Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh

 
Có bài mới 28.12.2013, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 996 lần
Điểm: 10.84
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H) - Điểm: 9
Chọc phải người đàn ông háo sắc



images


Tác giả: Tả Ninh
Convert: Ngocquynh520
Số chương: 10 chương + chương cuối
Editor: ThủyTrúc

Giới Thiệu

Anh không hiểu yêu là gì, chỉ biết chiếm giữ lấy cô;

Cô không dám nói thương anh, chỉ vì với càng cao chính là bắt đầu của kết thúc.

Vì không muốn trở ngại mẹ tìm kiếm mùa xuân thứ hai,

Cố Mạt Lị không chút do dự đem mình bán đi.

Mười hai tuổi năm ấy, cô tiến vào Hoàng cung Đa Lị,

Trở thành một người hầu; ở đây được một năm, cô có mối tình đầu.

Cô không thể nào với tới anh, anh cao quý như thế, nhưng anh lại nói anh muốn cô,

Mười tám tuổi, anh muốn cô cam kết, cô chỉ có thể làm người phụ nữ của một mình anh!

Từ đó về sau, trong lòng cô anh là ánh mặt trời ấm áp,

Thân là Tứ Vương Tử, Kiệt Tư La chờ đợi một cô gái trong sáu năm,

Anh nhịn không được tình dục, độc chiếm thân thể của cô suốt bốn năm. Chỉ chớp mắt,

Cố Mạt Lị hai hai tuổi sắp rời khỏi hoàng cung, về lại bên cạnh người thân,

Kiệt Tư La biết Cố Mạt Lị chỉ ký kết Khế Ước Bán Thân của mình đúng mười năm với hoàng thất,

Vậy anh nên làm cái gì? Cứ như vậy nhìn cô biến mất sao?

Không! Anh không làm được, ngay cả giở một chút thủ đoạn,

Anh cũng muốn người phụ nữ của anh lưu lại. Chỉ là cô rất ngốc,

Thế nào cũng không hiểu, tại sao cô lại bị bắt gian ở trên giường của anh,

Bị mọi người bức hôn, cô không nói lời nào? Chỉ biết đỏ mặt,

Cô không ngốc, cô là người hầu, cô không xứng với. . . . . .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.12.2013, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 996 lần
Điểm: 10.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh(H) - Điểm: 12
Chương 1.1

Hoàng cung Đa Lị

Mỗi buổi sáng, Cố Mạt Lị đều rời giường trước sáu giờ, bắt đầu một ngày bận rộn.

Cùng làm việc với cô là một cô gái, cô ấy là bạn cùng phòng với cô, cô ấy tên là Mai Địch cũng giống như cô đều là người hầu của hoàng cung Đa Lị.

Mai Địch và Cố Mạt Lị là hai nữ người hầu duy nhất của hoàng thất, Cố Mạt Lị đến từ Đài Loan, Mai Địch đến từ Thượng Hải.

Bọ họ tóc đen, da vàng ở chung với người Phương Tây trong rất kỳ lạ, lại thêm hai người đều vô cùng xinh xắn và lanh lợi, Mai Địch cao 1m58, còn Cố Mạt Lị cao có 1m54 đứng chung một chổ với người cao 1m7, hai người giống như chưa trưởng thành, nhỏ bé yếu đuối.

Nhưng trên thực tế, Mai địch vào hai tháng trước đã bước qua tuổi hai mươi mốt, mà Cố Mạt Lị lớn hơn cô ấy bảy tháng, sắp tới sinh nhật lần thứ hai hai, hai người đều đã trưởng thành.

Hai người đang cẩn thận phơi mềm, để làm cho chúng mau khô.

Thì có một người đi tới, lúc này anh lặng lẽ đứng sau lưng bọn họ, hai tay ôm ngực, quan sát bọn họ .

Hai người đang chú tâm vào công việc nên không phát hiện, cho đến khi có một bàn tay vỗ lên mông của Mai Địch.

"A. . . . . ." Mai Địch giựt mình kêu một tiếng, vội vàng quay lưng về phía sau.

Khắc sâu vào tầm mắt của Mai Địch, là một gương mặt cực kỳ đẹp trai, cười rất tà tứ (cười không đúng đắn).

Mái tóc dài màu vàng óng ánh, tròng mắt màu xanh sâu thẳm, sóng mũi thẳng, cánh môi mỏng trong rất hấp dẫn . . . . .

Gương mặt như thế này, trong cung tổng cộng có hai người, hai người có dáng dấp giống nhau như đúc, ngay cả chiều cao, thể trọng cơ hồ không kém nhau bao nhiêu.

Nhưng Mại Địch liền lập tức biết được thân phận của người đàn ông trước mặt này ai.

"Tứ điện hạ, anh. . . . . ." Bởi vì trong hai người bọn họ, chỉ có tứ vương tử, mới có thể thấy cô, là sờ mông của cô.

"Mai Địch, cái mông của em đúng là cực phẩm, vừa mềm lại vừa vểnh." Kiệt Tư La ranh mãnh nhìn Mai Địch, vừa nói vừa ngắt mông của cô, "Để cho ta sờ đi, ta còn sờ chưa đủ!"

"Điện hạ, anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh đừng bày ra bộ dáng như vậy." Mai Địch đỏ mặt, giãy dụa cái mông, ý đồ tránh né bàn tay của anh đang đặt lên mông cô.

"Tránh cái gì mà tránh? Để cho ta sờ mấy cái, cô cũng không mất miếng thịt nào." Kiệt Tư La đang nói chuyện với Mại Địch, nhưng ánh mắt của anh lại nhìn Cố Mạt Lị.

Cố Mạt Lị nghe tiếng kêu sợ hãi của Mai Địch, theo bản năng quay về phía sau nhìn cô ấy, khi thấy Kiệt Tư La, liền lập tức quay lại làm tiếp công việc của mình, trên mặt cô không toát lên vẻ ngạc nhiên.

Mai Địch bất đắc dĩ nói: "Tứ điện hạ, Mai Địch còn có việc, van cầu anh không cần trêu Mai Địch nữa, có được hay không?" Mai Địch tiếp tục giãy dụa cái mông, hy vọng có thể đem bàn tay anh đẩy ra.

"Mai Địch, em thật hẹp hòi, cái mông của em tốt như vậy, đều không cho người ta sờ. . . . . ."

Kiệt Tư La mất hứng, mặt suy sụp, "Thôi, nơi này không thú vị nữa, ta đi về phòng luyện đàn đây." Nói xong, anh cất rời đi.

Khi đi tới bên cạnh Cố Mạt Lị anh cố ý thả chậm tốc độ, ở bên tai cô, dùng giọng nói nói đủ một mình cô nghe: "Buổi tối trước khi ngủ, em không cần khóa cửa."

Sau khi Kiệt Tư La rời đi, Mai Địch mở miệng oán trách: "Tứ điện hạ quả thật háo sắc, mỗi lần gặp tôi đều bóp mông của tôi, không biết những người ái mộ anh ta, có biết anh ta có sở thích đó hay không, nếu biết chắc sẽ không còn mê anh ta như vậy nữa."

Kiệt Tư La đánh đàn Piano nghe rất hay, rất tự nhiên, trên toàn thế giới đều có người ủng hộ anh, đặc biệt là phái nữ ủng hộ anh rất nhiều.

Kiệt Tư La không chỉ đánh đàn Piano rất xuất sắc, mà dáng dấp của anh ta cũng rất đẹp trai, những người phụ nữ mê anh ta, cũng là đều tất nhiên.

Mai Địch nhìn Cố Mạt Lị, cô nghi ngờ nói: "Kỳ lạ thật, trong cung có nhiều người hầu nữ như vậy, cơ hồ đều bị anh ta đùa giỡn qua, riêng chỉ có bạn, ít nhất là ở trước mặt người khác, sẽ không đụng vào bạn, đây là vì cái gì?"

Cố Mạt Lị đối với nghi ngờ của cô ấy, từ chối cho ý kiến, vẫn tiếp tục làm công việc của mình.

Thấy dây phơi đồ đã đầy, cô đi tới sợi dây khác.

"Chẳng lẽ. . . . . . Hì Hì, Tứ điện hạ đùa giỡn bạn ở sau lưng của chúng tôi, cho nên chúng tôi mới không thấy phải không?"

Cố Mạt Lị ngừng tay, nhìn Mai Địch, vẻ mặt khẽ biến, "Bạn không cần nói lung tung!"

Mai Địch cười nói: "Tôi đùa thôi mà." Cô lại cau mày tiếp tục suy đoán, "Hay là nói. . . . . . Tứ điện hạ không có hứng thú với bạn?"

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô liền lập tức loại trừ khả năng này.

Mạt Lị so với cô nhỏ nhắn hơn, nhưng cô ấy cũng có lồi có lõm, uyển chuyển thướt tha, tuy không bằng những người phụ nữ chuyên đi phóng điện lung tung, nhưng cô ấy cũng rất có sức quyến rũ, nhìn thế nào cũng thấy không thiếu đàn ông tiến tới. Huống chi anh ta là một siêu cấp háo sắc, tất cả những người hầu nữ anh ta đều đụng qua, chỉ không đụng một mình Mạt Lị?

Mại Địch tìm đủ mọi nguyên nhân, đều không có kết quả, cuối cùng cô ném chúng ra sau đầu, bắt ta vào làm công việc.

Đem tất cả đồ đạc đều phơi xong, Cố Mạt Lị đi tới phòng của nhị công chúa Tắc Bố Lệ Na, khẽ gõ cửa, bên trong có tiếng trả lời, cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào.

Trong phòng, Tắc Bố Lệ Na đang nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế salon màu trắng gạo, thưởng thức tách cà phê vừa mới pha xong, thấy Cố Mạt Lị đi vào, cô cười hỏi: "Có chuyện tìm ta?"

Bộ dáng Cố Mạt Lị muốn nói lại thôi, "Tôi. . . . . . Cái đó. . . . . ."

"Có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần ấp a ấp úng?" Tắc Bố Lệ Na nhíu mày, mím môi, mặt rất hứng thú nhìn cô.

Mặt Cố Mạt Lị đỏ lên, "Được . . . . . Lần trước. . . . . . Cô, cô đưa  thuốc. . . . . . Cho tôi. . . . . ."

Tắc Bố Lệ Na chặn lại lời nói của cô, "Lần trước ta đưa thuốc cho cô, cô uống xong rồi, đúng không?" Trên thực tế, từ khi Cố Mạt Lị đi vào, cô đã biết cô ấy muốn gì rồi.

"Ừ." Cố Mạt Lị ngượng ngùng gật đầu

Tắc Bố Lệ Na để tách cà phê xuống, cô quay người qua bên cạnh, nói với người đàn ông cực kỳ đẹp trai nhưng rất lạnh lùng: "Cù Diên, đi vào phòng ngủ của ta lấy một bình thuốc nhỏ màu trắng tới đây."

Người đàn ông lạnh lùng đi theo bên người Tắc Bố Lệ Na vừa bảo vệ cô vừa là chân chạy vặt của cô, khi Cố Mạt Lị đi vào hoàng thất làm người hầu, thì bên cạnh nhị công chúa đã có hắn ta rồi.

Cố Mạt Lị lần đầu tiên gặp hắn ta, đã thấy hắn ta rất lạnh lùng, làm cho cô cực kì sợ hãi, Đại Vương Tử mặc dù rất lạnh, rất ngầu, nhưng ít ra người hầu ở bên cạnh hắn cũng thấy chút ấm áp.

Vậy mà người này vĩnh viễn đều lạnh băng, mặt không chút thay đổi, hắn năm nay đã ba mươi mốt tuổi, cô biết hắn cũng được mười năm rồi, hắn vẫn lạnh lùng như xưa, cô chưa bao giờ thấy hắn cười, cô hoài nghi có phải hay không hắn không biết cười.

Cù Diên nghe theo mệnh lệnh của Tắc Bố Lệ Na, lập tức đi vào phòng ngủ cô, không tới hai phút liền trở lại, đem một bình nhỏ màu trắng đưa cho Tắc Bố Lệ Na, Tắc Bố Lệ Na cầm nó đưa cho Cố Mạt Lị.

"Cầm lấy đi."

Cố Mạt Lị cầm lấy cái bình, "Cám ơn Nhị công chúa."

"Không cần cám ơn, vẫn là câu nói kia, uống hết tới tìm ta, không cần khách khí hoặc xin lỗi." Tắc Bố Lệ Na nháy mắt mấy cái với Cố Mạt Lị, trên mặt nở nụ cười.

Cố Mạt Lị ừ một tiếng, không biết nói những gì, mặt lại càng đỏ hơn.

"Còn có chuyện khác sao?" Tắc Bố Lệ Na nhìn cô.

"Không có. . . . . . Không có, Mạt Lị đi xuống. . . . . ."

Tắc Bố Lệ Na gật đầu, bưng tách cà phên lên, lại bắt đầu thưởng thức.

Cù Diên rất lạnh lùng, nhưng nấu cà phê uống rất ngon, không đắng, không chát, vào miệng rất thơm, mùi thơm rất lâu!

Tắc Bố Lệ Na vừa uống lại vừa khen ở trong lòng.

Cố Mạt Lị, xoay người rời đi, trong tay cô cầm chặt lọ thuốc. . . . . .

*******************

Buổi tối, mười giờ ba mươi phút.

Bên trong hoàng cung yên tĩnh, tất cả mọi người đều đã nghỉ ngơi, chỉ có một nhóm người ở bên ngoài tuần tra.

Ánh trăng sáng tỏ, hoa chập chờn lay động.

Đột nhiên, có một bóng dáng màu đen giống mãnh báo, nhanh chóng đi ra, tới một cánh cửa màu trắng, anh móc chìa khóa vạn năng trong túi áo, thuần thục mở cửa.

Nhìn một vòng, trong nhà không có ai.

Sau đó anh đi tới trước ngăn tủ, kéo ra một ngăn kéo, nhìn một đống bình lớn nhỏ trong hộc tìm một cái bình nhỏ.

Mở nắp bình ra, đổ một ít thuốc lên tay.

Anh đống ngăn kéo lại, rời khỏi phòng, khóa kĩ cửa, tựa như chưa có người bước vào.

Sau đó, anh đi ra tòa thành, xuyên qua vườn hoa, tránh hộ về tuần tra, biến mất trong màn đêm đen kịt. . . . . .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.01.2014, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 996 lần
Điểm: 10.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H) - Điểm: 12
Chương 1.2


Cố Mạt Lị và Mai Địch làm việc hết một ngày, hai người trở lại phòng, rửa mặt rồi lên giường đi ngủ.

Họ đang tiến vào mộng đẹp, thì có một bóng dáng màu đen rón ra rón rén tiến vào phòng.

Đây là một gian phòng rộng 30m2, vật dụng trang trí không nhiều lắm, chỉ có hai cái giường đặt hai bên góc, kế bên có hai cái tủ gỗ.

Cửa phòng hướng về phía tây, đối diện có một cái cửa sổ nhỏ, trên bệ cửa sổ đặt một chậu hoa hồng chớm nở, hướng đông nam đặt một khay trà cổ, phía Đông Bắc đặt một cái TV LCD.

Mặc dù gian phòng hết sức đơn sơ, nhưng lại sạch sẽ, làm cho người ta cực kỳ thoải mái.

Bóng đen đi tới giường của Mai Địch, đút thuốc cho cô ấy uống, lại bước đến bên giường Cố Mạt Lị.

Anh đứng bên giường Cố Mạt Lị hồi lâu, nhìn côn ngọt ngào ngủ, anh không tự chủ sờ lên gương mặt cô, xúc cảm mềm mại làm cho lòng anh lâng lâng.

Sau đó, anh liền cởi hết quần áo trên người mình.

Cởi xong, anh vén lên một góc chăn mỏng trên người Mạt Lị, rồi nhanh chóng leo lên giường của cô.

Giường đơn bởi vì sức nặng của hai người, bỗng nhiên lúng xuống, anh cuối người đè lên trên người cô, đầu tiên là mỉm cười nhìn cô, từ trán xuống cằm, ánh mắt anh nhu tình cơ hồ muốn chảy ra nước, sau mới hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, dùng đầu lưởi liếm quanh môi cô.

Hai cái tay tham lam của anh tiến vào áo ngủ mỏng manh của cô, cầm đôi gò bồng đảo của cô nhào nặn.

Lúc này, Cố Mạt Lị đang ngủ say, cô tự nhiên không mặt áo lót, cứ như vậy không hề đề phòng bị bị anh vuốt ve.

Áo ngủ của cô mềm mại, trên quần áo trang trí đường viền và nơ con bướm nhìn cô giống như một đứa trẻ, chọc người trìu mến.

Đồ ngủ của cô là nhị công chúa mua, cô ấy mặc hơn một tháng không thích nữa, chuyển giao cho cô.

Tắc Bố Lệ Na đưa bộ đồ ngủ này cho Cố Mạt Lị, Cố Mạt Lị rất yêu thích nó, mỗi đêm đều mặc. Có lẽ Lace (viền tơ), nơ con bướm làm cho người phụ nữ có sức hấp dẫn, làm cho anh không thể kháng cự được.

Bóng đen cách lớp áo ngủ nắm hai nụ anh đào, chậm chạp lôi kéo, xoáy vặn.

Cố Mạt Lị hừ một tiếng, thân thể nhịn không được lắc lư, vẫn tiếp tục ngủ.

Còn không tỉnh? Bóng đen tăng thêm sức lôi kéo, dùng miệng ngậm vành tai cô, liếm trong lỗ tai cô, ý đồ làm cô thức tỉnh.

Trong giấc mộng Cố Mạt Lị cảm thấy thân thể mình nóng lên, thật là nóng, tai cô truyền đến cảm giác tê dại.

Cô theo bản năng đưa ra cái lưỡi thơm tho, liếm liếm đôi môi khô khốc, đột nhiên, đầu lưỡi của mình bị ngậm chặt, cảm giác tê liệt càng thêm rõ ràng.

Cô nghi hoặc mở mắt ra, mượn ánh trăng ở ngoài cửa sổ nhìn vào phòng, cô nhìn thấy một người đàn ông nằm trên người mình, mà người đàn ôn g nàyđang hôn môi của cô, đem đầu lưỡi của cô đưa vào trong miệng anh, dùng sức mút.

Bóng đen nhìn thấy Cố Mạt Lị mở mắt ra, giống như là trừng phạt anh cắn lưỡi cô một cái, sau đó mới rời đi đôi môi của cô, "Tiểu Mạt nhi của anh, em không nghe lời, ban ngày anh nói với em không cần đóng cửa phòng, em biết rồi sao còn phạm phải?"

Anh dời đôi môi xuống ngực của cô, "Anh nên trừng phạt em thế nào đây?" Cách lớp áo ngủ, miệng anh mở ra, anh đưa miệng qua bên phải ngực cô cắn.

"Ách. . . . . ." Từ cổ họng Cố Mạt Lị bật ra một tiếng rên rĩ.

Tay của anh trượt xuống bắp đùi của cô, vén quần ngủ lên , kéo cao tới tận eo. Đôi chân thon dài, cân xứng, cô mặc một cái quần lót màu vàng nhạt che lại khu vườn rừng rậm.

Anh tách hai đùi cô ra, ngón tay sờ vào khe lõm.

"Ừ. . . . . ." Thân thể Cố Mạt Lị nhịn không được run lên, đáng thương nói: "Mạt Lị. . . . . . Mạt Lị biết sai rồi, về sau không dám phạm nữa, cầu xin. . . . . . Van ngài tha cho Mạt Lị."

Anh vẫn xoa nắm khe lõm, cười nói: "Không nghe lời sẽ bị trừng phạt, em hiểu rất rõ đi, bây giờ hối hận không còn kịp nữa rồi." Dứt lời, anh lột quần lót cô xuống, tách hai chân cô ra.

"Tứ. . . . . . Tứ điện hạ. . . . . ." Trái tim Cố Mạt Lị cuồng loạn, giọng nói điềm đạm đáng yêu kêu tên anh, bị anh nhìn thấy, làm cho cô cực kì xấu hổ.

Tay Kiệt Tư La đè lên hạt đậu đỏ của cô, tay còn lại, vươn móng tay gãi lên xung quang cửa động của cô.

"A. . . . . . Ừ. . . . . ." Cố Mạt Lị nức nở, ở phía dưới hoàn toàn tê dại, rất nhanh chảy ra chất lỏng ẩm ướt.

Kiệt Tư La vươn một ngón tay vào bên trong cửa động của cô, khi ngón tay của anh bị thấm ướt hoàn toàn, anh cười cười.

Tiểu Mạt Nhi của anh, luôn là như vậy, chỉ cần anh trêu đùa, sẽ nhiệt tình như lửa.

Kiệt Tư La nhìn thành quả của mình, "Em đem cửa phòng khóa lại, nếu như anh không phải có chìa khóa vạn năng, thì cũng chỉ có thể leo cửa sổ vào rồi?"

Anh dùng vật cứng rắn của anh để vào cửa động của cô, "Em hi vọng anh trừng phạt em như thế nào? Anh làm như vậy em có thích hay không?" Anh chậm rãi xâm nhập vào trong cơ thể cô.

Thân thể Cố Mạt Lị run lên, thở hổn hển nói: "Điện hạ. . . . . . Tha cho Mạt Lị đi, Mạt Lị biết sai rồi, cầu xin. . . . . . Cầu xin Điện hạ khai ân!" Đôi mắt trong trẻo của cô tràn ra một tầng nước mắt.

Thật ra Kiệt Tư La không phải lần đầu tiên tiến vào phòng của cô, làm như bây giờ với cô.

Cô chưa bao giờ để cửa cho anh.

Cô làm như vậy, anh cũng sẽ có phương pháp tiến vào, anh nói như vậy, chẳng qua là muốn đùa bỡn với thân thể của cô mà thôi.

Không mở cửa cho anh, cô cũng sợ, nhưng nếu như không khóa cửa, sẽ làm cho Mai Địch sinh nghi.

Một khi cô ấy nghi ngờ, cô cũng không biết phải giải thích làm sao.

Kiệt Tư La nhìn cô cười, "Tha em? Vậy không được." Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng "Xuy", anh liền đem phân thân của mình xâm nhập hơn một nữa vào trong cơ thể cô.

Cố Mạt Lị bị anh xâm nhập vào, làm cho toàn thân cô không nhịn được .

Mặc dù thân thể của cô mấy năm nay đều bị anh xâm nhập, nhưng cho tới bây giờ cô không thể nào thích ứng được vật cực đại của anh, khi anh cắm vào cô, cô vẫn cảm thấy toàn thân khó chịu.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.01.2014, 11:21
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 01.01.2014, 15:33
Bài viết: 211
Được thanks: 206 lần
Điểm: 7.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H)
good, chừng nào bạn up tiếp zy :iou:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.01.2014, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.10.2013, 21:33
Bài viết: 350
Được thanks: 141 lần
Điểm: 0.5
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H)
nhanh co chuong moi nhe thank ban nhieu


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Yến My
Yến My
thuyvu115257
thuyvu115257

Như Băng: hân nhi vẫn buồn chuyện hôm qua sao

enlly nhĩ nhĩ vốn thế mà.. pa pa con là ai
Tiểu Hân Nhi: ta buồn
enlly hanh: mà ai là con lon nhat cuã ngoai tu z?
enlly hanh: papa con thuog con lám a hk như mâm
Như Băng: enlly pa pa con làm gì con...
enlly hanh: huhu lang ky y do dám dem con doi lay 1 cmt tren fb a  :cry:
Như Băng: băng làm con của má sau đó làm con của ba sương.. giờ thành con của hai người... khi nào pa sương chạy  vào nói "Hi cả nhà" lúc đó nói ba luôn ha
enlly hanh: aizzz co co a mâm con bán dug con roài co co fãi doi cong bang lai cho con a
PhượngMinhNguyệt: Băng : Vừa mới pm cho má Từ .... chờ đợi kết quả
Như Băng: có chứ.. má từ là người hay lên đây nhất nè.. có sao không, nhận rồi sửa phả nữa...

Enlly cô chỉ nói sự thật thôi
enlly hanh: thi ca ák lão do it con a mnguyet
enlly hanh: oi dào co co benh tu ki nag wá
PhượngMinhNguyệt: Băng : Tui thấy trong gia tộc đám con cháu của Từ là đông nhất , Từ còn nhận con nữa hok ?
Như Băng: Nguyệt nhảy cóc nhận má từ làm má đi.. làm muội muội của băng nè
PhượngMinhNguyệt: Băng : Gia tộc đông người quá .... tui hok biết nên vào vị trí nào đây .......
Như Băng: enlly con nghi ngờ sức hút của cô cô sao.. cô kẻ thù có đủ, người tương tư cũng có, người yêu cũng có luôn rồi
kimoanhsanhdieu: Mụi trẻo nick nha tỷ
.hihi
kimoanhsanhdieu: Ckúc ca nha co mot buổi toi ấm áp
kimoanhsanhdieu: Ty ol zuj ve
kimoanhsanhdieu: Mui yk hoc pai nha.
kimoanhsanhdieu: Mụi biết òy .hihi
enlly hanh: ai lay ai hã co co
enlly hanh: ukm mui
Như Băng: má.. có người cầu hôm con kìa.. nhiều người ghê nhưng con ở nhà với ba má.. coi nhà
Như Băng: Không>. băng không lấy chồng.. hay lấy nhĩ nhĩ kìa làm ba của enlly ha ha
kimoanhsanhdieu: Á.z là mui. bo nick nay lap nick khác hả ty?
enlly hanh: game avata áhã?  ty hk coá choi

thi dk nick khác thoai
PhượngMinhNguyệt: Băng : Tui tham gia ? Vậy tui chọn kết hôn với bà , được ko ?
tudiemto: há há má k cản
kimoanhsanhdieu: Thay làm s tỷ


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.132s | 14 Queries | GZIP : On ]