Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 251 bài ] 

Bá hoàng dụ lãnh phi - U Nguyệt Như Yên

 
Có bài mới 22.01.2011, 11:31
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34155
Được thanks: 48250 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Bá hoàng dụ lãnh phi - U Nguyệt Như Yên - Điểm: 10
Ta nói coi chùa, coi cọp, coi ké, coi lén lút, coi có xin phép mấy chục bộ tiểu thuyết từ bản convert đến bản edit rồi... Hôm nay mới có hứng thú tự edit một bộ ^^ Cái bộ truyện này là tác phẩm edit đầu tay của tớ, vừa đọc, vừa edit, cho nên không thể nói trước được là nó thế nào... Bạn đọc văn án thì sẽ hiểu được sơ lược ^^

Bá hoàng dụ lãnh phi


images


Tựa gốc: Hoàng đế bá đạo dỗ ngọt vương phi lạnh lùng – 霸皇诱冷妃

Tác giả: U Nguyệt Như Yên – 幽月如烟

Edit truyện: ngocquynh520

Beta: G3m + Tiểu Nhã + blackcat_1987 + nuhongbanmai

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Lưu ý: Tớ chỉ edit lại từ bản convert. Tớ hoàn toàn không biết tiếng Hoa. Cho nên nếu từ ngữ có gì sai sót mong Bạn bỏ qua. Tớ chỉ có thể cam đoan giữ nguyên cốt truyện. Xin cám ơn!!!

Giới thiệu: Edit bởi Tiểu Nhã

Một điệu múa tươi đẹp làm rối lọan trái tim quân vương, một đêm cưỡng đọat, lại đánh mất trái tim của giai nhân lạnh lùng…thân thể càng lại gần, trái tim lại càng xa cách, ngày đêm quấn quýt si mê, hai thân thể ấm nóng, nhưng vẫn không ủ ấm được hai trái tim…

Nàng vốn là giai nhân khuynh thành mị hoặc chúng sinh, hắn là đế vương trẻ tuổi tuấn tú hòan hảo như một vị thần, trái tim nàng lạnh lẽo vô cảm không có tình yêu, hắn cũng bạc tình lạnh lùng tàn nhẫn … nữ lạnh lùng và nam băng lãnh, cuối cùng ai sẽ là tai ương của ai, ai sẽ bị ai hấp dẫn?

Yêu đương cuồng nhiệt một đêm, là nghiệt hay là duyên? Sống chết vẫn còn dây dưa, yêu, là ngoài ý muốn, hận, cũng là thân bất do kỷ …

***

Xuyên qua, hồi sinh một lần nữa không phải là ý muốn của nàng.

Xuyên qua thành tuyệt sắc khuynh thành, cũng không phải ý muốn của nàng.

Xuyên qua trở thành công chúa lưu vong vì mất nước, càng không phải ý muốn của nàng.

Đêm hôm đó, hắn như ma vương dưới âm phủ, như ác ma Tu La tái thế, khóe miệng cười đầy tàn nhẫn như khát máu, hắn dã man tàn bạo cưỡng đoạt thân thể nàng … đêm hôm đó trở thành cơn ác mộng suốt đời của nàng …

Cho dù trong lòng có oán hận sâu, nhưng vì bảo vệ đệ đệ của mình, nàng không thể không ủy thân hàng đêm cho hắn thị tẩm, từ đó trở thành ‘Luyến phi’ của hắn, thể xác và tâm hồn đều bị nhốt nơi thâm cung…

***

Nàng, một thiên kim tiểu thư vô lo vô nghĩ, được cha mẹ coi như trân châu bảo bối, bạn trai yêu thương che chở… Ai ngờ được, phản bội nối tiếp phản bội làm nàng trong nháy mắt rơi từ thiên đường xuống địa ngục, đau xót thấu xương, từ đây quyết vô tâm tuyệt tình với tình ái…

Cứ ngỡ chết là được giải thoát, lại không ngờ, nàng xuyên không, trở thành công chúa mất nước, giây phút này mới là cơn ác mộng thật sự của nàng… một đêm quấn quít triền miên, cưỡng chiếm thân thể, hành hạ tinh thần, xăm chữ sau lưng, phong làm Luyến phi…

Luyến phi… cấm luyến phi, đây là thâm cung hậu viện, là tường đỏ ngói cao, có thể giam cầm thân thể nàng nhưng có thể giữ được lòng nàng sao? Vận mệnh là của nàng không phải do trời cao, nàng thề sẽ dùng hai bàn tay trắng ngần này khuấy đảo thiên hạ, nàng không phải là hồng nhan họa quốc đấy ư? Làm yêu nghiệt họa thủy thì có làm sao?

***

Hắn, Long Ngự Tà, đế vương trẻ tuổi của Long Đằng Quốc, tuấn tú vô cùng, hoàn mỹ như một vị thần, dung mạo không chút khuyết điểm, nhưng lại giống như ma vương dưới địa phủ, như ác ma Tu La tái thế, lạnh lẽo âm tàn, tàn bạo khát máu, lấy nhục nhã hành hạ nàng là niềm vui thú lớn nhất của hắn …

***

Liên Mặc, ôn nhu như vẻ ngoài, phiêu dật đầy khí chất của tiên nhân, si tình, tình si, ba ngàn năm cô độc, ba ngàn năm chờ đợi, ba ngàn năm ưu thương, ba ngàn năm mong chờ, cả đời tương tư, trọn đời thâm tình, khó khăn lắm mới trao cho nàng…

***

Phong Thanh Dương, ôn nhu như ngọc, nhu tình như nước, quyền lực dưới một người trên vạn người, đạm nhã xuất trần, kẻ không tranh đua với đời như hắn, lần đầu tình cờ gặp gỡ đã bất chợt ‘yêu thương nhung nhớ’ nàng, tận đáy lòng thầm rung động, trái tim hắn từ đây đã không còn bình yên.

***

Hàn Kì Hiên, phong lưu tà ác, đam mê lạc thú, háo sắc khoe khoang Tiểu Hầu Gia là hắn, tà mị điên cuồng, tứ ma giáo giáo chủ là hắn, tàn nhẫn khát máu đệ nhất sát thủ cũng là hắn, biến ảo bao thân phận, biến ảo bao tính cách, chân chân giả giả, hư hư thật thật … gặp gỡ nàng, hắn cam tâm tình nguyện bị giam cầm, thầm hi vọng bảo vệ nàng cả đời…

***  

[Trích đọan 1]

Hắn sít chặt nàng trong lồng ngực, lời nói âm trầm ngoan tuyệt: “Nhớ kỹ cho ta, ngươi là Luyến phi của trẫm, dù sống dù chết cũng chỉ được phép ở bên cạnh trẫm, nếu có ý trốn chạy, trẫm sẽ đích thân tống ngươi vào địa ngục. “
Nàng cười lạnh: “Ở đâu có ngươi, nơi đó là mười tám tầng địa ngục!!!”

[Trích đọan 2]

Hắn đau thương nồng nàn nhẹ ôm nàng, trong đôi mắt sắc bén tĩnh mịch kia ánh lên vẻ thâm tình mà kiên định: “Cho ta một cơ hội chuộc lỗi được không, từ nay về sau ta sẽ hết lòng hết dạ yêu thương nàng, sẽ làm cho nàng trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ!!!”

Nàng lại cười lạnh: “Ngươi chính là cơn ác mộng vĩnh viễn của ta. Hạnh phúc, ở đâu ra vậy?”

[Trích đọan 3]

Hắn không để tâm đến dòng máu đang chảy xối xả từ miệng vết thương trên ngực, ánh mắt nhìn nàng mang trăm ngàn cảm xúc, khẩn cầu, đau đớn, bi ai, hối hận, và cuối cùng là tấm chân tình sâu lắng: “Trái tim của nàng? Nàng rốt cuộc còn trái tim hay không? Tại sao nàng vẫn không thấy được hối hận và chân tình của trẫm?”

Nàng vẫn cười lạnh: “Hối hận của ngươi, muộn rồi, chân tình của ngươi, ta không đủ sức gánh vác, cũng không cần. Còn nữa, trái tim của ta, hóa thành sắt rồi, tuyệt tình với yêu đương!!!” Nói xong, rút kiếm ra khỏi ngực hắn, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh như băng, quay lưng rời đi.

___________________________________

[1] Cấm luyến: cấm trong "cấm đoán, chuyên hưởng của hoàng gia", luyến chỉ "thịt". Thịt bị cấm đoán tranh giành, có thể nói là thịt ngon nhất, là chuyên hưởng của hoàng đế. Một mình đoạt lấy, không chia sẻ cho ai.

Tương truyền, ở Đông Tấn kinh tế nghèo nàn, nên Tấn Nguyên đế vượt sông đến Nam Kinh, có một lần vị quan tùy tùng của hắn bắt được một con heo, liền cắt miếng thịt ngon nhất dưới cổ heo, đặt tên là ‘cấm luyến’ để hiếu kính Tấn Nguyên đế. Loại thịt ‘cấm luyến’ này, mỗi một đầu heo chỉ có khoảng 1 lb, chẳng khác gì là 1% trong số thịt, cực kỳ trân quý khó được.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 22.01.2011, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34155
Được thanks: 48250 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Truyện tự edit] Phách hoàng dụ lãnh phi - Điểm: 10
Quyển 1: Thâm cung Luyến phi


Chương 1: Phản bội

Cô ngồi trước gương nhìn kĩ gương mặt mình rồi đến trang phục, cho đến khi xác định khuôn mặt mình không tì vết, xinh đẹp, Tống Vãn Ca mới cầm chiếc bánh kem được gói rất tinh xảo, vô cùng vui vẻ đi ra ngoài.

Hôm nay vốn là sinh nhật 22 tuổi của bạn trai cô, La Tử Kiệt, Tống Vãn Ca muốn đến nhà hắn sớm một chút, chuẩn bị một bàn thức ăn thật thịnh soạn, tạo cho hắn một bất ngờ tuyệt vời.

Bốn năm đại học qua, đều là La Tử Kiệt một lòng che chở cô, chăm sóc cô, yêu thương cô, vô cùng chiều chuộng, bao dung cô. Nghĩ đến La Tử Kiệt đối xử với mình thật tốt, Tống Vãn Ca không khỏi cười đầy ngọt ngào và hạnh phúc.

Cô tất nhiên cảm thấy cuộc sống của cô quá thuận lợi, gia đình yên ấm đầy đủ, lại có một người hết mực yêu thương mình, một bạn trai dịu dàng. Chỉ cần hai điều này cô đã thấy cuộc đời này hạnh phúc lắm rồi!

Đến nhà của La Lử Kiệt, Tống Vãn Ca bất ngờ phát hiện trên bậc cửa ngoài đôi giày La Tử Kiệt thường mang còn có một đôi giày nhỏ nhắn tuyệt đẹp của phụ nữ, hơn nữa nhìn qua có chút quen thuộc.

La Tử Kiệt sao lại về sớm như vậy rồi? Không phải vừa nói trong điện thoại hôm nay anh ấy phải đến trường có việc, đến tối mới về nhà sao? Mọi việc làm xong hết rồi? Người phụ nữ đó là ai? Là bạn học của anh ấy sao?

Tống Vãn Ca lắc đầu, ngừng suy nghĩ miên man, lấy chìa khóa tự mở cánh cửa kính đi vào.

Lướt mắt qua căn phòng một vòng, không thấy ai cả. Tống Vãn Ca chuẩn bị gọi một tiếng thì lại nghe được âm thanh kì lạ từ trong phòng truyền ra.

Nhíu mày, Tống Vãn Ca thu hồi ngờ vực trong lòng, hai chân bất giác bước đến phòng ngủ của La Tử Kiệt.

Dần dần bước đến gần, âm thanh kì lạ nghe được lúc trước cũng từ từ rõ rệt hơn. Âm thanh như thế này, rõ ràng là tiếng thở gấp của nam và tiếng rên rỉ của nữ.

Tống Vãn Ca còn chưa kịp hoảng sợ hay ngượng ngùng, tiếng trò chuyện trong phòng lúc đó làm cho cô trong chốc lát như sét đánh ngang tai, ngơ ngác đứng một chỗ.

"Tử Kiệt, anh rốt cuộc chừng nào mới có thể chia tay cái cô Tống Vãn Ca kia hả? Em còn có kiên nhẫn chờ, nhưng đứa bé trong bụng đã được ba tháng rồi, không thể chờ được nữa đâu. “ Âm giọng kiều mị đứt quãng của phụ nữ chốc chốc lại ngân lên, giọng nói như xé gió truyền vào tai cô.

"Tiểu yêu tinh, em yên tâm, chờ anh lừa gạt hết tài sản của cô ta, sẽ lập tức cưới em. Đừng làm mất hứng như vậy, trước tiên cho cha của đứa bé ăn no đã. “

"Đáng ghét, tử Kiệt, anh thật là hư hỏng, uh... “ Người phụ nữ giả bộ thẹn thùng,. "Tử Kiệt, nói cho em nghe nào, lúc anh ở với cái cô Tống Vãn Ca kia có nhiệt tình như bây giờ không?"

"Sao thế, em ghen à?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp mà gợi cảm, còn mang theo một chút đắc ý. "Em yên tâm, loại người quái dị như thế, anh ngay cả ăn còn không muốn, nói gì đến ham muốn? Em đừng chỉ thấy anh với cô ta qua lại bốn năm, anh với cô ta lúc đó hoàn toàn không có gì. “

"Loại người quái dị? Cái cô Tống Vãn Ca kia tốt xấu gì cũng là hoa khôi của Học viện Nghệ thuật T chúng ta! Anh lại nói cô ta là loại người quái dị, cẩn thận mấy chàng sứ giả hộ vệ của cô ta đánh chết anh!" Người phụ nữ vừa đùa giỡn vừa nói, sau đó cười vô cùng lẳng lơ.

"Hoa khôi? Sao anh không thấy vậy? Cho dù là hoa đi nữa, thì cũng là hoa đuôi chó, làm sao so được với đóa hoa mẫu đơn xin đẹp này được chứ!"

"Anh vừa mở miệng là làm phụ nữ vui vẻ ngay! Khó trách giai nhân cao ngạo lạnh lùng như Tống Vãn Ca cũng bị anh lừa gạt!" Phụ nữ vừa nói, vừa động tình mà rên lên.

"Ha ha, thật ra, cái cô đó cũng không dễ lừa đâu. Để có được trái tim của cô ta, bốn năm đại học qua, anh phải bỏ ra bao nhiêu tâm tư. Bất quá, vì tài sản của cô ta, làm gì cũng được hết. Anh đã nói với cô ta, hai ngày nữa anh sẽ thành lập một công ty, cô ta cũng đồng ý rồi còn góp vốn cho anh đến một vạn. Lúc này mới chỉ là bắt đầu thôi, anh sẽ nghĩ cách lấy hết tài sản của cô ta. “ Giọng của người đàn ông tràn đầy tự tin và gian trá, dứt lời, lại một lần nữa tiến sâu vào cơ thể người phụ nữ.

Mà Tống Vãn Ca đứng ngoài cửa phòng nghe hết cuộc nói chuyện, cả cơ thể đã run rẩy từ lâu, sắc mặt cũng trắng bệch. Không! Đây không phải là sự thật! Đây chắc chắn là ảo giác của cô, đúng vậy, nhất định là ảo giác!

Người đàn ông đang đắm chìm trong tình dục kia nhất định không phải bạn trai La Tử Kiệt của cô, còn người phụ nữ đang nói chuyện, cũng nhất định không phải bạn thân Hạ Lâm của cô. Bọn họ làm sao có thể phản bội mình?

Tống Vãn Ca lắc mạnh đầu, rất muốn che tai lại, tự lừa dối mình, nhưng cô vốn luôn đặt lí trí lên trên tình cảm. Âm giọng quen thuộc như vậy, cô đã nghe đến bốn năm, đã khắc sâu vào tâm trí từ lâu, làm sao có thể nghe nhầm?

Tống Vãn Ca cảm thấy thế giới đầy tình yêu và hoàn mỹ của mình trong chốc lát đã sụp đổ, người bạn trai cô dùng cả tính mạng để tin tưởng lại lừa gạt cô như vậy, phản bội cô, ngấm ngầm mưu tính cô... Ha ha, mới vừa rồi, cô còn cảm kích trời cao đã cho cô hạnh phúc mỹ mãn, rồi một giây sao đó, ông trời lại cho cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục, đảo điên hết những gì cô cho là mình có được...

Tại sao? Tại sao? Tống Vãn Ca cố hết sức ép nước mắt không cho rơi xuống, không cho phép mình khóc lóc hèn nhát như vậy.

Nhưng, trái tim của cô đang đau đớn, đang chảy máu... Cô cảm giác mình sắp không chịu được nữa, dường như gục ngã trong tích tắc.

Nhiệt tình mạnh mẽ trong phòng vẫn còn tiếp tục, âm thanh tiêu hồn càng lúc càng thêm gợi cảm. Trái tim Tống Vãn Ca giờ phút này đã lạnh như băng, thê lương, lảo đảo, bánh kem trong tay rơi xuống mặt đất, tạo ra một tiếng nhỏ, rốt cục cũng làm đôi nam nữ đang triền miên trong phòng giật mình.

"Chết tiệt! Ai ở ngoài cửa?" Tiếng người đàn ông gầm lên bỗng nhiên truyền đến, mang theo sự tức giận vì bị làm phiền và sự hung ác.

Tống Vãn Ca nghe tiếng rống giận giữ càng thêm hoảng sợ, lấy lại tinh thần, thần xui quỷ khiến đẩy cánh cửa phòng đang khép hờ ra.

Mùi sắc dục dày đặc xông vào mũi cô, đập vào mắt cô, quả nhiên là bạn trai La Tử Kiệt và người bạn thân Hạ Lâm của cô. Lúc này, thân thể hai người không một mảnh vải, lửa nóng dây dưa giao cùng một chỗ, làm hai gò má cô vì xấu hổ và tức giận mà đỏ lên.

Tống Vãn Ca hít một hơi thật sâu,đôi mắt lạnh lẽo quay đi nơi khác, tầm mắt nhìn qua chiếc bàn, suy nghĩ rối loạn. Quần áo bừa bộn, nội y bị xé rách, tất cả những cái này cho cô biết hai người lúc đó vội vã và nóng lòng như thế nào.

Sự đau đớn và phẫn nộ vì bị phản bội trong nháy mắt lan khắp thân thể Tống Vãn Ca, hai chân cô lảo đảo, suýt nữa khiến cô không đứng thẳng được mà té ra đất.

"Vãn Ca, sao em lại đến đây?" La Tử Kiệt từ lúc cô đẩy cửa phòng đi vào đã ngẩn cả người, đợi hắn kịp phản ứng, mới phát giác tính nghiêm trọng của sự việc, bị bạn gái tróc gian tại giường làm cho hắn hết sức hoảng hốt.

Ngay cả quần áo cũng không kịp mặc vào, La Tử Kiệt xé ga giường vòng quanh thân dưới, bước đến trước mặt Tống Vãn Ca, kéo cánh tay của cô, vội vàng nói: "Vãn Ca, em nghe anh giải thích, chuyện này không phải như em nghĩ đâu, anh... “

Không đợi hắn nói xong, Tống Vãn Ca lập tức giật tay lại, cố rút cánh tay phải bị hắn kéo không ra, lạnh lùng nói: "Anh không cần giải thích gì cả, tôi tin tưởng vào tai của mình, cũng không nghi ngờ mắt của mình. Thấy cũng đã thấy, nghe cũng đã nghe rồi, còn có thể giả vờ không biết sao?"

"Vãn Ca, em…em nghe rồi?" Giọng La Tử Kiệt hơi run run, dường như thế giới này sắp sụp đổ.

"Đúng vậy, tôi đã nghe, không thiếu một chữ, không thừa một câu. “ Tống Vãn Ca lạnh lẽo nhìn hắn, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh trào phúng. "Trong lòng anh, Tống Vãn Ca là một người quái dị, hay là con nhóc ngu ngốc vậy? Bốn năm đại học qua, tôi bị anh lừa gạt, lại tự cho mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời! A! Tôi đúng là quá ngu ngốc!"

"Vãn Ca, anh nhất thời hồ đồ mới phạm sai lầm,em tha thứ cho anh một lần này có được không? Là Hạ Lâm quyến rũ anh trước, anh không yêu thương cô ta tí nào cả, anh chỉ yêu một mình em thôi! Vãn Ca, em phải tin anh, anh thề với em, anh không bao giờ sai lầm như vậy nữa. “

La Tử Kiệt lại tiến lên nắm chặt cánh tay Tống Vãn Ca, để cô tha thứ cho hắn nên lập tức đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hạ Lâm. Hạ Lâm tức giận, cả người trần trụi bước đến trước mặt hắn, giáng một bạt tai lên mặt hắn.

"Anh nói láo! Tôi quyến rũ anh lúc nào? Rõ ràng là anh mượn rượu làm bậy, cưỡng hiếp tôi, rồi sau đó lại lời ngon tiếng ngọt lừa tôi làm tình nhân của anh. Anh là đồ không có lương tâm, tôi mang cốt nhục của anh đến ba tháng, anh lại nói tôi lôi kéo anh?! Bây giờ như thế này, anh lại bỡn cợt tôi, trút mọi việc lên đâu tôi rồi phủi mông bỏ đi sao?"

Hạ Lâm vừa dứt lời, lại nghe một tiếng ‘Chát’, khuôn mặt trắng nõn của cô lập tức có năm ngón tay đỏ hỏn.

"Cô!" Hạ Lâm theo bản năng ôm khuôn mặt vừa bị tát, căm hận trừng mắt nhìn Tống Vãn Ca.

"Hạ Lâm, tình bạn của tôi và cô cắt đứt tại đây, sau này chỉ là người xa lạ!"

Tống Vãn Ca lắc lắc bàn tay hơi tê, cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía La Tử Kiệt còn đang ngu ngơ, hờ hững khinh thường nói: "Qua lại với anh, là Tống Vãn Ca tôi có mắt không tròng! Nếu anh còn là một người đàn ông tốt nhất nên chịu trách nhiệm với Hạ Lâm đi!"

Tiếng ‘Chát’ một lần nữa vang lên, trên mặt La Tử Kiệt cũng xuất hiện năm ngón tay đỏ.

"Một bạt tai này coi như là trả lại bốn năm anh lừa gạt tình cảm của tôi, sau này chúng ta không thiếu nợ gì nhau!"

Dứt lời, Tống Vãn Ca xoay người dứt khoát rời đi, không hề có một chút lưu luyến. Cô là người cầm được thì bỏ được, nhưng lần bị phản bội này lại làm cho cô tổn thương khắp người, không còn tin tưởng vào tình yêu được nữa...

◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎

Rèm cửa sổ trắng, trần nhà trắng, đèn màu trắng, ga giường cũng trắng...

Những gì đập vào mắt đều là màu trắng, màu trắng thuần khiết không tì vết, thường ngày cô rất thích. Nhưng, giờ phút này Tống Vãn Ca lại vô cùng căm ghét, màu trắng làm mắt cô đau, cũng làm trái tim cô nhỏ máu.

"Ba, xin ba nhanh tỉnh lại đi, có được không? Mẹ đã đi rồi, ba cũng không được bỏ Ca Nhi một mình, Ca Nhi rất sợ, cảm thấy rất bất lực, rất bàng hoàng... “

Tống Vãn Ca ngồi ngây bên mép giường, không khí trầm trọng áp lực trong phòng bệnh làm cô không thở được. Cô không biết mình phải làm gì, người nằm trên giường bệnh hôn mê một ngày một đêm vốn là người cha cô kính yêu nhất! Mẹ cô đã ra đi vĩnh viễn, ngày hôm qua vừa biết được sự phản bội của bạn trai, nếu ba cũng lại ra đi, vậy một mình cô phải sống thế nào đây?

"Ông trời ơi! Con đã không còn mẹ, cũng không có bạn trai, xin ông đừng tàn nhẫn như vậy, xin ông hãy để ông ấy ở lại... “ Nhìn người trên giường bệnh vẫn không nhúc nhích, Tống Vãn Ca không kìm chế được, rơi vào bất lực và ưu thương, nước mắt liên tục chảy xuống, cõi lòng tan nát.

"Ba, xin ba tỉnh lại, tỉnh lại đi, đừng để Ca Nhi cô độc một mình... “ Tống Vãn Ca cầm bàn tay lạnh lẽo của ba áp lên mặt, thấp giọng khóc, tiếng khóc khiến lòng người thương cảm cùng sợ hãi, và bất lực...





Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 22.01.2011, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 22.06.2009, 14:52
Bài viết: 991
Được thanks: 382 lần
Điểm: 4.77
Có bài mới Re: [Truyện tự edit] Phách hoàng dụ lãnh phi - Điểm: 1
Á à nữ nhân cực lạnh nga :D2


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.01.2011, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34155
Được thanks: 48250 lần
Điểm: 9.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Truyện tự edit] Phách hoàng dụ lãnh phi - Điểm: 11
@Key: mama thích nữ chính vậy, nhược quá không thích, tàn nhẫn chút càng tốt :)

Chương 2: Giải thoát

Tống Vãn Ca vẫn im lặng ngồi đến mười hai giờ khuya, mãi đến lúc cô không còn cố gắng được nữa, mệt mỏi rã rời mấy lần suýt ngủ quên, kỳ tích cuối cùng cũng xảy ra.

"Ba, ba tỉnh rồi ư? Vừa rồi nhất định không phải là ảo giác của con phải không?" Hai mắt Tống Vãn Ca nhìn chằm chằm ba của mình, lo sợ sẽ bỏ lỡ bất cứ biểu tình gì của ông. Cô vừa có cảm giác tay ba cử động, còn trông thấy mí mắt của ông hơi rung rung.

"Ba! Ba! Ba tỉnh nhanh lên ba! Một mình Ca nhi rất sợ... “ Tống Vãn Ca kêu to, lại cảm giác được bàn tay mình đang nắm chặt lại giật giật, kinh ngạc, vui mừng và xúc động, nước mắt trong phút chốc chảy ướt cả hai gò má.

Tổng giám đốc công ty Tống thị Tống Thiên Minh nằm trên giường bệnh, giữa lúc còn đang hôn mê nghe được tiếng con gái vừa khóc vừa kêu, mí mắt run run vài cái, rốt cuộc cũng nhọc nhằn mở to hai mắt.

"Ba! Cuối cùng ba cũng tỉnh lại rồi!!" Tống Vãn Ca đem bàn tay của ba áp vào mặt mình, nước mắt vui sướng đã tràn ra từ lâu. "Con biết mà, ba sẽ không để Ca nhi lại một mình trên đời này, con đã biết mà... “

"Nha đầu ngốc... “ Tống Thiên Minh mấp máy đôi môi khô ráp, khó khăn thốt ra ba chữ, trong mắt tràn đầy yêu thương và thương tiếc.

"Ba uống ly nước nào!" Tống Vãn Ca buông tay của ông ra, vội vàng rót một cốc nước ấm, sau đó cẩn thận nâng ông dậy tựa vào giường, đưa cốc nước đến sát miệng ông.

Uống xong cốc nước, cổ họng quả nhiên thông hơn nhiều. Tống Thiên Minh hít sâu vài hơi mới nói từng lời đứt quãng giống như nhắn lại di ngôn: "Ca nhi, tất cả tài sản của công ty Tống thị và ba đã chuyển hết sang tên con... Con đi tìm luật sư Phương, trước đây ba đã lập một tờ di chúc, phân chia tài sản và chi tiết các chuyện quan trọng cần xử lý, bên trong di chúc đều ghi lại rõ ràng... Ca nhi, luật sư Phương là một người có thể tin tưởng, sau này con có chuyện gì cứ tìm anh ta... Khụ khụ khụ... “

"Ba, đang yên lành thế này ba nói chuyện di chúc với Ca nhi làm gì chứ?" Tống Vãn Ca vỗ nhẹ lưng ông, giúp ông dễ thở, nghe ông nói làm cô có cảm giác lo lắng không thôi. "Ba, ba vừa tỉnh lại, tốt nhất không nên nói nhiều, nghĩ ngơi thật tốt, Ca nhi kể chuyện cho ba nghe được không?"

"Ca nhi, đừng ngắt lời ba, nghe ba nói hết đã... “ Tống Thiên Minh lại ho khan mấy cái mới nói tiếp, "Ba tháng trước ba đã giúp con làm thủ tục đi Anh, con muốn đi nước ngoài lúc nào cũng được. Còn nữa, sau này con tránh xa chú Hai một chút, tốt nhất con đừng tiếp xúc với ông ta... “

"Tại sao?" Tống Vãn Ca chớp mắt nhìn, vẻ mặt khó hiểu. Từ lúc cô còn rất nhỏ, ông bà nội và ông bà ngoại đều lần lượt qua đời. Mẹ vốn là con một, ông bà nội cũng chỉ có mình ba và chú Hai, hai người con trai. Cho nên tính đi tính lại, chú Hai là người thân duy nhất của gia đình cô, mặc dù chú Hai của cô thoạt nhìn thì không có việc làm, suốt ngày chỉ thích đi lêu lổng với người khác.

"Ca nhi đừng hỏi nhiều như vậy, con chỉ cần nghe ba nói là được rồi... Sau này con cứ ở lại Anh, đừng trở về nữa... “ Tống Thiên Minh còn chưa nói hết câu lại ho mạnh, ngực phập phồng dữ dôi, một hồi lâu mới hết.

"Ba, ba đừng nói nữa, chờ ba khỏe lại rồi nói tiếp... “ Tống Vãn Ca thấy ông ho như vậy, nước mắt không kìm được lại chảy ra. "Ba, ba nằm nghỉ một lát, con đi gọi bác sĩ!"

"Ca nhi, đừng đi, nghe ba nói hết đã... “ Tống Thiên Minh kéo tay con gái, không cho cô đi gọi bác sĩ. Ông biết mình không còn chống giữ được bao lâu nữa, đối với ông bây giờ mỗi giây phút đều vô cùng quý giá.

"Ca nhi, mặc dù trước đây ba đã nhiều lần nói qua nhưng ba vẫn muốn lặp lại một lần nữa, tên La Tử Kiệt kia, dù sao ba vẫn có cảm giác tên đó không giống người tốt, ba lo sau này nó sẽ lừa gạt con, làm con đau lòng... Nhưng mà nếu Ca nhi thật sự yêu nó, ba thật tình chúc phúc cho con... “

"Ba... “ Nhắc đến La Tử Kiệt, trái tim Tống Vãn Ca không khỏi co rút đau đớn, cố gắng kiềm nén ý muốn khóc thật to, nghẹn ngào khẽ nói, "Ba, con và La Tử Kiệt chia tay rồi, ba đừng lo lắng cho con, sau này con nhất định cái gì cũng sẽ nghe theo ba... “

"Chia tay là tốt rồi, chia tay là tốt rồi... “ Tống Thiên Minh vui mừng gật đầu, vẫn chưa kịp phản ứng, đột nhiên kích động hét to, "Cái gì? Các con chia tay rồi? Tên chết tiệt đó làm con đau lòng phải không? Ca nhi, nói cho ba biết, ba nhất định cho người chặt chân nó! Khụ khụ khụ... “

"Ba, ba đừng kích động, La Tử Kiệt không có lỗi gì với con cả... Chỉ là Ca nhi cảm thấy con và anh ta không hợp nhau, nên mới quyết định chia tay... Ba, ba đừng đề cập đến chuyện này nữa, chăm sóc sức khỏe thật tốt mới là chuyện quan trọng. “ Tống Vãn Ca không muốn ba lo lắng, chỉ có thể cực lực kiềm nén sự đau lòng vì bị bạn trai và bạn thân phản bội, giả ngôn giả ý.

"Vậy là được rồi... Ba tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai xúc phạm Ca nhi... “ Tống Thiên Minh cưng chiều xoa gương mặt Tống Vãn Ca, lại chợt hỏi, "Ca nhi, mẹ con đâu? Bà ấy có phải đã đi trước ba... “ Nói đến đây, ngực Tống Thiên Minh lại phập phồng mạnh, lần này ho đến nỗi khiến người ta sợ hãi, Tống Vãn Ca trong phút chốc sợ đến chân tay đều luống cuống, chỉ có thể nhỏ nước mắt.

"Ba, Ca nhi đi gọi bác sĩ ngay... “ Tống Vãn Ca lập tức đứng dậy, cuống quít chạy ra phòng bệnh.

Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi như khói hoa, kỳ tích bất quá cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn.

Khi Tống Vãn Ca và bác sĩ trưởng chạy đến phòng bệnh, tống Thiên Minh đã im lặng rời khỏi nhân thế từ lâu, chỉ còn lại trên màn hình máy đo nhịp tim, một đường thẳng màu đỏ…

"Ba!!!" Tống Vãn Ca kêu một tiếng đau đớn thấu tim, quỳ rạp xuống trước giường Tống Thiên Minh, sau đó vì quá đau lòng cũng ngất đi.

  ◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎

Đêm nay bóng đêm rất tiêu điều, gió đêm cũng rất nhẹ nhàng, tất cả đều có vẻ êm dịu mà tĩnh lặng.

Tống Vãn Ca yên lặng nhìn hai bình tro cốt trên bàn thờ, trong mắt hiện lên nét bi thương, sau đó lập tức chuyển qua hận ý thấu xương và ngoan độc.

"Ba, mẹ, Ca Nhi sẽ báo thù cho ba mẹ ngay thôi, mong cha mẹ dưới suối vàng biết được!"

Tống Vãn Ca nhẹ giọng nỉ non, dứt lời, một lần nữa nhìn thật sâu, xoay người đến phòng khách.

Cô đêm nay, cùng vẻ trong sáng cao ngạo lúc trước hoàn toàn bất đồng. Trang điểm khói kiểu thời thượng, lông mi dày, ánh mắt mị hoặc, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, mái tóc dài đen nhánh xõa tự nhiên trên vai, tỏa ra khí tức mê người. Khi cúi lạy, nửa người cúi xuống, vì mặc váy hàng hiệu, làm những đường cong trên cơ thể cô lộ ra. Thật là phong tình vạn chủng.

Ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ trên vách tường, kim vừa vặn chỉ đến bảy giờ. "Tính tang!" "Tính tang!" Tiếng chuông cửa vang lên.

Tống Vãn Ca khóe miệng gợi lên nụ cười quyến rũ, nụ cười đó như một đóa hoa Mạn đà la yêu mị, nở rộ trên khuôn mặt cô, đẹp đến mức làm người ta phải nín thở.

--- ------ ------

*Hoa mạn đà la: Cây hoa này có tên gọi là "đại hoa mạn đà la" theo cách gọi của người Trung Quốc. Tên khoa học của cây hoa là Datura suaveolens hay Brugmansia suaveolens. Người Việt thường gọi cây hoa này là "cà dược dại" hay "cà độc dược". Tôi không thích cái tên "cà dược" này, và gọi cây hoa là hoa mạn đà la đại theo cách gọi của người Trung Quốc. Cái tên "mạn đà la" này mở ra cả một trời tri thức và văn hóa hơn hẳn cái tên "cà dược".6c81 Quảng quần phương phổ có chép về hoa mạn đà la. Quảng quần phương phổ dẫn Kinh Pháp Hoa, khi Phật thuyết pháp: "Khi đó trời mưa hoa Mạn-đà-la, hoa Ma-ha Mạn-đà-la, hoa Mạn-thù-sa, hoa Ma-ha Mạn-thù-sa, để rải trên đức Phật cùng hàng đại chúng, khắp cõi Phật sáu điệu vang động". Quảng quần phương phổ còn viết thêm, theo Đạo gia, sao Bắc Đẩu có Đà La sứ giả tay cầm bông hoa như vậy, do đó đời sau gọi bông hoa đấy là Mạn đà la. Trong Tử vi có sao Đà La, đi cùng với Kình Dương, thuộc loại hung tinh, chính là Đà La sứ giả của Đạo gia. Hoa mạn đà la, chép trong Quảng quần phương phổ, được coi là hoa Datura stramonium, cùng một chi với hoa Datura suaveolens này. Nguồn gốc cái tên "mạn đà la" chỉ có như vậy. Kinh sách Phật giáo hay đưa khái niệm "Mạn đà la" thành đa tầng, đa lớp, đa nghĩa, thành ra "Mạn đà la" hay được hiểu theo các nghĩa khác nhau.

"Chú hai, chú đã đến rồi!"

"Tiểu thư, xin hỏi cô là?" Tống Thiên Hạo trong chốc lát không nhận ra người đẹp mở cửa cho mình là ai, còn tưởng mình nhầm nhà. Nhưng ánh mắt ông ta lại không hề chớp mà nhìn chằm chằm vào người đẹp, lộ ra vẻ tham lam.

"Chú hai, cháu là Vãn Ca, sao chú lại không nhận ra cháu rồi? Cũng đúng, bốn năm đại học qua, vãn Ca vẫn chưa có thời gian đi thăm chú hai, khó trách chú hai không nhận ra Vãn Ca. “ Tống Vãn Ca thầm cười lạnh, vừa nói vừa dẫn Tống Thiên Hạo vào phòng khách.

"Cái gì? Cháu là con gái của anh hai và chị dâu, Tống Vãn Ca sao?" Tống Thiên Hạo bất ngờ, lập tức nói, "Đúng là con gái mười tám tuổi sẽ thay đổi, mới bốn năm thời gian không gặp Ca nhi lại xinh đẹp thế này, chỉ sợ các ngôi sao điện ảnh và người mẫu cũng không bằng Ca nhi đâu. “

"Chú hai quá khen, cháu sao được như chú nói. “ Tống Vãn Ca khiển trách nhìn ông ta, sau đó cũng ngồi xuống dựa vào ghế sa lon, đôi chân thon dài trắng nõn giao vào nhau tạo nên một tư thế hoàn mỹ.

"Ca nhi, hôm nay cháu tìm chú hai đến đây là có việc gì?" Ánh mắt Tống Thiên Hạo nhìn Tống Vãn Ca từ trên xuống dưới, mới ngồi xuống đối diện cô.

Đèn hoa lưu ly tinh xảo treo trên trần nhà, phát ra ánh sáng rực rỡ, chói mắt, càng làm cho Tống Vãn Ca xinh đẹp quyến rũ, động lòng người. Mỹ nhân như thế khiến cho lòng Tống Thiên Hạo rung động, hận không thể lập tức hóa thành dã thú, hung hăng nuốt chửng cô.

"Chú hai, cháu nghe người khác nói, tai nạn xe của ba mẹ không phải ngoài ý muốn, mà là có người giật dây. “ Tống Vãn Ca vừa nói, vừa nhìn chăm chú vẻ mặt Tống Thiên Hạo.

"Cái gì? Anh cả và chị dâu là bị người khác hại chết sao?" ánh mắt Tống Thiên Hạo lóe lên, bình tĩnh, tỏ vẻ kinh ngạc nói. “Ca nhi, cháu nghe ai nói vậy?"

"Chú hai, ai nói không quan trọng. Cháu hôm nay gọi chú đến, là muốn nhờ chú giúp cháu tìm ra là ai đã hại chết ba và mẹ, cháu muốn giết hắn, báo thù cho ba mẹ!"

Ánh mắt tàn nhẫn sắc bén của Tống Vãn Ca đảo quaTống Thiên Hạo, làm cho ông ta cảm thấy phát rét.

"Có phải nó đã phát hiện gì không?" Tống Thiên Hạo cúi đầu, âm thầm nghĩ ngợi. Xem ra ông nên giết cô sớm một chút để trừ hậu họa, vốn muốn cho cô sống, chỉ cần cô giao ra di chúc là được. Không ngờ cô lại biết một số chuyện không nên phát hiện, như vậy đừng trách ông tàn nhẫn, chỉ tiếc cho một mỹ nhân xinh đẹp gợi cảm như vậy. Ha ha, có lẽ cứ ăn cô ta trước rồi cho cô ta xuống địa ngục cũng không muộn.

"Ca nhi, chú hai đồng ý giúp cháu việc này, vậy cháu cho chú hai ưu đãi gì nào?" Tống Thiên Hạo đứng dậy ngồi bên cạnh Tống Vãn Ca, nếu tất cả đều đã mưu tính, ông cũng không cần phải giả bộ đứng đắn. Nghĩ như vậy, tống Thiên Hạo càng lớn mật càn rỡ, bàn tay đặt lên chiếc đùi trắng nõn bóng loáng của cô.

Tống Vãn Ca cố nén cảm giác ghê tớm, giọng nói kiều mị phát ra: "Chỉ cần chú hai có thể giúp cháu tìm ra hung thủ, chú muốn thế nào cũng được. Nào, chú hai, uống ly rượu đi. “

"Rượu vang sao bằng đôi môi đỏ mọng ngọt ngào của Ca nhi? Chú hai không thích uống rượu vang, Ca nhi không trách chú chứ!" Đôi mắt Tống Thiên Hạo lóe lên vẻ phòng bị và cảnh giác, đặt ly rượu vang Tống Vãn Ca đưa cho lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

"Lão hồ ly!" Tống Vãn Ca rủa thầm, lại lập tức cười kiều mị nói, "Môi Ca nhi thật sự ngọt hơn cả rượu vang sao?" Vừa nói, như vô tình như cố ý vươn cái lưỡi thơm tho liếm một vòng quanh môi, thấy vậy Tống Thiên Hạo miệng khô lưỡi đắng.

"Chú hai, chú nói đi!" Tống Vãn Ca giọng ngọt ngào, tay xoa ngựcTống Thiên Hạo, nhẹ nhàng liếc mắt đưa tình, sóng mắt như hồ nước mùa thu, một loại xinh đẹp mị hoặc phong nhã lưu chuyển trên mi mắt cô. Không cần khiêu khích thêm nữa, tống Thiên Hạo đã bị cô trêu chọc đến khô nóng, dục hỏa đốt người.

"Ca Nhi, cháu đúng là yêu tinh, chú hai không chịu được rồi. “ Vừa dứt lời, tống Thiên Hạo lập tức đè Tống Vãn Ca dưới thân, cúi đầu mạnh mẽ phong bế đôi môi đỏ mọng của cô, hai tay điên cuồng chuyển động khắp thân thể lả lướt của cô.

Tống Vãn Ca cũng không phản kháng, chỉ nhắm mắt lại khẽ cười lạnh, đến khi người đang làm loạn trên người cô dần dần không còn động tĩnh gì nữa, cô mới đẩy mạnh ông ta ra.

"Trên đầu chữ sắc là một con dao, ông chết coi như cũng thỏa đáng!" Đôi môi và cổ cô đã bị cô thoa một lớp thuốc mê không mùi không vị, chỉ cần chạm đến miệng, không lập tức ngất xỉu đi mới là lạ!
**trên chữ sắc 色 là chữ đao 刀**

Khóe miệng Tống Vãn Ca cười yếu ớt lại thêm mấy phần trào phúng và lạnh lùng, con dao gọt trái cây sắc bén không chút chần chờ đâm vào trái tim Tống Thiên Hạo, máu tươi đỏ thẫm nhanh chóng thấm đầy bàn tay trắng mềm mại của cô.

Cô rốt cục cũng báo thù cho cha mẹ rồi!

Khó trách ba trước khi chết còn dặn dò mình không nên tiếp xúc với chú hai, thì ra ba đã sớm biết tai nạn xe vốn là chú hai thông đồng với xã hội đen tạo ra. Ba chắc chắn là sợ chú hai gây bất lợi cho cô, mới cho cô di dân sang Anh, cũng không nói chân tướng vụ tai nạn xe cho cô. Nhưng cô không ngốc, tất cả những chuyện này suy nghĩ lại, sẽ tìm ra manh mối trong đó.

Chú hai háo sắc thành tính không đàng hoàng, chuyện này cô đã biết từ lâu. Nhưng cô không thể nào thưởng tượng được chú hai lại vì tranh đoạt tài sản mà nhẫn tâm dựng nên tai nạn xe giết chết ba mẹ cô.

Ha ha, con người vì tiền tài mà có thể làm mọi thứ, những lời này quả thật rất đúng!

"Ba, mẹ, Ca nhi rất nhớ hai người, rất nhớ rất nhớ... “ Tống Vãn Ca đứng trên ban công tầng hai mươi, ngẩng đầu nhìn trời đêm trăng sáng, một giọt nước mắt rơi xuống.

“Ba, mẹ, hai người đứng đi nhanh quá, Ca nhi đến tìm ba mẹ đây... “

Còn chưa dứt lời, Tống Vãn Ca đã thả người từ ban công dứt khoát nhảy xuống.

Gió đêm mát lạnh quất qua hai gò má, gào thét bên tai, thổi loạn tóc cô, cũng thổi quần áo rối tung. Tống Vãn Ca giang rộng hai tay, chưa từng cảm thấy được giải thoát như thế.

Nếu có kiếp sau, cô không cần tình yêu, cũng không cần hữu tình. Cô chỉ cần ba mẹ cô, cả đời một nhà ba người cùng nhau sống hạnh phúc mĩ mãn.

Cô muốn mãi sống trong gian phòng ấm áp mà ba mẹ xây cho cô, làm những việc mà họ thích, thanh cao thuần khiết... mãi mãi...mãi mãi.. không có đau thương và phản bội... chỉ có vui vẻ cùng hạnh phúc...

P/S: bất chấp thủ đoạn, chị này ta thích =]]




Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 23.01.2011, 17:23
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 22.06.2009, 14:52
Bài viết: 991
Được thanks: 382 lần
Điểm: 4.77
Có bài mới Re: [Truyện tự edit] Phách hoàng dụ lãnh phi - Điểm: 1
Tàn nhữn quá tội mấy anh nam lúm :hixhix:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 251 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Tề Ngự Phong
Tề Ngự Phong
Askim
Askim
quynhnhung102
quynhnhung102

darkghost: woa ta thix xuyen khong
nantrang: xuyên không thì vào box xuyên không ý, kéo xuống dưới có dòng chữ "tạo đề tài" á, bấm vào đó ùi post bài thôi
quynhanh311008: ah là xuyên không điền văn nantrang ah
nantrang: Quynh anh: edit truyện thể loại gì? cổ đại, hiện đại, hay xuyên không?
darkghost: Wind:chi gui nhieu do ah wind
quynhanh311008: post ở mục nào c chỉ cho t với
quynhanh311008: ^^
quynhanh311008: t đang tập edit truyện
quynhanh311008: nh mà xem xong chóng cả mặt cũng không hiểu lắm T_T
quynhanh311008: hix bài đó t xem rồi
quynhanh311008: c có rảnh không chỉ cho t vs
Windwanderer: viewtopic.php?f=2&t=71896
Windwanderer: để kiếm cái link hướng dẫn
Windwanderer: thì post như bình thường
quynhanh311008: t muốn post bài mà k biết làm sao, đang muốn tìm người để hỏi ^^
quynhanh311008: hi
Windwanderer: có mỗi mình tớ
Windwanderer: 2
quynhanh311008: có ai k?
quynhanh311008: 2
Windwanderer: 2 ss phàm
darkghost: trua j ma vang tanh zj troi ta muon di nhu ma ta lai ngu ko dc oi nho lai cai thoi di hoc wa an rau ngu h di lam muon ngu cung ko dc
darkghost: uhm
Windwanderer: rep bên pm đi ss dark
Windwanderer: enlly?
Windwanderer: vua di hoc ve a enlly
enlly hanh: s hum nay k koá ai z ta
darkghost: sao wind
Windwanderer: hê lô
Windwanderer: chi ghost oi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.