Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Không sợ làm hư em - Thạch Tú

 
Có bài mới 03.01.2013, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1989
Được thanks: 2548 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú - Điểm: 11
KHÔNG fSỢ LÀM 9HƯ EM


images


Tác fgiả: 7Thạch Tú

Converter: b0ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới 2bthiệu

Trước dkhi anh theo cfđuổi cô, 2cái bộ 85ạng kiêu 2gạo đó, 4đánh chết f0ô cũng không 3ho theo đuổi;

Khi 2ô bị theo 50đuổi thì, e4rong lòng 5ô bất đắc 3ĩ nghĩ, 19anh ta cũng cbưng chìu f8ơi quá thôi.

Bình einh Doãn frạch Vũ fhán ghét 81hất là eiếp xúc f8ới đám 7đông, tiếc 1fà một cuộc 3ai nạn xe,

Thiên 9hi kiêu tử 97anh, tạm 9hời trở fhành nhân dĩ tàn tật 3eđi lại 47ất tiện. d © DiendanLeQuyDon.comái này thôi,

Còn 1cị tiểu d tá không 9ó mắt, 0iương oai 3ưỡi đến a3rên đầu 1aủa anh, 6ếu cô ấy a4ám chọc 1anh,

Vậy 2anh không 7đòi lại b7được không fphải là 7quá thiệt 18thòi sao. 3 © DiendanLeQuyDon.comCứ như 9vậy tiểu 3y tá Đường 1Gia Nghê,

Không c5chỉ trở 89thành tiểu b4y tá bên 2engười Doãn ađại tổng 7giám đốc, bcòn bị 7xách đưa bđến khu 5anhà cao cấp blàm nữ b7giúp việc 9fcủa anh.

Người bdđàn ông 0eDoãn Trạch 9Vũ này không 2chỉ kiêu 7engạo còn 5rất bắt 5bẻ, rõ fràng cố 2ý đối 5địch với 8cô,

Người 8csống rất cêm đẹp, dở trước cmặt của b6cô, trở 1thành người 3tàn tật f9cơm tới 54há mồm bnước rót f2tận tay 8không nói,

Lại bdcòn ác liệt d6mà nói, f2cô rất 4hợp với 2khẩu vị 4của anh, 9có muốn 6elàm người 94phụ nữ 3của anh ahay không!

Đường 8dGia Nghê 5enghĩ thầm, c5cho dù cô 25điên rồi, 4cũng tuyệt fcđối không 7thể nào e6làm người dphụ nữ 5của người 5bcon trai bá e3đạo này,

Chẳng f9qua là dường c9như ông ftrời không d0muốn thấy 1ccô như thế, 8biết rõ 4acô một 25lòng muốn 46làm hiền ethê lương bmẫu,

Lại 0để cho 49cô động 1flòng với eangười đàn công Doãn e7Trạch Vũ 0này, còn 7alớn mật 05hơn cùng canh ta lăn a1tình một 33đêm,

Cuối 0fcùng còn dngốc đến ecùng anh e0có bí mật 1btình. Nhưng c5không muốn d7biết,

24cũng ngoan dengoãn làm 3tình nhân 6dbí mật 8rồi, người d8đàn ông 36này lại 77da mặt dày 27chạy đi dgặp người cbnhà của 2ecô,

Lại eở trước e8mặt mọi 4người cùng 4cô anh anh 93em em, sau ccùng còn bfcưng chiều 9hỏi cô, fchúng ta 4kết hôn 21được không?


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:11.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.01.2013, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1989
Được thanks: 2548 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương b11

Ánh e3mắt ở 58bên trong 9phòng từng 5chút từng 4chút mở 18ra tia sáng 1yếu ớt, 91kèm với 9mí mắt 1dùng sức 25mở ra mà 1bị nhè 0ahẹ đau ceđớn, từng 1ái đồ aật bên erong phòng dơi vào tầm 1cắt, trần chà trắng e9hư tuyết, 0ường trắng chư tuyết, 5èm cửa abổ trắng eahư tuyết...

Cuối feùng ánh aắt cũng 46ừng ở 59rên khuôn c1ặt hoảng fbốt lo sợ 8ủa một aiểu y tá, 4ột cơn 2đau nhức 4iống như 01é rách chui b7ào tủy f4ão của 2anh, rốt 97uộc ngửi 4được mùi 34ước sát 4erùng ghê e2ởm này b7rong không ehí.

"A!" bĐau đớn 1ịch liệt bdàm Doãn 3rạch Vũ 6aằm ở trên 7giường, 47từ trạng d8thái hỗn 6bđộn trước d4đó lập 6tức kéo etrở lại 90thực tại.

Từ c5bài trí a3cùng hoàn 5acảnh yên 9tĩnh bên 75trong phòng 8dbệnh xem e8ra, đây b0là phòng 7cVip của dbbệnh viện, btừng cơn 79cảm giác 2đau đớn 28khiến Doãn fTrạch Vũ e1chuyển sự fbchú ý qua 6chân quấn abăng gạc dtreo ở trước 92mắt mình, 2aanh khẽ 6cắn môi, echai tay ôm f7đầu, ngón btay đụng 07đến một 8góc trên 2trán, anh amới biết 04được đầu 07của mình abquấn một dbăng gạc avải!

Khẽ a5rên rỉ 03một tiếng, 5anh nhắm 1ehai mắt alại, chỉ d3có suy tưởng a1mới có 3thể để 8cho anh làm earõ tất e6cả ý nghĩ.

Trời 85mưa, tai 99nạn xe cộ... 9a © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng 7anh nghĩ btới, trên 9đường edvề nhà, 77một chiếc 0fô tô vọt etới xe của f7anh, cả 92người anh amang theo 34xe lăn xuống b3đồi, về 0phần vì 72sao anh có c4thể may 4bmắn được 4cứu, anh 11hoàn toàn akhông biết bgì cả.

Nhưng 6anh nhớ crất rõ, ccái khuôn 0mặt trong 83chiếc ô 31tô tăng dctốc xông 2tới phía 1của anh, 72là hung hăng d1dữ tợn aemuốn đưa 39anh vào chỗ bchết, tuyệt 50đối là 1bkhông có 71ý tốt.

"Đây 6là nơi nào?"

Doãn 1Trạch Vũ e0vùng vẫy 4ngồi dậy, b6bởi vì feđộng tác afquá lớn, cvết thương 2trên người 19dường như 7là nứt 9bra, không 44thể chịu ađựng được bloại đau 88đớn bứt eerứt này, danh vươn 5tay nhấc b5lên cốc 40nước bên 19cạnh nện c5vào cửa, ably thủy f4tinh liền a8vỡ đầy 47trên đất, 8tiểu y tá bsợ tới 49mức sắc 70mặt tái 31nhợt, trong 37khoảng thời 3gian ngắn dkhông biết f2phải làm f7sao, khiến 9Doãn Trạch 1aVũ càng 4tức giận 4hơn.

"Cút..." efKhuôn mặt 4u ám, anh 4biết mình 2bgiờ phút 9này nhếch fcnhác, nhưng 87phản ứng bccủa tiểu 6y tá càng 7dkhiến anh 8bực mình 2hơn, so với 90một người 7chướng cmắt tồn ftại trước 46mặt, anh 39càng muốn a5một mình 9mình yên 0tĩnh hơn.

"Bảo ecô cút! 8Điếc sao?"

"Oa..." b6Tiểu y tá 6ekhóc lóc 0fchạy ra 9cửa, khi 42rời khỏi 7cvẫn không 8equên đóng 8cửa, mà 0anh thì co fero ở trên 2giường 3ftrầm ngâm 4csuy tư.

Mặc 34dù là một 1đầu đeo 59băng gạc, anhưng không 8ảnh hưởng 5chút nào 27đến diện 7mạo lạnh clùng của 65anh, phát 3dhọa rõ 3ràng đường 6cong lập 1thể ngũ aquan, mặc 9dù bởi evì phẫu 9thuật khiến echo sắc 9mặt có cvẻ hơi bctái nhợt, 72nhưng khóe fmiệng này 95như ẩn 01như hiện 0bquét một a2nụ cười, 39làm cho người 0eta vĩnh viễn dcđoán không 2cra ý nghĩ 71thực sự 6fcủa anh.

Anh fthân là 2etổng giám 63đốc tập 6ađoàn Vũ 16Trụ, đích fthực là 2dựa vào 96một phong 1cách hành e2sự làm dcho người 04ta đoán ekhông ra, 7dẫn dắt 0cả tập 3đoàn nhảy f4một cái 0trở thành 1ngành nghề 4đầu rồng, aanh chỉ 38là luôn cphát huy d2lời dạy 1ecủa cha f1đối với d0anh, nắm egiữ cuộc 1sống của bfchính mình. e8 © DiendanLeQuyDon.comCá lớn enuốt cá 54bé, đặc 9biệt là cở trong bfcạnh tranh 61thương nghiệp, 88ở trong bngành nghề 81anh là người 04thủ đoạn 2cay độc, 30cho nên sau 2lưng tồn ftại không 6ít kẻ địch.

Mặc 2dù tình 6trạng bị 1người hãm c1hại thường 5xuyên xảy 1bra như vậy, 3nhưng tính 47cảnh giác acủa anh 0rất cao, 74vẫn là 08lần đầu 5để cho fdngười ta 3cđạt được. 80 © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên, cchẳng qua 38là lúc này ffđể cho 9anh chịu 07chút nổi 5khổ da thịt, 8mạng sống 3không lo, 55nhưng cũng 1fđủ trở dthành một e3lỗ hỏng ftrong cuộc 2đời của 5anh, cha quất froi dạy 3bảo anh, 4bhiện tại dctình hình 29này của banh...

Trước 5tiên anh ephải liên 7lạc với 6cha, nhưng b9ngoại trừ 6athân thể fnằm ở d5trên giường fkhông thể 07động đậy, aeanh còn phát 1hiện trong 6cphòng bệnh 2không có efbất kỳ 1fphương tiện 7truyền tin 0nào liên 1alạc với 8bên ngoài...

"Chết dtiệt! Bệnh f8viện rác 9rưởi gì 0đây?" 50Anh cúi đầu 7thầm mắng 8dmột câu, 09nhìn xung 29quanh phòng bbệnh vắng 8lặng, tầm 9mắt của 64anh dời 1đến rèm a1cửa sổ a3tung bay, cánh nắng 4echiếu vào 0trái lại fkhiến người f9ta cảm thấy 20có sự ấm 7áp xa không 27thể chạm.

Cửa bphòng bệnh 5"xôn 7xao" 2cmột tiếng 3bị đẩy 29ra, cùng 9acửa sổ 87đối lưu 58gió thổi eabay rèm cửa, 6phát ra tiếng davang vi vu, 5ánh nắng 0cũng càng 8chói mắt 6hơn.

Một 1atiểu y tá 6đang bưng 03khay thuốc 95đi tới, c0đối với ctiểu y tá 7đã khóc c1chạy đi, 22rõ ràng 73người này 7cbình tĩnh 1hơn nhiều, 5cô bước bnhẹ nhàng d4bước vòng 8qua những 7mảnh vụng, 0đi đến 4ftrước mặt banh.

Anh fangước mắt c4nhìn cô, 09rơi vào 31tầm mắt 8của anh 9đầu tiên ddlà một 5đôi mắt c4sáng trong 4fsuốt, làm bfcho tim anh b8đập thình 7thịch, nhưng 28anh cho rằng 0đó chỉ 9là một bảo giác, 8nhíu mày, 9liền khôi c4phục ngạo fmạn trước 4sau như một.

elẽ ở trong c6lòng của fcô là rất 4rõ về nguyên d7nhân và ebhậu quả 9ccủa đống d2lộn xộn 5dđầy đất 66này, cho 58nên có thể 1thản nhiên, 20nhưng rõ 5ràng là a5anh rất 2khó chịu, 4dbởi vì cxâm nhập 72của cô, 86quấy nhiễu fdyên bình 5của anh.

"Bệnh c7nhân cần 5tiêm." 3Cô cầm 91lấy ống 7kim, trên 41mặt cười 41yếu ớt.

Doãn fTrạch Vũ dnghĩ thầm, 2chẳng lẽ fbcô ta không 5nhận thấy f6được người enày ở trước cemặt của 1cô lúc này afrất tức 5giận?

"Đợi 86lát nữa ffbác sĩ tuần 05phòng sẽ 0dtới, tình 1trạng thân 8thể của 6anh đã ổn 45định, nhưng 6bcần ở blại viện etheo dõi, b4không có 61chuyện gì, asẽ rất 41nhanh khỏe." c6Cô kéo lên btay áo của fanh, chuẩn 1abị giúp 92anh tiêm.

Từ 3khi anh hiểu 6chuyện tới cnay, đã dkhông tiếp 3xúc qua thứ b4đồ chơi 24ống kim 89này, nhìn 40vài giọt 80thuốc nước 9tràn ra từ 7dlỗ kim, fcanh khinh 0thường ckéo xuống 8ống tay 5dáo lạnh clùng nói: b"Không acần!"

"Không 9thể không 11tiêm, đầu e1anh va chạm 75bị thương, dchân trái bgãy xương, 8nếu như ckhông tiêm cfsẽ có uốn 5ván, hậu 66quả khó 8lường." 24Cô hết 95sức chuyên 1achú nhìn 51kim tiêm, 44cái miệng 0nhỏ không 5ngừng động 4khuyên bảo.

"Cô ccó biết 40cô rất 8phiền hay dfkhông, loại 1athủ thuật 8lừa gạt fbtrẻ nhỏ b4này, đừng 0dùng ở atrên người a3của tôi!" 2aDoãn Trạch fVũ bực 0mình muốn 2xoay người 59nằm xuống, akhông ngờ 4lại liên alụy đến 9vết thương, 3đau đến 3banh khẽ fnguyền rủa fdmột tiếng, anhíu chặt 4mày.

"Bệnh enhân xin bphối hợp 5một chút, 2không nên 5cử động 66là tốt 21rồi." 88Vừa dứt 2clời, Doãn dTrạch Vũ b0cảm thấy a2cái quần 3dbị vén 1lên, sau 21đó là một d2cảm giác 61nhoi nhói, 0đầu ngón datay của 8tiểu y tá 5chết tiệt dkia, đặt bnhẹ ở 89phía trên evị trí 69có thể 1gọi là 4chỗ tư 1mật, làm 53anh giận 3dễ sợ.

"Không bsao." 8bCùng với 42cây kim rút 7ra, trên 5mặt của etiểu y tá dlại hiện era nụ cười 1yếu ớt, 9ehai lúm đồng 1atiền nhỏ 1flại càng efsay lòng cngười, 0nhưng anh 6không có 7lòng dạ 2bnào thưởng 32thức, Doãn 24Trạch Vũ 07anh chưa f3từng có 34qua chật 41vật như 50vậy, đây 8hoàn toàn 4không phải 8là tác phong 96của anh!

"Không 04phải là c5nên đánh 18cánh tay e6sao? Vì sao 7ađánh... 8 © DiendanLeQuyDon.comCái mông d1của tôi!" 37Rõ ràng alà có một 4cảm giác 5bị tổn ethất, để 6cho anh lời 3vừa tới 37miệng nhịn 4bkhông được anói ra.

"Vừa 9rồi tôi bnhớ lầm." 1Tiểu y tá 6le lưỡi, 67làm cho người 27ta cảm thấy 30cho dù cô fđánh sai 8nơi, cũng 6alà việc darất nhỏ.

"Cô cbất cẩn 70như vậy, fbệnh viện 8enày của 91nhà cô mở 8fsao?" 8Trên mặt 6aanh đủ ealạnh khiến 5cho chung 8quanh đóng 32băng.

"Tôi f7chỉ là cđùa thôi, 4vốn là..."

"Cô ađem tính e4mệnh của 2bbệnh nhân ara đùa?" a0Anh ngắt 5lời cô, 84giọng điệu ctrở nên 1hung hăng.

"Không 4phải không bdphải!" 5aCô vội 2vàng xua ftay, mới 6biết được 08trò đùa 5mình bày 11ra lớn rồi, 39người ở c0trước mặt, dcthực sự 05quá đáng 0sợ, quá 2nghiêm túc, e2quá hà khắc, 77cô vốn 89là muốn f0thay Tiểu 1Phỉ báo b3thù bị 47anh dọa 85khóc, một 69cái trò cđùa quái 5đản nho 74nhỏ, không 9nghĩ tới c0anh nghiêm c1túc, thực 6bsự sẽ 6làm cho cô 0đánh mất fbát cơm.

"Thật 1asự xin lỗi." bKẻ thức 4thời mới elà trang 39tuấn kiệt, 4cô vội 67cúi đầu 2xin lỗi.

"Có 5edi động 94không?" 2Giọng nói 6ecủa anh 02đều đều 76truyền tới.

"Hả?" 4eCô cảm 5thấy bất 8ngờ trợn fcto hai mắt 5nhìn anh.

"Hỏi 51cô có di 6động không? 33Cho tôi mượn 5một chút!" 05Anh ngẩng 06đầu, lộ 5ra đôi mắt f0sắc bén, 81khiến cô fvội vàng fedời đi 2tầm mắt.

Người cđàn ông d0này thực d6sự là một 1tảng băng, 3tay cô chậm 71rãi luồng 2vào túi...

Ánh d6mắt lạnh 4clùng của b0anh, rất 03bình tĩnh 3nhìn chằm 29chằm nhất 7cử nhất fđộng của e8cô, cho dù 9blà một fánh mắt cbiến hóa, 6cũng rơi 4vào tầm cmắt của fanh.

9thực sự d6là đủ exinh đẹp, 6cũng đủ 54đặc biệt, 73trang phục c8y tá màu ftrắng, lại d1không che 36giấu được feđường bcong lung 22linh hấp 6dẫn của bcô, làn a4da của cô d3rất trắng, 6trên mặt fchỉ trang 95điểm nhàn 3enhạt, son anước trên 6cánh môi cecó lẽ là 5fvì nói quá 5nhiều lời enói mà phai 9màu, nhưng clại ửng e2một chút d7sáng bóng 2tự nhiên. 5 © DiendanLeQuyDon.comTay cô sờ adsoạng ở 10trong túi 6một hồi, 9sau đó nhíu 7mày, lông 1dmày của 5acô rất d7đẹp, dưới dađôi mắt 8trong suốt 6của cô, 57còn có cái d3mũi cao thẳng fnhư bạch 3fngọc.

cflàm cho anh 5không thể 75tưởng tượng 5nổi chính f1là, trên 7thân thể 3ecô lại d6tản ra một cmùi làm 4cho anh bó etay với 0cô, không 9bbiết vì 92sao, có một 2loại xa eblạ lại fnhè nhẹ 1arung động 6ekhông thể fgiải thích fdgiống như 8dlà bò đang...

"Thế 8nào? Không cmang di động?" 19Anh khơi abcao mày nghi 3hoặc hỏi.

"Chúng 5tôi không b6được phép 7amang di động, d1tôi quên..." d2Vẻ mặt 05cô bất 9đắc dĩ cmuốn mà dchẳng giúp fđược.

"Đi 40lấy cho atôi!" caAnh lạnh dalùng ra lệnh.

"Oh..." 86Cô xoay người emột cái, 0định đi.

"Chờ dmột chút." daDoãn Trạch 1Vũ nhẹ 71giọng nói.

"Còn 4có chuyện 3gì?" bCô quay người 0lại.

"Tới 8đây." c5Mặc dù a8toàn thân 5bị thương, 1nhưng vẫn ekhông chút 6nào che đậy fluồng khí 3thế áp 8dngười kia bcủa anh, 4bcô chậm 2drãi bước dđi thong 1athả đến 2trước mặt acủa anh.

Anh f9vươn tay 0dtới trước 4ngực của dbcô, làm afcô giật emình, đang 2muốn lùi 7về phía a4sau thì anh 10lại bắt 9bđược bảng 3dtên trước 1ngực cô.

"Đường eGia Nghê." 5Anh nhíu anhíu mày, 46nhớ kỹ etên trên 13bảng tên, fnhư là làm 6bxong cô muốn c5chuồn đi a8thì, cho 8ddù lật ccả bệnh 2cũng phải bbsẵn sàng 6bắt được 1cô.

Cuối a0cùng cô 6bnhẹ nhàng bmà thở 2fphào một fcái, phập fphòng trước 3ngực chạy akhông khỏi 8cặp mắt cdsắc bén 00của anh.

"Tôi d7đi đây." a6Cô xoay người 3liền đi, 79ngoài cửa 3truyền đến 1atiếng bước 25chân dồn cdập.

"Bệnh acnhân đã 2thoát khỏi 3bnguy hiểm, c5hiện tại, acsẽ giúp 8anh ta kiểm f8tra một c5chút, tin d2rằng dưới 0sự hết 0lòng chăm basóc của bchúng ta 12anh ta sẽ 9csớm hồi 63phục.

Viện 57trưởng 34dẫn toàn 7bộ bác 8sĩ khoa chỉnh 0hình của efviện ùa 2cvào trong 9dphòng Vip 0này, khiến a7Đường e7Gia Nghê 3bên cạnh 96nhất thời 4không có 7dchỗ nào 2ftiến lui, e3đành phải ađứng sang 5một bên, f1vẻ mặt bbvô tội 6nhìn bệnh 92nhân lai 5lịch không 26nhỏ trên b7giường 38kia.

Người d1đàn ông edẫn đầu 1toàn thân 81hơi thở blạnh lùng, 0giày Tây, ddbình tĩnh avà dè dặt, elại lộ 4ra trận dftrận lạnh 12lùng.

"Cha..." 9cDoãn Trạch e7Vũ nhìn bfthấy bóng b0dáng cha 7mình, cũng 0không chú fý tình trạng 3của bản 7thân muốn 06chấn chỉnh dfngồi dậy.

"Con 0không nên 1cử động!" 52Doãn Chí 8eHãn ý bảo 5con trai nằm 2bxuống, quay 8đầu nói b9chuyện với 1cbác sĩ trưởng 7bên cạnh: 7"Có 7thể tiến e8hành xuất faviện không?"

Doãn 2Chí Hãn 37quá hiểu cbrõ con trai 83mình, không cgian độc 5lập tương b0đối phù 7hợp hơn 5với nó, abệnh viện 7engười đến cngười đi eekhông tiện 5cho tĩnh 6dưỡng của 6nó.

"Ừm, 5việc này 2có lẽ..." 7Viện trưởng 1fhiểu rõ 3tình trạng febị thương 8của Doãn f6Trạch Vũ, 57di chuyển 7trên phạm evi lớn không 2thích hợp a7lắm.

"Cha, 41con không 6muốn nằm 3viện." 8bTừ nhỏ b7Doãn Trạch 4eVũ đã không cthích nơi fdngười đến 68người đi 4thế này, edmặc dù 94là ở trong 00phòng bệnh dđơn, nhưng 2mà thỉnh 4thoảng những d6tiểu y tá 44nhược trí 0fnày làm 67cho anh phiền 6flòng.

"Được, 23cha sẽ sắp faxếp." dDoãn Chí eHãn trấn 4fan con trai, 7sau đó thương 3elượng biện 7pháp với fviện trưởng.

Đường beGia Nghê 1bên cạnh 02nhẹ nhàng 9mà thở 3aphào một 4ecái, nếu 7như anh ta c3xuất viện, 32vậy chị bem bọn họ 68sẽ không 7fcần ngày 0ngày nơm 85nớp lo sợ 14làm việc.

"Để 4cho cậu 33ấy trở 3evề dưỡng fdthương là a8tốt, nhưng 6emà cuộc bsống sinh 34hoạt cá fnhân thường 3angày của 3ecậu ấy 3gặp khó 0khăn, tốt 8nhất là fDoãn tiên dsinh mời 45một y tá 2riêng cho a3cậu nhà." eViện trưởng 2cđề nghị 28nói.

"Không ccần phiền 9phức như 7vậy, liền d2cô ta đi, 5nhanh làm c4xuất viện dchút!" aĐầu ngón 36tay thon dài f4của Doãn bcTrạch Vũ 9chỉ về b9phía Đường 3Gia Nghê, 6cđồng loạt 6ánh mắt eở chung 44quanh nhìn 0ađi nhìn 07lại Đường dGia Nghê, 3etrợn to dhai mắt 94nhìn bệnh 93nhân lai 90lịch bất 42minh trước 73mặt, trên f4mặt là 74một vẻ 6mặt khóc ekhông ra b7nước mắt.

Đường 5Gia Nghê 8bkhông biết 3là dưới 1vẻ mặt 74người khác d1là đang a6hâm mộ 33đố kị 5chay là vui c9sướng khi engười gặp cfhọa, đi 7theo sau lưng 46người bệnh 69Doãn Trạch c1Vũ "Đặc ebiệt quý 0trọng" akia, chui 7vào trong 8achiếc xe dsiêu sang b9trọng.

Chỉ 8là toàn 3thân cô 85mặc quần 6áo y tá, 3cùng Doãn 0aTrạch Vũ 8mặc quần 54áo bệnh d0nhân nằm 8ở bên cạnh, ecũng có dvẻ không 2ăn khớp evới hoàn 9cảnh chung 50quanh.

2cliên tiếp 6thấp thỏm, 3mà anh ta, 1lại an an 0ổn ổn 4bngủ thiếp 1cđi.

May 6mà anh ta cngủ, vẻ emặt cũng bkhông có 7ngông cuồng, 62lạnh lùng 6hà khắc c6như lúc 5tỉnh, lúc 6này có tia 1nhu hòa, 5làm cho cô f6nhịn không cđược vừa 39nhìn lại 3nhìn.

Trong 4khoảng thời b2gian ba ngày 1anh ta hôn 9fmê ở bệnh 3viện, các 29đồng ngiệp 3thảo luận 4sôi nổi, 4nói anh ta bflà đẹp 4trai đến 6clóa mắt, 18như là mỹ 5nam từ trong 33phim thần 7etượng đi 38ra, nhưng b0mà không cnghĩ tới a4sau khi anh 91ta tỉnh e7lại, toàn b5thân lại 5tản ra mùi 17nguy hiểm, 0làm cho người 14ta muốn etới gần 9mà không 17dám tới 2gần, giống 3enhư một 90ác ma.

Khóe emiệng Đường 0Gia Nghê 8nở một 5nụ cười, 7trái lại 3cô bất f3kể anh ta ddhung ác thế 09nào, nguy cahiểm thế fnào, chẳng 2qua là ba 37tháng sau bnày, cô 5akhông thể 84cùng bạn bbtrai Đoạn 94Minh gặp amặt, quan 10hệ của 6bọn họ 93nhất định 0sẽ càng c7trở nên abbế tắc 5hơn, lần 1đầu tiên 66cô cảm 80thấy có 9một số 9việc thực 3sự là lực 46bất tòng 9tâm, cô 9không biết 5dnên làm b1thế nào egiải quyết 08ổn thỏa, 4chỉ có 0trước tiên dlàm tốt 61công việc atrước mắt.

Xe dlái vào 5một khu f2biệt thự dsang trọng, 62dừng lại 4ở gần 2engưỡng ecửa trên abãi đất 2trống, cô fxuống xe, efmột nhân 8viên hộ 1clý trên cchiếc xe 3đi lại 10nâng Doãn 8cTrạch Vũ 7từ trên ebuồng xe 8dxuống, cô ccđi theo phía csau, đi vào 67căn nhà ato như thế.

Đợi 69đến khi 4nhân viên 89hộ lý và 9tài xế 3của anh 1ađều rời dđi chỗ 66khác, trong 27phòng trống 27rỗng chỉ 3còn lại 18có hai người 9bọn họ.

"Tôi 37khát nước." dAnh nằm 05ở trên 5giường 0được thiết 75kế đặc 31biệt có cthể di chuyển, 6treo một f9chân bị 2thương, d7đang xem 4thị trường 1chứng khoáng.

Không 9lâu sau, 8ecô cầm 9một ly nước 9eđưa cho cbanh ta, "Bệnh 6nhân cần 8chú ý nghỉ 38ngơi nhiều, 57anh như vậy ecđối với bthân thể e1không tốt."

"Tôi 0mệt, buồn dngủ thì 5tự nhiên 9sẽ nghỉ bngơi." ceAnh chuyên ctâm nhìn 10những con 2số chi chít d5trên màn c8hình computer.

"Anh 32căn bản 48chính là 3một cỗ 8máy làm bcviệc." a0Cô bỏ lại 6Doãn Trạch fVũ không cđếm xỉa bđến, ngồi 31trở lại 8ctrên sofa 27bên cạnh.

"Ánh 0sáng quá 56mạnh, kéo amàn cửa 7dmột chút." 6Anh lại c5quay sang 6chuyên chú afnhìn màn 20hình computer.

b5đứng dậy, 54đi đến d0trước sửa 50sổ sát 6csàn, giơ 4tay lên kéo emàn cửa 7ở trên.

85anh, chỉ 4là lơ đãng dnhìn lướt 4aqua, trong flúc đó 26nhìn thấy 31quang ảnh 4ctrùng điệp dfcân xứng bfbóng lưng, 23đường e6cong cơ thể 6có loại 5đẹp mông 84lung.

"Không 60phải là acô muốn amột ngày 7fhai mươi 2bốn tiếng 9đồng hồ 3mặc bộ 69quần áo 8cy tá này bechứ?" 15Thấy cô 8fkéo xong 4màn cửa, 0không còn 9cánh nắng amặt trời d7mãnh liệt echiếu vào, 9tâm tình bcủa anh 3tốt hơn 0arất nhiều.

fmê mẩn 00liếc mắt 71nhìn toàn f2thân trên 31dưới của 57mình một c7lượt, trên ddmặt lộ 64ra một nụ 9cười nghịch 56ngợm, "Buổi 3tối đi 8ngủ thì f6không cần dmặc."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:12, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.01.2013, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cửu Vỹ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1989
Được thanks: 2548 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương bb2

"Rất 0chuyên nghiệp." bdKhóe miệng fanh lại e2là nụ cười ecmê chết bngười.

"So evới anh 2kém xa." 19Cô lơ đãng 2amột câu.

"Đây 2là làm tổn c9thương tôi f6ư, hay là c0hen tôi?" 1bAnh không 32hút để 79ý hỏi.

"Anh 1aứ nói đi?" 4ô ngồi 80ở trên 37ofa, chờ eanh ra lệnh.

Đại 0bhiếu gia bbày, không aiết vì 88ao nhất dđịnh phải 42họn trúng 2aô, vốn 09à nhân viên 99 tá của 5ệnh viện 6đã không 0đủ, nếu 8ehư thiếu 4dô, nhất efđịnh là 66hững đồng 2ghiệp khác 6àng bận aộn hơn, 46à quan trọng 4hất là cô còn chưa 7ó nói một 4iếng với 4Đoạn Minh, 3chờ giờ a4ơm tối, dbất kể ehư thế d7ào cô cũng a0hải gọi 1ột cú điện 0athoại.

Nhìn 5đồng hồ 81treo trên atường, 5thời gian ecũng không 1còn sớm, 2cô đứng 06dậy.

"Thời 74gian không fcòn sớm, c3anh nên ăn 19cơm uống 9thuốc."

"Trong 09tủ lạnh acái gì cũng 9fkhông có, 2nếu đã 9đói bụng ctự mình 0gọi điện cbthoại bảo 4bên ngoài d4đưa đến."

"Nhưng 9mà... Anh 62là người 7bệnh, làm 8sao có thể 1ăn những 38thứ không 22dinh dưỡng?"

"Làm 4ơn, là cô 65đã đói 0bụng cũng 3không phải 8là tôi?"

"Vậy 0anh sẽ không 8ăn sao?"

"Tôi eđói bụng 6sẽ tính dtoán."

"Anh b4thực sự b2là một fecon quái b8già!"

Đường 4Gia Nghê dbấm điện 17thoại, định 35để cho esiêu thị 0đưa nguyên fliệu nấu aăn tươi 7mới đến f8đây, cô acũng không bmuốn đêm 5hôm khuya bbkhoắt chạy 10đi tìm thức 6ăn cho anh 7ta.

"Đúng 0rồi, nếu fđể cho 46siêu thị 6eđưa đồ eđến, cô a6bảo người dta đưa đến 5dđầu đường 96là được, 2akhông cần enói địa cchỉ cụ 6thể cho enhân viên cvận chuyển." aDoãn Trạch 2Vũ dặn 65dò.

"Tại 2sao?" 02Cô mở to dhai mắt f1tò mò nhìn 9aanh.

"Tôi 38không muốn acó người 9làm phiền f1tôi." 5Anh một 4bộ điềm 83nhiên như 8fkhông có f6việc gì.

"Làm 34ơn, chẳng clẽ người bta đưa nguyên 0cliệu nấu faăn đến 67đây, còn 0phải nhớ 7đến anh, bngày ngày 63đến nhìn adanh sao?" 93Đường 8bGia Nghê ctức giận blớn tiếng ekêu la.

Người 0cđàn ông a7này thực 5bsự là lo 3lắng quá bmức!

"Đúng cvậy, tôi acó tiền 0lại đẹp 4trai, không 5loại bỏ f2khả năng 81này, nếu ednhư đưa dfhàng hóa 4là một cngười lái 8xe obasan, 0tôi không 8bmuốn bị 9cphiền chết!" daAnh nói xong dđạo lý 4bhiển nhiên, a2hoàn toàn 5dkhông để 7ý Đường 34Gia Nghê 8quả thật clà nên vì cchảnh chọe dcủa anh b6mà buồn cnôn.

Một 98giờ sau, beĐường 05Gia Nghê 5ra chỗ hàng 69cây xanh 6đầu đường 30ở khu biệt 3dthự, tiếp 5nhận một dbtúi nguyên 0liệu nấu 0ăn lớn 81từ trong betay người flái xe hàng acđồng thời b8đưa tiền 8fmặt cho angười lái 9xe, quay đầu d0lại đằng 1đằng sát ekhí đi về 4cphía biệt cthự.

Cố fchủ đáng 82ghét này 1của cô 3lại không 7có tiền 58mặt, ngay ccả tiền 29đồ ăn 6đều phải acô đến 4ccấp!

4atrong phòng ecbếp đánh e7phá suy nghĩ bcả nữa bcngày, cuối 9ccùng cô f7làm mấy cmón ăn sáng, ađưa đến etrước mặt eDoãn Trạch b1Vũ, lúc cnày, cô f7thật là 91thiết thiết fthực thực b4cho rằng, eeanh ta là 1một người faẩn cư trăm dphần trăm, 9ngay cả 44người giúp 2việc cũng dbkhông mời c4một người!

"Này, 3dcô không dđút tôi, f3tôi ăn thế enào?" 78Anh nhìn 89đồ ăn a5đủ cả emàu sắc b8hương vị 4trước mặt, 0ekhông thể a6không đối 8với cô elau mắt 3fmà nhìn, 96nhưng mà 5chưa có cthử qua, 3eanh cũng 9không dám 24có kết 7luận.

"Anh dbị thương 36là ở chân, 5cũng không bphải là 44tay!" 0Cô bất 62mãn bĩu 46môi với 5fanh.

"Nhưng 4mà dù sao 4tôi cũng 9là bệnh f7nhân, nếu 5như động 6thủ không 4fchú ý lại edlàm cho vết 24thương cũ 4tái phát 79thêm, cô 0cũng không 7muốn cả 1đời ở 9lại chỗ 5bnày với 7tôi chứ."

Mặc 3adù bụng ađói kêu fevang, nhưng ccô không ecách nào 4bkháng cự 6clại thế d3bức người e0này của dfanh ta, rất 2dkhông vui 44cầm lấy athìa.

May bmà anh ta 97ăn cơm thực 5sự rất 52nghiêm túc, 5không nói dthêm gì, 4chỉ một 8ngụm một 63ngụm ăn 6hết đồ 7făn.

Nhìn c2bộ dáng danh ăn cơm dnghiêm túc, 46cô thật cmuốn thưởng a0cho anh ta 1fmột cái bôm thật 4fchặt, nhưng 1emà nghĩ 27đến ngày 78thường 3anh bá đạo cdnhư vậy, acô lại d7thu lại 1tâm tình 9fcủa mình, f6quyết định bdkhông cần 11đối tốt 4evới anh 9fta như vậy.

eanhanh chóng 6ăn cơm xong ethu dọn 5fbát đũa, bsau đó trốn eở nhà bếp 3gọi điện 5thoại cho 8Đoạn Minh, 8cnhưng mà 1đầu kia 0tắt máy.

Lúc 1này Doãn 8Trạch Vũ 06lẳng lặng e4ngồi ở 91trong phòng fdkhách, ngoại 31trừ anh d8bị thương f2trên đầu, b9vết thương 53khâu trên 0đùi, thì agãy xương b8trên bắp 8chân là 1tương đối c0nghiêm trọng, angoại trừ 2dkhông thể 67cử động 5như thường, 3cũng không bcó vấn c6đề gì 7quá lớn.

Nhìn 9bóng dáng 64màu trắng 91kia loanh 62quanh ra ra 9vào vào, ekhông biết ftại sao, 4vậy mà cở ngày 9cđầu tiên c5anh biết 34cô, liền f5để ý cô 1như vậy, 0đôi khi 7trong lúc fbận rộn 33đồng thời 2liếc nhìn a6cô, có khi c0ánh mắt efcủa cô dvà anh sẽ 5giao nhau 9fthì không f2nghi ngờ 91ý tốt cười 93một cái, e8có khi lại 45gặp một 7người như b6có vẻ đăm cdchiêu.

Anh e4thành thạo 21điêu luyện a3ở trong 95đám phụ cnữ, nhưng bmà đối 9với cô, d2trong lòng 5anh chỉ c1có một 98cảm giác, 5cô thực 0sự rất 4thú vị!

"Tôi 93mệt." ceDoãn Trạch 25Vũ tắt 0đi laptop, 1dduỗi lưng emệt mỏi 7một cái.

"Tôi 20đẩy anh 51trở về ephòng nghỉ 64ngơi." 9Cô đứng 9dậy, kim 11giờ của dđồng hồ 50treo tường fđã chỉ 28đến chín 9giờ, trễ 38như thế 9cô cũng ekhông phát 4hiện.

"Nghĩ a5ngơi? Tôi edmuốn đi 8dtắm!" 4Anh mãnh bbliệt kháng 4nghị.

"Anh btắm thế fbnào, hiện ctại trên 9cngười của a8anh có thương 88tích, có 7blưu lại avết thương fphẫu thuật, ckhông thể ethắm nước!" 5Đường 42Gia Nghê fhoàn toàn 2không chịu 0được cố e2tình gây a8sự của eaanh.

Bằng 3không cô 2bảo tôi bngủ thế 4nào? Trên dngười có 5fmùi nước 2sát trùng bchết tiệt 9kia, thúi 6chết!" 86Anh bực 6btức đầy dbụng.

"Tôi 2dcó thể 0agiúp anh a3lau người, athay quần b5áo sạch 39sẽ, nhưng 8không thể 0thắm nước." 11Cô cảm 8cthấy anh aengang ngược 63không hiểu fchuyện rất 48khó hầu 52hạ.

"Vậy 0tóc thì 4sao?" dAnh gãi gãi a9đầu, không dgội đầu 78anh rất 7akhó chịu.

"Anh bkhông cần 9eđem sự 54chú ý đều e4tập trung 5ở trên 8btóc thì cđược rồi, 43bây giờ 3tôi đi chuẩn dbbị một 1ít nước 2alau thân 5bthể cho 81anh." e0Đường efGia Nghê e1xoay người c7liền đi.

"Chờ cmột chút! daHiện tại 7tôi đây bmuốn đi 0toilet làm 9sao bây giờ?" 0cDoãn Trạch 54Vũ bất dđắc dĩ 92quay lại a0chủ đề.

Hai 43tay cô liền 6trải ra, ctrở lại ftrước giường 01bệnh đỡ 6anh dậy, 7từng bước 2btừng bước 23khó khăn 3dbước vào 0toilet.

80thân cao 771m63, anh ccao hơn cô 8gần một 2cái đầu 2dìu đỡ 3khá khó dkhăn, nhưng 8cô cắn c2môi, cố 92gắng chống 2đỡ sức fnặng của danh, sợ 9canh sẽ té dngã.

Cánh fetay của 3eDoãn Trạch c2Vũ khoát alên vai cô, 90được cô 54dìu đỡ edùng chân 57phải còn 3khỏe từng 2bước một cbước đi 5vào toilet. a7 © DiendanLeQuyDon.comCô cẩn ethận từng 1li từng 6tí mà giữ acánh tay 17của anh, 47tay kia thì dôm eo của f8anh, anh hơi 1acúi đầu, d9liền có 4cthể nhìn d2thấy cô 7chăm chú 93đến mức cđỏ bừng 0amặt, còn 79có một 5nốt ruồi cgiọt lệ ađẹp mắt.

"Ngày 2bthường edcô đều 1bgiúp bệnh fanhân đi ftoilet?" 28Anh tò mò 7trêu ghẹo 20cô.

"Ngày 7cthường flười biếng 0cđi? Để 0cho tiểu eay tá khác 39làm sao?" 5dAnh biết 2rõ cô đang 8btức giận, 4nhưng cô 32sẽ không 3vứt bỏ f1anh không ađể ý tới, 9cho nên rất ayên tâm e2mà tiếp 1tục trêu c3ghẹo cô.

"Chúc 4mừng, anh clà người 9đầu tiên." bĐường 40Gia Nghê c6không có cnhìn anh, ftức giận aatrả lời.

"Bệnh 7nhân khác ađều trực fetiếp dùng 1cái bô, 69chỉ có 8fanh rất 8sĩ diện!" aCô vẫn 4đang cật 69lực đỡ 08anh, thở 31hổn hển 06nói.

Nhìn 38trán cô 8fthấm ra bmồ hôi d9làm ướt 8vài sợi 0tóc mái 5bcủa cô, 06trên mặt 1aửng đỏ amột đường 6trượt đến ecổ, còn 5bcó xương a9quai xanh 95mê người, 6xuống chút 2nữa, tầm b2mắt của 76anh chuyển 6qua rãnh cngực nhỏ 40hẹp trắng 9như tuyết...

Tim 8của anh 7hơi bị 3fchấn động, 30vội vàng 67dời đi 93tầm mắt fhốt hoảng, 1ngăn lại d5thất thường 9của mình, 1sau đó lần 2đầu tiên c8vì ý nghĩ 17của mình f2cười nhạo 38mình.

Vậy emà lại e1có cảm d4giác động flòng với 3một người 7fphụ nữ... 33 © DiendanLeQuyDon.comQua lại 89hết thảy 0aphụ nữ, 42chẳng qua e6là công 45cụ anh cần 3dthỏa mãn 4emà thôi, ffanh thực 8sự hoài 53nghi mình 0ephải chăng 7bị thương 11không nhẹ, axem ra còn fbphải tái dkhám một d1lần nữa.

Nhưng 8etay của 5anh, bởi cvì muốn fvịn được cbchắc chắn 6dmà nắm 8chặt đầu 6vai của 2cô, làm cbcho thân 9thể của 9anh nổi 8lên phản 83ứng nào 40đó...

"Anh atự tiện 6đi, tôi 4fđi ra ngoài 6một chút." 76Đường fGia Nghê 9dìu anh đến dtrước bồn efcầu, xoay cngười liền 83đi.

"Này!" 0eNgay tại 6thời điểm 88cô xoay người, 14Doãn Trạch abVũ đưa a6tay bắt 8lấy cổ 7dtay của 8cô.

"Còn 5muốn như 80thế nào?" 2Cô mới 33không muốn etiếp tục a7ở trong 1bnày để 96cho anh có 7fbất kỳ 4acơ hội aegiễu cợt 97nào với 68cô.

"Dù 2fsao cũng 8đã ở trong 0này, chờ 2một chút cthuận tiện 7giúp tôi 29lau người, fở trong dnày." 3eDoãn Trạch 1Vũ cố tình 8nhấn mạnh.

Nơi 15này có nước 6chảy, dù 5sao cũng 4làm cho người adta cảm thấy ebthoải mái 07hơn so với 1cô cầm 1emột chậu enước tái 9fsử dụng.

"Được." 7Cô gật e3gật đầu, a8đi ra ngoài fvà đóng 1bcửa lại 2cho anh.

Năm 7phút sau, 5Đường 6Gia Nghê c1giúp anh ccởi áo, 7ecơ ngực 5và cơ bụng 84vạm vỡ 2của anh 4làm cho người f2ta hơi khâm 70phục.

ađiều chỉnh e1nhiệt độ 1cnước, dùng 54khăn lông dnhè nhẹ 35lau sạch 6acho anh, nước anóng ở 2trong toilet 5bốc hơi 0thành sương eemù, cách 2esương mù, banh nhìn eakhuôn mặt anhỏ nhắn 80nghiêm túc a7của cô, 19nghiêm túc 2lau mặt acho anh, lau dngười, 1rửa tay, 8rửa chân, 4một người 8phụ nữ 9làm những 99việc này 1fcho một dngười đàn eaông, tất 6cả có vẻ dfnhư chuyện 38đương nhiên.

Nhưng fbọn họ 6cũng chẳng 7phải quan 0hệ trai 7gái, mà blà quan hệ 4thuê mướn.

Nghĩ feđến đây, 3Doãn Trạch cVũ thu hồi bblại cảm cgiác kỳ bediệu này 6acủa mình, 1có lẽ là 6fcô độc b6quá lâu, 97đối với c3một tiểu 86y tá cũng 1để ý như 31vậy, anh 5cười tự 0giễu.

"Cười fcái gì?" dCô lau khô 0giọt nước 45trên người bcho anh.

"Không ecó gì, cảm 6bthấy cô 88rất tận 1ftâm." 8Anh vươn d0tay, chỉnh esửa mái 16tóc rối 88loạn cho 6cô một achút, một 62động tác 9avô ý, làm echo anh ý 1thức được 7amình vượt 72qua khuôn aphép.

"Đúng crồi, ngày ađó tôi 80bị thương eđưa đến 5cbệnh viện, 4ftình hình 7là như thế dnào?" 58Anh vội 01vàng nói a1sang chuyện ckhác.

"Toàn 8thân là 5emàu, hôn fmê nghiêm ftrọng." dCô dìu anh 89đứng lên.

"Ai 8đưa tôi cđến?" 56Anh nghi hoặc 9ahỏi.

"Tôi 6cũng không 7rõ lắm, 0nhưng tình 0chình của 74anh thế 64này xem như 52là trong dcái rủi 33có cái may." 3fCô một btay dìu anh, c3tay kia thì 6lấy quần e1áo sạch, aanhưng bất bngờ trượt 1chân, lôi 88kéo cánh 0etay anh, cô 3fnặng nề 14mà nhào 39vào trong d1lòng anh.

Thân ethể mềm 3mại của 19cô ở trong 00ngực trần e5trụi của 7anh, chỉ fcó anh cảm dgiác được 6thân thể b8của mình 7đột nhiên dfgiống như 4là muốn 01nổi lên 7một phản 2bứng cháy 3bỏng, cái e6loại cảm 2giác này 5là mãnh bliệt muốn 49cô. Anh không 30biết phải achăng mình abbụng đói 72vơ quàng, fnhưng mà 5cô thực 3fsự mang flại cho ctim của 53anh cảm 4dgiác cuồng aloạn.

e3thể là avải vóc 83gợi cảm 8hoặc là fnội y đã 26cám dỗ 53anh miễn a0dịch, lúc 6bnày trang bphục hấp b4dẫn tương 6cđối thu 6hút anh, 3nhưng anh fbiết rất 0rõ thời 26cơ chưa dchín mùi.

"Anh d9có thể 3bbuông tôi b2ra..." aGiọng nói 75của cô 0rất thấp, 15có vài phần bdngượng 91ngùng, anh 75cúi đầu, 06mới biết 94được tư bthế lẫn 6nhau là ái 3muội như dvậy.

Đường 3Gia Nghê 9cúi đầu 0mặc xong fquần áo 90cho anh, giúp 2anh di chuyển e9từng bước 78từng bước 3đi về phía 3agiường.

"Không 32phải là 4cô xấu 3hổ chứ?" bbDoãn Trạch 1Vũ nhìn ecô không ddnói tiếng enào, ngược flại càng 7cảm thấy 5thú vị 82hơn.

"Tôi 0xấu hổ? 96Mới sẽ 5không." eeCô hơi ngửa 4đầu bĩu cmôi.

"Nhưng 0rõ ràng 5vừa rồi ccô đỏ 6mặt." a8Anh một bbộ nghiêm bbtrang nói.

"Tôi 5là đỏ bmặt thay 1anh." cCô không 98chút nghĩ 99ngợi giận 7anh, nhưng 57vừa dứt eflời, hai 00người lại 8ngầm hiểu 8lẫn nhau 0nhìn nhau fmột cái.

"Tôi 1mệt." 79Doãn Trạch e4Vũ ngáp 1một cái.

Đường cGia Nghê 06tắt đèn fđồng thời e4đóng cửa f2lại cho 3anh, "Buổi 8etối có echuyện, d8thì anh gọi 1tôi."

Bận 6rộn một 5cngày, Đường 71Gia Nghê atắm rửa fsạch sẽ, 5nằm thoải 65mái trên 1cgiường 40lớn mà b6Doãn Trạch b4Vũ an bài c9ở phòng 9akhách cho 87cô.

Điện 81thoại di ađộng của 7cô quay số 00điện thoại 6của Đoạn 7Minh, không fbiết bao enhiêu lần, cngười trong cdlòng của 04cô, giống 0như bị 3mất tích, f3cùng cô amất đi 99liên lạc.

91không biết 3thích một e6người phải 0chăng nhất d8định có fethể  toàn e8tâm toàn d9ý trả giá, 9nhưng anh 61đối với 22cô thật 6sự rất c4không nghiêm 6túc, mặc bfdù có đôi 41khi cô lại aasinh ra ý 3nghĩ muốn f9từ bỏ, 6nhưng cô 0vẫn không 5dthể thay ađổi được 00thói quen 3muốn tìm 5anh ta.

"Nếu 7như có thể 7từ bỏ 0thói quen f0nhớ anh 9ta thì tốt a9rồi... Nhưng bthích một 0người, clà cảm 3dgiác của 8ađáy lòng, 40không phải 3tùy tiện elà có thể 4từ bỏ, 7nhất định 14không phải 2là một 68thói quen a5đơn giản e9như vậy." e6Cô nói mớ.

18lật người, a2ánh mắt 0sáng ngời echớp trong cbóng tối, 8trằn trọc ftrở mình, 37cuối cùng bmơ mơ màng 6màng thiếp eđi.

Những d6tia nắng 6đầu tiên 4bvào sáng 52sớm xuyên 10thấu qua f6màn cửa 7bmàu hồng 9arơi ở trên 4dmặt của 6Đường 27Gia Nghê, 26sáng sớm 7gió thổi 46nhẹ qua, 4đã lâu acô không 6có cảm d7giác ngủ 57thoải mái 92như thế f3này. Ngồi 5dậy, cô 07cơ hồ quên 8mất mình 98ở nơi nào, 3buổi tối acũng quên 3mất phải fthưởng 89thức, bố 0etrí của 8căn phòng 59này nhìn fegiống như 14cung đình 7Tây Phương, blàm cho cô cbcảm giác 97mình xuyên 59qua nhiều 0athế kỷ.

"Đẹp dquá!" eCô nhẹ fagiọng thán 5phục.

Bàn cftrang điểm 3khắc hoa, 6bghế dựa 24khắc hoa, 4ngay cả 91cái chăn 5ở trên angười mình, fcũng là bgấm hoa drực rỡ, 1tản ra làn 6hương thơm b3ngát, lưu 2luyến ở detrong ảo 71mộng, cô dcơ hồ quên c0mất trách 0cnhiệm của 2mình.

Đường 0Gia Nghê b7vội vàng aclật người 1xuống giường, c4từ trong ftúi lấy 0ra bộ quần 2áo y tá fbệnh viện 2được cô echuẩn bị, 9cô rửa amặt qua 79loa một c5chút, sửa fsang lại 7bdáng vẻ 3xong, bước ađi về phía ccửa phòng.

Ngôi 57nhà đã 8được dọn 6dẹp qua, 29lúc cô quên 57gõ cửa f6vội vàng 62mở ra cửa 1phòng của 0dDoãn Trạch fVũ, chợt 55nghe được ccDoãn Trạch 1Vũ gầm 7nhẹ một 1btiếng.

"Cô 6vào phòng 69của người a9khác không egõ cửa 2trước sao?" d3Anh đang 3nới ra băng 8gạc vải 8trên miệng c5vết thương, echau mày, 07biểu cảm b4trên mặt 66rất thối.

"Nhưng... de © DiendanLeQuyDon.comThực xin 10lỗi!" abĐường a1Gia Nghê a8vội vàng cdđi lên phía c2trước giúp fanh xử lý b8những băng 41gạc vải cnày.

"Nhanh 4bgiúp tôi 9đổi đi 9những thứ 3này, mùi c5thuốc rất akhó ngửi!" eAnh bịt 1mũi.

"Cho 7dù là đổi fađi, cũng 7cần phải ethay đổi 1thuốc mới, 9cũng sẽ cacó mùi thuốc, 8nếu như 53anh không 2cmuốn ngửi cđược những a9thứ này, 60thì phải aphối hợp, 2chờ thương f9lành là 7có thể 8không ngửi c3thấy những athứ này." 4aCô vừa 3egiúp anh btháo ra băng 4cgạc vải f1trên đầu, b1vừa nói.

"Cô 61không thể 4dịu dàng 10một chút?" cDoãn Trạch e8Vũ đau đến c2kêu to.

"Đó dlà bởi avì anh đang 4lộn xộn." 3Cô điềm btĩnh giải 1thích.

1ngồi ở 9btrên mép 48giường, 8hai tay xử 93lý vết ddthương cho 7anh, lại 08bôi thuốc 3cho anh, dán 93lên băng 1gạc, quấn 8lên băng d3gạc, anh f3đang hưởng b8thụ hết elòng chăm 6sóc của fecô, nhìn cdáng vẻ bcô thức f7dậy vào 2sáng sớm d6tràn đầy 4năng lượng, acđối với 0dcô có loại ecảm giác 25kỳ diệu, 6fnhưng không 3ccách nào cdhình dung.

"Bây 0fgiờ đổi 1chân, không anên lộn exộn!" 8bCô làm ra 4bộ dáng 8cảnh cáo 6anh.

Đường 2Gia Nghê aanhẹ nhàng fanâng chân e5của anh clên, từng bcchút từng 02chút tháo 1ara băng gạc d1cũ, rửa asạch vết 4thương, 3cđổi băng bagạc mới.

"Cảm athấy thoải 3mái hơn 0nhiều, ngày 33hôm qua dính amáu, hại 9tôi cả 5đêm ngủ ekhông được."

Anh 4dta giống 1dnhư một bđứa con cbnít, vì 74vậy mà 7chất lượng 3giấc ngủ 2tối hôm 66qua vô cùng 2tốt, Đường f4Gia Nghê 90bật cười.

"Cô 0dám cười 9tôi?" 9dDoãn Trạch 3Vũ nghiếng 3răng nghiếng alợi nhìn 6cô.

"Nào 63dám? Dù 4sao bây giờ 6ngàn vạn alần anh 20cũng không e2nên đụng bvào vết 05thương của d5anh, bằng 6không hậu eequả thực 4sự nghiêm d7trọng."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:14.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 07.09.2012, 07:08
Bài viết: 229
Được thanks: 71 lần
Điểm: 0.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
hay đó bạn 8-)  :number1:  :number1:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
Chào mừng truyện mới!!!!!!!!!!!

Truyện hay lắm bạn!!!!!!!!!!!

Anh nam chính thật là phúc hắc còn chị nữ chính cũng không phải dạng tiểu bách!!!!!!!!!!

Mong đợi chương mới của bạn!!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
c0y_sad
c0y_sad
lazy_lazy
lazy_lazy

Tiểu Hân Nhi: Nhu nha: cho ta mần quen tí :-D
Từ bà bà: bà bà trở thành editor chưa??
tudiemto: hãy bình chọn bằng cách bấm nút THANKS dưới mỗi bài viết viewtopic.php?style=2&f=20&t=324520
Nhu nha tieu thu: còn ta
Tiểu Hân Nhi: còn ai hơm thế?!!
Trangtrongnuoc: kẻ thách đấu cổ tích
tiểu an nhi: kết thúc thì là đoạn kết chứ còn là gì nữa :))
enlly hanh: hắc hắc ta hk bít a mà chắc có lẽ là lời của editor a
Bút Ngọc: Cho mình hỏi, ở đầu truyện có để Mở đầu có nghĩa là đoạn thêm. Mình thấy cuối truyện có để Kết thúc, không biết nó có nghĩa là gì? Nhờ mọi người ai biết giải thích giúp mình.
bangthan87: hi to to
tudiemto: éc :(
Meo Miu Ciu: aizz @@ con có mỗi link thay thế đó thôi @@
tudiemto: Fichier 404 introuvable
tudiemto: link bị lỗi rồi mèo
bangthan87: hi cua
Meo Miu Ciu: Má tải xem đc k
Meo Miu Ciu: gửi tin nhắn link thay thế r đó má :v
tudiemto: chưa meo ui :(
Meo Miu Ciu: má Từ tải đc QT chưa :v
Cua Rang Me: ni cô ấy
Tiểu Hân Nhi: pa Cua: NC là gì pa??
Cua Rang Me: Trờ chơi KHÁCH MỜI BÍ ẨN chính thức lên sóng rồi đây ạ. Ủng hộ Cua với nào!!!
viewtopic.php?f=52&t=325739

*xách dép chạy, em k muốn mang rank NC đâu, mặc dù e là sư thái *
Yến My: Cố lên đi bé Từ. :))
tudiemto: bé yến, bé từ đánh vật văn án chưa xong :cry:
Yến My: @huệ: kg e ơi. Ss có biết gì đâu mà kiếm
Tiểu Hân Nhi: Huệ: hềnh như bà bà ê đít bộ "khống chế dục" thì phải?!!
Tuyết Huệ: ss My có đọc cv k? Ss kiếm giúp em 1 bộ có 3 bé trai cục cưng đi..để em ê đít
Tuyết Huệ: ôi//truyện bà bà ê đít chỉ hợp cho sắc nứ thuôi :))
Yến My: @nhi: kg e ơi :hixhix:
Tiểu Hân Nhi: ss My có ê đít bộ nào không?
Yến My: Kekeke bé Từ ê đít :kiss5:


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.248s | 12 Queries | GZIP : On ]