Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 230 bài ] 

Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma

 
Có bài mới 17.03.2014, 00:26
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 14:56
Bài viết: 109
Được thanks: 270 lần
Điểm: 8.4
Có bài mới [Hiện đại - Hắc bang] Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 10
ĐÊM NAY RỜI CẢNG

images


Tác giả: Yếm Yếm Ma

Convert: ngocquynh520

Edit: Hoàng Hôn Tím

Xin chân thành cảm ơn sis Quỳnh và Sis Vinhanh-annkasi đã hổ trợ hết mình giúp em edit truyện

Đây là bộ thứ 2 của mình nên chưa có kinh nghiệm lắm, mọi người phát hiện sai sót vui lòng bỏ qua và nhắc nhở mình sửa chửa nhé. Và truyện này khó gấp mấy lần truyện đầu tiên nên mình chỉ đảm bảo đúng khoảng 60% với cốt truyện, đôi lúc còn phải tự chém vì không hiểu ý của tác giả, nếu khó quá mình sẽ chém rồi để lại convert, ai biết xin giúp mình. CHân thành cảm ơn mọi người.

Truyện chỉ được post tại Diễn đàn Lê Quý Đôn.

TỐI NAY RỜI CẢNG

TÁC GIẢ: YẾM MA [HOÀN]

Giới thiệu

Một Lolita ranh mãnh, trưởng thành sớm và một lão đại bản tính hoang dã khó thuần phục. Cùng châm chọc đối nghịch lẫn nhau.

Trên sân thượng của một cao ốc, chỉ cần thời gian một điếu thuốc cũng nhận ra được Lục Hiển của bang Long Hưng, từ đó cuộc sống bị lệch khỏi quỷ đạo vốn có.

Anh chỉ là một chiếc thuyền buồm nhỏ, vì tối nay đi lệch khỏi quỷ đạo, đi theo gió, cuộc sống bị đảo lộn.

Nội dung: Hắc bang, ngược, ngôn tình đô thị.

Nv chính: Ôn Ngọc, Lục Hiển

Chương 1+2: Lục Hiển

Năm 1991, toàn bộ máy bay tiên tiến rơi trên ngọn núi Băng Tuyết Alpes. Chiến tranh bùng nổ ở một vùng Vịnh làm cả thế giới khiếp sợ .Một người phụ nữ bản địa, trong tay ôm một đứa trẻ, đứng ở tầng 36 của một cao ốc khóc sướt mướt, buộc chồng mình và cô người làm hai mươi mấy tuổi chia tay. Mà vụ án phanh thây ở đảo Song Xu còn thu hút hơn, một thầy giáo lịch sự của một trường trung học dám giết vợ con, phanh thây để nấu ăn, trong khoảng thời gian đó không ai dám ăn thịt khô, sợ ăn phải móng tay hay sợi tóc, nghĩ lại mà lưng còn run rẩy, sau gáy phát lạnh.

Khi Quý lão sư nói đến Cánh cửa khắc hình hổ, Lâm Tắc Từ lấy bột phấn để đốt nha phiến, bàn tay vuốt vuốt cái đầu lưa thưa vài sợi tóc, làm tay hắn dính đầy dầu, cằn nhằn nói. "Nói một chút này, Lịch Sử là những chuyện cũ năm xưa không có gì mới, chỉ một quyển sách mà giảng hai mươi năm, các người không cần ngu ngốc đi nghiên cứu nó làm gì, buồn quá, giảng cả đêm còn không bằng người ta đánh bốn vòng mạt chược"

Ánh mắt long lanh to như hạt đậu xanh nhìn xuyên qua sách giáo khoa nhìn ra hành lang, thấy đôi giày gót nhọn đi tới, Quý lão sư đẩy gọng kính vang hiểu ý cười một cái. Bây giờ đã hơn 8 giờ tối, hai mươi học sinh học bổ túc này đã xác định thí điểm môn này, hắn đang nhắc đến quần áo, thắt lưng treo một chuỗi chìa khóa kêu đinh đinh đang đang, chỉ tội cho chiếc thắt lưng dài "đến" hai tấc ba, bụng của hắn như lõm vào bên trong, giống như xuyên qua từ Đại cơ hoang vu vậy.

Hiện nay cao ốc Hồng Hâm vẫn được xem là tòa nhà cao nhất khu Viễn Sơn,đứng trên lầu thứ ba mươi sáu có thể quan sát tất cả ánh đèn điện của thành phố, những đám đông, một đám ăn chơi nhuộm đầu vàng đầu xanh, tóc dài tóc ngắn, đứng trên lầu các Câu lạc bộ đêm, hận không thể trêu đùa, cãi nhau ầm ĩ với những người cô gái hở ngực trên phố. Ở khu này, ban ngày im lặng lộ vẻ đàng hoàng, đêm vừa đến lập tức biến đổi 180 độ, người người tô son điểm phấn chào mời khách, mỗi người đều có hơn nghìn gương mặt khác nhau, là một thành thị không bình thường chút nào.

Điếu thuốc đầu tiên của tối nay được rút một nữa, hành lang đột nhiên vang lên tiếng động, đàn ông đàn bà trêu chọc nhau, cười cợt đùa giỡn, càng ngày càng gần, đứng lại ở cửa hành lang, cô gái kia còn nói: "Không muốn, thấy ghét, đến đi, đã nói đến sao lại không đến"

Cô ngồi trên sân thượng hóng mát, thầm nghĩ ở dưới thân đàn ông thở gấp, rốt cục còn không "đến" sao? Đã như vậy còn kéo kéo đẩy đẩy gọi nhau, thật là cổ hủ.

Hiển nhiên đã muốn cởi sạch quần áo trên người, chiếc áo lót cuối cùng trên người màu hồng hiệu Lace đã bị ném đến bãi cỏ trên sân thượng còn ướt nhẹp sau con mưa, âm thanh người đàn ông kia trầm thấp, khàn đục, tựa như tiếng gió lùa qua là cây xào xạt, một câu nói say mê vang lên: "Đứa hư hỏng, cô còn giả bộ cái gì, trước mặt chồng cô còn không ướt đến như vậy, còn mẹ nó giả bộ, thật là ---- con mẹ nó ti tiện"

Hiển nhiên kế tiếp là một màn hét chói tai của hai người, gào thét, thân thể va chạm nhau. Người đàn ông nói toàn lời thô tục, cái gì thô cái gì tục cũng dám nói, thật là một người đê tiện, lẳng lơ, cô đã thấy nhiều đàn ông lẳng lơ đi đầy đường, còn trẻ tuổi mà phía dưới đã lỏng loét. Quyền ca nhỏ như vậy sao có thể thỏa mãn được ả?

Cô cảm thấy ghê tởm từng câu từng chữ của hắn phát ra, nhưng lại quyến rũ đến muốn mạng người khác

Cô đốt điếu thuốc thứ 2, 20 phút, xem ra họ vội vã tận dụng thời cơ, không có thời gian, phải tốc chiến tốc thắng "Đêm qua Tần Tứ gia mới uống trà, Quyền ca không đi"

Cô gái kia thét chói tai "Anh làm gì thế, đi ra ngoài! Anh yêu, tha cho em đi mà, không được, không được đâu mà...!"

"Quyền ca đi đâu? Không phải cuốn lấy cô đến không xuống giường được ư?"

"Người ta nào có bản lĩnh như vậy, hắn đến Đông Bắc quê mùa kia ăn bào ngư rồi, bệnh thần kinh, người ta cho hắn ăn sò biển mà hắn còn không biết. Đến đi --- nói với anh xong rồi mà còn chưa --- a......" Cuối cùng lại bắt đầu, đàn ông hiển nhiên không biết thương hoa tiếc ngọc, chì sợ ả đàn bà này bị hắn thô bạo cưỡng đoạt, bị hắn va chạm thật mạnh, da thịt quấn quít nhau, cô ở bên ngoài nghe thấy thật sự sợ hãi, tên khốn kiếp, thật không xem đàn bà ra gì mà.

"Anh không đi sao?"

"Cô đi trước đi, tôi hút hết điều thuốc đã"

Đương nhiên không gian đã yên tĩnh trở lại như lúc ban đầu.

Lục Hiển để trần nữa thân trên ra ban công, khóa quần còn chưa kèo hết, lộ ra một đống túi bên trong, cúi đầu tìm hết túi quần đến túi áo, cũng chỉ tìm được nữa hộp thuốc là quắt queo. Hình ảnh một cô gái lõa thể không còn thấy nữa, miệng liền chửi rủa mấy câu, vừa ngẩng đầu thì bắt gặp một cô gái dựa vào rào chắn hút thuốc lá.

Cô gái chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, khoác trên mình chiếc áo trắng, phía dưới là chiếc váy đen, hai biếm tóc rối xỏa vội bên tai, vắt lên chiếc cổ nhỏ, cả người như vừa xuyên không từ thời dân quốc đến. Đôi mắt khắc sâu hai mí, mang một chút huyết thống của Châu Âu, đôi mày thanh thú, nhẹ nhàng như hồ nước tĩnh lặng. Nếu đây là một con hồ ly, làm hắn bỗng ngẩng ngơ, sợ sau này hắn sẽ lọt vào đôi mắt dịu dàng ấy.

Lục Hiển nhìn chằm chằm tấm thẻ trên ngực của cô, thì thầm từng câu từng chữ: "Cao đẳng Khoáng Nhật Ngữ?"

Tiện thể nhìn sang cô, lông mi đen mà dày đặt, cong cong như lưỡi dao, một vết thương cắt ngang qua đầu lông mày, so với một thân trai tráng sống tạm bợ bên những cây đao liếm máu như hắn thì cô càng chói mắt hơn. "Nghe nói Cao đẳng Khoáng Nhật Ngữ đều đào tạo ra thục nữ, mà "vị thục nữ" này nghe 2 người "trên giường" lâu như vậy cũng không đỏ mặt?"

Ôn Ngọc phủi bụi trên quần áo, nghiêng mặt nhìn hắn, ánh mắt của cô rất đặc biệt, giống như một đôi trăng khuyết, chỉ cười. "Người ta yêu đương vụng trộm còn không đỏ mặt, tôi trốn ở đây hút thuốc thì có gì phải xấu hổ giận dữ. Nhưng mà tôi nói, chú àh, tôi khuyên chú kéo khóa quần cho đàng hoàng, nếu chú cứ công khai ra ngoài như thế, thật là thoái hóa nhân cách mà, đến lúc đó cảnh sát không soát người chú, thì cũng mời chú đến cục uống trà lạnh thôi"

Cô không sợ hắn, một chút cũng không. Lục Hiển cảm thấy thú vị, vật nhỏ trước mắt này không biết trời cao biển rộng, như một cành hoa nhài sạch sẽ, đứng nơi tô son điểm phần, tràn ngập mùi thuốc là vào ban đêm này.

Hắn cười cười, mang hạ thân nằm ngang nằm dọc của mình nhét vào quần bò, hắn kẹp thuốc ở đầu ngón trỏ, nói: "Nếu cô không ngại, cho tôi mượn cái hộp quẹt, cô gái nhỏ àh"

Ôn Ngọc ném chiếc bật lửa trạm hình người canh gác biên giới Vuitton được nạm vàng cho hắn, Lục Hiển mở chân, ngồi trên chiếu.

"Trốn chỗ này hút thuốc, không về nhà ư?"

"Vị lão sư gầy trơ xương kia của tôi cùng trợ giảng đi hẹn hò, không đến 30 phút thì không về, hắn ta chờ lâu rồi mới có được ngày này, rất đáng thương. Ở lớp buồn đến chết người, không bằng đến đây hút điếu thuốc, ai biết được lại gặp phải loại chuyện như thế này"

Lục Hiển ngậm miệng, cười hớ hớ nói: "Loại chuyện này? Chuyện này không tốt ư? Trường học của cô không mở lớp giáo dục giới tính đúng không? Cô nên gọi tôi bằng thầy giáo đi, tôi dạy dỗ chân thật như vậy sẽ giúp cô khắc sâu bài học hơn"

"Àh~ vậy phải thật cảm tạ anh rồi. Xả thân để dạy dỗ, tôi phải đăng báo để cảm tạ mất". Cô đứng lên, bỏ đầu thuốc lá, để gió đêm thổi vào người, xóa đi hương vị dày đặc trên mình.

Lục Hiển nói: "Là gan của cô thật lớn, không sợ anh đây "làm thịt" cô em tại chỗ ư?"

Ôn Ngọc đáp: "Anh quấn quít với những cô gái ngoài kia, "cậu nhỏ" của anh đã suy yếu lắm rồi"

"Sao lại thế được? "Nó" không được cường tráng sao, đầu không hồng, lông không xanh ư?"

"Anh là loại người xem thường phụ nữ, vẫy tay cũng có thể có nhiều người xếp hàng chờ anh vui vẻ, không nhất thiết phải tự hạ mình làm tội phạm cưỡng hiếp như vậy"

Đối diện với cao ốc Đông Hoa, đèn hiệu trên tấm bảng của câu lạc bộ đêm thay phiên nhau chớp tắt, làm gương mặt trơn bóng không tì vết của cô chớp sáng rồi vụt tắt theo, lại thêm màn đêm bao trùm vạn vật, tạo ra một tầng nhợt nhạt mà bí ẩn đến xinh đep.

Hai tay Lục Hiển chống sau lưng, lộ ra nữa người trên đầy những vết đao lớn nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn,tố cáo hắn một tên đàn ông dã tính khó thuần.

"Cô em àh, năm nay cô bao nhiêu tuổi, sao biết nhìn người hay thế?"

Ôn Ngọc nói: "Tôi từ lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân ra, có Hỏa Nhãn Kim Tinh đấy. Tôi còn thấy sau này anh một bước lên mây, Nhất Trùng Phi Thiên, ở nhà cao đi xe xịn, vợ còn sinh mười mấy đứa con, núi vàng núi bạc cả đời ăn không hết đó nhé".

"Xin nhận lời này của đại sư". Hai người nhịn không được cùng cười, Lục Hiển cười sang sảng, những áng mây cuối chân trời cũng phải dừng lại, tụ lại từng tí một, hình như muốn mưa rồi.

Không khí thoải mái. Ôn Ngọc cũng trêu đùa một câu "Tôi phải đi rồi, thầy giáo dạy bổ túc của tôi thận bị hư rồi, khen một tháng cũng không sống nổi 40 phút nữa". Bây giờ phải đi rồi, cùng lắm thì hai người xa lạ thình lình gặp nhau ở đây, không cần để ý anh là ai, đến từ đâu, dù sao Hồng cảng có sáu trăm nghìn người, cũng không có cơ hội gặp lại.

Lục Hiển lại hỏi: "Cô tên gì?"

Ôn Ngọc nghĩ nghĩ, cười khanh khách nói: "Tôi được gọi là Y Toa Bối Lạp"

"Cái tên chó má gì thế"

"Trước đó tôi được gọi là Mỹ Hồng, tên nghe thật sợ mà. Vừa nghe đã biết từ đâu tới rồi, người đầy mùi đất, lại bần cùng bẩn thỉu, ai cũng nắm mũi mà trốn tôi như trốn ôn thần, dịch bệnh. Sau đó đổi tên thành Y Toa Bối Lạp, có nhiều bạn hơn rồi. Nhìn anh xem, rõ ràng là Romeo, cùng cái cô mặc áo tím khi nãy vừa xứng thành đôi tình nhân khổ sở Romeo và Juliet" Cô nhếch nhẹ môi, đôi môi đầy đặn nhìn như viên kẹo anh đào được làm từ giọt sương, trong suốt lại trong sáng, quả nhiên tú sắc khả cơm*.

*: Thấy sắc đẹp có thể trừ cơm, mình để hán việt nghe hay hơn nhé ^^

Cổ họng Lục Hiển động động, nuốt nuốt nước miếng can thiệp: "Tôi là Lục Hiển. Học cho giỏi nhé Y Toa Bối Lạp"

Ôn Ngọc xoay người nói: "Vâng, chú Lục Hiển, tư tình với chị dâu quả thật rất có tính phiêu lưu, chú tự mà giải quyết cho tốt nhé"

Tay cầm mẫu thuốc lá, buồn cười nhìn cô gái vận váy đen biến mất ở cuối hàng hiên, đồng phục của trường Cao đẳng Khoáng Nhật Nữ vô vị thoáng cái như sống lại, che lấp yêu khí bên trong bằng vẻ ngoài thục nữ.

Đêm ở Hồng cảng rất dài, vừa đủ để sống trong giấc mộng khôn cùng. Chiếc taxi vừa mở cửa, một người đàn ông vừa xuống xe thì tay đã ôm một cô nhân viên "tài nguyên đầy đủ", quản lý là một người đàn ông cao năm thước, đỉnh đầu trọc lóc, lưa thưa vài sợi tóc nhô lên, trên con phố nhộn nhịp, các cô gái tô son điểm phấn xoay lưng lắc mông, chỉ chờ lấy tiền mà thôi. 'Sao hả? Ba mươi đồng có đủ không? Ông muốn tôi ngủ với ông già như ông sao, không có tiền còn dám đến đây chơi gái, bệnh thần kinh, nếu là năm mươi đồng thì còn miễn cưỡng có thể, đại ca àh~, tám mươi đồng bao cả đêm luôn, tùy ngươi muốn làm gì thì làm nha~, song phi(mình nghĩ là ooxx), mát xa, kề mặt(mình ko bít là gì), mọi thứ đầy đủ hết. Còn có những em gái khác ở đây này, sạch sẽ, lại còn mặc đồng phục đấy nhé, nhìn thấy ngươi sẽ hồn phi phách lạc ngay'

Đêm chưa hết, đèn đỏ còn chiếu rọi ở trên cao, mà cả phố đã hưởng lạc khôn cùng rồi.


Tác giả nói suy nghĩ của mình: Hố mới, đừng keo kiệt mà cứ tặng hoa đi nha~


Hình như tới đây là hết chương 1 và 2, mình không thấy tác giả để chương, chỉ có những con số thôi, mà tác giả còn không để số một và hai nữa >.<. mình nghĩ chương 1 có tên là Lục Hiển. còn chương 2 thì không thấy, mình sẽ post típ chương 3 nhé, vì mình không thấy chia chương trước đó nên không biết chương 2 còn sót lại một ít, mình xin pót típ đây, xin lỗi vì sự bất tiện này)



Đã sửa bởi Hoàng Hôn Tím lúc 26.04.2014, 19:10, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 17.03.2014, 23:03
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 26.01.2014, 11:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 147 lần
Điểm: 1.01
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc Bang] Đêm Nay Rời Cảng - Yếm Yếm Ma
nàng a, nàng có thể nói rõ chút phần đầu giúp ta với, ta ko hiểu gì cả.  Ý ta ko phải nàng edit khó hiểu mà là ta ko hiểu nghĩa sự việc đoạn đầu a T-T , tks nàng nhiều nhoa cố lên ing~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2014, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 14:56
Bài viết: 109
Được thanks: 270 lần
Điểm: 8.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc Bang] Đêm Nay Rời Cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 1
Nàng Xù không hiểu đoạn nào cứ việc copy rồi paste lại trong phần gửi tin nhắn của diễn đàn hoặc có thể liên hệ mienkiuc_koanh@yahoo.com.vn. Tím sẽ giải thích rõ ràng hơn nàng nhé ^^
Tks nàng đã ghé thăm và ủng hộ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2014, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 14:56
Bài viết: 109
Được thanks: 270 lần
Điểm: 8.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc Bang] Đêm Nay Rời Cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 12
mình đã sửa lại chương 1+2 ở trên >.< truyện này thật sự khó, đôi lúc mình không hiểu tác giả muốn nói gì nữa, nên nếu có sai sót mọi người bỏ qua, chuyện này có lẽ sẽ chậm hơn, vì mình mò mãi mới loáng thoáng hiểu.

CHƯƠNG 3: NGẪU NHIÊN GẶP

"Ai cũng biết, trên đường phố hỗn độn này chật kín những người nói chuyện phiếm, mà ai "chém" tới đối phương đứt tay đứt chân mổ bụng lòi ruột mới là người thắng. Phải biết ngoan ngoãn? Ai biết vâng lời thì mới có thể sống lâu một chút, còn kẻ không có đầu óc sớm muộn gì cũng bị chôn thây mà thôi, A Hiển àh, xuất thân ở nơi hỗn tạp này thì còn cần nhờ vào ở đây ---". CHiếc đèn chân không chiếu một màu trắng bệch như những bông tuyết rơi xuống, trên tay Tần Tứ gia cầm mẩu thuốc lá màu lam có hương vị nồng đặc hơn đưa vào trong miệng, do dự mà hút vào, tạo ra những nhóm lửa cháy đứt quãng, ngón tay lão chỉ vào thái dương, kéo kéo khóe miệng, giống như một giáo sư văn học phi phàm đã qua tuổi năm mươi đang đứng trên bụt giảng, ánh mắt khát khao truyền thụ nhân sinh.

Lục Hiển gật đầu cung kính: "Tôi biết nên làm thế nào rồi"

Năm tháng không buông tha người nào, mái đầu Tần Tứ gia đã điểm hoa râm, giơ tay nhất chân cũng hơi chậm chạp, Man Ny vung bài lên chiếc bàn, cao giọng cười: "Hồ, Đại Tứ hỉ". Một nhóm chị dâu chơi cùng có người cười, có người cuối mặt, nói nhỏ: "Tối nay Man Ny gặp được vận lớn rồi, một đêm tiêu diệt bốn phương, Tần Tứ gia dạy cô bí quyết gì thế? Tha cho chúng tôi đi, đã cạn tiền rồi này"

Man Ny xoay người nháy mắt với Tần Tứ gia đang uống trà nói chuyện phiếm nháy mắt mấy cái, tràn đầy đắc ý, vẫn là tuổi trẻ bốc đồng, mắt đen môi đỏ, xuân sắc xinh đẹp. Một cô gái vừa tròn hai mươi, buộc phải tiếp khách, ai ngờ được Tần Tứ gia coi trọng, bay lên cao làm phượng hoàng, tiền tiêu thì được một bó lớn, không phải lo lắng tiếp vị khách nào mang virus biến thái nữa.

Tần Tứ gia dặn dò Lục Hiển. "Làm cho bên kia càng náo loạn càng tốt, trấn đám người không an phận kia, bố trí thủ hạ vào bốn con phố, tám chín người canh giữ chặt chẽ thành Giải Trí, không được để cảnh sát chui vào"

Lục Hiển nói: "Ngài yên tâm, tôi đã bố trí xong rồi, giúp đám người bên kia chịu đựng, ra ngã tư lại tính sổ sau"

Tần Tứ gia vỗ vỗ vai hắn, vui mừng nói: "Long Hưng có được ngày hôm nay cũng nhờ một tay của cậu, làm rất tốt, A Hiển, tiền đồ vô lượng*. Về phần A Sơn, hắn ta lại náo loạn, cậu cũng nhắm một mắt mở một mắt đi, kẻ làm lão Tứ là ta đây cũng lười trông coi hắn"
*: con đường phía trước rộng thênh thang, ý nói tương lại sáng lạng, mình để hàn việt nghe hay hơn

Lục Hiển nghe xong, vội vàng từ chối, phải nói toàn bộ Hồng cảng, kẻ thần kinh có tiếng nhất chính là hắn, không sợ chết, không muốn bị quản, cũng không làm việc như bao kẻ khác, lúc tức giận thì y rằng là xảy ra việc, chỉ duy nhất Tần Tứ gia, hắn mới cung kính nghe theo, người ta nói Lục Hiển trọng nghĩa khí, có ân phải trả, lúc đầu nếu không phải Tần Tứ gia thu nhận, hắn đã sớm bị chém chết ở Đại Hưng Loan. "A Sơn là thái tử, đương nhiên tôi phải nghe theo hắn"

Cuối cùng Tần Tứ gia cũng hài lòng, khoát khoát tay tự mình đi tìm niềm vui.

Lục Hiển đi ra từ biệt viện của Tần Tứ gia, để gió biển thổi vào người làm hắn tỉnh táo, mới phát hiện sau lưng lạnh lẽo đầy mồ hôi. Mắng một câu, thì bị Vũ Đại Hải ngậm điếu thuốc tát một cái, Vũ Đại Hải cười hì hì hỏi: "D Đại ca, thế nào? Một đám gái Russia vừa đến ở Mỹ viện, chân dài ngực to, vừa mềm mại vừa trắng nõn nà----" Lời còn chưa dứt thì một trận cười đê tiện vang lên, dường như rất muốn theo hắn tìm một cô em giải sầu.

Lục Hiển hỏi một câu không đầu không đuôi: "hôm nay là thứ mấy?" Không đợi Vũ Đại Hải trả lời, hắn đã móc móc túi quần, lấy ra một chiếc bật lửa màu vàng ném qua ném lại tiêu khiển.

"Đi, đi Mỹ viện"

Ánh đèn rực rỡ vừa lên, Hồng cảng đã ngẩng đầu chờ đợi.

Vẫn là sân thượng của Cao ốc Hồng Hâm, một nơi trống không, trụi lủi, tám giờ lẻ năm phút, còn đúng giờ hơn cả kênh tin tức buổi chiều tối thứ sáu. Lúc Ôn Ngọc cầm một túi More đi lên, thì thấy vị trí thường ngày của mình đã bị người khác chiếm lấy.

Hắn dương mi, loáng thoáng nét cười xấu xa, sau lưng lóe lên ánh đèn của những chiếc bảng hiệu, dưới chân một đống tàn thuốc nằm tán loạn, đôi mắt sáng như lưu ly, đôi mày và đôi môi đều mỏng như ngòi bút vẽ. Đắm chìm trong gió đêm thổi nhẹ, hắn ngồi cách mặt đất 300 thước, không thấy người đã nghe thấy tiếng.

Hắn nói: "Bật lửa của cô, Y Toa Bối Lạp"

Hắn dừng một chút chờ hồi âm, trong không khí không ngừng quẩn quanh một loại quỷ mị kì lạ, Y Toa Bối Lạp ----- Y Toa Bối Lạp ------ Y Toa Bối Lạp yêu dấu----

Từ nhỏ hắn đã có đôi mắt đa tình quyến rũ như đêm.

Chủ Nhật không phải là ngày mặc đồng phục, Ôn Ngọc mặc bộ đồ màu xanh lam thoải mái, điểm thêm là chiếc thắt lưng bằng đồng mạ bạc, mái tóc xoăn được buộc ở sau ót, rất là đáng yêu. Đôi mắt tựa trăng non, lấp lánh như giọt sương sớm, thản nhiên tinh khiết và không biết thế sự.

"Cám ơn, nhưng tôi đã có cái khác rồi". Cô lấy ra một con bật lửa điêu khắc hiệu Zippo màu bạc, đôi môi tựa như cánh hoa hồng, trong miệng ngậm một đầu lọc màu đen, chậm rãi cuối đầu, khói thuốc khẽ nhúc nhích, lảo đảo muốn ngã, làm cô không thể thu hẹp đôi môi, ngậm chặt khói thuốc --- khói thuốc màu xám đen.

Tâm Lục Hiển có chút rung động rò rỉ, không chống cự được hương hoa nhài cứ lượn quanh, lấy thuốc là trong miệng ra, mắng: "Tôi giữ được cô rồi!"

Ôn Ngọc không nhìn hắn, cái cô đang nhìn hết sức chăm chú đó là mẩu thuốc là vị chát trong tay hắn, ngón tay đẩy ra một cái, ngọn lửa màu xanh thẳm lóe lên, đốt mặt cô.

Cô rũ mắt xuống kiểm tra, Lục Hiển tưởng cô thích loại thuốc này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2014, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 26.01.2014, 11:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 147 lần
Điểm: 1.01
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc Bang] Đêm Nay Rời Cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 1
:) hì hì tại lúc ấy đọc tù tì từ văn án qua chương 1 luôn nên khó hiểu, nhưng giờ ta hiểu rùi tks nàng nhé. Thiệt là truyện này ta phải đọc 2,3 lần mới hiểu sơ sơ, nàng edit chắc cũng cực nhưng cố lên nhé, ta luôn ủng hộ nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 230 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 55, 56, 57

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111


Thành viên nổi bật 
angel.remix
angel.remix
Tử Tranh
Tử Tranh
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Leiz: Anyongg ~~
Tú Vy: Bên ngoài đêm đã đến rồi sao.
Mơ giấc chiêm bao thấy cồn cào.
Mai thi môn tủ mà lòng xốn
Cầu cho T Nú chớ ra nào...

Mong ước này nhỏ bé làm sao...
Tú Vy: Hài...
Đào Sindy: Shin nghe nhột nga~
Shin-sama: không như mình ~~
Đào Sindy: 连他都知道, 那些开国皇帝想要造反的时候, 都爱跟神仙扯上一星半点的关系, 包括他们大业朝的开国皇帝也玩的是这一手, 是不是真有神仙, 事实上大家都清楚, 不过是忽悠老百姓的话而已.
help me~
Shin-sama: đặc biệt những người có vốn đẹp sẵn
♥ Maybe ♥: [Hiện đại - 2s] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn
Đào Sindy: hai nhà ai cũng giàu =.=
Đào Sindy: ừ. tối ngày bảo ẩm bé về.
Shin-sama: hai nhà
Shin-sama: họ hàng nhà Sh cũng có một chị, không xinh, nhưng giàu, du học úc, quen được chồng chị í, cưới năm trước, mà tới h ai nhà nội - ngoại cứ giành nhau nuôi chị với con chị ý :v
Đào Sindy: da trắng tự nhiên luôn, ko cần thoa kem.
leepark: kamihasu, ng mới à
Đào Sindy: Biết cách chăm sóc nhan sắc lắm, có chị kia lớn hơn tui 2t, đc chị ấy tút từ bé, h lớn lên đẹp với ko mụn đồ luôn.
Đào Sindy: Shin, xinh gái thật mà.
Shin-sama: chắc xinh gái lắm
Đào Sindy: Với số bả sướng từ nhỏ, đáng lẽ lớn khổ nhưng do cưới anh này, hóa giải mệnh thành sướng càng sướng.
Shin-sama: @@
Đào Sindy: hi Li
Đào Sindy: Shin. h bả lên plus luôn rồi do bữa kỉ niệm ngày cưới chồng tặng.
Shin-sama: hello lilie =))
Đào Sindy: Cưới mới 1 năm đã có 1 baby. Mà nhà gái và trai đi đg mất 6-7h mà hầu như tháng nào cũng đi đi về về mấy lần
Shin-sama: =))) vẫn chưa đc nhìn ip 7 ngoài đời đây
Kamihasu Lilie: ai kết bạn với tui đi , 1 mình bồn chán quá đi :'(
Đào Sindy: lễ tết, ngày quan trọng đều up quà lên fb =.=
Đào Sindy: rồi chưa kể đi chơi Hồng Kong, Singapo các kiểu
Đào Sindy: bye Linh
linhlunglinh: Thôi out, đi tém rồi ngồi thiền đây. Pp mn
Đào Sindy: hôm lấy về là năm ngoái, ba chồng mua cho con dâu 1 chiếc đt ip7, còn thằng con là chiếc xe hơi.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.