Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Không sợ làm hư em - Thạch Tú

 
Gởi bài 03.01.2013, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1936
Được thanks: 1697 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Gởi bài [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú - Điểm: 11
KHÔNG e5SỢ LÀM 2HƯ EM


images


Tác 29giả: cThạch Tú

Converter: 58ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Giới 0ethiệu

Trước 5khi anh theo 5đuổi cô, 04cái bộ 1bạng kiêu 1gạo đó, 9ađánh chết 2fô cũng không 9eho theo đuổi;

Khi 9aô bị theo 62đuổi thì, 1rong lòng 1bô bất đắc ceĩ nghĩ, adanh ta cũng b2ưng chìu 6eơi quá thôi.

Bình 9inh Doãn 9arạch Vũ 12hán ghét 12hất là 8fiếp xúc beới đám cđông, tiếc 30à một cuộc 45ai nạn xe,

Thiên 1hi kiêu tử canh, tạm 97hời trở 31hành nhân 6ĩ tàn tật 6đi lại 3ất tiện. 56 © DiendanLeQuyDon.comái này thôi,

Còn 1ị tiểu df tá không a0ó mắt, b1iương oai bưỡi đến ccrên đầu 68ủa anh, 68ếu cô ấy 9ám chọc 0anh,

Vậy c4anh không dfđòi lại bđược không cphải là 1quá thiệt 58thòi sao. ab © DiendanLeQuyDon.comCứ như 0vậy tiểu b6y tá Đường aGia Nghê,

Không 6chỉ trở ethành tiểu ddy tá bên e9người Doãn 1đại tổng cgiám đốc, a5còn bị 9xách đưa 24đến khu 00nhà cao cấp elàm nữ agiúp việc 9của anh.

Người 0đàn ông bDoãn Trạch 37Vũ này không 9chỉ kiêu engạo còn 36rất bắt 5bẻ, rõ ceràng cố 6ý đối f6địch với 93cô,

Người casống rất bêm đẹp, 1ở trước admặt của 15cô, trở athành người 6tàn tật 4cơm tới 0há mồm 6nước rót 6tận tay 2bkhông nói,

Lại 5còn ác liệt fmà nói, ecô rất ahợp với 00khẩu vị dbcủa anh, 4có muốn bclàm người 6phụ nữ 24của anh 4hay không!

Đường caGia Nghê d8nghĩ thầm, 5cho dù cô 39điên rồi, 91cũng tuyệt 6dđối không cathể nào aalàm người dphụ nữ facủa người 1con trai bá 75đạo này,

Chẳng 83qua là dường a9như ông 9trời không 2muốn thấy 6cô như thế, 3biết rõ ecô một 0lòng muốn elàm hiền 57thê lương cmẫu,

Lại 5để cho acô động 0flòng với 8người đàn aaông Doãn 2fTrạch Vũ b8này, còn dlớn mật 5ehơn cùng aanh ta lăn ctình một 3đêm,

Cuối 9fcùng còn 3ngốc đến c5cùng anh fcó bí mật 44tình. Nhưng 7không muốn b6biết,

8fcũng ngoan 5ngoãn làm 1ctình nhân 8dbí mật 6rồi, người eđàn ông cnày lại 8da mặt dày 3chạy đi 26gặp người bnhà của 2bcô,

Lại fở trước 58mặt mọi angười cùng 81cô anh anh 4em em, sau ecùng còn d1cưng chiều 5hỏi cô, 9dchúng ta a6kết hôn bđược không?


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:11.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 05.01.2013, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1936
Được thanks: 1697 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương df1

Ánh bemắt ở 3bên trong cphòng từng echút từng aachút mở bra tia sáng 9yếu ớt, dkèm với cmí mắt 73dùng sức a6mở ra mà 71bị nhè 3hẹ đau 4cđớn, từng 71ái đồ 4cật bên 1arong phòng 09ơi vào tầm 3ắt, trần 30hà trắng 1hư tuyết, a3ường trắng 9hư tuyết, 6èm cửa 8bổ trắng c5hư tuyết...

Cuối fùng ánh 2cắt cũng 9cừng ở 28rên khuôn 12ặt hoảng a9ốt lo sợ dủa một biểu y tá, 1ột cơn 3đau nhức 63iống như eeé rách chui 44ào tủy eão của 3anh, rốt 8uộc ngửi 6bđược mùi 1ước sát 3rùng ghê 5ởm này brong không 11hí.

"A!" fĐau đớn 2cịch liệt aàm Doãn 26rạch Vũ 7ằm ở trên 1giường, 4ctừ trạng cthái hỗn bđộn trước 8đó lập 27tức kéo 9trở lại ethực tại.

Từ 8bài trí dcùng hoàn 50cảnh yên btĩnh bên e5trong phòng dbệnh xem 03ra, đây alà phòng cVip của 0bệnh viện, 4từng cơn 80cảm giác 37đau đớn bckhiến Doãn c0Trạch Vũ cchuyển sự abchú ý qua 32chân quấn 3ebăng gạc 02treo ở trước 2cmắt mình, 8anh khẽ 0cắn môi, 3hai tay ôm 6đầu, ngón 9ctay đụng ceđến một 64góc trên 14trán, anh 3mới biết cđược đầu 1của mình equấn một 2dbăng gạc bavải!

Khẽ 4arên rỉ cmột tiếng, eaanh nhắm fhai mắt clại, chỉ 0fcó suy tưởng emới có 19thể để 1dcho anh làm 6drõ tất 9ccả ý nghĩ.

Trời bmưa, tai 5nạn xe cộ... 70 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng e6anh nghĩ 02tới, trên 6đường b8về nhà, 2một chiếc 15ô tô vọt 5ftới xe của 9anh, cả 9angười anh emang theo 19xe lăn xuống 47đồi, về 15phần vì 95sao anh có 6bthể may 9mắn được 1cứu, anh 9hoàn toàn 8không biết 1gì cả.

Nhưng 9anh nhớ drất rõ, 1cái khuôn 59mặt trong achiếc ô 0tô tăng 9etốc xông c6tới phía 44của anh, 33là hung hăng 9ddữ tợn e0muốn đưa afanh vào chỗ d1chết, tuyệt 2đối là 2không có 6eý tốt.

"Đây elà nơi nào?"

Doãn 9dTrạch Vũ fvùng vẫy 1ngồi dậy, 28bởi vì 6động tác 6quá lớn, bvết thương edtrên người 2ddường như d8là nứt 8ra, không ccthể chịu fađựng được dloại đau 7cđớn bứt 7rứt này, 3anh vươn 2tay nhấc 3lên cốc bnước bên 82cạnh nện 6vào cửa, 4ly thủy 1tinh liền 9vỡ đầy btrên đất, 67tiểu y tá 9sợ tới 82mức sắc cmặt tái anhợt, trong 59khoảng thời edgian ngắn 0không biết 6ephải làm 2fsao, khiến 0Doãn Trạch 3eVũ càng ctức giận 7hơn.

"Cút..." 5bKhuôn mặt 45u ám, anh e0biết mình 64giờ phút bnày nhếch 8nhác, nhưng 3phản ứng acủa tiểu 3y tá càng ckhiến anh dbực mình 1hơn, so với 17một người 48chướng 50mắt tồn ctại trước efmặt, anh 0càng muốn 1một mình b5mình yên 2ctĩnh hơn.

"Bảo 84cô cút! 5Điếc sao?"

"Oa..." 7Tiểu y tá 1khóc lóc echạy ra fcửa, khi d1rời khỏi c4vẫn không fquên đóng 8cửa, mà e3anh thì co ero ở trên 5giường b8trầm ngâm 5suy tư.

Mặc adù là một 04đầu đeo 6băng gạc, 68nhưng không 2ảnh hưởng a3chút nào 0đến diện 6mạo lạnh aalùng của 5anh, phát chọa rõ 5ràng đường 9cong lập acthể ngũ bquan, mặc f7dù bởi ecvì phẫu 70thuật khiến c4cho sắc 7emặt có 5vẻ hơi 6tái nhợt, 04nhưng khóe dmiệng này 1như ẩn 50như hiện bdquét một cnụ cười, dlàm cho người 9ta vĩnh viễn 5đoán không 5ra ý nghĩ 77thực sự 16của anh.

Anh bthân là 2ftổng giám 9đốc tập fđoàn Vũ adTrụ, đích 8thực là 9dựa vào c1một phong 05cách hành 2sự làm b3cho người 0ta đoán fkhông ra, 4dẫn dắt 95cả tập 2eđoàn nhảy 1cmột cái 8ctrở thành 78ngành nghề adđầu rồng, 38anh chỉ blà luôn 02phát huy 6lời dạy fcủa cha fđối với 07anh, nắm ffgiữ cuộc d0sống của bchính mình. e5 © DiendanLeQuyDon.comCá lớn 67nuốt cá d3bé, đặc fbiệt là cở trong 4cạnh tranh 19thương nghiệp, 84ở trong e3ngành nghề banh là người 0thủ đoạn 2cay độc, 8cho nên sau alưng tồn 19tại không 5bít kẻ địch.

Mặc 11dù tình 96trạng bị bdngười hãm 30hại thường efxuyên xảy 43ra như vậy, 65nhưng tính ccảnh giác 5của anh frất cao, 87vẫn là 1lần đầu 1để cho d9người ta 8đạt được. 69 © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên, 7chẳng qua 1là lúc này f7để cho 41anh chịu 2dchút nổi ffkhổ da thịt, bemạng sống fkhông lo, 3nhưng cũng 3eđủ trở a5thành một 5flỗ hỏng 9trong cuộc 4ađời của 97anh, cha quất 2roi dạy bbảo anh, 42hiện tại btình hình 1enày của 1anh...

Trước 2dtiên anh 3phải liên 2lạc với bcha, nhưng fengoại trừ cthân thể dfnằm ở cetrên giường 6không thể 17động đậy, a0anh còn phát 4hiện trong 40phòng bệnh 08không có 38bất kỳ 2phương tiện dctruyền tin 0nào liên dlạc với 8bên ngoài...

"Chết 03tiệt! Bệnh b9viện rác c2rưởi gì 77đây?" 0Anh cúi đầu 3athầm mắng emột câu, 94nhìn xung 3quanh phòng 9abệnh vắng 8dlặng, tầm 49mắt của aanh dời a2đến rèm 6cửa sổ 1tung bay, 18ánh nắng ffchiếu vào 26trái lại f0khiến người 55ta cảm thấy e1có sự ấm 1áp xa không cthể chạm.

Cửa 12phòng bệnh f"xôn 5xao" 2một tiếng dbị đẩy 94ra, cùng 0cửa sổ 89đối lưu 0gió thổi 58bay rèm cửa, b9phát ra tiếng a8vang vi vu, beánh nắng 7dcũng càng 5chói mắt 6hơn.

Một 02tiểu y tá dbđang bưng d8khay thuốc 90đi tới, 6đối với dctiểu y tá dđã khóc 8chạy đi, e1rõ ràng 17người này 7bình tĩnh fhơn nhiều, c6cô bước 7cnhẹ nhàng 8cbước vòng 3qua những e4mảnh vụng, 88đi đến cdtrước mặt 73anh.

Anh dngước mắt danhìn cô, 5rơi vào 5tầm mắt 1của anh 80đầu tiên 4dlà một 64đôi mắt fsáng trong 3asuốt, làm 4bcho tim anh 75đập thình 8ethịch, nhưng 22anh cho rằng 30đó chỉ bflà một 64ảo giác, ecnhíu mày, 3liền khôi cfphục ngạo 0mạn trước dsau như một.

clẽ ở trong 0lòng của cdcô là rất 35rõ về nguyên dnhân và aahậu quả 64của đống elộn xộn 57đầy đất 63này, cho dnên có thể 02thản nhiên, bbnhưng rõ 23ràng là 5anh rất fckhó chịu, 2bởi vì 6dxâm nhập abcủa cô, 3quấy nhiễu 9dyên bình ecủa anh.

"Bệnh a8nhân cần 6tiêm." aCô cầm 5lấy ống 2kim, trên amặt cười 27yếu ớt.

Doãn 3aTrạch Vũ 12nghĩ thầm, 1achẳng lẽ 2cô ta không 00nhận thấy aađược người 5bnày ở trước 7mặt của ccô lúc này 20rất tức 4giận?

"Đợi 8blát nữa 6bác sĩ tuần 9phòng sẽ etới, tình atrạng thân 66thể của aanh đã ổn eđịnh, nhưng 7cần ở 9lại viện atheo dõi, 2không có c2chuyện gì, 8sẽ rất 5nhanh khỏe." 50Cô kéo lên 54tay áo của aanh, chuẩn 4bị giúp fanh tiêm.

Từ 2ekhi anh hiểu fchuyện tới 7nay, đã 7không tiếp 8xúc qua thứ 7đồ chơi eống kim 2anày, nhìn f2vài giọt athuốc nước 37tràn ra từ c1lỗ kim, 5danh khinh 1thường 1kéo xuống 2ống tay 55áo lạnh 9lùng nói: e"Không e6cần!"

"Không 1thể không fdtiêm, đầu 5anh va chạm 9dbị thương, 1chân trái 7egãy xương, 14nếu như 09không tiêm bcsẽ có uốn 05ván, hậu 46quả khó 32lường." 58Cô hết a8sức chuyên 7chú nhìn 4kim tiêm, a8cái miệng 4nhỏ không cngừng động akhuyên bảo.

"Cô 00có biết dfcô rất 6phiền hay b1không, loại 5athủ thuật 8flừa gạt 7trẻ nhỏ 0anày, đừng efdùng ở etrên người d6của tôi!" b5Doãn Trạch fVũ bực 4mình muốn dxoay người 1nằm xuống, 28không ngờ 30lại liên 32lụy đến fvết thương, bfđau đến bcanh khẽ 2fnguyền rủa 1một tiếng, 42nhíu chặt 7emày.

"Bệnh bnhân xin adphối hợp f2một chút, d7không nên 3fcử động 6là tốt 76rồi." a4Vừa dứt 9lời, Doãn 6Trạch Vũ 1cảm thấy 14cái quần 9abị vén d8lên, sau dđó là một 3ccảm giác e8nhoi nhói, b9đầu ngón 8tay của fatiểu y tá d2chết tiệt aekia, đặt fdnhẹ ở 2phía trên 33vị trí 5có thể 63gọi là 7chỗ tư 5fmật, làm 8anh giận c2dễ sợ.

"Không 2dsao." 3Cùng với c3cây kim rút 6ra, trên f0mặt của 74tiểu y tá 26lại hiện e2ra nụ cười 65yếu ớt, 5hai lúm đồng 7tiền nhỏ dclại càng asay lòng 2người, bcnhưng anh 2fkhông có 3lòng dạ 53nào thưởng 3fthức, Doãn 61Trạch Vũ 9anh chưa 8từng có 5bqua chật ffvật như 76vậy, đây 8ehoàn toàn b2không phải d4là tác phong bdcủa anh!

"Không ephải là 5nên đánh dcánh tay dfsao? Vì sao bđánh... 6 © DiendanLeQuyDon.comCái mông 4của tôi!" 49Rõ ràng 77là có một ecảm giác cdbị tổn 42thất, để 5cho anh lời 3vừa tới 7fmiệng nhịn c2không được 20nói ra.

"Vừa 40rồi tôi 2bnhớ lầm." 4Tiểu y tá 9le lưỡi, c0làm cho người 50ta cảm thấy 2dcho dù cô eeđánh sai a7nơi, cũng a5là việc cdrất nhỏ.

"Cô dbất cẩn 2như vậy, 7bệnh viện e3này của 9nhà cô mở 2sao?" 4Trên mặt 36anh đủ 76lạnh khiến fdcho chung 4quanh đóng 2băng.

"Tôi 22chỉ là dđùa thôi, 0vốn là..."

"Cô 4đem tính famệnh của c6bệnh nhân 8ra đùa?" 1Anh ngắt 4dlời cô, 3egiọng điệu atrở nên e6hung hăng.

"Không 3phải không cphải!" e8Cô vội evàng xua 90tay, mới e3biết được 1trò đùa 4mình bày ara lớn rồi, 6người ở btrước mặt, adthực sự 9quá đáng 8sợ, quá 6cnghiêm túc, cquá hà khắc, fcô vốn 6là muốn 30thay Tiểu e8Phỉ báo 02thù bị 30anh dọa 6ckhóc, một 11cái trò 6dđùa quái 8bđản nho bnhỏ, không 64nghĩ tới 7anh nghiêm 30túc, thực asự sẽ c9làm cho cô 83đánh mất abbát cơm.

"Thật 56sự xin lỗi." aKẻ thức 53thời mới 11là trang 84tuấn kiệt, 68cô vội fdcúi đầu 10xin lỗi.

"Có 31di động 00không?" 9Giọng nói 4của anh 47đều đều dtruyền tới.

"Hả?" abCô cảm 41thấy bất cngờ trợn f5to hai mắt bnhìn anh.

"Hỏi cdcô có di 6động không? 73Cho tôi mượn 1một chút!" c6Anh ngẩng ađầu, lộ 0ra đôi mắt 31sắc bén, 03khiến cô 5vội vàng 9dời đi ctầm mắt.

Người 1eđàn ông 88này thực 5sự là một e8tảng băng, datay cô chậm erãi luồng efvào túi...

Ánh cmắt lạnh alùng của danh, rất e7bình tĩnh bnhìn chằm fchằm nhất acử nhất bađộng của 0cô, cho dù 73là một 50ánh mắt 0biến hóa, 02cũng rơi dvào tầm 6dmắt của banh.

ethực sự 5alà đủ cxinh đẹp, ccũng đủ feđặc biệt, dtrang phục 4y tá màu 7trắng, lại 2không che f3giấu được 5đường dcong lung 1linh hấp 0dẫn của 9fcô, làn 57da của cô d0rất trắng, 46trên mặt e8chỉ trang 70điểm nhàn 1dnhạt, son dnước trên 64cánh môi 26có lẽ là 5vì nói quá abnhiều lời c9nói mà phai 5emàu, nhưng 8lại ửng 42một chút 76sáng bóng 3ftự nhiên. a © DiendanLeQuyDon.comTay cô sờ 40soạng ở 90trong túi 6bmột hồi, 82sau đó nhíu c1mày, lông 0mày của f5cô rất 0đẹp, dưới 1đôi mắt 28trong suốt acủa cô, dcòn có cái 4mũi cao thẳng 5như bạch dngọc.

5alàm cho anh 14không thể bbtưởng tượng 7nổi chính clà, trên a3thân thể 1cô lại 7tản ra một 6mùi làm 2cho anh bó 37tay với 90cô, không 2biết vì 7sao, có một 3loại xa 88lạ lại 1cnhè nhẹ b9rung động 64không thể 8giải thích 0giống như 4là bò đang...

"Thế 79nào? Không 73mang di động?" 43Anh khơi 67cao mày nghi 29hoặc hỏi.

"Chúng 7etôi không edđược phép 95mang di động, 38tôi quên..." 9Vẻ mặt d9cô bất 9đắc dĩ 2amuốn mà 13chẳng giúp c9được.

"Đi 1alấy cho ctôi!" eAnh lạnh 66lùng ra lệnh.

"Oh..." fdCô xoay người 9bmột cái, 6bđịnh đi.

"Chờ 08một chút." 39Doãn Trạch 0Vũ nhẹ 4giọng nói.

"Còn 3ccó chuyện f6gì?" eCô quay người f7lại.

"Tới feđây." 5Mặc dù 3toàn thân cfbị thương, 7nhưng vẫn 79không chút 03nào che đậy 4luồng khí 4thế áp f6người kia f6của anh, fcô chậm 7rãi bước fbđi thong c1thả đến 9btrước mặt acủa anh.

Anh 62vươn tay 93tới trước 4dngực của fcô, làm 6fcô giật 0bmình, đang 3bmuốn lùi 1về phía 13sau thì anh 3lại bắt d3được bảng dctên trước bngực cô.

"Đường 2Gia Nghê." 07Anh nhíu 0nhíu mày, 0anhớ kỹ 1tên trên fbảng tên, 5fnhư là làm 4bxong cô muốn cchuồn đi fthì, cho 43dù lật 7cả bệnh 6cũng phải 81sẵn sàng fbắt được dcô.

Cuối dcùng cô 7nhẹ nhàng 96mà thở dphào một 0cái, phập bphòng trước c6ngực chạy 5không khỏi fbcặp mắt 15sắc bén dcủa anh.

"Tôi 80đi đây." 1Cô xoay người fdliền đi, 0ngoài cửa 4truyền đến 70tiếng bước bachân dồn 94dập.

"Bệnh b5nhân đã b7thoát khỏi 5nguy hiểm, 1hiện tại, 8sẽ giúp 0anh ta kiểm 2tra một 2chút, tin crằng dưới esự hết 8lòng chăm 6sóc của fchúng ta 2anh ta sẽ e5sớm hồi 16phục.

Viện 6trưởng ddẫn toàn 4bộ bác 96sĩ khoa chỉnh 5hình của 08viện ùa evào trong aphòng Vip anày, khiến 39Đường 49Gia Nghê fbên cạnh bfnhất thời 2không có dchỗ nào betiến lui, eđành phải 7đứng sang 02một bên, fbvẻ mặt f2vô tội dnhìn bệnh 9dnhân lai e4lịch không 1nhỏ trên 7giường e5kia.

Người 5đàn ông bdẫn đầu btoàn thân 3hơi thở 4lạnh lùng, 1giày Tây, 82bình tĩnh d9và dè dặt, b8lại lộ 4ra trận 16trận lạnh 80lùng.

"Cha..." 37Doãn Trạch 3Vũ nhìn 0ethấy bóng 03dáng cha 6mình, cũng 0không chú 7ý tình trạng 92của bản 0thân muốn dchấn chỉnh 35ngồi dậy.

"Con f9không nên 9ccử động!" 75Doãn Chí fHãn ý bảo 9con trai nằm 1xuống, quay c9đầu nói 3chuyện với abác sĩ trưởng 9bên cạnh: 5d"Có 3thể tiến 1hành xuất 7viện không?"

Doãn bChí Hãn 2quá hiểu dfrõ con trai 17mình, không 77gian độc 1dlập tương 7bđối phù bhợp hơn 5với nó, a0bệnh viện 9người đến 58người đi 8ekhông tiện 9cho tĩnh 6dưỡng của 02nó.

"Ừm, f7việc này 6có lẽ..." 4Viện trưởng 1hiểu rõ 5tình trạng 5bị thương 7fcủa Doãn 4Trạch Vũ, cadi chuyển 7ctrên phạm 0vi lớn không 5thích hợp clắm.

"Cha, 78con không bemuốn nằm dviện." 7dTừ nhỏ 8Doãn Trạch b6Vũ đã không 17thích nơi 05người đến 9bngười đi 6thế này, 6mặc dù 67là ở trong 1ephòng bệnh 8đơn, nhưng 2mà thỉnh 5thoảng những 77tiểu y tá e7nhược trí 2này làm 9cho anh phiền 77lòng.

"Được, 17cha sẽ sắp a4xếp." 0fDoãn Chí 78Hãn trấn 4an con trai, csau đó thương c6lượng biện eepháp với 9viện trưởng.

Đường bGia Nghê 5bbên cạnh 8nhẹ nhàng 92mà thở 96phào một 3cái, nếu 1như anh ta 4xuất viện, 03vậy chị 80em bọn họ esẽ không 8ecần ngày 5ngày nơm anớp lo sợ 3làm việc.

"Để ccho cậu 8cấy trở 2về dưỡng 5thương là fftốt, nhưng 3mà cuộc fesống sinh 9hoạt cá ecnhân thường fngày của 9ecậu ấy 7fgặp khó 5akhăn, tốt 74nhất là ecDoãn tiên dsinh mời 7một y tá 16riêng cho e8cậu nhà." 67Viện trưởng 29đề nghị enói.

"Không 1cần phiền 96phức như fvậy, liền 7cô ta đi, 3nhanh làm b8xuất viện 81chút!" fbĐầu ngón 45tay thon dài d8của Doãn ecTrạch Vũ f1chỉ về 71phía Đường 4Gia Nghê, 55đồng loạt 94ánh mắt 3ở chung 77quanh nhìn 80đi nhìn 6lại Đường 82Gia Nghê, 9trợn to 89hai mắt 5cnhìn bệnh cnhân lai 29lịch bất 53minh trước 90mặt, trên fmặt là 9fmột vẻ c0mặt khóc fkhông ra 17nước mắt.

Đường ccGia Nghê a3không biết 9là dưới b3vẻ mặt angười khác 4alà đang 8hâm mộ 02đố kị b9hay là vui 7fsướng khi 26người gặp 1họa, đi 4btheo sau lưng dngười bệnh 0Doãn Trạch 2dVũ "Đặc 5biệt quý 3trọng" 81kia, chui 1vào trong 1chiếc xe fsiêu sang btrọng.

Chỉ 3blà toàn athân cô fmặc quần 3áo y tá, 71cùng Doãn 0fTrạch Vũ 4mặc quần 3fáo bệnh 83nhân nằm 1eở bên cạnh, b7cũng có b5vẻ không 71ăn khớp 2cvới hoàn 53cảnh chung bequanh.

cliên tiếp 55thấp thỏm, 68mà anh ta, elại an an 9ổn ổn 1ngủ thiếp 3đi.

May 24mà anh ta 0ngủ, vẻ 7amặt cũng dkhông có 2cngông cuồng, elạnh lùng 7ahà khắc 9như lúc 8ftỉnh, lúc 6này có tia b6nhu hòa, 6làm cho cô 9nhịn không eđược vừa 0nhìn lại 3nhìn.

Trong 7khoảng thời d9gian ba ngày 2anh ta hôn 4mê ở bệnh 85viện, các fbđồng ngiệp 0ethảo luận 8sôi nổi, 8nói anh ta 4clà đẹp 54trai đến 8lóa mắt, 2fnhư là mỹ e9nam từ trong dphim thần bftượng đi 41ra, nhưng 0mà không 7nghĩ tới 6sau khi anh aata tỉnh 1lại, toàn 7thân lại ddtản ra mùi dnguy hiểm, 10làm cho người bta muốn 3ctới gần fmà không 6dám tới 67gần, giống 9như một các ma.

Khóe f6miệng Đường 9Gia Nghê ecnở một cnụ cười, c4trái lại fcô bất 8ckể anh ta 7fhung ác thế 0nào, nguy d0hiểm thế 0nào, chẳng 4qua là ba 4tháng sau fnày, cô f3không thể 8ecùng bạn 2trai Đoạn 74Minh gặp 1mặt, quan 4hệ của 8bọn họ d0nhất định 6sẽ càng 76trở nên f8bế tắc 7hơn, lần b4đầu tiên 5bcô cảm 58thấy có 5một số 58việc thực 73sự là lực bcbất tòng 5tâm, cô 0dkhông biết 43nên làm 1thế nào 4giải quyết 50ổn thỏa, cchỉ có 45trước tiên d5làm tốt 29công việc 8trước mắt.

Xe 1lái vào 5một khu ebiệt thự c2sang trọng, 92dừng lại 4ở gần 7ngưỡng 5ccửa trên 28bãi đất b5trống, cô 3axuống xe, 47một nhân 1viên hộ 57lý trên 44chiếc xe bađi lại e8nâng Doãn eTrạch Vũ 5atừ trên 1buồng xe c3xuống, cô bđi theo phía 6fsau, đi vào 0căn nhà 7to như thế.

Đợi bđến khi anhân viên bhộ lý và f7tài xế 9bcủa anh 85đều rời a6đi chỗ 55khác, trong 4cphòng trống 8erỗng chỉ bcòn lại cdcó hai người fbọn họ.

"Tôi eekhát nước." 3fAnh nằm bở trên 03giường f0được thiết akế đặc 6biệt có ethể di chuyển, 7treo một 9chân bị 32thương, 55đang xem 6thị trường 0dchứng khoáng.

Không 4lâu sau, acô cầm 6một ly nước 1ađưa cho 7anh ta, "Bệnh 5nhân cần 1achú ý nghỉ fngơi nhiều, 7anh như vậy 96đối với 7dthân thể 6không tốt."

"Tôi 3mệt, buồn 7ngủ thì 12tự nhiên fsẽ nghỉ 7ngơi." 7Anh chuyên 48tâm nhìn 4những con 19số chi chít 8trên màn 0hình computer.

"Anh 47căn bản 6chính là 6amột cỗ dfmáy làm 57việc." f0Cô bỏ lại 5Doãn Trạch b3Vũ không cđếm xỉa 0đến, ngồi 3trở lại 5trên sofa ebên cạnh.

"Ánh asáng quá c8mạnh, kéo dmàn cửa 5một chút." 2Anh lại 7quay sang 90chuyên chú cnhìn màn 86hình computer.

2eđứng dậy, 5đi đến 3dtrước sửa 1sổ sát asàn, giơ 65tay lên kéo emàn cửa eở trên.

05anh, chỉ 9là lơ đãng denhìn lướt 5qua, trong clúc đó 0bnhìn thấy 1dquang ảnh a9trùng điệp e7cân xứng 55bóng lưng, 65đường 8cong cơ thể 0có loại d3đẹp mông 6lung.

"Không 6phải là 68cô muốn 7emột ngày ehai mươi 3abốn tiếng 09đồng hồ 0mặc bộ fquần áo 6y tá này 1chứ?" 41Thấy cô 4kéo xong 2fmàn cửa, 04không còn acánh nắng 8emặt trời 8mãnh liệt 69chiếu vào, bctâm tình dccủa anh 2ftốt hơn 9rất nhiều.

bmê mẩn dliếc mắt d2nhìn toàn 0thân trên cdưới của 33mình một 59lượt, trên bmặt lộ 76ra một nụ 7cười nghịch 33ngợm, "Buổi 31tối đi c0ngủ thì 1không cần 84mặc."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:12, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 07.01.2013, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Thần Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 1936
Được thanks: 1697 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 10
Chương 1b2

"Rất 60chuyên nghiệp." fKhóe miệng 8canh lại 1là nụ cười 55mê chết b4người.

"So 2với anh 5dkém xa." 47Cô lơ đãng 9một câu.

"Đây 7là làm tổn dthương tôi 7ư, hay là 9hen tôi?" 7Anh không dhút để fý hỏi.

"Anh e2ứ nói đi?" eô ngồi 09ở trên 8eofa, chờ d8anh ra lệnh.

Đại e9hiếu gia 35ày, không 5iết vì bao nhất 25định phải c1họn trúng 2ô, vốn 0à nhân viên 9a tá của cệnh viện 4đã không fđủ, nếu cchư thiếu 8ô, nhất 0ađịnh là 99hững đồng 4ghiệp khác 4fàng bận 9dộn hơn, 8à quan trọng 5hất là aô còn chưa 9ó nói một eiếng với fĐoạn Minh, 1hờ giờ 7ơm tối, aeất kể b1hư thế dào cô cũng ahải gọi 61ột cú điện d2thoại.

Nhìn b2đồng hồ 2ftreo trên 48tường, 76thời gian 8cũng không dfcòn sớm, 12cô đứng 30dậy.

"Thời 84gian không 37còn sớm, 50anh nên ăn 0ccơm uống 75thuốc."

"Trong btủ lạnh 4cái gì cũng ckhông có, 7nếu đã 1đói bụng 7tự mình 6agọi điện 95thoại bảo 83bên ngoài d8đưa đến."

"Nhưng bmà... Anh dlà người bbệnh, làm fsao có thể 4ăn những athứ không fddinh dưỡng?"

"Làm 56ơn, là cô 9fđã đói 54bụng cũng 17không phải alà tôi?"

"Vậy 3anh sẽ không b1ăn sao?"

"Tôi fđói bụng 9dsẽ tính 2toán."

"Anh athực sự 1là một 5con quái 81già!"

Đường 5cGia Nghê abấm điện e2thoại, định cđể cho 8siêu thị fcđưa nguyên fliệu nấu 4dăn tươi afmới đến 6đây, cô bbcũng không cmuốn đêm 2hôm khuya d0khoắt chạy 2đi tìm thức 29ăn cho anh 7ta.

"Đúng c9rồi, nếu cđể cho 5fsiêu thị 94đưa đồ 3đến, cô e4bảo người 3ta đưa đến 48đầu đường 01là được, 68không cần 0dnói địa 3bchỉ cụ 12thể cho a9nhân viên 8vận chuyển." 7Doãn Trạch 61Vũ dặn 6dò.

"Tại e7sao?" 0Cô mở to c1hai mắt btò mò nhìn 01anh.

"Tôi 1không muốn 3có người 8elàm phiền 30tôi." 2Anh một 6bộ điềm 5nhiên như f9không có 28việc gì.

"Làm aaơn, chẳng 9lẽ người fata đưa nguyên 6liệu nấu eăn đến 8dđây, còn 8phải nhớ 5đến anh, 7ngày ngày 27đến nhìn f4anh sao?" 89Đường 6Gia Nghê 41tức giận 6lớn tiếng ckêu la.

Người 0đàn ông 79này thực fcsự là lo 2lắng quá ebmức!

"Đúng d0vậy, tôi 9ccó tiền ealại đẹp 36trai, không 57loại bỏ 79khả năng 0này, nếu d4như đưa 6ahàng hóa 93là một 2người lái 15xe obasan, 84tôi không amuốn bị fphiền chết!" 4Anh nói xong f9đạo lý 7hiển nhiên, 5hoàn toàn e6không để 90ý Đường 5Gia Nghê 40quả thật d0là nên vì 2chảnh chọe 0của anh b2mà buồn 97nôn.

Một agiờ sau, 31Đường 6Gia Nghê aara chỗ hàng 3cây xanh aeđầu đường eở khu biệt 49thự, tiếp bnhận một 03túi nguyên 2dliệu nấu 38ăn lớn 7từ trong atay người 52lái xe hàng bđồng thời cđưa tiền 1mặt cho 51người lái 8exe, quay đầu b7lại đằng ddđằng sát fkhí đi về 6phía biệt abthự.

Cố fchủ đáng 9eghét này 0của cô 8alại không ecó tiền 3mặt, ngay c2cả tiền 2đồ ăn 10đều phải 2cô đến b5cấp!

9trong phòng 44bếp đánh cphá suy nghĩ acả nữa f6ngày, cuối 8ccùng cô f1làm mấy d6món ăn sáng, 2ađưa đến d3trước mặt ceDoãn Trạch 25Vũ, lúc anày, cô cthật là 6thiết thiết 40thực thực dcho rằng, 69anh ta là 3một người 73ẩn cư trăm bphần trăm, 34ngay cả 2dngười giúp 4việc cũng dkhông mời 00một người!

"Này, 76cô không 4đút tôi, 7ftôi ăn thế 1nào?" 45Anh nhìn cđồ ăn 3đủ cả 6màu sắc dhương vị 1trước mặt, 22không thể d0không đối a5với cô 68lau mắt fcmà nhìn, 88nhưng mà 7cchưa có 5dthử qua, 5anh cũng 33không dám 55có kết aluận.

"Anh 7bị thương 2alà ở chân, aacũng không cphải là 3tay!" 41Cô bất eemãn bĩu 51môi với 29anh.

"Nhưng 26mà dù sao 8tôi cũng 11là bệnh cfnhân, nếu 5dnhư động athủ không 6chú ý lại 9làm cho vết ethương cũ 3etái phát 3ethêm, cô fcũng không 25muốn cả 3dđời ở 4lại chỗ 2này với 3tôi chứ."

Mặc 7dù bụng 8đói kêu bvang, nhưng 60cô không 9cách nào cdkháng cự elại thế dabức người 3này của danh ta, rất d2không vui 80cầm lấy 1thìa.

May a4mà anh ta f9ăn cơm thực 30sự rất 3dnghiêm túc, 8bkhông nói 6bthêm gì, e0chỉ một d8ngụm một 2ngụm ăn dhết đồ 35ăn.

Nhìn a1bộ dáng 0canh ăn cơm 57nghiêm túc, 79cô thật 51muốn thưởng 1bcho anh ta 0một cái bôm thật 7echặt, nhưng 1emà nghĩ eđến ngày 0thường fanh bá đạo 7như vậy, 0fcô lại 4thu lại 2tâm tình 1của mình, equyết định c1không cần bđối tốt 15với anh 3eta như vậy.

8nhanh chóng 9eăn cơm xong 0thu dọn 7bát đũa, bsau đó trốn 4ở nhà bếp d3gọi điện 1bthoại cho 7aĐoạn Minh, bnhưng mà 19đầu kia eatắt máy.

Lúc 06này Doãn 70Trạch Vũ 63lẳng lặng 83ngồi ở d5trong phòng 24khách, ngoại ftrừ anh ebị thương 0trên đầu, 2vết thương 4khâu trên 3đùi, thì dgãy xương 58trên bắp 1chân là 23tương đối a7nghiêm trọng, e7ngoại trừ 80không thể 8cử động bcnhư thường, 6cũng không 1có vấn fđề gì f3quá lớn.

Nhìn 78bóng dáng 9màu trắng fkia loanh 96quanh ra ra 7vào vào, fkhông biết 61tại sao, a1vậy mà fở ngày eđầu tiên 9anh biết f9cô, liền 8để ý cô 2bnhư vậy, 4đôi khi cctrong lúc 83bận rộn 0đồng thời aliếc nhìn bcô, có khi 38ánh mắt 1của cô 6avà anh sẽ 56giao nhau 79thì không 3cnghi ngờ 1ý tốt cười fdmột cái, 30có khi lại agặp một bngười như 0dcó vẻ đăm b1chiêu.

Anh efthành thạo 0điêu luyện 1ở trong ađám phụ 2enữ, nhưng 7mà đối dvới cô, 70trong lòng f9anh chỉ 8ccó một b9cảm giác, acô thực 1esự rất 1thú vị!

"Tôi 08mệt." 1Doãn Trạch 70Vũ tắt 8dđi laptop, 1duỗi lưng 75mệt mỏi amột cái.

"Tôi 59đẩy anh 0btrở về b3phòng nghỉ ddngơi." 9eCô đứng 6adậy, kim d4giờ của 9đồng hồ detreo tường eđã chỉ 2đến chín 5giờ, trễ 3như thế bcô cũng 5không phát 5hiện.

"Nghĩ 1ngơi? Tôi fmuốn đi 0ftắm!" dAnh mãnh d7liệt kháng c0nghị.

"Anh 96tắm thế 07nào, hiện btại trên 55người của 4banh có thương 3ftích, có 5flưu lại 5vết thương 29phẫu thuật, 6ekhông thể 4thắm nước!" 48Đường eGia Nghê 24hoàn toàn 88không chịu ađược cố betình gây dsự của danh.

Bằng 6fkhông cô f7bảo tôi bngủ thế 4bnào? Trên d3người có 97mùi nước esát trùng dchết tiệt 55kia, thúi 2echết!" 4Anh bực 8tức đầy 5bụng.

"Tôi 8dcó thể eagiúp anh 7flau người, d9thay quần 71áo sạch 74sẽ, nhưng f1không thể 9thắm nước." 1Cô cảm athấy anh bngang ngược 1ckhông hiểu 8chuyện rất b9khó hầu 1hạ.

"Vậy atóc thì 89sao?" bAnh gãi gãi bđầu, không dagội đầu aanh rất 2ckhó chịu.

"Anh fkhông cần fđem sự edchú ý đều a1tập trung 0fở trên 03tóc thì edđược rồi, e0bây giờ atôi đi chuẩn dbị một 05ít nước 6lau thân 7thể cho 30anh." fĐường 9Gia Nghê a9xoay người 27liền đi.

"Chờ d0một chút! 09Hiện tại c4tôi đây 96muốn đi 36toilet làm 7sao bây giờ?" 2Doãn Trạch 9Vũ bất 92đắc dĩ 4quay lại bchủ đề.

Hai 5tay cô liền bftrải ra, e7trở lại 91trước giường 7fbệnh đỡ 8anh dậy, 67từng bước 8từng bước a7khó khăn 5abước vào btoilet.

athân cao c31m63, anh 1cao hơn cô 59gần một ccái đầu edìu đỡ 34khá khó bkhăn, nhưng 6bcô cắn fmôi, cố 3egắng chống 53đỡ sức a1nặng của 13anh, sợ 80anh sẽ té fngã.

Cánh ftay của 0Doãn Trạch 4Vũ khoát b1lên vai cô, c7được cô b1dìu đỡ 53dùng chân daphải còn 9khỏe từng 8bước một 5bước đi e2vào toilet. 6b © DiendanLeQuyDon.comCô cẩn dthận từng fli từng 6tí mà giữ 1cánh tay dcủa anh, 47tay kia thì bôm eo của canh, anh hơi dcúi đầu, 63liền có 7thể nhìn 36thấy cô fchăm chú f6đến mức 33đỏ bừng a7mặt, còn acó một 9nốt ruồi 1giọt lệ 0đẹp mắt.

"Ngày fthường 1ecô đều 5giúp bệnh 6nhân đi atoilet?" eAnh tò mò 20trêu ghẹo 5cô.

"Ngày 3thường 3lười biếng 13đi? Để afcho tiểu 90y tá khác dlàm sao?" eAnh biết brõ cô đang 8tức giận, fnhưng cô 6sẽ không 73vứt bỏ aanh không 91để ý tới, 7cho nên rất aeyên tâm 68mà tiếp 1tục trêu e7ghẹo cô.

"Chúc 0bmừng, anh e3là người 8đầu tiên." 45Đường 3Gia Nghê fkhông có cnhìn anh, 7tức giận c6trả lời.

"Bệnh anhân khác 70đều trực bftiếp dùng 2cái bô, 1chỉ có fanh rất 84sĩ diện!" 7Cô vẫn 3đang cật 61lực đỡ 3anh, thở 50hổn hển 3nói.

Nhìn d9trán cô athấm ra 6emồ hôi belàm ướt dvài sợi f7tóc mái 1của cô, ftrên mặt fửng đỏ 91một đường 71trượt đến 4cổ, còn 6có xương 2quai xanh e9mê người, 9cxuống chút f1nữa, tầm cmắt của fanh chuyển b4qua rãnh 1ngực nhỏ bdhẹp trắng d3như tuyết...

Tim c9của anh 2hơi bị bfchấn động, 2vội vàng 0dời đi 60tầm mắt 0hốt hoảng, fngăn lại 3thất thường 5bcủa mình, fsau đó lần d8đầu tiên cvì ý nghĩ d2của mình 79cười nhạo a4mình.

Vậy 9amà lại dcó cảm bgiác động 7clòng với dmột người 00phụ nữ... 56 © DiendanLeQuyDon.comQua lại 5hết thảy 4aphụ nữ, 5echẳng qua 87là công 8acụ anh cần 4thỏa mãn 3mà thôi, fanh thực f3sự hoài 8anghi mình 4phải chăng bbị thương 12không nhẹ, bxem ra còn aphải tái 1khám một 0lần nữa.

Nhưng ctay của 3anh, bởi a4vì muốn 3vịn được 6chắc chắn f5mà nắm 3chặt đầu a2vai của 8cô, làm bcho thân 9thể của 4fanh nổi blên phản 4ứng nào b5đó...

"Anh ctự tiện 37đi, tôi 8đi ra ngoài 20một chút." eeĐường 95Gia Nghê a0dìu anh đến btrước bồn 7cầu, xoay 0fngười liền 4đi.

"Này!" 95Ngay tại 05thời điểm ccô xoay người, 3Doãn Trạch 0Vũ đưa 38tay bắt clấy cổ 4btay của fcô.

"Còn cmuốn như c8thế nào?" cCô mới fkhông muốn 7tiếp tục 2ở trong 3này để 7cho anh có ebbất kỳ 7cơ hội 0giễu cợt bnào với cdcô.

"Dù 4sao cũng 83đã ở trong fanày, chờ c9một chút 5thuận tiện 1giúp tôi e7lau người, fở trong 5bnày." 34Doãn Trạch 88Vũ cố tình bnhấn mạnh.

Nơi 3này có nước 47chảy, dù csao cũng e0làm cho người 9cta cảm thấy 4fthoải mái 2hơn so với e7cô cầm 7một chậu f1nước tái 81sử dụng.

"Được." 54Cô gật 6gật đầu, cdđi ra ngoài cvà đóng 5bcửa lại dcho anh.

Năm b2phút sau, 1Đường 37Gia Nghê 1giúp anh 7cởi áo, 4ccơ ngực dvà cơ bụng 6cvạm vỡ ecủa anh 0làm cho người 0ta hơi khâm 9phục.

49điều chỉnh 3nhiệt độ dnước, dùng 6khăn lông 3nhè nhẹ 0lau sạch 4cho anh, nước 32nóng ở 8ftrong toilet 4ebốc hơi dthành sương 76mù, cách 67sương mù, canh nhìn 95khuôn mặt enhỏ nhắn enghiêm túc 4dcủa cô, 2cnghiêm túc blau mặt 3cho anh, lau 4angười, 32rửa tay, brửa chân, bmột người 8phụ nữ 9làm những 0việc này 4echo một 4người đàn 23ông, tất ccả có vẻ 59như chuyện e7đương nhiên.

Nhưng bbọn họ 3cũng chẳng ephải quan bhệ trai 98gái, mà felà quan hệ 5fthuê mướn.

Nghĩ ađến đây, 04Doãn Trạch 4Vũ thu hồi 3flại cảm 2giác kỳ 1diệu này 21của mình, 0có lẽ là 16cô độc 1equá lâu, 2đối với b8một tiểu ey tá cũng 28để ý như 5vậy, anh 42cười tự b9giễu.

"Cười 3cái gì?" 49Cô lau khô 4giọt nước fftrên người echo anh.

"Không 59có gì, cảm a6thấy cô 2frất tận atâm." 1Anh vươn fetay, chỉnh 6asửa mái 3dtóc rối 0eloạn cho 8cô một 1cchút, một 9bđộng tác 6vô ý, làm 7ccho anh ý 6thức được amình vượt 35qua khuôn 1phép.

"Đúng 3arồi, ngày 2đó tôi ebị thương ccđưa đến 1abệnh viện, 6atình hình 5clà như thế c6nào?" ffAnh vội evàng nói 86sang chuyện 2khác.

"Toàn dthân là 5dmàu, hôn 3cmê nghiêm 40trọng." eCô dìu anh 1đứng lên.

"Ai 7đưa tôi dbđến?" eAnh nghi hoặc d0hỏi.

"Tôi ccũng không 8brõ lắm, 90nhưng tình ehình của 02anh thế 58này xem như 87là trong 47cái rủi 6ecó cái may." 1Cô một bftay dìu anh, 7atay kia thì elấy quần 7aáo sạch, b5nhưng bất a6ngờ trượt 0dchân, lôi fkéo cánh fbtay anh, cô 2nặng nề cmà nhào 2avào trong 8alòng anh.

Thân 69thể mềm a7mại của c2cô ở trong 4ngực trần 3trụi của eanh, chỉ 6có anh cảm b3giác được 01thân thể ccủa mình e5đột nhiên 19giống như celà muốn 14nổi lên 3fmột phản 6ứng cháy 62bỏng, cái 3loại cảm 09giác này b9là mãnh 4aliệt muốn 0cô. Anh không 4biết phải 1bchăng mình ebụng đói avơ quàng, 1anhưng mà ecô thực 1sự mang 84lại cho 3tim của bfanh cảm 99giác cuồng 1floạn.

35thể là d8vải vóc e7gợi cảm a7hoặc là e6nội y đã 31cám dỗ d5anh miễn 8dịch, lúc 4này trang 1cphục hấp 7dẫn tương 87đối thu 2hút anh, 7nhưng anh bbiết rất 4arõ thời ecơ chưa 9chín mùi.

"Anh 5có thể 16buông tôi c5ra..." dGiọng nói 2của cô earất thấp, 8acó vài phần 5cngượng 2fngùng, anh 0ccúi đầu, 0mới biết 3cđược tư 5thế lẫn 1nhau là ái 33muội như dvậy.

Đường 0Gia Nghê c5cúi đầu 6mặc xong aquần áo 5cho anh, giúp 4eanh di chuyển atừng bước 3từng bước 65đi về phía 13giường.

"Không a9phải là 28cô xấu 1hổ chứ?" 7Doãn Trạch 2Vũ nhìn 20cô không 8bnói tiếng 58nào, ngược 9lại càng bcảm thấy 0thú vị 1hơn.

"Tôi fxấu hổ? f6Mới sẽ 17không." 4Cô hơi ngửa 2cđầu bĩu 8môi.

"Nhưng cfrõ ràng 41vừa rồi 4cô đỏ fbmặt." eAnh một 1bộ nghiêm 56trang nói.

"Tôi 2elà đỏ 9mặt thay 6anh." 3bCô không 00chút nghĩ cengợi giận 0anh, nhưng 6bvừa dứt 3lời, hai 6người lại e5ngầm hiểu 9lẫn nhau 89nhìn nhau 2một cái.

"Tôi camệt." dDoãn Trạch 3fVũ ngáp 47một cái.

Đường ceGia Nghê 1tắt đèn 6đồng thời 7fđóng cửa alại cho f8anh, "Buổi 0tối có 4chuyện, 02thì anh gọi 1btôi."

Bận fbrộn một 04ngày, Đường bfGia Nghê fetắm rửa 0sạch sẽ, 67nằm thoải 7cmái trên cgiường 6lớn mà 0Doãn Trạch fVũ an bài 1ở phòng d5khách cho 30cô.

Điện 5thoại di bđộng của 19cô quay số 1điện thoại 8của Đoạn 8Minh, không 30biết bao 5anhiêu lần, 6bngười trong fflòng của 9cô, giống 7cnhư bị e7mất tích, 1dcùng cô 22mất đi fliên lạc.

ckhông biết f4thích một dngười phải 86chăng nhất a8định có 9thể  toàn ftâm toàn 6ý trả giá, 67nhưng anh ađối với ccô thật asự rất 6không nghiêm 05túc, mặc c4dù có đôi 17khi cô lại e3sinh ra ý 2dnghĩ muốn 7từ bỏ, 9nhưng cô dvẫn không 3thể thay 9đổi được cathói quen 7muốn tìm 97anh ta.

"Nếu bnhư có thể eetừ bỏ a3thói quen 82nhớ anh bta thì tốt 71rồi... Nhưng 4thích một 9người, 6clà cảm agiác của 11đáy lòng, 3không phải ebtùy tiện 5dlà có thể 4từ bỏ, enhất định 8không phải dlà một 5thói quen fđơn giản 04như vậy." 9Cô nói mớ.

2flật người, 5ánh mắt 8sáng ngời 4chớp trong bbóng tối, aftrằn trọc etrở mình, dcuối cùng 45mơ mơ màng 91màng thiếp bđi.

Những 49tia nắng 0đầu tiên 51vào sáng 91sớm xuyên adthấu qua 8màn cửa 6màu hồng c5rơi ở trên 5fmặt của ceĐường aGia Nghê, csáng sớm d3gió thổi 8nhẹ qua, bđã lâu d7cô không dccó cảm 43giác ngủ dthoải mái 8như thế a8này. Ngồi edậy, cô 30cơ hồ quên dmất mình aở nơi nào, abuổi tối a1cũng quên 64mất phải e8thưởng 7athức, bố ebtrí của 6căn phòng bnày nhìn e3giống như a3cung đình 03Tây Phương, cclàm cho cô acảm giác e4mình xuyên 7qua nhiều adthế kỷ.

"Đẹp 6quá!" 3Cô nhẹ f2giọng thán 0ephục.

Bàn 89trang điểm 0khắc hoa, 83ghế dựa 3khắc hoa, 4ngay cả dcái chăn aở trên 3angười mình, 1cũng là 7gấm hoa arực rỡ, 4tản ra làn fhương thơm 2engát, lưu 8luyến ở ctrong ảo 4dmộng, cô 8fcơ hồ quên 6cmất trách 4nhiệm của fmình.

Đường 0Gia Nghê 9vội vàng alật người 8xuống giường, btừ trong etúi lấy 22ra bộ quần caáo y tá 80bệnh viện b2được cô 1fchuẩn bị, 5cô rửa 37mặt qua 3loa một 7chút, sửa bcsang lại edáng vẻ 1xong, bước 1đi về phía 51cửa phòng.

Ngôi 3nhà đã 26được dọn adẹp qua, 2lúc cô quên cgõ cửa 3vội vàng 56mở ra cửa 0phòng của 3Doãn Trạch 6dVũ, chợt 79nghe được 38Doãn Trạch 9bVũ gầm 0nhẹ một 13tiếng.

"Cô d9vào phòng 1của người 0khác không 3gõ cửa f4trước sao?" fAnh đang 19nới ra băng 1gạc vải 8trên miệng 68vết thương, 39chau mày, 9biểu cảm f2trên mặt 3arất thối.

"Nhưng... 16 © DiendanLeQuyDon.comThực xin 7lỗi!" 6aĐường aGia Nghê fvội vàng 3bđi lên phía 60trước giúp 6fanh xử lý 3những băng 6gạc vải 7bnày.

"Nhanh 4giúp tôi 1đổi đi 67những thứ anày, mùi fthuốc rất ckhó ngửi!" cdAnh bịt 2bmũi.

"Cho ddù là đổi 4đi, cũng bcần phải c0thay đổi athuốc mới, fcũng sẽ 51có mùi thuốc, cbnếu như aanh không a3muốn ngửi 66được những 3thứ này, 0thì phải 53phối hợp, 5chờ thương 0lành là 9có thể 9không ngửi athấy những fthứ này." dCô vừa cgiúp anh b4tháo ra băng 2egạc vải e3trên đầu, 4vừa nói.

"Cô 0không thể 71dịu dàng 7fmột chút?" 4Doãn Trạch 4dVũ đau đến d8kêu to.

"Đó a3là bởi eavì anh đang 3flộn xộn." eCô điềm 38tĩnh giải 5thích.

fngồi ở a9trên mép 2giường, 2hai tay xử a6lý vết 3thương cho dbanh, lại 9bôi thuốc 7ccho anh, dán aflên băng 7agạc, quấn 7lên băng bgạc, anh dđang hưởng bbthụ hết 2lòng chăm 89sóc của b7cô, nhìn 5dáng vẻ 23cô thức 4dậy vào 75sáng sớm 8tràn đầy 8năng lượng, d2đối với 26cô có loại 3ecảm giác 5kỳ diệu, anhưng không bcách nào chình dung.

"Bây c3giờ đổi eachân, không 4bnên lộn fxộn!" 8Cô làm ra bbộ dáng 2dcảnh cáo banh.

Đường 24Gia Nghê 90nhẹ nhàng 7cnâng chân 5của anh 6elên, từng 8chút từng 6achút tháo e2ra băng gạc a9cũ, rửa 7sạch vết bthương, eađổi băng b0gạc mới.

"Cảm 63thấy thoải bamái hơn 4nhiều, ngày 2hôm qua dính 7máu, hại atôi cả 1đêm ngủ ckhông được."

Anh 85ta giống 09như một 4đứa con a1nít, vì 7cvậy mà 7chất lượng 83giấc ngủ 4tối hôm 7qua vô cùng ftốt, Đường 68Gia Nghê aebật cười.

"Cô adám cười 9tôi?" dDoãn Trạch 3Vũ nghiếng e7răng nghiếng 3lợi nhìn 0cô.

"Nào 7cdám? Dù fsao bây giờ 8ngàn vạn 29lần anh acũng không cnên đụng 40vào vết 2thương của 8danh, bằng ckhông hậu 94quả thực c8sự nghiêm abtrọng."


Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 12.07.2013, 10:14.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 08.01.2013, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 07.09.2012, 07:08
Bài viết: 232
Được thanks: 62 lần
Điểm: 0.26
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
hay đó bạn 8-)  :number1:  :number1:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 08.01.2013, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 38
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.71
Gởi bài Re: [Hiện đại] Không sợ làm hư em - Thạch Tú (H) - Điểm: 1
Chào mừng truyện mới!!!!!!!!!!!

Truyện hay lắm bạn!!!!!!!!!!!

Anh nam chính thật là phúc hắc còn chị nữ chính cũng không phải dạng tiểu bách!!!!!!!!!!

Mong đợi chương mới của bạn!!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
       


Điều hành 

Editor


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
thatthuong28
thatthuong28
Yến Yến
Yến Yến

LogOut Bomb: ranibibi -> An Du
Lý do: hừ
LogOut Bomb: ranibibi -> _-_Library_-_
Lý do: xem ta đây bomt bùm hahahahahahaha
ranibibi: bạn kia tự tử kìa
LogOut Bomb: tieulongthan -> tieulongthan
Lý do: péo
tieulongthan: gì cơ
Nhật Dạ Ena: @tieulongthan: post bài hoặc gửi thanks đó bạn
tieulongthan: làm sao để có điểm ?
MiuLinh: Chào bạn
tieulongthan: chào cả nhà
HoàngPhủVũNguyệt: Dạo này thịnh hành truyện ngược trọng sinh quá ta.
Yến My: Vào báo tuần san,  Chơi sổ số trúng thưởng điểm để đổi truyện vip kìa bà con ơi. Mại vô, mại vô. Nhanh tay lẹ mắt nào. :))
Juillet01: mình là ng mới, làm quen nhé xD
~mèo xinh~: Sáng vui vẻ nhé mọi người oiiiiiiiiiiiiii :-D :-D :-D
kju UnMuong: Làm thế nào để có điểm đổi truyện vip đọc. Ai biết xin chỉ bảo cái.  Mới đk nên k biết
MiuLinh: slow cáo già , hừ
SLowSLISlow: à ko như hồ ly mới,1 người tinh ranh như hồ ly :))
MiuLinh: hức, ê cái tên kia, sao lại nói ta như cáo a >"< ta mới k cần khôn như cáo, hừ..
SLowSLISlow: Meo ko phải lo ,nàng miu khôn như cáo ấy,ko dễ dụ đâu,với lại ta thích người tự nguyện hơn :))
MiuLinh: hắc :)) Vk bé ngủ ngon a
punguyen95: 23h r nãy h ss gấu có online ko mng
me0kitty: vk lớn ở lại onl 1 mình cẩn thận bị chàng slow dụ dỗ nha
MiuLinh: Nhà ng hiếm lạ, ta sợ JQ với nhà ng r ta ko toàn thây vs cộng đồng sắc nữ thì khổ =))))
MiuLinh: óc.
MiuLinh: pp vk bé, ngu ngon ^^
SLowSLISlow: Miu cùng ta JQ đi :))
me0kitty: pp g9 vk lớn
me0kitty: thui vk nhỏ ik ngủ nha chúc vk lớn onl vui vẻ
MiuLinh: vk bé ngủ sơm đi, mai còn fai đi hoc đo @@
me0kitty: vk nhỏ dùng kim tọt thủng phao chìm nghỉm lun òy
MiuLinh: hơ hơ, mới dìm mấy câu mà slow chạy đâu mất tiu òy


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.