Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Động phòng hoa chúc sát vách - Diệp Lạc Vô Tâm

 
Có bài mới 18.11.2011, 13:22
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76135 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Động phòng hoa chúc sát vách - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 4
Động phòng hoa chúc sát vách


Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm

Editor: bttran

Converter: Muacauvong

Nguồn: http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=45038

Giới thiệu:

Nếu em tin tưởng, lời anh nói: “Anh yêu em”... ...

Nếu em tin tưởng, những tổn thương liên tiếp anh mang đến cho em, đều không phải thật tâm anh muốn lừa dối...

Nếu em tin tưởng, nỗi đau anh không thể nói thành lời, lại tựa như tế bào bệnh độc lan tràn toàn thân...

Chúng ta liệu có bỏ lỡ 3 năm cuộc đời? (Aishi.ftu edit)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 18.11.2011, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76135 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Động phòng hoa chúc sát vách - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 10
Chương 1: Gặp lại

Đã ba ngày trôi qua, vì lo lắng cho Ấn Chung Thiêm tôi mất ngủ ba đêm.

Vẫn không có bất cứ tin tức gì của Ấn Chung Thiêm, không biết anh ấy bị nghiêm khắc thẩm vấn như thế nào, cũng không biết là anh ấy có vì người khác mà gánh hết tội danh hay không?

Viện kiểm sát, pháp viện, chính phủ... Từ trên xuống dưới, chỗ nào có mối quan hệ tôi đều gặp mặt liên hệ, nhưng tất cả đều một câu trả lời với giọng điệu dửng dưng: buông tha đi! Vụ này không cứu vãn được đâu, chắc tử hình thôi.

Tử hình? Mới cách đây không lâu, anh ấy còn tặng cho tôi một cái nhẫn kim cương nói sẽ làm bạn với tôi cả đời, nay cớ sao lại bị cướp đoạt đi hết thảy quyền lợi sinh tồn, tôi làm sao có thể buông tha được đây.

"Không! Tôi sẽ không buông tha! Tôi tin rằng anh ấy vô tội , tôi nhất định phải cứu anh ấy, mặc kệ phải dùng hết bao nhiêu tiền, mặc kệ phải dùng phương pháp gì..." Tôi đối với luật sư Trần – luật sư biện hộ nói.

Tôi là một bác sĩ, khi bệnh nhân của tôi dù vẫn còn một hơi thở, tôi sẽ không buông tay, huống chi lại là Ấn Chung Thiêm - người đã giúp tôi tại thời điểm gian nan nhất.

"Cô có thể giao ra toàn bộ tiền tham ô sao? Nếu có thể giao ra đây, thì sẽ có cơ hội sửa án."

Tiền tham ô? Đây chính là lên đến hàng triệu tệ a. Tôi nắm chặt chi phiếu trong tay mà cảm thấy dinh dính đầy mồ hôi.

Đây vốn là thẻ tín dụng gồm toàn bộ tiền để dành vài năm nay của tôi, hai trăm vạn, hơn nữa nếu rao bán phòng ở cùng gia sản cũng bất quá chỉ hơn ba trăm vạn.

Tôi có chút nóng nảy."Anh ấy căn bản không có tham ô số tiền này, như thế nào phải giao?! Anh ấy căn bản không có tội, vì cái gì mà phán anh ấy tử hình? ! Pháp luật là để làm gì?"

"Có tội hay không không phải do cô quyết định, cũng không phải tôi có thể quyết, mà phải xem bí thư Ấn tự mình nói như thế nào đã!"

Đây cũng là điều tôi lo lắng nhất , nhỡ đâu Ấn Chung Thiêm nhất thời hồ đồ, chính mình nhận tội, ai đều cứu không được."Luật sư Trần, ông không có biện pháp khác sao?"

Luật sư Trần bất đắc dĩ trầm ngâm thật lâu rồi nói."Nếu không cô đi cấp trên thử khơi thông xem sao, cô có mối quan hệ nào tại Bắc Kinh không?"

Đúng vậy! Thư kí của Phó Thị trưởng thành phó Nam Châu tham ô lớn, khoản mục kiến thiết thành phố bị bắt, Phó thị trưởng cũng bị cách ly thẩm tra, cái hạn này mọi người tránh né chỉ sợ không kịp, ai dám ra mặt giao du với kẻ xấu thì quả thực là không muốn sống nữa.

Có lẽ, thật sự chỉ có gặp được cấp trên thì mới có biện pháp.

...

Đến Bắc Kinh, nhiều lần chạy vạy ngược xuôi, vẫn không có cửa xin giúp đỡ. Trong lúc gần như tuyệt vọng nhất, tôi bỗng nhiên được một vị cán bộ quân đội không muốn lộ ra thân phân thật, tên tuổi cùng chức vị chịu liên hệ, trung gian là thông qua một người bạn của bạn của đồng sự với tôi, tuy vòng vèo nhưng tuyệt đối có thể tin được.

Tôi cùng vị cán bộ ấy hẹn gặp nhau tại một quán trà, chỉ thấy ông ấy đại khái trên dưới bốn mươi tuổi, mặc thường phục, giơ tay nhấc chân vẫn lộ ra quân nhân chính thống. Nhìn ông ấy hình thể đã hơi có vẻ phì nhiêu, không thấy được khí chất của cán bộ cao cấp.

Tôi âm thầm có chút thất vọng.

"Cô chính là Bạc Băng?"

"Dạ." Tôi gật gật đầu, hai tay đưa tư liệu cho ông ấy.

Ông ấy vừa uống trà, vừa xem hết tài liệu tôi đưa, thỉnh thoảng lại tự hỏi

"Vụ án còn có hi vọng sao?"

Ông ấy giương mắt, một đôi mắt khôn khéo qua khung kính nhẹ giọng nói với tôi "Có vẻ khó làm, chứng cớ vô cùng xác thực, nhưng..."

Này một cái chữ "Nhưng", là liên tục hơn một tháng qua tôi thấy nghe được là từ đẹp nhất. Tôi giống như người chết chìm bắt được điểm cứu, biết rõ tuy không làm nên chuyện gì nhưng cũng không nguyện buông ra hi vọng cuối cùng,

."Nhưng? Ý của ông là..."

"Cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng. Nếu có thể điều tra sâu hơn, có lẽ..." Ông dừng một chút, ý có điều phân vân.

Tôi gật gật đầu, hiểu được ý tứ của ông.

Nhìn vào vụ án này, người sáng suốt đều có thể nhìn ra đến Ấn Chung Thiêm một thư kí nhỏ sẽ không có lá gan lớn như vậy, lừa trên gạt dưới, tham ô khoản tiền lớn này. Chỉ có khả năng các tội chứng chỉ hướng anh ấy nên mới định ra đến tội ấy. Ai có thể có năng lực lớn như vậy, thay đổi định hướng đem tội của Phó thị trưởng đổ lên đầu Ấn Chung Thiêm, rồi trốn tránh sạch sẽ.

Tôi vừa mới dấy lên hy vọng, lại bị dập xuống

"Tôi nghĩ... Có người có thể giúp cô."

Nghe câu này, tôi quả thực tưởng là bởi vì mình cực kỳ khẩn trương sinh ra nghe nhầm nên lại hỏi lại: "Ngài nói cái gì?"

"Có người hẳn là có thể giúp cô hỏi trên một chút." Ông ta trịnh trọng hạ giọng nói cho tôi biết: "Tôi giúp cô liên hệ một chút, chờ tin của tôi."

Tôi vội vàng lấy trong túi ra hé ra chi phiếu, bên trong bao gồm toàn bộ vốn liếng dành dụm cùng tiền bán phòng mới.

Bất luận tôi nói như thế nào, ông ta cũng kiên quyết không nhận, mà chỉ nói phụ trách giúp tôi liên hệ, chuyện khác không nghĩ sẽ tham gia.

Thấy ông ta quả thật sợ phiền toái, tôi chỉ biết nói lời cảm tạ, cầm lại chi phiếu.

Sáng sớm hôm sau, tôi liền nhận được điện thoại của vị cán bộ ấy, ông ta nói cho tôi biết đã liên hệ được một người và người ấy đang chờ tôi ở phòng Tổng thống, khách sạn Quốc tế, hãy đến đi. Lúc tắc điện thoại ông ta còn cố ý nhắc nhở tôi: Sự tình được hay không được, chỉ cần nhìn vào thái độ của người ấy, đây là cơ hội duy nhất.

Tôi không kịp ngẫm nghĩ nữa, vội vàng thay một bộ màu xanh lam, không kịp cả trang điểm, trực tiếp chạy tới khách sạn Quốc tế. Dọc đường, tôi đều tự nhủ chính mình nên nói thế nào, làm cái gì để có thể biểu đạt được thành ý của tôi, cũng tự nhắc nhở chính mình: Vô luận người này đòi bao nhiêu tiền tôi đều sẽ giao cho dù vay nặng lãi cũng xong.

Dù sao, người mà còn sống, hết thảy mới có hi vọng.

Tại khách sạn quốc tế, trước quầy tiếp tân nói ra tên mình, nhân viên tiếp tân lập tức kính cẩn đưa ra chìa khóa phòng cho tôi.

"Cần tôi dẫn đường đưa cô đi lên không?" Một phục vụ sinh nhìn tôi cúi đầu thật sâu nói.

"Không cần, tôi có thể tự mình tìm được."

Đứng ở phòng cửa, tôi thầm hít một hơi thật sâu, gõ gõ cửa, sau thử xoay tay nắm cửa một chút, mở cửa ra.

Trong phòng một mảnh yên lặng, bức màn kéo hết một mảnh tối đen, không phát ra chút nào ánh sáng.

Một bóng lưng anh tuấn bao phủ ở trong bóng tối, đứng thẳng tắp, đó là tư thế quen thuộc của quân nhân, cao ngạo, độc lập.

Tôi nhanh khóa cửa, đi về phía trước hai bước chào."Xin chào ngài!"

Tôi cảm thấy như nhìn thấy cái bóng kia run rẩy một chút, sau đó, người ấy chậm rãi xoay người.

Đương đến lúc nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng, hờ hững kia, tôi mãnh liệt quay lui, dựa lưng vào cửa cố gắng đứng vững.

"Diệp... Chính Thần..."

Vì cái gì là anh ta, vì cái gì sẽ là Diệp Chính Thần?! Ý nghĩ rằng người này sẽ không bao giờ nữa hội gặp lại, cũng như không xuất hiện trước mặt tôi, tại sao lại cố tình xuất hiện vào lúc tôi cần sự giúp đỡ nhất, là may mắn hay là kiếp số đây.

Anh ta cũng không kinh ngạc, chậm rãi đi về phía tôi đến khi còn cách vài bước chân thì đứng lại:

"Nha đầu..."

Là một tiếng nói đêm nào nằm mơ cũng nghe thấy, tôi xoay người muốn đào tẩu.

Anh không có ngăn cản, bình tĩnh hỏi tôi: "Em không muốn cứu vị hôn phu của mình sao?"

Tôi như bị điểm huyệt, đứng yên tại chỗ. "Anh có thể cứu anh ấy? !"

"Có thể!" Anh trả lời tôi chắc nịch."Anh có thể làm cho tổ chuyên án một lần nữa tra lại vụ án này."

"Tôi dựa vào cái gì tin tưởng anh?"

Anh lấy trên bàn một cái điều khiển từ xa, đi đến vách tường mở ti vi LCD, lại ấn phím một chút, trong ti vi lập tức xuất hiện lên khuôn mặt của Ấn Chung Thiêm.

Anh ấy ngồi ở trong một phòng hẹp, hai tay nắm gắt gao trên bàn, mắt đỏ ngầu, thấy rõ vẻ mặt mỏi mệt cùng tiều tụy.

"Tôi muốn uống nước..." thanh âm khàn khàn phát ra từ đôi môi khô nứt, tràn ngập cầu xin.

Một thanh âm nghiêm túc nói: "Đem những điều anh biết nói ra đây, anh có thể thoát khỏi nơi này."

"Tôi..."

Màn hình TV bị dừng hình ảnh.

Màn hình hiển thị thật lâu lưu lại thần thái cuối cùng của Ấn Chung Thiêm, hai tay của anh vò tóc, thể hiện vẻ mặt mâu thuẫn cùng sợ hãi như là cầu xin tôi cứu anh ấy.

Tôi muốn cứu anh ấy, vô luận như thế nào tôi đều phải cứu được anh ấy.

"Đây là thẩm vấn của hắn ta, không phải ai đều có thể lấy được." Diệp Chính Thần nói.

"Anh muốn tôi làm cái gì?" Anh ta sẽ không cần hồi báo, nếu chịu giúp tôi có thể sẽ có hy vọng.

"Em biết là anh muốn cái gì." Anh ta nở nụ cười mà tôi không nhận ra trong đó một chút ý cười, chỉ thấy từ ánh mắt đó phát ra nóng bỏng như muốn giữ lấy.

"Tội gì như vậy? Đã ba năm, chúng ta..."

"Em là của anh!"

Bốn chữ, kiên định giống như năm đó. Anh ta sẽ vẫn luôn như thế, muốn thì phải được.

Mà tôi không có quyền lựa chọn.

Thầm suy nghĩ, sỉ nhục này có vẻ như sẽ nhỏ nhoi, không đáng kể

"Chỉ có lần này thôi." Tôi tự tay cởi bỏ cổ áo nút thắt.

"Anh muốn em trở lại bên cạnh anh!"

"Không có khả năng!" Ta quyết không nhượng bộ, bởi vì tôi biết, một khi tôi nhượng bộ, nhất định sẽ bị anh ta bức đến không đường thối lui."Để cho tôi với anh cùng một chỗ, tôi tình nguyện cùng chết với Chung Thiêm!"

Anh nhíu mày, ẩn nhẫn sự phẫn nộ.

Tôi xoay người bước đi, thái độ kiên quyết.

Ngay lúc khi mở cửa, một chân đã bước ra thì anh ta rốt cục mở miệng, một chữ: "Được!"

Tôi ở trong lòng nhẹ thở phào một cái: Diệp Chính Thần, anh lại thua rồi!



Vì cái gì anh ta lại bị bại bởi tôi, bởi vì anh ta không hiểu tôi...

Còn là... Anh ta rất để ý...

Có đôi khi, tôi thật sự hy vọng anh ta có thể thắng một lần!

Tôi từ từ cởi bỏ từng cái cúc, ở trước mặt anh ta đem quần áo từ từ mở ra, đem sự tôn nghiêm của bản thân lộ ra từng mảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Dương Bảo Ân, Gia Lệ 205, Lam Kỳ Kỳ, chihiro217, futhuybilangquen, m.truyen, tieutieuqw
Có bài mới 18.11.2011, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76135 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Động phòng hoa chúc sát vách - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 10
Chương 2 - Hoan tình bạc



Tôi không biết làm như vậy rốt cuộc đúng hay không, cũng không dám nghĩ về sau Ấn Chung Thiêm biết được chuyện gì đã phát sinh hôm nay thì sẽ có tâm trạng ra sao?

Anh ấy sẽ cảm kích tôi vì đã làm thế này hay là bi phẫn đến mất đi lý trí mà hung hăng tát cho tôi một bạt tai mắng: hạ lưu.

Tôi nghĩ, người thay đổi là tôi, tôi nghĩ có khả năng là vế sau, dù sao đối với nam nhân mà nói, khi chính vị hôn thê của mình ngủ cùng với nam nhân khác sẽ là sự sỉ nhục rất lớn.

Nhưng mà, tôi đã chẳng quan tâm về sau, đây là con đường duy nhất trước mắt tôi

...

Trong khi Diệp Chính Thần nhìn chăm chú vào tôi, áo, váy ngắn, tất chân... Từng thứ rời đi khỏi cơ thể của tôi, mỗi tấc da thịt dần dần lộ ra trước mắt.

Cởi đến chỉ còn lại có phần nội y phía thân dưới, tôi không còn dũng khí cởi tiếp, cảm thấy sự đau đớn chua xót tràn đầy trong khoang mũi

Tôi chua xót đưa hai tay vây quanh ngực, nhìn đi nơi khác.

Cảm giác được tay của anh hướng về phía tôi, tôi theo bản năng có rúm lại một chút, hai chân gắt gao khép chặt, bả vai khẽ run, ngực phập phồng gấp rút

"Chờ một chút!" Tôi nhìn lướt qua màn hình TV "Đem nó đóng lại."

Anh ta đóng TV, bàn tay dừng ở đầu của tôi xoa nhè nhẹ, ngón tay của anh ta như đem tôi nhốt tại vực sâu vô hạn không lối thoát.

"Nha đầu..." Lại là tiếng kêu gọi quen thuộc nhất, hai tay anh ôm tôi nhét vào lồng ngực ấm áp, hôn nhẹ lên thái dương : Nhớ anh không?

Tôi cắn chặt răng, ngăn để nước mắt không chảy ra

"Nhớ!"

"Hận anh sao?"

"Hận!" Như thế nào lại không hận? Anh đã làm tôi đau đớn cả tâm can suốt ba năm, không tin rằng trên đời này lại có tình yêu, hiện tại, thật vất vả mới khôi phục lại niềm tin vào đàn ông, muốn cùng Ấn Chung Thiêm trải qua một cuộc sống bình thản, tốt đẹp, anh lại đột nhiên xuất hiện, ngay cả mảnh tôn nghiêm còn xót lại của tôi cũng bị bong ra từng mảng, tôi còn còn lại cái gì đây?

Bạc Băng sẽ bị vỡ vụn sao?

Sợ là cũng sẽ mau biến mất.

"Có thể tha thứ cho anh không?" Anh nâng lên mặt của tôi, để cho tôi không thể không đối mặt với anh.

"Có thể!" Tôi nhìn anh, cùng tầm mắt của anh giao nhau, muốn khóc mà không được… "Đến khi nào anh chết!"

Anh nở nụ cười, hàng ngàn núi tuyết lạnh lùng cư nhiên tan rã, tôi hoảng hốt nhận ra đây mới chính là anh, cái nụ cười không ai có thể đoán ra Diệp Chính Thần

"Tốt! Anh có thể còn sống thì muốn làm gì thì làm!"

"Anh..."

Anh hung hăng đưa đôi môi của mình ngấu nghiến cắn lên môi tôi… Tôi kêu đau, thanh âm bị anh nuốt hết, chỉ còn thoát ra tiếng hừ nhẹ...

Ngay lúc tại thời điểm môi anh chạm vào môi tôi, khắp ngõ ngách thân thể tôi như bị tràn đầy, tôi mới đột nhiên tỉnh ngộ.

Điều anh muốn không phải là sự giao dịch giữa quyền và sắc mà là muốn xác định tôi đối với anh, tình yêu còn lại bao nhiêu...

"Không... Không cần!"

Tôi liều mạng giãy giụa, sợ chính mình một khi không ngừng lại, sẽ bị lửa nóng của anh hòa tan.

"Hiện tại nói không cần, em không biết là đã quá trễ sao? !"

Anh ôm lấy tôi, đặt ở trên giường!

...

Anh cởi bỏ cúc, áo sơ mi rộng mở, hình dáng kiên cường hiện ra trước mắt tôi, so với trí nhớ của tôi còn có thêm một vết sẹo dài hai tấc… Đây là vết sẹo là tôi đã lưu lại cho anh sao?

Tôi vừa nghĩ chạm vào vết sẹo, hai tay đã bị anh bắt được, đưa lên qua đầu, người cũng bị áp đảo ở trên giường.

Bỏ nốt quần áo còn lưu lại trên người tôi, thấy da thịt tuyết trắng ánh lên, con ngươi của anh đen lại thể hiện sự kinh diễm: "Em không mặc quần áo vẫn như vậy mê người "

"Anh không mặc quần áo, vẫn là như vậy cầm thú!"

"Em một chút cũng không thay đổi." Anh dương dương tự đắc, cúi đầu, khéo léo ngậm một nụ hoa.

"Ách..."

Anh thay đổi, trở thành người mà tôi hoàn toàn không biết ....

Trên giường, thất linh bát lạc, tay chân rối rắm, không phân biệt rõ là xé rách, giãy giụa, hay là khát vọng...

Môi, lưỡi, tay anh càn quấy, hưởng thụ điều mình muốn.

"Chúng ta trước thử xem tư thế em thích nhất!"

"Rõ ràng là tư thế anh thích nhất!"

"Nguyên lai em còn nhớ rõ."

"Anh? !"

...

Khi anh tách chân của tôi ra, thân thể đột nhiên đi vào, anh hưng phấn mà than nhẹ ra tiếng, ý cười giống như mơ thấy hoa anh đào rơi xuống.

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy ra. Thống khổ, đều không phải là do bị anh khi dễ mà là tự oán hận bản thân, đã biết tại sao còn cam tâm tình nguyện thuần phục dưới thân anh, khát vọng cùng anh cả đời kết hợp như vậy, không cần lại chia lìa…

Sớm biết đã trải qua quá nhiều mâu thuẫn dày vò như vậy thế mà vẫn đi vào con đường cùng anh trên giường quấn quýt si mê.

Nếu thế, tội gì lúc trước bức chính mình buông tay ra, cũng buộc anh buông tay ra...

Cảm xúc mãnh liệt trùng trùng điệp điệp lay động lay động, tràn tràn lớp lớp, tôi dưới thân anh rốt cục như hòa vào dòng nước ấm…

Anh tinh mịn hôn, cuồng dã dây dưa, tà ác xâm chiếm, liên miên không dứt...

Tôi sớm đã quên bản thân đang ở đâu, cùng mê muội đón ý nói hùa với anh tại mỗi lần xâm nhập.

...

Tôi không nhớ rõ anh yêu tôi lần thứ bao nhiêu, cuối cùng, đem thân thể chết lặng của tôi kéo vào trong lòng, quyến luyến hôn môi, vuốt ve đầu và hít sâu hương vị của tôi...

Thân thể bị sũng đầy mồ hôi, da thịt nóng bỏng dán vào cùng một chỗ, tôi mệt mỏi quá, thật muốn tiếp tục phó thác cho thân hình ngủ tiếp thêm lần nữa, trong mơ nhất định sẽ không có cảm giác đau lòng.

Nhắm mắt lại, tôi nhưng lại nghĩ tới Ấn Chung Thiêm, nghĩ tới Dụ Nhân, nhớ tới rất nhiều chuyện xưa...

Thật sự là buồn cười!

Tôi chống lại sự đau đớn về thể xác, ngồi xuống, thu hồi từng mảnh quần áo của mình, mặc vào, chải vuốt lại tóc rối, vỗ vỗ vào hai má trắng bệch.

Tôi vừa muốn xuống giường, anh cầm tay cổ tay của tôi, dùng lực mạnh đến làm cho tôi không thể giãy.

"Anh muốn cái gì tôi đều cho anh , anh còn muốn thế nào? !" Tôi hỏi.

Anh nói: "Rời xa hắn."

Bang!

Tôi tát một bạt tai lên má phải của anh, đây là câu trả lời của tôi.

Anh hơi chút quay mặt, cười nói: "Vị hôn phu của em biết em dùng phương pháp gì cứu hắn, không biết có cảm tưởng gì?"

Tôi nghiêng người tới gần anh, chóp mũi day nhẹ, chạm nhẹ vành tai anh, mở nụ cười: "Cho người thân, bạn tốt, đồng sự của anh biết anh cưỡng bức người nhà phạm nhân, không biết có cảm tưởng gì?”

Anh khẽ động khóe miệng, vẻ mặt tự giễu.

Tôi nói cho anh: "Diệp Chính Thần, đừng bức tôi nữa! Ngọc một khi đã rơi, kết quả thế nào tôi và anh đều không muốn nhìn đến!"

Tôi đi tới cửa thì anh nói một câu nói, rất nhẹ."Anh nên bắt em làm sao bây giờ..."

...

Một người đi không mục đích, đứng yên lặng ở ngã tư đường, giẫm phải lá vàng khô rụng đầy đất.

Bên tai một lần lại một lần vang lên câu nói sau cùng của anh.

Bão cát mê man ánh mắt.



Chạng vạng, tôi ở phòng, tắm giặt sạch sẽ không biết bao nhiêu lần, trên người rậm rạp dấu hôn rửa không sạch, hương vị của anh vẫn không hết.

Tôi nằm ở trên giường, đầu mệt mỏi, cháng váng, căng thẳng, nhắm mắt lại lại không thấy buồn ngủ, trong đầu tất cả đều hiện ra cảnh tôi và anh trên giường, mỗi một tư thế, mỗi một chi tiết, thậm chí mỗi một biểu tình của anh.

Ai! Vì cái gì...

Nam nhân khi ở trên giường đối với nữ nhân nhớ thương, lúc xuống giường lại quên không còn một mảnh.

Nữ nhân khi ở trên giường đối với nam nhân quên không còn một mảnh, xuống giường, nhớ thương!

Tôi đang cảm khái, di động chợt vang lên tiếng, tôi vội vàng ngồi dậy, nghĩ đến có tin tức của Ấn Chung Thiêm.

Mở điện thoại ra, thấy màn hình di động biểu hiện một dãy số xa lạ, là một tin nhắn ngắn: "Thật đói! Thèm ăn một bát mì em nấu." Tôi thất thần nhìn tin nhắn, nhớ tới năm ấy ngoài cửa sổ, cây anh đào tỏa bóng, tại cửa sổ phòng anh, tại cửa sổ phòng tôi...

Bởi vì tôi cùng Diệp Chính Thần ở cùng một khu nhà trọ, giữa hai phòng chỉ ngăn bởi một bức tường không cách âm.

Mới đầu, xuất phát từ lễ phép, tôi mỗi lần làm đồ ăn ngon, đều đưa cho anh một ít. Gặp gỡ, nghỉ ngơi, còn có thể tỉ mỉ chuẩn bị chút đồ ăn, mời anh tới dùng cơm.

Ngày qua tháng lại, anh đến chỗ tôi cọ ăn cọ uống đã thành thói quen.

Có một lần, lúc nửa đêm, hơn mười hai giờ, từ bệnh viện trở về, trực tiếp gõ cửa phòng tôi: "Nha đầu, thật đói! Nấu cho anh bát mì."

Tôi buồn ngủ, mông lung đứng lên, mở cửa, đứng ở cửa rụi mắt."Em bảo này, mấy giờ rồi mà anh lấy em làm khuê nữ để sai bảo thế! ?"

Anh đưa mắt liếc tôi một cái trong áo ngủ mỏng manh."Anh nghĩ em là vợ để sai sử, em vui sao?!"

Tôi khép thật chặt áo ngủ, lườm anh một cái. Vừa nấu mì, vừa cảm thán: "Ai là vợ anh? đời này của em xem như bị hủy!"

...

Tôi buông di động, một lát sau lại cầm lên, chậm rãi nhắn câu: "Về nhà bảo vợ anh nấu."

Sau nữa, tôi xóa từng chữ lại từng chữ.

...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Gia Lệ 205, Lam Kỳ Kỳ, anvtk1992, chihiro217, futhuybilangquen, nerolyhongo792
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: salemsmall, Tiểu Lưu và 456 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: chừa con hêu hồng cho mị nha, please :cry2:
Shop - Đấu giá: Thư Niệm vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1609 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Nminhngoc1012: Chờ mấy ngày nữa có cái màu xanh lá hoặc tím. Chị chỉ cần cái màu xanh da trời cho đủ màu, mấy màu khác chị ko cần nữa
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 447 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 333 điểm để mua Heo có cánh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Đào Sindy: Mời xem ủng hộ
Link: viewtopic.php?t=383627&p=3304604#p3304604
Hoàng Phong Linh: từ ngày qua đến giờ mà vẫn còn đấu à?? @@
Mika_san: Nguyệt Lùn
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1500 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Mề đay đá Oval
enlly hanh: Mèo hoang đến đây chơi với ta.
Mèo Hoang: giờ vắng như chùa
Mèo Hoang: lâu lâu tái xuất giang hồ
Mika_san: Má oiw~ ai cứu tui với
enlly hanh: #Đào đào của ta. :kiss3:
MarisMiu: ta đâu có giành đâu con trai
MarisMiu: @@
Đào Sindy: enlly :wave: lâu ko gặp nha :))
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1150 điểm để mua Mề đay đá Oval
enlly hanh: ....
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1113 điểm để mua Mề đay đá Oval
Lily_Carlos: Cũng là của ta thôi mà ^^
Đường Thất Công Tử: ba miu dành vs ba lili (⊙v⊙)
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1108 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Đường Thất Công Tử: (⊙v⊙) em tặng vk một cái em một cái
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1604 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.