Diễn đàn Lê Quý Đôn









Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Nhu hoàng ngự ảnh - Quý Ly

 
Có bài mới 10.11.2012, 12:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 913
Được thanks: 4637 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới [Cổ đại] Nhu hoàng ngự ảnh - Quý Ly - Điểm: 7

images


Nhu Hoàng Ngự Ảnh

Tác giả: Quý Ly.

Convert: ngocquynh520

Editor: vinhanh-annkasi

Beta: Trang Nhu

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Giới thiệu

Cái gọi lấy oán báo thù chính là giống như nàng sao?

Vì nàng, nam nhân này cam tâm tình nguyện nhường chiếc ghế hoàng đế của mình.

Thay nàng dẹp loạn, loại trừ sâu họa, kiên trì dạy nàng làm một vị vua.

Thậm chí vì nàng, lừa dối hết mọi người trong thiên hạ hoàng đế là nữ giả nam trang.

Mà nàng, lại sử dụng những việc hắn khổ não dạy dỗ, bức ép hắn đi.

Để hắn đau lòng tới mức, tự lưu đầy mình đến chiến trường!

Nàng không cách nào bày tỏ được những hối hận của mình.

Hối hận vì sợ quá yêu hắn, mà quyết định đem hắn cho nữ nhân khác.

Hối hận dùng thói ích kỷ để báo đáp những côngsức mà hắn không hề do dự bỏ ra.

Thật lòng nàng chỉ có thể cầu khấn cả ngày lẫn đêm.

Cầu trời cao phù hộ cho hắn được bình an trở về kinh thành.

Cho dù chân tướng bị vạch trần, có bị trách phạt thì nàng cũng cam tâm tình nguyện….




Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 17.12.2012, 15:02.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.12.2012, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 913
Được thanks: 4637 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 10
Mở đầu

Hồng ngẫu hương tàn ngọc điếm thu;
Khinh giải la thường;
Độc thưởng lan chu.
Vân trung thùy ký cẩm thư lai?

Nhạn tự hồi thời;
Nguyệt mãn tây lâu.
Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu;
Nhất chủng tương tư;

Lưỡng xứ nhàn sầu.
Thử tình vô kế khả tiêu trừ;
Tài hạ mi đầu;
Khước thượng tâm đầu.

Dịch theo điệu

Chiếu lạnh hơi thu sen đỏ tàn;
Nhẹ cởi áo là;
Riêng xuống thuyền lan.
Bức gấm từng mây ai gửi sang?

Bữa nhạn bay về,
Gác nhỏ trăng tràn.
Hoa tự phiêu linh, nước tự xuôi.
Một giống tương tư;

Buồn tủi đôi nơi.
Cách chi tình ấy giúp nguôi ngoai?
Vừa khỏi mi này;
Đã nặng tim này.

──《 Lí Thanh Chiếu ‧Nhấttiễn mai 》



Chưa từng nghĩ tới, người dạy nàng trở thành bá chủ, cũng chính là người đàn ông mà nàng thích nhất.

Ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu, phát ra những tia sáng màu vàng chiếu sâu vào trong bóng tối. Mặc dù ngự thư phòng to như vậy, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không có, chỉ có một âm thanh duy nhất vang lên, đó là trong tay của nàng đang giữ cây bút lông hoa, nó đang chuyển động trêncác trang giấy.

Kể từ đêm hắn không chào mà bỏ đi. Đã qua một năm bốn tháng, nàng đã từng viết thư cho hắn vô số lần, vẫn không dám đem những suy nghĩ thật sự của lòng mình viết vào trong thư, là lỗi của nàng, là do nàng ép hắn bỏ đi, nhưng sao hắn lại độc ác như vậy, lại không chịu gặp mặt nàng!

Nhớ ngày đó, nàng rất sợ hãi, nhất là đôi mắt lạnh lùng khiếp người của hắn. Hôm nay, điều mà nàng muốn nhớ lại nhất, cũng chính là đôi mắt dịu dàng của hắn nhìn chăm chú vào nàng.

Thình lình một giọt nước mắt trong suốt lăn xuống hai gò má của nàng, rơi xuống trên tờ giấy trắng, dần dần chữ trên giấy cũng bị nhòe ướt cả … Sau khi hắn rời đi, không có ngày nào là nàng không muốn được nhìn hắn cả, chung quy lại không dám đem lời thật của lòng mình nói cho hắn biết, chỉ cần nói ra là nước mắt của nàng sẽ tự động rơi xuống ngay!

“Chủ tử, xin mời ngườithay y phục để vào triều!” Tình Nhi cầm bộ y phục mới đi tới bên cạnh.

“Ừ.” Nàng bỏ bút xuống, nhìn lá thư trên bàn chỉ viết được một nửa.

Tình Nhi lo lắng nhìn vẻ mặt tái nhợt của chủ tử. “Chủ tử, ngườiviết thư cho Nhiếp Chính Vương, đã không ngủ một đêm, ngườicó thể chống cự nổi để lâm triều sao?”

“Chống không được cũng phải chống, ta không thể để Bát Hoàng Thúc thất vọng, vị trí hoàng đế này của ta là do hắn nhường cho ta, hắn đã dạy ta làm thế nào để trở thành hoàng đế, hắn vì tagái giả nam trang làm hoàng đế mà lừa gạt hết tất cả người trong thiên hạ, vì ta mà diệt trừ tất cả các tảng đá cản đường, ta lại làm hắn đau khổ, bức ép hắn bỏ đi, cho nên dù ta không thể chịu đựng nổi thì ta cũng phải cố gắng chống đỡ, dù có chết cũng phải cố gắng chống đỡ cho bằng được.” Nàng cắn chặt răng, chợt cầm bút lên viết, viết được nửa thì cầmlá thưđưa đến gần ngọn nến, cứ như vậylá thưbịngọn lửa nuốt lấy, trong chốc lát đã hóa thành tro bụi.

“Chủ tử! Người đang làm gì vậy? Đã thức suốt đêmđể viết, sao Người lại đem nó đốt đi như vậy, cái này …”Tình Nhi đau lòng kêu lên.

Lại một dòng nước mắt lăn xuống hai bên gò má của nàng, càng ngày lại rơi càng nhiều hơn, nàng không thể dừng lại được. Cuối cùng không thể làm gì khác hơn là buông lỏng mình ra, để cho mình khóc hết nước mắt đi. “Phong thư này không thể đưa cho hắn, nếu như, trong lòng hắn có ta, hắn sẽ hiểu ta nhớ hắn rất nhiều, nếu như.... hắn còn yêu ta một chút thôi, sẽ hiểu được là ta thương hắn rất nhiều, biết rằng ta muốn hắn trở lại tới mức nào……”




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.12.2012, 11:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 913
Được thanks: 4637 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 10
Chương một:

Dịu dàng cất giấu dưới vẻ kiêu ngạo.

Chỉ lộ ra vì người đẹp yêu thương nhất của mình.

Vứt bỏ giang sơn, cũng chỉ muốn bảo vệ người được chu toàn.

Do mắc bệnh lao đã kéo dài hai năm, cuối cùng vào Trung thu tháng Tám đêm trước, hoàng đế băng hà được đem vào bên trong Quế Quan, hưởng thọ bốn mươi ba tuổi, cũng không lưu lại hậu thế kế thừa, ghế hoàng đế nhất thời để trống. Lúc này, mọi người đều lo lắng, cứ suy đoán người thừa kế sự nghiệp của đất nước này chính là vị hoàng tử kia!

Chỉ là, ai cũng biết ở trong triều đình này, người có quyền lực lớn nhất cũng không phải là hoàng đế, mà là người được Tiên đế rất sủng ái, Bát Vương gia Lôi Đỉnh, khi còn nhỏ hắn đã thông minh hơn người bình thường, so với những người bình thường thì năng lực của hắn có thể xem là vượt qua mặt các đại thần trong triều, chỉ là khi tiên đế băng hà, lúc đó hắn còn quá nhỏ tuổi, nên không thể đem đế vị này truyền lại cho hắn, nhưng trước khi lâm chung, đem tất cả tam quân và binh phù đều giao hết cho hắn nắm giữ, từ đó trong triều điện, đã không thể nào rung chuyển được địa vị của Lôi Đỉnh.

Người thừa kế đế vị này sẽ là hắn! Dường như trong lòng mỗi đại thần đều đã chắc chắn như vậy, bởi vì họ biết rằng không còn ai có thể vượt qua được Lôi Đỉnh, dõi mắt trong thiên hạ, thì không có ai làm hoàng đế thích hợp hơn hắn!

Nhưng mà, mọi chuyện lại vượt khỏi dự định của con người!

Hoàng đế đã lưu lại một đạo di chiếu, bên trong viết rõ hắn khi còn trẻ đã từng du lịch đến Giang Nam, cùng một nữ tử sinh hạ hoàng tử, hắn ra lệnh triều thần nghênh đón hoàng tử trở về thừa kế sự nghiệp của đất nước, mà Bát Hoàng đệ của hắn là Nhiếp Chính Vương Lôi Đỉnh, trước khi tân hoàng đế trưởng thành, sẽ phụ tá dạy dỗ cho hắn, kéo dài mạch sống của đế quốc.

Các đại thần trong triều đều đang dõi xem, nhất cử nhất động của Lôi Đỉnh đều ảnh hưởng đến toàn bộ thiên hạ, có tân hoàng đế kế vị hay không, thậm chí mạng sống có còn hay không, cũng đều được quyết định bởi hắn.

“Vương gia, theo ý của người thì chúng ta nên làm gì bây giờ? Chẳng lẽ đi nghênh đón vị hoàng tử kia về triều thật sao?” Theo sát Bát Vương gia nhiều năm, Cù Nhiên đối với vị chủ tử này rất mực trung thành, cho dù có tan xương nát thịt cũng không chối từ.

“Có gì không được?” Lôi Đỉnh nhíu mày, lạnh lùng dò xét bọn thuộc hạ,  “Cù Nhiên, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

“Thuộc hạ nghĩ cơ hội này rất khó mà tìm được, sao Vương gia không ___”

“Sao không ra tay trước để chiếm lợi thế, có phải vậy không?” Lôi Đỉnh lạnh nhạt nói tiếp lời.

Cù Nhiên nhất thời vui mừng hiện rõ ra bên ngoài, “Nếu vương gia đã biết, vậy thì…”

“Ngươi muốn thì tự mình đảm nhận cái trọng trách này đi?” Lôi Đỉnh lạnh lùng liếc nhìn thủ hạ trung thành một cái, thấy hắn ra sức gật đầu, bờ môi nở nụ cười chợt giảm xuống, “Không đâu, bổn vương không muốn ngươi hạ thủ hắn, ngược lại muốn ngươi đi đến Giang Nam đem đứa cháu ruột kia trở về, yên tâm đi! Chỉ là một con nghé con mới đẻ, hắn không dựa vào được trưởng bối của phụ thân mình, khi đã xâm nhập vào chốn hoàng cung nguy hiểm này, hắn có thể bảo toàn được mạng sống sao? Sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị xé thành từng mảnh nhỏ, bị chôn sống và nuốt chặt vào bụng nhanh thôi.”

※※ Thiên Trường Địa Cửu  tung tích ※※※※ Thiên Trường Địa Cửu  tung tích ※※

Hai tháng sau.

Tân hoàng đế đăng cơ đại điện, nhạc cổ liền vang lên trong triều chung, không khí trang nghiêm, các đại thần đứng ở hai bên đại điện, ngước nhìn long y vắng vẻ, không biết kế tiếp sẽ là người nào ngồi lên cái long ngai này vậy?

Bọn họ nghe nói Nhiếp Chính Vương đã phái tâm phúc của ngài đi đón tân hoàng đế về, dọc đường đi về, hành tung vẫn giữ bí mật, sau khi trở về, đem tân hoàng đế bố trí ở trong cung Bắc. Từ đầu đến cuối, không có ai tận mắt thấy qua tân hoàng đế dáng dấp như thế nào, chỉ nghe nói tuổi cũng không lớn lắm, nét mặt vẫn còn là một thiếu niên ngây thơ.

Trong đại điện, mỗi người cũng không rõ nhất cử nhất động của Lôi Đỉnh, ánh mắt và vẻ mặt của hắn đã trở thành tiểu điểm chú ý của mọi người, mà hắn chỉ im lặng, giống như đang tiến hành chuyện gì đó mà cứ làm ra vẻ thờ ơ vô cùng.

Lúc này, nội quan hô to “Hoàng thượng giá lâm”, đại điện bên trong liền bị khuấy động lên, một thiếu niên phủ lớp long bào liền đi vào bên trong, mọi người liền túm tụm lại phía dưới. Hắn có vẻ gầy yếu lại rất kiều diễm, các đại thần liền trợn to hai mắt, muốn xem rõ tân hoàng đế có bộ mặt thật như bức tranh thủy mạc kia.

Lúc này Lôi Đỉnh vẫn cứ ung dung bình thản, xem ra hắn rất tỉnh táo.

Tân hoàng đế chậm rãi bước lên bậc thềm, dần dần mọi người đã có thể thấy rõ mặt của hắn. Trong khoảng thời gian ngắn, các đại thần cảm thấy có chút kinh ngạc.

Ai cũng không ngờ tới, thiếu niên mười lăm tuổi miệng còn chưa dứt sữa lại hồi kinh, lên ngôi làm hoàng đế! Quả thật gương mặt hắn rất trắng, còn nồng đậm mùi ngây thơ thanh tú, thân thể gầy yếu giống như được nối lại, hắn có thể đủ sức gánh trọng trách quốc gia sao? Các đại thần không ngừng xôn xao, hai hàng đại thần liền nhìn nhau, rất vô cùng bất an.

Mà vẻ mặt của Lôi Đỉnh cũng chẳng có biểu hiện gì, hắn lạnh lùng nhìn lên điện, nhìn thiếu niên thanh tú mặc long bào Thiên Tử trên người, vẻ mặt hắn lạnh nhạt, làm cho mọi người không biết được trong thâm tâm của hắn đang nghĩ gì.

Trong lòng hắn liền nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp mặt tên nhóc đó, cho đến hôm nay, hắn vẫn không hiểu tại sao mình lại để cho thiếu niên mang với cái tên Ung Diễm kia ngồi vào chiếc ghế hoàng đế vốn nên thuộc về mình chứ….. 



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.12.2012, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 913
Được thanks: 4637 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 10
Nếu như không phải biết rõ, trong có di thư chỉ người thừa kế ngai vị của hoàng huynh là hoàng tử, hắn sẽ cho rằng thiếu niên áo trắng trước mắt, thật ra là một nữ nhi trong trẻo.

Vốn dĩ thiếu niên đang ngồi chờ ở trong sảnh, đang trêu chọc Điểu Nhi còn đang ở bên cửa sổ, chợt nghe hoàng thúc của hắn giá lâm. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là cảm giác sợ hãi mà ngồi nghiêm chỉnh.

“Ngươi tên là gì?” Hắn chọn vị trí ở chỗ đầu não mà ngồi xuống, nhìn lạnh nhạt hỏi thiếu niên.

“Ung Diễm”, hai chữ ngắn ngủi, giọng nói yếu ớt, thanh âm thật nhỏ, thậm chí thiếu niên kia cũng không dám ngẩng đầu nhìn thần sắc lạnh lùng của hoàng thúc.

“Ngươi biết tại sao bổn vương lại phái người đưa ngươi vào kinh không?”  Ánh mắt lạnh lùng sắc bén đang quan sát thiếu niên ở trước mặt, vẻ mặt Lôi Đỉnh lại không có chút tình cảm nào, trong lòng của hắn, không hề xem thiếu niên trước mặt là đứa cháu ruột của mình, dĩ nhiên hắn lại càng không đối xử bằng tình cảm chú cháu.

“Phụ hoàng nói…… muốn cho ta làm hoàng đế.”  Thiếu niên sợ hãi nói.

“Ngươi cho rằng mình có thể đảm nhiệm trọng trách hoàng đế sao?”  Lôi Đỉnh cảm thấy buồn cười, thực là một đứa trẻ ngây thơ, cho rằng đây là trò đùa sao?

“Ngươi có thể để cho ta làm sao?”  Thiếu niên ngẩng dung nhan thanh tú nhìn hoàng thúc của mình, không hiểu được dụng ý bên trong, lời nói thiếu niên luôn hàm chứa một chút mong chờ.

“Ngươi hãy nói rõ lý do, vì sao bổn vương phải cho ngươi làm hoàng đế?”  Đối với vấn đề ngu xuẩn này của hắn, Lôi Đỉnh cười lạnh lùng.

“Bởi vì, nếu như ta không làm hoàng đế thì cũng chỉ có một con đường chết, ta sẽ bị ngươi giết chết có phải không? Ngươi sẽ giết ta sao? Vì lấy ngôi vị hoàng đế kia, ngươi sẽ giết chết ta sao?”  Nói xong, đôi mắt long của vị thiếu niên kia lộ ra nét sợ hãi.

Nhìn chăm chú vào trong đôi mắt sáng kia một lúc. Hồi lâu sau, cuối cùng mới mở miệng,  “Không, ta không thể giết ngươi.”

Bởi vì không giết, cho nên hắn muốn để thiếu niên này ngồi lên ghế hoàng đế, đứa trẻ này không hề sai chút nào, lần này vào kinh, nếu như không lên làm hoàng đế thì cũng chỉ có một con đường chết!

Vốn dĩ hắn nên giết chết đứa trẻ này, không còn cái đinh nàoở trong mắt nữa, hắn có thể an ổn ngồi trên long y làm hoàng đế, chỉ là, không biết vì sao hắn lại không thể xuống tay được, vì thế, trong lòng hắn cảm thấy có chút tức giận chính mình….





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.12.2012, 11:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 913
Được thanks: 4637 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 10
Vốn dĩ, không quyền không thế, vào kinh làm hoàng đế, giống như một con cừu non nhu nhược xâm nhập vào trong sài lang hổ báo. Nếu như không cẩn thận, có thể sẽ bị những dã thú xé ra thành từng mảnh vụn.

Huống chi, Ung Diễm xinh đẹp như vậy thật ra là nữ giả nam trang?

Bí mật trọng đại này chỉ có mẫu thân của nàng với thị nữ thân cận Tình Nhi biết, mẫu thân của nàng vì muốn lấy được nhiều sủng ái của hoàng đế hơn, đơn giản chỉ nuôi dưỡng nàng như nam nhân, hi vọng một ngày nào đó có thể vào làm quan để trở thành bạn bên vua, chỉ không ngờ tới tiên đế còn chưa kịp đưa mẹ con bọn họ cho vào cung, cũng đã ngã bệnh, mãi cho đến trước khi chết, cũng không kịp đưa bọn họ vào trong triều đình.

Nàng không biết mình có thể lừa gạt đến bao lâu, nhưng mà, nếu như để người đời biết nàng chỉ là nữ nhi, sợ rằng mẫu thân nàng sẽ bị đưa vào tội khi quân, những người thân tộc đi theo nàng khi nàng lên ngôi hoàng đế được hưởng vinh hoa phú quý cũng sợ sẽ khó giữ được tính mạng.

Chỉ là nếu lời nói láo đã được cất giấu, vậy thì cũng chỉ cần tiếp tục che lấp thật tốt, nàng nghĩ chỉ có biện pháp để giải vây phía trướcra, thì tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này ra bên ngoài.

Cỏ mọc lên chồng chất khắp đồi, một cảnh tượng thảo nguyên tráng lệ hiện ra trước mặt của Ung Diễm. Từ nhỏ nàng đã sống ở Giang Nam, chưa từng thấy qua cảnh đẹp đến rung động lòng người như thế, nàng thậm chí không biết thì ra ngựa lại có thể cao lớn mạnh mẽ đến như thế, còn nhớ rõ nàng chỉ thấy con ngựa nhỏ gầy teo ở Giang Nam, trong lòng nàng thật hoài nghi, nam nhân trước mắt rốt cuộc là người thế nào lại có thể khống chế những con vật khổng lồ này được?!

Ánh mắt của nàng, không tự chủ được, liếc về phía bóng dáng nam nhân cao lớn cách đó không xa….

“Hoàng thượng, mời ngài lên ngựa.”  Nội quan cắt đứt vẻ mặt trầm tư của nàng.

“Ta…… Ta cũng phải vậy sao?”  Trong khoảng thời gian ngắn, nàng còn không đối đáp được, giật mình trợn tròn cặp mắt, bị dọa đến không biết làm sao.

Nội quan cười gật đầu,  “Đó là đương nhiên, hoàng thượng, đây là thú vui săn bắn mỗi năm một lần của hoàng thất, đương nhiên hoàng thượng phải xung trận lên ngựa trước, đó là tấm gương cho các hoàng thân quốc thích, nghe nói năm nay hồ ly đặc biệt nhiều, nhất định có thể lấy được tấm da lông thật tốt, làm thành một cái áo lông ấm cho mùa đông.”

“Ta…… Trẫm không cần…….” Nàng cuống quít lắc đầu, trong lòng vô cùng bất ổn, nàng không biết cưỡi ngựa, nàng càng không muốn đi săn hồ ly!

Lôi Đỉnh cưỡi ởtrên ngựa rất tinh thông, vẻ mặt lạnh nhạt dọa Ung Diễm sắc mặt trắng bệch, chỉ thiếu không khóc ra ngoài mà thôi, bộ dáng khiếp sợ quả thật không giống trang nam tử, lại cứ cố tình khuấy động tâm tình của hắn mà tùy thời có thể bị biến động!

“Ngươi hãy tới đỡ hoàng thượng lên ngựa.”  Hắn lạnh lùng hạ lệnh, thay nàng làm chủ.

“Không……” Nàng cắn môi lui về phía sau nửa bước, tránh tùy tùng đỡ đi ra, nhưng Nhiếp Chính Vương đã ra lệnh, lớn hơn cả lời của vị hoàng đếlà nàng, bọnhọ đi theo bên cạnh nàng thật sát, nàng chạy bọn họ liền đuổi theo, không chút nào chịu bỏ qua cho nàng.

“Hoàng thượng, các tướng lĩnh đều đang đợi, mời động tác ngài nhanh lên một chút.”  Lôi Đỉnh nâng cánh tay dài lên, tay cầm roi ngựa chỉa thẳng vào đám người ngồi ở trên ngựa đang chờ hoàng đế.

Ung Diễm nhìn theo đám nam nhân thủ hạ cao lớn của hắn một lúc, từ trong mắt của bọn họ, nàng cảm thấy nồng nặc cảm giác khinh thường, chỉ vì ngại thân phận nên không dám nói rõ với nàng mà thôi!

“Nhưng mà ta…….” Căn bản nàng không biết cưỡi ngựa!

“Ừ?”  Hắn lạnh lùngnhếch mày rậm lên bày tỏ sự nghi ngờ.

“Ta hiểu rồi.”  Ung Diễm nhắm mắt đồng ý.

Không còn cách nào, nàng sợ hắn! Nàng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy vị Bát Hoàng Thúc này, kinh ngạc khi thấy hắn còn rất trẻ tuổi, nhưng cũng từ khi hai người bọn họ gặp nhau lần đầu tiên, nàng sợ ánh mắt sắc bén của nam nhân này, hắn nhìn thoáng qua cũng làm cho hô hấp của nàng bị tắc nghẽn lại, ngay cả nhịp tim cũng rối loạn.

Tùy tùng ở dưới đỡ nàng lênlưng ngựa, cảm giác mình tựa như phiêu du giữa không trung, tùy thời có thể rớt xuống, con ngựa vừa động, tim của nàng liền ngừng đập một chút, ngay cả hơi thở ở miệng cũng không dám thở gấp, nàng không còn nghi ngờ gì nữa, mình có thể sẽ chết mất!

“Ngươi vẫn còn mè nheo cái gì? Mau lên đi.”  Hắn trầm giọng nói.

“Ta……” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng liền tái nhợt như tuyết, không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy ra ngoài như bão tố,  “Cứu mạng……. Ta không được rồi…. Thật sự không được rồi!”

Lúc này, người hầu đứng ở phía sau ngựa, liền vỗ vào mông ngựa một cái, nhất thời nàng không thể khống chế được, ngựa vụt nhanh chạy về phía trước, nàng sợ tới mức thét lên chói tai,  “A ____”

“Hoàng thượng?”  Lôi Đỉnh thấy tình huống không ổn, nâng người từ trên lưng ngựa nhảy lên, kịp thời ôm nàng vào trong ngực trước khi nàng từ trên lưng ngựa ngã xuống, trên đồi thảo nguyên lăn lộn mấy vòng.

Khi hắn an định lại thân hình của hai người, nhìn thấy nàng nắm chặt ống tay áo của hắn, dường như thật sự rất sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, như muốn khóc cũng không khóc nổi.

“Đừng sợ, bây giờ ngươi đã an toàn.”  Hắn giương mắt nhìn chằm chằm vào nàng, nhìn gò má nàng nhếch nhác, trong lòng có một loại cảm giác thương yêu mà không nói ra được.

“Ta…….” Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn vào bên trong tròng mắt đen thâm thúy của hắn, đầy lệ trong ánh mắt, giọng nói khàn khàn:  “Ta không….. Ta thật sự sẽ không……..”

“Ta biết rồi, ngươi không biết cưỡi ngựa có phải không?”  Lôi Đỉnh cảm thấy không hiểu được gân cốt của chính mình như thế nào, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thương yêu muốn che chở thiếu niên này.

“Ừ.”  Nàng ra sức gật đầu, giọt nước trong suốt như hạt châu rốt cuộc không kiềm chế được rơi xuống, nhất thời trước mặt những hạt nước mắt lộ vẻ uất ức nhói lên trong tim, nàng bất lực nằm trong ngực hắn khóc.

“Đừng khóc, một người đàn ông khóc lóc thì còn ra thể thốnggì chứ?”  Lôi Đỉnh hạ thấp giọng quát, tệ nhất là hắn đối với  cái tên “Nam nhân” này lại có chút tình cảm bị áp chế ở trong lòng!

“Ta…… Ta…….” Nàng không ngừng thút thít, dùng sức chỉ vào đầu, như muốn nói cho hắn biết nước mắt không thể dừng được, nàng rất cố gắng, nhưng lại không có cách làm cho nước mắt dừng lại được.

Hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cánh tay cường tráng kìm vào vòng eo mảnh khảnh của nàng, chân dài cong lên chuẩn bị đứng dậy, bỏ qua phiền toái nhỏ không hiểu rõ trong lòng của mình. Không ngờ, dán vào trên người hắn có cảm xúc kỳ lạ làm cho hắn cảm thấy khiếp sợ, hắn rõ ràng ôm chính là một vị thiếu niên, sao cảm giác đứng lên lại giống như một nữ nhi, liền nhanh chóng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng thức tỉnh theo như vậy?

“Ngươi--” Một tia sáng không dám tin liền xuất hiện trong đáy mắt hắn, làm sao có thể?! Lôi Đỉnh quan sát người trong ngực từ trên xuống dưới một lúc, ánh mắt hơi bị nặng nề.

Nhìn thấy ánh mắt hắn có gì đó không đúng, trong nháy mắt, Ung Diễm căng thẳng mà quên đi hít thở, cũng quên khóc thút thít, ánh mắt diễm lệ tràn đầy vẻ sợ hãi nhìn vào ánh mắt sắc bén đen tuyền của hắn, thân thể cứng ngắc không dám nhúng nhích.

“Ngươi…….. Không thể nào, làm sao có thể chứ?” Hắn không dám tin, lầm bầm ra tiếng, vươn cánh tay lực lưỡng của mình khóa chặt lấy nàng, không cho nàng làm hành động thiếu suy nghĩ.

“Cái gì không thể chứ? Ngươi….. Buông trẫm ra.”  Ung Diễm nhỏ bé với khuôn mặt trắng bệch, không thể chịu đựng được mà khẽ run, nàng đẩy hắn ra, muốn tránh ra khỏi cánh tay khỏe mạnh của hắn.

Nhưng Lôi Đỉnh chẳng những không buông nàng ra, ngược lại càng tăng thêm sức lực ở cánh tay dài, nhốt chặt vòng eo mảnh khảnh của nàng, ánh mắt sắc bén đắm chìm cứ khóa chặt ở khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng

Nếu như, chuyện này đúng như trong lòng hắn đang nghĩ là thật, vậy thì thật thú vị!

“Buông ra……..” Lần nữa nàng khẩn trươngnói với hắn, trong lòng càng thêm sợ hãi.

“Người không có bị thương chứ?”  Hắn đè nén giọng trầm mạnh, thản nhiên dò hỏi, lần này, trong giọng nói của hắn có trộn lẫn một chút tia dịu dàng chưa từng có.

“Không có…….” Nàng lắc đầu, cánh tay nhỏ gập lại chống đỡ ở lồng ngực rộng lớn của hắn, không hiểu vì sao vừa rồi mình lại có dũng khí ở trong lồng ngực của hắn khóc lớn.

“Không có là tốt rồi, khuyên bệ hạ nên học cưỡi ngựa sớm một chút, ít gây ra phiền toái thêm cho người khác.” Thốt ra những lời nói lạnh lùng với nàng, Lôi Đỉnh đứng dậy buông tay nàng ra, ngay sau đó xoay người rời đi. Trước khi đi, hắn liếc nhìn nàng với ánh mắt đen huyền bí cùng với sự khoan dung tha thứ.

Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn từ từ đi xa, Ung Diễm cắn môi mềm, trong lòng vừa nóng vừa giận, rồi lại cảm thấy sợ không biết làm gì.

Rõ ràng chính hắn ép nàng……. Căn bản nàng không biết cưỡingựa, chính bản thân hắn cưỡng ép nàng, bây giờ lại quay đầu sang chỉ trích nàng không đúng?!

Nàng cố làm ra tức giận để cho mình không phải sợ, đúng vậy, nàng sợ hắn! Từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, nàng bắt đầu sợ vị hoàng thúc này, ở trong triều đình giữa một bầy sài lang hổ báo, mà hắn chính là kẻ nguy hiểm nhất trong đó!

“Chủ tử, Người không sao chứ?”  Tình Nhi vội vàng chạy đến.

“Đỡ ta nào Tình Nhi, mau dìu ta dậy, chân ta không còn đứng vững rồi….” Nàng biết mình rất vô dụng, nhưng nàng thật sự bất mãn khi bị hắn dọa khóc.

Nàng thật sự rất sợ…… thật sự sợ đôi mắt đen âm trầm cực độ kia….. Tựa như hai lưỡi dao sắc bén, thẳng hướng vào ngực của nàng mà đâm tới!

“Chủ tử, Người đã bị hoảng sợ, thân thể run lên quá nhiều rồi!”  Tình Nhi đỡ nàng, vẻ mặt lo âu nói.

“Hắn thật sự đáng sợ…… Tình Nhi, chúng ta có đủ khả năng để lừa gạt hắn không? Ta nhìn vào trong ánh mắt của hắn….. Giống như đã nhìn thấy rõ….. Ta chính là hoàng đế giả trang.”  Mới vừa rồi, mắt của hắn nhìn nàng,

Đột nhiên trở nên kỳ quái, có phải đã nhìn rõ mọi việc rồi không?

Tình Nhi cũng luống cuốngđi theo, “Chủ tử, Người chớ tự hù dọa chính mình, cũng làm cho Tình Nhi sợ hãi theo! Nhiếp Chính vương nói không chừng thật sự không hề nhận ra, chủ tử, Người nên trấn tĩnh lại một chút nha!”

“Ta biết rõ……. Ta biết rõ rồi.” Ung Diễm gật đầu, chỉ có thể dùng ngôn ngữ không ngừng thuyết phục mình, nhưng tim cứ đập loạn không ngừng, bất luận thế nào cũng không thể giữ vững bình tĩnh được……..




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 


Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anna Phan, bombi65, bomsi, creammy17, emily2391, khunglong0211, Lạc Lạc, maimai0110, nanymj, Ngờ Uyên Pro, Saomainho, Thảo trang, trân lỳ 1996 và 371 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm (Q4 - c12 (1) - trang 162)

1 ... 165, 166, 167

2 • [Xuyên không] Nàng phi điên của vương gia khát máu - Vong Xuyên Tứ Nguyệt

1 ... 92, 93, 94

3 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 8/2]

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 84, 85, 86

5 • [Hiện đại] Tình yêu nhỏ của Đại Thành - Kim Tiểu Nhã

1 ... 67, 68, 69

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cảnh xuân Nam triều - Lâm Gia Thành

1 ... 86, 87, 88

7 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 106, 107, 108

8 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 62, 63, 64

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Anh lính cưng vợ - Mặc Tô Lê

1 ... 44, 45, 46

10 • [Hiện đại] Sau khi ly hôn là bảo vật - Trúc Mộng Hề

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 88, 89, 90

[Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ - Đề Tuyến WaWa

1 ... 100, 101, 102

14 • [Hiện đại] Ba ba lạnh lùng - Anh Túc

1 ... 40, 41, 42

15 • [Hiện đại - Mạt thế] Trọng sinh chi tồn tại - Miu_s2_booV

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không - Tùy Thân Không Gian] Phi thường hoàn mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên

1 ... 107, 108, 109

17 • [Hiện đại] Bỏ lỡ những năm tháng tươi đẹp nhất của em - Tiểu Tịch

1 ... 55, 56, 57

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/01)

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 20, 21, 22

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thứ nữ song sinh - Nguyệt Quân Hề (đã đọc được)

1 ... 79, 80, 81


Thành viên nổi bật 
nắng đông
nắng đông
Tiểu Rea
Tiểu Rea
Hoàng Lão Tà
Hoàng Lão Tà

Sokute_112k: phi giống mk, chat chậm mn nhìu khi nhanh lém ko kịp đọc lun^^
Ngọc Nguyệt: so, phi:cuối cùng 2 người cũng nói chn rùi à
Huỳnh Phi: so, vậy à :v
Huỳnh Phi: so, phi chat chậm lắm, nên đôi khi trả lời hay chào hỏi hok kịp
Sokute_112k: nói thiệt nãy h mk đang đọc truyện của phi mừ^^
Sokute_112k: phi: đúng tại mk ko mún chen ngang ^^
Huỳnh Phi: so, nảy h tụi mình lướt qua nhau :))
Sokute_112k: hi phi
Ngọc Nguyệt: so:-_-ờ
Huỳnh Phi: hi tiêu
Sokute_112k: hi tiêu
tiêulinh: xin chào
Sokute_112k: nguyệt: thật đếy, ta chưa đk đi đâu mừ, đến nhà ta cũng toàn người quen thui TT
Huỳnh Phi: thật mà, coi đi phi post mới 60 chương + 20 chương sưu tầm
Sokute_112k: linh ơi, cười trên nỗi đau khổ của người khác T-T
Ngọc Nguyệt: so:-_- ta ko biết có tin được ko
phạm mỹ linh: Phi: xạo, 1 bài 12đ mà ns toàn post truyện k tin lừa đảo trẻ em nhá
phạm mỹ linh: Ai nha, ta đi xem bàn cúng hết nhang chưa cái đã quay lại liền a
Huỳnh Phi: đâu có đâu linh, số lượng bài post của phi ít, hok có điểm là đương nhiên mà
phạm mỹ linh: So: há há k biết thật k có mà vậy vui à có ng tệ hơn ta he he :D2
phạm mỹ linh: Phi: làm gì mà hết điểm dữ zậy. Ăn xài vô tội mà
Sokute_112k: linh: ta ns ta ms
đk bà chị cho 10k lấy may mn tin ko?
phạm mỹ linh: Phi: ừm, tết mà mnđeue bận hết a.
Huỳnh Phi: ta đang canh đấu giá sợi dây chuyền, mà sắp hết điểm rồi, lỡ ai đấu tiếp là tèo :(
phạm mỹ linh: hức mn cứ la lì xì ít, vậy ns ta xem đc nhiêu mà la ít a.
Ta ms có 1 người lf xì, bác ta 200k hết rồi.
Huỳnh Phi: mấy ngày nay ai cũng bận linh à
Ngọc Nguyệt: so:*an ủi*
phạm mỹ linh: Phi: k có mạng làm sao onl. Phải hết mùng 7, 8 về nhà ms ngoi lên lại đc chút chút á
Sokute_112k: nguyệt: ta còn thảm thương hơn, lì xì cực kì ít TT
phạm mỹ linh: Yêu: k nhớ đc nàng ui, ta đọc nhiều quá mà lâu rồi nên k nhớ

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.