Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Kiêu sủng - Đinh Mặc

 
Có bài mới 17.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5912 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới [Hiện đại - Viễn tưởng] Kiêu sủng - Đinh Mặc - Điểm: 7
images


Tên truyện: Kiêu Sủng

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Hiện đại, viễn tưởng, quân nhân, H.E

Độ dài: 90 chương + 4 Tiền Truyện + 8 Ngoại Truyện

Chuyển ngữ: Loyal1502, Chjcbjbj


Beta: Myu Myu, Loyal1502


Giới thiệu:

Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại, anh ta còn lạnh lùng kiên nghị hơn cả bóng đêm.

"Trước giờ tôi không giúp người khác." Người đàn ông nhìn bàn tay cô níu trên quần dài của mình bẩn thỉu loang lổ.

Vài hiến binh tiến lên, chuẩn bị kéo cô đi. Cô đã không còn sức lực để vùng vẫy, mềm rũ người trong cánh tay bọn họ.

Vào lúc này, anh ta lại cất giọng lạnh tanh : " Tôi chỉ thích trao đổi lợi ích, cô sẽ dùng cái gì, để đổi mạng của cô đây?"


THƯƠNG TRƯNG - MẠNH HI TÔNG


images

TÔ DI

images


MỤC LỤC

12345678910

1112131415161718

1920212223242526

2728293031323334

3536373839404142

4344454647484950

5152535455 - 565758

5960616263646566

6768697071727374

757677 + 78N.Truyện 1, 2, 3

79 - 808182838485868788 - 8990

TiềnTruyện 1Tiền Truyện 2Tiền Truyện 3 + 4

N.Truyện 4N.Truyện 5N.Truyện 6N.Truyện 7 - N. Truyện 8

N. Truyện 9N.Truyện 10N.Truyện 11N.Truyện 12 + 13



Tập tin gởi kèm:
Kieu Sung - Dinh Mac.epub [1 MiB]
Đã tải 7139 lần
Kieu Sung - Dinh Mac.pdf [6.17 MiB]
Đã tải 4939 lần
Kieu Sung - Dinh Mac.prc [875.4 KiB]
Đã tải 12760 lần


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 20.07.2013, 10:26, lần sửa thứ 29.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.01.2013, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5912 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: [Hiện đại, Xuyên không] Kiêu Sủng - Đinh Mặc - Điểm: 38
CUỐN THỨ 1: Cưỡng ép chiếm đoạt.

Chương 1: Đến bước đường cùng.

Mây tía nhiều màu, ánh sáng lung linh lững lờ biến ảo trên bầu trời của thành phố. Phố lớn ngõ nhỏ, xung quanh nhộn nhịp ngựa xe như nước, tranh cãi ầm ĩ chói tai.

Tô Di chạy như điên, cảnh và người có đẹp đến mấy, trong tầm mắt  xóc nảy dồn dập của cô, đều biến thành kỳ quái. Cô thở hổn hển, dùng hết toàn lực. Nhưng vẫn không đủ nhanh -- Người ba ngày chưa ăn cơm, làm sao có thể nhanh được?

Nhưng cô không thể ngừng lại.

Rốt cuộc, ở một ngõ nhỏ trong trung tâm thành phố, con đường phía trước bị bức tường cao chặn lại. Mà phía sau, truyền đến tiếng cười lúc trầm lúc bổng.

Tô Di đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, bị bắt xoay người lại. Hai tay cô vô thức ôm lấy bản thân, giống như làm vậy có thể bao bọc mình an toàn hơn một chút.

Vài chiếc bóng to lớn, chặn ngay đầu hẻm.

"Cứu mạng, cứu mạng." Biết rõ là phí công, cô vẫn dùng thanh âm khô khốc khàn khàn liều mạng kêu khóc, trông ngóng kỳ tích xuất hiện. Nhưng mà trên đường cái tại đầu hẻm, người xe vội vàng lướt qua, không ai dừng lại vì tiếng kêu của cô gái.

Tên đàn ông cao gầy cầm đầu cười lạnh "Chạy? Tôi cho cô chạy."

Mấy tên đàn ông phía sau bắt đầu cởi quần, trong đó có một tên nói "Hôm nay các anh sẽ dạy cho em biết thế nào là lễ độ."

Từ ngữ của bọn họ tương đối đơn giản, Tô Di gần như có thể hiểu được toàn bộ. Toàn thân cô đều run lên, đôi môi tái nhợt run rẩy mạnh nhất. Cô dùng tiếng địa phương trúc trắc nói "Các người buông tha cho tôi đi, bảo tôi làm gì tôi cũng chịu."

Người đàn ông cao gầy khoanh tay đứng cuối, ánh mắt lạnh như băng "Tiểu thư, chẳng lẽ không có ai từng nói cho cô biết? " Thành Hi vọng " là nơi người nghèo tuyệt vọng. Mà cô... A, nghèo quá rồi."

Không đợi Tô Di kịp phản ứng, mấy tên đàn ông đã đi tới. Cô quát to, lùi sát về phía vách tường định đột phá vòng vây của bọn họ, lại bị mấy tên đàn ông dễ dàng bắt được.

Cô định giãy dụa, mái tóc dài đã bị túm lấy, trong nháy mắt đã bị xô ngã xuống đất, lưng vô cùng đau nhức. Tứ chi của cô đều bị người khác gắt gao giữ chặt trên nền đất cáu bẩn. "Xoẹt--" một tiếng, cô nghe được tiếng vải rách, ngay sau đó... chợt lạnh, lập tức có bàn tay thô ráp sờ soạng lên.

"Mịn màng quá" Có tên đàn ông kinh ngạc khen.

"Nhìn gầy như vậy, thì ra lại là hàng thượng đẳng."

Tô Di dùng hết sức liều mạng giãy dụa, trên khuôn mặt gầy gò trầm lặng, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống.

Ánh sáng, ánh sáng chói mắt.

Cho dù bởi vì khuất nhục mà nhắm chặt hai mắt, Tô Di cũng có thể cảm giác được cảnh vật trong tầm mắt bỗng nhiên sáng trưng. Mà tên đàn ông đang quỳ gối giữa đùi cô, muốn thẳng tiến vào, đột nhiên "a"  một tiếng.

Bọn họ đứng dậy, một người kéo Tô Di từ dưới đất lên, ấn vào góc tường.

Ngay đầu hẻm có một chiếc xe hơi màu đen dài dừng lại. Cho dù khoảng cách xa như vậy, qua hình dáng bề thế cũng có thể nhìn ra được giá trị xa xỉ của nó.

Đèn xe tối xuống, tắt máy. Ba người đàn ông mở cửa đi xuống xe.

Tô Di híp mắt, thấy rõ bọn họ mặc đồng phục quân cảnh. Nhưng không làm cho cô dấy lên chút hi vọng nào. Cô sống ở nơi bần cùng của thành phố lâu như vậy, đám quân cảnh này cấu kết với xã hội đen làm việc xấu như thế nào, cùng một giuộc lấy lòng người giàu áp bức người nghèo như thế nào, cô đã quá rõ ràng.

Làm sao bọn họ có thể vươn bàn tay chính nghĩa ra?

Cô chú ý tới người đàn ông đang ghìm chặt mình, sự chú ý của anh ta  cũng bị nhóm quân cảnh hấp dẫn. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cô chạy trốn. Cô khẩn trương hô hấp cũng dồn dập hơn.

Nhưng mà ngoài dự kiến của Tô Di.

Ba quân cảnh đi tới, lấy súng ra nhắm thẳng vào đám đàn ông.

"Âu Nhị, khoáng thạch kia đâu?" Quân cảnh cầm đầu rút súng ra.

Người đàn ông cao gầy không vui "Khoáng thạch gì?"

"Ầm" Một phát súng nhanh chóng gọn gàng trực tiếp bắn xuyên đầu. Đám đàn ông không nghĩ đến đối phương không nói một lời đã nổ súng, cả đám sửng sốt, hoàn toàn không kịp phản ứng. Mà từ góc độ của Tô Di, chỉ nhìn thấy cái gáy của tên Âu Nhị kia bị bắn một ra cái lỗ nho nhỏ chảy máu, thậm chí trên mặt cô cũng có mấy giọt máu nóng văng tung tóe.

Đám côn đồ rõ ràng còn đến năm người, lại hoàn toàn không phải là đối thủ của ba quân cảnh kia. Sau mấy phút đồng hồ, tất cả bọn họ đều bị còng hai tay hai chân, quỳ trên mặt đất, cổ bị quân cảnh lôi về phía sau, đè mặt vào thành xe hơi tạo thành độ cong cứng nhắc.

Tô Di đứng ở góc tường không dám nhúc nhích.

Sau đó, cô nhìn đám côn đồ bị quân cảnh đánh đến mặt chảy đầy máu chết đi sống lại, rốt cuộc cũng ngoan ngoãn nhận tội khai ra tung tích của món "hàng" gì đó.

Mấy tên côn đồ nằm bẹp trên đất thoi thóp, thậm chí có một tên mắt bị đấm mạnh đến mức lõm vào, trên mặt đất toàn là tiếng kêu rên đau đớn vô lực. Tô Di nhìn lỗ máu trên mặt anh ta , chỉ cảm thấy ghê người.

Nhưng mà cho dù như vậy, nhóm quân cảnh cũng không định thả bọn chúng đi. Bọn họ xoa xoa máu tươi trên tay, cung kính nhìn vào xe hơi.

Một quân cảnh kéo cửa sau xe ra, thấp giọng nói gì đó. Ngay sau đó, một người đàn ông chậm rãi đưa người ra, đi xuống xe. Bởi vì khuất sáng, mặt anh ta trở nên âm u mơ hồ. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại, Tô Di thấy rõ, đó là một người đàn ông vô cùng to cao, tây phục thẳng thớm, giày da bóng loáng. Hai tay anh ta bỏ trong túi quần, đi đến trước mặt mấy tên đàn ông kia, cúi đầu xuống, dường như đang đánh giá.

Nếu nói lúc nãy sự tàn nhẫn bạo lực của mấy quân cảnh kia khiến người ta sợ hãi. Thì người đàn ông này, dù không nói lời nào, dù không hề động thủ, lại làm người ta cảm giác được sự uy nghiêm lạnh lùng ẩn sau vẻ trầm mặc của anh ta.

"Nói cho tên cầm đầu của các ngươi biết." Tiếng nói của anh trầm thấp bình tĩnh "Ta không thích phản bội."

"Vâng. Thưa ngài. Chúng tôi sai rồi. Lão đại của chúng tôi sai rồi." Người nằm trên đất vui sướng chảy nước mắt.

Anh ta nhìn thủ hạ bên cạnh "Một người là đủ rồi."

Bọn thủ hạ gật đầu, nâng súng lên "Bằng bằng bằng" mấy tiếng vang nhỏ, người trên đất chưa kịp hự một tiếng, tất cả đều ngã xuống. Mà người mất một con mắt may mắn sống sót, cũng đã sợ tới mức run run ôm đầu của mình, thấp giọng nức nở.

"Còn chưa cút" Một gã quân cảnh quát.

Người nọ lăn một vòng, lảo đảo chạy ra khỏi ngõ nhỏ.

Tô Di cố gắng rút vào trong góc tường, nhưng người đàn ông kia, lại ngẩng đầu nhìn cô. Tuy rằng không thấy rõ ánh mắt của anh ta, nhưng trong lòng Tô Di vẫn cả kinh.

Giết người diệt khẩu... Bọn họ sẽ bỏ qua cho mình sao?

Trong lúc cô kinh hồn táng đảm, người đó lại không hề có dấu hiệu gì đi về hướng cô.

Dưới ngọn đèn đường, người đàn ông giống như một thân cây màu đen, cao lớn mà yên tĩnh.

Cô nhìn thấy một người trẻ tuổi mà vững vàng, gương mặt sáng sủa, từ trong bóng tối dần dần hiện ra. Ngũ quan trẫm tĩnh anh tuấn, giống như tác phẩm điêu khắc hùng vĩ  từ thời thượng cổ, yên ả như một dòng sông.

Anh ta nhìn Tô Di chằm chằm, ánh mắt trầm tĩnh sắc bén hơn bất cứ người nào cô từng gặp, vô duyên vô cớ khiến người ta cảm thấy áp bức mãnh liệt.

Thân hình Tô Di càng ngày càng cứng ngắc. Bỗng nhiên anh ta lại có động tác.

Tay anh ta cởi bỏ áo khoác âu phục của mình. Đây là vốn là tín hiệu nguy hiểm, nhưng động tác của anh ta lại ổn trọng nhu hòa, làm Tô Di có chút nghi hoặc. Ngay sau đó, anh ta lại tự mình nâng tay, khoác áo lên người Tô Di.

Tô Di hoàn toàn ngây người.

Nhưng mà không đợi Tô Di nói lời cám ơn, anh ta đã xoay người, giọng nói hờ hững truyền đến "Giết cô ấy"

Anh ta cũng không quay đầu lại đi về phía xe hơi, quân cảnh đứng cuối cùng, lấy súng hướng vào Tô Di, nhắm ngay mi tâm của cô.

Gương mặt của quân cảnh trẻ tuổi trầm tĩnh mà lạnh lùng, không vì sinh mệnh vô tội của một người trẻ tuổi sắp chết trên tay mình mà chần chờ. Lần đầu tiên Tô Di đối mặt với họng súng tối om, chỉ cảm thấy yết hầu trong nháy mắt nghẹn ngào, đầu óc trống rỗng, không biết nên làm thế nào, có phải sẽ rất đau hay không, có lẽ cái chết sẽ đến trong chớp mắt, nhưng mà khoảnh khắc chờ chết này lại khiến người ta hoảng sợ không cam lòng.

Cô không cam lòng, cô thật sự không cam lòng. Rốt cuộc vận mệnh muốn trêu đùa cô thế nào, vì sao cô lại ở đây, trái đất cùng với trí nhớ hai mốt năm trưởng thành của bản thân, đã thật sự tồn tại, hay là chỉ là một giấc mơ của cô?

Cô nở nụ cười chua xót. Lại không biết, một cô gái quần áo tả tơi gầy yếu, bé bỏng mảnh mại bị bọc trong cái áo khoác, nở nụ cười bi thương tuyệt vọng trong màn đêm, làm quân cảnh giết người vô số, bỗng dưng hoảng hốt.

Hành động kế tiếp, hoàn toàn không cần suy nghĩ, không bị đầu óc khống chế. Cử chỉ của cô vừa giống như phát điên, vừa dịu dàng đưa tay bắt lấy họng súng lạnh như băng của quân cảnh.

Cô dùng ngón tay mềm mại chồng chất vết thương, dời họng súng đang nhắm ngay vào mình đi. Quân cảnh nhất thời không kịp phản ứng, thế nhưng lại không nổ súng.

Vài hiến binh khác phát hiện sự khác thường, ào ào quay qua, lấy súng nhắm ngay vào cô.

Mà cô trong sự uy hiếp của cái chết, lại không hề cảm giác được. Giày của cô đã mất từ lúc chạy trốn, lê đôi chân lạnh lẽo dơ bẩn, đi đến chiếc xe phía trước, phía sau người kia.

Cô chậm rãi ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy hai ống quần âu phục thẳng thớm của anh ta .

"Xin anh, cứu tôi..." Giọng nói nho nhỏ của cô, mang theo đau đớn đè nén rất lâu, ngẩng đầu nhìn anh ta  "Xin anh, đừng giết tôi.."

Cô không biết anh ta  là ai, cũng không biết anh ta  xấu hay tốt. Thủ hạ của anh ta, giết nhiều người trước mặt anh ta như vậy, cũng chính miệng anh ta hạ lệnh giết cô diệt khẩu.

Nhưng anh ta cũng là người duy nhất bấy lâu nay, dùng quần áo sạch sẽ đẹp đẽ quý giá của mình, dè dặt cẩn trọng khoác lên người cô.

"Trước giờ tôi không giúp người khác." Người đàn ông nhìn bàn tay cô níu trên quần dài của mình, bẩn thỉu loang lổ.

Vài quân cảnh tiến lên, chuẩn bị kéo cô đi. Cô đã không còn sức lực để giãy dụa, mềm rũ người trong cánh tay bọn họ.

Vào lúc này, anh ta lại cất giọng lạnh tanh : " Tôi chỉ thích trao đổi lợi ích, cô sẽ dùng cái gì, để đổi mạng của cô đây?"


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 20.01.2013, 12:52, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.01.2013, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5912 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: [Hiện đại, Viễn tưởng] Kiêu Sủng - Đinh Mặc - Điểm: 55
CHƯƠNG 2: VẬT HIẾN TẾ.

Ngoài cửa sổ, cả thành phố đèn đuốc sáng trưng, giống như một bức tranh phong cảnh hoa lệ yên bình, làm cho căn phòng vốn tràn ngập hơi thở nam tính lạnh lẽo, cũng có vài phần yên tĩnh ấm áp.

Tô Di ngồi ở mép giường, nhìn dòng sông đen ngầu sâu thẳm bên ngoài biệt thự lưng chừng núi, kinh ngạc ngẩn người.

Ngày hôm qua, đối mặt với người đàn ông nắm giữ sự sống chết của cô, không biết cô lấy đâu ra dũng khí, trả lời anh ta như vậy.

Cô nói "Tôi chỉ có một thứ. Không biết anh có muốn không?"

Người đàn ông chẳng nói gì, xoay người chui vào xe. Mà nhóm thủ hạ của anh ta, buộc hai tay hai chân cô lại, ném vào cốp sau.

Có lẽ vì quá mức mệt nhọc và khẩn trương, cô lại ngủ thiếp đi trong cốp xe tối om. Khi tỉnh lại, đã bị để trong một cái bồn tắm, bên cạnh không có ai, chỉ có một cái áo choàng tắm thoạt nhìn hoàn toàn mới của phụ nữ. Cùng một mâm bánh mì.

Cô ăn ngốn ngấu, một loáng đã ăn sạch sẽ cả mâm bánh mì. Vừa vui sướng nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ.

Đây là lần đầu tiên từ khi cô xuyên không đến nay, cô được ăn no, được tắm sạch sẽ, cô tự nhủ.

Hiện tại tất cả mọi thứ, cô đều cần.

Rốt cuộc, khi cô dựa vào bên giường mệt mỏi muốn ngủ, cửa được nhẹ nhàng đẩy ra.

Đèn bị người khác mở lên, trong phòng nháy mắt sáng ngời dị thường. Cô híp mắt lại, người đàn ông vô cùng lạnh lùng tối hôm qua đang đứng ở cửa.

Khác với tối hôm qua, người đàn ông mặc đồng phục hiến binh màu đen, nút áo kim loại màu đen chỉnh tề cài đến tận cổ, nổi bật lên sự uy nghiêm lạnh lùng, rõ ràng từng góc cạnh của anh ta. Anh ta rất khác với những người đàn ông Tô Di từng gặp. Lông mày đen nhánh, mũi cao ngất, môi thật dày, đó là một loại anh tuấn mà cường tráng.

Lúc đôi mắt lạnh lùng của anh ta lướt qua, cho dù không nói lời nào, cũng làm Tô Di kinh hồn bạt vía.

Anh ta giơ tay cởi bỏ chiếc nút đầu tiên trên bộ đồng phục của mình. Tô Di chưa hầu hạ ai, nhưng cuộc sống ở thế giới này, đã dạy cho cô rất nhiều điều. Cô lập tức đi qua, nhẹ nhàng nhận lấy áo khoác của anh ta.

Xông vào mũi là mùi rượu thoang thoảng, anh ta uống rượu? Khám phá này làm trong lòng Tô Di kinh hãi. Ngẩng đầu theo bản năng nhìn vào mặt anh, lại nhìn thấy tròng mắt đen thẳm kia, đang vô cùng sắc xảo mà trấn tĩnh nhìn mình chằm chằm.

Giống như một mệnh lệnh không cần nói thành lời.

Tô Di vươn bàn tay trắng nõn sạch sẽ, bắt đầu tháo từng chiếc nút áo sơ mi của anh. Ánh mắt bức người của anh ta nằm ngay trên đỉnh đầu cô, khiến cô chỉ có thể nhìn vào ngực anh ta.

Cô giúp anh ta cởi áo trong, lộ ra bộ ngực kiên cố dẻo dai. Trên cổ anh đeo một sợi dây kim loại, thoạt nhìnvô cùng cũ kỹ, phía dưới có một mặt kim loại hình vuông.

Một vết sẹo dữ tợn màu đỏ tươi, từ ngực anh chạy thẳng đến eo phải. Hai tay Tô Di run nhè nhẹ, sờ vào dây nịt của anh.

Vào lúc này, lại bị một bàn tay to bắt lấy. Ngay sau đó, cằm bị bàn tay thô ráp của anh nắm nhẹ.

"Thưa ngài..." Cô hoảng. Bởi vì lênh đênh ở đây nửa năm, cằm cô đã rất nhọn rất gầy, ở trong lòng bàn tay anh ta càng có vẻ bé nhỏ.

Gương mặt đẹp trai màu lúa mạch gần trong gang tấc, lạnh lẽo trầm tĩnh bức người. Một giây sau, anh ta chợt buông tay cô ra, xoay người ngồi vào sofa đối diện chiếc giường lớn.

Cô đứng tại chỗ, không biết phải làm thế nào.

Người đàn ông tựa vào sofa, một tay đặt lên thành ghế, tay kia thì rút thuốc ra đốt lên. Xuyên qua những vòng khói lượn lờ, thần sắc anh ta lười nhác, giọng nói lạnh tanh "Lên giường đi."

Tim Tô Di đập nhanh hơn lúc nãy, cô trở lại ngồi ở mép giường.

"Cởi ra."

Trong nháy mắt, đầu óc Tô Di trống rỗng. Cô cho rằng quá trình này có thể nhanh chóng kết thúc, hoàn toàn không dự đoán được còn có khúc nhạc dạo sỉ nhục thế này. Cô lấy lại bình tĩnh, bắt đầu run rẩy, từng chút từng chút mở nút thắt áo tắm.

Thân thể con gái, cẩn trọng đến hơi khom xuống ngồi trên mép giường. Khuôn mặt nhỏ nhắn đã được rửa sạch cúi thấp xuống. Dù không cố ý ngăn cản tầm mắt của anh, hai tay bất giác cũng nắm lại, che ở trước bộ phận riêng tư.

Người đàn ông chỉ nhìn chăm chú vài giây, dụi khói thuốc vào trong gạt tàn.

"Thấy không rõ." Giọng nói bình tĩnh.

Tô Di chỉ cảm thấy máu toàn thân đều vọt lên trên mặt, thân thể lạnh lẽo chết lặng như bị mất máu.

Xung quanh thật yên tĩnh, dường như cô lại nghe được tiếng cười nhạo sắc bén thét lên bên tai -- Tô Di, mày còn có thể ô nhục hơn nữa sao?

Cô chậm rãi ngã xuống giường, nhìn trần nhà màu xám bạc, bóng đẹp mà u tối.

Cô tách hai chân ra, môn hộ mở rộng. Hai tay run run, sờ vào chỗ tư mật của bản thân, nhẹ nhàng tách hai cánh môi dày ra. Nơi yếu ớt mẫn cảm, tiếp xúc với không khí lạnh như băng, làm cho toàn thân cô hơi run rẩy. Cho dù không nhìn thấy mặt anh, cô cũng có thể cảm giác được, ánh mắt anh sáng quắc, nhìn rõ ràng từng tấc tư mật của cô.

Yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ.

Sau khi cô duy trì tư thế sỉ nhục như vậy đủ lâu, tiếng bước chân của người đàn ông bỗng nhiên dần dần đến gần.

"Kiểm hàng." Người đàn ông ít lời mà nhiều ý.

Trong lòng cô run lên, rõ ràng có thể nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của anh ta kề ngay trên đùi mình. Hai tròng mắt đen, nhìn chằm chằm vào mình... Chổ tư mật bỗng nhiên truyền đến cảm giác đau nhức, cô không kịp phản ứng, ngón tay anh ta đã đi vào.

Cô mở to hai mắt nhìn anh. Ước chừng trong nháy mắt, cái đầu gỗ cũa cô lại có phản ứng, chiều theo ý anh, anh ta lộ ra nụ cười mỉm lạnh như băng, ngón tay tìm kiếm trong cơ thể cô, vuốt ve vào nơi mẫn cảm lồi lên.

Giọng nói của anh mờ ám trầm thấp "Chưa từng hầu hạ đàn ông?"

Cô đáp lại trong không khí trầm lặng "Lần đầu tiên, ngài có vừa lòng không?"

Người đàn ông trầm mặc. Ngón tay đâm vào trong cơ thể, từ một ngón tay, thành hai ngón, ba ngón... Cô đau đến thở hắt ra, anh ta lại làm ngơ. Bàn tay của anh, dễ dàng bắt lấy hai tay cô, vung lên trên, cố định ở đỉnh đầu.

Cô nhìn mặt anh ta chậm rãi cúi xuống ngực mình.

Mùi rượu thoang thoảng,phảtrên người cô. Mái tóc ngắn màu đen, mặt bên góc cạnh rõ ràng, kề sát vùng căng tròn trắng như tuyết của cô. Anh ta bắt đầu cắn nuốt hai đỉnh màu hồng, trong khi ngón tay làm cô đau nhức, từ gót chân đến làn da, tất cả đều tê dại.

Bị kích thích cả hai phương diện, mặt Tô Di ban đầu vốn tái nhợt, dần dần ửng đỏ lên. Cô cắn chặt môi dưới, khớp hàm nghiến chặt, trong sự khiêu khích của người đàn ông vẫn không hừ ra một tiếng.

Cảm giác run rẩy bắt đầu tăng mạnh, Tô Di chỉ cảm thấy căn bản không cách nào khống chế bản thân được nữa. Ở nơi nào đó trên thân thể, một khe nước chảy ra, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng kích thích, từ chỗ sâu nhất ùn ùn trào ra...

Ngón tay của người đàn ông, chậm rãi rút ra. Môi cũng nhả đỉnh màu hồng của cô, rời đi.

Cô cuộn người lại trên giường, ngẩng đầu nhìn anh.

Anh rút khăn giấy ở bên cạnh, cẩn thận lau khô ngón tay mình.

Khi Tô Di nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh ta, trong lòng cả kinh.

Không có dục vọng.

Sắc mặt lạnh lùng kia, ánh mắt bình tĩnh kia, không hề giãn ra vì cao triều bị đè nén trong im lặng vừa rồi. Dường như linh hồn của anh ta cũng luôn luôn thờ ơ lạnh nhạt như thân thể, tùy ý cướp đoạt gần gũi cô.

Kiểm hàng. Anh ta thật sự chỉ kiểm hàng, không mang theo cảm xúc gì. Trong mắt anh cô chỉ đê tiện giống như con mèo con chó. Là cô không có kinh nghiệm, mới coi việc "kiểm hàng" trở thành sỉ nhục, mới có thể rã rời chỉ trong một quá trình ngắn ngủi.

"Là sao?"

Khi anh ta sắp rời khỏi phòng, cô hỏi tới "Kết quả kiểm hàng ... là sao?"

Bước chân anh ta khựng lại một chút, không trả lời. Cửa đóng lại thật mạnh.

Tô Di ngồi trong căn phòng sáng ngời, dè chừng nhìn cửa phòng đóng chặt. Không biết từ lúc nào nước mắt đã lặng lẽ chảy xuống. Cô ngẩng đầu nhìn trăng sáng hoa lệ trong trẻo bên ngoài cửa sổ, khóe miệng nở nụ cười thảm đạm.

Sau đêm hôm đó, cuộc sống của Tô Di đúng là ngày ngày lo sợ bất an khó có thể biết trước.

Cô đã sớm đoán ra thân phận của người đàn ông này. Nhưng rốt cuộc vẫn chưa gặp lại anh ta -- nhân vật đại danh đỉnh đỉnh một tay che trời diệt cả hai phái hắc bạch ở thành Hi Vọng.

Nhưng như vậy lại càng khiến cô sợ hãi.

Cô dùng thân thể để trao đổi mạng sống với anh ta. Anh đã kiểm nghiệm qua, nhưng lại không hưởng dụng. Cô tuyệt đối sẽ không tự kỷ, cho rằng anh ta sẽ thả cô, hoặc là để cô làm người phụ nữ của mình.

Như vậy chờ đợi cô, sẽ là kết cục như thế nào?

Muốn biết đáp án này, ngoại trừ Tô Di, còn có những người khác.

Chạng vạng năm ngày sau. Chuyến xe đặc biệt vừa mới chạy về biệt thự của Cục trưởng cục trị an Tinh Cầu, trợ lý Mộ ngồi ở hàng ghế trước, nhịn không được xoay người hỏi cục trưởng Thương Trưng "Thưa ngài, Tô tiểu thư có gì đặc biệt? Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên ngài giữ phụ nữ bên người."

Thương Trung hờ hững rút điếu thuốc ra, nhả ra vòng khói nhàn nhạt, giọng điệu rất lạnh "Cậu ấm của tập đoàn Chu thị chuyên kinh doanh vũ khí, tuần sau sẽ trở về thành Hi Vọng."

Trợ lý Mộ nghe vậy, yên lặng chớp mắt, đáp lại "Nghe nói cậu ta thích thiếu nam thiếu nữ sạch sẽ."

Thương Trưng lẳng lặng nói "Dùng cô ta đổi lấy chiết khấu."

Trợ lý Mộ cười cười, không tiếp tục đề tài này nữa. Lại nói "Buổi tối ngày mốt, thị trưởng Du Mặc Niên mới nhậm chức tổ chức tiệc rượu. Bạn gái của ngài định an bài ai?"

"Con trai độc nhất của Du gia?"

"Vâng" Trợ lý Mộ gật đầu "Gia tộc tôn quý nhất liên minh."

"Mang con mèo nhỏ đi." Thương Trưng nói "Sai người sửa soạn gọn gàng cho cô ta."

Trợ lý Mộ ngẩn người, mới hiểu ra anh ta đang nói đến Tô Di. Cậu ta sờ sờ đầu "Thưa ngài, yến hội của xã hội thượng lưu, dù sao Tô tiểu thư cũng xuất thân thấp hèn, ngay cả tôi cũng cảm thấy không ổn."

"Rất tốt." Trên mặt Thương Trưng hiện lên ý cười ảm đạm "Tôi thích làm chuyện không ổn."

Tinh hệ Vĩnh Hằng có tám hành tinh. Trong đó có năm tinh cầu, năm thành phố lớn có thể sinh sống, tạo thành liên minh của loài người. Ba tinh cầu khác, bị Trùng tộc chiếm lĩnh. Hiệp ước hòa bình giữa loài người và trùng tộc, đã duy trì được mười năm.

Du thị, là gia tộc có quyền lực lớn nhất trong liên minh trăm năm qua, ở quân đội cũng có sức ảnh hưởng lớn. Du Mặc Niên, là con trai độc nhất của Tổng thống liên minh đương nhiệm Du Lân Cử, là thanh niên tài tuấn có quyền thế nhất trong chính đàn liên minh.

"Tôi đi?" Tô Di nhìn người hầu dưới sự chỉ huy của Mộ trợ lý, ôm quần áo, châu báu và đồ trang điểm vào phòng.

"Vâng" Trợ lý Mộ nhìn cô cười cười "Mấy cái này đều mua từ tiêgn công, Tô tiểu thư cứ sử dụng thoải mái."

Dù đã nhiều ngày chưa chân chính thoải mái, khóe môi Tô Di vẫn hơi nhếch vì những lời của trợ lý Mộ tuổi trẻ đẹp trai.

"Có thể tự mình trang điểm chứ?" Trợ lý Mộ nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng thuần của cô.

"... Có thể."

Trợ lý Mộ gật đầu, xoay người bước vài bước ra cửa phòng rồi dừng lại.

Anh chàng thiếu gia xuất thân từ gia tộc buôn bán vũ khi trong truyền thuyết nghe nói vốn học y, thích thiếu niên sạch sẽ, thích hành động tàn bạo, cũng thích giải phẫu.

Trợ lý Mộ thật sự rất kho liên hệ Tô Di gầy yếu an tĩnh trước mặt với những thi thể tứ chi mơ hồ, nội tạng hư hại đưa từ trong nhà Chu thiếu gia ra.

"Tô tiểu thư, tôi sẽ lập tức quay lại." Anh ta nhìn chằm chằm dung nhan bình tĩnh mà dè dặt của cô "Cô rất xinh đẹp. Xin hãy tận hưởng yến hội lần này.

Nhìn bóng lưng trợ lý Mộ biến mất ở cửa, Tô Di chỉ cảm thấy dự cảm xấu ào ào ập đến trong lòng. Trợ lý trẻ tuổi có ý thương tiếc loáng thoáng muốn nói lại thôi, khiến cô cảm thấy quái lạ, có lẽ sau lần yến hội này, kết cục của cô sẽ đến.

Là một kết cục vô cùng không tốt.

Một giờ sau.

Thân là học sinh, còn được định hướng quốc phòng, Tô Di rất ít khi mặc loại lễ phục dạ hội này. Cô đi giày cao gót, có chút cứng ngắc đứng trước tấm gương to, ngẩn người.

Có lẽ vất vả đã lâu, khiến cho khi cô nhìn người con gái tóc đen mềm mại váy dài nhẹ nhàng trong gương, cũng sợ sệt trong thoáng chốc. Đá quý xanh thẫm lộng lẫy, gò má hồng mỏng manh, khiến cho dung nhan ảm đạm của cô cũng tươi tỉnh thêm vài phần.

Phía sau cửa, lúc này lại nhẹ nhàng vang lên tiếng động.

"Như vậy được chứ?" Cô hạ quyết tâm nói lời khách sáo với trợ lý Mộ, xoay người nói nhỏ "Đi tham gia yến hội cuối cùng trước khi tôi chết?"

Lại đón nhận một đôi mắt tối đen.

Cô hơi cả kinh, lập tức cúi đầu "Ngài đã đến rồi."

Bước chân Thương Trưng hơi ngừng lại.

Nhậm chức ở thành Hi Vọng nửa năm, anh đã gặp nhiều phụ nữ tuyệt sắc gấp mấy lần cô, ai ai cũng nhiệt tình chủ động. Nhưng thần sắc bi thương và hơi tự giễu của cô lúc xoay người lại vừa rồi, khiến anh nhớ ra, đây là lần đầu tiên có phụ nữ lộ ra biểu cảm như vậy ở trước mặt anh.

Nhẹ nhàng như vậy, lại đè nén khổ sở như vậy.

Cô duyên dáng đứng trước mặt anh, mang theo chút nịnh nọt. Hai tay vô ý nắm chặt làn váy màu đỏ. Váy dài quây ngực, trang sức hoa lệ, lại nổi bật lên dung mạo thanh tú sạch sẽ của cô, dường như đang lấp lánh tỏa sáng.

Thì ra con mèo nhỏ không chỉ ốm yếu ngoan ngoãn. Đôi khi tuyệt vọng, cũng là một vẻ đẹp khác của phụ nữ.

"Không nên có ý đồ chạy trốn ở yến hội của thị trưởng." Thương Trưng ngồi xuống sofa.

Tô Di đứng lẳng lặng tại chỗ.

Sau đó, cô quay đầu nhìn Thương Trưng, chậm rãi đi tới.

Giống như đêm đó, yếu ớt và hèn mọn. Cô mặc chiếc váy dài đỏ tươi, quỳ giữa chân anh.

Anh không nói lời nào, đôi mắt đem thẳm nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô.

"Chạy trốn... Tôi hoàn toàn không dám nghĩ tới." Cô giống như một con thú cưng ngẩng đầu nhìn anh "Xin ngài, giữ tôi ở bên cạnh được không?"

Thương Trưng cúi đầu nhìn cô gái như con mèo nhỏ cuộn mình dưới chân. Mái tóc dài màu đen của cô như tơ lụa, cái eo nhỏ không đầy một vòng tay. Gương mặt nhỏ cương quyết, hai tròng mắt sáng trong, mang theo ánh sáng đau thương mà sáng ngời lay động.

"Giữ cô lại?" Anh ta hờ hững nói "Ngay cả hầu hạ đàn ông cô cũng không biết."

Tô Di im lặng vài giây.

Cô nở nụ cười nhợt nhạt, cười vô cùng hèn mọn phục tùng. Cô nâng tay, chậm rãi duỗi tới. Anh không cản trở, chỉ nhìn cô chằm chằm. Cô mở quần anh ra.

"Tôi có thể học... Sẽ học cách hầu hạ ngài." Cô nói khẽ, vươn bàn tay lạnh lẽo, nhẹ nhàng nắm giữ dục vọng to lớn của anh. Hé miệng, có chút khó khăn trục trặc ngậm chặt đỉnh đầu.

Phụ nữ chủ động ngã vào lòng, cho tới bây giờ chỉ làm cho Thương Trưng lạnh lùng đẩy ra. Nhưng cô thật sự rất ngây ngô, không biết chuẩn bị, đã dùng đầu lưỡi nho nhỏ, khẽ liếm qua lại ở đỉnh đầu của anh. Hồn nhiên khác thường, kích thích khác thường, làm ánh mắt Thương Trưng trầm xuống, trong nháy mắt, yết hầu khô rát.

Anh ta cũng không cho cô câu trả lời rõ ràng, chỉ cúi đầu nhìn cô ngoan ngoãn tuân theo. Cô tựa như một tín đồ tiều tụy mà thành kính, dịu dàng mà bi ai cúng bái bản thân cho chúa tể.


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 04.02.2013, 15:29, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Boxit1188, hachi106, Hippo Map, kotranhvoidoi, langdutuyphong, Scorpio, Thongminh123, thuyl, tieu_hao, Uyên Xưn, zuczich và 616 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.