Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Liên Liên

 
Có bài mới 27.08.2013, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 13:13
Bài viết: 13
Được thanks: 89 lần
Điểm: 8.08
Có bài mới [Hiện đại] Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Liên Liên - Điểm: 8
Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc.



Tác giả: Liên Liên.

Converter: ngocquynh520.

Editor: khaian105, Lăng Tử Nhi.

Beta: Phi Long

Nguồn: http://diendanlequydon.com



images


Giới thiệu:


Thật ghê tởm!

Người đàn ông này cho rằng cô sinh ra là để anh chiếm hữu ư?

Nhiều năm trước đã đánh cắp nụ hôn đầu của cô rồi mất tích

Bây giờ lại ăn cô hết sạch!

Mặc dù cơ thể rắn chắc, lại thuộc giới doanh nhân.

Cảm giác "yêu đương" với anh rất thoải mái.

Nhưng cô trong sạch,  cũng là một cô gái tốt.

Món nợ này mặc kệ tính như thế nào, cô cũng đều cảm thấy bất công!

Hơn nữa anh lại là “con rùa vàng” mà các cô gái mơ ước.

Anh có thể vui đùa với cô một chút  rồi phủi mông bước đi. Còn cô lại chỉ là đám cỏ dại bên đường.

Nếu không cẩn thận bị cuốn vào cơn lốc xoáy "tình yêu" này, cô nhất định sẽ bị giày vò nghiêng nghiêng ngả ngả, cho dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không sống nổi...





Đã sửa bởi Lăng Tử Nhi lúc 03.08.2014, 08:57, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 27.08.2013, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 13:13
Bài viết: 13
Được thanks: 89 lần
Điểm: 8.08
Có bài mới Re: [Hiện đại]Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Điểm: 11
CHƯƠNG 1


Cuối tháng mười hai,  tám giờ rưỡi tối tại quầy tiếp tân trung tâm ngoại ngữ Anh Mỹ Khải Đức.

Sau quầy tiếp tân,  phòng học chính đang tổ chức một buổi liên hoan phát biểu tiếng Anh Mỹ, mọi người chen lấn tấp nập, Chân Đa Trân được giao nhiệm vụ trực quầy, vừa ngủ gà ngủ gật, vừa mơ chút nữa về nhà, trên bàn sẽ bày đầy ắp các món ăn làm bữa tiệc lớn mừng lễ Giáng Sinh...

A, ăn thật ngon!

Tiệc ở các nhà hàng lớn rất tuyệt, quan trọng nhất là - cô không cần trả tiền!

" Annie (tên tiếng Anh của Chân Đa Trân), see you next time." Một cặp song sinh gấp gáp chạy ra khỏi phòng học làm Chân Đa Trân đang ngủ gà ngủ gật giật mình.

"See you." Chân Đa Trân nháy mắt mấy cái, để lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ.

"Annie, good bye." Một cậu bé lớp bốn không chịu thua kém, đặc biệt đi vòng qua trước mặt cô bày tỏ.

"Good bye." Chân Đa Trân mỉm cười, không lạ gì về việc cô được các em nhỏ yêu mến.

"Mau đưa các bạn nhỏ ra ngoài nhanh một chút nào." Chủ nhiệm lớp ở phía sau chỉ huy.

"Dạ, vâng… vâng." Chân Đa Trân dí dỏm theo sát chủ nhiệm trong nháy mắt, bay múa tới cửa tựa như bướm nhỏ, đắc ý rời trung tâm ngoại ngữ để nói chuyện phiếm.

" Annie, em trai con nói muốn vào lớp của cô mới chịu đi học." Một bé gái nhỏ len lén kề tai Chân Đa Trân thỏ thẻ.

"Thật vậy sao? Con nhớ nói với mẹ con, bảo mẹ con nói với chủ nhiệm nhé." Chân Đa Trân lặng lẽ thì thầm.

"Annie, giáo viên trong phòng học không xinh đẹp bằng cô đâu!" Tiểu phật gia này phải tốn mấy ngàn cuộc gọi mới chịu đi học, ôm bắp đùi của cô làm nũng.

Vừa vặn Cindy kết thúc buổi học ra khỏi phòng nghe được hai người đang nói chuyện.

Cô ta hừ lạnh một tiếng.

"Không phải đều xinh đẹp giống nhau sao?" Chân Đa Trân lại cười hì hì, dù không có tiền nhưng cô vẫn hào phóng ca ngợi.

"Nhưng con vẫn thấy cô xinh đẹp hơn đó!" Tiểu phật gia quỷ quyệt, liều chết chui vào trong ngực cô, cậu bé rất sợ giáo viên khác.

"Cám ơn con, cô cũng cảm thấy con đáng yêu nhất." Đây gọi là bánh ít đi qua bánh quy đi lại, Chân Đa Trân mỉm cười dẫn Tiểu phật gia ra cửa, phụ huynh chờ cũng đã lâu rồi.

Cuối cùng thì buổi liên hoan phát biểu tiếng Mỹ huyên náo cũng kết thúc.



"Annie, cô có thể đợi đến khi bọn trẻ được phụ huynh đón về hết, rồi cô về sau được không?" Chủ nhiệm lớp vừa nhìn, vừa hỏi thăm Chân Đa Trân.

"Dạ được!" Hôm nay, cô dạy thay chủ nhiệm là được tính thêm giờ.

"Vậy thì giao cho cô nhé." Mỗi năm một lần vào dịp nghỉ lễ giáng sinh, tất cả mọi người đều có hẹn ─  nhưng trừ tiền ra, Chân Đa Trân chẳng có hẹn hò với ai cả.

"Không thành vấn đề." Chân Đa Trân vỗ ngực đảm bảo.

Xác định có người ở lại trực, chủ nhiệm lớp và các giáo viên tiếng Mỹ khác lần lượt rời khỏi, những bạn nhỏ còn lại cũng được phụ huynh đến đón.

Nhìn mọi người nối  gót rời đi, Chân Đa Trân vừa ngáp, vừa thu dọn đồ trên bàn.

Khóe mắt cô liếc về  phía phòng phát biểu, vẫn còn có bóng người đung đưa.


Đã sửa bởi Lăng Tử Nhi lúc 03.08.2014, 09:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.08.2013, 00:00
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 13:13
Bài viết: 13
Được thanks: 89 lần
Điểm: 8.08
Có bài mới Re: [Hiện đại]Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Điểm: 10
"Hello!" Cô đi vào cửa, chào hỏi cậu bé vẫn chưa được ba mẹ đến đón.

"Hello!" Cậu bé chỉ chơi bóng một mình trong phòng học, vừa thấy Chân Đa Trân xuất hiện, cũng vui vẻ nhếch miệng cười với cô một tiếng.

"Ba mẹ con đâu rồi?"  Chân Đa Trân nhìn ra nét cô đơn trên gương mặt non nớt.

Bây giờ cũng sắp chín giờ rồi!

"Con không có mẹ, ba còn chưa tan làm. Chủ nhiệm muốn con ngoan ngoãn ở chỗ này chơi, chờ ba tới đón." Cậu bé vô cùng thông minh, nói rõ ràng lời chủ nhiệm căn dặn.

Khó trách chủ nhiệm lại bảo cô ở lại, thì ra là muốn cô trông chừng người bạn nhỏ này, chờ phụ huynh tới đón.

Tốt, vì “Đại ca Tiền”, cố gắng chút!

Cô mặc kệ lễ Giáng Sinh là gì, ngày tốt chính là ngày kiếm được nhiều tiền ...

Như hôm nay, chẳng những có thể tới trường tổ chức các hoạt động hỗ trợ luyện thi, còn có thể kiếm được tiền làm thêm giờ, chuyện tốt như vậy làm sao tìm được?

Trong lòng Chân Đa Trân hoan hô như sấm dậy, hát vang bài ca thắng lợi!

Suy nghĩ của người đẹp cũng khác thường, khuôn mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào mà quỷ dị, mang cậu bé ra khỏi phòng học không có bóng người.

"Tên con là gì?" Chân Đa Trân vỗ vỗ vai cậu bé, dường như hai người rất quen thân.

"Mạc Siêu Luân!"



"Con cùng cô Annie chờ ở bên ngoài có được không? Nếu không, có một mình cô Annie sẽ rất sợ."

"Được!" Trên khuôn mặt cô đơn nhỏ nhắn có nét vui mừng, nhưng lại giống như tiểu đại nhân, điềm tĩnh nói chuyện với người lạ.

"Con có đói không?" Cô sợ cậu bé cũng chưa ăn tối giống mình.

"Lúc nãy cô Cindy cho chúng con ăn gà rán rồi ạ."

"Chúng ta cùng nhau xem phim Sherk có được không?" Chân Đa Trân bắt đầu suy nghĩ, xem trong ngăn kéo còn phim hoạt hình gì hay không.

"Dạ" Cậu bé dùng sức gật đầu một cái.

Nhìn xem! Người bạn nhỏ này thật dễ chịu.

Trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ, Chân Đa Trân nắm bàn tay nhỏ của cậu bé, dẫn cậu đến sảnh phòng học xem phim hoạt hình.

oOo

"Đáng chết!" Mạc Ưng Chí vừa lái xe, vừa nhỏ giọng mắng, liều mạng nhấn còi.

Nhưng xe phía trước vẫn chẳng di chuyển chút nào. Mạc Ưng Chí bực bội vô cùng nhưng lại không thể làm gì.

Cũng sắp mười một  giờ rồi, vậy mà vẫn còn tắc đường!

Cả con đường mọi  người đều mặc những bộ quần áo màu sắc rực rỡ, nhìn một cái cũng biết là tham gia party cuồng loạn mừng lễ Giáng Sinh thâu đêm, đang chơi đùa hứng khởi, nào hiểu cái gì gọi là nhường đường?

Không biết Siêu Luân  như thế nào rồi? Nó còn ở trường luyện thi ư? Có người ở lại với nó không? Không biết nó có sợ hay không?

Đều do khách hàng  muốn tới tham quan nhà máy phía nam, nói cái gì mà phải tới quan sát sản phẩm mới của công ty Bách Hóa xem thế nào, có phổ biến hay không...

Mấy cấp chủ quản đã sớm đã sắp xếp lịch xuất ngoại đi du lịch nghỉ ngơi, chỉ còn mình Mạc Ưng Chí trấn giữ Đài Loan, vì thế cho dù là ngày nghỉ anh cũng không thể ở nhà chăm sóc con trai, phải đem cậu bé vứt vào trường luyện thi của ông bạn chí cốt.

Ai, thật là hao tổn tâm trí!

Hi vọng chủ nhiệm lớp sẽ chăm sóc Siêu Luân, ở lại cùng nó.

Thế nhưng giờ cũng  đã muộn lắm rồi...



Chân Đa Trân ngồi ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa đột nhiên tỉnh lại, nhìn cậu bé nằm trên người cô vẫn co ro ngủ, say sưa mộng đẹp.

Nhưng lại có một bóng người cao lớn đang đứng sững ở trước mặt bọn họ.

"A, xin hỏi anh là..." Chân Đa Trân mở to mắt, muốn làm rõ tình huống này.

Người đàn ông sắc  mặt cứng ngắc trước mặt là ai.

"Tôi là ba của Siêu Luân." Anh đơn giản giới thiệu.

A, thì ra người đàn  ông này chính là người không chịu trách nhiệm, hại cô cũng phải ngủ ở lớp bổ túc?

Chiếc đèn ở đại sảnh của trường luyện thi sáng rực, khiến cô đang hoảng sợ dần dần mở mắt ra... Thấy rõ khuôn mặt anh tuấn của anh.

Ah, cô đã nhìn thấy  anh ta ở đâu rồi nhỉ? Sao lại có cảm giác đã từng quen biết vậy?

Chẳng lẽ trên đời này người đẹp đều có dáng vẻ thế này sao?

Chân Đa Trân suy đoán, nhưng không có được kết luận.

Thôi đi, đây không  phải là trọng điểm. Quan tâm anh có đẹp trai hay không làm cái khỉ gì, dù sao đàn ông là loại không có trách nhiệm, dù đẹp trai nhiều hơn nữa cũng là đồ phế vật, không cần quá khách sáo với anh.

Trên đời này có loại  đàn ông phụ trách sinh, không phụ trách nuôi mới có những đứa trẻ “đeo chìa khóa” sinh ra. (Đứa trẻ đeo chìa khóa là do cha mẹ bận bịu làm ăn hoặc ở xa cha mẹ nên phải tự lo cho mình, đeo chìa khóa để tự mở cửa nhà).

Siêu Luân đáng thương, ngay cả cái chìa khóa đó cũng không có...

Sau trí nhớ bị kích động, Chân Đa Trân khôi phục suy nghĩ bình thường, sắc mặt cũng không khá hơn.

Cô trợn to cặp mắt, rất không khách khí nói: "Cái người ba này thật vô trách nhiệm, trời đang lạnh thế này lại ném con ở bên ngoài!"

"Cô đang mắng tôi  sao?" Đưa mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận bất bình trước mặt, giọng nói của Mạc Ưng Chí vang vọng.

"Đúng thì sao?" Đối  phương dùng giọng điệu giễu cợt khiến cô rất không thoải mái.

Anh đang ám chỉ cô rất gà mẹ sao?

Bình thường cô không thích lo chuyện bao đồng, nhưng tối nay ở bên cạnh thằng nhóc này hai ba giờ đồng hồ, cô cảm thấy đứa trẻ này thật khéo léo biết điều, không nhịn được nên mới vì đứa nhỏ nói thêm mấy câu.



Ít nhất cô muốn ba đứa trẻ cam kết về sau đừng chỉ quan tâm mỗi chuyện của bản thân, nhét con trai ngoan vào trường luyện thi ngủ nữa.

Đáng thương quá!

"Đứa trẻ không phải tôi sinh." Người đàn ông bình tĩnh nhìn cô gái xinh đẹp, trên mặt mỉm cười nhàn nhạt, cũng không bị cô chọc giận.

Haiz, anh không ngờ  Chân Đa Trân lại thay đổi nhiều như vậy...

"Đúng vậy, Siêu Luân là do mẹ nó sinh, không phải người ba này sinh." Chân Đa Trân đè thấp giọng nói, cố gắng châm biếm, thuận tiện báo thù.

Cô thật đáng thương! Mùa đông lạnh như thế mà ban đêm cô phải ngủ ở trường luyện thi... Cô thật đã tận lực làm tròn bổn phận của một giáo viên! Chỉ tiếc là không tính gấp đôi tiền làm thêm giờ...

"Siêu Luân đúng thật không phải con của tôi" Anh lần nữa nhắc lại.

"Không phải con anh, chẳng lẽ là con của quỷ?! Cái người này đã không là có trách nhiệm của bậc làm cha mẹ, lại còn dùng lý do như vậy để trốn tránh!" Chân Đa Trân nhất thời nổi giận, chuẩn bị lý luận cùng người đàn ông này.

"Con không phải là con của ba!" Giọng nói trẻ con ở dưới cằm Chân Đa Trân vang lên.

"Hả?" Chân Đa Trân kinh ngạc cúi đầu.

Thằng nhóc bị họ đánh thức ư?

"Ba ban đầu là chú của con... Ba mẹ con vốn bị tai nạn xe cộ mất rồi." Bị thanh âm tranh chấp của hai người đánh thức, Mạc Siêu Luân lanh lảnh giải thích.

"Cái gì?" Tại sao lại có thể như vậy?

" Chân Đa Trân, đã lâu không gặp." Mạc Ưng Chí mỉm cười thản nhiên: "Siêu Luân là đứa con trai độc nhất của anh tôi, Tôi là Mạc Ưng Chí... Thật không ngờ lại gặp em ở đây."

"Gì?" Anh là Mạc Ưng Chí? Trước kia ở sát vách nhà cô, từ nhỏ đã biết kéo tóc cô, MẠC ƯNG CHÍ?

Khó trách cô lại cảm thấy dường như đã gặp anh ở đâu đó...

Mà Mạc Siêu Luân là  con của anh trai anh - con trai của Mạc Ưng Tường?

A, Mạc Ưng Tường anh tuấn lịch sự, thành tích lại cao, cô từ nhỏ đã thầm mến bạch mã hoàng tử này!

Chân Đa Trân kinh  ngạc cúi đầu, nhìn kỹ một lượt nữa - Mạc Siêu Luân quả nhiên rất có phong thái của đàn ông nhà họ Mạc, mắt to mày rậm, hình dáng khắc sâu...

Đẹp trai chết mất!



Khó trách cô lại giúp nó nói chuyện. Nó là con trai của bạch mã hoàng tử trong lòng cô mà!

Chỉ là. . . . . . Bạch mã  hoàng tử đã chết?

Nụ cười của Chân Đa Trân trở nên có chút gượng gạo.

Dù sao, Mạc Siêu Luân rốt cuộc vẫn còn là một đứa trẻ, vừa nhìn thấy Mạc Ưng Chí xuất hiện liền hưng phấn nhảy đến trước mặt anh.

"Ba, hôm nay con ăn gà rán đó!" Mạc Siêu Luân báo cáo hành trình hôm nay.

"Ừ." Ôm thân thể nho nhỏ của Mạc Siêu Luân, Mạc Ưng Chí đưa đứa trẻ lải nhải lên vai, cúi đầu bày tỏ với Chân Đa Trân: "Cám ơn em hôm nay chăm sóc Siêu Luân trễ như vậy. Tôi mời em ăn nhé?"

"A, không cần, cảm ơn, đó là công việc của tôi." Thấy dáng dấp cha con hài hòa, Chân Đa Trân thoáng bừng tỉnh, chuẩn bị đi.

"Khách sáo như vậy sao? Theo như tính cách của em, hẳn phải hung hăng bắt bí tôi một chút chứ!” Thanh âm châm chọc vang lên.

Chân Đa Trân nhủ thầm trong bụng "Tôi rất muốn!" Biết là tốt rồi!

"Vậy... Bây giờ em đã tính tới việc tiết kiệm?" Anh đứng bên cạnh Chân Đa Trân, nhìn cô đeo túi xách, thuận tiện tắt đèn lớn của trường luyện thi.

"Siêu Luân là con trai của anh Tường, tôi sẽ đặc biệt ưu ái với nó." Ai bảo Mạc Ưng Tường là hoàng tử cô thầm mến từ lâu chứ.

Nếu là con trai của  Mạc Ưng Chí... Hừ hừ, xem cô làm sao cho anh suy sụp!

"Cô đối với anh tôi thật tốt." Âm thanh nhạo báng lại vang lên, nghe không ra là khích lệ hay chê bai.

"Đó là đương nhiên. Anh Tường trước kia đối với tôi quá tốt." Ném chìa khóa vào trong túi, Chân Đa Trân đi về phía bãi xe.



Đã sửa bởi Lăng Tử Nhi lúc 03.08.2014, 09:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 29.08.2013, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 13:13
Bài viết: 13
Được thanks: 89 lần
Điểm: 8.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Liên Liên - Điểm: 10
Xe của cô đậu ở ngoài rìa, rất dễ ra vào.

Mạc Ưng Chí nhấc con trai lên, đứng bên ngoài văn phòng cao ốc, đưa mắt nhìn cô rời đi.

"Hai người cũng mau về nhà đi. Bên ngoài gió lớn lắm, cẩn thận bị cảm." Đi ngang qua hai người đàn ông một lớn một nhỏ, Chân Đa Trân thúc giục.

"Em không đi ăn với chúng tôi, trông nom nhiều như vậy làm gì?" Mạc Ưng Chí xa cách.

Ah, anh có thái độ gì đây?

Cô quan tâm bọn họ như thế nhưng người đàn ông này lại không biết ơn, còn lấy oán trả ơn với cô? Thật không có lễ phép.



Chân Đa Trân cực kỳ khó chịu nhìn chằm chằm anh.

"Cô ơi, lần nào cũng chỉ có ba với con ăn cơm, thực sự rất buồn!" Ở trên vai ba, Mạc Siêu Luân oa oa kêu to.

"Ông bà nội của con đâu?" Cô nhớ Mạc gia có rất nhiều người mà!

"Bà nội con sức khỏe không tốt, ông nội và bà ra nước ngoài sống rồi." Mạc Siêu Luân vội vàng báo cáo.

Chân Đa Trân nhìn chằm chằm hai người đàn ông một lớn một nhỏ này, cũng không cách nào khởi động xe máy.

"Mau về nhà đi, bên ngoài gió lớn lắm." Mạc Ưng Chí chỉ thúc giục.

"Tôi đói bụng muốn chết, anh tốt nhất nên mời tôi một bữa cơm." Chân Đa Trân nói xong, quay người lại, chạy xe trở về bãi đậu xe.

"Yeah! Cô muốn ăn cơm cùng chúng ta!" Mạc Siêu Luân làm tư thế chiến thắng.

Mạc Ưng Chí lẳng lặng đưa mắt nhìn bóng lưng Chân Đa Trân, ánh mắt trong đêm tối lấp lánh, như có thể hút lấy linh hồn...

Không ngờ, bọn họ lại có thể gặp nhau ở thành phố chật hẹp này lần nữa.

Năm đó hai người cãi nhau rồi chia tay trong buồn bã, cô không trở lại tìm anh, anh cũng đi tu nghiệp ở nước ngoài.

Duyên phận của họ, đã ngừng lại ở thời niên thiếu .

Nhìn bộ dạng của cô, dường như đã quên lãng quá khứ ngọt ngào, cũng không xem đoạn quá khứ của bọn họ ra gì cả.

Bây giờ cô đối với tình cảm nâng lên được, hạ xuống được, vậy người đàn ông như anh phải thế nào đây?

Có phải cũng nên ngẩng đầu mà bước, xua tan lo lắng, tìm kiếm mùa xuân của đời người hay không?

Mạc Ưng Chí dừng mắt nhìn bóng lưng Chân Đa Trân, thở dài nhìn chân trời màu đen, sâu thẳm vô cùng...

"Nhà anh to thật đấy!"

Vừa bước vào nhà họ Mạc, Chân Đa Trân lập tức cảm giác được có một cơn rét lạnh quanh quẩn trong lòng.

Trong phòng khách trống trải chỉ bày biện vài vật dụng gia đình, còn lại không có gì cả.

Chân Đa Trân nhìn về góc phòng lành lạnh trống vắng, cau mày - chỗ này giống nơi có người ở ư?



Anh nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến với lời ca ngợi này. Người nhà họ Mạc từ trước đến nay luôn thói quen ở phòng lớn, mặc kệ nhiều người hay ít người.

"Haiz! Tôi còn tưởng rằng anh sẽ mời tôi ăn tiệc lớn chứ."

Chân Đa Trân nhướn mày, liếc chiếc bánh pho mát trên bàn ăn, nhìn cũng biết là mua ở cửa hàng tiện lợi.

Muốn ăn món này, cô cần gì tới đây cùng anh?

Ở nhà… Các chị trong trường tiếng Mỹ giúp cô chuẩn bị món ăn nhất định phong phú hơn món này!

"Nhà hàng bên ngoài quá ồn." Mạc Ưng Chí nhẹ nhàng giải thích, bởi vì Mạc Siêu Luân nằm trên lưng anh bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

"Cũng phải." Chân Đa Trăn gật đầu một cái.

Cô thế này mới ý thức được đêm nay là đêm Giáng Sinh, ca khúc Giáng Sinh rộn rã phát ở khắp nơi, nhà hàng bên ngoài rất náo nhiệt, sao có thể mang một đứa bé đi khắp nơi chứ?

"Con dâu bà Vương sinh con, bà ấy xin nghỉ để chăm sóc." Mạc Ưng Chí chỉ vào chiếc bánh trên bàn: "Cái này tôi tính ăn một mình."

"Gì?" Cuộc sống độc thân như vậy thoải mái ư?

Nhớ đến gia đình họ Mạc hoà thuận vui vẻ lúc trước, lòng Chân Đa Trân đột nhiên có chút chua xót đau đớn.

"Chẳng qua ở đây cũng có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, hôm qua bà Vương còn đem tới một ít nước hoa quả tươi."

Mạc Ưng Chí mở tủ lạnh, bên trong có nước cam và nước táo, còn có món bánh ngọt dâu tây được các bạn nhỏ rất yêu thích.

Sau khi Mạc Siêu Luân tinh thần không phấn chấn nhìn thấy, hoan hô một tiếng, hai tay vươn ra, muốn bưng chiếc bánh ngọt yêu thích.

"Không được! Con còn chưa rửa tay." Mạc Ưng Chí ngăn cản bàn tay của con trai, không để cậu cầm.

"Dạ." Có đồ ăn ngon ở trước mặt, Mạc Siêu Luân liền phóng như bay tới toilet.

"Trễ như thế còn ăn cái gì? Bụng Siêu Luân không đói mới phải..."

"Để nó thấy bánh dâu tây, nó không ăn sẽ chết." Mạc Ưng Chí hiểu rất rõ sở thích của con trai.

"Vậy tôi sẽ giúp nó ăn một nửa!" Cô cũng thích ăn bánh dâu tây!

"Để xem nó có tình nguyện chia cho em không nhé." Mạc Ưng Chí nhún nhún vai. Chỉ cần con trẻ không náo loạn, không ầm ỉ, anh sẽ để tùy cô.

"Không thành vấn đề, chúng tôi có tình bạn mà." Cô tràn đầy lòng tin.



"Là tình bạn cùng nhau ngủ ở trường luyện thi sao?"

"Anh cũng biết hả!" Chân Đa Trân nghiêng người liếc Mạc Ưng Chí một cái.

Thời tiết lạnh như vậy mà người ba đáng giận này lại để bọn họ ở trường luyện thi lâu như vậy, anh có can đảm để nói sao?

"Cho nên tôi mới đưa em tới đây." Người đàn ông không quan tâm cười: "Em keo kiệt như thế, đã có sẵn nguyên liệu có thể dùng, không cần tốn tiền, hẳn là rất hợp lòng em mới đúng."

"Hừ! Người nào trễ như vậy còn động xoong nồi chứ?" Cô chỉ ăn mau rồi về nhà ngủ.

"Tùy em." Anh mỉm cười nhún vai.

Anh vốn chỉ muốn cô ở lại thêm một lát, nói thêm mấy câu, cũng không ngờ cô vì Siêu Luân giữ lại mà đi cùng anh.

Mang theo trẻ nhỏ có thể đi đến nhà hàng lãng mạn nào đây? Nếu như có thể, anh cũng rất muốn biết.

"Bánh ngọt dâu tây của con đâu?" Rửa tay xong ra ngoài Mạc Siêu Luân liền đi theo ba đòi đồ ăn.

"Allen, chia cho cô một nửa có được không?" Chân Đa Trân dùng giọng điệu thương lượng bày tỏ với đồng đội nhỏ.

"Không thành vấn đề." Nói giỡn sao, là cô giáo xinh đẹp cùng cậu xem phim hoạt hình, chờ ba tới, làm sao có thể không phân biệt được?

Mạc Siêu Luân rất ưu ái cô giáo xinh đẹp.

"Uống nước trái cây nhé?" Mạc Ưng Chí cười. Anh biết Chân Đa Trân không kén ăn, dễ nuôi vô cùng.

"Được!" Cô ngồi ở trước bàn ăn, cùng Mạc Siêu Luân chia sẻ chiếc bánh ngọt.

Mạc Ưng Chí rót một ly nước cam cho Chân Đa Trân, cắt bánh ngọt dâu tây thành mấy miếng để trước mặt cô, ba người vui vẻ  ăn khuya.

Ừ, có chút khó khăn, nhưng không khí không tệ!

"Cô ơi, nước táo uống rất ngon đó!" Mạc Siêu Luân cố gắng đề cử.

“Ừ, cô sẽ uống." Chân Đa Trân mỉm cười với Mạc Siêu Luân. Những thức uống và thức ăn đơn giản như vậy khiến cô nhớ tới quá khứ với Mạc Ưng Chí.

Cô liếc nhìn Mạc Ưng Chí một cái, không ngờ anh cũng đang nhìn cô...

Hai người im lặng không nói gì, ánh mắt quấn quít.

Mạc Siêu Luân bên cạnh và phòng khách to dần dần mơ hồ, họ nhìn nhau, dường như đi vào vùng quá khứ sương mù...




Đã sửa bởi Lăng Tử Nhi lúc 03.08.2014, 09:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 03.09.2013, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 13:13
Bài viết: 13
Được thanks: 89 lần
Điểm: 8.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn gái hám tiền của tổng giám đốc - Liên Liên - Điểm: 11
CHƯƠNG 2



Chuông ra chơi vừa rung, Chân Đa Trân buộc hai bím tóc, mặc đồng phục trung học vội vội vàng vàng chạy tới dưới gốc cây đa, bất lực trừng mắt nhìn tường rào cao, dường như không khoét được một cái lỗ thì không cam lòng.

Qua ba phút, tường rào vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.

Kỳ quái, người này nói chuyện không có giữ chữ tín hả?!

Cô bé rốt cuộc không nhịn được, xé cổ kêu to: "Mạc Ưng Chí! Mạc Ưng Chí ── "

"Này, đại ca, bà xã đại ca tới." Bên kia tường rào truyền đến tiếng la hét của mấy nam sinh.

"Câm miệng." Giọng điệu bình tĩnh quyết đoán trên không trung vang lên.

Chân Đa Trân còn chưa mở miệng, thì một bóng dáng thon dài dũng cảm từ tường rào bên kia đã bật qua.

"Cơm hộp đâu?" Chân Đa Trân như quỷ đòi nợ, vừa thấy chàng trai cao to đã vươn tay, đòi phần cơm trưa mẹ anh đã chuẩn bị cho cô.

Chủ nhật cô giúp mẹ Mạc sửa sang lại vườn hoa nên mẹ Mạc giúp cô chuẩn bị phần cơm trưa trong một tuần lễ xem như tiền lương.

Mạc Ưng Chí học trường cao trung bên cạnh nên đương nhiên giúp cô bé mang "tiền lương" đến.

"Tiết thứ ba anh đói bụng, nên ăn hết rồi." Mạc Ưng Chí thành thật khai báo.

"Này, sao anh lại như vậy hả?!" Chân Đa Trân đang đói bụng tức giận nhìn chằm chằm nam sinh.

"Anh còn bánh bao, em có ăn không?" Nam sinh lấy bánh bao từ trong túi áo phình to ra.

"Bên trong có gì?" Cô bé đói bụng muốn chết, làm sao có thể không ăn? Chân Đa Trân đoạt lấy bánh bao từ trong tay cậu nam sinh.

"Bên trong có chà bông, em sẽ không ăn ư?" Biết cô bé thích ăn ngọt, cậu nam sinh hỏi ngược lại.

"Đương nhiên là ăn!" Chân Đa Trân trợn mắt một cái, dùng sức cắn bao.

"Này, trong túi kia có gì ăn nữa không?" Nghĩ tới buổi sáng mới ăn một bát cháo, cô cũng không có quyền kén chọn.

Đang ở tuổi trổ mã, nhưng vì Chân Đa Trân không đầy đủ dinh dưỡng nên dáng dấp gầy teo gầy quắt, giống như cậu học sinh tiểu học vậy.

"Ừ." Lười so đo với chàng nam sinh này, Chân Đa Trân vừa đi vừa cắn bánh bao, không có thời gian mắng Đại Thiếu Gia mệnh tốt này nữa.

Ừ, chiếm được đồ ăn, cô lại muốn trở về phòng học tiếp tục phấn đấu cho sự nghiệp kiếm tiền.



Cô bé giúp bạn học làm bài tập, viết một phần ba mươi đồng, nhiều hơn nữa thì viết hai phần, sáng sớm mai cơm và tiền đều đã có...

"Này, chụp lấy!" Mạc ưng chí gọi cô bé lại.

"Gì?" Chân Đa Trân vừa quay đầu, liền nhìn đến một bao nhựa nhỏ từ cửa bay tới trước mặt cô.

"Bụp" một tiếng, cô bé đưa tay bắt lấy chiếc bọc nhỏ, cúi đầu xem xét ──

Thì ra là canh tảo biển.

"Cảm ơn!" Chân Đa Trân ngẩng đầu lên, đang muốn nói cảm ơn với anh thì anh đã bật qua tường, trở về trường học.

"Ăn canh chậm một chút, cẩn thận không sặc chết!" Mạc Ưng Chí dặn dò từ bên kia tường rào.

"Phì, anh mới sặc chết." Đáng ghét, anh không biết nói những lời dễ nghe một chút à?

Thật là chó không đổi được ăn cứt, Mạc Ưng Chí tuyệt đối không làm được chuyện tốt gì...

"Ha ha. . . . . ." Giống như nghe được lời nguyền rủa của Chân Đa Trân, tiếng cười tùy tiện mà càn rỡ từ đầu tường bên kia truyền đến, như tuyên bố của cuộc đời vừa đắc ý vừa cao xa của anh...  hắn vừa đắc ý vừa xa xôi...

"Ai….! "

Mạc Ưng Chí ngồi xổm ở vườn hoa, sốt ruột chờ Chân Đa Trân giẫy cỏ, bón phân.

Thiệt là, cô mới ăn mà, thế nhưng mặt lại thối thành như vậy? Anh không phải đã đền bánh bao và canh tảo biển đền cho cô rồi sao? Con gái thật nhỏ mọn...

"Ai cái gì ai, em có tên đó!" Chân Đa Trân trừng mắt liếc con ngựa cao kế bên mình một cái, thật không biết rốt cuộc anh có chỗ nào mê người?

Cũng chỉ là con mắt to một chút, da trắng, dáng cao cao...

Ừ, còn có thành tích tốt một chút... Chỉ như vậy mà thôi.

Tại sao bạn học nữ một khi biết Mạc Ưng Chí là hàng xóm kiêm bạn bè của cô, đều nhìn cô với ánh mắt ghen tị?

May là cô rất thông minh, có thể biến nghịch cảnh thành thuận cảnh.

Cô liều chết giải thích, còn bày tỏ chỉ cần mười đồng, cô có thể đưa thư tình giúp họ, các bạn học nữ thích Mạc Ưng Chí mới tin cô chỉ thích tiền.

Phù, gương mặt ghen ghét của bọn con gái thật sự quá đáng sợ.

Chỉ có điều cô kiếm được tiền an ủi, cũng không tệ...



Nhưng quan trọng là chuyện này không thể để Mạc Ưng Chí biết, ngộ nhỡ anh muốn phá hỏng, vậy thì nguy rồi.

" Chân Đa Trân tiểu thư, em không cần ghi hận như vậy, anh cũng không để em đói bụng, không phải sao?" Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống sa sầm, tim của anh rất không thoải mái, rất muốn gương mặt cô mỉm cười tràn đầy sinh ý lần nữa.

"Nhưng bữa trưa có vẻ ngon!" Cô nghiêng người ngắm người Vạn Người Mê một cái.

Bánh bao, canh tảo biển so với cơm hộp tình yêu, dĩ nhiên thua rất thảm.

Chỉ là tâm ý của mẹ Mạc là vô giá!

"Cơm cũng đã ăn, em còn muốn như thế nào? Muốn anh đền cái gì cho em nữa đây?" Nhìn thấy đôi mắt kia đảo tới đảo lui là anh biết cô muốn làm gì rồi.

Haiz, không cần khen anh lợi hại, nói anh biết trước là được rồi.

Ai bảo họ biết nhau từ nhỏ chứ? Đúng là nghiệt duyên...

"Đều không cần." Suy nghĩ hồi lâu, cô lấy mấy lá thư giấu trong túi áo ra: "Những thứ này đều là của bạn tốt của em, anh chỉ cần ước hẹn với các bạn ấy là được."

"Em giúp họ đưa thư làm gì?" Thấy một chồng thư, Mạc Ưng Chí đau đầu.

"Bạn tốt mà! "Bạn tốt tạo cơ hội cho cô kiếm tiền ah. Chân Đa Trân mỉm cười bày tỏ.

"Em thật đúng là bạn tốt ha. . ." Mạc ưng chí miễn cưỡng nhận lấy.

Tổng cộng có năm lá thư... Cho nên muốn cùng cô thỏa thuận đình chiến, anh phải hẹn hò với năm cô gái?

Không được, như vậy anh rất thua thiệt.

"Anh là học sinh cấp ba, phải dành rất nhiều thời gian để làm bài tập về nhà. Nếu năm người cùng đi, anh sẽ ăn cơm với họ một lần." Anh đã quen với ánh mắt si mê của các nữ sinh rồi, một lưới bắt hết cho nhanh.

"Này, anh sao lại như vậy?" Chân Đa Trân tức giận nhảy về phía trước.

Hẹn năm người cùng một lúc? Thật không có thành ý!

"Tất cả nữ sinh đều biết trước khi anh tốt nghiệp trung học sẽ không có bạn gái, hôm nay anh ngoại lệ vì em, đơn độc gặp mặt họ, đáp ứng từng người, vậy anh muốn đi hay không? Nếu như anh đi, vậy anh còn muốn học hay không?" Mạc Ưng Chí đem vấn đề ném trả lại cho Chân Đa Trân, biết cô không phải là người không hiểu lý lẽ.

Được rồi, anh nói cũng đúng." Chân Đa Trân giọng điệu mềm mỏng, quyết định rộng rãi tha thứ cho Mạc Ưng Chí.

Dù sao những nữ sinh kia cũng không nói muốn ra ngoài một mình, mọi người cùng nhau gặp mặt mặc dù sẽ không vui, nhưng thấy trai đẹp cũng sẽ quên hết ngay.

Đưa thư mười đồng, hẹn ra ngoài một trăm đồng... Năm người là năm trăm năm mươi đồng, vừa đủ mua mười hộp cơm!

A ha ha, món lợi kếch sù! Thật đúng là món lợi kếch sù á...

oOo



" Chân Đa Trân!"

Bên ngoài truyền đến giọng nói của Mạc Ưng Chí, Chân Đa Trân vừa làm bài tập, vừa nghe băng tiếng Anh học bài.

"Làm gì?" Đầu cô cũng không ngẩng, nhanh chóng làm bài tập.

Gần đây Mạc Ưng Chí càng ngày càng dài dòng, nhất định sẽ nói chuyện rất lâu! Nhưng cô còn có bức tranh chưa vẽ xong, thật nhức đầu!

Mặc kệ anh, cô lấy bức tranh chưa vẽ xong ra...

"Em giúp anh xếp lịch hẹn hò hả?" Mạc Ưng Chí đùng đùng chạy vào nhà họ Chân, thấy vóc người nhỏ thấp, dung mạo xinh đẹp Chân Đa Trân đang gục xuống bàn vẽ tranh, chuẩn bị bài tập mỹ thuật ngày mai.

Nhưng anh hiện tại không có tâm tình, mặc kệ cô hoàn cảnh khó khăn gian khổ, còn phải cố gắng duy trì danh hiệu học sinh xuất sắc!

Hôm nay cô nhất định phải trả lại công bằng cho anh!

"A, anh nói cái đó sao!" Tròng mắt Chân Đa Trân trượt đông sang tây, cố gắng tìm cớ.

Sao lại sớm bị phát hiện như vậy? Cô còn tưởng rằng có thể kéo dài thêm một chút.

"Cái gì gọi là 'cái đó'? Anh không ngờ người bận rộn như em bây giờ còn kiêm làm ma cô!" Chàng trai mỉa mai, giận dữ ngút trời ghé sát mặt vào mặt Chân Đa Trân đang nằm bò trên bàn.

Hai người mặt đối mặt, mũi đối mũi, mắt to trừng mắt nhỏ.

Tốt hơn hết là cô có lý do chính đáng để giải thích với anh, nếu không cô nhất định sẽ bị anh cắt thành mười tám đoạn, vứt xuống hồ nước công viên!

"Cái gì ma cô? Nói khó nghe chết đi được!" Chân Đa Trân không ngừng giải thích, nhưng lại hốt hoảng kinh sợ, thân thể nho nhỏ không ngừng giãy dụa, giống như con tôm nhỏ, tay chân Mạc Ưng Chí xoay đông xoay tây.



Không cần hỏi, cô cũng biết chuyện cô giật dây các bạn nữ hẹn hò với Mạc Ưng Chí đã bị lộ tẩy rồi.

Nhưng anh có cần hung hổ như vậy không? Anh đâu có tổn thất gì.

"Làm gì dữ vậy? Người ta chỉ là tốt bụng giúp anh giới thiệu bạn gái, để cho anh có cơ hội hẹn hò cùng nhiều nữ sinh, tránh việc anh lên đại học không có bạn gái ở cùng, hai ba ngày lại chia tay bạn gái, đến lúc đó mẹ Mạc đau lòng, anh không có lòng tự trọng!"

Vốn là khí thế hơi yếu nhưng Chân Đa Trân càng nói càng trôi chảy, càng ngày càng chính nghĩa lẫm liệt, giống như cô đều là vì Mạc Ưng Chí mà suy nghĩ.

"Là như thế phải không?" Nếu không phải quen biết cô, anh có thể cũng bị cô lừa!


Đã sửa bởi Lăng Tử Nhi lúc 03.08.2014, 09:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 41, 42, 43

2 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 24, 25, 26

5 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

7 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 20, 21, 22

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

20 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Tử Tranh
Tử Tranh

ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
thienbang ruby: Pr: Game đố vui nhận quà kì 4

CLB Ẩm thực - Thường thức với nhiều điều thú vị về ẩm thực
Angelina Yang: hồi năm 2011 gì đó, các nàng trong wordpress tổ chức off. 26 nàng là chủ 26 nhà kéo về chém ró với nhau. Chỉ nhìn ảnh đã thấy thik rùi
♥ Maybe ♥: =))
Angelina Yang: túm váy lại là ko 8 với zai ở gần
♥ Maybe ♥: chỗ tớ xa mà, cách HN tận 200km chứ ít đâu =))
Angelina Yang: hồi đó tớ chém ró ở trong wordpress, các ss dẫn tớ đi mọi nơi
leepark: Vy, mai lên đọc đc nhớ ib cho a nhé, ừm, a phá vỡ quy tắc dạy tuyệt học cho e
♥ Maybe ♥: Yang: ta còn "hơi nhỏ", chưa ai cho ta đi loạn =))
♥ Maybe ♥: òa~
Angelina Yang: sao phải lâu thế nàng?
Tiểu Linh Đang: mai anh đi mít tinh
♥ Maybe ♥: Yang: oài~ chờ đến 2 năm nữa, chúng ta sẽ đc tụ họp rồi
♥ Maybe ♥: anh yêu, sao chưa ngủ? mai anh có đi học không?
leepark: nói xem, sao phải đi như thế,
Angelina Yang: uầy, tớ ko 8 với con zai hà lội, nhưng ở xa thì tớ ko ngán
♥ Maybe ♥: park: không có gì
leepark: maybe, vừa e đi đâu đấy
♥ Maybe ♥: Yang: thế giới này đáng sợ lắm, ta không dám đi loạn đâu, sợ k còn xác để về :D3
Angelina Yang: Mèo : nàng mơ về tớ nhé
leepark: sao ko nói yêu ta, hả, may làm cô có bầu đc sao
Mèo Hoang: Đừng có dụ bậy nhé Yang
♥ Maybe ♥: Mèo: lên đường bình an~
Mèo Hoang: Ta đi ngủ thôi, k còn gì để nói. Và ta sẽ g9 tên biến thái tự kỷ. E yêu May, ở lại may mắn
leepark: Mèo kia, vậy là chưa có bầu hả, chúng ta phải cố gắng thêm nhiều r, ha ha
Lạc Nhan Băng: lac: sao lại ngủ.
ngươi có tình ý vs ta hay sao chúc mooic ta v
Angelina Yang: Mèo : nàng mà vào diễn đàn con zai, ở đó chúng còn bựa hơn nhiều, ra khỏi đó nàng thấy ở đay vẫn dễ thương chán
♥ Maybe ♥: hự~
♥ Maybe ♥: đói quá...
leepark: ngủ ngon, đừng nghĩ nhiều, muốn nói thì nói, khoác nhiều lớp áo sẽ rất nặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.