Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh

 
Có bài mới 19.07.2011, 09:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 3498
Được thanks: 460 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh - Điểm: 10
---5---

Sáng thứ ba phần lớn mọi người ở đài phát thanh đều nghỉ ngơi. Ngày hôm qua Tang Vô Yên lại để quên điện thoại di động trong ngăn kéo. Vì thế một mình đạp xe đến đài.

Cô đem xe đạp để bên ngoài rồi đi vào thang máy.

Kết quả, nơi đó còn có một người đàn ông đang đứng chờ thang máy.

Lại chính là chàng trai có đôi mắt mê người mà cô đã từng gặp ở bên hồ. Nhưng lúc này sắc mặt anh hơi nghiêm túc, trên tay cầm một cây gậy.

Một cây gậy màu đen làm bằng kim loại vừa nhỏ vừa nhẹ, nhìn rất bình thường.

Tang Vô Yên nghi hoặc, còn trẻ như vậy mà xài gậy?

Dáng người anh rắn rỏi, nhưng nếu nhìn kĩ thì có vẻ hơi gầy, kết hợp với một khuôn mặt xinh xắn mang nét trẻ con. Tang Vô Yên cảm thấy một sự đối lập cực kỳ rõ ràng. Anh đứng thẳng trước cửa thang máy, lẳng lặng chờ thang máy đi xuống, thế nhưng ánh mắt không hề có tiêu cự. Sau khi Tang Vô Yên bước tới, anh lịch sự xê dịch một chút sang bên cạnh.

Tang Vô Yên thấy hơi kỳ quái, hậu trường phòng thu ngoại trừ người có nhiệm vụ, hầu như không ai vào. Làm sao lại có một người đẹp trai đến chỗ này. Chẳng lẽ là đến để bàn việc quảng cáo?

Không biết có phải là cảm giác được mình bị Tang Vô Yên quan sát. Anh hơi nghiêng đầu. Tang Vô Yên vội vàng thu hồi ánh mắt.

Cô nhanh chóng quay đầu lại, nhìn thẳng màn hình thang máy không chớp mắt, nhìn con số dần dần thay đổi, “9,8,7,……”

Lúc này điện thoại vang lên, anh từ trong túi lấy điện thoại ra.

“Uh, tôi tự mình đi lên trước, cậu không cần xuống dưới.”

Không biết đối phương nói gì, anh thản nhiên đáp: “Cột bên phải nằm phía trong, cái thứ hai. Tôi nhớ rồi.”

Sau đó tắt máy.

Một cuộc điện thoại ngắn gọn như vậy, thậm chí đơn giản đến nỗi khiến người ta cảm thấy có chút lạnh lùng, hơn nữa còn có hơi không kiên nhẫn.

Thật sự là chàng trai cực kỳ thiếu tính nhẫn nại, Tang Vô Yên nghĩ.

“Leng keng” Thang máy tới.

Anh dừng một chút, giống như là nhường cho cô đi trước.

Ưu tiên phụ nữ, đây là điều hiển nhiên. Tang Vô Yên không do dự đi vào trước. Sau đó cô xoay người ấn nút tầng trệt mới đột nhiên phát hiện, khi anh bước về phía trước lấy cây gậy dò cửa thang máy, sau đó tay đỡ lấy khung cửa đi vào.

Tang Vô Yên đứng yên tại chỗ, trợn mắt, há hốc mồm.

Không ngờ anh là người mù.

Gậy kim loại màu đen bình thường kia không ngờ là gậy dành chon người mù.

Trong hoàn cảnh này, lại nhìn ánh mắt anh, thật là như dừng ở chỗ rất xa, không hề có tiêu cự. Một đôi mắt đen tuyền duyên dáng. Chúng rất đẹp, lại cái gì cũng không thấy……

“Phanh” Một tiếng, Tang Vô Yên thấy trái tim mình co rút mãnh liệt, nói không ra cảm giác gì.

Tiếc nuối, thương xót, đồng tình, cảm thông, cảm thán…… dường như lúc ấy trăm ngàn cảm xúc đan xen lẫn nhau.

Nhớ lại buổi sáng ở công viên, lần đầu tiên gặp người đàn ông kia, anh ngồi bên hồ rất lâu. Mắt nhắm lại. Lúc ấy anh ở đó làm gì ? Là đang hết sức chuyên chú nghe thanh âm của thế giới này, hay là im lặng chờ ánh mặt trời chiếu vào đôi mắt ấy?

Trong thang máy, Tang Vô Yên đứng phía sau anh.

Tang Vô Yên vốn nghĩ rắng anh sẽ kêu mình giúp anh ấn thang máy, chờ nãy giờ cũng không thấy anh mở miệng, liền chủ động hỏi: “Cần hỗ trợ không?”

Anh dừng lại, hơi cúi đầu, sau đó lại nhìn thẳng vào phía trước, thản nhiên nói: “Không cần, cám ơn.”

Nói xong bốn chữ đó, anh ngậm chặt đôi môi.

Tang Vô Yên bị cự tuyệt một cách không lịch sự như vậy. Mày nhíu lại, dâng lên cảm giác không hài lòng, nhưng sự không hài lòng này lập tức bị bao phủ bởi sự đồng tình.

Cô nhìn anh nâng tay phải lên, sờ soạng hai hàng nút ở bên phải cửa thang máy. Ngón tay từ từ trên bề mặt kim loại, sau đó lại dần dần đi xuống.

Hai nút thang máy xếp theo chiều dọc, anh sờ đến cột bên trong.

Thang máy đi lên trên, Tang Vô Yên không biết anh có phải cũng muốn tới lầu hai hay không. Cho nên, tâm tình Tang Vô Yên bắt đầu khẩn trương.

Tay anh rất nhạy, chạm được nút lầu đầu tiên –12, anh thoáng ngừng, lại tiếp tục di chuyển xuống dưới.

Nhìn ngón tay lướt qua dường như không hề vội, Tang Vô Yên đột nhiên nhớ tới điện thoại vừa rồi.

Anh nói: “Cột bên phải nằm phía trong, cái thứ hai, tôi nhớ rồi.” Đó là người kia giúp anh miêu tả quá trình ấn nút thang máy.

Anh đụng đến nút số 10, dừng lại, không chần chờ ấn xuống.

Nhưng mà, Tang Vô Yên lại trợn tròn mắt. Nút lầu 10 không còn sáng đèn.

Thang máy trong đài đặc tính chính là một nút sau khi ấn hai lần, liền bị hủy bỏ. Tang Vô Yên vừa rồi cũng ấn lầu 10, như vậy chắc chắn không hiện lên.

Anh không hề thấy nên nhẹ nhàng thở ra.

Tang Vô Yên nghĩ nghĩ, lại nhẹ nhàng vươn tay ra, đi vòng qua người anh, sau đó lén lút một lần nữa “ấn” lầu 10. Sau một loạt động tác, Tang Vô Yên tin tưởng anh sẽ không phát hiện, mới yên lòng.

Tang Vô Yên vốn định thở dài, lại thôi, chỉ có thể cảm thán trong lòng, giống như làm trộm vậy. Cô vô thức sờ sờ túi. không có chìa khóa.

“Ahhh.” Cô không khỏi sợ hãi than một tiếng.

Loại tạp âm này ở trong thang máy cực kỳ chói tai.

Anh không hề động.

Tang Vô Yên che miệng lại, sau đó một lần nữa đưa tay vào túi, vẫn là không có.

Cô nhíu mày, sau hai giây cực khổ nhớ lại, hình như nhớ ra quên khóa xe đạp. Sau đó cái chìa khóa tính luôn chìa khóa xe đều đặt trong giỏ xe.

Tang Vô Yên nhìn qua màn hình mới đến lầu 6, vì thế vội vàng ấn nút lầu 7, chờ dừng lại, mở cửa lao đi, chuẩn bị sang thang máy khác xuống dưới.

Tang Vô Yên đang lúc sốt ruột chờ, vô tình nhìn người đàn ông bên kia, thấy cặp mắt trong suốt chậm rãi biến mất ở cửa thang máy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tạm thời như vậy, ta ngày mai sửa chữa lại.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 20.07.2011, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 3498
Được thanks: 460 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh - Điểm: 10
Chương 2

---1---

Vốn sáng thứ tư là thời gian dành cho chương trình thu âm “đối thoại”, Nhiếp Hi lại nói với Tang Vô Yên không cần nữa, chương trình đã chuẩn bị xong rồi.

“Phỏng vấn ai vậy chị?” Tang Vô Yên hỏi.

Nhiếp Hi cười cười, “Tạm thời giữ bí mật. Chờ buổi tối em sẽ biết thôi.”

Tang Vô Yên nhìn nhìn vẻ mặt thần bí của Nhiếp Hi, khó thấy chị vui vẻ như vậy, có thể thấy được không phải nhân vật bình thường.

Bất quá, Tang Vô Yên cũng không để bụng.

Đại học năm 3 bắt đầu mở một loạt các chương trình hướng dẫn nghề nghiệp. Học kỳ này có giáo viên trong khoa Nghệ thuật dạy môn “truyền thông và tài hùng biện”. Buổi chiều vừa vặn có hai tiết. Không nghĩ khi tới trường, lại thấy trên bảng đen viết thầy Lâm có việc, đổi lại buổi tối.

Giáo viên này tuy rằng chưa bao giờ điểm danh, nhưng giảng bài lại cực có thú vị, cho nên người trốn học không nhiều lắm.

Thầy giảng đến: “Nếu theo phương diện tâm lý học phân tích, trong giao tiếp giữa người và người, sẽ có thể xuất hiện ba nỗi sợ hãi lớn: sợ hãi do xa lạ, sợ hãi do chức vị cao hơn và sợ hãi đám đông. Các loại sợ hãi này có mức độ khác nhau, thay đổi tùy theo kinh nghiệm, nhưng đều là vô phương ngăn ngừa. Khi phỏng vấn xin việc, ba nỗi sợ này trở thành chướng ngại lớn cho những người đi phỏng vấn.”

Có bạn học ở dưới hỏi : “Thưa thầy, lúc thầy đối mặt chúng em có bị chứng sợ hãi đám đông không?” Thầy cười cười: “Có. Giống như hiện tại em đột nhiên đứng dậy đặt hỏi. Tuy rằng mặt thầy không biến đổi nhưng mà trong lòng vẫn hoảng sợ, chỉ sợ em đưa ra câu hỏi thầy không biết trả lời lại sẽ bị bẽ mặt.”

Sau khi tan học, Tang Vô Yên về nhà mới nhớ đến tối nay Nhiếp Hi có cuộc phỏng vấn thần bí.

Kết quả mở radio, chợt nghe Nhiếp Hi nói: “Hôm nay, chân thành cảm ơn Nhất Kim tiên sinh đang bộn bề trăm việc mà cũng bỏ một chút thời gian tham gia tiết mục của chúng ta.”

“Không cần cám ơn.”

Trả lời Nhiếp Hi là một giọng nam, hơi trầm, mang theo từ tính rất dễ nghe.

Là Nhất Kim?!

Tang Vô Yên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trình Nhân.

“Không ngờ là Nhất Kim?” Tang Vô Yên hỏi Trình Nhân

“Uh.” Trình Nhân nói.

“Bất quá, hình như chương trình sắp xong rồi.” Trình Nhân bổ sung.

“……”

Đây là lần đầu tiên cô nghe được thông tin trực tiếp về Nhất Kim. Mặc dù chỉ có hai từ, nhưng từ miệng người đàn ông tài hoa hơn người nói ra, lại mang sắc thái kỳ diệu.

Anh nói: Không tạ (không cần cảm tạ).

Trước sau chỉ một câu ngắn ngủi như vậy lại có thể khiến người khác không khỏi có chút mơ màng. Người đàn ông này là cao hay thấp, là béo hay gầy, có vợ hay còn độc thân…… Dường như không có kết luận.

Tang Vô Yên nhìn nhìn radio, một lúc sau mang theo tâm trạng kỳ quái ôm gối đi ngủ.

Chiều hôm sau, cô không có giờ học, mà lúc này cũng không phải thời gian cao điểm, cho nên tuyến xe số 101 người đi thưa thớt đến đáng thương. Tang Vô Yên lên xe, tìm được một chỗ ngồi gần cửa sổ.

Tuyến 101 là tuyến đường xe bus dành cho khách du lịch thành phố A, chạy quanh tất cả điểm tham quan nổi tiếng trong thành phố. Người địa phương thường không đi. Thứ nhất là nó hay đi vòng vòng, thứ hai là giá lại mắc hơn vé xe bus thông thường một chút.

Nhưng , nếu rảnh không có việc gì làm, Tang Vô Yên thường dành ba đồng để lang thang thành phố cả ngày. Phần lớn thời gian, hành khách đều thưa thớt. Lúc ấy cô thích nghe nhạc, thả tâm hồn theo những cảnh vật bên ngoài. Đây là một phần tính cách hướng nội của Tang Vô Yên. Cô từ nhỏ đã rất sợ người lạ, mãi đến lên đại học gan cũng lớn hơn. Tính cách cũng từ từ cởi mở hơn.

Lúc này trên tuyến xe, radio phát lại chương trình ngày hôm qua mà Nhiếp Hi phỏng vấn Nhất Kim.

Giờ phút này có thể nhìn thấy những hạt mưa phùn bên ngoài cửa sổ. Mưa đầu thu thường kéo dài. Không khí thành phố được mưa tẩy sạch cũng trở nên tươi mát hơn.

Người trong xe không nhiều lắm. Cô lại một lần nữa nghe được giọng của người đàn ông kia trong radio trên xe.

Lúc này đây, giọng nói rất rõ ràng.

Giọng đàn ông trưởng thành, rất trầm, còn có chút lạnh nhạt. Mỗi khi Nhiếp Hi hỏi một câu nào đó, anh đều suy nghĩ một chút, trả lời rất đơn giản. Nói cực nhỏ.

“Tại sao anh lại quyết định theo con đường này, ước mơ muốn làm nhạc sĩ từ thuở nhỏ sao?” Nhiếp Hi hỏi.

“Vô tâm sáp liễu liễu thành nhân*, trước kia chưa nghĩ qua.” anh trả lời. (không nghĩ trồng cây lại trồng thành người)

“Nhất Kim tiên sinh, đối với những fan hâm mộ yêu nhạc, anh vì sao lại cố ý lảng tránh công chúng vậy?” Nhiếp Hi hỏi.

“Duy trì không gian riêng tư.”

“Thì ra là vậy?”

“Còn có ý gì?” anh hỏi lại.

“Anh đang rất thành công trong cái vòng luẩn quẩn này. Nghe nói anh còn có công việc khác, hay có thể nói nhạc sĩ chính là một nghề phụ của anh?”

“Đúng vậy.”

Câu hỏi này anh không hề chần chờ mà trả lời. Hai chữ ngắn gọn lại làm cho người khác có cảm giác kiêu ngạo. Tang Vô Yên hơi trầm mặc, lại nhẹ nhàng nở nụ cười. Có lẽ anh là muốn khiêm tốn một chút. Lúc ấy Nhiếp Hi một hơi liền hỏi hai câu, vì thế anh lười nói liền khẳng định.

Sau là thời gian quảng cáo.

Hoặc là……

Một lát sau, Tang Vô Yên nhìn ra cửa sổ, lại nghĩ.

Hoặc là, anh vốn là người kiêu ngạo như vậy.

“Nhất Kim tiên sinh, nghệ danh của anh có ý nghĩa gì? Quá khứ và hiện tại, Nhất Kim là ngụ ý này? Hoặc là để tưởng nhớ một sự kiện? Một người nào đó?”

“Không có, chỉ là vài nét đơn giản.” anh thản nhiên nói.

Tang Vô Yên hơi bội phục Nhiếp Hi, cùng người có cá tính như vậy hợp tác làm chương trình lại có thể làm đến hết. Nếu là mình khẳng định ngừng nửa chừng.

“Mấy tháng trước, có fan nữ ở trên Internet giả mạo anh, anh lúc ấy vì sao không lên tiếng bác bỏ tin đồn?”

“Mỗi người có suy nghĩ riêng. Ai muốn nghĩ như thế nào là tùy. Tôi không quan tâm.”

“Anh viết rất nhiều bài hát khiến không ít fan nữ cảm động, giống như bài Bình minh màu xanh, Libya vỏ sò, có phải lấy cảm hứng từ câu chuyện của riêng mình?”

“Không có, tôi……”

Đây là câu dài nhất trong toàn bộ chương trình, xe bus lại đến trạm. Sau đó có nhiều người lên xe hơn, radio cũng lập tức bị tài xế tắt đi.

Giọng anh liền biến mất vào không trung.

Trong lòng Tang Vô Yên dâng lên cảm giác mất mát.




Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 21.07.2011, 12:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 3498
Được thanks: 460 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh - Điểm: 10
---2---

Tang Vô Yên vừa ôn tập kiểm tra, lại vội vàng làm luận văn tốt nghiệp.

Vì thế, sau một thời gian, mỗi người đều được phân công thực tập. Riêng nhóm của Lí Lộ Lộ bị chuyển đến ngoại ô thành phố A để điều trị tâm lý đề cao cảnh giác nhà tù.

“Đề cao cảnh giác ở nhà tù là sao?” Tang Vô Yên tò mò hỏi.

“Chính là những người trong đó tất cả đều hơn mười năm tù.” Lí Lộ Lộ bình thản trả lời.

Tang Vô Yên lập tức trừng mắt: “Đều là tội phạm giết người?”

“Không nhất định,” Lí Lộ Lộ mỉm cười: “Cũng có bắt cóc, buôn lậu thuốc phiện, buôn bán… phụ nữ.”

“……”

“May mắn những cô gái được nuông chiều như cậu không bị bắt đi, nếu không chắc sẽ sợ hết hồn luôn.”

Đúng vậy, nhóm Tang Vô Yên là nhẹ nhàng nhất, được chia đến một trường tình thương. Trường có chút đặc biệt, muốn bọn họ đầu xuân đến thực tập.

Hôm đó, Tang Vô Yên đi nộp thời khóa biểu thực tập, từ văn phòng qua sân thể dục, vừa vặn có hai tiết học của bọn nhỏ.

Ngay lúc Tang Vô Yên đang đi qua một phòng ở lầu một, cô nghe được một giọng nói rất quen.

Từ cửa sổ Tang Vô Yên nhìn thấy một người đàn ông.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng nhìn rất mềm mại đứng bên cạnh bục giảng. Bộ dáng rất nhàn hạ.

Các em đang làm bài tập, anh cúi đầu, trong phòng học rất yên lặng

“Thầy giáo Tô!” Một cô bé tóc thắt hai bím kêu lên.

Thì ra anh họ Tô. Tang Vô Yên nhẹ nhàng cười, vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ nhìn bọn họ.

Anh cũng không có dùng gậy trong phòng học. Anh bước chậm tới bên cô bé kia. Thoạt nhìn anh đối với tất cả nơi này đều rất quen thuộc.

Anh hơi khom người xuống, sau đó ngồi xổm trước bàn học, kiên nhẫn trao đối với cô bé. Giọng anh lúc này và lúc trong thang máy hoàn toàn khác nhau, mềm mại lại nhẹ nhàng, thậm chí làm cho người ta cảm thấy anh tựa hồ đang mỉm cười.

Cuối cùng đợi đến khi tan học, anh cũng đi ra. Tang Vô Yên luôn đứng ở cửa sổ rình coi, bây giờ lại hơi do dự, liền học cô bé kia gọi anh: “Thầy giáo Tô!”

Anh liền xoay người lại. Đồng tử không có tiêu cự, ánh mắt ngang qua chỗ Tang Vô Yên, tựa hồ dừng lại một chỗ. Anh hỏi: “Chúng ta quen biết?”

Chỉ gặp qua một lần thôi, cũng không kỳ vọng anh có thể nhớ ra.

“Hình như không quen nhau.” Tang Vô Yên cũng không khỏi thất vọng.

Nghe thấy vậy anh cư nhiên tỏ ra thoải mái hơn. Sau đó một tay cầm gậy, một tay nắm lan can, chuẩn bị xuống cầu thang.

Tang Vô Yên thấy thế liền hỏi: “Thầy muốn đi đâu? Cần giúp đỡ không?” nói xong cô liền cảm thấy hối hận. Cô vô tình tỏ ra vẻ thương hại.

Anh lần thứ hai xoay người lại. Tiếp theo hơi do dự một chút, chậm rãi nói: “Tôi hình như gặp qua cô, ở đài.”

“Trong thang máy.” Tang Vô Yên bổ sung.

Lúc ấy cô cũng tốt bụng nói qua bốn chữ “Cần giúp đỡ không?” giống vậy.

Cũng may trí nhớ anh rất tốt, Tang Vô Yên nghĩ, thật may mắn.

“Tôi là thực tập sinh mới tới gọi là Tang Vô Yên, còn thầy Tô.”

“Tô Niệm Khâm.”

“Niệm Tình?” Tang Vô Yên theo thói quen, lập lại một lần.

“Không. Là Khâm.” Tô Niệm Khâm sửa lại cách phát âm của cô cho đúng.

Cô là người miền nam, cách phát âm mũi thường không rõ ràng. Cho nên đây cũng là nguyên nhân mà trước đây chương trình của cô thường phải sửa đi sửa lại. Bây giờ, bản thân nói chuẩn, nhưng mà nghe người khác nói lại không rõ ràng lắm.

Tô Niệm Khâm tựa hồ cảm giác được cô đang mù mờ, liền nói thêm một câu: “Kim y, Khâm.”

Kim Y, Khâm?

Tang Vô Yên ngượng ngùng cười cười. Ngữ văn của cô không tốt cho lắm, không biết Kim Y, Khâm là cái gì nữa. Nhưng mà cũng không dám hỏi lại, miễn cho người ta nói mình không có học thức, đành phải làm bộ như hiểu.

Buổi tối, Tang Vô Yên đang ngồi một mình, đột nhiên nghĩ đến tên của anh.

Cô đã lâu rồi không lật qua từ điển tiếng Trung, mất một lúc lâu mới tìm được nó trong đống phiên âm.

Kim Y, Khâm.

Cô xem đến chú giải, nguyên lai ý nghĩa là chăn (mền).

“Niệm Khâm? Chắc là nhà trước đây rất nghèo, chăn cũng không có.” Trình Nhân ngồi một bên phân tích.

“Ngộ nhỡ lúc người ta được sinh cảm thấy tên này cũng hay thì sao?” Tang Vô Yên phản bác.

“Có thể là trước khi kết hôn cha mẹ anh rất nghèo. Cha mẹ người trung quốc nào cũng tốt, đều đem hết hy vọng đặt trong tên đứa nhỏ.” Trình Nhân tiếp tục ý kiến nhàm chán của mình.

Tang Vô Yên rốt cục cũng đầu hàng, không muốn thảo luận vấn đề này cùng người thích hắt nước lạnh vào người khác như Trình Nhân.

Tô Niệm Khâm.

Tang Vô Yên nằm trên sô pha tay cầm tự điển yên lặng nhắc ba chữ. Nhớ lại hoàn cảnh buổi sáng lúc anh cùng cô nói chuyện, không kiềm nổi mà nở nụ cười.

Anh nói tiếng phổ thông rất rõ ràng, nhưng lại đem từ “Khâm” vốn là âm bằng lên hơi cao một chút. Anh hẳn là người địa phương, bởi vì người thành phố A thường đem một tiếng tách thành hai ba âm. Vậy mà khi anh nói từ khác, người ta lại không có cảm giác là âm địa phương. Có lẽ là tên của bản thân nên khó sửa

“Vô Yên.” Trình Nhân cắt ngang suy nghĩ của cô.

“Huh?”

“Lau miệng nhanh lên, nước miếng chảy ra kìa.” Trình Nhân nói xong còn làm bộ đưa khăn cho cô.

“……”



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 22.07.2011, 03:10
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 16.03.2011, 06:39
Bài viết: 935
Được thanks: 235 lần
Điểm: 2.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh
Cho mình xin convert truyện này đi bạn., cảm ơn bạn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.07.2011, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 3498
Được thanks: 460 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh - Mộc Phù Sinh - Điểm: 11
---3---

Tuần thứ hai, Tang Vô Yên giúp một đàn em nộp báo cáo. Xong lại qua trường tiểu học kia, gặp được giáo vụ Uông – chủ nhiệm văn phòng, vừa vặn có giờ giảng.

“Tiểu Tang, em đợi một lát. Sau giờ học gặp thầy.” Chủ nhiệm phân phó.

“Dạ, không có gì, thầy đi đi, em không vội.”

Uông chủ nhiệm vừa đi, chuông vào lớp liền vang lên. Tang Vô Yên nhìn xung quanh văn phòng, lấy cuốn báo, tìm một cái ghế ngồi xuống.

Trường học có bốn tầng. Mỗi tầng có một lối đi nhỏ giữa hai dãy phòng, cho nên hành lang đặc biệt dài và hẹp, dễ dàng tạo tiếng vang. Nhìn chung, hầu hết các phòng khi có tiết học đều đã đóng cửa, tránh làm ồn bên ngoài.

Văn phòng của Uông chủ nhiệm vừa vặn ở cuối hành lang lầu 4, cách phòng học khá xa, cho nên có vẻ hơi im lặng.

Các tạp chí ở đây là báo Đảng, báo Giáo Dục, không có sách báo không có tạp chí không có truyện cười, bởi vậy Tang Vô Yên nhìn sơ qua liền cảm thấy không thú vị.

Cô giương mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, mới qua 7, 8 phút, vì thế chán nản đem cằm đặt lên bàn làm việc, buồn ngủ. Mơ hồ nghe thấy giọng của bọn nhỏ đọc sách truyền tới. Cô nằm úp lên mặt bàn, nhắm mắt lại.

Không biết học thuộc lòng cái gì nữa ?

Hình như là “Nhớ lại Giang Nam” của Bạch Cư Dị:

Giang Nam cảnh đẹp

Phong cảnh vốn thật quen.

Nắng lên hoa sóng hồng tựa lửa,

Xuân về sông nước lặng xanh trong,

Chẳng nhớ Giang Nam sao?

(Người dịch: Thiên Thanh)

Bỗng nhiên, tiếng piano xen lẫn vào tiếng đọc sách.

Tang Vô Yên là fan âm nhạc, nên biết giai diệu này là bài “Chợt lóe chợt lóe sáng trong suốt”. Đoạn đầu tiên giai điệu rất đơn giản. Đoạn thứ hai là những quãng đơn âm độc lập, lặp đi lặp lại. Tiếng đàn một lần lại một lần dường như không có ý muốn ngừng lại.

Cô hơi bực rồi, vuốt vuốt tóc, lại lần thứ n +1 nhìn đồng hồ trên tường, cách thời gian tan học còn lâu như vậy……

Tang Vô Yên đi ra văn phòng, phát hiện tiếng piano được phát ra từ phòng đối diện, hơn nữa cửa cũng chỉ khép hờ, không có khóa, cho nên mới có giai điệu nho nhỏ truyền ra.

Cô sợ có học sinh đang học bên trong, cho nên đứng trước cửa lặng lẽ thăm dò. Kết quả, bên trong so cô tưởng tượng không giống nhau, chỉ có một người.

Mà hình ảnh kia gần đây luôn xuất hiện trong đầu của Tang Vô Yên — Tô Niệm Khâm.

Tay trái anh ấn phím đàn, tay phải cầm một cây bút đặt trên một bản nhỏ. Loại bản nhỏ này trong văn phòng của Uông chủ nhiệm cũng có, là bản chữ nổi. Anh nhíu chặt mày, vừa ấn phím đàn vừa nhớ kỹ chữ nổi. Nhìn bộ dáng của anh, giống như là đang soạn nhạc linh tinh. Đại khái đang khổ cực suy nghĩ phải dạy bọn nhỏ như thế nào đây. Nhưng giống như rất khó vậy.

Tô Niệm Khâm ấn xuống hai âm, lấy bút viết lại cái gì, lập tức lại sờ sờ phím đàn. Bỗng nhiên thấy không đúng, không khỏi lắc đầu. Tang Vô Yên thấy anh lại lặp đi lặp lại mấy phiếm kia, vì thế có thể hiểu được tiếng đàn kia đáng ghét như thế nào.

Chỉ thấy tính tình của anh bắt đầu hết kiên nhẫn, tay viết chữ nổi càng ngày càng đè xuống, cuối cùng mỗi lần đặt bút xuống cơ hồ đều là dùng sức khắc lên trên.

Cuối cùng, Tô Niệm Khâm rốt cục bùng nổ, trực tiếp đem đầu bút hung hăng đập lên bản chữ nổi, “ Ba” một thanh âm vang lên.

Tang Vô Yên không khỏi hết hồn, nhất thời hiểu được tính tình người này tuyệt đối là cực kì không tốt, giống như đứa trẻ đang bực bội bản thân. Cô lập tức muốn tránh đi, miễn cho bị anh phát hiện mình rình coi, bị luộc sống.

Nhưng…..

Cô cũng muốn ở lại đây.

Ngay lúc này, ngón trỏ trái của Tô Niệm Khâm nặng nề lướt qua phím đàn, từ trái sang phải, sau đó lại theo chiều ngược lại. Nhắm mắt lại, lướt qua phím đàn hai ba lần, ngón tay anh hơi cứng ngắc từ từ trở nên mềm mại hơn, vẻ mặt cũng dịu hơn.

Anh nặng nề thở dài ra, hai tay đặt lên phím đàn, hơi hơi dừng lại. Ngón tay thuần thục đánh ra một đoạn nhạc. Giai điệu cực kỳ trầm, mang phong cách trung quốc. Lúc này anh khéo léo đánh đàn lại mang đến cảm giác khác lúc nãy.

Giai điệu rất êm tai, nốt nhạc được thêm vào một cách thích hợp, rất thần kỳ. Tang Vô Yên đang nghĩ như vậy, đột nhiên một trận gió thổi vào hành lang, cửa phòng hơi lay động.

Cửa gỗ đã rất lâu, phát ra tiếng “ Két két –” .

Tang Vô Yên sợ anh phát hiện động tĩnh, vội vàng kéo cửa, làm cho nó không run nữa. Không nghĩ tới, Tô Niệm Khâm đã nghe được tiếng vang, vì thế tiếng đàn dừng lại, quay đầu nhìn bên Tang Vô Yên. Khuôn mặt anh hơi hướng Tang Vô Yên, sau đó nghiêng đầu lại.

Tang Vô Yên nhất thời cảm thấy ảo não, vốn gió thổi cửa động là chuyện cực kỳ bình thường, chính mình lại vẽ rắn thêm chân. Cô vội vàng ngừng thở, ngừng hết tất cả động tác. Trong đó, chỉ có thể mơ hồ nghe được giọng của các em nhỏ đọc “Nhớ lại Giang Nam”, và chỉ có tiếng gió bên ngoài. Gió cuối thu thổi qua sàn nhà tạo ra tiếng động, còn có âm thanh như tiếng huýt sáo thổi vào hang lang.

Lát sau, Tô Niệm Khâm thản nhiên mở miệng: “Ai ở ngoài kia?”

Câu hỏi này khiến Tang Vô Yên có chút trở tay không kịp, theo bản năng đáp lại: “Là tôi.”

Vốn là đáp án được hàng tỉ người sử dụng với tần suất cao nhất, vậy mà Tô Niệm Khâm nhăn mày: “Cô là Tang……”

Anh dừng một chút, Tang Vô Yên vội vàng tiếp lời: “Vô Yên, Tang Vô Yên.”

“Cô ở chỗ này làm gì?” Tô Niệm Khâm chậm rãi hỏi lại.

Phát hiện vẻ mặt anh đã hơi giận, Tang Vô Yên liền đứng thẳng lại: “Tôi ở văn phòng đối diện nghe được giai điệu êm tai, cho nên qua đây nhìn xem.”

“Tôi đánh sắp xong rồi.” anh nói.

“Ách?” Cô nhất thời không hiểu được ý tứ của anh.

“Cô có thể đi rồi.” anh nói xong, quay mặt qua chỗ khác, một lần nữa cầm lấy bút.

Tang Vô Yên ngẩn ra, đối mặt loại lệnh đuổi khách trực tiếp như vậy có chút ngượng ngùng, vì thế ngây người tại chỗ. Không nghĩ tới Tô Niệm Khâm căn bản không cho cô cơ hội từ chối, đầu cũng không nâng lại nói thêm một câu: “Phiền cô đóng cửa lại.”

Tang Vô Yên chậm chạp đóng cửa, xoay người, đi trở về văn phòng. Một loạt động tác hoàn thành như bị ma xui quỷ khiến vậy. Một lúc sau, chuông tan học vang lên đến, cô mới lấy lại tinh thần, nhất thời khó thở: “Đóng cái gì mà đóng!” nói xong còn nhấc chân hung hăng đạp bàn cho hả giận.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Yến My
Yến My
thuyvu115257
thuyvu115257

bangthan87: dau co j, tui thay ong nhac tui moi nho hêh
Như Băng: sam~ cô cô lên trường, tí về cô xử con sau
YSam: Hehe con tạo game nay vi cô mà
Như Băng: Khụ Khụ: không có gì, nguyên nguyên nhà băng rất giỏi trong mấy cái làm người khác điêu đứng..

Sam~ cố cố điều chế thuốc nổ, bùm cho game của con tan xác
PhượngMinhNguyệt: Thần : sr nha , tui hok biết ông có chơi game này , hơn nữa tui chỉ qc hộ thôi , haha
YSam: Cô băg:liên quan dên halloween, con bt cô băng rất giỏi nhiu cái quái lạ
PhượngMinhNguyệt: Băng : Bộ tui nói hok đúng sao , sao tỷ lại khóc
bangthan87: viewtopic.php?f=32&t=328438&start=0

vote cho sam sam mot ve nha moi nguoi , giup m nha
YSam: Bangthan87:nick ss hết độc rồi nhá, có sam đụng hàng rồi
PhượngMinhNguyệt: Thần , bạn vào đây vote cho phim đôi hài lọ lem dùm tui đi viewtopic.php?f=32&t=328438&start=15
Như Băng: Hu hu~ sam game gì thế..

Nguyệt~ sát gái sao??? hu hu
bangthan87: y sam , ban dong hanh voi ta , bat tay bat tay
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : đối với những tay sát gái thì ko khó chơi , nhưng với người cù lần hướng nội như tui thì làm sao mà nghĩ ra được mấy câu sến để tỏ tình chứ
YSam: Chiều di hoc vua dc gui yêu cầu ́mở 1 game nua, con thay game nay cung hap dan hơn, thićh hơp voi cô băng
YSam: sax, game này khó chơi lắm sao ạ̃
Như Băng: cô cô có tỏ tình với ai đâu.. cô cô là khách vãng lai...
Cô cô mà dám tỏ tình với ai àh cô cô chưa muốn chết đâu, con tha cho cô đi
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Mình cũng muốn tỏ tình lắm nhưng nghĩ hoài hok ra lời tỏ tình , thôi cho mình rút lui nha , được ko
YSam: Híx vào rồi cô cô k tỏ tỉ̀nh vs con HUHU *con muon quần cô chùi nc mat*
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : ko sao đâu , mình chỉ tuyên truyền dùm cho caxanh thôi
Như Băng: Àh nhắc nhở sao?? sam nhi vào cái tỏ tình bá đạo xem chưa.. àh àh ta là cô cô của sam nhi nha.. quên mất
YSam: nguyệt ta vote cho phim khac mất rồi sr nha
YSam: Mới doì áo nen sam mún ăn,mung hề hề
YSam: ctv phan nhac nho á
Như Băng: Sam muội làm CTV cho cái gì đó

Nguyệt@ không cười không cười
YSam: Hế lô 2 giai nhân ^^
PhượngMinhNguyệt: ây da , Băng tỷ đừng cười , muội đâu có cố ý , muội tính bom hắn trả thù ai dè lỡ tay bấm nhầm thôi
Như Băng: ủa  nói như vậy .. àh hồi đó bomb nhầm nàng trăng ha ha.. nhớ rồi nhớ rồi..
PhượngMinhNguyệt: Tâm lý sợ bị người ta trả thù ..... muội hiểu
Như Băng: kệ hắn đi.. cứ thấy hắn lại thấy bực mình, kỷ lục của hắn là một lúc bomb đến 5 người...

Không phải hắn không chơi 1 thời gian mà là do mọi người truy tìm ác quá đó mà
PhượngMinhNguyệt: Muội cũng ko biết nhưng Tên đó muội điều tra rồi , nó xuất hiện thả bom xong rồi thì ngưng chơi bom 1 thời gian sao đó lại xuất hiện bom lén lút người ta , thật al2 đáng ghét


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.173s | 12 Queries | GZIP : On ]