Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Không sợ làm hư em - Thạch Tú

 
Có bài mới 03.01.2013, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1970
Được thanks: 2204 lần
Điểm: 10.17
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú - Điểm: 11
KHÔNG c7SỢ LÀM bHƯ EM


images


Tác cdgiả: 48Thạch Tú

Converter: 0ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới 4thiệu

Trước dbkhi anh theo 0cđuổi cô, 22cái bộ 56ạng kiêu d9gạo đó, e2đánh chết d9ô cũng không a9ho theo đuổi;

Khi 20ô bị theo fđuổi thì, 42rong lòng cô bất đắc aĩ nghĩ, 90anh ta cũng 32ưng chìu eơi quá thôi.

Bình dinh Doãn b7rạch Vũ 3chán ghét 0hất là 5iếp xúc 4ới đám 4đông, tiếc c9à một cuộc bai nạn xe,

Thiên 5hi kiêu tử banh, tạm bfhời trở c4hành nhân adĩ tàn tật 3bđi lại 9ất tiện. 3e © DiendanLeQuyDon.comái này thôi,

Còn d8ị tiểu e tá không 1ó mắt, 3iương oai 3dưỡi đến 9erên đầu 9ủa anh, 3eếu cô ấy bám chọc 45anh,

Vậy 24anh không 1đòi lại 5fđược không 50phải là cquá thiệt 08thòi sao. 55 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 1vậy tiểu 7y tá Đường 00Gia Nghê,

Không 16chỉ trở 02thành tiểu 2y tá bên 75người Doãn d0đại tổng 7giám đốc, b4còn bị dxách đưa 86đến khu 34nhà cao cấp flàm nữ cgiúp việc e8của anh.

Người 2đàn ông 9cDoãn Trạch cVũ này không 2chỉ kiêu eangạo còn 73rất bắt 6bẻ, rõ 9ràng cố c3ý đối c1địch với 9cô,

Người asống rất 8êm đẹp, 70ở trước 9mặt của 6bcô, trở cethành người 9etàn tật 5cơm tới chá mồm 0fnước rót 94tận tay 09không nói,

Lại 2còn ác liệt 06mà nói, 3cô rất ehợp với b4khẩu vị 7của anh, 85có muốn 1làm người 6phụ nữ 7của anh a9hay không!

Đường e9Gia Nghê 2bnghĩ thầm, 06cho dù cô ffđiên rồi, 45cũng tuyệt 5đối không d1thể nào 76làm người 21phụ nữ 8của người 8con trai bá b6đạo này,

Chẳng 33qua là dường 4như ông a8trời không 0dmuốn thấy 7cô như thế, 91biết rõ fcô một 03lòng muốn blàm hiền 12thê lương cmẫu,

Lại e3để cho 75cô động blòng với c9người đàn 3ông Doãn c7Trạch Vũ e5này, còn 6blớn mật 08hơn cùng 84anh ta lăn atình một 70đêm,

Cuối b1cùng còn angốc đến ccùng anh 48có bí mật 39tình. Nhưng ddkhông muốn 94biết,

ccũng ngoan angoãn làm 5tình nhân 2bí mật 0rồi, người 30đàn ông f9này lại 9da mặt dày 4chạy đi bgặp người 8nhà của 8cô,

Lại 3ở trước 3mặt mọi 51người cùng 1cô anh anh e3em em, sau 8ecùng còn 9dcưng chiều 6ehỏi cô, 4chúng ta 4fkết hôn 2được không?


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:11.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.01.2013, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1970
Được thanks: 2204 lần
Điểm: 10.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 41

Ánh acmắt ở 8bên trong 3phòng từng achút từng 5chút mở 32ra tia sáng 54yếu ớt, 59kèm với 61mí mắt 1cdùng sức 8amở ra mà 3bị nhè e8nhẹ đau 3bđớn, từng 0ái đồ 18ật bên c2rong phòng 8ơi vào tầm dắt, trần fhà trắng ehư tuyết, 7ường trắng 7ahư tuyết, 07èm cửa eổ trắng bhư tuyết...

Cuối 8ùng ánh afắt cũng 2ừng ở ccrên khuôn 90ặt hoảng ffốt lo sợ c2ủa một 3iểu y tá, 4ột cơn eeđau nhức 8iống như d2é rách chui 1ào tủy c0ão của 7banh, rốt 2fuộc ngửi 59được mùi eước sát berùng ghê 31ởm này 8rong không 6hí.

"A!" 5Đau đớn 7ịch liệt càm Doãn 11rạch Vũ d6ằm ở trên 7giường, dtừ trạng 3ethái hỗn cđộn trước dđó lập 53tức kéo c0trở lại bthực tại.

Từ 9bài trí 50cùng hoàn fcảnh yên b2tĩnh bên d0trong phòng abệnh xem 8ra, đây 7là phòng 5Vip của bbệnh viện, a9từng cơn 8cảm giác 1đau đớn 8khiến Doãn 57Trạch Vũ 4chuyển sự 7chú ý qua 85chân quấn 0bbăng gạc ctreo ở trước 3mắt mình, 0anh khẽ 0cắn môi, c4hai tay ôm 12đầu, ngón c4tay đụng cđến một bgóc trên etrán, anh 04mới biết 3được đầu ecủa mình 6aquấn một abăng gạc bvải!

Khẽ 97rên rỉ 6một tiếng, canh nhắm fehai mắt 87lại, chỉ 5ecó suy tưởng emới có 2cthể để fccho anh làm 15rõ tất bcả ý nghĩ.

Trời 3mưa, tai 8nạn xe cộ... 75 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng danh nghĩ atới, trên a4đường edvề nhà, 3fmột chiếc 40ô tô vọt b6tới xe của canh, cả 9bngười anh 61mang theo d8xe lăn xuống 73đồi, về 9phần vì 2sao anh có 8athể may 8mắn được 64cứu, anh b5hoàn toàn 93không biết bgì cả.

Nhưng bdanh nhớ 57rất rõ, c9cái khuôn 38mặt trong bchiếc ô 0tô tăng 5atốc xông 20tới phía acủa anh, 9là hung hăng edữ tợn 1bmuốn đưa 33anh vào chỗ fchết, tuyệt 5đối là 5không có 39ý tốt.

"Đây 6là nơi nào?"

Doãn 9Trạch Vũ 2evùng vẫy 9ngồi dậy, 21bởi vì 9động tác 5quá lớn, 92vết thương b2trên người ddường như alà nứt 4ra, không 5thể chịu a0đựng được floại đau ađớn bứt 46rứt này, 71anh vươn atay nhấc clên cốc 08nước bên 3cạnh nện 7avào cửa, 79ly thủy 10tinh liền 28vỡ đầy 8atrên đất, 1etiểu y tá 8sợ tới 88mức sắc 0mặt tái e2nhợt, trong 5khoảng thời 99gian ngắn 01không biết f5phải làm a7sao, khiến fDoãn Trạch 7Vũ càng e4tức giận 7dhơn.

"Cút..." abKhuôn mặt 1u ám, anh 8biết mình 6giờ phút f6này nhếch d8nhác, nhưng d6phản ứng bcủa tiểu f7y tá càng 6khiến anh 6bực mình fhơn, so với 9amột người cchướng 1cmắt tồn ftại trước 8mặt, anh d2càng muốn 0một mình 60mình yên 7dtĩnh hơn.

"Bảo 3dcô cút! c7Điếc sao?"

"Oa..." 70Tiểu y tá ekhóc lóc fchạy ra 1cửa, khi f7rời khỏi b3vẫn không 3quên đóng 32cửa, mà 66anh thì co 1ro ở trên 77giường 58trầm ngâm 1suy tư.

Mặc ccdù là một 0đầu đeo 9băng gạc, eanhưng không 8ảnh hưởng 11chút nào 22đến diện 8dmạo lạnh 6lùng của b1anh, phát dhọa rõ bràng đường econg lập 0thể ngũ 4quan, mặc 9fdù bởi 2vì phẫu bthuật khiến 1cho sắc 7mặt có 84vẻ hơi ctái nhợt, 29nhưng khóe 1miệng này 1như ẩn 6như hiện 4quét một c3nụ cười, 6flàm cho người cta vĩnh viễn 2đoán không fra ý nghĩ 1thực sự a6của anh.

Anh 3dthân là 86tổng giám cđốc tập 9đoàn Vũ aTrụ, đích f8thực là bbdựa vào 4một phong 4cách hành dsự làm 3cho người 1ta đoán ckhông ra, cdẫn dắt 0fcả tập 1đoàn nhảy 30một cái 82trở thành bngành nghề 1cđầu rồng, 93anh chỉ 14là luôn a8phát huy clời dạy 1của cha 9đối với b7anh, nắm 8agiữ cuộc 4sống của 02chính mình. 10 © DiendanLeQuyDon.comCá lớn 85nuốt cá 07bé, đặc 24biệt là 0ở trong e7cạnh tranh c0thương nghiệp, 4ở trong a3ngành nghề aanh là người 0fthủ đoạn cfcay độc, fcho nên sau 2lưng tồn 18tại không 51ít kẻ địch.

Mặc fdù tình 54trạng bị 2người hãm d3hại thường 3xuyên xảy 1ra như vậy, 2dnhưng tính acảnh giác e3của anh 0rất cao, dvẫn là 2dlần đầu ebđể cho 2người ta 69đạt được. e © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên, 6bchẳng qua clà lúc này a6để cho 8anh chịu dchút nổi 9akhổ da thịt, 21mạng sống afkhông lo, 6nhưng cũng 7đủ trở athành một 5lỗ hỏng 5dtrong cuộc 4đời của 02anh, cha quất 5aroi dạy 30bảo anh, 2bhiện tại 5tình hình 0này của 9anh...

Trước 98tiên anh 2dphải liên blạc với 9acha, nhưng 81ngoại trừ bthân thể 76nằm ở cbtrên giường 4không thể 24động đậy, aanh còn phát 8hiện trong f8phòng bệnh 0không có 8bất kỳ 0phương tiện 9truyền tin 5nào liên calạc với abên ngoài...

"Chết 1tiệt! Bệnh 3dviện rác arưởi gì 58đây?" 22Anh cúi đầu athầm mắng fmột câu, fdnhìn xung 5dquanh phòng 9bệnh vắng 0lặng, tầm 8mắt của 8anh dời 7đến rèm 0cửa sổ ftung bay, fánh nắng 12chiếu vào 7trái lại akhiến người 15ta cảm thấy 1fcó sự ấm 5áp xa không 89thể chạm.

Cửa 0phòng bệnh 1"xôn 2xao" fmột tiếng 8bị đẩy 61ra, cùng a9cửa sổ 4đối lưu 3gió thổi 6bay rèm cửa, fphát ra tiếng 80vang vi vu, 2ánh nắng 5cũng càng echói mắt 0chơn.

Một 7tiểu y tá 9đang bưng dakhay thuốc 3đi tới, b6đối với 68tiểu y tá 1đã khóc bchạy đi, 6rõ ràng 3angười này eebình tĩnh 42hơn nhiều, aacô bước cnhẹ nhàng dbước vòng dqua những 81mảnh vụng, b6đi đến actrước mặt 6anh.

Anh fngước mắt 42nhìn cô, 8crơi vào 62tầm mắt ccủa anh 44đầu tiên 34là một 6đôi mắt 97sáng trong a8suốt, làm ccho tim anh 37đập thình bbthịch, nhưng 28anh cho rằng cđó chỉ 2clà một bảo giác, 3nhíu mày, 9dliền khôi edphục ngạo bmạn trước esau như một.

flẽ ở trong 2lòng của 6acô là rất d2rõ về nguyên 2nhân và d8hậu quả 07của đống 6lộn xộn eđầy đất 1này, cho 3nên có thể 9thản nhiên, 3nhưng rõ 69ràng là fanh rất 1khó chịu, 8bởi vì 7xâm nhập 5dcủa cô, a8quấy nhiễu 0fyên bình 7của anh.

"Bệnh 7nhân cần 41tiêm." d4Cô cầm 8lấy ống 4kim, trên b2mặt cười 1yếu ớt.

Doãn 9Trạch Vũ enghĩ thầm, 74chẳng lẽ 7cô ta không f9nhận thấy 5được người 41này ở trước 5fmặt của 3cô lúc này 90rất tức 1giận?

"Đợi 41lát nữa 3bác sĩ tuần 7phòng sẽ d4tới, tình e7trạng thân f0thể của banh đã ổn 6định, nhưng d5cần ở 66lại viện 51theo dõi, bekhông có 7chuyện gì, 0fsẽ rất b0nhanh khỏe." 3eCô kéo lên dbtay áo của 6anh, chuẩn 92bị giúp canh tiêm.

Từ 0khi anh hiểu 77chuyện tới e2nay, đã akhông tiếp 8exúc qua thứ 1đồ chơi 4ống kim 55này, nhìn 3vài giọt dthuốc nước 2tràn ra từ 05lỗ kim, banh khinh 54thường 29kéo xuống ccống tay 6áo lạnh 65lùng nói: 9d"Không 44cần!"

"Không 2thể không 6tiêm, đầu banh va chạm fbị thương, echân trái f3gãy xương, 20nếu như abkhông tiêm 79sẽ có uốn fván, hậu cquả khó eclường." f8Cô hết 8sức chuyên 5chú nhìn 23kim tiêm, ccái miệng 1nhỏ không 3ngừng động ckhuyên bảo.

"Cô cacó biết facô rất 3phiền hay edkhông, loại 67thủ thuật 9dlừa gạt e9trẻ nhỏ 1này, đừng 5dùng ở 5etrên người ccủa tôi!" 35Doãn Trạch eVũ bực b5mình muốn 8axoay người 3nằm xuống, d3không ngờ dlại liên elụy đến 56vết thương, 0đau đến dbanh khẽ bnguyền rủa 3một tiếng, d0nhíu chặt 8mày.

"Bệnh c8nhân xin c4phối hợp 0một chút, b2không nên 5cử động 0là tốt 0rồi." 27Vừa dứt dlời, Doãn 5Trạch Vũ 6ccảm thấy 76cái quần 1bị vén elên, sau 3đó là một 4bcảm giác 2cnhoi nhói, ađầu ngón ctay của cbtiểu y tá c9chết tiệt bkia, đặt 9nhẹ ở 4phía trên cfvị trí cacó thể 57gọi là f6chỗ tư emật, làm 7danh giận edễ sợ.

"Không 1sao." 8cCùng với 6cây kim rút 6ra, trên bfmặt của 3tiểu y tá 28lại hiện ara nụ cười ceyếu ớt, 7hai lúm đồng 60tiền nhỏ dlại càng 0asay lòng 5người, f3nhưng anh fkhông có 22lòng dạ e2nào thưởng ethức, Doãn 4Trạch Vũ 9anh chưa 6atừng có 5qua chật 14vật như f4vậy, đây ehoàn toàn akhông phải 3flà tác phong e9của anh!

"Không 51phải là 8nên đánh a3cánh tay dsao? Vì sao 8đánh... 04 © DiendanLeQuyDon.comCái mông 28của tôi!" 6bRõ ràng 7là có một acảm giác 59bị tổn bthất, để 30cho anh lời evừa tới 0miệng nhịn ekhông được bnói ra.

"Vừa 3rồi tôi 0nhớ lầm." 8Tiểu y tá 92le lưỡi, 4alàm cho người cta cảm thấy 7cho dù cô dcđánh sai anơi, cũng 1là việc 7crất nhỏ.

"Cô 7bất cẩn dnhư vậy, 0bệnh viện d5này của fnhà cô mở esao?" c4Trên mặt 28anh đủ alạnh khiến 16cho chung equanh đóng ccbăng.

"Tôi achỉ là d2đùa thôi, fvốn là..."

"Cô e1đem tính ffmệnh của dbệnh nhân 6cra đùa?" 5Anh ngắt elời cô, 60giọng điệu 9dtrở nên bhung hăng.

"Không e4phải không 2phải!" 8Cô vội 94vàng xua 5tay, mới 5biết được 7trò đùa cmình bày 2ra lớn rồi, cangười ở b5trước mặt, 1thực sự equá đáng 1sợ, quá 7nghiêm túc, 3quá hà khắc, 9bcô vốn 73là muốn 22thay Tiểu c7Phỉ báo 1thù bị cfanh dọa 1khóc, một 97cái trò c8đùa quái ffđản nho b7nhỏ, không d9nghĩ tới 4anh nghiêm 5ftúc, thực 0sự sẽ balàm cho cô ađánh mất ebát cơm.

"Thật csự xin lỗi." 9Kẻ thức 7thời mới 3alà trang 9ftuấn kiệt, 5cô vội 1cúi đầu 4xin lỗi.

"Có 1di động 3không?" fGiọng nói bcủa anh ađều đều 1truyền tới.

"Hả?" eCô cảm 4bthấy bất a7ngờ trợn 0bto hai mắt 2nhìn anh.

"Hỏi fecô có di 0động không? 40Cho tôi mượn 39một chút!" 4Anh ngẩng 0đầu, lộ 79ra đôi mắt 7sắc bén, 47khiến cô 7bvội vàng e8dời đi 3ftầm mắt.

Người e3đàn ông 20này thực 5sự là một 2atảng băng, f4tay cô chậm 1drãi luồng acvào túi...

Ánh 67mắt lạnh 0alùng của 9anh, rất abình tĩnh 2nhìn chằm 0echằm nhất 87cử nhất 9động của d4cô, cho dù 7flà một 1ánh mắt 0biến hóa, 1cũng rơi 3vào tầm 3mắt của 4anh.

bthực sự fclà đủ 95xinh đẹp, 0cũng đủ 6đặc biệt, ftrang phục 14y tá màu dbtrắng, lại aekhông che cagiấu được 4đường econg lung 50linh hấp fdẫn của 0cô, làn b1da của cô f7rất trắng, 6trên mặt achỉ trang 82điểm nhàn 1fnhạt, son dnước trên 8cánh môi 11có lẽ là 7evì nói quá cnhiều lời fnói mà phai 05màu, nhưng 6lại ửng d7một chút 9sáng bóng e1tự nhiên. ed © DiendanLeQuyDon.comTay cô sờ 7soạng ở 2trong túi 2một hồi, bdsau đó nhíu e8mày, lông 8mày của 79cô rất 4đẹp, dưới cdđôi mắt 8trong suốt bcủa cô, 7ecòn có cái fmũi cao thẳng anhư bạch f5ngọc.

7làm cho anh f0không thể 4tưởng tượng 5anổi chính 95là, trên 49thân thể acô lại 36tản ra một 1amùi làm 29cho anh bó 76tay với 0cô, không 0biết vì bsao, có một 6cloại xa 9lạ lại 6nhè nhẹ derung động 9không thể 8agiải thích 8giống như clà bò đang...

"Thế 5nào? Không a9mang di động?" c2Anh khơi dbcao mày nghi dhoặc hỏi.

"Chúng 4tôi không ađược phép cmang di động, b3tôi quên..." cVẻ mặt ecô bất 5đắc dĩ 0fmuốn mà e3chẳng giúp e8được.

"Đi 72lấy cho 71tôi!" 6Anh lạnh c4lùng ra lệnh.

"Oh..." 8Cô xoay người 0một cái, c9định đi.

"Chờ emột chút." 4aDoãn Trạch dVũ nhẹ 75giọng nói.

"Còn 9có chuyện fgì?" 7Cô quay người 4dlại.

"Tới deđây." bcMặc dù d0toàn thân 7bbị thương, 96nhưng vẫn d8không chút banào che đậy 7luồng khí 3thế áp 70người kia 57của anh, bfcô chậm erãi bước 6ađi thong 6ethả đến 6dtrước mặt 1fcủa anh.

Anh 9vươn tay ctới trước cngực của 1bcô, làm ecô giật 32mình, đang dmuốn lùi 9về phía 7asau thì anh 6alại bắt 41được bảng atên trước 9fngực cô.

"Đường e5Gia Nghê." a8Anh nhíu 7cnhíu mày, 3nhớ kỹ 6tên trên 56bảng tên, 3như là làm 3xong cô muốn echuồn đi e3thì, cho 5bdù lật 88cả bệnh 8fcũng phải 7sẵn sàng 2cbắt được 8cô.

Cuối acùng cô 0nhẹ nhàng dmà thở 04phào một 9cái, phập cphòng trước cfngực chạy akhông khỏi dcặp mắt asắc bén 5của anh.

"Tôi 5đi đây." 6Cô xoay người a4liền đi, 2ngoài cửa 5truyền đến 79tiếng bước 71chân dồn 1bdập.

"Bệnh 0enhân đã 8thoát khỏi 2nguy hiểm, 3chiện tại, 5sẽ giúp 7anh ta kiểm 2tra một 81chút, tin 3rằng dưới 3fsự hết 0lòng chăm 4sóc của 75chúng ta aanh ta sẽ 6sớm hồi 4phục.

Viện 85trưởng cdẫn toàn dbộ bác 2sĩ khoa chỉnh 32hình của eviện ùa 89vào trong 5phòng Vip cnày, khiến 3Đường 7Gia Nghê 9bên cạnh 7nhất thời 35không có f9chỗ nào 0tiến lui, 9đành phải 7cđứng sang 1một bên, b8vẻ mặt 3vô tội 9enhìn bệnh 8nhân lai 55lịch không 84nhỏ trên 13giường fckia.

Người ađàn ông 2dẫn đầu 0toàn thân e7hơi thở 2lạnh lùng, 1dgiày Tây, fbình tĩnh dvà dè dặt, 4lại lộ era trận 95trận lạnh cclùng.

"Cha..." 16Doãn Trạch 5Vũ nhìn 8ethấy bóng fdáng cha 1fmình, cũng 53không chú dý tình trạng 64của bản 51thân muốn 64chấn chỉnh b2ngồi dậy.

"Con a9không nên acử động!" adDoãn Chí 2Hãn ý bảo 53con trai nằm 7xuống, quay 4đầu nói 8chuyện với ebác sĩ trưởng 74bên cạnh: 59"Có 1thể tiến 0hành xuất b6viện không?"

Doãn 4Chí Hãn 1quá hiểu 8erõ con trai 9mình, không a1gian độc 50lập tương 3đối phù 85hợp hơn 7với nó, d2bệnh viện bngười đến f4người đi 5không tiện 77cho tĩnh cdưỡng của 8nó.

"Ừm, dviệc này fcó lẽ..." 9bViện trưởng 8fhiểu rõ 3tình trạng 0bị thương 68của Doãn 0Trạch Vũ, 9di chuyển 4trên phạm 4vi lớn không dthích hợp 1lắm.

"Cha, 4dcon không fdmuốn nằm ccviện." 2Từ nhỏ 55Doãn Trạch aVũ đã không 3thích nơi 94người đến 5angười đi bthế này, 7bmặc dù 7alà ở trong 1cphòng bệnh 97đơn, nhưng cmà thỉnh bbthoảng những 9tiểu y tá 86nhược trí f0này làm 3cho anh phiền elòng.

"Được, 6acha sẽ sắp 7xếp." bcDoãn Chí bcHãn trấn can con trai, fdsau đó thương 3lượng biện b6pháp với 49viện trưởng.

Đường 4bGia Nghê a5bên cạnh 0nhẹ nhàng d5mà thở 0phào một 1dcái, nếu 1như anh ta 3xuất viện, 4cvậy chị 7em bọn họ 8sẽ không cccần ngày 87ngày nơm 0nớp lo sợ 4làm việc.

"Để fcho cậu fdấy trở aevề dưỡng bthương là atốt, nhưng fmà cuộc asống sinh 3bhoạt cá 8nhân thường 55ngày của 0cậu ấy 83gặp khó 6khăn, tốt 9cnhất là 77Doãn tiên dsinh mời aemột y tá edriêng cho 3cậu nhà." 5Viện trưởng 0đề nghị cnói.

"Không 0acần phiền d8phức như 42vậy, liền 2cô ta đi, 46nhanh làm 5xuất viện 8chút!" aĐầu ngón a6tay thon dài 6ecủa Doãn 75Trạch Vũ e2chỉ về 1phía Đường 64Gia Nghê, edđồng loạt ffánh mắt cở chung 47quanh nhìn bđi nhìn elại Đường 42Gia Nghê, b1trợn to e4hai mắt 9enhìn bệnh anhân lai 01lịch bất cminh trước bmặt, trên 25mặt là e7một vẻ 8mặt khóc 0fkhông ra bfnước mắt.

Đường fGia Nghê a7không biết cblà dưới 60vẻ mặt fngười khác 2là đang bhâm mộ b4đố kị a1hay là vui 9sướng khi bngười gặp cdhọa, đi 3ctheo sau lưng 1người bệnh 5fDoãn Trạch d0Vũ "Đặc 8biệt quý 9etrọng" 26kia, chui 8vào trong e5chiếc xe c2siêu sang 3trọng.

Chỉ 4là toàn 39thân cô 60mặc quần 4dáo y tá, e2cùng Doãn 3Trạch Vũ bemặc quần 1áo bệnh 28nhân nằm bở bên cạnh, b8cũng có 3vẻ không făn khớp evới hoàn 8fcảnh chung 4aquanh.

cliên tiếp bthấp thỏm, 73mà anh ta, 7dlại an an b5ổn ổn 4fngủ thiếp a9đi.

May 5cmà anh ta 2cngủ, vẻ 9mặt cũng 6không có 43ngông cuồng, 1lạnh lùng 7hà khắc 50như lúc c3tỉnh, lúc bnày có tia enhu hòa, 0alàm cho cô cnhịn không 5bđược vừa enhìn lại fnhìn.

Trong 1akhoảng thời 2gian ba ngày 1anh ta hôn 2mê ở bệnh dviện, các 0đồng ngiệp bthảo luận 2sôi nổi, cnói anh ta blà đẹp 78trai đến edlóa mắt, 9fnhư là mỹ enam từ trong bphim thần 0tượng đi 96ra, nhưng cemà không 19nghĩ tới dsau khi anh 56ta tỉnh 6lại, toàn c5thân lại ctản ra mùi 1nguy hiểm, 10làm cho người 5dta muốn dtới gần emà không ddám tới 3gần, giống 5như một c2ác ma.

Khóe 8miệng Đường eGia Nghê 0enở một 76nụ cười, 19trái lại 35cô bất 1kể anh ta 63hung ác thế 3nào, nguy 9hiểm thế 27nào, chẳng 4qua là ba 84tháng sau 0này, cô d3không thể 6bcùng bạn 4trai Đoạn 5Minh gặp 15mặt, quan b3hệ của 0bọn họ d9nhất định 0sẽ càng ftrở nên 7cbế tắc 7hơn, lần e0đầu tiên 83cô cảm d3thấy có d7một số eviệc thực 7sự là lực abất tòng etâm, cô fkhông biết anên làm 12thế nào 31giải quyết 5cổn thỏa, b2chỉ có a4trước tiên eflàm tốt fcông việc 78trước mắt.

Xe 3dlái vào cmột khu 9biệt thự 0fsang trọng, 20dừng lại 83ở gần 1ngưỡng fcửa trên 16bãi đất aatrống, cô 87xuống xe, a1một nhân eviên hộ a9lý trên echiếc xe dbđi lại 1nâng Doãn eTrạch Vũ 88từ trên 6buồng xe exuống, cô dđi theo phía csau, đi vào ddcăn nhà 6to như thế.

Đợi 49đến khi 1nhân viên 62hộ lý và 1tài xế e9của anh e7đều rời 9cđi chỗ fekhác, trong 3phòng trống 75rỗng chỉ 24còn lại b8có hai người 70bọn họ.

"Tôi 1dkhát nước." 52Anh nằm abở trên cdgiường dđược thiết ckế đặc bbiệt có 8thể di chuyển, 92treo một achân bị ethương, 7đang xem e2thị trường 7dchứng khoáng.

Không 3lâu sau, 4cô cầm famột ly nước 3đưa cho 5anh ta, "Bệnh e6nhân cần achú ý nghỉ efngơi nhiều, 97anh như vậy bfđối với 5thân thể 00không tốt."

"Tôi 9mệt, buồn 7ngủ thì 6ftự nhiên 3sẽ nghỉ c5ngơi." 6Anh chuyên 0tâm nhìn cnhững con f6số chi chít 1trên màn 6hình computer.

"Anh adcăn bản 3chính là bmột cỗ f4máy làm 7việc." 6Cô bỏ lại fDoãn Trạch d3Vũ không 1bđếm xỉa 6đến, ngồi e0trở lại btrên sofa 61bên cạnh.

"Ánh b7sáng quá cdmạnh, kéo fcmàn cửa 21một chút." 1Anh lại equay sang 5cchuyên chú 5nhìn màn 5ehình computer.

5ađứng dậy, 9eđi đến edtrước sửa 7sổ sát fsàn, giơ ftay lên kéo 69màn cửa 6ở trên.

5anh, chỉ e1là lơ đãng c0nhìn lướt c4qua, trong 2flúc đó 2nhìn thấy 3quang ảnh etrùng điệp 6ccân xứng aebóng lưng, 25đường 63cong cơ thể 2dcó loại 29đẹp mông 0lung.

"Không e1phải là acô muốn 67một ngày 90hai mươi abốn tiếng 9eđồng hồ 8mặc bộ d0quần áo 12y tá này 1echứ?" efThấy cô b0kéo xong damàn cửa, fkhông còn 2ánh nắng d9mặt trời 9mãnh liệt 6chiếu vào, aatâm tình 45của anh 5tốt hơn 8rất nhiều.

9mê mẩn 8liếc mắt 9nhìn toàn 8ethân trên efdưới của 6mình một 04lượt, trên 4mặt lộ ara một nụ 20cười nghịch 15ngợm, "Buổi 76tối đi 69ngủ thì 7không cần amặc."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:12, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.01.2013, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1970
Được thanks: 2204 lần
Điểm: 10.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương dd2

"Rất e9chuyên nghiệp." 07Khóe miệng ecanh lại 6là nụ cười 08mê chết 1người.

"So 8với anh 0ekém xa." 88Cô lơ đãng d0một câu.

"Đây d0là làm tổn athương tôi eư, hay là 10hen tôi?" aAnh không edhút để fý hỏi.

"Anh 96ứ nói đi?" 67ô ngồi 5ở trên eofa, chờ 32anh ra lệnh.

Đại 3hiếu gia 69ày, không b0iết vì 5ao nhất bdđịnh phải 8họn trúng acô, vốn 0à nhân viên e4 tá của 5ệnh viện cđã không 5đủ, nếu f8hư thiếu 5ô, nhất 37định là 97hững đồng 91ghiệp khác aàng bận 2ộn hơn, aeà quan trọng 7hất là dô còn chưa 4ó nói một 4iếng với dĐoạn Minh, 79hờ giờ 7fơm tối, e2ất kể chư thế 4ào cô cũng f1hải gọi b8ột cú điện 4thoại.

Nhìn 19đồng hồ 3treo trên d4tường, 1dthời gian b4cũng không 80còn sớm, 71cô đứng cdậy.

"Thời egian không 2còn sớm, 9anh nên ăn dcơm uống 99thuốc."

"Trong 55tủ lạnh 59cái gì cũng 5không có, 8nếu đã 46đói bụng ctự mình 40gọi điện bthoại bảo 06bên ngoài dađưa đến."

"Nhưng b2mà... Anh 8là người bbệnh, làm 5csao có thể 2ăn những 78thứ không 0dinh dưỡng?"

"Làm 0cơn, là cô 4đã đói 3bụng cũng 8không phải belà tôi?"

"Vậy 5anh sẽ không 9ăn sao?"

"Tôi 3eđói bụng 5sẽ tính e7toán."

"Anh 1thực sự d9là một dcon quái d3già!"

Đường 55Gia Nghê 2bấm điện 1thoại, định 54để cho 65siêu thị 15đưa nguyên 65liệu nấu b0ăn tươi bmới đến 81đây, cô dccũng không emuốn đêm ehôm khuya 0ekhoắt chạy 7đi tìm thức 66ăn cho anh e0ta.

"Đúng arồi, nếu 2dđể cho 1fsiêu thị 8bđưa đồ 2đến, cô 8bảo người 1ta đưa đến 27đầu đường 5là được, 2không cần 21nói địa 14chỉ cụ 6thể cho ebnhân viên 78vận chuyển." 92Doãn Trạch 3Vũ dặn e9dò.

"Tại 39sao?" 9bCô mở to 5hai mắt btò mò nhìn 50anh.

"Tôi ckhông muốn f5có người dlàm phiền 4dtôi." 3Anh một 60bộ điềm 0nhiên như ckhông có beviệc gì.

"Làm bơn, chẳng dlẽ người 7ta đưa nguyên 17liệu nấu b3ăn đến 9đây, còn 5phải nhớ 3đến anh, 8ngày ngày 2đến nhìn 4anh sao?" 7Đường 2Gia Nghê dtức giận 0lớn tiếng 9kêu la.

Người 4đàn ông 4anày thực 45sự là lo 53lắng quá 3mức!

"Đúng 5bvậy, tôi 6fcó tiền 1lại đẹp 7trai, không aloại bỏ 6fkhả năng 03này, nếu 7như đưa b7hàng hóa 2là một 49người lái 03xe obasan, a8tôi không 45muốn bị e8phiền chết!" a7Anh nói xong f5đạo lý c4hiển nhiên, 8dhoàn toàn 7không để 3ý Đường 9Gia Nghê 1quả thật 49là nên vì 3chảnh chọe bcủa anh bmà buồn canôn.

Một 4bgiờ sau, 8Đường 48Gia Nghê 0ra chỗ hàng 2cây xanh 0dđầu đường 7ở khu biệt ethự, tiếp 0nhận một 4túi nguyên 1liệu nấu 1ăn lớn 9từ trong etay người 4lái xe hàng 8đồng thời a7đưa tiền 3mặt cho d5người lái cxe, quay đầu 6lại đằng 7đằng sát 7khí đi về 6dphía biệt cbthự.

Cố 2chủ đáng 1ghét này 29của cô 0lại không 70có tiền 33mặt, ngay 5cả tiền cđồ ăn 04đều phải 4cô đến 5cấp!

ctrong phòng e6bếp đánh 8phá suy nghĩ e1cả nữa engày, cuối dcùng cô clàm mấy fmón ăn sáng, 0dđưa đến 5trước mặt 15Doãn Trạch 5eVũ, lúc 9này, cô 11thật là 23thiết thiết 8thực thực 5cho rằng, fanh ta là emột người 22ẩn cư trăm ephần trăm, 0ngay cả 42người giúp bviệc cũng d4không mời 52một người!

"Này, f5cô không eđút tôi, etôi ăn thế ednào?" 8Anh nhìn eđồ ăn 1đủ cả 2màu sắc 35hương vị etrước mặt, ckhông thể ekhông đối e1với cô 0clau mắt a9mà nhìn, anhưng mà bchưa có 41thử qua, c6anh cũng bdkhông dám 6ccó kết 00luận.

"Anh f1bị thương alà ở chân, b2cũng không 8phải là f2tay!" 70Cô bất 25mãn bĩu 25môi với 01anh.

"Nhưng e7mà dù sao 1tôi cũng 45là bệnh 0nhân, nếu cnhư động 4bthủ không achú ý lại 58làm cho vết 9thương cũ 8tái phát dthêm, cô bcũng không cbmuốn cả 07đời ở 28lại chỗ fnày với 9tôi chứ."

Mặc 71dù bụng 3đói kêu 6vang, nhưng ecô không 1cách nào dkháng cự 2lại thế 7bức người 7này của 4anh ta, rất 0không vui 2cầm lấy 3thìa.

May 37mà anh ta băn cơm thực f9sự rất 1bnghiêm túc, c0không nói 65thêm gì, 64chỉ một bngụm một 14ngụm ăn 53hết đồ 44ăn.

Nhìn cbộ dáng 4anh ăn cơm 0nghiêm túc, cacô thật c2muốn thưởng bacho anh ta amột cái 1ôm thật d4chặt, nhưng 0dmà nghĩ fcđến ngày 71thường c5anh bá đạo 0như vậy, 26cô lại dthu lại 9tâm tình bcủa mình, cquyết định fckhông cần 05đối tốt 1với anh 1eta như vậy.

0nhanh chóng 2ăn cơm xong ethu dọn f4bát đũa, dsau đó trốn 68ở nhà bếp 2agọi điện 9bthoại cho 7Đoạn Minh, 5nhưng mà 2dđầu kia dtắt máy.

Lúc dbnày Doãn 8eTrạch Vũ 18lẳng lặng e6ngồi ở 7trong phòng akhách, ngoại 7trừ anh 5bị thương 2trên đầu, 08vết thương a5khâu trên bđùi, thì 03gãy xương 5etrên bắp 5cchân là 7btương đối c6nghiêm trọng, 26ngoại trừ a0không thể c3cử động 75như thường, fbcũng không 71có vấn 9cđề gì dquá lớn.

Nhìn debóng dáng f3màu trắng a2kia loanh 0quanh ra ra dvào vào, ekhông biết 85tại sao, 1vậy mà e9ở ngày 1đầu tiên 30anh biết 5cô, liền b1để ý cô b0như vậy, 62đôi khi 55trong lúc ffbận rộn 9đồng thời bfliếc nhìn fcô, có khi 0ánh mắt 0của cô 0fvà anh sẽ 2giao nhau aathì không 6nghi ngờ 21ý tốt cười 47một cái, 5có khi lại d5gặp một 7người như 7có vẻ đăm e2chiêu.

Anh 4thành thạo 74điêu luyện aaở trong 7đám phụ 6nữ, nhưng f0mà đối 0với cô, 2trong lòng 19anh chỉ b0có một ccảm giác, ecô thực 4sự rất f1thú vị!

"Tôi 7mệt." 70Doãn Trạch 1Vũ tắt f6đi laptop, 1aduỗi lưng 3dmệt mỏi emột cái.

"Tôi 1đẩy anh 7etrở về abphòng nghỉ 5bngơi." 9dCô đứng b8dậy, kim 79giờ của e7đồng hồ 9dtreo tường bađã chỉ feđến chín 9giờ, trễ 4như thế 6cô cũng b2không phát 66hiện.

"Nghĩ dngơi? Tôi a5muốn đi dtắm!" 5dAnh mãnh 10liệt kháng b4nghị.

"Anh 2etắm thế 1enào, hiện 81tại trên angười của 5danh có thương 10tích, có 1lưu lại 3vết thương aphẫu thuật, 9không thể 1thắm nước!" 7eĐường 6Gia Nghê 8hoàn toàn 8không chịu fđược cố etình gây 9sự của 49anh.

Bằng ekhông cô ebảo tôi cngủ thế 1bnào? Trên 3cngười có fmùi nước a9sát trùng 5chết tiệt b4kia, thúi 64chết!" 3bAnh bực atức đầy 0bụng.

"Tôi d2có thể 0bgiúp anh 8alau người, 3fthay quần 2eáo sạch bsẽ, nhưng 48không thể 5thắm nước." 37Cô cảm 1ethấy anh 3ngang ngược 8không hiểu 2chuyện rất b1khó hầu 0chạ.

"Vậy 18tóc thì 0sao?" d3Anh gãi gãi ađầu, không egội đầu 1anh rất fkhó chịu.

"Anh 57không cần bđem sự 6chú ý đều fdtập trung aở trên 05tóc thì 2được rồi, e2bây giờ 8dtôi đi chuẩn 5bị một 3ít nước 9lau thân bthể cho 3anh." 5Đường 77Gia Nghê 4bxoay người 6dliền đi.

"Chờ 66một chút! 8Hiện tại btôi đây 9muốn đi 5toilet làm 4sao bây giờ?" 9Doãn Trạch 6Vũ bất 6đắc dĩ 1fquay lại 79chủ đề.

Hai 11tay cô liền 8trải ra, 0trở lại a0trước giường a1bệnh đỡ faanh dậy, 9từng bước ftừng bước akhó khăn fbbước vào 6etoilet.

1thân cao 511m63, anh acao hơn cô e6gần một 9dcái đầu 06dìu đỡ f2khá khó fkhăn, nhưng dcô cắn 81môi, cố 6fgắng chống 45đỡ sức 35nặng của danh, sợ banh sẽ té efngã.

Cánh etay của dDoãn Trạch 0Vũ khoát alên vai cô, dcđược cô 6cdìu đỡ 92dùng chân 2dphải còn fkhỏe từng abước một cbước đi 38vào toilet. 6 © DiendanLeQuyDon.comCô cẩn 0thận từng 08li từng 07tí mà giữ 85cánh tay 6của anh, 9atay kia thì 5fôm eo của dfanh, anh hơi 44cúi đầu, 21liền có fethể nhìn 5cthấy cô cchăm chú bđến mức 71đỏ bừng 1mặt, còn acó một 4nốt ruồi 39giọt lệ 5fđẹp mắt.

"Ngày aathường 11cô đều cgiúp bệnh 74nhân đi 8toilet?" 09Anh tò mò 9trêu ghẹo 7cô.

"Ngày dthường 53lười biếng 4đi? Để 11cho tiểu 0y tá khác d3làm sao?" d1Anh biết 9rõ cô đang dtức giận, 1nhưng cô 65sẽ không 8vứt bỏ a5anh không dđể ý tới, dfcho nên rất 48yên tâm amà tiếp btục trêu 4ghẹo cô.

"Chúc fmừng, anh dlà người cđầu tiên." 5Đường dGia Nghê 02không có adnhìn anh, cctức giận 5trả lời.

"Bệnh acnhân khác 2đều trực eetiếp dùng f9cái bô, f0chỉ có 14anh rất 1sĩ diện!" 8Cô vẫn 6eđang cật falực đỡ fanh, thở 4hổn hển 6bnói.

Nhìn ctrán cô athấm ra 30mồ hôi blàm ướt 1vài sợi 27tóc mái a7của cô, fctrên mặt 4cửng đỏ 9một đường 99trượt đến 6acổ, còn acó xương 0quai xanh 6mê người, 80xuống chút 74nữa, tầm 7mắt của 0anh chuyển 3qua rãnh 45ngực nhỏ 73hẹp trắng anhư tuyết...

Tim 3bcủa anh 94hơi bị fchấn động, fvội vàng 2dời đi 58tầm mắt 20hốt hoảng, 9bngăn lại bthất thường 7của mình, 40sau đó lần 06đầu tiên 1vì ý nghĩ 4của mình eccười nhạo 7mình.

Vậy 8dmà lại 70có cảm 1cgiác động 56lòng với 6fmột người 5phụ nữ... 28 © DiendanLeQuyDon.comQua lại 83hết thảy ephụ nữ, 80chẳng qua 1là công 2cụ anh cần 8thỏa mãn 88mà thôi, d4anh thực 2sự hoài 4nghi mình 35phải chăng 0dbị thương 58không nhẹ, 9xem ra còn 8phải tái 3khám một 04lần nữa.

Nhưng 5tay của e6anh, bởi 2dvì muốn ccvịn được 9chắc chắn bmà nắm fdchặt đầu e2vai của 65cô, làm 8ccho thân d0thể của e2anh nổi 5lên phản 1eứng nào 6đó...

"Anh 1tự tiện 9bđi, tôi dđi ra ngoài fmột chút." 0Đường feGia Nghê ffdìu anh đến ctrước bồn 5cầu, xoay engười liền 2ađi.

"Này!" fNgay tại ethời điểm 05cô xoay người, 3Doãn Trạch aVũ đưa btay bắt flấy cổ 4ctay của acô.

"Còn a9muốn như 4thế nào?" aCô mới 5không muốn 7tiếp tục 1ở trong 0này để echo anh có 33bất kỳ 66cơ hội bdgiễu cợt 55nào với 90cô.

"Dù csao cũng f2đã ở trong 3này, chờ 5một chút 89thuận tiện 63giúp tôi 6lau người, 0ở trong 9này." 1Doãn Trạch 0bVũ cố tình fnhấn mạnh.

Nơi 90này có nước 6chảy, dù 3csao cũng 14làm cho người fta cảm thấy 7thoải mái 5hơn so với 9cô cầm 43một chậu 3cnước tái 5sử dụng.

"Được." fCô gật agật đầu, c3đi ra ngoài 8và đóng 39cửa lại fccho anh.

Năm 5phút sau, 9Đường 58Gia Nghê 07giúp anh c6cởi áo, 7cơ ngực 5và cơ bụng 62vạm vỡ 27của anh 9làm cho người 4ta hơi khâm ephục.

eđiều chỉnh 9fnhiệt độ dnước, dùng ekhăn lông anhè nhẹ 6lau sạch 31cho anh, nước d2nóng ở 9trong toilet 72bốc hơi efthành sương 1mù, cách csương mù, aanh nhìn 4khuôn mặt 0nhỏ nhắn 2nghiêm túc 1fcủa cô, bfnghiêm túc 72lau mặt 4cho anh, lau 9người, drửa tay, 69rửa chân, 6một người 7phụ nữ 00làm những 0việc này 8cho một d5người đàn 3ông, tất 43cả có vẻ cnhư chuyện 6đương nhiên.

Nhưng e1bọn họ 80cũng chẳng 2dphải quan 11hệ trai bcgái, mà d1là quan hệ 73thuê mướn.

Nghĩ 3đến đây, 69Doãn Trạch cVũ thu hồi 30lại cảm bgiác kỳ 5diệu này ecủa mình, 9có lẽ là 3cô độc 4quá lâu, 36đối với 4dmột tiểu cy tá cũng 7để ý như dvậy, anh 08cười tự 5giễu.

"Cười 52cái gì?" 4Cô lau khô 5giọt nước 8trên người a8cho anh.

"Không ecó gì, cảm bthấy cô f2rất tận 0atâm." 6Anh vươn 1tay, chỉnh 2sửa mái atóc rối 5loạn cho 3cô một cchút, một 17động tác 2vô ý, làm echo anh ý cthức được 3mình vượt fqua khuôn 9aphép.

"Đúng 0brồi, ngày 6đó tôi 9bị thương 7đưa đến 8bệnh viện, ctình hình 25là như thế f9nào?" 64Anh vội 7avàng nói c9sang chuyện 5khác.

"Toàn 7thân là fcmàu, hôn a9mê nghiêm 7trọng." fCô dìu anh 91đứng lên.

"Ai 48đưa tôi ebđến?" fAnh nghi hoặc d0hỏi.

"Tôi acũng không 0rõ lắm, f0nhưng tình 49hình của banh thế 37này xem như 48là trong fcái rủi bcó cái may." 6Cô một 80tay dìu anh, d6tay kia thì 5lấy quần 52áo sạch, a1nhưng bất 8bngờ trượt bchân, lôi b9kéo cánh 5tay anh, cô 3nặng nề cmà nhào 74vào trong 1dlòng anh.

Thân dthể mềm 4bmại của 8dcô ở trong angực trần 5trụi của 39anh, chỉ 61có anh cảm 9giác được 5thân thể 1của mình 62đột nhiên 44giống như dlà muốn dnổi lên 5một phản 0ứng cháy 0dbỏng, cái 1loại cảm 3giác này elà mãnh fliệt muốn 92cô. Anh không cbiết phải 3chăng mình 6bụng đói fvơ quàng, 9nhưng mà ecô thực b1sự mang 0elại cho atim của 62anh cảm 9giác cuồng 3loạn.

7thể là 4dvải vóc agợi cảm 6hoặc là bnội y đã 67cám dỗ aanh miễn 22dịch, lúc 1dnày trang d7phục hấp bdẫn tương ađối thu 62hút anh, 9enhưng anh dbiết rất 02rõ thời 3cơ chưa fchín mùi.

"Anh facó thể e5buông tôi era..." 8Giọng nói adcủa cô 5rất thấp, dcó vài phần cngượng 9ngùng, anh 4cúi đầu, 8mới biết 4được tư 5thế lẫn 07nhau là ái 7muội như 0vậy.

Đường 84Gia Nghê 8dcúi đầu 0dmặc xong cfquần áo 8cho anh, giúp c8anh di chuyển 8từng bước 83từng bước bcđi về phía efgiường.

"Không cephải là 32cô xấu 2hổ chứ?" 85Doãn Trạch 91Vũ nhìn 85cô không 1nói tiếng bnào, ngược elại càng 9cảm thấy f5thú vị chơn.

"Tôi 9xấu hổ? 40Mới sẽ c5không." 4Cô hơi ngửa 4đầu bĩu 9fmôi.

"Nhưng 6drõ ràng 55vừa rồi dcô đỏ d7mặt." 0Anh một 5cbộ nghiêm 66trang nói.

"Tôi cdlà đỏ 02mặt thay fanh." 51Cô không 8chút nghĩ a4ngợi giận aanh, nhưng cavừa dứt elời, hai 3người lại engầm hiểu alẫn nhau 9cnhìn nhau fmột cái.

"Tôi aamệt." aDoãn Trạch 1dVũ ngáp 3một cái.

Đường 15Gia Nghê dtắt đèn f1đồng thời 0fđóng cửa bflại cho 0anh, "Buổi 1tối có a0chuyện, 32thì anh gọi 4tôi."

Bận 0rộn một cngày, Đường 7eGia Nghê 67tắm rửa 61sạch sẽ, 4cnằm thoải 49mái trên 8cgiường 6lớn mà 4bDoãn Trạch 0cVũ an bài 5dở phòng afkhách cho 8cô.

Điện 35thoại di 23động của c7cô quay số 8điện thoại acủa Đoạn 62Minh, không d2biết bao 0nhiêu lần, fngười trong blòng của bcô, giống 2như bị 09mất tích, acùng cô bfmất đi 2liên lạc.

9bkhông biết 91thích một 1người phải 0chăng nhất c0định có 4bthể  toàn 74tâm toàn eý trả giá, enhưng anh 15đối với b5cô thật 78sự rất bfkhông nghiêm e3túc, mặc 7dù có đôi dkhi cô lại f5sinh ra ý 8nghĩ muốn 10từ bỏ, canhưng cô 1bvẫn không 70thể thay 1đổi được 8thói quen bmuốn tìm f7anh ta.

"Nếu 2enhư có thể 9từ bỏ 1thói quen cnhớ anh 3ta thì tốt 5rồi... Nhưng 62thích một 4angười, clà cảm 0giác của fdđáy lòng, 1không phải 1etùy tiện dlà có thể 7ftừ bỏ, 3nhất định 42không phải c6là một 4athói quen ađơn giản 48như vậy." cfCô nói mớ.

e2lật người, 1ánh mắt dsáng ngời a5chớp trong 3bóng tối, b5trằn trọc dftrở mình, 61cuối cùng 2mơ mơ màng 5amàng thiếp 69đi.

Những 93tia nắng 74đầu tiên 5vào sáng 0fsớm xuyên 5thấu qua bmàn cửa b6màu hồng 20rơi ở trên 9mặt của a5Đường 7Gia Nghê, 4sáng sớm bgió thổi 4anhẹ qua, 10đã lâu 9cô không 7ecó cảm 46giác ngủ 8thoải mái 14như thế fnày. Ngồi fdậy, cô 8dcơ hồ quên 2fmất mình 2ở nơi nào, 58buổi tối dcũng quên 2mất phải a8thưởng 99thức, bố c8trí của 2căn phòng c8này nhìn 5giống như bcung đình bdTây Phương, 53làm cho cô acảm giác 02mình xuyên dbqua nhiều 2bthế kỷ.

"Đẹp equá!" a8Cô nhẹ 9fgiọng thán dphục.

Bàn 1trang điểm 8khắc hoa, 15ghế dựa 1khắc hoa, 2bngay cả 39cái chăn fở trên 84người mình, b5cũng là 7gấm hoa 2erực rỡ, 16tản ra làn dfhương thơm 9ngát, lưu 92luyến ở 4etrong ảo 0mộng, cô 5ecơ hồ quên 09mất trách enhiệm của 13mình.

Đường 2Gia Nghê 2cvội vàng 8flật người d6xuống giường, 53từ trong 64túi lấy 5ra bộ quần 0cáo y tá ebệnh viện 7được cô fchuẩn bị, 0cô rửa 51mặt qua 63loa một ffchút, sửa c8sang lại bdáng vẻ 9xong, bước d1đi về phía fccửa phòng.

Ngôi enhà đã ađược dọn 97dẹp qua, 6dlúc cô quên cgõ cửa 5avội vàng 5mở ra cửa 9phòng của fDoãn Trạch eVũ, chợt 3nghe được 1Doãn Trạch f0Vũ gầm 2nhẹ một 5tiếng.

"Cô 2bvào phòng 73của người 5khác không 41gõ cửa 6ctrước sao?" 5Anh đang 92nới ra băng 33gạc vải 57trên miệng dvết thương, 4achau mày, 1abiểu cảm 0trên mặt 6rất thối.

"Nhưng... c7 © DiendanLeQuyDon.comThực xin 71lỗi!" eĐường 25Gia Nghê 2fvội vàng 0đi lên phía 7dtrước giúp danh xử lý 1dnhững băng 0gạc vải anày.

"Nhanh agiúp tôi 6đổi đi b0những thứ 15này, mùi 9thuốc rất 49khó ngửi!" 34Anh bịt c7mũi.

"Cho fedù là đổi 5bđi, cũng d0cần phải dthay đổi 2thuốc mới, 15cũng sẽ 2có mùi thuốc, 5nếu như 30anh không 1muốn ngửi 08được những 89thứ này, a9thì phải aphối hợp, 6chờ thương 7lành là 2có thể cckhông ngửi 11thấy những fthứ này." bCô vừa 7bgiúp anh atháo ra băng 8gạc vải cdtrên đầu, 8vừa nói.

"Cô 6không thể 9dịu dàng bmột chút?" 78Doãn Trạch 4bVũ đau đến b6kêu to.

"Đó 79là bởi bcvì anh đang 9lộn xộn." 37Cô điềm 6ctĩnh giải 8fthích.

4cngồi ở 69trên mép 8giường, 7hai tay xử dclý vết f0thương cho 44anh, lại 43bôi thuốc bbcho anh, dán blên băng cgạc, quấn 6lên băng 6gạc, anh 1cđang hưởng 47thụ hết 3lòng chăm b2sóc của 2bcô, nhìn 6dáng vẻ 7cô thức 1bdậy vào 5bsáng sớm 7tràn đầy 45năng lượng, fđối với 5cô có loại f9cảm giác 7kỳ diệu, 81nhưng không dcách nào d6hình dung.

"Bây 6cgiờ đổi 0chân, không 6enên lộn b6xộn!" eCô làm ra abộ dáng f6cảnh cáo 5anh.

Đường d8Gia Nghê fnhẹ nhàng 0nâng chân c2của anh 66lên, từng dachút từng 4chút tháo dra băng gạc 79cũ, rửa 1fsạch vết dfthương, 9fđổi băng 4gạc mới.

"Cảm cthấy thoải amái hơn 9nhiều, ngày chôm qua dính amáu, hại 6btôi cả bđêm ngủ 6fkhông được."

Anh 6ta giống 0như một 51đứa con 1nít, vì c1vậy mà dchất lượng egiấc ngủ 1btối hôm 2qua vô cùng eetốt, Đường dGia Nghê 3bật cười.

"Cô a0dám cười e0tôi?" 92Doãn Trạch aeVũ nghiếng 3răng nghiếng f3lợi nhìn 2cô.

"Nào 4dám? Dù bbsao bây giờ 2angàn vạn flần anh 4cũng không 63nên đụng avào vết 6thương của 7anh, bằng 39không hậu c3quả thực 5sự nghiêm a7trọng."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:14.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 07.09.2012, 07:08
Bài viết: 229
Được thanks: 69 lần
Điểm: 0.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
hay đó bạn 8-)  :number1:  :number1:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
Chào mừng truyện mới!!!!!!!!!!!

Truyện hay lắm bạn!!!!!!!!!!!

Anh nam chính thật là phúc hắc còn chị nữ chính cũng không phải dạng tiểu bách!!!!!!!!!!

Mong đợi chương mới của bạn!!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
tudiemto
tudiemto
lazy_lazy
lazy_lazy
SunniePham
SunniePham

tudiemto: chị có còn gì để tuột nữa đâu :(
lazy_lazy: hê hê hê chị tu à e sẽ đu theo chị mãi mãi =))))) dziên ta chưa hết đâu hố hố hố hố hố
tudiemto: chị phải tuột quần, tuột áo, quỳ lạy năn nỉ mới được đó :(
tudiemto: xong nha :D
lazy_lazy: =)))) chị tu mà kakakak tếm tếm em thix tếm màu tếm bùn bùn a~~~~
Nminhngoc1012: Chúc mừng chị sau 8 và 10 lần đã vớt đc thành công cái nhẫn :D
tudiemto: lão naiiiiiiiiii, em thích cái màu xanh hay màu tím
Eavesdrop: ah , xin lổi mình nhìn 2 bạn đẹp quá tưởng đó là hình làm mẩu của người nổi tiếng . 2 bạn đẹp quá đi
Thi Ca: Mấy hình đó chỉ lấy mẫu trang phục thôi, để phối vs 2 tấm chân dung của mình vs Hoa. Thể lệ thi đó nàng đọc kỹ lại đi
Eavesdrop: Trời hehe , bạn Thi Ca che mặt hết trơn rồi mới post hình lên làm sao mà khen bây giờ ?
Thi Ca: NẾU KO CHỊU THI THÌ ÍT NHẤT VÔ KHEN TỤI TUI ĐẸP TÍ =)) VÀ TIẾC GIÙM CHO TỤI TA ĐÃ KO CHỊU THI MISS LQD
Thi Ca: viewtopic.php?f=128&t=321133 ĐÂY LÀ CHÂN DUNG 2 VỊ GK MỸ NHƠN, VS BÀI THI MẪU CỦA EVENT VỀ STYLISH =)))
Xi Hoang: Thế bà cận bn mà đc tn cũg phải cần kính a
Lăng Kỳ Y: tui cận nhẹ mờ, sao nghiêm trọng thía đc
Xi Hoang: Hả?? YY à bà bị cận sao?? OoO *đập bàn* hèn gì nảy h nt mà k thấy tl a
Lăng Kỳ Y: ờ ờ, để tìm cái kính cận cái @@
Xi Hoang: YY rồi a,tui tl r mà ta @@ bà xem lại đi
Xi Hoang: Số tui loan chỉ cń một số thàh phần pk thôu
Lăng Kỳ Y: bà vào tin nhắn cho tui biết số bà bn ik
Xi Hoang: Yên tâm..minh ngọc dính chưởg đag chọn số 7 a..
Lăng Kỳ Y: A, k p? mình bị vào tròng chứ
Lăng Kỳ Y: đổi r, nhưng bjo mình p? làm j?? 0.0
Xi Hoang: Ây da...đổi r nhé.k ý kiến ý cò nhé *nháy mắt*
Lăng Kỳ Y: oài coi như m chưa hỏi j hết, k nghe k thấy k biết k có tội
dienvi2011: vậy dính chưởng thj tự động lên lm việc thôi!
Lăng Kỳ Y: à, mà thôi, k cần trả lời nữa
Lăng Kỳ Y: ò, m vừa đổi xong, có seo hem?
dienvi2011: vòng mới thj dc đổi stt!
Lăng Kỳ Y: @_@
Lăng Kỳ Y: thế n thua đc phép đổi stt à?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.