Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Thượng cung - Vân Ngoại Thiên Đô

 
Có bài mới 23.09.2012, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Cổ đại] Thượng cung - Vân Ngoại Thiên Đô - Điểm: 9
Thượng Cung


images


Câu chuyện cảm động về tuổi thanh xuân cùng giao tranh trong hậu cung: Thượng cung


Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô

Nguồn convert: Tàng thư viện

Converter: Mhd

Edit&Beta: Shin&Myumyu

Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cung đấu

Nguồn: https://lachoacung.wordpress.com

Giới thiệu:

Một nữ nhân lạnh nhạt lợi dụng tất cả trong tay, có thể có được hạnh phúc sao?

Ninh Vũ Nhu vì bất đắc dĩ mà vào cung, chẳng hề khát vọng trở thành nữ nhân được hoàng đế sủng ái trong hậu cung. Nguyện vọng duy nhất của nàng chính là ngồi trên vị trí thượng cung, chưởng quản tứ phòng, sau đó cầu được xuất cung, mua một mảnh ruộng, sống thọ và chết yên bình trong nhà, giống như người tiền nhiệm.

Chỉ tiếc, trong tranh đấu thân bất do kỷ tại hậu cung, nàng tham dự chính biến tranh vị trí tân đế, vì chỗ dựa vững chắc là thái hậu thất thế mà trở thành cái gai trong mắt tân đế.

Nàng cho rằng chờ đợi trước mặt mình chắc hẳn chỉ có cái chết, không nghĩ đến nàng tuy bị tân đế tước đoạt vị trí thượng cung lại được phong làm mỹ nhân cấp bậc thấp nhất trong phi tần, để lại tánh mạng.

Nàng không rõ vì sao tân đế không xử tử mình, nhưng nàng còn sống, còn lưu lại trong chốn hậu cung này, dù cho khó khăn có lớn hơn, có nhiều hơn, nàng vẫn muốn tìm đường ra.



Đã sửa bởi myumyu612 lúc 19.07.2013, 00:27, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.09.2012, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: Thượng Cung - Điểm: 11
Chương 1:Trong cung tiếng động rền vang.

Edit&Beta:Myumyu

Nguồn:https://lachoacung.wordpress.com

images

Hoàng đế chết yểu, tân đế chưa lập, hoàng hậu tự phong làm thái hậu, hộp đựng thức ăn trong cung không cần sơn đỏ như trước, bàn ghế cũng không trải gấm đỏ, chỉ có tường đỏ bị giăng vải trắng, biểu thị một vị hoàng đế sắp lên ngôi.

Nhưng gió giục mây vần trong hoàng cung, ai có thể đoán trước được?

Trước mặt ta là một chén canh hạt sen bát bửu, từ lúc cho vào bình sứ giữ ấm đến lúc dâng lên, dù cho tiểu thái giám mang từ ngự thiện phòng đi một quãng đường xa tới, vẫn nóng hôi hổi như trước.

Hôm nay, thời tiết tốt, trời xanh không không một gợn mây, nổi bật tường đỏ ngói xanh trong cung, càng thêm tươi mát vui mắt.

Ngoài cửa sổ có nhành trúc xanh lung lay, mang tới cảm giác tươi mát nhè nhẹ. Ta dùng thìa bạc nhẹ nhàng múc một muỗng hạt sen cho vào miệng, cảm giác môi răng đều lưu hương, mùi vị hạt sen từ răng thấm thẳng vào. Ta chậm rãi nhai hạt sen, khiến nó hòa tan ra trong miệng, nói: “Đường cho hơi nhiều một chút. Lần sau đừng cho đường, cho một chút mật đi!”

Cung nữ Lung Ngọc bên cạnh cẩn thận đáp lại một tiếng: “Vâng, Ninh thượng cung*.”

(*Thượng cung là một trong sáu chức nữ quan thời Đường. Thượng cung cấp bậc ngũ phẩm.)

Trong cung vẫn yên tĩnh không một tiếng động như dĩ vãng, tường đỏ cao cao tách rời tất cả tranh đấu và tranh cãi ầm ĩ trong cung. Ta không nghe được âm thanh phát ra cách mấy tầng cung điện, nhưng không hề có nghĩa là ta không biết nơi đó sẽ phát sinh cái gì, đơn giản là, tất cả những việc đang xảy ra, ta đều có phần tham dự.

Qua hôm nay, hết thảy đều kết thúc, thái tử âm ngoan tái nhợt kia, sẽ bị người ta lật đổ địa vị. Hắn có từng nghĩ qua, kẻ kéo hắn xuống ngựa, là thượng cung hầu hạ việc ăn ở đi lại của nhóm quý nhân trong cung?

Từ ngày đầu tiên vào cung, ta đã biết trong cung là nơi như thế nào, nhưng mà ta không có sự lựa chọn. Bởi vì phụ thân ta liên quan đến chuyện đấu tranh giành quyền của hai vị hoàng tử, bị bè phái của thái tử lấy danh nghĩa có lẽ có* xử tử, những người khác, nữ sung làm cung tỳ, nam sung quân biên cương. Ta vì vậy mà vào cung.

(**Có lẽ có: thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ)

Một năm kia, ta mới mười ba tuổi, tường đỏ ngói xanh, vào một năm kia, rất cao, rất cao.

Ngày tháng như thoi đưa, trong nháy mắt, ta từ cung nữ tầng dưới chót từng bước một leo lên đến vị trí thượng cung, chưởng quản cả cục Thượng Cung, không có ai biết đoạn đường này ta đã trải qua cái gì, cũng sẽ không có ai biết ta là vì cái gì mà cố gắng trèo lên.

Cả sảnh đường vinh hoa phú quý, vốn không thuộc về ta.

Trước giờ vốn đã không thuộc về ta.

Ngoài điện mơ hồ truyền tới tiếng ồn ã, xen lẫn theo vài tiếng đao thương va chạm giòn vang, lạnh tận xương tủy. Ta đột nhiên đứng dậy, cháo bát bảo từ trong tay ngã nhào, đồ sứ tinh xảo rơi xuống, va vào nhau tung tóe ra đầy đất, Lung Ngọc không nghe thấy tiếng động ngoài điện, quan tâm hỏi: “Ninh thượng cung, sao vậy?”

Chỉ cảm thấy vầng thái dương ngoài điện chiếu vào trên ngói lưu ly ánh vàng, tỏa ra hào quang chói mắt. Ta ở điện thượng cung, không thể truyền tới tiếng động như vậy, trừ phi…

Mấy tên nội thị vội vàng đi vào, người đi đầu, lại chính là Ninh công công, ông chú bà con xa của ta.

Hắn cầm phất trần trong tay, bộ mặt lạnh cứng mà thờ ơ, sớm đã không phải bộ dạng nịnh bợ hai ngày trước. Hắn nhìn ta, ánh mắt không có một chút độ ấm nào, “Phụng thánh chỉ của tân đế, mời Ninh thượng cung đi tới điện thái hậu.”

Ta chậm rãi đi xuống ghế dựa lót gấm. Sàn nhà đá cẩm thạch lạnh như băng, tuy giày thêu đang mang có đế thật dày, nhưng từng đợt từng đợt cảm giác lạnh buốt này vẫn từ để hài thấm thẳng vào lòng bàn chân.

Hết thảy đều không thể vãn hồi sao?

Tân đế? Ai là tân đế?

Ta rốt cuộc đã thất bại sao? Cả thái hậu, nội thị giám, cục Thượng Cung, vẫn không thể kéo hắn xuống?

Tuy ta không phải chủ mưu, nhưng tổ chim bị phá, há còn có trứng lành?

Bốn tên nội thị bao vây ta từ trước ra sau, vây quanh ta đi tới cung Trường Tín. Xa xa, ta thấy cung Trường Tín trải ngói lưu ly màu vàng, mái hiên tạc hình thú, dưới mái hiên vểnh lên có năm thải đấu ***, thậm chí thấy rõ cả vết rạn, từng khung cửa sổ phủ gấm, tráng lệ như thế, trong mắt ta lại vô cùng lạnh băng, tịch liêu.

(***một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu)

Cung nữ Trường Tín cung gần như hoàn toàn thay đổi, sớm đã không phải những người được ta dẫn vào. Trong điện, thái hậu thân mặc cẩm bào màu đỏ sậm, đầu đội trâm phượng Triêu Dương ngồi thẳng trên ghế phượng, dung nhan vẫn như trước, nhưng làn môi lại trắng bệch.

Bên cạnh nàng, Từ phu nhân vẫn theo sát, nửa bước không rời như trước.

Dưới bậc, có một bóng dáng vận cẩm bào màu vàng sáng, người bên trong đều quỳ trên đất, chỉ trừ hắn, lẳng lặng đứng trên điện.

Thái tử Hạ Hầu Thần, không, phải nói là tân đế.

Có nội thị từ phía sau lưng đẩy ta một phát, ta ngã xuống đất, dập đầu, rốt cuộc đã rõ ràng, hết thảy đều đã thất bại.

Hắn lạnh lùng mà nói: “Mẫu hậu, ngài nhìn xem, mọi người đều đông đủ?”

Ta nghe thấy tiếng bước chân hắn chậm rãi đến bên cạnh ta, ủng màu vàng sáng từ dưới trường bào lộ ra, ngừng ở trước mặt ta. Một lát sau, hắn lại chậm rãi tránh ra.

“Đã đông đủ, ngươi muốn xử trí ai gia ra sao? Ngươi đã đăng đế vị, liền muốn đưa ai gia vào chỗ chết?” Thượng Quan thái hậu ngồi thẳng trên ghế trải gấm thêu, lạnh lùng nói.

“Thái hậu là mẫu nghi thiên hạ, hoàng nhi đăng đế vị, sao lại làm như thế? Dù có sai, cũng là đám nô tài chuyên xúi giục bên cạnh thái hậu sai. Bọn họ châm ngòi quan hệ giữa mẫu tử chúng ta, khiến mẫu tử chúng ta từ từ bất hòa, quả nhiên là không thể tha thứ được!” Hạ Hầu Thần chậm rãi nói.

Mẹ đẻ Hạ Hầu Thần mất sớm, được thái hậu nuôi lớn, nghe nói khi còn bé quan hệ hòa hợp, nhưng con người một khi chậm rãi lớn lên, tất cả đều thay đổi. Thái tử từ từ cương quyết bất tuân, mà thái hậu lại sớm sinh ý tưởng lập thái tử khác.

Ta phủ phục trên mặt đất, trán chạm đất. Mái tóc lúc sáng sớm sơ thành búi phù dung quy vân**** nặng nề áp ở trên đầu, tua rua từ trên đầu rơi xuống, khóe mắt liếc khắp nơi, nhìn thấy trân châu rơi vãi trên mặt đất. Cái này, là Lý Thượng Trân tự tay chế cho ta, nghe nói lấy loại phỉ thúy trong suốt rồi dùng tơ vàng xuyên thành dây, kết hợp với mái tóc đen của ta, đúng là xinh lại càng xinh.

(****Búi tóc Phù Dung quy vân: Xem hình minh họa ở đầu bài nha mấy bợn ^^)

Cục Thượng Cung thường xuyên cần ra khỏi cung chọn mua tơ vàng chỉ thêu, đồ nhuộm vâng vâng, người Cục Thượng Cung ra vào, có sự sắp xếp của ta, thừa lúc đám thị vệ không nghiêm túc thẩm tra, bởi vậy, trong xe vận chuyển đồ đạc có nhiều thêm vài người cũng không có ai chú ý, mà chuyện duy nhất ta có thể giúp thái hậu, chỉ có chuyện này mà thôi. Ta không thể cự tuyệt, bởi vì ta không có sự lựa chọn.

Vừa mới vào cửa, ta liền thấy mấy kẻ vận y phục cung nữ khuôn mặt xa lạ, trên thân đều có vết thương, nửa quỳ nửa bò trên mặt đất, chắc  là mấy kẻ chui vào đây.

Ta không rõ trong một tình huống khẩn trương như vậy sao ta còn có thể lý trí phân tích, cứ như người đang quỳ trên phiến đá băng lãnh kia không phải là ta. Ta bỗng nhiên nhớ lại một câu nói của lão thượng cung: nếu như muốn an ổn lâu dài ở cục Thượng Cung, phải nhớ rõ hai chữ “Vô vi”. Nhưng khi danh lợi lượn lờ trước mắt, hai chữ này sớm đã bị ném ra sau ót.

Giọng nói của tân đế xa xăm, tựa hồ ở tận chân trời, “Đặc biệt là vị Từ phu nhân bên cạnh mẫu hậu này, dựa vào quyền thế mẫu hậu, không phân trắng đen, khiến mẫu hậu càng lún càng sâu, ngày thường còn cắt xén tiền công, cho vay nặng lãi, quấy Trường Tín cung của mẫu hậu đến chướng khí mù mịt, cứ như biến nó thành nhà riêng của bà ta. Nữ nhân như vậy, mẫu hậu còn lưu bên người?”

Lời còn chưa dứt, Từ phu nhân liền bị người bên cạnh thái hậu kéo xuống. Nội thị giám dùng gậy gỗ đánh vào sau đầu gối nàng, nàng đành phải quỳ ở trên mặt đất, đầu ép trên sàn nhà băng lãnh.

Từ phu nhân này là người của gia đình thái hậu, khi vào cung đã được thái hậu mang theo, luôn luôn giúp thái hậu chưởng quản cả cung Trường Tín, dù chưa bị hoàng đế sủng hạnh, lại được tứ phong là phu nhân, có thể thấy rõ  trong cung vinh sủng của nàng quá lớn, nhưng hôm nay, nàng bò trên mặt đất, như một bà lão nhà nông.

Cắt xén của công, là chuyện ai không làm? Chỉ là không có ai moi ra thành tội danh thôi, nếu như thực sự đề xuất, chỉ sợ hơn nửa cung nữ thái giám trong cung này đều như thế. Hắn đề xuất tội danh như vậy, chỉ sợ là muốn đưa Từ phu nhân***** vào chỗ chết?

(*****Phu nhân: tương đương với tứ phi: quý, đức, hiền, thục thời Đường, cấp bậc nhất phẩm.)

Thái hậu run rẩy nói: “Hạ Hầu Thần, ngươi đối xử với ta như thế sao?!”

Từ phu nhân ngẩng đầu lên, nói: “Thái tử, người không thể như thế. Không có thái hậu bảo vệ, ghế thái tử này của người ngồi an ổn được sao? Người báo đáp thái hậu như vậy sao?”

Tân đế cười hắc hắc hai tiếng, “Ta đương nhiên sẽ cẩn thận báo đáp thái hậu. Nếu thái hậu không bị đám nô tài các ngươi xúi giục, tất sẽ ở tại cung Trường Tín dưỡng thọ đến già. Thái hậu không hao nhiều tâm tư như vậy, bệnh tim đập nhanh chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều, sống thọ rồi qua đời an ổn.”

Nói xong, khoát tay áo, nói: “Đánh chết!”

Có hai vị nội thị đi tới, kéo Từ phu nhân đang run rẩy đi ra ngoài. Dọc theo đường đi truyền tới tiếng nàng chửi bậy, “Không phải hoàng hậu mang ngươi từ chỗ tiện tỳ giặt quần áo ra, ngươi còn có hôm nay sao? Ngươi vong ân bội nghĩa, không chết tử tế được!”

Tiếp theo truyền tới mấy tiếng hét thảm, chắc nàng bị bịt miệng lại. Tiếng gậy gỗ giã da thịt rành mạch rõ ràng từ bên ngoài đình viện truyền vào cứ như tiết tấu âm nhạc. Không có tiếng hô đau kêu thảm thiết, lại càng làm cho lòng người phát lạnh.

Ta chỉ cảm thấy đầu gối càng lúc càng lạnh, cơ hồ băng lãnh tận xương. Nhiều năm trước ta bị phạt giặt lụa vào tháng chạp, bị người ta ám toán, vấp ngã trên mặt đất ẩm ướt,  bắt đầu từ một năm kia, đầu gối ta liền nhiễm bệnh phong thấp.

Từng trận đau đớn từ chỗ đầu gối truyền đến, ta đành phải thay đổi sự chú ý.

Tiếng bước chân ngừng lại bên tai, giọng nói của tân đế từ trên đỉnh đầu truyền tới, ” Bầy nô tài này của mẫu hậu, thực ghê tởm, xúi giục mẫu hậu phân không rõ phải trái. Người bên cạnh ngài trẫm đã thay đổi giúp ngài, về phần Ninh thượng cung này, mẫu hậu không phải muốn hài nhi tuyển phi sao? Vẫn chưa làm được. Trẫm thấy Ninh thượng cung này rất tốt, tuổi mới mười sáu đã có thể giúp mẫu hậu xếp đặt mưu đồ, hẳn là rất thông minh sắc xảo, chi bằng lưu nàng lại bên cạnh trẫm, phong làm tuyển thị đi.”

Người trong điện nghe lời nói này, nhất thời lặng ngắt như tờ. Mấy cung tỳ quỳ trên mặt đất ngước mắt lên, thần sắc phức tạp nhìn ta. Ta hiểu rõ suy nghĩ trong lòng các nàng: phạm tội lớn như thế, còn thành người của hoàng thượng, vận khí ngươi thật là tốt.

Ta nghe xong, trong lòng lại hoàn toàn không vui mừng. Ở trong cung nhiều năm, ta rõ ràng một điểm: sẽ không có bánh nướng vô duyên vô cớ từ trên trời rơi xuống. Cái danh hiệu này, chẳng hề mang tới vinh hoa phú quý, mà chỉ có sự thù hận cùng ngờ vực vô căn cứ.

Ta nhìn thấy thái hậu ngồi trên ghế phượng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn ta —— nàng đã nảy sinh lòng nghi ngờ:  có phải ta đã sớm phản bội nàng hay không? Đám người liên can bị nội thị bắt giữ trong viện, có mấy kẻ dùng khóe mắt liếc ta, đặc biệt là những người được ta lén đưa vào cung xen lẫn trong mớ đồ đạc, trong lòng bọn họ cũng đã hoài nghi, tưởng ta mật báo.

Hoàng thượng này xử phạt rất tốt, khiến ta bị chúng bạn xa lánh. Ta vốn là thượng cung chưởng quản bốn phòng ******trong cung, hiện giờ lại thành tuyển thị chỉ có hai cung nữ đi theo, tất sẽ tạo cho người ta rất nhiều cơ hội lấy mạng ta. Từ nay về sau, ta sẽ sống trong sự hoảng loạn.

( ****** Bốn phòng bao gồm:

+        Phòng Tư Trân: chuyên thiết kế trang sức

+         Phòng Tư Chế: chuyên làm y phục

+          Phòng Tư Thiện: chuyên nấu ăn

+          Phòng Tư Thiết: chuyên chế đồ gia dụng )

Ta biết, hắn nhất định không để ta chết thống khoái, cho nên, mới nghĩ ra phương pháp như vậy để đày đoạ ta, trở thành tần phi bậc thấp nhất của hắn. Trong cung tần phi không được sủng còn không bằng nô tài, ta đã từng thấy rất nhiều. Ở trong Trường Xuân cung toàn là phi tử không đựơc sủng của lão hoàng đế, các nàng không được hưởng thụ sự hầu hạ từ cục Thượng Cung, bất kỳ nô tài trong cung nào cũng có thể lên tiếng châm biếm, phi tử nơi đó đã không còn là phi nữa.

Khi ta được thăng thành thượng cung, đã từng đi qua nơi đó, có một vị phi tần bị phế tránh được đám nội thị cung Trường Xuân, từ bên trong chạy ra, lôi kéo vạt áo ta, cầu xin: “Ninh Tư Trân, người chế cho ta một cây thoa cài độc nhất vô nhị đi, chỉ cần ta mang vào, hoàng thượng sẽ tới thăm ta.”

Tóc nàng rối bù, gương mặt lại bôi phấn trắng, dung nhan khô héo. Nàng nhận ra ta là Ninh Tư Trân ngày trước—— chức quan lúc ta còn chưa thăng làm thượng cung. Trước kia, nàng là Nguyệt tài tử được sủng ái nhất hậu cung. Từ một khắc thấy nàng, ta liền phát lời thề, tuyệt đối không để cho mình ra nông nỗi như thế. Thượng cung tiền nhiệm, trải qua ba triều, hưởng thọ bảy mươi tuổi, tuổi tác còn lớn hơn cả thái hậu, sau khi được thả ra cung, ở ngoài cung mua được một khu nhà cao cấp, có thể an hưởng tuổi già. Phi tần bình thường còn phải nể bà ba phần.Tuy miệng bà hô nô tì, nhưng lại là một nô tì sống còn vui vẻ hơn cả chủ tử.

Từ nhỏ ta đã biết, tình yêu của nam nhân vừa ngắn ngủi vừa thưa thớt. Trong một gia đình thê thiếp đông đảo, tình yêu được phân ra như những giọt sương thỉnh thoảng mới rơi đến thân mình, như phụ thân ta, cũng như hoàng thượng.

Ta kỳ thật không muốn chết, nhưng vẫn phải ngẩng đầu lên, nặng nề dập đầu một cái, nói: “Xin hoàng thượng xử tử nô tì theo luật!”

Thượng Quan thái hậu ngồi trên ghế phượng cười ha ha, “Rốt cuộc vẫn có một kẻ trung thành…”

Hạ Hầu Thần cũng cười ha ha, “Trẫm đã hạ chỉ ý, sao có thể tùy tiện sửa đổi? Ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện tìm chết, nên biết ở trong cung, không phải trẫm ban chết, thì chết cũng là có tội. Nương của ngươi ở Triều Nguyệt am có vẻ chịu không nổi chuyện trở thành nô tì thêm một lần nữa đâu.”

Ta ngẩng đầu lên, nhìn hắn. Dưới hoàng bào màu vàng sáng nổi bật, đôi mắt hắn tựa hồ biến thành màu vàng, ma mỵ quỷ dị.

Phong hào tuyển thị giống như một sự châm chọc, cả hậu cung đều biết vì sao ta được phong làm tuyển thị. Từ chỗ ở tại cục thượng cung rộng rãi thoải mái chuyển sang một nơi hẻo lánh như Lan Nhược hiên, chính là một dấu hiệu.

Hắn biết làm thế nào để điểm trúng tử huyệt của ta. Một khi đã trèo lên ngôi cao, thì không có cách nào trở về những tháng ngày quạnh quẽ tĩnh mịch, như đám chủ tử hiện giờ…

Ta đang chưởng quản bốn phòng với nhân số gần ba trăm người trong cục Thượng Cung, hiện tại, hầu hạ ta chỉ có hai cung nữ.

Lan Nhược hiên quạnh quẽ đến không một bóng chim, ông chú bà con xa không còn tới thăm ta, ta sớm đã biết, cái này gọi là: bị thân nhân phản bội.

Lan Nhược hiên vốn là một khu vườn chuyên gieo trồng hoa lan. Lan quý nhân thuở trước ở hậu cung rất được yêu chiều, bởi thế, lão hoàng đế bố trí nơi này gieo trồng hoa lan vì nàng. Lúc ta vừa mới vào cung, cũng từng ở chỗ này chăm sóc hoa lan rất nhiều lần. Bởi vì ta khiến mấy gốc Lan nhụy điệp (1) gần chết lại hồi sinh mà được lão thượng cung nhìn với con mắt khác, cho ta trở thành người đứng đầu phòng Tư Trân chuyên chế tạo châu thoa vòng ngọc.

Ban đầu vào thời điểm ấy Lan Nhược hiên có trên trăm loại hoa lan, mỗi loại một vẻ, đẹp không sao tả xiết, nhưng sau đó vì Lan quý nhân thất sủng, hoa lan được chiều chuộng lúc trước đã trở thành cỏ dại không ai đoái hoài. Ta ở cục Thượng Cung nhiều năm, nhìn quen cảnh phi tần một khi bay lên ngọn cây, cả Thượng Cung liền quan tâm ráo riết, các nàng muốn gì được nấy, nhưng một khi thất thế, các nàng cầu Thượng Cung làm một cái thoa cài tóc cũng không được.

“Nương nương, nơi này có đóa hoa lan mới nở!” Tố Khiết kêu lên.

Tố Hoàn đứng ở một bên, ánh mắt không khỏi lộ ra sự khinh bỉ, cũng không tới đỡ ta.

Tố Khiết là một cung nữ mới vừa vào cung còn chưa kịp lãnh hội những lưỡi dao lạnh lẽo sắc bén trong cung, không biết tuyển thị này không được sủng ái, không thể so với Tố Hoàn, đã sớm biết hết mọi ngóc ngách.

Ta đi qua, thấy sắc vàng tươi sáng nối tiếp nhau rủ xuống nhìn giống hệt như một xâu tiền nhỏ, bố cục lại cân xứng, thì ra là lan nhụy điệp. Hoa lan này còn gọi là Lương Chúc, được Lan quý nhân vô cùng yêu thích. Vào thời điểm ấy, nàng cũng như nhiều nữ tử khác đều nhớ đến Lương Chúc hóa thân thành bươm bướm trong câu chuyện tình yêu đẹp nhưng không có hậu kia, chẳng qua ở trong cung, Lan nhụy điệp này không thể kêu là Lương Chúc, bởi vì không được may mắn.

(1)Lan nhụy điệp:↑

images


Đã sửa bởi myumyu612 lúc 22.10.2012, 23:31, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn myumyu612 về bài viết trên: CỐ SƠ 01, Lộng Nguyệt, mắm, thucquy, tuanthuong, äñ§£ë┼£övë┼ßäßÿ
Có bài mới 23.09.2012, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: Thượng Cung - Điểm: 11
Chương 2:Hoa phục đổi thay, thượng cung đã khác.
Edit: Shin

Beta:Myumyu


Nguồn: http://shinandsu96.wordpress.com/
images



Ta là người mới được tấn phong, theo lệ thường, cục Thượng Cung mang trang phục và trang sức tới. Ta chỉ nhìn qua liền biết cục Thượng Cung đã động tay động chân. Họa tiết thêu trên quần áo thì không có vấn đề gì, nhưng chất liệu y phục thì chỉ là loại bông bình thường, so với loại tơ tằm mà phi tần mới được tấn phong thường mặc thì khác biệt rất nhiều. Trên châu thoa, hai con chim yến mặc dù vẫn phát ra ánh sáng loá mắt như trước, nhưng ta nhận ra, cây trâm vốn được làm bằng vàng lại bị các nàng đổi thành mạ vàng. Xem ra, thượng cung mới là người mà ta không mong muốn nhất.

Nàng sẽ đòi lại toàn bộ những thứ mình phải chịu khi ở dưới quyền ta trước kia.

Hai cung nữ mang y phục cùng châu thoa từ cục Thượng Cung đến đang đứng trước mặt ta, ta vứt hai thứ đó xuống đất, lạnh lùng nói với các nàng: “Tuy rằng ta không còn là thượng cung, nhưng vẫn thành chủ tử của các ngươi, dám cắt đông xén tây ngay trên đầu ta! Đem về đi…”

Hai cung nữ sợ hãi rụt rè nhìn ta. Các nàng vốn là nha hoàn giúp việc dưới trướng Thượng Cung, trong đầu còn lưu lại phong thái uy phong lúc ta còn là Thượng Cung, liền quỳ xuống ngay lập tức, ấp úng nói: “Nương nương, đám nô tì chỉ là người được lệnh mang tới, đồ vật bên trong như thế nào, nô tì thật sự không biết!”

Ta lạnh lùng nói: “Tuy ta  không còn giữ chức thượng cung nhưng các ngươi đừng cho rằng ta không có biện pháp xử trí trò dối trá này của các ngươi!”

Hai tỳ nữ nhặt thoa song yến cùng với trường sam trên mặt đất lên, hoang mang lui xuống.

Ta cầm lấy chén trà trong tay, phát hiện nước trà lạnh lạnh, Tố Khiết vội nói: “Nương nương, nô tỳ thêm ít nước ấm cho ngài nhé?”

Ta khẽ gật đầu, lại nghe thấy một tiếng cười lạnh, bắt gặp Tố Hoàn đang đứng cạnh cửa sổ, không nhìn ta lấy một cái.

Tố Hoàn tham gia cuộc tuyển chọn cung nữ của cục Thượng Cung, do ta tự mình chủ trì, bởi vì không có tài mà bị đào thải, nghe nói làm lao động chân tay vài năm nay mới được điều vào nhóm phi tần.

Người hầu mà hoàng thượng lựa chọn cho ta thật tốt.

Tố Khiết bưng nước ấm, giúp ta thêm vào chén, vừa mới uống vài ngụm liền nghe bên ngoài có tiếng người, ” Bảo cho Ninh tuyển thị biết, thượng cung đại nhân tự mình mang thường phục tới cho Ninh tuyển thị.”

Ta chậm rãi uống một hớp, ngồi thẳng trên ghế thêu không động đậy, nói: “Tố Hoàn, mời thượng cung đại nhân vào đi!”

Tố Hoàn ảm đạm nhìn ta, liếc mắt một cái. Ta vẫn ung dung uống trà. Nàng chung quy không dám trắng trợn phản bác ta, liền vội vàng đi truyền lời. Trong viện, tiếng bước chân hỗn độn truyền vào, cánh cửa làm bằng gỗ lập tức bị người ta đẩy ra, Khổng Văn Trân thân mặc kim chương đại dịch y màu tím(1), sơ búi tóc đại thủ (2), trên áo thêu hoa bằng chỉ vàng,trên đầu không nhiều không ít có ba cây thoa hoa, chính là cách ăn mặc chính thức của thượng cung đại nhân. Khổng Văn Trân đã không còn là cung nữ cục Thượng Cung bình thường với bộ dáng hèn nhát bỉ ổi yếu đuối khi xưa, lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống ta.

Ta mỉm cười, buông chén trà trong tay xuống, nói: “Khổng thượng cung, ngài đã tới…”

Gió thổi vào song cửa sổ vang lên tiếng lạch cạch. Cửa sổ trong cung dùng băng tơ sa che lại, không thể so với dân gian dùng giấy, không lọt một ngọn gió. Những cửa sổ đó, vẫn dùng băng tơ Hàng châu ta tự mình chọn lựa năm nay, mà hiện giờ, hết thảy những chuyện ở cục Thượng Cung, lại cách ta xa xôi đến như vậy.

Khổng Văn Trân vốn là chưởng quản tư thiện phòng(phòng ăn), lúc tranh đoạt vị trí thượng cung này, nàng là đối thủ mạnh nhất của ta. Nhưng tại thời điểm mấu chốt, nàng lại bị người ta tra ra dám tự tiện vận chuyển vật phẩm trong cung bán ra ngoài, làm cho người ta bắt ngay tại trận, từ chức tư thiện trực tiếp biếm làm cung nữ. Nàng vẫn coi ta là kẻ địch, tự nhiên cho là ta động tay động chân. Không sai, đúng là như vậy, thế thì sao?

“Nương nương, thường phục châu thoa của ngài hôm nay, có chỗ không đúng sao? Là do cục Thượng Cung xử lý chưa tốt? Khiến ngài từ nơi xa xôi hẻo lánh này kêu nô tì đến?” Trong ánh mắt Khổng Văn Trân hàm chứa sự miệt thị, từ trên cao nhìn xuống ta.

Ta khẽ mỉm cười, từ trên sạp đứng lên, phất tay kêu Tố Hoàn, Tố Khiết lui ra, lúc này mới nhìn Khổng Văn Trân nói: “Còn chưa kịp cung chúc Văn Trân muội muội thăng chức.”

Khổng Văn Trân nói: “Không phải nương nương từ bỏ vị trí này, nô tỳ làm sao có thể ngồi lên. May mà nương nương được hoàng thượng phong làm chủ tử, nô tì mới có cơ hội này. Nô tỳ thấy nương nương ở tại Lan Nhược hiên này cũng không tệ, về sau được hoàng thượng xem trọng, tất sẽ từng bước thăng chức, so với vị trí thượng cung này còn tốt hơn nhiều.”

Trong giọng nói của nàng tự nhiên không có nửa phần chúc mừng. Ta sớm đã biết, nàng được cung nữ trở về bẩm báo, thì nhịn không được chạy tới khoe khoang.

Cái ta muốn, chính là chọc cho nàng ta không nhịn được.

Bên trong chỉ còn lại hai người chúng ta. Đôi hài thêu mới may màu tím, có vẻ không vừa chân, Khổng Văn Trân tự kéo cái ghế ngồi xuống.

Ta cười, cố ý xem nhẹ sự thất lễ của nàng, nói: “Khổng thượng cung mới nhậm chức thượng cung, chắc hẳn có ngàn vạn chuyện phải suy nghĩ, bận rộn vô cùng, còn khiến ngài chạy một chuyến tới đây, thật là có lỗi.”

Nữ nhân trong cung dù là người hầu, đều tự xưng là cao quý, dù cho hận đến nghiến răng nghiến lợi, giáp mặt, cũng hoà hợp êm thấm, Khổng Văn Trân tất nhiên là mẫu mực trong đó.

Nàng nói: “Đây là tự nhiên, ai bảo nô tì luôn luôn vụng về, không so được nương nương dài tay giỏi múa, lập tức được sủng ái.”

Trong giọng nói nàng có ý châm chọc sao ta lại nghe không hiểu, nhưng ta chỉ nhẹ nhàng cười nói: “Khổng thượng cung có muốn biết, lúc trước làm thế nào ta giữ được vị trí chưởng quản cục Thượng Cung  không?”

Khổng Văn Trân ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn ta, “Nương nương làm được, chẳng nhẽ nô tỳ làm không được sao?”

Ta chậm rãi uống một hớp trà, sau đó đặt chén trà xuống, nói: “Vị trí thượng cung này tuy không được sủng ái phong quang vô hạn như phi tần, cũng bị các cung nữ tranh nhau chen vào, Khổng thượng cung biết tại sao không? Bởi vì, trên vị trí này, dù cho là sủng phi cao quý của hoàng thượng, vì bảo trì sự sủng ái lâu dài, cũng phải cầu xin ngươi. Nhưng cái ghế này cũng không dễ ngồi như vậy đâu.”

Ta chậm rãi mà nói: “Khổng thượng cung không nghĩ lúc bản phi được thăng làm thượng cung trước kia, vì sao toàn bộ những kẻ ngang vai ngang vế với ta, thậm chí lý lịch còn tốt hơn ta, tay nghề kỹ càng hơn ta lại phải cúi đầu khuất phục sao?”

Ta buông chén trà xuống, chậm rãi đến gần Khổng Văn Trân, cúi eo, nhẹ giọng kề bên tai nàng nói: “Đơn giản là, các nàng có một ít nhược điểm không muốn nói cho người bên ngoài bị ta nắm trong tay, giống như thân thế cuả Khổng thượng cung vậy.”

Ta nâng người lên bước qua bên cạnh nàng, vừa lòng thấy mặt nàng trở nên trắng bệch, trán chảy mồ hôi lạnh. Ta ngồi trở lại trên sạp, bưng chén trà lên, nói: ” Phòng này của ta gió mát nước lạnh, nước trà vừa bưng lên, không đến bao lâu sau đã lạnh rồi.”

Khổng thượng cung vội vàng đứng dậy, đến bên cạnh bếp lò nâng bình nước ấm lên, rót cho ta.

Ta cười nói: “Trà rót từ tay Khổng thượng cung, quả nhiên phi phàm.”

Nàng buông ấm xuống bếp lò, cúi đầu đứng yên. Ta chưa lên tiếng, nàng cũng không dám ngồi xuống.

Thượng Cung cục tương truyền, tân thượng cung tiếp nhận cả cục Thượng Cung từ trong tay lão thượng cung, được lão thượng cung cho phép, sẽ nhận được một quyển sổ. Quyển sổ này cũng là thứ được tương truyền, ngoại trừ những thủ pháp, tài nghệ mà thượng cung tiền nhiệm cảm thấy tâm đắc, còn có một ít bí mật. Tân nhậm thượng cung tuy rằng được hoàng thượng phong chức, nhưng cục Thượng Cung có một quy định bất thành văn, chính là tân thượng cung nhất định phải đặt quan hệ với lão thượng cung. Khổng Văn Trân cũng không biết chuyện này. Nàng không đặt quan hệ với ta, cho nên, nàng chỉ có thể bị ta khống chế.

Ta vừa lòng nhìn mặt nàng u ám như cha mẹ mới chết, nói: ” Vị trí Thượng cung, muốn ngồi được an ổn cũng không dễ dàng. Không biết ngươi có ngồi được an ổn không đây?” Ta chậm rãi uống một hớp trà.

Nàng phịch một tiếng quỳ xuống, “Nương nương, nô tì đáng chết, hồ đồ rồi, mới làm như thế. Nô tì ngay lập tức đổi thường phục châu thoa mới tới đây.”

“Không cần, ngươi làm như vậy, sẽ khiến cho người ngoài hoài nghi, cho rằng ta không còn chức thượng cung mà vẫn còn nắm cụcThượng Cung trong tay .”

Nàng giương mắt, trong mắt có lệ, mềm mại ướt át, vừa bi thương vừa cầu khẩn. Ta thở dài một hơi, “Tại sao lúc trước người ta bỏ giá tiền cao như vậy đưa ngươi vào cung, lại không được lão hoàng đế nhìn trúng nhỉ?”

Tuy rằng ta vì phụ thân bị định tội mà liên đới, nhưng rốt cuộc cũng từng xuất thân từ nhà quan lại, nên vào cung làm nô tỳ. Mà nàng, thì có người dùng tiền mua về từ nơi bướm hoa, muốn dùng nàng mị hoặc chủ nhân. Chẳng qua nàng vẫn chưa có cơ hội như vậy, mà mấy vị mua nàng về, có vị tìm được cơ hội tiến thân, lại thua dưới tay người khác, lặng yên không một tiếng động bị người ta xử trí. Nàng là con cá lọt lưới duy nhất.

Nghe lời này, cả người nàng phát run, như lá rụng trong gió, thì thào đáp: “Nô tì luôn luôn an giữ bổn phận!”

Ta nghe, chỉ khe khẽ mỉm cười, nói: “Ta thích người an giữ bổn phận.”

Khổng Văn Trân giẫm lên cỏ xanh lạnh buốt sương đêm rời khỏi Lan Nhược hiên, Tố Khiết đi tới đối diện ta, “Nương nương, ngài có muốn chuẩn bị nước tắm hay không?”

Tố Hoàn vốn định chờ xem vở kịch hay, chứng kiến tân nhậm thượng cung đại nhân vô thanh vô tức trở về cục Thượng Cung, thì thành thật hẳn lên, chờ mệnh lệnh của ta.

Ta mất hết hứng thú, “Ngày hôm nay cũng mệt mỏi rồi, tùy tiện rửa mặt rồi đi ngủ thôi. Các ngươi cũng không cần hầu hạ bên cạnh ta.”

Lan Nhược hiên lâu ngày không có người xử lý, trong bụi cỏ sinh muỗi vằn, cả đêm côn trùng kêu vang khiến ta không thể ngủ được, chỉ nằm yên, nghe côn trùng kêu vang một tiếng lại một tiếng truyền vào trong phòng.

Một cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ, màn cửa hoa xanh bị tốc lên, gió lạnh liền theo màn chui vào, thổi lên trên mặt ta, khiến ta càng cảm thấy lạnh lẽo.

Tuy ta được phong làm tuyển thị, nhưng ta biết hoàng đế vĩnh viễn sẽ không triệu kiến ta. Bắt đầu từ lúc mười mấy tuổi, ta vì vị trí Thượng cung mà nỗ lực, cho đến khi đạt được vị trí ấy, lại không cẩn thận một tay hủy nó. Trở thành nữ nhân của hoàng đế, cuộc đời ta không thể đoạt lại quyền lực lần nữa. Tưởng tượng đến đây, ta liền thấy nản chí ngã lòng. Chẳng lẽ, ta cố gắng chống chọi với vận mệnh, vậy mà nó vẫn cứ rơi lên trên đầu ta sao?

Cuộc đời ta, chỉ có thể trôi qua tại Lan Nhược hiên này sao?



——— ——————

(1)Kim chương đại dịch y:↑
images


(2)Đại thủ kế(búi tóc hình bàn tay):↑
images


Đã sửa bởi myumyu612 lúc 11.10.2012, 23:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn myumyu612 về bài viết trên: Banhbao2012, CỐ SƠ 01, WendyMara, mắm, thucquy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: For3v3r, Huafann, Juju., loncontinhvi, p3khily, song yến, Triinhvo và 313 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Lily_Carlos
Lily_Carlos
Vu Kỳ
Vu Kỳ

Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Cô Quân: trưa mát vắng người :))
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3274411#p3274411
Thông Linh Nhãn C42 cầu ủng hộ Nhi nha
Jinnn: vốn nhiều ng :v bh thành ít vậy đó Thor
Thor Logan: Chat của diễn đàn vốn ít người vậy hả? :v
Thor Logan: Hiii
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hii
Thor Logan: Hi! :v
Yuumi: haizzz sao gần cả tuần r mak truyện của yuu chưa dx duyệt nhỉ????
Rachel mun: byebye!
trantuyetnhi: Uri nik thật bảnh nhá
trantuyetnhi: ok pp mun
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Mợ... tìm nảy h mới lụm đc acc :)) đùa với bạn Ri
Rachel mun: kết bạn nha nhi, byebye ngủ ngon!*.*
trantuyetnhi: thua luôn rồi, đi vào nơi thông báo xem gửi trả lời trong bài của mod chờ tin hồi âm thôi.
Rachel mun: hazzi , gửi tin nhắn cho mod kiểu gì đây?
trantuyetnhi: ko có gì, bạn tìm mox nào đó.hỏi xem đi, chứ mình cũng không biết nhiều.
Rachel mun: hazzi, cảm ơn nhi và kỳ nhiều vì đã giups mk nha! vô cùng cảm ơn!
trantuyetnhi: kì quái, xwm được tin nhắn nhưng không thể trả lời mới thấy lần đầu luôn nè, tìm mox hỏi thử xem bạn
Rachel mun: mk thấy tin nhắn rồi nhưng bấm vào ô trả lời lại hiện ra câu tiếng anh ban nãy
trantuyetnhi: bạn ngoài tải lại trang diễn.đàn xem có không
Rachel mun: điên thoại, thỉnh thoảng mk ms lên bằng máy tính
Vu Kỳ: Bấm xem rồi nói k thấy :))
trantuyetnhi: bạn sử dụng là điện thoại hay là.máy tính vậy
Rachel mun: ko thấy tin nhắn nào hết trơn -.-
trantuyetnhi: tin nhắn đã gửi bẹn xem gửi lại được không.nha
Vu Kỳ: Có thấy tin nhắn tuôi gởi tới k bấm xem rồi có nút gởi tl bẩm thử coi :)
trantuyetnhi: vào đó có thể gửi, mình sẽ gửi cho bạn một tin nhắn bạn nhận sau đó bấm vào gửi.trả lời xem có thể trả lời được không nha.
Rachel mun: vd nhá:có phải là tuôi bấm vào nick của kỳ , sau đó thông tin của kỳ sẽ hiện ra, kéo xuống dưới có dòng " gửi tin nhắn" bấm vào đó có phải là sẽ gửi đc tin nhắn cho kỳ ko? mà của tôi nó lại hiện ra dòng chữ như nãy
trantuyetnhi: cái này là bị lỗi rồi, bẹn xem lại tin nhắn có ký hiệu hay là biểu cảm không được sử dụng không rồi xóa đi gửi lại xem

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.