Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Cắt đứt tơ tình - Tây Tây Đông Đông

 
Có bài mới 30.11.2013, 00:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới [Trùng sinh] Cắt đứt tơ tình - Tây Tây Đông Đông - Điểm: 10

Truyện này mình edit để tặng sinh nhật pé Quỳnh

images

Tác phẩm:
CẮT ĐỨT TƠ TÌNH
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Số chương: 72 + 4 ngoại truyện
Converter: Ngocquynh520
Editor: TieuKhang
Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới thiệu:

Thanh mai trúc mã 15 năm, 3 năm nghĩa tình phu thê để rồi cuối cùng bị đối xử lạnh nhạt suốt 3 tháng.

Nàng bị vứt bỏ ở hậu cung, cả nhà bị tàn sát chết hàng loạt, còn bị ép buộc phải bỏ đi đứa con của mình.

Phượng Hoàng niết bàn, tái thế trùng sinh, nàng nhướng mày khẽ cười nói: “Tất cả đều do người đã nợ ta!”


~~~~~~

*Chú thích: Câu đúng ra là thế này: “Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh” là biểu tượng tượng trưng cho sự phúc lộc, giao duyên, hạnh phúc lứa đôi.

Phượng Hoàng là một loài chim huyền thoại, có vẻ đẹp rực rỡ vô song, sống lâu khác thường và luôn mang tới những phép mầu nhiệm, sở dĩ nói như vậy là bởi vì sau khi đã tự thiêu trên giàn lửa nhưng nó lại được tái sinh ra từ đám tro tàn.

Khi chim Phượng Hoàng biết mình sắp chết, nó đã tự làm cho mình một cái tổ bằng những nhánh cây có hương thơm và tự thiêu trong đó bằng nguồn nhiệt của bản thân. Ngày nay mọi người hay sử dụng câu nói trên để thể hiện rõ những khía cạnh quan trọng nhất trong biểu tượng của sự “phục sinh và bất tử” tái hiện theo chu kỳ.

Chim Phượng Hoàng còn là biểu tượng của những gì tồn tại bằng tên gọi: Có nghĩa là những gì mà mọi trí tuệ và mọi tư duy đều không nhận thức được.

Câu chuyện liên quan đến loài chim này còn có rất nhiều ý nghĩa hay lắm, mình cũng rất muốn tìm hiểu kĩ hơn để chia sẻ đến các bạn nhưng mình kg có thời gian để tìm hì :P, bạn nào muốn biết rõ thì GG thẳng tiến nhé :D.

P/S: Buồn qá kg bít làm gì, tung cái văn án nhá lửa chơi ^^ Mình nào giờ kg đọc cv trước, toàn edit tới đâu post tới đó, chỉ với 3dòng giới thiệu ở trên mình đã quyết định làm bộ này ^^ Nhưng mình tin nó sẽ kg có dở đâu :D, mong đc các bạn ủng hộ nhá!!!


Mục Lục


Mở đầu  ≧❂◡❂≦ Chương 1  ≧❂◡❂≦ Chương 2  ≧❂◡❂≦ Chương 3
Chương 4  ≧❂◡❂≦ Chương 5  ≧❂◡❂≦ Chương 6  ≧❂◡❂≦ Chương 7
Chương 8  ≧❂◡❂≦ Chương 9  ≧❂◡❂≦ Chương 10  ≧❂◡❂≦ Chương 11
Chương 12  ≧❂◡❂≦ Chương 13  ≧❂◡❂≦ Chương 13.2  ≧❂◡❂≦ Chương 14
Chương 15  ≧❂◡❂≦ Chương 16  ≧❂◡❂≦ Chương 17  ≧❂◡❂≦ Chương 18
Chương 19  ≧❂◡❂≦ Chương 20  ≧❂◡❂≦ Chương 21 ≧❂◡❂≦ Chương 22
Chương 23 ≧❂◡❂≦ Chương 24 ≧❂◡❂≦ Chương 25 ≧❂◡❂≦ Chương 26
Chương 27 ≧❂◡❂≦ Chương 28 ≧❂◡❂≦ Chương 29  ≧❂◡❂≦ Chương 30
Chương 31 ≧❂◡❂≦ Chương 32 ≧❂◡❂≦ Chương 33 ≧❂◡❂≦ Ngoại truyện
Chương 34 ≧❂◡❂≦ Chương 35 ≧❂◡❂≦ Chương 36 ≧❂◡❂≦ Chương 37
Chương 38 ≧❂◡❂≦ Chương 39 ≧❂◡❂≦ Chương 40 ≧❂◡❂≦ Chương 42
Chương 43 ≧❂◡❂≦ Chương 44 ≧❂◡❂≦ Chương 45 ≧❂◡❂≦ Chương 46
Chương 47 ≧❂◡❂≦ Chương 48 ≧❂◡❂≦ Chương 49 ≧❂◡❂≦ Chương 50
Ngoại truyện ≧❂◡❂≦ Chương 51 ≧❂◡❂≦ Chương 52 ≧❂◡❂≦ Chương 53
Chương 54 ≧❂◡❂≦ Chương 55 ≧❂◡❂≦ Chương 56 ≧❂◡❂≦ Chương 57
Chương 58 ≧❂◡❂≦ Chương 59 ≧❂◡❂≦ Chương 60 ≧❂◡❂≦ Chương 60.1
Chương 61 ≧❂◡❂≦ Ngoại truyện 1 ≧❂◡❂≦ Ngoại truyện 2 ≧❂◡❂≦ Chương 63
Chương 64 ≧❂◡❂≦ Chương 65 ≧❂◡❂≦ Chương 66 ≧❂◡❂≦ Chương 67
Chương 68 ≧❂◡❂≦ Chương 69 ≧❂◡❂≦ Chương 70 ≧❂◡❂≦ Chương 71
Chương 72.1 ≧❂◡❂≦ Chương 72.2 ≧❂◡❂≦ Hồi kết
Ngoại truyện ≧❂◡❂≦ Ngoại truyện tiếp



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 13.11.2015, 23:04, lần sửa thứ 89.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.12.2013, 07:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cắt Đứt Tơ Tình - Tây Tây Đông Đông - Điểm: 62
.....
Mở đầu:

Mùa hè Vạn An năm thứ 3.

Mưa to tầm tã kèm theo những tia chớp sấm sét phá vỡ bầu trời đêm, xé tan màn trời điêu linh tựa như đêm pháo hoa, vì sinh mạng ngắn ngủi trong chớp nhoáng của mình mà nỉ non than khóc.

Nước mưa đổ dồn về thành suối, dần dần tràn qua bậc tam cấp rồi tràn tới hai đầu gối một cô gái mặc bộ hoa phục đỏ thẫm đang quỳ trên mặt đất, cũng chảy tràn lan lấp đầy đáy lòng người con gái ấy.

"Nương nương, trở về đi, nương nương, cầu xin người hãy trở về đi!" Một cung nữ mày liễu má phấn mặc một bộ màu xanh nhạt ở trong góc tối đột nhiên vọt ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn từ lâu đã không còn phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là nước mưa. Nàng quỳ xuống nức nở nghẹn ngào van xin kêu gọi nhưng người con gái ở phía trước vẫn như tượng gỗ lặng im bất động.

Quý Lê ngước lên hàng mi dài để lộ ra đôi con ngươi đen sáng động lòng người nhưng lại vằn vện tơ máu, nương nương? Tại sao còn gọi mình là nương nương? Ngôi vị Hoàng hậu ấy của mình từ lâu đã xưa không bằng nay, nếu không thì đâu cần phải thảm hại như lúc này, đã quỳ một ngày một đêm rồi nhưng người đó vẫn không chịu ra đây gặp mình?

Tự giễu nở nụ cười khổ, nàng không tin,  dù có như vậy nàng vẫn không tin. Không tin tình cảm 18 năm từ thuở ấu thơ thân thiết bên nhau cho tới lớn đều là sự lừa gạt dối trá. Không tin ba năm tình nghĩa phu thê không sánh bằng 3 tháng của nhuyễn ngọc ôn hương. Không tin hỉ nộ ái ố trong cuộc đời này của mình lại chỉ nằm trong một cái âm mưu!

"Diêu nhi!"

Quý Lê gọi tên cung nữ của mình bằng chất giọng khàn khàn khô khan, hơi thở mỏng manh dường như đã bị mưa to nuốt hết, nhưng vẫn rõ ràng truyền tới tai cung nữ đang quỳ ở sau lưng. Toàn thân Diêu nhi chấn động, lê lếch hai chân từng bước nhích đến gần "Tiểu thư" nhà mình, người mà nàng đã hầu hạ hơn mười mấy năm vui sướng nói: "Nương nương, có chuyện gì xin người cứ nói với Diêu nhi, nhưng chúng ta trở về trước đi có được không, đừng tự làm khổ mình nữa!"

"Diêu nhi, em nói xem, con người trên thế gian này đều vô tình như vậy sao?"

Quý Lê yếu ớt hỏi một câu hỏi như vậy, cũng như đang tự hỏi chính mình. Rồi ừ từ ngẩng đầu lên, ngửa mặt nhìn về phía bầu trời để mặc cho nước mưa gội rửa sạch lớp trang điểm sớm đã bê bếch hỗn loạn. Như một gốc cây Thanh Liên bị nước mưa tẩy xóa đi lớp bùn nhơ, sau một hồi dần dần hé lộ ra là một dung nhan tuyệt sắc thanh lệ đến chói mắt. Làn môi gợi lên nụ cười thư thái, đã từng dốc sức để thực hiện thì không nên hối hận.

Quý Lê đột nhiên đứng dậy, một chút lay động cũng không có, trầm giọng nói: "Diêu nhi, chúng ta về!"

Diêu nhi hốt hoảng vội vàng đứng lên đỡ Quý Lê, khóe mắt liếc nhìn đến cái bụng đã sang tháng thứ 8 của nàng mà sống mũi bỗng cay cay. Đã từng có người Hoàng hậu nào quỳ mãi không đứng dậy ở trước cung điện phi tử? Đã từng có người phụ nữ nào đang mang thai sắp đến ngày lâm bồn vẫn không hề có người nào tới hỏi han? Đã từng có cành vàng lá ngọc nào lại chịu đủ mọi hành hạ ngay khi còn ở trong bụng như thế này chưa?

"Diêu nhi, lấy Phượng ấn ra, ta muốn xuất cung!" Quý Lê gỡ xuống mũ phượng nặng nề và lễ phục rườm rà, vừa nhanh nhẹn gọn gàng vấn lên búi tóc vừa lạnh nhạt nói.

Diêu nhi lại càng thêm hốt hoảng, quýnh quáng nói: "Nương nương, người như thế này làm sao xuất cung? Nương nương, người hãy nghe Diêu nhi nói, Hoàng thượng đã hạ thánh chỉ rồi, quân vô hí ngôn. Mặc kệ ngày trước có sủng ái nương nương thế nào hoặc không quan tâm mà nuốt lời hứa đi nữa, thì nương nương vẫn nên bảo trọng thân thể quan trọng hơn, người có thể chịu được hành hạ hết lần này tới lần khác nhưng đứa nhỏ trong bụng người chưa chắc đã chịu nổi đâu!"

"Phượng ấn!" Quý Lê đã hạ quyết tâm, nếu hôm nay không xuất cung thì nhất định sẽ hối hận cả đời.

Diêu nhi há to miệng vừa định cố gắng thuyết phục Quý Lê , rồi lại như chợt nghĩ đến điều gì hai mắt bỗng đỏ bừng trong nháy mắt ẩn hiện những giọt nước mắt óng ánh trong suốt. Rũ mắt che giấu cảm xúc không có cách nào đè nén để xoay người đi lấy Phượng ấn. Nó là thứ tượng trưng cho địa vị đứng đầu hậu cung, nhưng tiềm ẩn bên trong nó cũng giống như màu máu đỏ thắm, đã thấm đẫm máu và nước mắt của biết bao nhiêu người?

"Em ở đây chờ ta, nếu như. . . Nếu như. . . ." Quý Lê hít sâu một hơi như muốn kiềm nén nghẹn ngào rồi nói tiếp: "Hãy tự mình xuất cung đi, nhân lúc trước khi Hoàng thượng vẫn chưa nhớ tới phải giết em."

Cuối cùng Diêu nhi không thể kiềm được nước mắt nữa, cuộn trào mãnh liệt tí tách lăn xuống, từng giọt nóng hổi rơi xuống đôi bàn tay trắng mịn, cúi đầu gật gật đầu đồng ý. Nàng biết, tiểu thư nhà mình xưa nay là như thế, một khi đã quyết định chuyện gì rồi thì sẽ không cho người khác đổi ý.

Quý Lê nắm chặt Phượng ấn trên tay, là huyết ngọc hiếm có được điêu khắc thành Phượng Hoàng giương cánh bay lượn, cũng chính là thứ mà người đó đã từng trịnh trọng đặt nó vào trong tay nàng và nói: “Từ nay về sau, nàng chính là người duy nhất trong lòng ta!”

Lời nói còn văng vẳng ở bên tai nhưng lời hứa và việc làm đều không còn nữa.

Quý Lê dứt khoát cất bước đi, không cho phép mình chần chờ thêm một giây phút nào nữa, vận mệnh của một nhà Quý phủ đều nằm ở trong tay nàng.

"Xin dừng bước!"

Quý Lê ngẩng đầu lên, bầu trời xa xăm phát sáng, mưa như trút nước hình thành một màn che sau, phía sau đó là Hách công công già yếu đang tập tễnh bước đến, tiểu thái giám ở bên cạnh che dù thay ông ta để tránh cho nước mưa nhỏ vào cái chén trong tay ông.

Trái tim Quý Lê đột nhiên co rút từng cơn mãnh liệt, đầu óc dần dần như mất đi sinh khí, bàn tay nắm giữ Phượng ấn càng siết càng chặt. Phượng Hoàng giương cánh sớm đã đâm rách lòng bàn tay của nàng, máu tươi từng giọt từng giọt chảy xuống nhưng nàng lại xem như không hề hay biết, chỉ nhìn trừng trừng vào chén thuốc trong tay Hách công công đang bưng đến.

"Lão nô bái kiến nương nương Thiên tuế." Mặc dù trong tay đang cầm chén thuốc nhưng Hách công công vẫn theo lẽ thường chu toàn thi lễ.

"Đứng lên đi!" Quý Lê lạnh nhạt lên tiếng, gần như phải dốc hết sức mới rút về được một bàn chân vừa bước ra ngưỡng cửa.

"Nương nương, đây là thuốc bệ hạ ban cho nương nương, kính xin nương nương phải uống hết nó ngay trước mặt lão nô." Hách công công khom lưng cúi đầu, hai tay cung kính nâng lên chén thuốc đưa tới trước mặt Quý Lê.

Quý Lê sững sờ nhìn chất thuốc đen như mực trong cái chén nọ mà bờ môi run run, nhưng cuối cùng cũng không nói một lời nào nhận lấy chén thuốc đưa lên môi định uống vào.

Diêu nhi đứng bên cạnh sớm đã một tay bụm chặt miệng khóc không thành tiếng, nhào tới giữ lại bàn tay của Quý Lê: "Nương nương, đừng. . . Đừng mà nương nương. . . ."

Bàn tay bị kéo lại dừng giữa không trung của Quý Lê không thể dằn được khẽ run run, đôi con ngươi đen ảm đạm đến mức không còn thấy tiêu cự.

Diêu nhi vội vàng quỳ thọp xuống, cuống quít dập đầu với Hách công công nói: "Công công, cầu xin công công nói thêm vài lời giúp nương nương, Hoàng thượng nhất định chỉ là nhất thời xúc động, cầu xin công công, trong bụng nương nương còn có. . . Cầu xin công công. . . ."

“Bộp, bộp, bộp. . . .”

Mỗi một tiếng dập đầu của Diêu nhi như gõ nện vào đáy lòng Quý Lê, rốt cuộc đã khiến cho cõi lòng chết lặng của nàng cũng khôi phục lại chút ít tri giác.

Nàng hờ hững nhìn lướt qua cái trán đang rỉ ra máu tươi của Diêu nhi, rồi nhìn tới chiếc bóng tái nhợt của mình giọi vào giữa chén thuốc như nước sơn đen ở trong tay. Cuối cùng dời mắt nhìn sang Hách công công, nhếch môi cười nói: "Có phải ta uống xong chén thuốc này thì sẽ được xuất cung hay không?"

"Lão nô chỉ phụng mệnh đến đưa thuốc, những chuyện khác lão nô không có quyền hỏi tới." Hách công công cúi đầu cung kính trả lời.

"Tốt!"

Một chữ "Tốt" vô cùng quyết đoán, lời vừa dứt tay cũng giơ cao ngửa mặt thuốc uống hết chén thuốc, đắng sao? Không đắng!

Để xuống chén thuốc, Quý Lê cầm khăn tay nhẹ nhàng lau sạch khóe miệng, thẳng lưng bước từng bước một đi ra tẩm cung, bỏ lại Diêu nhi ríu rít khóc thút thít nhìn theo cùng Hách công công đang nhíu mày nhìn vào chén thuốc tựa như đang suy nghĩ điều gì.

Dù quần áo trên người rất bình thường, nhưng với một người đang cầm Phượng ấn trong tay thì không có ai dám tiến lên ngăn cản. Quý Lê một đường đi thẳng xuyên qua Tông môn, kế tiếp từ Bắc Tuyên môn ra khỏi hoàng cung rồi chạy thẳng tới pháp trường.

Đã bao nhiêu năm không có bước ra cửa cung này? Nhìn dòng người náo nhiệt tới lui trên đường Quý Lê cảm thấy như đã qua mấy đời. Ở nơi này, từng con hẻm nhỏ, mỗi một cái quầy hàng, mỗi một góc xó xỉnh nào cũng đều có bóng dáng của mình lôi kéo hắn nói “Tấn Ngôn, muội muốn ăn bánh gạo hấp”, giơ lên hộp phấn trong tay hỏi “Tấn Ngôn, có đẹp không?”, thúc giục hắn nói “Tấn Ngôn, nhanh lên nhanh lên, phụ thân sắp đến rồi kìa. . . . .”

Quý Lê nhắm lại đôi mắt khô ráp đến đau nhói. Ba năm, vào ba năm trước, cũng chính trên con phố này, mặt hắn đỏ hồng kề sát vào bên tai nàng còn có chút ngượng ngùng, chút lo lắng thử dò xét khẽ khàng hỏi: "Lê nhi, gả cho ta có được không?"

Nhưng khi bước vào cửa cung sâu như biển. Từ đó về sau hắn là người đứng đầu một nước còn nàng là chủ cả hậu cung, hắn không thể tùy ý xuất cung được nữa, nàng cũng không thể thuận miệng mà gọi Tấn Ngôn, Tấn Ngôn. . . . .

Hít thật sâu một hơi, chuyện đã qua có suy nghĩ thêm nữa cũng vô ích, bước chân vội vàng tiếp tục bước đi về phía trước.

Trời lúc này đã hừng sáng, dòng người ở phía trước càng lúc càng đông nghịt theo mặt trời bắt đầu dâng cao. Dân chúng vây quanh pháp trường nhiều đến đếm không xuể, một tay Quý Lê khoác lên bụng mình, chân bước đi đã có phần hơi khó khăn nhưng vẫn không màng đến cơn đau đớn ngấm ngầm lan tràn ở trong bụng. Con ơi, mẫu hậu thực xin lỗi vì đã không bảo vệ được cho con, nhưng mẫu hậu phải dốc hết toàn lực để bảo vệ cho người thân của chúng ta.

"Tránh ra, tránh ra!" Quý Lê giơ cao Phượng ấn trong tay, nhấn giọng khẽ quát lên.

Đám đông thoáng chốc yên tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi xuống đất. Cầm Phượng ấn trong tay, đang mang thai bước sang tháng thứ 8, dung mạo vô cùng tuyệt sắc, nhìn thoáng qua cả nhà Quý phủ đang quỳ chật kín pháp trường, dù là ai cũng có thể đoán được thân phận của người tới, rối rít cùng nhau lui về phía sau nhường ra một lối đi cho nàng.

Trên pháp trường, hiện có ước chừng 189 người, đều là họ hàng thân thuộc có quan hệ với Quý phủ. Trên người mặc áo tù nhân màu trắng, đầu tóc rối bời dơ bẩn, tay chân đều bị trói lại cùng nhau quỳ gối ở hình đài. Đứng đầu là hai người một nam một nữ đã lớn tuổi, mặt mũi đều dính đầy bụi phấn, người đàn ông ngẩng đầu nhìn đến Quý Lê chỉ nhẹ lắc lắc đầu rồi lại tiếp tục cúi xuống không hề nhìn nàng thêm một lần nào nữa. Nhưng người phụ nữ ở bên cạnh thì đột nhiên kích động vùng dậy, nước mắt khiến cho gương mặt lem luốc không chịu nổi, cất cao giọng gào khóc: "Lê nhi, cứu mẫu thân. . . .Cứu mẫu thân. . . .Lê nhi, hãy cứu ca ca con đi, không cứu mẫu thân thì cứu ca ca con cũng được. . . .Lê nhi. . . ."

Đôi mắt Quý Lê vằn vện tơ máu do cả đêm không ngủ lúc này càng thêm đỏ rực, bình tĩnh vững bước đi lên hình đài, "Ta muốn gặp Hoàng thượng, nếu không, hôm nay có mặt ta ở đây, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng động tới một người của Quý phủ!"

Nàng không hề khiếp sợ mà nhìn tới đương triều Thừa Tướng Trịnh Dĩnh cũng chính là quan giám trảm ngày hôm nay. Chỉ mới ở độ tuổi lập gia đình mà đã dưới một người trên vạn người, đang nhíu mày khó xử nhìn thẳng vào mắt của nàng. Sau một hồi lâu mới bước lên đi vòng qua trước bàn án, hai chân quỳ xuống đất nói: "Thần tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương Thiên tuế!"

Sau cái quỳ đó của Trịnh Dĩnh, quan binh thị vệ có mặt tại pháp trường lẫn quần chúng đang vây xem đều toàn bộ quỳ xuống đất hét lớn: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương Thiên tuế!"

Sắc mặt Quý Lê càng lúc càng trắng bệch, tùy ý phất tay ý bảo mọi người đứng dậy. Ngôi vị Hoàng hậu này của nàng từ lâu đã hữu danh vô thực, chỉ có điều không thể nào ngờ tới hắn lại vô tình đến thế, tru vi chín đời nhà họ Quý, không bỏ qua cho một ai kể cả thai nhi trong bụng nàng. . . . Quý Lê yêu thương vuốt ve phần bụng đã nhô cao của mình, gượng gạo từ từ nở nụ cười, nhưng khí thế trong lời nói vẫn không hề suy giảm: "Bổn cung muốn gặp Hoàng thượng!"

Trịnh Dĩnh đứng dậy cúi đầu nói: "Nương nương thứ tội, hơi đất ở Cực Hung này không có lợi với Thánh thể của Hoàng thượng, kính xin nương nương mau sớm rời khỏi đây!"

"Bổn cung đã nói, có Bổn cung ở đây, đừng hòng mơ tưởng động tới bất kỳ người nào của Quý phủ!" Trong bụng chợt quặn đau, Quý Lê siết chặt nắm tay, đau đớn lẫn tức giận khiến cho những lời này nghe qua có vẻ như là cắn răng nghiến lợi để nói.

"Hạ quan thất lễ!" Trịnh Dĩnh thi lễ với Quý Lê lần nữa rồi đứng thẳng người dậy nhìn sang thị vệ bên cạnh nói: "Đưa nương nương hồi cung!"

Quý Lê đứng im tại chỗ không nhúc nhích, hai chân đã sớm tê buốt chết lặng, luồng nhiệt xuôi theo đổ dồn xuống, cho dù nàng chịu di chuyển cũng bước không nổi được nửa bước. Trong lòng còn sót lại một tia hi vọng duy nhất cũng bị Trịnh Dĩnh dập tắt, nếu như không phải hắn đã đặc biệt căn dặn thì Trịnh Dĩnh không thể không hề có chút do dự nào mà ra lệnh cho người đưa nàng hồi cung.

Hai tên thị vệ liếc mắt nhìn nhau, một trái một phải đứng ở bên cạnh Quý Lê chỉ cúi đầu chứ không dám động tới nàng.

Thời gian bỗng như ngừng lại, bầu không khí cũng theo đó ngưng hoạt động, trên không trung thỉnh thoảng có vài con chim Nhạn bay về hướng Nam. Quý Lê cố chấp đứng ở pháp trường, mở to hai mắt đỏ ngầu mí mắt cũng không hề chớp lấy một cái. Nếu như đã không có cách nào ngăn cản, vậy thì chỉ có thể nhìn cho rõ để nhớ lỹ nỗi đau này, nhớ kỹ thống hận này!

"Hành hình!" Theo sau giọng nói quát to là tiếng mộc bài rơi xuống đất phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Đại đao bóng loáng giơ lên thật cao, được chiếc xạ ra từ bảy sắc thái của ánh mặt trời giọi vào hai mắt đau nhói. Ngay sau đó máu tươi bắn phụt ra tán loạn đầu liền rơi xuống đất, Quý Lê nghe được rất rõ ràng tiếng nó nện xuống sàn gỗ của pháp trường, tiếng "bịch" đó như thể tiếng nhịp tim nàng đang nhảy đập, “bịch, bịch, bịch. . . . .” (bao nhiu tiếng và bấy nhiu cái.….là bấy nhiu cái đầu ấy các bạn :P)

Cái đó là của quản gia Quý phủ, thưở xưa ông thường hay bế nàng lên hái hoa đào trên cây. Cái đó là của Lâm cữu cữu, một người rất giỏi về y thuật, cứ luôn bắt nàng lại nói “Tiểu Lê, đến ta xem một chút, tính nóng nảy con đã tăng vọt quá mức rồi đấy. Cái đó là Khúc ca ca, người hay lôi kéo tay nàng rủ rê “Đi, ta dẫn muội xuất phủ đi chơi nha…ha ha”. Cái đó là của phụ thân, người lúc nào cũng nghiêm mặt răn dạy và quở mắng nàng “Tiểu thư của Quý phủ ta, sao có thể suốt ngày ăn mặc nam trang chạy rong ngoài phố?”. Cái đó là của nương, luôn cưng chiều bưng đến tô chè thơm ngọt, ngoắc tay về phía nàng bảo “Lê nhi, đến đây ăn đi. . . .”

Quý Lê chỉ cảm thấy bên tai mình ong ong, trước mắt một vùng đỏ tươi, từng gương mặt ở ngay trước mắt từ từ bị máu tươi nhuộm dần dần, từ loang lổ rồi lần lượt mất hẳn. Chợt một mảnh hồng rồi lại chợt một mảnh đen, trong bụng trĩu nặng đau đớn khiến cho nàng đứng không vững nữa ngã nhào xuống đất. Đứa bé, đứa bé này, cũng muốn rời bỏ nàng mà đi rồi, nâng tay lên dụi dụi hai mắt, nàng biết, mình đã khóc, khóc cho sự thất bại ê chề của mình.

Hạ thể đau đớn như tê liệt, toàn thân Quý Lê đều tuôn ra mồ hôi lạnh, bên tai từng trận ầm ĩ, nàng cố gắng mở to hai mắt, ánh mặt trời chói lọi bắn vào đáy mắt nhưng nàng lại thấy rất lạnh, lạnh đến thấu xương.

Cơ thể càng lúc càng nhẹ, như đang lơ lửng trên không trung. Quý Lê biết, rốt cuộc mình cũng muốn rời đi rồi, đi theo những người thân yêu của mình, còn có đứa con mà mình chưa từng được nhìn thấy mặt nó, rời đi thôi. . . . . .

Ngay cả giờ khắc cuối cùng này, người đó cũng không muốn gặp mình. . . . . .

Trong lòng giờ phút này chỉ còn sót lại một nỗi oán hận, vào thời khắc này chất chứa căng phồng lên tràn đầy đáy lòng chỉ có sự thù hận ùn ùn càn quét cuốn tới.

Nếu như “Luân hồi” thực sự ứng nghiệm, lòng căm hận gào thét nguyền rủa cho sự vô tình tàn nhẫn: “Nếu có kiếp sau, ngươi nhất định phải trả lại từng món một!”


P/S: Một màn mở đầu vô cùng khốc liệt :P, nói thiệt là lúc edit ta khóc lun đấy ^^


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 01.12.2013, 11:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.12.2013, 22:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Cắt Đứt Tơ Tình - Tây Tây Đông Đông - Điểm: 45
.....
@Mia: Nam9 kg phải anh HT đâu em, mà là 1 ng kg ai ngờ tới hehe ^^
@meokitty: Cảm ơn em nhìu  :flower2:  :flower2:

Chương1: Bái sư

Vạn An Vân Quốc năm thứ 6.

Bão tuyết hiếm khi mới có năm nay gần như rơi suốt cả mùa Đông. Vân Đô vốn nằm chếch về phía Bắc lại gặp phải trận bão tuyết cả tháng càng khiến cho thời tiết lạnh lẽo ngoài sức tưởng tượng. Nhóm người họp chợ vào sáng sớm người nào người nấy mặc áo bông kín mín, kín đến nỗi gió lùa cũng không lọt để tránh bị trượt chân ngã lạnh. Lần lượt từng bước dẫm lên từng vũng nước nhỏ nhanh nhanh đi trở về nhà, phiên chợ sáng sớm vốn rất náo nhiệt lại có vẻ hơi vắng lạnh, thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng người bán hàng rong rao to cùng với tiếng roi giục ngựa chạy ngang qua.

"Mặc công tử đi thông thả, có thời gian nhớ quay trở lại!" Lão bản Tống Nhân Đường vẫy tay, lớn tiếng dặn dò với một vị công tử mặc trường sam màu xanh nhạt ở phía trước.

Thẩm Mặc quay đầu lại, nhẹ gật đầu cười để tỏ lòng biết ơn.

Nếu không phải do trời quá lạnh, mặt đất bị đống băng lại còn gặp phải bão tuyết cả tháng nay thảo dược trên núi còn lại chẳng có bao nhiêu, thì hắn cũng không cần phải xuống núi mua thuốc của cửa hiệu. Dù sao dược liệu được làm ra từ tay mình mới thấy yên tâm hơn, thảo dược không giống thì cách thức bào chế ra cũng khác nhau, thuốc từ của hiệu bào chế ra lại càng có sự khác biệt rất lớn.

Ướng lượng gói thuốc trong tay rồi nhét nó vào ống tay áo choàng để tránh bị gió tuyết thấm ướt, quay đầu lại nhìn tới bóng dáng sợ hãi rụt rè đi ở phía sau khẽ thở dài rồi tiếp tục đi về phía trước.

Tiểu khất cái đó đã đi theo hắn khoảng hai canh giờ. Thời tiết hôm nay quả thực rất lạnh, sáng sớm hắn xuống núi đi mua thuốc thì trông thấy tiểu khất cái đó trên người chỉ mặc một chiếc áo rất mỏng manh đứng ngoài cửa thành. Bên ngoài quấn một chiếc áo bông rách nát rõ ràng lớn hơn nó rất nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến sắp tím tái vì vậy liền cho nó mấy lượng bạc vụn, nếu không sáng sớm ngày mai e rằng trên đường lại có thêm một bộ "Xương chết cóng" rồi.

Nào ngờ nó vì vậy mà đi theo hắn luôn từ lúc đó, từ cửa thành cùng đi theo hắn vào trong thành, cho tới bây giờ từ tiệm thuốc đi ra. Thẩm Mặc tự nhận mình không phải là kẻ ác không có lòng thương người, nếu ở trong phạm vi khả năng cho phép có thể làm việc thiện giúp đỡ người thì hắn rất sẵn lòng, nhưng tiểu khất cái này cứ luôn đi theo hắn như vậy sẽ dẫn tới rất nhiều phiền phức mà cũng là điều mà hắn không mong muốn xảy ra nhất.

Bất tri bất giác đã ra khỏi Vân Đô, tuyết đọng ngoài thành so với lúc sáng sớm rơi xuống còn dầy hơn mấy phần. Dáng người Thẩm Mặc cao ráo như thế mà đi còn phải bước thấp bước cao cực kỳ khó khăn. Có lẽ có phần lo lắng cho người đi ở phía sau, vì thế hắn dừng bước quay đầu lại, đứa bé ấy quả nhiên vẫn còn đi theo mình, men theo bước chân của hắn đi từ từ theo mới đuổi kịp, búi tóc bị gió rét làm cho có chút xốc xếch gần như đã không còn hình dáng ban đầu nữa. Nó vẫn chỉ cúi đầu xuống, trong miệng thở ra khói trắng khiến cho mắt của Thẩm Mặc cũng thấy nóng hơn vài phần, thở dài xoay người đi tới phương hướng của đứa nhỏ.

"Ngươi đi theo ta làm gì?"

Thẩm Mặc ngồi xổm người xuống, tay vệt nhẹ lên khuôn mặt bị mái tóc dài che khuất của đứa nhỏ. Đôi mắt to sáng ngời trong suốt, sống mũi thanh thanh xinh xắn, bờ môi đỏ thẫm đến có chút không bình thường, nếu như lau đi vết bẩn trên mặt ắt hẳn đây là một đứa bé rất thanh tú.

Thẩm Mặc không dám nói lớn tiếng, trong lời nói cũng không hề quở trách mà chỉ lên tiếng hỏi nhỏ nhẹ.

Đứa nhỏ ăn xin nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt lại có sự trầm tĩnh lạnh lùng hơn hẳn người bình thường, mở miệng nói: "Hy vọng công tử không ghét bỏ mà thu nhận."

Dù đã sớm đoán được tâm tư của nó nhưng Thẩm Mặc vẫn hơi nhíu mày, trên núi Vân Liễm có hắn và Ngân nhi đã đủ rồi, nhiều năm qua hắn đã quen với cuộc sống chỉ có hai người, hơn nữa đứa nhỏ trước mắt này lai lịch không rõ, thoạt nhìn đúng thật là một tên nhóc ăn mày nhưng nghe cách nói chuyện của nó thì không hẳn đơn giản như vậy.

"Em bé à, dẫn ngươi về nhà thật sự có rất nhiều bất tiện, ta cho ngươi chút tiền để giúp ngươi sống qua hết mùa Đông này được không?" Thẩm Mặc nghĩ không ra lý do nào để cự tuyệt nó, chỉ đành ăn ngay nói thật.

Tiểu khất cái giống như cũng đoán được Thẩm Mặc sẽ không đồng ý, biểu hiện trên mặt vẫn không hề xao động nói, "Ta không phải là vì bạc, cũng không phải là muốn kiếm miếng cơm, nếu công tử không chịu đáp ứng với thỉnh cầu kế tiếp của ta thì ta cũng sẽ không theo công tử trở về đâu."

"Thỉnh cầu?" Thẩm Mặc vô cùng kinh ngạc, nó không vì bạc cũng không phải vì cơm no áo ấm mà đi theo mình chỉ vì có thỉnh cầu khác?

Tiểu khất cái gật đầu, ánh mắt trong suốt thản nhiên nhìn Thẩm Mặc, giọng lanh lảnh nói: "Ta muốn bái người làm thầy."

"Bái ta làm thầy?" Thẩm Mặc càng thêm kinh ngạc, dọc đường đi hắn chỉ có cho nó mấy lượng bạc rồi mua mấy gói thảo dược, sao đứa nhỏ này lại nói ra lời ấy?

Tiểu khất cái gật đầu, trên môi thoáng nở nụ cười, quỳ hai gối xuống đất rồi ngẩng đầu lên nói: "Ta biết rõ y thuật của công tử rất cao minh, một lòng chỉ muốn theo công tử học y. Nếu như công tử chịu thu nhận ta làm đồ đệ, ta nhất định sẽ không gây phiền hà gì đến cho công tử, ăn uống không nhọc lòng công tử phải lo, chỉ cần mỗi ngày công tử dành ra nửa canh giờ dạy ta y thuật là được rồi."

Tiểu khất cái nói chuyện không lớn lắm, bởi vì trời rét lạnh còn hơi run run, dường như chỉ một cơn gió rét thổi nhẹ cũng có thể vỡ nát, thành khẩn mong mỏi nhìn tới Thẩm Mặc.

"Sao ngươi biết ta biết y thuật?"

Tiểu khất cái rũ mắt xuống rồi lại ngước mắt lên, trong mắt vẫn là sự trong sáng trấn tĩnh, lạnh nhạt nói: "Khắp người công tử đều là mùi thuốc, nồng nhất chính là mùi thuốc trong tay, vả lại hai tay bởi vì quanh năm ngâm trong thuốc mà biến vàng. Vừa rồi công tử vào hiệu thuốc đó mua mấy thứ thảo dược đều là các phương thuốc vốn để điều chế thuốc. Nếu như một người không hiểu biết về y thuật thì có mua chúng về cũng chỉ vô dụng. Còn nữa, lão bản của hiệu thuốc gọi công tử là ‘Mặc công tử’, tuổi tác của công tử lại vừa vặn đúng 20, hẳn người chính là y sư Thẩm Mặc công tử ở trên núi Vân Liễm rồi."

Thẩm Mặc không nhịn được lần nữa quan sát tiểu khất cái mặc áo bông cũ rách ở trước mắt, đầu tóc xốc xếch, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút dơ dáy bẩn thỉu. Rõ ràng là cách ăn mặc vô cùng bình thường của một tên ăn xin, thế nhưng ánh sáng trong mắt nó lại lành lạnh điềm tĩnh, sự cương quyết có vẻ còn cao quý hơn so với người bình thường rất nhiều, khiến người khác không dám xem thường, hơn nữa sức quan sát cùng phản ứng nhanh nhẹn của nó quả thực rất hơn người, đứa bé này rốt cuộc là ai?

"Tên. . . .Của ngươi là gì?"

Tiểu khất cái chợt sững sờ, bờ môi run lên cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm nói: "Lê Tử Hà!"

Lê? Họ này ở Vân Quốc cũng không có nhiều, Thẩm Mặc vẫn cảm thấy rất hoài nghi về thân phận của người trước mắt mình. Tuổi tuy còn nhỏ nhưng ăn nói rất khéo léo không tầm thường, thông tuệ khác thường, trong lời nói còn có phần khí thế gì đó không thể diễn đạt bằng lời. Tuy rằng tiếng tăm của hắn không nhỏ, nhưng cũng không có được mấy người nhận ra thân phận của hắn. Nhưng một tiểu khất cái lại có thể dựa vào một vài động tác và mấy câu nói liền đoán ra thân phận của hắn, còn không ngại khổ cực đi theo hắn muốn bái sư. . . .

Lê Tử Hà dường như cũng nhận ra sự lo lắng trong lòng Thẩm Mặc, vì vậy nói: "Công không cần lo nghĩ về thân phận của ta, ta chỉ là một tên ăn xin mà thôi. Ba năm trước đây ông nội qua đời nên ta vẫn luôn ở lại Vân Đô này, từ nhỏ ông nội đã dạy ta đọc sách viết chữ, cho nên sự hiểu biết mới có thể nhiều hơn những tên ăn mày khác một chút. Hôm nay muốn bái công tử làm thầy, cũng chỉ vì hy vọng mai sau có thể có chút triển vọng, xin hứa sẽ không mang đến cho công tử bất kỳ phiền toái nào."

Lời nói ấy ngược lại làm cho Thẩm Mặc thẹn đến mức đỏ mặt, so đo tính toán với một đứa bé chỉ mới hơn mười tuổi đầu, sự cảnh giác của mình cũng thật hơi quá rồi.

"Nếu công tử vẫn còn không tin, có thể theo ta đi đến vài nơi để hỏi. . . . ."

"Đứng lên đi." Không đợi Lê Tử Hà nói hết lời Thẩm Mặc đã tiến lên đỡ đứa bé đứng dậy, giúp nó vỗ vỗ tuyết dính trên hai gối rồi nói: "Ngươi thật lòng muốn học y?"

"Vâng." Lê Tử Hà kiên định gật đầu.

"Có thể nói ta thử xem, tại sao muốn học y?"

Lê Tử Hà cúi đầu, như có điều trầm tư, qua một hồi lâu vẫn chỉ im lặng không nói.

Thẩm Mặc lắc đầu nói: "Nếu ngay cả mục đích học y cũng không có, đơn giản chỉ muốn nổi bật hơn người vậy thì ngươi có thể chọn cho mình con đường khác."

Nhưng lúc này Lê Tử Hà lại ngẩng đầu lên, biểu hiện trên mặt vô cùng kiên nghị nói, "Ta không muốn nói những lời khoác như cứu vớt chúng sinh tạo phúc cho dân chúng gì đó, ta đã từng trơ mắt đứng nhìn rất nhiều người chết trước mặt mình. Học y, cứu chữa cho người khác  cũng tốt, hay tự cứu mình cũng được, điều cuối cùng là cũng chỉ muốn thành toàn một tâm nguyện trong lòng, có lẽ lý do này không đủ vĩ đại, không đủ động lòng người nhưng đó chính là mục đích của ta."

Thẩm Mặc gật đầu, sự đánh giá quan sát trong mắt đã giảm đi rất nhiều, thay vào đó chính là sự tán thưởng không nói nên lời. Tuổi tác của Lê Tử Hà và Ngân nhi chỉ ngang hàng nhau, Ngân nhi tuy nói thông minh nhưng tính tình lại còn rất ham chơi, thường hay nghĩ tới làm thế nào để trốn việc đi tìm niềm vui. Còn Lê Tử Hà quả thực là thông minh khó ai bì được lại rất chững chạc, không nịnh hót, không làm ra vẻ, quan trọng nhất là nó biết nắm rõ tình cảnh của mình, hiểu được xem xét thời thế.

Mình thường xuyên xuống núi, có nó ở trên chân núi Ngân nhi cũng không đến mức xốc nỗi gây ra rắc rối gì lớn, bản lĩnh y thuật của mình có thể đào tạo ra một hai đệ tử ưng ý cũng chưa hẳn là một chuyện xấu. . . . . .

Nghĩ như thế trong lòng Thẩm Mặc liền có quyết định, vươn tay ta nhìn Lê Tử Hà nói: "Đi thôi."

Lê Tử Hà hơi ngỡ ngàng nhìn bàn tay của Thẩm Mặc, không biết đang suy nghĩ gì bỗng chốc lại hỏi: "Người thật sự đồng ý dẫn ta về?"

"Ừ." Thẩm Mặc cười nhẹ gật đầu.

Lê Tử Hà lại tiếp tục ngẩn ngơ, ngước mắt nhìn Thẩm Mặc thoáng nở nụ cười, để bàn tay nhỏ bé của mình vào trong tay Thẩm Mặc. Thẩm Mặc hơi nhíu mày nói: "Đứa nhỏ này, ngươi bị bệnh sao không chịu nói sớm."

"Đừng gọi ta là đứa nhỏ." Lúc này Lê Tử Hà mới để xuống mặt nạ kiên cường mới vừa rồi ngụy trang cho mình, giọng có phần suy yếu nói: "Ta không muốn người khác bởi vì thương hại mới đưa ta về."

Những lời này khiến cho trong lòng Thẩm Mặc nổi lên từng đợt sóng nhỏ, sự kiêu ngạo của đứa bé này còn vượt xa nhiều so với tưởng tượng của hắn. Nó không màng cơ thể đang mang bệnh đi theo hắn suốt đoạn đường, còn có thể giữ vững ý chí rõ ràng mà thuyết phục hắn dẫn nó về nhà, là nên nói lực ý chí của nó quá mạnh mẽ hay là vì sự chấp niệm muốn học y của nó quá sâu?

Thẩm Mặc đưa gói thuốc cho Lê Tử Hà, cởi xuống áo choàng phủ lên người nó, rồi khom người bế nó lên để ngồi ở trên cánh tay mình.

Lê Tử Hà hơi ngọ nguậy trong lòng hắn, tuy rằng không phải chưa từng có ai ôm mình như thế, nhưng với người này trong hoàn cảnh này vẫn làm cho nó thấy có chút xấu hổ. Mùi thuốc trên người Thẩm Mặc phả vào mặt, cùng với sự ấm áp mơ hồ, đầu óc vốn đã muốn hôn mê, Lê Tử Hà từ từ thử thôi không giãy giụa nữa. Đi theo hắn hơn mấy canh giờ, nếu như bây giờ Thẩm Mặc thả mình xuống, chỉ sợ cũng đi không có nổi, còn có mùi hương trên người Thẩm Mặc khiến cho nó cảm thấy yên tâm mà nào giờ chưa từng có, chớp chớp đôi mắt, mê mê mang mang sắp chìm vào giấc ngủ.

"Tử Hà năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hai. . . .Không phải, là 12. . . . . ."

"Phụ mẫu ngươi đâu?"

"Không biết."

"Ông nội là bị bệnh qua đời sao?"

"Vâng."

"Trong nhà không còn người thân nào khác?"

"Vâng. . . ."


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 13.11.2015, 23:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.