mộng Thiếu” nàng đắc ý nói.

“Mộng công tử đa lễ”

“Không cần phải khách khí, tiểu thư, chúng ta hữu duyên sẽ gặp nhau ” nói xong, nàng không nghĩ lại đông xả tây giật, muốn chạy nhanh đi dạo kỹ viện, bình thường chỉ nhìn thấy  trên tivi, nay, kỹ viện gần ngay trong gang tấc, nàng nhất định không thể bỏ qua.

“Tiểu thư đi thôi” các tùy tùng nói gấp.

“Ai, không biết có thể hay không gặp lại  hắn” lòng của nàng ta đều bị nàng mang đi.

————–

“Sở huynh, ngươi vui vẻ lên một chút nha, đến nơi đây,phải vui vẻ mà hưởng thụ chứ” nói chuyện với nam nhân đối diện trông giống như họa thủy.

“Có cái gì vui vẻ đâu ?” Namnhân yêu nghiệt nói.

“Ai, Sở huynh, người nào mà không biết ngươi cưới được Vương Phi đẹp như tiên, ngươi còn không vừa lòng sao, ngươi quả thực chính là đáng đánh nha” hắn ghen tị nói.

“Hừ, xinh đẹp để làm gì? Có thể có cơm ăn?” Hắn khinh thường  hừ lạnh một tiếng.

Đúng lúc này, dưới lầu đột nhiên truyền ra từng tiếng từng tiếng thán phục, nam nhân  yêu nghiệt tà mâu liếc mắt một cái, bất quá, đúng lúc thấy rõ diện mạo của nàng, lập tức mày của hắn không hờn giận nhăn lại.

Chương 10: Mỹ Nam

Lại nói lúc nàng đến, lập tức làm cho các cô nương ở Lệ Xuân vây quanh lại, tuy rằng nàng không phải đẹp trai nhất , nhưng trông rất dễ thương, làm cho các nàng nhìn thấy chỉ muốn ôm vào lòng để yêu thương

Mộng Ngữ Diên lớn tiếng cười cười, trời ạ, nàng ở đâu cũng đều có thể hấp dẫn sự chú ý, may mắn, lúc tiến vào đã cho Bảy Đêm tiến nhập vào Linh Đang ở bên hông  nếu không nàng ở trong này mà cầm ô phỏng chừng tất cả mọi người sẽ nói nàng là quái nhân mất.

Lúc này, nàng đem ô để ở bên cạnh vẫn nhất nhất bày ra một bộ dáng con nhà giàu

“Ai u, đây là công tử nhà ai, như thế nào mà thanh tú như vậy” tú bà khuôn mặt trang điểm xinh đẹp tay vẫy khăn cười.

Mộng Ngữ Diên ho nhẹ một tiếng nói: “Xin hãy gọi ta là Mộng Thiếu, về phần thân phận, tự nhiên không thể nói cho ngươi biết được, đem cô nương xinh đẹp nhất đến cho ta xem” nàng khẩu khí không nhỏ nói.

“Ai u, ngài xem phông phải tất cả chúng ta ở nơi này đều là mỹ nữ sao” tú bà nói gấp.

Mộng Ngữ Diên mày nhăn lại, theo bên hông xuất ra một thỏi bạc ném cho nàng, nhất thời, tú bà việc cười hì hì nói: “Trên lầu nhã phòng cho mời”

“Nơi này  hoa khôi là ai?” Nàng hỏi.

“Mẫu Đan” tú bà thấp giọng hà hơi nói.

Mẫu Đan? Có khí chất, “Được rồi, đem Mẫu Đan gọi tới”

Tú bà nghe vậy, lập tức biểu hiện bộ dạng khó xử, “Mộng thiếu gia ngươi xem” nàng chỉ lên trên lầu, ở trong căn phòng phía đông đang truyền ra tiếng đàn.

“Nàng ở nơi đó trong bao lâu?” Nàng hỏi.

“Dạ dạ, nàng đêm nay bị Tô công tử bao ” tú bà nói gấp.

“Bao rồi? Hừ, ta tới chủ yếu là xem hoa khôi ” nói xong, không để ý đến ma ma ngăn cản, nàng hướng phía phòng kia đi đến.

“Sở huynh, xem ra, vị công tử này sẽ làm hỏng nhã hứng của Tô huynh ” người nam nhân này cười vui vẻ nhìn hắn nói.

Yêu nghiệt nam nhân nghe vậy, khóe miệng trào phúng nhếch lên một tia khinh thường  , “Đi, cùng đi xem xem” vì thế, hai người đứng dậy, nhắm hướng đông mà  đi đến.

“Ai ai, Mộng công tử không thể đi vào ” Tú bà ngăn không được, liền lớn tiếng nói, kỳ thật nàng căn bản cũng không có ngăn cản, người ta là người có tiền, nàng còn nói cái gì được nữa, bất quá, Tô công tử này cũng không thể đắc tội, cho nên nàng đành làm bộ dạng lớn tiếng nói.

“Chạm vào” cửa bị nàng mở ra.

Nàng đột nhiên tiến vào, làm cho tiếng đàn trong phòng ngừng lại, Mộng Ngữ Diên căn bản không để ý tới nam nhân trong phòng kia mà là ánh mắt trần trụi của “hắn” trắng trợn nhìn Mẫu Đan, ngoan ngoãn, ngũ quan đẹp đẽ, đôi mất hơi xếch lên cùng hồ ly giống nhau làm lòng người ngứa ngáy , quả nhiên, đã lường trước, khó trách là hoa khôi.

“Thực xin lỗi nha Tô công tử, ta khuyên không được ” Tú bà vội cúi đầu bồi tội nói, tuy nói là bồi tội, nhưng là ánh mắt đều chỉ hướng nàng.

Mộng Ngữ Diên theo thanh âm của Tú bà nhìn sang, nàng thật ra muốn nhìn là người nào tai to mặt lớn bao hết cái cô nương này, nhưng là không nghĩ tới, sau khi nhìn hình dạng của hắn , nàng nhất thời hít vào một hơi, hắn màu da trắng nõn, ngũ quan thanh tú mang theo một chút tuấn tú, anh tuấn nhưng lại có một chút ôn nhu, nhưng ở đây ôn nhu cùng anh tuấn ở bên trong, làm cho hắn càng trở nên tuấn tú!

Trời ạ. . . . . . Là mỹ nam ai!

Tô công tử đột nhiên hướng nàng ôn nhu cười, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền.

Nhất thời

Nàng bị miểu sát rồi! (~~> máu hám zai nổi lên rùi kìa)


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 28.02.2012, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34129
Được thanks: 45131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi - Y Hinh - Điểm: 10
Chương 11: Cố gắng để ý (1)

Edit: gau5555

Beta: LuckyAngel

“À, mụ mụ ngươi đi xuống trước đi ” Tô Dật hướng Tú bà nói.

Tú bà nghe vậy vội vàng gật đầu cười hớn hở rời đi.

“Huynh đài đến đây cũng là muốn gặp Mẫu Đan sao?” Hắn cười hỏi.

Mộng Ngữ Diên ngây ra một lúc xoa đầu hỏi”Làm sao ngươi biết ?”

Tô Dật lại mỉm cười “Bởi vì ngươi  đang nước miếng chảy”

“A?” Nàng la lên một tiếng rồi lau miệng, nghĩ rằng, nước miếng của ta cũng là do ngươi mà ra, chỉ là bây giờ nàng là nam nhân tự nhiên không thể để cho hắn có cảm giác mình là người đồng tính, đành phải làm dáng nói: “Tô huynh phải không? Ai, thật sự là anh hùng nghe danh đã lâu, ngươi không ngại cho ta cùng ngươi thưởng thức hoa khôi chứ?” Nàng phe phẩy cây quạt nói.

“Được chứ, mời ngồi” Tô Dật chỉ chỉ vào vị trí bên cạnh đồng thời cũng dặn Mẫu Đan đàn lên một khúc.

“Huynh đài xưng hô như thế nào? Tại hạ Tô Dật” hắn tự giới thiệu.

“Mộng Thiếu” nàng nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của hắn nói.

Tô Dật bị nàng làm cho chọc cười, “Mộng Thiếu không phải muốn xem Mẫu Đan sao? Vì sao lại lại nhìn tại hạ?”

“Ta thích mỹ nam”

“. . . . . . ?”

“A, ý của ta là thưởng thức, thưởng thức” phát hiện mình nói sai, nàng cười hắc hắc.

“Xem ra, vị Mộng Thiếu này thích nam nhân hơn nữ nhân” ngoài cửa đột nhiên xuất hiện hai bóng dáng cao lớn, trong đó có một người lười nhác tựa vào cửa, híp mắt nhìn nàng.

Mộng Ngữ Diên ngước mắt lên nhìn, khi thấy khuôn  mặt của hắn cũng là lúc nàng ngây ngẩn cả người, nàng không phải người mù, lập tức liền biết yêu nghiệt này là ai. Thời điểm thấy hắn nhìn mình chằm chằm, nàng sợ hãi đến mức lập tức đứng lên, bắt đầu kích động đi tới đi lui ở bên trong phòng, trời ạ, như thế nào xui xẻo như vậy, nàng hẳn là lúc ra cửa không xem phong thủy .

“Vị huynh đài này vì sao ở trong phòng đi tới đi lui vậy? Đang thưởng thức chứ có phải biểu diễn khinh công đâu?” Khóe miệng hắn bứt lên vẻ tươi cười trào phúng nhìn nàng.

Mộng Ngữ Diên ngây ra một lúc, huynh đài? Đúng vậy, nàng bây giờ đang cải trang làm nam nhân, sợ cái gì chứ?

Sửa sang lại sau vài giây, nàng xoay người cười nói: “Hai vị này là?”

Tô Dật đứng dậy cười nói: “Vị này là Vương gia đứng đầu ở kinh thành tên Sở Hạo, vị còn lại được xem là cánh tay phải của hoàng thượng Lưu Viên, Lưu đại nhân, bọn họ đều là bạn tốt của ta”

“Hân hạnh được quen biết các vị huynh đài, tại hạ, Mộng Thiếu” nàng nhíu mày nói, giọng nói có chút kiêu ngạo.

Sở Hạo nghe vậy lạnh nhạt  nói “Huynh đài với Vương Phi của ta là cùng một họ à?”

“A? Là cái người bị ngươi nhốt ở Lãnh Uyển, hơn nữa, ngươi còn chiếm hữu nha hoàn của  Mộng Vương Phi?” Nàng theo dõi hắn nhíu mày hỏi.

Lời của nàng, làm cho Tô Dật cùng Lưu Hằng ngây ra một lúc, không thể nào? Trong ấn tượng của bọn họ Sở Hạo đã đề cập không ít hơn một lần là không thích Vương Phi, tuy nhiên không có nghe nói là nhốt vào Lãnh Uyển .

Sở hạo mặt không đổi sắc nói “Mộng Thiếu xem ra biết rất rõ, ngươi nói rất đúng, bổn vương ghét nhất là nữ nhân lục đục, về phần nữ nhân? Hừ, các nàng đối với Vương mà nói chỉ có tác dụng làm ấm giường , Mộng huynh cũng là nam nhân, chẳng lẽ ngươi không có cảm giác này?”

“Thúi lắm!” Nàng nhất thời không nhịn được thốt ra.




Chương 12: Cố gắng để ý (2)

Edit: gau5555

Beta: LuckyAngel

Tiếng đàn đột nhiên dừng lại, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại, mọi người sau khi  nghe thấy câu nói “Thúi lắm!” của nàng đều thất thần .

Nàng nhìn thấy những lời này làm cho sắc mặt của Sở Hạo càng thêm thâm trầm , trong lòng của nàng cũng có chút sợ hãi. Ở trong này, ai cũng biết võ công , tuy rằng nàng cũng biết quyền đạo, nhưng so sánh với bọn họ phỏng chừng còn kém xa, mặc dù có quỷ nhi ở bên cạnh, nhưng ba vị nam nhân này cơn tức quá lớn, phỏng chừng, Bảy Đêm cũng không thể tới gần bọn họ được, trước tìm cớ cho qua mọi việc trước đã, còn nhiều thời gian lưu lại ở Thanh Sơn không sợ không thời gian gặp nhau.

Vì thế. . . . . .

“Hắc hắc, thật sự ngượng ngùng, khi nãy ta ăn nhiều khoai lang lắm, luôn nhịn không được nên mới … thúi lắm, các ngươi, các ngươi đều hiểu mà phải không?” Nàng nhún nhún vai biểu hiện tất cả mọi người sẽ thả rắm.

“Làm như thế nào lý giải?” Sở Hạo lạnh như băng hỏi.

“Ha ha, tục ngữ nói hảo, đánh rắm là thể hiện khí thế của một người nên không thể không để ý đến viêc này nha, làm người thúi vô cùng, nghe tiếng rắm là biết người đó như thế nào. . . . . . Ha ha, yên tâm đi, bổn thiếu gia đánh rắm cũng không thúi đâu , Mẫu Đan ngươi có ngửi thấy không?” Nàng xoay người hỏi Mẫu Đan đang ngồi ở trên thảm

Mẫu Đan bị hỏi tự nhiên vội lắc lắc đầu, nàng là hoa khôi lâu năm hiển nhiên biết cái gì nên nói, cái gì không nên. Dù sao, đó đều là những người có tiền, nàng hiển nhiên không nên đắc tội. Nhưng trong lòng của nàng đang suy nghĩ, làm sao để áp chế vị thiếu gia này, hình dáng vốn ẻo lả, lại còn thô lỗ như vậy , thật sự là mất hứng.

“Mộng Thiếu quả là người sảng khoái, ngay cả thúi lắm cũng làm cho mọi người biết bội phục bội phục” Lưu Hằng vỗ vỗ tay nói.

Mộng Ngữ Diên ngượng ngùng nhìn Lưu Hằng, “Đâu có đâu có, bản nhân cũng chính là vâng nói chút đạo lý làm người thôi, Lưu huynh không cần khích lệ đâu?” Nàng lúc này thật sự bội phục năng lực ngôn ngữ của mình, ở trong giới quý tộc nhờ vào năng lực giao tiếp của mình mà nàng cũng vì thế thuận buồm xuôi gió, thật là đáng tự hào a!

“Các vị đừng đứng như thế, đều ngồi xuống đi” Tô Dật mời mọi người cùng nhau ngồi xuống, bảo Mẫu Đan xuống phía dưới gọi thêm chút rượu và thức ăn

Mẫu Đan nghe thấy vậy thẹn thùng  hành lễ cáo lui.

“Sở huynh, ngươi vì sao lại đem Vương Phi như hoa như ngọc nhốt đánh vào Lãnh Uyển?” Lưu Hằng khó hiểu hỏi.

“Phạm. Tiện” hắn lạnh lùng  nói ra hai chữ.

Ta mới không cần, Mộng Ngữ Diên nghe vậy ở trong lòng không ngừng trách mắng. Tiện, ngươi mới là người như vậy. Tiện, nữ hài tử tốt như vậy bị ngươi bức tử rồi, vậy mà bây giờ ngươi quay ngược lại nói nàng như vậy. Tiện, nam nhân như ngươi chỉ biết nghe lời gièm pha của nha hoàn mà lại không cảm thấy mất mặt.

“Ha ha, không thể nào, Mộng thiên kim có tri thức hiểu lễ nghĩa như thế nào cũng không giống như ngươi nói vậy” Lưu Hằng nói gấp.

“Sở huynh trong chuyện này có phải có hiểu lầm chuyện gì hay không?” Tô dật cũng nói theo.

“Phải không?” Hắn nhíu mày nhìn về phía Mộng Ngữ Diên lại hỏi: “Mộng huynh ngươi cảm thấy thế nào?”

Bị hỏi đến, nàng bắt đầu lên tiếng bênh vực kẻ yếu nói: “Ta à, cũng không dám can thiệp nhiều, bất quá, loại chuyện này ta cũng đã từng gặp qua, có không ít người thích nghe những lời gièm pha, thích đem mọi sai lầm đổ lên đầu người khác, trên thực tế? Hắn căn bản là không biết nàng, hãy cùng chiếm hầm cầu bất lạp  thỉ giống nhau, hắn cho là mình không có thỉ kéo không được, ngược lại quả Địa Cầu không có lực hấp dẫn” (câu này mình và gau5555 không hiểu nghĩa nên các bạn nào biết thì xin giúp đỡ ^^) nói xong, nàng còn lắc đầu để phối hợp với vẻ mặt của mình.

“Phốc” so sánh của nàng làm cho hớp nước Lưu Hằng vừa mới uống phun ra.




Chương 13: Oan gia ngõ hẹp

Edit: gau5555

Beta: LuckyAngel

Lời của nàng nói ra làm cho Lưu Hằng thiếu chút nữa thì bị nước trà của mình làm sặc chết.

“Xem ra, Mộng huynh đối với nữ nhân thực chuyên tình rồi?” Sở Hạo không giận hỏi lại, trong tay cầm ly rượu không chút để ý nhìn .

“Lý tưởng của ta chính là sống suốt đời với duy nhất một người mà ta yêu ” nàng ngửng đầu ưỡn ngực nói, kỳ thật đó là lý tưởng của nàng, thà rằng chính mình cô đơn suốt đời nếu không tìm được một người hồng nhan tri kỉ.

“Hảo, Mộng huynh quả nhiên đã làm cho ta mở rộng tầm mắt, tại hạ cũng hiểu được nếu thật  thích một người nên cùng nàng vĩnh viễn sánh cùng thiên địa” Tô dật nói, đây cũng là lý tưởng của hắn.

“Đúng vậy, dựa vào cái gì nam nhân có thể có ba vợ bốn nàng hầu, như vậy đối với nữ nhân rất không công bằng, cũng phải nói nam nhân yêu nhiều người như thế nói không chừng sớm: tiết, dương. Phải rồi có lẽ  lại còn bị ngải. Như vậy thực dễ dàng lây bệnh cho nữ nhân. Ngươi nếu là nữ nhân, ngươi có thể dễ dàng tha thứ cho nam nhân của ngươi ở bên một người phụ nữ khác rồi lại vẫn tiếp tục tìm đến ngươi không?” Nàng tục khí nói, nhưng lại cũng nói những lời chân lý.

“. . . . . . ?” Lời của nàng nói ra làm cho bọn họ thất thần .

“Cái gì là ngải?” Lưu Hằng khó hiểu, cái từ ngữ này hắn tại sao không có nghe qua?

Mộng Ngữ Diên ngây người ra một lúc, khoát tay nói: “Chính là nhiễm bệnh” nói xong, nàng cầm một cái chân gà trên bàn cắn một cái.

“Nhìn Mộng huynh xe, ra còn biết rất nhiều thứ” Lưu Hằng cười nói, đối với nàng cũng thêm vài phần hảo cảm.

“Ai, Lưu huynh nói gì vậy? Trí thông minh của ta là do trời sinh, ai, bất quá mà nói, quá thông minh cũng là một loại tội nghiệt” nàng đắc ý nói.

“Mộng huynh nói rất đúng, được rồi, ta sẽ đi ngay bây giờ nhìn xem Vương Phi bị “oan uổng” của ta” Sở Hạo nói xong đứng dậy.

“Khụ khụ khụ” Mộng Ngữ Diên lập tức bị chân gà làm cho mắc nghẹn, Tô Dật đưa trà cho nàng, nàng uống liền vài ngụm sau đó đem cái chân gà kia nuốt xuống.

“Mộng huynh ngươi sao thế?” Sở Hạo khóe miệng gợi lên một tia tươi cười nghiền ngẫm nhìn về phía nàng.

“A, đúng rồi, ta nhớ ra rồi, ta còn có một việc chưa có làm, các ngươi, các ngươi chậm rãi thưởng thức nha ” nói xong, nàng nhanh chân bỏ chạy đi ra ngoài, trăm ngàn không thể cho hắn bắt được bằng không liền thảm.

“Mộng huynh chúng ta khi nào có thể gặp lại?” Lưu Hằng  đi ra hỏi.

“Hữu duyên còn có thể gặp , các ngươi cứ ngồi đi nha” sau đó, nàng cầm lấy cây dù bối rối chạy về.

Sở Phủ.

“Ta sẽ giết ngươi, Sở Hạo, ngươi dám gạt ta?” Mộng Ngữ Diên đứng dậy tức giận nói, chết tiệt, bọn ta về đã được mấy tiếng rùi, ngay cả cái rắm cũng không thấy.

“Tiểu thư, xin bớt giận, chúng ta đi ra ngoài phơi ánh nắng mặt trời đi” Tiểu Hương nói, từ lúc tiểu thư tỉnh lại về sau luôn tự thích giam mình ở trong phòng lầm bầm lầu bầu, làm bọn ta có chút sợ hãi, tiểu thư a, đầu tiểu thư trăm ngàn không cần hỏng mất nha!

Mộng Ngữ Diên “uh” một tiếng, liền đi theo nàng đi ra ngoài, Linh Đang để bên hông cũng theo động tác của nàng mà đong qua đong lại xem ra phi thường tốt, máu Linh Đang này chỉ khi nào đụng tới vật bẩn hoặc là Bảy Đêm phải ra khỏi đến lúc đó mới có thể vang, trong tình hình chung  đều là im lặng .

Lúc nàng mới vừa đi đến hoa viên, lại bị một bóng dáng quen thuộc phía trước làm cho ngây ngẩn cả người, tiếp đó khóe miệng nàng treo lên vẻ tươi cười, thật sự là oan gia ngõ hẹp a!




Chương 14: Cho ngươi đẹp mặt

Không thể tưởng được ở Cô Uyển này còn gì có thể hấp dẫn sự chú ý của nàng ta, kỳ thật nàng biết, nàng ta đến chính là để xem nàng, chê cười nàng, chẳng qua là đến cuối cùng ai chê cười ai còn chưa biết được.

Vân Sa mắt sắc liếc nhìn từ bên trong phòng cho ra đến chỗ nàng, liền cười hớ hớ phe phẩy cây quạt nói: “Đại tiểu thư hôm nay như thế nào lại có thời gian đi dạo?”

“U, đây không phải nha hoàn của ta sao, hôm nay như thế nào lại rảnh rỗi tới chỗ của ta? Chẳng lẽ Vương gia không cho ngươi đi làm ấm giường sao?” Nàng đi đến trước mặt của nàng ta giật mình hỏi.

Vân sa bị nàng nói như vậy, sắc mặt xấu hổ cực kỳ, dịu đi vài giây, nàng ta nói: “Người nào cũng biết Tiểu Hương giỏi nhất trồng hoa, tiểu thư mặc dù ở Cô Uyển, nhưng nơi này  hoa cũng đẹp nhất Sở phủ, cho nên Vân sa tới đây hái hoa” nói xong, nàng đưa tay hái đóa hoa Mân Côi vừa chớm nở, nàng thấy thế liền đưa tay bắt tới.

Lúc này, hai nữ nhân đồng thời đều nhìn một đóa Mân Côi, hai tay cũng đồng thời đưa lên nắm đóa Mân Côi.

“Vân sa ngươi. . . . . .”

“Câm miệng, ta nói chuyện không đến phiên ngươi? Ngươi đừng quên rằng, ta so với ngươi còn lớn hơn” Vân Sa quát lớn khi nghe Tiểu Hương nói, sau đó cười lạnh nhìn nàng một chút tiếp tục nói: “Tiểu thư, ngươi làm cái gì vậy? chẳng lẽ ngươi cũng muốn đóa hoa này sao?”

“Như thế nào? Ta không đủ tư cách?” Nàng hỏi lại.

Vân Sa che miệng cười khẽ, “Người nào cũng biết Vương gia căn bản là không sủng ngươi, ngươi hái hoa cho ai xem ? Còn không bằng cho ta để ta cài trên đầu làm cho Vương gia vui” nàng trào phúng cười nói.

Mộng Ngữ Diên nghe vậy buông lỏng tay ra, Vân Sa thấy thế càng vui mừng .

Đột nhiên chợt, truyền đến một tiếng “Ba ” , kinh thiên động địa.

Vân Sa nháy mắt cảm giác mặt mình truyền đến một trận đau đớn, vừa tức giận, Mộng Ngữ Diên bàn tay vừa mới đánh về phía nàng.

“Ba ba ba ba ba ba ba ” nàng liên tục quăng mười bốn cái tát, rồi nàng mới dừng tay lại.

“Ngươi. . . . . .” Vân Sa tức giận muốn trả đũa lại, đột nhiên cổ tay nàng bị nắm chặt, “Ngươi nên cám ơn ta, ngươi nói ngươi mang đến cho Vương gia  niềm vui, ta vốn là tiểu thư của ngươi hiển nhiên cũng hi vọng là giấc mộng của ngươi trở thành sự thật rồi, cho nên cho ngươi mười bốn bàn tay này với ý nghĩa mọi chuyện sẽ được như ý, biết không” nói xong, nàng hung hăng đem tay nàng ta bỏ ra.

“Ta giết ngươi” Vân Sa tức giận  lao đến.

Mộng Ngữ Diên khóe miệng cười khẽ, kéo cánh tay của nàng ta một cái ném qua vai, làm cho Vân Sa ‘ đông ’  một tiếng thật mạnh ngã xuống mặt đất, nhất thời, nàng đau  đến nhe răng trợn mắt.

Mộng Ngữ Diên vừa lòng cười cười, liền vội vươn tay hái vài đóa hoa xuống, tiếp theo tao nhã đi tới trước mặt của nàng ngồi xổm xuống nói: “Ngươi không phải là muốn xem sao? Ta giúp ngươi nha” nói xong nàng cầm hoa hồng hướng trên đầu nàng ta mà cài loạn lên.

“Đau. . . . . . Đau a. . . . . .” Vân Sa thống khổ kêu lên.

Hành hạ nàng ta một hồi lâu, nàng mới để cho nha hoàn của nàng giúp đứng dậy, lúc này Vân Sa mang một cái đầu như đầu heo thất kinh nhìn nàng, tiểu thư như thế nào so với trước kia thật không khác xa?

“Tiểu thư. . . . . . Chúng ta. . . . . . Chúng ta là không phải có cái gì hiểu lầm nha” nàng lúc này thật sự sợ hãi nàng tự tát mình một cái , trước kia tiểu thư của nàng tâm địa hiền lành, không bao giờ nói gì nàng.

“Hiểu lầm?”

“Đúng vậy a, tiểu thư ta trước kia đối với ngươi khá tốt, chúng ta. . . . . . Trong chúng ta nhất định có gì đó hiểu lầm” nàng nức nở nói, công lực biểu diễn thực sự là rất tiến bộ

Mộng Ngữ Diên đi đến trước mặt của nàng thân thủ nắm chặt người của nàng nói: “Ta nhổ vào, ngươi cũng xứng để cho ta hiểu lầm sao? Ta cảnh cáo ngươi, chớ có diễn cảnh tình cảm tỷ muội, nếu không, ta sẽ làm cho ngươi khóc có tiết tấu đấy” nàng mặt lạnh như băng nói.

Chương 15: Trắng đen lẫn lộn

Vân Sa bị nàng đối xử hung bạo như thế trong lòng chấn động, lúc này cũng không biết nên nói cái gì, đành phải câm miệng không dám nhìn thẳng ánh mắt của nàng.

Ngữ Diên cười cười lấy trên đầu nàng đóa hoa hồng lung lay sắp rơi “Vân Sa a, hoa này màu sắc là gì?” nàng cười nói.

Vân Sa lẳng lặng nhìn nàng không biết nàng đang muốn nói hoa gì.

“Ba ” Ngữ Diên đột nhiên ở sau gáy nàng đánh một cái, cả giận nói: “Ngươi là kẻ điếc à, hỏi ngươi sao không nói?”

“Hồng. . . . . . Màu đỏ. . . . . .” Vân Sa run rẩy trả lời.

“Ba ” lại cho nàng một cái tát, rồi nhàn nhã tự tại nói: “Đây là màu đen, màu đen biết không?”

“. . . . . .” Vân Sa dường như sửng sốt, hoa này rõ ràng là màu đỏ, tại sao muốn nói thành đen ?

Thấy trong mắt nàng ta rất đỗi ngạc nhiên, Ngữ Diên cười nói: “Ta cho ngươi biết, ta nói đây là hoa này màu gì thì chính là màu đấy ngươi đã hiểu không?”

Vân Sa thấy thế vội vàng gật đầu.

“Hoa này màu gì ?” nàng lại hỏi.

“Màu đen” lần này Vân Sa trả lời  thật nhanh, không mang theo bất cứ chút do dự nào.

“Ba ” Ngữ Diên lại đưa tay đáng nàng một cái bạt tai, “Ngươi là người mù hả, hoa này rõ ràng là màu đỏ , ngươi có mắt cũng như mù có phải hay không?”

‘ Bùm ’ một tiếng, Vân Sa rốt cuộc chịu không nổi  quỳ gối khóc lóc nói: “Tiểu thư tha mạng, thả ta đi, ô ô. . . . . .”

Mộng Ngữ Diên lạnh giọng cười , liền ngồi xổm trước mặt của nàng ta nắm lấy người của nàng ta nói: “Không có thực lực, cũng đừng nên kiêu ngạo, nói cái gì mà thân phận của ngươi so với Tiểu Hương còn cao hơn, ngươi không phải chỉ là dụng cụ để làm ấm giường thôi sao, nói dễ nghe là ấm giường, mà nói không dễ nghe chính là kỹ nữ, là một kỹ nữ không cần phải trả tiền” nàng trào phúng nói.

Vân Sa bị nàng vừa nói như vậy, sắc mặt tức giận đỏ rực , nhưng cũng không dám phát tác.

“Như thế nào? Bản cô nương nói sai rồi sao? Nếu cái tên yêu nghiệt kia thích ngươi như thế sao lại không cho ngươi một thân phận, cho nên ngươi không xứng với cả một đứa nha hoàn, hừ, cho nên nói, ấm giường đúng là ấm giường , có đôi khi không cần đem mình trở thành trung tâm, ngươi cho dù muốn vênh váo cũng phải nhìn lại đối tượng a, ta là ai, ta là Vương Phi hiểu hay không, dù ở đây ta không được sủng, cũng là tám kiệu đón về, còn ngươi?” Nàng châm chọc nói.

Bị nàng nói như vậy, Vân Sa mặt càng đỏ bừng, tay không tự giác  nắm chặt như vậy hận không thể cho nàng một quyền.

“Tiểu Hương, đem chén nước đến” nàng cũng không quay đầu lại mà nói.

“. . . . . . ?”

Một lúc sau cũng không nghe thấy đáp lại, nàng quay đầu nhìn lại, lúc này Tiểu Hương đang ngây ngẩn cả người, ngây ngốc  cũng không biết nên phản ứng như thế nào.

“Tiểu Hương đi đem chén nước đến” lần này nàng cao giọng lên nói.

“Vâng ạ” Tiểu Hương nghe vậy việc xoay người trở lại trong phòng, một phút đồng hồ sau, nàng đã đem chén nước đi tới đưa cho nàng.

Ngữ Diên tay trái bưng bát, tay phải lấy từ bên hông của mình xuất ra một tờ giấy, một giây sau, nàng đem tờ giấy để lên không trung nhắm mắt dựng thẳng ngón tay lên niệm, đúng lúc này, tờ giấy đột nhiên cháy lên , nàng mỉm cười cầm chén đặt ở phía dưới, thiêu đốt  tờ giấy hóa thành tro rồi rơi xuống trong bát.

Một giây sau, nàng âm trầm cười cười ngồi xổm trước mặt của nàng ta mà nói: “Uống đi”

Vân Sa thấy thế sợ quá khóc lớn lên, “Tiểu thư tha cho ta đi, ô ô, ta sai lầm rồi, ta không dám thế nữa. . . . . .” Nàng đã bị cái màn kia làm cho sợ đến choáng váng, nàng không phải tiểu thư, là yêu quái, là yêu quái.

“Không uống?” Ngữ Diên mày nhăn lại phi thường không vui.

Vân Sa thấy thế liền hướng nàng không ngừng dập đầu, “Tiểu thư tha mạng tiểu thư tha mạng a. . . . . .”

Ngữ Diên phiền chán  quát: “Câm miệng”

Vân Sa ngây ra một lúc không dám động đậy.

Ngữ Diên đột nhiên đưa tay phải ra gắt gao  nắm lấy miệng của nàng, tay trái cầm chén nước mạnh mẽ đổ vào bên trong cổ họng của nàng.

Vài giây sau

“Tiểu thư Vân Sa không dám nữa, ngài tha cho ta đi, ta không muốn chết a, không muốn chết a, ô ô” nàng khóc trông rất thê thảm.

“Yên tâm đi, ngươi không chết được đâu, đây là ma chú, sự tình hôm nay ngươi nếu dám nói ra một chữ, hàm răng của ngươi sẽ đau đớn, nói ra chữ thứ hai hàm răng của ngươi toàn bộ sẽ bắt đầu buông lỏng, nói ra chữ thứ ba, hàm răng của ngươi đều  rơi xuống, còn có, về sau ngươi cứ mười ngày sẽ tới tìm ta một lần, ta sẽ cho ngươi giải dược, vượt qua ngày thứ mười, trên thân của ngươi sẽ rất thối, sẽ hấp dẫn ruồi bọ, giòi đến cắn phá ” nàng vừa nói một bên vừa phối hợp động tác, như vậy càng làm cho âm trầm.

“Ô ô, tiểu thư xin tha mạng, xin tha mạng”

“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời của ta, mạng của ngươi, ta tự nhiên sẽ không động tới, được rồi, ngươi cút đi cho ta” nàng đứng dậy không khách khí nói.

Vân Sa thấy thế liền nghiêng ngả lảo đảo  chạy ra ngoài.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
Lost In Love
Lost In Love
yeukhonghoitiec
yeukhonghoitiec

bangthan87: hắc hắc ..y sam can người lam j
YSam: hihi to can nguoi nek
bangthan87: be bong: bang dang ky voi ss quỳnh nha , khi edit duoc roi thi có thể tham gia edit voi dien dan
bangthan87: Mướn cá boss khi bạn trai tua truyen ma
pobebong: ban oi minh mun tham gia edit thi lam sao
LanRuby: mọi người vào đây tham gia nha viewtopic.php?f=128&t=327519&start=170
LanRuby: mọi nguwoif vào đây tham gia nha...
LanRuby: thôi...zk chơi với con đây
LanRuby: ck ơi
LanRuby: ck ơi
LanRuby: oh...pipi
Cua Rang Me: cua di hoc day
8 sau nha
LanRuby: aih có thầy cô mượn lớp dạy hội thảo
LanRuby: cua ca,...

ck..bữa nay zk nghỉ buổi chiều
LanRuby: mướn cá hả ck
Tiểu Quỷ32: chuẩn ạ ^^nhưng cũng đang khám phá dđ
Cua Rang Me: hi bang than
bangthan87: vodd nhiều cái zui lắm
bangthan87: than gia doc truyen hả
bangthan87: hi
Tiểu Quỷ32: hi bangthan87 ( minh la tv moi ) :-)
bangthan87: nay xk ko di day ha
bangthan87: xk biết mướn cá la j không : mướn cá boss khi  bạn trai
LanRuby: zk đây ck ơi
bangthan87: zk oi
bangthan87: hi tieu quy
LanRuby: Hân Nhi:Tự nhiên làm cha
Tiểu Quỷ32: hi
Tiểu Hân Nhi: Lan edit truyện gì thế?
LanRuby: thanks Băng


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.187s | 12 Queries | GZIP : On ]