Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Boss cẩn thận, vợ hiền có độc - Tinh Tinh Tiểu Bàn Nhi

 
Có bài mới 04.06.2016, 23:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1194
Được thanks: 6550 lần
Điểm: 9.23
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại - Quân nhân] Boss cẩn thận, vợ hiền có độc - Tinh Tinh Tiểu Bàn Nhi - Điểm: 10
BOSS CẨN THẬN, VỢ HIỀN CÓ ĐỘC

images

Tác giả: Tinh Tinh Tiểu Bàn Nhi
Convert: ngocquynh520
Editor: Tịnh Hảo
Thể loại: Hiện đại, quân nhân
Nguồn: http://diendanlequydon.com/


images      images      images      images


Giới thiệu nội dung:

【Nam chính và nữ chính đều tinh khiết không nhiễm một hạt bụi 】+【Thỉnh thoảng sẽ có chút ngược, tình yêu vô biên tuyệt đối cưng chiều và khỏe mạnh 】

Đây là chuyện tình yêu bộc phát và lịch sử hôn nhân của một con cừu nhỏ nóng tính, ngang ngược đụng phải một mỹ nam băng sơn, lãnh khốc phúc hắc.

Tinh Tiểu Noãn, là công chúa trong nhà quyền thế, một thiếu nữ phản nghịch có trí thông minh và xinh đẹp, lúc thì tinh khiết khi lại như động vật nhỏ.

Mục tiêu trong cuộc đời cô ngoại trừ ăn uống vui đùa ra thì chính là đếm tiền đến chuột rút, yêu thích lớn nhất là —— cùng hẹn hò với Chu công.

Chiến Vân Không, thủ đoạn chồng chất quyền thế to lớn vô cùng, là lính đặc biệt Chiến thần vô địch đứng trên nóc nhà thế giới.

Vị Thái Tử Gia tôn quý thần bí này, kể từ khi gặp phải cô sau đó liền cưng chiều vợ lên trên cuộc sống của bản thân.

Chỉ trong một đêm say rượu, con cừu nhỏ bạo lực khoác áo khoác thuần khiết đã gặm con sói xám lãnh khốc.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới từ đó sẽ dây dưa không rõ với vị mặt lạnh như Satan này, xì căng đan khắp nơi như lông ngỗng bay đầy trời mùa đông.

Sau đó, bị bắt cóc, bị ám sát thành chuyện thường như cơm bữa trong cuộc đời cô.

Người đàn lạnh lẽo, tà ác, tàn nhẫn, phúc hắc, im lìm xuất hiện hoàn toàn đảo loạn cuộc sống vốn yên tĩnh của cô.

【 ác nam xâm nhập: 】

"Thủ trưởng, anh hãy xem đi em chính là một người phụ nữ khô khan, không học thức, không có vẻ thùy mị, không có vóc người, không có đầu óc, sao em có thể hợp với một người chiến đấu siêu cấp anh hùng như anh chứ, em nghĩ anh nên thả em đi đi."

"Không được!"

"Báo cáo khi em ngủ. . . . . . hay đánh rắm, ngáy to, nói mớ, nghiến răng, đạp chăn."

"Tôi thích!"

"Báo cáo em là một kẻ ngốc đầy khiếm khuyết."

"Kẻ ngốc là món ăn của tôi."

". . . . . . Báo cáo em đã có bạn trai."

"Đơn giản! Tôi lập tức đi giết cậu ta."

". . . . . ."

Hoan nghênh bà con cô bác nhảy hố!!



Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 12.07.2017, 22:28, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 24.10.2016, 10:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 19.11.2015, 03:29
Bài viết: 246
Được thanks: 282 lần
Điểm: 1.53
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Boss cẩn thận, vợ hiền có độc - Tinh Tinh Tiểu Bàn Nhi (Đang hướng) - Điểm: 11
Xin chào m.n :-D Wũy sẽ tiếp tục edit truyện này nên mong m.n ủng hộ và góp ý giúp W nhé <3
P/s: W là người mới edit lần đầu nên có lỗi ji mong m.n bỏ qa chớ ném đá mà tội w nhé *moah moah*

Chương 1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn

Editor: pewuy1506

‘GOLDEN TIME’ thế giới đêm của lớn nhất thành cổ, tụ tập những thứ xa xỉ mà thối nát.

Lúc này, trong phòng ở tầng 7.

Hai người đàn ông cười, vẻ mặt đầy âm hiểm, từ trên cao nhìn xuống cô gái đang say đến bất tỉnh nhân sự.

"Chu thiếu, hôm nay tiểu tử cậu được hời lớn, con nhóc này thật đúng là mẹ nó đúng giờ, chậc chậc xem khuôn mặt nhỏ nhắn này, non nớt muốn nặn ra nước."

Người đàn ông nói xong, cũng không quên đưa tay vuốt ve hai cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái một cách thô bỉ.

Người đàn ông được gọi Chu thiếu liền cười lạnh một tiếng: "Hừ, con gái của thị trưởng thì thế nào, ddi3n~ dd4`n l3^ quy' d0^n hiện tại không phải là ngoan ngoãn nằm ở trên giường chờ mặc cho tôi rong ruổi, nhìn cô ta xem, hôm nay ông đây không đùa chết cô ta."

"Nói lời tạm biệt được rồi, chờ anh thực sự chơi cô ta rồi cùng một vài anh em chia sẻ cảm tưởng sảng khoái cũng không muộn."

Người đàn ông đưa tay lên nhìn đồng hồ: "Thời gian không còn sớm, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, trước hết tôi không quấy rầy."

Vỗ vỗ bả vai của Chu thiếu, xoay người rời đi, đang tính đóng cửa đột nhiên người đàn ông dừng bước.

"À đúng rồi, có chừng mực một chút dù sao cũng là con gái của thị trưởng rất được chiều chuộng, đừng chơi người ta đến tàn tạ."

Bịch một tiếng, cửa đóng lại, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.

Chu Tường ngồi ở bên giường, khóe miệng hiện lên nụ cười tà, con nhỏ này con mẹ nó không phải cô ngang ngược sao, con mẹ nó không phải cô rất cố chấp sao, đêm nay bản thiếu gia liền chơi cô.

Bàn tay xoa, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, quả nhiên láng mịn, thích đến nỗi không buông tay được, một đường xuống phía dưới lưỡng lự đi tới chỗ chiếc cổ thon dài, trắng nõn, nhỏ bé của cô, ddi3n~ dd4`n l3^ quy' d0^n đột nhiên con ngươi hẹp dài thoáng qua ý lạnh, hắn kẹp cổ cô, bởi vì uống khá nhiều rượu nên hô hấp có chút khó khăn, lại bị người đàn ông này bóp làm cô thở gấp, hít thở không thông, lẩm bẩm cau mày bàn tay nhỏ bé của cô vỗ lên bàn tay của Chu Tường, cực kỳ không thoải mái đạp chân.

Khom người ngửi trên người cô tỏa ra mùi hương nhàn nhạt của thiếu nữ, Chu Tường buông lỏng tay, kiềm chế với cô một chút, nhìn chằm chằm cô gái đang ngủ say mê, khuôn mặt nhỏ nhắn trong khoảng cách gần, trong lòng không khỏi thầm mắng, mẹ kiếp, thật đúng là tiểu mỹ nhân, lỗ mũi thẳng tắp, xinh đẹp, lông mày lá liễu, đen hơi cong, đôi môi đầy đặn đỏ như son, ddi3n~ dd4`n l3^ quy' d0^n tuy cô gái đang nhắm mắt, nhưng Chu Tường biết đó là một đôi mắt đẹp câu hồn, chỉ nhớ đến là thân thể hắn nhanh chóng ấm lên, một bộ phận nào đó bắt đầu rục rịch.

Đang lúc Chu Tường không thể chờ đợi muốn cởi nút áo cô thì cửa phòng động một tiếng bị người ở bên ngoài dùng một lực lớn đạp cửa ra, làm cho hắn sợ đến tay run lên, không vui nhìn về phía cửa.

Vừa muốn mở mồm mắng, đợi thấy rõ người đi tới thì trong nháy mắt, toàn bộ lời nói cũng nuốt trở vào, nuốt nước miếng một cái.

Chỉ thấy, người đàn ông ở cửa một thân mặc đồng phục đặc chủng tác chiến, thân hình cao lớn giống như ngọn núi đồ sộ hào hùng, cả người tản ra một loại cảm giác áp bức vô hình, một đôi mắt ngăm đen sâu như biển đang nhìn chằm chằm từng cử động trên giường, thấy thế da đầu Chu Tường tê dại, răng trên răng dưới run lẩy bẩy.

"Anh. . . . . . Anh là ai, dám tùy tiện xông vào đây?"

Người đàn ông không để ý đến câu hỏi Chu Tường, khuôn mặt tuấn tú âm trầm cau mày, đưa tay chỉ tới bàn tay đang làm tội ác trên bộ ngực của cô gái.

Chu Tường nhìn thấy động tác của người đàn ông mặc quân phục, theo bản năng muốn rút tay về nhưng lại không biết để chỗ nào mới tốt.

Nửa phút sau, người đàn ông di chuyển, trên chân là đôi ủng được đặc chế lục chiến theo công nghiệp quân sự mỗi bước rơi xuống, Chu Tường cảm thấy mặt đất lung lay, tim hắn cũng run rẩy theo, thật là cường đại, khí thế vô cùng mạnh mẽ cùng cảm giác áp bức.

Cứ như vậy, hắn ngơ ngác nhìn người đàn ông đi tới gần hắn từng bước một. Cả người một chút hơi sức cũng không có, cặp chân mềm nhũn đến kỳ lạ.

"Loảng xoảng ---- a ----"

Dưới tình huống không hề báo trước, người đàn ông nâng chân phải lên liên tục gạt ngã Chu Tường trên mặt đất còn nhào lộn hai cái đầu hung hăng đụng vào mặt tường phát ra một tiếng ‘bịch’.

Ôm đầu vừa đau vừa choáng váng kêu lên, Chu Tường không thể nhịn được nữa tức miệng mắng to: "Con mẹ nó mày chán sống hả, tao cũng dám đạp, con mẹ nó mày chờ cho tao, tao sẽ không bỏ qua cho mày, a a a --"

"Chứng minh thư?" Một tiếng lạnh lẽo không mang theo bất cứ tia cảm tình nào của đàn ông bỗng vang lên.

Chu Tường ngẩn ra, bây giờ là thời gian càn quét tệ nạn sao, mẹ, dám khiêu chiến cùng Chu thiếu đây, cười nhạo một tiếng nâng cái đầu đã sưng như cái đầu heo mà suy nghĩ, nhìn chằm chằm người đàn ông quân phục tròng mắt chợt sáng lên.

Bởi vì hắn phát hiện trên vai đối phương ngay cả một cái chứng nhận quân hàm cũng không có, thì ra cũng chỉ là một đứa tiểu tốt mà thôi, nghĩ tới đây giọng nói của Chu Tường không tự chủ trở nên lớn.

"Mày có biết tao là ai hay không?" Nhưng hắn đường đường là cậu ấm của thư ký thị ủy, làm sao có thể chịu phần khuất nhục này, ngay cả cha của hắn đều chưa từng động đến một cọng tóc gáy của hắn.

Trong lòng hả hê còn chưa nghĩ ra cách trả thù người đàn ông trước mắt này thế nào, liền cảm thấy lồng ngực giống như bánh xe nghiền ép lên đến ngột ngạo đau đớn, một dòng chất lỏng nóng ngược dòng chảy lên, mở miệng phun ra ngoài.

"Lặp lại lần nữa, chứng minh thư." Đôi ủng quân nhân được trải qua giai đoạn chế tạo đặc biệt hung hăng nghiền qua lại trên ngực của Chu Tường.

Mới vừa rồi một cước kia đối với Chu Tường mà nói là đã đủ trí mạng, hiện tại vừa giống như chim chết bị giẫm ở trên tường không thể động đậy, khóe miệng còn đang không ngừng nhỏ máu, hắn nỗ lực hít thở tay phải run rẩy chầm rì cho vào trong túi quần móc bóp lấy ra chứng minh thư suýt tý nữa là mất cái mạng nhỏ của hắn.

Bên này muốn xảy ra án mạng, mà người con gái trên giường bên kia còn ngủ đến không biết gì cái miệng nhỏ nhắn nói: "Nhỏ giọng một chút."

Sau đó bất mãn cấm lỗ mũi lật người đổi một tư thế thoải mái hơn tiếp tục mộng đẹp.

Nhìn chằm chằm cô gái bởi vì lật người mà lộ ra dáng người đẹp đẽ, lúc này Chu Tường hối hận, mới vừa rồi nên chơi con nhỏ này trước, giờ thì tốt rồi chẳng những không được ăn cô ta, ngược lại còn bị người đàn ông từ trên trời rớt xuống đạp một cước chỉ còn nửa cái mạng.

Lúc này, một người đàn ông cũng mặc đồng phục quân nhân đi vào, đưa cho Chiến Vân Không một dụng cụ màu đen hình vuông.

Thấy Chu Tường bị Chiến Vân Không dẫm dưới chân, anh ta ồ lên một tiếng.

"Đây không phải là cậu Chu của thư ký thị ủy sao." Lại quay đầu nhìn về phía cảnh tượng trên giường, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Cậu Chu cũng học được chơi gái. Gái làng chơi á..., thật đúng làm cho cha cậu thêm thể diện."

Nhận lấy máy phân biệt thân phận từ Quan Lê Hiên, cắm chứng minh thư vào màn hình tinh thể lỏng 5.5 inch, toàn bộ tư liệu chi tiết cụ thể của Chu Tường từ khi ra đời cho đến bây giờ lập tức hiện ra.

Chu Tường nghĩ là người của hắn đến cứu hắn ra khỏi người đàn ông này, kết quả hắn nghĩ sai lầm rồi, khi nghe câu thứ hai của người vừa mới tới, con ngươi trong nháy mắt sáng lên liền ảm đạm, rõ ràng đây chính là cùng một nhóm người.

Chiến Vân Không đại khái xem tư liệu Chu Tường, chân mày nhíu lại, lại là một nhân vật điển hình dựa vào cha là Quan Nhị Đại, thấy cuối cùng không kiên nhẫn mà rút chứng minh của Chu Tường để trên mặt hắn.

"Hiên Tử, mang cậu Chu giao cho người dưới lầu."

Anh mà hạ chân là đã có thể đá chết một con trâu khỏe mạnh nên thôi dừng lại vậy.

Quan Lê Hiên gật đầu hiểu ý, từng bước tiến lên bắt Chu Tường cả người đang xụi lơ thành bùn nhão đi về phía cửa.

"Đi thôi cậu ấm."

Nhìn trong miệng Chu Tường đầy máu Quan Lê Hiên thầm nghĩ: Lão đại ra tay hơi nặng rồi, dù sao đây cũng là người thường.

Hít vài ngụm không khí, Chu Tường phục hồi tinh thần rất nhanh, sắp thấy được tự do, bản tính kiêu ngạo ngông cuồng của cậu ấm thế gia nổi lên mà kêu la.

"Con mẹ nó mày không phải là một tên lính quèn sao, giả bộ cái gì, có dám báo tên của mày hay không, tao đảm bảo ngày mai sẽ khiến mày muốn trốn cũng không kịp."

Nghe được lời Chu Tường kiêu ngạo khiêu khích, Chiến Vân Không vẫn rất bình tĩnh, mặt không đổi đi lại gần hắn, đưa tay nắm cằm hắn, giọng nói lạnh nhạt.

"Tao gọi là Chiến Vân Không, nhìn cho rõ bộ dáng của tao rồi về nói cho cha mày biết những ngày tươi đẹp của ông ta e là. . . . . . sắp hết rồi."

Chu Tường không biết bản thân ra khỏi gian phòng như thế nào, câu nói rét lạnh đến tận xương tủy vẫn luôn quanh quẩn bên tai hắn, lồng ngực hắn đau đến chảy nước mắt, cuối cùng đến bệnh viện kiểm tra mới biết, hắn bị người đàn ông kia đạp nứt ba đoạn xương sườn.

Đột nhiên gian phòng trở nên yên ắng, nhìn cô gái trên giường không để tâm còn đang khò khò ngủ say, Chiến Vân Không có chút đau đầu.

Anh luôn chán ghét phụ nữ trong chốc lát không biết phải xử lý người trước mặt như thế nào.

Nhẹ nhàng đi về phía trước, bản thân cũng không thể tin được động tác dịu dàng của mình, đẩy nhẹ bả vai của cô gái.

". . . . . ." Không phản ứng.

Lại đẩy, ". . . . . ." Vẫn không phản ứng.

Liên tục đẩy vài lần kết quả đều là không phản ứng.

Thở dài một hơi, kiên nhẫn của Chiến Vân Không bị tướng ngủ như heo chết của cô gái quét sạch, dứt khoát ngồi bên giường di chuyển thân thể mềm mại của cô gái một cách thô lỗ.

Hiện ra trong mắt anh là khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không hiểu vì sao tim anh chợt co thắt lại một chút.

Cô gái bị quấy rầy mộng đẹp bực mình liền lẩm bẩm, đầu tự giác tìm nguồn nhiệt dựa vào, thoải mái gối đầu lên đùi Chiến Vân Không ngủ.

Giống như gấu túi miễn cưỡng ôm anh, dường như tìm được chỗ dựa mang theo nụ cười chảy nước miếng rồi tiếp tục chu du mộng đẹp. Động tác thân mật như thế khiến cơ thể Chiến Vân Không đột nhiên cứng đờ, tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng có chút không yên.

Chất lỏng trong suốt cứ thế mà chảy, thấm ướt chiếc quần ngụy trang màu xanh của anh, Chiến Vân Không ngẩn ra, đó là nước miếng trong truyền thuyết sao.

Cánh tay của cô đang ôm bắp đùi anh ngủ, gối lên đùi anh ngủ, anh không đá cô văng ra đã là nhân từ rồi, cô còn lớn gan chảy nước miếng lên quần của anh, đối với bệnh ưa sạch sẽ của Chiến Vân Không tuyệt đối không thể tha thứ đây chính là khiêu chiến giới hạn của anh.

Ý nghĩ trong lòng muốn đá cô văng ra càng cháy càng mạnh, nhưng không hiểu sao tay đưa ra rồi lại không nỡ.

Rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu, uống thành cái dạng này, Chiến Vân Không bất đắc dĩ xem thường nhưng trong lòng thì lại khác, đây là lần đầu tiên trong đời anh thấy một người con gái có thể khiến anh hoàn toàn bó tay không có biện pháp.

Lúc này, bộ đàm trước ngực truyền đến tiếng báo cáo.

"Báo cáo đội trưởng đã hoàn tất kiểm tra xong, không tìm được người khả nghi, xin chỉ thị."

Nhìn lướt qua cô gái, Chiến Vân Không thấp giọng mở miệng mệnh lệnh: "Rút lui."

Vốn là đêm nay nhận lệnh từ cấp trên đến nơi đây phối hợp với công an đột kích vây bắt một người gần đây ở trong thành phố hung hăng, ngang ngược, giết người hàng loạt, không nghĩ tới, kẻ giết người còn chưa bắt được, anh lại nhặt được bảo bối.

Nghe tiếng bước chân ồn ào ngoài cửa, Chiến Vân Không phải lập tức ra ngoài phối hợp với những người lãnh đạo các khâu chỉ huy mọi người nhằm duy trì trật tự, nhưng cô gái nằm trên đùi căn bản không có nữa điểm tỉnh ngủ.

Anh cắn răng dứt khoát bế cô gái lên, đặt trên mặt đất, đỡ cơ thể mềm nhũn vỗ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Tỉnh đi, này.. tỉnh, này…"

Mái tóc rối bời không ngừng chuyển động theo đầu, rốt cuộc mí mắt nặng nề có một chút hé mở, mơ màng chỉ nhìn thấy một hình dáng mờ nhạt phía trước, huơ chân múa tay chân mềm nhũn nhào vào lòng người nào đó.

Ngửi thấy mùi thuốc lá dễ chịu nhàn nhạt cô tìm nơi phát ra hơi thở, từ từ nhắm hai mắt cái miệng nhỏ nhắn nhướng lên, mạnh mẽ hôn lên đôi môi mỏng như dao cắt của Chiến Vân Không, há mồm cắn xuống.

". . . . . ."

Vào giờ khắc này thời gian chợt dừng lại.

Cho đến khi một mùi hương ngai ngái xông đến khoang miệng của Chiến Vân Không thì anh từ trong sự kinh ngạc lấy lại tinh thần.

Chết tiệt, tình huống gì vậy, vậy mà anh bị người phụ nữ này cường hôn, còn bị cắn nát môi, mẹ kiếp, cô ta tuổi con chó sao?

Mắng một tiếng, kéo cô ta ra, phẫn nộ vác cô lên vai, sải bước đi ra khỏi phòng. . . . . . .

Hết chương 1


Đã sửa bởi Pé Wũy lúc 01.11.2016, 00:59, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pé Wũy về bài viết trên: Candy2110, Catstreet21, Nấm_langthang, Sam Sam, sâu ngủ ngày, thienbang ruby
Có bài mới 25.10.2016, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 19.11.2015, 03:29
Bài viết: 246
Được thanks: 282 lần
Điểm: 1.53
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Boss cẩn thận, vợ hiền có độc - Tinh Tinh Tiểu Bàn Nhi (Đang hướng) - Điểm: 11
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên

Editor: pewuy1506

"Ôi chao, nguy rồi, đều tại em thay cái đồ màu sậm này làm gì, ai mà thấy em, em nói bây giờ phải làm sao, trước cửa có nhiều cảnh sát như thế làm sao đi vào."

Một đầu tóc đỏ xoăn phủ lấy vai, dáng người gợi cảm xinh đẹp Thiên An An đang gấp đến độ đầu chảy đầy mồ hôi.

"An An, chúng ta gọi điện thoại cho Tiểu Noãn nhé!"

Đông Phương Chi Dao bé nhỏ đưa ra cái ý kiến mà đại não trải qua quá trình suy nghĩ.

"Gọi cái rắm, điện thoại của cô ấy còn đang trên tay chúng ta, mình gọi cậu nghe máy hả."

Thiên An An tức giận trừng mắt một cái, im lặng đứng một bên Đông Phương Chi Dao.

Hai người trang bị đầy đủ, áo choàng rộng thùng thình, trên đầu quấn khăn lụa, đeo mắt kính phiên bản có hạn đứng ở chỗ tối cách phía trước không xa, lén lút quan sát tình hình quân địch.

Lúc Chiến Vân Không khiêng cô gái mềm mại như không xương xuất hiện trước mặt mọi người, mọi người đều hít một hơi lạnh, thật không thể tin vào hai mắt của mình.

Siêu cấp mỹ nam Thái Tử của thành phố này nổi tiếng không gần phụ nữ trúng gió độc ở đâu vậy.

Thủ trưởng đại nhân luôn coi phụ nhữ như côn trùng có độc lại có thể làm ra hành động kinh người này.

Cục trưởng cục công an Nguyên Đông Nam mím môi cười, xoay người đi tới gần anh, nhìn cô gái bị Chiên Vân Không treo ngược trên vai, cái đầu nhẹ nhàng lung lay giữa trời.

"Đại thủ trưởng Chiến, tôi nói sao anh không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy, nhìn cô gái này bị anh giày vò ngộp đến sắc mặt thành màu gan heo rồi."

Lời nói tự nhiên nhưng mang theo vài phần trêu chọc, vài phần đùa giỡn ác độc.

"Dù sao chết ngạt vẫn tốt hơn là bị người ta cường bạo."

Lành lạnh ném một câu nói, lướt qua khuôn mặt tuấn tú đầy kinh ngạc của Nguyên Đông Nam, thả cô gái vào trong chiếc xe quân dụng việt dã Land Rover.

"Chi Dao không phải mình hoa mắt chứ, cái người vừa được quăng vào trong chiếc xe việt dã kia không phải Tinh tiểu thư của chúng ta chứ."

Thiên An An dụi mắt thọt Đông Phương Chi Dao còn đang buồn ngủ bên cạnh.

Dưới ngọn đèn mờ mịt, Đông Phương Chi Dao cố đẩy mí mắt lên, mơ màng chỉ nhìn thất một mảng xanh lục.

"Hình như mình cảm thấy người đàn ông kia có chút. . . . . ."

"Các em ở đây làm gì?"

Đột nhiên phía sau các cô có tiếng đàn ông cắt ngang nửa câu sau của Đông Phương Chi Dao, hai người kinh sợ tới mức lập tức dùng khăn lụa che kín mặt.

Người đàn ông đi vòng ra đằng trước các cô, khoanh hai tay bình tĩnh quét mắt một vòng hai cô gái đang cải trang từ trên xuống, vuốt mi tâm.

"Có phải nên để anh ném các em vào trong doanh trại để trải nghiệm một lần sinh hoạt hay không, mới biết cái gọi là hạnh phúc đến từ cuộc sống là không phải dễ hả?"

"Không cần, trăm ngàn lần không cần, anh hai."

Đông Phương Chi Dao làm vẻ mặt lấy lòng nhảy đến bên cạnh người đàn ông, ôm lấy cánh tay anh lay qua lại làm nũng. Cô không muốn làm anh hùng gì đó, doanh trại kia căn bản là không phải nơi có thể ở.

Vẻ mặt Thiên An An đầy vạch đen, bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đã như vậy cô liền giao Đông Phương Chi Dao cho anh.

Khuôn mặt tuấn tú của Đông Phương Nghiêm Hàn tối sầm lại, kéo tay của em gái nhỏ xuống, đưa tay nắm chiếc cằm nhọn của Thiên An An.

"Anh muốn em giải thích một chút An An, các em luôn hành động một đội ba người, hiện tại như thế nào lại thiếu đi một người?"

Hơi thở nam tính nóng rực phả vào mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn Thiên An An từ trắng chuyển sang ửng hồng, bỗng nhiên cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hít sâu một hơi để ổn định tâm trạng, không khách khí đập vào bàn tay của Đông Phương Nghiêm Hàn.

"Không có gì hay để giải thích, anh cũng thấy đấy chúng tôi thiếu một người, nếu anh Đông Phương đã xuất hiện vậy phiền anh có thể giúp tôi đưa người trong chiếc xe kia ra đây không, có lẽ tôi sẽ cảm ơn anh một chút."

Theo hướng ngón tay của Thiên An An, Đông Phương Nghiêm Hàn thấy rõ trong những người lộn xộn phía trước có người đàn ông cao to gọi điện thoại không biết nói cái gì.

Anh ta nhíu mày cười cười.

"Không thành vấn đề, vì cô Thiên An An cống hiến sức lực là vinh hạnh của anh, trước tiên anh để lái xe đưa các em về nhà."

Đông Phương Nghiêm Hàn khoát tay, một chiếc Rolls-Royce màu đen xuất hiện, tài xế cung kính gật đầu với hai vị thiên kim đại tiểu thư rồi mở cửa xe.

Nếu Đông Phương Nghiêm Hàn đồng ý rồi Thiên An An cũng hiểu được tình hình nơi đây đang hỗn loạn không thích hợp cho bọn cô tiếp tục ở lại, đơn giản gật đầu, cái gì cũng không nói, lôi kéo Đông Phương Chi Dao khom người lên xe.

Lúc này ông chủ của ‘GOLDENTIME’ tựa như đốt pháo, miệng đùng đùng chửi bậy liên tục.

"Cục trưởng Nguyên các người có ý gì, không nói một tiếng liền xông vào, tôi đây còn muốn làm ăn buôn bán đấy, tổn thất của đêm nay các người bồi thường nổi không. . . . . .

Nguyên Đông Nam miệng ngậm điếu thuốc, lười biếng tựa vào xe việt dã, lạnh lùng dán mắt nghe nói bối cảnh đằng sau của ông chủ nhỏ này thật sự rất mạnh, hỏi người bên cạnh một câu: "Thủ trưởng Chiến, xử lý huyên náo lần này nên như thế nào?"

Chiến Vân Không  nhìn chằm chằm cô gái trong xe đầu cũng chưa nâng lên, giọng điệu lạnh nhạt nói: "Kéo ra ngoài cho chó ăn."

Không đợi ông chủ nhỏ kịp phản ứng, cũng đã có hai vị bộ đội đặc chủng chạy tới lớn tiếng nói: "Dạ" tiến lên kéo ông ta đi tới xe cảnh sát.

"Lần này để anh - vị Phật lớn này phối hợp hành động với chúng tôi đúng là vinh hạnh cho toàn thể công an cảnh sát chúng tôi, chắc hẳn anh đã sớm biết hành động lần này trăm phần trăm là Hầu Tử Lao Nguyệt đã công dã tràng rồi."

Từ nhỏ lớn lên trong quân khu, mặc chung một chiếc quần, cơm muốn ăn là phải đánh hội đồng, hoành hành ngang ngược mới làm đại ca trong đó có vài người có tiếng là tiểu bá vương nơi đầu đường, nhiều năm qua đối với người bạn tốt này Nguyên Đông Nam chưa từng nhìn thấu được tâm tư của anh ta.

Giống như đêm nay, khi anh ta khiêng cô gái xuất hiện, mặc dù bên ngoài Nguyên Đông Nam điềm tĩnh nhưng trong lòng vẫn nổi lên gợn sóng không nhỏ.

Chiến Vân Không dời tầm mắt, cách đó không xa thấy xuất hiện người đàn ông, dù bận nhưng anh ta vẫn ung dung đóng cửa xe.

"Một kẻ giết người hàng loạt là kẻ ngu sao, lần này coi như là giúp các người càn quét tệ nạn."

Nhiều người thấy Đông Phương Nghiêm Hàn thì hơi gật đầu, đương nhiên những người này đều là đội trưởng có cấp bậc cao, đi đến bên cạnh xe, với đầu nhìn tình huống trong xe, mày khẽ nhíu.

"Tại sao cô gái này uống nhiều rượu như vậy."

"Nha đầu này từ nhỏ tôi liền nhìn ra được là một hũ rượu, hôm nay rốt cục cũng có người hạ gục được nó, chờ cô ta tỉnh lại thấy được sự bẩn thỉu của bản thân là tôi đã báo thù rửa nhục chuyện năm đó."

Kỳ thật lúc Chiến Vân Không khiêng cô ta xuất hiện Nguyên Đông Nam đã nhận ra cô ta là ai.

Đây là thiên kim đại tiểu thư không ai dám chọc, lúc ngoan thì là con mèo nhỏ, lúc nổi nóng thì chỉ là con báo con.

Nghe hai người nói với nhau Chiến Vân Không ngưng mi khó hiểu hỏi: "Các người đều biết con sâu ngủ này?"

Sâu ngủ?

Đông Phương Nghiêm Hàn cùng Nguyên Đông Nam kinh ngạc liếc mắt nhìn nhau một cái, thật sự là đêm nay thu hoạch rất lớn, Chiến đại thủ trưởng cũng biết nói giỡn.

Đông Phương Nghiêm Hàn sờ sờ cái mũi ho nhẹ hai tiếng.

"Ách, anh không biết nha đầu này cũng là điều bình thường, dù sao anh sáu tuổi đã vào bộ đội, khi đó nha đầu này còn chưa có sinh ra đâu, nhưng mà hiện tại biết một chút cũng không muộn, tôi trịnh trọng giới thiệu một chút, em gái ruột của Tinh Mặc, Tinh Nhiên, tên gọi là Tinh Tiểu Noãn."

"Vân Không, cô gái này không phải là người bình thường có thể chọc vào đâu, anh là người đầu tiên có thể khiêng cô ta đi ra đấy."

Nói xong Nguyên Đông Nam bình tĩnh liếc trộm vết xướt da ở khóe miệng Chiến Vân Không.

Chậc chậc, tình cảm thật mãnh liệt đó, hôn như thế nào mà có thể tàn phá miệng người ta như vậy, trong lòng than thở, không ngờ Noãn Noãn em thật lợi hại, anh hai bội phục.

Con ngươi đen của Chiến Vân Không loe lóe: "Vẫn còn là vị thành niên."

Hết chương 2


Đã sửa bởi Pé Wũy lúc 01.11.2016, 01:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pé Wũy về bài viết trên: Candy2110, Catstreet21, Linhkb3, Nấm_langthang, bubenoluz, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng Sơn, chinguyen1982, hanhhuynh, hanhphucao, khanhthi, Lantu, Lovewuchun, Ninh Uyển, nttm2017, sanangoc, themommeo169, thuha155, Votam123 và 1218 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.