Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Không sợ làm hư em - Thạch Tú

 
Có bài mới 03.01.2013, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1983
Được thanks: 2426 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú - Điểm: 11
KHÔNG 5SỢ LÀM b1HƯ EM


images


Tác 0egiả: bThạch Tú

Converter: 9ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới dbthiệu

Trước 2khi anh theo bđuổi cô, a4cái bộ 8ạng kiêu 3dgạo đó, 3ađánh chết 2ô cũng không 8ho theo đuổi;

Khi 1fô bị theo 03đuổi thì, 72rong lòng 5eô bất đắc aĩ nghĩ, 2aanh ta cũng 87ưng chìu 0ơi quá thôi.

Bình 1inh Doãn arạch Vũ 0hán ghét dhất là 02iếp xúc 4ới đám 3eđông, tiếc 4cà một cuộc beai nạn xe,

Thiên 14hi kiêu tử 1aanh, tạm 46hời trở cchành nhân fĩ tàn tật 0đi lại 95ất tiện. 0 © DiendanLeQuyDon.comái này thôi,

Còn 1ị tiểu 60 tá không 3eó mắt, f2iương oai 14ưỡi đến 0rên đầu b2ủa anh, a5ếu cô ấy eám chọc b0anh,

Vậy 47anh không 59đòi lại 3được không aphải là faquá thiệt 12thòi sao. f © DiendanLeQuyDon.comCứ như d2vậy tiểu a6y tá Đường eGia Nghê,

Không c6chỉ trở dthành tiểu d7y tá bên 4dngười Doãn dđại tổng f4giám đốc, 6dcòn bị c0xách đưa 05đến khu 4nhà cao cấp 4làm nữ f6giúp việc 4của anh.

Người eđàn ông 7Doãn Trạch 54Vũ này không dchỉ kiêu d9ngạo còn 31rất bắt 06bẻ, rõ 31ràng cố cý đối 3cđịch với c4cô,

Người 4sống rất 3êm đẹp, 86ở trước 51mặt của 9acô, trở 4thành người 22tàn tật 49cơm tới 49há mồm bnước rót 81tận tay cakhông nói,

Lại fcòn ác liệt 47mà nói, f2cô rất 87hợp với 5khẩu vị acủa anh, 12có muốn 0làm người 5aphụ nữ 7của anh 4bhay không!

Đường 75Gia Nghê 7cnghĩ thầm, e3cho dù cô ecđiên rồi, d3cũng tuyệt 28đối không 0athể nào c0làm người a6phụ nữ cfcủa người econ trai bá 5đạo này,

Chẳng 9qua là dường 28như ông d9trời không cmuốn thấy ccô như thế, 4biết rõ 2cô một 5lòng muốn 73làm hiền athê lương 6mẫu,

Lại 6để cho 9cô động 5lòng với 2người đàn fông Doãn 5Trạch Vũ 2cnày, còn b6lớn mật 2hơn cùng ebanh ta lăn 9tình một fdđêm,

Cuối 57cùng còn angốc đến a2cùng anh 8có bí mật 5tình. Nhưng 08không muốn fbiết,

3cũng ngoan 2ngoãn làm fdtình nhân 2bí mật c4rồi, người 5đàn ông cnày lại fda mặt dày 2achạy đi c5gặp người fdnhà của 3bcô,

Lại 2ở trước d1mặt mọi f2người cùng 7cô anh anh 9em em, sau 22cùng còn cacưng chiều a1hỏi cô, 6fchúng ta 26kết hôn eđược không?


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:11.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.01.2013, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1983
Được thanks: 2426 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 01

Ánh 0mắt ở 35bên trong aaphòng từng 51chút từng 4chút mở 3ra tia sáng b9yếu ớt, 3kèm với fmí mắt d7dùng sức 0mở ra mà 1bị nhè 7nhẹ đau 4đớn, từng ffái đồ 2bật bên 2rong phòng 4ơi vào tầm f9ắt, trần 6hà trắng 45hư tuyết, 2ường trắng cahư tuyết, 47èm cửa 38ổ trắng 4chư tuyết...

Cuối dùng ánh aắt cũng 48ừng ở f8rên khuôn 6ặt hoảng 8ốt lo sợ 4ủa một eiểu y tá, fột cơn 53đau nhức 46iống như 1é rách chui 0bào tủy 43ão của 83anh, rốt 4uộc ngửi 30được mùi 0ước sát erùng ghê 4ởm này 4rong không dahí.

"A!" 3Đau đớn 81ịch liệt 7àm Doãn ddrạch Vũ 62ằm ở trên biường, 7từ trạng 68thái hỗn dđộn trước 4đó lập 74tức kéo 9ctrở lại 93thực tại.

Từ 99bài trí 8cùng hoàn 05cảnh yên atĩnh bên dtrong phòng 39bệnh xem 0era, đây 8là phòng 4Vip của 92bệnh viện, 9từng cơn 0bcảm giác 5eđau đớn 35khiến Doãn daTrạch Vũ 5chuyển sự fechú ý qua dfchân quấn 1băng gạc a3treo ở trước 80mắt mình, e6anh khẽ 86cắn môi, 0hai tay ôm 1đầu, ngón ctay đụng 57đến một cgóc trên 7ftrán, anh 5mới biết 2được đầu 8của mình dquấn một b6băng gạc c7vải!

Khẽ 22rên rỉ 61một tiếng, 1anh nhắm 4hai mắt 79lại, chỉ 40có suy tưởng 1mới có 19thể để 2cho anh làm 7rõ tất 2cả ý nghĩ.

Trời 9mưa, tai 68nạn xe cộ... 4 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng 8anh nghĩ atới, trên 43đường 57về nhà, fmột chiếc 1ô tô vọt 3ctới xe của 1fanh, cả 0người anh c7mang theo 7fxe lăn xuống 08đồi, về ephần vì 20sao anh có 02thể may f7mắn được 1cứu, anh e0hoàn toàn 5không biết e1gì cả.

Nhưng 3anh nhớ 30rất rõ, acái khuôn 20mặt trong d5chiếc ô 89tô tăng etốc xông 3tới phía 1của anh, 5clà hung hăng afdữ tợn 77muốn đưa aanh vào chỗ c1chết, tuyệt 4đối là 02không có fý tốt.

"Đây 2là nơi nào?"

Doãn 08Trạch Vũ 8vùng vẫy f9ngồi dậy, 7bởi vì ebđộng tác 1equá lớn, dvết thương a3trên người cdường như 3alà nứt 87ra, không cthể chịu 9đựng được 33loại đau 49đớn bứt 80rứt này, b7anh vươn 4tay nhấc clên cốc 4fnước bên acạnh nện 5bvào cửa, 7ly thủy 55tinh liền 4vỡ đầy c1trên đất, 9tiểu y tá 19sợ tới 60mức sắc 36mặt tái 0cnhợt, trong 92khoảng thời 7gian ngắn 3không biết 7phải làm 0bsao, khiến 01Doãn Trạch aVũ càng 8ctức giận 9hơn.

"Cút..." 6Khuôn mặt f9u ám, anh 1biết mình 98giờ phút 01này nhếch cnhác, nhưng 68phản ứng ccủa tiểu 0y tá càng f8khiến anh 6bực mình fhơn, so với d0một người 5chướng 9mắt tồn 9tại trước 3mặt, anh 11càng muốn 6một mình 5amình yên c9tĩnh hơn.

"Bảo a7cô cút! 9dĐiếc sao?"

"Oa..." 0Tiểu y tá 5khóc lóc 9echạy ra e6cửa, khi brời khỏi 20vẫn không 23quên đóng 6cửa, mà 4anh thì co 1ro ở trên 8agiường 34trầm ngâm asuy tư.

Mặc 0dù là một b1đầu đeo bbăng gạc, 8nhưng không 4dảnh hưởng echút nào 6đến diện bemạo lạnh 5flùng của a3anh, phát 49họa rõ 3ràng đường 7cong lập 9cthể ngũ 05quan, mặc 8dù bởi d3vì phẫu c8thuật khiến 2cho sắc femặt có 6vẻ hơi 5tái nhợt, 2dnhưng khóe 43miệng này dnhư ẩn 2như hiện 7aquét một fnụ cười, dclàm cho người c4ta vĩnh viễn cđoán không 6ra ý nghĩ f9thực sự 5của anh.

Anh 9thân là d4tổng giám c3đốc tập 91đoàn Vũ 8fTrụ, đích 5thực là 6dựa vào cmột phong efcách hành b3sự làm 28cho người 59ta đoán 45không ra, fdẫn dắt 6bcả tập efđoàn nhảy b6một cái bbtrở thành c0ngành nghề 2đầu rồng, 5anh chỉ elà luôn 6phát huy fclời dạy 53của cha fđối với 8canh, nắm acgiữ cuộc 4sống của cfchính mình. 0 © DiendanLeQuyDon.comCá lớn c1nuốt cá 4bé, đặc e3biệt là 88ở trong 2cạnh tranh 4dthương nghiệp, 3ở trong 7ngành nghề fanh là người fthủ đoạn fcay độc, 8cho nên sau 8flưng tồn fftại không 5ít kẻ địch.

Mặc a4dù tình 3trạng bị 6người hãm bhại thường b4xuyên xảy era như vậy, 6nhưng tính 0cảnh giác 1của anh 35rất cao, f0vẫn là 1lần đầu 65để cho 4dngười ta 57đạt được. 23 © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên, 2chẳng qua 2là lúc này 5để cho daanh chịu bbchút nổi 1akhổ da thịt, 7fmạng sống 3không lo, b0nhưng cũng 46đủ trở 33thành một 1lỗ hỏng 18trong cuộc 7đời của b6anh, cha quất a8roi dạy ebảo anh, 37hiện tại 96tình hình fcnày của 35anh...

Trước 7tiên anh 2phải liên blạc với 0ccha, nhưng 2ngoại trừ bathân thể 5nằm ở 6trên giường 1không thể 0eđộng đậy, 23anh còn phát 4bhiện trong cphòng bệnh 03không có 2bất kỳ 33phương tiện atruyền tin bnào liên 40lạc với cdbên ngoài...

"Chết 8tiệt! Bệnh bviện rác c3rưởi gì 5đây?" 12Anh cúi đầu 45thầm mắng 41một câu, 24nhìn xung eequanh phòng fbệnh vắng 8lặng, tầm 88mắt của 7anh dời 1dđến rèm 6cửa sổ 3tung bay, 6ánh nắng 6chiếu vào ftrái lại 4khiến người ata cảm thấy fcó sự ấm 87áp xa không 4thể chạm.

Cửa f8phòng bệnh 3"xôn 2xao" amột tiếng abị đẩy 3ra, cùng f3cửa sổ 1đối lưu 9gió thổi 0bay rèm cửa, 2phát ra tiếng 7vang vi vu, 1ánh nắng a6cũng càng 9dchói mắt 46hơn.

Một etiểu y tá 6fđang bưng 18khay thuốc dfđi tới, 9đối với ftiểu y tá 5cđã khóc 54chạy đi, e3rõ ràng e3người này cbình tĩnh bhơn nhiều, 03cô bước afnhẹ nhàng 7bước vòng dqua những 60mảnh vụng, ađi đến dtrước mặt 3anh.

Anh a6ngước mắt 4enhìn cô, 0rơi vào 93tầm mắt 9của anh 9đầu tiên blà một 07đôi mắt bsáng trong 47suốt, làm acho tim anh 49đập thình 2thịch, nhưng 1anh cho rằng 3đó chỉ dlà một 83ảo giác, 55nhíu mày, dliền khôi 3phục ngạo 8mạn trước 4sau như một.

elẽ ở trong 41lòng của 61cô là rất frõ về nguyên fnhân và 1dhậu quả 0của đống 8lộn xộn eađầy đất 28này, cho a7nên có thể 6fthản nhiên, 60nhưng rõ fràng là 9anh rất 42khó chịu, 16bởi vì 84xâm nhập f3của cô, 40quấy nhiễu 8yên bình dcủa anh.

"Bệnh 9nhân cần f2tiêm." 4Cô cầm 4lấy ống 4akim, trên 17mặt cười 2byếu ớt.

Doãn 2Trạch Vũ 10nghĩ thầm, 9echẳng lẽ c2cô ta không 5cnhận thấy dđược người 8này ở trước 9mặt của accô lúc này 6rất tức b0giận?

"Đợi 8lát nữa fbác sĩ tuần baphòng sẽ 37tới, tình 5trạng thân afthể của aanh đã ổn 27định, nhưng 5cần ở 5lại viện fftheo dõi, akhông có dchuyện gì, bsẽ rất 36nhanh khỏe." 71Cô kéo lên 6dtay áo của 01anh, chuẩn abị giúp eanh tiêm.

Từ 3khi anh hiểu 4chuyện tới fnay, đã bekhông tiếp dxúc qua thứ edđồ chơi 7ống kim a0này, nhìn 9vài giọt 0dthuốc nước 9tràn ra từ 92lỗ kim, 24anh khinh cthường 8ckéo xuống dống tay 8áo lạnh fdlùng nói: 70"Không 4dcần!"

"Không e4thể không 7ftiêm, đầu 5canh va chạm 8bị thương, 7fchân trái 43gãy xương, eenếu như a0không tiêm fsẽ có uốn 3ván, hậu bquả khó clường." 8Cô hết 70sức chuyên 2chú nhìn a8kim tiêm, 4cái miệng 0nhỏ không 6angừng động 6ekhuyên bảo.

"Cô 8có biết 3ecô rất 1cphiền hay bkhông, loại 0bthủ thuật c5lừa gạt 5trẻ nhỏ 4này, đừng 3dùng ở 0trên người 15của tôi!" 0bDoãn Trạch 6Vũ bực bfmình muốn bxoay người c3nằm xuống, 58không ngờ c2lại liên 5lụy đến 6vết thương, 6đau đến 39anh khẽ enguyền rủa emột tiếng, 36nhíu chặt 4mày.

"Bệnh dnhân xin 5phối hợp c9một chút, bkhông nên 30cử động 1elà tốt 74rồi." 35Vừa dứt a1lời, Doãn d2Trạch Vũ 4cảm thấy d6cái quần dbị vén d6lên, sau 4đó là một ecảm giác fnhoi nhói, eđầu ngón 21tay của 6ftiểu y tá 82chết tiệt ekia, đặt 4nhẹ ở 9phía trên bvị trí 1có thể f2gọi là 8chỗ tư c9mật, làm 6anh giận 9dễ sợ.

"Không 06sao." 1Cùng với bcây kim rút 3ra, trên 0mặt của 5tiểu y tá 7lại hiện 3ra nụ cười 28yếu ớt, 3bhai lúm đồng f3tiền nhỏ clại càng 4say lòng 64người, 5nhưng anh 24không có 4lòng dạ fnào thưởng 4thức, Doãn 32Trạch Vũ 3anh chưa 3ftừng có aqua chật 53vật như d5vậy, đây 3hoàn toàn 5không phải 5là tác phong 3của anh!

"Không 66phải là bnên đánh 83cánh tay 7dsao? Vì sao 8đánh... e © DiendanLeQuyDon.comCái mông 1ccủa tôi!" a3Rõ ràng 1clà có một a3cảm giác fbị tổn 79thất, để 08cho anh lời evừa tới bbmiệng nhịn 69không được 4fnói ra.

"Vừa 8arồi tôi 6nhớ lầm." c7Tiểu y tá ble lưỡi, 0làm cho người 3ta cảm thấy 6cho dù cô 7eđánh sai 44nơi, cũng 65là việc a0rất nhỏ.

"Cô 5dbất cẩn 0dnhư vậy, bbệnh viện 9này của 6nhà cô mở asao?" 86Trên mặt 9anh đủ 86lạnh khiến d5cho chung 6quanh đóng 1băng.

"Tôi 3cchỉ là eđùa thôi, avốn là..."

"Cô 35đem tính c1mệnh của 5bệnh nhân cra đùa?" 8aAnh ngắt e7lời cô, 32giọng điệu 4trở nên 3hung hăng.

"Không 05phải không 3phải!" fCô vội avàng xua 58tay, mới ebiết được 7trò đùa 7mình bày e6ra lớn rồi, 2người ở 82trước mặt, 8thực sự 2quá đáng b2sợ, quá a6nghiêm túc, 15quá hà khắc, 0cô vốn 0là muốn 7fthay Tiểu fPhỉ báo 1thù bị 40anh dọa 92khóc, một 8cái trò 6eđùa quái 47đản nho cnhỏ, không 57nghĩ tới 47anh nghiêm a5túc, thực 91sự sẽ 7làm cho cô 7đánh mất 0bát cơm.

"Thật 7sự xin lỗi." 3Kẻ thức 6thời mới 61là trang btuấn kiệt, c5cô vội bcúi đầu dfxin lỗi.

"Có 4di động f4không?" 9Giọng nói dcủa anh 2đều đều b8truyền tới.

"Hả?" 75Cô cảm 0thấy bất dngờ trợn d2to hai mắt cnhìn anh.

"Hỏi 4cô có di ffđộng không? c7Cho tôi mượn 5amột chút!" bAnh ngẩng 87đầu, lộ 4ra đôi mắt a5sắc bén, 0khiến cô evội vàng bdời đi 24tầm mắt.

Người 5đàn ông 6này thực 8sự là một etảng băng, ftay cô chậm 9rãi luồng a2vào túi...

Ánh 27mắt lạnh 9lùng của 5banh, rất bbình tĩnh fenhìn chằm 7chằm nhất cecử nhất 9fđộng của 5cô, cho dù clà một e3ánh mắt 8biến hóa, 4cũng rơi 4bvào tầm bmắt của aanh.

ethực sự 67là đủ d0xinh đẹp, dcũng đủ fađặc biệt, 81trang phục 3dy tá màu 7trắng, lại 5fkhông che 9giấu được 5đường 1cong lung cclinh hấp 15dẫn của acô, làn 8da của cô 10rất trắng, fetrên mặt 0chỉ trang ađiểm nhàn 9bnhạt, son cnước trên 6cánh môi c9có lẽ là d5vì nói quá 11nhiều lời 4nói mà phai 9màu, nhưng b1lại ửng dmột chút d5sáng bóng 74tự nhiên. 17 © DiendanLeQuyDon.comTay cô sờ e9soạng ở 3trong túi 8một hồi, 4fsau đó nhíu 1mày, lông 46mày của 0cô rất 1đẹp, dưới c8đôi mắt 1btrong suốt 71của cô, 5acòn có cái 5mũi cao thẳng 8như bạch dngọc.

5làm cho anh f9không thể ftưởng tượng 7nổi chính fblà, trên 64thân thể 28cô lại 25tản ra một 8dmùi làm decho anh bó dtay với c1cô, không f7biết vì fdsao, có một c1loại xa 5lạ lại 9nhè nhẹ drung động 87không thể fgiải thích fgiống như fblà bò đang...

"Thế 3nào? Không bmang di động?" 0Anh khơi dcao mày nghi a1hoặc hỏi.

"Chúng 7tôi không 29được phép ebmang di động, atôi quên..." 7Vẻ mặt acô bất 83đắc dĩ 61muốn mà bchẳng giúp 8được.

"Đi 9lấy cho 0tôi!" fAnh lạnh 2lùng ra lệnh.

"Oh..." dCô xoay người fmột cái, 8ađịnh đi.

"Chờ bmột chút." 9Doãn Trạch eVũ nhẹ 0agiọng nói.

"Còn acó chuyện 3gì?" 6Cô quay người 67lại.

"Tới 19đây." ddMặc dù 0dtoàn thân 72bị thương, 32nhưng vẫn dkhông chút 2nào che đậy 3luồng khí a2thế áp 8cngười kia 27của anh, 29cô chậm 8rãi bước 48đi thong eathả đến 3trước mặt 3của anh.

Anh 46vươn tay cetới trước 1ngực của f5cô, làm acô giật 9bmình, đang 0emuốn lùi bvề phía 4sau thì anh dblại bắt bđược bảng 5tên trước 73ngực cô.

"Đường 32Gia Nghê." 24Anh nhíu 7nhíu mày, 3nhớ kỹ 88tên trên 9bảng tên, fnhư là làm fxong cô muốn 8chuồn đi 2thì, cho 6dù lật 9cả bệnh a0cũng phải 5dsẵn sàng 4bắt được 7cô.

Cuối 2cùng cô 2anhẹ nhàng 9mà thở aphào một 4cái, phập 4cphòng trước 1angực chạy 84không khỏi 0cặp mắt 9sắc bén ccủa anh.

"Tôi 3đi đây." 3Cô xoay người 6bliền đi, d3ngoài cửa atruyền đến 25tiếng bước 1chân dồn 8edập.

"Bệnh 15nhân đã 80thoát khỏi 4nguy hiểm, 0hiện tại, 0sẽ giúp aanh ta kiểm ctra một 44chút, tin crằng dưới 5sự hết 00lòng chăm besóc của f5chúng ta c2anh ta sẽ 8sớm hồi 2phục.

Viện 40trưởng e0dẫn toàn 7bộ bác 1dsĩ khoa chỉnh 6dhình của 5viện ùa afvào trong cphòng Vip 15này, khiến fĐường aGia Nghê 0bên cạnh fnhất thời 6không có 6bchỗ nào 54tiến lui, ađành phải bđứng sang d8một bên, 2vẻ mặt avô tội enhìn bệnh 3nhân lai 7lịch không 36nhỏ trên 90giường 5kia.

Người bđàn ông 5ddẫn đầu 56toàn thân echơi thở 2lạnh lùng, 7agiày Tây, ebình tĩnh 3cvà dè dặt, blại lộ 47ra trận 6trận lạnh 71lùng.

"Cha..." eDoãn Trạch 78Vũ nhìn fthấy bóng ddáng cha 7fmình, cũng fkhông chú 8ý tình trạng bcủa bản 8thân muốn bbchấn chỉnh 8ngồi dậy.

"Con 7không nên d6cử động!" 24Doãn Chí 2Hãn ý bảo 61con trai nằm cxuống, quay 1đầu nói echuyện với 3bác sĩ trưởng cebên cạnh: 3"Có 2thể tiến chành xuất 4viện không?"

Doãn 0dChí Hãn aquá hiểu 0crõ con trai 2mình, không dgian độc 8lập tương 90đối phù 1hợp hơn d3với nó, fcbệnh viện 85người đến bngười đi 8không tiện adcho tĩnh fdưỡng của dnó.

"Ừm, 65việc này ccó lẽ..." dViện trưởng ahiểu rõ 3ftình trạng 98bị thương a9của Doãn 77Trạch Vũ, d6di chuyển 1trên phạm b2vi lớn không 3thích hợp flắm.

"Cha, 6con không 72muốn nằm 65viện." e9Từ nhỏ 15Doãn Trạch 54Vũ đã không 39thích nơi cngười đến 5fngười đi fthế này, 6mặc dù 71là ở trong cphòng bệnh cđơn, nhưng 75mà thỉnh 5thoảng những fetiểu y tá f9nhược trí 9anày làm 1cho anh phiền alòng.

"Được, 5dcha sẽ sắp 3fxếp." 3Doãn Chí cHãn trấn 59an con trai, asau đó thương 7alượng biện cpháp với 31viện trưởng.

Đường 2Gia Nghê 4bên cạnh 7nhẹ nhàng 8dmà thở 7phào một 4dcái, nếu 5như anh ta b2xuất viện, c5vậy chị eaem bọn họ 4sẽ không 9ccần ngày 0ngày nơm fnớp lo sợ 97làm việc.

"Để bcho cậu eấy trở b0về dưỡng 2thương là 9tốt, nhưng bmà cuộc 1sống sinh 5dhoạt cá 0nhân thường 5cngày của 0cậu ấy 8cgặp khó 44khăn, tốt 96nhất là 8Doãn tiên 2sinh mời a0một y tá 3riêng cho 8cậu nhà." 26Viện trưởng 10đề nghị a6nói.

"Không 7cần phiền fphức như 5vậy, liền f2cô ta đi, anhanh làm 1xuất viện 1chút!" 8aĐầu ngón 43tay thon dài f3của Doãn 1eTrạch Vũ bchỉ về bphía Đường 6Gia Nghê, 7đồng loạt c6ánh mắt aở chung 2fquanh nhìn 8đi nhìn blại Đường a8Gia Nghê, 86trợn to fhai mắt ebnhìn bệnh anhân lai 3lịch bất 4aminh trước 6mặt, trên 02mặt là 52một vẻ 9mặt khóc 0không ra 0nước mắt.

Đường 8aGia Nghê 09không biết 0là dưới 2vẻ mặt 2fngười khác dlà đang 1hâm mộ 0đố kị fhay là vui 6sướng khi 5người gặp ahọa, đi btheo sau lưng acngười bệnh 9Doãn Trạch 4Vũ "Đặc 64biệt quý 4ctrọng" 24kia, chui 2bvào trong fchiếc xe 47siêu sang 3trọng.

Chỉ 2là toàn 7athân cô bmặc quần 0áo y tá, ccùng Doãn 73Trạch Vũ 38mặc quần 5áo bệnh 9nhân nằm cở bên cạnh, 4dcũng có 4vẻ không 31ăn khớp 2evới hoàn dcảnh chung bquanh.

d6liên tiếp cthấp thỏm, a8mà anh ta, f6lại an an 2ổn ổn 2ngủ thiếp 85đi.

May 4mà anh ta 64ngủ, vẻ dmặt cũng bekhông có cngông cuồng, 53lạnh lùng 95hà khắc 5như lúc 6tỉnh, lúc 8cnày có tia 9nhu hòa, 8làm cho cô 6enhịn không eđược vừa 1nhìn lại 92nhìn.

Trong 0khoảng thời bgian ba ngày 19anh ta hôn 71mê ở bệnh ffviện, các 2fđồng ngiệp dthảo luận 7esôi nổi, f3nói anh ta a4là đẹp 1ftrai đến e2lóa mắt, 13như là mỹ 1nam từ trong 58phim thần btượng đi 05ra, nhưng 6mà không fdnghĩ tới fsau khi anh 6ta tỉnh cdlại, toàn 7thân lại ftản ra mùi a9nguy hiểm, 3dlàm cho người f5ta muốn 0tới gần 3mà không d8dám tới 3gần, giống 79như một 27ác ma.

Khóe 75miệng Đường eGia Nghê 2dnở một 59nụ cười, 37trái lại 7cô bất 8kể anh ta 0hung ác thế fnào, nguy bhiểm thế enào, chẳng ffqua là ba 0etháng sau 4này, cô 8không thể 80cùng bạn 9ftrai Đoạn 6Minh gặp 7mặt, quan 1hệ của 0bọn họ fnhất định c3sẽ càng 3ctrở nên f1bế tắc afhơn, lần 1đầu tiên 10cô cảm f1thấy có 2một số 1việc thực 0sự là lực fbất tòng btâm, cô bekhông biết 30nên làm e6thế nào 0giải quyết 6ổn thỏa, echỉ có 29trước tiên clàm tốt fcông việc etrước mắt.

Xe cclái vào 0một khu 3biệt thự bsang trọng, a9dừng lại 0cở gần 0ngưỡng 1cửa trên 52bãi đất 4trống, cô cbxuống xe, 9một nhân b4viên hộ a0lý trên 53chiếc xe cađi lại fbnâng Doãn 6Trạch Vũ b3từ trên 07buồng xe 9xuống, cô 80đi theo phía bsau, đi vào bcăn nhà 63to như thế.

Đợi 59đến khi ddnhân viên 5hộ lý và detài xế fcủa anh 5đều rời 2đi chỗ d2khác, trong ephòng trống 4rỗng chỉ 7còn lại 71có hai người 1bọn họ.

"Tôi 7khát nước." 3Anh nằm 64ở trên 6bgiường 2được thiết ckế đặc 8bbiệt có dathể di chuyển, 3treo một 54chân bị f1thương, 0đang xem athị trường 86chứng khoáng.

Không 84lâu sau, d2cô cầm 5một ly nước a3đưa cho 9anh ta, "Bệnh 0nhân cần 0chú ý nghỉ 5engơi nhiều, fanh như vậy 34đối với dthân thể ffkhông tốt."

"Tôi 2mệt, buồn 26ngủ thì 1tự nhiên bcsẽ nghỉ 3ngơi." eAnh chuyên 1dtâm nhìn 6những con csố chi chít c8trên màn ahình computer.

"Anh fcăn bản a7chính là 1cmột cỗ 0máy làm 7việc." cCô bỏ lại 75Doãn Trạch 5Vũ không b8đếm xỉa fđến, ngồi 05trở lại btrên sofa 34bên cạnh.

"Ánh 1bsáng quá 7mạnh, kéo 6màn cửa 9một chút." bAnh lại f4quay sang b8chuyên chú cbnhìn màn 59hình computer.

5đứng dậy, dđi đến 9ftrước sửa a8sổ sát 32sàn, giơ 18tay lên kéo 79màn cửa 17ở trên.

0eanh, chỉ e7là lơ đãng 3nhìn lướt 6qua, trong 54lúc đó 77nhìn thấy 5quang ảnh 9trùng điệp f1cân xứng 5bóng lưng, eđường becong cơ thể 48có loại 1đẹp mông 7blung.

"Không e1phải là ccô muốn 8một ngày 5hai mươi bbốn tiếng 0đồng hồ bmặc bộ 58quần áo 5y tá này bchứ?" 6Thấy cô akéo xong demàn cửa, dkhông còn 1ánh nắng 07mặt trời eamãnh liệt 3achiếu vào, 74tâm tình ecủa anh 8tốt hơn 6frất nhiều.

20mê mẩn 0liếc mắt 5nhìn toàn 9thân trên 5dưới của 9mình một dlượt, trên 8emặt lộ 34ra một nụ 64cười nghịch fangợm, "Buổi 4tối đi 6ngủ thì 9không cần 0mặc."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:12, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.01.2013, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1983
Được thanks: 2426 lần
Điểm: 10.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 4c2

"Rất 33chuyên nghiệp." 9dKhóe miệng 4aanh lại c8là nụ cười 74mê chết 38người.

"So e8với anh bkém xa." 9Cô lơ đãng 90một câu.

"Đây 51là làm tổn cthương tôi 4ư, hay là f9hen tôi?" afAnh không dhút để b4ý hỏi.

"Anh 92ứ nói đi?" fô ngồi 71ở trên 50ofa, chờ 3anh ra lệnh.

Đại behiếu gia 9ày, không a8iết vì 92ao nhất f8định phải 87họn trúng bô, vốn 4à nhân viên c1 tá của 6ệnh viện 1đã không 16đủ, nếu eahư thiếu 15ô, nhất dđịnh là 2hững đồng 5ghiệp khác 2bàng bận 07ộn hơn, 6à quan trọng dhất là 1ô còn chưa 4ó nói một eiếng với a1Đoạn Minh, 9chờ giờ aơm tối, 90ất kể ehư thế bdào cô cũng 5hải gọi daột cú điện 7thoại.

Nhìn 36đồng hồ 80treo trên c8tường, dthời gian 5cũng không 01còn sớm, cecô đứng 8dậy.

"Thời 9gian không 33còn sớm, 5danh nên ăn bcơm uống 3thuốc."

"Trong 1tủ lạnh 7cái gì cũng 3không có, bnếu đã e5đói bụng 0tự mình 9gọi điện 71thoại bảo bdbên ngoài 4bđưa đến."

"Nhưng b1mà... Anh 3alà người 0bệnh, làm 78sao có thể 27ăn những 8thứ không 6dinh dưỡng?"

"Làm aơn, là cô 9cđã đói bbụng cũng 9không phải e5là tôi?"

"Vậy 5canh sẽ không 1aăn sao?"

"Tôi e4đói bụng bbsẽ tính 83toán."

"Anh a3thực sự 76là một f3con quái agià!"

Đường cdGia Nghê 7bấm điện 3cthoại, định 1bđể cho asiêu thị b3đưa nguyên 9liệu nấu afăn tươi fmới đến 6đây, cô 6bcũng không 1muốn đêm ahôm khuya akhoắt chạy 5ađi tìm thức 77ăn cho anh 4ta.

"Đúng b9rồi, nếu fcđể cho 2siêu thị cdđưa đồ bdđến, cô 04bảo người 5ata đưa đến d4đầu đường 8dlà được, 3không cần 0nói địa 6chỉ cụ cfthể cho 4nhân viên fvận chuyển." 01Doãn Trạch dVũ dặn 6dò.

"Tại 4sao?" aCô mở to 98hai mắt c5tò mò nhìn c0anh.

"Tôi 0không muốn 0có người 5làm phiền 95tôi." 4Anh một 12bộ điềm anhiên như 54không có eviệc gì.

"Làm 1ơn, chẳng 0lẽ người 1ta đưa nguyên 3fliệu nấu 6ăn đến ađây, còn 8phải nhớ d0đến anh, bngày ngày 09đến nhìn canh sao?" f1Đường f6Gia Nghê 8tức giận 4elớn tiếng 4kêu la.

Người 57đàn ông 1enày thực 6sự là lo a8lắng quá 2amức!

"Đúng fvậy, tôi 5có tiền 3alại đẹp 0trai, không 4loại bỏ 7khả năng 6fnày, nếu aanhư đưa 2bhàng hóa 8là một 3người lái 6xe obasan, 7tôi không 0muốn bị 2phiền chết!" bAnh nói xong eđạo lý cfhiển nhiên, 11hoàn toàn ckhông để 6fý Đường 27Gia Nghê 79quả thật b8là nên vì 4chảnh chọe 3của anh a1mà buồn 1nôn.

Một 3giờ sau, e2Đường afGia Nghê 9ra chỗ hàng 82cây xanh dđầu đường 19ở khu biệt 29thự, tiếp dfnhận một 0túi nguyên beliệu nấu 0căn lớn 56từ trong 6tay người 3blái xe hàng bđồng thời 3dđưa tiền 0mặt cho 22người lái 0xe, quay đầu flại đằng dđằng sát 0khí đi về dphía biệt b5thự.

Cố 47chủ đáng cbghét này 2của cô 6dlại không 8có tiền f1mặt, ngay 02cả tiền 6đồ ăn 4dđều phải 1cô đến e7cấp!

7trong phòng b3bếp đánh 0phá suy nghĩ 8cả nữa 7engày, cuối bcùng cô 94làm mấy d5món ăn sáng, 0dđưa đến btrước mặt 1dDoãn Trạch 1Vũ, lúc 4này, cô dbthật là 3thiết thiết f9thực thực 6cho rằng, 8anh ta là f6một người 4bẩn cư trăm e4phần trăm, 0engay cả 95người giúp aviệc cũng 3không mời 3một người!

"Này, acô không d7đút tôi, fdtôi ăn thế anào?" fdAnh nhìn eđồ ăn 08đủ cả 3màu sắc 8hương vị 36trước mặt, ekhông thể a1không đối 3cvới cô 0lau mắt 4mà nhìn, c4nhưng mà b6chưa có cthử qua, 3eanh cũng eekhông dám fcó kết 75luận.

"Anh cbị thương clà ở chân, 8cũng không dphải là f4tay!" 7dCô bất 7mãn bĩu 8fmôi với c7anh.

"Nhưng 1mà dù sao 93tôi cũng c8là bệnh f4nhân, nếu cnhư động 9thủ không acchú ý lại 4clàm cho vết athương cũ 5tái phát ethêm, cô 5cũng không 0muốn cả 2đời ở 0lại chỗ f7này với ectôi chứ."

Mặc 9dù bụng 0đói kêu 3vang, nhưng bfcô không 4cách nào 7kháng cự ablại thế 0ebức người dnày của d2anh ta, rất ckhông vui 8dcầm lấy 5thìa.

May c4mà anh ta aăn cơm thực b7sự rất 5anghiêm túc, dkhông nói 0fthêm gì, 96chỉ một 9ngụm một 1ngụm ăn 10hết đồ 6ăn.

Nhìn b2bộ dáng 0anh ăn cơm anghiêm túc, 9acô thật 1muốn thưởng 8cho anh ta 3amột cái fôm thật c4chặt, nhưng 7dmà nghĩ cfđến ngày 7thường 6anh bá đạo 92như vậy, acô lại 80thu lại 6tâm tình ebcủa mình, aquyết định 5không cần 6đối tốt evới anh 6ata như vậy.

23nhanh chóng caăn cơm xong 6thu dọn fabát đũa, 6sau đó trốn 3cở nhà bếp egọi điện 03thoại cho 6Đoạn Minh, 8nhưng mà 1đầu kia 2tắt máy.

Lúc 1bnày Doãn 1Trạch Vũ 2lẳng lặng 9ngồi ở c5trong phòng 64khách, ngoại 2ctrừ anh f3bị thương 8btrên đầu, 50vết thương 0khâu trên 6đùi, thì 2gãy xương atrên bắp 40chân là 3tương đối 7dnghiêm trọng, 0ngoại trừ 8không thể fcử động abnhư thường, a8cũng không a6có vấn 7đề gì 2quá lớn.

Nhìn 58bóng dáng c7màu trắng fbkia loanh 0quanh ra ra 3vào vào, 9không biết 5tại sao, 1vậy mà 9ở ngày 7fđầu tiên 9anh biết ccô, liền 1ađể ý cô 5enhư vậy, 0đôi khi e2trong lúc 36bận rộn 1đồng thời 1liếc nhìn d3cô, có khi 3ánh mắt 4của cô 21và anh sẽ 0bgiao nhau 60thì không 7nghi ngờ feý tốt cười dmột cái, 5có khi lại dagặp một c4người như dfcó vẻ đăm fbchiêu.

Anh ebthành thạo 4điêu luyện e2ở trong 4đám phụ anữ, nhưng 4mà đối fvới cô, actrong lòng 4anh chỉ 42có một 8cảm giác, 9dcô thực 1asự rất 60thú vị!

"Tôi cmệt." bdDoãn Trạch dVũ tắt 58đi laptop, fduỗi lưng amệt mỏi 5một cái.

"Tôi fđẩy anh 89trở về bphòng nghỉ 86ngơi." e8Cô đứng e2dậy, kim 8giờ của 4đồng hồ dtreo tường 1eđã chỉ eđến chín 8giờ, trễ 1cnhư thế 7cô cũng 36không phát bhiện.

"Nghĩ angơi? Tôi 10muốn đi 1btắm!" 79Anh mãnh 25liệt kháng 90nghị.

"Anh 4tắm thế 3fnào, hiện 2tại trên ecngười của 0anh có thương 1tích, có 70lưu lại 16vết thương aphẫu thuật, 4không thể 57thắm nước!" 7Đường 36Gia Nghê 0ahoàn toàn dkhông chịu e6được cố 81tình gây 8sự của 7anh.

Bằng 30không cô bbảo tôi 5ngủ thế 8fnào? Trên angười có cmùi nước 83sát trùng 0chết tiệt 1kia, thúi cchết!" 1bAnh bực 17tức đầy fbụng.

"Tôi 8có thể b6giúp anh dlau người, 0thay quần dáo sạch 19sẽ, nhưng akhông thể a5thắm nước." 1dCô cảm 25thấy anh c2ngang ngược 12không hiểu 1chuyện rất 7khó hầu 7hạ.

"Vậy 0atóc thì ffsao?" 19Anh gãi gãi 3đầu, không 0gội đầu 00anh rất 00khó chịu.

"Anh 87không cần 3đem sự 34chú ý đều 6tập trung dở trên 07tóc thì 01được rồi, cbây giờ etôi đi chuẩn b9bị một 70ít nước c8lau thân ethể cho aanh." aĐường 1Gia Nghê 8xoay người e5liền đi.

"Chờ 12một chút! 9Hiện tại 00tôi đây cmuốn đi dtoilet làm edsao bây giờ?" 2Doãn Trạch b7Vũ bất a7đắc dĩ equay lại edchủ đề.

Hai e3tay cô liền 9btrải ra, e6trở lại btrước giường 23bệnh đỡ aanh dậy, 2atừng bước bftừng bước 1dkhó khăn d2bước vào 3toilet.

67thân cao 721m63, anh 5cao hơn cô 7gần một d3cái đầu efdìu đỡ b7khá khó 9khăn, nhưng 8cô cắn amôi, cố 5gắng chống 9đỡ sức bnặng của c2anh, sợ 53anh sẽ té 39ngã.

Cánh 8ctay của 7fDoãn Trạch 7bVũ khoát 6lên vai cô, 22được cô 9edìu đỡ 3ddùng chân 9cphải còn 9khỏe từng bdbước một 71bước đi bvào toilet. 55 © DiendanLeQuyDon.comCô cẩn afthận từng bli từng 2tí mà giữ 07cánh tay 9bcủa anh, 7tay kia thì 4fôm eo của bfanh, anh hơi 5cúi đầu, cliền có d2thể nhìn 6thấy cô aechăm chú f5đến mức 4cđỏ bừng 2dmặt, còn fcó một 6nốt ruồi 8giọt lệ 7đẹp mắt.

"Ngày athường 8cô đều ffgiúp bệnh d4nhân đi 9toilet?" 33Anh tò mò 22trêu ghẹo 3cô.

"Ngày 50thường 1lười biếng 2đi? Để d6cho tiểu ay tá khác flàm sao?" 7bAnh biết cbrõ cô đang fbtức giận, 01nhưng cô csẽ không c5vứt bỏ 9anh không ađể ý tới, 05cho nên rất 9yên tâm bmà tiếp 5tục trêu eghẹo cô.

"Chúc 2mừng, anh 96là người 4đầu tiên." 8Đường 3Gia Nghê 07không có 90nhìn anh, 6atức giận dtrả lời.

"Bệnh 0nhân khác ebđều trực c1tiếp dùng dacái bô, 21chỉ có 87anh rất esĩ diện!" 1Cô vẫn 0đang cật alực đỡ 9anh, thở fahổn hển d9nói.

Nhìn 7ctrán cô b8thấm ra 18mồ hôi 33làm ướt 45vài sợi 63tóc mái bcủa cô, 1trên mặt eửng đỏ d0một đường fdtrượt đến ecổ, còn 79có xương 65quai xanh 4emê người, d1xuống chút 98nữa, tầm b2mắt của 48anh chuyển bcqua rãnh cngực nhỏ 3hẹp trắng cnhư tuyết...

Tim 30của anh 6ahơi bị 8echấn động, 53vội vàng 3dời đi a3tầm mắt 43hốt hoảng, 7ngăn lại 5thất thường 1ccủa mình, 4sau đó lần eđầu tiên 4fvì ý nghĩ ccủa mình 40cười nhạo 1mình.

Vậy ddmà lại edcó cảm agiác động a9lòng với 8một người 92phụ nữ... 7 © DiendanLeQuyDon.comQua lại 6hết thảy 3phụ nữ, 9chẳng qua 7là công ecụ anh cần 5ethỏa mãn 9mà thôi, 7anh thực 0sự hoài e6nghi mình d7phải chăng cbị thương ckhông nhẹ, bxem ra còn eaphải tái fkhám một alần nữa.

Nhưng ftay của feanh, bởi afvì muốn 0vịn được 9chắc chắn d7mà nắm 1chặt đầu 1vai của 8cô, làm f0cho thân cthể của 4anh nổi 1lên phản eứng nào 3đó...

"Anh a2tự tiện 27đi, tôi 87đi ra ngoài 8một chút." 4fĐường eGia Nghê ddìu anh đến 4ctrước bồn 5cầu, xoay 26người liền ađi.

"Này!" 7Ngay tại 6thời điểm 61cô xoay người, e8Doãn Trạch 1Vũ đưa 2atay bắt flấy cổ 50tay của acô.

"Còn 9muốn như 7thế nào?" 5Cô mới 0ekhông muốn 1atiếp tục e3ở trong 6này để 53cho anh có f1bất kỳ 6cơ hội 3giễu cợt 5nào với 7cô.

"Dù 4bsao cũng 29đã ở trong 3này, chờ 96một chút 1thuận tiện 5dgiúp tôi 5lau người, feở trong 1này." 85Doãn Trạch 7Vũ cố tình 5nhấn mạnh.

Nơi a6này có nước 4chảy, dù 8sao cũng 03làm cho người 2ta cảm thấy 1thoải mái dhơn so với 9cô cầm 52một chậu fnước tái 0sử dụng.

"Được." a7Cô gật 6gật đầu, beđi ra ngoài 2và đóng 1cửa lại 2bcho anh.

Năm bphút sau, abĐường eGia Nghê 40giúp anh 43cởi áo, 6ccơ ngực 5và cơ bụng cvạm vỡ e5của anh 0làm cho người 0ta hơi khâm fephục.

50điều chỉnh 8nhiệt độ d9nước, dùng 1khăn lông 27nhè nhẹ 93lau sạch 7cho anh, nước 6anóng ở 37trong toilet 8bốc hơi 1thành sương 1mù, cách csương mù, b6anh nhìn 9khuôn mặt a5nhỏ nhắn 2anghiêm túc 0của cô, 95nghiêm túc flau mặt 8dcho anh, lau 3người, 65rửa tay, crửa chân, f3một người 6phụ nữ 7làm những 71việc này 07cho một 8người đàn 61ông, tất 33cả có vẻ anhư chuyện 73đương nhiên.

Nhưng 3bọn họ dcũng chẳng 8bphải quan 01hệ trai 3gái, mà 2là quan hệ 6thuê mướn.

Nghĩ 7đến đây, 9Doãn Trạch 3Vũ thu hồi 9flại cảm 3giác kỳ 6diệu này 4acủa mình, 61có lẽ là bcô độc 4cquá lâu, ađối với 0một tiểu 0y tá cũng bđể ý như e2vậy, anh 7acười tự egiễu.

"Cười acái gì?" 4dCô lau khô 23giọt nước 7trên người b1cho anh.

"Không bfcó gì, cảm 95thấy cô arất tận 79tâm." cAnh vươn 9tay, chỉnh b3sửa mái 4etóc rối 4loạn cho 3cô một 9chút, một 7động tác 6vô ý, làm b7cho anh ý 99thức được 2mình vượt 0cqua khuôn 1phép.

"Đúng drồi, ngày 2eđó tôi 6bị thương 3đưa đến 78bệnh viện, c0tình hình d9là như thế fnào?" 2aAnh vội 10vàng nói 62sang chuyện 65khác.

"Toàn cthân là 0màu, hôn 5emê nghiêm 8trọng." 61Cô dìu anh 7eđứng lên.

"Ai cđưa tôi 03đến?" 5Anh nghi hoặc 1hỏi.

"Tôi 3cũng không 1rõ lắm, cfnhưng tình 3hình của 40anh thế fnày xem như 38là trong b9cái rủi 1có cái may." 25Cô một 02tay dìu anh, cbtay kia thì 35lấy quần eáo sạch, 5nhưng bất angờ trượt 77chân, lôi fckéo cánh 0tay anh, cô 9fnặng nề damà nhào cvào trong flòng anh.

Thân 56thể mềm 8dmại của f9cô ở trong angực trần d4trụi của 7anh, chỉ 50có anh cảm 3agiác được 51thân thể 3của mình 2đột nhiên 83giống như 52là muốn 38nổi lên e7một phản 24ứng cháy 53bỏng, cái ecloại cảm efgiác này 2là mãnh 8eliệt muốn d0cô. Anh không 3biết phải e7chăng mình fbụng đói 5vơ quàng, 2nhưng mà 03cô thực 3fsự mang 60lại cho 2tim của 0anh cảm 60giác cuồng 8loạn.

64thể là 7vải vóc fagợi cảm c7hoặc là 57nội y đã 7bcám dỗ 5fanh miễn 6dịch, lúc dnày trang 5phục hấp bdẫn tương bđối thu 1hút anh, bnhưng anh 6biết rất 0brõ thời b6cơ chưa 8dchín mùi.

"Anh 8acó thể 5buông tôi a6ra..." dGiọng nói a9của cô 7rất thấp, b2có vài phần 1cngượng 8ngùng, anh acúi đầu, 6mới biết a9được tư 3thế lẫn 5nhau là ái a2muội như 4vậy.

Đường 7eGia Nghê 2cúi đầu 84mặc xong aquần áo 00cho anh, giúp 4anh di chuyển 5từng bước 9từng bước bđi về phía 3giường.

"Không cphải là ecô xấu 7hổ chứ?" cDoãn Trạch fdVũ nhìn ccô không abnói tiếng 5nào, ngược 4lại càng 84cảm thấy athú vị 14hơn.

"Tôi dxấu hổ? a2Mới sẽ 9không." e3Cô hơi ngửa eđầu bĩu 5môi.

"Nhưng 6rõ ràng bvừa rồi 1cô đỏ damặt." a0Anh một bcbộ nghiêm atrang nói.

"Tôi dalà đỏ abmặt thay e9anh." 8cCô không 6chút nghĩ 06ngợi giận banh, nhưng 5vừa dứt f1lời, hai 5người lại 8ngầm hiểu 1lẫn nhau dbnhìn nhau bdmột cái.

"Tôi bmệt." 6cDoãn Trạch 5eVũ ngáp 3một cái.

Đường 97Gia Nghê 0ctắt đèn c9đồng thời 5đóng cửa 96lại cho 4anh, "Buổi dtối có 49chuyện, 0ethì anh gọi 00tôi."

Bận 0erộn một 6cngày, Đường d7Gia Nghê 2tắm rửa fsạch sẽ, 30nằm thoải 59mái trên 2giường 66lớn mà beDoãn Trạch f8Vũ an bài d4ở phòng f9khách cho 7dcô.

Điện 31thoại di d6động của a2cô quay số 5cđiện thoại d7của Đoạn d4Minh, không e8biết bao a2nhiêu lần, 5người trong blòng của c6cô, giống e6như bị 3mất tích, 9cùng cô 9dmất đi 1liên lạc.

akhông biết 1thích một 8người phải f2chăng nhất 1định có 1thể  toàn 6tâm toàn 5dý trả giá, 97nhưng anh dđối với 9cô thật 6sự rất 7không nghiêm 8dtúc, mặc b3dù có đôi 9khi cô lại fsinh ra ý 0nghĩ muốn 8từ bỏ, 6nhưng cô e1vẫn không c4thể thay 8đổi được 56thói quen 4muốn tìm canh ta.

"Nếu 8cnhư có thể 4ftừ bỏ 9thói quen 7nhớ anh ata thì tốt 1rồi... Nhưng 75thích một 0người, 9là cảm 7giác của cđáy lòng, 2không phải 2tùy tiện dlà có thể btừ bỏ, bnhất định akhông phải dlà một 69thói quen 21đơn giản 1bnhư vậy." 52Cô nói mớ.

d5lật người, cánh mắt e5sáng ngời 6chớp trong 5bóng tối, 4trằn trọc 6trở mình, e9cuối cùng b1mơ mơ màng 0fmàng thiếp 5đi.

Những 0tia nắng f7đầu tiên 0fvào sáng 3sớm xuyên 39thấu qua amàn cửa b4màu hồng 40rơi ở trên b4mặt của 68Đường d7Gia Nghê, 0sáng sớm 8gió thổi 9enhẹ qua, 8ađã lâu 0cô không 11có cảm dgiác ngủ fthoải mái 5anhư thế 2này. Ngồi 1dậy, cô bfcơ hồ quên 65mất mình 0bở nơi nào, bbuổi tối 1cũng quên emất phải 4thưởng 60thức, bố 3trí của 8acăn phòng dnày nhìn 4giống như 0acung đình 4eTây Phương, 3blàm cho cô 10cảm giác cmình xuyên 1qua nhiều f3thế kỷ.

"Đẹp 1quá!" faCô nhẹ 5giọng thán 0phục.

Bàn 51trang điểm ckhắc hoa, 91ghế dựa ekhắc hoa, 4ngay cả bcái chăn faở trên 2người mình, 14cũng là 54gấm hoa 1rực rỡ, 5tản ra làn 2hương thơm 8ngát, lưu 3bluyến ở 45trong ảo ddmộng, cô 7fcơ hồ quên amất trách dnhiệm của 99mình.

Đường dGia Nghê cvội vàng 6lật người exuống giường, 15từ trong 9btúi lấy 51ra bộ quần aáo y tá 0bệnh viện 7được cô 99chuẩn bị, ecô rửa 2mặt qua 2loa một 2chút, sửa csang lại fdáng vẻ 91xong, bước fcđi về phía 43cửa phòng.

Ngôi d8nhà đã 1được dọn 69dẹp qua, 78lúc cô quên 21gõ cửa 2evội vàng 4mở ra cửa aphòng của 9dDoãn Trạch 3Vũ, chợt 5nghe được 1bDoãn Trạch d6Vũ gầm enhẹ một 1etiếng.

"Cô d4vào phòng facủa người 8fkhác không fgõ cửa 7trước sao?" 0Anh đang denới ra băng d3gạc vải bctrên miệng 7vết thương, 54chau mày, d1biểu cảm 6btrên mặt 2brất thối.

"Nhưng... b © DiendanLeQuyDon.comThực xin alỗi!" aaĐường 01Gia Nghê 0dvội vàng 3đi lên phía ctrước giúp 61anh xử lý benhững băng 85gạc vải 3này.

"Nhanh 9giúp tôi 6bđổi đi a2những thứ c3này, mùi f9thuốc rất 1khó ngửi!" fbAnh bịt 13mũi.

"Cho 3adù là đổi 1đi, cũng 98cần phải 5dthay đổi 0thuốc mới, ecũng sẽ 8dcó mùi thuốc, 2nếu như 44anh không e2muốn ngửi 7được những 7ethứ này, bbthì phải 8aphối hợp, 27chờ thương 7lành là 5bcó thể 4không ngửi 8thấy những 9thứ này." 2Cô vừa c3giúp anh 97tháo ra băng 1gạc vải ftrên đầu, 5vừa nói.

"Cô 5không thể 0dịu dàng emột chút?" 1Doãn Trạch e6Vũ đau đến bkêu to.

"Đó 93là bởi cevì anh đang edlộn xộn." e2Cô điềm 3tĩnh giải ethích.

dngồi ở 1trên mép fgiường, 2hai tay xử 3lý vết 94thương cho fanh, lại 01bôi thuốc c5cho anh, dán 4lên băng agạc, quấn elên băng 1bgạc, anh 0đang hưởng 8thụ hết 0blòng chăm 8fsóc của 64cô, nhìn ddáng vẻ ccô thức adậy vào 8sáng sớm 6tràn đầy 02năng lượng, b7đối với 9cô có loại e2cảm giác 94kỳ diệu, 6nhưng không aecách nào 14hình dung.

"Bây cgiờ đổi 5chân, không 5nên lộn f4xộn!" 2Cô làm ra aebộ dáng 70cảnh cáo 4anh.

Đường eGia Nghê anhẹ nhàng 25nâng chân 7của anh 34lên, từng a2chút từng bchút tháo dra băng gạc fbcũ, rửa 16sạch vết 5thương, eđổi băng eegạc mới.

"Cảm f7thấy thoải 0mái hơn 52nhiều, ngày chôm qua dính 7máu, hại 5tôi cả 2đêm ngủ 53không được."

Anh 6ta giống bnhư một 0đứa con enít, vì 8vậy mà acchất lượng 8giấc ngủ atối hôm ebqua vô cùng etốt, Đường eGia Nghê dfbật cười.

"Cô 9dám cười 5btôi?" 8Doãn Trạch 3Vũ nghiếng drăng nghiếng f4lợi nhìn 1cô.

"Nào 0fdám? Dù 21sao bây giờ bngàn vạn 4alần anh 2cũng không 96nên đụng 5vào vết a2thương của c3anh, bằng 8không hậu fquả thực 0sự nghiêm bftrọng."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:14.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 07.09.2012, 07:08
Bài viết: 229
Được thanks: 71 lần
Điểm: 0.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
hay đó bạn 8-)  :number1:  :number1:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2013, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
Chào mừng truyện mới!!!!!!!!!!!

Truyện hay lắm bạn!!!!!!!!!!!

Anh nam chính thật là phúc hắc còn chị nữ chính cũng không phải dạng tiểu bách!!!!!!!!!!

Mong đợi chương mới của bạn!!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Dạ Vũ
Dạ Vũ
Cua Rang Me
Cua Rang Me

Như Băng: có trật 1 câu???
Nhĩ nhĩ ngươi bắt nạt ta rất nhiều
Lăng Kỳ Y: Huệ: ta muốn vào đội của Cua nhưng Cua k onl a a a
Tiểu Hân Nhi: Huệ: kiểm tra trật hết 1 câu rồi :hixhix:
Tuyết Huệ: sao thế vk iu^^
Tiểu Hân Nhi: aizzz...
Tuyết Huệ: kỳ y:Nàng tham gia cùng ai và đội màu gì>???
Tuyết Huệ: viewtopic.php?f=128&t=322735 kì 4 đọ sức nhé =))
Lăng Kỳ Y: Cua chết tiệt, ta truy nã Cua a
Tuyết Huệ: Đi hỏi cua đó =))
Tuyết Huệ: 4 đội rồi^^..Còn tham gia tiếp thì đăng kí,càng đông càng vuôi
Lăng Kỳ Y: Huệ, ta muốn vào đội của Cua
Lăng Kỳ Y: Ủa? Băn ta đâu có bắt nạt ngươi
Như Băng: oh... huệ nhi.. có bao nhiêu đội chơi thế???
niu niu chơi với ai vậy??
Tuyết Huệ: oimeoi..đếm lại số từ cho m.n mà mệt dễ sợ@@
Haru niuniu: Muội cũng có chơi a
Như Băng: niu niu cái tranh tài gì đó mình cũng chơi nhá... nhĩ nhĩ dạo này bắt nạt ta hoài.. ta phải trả thù..
Như Băng: Sao chán? hôm qua ném bomb zui mà
MỌI NGƯỜI TA NHỚ MỌI NGƯỜI ZÔ CÙNG
Haru niuniu: Công nhận có mấy người trong clb anime vẽ tranh quá chuẩn
Lăng Kỳ Y: ò
ngansieunhann: Box mâng và anime
Lăng Kỳ Y: cho ta hỏi, trò chơi thắng làm vua ở đâu thế? ta lục mãi k thấy
Haru niuniu: Quốc Khánh năm nay chán ớn
Tuyết Huệ: nếu quốc khánh mà đủ ta đã tổ chức rồi =))
Tuyết Huệ: Chủ nhật đi..qua quốc khánh nên về lịch thường
ngansieunhann: Dạ Dạ: con hỏi dì huệ ấy
Tuyết Huệ: viewtopic.php?f=128&t=322735&start=220 ai chơi nối từ vào xem cái nhé
Tử_Dạ: Má khi nào chơi vậy?
Lăng Kỳ Y: Cua, ngươi đâu rồi? có nghe ta hỏi k?
Tuyết Huệ: ô tê..đang điểm danh lại cái từ
Lăng Kỳ Y: Cua, chơi trò chơi của Huệ ấy, ta vào đội của ngưoi nhé


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.255s | 13 Queries | GZIP : On ]