Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Bởi vì đùa em rất vui - An Tình

 
Có bài mới 02.04.2014, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 06.03.2014, 14:37
Bài viết: 6
Được thanks: 40 lần
Điểm: 8.5
Có bài mới [Hiện đại] Bởi vì đùa em rất vui - An Tình - Điểm: 9
Bởi vì đùa em rất vui

images


Tác giả: An Tình

Converter: Ngocquynh520

Editor: Flutino

Beta: Thùy Linh


Giới thiệu:

Thật là tức giận!

Nếu không phải khuôn mặt kia cực kỳ giống Hoàng tử tiên trong “Chúa tể của những chiếc nhẫn”, cô cũng sẽ không bị mê hoặc đến nỗi ngay cả họ tên mình là gì cũng không nhớ, chỉ có thể giương đôi mắt nhỏ bé của mình, ngây ngốc ký vào “Đơn xin gia nhập đoàn trường”, còn ngây thơ tin tưởng anh sẽ chết vì mình, nhưng. . . . . . Ảo tưởng cuối cùng vẫn là ảo tưởng.

Rất lâu sau cô mới phát hiện, anh không phải là hoàng tử, càng không không phải là Hoàng tử tiên đẹp trai, anh chỉ là một người đàn ông vô cùng xấu xa, hại cô không chỉ có bị “Quỷ” dọa sợ đến nỗi ngất đi, ước chừng mấy ngày sau cô mới hết kinh hãi, mới có thể hoàn hồn, càng thêm lo lắng đề phòng anh đối với mình “yêu mến” quá mức khác thường.

Hu hu ~~ cô thật thê thảm, thật là khổ,

Hu hu ~~ cuộc sống sinh viên mà cô ước trong giấc mơ đẹp thật là xa vời!

Nhưng, anh sẽ phải tốt nghiệp,

Mà cô cũng sắp được tự do…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 02.04.2014, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.02.2014, 13:27
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 586
Được thanks: 514 lần
Điểm: 0.66
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bởi vì em đùa rất vui - An Tình - Điểm: 1
truyen sung k p?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 02.04.2014, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 06.03.2014, 14:37
Bài viết: 6
Được thanks: 40 lần
Điểm: 8.5
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bởi vì em đùa rất vui - An Tình - Điểm: 11
Chương 1.1

Trải qua cuộc sống ảm đảm ba năm trong trường cấp 3, khi xác định mình sắp thành một tân sinh viên đại học, trong lòng đang buồn bực đã lâu, Diêu Thì Đông bây giờ chỉ có thể dùng hai từ “ thoải mái” để hình dung.

A ~~ đại học, bao nhiêu năm ở trường trung học là cái nôi rất đẹp trong mắt các học sinh!

Mà cô, ha ha ~~ đã đến lúc sẽ phải rời khỏi thiên đường này rồi!

Trong lòng cô vui sướng đi tới cửa phòng học, nghiêng người nhìn vào bên trong, sau khi hít một hơi thật sâu, đang chuẩn bị bước vào phòng học, lại bị một cánh tay khỏe mạnh kéo về phía sau, cô mất thăng bằng, hung hăng lùi về phía sau vài bước.

"Học muội, đi đường phải cẩn thận một chút chứ!" Cái tên đầu xỏ đã kéo nàng đó dùng giọng nói rất dễ nghe để nói.

Nghe vậy, Diêu Thì Đông không khỏi có chút tức giận, nếu không phải là anh kéo cô, cô làm sao có thể thiếu chút nữa sẽ té ngã được chứ!

Cô dùng sức kéo cánh tay mình trở về, ngẩng đầu nhìn đối phương đang nhìn mình chằm chằm. Hừ! Đừng tưởng rằng dùng giọng nói dễ nghe thì cô có thể tha cho anh, cô sẽ không bỏ qua….

"Học muội, làm sao vậy? Trên mặt anh dính cái gì hả?” Đường Ẩn Khiêm mặt mày hớn hở, cho dù đến giờ phút này đàn em lớp dưới nhìn thấy bộ dạng mình như thấy một ác ma.

"A. . . . . ." Diêu Thì Đông vất vả lắm mới lấy lại được giọng nói của mình, đồng thời thở dốc vì kinh ngạc.

Trời ạ! Trời ạ, trời ạ, trời ạ! Trên thế giới này tại sao lại có người đẹp trai như vậy chứ? Giống Hoàng tử tiên trong Chúa tể những chiếc nhẫn vậy – Legolas.

"Em có ổn không vậy?" Phong độ Đường Ẩn Khiêm rất tốt, đối với những ánh mắt ngưỡng mộ kia sớm đã thành thói quen rồi.

"Em không sao." Cô hưng phấn lắc đầu, giương đôi mắt trong sáng của mình nhìn anh chằm chằm, giống như một kẻ háo sắc vậy.

"Em không việc gì là tốt rồi, à đoàn trường ta đang tìm kiếm đoàn viên, vậy em có hứng thú không?” Đường Ẩn Khiêm đưa ra nụ cười rất chuyên nghiệp.

"Vậy cho em hỏi là đoàn trường gì vậy?” cô tin tưởng vào tài năng của các anh chị khóa trên, nếu tham gia nhất định là rất sôi nổi, rất có tinh thần đoàn trường!

"Đoàn trường chúng ta…. Chủ yếu hoạt động về lĩnh vực nghệ thuật, em thích xem phim sao?” Đồng thời nhìn cô với ánh mắt mê người.

Diêu Thì Đông vui như mở cờ trong bụng, đôi tay đặt ở trước ngực tạo thành chữ thập, bộ dạng rất tôn sùng.

"Em rất thích xem chiếu bóng!” Nhất là Chúa tể những chiếc nhẫn, cô đã xem đi xem lại không dưới hai mươi lần rồi.

"Hả?" Đường Ẩn Khiêm nhếch mày, trong mắt thoáng qua một tia quỷ dị, “Vậy thì tốt quá, quả nhiên anh không nhìn lầm người, đoàn trường chúng ta đang cần một quản lý, vậy em có muốn xem thử một chút không?”

"Vậy thì cho em xem thử một chút.” Cô gật đầu như băm tỏi, đôi mắt trong suốt lóe lên.

"Được, được, học trưởng tin nhất định em sẽ có thể đảm nhiệm tốt vai trò của mình, không làm cho anh phải thất vọng!” Đường Ẩn Khiêm nói xong lại đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô, giống như đang vỗ đầu một chú cún nhỏ.

“Học trưởng, em tuyệt đối sẽ không để cho anh thất vọng đâu.” Diêu Thì Đông rất trịnh trọng giơ tay phải lên thề.

Vẻ mặt cô nghiêm túc đến nỗi khiến cho Đường Ẩn Khiêm thiếu chút nữa bật cười, nhưng anh kìm chế lại. Nhìn bộ dạng thề thốt của cô, nếu như ở thời kỳ cổ đại, có lẽ là một lòng trung thành như võ sĩ!

"Trước hết em hãy điền vào đơn xin kết nạp đi!” Rèn sắt khi còn nóng, anh vội vàng lấy con dấu tự chế tạo và bút ở sau lưng đưa cho cô.

Diêu Thì Đông đang muốn viết, ánh mắt liếc thấy thầy giáo đã vào phòng học, cô lại khẩn trương hơn, hốt hoảng ghé đầu vào phòng học, vội nói: “Học…..Học trưởng, anh học ở phòng nào? Em sẽ trả lại bút cho anh?”

"Không sao, anh sẽ không ngại, em cứ giữ lấy từ từ viết đi”. Đường Ẩn Khiêm rất kiên trì muốn cô viết xong.

Diêu Thì Đông không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe lời viết cho xong, sau khi viết xong, cô như trút được gánh nặng thở một hơi, “Học…Học trưởng, em viết xong rồi, em….muốn vào lớp.”

“Được rồi!” anh cúi đầu liếc nhìn qua bản khai, nhìn đến tên cô “Thì Đông, sau khi làm thủ tục nhập học xong xuôi thì đến Tùng Hạc lâu phía sau núi tìm anh, bên kia là văn phòng đoàn chúng ta.”

Diêu Thì Đông gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ bừng lên, anh gọi tên cô!

"Được rồi, nhanh vào thôi! Nếu không thầy giáo sẽ tức giận.” Anh nhẹ giọng thúc giục.

Diêu Thì Đông lúc này mới tỉnh mộng, hốt hoảng nhìn anh nói xin lỗi, dưới cái nhìn của các học viên khác đang đi vào phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cố tìm một chỗ trống cho mình.

Vừa ngồi xuống ghế, một cô gái nhìn rất có cá tính chủ động bắt chuyện với cô.

"Này! Chào bạn, mình tên là Dương Khải Ca, Dương trong cây Dương, Khải trong chiến thắng, Ca trong ca hát, còn bạn?”

"Mình…...Mình là Diêu Thì Đông, họ Diêu, Thì trong cây thì là, Đông trong mùa đông.” Tính cách Diêu Thì Đông từ trước đến giờ đều ngại người lạ, cho nên khi có người chủ động nói chuyện với cô, cô cảm thấy rất vui.

"Chà! Tên của bạn rất hay!” Dương Khải Ca khoa trương nói. “Trời ạ, người con trai vừa rồi là bạn trai cậu hả?” Đôi mắt gian tà nhìn Diêu Thì Đông.

"Không. . . Không phải đâu! Đấy chẳng qua. . .  Chỉ là đàn anh khóa trên thôi, anh ấy…anh ấy ở đoàn trường đang tìm đoàn viên, hỏi xem mình có hứng thú hay không thôi mà…..” Cô lắp bắp giải thích.

"Bạn đối với chuyện “đoàn trường” rất có hứng thú sao?” Dương Khải Ca vui vẻ nói, có chủ ý nhấn mạnh hai từ “đoàn trường”.

"Sao bạn biết?” Diêu Thì Đông ngạc nhiên hỏi.

"Nếu không sao bạn còn đứng đó nửa ngày chứ, khuôn mặt còn đỏ lên như tôm luộc nữa?” Dương Khải Ca che miệng cười trộm, tại sao lại có người đơn thuần như vậy, ngay cả lời nói dễ hiểu như vậy mà nghe lại không thể hiểu được.

Diêu Thì Đông lúc này mới hiểu được ý của Dương Khải Ca, vừa xấu hổ vừa vội vàng giải thích, “Không……Không phải như vậy đâu, chỉ là tớ rất thích xem phim cho nên mới…..”

"Hì, đừng xem là thật! Tớ chỉ nói đùa thôi!” Dương Khải Ca phẩy tay cười một cái. Thật thú vị, không ngờ cô tưởng là thật.

"Khụ, tôi nói hai bạn học kia, mới vào học đã kết bạn, thật sự tôi rất vui cho hai người, nhưng không cần vui mừng đến nỗi phấn khích như vậy!” Âm thanh nói chuyện của hai người to đến nỗi gây cả sự chú ý của thầy giáo.

Lúc này Diêu Thì Đông mới phát hiện mọi ánh mắt của các bạn trong lớp đều tập trung lên hai người, cô lập tức xấu hổ cúi đầu, mà Dương Khải Ca vẫn không để ý.

"Ai, cậu thật sự muốn tham gia vào đoàn trường hả?” Vì không muốn cho Diêu Thì Đông lúng túng, Dương Khải Ca cố ý hạ thấp giọng đổi chủ đề.

"Ừ! Tớ đã viết xong đơn và đưa cho học trưởng rồi.” Diêu Thì Đông đàng hoàng nói.

"Cái gì? Làm sao lại gấp như vậy chứ, tại sao cậu lại không đi quan sát tình hình đoàn trường một chút đã, lỡ như hối hận thì làm thế nào?”

"Không đâu, chỉ là đoàn trường về nghệ thuật thôi!” Cô hoàn toàn tin tưởng học trưởng. Trời ạ! Cô muốn nhanh tan lớp để đến xem trai đẹp một chút!

Rất đẹp trai, anh ấy thật sự rất đẹp trai, không ngờ hoàng tử trong truyện cổ tích là có thật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
 10.04.2014, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 06.03.2014, 14:37
Bài viết: 6
Được thanks: 40 lần
Điểm: 8.5
 Re: [Hiện Đại] Bởi vì em đùa rất vui - An Tình - Điểm: 11
Chương 1.2

Tâm tình Đường Ẩn Khiêm rất tốt, anh ngâm nga bài hát rồi trở lại văn phòng đoàn, vui mừng đưa bản đăng ký cho đàn em khóa dưới.

Nhìn thấy đơn xin ra tham gia đoàn, học đệ vừa mang theo ánh mắt vui mừng vừa sùng bái nói: “Không hổ danh là học trưởng, vừa xuất chiêu quả nhiên không giống bình thường.”

"Ha ha! Đương nhiên rồi! Bằng ánh mắt lợi hại và giác quan thứ sáu chuẩn xác, anh có thể biết được là kiểu người gì sẽ mắc mưu.” Đường Ẩn Khiêm kiêu ngạo ngẩng đầu ưỡn ngực, cười hai tiếng.

"Học trưởng quả nhiên anh minh, em sẽ lập tức cất vào tủ hồ sơ.” Văn thư đoàn trường lập tức chạy đến trước máy tính Key-in, đang muốn cất vào nhưng càng nhìn càng cảm thấy là lạ.

"Làm sao vậy?" Một đoàn viên khác nhìn vẻ mặt buồn bực của anh ta, đến gần hỏi.

"Hình như có chỗ không đúng."

Những người khác nhìn hồi lâu, cũng có phần đồng cảm, cũng không biết vì sao, rốt cuộc là không tìm thấy vấn đề nằm ở đâu.

Đường Ẩn Khiêm đi tới, cầm tờ đơn lên xem một chút, phát hiện có chỗ không đúng…..

"Có!" Anh lấy lại tờ giấy, nghiêng người thêm hai chữ vào sau ô vuông “Đoàn trường”, sau đó trả lại cho văn thư.

Văn thư nhận lấy nhìn qua, quả nhiên gật đầu đồng ý, thì ra như vậy.

"Hôm nay đoàn viên mới sẽ đến trình diện đó!” Đường Ẩn Khiêm nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ rồi, cô nhanh xuất hiện đi!

"Học trưởng, học sinh mới năm nhất hả? Đối với cô ấy có nhanh quá không?” Mặc dù trong lòng văn thư cũng đồng tình với học muội đó, nhưng các tài liệu này được cất rồi thì một phút cũng không thể chậm trễ.

"Nếu không cậu cho rằng trong trường học có ai sẽ bị lừa sao?” Đường Ẩn Khiêm ném cho văn thư ánh mắt “hình viên đạn”.

Mọi người cũng gật đầu đồng cảm. Ở đoàn trường bọn họ đã hoành hành nhiều năm nay, đã nhiều lần làm không ít chuyện khiến cho người ta phải “kinh hãi”, có thể nói là gặp người người ghét.

"Kỳ lạ, ở đoàn trường chúng ta rõ ràng chơi rất vui! Cô gái nào lại không hiểu rõ sự vui vẻ ấy chứ?” Mấy năm qua, trong đoàn chỉ có vài đoàn viên nữ, hơn nữa đều là bị lừa tới, hại trong đoàn âm dương mất cân đối nghiêm trọng.

"Học trưởng, người quản lý lần này rất có gan sao?”

Đường Ẩn Khiêm suy nghĩ một chút, cười gian, "Không lớn, nhưng nhất định chơi rất vui."

"Tâm trạng học trưởng rất tốt đó! Có phải gặp phải chuyện gì vui sao?"

"Đúng vậy! Tôi đã bắt đầu mong đợi một năm cuối cùng sống trong trường học này, ha ha!” Đường Ẩn Khiêm say mê nói, anh cảm thấy, có cô, một năm này nhất định sẽ rất thú vị.

Rất khó nhìn ra tâm tình anh ấy tốt thật nhưng vẻ mặt và bộ dạng lại đang nghĩ đến chuyện xấu, học đệ ở cửa lo lắng rùng mình một cái.

A di đà Phật, xin phù hộ cho học muội đáng thương đó.

Diêu Thì Đông lạc đường.

Cái này không thể xem là tin tức được, bởi vì lạc đường là một trong những sở trường của cô, cộng thêm trường học quá lớn, mỗi tòa nhà nhìn đều giống nhau……

Chẳng qua, dù sao đường ở trên miệng, mở miệng hỏi là được rồi!

Nhưng khi cô phát hiện ra rằng đã hỏi đến mười mấy người, hơn nữa càng đi càng lệch xa, càng chạy càng lúc càng ít người, trong lòng của cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Cô lo lắng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Hả? Mới vừa rồi còn trời xanh mây trắng, sao bây giờ bầu trời lại âm u thế này?

Điều này làm cho Diêu Thì Đông càng lo lắng hơn, theo bản năng cô ôm chặt ba lô đeo trước ngực, hoảng sợ nhưng vẫn đi về phía trước. Mặc dù cô rất muốn quay về, nhưng cô cùng học trưởng đẹp trai đã hẹn gặp rồi……. Nghĩ đến việc kiên trì chút nữa là có thể gặp được gương mặt tuấn tú, cô hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, cắn răng tiếp tục "Liêu lạc khứ".

Đi một lúc lâu, thật vất vả cô rốt cuộc đã tìm được tòa nhà đó…… toà nhà riêng biệt.

Tùng Hạc Lâu được xây một mình dọc theo khu trường học, rất có vẻ xa rời quần chúng, hơn nữa phía sau trường chính là một khu rừng rậm rạp, xem ra vô cùng …… âm trầm.

Cô rùng mình một cái. Không thể nào! Có phải lầm hay không? Cô thấy các đoàn viên ở trong đoàn khác đều ở những chỗ vui vẻ, tại sao đoàn điện ảnh lại ở chỗ này?

Lúc này, khóe mắt thoáng qua liếc thấy một bóng người. A! Có người, tốt quá! Diêu Thì Đông hưng phấn chạy tới.

"Việc đó. . . Thật xin lỗi!"

Mái tóc dài đen nhánh đến mông nghe thấy có âm thanh, chậm rãi xoay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Diêu Thì Đông có một chút thất vọng.

"Ồ! Mình còn tưởng thành công rồi." Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, nhưng có chút lạnh nhạt lẩm bẩm, sau đó ánh mắt tối lại nhìn về phía cô, nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Lúc này Diêu Thì Đông mới thấy rõ, đối phương vừa đưa lưng về phía mình trên người một phong cách hoàn toàn cổ xưa. Thở dốc vì kinh ngạc, cô trợn mắt, không nhịn được cả người bắt đầu nổi da gà, trong hốc mắt bắt đầu có bóng nước, cô ấy cô ấy……. Có phải quỷ hay không?

"Tôi không phải là quỷ." Cô gái tóc dài lạnh giọng chậm chạp nói giống như có thói quen là bị hiểu lầm, “chỉ là tôi làm ở chỗ gọi Vong Linh…….”

Không cần gọi về! Chính cô ấy cũng giống như quỷ rồi.

"Vậy. . . . . . Việc đấy, xin…… Xin hỏi văn phòng đoàn điện ảnh có phải ở chỗ này không?” Âm thanh Diêu Thì Đông run run, cô thầm nghĩ hỏi xong đáp án rồi sau đó chạy trốn thật nhanh.

"Văn phòng đoàn điện ảnh?" Nữ quỷ. . . Không, cô gái chau nhẹ lông mày, nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát sau đó tựa như hiểu rồi “A” một tiếng nói: “Hình như chỗ này có một văn phòng đoàn thì phải.”

"Cám ơn. . . Cám ơn!" Diêu Thì Đông cảm kích bỏ lại những lời này phía sau, lập tức xoay người rời khỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
 19.04.2014, 12:07
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 06.03.2014, 14:37
Bài viết: 6
Được thanks: 40 lần
Điểm: 8.5
 Re: [Hiện Đại] Bởi vì em đùa rất vui - An Tình - Điểm: 10
Chương 1.3

Mãi cho đến khi đứng trước tòa nhà, Diêu Thì Đông mới phát hiện, nhìn từ xa tòa nhà sáu tầng bằng gỗ này cổ kính hơn rất nhiều, quả thật rất giống trong truyện cổ tích.

Học trưởng đang đợi cô bên trong, chỉ cần cô lấy dũng khí đi vào trong, là có thể nhìn thấy anh ấy!

Đừng sợ! Diêu Thì Đông, bây giờ không có gì phải sợ. . .

Cố gắng chuẩn bị tâm lý thật tốt, cô hít sâu một hơi, ôm chặt chiếc balo, đi vào hành lang dài, rón rén đẩy cánh cửa thứ nhất, thử kêu nhẹ. “Xin chào…….”

Không có người trả lời, chỉ có tiếng của cô vọng lại trong căn phòng trống, bốn phía tối tăm, thật yên tĩnh, thật quỷ dị, rất….. âm trầm.

"Có ai ở đây không?" Cô hạ giọng, hỏi lại lần nữa.

"Cô gọi nhỏ như vậy là cho ai nghe thế?”

"A ── a ── a ──" Diêu Thì Đông hét đến chói tai, sự xuất hiện đột ngột khiến cô sợ đến mức ngã nhào xuống đất, rất nhanh dùng hai tay che mặt lại, đến dũng khí nhìn một cái cũng không có.

"Xin lỗi yên lặng một chút được không? Cô ồn ào như vậy…… sẽ làm ảnh hưởng đến các linh hồn đang ngủ say…..” Nói xong, người con trai kia nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực, trong miệng lẩm nhẩm niệm.

Bị dọa đến hồn vía tưởng chừng như bay mất, Diêu Thì Đông len lén mở khe hở bàn tay nhìn một chút, xác định xem anh ta có phải là quỷ hay không, lúc này mới mạnh dạn thả tay xuống.

Cậu ta thật vất vả đọc hết một đoạn kinh, mở mắt ra.

“Cậu. . . . . . Cậu niệm kinh sao?" Cô cũng muốn học, vì không muốn cho ma quỷ bám theo mình, cô nhất định phải học mấy câu kia để đề phòng.

Cậu ta không vui liếc cô một cái, "Tôi ở đây siêu độ những linh hồn đang bị cô quấy nhiễu.” Cậu lạnh lùng nói.

"Này! Học muội." Đột nhiên, trong bầu không khí âm trầm xuất hiện một gương mặt tuấn tú đứng cạnh cửa, sau khi chào hỏi cô xong, cười khanh khách với người con trai kỳ lạ đó nói, “Xin lỗi, Hi, cô ấy đi lầm đường.”

"Học trưởng!" Thấy gương mặt quen quen, rốt cuộc Diêu Thì Đông không nhịn được nữa khóc to hơn, giống như bị dọa sợ đến mức muốn bổ nhào tới ngực Đường Ẩn Khiêm.

Thấy vậy cậu nam sinh đó nhăn mày, “Đoàn viên mới?”

"Đúng!" Bị tiếng hét của cô làm chói tai khiến cho Đường Ẩn Khiêm vui vẻ gật đầu.

"Cô ấy được không?" Khuôn mặt Hi xem thường bộ dáng của cô hỏi.

"Không được cũng phải được."

Hi lắc đầu một cái, biết anh nhất định là lại sử dụng chiêu đi lừa đoàn viên mới.

"Vậy thì mời cô về sau đừng ở chỗ này khóc ma khóc quỷ nữa.” Yêu cầu của cậu ta chỉ có như vậy.

"Ách. . . . . ." Đường Ẩn Khiêm cười gượng mấy tiếng, bọn họ cũng nên hiểu rõ nhau một chút, đó là việc cần được hy vọng.

"Vậy có thể nhanh chóng dẫn cô ấy đi được không!” Hi ngoáy ngoáy lỗ tai, cô gái này ầm ĩ chết đi được…..

Vậy thì có vấn đề gì sao!

"Được rồi! Đừng khóc, có việc gì rất khủng khiếp sao?” Đường Ẩn Khiêm cười thoải mái, ôm Diêu Thì Đông đang khóc muốn ngừng mà không được hướng đến tầng ba đi tới.

"Thật. . . . . . Thật rất khủng khiếp, đột nhiên cậu ta lên tiếng ở sau lưng em, em…….em còn tưởng rằng sẽ bị quỷ giết chết.” Cô run rẩy lên tiếng tố cáo.

"Ừ, em đã đến nhầm chỗ, đoàn của chúng ta ở tầng ba, nhớ, về sau đừng làm ồn chỗ người ta, nếu không so với con kiến thì lá gan của em còn nhỏ hơn, sớm muộn gì cũng bị dọa chết nghe chưa.”

"Em. . . . . . Em nhất định sẽ không!" Cô thút thít, chuyện như vậy rút kinh nghiệm từ lần thứ nhất là đủ rồi, cô sẽ không để có lần thứ hai! Hu hu ~~~ buổi tối về nhà nhất định phải bảo mẹ đưa cô đến miếu cho bớt sợ.

"Chỗ mới vào đó là hội nghiên cứu thi thể.” Đường Ẩn Khiêm mỉm cười giải thích.

"Thơ, nghiên cứu thơ sao? Rất. . . . . . Rất có khí chất đoàn thể nha!" Diêu Thì Đông nghiêng mặt cười. Có khí chất là sẽ có quỷ! Chẳng có nơi nào nghiên cứu thơ mà âm trầm như vậy.

"A! Không phải, hội nghiên cứu thảo luận về các thi thể gọi tắt là hội nghiên cứu thi thể, nhìn hình thức thì biết nội dung, bọn họ chỉ nghiên cứu thi thể ở trong toàn thành phố, bất kể là con người hay là động vật. Có phải rất tàn khốc hay không? Em có thấy trong khoa bọn họ có rất nhiều mẫu thi thể giải phẫu hay không? Chậc chậc, làm thì được mấy nhưng chủ yếu là giả đấy!” Anh hưng phấn làm ánh mắt lóe lên.

Diêu Thì Đông khó khăn lắm mới nuốt được nước bọt, “Có ……Có cả kiểu đoàn thể như vậy sao? Em…… Em bị cảnh vật ở đấy hù dọa cũng đã sắp chết, căn bản không để ý tới.” Hoàn toàn không thấy! Cô vỗ vỗ ngực, nếu như thấy, nói không chừng cô sẽ ngất tại chỗ mất.

"Vậy sao?" Đường Ẩn Khiêm cúi đầu nhìn cô cười một tiếng, “Ở đó còn rất nhiều hình chụp tại hiện trường, khoa bọn họ cũng rất nhiệt tình, cũng rất có tình thương, luôn luôn nhận được thư cảm ơn, sẽ đến hiện trường giúp đỡ người gặp nạn.

"Phải . . . . . Vậy sao?" Còn có tuyến dân? Trời ạ! Đến tột cùng cô vừa xông vào cái dạng thế giới khủng bố gì?

"Thật đáng tiếc là em không thấy được, hay vậy đi! Hôm nào rảnh rỗi, anh đặc biệt xin đoàn trưởng bọn họ châm trước một chút, ngoại lệ cho em đi tham quan.”

"Không cần, không cần." Cô gấp đến mức mãnh liệt khoát tay, cô không muốn “Ngoại lệ”việc ấy! “Học……Học trưởng, làm sao anh biết em ở chỗ đấy?” Nhanh chóng chuyển chủ đề, không làm cho anh vui mừng, lập tức mang cô đi “tham quan”.

"Ôi chao! Em nói to như vậy, cả tòa nhà đều sẽ nghe được đấy.” Anh trêu cô nói.

"Vậy sao?" Diêu Thì Đông có chút ngượng ngùng nói.

"Còn phiền anh đến tìm em, thật là ngại quá.” Dứt lời, cô đột nhiên nhớ đến vừa mới lúc nãy cô còn bổ nhào vào ngực anh khóc lớn…… Nghĩ tới đây cô đột nhiên đỏ mặt, may mắn nơi này rất tối, anh không thể nhìn thấy được……

"Tới rồi." Đường Ẩn Khiêm dừng trước một cánh cửa cổ xưa.

"Học trưởng, nơi này tại sao lại không có bảng ghi rõ là đoàn trường gì? Như vậy sẽ luôn luôn có người đi nhầm chỗ!” Nếu có bảng tên, vừa rồi cô cũng không vào nhầm chỗ cấm như thế.

"Trừ các đoàn viên ở đây, người bình thường sẽ không đến chỗ này, mà đoàn viên chẳng nhẽ lại đi nhầm chỗ hay sao?” Một lần nữa Đường Ẩn Khiêm khẽ mỉm cười với cô, thiếu chút nữa làm cho cô choáng váng mặt mày.

"Học trưởng nói rất đúng." Ánh mắt Diêu Thì Đông ngưỡng mộ thêm mấy phần.

"Vậy chúng ta vào thôi!" Trong nháy mắt kéo cái cửa kia ra, anh quay đầu nhìn cô nói: "Đúng rồi, để tỏ lòng hoan nghênh, chúng ta chuẩn bị một kinh hỉ muốn tặng cho em."

"Vui mừng? !" Nhất thời những đóa hoa ảo mộng trong lòng Diêu Thì Đông nở rộ ra. Học trưởng rất thân thiết, hoàng tử rất đẹp trai đó!

Ôm hy vọng nhưng lại sợ tâm tình bị tổn thương, cô theo Đường Ẩn Khiêm đi vào phòng làm việc tối đen.

Vui mừng đâu? Chủ yếu không có gì cả!

"Học trưởng?" cô nghi ngờ quay đầu muốn hỏi, lại phát hiện không thấy bóng dáng Đường Ẩn Khiêm. “Học trưởng, anh ở đâu? Đừng làm em sợ!”

Cô kêu nửa ngày, không thấy có người đáp lại. Đột nhiên, trong bóng tối xuất hiện một bóng trắng, sau đó…….. Một con ma đặc biệt to lớn kèm theo tiếng kêu thê lương hướng đến chỗ của cô.

"A ── a ── a ──" Diêu Thì Đông bị dọa đến thét chói tai, kêu thảm thiết đến khàn cả giọng, sau đó…… Ngất đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

8 • [Hiện đại] Chú Rể Ác Ma - Điển Tâm

1, 2, 3, 4

9 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

10 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

11 • [Cổ đại] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

15 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 95, 96, 97

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

19 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Tiểu Cương Ngư
Tiểu Cương Ngư
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Windwanderer: ngủ ngon
Windwanderer: em xem lại đi là sẽ hiểu á, khi nào em mệt mỏi
Tiêu Dao Tự Tại: Anh nói tiếp đi
Windwanderer: thật ra h anh mới hiểu tại sao nhân vật chính làm vậy
Tiêu Dao Tự Tại: Đừng ghi tên em nhá
Windwanderer: có lẽ anh cũng sẽ làm như nhân vật chính
Windwanderer: nếu anh có quyển death note
Tiêu Dao Tự Tại: Thôi phải chơi chứ k là tự kỉ đấy
Windwanderer: h nói chung anh chẳng với tới ai nên ngồi hát đỡ buồn
Windwanderer: mệt mỏi
Tiêu Dao Tự Tại: Thôi chào bác em đi ngủ
Tiêu Dao Tự Tại: Tưởng tượng anh cầm tay anh nào đó tung tăng chạy dưới mưa . Ôi trời ơi cảnh đẹp lòng người :)2
Tiêu Dao Tự Tại: Hehe tưởng thế nên gái nó mới bỏ mặc a
Windwanderer: gái mẹ trẻ, con có gay đâu
Tiêu Dao Tự Tại: Con trai à
Windwanderer: em hỏi cái đứa mà đi chơi mưa với anh à =)) tốt
Tiêu Dao Tự Tại: Chị ấy có tốt k
Windwanderer: thôi không hồi tưởng nữa,ahuhu anh làm gì có ng mới
Windwanderer: là thật đấy chứ không giả tạo
Tiêu Dao Tự Tại: Lãng mạn ??? mà giả tạo
Windwanderer: mà xong cuối cùng thì sau đấy cũng lại lặng im
Tiêu Dao Tự Tại: Hay là người mới
Windwanderer: hừm nói sao nhỉ, có những người sẵn sàng đi lang thang dưới mưa với ta và cầm tay băng qua đường, ngồi lảm nhảm cả tiếng ở ghế đá
Windwanderer: không biết
Tiêu Dao Tự Tại: Người cũ
Windwanderer: hôm nay nhớ lại vài thứ không vui nên thức
Tiêu Dao Tự Tại: ????
Windwanderer: đang mệt mỏi thôi
Tiêu Dao Tự Tại: Vậy đi đi
Windwanderer: định đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.