Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Không sợ làm hư em - Thạch Tú

 
Gởi bài 03.01.2013, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1937
Được thanks: 1810 lần
Điểm: 10.15
Tài sản riêng:
Gởi bài [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú - Điểm: 11
KHÔNG 3SỢ LÀM fHƯ EM


images


Tác 8cgiả: 08Thạch Tú

Converter: 7ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới ethiệu

Trước fkhi anh theo ceđuổi cô, 8cái bộ 0ạng kiêu d7gạo đó, eđánh chết f6ô cũng không 8bho theo đuổi;

Khi 6bô bị theo 15đuổi thì, a2rong lòng 2ô bất đắc 90ĩ nghĩ, 6aanh ta cũng 8ưng chìu 88ơi quá thôi.

Bình 8inh Doãn 4rạch Vũ f1hán ghét 05hất là 80iếp xúc feới đám 61đông, tiếc 02à một cuộc 4ai nạn xe,

Thiên dhi kiêu tử 6aanh, tạm eehời trở 9ahành nhân 0dĩ tàn tật 91đi lại bất tiện. 6 © DiendanLeQuyDon.comái này thôi,

Còn ffị tiểu 3c tá không 2ó mắt, biương oai 25ưỡi đến ebrên đầu 9ủa anh, 9bếu cô ấy aám chọc 08anh,

Vậy aanh không 49đòi lại 27được không 25phải là bquá thiệt dthòi sao. 6 © DiendanLeQuyDon.comCứ như afvậy tiểu 2cy tá Đường 4Gia Nghê,

Không 7chỉ trở 97thành tiểu 4ey tá bên 07người Doãn b8đại tổng 7giám đốc, fcòn bị 7xách đưa 14đến khu bnhà cao cấp 3làm nữ a5giúp việc dcủa anh.

Người 1đàn ông 23Doãn Trạch fVũ này không 1echỉ kiêu cngạo còn 7rất bắt abẻ, rõ a3ràng cố 7ý đối 5địch với a8cô,

Người 4sống rất 7eêm đẹp, 3ở trước 98mặt của 4cô, trở 4thành người 4tàn tật 0cơm tới 5há mồm 2bnước rót b5tận tay 25không nói,

Lại 5còn ác liệt 4amà nói, 9cô rất 6hợp với 51khẩu vị 2của anh, 2có muốn 43làm người 3dphụ nữ fcủa anh 57hay không!

Đường 06Gia Nghê 1nghĩ thầm, acho dù cô ađiên rồi, 34cũng tuyệt 08đối không cthể nào c1làm người aphụ nữ 3của người 6con trai bá 02đạo này,

Chẳng 2qua là dường 6như ông 9trời không 12muốn thấy 42cô như thế, c7biết rõ 85cô một 8lòng muốn 4clàm hiền 5thê lương 55mẫu,

Lại bđể cho 1cô động 40lòng với bngười đàn 4ông Doãn b8Trạch Vũ cnày, còn e9lớn mật fhơn cùng 7anh ta lăn 5tình một cđêm,

Cuối c6cùng còn c2ngốc đến dcùng anh 8có bí mật 36tình. Nhưng 7không muốn 5biết,

2acũng ngoan bngoãn làm 1ctình nhân 48bí mật ddrồi, người 7đàn ông 25này lại b1da mặt dày 5chạy đi 19gặp người 9nhà của facô,

Lại bfở trước 1mặt mọi dfngười cùng 54cô anh anh b2em em, sau 6cùng còn dccưng chiều 32hỏi cô, 8chúng ta 2akết hôn bđược không?


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:11.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 05.01.2013, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1937
Được thanks: 1810 lần
Điểm: 10.15
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 91

Ánh emắt ở 2bên trong 22phòng từng c1chút từng bcchút mở f3ra tia sáng cayếu ớt, 0kèm với cmí mắt 98dùng sức 99mở ra mà 29bị nhè chẹ đau 35đớn, từng 7ái đồ 1fật bên 7rong phòng dơi vào tầm d9ắt, trần behà trắng 8hư tuyết, aường trắng 0hư tuyết, 6èm cửa a6ổ trắng 62hư tuyết...

Cuối 4ùng ánh e6ắt cũng dừng ở 3rên khuôn b9ặt hoảng 9ốt lo sợ bủa một 5diểu y tá, eột cơn 0đau nhức 4ciống như fé rách chui 8bào tủy 4ão của 3anh, rốt buộc ngửi 5ađược mùi c1ước sát 9drùng ghê 5ởm này 72rong không dhí.

"A!" cĐau đớn eịch liệt aàm Doãn ddrạch Vũ a3ằm ở trên 5giường, 4từ trạng 71thái hỗn 4độn trước eđó lập a7tức kéo detrở lại e3thực tại.

Từ 2cbài trí 3cùng hoàn 23cảnh yên d7tĩnh bên 0etrong phòng 9bệnh xem adra, đây flà phòng 6Vip của efbệnh viện, 13từng cơn 5bcảm giác d1đau đớn 58khiến Doãn aaTrạch Vũ 1chuyển sự 3chú ý qua 1fchân quấn 9băng gạc 89treo ở trước bmắt mình, banh khẽ cdcắn môi, 3ahai tay ôm 4dđầu, ngón 0tay đụng 9đến một 9góc trên 4trán, anh amới biết f8được đầu 6của mình 8dquấn một 9băng gạc cvải!

Khẽ 4rên rỉ 4fmột tiếng, 4anh nhắm 2fhai mắt balại, chỉ 6có suy tưởng 2mới có 4cthể để 9cho anh làm 6rõ tất 0ccả ý nghĩ.

Trời 4cmưa, tai 7nạn xe cộ... 3 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng 1anh nghĩ 3ctới, trên ađường 64về nhà, dmột chiếc dô tô vọt 6tới xe của eanh, cả 51người anh 3mang theo 2exe lăn xuống e3đồi, về aphần vì 1dsao anh có 6thể may amắn được 2cứu, anh dhoàn toàn 9không biết 1gì cả.

Nhưng edanh nhớ brất rõ, 42cái khuôn aamặt trong 8chiếc ô 0tô tăng b3tốc xông 7tới phía 30của anh, cclà hung hăng 4dữ tợn fbmuốn đưa 4aanh vào chỗ 8chết, tuyệt a4đối là 97không có 8ý tốt.

"Đây 38là nơi nào?"

Doãn bTrạch Vũ bvùng vẫy 85ngồi dậy, abởi vì dđộng tác 6quá lớn, 5vết thương f9trên người c6dường như eblà nứt 8ra, không 54thể chịu 11đựng được 4loại đau 4eđớn bứt 81rứt này, 7anh vươn ftay nhấc 5lên cốc 6nước bên 1acạnh nện d2vào cửa, 3ly thủy 1ftinh liền 6evỡ đầy d3trên đất, 4etiểu y tá 15sợ tới 5amức sắc 0mặt tái 8anhợt, trong 0khoảng thời 1gian ngắn 74không biết 4phải làm c6sao, khiến 1Doãn Trạch 4Vũ càng a8tức giận ahơn.

"Cút..." a2Khuôn mặt 3u ám, anh 64biết mình 60giờ phút 2này nhếch 7enhác, nhưng bbphản ứng 6của tiểu 3y tá càng 3khiến anh cbực mình 7hơn, so với 4một người f3chướng cmắt tồn 6tại trước 3mặt, anh fccàng muốn cmột mình e4mình yên ctĩnh hơn.

"Bảo 5acô cút! 22Điếc sao?"

"Oa..." d7Tiểu y tá 0ekhóc lóc dchạy ra 81cửa, khi 1rời khỏi 93vẫn không 5quên đóng 00cửa, mà caanh thì co 76ro ở trên 99giường 4trầm ngâm 79suy tư.

Mặc 1dù là một 0đầu đeo 0băng gạc, anhưng không bcảnh hưởng bechút nào 4cđến diện c8mạo lạnh 25lùng của abanh, phát 3họa rõ f5ràng đường 4cong lập fthể ngũ 0quan, mặc 55dù bởi 5vì phẫu b1thuật khiến 2dcho sắc bmặt có 2cvẻ hơi 91tái nhợt, 7nhưng khóe bamiệng này 10như ẩn 95như hiện equét một 08nụ cười, 6làm cho người 1eta vĩnh viễn 8đoán không 4ra ý nghĩ 0athực sự 4acủa anh.

Anh 07thân là 2dtổng giám 2đốc tập 3đoàn Vũ dTrụ, đích 0thực là a7dựa vào emột phong 35cách hành d7sự làm 1cho người 33ta đoán 3không ra, 93dẫn dắt 2cả tập 41đoàn nhảy 6một cái 3etrở thành 5ngành nghề 9ađầu rồng, fanh chỉ 8clà luôn dphát huy 4blời dạy d4của cha fbđối với 9danh, nắm 0giữ cuộc fasống của cbchính mình. 2 © DiendanLeQuyDon.comCá lớn 2nuốt cá 2bé, đặc 7biệt là b6ở trong 3cạnh tranh 66thương nghiệp, 26ở trong 3ngành nghề 7anh là người fthủ đoạn dcay độc, 1cho nên sau fdlưng tồn 8ctại không bít kẻ địch.

Mặc 7dù tình 5trạng bị 5angười hãm dhại thường abxuyên xảy acra như vậy, 8nhưng tính 9ecảnh giác 03của anh erất cao, 6cvẫn là 6lần đầu fđể cho d1người ta edđạt được. da © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên, e6chẳng qua dblà lúc này 6để cho 3anh chịu 4chút nổi 8khổ da thịt, 3mạng sống b3không lo, fanhưng cũng 6đủ trở 1thành một 57lỗ hỏng 1trong cuộc d0đời của 6anh, cha quất cbroi dạy fbảo anh, ehiện tại 8tình hình fenày của eanh...

Trước 6tiên anh 9phải liên 9lạc với 6cha, nhưng fngoại trừ 46thân thể 69nằm ở ctrên giường 1không thể 72động đậy, 9anh còn phát 5hiện trong 3phòng bệnh ekhông có cbất kỳ 2aphương tiện 4truyền tin dnào liên 5lạc với 9bên ngoài...

"Chết btiệt! Bệnh 7viện rác a4rưởi gì eđây?" 6Anh cúi đầu 3bthầm mắng d4một câu, 21nhìn xung 3quanh phòng 01bệnh vắng f9lặng, tầm afmắt của cfanh dời ađến rèm 02cửa sổ 07tung bay, 89ánh nắng d4chiếu vào 0trái lại 5khiến người 3ta cảm thấy 4có sự ấm 60áp xa không 49thể chạm.

Cửa f2phòng bệnh 7"xôn 49xao" 64một tiếng 9bị đẩy cra, cùng 2cửa sổ dađối lưu 28gió thổi 3dbay rèm cửa, 8dphát ra tiếng cvang vi vu, bánh nắng 2cũng càng 82chói mắt chơn.

Một 9tiểu y tá 75đang bưng akhay thuốc 2đi tới, fbđối với c0tiểu y tá fđã khóc 9chạy đi, 7rõ ràng cbngười này fbình tĩnh e4hơn nhiều, bcô bước 5enhẹ nhàng abước vòng 8qua những bmảnh vụng, 0ađi đến cctrước mặt 32anh.

Anh 1ngước mắt 0nhìn cô, 3rơi vào dtầm mắt 3của anh bbđầu tiên 5là một 3đôi mắt 4sáng trong b5suốt, làm 2cho tim anh 31đập thình 6thịch, nhưng 9anh cho rằng eđó chỉ 92là một 1ảo giác, 7nhíu mày, 34liền khôi 49phục ngạo bmạn trước cbsau như một.

7clẽ ở trong clòng của 7acô là rất d6rõ về nguyên f1nhân và 36hậu quả 9của đống 1lộn xộn 2đầy đất 37này, cho 67nên có thể 2cthản nhiên, d2nhưng rõ d1ràng là c1anh rất ckhó chịu, 71bởi vì 8xâm nhập 5dcủa cô, 0quấy nhiễu bcyên bình 36của anh.

"Bệnh 11nhân cần 45tiêm." fbCô cầm a7lấy ống 8kim, trên amặt cười 8yếu ớt.

Doãn dTrạch Vũ dnghĩ thầm, 3chẳng lẽ 7cô ta không 20nhận thấy 3được người dfnày ở trước 8mặt của 66cô lúc này 2rất tức 6giận?

"Đợi 20lát nữa 71bác sĩ tuần 2phòng sẽ 81tới, tình ftrạng thân 6thể của 95anh đã ổn 47định, nhưng 4cần ở 55lại viện dtheo dõi, 54không có 4chuyện gì, 1sẽ rất cnhanh khỏe." dCô kéo lên 9ftay áo của 9anh, chuẩn 95bị giúp 5anh tiêm.

Từ 26khi anh hiểu 32chuyện tới a8nay, đã ckhông tiếp axúc qua thứ b8đồ chơi 4ống kim aenày, nhìn 15vài giọt 89thuốc nước 60tràn ra từ 9lỗ kim, cdanh khinh 27thường 98kéo xuống 4eống tay 72áo lạnh dlùng nói: d"Không 0ccần!"

"Không athể không 3atiêm, đầu 5anh va chạm bebị thương, 4dchân trái cgãy xương, 3nếu như 7không tiêm 3dsẽ có uốn 98ván, hậu aquả khó ealường." 5Cô hết asức chuyên 0chú nhìn 65kim tiêm, bbcái miệng d1nhỏ không 0ngừng động akhuyên bảo.

"Cô 9ecó biết dcô rất 62phiền hay 7không, loại athủ thuật 61lừa gạt 8ctrẻ nhỏ 35này, đừng 5dùng ở 06trên người 4bcủa tôi!" ddDoãn Trạch c9Vũ bực 47mình muốn 92xoay người cnằm xuống, 3không ngờ 9flại liên e6lụy đến evết thương, 93đau đến 5anh khẽ 0anguyền rủa 9amột tiếng, f6nhíu chặt ccmày.

"Bệnh 75nhân xin fdphối hợp 6một chút, 2akhông nên 3cử động blà tốt 16rồi." 40Vừa dứt 7lời, Doãn fTrạch Vũ cecảm thấy 63cái quần 3bị vén 68lên, sau 5fđó là một bcảm giác 2nhoi nhói, e9đầu ngón d2tay của 6tiểu y tá 7chết tiệt 82kia, đặt 7nhẹ ở 02phía trên 89vị trí 9có thể b2gọi là echỗ tư 9mật, làm adanh giận c8dễ sợ.

"Không 02sao." 6bCùng với 6cây kim rút 86ra, trên f8mặt của ctiểu y tá 18lại hiện bra nụ cười cyếu ớt, 2ahai lúm đồng 4atiền nhỏ 90lại càng a4say lòng engười, 8cnhưng anh bakhông có 6blòng dạ 3nào thưởng 8thức, Doãn 7fTrạch Vũ 46anh chưa eatừng có 1qua chật 0vật như 9avậy, đây 3hoàn toàn e1không phải 4là tác phong b4của anh!

"Không 6aphải là bnên đánh 7dcánh tay c4sao? Vì sao bđánh... 7d © DiendanLeQuyDon.comCái mông 26của tôi!" a2Rõ ràng 7là có một dcảm giác 0bị tổn 8thất, để 4cho anh lời 6vừa tới 5miệng nhịn ekhông được 6nói ra.

"Vừa 7rồi tôi cnhớ lầm." 02Tiểu y tá ale lưỡi, 0làm cho người fta cảm thấy 9dcho dù cô 7đánh sai f9nơi, cũng dlà việc 85rất nhỏ.

"Cô 42bất cẩn 4bnhư vậy, 3bệnh viện enày của enhà cô mở 3sao?" cTrên mặt 31anh đủ blạnh khiến 0echo chung f0quanh đóng dbăng.

"Tôi 9chỉ là fđùa thôi, 83vốn là..."

"Cô eđem tính 14mệnh của 3bệnh nhân 2ra đùa?" e3Anh ngắt belời cô, egiọng điệu 5ctrở nên 4hung hăng.

"Không 8phải không 1dphải!" 3Cô vội 2vàng xua 0etay, mới d4biết được 8trò đùa bamình bày 86ra lớn rồi, f4người ở 9trước mặt, 1thực sự 0quá đáng 2sợ, quá e4nghiêm túc, 3quá hà khắc, 7bcô vốn 0là muốn acthay Tiểu 1bPhỉ báo cthù bị fanh dọa ckhóc, một ecái trò a8đùa quái 8đản nho c5nhỏ, không enghĩ tới 1anh nghiêm 6túc, thực bsự sẽ 93làm cho cô f7đánh mất dbát cơm.

"Thật 4sự xin lỗi." 8aKẻ thức 6thời mới 3là trang 0tuấn kiệt, 61cô vội 0ccúi đầu 6xin lỗi.

"Có 2di động 95không?" 35Giọng nói 4của anh ebđều đều 9truyền tới.

"Hả?" 1dCô cảm ccthấy bất 3ngờ trợn 32to hai mắt c1nhìn anh.

"Hỏi 3cô có di 0động không? d2Cho tôi mượn 1amột chút!" cAnh ngẩng 0đầu, lộ a9ra đôi mắt 3sắc bén, 7khiến cô f6vội vàng 1fdời đi 8ctầm mắt.

Người f5đàn ông 42này thực 99sự là một d7tảng băng, dtay cô chậm d2rãi luồng 2vào túi...

Ánh 6mắt lạnh 2lùng của 4eanh, rất 5ebình tĩnh bnhìn chằm 0chằm nhất d9cử nhất adđộng của b4cô, cho dù 5dlà một fánh mắt f1biến hóa, acũng rơi 6vào tầm 5bmắt của 95anh.

44thực sự 83là đủ 43xinh đẹp, 7fcũng đủ 65đặc biệt, 6trang phục 5y tá màu 5trắng, lại d3không che b9giấu được 5đường 55cong lung 21linh hấp 5dẫn của cdcô, làn 2da của cô brất trắng, 0etrên mặt ffchỉ trang 11điểm nhàn 9dnhạt, son fnước trên bcánh môi 68có lẽ là bevì nói quá 5nhiều lời d9nói mà phai 91màu, nhưng 4lại ửng 2một chút 4esáng bóng dtự nhiên. 8 © DiendanLeQuyDon.comTay cô sờ 70soạng ở fftrong túi b0một hồi, esau đó nhíu 22mày, lông 0mày của 5cô rất cđẹp, dưới 55đôi mắt 75trong suốt 2của cô, abcòn có cái 3mũi cao thẳng 15như bạch 6ngọc.

3làm cho anh bkhông thể a3tưởng tượng enổi chính 8là, trên b8thân thể 4cô lại atản ra một 3mùi làm 0cho anh bó 6tay với 0cô, không 81biết vì 5sao, có một 3loại xa 4blạ lại 3bnhè nhẹ 19rung động ckhông thể 0dgiải thích 0giống như f6là bò đang...

"Thế 1nào? Không 12mang di động?" bAnh khơi 48cao mày nghi 64hoặc hỏi.

"Chúng etôi không 91được phép f2mang di động, 84tôi quên..." 7Vẻ mặt dcô bất f8đắc dĩ 50muốn mà 13chẳng giúp eđược.

"Đi 0lấy cho 45tôi!" eAnh lạnh flùng ra lệnh.

"Oh..." 44Cô xoay người 0một cái, bđịnh đi.

"Chờ ccmột chút." 2Doãn Trạch 92Vũ nhẹ dgiọng nói.

"Còn e2có chuyện f7gì?" 39Cô quay người 95lại.

"Tới 0đây." 51Mặc dù 5toàn thân ebị thương, 4nhưng vẫn bbkhông chút 44nào che đậy 88luồng khí f4thế áp 6cngười kia d4của anh, bcô chậm 74rãi bước 3đi thong 25thả đến 17trước mặt ecủa anh.

Anh 6vươn tay ctới trước d8ngực của 6cô, làm 3cô giật c5mình, đang 0muốn lùi 00về phía 84sau thì anh 8lại bắt 0được bảng 0btên trước 0ngực cô.

"Đường 59Gia Nghê." eeAnh nhíu 4nhíu mày, cnhớ kỹ 3tên trên 8bảng tên, 63như là làm dxong cô muốn 9dchuồn đi 3ethì, cho 1dù lật 2cả bệnh 08cũng phải e9sẵn sàng 2bắt được 2cô.

Cuối acùng cô b1nhẹ nhàng 0mà thở fphào một bcái, phập 04phòng trước 7ngực chạy 5không khỏi 12cặp mắt 9sắc bén cdcủa anh.

"Tôi 5đi đây." 4Cô xoay người 2eliền đi, engoài cửa cdtruyền đến bftiếng bước 3chân dồn 7dập.

"Bệnh d2nhân đã 4thoát khỏi 8cnguy hiểm, 4hiện tại, b3sẽ giúp 22anh ta kiểm 9tra một 2chút, tin c6rằng dưới asự hết 59lòng chăm c6sóc của 33chúng ta 8danh ta sẽ 5sớm hồi d7phục.

Viện eatrưởng ddẫn toàn 6bộ bác 49sĩ khoa chỉnh 8hình của 5viện ùa fvào trong 5aphòng Vip e5này, khiến 7Đường f0Gia Nghê 47bên cạnh eanhất thời e3không có 2chỗ nào edtiến lui, 8đành phải 20đứng sang 9cmột bên, 5vẻ mặt cvô tội 0nhìn bệnh cnhân lai 86lịch không 07nhỏ trên 21giường 43kia.

Người ađàn ông 2dẫn đầu 66toàn thân dhơi thở 4flạnh lùng, d1giày Tây, cbình tĩnh 8và dè dặt, 98lại lộ 2ra trận 22trận lạnh 3blùng.

"Cha..." 96Doãn Trạch 3Vũ nhìn adthấy bóng 04dáng cha 8mình, cũng 8bkhông chú dý tình trạng 2của bản 5thân muốn 44chấn chỉnh cngồi dậy.

"Con bkhông nên bcử động!" 4Doãn Chí bHãn ý bảo 1dcon trai nằm dxuống, quay 79đầu nói 13chuyện với c1bác sĩ trưởng e7bên cạnh: 56"Có 10thể tiến 72hành xuất 3viện không?"

Doãn f9Chí Hãn 35quá hiểu arõ con trai 8mình, không 6gian độc eblập tương e9đối phù 2fhợp hơn 68với nó, eebệnh viện 4engười đến 4cngười đi 03không tiện 5cho tĩnh adưỡng của 6bnó.

"Ừm, cbviệc này 3có lẽ..." 4Viện trưởng 8hiểu rõ ctình trạng 21bị thương 4của Doãn 23Trạch Vũ, 04di chuyển 0trên phạm bvi lớn không 2thích hợp bdlắm.

"Cha, 4con không 3bmuốn nằm 68viện." 1Từ nhỏ 0Doãn Trạch 5Vũ đã không 2thích nơi 0người đến 29người đi f4thế này, 99mặc dù 69là ở trong d6phòng bệnh b1đơn, nhưng 4mà thỉnh 0thoảng những ctiểu y tá ecnhược trí 4này làm 6cho anh phiền 4lòng.

"Được, bcha sẽ sắp 4fxếp." 6Doãn Chí ddHãn trấn 8an con trai, 31sau đó thương 48lượng biện capháp với 73viện trưởng.

Đường eGia Nghê 61bên cạnh 8nhẹ nhàng 90mà thở fphào một 05cái, nếu 01như anh ta 0xuất viện, 2vậy chị 6em bọn họ 3sẽ không d6cần ngày 84ngày nơm 2nớp lo sợ 4làm việc.

"Để 9acho cậu 3dấy trở 4fvề dưỡng 5thương là 0ctốt, nhưng 9bmà cuộc 0csống sinh bhoạt cá enhân thường angày của 1fcậu ấy 5bgặp khó 7fkhăn, tốt 1nhất là dDoãn tiên asinh mời bmột y tá eriêng cho facậu nhà." 4dViện trưởng 19đề nghị 43nói.

"Không 5cần phiền 5phức như 0vậy, liền ecô ta đi, 8dnhanh làm 5xuất viện 3chút!" bĐầu ngón etay thon dài fcủa Doãn cTrạch Vũ echỉ về ephía Đường 2Gia Nghê, e5đồng loạt aánh mắt 6ở chung a4quanh nhìn f2đi nhìn 8lại Đường bGia Nghê, 6trợn to 8hai mắt dnhìn bệnh bbnhân lai 4lịch bất aminh trước 8mặt, trên dmặt là 75một vẻ 3mặt khóc 50không ra 52nước mắt.

Đường 0Gia Nghê 2không biết 7là dưới 2vẻ mặt 5người khác 0là đang 3hâm mộ 4cđố kị 1hay là vui dcsướng khi 3người gặp d5họa, đi a0theo sau lưng 5người bệnh 4dDoãn Trạch b5Vũ "Đặc 67biệt quý 3trọng" 0kia, chui 06vào trong 9echiếc xe 7fsiêu sang 9etrọng.

Chỉ 07là toàn athân cô 44mặc quần cdáo y tá, 0cùng Doãn aTrạch Vũ 01mặc quần c2áo bệnh 0anhân nằm cở bên cạnh, 8cũng có b1vẻ không dăn khớp 3evới hoàn 2cảnh chung 9quanh.

7cliên tiếp 6thấp thỏm, 02mà anh ta, 01lại an an dbổn ổn c2ngủ thiếp 1dđi.

May 7mà anh ta 2ngủ, vẻ a1mặt cũng ekhông có 8ngông cuồng, c2lạnh lùng ehà khắc 0enhư lúc 5tỉnh, lúc 9này có tia 0bnhu hòa, dlàm cho cô bnhịn không 2được vừa 97nhìn lại 4nhìn.

Trong ekhoảng thời 88gian ba ngày b8anh ta hôn ddmê ở bệnh 98viện, các 2đồng ngiệp 8bthảo luận csôi nổi, 6nói anh ta 48là đẹp 0trai đến 0lóa mắt, 5dnhư là mỹ anam từ trong 82phim thần 28tượng đi 1ra, nhưng 4dmà không 7cnghĩ tới 68sau khi anh 41ta tỉnh 72lại, toàn 1dthân lại dctản ra mùi 3cnguy hiểm, 10làm cho người 6ta muốn 5tới gần b2mà không 64dám tới bgần, giống 5như một 69ác ma.

Khóe 4miệng Đường 1bGia Nghê 33nở một 7nụ cười, a0trái lại decô bất 9kể anh ta ahung ác thế 3nào, nguy echiểm thế 0dnào, chẳng 9qua là ba e2tháng sau 7này, cô 97không thể 5cùng bạn ctrai Đoạn 7Minh gặp 72mặt, quan 40hệ của d1bọn họ 1nhất định c4sẽ càng dtrở nên dbế tắc 5hơn, lần 15đầu tiên 63cô cảm 7thấy có c6một số c3việc thực 64sự là lực 0dbất tòng 0tâm, cô 2không biết 68nên làm 7athế nào agiải quyết eổn thỏa, 5chỉ có 2trước tiên blàm tốt 6công việc 7trước mắt.

Xe f8lái vào 79một khu 0biệt thự 87sang trọng, a6dừng lại 17ở gần 70ngưỡng 58cửa trên 0bãi đất 4trống, cô b1xuống xe, c4một nhân 8viên hộ 2elý trên 39chiếc xe eđi lại 94nâng Doãn 2fTrạch Vũ 88từ trên febuồng xe 7xuống, cô 7đi theo phía 1sau, đi vào dcăn nhà 7to như thế.

Đợi 3đến khi 0nhân viên 23hộ lý và 3etài xế 9của anh dđều rời fđi chỗ 64khác, trong 10phòng trống drỗng chỉ 9fcòn lại 5có hai người 2bọn họ.

"Tôi 2khát nước." 7Anh nằm 1eở trên egiường eđược thiết 0kế đặc 87biệt có b9thể di chuyển, dtreo một 5chân bị 2dthương, bđang xem 5thị trường 5cchứng khoáng.

Không flâu sau, 6cô cầm 9một ly nước 31đưa cho 24anh ta, "Bệnh bnhân cần 9chú ý nghỉ cngơi nhiều, a0anh như vậy fđối với 8thân thể 1không tốt."

"Tôi fmệt, buồn 5ngủ thì ctự nhiên 7sẽ nghỉ 76ngơi." 6Anh chuyên 3tâm nhìn bnhững con 2bsố chi chít edtrên màn fhình computer.

"Anh 7căn bản 1chính là 50một cỗ 4máy làm 94việc." 80Cô bỏ lại fDoãn Trạch b6Vũ không 2đếm xỉa 7đến, ngồi 2etrở lại ctrên sofa bcbên cạnh.

"Ánh 0csáng quá 2mạnh, kéo 2màn cửa 7một chút." 15Anh lại f3quay sang 4chuyên chú 1nhìn màn 2chình computer.

cđứng dậy, cđi đến 6trước sửa 3sổ sát bsàn, giơ 7tay lên kéo 1màn cửa dở trên.

10anh, chỉ 2là lơ đãng 25nhìn lướt 9qua, trong 3lúc đó enhìn thấy aquang ảnh f7trùng điệp 93cân xứng 1bóng lưng, 9dđường dcong cơ thể ccó loại 75đẹp mông 11lung.

"Không 4phải là 7cô muốn c9một ngày 0ehai mươi fbốn tiếng fđồng hồ 2cmặc bộ dquần áo by tá này 79chứ?" a0Thấy cô 75kéo xong 6màn cửa, 0không còn 36ánh nắng 7amặt trời 9mãnh liệt c5chiếu vào, 51tâm tình fcủa anh 8tốt hơn frất nhiều.

fmê mẩn fliếc mắt anhìn toàn 8thân trên 1dưới của 75mình một 7lượt, trên 8mặt lộ 08ra một nụ 5cười nghịch 3ngợm, "Buổi 71tối đi 04ngủ thì 6không cần amặc."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:12, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 07.01.2013, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1937
Được thanks: 1810 lần
Điểm: 10.15
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 152

"Rất 75chuyên nghiệp." 49Khóe miệng 55anh lại e3là nụ cười a3mê chết 18người.

"So 89với anh bkém xa." 7Cô lơ đãng 9emột câu.

"Đây 4là làm tổn dathương tôi 2ư, hay là 2hen tôi?" f8Anh không ehút để 9dý hỏi.

"Anh cứ nói đi?" 8ô ngồi 6ở trên eofa, chờ 6anh ra lệnh.

Đại f2hiếu gia abày, không fbiết vì 8ao nhất 8định phải dhọn trúng 8ô, vốn 06à nhân viên ee tá của 55ệnh viện ađã không 23đủ, nếu 06hư thiếu 59ô, nhất bađịnh là e2hững đồng 27ghiệp khác 09àng bận fộn hơn, 7bà quan trọng chất là 96ô còn chưa 7aó nói một a7iếng với 0Đoạn Minh, 50hờ giờ 85ơm tối, dfất kể ahư thế bbào cô cũng 70hải gọi e0ột cú điện b7thoại.

Nhìn 4eđồng hồ etreo trên cbtường, dthời gian 9cũng không 8còn sớm, 6acô đứng 6dậy.

"Thời 6gian không cccòn sớm, 88anh nên ăn 0fcơm uống fthuốc."

"Trong 5btủ lạnh 34cái gì cũng 0ckhông có, 8enếu đã b8đói bụng 7tự mình 8gọi điện fthoại bảo 64bên ngoài 6đưa đến."

"Nhưng 8fmà... Anh 9là người 0bbệnh, làm 7sao có thể 2ăn những 0thứ không bdinh dưỡng?"

"Làm fơn, là cô 96đã đói ebụng cũng 19không phải b6là tôi?"

"Vậy 06anh sẽ không 9ăn sao?"

"Tôi 9đói bụng 4sẽ tính 86toán."

"Anh c5thực sự 2elà một 8con quái e5già!"

Đường 2bGia Nghê cbấm điện 7thoại, định 2để cho asiêu thị 4đưa nguyên 8liệu nấu căn tươi fmới đến 78đây, cô 3cũng không 3fmuốn đêm 1chôm khuya 6khoắt chạy 8đi tìm thức aăn cho anh 9ta.

"Đúng 3rồi, nếu 7để cho 0siêu thị 2đưa đồ f2đến, cô 9bảo người bta đưa đến 2bđầu đường 11là được, 7không cần b6nói địa 2chỉ cụ 2thể cho 4dnhân viên 09vận chuyển." 4Doãn Trạch 0aVũ dặn f5dò.

"Tại 5sao?" 9Cô mở to 50hai mắt 8btò mò nhìn a0anh.

"Tôi e4không muốn 9có người 3làm phiền 4btôi." aAnh một dbộ điềm adnhiên như fkhông có 78việc gì.

"Làm 13ơn, chẳng 8lẽ người 1ta đưa nguyên 2liệu nấu feăn đến adđây, còn afphải nhớ 18đến anh, 3cngày ngày b2đến nhìn 87anh sao?" 0Đường 0Gia Nghê 7tức giận 88lớn tiếng ekêu la.

Người eđàn ông 4bnày thực absự là lo 8lắng quá eemức!

"Đúng 0vậy, tôi 81có tiền b8lại đẹp ctrai, không 1aloại bỏ 52khả năng 9này, nếu bcnhư đưa 06hàng hóa d3là một 0người lái d0xe obasan, adtôi không dmuốn bị 6phiền chết!" 8bAnh nói xong dđạo lý 62hiển nhiên, 13hoàn toàn 7không để 5ý Đường 4bGia Nghê d8quả thật 5elà nên vì fchảnh chọe 55của anh emà buồn 40nôn.

Một 4dgiờ sau, 0eĐường 8Gia Nghê f8ra chỗ hàng 5cây xanh a1đầu đường 2ở khu biệt 75thự, tiếp 0nhận một dtúi nguyên 2cliệu nấu 1aăn lớn e6từ trong f6tay người 3blái xe hàng dfđồng thời 8đưa tiền 0mặt cho d7người lái 1exe, quay đầu c6lại đằng 9đằng sát akhí đi về 20phía biệt e4thự.

Cố 78chủ đáng 8ghét này 4của cô d2lại không 8có tiền bamặt, ngay fcả tiền e1đồ ăn cđều phải acô đến 9cấp!

e5trong phòng bbếp đánh 9phá suy nghĩ dcả nữa 9ngày, cuối bcùng cô 7elàm mấy 2bmón ăn sáng, 6đưa đến 7trước mặt d8Doãn Trạch c5Vũ, lúc 3này, cô dthật là e8thiết thiết 8thực thực 3cho rằng, 0canh ta là 1một người 7ẩn cư trăm 84phần trăm, 6fngay cả 7engười giúp 13việc cũng ekhông mời d7một người!

"Này, cfcô không 0đút tôi, dtôi ăn thế d9nào?" 8bAnh nhìn e4đồ ăn eđủ cả dmàu sắc dbhương vị 40trước mặt, 7không thể b4không đối 1với cô c3lau mắt demà nhìn, 0bnhưng mà e1chưa có ethử qua, 3eanh cũng 6không dám f4có kết 99luận.

"Anh 3fbị thương 2là ở chân, 6fcũng không 5phải là 4etay!" 8Cô bất cmãn bĩu 1bmôi với 31anh.

"Nhưng 9mà dù sao 7tôi cũng 4flà bệnh bnhân, nếu 7như động 2thủ không 4echú ý lại 68làm cho vết 7thương cũ 6tái phát 7dthêm, cô acũng không 72muốn cả cđời ở eblại chỗ 1này với 27tôi chứ."

Mặc 8dù bụng 3đói kêu f7vang, nhưng acô không 4cách nào 3dkháng cự 4lại thế 08bức người 2này của 5anh ta, rất 9không vui 67cầm lấy 8thìa.

May fmà anh ta 5ăn cơm thực 97sự rất dbnghiêm túc, 67không nói 0thêm gì, b4chỉ một d1ngụm một 52ngụm ăn cbhết đồ 7băn.

Nhìn bbộ dáng a1anh ăn cơm 15nghiêm túc, ccô thật emuốn thưởng 72cho anh ta 55một cái fôm thật c4chặt, nhưng 7mà nghĩ 36đến ngày 6thường eanh bá đạo c2như vậy, fcô lại c3thu lại 4tâm tình ecủa mình, 4fquyết định 5không cần dđối tốt evới anh 5ta như vậy.

8nhanh chóng 6ăn cơm xong 2thu dọn dfbát đũa, 14sau đó trốn 2ở nhà bếp 62gọi điện ethoại cho 0Đoạn Minh, 5nhưng mà acđầu kia 2ftắt máy.

Lúc 28này Doãn bTrạch Vũ adlẳng lặng 1ngồi ở abtrong phòng 0khách, ngoại etrừ anh 27bị thương d1trên đầu, 3vết thương ckhâu trên e4đùi, thì dgãy xương 83trên bắp dchân là 0tương đối a5nghiêm trọng, 7angoại trừ 60không thể acử động c2như thường, 4cũng không 1dcó vấn 97đề gì dquá lớn.

Nhìn 01bóng dáng 4màu trắng 0kia loanh eaquanh ra ra 6evào vào, e9không biết c2tại sao, 23vậy mà bở ngày 07đầu tiên 3anh biết cecô, liền 1để ý cô fnhư vậy, dfđôi khi 24trong lúc 15bận rộn 0đồng thời 9liếc nhìn dcô, có khi 9bánh mắt bcủa cô 1và anh sẽ bfgiao nhau 3athì không dnghi ngờ 3ý tốt cười 0một cái, 05có khi lại c3gặp một 5người như 5có vẻ đăm 64chiêu.

Anh 58thành thạo 21điêu luyện 46ở trong 4đám phụ 60nữ, nhưng amà đối b1với cô, ebtrong lòng 3anh chỉ fcó một c5cảm giác, 5ecô thực esự rất 4thú vị!

"Tôi 8mệt." cDoãn Trạch 1Vũ tắt 79đi laptop, 12duỗi lưng 1mệt mỏi f3một cái.

"Tôi 4đẩy anh f7trở về 1phòng nghỉ edngơi." 8eCô đứng bdậy, kim 8giờ của cđồng hồ ftreo tường 7ađã chỉ 50đến chín 3giờ, trễ cnhư thế 5cô cũng ckhông phát 3hiện.

"Nghĩ 6ngơi? Tôi demuốn đi 8dtắm!" 96Anh mãnh 1liệt kháng 8nghị.

"Anh 38tắm thế enào, hiện 20tại trên 7người của c0anh có thương 9tích, có 1lưu lại 88vết thương 95phẫu thuật, 3ekhông thể 3thắm nước!" 4Đường 0Gia Nghê ehoàn toàn 2không chịu ađược cố 0tình gây 6sự của eeanh.

Bằng 0không cô cbảo tôi 5ngủ thế 8nào? Trên angười có amùi nước 2esát trùng cchết tiệt 01kia, thúi 23chết!" f2Anh bực 7tức đầy 08bụng.

"Tôi bdcó thể f0giúp anh 0clau người, 6thay quần eáo sạch 72sẽ, nhưng 6không thể athắm nước." f3Cô cảm 3cthấy anh 8ngang ngược ekhông hiểu c9chuyện rất 5ckhó hầu 3hạ.

"Vậy atóc thì 9sao?" 6Anh gãi gãi cđầu, không 1egội đầu fanh rất 79khó chịu.

"Anh 0không cần eđem sự 4chú ý đều bftập trung 6ở trên e0tóc thì c5được rồi, f8bây giờ 53tôi đi chuẩn 3bị một cbít nước 7lau thân 72thể cho dcanh." dĐường 7Gia Nghê 31xoay người 2liền đi.

"Chờ d8một chút! aHiện tại 9tôi đây 2muốn đi d0toilet làm 9sao bây giờ?" aDoãn Trạch 5Vũ bất ađắc dĩ 67quay lại 5chủ đề.

Hai atay cô liền c4trải ra, etrở lại 6ctrước giường 4cbệnh đỡ 0banh dậy, 3từng bước 45từng bước 5khó khăn 32bước vào 8toilet.

5thân cao 9f1m63, anh 8cao hơn cô agần một b6cái đầu 7dìu đỡ 35khá khó 8khăn, nhưng 71cô cắn bamôi, cố 6gắng chống bđỡ sức e2nặng của banh, sợ eanh sẽ té 7ngã.

Cánh btay của 4Doãn Trạch e0Vũ khoát dblên vai cô, 1ađược cô 23dìu đỡ c2dùng chân aphải còn 4khỏe từng 0cbước một 95bước đi edvào toilet. 9 © DiendanLeQuyDon.comCô cẩn 1bthận từng 38li từng 7tí mà giữ 61cánh tay 4fcủa anh, adtay kia thì a8ôm eo của d3anh, anh hơi b8cúi đầu, 2aliền có 1thể nhìn 4dthấy cô fchăm chú 53đến mức 5đỏ bừng 46mặt, còn 2có một 7nốt ruồi dgiọt lệ eđẹp mắt.

"Ngày 9thường 0bcô đều 8agiúp bệnh cnhân đi atoilet?" 35Anh tò mò 8trêu ghẹo 5cô.

"Ngày 27thường alười biếng fđi? Để 8cho tiểu 2y tá khác 51làm sao?" 03Anh biết c9rõ cô đang 9tức giận, 0nhưng cô dsẽ không 7vứt bỏ 7anh không 7ađể ý tới, 2cho nên rất 9eyên tâm 1emà tiếp ftục trêu 4cghẹo cô.

"Chúc fmừng, anh 1là người cdđầu tiên." 65Đường 3aGia Nghê 7không có 09nhìn anh, 4tức giận 9atrả lời.

"Bệnh 4nhân khác ađều trực 3tiếp dùng cacái bô, echỉ có 70anh rất c9sĩ diện!" fCô vẫn fđang cật 4lực đỡ 2fanh, thở d4hổn hển 62nói.

Nhìn 4dtrán cô 9thấm ra 59mồ hôi 48làm ướt 8vài sợi 1tóc mái 3của cô, 54trên mặt beửng đỏ 1bmột đường 6trượt đến 5cổ, còn ccó xương 6quai xanh a8mê người, 4xuống chút 56nữa, tầm 9emắt của 0anh chuyển 9qua rãnh 8ngực nhỏ 41hẹp trắng 03như tuyết...

Tim 6của anh f7hơi bị echấn động, 6vội vàng 1edời đi 5tầm mắt chốt hoảng, 9ngăn lại 8thất thường 52của mình, 69sau đó lần 2eđầu tiên 5vì ý nghĩ 2của mình aecười nhạo d2mình.

Vậy 5mà lại becó cảm 27giác động 06lòng với 3bmột người 89phụ nữ... f © DiendanLeQuyDon.comQua lại chết thảy a3phụ nữ, c4chẳng qua 3là công a9cụ anh cần fthỏa mãn 2cmà thôi, c6anh thực ebsự hoài 46nghi mình a5phải chăng abị thương 0không nhẹ, 02xem ra còn ecphải tái 0khám một 7lần nữa.

Nhưng a0tay của d1anh, bởi 5vì muốn evịn được b7chắc chắn emà nắm 5chặt đầu 6vai của 0ecô, làm 95cho thân fthể của 6anh nổi 3clên phản 4ứng nào 21đó...

"Anh 1ftự tiện cđi, tôi eđi ra ngoài 8emột chút." 9Đường 1Gia Nghê a5dìu anh đến a7trước bồn ecầu, xoay bngười liền 18đi.

"Này!" 5aNgay tại 9thời điểm ccô xoay người, cDoãn Trạch 5Vũ đưa 0tay bắt fclấy cổ 5dtay của 69cô.

"Còn 2fmuốn như 64thế nào?" 1cCô mới 04không muốn 3tiếp tục bở trong 5này để 0cho anh có a1bất kỳ bcơ hội 3giễu cợt 3nào với ccô.

"Dù 3sao cũng aeđã ở trong anày, chờ 8một chút 5thuận tiện bgiúp tôi 2elau người, aở trong cnày." 6Doãn Trạch 8Vũ cố tình 28nhấn mạnh.

Nơi anày có nước bchảy, dù 6sao cũng 38làm cho người 32ta cảm thấy 49thoải mái 56hơn so với 8cô cầm 4một chậu 8nước tái 47sử dụng.

"Được." 9eCô gật 32gật đầu, e7đi ra ngoài 23và đóng 2cửa lại ccho anh.

Năm 3phút sau, 2Đường 8Gia Nghê 4giúp anh bcởi áo, 31cơ ngực 0và cơ bụng dvạm vỡ 2dcủa anh 0làm cho người 7ta hơi khâm 36phục.

28điều chỉnh 3enhiệt độ 9nước, dùng 0khăn lông banhè nhẹ d6lau sạch 2cho anh, nước ecnóng ở ftrong toilet 6cbốc hơi 1thành sương 1mù, cách asương mù, 4aanh nhìn 6khuôn mặt 3fnhỏ nhắn fnghiêm túc ecủa cô, dnghiêm túc d2lau mặt 7dcho anh, lau fdngười, c0rửa tay, a5rửa chân, emột người fphụ nữ elàm những 1aviệc này 53cho một 7người đàn 1ông, tất ccả có vẻ b6như chuyện 8đương nhiên.

Nhưng 1bọn họ 7cũng chẳng 2fphải quan ahệ trai 35gái, mà elà quan hệ 0bthuê mướn.

Nghĩ 7eđến đây, 11Doãn Trạch 9Vũ thu hồi 37lại cảm 8bgiác kỳ 3fdiệu này cdcủa mình, 32có lẽ là 4cô độc 3quá lâu, fđối với 9một tiểu 0by tá cũng e7để ý như 7evậy, anh dcười tự 47giễu.

"Cười 4cái gì?" 40Cô lau khô 95giọt nước 68trên người 2cho anh.

"Không 3ecó gì, cảm ethấy cô 3drất tận 0tâm." 5Anh vươn ddtay, chỉnh 9sửa mái ctóc rối deloạn cho ebcô một cchút, một 6động tác 7vô ý, làm cdcho anh ý bdthức được amình vượt 22qua khuôn ebphép.

"Đúng 7rồi, ngày 3đó tôi 10bị thương 27đưa đến ebệnh viện, btình hình blà như thế 4nào?" 9Anh vội ddvàng nói 22sang chuyện 4khác.

"Toàn 8thân là amàu, hôn 4dmê nghiêm 47trọng." 55Cô dìu anh ađứng lên.

"Ai ađưa tôi 8đến?" 9aAnh nghi hoặc dhỏi.

"Tôi 4cũng không 96rõ lắm, enhưng tình 2fhình của 6anh thế 4này xem như 54là trong fbcái rủi aecó cái may." 0Cô một ddtay dìu anh, 6tay kia thì 79lấy quần cáo sạch, enhưng bất 0ngờ trượt 44chân, lôi fkéo cánh 56tay anh, cô anặng nề 91mà nhào ebvào trong 9lòng anh.

Thân 2thể mềm fmại của 7cô ở trong 12ngực trần c8trụi của 6anh, chỉ acó anh cảm 6dgiác được 8thân thể bcủa mình 23đột nhiên 4giống như 94là muốn 4enổi lên amột phản ddứng cháy 0bỏng, cái 9loại cảm dgiác này e0là mãnh e7liệt muốn 72cô. Anh không 4biết phải 0chăng mình f3bụng đói avơ quàng, 04nhưng mà 9cô thực c1sự mang 6lại cho 4tim của 9anh cảm bgiác cuồng 1dloạn.

dthể là 9bvải vóc 8gợi cảm 9bhoặc là 3cnội y đã ccám dỗ canh miễn 09dịch, lúc enày trang fphục hấp adẫn tương 80đối thu 6hút anh, 25nhưng anh dbiết rất brõ thời c8cơ chưa 7cchín mùi.

"Anh a9có thể 8abuông tôi 46ra..." 7Giọng nói d9của cô drất thấp, 3có vài phần 17ngượng dngùng, anh bcúi đầu, 06mới biết 0được tư 03thế lẫn enhau là ái bcmuội như cevậy.

Đường 5bGia Nghê 9cúi đầu 2mặc xong 46quần áo 8cho anh, giúp 4eanh di chuyển a2từng bước atừng bước 6đi về phía 7giường.

"Không 2phải là acô xấu 89hổ chứ?" fdDoãn Trạch 4Vũ nhìn 8cô không 4nói tiếng 8anào, ngược 1dlại càng 7ecảm thấy 7thú vị 6hơn.

"Tôi 3xấu hổ? d1Mới sẽ 6akhông." 66Cô hơi ngửa eđầu bĩu cmôi.

"Nhưng 18rõ ràng 5dvừa rồi 6cô đỏ amặt." 2Anh một 09bộ nghiêm 0trang nói.

"Tôi 09là đỏ 8mặt thay danh." 9cCô không ebchút nghĩ 6fngợi giận 90anh, nhưng 3avừa dứt alời, hai dngười lại 4fngầm hiểu aclẫn nhau 43nhìn nhau fmột cái.

"Tôi 0mệt." 43Doãn Trạch 84Vũ ngáp 3một cái.

Đường 9Gia Nghê f0tắt đèn cđồng thời b0đóng cửa 5lại cho f8anh, "Buổi 0tối có bchuyện, 0thì anh gọi 86tôi."

Bận 1rộn một 3ngày, Đường a6Gia Nghê 9tắm rửa e6sạch sẽ, 47nằm thoải d9mái trên 2giường 3lớn mà 9fDoãn Trạch 73Vũ an bài d7ở phòng 2fkhách cho 9cô.

Điện 77thoại di 1động của e2cô quay số c4điện thoại 7acủa Đoạn 06Minh, không a5biết bao 92nhiêu lần, dngười trong 4lòng của 9acô, giống 3như bị 6mất tích, 8cùng cô f5mất đi bliên lạc.

aakhông biết 5fthích một fngười phải 2chăng nhất 4định có athể  toàn dtâm toàn 8ý trả giá, enhưng anh 8đối với c6cô thật 6csự rất b4không nghiêm 1túc, mặc fdù có đôi 7khi cô lại 0sinh ra ý cdnghĩ muốn dtừ bỏ, 1nhưng cô 9vẫn không 5thể thay 09đổi được 36thói quen 24muốn tìm e2anh ta.

"Nếu ecnhư có thể 4từ bỏ c4thói quen 1nhớ anh a2ta thì tốt drồi... Nhưng fthích một angười, flà cảm f3giác của 9đáy lòng, ekhông phải 7tùy tiện flà có thể 42từ bỏ, c3nhất định 2không phải 6flà một ethói quen e1đơn giản 2như vậy." 6Cô nói mớ.

dlật người, cánh mắt 6sáng ngời 3bchớp trong 4bóng tối, 93trằn trọc 64trở mình, 3fcuối cùng fmơ mơ màng admàng thiếp 5đi.

Những 6tia nắng 00đầu tiên 81vào sáng bsớm xuyên 4dthấu qua cmàn cửa afmàu hồng f8rơi ở trên 7mặt của 1Đường dGia Nghê, 6sáng sớm egió thổi 8nhẹ qua, a7đã lâu 0cô không ffcó cảm 1egiác ngủ acthoải mái efnhư thế 74này. Ngồi 84dậy, cô cfcơ hồ quên 5mất mình acở nơi nào, d9buổi tối 0ecũng quên 8mất phải dethưởng 5thức, bố 90trí của cacăn phòng dnày nhìn fgiống như 7bcung đình bTây Phương, dlàm cho cô bcảm giác 5mình xuyên e3qua nhiều 4thế kỷ.

"Đẹp 85quá!" eCô nhẹ 36giọng thán ebphục.

Bàn 81trang điểm e0khắc hoa, bghế dựa 0khắc hoa, fngay cả fcái chăn 8bở trên 65người mình, ecũng là 58gấm hoa 0rực rỡ, dtản ra làn c9hương thơm cfngát, lưu 64luyến ở 7trong ảo 6mộng, cô 97cơ hồ quên a9mất trách 6nhiệm của dmình.

Đường 8Gia Nghê 6vội vàng 9lật người 4xuống giường, 85từ trong 4dtúi lấy 9ra bộ quần 97áo y tá 8bệnh viện eđược cô bchuẩn bị, dcô rửa 7mặt qua bfloa một echút, sửa 8bsang lại 6dáng vẻ 1xong, bước 34đi về phía 73cửa phòng.

Ngôi eenhà đã dđược dọn 67dẹp qua, 9lúc cô quên d8gõ cửa 09vội vàng b1mở ra cửa 79phòng của e0Doãn Trạch fVũ, chợt 73nghe được 8bDoãn Trạch 81Vũ gầm cdnhẹ một cetiếng.

"Cô 15vào phòng dcủa người bfkhác không a8gõ cửa dtrước sao?" 2eAnh đang 1anới ra băng 9gạc vải btrên miệng 2vết thương, f8chau mày, ebiểu cảm detrên mặt brất thối.

"Nhưng... 4d © DiendanLeQuyDon.comThực xin 76lỗi!" b5Đường 45Gia Nghê 3evội vàng dđi lên phía bdtrước giúp 3anh xử lý cnhững băng 65gạc vải 62này.

"Nhanh 44giúp tôi 94đổi đi 9những thứ 2này, mùi e6thuốc rất 84khó ngửi!" 7aAnh bịt dmũi.

"Cho 6dù là đổi 5đi, cũng 74cần phải 8thay đổi 93thuốc mới, fcũng sẽ 8có mùi thuốc, dnếu như 86anh không 2muốn ngửi fdđược những 2thứ này, 22thì phải 5phối hợp, fchờ thương c9lành là 1có thể 0không ngửi 2thấy những fthứ này." 5Cô vừa 21giúp anh 5tháo ra băng 6gạc vải ftrên đầu, evừa nói.

"Cô fekhông thể 58dịu dàng 7một chút?" 00Doãn Trạch bVũ đau đến 1kêu to.

"Đó fblà bởi 4avì anh đang 59lộn xộn." 51Cô điềm 1ftĩnh giải 93thích.

0ngồi ở 3trên mép 12giường, 1chai tay xử 84lý vết 3athương cho e0anh, lại 48bôi thuốc 3cho anh, dán 89lên băng 0gạc, quấn 83lên băng 7gạc, anh 7đang hưởng bthụ hết 67lòng chăm easóc của e5cô, nhìn 4dáng vẻ 62cô thức cedậy vào bsáng sớm 4tràn đầy 6dnăng lượng, 7bđối với 5dcô có loại 9cảm giác 2ckỳ diệu, 9cnhưng không 4cách nào bhình dung.

"Bây dgiờ đổi f5chân, không 2bnên lộn 5xộn!" 5Cô làm ra 92bộ dáng 69cảnh cáo 59anh.

Đường 9Gia Nghê cnhẹ nhàng 9nâng chân 9acủa anh 7lên, từng 8chút từng echút tháo 6ra băng gạc 8cũ, rửa csạch vết 86thương, 2đổi băng bgạc mới.

"Cảm fthấy thoải 3cmái hơn 1nhiều, ngày 92hôm qua dính amáu, hại btôi cả 2đêm ngủ ebkhông được."

Anh 77ta giống c2như một beđứa con bnít, vì 52vậy mà 55chất lượng egiấc ngủ btối hôm 63qua vô cùng etốt, Đường 9Gia Nghê 0bbật cười.

"Cô 36dám cười 8dtôi?" 6cDoãn Trạch 31Vũ nghiếng f8răng nghiếng 4clợi nhìn f9cô.

"Nào adám? Dù 1sao bây giờ 59ngàn vạn 0lần anh 77cũng không 2nên đụng 11vào vết 0bthương của 5anh, bằng bkhông hậu 1quả thực d9sự nghiêm 29trọng."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:14.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 08.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 07.09.2012, 07:08
Bài viết: 232
Được thanks: 62 lần
Điểm: 0.26
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
hay đó bạn 8-)  :number1:  :number1:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 08.01.2013, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 38
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.71
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
Chào mừng truyện mới!!!!!!!!!!!

Truyện hay lắm bạn!!!!!!!!!!!

Anh nam chính thật là phúc hắc còn chị nữ chính cũng không phải dạng tiểu bách!!!!!!!!!!

Mong đợi chương mới của bạn!!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
       


Điều hành 

Editor


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
August97
August97
Tịnh Du
Tịnh Du

yuki_piano: nghe chuyện đó vó ve rất hay !!! có ai bik ko
MiuLinh: :v tr xuyên ko à bạn?
Eavesdrop: Truyện nghe hấp dẩn quá, mình cũng muốn đọc . Mà nử chính chết hả bạn . Mà nghe sad ending mình sợ quá
chipchau: ặc, thế nc chết sao nàng?
tamlinh89: các bợn ơi help meee, mình đang tìm lại truyện, tên nhân vật Nhạc nhạc, San San (nữ chính là Tô Tình Nhã), 2 bạn này hồi nhỏ sống cùng cô nhi viện, bạn nam đc đón về sau đó gặp nhau bạn nữ nhưng vì có kẻ mạo danh nên bạn nam ko tin bạn nữ là người yêu của mình ngày trước, có tình tiết nữ chính ra biển tự tử 7 ngày sau mới tìm đc thi thể, bạn nào còn nhớ mách mình tìm lại truyện nhé, cảm ơn a
mymy0191: Lâu rồi mới thấy baby vào 4rum:D
babylove1072006: Ở không zô wậy cái :sofunny:
megau1976: tối mai mới post, ban ngày rất bận!
thaonhan: @meogau@:mong ngóng ngày mai có chương mới. g9 meogau
me0kitty: cũng quên mất slow là 1 sắc nam trong  đống sắc nữ bọn ta mà đúng hem nak
me0kitty: ák mèo quên mất slow cái gì cũng dám làm ~=
SLowSLISlow: SLOW có gì ko dám,quan trọng là mèo dám để slow dám ko :))
SLowSLISlow: ăn là 1 động từ + ngoặc kép là từ thường dùng trong ngôn tình,tự các đồng đạo hiểu :))
me0kitty: slow dám hok ta kêu vk lớn ra ngay 6h nak
Ốc Vui Vẻ: ăn là một động từ :v
SLowSLISlow: ko có VK,CK ở đây,bắt cóc mèo về "ăn" :))
me0kitty: hum nay sao âu mất tiêu hík ùi
me0kitty: ck, vk lớn ui
ngo mai thu thao: chenqiucao: ko co j dau ban mjnh ko biet edit nen cung ko ranh lam y nghia cua no ban oi
chenqiucao: mình cũng không biết có phải như vậy không nữa. thanks @ngo mai thu thao nhiu na
ngo mai thu thao: chenqiucao: bây giờ anh có thổ nói rằng đó là việc kinh doanh của gà mới nở chứ? dịch như vậy phải ko bạn
nguyensenck52: đánh mất tình yêu của lam bạch sắc
Gió Phương Đông: truyện j vậy mn cho mình góp vui với ^^
nguyensenck52: ừ đọc mãi chả thấy hết,mà hình như chưa hoàn
SLowSLISlow: có nhiêu đâu ,cũng ngắn
Bỉ Ngạn Hoa: ^^ hay nhưng dài
nguyensenck52: hay , cơ mà đọc mỏi mắt quá, truyện này k nhiều hội thoại như mấy truyện ngược trc mà miêu tả tâm trạng nhân vật nhiều nữa, đọc mà thấy đau lòng
Bỉ Ngạn Hoa: tớ đang đọc đánh Mất tình yêu nè
Diệp Lạc Hoa: hay ko nag
nguyensenck52: bạn nào đang đọc truyện đánh mất tình yêu của Lam bạch sắc k?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.